Nói chung là ưng đó
Tổng thống nhà người ta
Tổng thống nhà người ta
Vừa vào vnexpress, thấy tin nhạc sĩ Thanh Tùng qua đời, đọc tới đoạn lần cuối đứng trên sấu của nhạc sĩ là liveshow Một mình năm 2008, chợt nhớ hình như đó cũng là lần đầu tiên mình vào nhà hát lớn nghe nhạc, đi cùng chị Dung và Dung ỉn. Ah không phải, 2008 thì mình chưa học xong ĐH, sao có tiền mà đi nghe nhạc được, chắc là live khác, có Hồng Nhung, nhạc sĩ Thanh Tùng cũng lên sân khấu, nhưng ông ngồi xe lăn. Ngay từ hồi lớp 6, về nhà cô Lập ở TP Haỉ Dương, Thành nó tập đàn, mình cũng lõm bõm tập theo, bài mình tập chính là “Một mình”, ngồi ôm đàn gẩy từng nốt từng nốt: “Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì, thì thầm ngoài hiên…”, một thằng nhóc lớp 6 mà hát “nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa” thì quả có hơi quá tuổi thật, nhưng với mình thì … bình thường, vì lớp 4 mình đã thương nhớ một bạn ABC rồi :)) Mình hồi đó đã vô cùng ấn tượng với câu “bâng khuâng khi con đang còn nhỏ, tan ca bố có đón đưa”, giờ thi thoảng đưa Bi đi học hoặc về sớm đón Bi, cũng hay nhớ câu này, hehe. Hồi đó đọc tiểu sử của ông, cảm giác là kính trọng và ngưỡng mộ. Mình còn thích bài Hoa tím ngoài sân nữa, “Con đường chưa quên tên bàn chân Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ”, và “Cuộc đời lạ lùng Cuộc đời ước mơ những điều viễn vông Lòng người lạ lùng Lòng hay thương nhớ những điều hư không” Lời thế mới là lời chứ, nhạc thế mới là nhạc chứ. Cám ơn ông đã để lại cho đời một di sản tuyệt vời. ...
Nếu bạn vừa nhìn thấy hoặc nghe thấy từ ĂN (EAT), thì trong khoảnh khắc, bạn có Xu hướng điền chữ còn thiếu vào chỗ trống của từ SO_P để tạo thành từ SOUP (cháo/súp) hơn là SOAP (xà phòng). Chúng ta gọi đó là hiệu ứng mồi, từ ĂN đã mồi cho trí não bạn ý tưởng SÚP. Hiệu ứng mồi được thể hiện dưới rất nhiều dạng thức. Nếu từ ĂN đang chiếm lĩnh đầu óc bạn thì thường bạn sẽ nhận biết từ SOUP nhanh hơn bình thường, không chỉ ý tưởng liên quan tới súp mà còn hang loạt các ý tưởng liên quan đến chuyện ăn uống, bao gồm dĩa, đói, béo, ăn kiêng, bánh. Nếu bạn vừa ngồi ăn ở một cái bàn cập kênh trong nhà hang thì bạn cũng sẽ được dẫn dắt để nghĩ đến sự bập bênh. ...
Hôm nay lắp được cái điều hòa cho phòng khách, nhẹ cả người. Đục phá kinh dị luôn, do mình không định lắp nên đã cắt rất sát dây vào tường. Hậu quả là chiến trường phải thu dọn hơi bị kinh, lại còn tốn thêm 250k công đục phá, lắp từ 9h30 tới 11h30 mới xong. Lúc đầu tan hoang như nầy: Rút cục cũng tạm được như này: Xử lý chỗ tường đục kia đi là đẹp. Yeah yeah, hè này ta không sợ nóng nữa rồi nha. Năm ngoái khổ sở với sức nóng của phòng khách. Hix. Ngoài ra tối đi đá bóng về, còn thấy dì Loan ếch đang ngồi chơi. Yeah, shipper mang cái Amazon Fire từ Mỹ về. Đúng hôm mình có Fire thì tinhte.vn lại còn ưu ái làm ngay một bài giới thiệu lại về Fire nữa chứ, hé hé, ưu ái quá đi. Làm theo hướng dẫn tại đây thế là đã cài được CH Play để tải Alezaa và các phần mềm khác vào. Tuyệt. Đầu tiên search tiếng Việt toàn hướng dẫn từ 2011 2012 cho mấy cái Kindle cũ, bực ghê, search tiếng Anh có ngay cái cần tìm. Đó, đó là nguyên do phải học tiếng Anh TOIEC 800, kaka. Mai xử lý nốt cái bàn là đẹp. ...
