Phím tắt thông dụng và hữu ích trong windows 7

nguồn: http://vannyneo.com/huong-dan/cac-phim-tat-cua-windows-7 Theo đúng kế hoạch, ngày 22/10/2009, Microsoft công bố sản phẩm Windows 7 đã có mặt trên toàn cầu. Windows 7 mang đến một thông điệp đơn giản: Giúp người dùng dễ dàng làm việc với máy tính cá nhân theo cách họ mong muốn. Hệ điều hành mới Windows 7 cung cấp cho người dùng một giao diện tiện dụng với người dùng cùng với những tính năng mới quan trọng giúp thực hiện các công việc hàng ngày với máy tính dễ dàng hơn cũng như đạt được những gì mà người dùng mong đợi nhất bất kể với chiếc máy tính nào. Dưới đây là danh sách các phím tắt của hệ điều hành windows 7 mà bạn nên biết nếu muốn tăng năng suất làm việc ...

October 27, 2009 · kanishi

Bình luận viên bóng đá

1 Fan của Liverpool viết: Bình luận viên chuyên nghiệp chắc Việt Nam chưa có một ai cả, tại sao lại như vậy, vì nghề này tại Việt Nam chưa có cơ sở nào đào tạo và cấp chứng chỉ, ở nước ngoài người ta mới dùng từ chuyên nghiệp mà thôi. Nhưng vì các anh xuất hiện trên truyền hình nhiều, bình loạn về các trận đấu nổi tiếng và những con người nổi tiếng và chúng ta hay các anh tự cho mình là một bình luận viên chuyên nghiệp. Cũng được, không sao, thêm tấm áo cà sa chưa chắc đã phải là thầy tu… ...

October 26, 2009 · kanishi

Cài lại hệ điều hành

Bản 64bit cho máu, chơi được game FFOL, sướng, mọi driver đều đầy đủ, ngon lành cành hành vô kể. Thậm chí cái SRS Premium Sound hồi xưa cài ko chạy được bi giờ lại ngon mới sướng chứ, loa hay thôi rồi, à ý là nếu nghe bằng headphone :)) cảm nhận là win7 này cài khá nhanh, nhưng khởi động có vẻ chậm hơn bản 32bit, 😕 cài xong phát chiếm nguyên 15G ổ cứng, thật là :-ss Nhận driver rất ấn tượng, duy có cái đầu đọc thẻ là chưa nhận nhưng sau đó đút cái đĩa asus vào cài thì nhận phe phé :D. Format ổ rồi cài xong xuôi đâu đấy rồi mới nhớ ra là chưa backup cái bookmarks của Opera ra, ôi bao nhiêu là link hay book vào chưa kịp đọc hichic. Mấy lần rồi ấy, thôi đưa cái nút của delicious vào FF vậy. mấy hôm nữa ubuntu 9.10 ra thì ta lại lên đời cho ubuntu nữa. Tình hình này là phải nhịn ăn nhịn mặc kiếm cái ổ gắn ngoài thôi, 160G ít quá :-j Bonus: ;)) ...

