Như chờ tình đến rồi hãy yêu

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây. Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời. Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra? Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em… Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm. Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài. Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi. Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời. Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua hè tới. Đông sang thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa. Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống. Như chờ tình đến rồi hãy yêu Phạm Lữ Ân ...

September 29, 2009 · kanishi

Cám ơn bạn Gạch

Cám ơn bạn đã thò mặt ra xem tớ đá bóng 😉 Cám ơn đã đem bánh gai Nam Định lên cho tớ 😡 Cám ơn đã cho tớ con mèo vàng rất nghịch 😡 Cám ơn đã chat chit nhảm nhí Và đặc biệt cám ơn về món quà sinh nhật :d :d 😡 chữ cậu đẹp phết nhỉ, hà hà 😉 Bình luận (3) Gordon — 2009-09-29 06:01 À à, là em Luật gia khó tính đây hử :)) ...

September 29, 2009 · kanishi

Em có là người Việt Nam?

Tivi nen phat cai nay moi ngay mot lan 😀 [youtube=http://www.youtube.com/watch?v=UIkgtCJlodo&w=425&h=344] Bộ gõ lại có vẻ ngu si rồi 😐 Bình luận (3) Huken — 2009-12-10 06:24 Phát 10 lần hay 100 lần thì cũng thế mà thôi 😀 Khó thay đổi lắm, thành tập quán rùi 🙂 Thaimeo — 2009-12-10 06:34 thay đổi chứ bác, từ từ, dần dần, thế nào cũng ngấm, không đùng một phát thay đổi nhưng chắc chắn sẽ thay đổi, mưa dầm thấm lâu mà 😉 ...

September 29, 2009 · kanishi

Nâng cấp blog

Sau khi cài cái theme lightword. Mình rất khoái chí. Vì cai font chữ nó tròn tròn nhìn ngon ngon :)) Và mình đã cài thêm cái emotion kiểu yahoo, cho nó quen thuộc. Chỉ việc search rồi ấn nút install thôi mà, dễ như ăn cháo. Sướng quá 😀 À con cài thêm bộ gõ AVIM-Reloaded để gõ tiếng Việt cho tiện. Ôi, mình yêu tiếng Việt, há há 😛 Tiện thể có lời cám ơn bác Misao đã cho em ké nhờ blog trong thời gian vừa qua 😉 😡 ...

September 27, 2009 · kanishi

Một đấm một đạp.

Lâu lâu rồi mới vào FB, toàn thấy hỏi thầy bói với cả tính % may mắn trong ngày, nhìn thông tin update của các bạn mà mình chóng hết cả mặt. Hôm nay ko thấy TT online, chắc mạng cty lại hỏng. 😕 Hay lap ko vào dc mang 😕 Thế là định click vào FB của TT xem dạo này hắn nghịch ngợm gì, bình thường mình sang fb của TT bằng cách click vào profile sau đó click vào phần Relationship Status. Thế mà hnay nhìn phần Relationship Status thấy In a relationship chứ ko phải tên TT như mọi khi, hơi bị choáng, lo lắng :-ss mình có sửa gì đâu, thằng nào hack tài khoản của mình à, hay để lap ở cty Tùng Thảo nghịch 😕 ko thể nào. Lọ mọ vào friend list, click mãi mới sang dc FB của TT, thấy Relationship Status của hắn để là single :-j, hóa ra là hắn sửa bên hắn, làm bên mình cũng bị té luôn. Láo quá, tí về phải cho một đấm một đạp mới dc :-w Làm mình hết hồn chim én : )) ...

