Bài viết của luật sư Hoàng

Mình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info Thân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người. Rất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”. Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”. Nó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.” Tại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”? “Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.” “Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?” Thử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu? Thật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng. Cách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.” Nói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.] Và nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu? Chúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết). Nếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm. Một ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.” Câu trả lời của tôi sẽ là: (1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống. (2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo. (3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này. Nghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu. Vậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này. Hãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được. Hãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai. Vươn đến những gì tốt nhất. Đòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người. Chúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể. Chúc bạn một ngày thật tuyệt. Trần Đình Hoành, LLB, JD Luật sư, Washington DC ...

May 27, 2008 · kanishi

Hai chàng làm nghề IT gặp nhau

Hai chàng làm nghề IT gặp nhau. “Cậu biết không, hôm qua tớ gặp một em rất xinh, tóc dài, da trắng, mắt long lanh”, một anh kể. “Rồi sao?” “Tớ mời nàng về nhà và nàng đề nghị tớ cởi áo nàng ra”. “Cậu cứ đùa”. “Tớ kéo váy nàng xuống và đặt nàng lên bàn, cạnh cái laptop mới của tớ”. “Cái gì cơ? Cậu lại mua laptop mới à? Hiệu gì thế? Cấu hình ra sao?” –> đúng là dân IT ...

May 27, 2008 · kanishi

8-3 ở lớp tớ

Với một tốc độ thực hiện nhanh khủng khiếp, sáng 6/3 bắt đầu đi “quyên góp”, chiều 6/3 lên kế hoạch và chuẩn bị đạo cụ. Sáng 7/3 thực hiện luôn. Và với cái thời gian ngắn ngủi ấy, không ngờ lại hoành tráng đến thế. Tối 6/3, nhận tin nhắn offline: “con trai ngày mai đến sớm chuẩn bị, đứa nào đến muộn hậu quả khôn lường”. Tớ đã cố gắng lắm, nhưng xe bus không chiều lòng người nên 7h01′ tớ mới vào được tới lớp. Thấy bọn con trai tập trung hết dưới góc lớp, phồng mồm trợn mắt thổi bóng bay, chúng nó thổi được một đống rồi, bay lung tung cả. Xin cô giáo cho nghỉ nhưng cô chỉ cho nghỉ 2 tiết, tức là học xong 2 tiết tiếng Anh thì bắt tay vào công việc “chuẩn bị sân khấu”, treo bóng bay, viết vẽ, mượn máy chiếu, chỉnh laptop… Ok, và thành quả sân khấu là đây: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh011.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh016.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh015.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh014.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh010.jpg[/IMG] Dẫn chương trình của chúng ta là MC Đức Thái (còn Mr Phí Thái thì phụ trách kĩ thuật, âm thanh ánh sáng:D), dẫn chương rất khá nhá: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh009.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh013.jpg[/IMG] Sau màn giới thiệu và vài quả hát hò và bắn pháp hoa (giấy) lấy không khí, bắt đầu tới màn chính là tặng quà. Có tới 50 boys trong khi chỉ có 10 girls nên: có 50 tờ giấy, ghi tên 50 tên, rồi 10 bạn nữ, mỗi người lên bốc thăm một tờ giấy, và anh chàng (không) may mắn được gọi tên sẽ lên, tặng quà, chúc và hát một bài tặng các bạn nữ. Sáng kiến “Karaoke” với sự trợ giúp của laptop, máy chiếu và dàn loa khiến cho vụ hát hò rất sung. Đây là chị Thủy và anh Vương, hai “cây đa cây đề” trong lớp (cả hai đều sinh năm 84 ạ, thật tình cờ và thật bất ngờ, chị Thủy lên bốc trúng anh Vương, hehe) [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy3ofAnh003.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh007.jpg[/IMG] Còn đây là Hữu Dung và Linh Chi: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh008.jpg[/IMG] Hùng và Nga, bạn Hùng hát cực hay [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh012.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh011.jpg[/IMG] Huyền và Tạ Tuấn: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh003.jpg[/IMG] Đôi cuối cùng là Dung và Phong, Phong hát bài “Nhớ về em” kiểu rock, gào thét phê luôn [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh013.jpg[/IMG] Ảnh phụ lục: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh019.jpg[/IMG] [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh018.jpg[/IMG] [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017-1.jpg[/IMG] [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh012.jpg[/IMG] Kết thúc cũng bằng màn bắn pháo hoa (kim tuyến) luôn: [IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017.jpg[/IMG] ...

