Chưa đủ để giải quyết!

Ngoại – Đường phố – Ngày: I. Người đàn ông 1 (NĐO1) rút từ trong túi ra 1 bao thuốc lá, 1 giấy Đăng kí xe máy (ĐKXM) cẩn thận đút 1 tờ tiền màu xanh nõn chuối vào trong bao thuốc đưa cho Cảnh sát A (CSA) đứng sau mui xe CSGT. NĐO1: Anh thông cảm! Em không biết đây là đường 1 chiều, mong anh bỏ quá cho. ...

October 11, 2007 · 7 min · 1363 words · kanishi

Vài ý rời nhân đọc “Đêm giữa ban ngày”

Vương Văn Quang Trong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách. Bởi chúng đều quá hay. Tôi nhấn mạnh cái sự “đọc một hơi”, bởi tôi đã bị mất đi cái thói đọc một mạch như vậy cách đây đã khá nhiều năm. Có hai lí do. Một, khi còn là học sinh, thói ham đọc cộng với sự khan hiếm sách báo khiến tôi cứ vồ được cuốn nào là ngấu nghiến đọc một hơi cuốn đó (có thể đây còn gọi là hội chứng “túng văn hoá?). Hai, cũng khi đó, cách đọc của tôi chỉ thuần tuý là cách đọc của một độc giả thông thường nhất. Chỉ đọc mà ít khi săm soi phân tích về hơi văn, kết cấu văn bản, cách dùng chữ, cách ngắt câu … v.v; tóm lại là ít khi để ý tới kĩ thuật của nhà văn. Bây giờ, tôi đọc khác hẳn. Tôi không còn đọc theo lối “đọc chuyện” nữa, mà chỉ rình rình soi mói từng li từng tí tất cả những cái gì thuộc về kĩ thuật viết. Nói chung, tôi đọc giống như cách đọc của một người biên tập. Cái sự đọc của tôi bây giờ nó không còn là đọc để giải trí thuần tuý, và như vậy là tôi đã đánh mất đi một thú vui lớn. Nhưng, cũng không hẳn là do giờ đây tôi là kẻ viết lách nên mới đọc theo cách nhà nghề, mà một phần, sự đọc của tôi khó khăn bởi tác phẩm bây giờ nhiều, nhưng dở. Vâng, đúng như vậy. Bằng chứng là tôi vừa ngốn ngấu hai cuốn sách một lèo từ đầu tới cuối. Cuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều. ...

October 5, 2007 · 7 min · 1309 words · kanishi

Văn hóa đọc: Những con số biết nói…

TTCT – Xin được bắt đầu với kết quả khảo sát về thực tế đọc (đọc trên mạng hay đọc kiểu truyền thống) của hai nhóm người thường được nghĩ là thành phần đọc sách báo nhiều nhất trong xã hội. Kết quả cho thấy có đến hơn một nửa số sinh viên và giáo viên, những người gọi là trí thức, hiếm khi đọc nhật báo và tạp chí phổ thông, đặc biệt là tạp chí và sách tham khảo chuyên ngành (SV: 68,18 & 57,36; GV: 54,34 & 44,5). Trong lúc đó, 84,40% giáo viên và 73,03% sinh viên thường xuyên xem truyền hình. ...

October 4, 2007 · 6 min · 1138 words · kanishi

6 Promises to Stick to

6 Promises to Stick to 1. I will live and work a passionate life. I will wake up every morning, reminding me of my ultimate goal. I will do whatever it takes to succeed. 2. I will go for it or reject it outright. I will do everything neccesary with two hundred percent of my ability. And I will quit, forget any thing trivial, uncomfortable, unrealistic at the first second. ...

