Không có gì để nói

chỉ có một cái ảnh mà thôi :)) Bình luận (8) Gordon — 2009-12-12 04:37 =P~ Misao — 2009-12-12 06:22 Ko hiểu? Em này làm cùng bác à? 😀 Thaimeo — 2009-12-12 10:19 bác Misao ngây thơ thế nhỉ, em này mà làm cùng em thì em làm việc thế nào được = )) ảnh đẹp thì post thôi :”> Gordon — 2009-12-12 13:53 Người Việt dùng hàng Việt thôi nhá, ko là ta méc cô nó đấy >:) ...

December 12, 2009 · kanishi

PDFTOWORD thần thánh

Hôm qua bạn NTBB nhờ mình chuyển từ pdf sang word mấy cái tài liệu, thử cách thông thường là view as HTML trong gmail thì chỉ được một nửa của một file, còn một file thì view được nhưng copy ra là nỗi tung tóe, hì hục mãi không có cách nào, nhờ bọn pdftoword.com chuyển thì mãi ko thấy nó gửi vào email, thấy có 24 trang nên ngồi gõ lại :)) mỏi cả tay 😐 gõ xong cái internet fpt dở chứng khốn khổ khốn nạn mãi không tài nào upload file lên được, trong khi tải từ megashare.vn về vẫn 2-3M/s. điên tí thì đập switch 😐 sau một thời gian kiên nhẫn ko ngừng nghỉ thì cũng gửi dc sáng dậy thì thấy bọn pdftoword gửi mail, ôi giời ơi, bọn nó chuyển xịn ghê gớm, nguyên font, nguyên format, chuẩn không cần chỉnh chữ nào, không lỗi tí ti, trong khi mình bục mặt không chuyển được, dùng đủ mọi phần mềm. Ngưỡng mộ quá, mội tội chắc nhiều yêu cầu nên phục vụ lâu quá 😐 mới chôm được ít icon đẹp, share 😛 ...

December 11, 2009 · kanishi

Photobucket nâng cấp

Có vẻ có nhiều chức năng hơn. Tên cũng thay, có cái My Home thay cho My Album thì phải 😀 Sau khi upload ảnh thì hiện chỗ để ghi mô tả, tag cũng gọn gàng thông minh hơn, không ngu ngu như ngày xưa 😀 Có cả mục Stats để xem ảnh nào được xem nhiều nhất, hay phết, nhưng hơi đơn giản, muốn chi tiết thì phải trả tiền 😀 Photobucket công nhận hay ho. Nhưng mà nhiều quảng cáo quá, có lẽ chuyển sang dùng anhso.net cho nó ủng hộ hàng VN ;)) Storage Used 269MB (53%) Storage Used 269MB (53%) ...

December 10, 2009 · kanishi

Google DNS

Do OpenDNS không vào được facebook, nhằm cứu các thần dân facebook ở Việt Nam, bạn Google tốt bụng đã tung ngay ra cái GOOGLE DNS cực khủng. 8.8.8.8 8.8.4.4 greate :))

December 4, 2009 · kanishi

Tiêu tiền không đếm

Hôm trước thằng Tùng hỏi sếp Giang có hay đi BigC không, sếp bảo cũng thỉnh thoảng, nó hỏi sếp trả tiền mặt hay dùng thẻ, sếp bảo là cũng thỉnh thoảng dùng thẻ, sếp khuyên nên dùng tiền mặt, vì dùng thẻ, quét roẹt một cái, không thấy xót tiền, :)) mình mới đăng kí dịch vụ thanh toán online cho cái thẻ debit, mua mấy cái domain, thấy rất sướng :)) và đúng là không rút ví lấy tiền ra trả thì không thấy xót thật, chỉ thấy sướng =)) nguy hiểm quá :”> nhận tiện là dùng cái promo code yhkw105a thì đăng kí domain .com ở godaddy chỉ còn 6.99$, cộng thêm phí của ICAAN gì gì đó là thành 7.17$, rẻ hơn name.com rồi anh Tú béo nhé :)) ...