October 25, 2009 · kanishi

khoảng lặng

từ trưa thứ 2, giờ là trưa thứ 6, 4 ngày không gặp, ko nói lời nào. dù hầu như lúc nào cũng nghĩ tới, tối qua đã định sang rồi, nhưng lại thôi, 9h, chả vui vẻ gì. Nguyên nhân rất là vặt vãnh, trưa hôm thứ 2, mình định ăn ở công ty, thì TT rủ về ăn vì TT ko mang hộp cơm đi. Tất nhiên như mọi khi, mình ừ. Lúc tới nhà TT, gọi em xuống mở cửa vì lúc sáng mặc quần bò quên ko lấy chìa khóa nhà TT để ở túi quần hộp. Ăn cơm xong, mình đi rửa bát còn TT đi ngủ. Rửa bát xong mình lên nằm cạnh TT, rồi thiếp đi. Điện thoại kêu, điện thoại của TT nhé, ko phải của mình. Mình xuống tầng 1, TT nằm cố, mình bảo TT dậy đi, TN cũng vào hùa kêu TT dậy, thế là TT cáu, gắt lên là ‘có cái chìa khóa mà cũng quên’, đại loại thế. Bình thường TT cáu gắt thì cũng chỉ cười hì hì thôi, chả vấn đề gì, nhưng lần này mình bị tự ái. Cáu ai, cáu mình, gắt ai, gắt mình, lỗi của mình là quên ko mang chìa khóa. uh, đúng là lỗi. Nhưng cái cảm giác bị người yêu quát mắng, cáu gắt, thì mình quả thật chưa quen. Có lần mình hỏi TT, con gái thích nghe những lời ngọt ngào, vậy con trai có muốn nghe ko, TT bảo là chắc cũng có, uh, những thứ ngọt ngào ai chả muốn nghe. Vậy mà em cáu gắt quát mắng mình. Mình tự ái, tủi thân, đi làm hơn 3 tháng, có nhiều hôm đi làm muộn, có những hôm nghỉ ko xin phép, sếp phải gọi điện hỏi “Thái hnay ko đi làm à”, tuyệt nhiên chưa có sếp nào to tiếng, quát mắng mình. Ấy thế mà. Haiz. Hôm 19 mình cáu, ức, 20 vẫn chưa tan, vẫn bực. Biết là nên có hoa sang tặng em, nhưng cố chấp. Kể với mọi người, ai cũng cười bảo là cáu giận trẻ con, uh thì hôm nay mình cũng thấy bình thường, trẻ con, bình thường nghe người khác kể mình cũng bảo là chuyện cỏn con ngay, nhưng hôm ấy, mình là ‘đối tượng’ bị cáu gắt, bị mắng mỏ. Mình chưa đạt tới ‘cảnh giới’ để coi nó là cỏn con ngay lúc ấy. Lúc ấy mình chỉ nghĩ ‘ôi TT gắt với mình, ưh thôi, từ giờ anh ko sang nữa, để em đỡ phải xuống mở cửa cho anh, em cứ ngủ thoải mái’. Tất nhiên, suy nghĩ trẻ con, mình vốn trẻ con, 23 tuổi vẫn còn ẩm ương, chưa chín chắn, vẫn giận dỗi linh tinh. Từ hồi có chìa khóa, mỗi lần từ nhà TT về, mình đều tự xuống mở cửa, tự về, buồn phết, mình thích ko có chìa khóa hơn, để mỗi lần mình về em đều đưa xuống cửa, đều tiễn mình. Chỉ là đi mấy bước cầu thang thôi, em cũng ngại, mình đi 5 cây số cơ mà. Buồn phết. Chờ từ hôm 19, hôm nay mới thấy bài viết này trên blog em, em viết ngày 20, nhưng hôm nay, 23 mới public. Gọi mình là ‘người ta’ – thật lạnh nhạt và xa lạ. Như cứa. Mình ko thích TT gọi Đức là Honey, ko thích ko thích ko thích. ức chế. ’em muốn là công chúa, em muốn dc chiều chuộng, em muốn là bản thân em, em muốn thế này, em ko muốn thế kia, còn anh thì sao, anh muốn gì, anh không muốn gì. Nói thì dễ lắm, ‘có lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi’, hơ, nghĩ thì ai mà chả nghĩ được, ở trong hoàn cảnh như thế thì lại khác. Tất nhiên, mình sai, sai lè lè, 20/10 mà ko chúc mừng, ko tặng quà, thậm chí hôm ấy còn không cả gọi điện về chúc mừng mẹ nữa, vì chán. Tệ quá. Nhưng hôm nay là 23 xừ nó rồi. Chả có gì thay đổi được. Rút kinh nghiệm thôi. Haiz. Honey, anh thua rồi nhé, anh cá là người ta sẽ đến, sẽ mang tặng em một bó hoa, và cho dù em có sai đi nữa, người ta cũng sẽ vẫn xin lỗi. Có lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi. Người ta chẳng nói gì với em hết. Chẳng có câu chúc nào hết. Em nói rồi mà. Em chẳng trông chờ gì đâu. Nhưng em vẫn thấy thất vọng. Tự em gây ra mà, em phải tự chịu thôi. Em muốn là một công chúa cơ, rực rỡ, kiêu kì và được chiều chuộng cơ, em không muốn là một cô gái giản dị, nhẹ nhàng, hiền dịu như người ta muốn đâu. Em không muốn phải tỏ ra hiền lành, em muốn là bản thân em, bướng bỉnh và cố chấp, lúc nào cũng muốn người khác làm theo ý mình. Em muốn khi em nổi khùng lên và đập phá quát tháo, người ta vẫn mỉm cười trấn an em cơ. Có lẽ lúc ấy em sẽ phải bật cười và tự ngượng với chính mình. Người ta không làm được như em muốn. Em không làm được như người ta muốn. Honey, anh hỏi đúng lắm. Tại sao em lại đồng ý? ...