September 26, 2009 · kanishi

Pham Tuan – Vinasat1

Vào cuối những năm 80 vẫn “lưu truyền trong dân gian” một câu truyện liên quan đến sự kiện con tàu “Liên Hợp 37” chở một nhà du hành vũ trụ Liên Xô và anh hùng VN, Phạm Tuân, lên vũ trụ: Chuyện kể rằng, theo một tài liệu “mật”, trên con tàu không phải có hai nhà du hành mà có đến ba nhà du hành của Liên Xô, Cuba và Việt Nam. Sau một tuần chu du tiên giới, tàu hạ cánh về mặt đất. Các nhà du hành được đưa đi kiểm tra sức khoẻ. Kết quả, đồng chí Liên Xô sức khoẻ hoàn toàn tốt. Đồng chí Cuba, về cơ bản không có gì đáng ngại, duy chỉ có hai mu bàn tay bị sưng đỏ lên. Bác sỹ căn vặn nguyên nhân, đồng chí ngượng ngịu kể: – Lúc ở trên tàu, thấy cái gì lạ tôi cũng sờ vào nên bị đồng chí Liên Xô cầm thước kẻ vụt vào tay. Đến lượt Phạm Tuân, cả mu bàn tay và má đều bị sưng đỏ. Bác sỹ lại hỏi nguyên nhân thì Phạm Tuân cũng không giấu diếm: – Tôi cũng như đồng chí Cuba. Nhưng vì tôi hỏi nhiều quá nên bị vả vào mồm. Câu chuyện tiếu lâm này, cùng nhiều câu chuyện tiếu lâm về chuyến du hành ấy, tất nhiên không nhằm vào cá nhân Phạm Tuân, mà nhằm chê cười một sự kiện: Người ta đã “hoành tráng hoá” một sự kiện bình thường. Sự việc một phi công giỏi (cứ cho là thế) được lựa chọn, đào tạo để thực hiện một công việc trên vũ trụ (trên một thiết bị hoàn toàn của nước ngoài) đã được thổi phồng để lấy đó làm thành tích, vênh vang với thiên hạ. Thực chất, trình độ khoa học kỹ thuật của nước ta lúc bấy giờ (và cả hôm nay) chưa tham gia được một chút nào vào công trình khoa học vũ trụ ấy. Ngày hôm qua, một lần nữa sự kiện kiểu ấy lại thấp thoáng hiện về. Việc VNPT thuê Lockheed Martin (Mỹ) chế tạo vệ tinh riêng, sau đó phóng vệ tinh tại Pháp, thuần tuý là một thương vụ. Thương vụ ấy có giá trị (nghe đâu) khoảng hơn 200 triệu USD và kéo dài 15 năm (tuổi thọ của quả vệ tinh). Thôi, chuyện lỗ hay lãi có nhiều ý kiến khác nhau, xin không bình loạn. Bên cạnh việc thương mại, vệ tinh đầu tiên mà VN làm chủ sở hữu cũng khẳng định chủ quyền không gian. Ý nghĩa chính trị ấy chắc cũng không ai có ý định bàn cãi. Nhưng có lẽ, không dừng ở đấy, người ta đang bị xúc động quá đáng, đang bị lạc quan tếu. Nhiều bài báo, giật tít: “VINASAT-1 mở ra kỷ nguyên mới cho viễn thông Việt Nam”, “Lần đầu tiên VN phóng thành công vệ tinh…”. Chợt giật mình khi nghĩ câu này mà được dịch nguyên văn sang tiếng Anh. Khối anh xanh mắt cho mà xem. Rồi cái bọn “thù địch” nó chẳng quây vào dòm ngó ấy chứ. Nghĩ vui vậy thôi, ai mà tin. Một quan chức to to, chắc trong lúc rưng rưng xúc động, đã phát biểu rằng: “Lúc này cảm giác của tôi gói gọn trong 4 từ: Tự hào và Tự tin.Cứ mỗi lần dân tộc chúng ta có bước thăng tiến, chúng ta lại tự hào về bề dày văn hóa, tự hào về dân tộc ta rất đỗi anh hùng, tự hào về thế hệ các anh đi trước, đã làm tất cả những gì cần làm để vệ tinh VINASAT-1 có thể phóng thành công hôm nay”. Thế có phải nghĩa là: Với bề dày truyền thống mấy nghìn năm, chúng ta đạt đến bước thăng tiến là đi…mua một thiết bị và…nhờ người ta phóng lên giời cho. Thật hài hước. Việc thuê nước ngoài chế tạo vệ tinh cho là việc cực chẳng đã. Thứ nhất, đắt đỏ. Thứ hai, quan trọng hơn, biết đâu bạn cài cắm những gì bên trong cái thiết bị ấy. Mà toàn thông tin quân sự, an ninh chứ chơi đâu. Một sự kiện bình thường, đừng tâng bốc quá thế, đừng bắt bác “Phạm Tuân vào vũ trụ” thế. Một sự kiện khác không kém ầm ĩ, đó là sự kiện bánh chưng thiu, bánh dày mốc. Ngày quốc giỗ, người ta dâng tặng tổ tiên của mình những cái bánh thật hoành tráng. Những chiếc bánh cốt sao đạt kỷ lục này, kỷ lục kia mà quên đi một điều rằng người ta tưởng nhớ đến tiên tổ cốt yếu là ở tấm lòng thơm thảo. Bánh chưng bánh dày, làm từ gạo nếp lá dong thịt lợn, những thứ mà nhà nông có thể tự cấy trồng, chăn nuôi. Những thứ mà không phải đặc sản gì cả, chỉ là mong thể hiện được một niềm thương nhớ. Vậy thì bánh trưng nặng hàng tấn, bánh dày cao hàng mét để làm gì. Để rồi, người ta phải cân cả sắt thép làm khung . Để rồi, người ta phải độn cả xốp vào trong bánh. Sự háo danh (và lợi) đã biến món quà dâng kính tiên tổ thành một sự xúc phạm. Có lẽ, người ta đã lập được một kỷ lục mới về sự xúc phạm nguồn cội của mình. Nếu ai đã chơi trò chơi AOE-Thời đại các đế chế, một trò chơi chiến tranh giả lập về các đế chế trong lịch sử, hẳn có để ý đến các đế chế trong game. Trong đó, có các đế chế của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ…những quốc gia láng giềng nhưng không có VN. Chúng ta có truyền thống lịch sử lâu đời thật đấy, nhưng so với thiên hạ, chúng ta có ghê gớm gì đâu. Hãy bình thường thôi. Tự tin nhưng đừng huênh hoang thái quá, kẻo lại lòi hết cái dốt ra ngoài, kẻo lại nực cười như một vị lãnh đạo khi đến khánh thành công trình thuỷ điện, đọc đít-cua xong vung tay chém gió: “ Nhà máy chúng ta đã sản xuất ra điện ba pha phục vụ sản xuất. Rồi đây, không xa nữa, chúng ta sẽ sản xuất điện 4 pha, 5 pha thậm chí 10 pha”. ...

