"Lần sau có gì có chia đôi không?"

Hơn 6h tối, mọi nhà đã lên đèn, có tiếng trẻ con khóc bên hàng xóm, rồi tiếng người mẹ quát tháo con, đứa con trai chắc tầm 3-4 tuổi, khóc nức nở, rồi tiếng người mẹ hỏi “lần sau có gì có chia đôi không?”, thằng cu vừa khóc nấc lên vừa trả lời “không” :)) Mẹ nó càng quát to tợn, còn nó thì càng khóc to, mẹ nó hỏi đi hỏi lại “lần sau có gì có chia đôi không? chia cho chị nữa chứ, có chia đôi không?”, thằng con thì vừa khóc vừa kiên định trả lời “không”. Sau một hồi thì cũng yên tĩnh trở lại. Đứa trẻ, bị mẹ quát, thì khóc, vì nó sợ, có thể nó bị đánh nữa, nhưng nó không hề hiểu tại sao phải “chia đôi”, tại sao lần sau có gì lại phải chia đôi? Tại sao vậy? Bà mẹ thì chỉ thích nhanh chóng có kết quả, nhanh chóng có một sự phục tùng vô điều kiện, thể hiện uy quyền, quyền lực tối thượng của mình bằng cách quát to, quát to hơn nữa, đánh đau, đánh đau hơn nữa. Không có sự giải thích nào, không có lý do nào thuyết phục đứa trẻ để nó “chia đôi” hết. Ví dụ sinh động bên nhà hàng xóm làm mình nghĩ tới một note của Tùng Hà, đại loại thế này: ...

February 2, 2016 · kanishi

Ngày lạnh nhất trong năm

Hi vọng là thế, tôi không muốn có ngày nào lạnh hơn hôm nay, gruw. Đã lạnh lại còn mưa, đã thế mình còn đi xe máy đi làm, đi rồi mới ước “giá như mình đi taxi”. Nhưng phải nói là ngồi ở ihouse làm việc hiệu quả hơn ở nhà, vì ihouse lạnh quá, giầy ướt, tất ướt, quần ướt, không tập trung làm việc thì không đỡ lạnh được, nên phải tập trung. Ở nhà thì quá ấm áp, dễ lăn vào chăn cho ấm từ đầu tới chân =)) Lúc về thì ôi thôi, mưa, đi giầy ko tất, giầy thì ướt sẵn, lại còn có lỗ khí, thế là cứ như đi chân đất vậy, lạnh cóng, tay cũng rưá, đeo găng tay da mà cứ như không đeo gì. Nước tạt vào mắt lạnh và buốt. Kinh khủng. Tôi thề nếu mai mà mưa tôi sẽ đi ô tô, tiền nong không phải vấn đề /:) Dạo này thời sự nóng chuyện đại hội đảng cộng sản, thật nhảm nhí, chừng nào chưa giảm thuế ô tô để dân đỡ khổ, chừng nào còn cái đường sắt khổ 1m sóc long còng cọc, thì tôi còn tiếp tục chửi các ông lãnh đạo ngu như bò. Việc của mình giờ là code, code để Việt Nam thông minh hơn 😉 Tập gym, tập gym để Việt Nam đẹp hơn :)) Và đi làm về sớm đón con. Hôm nay 5h30 bố mới xuống đón Bi ngô, bà nội nhìn camera kể là Bi ngô chạy chơi tới 4h30, thì chán, ngồi thừ ra, ngóng ra cửa chờ bố mẹ tới đón, chờ mãi tới 5h30 bố mới tới. Bố bế Bi vào sảnh thì Bi hỏi “xe đẩy đâu?” rồi khóc ầm ĩ đòi xe đẩy, chả là lúc sáng bố đẩy Bi bằng xe đẩy xuống sảnh, rồi trời mưa, bố để xe đẩy ở sảnh rồi bế Bi, che ô, Bi nhớ siêu dai, nhưng rất tiếc bố không thể để xe đẩy ở sảnh từ sáng tới chiều :)) Đi thang máy lên tầng 24, anh ta đứng ở thang máy ko chịu đi về nhà, bố phải mang cái xe đẩy ra thang máy anh ta mới chịu trèo lên xe, và bắt bố đẩy dọc hành lang một vòng. Chẳng mấy chốc anh ta sẽ lớn ào ào. Hôm nào đi ngủ cũng hai mẹ con đánh vật, Bi hôm nào đi ngủ cũng ho sù sụ sù sụ. Hôm nay còn bị nôn một đống ra giường nữa. Khổ ghê. ...

