Tôi đi diễu hành 16/12 vì Bãi Cát Vàng

: Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (Kêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này. ...

December 15, 2007 · kanishi

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước chaocovietnam.org 1/. Mít-tinh sẽ vẫn theo giờ giấc cũ, vì đó là thời gian hợp lý, không quá sớm mà cũng chẳng quá muộn: từ 9h đến 10h sáng ngày 16 / 12 / 2007. 2/. Địa điểm: trước Sứ Quán nước CHND Trung Hoa – 46 Hoàng Diệu 3/. Thành phần : thành viên hoangsa.org và mọi người quan tâm có mặt đúng giờ tại Công viên đối diện Sứ Quán CHNDTH. Nên vận động gia đình đi mít-tinh. Thành viên nòng cốt và cảnh vệ mít-tinh có mặt lúc 8h30 sáng. ...

December 14, 2007 · kanishi

Không thể chấp nhận được!

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776&ChannelID=330 Bình luận (3) ۞alexmilan۞ — 2007-12-06 05:51 lâu lắm mới lại thấy anh viết cái entry có tính thời sự như vậy. em muốn chửu bọn TQ wa’…dm TQ Mr Free — 2007-12-07 06:17 uh,. cac dong chi chửi cũng được thôi :D, nhưng chửi ko thì ko ăn thua gì cả, phải làm gì đó! ...

December 6, 2007 · kanishi

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN.

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN. tác giả: cuong-nhabaotudo Dưới đây là 04 nét có vẻ khu biệt của “ngành” tham nhũng ở nước ta so với các “đồng nghiệp” tham nhũng trên thế giới.Hy vọng những nét này giúp vui buồn bạn đọc chút nào và giúp nhà quản lý thêm vài ý niệm gì đó để làm cái gì đó. . Một là: Tội tham nhũng không bị lương tâm hành hạ. ...

December 3, 2007 · kanishi

Có một ông Tiên…

Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật. Để giúp bạn đọc có chút thư thái trở lại, để còn tin vào những điều tốt đẹp được tạo nên bởi truyền thống nhân ái của con người, hôm nay, chúng ta cùng nhìn nhận hai hình ảnh, có lẽ đó cũng là hai nét mang tính truyền thống của người Hàn Quốc, một trong những nhân tố làm nên một quốc gia khá hùng hậu, giàu có ở bắc Á này. ...

November 28, 2007 · kanishi

Vài ý rời nhân đọc “Đêm giữa ban ngày”

Vương Văn Quang Trong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách. Bởi chúng đều quá hay. Tôi nhấn mạnh cái sự “đọc một hơi”, bởi tôi đã bị mất đi cái thói đọc một mạch như vậy cách đây đã khá nhiều năm. Có hai lí do. Một, khi còn là học sinh, thói ham đọc cộng với sự khan hiếm sách báo khiến tôi cứ vồ được cuốn nào là ngấu nghiến đọc một hơi cuốn đó (có thể đây còn gọi là hội chứng “túng văn hoá?). Hai, cũng khi đó, cách đọc của tôi chỉ thuần tuý là cách đọc của một độc giả thông thường nhất. Chỉ đọc mà ít khi săm soi phân tích về hơi văn, kết cấu văn bản, cách dùng chữ, cách ngắt câu … v.v; tóm lại là ít khi để ý tới kĩ thuật của nhà văn. Bây giờ, tôi đọc khác hẳn. Tôi không còn đọc theo lối “đọc chuyện” nữa, mà chỉ rình rình soi mói từng li từng tí tất cả những cái gì thuộc về kĩ thuật viết. Nói chung, tôi đọc giống như cách đọc của một người biên tập. Cái sự đọc của tôi bây giờ nó không còn là đọc để giải trí thuần tuý, và như vậy là tôi đã đánh mất đi một thú vui lớn. Nhưng, cũng không hẳn là do giờ đây tôi là kẻ viết lách nên mới đọc theo cách nhà nghề, mà một phần, sự đọc của tôi khó khăn bởi tác phẩm bây giờ nhiều, nhưng dở. Vâng, đúng như vậy. Bằng chứng là tôi vừa ngốn ngấu hai cuốn sách một lèo từ đầu tới cuối. Cuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều. ...

