Lại là rubik

16 năm trước mình đã xoay rubik, thậm chí còn ghi nhận bằng một post trên blog. Lấy vợ xong bỏ xoay hơn chục năm, giờ lại xoay lại? Vết hằn trên não mờ mất rồi, học lại khá vất vả, thậm chí các hướng dẫn bây giờ nó lại khác cách ngày xưa mình xoay. Nên đoạn hoàn thiện cuối học rất vật vã. Tìm 4 website vẫn không ra cách ngày xưa. Lúc mua rubik trong hộp có sẵn cái hướng dẫn, nhưng xoay theo hướng dẫn của hộp dù vẫn xoay được, nhưng não mình không thể nào nhớ nổi. Lần nào xoay cũng phải nhìn hướng dẫn. Thế là phải tìm trên youtube và xem hướng dẫn đúng cách mình từng xoay 16 năm trước. Hướng dẫn đó đăng 5 năm rồi, 11 triệu views. Thật là một ngách thú vị. ...

April 9, 2026 · admin

Kết thúc năm học lớp 6

Thằng nhóc trong ảnh, không phải mình, chắc chắn rồi. Tấm ảnh này chụp năm 2017 – 8 năm rồi. Thằng bé má phính năm xưa nay đã trở thành một teenager giàu cảm xúc mau nước mắt. Cứng đầu ngu ngốc cố chấp lười biếng ham chơi game. Biết làm một chút việc nhà, nhưng một tuần không tự hút bụi phòng một lần nào. Biết tự vấn bản thân nhưng cũng rất nhanh chóng bị cuốn theo các trò giải trí. Không đủ kiên nhẫn kiên trì kỉ luật. ...

May 15, 2025 · Phi Hong Thai

16/11/2024

Ngày này năm 2016, sáng sớm, Xuta Le nghe điện thoại, và báo với mình rằng “vợ mình sắp đẻ”, bay về gấp (hồi đó mình và Xuta đang ở Sài Gòn, đi công tác, hai thằng ngủ ở một khách sạn nhỏ cạnh công viên Lê Văn Tám). Loằng ngoằng lên web đặt vé tới 3h mới vào được bệnh viện bưu điện ở Linh Đàm. Đáng ra thông minh hơn thì cứ chạy thẳng ra sân bay, chuyến nào sắp bay thì quẹt thẻ một phát lên máy bay luôn. Lúc sau ngẫm lại mới phát hiện ra điều đó, cần bay gấp mà còn lên web đặt vé đúng là ngu ngok. ...

November 16, 2024 · Phi Hong Thai

Mình chỉ muốn mọi thứ như ngày xưa

Đây là ảnh em họ mình chụp bà nội mình, một cái tết nào đó, chắc là tết mới có chậu hoa đào thế kia. Bà nội mình đã mất mấy năm rồi, nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh này mình cứ có cảm giác bà vẫn ngồi ở góc sân đó, chờ bọn mình về chơi. Mảnh ao kia đã được bố mình và các cô chú kè lại bờ, ao chỉ còn một nửa so với ngày xưa, nhãn cũng bị chặt đi mấy cây rồi. Hôm nọ bố bảo sẽ sửa sang lại nhà, bảo mình tìm mẫu nào để tham khảo. Mình bảo chỉ muốn sửa vừa phải, giữ lại cái tổng thể, đừng làm khác quá, bê tông quá, to lớn quá, phá hết cái ngày xưa, về nhìn quê chẳng giống kí ức của mình, buồn lắm. ...

October 26, 2023 · Phi Hong Thai

"Lần sau có gì có chia đôi không?"

