Posts
Thông báo: về những kế hoạch mới
Kế hoạch ư, rất nhiều kế hoạch, vâng, toàn kiểu dự án treo ấy mà, vạch ra rồi để hết ở đó. Nhưng, kế hoạch kiếm người iu thì không thể treo mãi thế này được, làm sao có thể sống mà không, không thương không nhớ một người nào???? Không, ai có thể chứ tớ thì không, nhu cầu yêu thương và được yêu thương trong tớ là rất chi mạnh mẽ hào hùng. Tớ muốn có một ai đó để 8-3, 14-2,… vác một bó hoa to đùng cách mạng tới tặng, tớ muốn có một ai đó để nói những câu ngọt ngào, để nghe những lời nhắc nhở động viên, để dặn dò tớ và tớ ngoan ngoãn nghe theo – vô điều kiện (mà lạ lắm à nhà, mẹ tớ gọi điện xuống, cũng dặn dò hoài hoài mà tớ nghe chán ơi là chán, thế là thế nào nhỉ? Có lẽ phải xem lại bài thơ ) Và để thực hiện kế hoạch này, trước hết, tớ phải thực hiện dự án “từ 69 lên 70”, chả là tớ cao 1m69, đối với tớ thì 69 hay 70 chả quan trọng giề mấy, nhưng nghe mấy bạn nữ nói, đầu 6 với đầu 7 là khác nhau hơi bị nhiều đấy, ừ, thì lên 70, khó gì, 65 lên 70 thì khó chứ 69 lên 70 thì 1 tháng là xong, hehe, thế nhé, đợi ngày tớ đi đo và thông báo tin mừng nhá 😀 ...
1.3.2007
1.3.2007 Hôm qua bảo hôm nay quyết tâm nối dây, nhưng vẫn ko nối được, tại vì không thể bùng buổi thực hành tin đầu tiên. Mãi 3h30 mới thực hành nên hơn 6h mới về tới nhà, hỏng hết kế hoạch sang bên thằng Trung. Nhưng hôm nay rất vui, thứ nhất vì trời đã hết mưa, thứ hai vì bàn phím mang đến cho chị Vân chị Dung cắm vào chạy ngon lành, thứ ba vì mua được cuốn « Cuốn theo chiều gió« , và thứ tư là khi về tới nhà, mở cửa ra thì thấy có thư, thư của em Huyền – aoxanh72. Ah, hôm nay ngồi trong lớp học, nghe giảng nhưng chả hiểu gì, chán, mượn máy của thằng bạn nhắn tin, nhắn cho thủytiênxinhđẹp thì bị bụp lại một câu : «tớ đang học một môn rất hay, đừng làm phiền «. Hợ hợ, kể ra thì Thủy Tiên cũng biết cách dội nước đá đấy chứ. Phải nói thêm về niềm vui tột độ của mình khi kiếm được « cuốn theo chiều gió » , căn bản hôm trước tới chơi chỗ Lyn, nói chuyện với Phương Hiền (xem lại nhật ký phần trên), bạn ấy kể « cuốn theo chiều gió« là cuốn sách bạn ấy tâm đắc nhất, tuy nhiên bạn ấy lại không thể tìm lại được bản mà bạn ấy từng đọc, bản đó là sách cũ, in trên giấy đen, 4 tập. Hehe, đối với bạn Thái, việc gì càng khó thì bạn Thái càng có hứng làm, hơn nữa, với việc bạn Hiền gợi ý quà tặng 8-3 cho bạn Lyn, bạn Thái nghĩ «2 người ở cùng, tặng Lyn mà ko tặng Hiền thì vô lý«, thế là bạn Thái định đi kiếm CTCG để tặng bạn Hiền. Hờ hờ, sau 3 hôm phục kích ở hiệu sách cũ thì bạn Thái cũng đã ôm được 4 cuốn sách về (ngoài phục kích thì còn phải trả một cơ số tờ pôlyme nữa nhá, hehe). Sách xuất bản năm 1987, Dương Tường dịch, mình cũng ko rõ lắm nhưng nghe vẻ Dương Tường là một dịch giả nổi tiếng, hihi. Nhắn tin cho bạn Hiền khoe thì bạn ấy rất chi là sốt sắng, gọi điện cho Nhung ỉn hỏi thì bạn ấy cũng khen hay kịch liệt và yêu cầu mình đọc ngay đi, rất tiếc là tớ còn phải ôn thi, thế nên cứ mua về để đó đã. Còn việc tặng bạn Hiền hả, hehe, để nghĩ thêm đã, «không làm những việc không có lợi« ...
28.2.2007
28.2.2007 ở một mình đúng là bùn chán thê thảm. Chả có ai để nói chuyện, mình trở thành ít nói thì hỏng, mắc bệnh trầm văn cảm thì nguy. Chiều đi học về, mệt, nằm chả muốn dậy, nghe tiếng kẻng đổ rác, bật dậy, nhưng lại thôi, vì cảm thấy chân tay bủn rủn, hic, mai đổ cũng được. Nấu cơm một mình, ăn một mình, dọn dẹp cũng lại một mình luôn. Mạng thì đứt, nói chuyện một mình. Trời thì mưa, ngày xưa, khi còn mạng, cái cảm giác ngoài trời có mưa, được ngồi trong nhà ấm áp lướt net, chat chít sung sướng bít bao. Và mình đã hết sức cố gắng nỗ lực vác cái thang được xuống tầng 1, nhưng đúng như dự đoán, ko thể ở trong nhà mà nối được, căm bọn chuột tận xương tủy, hận chúng mày, chúng mày đáng bị băm vằm thành trăm mảnh, grừ, quyết tâm mai phải nối. ...
