Tôi đi diễu hành 16/12 vì Bãi Cát Vàng

: Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (Kêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này. ...

December 15, 2007 · kanishi

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước chaocovietnam.org 1/. Mít-tinh sẽ vẫn theo giờ giấc cũ, vì đó là thời gian hợp lý, không quá sớm mà cũng chẳng quá muộn: từ 9h đến 10h sáng ngày 16 / 12 / 2007. 2/. Địa điểm: trước Sứ Quán nước CHND Trung Hoa – 46 Hoàng Diệu 3/. Thành phần : thành viên hoangsa.org và mọi người quan tâm có mặt đúng giờ tại Công viên đối diện Sứ Quán CHNDTH. Nên vận động gia đình đi mít-tinh. Thành viên nòng cốt và cảnh vệ mít-tinh có mặt lúc 8h30 sáng. ...

December 14, 2007 · kanishi

Không thể chấp nhận được!

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776&ChannelID=330 Bình luận (3) ۞alexmilan۞ — 2007-12-06 05:51 lâu lắm mới lại thấy anh viết cái entry có tính thời sự như vậy. em muốn chửu bọn TQ wa’…dm TQ Mr Free — 2007-12-07 06:17 uh,. cac dong chi chửi cũng được thôi :D, nhưng chửi ko thì ko ăn thua gì cả, phải làm gì đó! ...

December 6, 2007 · kanishi

Entry for December 04, 2007

ai day ma xinh the, hihi Bình luận (5) Lữ Khách — 2007-12-04 06:37 Uh xinh that! metalari — 2007-12-04 11:29 Bạn gái Thái đây à 😀 Vic — 2007-12-04 11:47 ban cua Thai a? xinh the? gioi thieu de! hehe [MU] Le$&‘m00n — 2007-12-06 08:55 Ai đấy ông Mèo ơi…? Mr Free — 2007-12-06 11:32 hi, hai hôm rồi mạng nhà mình bị đứt, mà ko biết bị đứt ở chỗ nào để nối, thế mới đau, :(( entry hút khách ghê ^^, nhân vật trong ảnh chính là người viết comment thứ ba, tớ vào blog của bạn ấy thấy cái hình nền đẹp đẹp nên “cướp” về ý mà ;)) ...

December 4, 2007 · kanishi

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN.

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN. tác giả: cuong-nhabaotudo Dưới đây là 04 nét có vẻ khu biệt của “ngành” tham nhũng ở nước ta so với các “đồng nghiệp” tham nhũng trên thế giới.Hy vọng những nét này giúp vui buồn bạn đọc chút nào và giúp nhà quản lý thêm vài ý niệm gì đó để làm cái gì đó. . Một là: Tội tham nhũng không bị lương tâm hành hạ. ...

December 3, 2007 · kanishi

Advice To Kids

Advice To Kids Attributed to Bill Gates, but from a book by Charles J. Sykes Rule 1: Life is not fair – get used to it Rule 2: The world won’t care about your self-esteem. The world will expect you to accomplish something BEFORE you feel good about yourself. Rule 3: You will NOT make $40,000 a year right out of high school. You won’t be a vice-president with a car phone until you earn both. ...

November 30, 2007 · kanishi

print screen

khoe máy tính một tí, căn bản vừa cài cái Flyakite, dùng giao diện Mac, khác lạ đúng thật là thú vị ^^

November 29, 2007 · kanishi

GS Hoàng Xuân Sính: “Chắc chắn có chi sai mục đích…”

TT – GS Hoàng Xuân Sính, chủ tịch HĐQT Trường ĐH Thăng Long, là một trong những vị GS rất quan tâm tới câu chuyện tài chính cho trường học. Nhưng khi nói đến vấn đề tăng học phí, bà tỏ ra thận trọng: – Tôi đã tham khảo khá nhiều tài liệu, cơ chế tài chính của các trường ĐH ở một số nước. Ở VN, tôi thấy bài toán tài chính cho giáo dục (GD) là vấn đề rất khó trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta phải nhìn từ nhiều phía, GD của ta, cả những bậc học thấp đến bậc ĐH đều đang có “vấn đề”. Tăng nguồn lực và sử dụng đúng mục đích sẽ là một giải pháp để khắc phục. Nhưng nước ta là một nước nghèo. Với người nghèo, chỉ tăng một chút đã là chuyện khó xoay xở. ...

