[{"content":"Skip to content\nThai.curriculum vitae\nView more documents from phihongthai.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/05/03/resume/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/about-me/resume/#content\" title=\"Skip to content\"\u003eSkip to content\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www.slideshare.net/phihongthai/thaicurriculum-vitae\" title=\"Thai.curriculum vitae\"\u003eThai.curriculum vitae\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eView more \u003ca href=\"http://www.slideshare.net/\"\u003edocuments\u003c/a\u003e from \u003ca href=\"http://www.slideshare.net/phihongthai\"\u003ephihongthai\u003c/a\u003e.\u003c/p\u003e","title":"Resume – Blog Thaimeo"},{"content":"Đây là blog của bạn Phí Hồng Thái. Domain được tặng bởi bạn Đoài Trần, host được tài trợ bởi bạn Misao. Trân trọng gửi lời cám ơn hai nhà tài trợ 😡\nPhí Hồng Thái, tức Thái Mèo, hay còn gọi là Mèo gà, sinh năm 1987 tại Hưng Yên. Từ 1987 tới 1990 sống tại quê nội Hưng Yên. Từ 1990 tới 2000 sống tại Côn Sơn, Chí Linh, Hải Dương. Từ 2000 tới 2005 sống tại Vĩnh Phúc. Dài dòng như thế để có ai là đồng hương thì mình nhận nhau rồi đi nhậu nha :))\nCấp 3 học tại THPT Chuyên Vĩnh Phúc.\nĐại học học tại ĐH Công nghệ – Đại học Quốc Gia Hà Nội.\nNgành học Công nghệ thông tin. Chuyên ngành mạng và truyên thông máy tính. Hiện đang làm việc trong vai trò code lung tung.\nSố tài khoản ngân hàng là ghi ra để có việc gì cần thì còn copy, nhưng ai nhiều tiền quá thì có thể gửi vào cho tớ, tớ không ngại đâu, thật đấy.\nTechcombank: 13321136927019\nBIDV: 12210000130808\nTớ không may mắn, bị đẹp trai, cũng may là học hành cũng tàm tạm nó kéo lại. Không thì chết dở. Chúc mọi người vui vẻ mạnh khỏe, có một việc để làm, một người để yêu, một tương lai để hi vọng. ^^\nLiên hệ:\nPhone: 0987024488\nY!M: phi.hongthai\nEmail: [email protected]\nCập nhật ngày 10/2/2011: host được tài trợ bởi Tú Ún (tức tunguyen.biz) :\u0026gt; :\u0026gt;\nCập nhật ngày 19/12/2013: domain tự mua, host dùng nhờ nhà Dũng Ngọc bị die bất ngời mất một đống bài viết, giờ đang mapping domain vào wordpress.com, mất 13$ một năm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/05/03/about-me/","summary":"\u003cp\u003eĐây là blog của bạn Phí Hồng Thái. Domain được tặng bởi bạn \u003ca href=\"http://doaitran.net\"\u003eĐoài Trần\u003c/a\u003e, host được tài trợ bởi bạn \u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e. Trân trọng gửi lời cám ơn hai nhà tài trợ 😡\u003cbr\u003e\nPhí Hồng Thái, tức Thái Mèo, hay còn gọi là Mèo gà, sinh năm 1987 tại Hưng Yên. Từ 1987 tới 1990 sống tại quê nội Hưng Yên. Từ 1990 tới 2000 sống tại Côn Sơn, Chí Linh, Hải Dương. Từ 2000 tới 2005 sống tại Vĩnh Phúc. Dài dòng như thế để có ai là đồng hương thì mình nhận nhau rồi đi nhậu nha :))\u003cbr\u003e\nCấp 3 học tại THPT Chuyên Vĩnh Phúc.\u003cbr\u003e\nĐại học học tại ĐH Công nghệ – Đại học Quốc Gia Hà Nội.\u003cbr\u003e\nNgành học Công nghệ thông tin. Chuyên ngành mạng và truyên thông máy tính. Hiện đang làm việc trong vai trò \u003cem\u003ecode lung tung\u003c/em\u003e.\u003cbr\u003e\nSố tài khoản ngân hàng là ghi ra để có việc gì cần thì còn copy, nhưng ai nhiều tiền quá thì có thể gửi vào cho tớ, tớ không ngại đâu, thật đấy.\u003cbr\u003e\nTechcombank: 13321136927019\u003cbr\u003e\nBIDV: 12210000130808\u003cbr\u003e\nTớ không may mắn, bị đẹp trai, cũng may là học hành cũng tàm tạm nó kéo lại. Không thì chết dở. Chúc mọi người vui vẻ mạnh khỏe, có một việc để làm, một người để yêu, một tương lai để hi vọng. ^^\u003cbr\u003e\nLiên hệ:\u003cbr\u003e\nPhone: 0987024488\u003cbr\u003e\nY!M: phi.hongthai\u003cbr\u003e\nEmail: \u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/cdn-cgi/l/email-protection\"\u003e[email protected]\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCập nhật ngày 10/2/2011: host được tài trợ bởi Tú Ún (tức tunguyen.biz) :\u0026gt; :\u0026gt;\u003cbr\u003e\nCập nhật ngày 19/12/2013: domain tự mua, host dùng nhờ nhà Dũng Ngọc bị die bất ngời mất một đống bài viết, giờ đang mapping domain vào wordpress.com, mất 13$ một năm.\u003c/p\u003e","title":"About Me – Blog Thaimeo"},{"content":" “…Kan thích đọc sách à ? Thích lướt net nữa? Thêm cả màu xanh da trời (đúng không nhỉ)? Kan hiền quá, kiên nhẫn nữa (Điểm này giống Ngọc nè). Thích nghe pop thì phải? Thích cả kết bạn đúng không? Tinh thần vì Tổ quốc chắc là chẳng thua ai. Là người hoài niệm và dễ xúc động. Có xu hướng trung lập nên được phần đông nhân loại có cảm tình. Ờ, cũng có tài (ha, không có tài làm sao mà mình lại kết bạn cơ chứ). Là XY thứ 2 ít khi đối đầu với tớ…” Tớ chán yahoo, và phát hiện ra wordpress có rất nhiều chức năng hay ho, cũng như những blog hay nhất tớ thấy đều dùng WP cả, thế nên tớ quyết định đây sẽ là blog chính thức của tớ.\nÀ, tớ là ai nhỉ ?\nfor more infomation about me, please go to 360 or OPERA . Thank you !\nBIDV: 6688 9910 0054 0027\nTechcombank: 4221 4986 8106 3641\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/05/03/qu%E1%BA%A3ng-cao-b%E1%BA%A3n-than/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e“…Kan thích đọc sách à ? Thích lướt net nữa? Thêm cả màu xanh da trời (đúng không nhỉ)? Kan hiền quá, kiên nhẫn nữa (Điểm này giống Ngọc nè). Thích nghe pop thì phải? Thích cả kết bạn đúng không? Tinh thần vì Tổ quốc chắc là chẳng thua ai. Là người hoài niệm và dễ xúc động. Có xu hướng trung lập nên được phần đông nhân loại có cảm tình. Ờ, cũng có tài (ha, không có tài làm sao mà mình lại kết bạn cơ chứ). Là XY thứ 2 ít khi đối đầu với tớ…”\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eTớ chán yahoo, và phát hiện ra wordpress có rất nhiều chức năng hay ho, cũng như những blog hay nhất tớ thấy đều dùng WP cả, thế nên tớ quyết định đây sẽ là blog chính thức của tớ.\u003cbr\u003e\nÀ, tớ là ai nhỉ ?\u003cbr\u003e\nfor more infomation about me, please go to \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/thaimeo0412\"\u003e360\u003c/a\u003e or \u003ca href=\"http://my.opera.com/kanishi\"\u003eOPERA\u003c/a\u003e . Thank you !\u003cbr\u003e\nBIDV: 6688 9910 0054 0027\u003cbr\u003e\nTechcombank: 4221 4986 8106 3641\u003c/p\u003e","title":"About – Blog Thaimeo"},{"content":"Tường thuật:\nMình mua bib này trước cả khi chạy VTM 31/01/2026. Tức là lúc đó luyện tập cực hăng máu và nghiêm túc. Sau khi hoàn thành VTM 70 xong thì … nghỉ ngơi, xả hơi, hơi bị kĩ. 19.04 xách mông lên Hàm Lợn mà hầu như không tập tành gì. Kết quả? DNF – cắt góc bib – xong sớm nghỉ sớm.\n8h tối hôm thứ 7 ăn cơm xong là mình đi đánh răng đi ngủ luôn. Sau khi dọn đồ ra giữa nhà để chuẩn bị. Hẹn chuông 2h45 sáng hôm sau. Đang nằm chợt nhớ ra đồng hồ còn có 40% pin, lại dậy ra sạc đồng hồ.\nNgủ chập chờn, cứ tí tí lại tỉnh giơ đt xem mấy giờ, chắc phải 3-4 lần.\nĐúng 2h45 chuông kêu, dậy thì thấy anh Quang đã nhắn tin: anh tới rồi. Khiếp, đi sớm vật, đúng là người anh lần đầu đi race.\nMình vừa nhai bánh mì vừa mặc đồ, nhét mọi thứ vào vest, cho gậy vào túi nilon, vì vest ko có chỗ đựng gậy, hơi nhếch nhác tí nhưng cũng tiện. Định dán băng cố định cơ mà sợ anh Quang đợi nên lại thôi.\nPhi xuống hầm B2 lấy xe, Khải tới hơi muộn tí. 4h20 3 anh em trên một chiếc ô tô xuất phát từ Cầu Giấy thẳng tiến lên Trang Thiều Camping.\nTới cầu Thăng Long thì nhớ ra: thôi chết rồi, ko mang viên muối với viên bcaa. Lòng hết sức tiếc nuối nhưng ko thể quay lại lấy. Thôi tự an ủi chắc 25km ko có doping chắc cũng ko sao đâu.\nLúc mình tới có lẽ còn khá sớm, đỗ xe dc ngay vào bãi gần Trang Thiều. Xong lại còn phát hiện ra quên vòng tay, may quá lúc vào xin cái mới cũng ko bị gây khó khăn gì.\nXuất phát ngon lành, cự li 25km nhiều em gái xinh phết. Gặp cả anh Trường scrum coach, gặp Khoa tóc, anh Huy k49. Nói chung nhiều người quen đi race này.\nLeo khiếp ngay từ đầu. Chưa tới cp1 đã đói. Tới cp1 có trứng luộc, mừng hết xảy, mình ăn hai quả và cầm một quả mang đi. Chuối với dưa hấu thì thiếu nặng, ăn được quả chuối nẫu ở cp1, các cp2 cp3 chẳng thấy chuối đâu.\nSang tới cp2 thì gặp a Khánh với a Tú, hai lão quyết định nghỉ ko đi nữa (gọi là dnf), mình gạ mãi mà anh Khánh vẫn qdinh nghỉ. Ở cp này thì có cháo, mì tôm. Ăn ấm bụng phết. Khoai với ngô nữa. Mình xin được anh Khánh hai viên muối.\nTừ cp2 sang cp3 có hơn 6km thôi nhưng phải leo hai qua đồi. Leo một quả 300m, xong lao xuống, xong lại lặp lại: lên 300m và xuống.\nQuả 1 thì trời mưa, mây đen kéo kín trời, gần trưa mà tối om, lại còn sấm đì đùng ì ùng, vừa leo vừa sợ. Leo mệt, nhưng đi xuống còn mệt hơn, vì đầu gối của mình rất lạ, gập vào rất khó, chắc cơ bị căng quá. Leo xong quả 1 là mình siêu mệt và muốn về, nhưng ko có ai chở về cả, đi bộ về thì rất xa. Đường gần nhất chính là đường … đi tiếp.\nThế là lại phải lóc cóc leo tiếp. Vẫn như vậy, leo lên đã mệt nhưng lết được, chống gậy lê từng bước, cả đoàn người lầm lũi không ai nói với ai câu nào, leo xuống thì hai đầu gối vô cùng bất an.\nThôi quyết định dnf sau khi tới cp3. Lúc tới cp3 là chỉ còn đi tiếp 6.2km nữa sẽ finish. Nhưng 6.2km và leo 3 quả đồi lên lên xuống xuống lúc đã đau chân nó vô cùng khác lúc khoẻ mạnh. Nên mình qdinh cắt góc bib (đánh dấu người dnf).\nLúc đi qua khu vdv về đích, nghe tiếng mc chào mừng các vdv finished, cũng hơi chạnh lòng, tiếc phết và vấn vương tự hỏi sao mình ko cố nốt 6km. Thực ra 6km thôi nhưng chắc mình sẽ đi mất 3 tiếng đấy, người mệt rồi thì từng bước chân cũng đều là chiến đấu, lại còn leo lên leo xuống liên tùng tục. Lúc ấy hơi tự vấn lương tâm nhưng khi ngồi ở cafe nghỉ ngơi, trời thì tí tách mưa, mình lại thấy quyết định dnf quả thật sáng suốt :))\nLúc đầu của đoạn cp2 sang cp3, mưa, sấm, trời tối sầm, đi trong mưa vừa đi vừa lo lắng sợ hãi.\nTới lúc quyết định nghỉ ko đi nữa mà ko nghỉ dc, vẫn phải lê từng bước đi nốt đoạn cuối của cp2 sang cp3, lúc ấy trời lại tạnh và hửng sáng, đoạn leo lên gần đỉnh, gió reo mát rượu, ngắm những cây thông cao vút, lá vẫy vẫy trong gió, lòng mình vô cùng cao hứng, không thấy mệt chút nào, rất hưng phấn.\nNhiều lúc trong cuộc sống, vô cùng mệt muốn dừng lại mà không dừng được, không được dừng, vẫn phải cắn răng bước tiếp, hoá ra bước tiếp lại có thể thấy được những khoảnh khắc đẹp đến thế! Trải nghiệm đi bộ dưới mưa, xung quanh toàn cây là cây, nghe tiếng mưa rơi vào lá cây, thú vị phết. Lần đâu tiên mình dc thử. Về nhà hỏi Bi ngô: Bố đố con biết, nếu con đang đi bộ trong rừng, trời mưa, không có áo mưa, thì con làm gì? Bi ngô bảo không biết. Bố bật mí câu trả lời: “Đội mưa mà đi tiếp thôi con ạ, không dừng lại được đâu” =))\nTrải nghiệm dnf nữa, không thử sao biết. Nếu không thử bạn sẽ mãi mãi phải nghe từ lời kể của người khác.\nDnf thì sao? Dnf thì không có huy chương nhưng có những câu chuyện.\nLúc đi từ giữa giữa đường mình đã để ý thấy có một cậu bé gầy gầy cao cao đi một mình, trông mặt không có vẻ gì chill chill tận hưởng cuộc đua cả. Mình bèn hỏi chuyện, đúng như dự đoán, là bố mua bib ốp đi, bố chạy 60km còn bạn này 16 tuổi tự chạy 25km.\nTrời Sóc Sơn hôm nay lúc gió lúc mưa lúc nắng, cung đường 25km nhưng phải leo lên leo xuống liên tục, lên cực gắt và xuống cũng cực khiếp. Sau cơn mưa và các runner được trải nghiệm tắm mưa trong rừng thì đường leo trơn nhẫy, xuống cũng trơn như mỡ. Nhìn vết rách trên quần cháu này mình đoán cháu đã có một cú ngã. Đến cp3 thì mình lượng thấy sức không nên đua tiếp nên mình chọn cắt góc bib và đi bộ về Trang Thiều tắm rửa, chờ đồng đội. Đồng đội mình quyết không bỏ cuộc dù rất mệt, chấp niệm lần đầu đi race, mà ăn đúng race siêu khó. Kết quả là anh ấy đã dành gần 13 tiếng trải nghiệm đồi núi, và nghỉ ngày hôm sau không đi làm :)) Người bạn tiếp theo của mình thì làm rơi rớt cái huy chương có lẽ lúc ăn bún hoặc lúc tắm ở trong Trang Thiều, đi gần 13 tiếng không mang được cái huy chương về =))\nVà vì về sớm chờ đồng đội, nên mình vẫn còn nhiều sức, chờ bọn nó lâu quá nên mình chạy ngược lại đường chạy để tìm, trong lúc chờ thì có thấy một gia đình, bố mặc áo finisher 60km, mẹ và chi/em gái. Mặt hai bố mẹ khá lo lắng, liên tục hỏi các runner 25km đang về xem họ có gặp một thằng nhóc gầy gầy cao cao đi 25km không, ai cũng lắc đầu không gặp. Mình bèn tới nói chuyện, kể là có gặp ở đoạn đầu, sau 12h30 thì mình về nên không biết nữa, nhưng chắc ko sao đâu, mình thấy cậu bé đó tuy cũng mệt, chân có vết rách quần nhưng vẫn kiên trì đi tốt lắm. Bố mẹ không gọi được điện thoại nên rất là lo. Mà lại không đi ngược tiếp được vì có dốc dựng đứng phải leo, chỉ khoảng 3 phút sau thì cậu bé đó xuất hiện, thật là mừng hết biết, mình chúc mừng và bật mí “có bố mẹ đang đi tìm cháu ở phía trước đó”, nó có vẻ rất mừng và tăng tốc chạy về đích. Lúc sau mình về thấy cả nhà đang vui vẻ bèn chụp một kiểu ảnh với cậu bé kiên trì đi hơn 12 tiếng trong thời tiết khó khăn. Đi race để chứng kiến những câu chuyện thật thú vị, như hồi đi race 42km lần đầu ở TPHCM, nhìn cảnh bà mẹ cũng hơi béo béo, chạy tới gần 5 tiếng để hoàn thành 42km giữa nắng trưa sài gòn, có chồng và hai con cổ vũ, thật là đẹp, nghị lực và hạnh phúc!\nKết thúc một race đáng nhớ. Tấm anh chụp với cậu bé, tháng 11 tới mình cũng sẽ chạy 42km và Bi ngô chạy 10km. Nhưng ở đường phố Hạ Long thôi, không rừng núi gì, chắc không tới nỗi chạy đi tìm con :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/04/20/ham-lon-tran-ai-ai-ai/","summary":"\u003cp\u003eTường thuật:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình mua bib này trước cả khi chạy VTM 31/01/2026. Tức là lúc đó luyện tập cực hăng máu và nghiêm túc. Sau khi hoàn thành VTM 70 xong thì … nghỉ ngơi, xả hơi, hơi bị kĩ. 19.04 xách mông lên Hàm Lợn mà hầu như không tập tành gì. Kết quả? DNF – cắt góc bib – xong sớm nghỉ sớm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/04/20/ham-lon-tran-ai-ai-ai/image-2.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e8h tối hôm thứ 7 ăn cơm xong là mình đi đánh răng đi ngủ luôn. Sau khi dọn đồ ra giữa nhà để chuẩn bị. Hẹn chuông 2h45 sáng hôm sau. Đang nằm chợt nhớ ra đồng hồ còn có 40% pin, lại dậy ra sạc đồng hồ.\u003cbr\u003e\nNgủ chập chờn, cứ tí tí lại tỉnh giơ đt xem mấy giờ, chắc phải 3-4 lần.\u003cbr\u003e\nĐúng 2h45 chuông kêu, dậy thì thấy anh Quang đã nhắn tin: anh tới rồi. Khiếp, đi sớm vật, đúng là người anh lần đầu đi race.\u003cbr\u003e\nMình vừa nhai bánh mì vừa mặc đồ, nhét mọi thứ vào vest, cho gậy vào túi nilon, vì vest ko có chỗ đựng gậy, hơi nhếch nhác tí nhưng cũng tiện. Định dán băng cố định cơ mà sợ anh Quang đợi nên lại thôi.\u003cbr\u003e\nPhi xuống hầm B2 lấy xe, Khải tới hơi muộn tí. 4h20 3 anh em trên một chiếc ô tô xuất phát từ Cầu Giấy thẳng tiến lên Trang Thiều Camping.\u003cbr\u003e\nTới cầu Thăng Long thì nhớ ra: \u003cstrong\u003ethôi chết rồi, ko mang viên muối với viên bcaa\u003c/strong\u003e. Lòng hết sức tiếc nuối nhưng ko thể quay lại lấy. Thôi tự an ủi chắc 25km ko có doping chắc cũng ko sao đâu.\u003cbr\u003e\nLúc mình tới có lẽ còn khá sớm, đỗ xe dc ngay vào bãi gần Trang Thiều. Xong lại còn phát hiện ra quên vòng tay, may quá lúc vào xin cái mới cũng ko bị gây khó khăn gì.\u003cbr\u003e\nXuất phát ngon lành, cự li 25km nhiều em gái xinh phết. Gặp cả anh Trường scrum coach, gặp Khoa tóc, anh Huy k49. Nói chung nhiều người quen đi race này.\u003cbr\u003e\nLeo khiếp ngay từ đầu. Chưa tới cp1 đã đói. Tới cp1 có trứng luộc, mừng hết xảy, mình ăn hai quả và cầm một quả mang đi. Chuối với dưa hấu thì thiếu nặng, ăn được quả chuối nẫu ở cp1, các cp2 cp3 chẳng thấy chuối đâu.\u003cbr\u003e\nSang tới cp2 thì gặp a Khánh với a Tú, hai lão quyết định nghỉ ko đi nữa (gọi là dnf), mình gạ mãi mà anh Khánh vẫn qdinh nghỉ. Ở cp này thì có cháo, mì tôm. Ăn ấm bụng phết. Khoai với ngô nữa. Mình xin được anh Khánh hai viên muối.\u003cbr\u003e\nTừ cp2 sang cp3 có hơn 6km thôi nhưng phải leo hai qua đồi. Leo một quả 300m, xong lao xuống, xong lại lặp lại: lên 300m và xuống.\u003cbr\u003e\nQuả 1 thì trời mưa, mây đen kéo kín trời, gần trưa mà tối om, lại còn sấm đì đùng ì ùng, vừa leo vừa sợ. Leo mệt, nhưng đi xuống còn mệt hơn, vì đầu gối của mình rất lạ, gập vào rất khó, chắc cơ bị căng quá. Leo xong quả 1 là mình siêu mệt và muốn về, nhưng ko có ai chở về cả, đi bộ về thì rất xa. Đường gần nhất chính là đường … đi tiếp.\u003cbr\u003e\nThế là lại phải lóc cóc leo tiếp. Vẫn như vậy, leo lên đã mệt nhưng lết được, chống gậy lê từng bước, cả đoàn người lầm lũi không ai nói với ai câu nào, leo xuống thì hai đầu gối vô cùng bất an.\u003cbr\u003e\nThôi quyết định dnf sau khi tới cp3. Lúc tới cp3 là chỉ còn đi tiếp 6.2km nữa sẽ finish. Nhưng 6.2km và leo 3 quả đồi lên lên xuống xuống lúc đã đau chân nó vô cùng khác lúc khoẻ mạnh. Nên mình qdinh cắt góc bib (đánh dấu người dnf).\u003cbr\u003e\nLúc đi qua khu vdv về đích, nghe tiếng mc chào mừng các vdv finished, cũng hơi chạnh lòng, tiếc phết và vấn vương tự hỏi sao mình ko cố nốt 6km. Thực ra 6km thôi nhưng chắc mình sẽ đi mất 3 tiếng đấy, người mệt rồi thì từng bước chân cũng đều là chiến đấu, lại còn leo lên leo xuống liên tùng tục. Lúc ấy hơi tự vấn lương tâm nhưng khi ngồi ở cafe nghỉ ngơi, trời thì tí tách mưa, mình lại thấy quyết định dnf quả thật sáng suốt :))\u003c/p\u003e","title":"Hàm Lợn Trân Ái Ái Ái"},{"content":"\n16 năm trước mình đã xoay rubik, thậm chí còn ghi nhận bằng một post trên blog.\nLấy vợ xong bỏ xoay hơn chục năm, giờ lại xoay lại? Vết hằn trên não mờ mất rồi, học lại khá vất vả, thậm chí các hướng dẫn bây giờ nó lại khác cách ngày xưa mình xoay. Nên đoạn hoàn thiện cuối học rất vật vã. Tìm 4 website vẫn không ra cách ngày xưa. Lúc mua rubik trong hộp có sẵn cái hướng dẫn, nhưng xoay theo hướng dẫn của hộp dù vẫn xoay được, nhưng não mình không thể nào nhớ nổi. Lần nào xoay cũng phải nhìn hướng dẫn. Thế là phải tìm trên youtube và xem hướng dẫn đúng cách mình từng xoay 16 năm trước. Hướng dẫn đó đăng 5 năm rồi, 11 triệu views. Thật là một ngách thú vị.\nChấp niệm tới mức 5h sáng dậy, thay vì đi chạy thì ngồi xoay rubik để cho tâm thanh thản, cái cảm giác giống như làm một bài toán chưa xong, rất khó chịu. Một tuần qua ngày nào cũng mang theo cục rubik trong balo, ngày xoay vài ba lần để ghi nhớ công thức.\nTrưa hôm qua, ăn trưa xong mình cầm rubik ra công viên ngồi xoay, ghế đá dưới tán cây, cách mình tầm 5m là một thằng ngồi ở ghế đá khác. Trong lúc xoay rubik thì thoảng ngẩng lên cứ thấy nó nhìn mình, hai lần không sao tới lần 3 ngẩng lên vẫn thấy nó nhìn mình. Mịa, chột dạ thế nhỉ, nó định cướp giật điện thoại của mình à? Hơi lo lo. Đặt rubik xuống ghế phát. Thấy nó lao sang, mình định co giò chạy thì nó kêu “anh ơi cho em mượn rubik phát, mấy lần thấy anh gần xoay được rồi lại phá đi”. Mình thở phào, hoá ra không phải nó soi mình mà nó soi cái rubik của mình, tay này chắc cũng biết chơi đây. Nó cầm rubik xoay xoay như một tay chuyên nghiệp. Hoá ra hơn chục năm trước cũng từng xoay vèo vèo. Giờ cũng quên quên nhớ nhớ như mình. Xong còn khen rubik trơn, hỏi mua ở đâu. Mình kêu có 30k ở trong fahasa. Xong thấy nó xoay cũng say mê. Mình bèn bảo thôi anh cho chú cái rubik này cầm lấy mà xoay. Rồi mình vào fahasa mua cái khác. 29.5k.\nAh trước khi đi mình còn lên lớp nó một bài về triết lý cuộc sống trong cái rubik:\nKỉ luật trong việc xoay rubik, trước khi xoay bạn phải quan sát khối rubik, xem trạng thái nó đang thế nào, đây chính là bước nhìn lại mình, xem điểm mạnh điểm yếu của bạn thân ra sao, rồi sau đó mới áp dụng công thức để xoay. Cuộc đời cũng vậy, mỗi giai đoạn có những ưu tiên khác nhau cần tập trung, có một công thức riêng, phải áp dụng cho đúng. Vì khối rubik có tới 44 tỉ tỉ cách xếp các viên, nhưng chỉ có duy nhất một cách xếp 6 mặt hoàn hảo.\nThêm một đoạn do gemini tạo:\nMuốn hoàn thiện, phải chấp nhận một giai đoạn “nát bét” (Quy luật R’ D’ R D) Nhớ lại cái lúc bạn xoay công thức R' D' R D không? Để đưa được một viên góc màu vàng về đúng vị trí ở tầng 3, bạn bắt buộc phải đánh đổi bằng việc phá nát toàn bộ tầng 1 và tầng 2 mà mình đã dày công xây dựng. Nhìn khối Rubik lúc đó rối tung, người ta rất dễ hoảng sợ và bỏ cuộc giữa chừng.\nTriết lý: Cuộc đời cũng y hệt. Sẽ có những lúc bạn cảm thấy mọi thứ mình xây dựng đang sụp đổ. Nó giống như cảm giác ở kilomet thứ 50 của một giải chạy ultra-trail khắc nghiệt: cơ bắp gào thét, hệ thống cạn kiệt, mọi thứ dường như đang chống lại bạn. Hay khi bạn đập đi một thói quen cũ để xây dựng một hệ thống tư duy mới, mọi thứ sẽ vô cùng hỗn loạn ở giai đoạn giữa. Nhưng nếu bạn tin vào “công thức”, tin vào sự rèn luyện bền bỉ và cứ tiếp tục tiến lên từng bước một, qua cơn bĩ cực, mọi thứ sẽ tự động vào form.\n2. Đừng cố “hack” game, hãy giải quyết từng tầng một Nhiều người mới chơi Rubik thường có tư duy: làm thế nào để xoay một phát ăn ngay cả 6 mặt? Câu trả lời là: Trừ khi bạn tháo tung các mảnh ra và lắp lại (ăn gian), còn không thì không thể. Bạn phải đi từ dấu thập trắng, giải quyết tầng 1, lên tầng 2, rồi mới cày ải ở tầng 3.\nTriết lý: Sự vĩ đại được xây dựng từ những khối block rất nhàm chán. Dù bạn đang thiết lập một hệ thống tự động hóa phức tạp, viết một đoạn code C++ tối ưu thuật toán, hay kiên nhẫn bồi đắp nền tảng toán học và tư duy logic cho thế hệ tiếp theo (như việc dạy con trẻ), bạn không thể đi tắt đón đầu. Phải vững cái gốc trước. Nhảy cóc chỉ tạo ra những lỗ hổng, và đến một ngày khối Rubik cuộc đời sẽ kẹt cứng vì một viên góc nằm sai chỗ.\n3. Ranh giới giữa “Đầu tư” và “Đánh bạc” nằm ở Thuật toán Đưa một khối Rubik cho một người không biết chơi, họ sẽ xoay ngẫu nhiên vô thức. Thỉnh thoảng, họ may mắn xếp được 1 mặt màu đỏ và reo lên sung sướng, nhưng 5 mặt còn lại thì nát bươm. Họ đang “đánh bạc” với khối Rubik. Một người biết chơi thì khác, họ nhìn thấy sự hỗn loạn, nhưng họ dùng các công thức (thuật toán) để kiểm soát nó.\nTriết lý: Bạn không thể chống lại sự ngẫu nhiên của cuộc sống (như những cú sập hầm bất ngờ của thị trường chứng khoán). Kẻ nghiệp dư phản ứng bằng cảm xúc và phó mặc cho sự may rủi. Người bản lĩnh đối diện với sự biến động bằng một cái đầu lạnh, một chiến lược dài hạn và hiểu rõ các quy luật vận hành của cuộc chơi (như triết lý trong cuốn Fooled by Randomness). Bạn kiểm soát những gì có thể kiểm soát, và dùng “công thức” để quản trị rủi ro.\n4. Lỗi “Quên nhịp D cuối cùng”: Bi kịch của sự tự mãn sớm Lỗi cay đắng nhất khi giải Rubik là thấy mặt vàng vừa lật lên, mừng quá dừng tay luôn mà quên mất thao tác D (xoay mặt đáy về chỗ cũ) để kết thúc chu kỳ. Kết quả? Sai một ly, đi nguyên một khối.\nTriết lý: Đây là cạm bẫy của việc “ăn mừng quá sớm”. Bạn học tiếng Anh miệt mài nhưng lại bỏ dở ngay trước ngày có thể tự tin xem một bộ phim không cần phụ đề. Bạn chạy miết đến kilomet 41 rồi quyết định đi bộ nghỉ ngơi vì nghĩ “sắp tới đích rồi”. Nhịp D cuối cùng chính là kỷ luật thép: Làm việc gì thì phải làm cho trót, đóng gói gọn gàng rồi mới được chuyển sang việc khác.\nTóm lại, xoay Rubik hay sống trên đời đều cần một chút tư duy hệ thống, rất nhiều sự kiên nhẫn, và cả tinh thần thép để không đập nát mọi thứ khi làm sai.\nBình luận (2) huypv — 2026-04-09 16:24\nTao chưa lần nào tự xoay được 6 mặt :))\nadmin — 2026-04-20 15:29\nhọc 30p là được. Học nhìn map.\nxoay đó dựa vào map mà làm theo, công nhân xoay rubik.\nsau khi thuộc rồi thì ko cần nhìn map nữa.\ncó đứa nó bán 2 củ khoá xoay rubik 8 buổi học online đấy, cam kết 8 buổi là xoay được 6 mặt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/04/09/lai-la-rubik/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/04/09/lai-la-rubik/image-scaled.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e16 năm trước mình đã xoay rubik, thậm chí còn ghi nhận bằng một post trên blog.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLấy vợ xong bỏ xoay hơn chục năm, giờ lại xoay lại? Vết hằn trên não mờ mất rồi, học lại khá vất vả, thậm chí các hướng dẫn bây giờ nó lại khác cách ngày xưa mình xoay. Nên đoạn hoàn thiện cuối học rất vật vã. Tìm 4 website vẫn không ra cách ngày xưa. Lúc mua rubik trong hộp có sẵn cái hướng dẫn, nhưng xoay theo hướng dẫn của hộp dù vẫn xoay được, nhưng não mình không thể nào nhớ nổi. Lần nào xoay cũng phải nhìn hướng dẫn. Thế là phải tìm trên youtube và xem hướng dẫn đúng cách mình từng xoay 16 năm trước. Hướng dẫn đó đăng 5 năm rồi, 11 triệu views. Thật là một ngách thú vị.\u003c/p\u003e","title":"Lại là rubik"},{"content":"\nĐến hẹn lại lên, mỗi năm gần đến cuối năm, thời điểm tốt nghiệp cấp 2, thi lên cấp 3, báo chí và các trang, các page của các thầy cô liên quan tới luyện thi lại xồn xồn lên chuyện “không đủ chỗ trong trường công lập cho học sinh cấp 2 lên cấp 3”.\nVấn đề này không phải mới, từ hồi mình đi thi cấp 3 cách đây gần 1/4 thế kỉ (năm 2002, 24 năm trước, gần 1/4 thế kỉ thật chứ không phét) thì trường công lập đã là không đủ – tức không dành cho tất cả – gần 25 năm sau, hiện trạng vẫn thế, tức là vẫn không đủ chỗ trong trường cấp 3 công lập cho tất cả học sinh. Vậy đó là lỗi hay là tính năng? Chắc chắn là tính năng rồi. Sau lớp 9 là 15 tuổi, học sinh có thể sẽ không đi học tiếp mà đi học nghề, đi làm luôn, kiếm tiền phụ gia đình. Ai học giỏi, thích học thì thi lên cấp 3 và học tiếp, ai không thích học, thì đi học cắt tóc, học nấu ăn, học sửa ô tô …, nếu ép tất cả đi học cấp 3 thì cũng không tốt cho lắm.\nSáng nay ngồi với thằng bạn, nó kể hồi xưa hè lớp 9 nó ôn thi lên lớp, cả lớp thường bắt xe ô tô đi 1 tiếng từ Thanh Sơn ra thành phố Việt Trì, học ôn hai ca chiều thứ 7, trọ tối thứ 7 ở đó, rồi chủ nhật lại học mấy ca nữa ở chuyên Hùng Vương để ôn thi cấp 3. Vất vả nhưng mà cũng rất vui.\nHồi đó bố mẹ mình làm công nhân trong nhà máy gạch, mà thực ra mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 7 sang lớp 8, nhà mình đang ở Hải Dương thì bố mẹ chuyển lên Hương Canh, mình và em gái tất nhiên phải chuyển lên ở cùng bố mẹ. Khi chuyển nhà trọ từ gần thị trấn Hương Canh vào trong xã Tam Hợp, bố mẹ định xin học cho mình ở trường cấp 2 gần nhà là thcs Tam Hợp. Mình với em gái đèo nhau trên chiếc xe đạp mò tới thăm trường, em gái mình năm đó là lớp 3 lên lớp 4. Do đã quen với ngôi trường rợp bóng cây ở Côn Sơn, nhìn ngôi trường có mỗi một toà nhà 2 tầng tròng trọc, sân trường đang lát ngổn ngang, mình thấy phèn phèn. Bèn về đề nghị bố mẹ xin cho học trường thị trấn Hương Canh – là trường mà hai con của bác chủ nhà trọ cũ của nhà mình đang học. Dù chưa nhìn thấy ngôi trường đó, nhưng mình tin tưởng rằng trường thị trấn kiểu gì cũng ngon hơn trường xã. Quả đúng như vậy, trường thcs hương canh rợp bóng cây, cũng chỉ có một dãy nhà hai tầng thôi, còn lại toàn nhà cấp 4, nhưng dù sao trông cũng có uy tín hơn ngôi trường xã mới bóc tem kia. Không ngờ rằng quyết định đầu tiên mình can thiệp vào … cuộc đời mình lại là một quyết định rất đúng đắn.\nNhững ngày đầu đi học khá là ác mộng. Ngay buổi đầu tiên cô giáo dạy toán đã dằn mặt: với giao diện bà giáo già khó tính, cô giáo đưa ra một câu hỏi rất dễ, cả lớp giơ tay, mình không giơ tay. Cô gọi mình đứng lên, hỏi anh kia, câu này anh có biết không, sao không giơ tay, năm ngoái anh được học sinh giỏi à, cả lớp này không có ai học sinh giỏi đâu nhé. Mình hồi đó tất nhiên vừa nhát vừa ngu không được như giờ, chỉ biết tức phát khóc, chứ giờ là bật lại cô ngay “ơ em còn bỡ ngỡ chưa dám giơ tay, cả lớp này không ai dc hsg thì liên quan gì đến em” =))\nNgoài cô giáo toán khó tính thì mình ngồi cạnh một đứa con gái cũng … khó tính và còn khó coi. Nói ngày nào cũng kiểm tra bài của mình rất dữ dội, thiếu bài tập, hay chưa thuộc bài là nó note hết lại để cuối tuần sinh hoạt tâu lên cô giáo chủ nhiệm, và mình phải viết kiểm điểm tối ngày: quên làm bài, chưa thuộc bài, thiếu bài tập bla bla. Ác mộng viết kiểm điểm và xin chữ ký bố mẹ =)) Bố mẹ mình đi làm ca, 3 ngày làm ca sáng (6h tới 2h chiều), rồi sang ca tối (10h tới 6h sáng), rồi lại cang ca chiều, 2h tới 10 tối. Nói chung đi tối ngày, lúc ở nhà thì đa số là ngủ bù vì đi làm đêm mệt. Mà cuối tuần thằng con lại tò tò xin kí bản điểm điểm.\nChắc do hồi đó mình đẹp trai lại mới đến nên bị bắt nạt, chứ thực ra bọn khác cũng ko bị kiểm tra bài với viết kiểm điểm nhiều như mình. Chỉ qua loa thôi. Riêng mình dc chăm sóc kĩ quá nên buộc phải học chăm, buộc phải học chăm thành ra học giỏi, năm lớp 8 đó mình vẫn được hsg, cùng với một đứa con gái nữa. 2 slot hsg của cái lớp hơn 50 học sinh. Không phải dạng vừa. Lớp 9 thì mình quen thuộc rồi, tuần có 4 buổi đi học thêm: thứ hai thứ tư học văn cô giáo chủ nhiệm, thứ 3 thứ 5 học toán bà giáo chủ nhiệm lớp bên cạnh. Nhà cách trường phải 3km hoặc hơn, sáng đạp xe đi học, trưa đạp về cắm cơm, rán trứng, ăn xong lại đạp xe tới trường học thêm, những hôm bố mẹ đi làm ca sáng là chỉ có mình mình, vì em gái đã lên Việt Trì ở với nhà cô mình. Ở trường thì có khoảng chục lớp, lớp mình là lớp G, lớp bên cạnh là lớp H, không phân rõ nhưng hai lớp này gần như là hai lớp chọn của trường, trong đó lớp có cô giáo toán chủ nhiệm là lớp giỏi hơn. Mình tất nhiên không chen được chân vào đội toán học sinh giỏi đi thi huyện, đành bằng lòng với việc cày tiếng anh để đi thi tiếng anh, cũng không được giải gì cả, nhưng vẫn là được đi thi cọ xát.\nTới cuối lớp 9 thì ôn thi để lên cấp 3, hồi đó chả có định hướng gì, anh chị em họ thì có bà chị con nhà bác học chuyên sinh ở HN-Ams, với con trai của cô ruột mình học chuyên lý ở chuyên KHTN. Năm mình ôn thi lên lớp 9 thì em họ hơn mình 3 tuổi đó có một thành tích khủng: huy chương đồng vật lý quốc tế. Mình thấy thằng này mỗi lần gặp thì khờ khờ với nghịch linh ta linh tinh. Vậy mà giỏi vcd. Hay mình cũng thi chuyên lý? Xong trong đống sách lớp 10 mà chị mình gửi về cho mình, có một cuốn là “tin học cơ sở”, đọc thấy lạ lạ hay hay. Okie được rồi, chuyên tin ở cvp chắc là được đấy, chọi ít hơn chuyên toán, mà chỉ phải ôn văn với toán, đỡ phải ôn lý. Lười nên chỉ muốn ôn hai môn thôi =))\nHồi đó cũng hên bố mẹ mình lại chuyển nhà từ Tam Hợp ra thị trấn Hương Canh, mình ở gần hai thằng bạn quan trọng: thằng thứ nhất học lớp H, chắc đi học cùng đường với nó nên mình xin được nó tập đề toán để ôn luyện, đó là các đề thi vào chuyên toán khtn, chuyên toán chuyên sư phạm, chỉ có đề thôi không có lời giải, è cổ ra giải. Tối tối mình hay vác tập đề đó sang nhà thằng bạn thân tên Xuân Trung để cùng học, thường thì hai thằng sẽ cởi trần học tới 1-2h sáng. Rồi mình lóc cóc đi bộ về, có hôm thì có bố mẹ ở nhà, có hôm bố mẹ đi làm đêm thì mình tự mở cửa rồi vào nhà ngủ một mình. Chính những đêm cày cuốc như thế góp phần giúp mình thi được 8.25 toán ngày đầu, và 7 điểm toán ngày thi môn chuyên. Đỗ với số điểm 26.25, điểm chuẩn hình như 24.05. Xuân Trung hình như thiếu 1-2 điểm thì đỗ.\nNgoài tự ôn với ôn ở trường cấp 2 thì còn có khoảng 1 tháng ôn luyện ở trường chuyên vĩnh phúc nữa. Đạp xe từ Hương Canh lên Vĩnh Yên tầm 8km, mấy đứa cùng nhau đạp xe, sáng đạp đi trưa lại đạp về. Lớp ôn thi đông như kiến, chắc phải nhét cỡ 50-60 đứa một phòng, hoặc hơn. Trên bảng thầy cứ giảng, bên dưới đứa nào học được gì thì học. Tất cả đều bạn bè rủ rê, rồi làm theo bọn nó, chứ bố mẹ mình chẳng can thiệp hướng dẫn gì, cần xin tiền đóng tiền học ôn thì xin bố mẹ. Tới ngày thi mẹ hay nấu xôi cho mình ăn sáng, nó như một nghi thức, mẹ luôn nấu xôi đỗ để mình ăn cầu mong sẽ thi đỗ. Có lẽ đó cũng là một lý do tâm linh, kèm với ý nghĩa y tế: không ăn món lạ trong ngày quan trọng. Đau bụng khi đi thi thì có mà thảm hoạ.\nTừ một học sinh trường làng, bố mẹ làm công nhân, thi đỗ trường chuyên. Rồi được cô chú mình ở Hải Dương cho mượn bộ máy tính, hồi lớp 10, khi thầy dạy tin hỏi cả lớp rằng có bạn nào có máy tính ở nhà, mỗi mình mình giơ tay. Có máy tính là lợi thế vô cùng lớn để mình cày cuốc bài tập pascal, nhằm giành suất thi quốc gia. Hai đứa còn lại ở lớp đều là những đứa lớp 9 đã từng thi học sinh giỏi tin.\nNgoài thi trường chuyên thì mình cũng thi trường cấp 3 của huyện Bình Xuyên nữa, vì lúc ấy chưa biết đỗ chuyên hay chưa nên vẫn đi thi bình thường, toán làm xong còn hướng dẫn bạn bên cạnh làm, câu cuối khó mình bảo nó “thôi mày ko cần làm câu này đâu, chỗ kia là đủ thừa mày đỗ rồi”, sau nó đỗ thật, lên lớp 10 có lần qua đó chơi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/03/20/tinhay-ma-dua-tin-khong-hay-lam/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/03/20/tinhay-ma-dua-tin-khong-hay-lam/image-3.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐến hẹn lại lên, mỗi năm gần đến cuối năm, thời điểm tốt nghiệp cấp 2, thi lên cấp 3, báo chí và các trang, các page của các thầy cô liên quan tới luyện thi lại xồn xồn lên chuyện “không đủ chỗ trong trường công lập cho học sinh cấp 2 lên cấp 3”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVấn đề này không phải mới, từ hồi mình đi thi cấp 3 cách đây gần 1/4 thế kỉ (năm 2002, 24 năm trước, gần 1/4 thế kỉ thật chứ không phét) thì trường công lập đã là không đủ – tức không dành cho tất cả – gần 25 năm sau, hiện trạng vẫn thế, tức là vẫn không đủ chỗ trong trường cấp 3 công lập cho tất cả học sinh. Vậy đó là lỗi hay là tính năng? Chắc chắn là tính năng rồi. Sau lớp 9 là 15 tuổi, học sinh có thể sẽ không đi học tiếp mà đi học nghề, đi làm luôn, kiếm tiền phụ gia đình. Ai học giỏi, thích học thì thi lên cấp 3 và học tiếp, ai không thích học, thì đi học cắt tóc, học nấu ăn, học sửa ô tô …, nếu ép tất cả đi học cấp 3 thì cũng không tốt cho lắm.\u003c/p\u003e","title":"Tinhay mà đưa tin không hay lắm"},{"content":"Vì Bi Mi rất lâu rồi không được đi máy bay, nên tranh thủ trước tết, vé máy bay hơi mềm mềm, vợ mình mua vé và đặt phòng cho cả nhà vào Đà Nẵng chơi.\n5h sáng lái xe ra Nội Bài, trời mưa gió, gần tới nơi thì gọi cho một bên trông xe, nhờ họ ra lái xe của mình vào bãi, cũng chỉ mất tầm 5 phút đợi là thấy họ xuất hiện, với chiếc scooter điện để cất vào cốp ô tô, khá là khoa học và tiện lợi.\nCheck in sẵn rồi nên vào kiểm tra an ninh luôn, muốn in vé giấy mà giờ không in dc vé sau khi check in online ở nhà. Hàng đợi để check in thì rất dài và rất lâu, còn hàng tự đi qua bằng vneid thì không qua được, mãi sau tìm hiểu thì hoá ra phải check in trên vneid thì mới đi qua cửa đó được. Lâu không đi máy bay quê quá, cộng một kinh nghiệm vậy.\nQua cửa an ninh thì mình định đưa cả nhà vào phòng chờ của techcombank ngồi chờ tới giờ bay, nhưng mình là khách hàng vip dạng dưới đáy kim tự tháp, nên chỉ đưa được 2 người vào. Bi ngô và mẹ đành ở ngoài, bố đưa Mi vào thử trải nghiệm. Đồ ăn vừa ít vừa chán điên, cafe pha máy thì tạm được, chỗ ngồi thì cũng okie. Nói chung cho em bé Mi một lần thử cảm giác luxary.\nBay khá okie, có một chai nước thôi, vì đây là vé của pacific giả đò vnairline. Vào đà nẵng và về khách sạn ngay bãi biển Mỹ Khê. Gửi đồ rồi đi ăn trưa. Nhận phòng nghỉ một giấc rồi chiều ra biển. Biển động, gió to khủng khiếp.\nChiều có bạn Tuyết và con gái bạn ấy qua chơi, xong rủ nhau đi ăn, nhà bạn ấy chuyển vào Đà Nẵng khá lâu rồi, nên giờ Tuyết chính là bản địa Đà Nẵng, thuộc hết mọi chỗ ăn chơi của người địa phương. Tuyết dẫn ra một quán nhậu đồ rất tươi ngon, giá lại rẻ, tối hôm sau nhà mình quay lại chỗ đó nhưng họ đóng cửa luôn không bán hàng, đành ăn một hàng địa phương cũng gần gần đó. Nhưng không có cảm giác tươi ngon bằng hàng hôm đầu tiên. Ăn tối xong thì đi xem rồng phun nước phun lửa, có trò phun phun đơn giản vậy thôi mà quy tụ bao nhiêu là khách du lịch đứng ở cầu chờ rồng phun. Đôi khi con người chỉ cần một lý do, để tụ tập vui đùa.\nSáng hôm sau mình dậy sớm chạy bộ, quanh quanh mấy cây cầu, ngắm đà nẵng buổi sáng sớm, gió vẫn to và lạnh. Ăn sáng ở khách sạn cũng khá okie, khách sạn này đông khách Ấn Độ, có hẳn một quầy riêng đồ ăn Ấn luôn.\nHoạt động của hôm đó là đưa hai em bé đi công viên nước Mizazuki, hầu như khách chơi cv nước toàn là tây, hàn, tàu, nhật. Vì hôm đó là thứ sáu thì phải. Mi không được trượt các trò trên cao xuống, vì chưa đủ cân nặng, Bi ngô thì cũng chỉ trượt một lần. Nói chung hơi tiếc thân hình nhỏ con. Được cái hai con lợn đã trải nghiệm onsen nước nóng, khá là thích thú, hơi tiếc là Trần Dung mệt nên không tham gia cùng mà ở nhà và đi cafe gặp gỡ các bạn cũ (các bạn di cư từ HN vào Đà Nẵng).\nSáng hôm sau mình vẫn dậy sớm, chạy bộ dọc bãi biển. Lúc sau Bi mi ra biển chơi thì Mi bị con sóng to khổng lồ đánh cho bay mất kính, tìm không ra, đành phải thất thu đi về, thiệt hại mắt kính cho biển Đà nẵng.\n12h trả phòng rồi bắt xe đi Hội An, chơi thần tốc ở Hội An 2 tiếng, kịp chụp ảnh, uống nước, ăn một đĩa cơm gà, một cốc chè, mua mấy thứ linh tinh cho Mi đem về tặng các bạn. Rồi lại chia tay Hội An về lại khách sạn, mua quà Đà Nẵng rồi ăn tạm 2 chiếc bánh pizza ở một quán gần ngay Quà Đà Nẵng, pizza giá tầm 150k, ăn khá tươi và ngon. Ra sân bay rồi vạ vật chờ máy bay đưa về Nội Bài. 10h hạ cánh và bên bãi ô tô cũng rất nhanh chóng mang xe vào cho mình, dịch vụ rất tốt.\nKết thúc 3 ngày 2 đêm ở Đà Nẵng khá chóng vánh, ưu điểm duy nhất là thêm một lần cho hai em bé đi máy bay và … trải nghiệm công viên nước ở Đà Nẵng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/03/16/chuyen-du-lich-da-nang-truoc-tet-am-lich-2026/","summary":"\u003cp\u003eVì Bi Mi rất lâu rồi không được đi máy bay, nên tranh thủ trước tết, vé máy bay hơi mềm mềm, vợ mình mua vé và đặt phòng cho cả nhà vào Đà Nẵng chơi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e5h sáng lái xe ra Nội Bài, trời mưa gió, gần tới nơi thì gọi cho một bên trông xe, nhờ họ ra lái xe của mình vào bãi, cũng chỉ mất tầm 5 phút đợi là thấy họ xuất hiện, với chiếc scooter điện để cất vào cốp ô tô, khá là khoa học và tiện lợi.\u003c/p\u003e","title":"Chuyến du lịch Đà Nẵng trước tết âm lịch 2026"},{"content":"Diễn biến chi tiết quá trình thực hiện 70km:\n21km đầu – cp2 – hết 4 tiếng, cot của btc là 5 tiếng\n34km – cp4 hết 6h15p, cot của btc là 8h30p\n(tờ phao – kế hoạch lên từ 1 tuần trước khi chạy)\nĐoạn đầu chạy cot nên xuống dốc là phi như bay, chạy vượt hết tất thảy, mà thưc ra là hầu hết mọi người đều chạy khi xuống dốc, có đoạn cả đoàn người mấy chục mạng chạy rầm rập cùng nhau xuống dốc, cùng một tốc độ, lúc ấy mình cảm giác “có vẻ ai cũng đã học bài: lên thì đi bộ còn xuống thì phải chạy”, kỉ luật không chỉ là sức mạnh của quân đội mà còn là sức mạnh của ultra runners.\nNhưng đó cũng là sai lầm của mình, chạy quá nhanh (so với sức mình) ở đoạn đầu, dù đường bằng mình vẫn đi bộ nhanh thôi chứ không chạy, nhưng ở cp5 nơi có cơm đáng ra mình phải ngồi ăn 2 bát cơm và nghỉ ngơi nhiều hơn thì mình lại chỉ ăn hai bát cháo, và ra khỏi cp5 quá nhanh, đường từ cp5 sang cp6 toàn dốc dựng đứng, mình đi đúng lúc nắng, mệt khủng khiếp. Cảm nhận sức mình và nghỉ ngơi để chân cẳng, cơ thể hồi phục là vô cùng quan trọng khi tham gia ultra trail. Sức người có hạn, đốt nhanh quá lúc đầu lúc sau không kịp sản sinh công, vô cùng mệt.\nMình uống hai viên muối trước khi xuất phát, vào trận thì cứ 1 tiếng uống một viên muối và 1 viên bcaa, tới CP4 ở km34 thì pha gói Hammer recovery uống. Tổng thể ăn hết 3 gói gel, mỗi khi thấy mệt mỏi quá sẽ móc gel ra ăn, lúc về đích thấy anh Khánh với anh Linh đứng chờ ở vạch đích quay video, mừng quá chỉ húp một bát súp bí đỏ, rồi về khách sạn thay đồ, đi ăn. Đáng ra lúc ở đích phải uống nốt mấy viên bcaa và uống nốt gói recovery ở túi đồ gửi đích thì chắc đêm sẽ đỡ đau mỏi người. Rút kinh nghiệm lần sau.\nTối hôm trước ăn tối xong là mình về phòng xếp đồ rồi đánh răng đi ngủ luôn, 8h rưỡi đã lên giường nằm rồi. 2h30 tỉnh dậy, đặt báo thức 3h10 với 3h20 mà tỉnh hơi sớm, nên dậy luôn mặc đồ. 4h kém 15 xuống lễ tân, lấy đồ ăn sáng, khoai, ngô, trứng luộc với hộp sữa, tất cả đều lạnh ngắt do nhiệt độ ngoài trời 12 độ. Ăn tạm khoai, ngô, trứng, còn sữa thì không dám uống sợ đau bụng. Ngồi chờ tới 4h5 mới thấy đồng đội lạch cạch xuống. 4h15 đủ đội hình, lên xe ra Mường Thanh. Vừa xuống xe thì anh Đăng Minh còn phát hiện ra quên gậy trên xe, phải khẩn cấp gọi lái xe quay lại lấy gậy :))\nMình vào khởi động và đổ đầy nước hai bình trước ngực. Chỉ cầm hai bình nước mềm thôi, không cho nước vào vest, sợ nặng đau lưng.\nĐi qua trạm nước đầu tiên ở km số 8 mình đi luôn, không dừng lại lấy nước vì ước lượng vẫn còn đủ để qua cp1. Tới cp1 lúc 7:33, mang đt ra chụp một kiểu ảnh gửi cho vợ báo cáo tình hình. Rồi vội vã tắt sóng cất đt đi tiếp. Kịp ăn miếng dưa hấu, đổ đầy hai bình nước. Cầm một quả cam nhét vào thắt lưng, với bốc ít nho khô cho vào thắt lưng. Vội vã ra đi, lúc ấy vẫn đang sợ không kịp COT 21km lúc 10h hoặc COT ở CP4 lúc 13:30.\nChạy qua hang Táu lúc 8:22, thấy mấy con chó hiền hiền nằm ngủ giữa thảm cỏ, cute quá nên rút đt ra chụp ảnh.\nTới cp3 lúc 10h6p, ngồi ăn cháo sướng ơi là sướng, trời lúc đó nhiều sương và hơi lạnh, mình nhờ y tế dán salonpas vào lưng vì thấy hơi đau lưng. Miếng salonpas mát lạnh đỡ đau lưng hẳn.\nTới cp4 lúc 11h24, thừa so với COT 2 tiếng. Ngồi nghỉ ngơi, ăn quả trứng, phai gói hammer recovery uống một phát, rồi lại fill nước rồi đi tiếp. CP này gặp bác sĩ chạy bộ Hương Nguyễn, ở ngoài đời xinh hơn trên fb.\nĐến cp5 lúc 13h22, có cháo và cơm, mình ăn hai bát cháo, cp này găp đội 42 nên rất đông vui, có anh supporter hơi gắt gỏng, mình ngồi vào khu trong quầy support cứ bị lão đuổi ra, haha. Gặp anh Hà và chị Vân đi 42 ở cp này, hai sếp còn ưu ái chụp với runner 70 một kiểu ảnh kỉ niệm rồi hai sếp đi trước. Mình ăn thêm nửa quả chuối, cầm quýt mang đi, ăn một miếng lecka.\nVừa ra khỏi cp5 thì có cậu bé cầm hoa tặng runners, chắc cỡ 6 tuổi, đáng yêu quá nên dù vừa cất điện thoại lại phải móc ra chụp kiểu ảnh. Rồi cho bé cái kẹo, và đi tiếp. Có đoạn thì gặp 3 đứa trẻ, tặng bọn nó quả cam mà chưa kịp ăn, đi mấy bước nhìn lại thấy bọn nó đang bóc cam chia nhau. Có đoạn thì gặp hai em bé gái, cho mỗi em một cái kẹo. Có đoạn gặp 2 thằng nhóc, chắc hai anh em, tầm 5 tuổi 8 tuổi, đang mỗi thằng một con dao chặt cành củi làm đồ chơi hay nghịch gì đó, chỉ kịp hỏi một câu rồi đi. Có đoạn gặp 3 bé gái, đứng bẽn lẽn bên đường, kiểu muốn chào các runner, mà ông chạy trước mình hơi lạnh lùng, không chào gì bọn nó, còn mình thì cười và “xin chào”, xong chạy một đoạn lại thấy bọn nó líu ríu phía sau, nghĩ bụng quái bọn này chạy theo mình à, bèn đi chậm lại hỏi thăm chút, thì ra ba đứa đều học lớp 5, trường tiểu học Tân Lập, nhà không phải gần đây nhưng ra đây chơi xem các chú đi chạy. Mình hỏi đi học có vui không, thích ở nhà hay thích đi học, chúc học tốt rồi tạm biệt chạy tiếp. Lúc ấy hết kẹo rồi nên chỉ còn lời chúc tặng các cháu. Có lúc khoảng giữa giữa trưa, đi một đoạn cũng cao cao, nghe tiếng trẻ con, ngước lên thì thấy một gia đình hình như có bố mẹ, với một hay hai đứa con gì đó, ở tít trên sườn núi dựng đứng, chắc đang đốt nương hoặc làm gì đó, nghĩ thương vô cùng, những đứa trẻ vùng cao.\nSang cp6 lúc 15h21, 2 tiếng để đi từ cp5 sang cp6, 6.9km, gain 658m, leo nhiều khiếp luôn, mệt khủng, chính đoạn leo này làm mình bị đốt hết sức, khiến cho đoạn sau lê lết, mỗi lần lên dốc đều như tra tấn. Đáng ra nên nghỉ ở cp5 30p, ăn uống đầy đủ hơn, 2 bát cơm chẳng hạn. Chứ không nên lao đi luôn khỏi cp5 quá sớm như mình đã làm. 44km đầu tiên mình đi hết 8.5 tiếng, 22km cuối đi tốn 5.5 tiếng, nếu nghỉ ngơi hợp lý ở cp5 thì có khi 22km cuối chỉ đi hết 4 tiếng và quan trọng là không lê lết, mệt hết hơi khi về đích. Không sao, lần đầu bỡ ngỡ và chưa có kinh nghiệm.\ncp6 Pa Khen là một checkpoint ở cao trên đỉnh núi, ban tổ chức cũng phải rất kì công để đem đồ lên đây lập cp cho anh em, vì nó ở vị trí rất cao, đường vào nhỏ hẹp, trẻ con quanh đó xúm xít quanh cp để xem runners như xem khỉ :)) sau quãng leo khủng khiếp qua 5 ngọn thì ở cp6 mình chả ăn nổi gì, cố nuốt mấy thứ linh tinh và vẫn cầm đi một quả quýt. Ăn quýt lúc này làm mình thấy chua và xót ruột luôn rồi, nên cầm cho an tâm thôi chứ cũng không muốn ăn nữa. Thi thoảng mệt quá mình bóc một gói gel và nuốt, hi vọng sẽ cá hồi tí sức lực. Mỗi một giờ trôi qua mình đều uống một viên muối và một viên bcaa. Không bị chuột rút nhưng cũng không thể giúp chân đỡ đau mỏi, đặc biệt là chân phải, gang bàn chân phải bị đau từ sau km40, cứ chạm đất là đau, khiến mình phải dùng cả hai gậy hỗ trợ mỗi khi chân phải chạm đất. Tới cp7 thì có nhờ y tế bôi thuốc và băng lại gang bàn chân cho đỡ đau. Cám ơn các bạn y tế Hồng Ngọc rất đầy đủ dụng cụ thuốc men. Quãng 8.7km từ cp6 sang cp7 phải nói rất mệt, vì đuối sức, đau chân, có đoạn mệt quá nằm lăn ra dưới thảm cỏ dưới gốc mận, úp mũ lên mặt, nhắm mắt 10p cho đỡ mệt. Anh chị em chạy qua đều khen “ôi chill quá” =)). Đoạn này cũng là đoạn đẹp, rất nhiều vườn mận đang bắt đầu ra quả nhỏ, có những căn nhà nằm chơi với giữa xung quanh là vườn mận xanh ngát, nhìn là muốn lên đây sống và trồng mận.\nTới cp7 khi trời gần tối, lúc đó mệt không cả mang đt ra chup nữa, ăn tạm bát mì thịt cho nóng ấm, băng chân, rồi đi kẻo trời sụp tối. Lúc trời nhá nhem thì mình leo nốt đoạn dốc đứng cuối cùng, dốc cực gắt và cao tầm 200m, bình thường thì chả sao đâu nhưng khi đó mệt rồi nên nhìn lên hay nhìn xuống đều thấy nản. Lúc ấy cứ nghĩ lo cho bọn đi sau mình, trời tối, leo dốc gắt sẽ khó, mà sau hỏi bọn về sau thì hoá ra trời tối lại hay, bọn nó chẳng nhìn lên đỉnh được, cũng chẳng nhìn xuống được, cứ lần lần từng bước nên không thấy nản không thấy sợ. Đời cũng vậy, không nhìn xa lại đỡ sợ và tiến bước dễ hơn.\nQua được con dốc gắt như chó đó thì tới đồi chè, đi lắt léo trong đồi chè tầm 5km thì về tới đích. Nếu đủ khoẻ để về sớm hơn 2 tiếng thì sẽ được về đích lúc hoàng hôn đồi chè tuyệt đẹp. Lần sau vậy. Lần này về được trong 14 tiếng đã là thành công rồi, gemini nó dự đoán mình đi hết 16-18 tiếng, khi show kết quả 14 tiếng nó còn kêu thật bật ngờ =))\nCó đoạn cuối về đích trong đêm tối, mà lại còn phải đi bộ một đoạn đường bụi bặm có ô tô chạy chung, sao không vẽ đường cho runners chạy 100% trong đồi chè thôi, điểm này phải trừ điểm đội vẽ đường.\nMình ăn hết 3 gói gel, chục viên muối và chục viên bcaa, 3 gói tailwind endurence, 1 gói hammer recovery ở km34, đáng ra đúng chuẩn là về đích phải uống một hammer recovery nữa, và ốp 2-3 viên bcaa ở đích. Lần này hơi thiếu sót (và vui quá) nên không uống, hôm sau lên xuống cầu thang vẫn okie, nhưng cả tuần sau đều mệt mệt, kiểu cơ bắp bị viêm nhẹ, cần từ từ phục hồi.\nCảm xúc khi chạy\n– vui sướng tự hào dâng trào hạnh phúc lúc chuẩn bị chạy\nvẫn hạnh phúc ngất ngây, cảm động trào nước mắt trong những km đầu tiên ở thị trấn Mộc Châu rưng rưng nhìn ngắm đoàn người leo lên núi khi qua được cp2 trước COT (chỉ mất 4 tiếng so với cot là 5 tiếng), cơ thể vẫn còn rất ổn, tự hiểu là đã 99.9% mình sẽ hoàn thành được race này, cảm giác lúc đó là vô cùng biết ơn, muốn cảm ơn rất nhiều người, đã tạo điều kiện cho mình luyện tập, đã cổ vũ động viên, biết ơn cả chính mình luôn, đã gắng sức, tập trung, kỉ luật trong 2.5 tháng chuẩn bị cho race này. vừa bước đi vừa nhận ra, khi thật sự tập trung vào mục tiêu của mình, thì phải tắt sóng, cất điện thoại, lầm lũi bước đi từng bước một, không noti, không tin tức, không grp chat, không gì hết, chỉ mình mình và mục tiêu của mình, thi thoảng liên lạc với những người quan trọng nhất, vậy thôi. mệt và nản khi phải leo núi giữa trưa, mệt, nóng, rã rời khi đau chân, mỏi cơ thở phào mỗi lần tới checkpoint, được nghỉ và ăn uống hào hứng khi tới đồi chè, gần về tới đích vỡ oà khi về đích, nhận huy chương và áo, ôm chầm lấy anh Linh anh Khánh, quá sướng khi hoàn thành 14 tiếng đi bộ kèm dừng nghỉ, tổng thời gian đi là 11:48p, dừng nghỉ khoảng 1h Mình luyện tập thế nào?\nchỉ có 2.5 tháng, từ lúc nhận lời sếp tới ngày chạy, nên tập cũng khá gấp, trước đó là chuỗi cả năm không vận động gì, đúng hôm vào “trại gà” huấn luyện là hôm mình mang giầy đi chạy ở cv thanh xuân, đúng là ý trời. trại gà yêu cầu tuần 25 26km, nhưng mình tuần nào cũng tầm 50km (gồm một nửa là đi bộ) buổi trưa xuống cv đi bộ ở pace 10, 11 khoảng gần 1 tiếng rồi mới đi ăn trưa mua/mượn đồ, rồi làm theo giáo án của gemini, các cuối tuần tăng dần cự ly, tuần mà có lịch chạy 30km thì lưng đau không chạy nổi, nên đi bộ 30km gần 6 tiếng tuần sau nữa thì hết đau lưng, chạy được, sau đó lên Hàm Lợn đi thử 50km, nhưng chỉ đi được 40km trong 10 tiếng thì … chán, đi về đón con. gain hôm đó là tầm 1600m. Khá tự tin rồi nhưng vẫn hơi lo, vì 21km đầu mình vẫn không chắc có thể hoàn thành dưới 5 tiếng cho gain khoảng 1100m không. xe kẽ là những buổi leo cầu thang ở chung cư, cả chạy xuống và leo lên, tổng gain trong 2.5 tháng tập của mình là 10000m ghi nhận trong coros, không tính những hôm đi bộ lên/xuống ở cty mà không bật đồng hồ, hầu như mình đều đi bộ 7 hoặc 17 hoặc 27 tầng để tập mỗi sáng tới công ty. Những hôm đầu đi bộ 7 tầng thôi cũng mệt thở như chó, dần dần quen đi bộ được 27 tầng liên tục, vẫn thở như chó. ngoài ra còn có tập core (cơ bụng) theo hướng dẫn của đồng hồ coros, tập thăng bằng trên ống tròn để luyện chân, core. Đứng đánh răng cũng tranh thủ đứng một chân, hạ trọng tâm để luyện. Chờ thang máy hoặc trong thang máy cũng đứng tấn luôn. Mọi lúc mọi nơi. xem clip của mọi người về vtm: clip của mr Dẻo, của Ngọc Anh Phùng, của mr Queo Nguyễn Hữu Trí. Và phát hiện ra clip nhố nhăng của mr Queo hoá ra rất hay, đáng xem. Đọc lại “Born to run” – Sinh ra để chạy thêm một lần nữa để tìm ra lý do chúng ta chạy. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/02/06/vtm-70km-note/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDiễn biến chi tiết quá trình thực hiện 70km:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e21km đầu – cp2 – hết 4 tiếng, cot của btc là 5 tiếng\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e34km – cp4 hết 6h15p, cot của btc là 8h30p\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/02/06/vtm-70km-note/image-1-scaled.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e(tờ phao – kế hoạch lên từ 1 tuần trước khi chạy)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐoạn đầu chạy cot nên xuống dốc là phi như bay, chạy vượt hết tất thảy, mà thưc ra là hầu hết mọi người đều chạy khi xuống dốc, có đoạn cả đoàn người mấy chục mạng chạy rầm rập cùng nhau xuống dốc, cùng một tốc độ, lúc ấy mình cảm giác “có vẻ ai cũng đã học bài: lên thì đi bộ còn xuống thì phải chạy”, kỉ luật không chỉ là sức mạnh của quân đội mà còn là sức mạnh của ultra runners.\u003c/p\u003e","title":"vtm 70km (note)"},{"content":"Tối qua lúc đi ngủ, Mi còn mấy bài toán chưa làm xong, con gái dặn bố sáng mai gọi dậy sớm để làm nốt. Mình bảo con vào phòng master ngủ với mẹ cho ấm, bố còn ở ngoài phòng khách chờ anh Bi học xong. Mi kêu là “nhưng phòng đó ấm lắm con sợ con không dậy được”, bố bảo sẽ bế Mi ném ra phòng khách cho tỉnh ngủ. Kết quả là sáng hôm sau dù dậy từ 5h20, rồi gọi bi ngô dậy … nhẩy dây 20 phút, bố lại quên béng nhiệm vụ gọi Mi dậy. Không hề nhớ gì luôn. Tới khi hơn 6h30, vợ ra bảo là con gái đang khóc vì bố không gọi dậy sớm. Vào phòng Mi thấy đang ngồi ở bàn học, nước mắt rơi lã chã, bố lấy giấy lau nước mắt cho và an ủi “xin lỗi bố quên béng mất”, rồi gà bài giúp Mi làm cho nhanh. 7h ra khỏi nhà đi học, Mi dỗi bố không nói gì trên suốt quãng đường đi học, xong lúc gần tới trường còn tự với lên xem giờ trên điện thoại bố chứ không hỏi bố mấy giờ rồi. Đồng hồ thì cũng chả biết vứt đâu rồi, chiếc đồng hồ được tặng khi đi chạy về nhì. Hai đứa đều là vua làm mất đồ.\nBi ngô lợn thì dạo này cực kì nhiều tội, một tuần hai lần bị report thiếu bài tập trên lớp. Được mấy đồng tiền thưởng thì đem đi mua truyện tranh. Bố mẹ hỏi tiền đâu rồi thì nói dối là mất. Bài tập văn dù chưa làm xong nhưng nói dối là đã xong để được đi chơi. Đi chơi xong lại về ngủ luôn chứ không thức làm nốt bài tập. Đến lớp trong giờ toán lại mở văn ra làm. Bị cô giáo toán bắt được. Hình phạt? 5h30 dậy nhảy dây 1000 cái trong 10 ngày liền.\nMấy hôm nay Hà Nội lạnh quá, siêu lạnh, lạnh nhất từ đầu mùa đông tới giờ. Một tuần nay đảng cộng sản Việt Nam họp, khu nhà mình ở và làm việc khá gần khu họp của các bác ấy, nên cũng ảnh hưởng nhẹ. Nhưng việc HN bụi, hay tắc, hay đắt đỏ, hay gì đó nữa cũng có gì mới lạ đâu. Đã lựa chọn sống ở HN thì phải chấp nhận những hệ luỵ đó. Cũng như ở chung cư thì phải chấp nhận hàng xóm nhẩy trên đầu, chấp nhận bon chen thang máy giờ cao điểm, chấp nhận thi thoảng thang máy có rác, nước bẩn … Hoàn toàn không phải là những điều bất ngờ, chỉ cần ta giảm kì vọng đi là được, không kì vọng, không thất vọng.\nMình đã đi làm gần 16 năm, nếu tiếp tục đi làm 20 năm nữa, sẽ thành 36 năm đi làm. Rồi sau đó? Tuổi già sức yếu, còn làm được gì nữa? Chờ chết? Hay khởi nghiệp tuổi u60? Tiếp tục đi làm 10 năm nữa cũng đã là quá nhiều.\nĐường vẫn đỏ lòm, dòng xe từ từ lăn chậm chạp, ùn tắc, sắp tới giờ bắn pháo hoa, một số bạn ở cty mình còn ở lại tới giờ này đang đi tìm các vị trí có thể xem pháo hoa từ văn phòng công ty. Vài phút nữa là sẽ có bắn pháo hoa chào mừng đại hội đảng. Đúng là một thứ đồ chơi bóng bẩy giúp người ta háo hức được vài phút, quên đi cuộc sống “chuột đua”. Sun tài trợ tiền pháo hoa? Okie, Sun thật tốt, vậy họ có lợi ích gì không? Làm gì có ai cho ai cái gì miễn phí chứ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/01/23/ha-noi-lanh-qua/","summary":"\u003cp\u003eTối qua lúc đi ngủ, Mi còn mấy bài toán chưa làm xong, con gái dặn bố sáng mai gọi dậy sớm để làm nốt. Mình bảo con vào phòng master ngủ với mẹ cho ấm, bố còn ở ngoài phòng khách chờ anh Bi học xong. Mi kêu là “nhưng phòng đó ấm lắm con sợ con không dậy được”, bố bảo sẽ bế Mi ném ra phòng khách cho tỉnh ngủ. Kết quả là sáng hôm sau dù dậy từ 5h20, rồi gọi bi ngô dậy … nhẩy dây 20 phút, bố lại quên béng nhiệm vụ gọi Mi dậy. Không hề nhớ gì luôn. Tới khi hơn 6h30, vợ ra bảo là con gái đang khóc vì bố không gọi dậy sớm. Vào phòng Mi thấy đang ngồi ở bàn học, nước mắt rơi lã chã, bố lấy giấy lau nước mắt cho và an ủi “xin lỗi bố quên béng mất”, rồi gà bài giúp Mi làm cho nhanh. 7h ra khỏi nhà đi học, Mi dỗi bố không nói gì trên suốt quãng đường đi học, xong lúc gần tới trường còn tự với lên xem giờ trên điện thoại bố chứ không hỏi bố mấy giờ rồi. Đồng hồ thì cũng chả biết vứt đâu rồi, chiếc đồng hồ được tặng khi đi chạy về nhì. Hai đứa đều là vua làm mất đồ.\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội lạnh quá"},{"content":"\nsáng nay mình tỉnh khi đồng hồ còn chưa báo thức, nằm một lúc rồi báo thức kêu, dậy, đi chạy.\nra công viên chạy liên tục hơn 4km rồi dừng uống nước, rồi chạy liên tục tiếp cho tới khi đạt 10km. Chà mừng quá, cuối cùng mình đã có thể chạy liên tục được 10km lại gần như xưa rồi. 6 năm trước, những ngày đầu tiên thuê nhà ở N09 hồi mới vào tcbs, sáng sáng cũng lạnh như thế này, mình cũng ra công viên, chạy 10km dưới 60 phút, rồi về dắt con trai xuống sảnh, lên xe bus đi học, đưa vợ đi làm, rồi lại quay về đưa con gái đi học cách nhà 500m. Xong mới ra quán trà đá ở ngõ 219, ngồi uống cốc trà ấm hoặc cafe, ăn gói xôi, rồi đàng hoàng đi làm. Ngày ấy Bi Mi còn nhỏ xíu, và tối tối cả nhà nằm đọc truyện, ngủ cùng nhau trên cái đệm 2m*2.2m. Có những khoảng thời gian mà ta cứ nhớ mãi không thôi.\nsáng nay sau khi về mình tắm rồi đưa Mi đi học, đường hơi tắc một chút, nhưng cũng không sao cả, vừa tận hưởng sự đông đúc của Hà Nội (2km đi hết 17 phút), và nghe những lời vàng ngọc của một kênh youtube ẩn danh.\nnhững thứ hay như thế này thì phải nghe 3 lần hoặc hơn nữa.\nsáng mai có nên chạy tiếp 10km nữa không nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/01/13/sang-chay-bo-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/01/13/sang-chay-bo-2/image-5.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003esáng nay mình tỉnh khi đồng hồ còn chưa báo thức, nằm một lúc rồi báo thức kêu, dậy, đi chạy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003era công viên chạy liên tục hơn 4km rồi dừng uống nước, rồi chạy liên tục tiếp cho tới khi đạt 10km. Chà mừng quá, cuối cùng mình đã có thể chạy liên tục được 10km lại gần như xưa rồi. 6 năm trước, những ngày đầu tiên thuê nhà ở N09 hồi mới vào tcbs, sáng sáng cũng lạnh như thế này, mình cũng ra công viên, chạy 10km dưới 60 phút, rồi về dắt con trai xuống sảnh, lên xe bus đi học, đưa vợ đi làm, rồi lại quay về đưa con gái đi học cách nhà 500m. Xong mới ra quán trà đá ở ngõ 219, ngồi uống cốc trà ấm hoặc cafe, ăn gói xôi, rồi đàng hoàng đi làm. Ngày ấy Bi Mi còn nhỏ xíu, và tối tối cả nhà nằm đọc truyện, ngủ cùng nhau trên cái đệm 2m*2.2m. Có những khoảng thời gian mà ta cứ nhớ mãi không thôi.\u003c/p\u003e","title":"Sáng chạy bộ"},{"content":"Thì cần làm gì, chọn viết ở đâu?\nViệc lựa chọn nền tảng viết blog phụ thuộc rất lớn vào mục tiêu của bạn: Bạn muốn chỉ tập trung vào viết lách, muốn tùy biến giao diện sâu, hay muốn kiếm tiền từ độc giả?\nDưới đây là bảng so sánh chi tiết các nền tảng phổ biến nhất hiện nay, được chia theo nhóm nhu cầu:\n1. Nhóm “Tự do \u0026amp; Kiểm soát” (Self-hosted CMS) Dành cho người muốn sở hữu hoàn toàn dữ liệu, tùy biến giao diện và tính năng không giới hạn. Tự do luôn có giá của nó: tốn thời gian và tiền bạc nhất, nhưng bạn quyết định tất cả, và không lo bị bịt miệng.\nWordPress.org (Phổ biến nhất thế giới) Đây là tiêu chuẩn vàng cho các blogger chuyên nghiệp. Lưu ý khác với WordPress.com (bản thương mại hạn chế).\nƯu điểm: Tùy biến vô hạn: Kho giao diện (Themes) và chức năng (Plugins) khổng lồ. SEO tốt nhất: Có các công cụ hỗ trợ SEO mạnh mẽ (Yoast, RankMath). Quyền sở hữu: Bạn sở hữu 100% nội dung và dữ liệu. Nhược điểm: Cần kỹ thuật: Phải tự mua tên miền, thuê hosting và cài đặt (hoặc thuê người làm). Bảo trì: Phải tự cập nhật plugin, theme và lo vấn đề bảo mật. Chi phí: Hosting ($3-10/tháng) + Tên miền ($12/năm). Ghost (Hiện đại \u0026amp; Tốc độ) Một nền tảng mã nguồn mở mới nổi, tập trung vào trải nghiệm viết và kiếm tiền (membership).\nƯu điểm: Tốc độ cực nhanh: Được viết bằng Node.js, nhanh hơn WordPress nhiều. Tích hợp sẵn Newsletter: Gửi email cho độc giả và thu phí thành viên (subscription) được tích hợp sẵn trong core. Giao diện sạch: Tối giản, tập trung vào nội dung. Nhược điểm: Ít plugin và theme hơn WordPress. Cài đặt self-hosted (trên VPS) yêu cầu kiến thức kỹ thuật cao (Linux/Docker). Nếu dùng bản Ghost Pro (được lo trọn gói) thì giá khá cao ($9/tháng). 2. Nhóm “Viết ngay lập tức” (All-in-one Platforms) Dành cho người không muốn đụng vào kỹ thuật, chỉ muốn đăng ký tài khoản và viết.\nSubstack (Viết để xây dựng Newsletter) Lai giữa blog và email marketing.\nƯu điểm: Miễn phí bắt đầu: Không tốn tiền hosting. Mô hình Subscription: Rất dễ để bật tính năng thu phí người đọc. Hiệu ứng mạng lưới: Substack gợi ý blog của bạn cho người đọc của các blog khác. Nhược điểm: SEO kém: Khó lên top Google hơn so với Website riêng. Tùy biến kém: Giao diện các blog đều na ná nhau. Phí cao: Substack thu 10% doanh thu nếu bạn bật tính năng trả phí. Medium Nền tảng mạng xã hội dành cho bài viết dài.\nƯu điểm: Có sẵn độc giả: Bài viết hay sẽ được Medium phân phối tới hàng triệu người dùng. Giao diện đẹp: Trải nghiệm đọc và viết rất mượt mà. Nhược điểm: Không sở hữu độc giả: Bạn khó lấy được email của người đọc. Paywall: Người đọc phải trả tiền cho Medium mới đọc được hết bài (nếu bạn bật kiếm tiền). Khó kiếm tiền tại Việt Nam: Chương trình Partner Program hạn chế quốc gia (thường cần thủ thuật IP/Stripe). 3. Nhóm “Dành cho Lập trình viên” (Static Site Generators) Dành cho người rành công nghệ, thích sự gọn nhẹ và bảo mật tuyệt đối.\nHugo / Jekyll / Astro + GitHub Pages Ưu điểm: Miễn phí hoàn toàn: Host trên GitHub Pages hoặc Vercel/Netlify. Bảo mật tuyệt đối: Vì là trang tĩnh (HTML/CSS), hacker không thể tấn công cơ sở dữ liệu. Tốc độ: Nhanh nhất trong mọi nền tảng. Nhược điểm: Khó sử dụng: Phải biết dùng Git, Markdown, Command Line. Không có trình soạn thảo WYSIWYG trực quan (trừ khi cài thêm CMS phụ như TinaCMS). 4. Nhóm “Cộng đồng Việt Nam” Spiderum Ưu điểm: Cộng đồng người đọc Việt Nam chất lượng, thích hợp cho các bài viết quan điểm, tranh luận sâu. Dễ viral trong nước. Nhược điểm: Phụ thuộc hoàn toàn vào nền tảng, khó kiếm tiền trực tiếp, không xây dựng được thương hiệu cá nhân độc lập (tên miền riêng). Bảng tóm tắt so sánh Tiêu chí WordPress.org Ghost Substack SSG (Hugo/Jekyll) Đối tượng Mọi đối tượng, thích kiểm soát Blogger chuyên nghiệp, thích tối giản Người viết Newsletter Lập trình viên (Dev) Độ khó kỹ thuật Trung bình Cao (nếu tự host) Thấp (Dễ nhất) Rất cao Chi phí Hosting + Domain VPS hoặc $9+/tháng Miễn phí (thu % doanh thu) Miễn phí (thường chỉ tốn domain) SEO 5/5 (Rất tốt) 4.5/5 (Tốt) 2/5 (Kém) 5/5 (Rất tốt) Khả năng kiếm tiền Ads, Affiliate, Bán hàng Membership, Subscription Subscription Tự tích hợp Lời khuyên lựa chọn Nếu bạn muốn xây dựng sự nghiệp/thương hiệu lâu dài: Chọn WordPress hoặc Ghost. Đây là “ngôi nhà” bạn thực sự sở hữu. Nếu bạn muốn xây dựng danh sách email và bán nội dung: Chọn Substack (dễ) hoặc Ghost (chuyên nghiệp hơn). Nếu bạn là dân kỹ thuật (Dev) và muốn blog nhanh, nhẹ, miễn phí: Chọn Hugo/Jekyll host trên GitHub Pages. Nếu bạn chỉ viết cho vui và muốn có người đọc ngay: Chọn Spiderum hoặc Medium. Trên đây là một bài phân tích toàn diện tuyệt vời do gemini gen ra, vậy mình thêm được giá trị gì để đáng cho bạn đọc blog này? Okie giờ là phần mình viết. Nếu bạn là một nhà báo nhà văn bình thường, thì Substack là nhanh gọn nhẹ nhất, tập trung vào nội dung, và tương tác với độc giả, thay vì mấy thứ kĩ thuật linh tinh. A Thái vnhacker và Võ Hoàng Hạc cũng sang Substack viết lách, chắc hẳn Substack phải rất ưu việt. Mình cũng có một cái substack nhưng chả ai thèm sub =)) Nên cũng lười viết.\nViết lách cũng như đọc sách hay chạy bộ, không cần quá nhiều một lúc, nhưng sự đều đặn cực kì quan trọng và tạo nên sự khác biệt. À còn giống cả đầu tư nữa, cũng cần đều đặn và kiên trì. Thành Rome không xây trong một ngày. Quan trọng nhất là bắt tay vào và viết, vậy là được.\nCám ơn một số bạn đã bỏ thời gian quý báu đọc blog mình. Mình hứa sẽ chăm chỉ viết hơn (một chút).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/01/13/neu-nam-nay-2026-moi-bat-tay-vao-viet-blog/","summary":"\u003cp\u003eThì cần làm gì, chọn viết ở đâu?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eViệc lựa chọn nền tảng viết blog phụ thuộc rất lớn vào mục tiêu của bạn: Bạn muốn chỉ tập trung vào viết lách, muốn tùy biến giao diện sâu, hay muốn kiếm tiền từ độc giả?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDưới đây là bảng so sánh chi tiết các nền tảng phổ biến nhất hiện nay, được chia theo nhóm nhu cầu:\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch3 id=\"1-nhóm-tự-do--kiểm-soát-self-hosted-cms\"\u003e1. Nhóm “Tự do \u0026amp; Kiểm soát” (Self-hosted CMS)\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eDành cho người muốn sở hữu hoàn toàn dữ liệu, tùy biến giao diện và tính năng không giới hạn. Tự do luôn có giá của nó: tốn thời gian và tiền bạc nhất, nhưng bạn quyết định tất cả, và không lo bị bịt miệng.\u003c/p\u003e","title":"Nếu năm nay (2026) mới bắt tay vào viết blog?"},{"content":"\nbib chính chủ đã có\nvest nước đã mượn anh Khánh\nđèn đầu đã mượn Tùng coder\náo khoác không thấm nước có mũ trùm đầu canifa và coolmate, mưa to chắc toang nhưng mưa nhỏ vô tư\náo dài tay dự phòng – okie uniqlo heattech luôn\nđiện thoại đủ pin thì chắc hôm chạy phải tắt sóng và tập trung chạy, 16-18 tiếng không xài điện thoại.\nchăn bạc đã có trong bộ sơ cứu y tế\ndinh dưỡng: gel, nấm khô, tailwind, nói chung mang vừa phải cho đỡ nặng, ban tổ chức đầy đồ ăn\nmũ và khăn ống đã có, còi cũng có kèm trong vest nước.\nquần dài không cần lắm, gửi quần dài với áo khoác ở đích để mặc kẻo tối lạnh\ngăng tay: ok cần mua thêm\nkem chống nắng: vợ tài trợ\nkính râm: mới bị gẫy một gọng nhưng vẫn xài tốt\nđồng hồ: coros vợ tặng\ngậy: đã mượn anh Quang béo\ntiền mặt okie mang 5 tờ 20k chắc đủ xài.\nkem chống trầy xước thì sao nhỉ, thôi không cần.\nbăng dán cơ: chắc phải đi mua để dán đầu gối với lưng\nsạc dự phòng: không cần lắm, đem thêm nặng, nhưng cần thêm 4 cục pin AAA cho đèn đầu.\n2 năm trước cầm bib của anh em chụp nhờ, giờ đã chuẩn bị được cầm bib của chính mình, yeah yeah.\nHôm nay là 09/01, 21 ngày nữa thôi, giờ này ngày 30 chắc mình đang trên Mộc Châu, đã lấy bib buổi trưa và 8h30 tối thì đang xếp nốt đồ để đi ngủ, cho sáng hôm sau xuất phát. Kế hoạch là sẽ đi bộ chậm bằng gậy khi lên dốc, chạy khi xuống dốc, đi bộ nhanh khi đường bằng phẳng. Qua được cp2 trước 10h và qua cp4 trước 13:30 thì sẽ uống hammer recovery.\nHi vọng mọi thứ ổn và có thể đi bộ hết con đường đã chọn. Cố gắng hết sức và thuận theo ý trời :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2026/01/09/chuan-bi-cho-moc-chau-70/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2026/01/09/chuan-bi-cho-moc-chau-70/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebib chính chủ đã có\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evest nước đã mượn anh Khánh\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđèn đầu đã mượn Tùng coder\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eáo khoác không thấm nước có mũ trùm đầu canifa và coolmate, mưa to chắc toang nhưng mưa nhỏ vô tư\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eáo dài tay dự phòng – okie uniqlo heattech luôn\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđiện thoại đủ pin thì chắc hôm chạy phải tắt sóng và tập trung chạy, 16-18 tiếng không xài điện thoại.\u003c/p\u003e","title":"Chuẩn bị cho Mộc Châu 70"},{"content":"Thanh Trà Mi dạo này đột ngột có nhã hứng đan len, từ tuần trước đã hỏi xin mua len về đan, mấy lần rủ rê bố đi ra siêu thị để mua len. Mà mẹ bảo để mẹ đặt shopee nên đầu tuần này mới có len về, sau khoảng 30p tập đan thì kêu khó, bỏ không đan nữa, sau đó lại được bà huấn luyện, Mi lại đan say mê và không chịu đi ngủ, bố mẹ phải giục mới đi ngủ. Ngồi trên xe cũng đan len, mang cả tới lớp. Bố hỏi các bạn lớp con có ai biết đan không thì bảo có hai bạn cũng biết đan. Có vẻ khoái chí.\nPhí Minh Khôi thì không đan mà móc, nhưng Phí Minh Khôi đang bị phạt vì có bài tập, biết có bài tập mà không chịu làm, tới lớp bị ghi danh cả 4 hạng mục thiếu bài tập:\nVấn đề không phải là thiếu bài tập, vấn đề là biết luật rồi mà vẫn vi phạm, trong khi bản thân mình lại không phải là người ra luật. Đó là một sai lầm nghiêm trọng. Tối qua vợ mình kể là nó trốn về phòng, rồi kê giường, chèn cửa, không cho bố mẹ mở cửa từ ngoài. Mẹ phạt không cho đi học, bố thì bảo nếu tự tin đặt mục tiêu đi thi và đạt giải toán quốc tế tin quốc tế thì bố cho đi học. Thế là sáng nay trong lúc bố mẹ chưa dậy, ah thực ra là bố dậy lúc 5h gọi nó dậy, rồi bố đi ngủ tiếp =)) Bi ngô đã im ỉm trốn đi học. Mẹ gọi lên lớp, bắt đi về. Sau khi bố đưa em Mi đi học thì về đã thấy ngồi ở bàn học tự học bài. Bố đã thấy kế hoạch đi thi tin quốc tế, nhưng đọc chưa khả thi lắm, bố yêu cầu viết lại, các mục tiêu cần thêm các deadline vào. Sáng được mẹ giao cọ rửa hai wc. Rồi chiều thì lên quán chè nhà cô Hương rửa bát. Sau 3 tiếng đứng rửa bát thì được ăn một cốc milo đá bào. Có vẻ là một ngày làm việc hiệu quả.\nHôm thứ 7 nhà mình về Hưng Yên đám cưới đứa em họ, Bi Mi được chơi game và đi đám cưới vui như hội, quả đám cưới xịn nhất phố huyện Kẻ Sặt. Nhưng vì đám cưới thứ 7 và chủ nhật lại có lịch đi livestreams với hội cầu giấy park runner nên khối lượng luyện tập của mình tuần vừa rồi hơi hẻo, dưới 40km. Tuần này không biết có kéo lên 50km được không đây.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/12/30/thanh-tra-va-minh-khoi/","summary":"\u003cp\u003eThanh Trà Mi dạo này đột ngột có nhã hứng đan len, từ tuần trước đã hỏi xin mua len về đan, mấy lần rủ rê bố đi ra siêu thị để mua len. Mà mẹ bảo để mẹ đặt shopee nên đầu tuần này mới có len về, sau khoảng 30p tập đan thì kêu khó, bỏ không đan nữa, sau đó lại được bà huấn luyện, Mi lại đan say mê và không chịu đi ngủ, bố mẹ phải giục mới đi ngủ. Ngồi trên xe cũng đan len, mang cả tới lớp. Bố hỏi các bạn lớp con có ai biết đan không thì bảo có hai bạn cũng biết đan. Có vẻ khoái chí.\u003c/p\u003e","title":"Thanh Trà và Minh Khôi"},{"content":"22/12 là ngày cưới nên 21/12 (chủ nhật), vợ mình rủ nhà thằng bạn thân cưới cùng ngày (trước một năm) lên Hàm Lợn (chỗ hôm 20 mình vừa chạy 40km) để cafe, chụp ảnh kỉ niệm.\nTrong khi 3 người phụ nữ cafe chill chill thì 4 người đàn ông hùng hục leo đồi leo núi định chinh phục nóc nhà Hà Nội:\nSau khi leo hơn 400m chiều cao thì cân nhắc thời gian, lượng nước mang theo, mình quyết định động viên cả đoàn … đi về ăn trưa, để dành đỉnh cho lần sau chinh phục. Leo lên tới nơi mệt quá về muộn ăn uống lại khổ.\nCòn đây là chân dung con trai tuổi rắn leo núi như khỉ, đúng là nghề leo núi rồi, băng băng lên đỉnh bằng đôi dép lê không có tí ma sát nào, gần cuối đi xuống mới mượn gậy của bố.\nBi ngô là người chụp ảnh nên không có mặt ở ảnh này, thôi không sao bố đã ưu tiên có ảnh riêng một mình ở phía trên nhé.\nSau khi được giải ngố Hàm Lợn thì các đối tượng rất thích thú và quyết định sẽ thường xuyên lên đây hít thở oxy rừng thông. Tháng một lần hoặc hai tháng một lần.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/12/23/ki-niem-ngay-cuoi-o-rung-thong/","summary":"\u003cp\u003e22/12 là ngày cưới nên 21/12 (chủ nhật), vợ mình rủ nhà thằng bạn thân cưới cùng ngày (trước một năm) lên Hàm Lợn (chỗ hôm 20 mình vừa chạy 40km) để cafe, chụp ảnh kỉ niệm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong khi 3 người phụ nữ cafe chill chill thì 4 người đàn ông hùng hục leo đồi leo núi định chinh phục nóc nhà Hà Nội:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2025/12/23/ki-niem-ngay-cuoi-o-rung-thong/image-4-scaled.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSau khi leo hơn 400m chiều cao thì cân nhắc thời gian, lượng nước mang theo, mình quyết định động viên cả đoàn … đi về ăn trưa, để dành đỉnh cho lần sau chinh phục. Leo lên tới nơi mệt quá về muộn ăn uống lại khổ.\u003c/p\u003e","title":"Kỉ niệm ngày cưới ở rừng thông – Blog Thaimeo"},{"content":"Dự định: thứ 7 4h bắt đầu xuất phát, lên hàm lợn 5h bắt đầu chạy, chạy 50km trong 10 tiếng rồi về.\nChiều thứ 5: đặt mua muối, thanh năng lượng, bộ tailwind, hammer recovery từ An Tiến.\nTối hôm trước: luộc trứng, luộc khoai, xếp đồ. Đã đi mua một can nước lọc 5 lít, 3 chai pocari loại 1 lít. Chuối 5 quả.\nNgủ một mình vì hai mẹ con “không làm phiền”, mà hai mẹ con lại ngủ phòng khách, nên sáng hôm sau 4h dậy mình ăn nhẹ cái bánh mì, uống nước, pha bột tailwind vào bình mềm rồi kéo vội đồ ra ngoài, mang theo cả luna sandal và giầy hoka. Vội đi và không bật đèn to nên quên xừ một thứ quan trong chưa cho vào thùng đồ: đôi gậy.\nTiếc 10k phí đường Nội Bài nên quyết định đi cầu Nhật Tân, vừa đi vừa dò đường bực cả mình, vì trời tối om, đi theo gmap, ơn trời cũng đến được Trang Thiếu sau gần 1 tiếng, đỗ xe và xuất phát, trời còn tối om mà đèn thì mình lại chưa mượn/mua được. Đành xài tạm đèn pin, con đường sau mấy năm mới quay lại, nước lũ xói mòn khủng khiếp, cây đổ la liệt. Nói chung tiêu điều. Đi một lúc thấy hơi bất ổn: dù tiếng dế kêu và mùi sương lạnh rất thú vị, mà có mỗi mình cầm flash điện thoại đi lang thang thấy hơi hoang mang nên mình quay ra, đi dọc đường dân sinh có điện sáng cho yên tâm. Đi một tẹo thì họ cũng tắt đèn đường luôn, trời vẫn chỉ lờ mờ sáng. Okie, lên núi lại được rồi.\nĐây là cảnh một mình ta với cây cối côn trùng, cảm giác rất sung sướng. Như kiểu được bé lại, quay lại 30 năm thời còn ở Côn Sơn.\nSau khi loanh quanh được gần 4km thì trở về Trang Thiều lấy thêm nước. Bỗng thấy Trang Thiều nhộn nhịp như có hội, rất nhiều bạn trẻ lên đây ăn sáng, leo núi. Mình leo dây lên đồi rồi đi một mình tiếp, lại sướng:\nTrang Thiều có cho thuê gây, thấy cả một đống gậy cho các bạn trẻ lựa chọn, mình phân vân giữa thuê hay không thuê? Lần trước lên đây cần quái gì gậy mình và mọi người vẫn leo được mà, thôi không phải thuê, ý trời cho ta quên gậy là muốn ta gập khó hơn chút đây mà. Chiến.\nNhưng mà khó thật các ông ạ, có mấy con dốc dựng đứng, leo lên đã ghê leo xuống còn ghê hơn. Mình gần lên tới đỉnh Hàm Lợn thì thấy nước hơi ít, đành lộn lại lấy thêm nước để leo lại lần nữa. Có hai bạn trẻ leo cùng nhau, em gái thấy mình quay ngược lại còn hỏi thăm là anh lên tới nơi rồi à, mình kêu chưa nhưng cần về lấy nước, em ấy còn bảo em ấy có nước có thể chia cho mình. Nhưng mình cám ơn không lấy vì dự kiến leo 50km nên còn lộn đi lộn lại nhiều, không cần gấp lên đỉnh. Với lại lúc đó thấy sương mù cũng nhiều, mình muốn lên đỉnh lúc gần trưa cho đỡ lạnh và có view đẹp hơn.\nCòn vì một lý do đặc biệt là mình thấy hơi hơi … đầy bụng. Lần chạy 30km trước ở HN cũng phải chui vào toilet mất một lúc xả lũ. Lần này y như rằng, có vẻ bột tailwind làm dạ dày mình hơi bất ổn. Nhưng vào toilet xong thì yên trí hơn hẳn. Và lấy 2 chai nước, một quả chuối ăn đường. Tự tin leo lên đỉnh Hàm Lợn.\nNhiều lúc xuống dốc mình giả vờ pro, nghiêng người về sau, hạ thấp trọng tâm, chạy nhẹ, lại còn gật luôn miệng cám ơn mọi người nhường đường. Oh yeah, like a pro, thực ra là do anh ta quên gậy =))\nNói chung lên đỉnh này tầm 3 lần nữa thì mình thuộc đường trong lòng bàn tay luôn. Đoạn km26 tới km30 nghe theo google map đi bộ đường nhựa hơi ác mộng, xe ô tô phóng nhanh, đường hẹp và bụi, không có đường đi bộ. Lúc sau về lại được Trang Thiều, rửa cái mặt tỉnh cả người, lúc đó là km31 rồi, pha cái bộ recovery uống như đấm vào mồm, mà vẫn phải cố uống theo lịch trình. Có vẻ cũng có tác dụng.\nHôm nay trời khá mát, mình thì hốc nhiều nước quá nên bụng hầu như lúc nào cũng no nước, đi tè liên tọi, và nước tiểu thì khá trong, không có dấu hiệu thiếu nước. Cứ khoảng 1h là lại uống một viên BCAA+, kèm một viên muối. Bánh Lecka thì ăn được có 3 thanh, lúc trưa trưa đói, thèm ăn đồ ăn thật chứ không muốn nuốt bánh nữa nên từ đó về chiều không ăn lecka nữa. Trưa ăn được mấy cái nấm khô thấy khá là ngon. Chắc mình sẽ mang nấm đi Mộc Châu ăn đường. Gel thì ăn hai gói, thường những lúc ăn gel xong người sẽ thấy khoẻ hơn hẳn, nhưng vị ngọt khiếp của gel cũng không làm mình dễ chịu tí nào.\nĐể hoàn thành 50km thì mình dự đoán cần thêm tầm gần 3 tiếng nữa, nên thôi dừng ở 40km về cho sớm chợ, bàn chân cũng đau đau mỏi mỏi rồi, tập vậy là okie, thử nghiệm dinh dưỡng thành công. Mang 4 quả trứng ăn có 1, 5 quả chuối ăn được 2. Khoai thì mang 1.5 củ to đùng ăn được có 2 miếng nhỏ. Đúng là tinh thần sợ chết đói ngấm vào gen rồi.\nThôi đi ngủ tiếp cho phục hồi nào!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/12/20/len-ham-lon-chay-xong-roi-ve/","summary":"\u003cp\u003eDự định: thứ 7 4h bắt đầu xuất phát, lên hàm lợn 5h bắt đầu chạy, chạy 50km trong 10 tiếng rồi về.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiều thứ 5: đặt mua muối, thanh năng lượng, bộ tailwind, hammer recovery từ An Tiến.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTối hôm trước: luộc trứng, luộc khoai, xếp đồ. Đã đi mua một can nước lọc 5 lít, 3 chai pocari loại 1 lít. Chuối 5 quả.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgủ một mình vì hai mẹ con “không làm phiền”, mà hai mẹ con lại ngủ phòng khách, nên sáng hôm sau 4h dậy mình ăn nhẹ cái bánh mì, uống nước, pha bột tailwind vào bình mềm rồi kéo vội đồ ra ngoài, mang theo cả luna sandal và giầy hoka. Vội đi và không bật đèn to nên quên xừ một thứ quan trong chưa cho vào thùng đồ: đôi gậy.\u003c/p\u003e","title":"Lên Hàm Lợn chạy xong rồi về"},{"content":"Blog giờ đã có thể đăng ảnh trở lại.\nBài này chỉ để test việc upload ảnh.\nCòn đằng sau là:\ntriển khai một server mới, chạy docker compose triển khai caddy triển khai mariadb chọc một container wordpress vào db setup n8n auto upload lên wordpress cài tiếp một wordpress vào, vẫn chọc vào db mariadb hiện có bật lên, import lại dữ liệu backup từ blog ở server cũ sang destroy server cũ để tiết kiệm tiền. có vẻ rất nhiều ảnh trong media đã bị biến mất, thôi để từ từ tìm hiểu fix sau.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/12/11/chuyen-doi-blog-thanh-cong/","summary":"\u003cp\u003eBlog giờ đã có thể đăng ảnh trở lại.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2025/12/11/chuyen-doi-blog-thanh-cong/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài này chỉ để test việc upload ảnh.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCòn đằng sau là:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003etriển khai một server mới, chạy docker compose\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003etriển khai caddy\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003etriển khai mariadb\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003echọc một container wordpress vào db\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003esetup n8n auto upload lên wordpress\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ecài tiếp một wordpress vào, vẫn chọc vào db mariadb hiện có\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ebật lên, import lại dữ liệu backup từ blog ở server cũ sang\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003edestroy server cũ để tiết kiệm tiền.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003ecó vẻ rất nhiều ảnh trong media đã bị biến mất, thôi để từ từ tìm hiểu fix sau.\u003c/p\u003e","title":"Chuyển đổi blog thành công – Blog Thaimeo"},{"content":"Vậy là từ bài post lần trước tới giờ, mình vẫn không mở một trang tin tức nào để đọc hết. Trừng phạt bọn lá cải, tao không chơi với chúng mày nữa, xem ai chết nào.\nTất nhiên tao không chết rồi, không đọc báo lá cải đâu làm tao toi được.\nBlog này lởm khởm quá, không up ảnh lên được. Phải dịch chuyển sang server mới thôi.\nServer mới 6$/tháng đã setup thử một blog auto, mục tiêu là lấy bài free từ blinkist về và bảo gemini chuyển sang thứ tiếng anh mà mình đọc có thể hiểu được trên 80%, thứ tiếng anh của blinkist mình đọc chỉ hiểu 20%, đọc 3 câu là chán không đọc nữa.\nSimplicity – Die zehn Gesetze der Einfachheit\nSáng sáng mình vẫn đưa Mi đi học, chỉ mấy hôm nữa Mi chuyển trường là sẽ không được đưa đi học nữa, nên dù đường hơi xa và tắc, nhưng vẫn là khoảng thời gian happy.\nTrưa nào mình cũng đi bộ 1h dưới nắng (mùa đông), rồi mới đi ăn trưa.\nHôm 5/12 tcbs vừa tổ chức tiệc cuối năm, và trao cúp 5 năm, khá là đông đảo, rút cục mình cũng chày cối được tới ngày nhận cúp. Thành công rồi. Đi ngủ thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/12/09/van-khong-doc-tin-tuc/","summary":"\u003cp\u003eVậy là từ bài post lần trước tới giờ, mình vẫn không mở một trang tin tức nào để đọc hết. Trừng phạt bọn lá cải, tao không chơi với chúng mày nữa, xem ai chết nào.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTất nhiên tao không chết rồi, không đọc báo lá cải đâu làm tao toi được.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBlog này lởm khởm quá, không up ảnh lên được. Phải dịch chuyển sang server mới thôi.\u003c/p\u003e","title":"Vẫn không đọc tin tức"},{"content":"25/11: Minh Khôi bị phạt nặng vì vi phạm kỉ luật: thiếu bài tập toán văn tiếng anh hôm thứ hai, nhưng tối về không báo cáo bố mẹ. Thứ 3 tiếp tục thiếu bài tập văn. Tối thứ 3 bị xử lý.\nMình vẫn đi bộ buổi trưa ở công viên. Không mở một trang báo nào. Hẹn anh Quang đi bộ mà ổng kêu đau chân, bùng, dù trưa thứ hai nói chắc như đinh đóng cột là hôm sau sẽ đi cùng. Mình cho phép nghỉ ngơi hẹn hôm sau đi.\n26/11: Truy sát anh Quang bắt đi bộ. Lão đã đi được 2 vòng rưỡi công viên, và kêu “không hiểu sao lại có bọn đi 70km làm gì”. Mình mới lên lớp cho một bài, đại loại mình phân tích “mua bib chạy cũng giống như lệ phí thi cert, đâu có cần cert chúng ta vẫn tự học, tự bổ sung kiến thức, và làm việc được, nâng lương được, giống như việc tập chạy, rèn luyện sức khoẻ, không hề cần mua bib đi tới giải. Nhưng sao người ta vẫn bỏ tiền thi cert? Giống hệt việc bỏ tiền mua bib. Để có động lực, để chứng tỏ cam kết, và để … KHOE nữa”.\nChả hiểu bùi tai thế nào mà lão quyết định mai tiếp tục đi bộ với mình. Và đòi chinh phục 70k. Mình kêu 70k giải Mộc Châu tới thì no hope. Nhưng giải Cúc Phương tháng 04 cự li 42km thì ổn áp. Trong tầm chinh phục. Thế là lão quyết chí chinh phục cự ly 42 =))\nThay đổi nhanh thật, mới tuần trước còn ngồi trà đá cà khịa mình bỏ nghỉ trưa ra công viên đi bộ, mà giờ đã lao vào đường fomo.\nMình vẫn không mở trang báo nào hết. Hie hie. Dù đôi lần quán tính tí thì mở vneconomy hay vnexpress lên. Vẫn kìm hãm được.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/11/26/26-11-2025/","summary":"\u003cp\u003e25/11: Minh Khôi bị phạt nặng vì vi phạm kỉ luật: thiếu bài tập toán văn tiếng anh hôm thứ hai, nhưng tối về không báo cáo bố mẹ. Thứ 3 tiếp tục thiếu bài tập văn. Tối thứ 3 bị xử lý.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình vẫn đi bộ buổi trưa ở công viên. Không mở một trang báo nào. Hẹn anh Quang đi bộ mà ổng kêu đau chân, bùng, dù trưa thứ hai nói chắc như đinh đóng cột là hôm sau sẽ đi cùng. Mình cho phép nghỉ ngơi hẹn hôm sau đi.\u003c/p\u003e","title":"26/11/2025"},{"content":" Thành công: không hề đọc một tin tức nào, không hề mở bất kì một trang báo nào ra lướt, zê zê, cai báo không khó lắm. Tin tức thì vẫn tới tai mình thôi, các grp chat vẫn có các mem nhiệt tình gửi tin lên. Thành công nữa là đã rủ được một người anh ở cty mai đi bộ cùng ở công viên =)) Hôm nọ ông này còn rất cười cợt mình vụ buổi trưa ra công viên tập đi bộ. Xong trưa nay ổng ấy kêu đi tập gym buổi trưa, mình ngon ngọt gạ gẫm là ra cv đi bộ 5km với em, nhẹ nhàng hơn gym, lại có người nói chuyện, thế là đã ok gật đầu hẹn mai mang giầy đi bộ. Hôm nay onscreen vẫn hơi nhiều dù không đọc báo. Mai cần giảm tiếp thời gian onscreen. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/11/24/24-11-2025/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eThành công: không hề đọc một tin tức nào, không hề mở bất kì một trang báo nào ra lướt, zê zê, cai báo không khó lắm. Tin tức thì vẫn tới tai mình thôi, các grp chat vẫn có các mem nhiệt tình gửi tin lên.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThành công nữa là đã rủ được một người anh ở cty mai đi bộ cùng ở công viên =)) Hôm nọ ông này còn rất cười cợt mình vụ buổi trưa ra công viên tập đi bộ. Xong trưa nay ổng ấy kêu đi tập gym buổi trưa, mình ngon ngọt gạ gẫm là ra cv đi bộ 5km với em, nhẹ nhàng hơn gym, lại có người nói chuyện, thế là đã ok gật đầu hẹn mai mang giầy đi bộ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHôm nay onscreen vẫn hơi nhiều dù không đọc báo. Mai cần giảm tiếp thời gian onscreen.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e","title":"24/11/2025"},{"content":"Tuần trước mình đã có 6/7 ngày có hoạt động: leo cầu thang hoặc đi bộ (buổi trưa). Tuần này tiếp tục duy trì như vậy. Tăng cường độ lên một chút, vì chân có vẻ okie không đau mỏi.\nHôm nay mình đã onscreen điện thoại 7h23 phút, telegram 1h12p, threads 1h11p. Zalo 53p. Fb 52p.\nĐúng là một sự thất bại.\nBắt đầu cai nghiện từ ngày mai.\nHàng ngày sẽ viết blog để report.\nBình luận (2) Tú béo — 2025-11-24 06:29\n1 ngày bình thường onscreen của anh chỉ khoảng 1 tiếng thôi 🤪\nPhí Hồng Thái — 2025-11-24 15:19\nquá đỉnh.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/11/23/cai-nghien/","summary":"\u003cp\u003eTuần trước mình đã có 6/7 ngày có hoạt động: leo cầu thang hoặc đi bộ (buổi trưa). Tuần này tiếp tục duy trì như vậy. Tăng cường độ lên một chút, vì chân có vẻ okie không đau mỏi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay mình đã onscreen điện thoại 7h23 phút, telegram 1h12p, threads 1h11p. Zalo 53p. Fb 52p.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐúng là một sự thất bại.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBắt đầu cai nghiện từ ngày mai.\u003c/p\u003e","title":"Cai nghiện"},{"content":"Bản kế hoạch này tập trung vào sự tự động hóa để bạn có thể tập trung tối đa vào việc lựa chọn sách chất lượng và quảng bá kênh. Với ngân sách $35/tháng, bạn hoàn toàn có thể xây dựng một kênh học tập giá trị và chuyên nghiệp.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/11/17/test-101/","summary":"\u003cp\u003eBản kế hoạch này tập trung vào sự tự động hóa để bạn có thể tập trung tối đa vào việc lựa chọn sách chất lượng và quảng bá kênh. Với ngân sách $35/tháng, bạn hoàn toàn có thể xây dựng một kênh học tập giá trị và chuyên nghiệp.\u003c/p\u003e","title":"Test 101"},{"content":"Ơ còn 1.5 tháng nữa là năm 2025 trôi qua. Cám ơn vì mình vẫn khoẻ mạnh và đi làm (thuê), và có lương mỗi đầu tháng. Thực ra đó cũng không hẳn là tin vui, như kiểu mình bỏ 200k mua 5kg gạo, thì có cần biết ơn người trồng lúa nữa không nhỉ?\nCám ơn nhân duyên đã giúp mình gặp một số người thú vị, tốt bụng, dù hàng ngày dòng người ngoài đường, xe cộ bụi bặm của HN khiến mình phát điên, nhưng may vì còn một số người tốt nên đời cơ bản là vẫn tốt.\nThi thoảng, thực ra cũng khá thường xuyên vợ mình bị phát cáu chửi loại xạ Minh Khôi hoặc Thanh Trà, vì nói đi nói lại việc dọn phòng mà bọn nó chưa thấy bố mẹ cáu thì chưa chịu làm.\nMình đã kiếm được 10$ đầu tiên từ AI, nhỏ xíu nhưng cũng vẫn làm mình bất ngờ, vì nó thực sự là “thu nhập thụ động”. Định post ảnh lên khoe mà blog giờ lởm quá không còn post được ảnh nữa =)) Cuối tuần phải ngồi fix mới được. Đại loại cũng khá đơn giản thôi, mình lướt fb, thấy một người bạn hướng dẫn, mình làm theo: đăng kí tài khoản ở elevenlabs, đăng 30p ghi âm giọng nói của mình lên, tạo thành một giọng đọc trên đó cho mọi người sử dụng. Sau hình như hơn 2 tháng mới được 10 đô đầu tiên, xong phải tạo tài khoản payout rất chi vất vả. Rút cục cũng rút được tiền về ngân hàng TCB. Mọi người có thể thử đăng kí elevenlabs bằng link giới thiệu của mình. Có rất nhiều trò làm được với tool này, tập trung vào giọng nói, nó đọc cực kì tự nhiên, mình nghe hầu như không phân biệt được đó là máy đọc.\nNgoài ra thì mình còn phát hiện ra notebooklm quá là vi diệu, nó làm được nhiều thứ khủng khiếp để phục vụ việc học tập, nạp kiến thức, học theo cách mình muốn. Cả elevenlabs và notebooklm đều xứng đáng có hai bài giới thiệu riêng thật chi tiết.\nHôm nọ đang đứng chờ thang máy ở văn phòng thì sếp vào cùng, chém gió một lúc thì sếp lôi mình vào mấy group tập luyện và giao luôn cho chỉ tiêu chạy 70km ở Mộc Châu. Duyên đến thì khởi thôi ha ha. Điên cuồng luyện tập trong 2 tháng tới, xem có đi bộ được 70km trong 18 tiếng không nào. Đến đâu thì đến, nhưng luyện tập thì phải hết cỡ có thể cái đã.\n16/11 là sinh nhật Mi, mà dạo này Mi hơi lười nên mẹ chưa phê duyệt cho việc mua ghế xích đu. Đành phải hoãn lại và thử thách thêm … vài tuần nữa vậy. Mọi hôm Mi rất thích đi xe máy tới trường, nhưng hôm nay bố hỏi thì lại chọn ô tô, xong bố hỏi tại sao thì bảo con muốn ngủ thêm, đêm qua nằm mãi mới ngủ được. Mỗi khi tới trường Mi xuống xe rồi chào bố, xong có mấy hôm đi lên bậc thềm của lớp học rồi lại quay lại vẫy tay với bố tiếp, đáng yêu quá, bố muốn quay lại cảnh đó ghê mà sợ cầm điện thoại quay thì không an toàn cho lắm. Hôm nay cũng vẫy tay chào bố qua cửa kính sau khi đã đóng cửa xe. Vèo phát là hết lớp 4 lên lớp 5, rồi lên cấp 2. Sắp hoàn toàn không bế nổi nữa rồi.\nPhí Minh Khôi thì hôm qua bố in cho logo 4 trường cấp 3 top đầu. Và 2 slogan: https://photos.app.goo.gl/KGrEAhmdF4P3oR7y7\nSáng nay thấy dậy rõ sớm, mọi khi hơn 6h còn chưa chịu dậy toàn bố phải gọi. Dậy sớm ngồi máy tính, nhưng dù sao cũng vẫn là tiến bộ trong khâu … dậy sớm. Hôm nọ bị mẹ phạt đứng hành lang thì bỏ trốn đi mất tăm mất tích cả buổi chiều. Bố mẹ tất nhiên không đi tìm, tới tận 7h tối bố mới đi tìm thì thấy nó đang ở sảnh toà A và … ăn bim bim. Nó kêu sang trường nó chơi. Nhưng bố thì tin rằng nó vào hiệu sách … đọc truyện. Bỏ cả ăn trưa. Giờ phải xử phạt vụ này. Có lẽ là sẽ phạt dậy sớm 5h trong vòng 01 tháng liền, kèm rửa bát bằng tay mọi ngày. Còn một vụ nữa là ôm bạn gái, nhưng vội quá hết giờ rồi phải đi đón con cái đã. Note sau vậy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/11/14/14-11-2025/","summary":"\u003cp\u003eƠ còn 1.5 tháng nữa là năm 2025 trôi qua. Cám ơn vì mình vẫn khoẻ mạnh và đi làm (thuê), và có lương mỗi đầu tháng. Thực ra đó cũng không hẳn là tin vui, như kiểu mình bỏ 200k mua 5kg gạo, thì có cần biết ơn người trồng lúa nữa không nhỉ?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCám ơn nhân duyên đã giúp mình gặp một số người thú vị, tốt bụng, dù hàng ngày dòng người ngoài đường, xe cộ bụi bặm của HN khiến mình phát điên, nhưng may vì còn một số người tốt nên đời cơ bản là vẫn tốt.\u003c/p\u003e","title":"14/11/2025"},{"content":"Bình minh sáng nay nhìn từ cửa sổ nhà tắm. Thằng nhóc nhà mình khi bỏ nhà sang sân vận động trường trốn bố mẹ, làm mình chạy sang tìm, thấy nó đang ngồi phất phơ ở đó nên kệ nó đó và mình đi về còn đi làm. Ảnh cuối là các bạn cùng lớp của thằng nhóc nhà mình sáng nay tới báo công dâng báo, nhận phần thưởng vì là học sinh ưu tú.\nHôm nay là thứ 7. Nhịp sống Hà Nội vẫn thế, vội vã và ồn ào. Trời đã mát mẻ hơn nhưng vẫn nắng, nhất là buổi trưa thì khá gắt. Sáng mình đi làm qua ngã tư gần trường Nguyễn Siêu thì thấy xe ô tô của phụ huynh (mình đoán vậy) để tràn hết ra giữa ngã tư, thực sự rất kinh ngạc, vì kiểu để xe đó sẽ chiếm hết lòng đường. Đúng là luật chỉ dành cho kẻ yếu, còn kẻ mạnh thì edit lại luật thoải mái.\nTrưa về thì gặp một bà mẹ chạy xe máy kéo theo một xe cải tiến chở mấy cây mía, chắc có hàng bán nước mía, đặc biệt có một bé gái chỉ tầm lớp 2 lớp 3 ngồi phía trước xe. Cuộc sống mưu sinh thật vất vả.\nChiều thì đưa Mi đi học thêm và đón Mi về, đường Hồ Tùng Mậu phía đi vào nội đô lại đông hơn chiều đi ra, có lẽ người ta vào nội thành vui chơi giải trí.\nChẳng có gì mới, giờ đã giữa tháng 09, sắp hết năm 2025 rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/09/13/13-09-2025/","summary":"\u003cp\u003eBình minh sáng nay nhìn từ cửa sổ nhà tắm. Thằng nhóc nhà mình khi bỏ nhà sang sân vận động trường trốn bố mẹ, làm mình chạy sang tìm, thấy nó đang ngồi phất phơ ở đó nên kệ nó đó và mình đi về còn đi làm. Ảnh cuối là các bạn cùng lớp của thằng nhóc nhà mình sáng nay tới báo công dâng báo, nhận phần thưởng vì là học sinh ưu tú.\u003c/p\u003e","title":"13/09/2025"},{"content":"Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 8. Minh Khôi cần tự thiết lập kế hoạch chi tiết cho năm học, có lẽ cần hướng dẫn Minh Khôi dùng chatgpt/poe/grok/gemini.\nVà mỗi ngày mình có lẽ nên ghi âm 30 phút đều đặn, bất kì một thứ gì đó, để luyện giọng. Vì kể cả với elevenlabs, thì giọng của mình vẫn nên thực sự được luyện tập để mỗi ngày một tốt hơn. Mình đã xem những video thời đầu tiên Chao Vlogs quay youtube, những video thời đầu tiên web5ngay đăng podcast, giọng của họ chưa ấm áp, tròn trịa như bây giờ, tất cả đều qua những quá trình luyện tập liên tục không ngừng nghỉ. Mình cũng phải bắt đầu luyện tập thôi.\nMình còn cần luyện tập bình thản với mọi điều chưa vừa ý, nên như thế. Khi qua tuổi 30, gương mặt mình sẽ phản chiếu những suy nghĩ của mình, tất cả sẽ thể hiện lên gương mặt, tâm sinh tướng thật sự không hề sai chút nào.\n6 năm nữa Minh Khôi sẽ rời xa bố mẹ, đi khám phá thế giới, mình chỉ còn 6 năm để ôm cậu bé đó trong vòng tay. Thực ra không phải, có lẽ chỉ còn 1 năm, lên cấp 3 là không ôm vừa vòng tay nữa rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/08/01/august-2025/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay là ngày đầu tiên của tháng 8. Minh Khôi cần tự thiết lập kế hoạch chi tiết cho năm học, có lẽ cần hướng dẫn Minh Khôi dùng chatgpt/poe/grok/gemini.\u003cbr\u003e\nVà mỗi ngày mình có lẽ nên ghi âm 30 phút đều đặn, bất kì một thứ gì đó, để luyện giọng. Vì kể cả với elevenlabs, thì giọng của mình vẫn nên thực sự được luyện tập để mỗi ngày một tốt hơn. Mình đã xem những video thời đầu tiên Chao Vlogs quay youtube, những video thời đầu tiên web5ngay đăng podcast, giọng của họ chưa ấm áp, tròn trịa như bây giờ, tất cả đều qua những quá trình luyện tập liên tục không ngừng nghỉ. Mình cũng phải bắt đầu luyện tập thôi.\u003cbr\u003e\nMình còn cần luyện tập bình thản với mọi điều chưa vừa ý, nên như thế. Khi qua tuổi 30, gương mặt mình sẽ phản chiếu những suy nghĩ của mình, tất cả sẽ thể hiện lên gương mặt, tâm sinh tướng thật sự không hề sai chút nào.\u003cbr\u003e\n6 năm nữa Minh Khôi sẽ rời xa bố mẹ, đi khám phá thế giới, mình chỉ còn 6 năm để ôm cậu bé đó trong vòng tay. Thực ra không phải, có lẽ chỉ còn 1 năm, lên cấp 3 là không ôm vừa vòng tay nữa rồi.\u003c/p\u003e","title":"August 2025"},{"content":"Vạn sự khởi đầu nan\nGian nan đúng là hơi nản nản.\nHôm nay bố và Bi ngô đèo nhau trên xe máy vinfast evo200 đi mua 5 bao gạo st25. Giá 200k một bao. Với kế hoạch là sẽ đi gõ cửa từng nhà, khu chung cư có 300 nhà kiểu gì chả có nhà hết gạo cần mua, gạo đem tận cửa giá rẻ hơn siêu thị 10k/bao, còn không mua sao? Nhà ai chả cần ăn gạo?\nKế hoạch là thế, nhưng gõ cửa 2 nhà ở tầng mình thì một nhà không ăn loại gạo này, một nhà không mở cửa. Lên tầng 26 thì nhà gặp ở thang máy đã từ chối luôn, nhà 2604 thì không ai ở nhà, nhà 2602 thì báo là không nấu cơm, có giúp việc tới nấu và lo gạo nước luôn.\nMang xuống tầng 01 ngồi 30p không ai thèm đoái hoài. Có gì đó sai sai ở phương pháp. Để nghĩ cách điều chỉnh phương pháp xem sao. Có lẽ chưa đủ đem lại lợi ích cho người mua ;))\nBình luận (1) tufirelip — 2025-07-29 01:59\ne thấy st25 cũng có dăm bảy loại, phụ thuộc thương hiệu nữa. 5kg 200k thì giá cao, 10kg 200k thì cũng ok (có giá đó ko nhỉ?). Cá nhân em kể cả ăn st25 cũng chỉ ăn 1 nhãn hiệu duy nhất, mấy loại khác từng mua thử và không thích bằng, vẫn có khác biệt tương đối.\nVới rao trên group tiện hơn là hỏi từng phòng, người mua lại chủ động hơn nữa (giờ đào lửa nhiều, như e ai gõ cửa thì từ chối là chắc, mặt hàng nào cũng thế, người quen thì hên xui, mà quen thì lại ko gõ cửa).\nBtw sales cũng là 1 kỹ năng, hóng đọc thêm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/07/24/ban-gao-lay-tien-hoc-steam/","summary":"\u003cp\u003eVạn sự khởi đầu nan\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGian nan đúng là hơi nản nản.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay bố và Bi ngô đèo nhau trên xe máy vinfast evo200 đi mua 5 bao gạo st25. Giá 200k một bao. Với kế hoạch là sẽ đi gõ cửa từng nhà, khu chung cư có 300 nhà kiểu gì chả có nhà hết gạo cần mua, gạo đem tận cửa giá rẻ hơn siêu thị 10k/bao, còn không mua sao? Nhà ai chả cần ăn gạo?\u003c/p\u003e","title":"Bán gạo lấy tiền học steam"},{"content":"hôm qua là thứ hai\nmình xin nghỉ phép cả ngày, đưa bố mẹ, 4 đứa trẻ con về vườn vải ở Chí Linh chơi.\ndẫn 4 đứa đi leo bàn cờ tiên, ah ban đầu là 6 đứa, Mi ra tới cổng đã không chịu đi nữa vì đòi đi ô tô tới chùa, 5 đứa kia thì đòi đi bộ ra chùa. Mi quay về.\n5 đứa kia vào được sân chùa chụp kiểu ảnh, qua được giếng rửa chân, đi thêm 100 bậc thì chị Sumi không leo nữa, quay xuống. Rất tốt là 4 đứa còn lại đã lên đc đỉnh bàn cờ tiên. Trên đường đi khát nước quá mà không một ai bán hàng bán quán, cả đường lên chỉ có mấy người bọn mình, cảm giác cô đơn dã man khủng khiếp, và cũng tự do tự tại tuyệt vời. Em bé 7 tuổi Zuka khát nước tới mức đồng ý uống nước trong thùng rác, bảo bác là “mình sẽ đổ nước rửa miệng chai trước khi uống”, thật may không có chai nước nào trong thùng rác, và khi lên tới đỉnh thì may quá bàn thờ có cả đống nước, mình chắp tay xin một chai cho zuka uống, và Bi ngô tự xin một chai. Hứa sẽ trả lại các cụ trong lần tới quay lại Côn Sơn.\nLeo lên và leo xuống về tới nhà tận 2 tiếng, 2 tiếng kéo được bọn trẻ rời xa màn hình điện thoại. Mùa hè phải thế chứ, kể ra mà có phòng nghỉ rộng rãi hơn thì ở lại ngắm trăng ngắm sao nữa mới best, nhưng có lẽ phải đi lên núi cao hơn xa hơn để ngắm sao. Cảm giác nằm giữa trời đêm mùa hè nhìn lên vũ trụ lấp lánh, nếu tuổi thơ chưa từng trải qua cảm giác đó thì thật đáng tiếc, vì cuộc đời tuy dài nhưng tuổi thơ lại rất ngắn.\nvợ mình bẻ được một đống vải to đùng, lại hái cả một xe cút kít dứa, chất kín cả xe vải với dứa với bánh gai. Xong lái xe lên tới hn đã 8h30, ăn mì tôm xong hơn 9h. Vải rất ngon mà ăn nhiều thì nổi mụn. Thiệt là khó khăn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/06/24/ve-con-son-hai-vai/","summary":"\u003cp\u003ehôm qua là thứ hai\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emình xin nghỉ phép cả ngày, đưa bố mẹ, 4 đứa trẻ con về vườn vải ở Chí Linh chơi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003edẫn 4 đứa đi leo bàn cờ tiên, ah ban đầu là 6 đứa, Mi ra tới cổng đã không chịu đi nữa vì đòi đi ô tô tới chùa, 5 đứa kia thì đòi đi bộ ra chùa. Mi quay về.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2025/06/24/ve-con-son-hai-vai/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e5 đứa kia vào được sân chùa chụp kiểu ảnh, qua được giếng rửa chân, đi thêm 100 bậc thì chị Sumi không leo nữa, quay xuống. Rất tốt là 4 đứa còn lại đã lên đc đỉnh bàn cờ tiên. Trên đường đi khát nước quá mà không một ai bán hàng bán quán, cả đường lên chỉ có mấy người bọn mình, cảm giác cô đơn dã man khủng khiếp, và cũng tự do tự tại tuyệt vời. Em bé 7 tuổi Zuka khát nước tới mức đồng ý uống nước trong thùng rác, bảo bác là “mình sẽ đổ nước rửa miệng chai trước khi uống”, thật may không có chai nước nào trong thùng rác, và khi lên tới đỉnh thì may quá bàn thờ có cả đống nước, mình chắp tay xin một chai cho zuka uống, và Bi ngô tự xin một chai. Hứa sẽ trả lại các cụ trong lần tới quay lại Côn Sơn.\u003c/p\u003e","title":"Về Côn Sơn hái vải"},{"content":"55 năm đã trôi qua, căn nhà của Nobita và Doraemon vẫn rất hiện đại: Người Nhật là thiên tài “du hành thời gian”\nNhiều căn nhà sau vài năm đã phải “lột xác” mới theo kịp xu hướng nhưng cũng có không gian sống mà đặt ở thời nào cũng thấy hợp. Căn nhà của gia đình Nobita trong bộ truyện Doraemon đình đám thuộc nhóm thứ 2.\nDoraemon được tác giả Fujiko F Fujio ra mắt từ năm 1970 nên bối cảnh trong truyện, nhà cửa, nội thất,… cũng được lấy cảm hứng từ khung cảnh thời điểm đó. Đến nay đã 55 năm trôi qua nhưng căn nhà của Nobita vẫn không hề bị lỗi mốt, chứng minh sức mạnh vượt thời gian của phong cách tối giản kiểu Nhật: không màu mè, không cầu kỳ nhưng từng góc nhỏ đều có gu.\nNhìn từ ngoài vào, một biệt thự hai tầng, với những khung kính rộng, lối vào nhà nho nhỏ, và không cho ô tô vào nhà – quá là giống nhà của Thái Công ở Thảo Điền (lúc trước khi phá để cho xe vào phòng khách). Cửa từ đường vào nhà Thái Công đây các bạn.\nVào sảnh, có một thùng để ô, một tủ giầy kiêm nơi để chậu cây chậu hoa, một tấm gương, một bức tranh, phía dưới thấp hơn lát gạch, bên trên có thảm và sàn gỗ. Hết sức khoa học và hợp lý.\nTừ sảnh nhìn vào trong:\nNhìn thấy gì? Cầu thang, hành lang, rất nhiều cửa vào các phòng khác nhau, chứ không có chuyện mở cửa nhà lao ngay vào phòng khách. Chuẩn mực phong cách mà Thái Công theo đuổi rồi, từ ngoài nhà vào trong nhà nhất định phải có một cái sảnh, hành lang, power room – phòng rửa mặt kèm wc, ngăn cách hành lang chào khách đó với phòng khách bằng một cách cửa.\nThực ra đó không phải là phát minh phát kiến gì của Thái Công hết, nó là chuẩn mực của một phong cách thiết kế, như căn nhà một người Việt tại Úc, cũng vậy: cửa vào rồi tới hành lang, cầu thang, qua một lớp cửa nữa mới tới phòng khách. Người từ tầng hai muốn ra ngoài không có phải giáp mặt với khách đang ngồi ở phòng khách.\nwc cũng ở một phòng riêng biệt, chứ không liền kề giáp với bồn rửa mặt như chuẩn phong cách đô thị VN =))\nCái tiêu chuẩn wc ngăn ở khu riêng này mãi tớ năm ngoài 30 tuổi, được tcbs cho đi nghỉ dưỡng ở khách sạn 5 sao trong Nha Trang mình mới nhận ra, và xem Thái Công thì càng ngộ ra chân cmn lý luôn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/05/22/nha-cua-bo-me-nobita/","summary":"\u003cp\u003e55 năm đã trôi qua, căn nhà của Nobita và Doraemon vẫn rất hiện đại: Người Nhật là thiên tài “du hành thời gian”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhiều căn nhà sau vài năm đã phải “lột xác” mới theo kịp xu hướng nhưng cũng có không gian sống mà đặt ở thời nào cũng thấy hợp. Căn nhà của gia đình Nobita trong bộ truyện Doraemon đình đám thuộc nhóm thứ 2.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDoraemon được tác giả Fujiko F Fujio ra mắt từ năm 1970 nên bối cảnh trong truyện, nhà cửa, nội thất,… cũng được lấy cảm hứng từ khung cảnh thời điểm đó. Đến nay đã 55 năm trôi qua nhưng căn nhà của Nobita vẫn không hề bị lỗi mốt, chứng minh sức mạnh vượt thời gian của phong cách tối giản kiểu Nhật: không màu mè, không cầu kỳ nhưng từng góc nhỏ đều có gu.\u003c/p\u003e","title":"Nhà của (bố mẹ) Nobita"},{"content":"\nThằng nhóc trong ảnh, không phải mình, chắc chắn rồi.\nTấm ảnh này chụp năm 2017 – 8 năm rồi.\nThằng bé má phính năm xưa nay đã trở thành một teenager giàu cảm xúc mau nước mắt. Cứng đầu ngu ngốc cố chấp lười biếng ham chơi game. Biết làm một chút việc nhà, nhưng một tuần không tự hút bụi phòng một lần nào. Biết tự vấn bản thân nhưng cũng rất nhanh chóng bị cuốn theo các trò giải trí. Không đủ kiên nhẫn kiên trì kỉ luật.\nSau nhiều năm mình nhận ra, nếu bản thân mình không thể tự giữ kỉ luật, người khác sẽ thiết lập kỉ luật và buộc mình phải tuân theo. Nếu mình không đủ can đảm và quyết tâm xây ước mơ của bản thân, bắt buộc sau đó vì mưu sinh mình phải đi xây ước mơ thuê cho người khác, nhận đồng lương đủ sống qua ngày và không bao giờ giàu được, ngừng làm việc là lập tức chết đói ngay. Mình đã không nhận ra rằng, phải sở hữu doanh nghiệp, phải cảm đảm chấp nhận thử thách, can đảm chịu trách nhiệm cho doanh nghiệp của mình, thì mới có thể vượt lên cuộc đời làm thuê.\nSao mình không nhận ra sớm hơn? Mây mù nào đã che mất tầm nhìn?\n3 năm nữa thằng má phính kia sẽ phải thi lên lớp 10. 3 năm tiếp theo nữa là hết tuổi đi học phổ thông. 6 năm nữa thôi, cuộc đời nó mình sẽ không can thiệp được nữa. Tại sao mình lại cần can thiệp vào cuộc đời một ai đó? Mình đâu có nhu cầu đó. Mình chỉ muốn sống yên ổn ở một xó rừng hoặc một góc biển? Ai rồi cũng sẽ già, sẽ bệnh và sẽ chết. Cám ơn thầy Minh Tuệ đã nhắc lại những điều đó.\nBi ngô đi học lớp 6, đã bị phạt vì quên thẻ học sinh, bị phạt vì làm thiếu bài tập, bị phạt vì không mặc đúng đồng phục, bị phạt vì rất nhiều thứ, đi học muộn chẳng hạn. Được thưởng vì thi cuối kì điểm cao, được thưởng vì tích cực tham gia hoạt động bóng rổ, bóng đá, được thưởng vì tham gia văn nghệ … Đó là gì? Đó là cách nhà trường dạy cho bọn trẻ quen dần với cách thế giới vận hành. Cách tuân thủ kỉ luật của xã hội, bạn sống trong môi trường nào, bạn phải hiểu luật chơi của môi trường đó, tuân theo luật chơi và chơi giỏi thì được thưởng, không tuân theo luật thì bị phạt, chơi dở thì không có thưởng. Và thật sự thì nhà trường dạy con cái chúng ta cách trở thành một thế hệ lao động tiếp theo, những cần lao ngoan ngoãn cày cuốc cả đời để mua cái nhà cái xe, nuôi những đứa con. Nhà trường có dạy chúng suy nghĩ độc lập không? Dạy chúng theo đuổi ước mơ của bản thân chúng không? Dạy chúng cách đam mê khám phá kiến thức, dạy chúng cách học mọi thứ chúng thích? Dạy chúng tìm niềm vui của việc giải toán? Niềm vui của chơi nhạc? Niềm vui của lao động? Nếu nhà trường không dạy, không phải lỗi của họ, chúng ta phải tự dạy.\nTôi sẽ cố để dạy con tôi hiểu rằng: Nó có thể tự học mọi thứ – từ sách vở – từ internet. Nó cũng phải nghi ngờ mọi thứ – không một cuốn sách nào hay một người nào có thể đúng 100%. Một người có thể vừa tốt vừa xấu. Xấu với toàn xã hội nhưng người đó vẫn tốt với gia đình vợ con họ, thì họ là người tốt hay xấu? Xã hội không chỉ có trắng và đen. Rất nhiều màu xám.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/05/15/ket-thuc-nam-hoc-lop-6/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2025/05/15/ket-thuc-nam-hoc-lop-6/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThằng nhóc trong ảnh, không phải mình, chắc chắn rồi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTấm ảnh này chụp năm 2017 – 8 năm rồi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThằng bé má phính năm xưa nay đã trở thành một teenager giàu cảm xúc mau nước mắt. Cứng đầu ngu ngốc cố chấp lười biếng ham chơi game. Biết làm một chút việc nhà, nhưng một tuần không tự hút bụi phòng một lần nào. Biết tự vấn bản thân nhưng cũng rất nhanh chóng bị cuốn theo các trò giải trí. Không đủ kiên nhẫn kiên trì kỉ luật.\u003c/p\u003e","title":"Kết thúc năm học lớp 6"},{"content":"**TÔI:**Hồi nhỏ, cứ mỗi khi tới hè là mình được bố mẹ đưa về quê, ở với ông bà nội mấy tuần, rồi sang ở với ông bà ngoại mấy tuần, được ông nội dẫn ra sông học bơi, được đào giun, câu cá, tối trải chiếu nằm ở sân nhìn lên bầu trời đầy sao.\nBây giờ con mình sống ở Hà Nội, bầu trời đêm toàn ánh sáng từ đường phố, nhà cao tầng, tuyệt nhiên không thể ngắm sao trời. Về quê cũng vậy, vẫn là thành phố, và vẫn bị ô nhiễm ánh sáng không thể nhìn ngắm vẻ đẹp của vũ trụ.\nCon mình có thiệt thòi hơn mình không.\nAI:\nCâu chuyện của bạn thật đẹp – vừa dịu dàng, vừa buồn man mác. Và câu hỏi cuối cùng ấy… thật sự khiến người ta dừng lại suy nghĩ.\nCon bạn không thiệt thòi hơn, nhưng cũng không giống như bạn ngày xưa. Chúng đang lớn lên trong một thế giới rất khác – nơi có ánh đèn thành phố xuyên đêm, có máy tính bảng thay cho bãi sông, có trò chơi điện tử thay cho giun câu cá, có Netflix thay vì nhìn trời đếm sao.\nBạn có tuổi thơ gắn với thiên nhiên, còn con bạn đang có tuổi thơ gắn với công nghệ.\nNhưng điều làm nên tuổi thơ không phải là bối cảnh – mà là cảm giác được yêu thương, được tự do khám phá và có người đồng hành.\nBạn từng có ông bà, có bố mẹ đưa về quê.\nCon bạn có bạn – người đang nhớ lại những kỷ niệm xưa và tự hỏi liệu con mình có thiếu điều gì không.\nChính câu hỏi ấy, sự quan tâm ấy – là điều giúp tuổi thơ của con bạn trở nên đủ đầy theo một cách khác.\nNếu bạn muốn, vẫn có thể gieo lại vài hạt giống từ tuổi thơ xưa:\nMột lần cắm trại rừng quốc gia,\nMột đêm tắt điện thoại, bật đèn pin kể chuyện dưới màn trời,\nMột lần về vùng quê xa hơn – nơi ánh sáng chưa kịp nuốt mất bầu trời.\nKhông phải để “bù đắp”, mà để kết nối: giữa hai thế hệ, hai kiểu tuổi thơ, và cùng nhau tạo ra một điều gì đó thật riêng.\nTuổi thơ đẹp nhất… là tuổi thơ có ai đó nhớ về nó bằng cả trái tim.\nVà con bạn chắc chắn sẽ có một tuổi thơ như thế.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2025/04/11/tam-su-cung-ai/","summary":"\u003cp\u003e**TÔI:**Hồi nhỏ, cứ mỗi khi tới hè là mình được bố mẹ đưa về quê, ở với ông bà nội mấy tuần, rồi sang ở với ông bà ngoại mấy tuần, được ông nội dẫn ra sông học bơi, được đào giun, câu cá, tối trải chiếu nằm ở sân nhìn lên bầu trời đầy sao.\u003cbr\u003e\nBây giờ con mình sống ở Hà Nội, bầu trời đêm toàn ánh sáng từ đường phố, nhà cao tầng, tuyệt nhiên không thể ngắm sao trời. Về quê cũng vậy, vẫn là thành phố, và vẫn bị ô nhiễm ánh sáng không thể nhìn ngắm vẻ đẹp của vũ trụ.\u003cbr\u003e\nCon mình có thiệt thòi hơn mình không.\u003c/p\u003e","title":"Tâm sự cùng AI"},{"content":"25/11 Hùng bds paragon nhắn cho mình bảng hàng tầm 5 căn, giá từ 6.950 tới 7.250 tỉ một căn, 3pn, toà C Paragon.\nSáng 26/11 nhắn tin cho Thuỷ sale căn 2911 cho mình năm ngoái, khảo giá, tối 26/11 Thuỷ dẫn khách tới xem nhà. Khách ưng.\nTrưa 27/11 vợ mình đi xem hai căn ở Paragon, tối mình với vợ đi xem thêm một căn ở Paragon – chính là căn 1503. Ưng.\nTối muộn 27/11, khách mua tới kí hợp đồng, cọc 300 tr để mua căn 2911. Chốt bán.\nTrưa 28/11, tới văn phòng chủ đầu tư ở toà C Paragon để hợp đồng cọc 200tr căn 1503 toà C. Nhưng có điều khoản 3-5 ngày chốt lại với khách người Hongkong việc có bán hay không.\nAnh Khánh sale bên chủ đầu tư là đầu mối liên hệ.\nThứ hai ngày 02/12 mình nhắn hỏi, anh ấy kêu “mai chốt Thái nhé”. Hôm sau không một cuộc gọi một tin nhắn gì cả.\nTối muộn 05/12 anh Khánh gọi bảo có căn 803 chủ người Việt muốn bán, giá hơn 7 tỉ tí, sáng hôm sau tới xem nhà. Nhà rất đẹp, nội thất xịn. Nhưng anh Khánh hứa là căn 1503 99% sẽ bán giá 6.9, okie vậy chốt căn 1503 đi.\nVướng vụ rút sổ đỏ khỏi TCB nên mình không giục căn 1503, tới 9/12, vợ mình nhắn tin hỏi thì anh Khánh lại bảo “thứ 3 tuần sau chốt đó e, 99% vẫn ok thôi e”. Thứ 3 là hôm qua, anh Khánh cũng không gọi gì cho hai vợ chồng mình. Sáng nay mình gọi, thì ổng kêu “trưa anh gọi lại báo kết quả”, trưa, chiều, tối, cũng không gọi lại nhắn lại gì cả.\nTối mình đi ship bia cho GreenPark, tiện thể phi sang Paragon, bấm thang lên luôn tầng 17 toà A, bấm chuông nhà tổng giám đốc Trường, hỏi chuyện cho chuẩn chỉnh, đi qua mồm ông Khánh chẳng thấy tí uy tín nào nữa.\nBấm một chuông phát có người ra mở cửa luôn, đứa nhóc con mở cửa xong nó trốn luôn sau cánh cửa làm mình ngỡ cửa mở tự động =)) Hai vợ chồng tổng giám đốc đang ngồi sofa xem tivi, mình chào và hỏi có phải nhà anh Trường, ảnh kêu “VÂNG, có việc gì”, mình lại hỏi lại “cho em gặp anh Trường”, ổng ngồi đó mà mình không nhận ra, hôm ở văn phòng trông mặc đồ đi làm thấy oai phong vip pro quá, hnay ngồi nhà đồ hơi giản dị xấu trai hẳn không có nhận ra =)). Mình bèn giới thiệu mình là người mua căn 1503 toà C, sang hỏi tình hình căn hộ. Ảnh mời vào, và báo là chắc phải trả cọc, do bên kia cũng làm việc qua một công ty môi giới, họ cũng nắm dc thông tin sang năm có sổ đỏ, nên báo bán mà giờ lại rút không bán nữa. Nên không thể giao dịch được các căn có chủ người Hongkong nữa. Okie, chốt vậy, sáng mai 10h qua trả hợp đồng cọc, trả lại tiền.\nĐáng ra anh Khánh nói luôn là không mua được căn 1503, thì chắc là nhà mình đã chốt mua căn 803 rồi. Giờ căn 803 đã chuyển nhượng mất tiêu. Bực ghê luôn. Nhưng biết sao được, do duyên rồi, chưa có duyên với mấy căn 03. Do mình không quyết đoán, chẳng thể trách người khác được. Không mua được thì đi thuê có gì đâu mà sợ. Biết đâu sang năm các đại gia lại xây nhà ầm ĩ, làm giá nhà tụt đi ầm ầm, thế là lại lộc lá mua được nhà giá rẻ ha ha.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/12/11/mua-nha-hut/","summary":"\u003cp\u003e25/11 Hùng bds paragon nhắn cho mình bảng hàng tầm 5 căn, giá từ 6.950 tới 7.250 tỉ một căn, 3pn, toà C Paragon.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng 26/11 nhắn tin cho Thuỷ sale căn 2911 cho mình năm ngoái, khảo giá, tối 26/11 Thuỷ dẫn khách tới xem nhà. Khách ưng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrưa 27/11 vợ mình đi xem hai căn ở Paragon, tối mình với vợ đi xem thêm một căn ở Paragon – chính là căn 1503. Ưng.\u003c/p\u003e","title":"Mua nhà hụt"},{"content":"Bận như nào nhỉ, sáng thì đi thử xe Subaru, chiều thì phi lên 66 Hào Nam ngồi … lướt web, rồi có cao thủ Dương chuyên ngành thiết kế thi công nhà cửa tới giảng bài “phong thuỷ cơ bản”, nghe cũng khá thú vị và nhiều kiến thức mới mẻ:\nTối thì ăn lẩu nấm thịt bò, lấy sức cho sáng hôm sau Dung và Bi chạy … 5km giải Viettel. Diễn ra ở cửa sân vận động Mỹ Đình có vẻ là một nơi xuất phát rất hợp lý, rộng rãi, để xe ô tô thậm chí còn không mất tiền vé. Vì 7h sáng xuất phát nên 6h kém Bi ngô đã dậy rồi, chuẩn bị tư trang, ăn uống. Chạy có 5km nên cũng khá nhanh, tí là xong. Như mọi khi thì Bi ngô vẫn về đích trước mẹ, lần sau bố sẽ ốp chạy 10km cùng bố =))\nChạy xong về đích mệt quá gục một lúc, chưa biết điều hoà khí huyết, còn non và xanh.\nHôm chủ nhật cũng là ngày 1/12, đúng sinh nhật của Bi ngô, nên anh ta mời mấy người bạn thân từ lớp 5 tới nhà chơi, định mời thêm 2 bạn mới nữa nhưng các bạn bận đi học thêm nên rút cục là chỉ có 4 đứa con trai. Buổi trưa trong lúc cậu ta tiếp bạn ở nhà thì bố mẹ phải lóc cóc chạy ra Homèfarm và ra chợ mua thịt, nấm, dứa, rau về làm bữa thịt nướng. Định mua sốt nấm về chấm mà vợ bảo ở nhà còn, mới mua, về nhà thì tìm mãi không thấy, làm mình lại phải lộn ra một lần nữa để mua lọ sốt về phục vụ việc chấm thịt nướng. Ăn uống tới 1h30 chiều thì xong, nghỉ ngơi một lúc rồi đưa 5 đứa trẻ con ra cung thiếu nhi Hà Nội, cho bơi. Dưới đây là quang cảnh và giá vé của bể bơi:\nBơi tới 4h30 thì gọi Đăng, Dương lên, bố tới đón. 5h20 thì mẹ Gia Huy tới đón.\nCũng tầm 5h thì Vinh Hương cho Lâm và Vĩnh Thái ra cung thiếu nhi chơi, bọn trẻ con lâu lắm mới gặp nhau, chơi rất vui, mãi tới gần 6h thì về nhà mình gọi đồ ăn và uống trà, cho bọn trẻ con chơi tiếp.\nKết thúc một ngày nhiều hoạt động bận rộn bằng việc đi ngủ sớm để hôm sau tiếp tục đi học đi làm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/12/02/cuoi-tuan-ban-ron/","summary":"\u003cp\u003eBận như nào nhỉ, sáng thì đi thử xe Subaru, chiều thì phi lên 66 Hào Nam ngồi … lướt web, rồi có cao thủ Dương chuyên ngành thiết kế thi công nhà cửa tới giảng bài “phong thuỷ cơ bản”, nghe cũng khá thú vị và nhiều kiến thức mới mẻ:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2024/12/02/cuoi-tuan-ban-ron/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTối thì ăn lẩu nấm thịt bò, lấy sức cho sáng hôm sau Dung và Bi chạy … 5km giải Viettel. Diễn ra ở cửa sân vận động Mỹ Đình có vẻ là một nơi xuất phát rất hợp lý, rộng rãi, để xe ô tô thậm chí còn không mất tiền vé. Vì 7h sáng xuất phát nên 6h kém Bi ngô đã dậy rồi, chuẩn bị tư trang, ăn uống. Chạy có 5km nên cũng khá nhanh, tí là xong. Như mọi khi thì Bi ngô vẫn về đích trước mẹ, lần sau bố sẽ ốp chạy 10km cùng bố =))\u003c/p\u003e","title":"Cuối tuần bận rộn"},{"content":"Cụ thể là khách sạn Marriot. Đỗ Đức Dục.\nHà Nội hôm nay hơi bụi, mà thực ra là rất rất bụi, tím lịm như này:\nĐức péo team leader của mình tới đón mình đi “test xe” – subaru forester bản cao nhất. Xe xịn thật, mắc hơn outlander tầm 200tr mà ngồi sướng hơn hẳn, êm, đi qua chỗ sóc nhẹ nhàng, không cục cục gắt như Out, cốp điện ghế điện, khoang lái cao cấp, kính thoáng, góc A tầm nhìn quá thoáng, dễ lái. Nhưng chỉ có 5 chỗ. Và gương hậu cũng bé hơn Out ahihi.\nQuay lại chuyện cafe, chả là hai thằng đã hẹn nhau từ lâu lắm rồi, là có dịp rảnh sẽ vào thử ks Marriot cafe, xem nó chanh xả ra sao. Hôm nay tầm 8h30 bọn mình vào đó, siêu vắng, mới có một bàn có 4 ông khách ngồi. Nhân viên mặc đồ như công sở ra tư vấn chọn đồ, sau đó lặn mất tăm 20p không thấy mang đồ ra, cũng chả mang nước lọc ra, đang định gọi càm ràm thì họ mang nước ra và bảo “đồ bọn anh hơi bị nhiều chi tiết nên bọn em phải làm hơi lâu một tí”, ờ, mỗi món 180k/cốc cơ mà.\nVà đây là cốc cafe kem muối:\nChắc thấy nếu chỉ có cafe với kem muối mà lấy 180k thì hơi quá nên họ cho thêm một hũ mứt gì đó, ăn cũng tàm tạm.\nCòn ly của mình mới bất ngờ, coldbrew với lá hương thảo thôi, các quán khác 50k đã là cao, ở Marriot 180k, vậy phải có gì chứ nhỉ?\nNgoài ba cọng hương thảo cực thơm, dâu tây thái lát nhỏ, 3 lát cam vàng, còn có mấy quả blueberry bổ đôi, và một cục đá lạnh cực kì to, rỗng giữa làm thành cái cốc, họ đổ cafe vào cái cốc đá đó, và bảo 4-5 tiếng cốc đá đó mới tan, thật ấn tượng pha uống cafe trong cục đá :))\nMột lúc sau ly đá đó sẽ trong suốt dần dần thế này\nNói chung là cũng xứng đáng để một năm một lần đưa vợ tới đây … ngắm cảnh.\nBình luận (2) Tú béo — 2024-12-02 03:07\nGhê nhề! Xa hoa quá\nPhí Hồng Thái — 2024-12-02 06:03\nđưa Quỳnh vào trải nghiệm ngay\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/11/30/cafe-o-khach-san/","summary":"\u003cp\u003eCụ thể là khách sạn Marriot. Đỗ Đức Dục.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHà Nội hôm nay hơi bụi, mà thực ra là rất rất bụi, tím lịm như này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2024/11/30/cafe-o-khach-san/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐức péo team leader của mình tới đón mình đi “test xe” – subaru forester bản cao nhất. Xe xịn thật, mắc hơn outlander tầm 200tr mà ngồi sướng hơn hẳn, êm, đi qua chỗ sóc nhẹ nhàng, không cục cục gắt như Out, cốp điện ghế điện, khoang lái cao cấp, kính thoáng, góc A tầm nhìn quá thoáng, dễ lái. Nhưng chỉ có 5 chỗ. Và gương hậu cũng bé hơn Out ahihi.\u003c/p\u003e","title":"Cafe ở khách sạn"},{"content":"Ngày này năm 2016, sáng sớm, Xuta Le nghe điện thoại, và báo với mình rằng “vợ mình sắp đẻ”, bay về gấp (hồi đó mình và Xuta đang ở Sài Gòn, đi công tác, hai thằng ngủ ở một khách sạn nhỏ cạnh công viên Lê Văn Tám). Loằng ngoằng lên web đặt vé tới 3h mới vào được bệnh viện bưu điện ở Linh Đàm. Đáng ra thông minh hơn thì cứ chạy thẳng ra sân bay, chuyến nào sắp bay thì quẹt thẻ một phát lên máy bay luôn. Lúc sau ngẫm lại mới phát hiện ra điều đó, cần bay gấp mà còn lên web đặt vé đúng là ngu ngok.\nEm bé Mi – cô con gái nhỏ của tôi giờ đã tròn 8 tuổi. Vẫn tuyệt đối không ăn hoa quả, không sờ vào hoa quả, không uống nước hoa quả. Gầy bé gần nhất lớp nhưng chạy vẫn rất nhanh, trường có hội thi thể thao còn tham gia cả đội kéo co :)) Năm ngoái chạy được giải ba của khối 2. Năm nay được giải nhì nữ của khối lớp 3.