Ấn tượng Trường Sa – Một phần Tổ quốc – Blog Thaimeo

Bài viết vì nỗi căm phẫn khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền toàn bộ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà chúng gọi là Tây Sa và Nam Sa, bọn bá quyền đáng nguyền rủa. Hoan hô bộ ngoại giao Việt Nam bác bỏ cái tuyên bố của bọn nó, nhưng chỉ tuyên bố thì không ăn thua, phải hành động đi hỡi Đảng Cộng Sản !/p> ...

January 6, 2007 · HongThaiPhi

Trường Sa – Một phần Tổ quốc

Một phần máu thịt của Tổ quốc là đây, giữa thời bình mà phải chịu cảnh bị xâm lược, mất nước ư ? Tôi vẫn còn nhớ, dù rất lâu rồi, một bài báo về anh lính đảo Trường Sa trên một tờ báo Tết. Hồi đọc bài ấy tôi còn rất bé (và ngây thơ nữa :)) nhưng chẳng hiểu sao bài báo ấy để lại ấn tượng sâu sắc thế. Nội dung của bài viết đại loại là có một vị tướng ra thăm đảo, đến một hòn đảo rất nhỏ, chỉ có một anh lính đóng ở đó thôi, đảo chỉ một vài chục m vuông. Vị tướng hỏi anh lính có xin cái gì không (các ông to đi thăm các tỉnh cũng hay thế, nhỉ), anh lính xin một cái xẻng (mình còn nhớ lúc đọc đến đó mình đã rất thắc mắc xin xẻng làm gì). Tất nhiên xin xẻng là sẽ có xẻng. Và rồi cái thắc mắc xin làm gì đã được giải đáp khi vị tướng quay lại (chắc là lúc về đất liền), thấy anh lính đang ngụp lặn, lấy những cành san hô đắp vào đảo (hay gì gì đó, đại loại như lấn biển ý) với công cụ là chiếc xẻng. Vị tướng hỏi anh đang làm gì thì anh lính đó trả lời “Cháu đang [b]mở mang bờ cõi[/b]”. Có lẽ chính cái câu “mở mang bờ cõi” khiến tôi bất ngờ và xúc động. Đối với mỗi con người, ai cũng có lòng tự hào về Tổ quốc, lòng tự tôn dân tộc và cả tự ái nữa khi “mình” không bằng “nó”. Đặc biệt với vấn đề chủ quyền lãnh thổ, chúng ta được giáo dục rằng cha ông đã đổ bao xương máu, gìn giữ non sông gấm vóc tôii ngày hôm nay, bao nhiêu kẻ thù hùng mạnh đều bị đánh đuổi, giữ vững nền độc lập nước nhà. Chính vì được tuyên truyền tốt thế (:), nên ý thức bảo vệ Tổ quốc của tôi là rất lớn, đối với tôi dù là chỉ là một tất đất quê hương cũng vô cùng đáng trân trọng, và nhất định phải bảo vệ. Tôi vốn không có nhiều “hiềm khích” với đảng và chính quyền (còn trẻ nên chưa xâm phạm lợi ích gì với các đồng chí ấy), nhưng lên mạng, đọc được rất nhiều thông tin “đầy lí lẽ thuyết phục” về lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bị mất mát, đau lòng vô cùng và dẫn đến là rất tức, căm nữa đối với Đảng, vì các ông lãnh đạo chúng tôi, thế mà chủ quyền đất nước bị xâm phạm, máu thịt, khúc ruột của chúng tôi bị đánh cắp, các ông ngồi im ? Ai Nam Quan, tượng Nàng Tô Thị, động Tam Thanh giờ còn không ? Ôi Tổ quốc anh hùng của tôi ơi ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhìn những bức ảnh chụp Trường Sa (hi vọng đó chính xác là Trường Sa), thấy rõ sự bành trướng của bọn bá quyền Trung Quốc, điên tiết lắm. Nhưng chẳng lẽ chúng ta mang hải quân ra đánh nhau với chúng. Trường Sa, Hoàng Sa, máu thịt thân yêu của Việt Nam, của tôi của bạn, nhưng bảo tôi giờ ra Trường Sa hay Hoàng Sa ở để bảo vệ “khúc ruột” ấy liệu tôi có [b]dám đi[/b]? Buồn là hình như câu trả lời là không thì phải. Bởi vì tôi biết tôi có ra đó cũng không giải quyết được gì, Trường Sa có ai cần viết code chắc ? Về mặt tinh thần, thì có lẽ tôi dám nói tôi cực kì sẵn sàng, hi sinh cho quê hương là sự hi sinh cao cả nhất (ai đọc “Những tấm lòng cao cả” chưa, tôi rất xúc động với những tấm gương hi sinh vì Tổ quốc của các chú bé trong đó). Nhưng về vật chất và thực tại, rõ ràng tôi không thể. Cũng xấu hổ với lương tâm thật ! ...

