Trời

Trời thì rét vãi đạn ra. Ghét trời rét. Cuối tuần mà không được nghỉ, phải đi làm cả thứ 7, chủ nhật, thứ 2, khổ nhục. Nhà cửa thì nhức hết đầu chọn đồ, công nhận muốn rẻ mà lại còn bền đẹp thì không có đâu. Thôi éo cần bền, cứ rẻ đẹp mà táng cái đã. Vẫn đang điên đầu chọn chậu rửa, hút mùi. Các bạn làm tủ bếp cứ làm chậm quá, anh mà không vui là anh đi mua mịa nó tủ bếp Inax về lắp cho rẻ đấy. Chậu rửa chọn tạm cái: http://noithatkuongthinh.com/chau-rua-bat-picenza-pz-8043-701.html Vòi rửa: http://www.thietbivesinh.com/voi-bep-american-standar-a-7052j/ Hút mùi: http://www.thietbivesinh.com/may-hut-mui-faster-fs-7002/ ...

December 19, 2014 · 1 min · 145 words · kanishi

Chuyen lam cua sat o chung cu

Hôm nọ mình chợt để ý, và thấy rằng tất cả các cổng sắt ở phố hay ở quê, đều mở vào phía trong nhà. Có căn nhà nào mà cổng mở ra ngoài đường không? Chắc là cũng có nhưng trông sẽ hơi “bất thường”. Tại sao ở chung cư cũ, tập thể cũ, lại nhà nào cũng làm cửa sắt, mở ra ngoài hành lang? Do các chung cư đó cửa gỗ làm sẵn quá tệ? Do không có camera, người ra vào tự do, an ninh rất kém? Xuất phát từ nhu cầu “mở cửa gỗ” cho thoáng, rất nhiều cư dân khu mình có nhu cầu làm cửa sắt, để mùa hè mở cửa gỗ đóng cửa sắt cho thoáng mát và an toàn. Hoàn toàn có thể làm cửa sắt phía trong cửa gỗ. Nhưng mọi người đều thích làm cửa sắt phía ngoài cửa gỗ. Vì không tốn diện tích của nhà mình – mà tốn diện tích chung. Hehe. Cửa mở ra ngoài hành lang, chắn lối đi của ai thì chắn, không chắn lối đi của chính chủ là được. Đấy có phải phong cách “quan tham nhũng kiểu quan, dân tham nhũng kiểu dân” không? Mình ủng hộ Coma6 cứng rắn trong vụ này. Hôm nọ họp có bác còn bảo CĐT rất “ngang” – (xin phép cười phát :))) khi kien quyet khong dong y cho lam cua sat. Các chung cư “hịn” đều không cho phép làm cửa sắt mở ra hành lang. Có ai vì không được lắp cửa sắt mà bán nhà đi nơi khác không? Thẻ từ kêu ca ầm ĩ ban đầu giờ yên hết rồi. Số đông không phải lúc nào cũng đúng, ngày xưa cả thế giới đều nghĩ rằng mặt trời quay quanh trái đất, người nào nói trái đất quay quanh mặt trời còn bị (dọa) hỏa thiêu. ...

December 12, 2014 · 2 min · 317 words · kanishi

Sắm đồ thôi

TỦ BẾP (hút mùi, chậu rửa, vòi rửa): Có khi mua sẵn của inax, đang giảm 50%, và đặt nó đóng thêm theo yêu cầu. Rèm Tủ giầy, áo, treo đồ ở cửa vào Kệ trang trí/Để đồ Tủ phòng tắm: Để khăn, chai lọ mỹ phẩm các kiểu mà chưa dùng đến. Tủ phòng ngủ: Kịch trần. Rèm ngăn phòng tắm: Mình ghét việc tắm xong nước bắn tung tóe ra sàn nhà tắm.Nhưng làm vách kính thì hơi lãng phí. Rèm là giải pháp. Dàn phơi, lưới an toàn cho ban công: Ban công cao hẳn 1.5m, nhưng vợ muốn làm lưới cho an toàn, ok luôn. Trần thạch cao: Không muốn làm đâu nhưng để che ống thoát hút mùi thì phải làm thôi. Dẫn đến phải mua đèn. Mắt nhòm cửa, khóa cửa chống trộm. Máy rửa bát: Chị Trang bảo chứ: Ơ mua máy rửa bát làm gì? Mình cười lăn lộn: Để rửa bát chứ để làm gì hả chị :)) Không mua máy toàn em phải rửa, mệt chết. Mà vợ em thì còn hay làm bánh, mua máy rửa cho tiện bày biện tha hồ, đã có máy lo, chứ làm bánh bao nhiêu bát đĩa bột biếc, rửa nhọc lắm. Cái máy bằng cái iphone chứ mấy, mà tác dụng thì vượt trội iphone nhiều :)) Máy sấy quần áo: Mỗi năm chỉ dùng vài tháng mùa nồm? Trời ơi, vài tháng chứ không phải vài ngày nhé. Còn mong gì, cả năm nồm mới mua à =)) Với lại những lúc bận/lười không muốn phơi, vứt từ máy giặt sang máy sấy. Xong. Hệ thống lọc nước tổng: Nước cứng sẽ làm giảm hiệu suất của máy giặt (xà phòng khó tan), bình nước nóng (đóng cặn, tốn điện), thậm chí làm hỏng máy rửa bát. Kết luận là nên đầu tư, nhưng tầng mình áp suất nước khá yếu so với tầng 12A đang ở, căn đang ở áp suất mạnh thôi rồi, bật vòi sen hết cỡ nó phun cho rát luôn. Tạm thế, ví dụ đầu tư 120 triệu. Ở 5 năm, vị chi 2 triệu/tháng. Nên, rất nên, 2 triệu cho một ngôi nhà đẹp đẽ đáng yêu. Đến lúc bán, nhà đẹp cũng dễ bán hơn, mình thề. ...