October 23, 2009 · kanishi

Mèo bạn Gạch tặng :x

Bình luận (5) huongcc — 2009-10-19 05:43 tai to :X đề nghị là tắm cho em nó khẩn trương, nom có vẻ nhom nhem rồi ;)) Nhớ nhé: tắm xong chỉ cần lau khô lông bằng khăn chứ đừng đem ra thổi quạt hoặc lấy máy sấy sấy (mèo sợ gió thổi vào tai và mặt với tiếng ồn mạnh lắm 😉 ), cứ để nó tự liếm một lúc là khô ngay 😀 ...

October 18, 2009 · kanishi

Những cô gái xinh đẹp sinh ra từ máy tính

Nguồn vnexpress.net

October 18, 2009 · kanishi

Megashare.VN – FAQ

1. Megashare.VN là gì? Megashare.VN là một website cung cấp dịch vụ lưu trữ và chia sẻ file trực tuyến. Nếu bạn đã từng sử dụng rapidshare hay megaupload hoặc mediafire, thì chắc khỏi phải nói nhiều về ‘lưu trữ và chia sẻ file’ 😀 2.Hình như Megashare.VN không có chức năng đăng kí tài khoản? Đúng vậy, chúng tôi không muốn bạn phí thời gian đăng kí tài khoản trong khi có thể dùng ngay tài khoản yahoo hoặc gmail mà bạn đã có sẵn. Internet ngày càng rộng lớn, cứ tham gia một site nào đó là lại phải đăng kí rườm rà và phải nhớ username, password, thật mệt quá đi. Chúng tôi cung cấp khả năng đăng nhập bằng OpenID, tức là bạn có thể dùng tài khoản yahoo hoặc gmail để đăng nhập vào Megashare.VN, và quản lý các file của mình. 3. OpenID là gì? OpenID là một ID do một tổ chức đứng ra cung cấp, bạn cũng có thể đứng ra tự cung cấp, ích lợi của OpenID là bạn chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất ở trang cung cấp OpenID và sau đó bạn có thể đăng nhập tự động vào các trang web khác có hỗ trợ OpenID. Điều này giảm đi đáng kể việc phải nhập đi nhập lại tải khoản của bạn. 4. Tại sao tôi nên dùng Megashare.VN? Megashare.vn là dịch vụ của VDC, đặt server tại Hà Nội, không giới hạn tốc độ tải về, tức là bạn sẽ tải file với tốc độ tối đa với đường internet nhà bạn. Download file thì lúc nào chả cần ‘nhanh, nhanh nữa, nhanh mãi’ phải không nào 😀 Và hàng loạt chính sách ưu đãi mà Megashare.vn cung cấp, xem chi tiết tại đây. 5. Tại sao Megashare.VN cho phép upload file lớn vậy? 5GB, vâng, 5GB thưa các bạn. Chúng tôi hiểu việc cắt file để upload rất lằng nhằng. Và việc tải một file về mà phải dùng hàng chục link cũng rất mệt. Với Megashare.VN các bạn có thể upload file lên tới hàng GB, rất thoải mái :> 6…. ...