December 3, 2009 · kanishi

Innocent Steps(2005) – Romantic Comedy

Đạo Diễn: Park Yeong-hoon Diễn Viên: Moon Geun-yeong, Park Geon-hyeong Nhà Sản Xuất: Showeast Ngày Khởi Chiếu: 2005/04/28 Độ Dài: 110 phút Nội dung: Với những bước nhảy mê hồn, Na Young Sae là một vũ công đầy triển vọng ở thành phố Seoul lộng lẫy. Nhưng khi sự nghiệp đang chín muồi cũng chính là lúc Young Sae gặp những bất trắc đau lòng nhất. Bị đối thủ truyền kiếp Jung Hyo Soo hãm hại, chân anh gặp phải một vết thương nghiêm trọng. Thể xác chưa phục hồi, anh lại phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần ghê gớm khi mất người bạn nhảy rất ưng ý vào tay Jung Hyo Soo! Khó khăn này nối tiếp khó khăn khác tưởng chừng như đánh gục Young Sae, nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi Jang Chae Ryn xuất hiện Đóng vai chị mình là Jang Chae Min sang Hàn Quốc để thực hiện hợp đồng, Jang Chae Ryn (Moon Geun-Young) trở thành bạn nhảy mới của Young Sae. Hai người phải đăng ký kết hôn giả để có đủ thủ tục pháp lý cho Chae Ryn lưu lại Hàn Quốc. Mọi chuyện trở nên rắc rối khi thân phận của Chae Ryn bị bại lộ, cô bị sa thải và trở thành người vô gia cư ở nơi đất khách quê người. Tưởng chừng cuộc phiêu lưu của cô gái 19 tuổi đã kết thúc và niềm hi vọng trở lại sự nghiệp đỉnh cao của Young Sae cũng mãi mãi chôn vùi. Nhưng với một sự kiên định ghê gớm cùng những cảm tình vừa chớm nở, họ đã nắm tay nhau để đứng dậy, động viên lẫn nhau và không ngừng luyện tập cho ngày trở lại. Nhưng một lần nữa, Jung Hyo Soo lại quay lại với những âm mưu thâm độc, cản phá bước đường của Young Sae… Liệu mọi chuyện có tái diễn tồi tệ như trước? Phim Hàn Quốc với những cảnh quay nhẹ nhàng lãng mạn và những vũ điệu mê ly chắc chắn sẽ không làm những fan Hàn thất vọng. em Moon Geun-yeong xinh long lanh :”> download: http://megashare.vn/download.php?id=130826 ...

November 30, 2009 · kanishi

Hay nhỉ

Hôm nay là ngày gì ấy nhỉ, rất là hay ho. Đầu tiên tới công ty, đang vui vẻ ngon trớn, anh Giang tới phát, mất điện, thế là đóng cửa văn phòng ra quán cafe ngồi. Được đi ô tô của sếp GiangDK. Điều hay ho thứ nhất là bị mất điện đúng lúc đang burn đĩa windows7. Đêm qua mình tải bản windows7N về để sáng nay burn và cài, bản ultimate đang dùng ngon thì anh Phong lừa mình thử boot vào MacOS, toi luôn cái MBR, sửa MBR lại thành ra bị MS phát hiện là dùng w7 đểu. Thế là phải cài lại. Vì đang burn đĩa nên ko thể tắt máy, mất điện thì thang máy ko hoạt động, mình bê cái laptop trước ngực đi bộ từ tầng 15 xuống tầng 1. nghĩ mà cũng thấy lố bịch =)) Quán rõ xa, “Vô ưu trà quán” ở Trần Quang Diệu. Ba anh em siêu nhân uống Tà Xùa Tùa Xà. Bạn Thảo và anh Giang Bang Kang uống trà gì ấy, bí ẩn lắm. Bạn Thảo có kiểu uống trà rất hay nhá, cho thìa vào đảo trà như ngoáy cháo rồi uống =)) Mình burn đĩa, hí hửng cài, nhưng khốn thay, cái đĩa dvd 4k bị lỗi sao đó, ko cài được. Thế là tan tành giấc mộng dùng key xịn, căn bản mình xin được key bản windows7N, chứ ko thì phải tải về làm gì, đĩa w7 mình đâu có thiếu 😀 Ko cài được mà lại trót format ổ, nên đành nhờ anh Phong béo cứu tinh burn cho cái đĩa AIO Activated. Keke, lâu ơi là lâu, đánh được ván cờ với Tùng dâm, nói chung chú Tùng ko phải đối, còn phải học hỏi nhiều ;)). Trong thời gian đánh cờ thì bạn Hiền lại ríu rít gọi báo máy hỏng, cũng may quán cafe gần chỗ bạn ấy, nên bạn ấy mang netbook ra. Cài xp cho cái netbook vật vã ko dc. Tức quá, cài luôn win7 ultimate =)) lại được ngay mới ngon, nhận driver rất ác, win7 gớm thật :)) Mà hôm nay là ngày gì, 2 ngày mình có 4 lời yêu cầu cài máy tính, hichic, ặc ặc keke, lap già của Thảo Nguyên, lap của mình, netbook của Hiền, và desk của vợ bạn Trung. Ah hôm nay thêm được một tính năng thần thánh cho megashare, đó là giữ shift và chọn nhiều file, :”> ăn trộm của gmail 😀 dù chưa dc pro như nó nhưng cũng là tạm tạm, với lại thêm cái đếm số lượt request file download, đếm thế cho các cháu nó mừng, kẻo một file dc tải ầm ầm mà số lượt tải toàn hiện là 0. 😀 Megashare còn nhiều thứ phải làm quá mà dạo này rét, ko ở lại cty được, chán thế chứ. Giờ mà là mùa hè là mình ngủ lại cty suốt luôn. Dạo này thấy làm việc lại vui mới sợ chứ :)) ...