September 25, 2009 · kanishi

Trong cuộc sống hôn nhân

đọc dc cái này của bác codon99 trong wtt thấy hay qué, copy vào đây lun, hehe: Trong cuộc sống hôn nhân , người chồng có trách nhiệm nặng nề nhất : Lo sự nghiệp kinh tế chủ chốt của gia đình . Bảo vệ gia đình trong những lúc nguy khốn . Luôn mẫu mực trong cuộc sống để làm gương cho vợ con . Luôn tha thứ , sửa sai cho vợ con khi mắc lỗi lầm . Không được dùng vũ lực để hành hạ vợ con . Nhưng hình như thời buổi nay ít ai quan tâm đến những yếu tố này . Họ cứ sống thoải mái theo ý riêng , khiến bao cảnh chia lìa , con cái ít quan tâm đến , có chăng chỉ là thoáng qua . Trong việc giáo dục con , thì 10 tiếng nói của người mẹ không bằng 1 ánh mắt của người cha . Cho nên các bố hãy cẩn thận mà cư xử cho đúng nghĩa 1 người đàn ông . Còn nghĩa vụ của vợ là chăm lo sức khỏe cho chồng con thật tốt . Chồng hay đi ra ngoài ăn vớ ăn vẩn cơm hàng cháo chợ (giống trường hợp mình) là bởi người vợ quá vô tâm trong công việc nội trợ . Nấu ăn không biết cách , không chịu động não mà chế biến , nêm nếm đồ ăn cho cẩn thận (đi chợ đã tốn tiền , mà nấu xong cho chó mèo nó cũng chả thèm ăn) . Người vợ trực tiếp nuôi dạy con , nhưng cũng lấy thêm ý kiến của chồng những lúc khó khăn . Người vợ còn là hậu thuẫn , là người luôn an ủi , vỗ về chồng mình trong lúc công việc bị trắc trở hoặc thất bại . Đừng bao giờ nói chuyện móc họng trước mặt chồng con . Nói chung là Công Dung Ngôn Hạnh không thể thiếu đối với phụ nữ . Có những trường hợp vợ là lao động chính , thì người chồng phải thay thế chỗ của vợ , hạnh phúc mới bền lâu được . Còn nếu đã có người giúp việc thì vợ chồng hãy thảo luận để ra quyết định chung , đừng vì cái TÔI của mình mà đánh mất chính bản thân mình . ...