October 14, 2009 · kanishi

Ngon lắm ý

Món ngon, ảnh đẹp, chuyện tình lãng mạn như mơ 😉 Nên tải hết về cả nhà ạ, rồi ngắm và thèm :)) Download bản 4:3 ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite.pdf Download bản WS ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite_WS.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien_WS.pdf Bản 4:3 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic.pdf Bản 16:9 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic_WS.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Family_feast.pdf http://www.kokotaru.com/vn/ebook/QuicknEasy.pdf Bình luận (5) huongcc — 2009-10-14 02:29 Mấy cái đường link sao thế? 😐 Tôi sẽ làm rồi ngắm và ăn :)) Gordon — 2009-10-14 13:20 Mình muốn làm nhưng ko có tgian, muốn ăn mà ko có ai làm cho 😐 @Comment trên: Cho ăn với ;;) ...

October 13, 2009 · kanishi

Chuyện tử tế

[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=3uN1qwjS2CI&w=425&h=344] Bình luận (1) Misao — 2009-10-09 03:14 Dạo này chăm viết blog ghê. 🙂 Từ hồi thay đổi thói quen ăn cơm nhà TT nên có nhiều thời gian hả.

October 8, 2009 · kanishi

Đọc thấy hay

Đắng, thơm, mạnh mẽ và khó quên như … em http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/793370/ http://bacsihoasung.com/forum/showthread.php?s=3b9640456128e5eec762a718d7841d43&t=1439 mình thích cái link thứ nhất, vì nó là tình yêu, mà tình yêu thì mình bao giờ cũng thích. mình thích cái link thứ hai, vì nó rất “tầm bậy tầm bạ” :)) nhưng mà thật, và đọc giải trí rất tốt, dù nhiều lúc cũng ko giải trí dc :d http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/792665/ thêm cái này nữa, Tuyết hâm gửi, chẹp, đọc xong mấy truyện này lại thèm cafe mới sợ chứ :)) hôm nọ đi uống nước ở Trịnh Quán chỗ Nguyễn Khang, đầu tiên gọi cacao, ôi giời ơi, cứ như là 2 thìa milo hòa vào một cốc 200ml nước ấy, nhạt như nước đường, tí thì chửi phục vụ, may là phục vụ biết điều ra đổi lại, mình gọi cafe cho lành, và cái cốc nâu nóng ở đó uống cũng ngon phết ;)) thích ...

October 6, 2009 · kanishi

Thay đổi

Thay đổi một thói quen. Hai tháng vừa rồi, hầu như cứ đi làm về là vào nhà TT ăn cơm, tất nhiên ăn xong là rửa bát, cũng thỉnh thoảng lười biếng đẩy cho TN hoặc TT rửa :”> 😛 Từ mai sẽ ko vào nhà TT ăn cơm nữa, từ bỏ một thói quen 🙂 😀 Một thói quen nữa cần từ bỏ là việc chat chit với TT trong giờ làm việc 😀 Không vào nhà TT ăn cơm nữa, tức là sẽ từ công ty về thẳng nhà, chạy bộ ở hầm và nấu cơm ăn với thằng Vinh. Cũng hay. Nhà cửa dù đã khá gọn gàng so với ngày xưa, nhưng vẫn cần dọn dẹp tiếp. Phải ở nhà nhiều thì mới có thời gian mà dọn nhà chứ, dạo này ở bên nhà TT nhiều quá, cứ như là chuyển hộ khẩu sang bên ấy ý :-j Bỏ bê nhà cửa quá, ko tốt ko tốt :-j Mình thích ở trong một ngôi nhà ngăn nắp gọn gàng, như nhà Nha Trang chẳng hạn. Mình thích nhất là cái bếp, gọn gàng, sáng sủa, ấm cúng. Mà bạn Nha Trang sao ấy nhỉ, tránh mình như tránh tà 😐 Mình làm gì xấu xa đểu giả à :-s Thay đổi thói quen, cũng có nghĩa là sẽ cố gắng chăm về quê hơn, tuần về 1 lần chẳng hạn 😀 Nghỉ là về quê. Dù xăng hơi đắt nhưng thôi ko sao. Anyway, đi nhiều thì xác xuất tai nạn sẽ cao hơn :-ss mình nói nghiêm túc đấy, ko phải là nói gở hay dở mồm gì đâu. Hơi sợ tí. TÍnh mình nhát chết mà 😛 ...