\nSáng sáng, bố gọi dậy đi học vẫn nằm lì ra mãi không chịu dậy. Hồi xưa bé đi học mẫu giáo, mỗi lần bố đưa đi học, phóng xe máy từ hầm Coma6 lên, lúc nào em bé cũng vòng tay ôm bố rất chặt, đi chỉ 600m là ra trường Kid House, rồi bố đi làm. Giờ thì sáng sáng bố đều đưa quãng đường 6km từ nhà tới trường, mà em bé giờ hơi lớn rồi không còn vòng tay ôm bụng bố nữa.\nHà Nội lâu lắm không mưa, mùa này là mùa khô ở miền bắc, ít mưa và trời bụi bặm. Mình bị ốm lay lắt đã hơn tuần rồi, đầu tiên là cúm, chảy nước mũi, hắt xì hơi liên tục. Tới lúc hết chảy nước mũi hết hắt xì hơi thì lại hơi đau họng, rồi nhức đầu, đỉnh điểm là sáng hôm thứ 5 bị chóng mặt, 6h15 dậy định đưa bọn trẻ con đi học như mọi ngày thì chóng mặt quá, nhìn lên trần nhà cứ thấy trần nhà xoay xoay, sợ hãi. Vợ phải đưa bọn trẻ con đi học, mình định nằm tới 8h30 rồi dậy đi làm, mà 8h30 vẫn quay quay, đành phải xin nghỉ sáng. Cố gượng đi làm nhưng cơ bản là không làm được gì mấy. Sáng thứ 6 vợ vẫn đưa bọn trẻ con đi học. Chiều hôm qua thì mình vào viện kiểm tra, lấy máu xét nghiệm các chỉ số, bác sĩ bảo bình thường, chỉ là mệt mỏi sau khi bị dính một chủng cúm nào đó thôi.\nNói chung là cũng hơi hoang mang, giờ mà không đi làm được nữa thì kế hoạch là thế nào? Mình trong những ngày yếu ớt này nhận ra, khi ta khoẻ mạnh, vui vẻ, đủ đầy kinh tế, thì ta rất dễ dàng để cư xử lịch sự, dễ chịu, kiên nhẫn. Còn khi đang nhức đầu, ai giao task gì đảm bảo rất dễ cáu. Lúc bạn vui, bạn cư xử tốt là bản năng, lúc bạn không khoẻ, bạn vẫn cư xử tốt được, đó đúng là một sự rèn luyện.\nĐây là con Carpypara mà Mi đã phải học hành làm rất nhiều nhiệm vụ mới có được, sau khi ôm ấp được một thời gian thì em nó đã được cho nằm úp mặt lên sofa như thế này =)) Tất nhiên – như một em capipara đỉnh kao – em nó không hề phàn nàn gì và nằm úp mặt rất thoải mái.\nBình luận (1) Tú béo — 2024-12-02 03:05\nCapybara nhé!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/11/16/16-11-2024/","summary":"\u003cp\u003eNgày này năm 2016, sáng sớm, Xuta Le nghe điện thoại, và báo với mình rằng “vợ mình sắp đẻ”, bay về gấp (hồi đó mình và Xuta đang ở Sài Gòn, đi công tác, hai thằng ngủ ở một khách sạn nhỏ cạnh công viên Lê Văn Tám). Loằng ngoằng lên web đặt vé tới 3h mới vào được bệnh viện bưu điện ở Linh Đàm. Đáng ra thông minh hơn thì cứ chạy thẳng ra sân bay, chuyến nào sắp bay thì quẹt thẻ một phát lên máy bay luôn. Lúc sau ngẫm lại mới phát hiện ra điều đó, cần bay gấp mà còn lên web đặt vé đúng là ngu ngok.\u003c/p\u003e","title":"16/11/2024"},{"content":"\nNgày xưa thì chả sao, dạo một năm trở lại đây, định vị iphone trên tầng 27 thường đẩy bay mọi người ra sông Hồng, hồ Tây, hoặc đâu đó rất ngớ ngẩn và random. Android thì lại không bị.\nNgay khi xuống sảnh tầng 1, mọi chuyện lại bình thường như thế này:\nVà rồi khi bạn đang ở cày như chó ở văn phòng, trong tâm trí mọi người, bạn đang lang thang chơi bời ở Hồ Tây.\nCũng không sao cả, cuộc đời mà, chúng ta luôn phải đối mặt với những khó khăn như thế. Càng ngày mình càng nhận ra, thầy Minh Tuệ buông bỏ tài sản, cạo tóc bỏ dép, mang theo ba y một bát, đi dọc đi ngang, đúng là để trừ bỏ tham sân si.\nMình chưa thể buông tất cả bỏ đi như thầy, đành phải tu theo một cách khác. Đi làm chính là đi tu, ở nhà cũng chính là đi tu. Không cáu với đồng nghiệp chính là tu. Không to tiếng với ai chính là tu. Mình chỉ là hạt cát, kiến thức mình có quá nhỏ bé. Sân si mình còn nhiều, làm sao để buông dần.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/10/18/cay-ngay-thi-thuong-hay-chet-dung/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2024/10/18/cay-ngay-thi-thuong-hay-chet-dung/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgày xưa thì chả sao, dạo một năm trở lại đây, định vị iphone trên tầng 27 thường đẩy bay mọi người ra sông Hồng, hồ Tây, hoặc đâu đó rất ngớ ngẩn và random. Android thì lại không bị.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2024/10/18/cay-ngay-thi-thuong-hay-chet-dung/image-2.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgay khi xuống sảnh tầng 1, mọi chuyện lại bình thường như thế này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2024/10/18/cay-ngay-thi-thuong-hay-chet-dung/image-3.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVà rồi khi bạn đang ở cày như chó ở văn phòng, trong tâm trí mọi người, bạn đang lang thang chơi bời ở Hồ Tây.\u003c/p\u003e","title":"Cây ngay thì thường hay chết đứng"},{"content":"Mình tham gia linkhay.com từ 2009, hồi đó làm với anh Nam, anh giao nhiệm vụ nghiên cứu linkhay để cài DIGG, thực ra hồi đó linkhay cũng xài mã nguồn của DIGG, nhưng đội ngũ mạnh mẽ của linkhay đã cải tiến DIGG rất nhiều, tạo ra một sản phẩm sống được gần 15 năm, với nhiều hoạt động offline.\nTừ linkhay, sinh ra một nhóm trên telegram, mình xài telegram từ rất sớm nên tham gia nhóm đó, chat trong nhóm thì quen rất nhiều người trên cả nước, chủ yếu ở HN và SG. Và quen Lành ở nhóm đó. Tới 2016 tình cờ Lành khai trương nhà hàng đúng dịp mình vào SG công tác, và mình có qua quán “chúc mừng”, thực ra là ăn nhậu chùa mà không phải trả tiền ha ha ha. Sau đó thì mình cũng dẫn vợ mình qua quán đó ăn tôm hùm, dẫn công ty qua quán đó ăn liên hoan chia tay. Hồi 2023 đi xuyên Việt lúc vào SG cũng vào Sky Garden, Lành nó mang đống sâm tươi ướp đá ra nhậu cùng rồi gọi bánh mừng sinh nhật.\nSau đó thì mình bán được cho Lành gói server 12 tháng, để làm website cho bia nguoiyeucu.com\nBằng đi hơn 1 năm, chẳng liên lạc gì, bỗng một hôm nó vào chat kêu gia hạn host, mình lúc đấy quên xừ mất là đang bán host cho nó, mãi mới hiểu ra là nó cần gia hạn con server.\nChat loằng ngoằng một hồi thế là mình ok, làm đại lý bán bia thử xem, liên hệ quán chè 4Seasons 66 Hào Nam của Vinh Hương để mượn kho chứa. Lấy thử 200 thùng bia.\nHôm qua 7h tối đi làm về chạy từ cty lên 66 Hào Nam để ship 3 đơn, 2 đơn gọi ship, một đơn tự mình chở 3 thùng.\nHôm nay thì về nhà ăn bát cơm, rồi lái xe lên lấy 15 thùng bia về. Giao cho mấy anh em gần nhà.\nTừ ngày kia chắc phải tổng hợp nhu cầu của khách, rồi bàn giao phương án ship, giao, chat với khách cho vợ mình cho nó chuyên nghiệp.\nThực ra với giá ngang Ken, thì bia này mình thấy uống thơm hơn Ken, có vài lon trong tủ lạnh, thi thoảng uống cũng okie, không quá ưu việt, nhưng là hàng Việt, bia tự nấu, dòng bia ale. Vì đã mua, đã uống, thấy ổn, nên mình bán thứ mình xài.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/10/04/ban-bia/","summary":"\u003cp\u003eMình tham gia linkhay.com từ 2009, hồi đó làm với anh Nam, anh giao nhiệm vụ nghiên cứu linkhay để cài DIGG, thực ra hồi đó linkhay cũng xài mã nguồn của DIGG, nhưng đội ngũ mạnh mẽ của linkhay đã cải tiến DIGG rất nhiều, tạo ra một sản phẩm sống được gần 15 năm, với nhiều hoạt động offline.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTừ linkhay, sinh ra một nhóm trên telegram, mình xài telegram từ rất sớm nên tham gia nhóm đó, chat trong nhóm thì quen rất nhiều người trên cả nước, chủ yếu ở HN và SG. Và quen Lành ở nhóm đó. Tới 2016 tình cờ Lành khai trương nhà hàng đúng dịp mình vào SG công tác, và mình có qua quán “chúc mừng”, thực ra là ăn nhậu chùa mà không phải trả tiền ha ha ha. Sau đó thì mình cũng dẫn vợ mình qua quán đó ăn tôm hùm, dẫn công ty qua quán đó ăn liên hoan chia tay. Hồi 2023 đi xuyên Việt lúc vào SG cũng vào Sky Garden, Lành nó mang đống sâm tươi ướp đá ra nhậu cùng rồi gọi bánh mừng sinh nhật.\u003c/p\u003e","title":"Bán bia"},{"content":"hôm nay fb báo có một người thêm mình vào danh sách bạn bè, ai? Ồ, một đồng nghiệp, nhưng không phải đồng nghiệp bình thường – một người “đẹp nhất TCBS”. Mình vào tcbs đã hơn 4 năm, nhưng thực ra mình không rõ tên chị ấy là gì, vì làm việc hoàn toàn không liên quan tới nhau. Chị ấy là tầng lớp elite, team chanh xả gần nhất công ty. Còn mình thì tầng lớp công nhân, ôi thôi gần như đáy xã hội cmnl. Thế thì liên quan tới nhau làm gì. Thi thoảng đi cùng thang máy hoặc lướt qua ở trong văn phòng thì okie, thấy mặt quen quen thôi. Không biết tên. Cho tới đợt đi team building cả công ty hơn 500 người ở Đà Lạt năm vừa rồi, tới lúc ra sân bay chờ bay về HN, trời mưa to như trút, mưa trắng xoá sân bay Liên Khương, cả đoàn nằm vạ vật khắp nơi trong sân bay vì máy bay phải chờ mưa ngớt mới hoạt động, mưa to quá không cất cánh được. Mình bèn nhanh trí tìm một nơi thật vắng vẻ, có ổ cắm điện, để cắm sạc điện thoại. Khu vực đó sau đó sau đó khá đông đúc và hot hit vì sân bay này không phải ổ cắm nào cũng có điện, ổ mình chiếm cứ là một trong số ít các ổ có điện. Ah đó là chuyện sau đó, khi mọi người có nhu cầu sạc, còn lúc trước, khi chỗ mình ngồi chờ còn vắng vẻ, mình thấy một bác lao công lau dọn sân bay, bác rất là già rồi, nhìn qua thì đáng ra với dáng vẻ đó không còn nên đi làm nữa. Lúc đó là 2h hơn buổi chiều, bác một ngồi một góc khuất, lấy túi cơm ra ăn cơm, cơm của bác đựng trong cái túi bóng nilon loại dùng 1 lần màu đỏ đỏ mà khi đi chợ mua đồ các bà bán hàng ở chợ hay cho chúng ta. Nhìn rất là thương. Nhưng mình chỉ nhìn và thương thôi. Còn “người chị đẹp nhất TCBS”, mình bỗng thấy chị tới ngồi cạnh bác, hỏi thăm một lúc rồi chị lấy trong túi một ít tiền tặng bác lao công, hơi xa nên mình không nhìn rõ số tiền, nhưng hành động của chị làm mình ấn tượng sâu sắc, và quyết tâm sẽ phải “làm thân” với chị, vì chị quá đẹp. Nhìn bên ngoài chị cũng bình thường, giản dị, thậm chí là hơi giản dị quá so với mức lương của chị (đoán thôi, cty mình cấm xem lương đồng nghiệp :)) ).\nĐi Đà Lạt về 6 tháng rồi, mình vẫn chưa nghĩ ra cách nào “làm thân”, thì may quá hôm nay chị ấy đã add fb mình, quả là “ý trời” rồi, ahihi, cám ơn chị :v! Và lướt fb chị ấy thấy từng làm ở KPMG, và fb thì toàn là chia sẻ những hoàn cảnh khó khăn, nhưng tình huống cần giúp đỡ, ôi con người tốt bụng này sinh ra với đam mê giúp đỡ mọi người rồi, thực sự là vậy. Người nghĩ rằng mình tốt chưa phải là người tốt, người LÀM việc tốt mới thực sự là người tốt. Mình đã quen được (trên fb) một NGƯỜI TỐT thật sự.\nChờ check in rời khỏi khách sạn. Đoạn này khá buồn cười, trả phòng xong. xuống sảnh ngồi, vứt vali vào từng hàng này để chờ lên xe ra sân bay. Sau lúc lên xe ô tô, hướng dẫn viên hỏi đi hỏi lại là còn ai chưa lấy hành lý thì phải tự lấy, vì bên tour họ không có xách hộ hành lý lên ô tô đâu. Không ai ý kiến gì, cứ tưởng okie rồi, lúc sau ông Đức cớp ông ấy mới tá hoả, vì ông ấy vứt hành lý ở cái hàng này, và đinh ninh bên tour sẽ cho lên xe hộ, lên xe thì ông ấy đeo tai nghe nghe nhạc, không nghe hdv dặn dò hỏi han gì cả, rút cục là phải cuống cuồng gọi cho các xe đi sau nhờ xách hộ vali lên, và chờ mút mùa ở ngoài cửa sân bay chờ lấy vali :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/09/26/26-09-2024/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay fb báo có một người thêm mình vào danh sách bạn bè, ai? Ồ, một đồng nghiệp, nhưng không phải đồng nghiệp bình thường – một người “đẹp nhất TCBS”. Mình vào tcbs đã hơn 4 năm, nhưng thực ra mình không rõ tên chị ấy là gì, vì làm việc hoàn toàn không liên quan tới nhau. Chị ấy là tầng lớp \u003cstrong\u003eelite\u003c/strong\u003e, team chanh xả gần nhất công ty. Còn mình thì tầng lớp công nhân, ôi thôi gần như \u003cstrong\u003eđáy xã hội\u003c/strong\u003e cmnl. Thế thì liên quan tới nhau làm gì. Thi thoảng đi cùng thang máy hoặc lướt qua ở trong văn phòng thì okie, thấy mặt quen quen thôi. Không biết tên. Cho tới đợt đi team building cả công ty hơn 500 người ở Đà Lạt năm vừa rồi, tới lúc ra sân bay chờ bay về HN, trời mưa to như trút, mưa trắng xoá sân bay Liên Khương, cả đoàn nằm vạ vật khắp nơi trong sân bay vì máy bay phải chờ mưa ngớt mới hoạt động, mưa to quá không cất cánh được. Mình bèn nhanh trí tìm một nơi thật vắng vẻ, có ổ cắm điện, để cắm sạc điện thoại. Khu vực đó sau đó sau đó khá đông đúc và hot hit vì sân bay này không phải ổ cắm nào cũng có điện, ổ mình chiếm cứ là một trong số ít các ổ có điện. Ah đó là chuyện sau đó, khi mọi người có nhu cầu sạc, còn lúc trước, khi chỗ mình ngồi chờ còn vắng vẻ, mình thấy một bác lao công lau dọn sân bay, bác rất là già rồi, nhìn qua thì đáng ra với dáng vẻ đó không còn nên đi làm nữa. Lúc đó là 2h hơn buổi chiều, bác một ngồi một góc khuất, lấy túi cơm ra ăn cơm, cơm của bác đựng trong cái túi bóng nilon loại dùng 1 lần màu đỏ đỏ mà khi đi chợ mua đồ các bà bán hàng ở chợ hay cho chúng ta. Nhìn rất là thương. Nhưng mình chỉ nhìn và thương thôi. Còn “người chị đẹp nhất TCBS”, mình bỗng thấy chị tới ngồi cạnh bác, hỏi thăm một lúc rồi chị lấy trong túi một ít tiền tặng bác lao công, hơi xa nên mình không nhìn rõ số tiền, nhưng hành động của chị làm mình ấn tượng sâu sắc, và quyết tâm sẽ phải “làm thân” với chị, vì chị quá đẹp. Nhìn bên ngoài chị cũng bình thường, giản dị, thậm chí là hơi giản dị quá so với mức lương của chị (đoán thôi, cty mình cấm xem lương đồng nghiệp :)) ).\u003c/p\u003e","title":"26/09/2024"},{"content":"12/09/2024 là một ngày khá đặc biệt, lần đầu tiên con gái “chưa 8 tuổi” của mình nội trú tại trường. Thật đặc biệt – so với anh Bi ngô – từ lúc mẫu giáo 5 tuổi đã nội trú ngủ đêm tại trường rồi. Thị Mi giờ học lớp 3 mới là lần đầu tiên em bé đồng ý ở lại trường với cô và các bạn. Hồi 4 tuổi học ở Thăng Long Kids smart cũng có đợt ngủ lễ hội buổi tối, ngủ lại trường nhưng Mi chỉ chơi tối tới 9h rồi bố mẹ tới đón, lớp 1 lớp 2 ở Tây HN cũng không tham gia lần nào. Chà, sáng nay 13 đi làm thấy nhớ em bé ghê, hơn 24h không được gặp em bé rồi.\nHôm nọ đi trong thang máy, bố hỏi Mi “con mấy tuổi rồi”, hỏi trêu thôi, nhưng Mi trả lời rất nghiêm túc: “con đã 8 tuổi đâu, tháng 11 con mới được 8 tuổi”. Ờ há, em bé sinh tháng 11/2016.\nDạo này bão, rồi mưa liên miên, Quảng Ninh, Hải Phòng, và cả Hà Nội trải qua một cơn bão dữ dội, nhưng rồi thiệt hại của Quảng Ninh Hải Phòng Hà Nội chẳng là gì so với sập cầu ở Phú Thọ, lũ quét ở miền núi phía Bắc. Những than vãn, tiếc nuối về cây cối trở lên lố bịch, khi nhìn thấy những mất mát của đồng bào miền núi.\nMình đọc lại về trận lụt năm 1971, 13 tỉnh bị vỡ đê, hơn 100 ngàn người bị thiệt hại nhà cửa, gần 600 người thiệt mạng, hồi đó thống kê chắc chưa được như bây giờ, khả năng số người thiệt mạng có khi còn nhiều hơn, nhưng giờ là 53 năm sau rồi, mà miền Bắc vẫn bị thiệt hại hơn 300 mạng người vì một cơn bão, có gì đó sai sai. Buồn quá.\nMình đọc tiếp về nạn đói 1945, lại một chương buồn của dân tộc. Rồi cảm thấy vô cùng biết ơn, bố mẹ, ông bà, cụ kị … tổ tiên của mình, đã vượt qua những biến cố đó trong lịch sử, nên mình mới hiện diện ở đây hôm nay, viết những dòng này. Nếu bạn lựa chọn không có con cái (như Thái Công chẳng hạn), vẫn là một lựa chọn rất đáng tôn trọng, anh chị ruột của Thái Công vẫn có rất nhiều con cái, gen của bố mẹ Thái Công vẫn được truyền tiếp nối, và Thái Công có nhiều thời gian chăm sóc cha mẹ, đưa mẹ đi chơi nhiều nơi. Mình cũng muốn đưa bố mẹ đi Hà Giang, đi xuyên Việt, nhưng còn cơm áo, có bao nhiêu tiền thì có thể sống ở HN và không phải làm gì? Có lẽ cần 10 tỉ gửi tiết kiệm, 600tr/năm (và không phải trả nợ bank – tất nhiên rồi).\nMình có 10 tỉ không? Không có, vậy là mình không thể sống ở HN mà không cần đi làm. Tức là phải đi làm mỗi ngày đó, làm một người công nhân techcombank cần mẫn. Hôm nọ Mi có bài tập gì đó phải viết nghề của bố bằng tiếng anh, Mi hỏi anh Bi, Bi bảo là “information technology” – “ai ti”, một từ quá dài, Mi không viết nổi, một từ thì quá ngắn, bố bảo nếu Mi viết “ai ti” thì tới lớp chả ai hiểu gì. Mi phát cáu với anh Bi =)). Xong bố bảo, thôi con cứ ghi bố là “worker” đi cho ngắn gọn dễ viết dễ hiểu, ai cũng biết “worker” mà. Nó nằng nằng không chịu viết worker :)) Thực ra đa số chúng ta chỉ là “công nhân văn phòng” thôi mà. Sáng kiếm ăn chiều bay về tổ. Xưa mình đi đường mà nắng hè, đường đông, hay mưa giông, ùn tắc, mình hay bực tức và phát cáu, bực bội lắm, bực bội trong lòng – tất nhiên rồi, và chửi thầm bọn ô tô xe máy đi láo nháo xung quanh. Nhưng từ lần nghe được một clip của web5ngay, mình chợt nhận ra, anh chủ kênh đó nói thật là đúng: Tại sao chúng ta lại bon chen ở đây? Chúng ta đi làm để kiếm tiền cho gia đình chúng ta cơ mà, việc đô thị đông người ùn tắc thì có gì mới lạ đâu, mà phải bực mình? Chân lý vậy mà mình tới lúc đó mới nhận ra, và mình chợt thấy thanh thản, không cáu gắt với ùn tắc ở đô thị nữa, mình chấp nhận nó, bình thản với nó, như chấp nhận rằng hè thì nóng và mùa đông thì lạnh vậy. Nếu mình không thể thay đổi nó, thì đơn giản là chấp nhận nó, phải không nào.\nTiếp chuyện của em bé Mi: em bé kể là nội trú ở trường rất vui, học ở phòng gương, ngủ luôn ở phòng gương, sáng hôm sau dậy từ 6h gì đó, xong ăn sáng, còn suýt khóc vì cô giáo quên không in phiếu ăn – trong khi hôm nào em bé cũng ăn ở trường – đúng là em bé đáng yêu quá :)). Đi học tiếng Anh thì chỉ được có 3 sticker vì quên chưa thuộc từ lough và từ stair. Em bé đòi xem Harry Potter, mà lúc đó 10h rồi, xem thì tới hơn 12h mất, bố không đồng ý, chỉ cho chơi game 30p thôi. Mà em bé sướng nhé, nghe nói đang tuyển diễn viên, sẽ sản xuất mỗi tập Harry Potter thành một session luôn, tha hồ mà xem.\nBình luận (2) Huyen Nguyen — 2024-09-16 02:46\nMình có 10 tỉ không? :)) bắt đầu từ truyện gì bên Trung anh nhỉ\nPhí Hồng Thái — 2024-09-17 03:03\nTrang Hạ dịch, hình như “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” hay gì đó, lâu quá rồi ko nhớ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/09/13/13-09-2024/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e12/09/2024\u003c/strong\u003e là một ngày khá đặc biệt, lần đầu tiên con gái “chưa 8 tuổi” của mình nội trú tại trường. Thật đặc biệt – so với anh Bi ngô – từ lúc mẫu giáo 5 tuổi đã nội trú ngủ đêm tại trường rồi. Thị Mi giờ học lớp 3 mới là lần đầu tiên em bé đồng ý ở lại trường với cô và các bạn. Hồi 4 tuổi học ở Thăng Long Kids smart cũng có đợt ngủ lễ hội buổi tối, ngủ lại trường nhưng Mi chỉ chơi tối tới 9h rồi bố mẹ tới đón, lớp 1 lớp 2 ở Tây HN cũng không tham gia lần nào. Chà, sáng nay 13 đi làm thấy nhớ em bé ghê, hơn 24h không được gặp em bé rồi.\u003c/p\u003e","title":"13/09/2024"},{"content":"Hôm qua thực ra đã đưa con gái đi học rồi, nhưng hôm qua có cả mẹ đi cùng. Hôm nay chỉ có hai bố con đi. Chiều đi từ trong vành đai ra ngoài vành đai thì khá thoáng, đi 15p đã tới trường Mi, nhưng chiều đi từ trường Mi lên công ty thì khét, ùn ùn người và xe chen chúc nhau chạy từ ngoài vd3 vào trong vd3 để đi kiếm ăn: “Con người cũng như con chim, sáng kiếm ăn chiều bay vào tổ Con nào cũng như con nào, chẳng con sướng chẳng con nào khổ”.\nMình vẫn kịp bắt một khách từ GreenBay đi làm ở toà nhà 319 (số 63 Lê Văn Lương), rồi sang Nguyễn Thị Định ăn bát phở 30k, rồi mới lên công ty. Buổi sáng hoàn toàn ổn áp, sáng dậy từ 5h ra công viên chạy tới 6h nữa thì tuyệt vời.\nThống nhất là cho Mi mỗi tuần 15k tiêu vặt, Mi sẽ phải ghi vào sổ, khi nào muốn tiêu gì thì note vào sổ và bố sẽ đưa tiền. Nếu có điểm 10 sẽ có thêm 5k. Nếu bị bố mẹ, cô giáo than phiền vì không ngoan, sẽ bị trừ 5k mỗi lần than phiền.\nMi và Bi sẽ phải trả lời các câu hỏi: Tại sao lại phải đi học? Tại sao phải học giỏi? Học giỏi để làm gì?\nVì bố mẹ sẽ không thể sống mãi để nuôi các con. Bi ngô còn 7 năm nữa, và Mi thì còn 10 năm nữa, sẽ phải tự “lao vào đời mà kiếm cơm, lao vào đời tìm cơ hội“. Vậy tại sao phải học giỏi? Để tự do, để có sự lựa chọn, để sống tử tế, có được những thứ con muốn mà không phải lừa lọc ai. Muốn có tự do thì cần có tiền, muốn có tiền thì phải tạo ra giá trị, tiền chỉ là hệ quả của việc tạo ra giá trị. Muốn tạo ra giá trị thì phải giải quyết bài toán nào đó cho ai đó. Muốn giải quyết được bài toán thì con phải thật giỏi một kĩ năng nào đó, một ngoại ngữ nào đó, một khả năng tư duy/ hành động nào đó.\nChênh lệch giàu nghèo trên thế giới này đến từ đâu?\nChênh lệch thông tin: Tôi biết, bạn không biết. Tôi đi mua đất ở khu sắp có quy hoạch, bạn không biết điều đó, tôi giàu bạn nghèo. Chênh lệch hành động: Tôi biết, bạn biết, nhưng tôi làm, bạn không làm. Ai cũng biết mở quán rửa xe sẽ kiếm được tiền, nhưng tôi dám mở, bạn không dám mở, thế là tôi thu tiền rửa xe, còn bạn mang xe đi rửa và mất tiền. Chênh lệch kết quả: Tôi biết, bạn biết, tôi làm, bạn làm, nhưng tôi làm giỏi, còn bạn làm dở. Kết quả là tôi thành công làm ông chủ còn bạn tiếp tục làm công nhân. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/08/06/dua-con-gai-di-hoc/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua thực ra đã đưa con gái đi học rồi, nhưng hôm qua có cả mẹ đi cùng. Hôm nay chỉ có hai bố con đi. Chiều đi từ trong vành đai ra ngoài vành đai thì khá thoáng, đi 15p đã tới trường Mi, nhưng chiều đi từ trường Mi lên công ty thì khét, ùn ùn người và xe chen chúc nhau chạy từ ngoài vd3 vào trong vd3 để đi kiếm ăn: “\u003cstrong\u003eCon người cũng như con chim\u003c/strong\u003e, sáng kiếm ăn chiều bay vào tổ Con nào cũng như con nào, chẳng con sướng chẳng con nào khổ”.\u003c/p\u003e","title":"Đưa con gái đi học"},{"content":"Khi bạn qua 30 tuổi, bạn sẽ không bao giờ có được nụ cười như thủa 20 nữa. Không bao giờ.\nTình cờ chả hiểu thế nào, youtube thần thánh gợi ý cho mình kênh youtube của bạn này, kênh tên là “Chỉ cần được sống”, chủ kênh tên là Nhân thì phải, bạn ấy mặt rất trẻ, đẹp trai, nhìn hiền lành. Clip quay cực kì đẹp, chỉn chu, màu sắc tươi sáng, gương mặt đáng yêu. Cuối clip luôn luôn có “cảm ơn bạn đã chọn xem clip này, giữa muôn vàn clip rất hay ngoài kia”. Mỗi clip chỉ tầm 10p thôi, nhưng chắc quay dựng cũng tốn nhiều công lắm. Bạn ấy bán túi trên shopee, kiểu mua vải về, đặt may túi, đi bán, cái cách bạn ấy quay các công đoạn đóng gói hàng vào hộp rồi gửi đi, xem cũng thấy nghệ thuật và chỉn chu luôn. Nghe nói ngày xưa kênh bạn ấy cũng nhiều view lắm lắm, sau bán hay bị hack gì đó. Giờ kênh chỉ có vài chục ngàn views thôi.\nBạn ấy sống một mình ở một vùng quê trồng rau ở Long An, ngôi nhà ban đầu rất đơn giản, mỗi bữa chỉ cắm một nồi cơm, rồi bật bếp lẩu, chụm rau ăn với nước chấm tỏi ớt, xem Nhân làm nước chấm tỏi ớt mà mình mê luôn, càng có tuổi mình mới càng thấy ăn rau nó ngon, haha, xưa trẻ cũng chỉ thích ăn thịt, hệt như bọn con mình bây giờ, rất lười ăn rau.\nMột lần bạn ấy bị lừa hack mất nick facebook, Nhân bình tĩnh ăn cơm nốt cho xong bữa, rồi tìm danh sách những người bị lừa, trả lại họ tiền, và chọn … tha thứ cho người đã đi lừa đảo. Nhân bảo “có lẽ với tôi bạn là người xấu, nhưng bạn lại không xấu với bố mẹ vợ con bạn, chúc bạn mạnh khoẻ”, ôi, mình phải nói là thật sự ngưỡng mộ tinh thần lạc quan và bao dung với đời của cậu bé trẻ như Nhân.\nBố mẹ Nhân có lẽ đã mất, bạn ấy còn sáng tác một bài hát vì nhiều lúc nhớ bố mẹ quá, hát cho đỡ nhớ, lời bài hát nghe mà thương muốn khóc.\nBạn ấy chỉ có chưa tới 20 clip thôi, mỗi clip đều rất ngắn, nhưng mình xem đi xem lại, cảm giác xem clip của em ấy rất dễ chịu, thanh thản, lạc quan, yêu đời. Cám ơn Nhân nhé, mong được gặp mời Nhân ly cafe, nghe Nhân nói vài ba câu chuyện. Kênh của Nhân đã giúp mình rất nhiều, trong những lúc khó khăn của cuộc đời.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/30/nu-cuoi-18-doi-muoi/","summary":"\u003cp\u003eKhi bạn qua 30 tuổi, bạn sẽ không bao giờ có được nụ cười như thủa 20 nữa. Không bao giờ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTình cờ chả hiểu thế nào, youtube thần thánh gợi ý cho mình kênh youtube của bạn này, kênh tên là “Chỉ cần được sống”, chủ kênh tên là Nhân thì phải, bạn ấy mặt rất trẻ, đẹp trai, nhìn hiền lành. Clip quay cực kì đẹp, chỉn chu, màu sắc tươi sáng, gương mặt đáng yêu. Cuối clip luôn luôn có “cảm ơn bạn đã chọn xem clip này, giữa muôn vàn clip rất hay ngoài kia”. Mỗi clip chỉ tầm 10p thôi, nhưng chắc quay dựng cũng tốn nhiều công lắm. Bạn ấy bán túi trên shopee, kiểu mua vải về, đặt may túi, đi bán, cái cách bạn ấy quay các công đoạn đóng gói hàng vào hộp rồi gửi đi, xem cũng thấy nghệ thuật và chỉn chu luôn. Nghe nói ngày xưa kênh bạn ấy cũng nhiều view lắm lắm, sau bán hay bị hack gì đó. Giờ kênh chỉ có vài chục ngàn views thôi.\u003c/p\u003e","title":"Nụ cười 18 đôi mươi"},{"content":"Sáng mình định lên công ty ngồi mà nghĩ chiều tạm biệt 3 con lợn rồi, nên đổi kế hoach, đưa cả nhà đi ăn sáng ngồi uống cafe, mình ngồi nghe đào tạo online, còn 2 con lợn Bi Mi thì chạy sang hiệu sách đọc chùa truyện Conan.\nChiều thì 2h Mi đã nhắng lên hỏi suốt cái câu “mấy giờ lên tàu hả mẹ”, “mấy giờ ra ga hả mẹ”, xong tới 4h thì kêu “con hồi hộp quá”, nhóc con đáng yêu ghê. Mẹ Dung giao nhiệm vụ cho hai bố con sang Hà Đăng mua rau mua thịt, Mi nó đòi ăn đậu luộc, hai bố con phi xuống sân thì thấy ngoài sân nóng quá, thôi bảo Mi quay lên để bố đi một mình cho đỡ nóng, bấm thang máy cho nó lên lại nhà rồi mình đi sang Hà Đăng một mình. Mua hai quả mướp hương, hai quả mướp đắng, 4 bìa đậu, 3 chai nước lọc, một chai nước ngọt sprit, gói bánh tráng nướng ớt cay xè. Đi về, định mua thịt mà thôi, cho chúng nó nhịn thịt một hôm. Về lấy 5 quả trứng gà trong tủ lạnh ra rán, với quay lại mấy miếng thịt. Thế mà rốt cục ăn xong thì thịt và trứng vẫn thừa, đậu cũng thừa hẳn 1.5 miếng, duy có mướp hương là cháy hàng.\nĂn xong ra ngồi nghỉ ngơi chờ tới giờ xuất phát, Mi nó cứ hỏi đi hỏi lại là “bố ở nhà một mình có buồn không”, mình ôm Mi đùa là “không cho đi, bắt ở nhà nấu cơm cho bố”, xong bảo “bố chả buồn gì, bố có nitendo tha hồ chơi game”, mẹ thì bảo “bố sướng nhé, được tự do”, bố bảo “quá sướng”, Mi kêu “con cũng muốn được tự do như bố” =)) Bố liền bảo nó: “giờ con 8 tuổi, 10 năm nữa là con sẽ được tự do, cố lên”.\nBé thì chỉ mong lớn nhanh để tự do bay nhảy, làm điều mình thích, không phải xin phép cha mẹ. Lớn (như mình) bây giờ thì chỉ mong bé lại, được bố mẹ nuôi, ăn cơm mẹ nấu, mặc áo mẹ may, không phải lo cơm áo gạo tiền xăng xe phí dịch vụ… Cuộc sống mà, người ta luôn muốn cái người ta không có.\nBi ngô thì ngêu ngao hát bài của chú Đen Vâu “đời người có mấy lần 10 năm”, ừ, được mấy lần 10 năm, Bi ngô được một lần 10 năm rồi đó con, một lần 10 năm nữa lúc đó là con tự lập rồi, vài lần 10 năm nữa là chúng ta xa nhau thôi. Trân trọng những ngày còn có nhau trong tầm mắt nhé. Hi vọng con sẽ bắt đầu hành trình “tự do tài chính” sớm hơn bố, và có nhiều tự do trong cuộc đời hơn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/27/hom-nay-3-me-con-di-quang-binh/","summary":"\u003cp\u003eSáng mình định lên công ty ngồi mà nghĩ chiều tạm biệt 3 con lợn rồi, nên đổi kế hoach, đưa cả nhà đi ăn sáng ngồi uống cafe, mình ngồi nghe đào tạo online, còn 2 con lợn Bi Mi thì chạy sang hiệu sách đọc chùa truyện Conan.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiều thì 2h Mi đã nhắng lên hỏi suốt cái câu “mấy giờ lên tàu hả mẹ”, “mấy giờ ra ga hả mẹ”, xong tới 4h thì kêu “con hồi hộp quá”, nhóc con đáng yêu ghê. Mẹ Dung giao nhiệm vụ cho hai bố con sang Hà Đăng mua rau mua thịt, Mi nó đòi ăn đậu luộc, hai bố con phi xuống sân thì thấy ngoài sân nóng quá, thôi bảo Mi quay lên để bố đi một mình cho đỡ nóng, bấm thang máy cho nó lên lại nhà rồi mình đi sang Hà Đăng một mình. Mua hai quả mướp hương, hai quả mướp đắng, 4 bìa đậu, 3 chai nước lọc, một chai nước ngọt sprit, gói bánh tráng nướng ớt cay xè. Đi về, định mua thịt mà thôi, cho chúng nó nhịn thịt một hôm. Về lấy 5 quả trứng gà trong tủ lạnh ra rán, với quay lại mấy miếng thịt. Thế mà rốt cục ăn xong thì thịt và trứng vẫn thừa, đậu cũng thừa hẳn 1.5 miếng, duy có mướp hương là cháy hàng.\u003c/p\u003e","title":"Hôm nay 3 mẹ con đi Quảng Bình."},{"content":"Mình bắt đầu chơi coin từ 2016, lãi dc một ít, sau đó chơi nhiều hơn, thì càng chơi càng lỗ, rút cục mất toi 200tr.\nMình tham gia chứng khoán Việt Nam từ 2020, tháng 02, chơi nhỏ thì lãi, đúng uptrend mà, sang downtrend thì tình cờ có nhiều tiền hơn, nhưng kiến thức vẫn ít như cũ, nhiều tiền mà kiến thức ít thì các bạn biết rồi đấy, có lúc lỗ lên tới hơn 30% tổng tài sản.\nRôi mình mua khoá học CK1, và học không sót bài nào.\nThực ra mình đọc blog của anh Hiếu từ hồi 2009, hồi đó mình bắt đầu viết blog, nên chăm chỉ đọc blog dạo. Ngẫm lại thì 15 năm trước, mình và ảnh cùng viết blog, giờ thì ảnh đã tự do tài chính, mình vẫn hì hụi đi làm thuê, hai số phận ghê.\nHồi đó đọc blog ảnh thấy thích lắm, ảnh viết hay, toàn truyện linh tinh vụn vặt thôi, đôi khi có bài chuyên môn, nhưng mình thích các bài chia sẻ cuộc sống hơn. Ấn tượng nhất là bài viết về cụ già bán rau trong mưa, ảnh mua rau cho cụ xong ko dám đóng cửa xe mạnh, đi một đoạn mới đóng lại cửa xe. Người như vậy nhất định là người tốt chứ hả?\nMình đọc blog ảnh từ khi ảnh còn độc thân, mãi rồi cũng thấy anh ấy có vợ và đi du lịch vòng quanh thế giới, hâm mộ ghê, rồi bẵng đi một thời gian, ko thấy hình vợ anh ấy trên blog nữa, cũng ko rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng chuyện cá nhân nên không thuộc thẩm quyền thắc mắc. Hơi tiếc xíu thôi.\nRồi ảnh chia sẻ các câu chuyện về nước Úc, rồi ảnh làm youtube, mình vẫn nghe đều đặn, ấn tượng nhất bài về “công dân toàn cầu”, với những nhóm người dựng lên các biên giới, các luật lệ, để ngăn cản sự tự do của người khác.\nRồi thấy ảnh mời tham giá khoá học giá 5 triệu lận, 5 triệu là được 100 bát phở (thời giá năm 2021 thậm chí là 125 bát). Học xong thì thấy kiến thức không quá mới với mình (mình tham gia vào chứng khoán từ 2020 – lúc chơi bé thì lãi to, lúc chơi tiền to thì lỗ rất lớn). Kiến thức không quá mới mẻ nhưng cách trình bày, đặt vấn đề, diễn giải, giải thích thì thực sự xứng đáng với giá tiền 5 triệu.\nMình cũng có tự thắc mắc: Ủa sao anh ấy bảo muốn đóng góp cho quê hương Việt Nam mà bán khoá học mắc dữ vậy? Xong mình cũng tự trả lời: Những thứ miễn phí chả ai coi trọng đâu, mình từng chia sẻ pass cho vài người bạn, nhưng hầu như chả ai học cả, miễn phí mà, họ xin pass để đó thôi, chả thấy học hành (vì đâu có bàn thảo gì với mình đâu), nếu học kiểu gì cũng có thắc mắc và trao đổi với mình chứ.\nNhiều người kêu khoá học toàn kiến thức có đầy trên mạng, thật vô cùng hài hước, sao nước sông nước suối miễn phí đầy ra đó, mà người ta vẫn vào siêu thị mua nước lọc? Và mua nước ở sân bay giá 30k/chai?\nCó một clip của anh Hiếu có nói về việc anh ấy không hài lòng khi thấy đàn ông ăn xong không dọn bát đũa, phụ nữ vừa nấu ăn vừa phải dọn, anh Hiếu cho rằng thế là không công bằng với phụ nữ. Anh Hiếu rất giống vợ mình đấy, thường thì vợ mình nấu ăn xong sẽ bắt mình rửa bát. Nhưng khi lái xe từ HN về quê mình là người cầm lái, xong lái xe từ quê lên HN mình vẫn là người cầm lái. Nếu để công bằng sao không phải mỗi lượt một người lái? Cuộc sống này có những thứ tưởng chừng không công bằng mà thực ra rất công bằng: Đàn ông lái xe, phụ nữ nấu ăn dọn dẹp.\nLan man chút, tóm lại để thấy rằng anh Hiếu không phải hoàn hảo, ảnh cũng có những thành kiến riêng của anh ấy, và không phải quan điểm nào của anh ấy cũng phù hợp với mọi người, chúng ta là những cá thể độc lập, tuy mình thích blog anh ấy viết, không có nghĩa là mình đồng ý với mọi quan điểm của anh ấy.\nNgoài ra việc thường xuyên quảng cáo khoá học chứng khoán trong các clip youtube mỗi tuần làm mình cũng thấy hơi ghét, nhưng ai có sản phẩm mà chả phải quảng cáo, ảnh tốn công làm clip free cho mọi người nghe, quảng cáo vài câu có sao đâu, nhiều bọn nó còn chạy ads fb insta, anh Hiếu chỉ quảng cáo khẽ trên clip thôi mà. Bên ông Thái Phạm, ông Long Phan cũng quảng cáo ầm ầm, Thái Phạm thì suốt ngày quảng cáo dụ mua sách, Long Phan thì thậm chí quảng cáo như kangaroo, chán chả buồn xem Long Phan nữa.\nỦa sao muốn đóng góp cho quê hương Việt Nam mà không thấy anh ấy làm từ thiện? Lúc đầu mình nghĩ thu 5tr/người cũng okie thôi, cho mọi người trân trọng khoá học và tập trung học hành, rồi lấy tiền đó đi xây trường học, làm quỹ học bổng … Nhưng mà toàn thấy anh ấy mua biệt thự với siêu xe, cũng hơi thất vọng, nhưng tiền ông ấy kiếm, ông ấy tiêu thế nào mình đâu có quản được, thôi kệ đi.\nCộng đồng thì cũng thi thoảng mình vào, offline ở HN mình cũng được mời đi, nhưng tính hướng nội quá mình ngại tham gia (thực ra cũng hơi bận). Mình thấy một số thành phần cơ hội, xấu xa, bỉ ổi, khoá học thì không tham gia, nhưng thấy drama thì nhẩy vào hít hà. Chắc chắn là những kẻ ghen ăn tức ở, nhìn lão hieutv nói đạo lý rồi kiếm nhiều tiền, bọn nó ghét, chỉ chờ sơ hở là nhẩy vào cắn. Mình phải vào combat với các thành phần đó ngay, hê hê.\nBác mình dạy mỗi con người có 3 bản tính nổi bật: Tham lam, đố kị, vô ơn. Bình thường nó bị đạo đức xã hội kìm nén, nhưng hễ có cơ hội là nó phát tác ngay. Con người ai cũng tham: tham ăn, tham ăn ngon, tham danh tiếng, tham dục vọng … Tham chưa đủ, họ còn đố kị với người thành công hơn, nổi tiếng hơn. Trên mạng xã hội ẩn danh, những thói xấu bùng phát dữ dội khủng khiếp. Vì ném đá, ném shit ẩn danh rất an toàn mà, ném sai thì thôi, chả sao. Tham lam, đố kị thì ắt phải dẫn tới vô ơn rồi, giống như bạn hàng ngày cho bọn trẻ kẹo, một ngày bạn không cho nữa bọn chúng sẽ chửi bạn như thể cho kẹo là một nghĩa vụ của bạn. Cuộc đời thực sự rất nhiều kẻ vô ơn luôn đó.\nBình luận (2) MTrinh — 2024-07-27 14:50\nem đọc được bài của anh từ cộng đồng, cũng muốn đọc lại tìm lại bài blog này anh Hiếu viết mà chưa ra: “Hồi đó đọc blog ảnh thấy thích lắm, ảnh viết hay, toàn truyện linh tinh vụn vặt thôi, đôi khi có bài chuyên môn, nhưng mình thích các bài chia sẻ cuộc sống hơn. Ấn tượng nhất là bài viết về cụ già bán rau trong mưa, ảnh mua rau cho cụ xong ko dám đóng cửa xe mạnh, đi một đoạn mới đóng lại cửa xe. Người như vậy nhất định là người tốt chứ hả?” hehe. 1 like cho bài viết nha\nPhí Hồng Thái — 2024-07-27 15:54\ncó lẽ là bài này em ạ https://ngochieu.com/thuong-lam-que-huong-co-cuc/\nđọc các bài từ 2008 2009 thấy đúng là anh Hiếu thay đổi nhiều phết :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/27/cam-nhan-ca-nhan-ve-anh-nguyen-ngoc-hieu-hieutv/","summary":"\u003cp\u003eMình bắt đầu chơi coin từ 2016, lãi dc một ít, sau đó chơi nhiều hơn, thì càng chơi càng lỗ, rút cục mất toi 200tr.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình tham gia chứng khoán Việt Nam từ 2020, tháng 02, chơi nhỏ thì lãi, đúng uptrend mà, sang downtrend thì tình cờ có nhiều tiền hơn, nhưng kiến thức vẫn ít như cũ, nhiều tiền mà kiến thức ít thì các bạn biết rồi đấy, có lúc lỗ lên tới hơn 30% tổng tài sản.\u003c/p\u003e","title":"Cảm nhận cá nhân về anh Nguyễn Ngọc Hiếu (HieuTV)"},{"content":"Anh vẫn làm ở cty cũ, vẫn đi sớm về hôm và đồng lương thì công ty vẫn trả đủ, chỉ nợ tiền lương làm thêm thôi, nợ 7 tháng rồi chưa thấy trả, cũng không sao cả vẫn đủ sống, nhưng nợ tới 12 tháng thì sẽ hơi bất ổn.\nHiện tại chỉ có anh đi làm nên không thể từ bỏ sự “ổn định” này được, nếu từ bỏ thì cũng có nghĩa là từ bỏ cuộc sống thành phố, về quê sống gần bố mẹ. Anh cũng thích cuộc sống đó: mở một tiệm cafe/rửa xe, tối tối vào nhà ông bà ngoại ăn chực, mấy hôm lại sang nhà ông bà nội ăn chực…, nhưng vợ anh thì chưa có dấu hiệu gì ưng thuận cuộc sống kiểu đó, nên giờ tạm chấp nhận chiều theo ý vợ.\nCuộc sống thì vẫn lặp đi lặp lại, 1621 ngày rồi, từ 17/02/2020 tới nay, khá giống nhau cùng kịch bản này: Tối ngủ trong một cái hộp, sáng dậy xách xe chạy tới một cái hộp khác, ngồi nhìn màn hình 10 tiếng, hoặc có khi 12 tiếng, hoặc nhiều hơn, rồi chạy xe về lại cái hộp ban sáng. Ăn uống, giải trí một chút, rồi ngủ, sáng hôm sau lặp lại vòng lặp đó. Thi thoảng vài lần trong năm, đi chơi xa đôi ba ngày, rồi lại quay về tiếp tục vòng lặp nhàm chán và ổn định kia. Tất cả vì điều gì? Vì hai đứa nhỏ gọi anh là bố (mà giờ càng lớn mình nói chúng càng chẳng nghe lời).\nCon trai anh sau một năm ôn luyện tuần 3 buổi, liên tục gần 50 tuần, thì đợt tháng 6 vừa rồi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 khá có tiếng (và gần nhà). Sắp tới một đứa sẽ học cấp hai và một đứa học cấp một. Anh sẽ làm nhiệm vụ buổi sáng đưa đứa nhỏ đi học, con gái anh năm nay lên lớp 3, chà nó lớn nhanh quá, giờ khoảng 20kg nên anh vẫn cõng được nó, mấy nữa lên 30kg là không cõng được nữa rồi. Vợ anh ban đầu ko đồng ý cho anh đưa đi học, nhưng anh thuyết phục là mỗi ngày anh muốn có thêm 15 phút nói chuyện với con khi đưa nó đi học. Mấy nữa nó lên cấp 2 chắc chẳng cần anh đưa đi nữa đâu. Thời gian trôi thật nhanh.\nAnh vừa mở excel và tô 80 ô, nếu cuộc đời anh may mắn sống được 80 năm như cụ Nguyễn Phú Trọng, thì anh đã tiêu hết gần 50% – 37 ô rồi, chỉ còn 43 ô nữa thôi. Ngẫm tới bố mẹ, họ đã tiêu gần hết quãng thời gian quý giá của cuộc sống này, anh muốn ngày nào cũng được gặp bố mẹ. Là một đứa con sống xa bố mẹ, mỗi năm chỉ có vài lần về thăm, quãng thời gian ở bên bố mẹ thật sự không còn nhiều. Nhưng dù sao cũng có thời gian hạnh phúc: anh được ăn cơm mẹ nấu mỗi ngày, các con anh được ông bà đưa đi học, chăm chút. Sau này hi vọng sẽ trở thành những kỉ niệm đẹp với bọn nó khi chúng lớn. Không phải ai cũng may mắn có được những kí ức như thế. Sau này khi con mình lớn, chúng cũng sẽ xa mình như mình từng thoát ly bố mẹ mình. Cuộc đời luôn là thế mà.\nNhớ hồi ở SG, hồi đó anh đã nghĩ phải chăm học tiếng Anh, mà không chăm chỉ kiên trì được, sống cũng vô tri quá, chỉ mỗi nằm dài xem netflix, thật vô ích, kể ra hồi đó mà có clip của anh Hiếu hay clip của Kevin Mach thì có khi anh đã chăm chỉ và nhiều động lực hơn. Hồi đó thực sự là có nhiều thời gian phát triển bản thân, mà rồi lãng phí mất. Đáng tiếc ghê.\nDự định gì cho nửa cuối năm 2024 nhỉ? Nửa cuối năm rồi đó.\nDậy sớm, đi chạy trở lại, cái này thực sự cần nỗ lực. Học EKS, và thi chứng chỉ, anh đã bỏ 6 triệu mua slot để cuối năm đi thi rồi. Phát triển một kênh youtube/instagram để chia sẻ suy nghĩ, tìm kiếm cơ hội “lùa gà” haha. Tập trung làm việc mỗi ngày, tận hưởng mỗi ngày thật bình an và bớt sân si, tôi vẫn sân si quá bạn ơi. Nhưng sân si vui lắm mà =)). ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/25/anh-dao-nay/","summary":"\u003cp\u003eAnh vẫn làm ở cty cũ, vẫn đi sớm về hôm và đồng lương thì công ty vẫn trả đủ, chỉ nợ tiền lương làm thêm thôi, nợ 7 tháng rồi chưa thấy trả, cũng không sao cả vẫn đủ sống, nhưng nợ tới 12 tháng thì sẽ hơi bất ổn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHiện tại chỉ có anh đi làm nên không thể từ bỏ sự “ổn định” này được, nếu từ bỏ thì cũng có nghĩa là từ bỏ cuộc sống thành phố, về quê sống gần bố mẹ. Anh cũng thích cuộc sống đó: mở một tiệm cafe/rửa xe, tối tối vào nhà ông bà ngoại ăn chực, mấy hôm lại sang nhà ông bà nội ăn chực…, nhưng vợ anh thì chưa có dấu hiệu gì ưng thuận cuộc sống kiểu đó, nên giờ tạm chấp nhận chiều theo ý vợ.\u003c/p\u003e","title":"Anh dạo này"},{"content":"Tối nay vừa ra chạy xanhsm 1 tiếng.\nVừa xuống hầm, bật app, chưa kịp mặc áo thì đã nổ cuốc, ngay sau toà N06. Chạy sang đón thì một thanh niên trẻ nói giọng Nghệ An đang gọi điện cho mẹ, đặt xe đi tới “quán bún” ở Cầu Diễn, chẳng có số nhà gì cả, nhìn địa chỉ mà hoang mang ghê.\nĐưa mũ và gạt để chân, xong đi, xong nó mới hỏi là mình sinh năm bao nhiêu, mình kêu 1987, nó kêu thế anh đừng gọi em là anh, em sinh năm 2008 (ahihi). Bạn ấy vẫn đang đi học, hè ra Hà Nội học xăm, nhà chỉ có ba mẹ con: bạn ấy với anh trai và mẹ, bố bạn ấy mất khi bạn ấy mới tầm 5-6 tuổi. Anh bạn ấy đang làm đầu bếp bên Canada, ngày làm đầu bếp, đêm thì đi làm DJ hay chơi nhạc gì đó ở quán bar. Đầu tháng 07 này mẹ bạn ấy cũng sang Canada, kết hôn giả hay gì đó ấy, tốn tầm 2 tỉ để sang được bên kia, vay ngân hàng tiền để đi. Bạn ấy học xong cấp 3 chắc cũng theo mẹ và anh sang đó.\nRồi nó hỏi mình đã ăn tối chưa, rủ mình ăn cùng, mà mình kêu ăn tối rồi xong mới đi chạy thêm nên cám ơn, không ăn nữa. Lúc tới quán bún thì nó lại không ưng, không ăn, rồi lại đặt về luôn. Trên đường thì hai anh em nói chuyện rất chi là hợp gu, nó còn kêu nó là người hướng nội, nên phải gặp ai hợp hợp nó mới nói chuyện, ơ giống mình quá, đa phần các chuyến xe của mình là im lặng, chỉ nói khi cần hỏi đường, vì đang phần khách đặt xe họ cũng bận chat chit, chẳng mấy người hơi đâu mà nói chuyện với tay tài xế bike. Nhóc này đi ra HN cùng một bác nào đó để ra sứ quán lăn tay, phỏng vấn, nó kêu muốn đi ngắm phố phường nên đặt xe đi lòng vòng chơi thôi. Nhân tiện mình được dịp dặn nó vài câu, là phải học lấy cái nghề gì đó mà càng làm lâu càng có nhiều kinh nghiệm và càng lên giá, đừng có chạy xanhsm bike, chạy lâu cũng chả lên dc giá trị gì đâu. Mình cũng kể là ban ngày mình đi làm công ty công nghệ, tối đi chạy thêm kiếm tiền, cu cậu nghe khâm phục lắm – ahihi. Nói chung cậu bé sang năm lên lớp 11 này khá ngoan hiền, thương mẹ.\nVừa trả nhóc Nghệ An này thì nổ ngay một cuốc ở nhà D3 sư phạm, vào đón thì hoá ra một bạn học sinh lớp 9 trường Nguyễn Tất Thành học thêm toán gọi xe về nhà. Bạn này đúng là zai thành phố, nhìn rất sáng sủa thông minh đẹp trai ngoan ngoãn. Mình bèn hỏi thăm, và tiện thể khoe con “anh” vừa đỗ NTT, sang năm sẽ học cùng em rồi đó. Rồi hỏi nó sang năm cấp 3 sẽ thi vào đâu, nó kêu sẽ thi chuyên ngoại ngữ, Nguyễn Tất Thành, Khoa học tự nhiên, chuyên Sư phạm, Ams. Nói chung là thi tất cmnr còn gì. Nhà nó ngay bên ngõ trong khu văn công Mai Dịch, đi học cũng tiện, nó kêu bình thường thì nó đạp xe, hôm nay mới gọi xanhsm. Mình hỏi năm nó thi trường NTT lấy bao nhiêu điểm, nó kể là lấy 23, nó thi được 23 xong được cộng 3 điểm toefl nữa, thành 26. Xong mình hỏi ngoài TA nó còn học ngoại ngữ gì nữa không, nó kêu còn học cả tiếng Đức nữa. Mình nhanh trí khen ngay là học tiếng Đức lúc lên ĐH có thể xin sang Đức để được học ĐH miễn phí. Mình có hỏi nó là thích gì nhất ở trường NTT, nó kêu thích việc mỗi năm trường mời vài người nổi tiếng nào đó về trường, rồi nhảy múa ca hát, nhưng chỉ bọn lớp 8 lớp 9 mới dc tham gia, bọn 6 7 thì nghỉ :)) Chắc hoạt động chưa phù hợp với lớp nhỏ tuổi. Mình có kể là con mình còn có khả năng đỗ cả chuyên ngoại ngữ, nhưng sẽ không học, vì chuyên ngoại ngữ ít con trai nhiều con gái quá, nó có vẻ khá thích chuyên ngoại ngữ, toàn khuyên mình về bảo con học chuyên ngoại ngữ. Lớp nó chỉ có 16 nữ, còn đâu 19 nam thì phải, lớp khá đông vì nó bảo còn có chuyển ngang vào trường, và vì hồi tuyển sinh còn gọi thừa chỉ tiêu nữa.\nVậy là thôi, tới nhà rồi, chào tạm biệt và hẹn gặp lại tại NTT nếu có duyên.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/25/cho-hai-ban-tre/","summary":"\u003cp\u003eTối nay vừa ra chạy xanhsm 1 tiếng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVừa xuống hầm, bật app, chưa kịp mặc áo thì đã nổ cuốc, ngay sau toà N06. Chạy sang đón thì một thanh niên trẻ nói giọng Nghệ An đang gọi điện cho mẹ, đặt xe đi tới “quán bún” ở Cầu Diễn, chẳng có số nhà gì cả, nhìn địa chỉ mà hoang mang ghê.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐưa mũ và gạt để chân, xong đi, xong nó mới hỏi là mình sinh năm bao nhiêu, mình kêu 1987, nó kêu thế anh đừng gọi em là anh, em sinh năm 2008 (ahihi). Bạn ấy vẫn đang đi học, hè ra Hà Nội học xăm, nhà chỉ có ba mẹ con: bạn ấy với anh trai và mẹ, bố bạn ấy mất khi bạn ấy mới tầm 5-6 tuổi. Anh bạn ấy đang làm đầu bếp bên Canada, ngày làm đầu bếp, đêm thì đi làm DJ hay chơi nhạc gì đó ở quán bar. Đầu tháng 07 này mẹ bạn ấy cũng sang Canada, kết hôn giả hay gì đó ấy, tốn tầm 2 tỉ để sang được bên kia, vay ngân hàng tiền để đi. Bạn ấy học xong cấp 3 chắc cũng theo mẹ và anh sang đó.\u003c/p\u003e","title":"Chở hai bạn trẻ"},{"content":"Hôm nay mình lên cty từ 2h chiều, tới 10h tối mới bắt đầu về. Tắm xong ngồi viết những dòng này là 11h kém 5 phút đêm.\nBài học là gì?\nCần chuẩn bị kĩ cho golive lớn.\nVậy mà có công ty nào đó vẫn nợ lương OT từ đầu năm chưa trả.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/07/13/golive-8-tieng/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay mình lên cty từ 2h chiều, tới 10h tối mới bắt đầu về. Tắm xong ngồi viết những dòng này là 11h kém 5 phút đêm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài học là gì?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCần chuẩn bị kĩ cho golive lớn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eVậy mà có công ty nào đó vẫn nợ lương OT từ đầu năm chưa trả.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Golive 8 tiếng"},{"content":"Mình ngồi ở sofa phòng khách, viết blog, vợ mình vừa sang phòng hai đứa nhóc quát bọn nó, vì đã tới giờ ngủ mà bọn nó vẫn nô nhau rinh rích.\nNgoài trời có mưa, thi thoảng có ánh chớp loé lên.\nHôm nay 5 thằng già nhất infra đi uống bia, do Hoàng đang ở HN một mình, ko có ai chơi nên nó rủ team đi uống bia tới lần thứ 4 rồi, đành phải đi nể mặt nó tí, cuối tuần vợ nó lại ra HN rồi. Trời thì mưa gió mà lại đi uống bia. Từ hồi thổi nồng độ cồn anh em ít đi uống bia hẳn.\nSáng mai làm sao dậy chạy dc 6km đây, sáng nay không mưa thì lại không chạy.\nTCB dạo này siết rất ác vụ đi muộn, đi muộn 1 phút cũng phải xin nghỉ phép, không thì sẽ bị trừ lương. Cuộc sống ngày một khó khăn.\nHôm 1/5 đưa hai đứa nhóc đi tàu điện trải nghiệm, cũng là lần đầu tiên mình đi tàu điện ở HN. Chẳng vui lắm, gửi xe thì xa, mua vé thì tiền mặt, không quẹt thẻ không chuyển khoản, lên tàu phát đã nôn nao, tới Yên Nghĩa rồi vòng về, chóng mặt nhức đầu luôn. Không quen với phương tiện hiện đại này.\nHôm nọ nghe ông bạn trên nhóm chat kể chuyện phải đi cắt nhẫn vì tay to quá không tháo nhẫn ra được, mình tháo thử cũng thấy tay mình to ra thật, nhanh trí tháo ra đưa nhẫn cho vợ, đeo nhẫn gần 12 năm rồi.\nNăm nay nghỉ lễ chỉ ở HN rồi vòng về Vĩnh Yên, năm ngoái thì 4 ngày lễ ở Quảng Bình, mọi thứ thật khác biệt nhưng vẫn thú vị.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/05/02/05-02-2024/","summary":"\u003cp\u003eMình ngồi ở sofa phòng khách, viết blog, vợ mình vừa sang phòng hai đứa nhóc quát bọn nó, vì đã tới giờ ngủ mà bọn nó vẫn nô nhau rinh rích.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgoài trời có mưa, thi thoảng có ánh chớp loé lên.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay 5 thằng già nhất infra đi uống bia, do Hoàng đang ở HN một mình, ko có ai chơi nên nó rủ team đi uống bia tới lần thứ 4 rồi, đành phải đi nể mặt nó tí, cuối tuần vợ nó lại ra HN rồi. Trời thì mưa gió mà lại đi uống bia. Từ hồi thổi nồng độ cồn anh em ít đi uống bia hẳn.\u003c/p\u003e","title":"05/02/2024"},{"content":"Tính ra thì đây là lần thứ 4 mình đi Mộc Châu, 3 lần trước là trước khi lấy vợ.\nLần này là đi chạy Vietnam Trail Marathon – team xnrt đã gạ nhau mua bib từ đợt nhậu tất niên 2022 =)) Mình tất nhiên không mua, vì bib rất là đắt. Sau đó Lương béo đòi tặng bib, nhưng không tập luyện thì làm sao mà chạy 70, ko chơi. Đi để hít thở không khí chạy bộ thôi, giải của topas uy tín.\nSáng thứ 6, 7h kém 15 Lương béo tới tận Hà Đô đón mình, rồi phi ra trung tâm hội nghị quốc gia đón Tú và Sỹ, phi lên Hoà Bình, ăn sáng phở thịt bò dai nhách rồi phi tiếp lên Mộc Châu, 11h15 tới Mường Thanh Mộc Châu cho các chủ tịch lấy bib.\nXong google thần chưởng tìm quán ăn. Ăn trưa nhẹ nhàng, về homestay ‘Nhà của Gấu’ nghỉ ngơi, ngủ, đợi chủ tịch Khánh đi lên sau vì bận liên hoan với công ty, anh Khánh đón anh Linh đi lên bị tắc mấy chục phút ở dốc gì đoạn ra khỏi thành phố Hoà Bình, nên khoảng 6h mới tới lấy bib.\nTrong lúc đợi anh Khánh lên thì nhóm 4 người có đi bộ ra đồi chè trái tim fake – trông cũng đẹp, 30k/người vé vào chụp ảnh, uống chè free, mỗi người mua mấy gói bánh sữa luôn về làm quà. Đoạn này mình bị choáng kiểu buồn nôn, ko hiểu do say chè hay trúng gió.\nđồi chè trái tim fake, thu 30k vé vào\nPhi ra ăn tối ở quán A Táy, quán này phục vụ chậm hơn quán buổi trưa, nói chung các chủ tịch không hài lòng, nên sẽ ko quay lại, dù quán này có món gà đen xé tay ăn ngon phết, muối chấm thơm ngon.\năn tối lành mạnh, chỉ uống nước lọc vì hôm sau chạy sml, mình ko chạy nhưng đang nhức đầu nên cũng ko uống gì ngoài nước lọc\nsân ngồi khá chill nhưng lạnh quá nên chỉ một lúc sau mình đi lên phòng nằm luôn\nĂn tối xong khoảng hơn 7h tí, trời Mộc Châu tối rất lạnh, buốt đầu luôn nến không có mũ. Phi về homestay pha trà, ăn bánh ở ngoài sân. Mình té đi ngủ trước vì lạnh và nhức đầu. Phải nhờ hộp dầu gió của anh Linh và tay nghề bóp đầu của Lương thì mình đã đỡ kha khá.\n3h sáng dậy nai nịt để chạy trong 14h liên tục\nPha ngủ tối mới nhiều drama:\nPhòng mà Tú béo đặt cho bọn mình là một phòng to có 2 giường tầng (4 giường), một giường đơn, thêm một cái đệm, tổng là có thể có 6 người ngủ. Nó là một cái homestay nhỏ nhỏ xinh xinh gần đồi chè trái tim, Tú béo đặt ở đây vì nghĩ rằng gần đích của VTM. Nhưng hoá ra Mộc Châu có mấy cái đồi chè trái tim, cái Tú béo đặt lại rất xa cái chỗ finish của giải chạy. Thành ra nó yên tĩnh, thú vị, nhưng mỗi lần lái xe ra thị trấn đi ăn hoặc đưa các chủ tịch đi chạy là quất mất 15p lái xe. Nói tiếp về sự thú vị của cái homestay, nó là một cái nhà tạm khung thép, có xây tường gạch nhưng nó ko kiên cố cho lắm, sàn gỗ ép trên khung thép, đi cầu thang lên là cọt kẹt cọt kẹt, dậm chân mạnh thì nó huỳnh huỳnh như sắp sập nhà. Phòng mình ở giữa, hai bên có hai phòng khác nữa, và cả hai phòng đó đều có bọn runners ở, là bọn con gái, bọn đó chạy 21km thôi thì phải, và khi bọn mình đi ngủ rồi (9h đã đi ngủ), bọn nó mới đi chơi về, nói chuyện, ăn uống xì xụp, mình phải tung chăn vùng dậy, “dkm chúng mày nói chuyện bé thôi cho bọn tao ngủ” – ấy là người khác sẽ nói thế, còn mình mở cửa ra đi sang cửa phòng bọn nó cầu xin: “bạn ơi, phòng bên mình ngủ rồi mai phải dậy sớm đi chạy 70, các bạn nói chuyện nhỏ giúp mình, cảm ơn nhé”. Và may quá bọn nó cũng biết điều vặn nhỏ tiếng thật. Nhưng lúc sau lại có 2 đứa nào đó về muộn hơn nữa, bọn này chưa dc mình van xin nên vẫn nói to thô lỗ như cái bô, lúc ấy thì mình mệt rồi đang ngủ nên không muốn tung chăn mở cửa đi sang nữa. Rút cục nói mãi bọn nó cũng im rồi ngủ. Và 3h Tú Sỹ Khánh đã thức dậy, ồn ào như cái chợ chuẩn bị đồ ăn nước uống gắn bib các kiểu, bọn kia sáng tỉnh dậy phàn nàn rằng “bọn chạy 70 3h dậy ồn quá =))”. Ở trong cái homestay “xinh xinh” không có cách âm nó vậy đó. Đã vậy phòng mình còn sập xệ, cái bồn rửa mặt bị nghiêng ra ngoài, nước không thoát hết được, lúc nào cũng có nước ở chậu rửa =)), xung quanh wc thì có nước thấm ra, nhìn rất đáng sợ :)) Được cái phòng sinh hoạt chung ở tầng 1 khá chill, khoảng sân cũng chill.\nhomestay xa trung tâm 15p lái xe, nhưng dễ chịu\n4h bắt đầu lấy xe đưa 3 runner 70 ra Mường Thanh, vẫn tiếp tục drama khi mà google map nó chỉ đi vào đường làng, bé tí, vừa lọt cái xe ô tô, may ko có gì cản trở nên vẫn đến Mường Thanh được sau 15p, chỉ có tầm 300 người chạy 70km thôi, hầu hết là u40 50, khá nhiều tây, nói chung cuộc chơi 70 ko dành cho bọn lơ tơ mơ.\ncó hai bạn nhỏ và một người đoán là ông bố, chắc cổ vũ mẹ đi chạy, hồi chạy 42km ở sg mình cũng gặp 3 bố con cổ vũ mẹ chạy 42km, rất tuyệt\nSau khi đợi đội 70km xuất phát thì mình về, ngủ tiếp, 7h45 lại đưa Lương ra Mường Thanh, lúc đó định đi ăn sáng luôn mà quên ko gọi Linhdoha dậy đi cùng, nên lại quay về homestay và ngồi cắm laptop viết blog.\nkhung cửa đáng yêu nhìn ra khoảng sân dễ thương – mình thích kiểu này, một quá cafe như vậy và nghỉ hưu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/01/20/moc-chau-ngay-tro-lai/","summary":"\u003cp\u003eTính ra thì đây là lần thứ 4 mình đi Mộc Châu, 3 lần trước là trước khi lấy vợ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLần này là đi chạy Vietnam Trail Marathon – team xnrt đã gạ nhau mua bib từ đợt nhậu tất niên 2022 =)) Mình tất nhiên không mua, vì bib rất là đắt. Sau đó Lương béo đòi tặng bib, nhưng không tập luyện thì làm sao mà chạy 70, ko chơi. Đi để hít thở không khí chạy bộ thôi, giải của topas uy tín.\u003c/p\u003e","title":"Mộc Châu ngày trở lại"},{"content":"Hồi 2018, hồi đó tôi bị ám ảnh việc mua ô tô, vào sg làm việc, thi thoảng đi cafe với bạn tôi luôn đau đáu việc “làm sao mua được ô tô” để vợ con có phương tiện đi lại an toàn. Rút cục thì 2021 tôi đã mua ô tô, và 2023 thì tôi thấy ô tô khá là … mệt mỏi. Nào là rửa xe, nào là bảo dưỡng, nào là tiếng rè rè không sao xử lý được, nào là tiền đâu nâng cấp đầu android, nào là tháng 4 phải đi đăng kiểm, nào là cảm biến áp suất lốp hết pin phải mua pin để thay, lâu lâu vợ lại nhắn “xe tự phanh mệt mỏi quá”… Tức là, một thứ mình từng khát khao, có được rồi, nó trở nên … bình thường, thậm chí còn khiến mình mệt mỏi.\nIPH chắc cũng vậy mà thôi (tôi tự an ủi mình như vậy).\nThời tôi mới đi làm, 2010, Chelsea Park ở Trung Kính là toà chung cư tôi nhìn lên ngưỡng mộ: “đẹp quá, chắc mình chả bao giờ đủ tiền mua nhà ở đây”, nào là ban công kính, nào là vị trí trung tâm, nào là bảo vệ chặn cổng an ninh tuyệt vời bla bla. Sau đó, Keangnam, IPH là những chung cư thật sự là niềm khao khát trong thâm tâm. Đặc biệt là IPH, với kiến trúc cong cong quyết rũ, trung tâm thương mại toàn cửa hiệu sáng choang rực rỡ, CGV, đống văn phòng hạng A … Sảnh cư dân mà mỗi lần nhìn qua lại làm tôi cảm thấy choáng ngợp, cảm giác nơi đây không phải dành cho mình.\nThế rồi 2022, đi tìm thuê nhà, tôi đã gặp được một căn hộ 3pn đầy đủ đồ nội thất ở IPH, rao cho thuê giá chỉ 16tr/tháng, quá tuyệt vời, dù phí dịch vụ là 20k/m2, gửi xe 2tr/tháng. Nhưng vẫn khiến cho khát khao “ở thử IPH” gần hơn bao giờ hết, chỉ sáng hôm sau thì căn hộ đó có người thuê mất. Tôi đã dùng mọi nỗ lực, cố gắng, giành lại quyền thuê căn hộ đó, nhưng không thành công, thực sự không có duyên.\nTới 2023, tôi bỗng cảm thấy mình có thể mua căn hộ 3pn 110m2 ở IPH, dù hơi bị gồng một chút, nhưng có thể mua. Thế rồi vì nhiều lý do (chủ yếu tôi chảnh chó, nghĩ 5 tỉ của mình to), tôi không chọn các căn giá 5.3, 5.5, những căn hộ chủ nhà muốn bán gấp. Tới khi tôi gặp một căn rất đẹp, chủ muốn bán 5.6 – tôi quyết định mua, chủ nhà đòi tăng lên 5.7, ok tôi vẫn mua. Chủ nhà méo bán cho tôi. Thực sự chỉ có thể nói là không có duyên, ah, KHÔNG CÓ TIỀN nữa.\nGiấc mơ IPH vẫn chỉ là giấc mơ.\nCó lần dẫn Bi Mi đi dạo ở khoảng sân giữa của IPH, tôi có hỏi con gái mình có muốn nhà mình ở đây không, Mi đưa ánh mắt e dè không dám trả lời, hỏi lại rằng “nhưng con nghĩ nhà mình không đủ tiền”, thương ghê, bé tí đã phải lo lắng chuyện tiền bạc làm gì. Lúc tôi hỏi câu đó là tôi có thể mua được (với sự giúp đỡ của TCB), tới bây giờ thì đúng là không thể đủ tiền thật rồi.\nThực sự thì có cần ở IPH không? Chắc chắn là không cần rồi, thực tế là tôi đang không ở IPH đó thôi. Nhưng tại sao lại khát khao đến thế, ám ảnh đến thế? Vì thứ mình không có thường làm ta bực bội mà. Ngoài ra còn vì một lý do nữa. Tôi muốn nhà tôi ở IPH – một chung cư thuộc dạng cao cấp top đầu HN – khi quen thuộc với không gian đó, tôi nghĩ con tôi sẽ cảm thấy bình thường khi vào các khu vực sang chảnh khác. Tôi không muốn chúng có cảm giác bỡ ngỡ, lạc lõng khi bước vào sảnh IPH như tôi từng cảm thấy.\nTự chữa lành cho bản thân khá khó, tự tha thứ cũng khó, có phải không? Nhưng tôi vẫn còn cơ hội mà, chỉ cần một chút may mắn, chỉ cần tiếp tục chiến đấu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/01/12/am-anh-iph/","summary":"\u003cp\u003eHồi 2018, hồi đó tôi bị ám ảnh việc mua ô tô, vào sg làm việc, thi thoảng đi cafe với bạn tôi luôn đau đáu việc “làm sao mua được ô tô” để vợ con có phương tiện đi lại an toàn. Rút cục thì 2021 tôi đã mua ô tô, và 2023 thì tôi thấy ô tô khá là … mệt mỏi. Nào là rửa xe, nào là bảo dưỡng, nào là tiếng rè rè không sao xử lý được, nào là tiền đâu nâng cấp đầu android, nào là tháng 4 phải đi đăng kiểm, nào là cảm biến áp suất lốp hết pin phải mua pin để thay, lâu lâu vợ lại nhắn “xe tự phanh mệt mỏi quá”… Tức là, một thứ mình từng khát khao, có được rồi, nó trở nên … bình thường, thậm chí còn khiến mình mệt mỏi.\u003c/p\u003e","title":"Ám ảnh IPH"},{"content":"Nổi bật là chuyến đi xuyên Việt vào tháng 6\nTừ HN vào SG, vòng lại HN, trong 17 ngày. Và nó là nguyên nhân dẫn tới nhiều thứ.\nMột là mua hụt căn nhà 2pn giá tầm 4.5 tỉ ở IPH. Sau đó là án kỉ luật ở chỗ làm. Nếu không có chuyến đi chưa chắc đã xảy ra hai thứ này. Nhưng cuộc sống mà, những thứ chúng ta làm hoặc không làm chúng ta đều phải chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Và tiến lên phía trước.\nChuyến đi vẫn rất đáng nhớ, chẳng biết bao giờ mới đi lại được, và lúc đấy Bi Mi cũng khác Bi Mi 2023 nhiều rồi.\n2023 vợ mình đã nghỉ Viettel và ở nhà bán hàng Mỹ full time, nghỉ Viettel cũng khá tiếc đấy, nhưng cuộc đời rộng lớn, cứ buộc mình mãi ở Viettel tới khi nghỉ hưu thì làm gì có những chân trời rực rỡ khác được. Phải bước ra khỏi vùng an toàn thì mới chiều chiều đi đón con đi học được chứ. Chỉ mấy năm tiểu học thôi, tới khi bọn nó cấp 2 thì chả cần đi đón nữa. Những năm tuổi thơ này rất quan trọng, không chỉ là đi học, mà còn là kí ức của thời vô tư không phải lo nghĩ gì.\n2023 cũng khá thú vị vì mình đột nhiên ham xem … youtuber, xem Dinology, Khánh Vy, Chao Vlog, NếmTV, Thái Công, Giang ơi … Trước đây chỉ thi thoảng mình xem clip ca nhạc hoặc shark tank thôi, đột nhiên 2023 mình xem các KOL youtuber, và thấy trời ơi, mình đã bỏ lỡ cơ hội rồi. Giờ bắt đầu khó thật đấy. Nhưng vẫn phải thử … làm youtuber.\nNhà tôi – hồi tôi còn chưa xem … Thái Công – chứ giờ thì tôi không đời nào để chỗ máy điều hoà nham nhở thế kia, kệ tivi lộn xộn thế kia. Không hiểu do càng già càng khó tính hay do xem Thái Công bị nhiễm thói tỉ mỉ yêu cầu cao quá của lão =)).\nThực ra mình không hề muốn mua nhà, vì sau nhiều năm sở hữu căn chung cư, mình đã thấy chán việc sửa chữa, chăm sóc căn hộ, với bao vấn đề: điện, nước, điều hoà, nứt tường, thấm nước … Mình muốn mua mảnh đất đường rộng, vỉa hè, ô tô đỗ cửa (ở Vĩnh Yên tất nhiên, HN mua thế chó nào được). Nhưng vợ thì vẫn rất thích sở hữu … chung cư. Thế là đi tìm nhà điên cuồng mấy tháng, xem có khi tới 20 căn chung cư (và cả nhà đất), tất cả vì gói vay “an cư” của TCB. Rút cục khi chốt mua nhà thì tôi lại không đủ tiêu chuẩn để vay gói “an cư” đó, thậm chí không đủ tiêu chuẩn vay mua nhà luôn =)) Đen thật (đen do mình ngu).\nNhưng dù sao thì vợ mình (và mẹ mình) cũng đã mua xong nhà, sửa xong nhà, và giờ tôi đang ngồi gõ blog ở căn nhà của vợ chồng. Khá là yên tĩnh, và ấm áp. Khá là hài lòng đấy chứ, dù bới ra thì rất bực, nhưng thôi đừng bới =)) Không thay đổi được trong vòng 5 năm năm nữa đâu. Cố happy đi. Cuối tuần này sẽ làm một video “house tour” vậy, dù vẫn còn thiếu bàn làm việc, tủ hành lang, cửa ngăn phòng khách, rèm lô gia … Nói thật là tôi cũng thấy khá mệt với bản thân mình, ngày xưa tôi đâu có lắm chuyện như vậy, có lẽ tại youtube, xem nhiều bỗng bản thân mình khó tính hơn lên nhiều thật.\n2023 là năm mà con trai tôi học lớp 5, và mẹ nó cho nó đi học thêm tuần 3 buổi, thứ 4, thứ 7, chủ nhật. Xong bỗng thêm một buổi tối thứ 6 nữa. Nhiều hôm phải ăn trên xe để kịp từ trường tới chỗ học thêm. Xưa khi chưa lấy vợ, hoặc hình như lấy vợ rồi, nhưng con còn mẫu giáo, đọc các bài báo về bọn trẻ con ngồi sau xe máy của bố mẹ gặm bánh mì chạy xô học thêm, tôi từng thấy cảm cảnh và không thể tưởng tượng rằng sau này con mình cũng thế, khác chút là nó ngồi trong ô tô nên không ai chụp ảnh được để mà đưa lên báo =)) Học lắm thế để làm gì, nếu sau này vẫn chỉ làm kẻ làm thuê, tháng nào kiếm được bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu (tình trạng hiện giờ của tôi).\nRõ ràng lương cao hay thấp ko phải vấn đề, vấn đề là bạn tiết kiệm được bao nhiêu mỗi tháng. Lương cao thế nào đi nữa mà tiêu dùng nhiều hơn thu nhập thì vẫn là thất bại mà thôi. Không thể tự do được. Dừng làm việc là móm ngay.\nAh quên, chủ đề hôm nay là năm đã qua, hết rồi, thành công là đi xuyên Việt (an toàn) và ôm được cái nhà chung cư (với một tấn vấn đề). Không có thêm cái cert nào chuyên môn. Chả có gì mới về nguồn thu nhập. Vẫn đang mắc kẹt với đống coin xuống giá, chứng khoán thua lỗ chưa hoà vốn, an ủi là trái phiếu vẫn ổn định.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2024/01/12/2023-cua-toi/","summary":"\u003cp\u003eNổi bật là chuyến đi xuyên Việt vào tháng 6\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTừ HN vào SG, vòng lại HN, trong 17 ngày. Và nó là nguyên nhân dẫn tới nhiều thứ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMột là mua hụt căn nhà 2pn giá tầm 4.5 tỉ ở IPH. Sau đó là án kỉ luật ở chỗ làm. Nếu không có chuyến đi chưa chắc đã xảy ra hai thứ này. Nhưng cuộc sống mà, những thứ chúng ta làm hoặc không làm chúng ta đều phải chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Và tiến lên phía trước.\u003c/p\u003e","title":"2023 của tôi"},{"content":"Đặt vấn đề về sự khác biệt giữa người thường và người khôn ngoan:\nNgười thường Người khôn ngoan Khi nóng giận Chửi bớ, rủa xả thậm chí đánh đấm Bình tĩnh, kiểm soát cảm xúc Trước khi đi ngủ Mở điện thoại lướt fb, rồi mất ngủ, lâu dần khó ngủ, ốm, bệnh Ngủ sớm, dậy sớm Gặp thật bại Từ bỏ, nghĩ rằng do mình đen, do mình kém Rút kinh nghiệm và làm lại, tới khi thành công Lý giải nguyên nhân bằng 4 chữ cái: XDPX (Xây dựng phản xạ)\nNgười “khôn ngoan” có thể ra quyết định siêu nhanh (chính là phản xạ) một cách đúng đắn với các tình huống trong cuộc sống. Cái phản xạ đó không phải tự nhiên mà có – do họ đã rèn luyện: lặp lại một hành động 2500 lần ắt sẽ thành phản xạ. Luyện lái xe 2500 lần thì có thể lái thoải mái mà không cần quá tốn não khi lái xe.\nCác bài tập để rèn luyện:\nQuản lý cảm xúc:\nkhi có tin nhắn hay cuộc gọi, cứ từ từ đếm và thở từ 1 tới 10 rồi nhắn lại/nghe điện thoại, không sao đâu. Không cần phải xồn xồn trả lời tin nhắn, điện thoại ngay và luôn. Luôn giữ trạng thái từ tốn, cuộc sống sẽ bớt gấp gáp. Mỗi ngày sẽ có 20 cơ hội để luyện tập: ra đường thấy còn 5s đèn đỏ thì từ tốn dừng lại chờ, không chết ai cả, cố đi thì cũng chỉ nhanh hơn được 1 phút mà nhiều nguy hiểm không đáng phải đánh đổi. Rèn luyện để nói cám ơn mọi người:\nHãy nói cám ơn 20 lần/ngày, lâu dần bạn sẽ nói cám ơn một cách tự nhiên và nó thành phản xạ, câu cám ơn đơn giản thôi nhưng hiệu quả của nó trong cuộc sống khiến bạn ko thể ngờ tới đâu. Xin lỗi cũng vậy. Kỹ năng trí óc vượt trội:\nĐọc sách: sau khi đọc 1 đoạn hoặc vài trang thì dừng lại, tóm tắt xem mình vừa đọc cái gì, đoạn vừa rồi sách nói về điều gì, tóm gọn trong 1 tới 2 câu thôi. Việc này làm não của bạn phải hoạt động, thay vì chỉ lướt lướt và chẳng ghi nhớ được gì. Và khiến bạn tỉnh táo nưã, não phải làm việc mà, nếu chỉ đọc lướt lướt não không làm việc thì rất nhanh buồn ngủ. Đây là một kỹ năng khó nhưng đáng để rèn luyện Giữa hàng triệu hàng tỉ người, bạn có lợi thế gì hơn họ? Bạn đánh đổi gì để tạo ra lợi thế của bản thân? ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/12/04/cong-thuc-de-nang-cap-ban-than-va-cuoc-song/","summary":"\u003cp\u003eĐặt vấn đề về sự khác biệt giữa người thường và người khôn ngoan:\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eNgười thường\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eNgười khôn ngoan\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eKhi nóng giận\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eChửi bớ, rủa xả thậm chí đánh đấm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eBình tĩnh, kiểm soát cảm xúc\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eTrước khi đi ngủ\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eMở điện thoại lướt fb, rồi mất ngủ, lâu dần khó ngủ, ốm, bệnh\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eNgủ sớm, dậy sớm\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eGặp thật bại\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTừ bỏ, nghĩ rằng do mình đen, do mình kém\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eRút kinh nghiệm và làm lại, tới khi thành công\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eLý giải nguyên nhân bằng 4 chữ cái: XDPX (Xây dựng phản xạ)\u003c/p\u003e","title":"Công thức để nâng cấp bản thân và cuộc sống"},{"content":"Có một tập hợp lái xe, ở các vị trí khác nhau trên bản đồ.\nCó một tập hợp khách gọi xe, gọi các chuyến xe từ vị trí A đến B.\nLàm sao để ghép cặp khách nào với xế nào cho tối ưu?\nKhách gọi thì muốn xế ở gần, đến nhanh, hoàn thành chuyến nhanh.\nLái xe thì cũng muốn đón khách ở gần, không xế nào muốn chạy xe không đi xa đón khách, tốn thời gian mà có tiền đâu.\nNgoài ra còn phải giải bài toán: Khi nhu cầu tăng cao (nhiều người đặt xe, xế ít) thì tăng giá như thế nào? Hiển thị các khu vực đang có nhiều người gọi xe như thế nào để tài xế di chuyển từ nơi ít khách sang nơi nhiều khách theo thời gian thực (giờ đang thủ công mỹ nghệ, gọi nhau ý ới trên group zalo, nông dân vãi luôn).\nHút khách có thể tung giảm giá. Hút tài xế có thể tung các chương trình thưởng. Để thuật toán tối ưu thì phải chi RẤT nhiều tiền thuê các bộ não giỏi về giải. Tóm lại vẫn là bài toán tiền. Và quản trị con người nữa.\nVin có thể khá mạnh trong mảng đào tạo, bảo vệ của vinhome cơ bản là lịch sự nhã nhặn với cư dân (hồi mình ở Sài Gòn, văn phòng trong toà L6 cạnh Landmark 81, đi ra đi vào rất thường xuyên được bảo vệ mở cửa hộ. Như trong clip anh Vượng nói chuyện với anh Hùng viettel, có tiết lộ: muốn nhân viên ngoan thì cứ tiền mà phạt, nghiêm minh. Thế nên mình tin rằng với đội ngũ tài xế Xanh SM, Vin cũng có thể áp dụng kinh nghiệm đào tạo lễ tân, bảo vệ, nhân viên phục vụ ở Vinhomes vào.\nNhưng sao ưu đãi ngập tràn mà mới tuyển được hơn 5200 tài xế (cả nước)?\nApp dành cho tài xế của Xanh còn rất thô sơ, chưa có một tính năng quan trọng là “điều hướng chuyến đi”, ví dụ tài xế đang ở Cầu Giấy, muốn di chuyển tới Vin Smart, nhưng họ không muốn chạy xe không, chọn điểm đến mong muốn là Vin Smart, hệ thống sẽ ưu tiên đẩy cho xế đó các cuốc xe tới gần Vin Smart. Đó là tính năng rất xứng đáng được ưu tiên làm gấp.\nNhu cầu gọi xe là có thật. Nhu cầu giao hàng cũng là có thật. Grab, BE, Xanh SM giải quyết bài toán của thị trường, tạo ra giá trị. Nếu vận hành tốt chắc chắn là sống ngon lành.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/15/bai-toan-cua-cac-hang-xe-om/","summary":"\u003cp\u003eCó một tập hợp lái xe, ở các vị trí khác nhau trên bản đồ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó một tập hợp khách gọi xe, gọi các chuyến xe từ vị trí A đến B.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLàm sao để ghép cặp khách nào với xế nào cho tối ưu?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhách gọi thì muốn xế ở gần, đến nhanh, hoàn thành chuyến nhanh.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLái xe thì cũng muốn đón khách ở gần, không xế nào muốn chạy xe không đi xa đón khách, tốn thời gian mà có tiền đâu.\u003c/p\u003e","title":"Bài toán của các hãng xe ôm"},{"content":"\nTrong nhóm chạy bike xanh sm, có nhiều bạn khoe ngày chạy dc 1tr, hơn 1.2tr cũng có, rất ấn tượng, đặc biệt là khi so với mức lương 20k/h của sinh viên làm thêm. Nhưng 1tr/ngày đi nữa, thì một tháng tối đa 30 ngày, không thể nhiều hơn. Chạy bike là bán sức khoẻ, thời gian lấy tiền, mà sức khoẻ, thời gian đều là thứ có giới hạn.\nDA tức Data Analyst – lương nhân viên bình thường có thể lên tới 50tr/tháng, bản chất vẫn là bán sức khoẻ, thời gian, chất xám đổi lấy tiền. Vẫn là nguồn thu nhập có giới hạn, nghỉ làm là không có tiền.\nVậy giờ sao? Phải thiết lập các nguồn thu nhập thụ động. Thu nhập thụ động không phải là không lao động mà có, mà là lao động rất vất vả cật lực ở giai đoạn đầu, nhưng đã setup thành công rồi thì sẽ đều đều tạo ra tiền mà ta không phải làm gì thêm nữa. Chi tiết hơn các bạn có thể lên youtube search.\nHôm đi lấy xe, có gặp một thằng nhóc sinh năm 2000, giọng điệu thái độ đều rất lấc cấc, còn chọc tức chị xếp vé ở bãi lấy xe làm chị ấy tức xì khói tí thì tẩn nhau, mình với một thằng nữa phải can mãi. Chả là khi xuống lấy xe thì sẽ cầm một tờ giấy, ghi họ tên, xuống tới hầm thì cũng khá muộn, hơn 5h rưỡi chiều, xong vẫn thấy cả đống ông học ca trước đứng chờ, chị nhân viên ở hầm mặc đồng phục bảo vệ – thu giấy của bọn xuống lấy xe, rồi gọi tên từng đứa sang bên khu nhận xe. Sang bên đó sẽ đi thử, kí giấy tờ … Xong thằng 2000 kia chắc đợi lâu vội về, bèn kêu “cô xếp linh tinh kiểu gì sao mà cháu xuống mãi chưa tới lượt”, trong khi chị ấy xếp rất chuẩn, không nhầm đứa nào, lời qua tiếng lại vài câu nữa, tí thì chửi nhau đánh nhau :)) Nói chung cuộc đời sẽ dạy dỗ mày thôi cháu ạ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/13/lam-gi-kiem-tien/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/11/13/lam-gi-kiem-tien/image-2.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong nhóm chạy bike xanh sm, có nhiều bạn khoe ngày chạy dc 1tr, hơn 1.2tr cũng có, rất ấn tượng, đặc biệt là khi so với mức lương 20k/h của sinh viên làm thêm. Nhưng 1tr/ngày đi nữa, thì một tháng tối đa 30 ngày, không thể nhiều hơn. Chạy bike là bán sức khoẻ, thời gian lấy tiền, mà sức khoẻ, thời gian đều là thứ có giới hạn.\u003c/p\u003e","title":"Làm gì kiếm tiền"},{"content":"\nÔng bà nội xuống HN chơi từ sáng, ông bà đi cafe gặp gỡ bạn bè ở Hà Đông, mãi chiều mới về – Mi dc bà dặn là xuống mua quà nên ngóng bà mãi, cứ chốc chốc lại hỏi “ông bà sắp tới chưa hả bố”.\nÔng gặp bạn cũ nên vui quá uống quá nhiều rượu, về ngủ dậy xong không nhớ gì, y như mình hồi tết sang nhà Huyền Đại uống 3 chai vang – từ hồi đó mình chưa say thêm lần nào :v\nÔng ở nhà ngủ còn bà và nhà mình đi Aeon – Mi chọn Aeon – trung tâm thương mại mà Mi thích nhất – chắc chắn là thích hơn IPH rồi, vì IPH không có hiệu sách, cũng thích hơn BigC, vì BigC quá xấu xí (wc), thích hơn Metro – vì Metro cũng không có fahasa.\nMỗi đứa chọn mấy cuốn truyện, rồi đồ chơi, rồi bánh mì bánh ngọt. Thường thì mỗi lần vào fahasa, bố mẹ chỉ cho Bi Mi mua một hai cuốn là cùng, lần này bà cho chọn thoải mái, mua 5 cuốn. Xong Mi cứ kêu “sợ bà hết tiền”. Em bé đáng yêu quá!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/13/12-11-2023/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/11/13/12-11-2023/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eÔng bà nội xuống HN chơi từ sáng, ông bà đi cafe gặp gỡ bạn bè ở Hà Đông, mãi chiều mới về – Mi dc bà dặn là xuống mua quà nên ngóng bà mãi, cứ chốc chốc lại hỏi “ông bà sắp tới chưa hả bố”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eÔng gặp bạn cũ nên vui quá uống quá nhiều rượu, về ngủ dậy xong không nhớ gì, y như mình hồi tết sang nhà Huyền Đại uống 3 chai vang – từ hồi đó mình chưa say thêm lần nào :v\u003c/p\u003e","title":"12/11/2023"},{"content":"đăng kí xanh sm bike\nthứ 6 đi làm, đặt xanh sm, gặp xế là quản lý nhóm 100 người, hình như là nhóm Hà Đông, mình quét mã qrcode và nhập mã giới thiệu của bạn này. Chiều hôm đó có em gái gọi confirm và hẹn thứ 7 đi làm thủ tục nhận xe, xong ko hiểu sao chuyển sang chiều t7, 2h. Em gái còn add zalo và tư vấn, call hỗ trợ rất nhiệt tình. Tối nay nhắn hỏi thì ko thấy support nữa.\nđúng 2h mình tới R3, ko thấy cái gì giống xanh sm ở sảnh, call hỏi thì em gái zalo hướng dẫn xuống tầng hầm B2, đi thang cuốn xuống chẳng có biển chỉ dẫn gì cả, trụ sở nằm khuất quá. Lúc vào cũng chả ai hỏi han chào đón, mình thấy hơn chục ông ngồi chờ đông gần kín ghế, cũng vào ngồi, xong có 1 em ra hỏi những ai ca 2h, vào học. Mình liền phi vào theo. Vào xong thấy kêu “bên ngoài cài sẵn 3 phần mềm” – có vẻ sai sai rồi, giơ tay hỏi xem có phải làm thủ tục gì bên ngoài kia ko? Xong vẫn cài edulive và làm xong 2 bài kiểm tra. Thì có một em gái hớt hải vào hỏi có anh Phí Hồng Thái trong này ko, xong kêu mình ra ngoài làm thủ tục. Xong còn vòng ra bàn đầu tiên làm lí lịch tư pháp và tài khoản bidv, rồi mới tới bước làm thủ tục gồm có: cài 3 phần mềm; nhắn tin tới 1414 nội dung “TTTB”; kí giấy tờ, thử áo, chụp ảnh chân dung.\nXong là vào đào tạo, ca 3h, đào tạo tới 5h10 sau khi thi bài 30 câu xong mới dc kí hợp đồng và phát áo, áo mưa, 2 mũ. Em Thảo đào tạo rất có tâm, nhấn mạnh tới ý nghĩa nhân văn của xe điện và tâm thế phục vụ, mang lại sự chu đáo, an toàn, thoải mái dễ chịu cho khách đi xe. Đặc biệt nhấn mạnh sự tiết kiệm của xe điện: 10k tiền sạc điện đi được 100km. Xong buổi sáng thì nên làm từ 5h tới 9h, rồi nghỉ ngơi, sạc pin 3 tiếng. Chiều 2h hãy làm tiếp :)) Cuộc sống cân bằng thật. Ngoài ra cũng nói khá kĩ về các chương trình thưởng doanh số nếu cày nhiều cuốc xe. Đặc biệt số điện thoại đã đăng kí làm xế bike sm thì không được gọi xe nữa, bị cấm, sợ gọi xe fake để tăng doanh số cho nhau. Má, vậy là từ nay nếu có nhu cầu đi nhậu thì phải gọi BE rồi, khổ quá =))\nXong đi xuống hầm lấy xe. Xuống hầm cứ tưởng dc lấy xe ngay đi về, ai dè thấy mấy ông ca 2h vẫn còn đứng chờ cả đống ở đó. Rút cục chờ tới hơn 6h cũng tới lượt sang lấy xe: nghe hướng dẫn, đi thử xe, kí giấy tờ. Xe mới tinh, mới đi được 2.6km, chưa có giấy tờ gì luôn (mình hỏi thì mấy lão ở đó bảo đang chờ công an làm giấy). Hầm để xe ở Royal phải có tầm 500 xe đang chờ xế.\nMà không hiểu sao ở Duy Tân có team làm (lúc đi qua mình nhìn thấy), mà bắt mình xuống tận Royal, xa vãi chưởng, tốn mất 25k tiền xe ôm.\nChưa hết drama, lúc lấy xe mình đang vội về còn sang nhà thằng bạn ăn cơm, nên lấy dc xe xong kí giấy phi về luôn, không nhìn pin, lên đường mới thấy pin còn có 26%, đi chưa hết nửa đường Nguyễn Trãi đã tụt xuống 22%, phân vân dữ dội có nên vào quán cafe xin sạc nhờ không, mà thế thì không kịp hẹn hò. Đành cắn răng phi thẳng về nhà, đường Khuất Duy Tiến còn tắc lòi mắt, về tới hầm thì pin còn 18% và cảnh báo toé loe từ lúc dưới 20%, hết hồn. Các ông giao xe làm ơn sạc nửa bình hộ cái, đau tim quá, bọn lần đầu nhận xe điện bỡ ngỡ. Tí toang.\nnotes: nhóm fb chính thức của xanh bike mới có 5100 tài xế, mình vẫn chưa dc cho vào\nchiết khấu của BE là 38% (mỗi cuốc xe xế bị BE lấy 38%), grap hình như 33%, xanh sm là 27.2%. Vậy sao xế của BE và GRAB sang xanh bike vẫn ít thế nhỉ? Vì xe xanh không cày được?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/11/11-11-2023/","summary":"\u003cp\u003eđăng kí xanh sm bike\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethứ 6 đi làm, đặt xanh sm, gặp xế là quản lý nhóm 100 người, hình như là nhóm Hà Đông, mình quét mã qrcode và nhập mã giới thiệu của bạn này. Chiều hôm đó có em gái gọi confirm và hẹn thứ 7 đi làm thủ tục nhận xe, xong ko hiểu sao chuyển sang chiều t7, 2h. Em gái còn add zalo và tư vấn, call hỗ trợ rất nhiệt tình. Tối nay nhắn hỏi thì ko thấy support nữa.\u003c/p\u003e","title":"11/11/2023"},{"content":"\nĐầu óc thanh thản, gia đình ổn định, không lo bị đuổi –\u0026gt; Chỉ là tài sản khi cho thuê.\nNhà sẽ tăng giá trị theo thời gian –\u0026gt; Nhà = ngôi nhà + đất. Chi phí trả cho ngôi nhà, ngồi nhà sẽ dần xuống cấp theo thời gian, giá trị tăng nhờ miếng đất. Nhà vẫn là tiêu sản. Thường tốc độ tăng giá trị của đất cao hơn sự xuống cấp của ngôi nhà.\nXác định từ đầu mua nhà chung cư là mua tiêu sản để sử dụng. Okie. Phục vụ cuộc sống.\nNên mua đất để đó, không nên mua nhà kèm đất.\nChung cư thì nên tránh mua đầu tư, hoàn toàn là tiêu sản: Giá tăng chưa hẳn giá trị tăng, có thể do trượt giá, hãy thử quy ra vàng, $.\nnote từ https://www.youtube.com/watch?v=5V-GpCi5T9E\u0026amp;ab_channel=HieuNguyen\nThuê nhà là ném tiền? Sở hữu nhà cũng không khác gì. Ví dụ nhà trị giá 5 tỉ, thì mỗi năm chi phí là 250tr/năm (5%). Chưa tính chi phí cơ hội.\nNhà mình tăng, xung quanh tăng. Nếu không mua mà cầm tiền mặt thì thiệt.\nChi phí cơ hội: Vô hình, dễ bị bỏ qua. Cơ hội đầu tư tới, có sẵn vốn đầu tư (bds cần bán gấp với giá rẻ, tiềm năng rõ ràng đầu tư sẽ thắng), nếu đã all in mua nhà, sẽ không có cơ hội đó nữa.\nCảm xúc tinh thần: ổn định, tự do, không lo lắng bị đòi nhà. Ưu điểm lớn cho người cần ổn định. Chính là nhược điểm, khó để chuyển sang một căn hộ khác. Thuê nhà thì dễ dịch chuyển hơn, tự do chuyển sang ngôi nhà mới, tự do xa xỉ mà người mua nhà không có được.\nĐi thuê không được sửa chữa theo ý mình: nhưng cũng không cần bận tâm khi tường nứt, máy lạnh hỏng, dở quá thì chuyển nhà khác. Không phải nhức đầu với vấn đề bảo trì nhà.\nThuê nhà hạn chế mua sắm. Phù hợp người sống tối giản. Nhưng người thích tiêu dùng mua sắm nhiều đồ đạc thì không phù hợp, rõ ràng họ cần ngôi nhà cố định để thu thập thật nhiều đồ.\nMua nhà: Nợ, áp lực động lực kiếm thêm tiền. Buộc phải trả nợ định kì, buộc phải tiết kiệm.\nCũng là một kênh đầu tư an toàn ổn định.\nTổng hợp từ: https://www.youtube.com/watch?v=VuhqRw_YwBM\u0026amp;ab_channel=HieuNguyen\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/10/nha-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/11/10/nha-2/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐầu óc thanh thản, gia đình ổn định, không lo bị đuổi –\u0026gt; Chỉ là tài sản khi cho thuê.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhà sẽ tăng giá trị theo thời gian –\u0026gt; Nhà = ngôi nhà + đất. Chi phí trả cho ngôi nhà, ngồi nhà sẽ dần xuống cấp theo thời gian, giá trị tăng nhờ miếng đất. Nhà vẫn là tiêu sản. Thường tốc độ tăng giá trị của đất cao hơn sự xuống cấp của ngôi nhà.\u003c/p\u003e","title":"Nhà"},{"content":"Tối qua Bi ngô đọc truyện trong phòng – lúc đáng ra phải học bài – bài tập chưa xong đã ngồi chơi đọc truyện.\nMi ngủ một mình một phòng, bình thường hai đứa nằm cùng nhau nhưng hnay anh Bi học muộn nên Mi ngủ trước ở phòng bố. Bi ngô thì 10h bố bắt đi ngủ, bài chưa làm xong sáng hôm sau dậy sớm mà làm tiếp. Cho Mi ngủ mình sang phòng master nằm, thì nữa đêm nghe tiếng thút thít như tiếng khóc, xong lại nghe tiếng “cạch” của miếng nhựa bồn cầu, dậy chạy ra xem đứa nào tỉnh giữa đêm, thấy Mi đang nằm hình như khóc, kêu đau bụng, bố xoa cho ngủ và dặn “nếu tỉnh dậy mà sợ thì sang phòng ngủ với anh Bi hoặc bố mẹ”. Xong Mi lại dậy chạy vụt ra wc, ngồi đó một lúc, ko hiểu sao đau bụng đêm.\nChiều nay mình ra ngoài sớm, chạy ngoài đường từ 4h30 tới 6h. Ra trường tây HN đón Bi Mi, đưa về nhà, rồi lại đưa Bi ngô đi học, rồi chạy lên cty làm tiếp. Giờ cao điểm, khói xe cay hết mắt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/10/27-10-2023/","summary":"\u003cp\u003eTối qua Bi ngô đọc truyện trong phòng – lúc đáng ra phải học bài – bài tập chưa xong đã ngồi chơi đọc truyện.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMi ngủ một mình một phòng, bình thường hai đứa nằm cùng nhau nhưng hnay anh Bi học muộn nên Mi ngủ trước ở phòng bố. Bi ngô thì 10h bố bắt đi ngủ, bài chưa làm xong sáng hôm sau dậy sớm mà làm tiếp. Cho Mi ngủ mình sang phòng master nằm, thì nữa đêm nghe tiếng thút thít như tiếng khóc, xong lại nghe tiếng “cạch” của miếng nhựa bồn cầu, dậy chạy ra xem đứa nào tỉnh giữa đêm, thấy Mi đang nằm hình như khóc, kêu đau bụng, bố xoa cho ngủ và dặn “nếu tỉnh dậy mà sợ thì sang phòng ngủ với anh Bi hoặc bố mẹ”. Xong Mi lại dậy chạy vụt ra wc, ngồi đó một lúc, ko hiểu sao đau bụng đêm.\u003c/p\u003e","title":"27/10/2023"},{"content":"\nthử mua gạo online mà có vẻ không ổn lắm =))\nHôm thứ 7 vừa rồi, bố mẹ đưa Bi ngô lên trường đá bóng, thua cả hai trận, Bi ngô khóc nhè, kiểu khóc vì ức (vì thua). Mi thì ở nhà ngủ nướng. Đá bóng xong thì rủ Đại Dương về chơi một lúc, tới 2h30 thì Bi ngô đi học thêm văn, Đại Dương bố mẹ tới đón đi lấy bib chạy. Buổi trưa, ăn cơm xong ông Bi và ông Dương cùng nhau rửa bát cất dọn. 3 con vịt ngồi đọc truyện tranh say sưa:\nVợ mình không hiểu nghe dc ở đâu về bộ truyện tranh “Người bà tài giỏi vùng Saga”, mua một quyển về, mình tình cờ mở ra đọc thử, thế là đọc say mê trên ipad, mua 8 cuốn về, hôm qua tiếp tục mua cả bộ 11 cuốn về để tặng sinh nhật cho em Bo.\n“Hôm nay bố đã hơi vất rồi” – đây là câu em Mi phát biểu – sau khi thấy bố cầm chổi lau nhà lau bếp (do lúc ấy bố làm đổ nước ra sàn bếp). Câu văn hơi bị ngữ pháp kiểu tiếng Anh, nhưng rất đáng yêu, bố nghe buồn cười quá, hỏi mãi “tại sao con lại bảo hnay bố hơi vất” thì Mi bảo do bố đã dọn nhà tắm này, bây giờ lại lau nhà này :)) Do lúc trước giờ cơm tối, bố dành 30p để cọ rửa nhà tắm bằng chai vim, làm nhà tắm toàn mùi thuốc tẩy. Mẹ thấy Mi bảo thế thì rất ghen tị vì Mi chưa bảo mẹ vất bao giờ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/11/10/26-10-2023-hom-nay-bo-da-hoi-vat-roi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/11/10/26-10-2023-hom-nay-bo-da-hoi-vat-roi/image-19.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethử mua gạo online mà có vẻ không ổn lắm =))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm thứ 7 vừa rồi, bố mẹ đưa Bi ngô lên trường đá bóng, thua cả hai trận, Bi ngô khóc nhè, kiểu khóc vì ức (vì thua). Mi thì ở nhà ngủ nướng. Đá bóng xong thì rủ Đại Dương về chơi một lúc, tới 2h30 thì Bi ngô đi học thêm văn, Đại Dương bố mẹ tới đón đi lấy bib chạy. Buổi trưa, ăn cơm xong ông Bi và ông Dương cùng nhau rửa bát cất dọn. 3 con vịt ngồi đọc truyện tranh say sưa:\u003c/p\u003e","title":"26/10/2023 – Hôm nay bố đã hơi vất rồi"},{"content":"Hạ Long thì mình vừa đi tháng 09 chạy Hạ Long 42km, mà team lại chọn đi để giải ngân khoản 10tr thưởng. Chả muốn đi lắm nhưng thôi đã 2 đứa ở nhà rồi, team có 14 đứa mà 3 đứa nghỉ không đi thì hơi mất tinh thần “building”. Bi ngô phải đi học nên không cho cả nhà đi được. Mi cũng định cho ở nhà luôn, nhưng sau thấy mấy nhà bọn bạn cho con đi, mà toàn con gái, nên mình về hỏi thử xem Mi có thích đi không, em bé có vẻ rất hào hứng. Okie đi.\nMi lại còn xách cả bài tập tiếng Anh học thêm đi Hạ Long để làm =)) Rút cục chỉ ra vẻ làm dc một trang lúc ăn trưa hôm đầu tiên, còn lại là bỏ xó :))\nChuyến đi bắt đầu vào sáng sớm thứ 7, trời mưa to như trút, mình định đi xe máy rồi để xe ở hầm hôm sau có xe về, nhưng mưa to quá nên phải nhờ vợ đưa đi bằng ô tô. 7h30 mới bắt đầu xuất phát vì Tú béo bị tắc ở lối xuống đường vành đai 3, 7h ngày thứ 7 mà đã tắc, chán cái lối xuống của vd3 quá.\nXe bon bon mãi mới ra khỏi được nội đô, tới 9h15 thì dừng ở trạm dừng nghỉ, đi được khoảng 100km thì xe bị nổ một lốp sau, may có hai lốp một bên nên vẫn cố lết được, tới khi ra khỏi cao tốc thì rẽ vào Đồ Sơn thay lốp dự phòng.\nChuyến đi khá là bất ổn. Mùi dầu của xe làm mình ngán ngẩm. 11h26 thì tới được khách sạn: Sun Premier Halong Village, Hạ Long, Bãi Cháy. Khách sạn ở phía bên này cầu Bãi Cháy, trong khi phía bên kia mới là trung tâm sầm uất. Khách sạn nằm trong một khu đô thị ma, chả có dịch vụ gì xung quanh, toàn nhà xây rồi bỏ hoang.\nĂn trưa ở nhà hàng Ba Tàu gần đó, cũng không có gì đặc biệt nên mình không chụp ảnh, bữa trưa nhẹ nhàng xong về khách sạn nghỉ ngơi. Chiều 4h kém thì ôm phản lao ra biển.\nNước lạnh, cát đen, gió to bay người. Nghịch cát nghịch nước tí rồi leo lên xe điện đi một vòng ngắm “ngoại ô”. Nói chung không phải mùa du lịch nên cũng lìu tìu, đìu hiu.\nLúc mới checkin khách sạn cái Dung nó kêu ks này có “bể bơi trên tầng 6”, làm con gái mình hào hứng đòi lên bơi. Kết quả:\nCái bể sục chán đời này hoạt động vào 19h-21h, ngoài giờ đó xin mời nộp tiền.\nĐi ăn tối ở cách khách sạn 11km, cửa hàng quen của thằng Ân, tiền taxi đắt lòi tòi phòi, nhưng vì “ăn xong xem pháo hoa” nên đành okie. Nhưng nhà hàng ăn rất ổn, đồ ăn tươi ngon mà giá cả phải chăng.\nMi hào hứng với món ốc món tay xào chua ngọt, ban đầu cay không ăn dc, xong cắt nhỏ ra thì vừa ăn vừa uống nước lọc, tốn 3 chai nước lọc. Xong ăn con ruốc, con mực ống cũng rất hào hứng. Lúc sau bố nhúng lẩu con ghẹ cũng ăn thun thút.\nĂn xong nô như giặc đuổi nhau với các bạn. Rồi tất cả lên xe đi ra gần chỗ xem pháo hoa. Chả hiểu đứa nào chém gió 9h15 bắn, rút cục 9h15 tới nơi thấy vẫn hát hò phát biểu lịch sử hình thành tỉnh Quảng Ninh. Chờ mãi không bắn chán quá, Mi đòi đi về vì sợ “tí nữa đông khó đi về”, con gái bé tí mà nghĩ giỏi ghê. Xong ra ngoài thì kêu khát nước, định về ks rồi uống mà không chịu dc khát nên kiếm được chai nước lọc uống tạm. Đang đi tìm chỗ gọi xe taxi thì pháo hoa nổ đùng đùng, lại chạy quay lại xem thử. Nói chung cũng khá, nhưng với người chưa từng xem pháo hoa Đà Nẵng thôi, ai xem pháo hoa ĐN rồi thì sẽ thấy các loại pháo hoa khác đều bình thường cả (Mi cũng đồng ý như thế). Thế là hai bố con vừa xem vừa đi ra khỏi đám đông. Nhưng khi ra đường to để gọi xe thì gọi mãi không có xe nào nhận. Phải tầm 20p kiên trì gọi mới có một xe nhận cuốc, xe ở rất gần mình, nhưng tắc mãi không tới đón được. Rút cục hơn 45p sau khi nhận cuốc xe mới tới chỗ mình đứng chờ. Mi buồn ngủ quá ngủ gục luôn trên vai bố. Lên được xe taxi ngồi cũng phải mất 37p mới về tới khách sạn (8.1km). Nói chung không vui vẻ gì việc đi tới một chỗ quá đông đúc xem mấy cái pháo phụt phụt rồi lóc cóc đi về trong giao thông ùn tắc.\nĐêm ngủ thì lạnh toát, mà chả biết chỉnh điều hoà ở đâu, xong cứ lâu lâu điều hoà nó lại tự tắt? Chả hiểu sao, định xuống lễ tân hỏi nhưng thử rút thẻ phòng ra cắm lại thì nó lại bật điều hoà lên, thế là mình rút ra cắm lại mất 2 lần trong đêm. Sáng hôm sau mới biết có cái bảng điều khiển điều hoà ở đầu giường. Thiếu hiểu biết rất là khổ.\nSáng hôm sau Mi ngủ say sưa, hơn 8h chưa thèm dậy, mà khách sạn chỉ ăn sáng từ 6h30 tới 9h30, nên mình phải gọi Mi dậy tranh thủ xuống ăn sáng, Mi dậy kêu tức ngực, mặt nhăn nhó ỉu xìu, ăn được 3 cái bánh bao với hai miếng khoai lang chiên. Xong lại lên phòng nằm tiếp. Xem youtube chán thì lại lăn ra thiu thiu ngủ. Trong lúc bọn nó xem youtube thì mình ngủ lăn quay, vì đêm qua cứ phải dậy lên dậy xuống chỉnh điều hoà với canh bọn nó ngủ. Xong cô giáo chủ nhiệm lớp 2C1 của Mi lại nhắn Mi quay clip chúc mừng sinh nhật cô giáo tiếng Anh, gọi Mi dậy quay thì Mi xì xì cái mặt kêu tức ngực không muốn quay, bố phải nịnh nọt xong hứa thưởng 10k mới dậy quay clip.\n12h20 rời khỏi khách sạn. Không ăn trưa :)) Ai ăn gì tự túc chuẩn bị. Muốn đi mua bánh mì mà quanh đó cũng chả có tạp hoá. Mãi tới gần 2h dừng ở trạm nghỉ Hải Dương Hưng Yên mua nước lọc với bánh trái linh tinh. 4h về tới Trần Duy Hưng. Quả là ngồi cái xe này mệt hơn chạy 42km xong tự lái xe về HN.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/31/di-ha-long-voi-team-infra/","summary":"\u003cp\u003eHạ Long thì mình vừa đi tháng 09 chạy Hạ Long 42km, mà team lại chọn đi để giải ngân khoản 10tr thưởng. Chả muốn đi lắm nhưng thôi đã 2 đứa ở nhà rồi, team có 14 đứa mà 3 đứa nghỉ không đi thì hơi mất tinh thần “building”. Bi ngô phải đi học nên không cho cả nhà đi được. Mi cũng định cho ở nhà luôn, nhưng sau thấy mấy nhà bọn bạn cho con đi, mà toàn con gái, nên mình về hỏi thử xem Mi có thích đi không, em bé có vẻ rất hào hứng. Okie đi.\u003c/p\u003e","title":"Đi Hạ Long với team Infra"},{"content":"\nĐây là ảnh em họ mình chụp bà nội mình, một cái tết nào đó, chắc là tết mới có chậu hoa đào thế kia. Bà nội mình đã mất mấy năm rồi, nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh này mình cứ có cảm giác bà vẫn ngồi ở góc sân đó, chờ bọn mình về chơi.\nMảnh ao kia đã được bố mình và các cô chú kè lại bờ, ao chỉ còn một nửa so với ngày xưa, nhãn cũng bị chặt đi mấy cây rồi. Hôm nọ bố bảo sẽ sửa sang lại nhà, bảo mình tìm mẫu nào để tham khảo. Mình bảo chỉ muốn sửa vừa phải, giữ lại cái tổng thể, đừng làm khác quá, bê tông quá, to lớn quá, phá hết cái ngày xưa, về nhìn quê chẳng giống kí ức của mình, buồn lắm.\nChắc mình đã già rồi, mà thực sự là nhiều tuổi rồi. Chẳng lẽ 10 năm nữa vẫn già đi ở cái văn phòng này sao?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/26/minh-chi-muon-moi-thu-nhu-ngay-xua/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/10/26/minh-chi-muon-moi-thu-nhu-ngay-xua/image-20.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐây là ảnh em họ mình chụp bà nội mình, một cái tết nào đó, chắc là tết mới có chậu hoa đào thế kia. Bà nội mình đã mất mấy năm rồi, nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh này mình cứ có cảm giác bà vẫn ngồi ở góc sân đó, chờ bọn mình về chơi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMảnh ao kia đã được bố mình và các cô chú kè lại bờ, ao chỉ còn một nửa so với ngày xưa, nhãn cũng bị chặt đi mấy cây rồi. Hôm nọ bố bảo sẽ sửa sang lại nhà, bảo mình tìm mẫu nào để tham khảo. Mình bảo chỉ muốn sửa vừa phải, giữ lại cái tổng thể, đừng làm khác quá, bê tông quá, to lớn quá, phá hết cái ngày xưa, về nhìn quê chẳng giống kí ức của mình, buồn lắm.\u003c/p\u003e","title":"Mình chỉ muốn mọi thứ như ngày xưa"},{"content":"\nSáng tỉnh dậy lúc 5h45, không cần đồng hồ, vì không ngủ được. Phi lên starlake chạy cùng hội Cầu Giấy thì hơi trễ, ra công viên chạy thì hơi buồn, thế là ngồi nhà, mang laptop định viết một chú, lại thấy Bi ngô dậy từ hơn 6h, thế là rủ Bi ngô mang bóng ra công viên tập sút. Công viên vắng vẻ vì quá sớm, đá bóng tới hơn 7h thì về.\nHẹn 9h xem nhà ở 335 Cầu Giấy, mà thắng sale ko thấy gọi gì, 8h55 gọi điện cho nó thì nó kêu đổi lịch, đi lang thang xong lại hẹn dc cái lịch xem nhà 3pn ở Chelsea Park lúc 10h15. Đưa Bi ngô đi học thêm tiếng Anh rồi đi xem nhà. Cũng phải lần thứ 5 đi xem nhà ở Chelsea Park rồi. Căn hộ 3pn rất đẹp, nhà cũ nhưng hướng đẹp, phòng khách rộng, bếp riêng, có lô gia riêng, ban công rộng để trồng cây, ngồi chơi. Xong lại tiện thể lên xem một căn 226m2 – đập thông 3pn với 2pn gộp lại. Thành ra xem nhà cật lực trong 2 tiếng chờ Bi ngô học xong.\nĐón Bi ngô rồi về cả nhà đi ăn bún, bún chả với bún bò huế, ở cửa hàng nhỏ ngay chợ dưới đường Trần Quốc Vượng, 1h nhà ấy đã hết sạch hàng, em bé gái lớp 3 đang phụ bố mẹ rửa bát. Mi cứ đòi đi ra IPH vào khu vui chơi, nên cho hai đứa ra đó chơi “một tí”, bố mẹ tranh thủ lượn vài vòng ở IPH. Mà bọn nó chơi tới 4h chưa chán, vẫn đòi chơi nữa. Bố mẹ đành hẹn 6h ra đón, đi bộ về nhà ngủ một giấc – mê mệt. Mình còn đói nữa, vì trưa ăn bún nước mặn, miếng móng giò thì toàn mỡ, mình không ăn được mỡ. Trước khi ra đón bọn trẻ con phải ăn tạm một cái bánh chocopie lấy sức.\nYêu cầu hai đứa trẻ con viết lại nhật kí ngày chủ nhật mà cả hai chây lì không chịu viết. Đã thế từ giờ bố có lý do chính đáng để từ chối các vụ chơi bời. Giờ đi chơi về là phải viết văn kể lại chuyến đi.\nGiờ một tuần Bi ngô đang học 3 buổi học thêm: Toán thứ 4, Văn thứ 7, tiếng Anh chủ nhật, lại thêm một buổi viết tiếng Anh vào tối thứ 6 nữa. Học nhiều thế mà chỉ để vào trường công học đúng tuyến thì học thêm làm gì vậy? Thanh Trà Mi thì học thêm tiếng anh tối thứ 3, thứ 6. Chính ra mình không muốn Mi đi học thêm tiếng Anh cho lắm, nhưng Mi hơi sợ/e ngại với môn tiếng Anh, nên đành cho đi học thử xem sao. Đánh ra đã tốn tiền học trường tư thì sao lại phải tốn thêm tiền/thời gian học tiếng Anh nữa? Nghe quá phi lí.\nHọc nhiều mà không có tư duy đúng về cách thế giới vận hành, thì rút cục cũng chỉ đi làm thuê, cày cuốc cả đời, tháng nào hết tiền tháng đó, bị cuốn vào thế giới tiêu xài, với hàng tỉ đô la, giới chủ sử dụng media để tiêm nhiễm vào đầu các thần dân phong cách sống tiêu dùng cật lực, sau đó dốc sức cày cuốc để làm giàu cho chúng. Tư duy đúng là gì? Tạo ra giá trị, tạo một ít giá trị cho rất nhiều người, hoặc tạo giá trị cho ít người nhưng với giá rất rất cao. Và phải có chiến lược thiết lập các nguồn thu nhập thụ động.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/23/chu-nhat-22-10-2023/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/10/23/chu-nhat-22-10-2023/image-18.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng tỉnh dậy lúc 5h45, không cần đồng hồ, vì không ngủ được. Phi lên starlake chạy cùng hội Cầu Giấy thì hơi trễ, ra công viên chạy thì hơi buồn, thế là ngồi nhà, mang laptop định viết một chú, lại thấy Bi ngô dậy từ hơn 6h, thế là rủ Bi ngô mang bóng ra công viên tập sút. Công viên vắng vẻ vì quá sớm, đá bóng tới hơn 7h thì về.\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật 22/10/2023"},{"content":"Đầu tiên, tui luôn nghĩ chạy bộ không dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn đã từng gãy chân, khớp gối yếu, xin lỗi, bạn không chạy được. Nếu bạn quá thừa cân, quá mập, xin lỗi, bạn cũng không chạy được. Nếu bạn quá bận rộn, quá thiếu ngủ, xin lỗi, bạn cũng không chạy được. Xin lỗi nhiều người nhưng tui biết nhiều người không chạy được. Nhưng vì xem quảng cáo nhiều hay thấy nhiều người chạy mà khoẻ lên, hoặc đi trung tâm thương mại thấy nhiều bộ đồ thể thao mạnh mẽ quá, mấy nhà bán hàng thì lúc nào cũng nói bạn hãy mạnh mẽ lên, người ta chạy được thì bạn cũng chạy được, thế là bạn cũng lao ra chạy nhưng càng ngày hành vi so sánh bản thân mình với người khác, lúc nào cũng thấy mình thiếu thốn, tự huyễn hoặc bản thân phải trở thành người khác đã chồng stress thêm stress lên bản thân mình, thêm một việc ta không thể hoàn thành trong chuỗi mục tiêu dang dở khiến cho việc tập thể dục, việc chạy bộ càng ngày càng trở nên khốn khổ, việc đó dẫn tới chấn thương, chán nản và ngày càng lún sâu vào bể khổ của sự tự ti.\nHai là, nếu chạy, bạn phải là chính mình, hãy chạy cự ly của mình, hãy chạy với tốc độ của mình, hãy chạy với nhịp tim của mình, hãy chạy với tất cả những gì mình có chứ đừng chạy với tốc độ của người khác, cự ly của người khác. Điều đó cũng làm bạn càng ngày càng cố phải trở thành ai đó không phải bản thân mình, kết quả cũng như trường hợp trên, lún lầy trong chán nản và stress, càng ngày càng ghét bản thân, ghét chạy bộ.\nCho nên, hãy khoẻ mạnh, hãy nhanh nhẹn, hãy thích nghi. Đó mới chính là chìa khoá. Tui nghĩ điều đó tới không cần thông qua tập thể dục hay chạy bộ, mà qua một cuộc sống năng động và tích cực. Sống tích cực không phải lúc nào cũng phải nghĩ tích cực về mọi điều trong cuộc sống, đó thật ra là một hành động hết sức tiêu cực. Còn nhận thức được mặt tiêu cực của bản thân và chấp nhận nó, đó mới là hành động tích cực. Nhận thức về bản thân, suy nghĩ về nó, quan tâm và hiểu biết về bản thân. Nếu bạn ít vận động, thì làm ơn cũng phải để hệ tiêu hoá ít hoạt động theo. Nếu calories nạp vô ít hơn calories bạn xài, còn dư nó sẽ được dự trữ dưới dạng mỡ, trữ nhiều quá thì mỡ sẽ có ở khắp nơi, mỡ trong máu, mỡ trong nội tạng, mỡ trong não, mỡ trong suy nghĩ, mỡ trong mọi chỗ và cuối cùng mỡ sẽ thành kẻ thù của cuộc đời, trong khi nếu vừa đủ thì nó sẽ thành năng lượng cuộc sống. Cái gì nhiều quá cũng không tốt. Cân bằng chính là chìa khoá. Hãy tự nhìn bản thân và tự cân bằng. Nếu nhìn người khác thì mình không thể nào cân bằng cuộc sống của mình được.\nBài và ảnh đều của bác Tèo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/20/chay-bo-khong-danh-cho-tat-ca-moi-nguoi/","summary":"\u003cp\u003eĐầu tiên, tui luôn nghĩ chạy bộ không dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn đã từng gãy chân, khớp gối yếu, xin lỗi, bạn không chạy được. Nếu bạn quá thừa cân, quá mập, xin lỗi, bạn cũng không chạy được. Nếu bạn quá bận rộn, quá thiếu ngủ, xin lỗi, bạn cũng không chạy được. Xin lỗi nhiều người nhưng tui biết nhiều người không chạy được. Nhưng vì xem quảng cáo nhiều hay thấy nhiều người chạy mà khoẻ lên, hoặc đi trung tâm thương mại thấy nhiều bộ đồ thể thao mạnh mẽ quá, mấy nhà bán hàng thì lúc nào cũng nói bạn hãy mạnh mẽ lên, người ta chạy được thì bạn cũng chạy được, thế là bạn cũng lao ra chạy nhưng càng ngày hành vi so sánh bản thân mình với người khác, lúc nào cũng thấy mình thiếu thốn, tự huyễn hoặc bản thân phải trở thành người khác đã chồng stress thêm stress lên bản thân mình, thêm một việc ta không thể hoàn thành trong chuỗi mục tiêu dang dở khiến cho việc tập thể dục, việc chạy bộ càng ngày càng trở nên khốn khổ, việc đó dẫn tới chấn thương, chán nản và ngày càng lún sâu vào bể khổ của sự tự ti.\u003c/p\u003e","title":"Chạy bộ không dành cho tất cả mọi người"},{"content":"Hôm qua là thứ hai, tối về ăn cơm với miếng cá quả còn lại từ bữa tiệc tối chủ nhật, thịt cá dai dai ngon ngon mặn mặn, quá ướp rất ổn. Uống một lon bia NYC, lúc mở lon đầu tiên của thùng thì thấy vị đậm, giờ uống gần hết thùng thì thấy cũng quen quen và vị nhạt dần đi.\nTối qua mải viết và làm bảng biểu để hóng hớt runbiz, Mi ra dặn bố “bố nhớ vào nằm cạnh con nhé, bố hứa đấy”, bố ok, tới lúc vào giường thì Mi đã nằm lăn ra ngủ. Em bé Mi ngủ dễ hơn anh Bi, chỉ cần nằm một tí là ngủ được, Bi ngô thì khó ngủ, lên giường nằm lăn lộn có khi 30-40p chưa ngủ.\nVợ mình gói hàng xong vào tắm, lúc đó Bi ngô học xong, cứ sang phòng bố mẹ, xong lại thấy mang chăn gối sang, kêu con ngủ dưới thảm (thảm yoga), ừ thì trải thảm cho nằm cùng phòng, tiết kiệm đỡ phải bật hai điều hòa. Ông ấy nằm một lúc lại thấy dậy vác chăn sang bên phòng kia. Cứ tưởng do tiếng mẹ học Duolingo trong nhà tắm to, sáng hôm sau hỏi mới bảo là do “con nóng”.\nLúc gần sáng mình cũng thấy hơi nóng thật, dậy tè rồi sang phòng kia nằm với Bi ngô luôn cho rộng. Nằm xong mãi không ngủ lại được, đáng ra nên dậy đi chạy, nhưng cứ nằm nghĩ miên man. Mình nhớ hồi ở N09B1 Thành Thái, hồi đó vừa mới vào tcbs được mấy tháng, được ở với bố mẹ, đi làm về muộn được ăn cơm mẹ nấu, thi thoảng còn mang cả cơm trưa đi làm. Cứ nằm nghĩ nghĩ rồi thầm ước thời gian đó dài mãi ra, sáng sáng dậy chạy bộ, về đưa Bi ngô xuống sảnh chờ xe bus, tắm, đưa vợ đi làm, quay về nhà, đưa con gái đi học. Rồi mới thư thả ra cafe MT ngồi ăn gói xôi, uống cốc trà nóng hoặc trà đá, rồi túc tắc phóng xe lên Bà Triệu đi làm. Tối tối cả 4 người ngủ cùng nhau trên tấm đệm 2m*2.2m, hai anh em đánh nhau chí chóe, đọc truyện hoặc nghe kể truyện từ youtube. Thật hạnh phúc biết bao. Mọi thứ đã qua sẽ mãi mãi không quay lại được, tất cả sẽ là kí ức, tài sản sau này chẳng có gì ngoài những kí ức như thế.\nMình cũng nhớ những ngày ở dreamtown nữa, hồi em Mi chưa đi học lớp 1, vợ mình đi làm sớm hơn nên mình sẽ gọi em Mi dậy sau khi mẹ đã đi làm, rồi đưa em xuống lớp học, hai bố con xuống hầm, lấy xe máy, ra chỗ ông bảo vệ Mi sẽ chào thật to: “con chào ông”, rồi mình phóng vèo lên dốc hầm CT1, đi sang ngôi trường nhỏ của Mi. Những ngày bình yên quá.\nGiờ mà không phải đi làm nữa, mình chỉ muốn lên Hà Giang, dựng một ngôi nhà nhỏ, tháng chỉ cần 500 ngàn mua gạo, tự trồng rau, nuôi gà, nuôi lợn, ăn mèn mèn, trồng ngô, và chạy bộ. Hoàn toàn không cần vài tỉ để nghỉ hưu sớm, 250 triệu trong tài khoản là quá đủ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/18/17-10-2023/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua là thứ hai, tối về ăn cơm với miếng cá quả còn lại từ bữa tiệc tối chủ nhật, thịt cá dai dai ngon ngon mặn mặn, quá ướp rất ổn. Uống một lon bia NYC, lúc mở lon đầu tiên của thùng thì thấy vị đậm, giờ uống gần hết thùng thì thấy cũng quen quen và vị nhạt dần đi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTối qua mải viết và làm bảng biểu để hóng hớt runbiz, Mi ra dặn bố “bố nhớ vào nằm cạnh con nhé, bố hứa đấy”, bố ok, tới lúc vào giường thì Mi đã nằm lăn ra ngủ. Em bé Mi ngủ dễ hơn anh Bi, chỉ cần nằm một tí là ngủ được, Bi ngô thì khó ngủ, lên giường nằm lăn lộn có khi 30-40p chưa ngủ.\u003c/p\u003e","title":"17/10/2023"},{"content":"\nKhâu mua bib:\nTại sao mua? Nhớ mang mang có đợt khuyến mại hồi tháng 11/2022, giá bib trẻ em đâu như có 75k/bib, còn bib 21km của mình hình như hơn 250k. Hình như nhớ lộn, thấy tổng tiền chuyển khoản cho Chê Lương là 825k, bib 21km của mình chắc 400k, bib 5km của Dung 250k, bib 5km trẻ con 125k/cái.\nTóm lại là bib rẻ nên cũng không kì vọng cao quá.\nNhưng phải nói giải này lởm từ cái túi đựng vật phẩm trở đi, túi nilon nhôm nhựa vcc, hay ý tưởng là sang năm dùng tiếp túi này? Sang năm giải ko nên phát túi nữa, ai ko mang túi đựng vật phẩm bắt mua túi giá 25k cho ngầu.\nNhà mình có 4 bib nên có tới 3 lọ sữa rửa mặt, thêm một lọ ở giải tech, năm ngoái giải tech cũng có một lọ – dùng vẫn chưa hết. Giờ chắc ngày phải rửa mặt hai lần mới được.\nKhâu lấy BIB thì chê gì?\nVào lều lấy BIB cũng phải xếp hàng??? Đáng ra chỉ xếp hàng ở từng gian lấy bib thôi chứ, đây các ông ấy bắt xếp cho khoảng 5 người vào lấy bib một lượt, đâm ra ùn dài bên ngoài, nhưng bên trong mà 5 ông cùng lấy bib 42 thì các gian khác ngồi chơi, dở tập 1.\nKhu lều lấy BIB thì bé tí, nên hàng lấy BIB bị giao cắt với hàng lấy áo, lộn xộn như cái chợ.\nBIB thì sao? Chất liệu mỏng manh rẻ tiền kém xa BIB Tech hoặc bib VPbank, dễ nhàu nát. Tối ưu lợi nhuận, nghe chưa.\nChạy thì chê gì?\nChuối nước rất đầy đủ, dưa hấu miên man, dưa hấu rẻ mà, chuối cũng rẻ. Ấy thế mà có giải còn thiếu nước, thiếu dưa hấu đấy, giải đấy bib đắt lắm nhé. Thế nên giải này dưa hấu chuối nước đầy đủ là phải khen, cũng phải nói do mình chạy có 21, và trời mát, nên thấy trạm nước nào cũng đủ đầy. Nhưng vì cắt đường chặn đường nhân dân nhiều quá, mà mình google thì không có một thông báo nào trên báo chí về việc khóa đường này cho nhân dân Hà Nội nắm tình hình, nên nhiều người cực kì bức xúc, chửi bới, phá rào, hung hãn đáng sợ luôn, khổ thân đội ngũ an ninh đường chạy đã có ngày siêu vất vả. Dân chạy thì tất nhiên không vui lắm khi phải dừng chờ xe, nhưng biết sao được, nhìn đường chạy là tự hiểu điều đó rồi, không có gì bất ngờ.\nẢnh thì sao?\nCá nhân mình thấy ảnh khá ổn áp, không được khen nhưng chắc cũng khó mà chê, vì đông người quá, các bác cầm máy ảnh chắc cũng cố rồi, dù ít nhất 2-3 trạm mình chạy tới thì thợ ảnh cất máy đi, cay thế chứ.\nVề đích thì sao?\nThảm họa, phải nói là đại thảm họa. Một là đông người chạy quá, hai là ban tổ chức kém quá. Khu vực về đích chung cho tất cả các cự ly, và quá nhỏ, lại dồn về cùng lúc, nên không thể xử lý được. Nào là khăn cho 21 42 thì bị 10 với 5 cũng xong vào xin, loại cả lên. Khăn đã thế, lại còn tốn người cho khâu phát phiếu ăn =)) Nên bàn huy chương có lúc không có ai trông, nghe nói có đứa trẻ con xông vào vơ cả nắm đi. Hậu quả là thiếu huy chương lung tung cả. Xong lại còn bày đặt rào chắn thép phân luồng, làm rối loạn hết cả lên. Khu phục hồi mình vào vì ko có nhu cầu. Thấy quảng cáo 60 giường mát xa phục hồi, nhưng cũng ko xuể được. Khu phát đồ ăn cũng loạn cào cào. Chen chúc giành giật như chết đói. Chỉ cần đi bộ ra tượng đài Lý Thái Tổ cách đó 30m thôi là vắng vẻ rộng rãi luôn.\nNói tóm lại rẻ thì rẻ chứ DHA tức Đức Hương Anh tổ chức giải kém có truyền thống rồi. Vì nghe nói tối ưu chi phí ghê lắm.\nThôi giờ tính thử lợi ích kinh tế của giải chạy đem lại nào\nThông tin lấy từ https://www.sportstats.asia/display-results.xhtml?raceid=129792\u0026amp;fbclid=IwAR1fI0c4gwLYb1Fe1yiLQ2GizSWp0Bq9_7OPRKPJDofguv5Ed-OHFoqrMiU\n11397 bib chạy được bán ra, giả sử bán được với giá 1 triệu/bib, thì thu được khoảng 10 tỉ. Các chi phí gồm có:\nVận hành website, fanpage In bib, chip tính giờ Áo sự kiện (có xstep tài trợ – chắc thế), huy chương, thực phẩm (xôi, bánh mì, cupcake), dưa hấu, chuối, nước lọc, nước điện giải. Media: quay phim chụp ảnh Xin giấy phép, chi phí cho đội ngũ an ninh đường chạy, supporter Chi phí quảng cáo Chắc là cũng lãi kha khá.\nRõ ràng con mình đã đăng kí ngày sinh rõ như ban ngày, nhưng phân loại thì lại là F\u0026lt;30, xong cự ly thì 5km (adult), mẹ bọn điên. Xong trên BIB đáng ra phải in Nickname thì lại táng Họ tên lên, chán đời.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/17/lan-dau-chay-giai-di-san-ha-noi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/10/17/lan-dau-chay-giai-di-san-ha-noi/image-8.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhâu mua bib:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTại sao mua? Nhớ mang mang có đợt khuyến mại hồi tháng 11/2022, giá bib trẻ em đâu như có 75k/bib, còn bib 21km của mình hình như hơn 250k. Hình như nhớ lộn, thấy tổng tiền chuyển khoản cho Chê Lương là 825k, bib 21km của mình chắc 400k, bib 5km của Dung 250k, bib 5km trẻ con 125k/cái.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTóm lại là bib rẻ nên cũng không kì vọng cao quá.\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu chạy giải di sản Hà Nội"},{"content":"link tìm ảnh: https://timanh.vn/race/heritage2023#lstPhoto\nlink kết quả: sportstats\nGiải này cho lấy bib từ tối thứ 6, và mở lấy bib tới 22h, ngon hơn giải vpbank, tối t6 mở có tới 20h. Nhưng sáng thứ 7 mình có ra công viên CG chạy sớm thì có nghe anh Tuyên kể là đợi 2 tiếng mà BTC không tìm thấy bib của anh ấy, xong 11h đêm còn gọi điện ship BIB. Nghe có vẻ bất ổn.\nMình đi chạy về tầm 7h30, Bi ngô đã dậy đọc truyện “người bà vùng Saga”, còn hai mẹ con nhà kia vẫn ngủ say sưa. Hơn 8h bắt đầu lên xe đi lấy BIB, nửa đường Mi đã kêu đói loạn xị. Thế là gửi xe xong ghé vào phở Thìn Bờ Hồ ăn sáng, quán đông khiếp, mà thực ra do nó cũng ít chỗ ngồi quá, ngồi ngoài nhờ các hàng nước thì phải gọi nước/cafe (cũng đúng). Phở nói chung chả có gì đặc biệt, có mỗi một options: Tái chín, ko lựa chọn. Quẩy tự mua riêng. Ăn nháo nhào xong 2 bát phở thì tiếp tục hành trình đi lấy BIB.\nNhìn hàng dài người xếp hàng chờ vào khu lấy bib, mình cảm thấy “VCD”. Trong khu lấy BIB thì bàn 5km chả có ai, bàn 21 42 thì đông kín. BTC bắt xếp chờ hai vòng: Vòng 1, vào khu lấy bib, vòng 2: đi lấy bib nào thì lấy. Mình liền vẫy một em áo xanh trong BTC ra hỏi: “anh lấy bib 5km”, em ấy ra nhìn hàng xếp hàng dài ngoẵng, liền bảo “anh đi vòng xuống kia rồi lên đây”, mình ban đầu tưởng em ấy bảo mình xếp hàng, sau nghĩ chắc bảo mình vòng hàng rào mà lên chỗ em ấy, đi thử, thế là ẻm dẫn mình vào, check qrcode rồi cho sang khu lấy bib 5km, mình lấy 3 bib 5km, rồi thấy bàn 21km đang rảnh, tiện tay ghé ngay vào lấy bib 21km của mình.\nLấy bib 5km\nRồi sang lấy áo. Hàng xếp lấy áo lại giao cắt với hàng xếp lấy bib (do diện tích gian lấy bib quá nhỏ). Áo thì trẻ con người lớn giống nhau hết, size bé nhất là XXS, Bi Mi giống nhau, Bi thì vừa còn Mi bị rộng, size của Dung ỉn cũng XXS luôn. Chả nhớ do mình đăng kí thế hay do bọn BTC tự động giảm size, có nghe bọn nó nói “áo unisex nên nữ bọn em tự giảm một size”, chắc mình đăng kí cho vợ mình size XS chứ. Nhưng Dung vẫn mặc vừa :))\nStandard Chartered\nLấy bib lấy áo xong định đi săn quà như tuần trước, nhưng không may, giải này khá buồn tẻ, gian của standard chartered có vẻ khá khẩm nhất, Bi ngô xin bố chạy bộ đổi quà, xếp hàng mất 15p mà lúc tới lượt lại không được cho chạy vì “nguy hiểm”. Cay. Mình lên chạy thay thì lại tới giờ bọn nó tổ chức gameshow. Bực bội. Lúc đứng chờ Bi ngô xếp hàng thì có một em nhân viên SC tiếp cận, lấy thông tin, trò chuyện, xong có một chị béo béo mặc áo SC nhìn như sếp, bảo mình ra lấy vòng tay mà sáng mai lấy khăn lạnh, ăn kem sau khi chạy xong. Mình ra đứa phát vòng thì nó cứ nằng nặc đòi mình chạy, không phát. Lên chạy thì ko cho chạy vì tới giờ gameshow. Chán quá bỏ đi ra danh sách vdv để chụp ảnh với tên. Chụp ảnh xong quay lại thì bọn nó xong gameshow, chạy tiếp, thằng trông máy chạy lại gạ mình lên chạy để lấy quà (ô, bình nước …). Ừ thì chạy. Chạy 3p với tốc độ 12km/h, tức là pace 5:00. Khoai phết, chạy xong toát hết mồ hôi, hớn hở ra quay để lấy quà thì em gái ở đó không cho quay, bảo bốc thăm, hí hửng bốc thăm, bất ngờ chưa “chúc bạn may mắn lần sau”, mịa nó nữa, bốc thăm như này thì mình chạy làm đếu gì. Được mỗi cái vòng để mai “nhận 1 que kem sau khi về đích”, hôm sau chạy xong định nhận kem thì ôi thôi, xếp hàng dài như cửa hàng mậu dịch, mình bỏ về luôn. Trải nghiệm siêu thê thảm với SC. Xưa cũng có lần SC gạ mình mở thẻ tín dụng để nhận xe đạp, xong bọn nó cũng bơ luôn không mở thẻ.\nThôi kể tiếp chuyện ngày hôm thứ 7, ra khỏi khu lấy bib dở ẹc thì nhà mình ra Đinh Lễ, bố mẹ và Mi ngồi ngoài đường uống trà đá, Bi ngô vào hiệu sách đọc truyện. Tới gần 12h mới về. Về nhà ăn cơm với ruốc, nghỉ ngơi chút rồi đưa Bi ngô đi học. Tối quyết định đi Anta mua đồ để hôm sau chạy lên hình cho đẹp. Fail lần 1: Đi tới Vincom Trần Duy Hưng rồi phát hiện ra không mang voucher. 3 mẹ con vào chọn đồ còn mình chạy về nhà lấy voucher. Mang voucher lên, chọn đồ tá lả, được 4 cái áo, 4 cái quần, 1 đôi giầy, tới bước thanh toán, thì phát hiện ra chưa tới ngày hiệu lực của voucher. Lại phải để quần áo ở đó, mang voucher về, vì 15/10 mới được áp dụng voucher – chạy xong mới dc quay lại lấy quần áo, giầy. Cay :))\nĐây là đường chạy 42km – bình thường các giải xp ở Bờ Hồ sẽ chạy lòng vòng một tí rồi té lên Hồ Tây chạy sang cầu Long Biên hoặc Nhật Tân, nếu đi chạy 21km thì cứ bình thường mà triển, nhưng giải này chạy cả xuống Phố Huế Lò Đúc, nếu không vẽ đường thì 4h từ nhà lên chạy 21km sẽ bị chặn, không gửi xe, không kịp vào điểm xuất phát. Tối đó cả grp chạy đã phải lên kế hoạch xem đi đường nào không bị giao cắt với đường chạy 42. Kịch bản là lên Đại Cồ Việt xong Trần Quang Khải, rồi vòng vào nhà hát lớn gửi xe cung thiếu nhi. Mọi chuyển ổn thỏa, mình gửi xe trong cung lúc 4h30. Rồi đi bộ ra điểm xuất phát.\n21km đông kinh khủng, mất 2p mình mới qua thảm chip để bấm đồng hồ. Kế hoạch là chạy khoảng 2h10p, về đích trước 7h để xuất phát cùng Bi ngô chạy 5km. Nhưng ít luyện tập nên nửa cuối mệt quá, đành chỉnh kế hoạch là về đích xong chạy ngược hướng về đích để tìm ông Bi ngô. Tìm được Bi với Đại Dương đang vừa chạy vừa đi bộ, mà về đích nó chạy nhanh quá mình đuổi không nổi, không có ảnh về đích với ông con. Sau khi tranh cướp huy chương và phiếu đồ ăn cho hai ông con, dẫn ra khu uống nước ăn chuối, dặn ngồi ở bốt công an để tí bố quay lại tìm chỗ dễ, mình quay lại tiếp lượt hai tìm hai mẹ con Thanh Trà Mi, lúc ấy đội 5km đi bộ về đích đông kinh khủng khiếp. Phải nhờ trợ giúp của apple find mới tìm dc hai mẹ con, và chạy về đích cùng. Ra tìm Bi ngô thì ko thấy đâu, hóa ra đã được chú Đại dẫn ra chỗ tượng đài ngồi cho thoáng.\nKết thúc giải chạy đầu tiên của Trần Dung bằng những tấm ảnh chụp ở Bờ Hồ mùa thu Hà Nội.\nKết quả của Trần Dung (Thanh Trà tương tự vì cùng về đích :)):\nMinh Khôi:\nLúc chạy xong Minh Khôi kêu loạn lên là đau ngón chân cái bên trái. Trần Dung thì hôm nay kêu ê ẩm hết người, và buồn ngủ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/10/16/hanoi-marathon-heritage-2023/","summary":"\u003cp\u003elink tìm ảnh: \u003ca href=\"https://timanh.vn/race/heritage2023#lstPhoto\"\u003ehttps://timanh.vn/race/heritage2023#lstPhoto\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elink kết quả: \u003ca href=\"https://www.sportstats.asia/display-results.xhtml?raceid=129792\u0026amp;fbclid=IwAR1fI0c4gwLYb1Fe1yiLQ2GizSWp0Bq9_7OPRKPJDofguv5Ed-OHFoqrMiU\"\u003esportstats\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGiải này cho lấy bib từ tối thứ 6, và mở lấy bib tới 22h, ngon hơn giải vpbank, tối t6 mở có tới 20h. Nhưng sáng thứ 7 mình có ra công viên CG chạy sớm thì có nghe anh Tuyên kể là đợi 2 tiếng mà BTC không tìm thấy bib của anh ấy, xong 11h đêm còn gọi điện ship BIB. Nghe có vẻ bất ổn.\u003c/p\u003e","title":"Hanoi Marathon Heritage 2023"},{"content":"Mình ngồi nhà, hóng, từ 9h tối hôm thứ 6, tới gần 12h đêm hôm thứ 7, chat trong các nhóm và liên tục vào xem kết quả trực tiếp (live results). Vì năm nay bạn fb mình nhiều người chạy quá, cứ đập vào mặt, không thể không quan tâm. Muốn hóng xem vợ chồng chủ tịch Phú đi 100km ra sao, anh Khoai chạy thế nào, Tuấn trek DNF ở km bao nhiêu?\nHachi8 làm media tốt quá, chỉ ngay sau khi đội 100km xuất phát vài giờ đã có ngay clip không khí xuất phát cho những người ở nhà ăn ké. Đội ngũ trực page VMM cũng cập nhật rất liên tục. Khâu media phải nói quá tốt.\nCoolmate năm nay chắc chi kha khá tiền, leo lên trên đầu cả suunto cơ mà.\nChủ tịch Phú và vợ là chị Thắm đã DNF ở km 60 và 70, nhưng ấn tượng nhất với mình là mỗi khi check thời gian ở các điểm dừng (checkpoint), họ luôn đi cùng nhau, đi cùng nhau 60km trên núi rừng Sapa, trong đêm tối, cùng 500 anh em khác, thật là một trải nghiệm đáng nhớ, sau này về già nhớ lại những thứ như thế mới đáng, hay là nhớ tới cái lúc xách xe máy đi mua iphone :v\nAnh Khoai thì có lúc bị tụt xếp tận thứ 300 trong 500 người chạy 100km, cái sai lầm lớn nhất khi chạy dài là không kiểm soát được tốc độ, chạy nhanh lúc đầu và sau đó hết sức, anh Khoai không hề sai lầm, lúc đầu anh đi chậm sau đó anh dần vọt lên, về đích đâu như top 170 gì đó. Phải nói thêm là DNF ở VMM là điều bình thường, thậm chí là dũng cảm, để đảm bảo sức khỏe cho bản thân, sang năm thi tiếp. Thế nên năm nay tới 250/500 người chạy 100km DNF cũng không có gì bất ngờ. Cự li 50km có vẻ vừa sức nhất, hơn 800/1000 người hoàn thành.\nNăm nay có 500 anh em chạy 100km, cũng tầm hơn 500 chạy 70km, hơn 1000 người chạy 50km, hơn 1000 người nữa chạy 21km, 10km cũng hơn 1000. Tổng người chạy đã hơn 4000, người thân đi chơi cổ vũ nữa, một cơ hội thu tiền tuyệt vời của Sapa từ giải chạy.\nXem clip của Hachi8 tóm tắt cuộc đua trong 5 phút, với những phong cảnh mê đắm, những nụ cười thân thiện (chứ không phải tiếng chửi thề như xe máy ô tô khi chạy đường Hà Nội), VMM ở Sapa đúng là ngày hội của runners, ai mà không thích đi hội phải không các bạn, nhớ hồi nhỏ khi còn ở Côn Sơn, có những mùa lễ hội chùa Côn Sơn, người dân đi hội, gửi xe kín hết cả vườn cây nhà mình, hồi đó bé chả hiểu sao người ta đi hội nhiều thế, giờ lớn lên thì hiểu hiểu hơn rồi, đi hội cho VUI thôi, chả cần mục đích gì 😀\nVN chỉ về top 1 được ở hạng mục 10km nữ và 100km nam. Còn lại các hạng mục 10km nam, 21 km nam, nữ, 50km nam nữ, 70km nam nữ, 100k nữ đều người nước ngoài về đầu tiên.\nDù chưa bao giờ chạy VMM, nhưng xem clip mình vẫn có thể nhận ra Đồi Bò, vườn su su, rừng trúc, núi bạc, những địa danh mà mình vô tình hay cố tình hóng dc trong 4 năm bước vào đường chạy. Chờ một ngày VNINDEX lên 2500 mình sẽ lên SAPA chạy 50km.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/09/26/vietnam-moutain-marathon-2023/","summary":"\u003cp\u003eMình ngồi nhà, hóng, từ 9h tối hôm thứ 6, tới gần 12h đêm hôm thứ 7, chat trong các nhóm và liên tục vào xem kết quả trực tiếp (live results). Vì năm nay bạn fb mình nhiều người chạy quá, cứ đập vào mặt, không thể không quan tâm. Muốn hóng xem vợ chồng chủ tịch Phú đi 100km ra sao, anh Khoai chạy thế nào, Tuấn trek DNF ở km bao nhiêu?\u003c/p\u003e","title":"Vietnam Moutain Marathon 2023"},{"content":"Lần đầu khám phá thung lũng Thanh Xuân, Venus Flamingo Đại Lải Resort, có một khu do Flamingo Đại Lải vận hành, một khu do chủ đầu tư (người mua biệt thự) tự vận hành.\nHơi phiền khi phải xách đồ lên hơn chục bậc thang, nhưng biệt thự đúng nghĩa (4 mặt thoáng), có bể bơi (vầy). Trang thiết bị khá xịn (điều hòa âm trần, thiết bị vệ sinh bravat). Tầng 1 chỉ có 1wc, tầng 2 có 3pn đều có nhà tắm, trong đó có 2 phòng có bồn tắm.\nTuy nhiên sẽ tuyệt hơn nếu ga giường mềm mại hơn, và vòi nước không bị bắn tung tóe khi sử dụng. Thiết bị thì rất xịn, nhưng thợ lăp ráp chắc là tay nghề kém, nên khi bật nước vòi sen thì các mối nối phun nước tứ tung, chán.\nCó một bàn bi-a, loa to đùng để hát karaoke, 1 tivi ở phòng khách và 3 tivi ở mỗi phòng ngủ. Nói chung là nhà đẹp. Đêm rất yên tĩnh, ngủ ngon. Sáng dậy thì không khí tuyệt vời, vì khu vực trồng nhiều cây xanh, ven hồ ven núi.\nMình thì ko hiểu sao bị đau gáy, nhức đầu, nên không dc tận hưởng cho lắm. Mãi sáng hôm sau ngủ dậy hết đau đầu thì phải về sớm từ 5h (để đi làm), 6h về tới Paragon lên nhà ngủ tiếp tới 8h :))\nCăn bản đi chơi vào thứ 3 vì 1/8 là ngày sinh nhật, TCB có chính sách cho nhân viên nghỉ ngơi vào ngày sinh nhật, nên cứ dùng thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/08/02/thang-08-mot-dem-o-khu-venus-phuc-yen/","summary":"\u003cp\u003eLần đầu khám phá thung lũng Thanh Xuân, Venus Flamingo Đại Lải Resort, có một khu do Flamingo Đại Lải vận hành, một khu do chủ đầu tư (người mua biệt thự) tự vận hành.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/08/02/thang-08-mot-dem-o-khu-venus-phuc-yen/image-3.png\"\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/08/02/thang-08-mot-dem-o-khu-venus-phuc-yen/image-2.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHơi phiền khi phải xách đồ lên hơn chục bậc thang, nhưng biệt thự đúng nghĩa (4 mặt thoáng), có bể bơi (vầy). Trang thiết bị khá xịn (điều hòa âm trần, thiết bị vệ sinh bravat). Tầng 1 chỉ có 1wc, tầng 2 có 3pn đều có nhà tắm, trong đó có 2 phòng có bồn tắm.\u003c/p\u003e","title":"Tháng 08 – Một đêm ở khu Venus Phúc Yên"},{"content":"\nTháng 02 đi Hà Giang\nVẫn tháng 02 – Đường Tâm Phan\nTháng 3 – sinh thái Đan Phượng\nEcopark – tháng 3.\nTháng 4 đi chạy ở Cúc Phương\nTháng 4. Sapphia Villa – Hoà Bình\nVẫn là tháng 04 – TCBS – Phú Quốc\nTháng 04 đầu tháng 05: Quảng Bình\nTháng 6 thì ôi thôi: Quảng Trị, Huế, Quảng Ngãi, Kon Tun, Gia Lai, Đắc Lắc, Lâm Đồng, Phan Thiết, TPHCM, Phan Rang, Phú Yên, Bình Định, Đà Nẵng.\nToàn chơi, thảo nào nghèo 🙁\n29/07 Đi công tác (Hackathon TCBS) tại khu tổ hợp nghỉ dưỡng ăn chơi Villa de la Rose (Đồng Đò)\nTháng 08 lại đi Venus ngủ một đêm ở biệt thự 3pn đẹp vãi chưởng\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/07/18/2023-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 02 đi Hà Giang\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVẫn tháng 02 – Đường Tâm Phan\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-2.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 3 – sinh thái Đan Phượng\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-3.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEcopark – tháng 3.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-4.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 4 đi chạy ở Cúc Phương\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-5.