Entry for February 15, 2007

nhật kí 15/2/2007 6:10pm mới lên tới nhà, đi xe gần 3 tiếng, hichic, mệt. sáng qua về quê và chiều nay lên, cả quê ngoại và quê nội, quê ngoại tớ ở Bình Giang (Hải Dương) còn quê nội ở Ân Thi (Hưng Yên), hai quê ở hai tỉnh khác nhau nhưng thực ra chỉ cách nhau một con sông, thường hay đi đò sang, nhưng giờ là cầu phao :). về quê công nhận thanh bình thật, sau này khi có bạn gái mình nhất định sẽ đưa nàng về quê và cùng nhau đi lang thang ở cánh đồng, thật là bình yên và lãng mạn, hehe. từ Vĩnh Phúc về quê tớ là gần 100km, chưa có bằng lái xe máy (ngại wé) nhưng tớ đèo mẹ cả lúc về và lúc đi, và phát hiện ra mấy ông lắp biển báo hiệu giao thông cũng khoa học phết, và bọn biển báo tưởng chừng vô tích sự ấy cũng có ích phết, hehe, không hiểu có ai chú ý tơi chúng không? Hỡi những kẻ mua bằng kia 😀 (à tớ chỉ tiện mồm quát thế thôi chứ tớ không oán gì các bạn đâu, có mấy thằng mất nết bán thì mới có những kẻ sắp mất nết mua chứ ^_^) ...

February 15, 2007 · kanishi

Entry for February 13, 2007

nhật kí ngày 13/2/2007 Không có tí hứng thú đi mua quần áo tí nào, nhưng mẹ nói nhiều quá đành phải đi vậy, hichic. Phải nói rằng năm nay mình chán tết vô cùng, tất nhiên được nghỉ ngơi thì cũng tốt, nhưng cái việc sắm sửa cho “bộ dạng bên ngoài” khiến mình rất nản, mẹ bảo đi mua quần áo lâu rồi nhưng mình đều bảo không thích, không muốn, chậc, không thích mua quần áo mới kể ra cũng lạ, nhưng thực sự là mình chán. rút cục thì cũng cố mua đôi giầy với cái quần mới. Vì không có hứng nên mình nhìn cái quần nào cũng không vừa mắt, và ghét nhất là phải thử, grừ, giờ mới thấy phòng thử đồ ở Blue nó prồ, HN phải hơn VY chứ, keke. hôm qua đi lung tung với em “áo xanh” tới tận hơn 6h-tối gần mịt, cũng chẳng có gì đặc biệt, về nhà thì bực mình quá, chả hiểu mình làm cái gì khiến đứa em gái ngứa mắt hay sao ấy, nó cứ kiếm cớ xỉa xói mình, cú quá đi mất. Thôi kệ nó, nó còn trẻ người non dạ, với lại anh mày học chữ “nhẫn” hơi bị nhiều rồi em ạ, cứ xỏ xiên thoải mái, chả xi nhê giề đâu, hờ hờ. ...

February 13, 2007 · kanishi

nhật kí cho ngày 11/2/2007

nhật kí cho ngày 11/2/2007 nướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ? Ngủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke. Chiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^. Cái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng. ah, lúc tối gọi điện cho chị Quyên, nghe giọng chị ấy lạ quá, hình như chị vừa khóc? mình hỏi thì bảo vẫn chưa khỏi ốm, nhưng ốm giọng đâu có thế nhỉ? Chị ơi đừng buồn nữa, em muốn thấy chị cười vui thôi, dù chị thường chỉ hay nói chuyện với em lúc buồn, nhưng em vẫn mong chị luôn vui. ...

February 12, 2007 · kanishi

nhật kí cho ngày 11/2/2007

nhật kí cho ngày 11/2/2007 nướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ? Ngủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke. Chiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^. Cái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng. ...

