Off miss Linkhay

4h, Hara gửi 2 tin nhắn thông báo địa điểm thời gian. Hẹn là 6h ở quán “Chym Sáo” 65 Ngõ Huế, nhưng như một truyền thống của người VN – tới trễ – 6h10 mình tới mới chỉ có mỗi chị Misu ngồi đợi, lục đục 7h thì cũng gần đủ, và rồi ngày càng đông vui, thậm chí thiếu chỗ khiến bác Matsui và nguyenhunghai phải đứng ăn rất là hoàn cảnh ^^ Misu: thân thiện dễ mến, ai cũng hâm mộ bạn Misu lắm 😡 và chị còn là người đúng giờ nhất chứ 😡 Tuy phải về sớm nhưng cả nhà hoàn toàn thông cảm, tất cả vì Miss Linkhay trong tương lai 😉 kanishi: nói chung là mình bị ném ra ngoài lề xã hội :-< thảm lắm Trang ú: cái tội lười ăn, lần sau không cho đi nữa B-) l Junkie: tóc vàng buộc cao thành thử dạo này trông lại xinh mới ác :> nhưng đề nghị cô nghiêm túc phê bình thái độ cúi gằm mặt hoặc giơ tay trốn tránh máy ảnh :-w TrangPrince: cô gái 1995 này rất nhí nhảnh xì tin, chúc em vào SG vui vẻ mạnh giỏi thi thoảng bay ra off với anh em ngoài này nhé 😉 Achilles: anh vẫn tập thể hình hàng ngày nên tay vẫn to và giò vẫn chắc (đoán thế – vì chỉ nhìn thấy tay không thấy chân :P) cameraaa: nhỏ nhắn, xinh xắn, áo trắng và … không bít có mặc quần không :”> đùa tí thôi, cameraaa trông rất xinh xắn và cá tính Hyn: đen, huyền bí, lôi cuốn, đó là những tính từ chúng tôi dùng để miêu tả cô gái ít nói này, nhưng có vẻ cameraaa gặp Hyn xong đã lên cơn thèm thịt, đây là bằng chứng không thể chối cãi: “cameraaa nàng mới đáng yêu í huhu, trông nàng như kiểu em búp bê nhìn muốn cắn cắn (>”<) mỗi tội hôm nay tớ với nàng cứ bị ngăn cách ko đến đc với nhau haha, hôm nào nhớ đi làm người mẫu búp bê cho tớ đấy :x" chúng tôi đại diện kênh Anh em khẩn thiết đề nghị cách ly cameraaa xa khỏi Hyn nazimem: nhỏ nhắn xinh xắn và cười rất tươi 😡 duyên dáng như con gái – thảo nào nhiều người gọi là chị nazinem :)) mr_zeroxxx: lâu không gặp bạn zero vẫn hot như ngày nào, tuy nhiên rủ 3 hàng xóm mà không cô nào chịu đi cùng thì :-< xoai: nhìn vào xoai chúng ta có thể hoàn toàn thấu hiểu sự khó khăn của start-up, xoài của năm nay xác xơ hơn xoài của năm ngoái, nhưng xoài của năm ngoái chắc không thể “ngọt” bằng xoài của năm nay ;)) aha: Miss xinh đẹp kiêu sa, ngồi xa mình quá mình chỉ nhìn dc thôi, mà mình thì còn cận ko đeo kính :-< h2o: vì là Mít nên em ngày càng xinh đẹp bất ngờ ^^ kata: nhìn tưởng bô lão nào ;)) lúc đầu đi cùng hara còn nghi ngờ đây là hôn phu của hara cơ ;)) không ngờ lại là bạn của bạn làm cùng phòng mình :)) học bưu chính, trái đất thật là tròn 😀 Hunter: lại cũng là bạn của một anh làm cùng phòng mình luôn 😡 hiehie, bác Hunter hình như sau cũng ko đi uống nước vì có nhiệm vụ cao cả là đưa em TrangPrince về nhà Hara: vẫn là chủ xị, và vẫn tới muộn /:) được cái tiến bộ là lần này dẫn được theo bồ, nghe nói sắp cưới, nói chung Hara mà cũng lấy được chồng thì chị em Linkhay vô tư đi, kiểu gì cũng lấy được chồng thôi ;)) Cả nhà vỗ tay bạn đẹp zai cảm tử nào 😡 :* (hihihi, cười thế thôi mình đang tiếc đứt từng khúc ruột đây 🙁 ) Yuriko_Matsui thì suốt ngày hai vợ chồng kè kè, thật là ghen tị, meowth nhỉ :-< meowth: em thì vẫn xinh đẹp, nay em còn giỏi giang, nhưng em có một âm mưu nham hiểm, đó là bán 1 “khe hở” trong chuyến đi Hà Tĩnh sắp tới, có anh nào nhảy vào đi ;)) zenicy: đến sau cùng mới kinh, sau cả miss, zero nghi ngờ ku này làm ở sở điện, nhưng zenicy tự khai báo là chỉ vì hắn không đè tường mà đè cột điện hở nên đầu tóc hơi cá tính một tí :> kingland: miss LINKHAY 😡 cô gái được yêu quý nhất, xuất hiện rất muộn và cũng như mọi khi, vẫn dịu hiền đáng yêu 😡 :* ...