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 4. Sapphia Villa – Hoà Bình\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-6.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVẫn là tháng 04 – TCBS – Phú Quốc\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-7.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 04 đầu tháng 05: Quảng Bình\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/07/18/2023-2/image-8.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTháng 6 thì ôi thôi: Quảng Trị, Huế, Quảng Ngãi, Kon Tun, Gia Lai, Đắc Lắc, Lâm Đồng, Phan Thiết, TPHCM, Phan Rang, Phú Yên, Bình Định, Đà Nẵng.\u003c/p\u003e","title":"2023"},{"content":"Bài này để giải thích về giải ba học sinh giỏi quốc gia môn tin học cho bọn trẻ con (con mình).\nWhat? Học sinh giỏi quốc gia là cái gì? Why? Tại sao người ta lại cần học sinh giỏi quốc gia? How? Trở thành HSG QG như thế nào? Hàng tuần về quê nhà ông bà ngoại, Bi Mi vẫn hay đi qua trường chuyên Vĩnh Phúc (trường mới), bọn nó vẫn hay gào lên “trường bố ngày xưa nè, trường bố nè”, nhưng Bi Mi vẫn chưa biết bố chúng từng hai năm thi hsg qg và hai lần giải ba hsg qg môn tin học – giờ thì Mi đã biết đọc – và ông bà nội sau khi làm lại nhà đã treo bằng khen lên, nên Bi Mi đã biết, và hỏi “có phải giải ba của bố là top 3 cả nước không”, nghe có vẻ sai sai rồi, thôi làm clip giải thích nào.\nHọc sinh giỏi quốc gia là cái gì?\nHàng năm, cứ mỗi độ thu về, mọi người lại đưa con em đi tựu trường ah không phải, cứ mỗi độ đông về là cả nước (thực ra chủ yếu các trường chuyên của các tỉnh thành) lại nô nức thi sơ tuyển, rồi bồi dưỡng, rồi cho gà đi thi chọi để cuối năm có thành tích báo cáo. HSG quốc gia là một cuộc thi do bộ giáo dục tổ chức, đề thi do cục khảo thí ra cho học sinh cấp 3 cả nước (mà thường là học sinh lớp 11, 12) để … ah để làm gì thì dành cho phần why nhé.\nTóm lại hsg quốc gia là một kì thi cấp quốc gia, chọn ra các học sinh giỏi, mỗi tỉnh mỗi môn có khoảng 10 người đi thi, khoảng 50-60% người đi thi sẽ có giải, thực ra môn tin hồi mình thi thì thi hai ngày, điểm tối đa mỗi ngày là 20, tối đa 40 điểm, trên 25 điểm hình như giải ba, trên 30 điểm hình như giải nhì, còn trên 35 điểm hình như giải nhất. Cứ thế mà xét. Nên không phải giải ba hsg qg là về thứ 3 của cuộc thi.\nTại sao người ta lại cần học sinh giỏi quốc gia?\nMột là để chọn học sinh giỏi đi thi quốc tế. Một số môn như Toán Lý Hoá Sinh sẽ có đội tuyển hàng năm đi thi hsg quốc tế (mấy chục hoặc mấy trăm nước tổ chức thi thố với nhau). Bọn hsg quốc tế này thực sự là rất trâu bò, sau khi có giải thưởng thường dc nhận vào các trường đh danh tiếng (học bổng – tất nhiên), rồi sau khi học đại học xong lại hay làm giáo sư hoặc có sự nghiệp (làm thuê/làm chủ) rất hoành tráng. Vì đi thi hsg quốc tế ắt tư duy không phải phàm trần. Ah cũng có người thi quốc tế hoành tráng xong về làm thầy giáo cấp 3 vui vẻ như anh Lê Bá Khánh Trình. Chỉ cần hạnh phúc là được.\nHai nữa là để tuyển chọn nhân tài – có cuộc thi để các học sinh và các thầy cô giáo còn thi thố với nhau cho … vui. Học sinh thì dc thể hiện khả năng, được vào thẳng các trường đại học (một số thôi, trường nào đồng ý nhận thì vào, bộ giáo dục không bắt buộc).\nTrở thành HSG QG như thế nào?\nMỗi năm các huyện đều tổ chức thi hsg cấp huyện, các tỉnh lại tổ chức thi hsg cấp tỉnh, những học sinh đạt kết quả cao nhất trong kì thi hsg cấp tỉnh sẽ được chọn vào đội tuyển thi hsg qg, đội này sẽ được bồi dưỡng, ôn luyện hai tháng để đi thi hsg cấp quốc gia. Tới ngày thi sẽ có đoàn coi thi là các thầy cô giáo ở tỉnh khác về coi thi. Thi xong sẽ gửi bài thi về hà nội cho cục khảo thí chấm độc lập (ấy là mình đoán thế), mình thi hồi 2003 hay 2004 đó, cách đây cũng 20 năm rồi. Nói chung ôn thi hsg quốc gia là một kỉ niệm rất đáng nhớ, quen thêm rất nhiều bạn bè, anh chị (những người cùng ôn thi trong vòng 2 tháng, còn được vào trường, ăn ngủ tại trường, sáng học, chiều học, tối học, đêm 11h vẫn học). Một ngày phải học tầm trên 12 tiếng môn mình sẽ đi thi.\nTại sao mình lại hai lần được giải 3? Do mình đi thi hsg gq từ lớp 11. Lớp 10 thì non quá, chưa đủ thời gian ôn luyện, lớp 11 là vừa, vì đội tuyển thường kết hợp cả lớp 11 và 12 để dìu dắt nhau, bọn 12 sẽ là đội có kinh nghiệm, tiện chỉ bảo, hướng dẫn bọn 11, bọn 11 năm sau trở thành lớp 12 lại thành có kinh nghiệm dắt bọn sau. Cũng nhiều đội có thành viên bụp phát lớp 12 mới thi, nhưng riêng môn tin thì thường là lớp 11 đã không vào tuyển thi qg thì khó có chuyện lớp 12 đủ giỏi để thi, vì cày cuốc rất trâu và kinh dị. Lớp 11 mình thi hsg tỉnh đạt giải nhì, và bọn 11 hồi đó có 3 slot để thi qg. Lớp 11 lúc thi qg mình nhớ là đạt 26.25 điểm, còn lớp 12 thì mình đạt tầm 29.5, suýt dc giải nhì nhưng rút cục vẫn là ba thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/05/18/giai-ba-sinh-gioi-quoc-gia-nghia-la-gi/","summary":"\u003cp\u003eBài này để giải thích về giải ba học sinh giỏi quốc gia môn tin học cho bọn trẻ con (con mình).\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eWhat? Học sinh giỏi quốc gia là cái gì?\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eWhy? Tại sao người ta lại cần học sinh giỏi quốc gia?\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHow? Trở thành HSG QG như thế nào?\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2023/05/18/giai-ba-sinh-gioi-quoc-gia-nghia-la-gi/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHàng tuần về quê nhà ông bà ngoại, Bi Mi vẫn hay đi qua trường chuyên Vĩnh Phúc (trường mới), bọn nó vẫn hay gào lên “trường bố ngày xưa nè, trường bố nè”, nhưng Bi Mi vẫn chưa biết bố chúng từng hai năm thi hsg qg và hai lần giải ba hsg qg môn tin học – giờ thì Mi đã biết đọc – và ông bà nội sau khi làm lại nhà đã treo bằng khen lên, nên Bi Mi đã biết, và hỏi “có phải giải ba của bố là top 3 cả nước không”, nghe có vẻ sai sai rồi, thôi làm clip giải thích nào.\u003c/p\u003e","title":"Giải ba sinh giỏi quốc gia nghĩa là gì"},{"content":"Phải cho TCBS lên tiêu đề, bởi vì tcbs nên mới đi lại cung Cúc Phương 42km này. Năm ngoái vừa chạy 42km ở đây xong, định bụng năm nay sẽ luyện tập để “về đích xinh tươi hơn”, mà chẳng hiểu cuộc đời run rủi thế nào, còn lười tập hơn cả năm ngoái, 3 tháng không tập chạy chỉ leo cầu thang với lác đác “đi bộ, tập core” được vài buổi. Cũng vẫn vác mặt lấy bib và đi chạy như … kế hoạch.\nKế hoạch ban đầu là đi ô tô từ HN cùng TCBS xuống hồ Mạc hôm thứ 7 để lấy bib, xong ngủ nghỉ ở đó một đêm, rồi sáng chủ nhật chạy sớm, mà btc lại cho lấy bib ở ngay Hoàng Đạo Thuý, thế là tcbs lấy bib ở hn hết, không còn phải vòng qua Hồ Mạc lấy bib hôm thứ 7 nữa, ở tính ra tiết kiệm được gần 100km, nhà xe phải giảm giá đi cho bọn mình chứ nhỉ.\nTập thể chọn nghỉ ở tận Tam Cốc cho … rẻ (chắc thế), trưa thứ 7 xuống tới Tam Cốc ăn trưa, nhận phòng, ngủ nghỉ, đi dạo Tam Cốc (nhộn nhịp phết, tây balo ở khắp nơi nơi). Quán mát xa dày đặc ở Tam Cốc, méo hiểu sao lắm quán mát xa tới thế, dịch vụ này dc tây balo ưa chuộng chăng? Quán bia/pub cũng đầy nữa.\nTối hôm thứ 7 đi ăn xong là về phòng chuẩn bị đồ chạy, rồi leo lên giường ngủ luôn, cũng may ngủ được kha khá, chạy mấy lần rồi nên không còn hồi hộp mấy. 4h30 hôm chủ nhật là dậy đúng boong, trả phòng, lấy đồ ăn sáng bên tour chuẩn bị rồi lên xe vừa ăn vừa phóng sang rừng quốc gia Cúc Phương (cách Tam Cốc hơn 50km).\n7h bắt đầu chạy, năm nay có vẻ vắng hơn năm ngoái. TCBS 14 người chạy cự ly 42km, rất nhiều người lần đầu chạy 42. Lần đầu chạy 42 chơi luôn quả trail, rất mấu, tại mình truyền kinh nghiệm năm ngoái là “trail Cúc Phương như road”. Gần ngày chạy xem bản đồ ban tổ chức gửi thì mới thấy năm nay cung đường chạy hơi bị khác, vào rừng nhiều hơn. Lúc chạy rồi thì thấy phải 80-90% là đường đất, đường đi trong rừng (năm ngoái phải 60-70% là đường bê tông, đường làng, liên xã). Quả là tiến bộ to lớn, món quà btc dành cho runner (runner luyện tập đầy đủ thôi), còn với mình thì lê lết gần chết. Trời không nắng, 10km đầu còn mưa lây phây, nhưng vì mưa nên độ ẩm cực cao, gần như bão hoà, mồ hôi không thoát được, leo dốc mệt kinh khủng, không thở nổi, mà xem đồng hồ thì thấy báo nhịp tim có hơn 100 một tẹo. Khoảng 20km đầu thì mình còn cố chạy một tí mỗi khi đổ dốc hoặc có đường bằng phẳng. Sau 25km thì chịu không thể chạy nổi. Theo tính toán thì phải về tới km38 trước 15h chiều (mốc kiểm tra đồ – quan trọng nhất là đèn pin – mình không mang), mình tính là mỗi giờ đi 5km là sẽ kịp, cho tới 5 tiếng đầu mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, tới các trạm nước mình hạn chế tối đa dừng nghỉ, chỉ xin thêm nước, ăn miếng chuối miếng dưa là đi luôn. Nhưng tới km28, lúc đã hết sạch nước, thì checkpoint không còn tí nước nào, hết nước, hết điện giải, hết chuối, hết dưa hấu, còn mỗi bánh gạo. Đứng đợi 5p rồi quyết định đi vì sợ ko kịp giờ, đi 100m thì lại quay lại vì nước về, loay hoay mất gần 15p tại checkpoint này. Rồi sau đó vào đoạn đá tai mèo siêu kinh khủng, 25p đi được 1km. 3km mà đi mất gần tiếng. Cố vùng vẫy tới cp tiếp theo, cực kì cố, nhưng cp này lại không kiểm tra đồ (nó tầm 35km hay sao ấy), xong tới km40 mới check, mình về chỗ đó tầm 15h15p, bên btc đòi kiểm tra đèn pin, mình bảo có đèn flash điện thoại, có pin dự phòng, họ bảo không chấp nhận, bắt buộc phải có đèn pin, mình quát um lên là các ông btc có đủ đồ méo đâu, trạm nước hết sạch nước, tôi phải chờ 15p ở đó mới có nước, xong bỏ đi luôn. Xong bọn tcbs đi sau mình chả đứa nào bị kiểm tra đèn pin nữa mới lạ. BTC update tình huống nhanh phết. Nhưng quả thật sau 17h mà không có đèn đi trong rừng đá tai mèo khiếp đảm luôn. Đoạn 3km cuối đi mãi đi mãi sao thấy dài kinh khủng thế. Lúc ấy là người mệt chân mỏi lắm rồi.\nMình mang theo osmo action theo (cũng giống năm ngoái), đoạn đầu còn sức còn quay được vài chỗ, càng về sau càng đuối, ah do có đoạn tầm sau 10km là còn mưa dầy nữa, osmo này thì không chống nước, đành phải cất đi. Đã cất rồi mà mang ra quay thì ngại lấy ra cất vào, còn mệt nữa, nên không thể nào quay được nhiều. Cũng hơi tiếc, đi trong rừng rất là nhiều, có những đoạn xung quanh chẳng có ai, một mình trong rừng rậm, đi theo marker mà vẫn sợ lạc. Hôm nay là ngày thứ 3 rồi, chân vẫn còn hơi đau mỗi khi bước đi. Nhưng đau là lựa chọn của mình mà. Lúc ở những km 20-30, mệt kinh khủng, tự hỏi tại sao biết sẽ mệt mà mình vẫn đi chạy, lúc ấy thấy mọi thứ chẳng có gì là quan trọng nữa, chỉ còn một thứ duy nhất có ý nghĩa “phải bước tiếp để về Hà Nội” :)) Cuộc sống cũng vậy, nhiều khi mệt mỏi, vẫn tiếp tục phải bước tiếp – keep walking. Trải nghiệm đau chân, đau lưng, thở cũng khó khi trail 42km rất quý, nó nhắc mình rằng “thất bại trong khâu chuẩn bị chính là chuẩn bị cho thất bại”. Mình vẫn về đích, sau 9h20p lê lết trong núi rừng, quãng thời gian quý giá đấy chứ, thậm chí mình còn mệt tới mức không buồn mở điện thoại lên lướt nữa, lúc ấy chỉ còn một mục tiếp duy nhất “bước tiếp, bước tiếp theo, liền mạch không dừng lại”. Vì dừng lại nghỉ là làm giảm tốc độ chung, chỉ khi mệt lắm, mới đứng thở (khi leo dốc), hoặc lăn ra ngồi bổ sung ít bánh, nước vào bụng.\nCó đoạn có cây hoa cánh bướm đẹp lắm, hoa trắng rụng đầy dưới đường đi, trên cây thì hoa rung rinh, nhìn là đã nghĩ rất đẹp nếu giở máy quay ra quay, nhưng mệt quá, đi chứ không dừng lại quay. Năm ngoái thì kêu vì bê tông nhiều quá, năm nay thì trong rừng nhiều quá, chán luôn, chán cảm giác ước át của rừng mưa nhiệt đới, tiếng chim kêu vượn hót cũng làm mình ghét luôn :)) Các em bé người dân quanh đường đi thì vẫn rất đáng yêu, mình có gặp hai chị em chắc cỡ 4-7 tuổi, chạy qua rồi mà mình lại quay lại 30m để cho bọn nó cái bánh. Người dân còn đem nước ra tặng cho runner nữa, siêu đáng yêu!\nĐoạn về đích thì không có gì đặc biệt lắm:\nWC ở Hồ Mạc vẫn siêu kinh khủng như mọi khi, quá kinh khủng luôn Ngâm lạnh sau chạy thì được hai cái bể bé tí, và đục ngầu, mình nhìn kinh quá ko dám ngâm, chỉ nằm 5p nhờ mát xa (giãn cơ) Bia miễn phí uống bao nhiêu thoả thích (nhưng nghe nói chỉ dành cho cự ly 42 trở lên) Mì tôm, cháo, khoai, ngô, sữa TH miễn phí. TCBS nghèo quá nên không ăn bữa tối mà ăn đồ miễn phí xong tếch lên ô tô về thẳng HN, tiết kiệm rất nhiều thời gian và tiền bạc :)) chiếc gậy cứu tinh, nhặt ở km 5 hay 6 gì đó, không có nó chắc toang, thậm chí mình còn định mang nó về HN làm kỉ niệm (và vụt đít Bi ngô khi cần phạt) – nhưng đã vứt xừ đi khi gần về đích\nđường xá như này, làm đôi giầy của mình về toàn bùn đất, bùn đất vào cả trong tất trong chân, rất vui : ))\nQuên chưa kể, đây là gain trong file mà btc gửi các runner, nhìn thì mình rất ghê đoạn sau 30km, leo dốc khiếp thế kia.\ntrong khi thực tế chạy thì không thấy dốc mấy, và gain thực tế thế này:\nhỏi ông bạn Tú béo thì được giảng cho “ngược, lật gương lại” – ồ đúng thật, bất ngờ chưa, chắc lỗi thằng thiết kế thôi nhưng quá choáng, thể hiện sự hời hợt thờ ơ vô cảm của btc. Phải nói là vcd.\nBình luận (2) huypv — 2023-04-05 16:23\nCó đồng chí nào bỏ cuộc ko\nThaiPH — 2023-04-06 07:45\ncó 1 thằng DNF, mấy em gái ko ai DNF\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2023/04/05/cuc-phuong-2023-cung-tcbs/","summary":"\u003cp\u003ePhải cho TCBS lên tiêu đề, bởi vì tcbs nên mới đi lại cung Cúc Phương 42km này. Năm ngoái vừa chạy 42km ở đây xong, định bụng năm nay sẽ luyện tập để “về đích xinh tươi hơn”, mà chẳng hiểu cuộc đời run rủi thế nào, còn lười tập hơn cả năm ngoái, 3 tháng không tập chạy chỉ leo cầu thang với lác đác “đi bộ, tập core” được vài buổi. Cũng vẫn vác mặt lấy bib và đi chạy như … kế hoạch.\u003c/p\u003e","title":"Cúc Phương 2023 cùng TCBS"},{"content":"Rao 2.3 tỉ mà có người trả 2250 rồi, khả năng lần này là bay. Lần trước tết cũng suýt bay, mà hồi đó chưa có sổ đỏ, may, chứ hồi đó có sổ có khi bán rồi, bán hồi đó được có 1.8 tỏi thôi.\nBán xong thì làm gì? Mua trái phiếu 1.2 tỉ, mỗi năm có 120 triệu tiền lãi để đi thuê nhà. Còn lại múc tcb, chờ cuối năm lên 50 là ấm.\nPhương án một là vào Cầu Giấy thuê, căn tầm 15 triệu/tháng, một năm là tốn 180 triệu. Tiền gửi xe chắc sẽ khoảng 2tr/tháng, 24tr/năm (tăng 14 triệu). Xe tuyến của Bi Mi chắc cũng tăng gấp đôi, mỗi đứa 2tr thì hai đứa sẽ phải tầm 40tr/năm, to tiền thế nhỉ, nếu ở Dreamtown thì xe tuyến chỉ tầm 24tr/năm (tốn thêm 16tr/năm), vậy là vào Cầu Giấy chi phí sẽ là khoảng 210tr/năm, vào đó phí dịch vụ cũng sẽ phải tầm 10k/m2 nữa, mỗi tháng tăng 600k, một năm tăng 7.2tr tiền phí dịch vụ. Nói chung tầm 220tr/năm thì vẫn … trong tầm kiểm soát.\nPhương án hai là vẫn thuê ở Dreamtown, khá tối ưu về mặt chi phí, nhưng cái dở là không tiện đi chạy bộ.\nPhương án ba, về quê sống, học online trường Minh Việt, sáng sáng đưa con đi học, về làm vườn (trồng cây, trồng hoa hồng ý), mở tiệm sách, tạp hoá, cafe, rửa xe ô tô gì đó.\nPhương án bốn, vào Nha Trang hay lên Đà Lạt, mượn mảnh đất sống nhờ, canh tác hộ, trên các nhóm Bỏ phố về rừng đầy người có đất mà không có điều kiện lên chăm sóc, đi ở nhờ là một phương án khá thú vị đấy.\nMình khá thích phương án 3 và 4 đấy, nhưng có lẽ chưa phải lúc này, chắc vẫn phải tiếp tục cuộc sống này tầm 5 năm nữa, xem cô có thương để trở thành người tự do tài chính không.\nĐây là vợ mình, chuyên nằm mơ về viễn cảnh không làm mà vẫn có ăn =))\nBình luận (4) Tú béo — 2022-06-17 02:03\nXong lại giữ, đến tết khéo lên 2 tỷ 6, lãi nhanh bằng 10 lần danh mục chứng khoán\nTú béo — 2022-06-17 02:06\nTrong thời gian chờ 5 năm, mỗi ngày đầu tư 10 nghìn random 1 vé Vietlott, vị chi mỗi năm hết 3tr650k, 5 năm hết 18 triệu. Chi phí chỉ bằng 1 chuyến du lịch nhẹ.\nHuyen Nguyen — 2022-06-17 03:09\nnhà Dreamtown của anh ấy ạ :)) giá cao phết anh nhỉ\nThaiPH — 2022-06-29 06:51\nờ bán dc rồi em ơi, nhưng 10 năm trước mua đất thì giờ x2 nha, mua chung cư ko x2 dc\ntính ra là tiết kiệm dc tầm 500tr tiền thuê nhà, với giá nhà tăng dc tầm 400tr.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/06/16/lai-rao-ban-nha/","summary":"\u003cp\u003eRao 2.3 tỉ mà có người trả 2250 rồi, khả năng lần này là bay. Lần trước tết cũng suýt bay, mà hồi đó chưa có sổ đỏ, may, chứ hồi đó có sổ có khi bán rồi, bán hồi đó được có 1.8 tỏi thôi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBán xong thì làm gì? Mua trái phiếu 1.2 tỉ, mỗi năm có 120 triệu tiền lãi để đi thuê nhà. Còn lại múc tcb, chờ cuối năm lên 50 là ấm.\u003c/p\u003e","title":"Lại rao bán nhà"},{"content":"Đầu tiên là chuyện mua bib, hình như mua từ 2020, sau đó tới gần ngày chạy thì covid, btc nghe ngóng mãi cuối cùng phải hoãn, hoãn, hoãn tiếp, rút cục đột ngột tổ chức khi mình không luyện tập gì cả (sau tết 2022 trời rét cộng với lười, tuần mới chạy một buổi).\nVới bản chất lê lết bỏ bê luyện tập, mình đã bỏ giải Đà Nẵng, định bỏ tiếp giải Cúc Phương, thì bỗng nghe tin anh Tèo – người dẫn mình vào con đường luna – bay ra HN đi chạy Cúc Phương, thành ra mình quyết định đi, chủ yếu để tới Cúc Phương cùng chụp cái ảnh dép luna với anh Tèo.\nVới kinh nghiệm chưa một lần đi trail, và so sánh elevation của VMM toàn 1000 2000 (đỉnh cao nhất), thì thấy 42km Cúc Phương chỗ leo ác nhất có hơn 250m tí, lìu tìu quá, đường chạy thì toàn bìa rừng núi, nên mình cũng tự tin “kiểu gì chẳng đi bộ được”, “gì mà btc cho cut of time 11.5h kinh thế”, dự tính là chạy road 5 tiếng thì trail này chắc hơn road nhẹ tí, chắc 6 hoặc 7 tiếng, cùng lắm đau chân quá thì DNF và đi xe ôm về. Sự thật rất khác tưởng tượng.\nLại nói về ngày xuất phát, đóng gói tất cả vào một túi xách japan airline dc CGPR tặng. Mình đi giầy (vì hôm đó HN khá là lạnh), nhiệt độ tối có khi 15 16 độ. Vợ đưa ra chỗ hẹn, đợi Lương béo tới đón rồi mấy anh em phi xuống Ninh Bình.\nQuả outlander 2.4 mới tinh của Lương rất chất lượng, đi phê hơn hẳn Outlander nhà mình, đúng là thêm 200 củ vào phát khác biệt hẳn luôn.\nĐường vào khu lấy bib lấy áo đã rất đẹp, dễ chịu, đáng yêu, hôm đó lại vừa tạnh mưa, trời khô ráo mát mẻ\nSáng hơn 9h đi từ HN, khoảng gần 12h thì tới vườn quốc gia Cúc Phương, đi bộ từ bãi gửi xe vào Hồ Mạc lấy áo thì lại gặp anh Hà Hiếu cũng đi lấy áo/bib, ảnh chạy 70km, quả là một cự ly làm mình hơi sốc:\nLấy áo xong thì anh em chụp kiểu ảnh khỏe mạnh trước race, chứ mai khéo ko tập hợp đủ mà chụp (quả đúng là ko tập hợp đủ thật).\nLấy áo xong xuôi thì anh em phi về chỗ nghỉ, ở sát bên chùa Bái Đính, cách chỗ Cúc Phương 45p đi ô tô, kiếm đại một quán ăn rồi ghé vào, ăn dê, cơm cháy, cũng gọi là tàm tạm, rồi phi về check in lấy phòng nằm nghỉ ngơi.\nPhòng mình có 300k/đêm, anh Mệnh đặt sau nên ko đặt cùng dc resort chỗ Tú béo\nĐây là phòng 300k:\nCòn resort 1.8 củ/đêm thì có bể bơi thế này:\nCái phòng 300k kia thì siêu lởm, nước trong nhà tắm có mùi thối thối, chắc do lâu lắm không có khách, nằm phòng này thì nghe rõ mồn một phòng kia nói chuyện. WC phòng anh Mệnh thì bị hở, mùi hôi bay tứ tung, không có ăn sáng, được mỗi cái là rẻ – cạnh chùa Bái Đính. Ngủ tới tầm gần 4h thì mình lấy xe phóng lên Cúc Phương, đi lại con đường cho quen, xong tối thì mấy anh em định ăn gần, mình bảo mai chạy muộn, có phải ngủ sớm đâu, phóng lên hẳn Tam Cốc ăn nhà hàng trên đó, nhưng quả thật đồ ăn ở Tam Cốc ngon hơn ở Bái Đính.\nĐây chính là đồ dùng chuẩn bị cho chuyến hành trình 42km trên đôi dép luna, chụp ảnh với oso thế kia chứ thực sự sáng hôm sau mình không dám dùng oso, vẫn xài mono cho quen thuộc, có khi xài oso lại đỡ đau kẽ chân.\nQuang cảnh lúc chuẩn bị xuất phát:\nLúc vứt xe cho Lương đi gửi, mình quên ko lấy mũ xuống, cũng may Lương nó gửi anh Khánh cầm vào và mình kịp tìm anh Khánh để xin mũ, không có mũ đúng là toang hẳn.\nĐây là chặng leo núi đầu tiên, vẫn còn nhiều sức, và trời còn mát, nên rất tích cực chụp ảnh.\nCó kha khá cổ động viên là bọn trẻ con đứng xem mọi người chạy qua nhà, lại còn có cả các bà các mợ mặc áo văn nghệ đứng chụp ảnh cùng mới chất :)) Mình cũng tranh thủ chụp ảnh và … nghỉ ngơi. Đoạn này là vẫn chưa nắng to, chưa phải đeo kính và bỏ quần tất.\nDo lượng sức, nên mình chạy khá chậm, xen kẽ đi bộ, mọi thứ ổn cho tới km khoảng 15, khi leo lên một con dốc bê tông, nắng chói, bỗng thấy nhoi nhói ở lưng, đi bộ và chống tay ở lưng như bà chửa, chạy là đau không chạy được, lúc ấy chân chưa đau mỏi, nhưng lưng thì đau nhói, nghĩ tới việc DNF, thuê xe ôm đi về, mà nhìn quanh chẳng có bóng người chứ nói gì xe ôm, mà nghĩ về giờ thì ko có huy chương, sức thì vẫn còn, thôi cố đi bộ tiếp xem sao, lúc ấy phía trên có một ông cũng đang đi bộ tập tễnh, lê chân trái. Phía sau cũng có một em gái áo đen quần đen đi bộ, vậy là 3 đứa đi bộ, làm mình cũng có động lực hơn. Nắng lồi mắt luôn, đường xe máy không có bóng cây nào.\nĐây vẫn là ảnh mình tự chụp, còn sức mà chụp ảnh, tức là chưa đuối, tới đoạn sau đuối hẳn không thể tự chụp phong cảnh luôn.\nĐây là một hồ nước rất mát mẻ, ra nắng thì cháy người nhưng đứng trong bóng râm thì mát lạnh, chạm chân xuống nước thậm chí là lạnh buốt. Đoạn chớm gặp hồ nước này mình có chạy cùng một lúc với một em gái giọng SG, ẻm kêu lấy chồng HN nên sống và làm việc ở HN hơn 7 năm rồi, kêu là hay anh dìu em về đích, qua checkpoint 5 trước 4h vì không mang đèn. Cũng định chạy cùng ẻm về đích cho có bạn, mà em chạy hơi chậm mình té lên trước luôn chứ không đợi, giờ không biết ẻm bib bao nhiêu luôn.\nTrời nắng to, tầm 25km là oải, lúc đó ước gì mình đăng kí cự ly 25km, vừa đi bộ vừa chạy, cứ chạy thấy tim lên 169 thì lại đi bộ, đi bộ thấy tim giảm về 144 lại chạy. Lúc sau mệt hơn thì tim 160 là không chạy nữa đi bộ. Đoạn này cũng may có một đôi chạy khá same same sức, mình cứ chạy theo bọn nó, bọn đó cũng hay dừng đi bộ, nên theo nhau được kha khá, tới chỗ check point ăn mì tôm thì bọn nó đi trước hay sao ấy. Các checkpoint có nước lọc, điện giải, dưa hấu, nhưng dưa hấu nhạt quá, checkpoint 5 còn có mì tôm, mình định không ăn, nhưng sau lại thấy đi tiếp làm gì còn tận 17km nữa, ăn cái đã, nên lại làm nửa hộp mì.\nĐường đi có khá nhiều cảnh đẹp, như cây gạo này chẳng hạn, nhưng mà nắng, mệt, đau chân, mỏi lưng\nMột số ảnh BTC và imsport, active store chụp, tiếc là không có ảnh nào của NAG Xuân Đỗ, lúc mình đi qua bác ấy đang mải nói chuyện với một ông NAG khác, thấy có giơ máy lên xoạch phát mà có lẽ không đẹp hoặc mờ nên đã bị xóa.\nVề tới đích được trao huy chương, phải nói mừng suýt phát khóc, không nghĩ quãng đường 42km (mình từng 2 lần thực hiện cự ly này – road) khi đi trail nó lại khó khăn đến thế, cần nhiều nỗ lực đến thế. Đoạn 2km cuối đi trong bóng cây rừng, len lỏi qua đống đá tai mèo, đá lung tung các loại, rất ấn tượng, đoạn đó btc để cho mọi cự ly chạy qua, khá khen cho ban tổ chức.\nVề đích thì thấy ông Tèo, Tú, Sỹ, Khánh đang ngồi chém gió rồi. Mình ra ngâm lạnh một tí, lạnh tê hết chân, không chịu nổi, muốn mát xa nhưng chỉ có 5 slot mát xa, phải đứng chờ, thôi ra chỗ bọn kia đang ngồi nghỉ tạm. Rồi chụp cái hình\n4 đôi luna đã chạy ở Cúc Phương, giải này thu hút gần 2600 vdv – nghe loáng thoáng thế, nói chung giải quan hệ tốt, bql rừng quốc gia hết sức hỗ trợ, cũng phải thôi, roẹt phát đem tới 2600 người (chưa kể gia đình đi cùng), đem lại bao nhiêu doanh thu cho các nhà hàng thịt dê, đơn vị lưu trú … Mọi người đều thắng win win. Vận động viên được chạy, được ngắm thiên nhiên núi rừng, được ăn dê, còn dân địa phương bán được bao nhiêu thứ, thu tiền.\nKể nốt ngày hôm đó, chạy xong nhưng chưa được về ngay, phải đợi ông Mệnh đi bộ 42km mãi gần 5h mới về tới đích, lái xe ra Ninh Bình, ăn cơm tối qua loa, rồi phóng tít về HN, cũng phải gần 10h mới về tới nhà, còn Lương béo chủ con Outlander 2.4 thì về muộn nhất, thấy hơn 11h mới chốt là nhắn tin “đã về”. Kể ra nếu không vội vàng về HN, thì ở thêm một tối ở Ninh BÌnh nghỉ ngơi thì khỏe hơn. Hôm sau vẫn đi làm bình thường nhưng chân thì “mỗi bước đi là một bước đau”, cổ thì rát ngay từ lúc lái xe, da bị cháy nắng. Cái khăn đa năng mình vứt trên công ty, ngại qua lấy, sai lầm, nếu đeo khăn đa năng đó ở cổ thì không bị cháy nắng gáy. Da gáy giờ đang bong ra từng mảng, nhưng chắc cuối tuần này là gần hồi phục. Bao nhiêu tế bào đã chết cho 42km: các sợi cơ bị đứt, các tế báo da bị cháy. Trên đường chạy chỉ sợ nhịp tim lên cao quá lăn ra, nên cứ phải canh đồng hồ, tim cao tí là đi bộ. Lần đầu trail, về được đích an toàn cũng thấy là may mắn. Lần sau chắc luyện tập chăm chỉ hơn chắc sẽ tận hưởng cảnh đẹp hơn và chụp nhiều ảnh hơn.\nBình luận (2) Huy — 2023-03-30 14:32\nMất nhiều ảnh quá 😀\nPhí Hồng Thái — 2023-04-05 15:24\nảnh vẫn ngon lành mà\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/04/08/ky-su-di-chay-cuc-phuong/","summary":"\u003cp\u003eĐầu tiên là chuyện mua bib, hình như mua từ 2020, sau đó tới gần ngày chạy thì covid, btc nghe ngóng mãi cuối cùng phải hoãn, hoãn, hoãn tiếp, rút cục đột ngột tổ chức khi mình không luyện tập gì cả (sau tết 2022 trời rét cộng với lười, tuần mới chạy một buổi).\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/04/08/ky-su-di-chay-cuc-phuong/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVới bản chất lê lết bỏ bê luyện tập, mình đã bỏ giải Đà Nẵng, định bỏ tiếp giải Cúc Phương, thì bỗng nghe tin anh \u003ca href=\"https://www.instagram.com/p/Cb_8eeGp2uI/\"\u003eTèo\u003c/a\u003e – người dẫn mình vào con đường luna – bay ra HN đi chạy Cúc Phương, thành ra mình quyết định đi, chủ yếu để tới Cúc Phương cùng chụp cái ảnh dép luna với anh Tèo.\u003c/p\u003e","title":"Ký sự đi chạy Cúc Phương"},{"content":"\nảnh từ hội những người chạy luna\n“Lắng nghe cơ thể” – cụm từ này rất quen, nhưng với luna, bạn sẽ thực sự lắng nghe. Vì luna không có lớp lót êm, không có đế support, không có lớp upper, bạn sẽ thực sự phải nhìn kỹ trước khi đặt mỗi bước chân xuống đất, không thể ào ào đạp từa lừa như khi đi giầy. Bạn cũng phải nhấc gót lên và chạm mũi chân xuống, để ít bị đau kẽ ngón chân, và chính vì không tiếp đất bằng gót, bạn không bị phản lực vào đầu gối, cơ thể bạn sẽ phải tìm cách tiếp đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể, vì bạn không có lớp đế đắt tiền support.\nVấn đề của đôi giầy, là nó êm quá, và khi các bạn tham gia một thử thách online, một giải chạy trên mạng, thường khi đó người ta sẽ cố, cố vượt khả năng, để chạy với một thành tích mà cơ thể chưa chấp nhận được. Đó là điều tối kỵ, thành Rome không xây trong một ngày, chạy FM không phải muốn là chạy được, cần phải có sự tập luyện khoa học, nghiêm túc. Chạy luna (không đi tất) sẽ làm bạn bị đau vì xước chân, phồng da, rát chân, những xước xát bề ngoài đó sẽ tới trước, sẽ làm bạn dừng trước khi bạn bị đau xương khớp. Nhiều bạn sợ những xước xát đó, nhưng thực ra xước xát ngoài da là những chấn thương nhẹ nhàng nhất trong chạy bộ. Bạn cứ đeo luna vào và chạy, khi nào thấy rát, thấy đau thì nghỉ, chân sẽ phục hồi và tái tạo lớp da dầy hơn, khỏe hơn, đồng thời, gân và cơ của bạn cũng được bồi đắp dần dần, khỏe hơn một cách lành mạnh.\nVì thế, với luna, đơn giản là đeo vào và chạy, đừng ngại và đừng sợ.\nPhí Hồng Thái\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/19/chay-bo-voi-luna-lang-nghe-co-the-ban/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/01/19/chay-bo-voi-luna-lang-nghe-co-the-ban/image-7.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eảnh từ hội \u003ca href=\"https://t.me/+U7D7dy3PYzNu07La\"\u003enhững người chạy luna\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Lắng nghe cơ thể” – cụm từ này rất quen, nhưng với luna, bạn sẽ thực sự lắng nghe. Vì luna không có lớp lót êm, không có đế support, không có lớp upper, bạn sẽ thực sự phải nhìn kỹ trước khi đặt mỗi bước chân xuống đất, không thể ào ào đạp từa lừa như khi đi giầy. Bạn cũng phải nhấc gót lên và chạm mũi chân xuống, để ít bị đau kẽ ngón chân, và chính vì không tiếp đất bằng gót, bạn không bị phản lực vào đầu gối, cơ thể bạn sẽ phải tìm cách tiếp đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể, vì bạn không có lớp đế đắt tiền support.\u003c/p\u003e","title":"Chạy bộ với luna – lắng nghe cơ thể bạn"},{"content":"Khi nói về phương pháp lắng nghe bằng tâm từ bị, chúng ta thường nghĩ là lắng nghe một ai đó ngoài mình. Kỳ thực chúng ta cũng phải lắng nghe em bé bị tổn thương trong ta. Thỉnh thoảng, em bé bị tổn thương trong ta đòi hỏi sự chú ý của ta một trăm phần trăm. Em bé đó có thể xuất hiện từ những tầng sâu kín trong tâm thức ta và đòi hỏi chúng ta phải chú ý. Nếu có ý thức, ta sẽ nghe được tiếng cầu cứu của em. Vào lúc này, thay vì chú tâm vào bất cứ điều gì khác, ta hãy quay trở về chăm sóc em bé tổn thương đó băng sự lân mẫn của ta. Ta có thể nói chuyện trực tiếp với em bé bằng ngôn ngữ của tình thương yêu, hãy nói với em rằng: “Trong quá khứ, tôi đã để em một mình. Tôi đã chạy trốn em. Giờ đây, tôi rất hối hận, tôi sẽ quay về chăm sóc em”. Ta cũng có thể nói: “Em thương, tôi đang có mặt tại đây cho em. Tôi sẽ chăm sóc em đàng hoàng. Tôi biết là em đã đau khổ nhiều. Tôi đã quá bận rộn và bỏ mặc em, bây giờ tôi sẽ học cách để quay về với em”. Nếu cần, ta có thể cùng khóc với em bé đó. Bất kể khi nào cần, ta cũng có thể ngồi lại và thở cùng em: “Thở vào, tôi trở về với em bé bị tổn thương trong tôi; thở ra, tôi sẽ chăm sóc em bé bị tổn thương trong tôi cho đàng hoàng”.\nMỗi ngày ta phải nói chuyện với em bé trong ta vài lần, cho đến khi nào em bé được chữa khỏi. Ta hãy ôm ấp em bé một cách nhẹ nhàng, trìu mến, ta phải đảm bảo với em rằng ta sẽ không bao giờ để em bị suy sụp hoặc bị bỏ rơi nữa. Em bé non nớt bé bỏng đã bị cô đơn một mình quá lâu. Đó là lý do tại sao ta phải bắt đầu thực tập điều này ngay lập tức. Nếu ta không thực tập ngay từ bây giờ thì đợi đến khi nào?\nNếu ta biết cách quay về với em bé và lắng nghe em một cách chăm chú khoảng năm đến mười phút mỗi ngày thì sự chữa lành sẽ bắt đầu xảy ra. Khi ta leo lên một đỉnh núi hùng vĩ, hãy mời em bé trong ta cùng leo. Khi ngắm nhìn cảnh mặt trời lặn, ta hãy mời em cùng ngắm, cùng thưởng thức với ta. Nếu ta làm điều này trong vài tuần hoặc vài tháng, em bé bị tổn thương trong ta sẽ được trị liệu.\nNhờ thực tập, chúng ta có thể thấy được rằng em bé bị tổn thương trong ta không chỉ là bản thân chúng ta mà có thể là đại diện cho vài thế hệ trước. Mẹ chúng ta có thể đã đau khổ suốt cuộc đời. Cha ta cũng có thể đã đau khổ quá nhiều. Có thể cha mẹ ta đã không có cơ hội để chăm sóc em bé bị tổn thương trong họ. Vì vậy, khi chúng ta ôm ấp em bé bị tổn thương trong chúng ta thì chúng ta cũng đang ôm ấp em bé bị tổn thương của những thế hệ trước. Sự thực tập này không phải là thực tập cho một mình ta mà cho vô số những thế hệ tổ tiên và con cháu ta.\nTổ tiên ta đã không biết cách chăm sóc cho em bé bị tổn thương trong họ, vì thế họ đã truyền lại nó cho chúng ta. Sự thực tập của chúng ta là để chấm dứt vòng luân hồi luẩn quẩn này. Nếu chúng ta có khả năng chữa lành cho em bé bị tổn thương trong ta, thì chúng ta không những giải phóng được cho chính mình mà còn giải phóng được cho những ai đã từng làm ta đau khổ hoặc lạm dụng ta. Người lạm dụng ta có thể là nạn nhân của một sự lạm dụng khác. Thực tập với em bé bị tổn thương trong mình một thời gian đủ lâu, nhiều người đã làm vơi được những nỗi khổ đau trong họ và có kinh nghiệm chuyển hóa. Mối liên hệ giữa họ với gia đình và bạn bè trở nên dễ dàng hơn.\nChúng ta đau khổ vì không tiếp xúc được với lòng từ bi và sự hiểu biết. Nếu chúng ta chế tác được năng lượng chánh niệm, hiểu biết và từ bi cho em bé bị tổn thương của chúng ta, chúng ta sẽ ít đau khổ hơn. Khi chúng ta chế tác được chánh niệm thì từ bị và cảm thông là điều ta có thể đạt được và chúng ta có thể cho phép những người khác thương mình. Trước đây, chúng ta nghi ngờ mọi người, nghi ngờ tất cả. Tuy nhiên, lòng từ bi giúp chúng ta liên hệ được với những người khác và thiết lập lại sự kết nối.\nNhững người chung quanh ta, gia đình và bạn bè, có thể cũng có một vài em bé bị tổn thương trong họ. Nếu chúng ta thực tập và giúp được cho chính mình, chúng ta cũng có thể giúp được cho họ. Khi chúng ta chữa trị được cho chính mình thì những mối quan hệ của chúng ta với những người khác sẽ trở nên dễ dàng hơn. Sẽ có nhiều an lạc và tình thương hơn.\nHãy quay về chăm sóc chính mình. Thân thể của ta, những cảm nhận của ta và những trị giác của ta đang cần ta. Em bé bị tổn thương trong ta đang cần ta. Nỗi khổ niềm đau của ta cần ta công nhận. Hãy trở về ngôi nhà của chính mình và có mặt cho tất cả những điều đó. Thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm, làm tất cả các công việc trong chánh niệm là ta có khả năng có mặt thực sự, nhờ đó ta lại có thể yêu thương.\n(Trích sách của thầy Thích Nhất Hạnh)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/17/lang-nghe-thien-su-va-em-be-5-tuoi/","summary":"\u003cp\u003eKhi nói về phương pháp lắng nghe bằng tâm từ bị, chúng ta thường nghĩ là lắng nghe một ai đó ngoài mình. Kỳ thực chúng ta cũng phải lắng nghe em bé bị tổn thương trong ta. Thỉnh thoảng, em bé bị tổn thương trong ta đòi hỏi sự chú ý của ta một trăm phần trăm. Em bé đó có thể xuất hiện từ những tầng sâu kín trong tâm thức ta và đòi hỏi chúng ta phải chú ý. Nếu có ý thức, ta sẽ nghe được tiếng cầu cứu của em. Vào lúc này, thay vì chú tâm vào bất cứ điều gì khác, ta hãy quay trở về chăm sóc em bé tổn thương đó băng sự lân mẫn của ta. Ta có thể nói chuyện trực tiếp với em bé bằng ngôn ngữ của tình thương yêu, hãy nói với em rằng: “Trong quá khứ, tôi đã để em một mình. Tôi đã chạy trốn em. Giờ đây, tôi rất hối hận, tôi sẽ quay về chăm sóc em”. Ta cũng có thể nói: “Em thương, tôi đang có mặt tại đây cho em. Tôi sẽ chăm sóc em đàng hoàng. Tôi biết là em đã đau khổ nhiều. Tôi đã quá bận rộn và bỏ mặc em, bây giờ tôi sẽ học cách để quay về với em”. Nếu cần, ta có thể cùng khóc với em bé đó. Bất kể khi nào cần, ta cũng có thể ngồi lại và thở cùng em: “Thở vào, tôi trở về với em bé bị tổn thương trong tôi; thở ra, tôi sẽ chăm sóc em bé bị tổn thương trong tôi cho đàng hoàng”.\u003c/p\u003e","title":"Lắng nghe (Thiền sư và em bé 5 tuổi)"},{"content":"Trong lòng chúng ta ai cũng có một em bé đang đau khổ. Ai cũng có một thời gian khó khăn khi còn thơ ấu và nhiều người dã trải qua những chấn động tâm lý, những tổn thương lớn mà vế thương còn lưu lại đến bây giờ. Để tự bảo vệ và phòng hộ trước những khổ đau trong tương lai, chúng ta thường cố quên đi thời gian đau lòng đó. Mỗi khi tiếp xúc với những kinh nghiệm khổ đau ấy, chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ không chịu đựng nổi, sẽ không có khả năng xử lý nên chúng ta nén chặt những cảm xúc và ký ức của mình vào đáy sâu vô thức. Đó có thể là do đã từ lâu chúng ta không đủ can đảm để đối diện với em bé đó.\nCho dù chúng ta bỏ mặc em bé nhưng không có nghĩa là em bé không có ở đó. Cái em bé tổn thương luôn có mặt trong ta và đang cố gắng lôi kéo sự chú ý của ta. Em bé nói: “Tôi ở đây. Tôi ở đây. Bạn không thể tránh tôi. Bạn không thể trốn thoát khỏi tôi”. Chúng ta muốn chấm dứt những nỗi đau khổ của mình bằng cách nhốt em bé vào một nơi sâu kín trong lòng và cho nó ở đó càng lâu càng tốt. Tuy nhiên trốn tránh không thể chấm dứt được nỗi đau khổ, trái lại chỉ kéo dài nó lâu hơn mà thôi.\nEm bé bị tổn thương đòi hỏi sự quan tâm, chăm sóc và tình thương của ta, thế nhưng ta lại làm ngược lại. Ta trốn chạy nó vì ta sợ khổ đau. Cái khối sầu khổ và đau buồn trong ta quá lớn. Cho dù có thời gian, ta cũng không trở về với chính mình. Ta luôn cố tìm cách tiêu khiển, như xem phim, xem truyền hình, giao tiếp xã hội, uống rượu bia và ma túy – bởi vì ta không muốn trải qua tất cả những nỗi khổ đau đó nữa.\nEm bé bị tổn thương đang ở đó, ấy vậy mà chúng ta không biết. Em bé bị tổn thương trong ta là một thực tại, nhưng chúng ta không thấy được. Không có khả năng thấy được là vô minh. Em bé này đã bị tổn thương vài lần rồi. Nó thực sự cần chúng ta quay trở về để chăm sóc, nhưng chúng ta lại quay lưng bỏ đi.\nVô minh có mặt trong mỗi tế bào cơ thể và trong tâm thức ta. Giống như một giọt mực loang vào trong ly nước. Vô minh làm ta mê mờ, không cho ta thấy được thực tại, khiến ta làm những điều điên khùng dại dột, làm cho ta càng đau khổ hơn. Và cái vết thương đó lại một lần nữa chạm tới em bé bị tổn thương trong ta.\nEm bé bị tổn thương cũng đang ở trong mỗi tế bào cơ thể ta. Không có tế bào nào trong cơ thể ta mà không có mặt em bé bị tổn thương đó. Chúng ta không cần phải nhìn xa xôi vào quá khứ để thấy được em bé đó. Chúng ta chỉ cần quán chiếu sâu sắc là có thể tiếp xúc được. Nỗi đau khổ của em bé tổn thương đó đang nằm sẵn trong chúng ta ngay trong giây phút hiện tại.\nTuy nhiên, cũng giống như nỗi khổ đau đang hiện diện trong mỗi tế bào cơ thể ta, thì những hạt giống tỉnh thức, cảm thông và hạnh phúc đã được trao truyền từ ông bà tổ tiên cũng đang có mặt trong ta. Chúng ta chỉ cần lấy chúng ra sử dụng. Chúng ta có một ngọn đèn trong mình, đó là ngọn đèn chánh niệm mà chúng ta có thể thắp lên bất cứ lúc nào. Nguyên liệu cho ngọn đèn đó là hơi thở ý thức, là bước chân chánh niệm, là nụ cười an lạc của chúng ta. Chúng ta phải thắp lên ngọn đèn chánh niệm để ánh sáng được soi chiếu và bóng tối tan đi.\nKhi chúng ta bắt đầu ý thức được là mình đã lãng quên em bé bị tổn thương đó, lòng ta tràn ngập tình thương đối với em và ta bắt đầu chế tác năng lượng chánh niệm. Sự thực tập thiền đi, thiền ngồi, thiền thở là nền tảng căn bản của chúng ta. Với hơi thở và bước chân ý thức, chúng ta có thể làm phát khởi năng lượng chánh niệm và quay về tiếp xúc với nguồn tuệ giác đích thực nằm sẵn trong mỗi tế bào cơ thể ta. Năng lượng này sẽ ôm ấp và trị liệu cho chúng ta, cũng như trị liệu cho em bé bị tổn thương trong ta.\n(trích Lời mở đầu cuốn “Thiền sư và em bé 5 tuổi” – Thích Nhất Hạnh)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/15/em-be-ben-trong/","summary":"\u003cp\u003eTrong lòng chúng ta ai cũng có một em bé đang đau khổ. Ai cũng có một thời gian khó khăn khi còn thơ ấu và nhiều người dã trải qua những chấn động tâm lý, những tổn thương lớn mà vế thương còn lưu lại đến bây giờ. Để tự bảo vệ và phòng hộ trước những khổ đau trong tương lai, chúng ta thường cố quên đi thời gian đau lòng đó. Mỗi khi tiếp xúc với những kinh nghiệm khổ đau ấy, chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ không chịu đựng nổi, sẽ không có khả năng xử lý nên chúng ta nén chặt những cảm xúc và ký ức của mình vào đáy sâu vô thức. Đó có thể là do đã từ lâu chúng ta không đủ can đảm để đối diện với em bé đó.\u003c/p\u003e","title":"Em bé bên trong"},{"content":"\nTrong mỗi chúng ta ai cũng có khuynh hướng chạy trốn khổ đau. Chúng ta nghĩ rằng đi tìm kiếm khoái lạc sẽ giúp chúng ta tránh được khổ đau. Nhưng kỳ thực không phải vậy. Nó sẽ làm ta cằn cỗi không lớn lên được, và hạnh phúc của ta cũng héo mòn theo.\nHạnh phúc không thể có được nếu không có sự hiểu biết, lòng từ bi và tình thương yêu. Tình thương cũng không thể có được nếu ta không hiểu được nỗi khổ đau của ta và của người khác. Tiếp xúc với nỗi khổ đau giúp ta vun trồng hiểu biết và tình thương. Không có hiểu biết và thương yêu, chúng ta không thể hạnh phúc được và chúng ta cũng không thể làm cho người khác hạnh phúc. Tất cả chúng ta đều có hạt giống từ bi, tha thứ, bao dung, an vui và không sợ hãi. Nếu chúng ta liên tục trốn tránh khổ đau thì không có cách nào cho những hạt giống ấy lớn lên được.\n(trích bìa 4 của sách).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/14/thien-su-va-em-be-5-tuoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/01/14/thien-su-va-em-be-5-tuoi/image-6.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong mỗi chúng ta ai cũng có khuynh hướng chạy trốn khổ đau. Chúng ta nghĩ rằng đi tìm kiếm khoái lạc sẽ giúp chúng ta tránh được khổ đau. Nhưng kỳ thực không phải vậy. Nó sẽ làm ta cằn cỗi không lớn lên được, và hạnh phúc của ta cũng héo mòn theo.\u003cbr\u003e\nHạnh phúc không thể có được nếu không có sự hiểu biết, lòng từ bi và tình thương yêu. Tình thương cũng không thể có được nếu ta không hiểu được nỗi khổ đau của ta và của người khác. Tiếp xúc với nỗi khổ đau giúp ta vun trồng hiểu biết và tình thương. Không có hiểu biết và thương yêu, chúng ta không thể hạnh phúc được và chúng ta cũng không thể làm cho người khác hạnh phúc. Tất cả chúng ta đều có hạt giống từ bi, tha thứ, bao dung, an vui và không sợ hãi. Nếu chúng ta liên tục trốn tránh khổ đau thì không có cách nào cho những hạt giống ấy lớn lên được.\u003c/p\u003e","title":"Thiền sư và em bé 5 tuổi"},{"content":"crew là từ mà mình hay nghe khi ngồi trên máy bay, sau này đi chạy mới biết đây là từ chỉ đội ngũ tổ chức giải chạy.\nVới kinh nghiệm quay gopro linh tinh đợt năm ngoái, mình được nhấc vào “team media”, cầm máy quay đi quay lung tung. Và để được phát thẻ crew thì sáng mùng 8 phải ra An cafe Hồ Tây test covid, sáng đó đưa mẹ về Vĩnh Yên xong phi xuống quên xừ mất vụ test, thế là 2h chiều phải lóc cóc chạy sang Thanh Hà xin test nhờ.\n1h30 ngày 09/01 hẹn đồng hồ dậy, phi xe sang cổng công viên Cầu Giấy, đón mấy người và đi cùng nhau xuống Thanh Hà. Lúc đó trời chưa mưa, tới lúc 3h30 thì mưa to ào ào, nhiệt độ càng về sáng càng lạnh.\nĐường chạy nhiều chỗ tối thui, đến khổ. Nhưng 65 vdv toàn elite, team tổ chức cũng toàn runner, nhiều kinh nghiệm, 9 vòng chạy, mỗi lần qua chỗ tiếp nước và chỗ tập trung đông cổ động viên, cảm giác hào hứng.\nDo dịch covid nên phải chạy ở giờ khá sớm, ơ mà ko sớm lắm, chính ra mọi giải thường xuất phát 4h cả. ah do giải này chỉ có 65 vdv, nên supporter khéo nhiều hơn cả vdv, nên chu đáo hơn, đường chạy vắng, ko có cảnh muốn vượt mà bị tắc đường. Lúc về đích thì từng vdv về đích đều được chụp tá lả ảnh, xướng tên, tên clb, rất vui.\nSẽ vui hơn nếu ánh sáng full đường chạy, vui hơn nếu vòng cua bớt gấp hơn, U turn mà lặp lại 9 lần hơi oải. Đặc biệt vui hơn nếu anh Tùng ngày mai PCR âm tính.\nMình được giao nhiệm vụ cầm gopro và một cái đèn flash, một cái xe đạp điện, chạy xe đạp điện lạnh dã man, lúc đứng chỗ chị Hường ok quay cảnh tiếp nước, khu vực đó đúng là sôi động như chiến sự, liên tục có vdv chạy qua, người thì hô nước, người hô điện giải, người taiwind, người muối, người chuối, người gel, người mật ong … Liên tục liên tục. Xong lúc về quay cảnh vdv về đích, rất cảm xúc, có những nuối tiếc của những người DNF, có những khâm phục cho những người đau chân nhưng vẫn đi tới km cuối cùng. Xứng đáng để có một giải dành cho sub4 hàng năm.\nad Đinh Linh có bài cảm ơn dài thật\nThân gửi các anh chị em,\nVậy là Breaking3 Marathon đã thành công tốt đẹp. Breaking3 tổ chức trong một giai đoạn khó khăn, anh em vẫn nói vui với nhau phải “nín thở qua sông”. Giờ đây sự kiện an toàn suôn sẻ, tiêu chí chuyên môn cũng đã đạt được với 18/52 VĐV nam đạt thành tích sub3 và 3/10 VĐV nữ có thành tích sub3:30. Dù đâu đó vẫn còn vài hạt sạn nhỏ, như một buổi chạy thành công cũng có đôi chỗ không hoàn hảo, những chúng ta có thể tự hào rằng tất cả đã nỗ lực và cống hiến hết mình. Nỗ lực làm tốt nhất khả năng của mình là điều mọi người chạy bộ đều có thể chia sẻ và thấu hiểu.\nTừ ngày 14/12/2021, khi Đinh Linh khảo sát về giải đấu trên HTC, cho tới hôm nay, chưa đầy 4 tuần. Có rất nhiều kỉ niệm, nhiều câu chuyện, chỉ trong 4 tuần lễ ngắn ngủi đó. Xin được trân trọng bày tỏ lòng biết ơn trân quý đến những người đã sát cánh và xắn tay vào việc, để biến ý tưởng có phần vu vơ thành một sự kiện thành công.\n– Em cám ơn anh Phạm Trung Linh đã nhận lời làm giám đốc đường đua. Sự chu đáo và điềm tĩnh của anh là bảo chứng cho một giải đấu thành công, khi bất cứ vấn đề lớn nhỏ anh đều hỏi cặn kẽ và luôn có kế hoạch dự phòng cho tất cả. Em cũng hết sức cảm động khi anh Trung Linh cùng anh Lâm Sắt, chị Phương, em Trung Hiếu lên chùa trong ngày trước giải đấu, để mong mọi sự suôn sẻ và tốt đẹp.\n– Em cám ơn anh Tuấn Phan cùng tập thể CGPR, nhóm chạy bộ được tổ chức rất bài bản với tinh thần trách nhiệm cực cao, đã đồng hành với Breaking3 từ những ngày sơ khai đầu tiên (mới 3 tuần thôi nhỉ). Đinh Linh rất vui được sát cánh cùng tập thể CGPR và trở thành một phần trong tập thể ấy, với chiếc áo CGPR được tặng ngày hôm nay.\n– Cám ơn CT Trung Hiếu cùng nhóm Thanh Hà marathon, rất nhiệt tình đề xuất địa điểm chạy (có bao nhiêu người đã nhận được inbox của các bạn giới thiệu về cung đường tuyệt đẹp chạy qua “Thanh Ha Boulevard”?). Anh vẫn nhớ hình ảnh Hiếu tận tuỵ rà soát cung đường cả sớm tinh mơ lẫn khi đêm muộn, và còn nhiều hoạt động nữa của em với chính quyền mà anh không biết, nhưng chắc hẳn đòi hỏi rất nhiều công sức. Dàn khung để làm cổng về đích và treo backdrop vẫn còn đó, ta sẽ tiếp tục tổ chức nhiều sự kiện ở Thanh Hà nhé.\n– Em cám ơn anh Quang Chiến đã đo đường cho giải chạy, không chỉ 1 mà 4,5 lần. Vẫn nhớ dáng vẻ cặm cụi của anh trong một chiều đông giá lạnh khi đo đường quanh khu StarLake, tính toán địa điểm xuất phát thế nào tối ưu để không ảnh hưởng tới cư dân. Rồi anh lại đo đường quanh Công viên Thiên văn học, khi thành phố lên đèn cũng không đủ chiếu sáng cung đường tối mịt mùng. Khi giải đấu chuyển sang Thanh Hà, anh đã thu xếp để đêm Tất niên ngủ bên đó, mục đích sáng sớm có thể đánh giá cung đường khi mặt trời chưa lên sẽ như thế nào. Một thái độ chuyên nghiệp và trách nhiệm xứng danh co-founder của 84Race.\n– Cám ơn Trịnh Hồng Minh luôn tích cực và động viên giải chạy, cùng lời hứa “Tụi em sẽ hỗ trợ tối đa, anh yên tâm”. Sự tham gia của 123Go đã nâng tầm Breaking3 Marathon lên một đẳng cấp mới. Việc một VĐV đạt thành tích 2:59:59 thực sự đem lại nhiều cảm xúc cho đội ngũ làm chip time, phải không em?\n– Em cám ơn chị Phương và anh Lâm Sắt đã nhận lời hỗ trợ hậu cần cho đường chạy. Có những người mình biết sẽ luôn sẵn sàng ở bên khi bạn bè nhờ cậy, luôn vững vàng, ấm áp, và đáng tin cậy. Có được những người bạn như thế là một may mắn lớn lao.\n– Cám ơn em Lan Anh và Nguyễn Hoàng Yến đã cần mẫn và tỉ mỉ trong những chuyện “bếp núc” nhỏ nhặt nhất liên quan tới danh sách VĐV thi đấu. Sự chuyên nghiệp và chính xác của 2 chuyên gia trong lĩnh vực ngân hàng (1 cô còn là luật sư) khiến danh sách chốt quá chuẩn và chẳng ai có thể thắc mắc gì (hình như cũng có vài người dại dột thắc mắc và đã bị “gõ đầu”)\n– Cám ơn anh Vũ Quang Hưng đã hỗ trợ y tế cho giải đấu, đảm bảo an toàn tối đa trong giai đoạn Covid hiện nay. Hôm trước nói vui chẳng bao giờ lại có bác sĩ (giờ còn sắp thành tiến sỹ y khoa) trực tiếp ngoáy mũi lấy bệnh phẩm đâu. Các VĐV và tình nguyện viên của Breaking3 quả là may mắn.\n– Cám ơn designer Chương Lê đã nâng tầm giải đấu bằng các thiết kế rất chuyên nghiệp của em. Certificate của giải có lẽ là giấy chứng nhận đẹp nhất anh từng nhìn thấy.\n– Cám ơn anh Linh Nguyen H và team bibpix, cám ơn Viet Nguyen camera man đã ghi lại những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đua. Kí ức rồi sẽ cùng thời gian nhạt phai, nhưng những khuôn hình còn ở lại, nhắc nhở rằng chúng ta đã có những giờ phút đau đớn, mệt mỏi, mà sướng đến phê người, vì được cháy cùng đam mê.\n– Cám ơn hai MC Lucy Trang Tiến và Bình Đỗ rất chuyên nghiệp, đã hâm nóng không khí giải đấu trong một sớm Hà Nội mưa lạnh rét buốt\n– Cám ơn em Vân Anh của nhóm Thanh Hà với vai trò bình luận viên trực tiếp đã góp phần truyền tải không khí đua tranh của Breaking3 tới toàn thể cộng động chạy bộ. Thật ấm lòng khi đang chạy nghe thấy giọng em “Anh Đinh Linh của chúng ta đây rồi” (xem lại live stream thấy nhiều anh chị “của chúng ta” lắm).\n– Cám ơn anh Nguyễn Đạt admin Chay365, dù không thể có mặt vẫn đóng vai phóng viên chiến trường cập nhật các thông tin nóng nhất về giải chạy.\n– Cám ơn đội tình nguyện viên từ hai CLB CGPR và Thanh Hà Runners đã chăm sóc các VĐV hết mình. Có lẽ không giải marathon nào có tỉ lệ tình nguyện viên / VĐV cao thế này. Đội hậu cần qua chu đáo, từ cái nhỏ nhặt nhật như ghim băng cài bib. Đinh Linh đã dự rất nhiều giải marathon trong và ngoài nước, chẳng giải nào lại có các ghim gài bib tối ưu như thế, từ kích cỡ (nhỏ nhất có thể mà vẫn chắc chắn), màu sắc (màu vàng khó lẫn hơn màu trắng), đến số lượng (6 chứ không phải 4, đề phòng runner làm thất lạc). Cám ơn em Diễm, em Thương Bùi, chị Thỵ Lan, Phúc, em Dzung Vo,… cùng nhiều người khác mà Đinh Linh không biết hết được. Cám ơn những đóng góp âm thầm của tất cả các bạn.\n– Cũng xin cám ơn vợ, chồng, người thân trong gia đình đội crew, những người để cho người nhà mình hay cả hỗ trợ đưa đi đón về đêm hôm để hỗ trợ vô tư cho race.\n– Xin cám ơn BQT các CLB StarLake, VKL, GreenStar, HBPR đã luôn ủng hộ động viên giải đấu, và gửi những VĐV xuất sắc tham gia\n– Cuối cùng, xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến các đối tác tài trợ cho Breaking3 Marathon: công ty cổ phẩn chứng khóan Navibank, Hội những người thích chạy đường dài LDR, chị Thuỷ Lê tổng giám đốc Vinfas t Global, anh Việt Chelsea cùng hệ thống giải chạy VnExpress Marathon, đơn vị sản xuất áo thể thao Motive, trung tâm chăm sóc và phục hồi thể thao Sport Massage, đơn vị cung cấp gel dinh dưỡng Honey Stinger, thương hiệu mỹ phẩm BSI Skincare, công ty ACFC – nhà phân phối sản phẩm Nike ở Việt Nam. Sự hỗ trợ của các đối tác dành cho một giải chạy vỏn vẹn 62 VĐV, lại truyền thông hạn chế, cho thấy sự trân trọng với những đóng góp của BTC cho cộng đồng chạy bộ.\nMột lần nữa cám ơn mọi người vì tất cả. Nếu có thiếu sót gì trong quá trình làm giải, trên đường chạy, và cả giai đoạn tổng kết sau giải đấu, rất mong được anh chị em góp ý và sửa sai.\nThay mặt BTC Breaking3 Marathon\nAd Đinh Linh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/09/lan-dau-lam-crew/","summary":"\u003cp\u003ecrew là từ mà mình hay nghe khi ngồi trên máy bay, sau này đi chạy mới biết đây là từ chỉ đội ngũ tổ chức giải chạy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVới kinh nghiệm quay gopro linh tinh đợt năm ngoái, mình được nhấc vào “team media”, cầm máy quay đi quay lung tung. Và để được phát thẻ crew thì sáng mùng 8 phải ra An cafe Hồ Tây test covid, sáng đó đưa mẹ về Vĩnh Yên xong phi xuống quên xừ mất vụ test, thế là 2h chiều phải lóc cóc chạy sang Thanh Hà xin test nhờ.\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu làm crew"},{"content":"Review của một người bạn đã chạy Venado:\nVenado\nMono winged\nOso winged\nVenado Mono winged Oso winged Weight: 4.4 oz (single sandal, men’s size 9) Thickness: 9mm Sole: Waterproof Non-Marking Vibram® Morflex Sole Footbed: MGT (Monkey Grip Technology) Laces: Performance Laces 2.0 with Tech Straps *Patented Vegan: Yes Mighty Light: 5.9 oz (single sandal, men’s size 9) Oh-So Comfy: 11mm base + 4mm tread height Best in Class: Waterproof Non-Marking Vibram® Morflex Sole Get a Grip: MGT (Monkey Grip Technology) footbed Ready to Fly: Supple, easy adjust performance laces kicked up a notch by our super secure, patent pending wing design Move Natural: A free foot is a healthy foot. Always zero drop, zero toe-box, zero problems Vegan Friendly: Animal free product. Refined Simplicity: “Everything you need, nothing you don’t.” Made in Wenatchee, WA, USA (Learn more) Mighty Light: 9.2 oz (single sandal, men’s size 9) Dig in: 13mm base + 4.5mm lugs Best in Class: Waterproof Non-Marking Vibram® Megagrip Outsole Get a grip: MGT (Monkey Grip Technology) footbed + Vibram® MegaGrip Outsole Ready to fly: Supple, easy adjust performance laces kicked up a notch by our super secure, patent pending wing design Move Natural: A free foot is a healthy foot. Always zero drop, zero toe-box, zero problems Vegan Friendly: Animal free product. Refined Simplicity: “Everything you need, nothing you don’t.” Made in Vietnam (Learn more) Mono 5.9oz là 167.2gram (một chiếc), venado chỉ có 124 gram, oso thì 260g, hơn cả gấp đôi venado.\nCả 3 loại đều có mặt trên cùng giống nhau: Waterproof Non-Marking Vibram\nVenado mỏng nhất, 9mm, mặt dưới tiếp xúc đất đá bùn lầy nhìn có vẻ cũng là Vibram.\nMono dày hơn chút, 14mm, có rãnh ở đáy, có thể dùng để trail nhẹ. Mình từng lên núi xuống biển bằng mono.\nOso winged dày nhất, 17.5mm, lớp tiếp xúc mặt đất là một vật liệu rất cứng, gọi là MegaGrip Outsole, có vẻ cũng là của Vibram.\nCái hay của luna là vải chỗ kẽ ngón chân rất mềm, nói chung các vật liệu Luna lựa chọn đều đem lại cảm giác chỉn chu.\nCá nhân mình đã chạy hơn 1000km với mono, và hơn 100km với oso, thì mono là phương án an toàn phù hợp cho người mới từ giầy sang dép, còn từ giầy sang oso cũng … được, nhưng sẽ phải từ tốn rón rén hơn, vì đế oso thực sự rất là cứng. Chạy hùng hục sẽ bị đau chân, còn chạy nhẹ nhàng nâng dần dần khối lượng để chân làm quen thì chắc là ổn thôi.\nVenado như anh bạn mình review, thì chạy thật như … durex, tức là không khác mấy chân trần, cảm nhận rõ từng viên sạn nhỏ dưới đường, tức là chỉ phù hợp chạy ở nơi đường sạch đẹp. Mono mình đem đi Yên Bái Ba Vì, thoải mái, đế đủ dày để không cảm thấy như đi chân đất, và đủ mềm để không thấy đau chân hay kêu cộp cộp như đàn anh Oso. Oso thì gấu rồi, đế dưới cùng cực cứng, đảm bảo cho một tinh thần bền chắc 4000-5000km, cái này không phải nói phét, anh Tèo đã chạy Oso hơn 4000km – là oso flaco (đế mỏng hơn oso winged)\nBình luận (1) Tú béo — 2022-01-07 07:22\nLàm mỗi loại một đôi, không cần đắn đo ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2022/01/02/su-khac-biet-cua-venado-mono-oso/","summary":"\u003cp\u003eReview của một người bạn đã chạy Venado:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/01/02/su-khac-biet-cua-venado-mono-oso/image.png\"\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/01/02/su-khac-biet-cua-venado-mono-oso/image-2.png\"\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2022/01/02/su-khac-biet-cua-venado-mono-oso/image-3.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://lunasandals.com/collections/bestsellers-overall/products/venado-2-0\"\u003eVenado\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://lunasandals.com/products/mono-winged-edition-made-in-usa\"\u003eMono\u003c/a\u003e winged\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://lunasandals.com/collections/trail-lunas/products/oso-winged-edition\"\u003eOso winged\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eVenado\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"https://lunasandals.com/products/mono-winged-edition-made-in-usa\"\u003eMono\u003c/a\u003e winged\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"https://lunasandals.com/collections/trail-lunas/products/oso-winged-edition\"\u003eOso winged\u003c/a\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eWeight:\u003c/strong\u003e 4.4 oz (single sandal, men’s size 9) \u003cstrong\u003eThickness:\u003c/strong\u003e 9mm \u003cstrong\u003eSole:\u003c/strong\u003e Waterproof  Non-Marking Vibram® Morflex Sole \u003cstrong\u003eFootbed:\u003c/strong\u003e \u003ca href=\"http://lunasandals.com/pages/footbed-options\"\u003eMGT (Monkey Grip Technology)\u003c/a\u003e \u003cstrong\u003eLaces:\u003c/strong\u003e Performance Laces 2.0 with Tech Straps *Patented \u003cstrong\u003eVegan:\u003c/strong\u003e Yes\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eMighty Light:\u003c/strong\u003e 5.9 oz (single sandal, men’s size 9)  \u003cstrong\u003eOh-So Comfy:\u003c/strong\u003e 11mm base + 4mm tread height \u003cstrong\u003eBest in Class:\u003c/strong\u003e Waterproof Non-Marking Vibram® Morflex Sole \u003cstrong\u003eGet a Grip:\u003c/strong\u003e MGT (Monkey Grip Technology) footbed \u003cstrong\u003eReady to Fly:\u003c/strong\u003e Supple, easy adjust performance laces kicked up a notch by our super secure, patent pending wing design \u003cstrong\u003eMove Natural:\u003c/strong\u003e A free foot is a healthy foot. Always zero drop, zero toe-box, zero problems \u003cstrong\u003eVegan Friendly:\u003c/strong\u003e Animal free product. \u003cstrong\u003eRefined Simplicity:\u003c/strong\u003e “Everything you need, nothing you don’t.” Made in Wenatchee, WA, USA (\u003ca href=\"https://lunasandals.com/pages/expanding-lunaverse\"\u003eLearn more\u003c/a\u003e)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eMighty Light:\u003c/strong\u003e 9.2 oz (single sandal, men’s size 9)  \u003cstrong\u003eDig in:\u003c/strong\u003e 13mm base + 4.5mm lugs \u003cstrong\u003eBest in Class:\u003c/strong\u003e Waterproof Non-Marking Vibram® Megagrip Outsole \u003cstrong\u003eGet a grip:\u003c/strong\u003e MGT (Monkey Grip Technology) footbed + Vibram® MegaGrip Outsole \u003cstrong\u003eReady to fly:\u003c/strong\u003e Supple, easy adjust performance laces kicked up a notch by our super secure, patent pending wing design \u003cstrong\u003eMove Natural:\u003c/strong\u003e A free foot is a healthy foot. Always zero drop, zero toe-box, zero problems \u003cstrong\u003eVegan Friendly:\u003c/strong\u003e Animal free product. \u003cstrong\u003eRefined Simplicity:\u003c/strong\u003e “Everything you need, nothing you don’t.”  Made in Vietnam (\u003ca href=\"https://lunasandals.com/pages/expanding-lunaverse\"\u003eLearn more\u003c/a\u003e)\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eMono 5.9oz là 167.2gram (một chiếc), venado chỉ có 124 gram, oso thì 260g, hơn cả gấp đôi venado.\u003c/p\u003e","title":"Sự khác biệt của Venado, Mono, Oso"},{"content":"Bài viết này mang mục đích cung cấp thông tin thực tế tại Vinhomes Smart City của 1 cư dân tại tòa S2.05 và vô tình ai đó đọc được, có thể giúp tình hình tốt hơn thì quá tốt đối với cư dân ở đó. Tình hình thực tế có thể khác với các tòa khác tại các phân khu S1,S2,S3,S4\nHôm nay ngày 28/12/2021.\nEm chào các cụ/mợ đang có ý định muốn mua nhà ở Vinhomes Smart City (VSC)\nEm hiện đang thuê căn hộ ở S2.05 VSC được gần 13 tháng ( mới kí thêm 1 năm\n) và có thể nói rằng em là 1 gần như là đầu tiên tại VSC.\nĐiều đó nói lên rằng em ở đây đủ lâu và tự tin rằng những điều em nói là những cảm nhận tuy là mang tính cá nhân nhưng nó là sự thật.\nMột sự thật mà có thể nó sẽ khác với những gì sale nói với các cụ mợ hoặc thực tế nó không hề dễ chịu khi ở VSC.\nVới cá nhân em ở VSC thì em cảm nhận và vấn đề mà em nghĩ người nào có ý định mua sẽ rất cần biết như sau:\n1. Chỗ để xe ô tô tại hầm thiếu trầm trọng:\nMỗi tòa ở đây chỉ có 1 tầng hầm là nơi để xe ô tô và xe máy, việc này dẫn đến tình trạng là thiếu chỗ để xe ô tô tại tầng hầm. Giải pháp ngay từ đầu của VSC là xây nhà để xe nổi và cư dân sẽ đi xe bus điện nội khu ra nhà nổi để lấy xe. Những người tìm hiểu mua nhà, đặt bút kí e cho là đều biết việc này. Tuy nhiên để thực hiện qui trình để xe như này thì thực tế mỗi ngày cư dân sẽ mất khoảng 30-45 phút cho 2 lượt gửi và lấy xe đi làm. Nếu đi đi về về vài lần trong ngày thì cứ nhân lên. Đó là em nói trường hợp đen nhất là không có chỗ đỗ xe trong hầm. Em đã nhiều lần cả đi bộ và đi xe bus để từ căn hộ ra bãi nổi lấy xe. Đặc biệt lưu ý là đó là vào những lúc trời mát mẻ, không nắng không mưa gió. Chứ nếu nắng mưa thì nhìn 2 cái ảnh bên dưới là hiểu chuyện ngay. Quanh tòa nhà nhiều chỗ có thể để được xe nhưng đó là để sai qui đinh. Vi phạm lần 1 khóa bánh lập biên bản, lần 2 khoá bánh và viết cam kết, lần 3 cắt dịch vụ, muốn khôi phục mời xì tiền. Hiện đang xây cầu đi bộ bắc qua đường tàu, giảm đáng kể thời gian đi bộ ra bãi nổi để lấy xe cho 2 phân khu S1 và S2.\n2 ảnh trên là trạm chờ nghỉ đơi xe bus điện nội khu, hiện tại thì mọi trạm nghỉ quanh khu vực chân các tòa nhà khu S1 và S2 đều có thiết kế như vậy. 1 số trạm ở chỗ xa tòa nhà có mái che, có bảng đồng hồ thông tin xe bus.\nMap thực tế cho cụ nào muốn đi bộ ra bãi nổi lấy xe\nMàu đỏ là cầu đang xây, bắc qua đường tàu\nđường màu xanh nét liền là đường đi bộ thực tế nhé, chắc cũng mất hơn 10 phút để đi ra đó, chưa kể phải đi bộ qua cầu vượt\n2. Hệ thống điện dự phòng không hoạt động trong 5 lần mất điện đột ngột(không có thông báo trước).\nKhủng khiếp hơn là tháng máy không hoạt động. Em không dám chắc là có người kẹt trong tháng máy không, hay thang máy có chế độ tự dừng ở tầng gần nhất và mở cửa thang ra không. Tuy nhiên em đã thử đi bộ từ tầng 24 (tòa e 29 tầng) đến tầng B1 để kiểm tra các thang từng tầng thì không thấy 1 cửa thang nào được mở ra từ B1 đến 24. Nếu giả sử thang máy bị kẹt, cửa không mở, trong đó không có điện dự phòng thì tối om thì quá khủng khiếp đối với ai ở trong đó 1 mình, nhất là trẻ em. Lần mất điện gần nhất là sáng nay ngày 28/12/2021, mất từ 7h08’ đến 8h13’ mới có điện trở lại.\nSự cố mất điện từ 7h08 đến 8h13. Hệ thống điện dự phòng không hoạt động để phục vụ cư dân. Lúc 8h13 là điện của nhà nước cấp lại\nThêm 1 cư dân bức xúc\n3. Đắt\nNếu là cư dân ở đó, sử dụng các dịch vụ như đi chợ tiện ích hàng ngày sẽ đắt hơn khá nhiều so với nhà mặt đất khu Trung Kính trước em ở. Để em nói vài ví dụ cho mọi người dễ hình dung.\n1 gói bánh marine boy ở Trung Kính mua 10k, ở đây phải mua 12k\n1 gói bánh yanyan ở Trung Kính mua 15k, ở đây có chỗ họ bán 20k\ncắt tóc nam: 60k\n1 bát phở rẻ nhất 39k, trung bình tầm 45k trở lên\nbánh cuốn cao bằng 35k\nbánh cuốn 36 : 40k\nCòn về đồ ăn hàng ngay như rau củ quả em không nắm rõ, nhưng em tin 99% là sẽ đắt hơn. Việc đắt hơn em nghĩ là do tiền thuê mặt bằng cao nên vô hình chung là cư dân là người gánh thôi, vì người bên ngoài đâu có vào đây để sử dụng tiện ích đâu. Em biết việc này ngay từ tháng đầu đến ở, chấp nhận nó và tiếp tục ở vì ở đây có môi trường và không gian tốt hơn cho con em. Tuy nhiên em vẫn đưa vấn đề\nNếu thớt còn tồn tại em sẽ cập nhật thêm về vụ hệ thống điện dự phòng do liên quan đến an toàn đặc biệt đối với trẻ em. Cư dân đang phản đối gay gắt và có “người lạ”\nĐây là thớt người lạ ơi bên VOZ\nnói về sự cố mất điện dự phòng, dân treo băng rôn bị “người lạ” hành xử kì lạ\nMất điện ở Vinhomes SmartCity Em chỉ là khách thuê ở đây thôi. Sáng ngày 28.12, mất điện đúng 7h sáng, không có điện dự phòng vận hành thang máy, thế là cư dân phải cuốc bộ xuống. Có cả bà bầu, trẻ em phải đi bộ từ hơn 30 tầng xuống trong cái thang tối um. toà S203 bực quá làm băng rôn phản đối, thế mà bị 1 thằng bên ngoài… voz.vn\nVideo người lạ hành xử kì lạ, bảo vệ cũng hành xử kì lạ luôn\nhttps://www.facebook.com/v2.7/plugins/video.php?app_id=\u0026amp;channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fx%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2F%3Fversion%3D46%23cb%3Df9e1d2d70b8824%26domain%3Dwww.otofun.net%26is_canvas%3Dfalse%26origin%3Dhttps%253A%252F%252Fwww.otofun.net%252Ff278aa2a5ca6d8c%26relation%3Dparent.parent\u0026amp;container_width=560\u0026amp;href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2Fvideo.php%3Fv%3D345058143723232\u0026amp;locale=vi_VN\u0026amp;sdk=joey\u0026amp;show_captions=true\u0026amp;show_text=true\u0026amp;width=500\nEm chỉ phán 1 câu. Chẳng có tí chính nghĩa nào\nSự bất tiện của 1 cư dân khác\nSự bất tiện khi mất điện do 1 cư dân khác đăng lên group\nHội Cư Dân Vinhomes Smart City Tây Mỗ | Lần thứ N rồi ko đếm hết nữa, cứ mất điện là leo thang bộ Lần thứ N rồi ko đếm hết nữa, cứ mất điện là leo thang bộ. Xứng tầm SMART CITY, thành phố thể thao liên tục 😎 😩 Thang máy chữa cháy trong trường hợp khẩn cấp vẫn tậm tịt như xưa 😩 Bộ máy tính quẹt… www.facebook.com\nBình luận (3) Phí Hồng Thái — 2021-12-30 15:13\nbài sưu tầm từ otofun, lưu lại kẻo bài gốc bị xóa\nPhí Hồng Thái — 2021-12-30 15:14\nNể tài phá quy hoạch của a tôi quá :\ntừ một khu đô thị Vinaconex – Viettel với quy hoạch đa số nhà thấp tầng, và một số chung cư cao 12-17-19 tầng và một số ít là 25-30 tầng anh tôi bỏ ra 6000 tỷ mua lại 280ha và lobby c/q cho xây dựng nhà giá rẻ bằng cách thay đổi quy hoạch nhét vào đó hàng trăm lô cốt và tăng dân số lên gấp 3 lần tương đương với một huyện nam từ liêm lúc bấy giờ và a tôi gọi nó là Vincity với mục đích nhân văn dành cho ng thu nhập thấp để đc c/q phê duyệt Sau khi đc phê duyệt a quay xe 180° sau khi sang tay ngay 4 lô đất chỉ với diện tích 3,34ha trong số 280ha đó a đã thu về 1200tỷ, số còn lại thêm vài 3 cái tiện ích vô thưởng vô phạt và a gọi nó là smart city a đã tăng giá lên 1.5-2 lần trong khi thiết kế mật độ, chất lượng vẫn giữ nguyên để các con giời lao vào tung hô là “tinh hoa” Hậu quả để lại là gì thì những “tinh hoa” đó dần dần sẽ ngấm : quá tải hạ tầng, trường học, giao thông, điện nước.. Trong vòng 7 tháng bị mất điện đến 4,5 lần là điều đã được dự báo trước hiển nhiên, vì cái quy hoạch lưới điện kg thể chạy đuổi kịp số dân cư mà a tôi nhét vào nên gây quá tải hệ thống điện dẫn đến mất điện thường xuyên khi dân càng ngày càng về đông Sau điện, là nước sinh hoat, nước thải, giao thông, trường học, bênh viện sẽ lần lượt sẽ quá tải xảy ra thường xuyên hơn khi lần lượt đống lô cốt tổ ong đó vẫn hàng ngày đc mau chóng dựng lên. Rồi để xử lý đống rác đó của a để lại thì chính là tiền của Hà Nội và các bộ ban ngành phải chạy theo xử lý tốn hàng chục ngàn tỷ, trong khi món lợi nhuận kếch xù a đã đút túi xong. Đúng là nghèo thì lâu thành tỷ phú thì mấy chốc\nTú béo — 2021-12-31 00:41\nĐã quy hoạch giá rẻ rồi thì kêu méo được ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/12/30/funland-noi-thang-va-that-voi-nhung-nguoi-dang-can-nhac-mua-can-ho-tai-vinhomes-smart-city/","summary":"\u003cp\u003eBài viết này mang mục đích cung cấp thông tin thực tế tại Vinhomes Smart City của 1 cư dân tại tòa S2.05 và vô tình ai đó đọc được, có thể giúp tình hình tốt hơn thì quá tốt đối với cư dân ở đó. Tình hình thực tế có thể khác với các tòa khác tại các phân khu S1,S2,S3,S4\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay ngày 28/12/2021.\u003cbr\u003e\nEm chào các cụ/mợ đang có ý định muốn mua nhà ở Vinhomes Smart City (VSC)\u003cbr\u003e\nEm hiện đang thuê căn hộ ở S2.05 VSC được gần 13 tháng ( mới kí thêm 1 năm\u003c/p\u003e","title":"[Funland] Nói thẳng và thật với những người đang cân nhắc mua căn hộ tại Vinhomes Smart City."},{"content":"Tóm tắt bài giảng số 2:\nMức lạm phát trung bình hiện nay của Việt Nam là 5.8% trong 10 năm qua Cùng một giỏ hàng, năm 2010 bạn cần 1tr vnd, năm 2020 để mua giỏ hàng đó bạn cần 1.6 triệu đồng Với mức lạm phát này, nếu sau 1 năm mà lương của bạn vẫn giữ nguyên, thì thật ra lương bạn bị giảm 5.8% Ngoài sự mất giá của tiền so với hàng hóa, còn phải kể tới sự mất giá của vnd so với ngoại tệ khác: Năm 1996 11k vnd đổi dc 1$, năm 2021 cần tới 23k mới đổi dc 1$.\nCon số có thể chưa thực sự chính xác, nhưng nếu tỉ lệ lạm phát giữ ở 5.8%, thì 2020 đem cất 1 tỉ, đến năm 2040 1 tỉ đó chỉ có sức mua tương đương 300 triệu năm 2020.\nKhá giống với kiến thức, nếu bạn đứng yên tại chỗ, trong khi cả xh tiến lên, thì sự thật là bạn đang tụt lại.\nBình luận (1) Gia Định — 2021-10-13 11:37\n“Năm 1996 11k vnd đổi dc 1$, năm 2021 cần tới 23k mới đổi dc 1$.”\nĐó là so VND với USD. Lạm phát của USD, không cao như VN nhưng vẫn có: 100USD từ 1996 tương đương 174USD ở 2021.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/09/11/su-tan-bao-cua-lam-phat/","summary":"\u003cp\u003eTóm tắt bài giảng số 2:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eMức lạm phát trung bình hiện nay của Việt Nam là 5.8% trong 10 năm qua\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng một giỏ hàng, năm 2010 bạn cần 1tr vnd, năm 2020 để mua giỏ hàng đó bạn cần 1.6 triệu đồng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eVới mức lạm phát này, nếu sau 1 năm mà lương của bạn vẫn giữ nguyên, thì thật ra lương bạn bị giảm 5.8%\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2021/09/11/su-tan-bao-cua-lam-phat/image-4.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgoài sự mất giá của tiền so với hàng hóa, còn phải kể tới sự mất giá của vnd so với ngoại tệ khác: Năm 1996 11k vnd đổi dc 1$, năm 2021 cần tới 23k mới đổi dc 1$.\u003c/p\u003e","title":"Sự tàn bạo của lạm phát"},{"content":" Ngày tự do tài chính: Không phải chịu áp lực kiếm tiền Hoàn toàn lựa chọn làm việc khiến mình hạnh phúc, hoặc lựa chọn không làm gì, ngày ngày ngủ nướng xem phim Chương trình hưu trí:\nđi làm, tích lũy vào quỹ lương hưu, khi nghỉ hưu, nhận tiền từ quỹ đó Hiểu rõ về Bảo hiểm xã hội:\n3 loại bảo hiểm phải đóng khi đi làm:\nbảo hiểm xã hội (quỹ lương hưu) bảo hiểm thất nghiệp bảo hiểm y tế ví dụ lương 30tr thì cá nhân phải nộp 3.15tr, cty phải nộp cho 6.45tr, tổng mỗi tháng 9.6tr vào các quỹ\nví dụ năm 2000 đi làm (18 tuổi)\n2020 dc phép nghỉ hưu, hưởng 45% mức lương đóng, sau đó mỗi năm nhận thêm 2%, tới 2035 nghỉ thì dc nhận lương hưu tối đa kịch khung 75% lương đi làm.\nnam: 60 tuổi nghỉ hưu\nnữ: 55 tuổi\nmỗi. năm nghỉ sớm so với mốc 60 tuổi thì bị trừ 2%, ví dụ 53 tuổi nghỉ, dù đủ tiêu chuẩn hưởng 75% nhưng lại vướng một điều kiện 60 tuổi, nên bị trừ 14%, thành ra dc nhận có 61% lương.\nNếu 48 tuổi nghỉ, đã đi làm 30 năm, đáng lý dc nhận 65% lương, nhưng bởi rule 60, sẽ bị trừ 26%, còn nhận có 39% lương đi làm.\nRủi ro của bảo hiểm xã hội:\nTỉ lệ trượt giá. 20 năm trước, 2 triệu là ổn, 2 triệu giờ chỉ đủ mua gạo chống đói Cty Việt Nam toàn đóng bảo hiểm với mức lương chết đói. Phải đợi tới 60 tuổi – sắp toi rồi Nguồn ảnh: Khóa học chứng khoán\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/09/04/tu-do-tai-chinh/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eNgày tự do tài chính:\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eKhông phải chịu áp lực kiếm tiền\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHoàn toàn lựa chọn làm việc khiến mình hạnh phúc, hoặc lựa chọn không làm gì, ngày ngày ngủ nướng xem phim\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eChương trình hưu trí:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eđi làm, tích lũy vào quỹ lương hưu, khi nghỉ hưu, nhận tiền từ quỹ đó\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2021/09/04/tu-do-tai-chinh/image.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHiểu rõ về Bảo hiểm xã hội:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2021/09/04/tu-do-tai-chinh/image-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e3 loại bảo hiểm phải đóng khi đi làm:\u003c/p\u003e","title":"Tự do tài chính"},{"content":"Là những ngày đã qua\nHay là những ngày chưa tới?\ntháng 2/2020 là ngày đàu tiên mình đi làm ở 191 Bà Triệu, 2 tháng sau thì pass thử việc, 25/5 nhà mình chuyển ra Dịch Vọng thuê nhà, N09B1 Thành Thái.\nBi ngô thì vẫn có xe bus đón nên vẫn đi học bình thường, còn em Mi thì hai trường gần nhà đều không nhận lớp mới, nên nghỉ hơn tháng sau mới được đi học. Mi rất thích ở nhà chơi nên việc không được đi học đối với em thực ra rất vui :)) Ngày đầu tiên đi học ở Thang Long Kidsmart còn vào nhầm lớp, Donal 1, thì bố mẹ đưa Mi vào lớp Donal 01, móa, 01 là lớp song ngữ, giáo viên người Anh đón, chào hỏi cất balo như đúng rồi, xong may mà bố mẹ đứng ngoài xem tình hình chứ không về ngay nên phát hiện ra nhầm lớp. Thương em Mi những ngày đầu đi học bỡ ngỡ không quen ai, thương ơi là thương, tới cuối năm khi em đã dần trở thành ngôi sao của lớp, dc chọn để làm MC trong lễ bế giảng của lớp thì dính covid, làm cô gái nhỏ của bố không có dịp diện váy trắng đứng làm MC. Thương em cứ đòi đi học tiếp ở Thăng Long Kidsmart, mà vừa do dịch, vừa do chuyển nhà về Dreamtown, phải chia tay ngôi trường tuyệt vời (vì có sân rộng và nhiều đồ chơi).\nVề phần Bi ngô, khi ở Deamtown cũng hay tự xuống sân chung cư để lên xe bus rồi, sang khu này mới nên 7h kém 10 dậy, đánh răng thay quần áo rồi 7h xuống chờ xe, có hôm thì ngồi mãi xe chưa tới, có hôm thì cô giáo phải gọi điện giục Bi xuống vì xe đến rồi. Một thời gian bố đưa xuống thì anh đã khá quen, và có thể tự xuống một mình, nhưng bố vẫn thương em bé lớp 2 một mình ngồi chờ xe bus ở sảnh chung cư, nên hầu hết là bố mẹ vẫn đưa em xuống.\nỞ N09 thực ra khá hay, thang máy chỉ xuống tới tầng 01, ko xuống tầng hầm, ai xuống hầm tự đi bộ, thành ra thang rất nhàn, kể cả giờ cao điểm cũng rât thoáng. Bảo vệ là các bác già tốt bụng, thường xuyên nhận đồ hoặc gửi đồ hộ. Mỗi lần em bé Mi đi qua thường chào to ông bảo vệ “con chào ông ạ” – siêu đáng yêu!\nN09 cạnh ngay công viên, cạnh cả bao nhiêu quán cafe, ăn sáng, cách Bà Triệu có 25-30p phóng xe, yên tĩnh không có tiếng sơn xì cắt búa bong bong, nhưng chỉ có 2 pn, bếp thì bí và cũng ẩm mốc, vì thiết kế hành lang không thông gió, nên căn mình thuê cực kì là bí, bí vì không có ban công nữa. Thế nên mình rất vui mừng khi vợ nhất trí phương án sửa nhà, chuyển về Dreamtown. Chuyển về hôm 5/6, chủ nhật, thứ hai 6/6 đi làm mình vẫn về qua Cầu Giấy lấy nốt ít đồ, tới tận 07/06 mới đi thẳng từ Bà Triệu về Dreamtown, cảm giác hơn 1 năm mới lại đi tuyến đường này, sao mà kì lạ và bồi hồi. Bồi hồi vì đã thực sự chia tay với Cầu Giấy rồi, mới thấy thương nhớ. Không phải thương nhớ ngôi nhà, nhà mình đâu mà thương, nhưng thương nhớ những khoảnh khắc của gia đình mình ở trong căn hộ đó. Thương nhớ những sáng, dậy ra công viên chạy, rồi về gọi Bi ngô dậy, đưa xuống sảnh chờ xe, rồi lên tắm, đưa vợ đi làm, lại vòng về nhà, đưa Mi tới trường, vẫn kịp chạy ra MT coffee ngồi uống ly trà, ăn miếng xôi, rồi mới túc tắc lên công ty :)) Happy vãi lúa. Thương nhớ những tối đưa hai nhóc ra công viên, đi dạo, sang Hà Đô… Tiếc là chưa kịp đưa cả nhà đi xem hạ cờ, hoặc đi ăn tối ở nhà hàng.\nCũng rất nhớ khoảng thời gian trước khi đi ngủ, cả nhà nằm cùng một cái đệm 2×2.2m, bọn trẻ nô đùa ầm ĩ, đuổi nhau đánh nhau trên đệm, rồi bắt bố đọc truyện, hoặc nghe youtube “cổ tích Việt Nam”, Bi ngô khó ngủ, hay nằm mãi ko ngủ, là lí do bố mẹ phải tìm căn 3pn, tìm ko dc nên lại về Deamtown, về Dreamtown có phòng riêng cho bọn trẻ, thì bố lại nhớ những ngày cả 4 người ấm cúng ở N09. Và bố chợt nhận ra những ngày đó đã mãi mãi qua đi rồi, bọn trẻ đã/đang/sẽ lớn dần. Còn rất ít cơ hội để được bế con gái trong lòng, con trai thì thôi, 20kg rồi không bế nổi nữa.\nHạnh phúc vì có 2 tháng ở Sài Gòn, 12 tháng ở Cầu Giấy, những điểm nhấn trong hành trình cuộc sống. Thực ra khi sang Cầu Giấy thuê, Bi ngô có hỏi “bố ơi khi nào mình sẽ ở một nơi mãi”, bố hỏi lại “ở mãi là thế nào hả Bi”, Bi bảo “là ở mãi một nhà cho tới khi con lớn ý”. Bố cũng từng chuyển trường năm lớp 7, quả thật lúc đầu ko vui chút nào, nhưng sau vài tháng cố gắng thì hóa ra rất vui, có gấp đôi số bạn. Chuyển nhà cũng nhiều lần, Hải Dương lên Hương Canh, lên Vĩnh Yên, thực ra lớp 12 mới chuyển tới Vĩnh Yên nên mình hoàn toàn không có bạn ở khu mình sống. Nếu có bạn gần nhà chắc cũng vui hơn đó.\nBi ngô chuyển về thì hai nhà khác cùng tầng đã chuyển đi, nhà bác Ánh cạnh nhà mình cũng có vẻ sẽ chuyển đi. Đời luôn đổi thay và ta phải thích nghi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/08/09/nhung-ngay-tuoi-dep/","summary":"\u003cp\u003eLà những ngày đã qua\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHay là những ngày chưa tới?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etháng 2/2020 là ngày đàu tiên mình đi làm ở 191 Bà Triệu, 2 tháng sau thì pass thử việc, 25/5 nhà mình chuyển ra Dịch Vọng thuê nhà, N09B1 Thành Thái.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBi ngô thì vẫn có xe bus đón nên vẫn đi học bình thường, còn em Mi thì hai trường gần nhà đều không nhận lớp mới, nên nghỉ hơn tháng sau mới được đi học. Mi rất thích ở nhà chơi nên việc không được đi học đối với em thực ra rất vui :)) Ngày đầu tiên đi học ở Thang Long Kidsmart còn vào nhầm lớp, Donal 1, thì bố mẹ đưa Mi vào lớp Donal 01, móa, 01 là lớp song ngữ, giáo viên người Anh đón, chào hỏi cất balo như đúng rồi, xong may mà bố mẹ đứng ngoài xem tình hình chứ không về ngay nên phát hiện ra nhầm lớp. Thương em Mi những ngày đầu đi học bỡ ngỡ không quen ai, thương ơi là thương, tới cuối năm khi em đã dần trở thành ngôi sao của lớp, dc chọn để làm MC trong lễ bế giảng của lớp thì dính covid, làm cô gái nhỏ của bố không có dịp diện váy trắng đứng làm MC. Thương em cứ đòi đi học tiếp ở Thăng Long Kidsmart, mà vừa do dịch, vừa do chuyển nhà về Dreamtown, phải chia tay ngôi trường tuyệt vời (vì có sân rộng và nhiều đồ chơi).\u003c/p\u003e","title":"Những ngày tươi đẹp"},{"content":"Các bạn có thể tìm hiểu chi tiết tại đây, bài này sẽ giới thiệu theo cách mình hiểu.\niCopy là công cụ giúp bạn (iCopier) tự động sao chép tức thời các giao dịch của một iTrader (NĐT tài năng) mà mình chọn lựa. Sau khi chọn một iTrader và bấm nút “Sao chép”, iCopier sẽ được hệ thống tự động sao chép tức thời theo các lệnh của iTrader mỗi khi iTrader đặt lệnh và giao dịch (mua hoặc bán) chứng khoán thành công.\nƠ định viết mà thấy tcbs đã liệt kê đủ quá mất rồi, https://www.tcbs.com.vn/vi_VN/faq/chi-tiet?chuyen-muc=62, câu hỏi nào cũng có, giờ phải làm sao nhỉ, tóm tắt trong 100 chữ chăng?\niCopy là nơi bạn hi vọng sẽ kiếm được lợi nhuận như một cao thủ, mà không phải trả giá để trở thành cao thủ. Bạn lựa chọn một trader và hi vọng tương lai trader này sẽ lãi để mình có lãi cùng.\nNhưng bạn cần lưu ý, quá khứ có lãi không đảm bảo cho việc tương lai tiếp tục có lãi, kì vọng lợi nhuận luôn phải kèm theo ý thức việc có thể bị thua lỗ.\nLưu ý tiếp theo là về vốn, vốn của bạn và của trader thường là khác nhau, tức là lượng cổ phiếu mua được cũng khác nhau, còn có khi trader mua được cổ mà tài khoản của bạn lại không đủ lượng tiền để mua. Vậy lưu ý là nên để khoảng 50-100 triệu, 20tr là mức yêu cầu tối thiểu, nhưng nếu lô 10 cổ thì ngon, chứ giờ lô 100 cổ rất dễ miss.\nTạm thời thì mình đáng giá cao Phương Vi – trader level GURU đầu tiên và duy nhất cho tới nay, không phải đơn giản mà thành guru (vốn trên 1 tỉ và tổng vốn của người copy trên 10 tỉ), GURU là cấp độ cao nhất của iCopy hiện tại. Nếu chưa biết copy ai thì nên nghiên cứu và copy Phương Vi.\nBất kì thắc mắc nào các bạn có thể đọc kĩ tại icopy ở tcbs.com.vn, hầu hết đều có, không nên lười nghiên cứu tài liệu, còn nếu có thắc mắc nào không có câu trả lời thì liên hệ mình, mình sẽ cố gắng giải đáp.\nBình luận (1) huypv — 2021-07-16 07:00\n“đánh giá cao Phương Vi” chứ không phải “đáng giá cao” nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/07/12/gioi-thieu-ve-icopy-cua-tcbs/","summary":"\u003cp\u003eCác bạn có thể tìm hiểu chi tiết tại \u003ca href=\"https://www.tcbs.com.vn/icopy\"\u003eđây\u003c/a\u003e, bài này sẽ giới thiệu theo cách mình hiểu.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eiCopy là công cụ giúp bạn (\u003cstrong\u003eiCopier\u003c/strong\u003e) tự động sao chép tức thời các giao dịch của một \u003cstrong\u003eiTrader\u003c/strong\u003e (NĐT tài năng) mà mình chọn lựa. Sau khi chọn một iTrader và bấm nút “\u003cstrong\u003eSao chép\u003c/strong\u003e”, iCopier sẽ được hệ thống tự động sao chép tức thời theo các lệnh của iTrader mỗi khi iTrader đặt lệnh và giao dịch (mua hoặc bán) chứng khoán thành công.\u003c/p\u003e","title":"Giới thiệu về icopy của TCBS"},{"content":"Xưa mình lấy bằng xong 5 năm không cầm tới vô lăng, tới khi vào SG làm với anh Phương, sếp mua xe, mình là thằng duy nhất trong team có bằng lái ô tô, thế là có suất đi ké sếp để bổ túc tay lái. Thầy bổ túc là bạn Sơn lazio đẹp trai mod tinh tế. Nhớ mãi ông thầy bổ túc hết sức đáng yêu hay quát ầm ĩ: anh đi kiểu gì vậy, anh cua cướp đường của xe máy thế à, phanh gấp quá, bla bla, một người thầy hết sức có tâm.\nVậy kinh nghiệm sau 5 năm cầm lái lõm bõm là gì?\nĐọc lại quyển luật và toàn bộ biển báo, không đọc cũng được thôi, nhưng sau lái ra đường là học phí đôi khi sẽ hơi bị cao đấy. Nguyên tắc tối thượng của ô tô nói riêng và toàn bộ các phương tiện khi tham gia giao thông là: predictable – tính dự đoán được, khi bạn ở trên đường, đừng làm thứ gì mà mọi người xung quanh không thể đoán trước, hậu quả vô cùng. Nếu bạn rẽ, phải xi nhan, quan sát, chắc chắn không có gì nguy hiểm hãy rẽ. Khi dừng xe hay khi mở cửa xe cũng thế, quan sát và ra tín hiệu trước khi thực hiện. Tôn trọng xe máy, xe đạp, người đi bộ, những người yếu thế hơn bạn. Khi rẽ đừng bẻ cua gắt và chiếm hết đường của xe máy. Khi bạn đi xe máy chắc bạn cũng không hề thích bọn cua kiểu cướp đường, vậy khi lái ô tô cũng đừng thành kẻ cậy go mà cướp đường. Hồi mình đi Thái Lan, vô cùng ấn tượng việc ô tô bên đó sẵn lòng dừng hẳn xe, nhường đường cho người đi bộ sang đường. Cái gì văn minh thì mình nên học, mình đi ô tô ở VN cũng luôn sẵn sàng dừng hẳn xe cho người đi bộ sang đường. Không dùng còi, thật sự là cả năm lái xe có khi mình không cần còi lần nào, thường hay nháy đèn hơn. Nếu có ai chậm chạp ở phía trước, vội gì mà không dừng hẳn lại chờ họ giải quyết xong, xe mình có điều hoà mà, có nắng mưa như xe máy đâu mà phải vội. Đi chậm. Hồi trẻ mình từng đi xe máy 80km/h ở Phạm Hùng, rồi mình gặp anh Cườngnv8, người không đi xe máy quá 30km/h bao giờ, và giờ mình đi xe máy 40km/h mình đã thấy nhanh rồi. Ô tô cũng nên từ tốn, nhất là trong thành phố, ra cao tốc Nội Bài Lào Cai có thể múc 98km/h, còn trong đô thị, hết sức từ tốn, không hại gì cả. Ngồi sau tay lái, là bạn có sức mạnh của khối thép hơn 1 tấn, một cú nhấn ga mạnh chút thôi, hậu quả khôn lường, vì vậy, hãy luôn đặt chân mình ở bàn đạp phanh, nhả phanh là xe đã tự lăn rồi, nhìn kỹ xung quanh thật chắc rồi hãy nhấp ga, rồi lại để chân ở chân phanh. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/05/15/vai-suy-nghi-ve-chuyen-lai-xe/","summary":"\u003cp\u003eXưa mình lấy bằng xong 5 năm không cầm tới vô lăng, tới khi vào SG làm với anh Phương, sếp mua xe, mình là thằng duy nhất trong team có bằng lái ô tô, thế là có suất đi ké sếp để bổ túc tay lái. Thầy bổ túc là bạn Sơn lazio đẹp trai mod tinh tế. Nhớ mãi ông thầy bổ túc hết sức đáng yêu hay quát ầm ĩ: anh đi kiểu gì vậy, anh cua cướp đường của xe máy thế à, phanh gấp quá, bla bla, một người thầy hết sức có tâm.\u003c/p\u003e","title":"Vài suy nghĩ về chuyện lái xe"},{"content":"Hồi mới chạy bộ, như mọi người, mình cũng chạy bằng giầy, hồi đó là giầy Bitis Hunter X. Chạy được một thời gian thì vào Decathlon mua thêm một đôi 800k, chạy nhẹ hơn hẳn Bitis, nhưng size 41 nên hơi bị khít chân quá.\nChạy Sala gặp cao nhân Tèo chạy dép, nhưng hồi đó mình đâu có quan tâm dép guốc gì đâu, gặp thì chào phát thôi, vì ổng nhìn quá chất, riêng nhìn nửa trên của ổng đã ấn tượng rồi nên không có coi xuống dưới chân, không để ý ông ấy đeo dép chạy.\n21/12/2019\nLập group Linkhay chạy bộ, tình cờ là anh Tèo tham gia và chat rất nhiệt tình. Thế rồi đang từ group chạy giầy, bỗng không hiểu sao các ông ấy đùng đùng mua Luna về chạy – hình như là có đảm bảo từ anh Tèo “ai chạy không ưng anh ấy hoàn lại tiền, dép vứt cho anh ấy”. Hồi đó mình còn cân nhắc depcaosu, với còn vào siêu thị mua đôi tông, về xỏ dây vào để chạy thử, vì vẫn thấy giá luna chát vãi lúa.\ndép tự chế\nSau mới nghiên cứu ra rằng giầy có xịn cũng chỉ chạy 800-1500km là mòn đế nghỉ hưu, mà đôi dép thì chạy 2000-4000km, chẳng phải kinh tế vượt trội sao. Và chạy thử đôi tự chế thấy ổn ổn, thế là lựa lựa hàng dọn kho, đáng ra chân size 6.5 thì chuẩn, mà dọn kho hết hàng đành cố đấm ăn xôi múc đôi size 6. Về vẫn chạy tốt, tuy có bị bục chỉ một chút do hơi căng.\nDo có em vợ ở Oregon chuyên nhận đặt hộ hàng Mỹ và ship về VN, nên mình nhờ em ấy đặt. Rất rất lâu hàng mới về VN (cỡ 3-4 tuần, đợt đó luna giao cũng chậm lắm). Hôm đầu tiên hàng về, ba bố con đi chơi sau khi ăn tối, mình đeo thử dép đi dạo luôn, ném Bi ngô vào công viên chơi còn mình và Mi thì đi ra Trần Thái Tông mua bánh, lúc mua bánh xong đi bộ về thì trời có cơn giông và lất phất giọt mưa, quắn lên thúc Mi đạp xe nhanh về rồi mình chạy quay lại công viên tìm Bi ngô, tìm mãi không thấy sợ quá, hoá ra Bi đã ra chỗ gửi xe máy đứng đợi bố, hú hồn.\nOk rồi có dép rồi sao, không chạy chân đất nữa, quất dép liên tọi. Lúc đầu thì cũng phải chỉnh dây tới chỉnh dây lui, vì chân bên \u001c bị dây cọ vào đau, bọng nước, xước chân, bla bla, chân phải thì tuyệt nhiên không bị sao cả. Chỉnh phát đúng cữ luôn. Hoá ra là chân trái mình mu bàn chân cao hơn chân phải, lúc đi giầy Colehaan vợ mua cho mới phát hiện ra điều đó. Sau thời gian đầu chỉnh tới chỉnh lui thì cũng tới một thời điểm chân chai sạn, chạy không đau nữa, dây cố định, chẳng cần chỉnh gì cả, cứ thế xỏ và chạy.\nRồi cho tới một hôm thay đổi dây để cho một đồng run ở CGPR chạy thử, lúc xỏ lại thì chỉnh dây không như cũ (vì có đánh dấu đâu), và thế là hôm nay chạy bị trầy da luôn.\nQuá chỉnh chạy, điều chỉnh, trầy da, điều chỉnh, chạy, bọng nước, điều chỉnh, chạy … là một quá trình rất thú vị, nói như anh Tèo là “làm bạn với nỗi đau”, phục đôi Luna, nhiều thách thức và đem lại niềm hưng phấn. Chứ việc xỏ đôi giầy vào rồi chạy thôi thì … chán quá, chẳng có gì thử thách và chinh phục cả, đôi giầy chỉ có điều chỉnh ở lỏng chặt của dây buộc, hoặc … mua đôi giầy khác.\nSau khi mua đôi đầu tiên cho mình, mình đã đặt thêm … 15 đôi, đầu tiên là bạn Quân 9x ở SG (size 8), tiếp theo là Thạc Dư (5.5) và Quang Minh (6.5) ở HN, hai ông thần này thì mua luna chỉ để đi hàng ngày, khi nào hứng mới chạy. Đỗ Minh HN một đôi Mono Winged size 6.5. Sau đó là đợt sale 30%, ụp phát 7 đôi cho team XNRT. Cùng đợt đó là đôi Venado của John CGPR HN (5.5). Hiện có một đôi của Thịnh Lâm Đà Nẵng và anh Hà Thức HN đang về, với đôi Retro Oso Flaco 6.5 của mình đang về nữa. 3 đôi đang trên đường.\nkết luận là ai muốn đặt dép luna liên hệ mình nhé, giá ưu đãi, sắp làm đại lý chính hãng tại Việt Nam rồi : ))\nTelegram: https://t.me/Thaiph\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/02/20/toi-da-chay-dep-luna-nhu-the-nao/","summary":"\u003cp\u003eHồi mới chạy bộ, như mọi người, mình cũng chạy bằng giầy, hồi đó là giầy Bitis Hunter X. Chạy được một thời gian thì vào Decathlon mua thêm một đôi 800k, chạy nhẹ hơn hẳn Bitis, nhưng size 41 nên hơi bị khít chân quá.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChạy Sala gặp cao nhân Tèo chạy dép, nhưng hồi đó mình đâu có quan tâm dép guốc gì đâu, gặp thì chào phát thôi, vì ổng nhìn quá chất, riêng nhìn nửa trên của ổng đã ấn tượng rồi nên không có coi xuống dưới chân, không để ý ông ấy đeo dép chạy.\u003c/p\u003e","title":"Tôi đã chạy dép Luna như thế nào?"},{"content":" Thuê xe để về Hưng Yên Hải Dương và đi chơi tết cho tiện mà Covid bất ngờ ập tới, thành ra chỉ loanh quanh từ nhà ông bà nội vào nhà ông bà ngoại và ngược lại. Bi Mi Bo Ka đã lớn hơn khá nhiều, rất là đáng yêu và cũng rất là nhiễu sự Trưa 30 tết bố mẹ đưa Mi đi xem hoa hoét, lúc về tới nhà Mi lì mặt ra, ngồi trên xe máy không chịu xuống, không nói gì, bố mẹ không hiểu tại sao, mãi mới đoán ra là vì Mi bảo nhà bà nội chưa có cây quất, phải mua cây quất mới là tết, thế là bố mẹ chiều ý Mi đi ra chọn một cây quất mang về cho em bé vui :)) Vì được nghỉ tới hết tháng 02 nên mùng 04 bố mẹ xuống HN còn Bi Mi vẫn ở nhà với ông bà, Mi thì cũng muốn xuống HN chơi với bạn Vĩnh Thái, nhưng cũng muốn ở nhà vì không phải đi học :)) Trước hôm đi bố mẹ dặn dò Bi Mi ở nhà ngoan, Mi cứ muốn bố mẹ ở nhà tiếp. Buổi trưa ăn cơm, Mi bảo “con thích bố mẹ ở nhà với con”, xong tự ngó lên lịch và hỏi bố “hết tết rồi hả bố”, thương quá, chắc hôm qua bố mẹ bảo hết tết rồi bố mẹ phải đi làm chạy vòng quanh hồ\nToàn đòi bố cho đi cùng khi bố đi chạy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/02/16/tet-2021/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eThuê xe để về Hưng Yên Hải Dương và đi chơi tết cho tiện mà Covid bất ngờ ập tới, thành ra chỉ loanh quanh từ nhà ông bà nội vào nhà ông bà ngoại và ngược lại.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBi Mi Bo Ka đã lớn hơn khá nhiều, rất là đáng yêu và cũng rất là nhiễu sự\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrưa 30 tết bố mẹ đưa Mi đi xem hoa hoét, lúc về tới nhà Mi lì mặt ra, ngồi trên xe máy không chịu xuống, không nói gì, bố mẹ không hiểu tại sao, mãi mới đoán ra là vì Mi bảo nhà bà nội chưa có cây quất, phải mua cây quất mới là tết, thế là bố mẹ chiều ý Mi đi ra chọn một cây quất mang về cho em bé vui :))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVì được nghỉ tới hết tháng 02 nên mùng 04 bố mẹ xuống HN còn Bi Mi vẫn ở nhà với ông bà, Mi thì cũng muốn xuống HN chơi với bạn Vĩnh Thái, nhưng cũng muốn ở nhà vì không phải đi học :)) Trước hôm đi bố mẹ dặn dò Bi Mi ở nhà ngoan, Mi cứ muốn bố mẹ ở nhà tiếp. Buổi trưa ăn cơm, Mi bảo “con thích bố mẹ ở nhà với con”, xong tự ngó lên lịch và hỏi bố “hết tết rồi hả bố”, thương quá, chắc hôm qua bố mẹ bảo hết tết rồi bố mẹ phải đi làm\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2021/02/16/tet-2021/photo2021-02-1615-08-16.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tết 2021"},{"content":"Nếu bạn đã đọc cuốn Lối sống tối giản của người Nhật Bản, ắt bạn sẽ thấy sống tối giản rất vui. Thực ra cuốn sách kia kể về cách sống tối giản của ông tác giả thôi, mà what the hell mấy người làm sách ở VN tương ngay “lối sống của người Nhật” vào làm như Nhật nào cũng tối giản, Nhật cũng có Nhật this Nhật that chứ.\nAh thôi quay trở lại chủ đề tối giản. Lợi ích của việc sống tối giản thì ai cũng biết rồi, một là tiết kiệm tiền, ít mua sắm mà, hai là ít mệt mỏi, ít đồ, ít phải dọn dẹp, khi cần dọn dép thì cũng nhanh. Ít đồ nên cũng không có nhu cầu ở nhà rộng, nên chỉ cần nhà nhỏ, lại tiết kiệm nữa. Thời gian tiết kiệm được có thể dành để học tập, đầu tư. Rất tuyệt vời.\nđống giầy chạy của một người bạn\nẢnh trên là tủ giầy chạy của một người bạn mình, tính sơ sơ cũng phải chục triệu tiêu vào đây. Tất nhiên bạn có tiền thì bạn mua giầy, điều đó hoàn toàn đúng đắn, thậm chí mua giầy là quyền con người, các hãng giầy rất yêu những khách hàng như bạn. Cơ quan thuế cũng yêu bạn luôn, mua giầy là đóng thuế mà. Nhưng các bạn biết đấy, sản xuất giầy là một ngành công nghiệp độc hại, thải nhiều chất độc ra môi trường, giầy chạy sau 800-1500km là thải, vứt đi hoặc đem cho, nếu vứt đi thì cũng là rác thải ra môi trường.\ncòn đây là giầy/dép chạy của mình\nMình trước đây chạy bằng Bitis Hunter 900k, sau đó mua thêm một đôi Kalenji 800k trong Decathlon, sau đó mua Asics Nimbus 21, sau đó có thêm Luna Mono Winged. Và giờ chỉ còn Luna và Nimbus, đã cho hai đôi cũ kia nghỉ hưu. Nóng đeo dép, lạnh đeo dép, nắng đeo dép, mưa đeo dép. Chạy dép giúp mình tiết kiệm tiền mua tất, tiết kiệm thời gian xỏ tất, cởi tất, giặt tất, phơi tất. Đôi dép đã chạy 600km, vẫn gần như mới ;)) chắc sẽ chạy được ít nhất 2000km, có anh bạn mình đã chạy dép này 4000km. Chạy nhiều tức là ít thải rác ra môi trường.\nThi thoảng khi đi làm hoặc đi chơi mà trời lạnh thì mình sẽ xỏ giầy. Mình cảm thấy rất vui với lựa chọn này của mình.\nđây là ảnh hôm mình chạy tiếp sức bằng dép luna\nBình luận (2) thuanbui87 — 2021-02-09 16:21\nĐôi dép này nhìn quen quá. Hình như có khoe lên Fanpage Yêu Chạy Bộ rồi thì phải =))\nroot — 2021-02-16 08:03\nchính xác :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2021/01/23/chay-bo-toi-gian/","summary":"\u003cp\u003eNếu bạn đã đọc cuốn \u003ca href=\"https://tiki.vn/loi-song-toi-gian-cua-nguoi-nhat-p576362.html\"\u003eLối sống tối giản của người Nhật\u003c/a\u003e Bản, ắt bạn sẽ thấy sống tối giản rất vui. Thực ra cuốn sách kia kể về cách sống tối giản của ông tác giả thôi, mà what the hell mấy người làm sách ở VN tương ngay “lối sống của người Nhật” vào làm như Nhật nào cũng tối giản, Nhật cũng có Nhật this Nhật that chứ.\u003c/p\u003e","title":"Chạy bộ tối giản"},{"content":"Ai đã đọc Born to Run chắc sẽ nhớ một gã lập dị đầu trọc nói nhiều, sinh ra ở vạch đích, sống hoàn toàn vì đam mê. Chính là gã – Ted (lúc ấy chưa chân đất). Năm 2003 – ở tuổi 40, gã quyết định kỉ niệm sinh nhật bằng một cú full ironman: bơi 2.4 dặm, đạp 112 dặm, và chạy 26.2 dặm. Bơi và đạp không vấn đề gì, nhưng gã không thể hoàn thành vụ chạy 26.2 dặm (42.2km), vì đau lưng, đau lưng khủng khiếp. Với tiềm lực không có gì ngoài tiền, hắn mua giầy xịn, đi bác sĩ, thậm chí còn đầu tư vào một công ty nghiên cứu chế tạo một đôi giầy trợ lực cực kì hiện đại, trong lần hăm hở thử đôi giầy hứa hẹn sẽ giúp chạy nhẹ mà không đau lưng, hắn đã bị đau tới mức bực tức vứt mịa giầy đi và đi chân đất về nhà. Tình cờ làm sao, khi đi chân đất, hắn phát hiện ra hắn không hề bị đau lưng khi không mang giầy. Hắn chạy chân đất 5 dặm, không đau lưng, chạy 1 giờ, không sao, chạy 2 giờ, vẫn không sao. Chỉ trong một tháng, Ted chạy chân đất cự li 42.2km với tốc độ mà 99.9% runner không thể làm được: đạt chuẩn chạy Boston Marathon (chạy 42.2km dưới 3h10 phút). Dã man chưa các bạn, thậm chí Ted còn chạy vài giải 100 dặm (tức 160km).\nTed gặp Manuel Luna – một nghệ nhân chạy bộ người Tarahumara vào năm 2006, ấn tượng trước đôi dép mà người Tarahumara sử dụng để chạy những cuộc đua cả trăm km, Ted đã lập ra LUNA Sandals – ban đầu là Ted tự cắt và làm dép trong nhà kho, tới giờ thì đã có vài chục công nhân làm dép ở Seattle. Những đôi dép được gán mác “Made in U.S.A – hand craft at Seattle”.\nTed đã chạy thử 50km, 100km bằng đôi dép này – trước khi đem bán\nNhững đôi luna giờ đã made in Vietnam, vẫn có khoảng gần một nửa made in USA\nhttps://www.runspirited.com/single-post/2018/07/07/-barefoot-ted-talks-running-philosophy-and-luna-sandals\nVà mình đã bán dc gần chục đôi luna, cũng như chạy 400km (một cuốc 42km) bằng luna\nđây là bản đồ cửa hàng bán luna tại Mỹ\nđây là tại khu vực châu Á\nVới việc Luna giờ được làm tại Việt Nam, hi vọng sẽ sớm có một chấm vàng ở Hà Nội.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/11/27/ted-chan-dat-va-luna-sandals/","summary":"\u003cp\u003eAi đã đọc Born to Run chắc sẽ nhớ một gã lập dị đầu trọc nói nhiều, sinh ra ở vạch đích, sống hoàn toàn vì đam mê. Chính là gã – Ted (lúc ấy chưa chân đất). Năm 2003 – ở tuổi 40, gã quyết định kỉ niệm sinh nhật bằng một cú full ironman: bơi 2.4 dặm, đạp 112 dặm, và chạy 26.2 dặm. Bơi và đạp không vấn đề gì, nhưng gã không thể hoàn thành vụ chạy 26.2 dặm (42.2km), vì đau lưng, đau lưng khủng khiếp. Với tiềm lực không có gì ngoài tiền, hắn mua giầy xịn, đi bác sĩ, thậm chí còn đầu tư vào một công ty nghiên cứu chế tạo một đôi giầy trợ lực cực kì hiện đại, trong lần hăm hở thử đôi giầy hứa hẹn sẽ giúp chạy nhẹ mà không đau lưng, hắn đã bị đau tới mức bực tức vứt mịa giầy đi và đi chân đất về nhà. Tình cờ làm sao, khi đi chân đất, hắn phát hiện ra hắn không hề bị đau lưng khi không mang giầy. Hắn chạy chân đất 5 dặm, không đau lưng, chạy 1 giờ, không sao, chạy 2 giờ, vẫn không sao. Chỉ trong một tháng, Ted chạy chân đất cự li 42.2km với tốc độ mà 99.9% runner không thể làm được: đạt chuẩn chạy Boston Marathon (chạy 42.2km dưới 3h10 phút). Dã man chưa các bạn, thậm chí Ted còn chạy vài giải 100 dặm (tức 160km).\u003c/p\u003e","title":"Ted chân đất và Luna sandals"},{"content":"\nLịch sử: Tháng 06 năm ngoái, mình bắt đầu chạy bộ chăm chỉ. Sau khi chạy liên tục được 1km, rồi 2km liên tục không nghỉ, mình chạy được 5km trong 26 phút, rồi 10km liên tục không nghỉ, rồi 21km dưới 2h. Ai chạy 21km rồi chẳng tăng mục tiêu lên 42.2km – cột mốc Full Marathon huyền thoại. Và anh Ron Ng rủ cả hội mua BIB (vé chạy) giải Đà Nẵng, ngày 08/08/2020, mọi thứ rất tốt cho tới 25/07/2020 – phần sau thì như mọi người đã biết – đã trở thành lịch sử. Định vào Đà Nẵng chạy 42.2 lần đầu mà không thành, đành đăng ký một giải ảo để chạy – và đó là giải New York huyền thoại. Lịch đúng là chạy vào 25/10 ở dưới Thanh Hà với Tú béo và nhiều anh em khác, mà Tú béo lại nổi hứng chạy vào 18/10, thế đổi lịch chạy luôn thứ 7 24/10 cho có ngày chủ nhật ngủ nghỉ cho đã.\nChuẩn bị\n2 tuần trước, mình đã chạy 32km để chuẩn bị cho quả 42 này, chạy xong khá ổn áp, chỉ có điều sau đó HN mưa gió 1 tuần, mình đi làm xe đạp với xe bus, mưa gió lại kèm với không khí lạnh, mình hâm hấp sốt mất 2-3 hôm, sau đó thì ngạt mũi, rồi đau họng, tới mức không chịu được phải ra hiệu thuốc mua thuốc, múc 3 ngày liền kháng sinh, cũng đỡ đỡ, gần khỏi hẳn. Tuần trước thì nghỉ hoàn toàn, tuần vừa rồi thì chạy được 2 buổi. Rồi thứ 6 tới, đi làm về sạc đồng hồ, chuẩn bị lương khô trong túi, mặc quần áo chạy đi ngủ.\nTiến hành\nHẹn đồng hồ 3:50, đồng hồ kêu, tắt, nằm đấu tranh giữa việc “ngủ tiếp hay dậy chạy”. 3:53 thì quyết định dậy. Quần áo đã mặc sẵn, tìm kính, uống nước ấm, làm hai miếng lương khô, đội mũ, mặc áo gió, cầm theo chai nước lọc, đeo đai, trong đai có: lương khô, muối, tiền, thẻ thang máy, chìa khóa nhà, điện thoại. Đeo dép, xuống chạy nào. (Thực ra điện thoại cắm sạc từ hôm qua, mà lúc dậy không hiểu mình hay ai rút béng ra, vẫn thấy 17%, đành cố cắm 15p rồi để chế độ tiết kiệm pin).\nLịch là share vị trí cho Tú béo để lão ấy đạp xe support nước, bánh, mà điện thoại không có nhiều pin nên mình chạy thẳng lên hồ Gươm. Lên tới nơi trời chưa sáng, còn tờ mờ, gặp Sỹ khi đang chạy vòng thứ hai. Lúc sau thì gặp Tú cầm máy ảnh, bật cả flash để chụp mới ghê. Khi trời sáng thì phải di rời khỏi bờ hồ, vì hôm nay ở đó có giải đua xe đạp, cũng hơi đen :)) Thế là mình với Sỹ rủ nhau phi lên Hồ Tây chạy một vòng.\nNhân bẩu như thần bẩu, một vòng Hồ Tây xong vòng về nhà mình, vừa khít 42.2km. Tới cầu chỗ ngõ 381 Nguyễn Khang, mình tắt đồng hồ vì đã đủ km, và gọi grab – dù chỉ còn 800m nữa là tới nhà, nhưng lúc đó là chân mỏi lắm rồi, không muốn bước thêm một bước nào nữa.\nTú béo chạy tuần trước nên tuần này đạp xe làm supporter, mang theo bánh, nước, gel đủ cả, máy ảnh xịn để chụp ảnh cho anh em “up cả năm”, buồn cười lúc ở Bờ Hồ, Tú giờ túi bánh ra, mình với Sỹ không thằng nào múc, vì lúc đó chưa cạn dữ trự, bỗng đâu có thằng ất ở nào ầm ầm xông vào định múc bánh của Tú, Tú lừ phát kèm một tiếng gầm, thằng đó cúp đuôi bỏ đi, giọng SG trông ngáo ngáo, nhiều người thật khó hiểu =))\nỞ km 11 có cảm giác đau cổ chân trái, nhưng đau khe khẽ, vẫn chạy được, nên mình cứ tiếp tục. Hôm nay phải nói là ngày của wc, mình vào wc 3 lần, lúc lên Bờ Hồ dáo dác tìm wc rồi, cái wc cạnh hồ nó lại khóa cửa, đêm thì phải đái bậy các ông ạ. May quá cái wc cạnh Bảo Việt mở rồi, vào tè phát. Xong lúc exit khỏi hồ Gươm cũng vào đó xả phát nữa, mà tới km 28, gần chỗ 2 con rồng ở Hồ Tây, thì lại đau bụng rộn lên, may quá ở đó có cái wc, vào “nặn tượng” mất 3 phút gì đó. Ra khỏi wc là lại giằng xé giữa chạy tiếp hay nghỉ thôi, mình chọn tiếp tục, có pacer Sỹ, chứ một mình khéo nghỉ mịa rồi.\nTới km 31 32 thì chân bắt đầu mỏi, đòi nghỉ, lúc đó khá mệt, ông Sỹ lại còn vào form (ông ấy đang là km 25 26), vừa chạy vừa nói chuyện rõ xôm, mình thì mệt, trả lời qua loa cho qua. Lúc km32 thì nghĩ “thôi cố tới 35km xem sao, không ổn thì nghỉ, chạy fm sau”. Tới km 35 thì lại nghĩ: “ái chà, còn 7km nữa thôi, cố nốt vậy”. Thực ra sau km35 thì mỗi 500m đều rất xa, rất lâu, sao chạy mãi không được 500m vậy ta? Từ lúc 35km là chỉ cố thêm từng 1km một, mỗi khi sang thêm 1km thấy sao mà mừng quá xá “ôi sắp được nghỉ rồi” =))\nChia tay pacer Sỹ ở km 38, chỗ ngã 3 Văn Cao, mình rẽ Văn Cao Liễu Giai về nhà, có nước nhưng pha muối vào nó lợ lợ uống khó dã man, bánh thì không ăn nổi nữa rồi, mà đói, chạy mãi mới thấy CircleK, giảm tốc rẽ vào, mà chân lảo đảo, vào định mua chuối ăn, thì bọn nó lại hết chuối, múc tạm cái bánh rán doreamon với chai nước ngọt gì đó. Ăn nửa cái bánh uống nửa chai nước thấy khỏe hẳn ra. Lê chân tiếp, sắp về tới nhà rồi, hai tay cầm hai chai nước, điện thoại vẫn đeo ở túi trước bụng, được một đoạn thì bực quá, ném xừ chai nước pha muối đi :)) Nhẹ hẳn, đúng là ở km 40 thì 100g cũng là rất nặng.\nTới đường Láng thì “phù, xong rồi đây”, dừng đồng hồ, đi bộ chút, gọi grab, thằng grab thấy mình bộ dạng đi tập thể dục, mà lại gọi grab để đi có 800m, thì cười cười tỏ ý khinh khinh “anh đi tập thể dục lại gọi xe về nhà à”, mình bảo “ừ, anh chạy xong rồi, chạy 5 tiếng mỏi chân quá, không đi được nữa”, cậu ta giờ mới phát hoảng, xong hỏi tuần nào anh cũng chạy à, mình bảo không em ạ, một năm anh chạy thế này một lần thôi = ))\nVề nhà uống nước lọc, thấy nước lọc sao mà ngon thế, lôi ngay mấy túi đá ném vào chậu nước, ngâm chân – và lại ngồi wc tiếp = )) Chắc hệ tiêu hóa không quen với kiểu vận động này, nên nó biểu tình. Tắm, ăn mì, đi gửi đồ ghtk, rồi tới công ty. Buổi trưa đã mỏi chân thì chớ anh em lại đi ăn rõ xa : )) Nhưng chân mình vẫn đi được, hơi nhức mỏi xíu xíu, nhưng có vẻ ổn.\nTrước khi chạy mình hình dung là 27km đầu tiên mình sẽ hoàn thành trong 3 tiếng, sau đó cố gắng tới km 36 trong 4 tiếng, nghĩa là tốc độ 9km/h. Mình đã thực hiện khá tốt, ngoại trừ việc bị đau bụng ở km 28 : )) Đâm ra hơi toang, FM 5h chứ không phải FM sub5 : ))Để tới 13/12 chạy race ở HCM ngon lành, cần một giáo án long run tử tế, thề là từ giới về sau, mình chỉ long run 2h thôi, chạy nhiều mỏi chân, thứ 7 chạy 2h, rồi chủ nhật chạy 2h, thế là ổn : )))) – Nếu 4h dậy chạy thì tầm 6h30 về tới nhà, ngon lành.\nPhí Hồng Thái\nNo Sacrifice, No Victory\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/10/24/lan-dau-tien-chay-42km/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2020/10/24/lan-dau-tien-chay-42km/screenshot-from-2020-10-24-16-39-39.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLịch sử:\u003c/strong\u003e Tháng 06 năm ngoái, mình bắt đầu chạy bộ chăm chỉ. Sau khi chạy liên tục được 1km, rồi 2km liên tục không nghỉ, mình chạy được 5km trong 26 phút, rồi 10km liên tục không nghỉ, rồi 21km dưới 2h. Ai chạy 21km rồi chẳng tăng mục tiêu lên 42.2km – cột mốc Full Marathon huyền thoại. Và anh Ron Ng rủ cả hội mua BIB (vé chạy) giải Đà Nẵng, ngày 08/08/2020, mọi thứ rất tốt cho tới 25/07/2020 – phần sau thì như mọi người đã biết – đã trở thành lịch sử. Định vào Đà Nẵng chạy 42.2 lần đầu mà không thành, đành đăng ký một giải ảo để chạy – và đó là giải New York huyền thoại. Lịch đúng là chạy vào 25/10 ở dưới Thanh Hà với Tú béo và nhiều anh em khác, mà Tú béo lại nổi hứng chạy vào 18/10, thế đổi lịch chạy luôn thứ 7 24/10 cho có ngày chủ nhật ngủ nghỉ cho đã.\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu tiên chạy 42km"},{"content":"Thực sự thì mình có muốn sống ở đô thị này? Thực sự thì mình có muốn con mình lớn lên với khói bụi này?\nMình có 10 năm sống gần rừng, mình mơ về cuộc sống cạnh hồ nước và khu rừng, sáng dậy chạy một vòng, rồi về làm bữa sáng, phà trà và cafe, đưa con đi học, rồi về trồng cây. Hoặc tự dạy con mình. Với internet thế giới trở nên rất phẳng, ở rừng thông Côn Sơn vẫn có thể theo học chương trình giáo dục của Mỹ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/10/14/ha-noi/","summary":"\u003cp\u003eThực sự thì mình có muốn sống ở đô thị này? Thực sự thì mình có muốn con mình lớn lên với khói bụi này?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình có 10 năm sống gần rừng, mình mơ về cuộc sống cạnh hồ nước và khu rừng, sáng dậy chạy một vòng, rồi về làm bữa sáng, phà trà và cafe, đưa con đi học, rồi về trồng cây. Hoặc tự dạy con mình. Với internet thế giới trở nên rất phẳng, ở rừng thông Côn Sơn vẫn có thể theo học chương trình giáo dục của Mỹ.\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội"},{"content":"Sáng nay trời mưa thoắt ẩn thoắt hiện, à ý mình là mưa liên tục, lúc tạnh lúc mưa lúc mưa lúc tạnh, đi tới công ty mà bị mưa 50% quãng đường. Trên đường đi nhìn thấy cảnh cặp vợ chồng trẻ, vợ ôm đứa con nhỏ, chắc được vài tháng, quấn khăn voan quanh đứa trẻ, trời lất phất mưa, chồng dừng xe chắc lấy áo mưa. Chợt nhớ tới Bi, Mi – hai đứa trẻ nhà mình – dù nhà không có ô tô, nhưng trước 3 tuổi hễ đi đâu là một bước lên xe, 100% đi ô tô, Bi ngô thậm chí trước 5 tuổi không hề “được” đi xe máy, ngẫm ra thì liệu có 10% trẻ em Việt Nam được như vậy? Những đứa trẻ tuy không sinh ra ở vạch đích nhưng cũng sướng hơn bao đứa trẻ khác rồi.\nHôm nay mình lên lấy áo TCB We Run, 250k lận, chiếc size M cuối cùng của đợt này về Bà Triệu – hên. Nhưng mình mặc lại hơi chật vai và ngắn một chút, size L chắc sẽ vừa hơn. Vẫn chạy dc, may be.\nđồ nghề đi chạy\nVào TCB gần 8 tháng rồi, đây là cái áo đỏ đầu tiên trong tủ áo.\nHôm nay cũng là lần thứ hai chạy lên Bờ Hồ, lần đầu chạy bằng giầy Asics, bị lật cổ chân vì đạp nhầm vào mép nắp cống, lần này dùng Luna, chạy khẽ hơn, nên an toàn trở về. Thật happy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/10/03/troi-mua-2/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay trời mưa thoắt ẩn thoắt hiện, à ý mình là mưa liên tục, lúc tạnh lúc mưa lúc mưa lúc tạnh, đi tới công ty mà bị mưa 50% quãng đường. Trên đường đi nhìn thấy cảnh cặp vợ chồng trẻ, vợ ôm đứa con nhỏ, chắc được vài tháng, quấn khăn voan quanh đứa trẻ, trời lất phất mưa, chồng dừng xe chắc lấy áo mưa. Chợt nhớ tới Bi, Mi – hai đứa trẻ nhà mình – dù nhà không có ô tô, nhưng trước 3 tuổi hễ đi đâu là một bước lên xe, 100% đi ô tô, Bi ngô thậm chí trước 5 tuổi không hề “được” đi xe máy, ngẫm ra thì liệu có 10% trẻ em Việt Nam được như vậy? Những đứa trẻ tuy không sinh ra ở vạch đích nhưng cũng sướng hơn bao đứa trẻ khác rồi.\u003c/p\u003e","title":"Trời mưa"},{"content":"Ngày sau lại còn nhiều hơn ngày hôm trước\nDù đã chạy bộ một năm rưỡi, mình chưa bao giờ chạy 7 ngày liên tiếp, cám ơn TCB cho mình một lý do để 10h đêm phải cố gắng phi ra đường chạy 1h liền, đau họng vẫn chạy, cúm chảy nước mũi vẫn chạy. Tất nhiên vẫn chưa phải hết sức, còn vợ còn còn con chứ không phải chạy được như các bạn rảnh rang, ngày quất 3-4 tiếng. Dù sao cũng là một kỉ lục khi một tuần cày được hơn 90km. Top 6 của liên quân 3.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/09/28/chay-bo-14-ngay-lien-tiep/","summary":"\u003cp\u003eNgày sau lại còn nhiều hơn ngày hôm trước\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2020/09/28/chay-bo-14-ngay-lien-tiep/certificate-100007.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDù đã chạy bộ một năm rưỡi, mình chưa bao giờ chạy 7 ngày liên tiếp, cám ơn TCB cho mình một lý do để 10h đêm phải cố gắng phi ra đường chạy 1h liền, đau họng vẫn chạy, cúm chảy nước mũi vẫn chạy. Tất nhiên vẫn chưa phải hết sức, còn vợ còn còn con chứ không phải chạy được như các bạn rảnh rang, ngày quất 3-4 tiếng. Dù sao cũng là một kỉ lục khi một tuần cày được hơn 90km. Top 6 của liên quân 3.\u003c/p\u003e","title":"Chạy bộ 14 ngày liên tiếp"},{"content":"Sáng nay, vợ to tiếng với mình, và mình to tiếng hơn quát lại vợ, thật sai quá, mình không nên như thế, mình đã nhắn tin xin lỗi.\nNhư mọi khi thì mình sẽ chẳng nghĩ đó là lỗi của mình đâu, vợ mình to tiếng trước cơ mà, nhưng dạo này đọc sách của thầy Thích Nhất Hạnh, ngộ ra được một số thứ.\nNgộ ra được rằng không phải cần nhiều tiền thì mới có được hạnh phúc, hạnh phúc ở ngay hiện tại, chỉ là ta có để ý đến hạnh phúc ta đang có hay không mà thôi.\nXã hội ngày nay đang đuổi theo tiền bạc, trở nên ghen ghét đố kỵ nhau, lạnh lùng với nhau, tàn nhẫn với nhau. Người không hạnh phúc làm sao làm người khác hạnh phúc được. những ông bố bà mẹ không hạnh phúc, làm sao nuôi dạy những đứa bé hạnh phúc? Họ sẽ quát tháo, bạo hành đứa bé, không chỉ bằng đòn roi mà còn bằng những lời tiêu cực, độc hại, đầu độc tuổi thơ, làm thành những vết sẹo khó lành.\nBình luận (1) Huyen Nguyen — 2020-09-25 02:50\nCái này em tự nhận thấy sau vài sóng gió cuộc đời rồi cơ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/09/25/noi-loi-tu-bi/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay, vợ to tiếng với mình, và mình to tiếng hơn quát lại vợ, thật sai quá, mình không nên như thế, mình đã nhắn tin xin lỗi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhư mọi khi thì mình sẽ chẳng nghĩ đó là lỗi của mình đâu, vợ mình to tiếng trước cơ mà, nhưng dạo này đọc sách của thầy Thích Nhất Hạnh, ngộ ra được một số thứ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgộ ra được rằng không phải cần nhiều tiền thì mới có được hạnh phúc, hạnh phúc ở ngay hiện tại, chỉ là ta có để ý đến hạnh phúc ta đang có hay không mà thôi.\u003c/p\u003e","title":"Nói lời từ bi"},{"content":"Sáng nay BI ngô lại bị chảy máu cam sau khi ngủ dậy, nên mẹ phải gọi điện cho cô giáo xe tuyến, báo Bi sẽ dc bố đưa tới trường chứ không đi xe tuyến như mọi hôm. Lúc bố đưa đi thì trời bắt đầu mưa, nhỏ rồi to dần, qua Duy Tân thì lại nhỏ lại, tới giữa Hồ Tùng Mậu thì to hơn, và khi vừa tới trường thì to ào ào như trút. Bi được các cô giáo che ô, cởi mũ, dắt vào hiên, rất nhiều cô giáo cầm ô đón các học sinh từ xe bus vào lớp. Thực sự cảm thấy 80 triệu học phí một năm là xứng đáng cho hành động che ô này \u0026lt;3\nLúc về thì ôi thôi, mưa to khiếp khủng, mình phải đứng trú mất 15 phút. Nhìn dòng người nườm nượp đội mưa đi vào nội thành làm việc, chợt nhớ Đen Vâu: Con người cũng như con chim, sáng kiếm ăn chiều chui vào tổ, chẳng con nào sướng chẳng con nào khổ.\n9h mình mới đi làm, trời vẫn mưa nên phải đi dép và cho giầy vào cốp xe, không dễ chịu cho lắm, đúng hôm thứ hai phải đeo cà vạt đi giầy da thì lại mưa rõ to. 9h30 tới vp, cũng có một chiến thắng nhỏ là upgrade được rabbitmq từ 3.6 lên 3.7.8.\nBi ngô giờ rất hay cãi, mặt hay xị ra, kêu ghét em Mi, chắc thấy bố mẹ chiều em Mi hơn, nhưng Bi đâu biết, thực ra Bi mới là được chiều hơn, mua cho bao nhiêu thứ: giầy trượt patin, xe scooter, xe thăng bằng, em Mi những thứ này toàn phải dùng lại. Bi cũng được đi chơi nhiều hơn. Mai phải ngồi nói chuyện lại với Bi mới được.\nMới lớp 2 mà mình đã muốn đá cho nó một phát cho nó bay ngay … sang Mỹ rồi.\nBình luận (2) HuyPV — 2020-09-09 06:42\n“Con người cũng như con chim, sáng kiếm ăn chiều chui vào tổ, chẳng con nào sướng chẳng con nào khổ.” đéo đúng\nThaiPH — 2020-09-09 09:59\nthế ý mà là con nào khổ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/09/07/ngay-mua-dau-tuan/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay BI ngô lại bị chảy máu cam sau khi ngủ dậy, nên mẹ phải gọi điện cho cô giáo xe tuyến, báo Bi sẽ dc bố đưa tới trường chứ không đi xe tuyến như mọi hôm. Lúc bố đưa đi thì trời bắt đầu mưa, nhỏ rồi to dần, qua Duy Tân thì lại nhỏ lại, tới giữa Hồ Tùng Mậu thì to hơn, và khi vừa tới trường thì to ào ào như trút. Bi được các cô giáo che ô, cởi mũ, dắt vào hiên, rất nhiều cô giáo cầm ô đón các học sinh từ xe bus vào lớp. Thực sự cảm thấy 80 triệu học phí một năm là xứng đáng cho hành động che ô này \u0026lt;3\u003c/p\u003e","title":"Ngày mưa đầu tuần"},{"content":"Mọi hôm thì mình cho Bi Mi đi ngủ là mình cũng lăn ra ngủ luôn, sáng nay trót làm cốc cafe nên giờ tỉnh quá. Ngồi viết blog vậy, 1000 năm rồi mới viết.\nSáng ngồi với ông Thi và ông Tuấn béo, dạo này trời mát nên có thể ngồi trà đá 30p trước khi đi làm, bên đó đang tuyển front-end xịn, sẵn sàng trả lương tới 45 củ, mà chưa có ứng viên nào. Rủ thằng Huy lợn thì nó không chịu nghỉ VC.\nTháng 8 vừa rồi mình đã chạy được 200km, từ hồi chạy bộ tới giờ, lần đầu tiên có tháng chạm được mốc 200km, cũng có lần 3 tuần được 150km, nhưng 200km thì lần đầu tiên, ok phải ghi lại.\nhttps://www.strava.com/athletes/44767449/heatmaps/7d58dc22#13/21.02138/105.79731\nBi ngô đáng ra đi học từ 17/8 thì đã lùi tới 1/9 sẽ nhập trường, khai giảng năm nay chỉ chào đón các phụ huynh lớp 1 và lớp 6, các khối còn lại phụ huynh không được dự vì lý do giãn cách. Bi dạo này ăn cơm khoẻ hơn, ăn bằng cái bát to uỳnh mà vẫn ăn hết và nhanh, rất giỏi, cần biểu dương – vốn một anh chàng ăn vừa chậm vừa yếu, nay đã tiến bộ rất nhiều.\nEm Mi thì cũng đã nghỉ học hơn 1 tháng, về quê 4 tuần nghỉ hè, lên HN cũng vẫn chưa đi học lại. Lớp Mi thì các bạn vẫn đi học. Em bé Mii đáng yêu ngày xưa giờ cãi lẻm lẻm, hay lườm lườm mọi người, kêu nhớ ông nằm ôm bố ngủ mỗi tối (ah ôm bố hay ôm mẹ là tuỳ hứng của em ấy).\nmẹ rửa và em bé tráng bát\nỞ nhà thuê được tròn 3 tháng rồi, ở sát cạnh công viên cũng vui lắm, sáng sáng tối tối có thể ra chạy ra chơi. Ông bà nội của Bi Mi có thể sang bể bơi nhà bác Ánh bơi mỗi ngày – mỗi tội dạo này dịch bệnh chưa biết thế nào mà lần nên bố mình thì ở Vĩnh Phúc, mẹ mình cũng tạm dừng đi bơi với yoga.\nTheo lịch là còn ở đây tận 9 tháng nữa. Khá là lâu đấy nhỉ.\nVậy là chỉ còn 3 tháng nữa là hết năm 2020, chẳng mấy mà đồng hồ sẽ hiển thị thời gian của 2021.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/08/27/het-thang-8-roi/","summary":"\u003cp\u003eMọi hôm thì mình cho Bi Mi đi ngủ là mình cũng lăn ra ngủ luôn, sáng nay trót làm cốc cafe nên giờ tỉnh quá. Ngồi viết blog vậy, 1000 năm rồi mới viết.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng ngồi với ông Thi và ông Tuấn béo, dạo này trời mát nên có thể ngồi trà đá 30p trước khi đi làm, bên đó đang tuyển front-end xịn, sẵn sàng trả lương tới 45 củ, mà chưa có ứng viên nào. Rủ thằng Huy lợn thì nó không chịu nghỉ VC.\u003c/p\u003e","title":"Hết tháng 8 rồi"},{"content":"Nhà mình chuyển ra gần công viên Cầu Giấy, xung quanh chung cư là đường xe cô đi lại, không còn là khuôn viên nội khu như bên DreamTown. Mỗi khi đi sang khu vui chơi, đi sang công viên, đi siêu thị đều phải băng ngang qua đường. Bố đã dạy Bi kỹ năng sang đường : “quan sát bên trái, xem có xe nào không, rồi đi bộ từ từ ra giữa đường, quan sát bên phải, băng sang nốt”. Lúc mới học xong kỹ năng, Bi thường xuyên tự đi sang đường khi đi cùng ông bà, làm ông bà rất lo và bảo mãi không được, cáu um.\nBi ngô đã học hết lớp 1 rồi, giờ đã tính là thanh niên sắp lớp 2, nên bố mẹ dự định sẽ cho Bi tự lên nhà, sau khi xe tuyến trả, sẽ không cần ông bà đón nữa, tự lên nhà, tự mở cửa vào. Cầm đồng hồ, lúc nào đi về thì gọi điện cho bố mẹ. Hôm qua bố đã nhờ Bi cầm tiền, thẻ thang máy, đi bộ sang tòa nhà bên cạnh, mua hộ bố một lốc sữa chua. Bi đã hoàn thành nhiệm vụ và rất vui, mua xong ăn luôn một hộp, còn mang mít ra lấy kéo cắt cắt để trộn lên làm sữa chua mít.\nBi cũng biết rửa bát, bố sắp huấn luyện thành công kỹ năng rửa bát cho Bi ngô. Để tìm cuốn sách, dạy Bi môn lập trình luôn, đứa bạn bên Phần Lan kể bên đó lớp 1 đã dạy trẻ con lập trình để điều khiển lego rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/07/16/bi-ngo-di-mua-sua-chua/","summary":"\u003cp\u003eNhà mình chuyển ra gần công viên Cầu Giấy, xung quanh chung cư là đường xe cô đi lại, không còn là khuôn viên nội khu như bên DreamTown. Mỗi khi đi sang khu vui chơi, đi sang công viên, đi siêu thị đều phải băng ngang qua đường. Bố đã dạy Bi kỹ năng sang đường : “quan sát bên trái, xem có xe nào không, rồi đi bộ từ từ ra giữa đường, quan sát bên phải, băng sang nốt”. Lúc mới học xong kỹ năng, Bi thường xuyên tự đi sang đường khi đi cùng ông bà, làm ông bà rất lo và bảo mãi không được, cáu um.\u003c/p\u003e","title":"Bi ngô đi mua sữa chua"},{"content":"Như nào nhỉ, Mi ở nhà cả nửa năm, từ đợt nghỉ tết, đi học được mấy hôm thì lại chuyển nhà, sang chỗ mới lớp không còn chỗ nên không có chỗ học. Mãi 1/7 mới có lớp mới. Mi ở nhà quen nên chẳng thích đi học, dù đã được đưa tới trường chơi làm quen mấy hôm, cũng thích vì trường rất to đẹp, nhiều khu vui chơi.\nSáng dậy bà buộc tóc rồi bố mẹ chở xe máy tới trường. Bước vào ngay khu đang phát thẻ, tìm tìm một lúc thì hóa ra là khu phát thẻ cho học sinh năm nay vào lớp 1 – trường này có cả mầm non và tiểu học. Hăm hở đi lên tầng 2 tìm lớp Donal 1, nhìn biển thấy Donal 01, hăm hở chào cô giáo, có cả thầy giáo người Anh đón, hello teacher các kiểu, tìm ngăn tủ để cất balo thì không thấy tên của Mi. Thôi chắc chưa kịp dán. Bye bye để Mi vào lớp. Mẹ ở ngoài hỏi một cô thì hóa ra đây là lớp song ngữ, lớp thường phía bên kia, là Donal 1 chứ không phải Donal 01. Trường này đặt tên lớp thật hack não quá.\nTrường Mi học cách nhà khoảng 600m, Mi thường thích bố đưa đi học bằng xe máy, có hôm Mi đưa mẹ tới văn phòng, rồi bố đưa Mi trở lại trường vào lớp học. Có hôm thì bố mẹ đưa Mi tới trường, bố dẫn Mi lên lớp, mẹ đợi ở ngoài. Lớp Mi có hơn 20 bạn, khoảng 65% là bạn gái, có 3 cô giáo. Hôm nọ bố đi làm về 8h, thấy Mi đã ngủ lăn lóc trong phòng ngủ, rất bất thường vì mọi hôm toàn ngồi chơi chán chê tới tận 10h, mỗi khi bố về 8h là Mi lại hỏi “Bố làm cái gì mà về muộn thế” – kéo dài cuối câu kiểu … Tây Mỗ (hoặc Hương Canh). Hôm đó Mi ngủ tới 7h sáng mới dậy, ngủ từ 7h tối tới 7h sáng, hỏi ra thì hóa ra buổi trưa Mi bị nắng rèm làm cho không ngủ được cả trưa.\nMi siêu đáng yêu, nhưng vẫn không chịu ăn một loại hoa quả nào, chắc bố mẹ lại phải vắt cam rồi mang nhờ cô giáo cho uống như xưa vậy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/07/16/ngay-dau-tien-mi-di-hoc-tro-lai/","summary":"\u003cp\u003eNhư nào nhỉ, Mi ở nhà cả nửa năm, từ đợt nghỉ tết, đi học được mấy hôm thì lại chuyển nhà, sang chỗ mới lớp không còn chỗ nên không có chỗ học. Mãi 1/7 mới có lớp mới. Mi ở nhà quen nên chẳng thích đi học, dù đã được đưa tới trường chơi làm quen mấy hôm, cũng thích vì trường rất to đẹp, nhiều khu vui chơi.\u003c/p\u003e","title":"Ngày đầu tiên Mi đi học (trở lại)"},{"content":"Đại loại là chạy 21km liên tục với vận tốc 10.6km/h.\nLịch sử mà nói thì trước đây mình cũng thấy chạy chán bỏ xừ, chả có gì hay, bọn chạy ngoài đường toàn bọn dở hơi.\nCũng vài lần mình xuống sân chung cư tập chạy, nhưng chạy chưa được một vòng sân là mệt hụt cả hơi rồi. Thậm chí hồi cuối 2016 vào SG với Xuta, ở một khách sạn đối diện công viên Lê Văn Tám, mình đã dậy sớm ra công viên chạy, kết quả là choáng tí ngất lịm, nằm cả ra ghế đá vì choáng, cô bán giải khát xoa cho ít dầu gió mới tỉnh để lết về phòng, sợ luôn chạy chọt.