Review quán cafe Hà Nội quý 3 2016

Do đặc thù công việc, nên mình đã ngồi ở rất nhiều quán cafe trong thời gian vừa qua, nên có một số nhận xét: Yên Hoa trà – G3AB Vũ Phạm Hàm: Ngồi chơi thì được, có thể nằm thoải mái, mạng cực dẹo, rớt liên tọi. Không phù hợp ngồi làm việc. Soya Garden – Toà nhà Sunshine Yên Hoà: rộng rãi thoáng đãng, view đẹp, trang trí đẹp, chỗ ngồi thoải mái, đồ uống rẻ, tốt cho sức khoẻ. Trừ điểm vì tầm 6h chiều là ồn ào, nhạc to. Nhân viên rất nice, số 1 Hà Nội. Mình có hỏi là bên em tuyển nhân viên vào đào tạo bao lâu mà nhân viên nào cũng vui vẻ tươi tỉnh với khách thế, ẻm bảo đào tạo 5 ngày. Khách vào phát là lễ tân với các em đứng gần cửa chào ngay, khách về là chào cũng to. Đi ra đi vào là đều chạy ra mở cửa, trời ơi đi WC mà lần nào cũng có người mở cửa cho. Hôm trời mưa mình xuống sân lấy balo, hỏi mượn cái ô các em ấy cử một nhân viên theo mình đi xuống tận sân, mình bảo để mình tự cầm ô được rồi em ấy kêu phải đi cơ, chắc sợ mình lấy mất ô =)) Lâu không tới, hôm nọ quay lại các ẻm chào hỏi rất nhiệt tình, còn hỏi anh bạn đi cùng anh hôm nay có tới không. Nói chung cảm giác rất dễ chịu, ngồi lì cả ngày không hề bị lạnh lùng, nước hết có người châm tửu cho, không ngư bọn Trill, chỉ có 2 em dễ chịu, còn lại đáng ghét. Trung tâm văn hoá Đông Tây (9 lê văn thiêm – trong khuôn viên làng sv hacinco), phải vào làng sv gửi xe, mất tiền gửi xe. Không gian rộng, có nhiều sách để đọc, kể cả sách văn học lẫn kĩ thuật, đồ uống cũng rẻ, tầm 25-30k, khách nhiều thành phần, nên có một số thành phần yếu văn hoá, vào quán mà nói oang oang như ở nhà, muốn ra đạp cho mỗi đứa một cái. T-coffee (tầng 1 Vincom Nguyễn Chí Thanh): đồ uống hơi đắt, ưu điểm quán rộng, nhưng đi buổi sáng 8-9h qua đường nguyễn chí thanh thì siêu tắc, có nhiều girl xinh đẹp sành điệu để ngắm, thi thoảng quá bật nhạc như shit, wifi lởm Juma liễu giai: wifi tốt, quán vắng, đồ uống đắt, khách chủ yếu là tây nên khá lịch sự, mặt bằng chung là lịch sự hơn khách VN, đôi khi có mấy khách Nga hoặc Ukraina vào học bài hoặc làm gì đó mà nói với nhau rõ to, thật bực. Nhân viên xấu, kém nice, khách tới khách về nói chung mắt cứ trơ ra, không chào, bảo vệ trông xe thì cứ ngồi chỗ mát, khách tới không chịu ra dắt xe. Ưu điểm là châm nước lọc khá nhiệt tình, nhưng cốc thường xuyên có mùi tanh, chắc do nước đá lởm. Chỉ có WC ở tầng 3, nhưng WC khá ổn, sạch sẽ, thoáng. Twitter Bean Hoàng Đạo Thuý: vị trí gần nhà, mùi cafe thơm, nhiều girl xinh đẹp, quán lúc nào cũng đông, đồ uống từ 40k, cafe rẻ nhất là 28k, wc siêu hôi, mình rất ghét cái wc ở đây, sao nó không cho cafe vào wc cho nó đỡ hôi cơ chứ. Trung tâm Hoa Kì: Miễn phí, có nước lọc, không gian yên tĩnh, mạng nhanh, nhưng thi thoảng rất đông không có chỗ ngồi, và thi thoảng thì người vào xin visa quá đông không xếp dc hàng mà vào thư viện luôn. Trill Caffee Toà nhà HEI Tower, số 1 Nguỵ Như Kon Tum: Quán cafe lộng gió nhất Hà Nội, tầng 26, không gian siêu rộng, nhưng mở cửa hơi muộn, 9 rưỡi tới nhân viên vẫn còn đang ngồi cả lũ lau dọn bát đũa. Nhân viên cũng khá thân thiện, toàn các em trẻ, tương đối ưa nhìn. Phải lên bằng một thang hàng, và chỉ có một thang máy, lúc cao điểm là đợi mút mùa không lên/xuống được. Đồ uống tương đối đắt, 40k ly sữa đá, 45k ly bạc sỉu, mình hay gọi bạc sỉu nhiều sữa, vì sữa đá thì hay bị say. Lại thêm 5k gửi xe nữa. Rất rất nhiều cô dâu lên đây chụp ảnh cưới, đây là ưu mà cũng là nhược điểm. Ưu là có nhiều thứ để ngắm, nhược là đông đúc ồn ào. Nhạc ở đây thường mở rất to nữa. Nước lọc thì miễn phí nhưng cốc nước bé tẹo, lại rất lười châm tửu, thường là phải tự đi lấy hoặc nhắc nhở mới chịu mang ra. Có hôm ngồi cả buổi chiều không đứa nhân viên nào mang cho cốc nước lọc. Cuối cùng, save the best for last, Không gian văn hoá HERITAGE SPACE ở Dolphin Plaza, chỗ bến xe Mỹ Đình. 50k một người một ngày, vé tháng là 500k/tháng. Có trà cafe miễn phí, nước nóng, lạnh tự phục vụ. Cực kì yên tĩnh, vì đây là không gian đọc sách, và siêu vắng, hôm trước hầu như chỉ có mình với Xuta ngồi với nhau. Ổ điện hơi ít nhưng có thể khắc phục, không vấn đề gì. Đóng cửa hơi sớm (9h sáng tới 5h chiều), nhưng cũng không vấn đề gì, có thể chày cối ngồi muộn hoặc xuống sảnh của Dolphin, hoặc vào Highland Coffee ngay dưới tầng 1 ăn điểm tâm nếu đói. Bữa trưa thì có nhà hàng Bách Lộc ngay chân, giá cả dễ chịu, đồ ăn ổn, điểm tuyệt vời là không phải đi xa, ba bước là tới ngay, khỏi phải ra khỏi toà nhà, hoàn toàn bỏ qua vụ nắng mưa, rất tiết kiệm thời gian di chuyển. Vote chỗ này 10 điểm, hôm sau mua vé tháng luôn. So với trung tâm hoa kì thì Heritage không phải kiểm tra an ninh, đặc biệt là vắng, không phải chen lấn chỗ ngồi, điều này rất quan trọng, siêu ưu điểm của Heritage là sự yên tĩnh và sự tiện lợi đường ăn uống. Ngoài ra nó còn phù hợp về vị trí với nhà của cả Xuta và mình. Chứ giờ kêu lên Lý Thường Kiệt với Tràng Tiền chắc cả hai thằng đều vái. Đi và về mỗi lần mất cả tiếng. Bình luận (6) Tú béo — 2016-09-24 17:30 ...