Hôm qua, 10h tối, Bi ngô đang trong phòng với mẹ, chuẩn bị đi ngủ. Bố xỏ giầy đi ra thang máy định xuống sân chạy thì Bi ngó đầu ra khỏi cửa, thấy bố, anh ta vừa gọi vừa mếu vừa guồng chân chạy tít mù ra bố, bố ôm anh ta nhấc lên tay. Cái dáng lũn chũn, chân ngắn cũng, bụng bự, chân quẩy vèo vèo vì sợ bố đi mất. Bố sẽ giữ hình ảnh này, như hình ảnh của Bi khi ngủ ngoan trên tay bố hồi 3 tháng, như hình ảnh Bi lẫm chẫm bên cửa chung cư hồi hơn 1 tuổi. Chị Đoàn Minh Hằng bảo là không có tình yêu nào vô điều kiện như tình yêu dành cho con cái. Mình nghĩ không phải, không tình yêu nào là vô điều kiện cả. Tình yêu chúng ta dành cho con cái có điều kiện đấy chứ, điều kiện là “phải là con mình”, nếu bạn yêu một đứa trẻ không phải con bạn, như yêu con bạn, đó mới là tình yêu vô điều kiện. Nhưng rất khó, nếu đứa trẻ đó không yêu bạn, bạn sẽ vô cùng khó giữ tình yêu của mình. Vậy nên, không hề có cái gì vô điều kiện cả, mọi thứ đều có điều kiện. Đoạn trên viết cách đây mấy tháng rồi nhưng để trong draft, thôi hôm nay public. Dạo này mình rất thích bế Bi ngủ. Bi giờ gần 12kg rồi, mấy nữa 15kg là sẽ nặng quá không bế nổi, hoặc nó đủ tuổi không thích ngủ trên tay bố nữa. Phải tranh thủ khi còn bế được. Mình nghĩ vậy. Trẻ con tuổi này cực kì đơn giản, chỉ cần đuổi nhau với nó, chơi trốn tìm với nó, hoặc nó đứng sau lưng mình, rồi hỏi “Ai ở sau lưng bố thế?” … là đủ để nó vui vẻ cười khanh khách, tiếng cười vô tư giòn tan như nắng, chẳng cần iphone, chẳng cần ipad. Hôm qua đi BigC, xun xoe chỗ đồ chơi, “ơ ô tô này, Ơ khủng long này, Ơ xe máy này, Ơ con gấu này, Ơ con cá này…”. Thật đáng yêu vô cùng. ...
Cậu bé bán vé số và chú chó tật nguyền “Em còn nhớ từ rất nhỏ, em đã được mẹ bồng đi bán vé số rồi. Lên bốn tuổi, thì em tự đứng bán một mình. Nắng nóng em cũng bán, mưa em tắm mưa bán luôn, em lượm mấy bao nilon bọc vé số lại rồi đứng dầm mưa bán. Bán không hết, về nhà là ba mẹ đánh nên em sợ lắm, nhiều bữa bán đến 10h đêm là xong, nhưng có bữa ế phải bán đến hơn 11h” – cậu bé thành thật kể. ...