\nThế rồi bỗng tháng 06/2019, mình bỗng nhiên chạy bộ chăm chỉ. Tới 2/9 thì lần đầu chạy 10km trong 1h20\n10km lần đầu tiên – ở Myanmar\nNhớ rằng hôm đầu đi chạy là 20/6 thì phải, đúng sinh nhật – mà lại lêu hêu một mình trong SG. Vào SG thực ra rảnh quá (trừ lúc việc bận thì sml ngồi cty), lúc đầu anh em bạn bè còn quý rủ đi cafe bia bọt, sau mình vào hoài, vào nhiều quá, anh em chán chả thằng nào rủ nữa =)) Thôi đành đi chạy chứ biết làm sao.\nLúc trước thì mình log bằng app Nike Run Club, mãi tới tháng 8 mới sang Strava:\nHồi đầu chạy cũng rất nổ xịt, 6km/tuần, 10km/tuần, 11km/tuần, chạy dài cuối tuần cũng chỉ 8km. Hồi đó hoàn toàn là cầm điện thoại chạy, bật Strava trên điện thoại.\nStrava thần thánh có một trò rất hay, đó là mở laptop lên, vào strava, soi flybird và tìm những người chạy cùng cung đường với mình. Nhờ trò soi flybird này mình đã lọ mọ follow mấy trăm người. Với quan điểm: Muốn chạy chăm chỉ thì phải bao quanh mình bởi những người chạy chăm chỉ. Mình follow những người chạy chăm (xinh nữa càng tốt), ngày ngày mở Strava lên vào like. Nhìn mọi người chạy, tự khắc có chút động lực để xỏ giầy.\n1 tháng sau lần chạy 10km đầu tiên, mình đã có quả kỉ lục cá nhân: 10km dưới 60p vào 29/9. Đây là một mốc quan trọng, muốn 21km dưới 2h thì bắt buộc bạn phải 10km dưới 1h một cách easy.\nNhưng mình vẫn chưa có lần nào thử 21km, ok có ngay đây:\n20/10, một buổi sáng chủ nhật, chạy sang Sala, chạy 13km đói quá phải vào Family Mart mua socola với chuối, nướci để bổ sung năng lượng. Và hoàn thành 21.6km trong 2h37′.\nCảm giác lần đầu tiên chạy được 21km thật siêu phê pha, chân cứng hết cả bắp, về tắm sạch sẽ, nằm thư giãn xem phim, cảm giác thoả mãn.\nĐó là 20/10, mãi tới 21/12 mình mới làm tiếp quả 21km tiếp theo:\nTốc độ cải thiện thêm được 10 phút :)) Khá là thần thánh rồi đó nha.\nLại 2 tháng sau mới có HM tiếp theo, lần này giảm được hơn 20 phút, tiệm cận mốc 2h luôn.\nKhông đơn giản để có sub 2 chút nào, nếu bạn vừa phải giữ tốc độ ở pace 5:35, lại vừa thì thoảng giảm tốc lấy nước uống, hên là có Tú béo rảnh rỗi đạp xe sang tiếp nước và cầm đồ hộ. Phù, chắc 2 tháng nữa mình sẽ phá kỉ lục cá nhân ở mức HM.\nBài học ở đây là gì? Half Marathon sub 2 khó đấy, không đơn giản chút nào đâu, nhưng cơ bản là người khoẻ mạnh bình thường đều làm được nếu luyện tập nghiêm túc. Cô gái đang là nhà vô địch đi bộ nhanh seagame đi 10km trong có 52 phút :)) Nhanh hơn mình chạy hộc bơ. Còn ở tầm world class, thì người ta chạy 21km dưới 1 tiếng, mình chạy dưới 2 tiếng thực ra là ở hạng gà thôi hê hê.\nMuốn chạy nhanh hơn đơn giản là phải … tập chạy nhanh.\nMuốn chạy nhanh trong 21km thì phải tập luyện sức bền, phải rất bền bỉ, dai sức, để 2 tiếng liền giữ ở tốc độ 10.6km/h.\nTóm lại là phải có 4-5 lần chạy HM thì sẽ có HM sub 2.\nTraining log strava\nBình luận (2) Tú béo — 2020-04-20 06:49\nTóm lại là phải có 4-5 lần chạy HM thì sẽ có HM sub 2.\n=\u0026gt; Còn ăn ngay HM sub 2 phát đầu tiên thì sao nhỉ? :))\nCài Jetpack vào đi, mỗi lần comment lại nhập email ngại vđ\nroot — 2020-07-01 01:50\ncài rồi đó\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/04/05/toi-da-chay-21-1km-sub-2-nhu-the-nao/","summary":"\u003cp\u003eĐại loại là chạy 21km liên tục với vận tốc 10.6km/h.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLịch sử mà nói thì trước đây mình cũng thấy chạy chán bỏ xừ, chả có gì hay, bọn chạy ngoài đường toàn bọn dở hơi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCũng vài lần mình xuống sân chung cư tập chạy, nhưng chạy chưa được một vòng sân là mệt hụt cả hơi rồi. Thậm chí hồi cuối 2016 vào SG với Xuta, ở một khách sạn đối diện công viên Lê Văn Tám, mình đã dậy sớm ra công viên chạy, kết quả là choáng tí ngất lịm, nằm cả ra ghế đá vì choáng, cô bán giải khát xoa cho ít dầu gió mới tỉnh để lết về phòng, sợ luôn chạy chọt.\u003c/p\u003e","title":"Tôi đã chạy 21.1km sub 2 như thế nào"},{"content":"Bi Mi về quê, mà vợ không cho về chơi với bọn trẻ con, đành đi chạy.\nCâu hỏi: Sao không ngủ nướng mà lại dậy từ 6h ngày chủ nhật ra đường chạy 2 tiếng làm gì?\nTrả lời: Ngủ nướng là việc mình đã làm bao năm, và nó là việc dễ, ai mà chả ngủ nướng được. Ok việc dễ thế làm làm gì, làm thứ gì mới mẻ khó hơn đi.\nChạy 21km là một thứ mình ít làm trong đời, thực ra 34 năm mới làm có 3 lần, hôm nay là lần thứ 4, và chạy 21.1km dưới 2 giờ còn là thứ mình chưa làm bao giờ. Hôm nay đã làm được, phê pha quá. Tự thưởng cho mình cái iPhone nào = )) (jk)\nTú béo hẹn 6h30 có mặt, làm mình ngóng mãi, 10km đầu mình phải đeo điện thoại chạy. Hơn 7h lão mới xuất hiện, mình mới nhờ cầm đt được. Uống nước ở km 12, uống vào xong hơi xóc bụng. Tới km 15 thì đau chân trái, cổ chân trái, có lúc gần như chạy tập tễnh, và suýt thì dừng. Nhưng vì đã đọc “Tôi nghĩ gì khi tôi chạy bộ”, đúng là “đau đớn là lựa chọn”, ta lựa chọn tiếp tục hay dừng lại, chạy tiếp hay dừng lại xoa dịu cái chân đau? Mình chọn kệ cái chân nhoi nhói, vẫn có thể tiếp tục, cứ tiếp tục thôi. Tới km 16.5 thì chân nó mỏi, biểu tình, 17 18, phải khá là cố gắng giữ tốc độ ở đoạn này, vì chân mỏi nó cứ tự điều chỉnh tốc độ chậm lại, chậm lại thì không kịp hoàn thành 21km trong 1h59p.\nCảm giác hoàn thành kế hoạch thật phê quá. Ah ngoài ra còn một lý do nữa mình chọn chạy bộ thay vì ngủ nướng, vì chạy bộ nhiều like hơn, hẳn rồi, giờ mình lên fb khoe ngủ nướng tới 9h, chó nào mà thèm like, khoe chạy 21km thì khá hơn, được khoảng 20 ngàn like (haha). Tự mình còn thấy phục mình quá, há há. Trên đời, mình nghĩ thảm nhất là cảm giác không yêu bản thân mình, cảm giác loser vãi chưởng luôn. Thế nên chạy bộ cũng là một cách để mình yêu bản thân hơn. Nếu không làm được gì thì ít nhất mình có thể chạy.\nđường chạy có hoa sưa và hoa hồng, rất là đẹp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/03/15/chu-nhat-chay-bo-hai-tieng/","summary":"\u003cp\u003eBi Mi về quê, mà vợ không cho về chơi với bọn trẻ con, đành đi chạy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCâu hỏi: Sao không ngủ nướng mà lại dậy từ 6h ngày chủ nhật ra đường chạy 2 tiếng làm gì?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrả lời: Ngủ nướng là việc mình đã làm bao năm, và nó là việc dễ, ai mà chả ngủ nướng được. Ok việc dễ thế làm làm gì, làm thứ gì mới mẻ khó hơn đi.\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật chạy bộ hai tiếng"},{"content":"Hôm chủ nhật cho Bi Mi về quê ngoại, cho ở nhà chơi một tuần, vì vẫn nghỉ học, và đã ở HN cả tháng rồi. Bi thì đồng ý, Bi đã quá chán ở nhà tới mức muốn đi học. Còn Mi thì không, Mi vẫn thích ở nhà chơi tiếp chứ chưa thích đi học :)) Mi nằng nặc đòi ở HN với bố mẹ, nịnh mãi mới xuôi xuôi. Tới lúc bố mẹ chào để đi HN Mi lại mếu mếu, thương quá.\nHôm qua mưa to khủng khiếp, đúng lúc đi làm, ướt quần ướt giầy, lại còn bị cái ô tô phóng té nước vào người. Lúc đứng đợi đèn đỏ thì mưa như trút, đứng im chịu trận, không tránh đi đâu được. Lựa chọn của mình mà, phải chịu thôi: Mình lựa chọn ở HN, mình lựa chọn đi làm bằng xe máy. SG thì những cơn mưa như trút kiểu hôm qua là khá thường xuyên, nên chắc chả ai quan tâm nữa.\nSáng nay đúng lúc đi làm vẫn mưa như trút, nên vợ mình đi taxi, còn mình đợi ngớt mưa. Đúng là sự lựa chọn.\nHôm qua lúc phơi quần áo cho Bi Mi, mình đã nghĩ sẽ cất đi 3 bộ quần áo đã cũ, chật của mỗi đứa, gói kỹ lại, gửi tới 20 năm sau. Mình muốn lúc đó có một thứ gì đó vật lý, sờ được, để nhớ lại thời con mình còn nhỏ xíu đáng yêu. Ảnh và clip thì rất nhiều, nhưng cảm giác sờ vào bộ quần áo con mình từng mặc khi nhỏ, vẫn là một cảm giác rất nao nao. Chả là có một ít quần áo cũ của Bi Mi đang làm giẻ lau, nhìn tiếc quá, mình muốn cất hết đi thôi.\n20 năm nữa, mình sẽ hơn 50, còn bố mẹ mình đã ngoài 80, Bi Mi đều đã ngoài 20.\nCuộc đời, như Đen Vâu đã nói, “có được mấy lần 10 năm”\nBình luận (2) Gạch — 2020-03-19 02:30\nMình vẫn đọc blog Thái mèo thường xuyên đó nha 😉\nroot — 2020-03-22 14:30\ncám ơn Gạch 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/03/04/bon-tre-con-2/","summary":"\u003cp\u003eHôm chủ nhật cho Bi Mi về quê ngoại, cho ở nhà chơi một tuần, vì vẫn nghỉ học, và đã ở HN cả tháng rồi. Bi thì đồng ý, Bi đã quá chán ở nhà tới mức muốn đi học. Còn Mi thì không, Mi vẫn thích ở nhà chơi tiếp chứ chưa thích đi học :)) Mi nằng nặc đòi ở HN với bố mẹ, nịnh mãi mới xuôi xuôi. Tới lúc bố mẹ chào để đi HN Mi lại mếu mếu, thương quá.\u003c/p\u003e","title":"Bọn trẻ con"},{"content":"Lâu lắm lắm lắm lắm rồi mình mới chạy bộ cuối tuần. Sáng nay trời gió to, rét, nhưng không mưa, và có hai elite sang tận nhà chạy cùng, thật là vinh dự quá.\nchạy từ khi trời còn chưa sáng\nChiều qua vẫn nắng ấm, đêm qua bỗng gió nổi và mưa đùng đùng lúc 12h đêm, 4h sáng thì trời tạnh ráo khô như chưa từng có giọt mưa nào. Thời tiết thật kì diệu. Nhưng gió rít thì khiếp, nhà ở tầng cao gió càng mạnh.\nmưa táp vào kính ban công lúc 0h\nĐường vắng, trời lạnh, chạy siêu sướng, tới km 14 15 bắt đầu phê, định tiện chân quất luôn 21km, nhưng các elite giục về ăn sáng vì đói, đành chiều :)) Cũng nên giữ sức. Cả tuần không chạy xong làm phát 21k dễ chấn thương chứ không đùa.\ncũng gọi là làm dc cái best effort 15k hehe\n\bChạy xong định đi ăn ngay mà không ông nào mang theo tiền : )) Thế là lại lóc cóc về nhà mình, thay quần áo ấm rồi vòng ra ăn phở. Ăn phở xong thì vào ngồi cafe ấm cũng chém gió chuyện … chạy bộ.\ncục nhỏ nhỏ giắt mông giá bằng cả tấn thóc của Tú béo\nXong về nhà thì vợ phàn nàn cái cửa sổ bị hỏng tay nắm, không đóng chặt được, gió giật không ngủ được. Kêu mình thuê người sửa. Mình tháo ra tính phương án lấy tay nắm bên phòng ngủ trong sang, xong thấy có vẻ nên đi mua cái mới thì hợp lý hơn.\nPhóng sáng bên Đại Mỗ, hỏi 3 cửa hàng kim khí không có, hỏi hai cửa hàng nhôm kính, mới được chỉ ra cửa hàng khoá nhôm, múc cái 30k, về thay roẹt phát xong. Đi xé lịch thì thấy:\nChuẩn tay nắm cửa haha, là tay nắm cửa sổ. Hỏi đứa cùng khu nhà mình cũng kêu hỏng, thì nó gọi thợ tới thay bị chém đẹp 150k, đấy, tự làm tiết kiệm được 120k. Đổ xăng xe lead đi được 200km (1 tuần đi làm).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/02/16/sang-chay-bo/","summary":"\u003cp\u003eLâu lắm lắm lắm lắm rồi mình mới chạy bộ cuối tuần. Sáng nay trời gió to, rét, nhưng không mưa, và có hai elite sang tận nhà chạy cùng, thật là vinh dự quá.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2020/02/16/sang-chay-bo/img20200216063453.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echạy từ khi trời còn chưa sáng\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiều qua vẫn nắng ấm, đêm qua bỗng gió nổi và mưa đùng đùng lúc 12h đêm, 4h sáng thì trời tạnh ráo khô như chưa từng có giọt mưa nào. Thời tiết thật kì diệu. Nhưng gió rít thì khiếp, nhà ở tầng cao gió càng mạnh.\u003c/p\u003e","title":"Sáng chạy bộ"},{"content":"Bạn có biết có bao nhiêu người có tài sản trên 1 tỉ đô la không?\n1% dân số thế giới? Nhiều quá đấy, con số là 0.0001% dân số thế giới.\nGần 8 tỉ dân chỉ có khoảng 2700 người là có tài sản trên 1 tỉ đô thôi. Ah đó là những người được Forbes thống kê, cỡ như cựu thủ tướng Dũng có là tỉ phú $ không thì không ai biết.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/02/16/cach-the-gioi-van-hanh-p1/","summary":"\u003cp\u003eBạn có biết có bao nhiêu người có tài sản trên 1 tỉ đô la không?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e1% dân số thế giới? Nhiều quá đấy, con số là 0.0001% dân số thế giới.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGần 8 tỉ dân chỉ có khoảng 2700 người là có tài sản trên 1 tỉ đô thôi. Ah đó là những người được Forbes thống kê, cỡ như cựu thủ tướng Dũng có là tỉ phú $ không thì không ai biết.\u003c/p\u003e","title":"Cách thế giới vận hành – P1"},{"content":"Ồ hôm nay là thứ hai. Mọi ngày mình đều đưa vợ đi làm, nhưng hôm nay vợ đi nhờ Vinh, còn mình ở nhà rồi đi làm sau. Để ship một đống đồ xuống sảnh cho shipper, đây là 24 hộp:\nSau đó mình lên nhà, em Mi tỉnh dậy khóc lóc và gào “bố ơi bố ơi”, vào bế em Mi, vỗ vỗ, em Mi ngủ tiếp, co ro kêu lạnh, bế vào tháo bỉm, rửa mông, bà cho ăn xôi rồi bố lấy sữa cho vào balo cho em đeo đi học.\nHai bố con xuống hầm lấy xe máy, đưa Mi đi học bằng xe máy, Mi đòi ngồi sau, xong lại đòi ngồi trước :)) Xong mình đi tới ngõ 219, ship đồ hộ vợ, lên vp ngồi chưa ấm chỗ thì ông Linhdoha gọi xuống lấy hai chai “rượu nho” – nước đường có hương nho, khoe là hàng xịn Ninh Thuận.\nXách hai chai thuỷ tinh đi lên thì gặp ngay Thanhlq6 ngồi quán nước, ngồi tí nó lại rủ đi ăn trưa, ờ thì đi. Đi ăn trưa xong ra trà đá ngồi, ngồi tí nó về Viettel, mình với thằng CTO của D2T đi bộ lên CIC thì lại gặp ông Thi với team ngồi trà đá bên chân toà nhà, lại ngồi đợi lên cùng =)) Loanh quanh loanh quanh.\nHôm nay Bi Ngô (hay còn gọi là Minh Khôi) được nhận danh hiệu “ngôi sao của tháng”, ah, “sao tháng 12”. Bất ngờ quá, không ngờ anh nông dân ham chơi ham nghịch lại được danh hiệu danh giá này.\nCòn đây là anh chàng bé nhất quần ống thấp ống cao trong lần đầu tiên được lên nhận giấy khen.\nCố lên Minh Khói, ngày xưa bố chả bao giờ được nhận giấy khen nào trước toàn trường … cho tới khi học cấp 3, ahihi.\nBuổi tối, hai con vịt đòi theo bố xuống sân đi cắt tóc, xuống sân thì bố lại nghĩ tóc vẫn hơi ngắn, để cuối tuần cắt vừa hơn. Thế là chờ bọn nó chơi, đạp xe, chạy, ném dép vào chỗ thông gió cho gió thổi dép rồi cười khành khạch. Bỏ dép chạy chân đất đen sì cả chân.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2020/01/06/ngay-thu-hai/","summary":"\u003cp\u003eỒ hôm nay là thứ hai. Mọi ngày mình đều đưa vợ đi làm, nhưng hôm nay vợ đi nhờ Vinh, còn mình ở nhà rồi đi làm sau. Để ship một đống đồ xuống sảnh cho shipper, đây là 24 hộp:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2020/01/06/ngay-thu-hai/img20200106072637-e1578324736953-1024x73.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSau đó mình lên nhà, em Mi tỉnh dậy khóc lóc và gào “bố ơi bố ơi”, vào bế em Mi, vỗ vỗ, em Mi ngủ tiếp, co ro kêu lạnh, bế vào tháo bỉm, rửa mông, bà cho ăn xôi rồi bố lấy sữa cho vào balo cho em đeo đi học.\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ hai"},{"content":"Méo hiểu sao sáng dậy chạy thì ok, cảm thấy ngon lành, mà chiều qua về thì buồn ngủ quá, nằm ngủ từ 8h tối =)) Vì ngủ sớm nên sáng lại tỉnh sớm và … đắn đo xem ngủ tiếp hay đi chạy. Xem chất lượng không khí thì thấy nên ngủ tiếp, mà lỡ hẹn ông Pioggia ra Sala chạy, lại dậy chạy vậy.\nDạo này mình không thèm khởi động, ra đường là đi bộ một tẹo rồi chạy, sang Sala thì bọn nó có Phacmarcity Funrun gì đó, khá là hoành tráng, loanh quanh một lúc gặp ông Pioggia ở đường châu thổ, chạy thẳng vào chỗ đường chạy của bọn Phacmar, bị ông bảo vệ ý kiến nhưng Pioggia đúng là thủ lĩnh, lầy lội kêu “chạy chung hội này mà” :)) cứ phi vào đường chạy, tới cuối đường còn được các em tiếp nước dúi cho mỗi thằng một chai nước, lãi quá, chạy chùa không bib mà vẫn dc nước :))\nÔng Pioggia chạy nhanh vãi lúa, thở cứ hồng hộc, not good, chắc nhịp tim phải 180, theo ổng mệt quá, lúc sau mình đi bộ rồi chạy riêng :))\nđạp xe rồi chạy bộ rồi đạp xe về\nLe ve chạy một mình quanh cái hồ, rồi join một team 4-5 đứa, chạy nửa vòng hồ thì mình phi ra ngoài chạy cho mát, thế là gặp ngay anh Tèo – ổng chạy hơn 3 tiếng rồi, mình chạy chung một đoạn rồi đường ai nấy đi.\nChạy trời nắng nhịp tim lên vãi, người ta gọi là heat training thì phải :))\nChạy vòng lại chỗ FamilyMart ngồi nghỉ, lúc đó đói, chỉ thèm làm quả chuối với thanh sôcola, mà ăn vào chắc đủ khoẻ để múc thêm 7km đủ 21k luôn. Đoạn cuối chạy với anh Tèo khớp gối mình khá nhói, đi bộ một tẹo rồi chạy chậm lại thì ổn và không đau nữa. Nói chung xem xét tình hình, sáng mai có lẽ vẫn múc 21k cho vui được. Cảm giác chạy xong nằm sofa nó thoả mãn vãi lúa, vì khi chạy cơ thể sản sinh ra endophin mà.\nMai chắc phải kiếm cái mũ, chạy tầm 7h 8h ở SG là trời nắng sml rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/11/23/chay-bo-thu-7/","summary":"\u003cp\u003eMéo hiểu sao sáng dậy chạy thì ok, cảm thấy ngon lành, mà chiều qua về thì buồn ngủ quá, nằm ngủ từ 8h tối =)) Vì ngủ sớm nên sáng lại tỉnh sớm và … đắn đo xem ngủ tiếp hay đi chạy. Xem chất lượng không khí thì thấy nên ngủ tiếp, mà lỡ hẹn ông Pioggia ra Sala chạy, lại dậy chạy vậy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDạo này mình không thèm khởi động, ra đường là đi bộ một tẹo rồi chạy, sang Sala thì bọn nó có Phacmarcity Funrun gì đó, khá là hoành tráng, loanh quanh một lúc gặp ông Pioggia ở đường châu thổ, chạy thẳng vào chỗ đường chạy của bọn Phacmar, bị ông bảo vệ ý kiến nhưng Pioggia đúng là thủ lĩnh, lầy lội kêu “chạy chung hội này mà” :)) cứ phi vào đường chạy, tới cuối đường còn được các em tiếp nước dúi cho mỗi thằng một chai nước, lãi quá, chạy chùa không bib mà vẫn dc nước :))\u003c/p\u003e","title":"Chạy bộ thứ 7"},{"content":"\nTheo lịch thì mình chạy dài hôm chủ nhật, nghỉ ngơi ngày thứ hai, chạy tiếp vào ngày thứ ba, sáng nay đáng ra là đi chạy, nhưng dậy xong thì thấy chân vẫn hơi căng căng, chạy thì cũng được nhưng thôi, nghỉ cũng chả sao, ở nhà tập chống đẩy và cơ đùi, từ chuyên môn gọi là “tập bổ trợ”.\nĐồng hồ kêu từ 5h30 nhưng phải tới 5h45 mới dậy được 😀 Trời lạnh, đứng trong phòng khách nhìn qua kính ngắm mặt trời mọc từ từ, nhìn dưới sân bóng mọi người chạy, đá bóng, dưới sân khu chung cư các cụ bô lão đi bộ thể dục, một số anh chị em tập chạy, ngắm cây ngoài ban công, cảm giác thật dễ chịu.\nHạnh phúc đôi khi chỉ là mỗi sớm ngủ dậy, thấy mình vẫn có thể chạy, không như Tú béo – chạy quá nhiều và quá nhanh – giờ bị rạn xương nghỉ chạy cả tháng.\nLúc sau thì mặt trời mọc, đỏ au như một hòn than, điện thoại mình không chụp được cảnh đó, đành tả bằng lời, đại loại nó chói chói như này\nVào gọi Bi ngô dậy và đợi anh ta mặc quần áo, đưa xuống dưới sảnh ra xe đi học, gặp anh Lâm ở thang máy, hai anh em đi nhung nhăng, lại còn dừng lại xem cái giẻ lau rơi ở sân thế này đây\nTối qua em Mi bị lăn cộc một phát, rơi từ đệm xuống đất, khóc ré lên, đệm cao 20cm thôi, nhưng chắc chạm đầu xuống đất trước nên khá đau. Mi ngủ rất xấu tính, xoay lung tung, đạp chân vào mọi người, hôm nọ mình bị nó đạp phát vào mặt, đau vãi chưởng. Hôm qua thì nó chiếm nửa giường, bố mẹ và anh Bi chia nhau nửa con lại.\nVợ mình hôm qua đi bộ 2km, về kêu mỏi chân và ngủ ngon như chết, haha. Rất khá. Ngủ ngon là tốt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/11/05/day-som/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/11/05/day-som/img20191105055314.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTheo lịch thì mình chạy dài hôm chủ nhật, nghỉ ngơi ngày thứ hai, chạy tiếp vào ngày thứ ba, sáng nay đáng ra là đi chạy, nhưng dậy xong thì thấy chân vẫn hơi căng căng, chạy thì cũng được nhưng thôi, nghỉ cũng chả sao, ở nhà tập chống đẩy và cơ đùi, từ chuyên môn gọi là “tập bổ trợ”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐồng hồ kêu từ 5h30 nhưng phải tới 5h45 mới dậy được 😀 Trời lạnh, đứng trong phòng khách nhìn qua kính ngắm mặt trời mọc từ từ, nhìn dưới sân bóng mọi người chạy, đá bóng, dưới sân khu chung cư các cụ bô lão đi bộ thể dục, một số anh chị em tập chạy, ngắm cây ngoài ban công, cảm giác thật dễ chịu.\u003c/p\u003e","title":"Dậy sớm"},{"content":"HM là half marathon, lần đầu chạy 21.09km đó mà.\nNói chung là HM cũng … dễ. Chạy 21km liên tục, lúc khoảng km thứ 15, mình đói và thèm chuối quá, định ra chỗ techcombank xin, bọn đó chạy xong rồi, thừa chuối, mà lại thấy Family Mart gần hơn, nên té vào mua một thanh kikat và một quả chuối, chai nước uống lấy sức, ăn miếng kikat với quả chuối xong cảm thấy khỏe hẳn.\nSala đúng là nơi rất thuận lợi để chạy dài cuối tuần, đường phẳng, sạch, và vắng. Vẫn có siêu thị cửa hàng để mua đồ bổ sung.\nTốc độ không có gì ghê gớm cả, vì mình chạy tập, và giữ nhịp tim ở zone 2 (dưới 155 nhịp một phút).\nQuan điểm chạy bộ của mình là chạy lâu dài, tránh xa chấn thương, nên mình chậm, không chạy đua pace cũng không đua quãng đường. Chạy vì vui. Vui thì chạy.\nMình bắt đầu chạy từ khoảng 20/6, 20/10 thì chạy HM, tròn 4 tháng. Đợt đầu còn đeo misfit đi chạy :)) và còn đo bằng Nike Run Club, mãi sau mới sang Strava thần thánh. Mình cứ chạy, chạy mãi, mỗi buổi 3-7km, tùy độ rảnh và độ khỏe, nhưng nói chung không chạm mốc 10k, mãi 2/9 là gần 2 tháng rưỡi chạy mình mới chạy 10km lần đầu (tại một nơi xa). Sau đó thì thường xuyên có các buổi chạy trên 10km vào cuối tuần.\nMình ngồi làm việc cả ngày với máy tính, ở tư thế ngồi, đại loại là ít vận động, nên tới cuối giờ, thường thấy rất mỏi, đi chạy bộ tầm 5h30 6h cảm thấy rất sướng, mệt, mồ hôi chảy, nhưng vẫn vui hơn lướt web vô nghĩa. Hồi trước mình thường xuyên bị nhiệt miệng, hầu như mỗi lần vào SG đều bị, nhưng từ hồi chạy, không bị nữa luôn –\u0026gt; sức đề kháng tăng. Gáy, thắt lưng giảm đau mỏi, không còn nhu cầu đi mát xa, trước hay mỏi vai gáy với thắt lưng, thèm đi mát xa, mà giờ thèm đi chạy hơn, hê hê. Lợi ích của chạy bộ thì nhiều, nhưng với bản thân mình thì cụ thể vài minh họa như thế. Tất nhiên Murakami nói chuẩn không phải chỉnh: Chạy bộ không phải là thứ phù hợp với tất cả mọi người, bạn thích chạy không có nghĩa là mọi người đều phải thích chạy.\nNhưng chạy thực sự là một thứ xứng đáng để thử. Thi thoảng chạy cùng bạn bè cũng vui, nhưng thú thực là một tuần chạy cùng team 1-2 lần thôi, còn mình thích chạy một mình hơn. Chạy một mình thực ra rất thích, lắng nghe và trò chuyện với chính mình, thời gian mình suy nghĩ và tập trung. Dù chẳng giải quyết thế sự gì đâu, tập trung vào từng bước chạy thôi, nhưng mình thích cảm giác đó. (Hoặc tập trung chạy theo một em đùi đẹp phía trước).\nThôi lại kể tiếp chuyện ngày xưa. Một vòng dưới sân khu nhà mình tầm 400m, hồi xưa mình không chạy nổi một vòng liên tục. Hồi tháng 6 mới bắt đầu chạy, mình cũng không chạy nổi một vòng liên tục quanh chung cư bộ công an, phải đi bộ cho đỡ mệt rồi mới chạy tiếp. Khi khá hơn tí rồi, ra dinh Thống Nhất chạy quanh dinh, mình cũng không chạy liên tục được quanh dinh (cỡ 1.5km một vòng), toàn phải chạy nửa vòng rồi đi bộ tí cho lại sức, rồi mới chạy tiếp. Tới khi chạy được một vòng liên tục quanh dinh, cảm giác siêu sướng: Ồ không ngờ hóa ra mình làm được ông giáo ạ.\nBạn cũng vậy, chỉ cần chăm chỉ luyện tập từ từ, thì 21km là chạy liên tục được. Hồi 2016 mình từng đạp xe đạp đi làm, có thằng làm cùng rủ đạp xe lên Hồ Tây đạp vòng quanh hồ, mình không dám đạp luôn, sợ không đủ sức =)) Vậy mà hồi chạy được 5km liền không nghỉ, mình đã đặt lịch CHẠY quanh Hồ Tây – vẫn chưa chạy được, nhưng quanh Hồ Tây có 15km thôi. Hồ Tây giờ bụi lắm, không thèm chạy.\nNhớ hồi mới vào SG với Xuta, hai thằng ở khách sạn đối diện CV Lê Văn Tám, sáng mình dậy ra công viên chạy, rất húng, chạy nhanh, xong bị choáng, nằm lăn ra, tưởng ngất, may có mấy người bán nước ở cv xoa cho ít dầu, nằm nghỉ một tí mới tỉnh tỉnh về được ks, sợ vd, bỏ chạy luôn. Chứ chính ra hồi đó mà đọc nhiều lý thuyết chạy, biết cách chạy chậm rãi, từ tốn từ hồi đó, thì giờ khéo chạy 100km rồi :))))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/11/01/lan-dau-hm/","summary":"\u003cp\u003eHM là half marathon, lần đầu chạy 21.09km đó mà.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNói chung là HM cũng … dễ. Chạy 21km liên tục, lúc khoảng km thứ 15, mình đói và thèm chuối quá, định ra chỗ techcombank xin, bọn đó chạy xong rồi, thừa chuối, mà lại thấy Family Mart gần hơn, nên té vào mua một thanh kikat và một quả chuối, chai nước uống lấy sức, ăn miếng kikat với quả chuối xong cảm thấy khỏe hẳn.\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu HM"},{"content":"Lúc đầu khi mọi người trong chung cư kêu nước có mùi, mình nghĩ chắc chung cư mình lại dán keo ống nước gì đó, mấy hôm là hết mùi. Sau thấy khắp các nơi đều kêu, và sực mùi clo. Và kết quả là dầu pha vào nước.\nEm bé Mi và ông bà về quê, Bi ngô và mẹ ở lại HN. Mi về được ông bà cho về Hải Dương chơi với các ông bà, rất vui. Bi và mẹ ở với nhau, đi học về thì Bi theo anh Lâm lên tầng 12, hôm thứ 7 mẹ dẫn Mi xuống nhà anh Lâm xong quên không mua đồ ăn sáng cho Bi, thế là 9h Bi kêu đói, phải nhờ chú Hơn mua bánh mì mang sang hộ.\nChủ nhật thì Bi đi đáng bóng, mẹ ở nhà tự pha cafe uống và nghe nhạc, đọc sách, quán càfe khá là đẹp đó, hẳn tầng 24.\nChuyện mất nước, nước bẩn thì là một câu chuyện dài, không thể nào có phương án, nát từ nóc mất rồi. Chán chả buồn nói.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/10/20/su-co-mat-nuoc/","summary":"\u003cp\u003eLúc đầu khi mọi người trong chung cư kêu nước có mùi, mình nghĩ chắc chung cư mình lại dán keo ống nước gì đó, mấy hôm là hết mùi. Sau thấy khắp các nơi đều kêu, và sực mùi clo. Và kết quả là dầu pha vào nước.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm bé Mi và ông bà về quê, Bi ngô và mẹ ở lại HN. Mi về được ông bà cho về Hải Dương chơi với các ông bà, rất vui. Bi và mẹ ở với nhau, đi học về thì Bi theo anh Lâm lên tầng 12, hôm thứ 7 mẹ dẫn Mi xuống nhà anh Lâm xong quên không mua đồ ăn sáng cho Bi, thế là 9h Bi kêu đói, phải nhờ chú Hơn mua bánh mì mang sang hộ.\u003c/p\u003e","title":"Sự cố mất nước"},{"content":"Muốn giảm bụng nhất định phải chạy bộ, có nhiều cách – nhưng chạy bộ là rẻ nhất và dễ nhất. Đây là một câu chuyện có thật:\nVậy, bắt đầu như thế nào để chạy? Đầu tiên, bạn nên cài strava hoặc runstatic hoặc Nike Run Club …, bất kì một app nào theo dõi việc chạy. Tại sao cần theo dõi? Để ghi nhận nỗ lực của bạn và để điều chỉnh cho phù hợp với cơ thể.\nHồi mới chạy mình dùng Nike Run Club, mỗi lần chạy có 2-3km thôi, mà không phải chạy, phải tới 50% là đi bộ, chạy dc cỡ 500m là mệt, phải đi bộ cho đỡ mệt rồi chạy tiếp. Dần dần một hai tuần sẽ quen, và bạn sẽ chạy được nhiều hơn, cỡ 5km một buổi, nhưng vẫn không liên tục, mình thì phải tầm 1-2 tháng mới chạy được 5km liên tục.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/10/14/ngan-gon-ve-chay-bo/","summary":"\u003cp\u003eMuốn giảm bụng nhất định phải chạy bộ, có nhiều cách – nhưng chạy bộ là rẻ nhất và dễ nhất. Đây là một câu chuyện có thật:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/10/14/ngan-gon-ve-chay-bo/screen-shot-2019-10-09-at-25903-pm.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVậy, bắt đầu như thế nào để chạy? Đầu tiên, bạn nên cài strava hoặc runstatic hoặc Nike Run Club …, bất kì một app nào theo dõi việc chạy. Tại sao cần theo dõi? Để ghi nhận nỗ lực của bạn và để điều chỉnh cho phù hợp với cơ thể.\u003c/p\u003e","title":"Ngắn gọn về chạy bộ"},{"content":"Tính từ những ngày đầu tiên ghi log trên Nike Run Club là được đúng 3 tháng, từ 20/6 tới giờ là 19/9.\nSau đó thì sang strava cho đông vui, strava có trò đi follow và like dạo, xem anh chị em chạy, rất vui.\nTheo Strava tính thì mình đã chạy 159km, đã 3 lần chạy 10km, chưa chạy 21km. Mình đã tăng từ 56kg lên 58kg, khi chạy xong thì hay bị tụt xuống 57.5 :)) Bắp chân to hẳn ra, và cứng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/09/20/3-thang-chay-bo/","summary":"\u003cp\u003eTính từ những ngày đầu tiên ghi log trên Nike Run Club là được đúng 3 tháng, từ 20/6 tới giờ là 19/9.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/09/20/3-thang-chay-bo/photo2019-09-1012-53-48.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSau đó thì sang strava cho đông vui, strava có trò đi follow và like dạo, xem anh chị em chạy, rất vui.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTheo Strava tính thì mình đã chạy 159km, đã 3 lần chạy 10km, chưa chạy 21km. Mình đã tăng từ 56kg lên 58kg, khi chạy xong thì hay bị tụt xuống 57.5 :)) Bắp chân to hẳn ra, và cứng.\u003c/p\u003e","title":"3 tháng chạy bộ"},{"content":"Lịch trình\nCó 3 đêm ngủ xe đò và 2 đêm ngủ khách sạn (resort).\nTrước khi bay Tối thứ 6 bay, tối thứ 5 \u001dmượn xe của thằng Vinh đưa bọn trẻ con về nhờ ông bà ngoại trông. Vì còn chờ ông Bi đi học vẽ xong mới về nên 9h mới xuất phát, \u001dhơn 12h đêm mới quay lại HN, lại còn không đi ngủ ngay mà còn xếp đồ tới xếp lui một lúc nữa. Trưa hôm sau thì về sớm, ăn trưa ở nhà rồi ra sân bay.\nSang Yangon Sang sân bay cảm giác là nhỏ, bé, nghèo hơn Nội Bài, may mà không trễ, cả nhóm tập trung mua sim, quyết mua Mytel ủng hộ Viettel rồi thuê taxi phi ra bến xe khách để nhẩy lên xe JJexpress tốc hành tới Bagan ngay trong đêm. Mặc cả rã họng với ông taxi để giảm giá, bê vali ra thì bị một nhóm aloxo vào bê hộ lên xe, và bị đòi 5000 kyat tiền công. 75k thôi nhưng cả nhóm khá là bực bội cay cú =)) Lúc đầu thấy bệ hộ vali cứ khen dịch vụ tốt thế, hóa ra là trap.\nXe JJexpress thì ngon, có phát bánh ăn nhẹ, nước uống, chăn, nhưng không phê bằng Phương Trang, vì không nằm thẳng chân được, nói chung ngủ 3 đêm trên xe ko vui tí nào.\nỞ Bagan Bagan khá là đẹp, lịch là đi ngắm hoàng hôn bình minh, báo hại 4h sáng đã phải dậy đội mưa đi nhòm mặt trời mà chả thấy mặt trời đâu, toàn mây, đáng ra cứ ngủ đẫy rồi dậy chạy thì ngon. Lúc tối đi ngắm bình minh cũng dính mưa ướt gần hết, kinh nghiệm là nhớ vác theo áo mưa giấy nếu sang Myanmar.\nAmazing Bagan Resort\nBagan thì toàn chùa, không có gì ngoài chùa, đâu cũng thấy chùa, mà nói chung Myanmar là đất nước chùa tháp mà, dân có tí tiền nào là mua vàng bôi lên chùa hết, nước rất nghèo, đường xấu, chỉ chùa là hoành tráng. Dân cơ bản cũng hiền, xa xích đạo mà không hiểu sao nắng vẫn rất nhiều, da đen sì.\nBọn mình thuê 4 cái xe điện của resort, đi tung tăng thăm các đền chùa, có mỗi đi chợ là gửi xe, tới các chùa thì cứ húc xe vào chỗ nào đó, ném dép ra rồi đi chân đất vào chùa. Không thấy chỗ nào thu tiền gửi xe hết. Cái bọn khỉ này bắt đi chân đất vào chùa, trong khi chùa thì toàn sạn, đau hết chân, mấy lần đi buổi trưa thì nóng rát nữa chứ, một người dân quen đi giầy ở Việt Nam cho hay.\nBagan buồn vãi chấy, chả thấy có gì hay, khinh khí cầu thì đắt lòi, mà mùa này mình đi hình như còn không có khinh khí cầu, sao nó không thu 30-40$ một người thôi, kiểu gì bọn mình chả múc mỗi người một phát lên khinh khí cầu, bọn dốt thặc. AH hình như được công nhận là di sản thế giới, xong không cho mytel lắp trạm phát sóng, sóng mytel siêu tệ ở đây, wifi cũng tệ luôn, nói chung wifi với 4G ở Việt Nam là vô địch.\nThuê resort có một đêm nhưng checkin từ 6h sáng =)) Rồi mượn một phòng lầy lội tới 4h chiều, gửi đồ lầy lội tới 8h 9h tối có xe tới đón mới rời đi, bọn resort nó cũng dễ tính chiều khách.\nXe của JJexpress đón tận resort để ra bến xe đi Inle, sáng sớm hôm sau tới Inle. Xe đêm vẫn sóc như mọi khi. Không có gì vui khi phải đi xe đêm. Nhưng đi phượt mà, phải tranh thủ.\nỞ Inle Check bản đồ thấy khách sạn ở gần bến xe nên cả nhóm quyết định không đi taxi, kéo vali, trời mưa lất phất, 0.8km mà sao thấy nó dài vãi chưởng, đường thì xấu, lầy lội. May mà khách sạn nó cũng đẹp kéo lại.\nPhòng rộng rãi rất là phê, nhận phòng ngủ phát đỡ mệt, rồi gần trưa lên khách sạn gọi món ăn luôn lấy sức thuê thuyền phi ra hồ.\nXem hồ xong thì đói quá, phi ra thị trấn ăn tạm mỗi người miếng gà rán, rồi về, định làm bữa hoành tráng thì lại vướng lịch xem múa rối, nghệ nhân gì đó, tưởng show thế nào, hóa ra có mỗi một người solo, 30p, hoạt động văn hóa nhất khi ở Myanmar :)) Về ngủ sớm cho khỏe, sáng hôm sau mình dậy đi chạy, quất được 10km đầu tiên trong đời ở Inle. Lại trả phòng khách sạn rồi dồn sang một phòng tới 4h mới trả, khách sạn ở đây đang mùa thấp điểm nên cái nào bọn mình cũng lầy lội đòi check in từ 6h sáng và mượn phòng tới 3-4h chiều =))\nVề lại Yagon Về Yagon thì hơi kinh, bọn này là trung tâm kiểu TPHCM, đông đúc và tắc đường, bọn nó cấm xe máy nhưng ô tô nhiều quá, và quy hoạch cũng dở nên tắc suốt.\nĐiểm nhấn không gì khác vẫn là mấy cái chùa vàng hoành tráng.\nNói chung đi Myanmar xong kết luận: Việt Nam tuyệt vời! Ah quên, bọn nó ít dân và nghèo hơn mình nên ít rác hơn, không khí sạch hơn, dân theo đạo Phật nên cơ bản là hiền lành.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/09/17/myanmar-2019/","summary":"\u003cp\u003eLịch trình\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/09/17/myanmar-2019/photo2019-08-2611-28-13.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó 3 đêm ngủ xe đò và 2 đêm ngủ khách sạn (resort).\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eTrước khi bay\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eTối thứ 6 bay, tối thứ 5 \u001dmượn xe của thằng Vinh đưa bọn trẻ con về nhờ ông bà ngoại trông. Vì còn chờ ông Bi đi học vẽ xong mới về nên 9h mới xuất phát, \u001dhơn 12h đêm mới quay lại HN, lại còn không đi ngủ ngay mà còn xếp đồ tới xếp lui một lúc nữa. Trưa hôm sau thì về sớm, ăn trưa ở nhà rồi ra sân bay.\u003c/p\u003e","title":"Myanmar 2019"},{"content":"Em bé Mi rất hào hứng đi khám răng, dạo trước anh Bi phải đi ra Trần Duy Hưng, nhưng giờ Dreamtown cũng có phòng khám răng rồi, nên em Mi được khám tại nhà luôn. Cuối tuần trước mưa gió dẫn hai anh em xuống, thì nha sĩ bị đau bụng không làm việc. 3h chiều nay bố định đón Mi về sớm, thì phòng khám chưa mở cửa, em nha sĩ làm ngoài giờ, sau 5h mới từ viện về làm ở phòng khám.\nRăng cửa bị gẫy từ hồi đi Thái Lan năm ngoái, càng ngày càng mòn, và giờ có một cái lỗ xuyên vào tủy, nếu không làm sạch và giữ được tủy thì sau này không mọc được răng vĩnh viễn.\nRăng hàm trên cũng có hai cái có lỗ nhỏ. Bố phải bế em và cho em nằm lên người để cô nha sĩ khám. Em rất ngoan và nghe lời bác sĩ – giống anh Bi hồi xưa. Anh BI hồi xưa có 1-2 lần đầu bố phải nằm ôm, còn sau đó anh tự nằm một mình, Mi chắc cũng lần 2 là quen và nằm một mình được. Rất giỏi \u0026lt;3\nTối qua cho hai anh em ra The Garden vào hiệu sách xem sách, hiệu sách đông thật, vì rất nhiều sách đẹp long lanh. Bi Ngô say mê cuốn sách gập gập, giá 399k thì phải, bố xem trên tiki có 299k nên hẹn anh Bi ngoan kiếm được 30 dấu bé ngoan thì sẽ được thưởng. Mua ngay thì cũng được nhưng phải làm cho nó quý giá chứ :)) Tích cóp lon bia giấy vụn cả tháng xách đi bán mới được 19k, làm gì có chuyện mua cuốn sách 300k dễ dàng ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/08/12/em-be-mi-lan-dau-di-lam-rang/","summary":"\u003cp\u003eEm bé Mi rất hào hứng đi khám răng, dạo trước anh Bi phải đi ra Trần Duy Hưng, nhưng giờ Dreamtown cũng có phòng khám răng rồi, nên em Mi được khám tại nhà luôn. Cuối tuần trước mưa gió dẫn hai anh em xuống, thì nha sĩ bị đau bụng không làm việc. 3h chiều nay bố định đón Mi về sớm, thì phòng khám chưa mở cửa, em nha sĩ làm ngoài giờ, sau 5h mới từ viện về làm ở phòng khám.\u003c/p\u003e","title":"Em bé Mi lần đầu đi làm răng"},{"content":"Save The Date 01.08.2019 Phí Minh Khôi 2013 Tình cờ, thấy facebook nhắc cái này, ah, không, nó là sự kiện cuộc đời, “Expecting a boby”, hơn 6 năm rồi, và em bé “expected” đó giờ đã vào lớp 1\n2019 Chỉ hơi buồn một tẹo, bố của em bé không ở nhà để đưa em bé đi tới trường. Sau này khi nhớ lại ngày đầu tiên đi học, em bé sẽ kể cho bạn nghe là “bố tớ không đưa tớ đi học ngày đầu tiên”.\nCũng không sao, còn nhiều ngày đầu tiên khác mà. Thương em bé nhiều. Mong bé tìm được nhiều người bạn tốt, nhiều niềm vui ở ngôi trường tiểu học đầu tiên. Giá mà bố có thể, xây một trường Tomoe cho em và các bạn.\n“Happy is the man who finds a true friend, and far happier is he who finds that true friend in his wife” ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/08/01/con-trai-vao-lop-1/","summary":"\u003ch1 id=\"save-the-date\"\u003eSave The Date\u003c/h1\u003e\n\u003ch2 id=\"01082019\"\u003e01.08.2019\u003c/h2\u003e\n\u003ch4 id=\"phí-minh-khôi\"\u003ePhí Minh Khôi\u003c/h4\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/08/01/con-trai-vao-lop-1/screen-shot-2019-08-01-at-105236-pm.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ch3 id=\"2013\"\u003e2013\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eTình cờ, thấy facebook nhắc cái này, ah, không, nó là sự kiện cuộc đời, “Expecting a boby”, hơn 6 năm rồi, và em bé “expected” đó giờ đã vào lớp 1\u003c/p\u003e\n\u003ch3 id=\"2019\"\u003e2019\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eChỉ hơi buồn một tẹo, bố của em bé không ở nhà để đưa em bé đi tới trường. Sau này khi nhớ lại ngày đầu tiên đi học, em bé sẽ kể cho bạn nghe là “bố tớ không đưa tớ đi học ngày đầu tiên”.\u003cbr\u003e\nCũng không sao, còn nhiều ngày đầu tiên khác mà. Thương em bé nhiều. Mong bé tìm được nhiều người bạn tốt, nhiều niềm vui ở ngôi trường tiểu học đầu tiên. Giá mà bố có thể, xây một trường Tomoe cho em và các bạn.\u003c/p\u003e","title":"Con trai vào lớp 1"},{"content":"Theo bạn, phẩm chất quan trọng nhất của một con người là gì? Thông minh, tài năng, hay nhân ái, chính trực?\nCon cái là những cá thể hoàn toàn độc lập, nó không cần phải tiếp nối giấc mơ dang dở của cha mẹ, sẽ là ích kỉ nếu bắt con bạn phải trở thành người này người nọ, phải học cái này cái kia – nếu nó không thích.\nThực ra nếu có đủ khả năng, lên một lộ trình từ lớp 1 tới đại học, cho con vào Stanford hoặc Cambridge, thì tuyệt vời. Không có gì phải phản đối.\nNhưng, với kinh nghiệm 32 năm lăn lộn trên trái đất, mình thấy đích đến cuối cùng không phải đỉnh cao chói lọi nào đó, bất cứ ham muốn nào, khi bạn đạt được, bạn sẽ dần quen với nó và thấy nó bình thường, dù là giải nhất quốc gia hay iphone XS max, khi bạn có được nó, sau vài ba hôm đầu hào hứng, sau đó bạn sẽ thấy nó nhạt nhẽo.\nChỉ là bằng lòng với bản thân, với những thứ đang có, hạnh phúc với bức tranh nhỏ, bài nhạc hay, với 3km chạy bộ mỗi ngày, hạnh phúc là những chiến tích nhỏ trong ngày, và sự hài lòng với thực tại. Nếu không hài lòng, bạn chiến đấu, học tập, lao động, để chinh phục các đỉnh cao hơn, vậy thôi. Quan trọng là hành động, không phải là nhìn ngắm hay ghen tị.\nLan man quá, trở lại chủ đề chính, con mình năm nay vào lớp 1, đã nộp học phí trường Newton rồi, vợ chọn. Chuẩn bị thuê xe nhóm 5 bạn, tiền thuê xe đưa đón là 1.6tr/tháng. Chuẩn bị kí hợp đồng. Đang đi học hè rất vui vẻ, 4.5tr cho 3 tuần học hè, bao gồm cả tiền ăn trưa ăn sáng, học từ thứ 2 tới thứ 6, 7h30 tới trường ăn sáng, 4h hoặc 5h đón về. Bỗng như sét đánh ngang tai: các con đi học về kể là phải xuống hầm ăn trưa, mỗi lớp chỉ có mỗi một cái quạt thôi. Bình thường là ăn trưa trên tầng 3, đột nhiên xuống hầm ăn trưa không một lời nhắn tới phụ huynh. Hầm thì không phải sạch sẽ sáng bóng như Royal City đâu, cạnh bãi để xe, cạnh bể phốt nứt, keo dán thảm sặc mùi nhựa … Làm bọn trẻ 6 tuổi phải bịt mũi, buồn nôn, đói mà không ăn được. Các bố mẹ tất nhiên không thể ngồi yên, lập ngay một group zalo bàn kế hoạch. Sáng hôm sau lên họp với nhà trường. Trong lúc ngồi chờ họp thì tình cờ làm sao, lại có một cụ 83 tuổi, lên lấy lương, hộ tống cụ lên là ông Nhung cựu thứ trưởng bộ giáo dục – thành viên sáng lập trường Newton. Ông Nhung có đứng nói chuyện với bọn mình, đại loại ngày xưa ông ấy lo hết giấy tờ thủ tục thành lập, xong bây giờ trên website bọn họ gỡ cả tên ông ấy ra khỏi danh sách thành viên sáng lập. Ông Nhung kể là ban đầu chỉ lập trường dạy cấp 2 cấp 3, ưu tiên đào tạo học sinh chuyên toán – như cái tên Newton – nhà toán học. Ông ấy khuyên các bố mẹ đấu tranh hòa bình, nhưng kiên quyết phải đấu tranh, nghe ý thì ông ấy muốn nói hai bên nên cân bằng, phụ huynh đừng để nhà trường lấn quá.\nLúc vào họp, đầu tiên là cô Chính phụ trách cấp 2-3 nói, xin lỗi vì cho học sinh xuống hầm, kêu là chúng tôi luôn luôn quan sát, rút kinh nghiệm, thử nghiệm bla bla, mình nghe phát đã điên rồi, con mình hoàn toàn không phải chuột để họ thí nghiệm cái môi trường độc hại ở tầng hầm. Các phụ huynh yêu cầu không sử dụng tầng hầm cho bất cứ hoạt động nào của học sinh. Cô Chính đồng ý, cam kết. Một lúc sau có đại diện hội đồng quản trị tới, trình bày là họ mới nhận bàn giao tầng hầm 3 tháng, họ đã lên kế hoạch cải tạo, để học sinh có nhiều không gian hơn để học tập, các môn chức năng. Tức là có sử dụng tầng hầm cho học sinh sinh hoạt. Phụ huynh nhao nhao phản đối. Ông đại diện đó lại rụt lại, kêu sẽ về bàn lại với hội đồng quản trị. Một tiếng sau bà Dung tới, kêu là đang cho chào giá thầu băng chuyền cho nhà ăn dưới tầng hầm, chắc chắn sẽ sử dụng tầng hầm làm nhà ăn. Mình đứng lên đi rút hồ sơ.\nMột ngôi trường đầy tranh chấp, năm nào phụ huynh cũng phải đấu tranh, đại diện nhà trường thì nói hai lời. Cái nhà vệ sinh cho khối tiểu học, thì lần nào đi đón con cũng nồng nặc mùi khai, chỉ cái việc lắp quạt và lau dọn thường xuyên hơn họ cũng không thấy cần phải làm, mức độ tận tâm kém cả mấy cái quán cafe.\nCác cô giáo thì rất trẻ trung xinh xắn, luôn tươi cười chào phụ huynh khi mình tới đón con, cô Mai Hương cũng hay đứng ở sân trường đón học sinh và chào tạm biệt, sẵn sàng nghe góp ý từ phụ huynh. Nhưng cái mặt bà Dung là mình không ưa, tòa nhà 10 tầng cạnh sân trường đang xây, xác suất là rất thấp, nhưng vẫn có nguy cơ vật liệu xây dựng rơi sang sân trường.\nTheo mình tiểu học vẫn là lúc vui chơi, mình sẵn sàng chi tiền để con mình chơi, sau thời tiểu học chúng ta sẽ không còn những ước mơ tuổi thơ nữa. Hãy để con mình mơ, học hành tranh đấu và cày cuốc thì rất dài, nhưng tuổi thơ thì quan trọng nhất là vui. Trường làng vẫn ra thế giới .\n…”dạy cho con tiếng nói thật thà, dạy cho con biết yêu màu da”…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/07/13/day-cho-con-tieng-noi-that-tha/","summary":"\u003cp\u003eTheo bạn, phẩm chất quan trọng nhất của một con người là gì? Thông minh, tài năng, hay nhân ái, chính trực?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCon cái là những cá thể hoàn toàn độc lập, nó không cần phải tiếp nối giấc mơ dang dở của cha mẹ, sẽ là ích kỉ nếu bắt con bạn phải trở thành người này người nọ, phải học cái này cái kia – nếu nó không thích.\u003c/p\u003e","title":"Dạy cho con tiếng nói thật thà"},{"content":"Nhà gì đâu mà ly rẻ nhất 45k, xong phiền nhất là 1h lại phải login lại wifi một lần, nhà thực sự là phải đến phát điện thoại, laptop tự vào wifi, như TCH vậy.\nMỗi lần nhập mã wifi là phải gõ 10 kí tự, điên, có cái wifi lởm thôi mà làm như ghê gớm lắm vậy.\nNhưng mà quán nó vẫn đông lắm, rất đông.\nPhiền cái nữa là mấy bạn nhân viên nói chuyện với nhau rất nhiều và rất to, bực bội ghê. Quen với TCH ngồi một mình một xó, gọi một ly ngồi từ sáng tới chiều, thế mới là nhà chứ, và cái xó của mình cách xa chỗ các em nhân viên, nên chả bao giờ phải nghe các em ấy tán chuyện.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/06/14/starbucks-khong-phai-la-nha/","summary":"\u003cp\u003eNhà gì đâu mà ly rẻ nhất 45k, xong phiền nhất là 1h lại phải login lại wifi một lần, nhà thực sự là phải đến phát điện thoại, laptop tự vào wifi, như TCH vậy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMỗi lần nhập mã wifi là phải gõ 10 kí tự, điên, có cái wifi lởm thôi mà làm như ghê gớm lắm vậy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/06/14/starbucks-khong-phai-la-nha/img20190614115044.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhưng mà quán nó vẫn đông lắm, rất đông.\u003c/p\u003e","title":"Starbucks không phải là nhà"},{"content":"Một chú lịch sử\nPython 2 ra mắt năm 2000, phiên bản mới nhất của Python 2 là 2.7, ra mắt 2010.\nPython 3 ra mắt 2008, bản mới nhất là 3.6, phát hành 2016, bản 3.7 đang phát triển (tới thời điểm dịch bài này thì bản 3.7 chạy rồi)\nMặc dù python 2.7 hiện vẫn được sử dụng rất rộng rãi nhưng python 3 cũng phát triển rất nhanh. 2016, 71.9% các dự án sử dụng python2.7, sang tới 2017, tỉ lệ đó giảm còn 63.7%. Tín hiệu này cho thấy cộng đồng lập trình đang chuyển dần sang bản 3.\nĐáng chú ý, vào tháng 1/2018, python2 đã được quyết định cho nghỉ hưu và không sửa lỗi nữa.\nSự khác biệt chính giữa python2 và python3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/05/26/python2-vs-python3-trong-chop-mat/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMột chú lịch sử\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePython 2 ra mắt năm 2000, phiên bản mới nhất của Python 2 là 2.7, ra mắt 2010.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePython 3 ra mắt 2008, bản mới nhất là 3.6, phát hành 2016, bản 3.7 đang phát triển (tới thời điểm dịch bài này thì bản 3.7 chạy rồi)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMặc dù python 2.7 hiện vẫn được sử dụng rất rộng rãi nhưng python 3 cũng phát triển rất nhanh. 2016, 71.9% các dự án sử dụng python2.7, sang tới 2017, tỉ lệ đó giảm còn 63.7%. Tín hiệu này cho thấy cộng đồng lập trình đang chuyển dần sang bản 3.\u003c/p\u003e","title":"Python2 vs Python3 trong chớp mắt"},{"content":"sửa file config của server thành thế này là được:\nserver { listen 80 default_server; listen [::]:80 default_server; server_name _; location / { proxy_set_header Host $proxy_host; proxy_pass_request_headers on; #proxy_ignore_headers Set-Cookie; #proxy_set_header Host $host; proxy_pass https://...execute-api.us-east-1.amazonaws.com; } } Bình luận (1) root — 2019-04-22 09:12\nthêm option này nếu bị lỗi SSL_do_handshake() failed\nproxy_ssl_server_name on;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/04/20/cau-hinh-nginx-de-tao-proxy-server-toi-api-gateway/","summary":"\u003cp\u003esửa file config của server thành thế này là được:\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003eserver {\n           listen 80 default_server;\n           listen [::]:80 default_server;\n           server_name _;\n           location / {\n                        proxy_set_header Host $proxy_host;\n                        proxy_pass_request_headers on;\n                       #proxy_ignore_headers Set-Cookie;\n                       #proxy_set_header     Host          $host;\n                       proxy_pass https://...execute-api.us-east-1.amazonaws.com;\n           }\n}\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eroot\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2019-04-22 09:12\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethêm option này nếu bị lỗi SSL_do_handshake() failed\u003cbr\u003e\nproxy_ssl_server_name on;\u003c/p\u003e","title":"Cấu hình nginx để tạo proxy server tới API Gateway"},{"content":"Sáng dậy lúc 5h44, cầm điện thoại lên xem, chỉ sợ ngủ quên báo thức, thấy 5:44 có vẻ yên tâm, định ngủ tiếp, chợt nhận ra 5:45 là giờ mình đặt báo thức.\nHN lạnh ghê luôn, 19 độ (định nói ‘lạnh vãi chưởng’, cơ mà thôi, dùng vãi chưởng hơi nhiều, kiếm hiệp quá). Lại còn mưa, quyết định múc xe ra thẳng sân bay chứ không ra Mỹ Đình đi xe bus nữa. May quá có ông grab nhận luôn, có lần mình ko tài nào bắt dc grab, phải gọi taxi Mỹ Đình.\nĐi sớm đường vắng, 35p đã ra tới sân bay. Vào in vé, jetstar in ra cái vé đẹp phết, mọi khi mình toàn để vé ở điện thoại, hôm nay phá lệ tàn phá trái đất một chút. Hỏi quầy thông tin cửa kiểm tra an ninh của jetstar, ahihi, cho chắc. Rút kinh nghiệm hôm nọ ở SG, cắm đầu cắm cổ vào đứng đợi kiểm tra (6h tối), xếp hàng dài đông như quân nguyên, xếp hàng mất 45p tới chỗ kiểm tra thì bọn nó kêu “vé vietjet, xuống tầng 1 sang bên kia”, wtf, ờ đúng thật, sau một đợt toàn bay jetstar thì mình quen xừ chỗ kiểm tra an ninh, quên mất rằng Vietjet có quầy riêng. Chạy hộc tốc sang bên kia, may không muộn. Tổ sư bọn kiểm tra an ninh, người xếp hàng dài kín cả sảnh chờ, mà có 4 cửa kiểm tra chúng nó làm việc có 2, như cc, bảo sao chả xếp cuối.Cơ sở vật chất đã yếu kém, dịch vụ cũng yếu kém luôn. Sảnh chờ nội địa của Nội Bài to đẹp thoáng sạch sẽ, còn của TSN bẩn thỉu chật chội hôi hám, TSN cần xây thêm cái ga nội địa nữa. Mà nói chung như Bangkok, làm thêm cái sân bay nữa. Long Thành là chuẩn rồi, mỗi tội xây chậm vcl, cho Sun với Vin nó xây có mà 3 tháng xong.\nAh hôm nọ đọc linkhay, có bạn kêu là người nhà để quên CMND ở khay kiểm tra an ninh, lên máy bay rồi mới nhớ ra, bạn ấy ra lấy hộ người nhà, nhưng nhân viên nhất định không cho lấy. Xong lúc sau có bạn kêu là ở Nội Bài cũng từng quên CMND, xong nhân viên an ninh đi ra tận chỗ cửa chờ lên máy bay, hỏi xem ai quên để trả. Nãy mình kiểm tra an ninh xong, thấy các bạn ấy đang cầm cái căn cước công dân và vé máy bay của một bạn để quên, một người giục đem ra cửa chờ để tìm người trả lại, người kia thì bảo “thôi đợi nó quay lại, không có vé lên nào dc máy bay, kiểu gì chả quay lại” :))\nẢnh featured là chụp từ thang bộ tầng 16 toà nhà MD Complex – Mỹ Đình, dạo này ở HN mình đưa vợ đi làm ở Mỹ Đình nên ngồi nhờ thầy Thi ở đó, mỗi sáng leo bộ 17 tầng cầu thang, mệt phết, nhưng coi như tập thể dục. Nhìn ảnh đã thấy HN bụi bặm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/03/18/bay-som/","summary":"\u003cp\u003eSáng dậy lúc 5h44, cầm điện thoại lên xem, chỉ sợ ngủ quên báo thức, thấy 5:44 có vẻ yên tâm, định ngủ tiếp, chợt nhận ra 5:45 là giờ mình đặt báo thức.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHN lạnh ghê luôn, 19 độ (định nói ‘lạnh vãi chưởng’, cơ mà thôi, dùng vãi chưởng hơi nhiều, kiếm hiệp quá). Lại còn mưa, quyết định múc xe ra thẳng sân bay chứ không ra Mỹ Đình đi xe bus nữa. May quá có ông grab nhận luôn, có lần mình ko tài nào bắt dc grab, phải gọi taxi Mỹ Đình.\u003c/p\u003e","title":"Bay sớm"},{"content":"Trường học giết chết sự sáng tạo Tại sao môn toán và văn học lại được dạy 10 tiết một tuần, trong khi thể dục, khiêu vũ chỉ có 2 tiết?\nThế giới được vận hành bởi những ông trùm, họ cần những nhân viên ngoan ngoãn, những con cừu nghe lời và chăm chỉ.\nChúng ta cật lực học hành, rồi đi làm thuê, để làm giàu cho người giàu, và được trả một phần nhỏ, vui vẻ với một phần nhỏ đó.\nNếu bạn không xây giấc mơ của mình, bạn sẽ phải làm thuê cho người khác, để họ xây giấc mơ của họ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/02/26/truong-hoc-se-triet-tieu-su-sang-tao/","summary":"\u003ch2 id=\"trường-học-giết-chết-sự-sáng-tạo\"\u003eTrường học giết chết sự sáng tạo\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003eTại sao môn toán và văn học lại được dạy 10 tiết một tuần, trong khi thể dục, khiêu vũ chỉ có 2 tiết?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThế giới được vận hành bởi những ông trùm, họ cần những nhân viên ngoan ngoãn, những con cừu nghe lời và chăm chỉ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChúng ta cật lực học hành, rồi đi làm thuê, để làm giàu cho người giàu, và được trả một phần nhỏ, vui vẻ với một phần nhỏ đó.\u003c/p\u003e","title":"Trường học sẽ triệt tiêu sự sáng tạo"},{"content":" Gặp Nhiếp Phong, một thằng ku sn 98, nhưng kiếm 2 tỉ khi chưa 20, đợt tết nó làm hạt điều bán, thu một vụ lời hơn 100 củ Gặp Tnu, một thằng 9x đẹp trai vc, chuyên mua nhà nát xây lên bán lại, với lại mua đất rồi phân lô, làm hạ tầng, bán. Đúng là: Bình luận (2) Mr Long — 2019-06-12 09:34\nThái kiếm được mấy tỷ sau 10 năm ra trường rồi\nroot — 2019-09-19 08:01\nbận đi chạy bộ rồi anh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/02/24/24-2-2019/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eGặp Nhiếp Phong, một thằng ku sn 98, nhưng kiếm 2 tỉ khi chưa 20, đợt tết nó làm hạt điều bán, thu một vụ lời hơn 100 củ\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGặp Tnu, một thằng 9x đẹp trai vc, chuyên mua nhà nát xây lên bán lại, với lại mua đất rồi phân lô, làm hạ tầng, bán.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐúng là:\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/02/24/24-2-2019/5194533616518288582968431616763194709822.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://kohieu.com/\"\u003eMr Long\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2019-06-12 09:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThái kiếm được mấy tỷ sau 10 năm ra trường rồi\u003c/p\u003e","title":"24/2/2019"},{"content":"Lâu lắm không viết. Viết một bài nào.\nĐồng Mô – Sơn Tinh Camp\nMai Châu – Sol Bugalow\nHải Tiến – Thanh Hoá\nBangkok\nPhuket\nChiangmai\nĐà Lạt giả vờ\nĐà Lạt xịn\nĐi chơi nhiều phết 3 chuyến với team Dreamtown\nĐi Thái Lan hơn 1 tuần\nĐặc biệt là hai vợ chồng đi Đà Lạt, may nhờ có anh Hà Anh Tuấn hát vào dịp 24/12 thành ra mình được đi ké để kỉ niệm 6 năm ngày cưới =))\nTừ lúc có bầu Bi tới giờ hai vc mới có dịp đi chơi riêng.\nNhững thứ không phải chơi Hễ động vào tiền là hẹo, có gì đó sai sai Học thêm được nhiều thứ mới Vẫn phải chịu mùa đông lạnh HN, lại còn lạnh nhất 10 năm, vì chưa chuyển được vào ĐN, SG Sẽ có một bài chào 2019 Bình luận (1) Tú bếu — 2019-01-15 02:52\nTheme mếu gì xấu vl vậy :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2019/01/05/tong-ket-2018/","summary":"\u003cp\u003eLâu lắm không viết. Viết một bài nào.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/20180317125603.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐồng Mô – Sơn Tinh Camp\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf3918.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMai Châu – Sol Bugalow\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf4343.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHải Tiến – Thanh Hoá\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf5673.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBangkok\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf5957.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhuket\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf6200.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiangmai\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/dscf8337.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐà Lạt giả vờ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2019/01/05/tong-ket-2018/img20181223094449.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐà Lạt xịn\u003c/p\u003e\n\u003ch2 id=\"đi-chơi-nhiều-phết\"\u003eĐi chơi nhiều phết\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e3 chuyến với team Dreamtown\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐi Thái Lan hơn 1 tuần\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐặc biệt là hai vợ chồng đi Đà Lạt, may nhờ có anh Hà Anh Tuấn hát vào dịp 24/12 thành ra mình được đi ké để kỉ niệm 6 năm ngày cưới =))\u003c/p\u003e","title":"Tổng kết 2018"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/10/09/gia-xang/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"gia-xang-tang-thang-dung_6-10\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/10/09/gia-xang/gia-xang-tang-thang-dung6-10.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"gia-xang-dau-the-gioi-1-10-2018\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/10/09/gia-xang/gia-xang-dau-the-gioi-1-10-2018-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"gia-xang-tren-thu-nhap\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/10/09/gia-xang/gia-xang-tren-thu-nhap.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"gia-xang-tren-thu-nhap_chau-a\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/10/09/gia-xang/gia-xang-tren-thu-nhapchau-a-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"gia-xang-tren-thu-nhap_chau-phi\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/10/09/gia-xang/gia-xang-tren-thu-nhapchau-phi-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Giá xăng"},{"content":"Chúng ta nói chuyện với con cái một cách tự nhiên và có xu hướng nhắc lại những điều mà cha mẹ mình trước kia hay dạy. Bên cạnh những lời hay ý đẹp, có những câu nói tưởng vô hại, đơn giản nhưng lại gây ra những ảnh hưởng tiêu cực trong một thời gian dài đối với con. Vậy những điều tiêu cực không nên nói với con trẻ là gì?\nVì vậy, khi nói bất cứ điều gì, bố mẹ nên chú trọng ngôn từ. Đặc biệt, ta nên tránh những câu nói được liệt kê trong bài viết dưới đây. Cùng Bé Thông Minh tìm hiểu nhé!\n“Anh/ chị của con hồi bằng tuổi con đã tự làm việc này được rồi” Với câu nói này, trẻ thường có xu hướng phản ứng tiêu cực như chuyển sang ghét chị / anh của mình hoặc tự ti về bản thân. Điều này đồng nghĩa với việc phụ huynh đang mở đường cho sự đối đầu giữa trẻ và anh chị em trong nhà.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Con làm mẹ bực bội quá” Cuộc sống bộn bề khiến cha mẹ luôn cảm thấy mệt mỏi, cẳng thẳng. Đặc biệt khi có con nhỏ, mức độ bực bội sẽ ngày càng tăng lên. Vì vậy, bố mẹ đừng nên lỡ lời mà đổ hết sự khó chịu hằng ngày lên trẻ.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Không biết tại sao mẹ có thể sinh ra đứa con như vậy” Câu nói này có thể gây tổn thương nhiều cho bé. Con cảm giác rằng mình là người vô dụng và không còn được ba mẹ yêu thương.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Mẹ mệt lắm, con để cho mẹ yên đi” Trong cuộc sống hàng ngày, cha mẹ không phải lúc nào cũng đủ năng lượng và tinh thần để hào hứng với mọi chiêu trò của bé. Tuy nhiên, bố mẹ không nên “từ chối” theo cách nghiêm trọng như vậy vì con rất nhạy cảm trước những lời nói từ người lớn.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Con hãy đợi cho đến khi có ba hoặc mẹ ở nhà thì mới được làm” Câu nói có sức “sát thương” lớn, tạo cho bé suy nghĩ rằng bản thân không phải là người tin cậy. Con sẽ cảm thấy tự ti vào chính mình, luôn muốn phụ thuộc vào bố mẹ.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Vì ba mẹ là người lớn” Khi bố mẹ nói điều này với bé nghĩa là bạn đang đưa ra một lý lẽ nửa vời. Đây không phải là lời giải thích tốt giúp con hiểu tại sao có những việc bản thân không nên làm. Để giải quyết tình huống, cha mẹ chỉ nên nói với trẻ đây là sự khác biệt tuổi tác.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Mẹ sẽ luôn giúp con” Phụ huynh đang gieo cho trẻ thói quen ỷ lại. Trẻ có thể yên tâm rằng lúc nào bố/mẹ cũng bênh vực mình, không đánh mắng dù mình có gây sự với ai hoặc phá tung đồ đạc trong nhà.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Con còn nhỏ, con chưa hiểu đâu” Đây là câu nói tránh né mà phụ huynh dùng trong nhiều tình huống, đặc biệt khi gặp những câu hỏi oái ăm của bé. Thay vì trả lời qua loa, cha mẹ nên cố gắng giải thích bằng cách phù hợp nhất cho con trẻ hiểu được. Có như vậy, việc giao tiếp giữa bạn và trẻ mới thực sự đạt hiệu quả.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Mẹ đã nói rồi, con không nhớ sao” Đây là lời cảnh báo “tuỳ tiện”, thể hiện sự chống chế không đưa ra lời giải thích của bố mẹ với con.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\n“Con cứ đợi đấy. Về nhà sẽ biết tay” Các bậc phụ huynh luôn mong muốn xây dựng một mối quan hệ gần gũi với con cái nhưng những lời hăm dọa với bé sẽ tạo nên sự sợ hãi, bất an và rõ ràng không giúp cải thiện quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Thay vào đó, cha mẹ nên khuyên răn nhẹ nhàng: “Chúng ta cần phải trao đổi điều này ở nhà. Bố/mẹ muốn con suy nghĩ để làm điều này hợp lý hơn.\nNhững điều không nên nói với con trẻ\nTrẻ nhỏ rất nhạy cảm và chưa nhận thức được nhiều vấn đề sâu xa như người lớn. Chính vì vậy, việc giao tiếp với trẻ nhỏ phải hết sức cẩn thận. Các bậc cha mẹ nên tránh những câu nói gây tổn thưởng trẻ trên đây nhé! Chúc các bạn nuôi con khỏe dạy con ngoan.\nBạn quan tâm đến việc nuôi dạy con, hãy liên hệ trung tâm Bé Thông Minh, 18 Yết Kiêu, Hoàn Kiếm, Hà Nội, Đt: 02439411316, Hotline: 0982929815\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/09/08/nhung-dieu-tieu-cuc-khong-nen-noi-voi-con-tre/","summary":"\u003cp\u003eChúng ta nói chuyện với con cái một cách tự nhiên và có xu hướng nhắc lại những điều mà cha mẹ mình trước kia hay dạy. Bên cạnh những lời hay ý đẹp, có những câu nói tưởng vô hại, đơn giản nhưng lại gây ra những ảnh hưởng tiêu cực trong một thời gian dài đối với con. Vậy những điều tiêu cực không nên nói với con trẻ là gì?\u003cbr\u003e\nVì vậy, khi nói bất cứ điều gì, bố mẹ nên chú trọng ngôn từ. Đặc biệt, ta nên tránh những câu nói được liệt kê trong bài viết dưới đây. Cùng Bé Thông Minh tìm hiểu nhé!\u003c/p\u003e","title":"Những điều tiêu cực không nên nói với con trẻ"},{"content":"La hét, quát mắng, thậm chí roi vọt không khiến trẻ ngoan, nghe lời bạn hơn. Cách này chỉ làm bé sợ, không mang ý nghĩa giáo dục.\nTS. Molly Brunk, ĐH Virginia từng chia sẻ: “Cách trẻ em phản ứng lại giống như khi bạn nặn đất sét trên bàn xoay. Bạn tác động lực chiều nào, lớn nhỏ bao nhiêu thì đồ gốm làm ra sẽ tròn, méo như thế”.\nDưới đây là một số điều cha mẹ cần nhớ về cách nói chuyện với trẻ – việc ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển tâm lý của bé.\nChỉ nói một lần Bạn có quyền đưa ra quyết định nhưng chỉ nói một lần duy nhất, đừng thay đổi vì bất cứ lý do nào. Ví dụ, nếu không cho phép, bạn không nên thay đổi khi trẻ khóc hay năn nỉ. Trẻ sẽ nhanh chóng hiểu nguyên tắc làm việc của bạn, không còn bướng bỉnh hay mè nheo.\nKhông tranh cãi với trẻ Nhiều cha mẹ la hét hoặc đánh con ngoài đường. Việc này làm bé sợ nhưng không mang ý nghĩa giáo dục. Trẻ sẽ tìm cách tranh cãi với bạn theo hướng tiêu cực, có thể nằm ăn vạ. Bạn càng hạn chế tranh cãi, trẻ càng dễ hiểu về nguyên tắc cha mẹ hoạt động.\nBạn càng hạn chế tranh cãi, trẻ càng dễ hiểu về nguyên tắc cha mẹ hoạt động. Ảnh: Test.laprensa Đừng khen khi trẻ không nỗ lực Trẻ nhỏ cần được khen để hoàn thành bước phát triển nhận thức, nhưng lời khen này cần có “lực”. Những lời khen sáo rỗng thường xuyên làm bé không tìm thấy giá trị của chúng. Khi nào khen? Khen cho việc gì? là những điều cha mẹ nên quan tâm và cân nhắc đưa ra.\nKhông so sánh trẻ với bạn bè Cha mẹ thường so sánh trẻ với người khác. Đôi khi, họ chỉ đơn giản nghĩ rằng việc này để bé cố gắng hơn. Tuy nhiên, những bằng chứng khoa học về tâm lý cho thấy, so sánh làm trẻ nuôi dưỡng sự tự ti.\nMột cách làm tốt hơn là tạo thử thách để trẻ vượt lên. Trong bài giảng thú vị của GS. Lynne Murray, ĐH Reading (Anh) về nhảy cao của các bé lớp tiểu học. Thay vì nhảy qua dây, người thầy cho mỗi bé một hạt giống để các bé trồng. Khi hạt nảy mầm và thành cây, mỗi ngày cây mầm lên cao bao nhiêu thì các bé nhảy qua bấy nhiêu. Kết quả bất ngờ, đa số bé đều nhảy qua mức yêu cầu. Đôi lúc, tạo một thử thách và kích thích trẻ đón nhận tích cực sẽ phát triển tốt hơn mong đợi.\nVị thế khi nói chuyện với bé Khi nói chuyện với trẻ, bạn cần hạ thấp cơ thể để có thể nhìn vào ánh mắt của con. Ví dụ, đang đứng, bạn có thể ngồi xuống hoặc bế bé cùng ngồi với bạn. Chỉ hành động này thôi cũng có thể làm bé chịu lắng nghe. Đơn giản bởi chúng có sự tôn trọng. Ai nói trẻ con không cần tôn trọng? Suy nghĩ điều này chưa đúng. Trẻ con chỉ học được điều này khi chúng cảm thấy được tôn trọng.\nĐừng cho rằng khi hạ thấp vị thế của bạn sẽ trở nên yếu thế. Cách bạn làm tốt 4 điều trên đã làm một vị thế to lớn của điều số 5. Chính việc chỉn chu suy nghĩ và hành động sẽ thực sự làm bạn vừa đáng kính, đáng nể và đáng chia sẻ trong mắt trẻ.\nBác sĩ Anh Nguyễn\nChuyên khoa Dinh dưỡng Nhi, ĐH Worcester.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/09/06/5-cach-noi-chuyen-de-tre-nghe-loi-khong-can-quat-mang/","summary":"\u003cp\u003eLa hét, quát mắng, thậm chí roi vọt không khiến trẻ ngoan, nghe lời bạn hơn. Cách này chỉ làm bé sợ, không mang ý nghĩa giáo dục.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTS. Molly Brunk, ĐH Virginia từng chia sẻ: “Cách trẻ em phản ứng lại giống như khi bạn nặn đất sét trên bàn xoay. Bạn tác động lực chiều nào, lớn nhỏ bao nhiêu thì đồ gốm làm ra sẽ tròn, méo như thế”.\u003cbr\u003e\nDưới đây là một số điều cha mẹ cần nhớ về cách nói chuyện với trẻ – việc ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển tâm lý của bé.\u003c/p\u003e","title":"5 cách nói chuyện để trẻ nghe lời, không cần quát mắng"},{"content":"Như chúng ta thấy, không có khái niệm của những đứa trẻ hoàn hảo, đã là trẻ con thì việc quậy phá, nghịch ngợm, làm ồn,… là đương nhiên. Vì vậy, ngay cả đến những ông bố, bà mẹ kiên nhẫn nhất đi chăng nữa thì việc la hét, quát mắng con con là điều không tránh khỏi. Nhất là trong cuộc sống hiện đại với nhiều mối bận tâm, lo toan và căng thẳng thì điều này lại càng phổ biến hơn nữa, thậm chí là thường xuyên.\nMột cuộc khảo sát của tổ chức hỗ trợ phụ nữ và trẻ em Dubai (DFWC) cho thấy 1/4 trẻ em đang bị la hét một cách bạo lực và luôn cảm thấy sợ hãi khi ở nhà. Trong đó, có đến 8% trẻ em nói điều này xảy ra thường xuyên với chúng.\nNhiều bậc phụ huynh cho rằng việc la hét là “vũ khí” lợi hại để kết thúc những việc làm sai trái hay quậy phá của bọn trẻ. Tuy nhiên, điều đó hoàn toàn sai. Theo bà Aisha Al Midfa, người đứng đầu các chương trình và các cuộc nghiên cứu của Quỹ DFWC, các bậc phụ huynh không nên lạm dụng việc la hét con trẻ, có thể họ không nhận ra những ảnh hưởng bề nổi trước mắt nhưng những tác động tiêu cực về mặt tâm lý lâu dài là hệ quả tất yếu.\nTiến sĩ Deema Sihweil, một nhà tâm lý học lâm sàng tại Viện nghiên cứu về các mối quan hệ con người Dubai (HRI) cũng thống nhất với quan điểm nhiều nghiên cứu đã kết luận: việc la hét, quát mắng, chỉ mặt trẻ chắc chắn sẽ gây ra những tác động rất xấu đến tình trạng tâm lý của chúng.\nTác hại không tưởng của việc quát mắng trẻ\nViệc la hét gây ra rối loạn tâm lý cho trẻ\nNhững đứa trẻ coi việc la hét của bố mẹ như một mối đe dọa, chúng có cảm giác như đang mất đi sự an toàn và tự tin. Tiến sĩ Sihweil giải thích: “Suy nghĩ của trẻ vô cùng đơn giản, chúng cho rằng khi bản thân làm điều gì đó tốt thì bố hoặc mẹ sẽ mỉm cười, còn họ sẽ hét lên tức giận mỗi khi chúng làm điều gì đó sai trái hoặc không tốt. Chúng sẽ chẳng thể đưa ra cách giải thích khác cho việc các bậc phụ huynh tỏ ra giận dữ vì những lý do khác, chúng sẽ vẫn nghĩ là do bản thân làm bố mẹ có thái độ như vậy”.\n“Việc la hét, quát mắngtrẻ diễn ra thường xuyên có thể gây ra những vấn đề tâm lý ở trẻ như căng thẳng, lo âu, sợ hãi, mất ngủ, chậm phát triển, ngoài ra cũng sẽ dẫn đến những vấn đề về hành vi, học tập, giao tiếp xã hội, tình cảm hay kỹ năng phản ứng và vượt qua những thử thách trong cuộc sống”, Sihweil nói thêm. Bên cạnh đó những lời la mắng của bố mẹ còn khiến con cảm thấy không an toàn ngay chính trong gia đình mình.\nTất nhiên bố mẹ nào cũng nghĩ rằng mình thương con nên mới đánh mắng con để chúng nên người nhưng những đứa trẻ đâu hiểu được như vậy, chúng sẽ cảm thấy bất an khi bị la mắng. Và rất có thể những câu nói tưởng thoáng qua đó sẽ hằn sâu trong tâm trí con, trở thành những kỷ niệm đáng sợ cho các con, để dần dần chúng sẽ cảm thấy sợ mỗi khi ở nhà.\nQuát mắng có ảnh hưởng đáng sợ hơn đòn roi\nHãy thử tưởng tượng, trong lúc bực bội vì còn cả đống công việc phải làm mà con thì cứ bày bừa, bạn đã cầm chiếc roi vừa đánh vừa mắng mấy đứa con chẳng biết nghe lời. Bạn biết không, dù chỉ là vài từ tuôn ra trong lúc cáu giận nhưng sức ảnh hưởng của nó còn đáng sợ hơn cả chục cái roi.\nViệc la hét, quát mắng trẻ diễn ra thường xuyên có thể gây ra những vấn đề tâm lý ở trẻ như căng thẳng, lo âu, sợ hãi… (Ảnh minh họa).\nViệc la mắng trẻ có thể làm ảnh hưởng đến nhận thức, khiến con cảm thấy tự ti về bản thân, thấy mình không có giá trị. Bên cạnh đó, những lời chỉ trích quá mức còn có thể làm giảm sự ngưỡng mộ và tôn trọng của con trẻ dành cho người lớn.\nViệc quát tháo con trẻ không bao giờ hiệu quả\nLa hét, quát mắng không phải một công cụ giúp tạo tính kỷ luật hiệu quả. Nó giống như một cách để cha mẹ thể hiện cơn giận dữ và sự mất kiên nhẫn của riêng mình hơn là cách để hướng dẫn hành vi đúng cho con cái. Và đương nhiên phương pháp giáo dục kiểu này không bao giờ giúp chúng ta trở thành những ông bố bà mẹ tốt.\nLàm sao để học cách quát mắng con cho “đúng”?\nTrong chúng ta, ai cũng có những ngày tồi tệ, tậm trạng xuống dốc đến mức khủng khiếp. Vậy nên lỡ buông lời nặng nề là điều khó tránh khỏi vậy, nhưng nếu biết cách, bạn vẫn sẽ không làm tổn thương con, thậm chí còn khích lệ con.\ndù chỉ là vài từ tuôn ra trong lúc cáu giận nhưng sức ảnh hưởng của nó còn đáng sợ hơn cả chục cái roi (Ảnh minh họa).\nHãy để ý đến việc dùng ngôn từ – kể cả khi bạn la hét\nĐiều này không hề khó nếu bạn biết kiềm chế cảm xúc của mình. Chẳng hạn như thay vì nói “Con thật ngu ngốc khi làm như vậy”, thì bạn có thể nói: ““Mẹ cảm thấy rất tức giận và thất vọng khi con không nghe lời”.\nTập trung vào cảm nhận của bạn\nBạn nên nói rõ lý do bạn nổi giận và điều bạn nghĩ các con nên làm để chấm dứt tình trạng này. Chẳng hạn như “Mẹ cảm thấy rất thất vọng và con có thể thấy điều đó trong giọng nói của mẹ. Mẹ tức giận vì con không nghe lời”.\nSẵn sàng xin lỗi khi lỡ nói lời khó nghe\nNếu bạn lỡ mất kiểm soát và nói ra những từ ngữ “không lọt tai”, hãy sẵn sàng xin lỗi các con. Việc thể hiện rõ bạn mong muốn sửa đổi sai lầm như thế nào và thực hiện điều đó một cách trung thực cũng quan trọng không kém việc bạn quát mắng một cách có lý do.\nNguồn: Tổng hợp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/09/05/chui-mang-con-nhung-tac-dong-tieu-cuc-khong-tuong/","summary":"\u003cp\u003eNhư chúng ta thấy, không có khái niệm của những đứa trẻ hoàn hảo, đã là trẻ con thì việc quậy phá, nghịch ngợm, làm ồn,… là đương nhiên. Vì vậy, ngay cả đến những ông bố, bà mẹ kiên nhẫn nhất đi chăng nữa thì việc \u003ca href=\"http://afamily.vn/la-het.htm\" title=\"la hét\"\u003ela hét\u003c/a\u003e, \u003ca href=\"http://afamily.vn/quat-mang.htm\" title=\"quát mắng\"\u003equát mắng\u003c/a\u003e con con là điều không tránh khỏi. Nhất là trong cuộc sống hiện đại với nhiều mối bận tâm, lo toan và căng thẳng thì điều này lại càng phổ biến hơn nữa, thậm chí là thường xuyên.\u003c/p\u003e","title":"Chửi mắng con – những tác động tiêu cực không tưởng"},{"content":"Khi “cơn điên” đã lên đến đỉnh điểm, nhiều mẹ không tiếc lời la mắng, thậm chí chửi rủa con cái vì những hành động không hợp chuẩn của bé. Tuy nhiên, cách này không đúng đâu mẹ nhé! Thậm chí, trong nhiều trường hợp, la mắng con còn gây ra nhiều ảnh hưởng tiêu cực Khi con làm sai một điều gì đó hoặc không nghe lời, mẹ sẽ dạy con như thế nào? La mắng hay đánh đòn con? Thực tế, theo các chuyên gia tâm lý trẻ em, dù chọn cách nào trong 2 phương án trên, mẹ cũng đang gây những tác động tiêu cực đến sự hình thành và phát triển tâm lý, cảm xúc của trẻ. Thậm chí, so với tác hại từ những trận đòn roi, những lời la mắng của mẹ còn gây ra ảnh hưởng “ghê gớm” hơn nhiều.\nĐây là kết quả nghiên cứu của các chuyên gia từ Đại học Pittsburgh và Đại học Michigan, tiến hành trên hơn 1.000 gia đình có con từ 13-14 tuổi tìm hiểu về mức ảnh hưởng của lời nói khắc nghiệt đến hành vi, mức độ trầm cảm của trẻ và mối quan với cha mẹ. Theo nghiên cứu, các chuyên gia nhận thấy rằng, việc la mắng, hò hét, chửi rủa, thậm chí sử dụng ngôn từ xúc phạm đối với trẻ em, nhất là những bé trong độ tuổi dậy thì hoàn toàn không có tác dụng giải quyết vấn đề. Ngược với suy nghĩ của phụ huynh, la mắng không thể giúp con lắng nghe, và suy nghĩ về những gì bé đã làm sai. Chúng chỉ khiến cho sự việc trở nên tồi tệ hơn.\nGiải thích cho vấn đề này, các chuyên gia cho rằng, thanh thiếu niên là một quãng thời gian khá nhạy cảm, là giai đoạn các bé đang bắt đầu hình thành và bộc lộ bản sắc của riêng mình. Vì vậy, việc la mắng trẻ có thể làm ảnh hưởng đến nhận thức, khiến bé cảm thấy tự ti về bản thân, cảm thấy mình không có giá trị. Không chỉ cảm xúc của trẻ, việc sử dụng ngôn từ xúc phạm, những lời chỉ trích quá mức còn có thể “lấy đi” sự ngưỡng mộ và tôn trọng của bé dành cho ba mẹ của mình. Bên cạnh đó, nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, những trẻ được nuôi lớn bằng những lời la mắng, ngôn từ xúc phạm thường có xu hướng hung hăng, có các vấn đề về hành vi ở trường hoặc cho thấy nhiều dấu hiệu của bệnh trầm cảm.\nKhông đánh không mắng, mẹ nên dạy con làm sao?\nThay vì la mắng hay đánh đập con, các chuyên gia khuyến cáo các mẹ nên nói chuyện trực tiếp và giải thích lý do tại sao trẻ không nên làm như vậy. Đồng thời, đưa ra hình phạt cho trẻ. Tránh la hét, quát mắng vào mặt của con, nhất là ở nơi công cộng hoặc trước mặt bạn bè của bé. Chẳng hạn, nếu bé mải mê xem tivi mà quên làm bài tập, mẹ nên nói cho con biết việc làm của bé không đúng và có thể phạt bé bằng cách không cho bé xem tivi cho đến khi làm bài xong, hoặc phạt bé bị mất buổi đi chơi mà đáng lẽ bé sẽ có nếu như ngoan.\nBên cạnh đó, bạn cũng có thể phạt bé đứng ở góc nhà trong thời gian quy định để suy nghĩ về hành vi sai trái của mình. Hoặc đơn giản hơn, mẹ cũng có thể phạt con phụ mình làm việc nhà, vừa rèn cho bé tính tự lập, vừa có “chân sai vặt”. Tiện đôi đường, mẹ nhỉ?\nTheo marrybaby.vn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/09/04/nhung-gi-anh-huong-tieu-cuc-toi-tre-hon-ca-don-roi/","summary":"\u003ch3 id=\"khi-cơn-điên-đã-lên-đến-đỉnh-điểm-nhiều-mẹ-không-tiếc-lời-la-mắng-thậm-chí-chửi-rủa-con-cái-vì-những-hành-động-không-hợp-chuẩn-của-bé-tuy-nhiên-cách-này-không-đúng-đâu-mẹ-nhé-thậm-chí-trong-nhiều-trường-hợp-la-mắng-con-còn-gây-ra-nhiều-ảnh-hưởng-tiêu-cực\"\u003eKhi “cơn điên” đã lên đến đỉnh điểm, nhiều mẹ không tiếc lời la mắng, thậm chí chửi rủa con cái vì những hành động không hợp chuẩn của bé. Tuy nhiên, cách này không đúng đâu mẹ nhé! Thậm chí, trong nhiều trường hợp, la mắng con còn gây ra nhiều ảnh hưởng tiêu cực\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eKhi con làm sai một điều gì đó hoặc không nghe lời, mẹ sẽ dạy con như thế nào? La mắng hay đánh đòn con? Thực tế, theo các chuyên gia tâm lý trẻ em, dù chọn cách nào trong 2 phương án trên, mẹ cũng đang gây những tác động tiêu cực đến sự hình thành và phát triển tâm lý, cảm xúc của trẻ. Thậm chí, so với tác hại từ những trận đòn roi, những lời la mắng của mẹ còn gây ra ảnh hưởng “ghê gớm” hơn nhiều.\u003cbr\u003e\nĐây là kết quả nghiên cứu của các chuyên gia từ Đại học Pittsburgh và Đại học Michigan, tiến hành trên hơn 1.000 gia đình có con từ 13-14 tuổi tìm hiểu về mức ảnh hưởng của lời nói khắc nghiệt đến hành vi, mức độ trầm cảm của trẻ và mối quan với cha mẹ. Theo nghiên cứu, các chuyên gia nhận thấy rằng, việc la mắng, hò hét, chửi rủa, thậm chí sử dụng ngôn từ xúc phạm đối với trẻ em, nhất là những bé trong độ tuổi dậy thì hoàn toàn không có tác dụng giải quyết vấn đề. Ngược với suy nghĩ của phụ huynh, la mắng không thể giúp con lắng nghe, và suy nghĩ về những gì bé đã làm sai. Chúng chỉ khiến cho sự việc trở nên tồi tệ hơn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/09/04/nhung-gi-anh-huong-tieu-cuc-toi-tre-hon-ca-don-roi/o-parent-yelling-at-crying-child-faceboo.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nGiải thích cho vấn đề này, các chuyên gia cho rằng, thanh thiếu niên là một quãng thời gian khá nhạy cảm, là giai đoạn các bé đang bắt đầu hình thành và bộc lộ bản sắc của riêng mình. Vì vậy, việc la mắng trẻ có thể làm ảnh hưởng đến nhận thức, khiến bé cảm thấy tự ti về bản thân, cảm thấy mình không có giá trị. Không chỉ cảm xúc của trẻ, việc sử dụng ngôn từ xúc phạm, những lời chỉ trích quá mức còn có thể “lấy đi” sự ngưỡng mộ và tôn trọng của bé dành cho ba mẹ của mình. Bên cạnh đó, nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, những trẻ được nuôi lớn bằng những lời la mắng, ngôn từ xúc phạm thường có xu hướng hung hăng, có các vấn đề về hành vi ở trường hoặc cho thấy nhiều dấu hiệu của bệnh trầm cảm.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông đánh không mắng, mẹ nên dạy con làm sao?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/09/04/nhung-gi-anh-huong-tieu-cuc-toi-tre-hon-ca-don-roi/600-12142012.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nThay vì la mắng hay đánh đập con, các chuyên gia khuyến cáo các mẹ nên nói chuyện trực tiếp và giải thích lý do tại sao trẻ không nên làm như vậy. Đồng thời, đưa ra hình phạt cho trẻ. Tránh la hét, quát mắng vào mặt của con, nhất là ở nơi công cộng hoặc trước mặt bạn bè của bé. Chẳng hạn, nếu bé mải mê xem tivi mà quên làm bài tập, mẹ nên nói cho con biết việc làm của bé không đúng và có thể phạt bé bằng cách không cho bé xem tivi cho đến khi làm bài xong, hoặc phạt bé bị mất buổi đi chơi mà đáng lẽ bé sẽ có nếu như ngoan.\u003cbr\u003e\nBên cạnh đó, bạn cũng có thể phạt bé đứng ở góc nhà trong thời gian quy định để suy nghĩ về hành vi sai trái của mình. Hoặc đơn giản hơn, mẹ cũng có thể phạt con phụ mình làm việc nhà, vừa rèn cho bé tính tự lập, vừa có “chân sai vặt”. Tiện đôi đường, mẹ nhỉ?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTheo marrybaby.vn\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Những gì ảnh hưởng tiêu cực tới trẻ hơn cả đòn roi?"},{"content":"Hôm nay một ngày trời mưa.\nSáng chuẩn bị đi làm thì trời mưa tầm tã, gọi grab cho vợ nhưng không có xe nào nhận. Ừ thì đội mưa đi xem sao. Càng gần tới công ty mưa càng to hơn. Vợ chạy sang dối diện cơ quan ăn sáng thì sau đó bị đau bụng, trưa đi ăn trưa với bạn cũng mưa to tầm tã.\nMình đưa vợ tới cty xong thì ra TCH Hoàng Cầu, vào đó gọi suất ăn sáng cafe, ngồi tới 1h chiều. Gặp Linh bàn chuyện lập team outsource, gặp luôn cả anh Tuấn nhu cầu quản lý kho, nghe vẻ táng Odoo okie.\nChiều mình chạy qua 4Seasons, vẫn mưa nhỏ nhỏ, khách chả có ai, cũng chả có đơn online nào, các em nhân viên ngồi chơi nhàn vãi :)) Phải chạy qua quán chè vì có lịch hẹn gặp chị Phương bàn chuyện làm plugin Autocad, đợi dài cổ mới thấy chị ấy tới, ngoài plugin autocad còn có nhu cầu quản lý các chi nhánh về việc mua hàng nữa. Odoo chắc cũng táng được luôn.\nMãi tới hơn 3h mới có đơn của Hơn VCcorp mua 22 cốc chè, mình đặt hộ trên lala, chia làm 2 đơn nữa chứ :)) Quá ngon. Sau đó thì cũng có vài đơn, đặc biệt Lala team gọi 70 cái bánh gà để liên hoan công ty :)) Quá sốc, chưa có đơn bánh gà nào nhiều như thế, lần nhiều nhất là em Hoa Hoa đặt 40 cái bánh gà, ko có bánh gà nên thay bằng 40 cái nem chua. Rán sấp mặt mãi mới xong, ông shipper phải đứng đợi ngoài sân, vì ông ấy ngại cởi áo mưa, cũng tội. Đã nhắn bên Lala và bên đó bảo sẽ bồi dưỡng xế.\nMay quá lúc mình đi về thì không mưa, hai vợ chồng không phải mặc áo mưa đi về. Thường những ngày mưa mà trót nấu nhiều là phải nghĩ kế … tặng chè kẻo phí. Không thể để qua ngày. Hôm nay có điểm sáng là đã đi tặng một số phòng ở chung cư B14 đó, hi vọng họ biết tới quán chè. Lúc chiều đi mua cafe ở hàng ngay khu đó mà họ chưa hề biết mình tồn tại, dù chỉ cách nhau mấy bước chân. Thật thiếu sót quá. Mai chắc phải có chiến dịch đi tặng mỗi quán hàng xóm mấy cốc chè cho biết tên nhau.\nHôm nay lần đầu tiên ăn nem chua phô mai, ngonnnnnn!\nVề nhà thì có Bi, Tít, Lâm, 3 ông, ăn cơm cứ gọi là nháo nhào. Lâm ăn ngoan nhất, 2 bát, xong đầu tiên, Tít tuy nói nhiều nhưng ăn vẫn nhanh hơn Bi, Bi ngô thì ăn siêu chậm, cứ ngậm cơm, xúc thìa cơm cho vào mồm cũng chậm như phim Ấn Độ. Có gì đó sai sai. Đi ngủ cũng thế, hôm nào cũng xoay xoay đập chân đập tay mãi mới ngủ, rất phiền. Bi ngô có vẻ còi, gần dưới chuẩn, trước đây có thể bình chân nhưng giờ chắc phải nghiên cứu bổ sung để tăng chiều cao mất thôi. Không sau này nó lùn thì là lỗi của bố mẹ. Tất nhiên lùn mà happy thì cũng không sao, nhưng cao mà happy thì chắc happy hơn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/07/27/hom-nay-2/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay một ngày trời mưa.\u003cbr\u003e\nSáng chuẩn bị đi làm thì trời mưa tầm tã, gọi grab cho vợ nhưng không có xe nào nhận. Ừ thì đội mưa đi xem sao. Càng gần tới công ty mưa càng to hơn. Vợ chạy sang dối diện cơ quan ăn sáng thì sau đó bị đau bụng, trưa đi ăn trưa với bạn cũng mưa to tầm tã.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình đưa vợ tới cty xong thì ra TCH Hoàng Cầu, vào đó gọi suất ăn sáng cafe, ngồi tới 1h chiều. Gặp Linh bàn chuyện lập team outsource, gặp luôn cả anh Tuấn nhu cầu quản lý kho, nghe vẻ táng Odoo okie.\u003cbr\u003e\nChiều mình chạy qua \u003ca href=\"https://www.chehuong.com/\"\u003e4Seasons\u003c/a\u003e, vẫn mưa nhỏ nhỏ, khách chả có ai, cũng chả có đơn online nào, các em nhân viên ngồi chơi nhàn vãi :)) Phải chạy qua quán chè vì có lịch hẹn gặp chị Phương bàn chuyện làm plugin Autocad, đợi dài cổ mới thấy chị ấy tới, ngoài plugin autocad còn có nhu cầu quản lý các chi nhánh về việc mua hàng nữa. Odoo chắc cũng táng được luôn.\u003cbr\u003e\nMãi tới hơn 3h mới có đơn của Hơn VCcorp mua 22 cốc chè, mình đặt hộ trên lala, chia làm 2 đơn nữa chứ :)) Quá ngon. Sau đó thì cũng có vài đơn, đặc biệt Lala team gọi 70 cái bánh gà để liên hoan công ty :)) Quá sốc, chưa có đơn bánh gà nào nhiều như thế, lần nhiều nhất là em Hoa Hoa đặt 40 cái bánh gà, ko có bánh gà nên thay bằng 40 cái nem chua. Rán sấp mặt mãi mới xong, ông shipper phải đứng đợi ngoài sân, vì ông ấy ngại cởi áo mưa, cũng tội. Đã nhắn bên Lala và bên đó bảo sẽ bồi dưỡng xế.\u003cbr\u003e\nMay quá lúc mình đi về thì không mưa, hai vợ chồng không phải mặc áo mưa đi về. Thường những ngày mưa mà trót nấu nhiều là phải nghĩ kế … tặng chè kẻo phí. Không thể để qua ngày. Hôm nay có điểm sáng là đã đi tặng một số phòng ở chung cư B14 đó, hi vọng họ biết tới quán chè. Lúc chiều đi mua cafe ở hàng ngay khu đó mà họ chưa hề biết mình tồn tại, dù chỉ cách nhau mấy bước chân. Thật thiếu sót quá. Mai chắc phải có chiến dịch đi tặng mỗi quán hàng xóm mấy cốc chè cho biết tên nhau.\u003cbr\u003e\nHôm nay lần đầu tiên ăn nem chua phô mai, ngonnnnnn!\u003cbr\u003e\nVề nhà thì có Bi, Tít, Lâm, 3 ông, ăn cơm cứ gọi là nháo nhào. Lâm ăn ngoan nhất, 2 bát, xong đầu tiên, Tít tuy nói nhiều nhưng ăn vẫn nhanh hơn Bi, Bi ngô thì ăn siêu chậm, cứ ngậm cơm, xúc thìa cơm cho vào mồm cũng chậm như phim Ấn Độ. Có gì đó sai sai. Đi ngủ cũng thế, hôm nào cũng xoay xoay đập chân đập tay mãi mới ngủ, rất phiền. Bi ngô có vẻ còi, gần dưới chuẩn, trước đây có thể bình chân nhưng giờ chắc phải nghiên cứu bổ sung để tăng chiều cao mất thôi. Không sau này nó lùn thì là lỗi của bố mẹ. Tất nhiên lùn mà happy thì cũng không sao, nhưng cao mà happy thì chắc happy hơn :))\u003c/p\u003e","title":"Hôm nay"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/06/25/ban-dich-bai-tho-toi-khong-ban-gi-cua-to-quoc/","summary":"","title":"Bản dịch bài thơ Tôi không bán gì của tổ quốc"},{"content":"Sáng nay bố mình nhắn tin hỏi “Tin nhắn này có chính xác không?”, nguyên văn tin nhắn thế này:\nDkm bọn chó, lừa đảo thô bỉ vãi cả lúa.\nWebsite nó đây:\nTổ sư nó, làm cái website như cứt mà đòi đi lừa đảo, quá thất vọng, ngu dốt thì tìm việc nào dễ mà làm, tử tế đéo ăn ai còn đòi đi lừa đảo. Bố mà tóm được thì bố mày giết, dkm, một là giết vì tội lừa đảo, hai là giết vì làm website và nhắn tin ngu không chịu được.\nĐây là sau khi điền thông tin:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay bố mình nhắn tin hỏi “Tin nhắn này có chính xác không?”, nguyên văn tin nhắn thế này:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2018/06/screen-shot-2018-06-06-at-8-48-06-am.png\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-48-06-am.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDkm bọn chó, lừa đảo thô bỉ vãi cả lúa.\u003cbr\u003e\nWebsite nó đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2018/06/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-39-am.png\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-39-am.png\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2018/06/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-56-am.png\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-56-am.png\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2018/06/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-48-am.png\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-40-48-am.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTổ sư nó, làm cái website như cứt mà đòi đi lừa đảo, quá thất vọng, ngu dốt thì tìm việc nào dễ mà làm, tử tế đéo ăn ai còn đòi đi lừa đảo. Bố mà tóm được thì bố mày giết, dkm, một là giết vì tội lừa đảo, hai là giết vì làm website và nhắn tin ngu không chịu được.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nĐây là sau khi điền thông tin:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 8.59.38 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-59-38-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 8.59.56 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-8-59-56-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.00.07 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-00-07-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.00.19 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-00-19-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.01.01 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-01-01-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.01.18 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-01-18-am-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.01.33 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-01-33-am.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.02.08 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-02-08-am-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.02.20 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-02-20-am-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2018-06-06 at 9.02.55 AM\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/06/06/bon-cho-lesukien2018-com-bo-ma-bat-duoc-thi-bo-xien-cho-vai-nhat/screen-shot-2018-06-06-at-9-02-55-am.png\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bọn chó lesukien2018.com – Bố mà bắt được thì bố xiên cho vài nhát"},{"content":"Sau một thời gian nghiên cứu tìm hiểu và … đoán mò, mình rút ra kết luận như sau:\nSàn có một ví lạnh rất to, chứa lượng coin trị giá hơn 1 tỉ $ Có một ví là BinanceWallet, chuyên nhận các coin từ các ví cá nhân chuyển vào Có vài ví chuyên dùng để chuyển coin ra khỏi sàn. Về cơ bản, mỗi user khi tạo tài khoản trên binance sẽ được gắn với một ví ETH, mọi coin nền tảng ERC-20 khi chuyển vào đều dùng địa chỉ ví này. Và coin từ các ví cá nhân này sẽ được binance chuyển về ví BinanceWallet, mô hình như sau:\nÔng A chuyển KNC vào ví của mình, sàn sẽ chuyển đống KNC vào ví sàn.\nVậy scan ví sàn có thể phát hiện ra những ông chuyển cả tấn coin lên sàn, để chơi trò pump dump, đẩy giá coin lên cao rồi xả dần vào đầu các anh em đu đỉnh.\nVí BinanceWallet có địa chỉ là\n0x3f5CE5FBFe3E9af3971dD833D26bA9b5C936f0bE Hiện có khoảng hơn nửa tỉ đô la trong đó.\nMuốn soi một coin nào đó, click vào chỗ View kia, gõ tên coin, click vào, ví dụ GTO, sẽ thấy các giao dịch nạp rút của coin GTO vào ví BinanceWallet này:\nSẽ thấy là tổng số coin GTO ở ví này là hơn 10.5 triệu GTO, trị giá 4.4 triệu đô la.\nCó giao dịch chuyển 100k vào, 100k là khá lớn rồi đó, chiếm tới 5% số coin, vào check xem sao:\nOUT màu cam kia, là chuyển từ ví thằng user này vào ví BinanceWallet, cũng khá nhiều đấy, nhưng cũng chỉ tầm dưới nửa triệu coin, tức 5% coin hiện có trên binance, tạm dc, đủ để chơi pump dump đấy chứ.\nNói chung check ví này hên xui thôi, ko phải lúc nào cũng đúng, và đôi khi cũng phải đợi rất lâu.\nhttps://t.me/thaiph\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/05/10/nguyen-tac-hoat-dong-cua-vi-eth-san-binance/","summary":"\u003cp\u003eSau một thời gian nghiên cứu tìm hiểu và … đoán mò, mình rút ra kết luận như sau:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eSàn có một ví lạnh rất to, chứa lượng coin trị giá hơn 1 tỉ $\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCó một ví là BinanceWallet, chuyên nhận các coin từ các ví cá nhân chuyển vào\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCó vài ví chuyên dùng để chuyển coin ra khỏi sàn.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eVề cơ bản, mỗi user khi tạo tài khoản trên binance sẽ được gắn với một ví ETH, mọi coin nền tảng ERC-20 khi chuyển vào đều dùng địa chỉ ví này. Và coin từ các ví cá nhân này sẽ được binance chuyển về ví BinanceWallet, mô hình như sau:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Bnb wallet\" loading=\"lazy\" src=\"/2018/05/10/nguyen-tac-hoat-dong-cua-vi-eth-san-binance/bnb-wallet.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nÔng A chuyển KNC vào ví của mình, sàn sẽ chuyển đống KNC vào ví sàn.\u003cbr\u003e\nVậy scan ví sàn có thể phát hiện ra những ông chuyển cả tấn coin lên sàn, để chơi trò pump dump, đẩy giá coin lên cao rồi xả dần vào đầu các anh em đu đỉnh.\u003cbr\u003e\nVí \u003ca href=\"https://etherscan.io/address/0x3f5ce5fbfe3e9af3971dd833d26ba9b5c936f0be\"\u003eBinanceWallet\u003c/a\u003e có địa chỉ là\u003c/p\u003e","title":"Nguyên tắc hoạt động của ví ETH sàn Binance"},{"content":"Quên mịa mật khẩu của sachluoc.com, thế mới nhọ.\nPaula Hall\nRelationships \u0026amp; Parenting\nSynopsis Improving Your Relationship For Dummies (2010) provides simple techniques for couples hoping to boost their intimacy, sharpen their communication and overcome challenges in a productive, healthy way. It offers advice for both new couples that want to start off on the right foot and long-term couples that hope to get things back on track. Who should read these blinks? * Couples going through a rough patch * Partners hoping to improve communication * Anyone thinking about entering a relationship Who wrote the book? Paula Hall is a writer and psychotherapist who specializes in helping couples overcome sexual and romantic problems. She is also the founder of The Institute for Sex Addiction Training and Head of Recovery for The Naked Truth Project. What’s in it for me? Tools that can upgrade any relationship. Most of us have many different relationships. There’s probably someone in your life who makes your heart beat faster, and there’s probably someone else who makes you want to scream and shout in anger. Relationships are omnipresent and multifarious. You have them with your family and your friends, with your spouse, your boss and your co workers: the list goes on. Unfortunately – might as well admit it – these relationships aren’t always as blooming and healthy as one might wish them. So how do you turn the not-so-healthy ones around? This is what these blinks are all about. They constitute a hands-on, practical guide to improving your relationships, providing you with plenty of valuable tips and tricks. In these blinks, you’ll discover * what sushi might do for your relationship; * if your relationship has the three most important strengths; and * why replacing broken boilers in winter shouldn’t break your relationship. A strong relationship rests on compatibility, intimacy and day-to-day stability. Every relationship has its ups and downs. When you hit a rough patch, it’s easy to forget about the positive things and dwell on the negative. If you want to improve your relationship, however, you have to build on its strengths. All solid romantic relationships have three core strengths: compatibility, intimacy and day-to-day stability. The first core strength, compatibility, is the foundation of your relationship. It’s the degree to which you and your partner actually suit each other. Do you have the same outlook on life? Do you share the same passions or interests? People change as they get older, and compatibility changes accordingly. However, your core principles and life goals – a desire to have children, for instance, or a belief in monogamy – generally don’t change much over time, and it’s these goals and principles that truly form the foundation of compatibility. The second core strength is intimacy: how close you and your partner really are. Intimacy doesn’t just appear out of nowhere; it’s a product of time and deep mutual understanding. There are three different kinds of intimacy. Emotional intimacy is about how openly you share your emotions. Intellectual intimacy is about how well you understand each other’s thought processes. And physical intimacy is about how well you connect physically, through touch or sex. Each kind of intimacy is important, but it’s unlikely that a couple will feel perfectly intimate in each arena. Identifying which area of intimacy needs work is the first step toward improving it. The last core strength, day-to-day stability, concerns how your relationship plays out on a daily level. Stability is extremely valuable; indeed, a relationship isn’t sustainable without it. Your relationship simply can’t survive if it suffers from daily tension, no matter how compatible or intimate you are. When it comes to romance, harmony in your daily life is absolutely crucial to long-term success. Improving your relationship often requires boosting your own self-esteem. How can someone else love you if you don’t even love yourself? Your self-esteem isn’t just about you: it has a major impact on both your relationship and your partner. Relationship problems are often the result of low self-esteem. Everyone feels blue or insecure from time to time, but that feeling can turn into a deep-rooted anxiety if it persists long-term. And this can lead to paranoia: you might start thinking that there’s no reason for your partner to love you. Such thoughts may manifest as jealousy, for instance, or as abject dependence. Low self-esteem will eat away at your relationship. And no one can fix your self-esteem problems but you. But where does low self-esteem come from? Predictably enough, it’s often rooted in your past. You might have self-esteem problems if you grew up in a rough environment, if you’ve been cheated on or if you’re struggling with health or financial problems. But remember: even if your self-esteem has been damaged by past experiences, you’re still responsible for how you think of yourself today. So here are some tips for improving your self-esteem next time you’re feeling down. First off, try to leave the past in the past. Of course, that’s easier said than done, especially if there’s been a lot of turmoil in your family or previous relationships. Remember that negativity doesn’t have to define who you are. In fact, letting go of it is one of the best things you can do for yourself. Negative overgeneralizations might be another cause for your low self-esteem. If you’ve had a boss who put you down a lot, for example, you might start to feel like all bosses will look down on your performance. Furthermore, remind yourself that it’s not always your fault when things go wrong. If something is your fault, keep in mind that your mistakes don’t have to define you. Accept the differences between you and your partner, and strive to grow with them. No two people are exactly alike. Even identical twins have slightly different DNA. So, naturally, you and your partner will have your differences, too! Accepting that reality is an important part of maintaining a healthy relationship. There are some common personality differences that couples tend to face. First off, there are behavioral differences. Your partner behaves differently than you, be it when washing the dishes, shopping, cooking or arguing. This is perfectly natural. And yet, we often don’t accept it. Can you recall situations where you’ve tried to impose your own behavioral patterns on your partner? Probably. Emotional differences can also cause trouble. Your partner won’t always express happiness, sadness or anger like you do – so don’t expect to always see your partner reacting as you would. Finally, you and your partner have differences in taste. You probably have different preferences when it comes to things like food or entertainment, and these differing tastes may extend to other areas of life, too – such as the kinds of people you’re friends with or the forms of sex you enjoy. Aim to accommodate and live with these differences rather than trying to eliminate them. In fact, the best thing you can do with your differences is embrace them! If you try to change your partner to be more like you, you’ll end up hitting a wall. Accepting your partner’s differences isn’t just healthier – it makes your relationship more interesting, too. Differences between romantic partners fosters learning. Maybe you were afraid of raw fish, for example, until your partner taught you to love sushi! Or maybe your partner introduced you to a new genre of music or film. So, when you encounter a difference, stay curious. Ask your partner questions instead of resisting or condemning it. Look at the differences between you and your partner as an opportunity to expand your horizons! Be sure to spend quality time with your partner no matter how busy you are. At the beginning of a relationship, you want to spend as much time with your newfound love as possible. During that sweet honeymoon period, it’s easy to find time to focus on your beloved; that’s all you want to do. As you settle into a routine, however, it usually becomes harder to make time for the relationship. This can be dangerous. Spending quality time with your partner is vital, even when your life starts to get hectic. So keep your relationship on track by learning to separate things that areurgent from things that are merely important. Urgent things demand your immediate attention. They often come with deadlines or liability issues attached. If your heater stops working mid-winter, for example, getting it fixed would be urgent, as would completing your tax returns if the deadline is tomorrow. Important things, on the other hand, are those that impact your core values in life. Spending quality time with your partner is important because it’s crucial to maintaining a loving relationship. Important things aren’t always urgent, however, which makes them easier to brush aside. Quality time with your partner isn’t urgent – but your relationship cannot thrive without it. So how do you know when you’re spending quality time? A good indicator is that you’re not thinking about other things like work. You’re actively listening when your partner tells you something. You’re giving your full attention. Quality time makes you feel better and brings you and your partner closer together. So make time for it. If you’re very busy, schedule time for your partner in advance. You’re much more likely to remember a dinner or weekend getaway once it’s on your calendar. Boost your relationship by boosting your love chemicals. There’s a reason new relationships are so much fun. Indeed, in those early stages of romance, your body produces the same chemicals that addiction triggers. Intense feelings of attraction, butterflies in your stomach, light-headedness, a loss of appetite – all are responses to certain chemicals your body releases when you’re in love. One of those love chemicals is dopamine, a hormone that creates feelings of pleasure. Yourserotonin levels, on the other hand, drop when you’re in love, and since serotonin helps you stay calm, a decrease results in feelings of nervousness and excitement. Your brain also releases phenylethylamine, or PEA – otherwise known as the “love” molecule. The power of these chemicals lessens over time, however, which is part of the reason attraction fades, too. Fortunately, it’s possible to influence your own biochemistry – and thus improve your relationship! It may be impossible to dose your morning coffee with PEA and dopamine, but it is possible to increase your love hormones and get that feeling of excitement back. You can pump up your dopamine, for instance, by eating more protein-rich foods, such as meat and fish. Foods high in the amino acid tyrosine – such as almonds, avocados and bananas – also give your dopamine (and mood) a boost. Sunlight increases your dopamine, too, so be sure to get as much of it as you can. Any activity that makes your heart race also causes your body to release dopamine. So why not try some new, high-intensity activities with your partner, like skydiving, rock climbing or poker? Afterward, bring up your PEA levels by eating chocolate, watching romance films or reading a romantic book. Anything that makes your heart flutter will raise your PEA. Having sex is a healthy and important part of your relationship. When newly in a relationship, most partners can’t keep their hands off each other. The beginning is usually the most physically exciting time. As time goes by, however, that sexual excitement tends to fade. So, let’s go over some tips for keeping your sex life fun and interesting. Sex isn’t merely a fun and pleasurable activity. It’s actually beneficial for both partners individually, and it’s an important part of maintaining any relationship. When you have sex regularly, your body produces chemicals that strengthen you against both physical and emotional pain, making you and your partner more resistant to any bumps along the road. Studies have also shown that sex helps reduce depression and anxiety. It even boosts your immune system, so the sexually active are less likely to get sick, too. Sex is also good for your lean body tissue. It tightens up the skin, making you look and feel healthy and youthful. And of course, sex increases your bond with your partner. When you have sex, your body releases oxytocin, the chemical that makes you feel deeply connected to someone. Having regular sex also strengthens monogamous relationships. Especially if you’re a man, having sex causes your body to release vasopressin, a chemical that encourages faithfulness. If your sex life begins to slump, the first thing you need to do is discuss it with your partner in a safe, nonjudgmental way. The problem can’t be fixed without open and compassionate communication. Make sure your comments aren’t hurtful and don’t give the impression that your partner isn’t good enough for you. Instead, focus on positivity and improvement. Say things like, “I have some ideas we should try out” or “I think our sex life could be even better!” Use active listening to communicate effectively. Everybody makes communication mistakes sometimes – it’s perfectly normal, an inevitable part of human interaction. However, if these mistakes go unrecognized and unaddressed, they can become a barrier to a relationship’s success. As with all problems, these communication mistakes can’t be rectified until they’re identified. So, let’s go over a few of the most common stumbling blocks couples encounter when trying to communicate. First off, if your partner shares a personal problem, don’t try to solve it right away. Instead, take the time to truly listen. If you try to solve the problem before you get the full story, it may seem like you’re just trying to get rid of it, like you don’t really care. Competition is another common stumbling block. For instance, when your partner starts talking about a problem, you may feel tempted to share about the time you were in a similar or worse situation. Check that temptation! Sharing your own personal story doesn’t necessarily foster effective communication. Effective communication is based on listening. Also, beware of giving your partner the silent treatment. The silent treatment simply means that you stay quiet. You may act like you’re listening but in fact, you’re just waiting for your partner to realize you don’t want to talk so that the conversation ends. All this goes to show that good communication is based on active listening. Active listening is about giving 100 percent of your attention to the person who’s talking. It’s about trying as hard as you can to truly connect and understand. Becoming a better listener is an acquired skill. For starters, make sure your body language shows that you’re engaged with the speaker. Nod and give an “mhmm” when you hear an important point. When your partner makes a very important point, it’s a good idea to clarify and summarize it. So, if your partner says they need more emotional support, you might respond with, “You need more support right now because you’re going through a rough week at work, right?” Comments like that illustrate that you’re engaged with what your partner is saying. When you have to disagree, timing and approach are critical. There’s no such thing as a relationship that’s free of disagreements. As we’ve seen before, all couples have their differences, and maintaining a good relationship is about managing those differences. So, let’s go over some tips for making your disagreements as healthy and productive as possible. The first thing you need to consider is timing. Bad timing can make a small problem explode into a big one. You probably don’t want to discuss your intimacy problems on the bus, for instance. Your partner might get off before you’ve reached your stop! Prior to initiating a difficult conversation, stop and consider whether there are any external factors that might have a negative effect on it. If work, hormones, alcohol or a tight schedule are stressing out you or your partner, it’s probably not the best time to talk about your relationship. And when you do find a good time and place to have your disagreement, you need to determine the best way to approach your partner. Remember that your partner might not be the first person you should talk to. Why not go over things beforehand with a close and trustworthy friend? A friend might help you process your thoughts and emotions in ways that you can’t on your own. Ask yourself if you are ready, too. Are you prepared to actively listen to your partner’s thoughts? Are you willing to change your behavior if necessary? It’s not always easy to put yourself in your partner’s shoes. Finally, keep in mind that the way you initiate a tough conversation has an impact on how it plays out. Don’t make the mistake of starting with a side topic and hoping things will end up where you want. That can come off as manipulative and put your partner on the defensive. It takes time and support to overcome an affair, and you need to identify its underlying causes. Learning about a partner’s affair can be a traumatizing experience. Unfortunately, a lot of relationships don’t survive it. Coping with an affair is hardest when the news first arrives. Both partners need time and support to process their thoughts and the situation. So, when you first learn about an affair, go to your closest friends or relatives – people who can help you get through the first and stormiest phase. Don’t talk to your partner until you’ve calmed down a bit. The first few days will probably be an emotional rollercoaster, an ill-advised time to have an in-depth discussion. In fact, it’s a good idea to spend those first few days apart if you can. That way, you’ll avoid channeling all your anger at your partner, and will be less likely to say things that you might later regret. An affair isn’t merely a sexual indiscretion; it’s an indication that something in your relationship isn’t right. So, don’t simply assume that your partner is totally to blame. Instead, look for the underlying problem that caused the affair in the first place. You and your partner are both responsible for maintaining your relationship, which means you’re both accountable when a problem arises. Blaming your partner and trying to forget the affair doesn’t do anything to prevent it from happening again. If you discover that your partner has had an affair, consider whether you might have been neglectful in some way. Think back on your own past, too. Have you ever had an affair? Can you remember how you felt at the time? On the other hand, if you’re the one having an affair, ask yourself why you’re unsatisfied with the way your relationship is. Maybe you need more excitement in life. Maybe you can’t discuss certain topics with your partner. What’s crucial is that you get to the root of the affair. Don’t just brush it under the rug. Final summary The key message in this book: No relationship is perfect. All partners have their differences, no matter how compatible they are. Maintaining a good relationship is about staying intimate, communicating effectively and managing differences in a positive way. Stay open to your partner’s thoughts and feelings, be adaptable and don’t run away from problems – even if those problems manifest as an affair. A relationship is a lot of hard work, but, in the end, it’s worth it. Actionable advice: Touch each other more! When you touch another person, your body releases oxytocin. The more you touch your partner, the closer your bond, so don’t skimp on the cuddling and hugging, or on the sex! Got feedback? We’d sure love to hear what you think about our content! Just drop an email toremember@blinkist.com with the title of this book as the subject line and share your thoughts! Suggested further reading: Becoming Attached by Robert Karen This book is about the importance of children’s first relationships, especially with their primary caregiver, typically the mother. It offers insights into the ways that attachment can positively or negatively affect children’s development, and offers a great deal of scientific research on important findings concerning attachment. Bí quyết gìn giữ hạnh phúc (2010) cung cấp các kỹ thuật đơn giản cho các cặp vợ chồng – những người đang hy vọng tăng sự thân mật, làm sắc nét hơn giao tiếp của họ và vượt qua những thách thức một cách hiệu quả, lành mạnh. Nó cung cấp lời khuyên cho cả các cặp vợ chồng mới cưới muốn bắt đầu những bước chân đầu tiên cũng như các cặp vợ chồng cưới nhau đã lâu và đang hy vọng mọi chuyện trở lại tốt đẹp như xưa. Những ai nên đọc cuốn sách này? – Đôi vợ chồng đi qua một miếng vá thô – Các đối tác hy vọng cải thiện giao tiếp – Bất cứ ai nghĩ về việc gia nhập một mối quan hệ Paula Hall là một nhà văn và nhà tâm lý trị liệu chuyên giúp đỡ các cặp vợ chồng vượt qua các vấn đề tình dục và lãng mạn. Bà cũng là người sáng lập Viện Đào tạo Nghiện ma túy và Trưởng Khôi phục cho Dự án Trinh thám Nắng.Cuốn sách có gì cho tôi? Những công cụ để nâng cấp bất kì mối quan hệ nào. Hầu hết chúng ta có nhiều mối quan hệ khác nhau. Có lẽ ai đó trong cuộc đời của bạn làm cho trái tim bạn đập nhanh hơn, và có lẽ có vài người khác làm bạn muốn hét lên và hất cứt vào mặt họ. Mối quan hệ có mặt khắp mọi nơi và đa dạng. Bạn có họ với gia đình và bạn bè của bạn, với vợ / chồng, ông chủ và đồng nghiệp của bạn: danh sách đi về. Thật không may – có thể thừa nhận nó – những mối quan hệ này không phải lúc nào cũng nở và khỏe mạnh như người ta có thể muốn họ. Vậy làm thế nào để bạn biến những người không khỏe mạnh xung quanh? Đây là những gì những chớp mắt được tất cả về. Chúng tạo thành một hướng dẫn thiết thực để cải thiện mối quan hệ của bạn, cung cấp cho bạn nhiều mẹo và thủ thuật có giá trị. Trong những nháy mắt này, bạn sẽ khám phá sushi có thể làm gì cho mối quan hệ của bạn; nếu mối quan hệ của bạn có ba điểm mạnh quan trọng nhất; và tại sao việc thay thế các nồi hơi bị hỏng vào mùa đông không nên phá vỡ mối quan hệ của bạn. Một mối quan hệ mạnh mẽ dựa trên khả năng tương thích, sự thân mật và sự ổn định hàng ngày. Mọi mối quan hệ đều có những thăng trầm. Khi bạn chạm vào một miếng vá thô, thật dễ dàng quên đi những điều tích cực và sống dựa vào tiêu cực. Nếu bạn muốn cải thiện mối quan hệ của mình, tuy nhiên, bạn phải xây dựng trên thế mạnh của mình. Tất cả các mối quan hệ vững chắc đều có ba điểm mạnh: tính tương thích, thân mật và sự ổn định hàng ngày. Sức mạnh cốt lõi đầu tiên, tính tương thích, là nền tảng của mối quan hệ của bạn. Đó là mức độ mà bạn và đối tác thực sự phù hợp với nhau. Bạn có cùng quan điểm với cuộc sống? Bạn có chia sẻ niềm đam mê hoặc sở thích giống nhau không? Mọi người thay đổi khi họ lớn lên, và tính tương thích thay đổi theo. Tuy nhiên, các nguyên tắc cốt lõi và mục tiêu cuộc sống của bạn – mong muốn có con, ví dụ như, hoặc niềm tin vào một vợ một chồng – thường không thay đổi nhiều theo thời gian, và đó là những mục tiêu và nguyên tắc thực sự tạo thành nền tảng cho sự tương thích. Điểm mạnh thứ hai là sự thân mật: bạn và bạn đời thực sự là bạn thân thiết. Sự thân mật không chỉ xuất hiện từ hư không; đó là một sản phẩm của thời gian và sự hiểu biết lẫn nhau sâu sắc. Có ba loại khác nhau của sự thân mật. Cảm xúc gần gũi về tình cảm là về cách bạn cởi mở chia sẻ cảm xúc của mình. Trí thân mật về trí tuệ là về cách bạn hiểu rõ quá trình suy nghĩ của nhau. Và sự gần gũi thân thể là về cách bạn kết nối về thể chất, thông qua liên lạc hoặc tình dục. Mỗi loại thân mật là quan trọng, nhưng có vẻ như một cặp vợ chồng sẽ cảm thấy hoàn toàn kín đáo trong mỗi lĩnh vực. Xác định lĩnh vực cần thiết của sự thân mật là bước đầu tiên để cải thiện nó. Sức mạnh cốt lõi cuối cùng, sự ổn định hàng ngày, mối quan hệ của bạn như thế nào diễn ra trên một mức độ hàng ngày. Tính ổn định là vô cùng quý giá; thực sự, một mối quan hệ không bền vững mà không có nó. Mối quan hệ của bạn đơn giản không thể tồn tại nếu nó bị căng thẳng hàng ngày, dù bạn thân thiết hay thân mật như thế nào. Khi nói đến sự lãng mạn, sự hòa hợp trong cuộc sống hàng ngày của bạn là điều tối k absolutely để thành công lâu dài. Cải thiện mối quan hệ của bạn thường đòi hỏi phải nâng cao lòng tự trọng của bạn. Làm sao người khác có thể yêu bạn nếu bạn thậm chí không yêu bản thân bạn? Lòng tự trọng của bạn không chỉ là của bạn: nó có một tác động lớn đến cả mối quan hệ của bạn và đối tác của bạn. Các vấn đề liên quan thường là kết quả của lòng tự trọng thấp. Mọi người đều cảm thấy có màu xanh hoặc không an toàn theo thời gian, nhưng cảm giác đó có thể biến thành một sự lo lắng sâu sắc nếu nó vẫn tồn tại lâu dài. Và điều này có thể dẫn đến sự hoang tưởng: bạn có thể bắt đầu nghĩ rằng không có lý do để người yêu của bạn yêu bạn. Những suy nghĩ như vậy có thể biểu hiện như sự ganh ty, ví dụ, hoặc là sự phụ thuộc abject. Lòng tự trọng thấp sẽ ăn đi trong mối quan hệ của bạn. Và không ai có thể khắc phục vấn đề lòng tự trọng của bạn nhưng bạn. Nhưng sự tự tin thấp đến từ đâu? Có thể dự đoán được, nó thường bắt nguồn từ quá khứ của bạn. Bạn có thể có những vấn đề về lòng tự trọng nếu bạn lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt, nếu bạn bị lừa dối hoặc nếu bạn đang phải vật lộn với vấn đề sức khoẻ hoặc tài chính. Nhưng hãy nhớ: ngay cả khi lòng tự trọng của bạn đã bị tổn hại bởi những kinh nghiệm trong quá khứ, bạn vẫn phải chịu trách nhiệm về cách bạn nghĩ về mình ngày hôm nay. Vì vậy, đây là một số mẹo để nâng cao lòng tự trọng của bạn vào lần sau khi bạn cảm thấy thất vọng. Trước hết, cố gắng để lại quá khứ trong quá khứ. Tất nhiên, điều đó dễ nói hơn là làm, đặc biệt nếu có rất nhiều bất ổn trong gia đình bạn hoặc các mối quan hệ trước đó. Hãy nhớ rằng tiêu cực không phải xác định bạn là ai. Trong thực tế, để cho đi của nó là một trong những điều tốt nhất bạn có thể làm cho chính mình. Việc overgeneralizations tiêu cực có thể là một nguyên nhân khác cho lòng tự trọng thấp của bạn. Ví dụ như nếu bạn có một ông chủ đặt bạn xuống rất nhiều, bạn có thể bắt đầu cảm thấy như tất cả các ông chủ sẽ nhìn xuống màn trình diễn của bạn. Hơn nữa, nhắc nhở bản thân rằng đó không phải là lỗi của bạn khi mọi thứ sai. Nếu có lỗi nào đó của bạn, hãy nhớ rằng những sai lầm của bạn không phải xác định bạn. Chấp nhận sự khác biệt giữa bạn và người phối ngẫu, và cố gắng phát triển với họ. Không có hai người giống hệt nhau. Ngay cả những cặp sinh đôi giống nhau có DNA khác nhau. Vì vậy, tự nhiên, bạn và đối tác của bạn sẽ có sự khác biệt của bạn, quá! Chấp nhận thực tế đó là một phần quan trọng trong việc duy trì một mối quan hệ lành mạnh. Có một số sự khác biệt về nhân cách phổ biến mà các cặp vợ chồng có xu hướng đối mặt. Trước tiên, có sự khác biệt hành vi. Bạn đời của bạn cư xử khác với bạn, có thể là khi rửa chén, mua sắm, nấu nướng hoặc tranh cãi. Điều này hoàn toàn tự nhiên. Tuy nhiên, chúng ta thường không chấp nhận nó. Bạn có thể nhớ lại tình huống mà bạn đã cố gắng áp đặt các mẫu hành vi của riêng bạn lên đối tác của bạn? Có lẽ. Sự khác biệt về cảm xúc cũng có thể gây rắc rối. Đối tác của bạn sẽ không phải luôn luôn thể hiện hạnh phúc, buồn bã hoặc tức giận như bạn – vì vậy đừng mong đợi sẽ luôn thấy đối tác của bạn phản ứng như bạn mong muốn. Cuối cùng, bạn và bạn đời của bạn có sự khác biệt về vị giác. Có thể bạn có sở thích khác nhau khi nói đến những thứ như thực phẩm hoặc giải trí, và những sở thích khác nhau này cũng có thể mở rộng đến các lĩnh vực khác của cuộc sống, chẳng hạn như các loại người bạn quen hoặc các hình thức tình dục bạn thích. Mục tiêu để thích ứng và sống với những khác biệt này hơn là cố gắng để loại bỏ chúng. Trong thực tế, điều tốt nhất bạn có thể làm với sự khác biệt của bạn là nắm lấy họ! Nếu bạn cố gắng để thay đổi đối tác của bạn để được nhiều hơn như bạn, bạn sẽ kết thúc đánh một bức tường. Chấp nhận sự khác biệt của đối tác không chỉ là khỏe mạnh – nó làm cho mối quan hệ của bạn thú vị hơn, quá. Sự khác nhau giữa các đối tác lãng mạn thúc đẩy học tập. Có thể bạn đã sợ cá sống, ví dụ, cho đến khi bạn tình của bạn dạy bạn yêu sushi! Hoặc có thể đối tác của bạn đã giới thiệu cho bạn một thể loại âm nhạc hoặc phim mới. Vì vậy, khi bạn gặp phải sự khác biệt, hãy tò mò. Hãy hỏi những câu hỏi của đối tác thay vì chống lại hoặc lên án nó. Hãy nhìn vào sự khác biệt giữa bạn và người bạn đời của bạn như một cơ hội để mở rộng tầm nhìn của bạn! Hãy đảm bảo dành thời gian có chất lượng với bạn đời dù bạn bận rộn đến đâu. Khi bắt đầu mối quan hệ, bạn muốn dành nhiều thời gian cho tình yêu mới của mình càng tốt. Trong giai đoạn tuần trăng mật ngọt ngào, thật dễ dàng tìm thấy thời gian để tập trung vào người yêu của bạn; đó là tất cả những gì bạn muốn làm. Tuy nhiên, khi bạn giải quyết thành thói quen, thường thì khó có thời gian hơn cho mối quan hệ này. Điều này có thể nguy hiểm. Chi tiêu chất lượng thời gian với người phối ngẫu là quan trọng, ngay cả khi cuộc sống của bạn bắt đầu trở nên bận rộn. Vì vậy, giữ mối quan hệ của bạn trên đường đua bằng cách học cách phân biệt những thứ có sức lôi cuốn từ những thứ chỉ quan trọng. Những điều cấp bách đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức của bạn. Họ thường đi kèm với thời hạn hoặc các vấn đề trách nhiệm gắn liền. Nếu lò sưởi của bạn ngừng hoạt động vào giữa mùa đông, ví dụ, việc sửa chữa sẽ là khẩn cấp, cũng như hoàn thành việc khai thuế của bạn nếu thời hạn là ngày mai. Mặt khác, những điều quan trọng là những cái ảnh hưởng đến những giá trị cốt lõi của bạn trong cuộc sống. Dành thời gian chất lượng với người phối ngẫu là quan trọng vì điều quan trọng là phải duy trì mối quan hệ yêu thương. Tuy nhiên, những điều quan trọng không phải lúc nào cũng cấp bách, khiến chúng dễ dàng chải sang một bên. Thời gian chất lượng với người phối ngẫu của bạn không khẩn cấp – nhưng mối quan hệ của bạn không thể phát triển nếu không có nó. Vậy làm thế nào để bạn biết khi bạn dành thời gian chất lượng? Một chỉ số tốt là bạn không nghĩ đến những thứ khác như làm việc. Bạn đang tích cực lắng nghe khi đối tác của bạn cho bạn biết điều gì đó. Bạn đang quan tâm đầy đủ. Thời gian chất lượng làm cho bạn cảm thấy tốt hơn và mang lại cho bạn và đối tác của bạn gần nhau hơn. Vì vậy, dành thời gian cho nó. Nếu bạn đang rất bận rộn, hãy lập kế hoạch thời gian cho đối tác của bạn trước. Bạn có nhiều khả năng nhớ một bữa ăn tối hoặc nghỉ ngơi cuối tuần khi nó vào lịch của bạn. Tăng cường mối quan hệ của bạn bằng cách thúc đẩy hóa chất tình yêu của bạn. Có một lý do mà các mối quan hệ mới rất thú vị. Thật vậy, trong giai đoạn đầu của sự lãng mạn, cơ thể bạn sản xuất cùng một chất mà các chất gây nghiện gây ra. Cảm giác thu hút mạnh mẽ, bướm trong dạ dày của bạn, nhức đầu, mất ăn – tất cả đều là phản ứng đối với một số hóa chất mà cơ thể bạn phát hành khi bạn yêu. Một trong những chất đó là dopamine, một hoocmon tạo cảm giác khoái cảm. Mức Yourserotonin, mặt khác, giảm khi bạn đang yêu, và vì serotonin giúp bạn giữ bình tĩnh, kết quả giảm xuống trong cảm giác bồn chồn và hưng phấn. Não của bạn cũng phát hành phenylethylamine, hoặc PEA – còn được gọi là phân tử “tình yêu”. Sức mạnh của các hóa chất này giảm theo thời gian, tuy nhiên, đó là một phần của lý do thu hút mờ dần, quá. May mắn thay, nó có thể ảnh hưởng đến sinh hóa của bạn – và do đó cải thiện mối quan hệ của bạn! Không thể uống cà phê buổi sáng của bạn với PEA và dopamine, nhưng có thể tăng kích thích tố tình yêu của bạn và cảm giác hồi hộp trở lại. Bạn có thể bơm dopamine của bạn, ví dụ, bằng cách ăn nhiều thực phẩm giàu chất đạm, chẳng hạn như thịt và cá. Thực phẩm giàu tyrosine amino axit – chẳng hạn như hạnh nhân, bơ và chuối – cũng giúp tăng cường dopamine (và tâm trạng) của bạn. Ánh sáng mặt trời làm tăng dopamine của bạn, quá, do đó, hãy chắc chắn để có được như nhiều của nó như bạn có thể. Bất kỳ hoạt động nào làm cho cuộc chạy đua tim của bạn cũng làm cơ thể bạn giải phóng dopamine. Vậy tại sao không thử một số hoạt động mới, cường độ cao với đối tác của bạn, như nhảy dù, leo núi hay xi phe? Sau đó, nâng cao mức PEA của bạn bằng cách ăn sô cô la, xem bộ phim lãng mạn hoặc đọc cuốn sách lãng mạn. Bất cứ điều gì làm cho trái tim bạn rung động sẽ làm tăng PEA của bạn. Quan hệ tình dục là một phần lành mạnh và quan trọng trong mối quan hệ của bạn. Khi vừa mới trong mối quan hệ, hầu hết các đối tác không thể giữ tay nhau. Sự khởi đầu thường là thời gian thú vị nhất. Tuy nhiên, theo thời gian, sự phấn khích tình dục có xu hướng biến mất. Vì vậy, chúng ta hãy đi qua một số lời khuyên để giữ cho cuộc sống tình dục của bạn vui vẻ và thú vị. Sex không chỉ đơn thuần là một hoạt động thú vị và thú vị. Nó thực sự có lợi cho cả hai đối tác riêng lẻ, và đó là một phần quan trọng trong việc duy trì mối quan hệ. Khi bạn quan hệ tình dục thường xuyên, cơ thể bạn sẽ sản sinh ra các chất hoá học giúp bạn chống lại cả đau đớn về thể xác và tinh thần, khiến bạn và đối tác của bạn chống lại bất kỳ vết bẩn nào trên đường. Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng tình dục giúp làm giảm trầm cảm và lo lắng. Nó thậm chí còn tăng cường hệ thống miễn dịch của bạn, do đó, các hoạt động tình dục ít có khả năng bị bệnh, quá. Sex cũng tốt cho mô cơ thể của bạn. Nó làm căng da lên, làm cho bạn trông và cảm thấy khỏe mạnh và trẻ trung. Và tất nhiên, tình dục làm tăng mối quan hệ của bạn với bạn đời. Khi bạn quan hệ tình dục, cơ thể bạn giải phóng oxytocin, hóa chất làm cho bạn cảm thấy liên kết sâu sắc với ai đó. Có quan hệ tình dục thường xuyên cũng tăng cường mối quan hệ một vợ một chồng. Đặc biệt nếu bạn là một người đàn ông, việc quan hệ tình dục khiến cơ thể bạn giải phóng vasopressin, một chất kích thích sự trung thành. Nếu cuộc sống tình dục của bạn bắt đầu suy thoái, điều đầu tiên bạn cần làm là thảo luận với người bạn đời của bạn một cách an toàn, không phán xét. Vấn đề không thể được khắc phục nếu không có giao tiếp cởi mở và từ bi. Đảm bảo ý kiến ​​của bạn không gây tổn thương và không gây ấn tượng rằng bạn tình của bạn không đủ tốt cho bạn. Thay vào đó, tập trung vào sự tích cực và cải tiến. Nói những điều như, “Tôi có một số ý tưởng chúng ta nên thử” hoặc “Tôi nghĩ rằng cuộc sống tình dục của chúng tôi có thể thậm chí còn tốt hơn!” Sử dụng nghe chủ động để giao tiếp hiệu quả. Mọi người thường mắc phải những sai lầm trong truyền thông – đó là một điều hoàn toàn bình thường, một phần không thể tránh khỏi của sự tương tác giữa con người. Tuy nhiên, nếu những sai lầm này không được nhận ra và không được giải quyết, chúng có thể trở thành rào cản cho sự thành công của một mối quan hệ. Cũng như tất cả các vấn đề, những lỗi truyền thông này không thể được sửa chữa cho đến khi chúng được xác định. Vì vậy, chúng ta hãy đi qua một vài trong số các khối phổ biến nhất stumbling cặp gặp phải khi cố gắng để giao tiếp. Trước hết, nếu bạn tình chia sẻ vấn đề cá nhân, đừng cố giải quyết ngay. Thay vào đó, dành thời gian để thực sự lắng nghe. Nếu bạn cố gắng giải quyết vấn đề trước khi bạn có được câu chuyện đầy đủ, có vẻ như bạn đang cố gắng để thoát khỏi nó, như bạn không thực sự quan tâm. Cạnh tranh là một trở ngại phổ biến khác. Ví dụ, khi bạn tình của bạn bắt đầu nói về một vấn đề, bạn có thể cảm thấy bị cám dỗ chia sẻ về thời gian bạn đang ở trong tình huống tương tự hoặc tồi tệ hơn. Kiểm tra sự cám dỗ đó! Chia sẻ câu chuyện cá nhân của bạn không nhất thiết thúc đẩy truyền thông hiệu quả. Giao tiếp hiệu quả dựa trên nghe. Ngoài ra, hãy cẩn thận với việc trao cho đối tác của bạn cách điều trị im lặng. Việc điều trị im lặng chỉ đơn giản có nghĩa là bạn giữ im lặng. Bạn có thể hành động giống như bạn đang nghe, nhưng trên thực tế, bạn chỉ cần chờ đợi đối tác nhận ra rằng bạn không muốn nói chuyện để cuộc trò chuyện kết thúc. Tất cả điều này cho thấy rằng giao tiếp tốt dựa trên nghe tích cực. Nghe chủ động là dành 100 phần trăm sự chú ý của bạn cho người đang nói chuyện. Đó là về cố gắng hết sức để có thể thực sự kết nối và hiểu được. Trở thành một người biết lắng nghe tốt hơn là một kỹ năng có được. Đối với những người mới bắt đầu, hãy đảm bảo rằng ngôn ngữ cơ thể của bạn cho thấy bạn đang gắn bó với loa. Nod và đưa ra một “mhmm” khi bạn nghe thấy một điểm quan trọng. Khi đối tác của bạn đưa ra một điểm rất quan trọng, bạn nên làm rõ và tóm tắt nó. Vì vậy, nếu bạn đời của bạn nói họ cần sự hỗ trợ tinh thần hơn, bạn có thể phản hồi lại với: “Bạn cần được hỗ trợ nhiều hơn ngay bây giờ bởi vì bạn đang trải qua một tuần khó khăn trong công việc, phải không?” Những nhận xét như vậy minh hoạ rằng bạn đang đính hôn với những gì bạn đời của bạn đang nói. Khi bạn phải không đồng ý, thời gian và cách tiếp cận là rất quan trọng. Không có những thứ như là một mối quan hệ không có bất đồng. Như chúng ta đã thấy trước đây, tất cả các cặp vợ chồng đều có sự khác biệt và duy trì mối quan hệ tốt đẹp là quản lý những khác biệt đó. Vì vậy, hãy cùng tìm hiểu một số mẹo để làm cho những bất đồng của bạn lành mạnh và hiệu quả nhất có thể. Điều đầu tiên bạn cần phải cân nhắc là thời gian. Thời điểm xấu có thể làm cho một vấn đề nhỏ phát nổ thành một lớn. Ví dụ, bạn có thể không muốn thảo luận về các vấn đề thân mật của bạn trên xe buýt. Bạn đời của bạn có thể phải rời đi trước khi bạn dừng lại! Trước khi bắt đầu một cuộc trò chuyện khó khăn, dừng lại và xem xét liệu có bất kỳ yếu tố bên ngoài có thể có một tác động tiêu cực đến nó. Nếu công việc, hoóc môn, rượu hoặc lịch làm việc căng thẳng đang nhấn mạnh bạn hoặc bạn đời của bạn, đây có thể là thời điểm tốt nhất để nói về mối quan hệ của bạn. Và khi bạn tìm thấy thời gian và địa điểm thích hợp để có sự bất đồng, bạn cần phải xác định cách tốt nhất để tiếp cận đối tác. Hãy nhớ rằng đối tác của bạn có thể không phải là người đầu tiên bạn nên nói chuyện. Tại sao không đi qua mọi thứ trước với một người bạn thân thiết và đáng tin cậy? Một người bạn có thể giúp bạn xử lý những suy nghĩ và cảm xúc của bạn bằng những cách mà bạn không thể tự làm được. Hãy tự hỏi nếu bạn đã sẵn sàng, quá. Bạn đã sẵn sàng để tích cực lắng nghe những suy nghĩ của bạn đời? Bạn có muốn thay đổi hành vi của mình nếu cần? Không phải lúc nào cũng dễ dàng đặt mình vào đôi giày của đối tác. Cuối cùng, hãy nhớ rằng cách bạn bắt đầu một cuộc trò chuyện khó khăn có tác động đến cách nó phát ra. Đừng mắc lỗi khi bắt đầu với một chủ đề phụ và hy vọng mọi thứ sẽ kết thúc ở nơi bạn muốn. Điều đó có thể xảy ra như lôi cuốn và đặt đối tác vào phòng thủ. Phải mất thời gian và hỗ trợ để vượt qua một vụ, và bạn cần phải xác định nguyên nhân cơ bản của nó. Học về mối tình của bạn đời có thể là một trải nghiệm chấn thương. Thật không may, rất nhiều mối quan hệ không tồn tại. Đối phó với một vụ việc là khó nhất khi tin tức lần đầu tiên đến. Cả hai đối tác cần thời gian và hỗ trợ để xử lý suy nghĩ và tình hình của họ. Vì vậy, khi bạn lần đầu tiên tìm hiểu về một chuyện tình, hãy đến những người bạn thân nhất hoặc người thân – những người có thể giúp bạn vượt qua giai đoạn đầu và bão nhất. Đừng nói chuyện với bạn đời của bạn cho đến khi bạn đã bình tĩnh lại một chút. Vài ngày đầu có thể là một chiếc rollercoaster cảm xúc, một thời gian thiếu tư duy để có một cuộc thảo luận chuyên sâu. Thực tế, bạn nên dành vài ngày đầu tiên nếu bạn có thể. Bằng cách đó, bạn sẽ tránh kênh cơn giận của bạn tại đối tác của bạn, và sẽ ít có khả năng nói những điều mà bạn có thể sau đó hối tiếc. Mối quan hệ không chỉ đơn thuần là một sự khinh thường tình dục; đó là một dấu hiệu cho thấy một cái gì đó trong mối quan hệ của bạn là không đúng. Vì vậy, không đơn giản giả định rằng đối tác của bạn là hoàn toàn để đổ lỗi. Thay vào đó, tìm kiếm các vấn đề cơ bản gây ra vụ việc ở nơi đầu tiên. Bạn và đối tác của bạn đều có trách nhiệm duy trì mối quan hệ của bạn, có nghĩa là bạn phải chịu trách nhiệm về cả hai khi có vấn đề phát sinh. Đổ lỗi đối tác của bạn và cố gắng để quên đi vụ việc không làm bất cứ điều gì để ngăn chặn nó xảy ra một lần nữa. Nếu bạn phát hiện ra rằng đối tác của bạn đã có một mối tình, hãy cân nhắc xem bạn có thể đã được neglectful trong một số cách. Hãy nghĩ lại quá khứ của chính bạn. Bạn đã bao giờ có một mối tình? Bạn có thể nhớ cảm giác của bạn vào thời điểm đó không? Mặt khác, nếu bạn là người có quan hệ tình dục, hãy tự hỏi tại sao bạn không hài lòng với cách mối quan hệ của bạn. Có thể bạn cần hứng thú hơn trong cuộc sống. Có thể bạn không thể thảo luận các chủ đề nhất định với người phối ngẫu của mình. Điều cốt yếu là bạn bắt nguồn gốc của vụ việc. Không chỉ chải nó dưới tấm thảm. Tóm tắt cuối cùng Thông điệp chính trong cuốn sách này: Không có mối quan hệ nào là hoàn hảo. Tất cả các đối tác đều có sự khác biệt, cho dù chúng có tương thích với nhau như thế nào. Duy trì mối quan hệ tốt là giữ được tính thân mật, giao tiếp hiệu quả và quản lý sự khác biệt một cách tích cực. Hãy cởi mở đối với những suy nghĩ và cảm xúc của bạn đời, thích nghi và không tránh khỏi các vấn đề – ngay cả khi những vấn đề này thể hiện như một chuyện tình. Một mối quan hệ là rất nhiều công việc khó khăn, nhưng, cuối cùng, nó có giá trị nó. Lời khuyên hữu ích: Chạm vào nhau nhiều hơn! Khi bạn chạm vào người khác, cơ thể bạn sẽ giải phóng oxytocin. Bạn càng liên lạc được đối tác của mình, thì mối quan hệ gần gũi hơn của bạn, do đó đừng vội vã khi âu yếm và ôm ấp, hoặc về tình dục! Nhận phản hồi? Chúng tôi chắc chắn sẽ thích nghe những gì bạn nghĩ về nội dung của chúng tôi! Chỉ cần bỏ một email toremember@blinkist.com với tiêu đề của cuốn sách này dưới dạng chủ đề và chia sẻ suy nghĩ của bạn! Đề nghị đọc thêm: Becoming Attached bởi Robert Karen Cuốn sách này nói về tầm quan trọng của mối quan hệ đầu tiên của trẻ, đặc biệt với người chăm sóc chính, điển hình là người mẹ. Nó cung cấp những hiểu biết sâu sắc về những cách gắn kết có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến sự phát triển của trẻ và cung cấp rất nhiều nghiên cứu khoa học về những phát hiện quan trọng liên quan đến sự gắn bó. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2018/04/10/bi-quyet-gin-giu-hanh-phuc-2010/","summary":"\u003cp\u003eQuên mịa mật khẩu của sachluoc.com, thế mới nhọ.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nPaula Hall\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://app.blinkist.com/en/categories/relationships-and-parenting-en/\"\u003eRelationships \u0026amp; Parenting\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eSynopsis  \u003cem\u003eImproving Your Relationship For Dummies\u003c/em\u003e (2010) provides simple techniques for couples hoping to boost their intimacy, sharpen their communication and overcome challenges in a productive, healthy way. It offers advice for both new couples that want to start off on the right foot and long-term couples that hope to get things back on track.  Who should read these blinks?  * Couples going through a rough patch * Partners hoping to improve communication * Anyone thinking about entering a relationship   Who wrote the book?  Paula Hall is a writer and psychotherapist who specializes in helping couples overcome sexual and romantic problems. She is also the founder of The Institute for Sex Addiction Training and Head of Recovery for The Naked Truth Project. \u003cstrong\u003eWhat’s in it for me? Tools that can upgrade any relationship.\u003c/strong\u003e Most of us have many different relationships. There’s probably someone in your life who makes your heart beat faster, and there’s probably someone else who makes you want to scream and shout in anger.  Relationships are omnipresent and multifarious. You have them with your family and your friends, with your spouse, your boss and your co workers: the list goes on. Unfortunately – might as well admit it – these relationships aren’t always as blooming and healthy as one might wish them.  So how do you turn the not-so-healthy ones around? This is what these blinks are all about. They constitute a hands-on, practical guide to improving your relationships, providing you with plenty of valuable tips and tricks.  In these blinks, you’ll discover   * what sushi might do for your relationship; * if your relationship has the three most important strengths; and * why replacing broken boilers in winter shouldn’t break your relationship.  \u003cstrong\u003eA strong relationship rests on compatibility, intimacy and day-to-day stability.\u003c/strong\u003e Every relationship has its ups and downs. When you hit a rough patch, it’s easy to forget about the positive things and dwell on the negative. If you want to improve your relationship, however, you have to build on its \u003cem\u003estrengths\u003c/em\u003e.  All solid romantic relationships have three core strengths: \u003cem\u003ecompatibility, intimacy\u003c/em\u003e and day-to-day \u003cem\u003estability\u003c/em\u003e.  The first core strength, compatibility, is the foundation of your relationship. It’s the degree to which you and your partner actually suit each other. Do you have the same outlook on life? Do you share the same passions or interests?  People change as they get older, and compatibility changes accordingly. However, your core principles and life goals – a desire to have children, for instance, or a belief in monogamy – generally don’t change much over time, and it’s these goals and principles that truly form the foundation of compatibility.  The second core strength is intimacy: how close you and your partner really are. Intimacy doesn’t just appear out of nowhere; it’s a product of time and deep mutual understanding.  There are three different kinds of intimacy. \u003cem\u003eEmotional intimacy\u003c/em\u003e is about how openly you share your emotions. \u003cem\u003eIntellectual intimacy\u003c/em\u003e is about how well you understand each other’s thought processes. And \u003cem\u003ephysical intimacy\u003c/em\u003e is about how well you connect physically, through touch or sex.  Each kind of intimacy is important, but it’s unlikely that a couple will feel perfectly intimate in each arena. Identifying which area of intimacy needs work is the first step toward improving it.  The last core strength, day-to-day \u003cem\u003estability\u003c/em\u003e, concerns how your relationship plays out on a daily level. Stability is extremely valuable; indeed, a relationship isn’t sustainable without it.  Your relationship simply can’t survive if it suffers from daily tension, no matter how compatible or intimate you are. When it comes to romance, harmony in your daily life is absolutely crucial to long-term success. \u003cstrong\u003eImproving your relationship often requires boosting your own self-esteem.\u003c/strong\u003e How can someone else love you if you don’t even love yourself? Your self-esteem isn’t just about you: it has a major impact on both your relationship and your partner.  Relationship problems are often the result of low self-esteem. Everyone feels blue or insecure from time to time, but that feeling can turn into a deep-rooted anxiety if it persists long-term. And this can lead to paranoia: you might start thinking that there’s no reason for your partner to love you. Such thoughts may manifest as jealousy, for instance, or as abject dependence.  Low self-esteem will eat away at your relationship. And no one can fix your self-esteem problems but you.  But where does low self-esteem come from? Predictably enough, it’s often rooted in your past. You might have self-esteem problems if you grew up in a rough environment, if you’ve been cheated on or if you’re struggling with health or financial problems. But remember: even if your self-esteem has been damaged by past experiences, you’re still responsible for how you think of yourself today.  So here are some tips for improving your self-esteem next time you’re feeling down.  First off, try to leave the past in the past. Of course, that’s easier said than done, especially if there’s been a lot of turmoil in your family or previous relationships. Remember that negativity doesn’t have to define who you are. In fact, letting go of it is one of the best things you can do for yourself.  Negative overgeneralizations might be another cause for your low self-esteem. If you’ve had a boss who put you down a lot, for example, you might start to feel like all bosses will look down on your performance. Furthermore, remind yourself that it’s not always your fault when things go wrong. If something is your fault, keep in mind that your mistakes don’t have to define you. \u003cstrong\u003eAccept the differences between you and your partner, and strive to grow with them.\u003c/strong\u003e No two people are exactly alike. Even identical twins have slightly different DNA. So, naturally, you and your partner will have your differences, too! Accepting that reality is an important part of maintaining a healthy relationship.  There are some common personality differences that couples tend to face.  First off, there are behavioral differences. Your partner behaves differently than you, be it when washing the dishes, shopping, cooking or arguing. This is perfectly natural. And yet, we often don’t accept it. Can you recall situations where you’ve tried to impose your own behavioral patterns on your partner? Probably.  Emotional differences can also cause trouble. Your partner won’t always express happiness, sadness or anger like you do – so don’t expect to always see your partner reacting as you would.  Finally, you and your partner have differences in taste. You probably have different preferences when it comes to things like food or entertainment, and these differing tastes may extend to other areas of life, too – such as the kinds of people you’re friends with or the forms of sex you enjoy.  Aim to accommodate and live with these differences rather than trying to eliminate them. In fact, the best thing you can do with your differences is embrace them!  If you try to change your partner to be more like you, you’ll end up hitting a wall. Accepting your partner’s differences isn’t just healthier – it makes your relationship more interesting, too.  Differences between romantic partners fosters learning. Maybe you were afraid of raw fish, for example, until your partner taught you to love sushi! Or maybe your partner introduced you to a new genre of music or film.  So, when you encounter a difference, stay curious. Ask your partner questions instead of resisting or condemning it. Look at the differences between you and your partner as an opportunity to expand your horizons! \u003cstrong\u003eBe sure to spend quality time with your partner no matter how busy you are.\u003c/strong\u003e At the beginning of a relationship, you want to spend as much time with your newfound love as possible. During that sweet honeymoon period, it’s easy to find time to focus on your beloved; that’s all you want to do. As you settle into a routine, however, it usually becomes harder to make time for the relationship.  This can be dangerous. Spending quality time with your partner is vital, even when your life starts to get hectic. So keep your relationship on track by learning to separate things that are\u003cem\u003eurgent\u003c/em\u003e from things that are merely \u003cem\u003eimportant\u003c/em\u003e.  Urgent things demand your immediate attention. They often come with deadlines or liability issues attached. If your heater stops working mid-winter, for example, getting it fixed would be urgent, as would completing your tax returns if the deadline is tomorrow.  Important things, on the other hand, are those that impact your core values in life. Spending quality time with your partner is important because it’s crucial to maintaining a loving relationship. Important things aren’t always urgent, however, which makes them easier to brush aside. Quality time with your partner isn’t urgent – but your relationship cannot thrive without it.  So how do you know when you’re spending quality time? A good indicator is that you’re not thinking about other things like work. You’re actively listening when your partner tells you something. You’re giving your full attention.  Quality time makes you feel better and brings you and your partner closer together. So make time for it. If you’re very busy, schedule time for your partner in advance. You’re much more likely to remember a dinner or weekend getaway once it’s on your calendar. \u003cstrong\u003eBoost your relationship by boosting your love chemicals.\u003c/strong\u003e There’s a reason new relationships are so much fun. Indeed, in those early stages of romance, your body produces the same chemicals that addiction triggers. Intense feelings of attraction, butterflies in your stomach, light-headedness, a loss of appetite – all are responses to certain chemicals your body releases when you’re in love.  One of those love chemicals is \u003cem\u003edopamine\u003c/em\u003e, a hormone that creates feelings of pleasure. Your\u003cem\u003eserotonin\u003c/em\u003e levels, on the other hand, drop when you’re in love, and since serotonin helps you stay calm, a decrease results in feelings of nervousness and excitement. Your brain also releases \u003cem\u003ephenylethylamine\u003c/em\u003e, or PEA – otherwise known as the “love” molecule.  The power of these chemicals lessens over time, however, which is part of the reason attraction fades, too. Fortunately, it’s possible to influence your own biochemistry – and thus improve your relationship!  It may be impossible to dose your morning coffee with PEA and dopamine, but it is possible to increase your love hormones and get that feeling of excitement back.  You can pump up your dopamine, for instance, by eating more protein-rich foods, such as meat and fish. Foods high in the amino acid \u003cem\u003etyrosine\u003c/em\u003e – such as almonds, avocados and bananas – also give your dopamine (and mood) a boost.  Sunlight increases your dopamine, too, so be sure to get as much of it as you can.  Any activity that makes your heart race also causes your body to release dopamine. So why not try some new, high-intensity activities with your partner, like skydiving, rock climbing or poker?  Afterward, bring up your PEA levels by eating chocolate, watching romance films or reading a romantic book. Anything that makes your heart flutter will raise your PEA. \u003cstrong\u003eHaving sex is a healthy and important part of your relationship.\u003c/strong\u003e When newly in a relationship, most partners can’t keep their hands off each other. The beginning is usually the most physically exciting time. As time goes by, however, that sexual excitement tends to fade. So, let’s go over some tips for keeping your sex life fun and interesting.  Sex isn’t merely a fun and pleasurable activity. It’s actually beneficial for both partners individually, \u003cem\u003eand\u003c/em\u003e it’s an important part of maintaining any relationship.  When you have sex regularly, your body produces chemicals that strengthen you against both physical and emotional pain, making you and your partner more resistant to any bumps along the road.  Studies have also shown that sex helps reduce depression and anxiety. It even boosts your immune system, so the sexually active are less likely to get sick, too.  Sex is also good for your lean body tissue. It tightens up the skin, making you look and feel healthy and youthful.  And of course, sex increases your bond with your partner. When you have sex, your body releases \u003cem\u003eoxytocin\u003c/em\u003e, the chemical that makes you feel deeply connected to someone. Having regular sex also strengthens monogamous relationships. Especially if you’re a man, having sex causes your body to release \u003cem\u003evasopressin\u003c/em\u003e, a chemical that encourages faithfulness.  If your sex life begins to slump, the first thing you need to do is discuss it with your partner in a safe, nonjudgmental way. The problem can’t be fixed without open and compassionate communication.  Make sure your comments aren’t hurtful and don’t give the impression that your partner isn’t good enough for you. Instead, focus on positivity and improvement. Say things like, “I have some ideas we should try out” or “I think our sex life could be even better!” \u003cstrong\u003eUse active listening to communicate effectively.\u003c/strong\u003e Everybody makes communication mistakes sometimes – it’s perfectly normal, an inevitable part of human interaction. However, if these mistakes go unrecognized and unaddressed, they can become a barrier to a relationship’s success.  As with all problems, these communication mistakes can’t be rectified until they’re identified. So, let’s go over a few of the most common stumbling blocks couples encounter when trying to communicate.  First off, if your partner shares a personal problem, don’t try to solve it right away. Instead, take the time to truly listen. If you try to solve the problem before you get the full story, it may seem like you’re just trying to get rid of it, like you don’t really care.  Competition is another common stumbling block. For instance, when your partner starts talking about a problem, you may feel tempted to share about the time you were in a similar or worse situation. Check that temptation! Sharing your own personal story doesn’t necessarily foster effective communication. Effective communication is based on \u003cem\u003elistening.\u003c/em\u003e  Also, beware of giving your partner the \u003cem\u003esilent treatment.\u003c/em\u003e The silent treatment simply means that you stay quiet. You may act like you’re listening but in fact, you’re just waiting for your partner to realize you don’t want to talk so that the conversation ends.  All this goes to show that good communication is based on \u003cem\u003eactive listening\u003c/em\u003e. Active listening is about giving 100 percent of your attention to the person who’s talking. It’s about trying as hard as you can to truly connect and understand.  Becoming a better listener is an acquired skill. For starters, make sure your body language shows that you’re engaged with the speaker. Nod and give an “mhmm” when you hear an important point. When your partner makes a \u003cem\u003every\u003c/em\u003e important point, it’s a good idea to clarify and summarize it.  So, if your partner says they need more emotional support, you might respond with, “You need more support right now because you’re going through a rough week at work, right?” Comments like that illustrate that you’re engaged with what your partner is saying. \u003cstrong\u003eWhen you have to disagree, timing and approach are critical.\u003c/strong\u003e There’s no such thing as a relationship that’s free of disagreements. As we’ve seen before, all couples have their differences, and maintaining a good relationship is about \u003cem\u003emanaging\u003c/em\u003e those differences. So, let’s go over some tips for making your disagreements as healthy and productive as possible.  The first thing you need to consider is timing. Bad timing can make a small problem explode into a big one. You probably don’t want to discuss your intimacy problems on the bus, for instance. Your partner might get off before you’ve reached your stop!  Prior to initiating a difficult conversation, stop and consider whether there are any external factors that might have a negative effect on it. If work, hormones, alcohol or a tight schedule are stressing out you or your partner, it’s probably not the best time to talk about your relationship.  And when you do find a good time and place to have your disagreement, you need to determine the best way to approach your partner. Remember that your partner might not be the first person you should talk to. Why not go over things beforehand with a close and trustworthy friend? A friend might help you process your thoughts and emotions in ways that you can’t on your own.  Ask yourself if \u003cem\u003eyou\u003c/em\u003e are ready, too. Are you prepared to actively listen to your partner’s thoughts? Are you willing to change your behavior if necessary? It’s not always easy to put yourself in your partner’s shoes.  Finally, keep in mind that the way you initiate a tough conversation has an impact on how it plays out. Don’t make the mistake of starting with a side topic and hoping things will end up where you want. That can come off as manipulative and put your partner on the defensive. \u003cstrong\u003eIt takes time and support to overcome an affair, and you need to identify its underlying causes.\u003c/strong\u003e Learning about a partner’s affair can be a traumatizing experience. Unfortunately, a lot of relationships don’t survive it.  Coping with an affair is hardest when the news first arrives. Both partners need time and support to process their thoughts and the situation. So, when you first learn about an affair, go to your closest friends or relatives – people who can help you get through the first and stormiest phase.  Don’t talk to your partner until you’ve calmed down a bit. The first few days will probably be an emotional rollercoaster, an ill-advised time to have an in-depth discussion.  In fact, it’s a good idea to spend those first few days apart if you can. That way, you’ll avoid channeling all your anger at your partner, and will be less likely to say things that you might later regret.  An affair isn’t merely a sexual indiscretion; it’s an indication that something in your relationship isn’t right. So, don’t simply assume that your partner is totally to blame. Instead, look for the underlying problem that caused the affair in the first place.  You and your partner are both responsible for maintaining your relationship, which means you’re both accountable when a problem arises. Blaming your partner and trying to forget the affair doesn’t do anything to prevent it from happening again.  If you discover that your partner has had an affair, consider whether you might have been neglectful in some way. Think back on your own past, too. Have you ever had an affair? Can you remember how you felt at the time?  On the other hand, if you’re the one having an affair, ask yourself why you’re unsatisfied with the way your relationship is. Maybe you need more excitement in life. Maybe you can’t discuss certain topics with your partner.  What’s crucial is that you get to the root of the affair. Don’t just brush it under the rug. \u003cstrong\u003eFinal summary\u003c/strong\u003e The key message in this book:  \u003cstrong\u003eNo relationship is perfect. All partners have their differences, no matter how compatible they are. Maintaining a good relationship is about staying intimate, communicating effectively and managing differences in a positive way. Stay open to your partner’s thoughts and feelings, be adaptable and don’t run away from problems – even if those problems manifest as an affair. A relationship is a lot of hard work, but, in the end, it’s worth it.\u003c/strong\u003e  Actionable advice:  \u003cstrong\u003eTouch each other more!\u003c/strong\u003e  When you touch another person, your body releases oxytocin. The more you touch your partner, the closer your bond, so don’t skimp on the cuddling and hugging, or on the sex!  \u003cstrong\u003eGot feedback?\u003c/strong\u003e  We’d sure love to hear what you think about our content! Just drop an email \u003ca href=\"mailto:toremember@blinkist.com\"\u003etoremember@blinkist.com\u003c/a\u003e with the title of this book as the subject line and share your thoughts!  \u003cstrong\u003eSuggested\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003efurther\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ereading:\u003c/strong\u003e \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eBecoming Attached\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e \u003cstrong\u003eby Robert Karen\u003c/strong\u003e  This book is about the importance of children’s first relationships, especially with their primary caregiver, typically the mother. It offers insights into the ways that attachment can positively or negatively affect children’s development, and offers a great deal of scientific research on important findings concerning attachment.\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cem\u003eBí quyết gìn giữ hạnh phúc\u003c/em\u003e  (2010) cung cấp các kỹ thuật đơn giản cho các cặp vợ chồng – những người đang hy vọng tăng sự thân mật, làm sắc nét hơn giao tiếp của họ và vượt qua những thách thức một cách hiệu quả, lành mạnh. Nó cung cấp lời khuyên cho cả các cặp vợ chồng mới cưới muốn bắt đầu những bước chân đầu tiên cũng như các cặp vợ chồng cưới nhau đã lâu và đang hy vọng mọi chuyện trở lại tốt đẹp như xưa.  Những ai nên đọc cuốn sách này?  – Đôi vợ chồng đi qua một miếng vá thô  – Các đối tác hy vọng cải thiện giao tiếp  – Bất cứ ai nghĩ về việc gia nhập một mối quan hệ  Paula Hall là một nhà văn và nhà tâm lý trị liệu chuyên giúp đỡ các cặp vợ chồng vượt qua các vấn đề tình dục và lãng mạn. Bà cũng là người sáng lập Viện Đào tạo Nghiện ma túy và Trưởng Khôi phục cho Dự án Trinh thám Nắng.\u003cstrong\u003eCuốn sách có gì cho tôi? Những công cụ để nâng cấp bất kì mối quan hệ nào.\u003c/strong\u003e Hầu hết chúng ta có nhiều mối quan hệ khác nhau. Có lẽ ai đó trong cuộc đời của bạn làm cho trái tim bạn đập nhanh hơn, và có lẽ có vài người khác làm bạn muốn hét lên và hất cứt vào mặt họ.  Mối quan hệ có mặt khắp mọi nơi và đa dạng. Bạn có họ với gia đình và bạn bè của bạn, với vợ / chồng, ông chủ và đồng nghiệp của bạn: danh sách đi về. Thật không may – có thể thừa nhận nó – những mối quan hệ này không phải lúc nào cũng nở và khỏe mạnh như người ta có thể muốn họ.  Vậy làm thế nào để bạn biến những người không khỏe mạnh xung quanh? Đây là những gì những chớp mắt được tất cả về. Chúng tạo thành một hướng dẫn thiết thực để cải thiện mối quan hệ của bạn, cung cấp cho bạn nhiều mẹo và thủ thuật có giá trị.  Trong những nháy mắt này, bạn sẽ khám phá  sushi có thể làm gì cho mối quan hệ của bạn;  nếu mối quan hệ của bạn có ba điểm mạnh quan trọng nhất; và  tại sao việc thay thế các nồi hơi bị hỏng vào mùa đông không nên phá vỡ mối quan hệ của bạn.  \u003cstrong\u003eMột mối quan hệ mạnh mẽ dựa trên khả năng tương thích, sự thân mật và sự ổn định hàng ngày.\u003c/strong\u003e  Mọi mối quan hệ đều có những thăng trầm. Khi bạn chạm vào một miếng vá thô, thật dễ dàng quên đi những điều tích cực và sống dựa vào tiêu cực. Nếu bạn muốn cải thiện mối quan hệ của mình, tuy nhiên, bạn phải xây dựng trên thế mạnh của mình.  Tất cả các mối quan hệ vững chắc đều có ba điểm mạnh: tính tương thích, thân mật và sự ổn định hàng ngày.  Sức mạnh cốt lõi đầu tiên, tính tương thích, là nền tảng của mối quan hệ của bạn. Đó là mức độ mà bạn và đối tác thực sự phù hợp với nhau. Bạn có cùng quan điểm với cuộc sống? Bạn có chia sẻ niềm đam mê hoặc sở thích giống nhau không?  Mọi người thay đổi khi họ lớn lên, và tính tương thích thay đổi theo. Tuy nhiên, các nguyên tắc cốt lõi và mục tiêu cuộc sống của bạn – mong muốn có con, ví dụ như, hoặc niềm tin vào một vợ một chồng – thường không thay đổi nhiều theo thời gian, và đó là những mục tiêu và nguyên tắc thực sự tạo thành nền tảng cho sự tương thích.  Điểm mạnh thứ hai là sự thân mật: bạn và bạn đời thực sự là bạn thân thiết. Sự thân mật không chỉ xuất hiện từ hư không; đó là một sản phẩm của thời gian và sự hiểu biết lẫn nhau sâu sắc.  Có ba loại khác nhau của sự thân mật. Cảm xúc gần gũi về tình cảm là về cách bạn cởi mở chia sẻ cảm xúc của mình. Trí thân mật về trí tuệ là về cách bạn hiểu rõ quá trình suy nghĩ của nhau. Và sự gần gũi thân thể là về cách bạn kết nối về thể chất, thông qua liên lạc hoặc tình dục.  Mỗi loại thân mật là quan trọng, nhưng có vẻ như một cặp vợ chồng sẽ cảm thấy hoàn toàn kín đáo trong mỗi lĩnh vực. Xác định lĩnh vực cần thiết của sự thân mật là bước đầu tiên để cải thiện nó.  Sức mạnh cốt lõi cuối cùng, sự ổn định hàng ngày, mối quan hệ của bạn như thế nào diễn ra trên một mức độ hàng ngày. Tính ổn định là vô cùng quý giá; thực sự, một mối quan hệ không bền vững mà không có nó.  Mối quan hệ của bạn đơn giản không thể tồn tại nếu nó bị căng thẳng hàng ngày, dù bạn thân thiết hay thân mật như thế nào. Khi nói đến sự lãng mạn, sự hòa hợp trong cuộc sống hàng ngày của bạn là điều tối k absolutely để thành công lâu dài.  \u003cstrong\u003eCải thiện mối quan hệ của bạn thường đòi hỏi phải nâng cao lòng tự trọng của bạn.\u003c/strong\u003e  Làm sao người khác có thể yêu bạn nếu bạn thậm chí không yêu bản thân bạn? Lòng tự trọng của bạn không chỉ là của bạn: nó có một tác động lớn đến cả mối quan hệ của bạn và đối tác của bạn.  Các vấn đề liên quan thường là kết quả của lòng tự trọng thấp. Mọi người đều cảm thấy có màu xanh hoặc không an toàn theo thời gian, nhưng cảm giác đó có thể biến thành một sự lo lắng sâu sắc nếu nó vẫn tồn tại lâu dài. Và điều này có thể dẫn đến sự hoang tưởng: bạn có thể bắt đầu nghĩ rằng không có lý do để người yêu của bạn yêu bạn. Những suy nghĩ như vậy có thể biểu hiện như sự ganh ty, ví dụ, hoặc là sự phụ thuộc abject.  Lòng tự trọng thấp sẽ ăn đi trong mối quan hệ của bạn. Và không ai có thể khắc phục vấn đề lòng tự trọng của bạn nhưng bạn.  Nhưng sự tự tin thấp đến từ đâu? Có thể dự đoán được, nó thường bắt nguồn từ quá khứ của bạn. Bạn có thể có những vấn đề về lòng tự trọng nếu bạn lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt, nếu bạn bị lừa dối hoặc nếu bạn đang phải vật lộn với vấn đề sức khoẻ hoặc tài chính. Nhưng hãy nhớ: ngay cả khi lòng tự trọng của bạn đã bị tổn hại bởi những kinh nghiệm trong quá khứ, bạn vẫn phải chịu trách nhiệm về cách bạn nghĩ về mình ngày hôm nay.  Vì vậy, đây là một số mẹo để nâng cao lòng tự trọng của bạn vào lần sau khi bạn cảm thấy thất vọng.  Trước hết, cố gắng để lại quá khứ trong quá khứ. Tất nhiên, điều đó dễ nói hơn là làm, đặc biệt nếu có rất nhiều bất ổn trong gia đình bạn hoặc các mối quan hệ trước đó. Hãy nhớ rằng tiêu cực không phải xác định bạn là ai. Trong thực tế, để cho đi của nó là một trong những điều tốt nhất bạn có thể làm cho chính mình.  Việc overgeneralizations tiêu cực có thể là một nguyên nhân khác cho lòng tự trọng thấp của bạn. Ví dụ như nếu bạn có một ông chủ đặt bạn xuống rất nhiều, bạn có thể bắt đầu cảm thấy như tất cả các ông chủ sẽ nhìn xuống màn trình diễn của bạn. Hơn nữa, nhắc nhở bản thân rằng đó không phải là lỗi của bạn khi mọi thứ sai. Nếu có lỗi nào đó của bạn, hãy nhớ rằng những sai lầm của bạn không phải xác định bạn.  \u003cstrong\u003eChấp nhận sự khác biệt giữa bạn và người phối ngẫu, và cố gắng phát triển với họ\u003c/strong\u003e.  Không có hai người giống hệt nhau. Ngay cả những cặp sinh đôi giống nhau có DNA khác nhau. Vì vậy, tự nhiên, bạn và đối tác của bạn sẽ có sự khác biệt của bạn, quá! Chấp nhận thực tế đó là một phần quan trọng trong việc duy trì một mối quan hệ lành mạnh.  Có một số sự khác biệt về nhân cách phổ biến mà các cặp vợ chồng có xu hướng đối mặt.  Trước tiên, có sự khác biệt hành vi. Bạn đời của bạn cư xử khác với bạn, có thể là khi rửa chén, mua sắm, nấu nướng hoặc tranh cãi. Điều này hoàn toàn tự nhiên. Tuy nhiên, chúng ta thường không chấp nhận nó. Bạn có thể nhớ lại tình huống mà bạn đã cố gắng áp đặt các mẫu hành vi của riêng bạn lên đối tác của bạn? Có lẽ.  Sự khác biệt về cảm xúc cũng có thể gây rắc rối. Đối tác của bạn sẽ không phải luôn luôn thể hiện hạnh phúc, buồn bã hoặc tức giận như bạn – vì vậy đừng mong đợi sẽ luôn thấy đối tác của bạn phản ứng như bạn mong muốn.  Cuối cùng, bạn và bạn đời của bạn có sự khác biệt về vị giác. Có thể bạn có sở thích khác nhau khi nói đến những thứ như thực phẩm hoặc giải trí, và những sở thích khác nhau này cũng có thể mở rộng đến các lĩnh vực khác của cuộc sống, chẳng hạn như các loại người bạn quen hoặc các hình thức tình dục bạn thích.  Mục tiêu để thích ứng và sống với những khác biệt này hơn là cố gắng để loại bỏ chúng. Trong thực tế, điều tốt nhất bạn có thể làm với sự khác biệt của bạn là nắm lấy họ!  Nếu bạn cố gắng để thay đổi đối tác của bạn để được nhiều hơn như bạn, bạn sẽ kết thúc đánh một bức tường. Chấp nhận sự khác biệt của đối tác không chỉ là khỏe mạnh – nó làm cho mối quan hệ của bạn thú vị hơn, quá.  Sự khác nhau giữa các đối tác lãng mạn thúc đẩy học tập. Có thể bạn đã sợ cá sống, ví dụ, cho đến khi bạn tình của bạn dạy bạn yêu sushi! Hoặc có thể đối tác của bạn đã giới thiệu cho bạn một thể loại âm nhạc hoặc phim mới.  Vì vậy, khi bạn gặp phải sự khác biệt, hãy tò mò. Hãy hỏi những câu hỏi của đối tác thay vì chống lại hoặc lên án nó. Hãy nhìn vào sự khác biệt giữa bạn và người bạn đời của bạn như một cơ hội để mở rộng tầm nhìn của bạn!  \u003cstrong\u003eHãy đảm bảo dành thời gian có chất lượng với bạn đời dù bạn bận rộn đến đâu\u003c/strong\u003e.  Khi bắt đầu mối quan hệ, bạn muốn dành nhiều thời gian cho tình yêu mới của mình càng tốt. Trong giai đoạn tuần trăng mật ngọt ngào, thật dễ dàng tìm thấy thời gian để tập trung vào người yêu của bạn; đó là tất cả những gì bạn muốn làm. Tuy nhiên, khi bạn giải quyết thành thói quen, thường thì khó có thời gian hơn cho mối quan hệ này.  Điều này có thể nguy hiểm. Chi tiêu chất lượng thời gian với người phối ngẫu là quan trọng, ngay cả khi cuộc sống của bạn bắt đầu trở nên bận rộn. Vì vậy, giữ mối quan hệ của bạn trên đường đua bằng cách học cách phân biệt những thứ có sức lôi cuốn từ những thứ chỉ quan trọng.  Những điều cấp bách đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức của bạn. Họ thường đi kèm với thời hạn hoặc các vấn đề trách nhiệm gắn liền. Nếu lò sưởi của bạn ngừng hoạt động vào giữa mùa đông, ví dụ, việc sửa chữa sẽ là khẩn cấp, cũng như hoàn thành việc khai thuế của bạn nếu thời hạn là ngày mai.  Mặt khác, những điều quan trọng là những cái ảnh hưởng đến những giá trị cốt lõi của bạn trong cuộc sống. Dành thời gian chất lượng với người phối ngẫu là quan trọng vì điều quan trọng là phải duy trì mối quan hệ yêu thương. Tuy nhiên, những điều quan trọng không phải lúc nào cũng cấp bách, khiến chúng dễ dàng chải sang một bên. Thời gian chất lượng với người phối ngẫu của bạn không khẩn cấp – nhưng mối quan hệ của bạn không thể phát triển nếu không có nó.  Vậy làm thế nào để bạn biết khi bạn dành thời gian chất lượng? Một chỉ số tốt là bạn không nghĩ đến những thứ khác như làm việc. Bạn đang tích cực lắng nghe khi đối tác của bạn cho bạn biết điều gì đó. Bạn đang quan tâm đầy đủ.  Thời gian chất lượng làm cho bạn cảm thấy tốt hơn và mang lại cho bạn và đối tác của bạn gần nhau hơn. Vì vậy, dành thời gian cho nó. Nếu bạn đang rất bận rộn, hãy lập kế hoạch thời gian cho đối tác của bạn trước. Bạn có nhiều khả năng nhớ một bữa ăn tối hoặc nghỉ ngơi cuối tuần khi nó vào lịch của bạn.  \u003cstrong\u003eTăng cường mối quan hệ của bạn bằng cách thúc đẩy hóa chất tình yêu của bạn\u003c/strong\u003e.  Có một lý do mà các mối quan hệ mới rất thú vị. Thật vậy, trong giai đoạn đầu của sự lãng mạn, cơ thể bạn sản xuất cùng một chất mà các chất gây nghiện gây ra. Cảm giác thu hút mạnh mẽ, bướm trong dạ dày của bạn, nhức đầu, mất ăn – tất cả đều là phản ứng đối với một số hóa chất mà cơ thể bạn phát hành khi bạn yêu.  Một trong những chất đó là dopamine, một hoocmon tạo cảm giác khoái cảm. Mức Yourserotonin, mặt khác, giảm khi bạn đang yêu, và vì serotonin giúp bạn giữ bình tĩnh, kết quả giảm xuống trong cảm giác bồn chồn và hưng phấn. Não của bạn cũng phát hành phenylethylamine, hoặc PEA – còn được gọi là phân tử “tình yêu”.  Sức mạnh của các hóa chất này giảm theo thời gian, tuy nhiên, đó là một phần của lý do thu hút mờ dần, quá. May mắn thay, nó có thể ảnh hưởng đến sinh hóa của bạn – và do đó cải thiện mối quan hệ của bạn!  Không thể uống cà phê buổi sáng của bạn với PEA và dopamine, nhưng có thể tăng kích thích tố tình yêu của bạn và cảm giác hồi hộp trở lại.  Bạn có thể bơm dopamine của bạn, ví dụ, bằng cách ăn nhiều thực phẩm giàu chất đạm, chẳng hạn như thịt và cá. Thực phẩm giàu tyrosine amino axit – chẳng hạn như hạnh nhân, bơ và chuối – cũng giúp tăng cường dopamine (và tâm trạng) của bạn.  Ánh sáng mặt trời làm tăng dopamine của bạn, quá, do đó, hãy chắc chắn để có được như nhiều của nó như bạn có thể.  Bất kỳ hoạt động nào làm cho cuộc chạy đua tim của bạn cũng làm cơ thể bạn giải phóng dopamine. Vậy tại sao không thử một số hoạt động mới, cường độ cao với đối tác của bạn, như nhảy dù, leo núi hay xi phe?  Sau đó, nâng cao mức PEA của bạn bằng cách ăn sô cô la, xem bộ phim lãng mạn hoặc đọc cuốn sách lãng mạn. Bất cứ điều gì làm cho trái tim bạn rung động sẽ làm tăng PEA của bạn.  \u003cstrong\u003eQuan hệ tình dục là một phần lành mạnh và quan trọng trong mối quan hệ của bạn.\u003c/strong\u003e  Khi vừa mới trong mối quan hệ, hầu hết các đối tác không thể giữ tay nhau. Sự khởi đầu thường là thời gian thú vị nhất. Tuy nhiên, theo thời gian, sự phấn khích tình dục có xu hướng biến mất. Vì vậy, chúng ta hãy đi qua một số lời khuyên để giữ cho cuộc sống tình dục của bạn vui vẻ và thú vị.  Sex không chỉ đơn thuần là một hoạt động thú vị và thú vị. Nó thực sự có lợi cho cả hai đối tác riêng lẻ, và đó là một phần quan trọng trong việc duy trì mối quan hệ.  Khi bạn quan hệ tình dục thường xuyên, cơ thể bạn sẽ sản sinh ra các chất hoá học giúp bạn chống lại cả đau đớn về thể xác và tinh thần, khiến bạn và đối tác của bạn chống lại bất kỳ vết bẩn nào trên đường.  Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng tình dục giúp làm giảm trầm cảm và lo lắng. Nó thậm chí còn tăng cường hệ thống miễn dịch của bạn, do đó, các hoạt động tình dục ít có khả năng bị bệnh, quá.  Sex cũng tốt cho mô cơ thể của bạn. Nó làm căng da lên, làm cho bạn trông và cảm thấy khỏe mạnh và trẻ trung.  Và tất nhiên, tình dục làm tăng mối quan hệ của bạn với bạn đời. Khi bạn quan hệ tình dục, cơ thể bạn giải phóng oxytocin, hóa chất làm cho bạn cảm thấy liên kết sâu sắc với ai đó. Có quan hệ tình dục thường xuyên cũng tăng cường mối quan hệ một vợ một chồng. Đặc biệt nếu bạn là một người đàn ông, việc quan hệ tình dục khiến cơ thể bạn giải phóng vasopressin, một chất kích thích sự trung thành.  Nếu cuộc sống tình dục của bạn bắt đầu suy thoái, điều đầu tiên bạn cần làm là thảo luận với người bạn đời của bạn một cách an toàn, không phán xét. Vấn đề không thể được khắc phục nếu không có giao tiếp cởi mở và từ bi.  Đảm bảo ý kiến ​​của bạn không gây tổn thương và không gây ấn tượng rằng bạn tình của bạn không đủ tốt cho bạn. Thay vào đó, tập trung vào sự tích cực và cải tiến. Nói những điều như, “Tôi có một số ý tưởng chúng ta nên thử” hoặc “Tôi nghĩ rằng cuộc sống tình dục của chúng tôi có thể thậm chí còn tốt hơn!”  \u003cstrong\u003eSử dụng nghe chủ động để giao tiếp hiệu quả.\u003c/strong\u003e  Mọi người thường mắc phải những sai lầm trong truyền thông – đó là một điều hoàn toàn bình thường, một phần không thể tránh khỏi của sự tương tác giữa con người. Tuy nhiên, nếu những sai lầm này không được nhận ra và không được giải quyết, chúng có thể trở thành rào cản cho sự thành công của một mối quan hệ.  Cũng như tất cả các vấn đề, những lỗi truyền thông này không thể được sửa chữa cho đến khi chúng được xác định. Vì vậy, chúng ta hãy đi qua một vài trong số các khối phổ biến nhất stumbling cặp gặp phải khi cố gắng để giao tiếp.  Trước hết, nếu bạn tình chia sẻ vấn đề cá nhân, đừng cố giải quyết ngay. Thay vào đó, dành thời gian để thực sự lắng nghe. Nếu bạn cố gắng giải quyết vấn đề trước khi bạn có được câu chuyện đầy đủ, có vẻ như bạn đang cố gắng để thoát khỏi nó, như bạn không thực sự quan tâm.  Cạnh tranh là một trở ngại phổ biến khác. Ví dụ, khi bạn tình của bạn bắt đầu nói về một vấn đề, bạn có thể cảm thấy bị cám dỗ chia sẻ về thời gian bạn đang ở trong tình huống tương tự hoặc tồi tệ hơn. Kiểm tra sự cám dỗ đó! Chia sẻ câu chuyện cá nhân của bạn không nhất thiết thúc đẩy truyền thông hiệu quả. Giao tiếp hiệu quả dựa trên nghe.  Ngoài ra, hãy cẩn thận với việc trao cho đối tác của bạn cách điều trị im lặng. Việc điều trị im lặng chỉ đơn giản có nghĩa là bạn giữ im lặng. Bạn có thể hành động giống như bạn đang nghe, nhưng trên thực tế, bạn chỉ cần chờ đợi đối tác nhận ra rằng bạn không muốn nói chuyện để cuộc trò chuyện kết thúc.  Tất cả điều này cho thấy rằng giao tiếp tốt dựa trên nghe tích cực. Nghe chủ động là dành 100 phần trăm sự chú ý của bạn cho người đang nói chuyện. Đó là về cố gắng hết sức để có thể thực sự kết nối và hiểu được.  Trở thành một người biết lắng nghe tốt hơn là một kỹ năng có được. Đối với những người mới bắt đầu, hãy đảm bảo rằng ngôn ngữ cơ thể của bạn cho thấy bạn đang gắn bó với loa. Nod và đưa ra một “mhmm” khi bạn nghe thấy một điểm quan trọng. Khi đối tác của bạn đưa ra một điểm rất quan trọng, bạn nên làm rõ và tóm tắt nó.  Vì vậy, nếu bạn đời của bạn nói họ cần sự hỗ trợ tinh thần hơn, bạn có thể phản hồi lại với: “Bạn cần được hỗ trợ nhiều hơn ngay bây giờ bởi vì bạn đang trải qua một tuần khó khăn trong công việc, phải không?” Những nhận xét như vậy minh hoạ rằng bạn đang đính hôn với những gì bạn đời của bạn đang nói. \u003cstrong\u003eKhi bạn phải không đồng ý, thời gian và cách tiếp cận là rất quan trọng.\u003c/strong\u003e Không có những thứ như là một mối quan hệ không có bất đồng. Như chúng ta đã thấy trước đây, tất cả các cặp vợ chồng đều có sự khác biệt và duy trì mối quan hệ tốt đẹp là quản lý những khác biệt đó. Vì vậy, hãy cùng tìm hiểu một số mẹo để làm cho những bất đồng của bạn lành mạnh và hiệu quả nhất có thể.  Điều đầu tiên bạn cần phải cân nhắc là thời gian. Thời điểm xấu có thể làm cho một vấn đề nhỏ phát nổ thành một lớn. Ví dụ, bạn có thể không muốn thảo luận về các vấn đề thân mật của bạn trên xe buýt. Bạn đời của bạn có thể phải rời đi trước khi bạn dừng lại!  Trước khi bắt đầu một cuộc trò chuyện khó khăn, dừng lại và xem xét liệu có bất kỳ yếu tố bên ngoài có thể có một tác động tiêu cực đến nó. Nếu công việc, hoóc môn, rượu hoặc lịch làm việc căng thẳng đang nhấn mạnh bạn hoặc bạn đời của bạn, đây có thể là thời điểm tốt nhất để nói về mối quan hệ của bạn.  Và khi bạn tìm thấy thời gian và địa điểm thích hợp để có sự bất đồng, bạn cần phải xác định cách tốt nhất để tiếp cận đối tác. Hãy nhớ rằng đối tác của bạn có thể không phải là người đầu tiên bạn nên nói chuyện. Tại sao không đi qua mọi thứ trước với một người bạn thân thiết và đáng tin cậy? Một người bạn có thể giúp bạn xử lý những suy nghĩ và cảm xúc của bạn bằng những cách mà bạn không thể tự làm được.  Hãy tự hỏi nếu bạn đã sẵn sàng, quá. Bạn đã sẵn sàng để tích cực lắng nghe những suy nghĩ của bạn đời? Bạn có muốn thay đổi hành vi của mình nếu cần? Không phải lúc nào cũng dễ dàng đặt mình vào đôi giày của đối tác.  Cuối cùng, hãy nhớ rằng cách bạn bắt đầu một cuộc trò chuyện khó khăn có tác động đến cách nó phát ra. Đừng mắc lỗi khi bắt đầu với một chủ đề phụ và hy vọng mọi thứ sẽ kết thúc ở nơi bạn muốn. Điều đó có thể xảy ra như lôi cuốn và đặt đối tác vào phòng thủ. \u003cstrong\u003ePhải mất thời gian và hỗ trợ để vượt qua một vụ, và bạn cần phải xác định nguyên nhân cơ bản của nó.\u003c/strong\u003e Học về mối tình của bạn đời có thể là một trải nghiệm chấn thương. Thật không may, rất nhiều mối quan hệ không tồn tại.  Đối phó với một vụ việc là khó nhất khi tin tức lần đầu tiên đến. Cả hai đối tác cần thời gian và hỗ trợ để xử lý suy nghĩ và tình hình của họ. Vì vậy, khi bạn lần đầu tiên tìm hiểu về một chuyện tình, hãy đến những người bạn thân nhất hoặc người thân – những người có thể giúp bạn vượt qua giai đoạn đầu và bão nhất.  Đừng nói chuyện với bạn đời của bạn cho đến khi bạn đã bình tĩnh lại một chút. Vài ngày đầu có thể là một chiếc rollercoaster cảm xúc, một thời gian thiếu tư duy để có một cuộc thảo luận chuyên sâu.  Thực tế, bạn nên dành vài ngày đầu tiên nếu bạn có thể. Bằng cách đó, bạn sẽ tránh kênh cơn giận của bạn tại đối tác của bạn, và sẽ ít có khả năng nói những điều mà bạn có thể sau đó hối tiếc.  Mối quan hệ không chỉ đơn thuần là một sự khinh thường tình dục; đó là một dấu hiệu cho thấy một cái gì đó trong mối quan hệ của bạn là không đúng. Vì vậy, không đơn giản giả định rằng đối tác của bạn là hoàn toàn để đổ lỗi. Thay vào đó, tìm kiếm các vấn đề cơ bản gây ra vụ việc ở nơi đầu tiên.  Bạn và đối tác của bạn đều có trách nhiệm duy trì mối quan hệ của bạn, có nghĩa là bạn phải chịu trách nhiệm về cả hai khi có vấn đề phát sinh. Đổ lỗi đối tác của bạn và cố gắng để quên đi vụ việc không làm bất cứ điều gì để ngăn chặn nó xảy ra một lần nữa.  Nếu bạn phát hiện ra rằng đối tác của bạn đã có một mối tình, hãy cân nhắc xem bạn có thể đã được neglectful trong một số cách. Hãy nghĩ lại quá khứ của chính bạn. Bạn đã bao giờ có một mối tình? Bạn có thể nhớ cảm giác của bạn vào thời điểm đó không?  Mặt khác, nếu bạn là người có quan hệ tình dục, hãy tự hỏi tại sao bạn không hài lòng với cách mối quan hệ của bạn. Có thể bạn cần hứng thú hơn trong cuộc sống. Có thể bạn không thể thảo luận các chủ đề nhất định với người phối ngẫu của mình.  Điều cốt yếu là bạn bắt nguồn gốc của vụ việc. Không chỉ chải nó dưới tấm thảm.  \u003cstrong\u003eTóm tắt cuối cùng\u003c/strong\u003e  Thông điệp chính trong cuốn sách này:  \u003cstrong\u003eKhông có mối quan hệ nào là hoàn hảo. Tất cả các đối tác đều có sự khác biệt, cho dù chúng có tương thích với nhau như thế nào. Duy trì mối quan hệ tốt là giữ được tính thân mật, giao tiếp hiệu quả và quản lý sự khác biệt một cách tích cực. Hãy cởi mở đối với những suy nghĩ và cảm xúc của bạn đời, thích nghi và không tránh khỏi các vấn đề – ngay cả khi những vấn đề này thể hiện như một chuyện tình. Một mối quan hệ là rất nhiều công việc khó khăn, nhưng, cuối cùng, nó có giá trị nó.\u003c/strong\u003e  Lời khuyên hữu ích:  Chạm vào nhau nhiều hơn!  Khi bạn chạm vào người khác, cơ thể bạn sẽ giải phóng oxytocin. Bạn càng liên lạc được đối tác của mình, thì mối quan hệ gần gũi hơn của bạn, do đó đừng vội vã khi âu yếm và ôm ấp, hoặc về tình dục!  Nhận phản hồi?  Chúng tôi chắc chắn sẽ thích nghe những gì bạn nghĩ về nội dung của chúng tôi! Chỉ cần bỏ một email \u003ca href=\"mailto:toremember@blinkist.com\"\u003etoremember@blinkist.com\u003c/a\u003e với tiêu đề của cuốn sách này dưới dạng chủ đề và chia sẻ suy nghĩ của bạn!  Đề nghị đọc thêm: \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eBecoming Attached\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e  bởi Robert Karen  Cuốn sách này nói về tầm quan trọng của mối quan hệ đầu tiên của trẻ, đặc biệt với người chăm sóc chính, điển hình là người mẹ. Nó cung cấp những hiểu biết sâu sắc về những cách gắn kết có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đến sự phát triển của trẻ và cung cấp rất nhiều nghiên cứu khoa học về những phát hiện quan trọng liên quan đến sự gắn bó.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e","title":"Bí quyết gìn giữ hạnh phúc  (2010)"},{"content":"Hồi làm nhà mình mua máy rửa bát, thấm thoát đã được 3 năm, hồi đó mua hộp viên rửa bát, cả muối làm mềm nước nữa đâu như gần 1 triệu. Muối thì vẫn còn, viên rửa thì sau 3 năm mới dùng hết trăm viên. Hôm nọ đúng hôm vừa hết viên rửa thì nhà lại có khách, lên group chung cư hỏi xin, may quá có một chị ở dưới biệt thự cho, chị bảo bốc nhiều nhưng mình lấy có hai viên. Dùng hết rồi. Chưa mua. Hôm nay vợ rửa bát xong vào dí tay lên cổ mình, mình kêu tay lạnh thế, vợ bảo phải mua viên rửa bát gấp thôi. Ok mua thì mua, tìm ra mấy nơi, mua 100 viên thì rẻ hơn nhưng lại dùng 3 năm nữa thì phí quá, thôi cứ mua tạm 40 viên. Đặt hàng online, lúc sau có người gọi xác nhận đơn hàng, rồi có người giao hàng luôn. Quá nhanh quá nguy hiểm. Tối cho bát vào máy rửa, viên rửa lần này có cả chất làm bóng ở giữa viên nên bát đũa có vẻ bóng hơn xưa. Thích ghê. Mùa đông này rửa bát bằng nước lạnh mình cứ có cảm giác không sạch, vì đeo găng tay rửa mà. Rửa bằng máy thấy sạch hơn hẳn. 40 viên giá 310k, mỗi ngày dùng một viên hi vọng qua được mùa đông.\nBình luận (4) Hoa Phù Dung — 2017-11-27 07:54\nViên rửa bát đó có chức năng giống như nước xà bông rửa chén ấy hả anh ?\nEm cũng đang tính làm nhà sẽ mua máy rửa bát 😀\nThaiPH — 2017-11-27 08:32\nĐúng rồi em ạ.\nngaho — 2017-12-18 09:04\nFeedback, nhà tớ mua bạn Electrolux, rửa xong bát đĩa khô nhưng lòng máy vẫn bị ướt. Với lại rửa nồi thì có vẻ sạch tàm tạm thôi không sạch lắm. Nhưng không sao, không phải rửa là mừng rồi, hehe. Tổng thời gian rảnh rang được thêm khoảng 30ph mà thấy sung sướng ghê gớm. Cảm ơn bạn Mều 🙂\nThaiPH — 2017-12-18 11:15\n“bát đĩa khô nhưng lòng máy ướt” là tình trạng chung, nhà tớ cũng thế đấy : ))\nNó chỉ là nước phun áp suất lớn thôi mà, nồi cháy thì chịu, rửa lại tí vẫn dễ hơn rửa cả đống. Chúc mừng máy mới nha 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/11/25/may-rua-bat/","summary":"\u003cp\u003eHồi làm nhà mình mua máy rửa bát, thấm thoát đã được 3 năm, hồi đó mua hộp viên rửa bát, cả muối làm mềm nước nữa đâu như gần 1 triệu. Muối thì vẫn còn, viên rửa thì sau 3 năm mới dùng hết trăm viên. Hôm nọ đúng hôm vừa hết viên rửa thì nhà lại có khách, lên group chung cư hỏi xin, may quá có một chị ở dưới biệt thự cho, chị bảo bốc nhiều nhưng mình lấy có hai viên. Dùng hết rồi. Chưa mua. Hôm nay vợ rửa bát xong vào dí tay lên cổ mình, mình kêu tay lạnh thế, vợ bảo phải mua viên rửa bát gấp thôi. Ok mua thì mua, tìm ra mấy nơi, mua 100 viên thì rẻ hơn nhưng lại dùng 3 năm nữa thì phí quá, thôi cứ mua tạm 40 viên. Đặt hàng online, lúc sau có người gọi xác nhận đơn hàng, rồi có người giao hàng luôn. Quá nhanh quá nguy hiểm. Tối cho bát vào máy rửa, viên rửa lần này có cả chất làm bóng ở giữa viên nên bát đũa có vẻ bóng hơn xưa. Thích ghê. Mùa đông này rửa bát bằng nước lạnh mình cứ có cảm giác không sạch, vì đeo găng tay rửa mà. Rửa bằng máy thấy sạch hơn hẳn. 40 viên giá 310k, mỗi ngày dùng một viên hi vọng qua được mùa đông.\u003c/p\u003e","title":"Máy rửa bát"},{"content":"Hai năm trước, khi còn làm Viettel, khám sức khỏe ở Vinmec, đã có chuẩn đoán về cột sống kiểu: vôi hóa đốt sống cổ dạng nhẹ, thoát hóa cột sống nhẹ, gai đốt sống, gai đôi cột sống… Vẫn đi đá bóng ầm ầm, tập gym kéo xà …\nHôm nọ bê thùng đồ nặng quá, lúc bê mình đã nhớ tới lời bác sĩ dặn rồi, dự là bê xong sẽ đau, nhưng sau khi bôi dầu nóng đêm hôm thứ 6 sáng thứ 7 không ngồi dậy được luôn, cố gắng 15p mới lê được vào nhà tắm, không thể đứng được, với cái vòi sen rồi ngồi ghế tắm ào phát, rồi lại lết vào. Cảm giác rất kinh khủng khi không thể đứng lên nổi. Nằm vật ra giường, uống thuốc giảm đau rồi vợ đưa vào Hồng Ngọc chụp x-quang. Đau khủng khiếp. Khám và chụp và đọc kết quả xong, thì xương khớp cũng không vấn đề gì, kê thuốc uống giảm sưng viêm, rồi sang bên vật lý trị liệu, nằm chiếu đèn hồng ngoại, giác hút … gần 1 tiếng, làm xong thì thấy dễ chịu hẳn, đi thẳng lưng, không đau nữa, nhưng chỉ được 10p thì lại cảm giác đau trở về. Đỡ hơn, vì cơ thể quen với cảm giác đau. Nằm thì dễ chịu hơn nên từ thứ 7 tới thứ 2, mình phải nằm là chủ yếu, ngồi hoặc đứng một lúc là sẽ đau, khi thay đổi tư thế từ ngồi sang đứng hoặc từ đứng sang ngồi là phải rất cẩn thận lựa lựa.\nƯu điểm là không phải làm gì, nhược điểm là muốn làm gì cũng không làm được. Hôm nay thì có thể đi xe máy, ngồi ghế được rồi, nên mới gõ được blog thế này. Đọc thấy có ghi chú là không được ngồi vắt chéo chân, mình thì lại quen ngồi kiểu vắt chéo chân, mấy lần rồi theo thói quen định vắt chân mà lại phải ghìm lại.\nMay là nhà lại có cái đèn hồng ngoại vợ mượn để chiếu cho thông tia sữa, có máy mát xa lưng, có cả cái châm cứu lưng nữa, cũng tiện. Nói chung hồi đi tập gym mình cảm giác khỏe hơn bây giờ, bây giờ ít vận động nên yếu hẳn, cân nặng cũng giảm, còn có 55-56kg. Phải dậy sớm tập thể dục thôi.\nBình luận (1) huypv — 2017-11-23 01:55\nSuy cho cùng thì sức khỏe mới là quan trọng nhất nhỉ. Tao trước còn hít đất (chống đẩy) mỗi ngày, khéo phải đến nửa năm nay cũng chẳng thể dục thể thao gì. À may, chính xác là ngày nào cũng đi bộ vì chỗ gửi xe khá xa =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/11/22/doi-khi-co-ai-do-bi-gay-lung/","summary":"\u003cp\u003eHai năm trước, khi còn làm Viettel, khám sức khỏe ở Vinmec, đã có chuẩn đoán về cột sống kiểu: vôi hóa đốt sống cổ dạng nhẹ, thoát hóa cột sống nhẹ, gai đốt sống, gai đôi cột sống… Vẫn đi đá bóng ầm ầm, tập gym kéo xà …\u003cbr\u003e\nHôm nọ bê thùng đồ nặng quá, lúc bê mình đã nhớ tới lời bác sĩ dặn rồi, dự là bê xong sẽ đau, nhưng sau khi bôi dầu nóng đêm hôm thứ 6 sáng thứ 7 không ngồi dậy được luôn, cố gắng 15p mới lê được vào nhà tắm, không thể đứng được, với cái vòi sen rồi ngồi ghế tắm ào phát, rồi lại lết vào. Cảm giác rất kinh khủng khi không thể đứng lên nổi. Nằm vật ra giường, uống thuốc giảm đau rồi vợ đưa vào Hồng Ngọc chụp x-quang. Đau khủng khiếp. Khám và chụp và đọc kết quả xong, thì xương khớp cũng không vấn đề gì, kê thuốc uống giảm sưng viêm, rồi sang bên vật lý trị liệu, nằm chiếu đèn hồng ngoại, giác hút … gần 1 tiếng, làm xong thì thấy dễ chịu hẳn, đi thẳng lưng, không đau nữa, nhưng chỉ được 10p thì lại cảm giác đau trở về. Đỡ hơn, vì cơ thể quen với cảm giác đau. Nằm thì dễ chịu hơn nên từ thứ 7 tới thứ 2, mình phải nằm là chủ yếu, ngồi hoặc đứng một lúc là sẽ đau, khi thay đổi tư thế từ ngồi sang đứng hoặc từ đứng sang ngồi là phải rất cẩn thận lựa lựa.\u003cbr\u003e\nƯu điểm là không phải làm gì, nhược điểm là muốn làm gì cũng không làm được. Hôm nay thì có thể đi xe máy, ngồi ghế được rồi, nên mới gõ được blog thế này. Đọc thấy có ghi chú là không được ngồi vắt chéo chân, mình thì lại quen ngồi kiểu vắt chéo chân, mấy lần rồi theo thói quen định vắt chân mà lại phải ghìm lại.\u003cbr\u003e\nMay là nhà lại có cái đèn hồng ngoại vợ mượn để chiếu cho thông tia sữa, có máy mát xa lưng, có cả cái châm cứu lưng nữa, cũng tiện. Nói chung hồi đi tập gym mình cảm giác khỏe hơn bây giờ, bây giờ ít vận động nên yếu hẳn, cân nặng cũng giảm, còn có 55-56kg. Phải dậy sớm tập thể dục thôi.\u003c/p\u003e","title":"Đôi khi có ai đó bị gẫy lưng"},{"content":"Mua máy DSLR từ hồi 2010, tới giờ mới biết sự khác biệt của … ảnh RAW\nNói chung là do công nghệ phát triển, hồi xưa mạng chậm, hơi đâu mà upload được cái ảnh to lên mạng? Chỗ đâu mà backup ảnh? Giờ thì flickr cho miễn phí cả TB, google photo các kiểu, mạng thì nhanh veo véo, up cả vài GB trong mấy chục phút. Thế là mới bắt đầu zoom lên và thấy “ôi sao ảnh mình bệt vậy?” – có lẽ do máy lởm chăng? Định đổi máy thì nhận được lời khuyên đáng giá “Thử chụp RAW đi”, ok thì thử. Thật sự là khác biệt, hehe. Ảnh JPEC tầm 3-5MB một ảnh mình đã thấy to to rồi, chụp RAW toàn 20-25MB một ảnh :)) Chụp xong lại còn phải lích kích convert từng cái một sang JPEG. Nhưng thần thánh làm sao, độ chi tiết tuyệt vời, lại còn có hạt hạt y như máy phim. Thích quá.\nẢnh chụp JPEG:\nẢnh chụp RAW rồi convert sang JPEG:\nCòn một lợi ích nữa của chụp RAW là vì rất tốn dung lượng, tốn công convert, nên sẽ không bấm tứa lưa nữa, cân nhắc suy nghĩ nhiều hơn trước khi bấm máy 😀\nBình luận (2) Huyen Nguyen — 2017-10-17 01:42\nko bấm tứa lưa nên chụp có tâm hơn hẳn, phỏng ạ? :))\nTú béo — 2017-10-18 17:14\nTự nhiên tiết kiệm được mấy chục củ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/10/16/su-khac-biet-khi-chup-anh-raw/","summary":"\u003cp\u003eMua máy DSLR từ hồi 2010, tới giờ mới biết sự khác biệt của … \u003ca href=\"https://dohoafx.com/2013/06/khc-nhau-gia-file-raw-jpg-trong-nhip-nh/\"\u003eảnh RAW\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNói chung là do công nghệ phát triển, hồi xưa mạng chậm, hơi đâu mà upload được cái ảnh to lên mạng? Chỗ đâu mà backup ảnh? Giờ thì flickr cho miễn phí cả TB, google photo các kiểu, mạng thì nhanh veo véo, up cả vài GB trong mấy chục phút. Thế là mới bắt đầu zoom lên và thấy “ôi sao ảnh mình bệt vậy?” – có lẽ do máy lởm chăng? Định đổi máy thì nhận được lời khuyên đáng giá “Thử chụp RAW đi”, ok thì thử. Thật sự là khác biệt, hehe. Ảnh JPEC tầm 3-5MB một ảnh mình đã thấy to to rồi, chụp RAW toàn 20-25MB một ảnh :)) Chụp xong lại còn phải lích kích convert từng cái một sang JPEG. Nhưng thần thánh làm sao, độ chi tiết tuyệt vời, lại còn có hạt hạt y như máy phim. Thích quá.\u003cbr\u003e\nẢnh chụp JPEG:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-10-16 at 11.03.05 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/10/16/su-khac-biet-khi-chup-anh-raw/screen-shot-2017-10-16-at-11-03-05-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nẢnh chụp RAW rồi convert sang JPEG:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-10-16 at 11.04.49 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/10/16/su-khac-biet-khi-chup-anh-raw/screen-shot-2017-10-16-at-11-04-49-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nCòn một lợi ích nữa của chụp RAW là vì rất tốn dung lượng, tốn công convert, nên sẽ không bấm tứa lưa nữa, cân nhắc suy nghĩ nhiều hơn trước khi bấm máy 😀\u003c/p\u003e","title":"Sự khác biệt khi chụp ảnh RAW"},{"content":"Bi Ngô dạo này tuần nào cũng mong ngóng cuối tuần, rồi sau đó đòi “đi chơi xa”, kiểu như đi ra công viên Cầu Giấy chính là một dạng “đi chơi xa”. Tuần này mẹ cho hẳn đi chơi xa tận … Hoà Bình, Bi ngô lên ô tô ngồi được 3 phút đã mở mồm hỏi “ơ sao lâu đến thế hả mẹ” =)) Và từ đó cho tới lúc đến nơi, cứ 5 phút là hỏi một lần “sao lâu đến thế hả mẹ”, may mà tới nơi chứ tí thì điên lên vả cho gẫy răng.\nVụ đi chơi này vợ đạo diễn, mình thậm chí còn không phải xuất trình CMND, nên tới khi đến nơi, mới biết là “ô chỗ này đẹp thế nhỉ“. Đường vào có vài đoạn hơi khó đi, ổ gà ổ voi, sảnh lễ tân rộng rãi khá đẹp, có nhà bóng cho trẻ con chơi, hơi nhỏ một chút nhưng cũng đáp ứng được nhu cầu của các bé. Nhưng mình cảm giác cứ hôi hôi, có thể mùi mốc hoặc do nhiều người bị hôi chân đi vào đó. WC ở sảnh lễ tân khá là dễ chịu, sạch sẽ, có nước ấm, giấy lau tay. Ăn trưa ở nhà hàng của resort, đông khách, kín bàn, kiểu trưa chủ nhật, các đoàn ăn cố bữa trưa rồi về, nhưng phục vụ cũng không quá chậm, trong thời gian cho phép. Đồ ăn hợp khẩu vị, gà nướng mật ong ngon, cơm ngon, cơm lam thì tạm tạm. Mang đồ ăn ngoài vào là phụ thu, nước uống ngoài cũng phụ thu nhé. Nhưng 11 người lớn ăn no nê hết có hơn 2.5tr thì phải. Không tồi. Ăn uống no nên sống ảo một lúc thì cũng tới giờ nhận phòng, hơn 2h chiều mới được về phòng. Vào phòng thì ôi bất ngờ làm sao, phòng đẹp quá. Cận cao cấp =)) Gần ngang với 4 sao Alacate. Phòng ốc sạch sẽ, tivi to (48”), mỗi tội không có thời gian mà xem phim. Internet thì hơi lởm một tẹo, chắc do iphone mình bắt sóng kém. Phòng tắm có rèm kéo lên để người ngoài có thể ngắm người bên trong ỉa =)) Rất hợp cho các đôi đi 2 người. Thiết bị vệ sinh, bồn rửa TOTO, sứ rất là xịn, vòi sen cũng xịn. Đánh giá là … same same Alacarte (mình chỉ biết mỗi Alacarte cao cấp nhất – thông cảm nha =)).\nView ra vườn, thực ra là một cái suối, nhưng cạn nước quá, nhiều côn trùng đấy, chiều là phải đón kín cửa, kéo rèm vào kẻo nó bu đầu vào kính.\nBể bơi rộng, không có chỗ nào ngập đầu mình, tức là chỉ khoảng 1.6m. Bể ngoài trời nước lạnh, view đẹp, bể trong nhà nước nóng, cũng rộng, nói chung khoản bơi lội ở đây là thoải mái. Trời cũng hơi lạnh nên không quá đông người tắm. Lúc đi xe điện hỏi nhân viên lái xe thì có 120 phòng, mùa đông cũng vẫn đông khách vì có tắm bùn khoáng, bể 20 người là 3 triệu. Bể 10 người là 1.3 triệu. Bể 5 người là 900k. Có cả karaoke, massage, hai cái này chắc là mất phí. Phòng tập gym thì free. Bữa sáng cũng miễn phí, bữa sáng cũng ổn, mình làm ngay bát xôi cho chắc gạo, rồi ăn thêm mấy thứ linh tinh. Điểm trừ là bữa sáng không có sữa tươi mà chỉ có sữa đậu nành. Cafe uống cũng được.\nToàn bộ khu resort đều sạch sẽ (đường đi), có loa ở khắp nơi, đi dạo trong tiếng nhạc khá dễ chịu đó. Vài nơi thì cỏ mọc um tùm, nhưng trông cũng hay. Có chỗ trông rất hay, cái bàn ở gần giữa hồ, nhưng bận túi bụi không kịp ra chụp ảnh. Nói chung ở đây ở hai đêm thì sẽ hưởng thụ hết các dịch vụ và đúng chất nghỉ dưỡng, đi một đêm hơi bị chạy xô. Nhất là phục vụ các em bé nữa thì coi như “mệt hơn đi làm”.\nView bể bơi là một con sông nhỏ, và có một đàn trâu khá đông đúc gặm cỏ, vừa bơi vừa … ngắm trâu. Có người thấy hay có người thấy vớ vẩn, tuỳ :))\nCác em phục vụ ở nhà hàng chắc được tuyển lựa kỹ, dáng cao đồng đều, mặt khá trở lên, body đâu ra đấy.\nNhân viên phục vụ phòng chuẩn mực, lúc tối có màn đi đổi khăn cho khách, mình xin đổi cả khăn chùi chân ở ngoài chỗ vách kính tắm, em nhân viên có nói “quy định là bọn em chỉ phát khăn này một lần, nhưng vì anh yêu cầu nên ok, em thay khăn mới”. Được.\nLúc tối đi ăn bọn mình bị … lạc đường về, thì thằng Google mắc dịch nó chỉ vào … cổng phụ, cổng này không mở, suýt phải mò ra cổng chính mất 30p nữa, may có em nhân viên tận tình, dù đang ngồi trà đá, thấy bọn mình đi qua rồi vòng lại, liền đứng đường vẫy, rồi dẫn vào chỗ bảo vệ ngồi cổng phụ, nhờ mở cửa, bảo vệ kiểm tra kỹ càng: đoàn nào, mấy người, phòng bao nhiêu, alo điện về check rồi mới mở cửa. An ninh tốt.\nNhà hàng rộng và nhiều bàn, nhưng chỉ có 5 ghế trẻ em, đoàn mình đã có 6 trẻ em = )) Lúc ăn trưa hôm sau, đoàn mình chiếm 4 ghế. Nhân viên nhà hàng phải năn nỉ để mượn một ghế cho bàn khác. Cái ghế đáng bao nhiêu, mua thêm 5 ghế nữa đi các em. 10 ghế đảm bảo không bao giờ thiếu.\nChắc là lần nào đó, sẽ quay lại chỗ này.\nAh đây là review của bạn “tổng phụ trách”\nPhòng ốc:\nNhà hàng:\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nHành lang khu C – khu này chắc rẻ tiền nhất.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nCái loa giúp bạn vừa đi dạo vừa nghe nhạc:\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nSạch sẽ, xa xôi nên không nhiều khách vào chơi trong ngày như Flamingo.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBể bơi view đàn trâu:\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBình luận (2) Huyen Nguyen — 2017-10-09 16:45\nDạo này nhiều người đi resort này phết anh ạ :)) Mấy chị chỗ em tập yoga cũng đi cùng hôm anh luôn. Đầu tiên em nghĩ kiểu khu nghỉ dưỡng xoàng xoàng mà xem ảnh đẹp ghê.\nTú béo — 2017-10-14 03:51\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js kìa :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/10/09/di-choi-xa/","summary":"\u003cp\u003eBi Ngô dạo này tuần nào cũng mong ngóng cuối tuần, rồi sau đó đòi “đi chơi xa”, kiểu như đi ra công viên Cầu Giấy chính là một dạng “đi chơi xa”. Tuần này mẹ cho hẳn đi chơi xa tận … Hoà Bình, Bi ngô lên ô tô ngồi được 3 phút đã mở mồm hỏi “ơ sao lâu đến thế hả mẹ” =)) Và từ đó cho tới lúc đến nơi, cứ 5 phút là hỏi một lần “sao lâu đến thế hả mẹ”, may mà tới nơi chứ tí thì điên lên vả cho gẫy răng.\u003cbr\u003e\nVụ đi chơi này vợ đạo diễn, mình thậm chí còn không phải xuất trình CMND, nên tới khi đến nơi, mới biết là “\u003ca href=\"http://serena.com.vn/Gioi-thieu-tt549.html\"\u003eô chỗ này đẹp thế nhỉ\u003c/a\u003e“. Đường vào có vài đoạn hơi khó đi, ổ gà ổ voi, sảnh lễ tân rộng rãi khá đẹp, có nhà bóng cho trẻ con chơi, hơi nhỏ một chút nhưng cũng đáp ứng được nhu cầu của các bé. Nhưng mình cảm giác cứ hôi hôi, có thể mùi mốc hoặc do nhiều người bị hôi chân đi vào đó. WC ở sảnh lễ tân khá là dễ chịu, sạch sẽ, có nước ấm, giấy lau tay. Ăn trưa ở nhà hàng của resort, đông khách, kín bàn, kiểu trưa chủ nhật, các đoàn ăn cố bữa trưa rồi về, nhưng phục vụ cũng không quá chậm, trong thời gian cho phép. Đồ ăn hợp khẩu vị, gà nướng mật ong ngon, cơm ngon, cơm lam thì tạm tạm. Mang đồ ăn ngoài vào là phụ thu, nước uống ngoài cũng phụ thu nhé. Nhưng 11 người lớn ăn no nê hết có hơn 2.5tr thì phải. Không tồi. Ăn uống no nên sống ảo một lúc thì cũng tới giờ nhận phòng, hơn 2h chiều mới được về phòng. Vào phòng thì ôi bất ngờ làm sao, phòng đẹp quá. Cận cao cấp =)) Gần ngang với 4 sao Alacate. Phòng ốc sạch sẽ, tivi to (48”), mỗi tội không có thời gian mà xem phim. Internet thì hơi lởm một tẹo, chắc do iphone mình bắt sóng kém. Phòng tắm có rèm kéo lên để người ngoài có thể ngắm người bên trong ỉa =)) Rất hợp cho các đôi đi 2 người. Thiết bị vệ sinh, bồn rửa TOTO, sứ rất là xịn, vòi sen cũng xịn. Đánh giá là … same same Alacarte (mình chỉ biết mỗi Alacarte cao cấp nhất – thông cảm nha =)).\u003cbr\u003e\nView ra vườn, thực ra là một cái suối, nhưng cạn nước quá, nhiều côn trùng đấy, chiều là phải đón kín cửa, kéo rèm vào kẻo nó bu đầu vào kính.\u003cbr\u003e\nBể bơi rộng, không có chỗ nào ngập đầu mình, tức là chỉ khoảng 1.6m. Bể ngoài trời nước lạnh, view đẹp, bể trong nhà nước nóng, cũng rộng, nói chung khoản bơi lội ở đây là thoải mái. Trời cũng hơi lạnh nên không quá đông người tắm. Lúc đi xe điện hỏi nhân viên lái xe thì có 120 phòng, mùa đông cũng vẫn đông khách vì có tắm bùn khoáng, bể 20 người là 3 triệu. Bể 10 người là 1.3 triệu. Bể 5 người là 900k. Có cả karaoke, massage, hai cái này chắc là mất phí. Phòng tập gym thì free. Bữa sáng cũng miễn phí, bữa sáng cũng ổn, mình làm ngay bát xôi cho chắc gạo, rồi ăn thêm mấy thứ linh tinh. Điểm trừ là bữa sáng không có sữa tươi mà chỉ có sữa đậu nành. Cafe uống cũng được.\u003cbr\u003e\nToàn bộ khu resort đều sạch sẽ (đường đi), có loa ở khắp nơi, đi dạo trong tiếng nhạc khá dễ chịu đó. Vài nơi thì cỏ mọc um tùm, nhưng trông cũng hay. Có chỗ trông rất hay, cái bàn ở gần giữa hồ, nhưng bận túi bụi không kịp ra chụp ảnh. Nói chung ở đây ở hai đêm thì sẽ hưởng thụ hết các dịch vụ và đúng chất nghỉ dưỡng, đi một đêm hơi bị chạy xô. Nhất là phục vụ các em bé nữa thì coi như “mệt hơn đi làm”.\u003cbr\u003e\nView bể bơi là một con sông nhỏ, và có một đàn trâu khá đông đúc gặm cỏ, vừa bơi vừa … ngắm trâu. Có người thấy hay có người thấy vớ vẩn, tuỳ :))\u003cbr\u003e\nCác em phục vụ ở nhà hàng chắc được tuyển lựa kỹ, dáng cao đồng đều, mặt khá trở lên, body đâu ra đấy.\u003cbr\u003e\nNhân viên phục vụ phòng chuẩn mực, lúc tối có màn đi đổi khăn cho khách, mình xin đổi cả khăn chùi chân ở ngoài chỗ vách kính tắm, em nhân viên có nói “quy định là bọn em chỉ phát khăn này một lần, nhưng vì anh yêu cầu nên ok, em thay khăn mới”. Được.\u003cbr\u003e\nLúc tối đi ăn bọn mình bị … lạc đường về, thì thằng Google mắc dịch nó chỉ vào … cổng phụ, cổng này không mở, suýt phải mò ra cổng chính mất 30p nữa, may có em nhân viên tận tình, dù đang ngồi trà đá, thấy bọn mình đi qua rồi vòng lại, liền đứng đường vẫy, rồi dẫn vào chỗ bảo vệ ngồi cổng phụ, nhờ mở cửa, bảo vệ kiểm tra kỹ càng: đoàn nào, mấy người, phòng bao nhiêu, alo điện về check rồi mới mở cửa. An ninh tốt.\u003cbr\u003e\nNhà hàng rộng và nhiều bàn, nhưng chỉ có 5 ghế trẻ em, đoàn mình đã có 6 trẻ em = )) Lúc ăn trưa hôm sau, đoàn mình chiếm 4 ghế. Nhân viên nhà hàng phải năn nỉ để mượn một ghế cho bàn khác. Cái ghế đáng bao nhiêu, mua thêm 5 ghế nữa đi các em. 10 ghế đảm bảo không bao giờ thiếu.\u003cbr\u003e\nChắc là lần nào đó, sẽ quay lại chỗ này.\u003cbr\u003e\nAh \u003ca href=\"https://www.facebook.com/mebansusi/posts/1836780459669862\"\u003eđây là review\u003c/a\u003e của bạn “tổng phụ trách”\u003cbr\u003e\nPhòng ốc:\u003c/p\u003e","title":"Đi chơi xa"},{"content":"Thứ đã cứu vãn cuộc đời mình\nFor everyone having the same issue. I have found a solution that works for me. None of the other solutions here and in the web helped me. Follow the following steps in this solution: https://stackoverflow.com/questions/39144688/aws-lambda-invoke-not-calling-another-lambda-function-node-js Additional to that do the following: VPC Dashboard \u0026gt; Route Tables \u0026gt; click on one of your Route Table \u0026gt; click on Subnet Associations \u0026gt; click Edit \u0026gt; for each of your Route Table (public, or private) select the appropriate subnet (public, or private) and save. Do this step for each of your 2 Route Table. Go to your lambda function, then configure the Subnets in Configuration to your private Subnet. This is the only one you need. And you are now able to invoke the other lambda function outside the vpc. Chém vậy thôi nhưng thực ra là cũng gần như thế, không làm được là bị (anh Phương) quẩy tưng bừng. Mà đọc hướng dẫn các kiểu làm theo, không thấy hiệu quả gì cả.\nBan đầu, hệ thống có mysql, redis. Redis ở AWS bắt buộc phải ở trong VPC mới kết nối được, thế là Lambda trong cùng VPC với Redis thì ok, nằm ở VPC khác hoặc No VPC là timeout. Mình cấu hình mãi không sao cho Lambda đâm ra ngoài internet để kết nối sang mysql được. Bực quá, quẫn chí, tạo luôn mysql khác, nằm cùng VPC với Redis, thế là kết nối ngon.\nSang ngày hôm sau, sếp yêu cầu kết nối tới SNS để gửi SMS tới điện thoại, mysql và SNS để No VPC thì ok rồi. Lại thêm SES để gửi email, No VPC vẫn ok. Vậy là 3 ông mysql, SNS, SES để No VPC là ngon lành. Sếp yêu cầu kết nối thêm cả Redis vào, hì hục cấu hình, đọc đi đọc lại hướng dẫn, tài liệu. Éo làm sao kết nối được, toàn timeout. Điên hết người. Thôi bảo sếp: anh muốn nhanh thì làm 2 lambda đi, một cái kết nối tới Redis và mysql, để ở trong VPC, check xong thì gọi sang cai lambda thứ hai, để ở ngoài VPC để gọi tới SNS và SES. Sếp bảo ĐẾU, phức tạp thế ai mà làm. Ờ cũng phải. Thôi thử tạo VPC mới đúng theo chúng nó hướng dẫn xem có ăn không nào (mình trước giờ là sửa đổi cái VPC hiện tại đã có sẵn). Tạo mới VPC rồi cấu hình thì lại kết nối được VPC ra ngoài internet mới ghê. Ah đây rồi, vậy là hướng dẫn nó đúng đắn, có tương lai rồi, không phải là hướng dẫn bố láo (hoặc AWS đã đổi). Hì hục quan sát kĩ hai cái VPC xem khác nhau ở chỗ khỉ nào mà sao cái cũ không ra internet được, cái mới lại ra được.\nRút cục thì cũng tìm ra chân trời. Vi diệu đừng hỏi luôn. Thôi không nói đâu. Cái gì mình giỏi thì không làm miễn phí – Tùng Hà bảo thế = ))\nBình luận (1) Tú béo — 2017-10-09 15:57\nỜ, xong đéo note lại thì kiểu gì cũng quên :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/10/09/nhat-ky-xu-ly-su-co/","summary":"\u003cp\u003eThứ đã cứu vãn cuộc đời mình\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eFor everyone having the same issue. I have found a \u003cstrong\u003esolution\u003c/strong\u003e that works for me. None of the other solutions here and in the web helped me. \u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eFollow the following steps in this solution: \u003ca href=\"https://stackoverflow.com/questions/39144688/aws-lambda-invoke-not-calling-another-lambda-function-node-js\"\u003ehttps://stackoverflow.com/questions/39144688/aws-lambda-invoke-not-calling-another-lambda-function-node-js\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAdditional to that do the following: VPC Dashboard \u0026gt; Route Tables \u0026gt; click on one of your Route Table \u0026gt; click on Subnet Associations \u0026gt; click Edit \u0026gt; for each of your Route Table (public, or private) select the appropriate subnet (public, or private) and save. Do this step for each of your 2 Route Table. \u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGo to your lambda function, then configure the Subnets in Configuration to your private Subnet. This is the only one you need. And you are now able to invoke the other lambda function outside the vpc.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eChém vậy thôi nhưng thực ra là cũng gần như thế, không làm được là bị (anh Phương) quẩy tưng bừng. Mà đọc hướng dẫn các kiểu làm theo, không thấy hiệu quả gì cả.\u003cbr\u003e\nBan đầu, hệ thống có mysql, redis. Redis ở AWS bắt buộc phải ở trong VPC mới kết nối được, thế là Lambda trong cùng VPC với Redis thì ok, nằm ở VPC khác hoặc No VPC là timeout. Mình cấu hình mãi không sao cho Lambda đâm ra ngoài internet để kết nối sang mysql được. Bực quá, quẫn chí, tạo luôn mysql khác, nằm cùng VPC với Redis, thế là kết nối ngon.\u003cbr\u003e\nSang ngày hôm sau, sếp yêu cầu kết nối tới SNS để gửi SMS tới điện thoại, mysql và SNS để No VPC thì ok rồi. Lại thêm SES để gửi email, No VPC vẫn ok. Vậy là 3 ông mysql, SNS, SES để No VPC là ngon lành. Sếp yêu cầu kết nối thêm cả Redis vào, hì hục cấu hình, đọc đi đọc lại hướng dẫn, tài liệu. Éo làm sao kết nối được, toàn timeout. Điên hết người. Thôi bảo sếp: anh muốn nhanh thì làm 2 lambda đi, một cái kết nối tới Redis và mysql, để ở trong VPC, check xong thì gọi sang cai lambda thứ hai, để ở ngoài VPC để gọi tới SNS và SES. Sếp bảo ĐẾU, phức tạp thế ai mà làm. Ờ cũng phải. Thôi thử tạo VPC mới đúng theo chúng nó hướng dẫn xem có ăn không nào (mình trước giờ là sửa đổi cái VPC hiện tại đã có sẵn). Tạo mới VPC rồi cấu hình thì lại kết nối được VPC ra ngoài internet mới ghê. Ah đây rồi, vậy là hướng dẫn nó đúng đắn, có tương lai rồi, không phải là hướng dẫn bố láo (hoặc AWS đã đổi). Hì hục quan sát kĩ hai cái VPC xem khác nhau ở chỗ khỉ nào mà sao cái cũ không ra internet được, cái mới lại ra được.\u003cbr\u003e\nRút cục thì cũng tìm ra chân trời. Vi diệu đừng hỏi luôn. Thôi không nói đâu. Cái gì mình giỏi thì không làm miễn phí – Tùng Hà bảo thế = ))\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký xử lý sự cố"},{"content":" Thứ bẩy, đi học nửa ngày rồi về, anh ta nói “hôm nay thứ 7 hả bố, con thấy cứ như là chủ nhật ấy, các bạn đi học ít lắm, con đếm thấy lớp có 6 bạn đi học thôi (kể tên các bạn)” Ngủ trưa, anh ta hỏi “ngủ xong dậy thì có phải là chủ nhật không hả bố?” – “tại sao ngủ xong dậy vẫn là thứ 7?”, bố giải thích “vì con ngủ trưa chỉ có 1h-2h thôi, vẫn là thứ 7, nếu con ngủ tối thì mới sang chủ nhật, một ngày có buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối …” giải thích một hồi chủ nhật, ngay từ sáng đã nhặng xị đòi đi chơi “công viên cầu giấy”, bố không cho đi thì khóc lóc ăn vạ, tất nhiên không có tác dụng gì. trưa ăn cơm thì gặm dc nhiều thịt gà phết, bình thường anh ta chỉ ăn da gà thôi, ăn thịt là nhè và kêu dai, không nhai được, hôm qua gà hầm nên gặm dc cả cái cánh với mấy miếng nữa. Sau khi gặm thịt xong thì không ăn được hết bát cơm. Chiều bố mẹ cho ra công viên chơi, leo dây bị ngã dập mặt, lại còn bị anh lớn hơn cười, mếu máo, trông rất thương. Nhưng nói chung là rất phởn khi được ra công viên, nhà xa công viên quá. Bi ngô kể: “con mơ thấy con bị chết đấy” – “ơ sao lại bị chết, sao mà con biết con bị chết?” – “Vì con nằm, bố mẹ gọi mãi mà con không dậy” – “nhưng giờ con dậy rồi còn gì :D” Bi ngô giờ đã tự đi học từ nhà, tức là tự ra bấm thang máy, đi thang máy một mình, thang máy dừng ở tầng 1 thì Bi đi ra, đi lên lớp học. Hồi đầu là tự đi từ cổng trường vào lớp, một thời gian sau thì tự đi từ sảnh toà nhà, tiếp đến là tự đi từ trong thang máy ra, giờ đã tự đi cả thang máy rồi. Lớn khôn nhanh quá. Hôm thứ 7 thì tự nhiên lôi vali ra, tự xếp mấy bộ quần áo, mấy cái đồ chơi, cho vào vali, rồi lấy cả mấy quyển sách nữa, hỏi Bi xếp vali làm gì thì trả lời là con xếp đồ để về quê ngoại chơi. Yêu quá, hành trang mà anh ta tự chọn là quần áo, đồ chơi, sách vở, thật đáng yêu dã man. Chẳng mấy mà Bi sẽ xếp đồ để đi học ở … Stanford Bi nhỉ 😅 https://photos.app.goo.gl/jdctrEX2vipBU4JX2\nBi ngô kể là “các bạn ở lớp toàn gọi con là bing go: )) bố bảo “ok thế từ giờ gọi con là Minh Khôi nhé”, Bi bảo “không, tên của con ở nhà là Bi ngô mà” Em Mi mi 10 tháng chuyên có trò dậy sớm, ra đập đập vào mặt anh Bi, gọi anh Bi dậy chơi. Gào ăn vạ thì thôi rồi, cái gì không vừa ý nàng thì nàng gào khủng khiếp. Mi đang tập đi bằng xe 3 con chim, thích được vịn tay dắt đi, thích mò các thứ dưới đất và cho lên mồm thử, thích giơ các thứ trong tay ra cho mọi người xung quanh, cho giả vờ thôi, giật lại ngay 😀 Thích được bố mẹ xem tai, nằm rất im cho bố mẹ xem tai, còn Bi thì gào khóc kinh khủng, không cho xem, dù chỉ là xem mà thôi : )) Hôm trước bố đi công tác về, về tới nhà là đã quá nửa đêm, nên cả nhà đều đi ngủ. Sáng Bi thấy bố về, bèn kêu một tiếng “Bố”, rồi nha sang ôm bố, yêu quá. Hôm thứ 6 đã hỏi mẹ là “mẹ ơi con ngủ dậy bố đã về chưa?” – mẹ bảo chưa, tối thứ 7 con đi ngủ thì lúc dậy bố mới về. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/10/02/bi-ngo-khoc-loc/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eThứ bẩy, đi học nửa ngày rồi về, anh ta nói “hôm nay thứ 7 hả bố, con thấy cứ như là chủ nhật ấy, các bạn đi học ít lắm, con đếm thấy lớp có 6 bạn đi học thôi (kể tên các bạn)”\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgủ trưa, anh ta hỏi “ngủ xong dậy thì có phải là chủ nhật không hả bố?” – “tại sao ngủ xong dậy vẫn là thứ 7?”, bố giải thích “vì con ngủ trưa chỉ có 1h-2h thôi, vẫn là thứ 7, nếu con ngủ tối thì mới sang chủ nhật, một ngày có buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều, buổi tối …” giải thích một hồi\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003echủ nhật, ngay từ sáng đã nhặng xị đòi đi  chơi “công viên cầu giấy”, bố không cho đi thì khóc lóc ăn vạ, tất nhiên không có tác dụng gì. trưa ăn cơm thì gặm dc nhiều thịt gà phết, bình thường anh ta chỉ ăn da gà thôi, ăn thịt là nhè và kêu dai, không nhai được, hôm qua gà hầm nên gặm dc cả cái cánh với mấy miếng nữa. Sau khi gặm thịt xong thì không ăn được hết bát cơm. Chiều bố mẹ cho ra công viên chơi, leo dây bị ngã dập mặt, lại còn bị anh lớn hơn cười, mếu máo, trông rất thương. Nhưng nói chung là rất phởn khi được ra công viên, nhà xa công viên quá.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBi ngô kể: “con mơ thấy con bị chết đấy” – “ơ sao lại bị chết, sao mà con biết con bị chết?” – “Vì con nằm, bố mẹ gọi mãi mà con không dậy” – “nhưng giờ con dậy rồi còn gì :D”\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBi ngô giờ đã tự đi học từ nhà, tức là tự ra bấm thang máy, đi thang máy một mình, thang máy dừng ở tầng 1 thì Bi đi ra, đi lên lớp học. Hồi đầu là tự đi từ cổng trường vào lớp, một thời gian sau thì tự đi từ sảnh toà nhà, tiếp đến là tự đi từ trong thang máy ra, giờ đã tự đi cả thang máy rồi. Lớn khôn nhanh quá. Hôm thứ 7 thì tự nhiên lôi vali ra, tự xếp mấy bộ quần áo, mấy cái đồ chơi, cho vào vali, rồi lấy cả mấy quyển sách nữa, hỏi Bi xếp vali làm gì thì trả lời là con xếp đồ để về quê ngoại chơi. Yêu quá, hành trang mà anh ta tự chọn là quần áo, đồ chơi, sách vở, thật đáng yêu dã man. Chẳng mấy mà Bi sẽ xếp đồ để đi học ở … Stanford Bi nhỉ 😅\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"IMG_4626\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/10/02/bi-ngo-khoc-loc/img4626.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://photos.app.goo.gl/jdctrEX2vipBU4JX2\"\u003ehttps://photos.app.goo.gl/jdctrEX2vipBU4JX2\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bi ngô khóc lóc"},{"content":"Ông cụ chết gục trên xe máy – gầy gò, nghèo khổ.\nTối qua lúc hơn 11h, mình đi bộ về khách sạn, thường thì mình sẽ đi xuyên qua công viên, hôm qua lại đi dọc đường Hai Bà Trưng để vào Shop\u0026amp;Go mua đồ ăn, nhưng chẳng mua được gì, sau đó đi dọc vỉa hè Võ Thị Sáu, thì thấy có hai người ngồi ngủ ở mái hiên một cửa hàng, người phụ nữ béo khoẻ, chắc 50-60, còn ông cụ thì già hơn, chắc phải 70-80 rồi, người phụ nữ đã dựa vào cửa ngủ, ông cụ vẫn ngồi xổm nhìn ra đường. Trời SG dạo này mưa nắng thất thường, hầu như tối nào cũng mưa to, tối qua mưa to hơn 1 tiếng, mình đi ăn bị kẹt luôn không về được công ty, trưa nay thì đi ăn cũng mắc mưa, nhìn sang bên đường thấy cô bán chè và chị bán hoa quả đứng dưới mưa cả tiếng, chẳng có chỗ trú mưa:\nLại nhớ hồi đi Huế, Dung với mình ngồi xích lô, lúc tới gần chợ Đông Ba, có đám trẻ chạy ra chơi với một ông xích lô khác, nhìn chạnh lòng, đi du lịch mà nhìn thấy kiểu mấy đứa trẻ nghèo nghèo khổ khổ, là tự nhiên cứ cảm giác mình có lỗi gì đó. Đúng rồi, có lỗi chứ, chúng ta không hề vô can khi để cái xấu tồn tại và lớn mạnh, khi chúng ta im lặng trước cái xấu, im lặng trước tham nhũng bóc lột, là chúng ta có lỗi. Xin đọc Cát tặc để biết thêm chi tiết.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/09/20/sai-gon-hoa-le/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://anninhthudo.vn/doi-song/nguoi-dan-ta-hoa-phat-hien-nguoi-dan-ong-guc-chet-tren-xe-may/741786.antd\"\u003eÔng cụ chết gục trên xe máy\u003c/a\u003e – gầy gò, nghèo khổ.\u003cbr\u003e\nTối qua lúc hơn 11h, mình đi bộ về khách sạn, thường thì mình sẽ đi xuyên qua công viên, hôm qua lại đi dọc đường Hai Bà Trưng để vào Shop\u0026amp;Go mua đồ ăn, nhưng chẳng mua được gì, sau đó đi dọc vỉa hè Võ Thị Sáu, thì thấy có hai người ngồi ngủ ở mái hiên một cửa hàng, người phụ nữ béo khoẻ, chắc 50-60, còn ông cụ thì già hơn, chắc phải 70-80 rồi, người phụ nữ đã dựa vào cửa ngủ, ông cụ vẫn ngồi xổm nhìn ra đường. Trời SG dạo này mưa nắng thất thường, hầu như tối nào cũng mưa to, tối qua mưa to hơn 1 tiếng, mình đi ăn bị kẹt luôn không về được công ty, trưa nay thì đi ăn cũng mắc mưa, nhìn sang bên đường thấy cô bán chè và chị bán hoa quả đứng dưới mưa cả tiếng, chẳng có chỗ trú mưa:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"2017-09-20 20.18.32\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/09/20/sai-gon-hoa-le/2017-09-20-20-18-32-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLại nhớ hồi đi Huế, Dung với mình ngồi xích lô, lúc tới gần chợ Đông Ba, có đám trẻ chạy ra chơi với một ông xích lô khác, nhìn chạnh lòng, đi du lịch mà nhìn thấy kiểu mấy đứa trẻ nghèo nghèo khổ khổ, là tự nhiên cứ cảm giác mình có lỗi gì đó. Đúng rồi, có lỗi chứ, chúng ta không hề vô can khi để cái xấu tồn tại và lớn mạnh, khi chúng ta im lặng trước cái xấu, im lặng trước tham nhũng bóc lột, là chúng ta có lỗi. Xin đọc \u003ca href=\"https://vozforums.com/showthread.php?t=4000544\u0026amp;highlight=\"\u003eCát tặc\u003c/a\u003e để biết thêm chi tiết.\u003c/p\u003e","title":"Sài Gòn hoa lệ"},{"content":"Cái ấm điện được nhà Ngọc Dũng tặng hồi cưới, dùng gần 5 năm cuối cùng đã hỏng, nhựa ở nắp ấm giòn vụn hết cả ra. Mình xem trên mấy trang online, thấy có vài chục cũng mua được ấm điện rồi, nhưng đặt hàng online thì cũng ngại, chạy ra siêu thị điện máy mua cái 200-300k cho nhanh, định thế. Hôm đầu tiên, về từ 5h, định ra mediamart chỗ Kim Mã mua, đường tắc lòi mắt, qua Thái Hà thấy Trần Anh, ghé vào luôn, hăm hở gửi xe rồi đi vào, đang ngó xem ấm siêu tốc ở đâu, thì ông bảo vệ ngồi cửa ngoắc mình ra, mình ra thì ông ấy bảo phải gửi balo, mình ngạc nhiên, hỏi lại, ông ấy khẳng định quy định là vậy, phải gửi balo, quá kinh ngạc, mình không thốt nổi lời nào, quay ra cửa đi luôn. Vào Sài Gòn, đi Coopmart còn chẳng phải gửi balo, Hà Nội đúng là khó chịu dã man. Cần phải té khỏi Hà Nội.\nHôm sau, 7h mới ra khỏi công ty cho nó thoáng, chạy ra Mediamart, hay quá không bắt gửi balo, vào ngắm nghía, có một em ra tư vấn, cứ gạ mua ấm Midea, 399k, inox, mình thì ưng cái ấm nhựa elextrolux 340k, em ấy kêu ấm nhựa thì anh nên mua hàng 1 triệu, nhựa nguyên sinh, chứ hàng rẻ nhựa đểu nó độc, nghe cũng có lý. Ngắm sang cái ấm Phillips, 780k, vỏ nhựa, đun bằng thanh nhiệt, em tư vấn kêu ấm này nhựa ok, nhưng đun bằng mâm nhiệt hiệu quả hơn thanh nhiệt. Mình thấy vỏ nhựa cũng không ổn lắm, hôm trước vợ gửi cho cái ấm Lock\u0026amp;Lock giá 635k thì mình kêu thôi mua 300-400 thôi, nhưng nay vào siêu thị thấy ấm 300-400k lởm quá, ấm đun nước quan trọng phết, thôi mua cái Lock\u0026amp;Lock vỏ thuỷ tinh đi, có vẻ ổn áp hơn. Thế là về.\nHôm nay đã có hàng, ấm đẹp phết, chưa ưng lắm chỗ nắp ấm, có hai con ốc, sợ tương lai nó sẽ bị hỏng/gỉ. Thân bằng thuỷ tinh, cầm rất nặng, đun bằng mâm nhiệt, nhanh. Vừa search, thấy lazada bán có 561k mới sợ chứ :))\nTiện thể review thêm cái thùng rác:\nBình luận (5) loan3t — 2017-08-24 18:28\nCái review kia có được duyệt không anh :))\nThaiPH — 2017-08-25 01:27\ncó em ạ, https://www.lazada.vn/thung-rac-inox-eco-1017l-bong-xuoc-cao-cap-1409321.html?spm=a2o4n.search.0.0.xaD5km\u0026amp;ff=1\nThaiPH — 2017-08-25 01:30\nBọn adayroi thì bố láo, không duyệt bình luận https://www.adayroi.com/laptop-lenovo-yoga-500-14-80r5000qvn-14-inches-den-p-Bjwa4-f1-2?pi=g0RPD\u0026amp;w=oY06\u0026amp;mc=VLP2\nTú béo — 2017-08-25 14:34\nNhà anh mua cái ấm Jauzaa gì đó ở bên chợ giời, ấm inox mà chỉ có 200k, cái thời ấm siêu tốc xịn toàn trên 8 loét, dùng 7 năm rồi chưa hỏng :))\nTú béo — 2017-08-25 14:36\nGiờ nó giảm còn có 100k đây này :)) http://www.potavietnam.com.vn/cat184-item423/am-dien-sieu-toc-inox-am-dien-dun-nuoc-sieu-toc-jauza-150a.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/08/24/chuyen-mua-am-dien/","summary":"\u003cp\u003eCái ấm điện được nhà Ngọc Dũng tặng hồi cưới, dùng gần 5 năm cuối cùng đã hỏng, nhựa ở nắp ấm giòn vụn hết cả ra. Mình xem trên mấy trang online, thấy có vài chục cũng mua được ấm điện rồi, nhưng đặt hàng online thì cũng ngại, chạy ra siêu thị điện máy mua cái 200-300k cho nhanh, định thế. Hôm đầu tiên, về từ 5h, định ra mediamart chỗ Kim Mã mua, đường tắc lòi mắt, qua Thái Hà thấy Trần Anh, ghé vào luôn, hăm hở gửi xe rồi đi vào, đang ngó xem ấm siêu tốc ở đâu, thì ông bảo vệ ngồi cửa ngoắc mình ra, mình ra thì ông ấy bảo phải gửi balo, mình ngạc nhiên, hỏi lại, ông ấy khẳng định quy định là vậy, phải gửi balo, quá kinh ngạc, mình không thốt nổi lời nào, quay ra cửa đi luôn. Vào Sài Gòn, đi Coopmart còn chẳng phải gửi balo, Hà Nội đúng là khó chịu dã man. Cần phải té khỏi Hà Nội.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện mua ấm điện"},{"content":"Bố đi công tác 2 tuần, về Mi đã biết trèo lên/xuống đệm, ghế sofa, tuy vẫn còn chưa thạo, thường ngã lăn quay rồi khóc lóc kêu gào, nhưng rất là đáng yêu, mỗi khi em mon men ra mép đệm (sofa) rồi xoay người, thò chân xuống, nhìn yêu kinh khủng.\nHôm nay bà nội có việc về Vĩnh Yên, nên bố nghỉ làm ở nhà trông em, tuần trước bố đi công tác, hai mẹ con cùng ốm (Mi sốt, mẹ tắc sữa) nên mẹ đã nghỉ cả tuần rồi. Bố quay cuồng với em, một là do mới đi công tác về, em còn lạ, không theo lắm, nhìn bố không cười, quay đi. Đưa sữa em không chịu uống, giấc thứ nhất ngủ có 30p là tỉnh, lúc sau chơi được tẹo, khóc lóc gào từ 9h tới 10h, bố cho ở trong phòng ngủ cho mát thì cứ gào lên đòi ra phòng khách, thế là bố cho ra phòng khách, 10h thì nằm ngủ trên vai bố. 12h30 thì tỉnh, bố ép cho uống hết nửa bình sữa, chơi tới gần 3h, bố cho uống thêm nửa bình sữa nữa, ngủ tiếp tiếp gần 5h. Không chịu tự chơi, cứ bám chặt bố, đặt xuống sàn là khóc lóc, bố phải mang địu ra địu nàng ta để rửa bình sữa. Định rửa bát nữa mà vừa địu vừa rửa bát thì đau lưng quá, rửa bình sữa đã khó rồi. Tới hơn 5h thì nàng ta kiểu quen quen, bò xuống sàn nhà tự chơi, không bám rịt bố nữa, lại còn bò ra cửa gào gào đòi đi chơi nữa. Thế là 5h20 hai bố con xuống trường đón anh Bi.\nChín tháng rồi mà em chưa có cái răng nào, được cái là gọi “bà” khá là rõ rồi, “mẹ” thì chưa rõ lắm. Có trò làm mặt nhăn rất đểu, chuyên thích bốc mọi thứ cho vào mồm thử, giai đoạn thử hương vị đó mà, qua đoạn này là em sẽ không thích cho mọi thứ vào mồm nữa :)) Đứng nhún nảy, trèo lên ghế được rồi, nhưng chưa tập đi. Hôm nay lúc gần ngủ bố đóng bỉm, gào kinh khủng, vật vã mới đóng bỉm dc cho nàng, ngủ dậy xong nàng pẹt phát, xong lấy tay kéo kéo cái bỉm, bố kiểm tra thì thấy cục to đùng, đem ngay vào nhà tắm tháo bỉm cho nàng ngồi ị tiếp, mà ko chịu ị thêm.\nBi dạo này thì nói nhiều, thích kể chuyện, chạy sang nhà bạn Nghĩa chứng kiến cảnh gió thổi bay đồ nhà bạn, về kể hết người này tới người kia, gặp ai là kể liền: bà nội, bố, mẹ, bà Yến, bác Ngọc Anh … Hay có trò mếu máo nước mắt khi không được đồng ý việc gì đó, ví dụ đòi xem youtube mà bố không cho xem là mếu máo. Dạo này toàn ngủ với bà. Đi học lớp mới có nhiều hoạt động, có vẻ khiến anh ta rất vui vẻ, không còn thấy mặc cả “hôm nay con không đi học đâu” như xưa :)) Hôm nay lúc tối mất điện, nhà mình không nấu cơm được, phải đợi có điện, thế là anh ta sang nhà hàng xóm đối diện, kêu là “con đói quá cho con xin bát cơm” = )) nhà thì có cơm mà vẫn đi xin hàng xóm, về trộn với rắc cơm ăn ngon lành, đầu tiên cũng lầy kêu no đòi ăn nhãn, nhưng bố bảo nếu không ăn hết cơm thì tối chả được ăn gì cả, cũng ăn xong bát cơm khá đầy. Nói chung lớn như Bi cũng đỡ nhiều thứ, tự chơi được, bố mẹ nhàn, nhưng cũng rất mệt với các lý sự và yêu sách của anh ta. Như hôm nay mất điện, là cũng đòi đi ra ngoài ăn =)) Rất tiếc hôm nay mưa gió, và vừa ra ngoài hôm kia, cơm nước thì đã chuẩn bị sẵn để nấu, nên Bi ngô phải ở nhà thôi, hê hê.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/08/23/em-be-mi/","summary":"\u003cp\u003eBố đi công tác 2 tuần, về Mi đã biết trèo lên/xuống đệm, ghế sofa, tuy vẫn còn chưa thạo, thường ngã lăn quay rồi khóc lóc kêu gào, nhưng rất là đáng yêu, mỗi khi em mon men ra mép đệm (sofa) rồi xoay người, thò chân xuống, nhìn yêu kinh khủng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay bà nội có việc về Vĩnh Yên, nên bố nghỉ làm ở nhà trông em, tuần trước bố đi công tác, hai mẹ con cùng ốm (Mi sốt, mẹ tắc sữa) nên mẹ đã nghỉ cả tuần rồi. Bố quay cuồng với em, một là do mới đi công tác về, em còn lạ, không theo lắm, nhìn bố không cười, quay đi. Đưa sữa em không chịu uống, giấc thứ nhất ngủ có 30p là tỉnh, lúc sau chơi được tẹo, khóc lóc gào từ 9h tới 10h, bố cho ở trong phòng ngủ cho mát thì cứ gào lên đòi ra phòng khách, thế là bố cho ra phòng khách, 10h thì nằm ngủ trên vai bố. 12h30 thì tỉnh, bố ép cho uống hết nửa bình sữa, chơi tới gần 3h, bố cho uống thêm nửa bình sữa nữa, ngủ tiếp tiếp gần 5h. Không chịu tự chơi, cứ bám chặt bố, đặt xuống sàn là khóc lóc, bố phải mang địu ra địu nàng ta để rửa bình sữa. Định rửa bát nữa mà vừa địu vừa rửa bát thì đau lưng quá, rửa bình sữa đã khó rồi. Tới hơn 5h thì nàng ta kiểu quen quen, bò xuống sàn nhà tự chơi, không bám rịt bố nữa, lại còn bò ra cửa gào gào đòi đi chơi nữa. Thế là 5h20 hai bố con xuống trường đón anh Bi.\u003cbr\u003e\nChín tháng rồi mà em chưa có cái răng nào, được cái là gọi “bà” khá là rõ rồi, “mẹ” thì chưa rõ lắm. Có trò làm mặt nhăn rất đểu, chuyên thích bốc mọi thứ cho vào mồm thử, giai đoạn thử hương vị đó mà, qua đoạn này là em sẽ không thích cho mọi thứ vào mồm nữa :)) Đứng nhún nảy, trèo lên ghế được rồi, nhưng chưa tập đi. Hôm nay lúc gần ngủ bố đóng bỉm, gào kinh khủng, vật vã mới đóng bỉm dc cho nàng, ngủ dậy xong nàng pẹt phát, xong lấy tay kéo kéo cái bỉm, bố kiểm tra thì thấy cục to đùng, đem ngay vào nhà tắm tháo bỉm cho nàng ngồi ị tiếp, mà ko chịu ị thêm.\u003cbr\u003e\nBi dạo này thì nói nhiều, thích kể chuyện, chạy sang nhà bạn Nghĩa chứng kiến cảnh gió thổi bay đồ nhà bạn, về kể hết người này tới người kia, gặp ai là kể liền: bà nội, bố, mẹ, bà Yến, bác Ngọc Anh … Hay có trò mếu máo nước mắt khi không được đồng ý việc gì đó, ví dụ đòi xem youtube mà bố không cho xem là mếu máo. Dạo này toàn ngủ với bà. Đi học lớp mới có nhiều hoạt động, có vẻ khiến anh ta rất vui vẻ, không còn thấy mặc cả “hôm nay con không đi học đâu” như xưa :)) Hôm nay lúc tối mất điện, nhà mình không nấu cơm được, phải đợi có điện, thế là anh ta sang nhà hàng xóm đối diện, kêu là “con đói quá cho con xin bát cơm” = )) nhà thì có cơm mà vẫn đi xin hàng xóm, về trộn với rắc cơm ăn ngon lành, đầu tiên cũng lầy kêu no đòi ăn nhãn, nhưng bố bảo nếu không ăn hết cơm thì tối chả được ăn gì cả, cũng ăn xong bát cơm khá đầy. Nói chung lớn như Bi cũng đỡ nhiều thứ, tự chơi được, bố mẹ nhàn, nhưng cũng rất mệt với các lý sự và yêu sách của anh ta. Như hôm nay mất điện, là cũng đòi đi ra ngoài ăn =)) Rất tiếc hôm nay mưa gió, và vừa ra ngoài hôm kia, cơm nước thì đã chuẩn bị sẵn để nấu, nên Bi ngô phải ở nhà thôi, hê hê.\u003c/p\u003e","title":"Em bé Mi"},{"content":"http://www.audi.vn/sea/web/vnen.html\nhttp://hyundai-thanhcong.vn/\nhttps://www.ford.com.vn có chạy adword\nhttp://mazdamotors.vn/ gõ mazda vietnam ra ngay lexus kết quả đầu tiên\nhttps://www.lexus.com.vn có chạy adword, thậm chí gõ mazda vietnam thì lexus lại lòi ra đầu tiên = ))\nhttps://www.bmw.vn/vi/index.html\nhttp://www.peugeotvietnam.vn/en/\nhttp://www.kiamotorsvietnam.com.vn/ có chạy adword\nhttps://www.suzuki.com.vn/\nhttp://www.mitsubishi-motors.com.vn/ gõ mitsubishi vietnam ra adword của lexus và chevrolet\nhttp://www.chevrolet.com.vn/\nhttp://www.nissan.com.vn/\nhttp://www.toyota.com.vn/\nhttps://honda.com.vn/\nGeneral Home\nhttps://www.mercedes-benz.com.vn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/08/14/cac-hang-xe-o-to-co-website-chinh-thuc-o-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.audi.vn/sea/web/vnen.html\"\u003ehttp://www.audi.vn/sea/web/vnen.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://hyundai-thanhcong.vn/\"\u003ehttp://hyundai-thanhcong.vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.ford.com.vn\"\u003ehttps://www.ford.com.vn\u003c/a\u003e có chạy adword\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://mazdamotors.vn/\"\u003ehttp://mazdamotors.vn/\u003c/a\u003e gõ mazda vietnam ra ngay lexus kết quả đầu tiên\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.lexus.com.vn\"\u003ehttps://www.lexus.com.vn\u003c/a\u003e có chạy adword, thậm chí gõ mazda vietnam thì lexus lại lòi ra đầu tiên = ))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.bmw.vn/vi/index.html\"\u003ehttps://www.bmw.vn/vi/index.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.peugeotvietnam.vn/en/\"\u003ehttp://www.peugeotvietnam.vn/en/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.kiamotorsvietnam.com.vn/\"\u003ehttp://www.kiamotorsvietnam.com.vn/\u003c/a\u003e có chạy adword\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.suzuki.com.vn/\"\u003ehttps://www.suzuki.com.vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.mitsubishi-motors.com.vn/\"\u003ehttp://www.mitsubishi-motors.com.vn/\u003c/a\u003e gõ mitsubishi vietnam ra adword của lexus và chevrolet\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.chevrolet.com.vn/\"\u003ehttp://www.chevrolet.com.vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.nissan.com.vn/\"\u003ehttp://www.nissan.com.vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.toyota.com.vn/\"\u003ehttp://www.toyota.com.vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://honda.com.vn/\"\u003ehttps://honda.com.vn/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://isuzu-vietnam.com/en/\"\u003eGeneral Home\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.mercedes-benz.com.vn\"\u003ehttps://www.mercedes-benz.com.vn\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Các hãng xe ô tô có website chính thức ở Việt Nam"},{"content":"\nMẫu xe Giá hiện tại Giá tại Thailand Giá dự đoán 2018 Toyota Yaris 592 320 420 Honda Civic (1.5) 950 595 695 Suzuki Ertiga 639 446 546 Mitsubishi Mirage (AT) 522 375 475 Mitsubishi Mirage (MT) 448 260 360 Mitsubishi Attrage (CVT) 541 400 500 Mitsubishi Attrage (MT) 492 305 405 Các xe này sẽ giảm thuế nhập khẩu từ 40% xuống 0%, giảm thuế tiêu thụ đặc biệt từ 35% xuống 30% (do đều là xe có dung tích xi lanh dưới 1.5). Một số thành phần phản động cho rằng giảm thuế này thì sẽ tăng thuế khác, phải nói rằng các thành phần đó cực kì phản động và không có niềm tin vào sự sáng suốt của Đảng và chính phủ. Cần phải tống đi tù hết. Thực ra thì đáng ra chúng ta có thể giảm giá xe ô tô về bằng hoặc thấp hơn Thái Lan, tuy nhiên như vậy không ổn, chúng ta cái gì cũng kém Thái Lan, chính phủ phải nghĩ trăm phương nghìn kế để giữ cho một phương diện nào đó, chúng ta hơn Thái Lan, ok, đó là giá xe, không đời nào ta lại thua Thái Lan ở khoản giá xe. Giảm thì giảm nhưng vẫn phải hơn nó, các bạn hiểu chưa?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/08/04/du-doan-gia-mot-so-mau-xe-o-to-nhap-khau-nam-2018/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-08-04 at 11.19.42 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/08/04/du-doan-gia-mot-so-mau-xe-o-to-nhap-khau-nam-2018/screen-shot-2017-08-04-at-11-19-42-pm.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eMẫu\u003c/strong\u003e xe\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eGiá hiện tại\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eGiá tại Thailand\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eGiá dự đoán 2018\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eToyota Yaris\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e592\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e320\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e420\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eHonda Civic (1.5)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e950\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e595\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e695\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eSuzuki Ertiga\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e639\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e446\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e546\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMitsubishi Mirage (AT)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e522\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e375\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e475\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMitsubishi Mirage (MT)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e448\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e260\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e360\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMitsubishi Attrage (CVT)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e541\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e400\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e500\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMitsubishi Attrage (MT)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e492\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e305\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e405\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eCác xe này sẽ giảm thuế nhập khẩu từ 40% xuống 0%, giảm thuế tiêu thụ đặc biệt từ 35% xuống 30% (do đều là xe có dung tích xi lanh dưới 1.5). Một số thành phần phản động cho rằng giảm thuế này thì sẽ tăng thuế khác, phải nói rằng các thành phần đó cực kì phản động và không có niềm tin vào sự sáng suốt của Đảng và chính phủ. Cần phải tống đi tù hết. Thực ra thì đáng ra chúng ta có thể giảm giá xe ô tô về bằng hoặc thấp hơn Thái Lan, tuy nhiên như vậy không ổn, chúng ta cái gì cũng kém Thái Lan, chính phủ phải nghĩ trăm phương nghìn kế để giữ cho một phương diện nào đó, chúng ta hơn Thái Lan, ok, đó là giá xe, không đời nào ta lại thua Thái Lan ở khoản giá xe. Giảm thì giảm nhưng vẫn phải hơn nó, các bạn hiểu chưa?\u003c/p\u003e","title":"Dự đoán giá một số mẫu xe ô tô nhập khẩu năm 2018 – Blog Thaimeo"},{"content":"Hồi xưa, cách đây 9 10 tháng thôi, vợ đòi mua giường 2m*2.2m, đi tìm khắp Đại Mỗ, mua được cái giường, mua thêm cái đệm, đệm 20cm chứ, nặng thôi rồi. Giờ lại có nghị quyết là tháo giường ra, tháo ra để trong nhà thì chật, ưu tiên thanh lý. Post lên group chung cư, không ngờ nhiều người quan tâm phết, rút cục cũng bán được cho một ông ở CT3. Ông này ưu điểm là mua nhanh bán gọn, vào chốt mỗi câu “2 triệu nếu bán ship sang nhà anh, số phòng …, số điện thoại …”, còn mấy mẹ khác thì hết inbox hỏi giá xong lại “hỏi ý kiến chồng”, nhức hết đầu : ))\nCũng định bán cho em HA nhưng ngại ship đi xa, tiền vận chuyển tốn kém, nhỡ em ấy lại không ưng với chất lượng giường thì lại ngại, nên ưu tiên ông ở CT3.\nLúc mua 3.6 hay 3.8 hay đâu đó loanh quanh 4tr. Giờ bán 2tr, ông thợ lắp giường khen giường mới, rồi bán giá rẻ quá :)) Giá đó là mình vui rồi, coi như mỗi tháng mất 200k tiền “nằm giường” :)) tính ra có 7k một ngày :p\nBán 2tr nhưng thu về thực chất có 1.5tr, 300k cho ông thợ vận chuyển, lắp đặt, 200k cho anh CSGT. Chả là lâu lắm không lên phố, dạo này ngồi ở VP anh bạn ở Xã Đàn, hôm thứ hai đi làm, dính ngay quả rẽ trái ở chỗ cấm rẽ. 350k lên kho bạc, 200k nộp nhanh. Nhanh đi.\nBình luận (2) pishia — 2017-07-25 06:13\ngiờ bác làm cái bục gỗ, hoặc kiểu pallet, đặt đệm nằm lên chuẩn Montessori cho cháu : ))) Em bảo qua thăm mà vẫn chưa qua được xí hổ đi mất = ))\nThaiPH — 2017-07-25 06:28\nah ừ anh cũng thích làm như thế, sẽ làm sau khi Mi nó lớn, biết tự tụt xuống giường :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/07/25/ban-giuong-thanh-cong/","summary":"\u003cp\u003eHồi xưa, cách đây 9 10 tháng thôi, vợ đòi mua giường 2m*2.2m, đi tìm khắp Đại Mỗ, mua được cái giường, mua thêm cái đệm, đệm 20cm chứ, nặng thôi rồi. Giờ lại có nghị quyết là tháo giường ra, tháo ra để trong nhà thì chật, ưu tiên thanh lý. Post lên group chung cư, không ngờ nhiều người quan tâm phết, rút cục cũng bán được cho một ông ở CT3. Ông này ưu điểm là mua nhanh bán gọn, vào chốt mỗi câu “2 triệu nếu bán ship sang nhà anh, số phòng …, số điện thoại …”, còn mấy mẹ khác thì hết inbox hỏi giá xong lại “hỏi ý kiến chồng”, nhức hết đầu : ))\u003cbr\u003e\nCũng định bán cho em HA nhưng ngại ship đi xa, tiền vận chuyển tốn kém, nhỡ em ấy lại không ưng với chất lượng giường thì lại ngại, nên ưu tiên ông ở CT3.\u003cbr\u003e\nLúc mua 3.6 hay 3.8 hay đâu đó loanh quanh 4tr. Giờ bán 2tr, ông thợ lắp giường khen giường mới, rồi bán giá rẻ quá :)) Giá đó là mình vui rồi, coi như mỗi tháng mất 200k tiền “nằm giường” :)) tính ra có 7k một ngày :p\u003cbr\u003e\nBán 2tr nhưng thu về thực chất có 1.5tr, 300k cho ông thợ vận chuyển, lắp đặt, 200k cho anh CSGT. Chả là lâu lắm không lên phố, dạo này ngồi ở VP anh bạn ở Xã Đàn, hôm thứ hai đi làm, dính ngay quả rẽ trái ở chỗ cấm rẽ. 350k lên kho bạc, 200k nộp nhanh. Nhanh đi.\u003c/p\u003e","title":"Bán giường thành công"},{"content":"Mình mua gói học ngoại ngữ của Monkey Junior, nhưng các bạn này chỉ cho active ở 2 thiết bị, đầu tiên active ở hai cái điện thoại. Sau đó cài được app lên Kindle Fire, email và chat để huỷ kích hoạt ở iphone 5, kích hoạt trên Kindle Fire. Mất tầm nửa ngày thì xong. Email xử xong trước đường chat.\nLần này huỷ kích hoạt ở điện thoại vợ và kích hoạt trên ipad, cũng gửi cả email và chat facebook, nửa ngày mới thấy có người gọi điện hồi đáp, tất nhiên xử ngay, nhưng còn thông báo là chỉ hỗ trợ 2 lần huỷ kích hoạt, lần tiếp theo phải chứng minh là mình sở hữu thiết bị sắp được active thì mới hỗ trợ. Bó tay. Blinkist thần thánh chả thèm quan tâm bao nhiêu thiết bị.\nNói chung hỗ trợ của Monkey cũng tạm được, nhưng phải ứng chậm quá, quá chậm, nói là như hạch thì … cũng được. Như với Lazada, mình nhảy vào fanpage, chat phát có người xử lý ngay lập tức. Thế mới ác chứ.\nNhưng vấn đề là nạp thẻ trực tiếp trên lazada bị lỗi, hôm qua mua thẻ thì ok không sao, nhưng nạp thẻ thì quay vòng vòng xong báo lỗi không nạp được. Chat với hỗ trợ thì hỏi một lô thông tin xong thì nói sẽ kiểm tra trong vòng 48h và sau đó hoàn tiền vào thẻ ngân hàng. Không hài lòng. Phải kiểm tra và hoàn tiền ngay lập tức chứ, như Amazon là toàn kiểm tra xong ngay và hoàn tiền liền. Hê hê.\nTiện thể review thêm dịch vụ lởm của adayroi: https://www.adayroi.com/apple-ipad-9-7-2017-wifi-32gb-vang-hang-chinh-hang-p-ojjPQ-f1-2?pi=RlPw7\u0026amp;w=vQKY\u0026amp;mc=QBNB\nDám ghi là “hàng chính hãng”, mình mới mua, đến lúc mở ra thì hoá ra là hàng Malaysia, chân sạc 3 chấu, tổ sư bọn adayroi bán hàng bố láo. Tất nhiên ipad không vấn đề gì, vẫn mới 100%, nhưng nó là hàng xách tay, không phải hàng chính hãng (hàng dành cho thị trường VN).\nBình luận (5) Tú béo — 2017-07-21 01:53\nVẫn là chính hãng, chỉ không đúng thị trường thôi mà :)) Của Mẽo nó gọi là grey imported, giá sẽ rẻ hơn 1 chút.\nBọn Lazada hôm qua anh nạp tiền cho bu anh cũng đến đoạn xử lý nạp nó quay vòng vòng, thẻ thì đã charge mà đt thì đéo thấy nó nạp. Giờ lại phải claim đòi tiền à 🙁\nThaiPH — 2017-07-21 02:31\nchuẩn rồi đấy, đòi lại tiền đi.\nquả giao diện này trông cũng dễ chịu đó nhỉ :))\nTú béo — 2017-07-21 01:54\nQuả kích hoạt thiết bị, chỉ đơn giản là deactivate thì xóa device ID, activate thì add device ID, mỗi account retain 2 ID là đủ, xác thực với manual activate làm con kẹc gì nhỉ? Hệ thống sida nhảm nồi à :))\nThaiPH — 2017-07-21 02:28\nKhông có hệ thóng online nên phải làm tay, thủ công mỹ nghệ :))\nloan3t — 2017-07-21 19:36\nVẫn là hàng chính hãng Apple :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/07/20/ho-tro-khach-hang-cua-monkey-junior/","summary":"\u003cp\u003eMình mua gói học ngoại ngữ của Monkey Junior, nhưng các bạn này chỉ cho active ở 2 thiết bị, đầu tiên active ở hai cái điện thoại. Sau đó cài được app lên Kindle Fire, email và chat để huỷ kích hoạt ở iphone 5, kích hoạt trên Kindle Fire. Mất tầm nửa ngày thì xong. Email xử xong trước đường chat.