September 17, 2009 · kanishi

php tip

$str = “home::khanhpt::test.tar.gz”; $data = explode(“::”,$str); $data[0] = “root”; $name = join(“::”,$data); echo $name; You could use a regular express to remove everything apart from those characters you wish to keep: $string=preg_replace('/[^A-Za-z0-9 _-+&]/','',$string); Replaces everything that is not (^) the letters A-Z or a-z, the numbers 0-9, space, underscore, hypen, plus and ampersand – with nothing (i.e. remove it). cái này giờ mới biết, tiện ghê, há há, ghi lại kẻo quên, sau này có gì tìm lại cho dễ 😀 hehe ...

September 17, 2009 · kanishi

Harvard đánh giá khủng hoảng giáo dục đại học VN

Tuần Việt Nam xin giới thiệu nội dung cơ bản của bản báo cáo trong khuôn khổ Asia Programs của Trường lãnh đạo Kennedy thuộc ĐH Harvard, do hai tác giả Thomas J. Vallely và Ben Wilkinson thực hiện với tựa đề: Giáo dục đại học – cao đẳng Việt Nam: Khủng hoảng và đối phó. » Diễn đàn Cải cách Giáo dục 2009 Chúng tôi bắt đầu bằng việc phân tích tính nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng và những nguyên nhân căn bản của nó. Sau đó, chúng tôi xem xét các nhân tố chủ yếu – Chính phủ Việt Nam, người dân Việt Nam và cộng động quốc tế – đang phản ứng như thế nào trước tình hình này. Chúng tôi đi đến kết luận bằng việc nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đổi mới về mặt thể chế như một thành tố cần thiết của một quá trình cải cách hiệu quả. (Các tác giả báo cáo) Quy mô của cuộc khủng hoảng ...

September 11, 2009 · kanishi

berkeley db @#U$%(#*Q(*%$(#*%

tình hình là dư này, file file.db, có một trường là lastid, mỗi lần upload thì tăng lastid lên, với mỗi id thì sẽ có một cặp key – value kiểu 3452 – <?xml version="1.0" encoding="utf-8"?> <infos> <info time="1252557350" count="0" detail="chưa được cập nhật..." uid="976" path="/user/976/README-3" /></infos> khốn kíp là ở chỗ mỗi lần upload file, lastid thì vẫn tăng đều, nhưng ko put được cặp ($id, $xml) vào, câu lệnh thì vẫn như hồi xưa, nhưng khi get trong file.db ra thì trống trơn. tăng id lên một đống thì lại put vào được. rất khùng. không hiểu tại sao.

September 10, 2009 · kanishi

Khi mình là vợ chồng

Này anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ ko đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài ) thì em vẫn muốn vợ chồng mình ăn sáng ở nhà ……… một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới . Khi mình là vợ chồng, em thích chồng em ăn mặc tươm tất,……. từ đầu tóc, quần áo cho đến mùi nước hoa ………. để cho con gái trong công ty anh phải ghen tị với em ……kiểu như trông anh “ngon” thế mà ko làm đc gì vì anh đã có chủ ………. Àh, em còn thích vợ chồng mình mặc đồ đôi ……. sẽ là tông xuyệt tông mỗi ngày anh nhé ……….. để cả thiên hạ biết mình là cặp đôi hoàn hảo . Khi mình là vợ chồng, em sẽ vẽo vọt ngồi sau xe anh hàng ngày chẳng sợ mẹ kêu là cứ dính lấy anh như khi mình còn yêu nhau . Em sẽ được anh đưa đi làm, thơm anh một cái và chúc chồng em có một ngày làm việc thật hiệu quả ……..em sẽ nói nhỏ vào tai anh là “Đừng nhớ em nhiều đến mức ko làm được việc gì nhé!” . Khi mình là vợ chồng, buổi trưa sẽ có lúc em đi ăn cùng đồng nghiệp nhưng sẽ có khi em bắt chồng em qua đón và mời em một bựa trưa thật thịnh soạn . Và …………. cũng có những hôm em phởn, em sẽ bất ngờ qua công ty anh, bắt cóc anh 2 tiếng nghỉ trưa với lý do “em mới được tăng lương mình ạh” . Khi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh …….. hoặc sign in YM, gửi offline hoặc Buzz anh nếu anh đang online …………. Chỉ là muốn nói …….. “Em yêu anh lắm” . Cứ như khi mình còn đang yêu anh nhỉ? Khi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty ……… và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối . Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm . Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đ ụ ng vào cái gì là hỏng cái đó . Cái em cần ………. là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình ……… hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua . Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên …………. hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa . Khi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc đi lau nhà, vì em ko đủ sức để có thể làm hết như một người giúp việc . Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng đc vợ chiều hay hư lắm . Nhưng anh biết ko, hàng ngày ở công ty, em vẫn khoe với đồng nghiệp của mình là em có một người chồng rất chăm chỉ và biết chia sẻ công việc với vợ …………. dẫu cho nhiều lúc em nói khản cổ anh mới chịu rời cái TV để đi phơi quần áo . Khi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ. Và em cũng muốn những hôm gội đầu xong, đến gần anh, dí cho anh cái khăn bông to và nói: “Mình ơi giúp em với!” Khi mình là vợ chồng, anh sẽ ko đc tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái TV ko chịu ngủ sớm . Em sẽ pha cho anh 1 cốc sữa nóng anh khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì. Khi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới ………….. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện ko biên giới…………… hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ film kinh dị. Àh nhé, khi mình là vợ chồng, em sẽ bắt anh cùng em ngắm ……. Sấm chớp. Vì em thích giông tố, thích bão bùng. Em sẽ có lúc bỏ nấu cơm mà ra cửa sổ ngồi nhìn chớp. Hoặc em sẽ lôi anh ra đường …… lượn phố khi mưa xối xả . Vì em thích thế, nghe thật điên rồ nhưng em …………. ko muốn em điên một mình. Khi mình là vợ chồng, em sẽ thường xuyên học nấu những món ở ngoài hàng mà anh thích, hay những món anh hay nhậu……… Chỉ là em muốn anh có thể tự hào, mời bạn đến uống bép nhè mà ko cần phải bước chân ra khỏi cửa. Khi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ ko về nhà thăm mẹ em, và cũng ko về nhà thăm bố mẹ anh . Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ………. ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già, và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng. Khi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất ……. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú …….. hơn là ngắm mình xinh đẹp trong bộ váy mình tự mua . Và em sẽ đưa hai mẹ của chúng ta đi shopping, đi làm tóc và cả massage ……… vì phụ nữ ở mọi lứa tuổi đều thích làm đẹp. Và em muốn hai gia đình sẽ là một. Em muốn một căn chung cư nhỏ xinh ở một tầng cao gần trời cho em ngắm mưa ……… sẽ là một full-house của đôi vợ chồng trẻ. Em muốn mọi thứ trong nhà đều màu mè, lòe loẹt và nhỏ xinh như em vậy. Em vẫn muốn nhận những món quà từ anh …….dù là rất bé nhỏ ……. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết ……. và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân ko phải là kết thúc một tình yêu. Em muốn ngủ trong vòng tay anh ……….. nửa đêm tỉnh giấc, ngắm anh chút thôi, thơm anh một cái, nhẹ thôi để anh ko tỉnh giấc ….. rồi em lại tiếp tục ôm anh ngủ cho đến sáng hôm sau. Em muốn mỗi sáng tỉnh giấc, điều đầu tiên em thấy sẽ là khuôn mặt ngái ngủ, một cái ngáp dài và đôi mắt ti hí nhìn ra cửa sổ của người chồng em rất mực thương yêu. Em muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh , thông minh và dễ thương như em. Àh, cả xinh đẹp như em nữa chứ. Em muốn chúng mình, ko chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân. Em muốn ………… Em muốn ……… Em muốn …… Và khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải những sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em – người vợ của anh. Vì em, đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất! …………………………………………………… Ngoài trời mưa to quá. Một mình trong phòng tối, mắt díp tịt mà cố xem cho hết cái đ ĩ a Sex & The City. Mơ ……………… đến khi ………. mình là vợ chồng. ...

