Thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót.

Thi kiến trúc máy tính, lại lệch, cái đời học tủ ko bao giờ trúng. Thôi chán chả kêu ca nữa. Mệt và chán, vào nhà thằng Tuấn, giúp thằng Hoàng chuyển đồ, chả là cu Hoàng từ tầng 3 xuống ở với cu Tuấn ở tầng 1. Đạp xe về nhà, đoạn đầu đường Láng, có một bác đi bộ gọi “Cháu ơi bác nhờ tí”, đang phóng khá nhanh nhưng vẫn phanh ngay lại, cái thói hóng hớt nó thế đấy. “Cháu ơi bác hết sạch tiền, cháu cho bác 5 nghìn đi xe bus về Nhổn, bác đi bộ suốt từ nãy tới giờ”. “Dạ vâng”, rút túi ra có 1 tờ 50k, 1 tờ 10k, và 2 tờ 2k, “Dạ cháu có 4k bác cầm tạm”. “Uh bác cảm ơn cháu nhé, cháu học trường ĐH Giao thông đây à” – “Dạ không ạ”. Phóng đi luôn. Chợt nhớ một lần ở đường Hoàng Quốc Việt cũng có một bác vẫy tay xin tiền mình kiểu này, nhưng lần đó là xin tiền gọi điện thoại, hic, lần đó vừa mất tiền, vừa tức, ah còn vừa cả hại phanh nữa chứ, hôm đó đang phóng rõ nhanh (dạ em đạp xe không đi chậm bao giờ). Tức vì ngay sau khi mình đưa lão 2k, đi một tẹo mình quay lại thì thấy lão lại đang “giao dịch” (xin tiền) một bạn khác nữa. Bố khỉ, rõ là mình bị lừa. Còn lần này, bác này tầm hơn 50, nhìn rất phúc hậu, quần áo chỉnh tề lại còn xách một cái cặp nữa chứ. Thực ra thì nhìn thế nào tớ cũng sẽ giúp thôi, thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót. Mà tại sao người ta lại vẫy mình nhỉ, mặt mình có chứ “tốt” à? Lại chợt nhớ hôm nọ em Ly kể bạn em ấy bảo là “Nhìn mặt đã thấy tốt”, chậc, tốt quá cũng không phải là tốt đâu. Chắc người ta vẫy mình cũng là hú họa ăn may thôi, nhưng may cho họ là gặp phải thằng khờ. hờ hờ. Hôm qua đi đón đứa em họ, nó thi vào chuyên Toán sư phạm. Thấy bọn học sinh của sư phạm bán đề ầm ầm, rao “ai mua lời giải không, 2k/tờ nào”. Có một thằng nhóc nhìn dáng rất xi-po, hay ho, và cái hay ho nhất của nó là “lộc bất hưởng tận”, khi có một bà già và một con nhóc ăn xin đi qua, nó đặt vào cái mũ của con bé một tờ lời giải , một đồng hai nghìn đó ạ và nói “Cho bé này”. Đưa đứa em họ ra bến xe bus, nó đi về Hải Dương. Mình đạp xe về giữa đường thì trời mưa, tránh tình trạng đội mưa rồi ướt như chuột lột lần trước (*), tớ sang bên đường mua một cái áo mưa, 20k ạ, hic, xót. Nhưng ghét mặc áo mưa giấy 2k. (mà ko, áo mưa giấy là phải 5k, lúc tới ngã tư Láng Hạ nghe lỏm giá). Đi giữa trời mưa, không có gì đặc biệt. Trời mưa to và mọi người ko có áo mưa đều dừng ở các bến xe bus để trú. Đến đoạn trường Đảng Lê Hồng Phong thì có một cảnh ấn tượng: Trong khi mọi người dựng xe máy đầy ở đường, chen nhau trong chỗ đợi xe bus thì có hai ông cháu ăn xin giữa trời mưa, đứa trẻ đi rất tung tăng, còn ông già một tay cầm gậy một tay bám vào vai đứa cháu, luống cuống bước vội theo vì đứa cháu đi hơi nhanh – ông già bị mù. Cảm giác đan xen, thương cụ già, thương cả em bé, nhưng cũng vui, ghen tị với đứa trẻ, niềm vui được tắm mưa. Chả biết cụ già có bị cảm sau trận mưa ấy không(?)! Lúc ấy Ngã Tư Sở tắc đường rất to, người Hà Nội cứ trời mưa là đi xe rất ẩu, vượt đèn đỏ chả coi ai ra gì, ah đây ko phải ý tớ mà là ý kiến của một anh trong otofun.com: ...

