Người Việt Nam tự tin hay tự ti?

Trên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì….” Giờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?…. ...

April 15, 2010 · kanishi

Chuyên Cơ

nguồn: blogOSIN Vào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng. Ông Samak không phải là vị nguyên thủ đầu tiên đến Việt Nam bằng máy bay khách. Năm ngoái Thủ tướng Singapore đã tới Việt Nam trên một chuyến bay thường của hãng Singapore Airlines và trở về trên một chuyến bay khác của hãng hàng không giá rẻ, Tiger Airways. Thủ tướng Hàn Quốc và phần lớn các vị nguyên thủ khác cũng đã công du Việt Nam bằng các phương tiện phổ thông. Hiện nay, trên Thế giới, chỉ còn một số rất ít các quốc gia áp dụng chế độ chuyên cơ cho các nguyên thủ như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật Bản… Chính phủ Anh, tuy vẫn chưa “thanh lý” chiếc Boeing 747 “sắm” từ 40 năm trước, nhưng, từ thời ông Tony Blair, các nguyên thủ của quốc gia giàu có vào hàng nhất Thế giới này đã không còn mấy khi đi lại bằng chuyên cơ nữa. Ở Pháp, chế độ chuyên cơ được chính thức bãi bỏ kể từ khi Tổng thống Jacques Chirac lên nắm quyền. Đương thời, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã từng mua vé như những hành hành khách bình thường, cho mình và đoàn tùy tùng, thay vì dùng chuyên cơ như thông lệ. Ông nói: “Nước nghèo, dân nghèo, lãnh đạo phải tiết kiệm”. Tuy nhiên, ngay chính Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và những người kế nhiệm, đã không đủ can đảm để từ chối những chuyến chuyên cơ oai vệ. Không chỉ nằm trong nhóm rất ít quốc gia còn áp dụng chế độ chuyên cơ cho nguyên thủ, Việt Nam còn là nước áp dụng chế độ xa xỉ này cho những 4 chức danh: Tổng Bí thư chuyên cơ; Chủ Tịch Nước chuyên cơ; Thủ tướng chuyên cơ và Chủ tịch Quốc hội cũng chuyên cơ luôn! Hầu hết đội tàu bay của hãng hàng không quốc gia Việt Nam hiện nay là máy bay thuê hoặc mua bằng nguồn vốn vay ngân hàng nước ngoài, do Chính phủ bảo lãnh. Giá thuê một chiếc Boeing 777, loại vẫn thường sử dụng bay chuyên cơ, không dưới 1 triệu USD/tháng. Không chỉ tốn kém khi bay, cứ mỗi ngày nằm “đợi xếp” ở các sân bay, những chiếc chuyên cơ này vẫn phải trả phí “giờ chết” khoảng 30 nghìn USD/ngày, chưa kể các chi phí sân đậu, cất, hạ cánh…, chi phí cho tiếp viên, tổ lái. Cứ mỗi chuyến bay phục vụ “công du” như thế ngốn của ngân sách không dưới 400 nghìn, có chuyến tốn hơn cả triệu đô la Mỹ. Năm 2000, khi mà khoảng hơn 40% dân số Việt Nam vẫn sống dưới mức 1 USD/ngày, các nguyên thủ của nhiều quốc gia giàu có, đến New York dự họp Đại Hội Đồng Liên hợp Quốc, đã phải “kính nể” chứng kiến chiếc chuyên cơ chở Chủ tịch Trần Đức Lương đậu nhiều ngày trên sân bay JFK. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người kế nhiệm ông Lương, có những chuyến công du, đã định trưng dụng tới 2 máy bay loại mới. Trong thời gian điều máy bay theo hầu nguyên thủ, Việtnam Airlines thường phải “thuê nóng” một máy bay khác để thay thế. Giá thuê rất cao, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể “thuê nóng” được máy bay, thế là, Viêtnam Airlines đành phải hủy hay giảm chuyến, dẫn đến tình trạng máy bay bị “đì- lây” liên tục. Hành khách, không biết lỗi này do bởi “chuyên cơ”, mạt sát Hàng không cả trên báo chí. Các nhà lãnh đạo của ta khi đi công tác trong nước, tiết kiệm hơn, chỉ dùng “chuyên khoang” thay cho chuyên cơ. Tuy nhiên, nhà chức trách hàng không ở các sân bay, để… chủ yếu, làm vừa lòng “các anh”, đã áp dụng “chế độ chuyên cơ” cho những chuyến bay có “khoang chuyên” đó. Theo quy chế, sân bay sẽ bị “đóng cửa” khoảng 30 phút chờ máy bay bay theo “chế độ chuyên cơ” cất hay hạ cánh. Có ít nhất 10 chuyến bay phải nằm đợi dưới sân hoặc lượn trên trời cho một chuyến “chuyên cơ” như thế. Chi phí cho mỗi giờ bay chờ như vậy tốn khoảng 10.000 USD/máy bay. Hiện nay, Việt Nam là nước duy nhất áp dụng quy định tạm “đóng cửa sân bay cho chuyên cơ”. Thật xấu hổ khi bay vào lãnh thổ một nước nghèo như Việt Nam, mà lại nghe phi hành đoàn xướng lên: “Vì có hoạt động chuyên cơ, máy bay phải lượn chờ trước khi hạ cánh”. An toàn cho các vị nguyên thủ cũng cần thiết. Tuy nhiên, trong hàng không, an toàn là một tiêu chuẩn phải tuân thủ tuyệt đối, bất kể hành khách là thường dân hay chính trị gia. Không một chuyến bay nào được phép cất cánh nếu có bất cứ một nghi vấn nhỏ nào về vấn đề an toàn. Chính vì thế mà trừ những quốc gia lắm tiền nhiều của hoặc có vấn đề về khủng bố, an ninh, hầu hết các nguyên thủ, đều di chuyển bằng máy bay thương mại. Khi phải mua vé, thay vì trưng dụng hẳn một chiếc Boeing, các vị nguyên thủ, cũng sẽ không kéo theo quá nhiều “bầu đoàn thê tử”. Trên “phương diện quốc gia”, trong những tình huống cần thiết, các vị nguyên thủ hoàn toàn có thể sử dụng một chuyến bay riêng. Tuy nhiên, trong điều kiện phát triển của ngành hàng không như hiện nay, xài “chuyên cơ” chỉ có ý nghĩa lấy le với thiên hạ. Có thể lãnh đạo ở các quốc gia khác không quan trọng như ta. Nhưng, không phải tự nhiên mà ở những nước có GDP/người lên đến 20.000- 30.000 USD, các vị nguyên thủ vẫn không dùng chuyên cơ. Uy tín của các chính trị gia, không hơn thua ở chỗ sử dụng máy bay nhỏ hay to, mà ở chỗ, các vị ấy có biết trân trọng tiền của dân đóng thuế. ...