October 5, 2007 · kanishi

Ngày Quốc khánh, nhớ cụ Nguyễn Hữu Đang (phần cuối)

* “Ông Đang ơi! Ông Đang ơi!”, tiếng con nít gọi nheo nhéo ngoài cửa, ngắt ngang câu chuyện của anh. Tôi nhìn ra, thấy hai chú bé chạc 9, 10 tuổi, mỗi chú cầm một cành tre, đầu cành tre thõng thượt một con rắn nước, mình nhỏ bằng chuôi dao, đầu bị đập dập còn rỉ máu tươi: “Ông có đổi rắn nước không ạ?”. Anh Đang bỏ đũa bước ra cửa, xem xét cẩn thận hai con rắn nước, rồi hỏi: “Các cháu định đổi như thế nào?”. “Ông cho cháu mỗi con hai cái vỏ bao ba số”. “Các chú đừng có giở thói bắt chẹt”, giọng nói vá dáng bộ của anh đã chuyển sang giọng của dịch vụ đổi chác, “Mỗi con rắn này chỉ giá trị bằng hai con cóc. Nhưng thôi, thì ông cũng đành chịu thiệt vậy, mỗi con một vỏ bao ba số, các chú có đổi thì đổi, không đổi thì thôi”. Hai chú bé ngần ngừ một lúc, rồi nói: “Chúng cháu đổi ạ”. Anh quay vào mở khoá tủ, chọn lấy ra hai cái vỏ bao ba số, đưa cho mỗi chú một chiếc, và cầm lấy hai con rắn. Hai chú bé cũng xem xét hai cái vỏ bao cẩn thận không kém ông Đang xem xét hai con rắn. Một chú nói: “Ông đổi cho cháu cái vỏ bao khác, cái này bên trong không có tờ giấy vàng”. Anh cầm lấy cái vỏ bao xem lại, cười: “Được, ông sẽ đổi cho vỏ bao khác. Sau này chú mà làm cán bộ thu mua thì Nhà nước sẽ không phải chịu thua thiệt”. Anh cầm hai con rắn bỏ vào cái rổ con ở góc nhà, mặt tươi hẳn lên, như người buôn bán vừa vớ được món hời: “Thịt rắn còn bổ hơn thịt nhái. Tối mai tôi sẽ đãi chú món rắn om riềng mẻ. Ăn vào chú sẽ thấy tăng lực gấp đôi, có thể đạp xe một mạch lên đến bến phà Tân Đệ”. * Tôi ở lại chơi với anh Đang ba ngày, thuê một anh phó nháy ở xã trên xuống chụp mấy pô ảnh làm kỉ niệm. Bữa cơm tiễn tôi, anh có vẻ buồn. Vừa dùng đũa tém tém mấy khúc rắn om mặn chát nổi muối trong đĩa, anh vừa nói: “Hiện nay tôi đang cố gắng hoàn thành thiên hồi ký thuật lại tất cả những gì có liên quan đến thế sự, kể từ khi tôi bước chân vào con đường hoạt động cách mạng cho đến những năm tháng gần đây… Trong hồi ký, tôi sẽ đề cập đến những việc mà từ trước đến nay tôi chưa hề tiết lộ với ai. Ví dụ như bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập” Cụ Hồ viết… còn hay mất, nếu còn thì bây giờ đang ở đâu… Hoặc cụ định sửa hai câu trong bản “Tuyên ngôn”, nhưng không kịp vì bản chính đã đưa in mất rồi. Là Trưởng ban Tổ chức ngày lễ, tôi phải phụ trách việc in ấn những tài liệu có liên quan đến vận mệnh đất nước này, nhưng… như chú biết đấy, hiện nay trong Bảo tàng Hồ Chí Minh cũng như Bảo tàng Lịch sử, không có bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập”… Tôi sợ sẽ làm không kịp mất, gần tám