November 29, 2007 · kanishi

Có một ông Tiên…

Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật. Để giúp bạn đọc có chút thư thái trở lại, để còn tin vào những điều tốt đẹp được tạo nên bởi truyền thống nhân ái của con người, hôm nay, chúng ta cùng nhìn nhận hai hình ảnh, có lẽ đó cũng là hai nét mang tính truyền thống của người Hàn Quốc, một trong những nhân tố làm nên một quốc gia khá hùng hậu, giàu có ở bắc Á này. ...

November 28, 2007 · kanishi

7 Secrets to study English

Secret #1: LEARN ABOUT WORD STRESS Word Stress is golden key number one for speaking and understanding English. Word Stress is *very important*. You can try to learn about Word Stress. This is one of the *best* ways for you to understand spoken English – especially English spoken fast. What is Word Stress? Take 3 words: photograph, photographer and photographic, for example. Do they sound the same when spoken? No! They sound different, because *one* syllable in each word is “stressed” (stronger than the others). ...

November 25, 2007 · kanishi

Entry for November 22, 2007

chóng mặt cái gì chóng mặt cơ? giá cả, chính xác là giá cả. Lâu lắm ko cập nhật, hôm nay tình cờ nghe lỏm, suýt ngất vì chóng mặt. giá một thùng mì tôm mà mình biết là 32k/thùng, giờ đây đã là 47k, bình ga mua gần đây nhất là 194k, hôm nay Hương báo giá ga đã lên 280k/bình. Bánh quy ngày xưa mua trong siêu thị có 1,5k/gói thì bây giờ là 2,5k, sữa từ 2,5/gói, lên 2,8k, 3k, và giờ là 3,5k. Huhu, tớ bật mí là tớ thích sữa :((. Gì nữa nhỉ, Gạo, gạo, mới hôm trước đi mua 14,5k/2kg, hôm sau đã là 16,5k, hichic, sao mà ác rứa! Thôi ứ kể nữa đau lòng lắm. Chẹp, trong lúc tất cả các thứ đề tăng chóng mặt, chỉ có các mặt hàng thuộc về điện tử viễn thông, công nghệ thông tin là vẫn giảm thôi, hehe, ;)) cho mọi ngừơi xem cái này: ...