January 26, 2016 · kanishi

Quyển thứ hai

Đã đọc xong cuốn “Để hôm nay trở thành kiệt tác” – John C.Maxwell – Trời, hóa ra nhầm John C.Maxwell với Malcolm Gladwell, thích cuốn “Điểm bùng phát” của Malcolm Gladwell nên đọc sách cùng tác giả, ai dè đọc nhầm =)) Cuốn kiệt tác kia mới đầu đọc thấy cũng hay, nhất là hai chương “sức khỏe”, “gia đình”, nhưng càng về cuối càng chán, phải hết sức cố gắng để không “ném cụ nó đi”, hừ. Chắc là không phù hợp, ông ta lấy quá nhiều ví dụ về Chúa, mà Chúa thì mình không có mối liên hệ nào hết, không thích. Mua sách là một việc dễ, đọc sách mới là việc khó. Xem phim là việc dễ, đọc sách thì khó hơn nhiều. Thực ra xem một bộ phim không phù hợp cũng chán không kém gì đọc sách dở, tuy nhiên dù sao nó vẫn dễ dàng hơn. Vì xem phim dễ nên netflix mới trở nên khủng bố như hiện nay, doanh thu 1.8 tỉ đô, lợi nhuận 48 triệu đô. Và hệ thống gợi ý phim thì tuyệt vời khỏi nói. Nhưng list phim ở Việt Nam vừa ít vừa cũ, thật chán nản, lại không có phụ đề tiếng Việt, đọc sub tiếng Anh nhiều phim nhanh vãi đạn, chả hiểu gì. Thôi ếu xem nữa. Sắp tới mình sẽ hoàn thành nốt cuốn “Sức mạnh của thói quen”, cuốn này nghe vẻ hay hơn thằng “kiệt tác” nhiều. Tuy nhiều lúc cũng dài dòng nhưng thông tin mang lại là rất mới lạ, ấn tượng, bổ ích, giúp ta hiểu bản chất nhiều hiện tượng. ...