Nguồn: http://www.thriftydecorchick.com/2012/08/how-to-build-built-ins.html Thực ra cũng không dễ lắm đâu, hê hê, nhưng nói chung là có vẻ nhàn hơn cách của mình, tuy nhiên phải tính toán và có bản vẽ chính xác, cắt thật chính xác, không là sẽ dẹo ngay. To figure out exactly where the supports would go, we laid it down on top of the butcher block first: That way we could mark exactly where each support would go (between each 36” base cabinet). See the mark?: We constructed it laying down on the floor by screwing each support into the top 12 foot board: Here’s a little drawing that shows you how it looked when we were done: We marked the EXACT middle of each board and screwed a long screw in the middle of each support (where you see arrows above). I screwed them in while Dad held the “vertical” boards and watched that the screws weren’t going off to the side or something. Then we lifted it up on top of the bases: I secured it to the ceiling beams and the side (where it is against the wall) with more screws to keep it stable for the time being. Then it was time to do the shelf supports. I showed you how I did these in the pantry as well: The back supports are screwed into studs in the wall, and the side supports are nailed in to the vertical boards. We started out by installing the side supports with screws, but then they would hit the support behind it and mess the leveling of the shelves up. We went to long nails with the nail gun instead and it went MUCH faster that way. The trick is trying to get each set of supports exactly even with the next: Some are not perfectly perfect, but we felt pretty good with how they ended up. Trim will cover the supports and boards eventually, so they will (hopefully) hide all sins. 🙂 Then it was time to grab some more 1×12’s to make the shelves. I cut them down to the right sizes (each one is a different length – this thing is not exact) and nailed them into the supports: A piece of trim will go vertically and horizontally to hide all the unfinished spots, and a thin piece of wood will finish off each shelf underneath: I hope that makes sense! Like I said, it’s not difficult, just time consuming. I always find that I try to make things much harder than they need to be. Dad always knows how to break it down to the easiest (and best) solution. 🙂 Annnnnd this is where we are now: You can see that we made the bottom shelf taller, so I can put bigger accessories and books down there. There’s still SO MUCH to do. At least it feels like it. I am painting the back of the built ins a different color, so I’ll do that next. Then we need to install the header across the top, pull the wiring through and install the lights. Then the trim will go up (basically everywhere) and after that the JOYUS job of priming and painting. 🙂 Seriously can’t wait for that. Yay. ...
Trước toàn dùng svn tortoise, chuyển sang dùng github.com, cảm thấy thật hiện đại, xịn, chuyên nghiệp, và … khó hiểu vãi lúa. Vừa rồi mới dính một quả lộn code, mà không hiểu tại sao lộn, check log thì vẫn thấy là khi bị conflict, mình đã “Accept theirs”, nghĩa là dùng code của master, thế mà mấy hôm sau check lại lại thấy lù lù code của mình. Và để fix lại lỗi commit nhầm, dưới sự hướng dẫn của các chuyên gia git, mình đã làm như sau: ...
Mình đã nghỉ Viettel sau 5 năm, giờ đang làm ở một nhóm khởi nghiệp có tên gọi Rich Anchor, vâỵ Rich Anchor (dịch là Mỏ neo vàng) làm gì? Mình làm gì ở đó? Rich Anchor làm gì? Ngắn gọn dễ hiểu thì Rich Anchor đang làm một hệ thống trung gian, giúp cho các công ty có nội dung phân phối các nội dung phù hợp nhất cho từng khách hàng riêng biệt, dựa vào sở thích của khách hàng đó. Ví dụ Alezaa có nội dung là sách điện tử, dựa vào lịch sử đọc sách của khách hàng, Rich Anchor dự đoán khách hàng thích những loại sách nào, đẩy cho Alezaa danh sách các cuốn sách để Alezaa hiển thị cho từng khách hàng. Việc của team Rick Anchor là thu thập lịch sử đọc sách/lướt