October 24, 2010 · kanishi

Ngày nghỉ ốm

Tình yêu không dành cho kẻ nhút nhát, nhưng liều mạng xông vào lại chẳng phải kẻ khôn ngoan! Hôm qua tự nhiên ngồi ở cty mà thấy lạnh kinh khủng, tới chiều thì có dấu hiệu đau họng, tối về ngủ một giấc thì sáng dậy đau họng dã man luôn, nuốt nước bọt cũng khó khăn và đau 😐 Quyết định nghỉ làm /:) Từ đầu tháng 9 tới giờ mình mới lại nghỉ làm, đi làm liên tục gần 2 tháng ko nghỉ buổi nào (vì ốm), giỏi phết. Nằm lăn lóc tới 10h, thì đành bò dậy, đánh răng xong thì cũng dễ chịu hơn đôi chút, mình thật sự ghét viêm họng, vì ăn gì cũng không thấy ngon, rất khổ. Trong vòng từ 11h40 tới 12 mình làm dc 2 việc, đi đổi cái thẻ ATM và đi rửa xe. Gặp được 2 cô gái rất là dễ thương 😛 Một là em giao dịch viên của techcombank, rất trẻ, và còn hơi ngơ ngác nữa, mình xông vào, bảo là anh muốn gia hạn thẻ visa debit, em ấy mặt rất ngơ – trông buồn cười và đáng yêu lắm ;)) mình đưa thẻ cho em ấy, em ấy cầm vào phía trong hỏi mấy anh chị, xong ra bảo mình là ko có gia hạn mà chỉ có làm lại thẻ thôi. Mình biết thừa ;)) em ấy nói phí làm lại thẻ là 50% phí phát hành, 55k, okie không vấn đề gì, điền vào cái form em ấy đưa, rồi đứng lên đi về, em ấy hẹn 1 tuần sau quay lại lấy, và còn nhắn mình là sẽ dc tặng 1 bình nước ;)) Đi được 100m thì có điện thoại, số cố định đầu 04, cứ tưởng các em chăm sóc khách hàng của viettel gọi, đang định kêu là hnay em ốm ko có ở cty đâu, thì hóa ra là em giao dịch viên dễ thương gọi, kêu quay lại đưa thẻ, vì làm thẻ mới thì phải thu hồi thẻ cũ, okie quay lại, lần này thì em ấy còn dễ thương hơn, hẹn sau 4 ngày làm việc thì quay lại ;)) Mình nhìn tên em ấy trên thẻ nhưng giờ quên xừ mất rồi, nếu ko là sẽ lên fb search đấy:P Sau khi xong vụ thẻ thiếc, mình đi mua thuốc, họng đau, ra hiệu thuốc thì em bán thuốc ném cho 2 vỉ, còn hỏi mình có bị đau dạ dày ko, mình biết deck đâu đấy, có khám đâu mà biết, nói chung là thi thoảng cũng đau nhưng ko thường xuyên, em ấy có vẻ khinh thường “đau hay ko mà cũng không biết”, hức, chẳng lẽ lại cãi nhau :-w Mua thuốc xong đi rửa xe, cái xe bẩn kinh khủng mà ko có thời gian rửa, ốm mới tranh thủ dc tí thời gian đi rửa xe đấy :”> Vừa vứt xe vào trong hiệu thì có 1 em bịt kín như ninja cũng tới rửa xe, điều đặc biệt là em ấy ra lấy ghế ngồi cạnh mình ;;) đợi rửa xe ấy mà, mà còn ngồi hơi bị gần mình luôn nữa ;;) Nhưng mà vốn lạnh lùng nên mình ko nói gì với em ấy cả =(( nghe lỏm em ấy nói chuyện điện thoại nên biết em ấy vừa bị tông xe, bị một em mới tập đi đâm vào, thấy em ấy kể với bạn trong điện thoại là đứa đâm vào em ấy mặt cắt ko còn hột máu, bố cái đứa đó ngồi sau cũng xin lỗi rối rít nên em ấy ko nói gì, nếu ko thì em ấy mắng cho một trận rồi ;)) kể ra em này cũng hay hay nhỉ ;)) bầu bĩnh mũm mĩm. Ah em ấy tên là Diệp 😀 Mình rửa xe xong trả tiền rồi đi luôn, em ấy đi future màu đỏ, biển 80-B2 màu xanh 😀 ...

October 22, 2010 · kanishi

Linh ta linh tinh :D

Hôm nay vừa bảo vệ học việc lại – đời mình, học lại, bảo vệ lại, hi vọng sau này ko phải lấy vợ lại :)) – lần này học kĩ, và các anh cũng dễ chịu hơn lần trước nhiều, nên cũng thoải mái. Nói chung là xong rồi, ngon rồi 😀 >:D Hôm nọ đi chụp ảnh với mấy bạn linkhay rất vui, đi chụp ảnh công nhận là vui, người được chụp cũng vui mà người cầm máy chụp cũng vui :”> :)) h2o biến mất 😐 mình có làm gì đâu, ừ thì chính vì không làm gì nên h2o mới biến mất như vậy 🙂 Tặng bạn yêu bó hoa, thì bạn có việc về sớm, đang ngồi chờ ở cty đợi bạn về, lướt fb, lh mãi cũng chán, đành viết vài dòng linh tinh. Đọc blog của Akari, rất hay, và ấn tượng 🙂 “Khi một người biết tất cả nhưng không có quyền quyết định điều gì thì đó là bi kịch của riêng anh ta. Khi một kẻ không hề biết gì nhưng có quyền quyết định tất cả thì đó là bi kịch của những người còn lại.” ...