June 25, 2009 · kanishi

Giao Thiệp Với Trung Quốc

Lịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “giao thiệp”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối. Khi một quốc gia ngang ngược, đại diện chính quyền không thể nào “giao thiệp” với sứ họ trong những tư thế có thể phương hại đến thể diện quốc gia. Tuy Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc hàng chục lần, nhưng đây không phải là một cuộc tỷ thí của hai kẻ lục lâm. Đường đường là một quốc gia, Việt Nam lại đang là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc. Khi đã “có đầy đủ bằng chứng” Trung Quốc cấm đánh cá trong “những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông” thì từ ngữ dù là ngoại giao cũng không thể là “đề nghị”. Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn có trách nhiệm “yêu cầu” Trung Quốc chấm dứt các hoạt động cản trở công việc làm ăn bình thường của ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam. Tất nhiên, khi Trung Quốc, ngày 16-05-2009, cho tàu Ngư Chính tới Hoàng Sa và cuối tháng 5-2009 điều tiếp 08 tàu tuần tra tới biển Đông, là đã có sự rắp tâm. Cho dù ông Lê Dũng hay Hồ Xuân Sơn sử dụng ngôn từ đanh thép tới đâu thì các ngư phủ Việt Nam vẫn khó lòng tới những khu vực nói trên đánh cá. Nhưng, một lời tuyên bố khảng khái từ Chính phủ, cũng giống như một ngọn đèn xa nơi sóng dữ, có thể giúp cho những ngư dân gặp nạn ngoài biển lớn không còn cảm giác bị bỏ rơi. Lẽ ra, ngay từ khi nhận được tin, lúc 3h sáng ngày 19-5, một tàu câu mực của ngư dân, bị một “tàu lạ” cố ý đâm, hất xuống biển 26 thuyền viên, Chính phủ phải lập tức điều tra và yêu cầu các quốc gia có tàu bè đi lại trong khu vực cùng tham gia điều tra; hành động ấy phải được coi là hải tặc. Lẽ ra, báo chí nước ngoài phải được mời đến vùng biển ấy và gặp các ngư dân bị nạn ngay. Rồi, khi Trung Quốc thừa nhận hành vi nói trên là do chính họ gây ra thì đại diện Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, phải lập tức đặt công hàm lên bàn Tổng Thư ký Ban Ki Moon. Thế giới cần được biết, ở thiên niên kỷ thứ III vẫn có một quốc gia đối xử với con người mọi rợ: cho tàu lớn đâm vào tàu đánh cá của thường dân rồi để họ phải bám vào can nhựa, trôi dạt nhiều giờ trong đêm, sẽ chết nếu không được các ngư dân kịp cứu. Việt Nam là một quốc gia nhỏ, nghèo, dân chúng đã mỏi mệt vì phải tham gia quá nhiều cuộc chiến. Cho dù vẫn có không ít người sẵn sàng ra trận để bảo vệ mỗi tấc đất cha ông, bổn phận một chính phủ thương dân là tránh để cho nhân dân đổ máu. Khi Trung Quốc đưa tàu ra biển, Việt Nam không nhất thiết cũng phải kéo tàu ra. Nhưng, ở nơi ngư dân của mình thường đánh cá và bị hành hung mà bơi nhiều giờ không thấy tàu cứu hộ thì Chính phủ cũng nên nhanh tay khắc phục. Sự hiện diện trên biển Đông của Việt Nam theo nên hoàn toàn quang minh chính trực; để bảo vệ chứ không phải là để tuyên chiến. Không mong manh để Trung Quốc dễ sát hại như năm 1988 ở đảo Gạc Ma nhưng cũng không “chạy đua”. Không đối đầu trên biển Đông nhưng cũng không cúi đầu trên bàn đàm phán. Với một kẻ sẵn sàng thí cả biển dân như Trung Hoa, chiến tranh cũng đắt giá mà đấu tranh cũng cần trả giá. Càng nước nhỏ lại càng cần nhiều bạn bè ủng hộ. Một quốc gia khi tuyên bố về chủ quyền không thể khiến cho thế giới tin nếu chính họ cũng thiếu tự tin. Phẩm giá một dân tộc không thể được phát ra bằng những ngôn từ lí nhí. Sẽ không ai nghĩ một quốc gia là hiếu chiến khi kiên trì đấu tranh pháp lý và đanh thép phản đối một quốc gia to hơn trước những hành động xâm phạm chủ quyền. Khảng khái trên mặt trận ngoại giao thường gây thiện cảm nhiều hơn là mua gươm, sắm súng. http://www.blogosin.org/?p=925 ...

