Vista cho chị Quyên

Vui quá, lâu lắm mới gặp chị Quyên, tất cả những thứ mình chuẩn bị đều cài đặt được ngon lành. Thành công ! Vui thật, đúng là “hạnh phúc là được sống vì mọi người”. Tìm đến nhà chị ấy cũng dễ, nhưng đồng chí chủ nhà thì khó tính, mình hỏi có chị Quyên trọ ở đây không thì ông ấy hỏi lại là “Quyên ở tỉnh nào”, hơ hơ, ở đây nhiều Quyên thế cơ à, mình bảo chị Quyên ở học viện QHQT, ok, đồng chí ấy bảo có. Mình nhìn vào cánh cửa, định đi lên thì ông ta bảo “không lên được đâu, phải gọi Quyên xuống, gọi điện ấy”, mình nhìn xung quanh, rồi hỏi ông ta “gọi điện ở đâu hả chú” – “Gọi ở đâu thì gọi”. Hehe, thế là quay ra tìm đại lý bưu điện, mất 1500đ đó nhá. Chị Quyên xuống đưa mình lên thì “ông chủ nhà” khó tính đang chuẩn bị ăn cơm đã nói những lời “tương đối khó nghe”: đại loại là đã nói trong hợp đồng là không tụ tập bạn bè, sao cháu có nhiều bạn đến thế, …., đầu tiên thì mình thấy ngại quá, mình đến chơi chị Quyên lại bị “mắng”. Nhưng sau đó thì thấy buồn cười, có mỗi một mình mình đến chơi mà bảo là tụ tập, rồi thì “không được cho con trai lên phòng” – “đây là em cháu đến sửa máy tính chứ có chơi bời tụ tập gì đâu” – “chú làm sao biết được, chú có bao giờ vào phòng chúng mày đâu”, hơ buồn cười nhỉ, ý “đồng chí” là gì vậy. Chị Quyên thì tỏ ra rất tức tối và bực mình, hehe, không phải bực mình là gì cho khổ chị ạ, chỉ “bực mình một tí thôi”. Ăn cơm, canh cá rất ngon nhá, đang ăn thì anh Long tới, còn đúng một bát nhưng anh ấy ko ăn vì đang nhiệt lưỡi, hehe, anh Long lại còn chia cho mình nửa cái bánh mì, cái bánh nhìn thì ngon mà ăn cay ơi là cay, lại cứng nữa. hichic. Anh Long hôm nay trông đẹp trai ác, mình lúc mới mở cửa mình không nhận ra, hehe. Suy luận một chút thì thấy mình hơi bị đen, cái hồi đi xe bus sang nhà Phương Nhung, nó bị tắc đường ở Trường Chinh, lái xe mở cửa ai muốn xuống thì xuống. Khoảng 4 người xuống, mình cố đợi, một lúc sau một người nữa bảo lái xe mở cửa cho xuống, ok ko vấn đề gì. Mình đang ngồi đọc sách, thấy cỏ vẻ vụ tắc ở đây ko thông được, thế là ra bảo lái xe cho xuống: “lằng nhằng, xuống thì xuống luôn cho rồi” – đại loại là bị chửi. Lần này tới nhà chị Quyên, mấy đồng chí bạn chị ấy đến hồi trước ko sao, tới lượt mình, lại bị “chửi”. Nhưng nói chung chả sao. Hề hề. Lại nói chuyện “ông chủ nhà khó tính”-xin thưa là ông ấy rất trẻ, đáng ra có thể gọi là anh cơ đấy. Chồng cắt tóc, vợ bán ngô nướng vậy mà xây được cái nhà 4 tầng to vật vã. Nghe chị Quyên kể là bố mẹ cho đất và cho 200 triệu xây nhà, xây xong hết tiền nên trong nhà chả có gì, đến cái bàn viết trong phòng ngủ cũng không có. Hehe, quả là suy nghĩ của “trí thức” với “ít học” nó khác nhau nhiều thật (dùng từ có vẻ hơi thô thiển và tự phụ, nhưng đang vội ko có thời gian tra từ điển, các bạn thông cảm). Dân ở chỗ Khai Quang nhà mình cũng vậy, bán đất xây nhà to vật, nhưng bên trong chả có gì, có rồi thì lại không dám dùng, tủ lạnh mua về nhưng không cắm… Mình cũng như chị Quyên và rất nhiều người khác, không cần nhà to làm gì, chỉ cần bên trong nó đầy đủ và hiện đại. Cả chuyện bố mẹ cho tiền với cho đất nữa, kể ra thì với miếng đất trị giá khoảng 2 tỉ ở Chí Linh thì mình cũng có thể tinh vi và tự hào về “tài sản thừa kế” lắm. Nhưng quả thật, chưa bao giờ mình nghĩ sẽ trông cậy vào cái chỗ đó. Mình rất muốn bảo bố bán quách nó đi, lấy tiền mà hưởng thụ 😀 . Các cụ có tuổi rồi mà vẫn phải đi làm vất vả quá. Bán quách đất đi lấy tiền, mua sắm đầy đủ mọi thứ, rồi gửi ngân hàng 1 tỉ, tiền lãi mỗi tháng tầm 8 triệu, tha hồ thoải mái. Hôm nào về quê bàn với bố xem sao. Hehe. Bố mẹ cứ yên tâm, đời con con khắc tự lo, 2 tỉ kia là của bố mẹ, bố mẹ cứ tiêu, đời sống được mấy mà phải dành dụm mọi người nhỉ ...