web của khách hàng, tìm ra sở thích của họ, những nội dung mà họ quan tâm, gợi ý họ những nội dung mới mà có thể họ thích nhưng họ lại chưa biết nội dung đó tồn tại. Nghĩa là ngoài các danh sách “Bài mới nhất”, “Bài nhiều người đọc nhất”, thì thêm một danh sách “Bài phù hợp với bạn” hay “Có lẽ bạn sẽ quan tâm”. Team Rick Anchor gồm những ai? Xuta Le – hay còn gọi là Le Xuan Thanh – sys admin kiêm chuyên gia big data. Tung Ha – tên thật là Ha Thanh Tung – Scrum Master, kiêm backend dev, kiêm CEO. Nhatuan hoặc Tuannha – tên đầy đủ Nguyễn Hà Anh Tuấn – Chuyên gia machine learning, deep learning, AI loằng ngoằng gì đó, kiêm cả chụp ảnh dạo Bờ Hồ. Xuan Khoai – Phạm Xuân Khoái – thành viên mới nhất, vừa gia nhập, chuyên gia machine learning. Thai Phi – Phí Hồng Thái – mình, backend dev, chuyên gia phi tiêu. Cụ thể thì mình làm gì ở Rick Anchor? Alezaa hợp tác với Eva.vn, ví dụ như bạn vào link này http://eva.vn/ba-bau/thu-thai-ngay-nay-da-khac-xua-c85a255693.html Sẽ thấy ở dưới bài viết, có một đoạn có ô “Nhập tên sách và đọc ngay”, và danh sách một số cuốn sách, việc lựa chọn hiển thị cuốn sách nào ở đó chính là việc của team bọn mình. Tại sao khi người đọc đọc bài viết trong mục “Bà bầu”, hệ thống lại trả về các cuốn sách/tạp chí: “Sex và những thứ khác”, “Dạy con kiểu Do Thái”, “Mẹ yêu bé” số 219, “Trái cây” (Từ điển hình ảnh cho bé), “Nàng tiên cá”, “Cẩm nang con trai”, “Mẹo quản lý tài chính sau kết hôn”, “Nghệ thuật sống chung hòa hợp”… Công việc của mình là xử lý dữ liệu đầu vào cho cái “hộp” recommendation, gồm danh sách URL của eva.vn, dữ liệu bài vở của alezaa, sở thích đọc eva.vn của người đọc … Không như netflix hay amazon, hệ thống gợi ý của một sản phẩm như alezaa không khó để thực hiện nhưng lại không dễ để có hiệu quả cao. Bởi đọc sách là một việc CHẬM, nó không nhanh như việc quẹt thẻ mua hàng (trên amazon) hoặc nằm lười biếng xem một bộ phim (trên netflix). Đọc một cuốn sách không đơn giản, sách dễ như ngôn tình cũng phải dành một hai ngày đọc mới xong. Những cuốn khó thì có khi phải cần rất nhiều nỗ lực, như đọc “Tư duy nhanh và chậm”, đoạn đầu rất hứng khởi, nhưng càng đọc càng thấy chả hiểu quái gì, chỉ muốn vứt sách đi (và hét lên oh fuck). Do việc đọc sách khó như vậy, dẫn tới con số hiệu quả của hệ thống gợi ý khá là trồi sụt. Bởi nhiều hôm, lướt qua tab For You mà không (dám) click vào gì cả, biết bao giờ mới đọc tới. Thêm vào đó, hiện nay hệ thống chưa ưu tiên các cuốn sách mà người dùng dành nhiều thời gian, tất cả các cuốn trong thư viện của người đọc đều như nhau, dẫn tới người đọc chẳng may click nhầm vào cuốn không thích thì nó cũng được tính như một cuốn họ thích, kết quả là recommend ra cả đống sách/tạp chí mà mình không ưa :)) ...
Sau khi đăng tải hình ảnh giá sách, anh ta đã làm “dậy sóng cộng đồng mạng” (chữ dùng của Tùng mèo =)), và nhận được rất nhiều lời bình luận, góp ý. Nên làm bằng gỗ cao su ghép, gỗ tràm ghép, đẹp hơn và rẻ hơn. (Đẹp hơn thì rõ, nhưng rẻ hơn thì hơi bị nghi ngờ). Chỉ cần vít nhọn là cắm, không cần khoan. (Áp dụng với vít ngắn, không cần xuyên) Vít dài và cần xuyên từ tấm này sang tấm kia mà không khoan thì dễ vỡ gỗ. (Mình chưa bị vỡ phát nào nhưng có nghe tiếng tanh tách của gỗ tách thớ). Việc sơn rồi đợi sơn khô rất tốn thời gian, mệt mỏi, giải pháp là đóng hết vào, cố định hết rồi mới sơn một thể. Nên mua con lăn, và sơn bóng TOA để quét cho nhanh. Nên nhờ chỗ nào đó mài mịn sẵn, đánh bằng giấy ráp rất tốn sức. Nên có thiết kế chính xác thì sẽ ra sản phẩm đẹp và ưng ý hơn, mình chỉ vẽ nháp ra giấy rồi ra cửa hàng lại căn cứ vào kích thước tấm gỗ rồi quyết định lại số tấm cần cắt, đâm ra chiều cao của tủ bị thấp hơn so với dự kiến. Đống sách nằm im trong thùng hơn một năm, hay 2 năm nhỉ, nay mới có cơ hội bung lụa, nhiều cuốn cong vênh, ẩm hết cả. Nhìn giá sách tự làm cảm giác rất sung sướng phê pha. Thực ra giá sách là một công trình rất đơn giản, tất cả mọi người nên tự làm giá sách. Hiện giờ mình đang đọc: ...