October 19, 2010 · kanishi

Chém

Nhân dịp phải tự viết cái “ứng dụng 8 giá trị văn hóa cốt lõi của Viettel tại cơ sở”, đành phải cố gắng ngồi chém gió tí vậy 😛 8 giá trị cốt lõi của văn hóa Viettel mà tớ phải thuộc làu làu là: Thực tiễn là cơ sở kiểm nghiệm chân lý Trưởng thành qua những thách thức và thất bại Thích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh Sáng tạo là sức sống Tư duy hệ thống Kết hợp Đông Tây Truyền thống và cách làm người lính Viettel là ngôi nhà chung Phân tích đây: o Lấy thực tiễn để kiểm nghiệm chân lý: Chân lý xuất phát từ thực tiễn cuộc sống, chân lý chính là những lý thuyết được tổng hợp từ thực tế cuộc sống hàng ngày, cuộc sống thì luôn phong phú và thay đổi, và chân lý không phải lúc nào cũng đúng, chân lý cũng có lúc sai và cần cập nhật. Ở trung tâm phần mềm, việc thay đổi quy trình, cập nhật tiến độ dự án không phải là hiếm. Nhiều dự án code gần xong rồi, đập đi làm lại, bình thường. Vì chúng ta là những con người có thể sai, sai thì sửa, chân lý chưa đúng thì thay bằng chân lý mới đúng hơn. Chân lý gợi mở con đường đi, và thực tiễn kiểm chứng con đường đi đúng hay sai. o Học tập và trưởng thành qua những thách thức và thất bại: sẵn sang đương đầu với những thử thách, khó khăn, cố gắng hết mình, không chùn bước trước những khó khăn của dự án, dự án có khó khăn, thì mới là cơ hội để phát triển, dự án dễ, ai cũng làm được, vậy ai cũng như nhau (?), chỉ có những dự án khó, không ai dám làm, thì thành công mới vẻ vang. lấy ví dụ như dự án BCCS trước đây, không ai nghĩ là sẽ làm được, nhưng rút cuộc, như chúng ta đã thấy, hệ thống BCCS đã đi vào hoạt động và đảm bảo sản xuất kinh doanh cho toàn tập đoàn. o Thích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh: Luôn chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với sự thay đổi, chấp nhận sự thay đổi như là một phần thiết yếu của cuộc sống. Thế giới luôn thay đổi, chúng ta phải thích ứng nhanh, và phù hợp với thay đổi của xã hội. Ông cha ta có câu “biết thời thế mới là tuấn kiệt”, người Viettel ở trung tâm phần mềm luôn có tinh thần cầu thị, cầu tiến, sẵn sang đón nhận những góp ý, nhận xét của đội kiểm thử để thay đổi chương trình cho phù hợp với yêu cầu và tương quan với người sử dụng. o Sáng tạo là sức sống của Viettel: Cùng một việc có nhiều cách để hoàn thành, cùng một chương trình có nhiều đoạn mã để thực thi và ra kết quả đúng theo yêu cầu, luôn luôn tối ưu code, giúp chương trình chạy nhanh hơn, hiệu quả hơn và vẫn đúng là nỗ lực không ngừng nghỉ của các nhân viên phát triển tại trung tâm phần mềm. Sáng tạo tạo ra giá trị, chúng ta biết, người nông dân vất vả cả năm trời làm ra vài tấn thóc, trong khi, một chiếc Iphone nhỏ bé của Apple tương đương với 3 tấn thóc. Thời đại hiện nay là thời đại của kinh tế tri thức, sang tạo tạo ra giá trị, toàn thể các nhân viên Viettel luôn luôn đề cao tinh thần tìm tòi, phát huy sang tạo. o Tư duy hệ thống: Tư duy hệ thống để đơn giản hóa những vấn đề phức tạp. Làm việc với hàng loạt màn hình, hàng loạt cơ sở dữ liệu, các yêu cầu chức năng… các nhân viên phát triển cũng như giải pháp của trung tâm phần mềm luôn cần tư duy hệ thống, trước sau, để tìm ra những biện pháp tối ưu cho toàn bộ vấn đề. Như chức năng đổi máy của màn hình sửa chữa trong phần quản lý bảo hành, yêu cầu đặt ra là khi đổi máy cho khách hàng, phải thực hiện tăng kho đơn vị, trừ kho bảo hành đối với stock_model của imei hàng hỏng, thay đổi trạng thái imei của khách hàng từ tốt sang hỏng, đưa tình trạng từ đã bán về trong kho, làm gần như ngược lại với imei mới dùng đổi cho khách hàng, thực sự trước khi “tư duy hệ thống”, đoạn code này luôn sai, thiếu, chỉ khi viết trên giấy rõ ràng sang sủa, các bước thực hiện đã ngay lập tức chính xác. Kết hợp Đông Tây: kết hợp đông tây là sự nhìn nhận từ nhiều phía đối với một vấn đề, không quyết định nào là tốt 100%, không phương án nào là tối ưu hoàn toàn, ta phải luôn nhìn vấn đề một cách toàn diện và thực hiện phương án gần tốt nhất, như trong những dự án gấp về tiến độ giống như dự án Bảo hành thiết bị đầu cuối, việc cân bằng giữa “code đẹp” và “tốc độ” luôn cần được để ý, điều phối hợp lý giữa hai mặt, đảm bảo kịp tiến độ và code vẫn có thể đọc hiểu về sau này. o Truyền thống và cách làm người lính: Người lính “vì nhân quên mình, vì nhân dân hi sinh”, không ngại khó ngại khổ, không từ chối bất cứ nhiệm vụ gian nan nào, người Viettel ở trung tâm phần mềm cũng làm việc với tinh thần như vậy, nhiệm vụ đã giao, kết luận đã quyết là thực hiện, khó khăn mấy cũng phải thực hiện được, càng khó khăn thì vinh quang và trách nhiệm càng lớn. Làm việc với tinh thần như vậy sẽ khiến chúng ta nhiệt huyết hơn, cố gắng hơn. o Viettel là ngôi nhà chung: Chúng ta ở công ty 10 tiếng mỗi ngày, những đợt dự án gấp, cao điểm, có thể tới 12, 14 giờ ở công ty, công ty chính là nhà, mọi người trong Viettel là người cùng trong một gia đình, đoàn kết, vui vẻ, cảm thông và chia sẻ lẫn nhau. Cùng nhau làm việc, cùng nhau vui chơi, và cùng nhau chia sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống. Như trường hợp một anh ở BU BSS, bố ốm nằm viện, anh ấy xin nghỉ không lương 1 tháng để chăm sóc bố, BU BSS đã phát động quyên góp, thăm hỏi động viên, chia sẻ khó khăn với anh. Bình luận (1) Misao — 2010-10-15 14:37 ...