October 4, 2009 · kanishi

Show hàng

Sau 2 ngày vất vả tất tả chạy ngược chạy xuôi xem lên xem xuống, chúng tôi đã thu về một số chiến lợi phẩm như sau: còn một đôi giầy nữa nhưng lười quá ko thèm chụp nữa. Và đừng nghĩ rằng tất cả là của tớ, tớ mà có cả đống này thì khá là trung gia rồi đấy :)) có mỗi cái quần sang sáng thôi :”> Sau đây là vài hình ảnh của người mẫu ;)) mẫu bò và mẫu thô là 2 mẫu khác nhau đấy, các bạn bảo mẫu nào ngon hơn ;)) :> ...

October 4, 2009 · kanishi

Rau và thịt

Rau là tinh yêu, Thịt là tình dục , không thịt, ăn rau vẫn sống được, sống khỏe, sống lâu. Không rau, chỉ ăn thịt, bổ ngang rồi bổ ngữa..khó tiêu, giảm thọ. Cần cân đối mới hưởng thụ được hết cái hay cái đẹp. Thôi mình ăn rau. Dù thề là mình thích ăn thịt :”> À sâu răng, ăn cháo :”> :)) Bình luận (3) Gordon — 2009-10-04 17:04 ...

October 4, 2009 · kanishi

Quốc Khánh Trung Quốc

Hôm nay, trong cái ngày mà Bắc Kinh gọi là quốc khánh, chắc chắn chính quyền Trung Quốc chỉ nói về sự trỗi dậy suốt hơn hai thập niên qua và những đích đến phỉnh nịnh cơn thèm khát của nhiều người dân mộng bá quyền Đại Hán. Mao Chủ Tịch vẫn cười tủm tỉm trước cửa Thiên An Môn. Sáu mươi năm trước Mao đã thắng trong một cuộc chiến “da thịt tàn nhau”, đuổi Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan. Người dân Trung Quốc được dạy đấy là công lao. Nhưng, rồi nhiều người trong số họ cay đắng nhận ra đó là ngày Mao bắt đầu biến Đại Lục thành địa ngục. Sau đây là những thông tin lấy từ cuốn Mao Trạch Đông Ngàn Năm Công Tội, được viết bởi một nhà nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao Trung Quốc, đại tá Tân Tử Lăng. Đại tá Tân Tử Lăng viết: “Mọi sai lầm lớn của Mao như giết hại công thần, gây bè phái trong đảng, bám chặt lấy chế độ lãnh đạo suốt đời và gia đình trị, dung túng phe đảng Giang Thanh, đều thuộc thuật cầm quyền của vua chúa”. Nhưng, cho dù lịch sử Trung Hoa có không ít hôn quân, có lẽ không một thiết chế nào trước đó cho phép một con người có thể táng tận như Mao tồn tại. Tháng 8-1958 khi cả nước mới chỉ sản xuất được 4,5 triệu tấn thép, Mao ra lệnh năm ấy phải nâng sản lượng thép lên 11 triệu tấn. Mao nói: “Phải chuyên chế, phải kết hợp giữa Karl Marx và Tần Thuỷ Hoàng”. Có lẽ không có nhà lãnh đạo quốc gia nào như Mao, ra lệnh “gom phế liệu và tháo dỡ cả đường sắt để đúc thép nhằm hoàn thành chỉ tiêu tăng trưởng”. Cho dù các con số sắt thép làm ra chỉ là những báo cáo dối trá, việc huy động những người khoẻ mạnh đi làm “gang thép” đã khiến cho thóc lúa hư hỏng ngoài đồng không có người thu hoạch. Ở huyện Tỉnh Nghiên, Tứ Xuyên, năm 1959, vào lúc đói kém nhất, bình quân mỗi