January 6, 2007 · kanishi

VN đang chạy áp chót

TT – Sắp tới đây Đảng và Nhà nước sẽ bàn thảo, xây dựng một chiến lược, chương trình để thực hiện thành công công cuộc hội nhập kinh tế. Trong chương trình đó, phải chăng nên đề cập việc tháo gỡ những khúc mắc, những sự kìm hãm của quá trình hội nhập mà theo cách ta thường nói là “giải quyết những mâu thuẫn của quá trình phát triển”. … ...

January 5, 2007 · kanishi

Online có gì thú vị ?

Online đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính “không thể bỏ qua món lợi này” nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ “down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi”. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi. Các bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc “quan tâm tới em Vân”, hic ! ...

January 5, 2007 · kanishi

Online có gì thú vị ?

Các bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… … Online đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính “không thể bỏ qua món lợi này” nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ “down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi”. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi. Các bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc “quan tâm tới em Vân”, hic ! ...

January 5, 2007 · kanishi

Mùa yêu ????

Mùa này là mùa yêu hay sao ý nhỉ, dạo một vòng các blog, toàn thấy kể chuyện yêu đương, hì, trong khi mình đang single, ghét nhỉ ? Trâu buộc rõ ràng phải ghét trâu ăn rùi :)) Nào là em Huyền, quen 8 năm, yêu 5 năm, ôi, khủng thật (thực ra mình còn khủng hơn nếu không bị break-up ). Nào thì chị Huyền Anh, vào blog của chị ấy là cảm nhận ngay “tinh thần tình yêu”, đầy happy và rực lửa 🙂 – fall in love có khác. Nào thì em Lệ Chị, em ấy thì hay rồi, chuyên Văn mà, viết thơ cực hay và văn thì rất hấp dẫn,, nghe em ấy kể sở mình cũng thấy ghen tị với hạnh phúc tràn đầy của tình yêu Thậm chí lão Phúc ghẻ (Phúc nghiện, phúc công công) lão “công an non” (hehe, anh PHúc có đọc đừng tức em nhé, nói vui thôi mừ) hay khoe khoang khoác lác (về sự actractive của lão với các cô gái) nay cũng bị sét oánh tứ tung. Khiếp thật, virus love đang hoành hành, đề nghị Viện vệ sinh dịch tễ và Bộ Y tế vào cuộc ngay, yêu cầu cả chính phủ gửi công văn tới các bộ, tỉnh thành ngành liên quan thông báo dịch cho dân ta còn đề phong ...

January 5, 2007 · kanishi

Ngày hôm nay

Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm nắng, Huệ đến Huệ đến, Huệ không đến, hỏi hôm nay Huệ có đến nhà tớ không ? Hehe, có chứ, mang hoa hồng đến cắm như mọi khi, hihi, vui quá. Sáng nay dậy lúc 7h30, thể dục buổi sáng một tẹo rồi rán trứng, cho vào bánh mì ăn, ngon thật, ngon hơn bánh mì trứng 3k ở căngtin nhiều, hé hé. Tới gần 9h thì Tuấn với Hải tới học C, giảng cho chúng nó mệt phờ râu, vừa giảng vừa học luôn, hé, quả thật, dạy cho người khác đúng là cách học tốt nhất ^^. Trưa nấu cơm với thằng Hải, vui lắm nhá, lớp trưởng nấu ăn prồ phết. Nhiều món quá hết cả bát đĩa luôn, hehe, rửa bát mệt nhòe. Đầu giờ chiều lóc cóc mở cửa đi mua báo SVVN, lúc về thấy bạn Huệ đang đi bộ tới cửa nhà, vui kinh :D, nhưng nói chuyện một lúc, cắm hoa xong, lấy cái đĩa nhạc rồi bạn ấy về mất, mình phải đưa bạn ấy về tận ngân hàng. Hic, hôm nay có 2 bạn tới chơi thì mình đều phải đưa cả 2 về tận nhà – Hà đến lúc chiều tối. Cũng mệt nhưng mà vui, vì bạn bè chút chứ. Tối thì lại có đồng chí Vinh đến gọi cửa, hé hé, hôm nay là ngày anh hào tụ hội hay sao ấy nhỉ, tổng thể là có 5 đồng chí tới nhà mình trong hôm nay, toàn bạn mình mới kinh chứ 😀 PS: hôm nay trời nắng ấm, tắm thoải mái quá ^^ … ...