27.2.2007
27.2.2007 Ngày hôm nay của mình bắt đầu vào lúc nào nhỉ, chắc là 6h15, tối qua đã để đồng hồ 4h, định dậy học bài, nhưng chả thấy chuông kêu, lúc thấy trời sang sáng, nghĩ quái, giờ chắc phải 6h rồi mà cái đồng hồ vẫn chưa kêu. Sau một hồi đấu tranh thì cũng dậy xem đồng hồ, và kết quả thì như đã biết. Ngoài trời thì đang mưa, nằm ở giường tiếp tục phân vân nên xem có thể nghỉ hay không, trời mưa, không mũ, không ô, làm sao mà đi học được. Nhưng không đi học thì áy náy, ngày đầu tiên (học cả lớp) chẳng lẽ đã bùng. Thế là đành chạy xuống nhà dưới, cố tìm xem cái ô có lẫn đâu không, ko thấy, nhớ ra lần gần nhất sử dụng nó là đi với Hà tới chỗ bảo hành máy tính. Hôm ấy nó cầm ô, không khéo vứt ở đó hoặc mang về nhà nó mất rồi. Đùng đùng nổi giận, định nhấc điện thoại gọi “xỉ” (qua điện thoại không vả được) một trận cho đỡ tức. Chưa kịp thực hiện ý định ngông cuồng (và lãng phí), thì ôi thôi, thật may mắn cho cái hóa đơn điện thoại, mình nhìn thấy cái ô ở một góc khuất dưới gầm bàn. Sung sướng vô hạn, vội chuẩn bị tư trang, hành trang, vác ba lô ra bến xe bus ngay. Trời mưa nhỏ, nhưng đủ để tớ phải dùng ô vì không có mũ, ra bến xe bus thì khá đông người đang đứng đợi ở đó. Nhiều nàng còn không ô không mũ mới kinh chứ. Đang nho nhỏ đột nhiên mưa bỗng to, thế là cái ô của tớ bỗng phát huy tác dụng mạnh mẽ. Một em dáng nhỏ nhắn xinh xắn (nice body), tóc ép màu vàng đứng phía trước tớ, quay lại, nhìn thấy tớ đang cầm ô đứng một mình, tớ cười một cái, thế là em ấy (như mở cờ trong bụng, lon ton) chạy tới đứng nhờ ô của tớ. Kể ra thì lúc mưa nặng hạt ấy cho tới lúc em ấy quay lại nhìn, khoảng 5s thôi, tớ cũng có ý định bước lên và che ô cho em ấy, nhưng tớ e ngại…, bất thình lình có một thằng là bạn trai em ấy (cầm tinh con ma – như cách nói của bạn Ngọc) không biết ở đâu nhảy ra giật ô của tớ rồi xé nó tan tành thì dại, thôi cứ đứng im, cái này là “lòng tốt không theo kịp sự e ngại”, phải không hả NgọcXĐ ? Đứng cùng một lúc thì xe 01 tới, em ấy chạy ra, trước khi bước lên xe cũng quay lại chào tớ, hờ hờ, kể ra thì cái mặt mình cũng chưa phải là “mất tem bảo hành” như vợ nói, còn nhiều “vẻ tử tế” lắm vợ ạ Tới được trường thì đã là 7h30, lặng lặng ra cửa sau vào lớp (lớp tớ có tận 3 cửa ra vào), cũng gật đầu chào thầy, không thầy lại bảo em coi thầy là cái bị bông (chính xác thì tớ thấy thầy giống Trư Bát Giới). Thầy giáo này dạy Java – lập trình hướng đối tượng. Thầy có đặc điểm nổi bật là cứ khi có học sinh nào đi vào lớp, là thầy dừng giảng, nhìn cái thằng phá hứng giảng bài của thầy, thỉnh thoảng còn “xuất khẩu” ra vài nhận xét rất chi là “đáng kinh ngạc”. Ví dụ minh họa: đang dạy, có thằng đi ra, mang cả cặp – chắc vậy, thầy dừng giảng, hỏi cả lớp “tự nhiên nhỉ, ai thế lớp trưởng?”, thầy hỏi lớp trưởng nhưng cả lớp ào ào: “ko phải lớp em thầy ạ, học lại học lại”, thầy im im khoảng 10s – chắc để CPU hoạt động, rồi đột ngột thầy phán: “chắc lại học lại tiếp thôi”. Trong lớp thì vẫn như mọi ngày, mọi ngày thế nào thì lúc khác kể. Cái này khác mọi ngày nè, giờ ra chơi, mấy bạn gái nhao nhao đòi tiền mừng tuổi, mình rút xoẹt ra một đống cả pờ lờ mờ(plm) và cờ tờ (ct) (cả đống gồm 8 tờ, 4 plm, 4ct, tất cả chưa tớ nửa lít, hờ hờ). Dạo này đang có hứng, mừng tuổi bạn Huyền 10k ý chúc bạn được 10 điểm, nhưng bạn hiền quá, hỏi đi hỏi lại thật không rùi rút cục không dám lấy, hehe. Thế là Chi Ú lĩnh phần. Thằng Hải Lờ Tê (tức Hải lớp trưởng) thì rên rỉ “ối giờ thằng dại gái, bắc thang lên hỏi ông giời…”, cứ như tiền của nó ko bằng, rồi lại còn “nửa vạch lô của tao chứ ít ỏi gì”. Này này, thằng Lờ Tê kia, mày có biết là với MrCompt này, không có cái gì gọi là dại dột nhá, “việc gì không có lợi thì không bao giờ làm”, hehe, cộng với luận điệu “không việc gì là không có lợi, không lợi trước mắt thì lợi lâu dài”, thế nên chú đừng tiếc nửa điểm lô, rồi thì anh sẽ có cả ô tô từ những cái “dại” ấy đấy, hehe. Buổi trưa vào nhà thằng Tuấn, chúng nó cậy chịu đói giỏi, ép mình đi nấu cơm mới láo chứ, hồi trước thì bắt rửa bát, giờ lại bắt nấu cơm, rồi đến lúc không việc gì chúng nó không bắt mình làm mất. Mà tết có khác, lại còn đi mua cả nước ngọt về mới sang chứ, khâm phục khâm phục. Hơn 1h rời máy tính nằm nghỉ – tại vì mạng đơ chứ ko phải tại tớ muốn nghỉ. Định là 2h thì sẽ lên thư viện học rồi thì 4h vào nhà bác Hiệp sửa cái máy tính cho bà chị. Nhưng rồi lọ mọ thế nào vào ngay blog chị Thương Hà – chị gái Thương Huyền – mà Thương Huyền là bạn thân của Cẩm Vân – Cẩm Vân lại là cựu bạn gái tớ (em ấy thì đã coi tớ như bức vách nhưng mà tớ thì vẫn chưa thế ngừng quan tâm) :D. Thế là chat với chị Hà, khen em Huyền dạo này xinh quá thể đáng, xinh khó tưởng, tiện thể khen sang cả em Vân, hehe. Rồi thì là thấy ảnh đống ảnh của em ấy trên Photostreams, vào down về ngay, sang blog em Vân, cũng thấy có ảnh, lại down về, rút cục là 2h45 mới đi khỏi nhà Tuấn. Mới đến đối diện cổng sư phạm, chưa kịp sang đường thì gặp ngay bạn Phương Hiền – bạn ở cùng với Lyn (bạn cực tốt và cực thân), mình thì rất chi là quý bạn Hiền, mà bạn ấy lại rủ mình vào nhà bạn ấy thăm Lyn, nghe bùi tai, lại vòng lại ngõ 175 mà mình vừa đi ra. Phá sản kế hoạch lên thư viện. Vào nhà bạn ấy, Lyn không có nhà, nhưng cũng rất zui, vì mình hôm nay là người có ích, giúp bạn Hiền kê cái giường, ngồi nói chuyện rất thú vị. Nhìn bạn Hiền mình