June 8, 2009 · kanishi

Trung Quốc – Tàu ghẻ

Đọc được một bài của Lãnh tụ Lãng ;)) trên tathy, thấy hay nên phải copy lại ngay 😀 link: http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432&postcount=336 Giống như màn pháo hoa lừa bịp tại thế vận hội, anh thấy bọn Tàu ghẻ, Tàu lai, Tàu lộn giống sống ăn nhờ ở đậu toàn cầu hình như khá ảo tưởng về sức mạnh của bọn Khựa, và thường tự huyễn hoặc mình trong giấc mơ đại bá đến nơi. Giống như mọi chính thể độc tài, chính phủ Khựa khá thành công trong việc bưng bít yếu kém và tìm cách chưng ra những cái gọi là “thành công nhờ đường lối lãnh đạo sáng suốt của Đảng”. Khác với Việt Nam, là một đất nước nhỏ, lãnh thổ hẹp nên hầu hết các tin tức đều có thể được cập nhật nhanh chóng, thì với một quốc gia rộng lớn và trình độ phát triển không đồng đều như Tàu Khựa, việc bưng bít thông tin thường khá thành công. Người ta còn nhớ đến đại dịch Sard, khi hàng chục ngàn Khựa mắc bệnh và nhiều người chết, nhưng chính phủ Khựa vẫn khăng khăng nguy cơ không quá lớn nhằm giữ hình ảnh bộ mặt Trung Hoa. Kết quả là tính mạng dân thường bị coi rẻ và sau đó Bộ trưởng Bộ Y Tế của Khựa bị đem ra làm con dê thế mạng. Cùng thời điểm đó, ở VN dân chúng được cập nhật hàng ngày về các diễn biến, thiệt hại cố nhiên được hạn chế ở mức thấp nhất. Cũng tương tự như vậy, sự kiện Trung Quốc phóng được phi thuyền không gian khiến toàn dân TQ reo hò. Nhưng ít ai nhận ra một thực tế là trước đó Trung Quốc đã tiến hành 17 vụ thử nghiệm thất bại, làm chết 8 phi hành gia, một điều mà Khựa luôn bưng bít tối đa. Giống như màn pháo hoa hoàn hảo tại lễ khai mạc thế vận hội, mà sau đó bị phát hiện ra chẳng qua chỉ là một trò kỹ xảo lừa đảo, được ghi hình lại và phát ghép lên hệ thống truyền thông toàn cầu, tiềm lực quân sự của Khựa không được như cái vẻ ngoài hào nhoáng của nó. Khựa thường huyênh hoang đã sản xuất được máy bay tiêm kích thế hệ 4. Mẫu J11 sao chép nhờ ăn cắp công nghệ của Nga, trên thực tế được sản xuất ra với một độ tin cậy rất khó tin khi vận hành. Người ta đều biết rõ là với những phương tiện chiến tranh đòi hỏi công nghệ cao như chiến đấu cơ tiên tiến, ngay cả với các nước có nền khoa học công nghệ tiên tiến như Mỹ hoặc Nga, thì một sơ xuất nhỏ cũng có thể khiến tai nạn xảy ra. Hàng made in china đã quá nổi tiếng toàn cầu về chất lượng của nó, cho nên không ai nghi ngờ rằng đám chiến đấu cơ Khựa đang lòe thế giới về khả năng sản xuất thực ra chỉ là một đám quan tài bay. Và trên thực tế thì Khựa cũng hoàn toàn không dám sử dụng số khí tài này trong các lần thao diễn lớn, và số vụ tai nạn xảy ra cũng hoàn toàn bị bưng bít tối đa, như một điều cấm kỵ. Không giống như thực phẩm nhiễm độc, đồ chơi chứa trì, dầy da gây ung thư, bị lộ tẩy ngay khi xuất ra ngoài, số vụ máy bay rớt và phi công tử nạn được Khựa ém nhẹm trong vòng bí mật. Người Nga ước tính rằng phải thêm 15 năm nữa Khựa mới đủ khả năng hoàn thiện một động cơ tin cậy cao cho chiến đấu cơ, dù có sao chép y nguyên từng chi tiết thiết bị của người Nga, vì có những bộ phận cấu thành và bí mật công nghệ hiện tại vẫn nằm quá tầm với của Khựa. Lần phô diễn tại Thanh Đảo, Trung Quốc cho dàn lên một loạt tàu ngầm, như ngầm ám chỉ về sức mạnh của hải quân Tàu Khựa. Trên thực tế dù có tới 62 tàu ngầm, gồm cả tàu ngầm nguyên tử, nhưng sức chiến đấu tin cậy nhất của hải quân TQ cũng chỉ vỏn vẹn có 8 chiếc, là 8 tàu ngầm kilo nhập từ Nga, version thậm chí còn kém hiện đại hơn loạt 6 tàu sắp nhập của Việt Nam. Số tàu ngầm lớp Ming, Han trên thực tế rất kém tin cậy. Nó có khả năng lặn như một tàu ngầm, nhưng kết cấu yếu nên