December 5, 2014 · 3 min · 468 words · kanishi

Lại chuyện nhà cửa

Diễn biến quá trình mua nhà: Chiều 11/11: Đặt cọc hụt do túi chỉ có 5 triệu. Chiều 12/11: Đặt cọc 50 triệu tại sàn Lanmak. Chiều 24/11: Nộp 40%, kì cạch hơn 30p để rút hơn 400 triệu khỏi tài khoản, sau đó lại kì cạch gần 30p để nộp vào 600 triệu =)). Địa điểm 34 Láng Hạ. Tầng 9. Thời gian giữa 12/11 tới 24/11 là chạy vạy vay tiền, nhờ sự giúp đỡ của người thân. Chiều 01/12: Ký hợp đồng với ngân hàng. Kí mỏi tay ở phòng công chứng luôn, bao nhiêu là giấy tờ, mà còn phải ký nháy từng trang, vợ ký nháy, chồng ký nháy. Chiều 04/12: Ngân hàng giải ngân khoản vay. Sáng 05/12: Nhận bàn giao nhà. Trưởng ban quản lý Lê Mạnh Triết dẫn mình đi nghiệm thu. Mình yêu cầu sửa một ít sàn gỗ, cửa sổ, trần, chuông cửa. Họ lắp nhầm đầu dây gì đó, và hứa sẽ đấu lại cho đúng. Sau đó ký biên bản bàn giao. Sau đó mình về lấy tiền và lên phòng kế toán nộp 2% phí bảo trì. Bà trưởng phòng kế toán ngồi chơi game. Bà thủ quỹ còn thiếu của mình 3 nghìn tiền thừa nhưng im im không nói gì, mình phải nhắc “của cháu còn 3 nghìn đâu cô?” mới nói khẽ “cô không có tiền lẻ”, ở không có tiền lẻ thì ỉm đi thế à, bực quá, mình đưa thêm 2 nghìn và cô ấy đưa lại 5 nghìn. Mình có thể ủng hộ Cơm có thịt 500 nghìn hay 1 triệu, nhưng thừa 1 nghìn 2 nghìn ở chỗ cần đòi thì vẫn phải đòi. Thằng ku kế toán thì làm mãi không xong, mình vào phòng kế toán lúc 11h35 mà 20 phút sau nó lại kêu với cô kế toán trưởng là không tìm thấy cái đéo gì ấy, mình rất bực. Rút cục cũng in được 6 tờ phiếu thu. Và chị Vân phòng kinh doanh hẹn chiều 1h30 tới lấy thẻ thang máy. 1h30 tới, thì phòng ban quản lý khóa cửa, gọi điện bảo lúc nữa về, bực mình quá, mình đi làm hôm khác lấy thẻ. Mk cái chính sách hộ khẩu như cái mứt của Việt Nam. Yêu cầu xóa ngay cái cơ chế quản lý bằng hộ khẩu. Thôi kể chuyện vui: Hiện tại mình làm trên Hòa Lạc, công ty có xe ô tô đưa đón từ bãi đỗ xe Mỹ Đình (cạnh sân vận động). Trưa nay mình đi chuyến 2h lên Hòa Lạc, 1h45 gửi xe xong, đi lóc cóc lượn lờ chờ xe ô tô đến, ko ra quán nước vì tiếc 3k, vừa thấy bóng cái xe 24 chỗ đến, nhanh nhảu chạy ra, ông lái xe đang lúi húi cất cái gì vào cốp sau ý, mình thấy cửa mở, tót lên xe ngồi, trên xe chả có ai. Bỗng thấy ông lái xe đóng cửa lại, còn bấm khóa. Hình như ông ấy không hề nhìn thấy mình đang ngồi trên xe. Ôi linh cảm không lành. Và đúng thật, có một cái xe 45 chỗ xuất hiện và mọi người ào ào lên cái xe 45 chỗ đó, mình thì bị kẹt trong cái xe 24 chỗ, nhục quá, cửa xuống thì bị khóa rồi, vội vàng mở cửa chỗ lái xe, thò đầu ra kêu cứu, mấy người đi qua ngoái lại nhìn nhưng rất thờ ơ đi tiếp, vãi đạn, chỉ có một anh bạn tốt bụng dừng lại hỏi thăm và định tìm cách giúp đỡ, may quá nhanh trí nhìn thấy cái nút gạt AUTO – MANUAL chỗ mở cửa xe, gạt sang MANUAL và mở được, thở phào, chạy sang xe 45 chỗ. Anh lái xe 24 chỗ chắc thấy xe bị mở tung cửa thế chắc hoảng hốt lắm nhỉ, kiểu không hiểu sao xe bị hack lung tung cả lên =)) ...

December 5, 2014 · 4 min · 842 words · kanishi

Kinh te Vietnam

Kinh tế phát triển phải dựa vào công nghệ, chúng ta nhìn xem: Công nghiệp: sau 40 năm, vẫn là câu cơ bản công nghiệp hóa các cụ ạ, nhưng tỷ trọng XK thì sao: Dệt may, dầu khí, điện thoại toàn loại gia công hoặc khai thác tài nguyên, kịch bản năm nào cũng lặp lại, thử hỏi làm gì có công nghệ cao, tri thức ở đâu để mơ về 1 nền Công nghiệp tiên tiến? Nông nghiệp: điểm sáng hiểm hoi. Nhưng công nghệ sản xuất của nông dân Việt vẫn là của các cụ cách đây 4 ngàn năm lịch sử. Lấy gì làm điểm mạnh so sánh với Thái Lan? Lẽ ra chúng ta phải giàu từ nông nghiệp, nhưng chúng ta đang chết dần ngành này. Nước ta xuất phát từ Nông nghiệp, sao không làm giàu từ Nông? Cần có những công nghệ giống, tưới tiêu, năng suất, chất lượng, vệ sinh an toàn, lạ và khác biệt cho sản phẩm nông nghiệp – Marketing để vươn ra thế giới Dịch vụ khác: – Ngân hàng: rất cần cho 1 nền kinh tế phát triển, nhưng ở ta nó bị biến thái, lũng đoạn chả ai hiểu được, không biết đến bao giờ mới giải quyết xong mớ bòng bong này. Nhưng Bank thì ko bao giờ chết, chỉ để lại tái cơ cấu dần dần. Bank còn chưa thanh lọc và hoạt động đúng nghĩa thì Kinh tế vẫn còn chạy quanh điểm O. – Du lịch: với các sản phẩm đa dạng, song khai thác theo kiểu triệt phá, tầm ngắn chỉ lo gặm, ko lo xây thử hỏi có tạo cú hích không? – Phầm mềm: lẽ ra nó là công nghệ cao, nhưng chúng ta mới ở dạng làm thuê là chính, chưa thực sự mang lại lợi ích cho Nông nghiệp/ Công nghiệp. Ngoại giao: chúng ta nhìn lại một lần nữa, ai là bạn sống chết vì Việt Nam? chả có ai và cũng không dễ có được, chúng ta là bạn với tất cả các nước trên thế giới có nghĩa chúng ta không có bạn thực sự tin cậy (cho dù tham gia các tổ chức hay hiệp định) Bất động sản: cái triết lý Toàn dân sở hữu làm cho đất và tài nguyên từ đất nó vào tay một số cá nhân hoặc tổ chức. Nó làm mớ bòng bong càng thêm rối, chả bao giờ gỡ được nếu sai từ trong ADN rồi. Chính trị: em chả bình luận vì ta là đỉnh cao trí tuệ và yên tâm đến lúc nào đó, mỗi cụ sẽ được tặng 1 bình quí đấy. Nguon: Duytung ...

December 3, 2014 · 3 min · 452 words · kanishi

Ký sự mua nhà.