chục tuổi đầu rồi còn gì, mà lại không có điều kiện làm việc, ban đêm coi như chịu chết, đèn đóm tù mù, đúng là đóm thật”… Anh im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng lên nhìn tôi, hỏi tiếp: “Chú có biết điều lo lắng nhất của tôi hiện nay là gì không?”, không đợi tôi đoán, anh nói luôn: “Tôi lo nhất là không biết chết ở đâu. Lúc sống thì tôi ở nhờ nhà ai chẳng được, ở đây cũng như ở trên Hà nội… Nhưng lúc chết thì người thân mấy cũng làm phiền người ta. Có ai muốn một người không phải ruột ra máu mủ lại nằm chết trong nhà mình? Ngay cả cái chái bếp này cũng vậy, tôi nằm chết sẽ làm phiền đến nhà trường, các thày các cô, các cháu học sinh… Bởi vậy mà hai năm nay tôi không muốn lên Hà nội. Ở đây, tại quê hương bản quán, tôi đã chọn sẵn chỗ để nằm chết… Chú ra đây tôi chỉ cho, đứng ở đây cũng nhìn thấy…”. Tôi theo anh ra đứng trên cái trụ xi măng cầu ao cá. Gió mùa đông bắc lạnh thấu xương thổi thốc vào mặt hai anh em. Anh chỉ tay về phía một búi tre gần cuối xóm, đơn độc giữa cánh đồng, ngọn tre đang vật vã trong gió buốt. “Đấy, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ đầy lá tre rụng, rất vừa người tôi… Tôi sẽ nằm đó chết để khỏi phải phiền ai… Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay…” Trở vào nhà, cả người tôi nổi gai, ớn lạnh, chắc là bị cảm… Tôi dốc hết rượu ra bát uống ực một hơi chống lạnh. Rượu vào lời ra, tôi cất giọng ngâm to mấy câu thơ của Phùng Cung gửi tôi mang về tặng anh: Mặt ra giông chớp Rạc mái phong lưu Gót nhọc men về thung cũ Quỳ dưới chân quê Trăm sự cúi đầu Xin quê rộng lương Chút thổ phần bò xéo cuối thôn! Tháng 12.1992 (8) PHẦN VIẾT THÊM Nấn ná mãi, sáng 27 Tết tôi phải rời thôn Trà Vy trở về Hà Nội. Đạp xe ngược gió trên con đường đất sống trâu dọc bờ sông Máng, tôi bỗng thấy lạnh kinh khủng. Hai ba lần, tôi ngoái lại nhìn làn khói mỏng trên cái chái bếp, bên dưới làn khói đó là một bậc hào kiệt của đất nước đang ngồi trầm tư vì thế sự giữa một đống giẻ rách, dép lốp đứt quai, đinh còng queo, chai lọ bụi bám đáy, những cái vỏ lon bia, những mẩu sắt han rỉ chẳng biết để làm gì. Hai mắt tôi tự nhiên cay lệ. Tôi chỉ muốn quay xe lại với anh nhưng sợ anh mắng. Từ chiều hôm qua, anh giục giã tôi suốt: “áng mai chú phải về Tết nhất đến nơi. Chú không thể để cô ấy cúng tất mên một mình như cảnh nhà những người góa bụa cô đơn…”. Đăm đăm nhìn anh, tôi tự hỏi: “Trên thế gian này, không biết còn ai cô đơn hơn anh?”. Tôi khẩn khoản: “Anh cùng về Hà Nội với em, ăn Tết cùng với nhà em, nhà anh Cung có vui hơn không?”. “Chú cứ về trước đi, chậm lắm sáng mồng hai Tết, tôi sẽ có mặt ở nhà chú hoặc ở nhà chú Cung”. “Nhưng anh còn vướng víu gì ở đây mà không về cùng với em được?”