December 13, 2006 · kanishi

Come on

No full three week I have to take the exam. But maybe I still have anything in my head. How will I do ? Just do it now. You still have enough time. Please keep of the computer, please please !

December 11, 2006 · kanishi

Thơ Đàm Huy Đông

nếu thật buồn em hãy về với biển biển vẫn xanh như thủa ấy vừa yêu giấu hết bão dông vào đáy lòng sâu thẳm biển yên bình biển hát phiêu diêu nếu thật buồn em hãy về với biển tìm lại ngày xưa bên dấu tích lâu đài em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn như chạm vào xưa cũ dấu chân ai nếu thật buồn em hãy về với biển viết ước mơ lên những vỏ sò và hãy viết tên mình lên bờ cát ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa nếu thật buồn em hãy về với biển sẽ thấy vầng trăng ngụp lặn phía xa bờ sẽ thấy bóng một người nôn nao thức sẽ thấy còn nguyên vẹn một ước mơ ...

December 7, 2006 · kanishi

Chuyện tình cảm

December 7, 2006 · kanishi

Thăm Hiền ở Cầu Giấy

Lại một ngày đi ngủ rất muộn, căn bản xem Windstruck hay quá, rốt cục là hơn 2h mới đi ngủ. Sáng 8h mới đạp xe đi học. Đăng kí làm vé tháng xe bus, in tài liệu, ăn sáng, nghỉ luôn tiết tin. Học 3 tiết Anh. Thật tội lỗi, mình chả muốn bùng học tí nào, nhưng hình như thức đêm nó thành thói quen rồi, ko buồn ngủ tí nào. Vấn đề là sáng hôm sau dậy đi học thì mệt và mỏi khủng khiếp. Từ hôm nay quyết tâm đi ngủ trước 12h, ngủ dưới nhà luôn cho nó lành chứ nằm trên thì bọn nó ko đi học sáng, chúng nó cứ thức mình cũng ko ngủ được. Trưa lò dò ở Nguyễn Phong Sắc, do sự thông minh (trời phú, à quên bố mẹ phú) nên anh ta đã không khó khăn tìm được nhà bạn Hiền ở số 23 ngõ 14. Nhiều phòng trọ kinh khủng, rất may mắn nữa là gặp ngay bạn Hiền đang “quay tóc”- vừa gội đầu xong ý mà. Lại rất vinh hạnh gặp bạn Thủy Tiên, hì. Ăn cơm trưa ở đó và nói chuyện rất vui. Lúc sau về nhà, chat với Hiền, bạn ấy bảo rằng Thủy Tiên rất lạ so với bình thường, vì bình thường ko nói nhiều và thân thiện như thế. Hé hé, phải chăng vì mình nói nhiều quá nên bạn ấy thương tình nói cùng cho mình đỡ ngại ? Hay tại “kém miếng khó chịu” “nó nói như vậy ta lại ngồi im sao?”… Khờ khờ, thực ra thì giả thiết của bạn Hiền là vì “hồi lớp 12 tớ nhồi nhét cho bạn ấy rất nhiều chuyện về cậu”, rồi thì cùng sở thích đọc sách, cùng sở thích nhạc Secret Garden, cùng hay dùng máy tính nữa. Cởi mở là điều dễ hiểu thôi mà ^_^. Dù sao được nói chuyện với người có cùng nhiều sở thích cũng thật là thú vị, Thủy Tiên, Thủy Tiên 24786 🙂 mệt ...