February 12, 2007 · kanishi

về quê rồi

Thành phố Vĩnh yên cơ đấy, chán chết, có điều nó nắm giữ nhiều kỉ niệm của mình quá. Đặc biệt là trường chuyên Vĩnh Phúc thân yêu. Có vài cuộc hẹn đã lên lịch, có vài kế hoạch định làm… và có vài kỉ niệm chợt về… Bình luận (1) Khi — 2007-02-12 06:30 Chao mung su tro ve 😀

February 11, 2007 · kanishi

thật là mệt và chán, nhất là khi hết tiền.

thật là mệt và chán, nhất là khi hết tiền. tớ ở cùng thằng bạn tên là Trung, rồi có một thằng bạn thằng Trung đến ở nhờ, đầu tiên nó nói chỉ đến ăn cùng thôi, còn về chỗ anh họ nó ngủ. Nhưng rồi nó ở hẳn ở nhà tớ, tớ vì nể thằng Trung, cũng vì thông cảm cho thằng kia chưa tìm được nhà. Thế là nó cứ lợi dụng lòng tốt của tớ, hic, ở lì ở nhà tớ hơn 4 tháng, nói chung là không thích, khó chịu, đôi lúc cũng vui nhưng chủ yếu là không thích. Mỗi lần hỏi nó tìm nhà chưa nó đều bảo đang tìm, nhưng tớ nhìn thấy trong mắt nó sự không tích cực, ở nhà của tớ (chính xác là nhà cô chú tớ), nó không mất tiền nhà, lại có tủ lạnh, máy giặt, bình nóng lạnh, điện thoại, việc gì mà phải vội tìm nhà. Grừ grừ…. ...

February 8, 2007 · kanishi

Entry for February 07, 2007

[Anh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ?] Anh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ? Buổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái… ” Anh sẽ yêu em bao lâu? “ Cô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không thể trả lời trong 100 giây. ...

February 7, 2007 · kanishi

cập nhật hình ảnh

vài hình ảnh tớ trong buổi liên hoan của lớp: hic, hic, toàn thấy phồng mồm ăn, ngại quá đây là bạn Dung, cùng lớp. Nhân tiện cầm cái máy ảnh mang về nhà, chả có việc giề, thế là chụp một lô: vênh nè. ...

February 7, 2007 · kanishi

Tặng Heo

Một vài thứ mà có lẽ Heo sẽ thích ! … Bình luận (3) kanishi — 2007-02-04 13:02 kanishi — 2007-02-04 13:02 em không giống ai cả, you’re yourself, you’re special, you’re unique. do you like that ? anonymous — 2007-02-24 14:02 LNLinh writes:Lướt gần hết Blog mà không để lại dấu vết gì thì quả thật là phụ lòng chủ nhà. Thấy ngày cập nhật Blog của em xa quá nên cũng không biết là em có đọc được không nhưng mà chị cũng để lại comment, thế nào em cũng đọc được mà. Em nhiều nhà ghê và cái nào cũng đẹp. Ngưỡng mộ nhất là cái khoản đọc nhiều sách. Dù chị là sinh viên Ngữ văn nhưng cũng chỉ đọc những sách mình thích thôi mà thích thì… không nhiều, hì hìBây giờ chúng ta là bạn ảo nhưng biết đâu sau này chị ra Hà Nội hoặc em vào TPHCM, chúng ta là bạn “vong niên” thật. Em hãy cứ viết Blog đi, biết đâu sau này lại xuất hiện một sự kiện văn chương, ví dụ như “Nhật kí Kanishi” hay “Phí Hồng Thái yêu và sống” chẳng hạn, em ở Hà Nội chắc là biết http://www.sachcuatrang.com và http://www.ngothigianguyen.com. Đó là hai website cá nhân nhưng…. ước gì chị có thể sáng tác văn chương để blog mình sẽ là nơi quảng cáo sách. Nhưng mà với Blog hiện tại, chị cũng cảm thấy hài lòng lắm rồi dù chẳng có gì là của mình viết cả. Chị cũng muốn gửi email cho em nhưng lại sợ em không đọc được, lại thấy toàn lăng quăng, mà đánh không dấu thì em phải đoán. Viết thư ở đây chắc là được chứ hả? Mỗi nhà ghé thăm một tí. Bye nhá, hẹn gặp lại. ...

February 4, 2007 · kanishi

Entry for February 03, 2007

Your website at www.chuyenvinhphuc.com is worth This website is worth What is your website worth? Phúc nguyện cũng giàu lắm nè: Your website at http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w–?cq=1 is worth Your website at www.nguyentraionline.org is worth This website is worth What is your website worth? Blog của Thu Ngọc R4 3806 Your website at http://360.yahoo.com/profile-LrdXTvUwbrIB_jVWi02YJICFjb4-?cq=1 is worth This website is worth What is your website worth? hí hí, vợ ơi vợ Your website at http://360.yahoo.com/autumnsep87 is worth This website is worth What is your website worth? ...

