Dùng thử fujifilm x-a2

Mở bài: Đắn đo mãi, phân vân giữa mua máy cũ hay mới, cũ thì rẻ hơn nhiều, nhưng vợ mình thích bóc tem đồ mới, vợ đã cho phép thì nhích thôi, với cả mua đồ mới thanh toán thẻ thì mình có thể trả góp 12 tháng, trả một cục không đủ đạn; phân vân giữa fuji hay sony, fuji thì máy đẹp quá, kiểu dáng quá ưng, ảnh cũng được khen là đẹp, sony thì lấy nét nhanh, lấy nét theo pha cái con khỉ gì ấy, 179 điểm lấy nét, fuji thì lấy nét tương phản, có 49 điểm thôi. Thế là quyết định chọn sony, để chụp thằng Bi chạy nhảy. Đi sờ thử, đầu tiên ra mayanhjp sờ thử fuji, hỏi x-a1, nhưng bên đó quá kiêu, tiếp khách rất hững hờ, không cho mình sờ thử bất cứ cái máy nào, giá thì hét đắt vài triệu so với báo giá trên website, mình ghét luôn, đi về. Ra mediamart và nguyenkim sờ thử sony a5000 và a5100, thấy máy nó bé và xấu quá, cầm lên rõ chán, nút xoay thì cũng ít nữa, dù màn hình cảm ứng nhưng chỉnh chế độ không thấy thoải mái. Thế là lại thôi, đi về, và lăn tăn fuji. Cứ đắn đo mãi, nhưng nghĩ bụng: đợi mình lừng khừng lựa chọn thì bạn Bi lớn xừ mất rồi thì sao, thôi quyết đại đi, đặt fuji trên lazada, đầu tiên cũng định chờ Loan ếch đi Phú Quốc về rồi mượn thẻ hsbc để quẹt ở Pico, nhưng mà thôi, tự mua trên lazada vậy, lazada rẻ hơn mà. Hàng chính hãng fujifilm vietnam. Thân bài Sau khi đặt hàng xong phấn khích lắm, vểnh râu chờ ship hàng, có nhiều cửa hàng bán như Điện máy Bình Minh, DigitalWord gì gì đó, nhưng mình chọn bán và giao hàng bởi lazada, nhiều thánh trên tinhte dặn dò thế, và kinh nghiệm của mình cũng cho thấy như vậy: Hồi xưa đặt cái máy khoan bosch, hàng bán và giao bởi lazada, hôm trước đặt hôm sau nhận được hàng ngay, mà đó là trong Sài Gòn gửi ra, trong khi mua cái vòi sen, do bọn éo nào ở ngay Hà Nội này thôi bán và giao, mà gần 2 tuần sau khi đặt mới nhận được hàng, quá điên. Đặt hàng xong hôm 20/5, ngay 9h tối 20/5 lazada báo là đã đóng gói và chuyển cho bên vận chuyển (lazada express), mình mong chờ 21/5 sẽ nhận hàng, nhưng tới trưa ngày 22/5 chưa thấy tăm hơi đâu, mình gọi điện hỏi, xem có theo dõi được tình trạng hàng hóa của bên giao không, xem đã chuyển tới bưu cục nào rồi, nhân viên CSKH của lazada tua đi tua lại cái bài: “sau khi đặt hàng thành công từ 2-6 ngày sẽ nhận hàng, ngày 26/5 anh sẽ nhận…” mình điên quá mắng cho trận, bảo 26/5 là hạn chót rồi, 26/5 mà không nhận được thì phải làm sao? Lại tua lại băng, mình dập máy luôn. Ưu điểm là sau khi mình gọi điện thì bên đó có gửi mail lại báo cáo tình hình, mình cũng reply lại bảo lazada express giao hàng quá chậm, bên đó lễ phép mail lại xin lỗi bla bla, làm việc tốt phết. 2h chiều thì có người gọi bảo chuẩn bị giao hàng, 3h30 thì nhận được hàng. GOOD. Hàng bọc không được đẹp cho lắm, chắc chắn nhưng không đẹp, gọn, hàng bao gồm hộp máy ảnh, hộp đựng bao da, thẻ nhớ 8G (hai cái sau là tặng kèm), quấn băng dính tụm lại thành một khối, băng dính loạn xạ cả. Thẻ sandisk Ultra 40MB/s cơ đấy, khá ổn. Bao da, dây đeo kèm máy là màu đen, trong khi máy mình chọn là màu nâu, nhọ thế, trông cực kì lệch tông, biết thế mình chọn màu đen cho rồi. Bọn fuji làm ăn chả chuyên nghiệp gì, máy màu da bò thì dây đeo kèm máy cũng phải màu đó chứ, lại vứt cho cái dây màu đen trông ngu vãi đạn. Không ưng tí nào. Về ảnh chụp thì rất đẹp, lấy nét nhanh, chuyển ảnh qua wifi rất ổn. ...

May 22, 2015 · kanishi

Cơ hội nào sẽ xuất hiện ?