November 27, 2009 · kanishi

Hoa cải ven sông

http://dantri.com.vn/c135/s135-362444/mua-vang-hoa-cai-xon-xao-ca-dien-dan.htm http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2008/11/3BA08927/ tình hình là do thằng bạn cùng nhà có cái máy ảnh, nên đọc báo thấy hoa cải, đua đòi đi chụp, rủ mình đi, mình thì toàn bị kêu là lười đi chơi. Ừ thì đi phát, dù cũng hơi sợ lạnh và muốn ở nhà ngủ, nhưng mà may mắn thay, hôm ấy trời nắng ấm. Hướng đi: qua cầu Long Biên hoặc Chương Dương, trực chỉ Cầu Đuống, phi xe sang, qua cầu, rẽ phải, đi theo hướng ra cầu Phù Đổng, đi khoảng 3km thì tới, có vài em hướng dẫn viên rất nhiệt tình đưa bạn đi gửi xe và dẫn ra tận ruộng, 20k/người 😀 đừng kêu đắt, vào đó chụp bạn giẫm đạp hoa nhà người ta tung tóe, tớ thấy 20k là chấp nhận được, đi rõ xa, 20km, chả lẽ tới rồi ko chụp lại đi về. ...

November 26, 2009 · kanishi

Easyphp in windows7 64bit

Cách dễ nhất và nhanh nhất để tạo localhost, test tiếc nghịch ngợm chính là dùng easyphp, gọn nhẹ, hơn xampp là cái chắc ;)) đơn giản, dễ dàng. Nhưng trên bản 64bit nó dở chứng ầm ĩ ko dùng dc, hôm nọ cài apache rồi php mệt quá, hnay cài thêm mysql nhưng khổ quá, may tìm ra cái này, chiếm luôn :)) http://ryan.rawswift.com/2009/09/20/easyphp-on-64-bit-windows-7-how-to-fix-apache-and-mysql-problem/ EasyPHP on Windows 7 Apache I am accustomed in using EasyPHP on a Windows platform. Installation, running, and configuring it is always a breeze (on Windows XP that is). Recently I’ve installed Windows 7 RTM on my MSI notebook and installed EasyPHP 5.3.0, though the Installation goes flawlessly but then when I launch the stack software, Apache wouldn’t start. I turned off the firewall but no luck. So I did a search on google, again no luck with Windows 7 specific solution but I found one for Windows Vista. I tried it anyway, then BAM! It worked! I finally got Apache to start, tried opening the local default web and it worked perfectly. Here’s the error message and how to fix it: ...