January 3, 2007 · kanishi

Máy tính của tớ:

Máy tính của tớ: CPU: Celeron 1.0 Soket 370 (trong khi bây giờ hiện đại nhất là soket 754, soket 478 sắp hết thời mình vẫn dùng cái từ đời 370 ) Main: MSI, Ram: 128 V-data, trong một lần tháo ram ra rồi cắm vào, nhưng lười không bỏ hẳn case ra khỏi gầm bàn nên gắn ngược và không khít, thế là cháy mất một chân ram và tèo hoàn toàn cái ổ cứng 30G. Đi bảo hành mất 150k đổi lấy cái ổ 40G, tiền thì không tiếc nhưng dữ liệu thì :((((((( Ổ cứng: 40G Maxtor Ổ mềm: có Ổ CD: LG phò 😀 Màn hình: BenQ 17 phẳng, hiện tại thì nó mất màu đỏ rồi, màu đỏ, vàng, cam, hồng-nói chung là màu ấm biến thành đen hết, hic. Ảnh nè: Đấy, máy của tớ đấy, hí hí, thế mà hôm nay có tận hai người (ở 2 thời điểm khác nhau) khen máy tớ nhanh mới kinh chứ. Lớp trưởng đến học, nó hỏi tớ câu này: “Thái ơi sao máy mày nhanh thế, nâng cấp gì rồi à?” làm tớ choáng không biết nói gì, hìhì. Thằng Vinh tối đến cũng hỏi máy nâng cấp cái gì mà nhanh thế? Héhes, vẫn thế chứ có nâng cấp gì đâu, nhưng căn bản là “của do người” :D, người sử dụng prồ nó thế ấy mà ;). Tớ cài hệ điều hành sever 2003 và cài rất ít ứng dụng, không cần antivirus, không photoshop, thực ra so với quả hai nhân 3600+, 1G ram của thằng Trung thì không đú được nhưng vẫn ok, không phải đọc sách nhiều trong khi sử dụng (chú thích là tớ thường cầm một quyển sách khi dùng máy tính, trong khi đợi máy tính xử lý tác vụ thì tớ đọc sách :D) Vì hôm nay có 2 người khen máy tính tớ nhanh nên tớ sướng quá, giới thiệu cái máy tính của tớ cho mọi người, máy này bố mẹ tớ mua cho tới hồi tết năm lớp 10, tức đầu năm 2003, thực ra hồi ấy trình máy tính còi nên bị lừa, nghĩ lại vẫn đâu, nhưng bi giờ không phải than nghèo kể khổ, bỏ qua chuyện bị lừa, :). Nghĩ lại thì thấy mình sướng thật, mua máy tính rất sớm, Phương với Nhung còn mãi sau mới mua. Bố mẹ thật tuyệt vời. Bây giờ nó “tã” quá rồi, nhưng có lẽ tớ sẽ phải “tự lực cánh sinh, dựa vào sức mình là chính” trong việc mua máy mới thôi, bố tớ đã tuyên bố gần chính thức là sẽ không “trợ cấp” cho để mua máy mới đâu, hichic, kể ra cũng hơi buồn 🙁 nhưng mà chả sao, con sẽ tự sắm máy mới bằng tiền của con. Tức là vẫn sẽ tiếp tục làm bạn (à, làm người yêu cho nó hoành tráng) với chiếc máy này dài dài. Ôi, máy ơi tao yêu mày lắm lắm ^^… ...

January 3, 2007 · kanishi

Tình hình

Tình hình là dạo này Internet Việt Nam cũng như châu Á trục trặc, cáp đứt, tớ nhận thấy thế này, vào blog 360 rất chi là khó khăn, trong khi vào blog ở OPERA cũng như wordpress thì vẫn ngon (tớ chưa dùng những loại khác nên không biết những loại ấy thế nào), đặc biệt là ở Opera, vẫn cứ vù vù. Đối với mail thì yahoo mail cực kì chậm chạp, gmail tuy cũng hơi chậm một chút nhưng vẫn ok lắm, chỉ gửi thư có kèm file là trục trặc chút. Vậy nên có lẽ ai đang định lập blog thì nên chọn blog ở Opera hay wordpress làm blog chính thức, 360 chỉ phụ thôi (hehe, đặc biệt khuyên dùng Opera, nó rất chi là tuyệt, xem thêm tại đây). Và nên dùng Gmail làm mail thay cho yahoo mail các bạn nhé ^^. ...

January 3, 2007 · kanishi

Mất tiếp một ít niềm tin còn sót lại

Một vụ án thách thức dư luận? 5 năm dài với nỗi đau mất con, cha mẹ, gia đình và bè bạn của các em Phạm Phương Linh và Phạm Thị Anh Thư phải tiếp tục chịu thêm nỗi đau xé ruột khi kẻ gây án vẫn tiếp tục được các thế lực bảo vệ, đưa bằng được sự vụ án đua xe thành một vụ tai nạn giao thông thông thường. Bản án 8 năm cho cuộc đời của hai học sinh vẫn như đang thách thức dư luận. ...

January 2, 2007 · kanishi

Ten Reasons Why Blogging is Good For Your Career.

You have to get noticed to get promoted. You have to get noticed to get hired. It really impresses people when you say “Oh, I’ve written about that, just google for XXX and I’m on the top page” or “Oh, just google my name.” No matter how great you are, your career depends on communicating. The way to get better at anything, including communication, is by practicing. Blogging is good practice. Bloggers are better-informed than non-bloggers. Knowing more is a career advantage. Knowing more also means you’re more likely to hear about interesting jobs coming open. Networking is good for your career. Blogging is a good way to meet people. If you’re an engineer, blogging puts you in intimate contact with a worse-is-better 80/20 success story. Understanding this mode of technology adoption can only help you. If you’re in marketing, you’ll need to understand how its rules are changing as a result of the current whirlwind, which nobody does, but bloggers are at least somewhat less baffled. It’s a lot harder to fire someone who has a public voice, because it will be noticed. (from Internet) ...