September 24, 2016 · kanishi

Tại sao nghe nhạc "sống" lại siêu hay?

https://www.youtube.com/watch?v=Rm_K5OW8MiY Không nói chi tới việc nghe Hồng Nhung, Hồ Ngọc Hà, Mỹ Tâm … hát trực tiếp, chỉ đơn giản là trực tiếp nghe một anh chàng cầm guitar gẩy gẩy, nghe một cô gái hát ở quán cafe, cũng hay hơn hẳn nghe từ tai nghe, loa máy tính, tại làm sao? Đầu tiên là vì tai nghe, loa mà chúng ta thường nghe đa phần đều là loại lởm. Hai, cần hiểu bẩn chất của âm thanh, nó là *“sự dao động, trong dải tần số từ khoảng 20 Hz đến khoảng 20000 Hz, của các phân tử không khí, và lan truyền trong không khí, va đập vào màng nhĩ, làm rung màng nhĩ và kích thích bộ não“.*Khi ta nghe nhạc từ điện thoại, laptop, đó là thứ âm nhạc “mô phỏng”, thu âm là việc dùng tín hiệu số ghi lại âm thanh, nó mất mát đi nhiều dữ liệu, âm thanh là dạng sóng, liên tục, dữ liệu ghi âm kiểu file mp3 là dạng dữ liệu số (bit 0 1), nó rời rạc. Một thằng nét liền liên tục so với một thằng nét đứt rời rạc, thằng nét liền rõ ràng là đẹp đẽ êm ái hơn rồi. Khi ta nghe nhạc live, nhạc cụ tạo ra âm thanh, âm thanh đó bay trong không khí tới thẳng tai ta, dữ liệu không mất mát đi đâu cả. Còn nghe từ điện thoại hay laptop thì đều là loại dữ liệu lởm, đã thế tai nghe/loa cũng lởm nốt, thế là âm thanh dở ẹc. Ok, kết luận là có nên mua violin về kéo không. ...