khó đạt độ sâu tiêu chuẩn, tiếng ồn lớn và thuộc loại dễ bị phát hiện. Nhưng điểm yếu lớn nhất của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc là khả năng tác chiến của nó. Trên thực tế kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước của Trung Quốc còn chưa được hoàn thiện. Khác với Nga, thường xuyên có những vụ thử nghiệm kỹ thuật phóng tên lửa đạn đạo từ dưới nước của mình (loại bulava mới nhất của Nga xác xuất thành công đến nay cũng chỉ 50%), còn Tàu Khựa thì ém nhẹm một thực tế rằng hầu như không có vụ thử thành công nào được tuyên bố công khai. Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, cho dù tàu ngầm Trung Quốc có tiếp cận được bờ biển Mỹ, nó cũng không phóng được tên lửa nếu không nổi hẳn lên trên, thậm chí một số ý kiến còn nghi ngờ rằng liệu Trung Quốc đã thực sự sở hữu được kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước hay chưa. Cho đến nay, các kế hoạch đóng tàu ngầm nội địa của Trung Quốc đã bị đình chỉ, thay vào đó là các kế hoạch mua tàu ngoại nhập. Mà điều này đã khôgn còn thuận lợi, bởi người Nga đã quá ngán sự tráo trở trong ăn cắp công nghệ và không tôn trọng thỏa ước hợp đồng của Tàu Khựa, nên chỉ có kế hoạch xuất công nghệ hạng hai, còn với phương Tây, Trung Quốc vẫn đang bị cấm vận về quân sự, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy điều đó sẽ thay đổi trong tương lai gần. Bọn Khựa sống ăn bám dặt dẹo trên toàn cầu thường hay huyênh hoang rằng TQ sắp có tàu sân bay. Bằng việc nhập trộm một chiếc tàu cũ từ Ucraina, đem về sửa lại và tân trang, Khựa đang cố gắng đưa chiếc tàu này vào vận hành trước năm 2010, và công bố một chương trình đóng mới sẽ hoàn thành vào năm 2015. Khựa hồ hởi lắm, và đám Khựa mất gốc sống rải rác đâu đó cũng hò theo tung hô. Nhưng hình như bọn này thiếu thực tế một cách ngu suẩn khi không nhận ra rằng: Khựa có thể có tàu, nhưng không có máy bay dùng được trên tàu Thương vụ đàm phán mua Su 33 loại dùng cho tàu sân bay của Nga hiện đã bị đình vô thời hạn, và người Nga không có ý định quay lại thương vụ này trong ngắn hạn, vì tấm gương bị chôm công nghệ máy bay su 27. Dù Khựa có đẻ ra được cái thứ què quặt là J11, nhưng ngoài máy bay trực thăng, thì hiện tại không có dấu hiệu gì Khựa sẽ có được một lực lượng không quân hoạt động được trên tàu sân bay trước năm 2015. Có thể nói, Khựa sẽ tốn từ 7 – 10 tỷ đô để có hai tàu sân bay đầu tiên, cùng với chi phí bảo dưỡng nó hàng năm, nhưng lại không có máy bay hoạt động trên nó, khiến tàu sân bay của Khựa trở thành một mục tiêu dễ tiêu diệt nhất thế giới. Hải quân TQ mạnh nhất hiện nay, và có sức chiến đấu tin cậy nhất là số tàu nổi, gồm nòng cốt là hai tuần dương hạm mang moskit nhập từ Nga, cùng một số hạm tàu tên lửa khác. Tất nhiên phải kể đến cả 8 tàu ngầm kilo nhập của Nga. Mặc dù số hạm tàu của Khựa đông đảo, nhưng sức chiến đấu thực tế thua xa với lực lượng hải quân của Nhật. Mặc dù ít người còn nhớ tới lịch sử, nhưng thế giới không nên quên rằng chính người Nhật mới là cường quốc châu Á duy nhất có lực lượng hải quân tung hoành trong thế chiến, với các hạm tàu sân bay từng đánh tan tác hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ trong thế chiến thứ 2. Với người Nhật, chuyện sản xuất tàu sân bay hay các loại chiến hạm tân tiến nhất thật ra chỉ là một trò chơi. Cái họ theo đuổi là tính tinh nhuệ trong tác chiến của quân đội, và hạm đội Nhật với các tàu nổi và tàu ngầm hiện nay mới là lực lượng có sức mạnh nhất tại Châu Á, chứ không phải thứ hạm đội chắp vá, công nghệ kém, lệ thuộc vào nhập khẩu công nghệ seconhand của tàu khựa. ...