February 3, 2007 · kanishi

Thủy Ngọc và Thu Ngọc

hôm nay thức tới gần 2h đọc hết 117 entry trong blog của R4 3806 (Thu Ngọc)****, đây là lần thứ hai mình hứng thú tới vậy đối với một blog, lần trước là blog củaCongChuaBeBong (Thủy Ngọc) (hờ hờ 2 Ngọc). Mỗi blog là một thế giới, đầy thú vị và kì lạ, những người tưởng như “ghê gớm lắm” hóa ra cũng thật gần gũi và bình thường như ai. Ngày trước đọc blog của Thủy Ngọc, rất ấn tượng về những suy nghĩ đầy “nhiệt huyết tuổi trẻ” của một cô gái mà nếu chỉ lướt qua, ta dễ dàng nghĩ “dân chơi sành điệu” và không bao giờ tưởng tượng họ lại có những suy nghĩ ấy. Bề ngoài chẳng nó i lên ...

February 3, 2007 · kanishi

10 lý do để có người yêu

Thôi dù sao cũng đã thế rồi, kệ nó vậy. Post cái gì đó thú vị lên cho đỡ buồn. ——————– 10 lý do để có người yêu Tuesday, 30. May 2006, 13:56:29 “Bất cứ số phận nào cũng tìm thấy trong tình yêu một chỗ dựa” – đại thi hào Cervates từng khẳng định như thế. Sống trong tình yêu mới thấy cuộc đời đẹp nhường nào. 1. Bạn sẽ không thấy cô đơn Tất nhiên rồi! Người ấy sẽ chia sẻ cùng bạn mọi chuyện buồn, vui. Bạn không còn phải âm thầm giữ một mình. Những lúc bạn buồn do làm ăn thua lỗ, bị sếp quở trách… chỉ có trái tim của người ấy mới là nơi trú ẩn an toàn nhất. Và chỉ có người ấy mới trao tặng bạn tình yêu thương vô điều kiện, bởi một lẽ rất đơn giản: Anh ấy muốn có bạn trong đời. 2. Không cảm thấy thua thiệt Có người yêu bên cạnh, đi đâu bạn cũng thấy hãnh diện với bạn bè, không còn tủi thân như hồi còn lẻ bóng. 3. Có thêm mục tiêu để phấn đấu Ngày nay, “hai quả tim vàng” trong “một túp lều tranh” không còn là chuẩn mực làm nên hạnh phúc. Khi có người yêu và muốn lập gia đình, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là tạo dựng cuộc sống sung túc, tiện nghi. Vì thế, bạn sẽ cố gắng làm việc hăng say hơn để kiếm nhiều tiền hơn. 4. Có thêm bạn Điều này hiển nhiên rồi. Tự dưng không phải mất nhiều thời gian, công sức để tạo dựng, bạn vẫn có thêm những mối quan hệ do người yêu mang lại. Biết đâu, từ những người bạn ấy bạn sẽ có thêm nhiều cơ hội mới. 5. Có lý do để đẹp hơn Khi một mình, bạn mặc sức để đầu bù, tóc rối, ăn mặc lôi thôi… mà chẳng lo có ai khiển trách. Khi có “một nửa”, tự dưng bạn cảm thấy việc làm đẹp, chải chuốt cực kỳ quan trọng. Người ta vẫn thường bảo: “Ăn cho mình, mặc cho người” mà! 6. Sinh hoạt điều độ hơn nhiều Lúc chưa có “nửa kia”, bạn tha hồ đi xem phim, mua sắm, ăn quà, tán dóc với bạn bè… Có người ấy rồi, đừng hòng tiếp tục mọi nếp sinh hoạt của bạn sẽ được quan tâm từ xa. 7. Bạn trở nên quan trọng trong mắt một người Trước bất cứ sự việc nào, người ấy cũng hỏi han ý kiến, tìm lời khuyên từ bạn. Bạn cũng có dịp để thể hiện vai trò của mình. 8. Người yêu giúp bạn hoàn thiện hơn Bạn sẽ học thêm được cách giao tiếp, ăn uống, đi đứng… để người yêu hãnh diện. Còn gì xấu hổ hơn khi trong buổi dạ hội, người ấy rất thuần thục với các điệu nhảy, còn bạn luống cuống chân nọ giẫm chân kia! 9. Được quan tâm Chỉ một trận ốm vặt, bạn cũng sẽ nhận được sự lo lắng của rất nhiều người nhà “họ hàng tương lai”: bố mẹ, anh chị, cô, dì… của người ấy. 10. Nâng cao tầm hiểu biết Nếu người yêu của bạn có học vấn cao, ngoại ngữ giỏi… may mắn cho bạn đấy! Người ấy sẽ giúp bạn bổ sung những lỗ hổng cần thiết mà bạn không cần phải đi tìm gia sư. ...