January 2, 2007 · kanishi

Vui quá vui quá !!!!

Ngủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, “nhét được tí nào hay tí đó”. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó. Đến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn). Thi 120′, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D). Nhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^. Làm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái “cảm giác thành thị” :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D Chiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok. HÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!! ...

January 2, 2007 · kanishi

All about me !!!

Chào đón tất cả mọi người ! … Họ và tên: PHÍ HỒNG THÁI Ngày tháng năm sinh: 20/6/1987 Lớp: A2 (chuyên Tin) Khoá: 2002-2005 Trường: THPT Chuyên Vĩnh Phúc – Tỉnh Vĩnh Phúc Hiện tại: Sinh viên khóa K50, lớp CC, khoa CNTT, ĐH Công nghệ, ĐHQGHN.  Tự giới thiệu về bản thân:  Đôi chút về tiểu sử: Sinh ra ở Hưng Yên, lớn lên ở Hải Dương, trưởng thành ở Vĩnh Phúc. Cấp I và một nửa cấp II học tại tiểu học Cộng Hòa, Chí Linh, nửa còn lại của cấp II học tại Hương Canh – Vĩnh Phúc, cấp III học tại trường chuyên Vĩnh Phúc. Hiện tại đang là sinh viên năm 2 ĐH Công nghệ – ĐHQGHN.  Thành tích học tập: 2 giải ba HSG Quốc gia môn Tin (thế nên may mắn không phải thi ĐH)  Sở thích lớn nhất của tớ là IT (bao gồm máy tính, internet…), sở thích to không kém là đọc (sách, báo, truyện, tiểu thuyết…), đặc biệt thích đọc tiểu sử các nhà chính trị, hồi ký, bút ký, phóng sự. Một số cuốn tớ rất thích đó là: Tuổi thơ dữ dội (Phùng Quán), Đắc nhân tâm, Búp sen xanh (Sơn Tùng), hồi ký trên diendan.org… Vì sở thích đọc nên tớ đọc mọi thứ rơi vào tay tớ, mà nhà tớ thì lại rất sẵn Thế giới phụ nữ, hạnh phúc gia đình, Tư vấn tiêu dùng… của mẹ tớ, đâm ra tớ đọc hơi bị nhiều về cuộc sống gia đình sau. Hehe, nhờ vậy tớ quyết tâm sau này sẽ trở thành một người chồng mẫu mực: đi chợ cùng vợ, nấu ăn cùng vợ, dọn nhà cùng vợ… Sau này thứ tớ sắm đầu tiên trong nhà sẽ không phải là tivi đâu mà là máy giặt, vì tớ hiểu giặt quần áo rất mệt (^_^, máy tính thì có sẵn khỏi mua).  Cũng chính vì đọc nhiều mà tớ rất yêu đất nước Việt Nam (đọc sử mà), và rất bất bình khi thấy Việt Nam ta quá lẹt đẹt trong khi những nước xung quanh ta cái gì cũng hơn chúng ta (thực ra có vài thứ chúng ta có hơn họ, nhưng ít quá, không đáng kể). Thử so với Hàn Quốc, Singapore, Nhật Bản, hay Thái Lan xem, ngành gì họ cũng hơn ta “dã man”, từ giáo dục, du lịch, kinh tế, giao thông vận tải, đến y tế, dịch vụ, ý thức con người… hichic, tại sao lại vậy chứ ? Nếu tớ mà là thủ tướng, tớ sẽ có hàng loạt những thay đổi: công khai minh bạch hóa các hoạt động của nhà nước, đưa vào trường học môn “hệ thống hành chính” để nhân dân hiểu sự hoạt động của các cơ quan hành chính. Công khai lương bổng của các quan chức, công khai rõ ràng các bản quy hoạch. Đầu tư nhiều hơn nữa cho quy hoạch vì chúng ta hiện nay, đâu đâu cũng thấy kiểu “hôm trước xây, hôm sau phá”. Và còn nhiều nhiều dự định nữa.  