June 15, 2007 · kanishi

Who is this?

Có sự nghiệp, có nhiều bạn bè, có nhiều sở thích, có khiếu hài hước, luôn luôn có việc để làm nếu bạn gái không ở bên cạnh, “thích” bạn gái chứ không “cần”, không “tôn thờ” bạn gái, biết cách ra quyết định, trung thực, đàng hoàng, v.v. Nói tóm lại là “manly”.. cái này đọc được trên NTOL, tớ gần được như thế này**:))** Bình luận (2) hovidu — 2007-06-13 02:23 ...

June 13, 2007 · kanishi

NXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC

*Câu chuyện này là ‘trải nghiệm” thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂*Bắt đầu câu chuyện. Các bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: “đời không đẹp như em hằng mơ”. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, ai dè…, thằng chưa lấy thì chỉ được lấy có tí tẹo, thằng lấy rồi thì ko những ko được lấy thêm mà còn phải trả lại, hichic, thất vọng não nề, tràn trề bực tức… Cũng tại cái thói ăn dưa bở quá liều cơ. Chuyện là thế này, năm nay thi ĐH có 4 môn thi trắc nghiệm, bộ Giáo Dục hợp đồng với NXB ĐHQGHN in nửa triệu bản sách hướng dẫn ôn thi trắc nghiệm 4 môn đó (các bạn đi mua sách thì biết, sách bình thường chỉ in 1000-2000 bản, sách Best Seller kiểu Nhật kí Đặng Thùy Trâm thì khoảng 50.000 bản, còn sách này, 500.000 bản, tự thấy độ hoành tráng ná). Vâng, việc in sách của bộ với NXB thì chả liên quan gì tới chúng tớ, nhưng thầy giáo dạy môn lý quang của chúng tớ là thầy Phùng Quốc Bảo, giám đốc NXB, thêm vào đó, việc in bộ sách này cần sự giám sát, đảm bảo ko lọt nội dung, bìa biếc ra ngoài để chống việc in lậu. Sách được phát hành trên cả nước vào 24/3, nếu mà có trước là hỏng hết mọi chuyện. Ồ, thế là thầy Bảo gọi cho thằng lớp trưởng, lớp trưởng rủ tớ đi làm. Làm gì ? Giám sát. Tức là đi đi lại lại, nhìn nhìn ngó ngó, xem xét việc in ấn, đóng bìa, cắt sách, dán tem, vào hộp… ko để lọt bìa hay một quyển sách nào ra ngoài. Cả bọn là có 9 tên, lớp tớ có 5, làm 2 ca, ca chiều từ 14h tới 22h, ca đêm từ 22h tới 6h. Bọn tớ chỉ làm ca chiều thôi vì sáng phải đi học. Hôm đi phân công ca với giao việc ở NXB, bọn tớ chả được phổ biến lương lậu gì, cũng chả đứa nào hỏi, vì nghĩ vụ này chắc cũng ko đến nỗi tệ. Và rồi thì thằng bạn tớ đi làm, được ứng trước 500k, 5 lít đó ạ, nó phởn tợn, tung tin, hô hào, làm anh em đứa nào cũng nghĩ “vụ này quá kiếm”, làm có 2 buổi (cũng có đứa làm 3 buổi) mà lượm tới 500k. Có hai nhà in được thuê để in sách là nhà in Bộ Quốc phòng ở Võng Thị và nhà in Văn Phòng phẩm ở 83 Hào Nam – tớ làm ở