October 13, 2010 · kanishi

bất ngờ nhỉ

sau một ngày mệt mỏi và bực tức, tự nhiên lại có một điều kì lạ hơi vui vui vào cuối ngày, thế cũng hay, nhỉ chả là tự nhiên có một bạn tền Diệp Duyên Dáng add fb mình, nhìn ava cũng lờ mờ đoán ra rồi, nhưng cũng hơi bất ngờ vì gái lại lấy tên là “Diệp Duyên Dáng” =) bất ngờ vì độ xì tin. hồi xưa mình add fb cả tỉ năm gái ko thèm đoái hoài luôn, xong tự nhiên một ngày ko nắng ko mưa, gái chấp nhận lời kết bạn, được vài tiếng, gái biến mất. xong. và giờ gái lại bất ngờ xuất hiện. Ừ thì vào xem ảnh xem gái dạo này sống thế nào nào, ko nhiều ảnh, nhưng công nhận là gái cũng xinh đi, ko xinh sao mình kết như thế chứ ;)) Ồ, gì thế kia, bất ngờ chưa, ảnh bạn BlackBerry của mình nha 😐 sung sướng phết đấy 😛 🙂 nhưng sống ở đời phải biết mình là ai 😀 sướng 5s thôi, mặc dù tự nhủ “love what you do, do what you love”, nhưng vẫn phải thừa nhận là đến ngày hôm nay, sức chịu đựng của mình bắt đầu tới hạn rồi, công với chả việc, hừ hừ ...

October 11, 2010 · kanishi

Những con khỉ không hỏi tại sao .

