Mùa xuân nhớ Bác

Bài thơ gây chấn động dư luận Cách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước. Bài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là “trái bom” là “ngòi nổ” đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. (Tiền Phong) ...

June 29, 2007 · kanishi

Nói thật với tham nhũng

Đi xe hơi xịn là mong muốn của toàn dân Nói thật với tham nhũng Lâu nay chúng ta liên tục nói không với tham nhũng. Tuy nhiên, sau một thời gian dài sống chung với tham nhũng, tôi cho rằng cần phải có một lần nói thật với tham nhũng. Điều nói thật đầu tiên: tham nhũng đang là hành vi phổ biến trong tầng lớp quan chức, (sự phát hiện của báo chí truyền thông và những tố giác của nhân dân trong thời gian qua cho thấy điều khẳng định này là có cơ sở). ...

June 23, 2007 · kanishi

Tin ảnh

Thật tình cờ và thật bất diệt, chúng tôi đã có trong tay những tấm ảnh này… ...

June 22, 2007 · kanishi

Nghề nào cũng có jargon!

Nghề nào cũng có jargon! Nguyễn Vạn Phú Nói đến một bài báo, hầu như 99% người bình thường sẽ dùng từ “article” trong khi dân làm báo sẽ dùng từ “story”. Đấy chỉ là một trong những “jargon” (từ trong nghề) của nghề báo. Ví dụ, dòng ghi tên tác giả được gọi là “byline”, câu dẫn vào bài là “lead”, một đoạn trong bài báo là “graph” và đoạn mở đầu bài, giới thiệu nội dung chính của bài báo là “nutgraph”. Ở đây nên phân biệt, câu nằm ngay dưới tít (headline hay head) co chữ nhỏ hơn tít nhưng lớn hơn co chữ trong bài, làm rõ hơn nội dung của tít gọi là “deck”, ở nước ta vẫn còn bị ảnh hưởng bởi tiếng Pháp nên có thể độc giả thường nghe từ sa-pô (chapeau) hơn. Có lẽ với từ “quote” (câu trích dẫn) thì không có gì khác với tiếng Anh thông thường nhưng từ “pull quote” (câu trích được in riêng, chữ to để thu hút sự chú ý của người đọc) là một jargon. Và cuối bài, đôi lúc người ta ghi thêm địa chỉ liên lạc của người viết, gọi là “tagline”. Câu “xem tiếp trang…” được dân trong nghề gọi là “jump line”, còn câu rao quảng cáo cho một bài “không thể bỏ qua” ở trang khác gọi là “teaser”. Chú thích cho ảnh hay minh họa thông thường là “caption” nhưng dân trong nghề lại thích dùng từ “cutline” hơn. Tên của tờ báo được gọi là “flag”, cho nên tờ báo chính trong một cơ quan báo chí có nhiều ấn phẩm là flagship publication. Thông thường ở trang trong có một ô ghi tên các nhân vật chính của tờ báo kèm theo các thông tin quan trọng khác gọi là “masthead”. Những từ nói trên dù sao cũng là jargon nên người bình thường gặp chúng phải tra cứu để hiểu nghĩa. Khó hơn là các từ thông thường nhưng được dân làm báo dùng theo nghĩa khác. Ví dụ, tờ The Economist thường dùng cách đăng một bài dài, đầy đủ chi tiết ở trang trong nhưng trước đó thường tóm tắt nội dung rồi bày tỏ ý kiến của tờ báo về vấn đề đó ở những trang đầu – cái này họ gọi là “leader”. Tờ báo nổi tiếng này cũng có một cách làm không giống ai – các bài không bao giờ ghi byline, tờ báo không ghi tên tổng biên tập và ông này chỉ được xuất hiện danh chính ngôn thuận trong bài báo chia tay với độc giả khi hết làm cho The Economist. Họ quan niệm tổng thể nội dung tờ báo quan trọng hơn từng cá nhân người viết. Dĩ nhiên khi mời những nhân vật nổi tiếng như Tony Blair viết thì báo phải ghi tên tác giả. Ở đây xin mở ngoặc nói thêm một chút về chức danh tổng biên tập và từ editor. Các báo Việt Nam khi dịch sang tiếng Anh thích dùng từ editor-in-chief trong khi báo Anh, báo Mỹ ngày nay thường dùng đơn giản là editor. Đôi lúc họ cũng dùng editor-in-chief nhưng đó là tờ báo có nhiều ấn bản, mỗi ấn bản có một editor phụ trách. Biên tập viên là copy editor (tiếng Anh của người Anh dùng sub-editor); trưởng ban thời sự là news editor, thư ký tòa soạn là managing editor, các cộng tác viên thân thiết, là người nổi tiếng được gọi là editor-at-large… Một số ví dụ khác, với đa số mọi người “art” là nghệ thuật nhưng khi dùng trong hoạt động của một tòa soạn nó mang nghĩa mọi thứ minh họa như ảnh, bản đồ, biểu đồ, tranh biếm. Nghĩa thông thường của beat là đánh nhưng với phóng viên, đó là lĩnh vực được phân công phụ trách (như education beat); copy là sao chép nhưng với tòa soạn, chúng là toàn bộ bài vở cho tờ báo; dummy là người ngu ngốc nhưng với dân trình bày báo, nó là bản vẽ phác thảo hình thù tờ báo sẽ dàn trang mà nhiều người đã quen với từ tiếng Pháp – ma-két (maquette). Trong nghề báo, phóng viên ghét nhất là khi bài của mình được xếp vào loại filler – tức là tin bài không hay ho gì, đăng cũng được, không đăng cũng chẳng chết ai, chủ yếu dùng để trám vào chỗ trống. Ngược lại khi săn được tin chưa báo nào biết, họ đã giành được một scoop. Trên trang báo, bên cạnh bài chính, có những thông tin bổ sung thường nhìn ở góc độ khác gọi là sidebar. Với sự phổ biến rộng các trang blog, một từ mới xuất hiện để chỉ các “nhà báo nhân dân” – tức người viết báo không chuyên, sử dụng blog để đăng tải bài viết của mình: “citizen journalist”. Cuối cùng xin giới thiệu các từ nói về các loại báo. Nếu xét về khổ báo, có từ broadsheet để chỉ báo khổ lớn; báo khổ vừa (như nhiều tờ báo ngày ở nước ta hiện nay) “bị” gọi là tabloid. Dùng từ “bị” vì từ tabloid hàm ý xấu, chỉ loại báo chuyên đăng chuyện giật gân, câu khách. Vì thế một số tờ khổ vừa đã phải quảng bá: “broadsheet quality in a tabloid format”! Hiện nay dân Anh đã phát minh một từ để tránh hàm ý xấu của tabloid bằng cách gọi báo khổ vừa là compact newspaper. Về nội dung, các tờ báo tuần như Time, Newsweek vừa là newspaper, vừa có hình thức như một magazine nên được xếp vào loại newsmagazine. ...