Long Cvk 10 hrs · Mình thì không quan tâm đến ai là người gây tai nạn, nam hay nữ. Vì mọi cái đều đã xảy ra và không thể thay đổi được, âu cũng là cái số… Nhưng qua ảnh này và video thấy được mấy điểm sau: – Cái xe ô tô đen đang đỗ ngược chiều của ai?(1) – Xe ô tô màu vàng cát né chiếc xe màu đen đậu ngược chiều nên buộc lấn tuyến (2) – Chiếc xe Camry hung thần màu bạc lấn luôn 2 tuyến và gây tai nạn (3) – Người phụ nữ xấu số bị tai nạn đang đi bộ dưới lòng đường, mà video chiếu chậm lại thì vỉa hè không còn chỗ để đi (4) ...
Sáng nay, Dung ỉn dậy từ 7h để đi làm, mình tỉnh ngủ từ 6h cơ, nhưng cứ nằm cố, nhìn thằng Bi cuộn trong chăn, nằm sấp, giông như củ khoai vậy, rất đáng yêu. Bi ngô lăn lộn một lúc, tới khoảng 7h30 thì anh ta dậy, câu đầu tiên là “Bi buồn tè”, bố bảo Bi có đóng bỉm không, Bi bảo không ạ, ok, dậy cho Bi vào wc, mà tụt quần ra thì thấy bỉm, bảo tè vào bỉm thì nhất định không, ngồi lên bồn cầu cơ. Okie, thì tháo bỉm ngồi bồn cầu :)) Tè xong hai bố con lại lên giường, ôm nhau lăn lộn cười đùa một lúc nữa, Bi cứ cầm điện thoại của bố xong bảo “cho con mượn” – kiểu nhiều lần cầm điện thoại của bố mẹ và bị nhắc nhở là lấy điện thoại là phải mượn, nên giờ rất thấm nhuần, luôn mượn cùng lúc với cầm điện thoại :)) 8h kém thì ra phòng khách, Bi chạy loăng quăng còn bố rang cơm, Bi đòi ăn chuối, đòi ăn phô mai, nhưng bố bảo phải ăn cơm rang trước đã. Uống một hớp nước lọc ấm rồi ăn cơm rang. Hai bố con ngồi ở sofa xúc cơm ăn. Cảm giác thật vui vẻ. Hạnh phúc lớn nhất khi nghỉ Viettel có lẽ là được chơi với thằng Bi ngô một lúc buổi sáng thế này. Ăn được nửa chỗ cơm rang, Bi bảo con no rồi, không ăn nữa, okie, lấy phô mai cho ăn, anh ta ăn hết hai mảnh phô mai. Sáng nào bảo đi học cũng không muốn đi, xong bảo Bi ở nhà một mình nhé thì lại không đồng ý, rồi bố lại giải thích là mẹ đi làm, bố đi làm, Bi phải đi học chứ, xong hứa hẹn là tối về bố sẽ cho xem tutitu, sau đó nhanh chóng đánh lạc hướng vấn đề đi hay không đi thành “đi dép hay đi giầy, mặc áo cam hay mặc áo đồng phục” :)) Và thế là anh ta nhanh chóng ra đi dép, mặc áo, đeo ba lô đi học. Tự đi, xuống sảnh hôm nào gió to thì mới kêu bố bế, còn không tự lũn cũn đi tới trường, rất đáng yêu. Cơ chế “bố giục đi học, không muốn đi, hứa hẹn” là một cơ chế rất giống phương pháp tạo thói quen được đề cập trong cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Nghĩa là khi muốn tạo một thói quen, bạn cần một lời nhắc nhở, để nhớ ra đã đến lúc thực hiện một điều gì đó (đọc sách, học tiếng anh…), và để có sức mạnh, nghị lực để thực hiện một công việc hơi khó khăn đó, cần tạo ra cho chính mình một phần thưởng nào đó, cảm giác hưng phấn sung sướng khi đọc được điều hay, hoặc mường tượng ra lúc mình đạt TOIEC 800 chẳng hạn :)) Cho Bi đi học xong mình về nhà và ném cái giá sách vào bức tường – vị trí mà nó sẽ đứng trong vòng tầm 5-10 năm nữa. ...