December 5, 2006 · kanishi

Cô bé ngày xưa

December 4, 2006 · kanishi

Longman – Tuyệt vời

natural examples bring English to life · British and American pronunciations of headwords, including people and place names · NEW 88,000 spoken example sentences pronounced on the CD-ROM · 1 million additional sentences from books and newspapers · 3000 most frequent words in spoken and written English highlighted · 4000 new words and meanings 207,000 words, phrases and meanings – including free encyclopedia on CD-ROM · NEW Longman Writing Assistant – write correct English first time, every time · Choose the right word with Longman Language Activator® free on the CD-ROM · Longman Phrase Bank – 220,000 word combinations – free on CD-ROM · NEW Collocation and Word Focus boxes · NEW Over 1000 listening exercises as well as extensive exam practice for FCE, CAE, CPE, IELTS & TOEIC ...

November 29, 2006 · kanishi

Điều ước của “ông già Noel”

TT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm. Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa. Đó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một “ông già Noel bí ẩn” lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa… Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD. Danh tánh của “ông già Noel bí ẩn” có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, “ông già Noel bí ẩn” đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông. Ông là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình. Năm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. “Chắc anh đánh rơi tiền này!” – ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”. Stewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một “hiệp hội những ông già Noel bí ẩn” (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này. Vào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. “Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại). Giờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành. THANH TRÚC http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=174365&ChannelID=2 ...

November 29, 2006 · kanishi

Điều ước của ông già Noen

TT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm. Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa. ...