January 20, 2016 · kanishi

Bản chất của nghị lực

Nghị lực có phải là một kĩ năng hay không? Tại sao có những ngày bạn ăn uống rất lành mạnh, có những ngày lại toàn ăn gà rán và khoai tây chiên? Có những ngày bạn tập thể dục rất chăm chỉ vào buổi tối, có những ngày bạn không thể làm gì khác ngoài nằm ườn ra và lướt facebook? Nếu nghị lực là một thói quen, sao nó không duy trì từ ngày này qua ngày khác? Muraven làm một thí nghiệm, đặt trong phòng 67 suất bánh quy vừa nướng và 67 bát củ cải, 67 sinh viên được tuyển để thực hiện thí nghiệm này, họ được thông báo rằng đây là thí nghiệm kiểm tra mùi vị thức ăn – thực chất là thử nghiệm việc sử dụng nghị lực. Từng người ngồi trước hai suất ăn. Một nửa được ăn bánh quy, một nửa buộc phải ăn củ cải. Bánh quy thơm ngon và dễ ăn hơn củ cải rất nhiều. Ăn củ cải và bỏ qua bánh quy là việc cần rất nhiều nghị lực. Sau khi ăn xong 15 phút, những người làm thí nghiệm được yêu cầu giải một bài toán: Vẽ một hình chỉ bằng một nét, không nhấc bút, không vẽ một nét hai lần. Bài toán này thực ra không có lời giải, mục đích là để kiểm tra nghị lực của các sinh viên, những người ăn bánh quy – vừa mất rất ít nghị lực, và những người ăn củ cải – những người đã tốn khá nhiều nghị lực để bỏ qua món bánh quy thơm ngon. Kết quả là nhóm ăn bánh quy dành trung bình 19 phút để giải bài toán, họ tỏ ra khá thoải mái. Nhóm ăn củ cải chỉ dành trung bình 9 phút, họ hầu như tỏ ra phát điên, và cho rằng “phát ốm vì cái thí nghiệm ngớ ngẩn này”. “Bằng cách làm cho mọi người sử dụng một chút nghị lực của mình để bỏ qua bánh quy, chúng tôi đã đặt họ vào một hoàn cảnh mà họ sẵn sàng từ bỏ nhanh hơn nhiều”, Muraven nói. Nghị lực không phải là một kỹ năng, nó là một sức lực, giống như sức lực trong tay hay chân bạn, và nó mệt mỏi khi nó làm việc nhiều hơn, nên chỉ còn lại ít sức lự cho những thứ khác. Kì diệu chưa, nghị lực là vật chất? Nó không vô hạn? Vài nghiên cứu cho thấy những người thành công không chịu nổi các vấn đề về tình dục (thường xảy ra vào đêm muộn, sau một ngày dài sử dụng hết nghị lực cho công việc, họ không còn đủ nghị lực và kiên nhẫn để giải quyết các vấn đề phát sinh vào ban đêm, hehe). Nếu bạn sử dụng hết nghị lực vào những công việc chán ngắt, phức tạp và buồn chán, toàn bộ sức lực sẽ tan biến khi bạn trở về nhà. Nhưng liệu nghị lực có luyện tập được như thể dùng tạ để tăng sức mạnh cơ bắp? Năm 2006, hai nhà nghiên cứu người Úc – Megan Oaten và Ken Cheng – đã cố gắng trả lời câu hỏi đó bằng cách tạo ra một buổi luyện tập nghị lực. Họ ghi danh 24 người trong độ tuổi 18 tới 40 trong một chương trình luyện tập thể chất 2 tháng, cho họ trải qua nhiều bài tập cử tạ, huấn luyện sức chịu đựng và thể dục thẩm mỹ. Hết tuần này đến tuần khác, mọi người ép buộc bản thân luyện tập thường xuyên hơn, sử dụng nhiều nghị lực hơn mỗi lần họ đến phòng tập. Sau hai tháng, các nhà nghiên cứu xem xét cẩn thận phần cuộc sống còn lại của những người tham gia để biết nghị lực tăng ở phòng tập có dẫn đến nghị lực nhiều hơn tại nhà không? Trước khi thí nghiệm bắt đầu, phần lớn người tham gia tự nhận mình là “ỳ xác thối”. Bây giờ, dĩ nhiên, họ có cơ thể cân đối hơn. Nhưng họ cũng khỏe mạnh hơn ở các khía cạnh khác của cuộc sống. Nếu họ dành nhiều thời gian ở phòng tập, họ sẽ hút ít thuốc đi, ít uống rượu, cà phê hơn và ăn ít thức ăn nhanh. Họ cũng dành nhiều thời gian làm bài tập hơn và xem ti vi ít đi. Họ ít bị trầm cảm hơn. Oaten và Cheng tự hỏi, có thể những kết quả đó không liên quan gì đến nghị lực. Điều gì sẽ xảy ra nếu thể dục chỉ làm mọi người khỏe mạnh hơn và ít thèm ăn thức ăn nhanh hơn? Vì thế, họ thiết kế một thí nghiệm khác. Lần này, họ ghi danh 29 người cho một chương trình quản lý tiền bạc kéo dài 4 tháng. Họ đặt ra mục tiêu tiết kiệm và yêu cầu người tham gia chấp nhận không tham gia các hoạt động xa hoa như đến nhà hàng dùng bữa hay đi xem phim. Những người tham gia được yêu cầu giữ lại danh sách cụ thể những thứ họ mua, điều lúc đầu có thể gây phiền toái, nhưng cuối cùng mọi người tăng dần tính kỷ luật để ghi lại mọi thứ đã mua. Tài chính của mọi người cải thiện khi họ tiến triển trong chương trình. Điều ngạc nhiên hơn, họ cũng ít hút thuốc hơn và uống ít rượu, cà phê hơn – trung bình, hai cốc cà phê, hai ly bia và với người hút thuốc, ít hơn 15 điều mỗi ngày. Họ ăn ít thức ăn nhanh hơn và hiệu quả cả trong công việc và học tập. Nó giống như nghiên cứu về thể dục: Khi mọi người nâng cao nghị lực của mình ở một phần của cuộc sống – trong phòng tập, hay một chương trình quản lý tiền bạc – sức mạnh đó ảnh hưởng đến món họ ăn hay họ làm việc chăm chỉ thế nào. Một khi nghị lực mạnh mẽ hơn, nó chạm đến mọi thứ. Oaten và Cheng tiến hành thêm một thí nghiệm nữa. Họ ghi danh 45 học sinh vào một chương trình cải thiện học tập, tập trung tạo ra thói quen học tập. Có thể dự đoán được, kỹ năng học tập của người tham gia được cải thiện. Và những học sinh cũng ít hút thuốc hơn, uống rượu ít hơn, xem tivi ít hơn, tập thể dục nhiều hơn và ăn uống khỏe mạnh hơn, cho dù tất cả những thứ đó chưa bao giờ được đề cập tới trong chương trình học tập. Một lần nữa, khi sức mạnh nghị lực của họ tăng lên, những thói quen tốt có vẻ sẽ tác động đến các phần khác của cuộc sống của họ. “Khi bạn học cách ép buộc bẩn thân mình đến phòng tập, bắt đầu làm bài tập hay ăn rau trộn thay vì bánh mỳ kẹp, một phần của những gì đang xảy ra là bạn đang thay đổi cách suy nghĩ của mình,” Todd Heatherton nói, một nhà nghiên cứu tại Dartmouth đã xem xét các nghiên cứu về nghị lực. “Mọi người điều chỉnh sự thôi thúc tốt hơn. Họ học cách làm xao lãng mình khỏi những cám dỗ. Và khi bạn đã quen với thói quen nghị lực đó, não của bạn được luyện tập để giúp đỡ bạn tập trung vào một mục tiêu.” “Đó là lý do tại sao đăng ký các lớp học đàn pi-a-nô hay thể thao cho trẻ con là rất quan trọng. Nó không liên quan gì đến việc tạo ra một nhạc sĩ giỏi hay một ngôi sao bóng đá 5 tuổi,” Heatherton nói. “Khi bạn học cách buộc bản thân mình luyện tập trong một giờ hay chạy 15 vòng, bạn bắt đầu xây dựng sức mạnh tự điều chỉnh. Một đứa trẻ 5 tuổi có thể đuối theo trái bóng trong 10 phút sẽ trở thành một học sinh lớp 6 có thể bắt đầu làm bài tập đúng giờ.” (Đây là một đoạn trích của cuốn Sức mạnh của thói quen – Charles Duhigg, mình đang đọc cuốn này, có khá nhiều thông tin hay, đây là một đoạn ví dụ, mình đã phải nhìn sách và gõ lại, hi vọng các bạn thấy có ích và đi tới phòng tập gym :)) ...