Thư anh Trần Huỳnh Duy Thức gửi con gái. Tôi mong anh sớm được tự do. 17/3/2015 Như ba hứa trong thư 38A, bây giờ ba viết về những cơ hội và thách thức liên quan đến những công việc có thể được mở ra ở Việt Nam và thế giới trong xu hướng của dòng chảy sắp tới. Về kinh tế, ba tin rằng trong vòng 15 năm tới Việt Nam sẽ thành nước có tỷ trọng dịch vụ chi phối, công nghiệp hàng hóa sẽ co lại đáng kể, nông nghiệp cũng sẽ giảm mạnh về tỉ trọng nhưng sẽ tăng về quy mô và mức độ hiện đại và sẽ đóng góp vào những ngành chiến lược chủ lực của quốc gia. Từ 10 năm trước ba đã thấy rằng Việt Nam không có thế mạnh gì để cạnh tranh vươn lên trong thị trường hàng hóa công nghiệp toàn cầu, ngay cả tại thị trường nội địa thì lĩnh vực này cũng thiếu sức cạnh tranh nghiêm trọng. Mong muốn bảo hộ để nó vươn lên và vươn ra thế giới đã không thành hiện thực. Thực trạng hiện nay của nền sản xuất công nghiệp Việt Nam là khó mà trụ được khi các rào cản bảo hộ buộc phải dỡ bỏ trong vài năm tới bởi cộng đồng kinh tế ASEAN, Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU, TPP, … Một làn sóng ào ạt mà con sẽ chứng kiến trong 1 – 2 năm tới là các doanh nghiệp sản xuất của Việt Nam sẽ được bán cho các công ty nước ngoài, đặc biệt là từ Mỹ. Kinh tế Mỹ đã phục hồi và đang mạnh lên, USD đang lên giá chóng mặt. Chắc chắn FED sẽ nâng thêm lãi suất trong thời gian tới để hút dòng vốn về Mỹ. Từ đây các doanh nghiệp Mỹ sẽ dùng vốn ấy để tăng mạnh đầu tư ra ngoài, nhất là vào các nước thuộc TPP. Việt Nam chắc chắn sẽ là điểm đổ bộ tập trung của làn sóng đầu tư này của Mỹ vào các thành viên TPP. Khi đồng bạc xanh tăng giá thì xuất khẩu trực tiếp từ lãnh thổ Mỹ sẽ bị ảnh hưởng theo chiều giảm nhưng nhập khẩu sẽ tăng. Các doanh nghiệp Mỹ tất nhiên sẽ tận dụng cơ hội này, đầu tư vào TPP để làm hàng hóa rồi bán ngược trở lại Mỹ. Hơn nữa, trụ cột của nền kinh tế Mỹ là tiêu dùng nội địa nên đây sẽ là cơ hội bùng phát nhu cầu mạnh mẽ ở Mỹ. Điều này sẽ tạo sức hút cho cả Trung Quốc và Ấn Độ gia tăng sản xuất hàng hóa xuất khẩu vào Mỹ. Ba tin rằng chiến lược “Là công xưởng của thế giới” của Trung Quốc tới đây sẽ gặp thách thức ghê gớm từ chiến lược “Hãy sản xuất tại Ấn Độ” của Ấn Độ. Trong xu thế tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc đang giảm còn của Ấn Độ thì tăng, sẽ có một sự chuyển dịch đáng kể dòng vốn FDI, thay vì chảy vào Trung Quốc thì sẽ đổ vào Ấn Độ để làm hàng xuất khẩu vào Mỹ và thế giới. Sự dịch chuyển này cũng do nguyên nhân từ quan hệ Mỹ – Ấn Độ đang ấm lên còn Mỹ – Trung Quốc thì không có gì tiến triển đặc biệt. Điều đáng lưu ý là sự cạnh tranh này của Ấn Độ và Trung Quốc sẽ càng gây áp lực và khó khăn lên lĩnh vực công nghiệp hàng hóa của Việt Nam. So sánh lợi thế cạnh tranh thì Việt Nam sẽ thua xa cả hai đối thủ này. Chỉ có những doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam trong lĩnh vực này mới duy trì được lợi thế nhờ các mối liên kết với thế mạnh sẵn có của họ từ bên ngoài. Tuy nhiên giá trị gia tăng mà quốc gia được hưởng từ các loại doanh nghiệp này sẽ không cao vì họ luôn có khuynh hướng giữ lại lợi nhuận bên ngoài (mà gần đây trong nước mình hay gọi là sự chuyển giá). Các nhà máy kiểu như của Coca Cola, Samsung dù là quy mô rất lớn và tạo nên nhiều việc làm nhưng sẽ không đóng góp được gì cho sự đột phá phát triển của Việt Nam. Còn các doanh nghiệp trong nước làm chủ nếu có tồn tại được trong lĩnh vực sản xuất thì cũng chủ yếu là gia công hoặc cung cấp các sản phẩm phụ trợ rẻ tiền nên giá trị gia tăng chẳng khá gì hơn. Xét trên bình diện toàn cầu lẫn trong nước, ba không thấy được khả năng đột phá gì cho đất nước từ công nghiệp hàng hóa. Tuy nhiên nó vẫn sẽ là ngành có sự phát triển mạnh mẽ trong 1- năm tới nhưng sẽ là sân chơi chủ yếu của các doanh nghiệp nước ngoài. Nó sẽ tạo ra nhiều cơ hội công việc, nhất là liên quan đến đầu tư. Đã qua rồi nên kinh tế Nông – Công nghiệp và dịch vụ. Thời đại ngày nay là thời đại của nền kinh tế tri thức Ba lại thấy khả năng đột phá của lĩnh vực dịch vụ là rất lớn và có thể tạo ra lợi thế cạnh tranh vượt trội nếu tập trung vào đặc tính kinh tế tri thức. Con nhìn vào sự bức phá thần kỳ của Viettel trong thời gian ngắn vừa qua, đó là một minh chứng thuyết phục cho năng lực của người Việt về dịch vụ kinh tế tri thức trong một môi trường cạnh tranh gay gắt cả trong nước lẫn quốc tế. Nhu cầu về dịch vụ trong nước lẫn thế giới hết sức đa dạng và liên tục tăng cao. Các hãng như Apple, Nike thực chất là doanh nghiệp dịch vụ chứ không phải hàng hóa. Giá trị của họ là ở khâu thiết kế, tiếp thị, làm thương hiệu, … chứ không nằm ở dây chuyền sản xuất, lắp ráp mà hầy hết là họ thuê ngoài (out – source) ra các nước có nhân công và tài nguyên rẻ. Kinh doanh như vậy chính là làm kinh tế tri thức. Ngay cả các hãng sản xuất hàng tiêu dùng đại trà như P & G, Uniliver, họ đâu có chú trọng sản xuất. Sản xuất dây chuyền chỉ là một công đoạn nhỏ ít giá trị nên họ thiết lập các nhà máy tại chính các thị trường địa phương để tận dụng chính sách ưu đãi, nhân công rẻ và giảm chi phí vận chuyển. Một trong những dịch vụ vượt trội của họ là mua lại các sản phẩm đã có chỗ đứng tại các nước rồi gia tăng giá trị cho nó bằng cách gắn thêm thương hiệu toàn cầu của họ. Thực chất họ cũng là các doanh nghiệp dịch vụ mà giá trị lớn nhất được tạo ra từ tri thức. Trong môi trường kinh doanh được cải cách mạnh mẽ về kinh tế và chính trị sắp tới, ba cho rằng người Việt sẽ tìm thấy lợi thế trong lĩnh vực dịch vụ và sẽ tập trung mạnh vào đó. Nếu Việt Nam có thêm được chiến lược quốc gia đúng đắn nữa thì dịch vụ sẽ bùng nổ và sẽ trở thành ngành kinh tế chủ lực của đất nước, mang hàm lượng tri thức cao, trong khoảng 15 năm tới. Một mũi nhọn mà chiến lược này cần đột phá là năng lượng xanh nói riêng và tăng trưởng xanh nói chung. Như ba đã viết cho ông nội trong các thư 32A, 37A, đây cũng chính là mũi đột phá trong chiến lược xoay trục của Mỹ vào Châu Á TBD. Với sự hợp tác của Mỹ, Việt Nam hoàn toàn có thể trở thành người tiên phong trong lĩnh vực này. Nó chính là một trào lưu cần phải có của Dòng chảy Thời đại Kinh tế tri thức, đang lớn dần và đẩy kinh tế công nghiệp của thế giới từ từ vào dĩ vãng. Sau khoảng 10 năm nữa, sự dịch chuyển này sẽ rất mạnh mẽ, kéo theo những cơ hội công việc có thể giúp mình bức phá ngoạn mục. Tuy nhiên, đây là những cơ hội