Bài thơ chưa biết tên,

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu Nhưng không phải yêu nhau, Mà là yêu người khác. Anh sẽ nắm tay một người con gái Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác… Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em Anh rồi cũng chẳng còn ghen, Những chỗ không anh, em diện màu áo mới. Tại đường phố đông người Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau. Có thể một ngày em mặc áo cô dâu Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh… Giông bão đi qua ô cửa màu xanh Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu. Có bao nhiêu sao sáng trên đầu Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa… Vẫn say mê như chưa hề cũ Em nghe lại những bản tình ca Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ? ps: copy nguyên si từ blog của bạn Gạch copy vì thích bài thơ thôi, chứ tớ ko thích giống trong bài thơ đâu 😀 ...

June 17, 2009 · kanishi

Thêm một. [Trần Hòa Bình]

Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một – lắm điều hay. Nhưng mà tôi cũng biết, Thêm một – phiền toái thay! Thêm một lời dại dột, Tức thì em bỏ đi. Nhưng thêm chút lầm lì, Thế nào em cũng khóc. Thêm một người thứ ba, Chuyện tình đâm dang dở. Cứ thêm một lời hứa, Lại một lần khả nghi! Nhận thêm một thiệp cưới, Thấy mình lẻ loi hơn. Thêm một đêm trăng tròn, Lại thấy mình đang khuyết… Dĩ nhiên là tôi biết, Thêm một lắm điều hay… ...

March 22, 2009 · kanishi

Thơ tình của dân IT

Tình yêu của dân IT !! ! Tình yêu modem cũng đẹp như thơ Khác chi chuyện Romeo thời hiện đại Cuối tháng cầm tờ hóa đơn điện thoại Chàng Romeo bỗng cảm thấy… hơi buồn. Chàng không thể nhìn nàng qua modem Chàng không thể hôn nàng qua bàn phím Chàng không thể cầm tay nàng âu yếm Chàng chỉ nói “yêu em” và cứ thế Enter. Và hai người cứ yêu vậy trong mơ Trong chiếc khung con mỗi lần hội thoại. Đêm càng khuya, họ càng mê mải Nói chuyện trăng sao, mật ngọt thiên đường. Nàng hỏi chàng: “Anh cứ nói yêu thương…” Thế mà bỗng nhiên anh biến đi đâu mất” Chàng vội vã: “Ơ kìa, anh nói thật… Anh bị out, vừa lập tức chui vào”. Họ cứ yêu nhau như mận yêu đào Ôm computer mỗi ngày mấy tiếng Chat mãi chat hoài không hết chuyện Tình yêu cứ theo năm tháng vơi đầy. Và bên ngoài kia trái đất vẫn quay Qua chiếc modem những mối tình vẫn nở Cũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở Cũng “I love you”, rồi cũng lại Enter. ...

April 9, 2008 · kanishi

Mùa xuân nhớ Bác

Bài thơ gây chấn động dư luận Cách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước. Bài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là “trái bom” là “ngòi nổ” đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. (Tiền Phong) ...

June 29, 2007 · kanishi

Thơ thơ thơ

Người đàn bà thứ hai Phan Thị Thanh Nhàn Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con Bởi trước con anh ấy là của mẹ Anh ấy có thể yêu con cả một thời tuổi trẻ Nhưng suốt đời yêu mẹ, mẹ ơi Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Nên dẫu có được yêu đến vậy Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai. ...

September 29, 2006 · kanishi