Nghỉ buổi thứ nhất: Đi đặt cọc, nhưng cần đặt cọc 50 triệu mà túi mình chỉ có 5 triệu, nhục vãi, cái tội ngu không hỏi kỹ. Nghỉ buổi thứ hai: Vác 50 triệu đi đặt cọc cùng vợ. Hôm nay, xin nghỉ buổi thứ 3, đi ký hợp đồng nộp 40%, rồi loằng ngoằng vài thủ tục giấy tờ nữa, đợi ngân hàng cho vay 60%, thì mới được nhận nhà. Ít tiền mua nhà khổ vãi, ước gì có một cục vài tỉ chỉ cần đến một buổi đấm đống tiền vào mặt bọn chủ nhà. Ít tiền nên phải nghỉ ít nhất 2 buổi nữa. Khổ, nghỉ nhiều bị sếp ghét, nhưng dù sao không còn gì để mất, 2 quý liên tiếp bị kiD, thế là năm kiểu gì chả kiD. Hết chuyện. Hôm nay nhà mình ngu vật, vào MB chỗ ngã tư Láng Hạ – Hoàng Ngọc Phách, kì cạch ngồi rút 400 trẹo ra khỏi 2 tài khoản, mất toi 51k phí kiểm đếm cho 170 triệu vừa chuyển vào lúc sáng. Hóa ra bên bán nhà ở tòa đó luôn, tầng 9, lên nói chuyện một hồi, xong rút cục lại xách hai túi tiền vừa rút xuống ngân hàng gửi vào tk của bên bán, nhục thật, biết thế cứ để tiền trong tk rồi chuyển khoản thì tiết kiệm được 30 phút và 51 nghìn. Vì mình đến muộn quá làm chị kế toán bên sàn lanmak chờ dài cổ, mặt chị ấy bực tức lắm :)) Chị thông cảm nha, khách hàng là thượng đế mà, thượng đế muộn tí phải cảm thông chứ ;)) Rút tiền quan trọng lắm đâu có nhanh được, hehe. Chị ấy yêu cầu đưa tiền chênh trước, mình ok, nhưng yêu cầu phiếu thu có đóng dấu xác nhận nộp tiền, vì anh Kiên phó tổng giám đốc sàn lanmak lần gặp ký giấy đặt cọc có bảo với vợ chồng mình rằng tiền chênh có phiếu thu. Chị kế toán kiên quyết khẳng định tiền chênh không thể đóng dấu được, chỉ viết tay được thôi, giọng giận dỗi và căng thẳng. Vợ mình gọi điện luôn cho anh Kiên kia, ông đó khẳng định có đóng dấu, xong bảo là ký hợp đồng xong về công ty giao tiền và viết giấy, đóng dấu. OK. Chốt thế. Xong các thủ tục giấy tờ ở vinaconex viettel thì cũng gần 4 rưỡi, về tới lanmak ở làng quốc tế Thăng Long là hơn 4 rưỡi một tí, ghi giấy, rồi đóng dấu, ok bắt tay chào thân ái đi về. Vừa qua được cái ngã tư Cầu Giấy – Nguyễn Phong Sắc thì anh Bình – người môi giới căn này – lại gọi cho mình, bảo quay lại nhờ tí. Mình dừng xe lại, gọi lại hỏi quay lại làm gì, thì ậm ừ không nói, cứ bảo quay lại rồi nhờ tí thôi. Mình bực lắm nhưng cũng quay lại. Sau đó thì bên đó gọi điện cho vợ mình bảo là quay lại viết cho giấy khác vì đóng nhầm dấu công ty khác. Mình đã thấy điêu điêu rồi, đéo gì lại đóng nhầm dấu được, sao công ty này lại tàng trữ dấu của công ty khác. Nhưng nói chung không nghi ngờ gì, vì cơ bản tờ giấy này không quan trọng lắm, đòi dấu vì ông phó TGD kia bảo có thôi. Đến nơi thì ông Bình bảo về đi đá bóng. Mình đứng ngoài cửa cho vợ vào, tưởng vèo phát xong, chờ 5p không thấy ra, đứng chán quá mình đi vào, thấy vợ mình đang gọi điện rất gay gắt căng thẳng, nghe một hồi thì hóa ra đang nói chuyện với cha phó TGD kia, hóa ra là không đóng dấu được, hóa ra lý do đóng nhầm dấu công ty khác là nói phét, và quan trọng nhất, vợ mình vừa giơ tờ phiếu thu ra thì CÓ MỘT ĐỨA CHÓ CHẾT NÀO ĐẤY đã giật lấy, và xé tan tành. DCM, công ty trực thuộc Hancorp mà làm ăn như bọn đầu đường xó chợ. Sau đó thì họ viết lại một cái phiếu thu khác không có dấu má gì cả. Nói chung là một tờ giấy lộn. Vừa vào xem thông tin lanmak.vn thì chả thấy có phó TGD nào tên Kiên, ông Kiên số đt 0983847989 chắc không phải giám đốc giám điếc gì rồi, ông Bình lại chém gió với mình. Nói chung là vớ vẩn, đéo ra gì, mất thời gian, không có dấu thì bảo không có dấu luôn, đưa tiền luôn, mất thời gian vòng về công ty, đi về rồi lại vòng lại, bực mình vcd. ...

November 24, 2014 · 5 min · 1057 words · kanishi

10/10

Lần đầu xem pháo hoa Mỹ Đình – từ nhà thằng bạn mình – dreamtown thần thánh, thích phết. Nhưng có khi mình sẽ về mua ở 62 Trần Bình cho nó gần trung tâm. Dreamtown bụi vãi chưởng, ai thấy mình mặc áo gió cũng há mồm hỏi “sao mặc ấm thế”, mình trả lời như máy “ah không, tại đường về nhà tớ bụi lắm, mặc chống bụi”. Đường 70 thì chậm 5 năm nhanh 3 năm nữa mới xong, đường Trần Hữu Dực kéo dài cũng rứa. Vậy thôi, không vào Đà Nẵng thì mua trung tâm. Nhìn Bi ngủ yêu quá, nằm ngoan ngoãn ngon lành như con cún con. Con hay ôm cổ bố, ôm cổ mẹ, bò ôm chân rồi trèo trèo lên đòi bế, trời ơi cưng khủng khiếp, càng nhìn con con càng yêu. Và càng thương cậu học trò nghèo đi thi với mèo và thỏ, mẹ mất từ khi em mới một tuổi, sống với bà, 17 tuổi thì bà lại mất, ôi nghĩ mà thương em vô cùng, 1 tuổi là vừa biết quen hơi quấn quýt mẹ, vậy mà … Vợ mình hỏi tại sao chuyện từ hồi thi đh bây giờ mới viết, bởi vì mình trăn trở mãi, nhớ mãi không quên được câu chuyện đó, chẳng biết giờ em ấy thế nào rồi 🙁 ...

November 13, 2014 · 2 min · 229 words · kanishi

Làm bánh

Mới hack được cái lò nướng của dì Loan Ếch nên dạo này cup cake vợ mình làm ngon hơn hẳn hồi xưa. Mình quyết định học cách làm để khi nào thèm ăn có thể tự làm chứ không cần “cầu xin” vợ làm =)) Công thức và hướng dẫn thì có sẵn (tờ giấy), nhưng mình chả biết cái nào là bột nở, cái nào là bột ngô, nên cần sự chỉ đạo sáng suốt của VỢ QUANG VINH MUÔN NĂM. Công tác chuẩn bị: ...