November 22, 2007 · kanishi

money suddenly

hôm nay đi ngủ sớm để ngày mai còn đi thi, thi cầu lông, thực ra thì dễ ẹc, nhưng nói chung ngủ sớm để giữ sức khỏe 😛 Kể từ hôm nay, mình sẽ cố gắng trước khi đi ngủ viết vài dòng gọi là “tổng kết ngày”, xem mình đã làm gì và ngày mai phải làm gì. Sáng bị gọi dậy bởi tiếng chuông điện thoại, lúc đó là 8h52, chả biết ai gọi, vì còn đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ, chỉ biết bảo là máy tính bật không lên, nhấn power thấy đèn sáng, tắt, rồi lại sáng liên tục, mình phán ngay hỏng nguồn, rồi dập máy đi đánh răng, trong lúc đánh răng mới nhớ ra là có khi ram lỏng cũng có thể bị thế. chả biết là đứa nào để gọi nói lại. May sao lúc sau nó lại gọi lại, hóa ra là cái Huệ, nó ở nhà bạn nó làm slide, nhờ mình sang xem dùm máy tính, đáng ra là ko sang đâu, nhưng vì mở máy tính, thấy lớp trưởng nhắn tin chiều được nghỉ tiếng Anh, thế là lóc cóc đạp xe đến, nghĩ cũng hơi bực, thề từ nay ko có chuyện đạp xe đi sửa máy tính cho bạn của bạn như thế nữa, bọn láo toét. Rút ra cắm vào vài phát thì có khá hơn, ko bị khởi động lại nữa nhưng chả vào được windows, trong lúc sửa thì liên tục có điện thoại, chị Trang gọi, hỏi han với giọng rất “khẩn cấp”, mình đang vui vì chiều được nghỉ, thế là okie liền, em sang sửa phần mềm cho chị ngay – chả là cái phần mềm hỗ trợ khai thuế của công ty chị ấy bị trục trặc, mình bảo okie, em sang ngay, chị ấy nghĩ một lúc, nói rằng việc rất gấp, em đi xe ôm sang rồi chị trả tiền, okie liền, hehe, 319 Nguyễn Trãi. Cái máy đang sửa bật mãi ko lên, tức mình đi về thì nó lại vào được xp, thế là mình tự nhiên lại thành sửa được máy, he. Đạp xe về nhà, rồi đi bộ ra đầu Vĩnh Hồ, thấy công an đứng lố nhố, có cả một cái đứng ở ngay chân lên cầu vượt, 2 tay cảnh sát đeo kính đeo tay cầm bộ đàm, chả hiểu vây bắt bọn nào đây :D. Có mỗi một bác xe ôm đang ngồi, mình hỏi xuống 319 NT bao nhiêu tiền-dù sao cũng hỏi giá cho có nguyên tắc-dù mình ko phải trả tiền, bác ấy nghĩ một lúc rồi bảo 5k, trông bác tốt bụng đúng là tốt bụng thật. Cũng không gần, qua 3 cái đèn đỏ. Chị Trang đang đứng chờ ở cửa rồi, bác xe ôm thấy chị ra trả tiền, chị ấy hỏi bao nhiêu tiền, bác ấy giơ 5 ngón tay, cười cười nói 50k, chị Trang lúc ấy chắc ko có tâm trạng đùa, nên liền chạy cửa hàng, mình thấy thế định lấy 5k ra trả nhưng cũng ko có tiền lẻ, bác kia thì xua tay bảo: cứ để chị cháu trả-bác tốt ghê^^. Chị Trang mang 5 tờ 10k ra thật, hêhe, tất nhiên là bác kia xua tay bảo chỉ có 5k thôi, và ko có tiền trả lại chị Trang cũng chả có 5k, đưa tờ 10k “bác cầm luôn hộ cháu” rồi lôi mình vào cửa hàng. Đó là một cửa hàng bán đồ gỗ Hàn Quốc. Có mấy đồng chí đang lúi húi lắp đặt xem xét gì gì