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLần này huỷ kích hoạt ở điện thoại vợ và kích hoạt trên ipad, cũng gửi cả email và chat facebook, nửa ngày mới thấy có người gọi điện hồi đáp, tất nhiên xử ngay, nhưng còn thông báo là chỉ hỗ trợ 2 lần huỷ kích hoạt, lần tiếp theo phải chứng minh là mình sở hữu thiết bị sắp được active thì mới hỗ trợ. Bó tay.  Blinkist thần thánh chả thèm quan tâm bao nhiêu thiết bị.\u003cbr\u003e\nNói chung hỗ trợ của Monkey cũng tạm được, nhưng phải ứng chậm quá, quá chậm, nói là như hạch thì … cũng được. Như với Lazada, mình nhảy vào fanpage, chat phát có người xử lý ngay lập tức. Thế mới ác chứ.\u003cbr\u003e\nNhưng vấn đề là nạp thẻ trực tiếp trên lazada bị lỗi, hôm qua mua thẻ thì ok không sao, nhưng nạp thẻ thì quay vòng vòng xong báo lỗi không nạp được. Chat với hỗ trợ thì hỏi một lô thông tin xong thì nói sẽ kiểm tra trong vòng 48h và sau đó hoàn tiền vào thẻ ngân hàng. Không hài lòng. Phải kiểm tra và hoàn tiền ngay lập tức chứ, như Amazon là toàn kiểm tra xong ngay và hoàn tiền liền. Hê hê.\u003cbr\u003e\nTiện thể review thêm dịch vụ lởm của adayroi: https://www.adayroi.com/apple-ipad-9-7-2017-wifi-32gb-vang-hang-chinh-hang-p-ojjPQ-f1-2?pi=RlPw7\u0026amp;w=vQKY\u0026amp;mc=QBNB\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-07-20 at 10.28.42 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/07/20/ho-tro-khach-hang-cua-monkey-junior/screen-shot-2017-07-20-at-10-28-42-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nDám ghi là “hàng chính hãng”, mình mới mua, đến lúc mở ra thì hoá ra là hàng Malaysia, chân sạc 3 chấu, tổ sư bọn adayroi bán hàng bố láo. Tất nhiên ipad không vấn đề gì, vẫn mới 100%, nhưng nó là hàng xách tay, không phải hàng chính hãng (hàng dành cho thị trường VN).\u003c/p\u003e","title":"Hỗ trợ khách hàng của Monkey Junior"},{"content":" Đi cùng xe với Sở Khanh, nó lái, mình ngồi sau, con BMW X6, nhớ chuẩn hình dáng của con X6 trong mơ luôn, dù mình chưa bao giờ đưa con X6 vào … tầm ngắm, chắc nó là “ước mơ thầm kín sâu thẳm trong tâm hồn”. Đi một lúc thì bị giang hồ bao vây chặn đường chặt chém, sợ vãi hàng, may mà con X6 cứng, anh em trong xe không sao, nhưng Sở Khanh bị chấn thương hoặc sốc hàng, thế là mình trèo lên lái cho nó. Sau đó là màn đi trốn, trốn hồi hộp kinh luôn, nào là trùm chăn giả vờ là đống lá, nào là phi thân leo lên xe tải, xe tải lại còn nguỵ trang bằng cách bôi phân ở thùng xe, trèo mãi mới lên được thùng, xe vừa chạy bọn mình phải vừa trèo lên chứ, đúng là xem nhiều FF quá :)) Tình cờ là sáng nay dậy vợ lại show cho xem ảnh nhà vợ chồng Sở Khanh, bảo là “nhà Quỳnh Chi Sở Khanh nay đã lên chung cư ở” : )) Quả là tình cờ, lúc đánh răng mình nghĩ: ờ nhỉ, nhà này cưới cùng ngày cùng tháng cùng năm với nhà mình luôn, vợt mất khối khách. Hnay lên Toong ngồi để đưa Xuta tờ giấy thanh lý, Toong dạo này đổi mới phong cách, phòng chung có mấy cái tổ ong nhìn hay phết, ngồi cũng dễ chịu, chả có ai đuổi nên mình cứ ngồi ở phòng chung :)) Xuta mắc mưa không đi được. Sáng mình đưa vợ đi ăn bánh cuốn, đi lòng vòng mua hoa, lên cty vẫn chưa 8h, thế mới sợ, đi làm sớm thật lợi hại, và nhất là không bị dính mưa, hehe. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/07/17/giac-mo/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eĐi cùng xe với Sở Khanh, nó lái, mình ngồi sau, con BMW X6, nhớ chuẩn hình dáng của con X6 trong mơ luôn, dù mình chưa bao giờ đưa con X6 vào … tầm ngắm, chắc nó là “ước mơ thầm kín sâu thẳm trong tâm hồn”. Đi một lúc thì bị giang hồ bao vây chặn đường chặt chém, sợ vãi hàng, may mà con X6 cứng, anh em trong xe không sao, nhưng Sở Khanh bị chấn thương hoặc sốc hàng, thế là mình trèo lên lái cho nó.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSau đó là màn đi trốn, trốn hồi hộp kinh luôn, nào là trùm chăn giả vờ là đống lá, nào là phi thân leo lên xe tải, xe tải lại còn nguỵ trang bằng cách bôi phân ở thùng xe, trèo mãi mới lên được thùng, xe vừa chạy bọn mình phải vừa trèo lên chứ, đúng là xem nhiều FF quá :))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTình cờ là sáng nay dậy vợ lại show cho xem ảnh nhà vợ chồng Sở Khanh, bảo là “nhà Quỳnh Chi Sở Khanh nay đã lên chung cư ở” : )) Quả là tình cờ, lúc đánh răng mình nghĩ: ờ nhỉ, nhà này cưới cùng ngày cùng tháng cùng năm với nhà mình luôn, vợt mất khối khách.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHnay lên Toong ngồi để đưa Xuta tờ giấy thanh lý, Toong dạo này đổi mới phong cách, phòng chung có mấy cái tổ ong nhìn hay phết, ngồi cũng dễ chịu, chả có ai đuổi nên mình cứ ngồi ở phòng chung :)) Xuta mắc mưa không đi được. Sáng mình đưa vợ đi ăn bánh cuốn, đi lòng vòng mua hoa, lên cty vẫn chưa 8h, thế mới sợ, đi làm sớm thật lợi hại, và nhất là không bị dính mưa, hehe.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Giấc mơ"},{"content":"Làm chatbot thực ra không khó, mình thề các bạn ạ:\nbí kíp là phải làm cho khách hàng ức chế\n=))\nBình luận (3) huypv — 2017-06-28 02:46\nĐáng lẽ phải demo thêm 1 đoạn. Khách: fuck fuck fuck. Bot: Ok, sẽ đặt lịch fuck vào tối 4/7 cho bạn :v\nbithoi — 2017-06-28 04:29\nChatbot của nhóm tm chắc cũng dư vầy à\nThaiPH — 2017-06-28 04:38\ncái này là con bot vui vẻ thằng trong team làm vui thôi : ))\nlàm sản phẩm phải khác chứ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/06/28/chat-bot/","summary":"\u003cp\u003eLàm chatbot thực ra không khó, mình thề các bạn ạ:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-06-27 at 3.38.19 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/06/28/chat-bot/screen-shot-2017-06-27-at-3-38-19-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Screen Shot 2017-06-27 at 3.38.29 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/06/28/chat-bot/screen-shot-2017-06-27-at-3-38-29-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nbí kíp là phải làm cho khách hàng ức chế\u003cbr\u003e\n=))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuypv\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2017-06-28 02:46\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐáng lẽ phải demo thêm 1 đoạn. Khách: fuck fuck fuck. Bot: Ok, sẽ đặt lịch fuck vào tối 4/7 cho bạn :v\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://minhbi.wordpress.com\"\u003ebithoi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2017-06-28 04:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChatbot của nhóm tm chắc cũng dư vầy à\u003c/p\u003e","title":"Chat bot"},{"content":"Đó là chở vợ đi vòng quanh Hà Nội trên chiếc … Mazda 6.\nChả là hôm nay sang ngồi nhờ văn phòng của Huy Đậu, trên phố Trương Công Giai – hẳn không ai biết đây là ông nào – văn phòng nhỏ xíu xinh xinh. Lúc gửi xe tầng hầm, chú bảo vệ hỏi đi đâu, bảo cháu lên văn phòng của bạn Huy, ổng kêu lên lâu không, mình bảo cháu lên cả ngày, xong hỏi số phòng là bao nhiêu, ổng kêu 303. Lên phòng 303 người trong phòng kêu không phải =)) Gọi Huy và ngồi chờ 15p thì Huy nó tới. Buổi trưa ăn cơm xong, ra ngồi trà đá ngắm con xe – xe 1 tỉ có khác, đẹp vãi lái – Huy nó đưa chìa khoá bảo lái thử – bạn tốt vãi – mình thích lắm nhưng éo dám lái =)) Nhỡ sướng quá hoá rồ chạm nhầm chân ga xước xe thì mất mặt lắm, mất cả tiền nửa :)) Nên đành lấy cớ trời nắng, không lái. Thực ra lúc đó là cũng rút điện thoại ra nhòm đồng hồ, xem có khi đánh xe ra Keangnam rủ vợ làm một vòng … Cầu Giấy, nhưng thấy lúc đó là 1h, chắc vợ đang nghỉ trưa. Nên thôi, để khi khác.\nHuy nó kể là mua xe thì cân nhắc giữa Sontana và Mazda 6, nhưng Sonata không có hàng, Hyundai VN chỉ tập trung bán 3 con: elantra, i10, santafe, nên Sonata bị ghẻ lạnh. Ảnh không thể lột tả hết vẻ đẹp của Mazda 6, chẹp chẹp, lái chắc phê lòi.\nBình luận (2) huypv — 2017-06-27 02:21\nĐấy, tên là Huy toàn người tài giỏi, tử tế, tốt bụng mày nhỉ. Từ khi có bằng, mình chưa được lái lần nào :((\nThaiPH — 2017-06-27 02:24\nCho địa chỉ đi hôm nào anh lái xe xuống đón.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/06/26/you-know-exactly-what-you-want-in-life/","summary":"\u003cp\u003eĐó là chở vợ đi vòng quanh Hà Nội trên chiếc … Mazda 6.\u003cbr\u003e\nChả là hôm nay sang ngồi nhờ văn phòng của Huy Đậu, trên phố Trương Công Giai – hẳn không ai biết đây là ông nào – văn phòng nhỏ xíu xinh xinh. Lúc gửi xe tầng hầm, chú bảo vệ hỏi đi đâu, bảo cháu lên văn phòng của bạn Huy, ổng kêu lên lâu không, mình bảo cháu lên cả ngày, xong hỏi số phòng là bao nhiêu, ổng kêu 303. Lên phòng 303 người trong phòng kêu không phải =)) Gọi Huy và ngồi chờ 15p thì Huy nó tới. Buổi trưa ăn cơm xong, ra ngồi trà đá ngắm con xe – xe 1 tỉ có khác, đẹp vãi lái – Huy nó đưa chìa khoá bảo lái thử – bạn tốt vãi – mình thích lắm nhưng éo dám lái =)) Nhỡ sướng quá hoá rồ chạm nhầm chân ga xước xe thì mất mặt lắm, mất cả tiền nửa :)) Nên đành lấy cớ trời nắng, không lái. Thực ra lúc đó là cũng rút điện thoại ra nhòm đồng hồ, xem có khi đánh xe ra Keangnam rủ vợ làm một vòng … Cầu Giấy, nhưng thấy lúc đó là 1h, chắc vợ đang nghỉ trưa. Nên thôi, để khi khác.\u003cbr\u003e\nHuy nó kể là mua xe thì cân nhắc giữa Sontana và Mazda 6, nhưng Sonata không có hàng, Hyundai VN chỉ tập trung bán 3 con: elantra, i10, santafe, nên Sonata bị ghẻ lạnh. Ảnh không thể lột tả hết vẻ đẹp của Mazda 6, chẹp chẹp, lái chắc phê lòi.\u003c/p\u003e","title":"You know exactly what you want in life"},{"content":"microsoft: mẹ dẫn đi giới thiệu với IBM, bỏ Harvard ở nhà code phần mềm kiếm tiền\nfacebook: rảnh quá ngồi hack vào dữ liệu ảnh của nhà trường, làm website vote ảnh gái xinh, bỏ học đi code site bán quảng cáo\ngoogle: vào Standford làm luận án tiến sĩ, tìm dữ liệu mệt quá, ô thôi thế anh đi sắp xếp lại hết dữ liệu của thế giới để tìm kiếm cho dễ, vẫn là bán quảng cáo lấy tiền\nalibaba: giáo viên dạy tiếng Anh, đi phiên dịch cho founder của Amazon lúc ông này sang Trung Quốc, xong về mở ra alibaba trùm luôn châu Á.\nnetflix: thuê đĩa dvd nhưng làm mất, bị bắt bồi thường 40$, sợ vợ chửi, lập ra netflix cho thuê phim qua internet để đỡ làm mất đĩa\nwhatsapp: bị sa thải khỏi yahoo, thi vào facebook không được, bực mình code cái whatsapp cho đỡ buồn, mấy hôm sau facebook mua lại giá 19 tỉ $\nstarbucks: 1982, Schultz đứng xúc đậu đỏ bán ở cửa hàng Starbucks, một lần sang Ý chơi, thấy cafe bên này bán hay quá, về bỏ việc ở Starbucks, tự mở hai quán cafe, 1987 mua lại chuỗi Starbucks, năm 2000, Starbucks có doanh thu 2 tỉ $\namazon: làm phó chủ tịch cấp cao trẻ nhất của ngân hàng Bankers Trust, sang D.E Shaw \u0026amp; Co, lấy vợ (MacKenzie), lên chức phó chủ tịch cấp cao năm 1992, thành lập Amazon để bán sách vào năm 1995.\nTata: Hồi bé đi học toàn bị đưa đón bằng xe Rolls-Royce “to lớn và cổ xưa”, lớn lên ông bèn mua lại Jaguar, Land Rover, rồi sản xuất ra Tata Nano – chiếc xe rẻ nhất thế giới cho dân Ấn Độ.\nNike: Đi học MBA ở Standford, làm bài tập so sánh đồ Nhật với đồ Đức, sang Nhật mua giày nhãn hiệu Tiger đem về Mỹ bán, buôn giày kiếm được 1 triệu đô, bỏ việc dạy kế toán ở ĐH Portland, năm 1980 Nike vượt mặt Adidas.\nquên, sách là đây\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/06/22/cau-chuyen-khoi-nghiep/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003emicrosoft\u003c/strong\u003e: mẹ dẫn đi giới thiệu với IBM, bỏ Harvard ở nhà code phần mềm kiếm tiền\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003efacebook\u003c/strong\u003e: rảnh quá ngồi hack vào dữ liệu ảnh của nhà trường, làm website vote ảnh gái xinh, bỏ học đi code site bán quảng cáo\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003egoogle\u003c/strong\u003e: vào Standford làm luận án tiến sĩ, tìm dữ liệu mệt quá, ô thôi thế anh đi sắp xếp lại hết dữ liệu của thế giới để tìm kiếm cho dễ, vẫn là bán quảng cáo lấy tiền\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ealibaba\u003c/strong\u003e: giáo viên dạy tiếng Anh, đi phiên dịch cho founder của Amazon lúc ông này sang Trung Quốc, xong về mở ra alibaba trùm luôn châu Á.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003enetflix\u003c/strong\u003e: thuê đĩa dvd nhưng làm mất, bị bắt bồi thường 40$, sợ vợ chửi, lập ra netflix cho thuê phim qua internet để đỡ làm mất đĩa\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ewhatsapp\u003c/strong\u003e: bị sa thải khỏi yahoo, thi vào facebook không được, bực mình code cái whatsapp cho đỡ buồn, mấy hôm sau facebook mua lại giá 19 tỉ $\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003estarbucks\u003c/strong\u003e: 1982, Schultz đứng xúc đậu đỏ bán ở cửa hàng Starbucks, một lần sang Ý chơi, thấy cafe bên này bán hay quá, về bỏ việc ở Starbucks, tự mở hai quán cafe, 1987 mua lại chuỗi Starbucks, năm 2000, Starbucks có doanh thu 2 tỉ $\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eamazon\u003c/strong\u003e: làm phó chủ tịch cấp cao trẻ nhất của ngân hàng Bankers Trust, sang D.E Shaw \u0026amp; Co, lấy vợ (MacKenzie), lên chức phó chủ tịch cấp cao năm 1992, thành lập Amazon để bán sách vào năm 1995.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTata\u003c/strong\u003e: Hồi bé đi học toàn bị đưa đón bằng xe Rolls-Royce “to lớn và cổ xưa”, lớn lên ông bèn mua lại Jaguar, Land Rover, rồi sản xuất ra Tata Nano – chiếc xe rẻ nhất thế giới cho dân Ấn Độ.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNike\u003c/strong\u003e: Đi học MBA ở Standford, làm bài tập so sánh đồ Nhật với đồ Đức, sang Nhật mua giày nhãn hiệu Tiger đem về Mỹ bán, buôn giày kiếm được 1 triệu đô, bỏ việc dạy kế toán ở ĐH Portland, năm 1980 Nike vượt mặt Adidas.\u003cbr\u003e\nquên, sách là \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?id=cd883de1-f584-46b1-962f-8fb320c1f2e6\u0026amp;lo=0.0.0\"\u003eđây\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Câu chuyện khởi nghiệp"},{"content":"Nhưng mình vẫn công nhận hai lão này khủng.\nTẠI SAO “ALIBABA SẼ LÀ NỀN KINH TẾ SỐ 5 THẾ GIỚI”?\n📖\nHầu hết các tỷ phú công nghệ như Bill Gates (Microsoft), Steve Job (Apple), Larry Ellison (Oracle), Michael Dell (Dell), Jeff Bezos (Amazon), Larry Page (Google), Mark Zuckerberg (facebook)… đều là những người xuất phát từ công nghệ, giỏi kinh doanh, giỏi lãnh đạo.\nRiêng Jack Ma lại không nằm trong số đó, Jack Ma xuất phát từ giáo viên tiếng Anh, không biết phần mềm, không biết CNTT, không biết công nghệ, không biết tài chính. Thế mà Jack Ma lại là chủ của công ty về dịch vụ điện tử dùng CNTT làm nền tảng, có giá trị công ty lên đến 352 tỷ USD.\nCách đây một tuần Jack Ma vừa có tuyên bố gây sốc: “20 năm nữa, Alibaba sẽ trở thành nền kinh tế lớn thứ 5 thế giới”. Để thấy hết ý nghĩa của câu nói, bạn hãy hình dung rằng: theo Jack Ma đến năm 2036, các nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ lần lượt là Mỹ, Trung Quốc, Châu Âu, Nhật Bản, Alibaba, Anh (đã ra khỏi châu Âu), Ấn Độ…\nVậy thì điều đặc biệt gì đã giúp Jack Ma vượt qua các rào cản để trở thành tỷ phú giầu nhất châu Á, đứng thứ 14 trong số những tỷ phú giầu nhất thế giới, ông chủ của một công ty đang ngày càng lớn mạnh với sức ảnh hưởng lớn trên toàn cầu, dám đặt khát vọng đưa công ty của mình trở thành một nền kinh tế lớn thứ 5 thế giới.\nTheo tôi yếu tố quan trọng nhất chính là Jack Ma có triết lý sống, triết lý kinh doanh, triết lý lãnh đạo xuất sắc, vượt trội, đi trước thời đại cộng với năng lực hành động kiên định, theo đuổi mục tiêu đến cùng, không bao giờ bỏ cuộc.\nKhi mà hầu hết mọi lãnh đạo chỉ nói về doanh số, lợi nhuận, tăng trưởng, văn hoá công ty, tinh thần đồng đội thì Jack Ma nói về “công ty hạnh phúc”, “mỗi nhân viên thấy hạnh phúc khi làm việc ở Alibaba”, “Alibaba không chỉ là một nơi làm việc, Alibaba còn là một giấc mơ, nơi khởi đầu cho những thành công mới”.\nKhi mà các tỷ phú khác chỉ mới nghĩ đến việc hiến một phần tài sản cho công việc từ thiện thì Jack Ma lại coi khi đã thành tỷ phú thì đấy không phải là tiền của mình nữa mà là tiền của xã hội uỷ thác cho mình để đầu tư, sinh lời, tạo công ăn việc làm cho nhiều người khác.\nSống trong một đất nước đang trong quá trình chuyển đổi nền kinh tế, xã hội có rất nhiều vấn đề bất cập. Thay vì bức xúc, Jack Ma nhìn nhận vấn đề hết sức nhân văn: “Con người ta không có ai là hoàn hảo. Xã hội được xây dựng trên những con người không hoàn hảo, nên xã hội cũng không hoàn hảo”. Vì vậy Jack Ma cho rằng “việc thay đổi thế giới là việc của Obama, còn chúng ta trước hết hãy tự thay đổi chính mình”. Ngược lại rất nhiều người chỉ biết kêu ca, phàn nàn, oán trách, chỉ trích, mong muốn chính quyền, lãnh đạo các cấp, mọi người xung quanh thay đổi, còn mình thì không hề thay đổi. Vì thế mà họ kém thành công.\nTrước những tiêu cực của xã hội rất nhiều người thường xuyên kêu ca, phàn nàn, than vãn, oán trách, nhưng Jack Ma nhận thức rất nhanh: “kêu ca, phàn nàn, than vãn, oán trách cũng chẳng ích gì cho bản thân”, “tốt nhất là mỗi người tự làm tốt nhất công việc của mình thì xã hội sẽ ngày một tốt đẹp hơn”.\nVề kinh doanh khi lập Alibaba, Jack Ma không chỉ nhìn thấy tương lai của thế giới là Internet, là thương mại điện tử, mà Jack Ma còn nhìn thấy như thế là chưa đủ với những nước kinh tế đang phát triển, với hệ thống vận chuyển, hệ thống thanh toán còn sơ khai. Jack Ma đã quyết định Alibaba phải giúp người mua, người bán vận chuyển hàng hoá, thanh toán tiền hàng. Chính vì vậy Jack Ma quyết định Alibaba không phải là công ty thương mại điện tử màlà công ty dịch vụ điện tử, nghĩa mô hình online kết hợp với offline (mua bán online, vận chuyển và thanh toán offline).\nThông điệp đơn giản, dễ hiểu: “mọi doanh nghiệp trên thế giới đều mua bán dễ dàng” đã định hướng cho toàn bộ hoạt động của Alibaba, từ lãnh đạo đến nhân viên; Định hướng cho tất cả các khách hàng, đối tác của Alibaba, dù là người mua hay người bán, dù doanh nghiệp vừa hay nhỏ.\nNếu ai thấu hiểu những điều trên thì sẽ dễ dàng hiểu lý giải sau của Jack Ma: “Nếu một công ty có thể phục vụ được 2 tỷ người tiêu dùng, bằng 1/3 dân số thế giới. Nếu một công ty có thể tạo ra 100 triệu việc làm, có lẽ là lớn hơn tất cả những gì các chính phủ trên thế giới có thể làm. Nếu một công ty có thể hỗ trợ cho 10 triệu doanh nghiệp, giúp họ có lợi nhuận trên nền tảng của mình, thì nó xứng đáng được gọi là một nền kinh tế”.\nPhải mất 20 năm nữa chúng ta mới biết Alibaba có thực sự trở thành nền kinh tế lớn số 5 thế giới hay không, nhưng ngay từ bây giờ chúng ta đã và đang được chứng kiến sự phát triển đáng kinh ngạc của Alibaba, không phải chỉ ở Trung Quốc, mà ở cả châu Á, châu Âu và châu Phi cũng như chứng kiến một con người có sức mạnh kỳ diệu, chỉ cao có 1m52 lại đủ sức nâng bổng dăm chục nghìn nhân viên và 450 triệu khách hàng của mình.\n📖\nDO CAO BAO\nBình luận (1) Mark Tuyen — 2017-06-23 13:07\nReblogged this on Startup With Toni.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/06/22/minh-khong-thich-jack-ma-khong-thich-do-cao-bao/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eNhưng mình vẫn công nhận hai lão này khủng.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTẠI SAO “ALIBABA SẼ LÀ NỀN KINH TẾ SỐ 5 THẾ GIỚI”?\u003cbr\u003e\n📖\u003cbr\u003e\nHầu hết các tỷ phú công nghệ như Bill Gates (Microsoft), Steve Job (Apple), Larry Ellison (Oracle), Michael Dell (Dell), Jeff Bezos (Amazon), Larry Page (Google), Mark Zuckerberg (facebook)… đều là những người xuất phát từ công nghệ, giỏi kinh doanh, giỏi lãnh đạo.\u003cbr\u003e\nRiêng Jack Ma lại không nằm trong số đó, \u003cstrong\u003eJack Ma xuất phát từ giáo viên tiếng Anh, không biết phần mềm, không biết CNTT, không biết công nghệ, không biết tài chính.\u003c/strong\u003e Thế mà Jack Ma lại là chủ của công ty về dịch vụ điện tử dùng CNTT làm nền tảng, có giá trị công ty lên đến \u003cstrong\u003e352 tỷ USD\u003c/strong\u003e.\u003c/p\u003e","title":"Mình không thích Jack Ma, không thích Do Cao Bao"},{"content":"Cuốn sách “Goodbye, things: The New Japanese Minimalism” được dịch ra ở Việt Nam với tựa đề “Lối sống tối giản của người Nhật”.\nBạn đã bao giờ dọn dẹp nhà cửa, và sau đó cảm nhận được niềm vui của việc dọn dẹp? Cuốn sách khẳng định rằng: Người lười biếng nhất cũng từng cảm nhận được niềm vui của việc dọn dẹp, niềm vui của việc đứng trong ngồi nhà mình vừa lau dọn xong. Ok, điều đó mình khẳng định là đúng, mình từng cảm nhận điều đó, và không phủ nhận là mình thích dọn dẹp Nhưng bạn đã bao giờ vì thấy ngôi nhà nhiều đồ quá, bừa bộn quá, nên ngại dọn, vứt mọi thứ bừa bộn một cách kinh khủng, và nằm đó xem tivi, lướt facebook? Ồ, mình cũng từng thế đó. Hehe. Nếu ngôi nhà cực kì ít đồ đạc, bạn dọn 5 phút là xong, thay vì mất 3 tiếng, thì ôi thôi, ngày nào bạn cũng dọn, và thế là ngày nào bạn cũng vui. Việc mua một món đồ mới thực ra chỉ khiến bạn vui trong chốc lát, niềm vui ngắn chẳng tày gang, và sau đó bạn sẽ phải vật lộn với cả đống vấn đề mà đồ vật mới mua gây ra: Chỗ để cho nó, thời gian để sử dụng nó, bảo dưỡng nó, lau chùi nó, nó hỏng thì lại đau lòng tiếc của, và thậm chí nó làm bạn xao nhãng, mất tập trung. Ít đồ đạc thực sự sẽ giúp bạn cảm thấy thoải mái, tập trung vào những thứ quan trọng nhất, không quá nhức nhối về việc “ôi sao mình không đủ tiền để mua abc…”, nghĩa là bạn không cần nhiều tiền để sống, bạn chỉ cần vừa đủ, bạn có thể làm công việc bạn yêu thích, hoặc có thể chuyển nhà tới bất cứ đâu bạn muốn. Kết luận: Đây là cuốn sách tuyệt vời đáng đọc. Thân mến. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/20/review-sach-goodbye-things/","summary":"\u003cp\u003eCuốn sách \u003ca href=\"https://www.amazon.com/Goodbye-Things-New-Japanese-Minimalism/dp/0393609030\"\u003e“Goodbye, things: The New Japanese Minimalism”\u003c/a\u003e được dịch ra ở Việt Nam với tựa đề \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?sid=58101\"\u003e“Lối sống tối giản của người Nhật”\u003c/a\u003e.\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eBạn đã bao giờ dọn dẹp nhà cửa, và sau đó cảm nhận được niềm vui của việc dọn dẹp? Cuốn sách khẳng định rằng: Người lười biếng nhất cũng từng cảm nhận được niềm vui của việc dọn dẹp, niềm vui của việc đứng trong ngồi nhà mình vừa lau dọn xong. Ok, điều đó mình khẳng định là đúng, mình từng cảm nhận điều đó, và không phủ nhận là mình thích dọn dẹp\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhưng bạn đã bao giờ vì thấy ngôi nhà nhiều đồ quá, bừa bộn quá, nên ngại dọn, vứt mọi thứ bừa bộn một cách kinh khủng, và nằm đó xem tivi, lướt facebook? Ồ, mình cũng từng thế đó. Hehe.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNếu ngôi nhà cực kì ít đồ đạc, bạn dọn 5 phút là xong, thay vì mất 3 tiếng, thì ôi thôi, ngày nào bạn cũng dọn, và thế là ngày nào bạn cũng vui.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViệc mua một món đồ mới thực ra chỉ khiến bạn vui trong chốc lát, niềm vui ngắn chẳng tày gang, và sau đó bạn sẽ phải vật lộn với cả đống vấn đề mà đồ vật mới mua gây ra: Chỗ để cho nó, thời gian để sử dụng nó, bảo dưỡng nó, lau chùi nó, nó hỏng thì lại đau lòng tiếc của, và thậm chí nó làm bạn xao nhãng, mất tập trung.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eÍt đồ đạc thực sự sẽ giúp bạn cảm thấy thoải mái, tập trung vào những thứ quan trọng nhất, không quá nhức nhối về việc “ôi sao mình không đủ tiền để mua abc…”, nghĩa là bạn không cần nhiều tiền để sống, bạn chỉ cần vừa đủ, bạn có thể làm công việc bạn yêu thích, hoặc có thể chuyển nhà tới bất cứ đâu bạn muốn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKết luận: Đây là cuốn sách tuyệt vời đáng đọc. Thân mến.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e","title":"Review sách: Goodbye, things"},{"content":" Bình luận (1) QuynhNhu Phan — 2017-06-19 02:14\nBài này đơn giản, mà hay quá. Em cũng hay nói với mọi người như vậy. Muốn học tiếng Anh, thì phải tập luyện. Những ngày cuối tuần này, em đang rảnh rỗi, và muốn tạo cơ hội để các bạn trẻ ở Việt Nam trau dồi kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh. Anh có biết ai quan tâm, thì giới thiệu cho em với nhé. Em cảm ơn anh trước!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/18/the-1-thing-to-speak-english-fluently-is/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://quynhnhuphan.com\"\u003eQuynhNhu Phan\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2017-06-19 02:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài này đơn giản, mà hay quá. Em cũng hay nói với mọi người như vậy. Muốn học tiếng Anh, thì phải tập luyện. Những ngày cuối tuần này, em đang rảnh rỗi, và muốn tạo cơ hội để các bạn trẻ ở Việt Nam trau dồi kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh. Anh có biết ai quan tâm, thì giới thiệu cho em với nhé. Em cảm ơn anh trước!\u003c/p\u003e","title":"! The #1 thing to speak English fluently is…"},{"content":"\nMột đứa trẻ bị bỏ rơi vào cô nhi viện lúc 3 tuổi, bỏ trốn khỏi cô nhi viện lúc 5 tuổi, lang thang bán kẹo trên phố đèn đỏ, hộp đêm, quán bar, làm sao nó có thể sống?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/17/du-the-nao-cung-phai-song-boi-chung-ta-chi-song-mot-lan/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"bia_du-the-nao-cung-phai-song_out-01-u547-d20170206-t091650-201818\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/05/17/du-the-nao-cung-phai-song-boi-chung-ta-chi-song-mot-lan/biadu-the-nao-cung-phai-songout-01-u547.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMột đứa trẻ bị bỏ rơi vào cô nhi viện lúc 3 tuổi, bỏ trốn khỏi cô nhi viện lúc 5 tuổi, lang thang bán kẹo trên phố đèn đỏ, hộp đêm, quán bar, làm sao nó có thể sống?\u003c/p\u003e","title":"Dù Thế Nào Cũng Phải Sống, Bởi Chúng Ta Chỉ Sống Một Lần"},{"content":"Số phận của vũ trụ\nNgắn gọn thế này: 4.5 tỉ năm nữa, mặt trời hết năng lượng, nổ tung, cuốn toàn bộ hệ mặt trời vào, trái đất tất nhiên sẽ toi.\nCon người có thể di chuyển sang thiên hà khác, hệ mặt trời khác, ok, nhưng rồi dần dần, sẽ không còn mặt trời nào tồn tại nữa, cả vũ trụ sẽ tối đen, nhiệt độ giảm dần, lạnh dần. Tất cả lạnh và tối như một cái tủ đá.\nOk xong.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/15/so-phan-cua-vu-tru/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2017/05/socc82cc81-phacca3cc82n-cucc89a-vucc83-trucca3-1.pdf\" title=\"Số phận của vũ trụ\"\u003eSố phận của vũ trụ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNgắn gọn thế này: 4.5 tỉ năm nữa, mặt trời hết năng lượng, nổ tung, cuốn toàn bộ hệ mặt trời vào, trái đất tất nhiên sẽ toi.\u003cbr\u003e\nCon người có thể di chuyển sang thiên hà khác, hệ mặt trời khác, ok, nhưng rồi dần dần, sẽ không còn mặt trời nào tồn tại nữa, cả vũ trụ sẽ tối đen, nhiệt độ giảm dần, lạnh dần. Tất cả lạnh và tối như một cái tủ đá.\u003cbr\u003e\nOk xong.\u003c/p\u003e","title":"Số phận của vũ trụ"},{"content":"Tự nhiên từ linkhay lọ mọ biết con bé Trang Hý này, giải trí vãi xoài = ))\nhttps://www.youtube.com/watch?v=GeKDMt7Abgk\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/14/trang-hy/","summary":"\u003cp\u003eTự nhiên từ linkhay lọ mọ biết con bé Trang Hý này, giải trí vãi xoài = ))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=GeKDMt7Abgk\"\u003ehttps://www.youtube.com/watch?v=GeKDMt7Abgk\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trang Hý"},{"content":" Giờ ăn cơm, con nghịch nghịch chòi chân lên bàn. Mình nghiêm giọng: “Anna, con bỏ chân xuống. Con có thấy ai như con không!?” (Nói xong cũng thấy hơi hối hận tí.) Con trơ mắt nhìn mình như thể mình vừa nói tiếng Hoả tinh. Chồng liền quay sang con nhỏ nhẹ hỏi: […] via Nhật ký nuôi con 2 tuổi — Chuyện của Ngân\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/13/nhat-ky-day-con-cua-mot-cuu-sinh-vien-cambridge/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eGiờ ăn cơm, con nghịch nghịch chòi chân lên bàn. Mình nghiêm giọng: “Anna, con bỏ chân xuống. Con có thấy ai như con không!?” (Nói xong cũng thấy hơi hối hận tí.) Con trơ mắt nhìn mình như thể mình vừa nói tiếng Hoả tinh. Chồng liền quay sang con nhỏ nhẹ hỏi: […]\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003evia \u003ca href=\"https://ngansite.wordpress.com/2017/05/12/nhat-ky-nuoi-con-2-tuoi/\"\u003eNhật ký nuôi con 2 tuổi — Chuyện của Ngân\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký dạy con của một cựu sinh viên Cambridge"},{"content":"Ngày 1: thứ 6\nbay vào lúc 2h30 chiều, ra khỏi nhà từ 12h trưa, sáng hôm thứ năm ông bà ngoại xuống chơi, chiều thứ 5 ông bà nội lên, và đưa ra sân bay.\nvào tới nơi định về nhà mình thuê luôn, nhưng bạn Dung Thành bảo chưa xong, thế là về nhà Dung trước. Ăn bún bò Huế mẹ Dung làm, thịt bò rất là ngon. Sau đó đi sang nhà bên Võ Thị Sáu, thì ôi chao là ngổn ngang. Thế là đành quay về bên Nguyễn Ngọc Phương ngủ.\nNgày 2: thứ 7\nmình đi làm, nghe nói Thành hì hục cả ngày bên VTS, 4h chiều thứ 7 mình sang, vẫn thấy ngổn ngang ra phết, mình đành lắp chổi vào, lau nhà, ah, thực ra là hút bụi trước. Hút bụi xong lau nhà, lau đi lau lại. Xong lau tủ lạnh. Quay về nhà lúc 7h, thì vợ mình đòi sang luôn bên VTS. Mình thì thấy đợi ăn cơm xong sang cũng được, nhưng sang ngay cũng … chả sao. Thế là cả bà ngoại Beto, cả nhà mình dắt díu nhau sang. Bà ngoại Beto 7h tối mới cắm cơm tối 0_0. Xong vì vợ mình đòi sang ngay nên tất cả đi ăn hàng, định ăn phở ở Lý Chính Thắng, mà tiệm phở đóng cửa, phải ăn tạm hủ tiếu bò viên. Mệt, về nhà ngủ lăn quay. Ah, mà đưa 3 mẹ con về nhà xong mình còn phải đi mua cái laptop hộ anh Phương, trời ơi thứ 2 ảnh mới cần mà ko nói rõ, làm mình hộc tốc đi mua. Rút cục ném trên văn phòng cả ngày chủ nhật.\nNgày 3: chủ nhật\nsáng dậy sớm, lạ nhà, mà vì nhà chưa có rèm cửa, nắng chiếu vào. Tối đó mình cũng ngủ được rất ít, chắc tại trên công ty uống nhiều chè nữa, nhưng cũng tại không yên tâm, tinh thần cảnh giác 😀\nsáng dậy, xong các thủ tục ở nhà, 8h đi dạo bộ, đi ra hẳn Nguyễn Văn Thủ ăn mì quảng, Dung kêu trời kêu đất vì bế Mi nặng đi bộ xa. Mình phải bế ông Bi cũng nặng gần chết, nhưng thi thoảng nặng quá cũng đặt được, Dung bế ông Mi 6kg không đặt được tí nào nên kêu nặng là phải. Ăn sáng xong lên công ty chơi một tẹo. Rồi đi ra bibomart rõ xa, mua nước rửa bình và các thứ cho các bạn nhỏ. Xong về nhà. Xong hút sữa. Xong trưa lại dắt nhau ra Vincom Lê Thánh Tôn, ăn trưa cái quán cơm đá nóng gì ấy, dắt vãi nồi, món nào cũng 150k, mình mua món 348k, thịt bò Mỹ, mà ăn mỡ mờ, như thịt lợn, nói chung lởm kinh khủng. Xong vào vinmart mua các thứ, mua bao nhiêu thứ, hoá đơn hơn 800k mà vẫn thiếu một đống ra. Xong về nhà là 2h, ngủ tới 3 rưỡi thì bế ông Bi lên xe cho đi sở thú, hẹn nhà Dung Thành, nhưng nhà đó lại không đi, cũng tại có hẹn là đi sang Thủ Đức lấy xe đẩy cho Mi nên mình mới tích cực đi, rút cục là lướt qua sở thú một lúc thì trời mưa. Mình và Bi ngô chạy sang nhà Beto, 5h mà cả nhà đó đang ngủ im thít :)) Mình sang thì Dung và Thành rủ mình đi mua cây, rồi sang bên Vinhomes gì ấy, nhà anh Đức. Tưởng sang lấy xe đẩy hoá ra sang … xem nhà :)) Rút cục cũng về tới nhà lúc gần 8h. Rồi hơn 8h ra nhà thờ/bưu điện trung tâm, ăn gà ở quán gà rán kiểu Mỹ. Rồi đi lòng vòng ở đó, lúc đợi nướng bánh tráng nướng, BI ngô phởn nhảy múa tưng bừng như là tăng động :)) Rồi đi một tẹo xem cho biết đường sách. Bi ngô giỏi lắm, quan sát xong hỏi bố mẹ sao đường này lại không có xe đi vào? Định sang nhà anh Phương mượn nồi cơm và cái nồi mà anh Phương về muộn quá, đành nhờ Xuta sáng mai mang đi.\nNgày 4: thứ 2\nmình đi làm, 10h thì hỏi mượn chìa khoá xe của anh Phương để mang nồi về cho vợ. Xe anh Phương đang để ở chỗ rửa xe, ra đó chỉ: anh lấy cái xe, nó đòi 75k tiền rửa, mình lên xe lái đi luôn, lần đầu lái xe một mình ở SG, run vãi. Định vào Coopmart ngay Nguyễn Đình Chiểu mà không kiếm đâu ra chỗ đậu xe, lái hai vòng quanh Coopmart, rồi rẽ vào một bãi đậu xe ở Lê Quý Đôn, năn nỉ nó mà nó không cho đậu, dù chỉ 20 phút. Xong đỗ ở cái đường nhỏ cạnh đó rồi, đi bộ vào Coopmart, xong nghĩ thế nào lại quay lại xe lái về 169 Võ Thị Sáu, cất nồi, (nồi còn cơm mốc chứ, chắc từ tết), xong đưa cả 3 mẹ con lên xe, cho Dung và em Mi vào Coopmart mua đồ, còn bố với Bi lái xe đi lòng vòng. Mình bật bluetooth ở điện thoại để nó kết nối với xe, mà thế éo nào cuống cuống lại ấn nhầm nút fly mode, thế là vợ mua đồ xong gọi mãi không được, mình và Bi thì đi quá, bị kẹt ở Điện Biên Phủ mãi mới thoát về được, toát mồ hôi. Xong lúc sau chở vợ thì lại dừng đèn đỏ ở làn dành cho xe máy, không nhìn rõ biển, bọn xe máy cứ lách lên rồi nhìn nhìn mình, như thể nhìn quái vật ngoài hành tinh. Xong đưa 3 mẹ con về nhà, mình trở lại công ty, vừa đi vừa nghĩ không biết đỗ xe đâu giờ, thì thế éo nào lạc mịa mất, bật google map xem bản đồ thì làm rớt điện thoại xuống sàn xe. Phải dừng xe sát vỉa hè, nhặt điện thoại và xem bản đồ định hình đường đi. Điện Biên Phủ tắc vãi lúa. Mò được về quán mì Quảng, đỗ xe thì đã 12h30, bình thường hồi mình ở trong này, toàn 1h mới đi ăn, mà hôm nay 12h30 đã thấy mọi người đang xuống quán mì Quảng ăn, mọi người bảo anh Phương đang đi lấy xe, chú lấy xe rồi à :)) Mình gọi anh Phương và trao chìa khoá cho ảnh. Tưởng ảnh đi đâu, hoá ra ảnh đỗ lại xe vào toà nhà TMS, rồi sang ăn một mình bên Warning Zone. Xong lúc ăn xong thấy ảnh khoe với Xuta một vết xước ở cửa sau bên phải, vệt rất nhỏ nhưng nhìn rõ. Mà mình thì không thấy là bị quẹt vào lúc nào, có khi nào có thằng xe máy xấu tính chơi đểu không?\nTối đi làm về, mượn xe đạp của anh Phương đi cho nhanh. Về nhà tắm cho Bi, rồi ăn cơm, hôm nay đã có thêm cái bàn ăn. Lâu lắm mới được ăn cơm vợ nấu. Hôm vào là ngày 17 giờ là ngày 20 rồi còn gì. Ăn xong thì hai bố con dắt nhau đi tìm hiệu thuốc mua NaCl cho Mi rửa mũi. Đi mãi đi mãi chả thấy có hiệu thuốc nào, đành phải dùng google để tìm. Ra hiệu thuốc ở cây xăng Võ Thị Sáu, đắt kinh, ở HN mình mua có 28k 10 hộp (10ml) thì ở cái hiệu này là 35k. Mua tạm một vỉ 10 hộp. Mai tìm xem có chỗ nào rẻ hơn không.\nGiường ở đây chật nên cả nhà không ngủ vừa, Bi ngô toàn phải nằm một mình ở sofa giường, ngủ ngoan lắm. Hẹn là về HN Bi sẽ ngủ riêng một phòng, và bố mẹ sẽ mua bể cá cho Bi, Bi thích bể cá lắm, còn bảo mua cho con thức ăn, con tự cho cá ăn. Rồi còn tưởng tượng ra cảnh khoe anh Lâm, khoe các bạn, mặt phê pha :))\nLúc hai bố con dắt tay nhau đi tìm mua nước muối, Bi ngoan và vui lắm. Thật thích. 3 lần trước vào SG – mà mỗi lần 2 tuần hoặc hơn 2 tuần, đi chơi với Xuta, anh Phương, thi thoảng nhìn thấy có gia đình đi chơi cùng nhau, hoặc hai bố con đang chụp ảnh với nhau, mình thường nghĩ: Giá mà có thể cho Bi ngô ra đây chơi, hẳn là Bi sẽ vui lắm. Tối qua mình đã thực hiện được ước muốn đó, và đúng là Bi đã vui lắm.\nBi đang đi trên đường thì ho, thế là bố đùa “Ai cho Bi ho”, Bi bảo “Nhưng mà con có đờm đấy, có đờm nên ho đấy”, bố lại đùa “Bố sút cái đờm ra nhé”, Bi ngây thơ bảo “Bố thế nào mà sút cái đờm ra được, có phải quả bóng đâu, chỉ sút được quả bóng thôi chứ”.\nXong Bi rất thích hóng tiếng xe cứu thương, cứ hỏi bố xe đâu xe đâu. Vì nhà ở VTS ở trục nhiều bệnh viện hay sao ấy, rất hay nghe tiếng xe cứu thương. Đang đi mà nhìn thấy xe cứu thương là thích lắm.\nAh sáng nay mình đi bộ đi làm, mất 20p, xong trên đường còn nhìn thấy con sóc đang đi trên dây điện từ bên này sang bên kia đường, rất ngạc nhiên. Lúc lái xe đưa 3 mẹ con ra siêu thị Bi cũng nhìn thấy sóc. Lúc hai bố con đi cùng nhau Bi cũng nhìn thấy sóc. Lúc mà mẹ và Mi vào siêu thị rồi, Bi ngồi ở ghế sau, đeo dây an toàn, ngồi im thin thít, không nói gì, bố không quay lại, thì cứ như là đang đi một mình, vì Bi bình thường nói rất nhiều. Chắc cũng lạ khi bố lái xe. Xong kêu là con đau bụng quá, mình mới bảo cởi dây an toàn ra, xong cho anh ta leo lên ghế trước ngồi, xong anh ta xoay xoay ngay mấy cái núm, mình quát cho mấy câu, anh ta mới bảo thế con bám vào đâu bây giờ, và kéo kéo dây an toàn để đeo, xong đeo dây ngồi ngoan ngoãn cùng bố. Yêu lắm.\n27/2/2017\nbuổi tối, hai bố con đi dạo\ndù gần hết pin nhưng mình vẫn bật runstatic để theo dõi quãng đường đi, và biết đc tối qua hai bố con đã đi bộ hơn 2km. Có lẽ giờ đây, quãng thời gian hạnh phúc nhất của mình là những buổi tối đi dạo cùng con trai. Hai bố con vừa đi vừa nói chuyện liên hồi, các cô gái thường nhìn Bi và mỉm cười, trong khi bố Bi đẹp trai vãi chấy thì không cô nào thèm nhìn luôn.\nhôm qua đi đoạn toà tổng giám mục Sài Gòn, có chú công nhân quét rác, đang quét trên vỉa hè, thấy hai bố con đi gần đến, chú dừng lại cho hai bố con đi qua rồi mới quét tiếp. Bố bảo Bi là chú ấy tốt ghê, dừng lại đợi bố con mình đi rồi mới quét tiếp. Thế là lúc sau, đi qua ngã tư, Bi khen “ô tô dừng cho bố con mình đi kìa, ô tô tốt ghê, xe máy dừng cho bố con mình đi kìa, xe máy cũng tốt ghê” = ))\nBế Bi đứng trên tường nhìn vào khuôn viên toà tổng giám mục, với cây to và cao vút, bố bảo Bi “Bi ơi Bi trèo được lên cây này không”, Bi liền bảo “Ơ, con có phải là khỉ đâu”.\nĐi qua chỗ bảo tàng chứng tích chiến tranh, có rất nhiều máy bay và xe tăng ở sân, Bi cứ ơ “Ơ Ơ, sao lại có nhiều máy bay thế hả bố, đây là chỗ bán máy bay hả bố” : )) Bố phải giải thích là ngày xưa có chiến tranh, máy bay và xe tăng để đánh nhau, giờ hết chiến tranh rồi. Trưng bày ở đây để cho mọi người đến xem.\nLúc đi qua một trung tâm tiếng Anh, Bi lại hỏi bố:\nBi hay dùng mẫu câu “làm gì mà” để diễn tả ý là “để làm gì”, ví dụ như hôm qua bố đứng lướt fb ở bếp, Bi liền chạy ra hỏi “Bố làm gì mà đứng ở đây?”\nTối đi ngủ hôm nào cũng đòi bố kể chuyện, kể ít nhất 2 chuyện, kể một chuyện là anh ta lặp đi lặp lại “kể 1 chuyện thì ít lắm” khoảng n lần khi nào bố kể chuyện thứ 2 mới thôi. Anh ta thích nghe kể chuyện hổ/báo/sư tử đi săn mồi, mặc dù lúc nào cũng chỉ có: “hổ đói, đi săn, rình con mồi, nhảy ra vồ mồi, ăn thịt luôn”. Nhưng hôm nào cũng phải kể. Kể mấy chuyện đạo đức trong sách là anh ta chăm chú nghe, xong bắt đầu kêu “chuyện này xấu” (ý là không hay : )))\nMấy hôm trước thì tự nằm ngủ, dạo này thì cứ đòi bố nằm cạnh ôm, được nằm cạnh ôm anh ta cũng rất thích. Tối qua lúc 2h hay sao ấy, phải khua anh ta dậy đi tè, xong anh ta vào giường nằm, bố ra nằm cạnh mẹ, cứ thấy anh ta thút thít, nhưng không khóc to, mãi một lúc lâu sau, khoảng 5-10p mới thấy anh ta oà khóc bảo “con nằm một mình con không ngủ được”, bố phải chạy ngay ra ôm cho anh ta ngủ.\nDễ xúc động, hơi tí là mếu máo sụt sịt nói không ra câu vì còn bận khóc, mẹ anh ta hay bảo “con trai con nứa gì mà hơi tí là khóc”, nhưng bố anh ta thấy có sao đâu, trẻ con 3 tuổi thôi mà, khóc thoải mái, khóc xong bình tĩnh thì nói chuyện.\nHôm nọ hai bố con đi Coopmart Nguyễn Đình Chiểu, cả đi cả về phải hơn 3km, đi gần tới nơi thì Bi bị tuột dép, dép có cát, bố bảo Bi bỏ dép ra đi chân đất luôn, Bi cứ sợ bẩn chân, bố bảo bẩn thì tí bố tìm chỗ rửa cho, phải thuyết phục mãi mới chịu đi chân đất một lúc. Và đúng là chân bẩn đen sì thật, may mà tìm được chỗ rửa trên tầng 2 Coopmart. Vào đó đã tự nhủ mua ít thôi mà vẫn mua đầy hai túi, xách nặng vãi, hai tay. Không còn tay để bế Bi, nên Bi phải tự đi về 100%. Đầu tiên anh ta đòi ôm lốc sữa, đi nửa đường thì kêu nặng quá nhờ bố xách hộ luôn. Lại còn bị trượt ngã hai lần đầu gối chạm đất, xước xát, thương quá. Nhưng không sao, mấy nữa là đi bộ giỏi ngay thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/11/nhat-ky-sai-gon/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNgày 1: thứ 6\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebay vào lúc 2h30 chiều, ra khỏi nhà từ 12h trưa, sáng hôm thứ năm ông bà ngoại xuống chơi, chiều thứ 5 ông bà nội lên, và đưa ra sân bay.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evào tới nơi định về nhà mình thuê luôn, nhưng bạn Dung Thành bảo chưa xong, thế là về nhà Dung trước. Ăn bún bò Huế mẹ Dung làm, thịt bò rất là ngon. Sau đó đi sang nhà bên Võ Thị Sáu, thì ôi chao là ngổn ngang. Thế là đành quay về bên Nguyễn Ngọc Phương ngủ.\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký Sài Gòn"},{"content":"Tên mình là do ông nội đặt, hình như mẹ thích đặt tên mình là Hùng hay sao đó, nghe loáng thoáng mẹ kể thế. Nhưng ông nội đi làm giấy khai sinh và đã đặt tên mình là PHÍ HỒNG THÁI, oh my god, đẹp vãi đái. I love it. Ok ok, bình tĩnh, không quá khích yêu bản thân nữa. Nói tiếp nè, vì ông đi làm giấy khai sinh nên có lẽ ông đã lấy luôn ngày đi làm giấy là ngày sinh của mình =)), vì ngày sinh thật là 20/6 mà giấy khai sinh lại ghi 1/8, ok, toàn bộ giấy tờ sẽ là 1/8 nha, không có sao.\nNãy vừa nghĩ ra một thứ hơi bị hay, bố mình có 5 anh chị em, chú Vạn và bố mình là nam, 3 nữ là cô Lập, cô Đạo, cô Đức, nếu xếp theo thứ tự anh cả tới em út, thì tên của 5 anh em sẽ là “Tình-Lập-Vạn-Đạo-Đức”, oh my god, sao giờ mình mới nhận ra điều này, ông nội mình thật vi diệu đó nha.\nPS: 2 con của mình đều do mẹ chúng đặt tên. Phúc đức nhờ cả vào mẫu hậu Trần Dung.\nBình luận (1) Tú béo — 2017-05-26 06:45\nKhông giành được quyền đặt tên cho đứa nào à? ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/11/ong-noi-dat-ten/","summary":"\u003cp\u003eTên mình là do ông nội đặt, hình như mẹ thích đặt tên mình là Hùng hay sao đó, nghe loáng thoáng mẹ kể thế. Nhưng ông nội đi làm giấy khai sinh và đã đặt tên mình là PHÍ HỒNG THÁI, oh my god, đẹp vãi đái. I love it. Ok ok, bình tĩnh, không quá khích yêu bản thân nữa. Nói tiếp nè, vì ông đi làm giấy khai sinh nên có lẽ ông đã lấy luôn ngày đi làm giấy là ngày sinh của mình =)), vì ngày sinh thật là 20/6 mà giấy khai sinh lại ghi 1/8, ok, toàn bộ giấy tờ sẽ là 1/8 nha, không có sao.\u003cbr\u003e\nNãy vừa nghĩ ra một thứ hơi bị hay, bố mình có 5 anh chị em, chú Vạn và bố mình là nam,  3 nữ là cô Lập, cô Đạo, cô Đức, nếu xếp theo thứ tự anh cả tới em út, thì tên của 5 anh em sẽ là “Tình-Lập-Vạn-Đạo-Đức”, oh my god, sao giờ mình mới nhận ra điều này, ông nội mình thật vi diệu đó nha.\u003cbr\u003e\nPS: 2 con của mình đều do mẹ chúng đặt tên. Phúc đức nhờ cả vào mẫu hậu Trần Dung.\u003c/p\u003e","title":"Ông nội đặt tên"},{"content":"Viết hôm mùng 8:\nTối qua xếp quần áo vào vali, Bi ngô rất hớn hở xếp đồ hộ bố, bố đùa Bi là: “Hay bố cho Bi vào vali luôn nhé”, Bi nhìn bố mắt sáng lên, không nói gì rồi chạy vào phòng bảo mẹ: “Mẹ ơi bố bảo là cho con vào vali luôn”, ý là ra hỏi ý kiến mẹ để xin phép đi cùng bố, ôi cưng lắm ý huhu, ước gì bố có thể đem Bi theo.\nViết hôm mùng 9:\nTối qua định đi lấy cái ống nhòm, mà vác xe đạp ra bơm mất 4k hai bánh rồi trời lại mưa, đợi mãi không tạnh nên để tối nay mới đi. Vừa đạp xe vừa nghe Charlie Puth, vừa nghe hướng dẫn của google maps để tới 218F Trần Hưng Đạo. 11km cả đi cả về, hơi bị phê.\nLúc về đi thẳng một lèo đường Điện Biên Phủ, qua chỗ nhà hàng Gạo, nhớ Bi ngô cồn cào, ngày xưa mỗi lần đi qua đây Bi đều bảo “đây là nhà hàng đắt tiền”, chả là có một lần đói quá mà nhà không còn gì ăn, hai bố con dắt nhau đi tìm hàng ăn, đi mãi chả có hàng nào, qua cái GẠO đó Bi ngô bảo “Ah có chỗ ăn rồi”, nhưng bố bảo Bi là “chỗ này hơi bị đắt tiền Bi ạ, mình ăn chỗ nào rẻ hơn cơ”. Thế là từ đó Bi nhận dạng GẠO là đắt tiền, và những cửa hàng có những đặc điểm giống GẠO: đèn điện sáng lấp lánh, có ngôi sao bia Heniken, đều được liệt vào dạng “đắt tiền”. Yêu Bi quá!!!\nVào SG lần này nhớ cảm giác của 2 tháng có 3 mẹ con Bi Mi ở SG quá, nhớ cảm giác cuối ngày làm việc đạp xe về 169 Võ Thị Sáu, gọi “Bi ngô ơi”, thế là Bi ngô sẽ trả lời với xuống “Bố đợi con tí”, rồi hớn hở đi xuống mang chìa khoá cho bố, hôm nào Bi cũng sẽ hỏi “Sao bố về muộn thế” : )) Sáng 9h bố định đi làm Bi lại kêu “Sao bố đi làm sớm thế” : )) Làm bố lại ở nhà chơi với Bi thêm lúc nữa mới xách xe đi làm. Có những hôm đạp xe về tới đầu ngõ, nhìn thấy Bi ngô ở tầng 2 bám vào cửa sổ ngóng bố, yêu và thương! Rồi rất nhanh, bọn trẻ sẽ lớn, và có thế giới riêng, và không cần bố mẹ nữa. Mình yêu tất cả các khoảnh khắc được nhìn thấy sự vui vẻ đáng yêu của các con. Mình luôn sợ nó sẽ lớn nhanh quá, mỗi ngày trôi qua mình luôn muốn dùng tất cả các giác quan để cảm nhận hạnh phúc của việc có con.\nLàm cha mẹ là một trách nhiệm lớn, và phải tự học để trở thành cha mẹ tốt, có rất nhiều thứ phải học, may mắn là ngày nay có internet, nhưng internet cực kì nhiều rác, làm sao để chắt lọc chắt lọc. Giờ Bi ngô đang 42 tháng, mà so chuẩn cân nặng là xếp loại “Nguy cơ suy dinh dưỡng”, chiều cao thì dưới chuẩn (chuẩn là 96cm, Bi ngô 93cm). Hơi hoang mang một chút, tất nhiên là còn lâu dài nhưng cũng hơi lo lắng. Ăn thì hôm nào cũng bị bố mẹ giục mãi mới xong bát cơm.\nChuyện trường học cũng rất đau đầu, mình thì cho rằng trường nào cũng có thể thành tài, quan trọng là bố mẹ khơi gợi được ham muốn tìm hiểu, khám phá. Như trường Nam Trung Yên, khi chưa biết cái vụ đâm gẫy chân học sinh, ai chả tưởng đó là một ngôi trường xịn. Môi trường ngày nay quá thuận lợi cho tự giáo dục. Chúng ta đều đồng ý là giáo dục Việt Nam tệ, nhưng vẫn tranh nhau vào trường điểm?\nTrong cuốn Mẹ dắt con đi, chị Phoenix có một phong cách rất hay, là sau khi đi làm về, sẽ nằm ngủ 1 tiếng rồi sau đó mới chơi với con. Ngủ để lấy sức chơi, chứ sau một ngày mệt quá mà về chơi với con ngay là rất dễ cáu gắt la mắng con. Hôm nào về HN mình sẽ đọc lại cuốn này.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/09/ngoi-viet-lach/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eViết hôm mùng 8:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTối qua xếp quần áo vào vali, Bi ngô rất hớn hở xếp đồ hộ bố, bố đùa Bi là: “Hay bố cho Bi vào vali luôn nhé”, Bi nhìn bố mắt sáng lên, không nói gì rồi chạy vào phòng bảo mẹ: “Mẹ ơi bố bảo là cho con vào vali luôn”, ý là ra hỏi ý kiến mẹ để xin phép đi cùng bố, ôi cưng lắm ý huhu, ước gì bố có thể đem Bi theo.\u003c/p\u003e","title":"Ngồi viết lách"},{"content":"Đầu tiên là mình bị đau họng, Bi ngô bị sốt, Mi chảy nước mũi, mình hơi khỏi khỏi thì Dung cúm, nhiệt miệng. Cúm là thứ rất khó chịu, mũi cứ chảy nước, ngạt, không thở được, và rất dai dẳng. Dung lại còn không uống thuốc được, thực ra tại cả 2 đều hi vọng là cơ thể sẽ chiến đấu để “tự khỏi”, nhưng nói chung sang tới ngày thứ 2 là mệt quá không chịu được đều phải nhảy đi mua thuốc uống cả, mình uống decolgen còn Dung mua cảm xuyên hương.\nÔng Bi thì trưa qua chơi ở nhà bạn Nghĩa về, kêu bị đau má, khóc lóc ầm ĩ, làm mình sợ hết hồn, search thấy nào là quai bị, nào là viêm tuyến nước bọt … Mẹ dỗ cho đi ngủ một giấc, chiều không thấy kêu đau gì nữa.\nXong ông Bi thì tới Mi bị sốt, đầu tiên là sốt nhẹ nhẹ, tới tối thì sốt cao, nóng ơi là nóng, sốt làm em ấy mệt, cứ ngủ lì bì, tỉnh thì cũng chỉ ngồi chơi nhẹ nhẹ không nghịch như mọi hôm, thương ghê. Cái nhiệt kế polygreen bắn laze để đo nhiệt độ đã bị tèo, vẫn đo được bình thường nhưng nhiệt độ không chuẩn, thường thấp hơn so với thực tế 1-2-3 độ. 600k của tôi : ((\nMình thì lại đi công tác, ra đi mà lòng không yên tâm chút nào. Nhắn tin cho tay taxi Nội Bài quen để tới đón, thì hắn lại cứ tưởng đón Xuta, 234 Hoàng Quốc Việt, vâng vâng dạ dạ, lúc biết đón mình ở Tây Mỗ (lúc 4h sáng), thế là loạn lên chuyển người, giá tăng thêm 50k. Xong được thằng lái xe lại không biết dreamtown coma6 ở đâu, mình hướng dẫn là nhìn chung cư có chữ coma6 trên nóc, lúc lên xe nó ra ngoài đường mới thấy là bọn coma6 tắt cụ nó điện của chữ coma6, bảo sao nó cứ gọi lại cho mình hỏi mãi. Haiz.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/07/ca-nha-om/","summary":"\u003cp\u003eĐầu tiên là mình bị đau họng, Bi ngô bị sốt, Mi chảy nước mũi, mình hơi khỏi khỏi thì Dung cúm, nhiệt miệng. Cúm là thứ rất khó chịu, mũi cứ chảy nước, ngạt, không thở được, và rất dai dẳng. Dung lại còn không uống thuốc được, thực ra tại cả 2 đều hi vọng là cơ thể sẽ chiến đấu để “tự khỏi”, nhưng nói chung sang tới ngày thứ 2 là mệt quá không chịu được đều phải nhảy đi mua thuốc uống cả, mình uống decolgen còn Dung mua cảm xuyên hương.\u003cbr\u003e\nÔng Bi thì trưa qua chơi ở nhà bạn Nghĩa về, kêu bị đau má, khóc lóc ầm ĩ, làm mình sợ hết hồn, search thấy nào là quai bị, nào là viêm tuyến nước bọt … Mẹ dỗ cho đi ngủ một giấc, chiều không thấy kêu đau gì nữa.\u003cbr\u003e\nXong ông Bi thì tới Mi bị sốt, đầu tiên là sốt nhẹ nhẹ, tới tối thì sốt cao, nóng ơi là nóng, sốt làm em ấy mệt, cứ ngủ lì bì, tỉnh thì cũng chỉ ngồi chơi nhẹ nhẹ không nghịch như mọi hôm, thương ghê. Cái nhiệt kế polygreen bắn laze để đo nhiệt độ đã bị tèo, vẫn đo được bình thường nhưng nhiệt độ không chuẩn, thường thấp hơn so với thực tế 1-2-3 độ. 600k của tôi : ((\u003cbr\u003e\nMình thì lại đi công tác, ra đi mà lòng không yên tâm chút nào. Nhắn tin cho tay taxi Nội Bài quen để tới đón, thì hắn lại cứ tưởng đón Xuta, 234 Hoàng Quốc Việt, vâng vâng dạ dạ, lúc biết đón mình ở Tây Mỗ (lúc 4h sáng), thế là loạn lên chuyển người, giá tăng thêm 50k. Xong được thằng lái xe lại không biết dreamtown coma6 ở đâu, mình hướng dẫn là nhìn chung cư có chữ coma6 trên nóc, lúc lên xe nó ra ngoài đường mới thấy là bọn coma6 tắt cụ nó điện của chữ coma6, bảo sao nó cứ gọi lại cho mình hỏi mãi. Haiz.\u003c/p\u003e","title":"Cả nhà ốm"},{"content":" Bình luận (1) Tú béo — 2017-05-26 06:56\nDài vl :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/05/04/goc-danh-cho-startup/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2017-05-26 06:56\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDài vl :))\u003c/p\u003e","title":"Gốc dành cho Startup"},{"content":"Hôm qua có hai thắng lợi, một là cài được “driver” cho Mac để ghi dữ liệu vào ổ cứng ngoài định dạng NTFS, hai là cài được android app store lên con Kindle Fire (xem clip youtube và làm theo, dễ không ngỡ), chuyển bản quyền Monkey Junior từ iphone của mình sang Kindle Fire cho Bi dùng cho tiện. Monkey Junior chỉ cho kích hoạt ở 2 thiết bị một lúc, phải email để deactive ở iphone.\nNTFS-3G Manual\nhttp://stackoverflow.com/questions/30979396/compiling-ntfs-3g-for-os-x\nMount \u0026amp; Unmount Drives from the Command Line in Mac OS X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/27/ntfs-3f-for-mac/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua có hai thắng lợi, một là cài được “driver” cho Mac để ghi dữ liệu vào ổ cứng ngoài định dạng NTFS, hai là cài được android app store lên con Kindle Fire (xem clip youtube và làm theo, dễ không ngỡ), chuyển bản quyền Monkey Junior từ iphone của mình sang Kindle Fire cho Bi dùng cho tiện. Monkey Junior chỉ cho kích hoạt ở 2 thiết bị một lúc, phải email để deactive ở iphone.\u003c/p\u003e","title":"ntfs-3f for mac"},{"content":"I bought a Xiaomi camera, with 32GB microSD, it can record about 10 days, but it saves data to many folders, per folder has many files, the length of file less than 60 seconds. When I backup data from microSD to hard disk, it is difficult to watch because I must open file many many time.\nSo, I want to merge all file in the folder to one file and upload to youtube to easy to access. I have to code something.\nThe first, I install FFmpeg to my Mac, it is not easy as installing FFmpeg on Ubuntu, but I did. That’s ok, FFmpeg saves my life :p. This is my code:\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/3aa09c91988313ba72adfd76772e88af\nBình luận (1) Tú béo — 2017-05-26 07:01\n1 cách làm ko cần code trên Windows: search 1 phát *.mp4, cut rồi paste ra 1 folder, dùng freemake hoặc mkvtoolnix combine lại là xong :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/25/how-to-backup-your-last-time-with-xiaomi-camera/","summary":"\u003cp\u003eI bought a \u003ca href=\"http://phuthai.vn/xiaomi/camera/camera-khong-day-ip-wifi-yi-xiaomi-hong-ngoai/\"\u003eXiaomi camera\u003c/a\u003e, with 32GB microSD, it can record about 10 days, but it saves data to many folders, per folder has many files, the length of file less than 60 seconds. When I backup data from microSD to hard disk, it is difficult to watch because I must open file many many time.\u003cbr\u003e\nSo, I want to merge all file in the folder to one file and upload to youtube to easy to access. I have to code something.\u003cbr\u003e\nThe first, I install FFmpeg to my Mac, it is not easy as installing FFmpeg on Ubuntu, but I did. That’s ok, FFmpeg saves my life :p. This is my code:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://gist.github.com/hongthaiphi/3aa09c91988313ba72adfd76772e88af\"\u003ehttps://gist.github.com/hongthaiphi/3aa09c91988313ba72adfd76772e88af\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"How to backup your last time with Xiaomi camera"},{"content":"I read a blog, I was recommended preply.com, I sent a request, I received many responses, I have learned with her from 18 months ago.\nMy family went to Ho Chi Minh City, lived in a rented apartment, only 40m2, not have a private room so I can not learn. And now I talk with her after long long time no see. My English so bad, it went down without the brake.\nAnd, who can guess, she is pregnant, such a good news! Congratulation, again! We talk about the difficult when a woman has the pregnant, she was vomit, it was so cold, she lived with her parents in the village, but she often went to the city to meet the doctor.\nHer husband went to work from Feb 28th, he will come back about August or September, and their baby will be born in November.\nShe asked me about my wife, “nature delivery” or “caesarean section”, I said that in cities in Vietnam, about 60% to 80% woman select “caesarean section”, although nature delivery is better for the baby. But I think “caesarean section” is safer. She accepts and said that, in Ukraine, almost woman choose the caesarean section, too. We choose safe, ok.\nShe said about Easter holiday, I did not hear clearly, maybe she said she is a Christian, I do not have a lot of knowledge about that.\nBình luận (1) Tú béo — 2017-05-26 07:02\nWriting có vẻ đỡ lởm hơn rồi đấy :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/25/time-fly-so-fast/","summary":"\u003cp\u003eI read a blog, I was recommended preply.com, I sent a request, I received many responses, I have learned with her from 18 months ago.\u003cbr\u003e\nMy family went to Ho Chi Minh City, lived in a rented apartment, only 40m2, not have a private room so I can not learn. And now I talk with her after long long time no see. My English so bad, it went down without the brake.\u003cbr\u003e\nAnd, who can guess, she is pregnant, such a good news! Congratulation, again! We talk about the difficult when a woman has the pregnant, she was vomit, it was so cold, she lived with her parents in the village, but she often went to the city to meet the doctor.\u003cbr\u003e\nHer husband went to work from Feb 28th, he will come back about August or September, and their baby will be born in November.\u003cbr\u003e\nShe asked me about my wife, “nature delivery” or “caesarean section”, I said that in cities in Vietnam, about 60% to 80% woman select “caesarean section”, although nature delivery is better for the baby. But I think “caesarean section” is safer. She accepts and said that, in Ukraine, almost woman choose the caesarean section, too. We choose safe, ok.\u003cbr\u003e\nShe said about Easter holiday, I did not hear clearly, maybe she said she is a Christian, I do not have a lot of knowledge about that.\u003c/p\u003e","title":"Time fly so fast"},{"content":" Cả nhà vào Sài Gòn 2 tháng. Nhà để không. Nhờ Hà béo sang ở nhưng nó chê xa không chịu sang. Cái gì mốc được đều mốc: Ga, gối, tường nhà, cửa, sàn, ghế, tủ bếp … Cái gì không mốc được có khi cũng bị mốc: Mặt bàn bếp … Sau này ngôi nhà tiếp theo có lẽ mình nên làm tủ bếp bằng gỗ tự nhiên, hoặc bằng inox, chứ bằng gỗ công nghiệp rất khó chịu, nó cứ bị mốc ở các mép dán, khe khe bé xíu, chả là trong lõi là gỗ ép mà, bên ngoài thì trơn láng không mốc được, nhưng ở những cái mép rất nhỏ cứ có mốc li ti, rất bực. Nhờ công lao của Vinh, Hương lên tưới mà đám cây ngoài ban công vẫn xanh tốt, cây móc mật khoẻ thật, lên cao quá vướng khi phơi đồ, vợ mình bẻ ngang thân, chuẩn bị vứt đi, mà giờ nó lại mọc xanh um. Hôm nào đăng lên bán cho máu = )) Lau dọn mệt vãi chưởng, bác Anh hàng xóm bảo “sao chú không thuê giúp việc theo giờ” – mình nghĩ tự dọn cũng được, chưa tới mức cần thuê. Lau các chỗ mốc, hút bụi, lau nhà. Mở cửa cho thoáng. Sáng thứ 6 đi làm, mở hết các cửa sổ, quá đen cho đội bán len là chiều hôm đó trời lại mưa, cũng may chỉ bị hất có chút xíu. Mình ở đây đã là năm thứ 4, có thằng bạn cờ lâu phờ ren ở ngay tầng bên dưới nên rất là tiện và rất là vui. Tiền phí dịch vụ đóng liền 4 tháng 1,2,3,4, với 3 tháng tiền xe máy, tổng cộng hết hơn 1.7 triệu, bù lại rất tiện đổ rác, trong SG mỗi lần đi đổ rác đều rất ngại, vì phải mở cửa, đi ra tận ngoài đường, ở chung cư mình có ngay thùng rác cách cửa nhà 15m. May mà mình về kịp, về mở cửa thấy có tờ giấy thông báo 25/4 sẽ cắt nước vì quá lâu không đóng phí dịch vụ 😂. Internet tất nhiên bị cắt, mình chuyển sang luôn cáp quang Viettel. Không biết sáng mai nó có lắp cho không. Hừ hừ. Nhà mình có quá nhiều đồ đạc, các loại hộp giấy, quần áo, đồ chơi của ông Bi, đồ chơi của ông ấy nhiều dã man. Mình mới đọc cuốn Lối sống tối giản của người Nhật Bản (tên sách vần nhỉ), vô cùng thích thú và thấm thía, nên quyết tâm sẽ dọn nhà, bán/cho/vứt hết các đồ ít dùng, để nhà thật gọn gàng sạch sẽ. Nhà mà quá nhiều đồ, thì sẽ rất mệt mỏi, dọn dẹp mệt mỏi, sắp xếp mệt mỏi, vì không thể gọn được, nhiều quá xếp kiểu gì nó vẫn nhiều, vứt bớt đi, sẽ gọn. Hê hê. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/22/can-nha-2-thang-khong-ai-o/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eCả nhà vào Sài Gòn 2 tháng. Nhà để không. Nhờ Hà béo sang ở nhưng nó chê xa không chịu sang.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCái gì mốc được đều mốc: Ga, gối, tường nhà, cửa, sàn, ghế, tủ bếp … Cái gì không mốc được có khi cũng bị mốc: Mặt bàn bếp …\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSau này ngôi nhà tiếp theo có lẽ mình nên làm tủ bếp bằng gỗ tự nhiên, hoặc bằng inox, chứ bằng gỗ công nghiệp rất khó chịu, nó cứ bị mốc ở các mép dán, khe khe bé xíu, chả là trong lõi là gỗ ép mà, bên ngoài thì trơn láng không mốc được, nhưng ở những cái mép rất nhỏ cứ có mốc li ti, rất bực.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhờ công lao của Vinh, Hương lên tưới mà đám cây ngoài ban công vẫn xanh tốt, cây móc mật khoẻ thật, lên cao quá vướng khi phơi đồ, vợ mình bẻ ngang thân, chuẩn bị vứt đi, mà giờ nó lại mọc xanh um. Hôm nào đăng lên bán cho máu = ))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLau dọn mệt vãi chưởng, bác Anh hàng xóm bảo “sao chú không thuê giúp việc theo giờ” – mình nghĩ tự dọn cũng được, chưa tới mức cần thuê. Lau các chỗ mốc, hút bụi, lau nhà. Mở cửa cho thoáng. Sáng thứ 6 đi làm, mở hết các cửa sổ, quá đen cho đội bán len là chiều hôm đó trời lại mưa, cũng may chỉ bị hất có chút xíu.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMình ở đây đã là năm thứ 4, có thằng bạn cờ lâu phờ ren ở ngay tầng bên dưới nên rất là tiện và rất là vui.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTiền phí dịch vụ đóng liền 4 tháng 1,2,3,4, với 3 tháng tiền xe máy, tổng cộng hết hơn 1.7 triệu, bù lại rất tiện đổ rác, trong SG mỗi lần đi đổ rác đều rất ngại, vì phải mở cửa, đi ra tận ngoài đường, ở chung cư mình có ngay thùng rác cách cửa nhà 15m. May mà mình về kịp, về mở cửa thấy có tờ giấy thông báo 25/4 sẽ cắt nước vì quá lâu không đóng phí dịch vụ 😂.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eInternet tất nhiên bị cắt, mình chuyển sang luôn cáp quang Viettel. Không biết sáng mai nó có lắp cho không. Hừ hừ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhà mình có quá nhiều đồ đạc, các loại hộp giấy, quần áo, đồ chơi của ông Bi, đồ chơi của ông ấy nhiều dã man. Mình mới đọc cuốn \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?sid=58101\"\u003eLối sống tối giản của người Nhật Bản\u003c/a\u003e (tên sách vần nhỉ), vô cùng thích thú và thấm thía, nên quyết tâm sẽ dọn nhà, bán/cho/vứt hết các đồ ít dùng, để nhà thật gọn gàng sạch sẽ. Nhà mà quá nhiều đồ, thì sẽ rất mệt mỏi, dọn dẹp mệt mỏi, sắp xếp mệt mỏi, vì không thể gọn được, nhiều quá xếp kiểu gì nó vẫn nhiều, vứt bớt đi, sẽ gọn. Hê hê.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e","title":"Căn nhà 2 tháng không ai ở"},{"content":"Khá bất ngờ là các bạn sale ở Tripi tự đọc tên của họ là Trip-i (chíp ai), trong khi mình đọc là “chíp pi” haha.\nGiá của Tripi thế này:\nThằng em mình xem vé trên Vietjetair, kêu là 1.6tr/người, khứ hồi, ờ thì thử, cũng rẻ hơn thật, tầm 15.1 củ tổng thể, tới lúc thanh toán thì bên Vietjet đội lên thế này:\nCái “phí xử lý” là 110k/người, chính là cái gọi là “phí xuất vé”, chắc bên Tripi cắt giảm khoản này nên giá rất tốt.\nLúc sau thử vào app Bankplus để xem giá bên Viettel bán thì thấy giá thế này:\nQuá hoảng : )) Và bất ngờ nhận ra mình đã đóng góp rất nhiều thuế phí để vận hành cái chính quyền/nhà nước này, ê mấy bọn mặt đờ kia, đừng có mà mở mồm ra hỏi tao đóng góp gì cho đất nước nhé, nhìn thuế và phí đi.\nTripi có vẻ lởm vụ gửi email, lần trước chị Bình Boong mua vé cũng không nhận được email mã vé, lần này mình cũng thế. Nhưng vì thế mà chat với độ hỗ trợ, gặp một em sale hot vãi lúa, điểm cộng cho Tripi 😂.\nForm nhập thông tin của Tripi hơi lởm, bắt buộc nhập ngày sinh (Vietnamairlines yêu cầu ngày sinh), nhưng mình đặt vé của Vietjet, vietjet đâu có yêu cầu ngày sinh, Tripi vẫn bắt nhập 😐 Lại còn ngày một ô, tháng một ô, năm một ô, nói chung là phiền phức.\nBình luận (3) Huyen Nguyen — 2017-04-20 00:55\nTrước em toàn đặt atadi, tại em thấy rẻ và tiện nhất. Mà hình như có lần anh cũng khoe atadi rồi nhỉ?\nThaiPH — 2017-04-20 02:11\nAh tại có thằng bạn nó làm tripi.\nVũ Văn Hơn — 2017-05-09 09:42\nHôm trước em cũng mới đặt vé đi ĐN ở Tripi, mới chỉ điền vào form thôi chưa submit mà 3p sau có em gọi điện hỏi thăm sao anh điền form rồi chưa submit/thanh toán. Support ngon ghê. Gửi email cũng bị sai lần đầu, lại gửi lại. Về cơ bản là khá ưng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/18/tai-sao-nen-mua-ve-o-tripi/","summary":"\u003cp\u003eKhá bất ngờ là các bạn sale ở Tripi tự đọc tên của họ là Trip-i (chíp ai), trong khi mình đọc là “chíp pi” haha.\u003cbr\u003e\nGiá của Tripi thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2017/04/18/tai-sao-nen-mua-ve-o-tripi/6hr231l.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nThằng em mình xem vé trên Vietjetair, kêu là 1.6tr/người, khứ hồi, ờ thì thử, cũng rẻ hơn thật, tầm 15.1 củ tổng thể, tới lúc thanh toán thì bên Vietjet đội lên thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2017/04/18/tai-sao-nen-mua-ve-o-tripi/fkak1w2.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nCái “phí xử lý” là 110k/người, chính là cái gọi là “phí xuất vé”, chắc bên Tripi cắt giảm khoản này nên giá rất tốt.\u003cbr\u003e\nLúc sau thử vào app Bankplus để xem giá bên Viettel bán thì thấy giá thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2017/04/18/tai-sao-nen-mua-ve-o-tripi/pw5uzug.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nQuá hoảng : )) Và bất ngờ nhận ra mình đã đóng góp rất nhiều thuế phí để vận hành cái chính quyền/nhà nước này, ê mấy bọn mặt đờ kia, đừng có mà mở mồm ra hỏi tao đóng góp gì cho đất nước nhé, nhìn thuế và phí đi.\u003cbr\u003e\nTripi có vẻ lởm vụ gửi email, lần trước chị Bình Boong mua vé cũng không nhận được email mã vé, lần này mình cũng thế. Nhưng vì thế mà chat với độ hỗ trợ, gặp một \u003ca href=\"https://www.facebook.com/lephuonganh0707\"\u003eem sale\u003c/a\u003e hot vãi lúa, điểm cộng cho Tripi 😂.\u003cbr\u003e\nForm nhập thông tin của Tripi hơi lởm, bắt buộc nhập ngày sinh (Vietnamairlines yêu cầu ngày sinh), nhưng mình đặt vé của Vietjet, vietjet đâu có yêu cầu ngày sinh, Tripi vẫn bắt nhập 😐 Lại còn ngày một ô, tháng một ô, năm một ô, nói chung là phiền phức.\u003c/p\u003e","title":"Tại sao nên mua vé ở Tripi"},{"content":"Gán quyền loằng ngoằng trên giao diện (console), thấy nó ghi full quyền rồi mà khi làm việc với thư mục con lại lỗi, hoá ra full quyền trên giao diện mới được như này:\n{\n“Version”: “2012-10-17”,\n“Statement”: [\n{\n“Sid”: “Stmt1491906008000”,\n“Effect”: “Allow”,\n“Action”: [\n“s3:*”\n],\n“Resource”: [\n“arn:aws:s3:::kamaxuta”\n]\n}\n]\n}\nPhải sửa thành như này mới thực sự full quyền:\n{\n“Version”: “2012-10-17”,\n“Statement”: [\n{\n“Sid”: “statement1”,\n“Effect”: “Allow”,\n“Action”: [\n“s3:GetBucketLocation”,\n“s3:ListAllMyBuckets”\n],\n“Resource”: “arn:aws:s3:::*”\n},\n{\n“Sid”: “Stmt1491906008000”,\n“Effect”: “Allow”,\n“Action”: [\n“s3:*”\n],\n“Resource”: [\n“arn:aws:s3:::kamaxuta”,\n“arn:aws:s3:::kamaxuta/*”\n]\n}\n]\n}\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/12/gan-quyen-mot-bucket-cho-mot-user/","summary":"\u003cp\u003eGán quyền loằng ngoằng trên giao diện (console), thấy nó ghi full quyền rồi mà khi làm việc với thư mục con lại lỗi, hoá ra full quyền trên giao diện mới được như này:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e{\u003cbr\u003e\n“Version”: “2012-10-17”,\u003cbr\u003e\n“Statement”: [\u003cbr\u003e\n{\u003cbr\u003e\n“Sid”: “Stmt1491906008000”,\u003cbr\u003e\n“Effect”: “Allow”,\u003cbr\u003e\n“Action”: [\u003cbr\u003e\n“s3:*”\u003cbr\u003e\n],\u003cbr\u003e\n“Resource”: [\u003cbr\u003e\n“arn:aws:s3:::kamaxuta”\u003cbr\u003e\n]\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\n]\u003cbr\u003e\n}\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003ePhải sửa thành như này mới thực sự full quyền:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e{\u003cbr\u003e\n“Version”: “2012-10-17”,\u003cbr\u003e\n“Statement”: [\u003cbr\u003e\n{\u003cbr\u003e\n“Sid”: “statement1”,\u003cbr\u003e\n“Effect”: “Allow”,\u003cbr\u003e\n“Action”: [\u003cbr\u003e\n“s3:GetBucketLocation”,\u003cbr\u003e\n“s3:ListAllMyBuckets”\u003cbr\u003e\n],\u003cbr\u003e\n“Resource”: “arn:aws:s3:::*”\u003cbr\u003e\n},\u003cbr\u003e\n{\u003cbr\u003e\n“Sid”: “Stmt1491906008000”,\u003cbr\u003e\n“Effect”: “Allow”,\u003cbr\u003e\n“Action”: [\u003cbr\u003e\n“s3:*”\u003cbr\u003e\n],\u003cbr\u003e\n“Resource”: [\u003cbr\u003e\n“arn:aws:s3:::kamaxuta”,\u003cbr\u003e\n“arn:aws:s3:::kamaxuta/*”\u003cbr\u003e\n]\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\n]\u003cbr\u003e\n}\u003c/p\u003e","title":"Gán quyền một bucket cho một user"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/11/aws-ecsec2-container-service/","summary":"","title":"AWS ECS(EC2 Container service)"},{"content":"Nghe có vẻ hầm hố, chả là hồi trước mình có viết một cái chrome extention để mỗi lần mở tab mới sẽ hiện ảnh một em gái xinh xinh. Hồi ấy làm ở VP9 nên dùng chùa server của VP9, sau đó nghỉ VP9 thì mua một cái VPS ở azdigi giá 170k/tháng để làm server crawl cũng như nghịch linh tinh.\nHồi ở VP9 học code nodejs nên dùng nodejs để code cái back-end cho extention, kiến trúc đại loại thế này:\nCrawl ảnh từ xkcn.info về, ném vào MongoDB (bước này chỉ làm một lần, chỉ lấy url ảnh) Dùng nodejs viết một cái cái app, mỗi khi có requests sẽ random ra một số ngẫu nhiên, rồi request từ mongodb ra cái ảnh có số thứ tự đó, trả về cho người dùng. Mỗi lần request lên mà query mongodb một lần thì hơi chậm, nên dùng Redis để ném hết vào cache, lấy từ cache ra chứ không lấy từ mongodb. Dùng cả socket.io để handle vụ NEXT ảnh. Đó, 170k/tháng mà chạy một cái vpn thi thoảng đứt cáp mới dùng, với 2 cái extention thì cũng hơi xót ruột. Giờ làm ở bên Chappiebot toàn dùng python, rồi các dịch vụ của AWS, mình quyết định chuyển sang dùng thử xem sao. Kiến trúc mới sẽ chơi bằng python 2.7.10:\nCrawl ảnh từ xkcn.info, chỉ lấy ảnh có ít nhất một chiều lớn hơn 1000pixel. Ném vào một file csv Viết một đoạn python, mỗi lần chạy tạo ra một số ngẫu nhiên n, lấy ra ảnh ở dòng thứ n trong file csv kia, ném ra file html, ném file html này lên AWS S3. Tất cả người dùng sẽ xem cùng một file một lúc, hồi xưa là mỗi người xem một ảnh, nếu không thích thì có thể next, mỗi lần mở tab là một em khác, bây giờ mỗi em sẽ hiện trong vòng 1 phút. Đoạn code python sẽ chạy trên AWS Lambda, một phút chạy một lần. Nghĩa là mình dùng hai dịch vụ của Amazon Cloud: Lambda và S3, chắc tầm 1$/tháng. Hiện chưa giải quyết vấn đề next, nhưng thôi cứ từ từ. Hôm nào sẽ ngồi viết một cái tutorial chi tiết cho nó ngầu. Hôm nay tạm thế thôi 😀 Link ví dụ: http://chrome.sachluoc.com/helloae.html\nChrome hiện có 113 người dùng\nBình luận (4) Phạm Huy Hoàng — 2017-04-10 12:22\nSao đồng chí ko dùng python lấy ảnh của fanpage xkcn.info từ FB api thẳng cho nhanh, khỏi cân dùng Amazon S3 :))\nThaiPH — 2017-04-11 02:22\npython chỉ là tạo ra file html thôi, phải có chỗ nào lưu file html tĩnh đó để anh em nhảy vào chứ 😀 Hình như có thể lưu trên github miễn phí thì phải.\nthangola — 2017-04-12 04:00\nNếu là tao thì crawl url về ném luôn vào 1 cái redis set, mỗi lần có request đến backend thì xài cái hàm pop random của redis là có url trả về luôn.\nThaiPH — 2017-04-12 04:35\nAh, giờ thì tao đã dùng Lambda là kiểu serverless, làm sẵn môt file html tĩnh ném lên đó, 1 triệu truy cập cũng không sợ sập server.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/04/09/thay-doi-kien-truc-he-thong/","summary":"\u003cp\u003eNghe có vẻ hầm hố, chả là hồi trước mình có viết một cái \u003ca href=\"https://thaimeo.info/2016/05/26/moi-tab-mot-em/\"\u003echrome extention\u003c/a\u003e để mỗi lần mở tab mới sẽ hiện ảnh một em gái xinh xinh. Hồi ấy làm ở VP9 nên dùng chùa server của VP9, sau đó nghỉ VP9 thì mua một cái VPS ở azdigi giá 170k/tháng để làm server crawl cũng như nghịch linh tinh.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHồi ở VP9 học code nodejs nên dùng nodejs để code cái back-end cho extention, kiến trúc đại loại thế này:\u003c/p\u003e","title":"Thay đổi kiến trúc hệ thống"},{"content":"hôm nọ mình dắt Bi ngô đi trên đường, đi qua chỗ có mùi thuốc lá, Bi ngô hỏi chứ: “Bố ơi mùi gì mà thơm thế bố” = )) Mình bảo Bi đó là mùi thuốc lá, hít nhiều là bị ốm, ung thư, chết toi đấy. Thế là Bi ngô nhắc lại luôn “thuốc lá, hít vào là ốm, chết toi đấy”, sau đó lúc sau đi qua người đang hút thuốc, Bi ngô bảo bố “ôi lại mùi thuốc lá bố ạ, tránh thôi tránh thôi”, yêu vãi.\nlúc sau Bi nhặt một cái que nho nhỏ, bố hỏi Bi nhặt que làm gì thế, Bi bảo “để con cầm con chơi”, bố chỉ cho Bi cái que to bằng ngón tay, Bi bảo không, cái đó to quá, con không nhặt đâu, xong lại nhặt nhạnh thêm 2 cái nữa, cầm cả thảy 3 cái trên tay, vừa nhặt xong cái thứ 3 thì đến đầu ngõ 169 rẽ về nhà, bố bảo Bi: “về ngõ nhà mình rồi này Bi”, thế là Bi bảo luôn “ơ ngõ nhà mình rồi, thôi vứt que đi kẻo mẹ mắng” = ))\nBình luận (1) Huyen Nguyen — 2017-05-11 15:48\neo ơi, Bi dễ thương thế, một trong những cu cậu ngoan nhất em từng gặp 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/02/23/bi-ngo-dang-yeu/","summary":"\u003cp\u003ehôm nọ mình dắt Bi ngô đi trên đường, đi qua chỗ có mùi thuốc lá, Bi ngô hỏi chứ: “Bố ơi mùi gì mà thơm thế bố” = )) Mình bảo Bi đó là mùi thuốc lá, hít nhiều là bị ốm, ung thư, chết toi đấy. Thế là Bi ngô nhắc lại luôn “thuốc lá, hít vào là ốm, chết toi đấy”, sau đó lúc sau đi qua người đang hút thuốc, Bi ngô bảo bố “ôi lại mùi thuốc lá bố ạ, tránh thôi tránh thôi”, yêu vãi.\u003cbr\u003e\nlúc sau Bi nhặt một cái que nho nhỏ, bố hỏi Bi nhặt que làm gì thế, Bi bảo “để con cầm con chơi”, bố chỉ cho Bi cái que to bằng ngón tay, Bi bảo không, cái đó to quá, con không nhặt đâu, xong lại nhặt nhạnh thêm 2 cái nữa, cầm cả thảy 3 cái trên tay, vừa nhặt xong cái thứ 3 thì đến đầu ngõ 169 rẽ về nhà, bố bảo Bi: “về ngõ nhà mình rồi này Bi”, thế là Bi bảo luôn “ơ ngõ nhà mình rồi, thôi vứt que đi kẻo mẹ mắng” = ))\u003c/p\u003e","title":"Bi ngô đáng yêu"},{"content":" Đấy là một cuộc chiến kỳ lạ, đã đến và đi chỉ trong một tháng, nhưng 37 năm qua luôn là một điều bí ẩn trong mối quan hệ của hai quốc gia này. Cuộc chiến tranh biên giới ấy, thật sự là sao?\nvia SWT 236 – 37 NĂM CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI, VÌ SAO? — Social With Toni\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/02/18/phan-tich-ve-chien-tranh-bien-gioi-1979/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eĐấy là một cuộc chiến kỳ lạ, đã đến và đi chỉ trong một tháng, nhưng 37 năm qua luôn là một điều bí ẩn trong mối quan hệ của hai quốc gia này. Cuộc chiến tranh biên giới ấy, thật sự là sao?\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003evia \u003ca href=\"http://socialwithtoni.com/2017/02/18/swt-236-37-nam-chien-tranh-bien-gioi-vi-sao/\"\u003eSWT 236 – 37 NĂM CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI, VÌ SAO? — Social With Toni\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Phân tích về chiến tranh biên giới 1979"},{"content":"Ông Bi dạo này học được ở đầu từ “ghê gớm”, bố mà bắt tắt máy tính bảng, bắt đi ngủ hoặc bắt dọn đồ chơi … nói chung là bắt anh ta làm những thứ anh ta không thích, là anh ta mặt phụng phịu xị xị ra, gào lên “bố ghê gớm, bố ghê gớm”, bố cười cười bảo “bố bình thường, chả ghê gớm gì” =))\nHôm qua Bi không thích đi học, ngủ dậy cũng muộn cơ, hơn 8h mới dậy, cho ăn uống các kiểu, bảo đi học thì khóc lóc không đi, dỗ mãi bảo bố đưa đi bằng xe máy, từ cổng trường tự đi vào, vào tới cầu thang lên tầng 2 thì không lên cầu thang mà vòng lại đi ra cửa, vừa đi vừa khóc và gọi bố. May là bố chưa đi. Dỗ mãi, bảo là không đi học thì không cho xem máy tính bảng nữa, Bi ok, con ko xem nữa, không đi học thì không cho đi SG, cho về ở với ông bà, Bi ok con về ở với ông bà :)) Nói chung đưa ra bất cứ điều kiện gì Bi cũng ok hết, chỉ cần không đi học. Đành đưa về nhà. Về nhà mẹ lặp lại mấy điều khoản y như bố :)) Tất nhiên Bi chấp hết, không dụ được. Lúc sau mẹ quát cho phát, lại lóc cóc đi học. Lần này bố bế lên tận lớp, cô Loan ra đón, Bi khóc lóc ôm chân bố không vào lớp, cô phải giằng ra bế vào lớp. Anh ta vừa khóc vừa gọi bố. Hulu, lúc sau mẹ xem camera thì thấy anh ta đã chơi bình thường.\nTối qua nhận chỉ đạo đi mua váy cho Mi, tới đó thì nhận thêm chỉ thị mua áo minion cho Bi, nhưng áo toàn size to, nên thôi không mua. Về nhà, Bi xun xoe xong thấy bố không mua gì cho mình, Bi bảo: “Ơ bố chả mua gì cho con à, con chả có gì, con buồn quá” : ))\nBi đã cao hơn một tí, ấn được thang máy xuống ở cả 3 thang, trước đây chỉ bấm được ở thang giữa vì thang giữa nút bấm bị gắn thấp hơn 2 cái hai bên.\nHôm nọ gần sáng, ah mà cũng phải 6-7h sáng, Bi tỉnh dậy đòi đi tè, bố bảo con tự vào wc đi tè đi, xong bố sợ nó mắt nhắm mắt mở ngã, dậy định đi theo thì nó hét: “Bố, bố nằm im đấy, để con tự đi”. Xong tự vào giường, nằm ngủ tiếp, nhưng ho sù sụ, thế là tự bật dậy lấy cái khăn ở cạnh, đưa lên cổ ra vẻ là buộc buộc, buộc thế nào được :)) Bố dậy buộc giúp. Cái phản xạ ho tự lấy khăn buộc cổ làm bố thấy yêu Bi quá, há há.\nHôm trước tết về quê, bố với Bi đi dạo ở đường làng, cách nhà khoảng 800m, Bi kêu con nhớ mẹ, thế là gọi điện cho mẹ để Bi nói chuyện. Xong thì ông ta kêu con buồn tè. Bảo hay là Bi tè ở đường nhé, Bi bảo “Con không thích tè ở đường đâu”, okie, bố bế Bi về nhà. Gần về tới nhà thì Bi bảo: “Bố đi nhanh lên không con tè ra quần bây giờ” :)) Ăn bánh kẹo hoặc bóc hộp sữa xong bao giờ cũng đưa bố vỏ, bố vứt hộ vào thùng rác, vứt rác lung tung là bị bố bắt nhặt vứt đúng thùng rác mà.\nBố bế em Mi, thi thoảng em ấy gắt ngủ khóc ầm ĩ, thế là Bi lại ngó ngó đầu vào, bảo: “Bố trông em cái kiểu gì mà để em khóc thế” =))\nBi dạo này hay dùng cụm từ “làm gì”, với ý nghĩa là “làm sao mà làm được”, ví dụ “Con làm gì mà biết bay”, “Bố làm gì mà cho em ti được” … nghe rất cute.\nBình luận (1) loan3t — 2017-02-17 17:32\nBi nhợn đáng yêu quá. Nhớ con nhợn Bi quá đi mất 🙁\nCái vụ khóc lóc khi đi học kia làm em tưởng tượng ở trường có điều gì kinh khủng khiến hắn ta sợ. Dạo này đọc hơi nhiều tin bạo hành :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/02/07/bo-ghe-gom/","summary":"\u003cp\u003eÔng Bi dạo này học được ở đầu từ “ghê gớm”, bố mà bắt tắt máy tính bảng, bắt đi ngủ hoặc bắt dọn đồ chơi … nói chung là bắt anh ta làm những thứ anh ta không thích, là anh ta mặt phụng phịu xị xị ra, gào lên “bố ghê gớm, bố ghê gớm”, bố cười cười bảo “bố bình thường, chả ghê gớm gì” =))\u003cbr\u003e\nHôm qua Bi không thích đi học, ngủ dậy cũng muộn cơ, hơn 8h mới dậy, cho ăn uống các kiểu, bảo đi học thì khóc lóc không đi, dỗ mãi bảo bố đưa đi bằng xe máy, từ cổng trường tự đi vào, vào tới cầu thang lên tầng 2 thì không lên cầu thang mà vòng lại đi ra cửa, vừa đi vừa khóc và gọi bố. May là bố chưa đi. Dỗ mãi, bảo là không đi học thì không cho xem máy tính bảng nữa, Bi ok, con ko xem nữa, không đi học thì không cho đi SG, cho về ở với ông bà, Bi ok con về ở với ông bà :)) Nói chung đưa ra bất cứ điều kiện gì Bi cũng ok hết, chỉ cần không đi học. Đành đưa về nhà. Về nhà mẹ lặp lại mấy điều khoản y như bố :)) Tất nhiên Bi chấp hết, không dụ được. Lúc sau mẹ quát cho phát, lại lóc cóc đi học. Lần này bố bế lên tận lớp, cô Loan ra đón, Bi khóc lóc ôm chân bố không vào lớp, cô phải giằng ra bế vào lớp. Anh ta vừa khóc vừa gọi bố. Hulu, lúc sau mẹ xem camera thì thấy anh ta đã chơi bình thường.\u003cbr\u003e\nTối qua nhận chỉ đạo đi mua váy cho Mi, tới đó thì nhận thêm chỉ thị mua áo minion cho Bi, nhưng áo toàn size to, nên thôi không mua. Về nhà, Bi xun xoe xong thấy bố không mua gì cho mình, Bi bảo: “Ơ bố chả mua gì cho con à, con chả có gì, con buồn quá” : ))\u003cbr\u003e\nBi đã cao hơn một tí, ấn được thang máy xuống ở cả 3 thang, trước đây chỉ bấm được ở thang giữa vì thang giữa nút bấm bị gắn thấp hơn 2 cái hai bên.\u003cbr\u003e\nHôm nọ gần sáng, ah mà cũng phải 6-7h sáng, Bi tỉnh dậy đòi đi tè, bố bảo con tự vào wc đi tè đi, xong bố sợ nó mắt nhắm mắt mở ngã, dậy định đi theo thì nó hét: “Bố, bố nằm im đấy, để con tự đi”. Xong tự vào giường, nằm ngủ tiếp, nhưng ho sù sụ, thế là tự bật dậy lấy cái khăn ở cạnh, đưa lên cổ ra vẻ là buộc buộc, buộc thế nào được :)) Bố dậy buộc giúp. Cái phản xạ ho tự lấy khăn buộc cổ làm bố thấy yêu Bi quá, há há.\u003cbr\u003e\nHôm trước tết về quê, bố với Bi đi dạo ở đường làng, cách nhà khoảng 800m, Bi kêu con nhớ mẹ, thế là gọi điện cho mẹ để Bi nói chuyện. Xong thì ông ta kêu con buồn tè. Bảo hay là Bi tè ở đường nhé, Bi bảo “Con không thích tè ở đường đâu”, okie, bố bế Bi về nhà. Gần về tới nhà thì Bi bảo: “Bố đi nhanh lên không con tè ra quần bây giờ” :)) Ăn bánh kẹo hoặc bóc hộp sữa xong bao giờ cũng đưa bố vỏ, bố vứt hộ vào thùng rác, vứt rác lung tung là bị bố bắt nhặt vứt đúng thùng rác mà.\u003cbr\u003e\nBố bế em Mi, thi thoảng em ấy gắt ngủ khóc ầm ĩ, thế là Bi lại ngó ngó đầu vào, bảo: “Bố trông em cái kiểu gì mà để em khóc thế” =))\u003cbr\u003e\nBi dạo này hay dùng cụm từ “làm gì”, với ý nghĩa là “làm sao mà làm được”, ví dụ “Con làm gì mà biết bay”, “Bố làm gì mà cho em ti được” … nghe rất cute.\u003c/p\u003e","title":"Bố ghê gớm"},{"content":"Database TEST có một COLLECTION tên là IMAGES\nCó một trường dữ liệu là URL, các url bắt đầu với 65.media và 67.media bị lỗi, phải sửa thành 66.media thì mới show được ảnh ra.\nVới oracle hay mysql thì 30s là xong ngay.\nNhưng với ông mongodb này thì phải mày mò gần 30p, rút cục cũng update được:\ndb.images.find({url:/65.media/i}).forEach(function(e,i){ e.url=e.url.replace(“//65.media”,”//66.media”); db.images.save(e); });\nBình luận (1) Tú béo — 2017-02-04 15:07\nThế là phải dùng như kiểu full-text search à?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/02/03/update-row-in-mongodb/","summary":"\u003cp\u003eDatabase TEST có một COLLECTION tên là IMAGES\u003cbr\u003e\nCó một trường dữ liệu là URL, các url bắt đầu với 65.media và 67.media bị lỗi, phải sửa thành 66.media thì mới show được ảnh ra.\u003cbr\u003e\nVới oracle hay mysql thì 30s là xong ngay.\u003cbr\u003e\nNhưng với ông mongodb này thì phải mày mò gần 30p, rút cục cũng update được:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003edb.images.find({url:/65.media/i}).forEach(function(e,i){ e.url=e.url.replace(“//65.media”,”//66.media”); db.images.save(e); });\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2017-02-04 15:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Update row in mongodb"},{"content":"Nói chung là cũng đúng, nhưng đổ lỗi cho người dân là việc thằng đần cũng làm được. Hưởng bao nhiêu lợi ích, quyền lợi, mà lại đi đổ lỗi cho dân thì nên thấy nhục dần đều.\n4h, vào uber kiểm tra thấy 90 ngàn ra sân bay. Lúc sau xuống 80 ngàn, sau lại lên 100 ngàn, rồi lúc 6h là lên hẳn 120 ngàn. Giá bình thường từ sân bay vào văn phòng mình là 60k. Mình quyết định xuống quán mì Quảng ăn bát mì quảng gà 39k, rồi gọi uber moto. Xung quanh đó có nhiều xe mà không xe nào nhận. Mãi một lúc mới có một chú cũng già già, cách đó phải 2km nhận cuốc. Mất 3 cuộc điện thoại để hai người gặp nhau, vì chú đọc là 172 Đa Kao, bọn bản đồ và uber ngu kinh suốt ngày để 172 Điện Biên Phủ là 172 Đa Kao.\nThấy treo ở xe là một cuốn sổ, hộp cơm bằng nhôm, đôi đũa, chai nước. Túi bóng là túi nilon mỏng nên mình nhìn rõ mọi thứ. Chú bảo không mặc đồng phục vì vào sân bay dễ bị xe ôm ở sân bay đánh. Chú thích mọi người trả tiền mặt hơn, thi thoảng tiền mặt thì được bo. Trả bằng thẻ mỗi tuần uber trả một lần, ra ngân hàng rút cũng mất tiền, 20k hay sao đó. Mỗi ngày chạy chỉ được khoảng 150-200k. Như chuyến của mình, chạy hơn 30p, mất 3 cuộc điện thoại, mà tổng tiền chuyến đi là 35k, tức là thu về chỉ được tầm 20k. Nghĩ cũng tội ghê, lúc trước ngồi trong quán định là ra sân bay sẽ đưa thêm cho chú 20k, nhưng thôi, có sẵn 50k nên dùng 50k luôn. Mấy khi. Bằng tiền uberX thôi mà.\nLần đầu tiên mình đi xe máy ra sân bay, đường vào vòng vèo, rồi đi bộ từ chỗ xe máy vào chỗ làm thủ tục thì xa vãi chưởng luôn, ô tô thì 20m khỏi cửa xe là đến. Dễ hiểu thôi, phải hạn chế xe máy và ủng hộ ô tô vào đưa đón mà.\nJetstar không có check-in online cho các chuyến bay BL (giá rẻ ở Việt Nam, mà thực ra là toàn bộ các chuyến bay của Jetstar ở VN đều không check in online được), xếp hàng check-in thì cũng 15 thôi, nhưng xếp hàng kiểm tra an ninh thì 30p, hàng dài khiếp.\nDù sao thì cũng ngồi yên vị chờ lên máy bay rồi, tiếc 80k nên không mua ghế số 1, hiu hiu. I we meet you soon!!! \u0026lt;3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/01/12/qua-dong-nguoi-don-tien-lam-tac-duong-o-san-bay/","summary":"\u003cp\u003eNói chung là cũng đúng, nhưng đổ lỗi cho người dân là việc thằng đần cũng làm được. Hưởng bao nhiêu lợi ích, quyền lợi, mà lại đi đổ lỗi cho dân thì nên thấy nhục dần đều.\u003cbr\u003e\n4h, vào uber kiểm tra thấy 90 ngàn ra sân bay. Lúc sau xuống 80 ngàn, sau lại lên 100 ngàn, rồi lúc 6h là lên hẳn 120 ngàn. Giá bình thường từ sân bay vào văn phòng mình là 60k. Mình quyết định xuống quán mì Quảng ăn bát mì quảng gà 39k, rồi gọi uber moto. Xung quanh đó có nhiều xe mà không xe nào nhận. Mãi một lúc mới có một chú cũng già già, cách đó phải 2km nhận cuốc. Mất 3 cuộc điện thoại để hai người gặp nhau, vì chú đọc là 172 Đa Kao, bọn bản đồ và uber ngu kinh suốt ngày để 172 Điện Biên Phủ là 172 Đa Kao.\u003cbr\u003e\nThấy treo ở xe là một cuốn sổ, hộp cơm bằng nhôm, đôi đũa, chai nước. Túi bóng là túi nilon mỏng nên mình nhìn rõ mọi thứ. Chú bảo không mặc đồng phục vì vào sân bay dễ bị xe ôm ở sân bay đánh. Chú thích mọi người trả tiền mặt hơn, thi thoảng tiền mặt thì được bo. Trả bằng thẻ mỗi tuần uber trả một lần, ra ngân hàng rút cũng mất tiền, 20k hay sao đó. Mỗi ngày chạy chỉ được khoảng 150-200k. Như chuyến của mình, chạy hơn 30p, mất 3 cuộc điện thoại, mà tổng tiền chuyến đi là 35k, tức là thu về chỉ được tầm 20k. Nghĩ cũng tội ghê, lúc trước ngồi trong quán định là ra sân bay sẽ đưa thêm cho chú 20k, nhưng thôi, có sẵn 50k nên dùng 50k luôn. Mấy khi. Bằng tiền uberX thôi mà.\u003cbr\u003e\nLần đầu tiên mình đi xe máy ra sân bay, đường vào vòng vèo, rồi đi bộ từ chỗ xe máy vào chỗ làm thủ tục thì xa vãi chưởng luôn, ô tô thì 20m khỏi cửa xe là đến. Dễ hiểu thôi, phải hạn chế xe máy và ủng hộ ô tô vào đưa đón mà.\u003cbr\u003e\nJetstar không có check-in online cho các chuyến bay BL (giá rẻ ở Việt Nam, mà thực ra là toàn bộ các chuyến bay của Jetstar ở VN đều không check in online được), xếp hàng check-in thì cũng 15 thôi, nhưng xếp hàng kiểm tra an ninh thì 30p, hàng dài khiếp.\u003cbr\u003e\nDù sao thì cũng ngồi yên vị chờ lên máy bay rồi, tiếc 80k nên không mua ghế số 1, hiu hiu. I we meet you soon!!! \u0026lt;3\u003c/p\u003e","title":"Quá đông người đón tiễn làm tắc đường ở sân bay"},{"content":"Hôm qua mình đã đọc xong cuốn sách đầu tiên của năm 2017, cuốn sách tiếng anh đầu tiên, yeah yeah. Nếu cuốn đó có bán bản giấy ở Việt Nam là mình đi mua luôn đó.\nHiện đã chuyển qua đọc cuốn English Fluency For Advanced English Speaker\nDo mua tài khoản kindle unlimited 9.99$/tháng nên phải huy động sức lực để đọc lấy được :)) Cho đỡ lỗ.\nNhư bạn thấy trên amazon, cuốn này giá bản sách nói – audible là 1.99$, nhưng do có cái alexa dot ở công ty, mình có thể kêu “Alexa, read my ebook”, thế là alexa nó đọc cho mình nghe, rất lợi hại, và tiết kiệm 2$ :)) Muốn mua một cái “alexa dot” về nhà cho Bi ngô chơi, và mình luyện nói tiếng anh, nhưng giá ở Việt Nam lên tới gần 2 triệu, quá chát, cho nghỉ, dùng tạm Kindle Fire, tuy không gọi được mà phải ấn và giữ nút home, nhưng tiết kiệm hẳn 2 triệu.\nNgoài ra thì hôm qua mình đã đạt mốc chống đẩy 1000 cái (gom góp khoảng 1 tháng), riêng ngày hôm qua là 90 cái: 30 20 20 10 10, ngày hôm nay là 92 cái: 32 22 18 14 10. Mua app PushUps mất hẳn 49k nên phải cuồng nhiệt mà tập chống đẩy mỗi ngày cho đỡ phí tiền đó.\nVậy, kinh nghiệm của mình là hãy mua và cố dùng cho đỡ phí =))\nBình luận (4) Loi Luu — 2017-01-06 16:47\nCó con rồi khác nhỉ, lúc nào cũng nghĩ về con thôi : ))\nThaiPH — 2017-01-07 02:55\nMark Zuckerburg bạn thân anh cũng thế mà, note về AI toàn nhắc tới Max : ))\nTú béo — 2017-01-08 05:13\nĐúng là Phí Thái :))\nsakuramontessori — 2017-01-10 02:47\nBây giờ có cả trợ lý ảo xịn quá bác ha (em Phương Anh)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/01/05/thanh-cong-nho/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua mình đã đọc xong \u003ca href=\"https://www.amazon.com/Learn-English-Faster-Speaker-Speaking-ebook/dp/B00WGZ38EC?_encoding=UTF8\u0026amp;redirect=true\u0026amp;ref_=ku_mi_rw_edp\"\u003ecuốn sách đầu tiên\u003c/a\u003e của năm 2017, cuốn sách tiếng anh đầu tiên, yeah yeah. Nếu cuốn đó có bán bản giấy ở Việt Nam là mình đi mua luôn đó.\u003cbr\u003e\nHiện đã chuyển qua đọc cuốn \u003ca href=\"https://www.amazon.com/English-Fluency-Advanced-Speaker-Potential-ebook/dp/B00ZNFORME?_encoding=UTF8\u0026amp;redirect=true\u0026amp;ref_=ku_mi_rw_edp\"\u003eEnglish Fluency For Advanced English Speaker\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDo mua tài khoản kindle unlimited 9.99$/tháng nên phải huy động sức lực để đọc lấy được :)) Cho đỡ lỗ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhư bạn thấy trên amazon, cuốn này giá bản sách nói – audible là 1.99$, nhưng do có cái alexa dot ở công ty, mình có thể kêu “Alexa, read my ebook”, thế là alexa nó đọc cho mình nghe, rất lợi hại, và tiết kiệm 2$ :)) Muốn mua một cái “alexa dot” về nhà cho Bi ngô chơi, và mình luyện nói tiếng anh, nhưng giá ở Việt Nam lên tới gần 2 triệu, quá chát, cho nghỉ, dùng tạm Kindle Fire, tuy không gọi được mà phải ấn và giữ nút home, nhưng tiết kiệm hẳn 2 triệu.\u003cbr\u003e\nNgoài ra thì hôm qua mình đã đạt mốc chống đẩy 1000 cái (gom góp khoảng 1 tháng), riêng ngày hôm qua là 90 cái: 30 20 20 10 10, ngày hôm nay là 92 cái: 32 22 18 14 10. Mua app PushUps mất hẳn 49k nên phải cuồng nhiệt mà tập chống đẩy mỗi ngày cho đỡ phí tiền đó.\u003cbr\u003e\nVậy, kinh nghiệm của mình là hãy mua và cố dùng cho đỡ phí =))\u003c/p\u003e","title":"Thành công nhỏ"},{"content":"https://www.facebook.com/nvNguyenQuangVinh\nBộ trưởng trực tiếp trả lời trên Facebook là rất tiến bộ, thực ra thì Mark còn trả lời comment ầm ầm cơ mà, nên việc đó cũng bình thường, nhưng về cơ bản là rất nên hoan nghênh và cổ vũ. “Thủ tướng: Ai cấp phép cho xây chung cư cao tầng ở Giảng Võ?” – Thủ tướng mà còn hỏi, hỏi xoáy đáp xoay chăng. Hà Nội không biết đã có báo cáo gửi thủ tướng chưa. Link về vụ này trên otofun và linkhay đã bị xoá vèo vèo. Gớm quá. Vấn đề là gì, tiền nhiều thì xoá, có gì đâu. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/01/03/bo-truong-minh-tuan-truc-tiep-tra-loi-tren-facebook/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/nvNguyenQuangVinh\"\u003ehttps://www.facebook.com/nvNguyenQuangVinh\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eBộ trưởng trực tiếp trả lời trên Facebook là rất tiến bộ, thực ra thì Mark còn trả lời comment ầm ầm cơ mà, nên việc đó cũng bình thường, nhưng về cơ bản là rất nên hoan nghênh và cổ vũ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Thủ tướng: Ai cấp phép cho xây chung cư cao tầng ở Giảng Võ?” – Thủ tướng mà còn hỏi, hỏi xoáy đáp xoay chăng. Hà Nội không biết đã có báo cáo gửi thủ tướng chưa.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLink về vụ này trên otofun và linkhay đã bị xoá vèo vèo. Gớm quá.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVấn đề là gì, tiền nhiều thì xoá, có gì đâu.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"g7z_i0xb5tpq3ld1f249_commentnqv\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/01/03/bo-truong-minh-tuan-truc-tiep-tra-loi-tren-facebook/g7zi0xb5tpq3ld1f249commentnqv.png\"\u003e\u003cimg alt=\"942elsyu_8cnjd6arh5x_titbao\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/01/03/bo-truong-minh-tuan-truc-tiep-tra-loi-tren-facebook/942elsyu8cnjd6arh5xtitbao-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"a4oqvxflghis06e32dpz_btcomment\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/01/03/bo-truong-minh-tuan-truc-tiep-tra-loi-tren-facebook/a4oqvxflghis06e32dpzbtcomment-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bộ trưởng Minh Tuấn trực tiếp trả lời trên Facebook"},{"content":"The first English ebook: Very simple book:\nMy Monster Farts Chỉ có mấy trang thôi, nhưng nó là cuốn sách tiêng Anh đầu tiên mình đọc hết cả cuốn (không tính mấy cuốn tranh ảnh của Bi ngô :)) Cuốn này đọc cũng là để về đọc cho Bi ngô nghe.\nTalk English: The Secret To Speak English Like A Native In 6 Months For Busy People 40% cuốn này Learn English: 300% Faster – 95 English Tips to Speak English Like a Native English Speaker! 55% cuốn này\nTrời ơi hai cuốn học tiếng anh kia mà đọc sớm hơn có phải mình đã đi Mẽo rồi không =)) Thôi ko sao giờ đọc để 6 tháng nữa xem phim không cần phụ đề nha. Hãy đợi đó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/01/02/the-first-book-in-2017/","summary":"\u003cp\u003eThe first English ebook: Very simple book:\u003c/p\u003e\n\u003ch1 id=\"my-monster-farts\"\u003e\u003ca href=\"https://www.amazon.com/My-Monster-Farts-Kate-Clary-ebook/dp/B00G7MXV92?_encoding=UTF8\u0026amp;redirect=true\u0026amp;ref_=ku_mi_rw_edp\"\u003eMy Monster Farts\u003c/a\u003e\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003eChỉ có mấy trang thôi, nhưng nó là cuốn sách tiêng Anh đầu tiên mình đọc hết cả cuốn (không tính mấy cuốn tranh ảnh của Bi ngô :)) Cuốn này đọc cũng là để về đọc cho Bi ngô nghe.\u003c/p\u003e\n\u003ch1 id=\"talk-english-the-secret-to-speak-english-like-a-native-in-6-months-for-busy-people-40-cuốn-này\"\u003e\u003ca href=\"https://www.amazon.com/Talk-English-Secret-Including-Pronunciation-ebook/dp/B017PXXZVA?_encoding=UTF8\u0026amp;redirect=true\u0026amp;ref_=ku_mi_rw_edp\"\u003eTalk English: The Secret To Speak English Like A Native In 6 Months For Busy People\u003c/a\u003e 40% cuốn này\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"learn-english-300-faster--95-english-tips-to-speak-english-like-a-native-english-speaker\"\u003e\u003ca href=\"https://www.amazon.com/Learn-English-Faster-Speaker-Speaking-ebook/dp/B00WGZ38EC?_encoding=UTF8\u0026amp;redirect=true\u0026amp;ref_=ku_mi_rw_edp\"\u003eLearn English: 300% Faster – 95 English Tips to Speak English Like a Native English Speaker!\u003c/a\u003e\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003e55% cuốn này\u003cbr\u003e\nTrời ơi hai cuốn học tiếng anh kia mà đọc sớm hơn có phải mình đã đi Mẽo rồi không =)) Thôi ko sao giờ đọc để 6 tháng nữa xem phim không cần phụ đề nha. Hãy đợi đó.\u003c/p\u003e","title":"The first book in 2017"},{"content":"\nLần đầu tiên sau khi cưới mà thời điểm năm mới dương lịch mình không nằm ôm vợ, cảm giác hơi kì lạ, kì lạ ở đây nghĩa là không quen thuộc cho lắm. Lần đầu tiên đón năm mới ở SG, năm mới dương lịch có vẻ ngày càng trở nên quan trọng với người VN hơn, có lẽ vì năm nay ngày 1/1 vào chủ nhật. Mình sang nhà Dung Thành, ăn nhậu, có chú Hứa nên uống rượu rất là phê : )) Uống xong ra bờ kè ngồi chơi game, rồi lên nhà ngủ luôn cùng chú Hứa. Chính ra là về ks cũng được, nhưng chú Hứa bảo ở lại thì cứ ở lại thôi, rảnh mà 😀\nNhớ Bi ngô và Mi quá, Bi ngô hơi bị lớn rồi, hôm nọ từ quê lên HN, mang rất nhiều đồ, mà Dung phải bế em Mi, Bi ngô từ trong thang máy đi ra, cầm một túi đồ nhẹ, xong còn tự động lấy một túi xương hơi bị nặng, anh ấy phải cố gắng gồng mình khệ nệ bê nó ra khỏi thang máy, mà là tự động xách chứ bố mẹ không nhờ anh ta xách cái túi đó. Hình ảnh đó làm mình vừa cảm động, vừa thương và yêu Bi ngô quá. Huhu.\nBi ngô ham chơi, ăn cơm thì chậm rề rề, thích bày đồ chơi nhưng không thích dọn, nằm ngủ thì vật vã lăn lộn, liên tục đòi đọc truyện không kể sáng tối… Nhưng Bi ngô đáng yêu mà, đứa nhóc 3 tuổi nào chả ham chơi, không ham chơi là tự kỉ nguy hiểm đó, ăn cơm chậm vì không phải món anh ta thích thôi, cho ăn đỗ hoặc củ cải trắng luộc chấm với tương cà, anh ta ăn vèo vèo đánh bay hơn nửa đĩa luôn :)) Có hôm giờ đi ngủ mà anh ta cứ nhảy nhô nhảy nhào trên giường, va vào người mẹ hoặc em Mi, bị mẹ tét cho phát vào chân/mông, anh ta theo đà ngã luôn ra giường, úp mặt xuống giường, rấm rứt khóc nho nhỏ, không dám khóc to vì mẹ quát, mà cái hình ảnh úp mặt xuống giường khóc thầm đó làm mình thương quá, tội con ghê, mới có 3 tuổi thôi mà, nhưng thế là đã đủ để biết tủi thân rồi.\nHôm nọ đọc được bài này cảm độc và khâm phục quá, vượt qua được những khó khăn không tưởng, phi thường. Tại sao cô gái đó lại cố găng nỗ lực nhiều như vậy? Cho bản thân cô ấy và cho con cái cô ấy có những cơ hội để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Hãy tượng tượng, con của cô ấy, sinh ở Mỹ, có mẹ là tiến sĩ, vậy là mở ra cơ hội vượt trội so với Bi ngô rồi.\nMình đã lỡ hẹn với cái lịch thi tiếng Anh tháng 11, mục tiêu là TOEIC 900 điểm. Nhưng đó sẽ là mục tiêu trong 6 tháng tới. Nhất định tháng 6 sẽ thi. Đặt lịch để tháng 5 đóng tiền. Một quyết tâm phải được viết ra, nếu chỉ suy nghĩ thì quyết tâm đó chỉ là mơ ước, rất viển vông.\nNhanh quá, vậy là đã qua 2016, và giờ đã là những ánh nắng của năm 2017.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2017/01/01/1-1-2017/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"14547696_1718523635128119_1456386602203873280_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2017/01/01/1-1-2017/1454769617185236351281191456386602203873.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLần đầu tiên sau khi cưới mà thời điểm năm mới dương lịch mình không nằm ôm vợ, cảm giác hơi kì lạ, kì lạ ở đây nghĩa là không quen thuộc cho lắm. Lần đầu tiên đón năm mới ở SG, năm mới dương lịch có vẻ ngày càng trở nên quan trọng với người VN hơn, có lẽ vì năm nay ngày 1/1 vào chủ nhật. Mình sang nhà Dung Thành, ăn nhậu, có chú Hứa nên uống rượu rất là phê : )) Uống xong ra bờ kè ngồi chơi game, rồi lên nhà ngủ luôn cùng chú Hứa. Chính ra là về ks cũng được, nhưng chú Hứa bảo ở lại thì cứ ở lại thôi, rảnh mà 😀\u003cbr\u003e\nNhớ Bi ngô và Mi quá, Bi ngô hơi bị lớn rồi, hôm nọ từ quê lên HN, mang rất nhiều đồ, mà Dung phải bế em Mi, Bi ngô từ trong thang máy đi ra, cầm một túi đồ nhẹ, xong còn tự động lấy một túi xương hơi bị nặng, anh ấy phải cố gắng gồng mình khệ nệ bê nó ra khỏi thang máy, mà là tự động xách chứ bố mẹ không nhờ anh ta xách cái túi đó. Hình ảnh đó làm mình vừa cảm động, vừa thương và yêu Bi ngô quá. Huhu.\u003cbr\u003e\nBi ngô ham chơi, ăn cơm thì chậm rề rề, thích bày đồ chơi nhưng không thích dọn, nằm ngủ thì vật vã lăn lộn, liên tục đòi đọc truyện không kể sáng tối… Nhưng Bi ngô đáng yêu mà, đứa nhóc 3 tuổi nào chả ham chơi, không ham chơi là tự kỉ nguy hiểm đó, ăn cơm chậm vì không phải món anh ta thích thôi, cho ăn đỗ hoặc củ cải trắng luộc chấm với tương cà, anh ta ăn vèo vèo đánh bay hơn nửa đĩa luôn :)) Có hôm giờ đi ngủ mà anh ta cứ nhảy nhô nhảy nhào trên giường, va vào người mẹ hoặc em Mi, bị mẹ tét cho phát vào chân/mông, anh ta theo đà ngã luôn ra giường, úp mặt xuống giường, rấm rứt khóc nho nhỏ, không dám khóc to vì mẹ quát, mà cái hình ảnh úp mặt xuống giường khóc thầm đó làm mình thương quá, tội con ghê, mới có 3 tuổi thôi mà, nhưng thế là đã đủ để biết tủi thân rồi.\u003cbr\u003e\nHôm nọ đọc được \u003ca href=\"http://thepresentwriter.com/hoc-tien-si-sinh-con-va-nuoi-con-o-my-phong-van-linh-phan-ph-d-candidate-public-health-phan-1/\"\u003ebài này\u003c/a\u003e cảm độc và khâm phục quá, vượt qua được những khó khăn không tưởng, phi thường. Tại sao cô gái đó lại cố găng nỗ lực nhiều như vậy? Cho bản thân cô ấy và cho con cái cô ấy có những cơ hội để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Hãy tượng tượng, con của cô ấy, sinh ở Mỹ, có mẹ là tiến sĩ, vậy là mở ra cơ hội vượt trội so với Bi ngô rồi.\u003cbr\u003e\nMình đã lỡ hẹn với cái lịch thi tiếng Anh tháng 11, mục tiêu là TOEIC 900 điểm. Nhưng đó sẽ là mục tiêu trong 6 tháng tới. Nhất định tháng 6 sẽ thi. Đặt lịch để tháng 5 đóng tiền. Một quyết tâm phải được viết ra, nếu chỉ suy nghĩ thì quyết tâm đó chỉ là mơ ước, rất viển vông.\u003cbr\u003e\nNhanh quá, vậy là đã qua 2016, và giờ đã là những ánh nắng của năm 2017.\u003c/p\u003e","title":"1.1.2017"},{"content":"https://gofore.com/en/going-serverless-with-amazon-s3-and-lambda/\nUsing AWS Lambda and API Gateway to create a serverless schedule\nhttps://blog.mitocgroup.com/building-scalable-web-apps-with-aws-lambda-and-home-grown-serverless-web-framework-e04c912d08f0#.pu0eolxh0\nhttps://cloudofficer.co/adding-dynamic-functionality-to-your-static-website-using-aws-lambda-and-api-gateway/\nhttps://medium.com/@danilop/aws-lambda-calling-functions-from-a-web-browser-338fbcb6a44d#.32o80xuux\nBài hay: https://kennbrodhagen.net/2016/01/31/how-to-return-html-from-aws-api-gateway-lambda/\nhttps://neo4j.com/blog/neo4j-aws-lambda-api-gateway-recommendation-engine/\nhttp://blog.michaelschmatz.com/2016/04/02/how-to-build-an-image-host-using-aws-lambda-s3-and-dynamo/\nhttp://readwrite.com/2015/11/16/how-to-build-an-api-amazon-lambda/\nhttps://cloudnative.io/blog/2015/05/lambda-chat/\nAWS Lambda Tutorial: Step by step instructions to create a scalable web application – Part 2\nhttp://www.bebetterdeveloper.com/coding/architecture/serverless-system-architecture-using-aws.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/12/20/build-a-service-with-aws-lambda-and-api-gateway/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://gofore.com/en/going-serverless-with-amazon-s3-and-lambda/\"\u003ehttps://gofore.com/en/going-serverless-with-amazon-s3-and-lambda/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.import.io/post/using-amazon-lambda-and-api-gateway/\"\u003eUsing AWS Lambda and API Gateway to create a serverless schedule\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.mitocgroup.com/building-scalable-web-apps-with-aws-lambda-and-home-grown-serverless-web-framework-e04c912d08f0#.pu0eolxh0\"\u003ehttps://blog.mitocgroup.com/building-scalable-web-apps-with-aws-lambda-and-home-grown-serverless-web-framework-e04c912d08f0#.pu0eolxh0\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://cloudofficer.co/adding-dynamic-functionality-to-your-static-website-using-aws-lambda-and-api-gateway/\"\u003ehttps://cloudofficer.co/adding-dynamic-functionality-to-your-static-website-using-aws-lambda-and-api-gateway/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://medium.com/@danilop/aws-lambda-calling-functions-from-a-web-browser-338fbcb6a44d#.32o80xuux\"\u003ehttps://medium.com/@danilop/aws-lambda-calling-functions-from-a-web-browser-338fbcb6a44d#.32o80xuux\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBài hay: \u003ca href=\"https://kennbrodhagen.net/2016/01/31/how-to-return-html-from-aws-api-gateway-lambda/\"\u003ehttps://kennbrodhagen.net/2016/01/31/how-to-return-html-from-aws-api-gateway-lambda/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://neo4j.com/blog/neo4j-aws-lambda-api-gateway-recommendation-engine/\"\u003ehttps://neo4j.com/blog/neo4j-aws-lambda-api-gateway-recommendation-engine/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://blog.michaelschmatz.com/2016/04/02/how-to-build-an-image-host-using-aws-lambda-s3-and-dynamo/\"\u003ehttp://blog.michaelschmatz.com/2016/04/02/how-to-build-an-image-host-using-aws-lambda-s3-and-dynamo/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://readwrite.com/2015/11/16/how-to-build-an-api-amazon-lambda/\"\u003ehttp://readwrite.com/2015/11/16/how-to-build-an-api-amazon-lambda/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://cloudnative.io/blog/2015/05/lambda-chat/\"\u003ehttps://cloudnative.io/blog/2015/05/lambda-chat/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.nethram.com/aws-lambda-tutorial-step-by-step-instructions-to-create-a-scalable-web-application-part-2/\"\u003eAWS Lambda Tutorial: Step by step instructions to create a scalable web application – Part 2\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.bebetterdeveloper.com/coding/architecture/serverless-system-architecture-using-aws.html\"\u003ehttp://www.bebetterdeveloper.com/coding/architecture/serverless-system-architecture-using-aws.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Build a service with AWS Lambda and API Gateway"},{"content":"Ewan Dobson là một guitarist tôi yêu thích. Xin mời bạn nghe thử bài nhạc anh ta sáng tác và biểu diễn:\nhttps://www.youtube.com/watch?v=eXqPYte8tvc\u0026amp;feature=youtu.be\nĐây là quán quân Festival FingerStyle Guitar tại lần thứ 5 (2009) tổ chức thường niên tại Canada.\nDưới đây xin mượn lời một fans Dobson để mô tả tài năng, kỹ năng chơi guitar của anh (và cả tính sáng tạo nữa):\nLevel 1: Very Easy (Rất dễ)\nLevel 2: Easy (Dễ)\nLevel 3: Normal (Bình thường)\nLevel 4: Hard (Khó)\nLevel 5: Very Hard (Rất khó)\nLevel 6: Insane (Điên dại)\nLevel 7: Legendary (Huyền thoại)\nLevel 8: Impossible (Không thể có người thứ hai)\nLevel 9: Ewan Dobson\nThực ra khi xem những video Dobson chơi nhạc, tôi tin vào đẳng cấp của anh này. Có lẽ bét nhất cũng là đẳng cấp Điên dại.\nThế mà Dobson từng mắc một chứng bệnh mà không ai trong chúng ta tưởng tượng nổi. Tay guitar cự phách này là trẻ tự kỷ, từng có một quãng thời thơ ấu “bất khả chiến thắng” đối với căn bệnh của mình, không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Cha mẹ của Dobson đã cho con tiếp xúc với đủ loại phương pháp điều trị, cuối cùng trong những lúc tuyệt vọng nhất, họ tặng cho con một cơ hội đổi đời từ âm nhạc, từ guitar.\nNhững gì bạn đang nghe từ video này chính là giọng nói, là tâm hồn và trí tuệ của Ewan Bobson, và bạn sẽ không bao giờ thấy người thứ hai trên thế giới này sáng tạo được loại nhạc này, dù họ có thể bắt chước nhưng không thể có Dobson thứ hai. Bạn thậm chí không cần biết bất cứ thứ gì về guitar cũng có thể tưởng tượng được mức độ “Legendary” của những videos này.\nCó thể bạn sẽ nghe được những phiên bản khác về câu chuyện này, nhưng không sao, mục đích của tôi kể câu chuyện này là để thúc đẩy bạn, một người bình thường, không mắc các bệnh tật, không thiếu các bộ phận ngón tay để tập đàn, và không đến nỗi thiếu năng khiếu âm nhạc. Hãy bắt đầu ngay khi có thể để có thể nhanh chóng được hưởng lợi ích tuyệt vời từ âm nhạc.\nMọi con đường đều bắt đầu từ bước chân đầu tiên, bạn đã có đầy đủ dụng cụ leo núi cần thiết, có la bàn và bản đồ tốt, hãy tận dụng mọi lợi thế của bạn để bắt đầu theo đuổi.\nVới cách học đúng đắn bạn chỉ mất 6 tháng đến 1 năm để có thể đắm chìm trong đam mê chơi nhạc. Cảm giác thích thú cực kì khi bạn chinh phục được các bài nhạc, tự tay mình chơi lại các bài nhạc là cảm xúc khó có thể nào xuất hiện ở các hoạt động khác, âm nhạc có sự đặc biệt như vậy, và ai cũng có thể tận hưởng cảm xúc tuyệt vời đó nếu biết cách.\nHãy bắt đầu ngay hôm nay\nBài viết trích từ sách Ukuleke – Dành cho người tự học\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/12/08/ewan-dobson/","summary":"\u003cp\u003eEwan Dobson là một guitarist tôi yêu thích. Xin mời bạn nghe thử bài nhạc anh ta sáng tác và biểu diễn:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=eXqPYte8tvc\u0026amp;feature=youtu.be\"\u003ehttps://www.youtube.com/watch?v=eXqPYte8tvc\u0026amp;feature=youtu.be\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là quán quân Festival FingerStyle Guitar tại lần thứ 5 (2009) tổ chức thường niên tại Canada.\u003cbr\u003e\nDưới đây xin mượn lời một fans Dobson để mô tả tài năng, kỹ năng chơi guitar của anh (và cả tính sáng tạo nữa):\u003cbr\u003e\nLevel 1: Very Easy (Rất dễ)\u003cbr\u003e\nLevel 2: Easy (Dễ)\u003cbr\u003e\nLevel 3: Normal (Bình thường)\u003cbr\u003e\nLevel 4: Hard (Khó)\u003cbr\u003e\nLevel 5: Very Hard (Rất khó)\u003cbr\u003e\nLevel 6: Insane (Điên dại)\u003cbr\u003e\nLevel 7: Legendary (Huyền thoại)\u003cbr\u003e\nLevel 8: Impossible (Không thể có người thứ hai)\u003cbr\u003e\nLevel 9: Ewan Dobson\u003cbr\u003e\nThực ra khi xem những video Dobson chơi nhạc, tôi tin vào đẳng cấp của anh này. Có lẽ bét nhất cũng là đẳng cấp Điên dại.\u003cbr\u003e\nThế mà Dobson từng mắc một chứng bệnh mà không ai trong chúng ta tưởng tượng nổi. Tay guitar cự phách này là trẻ tự kỷ, từng có một quãng thời thơ ấu “bất khả chiến thắng” đối với căn bệnh của mình, không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Cha mẹ của Dobson đã cho con tiếp xúc với đủ loại phương pháp điều trị, cuối cùng trong những lúc tuyệt vọng nhất, họ tặng cho con một cơ hội đổi đời từ âm nhạc, từ guitar.\u003cbr\u003e\nNhững gì bạn đang nghe từ video này chính là giọng nói, là tâm hồn và trí tuệ của Ewan Bobson, và bạn sẽ không bao giờ thấy người thứ hai trên thế giới này sáng tạo được loại nhạc này, dù họ có thể bắt chước nhưng không thể có Dobson thứ hai. Bạn thậm chí không cần biết bất cứ thứ gì về guitar cũng có thể tưởng tượng được mức độ “Legendary” của những videos này.\u003cbr\u003e\nCó thể bạn sẽ nghe được những phiên bản khác về câu chuyện này, nhưng không sao, mục đích của tôi kể câu chuyện này là để thúc đẩy bạn, một người bình thường, không mắc các bệnh tật, không thiếu các bộ phận ngón tay để tập đàn, và không đến nỗi thiếu năng khiếu âm nhạc. Hãy bắt đầu ngay khi có thể để có thể nhanh chóng được hưởng lợi ích tuyệt vời từ âm nhạc.\u003cbr\u003e\nMọi con đường đều bắt đầu từ bước chân đầu tiên, bạn đã có đầy đủ dụng cụ leo núi cần thiết, có la bàn và bản đồ tốt, hãy tận dụng mọi lợi thế của bạn để bắt đầu theo đuổi.\u003cbr\u003e\nVới cách học đúng đắn bạn chỉ mất 6 tháng đến 1 năm để có thể đắm chìm trong đam mê chơi nhạc. Cảm giác thích thú cực kì khi bạn chinh phục được các bài nhạc, tự tay mình chơi lại các bài nhạc là cảm xúc khó có thể nào xuất hiện ở các hoạt động khác, âm nhạc có sự đặc biệt như vậy, và ai cũng có thể tận hưởng cảm xúc tuyệt vời đó nếu biết cách.\u003cbr\u003e\nHãy bắt đầu ngay hôm nay\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBài viết trích từ sách \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?id=93533364-6bc2-4576-8523-5132e41d5ef0\u0026amp;lo=12.17.79\"\u003eUkuleke – Dành cho người tự học\u003c/a\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ewan Dobson"},{"content":"NY:\nBarcelona\nBình luận (1) ThaiPH — 2016-12-05 13:49\nKhông phải game sim city đâu, thành phố New York và Barcelona thật đấy. Hãy lên google map mà xem.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/12/05/tp/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.google.com/maps/@40.740561,-73.9967228,16z\"\u003eNY\u003c/a\u003e:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-20-14-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-20-14-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-19-43-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-19-43-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-19-28-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-19-28-pm-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-19-04-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-19-04-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.google.com/maps/place/Barcelona,+Spain/@41.3817608,2.1556688,1456m/data=!3m1!1e3!4m5!3m4!1s0x12a49816718e30e5:0x44b0fb3d4f47660a!8m2!3d41.3850639!4d2.1734035\"\u003eBarcelona\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-22-55-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-22-55-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-25-34-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-25-34-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-12-05-at-7-27-02-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/12/05/tp/screen-shot-2016-12-05-at-7-27-02-pm-1.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003eThaiPH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-12-05 13:49\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông phải game sim city đâu, thành phố New York và Barcelona thật đấy. Hãy lên google map mà xem.\u003c/p\u003e","title":"tp"},{"content":"http://thirtymillionwords.org/book/\nMany of us remember our parents, grandparents or perhaps older siblings reading bedtime stories to us. These were tales (câu chuyện) of mystical (huyền bí) creatures (sinh vật), talking trees, beautiful faeries (bà tiên) and fearless (can đảm) heroes on great adventures.\nBut what is this fairytale (truyện cổ tích) world good for?\nReading and telling stories to our children fosters (bồi dưỡng) their inclination (xu hướng) toward imagination and, eventually, speech. But you may not have known just how important a positive early language environment is for the development of speech – and for future academic success.\nIn these blinks, you’ll learn how a child’s brain is wired and how language plays a central role in the information of their neuronal network. You’ll discover how talking to your children paves (mở đường) the way for future academic achievement and how you, as a parent, can exert (gắng sức) a positive influence.\nYou’ll also learn:\nwhy a child’s neurons are similar to freestanding (đứng tự do) telephones poles why it become more and more difficult to learn new languages as we grow older why it’s worthwhile (đáng giá) to speak at least 2000 words to your children every day. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/12/01/give-your-child-a-better-life-through-language/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thirtymillionwords.org/book/\"\u003ehttp://thirtymillionwords.org/book/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMany of us remember our parents, grandparents or perhaps older siblings reading bedtime stories to us. These were tales (câu chuyện) of mystical (huyền bí) creatures (sinh vật), talking trees, beautiful faeries (bà tiên) and fearless (can đảm) heroes on great adventures.\u003cbr\u003e\nBut what is this fairytale (truyện cổ tích) world good for?\u003cbr\u003e\nReading and telling stories to our children fosters (bồi dưỡng) their inclination (xu hướng) toward imagination and, eventually, speech. But you may not have known just how important a positive early language environment is for the development of speech – and for future academic success.\u003cbr\u003e\nIn these blinks, you’ll learn how a child’s brain is wired and how language plays a central role in the information of their neuronal network. You’ll discover how talking to your children paves (mở đường) the way for future academic achievement and how you, as a parent, can exert (gắng sức) a positive influence.\u003cbr\u003e\nYou’ll also learn:\u003c/p\u003e","title":"Give your child a better life through language"},{"content":" That is the first time I went to the airport alone. Seating on the car, see over the car windows, I feel sad, miss my wife and my children. I saw my son via camera, he played with a ball himself, I want to play with him very much. Weather in Sai Gon is good, because when it is hot and heavy rain, I also seat in office, and view from level 12 of an office tower. Today, my CEO and I went to an auto salon to buy a car. A Mazda 3 hatchback, it is a very pretty car. I want to have money to buy a car for my wife. I miss my wife, she is a beautiful mother of my children. I love her. Update: My good friend helped to correct grammar, thank you very much:\nThat was the first time I went to the airport alone. Seating on the car, see over the car windows, I felt sad, missed my wife and my children.\n• I saw my son via camera, he was playing with a ball himself, I wanted to play with him very much.\n• The Weather in Sai Gon is good. Even when it is hot and heavy rain, I always have a seat in office and (good? Nice) view from level 12 of an office tower.\n• Today, my CEO and I have gone to an auto salon to buy a car. A Mazda 3 hatchback, it is a very pretty car. I want to have money to buy a car for my wife. (No1 husband I’ve asked my husband for a Suzuki Wagon R only =))\n• I miss my wife, she is a beautiful mother of my children. I love her.\nBình luận (5) huypv — 2016-12-01 01:49\nI have seven cars. But they are toys =)) I also want to have more money for my family! My wife and my son – they are always in my heart.\nWhen do you come back to Hanoi?\nThaiPH — 2016-12-01 02:29\nThank you, Huy, I am going to HN before 14/12.\nLoi Luu — 2016-12-02 18:13\nOr you can live in some place where you dont need a car 😉\nThaiPH — 2016-12-03 02:25\nYes, i like your idea, in a mountain (with wifi) 😉\nThaiPH — 2017-01-07 03:00\nSeating on the car, see over the car windows, I feel sad, miss my wife and my children.\nSitting chứ ko phải seating\nSit là động từ, seat là danh từ\nVì là sitting nên see cũng phải là seeing\nnhưng nên dùng từ looking over thì hợp lý hơn\nvà cũng hay hơn nữa\nnếu theo nghĩa hay thì có nghĩa là, see chỉ là nhìn một cách thoáng qua, còn look là nhìn kỹ, nhìn đăm đắm. Kiểu một người cứ nhìn đăm đắm như kiếm tìm điều gì đó thì mới diễn tả được nỗi buồn và nỗi nhớ.\ncòn hợp lý hơn thì look over là nhìn ra bên ngoài, look out. còn see over là see around hoặc nhìn qua một cái gì đó vượt cao lên trên như nhìn qua bức tường, nhìn qua hàng rào. Look over là nhìn qua nhưng qua cửa sổ, lỗ trống…\nvậy từ see over nên sửa là looking over, ing là để liền ngữ pháp với sitiing trong vế trước\nmấy câu sau cũng có vài lỗi nhỏ ở the và a\nví dụ như office thì có the ở trước\nhoặc tên những cái xe vì nó xác định rồi nên để là The chứ ko phải là A\nThe là mạo từ xác định\nEven when it is hot and heavy rain, I always have a seat in office and (good? Nice) view from level 12 of an office tower.\nCâu này cũng chưa chuẩn lắm nhưng mà máy tính chị hết pin rồi\nnhưng mà keep on writing\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/11/30/try/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eThat is the first time I went to the airport alone. Seating on the car, see over the car windows, I feel sad, miss my wife and my children.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI saw my son via camera, he played with a ball himself, I want to play with him very much.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eWeather in Sai Gon is good, because when it is hot and heavy rain, I also seat in office, and view from level 12 of an office tower.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eToday, my CEO and I went to an auto salon to buy a car. A Mazda 3 hatchback, it is a very pretty car. I want to have money to buy a car for my wife.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI miss my wife, she is a beautiful mother of my children. I love her.