September 23, 2016 · kanishi

Cách học tiếng Anh

Luyện từ mới tại vocabulary Cài extention grammarly rồi đăng ký tài khoản để luôn được check lỗi khi gõ tiếng anh trên chrome. Rất hiệu quả với những lỗi sơ đẳng. Cài extention từ mới ngẫu nhiên do mình viết Học tại memories, trang này mình thấy còn hay hơn cả dualingo Học giao tiếp với giáo viên nói tiếng Anh tại https://preply.com/ – mình đang học với một cô giáo Ukraina, rất tốt bụng và nói cũng rất chuẩn (hồi ngồi ở trung tâm Hoa Kỳ nghe ngữ điệu một cô giáo ở đó mới thấy cô giáo Ukraina nói chuẩn :D) Theo dõi các kênh dạy tiếng Anh trên youtube: Elight English, learn english with emma, … nhiều lắm. Xem phim trên studyphim.vn, nghe nhạc trên studynhac.vn Thế thôi, ngoài ra thì mua sách tiếng anh, đọc các bài viết hay ho trên medium thần thánh. ...

September 22, 2016 · kanishi

Gửi các bạn sinh viên IT

Bài nay hay, chắc chả có SV nào đọc blog mình đâu, nhưng cứ reblog lại phát. Bình luận (1) dtnguyen196 — 2016-09-19 07:20 Em sinh viên đây này =))

September 15, 2016 · kanishi

Thiệt hại 8 triệu

Dì mình ở trong Đồng Nai, khi có việc cần ra ngoài này dì vẫn gọi điện nhờ mình mua vé máy bay, đã làm rất nhiều lần. 2/9 là dịp giỗ ông ngoại của mình, dì nhờ mua vé từ cách đây khoảng 4 tháng, đặt cho cả nhà 5 người, vé khứ hồi là gần 10 triệu, Vietnam Airlines. Ngày bay đầu tiên là chiều 1/9, sau đó khoảng giữa tháng 7 thì dì nhờ đổi lại lịch bay, 31/8 để về sớm hơn. Ok, thêm một ít tiền phí nâng hạng vé. Hôm dì gọi hỏi giờ bay, mình đã dùng laptop mở email xem giờ bay rồi nhắn cho dì. Sau đó hôm bố mẹ hỏi giờ bay, mình cũng mở laptop lên xem lại giờ bay. Ok, cứ đinh ninh là 19h45 sẽ bay và ra HN lúc 21h45. Hôm qua là 31/8, ngày bay, 8h kém thấy dì mình gọi điện, bảo là sao nhân viên ở sân bay nói chuyến bay đã cất cánh lúc 17h45, giờ phải làm sao. Mình hoảng hốt xem lại email, ôi trời ơi, đúng là giờ bay là 17h45, không thể hiểu nổi tại sao mình lại nhìn giờ hạ cánh thành giờ bay và cứ đinh ninh như thế, xem lại email mấy lần mà vẫn không phát hiện ra lỗi sai. Kết quả là phải mua vé khác, của Jetstar, bay lúc 6h20 sáng hôm sau. Nếu bạn tìm hiểu về não bộ, như kiểu đọc các cuốn sách: Sức mạnh của thói quen, Tư duy nhanh và chậm, Phí lý trí … bạn sẽ thấy rằng não có hai hệ thống hoạt động, hỗ trợ lẫn nhau, hệ thống 1 kiểu phản xạ, tự động, hệ thống 2 thì cần nhiều năng lượng để phân tích, tư duy. Thường thì để tiết kiệm nhiên liệu, não sẽ ưu tiên sử dụng hệ thống 1, khi nào cảm thấy nguy hiểm, cần tập trung, nó mới kích hoạt hệ thống 2. Có lẽ do đặt vé nhiều, và chủ quan, tin vào bản thân, não mình đã luôn sử dụng hệ thống 1 khi đọc email xem giờ bay. Quá tai hại, đó là lý do tại sao xem phim mình hay thấy người ta tuyển trợ lý cá nhân. Ngoài ra, dì mình tới sân bay từ lúc 5h kém, làm thủ tục và nhận vé xong xuôi, vào phòng chờ rồi, em họ mình đã đọc giờ bay trên vé và nhắc chú với dì, nhưng chắc do quá tin tưởng tin nhắn của mình, nên chú và dì đã bỏ qua lời cảnh báo của con gái, quá tai hại. Một khi ta đặt niềm tin quá lớn vào một cá nhân nào đó, thì khi cá nhân đó gây ra sai lầm, hậu quả cực kì tai hại. Mà ở đời, ai cũng có thể sai lầm, không trừ một ai hết, kể cả các huyền thoại như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp … Mình vô cùng dằn vặt và tiếc tiền, nên ăn cơm không thấy ngon, ngủ không thấy ngon, cuối cùng, trên đường đi làm, mình phải tự an ủi rằng: Ok, chỉ là một ít tiền thôi (nửa tháng lương), không bị tai nạn vào viện hoặc tèo đời, thế vẫn là may rồi. Mỗi ngày xách xe máy đi làm đều là một thử thách mà, rất có thể bất thình linh bị xe điên cán, chả thể nói gì được. Đen thôi. Thế nên mất tiền vẫn là chưa phải quá đen. Ok, an ủi kiểu này có cảm thấy khá hơn. Ngoài ra còn được Xuta đệ mình bao bữa trưa gọi là an ủi và chia sẻ, quả thật là một liều thuốc tinh thần (và vật chất) quý giá. Trân trọng cám ơn Xuta :)) Bài học rút ra là khi có thứ gì đó quan trọng, liên quan tới tiền bạc hoặc có ảnh hưởng tới sự vận động của vũ trụ, cần phải note lại cho ai đó giám sát cùng, không thể quá tin tưởng vào bản thân được. Quá nguy hiểm. ...