đó, mình chào cả nhà rồi đi vào chỗ máy tính :D, Cái laptop Samsung, cài xp tiếng Hàn, nhìn chả hiểu mô tê gì, may mà có các Icon :)). Cái phần mềm hỗ trợ khai thuế, hồi trước làm ở win tiếng anh thì chả sao, giờ win tiếng Hàn, nó giở chứng, font chữ lỗi, không save được, không in được. Mình hì hục search, hì hục đọc Help, hì hục nghịch linh tinh nữa. Sau khi cài lại phần mềm và khởi động lại (siêu lâu, pen III), chạy thử lại thì font chữ vẫn lỗi nhưng đã save được nhưng lại chưa in được, lúc sau in được rồi nhưng lại chỉ in ra cái khung, không in ra cái số tiền thuế. Chị Trang thì bảo “liệu viết tay vào có được không nhỉ?”. Tất nhiên là ko được, vì sở thuế họ phải đọc mã vạch, mà mã vạch thì được sinh ra bởi nội dung tờ khai, giờ mình viết thêm chữ viết tay vào thì nội dung tờ khai rõ ràng ko khớp với mã vạch. Hì hục từ 10h10 tới tận 12h kém cũng chả giải quyết được. Giải pháp đưa ra là “tìm một cái máy có xp tiếng anh, cài và in ra”. Quyết định về nhà mình, in ở hàng net gần nhà mình luôn. Kết quả: ngon lành cành hành. Chị Trang sau khi in xong, rất vui mừng gọi điện về báo tin ngay cho các đồng chí ở cửa hàng, giọng rất hứng khởi. Còn bảo mình đi ăn trưa với chị ấy nữa, nhưng mình ko muốn lại vòng lại 319 NT rồi lại đi xe ôm về, bởi vì mình buồn ngủ :D, thế rồi chị Trang rút ví và đưa cho mình 4 tờ 50k, hợ hợ, sợ thật, lần đầu tiên đi sửa máy tính mà lại được “bồi dưỡng” thế này đấy, quý chị Trang quá cơ :D. Tất nhiên, là có cơ sở của nó cả, bởi vì lúc đầu chị Trang đã định nhấc điện thoại nhờ người ta in hộ – nhưng chị ấy bảo nếu nhờ bọn kế toán ấy in thì mất những 500k cho chỉ một trang in, quá là lãng phí, ko phải tiền của mình nhưng mình cũng tiếc, với lại không giúp được cách này phải giúp cách kia nên mình bảo “để em in cho, việc này đơn giản, chỉ việc cài phần mềm này và gõ cái số 1539737 vào là được chứ gì”, thế là ok. Việc mình thắc mắc là cái gì dẫn tới việc chị Trang “tưởng thưởng” cho mình tiền mặt thế nhỉ ;), đầu tiên, là tại vì cô giáo tiếng Anh cho nghỉ, nên mình có thể hăng say đi sửa máy tính khắp nơi, thứ hai, là lòng nhiệt tình của mình, nghe giọng “nguy cấp” là nhiệt tình “em đến ngay”. Thứ có lẽ là quyết định đi về thử với máy tính ở nhà trước, cái ví của mình vứt lăn lóc ở giường, chị Trang mở ra xem, thấy trong đó có mỗi một tờ nên quyết định “thưởng nóng”, hehee. Tóm lại là có tiền một cách bất ngờ. Và rồi giờ mình chợt nghĩ, bố mẹ mình đi làm vất vả 8 tiếng, chỉ được khoảng 60 nghìn, mình gõ gõ, click click một chút, gấp 3 lần cái 8 tiếng làm việc kia. Thế mới thấy lao động trí óc, hàm lượng chất xám cao tạo ra giá trị gia tăng đến thế nào. Học, đọc, hiểu biết. Muốn giàu thì phải giỏi, có thế thôi. ...

