Em Linh xinh xắn dễ thương yêu cầu tham gia cái gọi là tag, em đã “có nhời” thì anh nỡ lòng nào lại không “báo đáp”. Tạm thời viết 7 cái sự thật này đã, còn 7 người được (bị) tag (tát) tiếp theo thì cứ từ từ. Đang ở quê, ko có thời gian lên mạng nhiều, bà con thông cảm.
1. sự thật là tớ bị sâu răng, có tiền sử đi hàn răng từ bé tí đến lớn tí. Tớ nhớ lần đầu tiên đi chữa răng là vào bệnh xá lữ đoàn 490, bố tớ là bộ đội trong đó, rồi thì về viện 7 ở Hải Dương, viện 9 ở Vĩnh Phúc, đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc, bệnh xá của sư đoàn gì gì đó ở Hương Canh, rồi bệnh viện 354 ở HN, đỉnh cao của sự sâu răng là nhổ răng, may mà nhổ răng hàm chứ không thì thay vì gọi tớ là Thái Mèo, mọi người sẽ gọi tớ là Thái Sứt . Người ta nói thứ nhất đau mắt thứ nhì đau răng (hay đau tai nhỉ?), điều đó chứng tỏ rằng đau răng là rất khổ, khổ nhất là ở chỗ ăn gì cũng không thấy ngon, hichic, mà tớ thì ham ăn đừng hỏi. Còn gì đau khổ hơn khi nhìn vào những đĩa thức ăn đầy sức hút mà lực bất tòng tâm .
2. Sự thật là tớ thích đọc, thích đọc sách, đọc báo, quý những người thích sách ^^, Yêu văn hóa đọc. Thực ra, nhà tớ khó khăn, làm gì có sách mà đọc, toàn đi mượn báo của chị hàng xóm, rồi đi xin báo của các cô chú, toàn là báo thôi. Mãi tới hồi lớp 11 mới bắt đầu đọc được vài quyển cho ra hồn, đợt ấy tớ bị đau răng, đau tới mức không ngủ được, may thay, bạn Nhung ỉn vừa cho mượn 2 cuốn Không gia đình, tớ bèn thức thâu đêm vá áo, à quên, thức thâu đêm đọc sách, đọc hăng say tới mức quên cả mình đang đau răng, Không gia đình quả là một cuốn truyện phưu lưu kì thú tuyệt vời, kì thú nhất là ở chỗ nó giúp tớ hết đau răng, hehe.
3. Sự thật tiếp theo là tớ bị hay khóc khi đọc truyện, T_T, làm gì có luật nào quy định con trai không được khóc, nhờ, với lại tớ chỉ khóc một mình thôi, có ai trông thấy đâu, tớ nói ra đây thì các bạn cũng chỉ biết thế, kiểm chứng thế nào được, hehe. Thực ra thì đọc “Ở đâu có sự sống ở đó còn hi vọng” mà không rơm rớm nước mắt thì tớ khẳng định tim bạn bị phơi ở Sahara quá lâu rồi.
4. Sự thật là tớ không yêu ai lâu quá rồi, thật là điều vô lý, gần 2 năm single rồi, vô lý quá đi mất, nhất là với người “đào hoa+đa tình” như mình . Tớ quyết định sẽ học tập anh Joe khẩn trương, tức là từ giờ, chỉ cần tìm một người ” tạm được” là được rồi, không cần “quá được” nữa, tìm người quá được, quá perfect với mình thì bao giờ mới thấy đây, thôi, chỉ cần tạm được thôi. Nhưng lâu quá tớ không yêu, nên bi giờ tớ không bít phải bắt đầu tình yêu như thế nào nữa, mất khả năng yêu rồi, huhu, hichic, ặc ặc ...