May 5, 2009 · kanishi

abc

Hnay đi học nhảy rất vui vẻ 😀 Học samba, nói chung chỉ có samba mà thôi 😀 Hnay em Thảo Nguyên đi “thế chỗ” chị Thủy Tiên, ai cũng nhận ra hay chị em “giống giống” nhau ^^. Học xong định về luôn, “trả” em Nguyên về nhà, hết nhiệm vụ, nhưng nghĩ thế nào lại đưa em ấy đi ăn, hẹ hẹ. Quán cơm singapore đổi tên, làm mình nhìn mãi mới ra. Cơm ngon, chè ngon, no. Và hơi đắt :)). Hôm qua về nhà, ngồi xem thời sự, xem đúng hôm rất hay, có cụ Lý sang thăm ;)) (Lý Quang Diệu). Phát biểu mấy ý kiến rất chí lí: – Dạy tiếng anh trong trường ĐH, dùng giáo trình tiếng anh. – Singapore phát triển như ngày nay, một phần là do họ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính. Tất nhiên VN ko nên dùng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính :-j, nhưng nên phổ cập tiếng Anh mạnh mẽ hơn nữa. – Suy thoái kinh tế là lúc để tăng cường học tiếng Anh, học thêm ngành khác, để kiếm việc ngon. – Sing muốn hợp tác với VN, vì họ thấy VN có triển vọng nhất, Sing cấp học bổng cho SV toàn Asean, và họ biết SV nước nào học chăm chỉ, giỏi toán, và muốn trở về XD quê hương 😀 phát biểu này nghe có vẻ hơi bị ngoại giao ...

April 17, 2009 · kanishi

Nhân sự kiện cắm cờ VN ở Bắc Cực

http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/ chả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt trong linkhay.com có một bạn bình luận một câu chất quá Cắm ở Hoàng Sa mới là giỏi chứ Bắc cực thì dễ thôi mừ tối nay lại đi xem hạ cờ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, nghĩ về hình hài Tổ quốc… ...

April 7, 2009 · kanishi

Biên Giới Cứng, Biên Giới Mềm

Hôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991. ...

March 5, 2009 · kanishi

Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)

Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái. ...

February 14, 2009 · kanishi

Việt Nam có trở thành quốc gia giàu có?

Doanh nhân Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ suy nghĩ và trăn trở cùng bạn đọc Tuần Việt Nam với mong muốn đóng góp ý kiến và cổ vũ để 50 năm nữa, Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia giàu có. Đây là bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, mời bạn đọc cùng tham gia, tranh luận. Chúng ta muốn chậm nhất là 50 năm nữa VN sẽ nằm trong số các quốc gia giàu có. Đây cũng là khát vọng của tất cả các quốc gia trên trái đất, vì thế là cuộc đua tranh cực kỳ khốc liệt của tất cả các quốc gia. Bình luận (2) Wendy Le — 2008-07-15 01:35 ...

July 14, 2008 · kanishi

“Please Vote for Me”

Nguồn: http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790 Trong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ? ...