May 27, 2008 · kanishi

cảm nắng

Nick Gavi đang sáng trong list của mình, hơi bất ngờ và không biết làm gì 😀 Bối rối 😛 Có lẽ V xoá nick mình trong list của em ấy rồi, ko biết, tiếc là ko kiểm tra được vụ này 🙂 Thôi kệ, chat với Thuỷ Tiên, trò Kokology đang hay 😀 Hôm nay hỏi Hương CD và Tuyết về em Hạnh, Hương thì có “phản hồi” rất tích, cực đến nỗi cho mình biết em Hạnh vào Đảng từ hồi cấp 3 (hehe, bình thường ko viết hoa chữ “Đảng” đâu, nhưng mà em Hạnh là Đảng viên :))), hơi ghê răng 😀 Còn Tuyết hâm thì bảo Hạnh có người yêu rồi, cùng lớp, ơ, vô lý, thế sao em ấy để status ở Orkut là “độc thân”, hichic. Chiều nay em Hạnh còn gửi cho mình cái “mẩu tin lưu niệm” này trên orkut: “Tự nhiên thấy nhớ cái khuôn mặt đáng yêu của anh ….” Mình rõ ràng đang bị “cảm nắng” em Hạnh (thảo nào sụt sịt hắt hơi suốt), cảm mà không muốn khỏi mới kì cục chứ :)) Đúng như Hương nhận xét, em Hạnh thẳng thắn, cá tính. 😕 À mà hôm nay suốt tối em Hạnh invisible, mình online mãi, ko thấy em nói gì, nhắn cũng ko nhắn lại, là sao nhỉ? Hôm qua thì chat với mình từ 8 rưỡi tới gần 2h. Thật khó hiểu. ...

May 23, 2008 · kanishi

Não phải hay não trái?

Bạn Là Người Não Trái Hay Não Phải? Thật là kì cục, sao đang nhìn thấy nó quay theo chiều kim đồng hồ, lại véo phát ngược lại, cứ như kiểu mình bị say rượu ý :)), cái ảnh thiết kế kiểu gì mà tài vậy nhỉ 😀 Về cơ bản thì mình toàn thấy nó quay cùng chiều kim đồng hồ, thỉnh thoảng lắm mới thấy ngược chiều. Vậy là não phải chiếm ưu thế lớn: ...

May 23, 2008 · kanishi

giao lưu với google?

Vụ này diễn ra từ hôm 16/5 nhưng bận quá giờ mới có thời gian kể. 🙂 Đây là thông báo của nhà trường, với cái tên chương trình là “Giao lưu, hội thảo khoa học” mình đã hi vọng có cái gì đó hay ho, bài nói chuyện ấn tượng hay giới thiệu công nghệ mới gì đó ở đây. Nhưng rút cục là gì? Về cơ bản là có thể tóm gọn trong cụm từ “chen lấn xô đẩy”. Chen lấn để giành cái laptop để đăng kí tài khoản ở orkut, chen lấn để lấy bánh, nước ngọt, hoa quả, cái cảnh đĩa bánh sandwich vừa được đặt ra bàn, một rừng các cánh tay xô vào, bốc lấy bốc để, có người chỉ lấy một chiếc, nhưng cũng nhiều kẻ thả sức vơ vét, cầm năm bảy chiếc. Thật kinh khủng, cảnh ấy diễn ra giữa sân trường ĐHQG, năm 2008 mà làm mình nghĩ tới nạn đói năm 45, chẳng lẽ mới có nạn đói 2008 à? Thô, thô thiển và thô bỉ cái cảnh cướp bánh ấy! ...

May 17, 2008 · kanishi

Những câu hỏi chờ được trả lời !

