25 phút trước nhắn tin cho chị Ngọc, cứ đinh ninh rằng chị Ngọc đi HN từ lúc 12, chắc ở KTX lâu rồi. Chị ấy nhắn lại “vẫn đang ở nhà. buồn ngủ quá, 4h xuống được không em?” :(( thật là đau lòng xiết bao, nhưng vẫn phải “vâng, lúc nào xuống cũng được mà chị”, biết làm sao được, chị Ngọc không thể hô biến xuống HN ngay được, chẹp chẹp. Đáng tiếc. Mình nằm thừ người trên đệm, chân tay rời rã chả muốn làm gì. Thằng Tuấn hẹn trưa nay chuyển đồ sang thì cứ dời mãi xuống 2 rưỡi, rồi 3 rưỡi. Hôm nay là ngày đổi lịch hay sao ấy nhỉ, chả ai giữ đúng hẹn với mình gì cả. Mình nằm nghĩ miên man lung tung beng, tự trách mình sao mà quá ngây thơ và giàu trí tưởng tượng. Tự trách mình sao cứ quá hi vọng để rồi thất vọng. Mình đã vẽ ra viễn cảnh rằng sau khi đi xem phim xong, lúc ấy mới 5 rưỡi, vẫn sớm, sẽ cùng chị Ngọc đi đâu đó, lên ILU bar chẳng hạn, ngồi ngắm Hồ Tây buổi chiều tàn, rồi mình sẽ thắp nến, chị Ngọc ngồi đọc thư. Hichic. Tất cả chỉ là tưởng tượng :) Nghĩ ngợi chán rồi tự nói với mình: “thôi ngủ đi ngủ đi”, ý bảo là chán quá thì nhắm mắt vào ngủ đi, nhưng tự nhiên chả hiểu sao lại nhớ tới câu: “trái tim không ngủ yên”, hihi, mình bảo mình ngủ đi hay bảo rằng trái tim mình ngủ đi :) Mình yêu chị Ngọc hay sao nhỉ? Tại sao yêu mà vẫn gọi là chị hoài hoài hoài vậy ta? Tại sao chị Ngọc sinh năm 87 mà mình cứ gọi chị nhỉ? Chắc tại mình nhát gan, sợ rằng không gọi chị thì chị Ngọc sẽ không chơi với mình nữa :). Hoặc là mình có thói quen là không thay đổi cách xưng hô, gọi Vân thì lúc nào cũng phải là “em Vân”, và gọi chị Ngọc thì lúc nào cũng phải là “chị Ngọc”, :). Thật chẳng đâu vào đâu. Huệ hôm trước kể với mình là thằng V.Ba nó yêu Huệ, tối nào cũng nhắn tin khủng bố Huệ, rồi rủ đi chơi, đến phòng chơi…, Huệ bảo tại vì nó là bạn cùng lớp, nên Huệ rất khó xử, không thể dùng những “biện pháp mạnh”, vì biện pháp mạnh dễ gây mất lòng nhau, không thèm nhìn mặt nhau nữa, trong khi hai đứa cùng lớp thì họp mặt lớp vẫn phải gặp nhau cơ mà. Hehe. Với chị Ngọc cũng vậy, cứ cho là mình yêu chị Ngọc thật, nhưng mình lại không thể nói điều đó với chị Ngọc, mình mà nói chắc chị Ngọc cũng sẽ khó xử, nhỡ chị Ngọc lại tránh không gặp mặt mình nữa thì sao, chị Ngọc đã lên “kế hoạch 3 năm”, mình không muốn là kẻ phá đám. Hôm trước mình nhắn tin rằng chị Ngọc là mẫu người lý tưởng của mình, mãi hơn 1 tiếng sau mới thấy chị Ngọc nhắn lại, chắc lúc ấy suy nghĩ kĩ lắm mới tìm ra lời lẽ gọn trong 165 kí tự để nhắn lại cho mình :). Có lẽ chị Ngọc cũng có tình cảm với mình (đấy là mình tự an ủi mình thế cho đỡ tủi thân :). Thực ra thì mình không muốn nói đâu, nhưng không nói thì quả thật rất khó chịu. Mình không muốn yêu, không biết vì không muốn quên Vân hay vì đã trót yêu chị Ngọc :). Thật là lung tung, chả biết đâu mà lần nữa. Không nói ra biết đâu sau này lại tiếc? Không biết “nói ra những điều không nên nói ra” khiến người ta tiếc nuối hơn hay “không nói ra những điều đáng phải nói ra” sẽ khiến người ta ân hận hơn? Mình luôn tự nhủ: “hay là mình yêu chị Ngọc mất rồi?”, rồi lại tự nhủ: “chị Ngọc chả bao giờ yêu mình đâu”, thế đây, quả thật rất nhát gan. Bức thư viết cho chị Ngọc, một nửa viết hôm qua, sáng nay viết nốt một nửa. Chị Ngọc đọc chắc sẽ lại thấy “lương tâm cắn rứt” cho mà xem, không biết có nên đưa cho chị ấy không, thôi không sao, chỉ một đoạn nhỏ, dù sao mình cũng đã bỏ “công lực” ra viết rồi, không gửi rất phí. Ôi lịch sử lặp lại, đúng 4 năm trước, vào ngày nay, 24/2/2004, Thái mèo bị bỏ rơi trong lớp 12A8, lủi thủi chuồn ra lớp 10A9 vắng vẻ ngồi gặm nhấm nỗi buồn một mình. Và giờ, 4 năm sau, Thái mèo lại bị bỏ rơi, à không hẳn thế, chị Ngọc bảo 8h sẽ vào nhà mình, ít ra vẫn sẽ đưa và, thư và thiếp được cho chị Ngọc. Nhưng dù sao cũng hơi buồn và thất vọng. Chị Ngọc tốt bụng lắm, chả bao giờ chị ấy làm mình buồn hoặc muốn mình buồn, nhưng mình vẫn buồn. Mình quả thật là một con gà, si tình và ngốc nghếch.
...