đòi hỏi phải theo đuồi dài hơi nên vẫn cần có ngắn nuôi dài. Thương mại, đầu tư trong công nghiệp hàng hóa là những cái ngắn rất tốt. Nông nghiệp chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp. Thiếu quan tâm nông nghiệp là một sai lầm trong thời gian qua vì chủ trương ưu tiên cho công nghiệp. Gần đây chính phủ đã nhận ra tầm quan trọng của nông nghiệp và có sự quan tâm. Nhưng ba nghĩ ngành này chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp. Ba cũng cho rằng những điều này sẽ đạt được sự tích cực trong cuộc cải cách thể chế kinh tế, chính trị đang và sẽ diễn ra quyết liệt sắp tới. Khi ấy thì nông nghiệp mới có thể thu hút được sự đầu tư về tiền vốn, công nghệ và chất xám để tái cấu trúc lại toàn bộ cách thức sản xuất nông nghiệp một cách quy mô và hiện đại. Nếu nông nghiệp Việt Nam không biến đổi tốt thì cũng không thể có được nguồn dịch vụ và công nghiệp phát triển tốt được. Vì tới hiện nay vẫn còn khoảng 70% dân số sống ở nông thôn và phụ thuộc vào những công việc về nông nghiệp, nếu lực lượng này không tăng được thu nhập lên đủ đề đầu tư vào giáo dục cho con cái thì đất nước mình sẽ không lấy đâu ra nguồn nhân lực chất lượng cho dịch vụ và công nghiệp. Số công nhân từ nông dân trên những vùng đất được biến thành nhà máy, khu công nghiệp trong thời gian qua không có sự chuyển đồi gì về chất cả. Họ cũng tiếp tục làm những công việc giản đơn không đòi hỏi có tri thức. Vì thế mà sự chuyển dịch kinh tế nông nghiệp sang công nghiệp vừa qua chưa tạo ra được sự thay đồi gì đáng kể về hiệu suất lao động, làm sự tăng trưởng quốc gia chưa bền vững. Do đó chiến lược quốc gia phải đột phá vào nông nghiệp trước tiên. Từ đầu năm 2014 đến nay, ông Thủ tướng Việt Nam có nhiều phát biểu đúng đắn về nông nghiệp, vấn đề chắc phải còn chờ tháo gỡ các nút thắt cổ chai thì mới có thể thực hiện được các quan điểm đó. Nhưng đây là việc bất buộc, nếu không làm được thì cả nền kinh tế của Việt Nam sẽ vẫn kém chất lượng, hiệu suất thấp và giá trị gia tăng không đủ trả cho sự hủy hoại môi trường. Nên ba tin rằng nó sẽ được đột phá thành công đầu tiên trong cuộc chuyển mình tới đây của đất nước, giống như người Nhật đã tập trung hiện đại hóa nông nghiệp trong 10 năm đầu tiên của cuộc Minh Trị Duy Tân dẫn đến cuộc chuyển mình vĩ đại của họ giữa thế kỷ 19. Con người luôn là yếu tố quyết định. Nguồn nhân lực của một quốc gia mà không có chất lượng, có tri thức thì quốc gia ấy không thể phát triển tốt đẹp được cho dù nó có một nhóm lãnh đạo tinh hoa đi nữa. Rất nhiều người học hành giỏi giang nhưng vẫn mắc sai lầm cho rằng kiến thức của mình sẽ dễ dàng truyền đạt hoặc áp đặt xuống cho mọi người nếu mình nắm quyền lực. Nói gì thì nói, có thực mới vực được đạo, gia đình nông dân phải giàu có, ít ra là khá giả lên thì con cái họ mới được học hành tử tế. Không thể chỉ tự hào và trông chờ vào những trường hợp hiếm hoi nhà nghèo hiếu học để tin rằng nguồn nhân lực Việt Nam sẽ có tri thức. Mấy ngàn năm rồi chúng ta không thiếu những tấm gương như vậy, nhiều người trong đó đỗ đạt làm quan, trở thành những người nổi tiếng nhưng đất nước mình vẫn nghèo và lạc hậu, bị trải qua những thời kỳ nô lệ đen tối. Hàng triệu người thì mới có được một, hai người, làm sao mà đủ sức thay đổi được số phận cả một dân tộc. Con đồng ý hôn? Ba không nhìn thấy được cách nào khác để phát triển được nguổn nhân lực có tri thức cho Việt Nam bước nhanh và chắc vào nền kinh tế tri thức ngoài cách đột phá mạnh mẽ vào nông nghiệp cả. Người nông dân Việt Nam rất cần cù và chịu khó, chỉ cần gặp được những điều kiện đúng đắn thì họ sẽ bứt phá cho mà thấy, các ngành công nghiệp gia công chẳng là gì với họ đâu. Nhưng lâu nay họ không được tạo những điều kiện như thế, những nguồn đầu tư quốc gia được tập trung chủ yếu cho hạ tầng công nghiệp mà lại không tạo ra được giá trị cao. Ba tin rằng sự ưu tiên này sẽ thay đổi, tập trung vào cho nông nghiệp trong 10 năm tới. Việc này sẽ tạo nên những cơ hội công việc về thương mại, đầu tư hấp dẫn. Nhìn chung, Dòng chảy Thời đại sẽ thúc ép những cải cách mạnh mẽ về kinh tế lẫn chính trị và sẽ dẫn đến một giai đoạn đột phá kinh tế mạnh mẽ chỉ trong một vài năm nữa. Nó sẽ dẫn đến sự dịch chuyển sâu sắc (dramatic shift) cấu trúc kinh tế Việt Nam và tạo ra rất nhiều cơ hội, hơn hẳn giai đoạn đổi mới gần 30 năm qua. Thực ra giai đoạn này chỉ mới là một sự tập dượt, chưa thể gọi là một sự đột phá đúng nghĩa. Ba dám nói rằng Việt Nam bây giờ, một là đột phá, hai là sụp đổ, chứ không có chuyện trùng trình đâu. Đương nhiên chẳng ai muốn lựa chọn khả năng thứ hai trừ khi không nhìn thấy. Nhưng ba tin là người dân đã thấy được và đang đòi hỏi cuộc Đổi mới sắp tới phải đột phá toàn diện. Những người có trách nhiệm, giới tri thức và chính giới cũng đã thấy rõ và biết phải làm gì. Cựu Thỉ tướng Anh Tony Blair trong chuyến thăm Việt Nam khoảng 10 ngày trước đã phát biểu rằng không có cuộc cải cách nào mà không gặp phải sự kháng cự quyết liệt. Con hãy tìm đọc các tài liệu về thời cải cách của bà đầm thép Thatcher từ 1979 để thấy sự chống đối những xu hướng đổi mới ở Anh ghê gớm như thế nào. Đây là những kiến thức rất hữu ích cho con và công việc của con sắp tới. Nước Anh trải qua mấy thập kỷ khủng hoảng và trì trệ vì sai lầm trong việc lựa chọn đường lối phát triển. Bà Thatcher đã thành công đưa nước Anh vào một con đường mà sau đó đã dẫn tới những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng lúc ban đầu, bà bị chống đối và cả chống phá dữ dội, không chỉ từ các đảng đối lập mà từ chính trong nội bộ đảng Bảo thủ của bà, từ những người đã từng là bạn bè thân hữu của mình. Lúc đó ít ai nghĩ một phụ nữ xinh đẹp như Thatcher có thể vượt qua được. Vậy mà bà đã thành công ngoài sức tưởng tượng . Thành tựu của bà là một cuộc cải cách toàn diện về chính trị lẫn kinh tế cùng với các mặt văn hóa, giáo dục, … Việt Nam mình tới đây muốn thành công thì cũng phải cải cách như vậy thôi. Hôm qua (17/3/15) tại Sydney, ông Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu rằng: Việt Nam sẽ cải cách toàn diện về thế chế kinh tế thị trường và xây dựng nhà nước pháp quyền để bảo đảm và phát huy mạnh mẽ quyền tự do về kinh tế lẫn chính trị để tạo động lực phát triển nhanh cho nền kinh tế Việt Nam. Sau kỳ Đại hội XII đầu năm 2016 này của ĐCS, con sẽ thấy xu thế này nổi lên mạnh về chính trị. ...