September 1, 2016 · kanishi

Trẻ con vô cùng phiền phức

Hôm nọ đi đường bị một đứa con gái tạt đầu, tức giận, muốn lên đạp cho nó phát ngã cụ nó đi, hoặc có súng là bắn cho mày chết như Yên Bái, ok, tức giận trong đầu thôi, mình sẽ không làm gì hết. Cơn giận sẽ qua. Vậy vấn đề là gì mà ở Yên Bái họ phải vác súng bắn và rồi tự sát? Okie thôi bỏ qua chuyện thiên hạ giết nhau, Bi ngô nhà mình dạo này rất hay hét, quát em Bin hàng xóm. Tại sao vậy? Trẻ con là tấm gương phản ánh người, có lẽ mình hoặc vợ thi thoảng quát to nên Bi đã học theo ngay lập tức. Trẻ con vô cùng phiền phức, nhưng chúng ta là người lựa chọn việc sinh ra chúng cơ mà. Các con chỉ có bố mẹ là bầu trời, chẳng mấy mà chúng sẽ lớn và có những bầu trời khác, khi còn được là bầu trời, hãy cố gắng đọc nhiều sách để tìm phương án, chứ đừng giáng những lời cáu gắt xuống con trẻ. Trẻ con có quyền từ chối món ăn mà chúng không thích không? Người lớn không thích một món gì đó thì vẫn có thể cố gắng ăn vì lịch sự, để cho no, … nhưng trẻ con, tâm hồn trong sáng và ngay thẳng, không thích là không ăn luôn, lúc nào đói gào khóc sau :d ...

August 28, 2016 · kanishi

Sóng Danube

Sáng đọc bày này của anh Teq lại lọ mọ xem Father and daughter, có 8 phút thôi, nhưng đúng là hay tới phát khóc. Đúng là cảm xúc của mỗi người được xây dựng dựa trên trải nghiệm của họ đã thu nhặt suốt quá trình sống, mình ngày xưa từng đạp xe ra bờ hồ Côn Sơn ngóng bố mẹ nên cảm thấy rất nhiều cảm xúc khi xem. Ngày ấy bố mẹ đi làm xa – hai anh em ở với nhau, mình lớp 7 còn em gái học lớp 3 – dì Chính hay đón Hương vào đơn vị ở với dì, nên thực ra chỉ có một mình mình. Tối có chú Kết bạn bố mẹ ra ngủ cùng, còn ban ngày thì mình ăn cơm đi học làm mọi thứ một mình. Hình như chỉ có 1 – 2 tháng cuối năm học thôi, sau đó nghỉ hè thì hai anh em chuyển lên với bố mẹ. ...

August 17, 2016 · kanishi

Review tai nghe bluetooth Remax S3

Từ lâu mình đã muốn có một cái tai nghe bluetooth có thể nghe nhạc. Hồi xưa dùng thẻ citibank được tặng một cái tai nghe bluetooth của samsung nhưng lại là tai nghe mono, chỉ dùng để gọi điện được chứ nghe nhạc thì bó tay. Mấy cái sành điệu như sony, samsung, nokia toàn tầm 2 triệu. Sau một hồi suy nghĩ anh ta quyết định chơi hàng rẻ. IDO.com.vn review rất hoành tráng, khen lấy khen để, giá thì hẳn 650k. Ok có vẻ cũng tạm được đấy, chat hỏi thì ido lại còn kêu hết hàng. Sau khi google thần chưởng thì ra bạn vuaphukien.com bán có 350k, ngọt ghê, đặt luôn. Thêm 25k tiền ship. Chất lượng khá là nhôm nhựa, hẳn rồi, rẻ thế còn gì. Lời khuyên cho ai định mua là hãy lấy màu đen (hay chính xác hơn là xám), màu trắng của mình trông lộ rõ sự nhôm nhựa =)) Dùng macbook pro mà đeo cái tai nghe trông hàng mã thế này cũng hơi mất đồng bộ =)) Nhưng chức năng thì tốt, kết nối ngon lành với iphone 5, mac, âm thanh rõ ràng, dùng để nghe tiếng anh tốt lắm. Nghe nhạc thì gọi là có tiếng thôi, mình quen nghe full-size Audio Technica 2 củ rồi nên các loại earphone đều thấy tệ same same nhau. ...