Hào Nam. Bọn bạn tớ toàn làm 8 tiếng một buổi, riêng tớ, đi vào hôm 18/3, là chủ nhật, làm có 3 tiếng. Đơn giản vì chủ nhật nhà in nghỉ lúc 5h và ko làm ca 3, hehe. Đến hôm 22 lịch là đi làm tiếp thì đã in xong rồi, ko phải đi nữa. Trong lòng khấp khởi mừng thầm số mình quá son, làm có một buổi, mà lại chỉ có 3h, nếu mà cũng được 500k như chúng nó thì quá là cá kiếm. Sở dĩ chúng tớ có niềm tin vào 500k ấy thế bởi vì hôm tớ đến làm, có chú Thi – phó giám đốc NXB đến xem xét công việc, – chú ấy có hỏi tớ đã nhận tiền ứng chưa, tớ nói chưa, thì chú ấy bảo đáng ra có một anh sẽ đến đưa 500k ứng cho tớ, nhưng anh ấy đang ốm nên tớ sẽ nhận sau. Hơ hơ, 500k mà mới chỉ là ‘ứng” thì chắc là còn phải hơn nữa chứ, thế là đứa nào cũng hí ha hí hửng. Lên kế hoạch này kế hoạch kia… Rồi thì đến hôm kia, 26/3, bảo thằng lớp trưởng gọi cho anh Sơn – người trực tiếp quản lý chúng tớ thì anh ta bảo vụ tiền nong này anh ko rõ, hỏi thầy Bảo, thằng Hải nhắn tin thì thầy Bảo ko trả lời. Hơi bị nản. Rồi thì chiều qua, tớ với thằng Tuấn nói chuyện với nhau, bảo rằng làm gì có chuyện xù tiền của mình, ko trả là tao đốt, NXB toàn giấy, cháy dễ. Vừa dọa dẫm lúc chiều thì tối, thấy Tuấn nhắn tin, bảo rằng nó nhắn cho chị Trâm – phó giám đốc tài chính – chị bảo chị đang ở quê, mai anh em đến NXB lấy tiền. Ối giời, hí hửng kinh, máu chảy mạnh hẳn. Tiền có khác. Buổi chiều hì hục mượn xe máy phóng đi, lại còn lạc đường mới nhục chứ, cái phố Hàng Chuối có phải dễ tìm cho cam, đi một lần rồi vẫn lạc như thường. Lên tới tầng 3, gặp anh Hưng, anh đẹp zai trẻ măng này bảo rằng, 500k là tiền ứng thôi, mỗi buổi chỉ có 100k thôi nhé, làm 3 buổi thì trả lại 200k đi, làm 2 buổi thì trả lại 300k nhé, còn mình, làm có một buổi thì 100k thôi. Hichic, cả bọn sững sờ, nét mặt buồn thảm, ko nói lên lời, ậm ừ dạ vâng. Đã vậy anh đẹp zai còn bảo tháng tới lại có vụ, có khi anh lại gọi các em đi làm. Hichic, bóc lột nhau quá đi mất, 8 tiếng mà có 100k bọ, của đáng tội, có phải làm gì đâu, đi đi lại lại, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, đứng ngồi chán lại đi. Tuy nhiên, trong nhà in mà, ồn lắm, lại toàn mùi giấy, mực in, độc hại. Theo các đồng chí iu quý thì có nên đi nữa không? Tiền thì cũng thích đấy, nhưng mà… kiếm tiền quả ko dễ dàng gì, đời ko đẹp như em từng ăn dưa. PS: kể ra thì mình vẫn lời, làm có 3h mà vẫn 100k như thường, hehe.Thôi quên đi nhé, những kế hoạch liên quan tới tiền, sorry chị Dung, đành hẹn chị khi khác vậy. Mai Châu ơi, lỡ hẹn với em rồi. ...