January 18, 2016 · kanishi

Ngày bình thường

Dậy 7h30, bế Bi một lúc cho “ổn định”, sáng nay Bi hơi sốt nhẹ nên bám chặt mẹ, phải giờ bài “bố bế đi xem lợn” mới chịu sang bố. Sau khi mẹ đi làm thì bố hỏi Bi ăn cháo không bố nấu, Bi bảo không không, không ăn cháo đâu. Okie, thế ăn bánh không? Có. Lấy cho Bi cái bánh trứng Orion. Sau đó bố đi nấu cháo, Bi ngồi xem abc song. Nấu xong cháo để cho nguội. Bi ngồi ghế vừa ăn bánh vừa xem tivi, bố lấy quần áo từ máy giặt đem ra ban công phơi. Bố đang phơi quần áo thì tự dưng Bi nhảy ra mở ban công đòi ra, bố không cho ra bảo lạnh, Bi sợ gì trong bài hát ấy, mọi hôm xem có sợ sệt gì đâu, bố kiên quyết không cho ra, Bi va đầu vào cửa, khóc um lên kêu “đau đau”, bố kệ, bảo Bi: “đau tí là hết, con vào kia ngồi đi, bố còn bận phơi quần áo đây”. Thế là khóc lóc một lúc rồi cũng thôi. Vào gạ anh ta ăn cháo anh ta kiên quyết không ăn, uống sữa ngô không uống, uống vinamilk cũng không, cố gạ ăn cháo, anh ta chạy vào phòng chơi, bố đi vào, anh ta giơ tay bịt miệng, nịnh nọt cũng không bỏ tay. Okie, trẻ con có quyền không ăn thứ chúng không thích, chúng ta nên tôn trọng quyền trẻ em. Việc của người lớn là làm những món ăn đủ hấp dẫn để chúng tự ăn. Chứ không phải nịnh nọt bón đút ép ăn. Còn không đủ thời gian công sức để làm các món hấp dẫn thì cho nhịn. Ah, chắc là do chưa đủ tình yêu đó. Sau đó đưa Bi đi học. Bi đi học rất ngoan. 9h, bố về nhà dọn dẹp cái bếp hổ lốn, mặc dù đã đưa 2/3 vào máy rửa bát, nhưng cũng phải tốn mất 40 phút mới dọn sạch được các thứ trên bàn bếp. Rồi hút bụi qua phòng khách. Thật là có ích. Hãy như Thái. Sau đó xuống hầm lấy xe chuẩn bị đi rồi, mà lại đau bụng quá không chịu dc, phải quay lên vào wc giải quyết mất 10p. Giao hàng tới 171 Chùa Láng. Tới iHouse ngồi lúc 10:55am. Thật đúng giờ. ...