Hơn 6h tối, mọi nhà đã lên đèn, có tiếng trẻ con khóc bên hàng xóm, rồi tiếng người mẹ quát tháo con, đứa con trai chắc tầm 3-4 tuổi, khóc nức nở, rồi tiếng người mẹ hỏi “lần sau có gì có chia đôi không?”, thằng cu vừa khóc nấc lên vừa trả lời “không” :)) Mẹ nó càng quát to tợn, còn nó thì càng khóc to, mẹ nó hỏi đi hỏi lại “lần sau có gì có chia đôi không? chia cho chị nữa chứ, có chia đôi không?”, thằng con thì vừa khóc vừa kiên định trả lời “không”. Sau một hồi thì cũng yên tĩnh trở lại. Đứa trẻ, bị mẹ quát, thì khóc, vì nó sợ, có thể nó bị đánh nữa, nhưng nó không hề hiểu tại sao phải “chia đôi”, tại sao lần sau có gì lại phải chia đôi? Tại sao vậy? Bà mẹ thì chỉ thích nhanh chóng có kết quả, nhanh chóng có một sự phục tùng vô điều kiện, thể hiện uy quyền, quyền lực tối thượng của mình bằng cách quát to, quát to hơn nữa, đánh đau, đánh đau hơn nữa. Không có sự giải thích nào, không có lý do nào thuyết phục đứa trẻ để nó “chia đôi” hết. Ví dụ sinh động bên nhà hàng xóm làm mình nghĩ tới một note của Tùng Hà, đại loại thế này: ...

February 2, 2016 · kanishi

Nhân một đêm mất ngủ

Quá giấc, mệt, nhưng nằm ko ngủ được, đành ngồi dậy viết lung tung một tí. Có đôi khi, mình chợt nghĩ, cuộc đời mình cũng nối lại được cả một chuỗi thất bại đấy chứ chả chơi. Lần thất bại gần đây nhất là kì thi kết thúc thử việc, tức là phải “học việc” thêm một tháng, tất cả chỉ vì mình lười không học kĩ “văn hóa Viettel” :-s Thật thấm thía cái câu mình hay nói “mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền”, sai lầm này của mình sẽ phải trả giá trong khoảng 5-15tr, tùy chính sách mà bạn Viettel thân yêu áp dụng 😐 Dạo này mình lười viết blog kinh khủng, lười viết, tức là lười suy nghĩ, lười tư duy, thậm chí là lười than vãn, kêu gào. Ngày ngày, dậy lúc 7h, tới công ty lúc 7h40, lướt web, fb một tẹo, 8h bắt đầu làm việc, Netbean, SQL Navigator, Outlook, Pidgin, chuyển qua chuyển lại giữa những màn hình đó. 11h có net, nhảy vào yahoo, check mail, fb, 12h đi ăn trưa, 12h30 lại lướt web và tranh thủ chat chit, ngủ một tẹo rồi 1h30 lại tiếp tục cắm mặt vào những dòng code Java, những câu lệnh Oracle. Hiếm khi ra khỏi công ty trước 7h. Về nhà ăn cơm, rửa bát xong thì thường là gần 9h, ngồi online chat chit, thi thoảng đọc sách được một tẹo. Rồi đi ngủ, sáng dậy lại lặp lại như ngày hôm qua. Nhàm chán không? Nhàm chán, tẻ nhạt, không mục đích rõ ràng, không cố gắng, chưa nỗ lực, quyết tâm. Vì không có mục đích thì nỗ lực với quyết tâm cái khỉ gì 😐 Tú ún dạo này lại giờ trò ngày ngày viết thư tình tán tỉnh trẻ con :-j, ừ thì cũng đỡ hơn mình, viết thư cũng chả biết viết cho ai, đã qua cái thời mơ mộng vẩn vơ rồi, không còn có chuyện “thư gửi ngy/vợ tương lai” nữa :)) Chính xác là không có cảm xúc mà tuôn chảy những thứ ấy. Ngay cả cái blog, mang tiếng từng làm php cả năm trời, mà cũng lười toàn dùng theme “ăn sẵn” :p Căn bản, với mình blog chỉ là nơi thi thoảng ghi lại cảm xúc, suy nghĩ, tường thuật, kể chuyện linh tinh, cực kì cá nhân, nên cũng ko cần thiết phải pro quá làm gì, thích blog riêng chỉ vì nó tự do, không ai kiểm duyệt, xóa bài của ta, he he. Nói chung là phải thay đổi, nhưng thay đổi thế nào 😐 Ta sống giống như một chiếc xe đang leo lên dốc, ta ngừng đi lên tức là ta sẽ trôi xuống. ...