ngày một người chỉ được phân phối 100 gam lương thực; cứ 8 người dân, có một người chết đói. Sau gang thép, Mao phát động cao trào “đại tiến vọt” lần hai. Ngày 3-9-1958, Mao tuyên bố: “Sản lượng lương thực có thể tăng lên 370 triệu tấn, gấp 2 lần năm ngoái. Nếu năm 1959 lại tăng gấp 2 lần thì sản lượng lương thực sẽ là 750 triệu tấn”. Khi các địa phương báo lên sản lượng lương thực không những tăng mà còn xấu hơn, Mao sợ bẽ mặt bèn cho rằng ‘lương thực bị giấu bớt” rồi hăm: “Phải tiến hành một đợt giáo dục kiên quyết”. Để quán triệt tinh thần kiên quyết của Mao, Khu uỷ Tín Dương, tỉnh Hà Nam tập họp 6.000 người để đấu tố 60 người “giấu bớt lương thực” không nộp cho nhà nước. Nhưng, chính những người đi dự hôm ấy cũng đang không có lương ăn, một người chết đói tại chỗ, 19 người chết trên đường về nhà. Trên tinh thần ấy, tỉnh Hà Nam dù thu hoạch 9,75 triệu tấn vẫn báo cáo lên 22,5 triệu tấn. Năm 1959, trên toàn quốc, theo báo cáo: 270 triệu tấn lương thực, thực tế chỉ có 170 triệu tấn; năm 1960 giảm còn 143 triệu tấn. Theo đại tá Tân Tử Lăng, mùa xuân 1960 nạn đói tràn lan, có làng 80 ngày người dân không có một hạt gạo vào bụng, vậy mà Bí thư Khu uỷ Tín Dương vẫn lên giọng: “Không phải thiếu lương thực, 90% là vấn đề tư tưởng”. Trước đó, khi Bí thư tỉnh uỷ An Huy Trương Khải Phong cho giải tán 4.000 nhà ăn tập thể vì không còn lương thực, Mao phê vào báo cáo: “Trương Khải Phong đứng trên lập trường giai cấp tư sản, mưu toan phá hoại nền chuyên chính vô sản”. Khu uỷ Tín Dương sau đó lại càng “chuyên chính” hơn, phong toả, không cho dân chúng ra khỏi làng. Theo tài liệu do Bộ Chính trị Trung Quốc “giải mật” sau này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Đại Quân, một cán bộ Ban Công tác nông thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ, chỉ trong một năm, từ tháng 12-1959 đến 11-1960 có 48 bé gái 7 tuổi trở xuống bị người lớn làm thịt, chiếm 90% số bé gái cùng độ tuổi. Trịnh Đại Quân kể, người ta phát hiện ra vụ ăn thịt trẻ em đầu tiên do toán điều tra nhìn thấy “một làn khói mỏng toả ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa”. Họ bao vây, vu hồi, rồi đồng loạt nhảy vào: “Nhà Nhị Oa 8 nhân khẩu, đã chết đói 2, nhưng chỉ còn lại 5. Bé gái Thụ Tài đang bị luộc trong nồi. Trong lúc tổ tuần tra tìm dây trói can phạm, Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài nhai ngấu nghiến”. Nạn ăn thịt trẻ con sau đó còn lan ra: “Kẻ nhẫn tâm thì ăn thịt con ngay tại nhà mình. Kẻ mềm yếu hơn thì gạt nước mắt đổi con với hàng xóm”… Nạn đói có thể không tới mức như vậy nếu như tháng 6-1959 mặc dù tình hình lương thực giảm, Mao vẫn quyết định