September 7, 2007 · 1 min · 203 words · kanishi

Ngày Quốc khánh, nhớ cụ Nguyễn Hữu Đang (phần cuối)

* “Ông Đang ơi! Ông Đang ơi!”, tiếng con nít gọi nheo nhéo ngoài cửa, ngắt ngang câu chuyện của anh. Tôi nhìn ra, thấy hai chú bé chạc 9, 10 tuổi, mỗi chú cầm một cành tre, đầu cành tre thõng thượt một con rắn nước, mình nhỏ bằng chuôi dao, đầu bị đập dập còn rỉ máu tươi: “Ông có đổi rắn nước không ạ?”. Anh Đang bỏ đũa bước ra cửa, xem xét cẩn thận hai con rắn nước, rồi hỏi: “Các cháu định đổi như thế nào?”. “Ông cho cháu mỗi con hai cái vỏ bao ba số”. “Các chú đừng có giở thói bắt chẹt”, giọng nói vá dáng bộ của anh đã chuyển sang giọng của dịch vụ đổi chác, “Mỗi con rắn này chỉ giá trị bằng hai con cóc. Nhưng thôi, thì ông cũng đành chịu thiệt vậy, mỗi con một vỏ bao ba số, các chú có đổi thì đổi, không đổi thì thôi”. Hai chú bé ngần ngừ một lúc, rồi nói: “Chúng cháu đổi ạ”. Anh quay vào mở khoá tủ, chọn lấy ra hai cái vỏ bao ba số, đưa cho mỗi chú một chiếc, và cầm lấy hai con rắn. Hai chú bé cũng xem xét hai cái vỏ bao cẩn thận không kém ông Đang xem xét hai con rắn. Một chú nói: “Ông đổi cho cháu cái vỏ bao khác, cái này bên trong không có tờ giấy vàng”. Anh cầm lấy cái vỏ bao xem lại, cười: “Được, ông sẽ đổi cho vỏ bao khác. Sau này chú mà làm cán bộ thu mua thì Nhà nước sẽ không phải chịu thua thiệt”. Anh cầm hai con rắn bỏ vào cái rổ con ở góc nhà, mặt tươi hẳn lên, như người buôn bán vừa vớ được món hời: “Thịt rắn còn bổ hơn thịt nhái. Tối mai tôi sẽ đãi chú món rắn om riềng mẻ. Ăn vào chú sẽ thấy tăng lực gấp đôi, có thể đạp xe một mạch lên đến bến phà Tân Đệ”. * Tôi ở lại chơi với anh Đang ba ngày, thuê một anh phó nháy ở xã trên xuống chụp mấy pô ảnh làm kỉ niệm. Bữa cơm tiễn tôi, anh có vẻ buồn. Vừa dùng đũa tém tém mấy khúc rắn om mặn chát nổi muối trong đĩa, anh vừa nói: “Hiện nay tôi đang cố gắng hoàn thành thiên hồi ký thuật lại tất cả những gì có liên quan đến thế sự, kể từ khi tôi bước chân vào con đường hoạt động cách mạng cho đến những năm tháng gần đây… Trong hồi ký, tôi sẽ đề cập đến những việc mà từ trước đến nay tôi chưa hề tiết lộ với ai. Ví dụ như bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập” Cụ Hồ viết… còn hay mất, nếu còn thì bây giờ đang ở đâu… Hoặc cụ định sửa hai câu trong bản “Tuyên ngôn”, nhưng không kịp vì bản chính đã đưa in mất rồi. Là Trưởng ban Tổ chức ngày lễ, tôi phải phụ trách việc in ấn những tài liệu có liên quan đến vận mệnh đất nước này, nhưng… như chú biết đấy, hiện nay trong Bảo tàng Hồ Chí Minh cũng như Bảo tàng Lịch sử, không có bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập”… Tôi sợ sẽ làm không