January 18, 2016 · kanishi

Eva.vn: Các loại mông thường gặp

4 kiểu hình dáng vòng ba thường thấy ở phụ nữ Thứ Ba, ngày 12/01/2016 16:33 PM (GMT+7) Sự kiện: Chị em mách nhau Hình dáng mông của bạn tròn, vuông hay xệ? Và điều đó nói gì về sức khoẻ của bạn? Hãy tham khảo bài viết dưới đây. Bài tập giảm mỡ đùi, tăng vòng ba hiệu quả cho những cô nàng lười Hành trình tăng 8cm vòng ba của cô nàng cò hương 39kg 12 tư thế squat cho vòng ba nở nang sau một tháng Tự tin với vòng ba nảy nở nhờ bài tập 10 phút mỗi ngày ...

January 14, 2016 · kanishi

Laptop Mỹ

Lần đầu tiên trải nghiệm “mua hàng Mỹ”, trải nghiệm không vui vẻ gì vì mua đúng dịp Black Friday nên đơn hàng cực đông, ship cực lâu, lâu đoạn từ Mỹ về VN, lại còn bị tắc ở hải quan, bọn unishipping làm ăn nói chung là lởm, tránh nó ra vậy. Nhưng dù sao hàng về và không có hỏng hóc gì là mừng rồi. Sau một thời gian chờ đợi thì nóng ruột đến mức ngày nào cũng phải hỏi han về tình hình laptop, thế nên khi hàng về thì mừng hết biết, thiếu nước chạy ngay sang lấy trong đêm, hehe. Tại vì phải thay ổ SSD vào nên đành đợi sang hôm sau sang nhà Tú béo để làm cho thoải mái. Hai thằng hì hục tháo máy, phải mở cả hướng dẫn lên xem, hì hục cậy cậy, sợ vỡ =)) Rút cục cũng tháo được ra. Tháo ổ cứng không thấy ra, lại phải tháo ốc của pin, tháo xong lắp vào thì lắp mãi không vừa ốc, chẳng lẽ lại thừa một con? Hóa ra lắp đè lên cái dây của cảm biến vân tay. Rút cục cũng lắp ngon và cài được win. Win giờ hiện đại quá, không cần key luôn. Màn hình 15.6″ rất đã, full hd đâm ra chuột lướt chậm như rùa vậy. Win thì ngon nhưng cài Ubuntu thì khá chật vậy, tìm mãi mới cài được wireless driver, màn hình cảm ứng thì chắc là dẹo, Ubuntu chưa hỗ trợ. Hi vọng là hàng Mỹ sẽ bền bỉ, nhưng tháo ra xem bảng mạch thì thấy cũng nhôm nhựa lắm :)) Dải loa có chút xước, con này chắc vỏ nhựa chứ không phải nhôm, có 869$ chắc chưa được vỏ nhôm. ...

January 10, 2016 · kanishi

HP Envy 15T-ae100 Install broadcom wireless driver in Ubuntu

http://askubuntu.com/questions/55868/installing-broadcom-wireless-drivers I always recommend removing and reinstalling the broadcom drivers using your terminal In a terminal type the following command sudo apt-get purge bcmwl-kernel-source then sudo apt-get install bcmwl-kernel-source This will then rebuild your driver. Let us know how you get on You can either restart your pc or if this is a pain type the following commands in the terminal which will ‘switch on’ your wireless sudo modprobe -r b43 ssb wl then ...