có cảm giác bạn thông thái quá không béo được, khôn sắt người luôn :D. Bảo cho mượn báo mà kiên quyết không, năn nỉ ỉ ôi mãi mà cũng vẫn không, sắt đá quá đi mất, vấn đề là càng sắt đá mình lại càng có hứng chinh phục :D. Bạn ấy bảo bạn ấy cực kì ghét người Hải Dương, mà mình sống ở HD 10 năm, luôn tự coi là người HD, tất nhiên ghét hay yêu là việc của bạn, mình cũng không (chưa kịp) biện hộ gì cho HD (hay còn gọi là cho chính mình) thì bạn ấy đã bảo tại vì mình sống ở Vĩnh Phúc cũng lâu rồi, nên được Vĩnh Phúc làm cho trở nên tốt đẹp, hehe, ý Hiền là cậu ko ghét tớ chứ gì, mà “không ghét”= phủ định của ghét=yêu. Hoan hô bạn Phương Hiền :D. Bạn Hiền còn tư vấn cho mình về quà 8-3 cho Lyn nữa chứ, một thỏi son Apo 8x màu hồng, thế tặng Lyn mà không tặng Hiền à, rùi Trà My nữa, mình quý bao nhiêu người, hichic, làm sao bi giờ? 4h, dù rất lưu luyến nhưng cũng vẫn phải tạm biệt bạn Hiền để vào nhà bác. Máy tính thì ok trước cả khi mình đến, ngồi chơi, ăn cơm tối luôn ở đó. Vậy là lại tiếp tục thêm một ngày không ăn cơm nhà, 4 ngày rồi bếp ga không có cơ hội bật. 8h20 về tới nhà, im ắng, buồn bã, à cũng không buồn vì điện thoại kêu tới tấp. Đầu tiên là Đồng, bảo tư vấn cho việc lắp net riêng, rồi Vinh, gọi hỏi nó việc đổi bàn phím, chị Dung thích bàn phím có chữ Hàn mà thằng Vinh lại đang có bàn phím như vậy, rồi thì chị Vân gọi bảo rằng ngày mai các chị ko ở nhà, thứ 5 hãy đến, ok thôi, dù sao mai em cũng ko tới được. Rồi cuối cùng là mẹ, tối qua mẹ gọi mình ko ở nhà, tối nay cũng không. Thôi, kể lể hết rồi, đi học đây, phải làm bài tập TA cho ngày mai và phương pháp số của hôm nay vừa học, làm luôn kẻo quên mất. Hôm nay là một ngày vui vẻ. Cố lên nào ! ...
Ghét cái Tiền phong VDC
Tủ cất đồ thì nhiều, nhưng hỏng khóa gần hết, chỉ còn mấy cái trên cao tít. Hic. Hàng thì đắt, mà chả hiểu sao giấy in tăng giá nhanh thế, năm ngoái mình mua chỉ có 29k một tập 500 trang, vậy mà giờ vào tìm, không có loại nào dưới 38k. chậc chậc. Hôm nay có hứng lượn lờ, xem kệ đĩa nhạc, ối chà chà, rất phong phù và bắt mắt, nhưng giá cả của chúng thì… hình như chúng có ý buộc chúng ta phải xài đĩa lậu. Trung bình một CD, VCD trong đó có giá ~50k, ặc, có bắt mắt, muốn mua lắm nhưng cũng chỉ nuốt nước bọt mà thui. Lúc ra thanh toán mới chán chứ, cái bản đồ giá 6k, mình đưa 2 tờ: 5k và 2k, tưởng trả lại 1k, ai dè đưa cho ai cái coolair, chả thèm nói gì, ý bảo rằng: mày không có cơ hội lựa chọn đâu, tao muốn trả lại bằng tiền hay hiện vật là quyền của tao. Bọn nhân viên hách dịch đáng ghét, nếu ko còn 1k để trả lại ít ra cũng phải bảo khách hàng một câu: “chúng tôi hết tiền lẻ, anh lấy tạm 2 chiếc kẹo” chẳng hạn. Bán hàng mà cứ như làm phúc không bằng. Bao giờ khách hàng mới được cảm ơn sau khi mua hàng nhỉ? “Cảm ơn quý khách, mong quý khách lần sau lại ghé chúng tôi”. ...
26/2/2007
26/2/2007 Ngày hôm nay bắt đầu bằng việc dậy lúc 7 rưỡi, chuẩn bị rồi ăn uống vớ vẩn tí tẹo, 8h ra chờ xe bus, đi lên Xuân Thủy, vào nhà Tuấn định mượn sách rồi lên thư viện làm CNXHKH, vào lấy được sách rồi, đi ra gặp Hải lớp trưởng, lại quay vào chỗ thằng Tuấn chơi thêm một lúc. Rốt cục cũng lên thư viện lúc gần 10h, ngồi đọc quyển giáo trình, không phù hợp với giáo trình mình học, rút cục là chỉ đọc và cáu tiết thôi. Đọc xác suất thống kê thì đau hết đầu, nằm gục xuống bàn thì không thể ngủ vì lo lắng, ko yên tâm, hic. 11h, rời thư viện đi sang nhà bác Hiệp, hẹn với chị Dung là sẽ vào cài phần mềm cho máy tính của chị ấy mà. Trên đường đi gặp Trà My, bạn ấy ép tóc, mặc cái áo len màu vàng, kính gọng tím, hơi bị xinh xắn nhí nhảnh, lại còn giới thiệu mình là người yêu với mấy đứa bạn nữa chứ – hehe, nhưng chúng nó chẳng thèm đếm xỉa gì. Có một bạn gái tươi tắn xinh xắn như Trà My thì cũng tuyệt đấy chứ! Vào nhà bác thì chỉ có 2 chị ở nhà, ăn 2 bát cơm, ít ra trong 3 ngày cũng có 2 bát cơm vào bụng. Cứ nghĩ là 1h30 mới học nên ngồi ở đó tới 1h15, lúc lên giảng đường thì ôi thôi, hóa ra học từ 12h, vậy là không được điểm danh, hic. Phí công đi học. Mà ngồi học thì ức chế kinh, chỉ muốn đứng lên đập bàn quát tháo thui, cô giáo giảng chán kinh, cái môn này tên là CNXH khoa học mà chả có tí khoa học nào, rặt những điều nhảm nhí, nhồi sọ. Được cái cô giáo cho về sớm, thế là đi xe bus 26 về ngã tư Thái Hà Chùa Bộc, rồi vào 292 Tây Sơn – Tiền phong VDC, lượn lờ trong đó xem cái loại văn phòng phẩm, đồ lưu niềm, bưu thiếp… chậc chậc, ngắm hàng quả là sướng, thấy cái gì cũng đẹp, nhưng cái gì cũng đắt dã man, chán. Cuối cùng mua mỗi cái bản đồ du lịch HN. 4h về tới nhà, đang ngồi máy thì thằng Trung điện, bảo đi mua hộ nó 20m dây mạng, ok, đi luôn. Hì hục mãi thì cũng mua được và đem tới nhà nó. Hí hửng lên tầng 4 định nối luôn thì cái thằng cha ái ái chết tiệt trên đó làm khó bọn mình, buổi trưa bọn Trung đã thương lượng được rồi, nhưng cái phòng đó nhiều người quá, chiều lên lại gặp thằng khác, nó sợ chậm máy của nó nên ko cho nối cùng, grừ, bọn xấu xa ngu si, bực cả mình. Không nối được mạng, đành cài game bóng đá PS2 vào máy nó, 3 đĩa, cài xong, ok, nhưng chưa mua tay game, lại phóng đi mua, gặp mưa mới khổ chứ, lúc về mưa rõ to, hic, mệt. Nhưng chơi game thì sướng kinh điển. Ở bên Trung tới tận 10 rưỡi mới về, ăn mì tôm bên đó, căn bản trời mưa, không về được. Bánh chưng, giò cho ra khỏi tủ lạnh định xử lý, rút cục lại đút vào tủ lạnh. ...