August 13, 2016 · kanishi

Đừng quát tháo cáu gắt với trẻ con

PHẦN I. Bớt nói “đừng” để trẻ được hồn nhiên Trẻ từ 4 đến 6 tuổi thường bị la mắng “Dạo gần đây tôi thấy có nhiều bậc cha mẹ hiếm khi la mắng con cái.” “Cha mẹ không la mắng con cái là không được rồi.” Đó là những ý kiến mà tôi vẫn thường nghe thấy, cứ 10 người thì có tới 9 người cùng điểm này. Nhưng mỗi lần nghe thấy những lời nhận xét đó, tôi lại tự nhủ: “Họ mới chính là những người thiếu hiểu biết.” Tại sao ư? Vì thực tế cho thấy điều hoàn toàn ngược lại. ...

August 3, 2016 · kanishi

01.08.2016

Phát hiện ra iphone 5 của mình có quả nhập liệu bằng giọng nói chuẩn xác tuyệt vời, chỉ cần bật Siri lên, chuyển bàn phím sang tiếng Việt, click vào hình cái mic trên bàn phím, nói từ tốn rõ ràng, rồi ấn DONE, nhận diện chuẩn kinh khủng, dù mình nói nhỏ. Chắc giọng mình chuẩn men đó =)) Nhận máy Mac anh Phương gửi ra từ Sài Gòn – do Xuta làm “người vận chuyển”, trời ơi 13 năm dùng máy tính bây giờ mới dùng máy Mac, quả là tuyệt vời ông mặt trời :)) Dù rất là bỡ ngỡ nhưng đúng là tuyệt vời thật. Từ font chữ, màn hình, độ chắc chắn, cho tới nhiệt độ mà máy toả ra, đều ngọt cả, bảo sao nó có giá 30 triệu @-@ Hôm nay là một ngày rất nắng nóng, nắng từ sáng sớm tới tối mịt, không thể chịu nổi, và để giảm bớt sự khó chịu thì mình phải bật điều hoà cả ngày. Hiện là 11:12pm, vẫn đang bật điều hoà. Mai chắc vẫn nắng như vậy. Bi ngô sáng ăn một lát bánh mì phết mứt, rồi cứ kêu con đau bụng, đòi bố bế xuống lớp học, không chịu tự đi, kêu đau bụng là bài của anh ta, lúc tối bố đã nói chuyện và bảo BI là “Bi thích bố bế chứ gì, ok mai bố sẽ bế Bi đi học, Bi không cần đau bụng nữa nhé”, Bi vâng luôn :)) Lúc tối đi ra uống nước tự nhiên thấy anh ta cứ cúi cúi ở cửa phòng ngủ, chạy ra thì hoá ra bị chảy máu cam. Suốt buổi tối nói liên thanh, hát ông ổng bài “ta vác súng trên vai, đi tìm cáo gian ác, cáo ở đâu ra mau ra mau”, bố hết sức nhức đầu với Bi, đề nghị Bi hát bài khác, Bi bảo không, con chỉ biết mỗi bài đó thôi :)) Tìm được một cuốn sách NGẮN VÀ HAY: “Bớt nói đừng để trẻ trưởng thành hơn” Bình luận (3) ThaiPH — 2016-08-01 18:07 ...

August 1, 2016 · kanishi

Machine Learning “for Dummies”