Bài copy từ facebook của Mạnh Nguyễn on Saturday, 09 October 2010 at 23:35 Em đọc câu chuyện thấy hay và buồn cưới quá 😀 nên share lên đây cho mọi người Có một câu chuyện xưa lắm, xưa đến nỗi anh không nhớ là ai đã kể cho anh nghe và lúc nào, chỉ nhớ là nó liên quan đến vài con khỉ, một cái chuồng, một trái chuối và một bình chữa lửa. em xây một cái chuồng rộng cỡ cái phòng ngủ, và lùa năm con khỉ vào một phía. phía còn lại em để một trái chuối. rồi em cầm bình chữa lửa đứng đợi. khỉ thì thích ăn chuối, nên không sớm thì muộn, một trong những con khỉ sẽ bắt đầu chạy về phía trái chuối. khi nó làm như thế, em lấy bình chữa lửa xịt vào những con khỉ còn lại. thay trái chuối mới nếu cần, và lập lại quá trình này.khỉ rất thông minh, nên chúng sẽ nhanh chóng nhận ra cái luật này: nếu mà có con khỉ nào tiến về phía trái chuối, cả đám còn lại sẽ bị xịt bột chữa lửa. và để tự bảo vệ, cả đàn sẽ bắt đầu tấn công bất kỳ con nào có ý định ăn chuối. khi hiện tượng này xảy ra, em bắt một con khỉ ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới. con khỉ mới sẽ gia nhập đàn, cố gắng kết bạn, và chắc chắn sẽ muốn ăn trái chuối. và những con khỉ còn lại, biết rõ điều gì sẽ xảy ra, sẽ tấn công con khỉ mới để ngăn không cho em xịt chúng. sau vài lần, con khỉ mới sẽ hiểu ra, và bắt đầu tham gia tấn công nếu một con khỉ khác tiến về phía trái chuối. khi hiện tượng này xảy ra, em bắt thêm một con khỉ trong số bốn con khỉ cũ còn lại ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới khác. sau khi lập lại quá trình đó vài lần, sẽ có một thời điểm không có con khỉ nào đang bị nhốt từng bị xịt bột chữa lửa; sự thật là chúng cũng chưa từng thấy cái bình chữa lửa tròn méo ra sao. nhưng mà điều hay ho là, chúng vẫn sẽ tấn công bất kỳ con khỉ nào đi về phía trái chuối! nếu mà con khỉ biết nói và hiểu được tiếng người, thì khi em hỏi tại sao chúng tấn công, câu trả lời của chúng chắc hẳn sẽ là: àh, thiệt ra tôi cũng không biết tại sao, nhưng đó là cách chúng tôi hành xử ở đây. — thử suy nghĩ một chút về câu trả lời của con khỉ. đã bao giờ chúng ta, con người, cũng có tư duy y như con khỉ hay không? cùng nghĩ thử xem. đi học. có rất nhiều điều trở thành chân lý đơn giản vì thầy cô hay những người đi trước nói như thế. chúng trở thành chân lý đơn giản vì chúng là “chân lý mà chúng tôi được dạy”. không có ai mảy may nghi ngờ, liệu những chân lý đó có đúng hay không, liệu có áp dụng chúng vào thực tế cuộc sống được hay không. đi làm. các cty thường có các quy trình. và một khi các quy trình đã trở thành “cách mà chúng tôi làm việc ở đây”, nhất là khi đã trải qua nhiều đời nhân viên, thì sẽ không còn ai nhớ rằng tại sao đó lại là cách mà cty vận hành. chẳng có ai dừng lại để nghĩ xem đó có còn là cách làm đúng hay không, hay thậm chí đó có phải là cách làm đúng ngay từ thưở ban đầu hay không. quy trình cứ được thực hiện như một quán tính, và bất kỳ người nào đề nghị thay đổi đều sẽ có thể bị tấn công bởi những người còn lại. — có hai loại câu hỏi: làm thế nào và tại sao. hỏi làm thế nào là hỏi hời hợt, nên câu trả lời cũng sẽ rất hời hợt. hỏi: làm thế nào để không bị tấn công? trả lời: đừng đến gần trái chuối và cứ tấn công những con khỉ đến gần trái chuối. chấm hết. hỏi tại sao bao giờ cũng sâu sắc hơn hỏi làm thế nào, nên câu trả lời cũng phải sâu sắc. hỏi: tại sao lại tấn công những con khỉ đến gần trái chuối? trả lời: àh câu chuyện nó thế này thế này. hỏi tiếp: nhưng bây giờ đâu còn ai cầm bình xịt đứng canh nữa đâu? trả lời: vậy thì cứ ăn chuối đi!!! — sự thật trong ngày: đa số không hỏi. một số hỏi làm thế nào. một ít, ít lắm, hỏi tại sao, và được ăn chuối ;-). ...