March 28, 2007 · kanishi

Lười

Ở một mình, lười hok mua gạo, hok nấu cơm, đói. Toàn ăn linh tinh, tốn. Lười nấu cơm bạn sẽ bị đói. Lười học hành bạn sẽ thi lại, học lại, xuống K, về quê. Lười cưa cẩm bạn sẽ cô đơn, thui thủi ở nhà ôm cái máy tính. Lười đi thăm bạn bè, mối quan hệ sẽ nhạt phai, gặp nhau ngại hok bít nói gì. Lười nhớ ngày sinh nhật bạn, sẽ không ai nhớ sinh nhật mình. Lười tặng quà, sẽ chẳng bao giờ nhận được quà. Lười viết thư, đừng mong nhận được thư. Lười suy nghĩ, IQ của bạn sẽ giảm dần, CPU của bạn sẽ chậm chạp như bọn Celeron 1.0 Ram 128. Lười kiếm tiền, lừơi cả xin tiền, ví bạn sẽ rỗng như thế cơn bão số 6 vừa quét qua. Lười uống sữa, bạn sẽ hok đủ canxi và xương bạn sẽ xốp như bánh quy, chiều cao của bạn sẽ giống Maradona. ...

March 17, 2007 · kanishi

xinh thì ít thích sách

Tình cờ vào địa chỉ này: http://aevn.fr/index.php?showtopic=1394 Thấy có một lô clip của các blogger xinh đẹp, nhấn vào blog của một em, rồi nghĩ tới câu “trí tuệ và sắc đẹp thường không đi cùng nhau”, thế là lọ mọ vào tất cả các blog còn lại: http://360.yahoo.com/profile-oOTaNMohcqhAwS.1CatIT9lT8S0q http://360.yahoo.com/my_profile-PfLCQb8lcqOuqsh1EArbaHHQKQcU;_ylt=AvV4zBmx164.. http://360.yahoo.com/profile-BP68ih0zfqpZ1slTqgvIPjBIofb8KkA-?cq=1 http://360.yahoo.com/profile-mu0PAz0wda5PScN4PLoAEwfp9TM-?cq=1 http://360.yahoo.com/onelove_4u_87 http://360.yahoo.com/profile-bosgu0M1bqnSU1GWuz97rEE-?cq=1 http://360.yahoo.com/zizaqb http://360.yahoo.com/profile-NeXXUsM6aa_lM2L0zGiSzsdSuOg-?cq=1 http://360.yahoo.com/profile-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl Rút ra rằng: “kết luận trên nhìn chung là đúng”, chỉ duy nhất một nàng trong lists là có sở thích đọc sách: http://360.yahoo.com/lists-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl – tất cả chỗ còn lại đều “nói không với book”. Tất nhiên mỗi người có một sở thích, một cách nhìn nhận, họ thích nhạc, thích thời trang, thích mua sắm, thích xem phim… hơn thích sách, tôi tôn trọng sở thích của họ nhưng tôi không đánh giá cao những người không thích đọc sách – tất nhiên, bạn sẽ bảo họ cần quái gì tôi tôn trọng, ờ, nói thế e không ổn. Bao nhiêu người khen cũng chưa đủ mà một người chê đã là thừa, hehe. Mà tôi còn đọc được của 2 em, một em thì bảo là “thích được yêu nhưng không thích yêu”, một em thì “Mẫu bạn trai lý tưởng: hài hước, hóm hỉnh, và quan trọng là yêu mình hơn là mình yêu anh ấy”. Chả biết bình luận thế nào, chắc tại môi trường giáo dục hiện nay dạy con người ta phải thật ích kỷ. ...