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eUpdate: My good friend helped to correct grammar, thank you very much:\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Try"},{"content":"Và nghe sao cho trẻ nói?\nCó sách đấy, hãy đọc sách.\nThe only way to get through to a child and change their behavior is to acknowledge their feelings.\nPictures this: you’re shopping for groceries (hiệu tạp hoá) with your five-year-old and he suddenly starts shrieking (hét) “I’m hungry! I want food now!” What do you do? Many of us would succumb (không chống nổi) to shouting back at him or snap (giọng chua cay) and tell him to shut up. But we he listens? No. He’ll keep on screaming!\nInstead of blaming (đổ lỗi) the child, what can you do to pacify (làm dịu) the situation?\nA lot of time, kids don’t listen to their parents because their feelings aren’t being acknowledged (nhìn nhận). A child’s behavior is tied (bị rằng buộc) to how he or she feels, and often when we communicate with a child, we don’t address this.\nDemanding that your child be quiet in the supermarket overlooks his feelings. After all, behind his tantrum (cơn giận) lies (dối trá) hunger and probably frustration (sự thất bại) at being ignored. Your child cannot see why he should behave well when he feel so bad.\nThe only way to get through to him is to accept and address his feelings. You can start with an acknowledgment of how he feels – this shows you are listening. This can be as easy as “I realize you are hungry, it has been a while since breakfast, huh?” or you can playfully (tinh nghịch) grant (tặng) him his wish in fantasy: “If I could do magic, I would click my fingers and pluck a burger out of the air!”\nRemember to be honest, though. Don’t try to acknowledge his feelings if you don’t understand what they are, as he will pick up on this and think you aren’t listening to him, which will add more fuel to the fire.\nBut what if you try to the tactics above and you can still feel yourself getting angry? What can you do about it?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/11/30/noi-sao-cho-tre-nghe-loi/","summary":"\u003cp\u003eVà nghe sao cho trẻ nói?\u003cbr\u003e\nCó sách đấy, hãy \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?sid=57405\u0026amp;ref=search\"\u003eđọc sách\u003c/a\u003e.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThe only way to get through to a child and change their behavior is to acknowledge their feelings.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nPictures this: you’re shopping for groceries (hiệu tạp hoá) with your five-year-old and he suddenly starts shrieking (hét) “I’m hungry! I want food now!” What do you do? Many of us would succumb (không chống nổi) to shouting back at him or snap (giọng chua cay) and tell him to shut up. But we he listens? No. He’ll keep on screaming!\u003cbr\u003e\nInstead of blaming (đổ lỗi) the child, what can you do to pacify (làm dịu) the situation?\u003cbr\u003e\nA lot of time, kids don’t listen to their parents because their feelings aren’t being acknowledged (nhìn nhận). A child’s behavior is tied (bị rằng buộc) to how he or she feels, and often when we communicate with a child, we don’t address this.\u003cbr\u003e\nDemanding that your child be quiet in the supermarket overlooks his feelings. After all, behind his tantrum (cơn giận) lies (dối trá) hunger and probably frustration (sự thất bại) at being ignored. Your child cannot see why he should behave well when he feel so bad.\u003cbr\u003e\nThe only way to get through to him is to accept and address his feelings. You can start with an acknowledgment of how he feels – this shows you are listening. This can be as easy as “I realize you are hungry, it has been a while since breakfast, huh?” or you can playfully  (tinh nghịch) grant (tặng) him his wish in fantasy: “If I could do magic, I would click my fingers and pluck a burger out of the air!”\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eRemember to be honest, though.\u003c/strong\u003e Don’t try to acknowledge his feelings if you don’t understand what they are, as he will pick up on this and think you aren’t listening to him, which will add more fuel to the fire.\u003cbr\u003e\nBut what if you try to the tactics above and you can still feel yourself getting angry? What can you do about it?\u003c/p\u003e","title":"Nói sao cho trẻ nghe lời"},{"content":"Một bài review sách tuyệt vời\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/11/12/va-day-la-elon-musk/","summary":"\u003cp\u003eMột bài review sách tuyệt vời\u003c/p\u003e","title":"Và đây là Elon Musk"},{"content":"VIỆT QUỐC CÔNG LÝ THƯỜNG KIỆT\nNGƯỜI ANH HÙNG “PHÁ TỐNG BÌNH CHIÊM”, MỘT CUỘC ĐỜI BI THỐNG\n📖\nTôi sẽ bắt đầu bằng một nhận định. Các bạn hãy nhớ nhận định này, và hiểu thêm về lịch sử dân tộc. Lịch sử dân tộc này có 2 vị hoạn quan đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong dòng chảy của đất nước, đây là hai người anh hùng đã bẻ lái lịch sử. Là khai quốc công thần sáng lập triều đại, là người anh hùng trị nước, là đại tướng quân đánh dẹp. Người đầu tiên là tả quân Lê Văn Duyệt – khai quốc công thần nhà Nguyễn, người đánh bại Tây Sơn trên đầm Thị Nại, vị tổng trấn đã tạo nên bộ mặt của Gia Định ngày đầu, nền tảng cho SaiGon – TP.HCM của ngày hôm nay. Và người thứ hai, vị anh hùng đánh giặc xâm lăng của dân tộc: Thái Úy Lý Thường Kiệt.\nBây giờ, ta sẽ nói một chút về đề tài hoạn quan. Quan điểm của chúng ta về hoạn quan thời phong kiến đôi khi lệch lạc, một phần chính vì các bộ phim truyền hình Trung Quốc mà ta hay được xem. Đó hoặc là những kẻ bệnh hoạn, những kẻ tham ô, hoặc những kẻ nhũng loạn triều chính người người đòi tru diệt. Đấy là Triệu Cao, là Thập Thường Thị, là Ngụy Trung Hiền…\nHoạn quan Việt Nam thì sao? Cũng như nhiều nhân vật lịch sử thời nhà Nguyễn. Lịch sử chúng ta đã lãng quên nhiều vị hoạn quan rất giỏi. Ngoài hai người uy vũ văn võ song toàn Lê Văn Duyệt và Lý Thường Kiệt ở trên. Hôm nay, tôi sẽ cho các bạn hai cái tên nữa. Một người là kiến trúc sư, và người kia uy vũ chẳng kém Lý Thường Kiệt hay Lê Văn Duyệt, nhưng đã rớt lại trong dòng chảy dân tộc.\n1/ Nguyễn An: tôi không bất ngờ nếu các bạn tròn mắt “Ủa ai đây? Nghe lạ hoắc vậy ta?” Nếu tôi có chút quyền trong tay, tôi cho cái tên này trở thành “Ông tổ của Kiến trúc sư Việt Nam” không chừng. Nhưng mà chắc không đâu. Bởi điều ta tự hào tới đây mang tính chất “gốc Việt” nhiều hơn là tính chính thống.\nNgười mà các bạn vừa phát âm ra đấy chính là vị TỔNG CÔNG TRÌNH SƯ đã xây dựng TỬ CẤM THÀNH BẮC KINH dưới thời Minh Thành Tổ. Khi các bạn qua du lịch Trung Quốc hay các bạn du học sinh Việt Nam ở Trung Quốc. Các bạn hãy nhớ rằng, cửa Chính Dương, còn gọi là Tiền Môn, ở phía Nam quảng trường Thiên An Môn hiện tại chính là do ông xây dựng. Quốc Học (Quốc tử giám) giờ là thư viện Bắc Kinh cũng do ông xây nên. Bắc Kinh hôm nay có dấu ấn của người Việt ta.\nKiến trúc sư Nguyễn An quê gốc Hà Đông (Hà Nội ngày nay). 16 tuổi tham gia thi công thành Thăng Long. 26 tuổi, khi đất nước bại trận trước nhà Minh. Ông và hàng trăm chàng trai trẻ, những nhân tài của đất nước này bị Trung Quốc hốt về và bị thiến để làm hoạn quan (Cái nhục mất nước nó ghê gớm lắm). Dù làm hoạn quan, nhưng đức tính khiêm tốn, thanh liêm, và biệt tài tính toán đã giúp ông lọt vào mắt xanh của Minh Thành Tổ. Và tài năng kiến trúc ấy đã nở rộ như mặt trời chính ngọ.\nSau này, nhà sử học Trung Quốc là Trương Tú Dân còn phải viết ra “An không chỉ riêng giới công trình đáng ngưỡng mộ mà thị dân Bắc Kinh cũng nên uống nước nhớ nguồn, kỷ niệm chớ quên.“\nVà ông là người Việt Nam bị bắt làm tù binh.\n2/ Hoàng Ngũ Phúc: Ai là người đã khiến cho Nguyễn Nhạc – Nguyễn Huệ phải sợ hãi một phép? Ai là người khiến cho Tây Sơn phải dùng bạc vàng xin hàng để tránh họa tiêu diệt? Ai là người đầu tiên vượt qua Lũy Thầy Đào Duy Từ nổi tiếng để vượt qua sông Gianh tiến vào địa phận của chúa Nguyễn? Câu trả lời chính là Hoàng Ngũ Phúc – vị đại tướng số 1 của Chúa Trịnh. Và ông cũng là một hoạn quan. Hoàng Ngũ Phúc là một cái tên đã bị rớt lại trong dòng chảy của dân tộc. Dù võ nghệ của ông, mưu kế, tính thanh liêm, sự trung thành của ông là đáng để ngã mũ.\nTôi xin dừng lại ở Hoàng Ngũ Phúc rất ngắn ngủi. Ấy không phải là vì không thể viết hết ý. Mà để dành cho các bạn một bài viết xứng đáng hơn đang đợi các bạn ở tương lai gần trong page X File Of History này. Hãy quay lại một ngày, và đọc về vị tướng quân đầu tiên vượt qua Lũy Thầy Đào Duy Từ này.\n***\nTôi đã bắt đầu bài viết bằng những câu chuyện về hoạn quan, để nói với các bạn 2 điểm:\n-Đầu tiên, để bạn xem chuyện hoạn quan lập nên kỳ công cho đất nước này là một chuyện hiển nhiên, hạn chế những cmt về ông như thể là phát hiện mới (điều tôi đã gặp rất nhiều ở bài viết Lê Văn Duyệt trước đó). Đấy là điểm đặc biệt của lịch sử Việt Nam. Những người hoạn quan công lao rất lớn và đều vì dân vì nước.\n-Thứ hai, hãy nhớ để tự hào: rằng ngoài những trang sử vẻ vang chống giặc ngoại xâm, ta đã có những con người tài giỏi thế nào, hơn người thế nào, dù họ khiếm khuyết. Hoạn quan của ta không phá bậy phá bạ như hoạn quan Trung Quốc. Mà ngược lại, còn xây dựng đất nước. Cũng như trong thế giới hiện đại bây giờ. Những người khiếm khuyết đôi khi toàn vẹn hơn nhiều lần những người bình thường khác.\n***\nBây giờ, ta hãy đến với nhân vật chính của bài viết, câu chuyện về Thái Úy Lý Thường Kiệt.\n📖\nĐỜI TƯ\nLý Thường Kiệt sinh năm 1019, ông vốn thuộc họ Ngô, tên thật là Tuấn, tự là Thường Kiệt, sau được ban quốc tính (được mang họ nhà vua), nên gọi là Lý Thường Kiệt. Họ Ngô chắc khiến bạn có chút liên tưởng, không sai chút nào. Ngô Tuấn chính là cháu 5 đời của Thiên Sách Vương Ngô Xương Ngập–hoàng tử trưởng của Ngô Quyền: người anh hùng đã đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, chấm dứt 1000 năm Bắc Thuộc. Dòng họ Ngô đã sinh ra hai người anh hùng ở hai thế kỷ khác nhau đánh tan quân xâm lược phương Bắc.\nĐây ta tạm gọi là “hổ tổ sinh hổ chắt”.\nCác bạn mang họ Ngô hãy tự hào về hai vị anh hùng của mình nhé.\nNgô Tuấn dung mạo đẹp đẽ, khôi ngô, và từng được phong “Đệ nhất mỹ nam tử” thời bấy giờ. Không chỉ có vẻ ngoài, Ngô Tuấn còn là một người thông minh và ham học hỏi. Văn võ song toàn. Đọc binh pháp Tôn Tử từ nhỏ, lại giỏi bắn cung, cưỡi ngựa. Tuổi trẻ tài cao như thế, lại thêm vẻ ngoài tuấn tú. Một người có thể coi là hoàn hảo. Đúng là “tài hoa chi lắm cho trời đất ghen”. Một người hoàn hảo như thế lại trở thành hoạn quan?\nCâu hỏi này sẽ là nghi vấn ngàn đời.\nBài viết hôm nay của tôi sẽ là một cách nhìn mới được kiến giải qua những phân tích sự kiện đã có với hiểu biết cá nhân.\nNgô Tuấn thời trẻ có một mối tình oan nghiệt với một người con gái tên là Dương Hồng Hạc – mỹ nhân thuộc dòng họ Dương. Người sau này trở thành hoàng hậu Thượng Dương. Mối tình đó không thể đi đến cuối cùng, vì Dương Hồng Hạc được gả cho thái tử Lý Nhật Tôn.\nThời đầu phong kiến Việt Nam có hai dòng họ lớn, đấy là họ Dương và họ Ngô. Mối uyên nguyên từ Ngô Quyền – Dương Đình Nghệ vào thế kỷ IX kéo dài đến Ngô Tuấn – Dương Hồng Hạc của thế kỷ XI. Nhưng Ngô Tuấn không có cái quyền nghiêng trời lệch đất như Ngô Quyền để quyết định cho vận mệnh của mình. Sự chấm dứt mối tình với hoàng hậu Dương Hồng Hạc đã dẫn đến một bi thương về đợt “hoạn quan” sau này của ông. Dương Hồng Hạc không được Lý Thánh Tông để ý, và bà muốn Lý Thường Kiệt có tác động trong cuộc “thâm cung nội chiến” này. Đứng giữa tình thế hung hiểm như vậy. Lý Thường Kiệt bắt buộc phải lựa chọn. Đi sai một bước thì lưỡi gươm của cả hoàng thượng và hoàng hậu đều có thể đặt lên đầu ông.\nViệc ông trở thành hoạn quan có thể nói là bởi vì ông không muốn trở thành cái gai trong mắt hoàng thượng, cũng là lời cáo chung đầy bi thống của ông đối với Dương Hồng Hạc, và hơn cả, là lời khẳng định rõ ràng nhất xin đứng ngoài cuộc trong câu chuyện tình yêu và mối quan hệ lằng nhằng chốn hậu phi này.\nCho dù cái giá phải trả là đắt, quá đắt !\nĐấy là lý do tại sao một chuẩn tài mạo song toàn, dung mạo tựa ngọc như Lý Thường Kiệt lại trở thành hoạn quan. Bởi vì sinh mệnh của bản thân và cái chí lớn chưa làm gì nên sự nghiệp, không thể chết vì một mối tình thời niên thiếu trong cuộc chiến chốn quan trường và chốn hậu cung.\nSự sủng ái mà thái tử Lý Nhật Tôn (sau này là vua Lý Thánh Tông) đã dành cho ông như một sự bù đắp lớn lao cho cái hy sinh khủng khiếp ấy của người đàn ông văn võ song toàn, dung mạo đẹp đẽ đó. Không chỉ được đổi thành họ Lý mà các chức danh cao quý nhất đã lần lượt đến với Ngô Tuấn. Và Lý Thường Kiệt đã đáp lại bằng trí tuệ và võ lược của mình để giữ vững cho thiên hạ nhà Lý.\nMột bằng chứng nữa, khi vương phi Ỷ Lan và hoàng hậu Thượng Dương có cuộc đấu đá cho vị trí nhiếp chính. Lý Thường Kiệt đã chọn Ỷ Lan. Điều này cho thấy tâm tư cẩn mật của ông là ra sao, và tầm nhìn của ông. Nên nhớ khi ấy Thượng Dương Hoàng Hậu có sự ủng hộ của thái sư đầu triều Lý Đạo Thành. Tư duy chính trị nhạy bén ấy là lý do cho ông trở thành vị quan đầu triều nắm giữ mọi chức vị quan trọng và luôn được tín nhiệm. Tầm nhìn của ông, mọi nước cờ đều là lựa chọn không chỉ đặt đại cuộc lên hàng đầu mà còn giữ cho ngày ông mất, là mồ yên mả đẹp.\nNgô Tuấn Lý Thường Kiệt là một vĩ nhân, bởi chỉ có vĩ nhân trăm năm có một người như thế, mới đánh đổi được và làm được những điều thống thiết đến như vậy, bi tráng đến như vậy, và tạo nên sự nghiệp anh hùng ngất trời mà ta sẽ biết sau bài này.\n📖\nVÕ LƯỢC\nCó lẽ khi chúng ta được dạy về Lý Thường Kiệt, các bạn thường nghe kể về kỳ tích đánh Tống và bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”. Tôi sẽ không bắt đầu bằng câu chuyện ấy, tôi sẽ dẫn dắt các bạn đến với câu chuyện về kỳ tích khác của vị tướng uy vũ này. Đấy là “Bình Chiêm”.\nVào năm 1069, lãnh thổ đất nước ta kéo dài đến tỉnh Hà Tĩnh là dừng lại. Đấy là lãnh thổ của Đại Việt. Lãnh thổ của Chiêm Thành kéo dài từ Quảng Bình cho đến Ninh Thuận bây giờ. Tôi dùng địa danh hôm nay nên chắc các bạn mường tượng ra rồi.\nThời điểm đó, Đại Việt là một quốc gia hùng mạnh và ra lệnh cho Chiêm Thành phải thần phục. Vua Chiêm khi đó là Chế Củ thay đổi chính sách ngoại giao và muốn thần phục nhà Tống, dựa vào nhà Tống để chống đối Đại Việt.\nVua Lý Thái Tông không chấp nhận điều ấy, quyết định Nam Tiến. Đại tướng tiên phong Lý Thường Kiệt từ Thăng Long đi đường thủy, dẫn 5 vạn quân với 2000 chiến thuyền bằng mọi giá phải khiến Chiêm Thành thần phục. Tại nơi đây, ta được chứng kiến cảnh “hổ vào chuồng dê”. Quân Chiêm Thành không có ai đáng là đối thủ của Lý Thường Kiệt, thế của ông như chẻ tre, đánh đâu thắng đấy:\nNgày 24/2/1069, vua Lý ThánhTông hạ chiếu tấn công Chiêm Thành.\n– 10 ngày kể từ khi rời Thăng Long, đưa quân vào hải phận Chiêm Thành.\n– Sau 15 ngày, Lý Thường Kiệt có mặt tại cửa biển Nhật Lệ (Quảng Bình ngày này). Dừng ở đây một chút nhé. Bạn có thấy hành quân thần tốc không? Đã nắm sử thời nhà Lý ở đây, bạn sẽ dễ dàng hiểu về cuộc hành quân của vua Quang Trung. Lý do vì sao ông có thể hành quân nhanh như thế để ra tiêu diệt Tôn Sĩ Nghị, cũng chính từ đường thủy mà ra.\n– Cửa Nhật Lệ là nơi tập trung của thủy quân Chiêm Thành. Một cuộc đụng độ xảy ra, Lý Thường Kiệt dễ dàng bẻ gãy tuyến phòng thủ thứ nhất của Chiêm Thành.\n– Sau 19 ngày, quân Đại Việt đã kéo tới Quy Nhơn. Tướng Chiêm là Bố Bì Đà La dàn trận trên bờ sông Tu Mao chặn đánh. Vào trận, sau vài nốt nhạc. Lý Thường Kiệt chém đầu tướng Chiêm là Bố Bì Đà La rồi vượt qua sông Tu Mao, thẳng tiến đến kinh đô Chiêm Thành. 26 ngày để từ kinh đô nước mình qua kinh đô nước bạn. Trước Quang Trung và Lê Trọng Tấn, đấy là Lý Thường Kiệt.\n– Vua Chế Củ trong đêm mang vợ con chạy trốn. Lý Thường Kiệt hạ gục Chiêm Thành. Trong vòng 1 tháng, đuổi Chế Củ ra tới tận biên giới Chân Lạp. Và bắt sống tại biên giới. Khi đó là vào tháng 4.\n– Tháng 7, đoàn quân Nam Chinh chiến thắng trở về. Vua Chế Củ và toàn gia bị bắt sống. Để xin toàn mạng. Chế Củ xin cống nạp cho Đại Việt ba châu: Bố Chính, Ma Linh và Địa Lý. Bạn biết đó là vùng đất nào không? Đấy là Quảng Bình và Quảng Trị hôm nay. Có lẽ đọc đến đây, mình đã cho các bạn miền trung biết thêm một chút lịch sử của quê hương các bạn rồi đấy.\n– 35 năm sau, người kế thừa ngôi báu của Chiêm Thành là Chế Ma Đa quyết định đòi lại đất của tổ tiên. Ông mở đợt phản công nhắm về Đại Việt và lấy lại 3 vùng đất ấy. Lý Thường Kiệt buộc phải ra tay. Năm ấy, vị tướng già của chúng ta đã 85 tuổi. Lý Thường Kiệt là vị tướng quân có tuổi thọ cao bậc nhất trong lịch sử dân tộc. Ông làm quan trải qua ba đời vua nhà Lý, gồm Lý Thái Tông : 1028-1054 , Lý Thánh Tông : 1054-1072 và Lý Nhân Tông: 1072-1127.\nLại một lần nữa, ông đánh tan quân Chiêm Thành. Buộc Chế Ma Na phải trả lại 3 vùng đất đã được lấy đi.\nVới nền tảng nhà Lý đặt ở thế kỷ XI trên bệ phóng là mưu lược cầm quân của Lý Thường Kiệt. Các đời Trần, Hồ, Lê, Nguyễn sau này dần dần tạo nên đất nước hình chữ S như ngày hôm nay. Tất cả mọi sự đều bắt nguồn từ quân trạng của thái úy Lý Thường Kiệt.\n***\nCâu chuyện hôm nay để hiểu về con đường mà cha ông ta đã từng đi. Hãy góp phần bảo vệ quê hương, đấy là vùng đất cha ông ta đổ xương máu để giành được. Lịch sử luôn công bằng, lịch sử sẽ hỏi ta rằng, đất không phải là ta giành được, đất là do cha ông đổ máu mà có, thế hệ sau hãy phát triển hoặc giữ gìn mảnh đất chứ đừng phá công sức của cha ông.\nNếu hôm nay phá hoại tấc đấc của cha ông, ngày xuống suối vàng, trả lời sao với tiền nhân đây?\n📖\nPHÁ TỐNG\nCác bạn đây hẳn đã từng đọc hoặc xem “Thiên long bát bộ” của Kim Dung rồi chứ. Hà hà. Nhiều fan kiếm hiệp đang khấp khởi mừng thầm rồi. Tạm thời tôi không nói sâu về những Tiêu Phong, Đoàn Dự, Hư Trúc hay Mộ Dung Phục. Tôi sẽ nói về một chi tiết trong tác phẩm này để các chú ý. Thiên Long Bát Bộ thực là cuộc chiến giữa 5 nước: nhà Tống, Đại Lý, Đại Liêu, Thổ Phồn và Tây Hạ. Ngoài ra còn thấp thoáng một quốc gia bị diệt vong đang mong phục quốc: Đại Yên của nhà Mộ Dung Cô Tô. Có bao giờ các bạn thắc mắc, thời điểm đó Đại Việt ở đâu? Và cùng thời ấy là thời nào của triều đại nước ta?\nCâu trả lời chính là thời Lý. Đó cũng là giai đoạn Đại Việt và Đại Tống có một trận can qua. Nơi đó, người thật việc thật: Lý Thường Kiệt của chúng ta đã “thổi bay” 10 vạn quân Tống. Trước đó có một trận đánh kinh thiên động địa ở các Châu Ung, Châu Khiêm, sát nách Đại Lý. Nghe đâu Đại Lý Đoàn Thị qua giúp sức, Nhất Dương Chỉ mới thi triển được 3 phần, thì bị Lý Thường Kiệt đằng không bay lên cho một chưởng “Thăng Long pháo” văng xuống sông, trôi mất xác ( À, tôi đùa thôi ! )\nKim Dung không thể và không dám đưa Đại Việt vào là để ta thấy đất nước ta đáng tự hào đến thế nào. 5 nước xung quanh Đại Hán hôm nay không còn xuất hiện trên bản đồ nữa, chỉ dùng làm nguyên liệu cho văn học. Chỉ có đất nước ta, một cõi sơn hà, độc lập và phát triển. Ấy chính là vì đất này luôn sinh ra người tài để bảo vệ lãnh thổ, đất này luôn sinh ra anh hùng.\nNếu cái ngày hôm ấy Lý Thường Kiệt không có, hay trước đó chúng ta không có những Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh. Sau này không có những Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo. Chỉ e chúng ta cũng là một phần của Thiên Long Bát Bộ rồi.\nTại sao tôi lại bắt đầu bằng Thiên Long Bát Bộ? Không đơn thuần là để các bạn có sự liên tưởng thú vị qua đó dễ nhớ sử ta hơn (do truyền hình ta làm phim dở quá). Mà để ta biết điều này: nhà Tống đánh nước ta, ắt có uyên nguyên với cuộc chiến phía Bắc với Đại Liêu, Thổ Phồn và Tây Hạ.\nCó hai giả thiết:\n– Thứ nhất: Đại Việt và Đại Liêu có thể có thư từ qua lại. Nếu Đại Liêu đánh xuống và Đại Việt đánh lên, Đại Tống bị kẹp ở giữa, lưỡng đầu thọ địch. Và họ quyết định ra tay trước.\n– Thứ hai: Lúc này, Vương An Thạch đang tiến hành cải cách trong nước, gây ra xáo trộn mạnh. Muôn đời, khi trong nước loạn, lãnh đạo luôn kiếm kẻ thù bên ngoài để làm yên lòng dân bên trong và tạo sự đoàn kết. Và nhà Tống chọn Đại Việt, vì họ luôn nghĩ rằng miếng đất phía Nam này vốn thuộc về họ. Lấy Đại Việt là muốn biến Đại Việt và vùng phía Nam trở thành hậu phương cho nhà Tống đánh phía Bắc. Nơi cung cấp lương thực, nhân khẩu cho chiến tranh với Đại Liêu.\nCác bạn nhớ cho điều này “Lịch sử là vòng tròn đồng tâm”.\nVề giả thiết thứ hai: Hãy nhìn hiện tại hôm nay luôn, Tập Cận Bình “đả hổ diệt ruồi”, gây xáo trộn bộ máy. Cũng tương tự như Vương An Thạch hồi thế kỷ XI. Bên ngoài Ấn Độ và Mỹ luôn ngăm nghe Trung Quốc, Tây Tạng thì luôn bạo động, xã hội TQ ngày càng bất mãn, ô nhiễm rất lớn. Y như giai đoạn Đại Tống và Đại Liêu kiềm nhau. Nhìn quanh quất, họ lại để ý thằng em tội nghiệp Việt Nam này ấy chứ. Dù rằng chiến tranh thời hiện đại không phải muốn chiến là chiến.\nCòn giả thiết thứ nhất cho bạn bài học gì? Câu chuyện Việt Nam luôn “đi trên dây” với Mỹ và Trung Quốc là vì như vậy. Chúng ta phải làm bạn, phải khéo léo với tất cả. Cho nên cảm phiền bớt chửi lại. Chính trị là một ván bài phức tạp. Giữa các nước lại càng đau đầu. Nhưng ta cũng cần tự vấn: liệu ta có một Lý Thường Kiệt của hôm nay hay không?\nSuy ngẫm hiện đại đủ rồi. Giờ quay lại chuyện chính. Theo lý nào đi chăng nữa, thì Đại Tống cũng muốn “ăn” Đại Việt.\nCác bạn biết Đại Tống làm gì đầu tiên không? Mua chuộc và Hứa hẹn. Mua chuộc ai? Các tù trưởng phía Bắc biên giới để họ dọn đường cho quân Tống tiến vào Thăng Long. Hứa hẹn ai? Hứa hẹn với Champa và Chân Lạp. Tạo thế hai vọng kềm đánh vào Đại Việt.\nNghe quen không? Ba mươi năm trước, ta cũng phải đánh nhau hai đầu biên giới với Trung Quốc và Campuchia (Đặng Tiểu Bình và Pôn Pốt). Đúng kiểu kẹp 2 đầu luôn. Giờ đã tin tôi nói “Lịch sử là vòng tròn đồng tâm” chưa? Bởi vậy lịch sử quan trọng, vô cùng quan trọng. Nó là bài học cho dân tộc tồn tại và phát triển. Còn ai thích tô hồng hoặc bóp méo, xóa sổ lịch sử ra khỏi giáo dục thì sẽ trả giá vì không biết rút bài học (muôn đời người ta chỉ rút bài học từ cái sai của mình). Nhưng lỗi không phải của học sinh mà vì cách dạy đã khiến các em không đam mê. Để giờ lại đòi xóa bỏ môn học này.\nGọng kềm vì thế cứ từ từ siết chặt lấy Đại Việt từ các hướng. Trên biển, phía Nam là Chân Lạp, Champa. Bên trên là các cánh quân đang điều động và các vị tù trưởng phía Bắc. Tưởng tượng như một dây thòng lọng xiết lại từ từ. Bạn phải biết nhà Tống rất khôn. Đánh nhưng lại cố tình như không đánh, tất cả đều làm âm thầm. Thậm chí còn không dám tiếp nhận tù trưởng nắm vị trí trọng yếu của nhà Lý vì sợ “rút dây động rừng”. Ta biết được chẳng qua vì mật thám và tình báo của nhà Lý giỏi thôi. Cha ông ta dù mang tiếng thần phục, nhưng luôn đề phòng dã tâm ở đất Bắc.\nLý Thường Kiệt – càng nghĩ tôi càng thấy ông quá giỏi. Không chỉ giỏi mà còn bản lĩnh nữa. Kẻ hèn thì rúm ró, người bản lĩnh thì sẽ nghĩ: “Đứng trước cái thòng lọng xiết lại đó, sao không lòn khỏi thòng lọng và đấm cho mỗi thằng mỗi quả đi?” Ở đây không chỉ dũng cảm, mà còn tự tin mình giỏi, biết mình giỏi, dám làm.\nTháng 8/1075, Lý Thường Kiệt kéo quân xuống phía Nam đánh Chiêm Thành, đuổi Chiêm Thành ra khỏi biên giới, và để lại một lượng lớn dân di cư và quân đội ở các châu vừa chiếm được. Đấm quả đấm đầu tiên.\n📖\nĐÁNH TRÊN ĐẤT ĐỊCH\nTháng 10/1075, Lý Thường Kiệt kéo quân lên phía Bắc, tấn công toàn biên giới Trung Quốc, đánh cho nhà Tống một trận tối tăm mặt mũi. Đấm quả đấm thứ hai.\nTại nơi đây, chúng ta được chứng kiến một trận chiến vô tiền khoáng hậu trong lịch sử dân tộc này.\nLý Thường Kiệt không phải đánh chơi, mà là đánh thật. 10 vạn quân chia làm hai đường thủy bộ tập kích các châu Khâm, châu Liêm.\nÀ, ở đây có bạn nào ở Quận 4 – TPHCM nhỉ? Đường Tôn Đản đã ghi sai. Tên đúng phải là Tông Đản. Và Tông Đản chính là vị tướng tập kích Châu Ung (còn Lý Thường Kiệt tập kích châu Khâm, Liêm). Giờ qua đường đó nhớ biết nhé.\nTông Đản đánh trước, ông cùng các tù trưởng phía Bắc ào ạt đánh hướng Tây Nam, dẹp các trại Hoành Sơn, Vĩnh Bình, Thái Bình, Tây Bình của Tống nằm gần biên giới. Nhân đà thắng lợi, cho tiến quân về thành Ung Châu. Thành Ung Châu cầu cứu ở các thành khác. Không ai biết rằng cánh quân của Lý Thường Kiệt đang lặng lẽ đánh úp từ phía Đông Nam (quá hấp dẫn).\nGiữa tháng 11/1075, khi chiến sự đang đổ dồn mắt về phía Tông Đản ở Tây Nam, thì Lý Thường Kiệt đi đường thủy, trong đêm tập kích vào thành Khâm Châu. Lặng lẽ và hiệu quả tới mức khi bắt quan giữ thành Khâm Châu là Trần Vĩnh Thái thì đồng chí này vẫn đang nhậu nhẹt. Ba ngày sau đến lượt Liêm Châu bị hạ. Quan giữ thành là Lỗ Khánh Tôn cùng thuộc hạ bị giết chết. Quân nhà Lý bắt hơn 8000 tù binh, ép làm khuân vác, thu gom của cải lên thuyền chở thẳng về Đại Việt.\nTrong 3 châu, như vậy chỉ còn Châu Ung.\nLý Thường Kiệt đưa thư sang cho Tông Đản. Hai bên cùng kéo quân từ hai hướng tiến về Châu Ung.\nOk. Dừng tại đây. Các bạn biết về Lý Thường KIệt đều biết về bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”. Ý nghĩa bài thơ này ngoài một bản tuyên ngôn độc lập của dân tộc, còn là cái nâng cao sĩ khí để Đại Việt trụ vững trước cuộc tiến công của Quách Quỳ ở sông Như Nguyệt. Cái này SKG hi.\nNhưng nếu bạn chỉ biết Lý Thường Kiệt mỗi Nam Quốc Sơn Hà thì bạn đã đánh giá ngài thấp quá rồi. Ở phần 1 tôi đã nói cho các bạn biết: đây là một bậc đại trí, đại dũng, văn võ song toàn, mặt đẹp như ngọc. Còn nhớ chứ? Cái “văn” của Ngô Tuấn không chỉ ở bài thơ ấy đâu, mà còn một cái hịch chiếu nữa trên đất Bắc.\nSGK viết rằng: Lý Thường Kiệt trước khi đánh, thảo chiếu nói rõ mục đích khiến dân thành Ung Châu chào đón. Haha. Cái này không phải tự sướng đâu. Thật đấy! Lý Thường Kiệt đã nhìn nhận Ung Châu “thành cao, hào sâu”, “thủ dễ, khó công”, cực kỳ mệt mỏi, chưa kể lúc này châu Khiêm, Liêm đã bị đánh, hoàn toàn nơi đây có thể phòng bị kỹ càng, cố sống chết để đánh. Thế là Lý Thường Kiệt cho chiếu đi trước, lính đi sau, đánh vào tâm lý người dân Tống.\n“**Trời sinh ra dân chúng, Vua hiền ắt hoà mục. Đạo làm chủ dân, cốt ở nuôi dân. Nay nghe vua Tống ngu hèn, chẳng tuân theo khuôn phép thánh nhân, lại tin kế tham tà của Vương An Thạch, bày những phép “thanh miêu”, “trợ dịch”, khiến trăm họ mệt nhọc lầm than mà riêng thoả cái mưu nuôi mình béo mập.\nBởi tính mệnh muôn dân đều phú bẩm tự trời, thế mà bỗng sa vào cảnh éo le độc hại. Lượng kẻ ở trên cố nhiên phải xót. Những việc từ trước, thôi nói làm gì!\nNay bản chức vâng mệnh quốc vương chỉ đường tiến quân lên Bắc, muốn dẹp yên làn sóng yêu nghiệt, chỉ có ý phân biệt quốc thổ, không phân biệt chúng dân. Phải quét sạch nhơ bẩn hôi tanh để đến thuở ca ngày Nghiêu, hưởng tháng Thuấn thăng bình!\nTa nay ra quân, cốt để cứu vớt muôn dân khỏi nơi chìm đắm. Hịch văn truyền tới để mọi người cùng nghe. Ai nấy hãy tự đắn đo, chớ có mang lòng sợ hãi !“**Dân Tống nghe xong, sướng lắm, vốn cũng ghét triều đình hủ bại, đưa rượu thịt ra khoản đãi quân nhà Lý. Đấy, cái “văn”, cái tâm lý chiến tài năng của Ngô Tuấn ngoài Nam Quốc Sơn Hà còn ở đó đấy.\nCuộc vui chưa hết đâu! Chẳng lẽ quân Tống làm cảnh.Việt Nam ta có Lý Thường Kiệt thì nhà Tống có Vương An Thạch. Nhà cải cách này của Trung Quốc quyết không chịu kém, soạn lại một chiếu thư khác tên là “Thảo Giao Chỉ Chiếu”, khích lệ quân dân nhà Tống, đánh lại Đại Việt. Hai đoạn chiếu thư chớp chớp lóa lóa, va nhau ken két.\n“Hỡi nhân dân đã lâu ngày sống trong cảnh lầm than, nếu biết khuyên dụ chủ mình nội phụ, xuất chúng qui phục, bắt giặc hiến cống, đem mình hiếu thuận, thì sẽ được thưởng tứ tước lộc, vinh hiển bội phần, những tội lỗi trước đây đều được ân xá. Càn Đức (vua Lý Càn Đức) đương còn ấu trĩ, chính lệnh không do y mà ra, khi nào lai triều cũng sẽ được tiếp đãi trọng hậu như trước. Lời ta không sai, chớ có nghe lầm. Gần đây, ta nghe nhân dân bị bóc lột cực khổ, ta đã căn dặn sứ thần truyền đạt ân chiếu của ta, sự tàn bạo và thuế nặng đều được tẩy trừ. Mong rằng một nước chư hầu của ta luôn được yên vui.”\nBố Cáo của Lý Thường Kiệt giúp quân Đại Việt đến được chân thành mà không tốn nhiều công sức. Còn chiếu thư của Vương An Thạch lại tạo nên một Tô Giám liều chết giữ thành Ung Châu. Tại nơi đây, một trang huyết sử trong mối bang giao của hai nước đã xuất hiện. Sau khi thành Ung Châu bị hạ. Lý Thường Kiệt ra lệnh giết hết nhân dân trong thành. Cuộc công thành đẫm máu đó diễn ra suốt hơn 1 tháng. Thời điểm hạ thành Ung Châu cũng cùng với lúc Đại Tống đưa quân tiến về phía Nam tiếp cứu.\n***\nTrước khi rút về, Lý Thường Kiệt liền lấp sông Ung Giang – là tuyến đường thủy huyết mạch của nhà Tống. Sau đó dùng kế dương đông kích tây khi phao tin là sắp đem quân đánh Tân Châu. Thám tử Đại Việt được cải trang thành nạn dân. Cho quân đốt trại, thiêu hủy lương thực, phá thành, mang của cải tù binh rút về nước.\nNguyên một vùng Quảng Tây te tua xác xơ, thống kê 10 vạn người chết sau cuộc chiến này. Cái thòng lọng mà nhà Tống định xiết cổ quân ta đã đứt thẳng cẳng.\nXin dừng ở đây để nói cho mấy đồng chí “cải lương” biết điều này. Trong chiến tranh, “Địch sống thì ta chết”, nếu bạn cải lương thì đừng có đọc lịch sử rồi thốt lên “Ôi, ông cha ta tàn bạo quá, ứ thích đâu”. Chính trị đừng nói chuyện nhân đạo. Hoặc “Cha ông tàn bạo hèn gì ta nghèo”. Nếu vậy không hiểu sao thằng Đức, thằng Nhật nó giàu. Chuyện giàu nghèo liên quan đến tầm nhìn lãnh đạo, hoặc hoàn cảnh đất nước, hoặc các nguyên nhân khách qua hay chủ quan chứ không liên quan đến lịch sử chiến tranh. Chân thành nhé, nếu Lý Thường Kiệt không ra tay trước, thì Thăng Long thành chính là Ung Châu, tất cả người dân bị giết và bị bắt.Nguyễn Trãi khi viết Bình Ngô Đại Cáo từng nói “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn/Vùi con đỏ xuống hầm tai họa” Đó là khi nhà Hồ mất nước để nhà Minh chiếm mất Thăng Long.\nĐại Việt đã bị một cái dây thòng lọng xiết vào, và bạn hoặc chấp nhận bị treo cổ lên (vì quá “cải lương”), hoặc vùng lên mà đấm cái thằng đang thắt cổ bạn.\n📖\nNHÀ TỐNG PHẢN CÔNG\nĐể nói về cái khủng khiếp khi nhà Tống phản công Đại Việt, ta cần chú ý 2 điểm: nhân lực và vật lực. Quách Quỳ – một tướng giỏi nhà Tống được điều từ mặt trận biên giới với Đại Liêu về cầm quân đánh Đại Việt. 10 vạn quân được điều động. 20 vạn dân phu góp mặt. Và 5 triệu lạng vàng được nhà Tống tung vào chiến trận.\nXem ra nhà Tống đã rất đánh giá Đại Việt ta khá cao đấy.\nBây giờ, đến lượt các bạn sống bên bờ sông Cầu giơ tay lên. Sân khấu sắp tới là của các bạn.\nQuách Quỳ quả nhiên là tướng giỏi, tất cả mọi phòng thủ của Lý Thường Kiệt để lại từ Quảng Tây cho tới biên giới phía Bắc, Quách Quỳ đều vượt qua. Đồng chí này đánh một lèo từ biên giới và chỉ dừng lại ở sông Như Nguyệt. Sông Như Nguyệt chính là sông Cầu thuộc hệ thống sông Thái Bình hôm nay. Như vậy, Quách Quỳ chỉ cách Thăng Long 20km. Chẳng khác gì chuyện Hitler đứng ở ngay cửa ngõ Maxcova tại thế chiến thứ 2.\nTuy nhiên, bằng cách tấn công nhà Tống, Lý Thường Kiệt đã đem tới 3 điểm:\n– Tạo thế chủ động cho nhà Lý thay vì ngồi đợi thòng lọng\n– Khiến giặc nôn nóng báo thù và đưa quân mỏi mệt từ phương xa đến. Qua đó nhà Lý lấy quân nhàn đánh quân mệt mỏi đúng binh pháp.\n– Khiến hậu phương của giặc bị phá thủng. Chướng ngại vật được tạo ra suốt tuyến biên giới giúp kéo dài thời gian để chuẩn bị kỹ càng tuyến phòng thủ tiếp đón quân Tống.(Hừ, câu này mà thi đại học hay tốt nghiệp thì nhớ trả công cho tôi đấy).\nDo đó khi Quách Quỳ có mặt ở sông Cầu thì tình thế của ông ta cá nằm trên thớt thôi. Lý Thường Kiệt đã bày sẵn “thiên la địa võng” đợi rồi.\nBạn biết trong binh pháp, điều gì quan trọng nhất với quân viễn chinh không? Đấy là lương thảo. Lý do quân Tống mới sử dụng tới 20 vạn dân phu cho 10 vạn quân viễn chinh là vì vậy. Lý Thường Kiệt nhìn ra được điều này, ông biết rõ phòng tuyến biên giới không ngăn được kỵ binh Tống, cho nên khi phò mã Thân Cảnh Phúc được giữ biên giới. Ông đã dặn dò về việc tập hậu. Đêm đêm tập kích vào dân phu, cướp lương thực, đồng thời đánh “bọc hậu” các nhóm nhỏ từ phía sau. Thời gian càng kéo dài, lương thực vận chuyển càng khan hiếm, quân Tống lâm vào tình thế đói khát.\nNói thì dễ nhưng làm thì hơi bị khó. Quân ta mấy trận đầu bị thua chạy tan tác. Ví dụ : nếu sau này Lê Lợi chém được Liễu Thăng ở ải Chi Lăng thì Quách Quỳ lại nhìn ra được cái hiểm yếu của ải Chi Lăng mà đi đường vòng, đánh tạt sườn vào quân Đại Việt khiến quân ta thua to phải bỏ chạy (Bỏ chạy nhé chứ không phải rút lui chiến thuật như các bác SGK viết đâu). Tuy nhiên, phò mã Thân Cảnh Phúc cũng đã thoát kịp, và từ đó bắt đầu cướp phá lương thực từ phía sau, đẩy đại quân Quách Quỳ vào thế “sống dở chết dở”. Người phò mã áo chàm này sau đó đã chết trong trận chiến ở Bắc Giang.\nKhi Quách Quỳ tiến vào cửa sông Như Nguyệt. Ông ta chính thức đối đầu với Lý Thường Kiệt. Lúc này thái úy của chúng ta đã 58 tuổi. Đúng chất lão tướng ra trận. Hai bên bắt đầu dàn trận.\nQuách Quỳ ban đầu giữ thế thủ, ông ta đợi thủy quân tập kích cùng. Nhưng ông ta đã quên mất một điều: luận về thủy quân, nhà Tống chỉ bằng cái móng tay út so với Đại Việt. 2 tháng trước khi Quách Quỳ tới Như Nguyệt. Thủy quân Tống do Dương Tùng Tiên chỉ huy đã bị Lý Kế Nguyên – đô đốc thủy sư quân ta đuổi chạy như vịt về tận Trung Quốc rồi. Tôi nói thật chỗ này, tôi rất đau lòng khi đồng chí Schooling của Singapore giành HCV Olympic đợt vừa rồi. Luận về nghề sông nước, dân tộc ta mới là số 1 Đông Nam Á.\nKhông cần nói nhiều về thủy quân, đơn giản nhắc tới thủy quân thời phong kiến: Việt Nam vô đối.\nQuay lại mặt trận chính, nơi Quách Quỳ đối đầu Lý Thường Kiệt.\nChờ mãi không thấy quân thủy tới, biết là bị đuổi chạy mất rồi. Quách Quỳ đành tấn công. Quân viễn chinh đi xa không cầm cự được. Quân Tống bắc cầu phao vượt sông.\nLý Thường Kiệt liền mai phục:\n– Lý Thường Kiệt cứ cho nó vượt, sau khi quân Tống vào được một lực lượng hòm hòm thì quân Lý ba mặt ào ra tấn công.\n– Hai mặt tạt sườn vào, xé lẻ quân địch ra. Chém giết đã tay. Giống như chui vào cái hòm nạp mạng vậy.\n– Quân phía sau quay lưng bỏ chạy. Nhưng chết nỗi. Bên kia sợ Lý Thường Kiệt vượt sông đốt trại nên chặt phao mất rồi. Thế là mấy anh kia nhảy xuống sông hết.\nRút kinh nghiệm, Tống đánh lần tiếp không xài cầu phao nữa mà xài bè. Từng đoàn kéo qua, đánh hỏa tiễn ầm ầm. Nhưng thế phòng thủ của Như Nguyêt chắc như bắp. Bè nào qua thì “thịt” bè nấy. Chưa kể đêm đêm, bài hùng ca\n“ Nam quốc sơn hà nam đế cư\nTiệt nhiên định phận tại thiên thư\nNhư hà nghịch lỗ lai xâm phạm\nNhữ đẳng hành khan hủ bại hư”\nCứ vang lên ở đền Trương Hống, Trương Hát làm sĩ khí ta tăng cao còn sĩ khí địch run sợ vì tưởng đó là mệnh trời.\nNgười văn võ song toàn như Lý THường Kiệt thật hiếm thấy !\nQuách Quỳ thiếu lương thực, chỉ mong đánh lớn một trận cho bõ. Nhưng Lý Thường Kiệt án binh bất động không ra, vì ông đợi cho quân Quách Quỳ hết lương, dịch bệnh đeo bám. Không phải, tiêu vong sinh lực địch chỉ một phần. Bởi ông sắp đặt một âm mưu khác ghê gớm hơn nhiều.\nTháng 2/1077, thủy quân Đại Việt tràn lên bờ, đánh chiếm núi Nham Biền rồi đổ bộ xuống quân Tống. Một cuộc giao tranh ác liệt diễn ra, Quách Quỳ, Triệu Tiết đem quân sang chống đỡ. Hai bên tiêu hao nặng. Nhưng Quách Quỳ, Triệu Tiết không hề biết rằng đó chỉ là nghi binh.\nĐêm ấy, lợi dụng quân Triệu Tiết mệt mỏi và không đề phòng. Lý Thường Kiệt vượt sông Như Nguyệt, đánh một trận khủng khiếp trong đêm. 5 vạn quân viễn chinh của Tống bị diệt trong đêm đó.\nQuách Quỳ từ 10 vạn còn lại hơn 3 vạn thoi thóp như cá nằm trên thớt đợi Lý Thường Kiệt qua mổ xẻ.\n📖\nChúng ta tạm thời dừng phòng tuyến Như Nguyệt ở đây để về hỏi thăm sức khỏe hai anh Chân Lạp và Cham Pa. Các bạn xem Tam Quốc Diễn Nghĩa biết rồi: 2 đồng chí này tựa tựa Đông Ngô đấy, mang danh thì nhận lời nhưng lại ở tư thế “đục nước béo cò”, xem hai ông anh này ai thắng ai bại thì mới điều quân. Nếu Tống thắng thì nhân đó tấn công lấy đất. Nếu Tống thua thì cũng ko khiến Đại Việt mất lòng. Nhưng thời gian càng dài thì sự uy hiếp sẽ càng lớn dần. Bởi chủ lực Đại Việt không nằm ở phía Nam. Nếu quân Đại Việt tiếp tục đánh với Quách Quỳ, tình trạng “lưỡng bại câu thương” sẽ xảy ra, đến khi quân ta đuổi được Quách Quỳ đi thì cũng không còn sức xuống phía Nam nữa.\nNhưng nếu nghị hòa với Quách Quỳ thì lại khác. Nó sẽ đẩy đến việc làm cho Chân Lạp và Cham Pa phải rợn người vì điều đó cho thấy Tống đã bỏ đồng minh, và Đại Việt vẫn quá mạnh, lại đủ thì giờ để bảo vệ biên giới.\nLá thư nghị hòa được gửi qua, nhà Tống mừng như bắt được vàng. Giao kèo được ký kết, ta lấy lại được đất. Một lá thư, yên cả mạn Bắc và mạn Nam.\nNăm 1077, Lý Thường Kiệt đại phá quân Tống, làm câm lặng Champa. Người là anh hùng xứng danh nhất thế kỷ XI.\n📖\nLời kết:\nNgô Tuấn Lý Thường Kiệt, bạn hãy nhớ về cái tên ấy, ngàn đời lịch sử dân tộc rất nhiều anh hùng. Nhưng vị anh hùng bản lĩnh đến mức đem quân sang Bắc đánh giết thì không có mấy người dám nghĩ, lại càng không mấy ai dám làm. Con người ấy, không chỉ có tài năng thống lĩnh ba quân, mà còn có khả năng thơ phú, văn học để khích lệ tướng sĩ. Một hoạn quan mà toàn vẹn hơn vô vàn triệu triệu người, bởi sự toàn vẹn BÌNH NAM VÀ DẸP BẮC của mình.\nXuyên suốt luôn biết đặt đại cục lên đầu. Khi uyển chuyển, khi mạnh bạo, khi hòa hoãn, khi tấn công. Một đời anh hùng đó, đáng để hậu thế cúi rạp người học hỏi và ngưỡng mộ.\nMột đời bi thống – một đời anh hùng\nLý Thường Kiệt\n***\n📖\nBÀI CỦA © Dũng Phan\nBình luận (1) chung cu my dinh pearl — 2017-01-03 16:49\nMình rất thích những thông tin như này, thanks thaimeo.info\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/23/vi-sao-dai-viet-khong-duoc-kim-dung-nhac-toi/","summary":"\u003cp\u003eVIỆT QUỐC CÔNG LÝ THƯỜNG KIỆT\u003cbr\u003e\nNGƯỜI ANH HÙNG “PHÁ TỐNG BÌNH CHIÊM”, MỘT CUỘC ĐỜI BI THỐNG\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e📖\u003cbr\u003e\nTôi sẽ bắt đầu bằng một nhận định. Các bạn hãy nhớ nhận định này, và hiểu thêm về lịch sử dân tộc. Lịch sử dân tộc này có 2 vị hoạn quan đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong dòng chảy của đất nước, đây là hai người anh hùng đã bẻ lái lịch sử. Là khai quốc công thần sáng lập triều đại, là người anh hùng trị nước, là đại tướng quân đánh dẹp. \u003cstrong\u003eNgười đầu tiên là tả quân Lê Văn Duyệt – khai quốc công thần nhà Nguyễn, người đánh bại Tây Sơn trên đầm Thị Nại\u003c/strong\u003e, vị tổng trấn đã tạo nên bộ mặt của Gia Định ngày đầu, nền tảng cho SaiGon – TP.HCM của ngày hôm nay. Và \u003cstrong\u003engười thứ hai, vị anh hùng đánh giặc xâm lăng của dân tộc: Thái Úy Lý Thường Kiệt.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBây giờ, ta sẽ nói một chút về đề tài hoạn quan. Quan điểm của chúng ta về hoạn quan thời phong kiến đôi khi lệch lạc, một phần chính vì các bộ phim truyền hình Trung Quốc mà ta hay được xem. Đó hoặc là những kẻ bệnh hoạn, những kẻ tham ô, hoặc những kẻ nhũng loạn triều chính người người đòi tru diệt. Đấy là Triệu Cao, là Thập Thường Thị, là Ngụy Trung Hiền…\u003cbr\u003e\nHoạn quan Việt Nam thì sao? Cũng như nhiều nhân vật lịch sử thời nhà Nguyễn. Lịch sử chúng ta đã lãng quên nhiều vị hoạn quan rất giỏi. Ngoài hai người uy vũ văn võ song toàn Lê Văn Duyệt và Lý Thường Kiệt ở trên. Hôm nay, tôi sẽ cho các bạn hai cái tên nữa. Một người là kiến trúc sư, và người kia uy vũ chẳng kém Lý Thường Kiệt hay Lê Văn Duyệt, nhưng đã rớt lại trong dòng chảy dân tộc.\u003c/p\u003e","title":"Vì sao Đại Việt không được Kim Dung nhắc tới?"},{"content":"Vấn đề nghe có vẻ vĩ mô to tát, chả là hôm nọ vừa đi xem Hoả ngục – phim hơi chán nên mình ngủ gật mất 1/3, chỉ nhận ra láng máng vài vấn đề: Dân số thế giới mất 100.000 năm để đạt mốc 1 tỉ người. Nhưng sau khi đạt 1 tỉ người, chỉ mất 100 năm để lên thành 2 tỉ. Và giờ đang là 7 tỉ. Có một thằng cha tỉ phú điên điên, nghiên cứu chế tại ra dịch bệnh để tiêu diệt một nửa dân số. Giáo sư Langdon phưu lưu loạn xị ngậu để ngăn chặn âm mưu. Mình thật không hiểu sao tìm ra dịch bệnh rồi thì phát tán cụ nó đi, lại còn bày đặt câu đố mật mã các kiểu để giải đố. Cứ như trò chơi truyền hình, chán ốm.\nNgoài ra còn nghe nói là con người đã làm tuyệt chủng khoảng một nửa động vật của trái đất. Ok, vậy mục đích tới trái đất của loài kiến là gì? Như Tùng mèo có nói, con người có một mục tiêu cao cả: Tìm ra cách để tồn tại sau khi mặt trời bị chết (sau 4.5 tỉ năm nữa), thế thì con voi, con hổ có ý nghĩa trong quá trình này? Có phải nó là một mắt xích để tìm đường vào vũ trụ, thoát khỏi hệ mặt trời. Vậy sự tuyệt chủng của bọn đó cũng là có ý nghĩa phải không?\nKhoảng hơn 2000 năm trước (Đầu Công nguyên), dân số thế giới chỉ mới có 170 triệu người.\nĐến cuối thế kỷ thứ 5, dân số thế giới là 177 triệu người, chỉ tăng thêm 7 triệu người so với Đầu Công nguyên.\nCuối thế kỷ thứ 10, dân số thế giới đạt 254 triệu người.\nĐầu thế kỷ 13, Đế quốc Mông Cổ xâm lược phần lớn châu Á và Đông Âu. Cuộc chinh phục của Mông Cổ được coi là một trong những cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử thế giới, đã giết chết hàng chục triệu người khi dân số thế giới lúc này mới chỉ khoảng 360 triệu.\nĐầu thế kỷ 14, dân số thế giới khoảng 384 triệu người.\nTrong suốt thế kỷ 14, cái chết đen lây lan trên toàn thế giới đã giết chết 20 triệu người châu Âu nói riêng (gần 1/3 dân số châu Âu) và 75 triệu người trên toàn thế giới nói chung.Đến đầu thế kỷ 15, dân số thế giới đã giảm xuống chỉ còn 342 triệu người, ít hơn 42 triệu người so với hồi đầu thế kỷ 14.\nVào năm 1800, dân số thế giới đạt 913 triệu người.\nTừ sau 1800, nhờ sự ảnh hưởng của cuộc Cách mạng công nghiệp và Y học hiện đại, dân số thế giới đã bùng nổ nhanh chóng. Từ 1800 đến 2016, chỉ trong vòng hơn 200 năm, dân số thế giới đã tăng nhanh chóng mặt từ 913 triệu người đến hơn 7,4 tỷ người.Dự đoán đến năm 2050, dân số thế giới sẽ là 9,6 tỷ người.\nBình luận (1) Tú béo — 2016-10-21 03:18\nThế nên nếu dân số đông quá mà éo di cư sang farm ở các tinh cầu khác thì cần phải có giải pháp làm giảm dân số, chủ động thì phát động chiến tranh thịt nhau, bị động thì thiên tai lũ lụt nhể :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/17/van-de-dan-so-the-gioi/","summary":"\u003cp\u003eVấn đề nghe có vẻ vĩ mô to tát, chả là hôm nọ vừa đi xem Hoả ngục – phim hơi chán nên mình ngủ gật mất 1/3, chỉ nhận ra láng máng vài vấn đề: Dân số thế giới mất 100.000 năm để đạt mốc 1 tỉ người. Nhưng sau khi đạt 1 tỉ người, chỉ mất 100 năm để lên thành 2 tỉ. Và giờ đang là 7 tỉ. Có một thằng cha tỉ phú điên điên, nghiên cứu chế tại ra dịch bệnh để tiêu diệt một nửa dân số. Giáo sư Langdon phưu lưu loạn xị ngậu để ngăn chặn âm mưu. Mình thật không hiểu sao tìm ra dịch bệnh rồi thì phát tán cụ nó đi, lại còn bày đặt câu đố mật mã các kiểu để giải đố. Cứ như trò chơi truyền hình, chán ốm.\u003cbr\u003e\nNgoài ra còn nghe nói là con người đã làm tuyệt chủng khoảng một nửa động vật của trái đất. Ok, vậy mục đích tới trái đất của loài kiến là gì? Như \u003ca href=\"https://tungmeo.com/2016/08/21/y-nghia-cuoc-song6-phan-cuoi-chung-ta-that-su-tim-kiem-y-nghia-nao/\"\u003eTùng mèo\u003c/a\u003e có nói, con người có một mục tiêu cao cả: Tìm ra cách để tồn tại sau khi mặt trời bị chết (sau 4.5 tỉ năm nữa), thế thì con voi, con hổ có ý nghĩa trong quá trình này? Có phải nó là một mắt xích để tìm đường vào vũ trụ, thoát khỏi hệ mặt trời. Vậy sự tuyệt chủng của bọn đó cũng là có ý nghĩa phải không?\u003c/p\u003e","title":"Vấn đề dân số thế giới"},{"content":"Tự nhiên thấy giống nhau.\nBản dịch của bác sĩ Hưng Ngô:\nBlowing in the wind- Để gió cuốn đi\nBob Dylan-giải Nobel văn học 2016\nBài hát tuyệt hay và mình phỏng dịch theo thứ tiếng Anh ngu học\nHow many roads must a man walk down\nBefore you call him a man\nYes, ‘n how many seas must a white dove sail\nBefore she sleeps in the sand.\nBao nhiêu quãng đường cho bàn chân bước xuống\nTrước khi kẻ đó nên người\nVà bao nhiêu biển khơi cho cánh chim bồ câu trắng\nTrước khi bình yên nằm dưới bãi cát dài\nYes, ‘n how many times must the cannon balls fly\nBefore they’re forever banned\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nRồi, bao nhiêu lần những đạn pháo bay\nTrước khi bình yên đất này\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nHow many years can a moutain exits\nBefore it’s washed to the sea\nYes, ‘n how many years can some people exits\nBefore they’re allowed to be free\nBao nhiêu năm cho ngọn núi hiên ngang đứng đó\nTrước khi hoà mình cùng với biển khơi\nRồi, bao nhiêu năm cho một người chờ đợi\nTrước khi tự giải thoát chính mình.\nYes, ‘n how many times can a man turn his head\nPretending he just doesn’t see?\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nRồi bao nhiêu lần cho con người ngoảnh lại\nNhưng quay đi giả vờ như không thấy?\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nHow many times can a man look up?\nBefore he can see the sky\nYes, ‘n how many ears must one man have\nBefore he can hear people cry\nBao nhiêu lâu cho ánh mắt nhìn lên\nTrước khi kẻ đó thấy bầu trời đầy\nRồi bao nhiêu đôi tai để loài người nghe thấy\nNhững yêu thương nước mắt đời này\nYes, ‘n how many deaths will it take till he knows?\nThat too many people have died\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nThe answer is blowing in the wind\nRồi, phải bao nhiêu máu xương cho loài người thức tỉnh?\nNhững cái chết nhiều quá đất này\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nNhững tình này gửi theo gió bay\nThe answer, my friend, is blowing in the wind\nThe answer is blowing in the wind\nBạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay\nCâu trả lời gửi theo gió bay\nhttps://www.youtube.com/watch?v=3l4nVByCL44\nNgười con gái Việt Nam:\nhttps://www.youtube.com/watch?v=wOxlkOLSSc8\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/14/blowin-in-the-wind-bob-dylan-va-nguoi-con-gai-viet-nam-da-vang-trinh-cong-son/","summary":"\u003cp\u003eTự nhiên thấy giống nhau.\u003cbr\u003e\nBản dịch của bác sĩ Hưng Ngô:\u003cbr\u003e\nBlowing in the wind- Để gió cuốn đi\u003cbr\u003e\nBob Dylan-giải Nobel văn học 2016\u003cbr\u003e\nBài hát tuyệt hay và mình phỏng dịch theo thứ tiếng Anh ngu học\u003cbr\u003e\nHow many roads must a man walk down\u003cbr\u003e\nBefore you call him a man\u003cbr\u003e\nYes, ‘n how many seas must a white dove sail\u003cbr\u003e\nBefore she sleeps in the sand.\u003c/p\u003e","title":"Blowin in The Wind – Bob Dylan và Người con gái Việt Nam da vàng – Trịnh Công Sơn"},{"content":"Trời ơi đáng yêu quá\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/10/anh-va-so-thich-cua-toi/","summary":"\u003cp\u003eTrời ơi đáng yêu quá\u003c/p\u003e","title":"Anh và sở thích của tôi"},{"content":"Bài này không có gì cả, chỉ là liệt kê các sự kiện trong ngày:\nBon chen điên người mới lên được Tràng Tiền lấy vé Đêm hè cho chị Dung, thù cái giao thông ở HN này. Vào Lê Bảo Minh lấy áo canon marathon thì vừa hết hạn lấy áo hôm qua, nhọ Vào VIB lấy thẻ ATM, cuối cùng cũng cầm được quả thẻ rút tiền, rút miễn phí ở mọi cây, làm thẻ từ tháng 01 nhưng lười không ra nên tới tháng 10 mới lấy thẻ. Mọi hôm Heritage Space rất vắng, mình yêu sự vắng lặng yên tĩnh của chỗ này, chính vì thế mình cũng chẳng đi quảng cáo HS làm gì, vì quảng cáo xong nó mà đông đúc ồn ào thì cũng dở. Hôm nay có anh Phương đến ngồi, thế là đến đầu giờ chiều, có cả đống người tới luôn (hôm nay HS có việc gì mà nhiều người tới quá), làm mình với anh Phương phải ra ngoài ngồi cho yên tĩnh, bên ngoài điều hoà hỏng nên hơi nóng. Bình thường khoảng 12h15 là mình đi ăn, hôm nay có anh Phương nên đi ăn muộn, hơn 1h mới đi. Xuống gọi đồ ăn như bình thường, ngon. Vì đi ăn muộn nên lúc đứng lên chỉ còn bàn mình với một bàn nữa. Anh Phương ra gọi tính tiền thì em thu ngân bảo có người thanh toán cho bàn mình rồi. Bảo em ấy là chưa mà, làm gì có ai thanh toán cho bọn anh. Em ấy cam đoan là rồi. Ờ thì thôi, đi. Có khi em ấy bị lẫn. Hoặc có khi có ai đó thanh toán nhầm. Phải chăng do lúc vào gọi đồ mình có liếc sang bàn bên cạnh ngắm một chị dáng đẹp làm chị quá xúc động đã quay lại thanh toán cho bàn mình. Hờ hờ. Chiều sang chỗ anh Lê Công Thành giao lưu. Văn phòng đẹp phết, anh Thành bên ngoài nhìn đỡ xì ke hơn trong ảnh. Phong thái rất tự tin thoải mái dễ chịu. Tư tưởng và mô hình rất mới, thú vị. Lúc về đã là 7h30, chạy vào nhà chị Dung đưa vé và xin cái cũi cho em Mimi, hì hụi tháo cái cũi, to quá, khó mà chở được bằng xe máy, thực ra cố thì cũng được, nhưng mà TỘI QUÁI GÌ, gọi Uber cho đỡ mệt, lộc quá lại được chị Dung bánh bao cho chuyến Uber vì chị ấy đang có 5 chuyến khuyến mại. Thằng đầu tiên rất đáng ghét, từ chối vì kêu nhà mình xa, nhà quê, không chở. Gọi xe khác. May quá xe khác to hơn, và tốt bụng hơn. Gọi điện cho vợ mãi không được, đành hì hụi tự mình vác cũi lên nhà. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/06/ngay-moi/","summary":"\u003cp\u003eBài này không có gì cả, chỉ là liệt kê các sự kiện trong ngày:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eBon chen điên người mới lên được Tràng Tiền lấy vé Đêm hè cho chị Dung, thù cái giao thông ở HN này.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVào Lê Bảo Minh lấy áo canon marathon thì vừa hết hạn lấy áo hôm qua, nhọ\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVào VIB lấy thẻ ATM, cuối cùng cũng cầm được quả thẻ rút tiền, rút miễn phí ở mọi cây, làm thẻ từ tháng 01 nhưng lười không ra nên tới tháng 10 mới lấy thẻ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMọi hôm Heritage Space rất vắng, mình yêu sự vắng lặng yên tĩnh của chỗ này, chính vì thế mình cũng chẳng đi quảng cáo HS làm gì, vì quảng cáo xong nó mà đông đúc ồn ào thì cũng dở. Hôm nay có anh Phương đến ngồi, thế là đến đầu giờ chiều, có cả đống người tới luôn (hôm nay HS có việc gì mà nhiều người tới quá), làm mình với anh Phương phải ra ngoài ngồi cho yên tĩnh, bên ngoài điều hoà hỏng nên hơi nóng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBình thường khoảng 12h15 là mình đi ăn, hôm nay có anh Phương nên đi ăn muộn, hơn 1h mới đi. Xuống gọi đồ ăn như bình thường, ngon. Vì đi ăn muộn nên lúc đứng lên chỉ còn bàn mình với một bàn nữa. Anh Phương ra gọi tính tiền thì em thu ngân bảo có người thanh toán cho bàn mình rồi. Bảo em ấy là chưa mà, làm gì có ai thanh toán cho bọn anh. Em ấy cam đoan là rồi. Ờ thì thôi, đi. Có khi em ấy bị lẫn. Hoặc có khi có ai đó thanh toán nhầm. Phải chăng do lúc vào gọi đồ mình có liếc sang bàn bên cạnh ngắm một chị dáng đẹp làm chị quá xúc động đã quay lại thanh toán cho bàn mình. Hờ hờ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChiều sang chỗ anh Lê Công Thành giao lưu. Văn phòng đẹp phết, anh Thành bên ngoài nhìn đỡ xì ke hơn trong ảnh. Phong thái rất tự tin thoải mái dễ chịu. Tư tưởng và mô hình rất mới, thú vị.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLúc về đã là 7h30, chạy vào nhà chị Dung đưa vé và xin cái cũi cho em Mimi, hì hụi tháo cái cũi, to quá, khó mà chở được bằng xe máy, thực ra cố thì cũng được, nhưng mà TỘI QUÁI GÌ, gọi Uber cho đỡ mệt, lộc quá lại được chị Dung bánh bao cho chuyến Uber vì chị ấy đang có 5 chuyến khuyến mại. Thằng đầu tiên rất đáng ghét, từ chối vì kêu nhà mình xa, nhà quê, không chở. Gọi xe khác. May quá xe khác to hơn, và tốt bụng hơn. Gọi điện cho vợ mãi không được, đành hì hụi tự mình vác cũi lên nhà.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e","title":"Ngày mới"},{"content":"https://www.youtube.com/watch?v=xttUXwRfBXQ\nCần gì tốn tiền mỗi năm mấy nghìn đoàn công chức đi “tham quan học hỏi”, ngồi im ở nhà học hỏi trên youtube là được rồi nhà mấy chế.\nEm bé xinh xắn quá, cute dễ thương hết biết luôn 😀 Trường tiểu học gì mà rộng vãi đạn, chơi nguyên nhà một tầng không cần phải lên tầng 2 luôn Bình luận (4) r0mmmm — 2016-10-04 15:14\nHay quá Anh hen, mở mang tầm mắt.\nThaiPH — 2016-10-04 15:41\nÙa tình cờ mới biết có rất nhiều vblogger người Việt làm vblog kể về cuộc sống bên Mỹ 😀\nr0mmmm — 2016-10-05 10:37\nHôm bữa coi cái clip này xong E coi liền mấy clip nữa, thấy “sáng mắt” quá trời 😀\nTú béo — 2016-10-05 02:18\nSang mẽo sống đê, ở VN giờ éo có trường rộng thế này đâu :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/04/tre-em-viet-nam-sang-my-hoc-nhu-the-nao/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=xttUXwRfBXQ\"\u003ehttps://www.youtube.com/watch?v=xttUXwRfBXQ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCần gì tốn tiền mỗi năm mấy nghìn đoàn công chức đi “tham quan học hỏi”, ngồi im ở nhà học hỏi trên youtube là được rồi nhà mấy chế.\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eEm bé xinh xắn quá, cute dễ thương hết biết luôn 😀\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrường tiểu học gì mà rộng vãi đạn, chơi nguyên nhà một tầng không cần phải lên tầng 2 luôn\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://danghuy95.wordpress.com\"\u003er0mmmm\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-10-04 15:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trẻ em Việt Nam sang Mỹ học như thế nào?"},{"content":" Thiên nhiên đã phải mất 540 triệu năm để tạo ra cơ chế nhận diện vật thể của não người Lei Lei Fi nhận ra cách một đứa trẻ nhận biết thế giới: Mắt của chúng “chụp ảnh” về thế giới xung quanh mỗi 200ms, tức là một giây não đứa trẻ đã có 5 “tấm ảnh” về thế giới. Lei Lei Fi theo đuổi phương án này, tạo ra một tập dữ liệu huấn luyện lớn: Gần 50000 người từ 167 quốc gia đã tham gia phân loại các bức ảnh, bắt đầu từ năm 2007, tới 2009 họ đã có 15 triệu tấm ảnh chia làm 22000 thể loại, 62000 ảnh về mèo, đủ mọi thể loại, tư thế. Họ dùng convolutional neural network với 24 triệu node, 140 triệu tham số, 15 tỉ kết nối giữa các node. Kết quả khá là tuyệt, nhưng vẫn còn rất nhiều việc để làm. Mục tiêu của tất cả những việc Lei Lei Fi đã, đang, sẽ làm để làm gì? Tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/04/lam-the-nao-de-day-may-tinh-nhan-biet-con-meo-la-con-meo/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eThiên nhiên đã phải mất 540 triệu năm để tạo ra cơ chế nhận diện vật thể của não người\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLei Lei Fi nhận ra cách một đứa trẻ nhận biết thế giới: Mắt của chúng “chụp ảnh” về thế giới xung quanh mỗi 200ms, tức là một giây não đứa trẻ đã có 5 “tấm ảnh” về thế giới.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLei Lei Fi theo đuổi phương án này, tạo ra một tập dữ liệu huấn luyện lớn: Gần 50000 người từ 167 quốc gia đã tham gia phân loại các bức ảnh, bắt đầu từ năm 2007, tới 2009 họ đã có 15 triệu tấm ảnh chia làm 22000 thể loại, 62000 ảnh về mèo, đủ mọi thể loại, tư thế.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHọ dùng convolutional neural network với 24 triệu node, 140 triệu tham số, 15 tỉ kết nối giữa các node.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKết quả khá là tuyệt, nhưng vẫn còn rất nhiều việc để làm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMục tiêu của tất cả những việc Lei Lei Fi đã, đang, sẽ làm để làm gì? \u003cstrong\u003eTạo nên một thế giới tốt đẹp hơn.\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e","title":"Làm thế nào để dạy máy tính nhận biết con mèo là con mèo?"},{"content":"Các đô thị đã đạt đến tầm phát triển bền vững ở Tây âu, Bắc mỹ vốn đã được kế thừa từ những chiếc xe ngựa bốn bánh có kích thước tương đương các loại oto bây giờ, cách tổ chức không gian ở , làm việc và tư duy về giao thông, kết nối hạ tầng cũng dễ dàng đi theo hướng phát triển từ xe ngựa bốn bánh đến xe động cơ hơi nước và xe xăng hiện đại. Quay lại Vn, từ việc đi bộ, xe người kéo đến xe đạp và lên đời thành xe máy trên cơ sở hạ tầng có sẵn không cần nâng cấp như một kịch bản rất rỏ ràng. Một giai đoạn nào đấy trong quá khứ, Vn đã từng có cơ hội để nâng cấp đô thị khi người Tây âu tới, những khái niệm quy hoạch đô thị đã ra đời. Nhưng chẳng may, sau khi làm cách mạng thành công, giới công nông quyết định đóng cửa đất nước. Bần nông chỉ có xe đạp và dần đc thay thế bằng honda cub thần thánh khi thị trường mở cửa, tuyến đường xe điện duy nhất ở Hn đc kế thừa từ người phương tây cũng bị dẹp bỏ, nhường lối cho xe máy, nhường lối cho sự bế tắc của chính quyền mới với tầm nhìn trống rỗng trong phát triển đô thị.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/03/xe-may-tu-dau-toi/","summary":"\u003cp\u003eCác đô thị đã đạt đến tầm phát triển bền vững ở Tây âu, Bắc mỹ vốn đã được kế thừa từ những chiếc xe ngựa bốn bánh có kích thước tương đương các loại oto bây giờ, cách tổ chức không gian ở , làm việc và tư duy về giao thông, kết nối hạ tầng cũng dễ dàng đi theo hướng phát triển từ xe ngựa bốn bánh đến xe động cơ hơi nước và xe xăng hiện đại. Quay lại Vn, từ việc đi bộ, xe người kéo đến xe đạp và lên đời thành xe máy trên cơ sở hạ tầng có sẵn không cần nâng cấp như một kịch bản rất rỏ ràng. Một giai đoạn nào đấy trong quá khứ, Vn đã từng có cơ hội để nâng cấp đô thị khi người Tây âu tới, những khái niệm quy hoạch đô thị đã ra đời. Nhưng chẳng may, sau khi làm cách mạng thành công, giới công nông quyết định đóng cửa đất nước. Bần nông chỉ có xe đạp và dần đc thay thế bằng honda cub thần thánh khi thị trường mở cửa, tuyến đường xe điện duy nhất ở Hn đc kế thừa từ người phương tây cũng bị dẹp bỏ, nhường lối cho xe máy, nhường lối cho sự bế tắc của chính quyền mới với tầm nhìn trống rỗng trong phát triển đô thị.\u003c/p\u003e","title":"Xe máy từ đâu tới ?"},{"content":"Em ơi Sài Gòn phồn hoa\nCó người chết, xác mang vào bệnh viện kiểm tra\nPhải có công an kí mới được mang xác về\nCó anh công an tên Đê (chắc là Đê tiện đó mà)\nKhông đến kí giấy cho người ta, o ép kì được 35 triệu, giá thị trường chỉ 15 triệu\nBệnh viện bảo “Tao đéo biết gì, để kiểm tra nha”\nBệnh viện Nguyễn Trãi, Công An tên D, trại hòm tên Nam\nTrong nhà xác, nhà tang lễ các bệnh viện tại TP.HCM nhiều người đứng ra độc chiếm để o ép, bắt người nhà nạn nhân phải dùng các dịch vụ mai táng, vận chuyển với giá “trên trời”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/10/03/kiem-tien-tren-nhung-xac-nguoi/","summary":"\u003cp\u003eEm ơi Sài Gòn phồn hoa\u003cbr\u003e\nCó người chết, xác mang vào bệnh viện kiểm tra\u003cbr\u003e\nPhải có công an kí mới được mang xác về\u003cbr\u003e\nCó anh công an tên Đê (chắc là Đê tiện đó mà)\u003cbr\u003e\nKhông đến kí giấy cho người ta, o ép kì được 35 triệu, giá thị trường chỉ 15 triệu\u003cbr\u003e\nBệnh viện bảo “Tao đéo biết gì, để kiểm tra nha”\u003cbr\u003e\nBệnh viện Nguyễn Trãi, Công An tên D,  trại hòm tên Nam\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://thanhnien.vn/doi-song/chu-trai-hom-thao-tung-nha-xac-o-sai-gon-749830.html\"\u003eTrong nhà xác, nhà tang lễ các bệnh viện tại TP.HCM nhiều người đứng ra độc chiếm để o ép, bắt người nhà nạn nhân phải dùng các dịch vụ mai táng, vận chuyển với giá “trên trời”.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kiếm tiền trên những xác người"},{"content":"Nguồn bài viết: Không rõ\nNhân vụ “Lừa” 16,5 tỉ lao lí – “Móc túi” 230,5 tỉ nhởn nhơ, lượm được bài phân tích này khá thú vị các bạn đọc chơi cho biết.\nThật sự là vì lý do an toàn cá nhân, tôi không nêu tên hãng di động nào và công ty CPs nào ra đây. Nhưng bạn cần nhớ, những sự vụ “hút máu thuê bao” diễn ra rầm rộ ở cả 3 nhà mạng lớn nhất của một quốc gia nào đó.\nViệc này đã diễn ra từ lâu, có lẽ từ ít nhất 6- 7 năm trước, rầm rộ nhất khoảng 2012 đến 2015, sau thời kỳ mạng 3G phát triển rầm rộ. Doanh thu từ mảng VAS này thường vào khoảng 30% doanh thu của cả nhà mạng. Một con số cực kỳ lớn! Và tỷ lệ lãi thì lớn hơn nhiều 70% còn lại.\nTôi, có thể đối thoại với bất kỳ hãng viễn thông và công ty CPs nào về chuyện này. Nhưng tốt nhất là không đôi co với họ. Tôi muốn bạn hiểu là bạn đang bị hút máu ra sao.\nBạn sẽ thắc mắc vậy người khác có biết chuyện này không? Tôi xin thưa là nhiều người/ cơ quan biết và để yên. Tuy nhiên để tránh đôi co, tôi không nói người nào và cơ quan nào của quốc gia nào.\nTrong số thuê bao bị trừ tiền dịch vụ Mobi VAS, trên 90% là các thuê bao ngủ – không tương tác sử dụng dịch vụ, không biết mình đã từng đăng ký dịch vụ. Thuê bao 3G, thành thị dính không ít, và thuê bao 2G, nông thôn, miền núi cũng nhiều. Các kịch bản phổ biến mà nhà mạng và đối tác của họ (là các CP – content provider và SP – System provider) lừa đảo khách hàng:\nNhà mạng lừa đảo thuê bao dễ dàng nhất và nhiều nhất bằng cách gài các link đăng ký dịch vụ, các banner quảng cáo ở khắp nơi, khách hàng tò mò click vào, hoặc vô ý click vào là bị đăng ký dịch vụ. Thậm chí, không có banner nào được treo, ko có dòng quảng cáo nào được hiển thị, nhưng khách hàng click vào 1 vị trí bất kỳ trên trang web/wap (như cuốn thanh trỏ khi đọc truyện online) cũng có thể dính 1 link ngầm và 1 lệnh đăng ký dịch vụ được gửi đi. Khách hàng tải một ứng dụng từ một kho không an toàn, khi cài ứng dụng đó, 1 lệnh chạy ngầm trong ứng dụng đó sẽ gửi lệnh đăng ký dịch vụ tới nhà mạng. Trường hợp này, khách hàng có thể bị dính đăng ký nhiều dịch vụ cùng lúc từ những dòng mã độc được viết thêm vào ứng dụng. Khách hàng bị tự động kích hoạt dịch vụ, theo kiểu mời dùng thử, nếu ko tự tay hủy thì sau vài ngày, 1 tuần, 1 tháng sẽ trừ tiền như tôi đã đề cập trong status. Khách hàng đăng ký dịch vụ A được ưu ái tặng kèm dịch vụ B miễn phí, sau 1 thời gian cũng trừ tiền (ví dụ bạn đăng ký gói 3G và bị đăng ký luôn nhạc chờ – ko có bất kỳ thông báo nào về việc tặng kèm này). Khách hàng nhận được cuộc gọi ra từ nhà mạng (truyền thông voice broadcast), cuộc gọi có nội dung kiểu “bạn đang nhận cuộc gọi miễn phí từ dịch vụ ABC của VT, VNP, MBF dịch vụ này hay ho ra sao, miễn phí dùng thử thế nào… mời bạn bấm 1 để trải nghiệm, bấm 2 để kết thúc cuộc gọi…” nhưng trên thực tế, khách hàng bấm phím nào cũng đồng nghĩa với việc đồng ý trải nghiệm, đăng ký dịch vụ. Khách hàng hơi tham lam và kém hiểu biết nhận được những tin nhắn quảng cáo láo, kiểu kho sex miễn phí, trúng thưởng iphone, tặng thẻ cào ….hãy Soạn abc gửi lên xyz… khách hàng soạn tin nhắn hoặc click banner là dính đăng ký dịch vụ. Những trường hợp khách hàng hơi kém hiểu biết thì nhiều kịch bản lừa đảo vô kể, kể cả ngày cũng không hết! Bình luận (2) ThaiPH — 2016-09-28 06:12\nNếu bạn dùng Viettel thì có thể nhắn TC gửi 1228 để xem mình đang dùng những dịch vụ VAS nào.\nCó thể cài My Viettel để giám sát xem đầu tháng bạn bị trừ những tiền gì.\nTú béo — 2016-09-29 07:49\nĐéo quan tâm lừa thế nào, vì không nằm trong nhóm khách hàng bị lừa. Nhưng quả hình ngon đó ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/28/8-kich-ban-lua-dao-khach-hang-cua-cac-nha-mang-vien-thong/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eNguồn bài viết: Không rõ\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNhân vụ \u003ca href=\"http://vnreview.vn/goc-nhin-vnreview/-/view_content/content/1953391/lua-16-5-ti-lao-li-moc-tui-230-5-ti-nhon-nho\"\u003e“Lừa” 16,5 tỉ lao lí – “Móc túi” 230,5 tỉ nhởn nhơ\u003c/a\u003e, lượm được bài phân tích này khá thú vị các bạn đọc chơi cho biết.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThật sự là vì lý do an toàn cá nhân, tôi không nêu tên hãng di động nào và công ty CPs nào ra đây. Nhưng bạn cần nhớ, những sự vụ “hút máu thuê bao” diễn ra rầm rộ ở cả 3 nhà mạng lớn nhất của một quốc gia nào đó.\u003cbr\u003e\nViệc này đã diễn ra từ lâu, có lẽ từ ít nhất 6- 7 năm trước, rầm rộ nhất khoảng 2012 đến 2015, sau thời kỳ mạng 3G phát triển rầm rộ. Doanh thu từ mảng VAS này thường vào khoảng 30% doanh thu của cả nhà mạng. Một con số cực kỳ lớn! Và tỷ lệ lãi thì lớn hơn nhiều 70% còn lại.\u003c/p\u003e","title":"8 KỊCH BẢN LỪA ĐẢO KHÁCH HÀNG CỦA CÁC NHÀ MẠNG VIỄN THÔNG"},{"content":"\nChuyện là trong đám cưới Robin và Barney, mẹ Barney và Robin có vài xích mích rất fun (phim mà), nhưng cũng khá gây cho nhau bực tức, đến khi mẹ của Barney phát hiện ra Robin sẽ không thể có con (bị vô sinh), Barney đã nói với mẹ như thế này. Cảm động vđ. Rút cục thì họ cũng ly hôn.\nBình luận (3) Tú béo — 2016-09-28 07:30\nBarney chứ :v\nThaiPH — 2016-09-28 07:37\nThao nào cứ thấy gì đó sai sai ;)) Đã sửa.\nTú béo — 2016-09-28 07:38\nCòn cái tag chưa sửa kìa ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-27-14-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-27-14-pm.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChuyện là trong đám cưới Robin và Barney, mẹ Barney và Robin có vài xích mích rất fun (phim mà), nhưng cũng khá gây cho nhau bực tức, đến khi mẹ của Barney phát hiện ra Robin sẽ không thể có con (bị vô sinh), Barney đã nói với mẹ như thế này. Cảm động vđ. Rút cục thì họ cũng ly hôn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-27-31-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-27-31-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-27-42-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-27-42-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-27-55-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-27-55-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-28-07-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-28-07-pm.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-28-20-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-28-20-pm-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-36-17-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-36-17-pm-1.png\"\u003e\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-11-36-27-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/27/who-means-more-to-me-than-kids/screen-shot-2016-09-26-at-11-36-27-pm.png\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-09-28 07:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Who means more to me than kids"},{"content":"Nguồn: Otofun\nCảm ơn cụ, tôi thật sự hòa nhập vào cuộc sống nơi đây cụ à. Nhưng mãi mãi tôi vẫn là người Việt, vẫn nhớ về những ngày thật xa rồi, và nói thật với cụ, tôi cũng nhớ rất nhiều những ồn ào náo nhiệt của Sài gòn tuy nhiều cụ nơi đó chán với điều đó. Chúng ta dù muốn cũng khó quên được quá khứ, về một thời tuổi trẻ dù tuổi trẻ đó gian nan u buồn, phải không cụ.\nCon cái tôi thành đạt trên mức mong đợi của tôi nơi đây cả về vật chất lẫn tinh thần, chỉ còn cháu nhỏ nhất sinh bên này đang học trung học.\nNếu phải trả lời câu hỏi nếu làm lại phần đời vừa qua, tôi sẽ làm thế nào? Có lẽ tôi cũng sẽ làm những gì đã làm, ít ra cũng để các con tôi có một cơ hội. Đất Mỹ là đất của cơ hội, nó cho những ai có thiện chí một hy vọng cuộc sống tốt đẹp và từ đó mới có cơ hội để giúp được ai điều gì thì có khả năng làm.\nTôi mở topic này để kể về thời gian ở Mỹ, về những buồn vui, thành công và thất bại, khó khăn và thuận lợi trong việc định cư ở nước Mỹ. Tôi nói riêng ở California nơi tôi lập nghiệp (nhưng cũng có thể là chung cho những ai ở các tiểu bang khác của Hoa Kỳ).\nHy vọng những gì tôi đã trải qua có thể giúp được một chút nào cho những ai sắp định cư ở đây, đặc biệt những người qua đây với số vốn ít ỏi (tôi không dám nói tới những người qua đây với núi tiền có sẵn hay mang theo). Thời gian đó có thể hơi khác với bây giờ nhưng có lẽ không khác bao nhiêu đâu. Các cụ các mợ khác có chung hoàn cảnh có thể kể thêm về chính mình để có góc nhìn rộng hơn. Xin cảm ơn mọi người trước.\nTháng 5 năm1986 gia đình tôi rời Sài gòn tới Mỹ theo diện bảo lãnh. Như vậy là may mắn vì dù sao cũng có người thân ở đây trong những ngày đầu bỡ ngỡ.\nPhi cơ đưa chúng tôi tới Thái Lan, phi truòng Thái lúc đó nhỏ bé chứ không hiện đại như sau này. Tới Thái Lan, việc đầu tiên những nhân viên di trú Mỹ làm cho mọi người một số giấy tờ tại ngay phi trường. Sau đó xe đưa chúng tôi về một nơi giống như chung cư để tạm trú. Về đó chúng tôi không được bước chân ra khỏi cánh cổng sắt đóng kín, muốn mua bán gì đã có người Thái đẩy xe tới bán tận cổng, kể cả việc bán vàng hay đổi dollars Mỹ qua tiền Thái. Căn chung cư lúc đó đang có khoảng hơn 500 người tạm trú.\nMỗi ngày chúng tôi được cung cấp 2 bữa trưa và tối, ăn xong cứ la cà xuống khu văn phòng dưới đất để nhìn danh sách có chuyến bay hay tụ tập nhau lại hỏi về những địa danh người khác sẽ tới, nói chung ai cũng rất mơ hồ và chẳng biết nhiều về đất nước Mỹ cả.\nNgày thứ ba ở đó, một nhân viên di trú Mỹ gốc VN bắt đầu nói chuyện với mọi người về nước Mỹ. Nói chung là những sơ lược về vùng đất chúng tôi sắp tới để mọi người có khái niệm sơ qua thôi.\nTôi nhớ mãi một chuyện vui của phần này. Cô nhân viên nêu ra một câu hỏi: “Mọi người ở đây có thích sống trong khu nhiều người da đen Mỹ sống không?” Mọi người thi nhau nói không và cô ấy kết luận: “Ngay chúng ta những người chưa tới đó đã có đầu óc kỳ thị người da đen thì đừng trách tại sao? Kỳ thị là một điều tuyệt đối cấm kỵ ở Hoa kỳ, nên mọi người hãy ghi nhớ điều đó.”\nThời gian ở đó tất cả mọi người lo lắng nhất là bị bệnh, dù chỉ là đau mắt, vì có bất cứ triệu chứng bệnh nào cũng bị hoãn chuyến bay.\nSau 10 ngày rồi cũng có chuyến bay. Chúng tôi rời chung cư lúc 5 giờ sáng ra phi trường Thái. Sau đó phi cơ đưa chúng tôi tới Singapore. Trên phi cơ tất cả những người đi định cư được xếp riêng phía cuối phi cơ, mỗi người có một cái túi nhựa lớn đựng đồ linh tinh có chữ OEM. Một nhân viên di trú Mỹ đi theo đoàn người để giúp đỡ.\nTới Singapore, chúng tôi phải chờ hơn 8 tiếng mới có chuyến bay qua Mỹ. Tôi lại có một kỷ niệm quái đản ở đây. Như mọi người biết, thời gian đó nhà vệ sinh ở VN đề chữ W.C hay TOILET, thời gian chờ đợi ở phi trường Singapore kéo dài, mọi người rất mệt mỏi. Tôi thấy một khu vực đề chữ RESTROOM, tôi dẫn con vào đó vì nghĩ đó là phòng nghỉ ngơi chờ đợi, ai ngờ đó lại là nhà vệ sinh.\nCuối cùng cũng tới lúc chúng tôi lên phi cơ đi Mỹ, khởi đầu một cuộc đời mới với những gì còn quá xa lạ trong tâm tưởng mọi người.\nPhi cơ đưa chúng tôi xuống phi trường San Francisco, nhân viên di trú ở đó làm thủ tục nhập cảnh cho mọi người và sau đó chuyển phi cơ theo địa điểm của những người mới tới. Chúng tôi lên phi cơ về Los Angeles và mọi người chia tay nhau mỗi gia đình đi về nơi khác nhau.\nTrên chuyến bay về Los Angeles, có một tiểu đội lính TQLC Mỹ cùng đi, chắc họ thấy sự bỡ ngỡ của chúng tôi cùng với chiếc túi OEM nên họ lấy ra rất nhiều kẹo chocolate mời chúng tôi ăn. Đó có lẽ là những người Mỹ chúng tôi tiếp xúc đầu tiên trên đất Mỹ.\nPhi cơ đáp xuống Los Angeles lúc 9 giờ tối, làm xong thủ tục bước ra khỏi khu vực cách ly đã thấy người nhà đứng đợi. Từ Los Angeles về thành phố Westminster quận Cam khoảng cách 45 dặm, tôi thật sự choáng ngộp vì xa lộ, về đoàn xe hơi vun vút trên đường. Nó lớn và quá hiện đại dù trước đó cũng đã biết qua khi học sinh ngữ ở VN rồi.\nVề tới nhà đúng 12 giờ rưỡi sáng. Điều đầu tiên tôi thấy khác lạ là nhà ở Mỹ cửa ra vào rất nhỏ, chỉ là hai cánh cửa gỗ mở ra chứ không rộng như cửa sắt ở VN.\nMệt mỏi sau một chuyến bay rất dài nhưng đêm đó tôi không thể nào ngủ được, nỗi nhớ nhà, nhớ Sài gòn quặn thắt, nỗi lo nặng trĩu về những ngày sắp tới sẽ ra sao khi hai vợ chồng và hai con (đứa 3, đứa 1 tuổi) trong khi tất cả tài sản chỉ có đúng 98 dollars cuối cùng.\nMột cuộc đời mới bắt đầu từ đêm nay.\nDù rất mệt nhưng cả đêm trằn trọc, không gian quá yên lặng không một tiếng động. 6 giờ sáng mở cửa ra sân sau nhìn, một sân cỏ rất rộng xanh tươi trong buổi sớm bình minh, chỉ nghe tiếng chim, không nghe tiếng xe hay còi gì cả. Thật sự lúc đó thấy buồn vì tự nhiên mất đi không gian huyên náo quen thuộc chỉ mười ngày trước đó.\nThơ thẩn sân sau rồi mở cửa ra đường. Căn nhà nằm trên một con đường nhỏ, yên tĩnh và sạch sẽ. Lác đác thấy dân cư bắt đầu lái xe đi làm, chợt nhớ và thèm một ly café đầu ngày đầu ngõ ở VN. Nhưng ở đây, chưa biết một chút gì làm sao mua được.\nSáng ra mọi người dậy lục tục đi làm, vợ chồng chị vợ tôi có một cửa hàng sửa quần áo rất nhỏ nên có quyền đi trễ hơn mọi người. Anh chị cho vợ chồng tôi 500 dollars và hỏi chúng tội sẽ định làm gì. Chúng tôi làm sao biết sẽ bắt đầu như thế nào ở nơi xa lạ này nên anh chị đề nghị cho chúng tôi mượn một máy may và một máy vắt sổ, anh chị sẽ kiếm hàng để chúng tôi làm vì vợ tôi cũng biết võ vẽ việc may mặc khi còn ở VN.\nAnh chị cũng nói nghỉ ngơi mấy ngày rồi hãy làm nhưng chúng tôi quyết định sẽ bắt đầu ngay ngày hôm sau.\nTôi bắt đầu đi bộ ra đường để tìm hiểu chung quanh. Ghé vào một tiệm liquor mua gói thuốc với giá 76 xu, cứ tính nhẩm ra tiền VN để thấy sao nhiều quá, thật buồn cười.\nĐường xá của Mỹ thật rộng và thẳng, xe ào ào rất nhanh nhưng tuyệt nhiên không nghe tiếng còi, tiếng người. Lang thang một hồi tôi trở về nhà và cả ngày cứ nhớ về Sài gòn, mỗi giờ qua lại so sánh giờ này nếu ở SG tôi đang làm gì, buồn vô cùng.\nSáng hôm sau bắt đầu làm. Công việc là ráp những miếng vải họ cắt sẵn thành áo thung. Làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu theo sức của mình. Công việc không nhẹ nhàng chút nào, chiếc áo dầy và nặng, tôi mới tập vắt sổ nên làm chậm và thỉnh thoảng lại làm lẹm vào áo, căng thẳng đổ mồ hôi, Tiền công gia công cũng rất thấp nên chúng tôi phải làm trung bình 14 giờ một ngày. Đồng tiền đầu tiên kiếm được trên đất Mỹ như thế đó.\nHôm sau, người em vợ đưa chúng tôi đi làm giấy gọi là an sinh xã hội. Đó là một mảnh giấy giống chứng minh nhân dân không có hình, rất đơn giản. Những con số của thẻ này sẽ theo ta suốt đời trên đất Mỹ, làm bất cứ việc gì hầu như cũng phài ghi những con số đó ra.\nTiếng Anh tôi cũng tạm gọi là có trình độ phần nào, nhưng lối học của ta ngày xưa chỉ đọc và viết, phần đàm thoại hầu như không có nên khi tới Mỹ, hầu như không thể nào giao tiếp ngay với người Mỹ được. Nhưng nếu người Mỹ thấy ta lúng túng diễn tả, họ rất kiên nhẫn nhắc đi nhắc lại, dùng cả tay để ta hiểu được. Cuộc sống dồn ép sau lưng, tôi không có thời gian để đi học lớp ESL (nôm na là dành cho người mới tới học – miễn phí).\nNơi đây, điều sống còn là phải có bằng lái xe hơi vì phải di chuyển cách nhau khá xa. Ngay tuần lễ đầu, tôi nhờ người em đi xin cuốn cẩm nang lái xe về học, tuần tiếp theo đi thi lấy bằng viết và sau đó người em tập lái cho.\nSau đúng một tháng ở đây, tôi đi thi bằng lái xe hơi. Sáng hôm đó người em chở tới nha lộ vận (DMV) để thi. Một chuyện buồn cười lần nữa lại xảy ra với tôi. Người giám khảo lên xe kiểm soát tất cả những bộ phận an toàn của xe, sau đó ông ta ra đứng phía trước mũi xe ra hiệu cho tôi bật signal trái phải. Tiếp theo ông lấy tay phải đập nhẹ vào cánh tay trái, tôi không hiểu ông muốn làm gì nên cứ ngồi đó. Ông ta tới ngay cửa xe chỗ tôi ngồi và dùng tay phải đập lên cổ tay trái. Tôi nghĩ chắc ông hỏi giờ nên trả lời.\nNghe tôi nói giờ xong, ông mở cửa xe nói tôi xuống, hý hoáy ghi gì đó vào tờ chấm điểm và đưa cho tôi. Tôi cũng chẳng biết chuyện gì nhưng người em tới coi và nói tôi rớt. Hóa ra ông giám khảo ra hiệu là trong trường hợp phải signal bằng tay thì tôi sẽ làm sao nhưng tôi không hiểu nên rớt.\nThế là phải về để hôm sau ra xếp hàng thi lại.\nXin lỗi các cụ các mợ vì kể lại những chuyện vụn vặt này. Dù sao nó cũng là những kỷ niệm của một người rất tầm thường khi khởi đầu một cuộc đời rất khác lạ với phần đời trước đó.\nNgày hôm sau trở lại thi, may mắn thi một lần là đậu.\nBây giờ đã có bằng, phải có xe để di chuyển và kéo theo sẽ là những chi phí khi có xe. Thế là thời gian làm việc phải tăng lên nữa, làm miệt mài đúng nghĩa “cầy”, đêm về nằm xuống là ngủ như chết, không còn tâm trí đâu nghĩ về những điều gì khác.\nRồi cũng mua được chiếc xe cũ đầu tiên. Đó là chiếc Toyota Corolla cũ với giá 1.200 đồng. Vì lần đầu mua xe ngơ ngáo nên sau khi sang tên xe, thẻ chủ quyền có đóng dấu “Salvage” nghĩa là xe đã bị đụng sửa lại. Đây là cú đầu tiên bị một người Việt lừa trên đất Mỹ.\nCó xe phát sinh thêm nhu cầu cho sinh hoạt, tôi bắt đầu tìm kiếm việc làm thêm ngoài việc nhận may gia công ở nhà. Tìm kiếm rồi cũng có một công việc: bỏ báo.\nTờ báo Mỹ hàng ngày ở đây rất nặng, ngày thường cũng hơn 1kg, chủ nhật cũng phải 2 kg vì quảng cáo kèm theo rất nhiều. Buổi sáng 3 giờ đã phải đi nhận báo, sau đó lái xe vòng vòng khu vực giao báo, vừa lái xe vừa quăng báo vào sân cho người mua. Công việc này tốn hao nhiều sức và cánh tay mỏi nhừ, đôi khi cảm giác như bị bại. Giao báo xong lại tiếp tục công việc hàng ngày ở nhà. Thu nhập tạm đủ nhưng không thể để dư ra được nên lại phải tìm thêm việc.\nRồi lại tìm được một công việc làm ban đêm: phụ bán rượu ở một vũ trường Mỹ. Công việc này bắt đầu lúc 9 giờ tối và chấm dứt lúc 1 giờ sáng. Một giờ lãnh lương 4 đồng rưỡi. Cả đêm nghe tiếng nhạc xé màng nhĩ, làm xong ra về tai vẫn nghe ù ù như ong bay.\nNhận thêm những việc đó tôi bắt đầu bớt việc vắt sổ và nghĩ tới chuyện học một nghề nào đó. Tôi rất muốn tiếp tục đại học nhưng thời gian và cuộc sống không cho, nhưng sau này lại thực hiện được.Lúc đó đọc mấy câu thơ của Cao Tần thấy thấm:\n– Mai mốt tao về có thằng ướm hỏi:\n“Mày đi qua Mỹ học được những gì?”\n“Muốn biết tài nhau đưa tao cây chổi,\nNói mày hay, ông thượng đẳng cu li”.\nQuyết định như vậy nhưng học nghề gì? Rất nhiều nghề để nghĩ tới nhưng có thời gian để học không khi vẫn phải kiếm sống hàng ngày, rồi có những nghề không biết có học nổi không?\nSau cùng, sau khi được một vài người mách bảo, tôi quyết định học một cái nghề cái tên nghe rất kêu Building service technician. Công việc này thực chất là làm nhân viên vệ sinh trường học gọi là custodian. Người chỉ cho tôi nói nếu làm công việc này thường làm tới khi nghỉ hưu luôn trừ khi mình tự nghỉ, hơn nữa thời điểm đó người Mỹ không muốn làm nên sẽ dễ xin việc hơn. Tôi nghe thấy có lý và làm theo. Đây là sai lầm của tôi.\nThường một trường trung tiểu học ở đây rất rộng lớn, có 4 nhân viên vệ sinh chia làm 2 ca sáng và tối, mỗi ca 2 người. Ca sáng sẽ làm vệ sinh ngoài khuôn viên các lớp học và nhà vệ sinh, ca tối làm vệ sinh trong lớp học và nhà vệ sinh.\nTôi ghi danh vào một trường dậy nghề cộng đồng và học buổi tối. Lớp học miễn phí và lớp tôi theo học có 22 người VN và đâu chừng 2 người Mexico.\nToàn thể người VN học lớp này đều thuộc dạng Mỹ nói Mỹ nghe chứ không ai nghe nổi nên khóa học này rất khôi hài. Lớp đó có mấy người cũng có địa vị ở VN hồi trước, có cả hai danh thủ bóng đá của Sài gòn nói ra ai cũng biết nhưng tôi không nêu tên ở đây. Hai anh có đọc cái này chắc chắn nhận ra nhau nhỉ?\nTuần đầu học 5 tối, tuần thứ hai, ba, tư học 3 tối, mỗi tối 2 tiếng và sau đó đi thực tập. Chúng tôi được học về các loại hóa chất dùng lau rửa khác nhau. Loại cho lavabo, kiếng, bàn ghế v.v… và học cách sử dụng máy hút bụi thảm, máy lau, đánh bóng sàn nhà gạch hoặc gỗ.\nThầy thao thao bất tuyệt , trò ngồi dưới gật gù ghi chép theo thầy nhưng không hiểu thầy nói gì cả, Ở dưới cứ ngó nhau thì thào thầy nói cái gì, lớp học thật là cổ kim hiếm có.\nSau một tuần bắt đầu thực tập tại lớp. Thầy hướng dẫn hỏi ai tình nguyện lên làm giơ tay, người Việt ngồi không nhúc nhích vì có hiểu gì đâu. Một người Mexico tình nguyện lên chậy cái máy lau, đánh bóng sàn nhà. Toàn thể học viên VN ở dưới ồ lên:” Tưởng gì, cái này dễ, tại không hiểu nên không dám giơ tay thôi”.\nNgười Mexico làm xong, giáo viên hỏi tiếp, toàn thể học viên VN giơ tay và sau đó làm quá ngon. Chắc ông thầy đến giờ nếu nhớ cũng không hiểu nổi tình hình lúc đó.\nSau hai tuần, nhà trường bắt đầu gởi từng hai người một tới trường học trong vùng thực tập. Tuần thực tập 2 tối, đền lớp 3 tối.\nTôi và người nữa đi thực tập ở một trường tiểu học trong khu vực Westminster, hai nhân viên ở đó một người gốc Rumani và một Ireland hướng dẫn chúng tôi. Ba tuần thực tập ông nhân viên người Rumani toàn bắt chúng tôi dọn nhà vệ sinh, còn ông ta làm vệ sinh trong lớp, thôi thì đang thực tập cũng phải chịu.\nSau ba tháng tới khi thi lấy chứng chỉ. Bài thi trắc nghiệm một bài thực hành và toàn thể đều đậu.\nBây giờ mới tới giai đoạn tìm việc.\nTôi tới tất cả các học khu của vùng quận Orange (một học khu coi một số trường trung tiểu học) để nộp đơn xin việc. Sau hơn nửa tháng một hoc khu gọi tôi tới thi.\nTôi tới đó và gần như bật ngửa vì học khu sẽ tuyển thêm một người nhưng có tới gần 300 ứng viên. Nhưng dù sao đã nộp cũng thử. Họ cho tôi nửa tiếng để làm sạch một lớp học. Lớp đó họ xả đầy rác, tôi phải xếp ghế học sinh lên bàn, hút bụi sàn nhà, làm sạch cửa sổ, cửa ra vào, lavabo rửa tay, bảng đen, sau đó xếp ghế trở lại và làm sạch bàn ghế học sinh.\nChuông hết giờ tôi vẫn còn dở dang vài cái bàn cuối cùng và sau đó như mọi người biết tôi không làm nghề đó được. Bỏ phí mất thời gian 3 tháng nhưng dù sao cũng là một kỷ niệm vui.\nSau chuyện này, tôi nghỉ việc quán bar Mỹ và làm bán vé một phòng ca nhạc nhỏ xíu của ca sĩ Cao lâm, ngày thứ bẩy làm thêm phụ đám cưới cho một nhà hàng người Việt.\nNhắc đến chuyện này tôi có một nhận xétngười Việt chúng ta mắc một căn bệnh không biết đến giờ còn đúng không hay chỉ mình tôi bị: bệnh sĩ diện.\nTôi phụ đám cưới ngày thứ bẩy được trả 50 đồng. Chín giờ sáng tới nhà hàng chuẩn bị bàn ghế, khăn và các thứ linh tinh. Buổi chiều tối bắt đầu đám cưới sẽ cùng nhau đưa từng món ăn ra bàn cho khách tham dự. Sau khi tan tiệc, dọn dẹp rồi về, nói chung mất một ngày tròn.\nHôm đó tôi có nhiệm vụ đưa thức ăn ra bàn thì chợt nhìn thấy một cô bạn ngày xưa ở VN là khách . Tôi bối rối. mắc cở và không dám làm công việc đó. Tôi phải xin người chủ cho tôi chuyển thức ăn từ bếp tới cửa ra phòng tiệc thôi. Nghèo còn sĩ phải không các cụ các mợ.\nLàm việc này tôi khám phá ra một chuyện, nói nhỏ cho các cụ ở Mỹ nhé: thức ăn ở đám cưới thường làm từ một, hai ngày trước rồi để đông đá. Tới đám cưới lấy ra cho vào chảo dầu sôi sùng sục cho nóng thôi. Bếp nào làm đồ ăn kịp cho cả mấy trăm người.\nThời điểm đó Little Saigon còn khá thưa thớt, hàng quán của người VN không nhiều như bây giờ. Hai bên đường Bolsa (con đường chính của Little Saigon ) còn nhiều khu đất trống trồng dâu. Vào thời điểm tới Mỹ được một năm, làm tối mắt tối mũi, tôi mới bắt đầu đi uống café vào sáng chủ nhật. Lúc đó quán cafe có tên Tao Nhân của ca sĩ Lê Uyên tương đối tốt, nhẹ nhàng không ồn ào nên chủ nhật tôi hay uống ở đó. Còn khu Phúc lộc thọ là nột thương xá nhỏ, trong đó chỉ toàn là tiệm bán băng nhạc cassette, quán ăn nhỏ chứ chưa có những gian hàng bán vàng như bây giờ.\nSau một năm cuộc sống tạm ổn định, dù công việc vẫn chưa đâu vào đâu, việc làm như đã kể toàn là việc bán thời gian, công việc chính là may gia công ở nhà, tôi nghĩ phải tìm một công việc toàn thời gian.\nCũng may là hai đứa nhỏ chính phủ Mỹ cho hưởng phúc lợi y tế (Medical) nên đỡ lo về phần chúng nó. Nhưng bây giờ đứa lớn sắp sửa phải bắt đầu vào trường dưới mẫu giáo ( gọi là headstart), phải có thêm một cái xe nữa để đưa đón.\nTôi tìm kiếm và xin được công việc của một hãng búp bê nhỏ chủ người Thổ nhĩ kỳ. Công việc theo lối dây chuyền. Một con búp bê bằng sứ, nhân công sẽ gắn tóc, long mi, phụ kiện và sau cùng mặc cho nó một cái áo đầm dài khoảng 1m rưỡi.\nTôi làm công việc gắn tóc búp bê bằng keo nóng. Cũng ở đây gia đình tôi bị lừa một cú lớn và đau nhất nơi dây.\nLàm được một tháng, chủ công ty này biết chúng tôi có nghề may tại nhà nên đề nghị chúng tôi may áo đầm bằng vải voan cho búp bê. Sau khi cân nhắc, giá may thứ này tốt hơn may gia công hàng thun nên chúng tôi nhận lời.\nSố lượng may rất nhiều nên vợ tôi kêu gọi một vài người cùng làm. Sáu tháng đầu tiền công may thanh toán sòng phẳng nhưng qua tháng thứ bẩy bắt đầu lấn cấn. Tên chủ công ty bắt đầu thiếu từng chút một và sau 6 tháng số tiền thiếu lên tới 20 ngàn đồng, món tiền đó rất lớn vào lúc bấy giờ.\nĐột nhiên công ty ngừng giao hàng may và sa thải công nhân. Tôi tìm gặp chủ nhưng được thong báo đổi chủ mới. Chủ mới lại chính là em của thằng chủ cũ, nó về bên Thổ nhĩ kỳ sang tên lại cho người em.\nThế là tôi mất 20 ngàn đó không làm sao đòi được. Vốn liếng định là để dành mua nhà mất sạch. Tay trắng.\nRời công ty đó với nỗi hận, hai tháng sau tôi tìm được việc khác và có lẽ số phận bắt đầu mỉm cười với gia đình tôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/27/funland-sinh-song-va-lap-nghiep-tren-dat-my/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href=\"https://www.otofun.net/threads/sinh-song-va-lap-nghiep-tren-dat-my.1100490/\"\u003eOtofun\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eCảm ơn cụ, tôi thật sự hòa nhập vào cuộc sống nơi đây cụ à. Nhưng mãi mãi tôi vẫn là người Việt, vẫn nhớ về những ngày thật xa rồi, và nói thật với cụ, tôi cũng nhớ rất nhiều những ồn ào náo nhiệt của Sài gòn tuy nhiều cụ nơi đó chán với điều đó. Chúng ta dù muốn cũng khó quên được quá khứ, về một thời tuổi trẻ dù tuổi trẻ đó gian nan u buồn, phải không cụ.\u003cbr\u003e\nCon cái tôi thành đạt trên mức mong đợi của tôi nơi đây cả về vật chất lẫn tinh thần, chỉ còn cháu nhỏ nhất sinh bên này đang học trung học.\u003cbr\u003e\nNếu phải trả lời câu hỏi nếu làm lại phần đời vừa qua, tôi sẽ làm thế nào? \u003cstrong\u003eCó lẽ tôi cũng sẽ làm những gì đã làm, ít ra cũng để các con tôi có một cơ hội. Đất Mỹ là đất của cơ hội, nó cho những ai có thiện chí một hy vọng cuộc sống tốt đẹp và từ đó mới có cơ hội để giúp được ai điều gì thì có khả năng làm.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"[Funland] Sinh sống và lập nghiệp trên đất Mỹ."},{"content":"Ủa việc gì nghe kì cục vậy, vừa xem phim vừa làm tăng uy tín của Việt Nam hả?\nGần đúng rồi đó: Thi code kiểu chơi game tại codefight.com (đăng kí bằng link này thì mình sẽ được tặng điểm giới thiệu :))\nVào đây sẽ có rất nhiều trò để chơi: Challenges: Mỗi ngày thường có một bài mới, thời gian giải bài là 48 tiếng hoặc 36 tiếng. Bài nào giải ngắn nhất sẽ được tính là giành giải nhất. Company Bot: Giải quyết các bài toán điển hình của từng công ty, cơ chế BOT mình cũng không hiểu rõ lắm, không hiểu BOT là bọn nào, và BOT nó giải bài kiểu gì nữa. Nhưng nói chung là có thể đánh bại được. Tournements: Mười hoặc mười lăm phút lại có một cuộc thì diễn ra, ông nào rảnh thì nhảy vào thi với nhau, ông nào điểm cao nhất (cùng điểm tính thời gian) thì sẽ được chọn là nhà vô địch. Rất vui, bài thì thường cũng dễ, có 2 bài sửa lỗi và một bài viết code. Nhưng thường là mình không đủ nhanh để làm hết 3 bài :)) Nên hay vơ một bài 300 điểm và một bài 100 điểm. … Trang này thực thi cơ chế Gamification (biến mọi thứ thành trò chơi, tạo tính ganh đua) nên rất hấp dẫn. Mỗi khi giải xong một bài sẽ được tặng điểm để tăng kinh nghiệm. Rồi sau một thời gian tích điểm thì sẽ lên level. Hiện mình đã ở level kha khá. Điểm kinh nghiệm đó còn có thể đổi được áo, mình mới có 44000 điểm, mà để đổi áo thì phải 550000, tức là mút mùa mới có áo mặc đó =))\nTính tổng thì mình đang xếp thứ 4925, tính theo tuần thì tuần này mình đang đứng 543 vì hôm nay chăm giải bài :))\nNgoài xếp hạng cá nhân thì còn có xếp hạng theo quốc gia, theo tuần thì Việt Nam đang top 2, toàn thời gian thì Việt Nam đang top 3, hồi mình mới join thì toàn thời gian Việt Nam đứng top 2, mới gần đây thì bị Ấn Độ đè hay sao ấy. Đề nghị anh chị em biết code ngày ngày bớt thời gian lướt web xem youtube, tập trung vào đây giải bài để nâng tầm thương hiệu quốc gia.\nHồi trước ở fotech.org cũng có phong trào thi code vui lắm, được một thời gian thì dẹo vì giải hết bài dễ tiến tới các bài khó quá, các con giời nản :))\nNgoài ra thì codefight còn tự giới thiệu rằng họ là nơi các công ty xông vào tuyển dụng rất nhiều. Quả thật là đúng thế, vì sáng nay mình nhận được một email, nội dung đại loại là “tao thấy mày trên codefight, mày code được phết, công ty tao là wizeline, trụ sở ở Mỹ, có chi nhánh tại Mexico và Hồ Chí Minh, công ty tao đang làm mấy thứ hay lắm, mày có thích join không, gửi hồ sơ cho tao đi rồi chúng ta nói chuyện”. Mình vào xem thử website thì có vẻ wizeline đúng là đang làm nhiều cái có vẻ hay ho thật, tuy nhiên mình chẳng hiểu rõ nó là cái gì, chỉ thấy ngầu như quả bầu. Lịch sự viết cái email cám ơn, bảo là công ty mày hay quá, tao rất thích, nhưng giờ tao có việc rồi, không available đâu.\nBình luận (2) Loi Luu — 2016-09-27 06:52\nKhác gì lên topcoder cày đâu anh : )). Anh cày đc nick vàng nick đỏ trên topcoder thì apply đâu cũng nhận đó, haha\nThaiPH — 2016-09-27 16:47\ntopcoder có vẻ cứng quá :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/26/vua-giai-tri-lanh-manh-vua-nang-tam-thuong-hieu-quoc-gia/","summary":"\u003cp\u003eỦa việc gì nghe kì cục vậy, vừa xem phim vừa làm tăng uy tín của Việt Nam hả?\u003cbr\u003e\nGần đúng rồi đó: Thi code kiểu chơi game tại codefight.com (đăng kí bằng \u003ca href=\"https://codefights.com/signup/oh7sZnW7D6dWWEZy3/main\"\u003elink này\u003c/a\u003e thì mình sẽ được tặng điểm giới thiệu :))\u003cbr\u003e\nVào đây sẽ có rất nhiều trò để chơi: \u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eChallenges: Mỗi ngày thường có một bài mới, thời gian giải bài là 48 tiếng hoặc 36 tiếng. Bài nào giải ngắn nhất sẽ được tính là giành giải nhất.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCompany Bot: Giải quyết các bài toán điển hình của từng công ty, cơ chế BOT mình cũng không hiểu rõ lắm, không hiểu BOT là bọn nào, và BOT nó giải bài kiểu gì nữa. Nhưng nói chung là có thể đánh bại được.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTournements: Mười hoặc mười lăm phút lại có một cuộc thì diễn ra, ông nào rảnh thì nhảy vào thi với nhau, ông nào điểm cao nhất (cùng điểm tính thời gian) thì sẽ được chọn là nhà vô địch. Rất vui, bài thì thường cũng dễ, có 2 bài sửa lỗi và một bài viết code. Nhưng thường là mình không đủ nhanh để làm hết 3 bài :)) Nên hay vơ một bài 300 điểm và một bài 100 điểm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e…\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eTrang này thực thi cơ chế Gamification (biến mọi thứ thành trò chơi, tạo tính ganh đua) nên rất hấp dẫn. Mỗi khi giải xong một bài sẽ được tặng điểm để tăng kinh nghiệm. Rồi sau một thời gian tích điểm thì sẽ lên level. Hiện mình đã ở level kha khá. Điểm kinh nghiệm đó còn có thể đổi được áo, mình mới có 44000 điểm, mà để đổi áo thì phải 550000, tức là mút mùa mới có áo mặc đó =))\u003cbr\u003e\nTính tổng thì mình đang xếp thứ 4925, tính theo tuần thì tuần này mình đang đứng 543 vì hôm nay chăm giải bài :))\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-10-47-24-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/26/vua-giai-tri-lanh-manh-vua-nang-tam-thuong-hieu-quoc-gia/screen-shot-2016-09-26-at-10-47-24-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nNgoài xếp hạng cá nhân thì còn có xếp hạng theo quốc gia, theo tuần thì Việt Nam đang top 2, toàn thời gian thì Việt Nam đang top 3, hồi mình mới join thì toàn thời gian Việt Nam đứng top 2, mới gần đây thì bị Ấn Độ đè hay sao ấy. Đề nghị anh chị em biết code ngày ngày bớt thời gian lướt web xem youtube, tập trung vào đây giải bài để nâng tầm thương hiệu quốc gia.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"screen-shot-2016-09-26-at-10-49-51-pm\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/09/26/vua-giai-tri-lanh-manh-vua-nang-tam-thuong-hieu-quoc-gia/screen-shot-2016-09-26-at-10-49-51-pm-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nHồi trước ở fotech.org cũng có phong trào thi code vui lắm, được một thời gian thì dẹo vì giải hết bài dễ tiến tới các bài khó quá, các con giời nản :))\u003cbr\u003e\nNgoài ra thì codefight còn tự giới thiệu rằng họ là nơi các công ty xông vào tuyển dụng rất nhiều. Quả thật là đúng thế, vì sáng nay mình nhận được một email, nội dung đại loại là “tao thấy mày trên codefight, mày code được phết, công ty tao là wizeline, trụ sở ở Mỹ, có chi nhánh tại Mexico và Hồ Chí Minh, công ty tao đang làm mấy thứ hay lắm, mày có thích join không, gửi hồ sơ cho tao đi rồi chúng ta nói chuyện”. Mình vào xem thử website thì có vẻ \u003ca href=\"https://www.wizeline.com/careers#jobs-section\"\u003ewizeline\u003c/a\u003e đúng là đang làm nhiều cái có vẻ hay ho thật, tuy nhiên mình chẳng hiểu rõ nó là cái gì, chỉ thấy ngầu như quả bầu. Lịch sự viết cái email cám ơn, bảo là công ty mày hay quá, tao rất thích, nhưng giờ tao có việc rồi, không available đâu.\u003c/p\u003e","title":"Vừa giải trí lành mạnh – Vừa nâng tầm thương hiệu quốc gia"},{"content":"Hôm nọ bố đang phơi quần áo, Bi ngồi xem, bỗng Bi hỏi: Bố ơi sao mẹ nhiều váy thế hả bố? Bố không biết trả lời thế nào, bèn đánh lạc hướng bằng cách hỏi Bi: Sao con biết mẹ nhiều váy? Bình thường Bi sẽ bị phân tán tư tưởng, nhảy sang suy nghĩ về câu hỏi của bố, nhưng lần này, rất ngạc nhiên, anh ta bật lại bố: “Nhưng mà con đang hỏi bố cơ mà” – Ha ha.\nBi dạo này có sự phân biệt mạnh mẽ về giới tính: Màu hồng màu tím là của con gái, màu xanh màu cam là của con trai. Có hôm còn nói: Ơ sao mẹ lại mặc quần, mẹ phải mặc váy chứ, mẹ là con gái mà. Gạ Bi lên lớp song ngữ học thì Bi nhất quyết từ chối, Bi bảo: “Con không thích học cùng các bạn gái đâu, con thích học cùng bạn Bảo Nam cơ”. Càng tốt, lên lớp song ngữ bố mẹ tốn thêm gần 2 triệu một tháng.\nTối qua bố mẹ hỏi Bi là sáng mai Bi thích ai đưa Bi đi học, bố hay mẹ, Bi chọn mẹ. Sáng nay ngồi ăn sáng, bố lại hỏi lại Bi “Bi thích bố đưa đi học hay mẹ đưa đi học”, bình thường anh ta sẽ chọn, nhưng hôm nay anh ta nghĩ tầm 10s xong quay sang bảo bố: “Ơ, hôm qua con chọn rồi mà”, làm bố mẹ ngạc nhiên cười ngất.\nThi thoảng bố trêu Bi bảo: Bi đi ngủ đi, thế là Bi bảo: “Ơ, giờ này có phải giờ đi ngủ đâu”\nBình luận (2) bithoi — 2016-09-27 05:33\nMẹ đưa bạn đi học, xuống xe mẹ thơm và chào bạn, “chúc con đi học thật vui nhé”. Bạn ý quay lại “chúc mẹ đi làm thật vui nhé”\nhía hia. Rất biết đối đáp :))\nHôm qua bố bảo đi tắm ko đi, bố bảo ko tắm thì ko được ăn cơm nên anh ta chọn không ăn. Lúc bố vào xả nước, mẹ bảo Bi vào đi tắm đi con, anh ta bảo “ơ con không ăn cơm mà” =)). Rất tiếc gặp phải mẹ mìn “tắm với ăn k liên quan tới nhau, con k đi tắm người sẽ thành đất đai, mẹ đem đi trồng cây” =)) thế là anh ta đi tắm\nThaiPH — 2016-09-28 15:29\nBi bảo mẹ “Ơ, mẹ là con gái, mẹ phải mặc váy chứ”\nMẹ bảo: “Mẹ hết váy rồi, Bi mua váy cho mẹ”\nBi bảo bố: “Bố, bố cho con tiền đi”\n:))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/26/sao-me-co-nhieu-vay-the-ha-bo/","summary":"\u003cp\u003eHôm nọ bố đang phơi quần áo, Bi ngồi xem, bỗng Bi hỏi: Bố ơi sao mẹ nhiều váy thế hả bố? Bố không biết trả lời thế nào, bèn đánh lạc hướng bằng cách hỏi Bi: Sao con biết mẹ nhiều váy? Bình thường Bi sẽ bị phân tán tư tưởng, nhảy sang suy nghĩ về câu hỏi của bố, nhưng lần này, rất ngạc nhiên, anh ta bật lại bố: “Nhưng mà con đang hỏi bố cơ mà” – Ha ha.\u003cbr\u003e\nBi dạo này có sự phân biệt mạnh mẽ về giới tính: Màu hồng màu tím là của con gái, màu xanh màu cam là của con trai. Có hôm còn nói: Ơ sao mẹ lại mặc quần, mẹ phải mặc váy chứ, mẹ là con gái mà. Gạ Bi lên lớp song ngữ học thì Bi nhất quyết từ chối, Bi bảo: “Con không thích học cùng các bạn gái đâu, con thích học cùng bạn Bảo Nam cơ”. Càng tốt, lên lớp song ngữ bố mẹ tốn thêm gần 2 triệu một tháng.\u003cbr\u003e\nTối qua bố mẹ hỏi Bi là sáng mai Bi thích ai đưa Bi đi học, bố hay mẹ, Bi chọn mẹ. Sáng nay ngồi ăn sáng, bố lại hỏi lại Bi “Bi thích bố đưa đi học hay mẹ đưa đi học”, bình thường anh ta sẽ chọn, nhưng hôm nay anh ta nghĩ tầm 10s xong quay sang bảo bố: “Ơ, hôm qua con chọn rồi mà”, làm bố mẹ ngạc nhiên cười ngất.\u003cbr\u003e\nThi thoảng bố trêu Bi bảo: Bi đi ngủ đi, thế là Bi bảo: “Ơ, giờ này có phải giờ đi ngủ đâu”\u003c/p\u003e","title":"Sao mẹ có nhiều váy thế hả bố?"},{"content":"Do đặc thù công việc, nên mình đã ngồi ở rất nhiều quán cafe trong thời gian vừa qua, nên có một số nhận xét:\nYên Hoa trà – G3AB Vũ Phạm Hàm: Ngồi chơi thì được, có thể nằm thoải mái, mạng cực dẹo, rớt liên tọi. Không phù hợp ngồi làm việc. Soya Garden – Toà nhà Sunshine Yên Hoà: rộng rãi thoáng đãng, view đẹp, trang trí đẹp, chỗ ngồi thoải mái, đồ uống rẻ, tốt cho sức khoẻ. Trừ điểm vì tầm 6h chiều là ồn ào, nhạc to. Nhân viên rất nice, số 1 Hà Nội. Mình có hỏi là bên em tuyển nhân viên vào đào tạo bao lâu mà nhân viên nào cũng vui vẻ tươi tỉnh với khách thế, ẻm bảo đào tạo 5 ngày. Khách vào phát là lễ tân với các em đứng gần cửa chào ngay, khách về là chào cũng to. Đi ra đi vào là đều chạy ra mở cửa, trời ơi đi WC mà lần nào cũng có người mở cửa cho. Hôm trời mưa mình xuống sân lấy balo, hỏi mượn cái ô các em ấy cử một nhân viên theo mình đi xuống tận sân, mình bảo để mình tự cầm ô được rồi em ấy kêu phải đi cơ, chắc sợ mình lấy mất ô =)) Lâu không tới, hôm nọ quay lại các ẻm chào hỏi rất nhiệt tình, còn hỏi anh bạn đi cùng anh hôm nay có tới không. Nói chung cảm giác rất dễ chịu, ngồi lì cả ngày không hề bị lạnh lùng, nước hết có người châm tửu cho, không ngư bọn Trill, chỉ có 2 em dễ chịu, còn lại đáng ghét. Trung tâm văn hoá Đông Tây (9 lê văn thiêm – trong khuôn viên làng sv hacinco), phải vào làng sv gửi xe, mất tiền gửi xe. Không gian rộng, có nhiều sách để đọc, kể cả sách văn học lẫn kĩ thuật, đồ uống cũng rẻ, tầm 25-30k, khách nhiều thành phần, nên có một số thành phần yếu văn hoá, vào quán mà nói oang oang như ở nhà, muốn ra đạp cho mỗi đứa một cái. T-coffee (tầng 1 Vincom Nguyễn Chí Thanh): đồ uống hơi đắt, ưu điểm quán rộng, nhưng đi buổi sáng 8-9h qua đường nguyễn chí thanh thì siêu tắc, có nhiều girl xinh đẹp sành điệu để ngắm, thi thoảng quá bật nhạc như shit, wifi lởm Juma liễu giai: wifi tốt, quán vắng, đồ uống đắt, khách chủ yếu là tây nên khá lịch sự, mặt bằng chung là lịch sự hơn khách VN, đôi khi có mấy khách Nga hoặc Ukraina vào học bài hoặc làm gì đó mà nói với nhau rõ to, thật bực. Nhân viên xấu, kém nice, khách tới khách về nói chung mắt cứ trơ ra, không chào, bảo vệ trông xe thì cứ ngồi chỗ mát, khách tới không chịu ra dắt xe. Ưu điểm là châm nước lọc khá nhiệt tình, nhưng cốc thường xuyên có mùi tanh, chắc do nước đá lởm. Chỉ có WC ở tầng 3, nhưng WC khá ổn, sạch sẽ, thoáng. Twitter Bean Hoàng Đạo Thuý: vị trí gần nhà, mùi cafe thơm, nhiều girl xinh đẹp, quán lúc nào cũng đông, đồ uống từ 40k, cafe rẻ nhất là 28k, wc siêu hôi, mình rất ghét cái wc ở đây, sao nó không cho cafe vào wc cho nó đỡ hôi cơ chứ. Trung tâm Hoa Kì: Miễn phí, có nước lọc, không gian yên tĩnh, mạng nhanh, nhưng thi thoảng rất đông không có chỗ ngồi, và thi thoảng thì người vào xin visa quá đông không xếp dc hàng mà vào thư viện luôn. Trill Caffee Toà nhà HEI Tower, số 1 Nguỵ Như Kon Tum: Quán cafe lộng gió nhất Hà Nội, tầng 26, không gian siêu rộng, nhưng mở cửa hơi muộn, 9 rưỡi tới nhân viên vẫn còn đang ngồi cả lũ lau dọn bát đũa. Nhân viên cũng khá thân thiện, toàn các em trẻ, tương đối ưa nhìn. Phải lên bằng một thang hàng, và chỉ có một thang máy, lúc cao điểm là đợi mút mùa không lên/xuống được. Đồ uống tương đối đắt, 40k ly sữa đá, 45k ly bạc sỉu, mình hay gọi bạc sỉu nhiều sữa, vì sữa đá thì hay bị say. Lại thêm 5k gửi xe nữa. Rất rất nhiều cô dâu lên đây chụp ảnh cưới, đây là ưu mà cũng là nhược điểm. Ưu là có nhiều thứ để ngắm, nhược là đông đúc ồn ào. Nhạc ở đây thường mở rất to nữa. Nước lọc thì miễn phí nhưng cốc nước bé tẹo, lại rất lười châm tửu, thường là phải tự đi lấy hoặc nhắc nhở mới chịu mang ra. Có hôm ngồi cả buổi chiều không đứa nhân viên nào mang cho cốc nước lọc. Cuối cùng, save the best for last, Không gian văn hoá HERITAGE SPACE\nở Dolphin Plaza, chỗ bến xe Mỹ Đình. 50k một người một ngày, vé tháng là 500k/tháng. Có trà cafe miễn phí, nước nóng, lạnh tự phục vụ. Cực kì yên tĩnh, vì đây là không gian đọc sách, và siêu vắng, hôm trước hầu như chỉ có mình với Xuta ngồi với nhau. Ổ điện hơi ít nhưng có thể khắc phục, không vấn đề gì. Đóng cửa hơi sớm (9h sáng tới 5h chiều), nhưng cũng không vấn đề gì, có thể chày cối ngồi muộn hoặc xuống sảnh của Dolphin, hoặc vào Highland Coffee ngay dưới tầng 1 ăn điểm tâm nếu đói. Bữa trưa thì có nhà hàng Bách Lộc ngay chân, giá cả dễ chịu, đồ ăn ổn, điểm tuyệt vời là không phải đi xa, ba bước là tới ngay, khỏi phải ra khỏi toà nhà, hoàn toàn bỏ qua vụ nắng mưa, rất tiết kiệm thời gian di chuyển. Vote chỗ này 10 điểm, hôm sau mua vé tháng luôn. So với trung tâm hoa kì thì Heritage không phải kiểm tra an ninh, đặc biệt là vắng, không phải chen lấn chỗ ngồi, điều này rất quan trọng, siêu ưu điểm của Heritage là sự yên tĩnh và sự tiện lợi đường ăn uống. Ngoài ra nó còn phù hợp về vị trí với nhà của cả Xuta và mình. Chứ giờ kêu lên Lý Thường Kiệt với Tràng Tiền chắc cả hai thằng đều vái. Đi và về mỗi lần mất cả tiếng. Bình luận (6) Tú béo — 2016-09-24 17:30\nChốt lại là giờ ko phải ngồi lang thang nữa rồi hả? :v\nQuán Trill kia là tầng nóc luôn, view rộng nhìn xa toàn khu à? Để hôm nào rảnh xách máy lên chụp chơi\nThaiPH — 2016-09-24 17:39\nQuán Trill view sướng phết, nhưng nhớ chọn hôm nào trời quang mây tạnh, lên tâm chiều chiều.\nQuyết định đóng đô ở Heritage.\nLoi Luu — 2016-09-25 01:09\nAnh chuyển nhà về Mỹ Đình rồi sao : ))\nThaiPH — 2016-09-26 01:52\nNhà anh vẫn ở Tây Mỗ, ra Mỹ Đình là rất tiện đó ku.\nĐoàn Minh Hằng — 2016-09-26 06:57\nlại còn review quý 3 nữa. có lẽ sẽ đến lúc em thích mở quán cho riêng em nếu em hay ngồi nhiều quán như vậy. (Hồi xưa chị cũng thế 🙂\nMều — 2016-09-27 02:53\nMình trước làm việc hay ngồi ở Hanoi Social club hoặc Manzi. Ưu điểm là quán luôn yên tĩnh, nhạc siêu hay, nhân viên thân thiện. Thậm chí vài lần lăn ra ngủ gật ở social mà không ai thèm goik dậy:))) Nhược điểm là quá xa nhà. Nếu không xác định đi cả ngày thì đến nơi là đến h đi về luôn. ở\nLiễu Giai ko phải Juma mà là Joma chứ :)))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/24/review-quan-cafe-ha-noi-quy-3-2016/","summary":"\u003cp\u003eDo đặc thù công việc, nên mình đã ngồi ở rất nhiều quán cafe trong thời gian vừa qua, nên có một số nhận xét:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eYên Hoa trà – G3AB Vũ Phạm Hàm\u003c/strong\u003e: Ngồi chơi thì được, có thể nằm thoải mái, mạng cực dẹo, rớt liên tọi. Không phù hợp ngồi làm việc.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eSoya Garden – Toà nhà Sunshine Yên Hoà\u003c/strong\u003e: rộng rãi thoáng đãng, view đẹp, trang trí đẹp, chỗ ngồi thoải mái, đồ uống rẻ, tốt cho sức khoẻ. Trừ điểm vì tầm 6h chiều là ồn ào, nhạc to. Nhân viên rất nice, số 1 Hà Nội. Mình có hỏi là bên em tuyển nhân viên vào đào tạo bao lâu mà nhân viên nào cũng vui vẻ tươi tỉnh với khách thế, ẻm bảo đào tạo 5 ngày. Khách vào phát là lễ tân với các em đứng gần cửa chào ngay, khách về là chào cũng to. Đi ra đi vào là đều chạy ra mở cửa, trời ơi đi WC mà lần nào cũng có người mở cửa cho. Hôm trời mưa mình xuống sân lấy balo, hỏi mượn cái ô các em ấy cử một nhân viên theo mình đi xuống tận sân, mình bảo để mình tự cầm ô được rồi em ấy kêu phải đi cơ, chắc sợ mình lấy mất ô =)) Lâu không tới, hôm nọ quay lại các ẻm chào hỏi rất nhiệt tình, còn hỏi anh bạn đi cùng anh hôm nay có tới không. Nói chung cảm giác rất dễ chịu, ngồi lì cả ngày không hề bị lạnh lùng, nước hết có người châm tửu cho, không ngư bọn Trill, chỉ có 2 em dễ chịu, còn lại đáng ghét.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eTrung tâm văn hoá Đông Tây\u003c/strong\u003e (9 lê văn thiêm – trong khuôn viên làng sv hacinco), phải vào làng sv gửi xe, mất tiền gửi xe. Không gian rộng, có nhiều sách để đọc, kể cả sách văn học lẫn kĩ thuật, đồ uống cũng rẻ, tầm 25-30k, khách nhiều thành phần, nên có một số thành phần yếu văn hoá, vào quán mà nói oang oang như ở nhà, muốn ra đạp cho mỗi đứa một cái.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eT-coffee (tầng 1 Vincom Nguyễn Chí Thanh)\u003c/strong\u003e: đồ uống hơi đắt, ưu điểm quán rộng, nhưng đi buổi sáng 8-9h qua đường nguyễn chí thanh thì siêu tắc, có nhiều girl xinh đẹp sành điệu để ngắm, thi thoảng quá bật nhạc như shit, wifi lởm\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eJuma liễu giai\u003c/strong\u003e: wifi tốt, quán vắng, đồ uống đắt, khách chủ yếu là tây nên khá lịch sự, mặt bằng chung là lịch sự hơn khách VN, đôi khi có mấy khách Nga hoặc Ukraina vào học bài hoặc làm gì đó mà nói với nhau rõ to, thật bực. Nhân viên xấu, kém nice, khách tới khách về nói chung mắt cứ trơ ra, không chào, bảo vệ trông xe thì cứ ngồi chỗ mát, khách tới không chịu ra dắt xe. Ưu điểm là châm nước lọc khá nhiệt tình, nhưng cốc thường xuyên có mùi tanh, chắc do nước đá lởm. Chỉ có WC ở tầng 3, nhưng WC khá ổn, sạch sẽ, thoáng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eTwitter Bean Hoàng Đạo Thuý\u003c/strong\u003e: vị trí gần nhà, mùi cafe thơm, nhiều girl xinh đẹp, quán lúc nào cũng đông, đồ uống từ 40k, cafe rẻ nhất là 28k, wc siêu hôi, mình rất ghét cái wc ở đây, sao nó không cho cafe vào wc cho nó đỡ hôi cơ chứ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eTrung tâm Hoa Kì\u003c/strong\u003e: Miễn phí, có nước lọc, không gian yên tĩnh, mạng nhanh, nhưng thi thoảng rất đông không có chỗ ngồi, và thi thoảng thì người vào xin visa quá đông không xếp dc hàng mà vào thư viện luôn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cstrong\u003eTrill Caffee Toà nhà HEI Tower\u003c/strong\u003e, số 1 Nguỵ Như Kon Tum: Quán cafe lộng gió nhất Hà Nội, tầng 26, không gian siêu rộng, nhưng mở cửa hơi muộn, 9 rưỡi tới nhân viên vẫn còn đang ngồi cả lũ lau dọn bát đũa. Nhân viên cũng khá thân thiện, toàn các em trẻ, tương đối ưa nhìn. Phải lên bằng một thang hàng, và chỉ có một thang máy, lúc cao điểm là đợi mút mùa không lên/xuống được. Đồ uống tương đối đắt, 40k ly sữa đá, 45k ly bạc sỉu, mình hay gọi bạc sỉu nhiều sữa, vì sữa đá thì hay bị say. Lại thêm 5k gửi xe nữa. Rất rất nhiều cô dâu lên đây chụp ảnh cưới, đây là ưu mà cũng là nhược điểm. Ưu là có nhiều thứ để ngắm, nhược là đông đúc ồn ào. Nhạc ở đây thường mở rất to nữa. Nước lọc thì miễn phí nhưng cốc nước bé tẹo, lại rất lười châm tửu, thường là phải tự đi lấy hoặc nhắc nhở mới chịu mang ra. Có hôm ngồi cả buổi chiều không đứa nhân viên nào mang cho cốc nước lọc.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCuối cùng, save the best for last, \u003cstrong\u003eKhông gian văn hoá HERITAGE SPACE\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nở Dolphin Plaza, chỗ bến xe Mỹ Đình. 50k một người một ngày, vé tháng là 500k/tháng. Có trà cafe miễn phí, nước nóng, lạnh tự phục vụ. Cực kì yên tĩnh, vì đây là không gian đọc sách, và siêu vắng, hôm trước hầu như chỉ có mình với Xuta ngồi với nhau. Ổ điện hơi ít nhưng có thể khắc phục, không vấn đề gì. Đóng cửa hơi sớm (9h sáng tới 5h chiều), nhưng cũng không vấn đề gì, có thể chày cối ngồi muộn hoặc xuống sảnh của Dolphin, hoặc vào Highland Coffee ngay dưới tầng 1 ăn điểm tâm nếu đói. Bữa trưa thì có nhà hàng Bách Lộc ngay chân, giá cả dễ chịu, đồ ăn ổn, điểm tuyệt vời là không phải đi xa, ba bước là tới ngay, khỏi phải ra khỏi toà nhà, hoàn toàn bỏ qua vụ nắng mưa, rất tiết kiệm thời gian di chuyển. Vote chỗ này 10 điểm, hôm sau mua vé tháng luôn. So với trung tâm hoa kì thì Heritage không phải kiểm tra an ninh, đặc biệt là vắng, không phải chen lấn chỗ ngồi, điều này rất quan trọng, siêu ưu điểm của Heritage là sự yên tĩnh và sự tiện lợi đường ăn uống. Ngoài ra nó còn phù hợp về vị trí với nhà của cả Xuta và mình. Chứ giờ kêu lên Lý Thường Kiệt với Tràng Tiền chắc cả hai thằng đều vái. Đi và về mỗi lần mất cả tiếng.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-09-24 17:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Review quán cafe Hà Nội quý 3 2016"},{"content":"https://www.youtube.com/watch?v=Rm_K5OW8MiY\nKhông nói chi tới việc nghe Hồng Nhung, Hồ Ngọc Hà, Mỹ Tâm … hát trực tiếp, chỉ đơn giản là trực tiếp nghe một anh chàng cầm guitar gẩy gẩy, nghe một cô gái hát ở quán cafe, cũng hay hơn hẳn nghe từ tai nghe, loa máy tính, tại làm sao?\nĐầu tiên là vì tai nghe, loa mà chúng ta thường nghe đa phần đều là loại lởm.\nHai, cần hiểu bẩn chất của âm thanh, nó là *“sự dao động, trong dải tần số từ khoảng 20 Hz đến khoảng 20000 Hz, của các phân tử không khí, và lan truyền trong không khí, va đập vào màng nhĩ, làm rung màng nhĩ và kích thích bộ não“.*Khi ta nghe nhạc từ điện thoại, laptop, đó là thứ âm nhạc “mô phỏng”, thu âm là việc dùng tín hiệu số ghi lại âm thanh, nó mất mát đi nhiều dữ liệu, âm thanh là dạng sóng, liên tục, dữ liệu ghi âm kiểu file mp3 là dạng dữ liệu số (bit 0 1), nó rời rạc. Một thằng nét liền liên tục so với một thằng nét đứt rời rạc, thằng nét liền rõ ràng là đẹp đẽ êm ái hơn rồi.\nKhi ta nghe nhạc live, nhạc cụ tạo ra âm thanh, âm thanh đó bay trong không khí tới thẳng tai ta, dữ liệu không mất mát đi đâu cả. Còn nghe từ điện thoại hay laptop thì đều là loại dữ liệu lởm, đã thế tai nghe/loa cũng lởm nốt, thế là âm thanh dở ẹc.\nOk, kết luận là có nên mua violin về kéo không.\nBình luận (7) Huyen Nguyen — 2016-09-24 13:03\nLike vì bài viết. :)) chứ em chẳng thích Jang Mi này tẹo nào. Tại sao bọn con trai cứ thích nghe nhỉ?\nThaiPH — 2016-09-24 14:51\nJang Mi chỉ là minh hoạ vì em ấy xinh thôi, nhạc vàng nào nề nhưng vừa nghe vừa nhìn em ấy thì thấy rất dễ chịu, vì trông rất mong manh và trong sáng :))\nHuyen Nguyen — 2016-09-25 14:40\ntóm lại em rất khó chịu lúc coi em này hát: mắt đơ, ko đạt cảm xúc =)))\nTú béo — 2016-09-24 17:32\nGái xinh nhưng nhạc éo phải gu :v Học kéo violin thì sang đây, xóm anh có ông chơi violin ở dàn nhạc giao hưởng quốc gia luôn đấy ;))\nThaiPH — 2016-09-24 17:40\nSang nhà anh xa vãi. Thôi anh học đi rồi sau này kéo mà ru con ngủ :))\nbithoi — 2016-09-25 07:24\nChưa nghe HNG hát bao giờ, nghe bảo chỉ nhảy đẹp thôi chứ hát rất chán nha chồng\nHồng Nhung với Mí Tâm thì khỏi bàn rồi, hí hí\nhuypv — 2016-09-26 05:55\nNày thì duyên phận “đời người con gái không muốn yêu ai được không?” http://www.videonhachd.com/2016/09/duyen-phan-remix-khoe-nguc.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/23/tai-sao-nghe-nhac-song-lai-sieu-hay/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=Rm\"\u003ehttps://www.youtube.com/watch?v=Rm\u003c/a\u003e_K5OW8MiY\u003cbr\u003e\nKhông nói chi tới việc nghe Hồng Nhung, Hồ Ngọc Hà, Mỹ Tâm … hát trực tiếp, chỉ đơn giản là trực tiếp nghe một anh chàng cầm guitar gẩy gẩy, nghe một cô gái hát ở quán cafe, cũng hay hơn hẳn nghe từ tai nghe, loa máy tính, tại làm sao?\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là vì tai nghe, loa mà chúng ta thường nghe đa phần đều là loại lởm.\u003cbr\u003e\nHai, cần hiểu bẩn chất của âm thanh, nó là *“sự dao động, trong dải tần số từ khoảng 20 \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/Hz\" title=\"Hz\"\u003eHz\u003c/a\u003e đến khoảng 20000 Hz, của các \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A2n_t%E1%BB%AD\" title=\"Phân tử\"\u003ephân tử\u003c/a\u003e không khí, và lan truyền trong không khí, va đập vào \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A0ng_nh%C4%A9\" title=\"Màng nhĩ\"\u003emàng nhĩ\u003c/a\u003e, làm rung màng nhĩ và kích thích \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%99_n%C3%A3o\" title=\"Bộ não\"\u003ebộ não\u003c/a\u003e“.*Khi ta nghe nhạc từ điện thoại, laptop, đó là thứ âm nhạc “mô phỏng”, thu âm là việc dùng tín hiệu số ghi lại âm thanh, nó mất mát đi nhiều dữ liệu, âm thanh là dạng sóng, liên tục, dữ liệu ghi âm kiểu file mp3 là dạng dữ liệu số (bit 0 1), nó rời rạc. Một thằng nét liền liên tục so với một thằng nét đứt rời rạc, thằng nét liền rõ ràng là đẹp đẽ êm ái hơn rồi.\u003cbr\u003e\nKhi ta nghe nhạc live, nhạc cụ tạo ra âm thanh, âm thanh đó bay trong không khí tới thẳng tai ta, dữ liệu không mất mát đi đâu cả. Còn nghe từ điện thoại hay laptop thì đều là loại dữ liệu lởm, đã thế tai nghe/loa cũng lởm nốt, thế là âm thanh dở ẹc.\u003cbr\u003e\nOk, kết luận là có nên mua violin về kéo không.\u003c/p\u003e","title":"Tại sao nghe nhạc \"sống\" lại siêu hay?"},{"content":"Luyện từ mới tại vocabulary\nCài extention grammarly rồi đăng ký tài khoản để luôn được check lỗi khi gõ tiếng anh trên chrome. Rất hiệu quả với những lỗi sơ đẳng.\nCài extention từ mới ngẫu nhiên do mình viết\nHọc tại memories, trang này mình thấy còn hay hơn cả dualingo\nHọc giao tiếp với giáo viên nói tiếng Anh tại https://preply.com/ – mình đang học với một cô giáo Ukraina, rất tốt bụng và nói cũng rất chuẩn (hồi ngồi ở trung tâm Hoa Kỳ nghe ngữ điệu một cô giáo ở đó mới thấy cô giáo Ukraina nói chuẩn :D)\nTheo dõi các kênh dạy tiếng Anh trên youtube: Elight English, learn english with emma, … nhiều lắm.\nXem phim trên studyphim.vn, nghe nhạc trên studynhac.vn\nThế thôi, ngoài ra thì mua sách tiếng anh, đọc các bài viết hay ho trên medium thần thánh.\nBình luận (1) dredschool — 2017-01-03 16:47\nMình đang học tiếng Anh rất cần những thông tin hữu ích như này, cảm ơn những chia sẻ của blog nhiều\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/22/cach-hoc-tieng-anh/","summary":"\u003cp\u003eLuyện từ mới tại \u003ca href=\"https://www.vocabulary.com/lists/196080#view=notes\"\u003evocabulary\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCài extention \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/grammarly-for-chrome/kbfnbcaeplbcioakkpcpgfkobkghlhen\"\u003egrammarly\u003c/a\u003e rồi \u003ca href=\"http://gram.ly/rHtG\"\u003eđăng ký\u003c/a\u003e tài khoản để luôn được check lỗi khi gõ tiếng anh trên chrome. Rất hiệu quả với những lỗi sơ đẳng.\u003cbr\u003e\nCài \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/new-tab-new-word/lkjjhmhfpngnlankfegceggiblnhebcc\"\u003eextention\u003c/a\u003e từ mới ngẫu nhiên do mình viết\u003cbr\u003e\nHọc tại \u003ca href=\"http://www.memrise.com/home/\"\u003ememories\u003c/a\u003e, trang này mình thấy còn hay hơn cả dualingo\u003cbr\u003e\nHọc giao tiếp với giáo viên nói tiếng Anh tại \u003ca href=\"https://preply.com/#_prefMTM2Njc2\"\u003ehttps://preply.com/\u003c/a\u003e – mình đang học với một cô giáo Ukraina, rất tốt bụng và nói cũng rất chuẩn (hồi ngồi ở trung tâm Hoa Kỳ nghe ngữ điệu một cô giáo ở đó mới thấy cô giáo Ukraina nói chuẩn :D)\u003cbr\u003e\nTheo dõi các kênh dạy tiếng Anh trên youtube: \u003ca href=\"https://www.youtube.com/channel/UCjsIuhbtDQny5lv4B2b2VOg\"\u003eElight English\u003c/a\u003e, \u003ca href=\"https://www.youtube.com/channel/UCVBErcpqaokOf4fI5j73K_w\"\u003elearn english with emma\u003c/a\u003e, … nhiều lắm.\u003cbr\u003e\nXem phim trên \u003ca href=\"http://www.studyphim.vn/\"\u003estudyphim.vn\u003c/a\u003e, nghe nhạc trên \u003ca href=\"http://studynhac.vn\"\u003estudynhac.vn\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThế thôi, ngoài ra thì mua sách tiếng anh, đọc các bài viết hay ho trên \u003ca href=\"http://medium.com\"\u003emedium\u003c/a\u003e thần thánh.\u003c/p\u003e","title":"Cách học tiếng Anh"},{"content":"Bài nay hay, chắc chả có SV nào đọc blog mình đâu, nhưng cứ reblog lại phát.\nBình luận (1) dtnguyen196 — 2016-09-19 07:20\nEm sinh viên đây này =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/15/gui-cac-ban-sinh-vien-it/","summary":"\u003cp\u003eBài nay hay, chắc chả có SV nào đọc blog mình đâu, nhưng cứ reblog lại phát.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thanhsatoshi.wordpress.com\"\u003edtnguyen196\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-09-19 07:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm sinh viên đây này =))\u003c/p\u003e","title":"Gửi các bạn sinh viên IT"},{"content":"Dì mình ở trong Đồng Nai, khi có việc cần ra ngoài này dì vẫn gọi điện nhờ mình mua vé máy bay, đã làm rất nhiều lần. 2/9 là dịp giỗ ông ngoại của mình, dì nhờ mua vé từ cách đây khoảng 4 tháng, đặt cho cả nhà 5 người, vé khứ hồi là gần 10 triệu, Vietnam Airlines. Ngày bay đầu tiên là chiều 1/9, sau đó khoảng giữa tháng 7 thì dì nhờ đổi lại lịch bay, 31/8 để về sớm hơn. Ok, thêm một ít tiền phí nâng hạng vé. Hôm dì gọi hỏi giờ bay, mình đã dùng laptop mở email xem giờ bay rồi nhắn cho dì. Sau đó hôm bố mẹ hỏi giờ bay, mình cũng mở laptop lên xem lại giờ bay. Ok, cứ đinh ninh là 19h45 sẽ bay và ra HN lúc 21h45. Hôm qua là 31/8, ngày bay, 8h kém thấy dì mình gọi điện, bảo là sao nhân viên ở sân bay nói chuyến bay đã cất cánh lúc 17h45, giờ phải làm sao. Mình hoảng hốt xem lại email, ôi trời ơi, đúng là giờ bay là 17h45, không thể hiểu nổi tại sao mình lại nhìn giờ hạ cánh thành giờ bay và cứ đinh ninh như thế, xem lại email mấy lần mà vẫn không phát hiện ra lỗi sai. Kết quả là phải mua vé khác, của Jetstar, bay lúc 6h20 sáng hôm sau.\nNếu bạn tìm hiểu về não bộ, như kiểu đọc các cuốn sách: Sức mạnh của thói quen, Tư duy nhanh và chậm, Phí lý trí … bạn sẽ thấy rằng não có hai hệ thống hoạt động, hỗ trợ lẫn nhau, hệ thống 1 kiểu phản xạ, tự động, hệ thống 2 thì cần nhiều năng lượng để phân tích, tư duy. Thường thì để tiết kiệm nhiên liệu, não sẽ ưu tiên sử dụng hệ thống 1, khi nào cảm thấy nguy hiểm, cần tập trung, nó mới kích hoạt hệ thống 2. Có lẽ do đặt vé nhiều, và chủ quan, tin vào bản thân, não mình đã luôn sử dụng hệ thống 1 khi đọc email xem giờ bay. Quá tai hại, đó là lý do tại sao xem phim mình hay thấy người ta tuyển trợ lý cá nhân.