kịp mất, gần tám chục tuổi đầu rồi còn gì, mà lại không có điều kiện làm việc, ban đêm coi như chịu chết, đèn đóm tù mù, đúng là đóm thật”… Anh im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng lên nhìn tôi, hỏi tiếp: “Chú có biết điều lo lắng nhất của tôi hiện nay là gì không?”, không đợi tôi đoán, anh nói luôn: “Tôi lo nhất là không biết chết ở đâu. Lúc sống thì tôi ở nhờ nhà ai chẳng được, ở đây cũng như ở trên Hà nội… Nhưng lúc chết thì người thân mấy cũng làm phiền người ta. Có ai muốn một người không phải ruột ra máu mủ lại nằm chết trong nhà mình? Ngay cả cái chái bếp này cũng vậy, tôi nằm chết sẽ làm phiền đến nhà trường, các thày các cô, các cháu học sinh… Bởi vậy mà hai năm nay tôi không muốn lên Hà nội. Ở đây, tại quê hương bản quán, tôi đã chọn sẵn chỗ để nằm chết… Chú ra đây tôi chỉ cho, đứng ở đây cũng nhìn thấy…”. Tôi theo anh ra đứng trên cái trụ xi măng cầu ao cá. Gió mùa đông bắc lạnh thấu xương thổi thốc vào mặt hai anh em. Anh chỉ tay về phía một búi tre gần cuối xóm, đơn độc giữa cánh đồng, ngọn tre đang vật vã trong gió buốt. “Đấy, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ đầy lá tre rụng, rất vừa người tôi… Tôi sẽ nằm đó chết để khỏi phải phiền ai… Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay…” Trở vào nhà, cả người tôi nổi gai, ớn lạnh, chắc là bị cảm… Tôi dốc hết rượu ra bát uống ực một hơi chống lạnh. Rượu vào lời ra, tôi cất giọng ngâm to mấy câu thơ của Phùng Cung gửi tôi mang về tặng anh: Mặt ra giông chớp Rạc mái phong lưu Gót nhọc men về thung cũ Quỳ dưới chân quê Trăm sự cúi đầu Xin quê rộng lương Chút thổ phần bò xéo cuối thôn! Tháng 12.1992 (8) PHẦN VIẾT THÊM Nấn ná mãi, sáng 27 Tết tôi phải rời thôn Trà Vy trở về Hà Nội. Đạp xe ngược gió trên con đường đất sống trâu dọc bờ sông Máng, tôi bỗng thấy lạnh kinh khủng. Hai ba lần, tôi ngoái lại nhìn làn khói mỏng trên cái chái bếp, bên dưới làn khói đó là một bậc hào kiệt của đất nước đang ngồi trầm tư vì thế sự giữa một đống giẻ rách, dép lốp đứt quai, đinh còng queo, chai lọ bụi bám đáy, những cái vỏ lon bia, những mẩu sắt han rỉ chẳng biết để làm gì. Hai mắt tôi tự nhiên cay lệ. Tôi chỉ muốn quay xe lại với anh nhưng sợ anh mắng. Từ chiều hôm qua, anh giục giã tôi suốt: “áng mai chú phải về Tết nhất đến nơi. Chú không thể để cô ấy cúng tất mên một mình như cảnh nhà những người góa bụa cô đơn…”. Đăm đăm nhìn anh, tôi tự hỏi: “Trên thế gian này, không biết còn ai cô đơn hơn anh?”. Tôi khẩn khoản: “Anh cùng về Hà Nội với em, ăn Tết cùng với nhà em, nhà anh Cung có vui hơn không?”. “Chú cứ về trước đi, chậm lắm sáng mồng hai Tết, tôi sẽ có mặt ở nhà chú hoặc ở nhà chú Cung”. “Nhưng anh còn vướng víu gì ở đây mà không về cùng với em được?”