xuất khẩu 4,19 triệu tấn để lấy vàng và đô la. Theo số liệu chính thức do Bộ Chính trị Trung Quốc giải mật tháng 9-2005, sau 4 năm Mao phát động “cao trào xã hội chủ nghĩa ở nông thôn” có tới 37,55 triệu người chết đói. Nhưng, “đói” chưa phải là bi kịch lớn nhất của người Trung Quốc. Ngày 30-4-1957, Mao gặp đại diện trí thức, động viên góp ý cho Đảng, giúp sửa chữa sai lầm. Mục tiêu của Mao là dùng đại hội này để xác lập vị trí lãnh đạo tư tưởng của mình trong giới trí thức, nhưng tình hình diễn biến không như Mao trông đợi. La Long Cơ, Bộ trưởng Lâm Nghiệp, lãnh tụ của giới trí thức từ Âu- Mỹ trở về phát biểu rằng: “Tiểu trí thức chủ nghĩa Marx- Lenin lãnh đạo đại trí thức của giai cấp tiểu tư sản là người mù chỉ đường cho người sáng mắt”. Mao nổi giận. Một mặt vẫn cho thảo luận để “dụ rắn ra khỏi hang”. Một mặt, dựng lên “Vụ án chống đảng”. Theo thống kê của Trung Quốc, có 552.877 trí thức là nạn nhân của “vụ án” do Mao lập ra này. Nhưng, Cách mạng văn hoá mới là trung tâm của địa ngục. Cuộc Cách mạng do những thanh niên bị kích động được gọi là Hồng vệ binh, chỉ riêng hạ tuần tháng 8-1966, khi mới bắt đầu, “nội thành Bắc Kinh đã có hàng ngàn người bị đập chết tươi. Nhiều người khi ấy được chứng kiến những cuộc tắm máu, những kiểu giết người man rợ thời trung cổ”. Cả nước có 10 triệu gia đình bị lục soát. Sinh viên sư phạm Bắc Kinh kéo về Sơn Đông “san bằng” mộ Khổng Tử. Lăng mộ Hạng Vũ, Gia Cát Lượng, Ngô Thừa Ân… cũng bị đập phá. Ngay đến một người bạn chiến đấu của Mao, đang là Chủ tịch Nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, ông Lưu Thiếu Kỳ, cũng bị Mao bỏ mặc cho Hồng vệ binh tàn sát. Năm ấy ông Lưu đã 69 tuổi, tay bị thương khi cùng Mao chiến tranh, tận mắt chứng kiến vợ là Vương Quang Mỹ bị bắt giam; ba người con đang tuổi đi học bị đưa vào trường thẩm tra; bé út 6 tuổi phải theo bảo mẫu ra khỏi Trung Nam Hải. Ông Lưu, bị giam ngay trong phòng Chủ tịch Nước, với 7 cái răng còn lại, cơm ăn thì thường là thiu, ông bị tiêu chảy, lại không thể thay quần áo, trong phòng hôi nồng. Đã thế, ngày nào cũng bị đấu tố, hạ nhục rồi bị lưu đày cho đến khi chết đau đớn hơn cả một kẻ ăn mày. Cuộc Cách mạng văn hoá kéo dài 10 năm đã lấy thêm sinh mạng của gần 20 triệu người dân Trung Quốc. Đại tá Tân Tử Lăng giải thích: Thoạt đầu Mao làm “đại tiến vọt” để đưa Trung Quốc vượt qua các nước phương Tây hòng làm ‘lãnh tụ thế giới”. Khi thất bại, dẫn tới cái chết của hàng chục triệu dân thì Mao lại làm tất cả mọi việc để hòng che đậy những sai lầm ấy. Đại tá cho rằng: “Không có sai lầm của đại tiến vọt thì không có đại cách mạng văn hoá để bức hại Lưu Thiếu Kỳ, gạt