May 21, 2015 · kanishi

Nhiều chuyện

Chuyên một: Nhiệt độ Hà Nội Mình làm ở tầng 4 của một tòa nhà bê tông 4 tầng. 4/5 toàn nhà là văn phòng, có điều hòa mát lạnh, 1/5 còn lại là cầu thang và WC, không có điều hòa. Mỗi lần ra khỏi cửa đi sang góc wc là nóng kinh, sốc nhiệt mức độ nhẹ. Mình nghĩ: Nhiệt độ trung bình Hà Nội những ngày nắng là 35 độ, có những nơi 25 độ như trong phòng điều hòa thì sẽ có những nơi 45 độ như ngoài phòng điều hòa. Hôm nọ xuống tầng 1 lấy đồ, thấy cô lao công ngồi ở cầu thang cầm tờ giấy quạt quạt, mà cầu thang thì cũng rất nóng. Chuyện hai: Vừa qua facebook, biết tin chồng em Thanh Giang mới mất, vậy là chỉ còn hai mẹ con, con gái em ấy chắc 2 tuổi. Mình quen em Giang vì hồi xưa hay vào diễn đàn Chuyên Hưng Yên, gặp ngoài đời 1 hay 2 lần gì đó. Cách đây cũng lâu rồi thấy em ấy phàn nàn vì chồng em ấy hay đổi điện thoại, mỗi lần đổi là lại mất hết ảnh chụp của con trong điện thoại đó, mình bèn chat và hướng dẫn em ấy cài one driver để backup ảnh. Vậy mà giờ … Hôm trước về đám cưới, uống rượu với anh Sơn, anh ấy còn rủ hôm nào sang nhà anh ấy chơi, bên Chèm, xuống Hà Nội được hai hôm, vợ mình bảo anh Sơn bị trúng gió mất rồi, đang ra cửa chuồng lợn cho lợn ăn, thì đột quỵ ngã ngay ở cửa chuồng lợn. Cuộc sống rất mong manh. Mỗi ngày ra đường biết đâu cũng có thể bị ô tô điên đâm vào. ...