Lời mở đầu Chắc bạn đã nghe nói về Machine Learning (hoặc “Data Mining”, or “Big data”, or “Data Analysis”, or “Data Science”, or “Cloud Computing”) nhưng bạn không thực sự hiểu nó là cái gì? OK hãy đọc loạt bài này. Machine Learning được sử dụng ở hầu hết mọi chỗ, nơi mà có những bản ghi dữ liệu được ghi nhận thì đều có thể đem Machine Learning ra để ốp vào. Ví dụ, ML được ngân hàng sử dụng để phát hiện gian lận hoặc rủi ro, ML được máy chủ email dùng để xác định thư rác, ML được bác sĩ sử dụng trong việc chẩn đoán, các nhà sinh học sử dụng ML để phân tích DNA, ML được google/bing/yahoo sử dụng dể trả lời các truy vấn của bạn. Mục tiêu của seri này là giúp bạn hiểu một chút về ML và có những hình dung trong các kĩ thuật sử dụng nó. Thay vì viết lý thuyết, nội dung ở đây sẽ chỉ toàn ví dụ mà thôi, bạn không cần là nhà khoa học, không cần phải có hiểu biết về máy tính và toán. Định nghĩa Machine Learning hay Data Mining hay bất cứ từ đồng nghĩa nào, rút cục cũng là những chương trình có tính sáng tạo, để đưa ra những dự đoán, giúp đỡ người dùng hiểu các hiện tượng phức tạp. Nghe có vẻ đã bắt đầu phức tạp. Ok, hãy trở lại đơn giản, bằng một khái nhiệm quan trọng nhất của Machine Learning: Phân lớp (hoặc phân loại). Bài toán phân lớp (classification) Trong machine learning có hai khai niệm: Phân nhóm và phân lớp (clustering và classification), ngắn gọn thì bài toán clustering: Có một hỗn hợp X phần tử, phải phân chia thành n nhóm, ta không biết trước n, càng không biết trước tên nhóm, còn bài toán classification là có sẵn 100 thằng ở m nhóm, m nhóm này cho trước, biết tên của từng nhóm, giờ có một thằng mới, xếp nó vào nhóm nào? Ví dụ về hoa Irises, chẳng biết là hoa gì, thôi gọi là hoa phượng đi cho dễ. Chúng ta sẽ quan sát một bông hoa phượng, đo chiều dài, chiều rộng của cánh hoa và đài hoa, vậy là mỗi bông hoa sẽ có 4 thuộc tính: Chiều dài cánh hoa, chiều rộng cánh hoa, chiều dài đài hoa, chiều rộng đài hoa. Danh sách các bông hoa với 4 thuộc tính gọi là một “Hoa phượng dataset”, ví dụ thế này: Giả sử rằng chúng ta có 149 bông hoa, với đầy đủ 4 thuộc tính, và được phân lớp sẵn, kiểu vừa đo kích thước cánh hoa vừa đọc biển treo trên cây, biết cây đó trồng ở đâu, loài nào. Làm tới bông hoa thứ 150 thì mệt quá, đo xong 4 thuộc tính thì có một em xinh tươi sexy đi qua nên chúng ta chạy theo ngắm mà quên luôn ghi loài của bông hoa. Ok, giả sử có 3 loại phượng là phượng tím, phượng đỏ, phượng Hải Phòng (cứ giả sử Hải Phòng được bón nhiều phân nên phượng đột biến khác với phượng đỏ bình thường). Vấn đề của chúng ta là căn cứ vào kích thước của đài hoa, cánh hoa, xác định bông thứ 150 thuộc loài phượng nào? Dĩ nhiên, trong thực tế, bài toán phân lớp không chỉ được sử dụng để xác định loài hoa. Các ngân hàng đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, là khách hàng này sẽ là người trả nợ thẻ tín dụng đúng hạn). Bệnh viện đang sử dụng nó để phân loại bệnh nhân (Ví dụ, là bệnh nhân này vẫn sẽ có sức khỏe tốt trong ngày mai). Các hãng bảo hiểm đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, xác suất bao nhiêu cho khách hàng này để có một tai nạn xe hơi). Nhưng phân loại cũng có thể được sử dụng ở một mức độ sâu hơn. Ví dụ, máy ảnh của bạn sử dụng phân loại để tìm khuôn mặt trong ảnh. Dịch vụ bưu chính sử dụng phân loại để nhận biết nhận chỉ bằng văn bản. Thương nhân đang sử dụng phân loại để dự đoán thị trường. Các nhà khoa học thời tiết sử dụng phân loại để dự đoán thời tiết. Các nhà khoa học dược phẩm sử dụng phân loại để dự báo tác động của các phân tử, vv Sự khác biệt chính giữa các ví dụ này là các thuộc tính. Ví dụ, đối với các khách hàng ngân hàng, các thuộc tính sẽ được thu nhập hàng tháng, số điểm tín dụng, địa chỉ hoặc số lần sử dụng thẻ tín dụng trong tuần trước. Đối với các bệnh nhân trong bệnh viện, các thuộc tính sẽ là giới tính, nhịp tim và những huyết áp. Đối với những hình ảnh hoặc cho các dịch vụ bưu chính, các thuộc tính sẽ là mỗi điểm ảnh màu. Trở lại với câu chuyện hoa phượng: Hãy nhớ rằng, chúng ta có một danh sách các bông hoa phượng mô tả bởi chiều dài và chiều rộng của cánh hoa và đài hoa (đó gọi là các thuộc tính) của chúng. Ngoài ra, chúng ta biết loài của 149 bông, chỉ còn thiếu bông cuối cùng mà thằng đi làm khảo sát bỏ quên vì gái (ok chúng ta sẽ gọi bông chưa biết loài này là “bông hóa bí ẩn”), và chúng ta muốn tìm ra bông hoa bí ẩn này thuộc loài nào. Đối với nhiệm vụ này, ta giả sử các thuộc tính của bông hoa sẽ là biểu hiện của các loài, nói cách khác cùng loài thì có số đo gần giống nhau. Giải pháp thứ nhất: Tìm bông giống hệt Đơn giản là tìm bông nào có cả 4 số đo giống với bông hoa bí ẩn, thế là bông hoa bí ẩn có cùng loại với bông hoa đó. Rất đơn giản đúng không, nhưng đời không như mơ như thế, số đo cực kì hiếm giống nhau hoàn toàn, chúng sẽ khác, nhiều hoặc ít, nhưng sẽ khác. Giải pháp thứ hai: Tìm thằng hàng xóm gần nhất (1-nearest neighbors)**** Thay vì tìm bông hoa có các số đo giống hệt bông hoa bí ẩn, chúng ta tìm bông hoa gần giống nhất, tức là các số đo gần tương tự nhau, nhiều khả năng hai bông hoa có kích thước tương tự nhau thì sẽ cùng loài. Vấn đề bây giờ chuyển thành “như thế nào là gần giống nhất”, có tới 4 số đo, làm thế nào để biết một bông hoa “gần” bông bí ẩn hơn? Các nhà khoa học thông thái đã nghĩ ra một thứ gọi là “khoảng cách” (distance) giữa hai bông hoa. Nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là xa, chúng khác loài, nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là nhỏ, chúng cùng loài. Có rất nhiều cách để định nghĩa các “khoảng cách”, ở ví dụ hoa phượng này, chúng ta sẽ dùng “khoảng cách” thông dụng nhất: Khoảng cách Ơ-cờ-lít (The Euclidean distance), nghe có vẻ rất kinh, nhưng cứ coi như nó là khoảng cách bình thường, đường chim bay ấy thôi. Nhưng thuộc tính của hoa phượng không phải là điểm trên bản đồ, chấm mà đo thế nào được? Để tính khoảng cách giữa các bông hoa phượng, chúng ta sẽ dùng bình phương và căn bậc 2. Khoảng cách của hai bông đầu tiên là: Khoảng cách của bông đầu tiên với bông thứ 3 là: Giá trị thứ hai là 3.7, nhỏ hơn 3.9, thế là bông hoa thứ ba gần bông thứ nhất hơn bông thứ 2. Giờ có vẻ khá rõ ràng rồi, chúng ta sẽ tính khoảng cách giữa bông hoa bí ẩn với 149 bông đã biết loài, bông bí ẩn “gần” với bông nào nhất, suy ra bông bí ẩn cùng loài luôn. Giải pháp 3: K thằng hàng xóm gần nhất (The k-nearest neighbors****)**** Về cơ bản, “1-nearest neighbors” làm việc rất tốt, nhưng thi thoảng, nó lại cho ra kết quả rất tệ. Nguyên nhân có thể do sự sai lệch của thuộc tính, đo nhầm hoặc gì đó, đáng ra hoa phượng tím có đài hoa dài 1cm thì số liệu lại thành 10cm, bông hoa có thuộc tính sai trở thành bông hoa “gần” nhất, kết quả ắt sẽ sai tè le. Giải pháp của các nhà khoa học thần thánh là: Thay vì tìm một thằng gần nhất, họ tìm luôn 5 thằng gần nhất. Nếu tất cả 5 thằng gần nhất cùng một loại, dễ quá, bông hoa bí ẩn cũng là loại đó luôn. Nhưng nếu 5 thằng gần nhất thuộc vài loại khác nhau, thì loại nào có số lượng nhiều nhất trong 5 thằng gần nhất đó, sẽ được tính là loại của bông hoa bí ẩn. Ví dụ trong ảnh, 5 bông gần bông bí ẩn nhất là: 1 tím, 1 xanh, 3 hồng, suy ra bông bí ẩn sẽ là loại hồng. Và thuật toán sử dụng ở đây sẽ được gọi là “5-nearest neighbors” Bạn có thể sẽ hỏi: Ơ sao lại là 5, sao không phải là 10, 20, 50? Ok, đó đúng là vấn đề, chọn k là số bao nhiêu để ra kết quả chính xác là định mệnh của bạn :)) Thế nên thuật toán mới có tên k-nearest neighbors. Bài viết lược dịch và thêm mắm muối từ: http://blog.mathieu.guillame-bert.com/2015/07/12/introduction-to-machine-learning/ Hiện chưa hiểu phần 3 nên chưa dịch :)) ...