June 21, 2007 · kanishi

21 tuổi!

Sinh nhật lần thứ 20, 20 năm mình có mặt trên cuộc đời, mình muốn cảm ơn bố mẹ, công ơn sinh thành dưỡng dục, con yêu bố mẹ nhiều lắm, nhưng con lại chưa bao giờ nói ra điều đó. Bố mẹ ơi, hôm nay con sẽ nói. CON YÊU BỐ MẸ RẤT NHIỀU! Hết tuổi 20 rồi, mình đã có gì? Đã làm được những gì? Mình mơ ước gì? Chưa có gì cả, sao lại thế nhỉ? Người có liệt kê 21 việc nên làm trước 21 tuổi, hình như trong đó có tiết kiệm được 1000$, mình chả tiết kiệm được đồng nào, hic, nhưng mình tự hào vì mình có rất nhiều bạn bè, những người bạn rất tốt, rất tuyệt vời. Đó là sổ tiết kiệm lớn nhất, không gì so sánh được Hôm qua, 00:02am, Phương Hiềnnhắn tin chúc mừng sinh nhật, cảm ơn Hiền nhé, tớ nhất định sẽ tặng cậu bộ Cuốn theo chiều gió ^^. 00:12am, Nhung ỉn nhắn tin, lâu lắm không gặp Nhung rồi, dù có sang Trung Quốc cũng ko được quên lời đính ước đâu nhé ;). 6:37am, khi mình còn đang lơ mơ sắp tỉnh ngủ, bạn Dung nhắn tin, cảm ơn bạn Dung xinh nhé, nhìn bạn tớ thấy giống ChaeRim cực ;), chúc Dung về Bắc Kạn nghỉ hè vui vẻ nhé. Rôi 7h04′, khi đạp đạp xe đến trường, Hiền nhắn tin, cảm ơn Hiền nhiều nhiều, hơn 15 năm là bạn của Hiền, càng ngày tớ càng quý Hiền hơn 😉 7h18′, khi đang đứng ở cổng trường, Dương.GTVT, thằng bạn mới quen mà mình rất quý, tìm được thằng như nó để làm bạn quả là rất hiếm, cám ơn Dương nhiều nhiều nhé! Và tới 9h30, vừa trả sách thư viện xong thì nhận được tin nhắn từ Hà híp ^^, bạn yêu cái laptop của bạn hơn yêu tớ, nhưng tớ vẫn quý bạn nhì, sau cái desktop của tớ, thế nhé 😉 (cứ mỗi lần bạn này đến chơi là tớ lại phải lóc cóc đạp xe đưa bạn ấy về, mệt lắm, nhưng vẫn ko cấm đến đâu, hehe) Trên qucick comment của blog, tớ cũng rất vui mừng khi có chị Ngọc này, anh Dũng này, chị Thu Hà này, Hà và Dung lại chúc lần 2 này, hehe, thật là tuyệt, cảm ơn mọi người. Cảm giác được quan tâm thật là hạnh phúc !!! Vào email, thấy có thư mừng SN từ NTOL, từ HAO, từ QuảngNamIndex(mình chả bao giờ vào cái này =))), dù chỉ là thư chúc mừng tự động thôi, nhưng vẫn vui ^^, vào chuyenvinhphuc.com, góc dưới cùng có một dòng nhỏ: Chúc mừng sinh nhật kanishi, hihi. Tớ đã bảo rồi, tớ thích được quan tâm mà ^^(chắc ai cũng thế cả nhỉ ;)) Lên văn phòng khoa đổi thẻ, thì lại có thư của Lyn, bức thư viết lâu lắm rồi, gửi cũng lâu lắm rồi, nhưng vì lớp ko ai đi mở hòm thư, nên tớ nhận được đúng vào ngày 20.6, coi như là môt lời chúc mừng của Lyn đi, hì hì, mặc dù trong thư Lyn toàn kể về bạn Vic nào đó =)), chả nói gì đến tớ =)) ...