November 25, 2009 · kanishi

Thân làm con bệnh

Dạo này đau yếu bệnh tật luôn, thành ra phòng khám với mình lại thành chỗ quen biết, đi nhiều lại có nhiều điều hay ho để kể. Tập 1, đi khám răng ở nha khoa Úc Châu, chỗ đầu Trường Chinh, ngã tư sở, vào phát, cả phòng khám gần chục nhân mạng nhìn mình trừng trừng như nhìn người ngoài hành tinh. Tất cả đang chăm chú theo dõi bộ phim trên cái tivi LCD trên tường, mình vào phá hỏng thời gian giải trí của y và đồng bọn. Một em y tá (đoán thế) tóc dài chấm lưng, hơi vàng vàng, rất là sanh điệu, mặt cũng xinh xinh, hỏi mình chứ: anh đi khám à, ngồi ngồi, ừ thì ngồi. Hỏi chứ, anh lần đầu tới đây khám à, chả đầu thì cuối chắc, đầu thì mới lơ ngơ như bò lạc thế này chứ. Hỏi họ tên, số dt, địa chỉ, năm sinh, rất tử tế. Rồi dẫn lên tầng 2, tưởng làm gì, hóa ra đưa mình vào một phòng khám vô cùng hiện đại, Úc mà, phải hại điện chứ. Một bác bác sĩ rất là to béo phúc hậu bước vào, giọng Sài Gòn dễ thương, nhìn phát biết bệnh luôn, khám 1 phút xong, xuống tầng ghi đơn thuốc, mình nhìn vào cái bảng giá nhổ, hàn, làm răng toàn tiền triệu hãi quá, tưởng quá này đơn thuốc cũng khủng đây. Đưa đơn cho mình xong, dặn uống thế này thế kia, rồi chả nói gì nữa, ko thấy đưa thuốc. Ô thế tự đi mua à, hay, gần nhà mình có nhiều hàng thuốc giá rẻ lắm. Bác sĩ hẹn uống thuốc xong tới xử lý cái răng, nhổ nhiếc gì đó. Mình cám ơn rồi té luôn, free, sướng. Ra đi mà lòng phơi phới. Tập 2, khám mắt ở Viện mắt TW, chỗ Bà Triệu, đưa thằng em họ đi khám, nó từ hải dương lên, mình có tin mấy phòng khám ở hải dương nên bảo nó lên hn anh đưa ra viện tw khám cho máu. Vừa gửi xe xong, đi ra, thấy ngay mấy chị cò tay cầm tập hồ sơ bệnh án, bảo 2k một cuốn, okie, đi đường cò cho nhanh, sợ vào đông như kiến lâu mất thời gian. Rồi cò bảo, 20k chị lấy hóa đơn rồi đưa vào khám luôn cho, tiền khám là 80k, tất là cả là 100k, có vẻ cũng ko đắt lắm. Okie, nhanh đi. 10′ sau chị ta quay lại đưa cho cái hóa đơn, phiếu gọi, phòng 203 tầng 2 nhà B, hóa đơn thu tiền có 30, tiên sư, thế mà lừa mình là tiền khám 80k, chả hiểu trời đất thế nào, nhìn mình nhà quê thế mà cũng ko thương tiếc chém rất mạnh tay. Thân làm con bệnh mới khốn làm sao. Vào khám. CŨng chả đông như mình tưởng, khám một lúc đi ra, hỏi thằng em, có khác gì ở hd ko, nó bảo chả khác gì, khám y như thế, kết quả y như thế. Ôi thôi, mình lại ngu rồi, thế thì kệ xác nó ở hd, lôi nó lên hn mình mệt xác đưa nó đi khám, tốn nhiều hơn mà chả ăn giải gì. Chán. Ra ngã tư sở làm quả kính, 60k cái gọng, 80k cái mắt. Xong. Mà kể cũng lạ, thằng này gu thẩm mỹ khác hẳn mình, hồi xưa đưa nó đi mua áo cũng thể, nó chọn cái áo mình ko ngửi dc, lần này nó chọn cái gọng mình cũng nuốt ko trôi, trông như hâm. Chán. Trong lúc chờ cắt kính, mình để nó ở đó, đi ra chỗ đầu Láng, vào khám tai mũi họng, chả là cái mũi nó sụt sịt cả tuần ko khỏi, sợ. Vào phòng khám, bác sĩ chưa tới, có 2 em y sĩ y tá gì đó. Mình vừa vào, em ấy bảo ngồi, rồi hỏi bị sao, mình bảo