Nói chung tớ là một người khá may mắn, hồi trước về TP Hải Dương tham dự offline của NT, không bít đường Quang Trung là chỗ nào, vậy mà đi thẳng một lèo tới luôn ( thực ra là có hỏi đường một chị xinh xinh, nhưng nghe chị ấy trả lời là “em cứ đi đi rồi khắc tới” mình liên tưởng tới câu: “bạn cứ bước đi, nếu không đến được đích thì ít nhất cũng xa hơn vị trí hiện tại”, hì). Rồi sau đó thì bốc thăm, không bít ai đổi cho mình cái phiếu số 01 vì bảo số đầu tiên chắc không trúng, vậy mà mình lại là người được thưởng, hehe.  Đội bóng yêu thích: Manchester United  Ca sĩ (diễn viên) ưa thích: Hilary Duff  Thương hiệu ưa thích: S-fone (sđt của tớ là 095xxxxxxx, lần sau Bi có sang VN và ra HN biểu diễn tớ còn đi lấy vé ), Vinamilk (tớ thích uống sữa cực, nhưng không hiểu sao tớ cao 1m70 mà nặng có 56kg), Motorola,…  Thích ô tô hơn xe máy, thích căng-tin ở KTX ĐH SP I vì ở đó người ta biết xếp hàng, trông rất văn minh (đó là nơi đầu tiên ở VN tớ thấy người ta biết xếp hàng đó).  Bộ phim ưa thích: My sassy girl (Cô nàng ngổ ngáo – của Hàn Quốc).  Thể loại nhạc ưa thích: Violon của Secret Garden, nhạc đỏ + xanh.  Thích dùng Opera hơn là IE nhưng đôi khi có những trang chỉ IE mới “xử” được.  Nói đôi chút về đề tài tình yêu tình báo nhỉ: Tớ và một số ít đứa bạn nhận xét rằng tớ khá đào hoa, hehe, một số khác thì bảo “mày chỉ đa tình thôi chứ đào hoa thì còn lâu nhá”, đúng là thiên hạ, chả biết thế nào mà lần các bạn nhỉ. Nhưng nói chung tớ đã có hai “mối tình” để kể (thầy giáo dạy văn lớp 12 của tớ bảo rằng “12 năm đi học mà không yêu, không biết rung động là gì thì không phải thành tích đâu mà tự hào”, hehe). Nhưng maximum mới chỉ là nắm tay thui, chẳng kiss kiếc gì cả, nghĩ lại sao mà thấy mình “cáy” thế không bít (bây giờ chắc vẫn cáy vậy). Nói chung ngoài hai nhược điểm là ít tiền và ít đẹp trai thì tớ là một người khá hoàn hảo, ấy nhưng khổ nỗi con gái ngày nay cứ quan tâm đặc biệt tới hai cái tớ ít, chán thật đấy ^_^.  Khà, nói cũng dài phết rồi đấy nhỉ, căn bản tớ thấy các Mr tham gia sôi động quá, box Mr 2006 hoành tráng quá nên cũng đua đòi tham gia. Tớ rất biết mình biết người, tớ không phải là học sinh NT nên không có nhiều quan hệ, không đẹp trai để hớp hồn ai, không có tài năng hát hò, vẽ vời, nhiếp ảnh, thể thao để thể hiện. Thế mạnh nhất của tớ chắc là “viết thư” (hai cựu bạn gái mà tớ từng có đều cưa do viết thư cả, nên chắc là nhận định này đúng), mà viết thư thì e hơi khó đua tài, đây là thi Mr NT 2006 chứ có phải thi UPU đâu. Không có tớ chợ vẫn vui như thường, có tớ vào cũng vui hơn không bao nhiêu. Nhưng đứng ngoài cuộc e cùng buồn, “nhanh lên chứ, vội vàng lên chứ”, dù không ai vote thì ít nhất cũng có BGK đọc bài của mình, hehe, vậy là vui rùi. Chúc hội thi thành công tốt đẹp (không chúc cùng thành công, nhìn lượng truy cập vào NTOL là biết liền, hehe). ...