October 10, 2010 · kanishi

Đám cưới ! by Vũ Thu Hương on Thursday, 30 September 2010 at 21:35

Bạn mình mới cưới, nó cưới thứ 2 nên mình không về được 🙁 Khổ thế, bạn này mình quen chưa lâu lắm, cũng mới gặp nhau có 1 lần duy nhất thì phải 😀 Nhưng mà rất quý rất quý 😡 Chúc nàng và chàng lúc nào cũng lãng mạn yêu thương và … quên không kéo khóa quần nhé =)) Từ trước khi mình cưới, mình đã nghĩ ngay đêm tân hôn đó, việc đầu tiên mình muốn làm và sẽ làm đó là viết 1 cái Note, để ghi nhớ lại những cảm xúc của ngày thiêng liêng nhất đời, mình đã nghĩ mình sẽ viết trong nước mắt ngập ngụa và chồng sẽ ngồi bên an ủi vì nỗi nhớ thương phải xa gia đình, tạm biệt hội độc thân của mình ! Nhưng đã cưới được 3 ngày mà giờ mình mới bắt đầu, có cái sự bắt đầu này cũng nhờ 40p thi vị chờ máy giặt ko biết làm j, chứ nếu ko sẽ còn lỗi hẹn lâu nữa ! Chắc nhiều bạn sẽ cmt ” đêm tân hôn làm sao viết được j mà mày đòi dự định” ! Đúng là trước mình ngu quá thật, mình ko nghĩ mình sẽ chả thể làm được j vào đêm tân hôn vì sự mệt mỏi cao độ trước đấy ! Đừng bạn nào tiếp tục đen tối vì mình nói ngay là mình chả có cái sự sung sướng nào vào đêm tân hôn cả, vì chồng yêu dấu đi đến 1h đêm mới về và lúc đó thì mình đã nằm thẳng cẳng, ngủ quá mệt vì ko biết j, chồng mình cũng mệt đến nỗi chả thèm gọi mình dậy làm bất cứ “thủ tục” nào cả ! Cái sự ” sung sướng ” mình dự định đành phải dời đến trưa hôm sau, khi mà bố mẹ chồng cho 2 đứa vào lấy tất cả phong bì từ phía bạn bè, đến lúc đó, cái giây phút được phối kết hợp cùng chồng mới đơm hoa, khi chồng xé xé xé, mình đếm đếm đếm :)) ! quả là sung sướng khó quên ! hehe Ngày cưới, 27/09/2010, ngày của tình yêu thăng hoa, nhưng mình đã là 1 cô dâu trái khoáy khi tất cả cảm xúc ngập tràn trái tim mình hôm đó không phải là tình yêu dành cho người chồng yêu dấu, mà dành cho tất cả gia đình, bạn bè, những người đã yêu thương mình, chăm lo cho mình, chia sẻ niềm hạnh phúc với mình,vất vả vì mình, cảm ơn tất cả, cảm ơn vì tất cả :X:X . Mình đã khóc khi lên xe hoa mà ko kịp ngồi lại nhà mình 1 phút do giờ đã quá gấp gáp, mếu máo nói với chồng ” may là tý nhà anh mới tổ chức, bố mẹ em còn được ra đó,ko thì em ko về nhà anh đâu ” ! Mình khóc cả khi bà nội chồng lên tặng quà cho 2 đứa và khi những ng bạn ở HN của chồng tạm biệt sau 1 ngày cống hiến hết mình ! 🙁 Mình lấy chồng, người con trai mình đã quen từ 6 năm nay,suýt suýt là ” 7 năm về trước em mười bảy, anh mới đôi mươi trẻ nhất làng ” đấy 😀 ! Chơi với chồng từ khi anh còn học cấp 3, mặc quần đùi ống rộng đạp xe đối diện mình , đi chơi với mình tỏ tình mà lúc mình cúi xuống vì ngượng lại thấy anh chưa kéo khóa quần, =)), để bao ngày sau em hát mãi bài ca ” hai con thằn lằn con” , hehe ! Bao năm anh trai em gái theo kiểu ” anh em mon men vợ chồng” :’> rồi mới yêu nhau, yêu rồi cũng lắm chuyện ! Ngày lấy anh em bảo ” anh Lâm, cuối cùng em với anh vẫn lấy nhau, thật bất ngờ “, anh bảo ” chả có j cả, vì anh nghĩ sẽ lấy em từ lâu rồi, nên mấy lần em kể chuyện anh này anh kia, từ hồi chưa yêu nhau, anh cũng chả sợ, vì anh biết thể nào anh cũng lấy em thôi ” , kinh thế ! hehe ! Chồng bảo yêu 1 phần vì bao năm gặp lúc nào em cũng vẫn như vậy, tóc dài ko bao giờ thay đổi kiểu này kiểu nọ, lần nào gặp em cũng luôn là cô gái anh yêu từ ngày xưa,!!Ngày xưa tán em anh bảo thế, sao 2 tháng nay cứ giục em cắt tóc hả chồng :(( ,vì câu nói chắc là bài tán gái đó của anh mà 2 năm rồi yêu anh em chưa cắt tóc đằng sau đấy chồng ạ, giờ như tổ quạ rồi, khổ lắm lắm ! Vợ chồng ít tuổi , ở nhà em rửa bát giặt quần áo, nhưng ra ngoài với các bạn em lại là đứa con gái 22t thôi, còn mải chơi lắm, giống anh , hehe! Lấy chồng gần thật thích, đồ đạc mình vẫn chưa chuyển sang, mỗi ngày đi về rẽ vào nhà lấy 1 ít, có bóng bay hôm trang trí phòng cưới cũng lấy phần về cho em trai được, ngày nào cũng về nhà tý, vẫn đi hái hoa ở nhà liên tục, hehe, ko có cảm giác cô đơn trống vắng như những cô dâu khác :X:X Cuộc sống mới mới bắt đầu, còn quá sớm để nói điều j, chỉ biết là sẽ cố gắng thôi, vợ hiền dâu thảo, sau này là mẹ tuyệt vời, và mãi mãi là con gái yêu của bố mẹ đẻ , bạn xì teen của những đứa bạn láo toét đang độc thân của mình ! hehe! “Vì sao trong lòng Hương cũng là Lâm thôi….ôi….ôi…….ôi…..:X:X:X” ...

October 1, 2010 · kanishi

Mình dạo này

– Từ hồi mất laptop mất tiền, hiện mình bình yên nguyên vẹn, chưa mất thêm cái gì. – Laptop hiện nay (vài tháng rồi) suốt ngày báo “bạn đang là nạn nhân của tình trạng vi phạm bản quyền phần mềm, windows của bạn dùng key lởm, cần mua bản quyền ngay đi”, mình mặt dày không thèm cài lại. Suốt ngày hiện lên thông báo, xong còn không để được wallpaper, tức thật, nhưng lười ko cài lại :-< Office thì đang dùng bản 2011, rất ngon, nhưng mà beta và cũng báo ko bản quyền đỏ lòm :)) – Thi thoảng lại có người hỏi “em HDN/em Sâu Béo dạo này thế nào rồi”, xong lúc nãy còn có một em lâu lâu ko nói chuyện, mình nhảy vào chào một câu, em ấy hỏi ngay “anh và chị TT dạo này thế nào”, thật là chán hết cả nản. Các bạn hỏi cứ như kiểu năm 2000 mà hỏi “Việt Nam đang còn chiến tranh đúng không” 😐 … ...