24/2/2007
24/2/2007 Một ngày dài – tiểu thuyết chương hồi loại siêu mini Hồi thứ nhất 1: giới thiệu hoàn cảnh Tớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau… Hồi thứ 2: gian lao một chặng đường. Phải nói thêm về Vinh và Hiền, hai đồng chí này là bạn thân, đồng thời cũng là hàng xóm cũ (gần nhà tớ ngày xưa), tối hôm 7 tớ vào nhà Vinh ngủ để sáng hôm sau đi sớm. Theo kế hoạch của bạn Hiền là sẽ có ô tô vào tận nhà đón bọn tớ rồi đi lên HN. Chậc chậc, các bạn phải hiểu sau thảm cảnh chờ xe, rồi bị ép giá, rồi chen chúc trên cái xe ô tô hôm mồng 6 thì cái viễn cảnh có xe vào đón, rồi có ghế ngồi đàng hoàng, giá lại rẻ bất ngờ, khiến tớ sung sướng tới mất cả ngủ. Nhưng hỡi ôi, “đời không đẹp như em hằng mơ” (LingZhi), lúc 5h kém 5, chuông điện thoại kêu inh ỏi, tưởng rằng bạn Hiền gọi sang báo xe đã đến, tớ tung chăn vùng dậy, phi ra khỏi giường, xách túi định ra cửa, thì bố Vinh – người nhận điện thoại thông báo một tin vô cùng dữ dằn: xe nó chạy hợp đồng mất rồi, ko chở khách nữa, đợi tới 11h30 đi chuyến buổi trưa nhé, vẫn có xe vào đón. Ờ thì chờ, thế là tớ và Vinh lại lăn lên giường ngủ típ. Lượn lờ vật vờ thì cũng hết buổi sáng, ăn cơm trưa sớm để kịp 11h bố Hiền sẽ sang đưa 2 đứa ra thị trấn đón xe, hẹn xe vào nhưng lại ra đón nó, thế đấy. 11h10’, bắt đầu đứng đợi, đợi mãi, đợi mãi mà không thấy cái xe hẹn mình đâu, gọi cho nó thì nó tắt máy, dog chít thế đấy. Túm lại là nó hoàn toàn mất tích, bọn tớ đợi xe khách chán chê, mê mải, không thấy cái nào có khả năng lên được, vì đông quá mất rồi, xe từ Quảng Ninh lên mà Quảng Ninh thì đông dân lắm. Quyết định sẽ đi xe bus Sao Đỏ – Bắc Ninh, thật đúng là một quyết định sáng suốt của một con người sáng suốt. Xe rộng rãi cực, thoải mái, thoáng mát. Lên tới Bắc Ninh thì cái xe bus 204 đầy chặt người, trong xe lại có một làn khói rất chi là mờ ảo (ko hỉu ở đâu ra), tớ và Hiền quyết định: ”xuống, đi xe sau“. Ấy nhưng mà trời thương người tốt, lại có một cái xe khách thích cạnh tranh với xe bus, mời chúng tớ lên, xe vẫn còn nhiều ghế trống, ok, lên ngay, thế là xe chạy vèo vèo tới Gia Lâm. Tiếc là nó ko vào bến Gia Lâm mà thả ở bên ngoài đường, báo hại chúng tớ mất thêm 5k tiền xe ôm để vào bến, cái xe 22 chuẩn bị chạy đông nghẹt người, ok, không chơi với bọn xô bồ. Đứng đợi xe sau. Cũng hay là ko phải đợi lâu, 5 phút sau xe tiếp theo chạy. Túm lại là 3 chuyến đi với Hiền đều được ngồi cả. Chuyện, 2 người, vác theo 2 cái ba lô to sụ với cả 4 cái túi, tay xách nách mang, à không, tay xách vai khoác lệch cả người, ko có chỗ ngồi thì toi à. Đưa Hiền về tới nhà ở Triều Khúc, xong, rồi, ok, còn cái thân ta, đi bộ ra bến xe bus và về nhà mình. Vì đi với Hiền xách túi ê cả vai rùi nên quyết tâm xuống chỗ Thủy Lợi sẽ đi xe ôm, quyết ko đi bộ. Chèn đéc ơi, 8k một cuốc xe ôm từ cổng Thủy Lợi sang Vĩnh Hồ, bình thường đi học tớ vẫn đi bộ đấy, nhưng hôm nay nặng quá, hic, thôi ko sao, tiền bạc chỉ là phù du, hờ hờ. Đồng chí Thái đã về tớ “đại bản doanh”, chuyện khủng khiếp gì đang chờ đón người đồng chí trung kiên của chúng ta. Xin các bạn xem tiếp hồi thứ 3… Hồi 3: đại bản doanh tan hoang, đại thủ lĩnh bơ vơ. Mở cửa vào nhà, trong nhà im ắng như tờ, có thể nghe rõ tiếng tụng kinh gõ mõ của các vị đại sư bên Phúc Khánh tự. Đồ đạc của đồng chí Trung, đồng chí ấy chuyển đi hết rồi, à, còn chiếc xe đạp dáng xì-po, vẫn hiên ngang đứng đó. Người mệt mỏi như muốn ngỏm củ tỏi, Mr Thái vẫn đủ tỉnh táo cắm tủ lạnh, cho những gì cần cho vào tủ. Xách balô lên gác 2, vẫn là một quang cảnh trống vắng im lặng. Vào toilet rửa mặt. Hết nước. Xuống bật máy bơm. Máy bơm hỏng. (bình thường bật phát nó rú lên như còi báo động “có máy bay Mỹ cách Hà Nội xxx km”, hôm nay è è một cách thùy mị nết na, tất nhiên là ko bơm được giọt nào rồi). Khát nước, làm gì có, ai đun đâu, đi mua thì mệt, lên giường nằm nghỉ ngơi tí đã. Sau khi hồi sức, không hổ danh “Mr chăm chỉ”, đồng chí Thái ngay lập tức lấy cái chổi và quét từ trên xuống dưới, tinh tươm rồi. Mún online quá mà dây mạng bị chuột cắn chưa nối được, ra quán ư, từ từ, gọi điện về báo cáo tình hình với các bô lão đã. Mrs Mama sau khi nghe báo cáo liền ra nghị quyết: sang nhờ bác Quý gọi thợ sửa máy bơm cho – xin giới thiệu: bác Quý là bác hàng xóm, có quan hệ họ hàng với tớ (em trai bác Quý là chồng em gái bố tớ, hiểu không?). Uh, đúng rồi, ý kiến chỉ đạo của bí thư mẹ rất hợp lý, con lại có 2 bao 3 số cô Đạo gửi lên biếu bác Quý, sang đưa thuốc rồi nhờ gọi thợ sửa máy bơm, quá ổn. Tí tởn cầm 2 bao thuốc sang (đầu độc) nhà bác Quý, rõ ràng có người đang xem