mũi sụt sịt, em ấy đút ngay hai cái bông vào sâu tít trong hốc mũi làm mình tí ngất, toàn phải thở bằng mồm. Bảo là bông có thuốc hay cóc cóc gì đó, mình chỉ thấy lạnh lạnh, mát mát, dễ chịu, keke. Lúc sau bác sĩ tới, khám cho một thằng ku bé tí, nó khóc như điên, bố mẹ nó phải đè ra, hãi quá. Tới lượt mình, bác sĩ cầm cái ống nội soi, đầu tiên là soi tai, kêu là tai mình bẩn quá, hic, có rửa cóc bao giờ mà chả bẩn. Sau đó soi mũi trái, rồi soi mũi phải, cho vào mũi rõ sâu, làm mình tí thì nôn ọe. Giờ về nhà ngồi viết mà vẫn còn choáng váng. Sau đó soi cả họng. Rất chuyên nghiệp, rồi in màu cả mấy cái hình nội soi cho vào sổ khám bệnh. sợ chưa. Sau đó em y tá đưa mình lên tầng 2, lại tầng 2, chỉ 2 người trong phòng, bỏ giầy dép ở ngoài, em ấy bảo mình nằm lên giường, rồi bắt mình kêu ‘kekekekekeke’ liên tục, bảo là để cho thuốc ko rơi xuống họng, rồi em ấy nhỏ thuốc vào mũi, lấy cái ống chọc vào mũi, mình chả phân biệt dc là thổi hay là hút nữa, chỉ thấy ù ù cả tai, kêu ke ke như điên mà vẫn bị xuống họng, đắng suýt chết. Sau 10′ kêu kekeke như thần kinh, thì ra phòng ngoài, ngồi xông mũi, hít thuốc hít thuốc, chả thấy phê tí nào, chỉ thấy đắng ngắt. Chán ghê. Cuối cùng thì cũng hít hết chỗ thuốc. Xuống dưới ngồi đợi, phải làm ngay cốc nước ko thì đắng rát cổ họng. Được cái hút dịch mũi và xông mũi xong thấy cũng thích thích, mỗi tội kêu keke nhiều hơi mệt. Xuống dưới thì bác sĩ nhỏ thuốc gì đó vào tai, rồi nhét hai cái bông vào, thuốc ngấm ngấm, cảm giác buồn buồn trong tai mà ko cho tay vào ngoáy được. Mọi người nói thì nghe cứ ù ù vì có bông trong tai, gần 10′ sau mới dc giải thoát, bác sĩ rửa tai, dễ chịu phết, keke. Dưng mà cái giá thì ko dễ chịu tí nào, ngoáy ngoáy xịt xịt một lúc vào tai mình mà những 160k, 80k một tai. Bóp nhau ghê. Sau đó là màn kê đơn thuốc, kê xong kêu là mua ngay tại đây đi, cho tiện, phục vụ tận răng, vâng, cái giá của tận răng là 183k tiền thuốc, tởm quá, mà em y tá còn cộng nhầm thành 773k, mình suýt ngã lăn ra. Cộng lại phát xem nào, gì mà lắm thế, nội soi 150k, xông mũi hút dịch gì gì đó 60k, rửa tai lấy dị vật 160k, mình bảo lấy dị vật quái gì, nó bảo rửa tai là 160k rồi, tiên sư. Mình ko lấy thuốc, tí tự đi mua. Y như rằng, ra hiệu thuốc anh dược sĩ tốt bụng bảo cái loại kháng viêm này đắt quá, 20k một viên, lấy loại khác tá dược tương tự mà chỉ 10k thôi, okie, chơi luôn. Rút cục thuốc hết 132k. Haizz, thôi chả chơi với các bạn phòng khám tư nữa, nhất là phòng khám đa khoa Hà Thành, giết người ko dao. May ra chơi với Úc châu cho lành lặn, đắt tí nhưng mà vẫn tử tế hơn. Đến khi nào VN mới đủ giàu để người dân đi khám bệnh ko mất tiền nhỉ, ôi còn xa lắm thiên đường XHCN ơi. Nhớ là đọc trong tuổi thơ dữ dội, anh phụ trách đội của Mừng bảo là khi nào đánh xong giặc, nhà nước sẽ cho các em đi học ko mất tiền, sẽ khám và chữa bệnh ho của mẹ em Mừng cũng ko mất tiền. Ôi, tất cả chỉ là lời nói mà thôi, đừng tin những gì nó nói, hãy xem những gì nó làm. ...