June 20, 2007 · kanishi

♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥

♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥ ♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ? ...

June 16, 2007 · kanishi

Minh Le

Minh Le From Wikipedia, the free encyclopedia Minh Le (Westernised[citation needed] from Vietnamese Lê Minh, born 1978), also known by his online nickname Gooseman, is a Vietnamese-Canadian computer game developer who created the popular Half-Life mod Counter-Strike with Jess Cliffe in 1999. Lê first picked up Quake in 1996 and began playing with the SDK. With it he created his first mod, called Navy SEALs. While he was working on the Action Quake 2 mod, he came up with the idea for Counter-Strike and became friends with AQ2’s webmaster Jess Cliffe. ...

June 16, 2007 · kanishi

Thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót.

Thi kiến trúc máy tính, lại lệch, cái đời học tủ ko bao giờ trúng. Thôi chán chả kêu ca nữa. Mệt và chán, vào nhà thằng Tuấn, giúp thằng Hoàng chuyển đồ, chả là cu Hoàng từ tầng 3 xuống ở với cu Tuấn ở tầng 1. Đạp xe về nhà, đoạn đầu đường Láng, có một bác đi bộ gọi “Cháu ơi bác nhờ tí”, đang phóng khá nhanh nhưng vẫn phanh ngay lại, cái thói hóng hớt nó thế đấy. “Cháu ơi bác hết sạch tiền, cháu cho bác 5 nghìn đi xe bus về Nhổn, bác đi bộ suốt từ nãy tới giờ”. “Dạ vâng”, rút túi ra có 1 tờ 50k, 1 tờ 10k, và 2 tờ 2k, “Dạ cháu có 4k bác cầm tạm”. “Uh bác cảm ơn cháu nhé, cháu học trường ĐH Giao thông đây à” – “Dạ không ạ”. Phóng đi luôn. Chợt nhớ một lần ở đường Hoàng Quốc Việt cũng có một bác vẫy tay xin tiền mình kiểu này, nhưng lần đó là xin tiền gọi điện thoại, hic, lần đó vừa mất tiền, vừa tức, ah còn vừa cả hại phanh nữa chứ, hôm đó đang phóng rõ nhanh (dạ em đạp xe không đi chậm bao giờ). Tức vì ngay sau khi mình đưa lão 2k, đi một tẹo mình quay lại thì thấy lão lại đang “giao dịch” (xin tiền) một bạn khác nữa. Bố khỉ, rõ là mình bị lừa. Còn lần này, bác này tầm hơn 50, nhìn rất phúc hậu, quần áo chỉnh tề lại còn xách một cái cặp nữa chứ. Thực ra thì nhìn thế nào tớ cũng sẽ giúp thôi, thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót. Mà tại sao người ta lại vẫy mình nhỉ, mặt mình có chứ “tốt” à? Lại chợt nhớ hôm nọ em Ly kể bạn em ấy bảo là “Nhìn mặt đã thấy tốt”, chậc, tốt quá cũng không phải là tốt đâu. Chắc người ta vẫy mình cũng là hú họa ăn may thôi, nhưng may cho họ là gặp phải thằng khờ. hờ hờ. Hôm qua đi đón đứa em họ, nó thi vào chuyên Toán sư phạm. Thấy bọn học sinh của sư phạm bán đề ầm ầm, rao “ai mua lời giải không, 2k/tờ nào”. Có một thằng nhóc nhìn dáng rất xi-po, hay ho, và cái hay ho nhất của nó là “lộc bất hưởng tận”, khi có một bà già và một con nhóc ăn xin đi qua, nó đặt vào cái mũ của con bé một tờ lời giải , một đồng hai nghìn đó ạ và nói “Cho bé này”. Đưa đứa em họ ra bến xe bus, nó đi về Hải Dương. Mình đạp xe về giữa đường thì trời mưa, tránh tình trạng đội mưa rồi ướt như chuột lột lần trước (*), tớ sang bên đường mua một cái áo mưa, 20k ạ, hic, xót. Nhưng ghét mặc áo mưa giấy 2k. (mà ko, áo mưa giấy là phải 5k, lúc tới ngã tư Láng Hạ nghe lỏm giá). Đi giữa trời mưa, không có gì đặc biệt. Trời mưa to và mọi người ko có áo mưa đều dừng ở các bến xe bus để trú. Đến đoạn trường Đảng Lê Hồng Phong thì có một cảnh ấn tượng: Trong khi mọi người dựng xe máy đầy ở đường, chen nhau trong chỗ đợi xe bus thì có hai ông cháu ăn xin giữa trời mưa, đứa trẻ đi rất tung tăng, còn ông già một tay cầm gậy một tay bám vào vai đứa cháu, luống cuống bước vội theo vì đứa cháu đi hơi nhanh – ông già bị mù. Cảm giác đan xen, thương cụ già, thương cả em bé, nhưng cũng vui, ghen tị với đứa trẻ, niềm vui được tắm mưa. Chả biết cụ già có bị cảm sau trận mưa ấy không(?)! Lúc ấy Ngã Tư Sở tắc đường rất to, người Hà Nội cứ trời mưa là đi xe rất ẩu, vượt đèn đỏ chả coi ai ra gì, ah đây ko phải ý tớ mà là ý kiến của một anh trong otofun.com: ...

June 15, 2007 · kanishi

Who is this?

Có sự nghiệp, có nhiều bạn bè, có nhiều sở thích, có khiếu hài hước, luôn luôn có việc để làm nếu bạn gái không ở bên cạnh, “thích” bạn gái chứ không “cần”, không “tôn thờ” bạn gái, biết cách ra quyết định, trung thực, đàng hoàng, v.v. Nói tóm lại là “manly”.. cái này đọc được trên NTOL, tớ gần được như thế này**:))** Bình luận (2) hovidu — 2007-06-13 02:23 ...

June 13, 2007 · kanishi

♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥

♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ? … ...

June 13, 2007 · kanishi

Ở HN kiếm tiền & học tiếng Hàn hay đi tình nguyện ???

Hic hic, sự lựa chọn thật khó khăn, giữa dê và tiền sói chỉ được chọn một. Sói chọn dê, vì đơn giản, dê có tiền. Còn mình, mình chọn thế nào đây, hichic, đi tình nguyện 3 tuần ở Kim Bảng hay ở HN coi quán net& đi học tiếng Hàn ở 49 Nguyễn Du ???? Không muốn bỏ cái gì mà người thì không phân thân ra được, help me ! ...

June 13, 2007 · kanishi

Truyện cười 1

Tích thứ mười ba: Lại nói về Lưu Bị. Một hôm Lưu Bị ngồi hàng net voice chat với Bàng Thống. Lưu Bị kể: – Mẹ, thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng NGU! Bàng Thống: Ặc ặc… Cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu là thế ***** nào??? Lưu Bị: Mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục… Thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được… Bàng Thống offline… … ...

June 12, 2007 · kanishi

Suy nghĩ…

Tham nhũng ở đâu khác thì có thể là lỗi (bug), chứ ở Việt Nam là một đặc điểm (feature). Tham nhũng là chức năng, là kết quả đương nhiên của cơ chế “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm … dân.” » Vũ Quí Hạo Nhiên Dân chủ là phương cách để loại bỏ một chính quyền tồi dở không cần đổ máu, chẳng hạn như thông qua bầu cử; điều đó có nghĩa là các định chế xã hội cung cấp các phương tiện để người dân có thể loại bỏ những người cầm quyền và các truyền thống xã hội bảo đảm việc các người cầm quyền không thể dễ dàng huỷ diệt được các định chế xã hội… ...

