Quan làm báo

http://quanlambao.blogspot.com/ Đúng là quan làm báo có khác, dân chơi hơn hẳn dân làm báo 😛 Bình luận (2) Gordon — 2012-06-10 16:34 Đùa chứ, quan làm báo đéo gì mà viết sai chính tả be bét, lại hàng vớ vỉn thôi 😐 thaiph — 2012-06-10 16:53 Tú gà vãi, quan toàn mua bằng nên viết sai chính tả là đúng rồi =)

June 10, 2012 · kanishi

Nỗi hổ thẹn của người Tàu

Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”. ...

June 6, 2012 · kanishi

Nokia Lumia 710 review

Phím on/off để tắt mở màn hình: tắt màn hình thì ok nhưng khi bấm để mở màn hình thì có vẻ phản ứng hơi chậm, delay có lúc tới 2-3 giây Bàn phím nói chung là khó chơi, bấm sai rất nhiều, không biết khi nào mới quen. Nắp lưng của 710 tương đối ọp ẹp, hay bị bung một khấc ra, tấm dán lưng (nilon) do thegioididong dán phải nói là cực kì kinh khủng, bám bẩn vào viền dán, làm xấu xấu bẩn bẩn hẳn cái điện thoại đi, tấm dán mặt trước cũng có hiện tượng bong tróc rồi, kinh nghiệm là không nên dán mà mua cái ốp lưng hoặc là bao da/nỉ để bỏ điện thoại vào chống xước. Cảm biến ánh sang hoạt động không tốt, chỉ đáng 1 điểm so với điểm 10 của blackberry. Phản ứng tang độ sang của lumia 710 khi ra ngoài nắng rất chậm chạp, kém cỏi. Phím cứng ở phía dưới bấm khó chịu và tốn lực, buộc phải tì tay vào lưng điện thoại mới bấm được 3 cái phím cứng phía trước. Máy ảnh 5mpx nhưng chụp tệ hơn nhiều so với 5mpx của bb 9780. Và so với iphone 4s thì thôi, toi hẳn rồi, ko thể nào đú được. Được cái có mấy phần mềm chụp panorama và Photosynth cũng bù lại được đôi chút, tuy nhiên, lumia 710 không có con quay hồi chuyển (Gyroscope sensor ) nên chụp 360 độ kiểu Photosynth hơi kém. People hub rất ngon (ngon hơn app fb), nhưng khổ nỗi không like được ảnh. Có save to phone, use as wallpaper, add or view tags, nhưng không có like, Để gọi điện cho 1 người thì khá tốn thao tác: ...

June 5, 2012 · kanishi

Cuối tuần chỉ có dọn nhà

Thứ 7 chuyển nhà cho Dung ỉn, nhân dịp trời mưa gió và ngày cuối ở nhà cũ nên bạn Tm đã ngủ ở ghế nhà Dung béo =) Kể ra thì ngủ ở ghế cũng ngon phết, yên tĩnh hơn nhà mình nhiều. Ngủ, quan trọng là phải có không gian yên tĩnh. Sáng dậy, vì ngủ nướng nên chưa kịp ăn trứng đã hộc tốc bê đồ, túi, rất nhiều túi, vì không tìm dc chỗ mua hộp giấy gói đồ nên phải 30-40 cái túi “xách tay”, tủ lạnh, điên nhất là bê cái bàn, nặng, cồng kềnh, và thế là rất đau tay. Khiêng dc đống đồ từ tầng 4 xuống tầng 1 thì mệt quá, quyết định gọi người bê khi sang nhà mới, vì nhà mới của Dung ỉn trên tầng 3. Ôi trời ơi hai cái gã ở cầu vượt, đòi 600k cho đống đồ chứ, bộ định ngồi mát ăn bát vàng chăng, bê 15p rồi ngồi chơi cả ngày chăng, bó tay luôn, mặc cả một lúc thì chấp nhận ở mức giá 250k, haiz, chả hiểu bọn dở hơi ấy nghĩ thế nào mà đòi 600k cơ chứ. WTF. Bực Mà thằng Vinh khốn, trốn sang Haiti, lần trước bê đồ cho nhà nó mệt gần chết, mà lần này ko tóm dc nó để bắt bê đồ = )) Chú Hứa thì cứ 5p lại gọi điện 1 lần hỏi đang ở đâu đấy, dọn nhà chưa, dọn nhà chưa, bực cả mình. Chả là cái chuồng chim nhà mình mới cơi nới thêm sân thượng thành một phòng trên tầng 3, gần 2 tuần rồi cứ gọi là vác cả gia tài trên lưng: 1 laptop, 1 nook color, 2 điện thoại ghẻ và 2 smartphone, 1 vợt bóng bàn, 1 bộ đồ đá bóng. Nặng muốn chết. Về nhà thì lúc nào cũng trong tình trạng bụi bặm và đồ đạc chất đống, cứ dọn tối nay thì tối hôm sau lại bụi bặm như cũ, bực kinh. Ơn chúa, chắc chỉ vài ba hôm nữa thôi, không thì mình phát điên mất. Ah hôm nay đi mua sắm rất vui, lên ngay đầu La Thành mua cái tủ quần áo 3 cánh rất to, giá 2.2tr, Dung sướng, tha hồ đựng quần áo váy vóc, trời ơi cũng thèm tủ quá nhưng nhà chật mua tủ về cóc biết kê vào đâu, hừ hừ. Giá mà vứt dc cái giường đang ngồi đi, dùng giường tầng cho gọn, he he. Tủ 2.2m, giá sách 400k, giá sách dài 1.2m khá là xinh, gỗ ép công nghiệp nên giá 400k, chứ mấy cái giá sách gỗ tự nhiên toàn 700k với hơn 1.4tr, nhưng mà trông xịn hơn thật, có điều nhà chung cư 2 tỉ thì để cái giá sách đó hợp hơn là nhà thuê : )) Lúc sau còn vào Chubby Shop ở 22 Trần Duy Hưng, mua dc cái ô tô điều khiển từ xa siêu hay, kiểu là siêu xe đua ấy, chạy vèo vèo rất thích, hôm nào đi mua vài cái về chơi mới dc 😛 ...