. “Chuyến này lên Hà Nội tôi sẽ ở lại. Tôi muốn tìm gặp lại anh em thời Truyền bá quốc ngữ xem ai còn ai mất, hên hệ với những anh em hiện đang sống ở nước ngoài như Hoàng Xuân Hãn. Ông ta có công lớn lắm đấy. Ông được Hội giao soạn thảo học chữ quốc ngữ theo lối mới, làm sao cho dễ học, dễ thuộc, dễ nhớ và ông đã soạn thảo rất thành công. Tài tình nhất là ông đã vần vè hóa được cách nhận diện các chữ cái: “i t giống móc cả hai ngắn có chấm, t dài có ngang” hoặc: “O tròn như quả trứng gà Ô thì đội mũ, Ơ là thêm râu” Tôi ngạc nhiên: “Hồi còn đi giữ trâu ở làng quê em học truyền bá quốc ngữ cũng thuộc lòng những câu vần vè đó. Nhưng em thật không ngờ tác giả của nó lại là nhà toán học nổi danh Hoàng Xuân Hãn”. “Đó chính là t ấm lòng thương nước, thương dân của người trí thức chân chính”. Anh nói thêm: “Tấm lòng của họ đối với nước, với dân trong suốt như thuỷ tinh, không gợn một chút bợn đặc quyền đặc lợi. Lần này lên Hà Nội, tôi có một mục đích là tổ chức một cuộc gặp gỡ những người trước đây tham gia Hội Truyền bá quốc ngữ. Chúng tôi sẽ ôn lại hồi ức và viết hồi ký. Mà muốn làm như vậy thì phải có… (Bài viết ầến đây thì dừng vì Phùng Quán bệnh nặng không còn sức để viết tiếp) (*) Bài viết trên được Phùng Quán viết xong tháng 12.1992, đến tháng 1.1995, trong lúc nằm trên giường bệnh, chưa hài lòng với những gì đã viết, Phùng Quán viết thêm bằng bút chì trong tư thế nằm ngửa viết lên giấy đặt dưới tấm ván treo úp xuống trước mặt ở đầu giường. Đây chính là những dòng cuối cùng của Phùng Quán. Di cảo do bà Vũ Thị Bội Trâm, vợ nhà văn Phùng Quán cung cấp (BT) Chú thích: (1) Bản in này căn cứ vào bản sao ảnh bản thảo 19 trang viết tay của Phùng Quán, Một vài trang chụp thiếu một hai dòng chót. Chúng tôi phải ghi (… mất một dòng… ), hoặc khôi phục đoạn câu bị mất đi, nhưng vẫn để trong ngoặc. (BT) (2) Thơ Tố Hữu (3) Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, thơ Đỗ Phủ (4) Phùng Cung, nhà văn (5) Họa sĩ Lê Văn Đệ ( theo tạp chí Bách Khoa Sài Gòn 1963) sang La Mã, được phong họa sư, được chính Giáo hoàng Pie Xl giao cho trang hoàng điện Vatican. (6) Kiến trúc sư Ngô Huy Quỳnh sau này có thời là thứ trưởng Bộ Xây dựng. (7) Số len này lấy được ngày 19-8-1945, khi tấn công chiếm Trại lính khố đỏ ở phố Hàng Bài. (Chú thích của tác giả) (8) Năm 1993, ông Nguyễn Hữu Đang đã được Nhà nước cấp nhà ở Hà Nội và được hưởng iương hưu. Nhưng qua bài viết này giúp cho độc giả hiểu thêm về một chi tiết cụ thể của lịch sử Cách mạng tháng Tám và tấm lòng của nhà văn Phùng Quán. (Chú thích của Ngô Minh) ...