Điều mà hầu hết những người làm báo không ngờ tới cuối cùng đã xảy ra, cơ quan an ninh điều tra đã ra lệnh khởi tố, bắt tạm giam hai phóng viên báo Thanh Niên và báo Tuổi Trẻ. Có quá nhiều băn khoăn, khó hiểu xung quanh sự kiện gây chấn động dư luận này. Có thể nói thời điểm vụ PMU 18 nổ ra (đầu năm 2006) là thời điểm nóng nhất của báo chí Việt Nam kể từ vụ án Năm Cam hồi năm 2001. Đã có hàng trăm nhà báo của hàng chục cơ quan báo chí được huy động để đưa tin về vụ án này. Hầu hết các nhà báo lao vào điểm nóng ấy chỉ với một mong muốn: Vụ án sẽ được làm đến cùng, những kẻ sâu mọt tham nhũng tiền thuế của dân sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. ...

May 13, 2008 · kanishi

Yêu nước

Từng tấc đất của Tổ quốc thẫm đẫm máu Việt nam không thể nào để bị cướp mất, trong đó có những tấc đất Hoàng Sa, Trường Sa. Một bà bán rau ngoài chợ hỏi một cách hồn nhiên khiến người đang cầm mớ rau ngỡ ngàng đến sững sờ: “Làm cách nào để biểu tỏ lòng yêu nước đây hở ông, con tôi nó hỏi tôi thế, liệu yêu nước có bị nhắc nhở không”. Bác lái taxi hỏi một câu bâng quơ mà khiến người ngồi trên xe hiểu rằng ông ta hỏi mình, cổ cứ tắc nghẹn, lúng túng không nói được ra lời, cho dù là một lời tạ lỗi “thế là mình đành để mất hở ông, làm sao có chuyện đó được, phải dấn mạnh lên thì chúng nó mới chịu lùi chứ”. Một ông già dừng xe cạnh tấm biển chỉ tên đường Lê Duẩn, con đường chạy thẳng vào dinh Thống Nhất, nói nhỏ nhẹ với những người đứng cạnh, “thế mới biết ông cha mình giỏi thật, bao nhiêu năm kiên cường giữ nước trong cái thế cái lực kém xa bây giờ”. Ông già am hiểu lịch sử ấy nhắc đến việc ông vừa đọc được trên một tờ báo tuần trước câu chuyện một người nước ngoài miêu tả rất thú vị về nước Việt nam mình: trên bản đồ thế giới hình thể đất nước trông giống như một người nông dân đội nón ở trên đầu, oằn mình dưới sức nặng của cả khối lục địa Trung Hoa từ trên nén xuống khiến cái lưng của Việt nam phải uốn cong để đủ sức chịu đựng lâu dài, và cũng nhằm dồn lực để bật dậy khi cần thiết. Đó là dáng uốn cong của cánh cung để tạo ra sức bật. Và trước khi đạp xe đi tiếp, ông buông một câu: ý dân là ý trời! ...

May 12, 2008 · kanishi

Bảy lý do tôi yêu phụ nữ

http://blog.360.yahoo.com/blog-MPFwCRM9fq7pJAXhbltNZ5Ux?p=637&n=28500 Chào mừng ngày 8/3 sắp tới, Hippo xin post lại ở đây bài “7 lý do tôi yêu phụ nữ” như một tiếng nói nhỏ bé góp phần tôn vinh một nửa thế giới xinh đẹp của chúng ta. Đây là bài Hippo đã đăng trong tạp chí “Nhà ngoại giao trẻ” của SV Học viện QHQT hồi năm 2001. Nhờ bài báo này mà hồi đó Hippo còn vinh dự được gọi là Mr. TYPN nữa. Mời mọi người cùng đọc lại nhé. Nhân đây Hippo cũng gửi tới các chị em lời chúc cho một ngày 8/3 tràn ngập niềm vui và thật nhiều hoa hồng nhé BẢY LÍ DO TÔI YÊU PHỤ NỮ ...

May 7, 2008 · kanishi

Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ

Khi còn đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo. Lúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10Km. Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều ước mơ. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác bước ra khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nhìn lên bầu trời khi lê bước về nhà. ...