June 3, 2012 · kanishi

Một cách kiếm tiền vô tội vạ

Một cách kiếm tiền vô tội vạ Bài hay quá nên phải copy về. Rất nhiều bạn đọc cũng như các phóng viên kinh tế hỏi tôi về nghịch lý tại sao những ngân hàng Việt dư tiền nhiều, lợi nhuận cao; trong khi các doanh nghiệp tư nhân vẫn thiếu tín dụng trầm trọng. Thực ra, nguyên nhân của vụ việc này rất dễ hiểu và phương cách kiếm tiền của ngân hàng Việt cũng không khác các ngân hàng Mỹ trong kỳ khủng hoảng tài chánh bao nhiêu. Cuối 2007, khi nợ xấu và thanh khoản của các đại gia ngân hàng Mỹ đe dọa trầm trọng sự sinh tồn của nền tài chánh cờ bạc, Bush rồi Obama (dưới ảnh hưởng của nhóm Goldman Sachs) phải tung các gói kích cầu để cứu bồ. Dưới danh nghĩa ích lợi chung của Main Street (nhóm nhân dân làm ăn thực), Cơ Quan Dự Trữ Trung Ương (Federal Reserve) ra tay cứu Wall Street với hơn 2 ngàn tỷ đô la trong vài năm qua. Fed cho các ngân hàng thương mại vay với lãi suất cực thấp (hiện nay là 0.25%) để các ngân hàng có thanh khỏan mà mở van tín dụng cho doanh nghiệp. Lý thuyết là khi ngân hàng có tiền, doanh nghiệp sẽ được vay để sản xuất, nạn thất nghiệp sẽ giảm, và thị trường sẽ hồi phục. Nhưng các ông chủ quản lý ngân hàng lại nghĩ khác. Kinh tế đang suy thoái, nợ xấu đang đầm đìa, nhu cầu tiêu dùng thắt lại…đưa tiền cho doanh nghiệp là một phiêu lưu không cấn thiết. Trong khi đó, trái phiếu chánh phủ Mỹ (100% an toàn) đang trả khoảng 3%. Tay phải lấy của chánh phủ 0.25 %, tay trái cho chánh phủ vay lại 3.05%. Một đứa con nít 3 tuổi cũng có thể kiếm tiền suốt ngày với thủ thuật này. Muốn lời cao hơn thì quay qua trái phiếu của Hy Lạp hay Tây Ban Nha. Đó là lý do chính tại sao các năm vừa qua, các đại ngân hàng Mỹ luôn có siêu lợi nhuận. Chánh phủ còn tốt hơn với mấy đứa con cưng: họ bỏ thêm cả núi tiền để mua lại các nợ xấu. Dĩ nhiên, các chánh trị gia lúc đó kêu gào là các ngân hàng đã lợi dụng tiền thuế của dân để thủ lợi mà không đếm xỉa gì đến lợi ích chung. Nhưng các chuyên gia độc lập đều thừa biết rằng khi thiết kế các gói kích cầu này, các nhà lãnh đạo tài chánh trong Toà Bạch Ốc đã biết rất rõ đường đi của dòng tiền: OPM (tiền thuế của dân), để chúng chạy lăng quăng một chút cho mất dấu, rồi quay về lại chánh phủ, trừ đi các khoản huê hồng, 2% lợi nhuận, tiền lời thoải mái cho các bạn đồng nghiệp cũ. Nếu dân có kêu ca, thì cho Obama và bà vợ làm vài bài diễn văn vô nghĩa cho đám dân ngu (thực ra họ không ngu, nhưng quá bận mưu sinh, coi đá bóng, chơi game, quay cuồng với siêu sao và surf không ngớt các trang sex trên mạng…). Một bài tính nhỏ cho thấy 3% của 2 ngàn tỷ là 60 tỷ đô la chưa tính các phí giao dịch và huê hồng. Khoảng 2.000 người ở Mỹ đi tù dài hạn trong năm 2011 vì cướp nhà băng một tổng số tiền là 7.5 triệu đô la. Không một người nào đi tù sau khi các ngân hàng móc túi Main Street để đánh bạc và để thua hơn 3 ngàn tỷ đô la trong 5 năm qua ở Wall Street. Obama vẫn coi các gói kích cầu là một chiến tích của mình khi vận đông tranh cử nhiệm kỳ 2. Các tập đoàn tài chánh và ngân hàng Mỹ thì âm thầm ghi nhận lợi nhuận cả trăm tỷ đô la mỗi năm. Các dân nghèo thì vẫn thất nghiệp dài dài và nhà cửa bị tịch biên vẫn gia tăng. Đại đa số người dân thì vẫn quan tâm đến các lời phê bình của bạn bè trên Facebook…hơn là chuyện bị ai móc túi. Các tài liệu tôi đọc cho thấy lãi suất cứu trợ từ NHNN là từ 3.5% đến 8%. Trái phiếu của chánh phủ Việt Nam đang trả từ 11% đến 14%. Tôi nghĩ là các bạn đọc và các ký giả bây giờ đã hiểu rõ hơn nguyên nhân của nghịch lý này. Thực ra, không có gì là nghịch lý trong một canh bạc bịp. ...