November 9, 2014 · 2 min · 226 words · kanishi

Đà Nẵng 2014

Vác theo nửa quả bưởi và 3 quả táo từ HN vào ĐN, ăn lay lắt tới ngày thứ 3 mới hết táo. Vì đóng cửa nhà từ lúc đi tới lúc về chẳng ai ở HN nên phải mang theo chứ để tủ lạnh chắc hỏng mất. Bay 7h tối thứ 6 và về 5h chiều thứ 2. Đi vé rẻ nên giờ bay rất khó chịu, huhu. Mua có 15kg hành lý ký gửi, lúc bay từ HN vào, bị quá cân lên 18.5kg, nhưng em nhân viên sân bay dễ tính bảo “không sao đâu”, thế là ok, còn lúc về em nhân viên sân bay Đà Nẵng khó tính hơn nên dù bà bầu con nhỏ vẫn phải bỏ gần 4kg quần áo từ vali sang túi xách tay. Đầu tiên hai vợ chồng định sắm cái vali, cỡ 2 củ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì một năm đi có một hai lần mà mua hẳn cái vali thì phí quá, thôi đi mượn. Lúc bay vào ôi sao mà lâu thế, ngoài trời thì tối mù mù, lúc hạ cánh lại còn mưa to ầm ĩ, sợ phết. Bi nghịch tưng bừng trên máy bay, không ngủ tí nào, ghế sau có hai đứa trẻ con lớp 1 với 3, thế là Bi rất khoái, cứ với ra đằng sau chơi với anh chị. Đi taxi từ sân bay vào khách sạn thì taxi không biết (hoặc giả vờ không biết) đường, hỏi tổng đài rồi đi vòng xa mất gấp rưỡi so với bản đồ google. Xuống taxi trời vẫn mưa to, khách sạn rất xinh (Frangipani), em lễ tân và anh quản lý cầm ô chạy ra che và xách đồ giùm. Rất ưng. Hai ngày ở Frangi cũng rất dễ chịu, khách sạn kiểu homestay, đồ rất đẹp đẽ, tinh tế, sạch sẽ. Quản lý và nhân viên rất ân cần niềm nở, nói chung là thoải mái, dễ chịu như ở nhà. Đồ ăn sáng cũng ngon, tuy không phong phú lắm. Từ khách sạn ra biển cũng rất gần, chỉ tầm 7 phút đi bộ. Giá phòng là 900k/đêm, nhà mình có em bé nên được ưu tiên ở phòng rộng hơn, có giường phụ. Đồ đạc rất dễ thương. Mỗi tội không có sàn gỗ, và phòng thì hơi nhiều bụi vải, cả ở cầu thang. Khách sạn chỉ có 4 tầng (tầng 1 là sảnh, tầng 4 là khu giặt, phơi, tầng 2, 3 là phòng ở, tất cả chỉ có 10 phòng). Ở Frangi 2 đêm thì chuyển sang À La Carte, từ hôm đầu tiên vào nhìn thấy nó là cả bọn đã trầm trồ: Ồi mình sẽ ở cái khách sạn to đùng sang chảnh kia ư? Nhìn qua đã thấy ngay nó hoành tráng nhất bãi biển Mỹ Khê. Vào check in thì thấy quả là hoành nhất thật, đắt đỏ lòi mắt nữa =)) Nhưng view và vật dụng trong phòng thì đẹp tuyệt. Phòng mình ở là phòng highlight, giá 2.3tr/đêm, 2 phòng ngủ, 2wc, 2 nhà chia nhau. Phòng có 2 mặt thoáng, 2 ban công, view ra biển đẹp mênh mông. Bình thường những lần trước đi biển, muốn ngắm mặt trời mọc phải hò nhau dậy sớm, đi bộ ra biển, mà thường 80% là ngủ luôn chả thèm ngắm nghía gì, lần này thì nằm trên giường, chỉ cần kéo rèm ra, là ngắm được mặt trời mọc, quá đã. Nói thực là cách đây khoảng 1 năm thôi, mình thề là mình không bao giờ nghĩ sẽ ở những khách sạn … đẹp như hai cái vừa rồi. Nhưng mà vì gần đây làm lụng mệt mỏi chán nán quá, đâm ra có xu thế muốn xõa. Nghĩ thì thấy cũng hơi sang thật, nhưng mùa thấp điểm nên tổng chi phí rất chi là rẻ, cả nhà các khoản hết chưa tới chục trẹo. Trong khi bọn phòng mình đi ĐN đợt hè chi phí cho một người là hơn 7tr rồi. Ah thực ra vì suốt ngày ở nhà bế Bi nên chẳng đi chơi đâu, cũng tiết kiệm khối :)) Ăn uống thì hải sản 3 bữa, 2 bữa cơm nhiêu, 1 bữa bánh tráng thịt heo. Thực ra mình nghĩ hải sản chỉ cần ăn 1 -2 bữa, còn lại cứ cơm canh bình dân, chủ yếu spa dưỡng da nghỉ ngơi (mùa này chả tắm biển mấy nên cũng không đói cho lắm), đợt này động viên mãi mà vợ vẫn tiếc tiền + lười không chịu đi spa. Sáng ở À La không có ăn sáng miễn phí, mà vợ mình 6h đã kêu đói ầm ĩ, thế là xuống tầng 2 ăn bữa sáng “đáng giá nhất Đà Nẵng” – có mà đắt nhất ĐN thì có. Đồ ăn cũng chẳng ngon lắm, được mỗi các loại bánh ngọt là ngon, hoa quả hơi ít loại, xôi thì chán mù, không có bánh cuốn. 4 sao chỉ thể hiện ở ghế ăn combi (hay chico nhỉ), phòng ăn hoành tráng, và nhân viên thì cực kì chăm chỉ, cứ hễ Bi ném đồ ăn xuống sàn là có nhân viên chạy ra nhặt, ngại quá đi. Kết quả 150k/suất. Mà ăn xong mới thanh toán, mà lại còn cho ghi sổ hoặc thanh toán ngay, ghi sổ tức là đọc số phòng, mình tự hỏi nếu đọc bừa số phòng vớ vẩn thì sao nhỉ =)) Ăn sáng ngon ở ĐN có khách sạn Trendy cạnh sông Hàn (đường Trần Hưng Đạo), vợ mình tấm tắc khen mãi. Phòng ở đó view cũng đẹp lắm. Đặc sản đợt này chỉ mua mỗi hộp bò khô, bảo mua nửa cân mà Tuyết hâm mua có một hộp (300g), đâm ra làm quà cho phòng hơi bị ít ỏi. 300g là 180k, kể ra cũng tương đối rẻ. Sau 3 ngay đi chơi (có được yên đâu, điện thoại réo suốt khá mệt), về nhà hàng tá việc bị tồn đọng đập vào mặt, phải nó là muốn phát điên (hoặc muốn chết luôn một tuần). Ảnh update sau vậy nha. PS: có một bạn trên “tăm” bảo là trời ở ĐN và Nhật Bản rất xanh, vì ở đó không khí sạch, ít bụi, còn HN toàn bụi nên trời chẳng xanh được. Thật đúng lắm, vào ĐN mũi mình dễ chịu hẳn, không bị sụt sịt, về HN phát biết mùi ngay, Nội Bài chào đón bằng một làn không khí bụi bặm mù mịt. ...

October 29, 2014 · 7 min · 1308 words · kanishi

grep -A1 -B1 –color 'StockCommonDAO' cataliout.log

Mò mãi mới ra cái lệnh, mấy lần định bốc máy gọi Tùng dâm nhưng nghĩ việc nhỏ nhoi không nên phiền điện hạ mặt trời : )) Rút cục cũng tự tìm được câu lệnh. Bình luận (1) Khapota — 2014-09-27 11:07 Thay bằng -C1 Thái mèo ạ 🙂

September 27, 2014 · 1 min · 50 words · kanishi

Hừ

Coder 5 năm kinh nghiệm hẳn phải khác coder chưa được 2 năm. Coder làm viettel 4 năm hẳn phải khác coder vừa vào hợp đồng dịch vụ, lại càng khác coder thuê ngoài. Một chức năng đơn giản thôi, dở hơi kia hì hục 2-3 ngày chưa xong, mình code 4 tiếng là chạy ngon lành. Thôi đi ngủ đã, lúc khác kêu ca nhé, hé hé, chỉ biết là anh không code thì thôi, code thì hơi kinh đấy. Hừ. ...