June 9, 2008 · kanishi

Yêu nước

Từng tấc đất của Tổ quốc thẫm đẫm máu Việt nam không thể nào để bị cướp mất, trong đó có những tấc đất Hoàng Sa, Trường Sa. Một bà bán rau ngoài chợ hỏi một cách hồn nhiên khiến người đang cầm mớ rau ngỡ ngàng đến sững sờ: “Làm cách nào để biểu tỏ lòng yêu nước đây hở ông, con tôi nó hỏi tôi thế, liệu yêu nước có bị nhắc nhở không”. Bác lái taxi hỏi một câu bâng quơ mà khiến người ngồi trên xe hiểu rằng ông ta hỏi mình, cổ cứ tắc nghẹn, lúng túng không nói được ra lời, cho dù là một lời tạ lỗi “thế là mình đành để mất hở ông, làm sao có chuyện đó được, phải dấn mạnh lên thì chúng nó mới chịu lùi chứ”. Một ông già dừng xe cạnh tấm biển chỉ tên đường Lê Duẩn, con đường chạy thẳng vào dinh Thống Nhất, nói nhỏ nhẹ với những người đứng cạnh, “thế mới biết ông cha mình giỏi thật, bao nhiêu năm kiên cường giữ nước trong cái thế cái lực kém xa bây giờ”. Ông già am hiểu lịch sử ấy nhắc đến việc ông vừa đọc được trên một tờ báo tuần trước câu chuyện một người nước ngoài miêu tả rất thú vị về nước Việt nam mình: trên bản đồ thế giới hình thể đất nước trông giống như một người nông dân đội nón ở trên đầu, oằn mình dưới sức nặng của cả khối lục địa Trung Hoa từ trên nén xuống khiến cái lưng của Việt nam phải uốn cong để đủ sức chịu đựng lâu dài, và cũng nhằm dồn lực để bật dậy khi cần thiết. Đó là dáng uốn cong của cánh cung để tạo ra sức bật. Và trước khi đạp xe đi tiếp, ông buông một câu: ý dân là ý trời! ...