May 21, 2015 · kanishi

Quân khu Nam Đồng

Nói về cái tên “Nam Đồng”, trước giờ mình chỉ biết “chè Nam Đồng” do bạn vợ giới thiệu, dẫn đi ăn. Lúc đọc cái tên “Quân khu Nam Đồng” thấy rất hay ho, đọc giới thiệu nội dung thì cứ có cảm giác là phải đi mua về đọc, nhất định phải đi mua về đọc. Và thứ 7 vừa rồi đã mua được, đọc xong ngay trong ngày chủ nhật. Tóm gọn là bằng một câu: “Rất nhiều cảm xúc”. Vui, buồn cười, cảm động, hồi hộp, buồn, xót xa… Buồn và xót xa một ít thôi, chiến tranh mà, quan điểm của mình vẫn luôn là: Không có chiến tranh thì tốt hơn. Quan điểm thôi, nó chẳng có ý nghĩa gì vì mọi chuyện đã qua rồi. Còn lại thì vui, những trò nghịch của bọn học sinh lúc nào cũng bá đạo, cả tình yêu nữa chứ, rất là đẹp và buồn cười: “Chuyên gia viết thư tình của cả khu” =)). Ông Việt gạch đầu dòng rồi ông Hòa chuyển hóa thành thư tình, như kiểu khách hàng của mình đưa yêu cầu rồi mình code thành phần mềm vậy. Với mình “Quân khu Nam Đồng” như một bức tranh, vẽ những năm tháng xa xưa, ah cũng chưa xa lắm, tuy 40 năm nhưng tập thể Nam Đồng vẫn còn đây. Vẫn có thể vào đó chụp một cái ảnh, bảo là đây, chỗ này 40 năm trước mấy ông ấy vật đổ chuồng gà của cả khu :)) Ví như 10 năm nữa, họ phá hết, xây thành những chung cư mới, thì mới thật sự là xa xưa hẳn, chẳng còn gì, dù chỉ một nền gạch cũ. Có những đoạn rất đời thực như tướng Nguyễn Hữu An đi xách nước hay đại tướng Văn Tiến Dũng, thượng tướng Song Hào đi xem bóng đá, bọn “trẻ trâu” đá bóng xong đến đoạn trao giải, thằng về nhì nhảy lên đạp thằng về nhất, thằng nhất tránh được, thằng khán giả đội nhất rút gậy phang vỡ cả đầu thằng nhảy lên đạp kia :)) Hai tướng nản quá đứng dậy đi về luôn =)) Nếu có thể dựng thành phim, nó sẽ hay chẳng kém gì “Cô gái năm xưa chúng ta cùng theo đuổi”. ...

May 18, 2015 · kanishi

VNPT FPT VIETTEL

– Internet ở quê không vào được, hồi lắp mình đứng tên, lấy số điện thoại của mình là số khách hàng. Gọi lên tổng đài hỗ trợ của FPT, nhân viên họ chào mình là “chào anh Phi Hồng Thái” luôn, có hết các thông tin tên tuổi địa chỉ, thuê bao luôn. Cảm giác rất hiện đại, ứng dụng CNTT ác thật. – VNPT thì sao? Hồi xưa chuyển địa điểm từ nhà 12A04 sang nhà 2410, cùng khu dreamtown thôi mà phải ra cửa hàng điền thông tin vào giấy. Đợi cả tuần không thấy, gọi điện cả chục lần, mỗi lần gọi thì phải đọc tên thuê bao ra, điên hết người. Rồi sau đó, bọn đó cũng chẳng thèm đi thu các tiền phí đổi địa điểm, cước tháng 1 hình như cũng chưa thu. Mà nhân viên thu tiền mỗi lần gọi cho mình đều hỏi anh ở nhà 12A04 có phải không, trong khi mình đã làm đơn yêu cầu chuyển đổi, ghi rõ địa chỉ mới ở 2410 rồi. Nói chung VNPT chậm chạp vô cùng, bảo sao bị VIETTEL bỏ xa. – VIETTEL không nên đi vào bước xe đổ của VNPT, có lẽ do cài cắm quá nhiều “con em cán bộ”, bộ máy “hành là chính” kềnh càng, xe đổ rồi giờ dựng dậy là rất khó. ...

May 18, 2015 · kanishi

Chưa đi đã nhớ

Có lần, mình đứng ở thang máy, bấm chờ thang và chờ Bi chạy ra, nhìn cái dáng lũn cũn của Bi, bỗng mình tưởng tượng, có lẽ, 10 năm hay 20 năm nữa, mình sẽ rất nhớ cái dáng nhỏ bé ngày hôm nay. Đôi khi muốn thời gian dừng lại, để con mãi bé bỏng như bây giờ. Thời của mình thật may mắn, khi mà máy ảnh máy quay quá dễ dàng đơn giản. Hôm chủ nhật, xuống nhà Vinh chơi, rồi nhà nó xuống sân chơi, đi dạo, mình cũng cho Bi xuống cùng luôn, Bi rất sung sướng, một tay nắm tay bố, một tay nắm tay anh Lâm, vừa đi vừa hét hò, reo lên. Rồi khi thấy ô tô, anh ta bỏ tay bố ra, bỏ tay anh Lâm, cong người chỉ ra ô tô rồi nói “Ô TÔ”, rồi lại quay lại, giơ tay nắm tay bố và anh Lâm rồi đi tiếp. Cứ chạy lên chạy xuống ở đường dành cho xe lăn, vui vẻ cực kì. Mình nhìn quanh lại thấy cả bọn trẻ đi soi ve trên những gốc cây, cảm thấy thật đúng đắn khi chọn khu này. Khi nhà máy không hoạt động, khuôn viên rộng rãi và khá sạch sẽ (thi thoảng vài chỗ vẫn có rác). Khi chuyển khỏi 408 NOCT, không thấy bồi hồi gì lắm, vì bên đó tệ quá, chạy được nhẹ người. Nhưng khi chuyển khỏi 12A04, cũng hơi xao xuyến, những bước chân đầu tiên Bi đi bên đó, căn bếp hai vợ chồng lắp ráp. Rồi sẽ đến khi mình chuyển khỏi Dreamtown này, chưa biết khi nào nhưng chắc là sẽ chuyển, mình nghĩ là sẽ rất nhớ. ...

May 13, 2015 · kanishi

Quan ngại

Cuối tuần vưà rồi về quê, có đám cưới em họ bạn vợ. Chú rể sinh năm 93, cô 94. Mình hỏi sao bọn nó cưới sớm thế nhỉ, bạn vợ bảo “chúng nó máu, không đi học, không đi làm, thì cưới thôi”. Vậy cưới rồi lấy gì mà sống? Lại nghe mẹ kể mấy trường hợp, thằng lớp 12 làm con bé lớp 11 có bầu, thế là cưới, học thì chưa xong mà cuối năm là đẻ. Có trường hợp cũng tương tự, đẻ rồi toàn mẹ vợ/mẹ chồng phải chăm cháu, đánh thức con dâu dậy cho bú thì nó còn bảo “vừa mới bú, bú gì mà bú lắm thế”. Tội nghiệp bọn trẻ, trẻ con thì không có tội nhưng tạo ra trẻ con mà không sẵn sàng để nuôi là những kẻ có tội. Đọc “Bố muốn nuôi con bằng sữa mẹ” của Trình Tuấn, thì Ủn con anh Trình Tuấn cũng là chưa chuẩn bị sẵn sàng, huy động mọi lực lượng để chào đón Ủn. Rất đau lòng là mẹ Ủn đã qua đời khi mới sinh Ủn được 10 ngày, lỗi rất lớn của anh Trình Tuấn. Mình không muốn nói nhiều, chắc anh ấy dằn vặt nhiều rồi, nhưng dù chỉ thoáng qua trong tự truyện đó, mình vẫn thấy đắng. Đáng ra Ủn vẫn còn mẹ. Nói tiếp về bọn trẻ con kia, thực ra sinh năm 94 93 thì cũng 21 22 tuổi rồi, nhưng không có việc làm là rất đáng quan ngại. Rồi bọn nó sẽ có con, một hoặc vài đứa… Giá như mình có thể vận động một đạo luật, cấm sinh con khi chưa đầy đủ điều kiện kinh tế, kiến thức… ...