November 22, 2009 · kanishi

Ba lần yêu cô giáo

Đến bây giờ mình vẫn tiếc là không lấy vợ là cô giáo. Các cô thường xinh, tính tình thường mềm mỏng, biết nuôi dạy con, không phải đi công sở ngày tám tiếng, thời gian chăm sóc gia đình khá nhiều. Nhất là cái đoạn dạy con thì hết chê, chồng cứ yên tâm kê cao gối ngủ, khỏi phải lo lắng gì. Mình nhớ ngày xưa tụi trẻ con còn bé, chuyện dạy con mình vẫn ỷ lại cho vợ. Một hôm rượu say đang nằm lơ mơ nghe cu Líp hỏi mẹ nó làm toán, nói làm trong ngoặc trước hay làm ngoài ngoặc trước mẹ? Mẹ nó nằm mắt đã liu riu, vươn vai ngáp dài một cái, nói trong ngoặc ngoài ngoặc gì cũng được. Chỉ một câu đó thôi làm mình hoảng hồn, từ đó cạch không cho mẹ nó dạy con nữa. Cái số mình không lấy đựơc vợ nhà giáo, yêu đến ba cô chứ ít đâu. Xưa gái sư phạm đẹp mê tơi. Thời này chọn vào sư phạm gồm cả hình thức nữa hay sao mà tuyệt không thấy cô nào xấu. Mình học Bách Khoa, gái Bách Khoa ma Văn Điển tất nhiên không màng, cuối tuần thằng nào thằng nấy hăm hở tìm về mấy trường sư phạm. Trường sư phạm I ở Cầu Giấy, muốn lên đấy phải có hai thứ, một là dép nhựa Tiền Phong, hai là chiếc xe đạp, đó là vũ khí tán gái thời này, nhất là các em sinh viên. Trong lớp chỉ có năm bảy thằng có, cho nên phải nịnh nọt chúng nó, ngày thuốc lá kẹo lạc, tối cháo phở chè đỗ đen , mới có thể mượn được đúng chiều thứ 7. Xỏ được dép nhựa Tiền Phong cưỡi được xe đạp mới phi lên Cầu Giấy, mò vào phòng có em mình quen cứ thế đọc thơ hết bài này sang bài khác, mặc kệ các em trong phòng đang làm gì, đọc thơ chán thì về, thế thôi. Tán gái y chang thằng chập mạch thế mà cũng kiếm được một em. Em này quê Hà Tĩnh hơi thấp chút nhưng trắng nõn nà, tóc đen mượt, mắt to sáng long lanh, hát hay hết chê. Một hôm chủ nhật chở em đi chơi, mời em vào ăn phở, thời này mời nhau bát phở gọi là sang. Em điệu chút, nói em chã em chã đôi câu rồi cũng vào theo mình. Đang ăn thì em thấy một đoàn mười mấy đứa bạn cùng khoá đang rong ruỗi vỉa hè, em bèn chạy ra gọi tất cả vào quán phở. Tim mình thắt lại, cuống tim teo lại chỉ bằng sợi tóc. Mình đội cái mũ cối lẻn ra khỏi quán, chạy đến ngã tư tìm mấy bà phe, cái mũ cối đáng giá 80 đồng chỉ bán 50 đồng, rồi vội vàng chạy về quán phở. Chẳng dè em đã thanh toán xong xuôi. Không ngờ em là con nhà giàu, thấy thế chuồn luôn. Mình được giáo dục cẩn thận, ghét nhà giàu như nhà nông ghét cỏ, cứ ghét như thế cho đến chục năm sau mới biết mình ngu. Em thứ hai ở Quảng Ninh, em là cô giáo cấp 1, cao ráo trắng trẻo, xứ than đá đen sì lại sinh ra con gái trắng như trứng gà bóc, đặc biệt là gái Cửa Ông. Hồi đó mình đóng quân ở Mông Dương, chiều nào xuống suối cũng thấy em đi gánh nước, hình như em tăm đúng giờ mình tắm để đi lấy nước hay sao a. Thường ngày gặp nhau em chỉ cười cái rồi cúi mặt đi, hỏi gì không nói. Mình nói đưa anh gánh giùm cho, em dẩu môi nói không dám rồi ngoảy đít chạy đi. Hôm ấy mình tắm dưới suối, em xuống lấy nước, đứng trên bờ lấy sỏi ném đá trêu mình, mình nhảy lên đè nghiến em xuống, lập tức bị em cho một bợp tai nảy đom đóm, nói mất dạy. Vừa đau vừa ngượng mình cạch mặt em luôn, gặp em đâu thì cố tình đi vòng ra xa, tránh chạm mặt. Chẳng dè thế mà lại ăn, em chặn đường hai ba bận, nói em làm thế anh không ân hận còn giận em à, nói năng thì bặm trợn nhưng cặp mắt lại long lanh sũng nước. Mình mặt lạnh, nói anh mất dạy em quan tâm làm gì. Em sà vào ngực mình, đấm đấm cấu cấu, nói ghét lắm ghét lắm. Mình bế xốc em vào nương ngô gần đấy, thế là yêu nhau tới bến, he he. Yêu nhau được ít lâu, một tối em rủ mình đi chơi cho bằng được, mình trốn trại đi với em, được em chiều chuộng thoải mái tới khuya mới về. Tới gần cổng doanh trại em bỗng ôm ghì lấy mình, nói đi chơi nữa, không về đâu. Hỏi ra mới biết ngày mai em đi lấy chồng. Xong om. Cô thứ ba giáo viên cấp hai, cao to múp máp, mặt đẹp như mặt Đức mẹ, đẹp khét tiếng ngành giáo dục Quảng Trị, mình tán được cũng nhờ cô vợ chú Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) trợ thủ, vợ chú Vinh dạy cùng trường với em đã nhăm nhe với em rồi, em cũng đã biết nhà mình rồi, thơ mình em rất thích, thành thử mình về đó có ba ngày thì cưa đứt đục suốt, hi hi đã đời. Đã nhất là dắt em vào quán cà phê, bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ em. Mình vừa uống cà phê vừa rung đùi nhìn đám đàn ông ngó ngó liếc liếc em, sướng rêm. Duy nhất em này mình có làm bài thơ tặng, làm rất kì khu, ai cũng khen, được đăng nhiều báo in nhiều tuyển tập, gọi là Bài thơ không vần hát cùng mùa hạ, định post lên cho bà con xem nhưng không sao nhớ hết, ai có nó không cho xin với. Ba mình đã lên nhà em đặt vấn đề, gọi là đi nói, nhà em cũng sẵn lòng thì mình bị tai nạn chấn thương sọ não, vỡ xương bả vai. Mẹ em đi bói, thầy bói nói anh này chừng ba bốn năm nữa thì đổ điên. Em không nói ra, bố mẹ em cũng không nói ra nhưng cả gia đình và em cứ lạnh nhạt dần, rồi hỏng. Mình nhớ cái đêm cuối cùng đi tàu cùng em vào Quảng Trị. Tàu chợ chật ních, người lên mỗi lúc một đông cứ đẩy em ra xa, gọi mãi không thâý. Đến nửa đêm thì đến ga Diên Sanh, mình xuống ga tìm em khắp các toa tàu đều không thấy, tàu chạy rồi vẫn không thấy em đâu. Mình ra ngoài ga, ngồi tựa gốc cây hút thuốc chợt gốc cây bên kia có tiếng thì thầm, nghe rất rõ tiếng của em. Mình đi đến gần thì thấy em đang ngồi tựa vai một chàng công an cực kì đẹp trai. Mình lẳng lặng đi vào sân ga, nhảy tàu vô Đà Nẵng ngay trong đêm. Thế là xong om cả ba em, hu hu. copy từ: http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-lần-yeu-co-giao/ ...