September 9, 2009 · kanishi

em yêu

em yêu suốt cả tối qua mình ko liên lạc gì với nhau, lâu thật đúng ko em. em có đi xem phim ko? anh sợ nhắn tin lúc em đang xem phim nên ko nhắn, dù lúc nào cũng kè kè cái điện thoại, mong một tin nhắn từ em, vậy mà suốt buổi tối cái điện thoại chết tiệt nằm im lìm, ghét ghê. hôm qua gần 6h anh mới từ công ty về, vòng về nhà lấy quần áo, mũ BH, áo chống bụi, rồi mắc kẹt trong đống hỗn loạn của giao thông hà nội, phải hơn 7h mới mò được ra đường cao tốc. Mà ko như em nói đâu, đường quốc lộ sáng lắm, tuy trời thì tối nhưng đèn đường sáng choang em ạ. Rất tiếc vẫn có nhiều chỗ ko có đèn hoặc có đèn mà không bật, và cực ghét là những chỗ đó thường có cái bọn đi ngược chiều, bọn nó đi vào cái làn dành cho xe đạp ấy, đèn chói cả mắt, đi lừ lừ như kiểu sắp đâm vào mình, ghét kinh, mà cái bọn thổ dân này lại rất là nhiều 😐 Ghét nữa là có mấy chỗ có quán ăn, có cái bọn trẻ con trẻ to đứng ở cạnh đường, lia lia cái đèn pin, tiên sư nhà chúng nó nữa chứ, chói hết cả mắt, muốn dừng xe đạp cho mỗi thằng mấy phát. 😐 Đến đoạn Phố Nối rẽ về nhà anh, chỉ sợ lạc, vì trời tối mà :)), may quá đúng đường, nhưng lâu ko về, đường lạ hoắc, và xấu kinh khủng, lồi lõm, mình vừa đi vừa tự hỏi, ko hiểu bọn khốn kíp nào đã dày công phá tan hoang con đường về quê của mình. Và rồi nghĩ tiếp, may mà hôm 2/9 ko đưa TT về quê, đưa nàng về qua con đường này, nàng sợ quá bỏ mình thì khổ :)) Đường kinh khủng lắm em ạ 😐 đi xóc hết cả bụng, bụi mù trời. May mà anh có kinh nghiệm đường trường từ thời đi Mai Châu 😛 Về nhà vui lắm, các cô chú về đông đủ cả, trừ bọn trẻ con phải đi học ko về, còn lại tất cả người lớn đều có mặt, ngồi la liệt ngoài sân ăn uống, chém gió :)) Các cụ cứ hỏi thăm đòi em ra mắt em ạ. 😉 Hôm qua cũng là lần thứ hai em giận anh vì anh không nghe lời em, em đã bảo ko được đi tối mà anh vẫn cứ đi. Anh xin lỗi vì đã làm em không vui. Nhưng anh cũng rất mong em hiểu cho anh, anh yêu em, nên anh luôn muốn nghe theo mọi lời khuyên của em. Vậy tại sao anh vẫn về tối, dù bản thân anh cũng ko muốn đi tối chút nào? Vì anh muốn ở nhà nhiều hơn một chút, lâu lắm anh ko về quê nội, chẳng mấy khi có dịp đông đủ cô chú tập trung ở nhà thế này. Nên anh muốn về hưởng chút không khí của sự đông đủ đoàn tụ. Về ngủ ở nhà một tối, nhớ lại ngày xưa hè hay về quê, nằm ở sân ngắm sao trời nghe ông nội kể chuyện, đọc vè. Khi anh đủ lớn để biết rằng mình yêu quý ông nội, biết tình cảm của ông nội dành cho mình, thì ông nội đã ra đi mãi mãi mất rồi. Anh rất tiếc vì điều đó. Hôm nay em nói với anh một câu rất … ko biết diễn tả thế nào nữa :D, nhưng cảm giác khá là ‘đau tim’, anh ko biết nói lại thế nào cho phải, nên thôi ko nói. Lời nói đôi khi là những nhát dao rất là sâu. “Giận nhau để hiểu nhau hơn”, rồi yêu nhau nhiều hơn, chứ không phải giận nhau để chia tay, em nhé! ...