May 11, 2015 · kanishi

Cơm hộp

Hàng ngày, mình mang cơm hộp đến công ty ăn. Bất kì ai khi nghe mình nói mình tự mang cơm đi ăn đều thốt lên “ôi sao chăm thế” – kiểu khen mình (hoặc vợ mình). Rất tiếc, cơm do bà giúp việc nấu chứ không phải vợ hay chồng đâu. Nếu không mang cơm thì sẽ lên tầng 16 tòa nhà số 1 Giang Văn Minh ăn cơm tập thể, đi lên đó không vui lắm, một là phải đi bộ xa, hai là phải đi qua cửa có bảo vệ, ba là phải ăn trong không khí rất chi là công nghiệp. Mà thường phải ngồi ăn với mấy bác mình chả biết là ai. Ra ngoài ăn phở/cơm rang/spagetti… Cũng phải ra ngoài – mà trưa thì nắng nóng. Thành ra ngồi lì ở bàn và ăn cơm hộp tự mang đi là giải pháp tối ưu. Tuy nhiều hôm bà Hồng cho mấy món ăn rất chán, nhưng vẫn phải cố ăn. Sếp mới (trưởng phòng mới) của mình hôm nọ họp phòng có căn dặn là một tháng phải đi ăn với khách hàng ít nhất một lần :)) Đúng phong cách làm việc với văn phòng chính phủ. Mình thì cả năm may ra đi ăn với khách hàng một lần, mà lại là khách hàng giành trả tiền :)) Thôi được, thực hiện chỉ đạo của sếp, sắp tới sẽ mời chị Nhàn chị Trang đi ăn cho nó hoành tráng :v ...

May 11, 2015 · kanishi

A ta đi

atadi.vn Hôm qua lượn facebook tình cờ thấy cái quảng cáo vé rẻ đập vào mặt, click thì vào trang atadi.vn. Thử đặt vé thì thấy rất nhiều vé Phú Quốc 599k tháng 9 tháng 10. Trang web khá hay, cho phép chọn vé của vietjetair, vietnamairlines, jetstar, rất tiện. Trước đây để tìm vé rẻ mình phải mở cả 3 trang ra rồi tìm tìm so so, khổ như cái rổ. Nhập thông tin cũng rất tiện, nhập mỗi họ tên, viết liền luôn một ô, như web của mấy ông hãng hàng không kia toàn phải nhập cả đống thông tin, rồi họ một ô, tên một ô, đến mệt. Nói chung là anh ưng rồi, từ giờ mua vé máy bay là anh vào atadi ...

May 5, 2015 · kanishi

Learning English

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=PPFtNGPM3vM?list=PL38F8694233CDBB7F&w=560&h=315]

May 4, 2015 · kanishi

Lại viết nhảm nhí vậy

Không phải thích viết “hay thần thánh” là sẽ hay được ngay. Quả đúng như vậy. Thôi lại kể chuyện kiểu liệt kê công việc vậy. Sáng nay Dung ỉn đi trực, đưa Bi lên công ty cùng, mình đưa hai mẹ con đi rồi về nhà lăn ra ngủ tiếp. Trưa mang cơm cho vợ và mang cháo cho con. Rồi hai bố con đi taxi về, từ giờ kiên quyết đi uber mới được, thằng cha taxi này chạy ẩu quá, vượt cả đèn đỏ. Bi lên taxi ngồi ngơ ngác, rồi ôm cổ bố, nhìn ra sau, im ơi là im, cứ tưởng ngủ, nhưng hóa ra vẫn mở mắt, về tới nơi, lên tầng nhà mình, ra khỏi thang máy đi gần tới cửa nhà, anh ta bắt đầu “Ơ Ơ Ơ”, vô cùng ngạc nhiên. Chắc tưởng đi chơi mà thấy lại về nhà. Vào nhà anh ta bắt đầu gào khóc, chạy đi tìm mẹ, bố bế dỗ không được, bèn bảo anh ta là ngồi im để bố gọi điện cho mẹ nhé, anh ta im luôn. Gọi cho mẹ thì lại gào khóc thảm thiết. Đứng lên bế bế vỗ vỗ một lúc thì ngủ. Bình thường tầm 3 rưỡi 4 giờ chiều anh ta mới ngủ dậy, nhưng hôm nay 2h45 đã tỉnh rồi, bế lên nhưng không chịu ngủ tiếp, thế là hai bố con nằm trong phòng ngủ chơi, vì ở ngoài rất nóng. Đang chơi anh ta đứng đần mặt, kéo kéo quần, bố hỏi “Bi ị hả Bi, bố lấy bô con vịt cho con ị nhé?” Anh ta gật gật, bố lấy bô và cởi quần, anh ta ngồi vào, rặn ị ị ị, vẻ mặt khi rặn rất là tập trung, được một cục dài khoảng 10cm. Bố hỏi ị nữa không anh ta lắc đầu. Bê đi xịt xịt và rửa bô. Xong. Đến tối khi mẹ đã về, bố thấy cái bút chì cho anh ta để anh ta vẽ, nhưng anh ta không thèm, lúc ấy anh ta đang bê con vịt từ trong phòng ngủ ra, bố đưa bút chì làm anh ta dừng lại nhưng không cầm bút, bê được con vịt ra phòng khách thì anh ta ị được mấy cục, chắc gấp đôi lúc chiều :)) Rất thích chó nhưng không dám sờ, không dám đứng gần. Hôm nay đã xé gần hết quyền “phát triển trí tuệ 1 tuổi”. Hôm nay mình đã dùng máy rửa bát hẳn 2 lần, lần 1 thì đúng là hơi nhiều đồ thật, lần 2 định rửa tay nhưng lại hết nước rửa bát, chả biết tìm đâu, thế là lại tống vào cho máy rửa. Việc xếp bát khó quá, chẳng dễ chịu tí nào, hừ hừ. Có giúp việc trong nhà tương đối phiền phức, vì khi bà giúp việc về nghỉ mấy ngày là mình như ở nhà trọ, tìm đồ cứ phải loạn lên vì không biết nó để ở đâu. Nãy đi rút tiền không tìm thấy thẻ ATM MB, không biết Bi rút ra vứt lung tung hay mình đã quên ở cây ATM khi rút tiền hôm rút 5 triệu trả lương bà Hồng. ...