January 2, 2007 · kanishi

Vui quá vui quá !!!!

Ngủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, “nhét được tí nào hay tí đó”. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó. Đến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn). Thi 120’, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D). Nhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^. Làm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái “cảm giác thành thị” :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D Chiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok. HÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!! ps : yêu blog opera quá cơ, trong khi 360 chậm rùa vào hoài không đơợc thì opera vẫn chạy ầm ầm, cả wordpress nữa, cũng chạy ngon, chỉ có 360 là dở thôi, hé hé !!! ...

January 2, 2007 · kanishi

Biện chứng của phát triển

Biện chứng của phát triển 08:10′ 01/01/2007 (GMT+7) [QUOTE]nguồn: [url]http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/01/649379/[/url][/QUOTE] (VietNamNet)- Con thuyền đất nước đã vượt qua quãng nước lợ pha vị mặn ở đầu cửa sông, khởi đầu một vòng lượn ngoạn mục ở khúc quanh của dòng chảy hướng ra biển, ngoái nhìn lại những thác ghềnh sông nước năm 2006, càng cảm nhận sâu về sức cuộn chảy kỳ diệu của dòng sông cuộc sống, càng thấm hiểu về biện chứng của sự phát triển. Cảm nhận về sự phát triển trước thềm năm mới của Giáo sư Tương Lai. [B]Vì sao tâm thế lục địa vẫn lấn át cảm hứng đại dương?[/B] Bao đời đứng trước biển, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ…Ngay cây rừng cũng mọc rậm rạp hơn ở hướng nhìn ra biển Đông và hướng nhà đâu đâu cũng quay về phía gió biển đến” mà sao cái [B]“tâm thế lục địa”[/B] vẫn lấn át [B]“cảm hứng đại dương”[/B]*. Giải mã chuyện này cần lắm, nhưng không dễ. Phải có thời gian đầu tư nghiên cứu một cách nghiêm túc, trung thực và mạnh dạn. Cái trì trệ [I]“ta về ta tắm ao ta”[/I] thì đã nói quá nhiều rồi, nhưng do đâu và rồi sẽ chuyển đổi thế nào đây, và có chuyển được không? Là một bán đảo với hơn 3260km bờ biển, hải phận mở rộng ra 12 hải lý, tức là trên 22km và vùng kinh tế biển rộng 200 hải lý thường tương ứng với thềm lục địa ở đáy biển, nối dài bờ biển ra ngoài khơi đến độ sâu 200m*, ấy vậy mà mãi đến những năm đầu thể kỷ XXI ta mới có sức đóng chiếc tàu vạn tấn! Ông cha ta cũng đã từng có những trận thủy chiến lừng danh, thế sao mãi không có nổi những hạm đội đúng nghĩa ? Một đội thương thuyền vượt biển cũng chưa . Ngay cả đến việc chăm lo chuyện làm ăn với biển mà cũng chỉ là một Bộ Thuỷ sản, thế “hải sản” thì sao? Sức hút của [B]nguồn tài nguyên biển vô tận mà không phải quốc gia nào cũng có[/B] , một lợi thế mà thiên nhiên ban tặng cho dân tộc này, xem ra còn yếu quá. Đúng là [B]cái tâm thế dành cho biển, hướng ra biển[/B] vẫn chưa đủ độ chín cần thiết. Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. Trong khi đó, nước ta thì [I]“hình khe thế núi gần xa, đứt thôi lại nối, thấp đà lại cao”[/I], thiên nhiên ưu ái cho ta một dải bờ biển vừa lý tưởng cho nền công nghiệp không ống khói, vừa nhiều vụng, vịnh cũng lý tưởng không kém cho các hải cảng lớn, chứ đâu chỉ mình quân cảng Cam Ranh vừa chuyển chức năng những năm gần đây. Trong chiến tranh, cùng với đường mòn Hồ Chí Minh thần kỳ xẻ dọc Trường Sơn, cũng đã có đường Hồ Chí Minh trên biển, kinh nghiệm và bản lĩnh sóng nước đâu có thua kém ai, sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”? [B]Điều kỳ diệu và nghịch lý[/B] Hình như có quá nhiều “nghịch lý”. Có phải vì thế mà vừa rồi, Viện Nghiên cứu phát triển thuộc Đại học Tổng hợp Geneva tổ chức cuộc Hội thảo “Những bài học từ Việt Nam” giữa tháng 12/2006 tại Thụy Sĩ. Nhiều bài học thành công và không thành công đã được phân tích thẳng thắn về những “điều kỳ diệu” và những “nghịch lý”. Mà ngẫm nghĩ kỹ, làm ra sự kỳ diệu vì đã vượt lên những nghịch lý để đi tới. Việt Nam đã [B]“nhận thức được thách thức và đang vật lộn với những giải pháp[/B]. Mà giải pháp thì [B]không ai khác chính là người Việt Nam phải lao tâm khổ tứ để tìm ra”! [/B] Đất nước này đã từng tìm ra [B]“những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”[/B] như nhận định cũng của một học giả nước ngoài, để vượt qua được những “nghịch lý”, những thách đố tưởng chừng không thể nào vượt qua nổi. Liệu những bứt phá ngoạn mục trên lĩnh vực đối ngoại năm 2006 có là một ví dụ cập nhật cho điều đó? Nhưng có được sự bứt phá đó chính là do “trái ngọt của 20 năm miệt mài chuẩn