January 9, 2016 · kanishi

Tỉ phú bán giày

Cuốn sách đầu tiên mình đọc xong trong năm 2016. Mục tiêu là năm nay sẽ đọc 25 cuốn. Định tóm tắt lại nội dung nhưng search thấy vnexpress đã làm khá tốt, nên thôi, hehe. Nội dung cuốn sách Có một điều hơi tiếc là sách ko nói gì về tình cảm yêu đương của Tony, chắc không có :p Chuyện ăn chơi nhảy múa và chơi bài pocker khá thú vị. Cốt lõi của Zappos là đem lại hạnh phúc cho nhân viên, chỉ tuyển những người phù hợp văn hóa, nhân viên hạnh phúc sẽ làm cho khách hàng hạnh phúc. ...

January 7, 2016 · kanishi

Tóc vợ cắt – đi nộp phạt

Hôm trước về quê định đi cắt tóc, nhưng lại nghĩ hay để vợ cắt, cho tiết kiệm 20k :)) Thế là để dành tóc, chiều chủ nhật lên HN, cắm tông đơ vào cua một phát cả hai bố con. Bi ngô lúc đầu bảo cắt tóc thì kêu không không, sau đó thấy bố ngồi cắt tóc cũng ngoan ngoan leo lên ghế ngồi, cắt được nửa đầu thì anh ta ngọ ngoậy điên cuồng, phải bật tuti lên cho xem mới ngồi im cho cắt tiếp. Kết quả là hai quả đầu tròn. Sáng thứ hai đi tới ngã tư Đào Tấn/Bưởi, thấy cha csgt đi ra giữa đường, nhìn mình, nghĩ bụng quái, có vẻ định tóm mình, mà mình lỗi gì đâu nhỉ, không hề vượt đèn đỏ, vô cùng nghiêm chỉnh, thế là tự tin đi tới. Ô hay thật, vẫy mình thật mới kinh, báo lỗi đi sai làn đường, mình nghĩ thầm “à bỏ mẹ rồi, có mũi tên chỉ hướng rẽ phải thật, nhưng không thể nào là lỗi sai làn được”. Tìm giấy tờ cái đã, thấy mỗi bằng lái xe, đăng kí xe chả thấy đâu, bảo hiểm thì cũng ném đâu cả tỉ năm rồi không nhìn thấy. Quá nhọ. Anh đội trưởng giở ngay quyển luật, chỗ đi sai làn đường, phạt 200-400k, mình gân cổ lên cãi: Sai làn cái gì mà sai làn, làm gì có biển phân làn, chỉ là lỗi không chấp hành vạch kẻ đường thôi. Đỏ mặt tía tai, to tiếng phết. Anh đội trưởng chuyển sang dọa thu xe, vì không có giấy tờ. Mình bảo đợi đấy, em bảo vợ em mang ra, em mấy hôm nay không đi cái xe này. Ảnh kêu làm ở đâu mà đi muộn thế này, chẳng lẽ lại bảo làm Viettel thì không đành, đành bảo là em đang làm free =)) Xong mình bảo anh ghi biên bản đi. Mình lúc đó thấy anh ta bảo ghi biên bản lỗi “không chấp hành vạch kẻ đường” thì thấy sướng vãi, vì không bị thu xe =)) Nên mừng quýnh bảo ok, anh ghi luôn đi, em lên kho bạc nộp. Ảnh cẩn thận dặn dò là chiều qua anh trả bằng lái. Okie. Chắc ảnh cũng không thích mình đứng đây lâu. Có một lái xe taxi đang đứng chờ. Mình thì thoát được vụ quên giấy tờ nên cũng mừng, mãi lúc đi nộp tiền kho bạc hơi bị mất công mới sực nhớ ra: Ông ta báo một lỗi mà lại ghi biên bản một lỗi, đáng ra cứ tụt quần ăn vạ, bắt ông ta ghi lỗi đi sai làn đường có khi không dám ghi biên bản mà lại cho mình đi vội. Chẹp. Để luyện được tâm lý vững như mặt hồ khi bị công an vợt quả là cần rất nhiều học phí. Mình hồi xưa từng rất rất nhiều lần bị tóm, và mất tiền ngu, giờ đã khôn ra nhiều rồi. Hoặc là anh chứng minh tôi sai, lập biên bản, tôi lên kho bạc nộp, hoặc anh phải xin lỗi và để tôi đi, nếu tôi chứng minh được tôi không sai. Ah thực ra, CSGT nói riêng và người thi hành pháp luật nói chung có nghĩa vụ chứng minh người dân có tội, chứ người dân không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội. Các bạn nhớ nguyên tắc đó. Tùng Hà bảo là nếu không thấy xe ôm đứng làm chứng thì cứ chày cối cái là mình không đi sai làn, trừ phi có camera ghi hình/ảnh chụp, haha, rất đúng, nhưng chày cối quá. Bọn bạn mình, sau khi nghe mình kể chuyện, thi nhau kể về việc giơ thẻ nhà báo khi gặp CSGT, nói chung như vậy là rất không tốt. Bạn không thể nào mơ về một xã hội liêm chính khi bản thân bạn không bắt đầu hành động một cách liêm chính ngay bây giờ. Tại sao lại “sang Mỹ tôi sẽ thành người tốt, còn ở VN thì chưa cần thiết”? Mình dạo này dùng trình duyệt chrome, cài một cái addon là momentum, thi thoảng nó hiện lên các câu danh ngôn rất hay, gần đây ấn tượng nhất câu **“You don’t have to be great to start, but you have to start to be great.”**Ngoài ra cái extention này còn hiển thị hình nền rất đẹp, thời tiết, note… Nói chung rất nên cài. ...