. “Chuyến này lên Hà Nội tôi sẽ ở lại. Tôi muốn tìm gặp lại anh em thời Truyền bá quốc ngữ xem ai còn ai mất, hên hệ với những anh em hiện đang sống ở nước ngoài như Hoàng Xuân Hãn. Ông ta có công lớn lắm đấy. Ông được Hội giao soạn thảo học chữ quốc ngữ theo lối mới, làm sao cho dễ học, dễ thuộc, dễ nhớ và ông đã soạn thảo rất thành công. Tài tình nhất là ông đã vần vè hóa được cách nhận diện các chữ cái: “i t giống móc cả hai ngắn có chấm, t dài có ngang” hoặc: “O tròn như quả trứng gà Ô thì đội mũ, Ơ là thêm râu” Tôi ngạc nhiên: “Hồi còn đi giữ trâu ở làng quê em học truyền bá quốc ngữ cũng thuộc lòng những câu vần vè đó. Nhưng em thật không ngờ tác giả của nó lại là nhà toán học nổi danh Hoàng Xuân Hãn”. “Đó chính là t ấm lòng thương nước, thương dân của người trí thức chân chính”. Anh nói thêm: “Tấm lòng của họ đối với nước, với dân trong suốt như thuỷ tinh, không gợn một chút bợn đặc quyền đặc lợi. Lần này lên Hà Nội, tôi có một mục đích là tổ chức một cuộc gặp gỡ những người trước đây tham gia Hội Truyền bá quốc ngữ. Chúng tôi sẽ ôn lại hồi ức và viết hồi ký. Mà muốn làm như vậy thì phải có… (Bài viết ầến đây thì dừng vì Phùng Quán bệnh nặng không còn sức để viết tiếp) (*) Bài viết trên được Phùng Quán viết xong tháng 12.1992, đến tháng 1.1995, trong lúc nằm trên giường bệnh, chưa hài lòng với những gì đã viết, Phùng Quán viết thêm bằng bút chì trong tư thế nằm ngửa viết lên giấy đặt dưới tấm ván treo úp xuống trước mặt ở đầu giường. Đây chính là những dòng cuối cùng của Phùng Quán. Di cảo do bà Vũ Thị Bội Trâm, vợ nhà văn Phùng Quán cung cấp (BT) Chú thích: (1) Bản in này căn cứ vào bản sao ảnh bản thảo 19 trang viết tay của Phùng Quán, Một vài trang chụp thiếu một hai dòng chót. Chúng tôi phải ghi (… mất một dòng… ), hoặc khôi phục đoạn câu bị mất đi, nhưng vẫn để trong ngoặc. (BT) (2) Thơ Tố Hữu (3) Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, thơ Đỗ Phủ (4) Phùng Cung, nhà văn (5) Họa sĩ Lê Văn Đệ ( theo tạp chí Bách Khoa Sài Gòn 1963) sang La Mã, được phong họa sư, được chính Giáo hoàng Pie Xl giao cho trang hoàng điện Vatican. (6) Kiến trúc sư Ngô Huy Quỳnh sau này có thời là thứ trưởng Bộ Xây dựng. (7) Số len này lấy được ngày 19-8-1945, khi tấn công chiếm Trại lính khố đỏ ở phố Hàng Bài. (Chú thích của tác giả) (8) Năm 1993, ông Nguyễn Hữu Đang đã được Nhà nước cấp nhà ở Hà Nội và được hưởng iương hưu. Nhưng qua bài viết này giúp cho độc giả hiểu thêm về một chi tiết cụ thể của lịch sử Cách mạng tháng Tám và tấm lòng của nhà văn Phùng Quán. (Chú thích của Ngô Minh) ...