May 2, 2015 · kanishi

Bài viết hay thần thánh

Rất lâu rồi anh không viết gì, như thế quả thật là không tốt. Hôm nay vừa đọc một câu ở blog nào chẳng nhớ, rất hay, câu đó dịch ra tiếng Việt bằng google translate thì nó nghĩa như thế này: Nếu bạn chỉ nghĩ mà không viết ra, thì bạn chỉ nghĩ là mình đang nghĩ mà thôi. Tạm đặt gạch, tí nữa anh viết tiếp. Rồi, viết tiếp. Anh vừa uống một lon bia, để tủ lạnh chưa được 30p nên chưa đủ lạnh, uống chẳng ngon gì, tuy nhiên cũng làm anh tỉnh táo hẳn. Anh chả bao giờ uống bia viết blog, chẳng qua bắt chước lão Teq siêu phàm đâm ra đú tí thử thôi. Lão Teq có vẻ bỏ bê hẳn căn nhà Sapa, cũng như anh bỏ bê cái tủ sách dưới CT2 (*). Uống bia và khoan tường, là những việc rất đàn ông, thường chỉ đàn ông mới làm. Cứ lặp đi lặp lại cái chu kì đi làm, về nhà, đi làm, về nhà, có lúc anh chán đến mức không biết là mình đang chán nữa, giống như cái máy. Và cứ cuối tuần là anh cầm khoan khoan lung tung, treo cái nọ cái kia, hồi ấy lạnh anh không uống bia. Và sau đó anh tự phát hiện ra, vì anh không có hoạt động gì “đàn ông” cả, ngoài việc khoan tường bằng máy khoan bosch mua trên lazada giá một triệu hai. Thôi chết, lan man quá, hôm nay anh sẽ viết về may mắn và thành công. Anh định để khi nào anh thành công rự rỡ mới viết, nhưng như thế sợ lúc đó các chú chết hết cụ nó rồi thì toi. Vậy anh viết luôn. Nhiều lúc chán vãi lái như thế, nhưng nhiều lúc anh cũng cảm thấy mình rất may mắn, may mắn thôi, còn thành công thì có lẽ là tự sướng chứ anh quá lẹt đẹt so với bọn bạn. Hẳn là anh phải may mắn hơn 80% dân số Việt Nam, vì anh tốt nghiệp đại học, có nghề nghiệp. Anh đoán bừa chứ cũng không biết có đến 20% dân số học đại học hay không. Dân mình nghèo và khổ quá, đọc báo khắc biết, hoặc về quê là biết ngay. Anh vẫn nhớ hồi gần tết năm vừa rồi, hôm đó gần nghỉ tết rồi, anh đi đâu đó qua chỗ The Garden Mễ Trì, đường vắng, mọi người đã về quê gần hết, bên kia đường có một anh chàng chở hai sọt cam, gục đầu lên tay lái xe máy, có vẻ anh ta mệt quá hoặc anh ta ngủ trưa. Trông rất vả vả, anh nghĩ gần tết thế này ai mà mua cam, hai sọt cam của anh ta mỗi sọt còn 2/3. Và anh cảm thấy may mắn hơn anh chàng bán cam đó. Rồi về quê ngoại anh ở Bình Giang, Hải Dương, hôm đó là 28 hay 29 tết rồi, chắc là 29, anh vẫn thấy một ông bố vác bình điện đi đánh cá, hai đứa nhỏ tầm 7 8 tuổi chạy theo, họ gương mắt nhìn anh, ôi sao mà buồn. Lần đi Huế, đi bằng ô tô giường nằm, nhìn cảnh nghèo hai bên đường, càng vào gần Huế càng nghèo. Đi chơi đêm ở Huế, gặp một ông cũng già, đạp xích lô, chở đám trẻ ăn mặc trông biết ngay là nghèo, nhìn bọn nhỏ tội nghiệp mà chẳng hiểu sao thấy mình có lỗi. Hồi còn ở Chí Linh, anh mê đá bóng, cấp 1 đã nghĩ là mình sẽ thi đại học TDTT Từ Sơn. Rồi sau lên cấp 2, anh dọn hẳn một phần cái vườn nhà anh, kẻ thành sân bóng, luyện tập sút phạt như Beckham, Beck cũng luyện tập mà thành, và anh tin là anh luyện thì cũng thành thôi, hồi đó anh sút 10 quả chắc 8 quả sát góc chữ A luôn. Hẳn là nếu không có đột biến chuyển lên Vĩnh Phúc, anh sẽ theo nghiệp đá banh. Lớp 8 lên Vĩnh Phúc học, chẳng ai đá bóng cùng, thực ra có đá nhưng bóng đá xóm, một thằng từ xa đến, bé tí, chẳng ai quan tâm, làm sao có vị trí mà đá. Bọn trên này chăm học thêm hơn, thế là anh cũng phải lóc cóc đi học thêm. Không chen chân được vào đội thi HSG Toán Lý Hóa, anh đi thi địa với cả tiếng Anh, thế quái nào lại thành đứa đạt mấy cái giải cấp huyện rồi đi thi tỉnh, thi tỉnh tất nhiên là dẹo, trình anh tuổi gì :)) Và rồi lớp 9 khi ôn lên lớp 10, cứ đinh ninh sẽ đăng kí toán hoặc lý, nhưng số phận sắp đặt trong đống sách lớp 10 mà anh xin của chị Dung, có quyển tin học cơ sở, anh đọc nó, thích quá, máy tính có vẻ là thứ mới mẻ diệu kì, thế là anh đăng kí thi chuyên tin. May làm sao chuyên tin tỉ lệ chọi chỉ có 1 đấu 4 (90 lấy 24, chứ thi vào chuyên toán 1 đấu 10 chắc tạch sớm thôi :)). Trước khi vào lớp 10, về quê nội giỗ ông, hồi ấy chú Phong chồng cô Đức đang rất hăng say học tiếng Anh, hai chú cháu ngồi ở bờ ao nói chuyện, mình được biết nhà chú có một cái máy vi tính, bèn tò mò hỏi nhà chú có hay dùng không, thường dùng nó vào việc gì, bla bla, chỉ là hỏi cho biết thôi, chẳng có ý gì. Mãi sau này mới nghĩ ra, đó là một gợi ý tình cờ tuyệt vời, và dẫn tới việc giữa học kì một lớp 10 thì cô chú gửi máy tính lên cho mình mượn, có máy tính sớm thuộc top 3 của cả lớp là một lợi thế vô cùng lớn. Nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của Hoàng (tay này nhà Hà Nội, cao thủ vọc vạch, mình chuyên mượn báo, đĩa phần mềm của nó), và Phương (cao thủ lập trình, đi thi từ hồi lớp 8 lớp 9), mình khá lên rõ. Đúng là học thầy không tày học bạn, có đồng đội để cạnh tranh vui hẳn và nhanh tiến bộ hẳn. Nhớ thời lớp 11 ôn thi ở nhà Phương, có lần hai đứa đua giải bài tới 1 2 giờ sáng, hồi đấy học khuya thế là kinh lắm đó, và mình thắng nó bằng thuật toán tham lam kiểu rùa. Chắc lần thắng duy nhất nên nhớ rất lâu, haha. Việc học tin, được bố mẹ đầu tư bộ máy tính 6 triệu (hình như hồi ấy lương của bố mẹ chỉ 2 triệu một người một tháng), đó quả là may mắn. Có bộ máy hàng khủng đó (tưởng là khủng thực chất bị lừa pentium thành celeron, hồi ấy mình gà chẳng biết gì), mình say sưa … chơi game, cài final fantasy 8, final fantasy 9, chơi say mê cùng Hoàng với Phương, nghĩ lại một thời say mê mà sướng. Giờ mình chơi tí là chán ngay. Lớp 10, đi thi tỉnh, được giải 3, chỉ được trao giải ở trường, trong khi Phương nó được giải nhất, được ra hội trường tỉnh nhận giải, ghen tị vô cùng. Hồi ấy nhà mình còn thuê ở Hương Canh, mỗi lần đi học về qua hội trường đó, mình đều tự nhủ rằng sang năm nhất định sẽ ra đây nhận giải. Thế rồi lớp 11 đi tỉnh, kì thi HSG tỉnh lớp 12, hôm báo kết quả, chọn ra 8 người đi thi quốc gia, thầy Hà gọi cả bọn ra chỗ bãi cỏ trước của lớp A2, đọc điểm, mình có tên, giải nhì, chẳng nhớ cảm giác lúc đó thế nào, đoán là rất sướng, hoặc cũng sướng vừa vừa, nói chung không nhớ. Học ôn để thi HSG QG quả là một trải nghiệm đáng để thử, bỏ hết các môn trên lớp, ôn tập trung 2 tháng, hay 3 nhỉ? Chỉ học đúng môn thi, sáng từ 8h đến 11h30, chiều từ 2h đến 5h, tối từ 7h tới 11h giờ. Đều như vắt chanh. Kết quả là 26.5 điểm, giải ba, ra hội trường tỉnh nhận giải, keke. Sau đó là chuỗi ngày tự do, ...