January 4, 2016 · kanishi

2015 12 29

#1 Đặt laptop từ Mỹ chính ra là một sai lầm bầm, cả tháng rồi chưa thấy về, mà lại khó khăn trong việc thanh toán vì không có hóa đơn đúng chuẩn, hôm nay anh Phương alezaa từ trong SG bay ra cũng hỏi thăm laptop về chưa :(( Bị cả team kì thị vì vẫn chưa có máy xịn để code, dùng cái máy cổ lỗ sĩ ram 4G này thi thoảng lại đơ đờ đờ ra. Hôm nay cài được hadoop, start lên phát treo bố nó máy, không biết có phải tại hadoop hay tại cái gì khác, nhưng thôi không dám nghịch nữa. #2 Phải có một chiến lược gì đó để học, đọc, vì nhiều thứ mình không biết quá, mà đọc/học rồi phải hệ thống lại sao cho nhớ, chứ không đọc xong lại quên xừ mất thì cũng bằng hòa. Có lẽ đã đến lúc có một blog chuyên chia sẻ về chuyên ngành. Thực ra cái blog này mình không đánh tag/category cẩn thận, giờ lười quá chả thể phân loại để cho nó gọn gàng được nữa, chắc phải sử dụng trí tuệ nhân tạo để phân loại tự động mất thôi :)) #3 Chỗ iHouse có một nhóm 2 đứa làm freelancer mới đến, bọn nó ngồi ngay cái bàn mà team mình vẫn ngồi, mình không thích hai thằng đó lắm, chúng nó mở mồm ra là “shit”, “holly shit”, chẳng lẽ lại bảo chúng mày im ngay cho tao, sao cứ mở mồm ra là c*t thế, mồm dính c*t à, nhưng vẫn chưa nói, đợi đấy, tao mà bực là chửi luôn không do dự đâu. Đệt, cứ tưởng thế là hay chắc. #4 Chỗ iHouse còn có một thằng trông hơi xấu trai, khá đơn độc, và nói chung là hơi kiểu tối tối, có hôm thấy ngồi gặm bánh mì một mình, có hôm lại ăn mì hay gì gì đó trong cái cốc, nói chung toàn thấy ăn một mình khá là tự kỷ. #5 Nói thêm về iHouse, WC hơi xấu so với mong đợi của mình, không thể đòi hỏi hơn được, giá rẻ mà. Mình ăn nhiều kẹo quá, hôm nay rát hết cả lưỡi, chắc phải hạn chế lại. Chỗ bàn ngoài sân, những hôm ấm áp thì ok, ah, thi thoảng nắng thì hơi quá chói, nhưng hôm lanh như hôm nay thì cóng hết cả tay, mình chịu không nổi phải chạy vào trong nhà ngồi. Mới được biết là iHouse còn mở cửa cả buối tối, từ 6h30 tới 10h tối, 40k/buổi. Nhưng gói của mình thì không được ngồi giờ đó, cố ngồi chắc cũng không ai đuổi, nhưng đúng luật là không được ngồi, bị tính thêm tiền. ...