July 18, 2016 · kanishi

Huyền thoại 1 dặm 4 phút

Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể. Mãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chín năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục mới 4 phút 12 giây 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này nhất được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thụy Điển chạm mức sau 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Vì đó là điều bất khả. Bác sĩ nói chuyện đó là bất khả. Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy. Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên Roger Bannister tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn sàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy. Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên! Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào ngày 6 tháng 5 năm 1954, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết 1 dặm dưới 4 phút. Huyền thoại kỷ lục không thể phá vỡ đã sụp đổ. Khi cuộc đua bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thứ ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội. Barmister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầu ở khúc cua phía trước và cách đích đến khoảng 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang năm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất giúp anh tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó. Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford, từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Giải băng đích chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trông có vẻ như đang lùi dần ra xa. Trong cuốn The Four- Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tưởng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “Những giây cuối cùng đó dường như kéo dài vô tận. Cái giải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như noi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả những cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ hầu như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đón ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói lòa bùng nổ, không còn thiết sống”. Bình luận viên trên sân vận động, Norris Mc Whirter khiến đám đông sốt ruột bằng cách câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G. Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục đường chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…” Phần còn lại chìm nghỉm trong sự reo hò phấn khích. Anh ấy đã thành công! Sau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, **37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong những năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được. Ngày nay, ngay cả học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.**Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể có nhiều người cùng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần”. Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ. Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta đã quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì trước đây từng bị coi là những mơ ước bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn. Trích “Ngày xưa có một con bò”. ...