tivi trong nhà, mình gọi 3 câu không ai ra, bấm chuông cũng vẫn không ai mở cửa, nhìn kĩ thì đang xem CartoonNetwork, chậc, con nhỏ Vân rồi đây, thôi ta đợi tí nữa cũng được, giờ ra net cái đã. Thế là vứt 2 bao thuốc lá ở bàn dưới tầng 1, lượn ra quán net. Thế rồi từ 2 bao thuốc lá, một chuyện kinh khiếp đã xảy ra… Hồi 4: nghi oan, bao thuốc lá bí ẩn Trong lúc ở quán net chat với em Heo, mình phân vân ko bít liệu thằng Trung có quay về không, và mình tự nhủ nó sẽ bít đường ra tìm mình ở quán net. Nhưng điều mình lo nhất là mình vứt 2 bao thuốc ở đó, 2 bao thuốc đó có mệnh hệ gì thì mình nguy to. Và rồi rằng thì mà là nhân bảo như trời bảo, về nhà, thấy chỉ còn một xe đạp, một tờ giấy để lại “tao mượn một cái ghế, chưa kịp mua, ok?”. Và điều nguy ngập nhất: chỉ còn lại một bao thuốc, hichic, chuột chắc là nó không thích 3 số rồi, chỉ còn một nghi can duy nhất là thằng Trung – thằng này hút thuốc mà. Đầu tiên là mình hơi cú cú, rồi dần dần thì suýt phát điên, này nhé, không có thuốc tức là không sang bảo bác Quý được, không sang bảo bác Quý tức là máy bơm ko được sửa, máy bơm ko được sửa tức là ko máy giặt, không bình nóng lạnh, hichic, phải xách nước lên tầng 2 để tắm, nước lạnh kinh người, như ngàn mũi dao xuyên vào da thịt, hự hự. Không đun được, vì không có siêu, hồi trước có cái siêu của thằng Trung, nó mang đi mất rồi. Tức thằng Trung lắm lắm, thằng này sao mà to gan thế, mày biết bao thuốc đó có sứ mệnh lịch sử quan trọng thế nào không mà dám biển thủ, tham nhũng hả? Nhưng ko biết làm thế nào để liên lạc với nó nên đành để cục tức ở đấy đã. Sau khi tắm xong, khát nước, đành đi mua một chai Aquafina về uống, nước tinh khiết có khác, ngon dã man luôn !!! Gọi điện 2 lần về nhà Trung để hỏi số thằng ở cùng nó, quyết tâm phải gọi xạc cho nó một trận, nhưng rồi nó bảo ko động gì tới thuốc lá, và lúc nó về vẫn thấy 2 bao, hỏi nó về cái máy bơm hỏng nó cũng ko bít gì. Cũng hợp lý, vì nó cũng mới lên lúc trưa nay. Nhưng ngoài nó ra còn ai nữa chứ? Huhu, khổ tôi quá, thuốc lá ơi mày chạy đi đâu rồi, mau ra đây ra đây. Điên quá đi mất. Không thể giải thích nổi. Bao thuốc là biến đi đâu? “Một câu hỏi lớn không lời đáp” (Huy Cận?). Hồi kết: vấn đề của máy tính Không chuột, không bàn phím vì mang về quê hết rồi. Mượn được Hà cái bàn phím IBM cắm qua cổng USB rất chi là xịn, thì cái máy cổ lỗ sĩ của mình nó khinh, không thèm nhận, hic, không mở được máy tính. Đành lóc cóc đi xuống tận Lương Thế Vinh mua cả bộ phím chuột, huhu. Về cắm vẫn không được, tưởng rằng cổng PS/2 trên mainboard đi toi rồi, suýt nữa thì nằm vật ra giường khóc tu tu. Nhưng, ta không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh, hờ hờ, hít một hơi thật là sâu, nhìn thật là kĩ vào cái cục CPU, thì hóa ra cắm nhầm chuột vào chỗ của bàn phím, bàn phím cắm sang chuột, thể nào không điều khiển được, ối giời ơi, hổ danh quá đi mất. Đổi lại đúng cổng, ok ngay, không ok thì làm sao viết được những dòng này, hehe. Nhân chuyện máy tính, vì không online được ở nhà, đành ra quán nét – cái quán mà mình câu net về nhà ấy mà, thế là bà chị chủ quán đó đề xuất với mình một vấn đề: mình sẽ trông coi cái quán đó, sửa chữa máy tính và các vấn đề liên quan. Ối giời, ngày xưa mình cũng từng định đề nghị thế, không phải vì nhu cầu làm thêm mà là vì nhu cầu dùng net, và sau khi lắp net về nhà thì chả cần nữa. Giờ bà chị đề nghị thế, lại chả hỏi han gì tới tiền net tháng trước, em ok quá đi chứ còn gì. Nhưng bà này cũng kinh lắm, còn bắt “thử xem năng lực em thế nào”. Và bà chị đã quay em như quay dế, huhu, khổ lắm cơ, em chỉ khoái cài đặt phần mềm, hệ điều hành, tiện ích, ứng dụng, chứ em làm sao sửa chuột, nối dây headphone được, hị hị, chết mất. Lại còn mắt minh dùng mắt thường nhận biết đâu là ram xịn, đâu là ram lởm, ối giời ơi, mắt em cận ko đeo kính chị ơi (cận nhẹ thôi, ngắm con gái vô tư ). Nói chung là ok đê, kể từ nay ta dùng net miễn phí rồi, hờ hờ. ...
Thực tế và thực dụng?
**Thực tế và thực dụng?**Một vài tuyên ngôn:– việc gì không có lợi không làm– chân lý thuộc về kẻ mạnh– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay. ...
Entry
Một vài tuyên ngôn: – việc gì không có lợi không làm – chân lý thuộc về kẻ mạnh – không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn … Thực tế và thực dụng? Một vài tuyên ngôn: – việc gì không có lợi không làm – chân lý thuộc về kẻ mạnh – không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn … Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”. “không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay. ...