March 7, 2007 · kanishi

Thủy Ngọc và Thu Ngọc

hôm nay thức tới gần 2h đọc hết 117 entry trong blog của R4 3806 (Thu Ngọc)****, đây là lần thứ hai mình hứng thú tới vậy đối với một blog, lần trước là blog củaCongChuaBeBong (Thủy Ngọc) (hờ hờ 2 Ngọc). Mỗi blog là một thế giới, đầy thú vị và kì lạ, những người tưởng như “ghê gớm lắm” hóa ra cũng thật gần gũi và bình thường như ai. Ngày trước đọc blog của Thủy Ngọc, rất ấn tượng về những suy nghĩ đầy “nhiệt huyết tuổi trẻ” của một cô gái mà nếu chỉ lướt qua, ta dễ dàng nghĩ “dân chơi sành điệu” và không bao giờ tưởng tượng họ lại có những suy nghĩ ấy. Bề ngoài chẳng nó i lên ...

February 3, 2007 · kanishi

Ngoại thương và Giao thông vận tải

trận bóng đầu tiên của học kì. chậc chậc, lâu lắm rồi mới đá bóng. mệt gần chết, chấn thương cả tay cả chân. Đau ê cả người. Về dán salonpas khắp nơi lớp chúng tớ hẹn đá với bên Ngoại thương, vét cả giảng đường mới có được 12 chàng để thành lập đội hình. Đến sân Nghĩa Tân, đợi mãi không thấy, chỉ có 4 chú đến, hóa ra các đồng chí ấy đi ba hay là vượt đèn đỏ gì đó bị công an tóm. Thế là bọn tớ đành đá tạm với mấy anh chàng trường giao thông vận tải. Thua 0-1, thực ra thì đá được khoảng 30 phút, bên NT đến đủ quân. Thế là dừng và sang đá với NT. Đá với NT thì ngang cơ hơn (ko bị ép như khi đá với GTVT) nhưng rồi cũng bị thua 0-1 thế mới đau chứ. Công nghệ mà lại đá thua NT, nhục thật, grừ… Ah, GTVT với NT có nhiều khác biệt nhé, nhất là về hình dáng, con trai GTVT toàn mấy đồng chí mập mạp, trông rất chi là cục mịch, hehe, còn con trai NT thì …hichic… chắc toàn trên 1,75 mất, nhìn như người mẫu, đẹp trai phết. Đúng là NT trai tài gái sắc. (chú ý: vẫn lọt một anh chàng “bảy chú lùn”, và chính anh chàng này xoạch tớ một quả tím tái cả chân,…) ...

February 1, 2007 · kanishi

Nhà trên mạng

Giả sử ta coi blog là ngôi nhà của mình ở trên mạng. Thì hàng xóm sẽ là những blogger trong list friends của chúng ta. Những người trong groups sẽ là những anh em cũng khu phố (hihi, hàng xóm nhiều khi không cùng khu phố tí nào :D) Tớ vẫn chưa hiểu bọn yahoo nó đưa khoảng 10 cái avatar của bạn trong list friend ra ngoài theo tiêu chí gì, ngẫu nhiên à ? Hay đó là những người thường xuyên ghé blog mình ???? Khi bạn bận và lâu lâu không lên mạng, không vào blog, tức là bạn đã đi xa nhà lâu ngày. Ngôi nhà sẽ vắng vẻ. Còn khi bị đứt cáp, sập mạng, hay mất điện, đó có nghĩa là đường bị tắc, bạn không về nhà được . yahoo quản lý chỗ chúng ta đặt nhà, cũng như đất chúng ta ở là do nhà nước quản lý, thích thì họ thu hồi, chúng ta – tức dân nếu tức quá đoàn kết lại “bật” lại nhà nước – tức lập một nhà nước khác – tẩy chay yahoo chẳng hạn. Hãy thử tưởng tượng xem nếu giờ tự nhiên yahoo bảo “dừng dịch vụ 360”. Hehe. Chắc nhiều người tức phát điên lên ấy nhỉ. Bạn thay đổi theme cho blog, tức là trang trí cho ngôi nhà của bạn, nếu không tự trang trí được thì ta nhờ bạn trang trí hộ, hehe. Nhưng nói chung blog của yahoo này giống như những căn hộ tập thể, chung cư vậy. Có nhiều công ty xây dựng chung cư: Yahoo 360, my.OPERA.com, hay WordPress.com … nhưng chung cư đều là chung cư mà thôi 🙂 Muốn xây một biệt thự riêng thì bạn phải có kiến thức (và có tiền nữa), mua một cái host – khoảng đất, xây một cái nhà – cài đặt wordpress chẳng hạn. Một cái nhà hoành tráng kiểu đó chính là nguoitapviet.info. Nhà trên mạng, uh, lâu lâu không tới thăm được bạn thì tôi ghé thăm nhà bạn trên mạng vậy. Và một khi bạn để public, ai ghé thăm nhà bạn cũng chẳng biết được, hìhì. Chính nhờ thế nên tôi “vào được nhà” của một vài người mà tôi đoán họ không muốn tôi vào, ...