bỏ Lâm Bưu, phế truất Đặng Tiểu Bình… nhằm đưa Giang Thanh lên nắm quyền”. Theo Đại tá: “ Mao truyền ngôi cho Giang Thanh là bất đắc dĩ. Nhưng, Mao cần có hai thế hệ: Giang Thanh và Mao Viễn Tân, đủ để viết lại lịch sử, chối phắt trách nhiệm làm 37,55 triệu người chết đói”. Cuốn sách mô tả rất chi tiết những mưu mô của Mao. Nhưng, đại tá Tân Tử Lăng cho rằng nếu như người dân có tiếng nói, các thiết chế đảng và nhà nước có tiếng nói, những người có lương tri nói lên sự thật với Mao không bị quy kết là “chống Đảng” thì Mao không thể gây ra những tội ác đau thương cho nhân dân, cho đồng chí của mình như thế. Thật cay đắng khi theo đại tá Tân tử Lăng, chỉ khi “vị cứu tinh” chết đi nhân dân Trung Quốc mới có đường để sống. Những cải cách mà Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đặng Tiểu Bình khởi xướng là thực hiện lại một phần những gì mà người dân Trung Hoa đã có từ trước ngày 1-10-1949. Đại tá Tân Tử Lăng lý giải: “Chỉ cần trả lại quyền lợi và tự do cho nhân dân, tự họ sẽ lựa chọn con đường phát triển và sáng tạo tương lai xán lạn”. Cuốn sách được xuất bản tháng 7-2007 và tái bản tháng 6-2008 tại Hong Kong, nhưng đã gây chú ý đặc biệt và gây tranh cãi trong người dân Đại lục. Có lẽ vẫn có những người dân Trung Quốc ngưỡng mộ Mao; có lẽ vì hơn 60 năm qua họ đã được dạy Mao là người vĩ đại; có lẽ họ không muốn phủ nhận chính họ vì một thời họ đã tôn sùng Mao, đã trở thành Hồng vệ binh gây nhiều tội ác. Nhưng, có lẽ, cũng có nhiều người Trung Quốc tự hỏi, nếu như không có ngày 1-10-1949, Trung Quốc có phải trải qua 3 thập kỷ địa ngục như vậy không. Lịch sử không có chữ “nếu”, cho dù có ai đó đang nghiên cứu về con đường mà Việt Nam lẽ ra đã đi nếu như Mao không nắm quyền kể từ năm 1949. Nghe nói Thông Tấn Xã Việt Nam mới cho dịch và xuất bản cho các cơ quan, đơn vị cuốn sách của Đại tá Tân Tử Lăng. Mục tiêu của Thông tấn Xã Việt Nam thường không phải kinh doanh. Hy vọng là đã có nhiều người Việt Nam đọc được. Huy Đức điểm sách ...

October 1, 2009 · kanishi

Lucene tập 2

http://lucene.apache.org/java/2_3_2/queryparsersyntax.html Grouping Lucene supports using parentheses to group clauses to form sub queries. This can be very useful if you want to control the boolean logic for a query. To search for either “jakarta” or “apache” and “website” use the query: (jakarta OR apache) AND website This eliminates any confusion and makes sure you that website must exist and either term jakarta or apache may exist. rất hữu ích, hehe, nhờ có cái grouping này mà mình có thể xử lý được yêu cầu của sếp Giang một cách đỡ tốn công sức, hẹ hẹ 😛 ...

September 30, 2009 · kanishi