June 11, 2007 · kanishi

chán đời

đi thi về, chán , tức, mệt bình thường ko học ko làm được chả nói làm gì, đằng này học điên cả đầu, vào thi vẫn không làm được, thầy với chả giáo, ra đề @#$#%#%, chả hiểu cái u[n] là cái chi chi, hichic, hoặc là thầy ra đề ngu không ra vào cái phần mình học, hoặc là mình học ngu không học cái phần thầy ra, ai ngu? Thầy thì ko bao giờ, ngu ko bao giờ làm thầy, nhất là lại còn làm tiến sĩ, suy ra mình ngu, bực mình thật, thôi được rồi, để tôi yên, ...

June 11, 2007 · kanishi

$%#&*@ Hanh Khach Cuoi Cung

link: http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-i7IeNN41bqjSXQ8aXUQ3uaVG0A–?cq=1&p=235#comments $%#&*@ VTV3Cái này viết từ chiều cơ nhưng mạng điên nên giờ mới post. Thôi thì trích nguyên văn: Vừa từ trung tâm triển lãm Giảng Võ về đây. Bức xúc lắm, bực mình lắm, giờ muốn chửi thôi nhưng em vốn là người ngoan ngoãn, lịch sự nên chỉ chửi hình tượng thế này thôi: %#^@$!& VTV3. Nhưng nói thật là em bức xúc lắm nên các bác cho em chửi thoải mái nhá. Đừng vì bài này mà bảo em hư.Cái bọn làm ăn thiếu chuyên nghiệp lại còn lắm lời. Chỉ giỏi biện minh, cãi cùn mà thôi. Nào là “các bạn nghĩ sao thì tuỳ các bạn”, nào là “cả bộ máy hàng trăm người”. Ơ hơ, thế cái chương trình gốc nó không thế à, nó không hàng trăm người à, thế sao nó làm vẫn tốt. Tập trước cả 1 ngày mà vẫn mất 10 tiếng để quay 1 chương trình –> Mất 34 tiếng cho 1 số. Trong khi bọn kia nó làm trực tiếp cùng lắm là 3 tiếng. Cứ cho nó cũng tập 1 ngày đi thì vẫn ít hơn những 7 tiếng. –> Rõ là kém chuyên nghiệp lại còn gì nữa.Báo thì báo muộn. Hẹn một giờ chiều có mặt, trường mình 12h15 tập trung thì 11h50 mới báo hoãn. Đúng là cháy đến đít rồi mới đi tìm nước. Mình lại còn ko biết trước, 12h đi đón em ED đi xem, đến thì gặp Khuê. 3 anh em đợi đến 2h kém thì trường mình mới đến. Mà trường mình không phải đến thi đâu (nó có cho thi đâu mà thi, nó cho bọn khác thi ý). Đến là đến biểu tình thôi. Vác cả băng rôn, khẩu hiệu ra cho bọn nó coi. Bị hết Đức, Vinh rồi Trang nói cho mà vẫn không biết xấu hổ, vẫn cứ bao biện. Đến khi anh Thức nói cho thì hết nói gì. Mà có nói nữa cũng thế thôi. Cả bọn bỏ ra ngoài hết rồi. Ngồi nghe chán bỏ mẹ mà cứ bật cái đèn đỏ chiếu nóng hết cả người (hét bảo nó tắt mà nó có tắt đâu). Mà nghĩ trường mình đúng là vô đối. 2 cái trường kia nó báo hoãn là đồng ý luôn, có mỗi trường mình là dám đến để nói cho bọn nó biết nó như thế nào.Nó hoãn trường mình đến 29/5 thi, lúc đó thì có ma đi thi, có ma mà đi cổ vũ à? Thứ 2 đã bắt đầu thi học kỳ rồi. Cùng lắm thì phải kéo hết K48 đi thi và đi cổ vũ thì mới ăn thua nhưng chắc gì đã có ma nào thi. Mình cũng chán bọn này rồi. Chưa thi đã muốn tẩy chay. Giống y hồi RCV cũng thế. Sau vụ tranh cãi hôm đấy thì cũng hết cảm tình luôn. Chờ xem mỗi mình lên TV với xem mấy đứa bạn nữa. Cả nhà mình chẳng còn ai hứng xem nữa. Giờ đấy toàn chuyển kênh xem JooMong với cả Bông Hồng Xanh.Mà thôi, đi chơi với box Hà Nội đây. Lúc về mà có hứng sẽ chửi tiếp. Tặng VTV3 mấy câu thơ này! ...

June 10, 2007 · kanishi