May 29, 2012 · kanishi

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, vì ngày mai ta xây đắp những công trình vĩ đại đồng lúa trĩu bông quê ta nhà máy khói ngút trời. Cả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng. ĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc thêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ đêm ngày hằng mong. Bài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà. Hôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ. Những vụ tai nạn thương tâm như Thảm họa Sêrêpôk, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại, Báo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền. ...

May 24, 2012 · kanishi

Người Buôn Gió – Nếu Bạn Bị Xếp Hạng Phản Động

Đây là câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh chỉ có tính chất minh hoạ. Không nhất thiết bạn đọc đủ cơ sở để đánh giá rằng nó xảy ra ở nước CHXHCNVN. Nếu bạn bị liệt vào hạng phản động của nhà cầm quyền thì cuộc đời của bạn sẽ ra sao.? Trước hết tiêu chí để xếp loại phản động là vô cùng phong phú. Ví dụ bạn chỉ trích một chính sách nào đó của nhà cầm quyền về giao thông, thuế, giáo dục…. Hay bạn phản đối nước láng giềng xâm lược, bắn giết đồng bào của bạn. Hoặc bạn bày tỏ sự thông cảm với những người “phản động” khác bị xét xử, tù đày. Như thế bạn sẽ là phản động với một cụm từ đầy ngôn ngữ luật như “xâm hại an ninh quốc gia”. Tuy nhiên nếu bạn nợ hàng nghìn người nông dân hàng chục nghìn tỉ và trốn biệt ra nước ngoài bạn chỉ cùng lắm mang tội với nông dân như tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”. Nếu bạn làm thiệt hại cho ngân sách hàng chục nghìn tỷ đồng, ngân sách của một đất nước khốn khổ mà học sinh đến trường bằng cách bơi qua sông, đu dây qua vách đá thì bạn chỉ bị kết tội “thiếu tinh thần trách nhiệm”. Còn chức bạn to hơn nữa, gây thiệt hại hơn nữa thì sẽ bị kiểm điểm nội bộ. Nếu bạn đánh chết người bằng dùi cui, dây điện, gậy, giầy đinh, bắn chết trẻ em bằng súng nhưng bạn là người nhà nước. Bạn nếu không may mắn sẽ bị kết tội là “làm chết người khi thi công vụ”. Làm chết người, nghĩa là không phải bạn giết người. Làm chết người có thể là bạn sơ ý, cẩu thả để súng cướp cò, dui cui rơi vào sọ người khác khiến họ chết. Nhưng nếu bạn phản đối một chính sách, bạn sẽ là kẻ trọng tội với đất nước, nhân dân. Bạn sẽ bị kết vào loại phản động, hại dân, hại nước. Sẽ có hàng loạt nhân dân đóng vai nhân chứng lên phản đối bạn ầm ĩ ở phường, ở trên báo chí, họ sẽ thảm thiết, giận giữ như chính bạn đã quỵt tiền họ trốn ra nước ngoài, giết chết người thân của họ, làm thất thoát ngân sách hàng ngìn tỉ đồng, và bạn chính là kẻ đã đẩy trẻ em phải đi học bằng đò qua sông dẫn đến chết đuối. Họ sẽ đòi hỏi phải nghiêm trị, trừng trị thích đáng…và họ hả hê khi thấy bạn bị kết án nhiều năm tù. Và đó bạn là loại tội phạm “xâm hại an ninh quốc gia”. Bạn có thể là trí thức, công nhân, cán bộ về hưu, cựu chiến binh. Đôi khi bạn là kẻ vô học, tiền án, tiền sự và cuộc đời đầy những năm tháng đen tối trong vũng bùn của giới hạ lưu. Một ngày nào đó bạn được làm bố, bạn say sưa với sinh linh bé bỏng ấy quên cả tháng ngày, bỗng nhiên ngày nào đó gió mưa bạn ngồi ở nhà ngắm thấy nụ cười trên miệng con trai vừa đầy tháng, bởi óc tưởng tượng phong phú bạn hình dung con trai bạn hai mươi năm sau sẽ sống trong một xã hội thế nào. Bạn bắt đầu tìm hiểu xã hội. Và con đường thành phản động của bạn bắt đầu được cơ quan an ninh ghi nhận, theo dõi và đưa ra cách xử lý. Ngày nào đó công ty bạn đang làm bị công an đến hỏi về thuế, về nhân lực, về bảo hiểm, tiền lương, phòng cháy chữa cháy, về đăng ky kinh doanh…giám đốc của bạn nơm nớp lo sợ không biết chuyện gì. Vì người ta cứ đến từng tốp và lạnh lùng sát khí gườm gườm chất vấn. Đến lúc giám đốc bạn hoảng lắm rồi, người ta mới hỏi về bạn làm gì ở công ty, bạn được nhận vào thế nào, ngày nọ ngày kia bạn làm gì, công ty có bố trí đi đâu …. Bạn sẽ làm tiếp để công ty hàng ngày có công an đến làm việc như thế chứ.? Tất nhiên là không