July 18, 2016 · kanishi

Thèm muốn

Sáng nay Tú béo gửi cái link laptop đang Flash deal, tiếng Việt gọi là “giảm giá nhanh”, đại loại là cái laptop này. Nhìn bồ kết quá đi, màn 14″ FulHD, cảm ứng, lật 360 độ, nặng chỉ có 1.5kg, 8G ram, core i7. Con này chắc hơi khó nâng SSD. Thôi dùng tạm HDD. Thèm quá nhưng giờ đào đâu ra 15 củ mà mua. Thôi đành tìm lý do không mua: Giảm giá đầy, hết cái này thế nào chả có cái khác. Con này thương hiệu Lenovo, mình ghét. Nó có 46% người vote 1 sao trên amazon, chắc là phần cứng có nhiều lỗi. Nói chung là bộ não mình rất là mạnh, “my brain is very strong” (Ted Mosby) haha. ...

July 15, 2016 · kanishi

Chung kết Euro

Xuống nhà thằng Vinh ở tầng 12 xem, 4 thằng hẹn nhau 12h bắt đầu vừa xem vừa chơi bài. Nhưng chỉ có Vinh Hiến Thái xuất hiện, 3 thằng sau một hồi sỉ và thằng Biền quyết định dù 3 vẫn chơi. Chơi bài 3 người không tính được đâm ra hoàn toàn may rủi, và mình rất đỏ, ăn và thắng cứ tì tì :)) Sướng. Tới 2h thì thằng Biền xuất hiện, chơi 4 người. Vừa chơi vừa xem bóng đá. Ronaldo bị đau, khóc lóc nằm cáng ra sân. Rồi lại vào đá, tập tễnh. Ngay trước trận đấu, khi được hỏi đội nào thắng, mình bảo luôn là mình cổ vũ Bồ nhưng mình nghĩ Pháp thắng, Pháp chủ nhà và đội hình quá khủng. Sissoko khỏe như con bò chạy như con trâu, sút ầm ầm như trái phá. Tuyệt làm sao thủ môn đẩy ra hết. Phút 24 Ronaldo ra sân và Bồ đá thủ hay tuyệt. Trong một ngày vui, mình ù hai ván liên tiếp. Phút 91 Ginnac gà son vào sân, có bóng ở vòng 5m50, lừa qua hậu vệ, sút qua được thủ môn, bóng từ từ lăn vào gôn, kì diệu làm sao nó lại trúng cột dọc bật ra. Hết 90 chính thức phút hai đội ra nghỉ đá hiệp phụ, Bồ có quả phạt, cú sút trúng xà ngang. Cứ nghĩ số phận đưa trận đấu tới penanti, ai dè có một cú sút căn và chìm, bóng làm tung lưới đội Pháp. Mình rất nhiên vô cùng sung sướng, nhảy lên ăn mừng đấm đá vào không khí ye ye ye. Xem bóng đá đôi khi giống như đọc sách, bạn sẽ phải kiên nhẫn đọc nhiều đoạn chán ngắt, để thi thoảng có một vài đoạn hay tuyệt vời. Xem bóng, hầu hết là tình huống tẻ nhạt, thi thoảng có mới có một pha xuất thần. Việc chờ đợi để xem pha xuất thần nó làm tăng giá trị của pha bóng đó, tuy nhiên rất tốn thời gian và mệt. Sáng nay ngủ có 2 tiếng rồi hùng hục dậy đi làm. Trời nắng kinh khủng khiếp. Lờ đờ cả ngày. Chúc mừng Ronaldo, hôm qua mình đã trực tiếp thấy anh ta khóc lóc đau khổ khi phải ra sân vì đau chân, thấy anh ta quấn băng trắng đầu gối, tập tễnh vào sân cố đá, đồng đội tấn công mà anh ta chỉ bước đi chứ không chạy được để phối hợp, rồi anh ta thay ra ngoài để đội nhà có thêm người phòng ngự. Hết hiệp hai, vào thời gian bù giờ, anh ta đứng chỉ đạo đồng đội như một huấn luyện viên, gào thét. Vâng, anh ta thành công vì anh ta có cảm xúc. Messi thiên tài nhưng Messi không có cảm xúc mãnh liệt như vậy. Đại loại Messi kiểu thiên tài tự kỉ (và trốn thuế nữa :))). Copy code: ...

July 12, 2016 · kanishi

Những kiếp người

ĐỒ KHỐN NẠN! Hắn vừa ho vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ phê thuốc lào là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Mấy hôm nay thời tiết đẹp quá không có đứa nào chết cả. Thế có điên không chứ! Nhưng có hề gì, trời đâu có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Mẹ, đời cứ êm đẹp như này, đếch ai ốm đau thập tử nhất sinh bệnh viện trả về, lấy đéo đâu ra đứa hỏi thuê xe cấp cứu của đồng đội hắn? Đời tất cả nhưng chẳng là ai. ...

July 9, 2016 · kanishi