April 25, 2008 · kanishi

Những con hổ tắt tiếng gầm

Vì sao Đông Nam Á chưa có doanh nghiệp và thương hiệu tầm cỡ thế giới? Chỉ mười năm trước, Đông Nam Á là khu vực tăng trưởng kinh tế nhanh nhất, như Ấn Độ và Trung Quốc hiện nay. Nhưng trong năm nền kinh tế hàng đầu của khu vực – Singapore, Indonesia, Malaysia, Thái Lan và Philippines – vẫn thiếu hẳn những doanh nghiệp tầm cỡ thế giới, những thương hiệu toàn cầu như Samsung và LG của Hàn Quốc, AU Optronics và Taiwan Semiconductor của Đài Loan, Thép Tata, Dược phẩm Ranbaxy và Tin học Wipro của Ấn Độ, hay như các tập đoàn Điện tử Huawei và Máy tính Lenovo của Trung Quốc. ...

April 20, 2008 · kanishi

Tôi thay đổi… vì tôi yêu em

: | | | — | | | | | | Từ khi yêu em, tôi đã thay đổi rất nhiều… Yêu em Tôi ăn nhiều hơn Sáng dậy chăm tập thể dục hơn… cốt để khỏe mạnh. Bởi tôi đã tự hứa, tôi sẽ là bức tường cho em dựa vào, tôi sẽ là bờ vai vững chắc! (Ít nhất là về nghĩa đen). | | | — | | | | Hình ảnh: deviantart | | ...

April 14, 2008 · kanishi

Nấu ăn rất đảm đang

Hôm hẹn mấy thằng bạn vào nhà ăn cơm, căn bản có chai rượu quý San Lùng từ Lào Cao, rượu ngon thì phải có bạn hiền mới vui, làm bữa liên hoan nho nhỏ mừng mấy thằng bạn mình thi được chứng chỉ giảm 100$ lệ phí thi CCNA. Đi học về là hơn 6h rùi, ra chợ, đầu tiên mua 6 miếng đậu, đậu giờ đắt thật, 12k cơ đấy. Rồi mua một con cá, cá rẻ thật, có 20k một con, hẹ hẹ. Lâu ko ăn mướp đắng xào trứng, hôm nay quyết định ra tay, hỏi mướp đắng ở mấy hàng liền, tòan hỏi “bao tiền một cân” mà họ thì toàn trả lời “1500đ một lạng”, bực thế, mình có giỏi toán đâu mà cứ bắt mình tính thế nhỉ (chắc tại họ ko chịu tính :p). Rồi thêm một nửa cái bắp cải nữa. Nói chung ở chợ thì cũng muốn mua nhiều thứ, nhưng nghĩ bụng mình mua nhiều thì lại phải làm nhiều, mệt lắm. Nên hạn chế mua 😀 Về nhà, nấu ăn một mình gần 1 tiếng chúng nó mới về. Công nhận là nấu ăn cũng hay phết, nhưng có ai đó cùng nấu thì sẽ vui hơn, giờ thì mình đã hiểu tại sao người ta lại lấy vợ và lấy chồng, để có người cùng nấu và cùng ăn, hehe. Vui nhỉ. Uống rượu đặc sản có khác, ngon thật (mình chả sành rượu lắm nhưng mà cái chai nửa lít đó rất đẹp, thủy tinh dày trong suốt hình cái hồ lô). Uống mỗi thằng được khoảng 4 hay 5 chén hạt mít, phê thật, uống xong cứ có cảm giác phê phê, lâng lâng, bảo sao người ta khoái uống rượu =)) Sau đó thì lên đá PS với mấy thằng, phong độ trở lại, toàn thắng :D, hê hê. Tiếc mỗi cái là ko được chat với em Linh, nhớ em quá. Mình nghiên chat với Linh rồi, hôm nào ko chat cảm thấy rất thiếu thiếu một cái gì đó. ...