rồi. Bạn sẽ đi tìm việc khác. Lần này bạn làm cho một nơi khác, ở đây tài chính sạch sẽ lắm. Nhưng giám đốc bạn vẫn có người tìm đến giới thiệu là an ninh cấp cao hỏi về bạn. Giám đốc bạn lần này là người mạnh mẽ, anh ta có thể thoái thác không hợp tác trả lời. Nhưng anh ta có thể mạnh mẽ, còn bố mẹ anh ta ở quê thì không sao mà yên tâm khi có người của nhà chức trách đến nhà tìm và thông báo con họ đang dung túng, tiếp tay cho một đối tượng ”phản động”. Rồi bố mẹ anh ta hoang mang, lo lắng liên tục hỏi anh ta, thậm chí họ thay phiên nhau từ quê lên thành phố để xem thằng phản động đang làm gì ảnh hưởng đến con mình. Bạn lại thất nghiệp, giờ bạn hiểu đi tìm công việc ở nơi khác nữa là điều vô ích. Bạn chọn công việc gì làm trong vài ngày, nhanh chóng, tiền trao cháo múc như việc đóng một cái tủ nhôm kính, hàn một cái chuồng cọp phơi quần áo, làm một tấm biển quảng cáo cho cửa hiệu mới mở hoặc viết một bài cho một cá nhân, công ty nào đó muốn quảng cáo. Kiếm chút tiền không nhiều, nhưng nhanh chóng vào túi khi những điều khác chưa đến. Nhưng cuộc đời không hẳn đã đen tối với bạn. Có những người hiểu bạn, họ lặng lẽ gửi bạn chút quà nuôi con. Những giúp đỡ đó làm bạn cầm cự được với cuộc sống khó khăn. Đôi khi bạn chẳng biết là ai giúp bạn nữa, vì họ sợ liên luỵ, sợ nhà chức trách nên không muốn ra mặt. Các nhà chức trách thêm bạn tội nữa “nhận tiền của các thế lực thù địch làm phương tiện hoạt động chống phá nhà nước nhân dân”. Những món tiền nhỏ này thật sự bạn không bao giờ biết nó đến với bạn lúc nào, không bao giờ bạn biết nó còn đến nữa hay không. Bởi sự giúp đỡ là tự nguyện, bột phát. Không phải là trả lương, thế nên có người gửi bạn 1 triệu từ năm này, đến 3 năm sau họ gửi lần nữa, tuỳ theo khả năng của họ. Nếu bạn muốn sắm một cái điều hoà, bạn không thể yêu cầu người ta cho bạn tiền để sắm một cái điều hoà. Vì họ không có trách nhiệm ràng buộc nào phải giúp bạn cả. Một ngày nào đó, cuộc sống mở cho bạn một thay đổi, chẳng hạn một chính phủ nào đó vô tình biết được bạn có khả năng về văn hoá, nghệ thuật nào đó. Họ cho bạn một suất học bổng, khi học xong họ sẽ có việc làm cho bạn. Cuộc đời bạn bỗng nhiên tươi tắn như loài cây trên sa mạc gặp mưa. Bạn có kiến thức, có việc làm, một việc làm tốt như dịch sách, đồng lương đủ cho gia đình bạn sống tươm tất. Và hơn nữa bạn từ một thằng lưu manh ở đường phố trở thành một người làm văn hoá. Đó là ước mơ và đích đến là một cuộc mưu cầu hạnh phúc mà bất kỳ ai cũng muốn. Nhưng nhà chức trách sẽ ngăn ước mơ của bạn lại. Bởi trong quan điểm của họ thì ước mơ của một kẻ có vấn đề về an ninh quốc gia thì kiểu gì cũng có vấn đề về an ninh quốc gia. Bạn sẽ gào lên ư, đừng !. Hãy chấp nhận vui vẻ, điều quan trọng là đừng bao giờ buồn, lo, sợ vì những việc mà họ gây ra cho bạn. Bởi mục đích chính của họ là làm bạn đau khổ những thứ nhưnhà tù, công việc, cấm đi lại, hàng xóm hậm hực dòm ngó, bạn bè cũ xa lánh… tất cả những điều đó họ làm cốt để bạn phải đau khổ. Để họ chứng minh họ có quyền tước đoạt ước mơ, cuộc sống, huỷ hoại hay ban phát cho ai đó. Đừng nghĩ họ nhân đạo không bỏ tù bạn. Chẳng qua vì cuộc sống của bạn bây giờ và nhà tù không khác nhau là mấy về vật chất cũng như tinh thần. Nếu bạn là tiến sĩ, có nhà to, xe hơi, nhà cho thuê họ sẵn sàng quẳng những thứ rác rưởi để làm cớ bắt bạn, hay bạn đang có bệnh trong người họ mới giam cầm bạn. Còn khi bạn chả còn gì để mất, người ta làm mọi cách để tước đoạt tinh thần bạn, khiến bạn khiếp sợ, hãi hùng và ngày nào đó bạn lê lết đến van xin họ, cam đoan, cam kết, lạy lục thề thốt, khai báo lập công…lúc đó chưa chắc họ đã buông tha cho bạn. Hãy gắng tìm những niềm vui ngay cả trong những lúc tồi tệ nhất. Hãy gắng đọc khi có thể những tác phẩm như Quần Đảo Ngục Tù, Lửa Yêu Thương Lửa Ngục Tù, Một Ngày Trong Đời Của I Van, Bá Tước Mông Tơ Crit To, Pa Pi Lon, Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 200. Hãy tìm lối thoát trong cuộc sống trắc trở ở ngay trái tim mình. Nguồn: Người Buôn Gió ...