Cái giá sách này ở Uma giá 5.9 triệu. Hờ hờ. Mà tường nhà mình thì cần hai cái giá sách như này :)) Tiền đâu mà trả cho uma cơ chứ :v Sau khi google thần chưởng, mình tìm được hướng dẫn khá chi tiết tại đây . Đi làm để ý thấy một hàng đối diện khu The Gardan Mễ Trì, thường bày vài tấm gỗ trông như gỗ thông ghép. Google thì thấy địa chỉ bán gỗ thông ghép ở Minh Khai với La Thành, nhà mình ở Tây Mỗ hơi đâu ra tận La Thành, Minh Khai, bèn đi dạo một vòng khu Đại Mỗ – nơi mình thấy nhiều xưởng gỗ, sau khi lướt đi lướt lại rút cục cũng phát hiện ra một cửa hàng rất đạt yêu cầu: Tấm gỗ thông ghép, kích thước 2.4×1.2m giá 450k, công cắt 3 tấm thành các đoạn theo yêu cầu là 120k. Vận chuyển 150k. Nhà mình có sẵn bộ khoan mua ở lazada, hơi yếu tí nhưng dùng tốt, khoan khẽ rồi bắt vít. Lúc đầu định làm vuông chằn chặn đối xứng thẳng lên cho nó chịu lực tốt, làm thế thì phải dùng ke sắt lắp vào một phía, hơi xấu, sau đó phát hiện ra gỗ này chịu lực rất tốt, liền chơi kiểu so le, để bắt vít thẳng vào thanh gỗ chịu lực. Bắt đầu: Vợ le ve giúp một tay: Xong được 2 tầng: Quyết định đặt lệch thanh chịu lực: Lắp 3 tầng trên ở dưới rồi nhấc lên: Hoàn thành sơ bộ nó thế này, cần phải mà nhẵn, rồi sơn bóng cho nó nữa mới là hoàn thành. Mình băn khoăn giữa đóng đinh và vặn ốc, đóng đinh thì nhanh, nhưng mình nghĩ tới trường hợp phải tháo ra, đâm ra quyết tâm thử vặn ốc. Cũng không tồi, dù đinh thì chắc là nhanh và chắc hơn. Độ sâu của giá sách là 30cm (đi cắt gỗ thì còn 29.5), hơi hoành tráng, tầm 25cm là vừa, nhưng do giá sách của mình cao tận 6 tầng, nên 30cm chính ra cũng vừa, chắc chắn. Sản phẩm hoàn thiện: ...
Mình vừa hoàn thành cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Cuốn này xứng đáng đi mua sách giấy và giữ trên giá sách. Cách dịch sách thực sự khiến nó khó nuốt trôi, tuy nhiên thông tin cuốn sách mang lại thì lại rất đáng giá. Vậy là trog năm 2016 mình đã đọc xong: Tỉ phú bán giày Để hôm nay trở thành kiệt tác Cô gái từ trong trang sách Trở lại tìm nhau Sức mạnh của thói quen Cuốn thứ 3 và thứ 4 là tiểu thuyết Guillaume Musso, đọc rất dễ, 3 ngày mình đọc xong 2 cuốn :)) Vì mấy quyển kia đọc khoai ra phết nên thi thoảng phải giải trí và chạy theo thành tích một tí. Hiện đang đọc: ...