April 12, 2008 · kanishi

Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu^^

: **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lịch sử cổ đại Việt nam hẳn không có một chương buồn về triều đại An Dương Vương với Loa thành hai nghìn năm tuổi đứt quãng như một dấu hỏi dài. Tảng đá hình người cụt đầu kia sẽ vẫn phơi sương cùng tuế nguyệt ở đâu đó hay đen đủi hơn đã hoá đá thành vôi như nàng-Tô-Thị dạo nào chứ đâu được phủ áo nhiễu vàng, khói thương thờ phụng quanh năm trong am bà Chúa. Mới hay ở đời này con-hại-cha nhiều chứ bố mẹ không dưng ai nỡ dứt ruột bỏ con đi. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sông Hồng kia chắc không có tháng Bảy lũ cuồn cuộn trôi về, công sức đắp đê đã được dùng vào làm cái gì đó biết đâu còn hoành tráng hơn Vạn lý trường thành? Ghen Hoạn Thư chỉ hại một phần đời Thuý Kiều thôi chứ cái sự ghen của Thuỷ Tinh kia mới dai dẳng, dữ dằn. Bao nhiêu nghìn năm đã qua, bao nhiêu vạn năm vẫn còn lồng lộn đòi giành lại Mỵ Nương? Trong mọi cuộc binh đao, ai là người thiệt nhất nếu không phải dân đen và sỹ-tốt. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu**, triều Lê lẫy lừng với tuyên ngôn ‘Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn’ đã không có một vết nhơ Lệ-Chi-Viên sáu trăm rồi chưa gột sạch. Giận lão đê-tiện-vua Lê Thái Tông mười cũng nên trách Đại thần Nguyễn Trãi kia gần một, vợ mình sao không giữ mà lại để thiếp vào chầu rồi mang hoạ tru-di-tam-tộc? Kinh Thánh dạy **‘***và Thượng đế đã tạo ra đàn bà***’**, có lẽ hậu thế nên nối thêm đoạn **‘***để trừng phạt đàn ông***’** cho trọn nghĩa. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** danh xưng ‘Bà chúa thơ Nôm’ đến giờ hẳn vẫn còn khuyết, hay chí ít cũng chưa biết chung cuộc ngã ngũ về ai giữa một nhóm nữ-sỹ-quần-hồng. Đa đoan đến thế là cùng, một đời người mấy lần xuống đò mà đâu nào đã qua được bờ kia, âu cũng là cái số giời đày. Dung tục như Bà là hết đất ‘quân tử muốn chơi thì đóng cọc, xin chớ mân mê nhựa ra tay’ nhưng đã ông PGS, TS nào dám chê Bà là ‘tục-tĩu’. Phận nữ nhi, khẩu khí được như bà có dễ vô số thằng ngộ nhận ta đàn ông không đáng mặt đi sau nâng váy. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,**‘Đoạn trường Tân Thanh’ giờ này hẳn vẫn nằm chết gí ở một góc khuất nào đó trong thư viện xứ Tàu; văn đàn Việt nam trống một góc đáng sợ mang tên ‘Kim Vân Kiều Truyện’ với Đại Thi Hào họ Nguyễn tên Du. Thú sưu tập các bản Kiều cổ, in trên giấy dó nhẹ bẫng có thêm hình minh hoạ vẽ tay của các Mastre Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương hẳn không còn lý do tồn tại. Chục năm lại đây các Luxury brands của Tây mới nghĩ ra trò Limited editions chứ các cụ nhà mình từ đầu thế kỷ 20 đã biết applied trong việc in các ấn bản Kiều special: giấy đặc biệt, minh hoạ đặc biệt, chữ ký tươi của dịch giả trên một số hình như không quá hai mươi ấn bản. Kẻ hậu sinh này trộm nghĩ, chắc cụ Du xưa cũng có tí-ti dở dang lovesick chứ cụ cũng thong dong tối rượu sâm-banh sáng sữa bò tráng miệng chầu tom-chát chắc chả đào đâu ra cảm hứng để mà ngồi Việt-hoá ‘Đoạn Trường Tân Thanh’ thành ‘Kiều-thuần-chất-Việt’ ! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** tân nhạc Việt nam nửa đầu thế kỷ 20 thiếu hẳn một chương ‘nhạc tiền chiến’ đa phần buồn mang mác, ca từ đẹp dịu dàng sáu bảy chục năm sau vẫn hớp hồn không biết bao người. VTV3 chắc phải vắt óc nghĩ ra mục mới thay cho ‘Những bài hát còn xanh’ hay ‘Ký ức thời gian’, Bông Mai chắc sẽ vẫn chung thân là ca sỹ chứ không hẳn rẽ ngang sang làm biên tập. Danh sách các nhạc sỹ tài danh vắng một nhạc-sỹ-đa-tình Đoàn Chuẩn hào hoa với giai thoại từ Hải Phòng, con trai hãng nước mắm Vạn Vân, một mình một xe mui trần (cả Việt nam chỉ có 2 chiếc, ông, và… vua Bảo Đại) gửi tiền cho một tiệm bán hoa ở Sài gòn đặt mua hoa trước cả năm, hàng ngày mang hoa đến tặng nàng ca sỹ M.L. Văn Cao chắc ko thể xuất thần ‘em cạn lời cho anh dứt nhạc; biệt ly đôi phách ngó đàn tranh; một đêm đàn lạnh trên sông Huế ; ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh’. Thái Thanh cũng chẳng có cơ duyên ca ‘em tan trường về, đường mưa nho nhỏ’ của Ngày-xưa-Hoàng-thị. Hình như chính sự dở dang ấy lại là cơ duyên của nhiều cái bắt đầu. Còn ai đấy nói người Hải Phòng ăn sóng nói gió, sống thô lắm là mới hiểu không quá 1/3 về người Hải-tần-Phòng-thuỷ; bao tên tuổi lớn trong giới văn-sỹ originated từ thành phố Cảng này! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** suy nghĩ theo tư duy logical sẽ chết khô vì chẳng bao giờ hiểu được ý thơ ‘em bảo anh đi đi, sao anh không đứng lại. Em bảo anh đừng đợi, sao anh vội về ngay’. Bao dân chuyên toán tin đã bó tay trước mật mã tình yêu để mãi sau, khi sự-đã-rồi mới ‘à, vậy ra’ nghiêng phần tiếc nuối. ‘Thế là muộn em không còn đợi nữa, chim sẻ buồn vỗ cánh bay về núi bên kia’. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000 chắc sẽ không cần có Chương X. Toà án nhân dân cấp Quận, Huyện giảm biên chế ít nhất mỗi nơi một thẩm phán toà Dân sự chuyên xử ly hôn. Ban hoà giải của Hội phụ nữ cấp Phường quanh năm thất nghiệp. Báo Phụ nữ Việt Nam, Thanh niên cuối tuần, Tiền phong Chủ nhật mỗi số sẽ trống ¼ trang báo ; chị Thanh Tâm, anh Bồ Câu sẽ hoặc lãng-đãng-làm-thơ-tình, hoặc mi nhau qua Y !M hay Skype vì hết đất quân-sư-tình-cảm. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lượng rượu mạnh tiêu thụ vào tối muộn những ngày cuối tuần giảm đi đáng kể- sau mỗi cuộc chia tay là đàn ông con trai thường hay tìm đến nàng-say độc ẩm kiểu Tửu-phá-thành-sầu. Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, phụ nữ con gái tóc sẽ đa phần dài ít nhất ngang lưng – không hiểu sao mẫu số chung sau mỗi cuộc tình tan là con gái/thiếu phụ/đàn bà lại cứ mang món tóc của mình ra mấy cửa hàng/hiệu/viện tóc cả thành danh lẫn vô danh mà hành hạ : nhẹ là bấm đuôi ngắn bớt đi, nặng là xuống hẳn mái tóc từ dài thành con-trai-siêu-ngắn. Ngắn thôi nhé, đừng xuống hẳn rồi tục huyền, sống đời thực mới khó chứ nương mình chốn tu hành có lúc nào em thở dài, mắt bối rối nhìn sang hướng khác khi gặp lại cố nhân ? **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** bác sỹ trực khoa cấp cứu bệnh viện tuyến tỉnh, hay A9 Bạch Mai sẽ giảm đi ít nhất 10% công việc; Sedusen không cần phải có đơn thuốc chỉ định của bác sỹ Nhà thuốc mới được bán theo toa. Cầu Thăng Long, hay Chương Dương nửa đêm về khuya ko có những kẻ thất tình lấy hết cam đảm nhắm mắt định nhảy xuống xuôi dòng sông Cái mà