May 1, 2015 · kanishi

Muốn mặc áo đôi?

April 17, 2015 · kanishi

Ý tưởng sản phẩm quảng cáo

Hiện trạng: Tin nhắn quảng cáo gửi tràn lan, gây phiền toái cho khách hàng, ít hiệu quả với doanh nghiệp cần quảng cáo. Giải pháp: Khách hàng đăng ký nhận tin nhắn quảng cáo, mỗi tin nhắn gửi thành công, khách hàng được nhân một khoản tiền (ví dụ 100đ). Cộng vào tài khoản chính của viettel hàng tháng (hoặc hàng tuần) Các đơn vị gửi tin nhắn tốn 400đ hoặc 500đ hoặc 1000đ với mỗi tin nhắn quảng cáo. Xây dựng công cụ gửi tin nhắn, cho phép người gửi lựa chọn phạm vi gửi tin nhắn. Gửi tin bán kính 2km xung quanh khu vực Giảng Võ, gửi tin trong quận Đống Đa … Cho phép người nhận, người gửi chọn lĩnh vực để tăng hiệu quả quảng cáo. Báo cáo lại số tin nhắn gửi thành công, số tiền đã trừ. Về mặt hệ thống, khi khách hàng nhập nội dung tin nhắn, chọn lĩnh vực, chọn khu vực nhắn tin, chọn số lượng tin nhắn tối đa, hệ thống sẽ lọc trong danh sách các thuê bao đồng ý nhận tin từ lĩnh vực này, đang ở trong khu vực mà khách hàng chọn, và gửi tin nhắn cho những thuê bao đó. Ưu điểm của giải pháp: ...

April 17, 2015 · kanishi

Người nông dân

Hoa của cây hương thảo Sáng nay anh ta dậy sớm, 6h. Ngồi ăn xong bát mì bà Hồng (là bà giúp việc nhà anh) nấu. Bắt đầu công tác chăm sóc cây cối: – Mang cây lê trồng trong hộp váng sữa ra cho thêm đất. – Cắt một nhánh của cây hương thảo, cắt cái hộp nước muối, cho đất vào trộn một ít phân, cắm nhánh đó xuống, tưới nước, hi vọng nó mọc thành cây. – Cây chanh lại bị nấm trắng hoặc một loại ký sinh gì đó trắng trắng, bé xíu, bám vào, trông rất đáng ghét và bực mình. Ưu điểm là sau 3 hôm bón phân thì nó có vẻ có tác dụng thật, thấy kha khá lá mới đang nhú lên. – Thế là anh đổ phân từ trong bao ra cho cây hồng một ít, một ít cho cây lê. Cây lê nhiều lá quá mà thân thì bé tí, trông có vẻ không cân đối lắm. Đất ở trong bao (là đất đi xúc ngoài đường) xấu quá, toàn sỏi, chắc phải tinh lọc đất cho mịn mới được. Xong xuôi thì 6h40, vào thay đồ rồi đi làm. Trồng cây quả là một thú vui tao nhã, nhất là khi người ta cần phải tiết kiệm tiền :)) ...

April 16, 2015 · kanishi