November 20, 2007 · kanishi

Nhìn lại một thế hệ 8X

Tiếng trống bế giảng năm nay đã chính thức chấm dứt một thế hệ 8X ngồi trên ghế nhà trường, chuẩn bị bước chân vào cánh cửa đại học. Nhường lại tuổi học trò cho 9X năng động sáng tạo. Nhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9X noi theo. Học Với những Trần Ngọc Minh (vô địch Olympia năm đầu), Nguyễn Tiến Việt (Huy chương bạc Toán quốc tế tại Nhật 2004)… 8X đã từng sôi nổi trong học tập với những giải quốc tế, những học bổng du học danh giá. ...

November 19, 2007 · kanishi

Four golden lessons

Scientist: Four golden lessons STEVEN WEINBERG Steven Weinberg is in the Department of Physics, the University of Texas at Austin, Texas 78712, USA. This essay is based on a commencement talk given by the author at the Science Convocation at McGill University in June 2003. … When I received my undergraduate degree — about a hundred years ago — the physics literature seemed to me a vast, unexplored ocean, every part of which I had to chart before beginning any research of my own. How could I do anything without knowing everything that had already been done? Fortunately, in my first year of graduate school, I had the good luck to fall into the hands of senior physicists who insisted, over my anxious objections, that I must start doing research, and pick up what I needed to know as I went along. It was sink or swim. To my surprise, I found that this works. I managed to get a quick PhD — though when I got it I knew almost nothing about physics. But I did learn one big thing: that no one knows everything, and you don‘t have to. Another lesson to be learned, to continue using my oceanographic metaphor, is that while you are swimming and not sinking you should aim for rough water. When I was teaching at the Massachusetts Institute of Technology in the late 1960s, a student told me that he wanted to go into general relativity rather than the area I was working on, elementary particle physics, because the principles of the former were well known, while the latter seemed like a mess to him. It struck me that he had just given a perfectly good reason for doing the opposite. Particle physics was an area where creative work could still be done. It really was a mess in the 1960s, but since that time the work of many theoretical and experimental physicists has been able to sort it out, and put everything (well, almost everything) together in a beautiful theory known as the standard model. My advice is to go for the messes — that‘s where the action is. My third piece of advice is probably the hardest to take. It is to forgive yourself for wasting time. Students are only asked to solve problems that their professors (unless unusually cruel) know to be solvable. In addition, it doesn‘t matter if the problems are scientifically important — they have to be solved to pass the course. But in the real world, it‘s very hard to know which problems are important, and you never know whether at a given moment in history a problem is solvable. At the beginning of the twentieth century, several leading physicists, including Lorentz and Abraham, were trying to work out a theory of the electron. This was partly in order to understand why all attempts to detect effects of Earth‘s motion through the ether had failed. We now know that they were working on the wrong problem. At that time, no one could have developed a successful theory of the electron, because quantum mechanics had not yet been discovered. It took the genius of Albert Einstein in 1905 to realize that the right problem on which to work was the effect of motion on measurements of space and time. This led him to the special theory of relativity. As you will never be sure which are the right problems to work on, most of the time that you spend in the laboratory or at your desk will be wasted. If you want to be creative, then you will have to get used to spending most of your time not being creative, to being becalmed on the ocean of scientific knowledge. Finally, learn something about the history of science, or at a minimum the history of your own branch of science. The least important reason for this is that the history may actually be of some use to you in your own scientific work. For instance, now and then scientists are hampered by believing one of the over-simplified models of science that have been proposed by philosophers from Francis Bacon to Thomas Kuhn and Karl Popper. The best antidote to the philosophy of science is a knowledge of the history of science. More importantly, the history of science can make your work seem more worthwhile to you. As a scientist, you‘re probably not going to get rich. Your friends and relatives probably won‘t understand what you‘re doing. And if you work in a field like elementary particle physics, you won‘t even have the satisfaction of doing something that is immediately useful. But you can get great satisfaction by recognizing that your work in science is a part of history. Look back 100 years, to 1903. How important is it now who was Prime Minister of Great Britain in 1903, or President of the United States? What stands out as really important is that at McGill University, Ernest Rutherford and Frederick Soddy were working out the nature of radioactivity. This work (of course!) had practical applications, but much more important were its cultural implications. The understanding of radioactivity allowed physicists to explain how the Sun and Earth‘s cores could still be hot after millions of years. In this way, it removed the last scientific objection to what many geologists and paleontologists thought was the great age of the Earth and the Sun. After this, Christians and Jews either had to give up belief in the literal truth of the Bible or resign themselves to intellectual irrelevance. This was just one step in a sequence of steps from Galileo through Newton and Darwin to the present that, time after time, has weakened the hold of religious dogmatism. Reading any newspaper nowadays is enough to show you that this work is not yet complete. But it is civilizing work, of which scientists are able to feel proud. ...

November 18, 2007 · kanishi

Ôi Tổ quốc

ở trong gmail chán, lò dò vào Maps của nó xem thử, ôi, tuyệt thật, đầu tiên là Map, sau đó là Satellite, sau đó là cả hai (hyper), quá tuyệt cho việc học địa lý, thử tưởng tượng trong giờ học địa lý chúng ta được chiêm ngưỡng những hình ảnh này ôi Đẹp biết bao Tổ quốc! ...

November 18, 2007 · kanishi