September 4, 2007 · 9 min · 1737 words · kanishi

Ngày Quốc Khánh, nhớ người dựng lễ đài độc lập!

Ngày 2-9 ở quê, ra quán net thấy mọi người để avatar quốc kì đỏ rực list friend, xúc động! Ai dám bảo tuổi trẻ bây giờ không quan tâm tới đất nước chứ, tát cho bẹt mặt bây giờ Và trong những ngày lịch sử này, hãy đọc về “một bậc hào kiệt của đất nước” mà vì vài lí do “tế nhị” ít người biết tới. Những ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập ...

September 3, 2007 · 7 min · 1326 words · kanishi

ebook quý đê !!!

Xin chào anh chị em ^^, Tớ vào thuvien-ebook.com, down được đống sách này mừng quá, muốn share cho bà con để thêm mừng, hehe, cái trang thuvien-ebook đấy đúng là sách nhiều như thư viện, toàn định dạng prc, nhỏ xíu và rất dễ chịu khi đọc , đây là list sách em đã down, down xong em up lên box.net rồi, bác nào thích down về đọc nhé, hay lắm đấy ...

August 21, 2007 · 3 min · 507 words · kanishi

Sự quyến rũ của Việt Nam : 2-3-4

**Sự quyến rũ của Việt Nam : 2-3-4 Hôm nay hơi có thời gian rảnh nên ngồi nghĩ về VN, quả đúng như khẩu hiệu của tổng cục du lịch: “hidden charm”, sự quyến rũ của VN đang được giấu rất kỹ.** Xét trên khía cạnh du lịch, trên phố có nhiều du khách da trắng, mũi lõ, họ có chung đặc điểm là 1 tay cầm bản đồ, 1 tay giữ chặt túi xách, mặt mày ngơ ngác cố gắng để hiểu cách sang đường. Dễ hiểu thôi vì băng qua được các con đường đầy xe gắn máy ở Việt Nam là điều kiện tiên quyết để khách du lịch có thể đi tìm sự quyến rũ. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn trong công việc khó khăn này. Cụ thể là mới đây 1 giáo sư nổi tiếng của MIT khi thử nghiệm 1 phương thức băng qua đường mới nghĩ ra, ông đã k0 may đâm phải 1 cái xe máy. Sau đó người ta đành đông lạnh ông và gửi về Mỹ trong 1 cái quan tài. Rốt cục 40 năm nay vẫn chưa có trường hợp khách du lịch nào được ghi nhận là đã tìm thấy sự quyến rũ bị giấu kỹ này. Chúng ta rất hi vọng họ sẽ tiếp tục rủ bạn bè để quay lại Việt Nam tìm kiếm sự quyến rũ trong tương lai không gần. ...

August 16, 2007 · 4 min · 691 words · kanishi

Entry for August 15, 2007

Yêu Một Người Có Thể Yêu Bao Lâu ? Trong lòng luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu? để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ? ...

August 15, 2007 · 4 min · 742 words · kanishi

một con mèo đói

Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã. ...

August 14, 2007 · 9 min · 1836 words · kanishi

Nhật ký Diều hâu

mọi người thân quý mến, chắc mọi người đều đã ít nhiều, nghe, xem, ngắm chương trình “nhật ký vàng anh”, tớ thì cũng giống mọi người, thấy nó giống mọi người thấy, xem cái đấy để ngắm người là chính ;)), sành điệu, xì tin lắm cơ hôm qua lượm được một cái nhật ký khác, tên nó là “Nhật ký diều hâu”, ăn theo thôi, nhưng e rằng nó thú hơn Nhật ký vàng anh nhiều, diều hâu mà, diều hâu là phải hơn vàng anh rồi =)) mọi người vào xem nhé: “Nhật ký diều hâu ...

August 9, 2007 · 2 min · 343 words · kanishi

Khoan & dùi

Khoan & dùi TTC – Đọc quyển “Lịch sử nhà Thanh” (“Thanh sử cảo” – Lang Viên), tôi chú ý một điều: Trước khi mất, vua Thuận Trị chỉ viết 4 chữ dặn dò con trai là vua Khang Hy. 4 chữ đó là “Vĩnh bất gia phú” (mãi mãi không được tăng thuế). Vừa qua, báo chí cho biết bà con nông dân ở một số tỉnh phía Bắc đã đóng tới 28 loại phí và lệ phí hàng năm. Chính phủ đã chỉ đạo cho Bộ Tài chính lập tức rà soát lại các loại phí và lệ phí này, tất nhiên là phải bỏ những khoản đóng góp không hợp lý do các địa phương cao hứng chế ra. Điều này nằm trong chủ trương “Khoan sức dân”. ...

August 7, 2007 · 5 min · 970 words · kanishi

Ready for…

Hello everybody, now, I’m ready for a new computer, oh no no, nhầm nhầm, ý tớ là “I’m ready for a new love“, hehe thế thôi nhé, chỉ thông báo thế thôi, bao giờ có bạn gái tớ thông báo tiếp vừa tìm được cái này, khá hay, [Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian] Hòn đá hỏi : Con đang phân vân nên chọn người con yêu làm vợ, hay là chọn người yêu con làm vợ đây ? ...