September 23, 2014 · 1 min · 82 words · kanishi

Bị Ngố

Hôm nay ở lại công ty, dạo này lắm việc quá, không ở lại không thể làm hết được. Mà ở lại làm cũng không hết nốt. Nhớ Bi quá, sáng nay bố đi làm Bi cứ ngó mặt ngơ ngác, với tay đòi theo, thương ơi là thương. Cái cảm giác đi làm về, có một thằng ku chưa biết nói chưa biết đi, nhưng biết cười toe toét khi thấy bố mở cửa, nhoài ra ôm chân bố đòi bố bế, ôi thích kinh khủng. Nhìn nụ cười của con không thuốc bổ nào bằng. Bi chẳng cần quan tâm bố có giỏi không có giàu không, chẳng cần quan tâm bố code lởm nhiều lỗi, chẳng cần quan tâm bố bị trễ deadline bao nhiêu yêu cầu, chẳng cần quan tâm điều gì hết, Bi chỉ cần bố bế đi chơi, chỉ cần ú òa cho Bi cười toe toét, chỉ cần cầm bình sữa cho Bi khi Bi khát, chỉ cần thay quần khi bi tè (ị thì phải gọi bà giúp việc), cho Bi ra thang máy, xuống tầng 1 đi dạo lòng vòng, chỉ cần thế thôi, là Bi cười vui rồi. Như đã từng đọc trong blog http://teq316.wordpress.com/ – anh ấy nói bọn trẻ lớn nhanh lắm, chẳng mấy mà chúng sẽ không cần mình nữa, hãy tận dụng khoảng thời gian còn là người hùng của con và chơi với con, lớn một chút là chúng nó có nhiều thú vui hơn, không cần bố nữa đâu 😀 Khi bạn chăm sóc một em bé từ bé xíu bé xiu, mới hiểu được sự diệu kì của cuộc sống, và thương bố mẹ mình nhiều hơn, thương mọi đứa trẻ trên đời. Mình thích nằm kềnh cùng Bi, nhìn Bi lăn lộn trên giường, nhìn Bi bò bò, kêu “ba ba ba, bà bà bà, ma ma ma, a a a”, thích xem (hoặc đút) cho Bi ăn, miệng há như con chim, Bi có 3 răng rồi, mà từ hồi chưa có răng, cứ đưa cho cái bánh mình trứng chim là Bi cầm luôn đưa lên mồm gặm gặm. “Không có đứa trẻ nào hư, chỉ có người lớn làm hư trẻ” – quả thật là như vậy – Bi thi thoảng mới ngủ ngoan, còn thường xuyên ti mẹ cả đêm, vợ mình khéo sắp bị vẹo cột sống vì nằm nghiêng một bên cho con ti, Bi thì bị méo đầu. Không đủ kiên quyết để rắn, chiều một tí, một tí thôi, là bị lấn sân và dần dần là thua ngay. Bi dạo này ăn không ngồi ghế mà vừa nghịch vừa ăn rồi, nghĩ cái cảnh bế/chạy theo đút làm mình đã muốn tát cho lật mặt, hừ. Còn nhiều chuyện muốn viết lắm nhưng phải code tiếp đây. ...

September 19, 2014 · 3 min · 474 words · kanishi

Good bye HSBC

Sáng nay nghỉ làm, đưa vợ đi làm, hai vợ chồng đi ăn sáng. Sau đó mình chạy ra hsbc hủy thẻ tín dụng, phí thường niên của thẻ vàng cao quá, lại cả thẻ phụ của vợ. Tờ yêu cầu hủy thẻ có một phần lựa chọn xử lý tiền thừa trong thẻ, lựa chọn 1 là rút tiền mặt (7 ngày sau khi làm yêu cầu hủy thẻ), lựa chọn 2 là chuyển khoản sang một tài khoản khác trong hsbc, lựa chọn 3 là chuyển sang một quỹ từ thiện trong hsbc. Mình đinh ninh là thẻ mình chả có tí tiền thừa nào, cùng lắm là 13 nghìn hôm nọ nộp dư. Tích vào phần chuyển từ thiện rồi, nghĩ thế nào lại tích thêm phát vào mục rút tiền mặc cho chắc. Lúc sau em nhân viên hsbc bảo là thẻ anh còn dư hơn 4 triệu, mình choáng, ngó trong máy tính đúng là hiển thị 4 triệu thật. Mình hỏi đi hỏi lại có thật không =)) Mình hai tháng nay không tiêu gì bằng thẻ hsbc. Sao lại có số dư nhiều dữ. Thôi kệ đi, 7/9 nhớ xin nghỉ đi ra lấy 4 triệu là được =)) Xong vụ thẻ thì chạy sang bên kia đường vào hiệu chữa răng – nơi năm ngoái khi còn thuê nhà ở ngõ 79 Cầu Giấy mình đã xử lý tủy hai cái răng hàm, xử lý xong một cái, một cái đang hàn tạm hẹn tuần sau quay lại xử lý tiếp thì mình thấy yên yên hết đau, lặn hẳn 1 năm sau mới quay lại =)) Thực ra do chuyển nhà sang bên Mỹ Đình đi lại không tiện nên lười. Gần đây mấy chỗ hàn vỡ hết, kể cả hàn vĩnh viễn lẫn hàn tạm, răng trống hoác nhai như móm, ăn khó quá nên đành nghỉ làm một hôm đi làm lại. Vào đó nằm hơn 2 tiếng rưỡi, nghe tiếng máy mài răng rít lên hàm mà choáng váng hết đầu. Lúc sau ra thanh toán thì còn choáng hơn tiếng máy mài =)) Mình đánh giá chỗ nha khoa Happy Dental này làm việc khá ngon, khám, chụp x-quang răng, xử lý nọ kia, chụp x-quang 4 lần, há mồm đi ra đi vào mỏi muốn gẫy hàm. Cái răng bên phải xử lý tủy chưa hoàn toàn nên phải làm tiếp, em nhà sĩ chọc cho hai phát đau nhói tận óc, sợ vãi đạn. Mình nghĩ thầm chắc chắn mình không làm cách mạng được, địch mà bắt tra tấn tủy răng thì mình khai con bà từ A đến Z. Răng bên trái thì xử lý tủy xong rồi nhưng vỡ mất một nửa nên phải cắm một cái cọc rồi làm bọc lên. Cái trụ giá 500k còn cái bọc titanium gì đó giá 2 củ. Thêm 700k tiền xử lý tủy răng bên phải nữa là 3.2 triệu. Vừa gần khít tiền thưởng 2.9 Thứ 6 ra lắp cái bọc cho răng trái, còn răng phải hẹn 2 tuần nữa xử lý tiếp. Dự kiến mất 2.5 củ nữa. Thôi đành cố, răng ko có thì không ăn uống được, không ăn uống được lấy đâu sức mà làm, phỏng ạ? Bi ngố liệu hồn, 6 tháng bố cho Bi đi khám răng một lần, không lằng nhằng, răng như bố xấu hổ lắm, hồi vào viện 354 hay bị bác sĩ mắng “sao răng hỏng hết giờ mới đi khám”, nên mình ghét vào viện công. May quá phòng khám này nhẹ nhàng hết sức, đắt cũng được, nhưng mà đừng có mắng anh, hehe. Ah lúc sau còn lấy cao răng nữa, ôi dồi, nó mài vào lợi, đau đau là, mình xúc miệng ra thấy đỏ lòm đầy máu, hoảng hết hồn, ôi sao chảy máu à, hay thôi ko làm nữa đi em, nhưng em y tá bảo lợi anh bị viêm, không tẩy hết cao răng thì sao mà khỏi được. Ồ đúng mịa rồi, mình đánh răng rất hay bị chảy máu chân răng, google báo mạng thấy bảo là do viêm chân răng, mảng bám là nguyên nhân. Thôi đành cố cho em ấy xử lý. Răng mới chả lợi, khổ ghê, thôi từ giờ không được lười đánh răng nữa, phải súc miệng bằng lít tơ rin luôn. ...