September 29, 2010 · kanishi

Nhân một đêm mất ngủ

Quá giấc, mệt, nhưng nằm ko ngủ được, đành ngồi dậy viết lung tung một tí. Có đôi khi, mình chợt nghĩ, cuộc đời mình cũng nối lại được cả một chuỗi thất bại đấy chứ chả chơi. Lần thất bại gần đây nhất là kì thi kết thúc thử việc, tức là phải “học việc” thêm một tháng, tất cả chỉ vì mình lười không học kĩ “văn hóa Viettel” :-s Thật thấm thía cái câu mình hay nói “mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền”, sai lầm này của mình sẽ phải trả giá trong khoảng 5-15tr, tùy chính sách mà bạn Viettel thân yêu áp dụng 😐 Dạo này mình lười viết blog kinh khủng, lười viết, tức là lười suy nghĩ, lười tư duy, thậm chí là lười than vãn, kêu gào. Ngày ngày, dậy lúc 7h, tới công ty lúc 7h40, lướt web, fb một tẹo, 8h bắt đầu làm việc, Netbean, SQL Navigator, Outlook, Pidgin, chuyển qua chuyển lại giữa những màn hình đó. 11h có net, nhảy vào yahoo, check mail, fb, 12h đi ăn trưa, 12h30 lại lướt web và tranh thủ chat chit, ngủ một tẹo rồi 1h30 lại tiếp tục cắm mặt vào những dòng code Java, những câu lệnh Oracle. Hiếm khi ra khỏi công ty trước 7h. Về nhà ăn cơm, rửa bát xong thì thường là gần 9h, ngồi online chat chit, thi thoảng đọc sách được một tẹo. Rồi đi ngủ, sáng dậy lại lặp lại như ngày hôm qua. Nhàm chán không? Nhàm chán, tẻ nhạt, không mục đích rõ ràng, không cố gắng, chưa nỗ lực, quyết tâm. Vì không có mục đích thì nỗ lực với quyết tâm cái khỉ gì 😐 Tú ún dạo này lại giờ trò ngày ngày viết thư tình tán tỉnh trẻ con :-j, ừ thì cũng đỡ hơn mình, viết thư cũng chả biết viết cho ai, đã qua cái thời mơ mộng vẩn vơ rồi, không còn có chuyện “thư gửi ngy/vợ tương lai” nữa :)) Chính xác là không có cảm xúc mà tuôn chảy những thứ ấy. Ngay cả cái blog, mang tiếng từng làm php cả năm trời, mà cũng lười toàn dùng theme “ăn sẵn” :p Căn bản, với mình blog chỉ là nơi thi thoảng ghi lại cảm xúc, suy nghĩ, tường thuật, kể chuyện linh tinh, cực kì cá nhân, nên cũng ko cần thiết phải pro quá làm gì, thích blog riêng chỉ vì nó tự do, không ai kiểm duyệt, xóa bài của ta, he he. Nói chung là phải thay đổi, nhưng thay đổi thế nào 😐 Ta sống giống như một chiếc xe đang leo lên dốc, ta ngừng đi lên tức là ta sẽ trôi xuống. ...

September 29, 2010 · kanishi

Mệt nhỉ

10h mới ra khỏi công ty, mắt mờ luôn. Hồi xưa cũng có một hôm mình về lúc 10h thì phải, nhưng đó là ngồi ở cty tránh nóng, hồi đó hè nóng nực :)) ngồi ở cty chơi pes và lướt web, nhưng dạo này thì sớm cũng phải là 7h30. Nói chung dạo này công việc căng thẳng, gấp gáp, và dồn tới cổ. Cuối tuần này có lẽ cũng phải làm thứ 7 chủ nhật. Dự án lởm quá, deadline thì quá sớm mà người thì quá ít. Anh Hoàng từ hồi biết mình đi làm PHP được 1 năm có vẻ “nể” mình hơn một tí ;)) không coi mình là lính mới tò te vừa ra trường như trước :)) :-j hai hôm nay hay đi đường buổi tối mình chợt phát hiện ra, hoa sữa đang nở rất nhiều và rất thơm, đường nào cũng nồng nàn mùi hoa sữa, mà kì lạ phết, ban ngày thì ko thấy mùi lắm, nhưng đêm thì lại rất nồng nàn, như kiểu là tình yêu thầm kín ấy nhỉ 😀 ...

September 23, 2010 · kanishi

chọn đi, liều hay là ế

một ngày thường là dậy trước 7h, và ra khỏi nhà lúc 7h hoặc 7h10, tới công ty, và ở đó tới chiều tối. hay ra khỏi công ty lúc 7h, có khi là 8h thậm chí thi thoảng là 9h. lúc đó trời đã tối và đường phố đã thưa, đi về đỡ bị tắc, và cũng là lúc nhiều đôi “uyên ương” rời khỏi tổ đi dạo, nhìn người ta bên nhau ôm iếc rất là tình cảm và thắm thiết, nhiều khi cũng ghen tị lắm, nhiều hôm chú Hứa về quê, lại bơ vơ ko biết đi đâu, rảnh mà ko có ai để đi chơi, và nhiều hôm thèm bia ghê gớm, thèm vị heniken 😀 chú Hứa thì hôm nào về ăn cùng chú là cũng nhâm nhi vài ba chén rượu, và buồn ngủ :-j may mà 1 tuần cũng chỉ 2-3 lần. mình ko phải là một kẻ liều lĩnh, ít nhất là trong tình trường, có thể thương trường mình sẵn sàng liều, vì chưa từng thất bại, nhưng tình trường thì, nhất định là không, đơn giản là mình chưa bao giờ dám làm quen với con gái lạ trên đường :d mình – có lẽ là chưa bao giờ thích độc thân – nhưng – đơn giản, mình vẫn là một kẻ độc thân. độc thân ko có nghĩa là cô đơn, nhưng độc thân tức là ko có ai avaialbe 24/24, tức là thế nọ, tức là thế kia… có lẽ phải cất trái tim vào tủ lạnh thôi ...