Thế là từ nay mình có thể: Xem camera lớp Bi Gửi ảnh từ máy ảnh sang điện thoại của mình, trước toàn phải gửi sang điện thoại vợ xong lại gửi qua whatsapp sang điện thoại mình. Điều khiển điều hòa bằng cục hồng ngoại cắm vào jack phone. Xài app instagram xịn. Chụp ảnh đẹp. Vâng, không phải mua điện thoại mới đâu, đó là do mình … dùng điện thoại vợ. Vợ thì là nợ nên phải trả, bằng cách mua cho cái điện thoại khác, nhân dịp valentine, kết hợp sinh nhật, kết hợp năm mới :v Mua xong cái điện thoại, chắc “sướng quá hóa rồ” (1), nên quên luôn cái túi nilon trên xe taxi, trong đó có hộp điện thoại, cáp sạc tai nghe chưa bóc tem trong đó. Chả là ra khỏi cửa hàng viettel, vẫy được cái taxi, về nhà, mình bế Bi ra, vợ trả tiền taxi, rồi cũng tếch lên luôn, về nhà ngồi chán tới lúc cần sạc để sạc mới ngớ ra, không thấy hộp đâu, thôi quên rồi. Lại còn không nhớ hãng nào. Kiểu nếu nhớ hãng thì gọi ngay lên hãng nhờ họ gọi cho lái xe để hỏi. Đây chả biết hãng nào, quá nan giải. Trong túi kia thì có hóa đơn, trong hóa đơn có số điện thoại của mình, hi vọng mong manh là anh lái xe sẽ nhặt và gọi lại cho mình. Mà mong đợi ngậm ngùi, vì ngóng mãi chả thấy điện thoại kêu. Chỉ sợ có khách nào lên xe rồi cầm luôn thì nhọ hẳn. Khu mình ở có khá nhiều camera, ở sảnh, cổng… Mình bèn xuống tầng hầm nhờ chú bảo vệ cho xem camera ở sảnh, để tìm ra hãng nào, nhưng cam ở sảnh mờ quá, chỉ biết là ra khỏi xe taxi lúc 17:53 còn xe hãng gì thì không nhìn rõ. Liền đi ra cổng nhờ bảo vệ ở cổng khu đô thị. Nhưng lúc đó tầm 7h rất nhiều xe ra vào, họ bận không tiện ngồi xem cam được, hẹn mình 1 tiếng sau xuống. Tầm 9h mình xuống, cậu bảo vệ cũng nhiệt tình tốt bụng, xem cam phía vào bị lóa nhìn lờ mờ biển số, không biết hãng gì. Lật sang xem cam phía ra, ô đây rồi, VINA TAXI, biển số 30A 69724. Mình vui quá, chưa chắc đã tìm lại được, nhưng có manh mối rõ ràng rồi, mừng tuổi ngay cậu bảo vệ nửa lít. Lên nhà, google từ tên hãng, ra số tổng đài, gọi lên tổng đài xin số của lái xe nhưng tổng đài không cho, yêu cầu đọc biển số để họ hỏi lái xe. Ok. Lúc sau họ gọi lại, thông báo là lái xe có thấy túi đồ trên xe, hẹn mai mình lên trụ sở hãng, lái xe tiện đi qua đó sẽ gửi đồ cho mình. Mừng húm, nhẹ cả người. Chả là cái iphone cũ cũng bị mất cáp sạc zin, nên phải mua cáp đểu, dùng hay bị báo cáp lởm, không vào điện, rất ức chế. Cứ tưởng số nhọ không có duyên dùng cáp xịn, may lại gặp anh lái xe tốt bụng. Cả ngày hôm sau vừa ngồi làm vừa ngóng điện thoại, mà không thấy ai gọi. Thế là hôm sau nữa phải chạy ra hãng, vào hỏi thăm, được dẫn vào một chú kiểu chuyên quản lý đồ bỏ quên, chú ấy cho số anh lái xe. Hẹn ở Golden Place chỗ Mễ Trĩ, hóa ra VINA TAXI bao sân chỗ Golden Place. Lúc vào fivimart mua phong bao để lì xì, vì mình chỉ cần một cái, em thu ngân tốt bụng bèn cho luôn mình một cái, đỡ phải mua cả tập, tốt bụng ghê. Ra Golden Place đợi một lúc, trong lúc đợi thì đọc sách, lúc sau có điện thoại, ra nhận lại túi đồ, y nguyên, hóa đơn các em viettel gấp vào để trong hộp, anh lái xe thậm chí không mở hộp ra xem, nên ảnh không có số điện thoại của mình. Ảnh kêu chở mấy khách mà không ai lấy mất, quá may. hehe. (1): “Sướng quá hóa rồ” là cụm từ bọn mình hay dùng khi phi tiêu, vừa thắng một ván hoặc thấy đối thủ phi tệ quá, tới lượt mình phi thậm chí còn tệ hơn, thì gọi là “sướng quá hóa rồ” =)) ...