November 29, 2006 · kanishi

Ngày vui vẻ dù đời vẫn sứt mẻ

Chả hiểu sao mấy hôm nay mình vui vẻ sang khoái thế nhỉ, chắc là mới đọc lại quyển “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, được lên tinh thần, rồi lại được chị Ngọc khuyên bảo nữa, hìhì. Sáng ngủ dậy hơi muộn một tí, đáng ra đi học luôn thì cũng vẫn đúng giờ nhưng vì đã down xong cái từ điển Longman nên hì hục cài thử, dẫn tới là 8h mới tới lớp. Nhưng cài được rồi, rất sướng, Longman đúng là trên cả tuyệt vời !!! Hì, mặc rất tử tế: áo sơ mi trắng, sơ vin lịch sự, không như mọi ngày hôm nào cũng áo phông quần thô. Sự thay đổi của mình làm cả lớp ồ lên ngạc nhiên, hehe, cô giáo cũng phải hỏi han “có dịp gì đặc biệt thế ? sắp sinh nhật bạn gái hay sao?”, hihi, I’m single. Thực ra ăn mặc lịch sự chỉnh chu cho mình cảm giác khác, cảm giác tôn trọng bản thân hơn, sách đã nói đấy, bạn không biết tôn trọng bạn, bản than không biết yêu bản thân thì còn muốn ai yêu mến mình ? Học xong một tiết tiếng Anh, nhảy xuống văn phòng đoàn vì theo lịch của các đồng chí trong câu lạc bộ Tiếng Anh là sẽ phỏng vấn thành viên đăng kí tham gia câu lạc bộ. Khá thoải mái và thú vị, mặc dù mình hơi mất một tẹo bình tĩnh (không biết nó rơi ở đâu, phỏng vấn xong tìm mãi không thấy ). Anh phỏng vấn tiếng Việt sau khi nghe mình nói tên còn bảo “bọn anh rất chú ý đến cái tên này”- hehe, chú ý hả, cả trường Công nghệ chắc có mình em họ Phí thôi anh nhỉ. Rồi khi sang chị phỏng vấn tiếng Anh, cái chị mà đồng chí Khôi giới thiệu là chủ tịch câu lạc bộ, chị ấy bắn tiếng Anh hơi bị nhanh làm mình chẳng nghe rõ gì cả, lõm ba lõm bõm, chị ấy cũng khá xinh đấy chứ. Mình đã cố gắng nhìn thẳng vào mắt chị ấy nhưng mà mắt lại cứ nhìn vào miệng chị ấy mới buồn cười chứ, hìhì, căn bản là cái vòng chỉnh răng (từ chuyên môn gọi là cái niềng chỉnh răng hay sao ý nhỉ) nó lóng lánh đẹp quá, nhìn xa thì có vẻ khó coi nhưng không ngờ nhìn gần nó đẹp thế, hay thật. Xong buổi sáng. Đến buổi chiều, 3h15 hộc tốc đạp xe xuống trường KHTN thực hành lý – theo lời nhắn của bí thở – trưởng nhóm là đi thực hành bù (nhóm mình thực hành vào thứ 6 kia, nhưng đang thiếu một buổi). Đến nơi, đọc lý thuyết vẫn không hiểu gì như mọi khi, làm thí nhiệm thì lởm khởm, đo đạc, dụng cụ chuối cả nải. Nhưng nói chung thì cũng hay hay. Lúc ra về thì không được cô giáo kí vì không chuẩn bị bài, cũng không ghi số liệu vào vở. đúng là ngớ ngẩn, phí một nửa buổi chiều. Thôi chả sao, đang vui thì cứ vui tiếp. Về nhà, đi tắm luôn cho nó tỉnh, rồi giặt quần áo. Khổ, tớ thì thích mặc áo trắng, mà áo trắng cho vào máy giặt thì còn gì là trắng nữa. Hơn nữa áo sơ mi vào máy giặt đâu có sạch, thế là giặt tay, lại còn ngâm comfort mới kinh chứ. Nhưng cái comfort hương ban mai có màu xanh xanh, liệu nó có làm xanh áo tớ không nhỉ? ...

November 27, 2006 · kanishi

Đua đòi một tí xem sao

Thấy nhà nhà làm slide quảng cảo, mình cũng ti toe tí xem sao, hehe Bình luận (4) Dưa gang — 2006-11-22 10:27 Chong, sao dua cai anh vo xau the. HOANG HANH — 2006-11-23 09:33 Xem slide ma nho lop cu, truong xua qua! Thai co nhieu anh tu be den lop nhi! Ki niem that vui^^ Mr Free — 2006-11-24 12:35 uh, nho that day, to con nhieu anh cua lop cap 3 lam. Moi lan xem lai deu cam thay rat nho. ...