August 27, 2014 · 4 min · 768 words · kanishi

Tôi đá bóng

Hôm nay, trận thứ 4 kể từ hồi trở lại sân bóng, mình đã ghi bàn. Bàn thắng mở tỉ số một pha tranh chấp với hậu vệ và thủ môn đối phương ngay trước cầu môn. Sướng quá há há. Sướng hơn nữa là đội mình thắng hẳn 6-2. Đến lúc 4-0 là đã đá nhởn nhơ rồi. Mình về bắt gôn, đội bạn sút suốt mà ko vào, mình đẩy một quả sút từ chính giữa cầu môn, sút mạnh lắm, mình chỉ đẩy khe khẽ cho bóng trượt lên, đập xà ngang ra ngoài. Lúc sau lại sút, lần này sút từ phía trái, bóng bay ngang tầm ngực, mình lại đẩy cho bóng trượt ra, đi ra ngoài. Quả thứ 3 là khi bóng xuống gần sát phía trái cầu môn, khá gần, nhìn đối phương mắm môi mắm lợi sút, mình hãi, co mẹ người sát cột gôn bên trái, để tránh, kệ cho bóng vào gôn, tấm thân ngàn vàng đéo gì lại giơ ra chịu bóng thì có mà đi viện à, ai dè ông đó nửa sút nửa chuyển, mạnh, một ông khác đứng khá sát mình, đệm bóng, đáng ra vào lưới rất dễ thì anh ta lại thích chơi bài khó, đệm vào vai mình (đang co ro) và bay ra ngoài =)) Có quả khác thì sút rõ mạnh, mình luống cuống, thế nào mà bóng đập bốp phát đầu gối bật ra, rát hết chân. Nói chung là rất buồn cười. Mình đá bóng từ hồi lớp 1 lớp 2, lớp 5 thì bắt đầu thi đấu ở đội tuyển của … lớp. Hồi đó lớp mình mạnh lắm, thế mà bị loại ngay trận đầu tiên, hòa 1-1 rồi sút penalti, mình thằng duy nhất sút vào. Nhớ là hồi đó đội bóng có Phùng Đức Minh, Tống Văn Duy, Bồ Việt Hải, Phí Hồng Thái, và thủ môn gì Tuấn ấy. Kinh ra phết, vì có mỗi mình mình là vừa đi thi học sinh giỏi lại vừa lên tuyển, hố hố. Sang cấp 2 thì cũng vẫn đá giải cấp … trường, năm nào cũng thua. Hồi lớp 6 lớp 7 ấy, khi còn ở Chí Linh, vườn rộng, mình dọn vườn, làm hẳn một sân tập bóng đá, kẻ vẽ đẹp vô cùng, tập luyện chăm chỉ lắm, tập sút phạt như Beckham luôn, toàn tưởng tượng mình là đội trưởng dẫn dắt Việt Nam vô địch thế giới, nuôi mộng thi ĐH thể dục thể thao Từ Sơn. Lớp 8 lớp 9 lên Hương Canh (Vĩnh Phúc) thì học hùng hục như trâu húc mả, chả bóng bánh chó gì, kể ra vẫn ở Hải Dương thì khéo giờ mình nổi tiếng hơn Công Vinh =)). Lên cấp 3 thi thoảng vẫn đá giao hữu với các lớp khác, thế thôi. Hết. Vào đại học cũng vẫn đá ở cấp … đội tuyển lớp. Nhớ năm cuối Hải LT và thằng Minh Hoàng CA tổ chức giải cho khoa hay cho trường nhỉ, rất chi cơ cấu, K50CC và K50CA vào chung kết, đá sân quái gì xa mãi bên Cổ Nhuế. Mình ghi một bàn thắng để đời: Hải từ cánh phải sân nhà phất bóng lên phía cánh trái, mình chạy chạy theo bóng, rồi tung chân trái sút một cú, một cú vuốt bóng huyền thoại, Rooney cũng chỉ đến thế mà thôi, bóng đập BING phát vào xà ngang vào lưới, rung chuyển cả khung thành. Rút cục thì đội CA với sự dẫn dắt của Nguyễn Bá Đạt vẫn bật lại 3-1. Hồi đi làm, đợt xưa hay đi đá với Linkhay PTD team, đá vị trí tiền đạo, ghi bàn thì nhiều không kể xiết, có trận ghi hẳn 4 bàn, vài lần ghi bàn trực tiếp từ những quả phạt góc. Đá ở BSS cũng tiền đạo nên cũng ghi bàn ầm ĩ, hồi ấy ghi bàn là chuyện hết sức bình thường, trận nào không ghi mới là bất thường. Giờ trở lại đá 4 trận mới ghi được một bàn, thật mừng khôn tả. ...