September 8, 2009 · kanishi

chủ nhật là ngày cuối tuần

và thế là ở nhà dọn nhà, lâu lắm mới dọn nhà, ặc ặc, mình có cảm giác 100 năm rồi cái nhà mới dc dọn 😐 thật là choáng váng, dọn xong thấy sạch sẽ đẹp đẽ thích ghê, hí hí, từ nay mình hứa sẽ chăm chỉ dọn nhà :”> áo sau khi giặt và ngâm comfort 1 lần xả thì ném lên sân thượng phơi cho thoáng, cọ nhà tắm rồi quét nhà, lau nhà, xịt thuốc muỗi nữa chứ, vèo phát đi 180k, lúc tối đi chơi về thì trả 200k tiền net. huhu, bao sao tiền trong ví cứ vơi vèo vèo 😐 chiều tối tới cty, ở đó từ 5h tới gần 8h, hichic, đói chóng cả mẹt :)) về nhà TT ăn cơm rồi vèo vèo ra cổng DHQG, hẹn cafe cà pháo với 2 em HC và HT, HT thì xinh hơn mình tưởng còn HC thì gầy hơn mình tưởng. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Heo bị gọi là Còi. Hehe. Chơi cá ngựa rất là vui bởi vì mình về nhất, ha ha ha =)) đổ xúc xắc toàn ra mặt 6. ngại thế 😛 ...

September 6, 2009 · kanishi

sung sướng

cài được sound cho ubuntu rồi, hihi, hồi trước cũng từng cài được, nhưng chập chơn, lúc mất lúc được, giờ có vẻ ngon rồi, ghi lại cái link có gì còn làm lại :)) http://ubuntuforums.org/showthread.php?s=b0e5fb93db894d7d103e72834a58e2ad&t=1204735&page=3 sướng thứ hai là có vẻ megashare.vn upload ko còn bị lỗi “không chuyển được từ thư mục tạm sang kho, vui lòng báo cho admin” – trong khi ko biết admin là cha nào :)) =)) thứ 3 là biết thêm một thứ rất hay ho ...

August 29, 2009 · kanishi

Giao thong

suot ngay tac duong, doan tu Thai Thinh 2 toi Lang Ha, ghet kinh khung, hom nao cung the, chang le lai ngu o cty luon. day som di lam som? Bình luận (2) Gordon — 2009-08-27 17:13 Cả tuần nay ta bị tắc đường, thật là chim cú x( huyphungvan — 2009-08-28 14:48 Sao không dùng chong chóng tre. Mua tao bán rẻ cho :p

August 27, 2009 · kanishi