September 29, 2010 · kanishi

Facebook

Tiên sư bọn fb, sáng tới giờ toàn thế này. Feels like there’s a deep stab into my heart. I was forgotten. It’s unavoidable. He must forget me and find someone who is more suitable with him. Maybe he has found her, so he deleted everything about me. Completely. And he announced it with with me, with her, with everyone: “Now I am totally free.” I am now nothing more than a stranger to him. I am so selfish. I don’t want to go back to him, but I still don’t want him to forget me. I don’t want to be forgotten. I want him to remember me just like I remember him, always. I would never delete anything I have with him. I would never be able to do that. I will keep it as memories of the first love I had. People tell me it is nothing to be upset about. But maybe it’ll take sometime for me to pull myself up. Right now I’m really down… ...

April 6, 2010 · kanishi

Thay đổi

Thay đổi một thói quen. Hai tháng vừa rồi, hầu như cứ đi làm về là vào nhà TT ăn cơm, tất nhiên ăn xong là rửa bát, cũng thỉnh thoảng lười biếng đẩy cho TN hoặc TT rửa :”> 😛 Từ mai sẽ ko vào nhà TT ăn cơm nữa, từ bỏ một thói quen 🙂 😀 Một thói quen nữa cần từ bỏ là việc chat chit với TT trong giờ làm việc 😀 Không vào nhà TT ăn cơm nữa, tức là sẽ từ công ty về thẳng nhà, chạy bộ ở hầm và nấu cơm ăn với thằng Vinh. Cũng hay. Nhà cửa dù đã khá gọn gàng so với ngày xưa, nhưng vẫn cần dọn dẹp tiếp. Phải ở nhà nhiều thì mới có thời gian mà dọn nhà chứ, dạo này ở bên nhà TT nhiều quá, cứ như là chuyển hộ khẩu sang bên ấy ý :-j Bỏ bê nhà cửa quá, ko tốt ko tốt :-j Mình thích ở trong một ngôi nhà ngăn nắp gọn gàng, như nhà Nha Trang chẳng hạn. Mình thích nhất là cái bếp, gọn gàng, sáng sủa, ấm cúng. Mà bạn Nha Trang sao ấy nhỉ, tránh mình như tránh tà 😐 Mình làm gì xấu xa đểu giả à :-s Thay đổi thói quen, cũng có nghĩa là sẽ cố gắng chăm về quê hơn, tuần về 1 lần chẳng hạn 😀 Nghỉ là về quê. Dù xăng hơi đắt nhưng thôi ko sao. Anyway, đi nhiều thì xác xuất tai nạn sẽ cao hơn :-ss mình nói nghiêm túc đấy, ko phải là nói gở hay dở mồm gì đâu. Hơi sợ tí. TÍnh mình nhát chết mà 😛 ...