January 31, 2007 · kanishi

Entry for January 16, 2007

Hôm trước đi đường, tớ gặp một vụ rất buồn cười. Chả là đoạn gần ngã tư Cổ Nhuế, có một chỗ sang đường để đi vào siêu thị Metro, người sang đường đứng chờ khá đông, dòng xe cộ đi từ Nội Bài về vẫn ầm ầm chảy, không là sao mà sang được. Xe băt đầu ngớt, có một vài đồng chí đã sang được, có một chiếc xe khách to đang đi tới, mọi người đứng lại nhường cho xe khách đi, bỗng ở phía bên kia đường, một chiếc xe máy nhào sang làm xe khách phải phanh gấp lại. Ok, chuyện này là bình thường ở Việt Nam, nhưng chuyện buồn cười là ở chỗ: lái xe khách mở cửa kính, chửi anh chàng đi xe máy, anh chàng đi xe máy không chịu kém, dừng ngay xe máy, quay lại chửi anh lái xe khách. Lão lái xe khách lấy vỏ cam ném nhưng trượt. Thế là vừa vớ ngay cái chai rượu (loại 300mm) dứ dứ định ném (huhu, lúc ấy tớ đang đứng ngay sau lão xe máy kia, sợ quá lùi vội xuống-chẳng may trình ném nó kém trượt lão xe máy vào mình thì toi). Nhưng may quá, dứ dứ dọa thôi, không ném, sau khoảng chục câu chửi nhau, đường sắp tắc to thì giải tán – mọi người đứng đấy làm khán giả nghe chửi một lúc chán thì nhảy vào khuyên can ấy mà. Pó tay thật, pó tay với lão lái xe, chửi thì chửi lại còn phải dừng xe, mở cửa kính chửi cho nó nghe thấy làm gì cho mất thời gian. Cũng khá khen cho lão đi xe máy, bị chửi phát xù lông…”nhím” chưi lại ngay chứ quyết không “chịu nhục”. Vụ này tớ gặp từ tuần trước cơ, nhưng lúc ấy chỉ buồn cười và hơi chán cái kiểu giữa đường giữa chợ dừng xe chửi nhau cho sướng không cần biết hàng trăm người bị ảnh hưởng vì mình. Và suy ra là tính ích kỉ lớn quá. Hôm nay tự nhiên nhớ lại và nghĩ thêm rằng sao người ta “cái nhục nhỏ thì không chịu được còn cái nhục lớn thì làm ngơ?” Cái nhục nhỏ là cái nhục của bản thân, cá nhân. Cái nhục lớn là cái nhục của đất nước, nỗi nhục Quốc thể. Nỗi nhục nghèo đói, nỗi nhục kém phát triển, nỗi nhục mất đất, ...

January 16, 2007 · kanishi