Một ngày dài – tiểu thuyết chương hồi loại siêu mini
Hồi thứ nhất 1: giới thiệu hoàn cảnh Tớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau… ...
chúc mừng sinh nhật Chị Ngọc!
Em không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!! ...
chúc mừng sinh nhật chị Ngọc !
Em không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!! Rồi em tặng chị một cái dây đẹp đẹp để đeo cổ (giang hồ vẫn gọi cái đó là dây chuyền thì phải), chắc chắn chị đã vứt nó đi không lâu sau đó, hì hì, mấy cái đồ hàng mã mua ở chùa chiền chỉ đẹp một lúc thôi. Hehe, hôm ấy chỉ có 2 chị em trong cái lớp đó mới chít chứ, em thấy chị có vẻ ngài ngại, hờ hờ, hồi đấy chị Ngọc nhà ta cũng dễ xúc động. Rồi sau đó có cảm giác chị tránh mặt em – chắc tại tưởng em “cảm” chị, hehe, cũng hơi cảm thật, vì hôm chị đứng với Dung béo trước cửa lớp Lý, tóc buộc lên cao, nhìn xinh kinh điển. Thực ra thì hồi ấy đội Tin với đội Địa chơi thân với nhau, còn đội Anh của chị thì chơi thân với Lý (hay Hóa) thì phải, chắc tại hồi ấy Nhung và anh Thắng kết nhau J. Bẵng đi một thời gian, chả hiểu sao chị lại quý em thế nhỉ? Mà chị đã quý em thì quyết tâm giữ vững lập trường: không thể không quý chị.^_^. Chị Ngọc và Nhung ỉn tặng sinh nhật em một gói quà cực kì là đẹp (vỏ bọc ý), và bên trong là một thứ cực kì hợp sở thích của em: giấy viết thư và phong bì thư – đáng ra tặng luôn tem nữa thì có phải đủ bộ không, hehe. Cái hộp ấy em vẫn giữ đấy, vì nó proof quá. Nói đúng ra là khi em lớp 12 và chị lớp 11 thì em với chị chẳng liên lạc với nhau mấy chị nhỉ? Chả có gì để nói vào thời điểm đó. Rồi vào đại học tại sao lại thân nhau thế không bít? Có phải vì cùng chơi với Thu và Lâm? Có mẫu số chung để nói chuyện? Chị hay gọi em tới kí túc xá và sửa máy tính cho chị? Phải nói rằng cái “sở thích” sửa máy tính hộ giúp cho em có thêm “một cơ số bạn”, và trong cái cơ số đó thì có một vài người thân thiết: chị là một ví dụ. Tất nhiên cũng còn vì sở thích đọc sách của chị em mình, em quan tâm tới chính trị xã hội còn chị lại học ngoại giao, nói chuyện hơi bị hợp, người thích nói chuyện thời sự không nhiều – nhất là con gái. Em muốn cảm ơn chị, vì rất nhiều thứ. Về chuyện chị gọi em ra nói chuyện (dù em biết chỉ bởi vì lúc đấy không có ai ngoài em^_^), cảm ơn chị về 2 gói C, chính xác là 2 gói chứ không phải một. Cảm ơn về những món quà sinh nhật, em ít khi nhận được quà, nên mọi món quà đối với em đều rất có giá trị – tường phòng em dán đầy giấy gói quà, mỗi khi nhìn lên tường, nhìn vào mỗi tờ giấy gói dán trên đó, em nhớ tới người đã tặng mình gói quà đó. Đặc biệt cảm ơn chị vì chị đã cho em mượn rất nhiều sách, nhất là cuốn Tuổi thơ dữ dội. Nhờ chị mà em biết tới Phùng Quán, thật tuyệt vời vì điều đó. Cảm ơn chị Ngọc vì nhờ hay đến phòng chị mà em quen thêm chị Quyên, và vì cái trò send list friend mà em quen gần hết lớp chị. Cảm ơn chị Ngọc đã “dẫn độ” tới cho em chị Minh Phương J. Ah, chị ơi, em nhớ ra rồi, nhớ ra vì sao chị em mình thân nhau rùi, hehe, nhờ bạn Nhung ỉn đó, chiều ngày 24/2/2004, bạn Nhung nói cho em bít rằng hôm nay là sinh nhật chị, và thế là em đi mua quà và tặng chị luôn tối hôm đó – em vẫn nhớ là tặng giữa sân trường thì phải, hehe. Quà cáp đúng là có tác dụng, có tác dụng! ^_^. Chị sinh năm 87, em cũng vậy, thường thì bọn con trai trong trường hợp này sẽ không chịu gọi là chị đâu, nhưng chị biết đấy, em không thích giống số đông, vì thế em gọi chị là chị. Hehe! Thực ra cũng có lúc em định ko gọi chị là chị nữa, bạn thui, Thu điếu đấy, em thấy nó toàn gọi chị là Ngọc, chả thấy chữ chị đâu. Còn em vẫn rất ngoan ngoãn, hehe, thế mà chị toàn kêu em dạo này càng ngày càng hư, oan quá. Nhưng quả thật, chị xứng đáng là một người chị mẫu mực, rất tốt bụng và đầy quan tâm. Thực sự là em rất cảm động. Chị Ngọc, chúc mừng SINH NHẬT chị !!!!!!!!!!!!! ...
một mình đi xem bắn pháo hoa ở Vĩnh Yên.