October 4, 2009 · kanishi

Chuyên Cơ

nguồn: blogOSIN Vào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng. Ông Samak không phải là vị nguyên thủ đầu tiên đến Việt Nam bằng máy bay khách. Năm ngoái Thủ tướng Singapore đã tới Việt Nam trên một chuyến bay thường của hãng Singapore Airlines và trở về trên một chuyến bay khác của hãng hàng không giá rẻ, Tiger Airways. Thủ tướng Hàn Quốc và phần lớn các vị nguyên thủ khác cũng đã công du Việt Nam bằng các phương tiện phổ thông. Hiện nay, trên Thế giới, chỉ còn một số rất ít các quốc gia áp dụng chế độ chuyên cơ cho các nguyên thủ như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật Bản… Chính phủ Anh, tuy vẫn chưa “thanh lý” chiếc Boeing 747 “sắm” từ 40 năm trước, nhưng, từ thời ông Tony Blair, các nguyên thủ của quốc gia giàu có vào hàng nhất Thế giới này đã không còn mấy khi đi lại bằng chuyên cơ nữa. Ở Pháp, chế độ chuyên cơ được chính thức bãi bỏ kể từ khi Tổng thống Jacques Chirac lên nắm quyền. Đương thời, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã từng mua vé như những hành hành khách bình thường, cho mình và đoàn tùy tùng, thay vì dùng chuyên cơ như thông lệ. Ông nói: “Nước nghèo, dân nghèo, lãnh đạo phải tiết kiệm”. Tuy nhiên, ngay chính Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và những người kế nhiệm, đã không đủ can đảm để từ chối những chuyến chuyên cơ oai vệ. Không chỉ nằm trong nhóm rất ít quốc gia còn áp dụng chế độ chuyên cơ cho nguyên thủ, Việt Nam còn là nước áp dụng chế độ xa xỉ này cho những 4 chức danh: Tổng Bí thư chuyên cơ; Chủ Tịch Nước chuyên cơ; Thủ tướng chuyên cơ và Chủ tịch Quốc hội cũng chuyên cơ luôn! Hầu hết đội tàu bay của hãng hàng không quốc gia Việt Nam hiện nay là máy bay thuê hoặc mua bằng nguồn vốn vay ngân hàng nước ngoài, do Chính phủ bảo lãnh. Giá thuê một chiếc Boeing 777, loại vẫn thường sử dụng bay chuyên cơ, không dưới 1 triệu USD/tháng. Không chỉ tốn kém khi bay, cứ mỗi ngày nằm “đợi xếp” ở các sân bay, những chiếc chuyên cơ này vẫn phải trả phí “giờ chết” khoảng 30 nghìn USD/ngày, chưa kể các chi phí sân đậu, cất, hạ cánh…, chi phí cho tiếp viên, tổ lái. Cứ mỗi chuyến bay phục vụ “công du” như thế ngốn của ngân sách không dưới 400 nghìn, có chuyến tốn hơn cả triệu đô la Mỹ. Năm 2000, khi mà khoảng hơn 40% dân số Việt Nam vẫn sống dưới mức 1 USD/ngày, các nguyên thủ của nhiều quốc gia giàu có, đến New York dự họp Đại Hội Đồng Liên hợp Quốc, đã phải “kính nể” chứng kiến chiếc chuyên cơ chở Chủ tịch Trần Đức Lương đậu nhiều ngày trên sân bay JFK. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người kế nhiệm ông Lương, có những chuyến công du, đã định trưng dụng tới 2 máy bay loại mới. Trong thời gian điều máy bay theo hầu nguyên thủ, Việtnam Airlines thường phải “thuê nóng” một máy bay khác để thay thế. Giá thuê rất cao, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể “thuê nóng” được máy bay, thế là, Viêtnam Airlines đành phải hủy hay giảm chuyến, dẫn đến tình trạng máy bay bị “đì- lây” liên tục. Hành khách, không biết lỗi này do bởi “chuyên cơ”, mạt sát Hàng không cả trên báo chí. Các nhà lãnh đạo của ta khi đi công tác trong nước, tiết kiệm hơn, chỉ dùng “chuyên khoang” thay cho chuyên cơ. Tuy nhiên, nhà chức trách hàng không ở các sân bay, để… chủ yếu, làm vừa lòng “các anh”, đã áp dụng “chế độ chuyên cơ” cho những chuyến bay có “khoang chuyên” đó. Theo quy chế, sân bay sẽ bị “đóng cửa” khoảng 30 phút chờ máy bay bay theo “chế độ chuyên cơ” cất hay hạ cánh. Có ít nhất 10 chuyến bay phải nằm đợi dưới sân hoặc lượn trên trời cho một chuyến “chuyên cơ” như thế. Chi phí cho mỗi giờ bay chờ như vậy tốn khoảng 10.000 USD/máy bay. Hiện nay, Việt Nam là nước duy nhất áp dụng quy định tạm “đóng cửa sân bay cho chuyên cơ”. Thật xấu hổ khi bay vào lãnh thổ một nước nghèo như Việt Nam, mà lại nghe phi hành đoàn xướng lên: “Vì có hoạt động chuyên cơ, máy bay phải lượn chờ trước khi hạ cánh”. An toàn cho các vị nguyên thủ cũng cần thiết. Tuy nhiên, trong hàng không, an toàn là một tiêu chuẩn phải tuân thủ tuyệt đối, bất kể hành khách là thường dân hay chính trị gia. Không một chuyến bay nào được phép cất cánh nếu có bất cứ một nghi vấn nhỏ nào về vấn đề an toàn. Chính vì thế mà trừ những quốc gia lắm tiền nhiều của hoặc có vấn đề về khủng bố, an ninh, hầu hết các nguyên thủ, đều di chuyển bằng máy bay thương mại. Khi phải mua vé, thay vì trưng dụng hẳn một chiếc Boeing, các vị nguyên thủ, cũng sẽ không kéo theo quá nhiều “bầu đoàn thê tử”. Trên “phương diện quốc gia”, trong những tình huống cần thiết, các vị nguyên thủ hoàn toàn có thể sử dụng một chuyến bay riêng. Tuy nhiên, trong điều kiện phát triển của ngành hàng không như hiện nay, xài “chuyên cơ” chỉ có ý nghĩa lấy le với thiên hạ. Có thể lãnh đạo ở các quốc gia khác không quan trọng như ta. Nhưng, không phải tự nhiên mà ở những nước có GDP/người lên đến 20.000- 30.000 USD, các vị nguyên thủ vẫn không dùng chuyên cơ. Uy tín của các chính trị gia, không hơn thua ở chỗ sử dụng máy bay nhỏ hay to, mà ở chỗ, các vị ấy có biết trân trọng tiền của dân đóng thuế. ...