November 22, 2006 · kanishi

Đồng vốn đầu tiên

Bác sĩ Lương Lễ Hoàng tốt nghiệp Y khoa tại Sài Gòn, đã định cư ở CHLB Đức từ năm 1981. Vốn xuất thân từ đại học Y khoa Minh Đức, trường y đầutiên ở miền Nam VN, với tôn chỉ kết hợp đông, tây y, bác sĩ Hoàng đã phát huy giá trị của nền y học cổ truyền phương đông ngay trên xứ người. Bên cạnh một số phát kiến đã được đăng kí bản quyền phát minh tại CHLB Đức, bác sỹ Hoàng còn lấtc giả của nhièutieeur luận chú trọng vào mục tiêu cổ động phòng bệnh trên cơ sở sinh học. Hiện nay, bác sĩ Hoàng làm việc theo kiểu con thoi trên trục Việt Đức để tư vấn cho một số trung tâm nghỉ dưỡng ở quê nhà. Với đọc giả trong nước, từ năm 2000 bác sĩ Hoàng đã không còn xa lạ gì qua bộ sách Dinh dưỡng để phòng bệnh, Khỏe mạnh nhờ sinh tố, mạnh vì khoáng tố. Nỗi buồn ngày mới lớn, hơn 10 tập Thuốc đắng dã tật… Từ tháng 3 năm 2003 BS Hoàng đảm nhận mục sức khỏe doanh nhân trên Thời báo kinh tế Sài Gòn, mục Sức khỏe trên báo Người Lao Động, báo Doanh Nhân Sài Gòn… với nhiều bài gây tiếng vang trong và ngoài nước. ...

November 22, 2006 · kanishi

Xem My sassy girl

Search trên mạng cái phụ đề tiếng Việt của My sassy girl, và xem lại phim. Có lẽ đây là lần thứ 10 mình xem phim My sassy girl. Vẫn thích. Nhưng xem bằng phụ đề tiếng Việt, dù hiểu hơn hẳn so với phụ đề tiếng Anh nhưng mình vẫn thích xem phụ đề tiếng Anh hơn, đơn giản xem tiếng Anh mình không hiểu hoàn toàn, mình có thể để cho trí tưởng tượng điều khiển, hướng nội dung, lời thoại theo ý mình, còn xem phụ đề tiếng Việt thì họ làm não mình điều đó mất rồi. Chỉ xem phụ đề tiếng Việt 1 lần thôi. ...

November 21, 2006 · kanishi

Bài viết của luật sư Hoàng

Mình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info Thân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.) Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người. Rất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”. Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”. Nó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.” Tại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”? “Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.” “Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?” Thử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu? Thật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng. Cách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.” Nói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.] Và nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu? Chúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết). Nếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm. Một ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.” Câu trả lời của tôi sẽ là: (1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống. (2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo. (3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này. Nghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu. Vậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này. Hãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được. Hãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai. Vươn đến những gì tốt nhất. Đòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người. Chúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể. Chúc bạn một ngày thật tuyệt. Trần Đình Hoành, LLB, JD Luật sư, Washington DC ...

November 20, 2006 · kanishi

các chị của em

Chị Ngọc thì đang ở quê tĩnh dưỡng ^_^. Chị Quyên thì giận vì mình trót quên lời hứa. Mà dạo này mình làm nhiều người ghét quá. Chung quy cũng tại cái miệng cả, à không, tất cả là tại cái bàn phím. Post lung tung lên blog, làm chị Huyền Anh, chị Quyên ghét. Rồi viết bài không xin phép trên diễn đàn, cũng bị Dung béo chửi. Chán quá. Thế nên tốt nhất ta nên viết trong blog, chỉ mình ta, cho ta, chả ai mắng cả. Nhưng thế cũng tiếc, chả ai khen ngợi động viên, buồn phết nhỉ. Thôi đành vậy, còn 5 tuần nữa là thi rồi. Cố gắng bắt đầu học hành đi Thái ơi. Ngồi máy tính ít thôi. Ngày hôm nay, từ lúc 10h sáng đi học về cho tớ giờ là 1h15 đêm, máy tính của mình chưa nghỉ một phút nào. Máy thằng Trung cũng vậy. Sang tháng có khi phải đến 200k tiền điện mất, chết đấy chứ. Cố gắng học đi Thái ơi, không ai cổ vũ động viên mày đâu, tự động viên mình học đi thôi, phải cứu mình trước khi chúa cứu. Cô Vượng từng nói vậy. ...

November 20, 2006 · kanishi