May 12, 2008 · kanishi

Rét

Ra Giêng hơn mươi ngày, hoa đào bỗng ngập tràn trên đường phố Hà Nội, như thể đang chiều cuối năm. Hỏi ra mới hay, do trời quá giá rét và do sương muối, đào không thể nở đúng dịp Tết. Hôm mùng 10, nắng hửng vài giờ, đào thức dậy. Hàng ngàn nông dân ngoại thành Hà Nội hối hả cắt hoa đem bán, hy vọng ông trời không cướp mất chút thu nhập đang teo dần của họ. Thế mới có chuyện, nếu thông thường hàng năm đây là thời điểm người ta đi mua lại gốc đào thì giờ đây người ta mang đào đi bán với giá rẻ như cho. Mặc áo mưa cho đỡ lạnh, đi dép lê, lót dạ bữa trưa bằng tấm bánh mỳ thấm nước để bán một chút Tết còn rơi vãi, liệu người mua có hiểu? Cái Tết năm nay khác lạ với người miền Bắc. Người ta ít đến nhà nhau nên chỉ hỏi thăm chuyện ăn tết và ngủ tết thay vì chơi tết. Nhưng với nông dân, Tết thực sự là lo Tết, về cả vật chất và tinh thần. Người trồng lúa héo ruột nhìn ruộng mạ quắt queo vì giá rét, đàn trâu bò ngấn nước mắt ngã gục, có người trồng rau phần vì thương rau không thể mọc mầm, phần vì tiếc giá rau lên cao trong vài ngày lễ nên “tranh thủ” lội ruộng hái thêm mà tắt thở. Ai đã từng đi qua những nẻo đường vùng cao Tây Bắc, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang, mới thấy rằng còn những vùng đất mà chưa nói đến văn minh, ngay sự no đủ chưa kịp đến. Đấy là thế giới của những ngọn đèn dầu, những bó đuốc soi đường buổi tối, những em nhỏ không quần áo, những bát cơm ngô khô khốc, nghẹn bứ ở cổ và những ổ rơm nương náu qua mùa đông. Nhớ một chuyến công tác qua cực Bắc ở Hà Giang, chúng tôi ghé một bản nhỏ tại xã Xí Mần, phải đi bộ 2 cây số qua ba ngọn núi để phát kẹo cho đám trẻ ở một lớp học cắm bản. Một người đã bật khóc khi thấy những đứa trẻ đến 10 tuổi vẫn không mặc quần, da tím tái, tóc khô xác, mân mê mãi mẩu giấy kẹo xanh đỏ sau khi ăn hết “ruột”. Một người khác đi cùng luống cuống muốn giấu đi cái túi xách trị giá vài triệu đồng của mình. Trong khi, chỉ cách vài ba trăm cây số là Hà Nội, nơi ngập tràn quần áo đẹp, các cao ốc thi nhau trưng các thương hiệu nổi tiếng thế giới, những chiếc ô tô bạc tỉ đậu san sát hai bên hè phố, những nhà hàng sang trọng mà mỗi bữa ăn bằng hoặc hơn cả năm thu nhập của một gia đình nông dân vẫn không ngớt rộn rã. Trong khi người ta say mê với thành tích tăng trưởng GDP, thành tích giảm nghèo, dẫn ra những con số cho rằng hệ số tốc độ gia tăng bất bình đẳng ở Việt Nam thấp hơn các nền kinh tế khác, thì dường như đợt rét năm nay đã kéo lùi thành tích này xuống, làm cho nó mong manh hơn. Có những du khách không tiếc tiền lên núi chiêm ngưỡng băng tuyết thì cũng có những nông dân ngồi bên chiếu bán thịt trâu bò chết cóng đang tuyệt vọng, bên cạnh những chiếc ô tô đắt tiền từ miền xuôi đi lên du xuân có những ánh mắt lạ lẫm của người vùng cao co ro với tấm áo mỏng. Khi người ta bàn tán về chiếc nhẫn kim cương trị giá một triệu đô la Mỹ của vợ một quan chức thì có những em nhỏ tranh nhau miếng sắn, củ khoai. Nếu một nồi lẩu ở phố Quán Sứ (Hà Nội) có giá hàng triệu đồng thì một cân cá trích để ăn cả tuần của gia đình nọ chỉ có 5.000 đồng. Ở nước ta, khi ngày một nhiều người mua được những chiếc ô tô mà tiền thuế đã lên tới hàng chục tỉ đồng thì vẫn chưa bớt đi những người chỉ đi về bằng phương tiện duy nhất là hai bàn chân trần nứt nẻ. Trong khi ngày một nhiều những người mua thẻ làm hội viên một sân golf ở ngoại thành Hà Nội có giá tới 50.000 đô la Mỹ/năm thì cách đó chỉ vài trăm mét, ngoài bức tường bao, một gia đình nông dân chỉ có thu nhập 10-20.000 đồng/ngày. Tết là cơ hội để nhiều người trả ơn nhau, tụ tập, mua bán, sắm sửa, thể hiện sự giàu có, sang trọng của gia đình mình. Còn với người thu nhập thấp, Tết là một mối lo biết trước mà không thể tránh. Bi kịch luôn xảy ra nặng nề nhất với những người nghèo. Sau những thửa ruộng, những cánh đồng xám xịt, câu chuyện Tết nào cũng xen nhiều tiếng thở dài vì người ốm, lúa chết, rau màu chết, trâu bò chết. Chưa hết, sau rét là thiếu lương thực, là giá cả tăng cao, là thiếu vốn cho sản xuất, thiếu nước cho ruộng. Đất nước đã qua đổi mới nhiều năm nhưng những người nghèo như những mảnh vỡ của mùa Đông, của hiện đại hóa đang rơi rớt lại, phía sau những bản dài thành tích và cả những tiếng chúc mừng. ...

February 25, 2008 · kanishi

Cao Xuân Hạo

February 21, 2008 · kanishi

động thái tích cực

trên dự báo thời tiết mỗi buổi tối, đã có nhiệt độ, sức gió, độ cao sóng biển ở Hoàng Sa, Trường Sa, Vietnamnet liên tục có bài viết về vấn đề này. Okie, rất tốt.

January 8, 2008 · kanishi

Entry for December 24, 2007

Tàiliệu lịch sử, more:ebook, click here

December 24, 2007 · kanishi