June 25, 2009 · kanishi

Việt Nam, Giá thuốc lá-rẻ nhất thế giới, Giá sữa – đắt nhất thế giới

Giá sữa ở VN đắt nhất thế giới, điều đó đã được Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN xác định tại một cuộc hội thảo về sữa cách đây hơn một tuần. Còn giá thuốc lá, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chia làm sáu mức, VN xếp hàng thứ năm. Theo đó, các nước đẩy giá thuốc lá lên cao ngất ngưởng trên 5 USD/gói 20 điếu gồm những nước thuộc Tây Âu, Canada, Singapore. Dẫn đầu trong nhóm “đắt đỏ” này là Anh với giá một gói thuốc lá khoảng 5 bảng Anh, tức khoảng 130.000 đồng VN! Mỹ nằm trong nhóm thứ nhì với giá bán từ 4-4,99 USD/gói! Còn VN nằm ở nhóm 5/6 với mức giá từ 1-1,99 USD/gói. Xem trong bản đồ giá thuốc lá của WHO, chỉ vài quốc gia có giá thuốc lá rẻ hơn ta là Argentina, Paraguay, Kazakhstan, Indonesia với mức dưới 1 USD/gói. ...

May 31, 2009 · kanishi

KienND

12h30 trưa nay phi tới trường, anh Kiên ND hẹn gặp mấy đứa, thấy trong email có Thăng, Dương, Xuta, Hồ Nga, toàn người quen cả. Mình tới sớm nhất, lúc sau thì chú Thăng, rồi Xuta, rồi Dương, Nga ko thấy đâu, chắc bận đi làm :D. Đợi tới gần 1h kém anh Kiên mới tới. Ra quán nước ngồi nói chuyện. Cũng hay phết. Anh ấy giới thiệu về Viện Công nghiệp Phần mềm & Nội dung số anh ấy kể là hồi xưa không bao giờ nghĩ sẽ làm việc trong cơ quan nhà nước, nhưng sau khi làm ngoài hơn 3 năm, thấy chán, “3 năm đi làm giàu cho người giàu”, nghỉ ở nhà 2 tháng, chỉ ra thư viện ngồi uống cafe và đọc sách. Rồi tình cờ ra IFI, => vào làm ở Viện 😀 Anh ấy còn chia sẻ là quyết tâm sẽ đi du học trước 30 tuổi, lấy bằng thạc sĩ. 🙂 Và hỏi bọn mình đề định hướng nghề nghiệp, theo ngành gì, có hứng thú với cái gì, ...