September 4, 2007 · kanishi

Ngày Quốc Khánh, nhớ người dựng lễ đài độc lập!

Ngày 2-9 ở quê, ra quán net thấy mọi người để avatar quốc kì đỏ rực list friend, xúc động! Ai dám bảo tuổi trẻ bây giờ không quan tâm tới đất nước chứ, tát cho bẹt mặt bây giờ Và trong những ngày lịch sử này, hãy đọc về “một bậc hào kiệt của đất nước” mà vì vài lí do “tế nhị” ít người biết tới. Những ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập ...

September 3, 2007 · kanishi

dân biểu tình, báo chí lặng im

Thaimeo: hôm nay đi qua địa điểm tiếp dân của văn phòng chính phủ chỗ quận ủy cầu giấy Thaimeo: thấy xe cộ ùn tắc hết cả Thaimeo: nghi nghi, chắc lại có dân ở đâu lên biểu tình thị uy đây Thaimeo: nhân bảo như thần bảo Thaimeo: tầm hơn một chục bà con già trẻ gái tra đủ cả Thaimeo: cầm băng rôn, biểu ngữ, giấy A4 viết tay, giấy in phun, in lazer, đủ cả Thaimeo: nội dung chủ yếu là “đả đảo tập đoàn tham nhũng Đinh Văn Cương” Thaimeo: dân oan đòi công lý Thaimeo: thậm chí có cả một cái của dân trong TPHCM ăn theo nói leo biểu tình tận ngoài Hà Nội Thaimeo: hic, Thaimeo: lúc đi qua là 11h trưa, lúc về 6h tối thì không thấy bóng dáng “dân oan” đâu hết Thaimeo: chả biết có cái xe nào của PA25 đến đón các “chủ nhân của đất nước” về quê hay ko Thaimeo: Thaimeo: lên mạng search thì đinh văn cương là ủy viên trung ương đảng, bí thư tỉnh ủy Hà Nam Thaimeo: thôi xong Thaimeo: Thaimeo: bọn dân này thâm thật Thaimeo: “tập đoàn tham nhũng đinh văn cương” là tập đoàn nào Thaimeo: ý chúng nó xỏ đểu đảng đây Thaimeo: bảo đảng csvn ta là tập đoàn tham nhũng thuytien: hôm trước ở gần Saint Paul cũng có một vụ nhân dân cắm lều ở tạm trước cơ quan chính phủ (tớ cũng chẳng biết tên là gì) Thaimeo: bộ tư pháp đấy, chị Ngọc tớ bảo thế thuytien: đong lắm thuytien: đông thuytien: thế à thuytien: mà cắm trại trật tự kinh thuytien: chẳng thấy nháo nhác gì cả thuytien: các chú công an cứ đứng chơi chẳng có gì làm Thaimeo: thế có chụp ảnh ko thuytien: ko thuytien: lúc ấy tối rồi thuytien: chụp ko đủ sáng thuytien: chả nhìn thấy gì Thaimeo: ùa Thaimeo: chả thấy báo chí đưa tin cái mốc xì gì Thaimeo: báo với chí thuytien: bưng bít hết rồi Thaimeo: đúng là toàn tay sai của xxxx thuytien: ko biết là kiện cáo vụ gì nhỉ ===================== nhân nói chuyện báo chí không ra cái gì, thực ra nói thế là trong lúc cáu tiết vơ đũa cả nắm thôi, chứ báo Tuổi trẻ, thanh niên cũng tích cực lắm. Và tôi bất ngờ làm sao khi biết cái tin này: Đầu tháng 8-2007, ông Lê Doãn Hợp, tân Bộ trưởng của bộ “ Thông Tin & Truyền Thông ” đã tuyên bố về chính sách nhân sự để “ tiếp tục đổi mới ” công tác báo chí : “ Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo ” xem (Sài Gòn Giải Phóng ngày 4-8-2007). 10 ngày sau, câu nói này đã được thực thi. Sóng dữ – theo một blog tự xưng là CB-CNV báo Tuổi trẻ đã nói như vậy. Nhưng có lẽ không là Tổng Biên tập, mà là Phó tổng biên tập được thử nghiệm trước hết. Điều buồn cười ra nước mắt là hai cán bộ mới thay thế từ Thành Đoàn không có kinh nghiệm nào về báo chí! Thông tin này đã được BBC đăng tải. Một số bài từ các blog về vấn đề này: TÂM THƯ GỞI TỔNG BIÊN TẬP Ngày Anh sắp về TUỔI TRẺ, nhiều người đã lo: Anh-với bản tính hiền hòa-liệu có chịu nổi áp lực của người đứng đầu một tờ báo có tiếng là mạnh mẽ trong việc đấu tranh chống tiêu cực! Rồi từng ngày qua, nỗi lo ấy được nhẹ dần và mất hẳn khi Anh thực sự sát cánh cùng đội ngũ TUỔI TRẺ và luôn luôn chứng tỏ mình là người “đứng mũi chịu sào” lèo lái con thuyền TUỔI TRẺ mạnh mẽ tiến ra biển khơi. Để có thành quả hôm nay: TUỔI TRẺ đã là nhật báo Số phát hành tăng ấn tượng Tương lai TUỔI TRẺ đang rộng mở với số phát hành hành dự kiến sẽ đạt 500.000 bản/ngày trong nay mai, hàng lọat dự án mở rộng sự nghiệp TUỔI TRẺ đang diễn ra… Vậy mà cơn sóng dữ lại đang ập đến. Đội ngũ TUỔI TRẺ đang hoang mang Đã có người lơi lỏng tay chèo… Và đã có phác họa về một tương lai đen tối của TUỔI TRẺ Đây là lúc mọi người cần Anh- người thuyền trưởng vững chãi hội tụ sức mạnh tập thể để chống chọi với sóng dữ. Xin Anh hãy hành động quyết liệt! xem tiếp tại đây ...