May 23, 2012 · kanishi

Mua điện thoại một ngày mưa gió

Hôm qua viết: Cuối cùng, sau bao đắn đo suy nghĩ, nhâng lên đặt xuống, anh đã vác về được em Nokia Lumia 710. Trời ơi thích quá, chiếc điện thoại cảm ứng đầu tiên, chiếc điện thoại trên 5tr đầu tiên mình dám bỏ tiền mua, coi như là quà sinh nhật sớm, tự tặng mình =) Chúc mừng sn thaimeo nhé = ) Update: Cắm vào sạc không chính hang sẽ khiến hầu hết các máy màn hình cảm ứng bị “loạn”, hôm nay vừa thử cắm 710 vào sạc F99, không thể nào lướt được cảm ứng mà mở màn hình luôn, ra lấy cái sạc zin của 710 sạc thì hoàn toàn bình thường. Hehe, bài học rút ra là luôn mang sạc xịn đi. Màn hình của 710 khi nhìn thẳng thì đẹp nhưng nhìn nghiêng là sẽ bị ám vàng, cái này đã có clip review trên youtube, khi so sánh 710 với 800, 800 nhìn mọi góc đều vẫn đẹp, nhưng 710 nhìn góc hẹp sẽ bị tối đi, và ám vàng, chấp nhận thôi, 800 giá gần gấp đôi mà. Kể ra mà RIM đem công nghệ màn hình của BB lên các dòng máy cảm ứng thì khủng, sợ là đến iphone cũng không theo kịp ấy chứ, màn hình của RIM (cùng với cảm biến ánh sang) quả là vô đối. So sánh màn 710 với màn bb 9630 mình vẫn thấy 9630 sắc nét và đẹp tuyệt. Hehe. Phím cứng của 710 có lợi thế là ko sợ bấm nhầm khi đang chơi game hoặc lướt web, nhưng khá là tốn sức tốn công khi muốn bấm, muốn back là phải nghiến răng, không thể chạm nhẹ nhàng, nói chung là mình vẫn thích 3 phím đó là cảm ứng hơn. Bọn TGDD dán cái mặt sau hơi lởm, chưa gì đã nhìn thấy ở mép dán bị dính bụi bẩn. Ra bắt đền mới được. Tai nghe mình đáng giá là tốt, trông đẹp, tinh tế, chất lượng âm thanh rất ổn, là loại in-ear (nhét hẳn vào trong tai) nên khi nghe nhạc sẽ chỉ thấy nhạc mà thôi, mọi âm thanh bên ngoài là “mute” hết. Rất thích. Âm trầm rõ, ấm. Mình thấy bỏ tiền mua cái beat solo gì gì đó thật lãng phí. ...