April 28, 2009 · kanishi

Nha Trang

bài này đặt gạch từ 12 tháng 4 năm 2009, mà giờ, 29/12/2009 mới bắt đầu gõ những dòng đầu tiên. Tại sao lại thế, bởi vì có những muốn viết cần có cảm xúc, và có lúc, cảm xúc thì có nhưng lại không phải là lúc thuận lợi cho thời cơ 😀 Dạo này buồn, và chán nữa. Hay nhớ ngày xưa, hồi mới quen NT, thật ko hiểu sao lúc ấy bỗng dưng hai đứa lại thấy “quý” nhau đến thế. Chat một ngày có khi cả 6 tiếng 😀 rồi lại còn buôn chuyện điện thoại nữa, hôm đầu tiên gần 3 tiếng hay sao ấy 😛 Có lẽ Trang thấy thú vị vì tóm được một bạn gần trùng ngày sinh, còn mình thì thích thú vì lần đầu tiên gặp một người mới quen mà quan tâm tìm hiểu mình kỹ như vậy :D, lắng nghe mình nói lung tung nhiều như vậy, và khen mình nhiều như vậy :”> Mấy hôm nay ngồi đọc đi đọc lại blog của Trang, ở vn.360.yahoo.com, thấy thích lắm, thích kiểu viết nhắng nhít dễ thương, nhưng suy nghĩ sâu sắc và tình cảm nữa. Mình nhớ cái cảm giác khi được nói chuyện với Trang, nhưng giờ bạn ấy không nói chuyện với mình nữa, vì bận thi, vì có ny rồi :), nên mình đọc lại blog của bạn ấy, để đỡ nhớ cảm giác ấy, nhưng chả đỡ nhớ tí nào mà càng nhớ hơn thì phải 😀 có phải mình lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn không nhỉ, như hồi xưa, haiz haiz, ko phải đâu, khác biệt chứ. mình thề là mình có một số bí mật, mà chưa hề nói cho ai, hình như có lần chat với Trang thì phải, nhưng chắc bạn ấy ko để ý. Đó là nghe bạn ấy kể bạn ấy hay đi chạy ở hồ Thành Công, thế là mình cũng đua đòi tập chạy ở hầm ngã tư sở, rồi chăm chỉ đi đá bóng, mục tiêu là rèn luyện sức khỏe, để đẹp zai hơn, và để yêu bạn Trang :”> :)) Nhưng mà dạo đó, chả hiểu sao bạn ấy cứ xa cách mình dần dần, mãi về sau hỏi, thì bạn ấy bảo là bận thi học kì, nhưng nói chung mình không tin lắm, có một điều gì, haiz, nhưng thôi ko sao, chả cần quan tâm, chỉ cần nhớ lại những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau là được, dù rất ngắn ngủi, nhưng rất đặc biệt. mình thích cái cách xưng tôi – cậu của Trang, chả hề thấy xa cách gì cả, hehe, mình thích những khi Trang gọi mình là “Mèo ơi”, ...

April 12, 2009 · kanishi

Nhân sự kiện cắm cờ VN ở Bắc Cực

http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/ chả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt trong linkhay.com có một bạn bình luận một câu chất quá Cắm ở Hoàng Sa mới là giỏi chứ Bắc cực thì dễ thôi mừ tối nay lại đi xem hạ cờ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, nghĩ về hình hài Tổ quốc… ...

April 7, 2009 · kanishi

Lịch sử

Trong Bạch Đằng giang phú của Trương Hán Siêu đoạn cuối có viết : “Anh minh hai vị thánh quân, Sông đây rửa sạch mấy lần giáp binh. Giặc tan muôn thuở thanh bình, Bởi đâu đất hiểm cốt mình đức cao.” Các bạn thấy đấy, phong trào tự sướng đã được khơi dậy từ rất xa xưa, vào thời nhà Trần, tức là khoảng thế kỉ 13, các bạn ko được lên án bọn trẻ 9x bây giờ đua đòi tự sướng nhé, cái này là nguyên nhân khách quan của lịch sử =)) ...

March 22, 2009 · kanishi

Biên Giới Cứng, Biên Giới Mềm

Hôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991. ...

March 5, 2009 · kanishi