phân vẫn mãi giữa việc ở nhà ngủ hay là vác xe ra xem bắn pháo hoa. Cuối cùng tính ham vui cũng thắng đam mê ngủ vùi, căn bản chưa năm nào tớ đi xem pháo hoa, toàn ở nhà ngủ, năm nay đi cho biết, tiếc là tớ không gọi điện rủ ai nên phải đi một mình, hichic. ra đường rồi mới thấy dân ta cũng biết đú ra phết, xe máy lượn ngập đường, đông như quân nguyên. Sau khi quan sát, tớ vui mừng rút ra nhận xét rằng: aha, không phải riêng mình mà còn rất nhiều anh chàng lướt mà yên sau không có nàng kiều nào, hehe. Ấy nhưng tìm mỏi mắt không thấy nàng nào lướt một mình, một khi xe máy có con gái, tức nghĩa là đang ngồi sau một đồng chí XY nào đó, trường hợp này là 90%, 8% dành cho con gái đi cùng con gái, 2% dành cho 3 nàng đi một mình mà sau một hồi toét mắt tập trung quan sát tớ phát hiện ra. Tớ đi qua đường đôi chỗ cầu vượt, qua quảng trường trước cửa ủy ban tỉnh, rồi lên đường Kim Ngọc, nơi sẽ bắn pháo hoa. Tất cả các con đường đều đông chật xe máy, làm tớ có cảm giác đang đi giữa thủ đô, tất nhiên điểm khác so với thủ đô là hai bên đường có hàng quán chữ không vắng ngắt như ở Vĩnh Yên City. Lúc đi lên dốc Láp, tớ nhìn thấy một cái xe của cảnh sát 113, trên thùng xe đầy chặt xe máy, nghĩ thầm: hơ hơ, em chả mang giấy tờ gì nhưng các bác làm gì còn chỗ mà bắt xe em, hehe. Chờ toét cả mắt ở đường Kim Ngọc, đứng một chỗ không yên, di chuyển vị trí xoành xoạch. Rất, rất đông đồng bào ta đã “mai phục” ở đó chờ “quân địch khai hỏa”, thường thì họ “phục kích” cố định ở một vị trí, nhưng tại vì tớ ko có bạn nào để buôn, nên phải đi chuyển cho đỡ chán. Tìm mỏi mắt chả thấy đứa bạn nào, mãi sau thì thấy được Đức tít A1, Sơn béo A4, và một đồng chí nữa của A4 mà mình ko nhớ tên – chỉ nhớ cũng từng thi QG. Hehe, 3 thằng đó cũng “một mình một chiến mã” như mình, hóa ra các chú cũng không hơn gì anh, khờ khờ. Công nhận là đi xem pháo hoa thế này lòng kiên nhẫn được thử thách cao độ, sau khi chờ mỏi mắt, chán nản định bỏ về (chỉ định thôi, có muốn cũng ko về được đâu vì bị kẹt giữa rất nhiều xe máy rồi), cuối cùng thì họ cũng bắn, vì cuối cùng cũng tới giao thừa. Ai đời đi xem bắn pháo hoa mà ngồi chờ, ngáp ngắn ngáp dài, hehe. Bắn hơi bị lâu, xem đã mắt luôn, tớ không có đồng hồ, nhưng theo kế hoạch thông báo thì là 23 phút thì phải. Ngẩng đầu xem lâu tới mức có cảm giác mỏi cổ. Công nhận là đẹp thật, tuy hơi thấp, cao hơn một chút thì tốt. Thỉnh thoảng có những đoạn cao trào, pháo hoa đẹp, mọi người ào ào la hét vỗ tay tán thưởng, khoái phết, tớ cũng hét hơi bị to nhá. Cứ sau một hồi đều đều thì lại bùm bùm bùm rất to, rực sáng bầu trời, đẹp cực – đẹp cực là so với tỉnh lẻ :D, đú thế nào với HN với TPHCM. Có đôi lúc tớ phải đắn đo xem nên ngắm pháo hoa trên trời hay ngắm mấy “em xinh tươi” dưới đất, đêm nay con gái Vĩnh Yên tập trung quân đông, chọn trong số đông đảo đấy cũng ra được nhiều em xinh phết. Tiếc là những em xinh thì thường ngồi sau và ôm eo một anh nào đó hết cả. Trong khi nghển cổ ngắm pháo hoa, tớ nghĩ ra một kịch bản hơi bị hay, nhất định kịch bản này sẽ được thực hiện (trong tương lai): kịch bản là thế này, bạn rủ người bạn đang cưa đi xem bắn pháo hoa, bạn biết đấy, bắn pháo hoa thì có những tiếng lụp bụp, hoặc bùm bùm khá to, như tiếng loa bass vậy, và khi nàng đang mải “vênh mặt”, mắt nhìn pháo hoa, tai nghe tiếng bass, bạn hãy quay sang, thì thầm vào tai nàng một cách thật ngọt ngào: “sa rang hê yô”, mà nói luôn bằng tiếng Việt “anh yêu em” cho nó dễ hiểu kẻo nàng lại tưởng tiếng pháo nổ. Tất nhiên trong khoảnh khắc ngọt ngào ấy, nàng sẽ chẳng tiếc gì một cái gật đầu, không đồng ý thì cũng phải gật vì đang nghển cổ, hehe. Chống chỉ định đối với những cô gái có trái tim thép nguội, khi đó nàng sẽ đáp vào mặt bạn một câu: “ừ, anh cứ yêu đi, chả liên quan giề tới em”, mặt không biến sắc và cổ thì không lệch đi độ nào, vẫn nhìn thẳng vào đống pháo hoa bùm bụp. Quay trở lại với chuyện tưởng thuật. Sau khi hết màn pháo hoa là đến màn kẹt xe, nhích lên từng xăng-ti-mét một, y như ở Trường Chinh nhá, trong lúc bối rối, à xin lỗi, trong lúc đua tranh từng tất đất ấy, tớ nhìn thấy một em hay chị cũng được, khá xinh xắn, lại có vẻ hiền lành, đi suzuki smart, đi một mình, tất nhiên, thế mới đáng chú ý, biển số là 88-H1 5797. Tớ vừa chú ý vì xinh, đi một mình, vừa chú ý vì cái biển số khá giống biến số của tớ 29-N7 5787. Rất tiếc tớ ko thể “áp sát đối tượng” vì bị bọn “kì đà” chèn ép, sau đó thì lạc mất tình yêu :)), tiếc quá đi mất cơ. À, còn một cái biển số nữa nên nhớ, đáng ra tình hình kẹt xe cũng không đến nỗi tồi tệ, nếu như không có một đôi “uyên ương” rất chi là “thanh mai trúc mã”, đi con xe spacy đen bón, biển 88-S3 7777. Dựng chân trống giữa giữa ngã ba, ngồi ôm nhau, nhìn mà chỉ muốn ra đạp cho chúng nó một phát, nhưng rất tiếc, nghe lỏm được hai đồng chí bên cạnh nói chuyện, tớ hiểu ra nếu mà chỉ cần “nhìn không thật” hai kẻ đang ôm nhau ấy thôi thì đảm bảo “hậu quả khôn lường”. Hờ hờ, trong khi công an lượn đầy đường, cảnh sát giao thông khua gậy ầm ĩ mà hai kẻ đó vẫn điềm nhiên ôm nhau thì cũng nên tự hiểu “chúng nó là ai”. Gruwf!!!! Mà phải công nhân các chú công an tối nay cũng vất vả, chống chọi lại với cả một đống những chiếc xe máy gào thét, bấm còi inh ỏi (mình ghét bọn bấm còi, đi được tao khắc đi, không cần mày còi, bực cái thái độ). Ah, quên chưa kể chuyện “hái xờ lộc”, trong khi pháo hoa đang bắn thì đã có những kẻ “khai mạc chiến dịch tỉa cây”, sau khi pháo hoa bắn xong thì: dưới đường xe cứ nhích, trên vỉa hè ta cứ bẻ cành. Có một chú đi cùng với con gái, con gái chắc tầm khoảng 10 tuổi, bẻ một cành cây rất to, tớ nhìn mà nản quá, đúng là dân trí thấp, chả có tí ý thức bảo vệ môi trường gì cả. Đi ra chỗ đường đôi cũng thế, chỗ đường đôi là tập trung các cơ quan, sở ban ngành, có vài cơ quan có cho bảo vệ ra đứng nhưng chỉ đứng làm cảnh thôi, làm sao chống lại được dòng lũ đang cuốn qua. À mà để ra được đường đôi tớ đã phải rất vất vả ở cầu vượt, tắc đường ở dốc láp, tớ vòng qua chợ VY, lên cầu vượt, nhưng hỡi ôi, cầu vượt cũng ách tắc không khác gì Thái Hà Chùa Bộc. Phải nói rằng hôm nay các huyện thị đã rất đoàn kết với TP Vĩnh Yên, cung cấp một lượng xe máy dồi dào, chứ nếu không Vĩnh Yên lấy đâu ra xe máy mà đò i làm tắc cả th ành phố như thế, (chú ý là thành phố này bé bằng cái mắt muỗi, bé hơn TP Hải Dương nhiều, chắc chỉ hơn một quận của HN một tẹo). Và nhờ sự tích cực của dân chơi các huyện, tớ không những được đi xem pháo hoa mà còn được khuyến mãi một đống CO2, xăng (chắc là không chì) trong phổi. Mà hình như đồng chí nào trước khi tạm biệt TP VY cũng cố lấy một đống “lộc nơi thành thị” đem về hay sao đó, những chiếc xe ra khỏi thị xã là những chiếc xe mang nhiều lá ngụy trang nhất, chắc dạo này Mỹ lại dải bom. Kết thúc buổi đi xem pháo hoa một mình khá thú vị, tớ ra về trong mưa xuân lất phất, hơi lạnh một tí, giá có ai ngồi sau vòng tay ôm thì tốt hơn, bao giờ có nhỉ? Cứ từ từ, rồi đâu sẽ có đó. Hehe. PS: mà hôm nay trông tớ đẹp trai kinh điển, thế mới tiếc chứ, chả có ai để show hàng. chậc chậc. ...