December 29, 2015 · kanishi

Quảng cáo

Hôm qua xem hết thời sự, thấy quảng cáo nước mắm Nam Ngư, ôi quảng cáo hay lắm, xem rất chi là xúc động, tình cảm gia đình abc, hế hế, đúng là quảng cáo không xấu như bạn nghĩ, chúng xấu hơn :)) Hôm nay đọc đoạn này tâm đắc qúa. Cái bọn nước hóa chất ấy, gía 26 nghìn một lít, mà lại còn quảng cáo giờ vàng, thì thử hỏi sản phẩm ấy thực chất đáng bao nhiêu tiền? Trong khi nước mắm làm từ cá thật thì lúc nào cũng 80-100k một lít. Mới đọc được bài này hay phết: ...

December 28, 2015 · kanishi

New day, new way

Mong chờ mãi cuối cùng cũng tới ngày 23 – để thong thả đưa vợ đi làm. Nhưng rút cục cũng không thong thả lắm vì 7h15 mới ra khỏi nhà, vợ bảo đi thế này là muộn vì tranh nhau thang máy rất khổ sở, mấy ngàn con người mà có 7 cái thang thôi. Mình tới chỗ iHouse lúc 7h50, ngõ 101 hơi bé, đi vào khá sâu, đến nơi thấy lặng ngắt như tờ. Vào thì thấy một cô kiểu giúp việc đang lau dọn, hỏi cô thì mọi người 8h30 mới tới. Mình ngồi tới gần 8h30 thì có một anh tới, ảnh là quản lý ở đây, lau bàn ghế, trải đệm ra các ghế ở ngoài trời. Khóa xe mỗi khi có người mới tới. Hỏi anh thì ảnh bảo Tùng Hà khoảng 9 rưỡi 10 giờ nó mới tới. Vãi đạn :)) Thế mà hôm qua mình hỏi nó mấy giờ nó lại không trả lời. Ngồi ngoài vườn một lúc vì trong nhà mùi nước lau sàn nồng nặc qúa, lại nghe lỏm được bác hàng xóm khen “công ty các cháu rất thông minh: đi muộn về muộn, như thế không sợ bị tắc đường” :)) Khá vắng, 9h38 rồi mà có 5 người tất cả. Mỗi thằng một góc. Cảm giác tự do phấn khích qúa. Há há. update 29.12.2015: Sau mấy hôm đi làm ở richanchor: – Giờ giâc tự do, ngồi ở iHouse tầm 5-6 tiếng một ngày là ok ...

December 23, 2015 · kanishi

Đồ chơi trẻ em

Nguồn: otofun.net Thống kê vật liệu em dùng: 4 thanh dưới 1,2m. 6 thanh đứng 1,5m. 7 thanh trên 0.8m (@150). 2 thanh trên 1.2m. 12 thanh làm thang 0.6m (@200). 4 thanh ở 4 góc 0.4m. Phụ kiện: 58 cái HJ1. 8 cái HJ7 (lắp thanh xiên ở góc). 5 thanh 0.5m để làm thang dây Vật liệu thì em mua ở TIS Việt Nam (các cụ goolge là có). Em tự thiết kế rồi ra đó mua. Họ có máy cắt mình cắt tại chỗ rồi mang về lắp. Tổng thiệt hại là 1,5M ạ ...

December 23, 2015 · kanishi

CEO Google sang động viên

[youtube https://www.youtube.com/watch?v=U9UWEKtvj4k] Trước khi đến Việt Nam, CEO của Google Sundar Pichai đã trở lại quê hương Ấn Độ để gặp gỡ các bạn sinh viên tại trường đại học Shri Ram ở Delhi. 40 phút chia sẻ của Sundar Pichai để lại nhiều bài học đáng giá. Dưới đây là một trong số đó: 1. Thường xuyên làm mới bản thân “Thế giới công nghệ thay đổi với tốc độ rất nhanh, công việc chúng tôi thường xuyên phải làm đó là xem bước tiếp theo cần làm gì, và bạn phải luôn tự làm mới bản thân mình”. 2. Luôn nghĩ xem phải làm gì tiếp theo “Một nhiệm vụ quan trọng của tôi đó là đảm bảo rằng chúng tôi đang đổi mới và xây dựng những sản phẩm cho tương lai. Phải coi những suy nghĩ như vậy là điều bình thường, có như vậy thì bạn mới có thể nghĩ ngay ra mình phải làm gì tiếp theo”. ...

December 23, 2015 · kanishi