August 21, 2014 · 4 min · 690 words · kanishi

Chưa đi chưa biết Ca mê

Bạn mình đi Cameroon, sau đây là một số “suy nghĩ cảm xúc”, mình chưa được đi châu Phi bao giờ, đọc thật mở mang tầm mắt quá, hihi. Đi xa mới thấy nhớ Việt nam các chị ợ…^^ Về chợ búa: Chỗ làm của bọn e gần chợ nên đi ăn cơm về thì mấy người dân thổ địa cứ gào lên Viet nam biêng …^^ -> chắc hỏi mấy ông bảo vệ Còn mấy thằng trẻ con cứ gào cái gì ấy bằng tiếng pháp, e nghĩ là chắc giống bọn trẻ con bên mình thấy Tây đến thì “chửi ” đấy..hê hê Hoa quả thì nhiều+ giá cũng tương đối giống của Vietnam: quả dứa to như quả dưa hấu loại to -> 4 nghìn -> nên đi nhà hàng nước dứa rất thịnh hành Bơ -> quả to+ dầy thịt dã man Xoài -> to+ thơm -> E đang tính xem làm cách nào đem về viet nam được ^^ Thức ăn: bên này họ chủ yếu ăn đồ nướng+ rán: gao thì nhả nhoen nhoét, trông tơi bời ra, nhưng mấy a chỗ e nấu thì trên sống dưới khê tứ bề nhão nhoét -> vì nấu cho mấy chục người ăn.. ở ngoài nhà hàng thì họ chủ yếu ăn chuối rán+ chuối nướng (mình thì ăn cơm), 1 suất cơm bên này thì gồm: 1 cánh gà+ 1 bát cơm+ 1 cốc nước dứa thì tầm 100k Đường xá bên này cũng rất hay: công nhận đường tốt thì k có nứt nẻ hay ổ trâu ổ bò như mình, taxi nhiều vô kể, đi lại k có đèn giao thông, tự đi tự nhường nhau -> k có chuyện chen lấn đâm nhau như mình, họ đợi lâu quá thì thò cổ ra chửi nhau vài câu thoai…lái xe cũng vui tính…lúc đầu mặc cả là 1000, sau đó đi 1 đoạn nó lại bảo kà 1500 nhé, bọn e bảo không, nó cười hề hề bảo ok ok, đi 1 đoạn nó lại bảo 1500 nhá… Mà taxi bên này tính theo cuốc: từ điểm a đến điểm b thì là bao nhiêu tiền chứ k hiện đại có bảng tính km như mình Và có 2 cách đi: nếu chị bao trọn xe trong cả quãng đường thì tính như thế, nếu không thì mình cứ lên xe, dọc đường nó bắt thêm khách thì mình chỉ có mất 200francs -> tức là mât 8000VND việt nam (1000frans= 40.000VND), lắm hôm nó đi cả chăng chỉ có 1 mình mình mà mình chỉ mất có 200francs, trong khi đó nếu bao trọn là 1000frans=40000VND ĐI taxi thì phải chuẩn bị tiền lẻ, trả tờ tiền to, thằng taxi quay ra chửi ngay, cứ ngồi ì ra không lấy tiền hoặc k trả lại (dù nó có tiền) –> lười k thèm đếm tiền trả ^^ Siêu thị: hôm qua bọn e có vào 1 cái siêu thị cũng đc gọi là dạng tầm cỡ của thủ đô để mua cái hộp đựng cơm -> ối giời, hóa đơn thanh toán của khách mà cửa hàng giữ lại ấy, họ tuôn ra cả 1 cuộn dài rồi hứng bằng cái rổ ở đằng sau cái máy tính Đôi tông chị hà mua thì khoảng 120k Sách vở+ giấy bên này như đồ của mình năm 90 -> nhưng lại đắt hơn ở viet nam nhiều, có cái bảng gỗ mà chỉ cần bẻ nhẹ là gãy+ làm bằng cái gỗ mủn mủn -> cho mấy bạn trẻ con nhà mình thèm lấy Giấy vệ sinh thì đủ màu: màu trắng đục, màu xanh da trời, màu hồng đậm, hồng nhạt… -> duy chỉ có 1 màu không có là màu trắng tinh Nói chung là đồ đạc của họ cứ cũ cũ Nhà hàng: bên trong nhà hàng có các sạp cá nướng, gà nướng…mình vào ăn cá thì vào sạp nào thì mặc cả, nếu k đc thì sang sạp khác mặc cả -> như cửa hàng cá được úp cái nóc của nhà hàng lên Nhân viên phục vụ thì đc tính số bàn phục để tính tiền lương (như nhân viên kinh doanh)-> nên chỉ 1 người phục vụ 1 bàn từ đầu đến cuối, nếu có đứa khác đến thì bị đứa này chửa ngay Giấy lau miệng thì họ cho tiết kiệm lắm: xin 1 tờ -> cầm ra cho đúng 1 tờ, thấy bọn e cười lăn ra -> nó thương hại cho thêm tờ nữa -> thế là cả bữa cứ dùng dè dặt 1 tờ giấy -> Nghe bảo là giấy nhập ngoại Đi bar thì e không đc đi, hôm ấy đi ăn liên hoan với mấy a bên OCS về thì có mấy a đi đến tầm 3h đêm hay sao í, nghe nói là có mấy đứa nó cởi dần đồ (còn lại bộ bikini) mà ngồi lên cái chai -> e chả biết làm gì ^^ Cuộc sống: Cuối tuần là 2 ngày ăn chơi của họ, bọn e đi taxi bảo nó đợi -> nó bảo là nó chỉ kiếm thế thoai, nó phải về đi party, nên thứ 7, chủ nhât ra đường thì rất ít taxi và nhạc + nhảy múa đến sáng, hôm ấy e mới sang nên chưa quen, sang dậy từ 4h sáng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Nhưng các ngày trong tuần thì im ắng…^^ chứ k hứng chí lên là đi như ở mình Chim chóc bên này đc bảo vệ nên rất nhiều chim + tổ chim -> bên mình là bắn ăn sach rồi Mấy ông bản địa làm cũng chỗ bọn e bên này rất thân thiện, họ rất ham học hỏi, thấy ai dạy gì là thích lắm, rất chăm chú và sáng nào đến cũng chạy ra chỗ bọn e bắt tay và nói Xin chào -> cái này cần học hỏi Kỹ sư bên này tương đối nhanh+ thông minh -> nghe bảo là có 1 anh đã học xong thạc sĩ+ 1 chị là con gái của bộ trưởng du học ở Anh về cũng làm ở VT -> học của họ là học thật í…^^ E với chị Hà ở cùng nhà với 26 anh đủ các bộ phận, chủ yếu là IT, thuê 2 căn chung cư liền nhau trên tầng 4 của 1 tòa nhà, 2 chị e 1 phòng cũng sạch sẽ thoáng mát, đi đi về về đều có các a đi cùng bảo vệ ^^ nên cũng k có gì lo ngại nhiều, chỉ mỗi tội nhớ nhà…hí hí Còn khổ thân 6ae nhà mình thoai, ở cùng bên các a làm công trình,đông hơn mà chỗ ở ẩm thấp lắm, cứ tối tối ăn cơm xong là các a ấy chui vào màn, quấn chăn-> như bà đẻ ^^ Sáng ra thì các a ấy đi bộ đi làm vì cách chỗ làm gần 1km thoai, nhưng cứ đi đc 1 vài đoạn là có mấy thằng Trung quốc nó “nhi hảo”…rồi bọn trẻ con ở đây nó cứ gọi bọn e là chi noa (china) -> hiều nhầm tương đối Còn chỗ e thì có xe đưa đi, hoặc nếu không thì đi taxi dù, xe cũ kỹ nhưng nhiều lắm, chạy ro ro, xuống dốc mà phi như điên -> công nhận là ngta lái siêu Continue: Vậy là e đã sang đây được gần 2 tháng roài ấy, sang bên đây đc cái là e không bị đen tí vào, vì sao…vì thời tiết ở thủ đô thì se se lạnh, k mưa nên toàn mặc áo