August 6, 2007 · 3 min · 500 words · kanishi

Mong những đường cong trên cát là hạnh phúc!

<![CDATA[![](srch121.gif) Mong những đường cong trên cát là hạnh phúc! : [![magnify](srch121-1.gif)](https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/mong-nh%e1%bb%afng-d%c6%b0%e1%bb%9dng-cong-tren-cat-la-h%e1%ba%a1nh-phuc/slideshow.html?p=1101&id=ytBT_kw6fqoBxLPfja2.HsSnVA--) **Khi ánh bình minh *bắt đầu le lói* trên mặt biển, đó cũng là lúc *những giọt mồ hôi* của bà cụ 77 tuổi này đang *dần thấm sâu* vào lòng cát, hoà cùng với nước biển….** | | | --- | | | | Cụ già 77 tuổi đang cào ngao trên biển Cửa Lò vào một sớm hè… Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Một ngày lao động của cụ đến ***sớm hơn ánh bình minh kia rất nhiều***. Và mỗi ngày ấy sẽ kéo dài, tưởng chừng đến vô tận. Nhà cụ ở cách bãi biển Cửa Lò 3km. Cụ có mấy người con – nhưng đã chết hoặc bệnh nặng cả. Bây giờ cụ đang phải nuôi dạy một đứa cháu nội – còn rất nhỏ và một người con bị tâm thần. Cụ kiếm sống bằng nghề cào hến, nhặt ốc, ngao, sò… trên bãi biển Cửa Lò. Hàng ngày, cụ thức dậy từ 3-4h sáng để đi bộ ra đến bãi biển kịp lúc thuỷ triều xuống, cặm cụi trên bãi biển đến 1-2h chiều rồi mới lại lọ mọ đi bộ về nhà… Mỗi ngày, cụ ***kiếm được 2-3 ngàn đồng***. Mỗi tháng, chính quyền xã trợ cấp cho hai bà cháu ***65 ngàn đồng***. Đó là ***tất cả*** những gì giúp hai bà cháu này ***tồn tại***. Chính vì thế mà đôi bàn tay, bàn chân cụ cứ ***ngày một cằn cỗi đi***, đôi bờ vai cụ cứ ***ngày một khắc khổ, lầm lũi hơn***. Và đến một lúc nào đó, ***đôi bờ vai ấy sẽ chẳng còn chịu được***, dù chỉ một tia nắng vàng. | | | --- | | | | Cụ già cào ngao, hến, ốc, sò và công cụ kiếm sống hàng ngày. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Đây không phải là cụ già duy nhất kiếm sống bằng nghề cào ngao sò trên bãi biển này, càng không phải là cụ già nghèo khổ, đáng thương duy nhất trên đất nước Việt Nam. Cũng chẳng phải là cụ vừa mới xuất hiện ngày hôm qua trên bãi biển Cửa Lò. Cụ vẫn ***luôn ở đó***, mỗi ngày – trong hàng chục năm qua. Ngày ngày cụ đều có mặt trên bãi biển Cửa Lò. Tới biển Cửa Lò bạn có thể gặp cụ ngay. Chỉ có điều – chúng ta chưa để ý đến những người như vậy. Chúng ta đến bãi biển là để tận hưởng cảm giác vui vẻ, thoải mái sau những ngày lao động vất vả, ngột ngạt. Chúng ta đi nghỉ là để ăn những món ăn ngon, để dưỡng sức và chuẩn bị cho những ngày dài sắp đến. Chính vì thế chúng ta ***không nhìn thấy***, và cũng ***không muốn nhìn thấy*** những cảnh ngộ như vậy? Hay cũng có người ***nhìn thấy – mà làm ngơ***, bởi vì họ nghĩ cuộc sống của chính họ cũng chẳng tốt đẹp gì ? Nhưng ***liệu 2-3 ngàn đồng có làm cho chúng ta nghèo đi không***? Một câu thăm hỏi động viên có làm cho chúng ta yếu đuối đi chút nào không? Những người nghèo khó và ***cần giúp đỡ thực sự*** – là những người – ***chẳng chìa tay xin chúng ta*** đâu ! Giống như bà cụ này vậy – cụ không xin ai – mà ***sống bằng sức lao động già cỗi*** nhưng ***quý giá*** và đáng ***trân trọng*** của chính bản thân mình. | | | --- | | | | Khuôn mặt khắc khổ đầy nghị lực của cụ. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Và nếu chúng ta có đưa ra ***một cánh tay giúp đỡ*** – thì chính chúng ta – mới là người cảm thấy may mắn bởi đã làm được một điều gì đó có ý nghĩa, giúp cho cuộc sống này bớt lạnh lẽo và bất công mà thôi. Hãy ***thử lắng nghe và để ý quanh ta***, chắc chắn bạn sẽ không phải đi tới tận Cửa Lò để làm một ***việc gì đó có ý nghĩa****…* *(* *Nhưng nếu có dịp đến Cửa Lò thì đừng quên ra biển buổi sớm đón bình minh và tìm gặp bà cụ già cào hến đáng thương này nhé!*) *[Theo Blog cuA]* === *[ Chị Lê Diệu An -VNN JSC]* Tôi đã có cơ hội gặp bà cụ khi đi Cửa Lò đợt 30/4, 1/5. Đó là một buổi sáng trời mưa và như các bạn đã được biết qua báo chí, đó cũng chính là cái ngày mà biển đã cướp đi mạng sống của 4 người. Bà cụ vừa đi cào ngao về với cái cào dài trên vai và tay xách một túi lưới nhỏ đựng ngao (tôi áng chừng chỉ ngót ngét mấy lạng). Bà chủ quán ăn nơi tôi đang ngồi gọi bà lão lại và hỏi mua chỗ ngao đó nhưng khách ăn không ai có nhu cầu nên lại thôi, không mua nữa. Tôi chợt cảm thấy lòng mình xót xa khi nhìn thấy đôi chân lấm lem đất và tấm lưng còng khốn khổ của bà. Tôi hỏi chuyện bà cụ và được nghe bà chủ quán cũng nói thêm, bà cụ ngoài đứa cháu ra còn đang nuôi 1 cậu con trai bị tâm thần nên cái vất vả, cái khổ… chắc cũng chưa đủ diễn tả hoàn cảnh của bà cụ hiện tại. Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi lại nói: “Ch] ]> --- ## Bình luận (2) [Khi](http://360.yahoo.com/profile-QRG6IVojfqJ4_UVr4TJ5Z3DYvg--?cq=1) — *2007-08-01 12:30* Hey,chi da gap cu ay, chi da chup anh cho ban chi dung o nhung duong cong tren cat. Hoa ra an duoi nhung duong cong do la ca mot tinh yeu thuong vi dai. [Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2007-08-06 11:45* oh, chị mới đi Cửa Lò hả chị 🙂

July 31, 2007 · 5 min · 990 words · kanishi

“quần áo SIDA”

Từ bé đến giờ vẫn nghe “quần áo SIDA”, mẹ mua về thì biết mặc, nhớn hơn chút thì tự đi mua đồ, cho đến khi ra khỏi nhà, không ai mua đồ cho nữa thì mới thấu hiểu giá trị của “quần áo SIDA”. Từ “SIDA” thì không phải là chưa lần nào tôi chưa thắc mắc. Tôi cũng nghe vài giai thoại về nó. VD như, vì ngày trước người ta dị nghị SIDA nên nếu mặc đồ cũ họ sẽ trêu rằng: “không sợ SIDA” à. Ở Vancouver cũng có một chỗ “quần áo SIDA” cũng chỉ 1, 2$ một cái áo, quần, đắt lắm là 5$, thường thì tòan hàng chẳng biết từ thế kỉ nào nhưng đôi lúc cũng có vài cái ổn ổn. Có lẽ nếu rảnh cũng phải đi bới “hàng SIDA” thôi. ...

July 31, 2007 · 4 min · 775 words · kanishi