August 22, 2007 · kanishi

Khoan & dùi

Khoan & dùi TTC – Đọc quyển “Lịch sử nhà Thanh” (“Thanh sử cảo” – Lang Viên), tôi chú ý một điều: Trước khi mất, vua Thuận Trị chỉ viết 4 chữ dặn dò con trai là vua Khang Hy. 4 chữ đó là “Vĩnh bất gia phú” (mãi mãi không được tăng thuế). Vừa qua, báo chí cho biết bà con nông dân ở một số tỉnh phía Bắc đã đóng tới 28 loại phí và lệ phí hàng năm. Chính phủ đã chỉ đạo cho Bộ Tài chính lập tức rà soát lại các loại phí và lệ phí này, tất nhiên là phải bỏ những khoản đóng góp không hợp lý do các địa phương cao hứng chế ra. Điều này nằm trong chủ trương “Khoan sức dân”. ...

August 7, 2007 · kanishi

Công chức là người giúp dân, không phải là quan.

Những khẩu hiệu này được chép lại từ tạp chí Tiền Phong, cơ quan ngôn luận của Hội Văn hóa Cứu quốc (số 15, 16, 17 năm 1946). Khẩu hiệu treo ở các chỗ công chúng qua lại 1 – Công chức là người giúp dân, không phải là quan. 2 – Vào công sở chớ khúm núm, sợ sệt, mà cũng không lấc cấc, ngạo nghễ. Mạnh dạn hỏi han: Đấy là quyền dân. Hỏi han cho lễ độ: Đấy là bổn phận của dân. 3 – Không gọi viên chức là quan. Không gọi viên chức trẻ là cụ. Không nên xưng mình là con cháu. 4 – Đem tiền hối lộ là làm điều bất chính. 5 – Phải tuân lời chỉ dẫn của các viên chức, phải tôn trọng các luật lệ hợp pháp. 6 – Không chịu để cho viên chức đối đãi khinh rẻ, mày tao hay bắt chầu chực quá đáng. 7 – Bị oan ức phải kêu, phải tranh đấu, không được nhẫn nhục, chịu im. 8 – Thấy người khác làm bậy, không tố cáo là tòng phạm. Tố cáo chính đáng là một bổn phận, không phải là một hành vi hèn hạ. 9 – Bổn phận của dân là phải năng xem cho hiểu biết luật lệ hiện hành. ...

July 29, 2007 · kanishi

Về những phát biểu của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An

http://www.x-cafevn.org/node/515 qnguyen Thật tình cờ, các bác đang bàn mối quan hệ giữa Đảng và NN được mấy ngày thì cụ Nguyễn Văn An cũng đăng đàn bằng một bài khá “bạo”. Như thường lệ, những bài bạo nhất hầu hết đều xuất phát từ những cụ … đã về hưu, như cụ Kiệt, cụ Phiêu (nhưng không phải cứ cụ nào về hưu thì cũng bạo đâu nhé). Bài viết này đề cập đến một vấn đề không mới, sự chồng chéo của bộ máy Đảng lên bộ máy Nhà nước, nhưng nêu bật (hoặc do nhà báo chủ ý khi đặt tựa đề) một khía cạnh là sự bất cập giữa quyền hạn và trách nhiệm của cán bộ Đảng khi tham gia vào công việc của chính quyền. Tôi cũng đã đề cập về điều này trong một bài viết trước đó. ...

July 24, 2007 · kanishi

Diễn biến mới tại Trường Sa

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070719_stimes_spratlys.shtml Bài của Roger Mitton đăng trên báo The Straits Times, Singapore Khu vực biển quanh Trường Sa được sáu nước tuyên bố chủ quyền Căng thẳng đang dâng lên giữa Trung Quốc và Việt Nam xung quanh quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa (Spratlys) sau khi lại xảy ra một vụ đụng độ bạo lực nữa trong khu vực ngoài khơi giàu dầu lửa này. Tàu hải quân Trung Quốc hôm 9/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ Chí Minh 350km. ...

July 21, 2007 · kanishi

Tin ảnh

hơi chậm nhưng có vẫn hơn không, Dân khiếu kiện trước Văn phòng II Quốc hội từ nhiều tuần nay và chỉ đến đêm 18.07 an ninh mới giải tán tất cả. Họ tố cáo tình trạng tham nhũng, chủ yếu là việc lấy đất trái phép, đền bù không thỏa đáng. Người ta ăn ngủ trên vỉa hè ở cả hai mặt tiền Hồ văn Huê và Hoàng văn Thụ. ...

July 21, 2007 · kanishi

Đảng cộng sản VN với nhà nước và dân

Đảng cộng sản VN với nhà nước và dân —

July 17, 2007 · kanishi