bị”, như nhận xét rất chính xác của tờ Le Figaro. Tăng trưởng GDP của Việt Nam năm nay là 8,17%, cũng là năm thứ 25 kinh tế Việt Nam tăng trưởng liên tục. GDP bình quân đầu người khoảng 725USD, dấu hiệu của việc vượt qua ranh giới nước đang phát triển có thu nhập thấp. Tăng trưởng khu vực kinh tế tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt cao hơn khu vực kinh tế nhà nước về giá trị sản xuất công nghiệp, đầu tư xây dựng, xuất khẩu, tổng mức bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng. Vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đạt 9,9 tỷ USD, đạt kỷ lục cả về vốn đăng ký mới và vốn bổ sung và 4,1 tỷ USD vốn thực hiện, cùng với vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) cũng đạt kỷ lục cam kết là 4,45 tỷ USD. Quả thật vào WTO là [B]“con dấu chứng nhận chất lượng của nền kinh tế Việt Nam mà rất nhiều các công ty lớn trông đợi”[/B]. Họ đang chờ để [B]“tràn vào Việt Nam như nước lũ”[/B], theo phát biểu của đại diện hãng Ford ở Việt Nam. Nhưng, “nước lũ” đem lại phù sa cho đồng ruộng và tôm cá cho miền sông nước, cũng có thể phá hủy nhà cửa, mùa màng nếu không có những chủ động chuẩn bị đón nhận sự kiện ấy như một xu thế hiển nhiên. Trong mỗi xu thế đều có thách thức và thời cơ, chúng quyện vào nhau, có khả năng chuyển hóa lẫn nhau. Biến thách thức thành thời cơ, chủ động tạo ra thời cơ, đó là bản lĩnh của người đứng đầu sóng ngọn gió trong cái thế giới đầy biến động mà mọi dự đoán đều không chắc chắn. Vì thế, kiểu tư duy tuyến tính đang tỏ ra không thích hợp trước sự phát triển phi tuyến tính. Những ai chần chừ tin rằng tương lai sẽ là sự tiếp tục đơn thuần của quá khứ, sẽ cảm thấy mình bị hụt hẫng trước sự thay đổi mà có lẽ đã quá muộn để tránh được điều không thể tránh khỏi. Cũng sẽ là quá muộn nếu không dám có những suy nghĩ táo bạo, những tìm tòi mạnh dạn, những bung phá sáng tạo để tìm ra những bước đi và cách đi phù hợp với thực tế của đất nước. Những phẩm chất đó đang được ươm mầm và sinh sôi nảy nở trong thế hệ trẻ, nguồn sinh lực bất tận của dân tộc. “Nguyên khí quốc gia” không thể tìm ở đâu khác ngòai nguồn sinh khí vô tận đó. Thế nhưng công việc to tát đó lại khởi nguồn từ những việc hàng ngày, những chuyện của “đời thường” mộc mạc không tô son vẽ phấn. Chẳng hạn, câu chuyện nghịch ngợm của câu học trò ở Vĩnh Long mà như cái tít của một tờ báo có rất đông độc giả trẻ nêu lên : “Lớp trẻ đang nhìn cách giải quyết của chúng ta”. Khỏi phải nhắc lại nội dung và diễn biến, kể cả bức thư tâm tình của một Bộ trưởng xoay quanh chuyện nhỏ này, mà xin vào ngay [B]nghịch lý[/B]: Trừng phạt hay biểu dương? Ngợi ca hay chê trách? Tiểu tiết và đại sự xoay quanh sự nghịch ngợm của một tính cách với sự hồn nhiên của hành vi vi phạm pháp luật, và ý thức cảnh báo đầy tự tin của một [B]bản lĩnh có trí tuệ rất thông minh [/B]cùng với [B]trách nhiệm công dân[/B] của cậu học sinh 17 tuổi ở Vĩnh Long? Thông thường, hình như người lớn thích loại con cháu “gọi dạ bảo vâng” và dường như đối với các cháu bé thì không “đức tính” nào người lớn thú vị bằng [B]sự vâng lời[/B]. Xưa kia, trong lối mòn của đạo đức học Nho giáo thì đó là [B]“nối tiếp, làm theo, không thay đổi [/B](kế, thuật, vô cải). Ấy thế mà, cách đây 6 năm, nhiều người lại tỏ ra thích thú khi đọc được tin về Tạp Chí “Time” trao giải nhất cuộc thi trả lời câu hỏi dành cho lứa tuổi từ 16 đến 18 : [B]“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI”[/B] cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : [B]“[SIZE=”4″]Tôi[/SIZE]”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/B] Chúng ta không biết cái gì hay hơn hơn sao? Chúng ta không thể ghi dấu ấn bằng chính con người thực sự là của mình hay sao? Liệu, với chúng ta, ta có trao giải nhất cho một cô học trò 16 tuổi, tuổi của trò Trí của chúng ta nay, với câu trả lời “có vẻ ngỗ ngược” như vậy không? Xin gợi ra ba ví dụ trong lịch sử thay cho câu trả lời trực tiếp : Một, vào đầu thế kỷ XII, Thiền sư Quảng Nghiêm, tác giả của bài thơ “Hưu hướng Như Lai” (Đừng đi theo bước Như Lai) viết: N[B]am nhi tự hữu xung thiên chí, Hưu hướng Như Lai hành xứ hành[/B] (Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư! Hai, Trần Quốc Toản vì giận mình mới 16, chưa đủ tuổi cầm quân, bóp nát quả cam cầm trong tay lúc nào không hay, bất tuân lệnh vua, từ Hội nghị Bình Than trở về, tự động lập đạo quân tuổi thiếu niên với là cờ “Phá cường địch, báo hoàng ân”, lập được chiến công, hy sinh lúc 18 tuổi, được