September 17, 2010 · kanishi

Ngọn nến ở gần thì sáng hơn ngôi sao ở xa

ánh sáng tỏa ra từ ngọn nến ở gần ta, chắc chắn là rực rỡ và ấm áp hơn ánh sáng từ ngôi sao cách ta cả vài chục hoặc vài trăm năm ánh sáng. Nhưng ngôi sao thì dài lâu và tưởng chừng như là mãi mãi, còn ngọn nến thì có thể tắt bất cứ lúc nào, khi có một cơn gió thổi qua, ngọn nến cũng dễ làm ta bỏng tay nếu ta ở quá gần. Vậy thì phải làm sao? Nói chung thì phải biết trân trọng những thứ ở gần, nếu nến tắt thì lại thắp nến lên, nếu hết nến thì lại mua thêm nến, ngôi sao kia thì cứ kệ thôi, ngắm từ xa ấy mà … ...

September 14, 2010 · kanishi

thư gửi Đoài

Đoài – tức Đoài Trần – gã bạn tri kỉ mà hàng thế kỷ mình chưa có điều kiện gặp gỡ :-w Bạn làm gì mà “bực cả mình” – tớ xin rút kinh nghiệm và sẽ thường xuyên cập nhật blog 😛 Lúc tối, hơn 6h, đi sang nhà cậu mợ bên Mê Linh, mua hộ cho đứa em cái màn hình LCD, lúc đi qua Phạm Văn Đồng, chỗ ngày gần đầu Hoàng Quốc Việt, đường hơi ùn tắc, mình vượt lên thì thấy có một bác ngồi bên cái xe đạp méo mó vẹo vọ, xe đạp cũ lắm, và phía sau là cái ô tô con, bác ấy ngồi đó, giữa đường, mặt đau đớn và buồn thảm, tuyệt vọng nữa, khuôn mặt vẹo vọ hệt như chiếc xe. Nhìn thương kinh khủng. Ah, bác ấy lại còn mặc áo xô và đeo khăn tang nữa, lúc mình đi qua thấy bác ấy xoa xoa ống chân. Người đi đường chỉ đi chậm chậm lại và nhìn ngó, mình cũng chỉ vụt qua… Xót xa. Hôm lâu rồi, từ nhà chị Ngọc đi ra, cũng khuya, hơn 9 rưỡi, lúc rẽ từ ngõ ra đường lớn, có một xe thồ tre, luồng gì đó đi vào ngõ, bác ấy dừng hẳn cả lại để chờ mình đi ra, không hiểu tại sao, cứ mỗi khi nhìn thấy những người khắc khổ ấy, mình lại nghĩ tới bố. Nghĩ tới những người cha, làm cha mẹ, ai chẳng muốn con cái mình được hạnh phúc, bằng bạn bằng bè, những ông bố bà mẹ vất vả lao động ở thành phố, cũng chỉ vì con cái. Có những hôm hơn 8 rưỡi, 9h tối, đi đoạn gần Lăng Bác, thấy những xe hoa của các chị, các cô, hoa vẫn còn nhiều, và đang đạp về phía sông hồng, chẳng biết có qua sông không hay là lên chợ hoa. Thương lắm. Đất nước còn nghèo, và nhân dân còn khổ. ...

September 12, 2010 · kanishi

Chuyên gia phân tích kinh tế thế giới, em ở đâu?

Nhân chuyện $ tăng giá, và nhân hôm ngay nghe phân tích, nghe chuyên gia Bùi Kiến Thành nói chuyện, chợt ngẫm nghĩ. $ tăng giá thì sao, thì có lợi cho xuất khẩu và giúp giảm nhập khẩu ư? Không đơn giản như thế, chỉ với những nông thủy khoáng sản, thì mới có lợi, mà những thứ thô ấy thì giá cũng chả cao. Mấy tấn gạo mới mua được một con chip, một cái iphone? Còn với hàng may mặc, da giầy, xe máy vespa, thì hơn 80% giá trị hàng hóa là nguyên liệu nhập khẩu, chỉ gần 20% giá trị là do công nhân Việt Nam tạo ra. Vậy thì tỉ giá tăng, vẫn là bất lợi. Còn hạn chế nhập khẩu thì :-j Hạn thế nào được, cắn răng mà nhập ấy chứ. $ tăng cũng có nghĩa là điện thoại, máy tính, iphone tăng giá, tức là tháng lương của mình sẽ mua được ít hàng hóa hơn bình thường. Buồn quá! ...

August 27, 2010 · kanishi

Refresh

Lâu lâu đổi giao diện tí cho nó mới mẻ 😀 Đánh đu với bạn Miso – Minh Sơn một tí 😛 Thật ra thì mình thích gọi Minh Sơn hơn là Miso, Minh Sơn nghe rất kêu và có-vẻ-đẹp-trai-tài-giỏi 😉 Còn Miso thì có vẻ đáng yêu và dàng cho người yêu gọi ;)) Như kiểu ngày xưa hồi cấp 3, có một cô bé xinh đẹp dễ thương gọi mình là Mino vậy :”> 😡 😀 Chưa sửa được mấy nhiều, giao diện hơi tối và chữ hơi nhỏ thì phải, kệ đi ngủ đã 😀 ...

August 25, 2010 · kanishi