November 21, 2009 · kanishi

Tình yêu có thể vượt qua những gì?

(Chôm từ blog của Thủy Tiên) Câu này ngày xưa Mai vẫn hỏi tôi. Tôi cũng quên mất mình đã trả lời thế nào, vì câu trả lời của tôi mỗi ngày một khác. Nhưng tôi lại không thể nào quên được câu trả lời của Lan Anh: Tình yêu có thể vượt qua cả sự từ chối. Câu này đặc biệt đúng với những người đã và đang yêu đơn phương một người nào đó. Còn với riêng tôi thì, tình yêu vượt qua được cái gì, còn tùy thuộc vào bản thân tình yêu ấy. Trong thế giới muôn màu muôn sắc này, có lúc tình yêu có thể vượt qua tất cả: những chướng ngại ghê gớm nhất, những tháng ngày tăm tối nhất; có lúc, ranh giới giữa 2 người chỉ mong manh như sợi chỉ mà ta lại không thể nào vượt qua, cho nên đành lỡ mất. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách không gian, khi người này ở Nam và người kia ở Bắc. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi một ai đó yêu người kém mình nhiều tuổi. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về địa vị khi vị tổng thống yêu cô hầu bàn. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về huyết thống, khi mà ngày xưa nàng Tô Thị đã yêu người anh ruột của mình mà không hay biết. Tình yêu có thể vượt qua sự ngăn cấm khi mà trên đời này vẫn còn khá nhiều những đôi theo kiểu Romeo và Juliet. Tình yêu có thể vượt qua cả sự nhàm chán, như ông bà mình, trải qua bao năm tháng, bao buồn vui lẫn lộn của cuộc đời vẫn sống cùng nhau trong một mái nhà. Có những tình yêu mà chỉ có cái chết mới có thể chia lìa họ. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách không gian, khi ở 2 phương trời xa lạ mình không thể nào hiểu nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi những quan niệm và cách sống không thể nào hòa hợp với nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua địa vị, khi ta không thể phá bỏ hàng rào ngăn cách của 2 thế giới. Tình yêu không thể vượt qua sự ngăn cấm khi ta không đủ lòng dũng cảm. Tình yêu không thể vượt qua sự nhàm chán khi ta chưa yêu đến mức coi người ấy là một phần của bản thân mình, vì chỉ có mình mới không thể chán mình thôi. Và tình yêu chẳng vượt qua được điều gì cả nếu ta không hy sinh vì người mình yêu. Có lẽ tôi đang không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, vì mọi thứ tình yêu trên đời đều cần biết hy sinh. Nhưng tình yêu không phải là thứ không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi. Cho nên nếu một ngày nào đó hết yêu nhau, hay ta tự nhiên rung động vì 1 người nào khác thì hãy nói ra lời chia tay, dù biết có phải làm cho người kia đau khổ. Suy cho cùng, thứ duy nhất mà tình yêu không thể nào vượt qua được lại chính là tình yêu. Nhưng tình yêu vẫn là thứ con người luôn cần phải có. Cho nên nếu không muốn để nó mất đi thì hãy giữ gìn. Bao giờ giữ được cũng khó hơn là đánh mất, phải không ? ...

November 20, 2009 · kanishi

Bên trong trụ sở mới của Twitter

Twitterhttp://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA15D0D/ Google: http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/03/3B9FFF28/ Facebook:http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA1535E/ Bình luận (1) Anthony Mueller — 2011-04-22 12:17 The best artcle at any time ! great name great explanation and the blog very interesting !

November 19, 2009 · kanishi

3 – CÁCH TĂNG ĐỘ RỰC RỞ VÀ ĐỘ NÉT ẢNH TRONG PS.