May 22, 2012 · kanishi

Một ngày chủ nhật

Một ngày chủ nhật mà bình minh là … 1h trưa, sau 4 tiếng nằm ngủ ở … nhà nghỉ, vẫn buồn ngủ nhưng đói quá nên phải mò dậy tắm và chạy khỏi nn đi ăn. Nguyên nhân của vụ ngủ nhà nghỉ thì do tối qua “xem bóng đá” cả đêm – tới 7h30 mới “tan” khỏi trận bóng : )) Về trận bóng, vừa chơi Hola Game (*) vừa xem, nhưng vẫn phải thấy đó là một trận đấu cực kì cảm xúc, Chel đúng là các chiến binh quả cảm, đá trên sân của Bayer, bị Bayer ào ạt tấn công, vậy mà các chàng trai áo xanh vẫn bình tĩnh vững vàng, nhất thủ môn Czech thần tháng, phải nói là chưa thích Chel bao giờ nhưng hôm qua xem thực sự hâm mộ tinh thần của các bạn Chel. Lúc bị ghi bàn ở phút 83, lý trí thì nghĩ là chắc an bài rồi, nhưng tinh thần thì vẫn tin tưởng một sự lật ngựơc của Chel, còn những 10p cơ mà. Và quả đúng thế thật, lúc Chel phạt góc, mình và DũngPT chém “Vào luôn”, “Vào đi”, và vào thật, sướng, mừng vui như mùa xuân đại thắng, thực ra chả độ điếc gì đâu nhưng không thích cái thằng ép sân từ đầu tới cuối thắng =) hô hô Và từ lúc đó càng tin tưởng các bạn Chel sẽ thắng, quả thật là thắng thật, Penalti Czech đỡ được, bị dẫn bàn khi đá luân lưu rồi vẫn thắng, kì diệu kì diệu. Chúc mừng bóng đá Anh, chúc mừng fan Việt Nam, 90% người hâm mộ bóng đá ở VN thích bóng đá anh, mình đoán thế =) Kể tiếp, từ quán xem bóng đá, về nhà, ngủ dc 15p thì đội thợ sửa nhà tới, đang cơi nới thêm cái tầng 3, biết là không thể ngủ với đội này rồi, mình phi lung tung tìm chỗ yên tĩnh để ngủ, suýt vào Sen Villa ở Trung Liệt đầu Thái Hà, nhưng mà bị thằng TIến phang nó bắt lên cty đưa chìa khóa cho nó – chơi bài có 1 đêm thôi mà quên vứt cả chìa khóa xe ở quán. Lại phải lóc cóc đi lên cty, đời rất gian nan. Ngủ dậy nhìn trong gương 1 kẻ thức cả đêm, trông xấu như quỷ, đen sì, xấu xí. Tắm xong phát lại đẹp luôn = )) Ra quán bánh mì ở Thái Thịnh gọi pate 2 trứng, mình có lời thề ko ăn sốt vang ở đó, từ hồi giá cả tăng, sốt vang toàn thứ bầy nhầy ko có tí thịt nào, ko thể ăn nổi. Lúc ra trả tiền, 1 pepsi, 2 bánh mì, 1 pate 2 trứng, tổng thể 28k, cũng rẻ. Quán này có điều đặc biệt là khách ăn xong tự ra liệt kê các món đã ăn, không hề ghi hóa đơn hay vào check ở bàn ăn, khách hoàn toàn tự giác kể đã ăn gì để tính tiền, có lẽ các khách hàng đều trung thực nên quán vẫn tiếp tục sử dụng các thức thanh toán này, một kiểu đắc nhân tâm, bạn tin người ta trung thực, và người ta sẽ trung thực để không phụ niềm tin của bạn 🙂 Nhưng hôm nay, ấn tượng là cô thu tiền, mình mặc cái áo Hoàng Sa Trường Sa của thằng ku Hoàng béo tặng, cô ấy nhìn vào bảo “Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa, Hoàng Sa bị mất rồi, làm gì còn mà trung tâm dữ liệu”, mình bảo cô ấy là “Đất thì đã mất nhưng dữ liệu thì vẫn còn và vẫn phải lưu trữ cô ạ”, đất đang mất nhưng chúng ta sẽ đòi, chỉ cần tất cả người dân Việt Nam đừng quên Hoàng Sa là của chúng ta, nhất định chúng ta sẽ đòi đến cùng, đòi tới khi được mới thôi. Nghe cô ấy hỏi “Hoàng Sa mất rồi còn đâu” mà mình cảm động rưng rưng, cô ấy cũng biết Hoàng Sa của chúng ta, cô ấy cùng biết Hoàng Sa đã mất, cảm động lắm chứ. Lúc qua chợ Vĩnh Hồ, thấy có 3 anh zai đang đứng vây quanh cái bàn bán thịt, mà tên thường gọi là phản thịt lợn ấy, trên cái phản đã bán hết thịt ấy có một bàn cờ, ba người đàn ông đang xúm vào, dễ thương ghê, người Việt Nam mê đánh cờ hết biết luôn, bất cứ chỗ nào cũng có thể thấy hình ảnh một bàn cờ và một đám đông vây quanh, hoặc 2 người đàn ông đang trầm ngâm suy nghĩ, hehe, cờ tướng là nơi họ có thể tập trung hoàn toàn, không phải suy nghĩ về cơm áo gạo tiền, về tiếng than phiền của những người phụ nữ, nơi họ tập trung hoàn toàn vào việc “điều binh khiển tướng”, những thú vui thật giản dị phải không 😉 (*):Hola Game: là tiếng “lóng” chỉ trò ba cây, nơi những được mất thăng trầm diễn ra vô cùng khủng khiếp, nơi mà thằng ku PHú quạt trần rơi vào đầu chỉ định chơi từ 10h tới 11h30 rồi về, đã ngồi lại tới 7h30 và nướng nửa tháng lương vào đó = ) Căn bản hồi đi Ninh Bình ku cậu thắng to nên chắc lần này máu, mỗi tội càng máu càng thua, càng thua càng gỡ, càng gỡ càng thua, đen đừng hỏi luôn, lâu lâu được cầm trương một ván, lật lên 7 nhà thì có 5 nhà 10 một nhà 9, còn gì đen hơn : )) Sau hai lần thua tan tác phải “bán xới” vì hết đạn, lần này mình đi mục tiêu chính cũng không phải là chơi Hola, vì thấy có vẻ mình không lại được cao thủ CườngND, lúc đầu ngồi chơi gọi là đông vui là chính, dự kiến hết khoảng 1-2m thì sẽ thôi, dừng và xem bóng đá, ai dè càng chơi càng thắng, toàn cầm trương rồi 10, thu về phơi phới, rồi sáp, liêng, ăn gà ầm ầm, nói chung một ngày son. Hê hê, đúng là cờ bạc, đã có lúc mình hết sạch, phải mượn của TIến phang, nhưng rồi lại bùng lên dữ dội hơn = )) ...