Trần Nhân tông phong tước Hoài Văn Vương. Ba, nhà bác học lừng danh Lê Quý Đôn hồi nhỏ là một cậu bé tinh nghịch, tuy nổi tiếng là thần đồng, nhưng cha mẹ luôn phiền lòng với thói “rắn đầu” của cậu con ngỗ ngược. Tương truyền Lê Quý Đôn làm bài vịnh rắn để tạ tội với thầy học và với cha mẹ, nhưng cũng để biểu lộ cái chí khí và tính cách của mình , bài “Rắn đầu biếng học” với nhiều tên các loài rắn: “Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà, Rắn đầu biếng học lẽ không tha, Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ, Nay thét mai gầm rát cổ cha. Ráo mép chỉ quen lời lếu láo,…,Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia”. Hình như sự “ngỗ ngược”, “rắn đầu” lại là một nét của “thần đồng” tuổi trẻ của nhà bác học lớn nhất trong lịch sử của ta. Đó là một nghịch lý. [B]Đúng, là nghịch lý của phát triển và cũng là biện chứng của phát triển.[/B] Thì ra, xưa nay, không thiếu những nghịch lý. Nhưng, liệu có sự phát triển nào lại không là sự vượt qua những nghịch lý để bứt lên? Dường như, khi [B]cái mới xuất hiện[/B], thường thoạt nhìn [B]có vẻ ngược đời[/B]! Ngược đời theo cái lôgic “những chân lý khoa học bao giờ cũng ngược đời, nếu người ta phàn đoán về chúng trên cơ sở kinh nghiệm hàng ngày, kinh nghiệm này chỉ nắm được cái bề ngoài giả dối của sự vật” mà cụ Mác đã chỉ ra! Làm sao thấy cho ra, trong những sự việc hay hiện tượng thoạt nhìn có vẻ “ngược đời” [hoặc “ngỗ ngược” như đã dẫn ra ở trên] lại ẩn chứa những chân lý đang cần tìm tòi, phát hiện, những tiềm năng cần được tạo điều kiện để bừng nở thành khả năng hành động. Cũng có nghĩa phải thấy được những điều kỳ diệu sẽ nảy nở từ những “nghịch lý” trong quá trình được vượt qua để thực hiện sự phát triển. Vậy thì, một câu hỏi được đặt ra: chúng ta sẽ cứ bằng lòng và an tâm với những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”. Hay là chúng ta chủ động tao ra một tâm thế, một dư luận, một cơ chế khuyến khích những tài năng bứt phá, những bản lĩnh dám tìm tòi sáng tạo mà thông thường thì không là sản phẩm đại trà? Tự vượt lên chính mình, bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng là một đòi hỏi của phát triển trong thời đại mà [B]biến đổi là hằng số của cuộc sống[/B]. Mà cũng chẳng phải cao đàm khoát luận, đôi khi chỉ từ cách giải quyết một câu chuyện nhỏ như chuyện của “trò Trí ở Vĩnh Long” cũng thấy ra được những điều tự vượt lên đó. Bước vào năm 2007 với bao thử thách, ước ao sao thế hệ trẻ thế kỷ XXI có được cái táo bạo bứt phá của vị Thiền sư thời nhà Lý thế kỷ XII : [B]“Nam nhi tự hữu xung thiên chí, hưu hướng Như Lai hành xứ hành”[/B], đặng có được cái chí lớn “xông lên trời”, đưa đất nước vươn tới chân trời mới. Tương Lai _________________________________________________ * Lê Bá Thảo.”Thiên nhiên Việt Nam” NXBKHKT. Hà Nội 1990, tr.6 và tr.8 Những bài viết của giáo sư Tương Lai luôn hay và quá hay. Đọc quá chí lý luôn. Đoạn này đọc lên thấy đau thế không biết, hichic, Việt Nam ơi một câu hỏi “Bao giờ ???” [quote] Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. [/quote] cả đoạn này nữa, mấy bố Việt Nam chỉ “nói hay làm dở” thôi, [quote] sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?[/quote] chậc chậc, cái này hay quá ta mà giờ mới biết, quả thật bật ngờ khi đọc tới chữ “Tôi”, kinh thật 😀 [quote] “Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI” cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : “Tôi”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/quote] Một vị đi tu mà “không thèm theo bước chân Như Lai” thì “hơi bị khủng” đấy, lại choáng nữa, quyết tâm sáng tạo “mở lối tiên phong” của Việt Nam đâu phải là không có đúng không bà con 🙂 [quote](Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư![/quote] Thích nhất đoạn cuối, Mr Tương Lai xỏ xiên hơi bị kinh luôn, em đọc đoạn đó hiểu theo chiều là bác Tương Lai ấy mắng nền giáo dục Việt Nam dạy dỗ các thế hệ trở thành “bọn” công dân “dễ bảo ngoan ngoãn biết nghe lời” (nghe lời của ai nhỉ ? :D) [quote] những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”.[/quote] lại còn [quote] bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng [/quote] hé hé, tiếp tục xỏ xiên nè, với những gì chúng ta được “tuyên truyền nhồi nhét” như: “kiên định con đường XHCN, vững vàng không chệch hướng…” thì hóa ra ý Mr Tương Lai là những mỹ từ đó chỉ là bộ cánh cho sự bảo thủ trì trệ, hehe, đoạn cuối là hơi bị kích động đấy các bác nhỉ, 😀 ...

January 1, 2007 · kanishi