Ngày xuân nói chuyện tình yêu.
E hèm, Kính thưa các đồng chí đáng quý, đáng ra ngày xuân năm nay thì người ta thường hay nói chuyện con lợn, nhưng mà con lợn ụt ịt chán mù, có tí chuyện thì hết báo này đến báo nọ nói hết rồi, báo (à blog) của tớ quyết định chuyển sang một chủ đề nóng hổi hơn, đáng quan tâm hơn: Tình yêu, vâng, tình yêu. Tình yêu đối với tuổi trẻ bao giờ chả đáng quan tâm hơn lợn, hehe, lợn ỉn tuổi gì mà đòi đú, thôi nằm im đi đừng gào thét đòi cám nữa. Tình yêu là một thứ kì lạ, thề với các bạn là như vậy, nó không có tên, à có tên là tình yêu, tiếng anh gọi là love đấy, nhưng chắc chắn là nó không có tuổi, bạn có thể yêu từ hồi lớp 4, bạn cũng có thể bị trúng tên của thằng giặc cupid khi đã móm răng (cái thằng cupid đúng là trẻ con lon ton, có cái cung nhắm bắn lung tung). Tình yêu không có nguyên nhân, đố biết tại sao anh yêu em, tình yêu không có kết quả (à không phải, có hơi bị nhiều kết quả đấy, cứ đến khoa sản biết liền, hoặc không cần đến bệnh viện, chỉ cần nhìn ví tiền cũng sẽ hiểu sớm thôi). Tình yêu khiến một số kẻ ngù ngờ biết làm thơ, thích âm nhạc, chịu chai tay để học ghita, thế mới sợ chứ. À mà thôi, lan man mãi, giờ kể tí chuyện ty của tớ, gọi là chia sẻ ấy mà (một số kẻ xấu tính thì bảo tớ khoe khoang, nhưng cái này có phải là thành tích đâu, báo cáo khoe khoang gì, thỉnh thoảng gặp thằng bạn thân ngồi nói phét tí thôi). Số tớ hơi bị đào hoa, cái này tớ biết lâu rồi, nhưng gần đây tớ còn biết thêm là tớ rất bảo thủ nữa (bảo thủ trong tình yêu thôi nhá). Quan tâm mãi tới một kẻ (kẻ này đã từng thích tớ nhưng hắn có người yêu mới lâu rồi – chú thích tí: tớ hay gọi kẻ này là “em ấy”, nhưng gọi thế nghe nó âu yếm quá, không ổn, mà gọi là “nó” thì tớ nuốt không trôi, dù sao cũng hơi bị yêu “nó”). Gần 2 năm rồi, chán thế đấy, bao lần bảo thôi đi, bỏ đi, ngắt đi, break đi, leave đi, …, nhưng rồi vẫn cứ hay nghĩ ngợi, grừ, vẫn thỉnh thoảng nhìn trời nhớ mây, vẫn thỉnh thoảng nhìn đồng hồ tự hỏi giờ này em đang làm gì, vẫn lọ mọ vào blog em đọc ké những ghi chép của em, chậc chậc, tội nghiệp, hôm trước đọc ngay một bài love story của em mới akay, ađau chứ, lovestory không phải cho mình mà cho kẻ em đang yêu- tất nhiên. Đọc vừa tức – vì kẻ em yêu không phải là mình, lại vừa buồn (cười) vì em vẫn thế, chả khác gì so với khi yêu mình, chậc chậc. Hôm sau vào thì em đóng mất, chắc để private. Thế thì thôi, càng đỡ tốn (thời gian). Hình như mình vẫn yêu em, nhưng mình không chắc lắm, nếu mình cố “giật em” lại phía mình, giả sử thành công, em sẽ lại yêu mình chẳng hạn (xác suất 1%), rồi sau đó thì sao? Mọi chuyện liệu có tốt đẹp? Mình thật sự yêu hay chỉ vì mình đang tự ái, sự nghiệp cưa cẩm bị thất bại? Theo đánh giá của các chuyên gia – tức phần tỉnh táo trong con người mình thì sai lần lớn nhất khiến cho mình không quên được em là vì cái tội sau khi “cài phần mềm mới”, không “uninstall” hết “phần mềm cũ” đi, hình ảnh của em còn quá nhiều trong tim – cũng như trong phòng mình. Bao nhiêu kỉ niệm cứ đập vào mặt như thế, không nhớ rồi return in love mới là lạ. Đáng ra mình nên gỡ bỏ hết, ảnh, sao, sen đá, thư từ, sổ sách… cho vào một cái hộp rồi cho xuống gầm giường, à không, cho xuống rồi mình lại lôi lên xem thì hỏng, tốt nhất là gửi trả em, mình thì không có gan đốt đâu nhưng mà em thì chắc là có, gan em to lắm, anh biết thế 😀 Về phía em, em tự nhận là “cả thèm chóng chán”, hehe, thế thì em mau chán cái thằng em đang yêu đi, đố đấy :D. Em yêu cực kì mãnh liệt và quên cũng cực kì mãnh hổ, quên sạch luôn, chắc tại vì em có phần mềm xóa bộ nhớ hơi bị tốt. Hehe, ai lập trình mà giỏi thế, khâm phục khâm phục. ...