May 20, 2012 · kanishi

viber beta cho bb dung la cai do hang … beta

Sau rất nhiều mong đợi mỏi mòn, cuối cùng viber cũng cho ra phiên bản beta cho nền blackberry và windows phone, nhưng phiên bản beta chỉ có text mà chưa có voice, lại chờ. Tất nhiên với 70 triệu người dùng trên toàn thế giới thì viber rất đáng để anh em ta ào ạt cài thử. Kết quả: đồ beta không như ý. – chậm, giật, gửi tin nhắn treo treo, có lúc không thể gửi được dù mạng bình thường. Không mượt mà như whatsapp, không có chat nhóm như whatsapp, gửi vi trí thì không thấy mở lên xem được. ...

May 16, 2012 · kanishi

wishlist

Mua 1 cái vợt bóng bàn. Mua 1 cái túi đựng đồ để đi đá bóng, bóng bàn, có cái mà để quần áo. Mua lumia 610 hay 710? Mua bây giờ hay đợi thêm? Tại sao không phải là bb hay android hay iOS? Lý do chủ yếu là tiền, với khoảng 6tr thôi thì không thể nào có dt thuộc 3 nền tảng kia mà ngon được, thêm vào đó mình cũng rất thích wp, thích windows 7, windows 7 quả là quá tuyệt khiến mình quên hẳn ubuntu – nhung có lẽ khi nghỉ vt thì vẫn sẽ cài vì .. rảnh :)) Mình tin tưởng vào Nokia, chiến lược địa phương hóa sản phẩm của nokia rất ngon, nhiều app hay liên tục được giới thiệu. Mua 710 bi giờ thì được mobifone km hơn 4 triệu, gạ bán lại gói km này với giá 2tr được thì hay quá nhỉ :)) ai đang dùng mobi? Căn bản sau khi dọa dẫm thì giờ viettel mở fb rồi ;)) cũng không cần đổi số sang mobi cho lắm. ...

May 16, 2012 · kanishi

toan hoc cua mot thoi qua khu dam me

Hồi bé, bị bố bắt học bảng cửu chương khi bạn bè ở lớp vẫn còn đang học cộng trừ trong pham vi 100. Lên lớp 4 bắt đầu đi thi hsg huyện, hồi đó thi cả văn và toán, vẫn nhớ có bài văn tả con chim bồ câu, không hiểu sao mình chém gió là trc khi về tổ nó thường bay qua bay lại vài vòng để kiểm tra xem có gì nguy hiểm không – bây giờ gọi là “check” ý mà, chém gió thế thôi đã nhìn thấy bao giờ đâu, ấy thế mà lúc trả bài cô giáo lại khen bạn Thái có mắt quan sát tốt, số rùa từ bé, vẫn sướng mỗi lần nghĩ lại (haha). Hồi ở HD, thi hsg suốt từ lớp 4 tới lớp 7, năm nào cũng đi thi mà không năm nào được cái giải khỉ gì cả. Lớp 8 lên VP, không đú được toán với bọn này nên lách sang dường thi hsg tiếng anh, đỗ luôn, đỗ điểm cao nhất huyện luôn :)) Lại rùa, và nghĩ lại vẫn lại sướng :)) Nhưng vẫn máu me toán hơn, kiểu như là môn thể thao vua ấy, bao giờ cũng được hâm mộ nhất, thời điểm học hành say mê và chăm chỉ nhất là đợt kì 2 năm lớp 9, ôn thi vào cấp 3 mà, với tinh thần sẽ thi chuyên KHTN, chuyên Nguyễn Trãi (HD), nên mình ôn điên cuồng luôn, xin được bộ đề các năm trc của các trường TN, SP… từ thằng Gà Mái, giải đề ngày đêm. Sang nhà ku Trung học với nó, trung bình là 12h đêm mới cắp cặp đi về, có hôm tới 1 2h sáng luôn, mà cảm giác học lúc ấy nó hưng phấn lắm, không buồn ngủ tí nào. Giải bài để đi khoe với thằng ku Hội mà, thằng ấy cũng tốt và hiền, toàn gọi mình là anh, hai thằng thi đua giải đề, rồi cho nhau xem cách giải, gọi là giao lưu ấy. Không có bọn bạn để cùng ganh đua, chắc chắn là chẳng học trâu mà đỗ được chuyên. Rồi lúc định làm hồ sơ thi KHTN thì … Hết hạn :)) sau đó xin bố mẹ cho đi ôn ở trường chuyên, quãng thời gian ôn thi hơn 1 tháng ấy cũng rất vui, sáng đạp xe từ Hương Canh lên Vĩnh Yên, trưa lại đạp về. Học trong lớp có rất nhiều bạn mới, thầy mới, thầy dạy thì rất hay, còn bọn học cùng thì rất trâu. Và cho tới lúc nộp hồ sơ thi chuyên Vĩnh Phúc, mình vẫn hộ khẩu Hải Dương, mà theo quy chế thì phải có hộ khẩu VP mới được thi, hehe, may quá lúc làm thủ tục thấy cấp 2 học Hương Canh nên không ai đòi kiểm tra hộ khẩu :p ...