rét, khi e move xuống đây thì trời toàn mưa và lạnh lạnh nên cũng không bị đen. Nhưng giờ thì e thích đen hơn là trời cứ mưa thế này, mệt lắm. Dưới này hay lắm nhớ: Về đường xá: đường trong thành phố nội đô gì mà chả có đèn giao thông, không có cái biển báo hiệu biển cấm nào cả. Xuống dưới này bọn e mới thấy có 2 cái đèn xanh đỏ, nhưng trông nó cổ cổ, được đặt trên 1 cột xi măng, và độ dài của nó thì chắc cao tầm 1m65 gì đó…cũng khá cao so với e nếu đứng cùng nó. Về ăn xin: đường có 2 làn đường, ở giữa có cái dải bằng xi măng ngăn cách, dải xi măng đó rộng độ 1m và đây là nơi làm ăn của vô số ăn mày. Ăn mày nhưng mặc quần áo kiểu phụ nữ Iran, Irac…đạo hồi í, trẻ con thì e không rõ mấy tuổi nhưng mấy e bé gái mặc nguyên cây đó, cầm theo 1 cái bát con. Mỗi khi có xe ô tô nào đỗ đợi đèn xanh đỏ mà cửa kính mở thì thò ngay cái bát vào xin 1 hồi..đc thì cười mà không thì xổ ra 1 tràng..chả biết là chửi hay là gì Rồi cứ xe nọ đến xe kia…trông rất là khỏe mạnh, xinh xắn nhưng cứ ngồi vắt chéo chân, cầm cái bát…chứ không giả vờ lê lết như mềnh đâu. Lắm lần e thấy mấy người ấy định phi xuống xe của bọn e xin, e vội giả vờ quay đi chỗ khác…nói thật là bọn e sang đây 2 tháng nhưng công ty chưa trả theo cho đồng xèng nào..ăn còn chả đủ thì lấy đâu ra mà cho..^^ hê hê Về ngày nghỉ: bên này nếu là nhân viên chính thức thì cứ làm đủ 1 năm thì sẽ được nghỉ 12 ngày…cũng như mềnh nhưng họ có thể nghỉ liền hay sao đấy ạ. Ngoài ra thì họ còn có những ngày lễ về đạo hồi hay thánh gì ấy..thi thoảng thì thấy 1 loạt nghỉ lễ mấy ngày liền Rồi có 1 ông là trường phòng nhân sự (đây là đối tác yêu cầu),ông này thì hầu như chả làm gì mà chỉ ăn và lạy thôi, không biết ông ấy theo đạo gì nhưng ông ấy hôm nào cũng lạy mấy phát liền…^^ Về con gái: bên này thì điệu lắm, phấn son lòe loetj..và bên này phụ nữ hầu như có con mà không có chồng nhé, mà đặc biệt là trông họ không thể đoán được tuổi là gì cơ. Bên này mỗi bạn có 1 cơ số bộ tóc giả, sáng 1 bộ, trưa về ăn cơm thay 1 bộ…thay như mềnh thay quần áo..có bạn thì có bộ tóc đẹp nhưng có bạn thì như 1 cái tổ chim đội trên đầu í. Mắt thì đánh màu óng ánh, nhìn trong bóng tối hay lắm. Chuyện kể về 1 chị rất là hay: Hôm qua có 1 chị làm bên tổ chức y tế phi chính phủ sang chơi, chị ấy ở bên này 2 năm rồi, chị ấy năng động lắm, 83 chưa chồng chưa con…chị ấy rất thích châu Phi và quyết tâm bỏ việc đang làm ở TPHCM, bỏ tình, và bán xe máy đi để lấy tiền mau vé máy bay sang đây. Sang bên này chị í làm bác sĩ tại 1 bệnh viện của Ý xây dựng đc tầm chục năm rồi, hàng tháng đc trợ cấp 59.000 Francs, tương đương 2trieu4 tiền mình. Tháng nào chị ấy cũng phải bỏ tiền ra để bù vào. Rồi chỗ chị í ở thì điều kiện thiếu thốn vô cùng. Chị í hiên đang ở cùng 4 người, gốm 1 bác sĩ người Ý, 1 bác sĩ người Mỹ, 1 bác sĩ Thụy Điển và 1 bác sĩ Cameroon Chiều thì 2 giờ đi làm về rồi nấu cơm ăn trưa, đến tầm 4h mới đc ăn cơm. Rồi bệnh nhân đến khám chữa bệnh thì toàn bệnh nặng thôi nên trông hãi lắm. Chị í kể là 1 lần có 1 bà đến sinh con, sinh xong 2 tuần thì bà ấy thấy bụng vẫn chướng và căng lên. Đến BV khám và soi chụp lại thì hóa ra trong bụng có 1 ổ giun, bsi mổ và lấy ra đc 1 con 3kg, sau đó phải khâu lại ngay và cho thuốc uống cho tiêu chứ không thể lấy ra hết… Rồi sau đó chị í cho xem clip..đang xem chị Hà nhảy dựng lên..kêu là oai oái…e chưa xem nên hỏi là gì đấy thì chị ấy bảo là ca mổ lấy giun…ối mama..may quá e chưa nhòm..sau đó là những clip các a chị ấy lên rừng rồi đi bộ hàng tiếng để đi đến 1 bản làng để xem lên chức Vua của làng ấy…đến đó thì vào nhảy múa, ngta còn cho tiền nhưng chỉ cho da trắng thoai. Nói chung là vui lắm… Tháng 11 này các chị ấy về rồi và đang lo không có tiền mua xe máy đi làm…hơn hết là không xin đc việc vì chị ấy học y học cổ truyền. Sang bên này các chị ấy có thể dồn ngày nghỉ phép vào 1 hoặc 2 tuần để đi du lịch khắp nơi…đi như các chị ấy mới thích, đi rồi quay video lại, chụp ảnh..mai kia về thì nhớ lắm. Chứ cứ như VT nhà mềnh làm hùng hục như trâu húc mả thì chỉ có 1 ngày rưỡi cuối tuần nằm tự kỷ ở nhà thì đi được đâu mà du với chả hí nữa…nản Mà cái bọn nấu cơm cho bên e rất chi là ba lăng nhăng nhé, bh không kiểm soát đc nó nấu gì nữa, nó nấu cơm chin và sống rồi nó trộn đều với nhau…ăn cơm suốt ngày ấm ách đau bụng. có 1 ông quản lý mà cứ như không ấy. Haizzz…tềnh hềnh tạm thời như vậy…nó cũng thành cái vòng quay cũ nên e tạm thời khép lại tại đây..à có khả năng là trước khi về e sẽ đi ra tiệm làm kiểu tóc tết của mấy bạn châu phi bên này, mất khoảng 400k gì đó..^^ để về đến Sân bay bị xích lại vì dân châu phi…hehe Bên này thì nhiều Dứa+ Cam+ Dưa hấu Dứa thì thơm và to: khi gọt thì gọt dày mất hết cả mắt đấy chị, chứ k có kiểu ngồi gọt mắt như VN đâu Cam: thì ít hạt và ngon lắm, cam thật chứ không phải cam trung quốc như mềnh đâu Dưa hấu thì nó là dạng quả tròn sọc kẻ chứ không phải là dài nhưng có nhiều loại, có loại như quả bòng con ấy. À e quên chưa kể vụ gõ bàn phím của mấy bạn này: Mấy bạn này theo học môn phái Nhất dương chỉ..khi gõ máy tính thì chỉ dùng 2 ngón (2 ngón bất kỳ trên 2 bàn tay) và bắt đầu mổ…nhìn mà e chỉ muốn nhẩy lên nhập nát cái bàn phím ra. Rồi lắm bà vuốt bàn phím như thật…vuốt đến roạt 1 cái sau đó mổ chầm chậm chầm chậm ở đây 10 người thì 10 người như vậy, đến cả hành chính nhân sự cũng như con rùa bò. 1 ngón tay to đến mức là gõ đc 3 phím 1 lúc nên họ cứ long nga long ngóng í Đường đi làm: ...

August 20, 2014 · 13 min · 2654 words · kanishi