Ảnh minh họa trước và sau khi xử lý Ảnh trước khi tăng độ rực rở và độ nét Ảnh sau khi tăng độ rực rở và độ nét CÁC BƯỚC THỰC HIỆN : BƯỚC 1: cải thiện độ sáng tối cho ảnh. 1- Mở file cần xử lý trong PS 2- Nhấn Ctrl+L để mở bảng Level hoặc vào lệnh menu như hướng dẫn trg Pic 1 Pic 1 Bảng Level khi mới mở (Pic 2) Pic 2 3- Trong bảng Level kéo chỉnh con trượt shadow (màu đen) và con trượt hilight (màu trắng) đến vị trí như hướng dẫn trg Pic 3 để cải thiện độ sáng tối cho ảnh. Pic 3 ———————————————————————————– Xin nói thêm cho rõ về bảng Level: Khi sử dụng bảng level các bác cần hiểu rằng 3 con trượt (hình tam giác nhỏ) có 3 màu ĐEN, XÁM và TRẮNG tương ứng với SHADOW, MIDTONE và HIGHLIGHT. Khi kéo con trượt Đen sang phải có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh đậm (shadow) làm tăng độ sậm cho các điểm ảnh này. Khi kéo con trượt Trắng sang trái có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh sáng (highlight) làm tăng độ sáng cho các điểm ảnh này. Còn khi kéo con trượt Xám sang trái (hoặc phải) có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh trung bình (midtone) làm tăng (hoặc giảm) độ sáng cho các điểm ảnh trung bình này. ————————————————————————————– Ảnh cải thiện độ sáng tối bằng bảng Level xong (Pic 4) Pic 4 BƯỚC 2 : Tăng độ rực rở và làm trong ảnh Tăng độ rực rở cho ảnh 1- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1) 2- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+F để áp dụng Mode Soft light cho Layer 1 3- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 6 để giảm Opacity của Layer 1 còn 60%. (xem Pic 5) Pic 5 4- Nhấn Ctrl+E để sát nhập 2 layer thành 1 layer duy nhất. (Pic 6) Pic 6 Làm trong và sáng ảnh 5- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1) 6- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để áp dụng Mode Screen cho Layer 1 7- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 3 để giảm Opacity của Layer 1 còn 30%. (xem Pic 7) Pic 7 BƯỚC 3 : Tăng độ nét cho ảnh. 1- Vào lệnh Filter/Sharpen/Unsharp Mask… để mở bảng Unsharp Mask…(Pic 8) Pic 8 2- Trong bảng Unsharp Mask … Thiết đặt thông số như trg Pic 9 Pic 9 Lưu ý: Đây là thông số cho ảnh có size nhỏ (đã resize) for web. Nếu ảnh có size lớn các bác chọn Radius từ 0.6 ==> 2.5 còn Amount từ 50 ==> 150 là ổn (tùy từng ảnh) Ảnh sau khi đã xử lý xong (Pic 10) Pic 10 Các thông số được chọn trg tut này là ý chủ quan của người viết, khi thực hiện xử lý ảnh của mình các bác cứ việc thử chọn các thông số khác nhau để khám phá và chọn lựa theo ý riêng của mình. ...

November 19, 2009 · kanishi

Các kỹ năng Photoshop cơ bản dành cho newbies

Mình là newbie, mình phải copy bài này về để học, kaka, nguồn tinhte.com nha các bác. 1 – CÁCH TĂNG SÁNG (KHẨU ĐỘ) TRONG PS : Thời gian xử lý khoảng 1 phút. (Trg PS có rất nhiều cách, đây là cách mà tôi thường dùng nhất) Ảnh minh họa trước và sau khi tăng khẩu trg PS: Pic 1 Các bước thực hiện: Bước 1: Mở ảnh thiếu sáng trong PS (xem pic 2) Pic 2 Bước 2: Tạo layer copy Nhấn tổ hợp phím Ctrl+J để tạo layer copy (layer 1) (xem pic 3) Pic 3 Bước 3: Set mode Screen cho Layer 1 (Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1) (xem pic 4,5,6) Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1, hoặc vào lệnh menu con như hướng dẫn trg pic 4 và pic 5. Pic 4 pic 5 Pic 6 Đến đây các bạn quan sát xem “độ mở khẩu” đã đủ chưa? Có 2 khả năng xảy ra là ảnh đã dư sáng hoặc vẫn còn thiếu sáng. a) Nếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. (lưu ý khi nhấn các phím số 8,6,4 … là tương ứng với việc giảm Opacity của Layer 1 còn 80%,60%,40% …) b) Nếu thấy ảnh vẫn còn thiếu sáng (như trg vd này) thì bạn tiếp tục Ctrl+J để tạo lớp copy (Layer 1 copy), (xem pic 7) Pic 7 Nếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. Trg vd này tôi chọn giá trị 40%. (xem pic 8) Pic 8 Chọn đúng giá trị sáng sẽ cải thiện ảnh tốt nhất, dó đó ảnh xử lý xong đẹp hay kg là do cặp mắt của bạn. Trong đa số trường hợp thiếu sáng các bạn chỉ cần 1 hoặc 2 lớp copy là đủ, tuy nhiên cũng có thể dùng tới 3 hoặc 4 lớp copy trg trường hợp bị thiếu sáng nặng. ...

November 19, 2009 · kanishi