May 15, 2012 · kanishi

Cafe phim Hà Nội

http://cafephimhanoi.tk/ Riêng cái tên trang web đã thấy lởm, mấy giờ rồi còn .tk, mua cái .com .net .info nghe nó còn có tí khá khẩm. Thấy quảng cáo nghe ngon, anh liền hí hửng phi tới, cứ nghĩ là sẽ có máy lạnh, cách âm, thưởng thức phim độ nét cao ở màn hình rộng. Cắm đầu cắm cổ chạy lò dò dọc con sông Tô Lịch lừng danh, mãi mới tới, trời thì nắng. Vào phát, gọi ngay cái em phục vụ là anh =) Căn bản trông em ấy cứ tưởng con trai, tomboy quá 😛 Mình hỏi “để xe ở đâu anh” làm em ấy mặt ngắn tũn lại, hehe. Vừa vào thì bị ném ngay cho cái quyển “menu”, một đống phim, bắt chọn 1 phim để xem, chọn xong, thì rút cục là cái phòng HD VIP lại là phòng tự chọn phim được, đầu tiên xem Midnight in Paris, xem mãi chả hiểu quái gì mấy, bật sang xem Mr Bean’s Holiday, cười vui ơi là vui, hì hì. Xem lại mấy lần vẫn thấy hay ho, Mr Bean đúng là siêu. Nói chung là chỗ này xem phim dở tệ, hoặc cái phòng “VIP” của mình nó siêu tệ, tư thế ngồi không dễ chịu mấy, nhân viên thì hơi bị gà, còn phim thì thấy cũng … nét bình thường. Tổng kết là không muốn quay lại. Nhưng dù sao, hôm ấy xem phim cũng rất vui. Update rổ giá: 40k/tiếng, xem 2 tiếng 5p bị tính tròn là 2.5 tiếng, là 100k, cộng với tiền nước là 51k, 25k với 26k một cốc chanh tươi, mơ muối. Nói chung là cũng mắc so với cơ sở vật chật. Cách âm cách ánh sáng ko tốt. ...

May 14, 2012 · kanishi

Đi bơi

Hôm qua lần đầu tiên đi bơi ở Hà Nội, ở HN 7 năm rồi giờ mới đi bơi lần đầu, nhờ công Dung ỉn. Bể bơi Bốn Mùa ở Đặng Tiến Đông, bể bơi rộng phết, rộng hơn bể ở trường SKĐA là chắc. 80k một vé, bắt buộc mặc đồ bơi, làm mình đã ướt cả quần rồi mà vẫn phải chạy ra thuê cái quần bơi, may là có tiền, ko thì vỡ mặt. Bơi thích phết, lâu lắm mới dc xuống nghịch nước mà, hehe. Dung ỉn tập bơi khả quan phết, đánh giá là 3-4 buổi nữa là bơi được … 5m. Thôi nếu lần sau ta sẽ đi bể Sao Mai hay gì gì, nói chung là chỗ khác, bể này có vẻ không thoáng lắm, gần nhà nhưng mà cứ có cảm giác nó … bẩn bẩn ý : )) 😛 ...

May 14, 2012 · kanishi

Megashare.vn – một thời huyền thoại

Megashare.vn (hay giờ là share.vnn.vn) đã từng là một “huyền thoại”, với tốc độ tải của toàn hê thống có lúc lên đến hơn 300MB/s, mỗi tháng khoảng 600TB dữ liệu down/up. Nhưng từ khi bàn giao cho VDC Online vận hành, lưu lượng giảm thê thảm, trung bình chỉ còn khoảng 100MB/s. Đáng ra, khi megaupload bị thịt, megashare đã có cơ hội rất lớn để trở thành “bá đạo”, sánh ngang cùng rapidashare : )) Nhưng rất tiếc, điều đó không xảy ra. Âu cũng là hơi buồn. Megashare giờ dặt dẹo, cũng giống kiểu bao nhiêu dự án “làm cho có” khác của nhà nước. Thị trường chia sẻ dữ liệu ở Việt Nam giờ hình thành thế chân vạc, megashare do VNPT chống lung, 4share.vn do Viettel chống, và fshare do FPT bảo kê. ..đặt gạch… viết tiếp sau. ...

May 8, 2012 · kanishi