rồi thì … tong tong tỏng (please refer to film Tết Này Ai Đến Xông Nhà scene mít-xờ-tơ Quốc Khánh thất vọng với người tình trong mộng). **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu** , ngành kinh doanh đầu tiên của Việt Nam nộp đơn phá sản trước khi hội nhập Đúp lờ vê tê ô là doanh nhà nghỉ với mini-khách sạn. Khẩu trang và kính râm to sụ che kín ½ khuôn mặt sẽ được trả lại theo đúng công năng sử dụng là năng bụi và che nắng ở ngoài trời chứ không có cảnh nàng vẫn nguyên bộ vét-júp vuông vắn văn phòng mang cả kính râm cả mạng mặt dù có khi nhầm Coran với Covắc từ ngoài lên thẳng phòng xxxx, rồi lại vẫn kín-như-bưng từ phòng xxxx ra ngoài. Biển số xe gắn máy không phải chịu cảnh phạt ‘úp mặt vào phía sát tường’ còn 4 bánh không cần ờ mấy vỏ hộp cát-tông che đi phần biển số. Tip of a day: che biển số, mà quên che cái tem đăng kiểm góc phải trên kính trước thì khác đếch gì lạy ông con ở bụi này, số xe lù lù ra đấy!!!!! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** cảnh nhưng đại-gia **‘không chết sa trường, làm trai lại chết trên giường mỹ nhân’** ở Việt ta những khoảng chục năm trở lại đây khó có cơ chuyển từ câu châm ngôn ‘cơm no ấm cật…’ sang cảnh thực. Tiền bạc ‘tập trung’ thì nhanh, văn hoá sống/dùng tiền phải ‘tích tụ’ khá lâu mới ‘ngộ’. Quanh tách Ca-pu-chi-nô sáng ở Brodard, các đại gia Saigon hoa lệ thẳng tưng: đừng thằng nào ngu cặp với em Việt Trinh, em Hà Kiều Anh; thằng nào dính vô 2 em nay đều xộ khám cả, nhẹ thì chung thân, nặng thì dựa cột. Điểm mặt qua các nạn nhân thì thấy hình như statistics có sai số ở mức không nhiều. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** mấy cuốn nhật ký và những lá thư đã sắp ngả màu, thêm mấy tấm ảnh đen trắng hay nâu chắc không phải chịu cảnh an phận nằm trong góc khuất một xó tủ hay góc ngăn kéo bàn nào đó. Vài cái áo sơ mi đã bạc màu, đôi găng tay len giờ chắc chẳng ai đeo sẽ không còn treo ngay ngắn, hay gấp gọn trong ngăn tủ áo mà vô phúc sư tử nhà lỡ tay dọn, nghĩ là đồ cũ đem đi lau nhà hay thanh lý cho bà con vùng lũ thế nào cũng ăn mấy cái bạt tai lệch ít nhất 45o với warning message ‘ở cái nhà này muốn làm gì phải nói trước với tôi một tiếng’. ![](26a85b423ce030bf53fd6097a39fc143.gif) **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sẽ không có nhiều những đêm không uống cà phê mà trằn trọc không sao ngủ được. Có gì đâu, ngày hôm trước vô tình biết người-cũ hoặc đang khó khăn, hoặc có chuyện buồn. Tiếng thở dài sẽ ít đi một phần ba mỗi khi tư lự. Có duyên nhưng không có phận, chắc là kiếp trước chưa trọn-đường-tu, hay ăn-vụng-oản-chùa !!!! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu…** Bình luận (1) thailinh — 2008-04-11 17:52 ...

April 11, 2008 · kanishi

Người giàu, người nghèo… nước giàu, nước nghèo

http://www.tuanvietnam.net//vn/tulieusuyngam/3445/index.aspx 11/04/2008 11:21 (GMT + 7) Những người không nghèo sống trong một quốc gia giàu có thì lại chăm chỉ tự nguyện, đối xử với tiền bạc thận trọng, điềm tĩnh lo toan đến tương lai một cách chủ động. Còn những nông dân nhiều tiền do bán đất của ta có phần hơi khác: dễ dãi với tiền bạc, và tương lai là khái niệm xa vời… Bình luận (4) metalari — 2008-04-20 11:38 ...

April 11, 2008 · kanishi