February 1, 2007 · kanishi

Ngoại thương và Giao thông vận tải

trận bóng đầu tiên của học kì. chậc chậc, lâu lắm rồi mới đá bóng. mệt gần chết, chấn thương cả tay cả chân. Đau ê cả người. Về dán salonpas khắp nơi lớp chúng tớ hẹn đá với bên Ngoại thương, vét cả giảng đường mới có được 12 chàng để thành lập đội hình. Đến sân Nghĩa Tân, đợi mãi không thấy, chỉ có 4 chú đến, hóa ra các đồng chí ấy đi ba hay là vượt đèn đỏ gì đó bị công an tóm. Thế là bọn tớ đành đá tạm với mấy anh chàng trường giao thông vận tải. Thua 0-1, thực ra thì đá được khoảng 30 phút, bên NT đến đủ quân. Thế là dừng và sang đá với NT. Đá với NT thì ngang cơ hơn (ko bị ép như khi đá với GTVT) nhưng rồi cũng bị thua 0-1 thế mới đau chứ. Công nghệ mà lại đá thua NT, nhục thật, grừ… Ah, GTVT với NT có nhiều khác biệt nhé, nhất là về hình dáng, con trai GTVT toàn mấy đồng chí mập mạp, trông rất chi là cục mịch, hehe, còn con trai NT thì …hichic… chắc toàn trên 1,75 mất, nhìn như người mẫu, đẹp trai phết. Đúng là NT trai tài gái sắc. (chú ý: vẫn lọt một anh chàng “bảy chú lùn”, và chính anh chàng này xoạch tớ một quả tím tái cả chân,…) ...

February 1, 2007 · kanishi

Disappointed

Bất ngờ, choáng váng, buồn, thất vọng.

January 31, 2007 · kanishi

Nhà trên mạng

Giả sử ta coi blog là ngôi nhà của mình ở trên mạng. Thì hàng xóm sẽ là những blogger trong list friends của chúng ta. Những người trong groups sẽ là những anh em cũng khu phố (hihi, hàng xóm nhiều khi không cùng khu phố tí nào :D) Tớ vẫn chưa hiểu bọn yahoo nó đưa khoảng 10 cái avatar của bạn trong list friend ra ngoài theo tiêu chí gì, ngẫu nhiên à ? Hay đó là những người thường xuyên ghé blog mình ???? Khi bạn bận và lâu lâu không lên mạng, không vào blog, tức là bạn đã đi xa nhà lâu ngày. Ngôi nhà sẽ vắng vẻ. Còn khi bị đứt cáp, sập mạng, hay mất điện, đó có nghĩa là đường bị tắc, bạn không về nhà được . yahoo quản lý chỗ chúng ta đặt nhà, cũng như đất chúng ta ở là do nhà nước quản lý, thích thì họ thu hồi, chúng ta – tức dân nếu tức quá đoàn kết lại “bật” lại nhà nước – tức lập một nhà nước khác – tẩy chay yahoo chẳng hạn. Hãy thử tưởng tượng xem nếu giờ tự nhiên yahoo bảo “dừng dịch vụ 360”. Hehe. Chắc nhiều người tức phát điên lên ấy nhỉ. Bạn thay đổi theme cho blog, tức là trang trí cho ngôi nhà của bạn, nếu không tự trang trí được thì ta nhờ bạn trang trí hộ, hehe. Nhưng nói chung blog của yahoo này giống như những căn hộ tập thể, chung cư vậy. Có nhiều công ty xây dựng chung cư: Yahoo 360, my.OPERA.com, hay WordPress.com … nhưng chung cư đều là chung cư mà thôi 🙂 Muốn xây một biệt thự riêng thì bạn phải có kiến thức (và có tiền nữa), mua một cái host – khoảng đất, xây một cái nhà – cài đặt wordpress chẳng hạn. Một cái nhà hoành tráng kiểu đó chính là nguoitapviet.info. Nhà trên mạng, uh, lâu lâu không tới thăm được bạn thì tôi ghé thăm nhà bạn trên mạng vậy. Và một khi bạn để public, ai ghé thăm nhà bạn cũng chẳng biết được, hìhì. Chính nhờ thế nên tôi “vào được nhà” của một vài người mà tôi đoán họ không muốn tôi vào, ...

January 31, 2007 · kanishi