\nNgoài ra, dì mình tới sân bay từ lúc 5h kém, làm thủ tục và nhận vé xong xuôi, vào phòng chờ rồi, em họ mình đã đọc giờ bay trên vé và nhắc chú với dì, nhưng chắc do quá tin tưởng tin nhắn của mình, nên chú và dì đã bỏ qua lời cảnh báo của con gái, quá tai hại. Một khi ta đặt niềm tin quá lớn vào một cá nhân nào đó, thì khi cá nhân đó gây ra sai lầm, hậu quả cực kì tai hại. Mà ở đời, ai cũng có thể sai lầm, không trừ một ai hết, kể cả các huyền thoại như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp …\nMình vô cùng dằn vặt và tiếc tiền, nên ăn cơm không thấy ngon, ngủ không thấy ngon, cuối cùng, trên đường đi làm, mình phải tự an ủi rằng: Ok, chỉ là một ít tiền thôi (nửa tháng lương), không bị tai nạn vào viện hoặc tèo đời, thế vẫn là may rồi. Mỗi ngày xách xe máy đi làm đều là một thử thách mà, rất có thể bất thình linh bị xe điên cán, chả thể nói gì được. Đen thôi. Thế nên mất tiền vẫn là chưa phải quá đen. Ok, an ủi kiểu này có cảm thấy khá hơn. Ngoài ra còn được Xuta đệ mình bao bữa trưa gọi là an ủi và chia sẻ, quả thật là một liều thuốc tinh thần (và vật chất) quý giá. Trân trọng cám ơn Xuta :))\nBài học rút ra là khi có thứ gì đó quan trọng, liên quan tới tiền bạc hoặc có ảnh hưởng tới sự vận động của vũ trụ, cần phải note lại cho ai đó giám sát cùng, không thể quá tin tưởng vào bản thân được. Quá nguy hiểm.\nBình luận (3) Tú béo — 2016-09-03 18:22\nMọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền, mọi lý giải đều chỉ là cố gắng xoa dịu (cwl)\nhuypv — 2016-09-05 02:31\nĐổ hết cho tháng cô hồn đi *_* Tao đợt rồi cũng nhiều chuyện xảy ra, may là vẫn bình an!\ndtnguyen196 — 2016-09-15 03:23\nEm cũng có vụ mất nửa tháng lương được nửa năm rồi mà giờ nghĩ lại vẫn còn đau. *đồng cảm*\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/09/01/thiet-hai-8-trieu/","summary":"\u003cp\u003eDì mình ở trong Đồng Nai, khi có việc cần ra ngoài này dì vẫn gọi điện nhờ mình mua vé máy bay, đã làm rất nhiều lần. 2/9 là dịp giỗ ông ngoại của mình, dì nhờ mua vé từ cách đây khoảng 4 tháng, đặt cho cả nhà 5 người, vé khứ hồi là gần 10 triệu, Vietnam Airlines. Ngày bay đầu tiên là chiều 1/9, sau đó khoảng giữa tháng 7 thì dì nhờ đổi lại lịch bay, 31/8 để về sớm hơn. Ok, thêm một ít tiền phí nâng hạng vé. \u003cbr\u003e\nHôm dì gọi hỏi giờ bay, mình đã dùng laptop mở email xem giờ bay rồi nhắn cho dì. Sau đó hôm bố mẹ hỏi giờ bay, mình cũng mở laptop lên xem lại giờ bay. Ok, cứ đinh ninh là 19h45 sẽ bay và ra HN lúc 21h45. Hôm qua là 31/8, ngày bay, 8h kém thấy dì mình gọi điện, bảo là sao nhân viên ở sân bay nói chuyến bay đã cất cánh lúc 17h45, giờ phải làm sao. Mình hoảng hốt xem lại email, ôi trời ơi, đúng là giờ bay là 17h45, không thể hiểu nổi tại sao mình lại nhìn giờ hạ cánh thành giờ bay và cứ đinh ninh như thế, xem lại email mấy lần mà vẫn không phát hiện ra lỗi sai. Kết quả là phải mua vé khác, của Jetstar, bay lúc 6h20 sáng hôm sau.\u003cbr\u003e\nNếu bạn tìm hiểu về não bộ, như kiểu đọc các cuốn sách: Sức mạnh của thói quen, Tư duy nhanh và chậm, Phí lý trí … bạn sẽ thấy rằng não có hai hệ thống hoạt động, hỗ trợ lẫn nhau, hệ thống 1 kiểu phản xạ, tự động, hệ thống 2 thì cần nhiều năng lượng để phân tích, tư duy. Thường thì để tiết kiệm nhiên liệu, não sẽ ưu tiên sử dụng hệ thống 1, khi nào cảm thấy nguy hiểm, cần tập trung, nó mới kích hoạt hệ thống 2. Có lẽ do đặt vé nhiều, và chủ quan, tin vào bản thân, não mình đã luôn sử dụng hệ thống 1 khi đọc email xem giờ bay. Quá tai hại, đó là lý do tại sao xem phim mình hay thấy người ta tuyển trợ lý cá nhân.\u003cbr\u003e\nNgoài ra, dì mình tới sân bay từ lúc 5h kém, làm thủ tục và nhận vé xong xuôi, vào phòng chờ rồi, em họ mình đã đọc giờ bay trên vé và nhắc chú với dì, nhưng chắc do quá tin tưởng tin nhắn của mình, nên chú và dì đã bỏ qua lời cảnh báo của con gái, quá tai hại. Một khi ta đặt niềm tin quá lớn vào một cá nhân nào đó, thì khi cá nhân đó gây ra sai lầm, hậu quả cực kì tai hại. Mà ở đời, ai cũng có thể sai lầm, không trừ một ai hết, kể cả các huyền thoại như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp …\u003cbr\u003e\nMình vô cùng dằn vặt và tiếc tiền, nên ăn cơm không thấy ngon, ngủ không thấy ngon, cuối cùng, trên đường đi làm, mình phải tự an ủi rằng: Ok, chỉ là một ít tiền thôi (nửa tháng lương), không bị tai nạn vào viện hoặc tèo đời, thế vẫn là may rồi. Mỗi ngày xách xe máy đi làm đều là một thử thách mà, rất có thể bất thình linh bị xe điên cán, chả thể nói gì được. Đen thôi. Thế nên mất tiền vẫn là chưa phải quá đen. Ok, an ủi kiểu này có cảm thấy khá hơn. Ngoài ra còn được Xuta đệ mình bao bữa trưa gọi là an ủi và chia sẻ, quả thật là một liều thuốc tinh thần (và vật chất) quý giá. Trân trọng cám ơn Xuta :))\u003cbr\u003e\nBài học rút ra là khi có thứ gì đó quan trọng, liên quan tới tiền bạc hoặc có ảnh hưởng tới sự vận động của vũ trụ, cần phải note lại cho ai đó giám sát cùng, không thể quá tin tưởng vào bản thân được. Quá nguy hiểm.\u003c/p\u003e","title":"Thiệt hại 8 triệu"},{"content":"Hôm nọ đi đường bị một đứa con gái tạt đầu, tức giận, muốn lên đạp cho nó phát ngã cụ nó đi, hoặc có súng là bắn cho mày chết như Yên Bái, ok, tức giận trong đầu thôi, mình sẽ không làm gì hết. Cơn giận sẽ qua. Vậy vấn đề là gì mà ở Yên Bái họ phải vác súng bắn và rồi tự sát?\nOkie thôi bỏ qua chuyện thiên hạ giết nhau, Bi ngô nhà mình dạo này rất hay hét, quát em Bin hàng xóm. Tại sao vậy? Trẻ con là tấm gương phản ánh người, có lẽ mình hoặc vợ thi thoảng quát to nên Bi đã học theo ngay lập tức.\nTrẻ con vô cùng phiền phức, nhưng chúng ta là người lựa chọn việc sinh ra chúng cơ mà.\nCác con chỉ có bố mẹ là bầu trời, chẳng mấy mà chúng sẽ lớn và có những bầu trời khác, khi còn được là bầu trời, hãy cố gắng đọc nhiều sách để tìm phương án, chứ đừng giáng những lời cáu gắt xuống con trẻ.\nTrẻ con có quyền từ chối món ăn mà chúng không thích không? Người lớn không thích một món gì đó thì vẫn có thể cố gắng ăn vì lịch sự, để cho no, … nhưng trẻ con, tâm hồn trong sáng và ngay thẳng, không thích là không ăn luôn, lúc nào đói gào khóc sau :d\n– Nếu bị chồng đánh. Đánh 1 lần, đánh 2 lần, đánh 3 lần. Bạn lu loa lên nhất định sẽ được khuyên: li dị đi.\nNếu con bị bạn đánh, đánh 1 lần, đánh 2 lần, đánh n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi. Nhưng thâm tâm có khi ngàn lần nó bất mãn và mơ ước được bỏ đi, được có bố mẹ khác.\n– Ở cơ quan tranh cãi với đồng nghiệp. Bạn ức muốn sôi máu muốn đấm cho nó phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nhai nuốt.\nVề nhà con lèo nhèo đòi cái bát, điên máu cho con phát tát. Không nhân nhượng. Vì con không to như chồng. Vì con không “gây khó dễ” được cho ta như đồng nghiệp.\nTrẻ con thì rất phiền phức. Thực sự vô cùng phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu % thời gian chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia sẽ về, bố làm xong việc này việc kia thì sẽ chơi với con. Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu chứ con nhỏ thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thình thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời\nLý do ta đánh con? Vì điên quá – Vậy sao khi điên với bà bán cá cân điêu ta không đánh bà ấy?\nVì đánh đau nó mới nhớ – vậy học hành chắc cần máy tra tấn là thành thiên tài.\nVì không kiềm chế được – ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác – trừ con mình.\nVì con còn bé phải đánh mới nên người – phải sửa lại là bé nó ko có mồm cãi lý, ko có khả năng đánh lại nên “tranh thủ”mà đánh không nó lớn mình uýnh nó phản ứng lại là tèo mình mới đúng.\nCon – yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh – dù người lớn có đáng bị đánh cũng ít khi bị đánh còn con thì bị đánh lại là “yêu cho roi cho vọt”, là chân lý, là đúng đắn.\nDưới 1 tuổi con là thiên thần.\nQua 1 tuổi con là thiên thần dơi dơi: Suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ ko phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ “sóng âm”…. Vì tuổi lên 1 con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên 1 con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày. ngày 24h, con đi học từ 7h-17h30, ngủ từ 20h-6h, nên chỉ có 2.5-3h bên bố mẹ lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì “bị chú ý” bằng cáu gắt, đánh mắng.\nTuổi lên 1 sẽ qua mau.\nNhịn.\nMà thương.\nĐừng bao giờ đánh con trẻ mọi người nhé.. Con đau 1 thì Tim mẹ đau 10\n-Mai Nhu Bui-\nBình luận (1) Đoàn Minh Hằng — 2016-09-01 19:50\nCon cái là tấm gương phản ánh cha mẹ đấy. Chị có tật xấu hay tiêu cực gì là nó hiện ngay ra với con mình. Mình ảnh hưởng tới bọn trẻ cực nhiều.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/08/28/tre-con-vo-cung-phien-phuc/","summary":"\u003cp\u003eHôm nọ đi đường bị một đứa con gái tạt đầu, tức giận, muốn lên đạp cho nó phát ngã cụ nó đi, hoặc có súng là bắn cho mày chết như Yên Bái, ok, tức giận trong đầu thôi, mình sẽ không làm gì hết. Cơn giận sẽ qua. Vậy vấn đề là gì mà ở Yên Bái họ phải vác súng bắn và rồi tự sát?\u003cbr\u003e\nOkie thôi bỏ qua chuyện thiên hạ giết nhau, Bi ngô nhà mình dạo này rất hay hét, quát em Bin hàng xóm. Tại sao vậy? Trẻ con là tấm gương phản ánh người, có lẽ mình hoặc vợ thi thoảng quát to nên Bi đã học theo ngay lập tức.\u003cbr\u003e\nTrẻ con vô cùng phiền phức, nhưng chúng ta là người lựa chọn việc sinh ra chúng cơ mà.\u003cbr\u003e\nCác con chỉ có bố mẹ là bầu trời, chẳng mấy mà chúng sẽ lớn và có những bầu trời khác, khi còn được là bầu trời, hãy cố gắng đọc nhiều sách để tìm phương án, chứ đừng giáng những lời cáu gắt xuống con trẻ.\u003cbr\u003e\nTrẻ con có quyền từ chối món ăn mà chúng không thích không? Người lớn không thích một món gì đó thì vẫn có thể cố gắng ăn vì lịch sự, để cho no, … nhưng trẻ con, tâm hồn trong sáng và ngay thẳng, không thích là không ăn luôn, lúc nào đói gào khóc sau :d\u003c/p\u003e","title":"Trẻ con vô cùng phiền phức"},{"content":"Sáng đọc bày này của anh Teq lại lọ mọ xem Father and daughter, có 8 phút thôi, nhưng đúng là hay tới phát khóc.\nĐúng là cảm xúc của mỗi người được xây dựng dựa trên trải nghiệm của họ đã thu nhặt suốt quá trình sống, mình ngày xưa từng đạp xe ra bờ hồ Côn Sơn ngóng bố mẹ nên cảm thấy rất nhiều cảm xúc khi xem. Ngày ấy bố mẹ đi làm xa – hai anh em ở với nhau, mình lớp 7 còn em gái học lớp 3 – dì Chính hay đón Hương vào đơn vị ở với dì, nên thực ra chỉ có một mình mình. Tối có chú Kết bạn bố mẹ ra ngủ cùng, còn ban ngày thì mình ăn cơm đi học làm mọi thứ một mình. Hình như chỉ có 1 – 2 tháng cuối năm học thôi, sau đó nghỉ hè thì hai anh em chuyển lên với bố mẹ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/08/17/sng-danube/","summary":"\u003cp\u003eSáng đọc bày này của anh Teq lại lọ mọ xem Father and daughter, có 8 phút thôi, nhưng đúng là hay tới phát khóc.\u003cbr\u003e\nĐúng là cảm xúc của mỗi người được xây dựng dựa trên trải nghiệm của họ đã thu nhặt suốt quá trình sống, mình ngày xưa từng đạp xe ra bờ hồ Côn Sơn ngóng bố mẹ nên cảm thấy rất nhiều cảm xúc khi xem. Ngày ấy bố mẹ đi làm xa – hai anh em ở với nhau, mình lớp 7 còn em gái học lớp 3 – dì Chính hay đón Hương vào đơn vị ở với dì, nên thực ra chỉ có một mình mình. Tối có chú Kết bạn bố mẹ ra ngủ cùng, còn ban ngày thì mình ăn cơm đi học làm mọi thứ một mình. Hình như chỉ có 1 – 2 tháng cuối năm học thôi, sau đó nghỉ hè thì hai anh em chuyển lên với bố mẹ.\u003c/p\u003e","title":"Sóng Danube"},{"content":"Từ lâu mình đã muốn có một cái tai nghe bluetooth có thể nghe nhạc.\nHồi xưa dùng thẻ citibank được tặng một cái tai nghe bluetooth của samsung nhưng lại là tai nghe mono, chỉ dùng để gọi điện được chứ nghe nhạc thì bó tay.\nMấy cái sành điệu như sony, samsung, nokia toàn tầm 2 triệu. Sau một hồi suy nghĩ anh ta quyết định chơi hàng rẻ.\nIDO.com.vn review rất hoành tráng, khen lấy khen để, giá thì hẳn 650k. Ok có vẻ cũng tạm được đấy, chat hỏi thì ido lại còn kêu hết hàng. Sau khi google thần chưởng thì ra bạn vuaphukien.com bán có 350k, ngọt ghê, đặt luôn. Thêm 25k tiền ship.\nChất lượng khá là nhôm nhựa, hẳn rồi, rẻ thế còn gì. Lời khuyên cho ai định mua là hãy lấy màu đen (hay chính xác hơn là xám), màu trắng của mình trông lộ rõ sự nhôm nhựa =)) Dùng macbook pro mà đeo cái tai nghe trông hàng mã thế này cũng hơi mất đồng bộ =))\nNhưng chức năng thì tốt, kết nối ngon lành với iphone 5, mac, âm thanh rõ ràng, dùng để nghe tiếng anh tốt lắm. Nghe nhạc thì gọi là có tiếng thôi, mình quen nghe full-size Audio Technica 2 củ rồi nên các loại earphone đều thấy tệ same same nhau.\nBình luận (2) huypv — 2016-08-16 09:13\nMấy cái này mua chỉ tốn tiền thôi, chóng hỏng lắm\nXuta Le — 2016-08-20 14:32\nHnay đã thấy dùng lại tai nghe cũ. Nhọ nhem chưa 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/08/13/review-tai-nghe-bluetooth-remax-s3/","summary":"\u003cp\u003eTừ lâu mình đã muốn có một cái tai nghe bluetooth có thể nghe nhạc.\u003cbr\u003e\nHồi xưa dùng thẻ citibank được tặng một cái tai nghe bluetooth của samsung nhưng lại là tai nghe mono, chỉ dùng để gọi điện được chứ nghe nhạc thì bó tay.\u003cbr\u003e\nMấy cái sành điệu như sony, samsung, nokia toàn tầm 2 triệu. Sau một hồi suy nghĩ anh ta quyết định chơi hàng rẻ.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://ido.com.vn/tai-nghe-bluetooth-rb-s3-nghe-nhac-hay-dam-thoai-ro-net.html\"\u003eIDO.com.vn review\u003c/a\u003e rất hoành tráng, khen lấy khen để, giá thì hẳn 650k. Ok có vẻ cũng tạm được đấy, chat hỏi thì ido lại còn kêu hết hàng. Sau khi google thần chưởng thì ra bạn vuaphukien.com bán có 350k, ngọt ghê, đặt luôn. Thêm 25k tiền ship.\u003cbr\u003e\nChất lượng khá là nhôm nhựa, hẳn rồi, rẻ thế còn gì. Lời khuyên cho ai định mua là hãy lấy màu đen (hay chính xác hơn là xám), màu trắng của mình trông lộ rõ sự nhôm nhựa =)) Dùng macbook pro mà đeo cái tai nghe trông hàng mã thế này cũng hơi mất đồng bộ =))\u003cbr\u003e\nNhưng chức năng thì tốt, kết nối ngon lành với iphone 5, mac, âm thanh rõ ràng, dùng để nghe tiếng anh tốt lắm. Nghe nhạc thì gọi là có tiếng thôi, mình quen nghe full-size Audio Technica 2 củ rồi nên các loại earphone đều thấy tệ same same nhau.\u003c/p\u003e","title":"Review tai nghe bluetooth Remax S3"},{"content":"PHẦN I. Bớt nói “đừng” để trẻ được hồn nhiên Trẻ từ 4 đến 6 tuổi thường bị la mắng “Dạo gần đây tôi thấy có nhiều bậc cha mẹ hiếm khi la mắng con cái.”\n“Cha mẹ không la mắng con cái là không được rồi.”\nĐó là những ý kiến mà tôi vẫn thường nghe thấy, cứ 10 người thì có tới 9 người cùng điểm này.\nNhưng mỗi lần nghe thấy những lời nhận xét đó, tôi lại tự nhủ: “Họ mới chính là những người thiếu hiểu biết.” Tại sao ư? Vì thực tế cho thấy điều hoàn toàn ngược lại.\nCác bậc cha mẹ la mắng con trẻ hằng ngày đồng nghĩa rằng ngày nào chúng cũng gây chuyện để bị la mắng. Trong số những học sinh mà tôi từng dạy cũng có nhiều em thường xuyên bị cha mẹ mắng. Thậm chí, có em còn bị mắng ngay khi vừa thức dậy.\n“Con còn định ngủ đến mấy giờ nữa hả? Có dậy mau đi không. Sao con không thể tự giác dậy được vậy hả? Ngày nào cũng để mẹ phải gọi thế.”\nTôi nghĩ rằng phải đón ngày mới bằng những lời nói như vậy thực sự rất đau khổ. Chưa kể đó mới chỉ là bắt đầu.\nCác em còn bị mắng ngay cả trong lúc ăn: “Con không nhanh lên để còn ăn sáng à?” “Con rửa mặt chưa? Phải rửa mặt trước chứ?” Trong khi đang luống cuống rửa mặt, các em lại bị mắng rằng: “Con đừng để nước tràn ra ngoài!”, “Đừng có vò khăn mặt như thế!”, “Còn muốn rửa mặt đến khi nào nữa? Nhanh lên còn ăn sáng!” Khi các emđang vội vàng ăn, lại nghe quát: “Nhai cho đàng hoàng vào!”, “Đừng có rung chân nữa!”, “Đặt tay như vậy không được!”, “Cầm đũa cho hẳn hoi xem nào!”, “Con kén ăn quá đấy!”, “Sao con cứ xem tivi mãi thế?”, “Đừng có cãi mẹ!”, “Coi kìa, lại đổ canh nữa rồi”, “Con ăn mau lên đi. Lại để bạn chờ nữa kìa.” Khi ăn xong, chúng vẫn bị mắng: “Con không dọn dẹp bát đũa à? Biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”\nSau đó, khi bọn trẻ đem bản lấy ý kiến phụ huynh của nhà trường ra, các bà mẹ vừa xem vừa cằn nhằn khi phát hiện ra hạn chót phải nộp là ngày hôm qua. Tiếp đến sẽ là một tràng “Sao lại thế này? Quá hạn mất rồi. Con làm mẹ xấu hổ chết mất.”\nThực tế đó chính là những gì mà các bà mẹ thường làm. Tôi vừa thuật lại chi tiết cứ như thể tôi là người tận mắt chứng kiến vậy. Nhưng thật ra đây là câu chuyện kể đầu giờ của một em học sinh. Câu chuyện này gây hứng thú cho các em học sinh khác, cả lớp cười phá lên và rất nhiều ý kiến đồng cảm được đưa ra. Các em nhao nhao nói: “Tớ cũng bị như vậy”, “Nhà tớ cũng thế đó”, “Tớ cũng bị mắng như thế”. Câu chuyện của em học sinh đó đã được kể đi kể lại trong suốt một tuần liền.\nBuổi sáng, trước khi đi học của các em đã tệ như thế, nhưng khi đặt chân về nhà, vẫn còn nhiều điều tệ hơn đang chờ đợi. Tôi lường rằng các em sẽ còn bị mắng vì những chuyện như: “Con lại không làm bài tập. Tại sao con không tự làm được vậy? Con phải tập làm dần đi chứ?” Các em bị mắng vì bài tập về nhà, bị mắng vì bữa tối, bị mắng vì việc dọn dẹp, bị mắng vì chuyện tắm rửa, bị mắng vì xem tivi, bị mắng vì chơi điện tử, v.v..\nMột câu chuyện khác mà tôi đã được chứng kiến ở phòng chờ của bệnh viện nha khoa gần nhà. Hôm đó, có một bà mẹ dắt hai bé gái đến khám. Cô chị chừng 3 – 4 tuổi, còn cô em khoảng 2 – 3 tuổi. Người mẹ đọc truyện cho con nghe, và ngay cả khi ngồi nghe, các em cũng bị mắng: “Mít, con ngồi yên nào!”, “Kìa kìa, con không ra dáng chị được hơn hả?”, “Na, con ngồi ở đó làm mẹ không nhìn thấy được chị con rồi.”\nTrích sách “Bớt nói “đừng” để trẻ trưởng thành hơn”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/08/03/dung-quat-thao-cau-gat-voi-tre-con/","summary":"\u003ch2 id=\"phần-i-bớt-nói-đừng-để-trẻ-được-hồn-nhiên\"\u003ePHẦN I. Bớt nói “đừng” để trẻ được hồn nhiên\u003c/h2\u003e\n\u003ch3 id=\"trẻ-từ-4-đến-6-tuổi-thường-bị-la-mắng\"\u003eTrẻ từ 4 đến 6 tuổi thường bị la mắng\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003e“Dạo gần đây tôi thấy có nhiều bậc cha mẹ hiếm khi la mắng con cái.”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Cha mẹ không la mắng con cái là không được rồi.”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐó là những ý kiến mà tôi vẫn thường nghe thấy, cứ 10 người thì có tới 9 người cùng điểm này.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhưng mỗi lần nghe thấy những lời nhận xét đó, tôi lại tự nhủ: “Họ mới chính là những người thiếu hiểu biết.” Tại sao ư? Vì thực tế cho thấy điều hoàn toàn ngược lại.\u003c/p\u003e","title":"Đừng quát tháo cáu gắt với trẻ con"},{"content":" Phát hiện ra iphone 5 của mình có quả nhập liệu bằng giọng nói chuẩn xác tuyệt vời, chỉ cần bật Siri lên, chuyển bàn phím sang tiếng Việt, click vào hình cái mic trên bàn phím, nói từ tốn rõ ràng, rồi ấn DONE, nhận diện chuẩn kinh khủng, dù mình nói nhỏ. Chắc giọng mình chuẩn men đó =)) Nhận máy Mac anh Phương gửi ra từ Sài Gòn – do Xuta làm “người vận chuyển”, trời ơi 13 năm dùng máy tính bây giờ mới dùng máy Mac, quả là tuyệt vời ông mặt trời :)) Dù rất là bỡ ngỡ nhưng đúng là tuyệt vời thật. Từ font chữ, màn hình, độ chắc chắn, cho tới nhiệt độ mà máy toả ra, đều ngọt cả, bảo sao nó có giá 30 triệu @-@ Hôm nay là một ngày rất nắng nóng, nắng từ sáng sớm tới tối mịt, không thể chịu nổi, và để giảm bớt sự khó chịu thì mình phải bật điều hoà cả ngày. Hiện là 11:12pm, vẫn đang bật điều hoà. Mai chắc vẫn nắng như vậy. Bi ngô sáng ăn một lát bánh mì phết mứt, rồi cứ kêu con đau bụng, đòi bố bế xuống lớp học, không chịu tự đi, kêu đau bụng là bài của anh ta, lúc tối bố đã nói chuyện và bảo BI là “Bi thích bố bế chứ gì, ok mai bố sẽ bế Bi đi học, Bi không cần đau bụng nữa nhé”, Bi vâng luôn :)) Lúc tối đi ra uống nước tự nhiên thấy anh ta cứ cúi cúi ở cửa phòng ngủ, chạy ra thì hoá ra bị chảy máu cam. Suốt buổi tối nói liên thanh, hát ông ổng bài “ta vác súng trên vai, đi tìm cáo gian ác, cáo ở đâu ra mau ra mau”, bố hết sức nhức đầu với Bi, đề nghị Bi hát bài khác, Bi bảo không, con chỉ biết mỗi bài đó thôi :)) Tìm được một cuốn sách NGẮN VÀ HAY: “Bớt nói đừng để trẻ trưởng thành hơn” Bình luận (3) ThaiPH — 2016-08-01 18:07\nĐính chính là khi cắm sạc thì máy Mac cũng nóng như hòn than /:)\nDù sao thì không cắm sạc mà mát là cũng vui rồi :)) Dell, HP, Toshiba trước đây quạt phả ra cứ gọi là nóng hầm hập.\ndtnguyen196 — 2016-08-04 22:59\nMột like cho Bi :))\nTú béo — 2016-08-05 18:12\nHãy thử Siri với máy Mac để viết blog ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/08/01/01-08-2016/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003ePhát hiện ra iphone 5 của mình có quả nhập liệu bằng giọng nói chuẩn xác tuyệt vời, chỉ cần bật Siri lên, chuyển bàn phím sang tiếng Việt, click vào hình cái mic trên bàn phím, nói từ tốn rõ ràng, rồi ấn DONE, nhận diện chuẩn kinh khủng, dù mình nói nhỏ. Chắc giọng mình chuẩn men đó =))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhận máy Mac anh Phương gửi ra từ Sài Gòn – do Xuta làm “người vận chuyển”, trời ơi 13 năm dùng máy tính bây giờ mới dùng máy Mac, quả là tuyệt vời ông mặt trời :)) Dù rất là bỡ ngỡ nhưng đúng là tuyệt vời thật. Từ font chữ, màn hình, độ chắc chắn, cho tới nhiệt độ mà máy toả ra, đều ngọt cả, bảo sao nó có giá 30 triệu @-@\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHôm nay là một ngày rất nắng nóng, nắng từ sáng sớm tới tối mịt, không thể chịu nổi, và để giảm bớt sự khó chịu thì mình phải bật điều hoà cả ngày. Hiện là 11:12pm, vẫn đang bật điều hoà. Mai chắc vẫn nắng như vậy.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBi ngô sáng ăn một lát bánh mì phết mứt, rồi cứ kêu con đau bụng, đòi bố bế xuống lớp học, không chịu tự đi, kêu đau bụng là bài của anh ta, lúc tối bố đã nói chuyện và bảo BI là “Bi thích bố bế chứ gì, ok mai bố sẽ bế Bi đi học, Bi không cần đau bụng nữa nhé”, Bi vâng luôn :)) Lúc tối đi ra uống nước tự nhiên thấy anh ta cứ cúi cúi ở cửa phòng ngủ, chạy ra thì hoá ra bị chảy máu cam. Suốt buổi tối nói liên thanh, hát ông ổng bài “ta vác súng trên vai, đi tìm cáo gian ác, cáo ở đâu ra mau ra mau”, bố hết sức nhức đầu với Bi, đề nghị Bi hát bài khác, Bi bảo không, con chỉ biết mỗi bài đó thôi :))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTìm được một cuốn sách NGẮN VÀ HAY: \u003ca href=\"https://read.alezaa.com/?id=7adb327e-2eae-46c5-b7d0-a167454c11ef\u0026amp;lo=2.0.0\"\u003e“Bớt nói đừng để trẻ trưởng thành hơn”\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003eThaiPH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-08-01 18:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"01.08.2016"},{"content":"Lời mở đầu\nChắc bạn đã nghe nói về Machine Learning (hoặc “Data Mining”, or “Big data”, or “Data Analysis”, or “Data Science”, or “Cloud Computing”) nhưng bạn không thực sự hiểu nó là cái gì? OK hãy đọc loạt bài này.\nMachine Learning được sử dụng ở hầu hết mọi chỗ, nơi mà có những bản ghi dữ liệu được ghi nhận thì đều có thể đem Machine Learning ra để ốp vào. Ví dụ, ML được ngân hàng sử dụng để phát hiện gian lận hoặc rủi ro, ML được máy chủ email dùng để xác định thư rác, ML được bác sĩ sử dụng trong việc chẩn đoán, các nhà sinh học sử dụng ML để phân tích DNA, ML được google/bing/yahoo sử dụng dể trả lời các truy vấn của bạn.\nMục tiêu của seri này là giúp bạn hiểu một chút về ML và có những hình dung trong các kĩ thuật sử dụng nó. Thay vì viết lý thuyết, nội dung ở đây sẽ chỉ toàn ví dụ mà thôi, bạn không cần là nhà khoa học, không cần phải có hiểu biết về máy tính và toán.\nĐịnh nghĩa\nMachine Learning hay Data Mining hay bất cứ từ đồng nghĩa nào, rút cục cũng là những chương trình có tính sáng tạo, để đưa ra những dự đoán, giúp đỡ người dùng hiểu các hiện tượng phức tạp. Nghe có vẻ đã bắt đầu phức tạp. Ok, hãy trở lại đơn giản, bằng một khái nhiệm quan trọng nhất của Machine Learning: Phân lớp (hoặc phân loại).\nBài toán phân lớp (classification)\nTrong machine learning có hai khai niệm: Phân nhóm và phân lớp (clustering và classification), ngắn gọn thì bài toán clustering: Có một hỗn hợp X phần tử, phải phân chia thành n nhóm, ta không biết trước n, càng không biết trước tên nhóm, còn bài toán classification là có sẵn 100 thằng ở m nhóm, m nhóm này cho trước, biết tên của từng nhóm, giờ có một thằng mới, xếp nó vào nhóm nào?\nVí dụ về hoa Irises, chẳng biết là hoa gì, thôi gọi là hoa phượng đi cho dễ.\nChúng ta sẽ quan sát một bông hoa phượng, đo chiều dài, chiều rộng của cánh hoa và đài hoa, vậy là mỗi bông hoa sẽ có 4 thuộc tính: Chiều dài cánh hoa, chiều rộng cánh hoa, chiều dài đài hoa, chiều rộng đài hoa.\nDanh sách các bông hoa với 4 thuộc tính gọi là một “Hoa phượng dataset”, ví dụ thế này:\nGiả sử rằng chúng ta có 149 bông hoa, với đầy đủ 4 thuộc tính, và được phân lớp sẵn, kiểu vừa đo kích thước cánh hoa vừa đọc biển treo trên cây, biết cây đó trồng ở đâu, loài nào. Làm tới bông hoa thứ 150 thì mệt quá, đo xong 4 thuộc tính thì có một em xinh tươi sexy đi qua nên chúng ta chạy theo ngắm mà quên luôn ghi loài của bông hoa.\nOk, giả sử có 3 loại phượng là phượng tím, phượng đỏ, phượng Hải Phòng (cứ giả sử Hải Phòng được bón nhiều phân nên phượng đột biến khác với phượng đỏ bình thường). Vấn đề của chúng ta là căn cứ vào kích thước của đài hoa, cánh hoa, xác định bông thứ 150 thuộc loài phượng nào?\nDĩ nhiên, trong thực tế, bài toán phân lớp không chỉ được sử dụng để xác định loài hoa. Các ngân hàng đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, là khách hàng này sẽ là người trả nợ thẻ tín dụng đúng hạn). Bệnh viện đang sử dụng nó để phân loại bệnh nhân (Ví dụ, là bệnh nhân này vẫn sẽ có sức khỏe tốt trong ngày mai). Các hãng bảo hiểm đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, xác suất bao nhiêu cho khách hàng này để có một tai nạn xe hơi). Nhưng phân loại cũng có thể được sử dụng ở một mức độ sâu hơn. Ví dụ, máy ảnh của bạn sử dụng phân loại để tìm khuôn mặt trong ảnh. Dịch vụ bưu chính sử dụng phân loại để nhận biết nhận chỉ bằng văn bản. Thương nhân đang sử dụng phân loại để dự đoán thị trường. Các nhà khoa học thời tiết sử dụng phân loại để dự đoán thời tiết. Các nhà khoa học dược phẩm sử dụng phân loại để dự báo tác động của các phân tử, vv\nSự khác biệt chính giữa các ví dụ này là các thuộc tính. Ví dụ, đối với các khách hàng ngân hàng, các thuộc tính sẽ được thu nhập hàng tháng, số điểm tín dụng, địa chỉ hoặc số lần sử dụng thẻ tín dụng trong tuần trước. Đối với các bệnh nhân trong bệnh viện, các thuộc tính sẽ là giới tính, nhịp tim và những huyết áp. Đối với những hình ảnh hoặc cho các dịch vụ bưu chính, các thuộc tính sẽ là mỗi điểm ảnh màu.\nTrở lại với câu chuyện hoa phượng: Hãy nhớ rằng, chúng ta có một danh sách các bông hoa phượng mô tả bởi chiều dài và chiều rộng của cánh hoa và đài hoa (đó gọi là các thuộc tính) của chúng. Ngoài ra, chúng ta biết loài của 149 bông, chỉ còn thiếu bông cuối cùng mà thằng đi làm khảo sát bỏ quên vì gái (ok chúng ta sẽ gọi bông chưa biết loài này là “bông hóa bí ẩn”), và chúng ta muốn tìm ra bông hoa bí ẩn này thuộc loài nào. Đối với nhiệm vụ này, ta giả sử các thuộc tính của bông hoa sẽ là biểu hiện của các loài, nói cách khác cùng loài thì có số đo gần giống nhau.\nGiải pháp thứ nhất: Tìm bông giống hệt\nĐơn giản là tìm bông nào có cả 4 số đo giống với bông hoa bí ẩn, thế là bông hoa bí ẩn có cùng loại với bông hoa đó. Rất đơn giản đúng không, nhưng đời không như mơ như thế, số đo cực kì hiếm giống nhau hoàn toàn, chúng sẽ khác, nhiều hoặc ít, nhưng sẽ khác.\nGiải pháp thứ hai: Tìm thằng hàng xóm gần nhất (1-nearest neighbors)****\nThay vì tìm bông hoa có các số đo giống hệt bông hoa bí ẩn, chúng ta tìm bông hoa gần giống nhất, tức là các số đo gần tương tự nhau, nhiều khả năng hai bông hoa có kích thước tương tự nhau thì sẽ cùng loài.\nVấn đề bây giờ chuyển thành “như thế nào là gần giống nhất”, có tới 4 số đo, làm thế nào để biết một bông hoa “gần” bông bí ẩn hơn? Các nhà khoa học thông thái đã nghĩ ra một thứ gọi là “khoảng cách” (distance) giữa hai bông hoa. Nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là xa, chúng khác loài, nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là nhỏ, chúng cùng loài. Có rất nhiều cách để định nghĩa các “khoảng cách”, ở ví dụ hoa phượng này, chúng ta sẽ dùng “khoảng cách” thông dụng nhất: Khoảng cách Ơ-cờ-lít (The Euclidean distance), nghe có vẻ rất kinh, nhưng cứ coi như nó là khoảng cách bình thường, đường chim bay ấy thôi.\nNhưng thuộc tính của hoa phượng không phải là điểm trên bản đồ, chấm mà đo thế nào được? Để tính khoảng cách giữa các bông hoa phượng, chúng ta sẽ dùng bình phương và căn bậc 2.\nKhoảng cách của hai bông đầu tiên là:\nKhoảng cách của bông đầu tiên với bông thứ 3 là:\nGiá trị thứ hai là 3.7, nhỏ hơn 3.9, thế là bông hoa thứ ba gần bông thứ nhất hơn bông thứ 2.\nGiờ có vẻ khá rõ ràng rồi, chúng ta sẽ tính khoảng cách giữa bông hoa bí ẩn với 149 bông đã biết loài, bông bí ẩn “gần” với bông nào nhất, suy ra bông bí ẩn cùng loài luôn.\nGiải pháp 3: K thằng hàng xóm gần nhất (The k-nearest neighbors****)****\nVề cơ bản, “1-nearest neighbors” làm việc rất tốt, nhưng thi thoảng, nó lại cho ra kết quả rất tệ. Nguyên nhân có thể do sự sai lệch của thuộc tính, đo nhầm hoặc gì đó, đáng ra hoa phượng tím có đài hoa dài 1cm thì số liệu lại thành 10cm, bông hoa có thuộc tính sai trở thành bông hoa “gần” nhất, kết quả ắt sẽ sai tè le.\nGiải pháp của các nhà khoa học thần thánh là: Thay vì tìm một thằng gần nhất, họ tìm luôn 5 thằng gần nhất. Nếu tất cả 5 thằng gần nhất cùng một loại, dễ quá, bông hoa bí ẩn cũng là loại đó luôn. Nhưng nếu 5 thằng gần nhất thuộc vài loại khác nhau, thì loại nào có số lượng nhiều nhất trong 5 thằng gần nhất đó, sẽ được tính là loại của bông hoa bí ẩn.\nVí dụ trong ảnh, 5 bông gần bông bí ẩn nhất là: 1 tím, 1 xanh, 3 hồng, suy ra bông bí ẩn sẽ là loại hồng. Và thuật toán sử dụng ở đây sẽ được gọi là “5-nearest neighbors”\nBạn có thể sẽ hỏi: Ơ sao lại là 5, sao không phải là 10, 20, 50? Ok, đó đúng là vấn đề, chọn k là số bao nhiêu để ra kết quả chính xác là định mệnh của bạn :)) Thế nên thuật toán mới có tên k-nearest neighbors.\nBài viết lược dịch và thêm mắm muối từ: http://blog.mathieu.guillame-bert.com/2015/07/12/introduction-to-machine-learning/\nHiện chưa hiểu phần 3 nên chưa dịch :))\nBình luận (5) Pixshare — 2016-07-18 09:50\nHay đấy, rất dễ hiểu 😀 Nhớ ngày trước lúc làm đề tài tốt nghiệp tao làm về phân lớp, lấy dữ liệu của Yahoo, Google rồi áp dụng Bayes các kiểu cũng điên cuồng lắm =))\nThaiPH — 2016-07-18 09:57\nĐa ta lời động viên quý giá :))\nloan3t — 2016-07-20 15:17\nBéo nhà em cũng làm về mấy cái này, có giảng giải cho em nhưng chưa hiểu lắm. Đọc bài này vẫn chưa cảm thấy thông thái nhưng ít nhất cũng làm em hiểu những gì Béo nói hơn :))\nÀ cách viết có vẻ Tây hơn rồi đó ạ 😉\nThaiPH — 2016-07-21 06:13\nRất vui nhận dc sự hưởng ứng của các bạn :)) Loan ếch đọc bài gốc có hiểu hơn không?\nloan3t — 2016-07-21 11:27\nEm chưa đọc bản gốc (cũng chưa có ý định sẽ đọc). Nhu cầu hiểu tới thế này là ổn rồi ạ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLời mở đầu\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChắc bạn đã nghe nói về Machine Learning (hoặc “Data Mining”, or “Big data”, or “Data Analysis”, or “Data Science”, or “Cloud Computing”) nhưng bạn không thực sự hiểu nó là cái gì? OK hãy đọc loạt bài này.\u003cbr\u003e\nMachine Learning được sử dụng ở hầu hết mọi chỗ, nơi mà có những bản ghi dữ liệu được ghi nhận thì đều có thể đem Machine Learning ra để ốp vào. Ví dụ, ML được ngân hàng sử dụng để phát hiện gian lận hoặc rủi ro, ML được máy chủ email dùng để xác định thư rác, ML được bác sĩ sử dụng trong việc chẩn đoán, các nhà sinh học sử dụng ML để phân tích DNA, ML được google/bing/yahoo sử dụng dể trả lời các truy vấn của bạn.\u003cbr\u003e\nMục tiêu của seri này là giúp bạn hiểu một chút về ML và có những hình dung trong các kĩ thuật sử dụng nó. Thay vì viết lý thuyết, nội dung ở đây sẽ chỉ toàn ví dụ mà thôi, bạn không cần là nhà khoa học, không cần phải có hiểu biết về máy tính và toán.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐịnh nghĩa\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMachine Learning hay Data Mining hay bất cứ từ đồng nghĩa nào, rút cục cũng là những chương trình có tính sáng tạo, để đưa ra những dự đoán, giúp đỡ người dùng hiểu các hiện tượng phức tạp. Nghe có vẻ đã bắt đầu phức tạp. Ok, hãy trở lại đơn giản, bằng một khái nhiệm quan trọng nhất của Machine Learning: Phân lớp (hoặc phân loại).\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBài toán phân lớp (classification)\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTrong machine learning có hai khai niệm: Phân nhóm và phân lớp (clustering và classification), ngắn gọn thì bài toán clustering: Có một hỗn hợp X phần tử, phải phân chia thành n nhóm, ta không biết trước n, càng không biết trước tên nhóm, còn bài toán classification là có sẵn 100 thằng ở m nhóm, m nhóm này cho trước, biết tên của từng nhóm, giờ có một thằng mới, xếp nó vào nhóm nào?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVí dụ về hoa Irises\u003c/strong\u003e, chẳng biết là hoa gì, thôi gọi là hoa phượng đi cho dễ.\u003cbr\u003e\nChúng ta sẽ quan sát một bông hoa phượng, đo chiều dài, chiều rộng của cánh hoa và đài hoa, vậy là mỗi bông hoa sẽ có 4 thuộc tính: Chiều dài cánh hoa, chiều rộng cánh hoa, chiều dài đài hoa, chiều rộng đài hoa.\u003cbr\u003e\nDanh sách các bông hoa với 4 thuộc tính gọi là một “Hoa phượng dataset”, ví dụ thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"table\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/table-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nGiả sử rằng chúng ta có 149 bông hoa, với đầy đủ 4 thuộc tính, và được phân lớp sẵn, kiểu vừa đo kích thước cánh hoa vừa đọc biển treo trên cây, biết cây đó trồng ở đâu, loài nào. Làm tới bông hoa thứ 150 thì mệt quá, đo xong 4 thuộc tính thì có một em xinh tươi sexy đi qua nên chúng ta chạy theo ngắm mà quên luôn ghi loài của bông hoa.\u003cbr\u003e\nOk, giả sử có 3 loại phượng là phượng tím, phượng đỏ, phượng Hải Phòng (cứ giả sử Hải Phòng được bón nhiều phân nên phượng đột biến khác với phượng đỏ bình thường). Vấn đề của chúng ta là căn cứ vào kích thước của đài hoa, cánh hoa, xác định bông thứ 150 thuộc loài phượng nào?\u003cbr\u003e\nDĩ nhiên, trong thực tế, bài toán phân lớp không chỉ được sử dụng để xác định loài hoa. Các ngân hàng đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, là khách hàng này sẽ là người trả nợ thẻ tín dụng đúng hạn). Bệnh viện đang sử dụng nó để phân loại bệnh nhân (Ví dụ, là bệnh nhân này vẫn sẽ có sức khỏe tốt trong ngày mai). Các hãng bảo hiểm đang sử dụng nó để phân loại khách hàng (Ví dụ, xác suất bao nhiêu cho khách hàng này để có một tai nạn xe hơi). Nhưng phân loại cũng có thể được sử dụng ở một mức độ sâu hơn. Ví dụ, máy ảnh của bạn sử dụng phân loại để tìm khuôn mặt trong ảnh. Dịch vụ bưu chính sử dụng phân loại để nhận biết nhận chỉ bằng văn bản. Thương nhân đang sử dụng phân loại để dự đoán thị trường. Các nhà khoa học thời tiết sử dụng phân loại để dự đoán thời tiết. Các nhà khoa học dược phẩm sử dụng phân loại để dự báo tác động của các phân tử, vv\u003cbr\u003e\nSự khác biệt chính giữa các ví dụ này là các thuộc tính. Ví dụ, đối với các khách hàng ngân hàng, các thuộc tính sẽ được thu nhập hàng tháng, số điểm tín dụng, địa chỉ hoặc số lần sử dụng thẻ tín dụng trong tuần trước. Đối với các bệnh nhân trong bệnh viện, các thuộc tính sẽ là giới tính, nhịp tim và những huyết áp. Đối với những hình ảnh hoặc cho các dịch vụ bưu chính, các thuộc tính sẽ là mỗi điểm ảnh màu.\u003cbr\u003e\nTrở lại với câu chuyện hoa phượng: Hãy nhớ rằng, chúng ta có một danh sách các bông hoa phượng mô tả bởi chiều dài và chiều rộng của cánh hoa và đài hoa (đó gọi là các thuộc tính) của chúng. Ngoài ra, chúng ta biết loài của 149 bông, chỉ còn thiếu bông cuối cùng mà thằng đi làm khảo sát bỏ quên vì gái (ok chúng ta sẽ gọi bông chưa biết loài này là “bông hóa bí ẩn”), và chúng ta muốn tìm ra bông hoa bí ẩn này thuộc loài nào. Đối với nhiệm vụ này, ta giả sử các thuộc tính của bông hoa sẽ là biểu hiện của các loài, nói cách khác cùng loài thì có số đo gần giống nhau.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eGiải pháp thứ nhất: Tìm bông giống hệt\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐơn giản là tìm bông nào có cả 4 số đo giống với bông hoa bí ẩn, thế là bông hoa bí ẩn có cùng loại với bông hoa đó. Rất đơn giản đúng không, nhưng đời không như mơ như thế, số đo cực kì hiếm giống nhau hoàn toàn, chúng sẽ khác, nhiều hoặc ít, nhưng sẽ khác.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eGiải pháp thứ hai: Tìm thằng hàng xóm gần nhất (\u003cstrong\u003e\u003cstrong\u003e\u003cstrong\u003e1-nearest neighbors\u003c/strong\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/strong\u003e)****\u003cbr\u003e\nThay vì tìm bông hoa có các số đo giống hệt bông hoa bí ẩn, chúng ta tìm bông hoa gần giống nhất, tức là các số đo gần tương tự nhau, nhiều khả năng hai bông hoa có kích thước tương tự nhau thì sẽ cùng loài.\u003cbr\u003e\nVấn đề bây giờ chuyển thành “như thế nào là gần giống nhất”, có tới 4 số đo, làm thế nào để biết một bông hoa “gần” bông bí ẩn hơn? Các nhà khoa học thông thái đã nghĩ ra một thứ gọi là “khoảng cách” (distance) giữa hai bông hoa. Nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là xa, chúng khác loài, nếu “khoảng cách” giữa hai bông hoa là nhỏ, chúng cùng loài. Có rất nhiều cách để định nghĩa các “khoảng cách”, ở ví dụ hoa phượng này, chúng ta sẽ dùng “khoảng cách” thông dụng nhất: Khoảng cách Ơ-cờ-lít (The Euclidean distance), nghe có vẻ rất kinh, nhưng cứ coi như nó là khoảng cách bình thường, đường chim bay ấy thôi.\u003cbr\u003e\nNhưng thuộc tính của hoa phượng không phải là điểm trên bản đồ, chấm mà đo thế nào được? Để tính khoảng cách giữa các bông hoa phượng, chúng ta sẽ dùng bình phương và căn bậc 2.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"table\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/table-1-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhoảng cách của hai bông đầu tiên là:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"001\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/001-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhoảng cách của bông đầu tiên với bông thứ 3 là:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"002\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/002.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nGiá trị thứ hai là 3.7, nhỏ hơn 3.9, thế là bông hoa thứ ba gần bông thứ nhất hơn bông thứ 2.\u003cbr\u003e\nGiờ có vẻ khá rõ ràng rồi, chúng ta sẽ tính khoảng cách giữa bông hoa bí ẩn với 149 bông đã biết loài, bông bí ẩn “gần” với bông nào nhất, suy ra bông bí ẩn cùng loài luôn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"irises\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/irises-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eGiải pháp 3: K thằng hàng xóm gần nhất\u003c/strong\u003e (\u003cstrong\u003e\u003cstrong\u003eThe k-nearest neighbors\u003c/strong\u003e\u003c/strong\u003e****)****\u003cbr\u003e\nVề cơ bản, “1-nearest neighbors” làm việc rất tốt, nhưng thi thoảng, nó lại cho ra kết quả rất tệ. Nguyên nhân có thể do sự sai lệch của thuộc tính, đo nhầm hoặc gì đó, đáng ra hoa phượng tím có đài hoa dài 1cm thì số liệu lại thành 10cm, bông hoa có thuộc tính sai trở thành bông hoa “gần” nhất, kết quả ắt sẽ sai tè le.\u003cbr\u003e\nGiải pháp của các nhà khoa học thần thánh là: Thay vì tìm một thằng gần nhất, họ tìm luôn 5 thằng gần nhất. Nếu tất cả 5 thằng gần nhất cùng một loại, dễ quá, bông hoa bí ẩn cũng là loại đó luôn. Nhưng nếu 5 thằng gần nhất thuộc vài loại khác nhau, thì loại nào có số lượng nhiều nhất trong 5 thằng gần nhất đó, sẽ được tính là loại của bông hoa bí ẩn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"irises2\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/07/18/machine-learning-for-dummies/irises2-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nVí dụ trong ảnh, 5 bông gần bông bí ẩn nhất là: 1 tím, 1 xanh, 3 hồng, suy ra bông bí ẩn sẽ là loại hồng. Và thuật toán sử dụng ở đây sẽ được gọi là “5-nearest neighbors”\u003cbr\u003e\nBạn có thể sẽ hỏi: Ơ sao lại là 5, sao không phải là 10, 20, 50? Ok, đó đúng là vấn đề, chọn k là số bao nhiêu để ra kết quả chính xác là định mệnh của bạn :)) Thế nên thuật toán mới có tên k-nearest neighbors.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nBài viết lược dịch và thêm mắm muối từ: \u003ca href=\"http://blog.mathieu.guillame-bert.com/2015/07/12/introduction-to-machine-learning/\"\u003ehttp://blog.mathieu.guillame-bert.com/2015/07/12/introduction-to-machine-learning/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHiện chưa hiểu phần 3 nên chưa dịch :))\u003c/p\u003e","title":"Machine Learning “for Dummies”"},{"content":"Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể.\nMãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chín năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục mới 4 phút 12 giây 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này nhất được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thụy Điển chạm mức sau 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Vì đó là điều bất khả. Bác sĩ nói chuyện đó là bất khả. Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy. Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên Roger Bannister tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn sàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy. Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên! Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào ngày 6 tháng 5 năm 1954, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết 1 dặm dưới 4 phút. Huyền thoại kỷ lục không thể phá vỡ đã sụp đổ. Khi cuộc đua bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thứ ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội. Barmister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầu ở khúc cua phía trước và cách đích đến khoảng 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang năm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất giúp anh tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó. Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford, từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Giải băng đích chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trông có vẻ như đang lùi dần ra xa. Trong cuốn The Four- Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tưởng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “Những giây cuối cùng đó dường như kéo dài vô tận. Cái giải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như noi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả những cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ hầu như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đón ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói lòa bùng nổ, không còn thiết sống”. Bình luận viên trên sân vận động, Norris Mc Whirter khiến đám đông sốt ruột bằng cách câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G. Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục đường chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…” Phần còn lại chìm nghỉm trong sự reo hò phấn khích. Anh ấy đã thành công!\nSau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, **37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong những năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được. Ngày nay, ngay cả học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.**Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể có nhiều người cùng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần”. Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ. Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta đã quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì trước đây từng bị coi là những mơ ước bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn.\nTrích “Ngày xưa có một con bò”.\nBình luận (2) Pixshare — 2016-07-18 09:45\nCó vụ nào chết sau khi về đích chưa nhỉ. Kiểu ăn thi xong tử vong thì hình như có rồi :-s\nThaiPH — 2016-07-18 09:48\nChết sau khi về đích thì đầy, chết trước khi về đích cũng đầy. Nhưng không ai nhớ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/07/18/huyen-thoai-1-dam-4-phut/","summary":"\u003cp\u003eTrong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể.\u003cbr\u003e\nMãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chín năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục mới 4 phút 12 giây 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này nhất được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thụy Điển chạm mức sau 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Vì đó là điều bất khả. Bác sĩ nói chuyện đó là bất khả. Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy. Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên Roger Bannister tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn sàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy. Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên! Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào ngày 6 tháng 5 năm 1954, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết 1 dặm dưới 4 phút. Huyền thoại kỷ lục không thể phá vỡ đã sụp đổ. Khi cuộc đua bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thứ ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội. Barmister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầu ở khúc cua phía trước và cách đích đến khoảng 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang năm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất giúp anh tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó. Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford, từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Giải băng đích chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trông có vẻ như đang lùi dần ra xa. Trong cuốn The Four- Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tưởng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “\u003cstrong\u003eNhững giây cuối cùng đó dường như kéo dài vô tận. Cái giải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như noi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả những cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ hầu như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đón ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói lòa bùng nổ, không còn thiết sống\u003c/strong\u003e”. Bình luận viên trên sân vận động, Norris Mc Whirter khiến đám đông sốt ruột bằng cách câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G. Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục đường chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…” Phần còn lại chìm nghỉm trong sự reo hò phấn khích. Anh ấy đã thành công!\u003cbr\u003e\nSau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, **37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong những năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được. Ngày nay, ngay cả học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.**Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể có nhiều người cùng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần”. Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ. Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta đã quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì trước đây từng bị coi là những mơ ước bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn.\u003cbr\u003e\nTrích “Ngày xưa có một con bò”.\u003c/p\u003e","title":"Huyền thoại 1 dặm 4 phút"},{"content":"Sáng nay Tú béo gửi cái link laptop đang Flash deal, tiếng Việt gọi là “giảm giá nhanh”, đại loại là cái laptop này. Nhìn bồ kết quá đi, màn 14″ FulHD, cảm ứng, lật 360 độ, nặng chỉ có 1.5kg, 8G ram, core i7. Con này chắc hơi khó nâng SSD. Thôi dùng tạm HDD. Thèm quá nhưng giờ đào đâu ra 15 củ mà mua. Thôi đành tìm lý do không mua: Giảm giá đầy, hết cái này thế nào chả có cái khác. Con này thương hiệu Lenovo, mình ghét. Nó có 46% người vote 1 sao trên amazon, chắc là phần cứng có nhiều lỗi. Nói chung là bộ não mình rất là mạnh, “my brain is very strong” (Ted Mosby) haha.\nVợ dạo này bị ốm, ho hiếc cả tuần rồi. Không có sức khỏe là rất lừ đừ, không làm được gì cả, làm gì cũng nhanh mệt mỏi. Dễ cáu gắt. Thiếu kiên nhẫn và bao dung. Không tốt không tốt. Sức khỏe tuyệt đối quan trọng, chỉ khi bạn ốm bạn mới nhận ra điều đó. Còn khi bạn khỏe bạn nghĩ “hiển nhiên tôi khỏe”, thế là bạn bỏ bê việc luyện tập nâng cao sức khỏe, viện ra hàng tỉ lý do để tránh luyện tập, ok, chỉ vì một lý do duy nhất thôi: Bạn cho rằng sức khỏe không quan trọng. Còn nếu bạn nghĩ sức khỏe quan trọng, bạn sẽ có thời gian tiền bạc cho nó.\nVĩ nhân tương lai đã nói:\nhttp://kenh14.mediacdn.vn/thumb_w/650/2016/9-1-1468266354618.jpg\nHuyền Chip đi chu du khắp nơi, rút cục cũng chỉ để vào Stanford với học bổng 64000$/năm. Diệu Liên thần tượng của mình – à quên Diệu Liên bạn thân mình – còn rất trẻ mà rất giỏi giang đức độ trưởng thành, và có học bổng 75000$/năm ở đại học Harvard. Chúc mừng em, giờ em đã là “bạn cùng trường” với Bill Gate, Mark Zuckerburg …\nBình luận (1) Tú béo — 2016-07-18 22:18\nMỗi hôm gieo rắc tí thèm muốn để rèn luyện bộ não mạnh mẽ nhá :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/07/15/them-muon/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay Tú béo gửi cái link laptop đang Flash deal, tiếng Việt gọi là “giảm giá nhanh”, đại loại là cái \u003ca href=\"http://www.bhphotovideo.com/c/product/1187992-REG/lenovo_80r3000uus_flex_3_i7_6500_8gb_1tb_windows_10_14.html\"\u003elaptop này\u003c/a\u003e. Nhìn bồ kết quá đi, màn 14″ FulHD, cảm ứng, lật 360 độ, nặng chỉ có 1.5kg, 8G ram, core i7. Con này chắc hơi khó nâng SSD. Thôi dùng tạm HDD.  Thèm quá nhưng giờ đào đâu ra 15 củ mà mua. Thôi đành tìm lý do không mua: Giảm giá đầy, hết cái này thế nào chả có cái khác. Con này thương hiệu Lenovo, mình ghét. Nó có 46% người vote 1 sao trên amazon, chắc là phần cứng có nhiều lỗi. Nói chung là bộ não mình rất là mạnh, “my brain is very strong” (Ted Mosby) haha.\u003c/p\u003e","title":"Thèm muốn"},{"content":"Xuống nhà thằng Vinh ở tầng 12 xem, 4 thằng hẹn nhau 12h bắt đầu vừa xem vừa chơi bài. Nhưng chỉ có Vinh Hiến Thái xuất hiện, 3 thằng sau một hồi sỉ và thằng Biền quyết định dù 3 vẫn chơi. Chơi bài 3 người không tính được đâm ra hoàn toàn may rủi, và mình rất đỏ, ăn và thắng cứ tì tì :)) Sướng.\nTới 2h thì thằng Biền xuất hiện, chơi 4 người. Vừa chơi vừa xem bóng đá. Ronaldo bị đau, khóc lóc nằm cáng ra sân. Rồi lại vào đá, tập tễnh. Ngay trước trận đấu, khi được hỏi đội nào thắng, mình bảo luôn là mình cổ vũ Bồ nhưng mình nghĩ Pháp thắng, Pháp chủ nhà và đội hình quá khủng. Sissoko khỏe như con bò chạy như con trâu, sút ầm ầm như trái phá. Tuyệt làm sao thủ môn đẩy ra hết. Phút 24 Ronaldo ra sân và Bồ đá thủ hay tuyệt.\nTrong một ngày vui, mình ù hai ván liên tiếp. Phút 91 Ginnac gà son vào sân, có bóng ở vòng 5m50, lừa qua hậu vệ, sút qua được thủ môn, bóng từ từ lăn vào gôn, kì diệu làm sao nó lại trúng cột dọc bật ra. Hết 90 chính thức phút hai đội ra nghỉ đá hiệp phụ, Bồ có quả phạt, cú sút trúng xà ngang. Cứ nghĩ số phận đưa trận đấu tới penanti, ai dè có một cú sút căn và chìm, bóng làm tung lưới đội Pháp. Mình rất nhiên vô cùng sung sướng, nhảy lên ăn mừng đấm đá vào không khí ye ye ye. Xem bóng đá đôi khi giống như đọc sách, bạn sẽ phải kiên nhẫn đọc nhiều đoạn chán ngắt, để thi thoảng có một vài đoạn hay tuyệt vời. Xem bóng, hầu hết là tình huống tẻ nhạt, thi thoảng có mới có một pha xuất thần. Việc chờ đợi để xem pha xuất thần nó làm tăng giá trị của pha bóng đó, tuy nhiên rất tốn thời gian và mệt. Sáng nay ngủ có 2 tiếng rồi hùng hục dậy đi làm. Trời nắng kinh khủng khiếp. Lờ đờ cả ngày.\nChúc mừng Ronaldo, hôm qua mình đã trực tiếp thấy anh ta khóc lóc đau khổ khi phải ra sân vì đau chân, thấy anh ta quấn băng trắng đầu gối, tập tễnh vào sân cố đá, đồng đội tấn công mà anh ta chỉ bước đi chứ không chạy được để phối hợp, rồi anh ta thay ra ngoài để đội nhà có thêm người phòng ngự. Hết hiệp hai, vào thời gian bù giờ, anh ta đứng chỉ đạo đồng đội như một huấn luyện viên, gào thét. Vâng, anh ta thành công vì anh ta có cảm xúc. Messi thiên tài nhưng Messi không có cảm xúc mãnh liệt như vậy. Đại loại Messi kiểu thiên tài tự kỉ (và trốn thuế nữa :))).\nCopy code:\nMình chưa bao giờ thích Bồ Đào Nha, nếu không muốn nói là có thời gian Bồ Đào Nha đã từng nằm trong top một vài đội mà mình ghét nhất. Mình cũng không hề thích Rô đĩ bởi vì…đĩ quá. Nhưng khi Bồ Đào Nha vào tới chung kết gặp Pháp, mình đã có phần ủng hộ BĐN bởi nhiều lý do. Thứ nhất là vì…cuồng Đức mà Pháp lại thắng Đức. Tiếp theo là từ trước mình đã không có cảm tình với kiểu Pháp thường hay nhận được nhiều ưu ái và toàn vô địch khi là chủ nhà. Cộng thêm nghi án Ro béo Brazil bị ốm đột xuất ngay trước trận chung kết WC 98 cũng góp phần vào thuyết âm mưu này đã khiến mình không thích Pháp lại một lần nữa vô địch trên sân nhà.\nTrước khi trận đấu diễn ra thi cơ bản là cổ vũ Bồ cũng chỉ vì mấy lý do trên.\nNhưng đến khi thấy hình ảnh Rô đĩ bị chấn thương và vẻ mặt nhăn nhó vô cùng lo lắng nhưng vẫn cố vượt qua đau đớn để tiếp tục đá có lẽ với mong muốn đem hết sức mình để giúp đội tuyển quốc gia giành chức vô địch, mình đã khá xúc động. Tiếp theo là nước mắt. Rô được đặt trọng trách quá lớn nói theo ngôn ngữ troll thì là “gánh team”, vì vậy không thể tiếp tục chơi để giúp đưa đội nhà giành chiến thắng đối với Rô có lẽ cũng là một cái tội. Gương mặt ấy lúc chuẩn bị rời sân cho thấy quá nhiều cảm xúc, là cảm thấy bản thân mình bất lực, cảm thấy mình vô dụng và nỗi tuyệt vọng như đang đến. Khoảnh khắc đó cả Rô và hầu hết những fan của Bồ chắc đều nghĩ rằng kết quả cho Bồ đã rõ ràng.\nNhưng không hiểu sao, chỉ giây phút ngắn ngủi sau đó khi Rô trao lại băng đội trưởng cho Nani, mình lại thấy trên gương mặt ấy một niềm tin mạnh mẽ – niềm tin của Rô vào đồng đội của mình. Rô tin vào tập thể Bồ Đào Nha, tin vào những người đồng đội còn lại hoàn toàn có thể giành được chiến thắng mà không cần đến anh. Không có Rô, họ sẽ phải cố gắng hơn nữa, phải chơi bóng như không còn gì để mất, chơi thay phần của Rô, vì Rô và vì Bồ Đào Nha. Khoảnh khắc ấy cho thấy một con người quả cảm, không hề tự mãn và không chấp nhận bỏ cuộc- trở thành nguồn cảm hứng cho đồng đội. Khoảnh khắc ấy cũng cho thấy một tập thể vô cùng đoàn kết, tràn đầy niềm tin và quyết tâm- cái thứ quyết tâm có xu hướng mãnh liệt hơn khi người ta vừa mất một cái gì đó quan trọng.\nVà kể từ thời điểm đó, mình hoàn toàn ủng hộ Bồ.\nKhông hề thất vọng khi “đội bóng 1 người” đó lúc này chơi rất chắc chắn với tất cả các cầu thủ. Không lúng túng, không chùn tinh thần khi mất đi nhân tố quan trọng nhất trong 1 trận chung kết phải đối đầu với chủ nhà được đánh giá mạnh hơn, là điều mà không nhiều đội bóng làm được. Quả là bạn không hề biết rằng mình mạnh mẽ cho tới khi bạn buộc phải mạnh mẽ 💪🏻\nVì thế nếu trận đấu này Pháp giành chiến thắng, xét theo năng lực theo mình cũng hoàn toàn xứng đáng. Nhưng có lẽ nếu là Pháp thì sẽ không phải là một chiến thắng đầy cảm xúc và đáng nhớ như thế này.\nDĩ nhiên chiến thắng nào cũng bao gồm yếu tố may mắn, với đội bóng không-hề-thắng-trong 6 trận đầu như Bồ thì lại càng là may mắn khi vào tới chung kết để rồi vô địch. Nhưng với những gì Bồ và Rô thể hiện trong trận đấu này thì theo mình, chức vô địch giành cho Bồ năm nay chắc chắn là một kết thúc có hậu.\nNEVER GIVE UP !\nPS: Thật bất ngờ là dân số Bồ Đào Nha chỉ có hơn 11 triệu người, diện tích 90000km2, nhỏ hơn 1/3 của Việt Nam, và kinh tế thì trì trệ gần nhất so với khối EU.\nBình luận (1) Tú béo — 2016-07-12 02:48\nSố người nói tiếng Bồ (native speaker nhé) trên thế giới khéo phải bằng 3 lần dân số VN ý ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/07/12/chung-ket-euro/","summary":"\u003cp\u003eXuống nhà thằng Vinh ở tầng 12 xem, 4 thằng hẹn nhau 12h bắt đầu vừa xem vừa chơi bài. Nhưng chỉ có Vinh Hiến Thái xuất hiện, 3 thằng sau một hồi sỉ và thằng Biền quyết định dù 3 vẫn chơi. Chơi bài 3 người không tính được đâm ra hoàn toàn may rủi, và mình rất đỏ, ăn và thắng cứ tì tì :)) Sướng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTới 2h thì thằng Biền xuất hiện, chơi 4 người. Vừa chơi vừa xem bóng đá. Ronaldo bị đau, khóc lóc nằm cáng ra sân. Rồi lại vào đá, tập tễnh. Ngay trước trận đấu, khi được hỏi đội nào thắng, mình bảo luôn là mình cổ vũ Bồ nhưng mình nghĩ Pháp thắng, Pháp chủ nhà và đội hình quá khủng. Sissoko khỏe như con bò chạy như con trâu, sút ầm ầm như trái phá. Tuyệt làm sao thủ môn đẩy ra hết. Phút 24 Ronaldo ra sân và Bồ đá thủ hay tuyệt.\u003cbr\u003e\nTrong một ngày vui, mình ù hai ván liên tiếp. Phút 91 Ginnac gà son vào sân, có bóng ở vòng 5m50, lừa qua hậu vệ, sút qua được thủ môn, bóng từ từ lăn vào gôn, kì diệu làm sao nó lại trúng cột dọc bật ra. Hết 90 chính thức phút hai đội ra nghỉ đá hiệp phụ, Bồ có quả phạt, cú sút trúng xà ngang. Cứ nghĩ số phận đưa trận đấu tới penanti, ai dè có một cú sút căn và chìm, bóng làm tung lưới đội Pháp. Mình rất nhiên vô cùng sung sướng, nhảy lên ăn mừng đấm đá vào không khí ye ye ye. Xem bóng đá đôi khi giống như đọc sách, bạn sẽ phải kiên nhẫn đọc nhiều đoạn chán ngắt, để thi thoảng có một vài đoạn hay tuyệt vời. Xem bóng, hầu hết là tình huống tẻ nhạt, thi thoảng có mới có một pha xuất thần. Việc chờ đợi để xem pha xuất thần nó làm tăng giá trị của pha bóng đó, tuy nhiên rất tốn thời gian và mệt. Sáng nay ngủ có 2 tiếng rồi hùng hục dậy đi làm. Trời nắng kinh khủng khiếp. Lờ đờ cả ngày.\u003cbr\u003e\nChúc mừng Ronaldo, hôm qua mình đã trực tiếp thấy anh ta khóc lóc đau khổ khi phải ra sân vì đau chân, thấy anh ta quấn băng trắng đầu gối, tập tễnh vào sân cố đá, đồng đội tấn công mà anh ta chỉ bước đi chứ không chạy được để phối hợp, rồi anh ta thay ra ngoài để đội nhà có thêm người phòng ngự. Hết hiệp hai, vào thời gian bù giờ, anh ta đứng chỉ đạo đồng đội như một huấn luyện viên, gào thét. Vâng, anh ta thành công vì anh ta có cảm xúc. Messi thiên tài nhưng Messi không có cảm xúc mãnh liệt như vậy. Đại loại Messi kiểu thiên tài tự kỉ (và trốn thuế nữa :))).\u003cbr\u003e\nCopy code:\u003c/p\u003e","title":"Chung kết Euro"},{"content":"ĐỒ KHỐN NẠN!\nHắn vừa ho vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ phê thuốc lào là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Mấy hôm nay thời tiết đẹp quá không có đứa nào chết cả. Thế có điên không chứ! Nhưng có hề gì, trời đâu có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Mẹ, đời cứ êm đẹp như này, đếch ai ốm đau thập tử nhất sinh bệnh viện trả về, lấy đéo đâu ra đứa hỏi thuê xe cấp cứu của đồng đội hắn? Đời tất cả nhưng chẳng là ai.\nTức mình hắn chửi cả làng Vũ Đại. Tổ sư chúng mày, sao chúng mày sống vui, sống khỏe thế. Sao thi thoảng chúng mày không chết bớt đi mấy mạng cho ông được nhờ? Nhưng cả làng Vũ Đại ai cũng nhủ “Chắc nó trừ mình ra!” Tức chết đi được, đã thế hắn chửi những đứa nào không chửi nhau với hắn.\nThì bất ngờ cổng viện có một xe cấp cứu biển tỉnh lẻ xuất hiện. A ha, hắn ngừng chửi, đoạn nhanh tay bấm khóa mở chốt barie âu yếm cười với tài xế. Nụ cười bí hiểm như trường phái hội họa lập thể của họa sỹ Nguyễn Thành Chương. Mẹ mày, mày cứ vào đi, lát quay ra mày chết với ông!\nChợt máy bộ đàm trên tay hắn kêu tít tít. Đầu bên kia giọng khê khê quen thuộc. A lô, Vệ hả! Tình hình là có đứa bé trong khoa trả về nha. Mày lấy khóa xích ngay cái xe biển tỉnh vừa vào cho chị để chị gọi xe của đội ta đến làm giá với bọn người nhà bệnh nhân. Gì chứ về tận Nghệ An 7 củ là ít, hoa hồng ta tính sau nha Vệ!\nTắt bộ đàm. Tự nhiên hắn thấy vui như có con chim kền kền hót vang trong lồng ngực. Hắn thấy đời kể ra cũng đáng sống nếu thi thoảng có đứa sắp chết. Tối nay nhận tiền xong đập con lô xiên cho máu mới được. Kể từ khi có sự chỉ đạo tài tình và sáng suốt của các cụ tiên chỉ làng Vũ Đại, đời hắn và đời đồng bọn hắn cứ no cơm ấm cật, dậm dật cả ngày. Thế mới sướng!\nÀ lại nói về các cụ tiên chỉ làng. Các cụ khôn và tỉnh như chuột ngày. Mỗi khi có biến, ví dụ như bệnh nhân hấp hối, người nhà gào khóc đòi cho xe ra, tịnh đéo bao giờ thấy mặt các cụ xuất hiện. Ấy là các cụ né hạ. Làm quan phải có cái đầu tỉnh táo và một trái tim sắt đá như thế nó mới nên nghiệp lớn. Hắn phục các cụ sát đất về khoản này.\nNon mười lắm phút sau, cổng viện xuất hiện một cái cáng và dăm người chạy theo hộ tống. Trên cáng đích thị là đứa bé 6 tháng tuổi viện vừa trả về. Mẹ, bọn này định chơi kiểu gì đây? Định không thuê xe của đội bố mày à? Bỗng nhiên hắn thấy mặt mày tối om. Chết thì cũng sắp chết rồi. Mà đằng nào chả chết, sao không thuê xe theo đúng quy trình mà lại dở mặt bắt xe ngoài?\nNgay lập tức khóa xích, gậy cặp nong chìa ra. Hắn và đồng đội bắt đầu chửi. Chúng mày quay cờ nhíp đi, quay tên tao cho ló lét vào! Cái trò quay cờ nhíp hắn đếch sợ, vì hắn và đồng bọn luôn làm đúng chủ trương, chính sách của các cụ đã chỉ đạo ngầm. Có gì các cụ lo, sợ đéo thằng nào!\nSau hơn một tiếng đồng hồ chửi nhau, cuối cùng hắn cũng phải để con mồi béo mẫm tuột khỏi tay. Cái xe hú còi đi rồi mà hắn vẫn chạy theo hít lấy hết để dư vị ngọt ngào của tử thi vương vấn đâu đây, trong sự nuối tiếc và đau thương vô hạn.\nThế là đi tong mấy củ. Mẹ kếp, cái xác thơm thế mà thằng khác nó đớp mất. Quân bất lương. Đồ khốn nạn! Hắn lầm bầm chửi rít qua kẽ răng.\nTiếng xe cứu thương hú còi rẽ đám đông lùi xa dần, xa dần. Trên xe ai oán những tiếng khóc.\nKhóc cho người đã chết. Và cả cho những kiếp người đang sống.\n. bài của SONG HÀ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/07/09/nhung-kiep-nguoi/","summary":"\u003cp\u003eĐỒ KHỐN NẠN!\u003cbr\u003e\nHắn vừa ho vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ phê thuốc lào là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Mấy hôm nay thời tiết đẹp quá không có đứa nào chết cả. Thế có điên không chứ! Nhưng có hề gì, trời đâu có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Mẹ, đời cứ êm đẹp như này, đếch ai ốm đau thập tử nhất sinh bệnh viện trả về, lấy đéo đâu ra đứa hỏi thuê xe cấp cứu của đồng đội hắn? Đời tất cả nhưng chẳng là ai.\u003c/p\u003e","title":"Những kiếp người"},{"content":"5 tuổi bố mất\n16 tuổi bỏ học.\n17 tuổi bị đuổi việc lần thứ 4.\n18 tuổi kết hôn.\n18-22 tuổi, làm công nhân đường sắt và bị đuổi.\nÔng đi lính và bị đá ra ngoài không lâu sau đó\nÔng tiếp tục nộp đơn vào trường luật nhưng bị từ chối.\nÔng đi bán bảo hiểm rồi lại thất bại\n19 tuổi ông được làm cha\n20 tuổi vợ bỏ và mang theo đứa con.\nÔng làm đầu bếp kiêm rửa chén trong một quán cà phê nhỏ.\nÔng thất bại trong ý định bắt cóc con gái, nhưng đã thành công trong việc thuyết phục vợ trở về nhà.\n65 tuổi ông về hưu.\nVào ngày kia ông nhận được khoản trợ cập từ Chính phủ vỏn vẹn khoảng hơn 2 triệu đồng. (105 USD)\nÔng cảm thấy xấu hổ vì Chính phủ cho rằng ông không thể tự nuôi sống bản thân\nÔng quyết định tự tử. Ông cảm thấy cuộc đời quá tuyệt vọng, chỉ toàn là thất bại\nÔng ngồi dưới một cái cây định viết di chúc, nhưng thay vào đó, ông đã viết những gì mình làm được. Ông nhận ra rằng mình có thể giàu hơn, không đến mức thê thảm như bây giờ. Có một điều chắc chắn ông làm rất tốt, giỏi hơn những người khác, đó chính là nấu ăn.\nÔng quyết định dùng gần 2 triệu trong số tiền trợ cấp của chính phủ để mua bếp núc, nguyên liệu, bắt đầu chiên những miếng gà và đem bán cho những người hàng xóm ở Kentucky.\nỞ tuổi 65 suýt chút nữa ông đã tự tử nhưng ở tuổi 88 Đại tá Sanders, người sáng lập của KFC là một tỷ phú.\n—–\nBÀI HỌC : Dù bạn có thích ăn KFC hay không, câu chuyện về cuộc đời của Đại tá Harland Sanders – người sáng lập KFC thực sự đáng kinh ngạc. Nó có tác dụng truyền cảm hứng tới tất cả mọi người rằng chỉ cần có sự kiên trì, tận tụy, cống hiến và khát vọng đi kèm với sự chăm chỉ, thì dù bạn đang ở độ tuổi nào, bạn cũng có thể thành công.\nBình luận (3) dtnguyen196 — 2016-07-04 02:01\nEm đang tự hỏi có bao nhiêu cũng cố gắng tương tự mà không thành công được vậy 😛\nbithoi — 2016-07-06 05:37\nTại sao ông ý lại là đại tá, có liên quan gì tới quân đội đâu mà đại tá nhỉ\nThaiPH — 2016-07-06 06:37\nKentucky Colonel là danh hiệu cao quý nhất mà bang Kentucky có thể phong cho những người có thành tích xuất sắc. Sanders được phong danh hiệu Kentucky Colonel nên mọi người gọi ông ta là Colonel Sanders.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/30/never-too-late/","summary":"\u003cp\u003e5 tuổi bố mất\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e16 tuổi bỏ học.\u003cbr\u003e\n17 tuổi bị đuổi việc lần thứ 4.\u003cbr\u003e\n18 tuổi kết hôn.\u003cbr\u003e\n18-22 tuổi, làm công nhân đường sắt và bị đuổi.\u003cbr\u003e\nÔng đi lính và bị đá ra ngoài không lâu sau đó\u003cbr\u003e\nÔng tiếp tục nộp đơn vào trường luật nhưng bị từ chối.\u003cbr\u003e\nÔng đi bán bảo hiểm rồi lại thất bại\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e19 tuổi ông được làm cha\u003cbr\u003e\n20 tuổi vợ bỏ và mang theo đứa con.\u003cbr\u003e\nÔng làm đầu bếp kiêm rửa chén trong một quán cà phê nhỏ.\u003cbr\u003e\nÔng thất bại trong ý định bắt cóc con gái, nhưng đã thành công trong việc thuyết phục vợ trở về nhà.\u003cbr\u003e\n65 tuổi ông về hưu.\u003cbr\u003e\nVào ngày kia ông nhận được khoản trợ cập từ Chính phủ vỏn vẹn khoảng hơn 2 triệu đồng. (105 USD)\u003cbr\u003e\nÔng cảm thấy xấu hổ vì Chính phủ cho rằng ông không thể tự nuôi sống bản thân\u003cbr\u003e\nÔng quyết định tự tử. Ông cảm thấy cuộc đời quá tuyệt vọng, chỉ toàn là thất bại\u003cbr\u003e\nÔng ngồi dưới một cái cây định viết di chúc, nhưng thay vào đó, ông đã viết những gì mình làm được. Ông nhận ra rằng mình có thể giàu hơn, không đến mức thê thảm như bây giờ. Có một điều chắc chắn ông làm rất tốt, giỏi hơn những người khác, đó chính là nấu ăn.\u003cbr\u003e\nÔng quyết định dùng gần 2 triệu trong số tiền trợ cấp của chính phủ để mua bếp núc, nguyên liệu, bắt đầu chiên những miếng gà và đem bán cho những người hàng xóm ở Kentucky.\u003cbr\u003e\nỞ tuổi 65 suýt chút nữa ông đã tự tử nhưng ở tuổi 88 Đại tá Sanders, người sáng lập của KFC là một tỷ phú.\u003cbr\u003e\n—–\u003cbr\u003e\nBÀI HỌC : Dù bạn có thích ăn KFC hay không, câu chuyện về cuộc đời của Đại tá Harland Sanders – người sáng lập KFC thực sự đáng kinh ngạc. Nó có tác dụng truyền cảm hứng tới tất cả mọi người rằng chỉ cần có sự kiên trì, tận tụy, cống hiến và khát vọng đi kèm với sự chăm chỉ, thì dù bạn đang ở độ tuổi nào, bạn cũng có thể thành công.\u003c/p\u003e","title":"NEVER TOO LATE"},{"content":"This is a great resource of animal idioms with explanations and examples. At the end of this lessons you will find a link to the website with more animal idioms and exercises. Enjoy!\nhttp://www.myenglishteacher.eu/blog/wp-content/uploads/2013/08/animal-idioms.jpg\nOk, có một cô giáo thì tốt hơn tự học, thật sự là vậy, hôm nay mình vẫn còn dư âm của cuối tuần quá trớn, không muốn học, nhưng trót hẹn với cô giáo rồi – thực ra hẹn từ thứ 07, nhưng lùi lịch vì đi xem bóng đá, xong chủ nhật cũng không, thứ 2 bắt buộc phải học. Lùi nữa ngại quá. Học thì không muốn chơi trò “nhập vai” – role play, ôi trời, nào là giả vờ ốm gọi điện cho sếp xin phép, giả vờ đang ở Paris, hôm nay giả vờ vay tiền, mình đã “mạnh dạn” bảo cô giáo là tao mệt không chơi “role play” đâu, nhưng cô giáo bảo nói chuyện như bình thường thôi mà, làm đi không loằng ngoằng, lại phải ok ok nhập vai :))\nThi thoảng, mình cũng đến công ty và ngồi như một monkey business, làm một monkey business cũng hay phết, nhưng cũng hơi cảm thấy tội lỗi. Dù sao thì cũng có lúc mình làm việc như điên, không phải giống như eager beaver, mà do phải sửa lỗi do mình gây ra, 8 tuần đi làm chủ nhật liên tục, siêu kinh khủng, siêu rat rate. Khu nhà mình an ninh tốt, nên chưa có gia đình nào bị cat burglar ghé thăm. Ai cũng muốn làm top dog, dù vậy, mình chưa bao giờ là top dog. Bằng việc rời bỏ công việc tại viettel, mình đã tự tay cắt cổ cash cow của mình, tuy nhiên, đó là điều cần thiết. Sách bảo thế. Đi đường mình đi rất chậm, đường phố ở Việt Nam rất đáng sợ, vì có nhiều thằng road hog. Đúng là bọn black sheet, nhưng chúng lại quá đông, đâm ra chúng nhìn mình như một con black sheet.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/27/8-simple-animal-idioms-that-will-make-you-a-better-communicator/","summary":"\u003cp\u003eThis is a great resource of animal idioms with explanations and examples. At the end of this lessons you will find a link to the website with more animal idioms and exercises. Enjoy!\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.myenglishteacher.eu/blog/wp-content/uploads/2013/08/animal-idioms.jpg\"\u003ehttp://www.myenglishteacher.eu/blog/wp-content/uploads/2013/08/animal-idioms.jpg\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nOk, có một cô giáo thì tốt hơn tự học, thật sự là vậy, hôm nay mình vẫn còn dư âm của cuối tuần quá trớn, không muốn học, nhưng trót hẹn với cô giáo rồi – thực ra hẹn từ thứ 07, nhưng lùi lịch vì đi xem bóng đá, xong chủ nhật cũng không, thứ 2 bắt buộc phải học. Lùi nữa ngại quá. Học thì không muốn chơi trò “nhập vai” – role play, ôi trời, nào là giả vờ ốm gọi điện cho sếp xin phép, giả vờ đang ở Paris, hôm nay giả vờ vay tiền, mình đã “mạnh dạn” bảo cô giáo là tao mệt không chơi “role play” đâu, nhưng cô giáo bảo nói chuyện như bình thường thôi mà, làm đi không loằng ngoằng, lại phải ok ok nhập vai :))\u003cbr\u003e\nThi thoảng, mình cũng đến công ty và ngồi như một monkey business, làm một monkey business cũng hay phết, nhưng cũng hơi cảm thấy tội lỗi. Dù sao thì cũng có lúc mình làm việc như điên, không phải giống như eager beaver, mà do phải sửa lỗi do mình gây ra, 8 tuần đi làm chủ nhật liên tục, siêu kinh khủng, siêu rat rate. Khu nhà mình an ninh tốt, nên chưa có gia đình nào bị cat burglar ghé thăm. Ai cũng muốn làm top dog, dù vậy, mình chưa bao giờ là top dog. Bằng việc rời bỏ công việc tại viettel, mình đã tự tay cắt cổ cash cow của mình, tuy nhiên, đó là điều cần thiết. Sách bảo thế. Đi đường mình đi rất chậm, đường phố ở Việt Nam rất đáng sợ, vì có nhiều thằng road hog. Đúng là bọn black sheet, nhưng chúng lại quá đông, đâm ra chúng nhìn mình như một con black sheet.\u003c/p\u003e","title":"8 Simple Animal Idioms That Will Make You a Better Communicator"},{"content":" View post on imgur.com\nẢnh gif\nBãi biễn Mỹ Khê\nCầu Trần Thị Lý\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/23/da-nang-timelapse/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://imgur.com/5Bmu789\"\u003eView post on imgur.com\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eẢnh gif\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBãi biễn Mỹ Khê\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCầu Trần Thị Lý\u003c/p\u003e","title":"Đà Nẵng timelapse"},{"content":"Hôm nay là sinh nhật mình, thật bất ngờ, đúng là như vậy.\nVợ mình là người thông báo cho mình biết lúc sáng nay, dưới đây là câu chuyện:\nPhí Hồng Thái Tối qua, từ 10h45, mình học tiếng anh 1 tiếng với cô giáo Ukraina qua skype, hơn 12h thì lăn quay ra ngủ, hoàn toàn không nhớ gì tới việc hôm nay là 20/6. Sáng dậy cắm cơm rồi lại ngủ tiếp. Vợ dậy nấu ăn bảo Bi: “Bi ơi hôm nay là sinh nhật bố, Bi chúc mừng bố đi”, Bi nhìn lên bàn mặt suy nghĩ bảo: “Nhưng mà không có bánh mẹ ạ”, và anh ta kiên quyết không nói “happy birthday”, đợi có bánh cơ.\nHôm qua, sau khi đi học tiếng anh ở nhà Mai Hữu Tiến, mình về nhà cắm cơm và ăn với cá thính (một loại cá khô có nguồn gốc từ Lập Thạch). Hai mẹ con đã sang nhà bạn Cốm chơi nên mình ở nhà một mình, vừa ăn cơm vừa xem “How I met your mother” season 2, xem mãi cũng chán quyết định mở phim lẻ xem, và mình xem lại “Definitely, Maybe”, ít nhất đây là lần thứ 4 mình xem phim này. Tuyệt vời, nó vẫn hay, thậm chí còn hơn cả lần đầu tiên. Thực ra thì mình có ngủ mất một lúc vì buồn ngủ quá, nhưng cơ bản cũng xem hết phim. Có một số đoạn quá hay. Mình sẽ viết riêng một bài về phim này.\nXem phim xong thì mình ngủ, có chỉ đạo là sẽ đi tới royal city để đón hai mẹ con, nên mình để điện thoại chế độ rung chuông bình thường chứ không silent, lúc mở mắt dậy thì thấy có một tin nhắn “begin” – bắt đầu đi tới royal, ok, mình dậy rửa mặt cho tỉnh, đi tìm chìa khóa phụ của xe lead, không thấy đâu cả, nhắn tin với vợ thì dẫn tới một cuộc tranh luận không vui vẻ cho lắm. Ok, ở nhà, hút bụi, lau nhà, cắm cơm, hầm thịt, đi tắm. Đang tắm thì mẹ gọi, hỏi đã vào chỗ thằng Hơn chưa (Hơn là em họ mình, nó đang bị sốt ở viện 103, sốt virús kèm đau đầu dữ dội), nghe mẹ kể là tình trạng từ trưa có thêm vụ ngộ độc thực phẩm hay gì đó, đau bụng, đi ngoài bla bla, nghe có vẻ rất nghiệm trọng, mình đi vào viện ngay lập tức sau khi tắm. Ok, may thay, nó đã tỉnh táo, dù rất rất gầy. Nó sẽ khỏe lại và hi vọng nó sẽ quan tâm mạnh mẽ tới việc rèn luyện cơ thể khỏe mạnh.\nOk, có thể bạn sẽ cảm thấy mình viết tiếng Việt mà như tiếng Anh vậy, mình cũng thấy thế, haha, thực ra thì mình đang tập “thinking in English”.\nĐoạn tiếp theo là mình từ viện về nhà, tắm tiếp, ăn cơm, rửa bát, tắm cho Bi, đưa Bi ngô đi chơi. Bi ngô có một đôi dép mới rất đẹp, màu xanh lá cây. Mình hỏi là “Bi ơi dép đẹp thế, cho bố nhé”, Bi trả lời là “Nhưng mà bố đi không vừa”, “Không vừa ý hả, vì chân bố to đúng không, bố mua đôi khác nhé”, “Vâng, bố mua đôi khác nhưng phải đẹp như của con nhé”.\nThôi tạm hết phần kể chuyện nhé, mình xin kể tiếp chuyện sinh nhật. Lần đầu tiên mình biết mình sinh ngày bao nhiêu là khi mình … đi thi học sinh giỏi hồi lớp 4. Giấy thi phải điền ngày sinh, mà mình không biết mình sinh ngày bao nhiêu, nên mình về hỏi mẹ. Mẹ bảo ngày 20/6/1987. Thế là từ đó mình toàn điền ngày đó mỗi khi cần điền giấy tờ. Thật bất ngờ khi mình phát hiện ra giấy khai sinh của mình, lại ghi ngày sinh là 01/08??? Hỏi ra mới biết là hồi mình sinh, mọi người không làm giấy khai sinh ngay, mà sau đó vài tháng ông nội mới đi làm giấy khai sinh cho mình, và không hiểu sao nó lại là ngày 01/08. Ok không sao cả, dù sao thì con trai mình cũng sinh ngày 01/12, rất hợp với mình :v (Ông nội mình từng là họa sĩ ở hãng phim truyện Việt Nam, học cao đẳng mỹ thuật Đông Dương, hôm nào mình sẽ nói chuyện với bố để viết một bài về ông nội).\nBình luận (6) Ho Nga — 2016-06-20 06:31\nÔi Mèo ơi, cái đoạn cậu bảo cậu viết tiếng Việt như tiếng anh, làm tớ phải nhảy vào comment hỏi lại xem chính xác nó là đoạn nào đây :)). Ông xem lại đê, một câu của ông cấu trúc chủ-vị-bổ cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh đều không chuẩn nhé :D. Anyway, chúc mừng sinh nhật ^^\nThaiPH — 2016-06-20 06:54\nCám ơn Nga, haha, ít nhất nó cũng làm cậu nhảy vào comment :))\nPixshare — 2016-06-20 08:44\nHappy birthday to you! Hope all luck will focus to you!!!\nPixshare — 2016-06-20 08:45\nAnd don’t forget that I will back on the first day of August\nmywaltz — 2016-06-20 10:30\nChúc mừng sinh nhật anh Thái nhé. Thấy fb yên ắng quá cơ. 😉\nloan3t — 2016-06-20 16:53\nGiống bạn anh kìa, đọc tới cái đoạn anh bảo viết tiếng Việt như tiếng Anh làm em cũng phải kéo lên đọc lại xem mình có miss cái gì không =))\nbtw, em còn tới tận khi đi học lớp 1 mới có giấy khai sinh (bản sao), tận tới khi vào ĐH mới có bản chính =)) Thế mới thấy nhà nước quản lý con người rất là hay ho :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/20/206/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay là sinh nhật mình, \u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=YUAmi7Q2F0Y\"\u003ethật bất ngờ\u003c/a\u003e, đúng là như vậy.\u003cbr\u003e\nVợ mình là người thông báo cho mình biết lúc sáng nay, dưới đây là câu chuyện:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/phi.thai\"\u003ePhí Hồng Thái\u003c/a\u003e Tối qua, từ 10h45, mình học tiếng anh 1 tiếng với cô giáo Ukraina qua skype, hơn 12h thì lăn quay ra ngủ, hoàn toàn không nhớ gì tới việc hôm nay là 20/6. Sáng dậy cắm cơm rồi lại ngủ tiếp. Vợ dậy nấu ăn bảo Bi: “Bi ơi hôm nay là sinh nhật bố, Bi chúc mừng bố đi”, Bi nhìn lên bàn mặt suy nghĩ bảo: “Nhưng mà không có bánh mẹ ạ”, và anh ta kiên quyết không nói “happy birthday”, đợi có bánh cơ.\u003c/p\u003e","title":"20/6"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/18/leticia-beltran-gabriel-salgado-comadreja-bachata-congress-2016/","summary":"","title":"Leticia Beltrán \u0026 Gabriel Salgado ~ Comadreja Bachata Congress 2016"},{"content":"Thành tựu số 01: Hôm nay mình đã thực hiện buổi học đầu tiên với giáo viên tiếng anh người … Ukraina.\nChuyện học ở Preply.com: Tiếc tiền nên search ra một loạt các giáo viên 2$/h rồi gửi request, nhắn nhủ kiểu “hey, tao muốn học tiếng anh”. Cắm đầu cắm cổ không để ý một checkbox rất bé có nội dung là “cc cho tất cả các giáo viên nội dung tin nhắn này”. Thế là nhận được hàng loạt lời mời học của các giáo viên 10, 13, 15$/h, huhu, thích lắm cơ mà học giá đó tiếc quá. Phải vào từ chối cả loạt. Cơ mà có một cô giáo ở Kiev lại nhắn tin khá tận tình, bảo là “mày chê 10$ đắt thì mấy $ mầy học?” Mình nhắn lại là “5$ thì tao sẽ học”. Cô giáo bảo “ok, thế tao đặt giá cho mày 4$, học thử đi”. Ngon, tiến hành luôn. Hẹn cô giáo từ hôm qua, hồi hộp phết, nhưng hóa ra cũng không đáng sợ như mình tưởng. Học mới thấy vốn từ kém quá, muốn hỏi mà không nghĩ ra từ mà hỏi, nói chuyện thời tiết thì không nghĩ ra từ “tuyết” là gì để khoe là Việt Nam cũng có tuyết :)) Phát âm thì tệ không tả nổi :)) Ok ok, cố lên. Đi được bước đầu tiên rồi, chăm chỉ học từ và tập phát âm từng từ một, học tầm 10 buổi chắc là khá khẩm hơn, 20 buổi chắc là sẽ đủ dũng khí đi phỏng vấn bằng tiếng anh :))\n**Thành tựu số 02:**Viết thêm được một extension nữa :v\nDo nhu cầu học từ vựng để đọc sách, nói chuyện, đọc tài liệu, thi TOEIC, mình tìm các extension cho chrome xem có cái nào giúp học từ tiện lợi. Vì sao cứ chrome extension hoài vậy? Một ngày 10 tiếng ở cty thì khoảng 6 tiếng mình nhìn vào màn hình chrome, new tab khoảng 100 lần hoặc hơn. Thế nên chrome và newtab gần như thế giới của mình :)) Mỗi lần newtab nhìn thấy một từ mới chả hơn là nhìn thấy cái ô facebook (recent tab) à? À nhìn các em xinh thì cũng thích đấy nhưng thời điểm này anh phải tập trung nguồn lực để lấy số với đời các em nhé, đợi anh có thông thạo tiếng anh thì sẽ lại dùng random beautiful girls.\nPS: Tại sao nên dùng chrome? Vì chrome dùng đa tiến trình (multi process), tận dụng được các cpu đa nhân, firefox trời ơi vẫn dùng đơn tiến trình, hôm nọ đọc báo mới biết điều đó, thảo nào chrome tuy tốn ram nhưng mượt hơn firefox.\nPS2: Cái newtab newword này lấy cảm hứng từ Magoosh Vocabulary, thiết kế của nó rất tinh tế dễ chịu, lại có cả phát âm, mình chưa đạt tới trình độ đó, nhưng có ưu điểm là có nghĩa tiếng Việt, hê hê. Dễ nhớ hơn.\nThôi đi ngủ cái đã.\nBình luận (7) loan3t — 2016-06-15 04:41\nĐã cài và dùng thử nha anh, dù mất thông tin về các trang hay truy cập nhưng vì mục tiêu học hành vậy :))\nThaiPH — 2016-06-15 06:33\nThank you 😡\nNhớ vote 5 sao nha :))\nTú béo — 2016-06-15 05:47\nCuối tuần mời anh đi cafe, anh chém tiếng Anh cho, chả mất xu méo nào :v\nThaiPH — 2016-06-15 06:34\nMời qua skype được không :))\nTú béo — 2016-06-16 02:10\nTối về đi ngủ sớm có online ếu đâu :))\nLoi Luu — 2016-06-15 14:52\nHôm nào em về làm bữa bia hơi tiếng Anh thôi anh : ))\nThaiPH — 2016-06-16 00:58\nChơi luôn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/14/thanh-tuu/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThành tựu số 01:\u003c/strong\u003e Hôm nay mình đã thực hiện buổi học đầu tiên với giáo viên tiếng anh người … Ukraina.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChuyện học ở Preply.com:\u003c/strong\u003e Tiếc tiền nên search ra một loạt các giáo viên 2$/h rồi gửi request, nhắn nhủ kiểu “hey, tao muốn học tiếng anh”. Cắm đầu cắm cổ không để ý một checkbox rất bé có nội dung là “cc cho tất cả các giáo viên nội dung tin nhắn này”. Thế là nhận được hàng loạt lời mời học của các giáo viên 10, 13, 15$/h, huhu, thích lắm cơ mà học giá đó tiếc quá. Phải vào từ chối cả loạt. Cơ mà có một cô giáo ở Kiev lại nhắn tin khá tận tình, bảo là “mày chê 10$ đắt thì mấy $ mầy học?” Mình nhắn lại là “5$ thì tao sẽ học”. Cô giáo bảo “ok, thế tao đặt giá cho mày 4$, học thử đi”. Ngon, tiến hành luôn. Hẹn cô giáo từ hôm qua, hồi hộp phết, nhưng hóa ra cũng không đáng sợ như mình tưởng. Học mới thấy vốn từ kém quá, muốn hỏi mà không nghĩ ra từ mà hỏi, nói chuyện thời tiết thì không nghĩ ra từ “tuyết” là gì để khoe là Việt Nam cũng có tuyết :)) Phát âm thì tệ không tả nổi :)) Ok ok, cố lên. Đi được bước đầu tiên rồi, chăm chỉ học từ và tập phát âm từng từ một, học tầm 10 buổi chắc là khá khẩm hơn, 20 buổi chắc là sẽ đủ dũng khí đi phỏng vấn bằng tiếng anh :))\u003cbr\u003e\n**Thành tựu số 02:**Viết thêm được \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/new-tab-new-word/lkjjhmhfpngnlankfegceggiblnhebcc\"\u003emột extension nữa\u003c/a\u003e :v\u003cbr\u003e\nDo nhu cầu học từ vựng để đọc sách, nói chuyện, đọc tài liệu, thi TOEIC, mình tìm các extension cho chrome xem có cái nào giúp học từ tiện lợi. Vì sao cứ chrome extension hoài vậy? Một ngày 10 tiếng  ở cty thì khoảng 6 tiếng mình nhìn vào màn hình chrome, new tab khoảng 100 lần hoặc hơn. Thế nên chrome và newtab gần như thế giới của mình :)) Mỗi lần newtab nhìn thấy một từ mới chả hơn là nhìn thấy cái ô facebook (recent tab) à? À nhìn các em xinh thì cũng thích đấy nhưng thời điểm này anh phải tập trung nguồn lực để lấy số với đời các em nhé, đợi anh có thông thạo tiếng anh thì sẽ lại dùng \u003ca href=\"https://thaimeo.info/2016/05/26/moi-tab-mot-em/\"\u003erandom beautiful girls.\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPS: Tại sao nên dùng chrome? Vì chrome dùng đa tiến trình (multi process), tận dụng được các cpu đa nhân, firefox trời ơi vẫn dùng đơn tiến trình, hôm nọ đọc báo mới biết điều đó, thảo nào chrome tuy tốn ram nhưng mượt hơn firefox.\u003cbr\u003e\nPS2: Cái newtab newword này lấy cảm hứng từ \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/magoosh-vocabulary/oooelhhaglnggehlocjjmgngfknfclak\"\u003eMagoosh Vocabulary\u003c/a\u003e, thiết kế của nó rất tinh tế dễ chịu, lại có cả phát âm, mình chưa đạt tới trình độ đó, nhưng có ưu điểm là có nghĩa tiếng Việt, hê hê. Dễ nhớ hơn.\u003cbr\u003e\nThôi đi ngủ cái đã.\u003c/p\u003e","title":"Thành tựu"},{"content":" Học tiếng Anh bằng cách xem phim Chatbot giải trí Học tiếng Anh bằng cách nói chuyện với giáo viên 1. Học Tiếng Anh bằng xem phim tại studyphim.vn\nCái này mình biết qua trang niviki.com, ngay sau khi vào xem thử 15 phút mình quyết định chuyển khoản ngay 399k mua VIP trọn đời. Hóa ra ở cty mạng nhanh nên mượt, về nhà mạng vpnt tù giật tung cả đít. Phụ đề thì nói chung là tốt, nhưng vẫn có những thứ phụ đề dịch bằng google translate, như đấm vào mồm. Hừ. Có hai vấn đề cần băn khoăn là bản quyền nội dung, và tốc độ xem. Nhưng kệ nó đã, coi như một trang xem phim :))\n2. Chatbot phong cách con gà Sisimi: http://m.me/toidicodedao\nPhạm Huy Hoàng thánh nhân, tác giả blog toidicodedao.com, cái vụ @gai với @fap mình đoán có lẽ hắn lấy cảm hứng từ chrome extension thần thánh của mình :v Tiện thể khoe luôn tới giờ này đã có 74 người cài extension của mình, 3 ngày hôm nay không thấy ai cài. Quá trình lấy số với đời nói chung cũng vất vả đấy.\nCác bạn nên chat thử với con bot này, mình thấy rất fun, đặc biệt là các câu lệnh yêu cầu nó gửi ảnh, rất chất lượng :)) Có hai mức độ: trong sáng là @gai và nặng đô là @fap fap : )) Hãy thử đi.\n3. Nói tiếng Anh với người bản ngữ qua skype\nĐây cũng là một trò hay ho chôm từ trang niviki.com. Về cơ bản mình tự thấy tiếng Anh mình dùng để đọc tài liệu, tra cứu thông tin, đọc báo là được, nhưng nói chuyện, giao tiếp thì cực kì đuối, do vậy, quyết tâm chi tiền để thực hành giao tiếp với người nói tiếng Anh. Nhưng thử trên preply.com thì vẫn chưa có giáo viên nào đồng ý nói chuyện với mình với giá 2$ cả, khéo phải ăn chơi chi 10$ nói chuyện với một bác bên New York vậy.\nBình luận (1) Tú béo — 2016-06-15 05:50\nGiờ mới biết là con bot đấy có command :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/12/vai-thu-hay-ho/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eHọc tiếng Anh bằng cách xem phim\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChatbot giải trí\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHọc tiếng Anh bằng cách nói chuyện với giáo viên\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Học Tiếng Anh bằng xem phim tại studyphim.vn\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCái này mình biết qua trang niviki.com, ngay sau khi vào xem thử 15 phút mình quyết định chuyển khoản ngay 399k mua VIP trọn đời. Hóa ra ở cty mạng nhanh nên mượt, về nhà mạng vpnt tù giật tung cả đít. Phụ đề thì nói chung là tốt, nhưng vẫn có những thứ phụ đề dịch bằng google translate, như đấm vào mồm. Hừ. Có hai vấn đề cần băn khoăn là bản quyền nội dung, và tốc độ xem. Nhưng kệ nó đã, coi như một trang xem phim :))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Chatbot phong cách con gà Sisimi: http://m.me/toidicodedao\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nPhạm Huy Hoàng thánh nhân, tác giả blog toidicodedao.com, cái vụ @gai với @fap mình đoán có lẽ hắn lấy cảm hứng từ chrome extension thần thánh của mình :v Tiện thể khoe luôn tới giờ này đã có 74 người cài extension của mình, 3 ngày hôm nay không thấy ai cài. Quá trình lấy số với đời nói chung cũng vất vả đấy.\u003cbr\u003e\nCác bạn nên chat thử với con bot này, mình thấy rất fun, đặc biệt là các câu lệnh yêu cầu nó gửi ảnh, rất chất lượng :)) Có hai mức độ: trong sáng là @gai và nặng đô là @fap fap : )) Hãy thử đi.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Nói tiếng Anh với người bản ngữ qua skype\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐây cũng là một trò hay ho chôm từ trang niviki.com. Về cơ bản mình tự thấy tiếng Anh mình dùng để đọc tài liệu, tra cứu thông tin, đọc báo là được, nhưng nói chuyện, giao tiếp thì cực kì đuối, do vậy, quyết tâm chi tiền để thực hành giao tiếp với người nói tiếng Anh. Nhưng thử trên preply.com thì vẫn chưa có giáo viên nào đồng ý nói chuyện với mình với giá 2$ cả, khéo phải ăn chơi chi 10$ nói chuyện với một bác bên New York vậy.\u003c/p\u003e","title":"Vài thứ hay ho"},{"content":"Sau khi bị alezaa từ chối trả lương tháng 04, mình đã phải sống tằn tiện khổ sở trong vòng hơn 01 tháng, một tháng 15. Vì sao? Tiền không có nhưng nợ ngân hàng vẫn phải trả. May mà đi làm ở VP9 được công ty bao cơm trưa nên cũng đỡ một chút.\nHôm qua, được phát lương, tiền mặt, cầm tiền trong tay mà cảm giác rưng rưng huhu. 7 năm nay rồi giờ mới có cảm giác “cầm tiền lương”, vì 7 năm rồi lương toàn chuyển vào tài khoản, hổng có cảm giác chi hết :))\nRun tay đến nỗi còn đếm thừa một tờ, thực ra là kế toán đã đếm chuẩn, mình đếm lại lại thấy thêm một tờ, hóa ra mình đã đếm nhầm :)) Và tai hại là sáng nay kế toán thông báo họ tính nhầm ngày công, thu lại của mình 1.5tr :(( Đau lòng thay, chưa phát lương chưa sao mà phát rồi thu lại thật là một cảm giác không dễ chịu tí nào.\nBình luận (4) Tú béo — 2016-06-10 18:56\nNghỉ nhà lúc đang nợ nần là rất vất vả :))\nThaiPH — 2016-06-11 05:41\nTiện đà chơi luôn chính sách thắt lưng buộc bụng lâu dài :))\nTungmeo — 2016-06-13 03:11\nThấu hiểu anh ơi, thằng em cũng mới chung số phận 😀\nThaiPH — 2016-06-14 16:03\nThôi cày đã, tính sổ 10 năm chưa muộn :v :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/10/thang-luong-dau-tien/","summary":"\u003cp\u003eSau khi bị alezaa từ chối trả lương tháng 04, mình đã phải sống tằn tiện khổ sở trong vòng hơn 01 tháng, một tháng 15. Vì sao? Tiền không có nhưng nợ ngân hàng vẫn phải trả. May mà đi làm ở VP9 được công ty bao cơm trưa nên cũng đỡ một chút.\u003cbr\u003e\nHôm qua, được phát lương, tiền mặt, cầm tiền trong tay mà cảm giác rưng rưng huhu. 7 năm nay rồi giờ mới có cảm giác “cầm tiền lương”, vì 7 năm rồi lương toàn chuyển vào tài khoản, hổng có cảm giác chi hết :))\u003cbr\u003e\nRun tay đến nỗi còn đếm thừa một tờ, thực ra là kế toán đã đếm chuẩn, mình đếm lại lại thấy thêm một tờ, hóa ra mình đã đếm nhầm :)) Và tai hại là sáng nay kế toán thông báo họ tính nhầm ngày công, thu lại của mình 1.5tr :(( Đau lòng thay, chưa phát lương chưa sao mà phát rồi thu lại thật là một cảm giác không dễ chịu tí nào.\u003c/p\u003e","title":"Tháng lương đầu tiên"},{"content":"Sáng nay, à, cả ngày hôm nay hì hục, rút cục cũng xong cái task “Run file sh from file”.\nBài toán thế này: Cho file A, trong file có nhiều dòng, mỗi dòng gồm nhiều tham số, mỗi tham số cách nhau bởi dấu chấm phẩy (;), đọc từng dòng và tách các tham số để tạo thành một câu lệnh và chạy câu lệnh đó. Tất cả viết bằng bash script.\nTrước giờ dùng java, python, php, javascript thấy nó cũng giống giống tiếng người, nhưng động vào bash script thì thấy nó đúng là tiếng máy chứ không phải tiếng người :))\nNhọc công google thần chưởng mãi mà nó vẫn không sao ra được kết quả. Đã có lúc định quay sang code bằng python hoặc nodejs, nhưng mà nghĩ tức quá, chẳng lẽ thua bọn bash củ chuối này, cuối cùng cũng có được thành quả.\nTúm lại là như này, không giải thích nhiều nhé, mệt lắm /:)\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/21b9bd41c7b3d8c9e37aec06999cc7a8\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/08/bash-khong-phai-tieng-nguoi/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay, à, cả ngày hôm nay hì hục, rút cục cũng xong cái task “Run file sh from file”.\u003cbr\u003e\nBài toán thế này: Cho file A, trong file có nhiều dòng, mỗi dòng gồm nhiều tham số, mỗi tham số cách nhau bởi dấu chấm phẩy (;), đọc từng dòng và tách các tham số để tạo thành một câu lệnh và chạy câu lệnh đó. Tất cả viết bằng bash script.\u003c/p\u003e","title":"Bash không phải tiếng người"},{"content":"1. Tai nạn lật tàu ở Đà Nẵng\nSáng dậy đọc tin thấy thật bàng hoàng. Kiểu hơi bị yêu Đà Nẵng rồi nên có tin tức xấu về Đà Nẵng là không vui cho lắm. Nhưng sự thật rất kinh khủng. Tàu du lịch trên sông Hàn, lật úp, vì sức chứa 28 người mà có 56 người trèo lên, áo phao chỉ có 05 cái, có người mặc cho con thì nhân viên tàu còn bảo nóng mặc làm gì. Kết quả hình như 03 người chết, trong đó có hai chị em ruột của một nhà, mới có 07 và 04 tuổi. Tàu này lại còn không có giấy phép kinh doanh, tức là kinh doanh chui? Chui chui thế lìn nào được? Chính quyền định phủi tay à? Hồi năm ngoái mình có vào Đà Nẵng, ra chỗ con sư tử phun nước, suýt nữa cũng trèo lên tàu đi một vòng sông Hàn ngắm thành phố, nhưng rồi nắng quá hay là tàu đầy ấy, không lên nữa, nghĩ lại mà hết hồn. Nếu như từ kinh nghiệm năm ngoái của mình, thì tàu vào bến đón khách, mua vé đàng hoàng ở trên bờ, thế mà tàu lại là hoạt động chui? Nghe rất khó ngửi. Không lẽ con tàu này đón khách ở bờ sông, chân cầu, chứ không phải bến tàu?\nThủ tướng, ông Khuất Việt Hùng ở ủy ban an toàn giao thông, rồi chủ tịch Đà Nẵng, bí thư đề có hành động, rất tốt. Nhưng để cho một con tàu hoạt động láo, cả bộ máy bị liên lụy, đặc biệt là 3 người chết, hàng trăm người vất vả một ngày đêm, vô cùng tai hại, tốn kém tài nguyên, bảo sao không thể phát triển được.\n2 .Facebook bị chặn.\nMấy tuần gần đây tuần nào cũng thấy có người kêu bị chặn, nhưng mình dùng Google DNS 8.8.8.8 nên vẫn vào vèo vèo không thấy chặn gì cả. Tới tuần này thì mình cũng không vào được luôn, phải bật ứng dụng betternet lên mới vào được. Chắc hẳn AI ĐÓ chặn để hạn chế việc liên lạc, đưa tin về biểu tình? Việc biểu tình là chuyện thường như cân đường hộp sữa, ai thích biểu tình kệ họ đi, chặn chiếc mệt quá. Mà có khi các bác biểu tình tổ chức vào thứ 02 đi cho nó khác port.\n3. Vụ hiệu trưởng đai học Fulbright\nÔng Bob Kerry từng tham gia vào vụ thảm sát dân thường trong chiến tranh Việt Nam, giờ ở tuổi ngoài 70, ông ta là thượng nghị sĩ Mỹ, được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội đồng Tín thác trường Đại học Fulbright Việt Nam.\nMột số người đồng ý, ủng hộ, một số người không đồng ý, phản đối. Ok, thế nghĩa là có tự do tranh luận. Ai phản đối thì không học Fulbright, không cho con học ở đó, thế là xong.\nThảm sát mậu thân, Thảm sát Xuân Lộc\nBình luận (1) Đoàn Minh Hằng — 2016-06-07 20:07\nTrong vụ ông Bob còn có nhiều thứ sâu xa hơn là chuyện ai đồng ý hay phản đối em ạ. Em đọc bài anh Xu béo thấy anh ấy bảo thôi người VN bớt giả dối đi, là để chỉ phe đang lên tiếng phản đối ông Bob bằng những luận điệu rằng ông Bob gây tội ác. Nhưng, Bác Hồ, DCS VN trong quá khứ đã từng có những sai lầm gì, đã một lần xin lỗi, xám hối và có những động thái sửa sai chưa? Rất nhiều vụ trong đó điển hình là sau năm 75 bao nhiêu người chết oan bao nhiêu người bỏ xứ ra đi cho đến nay “bên thắng cuộc” vẫn bắn pháo hoa ăn mừng chứ có thấy xin lỗi hay hàn gắn dân tộc gì? Cho nên những người lên giọng đạo đức nói ông Bob dã man chỉ là đạo đức giả vì ít nhất ông Bob nhận lỗi, ăn năn và đang sửa lỗi.\nNgoài ra, nếu em đọc bài của nhà văn Nguyên Ngọc (trên fb có trang của bác Nguyên Ngọc) mặc dù bác này cũng bị chửi là “Đất nước đứng lên, Nguyên Ngọc ngã xuống”, rằng cuối đời Nguyên Ngọc đánh rắm, nhưng mà chị thấy Nguyên Ngọc có một ý rất đúng, rất đúng là nhà văn. Chính Nguyên Ngọc cũng đang ăn năn hối lỗi và đặt ra câu hỏi, rằng vì xưa kia mình là lính đi núp váy đàn bà trẻ em trong các làng. Chiến tranh nhân dân của VN, của cộng sản là nằm lòng trong dân, biết bao nhiêu dân thường phải hy sinh để ưu tiên che giấu cán bộ. Nên nếu người dân bị chết oan thì cũng là do hoàn cảnh chiến tranh như vậy. Cả hai bên đều phải xin lỗi người dân. Và ông Bob cũng chỉ là một quân cờ trong bàn cờ chiến tranh. Nếu có chết chóc thì là do những vấn đề lớn hơn trên bàn cờ cuộc chiến.\nThêm nữa, thường thì có dính dáng đến mùi tiền, các nhóm lợi ích sẽ rất muốn tranh chỗ của ông Bob hoặc một ông nào khác để tiện chia chác. Thông thường những ai muốn vào được hệ thống của VN, ko chia tiền cho các bên thì xin mới đi nhé. Rất nhiều người nước ngoài muốn vào VN làm từ thiện nhưng không chia chác gì thì chính quyền hay quản lý sẽ thờ ơ. Ngoài ra, họ muốn đánh bật ông Bob đi để dễ bề quản lý việc đào tạo vì lo sợ sẽ đào tạo ra một thế hệ mới tài giỏi, dân chủ khiến họ không thể quản lý nổi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/05/thoi-su/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Tai nạn lật tàu ở Đà Nẵng\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nSáng dậy đọc tin thấy thật bàng hoàng. Kiểu hơi bị yêu Đà Nẵng rồi nên có tin tức xấu về Đà Nẵng là không vui cho lắm. Nhưng sự thật rất kinh khủng. Tàu du lịch trên sông Hàn, lật úp, vì sức chứa 28 người mà có 56 người trèo lên, áo phao chỉ có 05 cái, có người mặc cho con thì nhân viên tàu còn bảo nóng mặc làm gì. Kết quả hình như 03 người chết, trong đó có hai chị em ruột của một nhà, mới có 07 và 04 tuổi. Tàu này lại còn không có giấy phép kinh doanh, tức là kinh doanh chui? Chui chui thế lìn nào được? Chính quyền định phủi tay à? Hồi năm ngoái mình có vào Đà Nẵng, ra chỗ con sư tử phun nước, suýt nữa cũng trèo lên tàu đi một vòng sông Hàn ngắm thành phố, nhưng rồi nắng quá hay là tàu đầy ấy, không lên nữa, nghĩ lại mà hết hồn. Nếu như từ kinh nghiệm năm ngoái của mình, thì tàu vào bến đón khách, mua vé đàng hoàng ở trên bờ, thế mà tàu lại là hoạt động chui? Nghe rất khó ngửi. Không lẽ con tàu này đón khách ở bờ sông, chân cầu, chứ không phải bến tàu?\u003cbr\u003e\nThủ tướng, ông Khuất Việt Hùng ở ủy ban an toàn giao thông, rồi chủ tịch Đà Nẵng, bí thư đề có hành động, rất tốt. Nhưng để cho một con tàu hoạt động láo, cả bộ máy bị liên lụy, đặc biệt là 3 người chết, hàng trăm người vất vả một ngày đêm, vô cùng tai hại, tốn kém tài nguyên, bảo sao không thể phát triển được.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2 .Facebook bị chặn.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMấy tuần gần đây tuần nào cũng thấy có người kêu bị chặn, nhưng mình dùng Google DNS 8.8.8.8 nên vẫn vào vèo vèo không thấy chặn gì cả. Tới tuần này thì mình cũng không vào được luôn, phải bật ứng dụng betternet lên mới vào được. Chắc hẳn AI ĐÓ chặn để hạn chế việc liên lạc, đưa tin về biểu tình? Việc biểu tình là chuyện thường như cân đường hộp sữa, ai thích biểu tình kệ họ đi, chặn chiếc mệt quá. Mà có khi các bác biểu tình tổ chức vào thứ 02 đi cho nó khác port.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Vụ hiệu trưởng đai học Fulbright\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nÔng Bob Kerry từng tham gia vào vụ \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_Th%E1%BA%A1nh_Phong\"\u003ethảm sát dân thường\u003c/a\u003e trong chiến tranh Việt Nam,  giờ ở tuổi ngoài 70, ông ta là thượng nghị sĩ Mỹ, được bổ nhiệm làm chủ tịch Hội đồng Tín thác trường \u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_h%E1%BB%8Dc_Fulbright_Vi%E1%BB%87t_Nam\" title=\"Đại học Fulbright Việt Nam\"\u003eĐại học Fulbright Việt Nam\u003c/a\u003e.\u003cbr\u003e\nMột số người đồng ý, ủng hộ, một số người không đồng ý, phản đối. Ok, thế nghĩa là có tự do tranh luận. Ai phản đối thì không học Fulbright, không cho con học ở đó, thế là xong.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_Hu%E1%BA%BF_T%E1%BA%BFt_M%E1%BA%ADu_Th%C3%A2n\"\u003eThảm sát mậu thân\u003c/a\u003e, \u003ca href=\"https://www.facebook.com/tao.vovan.1/posts/1159017214114493\"\u003eThảm sát Xuân Lộc\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thời sự"},{"content":"Những từ chỉ chất liệu như chất lỏng (water, milk, beer, oil, wine…), chất rắn (gold, diamond, iron, steel…), khí (air, atmostphare, gas…)\nNhững từ trừu tượng kiểu happiness, sadness…\nKhông đếm được nghĩa là không có dạng số nhiều (s) ở cuối.\nTuy thế có nhiều trường hợp đặc biệt phải học thuộc lòng.\nTrong nhóm: facility, tool, equipment có hai từ là danh từ đếm được và một cái là không đếm được, cái nào không đếm được? Equipment.\nmerchandice(2), goods, item, product\nadvice(2), information (2), news (2), experience (2), knowledge (2)\nstaff (2), employee, officer, clerk\nluggage (2), baggage (2), suitcase (1)\ndiscount (1), sale, refund (1), access (2)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/06/01/khong-dem-duoc/","summary":"\u003cp\u003eNhững từ chỉ chất liệu như chất lỏng (water, milk, beer, oil, wine…), chất rắn (gold, diamond, iron, steel…), khí (air, atmostphare, gas…)\u003cbr\u003e\nNhững từ trừu tượng kiểu happiness, sadness…\u003cbr\u003e\nKhông đếm được nghĩa là không có dạng số nhiều (s) ở cuối.\u003cbr\u003e\nTuy thế có nhiều trường hợp đặc biệt phải học thuộc lòng.\u003cbr\u003e\nTrong nhóm: facility, tool, equipment có hai từ là danh từ đếm được và một cái là không đếm được, cái nào không đếm được? \u003cstrong\u003eEquipment.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nmerchandice(2), goods, item, product\u003cbr\u003e\nadvice(2), information (2), news (2), experience (2), knowledge (2)\u003cbr\u003e\nstaff (2), employee, officer, clerk\u003cbr\u003e\nluggage (2), baggage (2), suitcase (1)\u003cbr\u003e\ndiscount (1), sale, refund (1), access (2)\u003c/p\u003e","title":"Không đếm được"},{"content":"Trường mẫu giáo LLK nghỉ hè một tuần, lúc đầu, do Bi không đồng ý về quê, bố mẹ định nhờ ông/bà nội/ngoại lên trông Bi. Nhưng mấy hôm sau, Bi lại đồng ý mỗi khi bố mẹ hỏi “Tuần sau Bi về quê chơi với ông bà nhé?”, thế là bố mẹ quyết định thử cho Bi về nghỉ hè.\nSáng chủ nhật, mẹ và Bi về quê, bố ở lại vì có lịch đi học tiếng Anh. Ngay lúc hai mẹ con vào trong taxi, bố đã bắt đầu thấy nhớ Bi rồi. Buổi chiều chủ nhật, dọn nhà sạch sẽ gọn gàng, vợ lên xong nhận xét một câu “Không có Bi nhà sạch sẽ hẳn nhỉ” :)) Nhà sạch nhưng trống vắng quá, tối đi ngủ cũng rất là buồn vì không có thằng Bi lèo nhèo.\nNgày xưa, hồi học cấp 1 cấp 2, mỗi khi nghỉ hè, bố mẹ cũng hay đưa mình về quê với ông bà nội, ông bà ngoại. Khi Hương lớn một chút thì là cả hai anh em về, có khi là về nhà cô Lập chơi cả tuần. Về quê, được đào giun câu cá, ra lều nằm, thi thoảng xuống bờ ao kéo vó. Ăn nhãn. Ông nội đưa mấy anh em ra sông dạy bơi. Hồi bé, mình thấy con sông to thế, rộng thế, Thành bành nhành nó bơi vèo phát từ bên này sang bên kia sông, hâm mộ vô cùng, giờ lớn lên, về lại, thấy sông bé quá, có khi chỉ rộng bằng chiều dài của hai cái bể bơi trường Ams, chắc tại bồi đắp phù sa, cũng có khi tại mình lớn lên nên mọi thứ nhỏ lại. Bên quê ngoại có cái cừ trước cửa nhà, cừ là kiểu con kênh ý. Hồi xưa nó cũng có cá, sạch, trẻ con tắm ở đó đông vui lắm, mình còn suýt chết đuối ở đó. Giờ thì nó toàn rác, lại còn có một nhà đóng cọc làm nhà ngay ngã ba đường để buôn bán. Thật là vớ vẩn. Hồi đó, về Hải Dương là rất sung sướng, sáng nào cô Lập cũng mua một đống đồ ăn sáng bắt bọn trẻ con ăn, bọn trẻ con lúc đó thường có anh em mình, Hà béo Sơn béo, thi thoảng có cả Tùng Thủy nữa, Hưng Dung như, hồi đó mọi người vẫn gọi Hưng là Chủ, ông nội đặt tên Hưng là Chủ. Ở nhà cô Lập được đi bơi ở bể bơi, được thuê truyện về đọc thả phanh, Thành hồi đó học cấp 3 ở HN, thi thoảng nó về bày trò nghịch rất là vui, đi mua hóa chất về làm pháo, đánh cầu lông, đá bóng … Học guitar nữa chứ, hồi đó mình lớp 6 hay lớp 7, cầm cây guitar to ngang người, gẩy tưng tưng “gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên…”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/30/ki-nghi-he-dau-tien-cua-bi-ngo/","summary":"\u003cp\u003eTrường mẫu giáo LLK nghỉ hè một tuần, lúc đầu, do Bi không đồng ý về quê, bố mẹ định nhờ ông/bà nội/ngoại lên trông Bi. Nhưng mấy hôm sau, Bi lại đồng ý mỗi khi bố mẹ hỏi “Tuần sau Bi về quê chơi với ông bà nhé?”, thế là bố mẹ quyết định thử cho Bi về nghỉ hè.\u003cbr\u003e\nSáng chủ nhật, mẹ và Bi về quê, bố ở lại vì có lịch đi học tiếng Anh. Ngay lúc hai mẹ con vào trong taxi, bố đã bắt đầu thấy nhớ Bi rồi. Buổi chiều chủ nhật, dọn nhà sạch sẽ gọn gàng, vợ lên xong nhận xét một câu “Không có Bi nhà sạch sẽ hẳn nhỉ” :)) Nhà sạch nhưng trống vắng quá, tối đi ngủ cũng rất là buồn vì không có thằng Bi lèo nhèo.\u003cbr\u003e\nNgày xưa, hồi học cấp 1 cấp 2, mỗi khi nghỉ hè, bố mẹ cũng hay đưa mình về quê với ông bà nội, ông bà ngoại. Khi Hương lớn một chút thì là cả hai anh em về, có khi là về nhà cô Lập chơi cả tuần. Về quê, được đào giun câu cá, ra lều nằm, thi thoảng xuống bờ ao kéo vó. Ăn nhãn. Ông nội đưa mấy anh em ra sông dạy bơi. Hồi bé, mình thấy con sông to thế, rộng thế, Thành bành nhành nó bơi vèo phát từ bên này sang bên kia sông, hâm mộ vô cùng, giờ lớn lên, về lại, thấy sông bé quá, có khi chỉ rộng bằng chiều dài của hai cái bể bơi trường Ams, chắc tại bồi đắp phù sa, cũng có khi tại mình lớn lên nên mọi thứ nhỏ lại. Bên quê ngoại có cái cừ trước cửa nhà, cừ là kiểu con kênh ý. Hồi xưa nó cũng có cá, sạch, trẻ con tắm ở đó đông vui lắm, mình còn suýt chết đuối ở đó. Giờ thì nó toàn rác, lại còn có một nhà đóng cọc làm nhà ngay ngã ba đường để buôn bán. Thật là vớ vẩn. Hồi đó, về Hải Dương là rất sung sướng, sáng nào cô Lập cũng mua một đống đồ ăn sáng bắt bọn trẻ con ăn, bọn trẻ con lúc đó thường có anh em mình, Hà béo Sơn béo, thi thoảng có cả Tùng Thủy nữa, Hưng Dung như, hồi đó mọi người vẫn gọi Hưng là Chủ, ông nội đặt tên Hưng là Chủ. Ở nhà cô Lập được đi bơi ở bể bơi, được thuê truyện về đọc thả phanh, Thành hồi đó học cấp 3 ở HN, thi thoảng nó về bày trò nghịch rất là vui, đi mua hóa chất về làm pháo, đánh cầu lông, đá bóng … Học guitar nữa chứ, hồi đó mình lớp 6 hay lớp 7, cầm cây guitar to ngang người, gẩy tưng tưng “gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên…”\u003c/p\u003e","title":"Kì nghỉ hè đầu tiên của Bi ngô"},{"content":"Mình rất ấn tượng với cái extention Momentum, ảnh của nó đẹp quá đi, nhìn rất phê.\nNhưng ngoài ngắm cảnh mình còn thích ngắm các em gái xinh, cũng có sẵn vài chrome extention như Hot girls hoặc Bikini, nhưng toàn là gái châu Âu, không hợp gu mình, nhìn không hợp mắt cho lắm. Quyết định là phải tự viết một cái extention cho Chrome, mỗi lần new tab là hiện ra một em gái Việt Nam.\nSau nhiều cố gắng thì cũng có một bản nháp dùng được, tải về tại đây\nGiải nén ra có thư mục newtab, paste vào trình duyệt Chrome dòng chrome://extensions/ rồi tích chọn Developer mode. Sau đó click vào Load unpack extention… rồi chọn thư mục newtab, open. Thế là xong, mỗi lần ctrl T sẽ hiện lên một ảnh ngẫu nhiên từ xkcn.info\nHoặc đơn giản là tải về từ Google Chrome Store\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/25/moi-tab-mot-em/","summary":"\u003cp\u003eMình rất ấn tượng với cái extention \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/momentum/laookkfknpbbblfpciffpaejjkokdgca?hl=en\"\u003eMomentum\u003c/a\u003e, ảnh của nó đẹp quá đi, nhìn rất phê.\u003cbr\u003e\nNhưng ngoài ngắm cảnh mình còn thích ngắm các em gái xinh, cũng có sẵn vài chrome extention như Hot girls hoặc Bikini, nhưng toàn là gái châu Âu, không hợp gu mình, nhìn không hợp mắt cho lắm. Quyết định là phải tự viết một cái extention cho Chrome, mỗi lần new tab là hiện ra một em gái Việt Nam.\u003cbr\u003e\nSau nhiều cố gắng thì cũng có một bản nháp dùng được, tải về \u003ca href=\"https://www.dropbox.com/s/jb17k88lgrifkr9/newtabVietnameseGirl.zip?dl=0\"\u003etại đây\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nGiải nén ra có thư mục newtab, paste vào trình duyệt Chrome dòng \u003cstrong\u003echrome://extensions/\u003c/strong\u003e rồi tích chọn \u003cstrong\u003eDeveloper mode\u003c/strong\u003e. Sau đó click vào \u003cstrong\u003eLoad unpack extention…\u003c/strong\u003e rồi chọn thư mục newtab, open. Thế là xong, mỗi lần ctrl T sẽ hiện lên một ảnh ngẫu nhiên từ xkcn.info\u003cbr\u003e\nHoặc đơn giản là tải về từ \u003ca href=\"https://chrome.google.com/webstore/detail/new-tab-random-vietnamese/jiafdiigahbceopeboniaboidphmhmim\"\u003eGoogle Chrome Store\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mỗi tab một em"},{"content":"Bây giờ là 5:39AM, trời nhiều mây, tầm nhìn xa dưới 10km, chưa thấy mặt trời đâu, nhiệt độ 26 độ C, độ ẩm 94%, UV index = 0.\nHôm nay 5:25 mình mới dậy, tự dậy chứ không phải do báo thức, quả là có chờ báo thức nhưng mãi không thấy nó kêu (điện thoại để bên phòng làm việc). Sáng qua cũng dậy lúc 5h, tức là hai hôm rồi bị fail mốc 4h30. Như vậy mới được 6 ngày dậy lúc 4h30.\nHôm qua đi làm về vợ rủ đi ăn spaghetti, phi từ nhà mình ra Núi Trúc xa ơi là xa, đường HN thì gập ghềnh như ổ trâu ổ gà, HN đúng là lũ ăn hại, đổ bao nhiêu tiền mà đường mà cái đường cũng không làm cho phẳng phiu. Bực ghê. Ăn ở Spaghetti Box, đợi lâu lắc mới có đồ ăn, mà lại còn ghi thiếu một món. Mình thì đang bị nhiệt ở miệng, ăn gì cũng bị chạm vào chỗ đó, đau, rất là mất ngon. Con lợn Bi ngô thì vẫn như mọi khi nhảy nhô nhảy nhào, rất phức tạp tình hình, nói chung đang trong giai đoạn tăng động, bố mẹ nhiều khi thấy rất mệt, giải thích nó không nghe ngay như xưa đâu, thực ra nó sẽ nghe nhưng cứ phải nhún nhảy ngó nghiêng bên nọ bên kia, không bao giờ nghe lời ngay, ví dụ bảo đi tắm thì cứ ngồi ì ra đấy, hoặc đang trong chậu tắm thì không chịu ra ngoài, kêu “con rửa mông”.\nĂn xong định cho Bi lên quảng trường Ba Đình lịch sử chơi, nhưng trời lại mưa, thế là đành tạt vào quán cafe ngồi, được một lúc kiểu trời mưa to một chút, thế là quán cafe toàn các gia đình trú mưa như mình :)) Được hôm thứ 6 đúng ngày trời mưa, haiz. Lúc về hai mẹ con đi Uber về trước, mình đi tới đầu đại lộ Thăng Long cũng phải dừng lại mặc áo mưa, có nhiều nhà bố đèo, hai mẹ con ngồi sau, có nhiều đứa bé như Bi hoặc bé hơn, chạy ào ào vì trốn mưa. Cũng thật là cực.\nHôm qua có hẹn trò chuyện với hai bạn Dung và Hà, Dung thì cài mãi không được skype, tới lúc chuyển sang facebook call, mình lại cài mãi mới được messenger :)) Kể ra video/audio group chat cũng hay ra phết. Nói chuyện với các bạn có thêm rất nhiều thông tin hay ho.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/20/du-bao-thoi-tiet/","summary":"\u003cp\u003eBây giờ là 5:39AM, trời nhiều mây, tầm nhìn xa dưới 10km, chưa thấy mặt trời đâu, nhiệt độ 26 độ C, độ ẩm 94%, UV index = 0.\u003cbr\u003e\nHôm nay 5:25 mình mới dậy, tự dậy chứ không phải do báo thức, quả là có chờ báo thức nhưng mãi không thấy nó kêu (điện thoại để bên phòng làm việc). Sáng qua cũng dậy lúc 5h, tức là hai hôm rồi bị fail mốc 4h30. Như vậy mới được 6 ngày dậy lúc 4h30.\u003cbr\u003e\nHôm qua đi làm về vợ rủ đi ăn spaghetti, phi từ nhà mình ra Núi Trúc xa ơi là xa, đường HN thì gập ghềnh như ổ trâu ổ gà, HN đúng là lũ ăn hại, đổ bao nhiêu tiền mà đường mà cái đường cũng không làm cho phẳng phiu. Bực ghê. Ăn ở Spaghetti Box, đợi lâu lắc mới có đồ ăn, mà lại còn ghi thiếu một món. Mình thì đang bị nhiệt ở miệng, ăn gì cũng bị chạm vào chỗ đó, đau, rất là mất ngon. Con lợn Bi ngô thì vẫn như mọi khi nhảy nhô nhảy nhào, rất phức tạp tình hình, nói chung đang trong giai đoạn tăng động, bố mẹ nhiều khi thấy rất mệt, giải thích nó không nghe ngay như xưa đâu, thực ra nó sẽ nghe nhưng cứ phải nhún nhảy ngó nghiêng bên nọ bên kia, không bao giờ nghe lời ngay, ví dụ bảo đi tắm thì cứ ngồi ì ra đấy, hoặc đang trong chậu tắm thì không chịu ra ngoài, kêu “con rửa mông”.\u003cbr\u003e\nĂn xong định cho Bi lên quảng trường Ba  Đình lịch sử chơi, nhưng trời lại mưa, thế là đành tạt vào quán cafe ngồi, được một lúc kiểu trời mưa to một chút, thế là quán cafe toàn các gia đình trú mưa như mình :)) Được hôm thứ 6 đúng ngày trời mưa, haiz. Lúc về hai mẹ con đi Uber về trước, mình đi tới đầu đại lộ Thăng Long cũng phải dừng lại mặc áo mưa, có nhiều nhà bố đèo, hai mẹ con ngồi sau, có nhiều đứa bé như Bi hoặc bé hơn, chạy ào ào vì trốn mưa. Cũng thật là cực.\u003cbr\u003e\nHôm qua có hẹn trò chuyện với hai bạn Dung và Hà, Dung thì cài mãi không được skype, tới lúc chuyển sang facebook call, mình lại cài mãi mới được messenger :)) Kể ra video/audio group chat cũng hay ra phết. Nói chuyện với các bạn có thêm rất nhiều thông tin hay ho.\u003c/p\u003e","title":"Dự báo thời tiết"},{"content":"Có hai việc chính:\n– Tạo một con bot bằng cách chat với BotFather\n– Viết api\nCác công cụ cần thiết:\n– Tài khoản telegram\n– Nodejs và các gói liên quan, trong đó có gói telegram-node-bot\n– Server để deploy api chạy ngày chạy đêm.\nTham khảo từ:\nhttps://core.telegram.org/bots\nhttps://www.npmjs.com/package/telegram-node-bot\nBắt đầu:\nTạo bot bằng cách chat với BotFather, đáng ra phải là BotMother chứ nhỉ :))\n/start\n/newbot\nChọn tên cho bot, không bắt buộc có chữ bot ở trong tên này\nChọn username cho bot, bắt buộc có chữ bot trong tên này.\nOk xong, bạn sẽ thấy một cái token để ném vào trong code.\nTạo file ping.js\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/6c57265b73ef55644b9c1cb432752f59\nNhớ thay chỗ YOUR_TOKEN bằng token mà BotFather gửi cho bạn.\nOk, cho chạy đê node ping.js\nChat với bot, gõ ping gửi cho bot, log sẽ xuất hiện thông tin của user_id hoặc group_id mà bạn đang chat, tóm lấy nó – chính là cái chatId\nGiờ mới đến phần chính, tạo file my_api.js\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/d73c3f9be2707788c1cebcb21e70759d\nChạy nào: node my_api.js\nPaste link này vào trình duyệt:\nhttp://localhost:3000/toTelegram?msg=tinnhan\nTrên telegram bạn sẽ nhận được tin nhắn với nội dung tinnhan. Xong.\nBình luận (4) docaocuong — 2017-09-03 04:56\ntriệu like\nNGUYEN DUC CANH — 2017-12-26 14:58\nChào bạn Thai PH\nRất cảm ơn bạn về bài viết.\nHiện tại mình đang muốn thiết lập 1 BOT trên Telegram để báo giá. Bạn vui lòng có thể giúp mình thiết lập. Đây là BOT dành cho kinh doanh nên rất cần đến bàn tay giúp sức của bạn.\nMình đặt hàng từ bạn nghĩa là phải có chi phí tương ứng.\nRất mong nhận được phản hồi của bạn sớm nhất.\nChúc bạn mọi điều tốt lành!\nDuong — 2018-03-15 09:51\nBác cho đặt hàng 1 BOT trên Telegram. Bác báo giá cho em được ko ? alfatours01@gmail.com hoặc tele 0898388883\nthảo — 2018-03-23 15:24\nchào Thái , mình cần viết 1 BOT trên telegram nhưng mình cần bạn tư vấn thêm . Rất mong phản hồi từ bạn : annie.redhope@gmail.com .\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/20/viet-api-de-gui-tin-nhan-voi-telegram-bot/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCó hai việc chính:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Tạo một con bot bằng cách chat với BotFather\u003cbr\u003e\n– Viết api\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCác công cụ cần thiết:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Tài khoản telegram\u003cbr\u003e\n– Nodejs và các gói liên quan, trong đó có gói telegram-node-bot\u003cbr\u003e\n– Server để deploy api chạy ngày chạy đêm.\u003cbr\u003e\nTham khảo từ:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://core.telegram.org/bots\"\u003ehttps://core.telegram.org/bots\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.npmjs.com/package/telegram-node-bot\"\u003ehttps://www.npmjs.com/package/telegram-node-bot\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBắt đầu:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTạo bot\u003c/em\u003e bằng cách chat với BotFather, đáng ra phải là BotMother chứ nhỉ :))\u003cbr\u003e\n/start\u003cbr\u003e\n/newbot\u003cbr\u003e\nChọn tên cho bot, không bắt buộc có chữ bot ở trong tên này\u003cbr\u003e\nChọn username cho bot, bắt buộc có chữ bot trong tên này.\u003cbr\u003e\nOk xong, bạn sẽ thấy một cái token để ném vào trong code.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTạo file ping.js\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://gist.github.com/hongthaiphi/6c57265b73ef55644b9c1cb432752f59\"\u003ehttps://gist.github.com/hongthaiphi/6c57265b73ef55644b9c1cb432752f59\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhớ thay chỗ YOUR_TOKEN bằng token mà BotFather gửi cho bạn.\u003cbr\u003e\nOk, cho chạy đê node ping.js\u003cbr\u003e\nChat với bot, gõ ping gửi cho bot, log sẽ xuất hiện thông tin của user_id hoặc group_id mà bạn đang chat, tóm lấy nó – chính là cái \u003cstrong\u003echatId\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Screenshot from 2016-05-20 14:38:33\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/05/20/viet-api-de-gui-tin-nhan-voi-telegram-bot/screenshot-from-2016-05-20-143833.png\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eGiờ mới đến phần chính, tạo file my_api.js\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://gist.github.com/hongthaiphi/d73c3f9be2707788c1cebcb21e70759d\"\u003ehttps://gist.github.com/hongthaiphi/d73c3f9be2707788c1cebcb21e70759d\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChạy nào: node my_api.js\u003cbr\u003e\nPaste link này vào trình duyệt:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://localhost:3000/toTelegram?msg=tinnhan\"\u003ehttp://localhost:3000/toTelegram?msg=tinnhan\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrên telegram bạn sẽ nhận được tin nhắn với nội dung tinnhan. Xong.\u003c/p\u003e","title":"Viết API để gửi tin nhắn với telegram bot"},{"content":"Download toàn bộ ảnh trên một trang tumblr nào đó chỉ với một câu lệnh:\ntumblr-dl xxx.tumblr.com\nAh trước đó phải cài gói này:\nnpm install -g tumblr-downloader\nhttp://65.media.tumblr.com/cd9b14caf79bf213f9927f7f10c01acf/tumblr_o79mrv7K3E1qbd81ro1_1280.jpg\nBình luận (4) Tú béo — 2016-05-21 14:03\nCho xin vài link nguồn mát mẻ nào ;))\nThaiPH — 2016-05-22 03:25\nxkch.tumblr.com\nmantinh.tumblr\nwanimal1983.tumblr\nthichanthit.tumblr\nTú béo — 2016-05-22 10:37\nHardcore cơ à, nặng đô vãi nhỉ :))\nThaiPH — 2016-05-24 11:07\nCho chết luôn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/20/tumblr-tool-to-download-image/","summary":"\u003cp\u003eDownload toàn bộ ảnh trên một trang tumblr nào đó chỉ với một câu lệnh:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003etumblr-dl xxx.tumblr.com\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eAh trước đó phải cài gói này:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003enpm install -g tumblr-downloader\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://65.media.tumblr.com/cd9b14caf79bf213f9927f7f10c01acf/tumblr\"\u003ehttp://65.media.tumblr.com/cd9b14caf79bf213f9927f7f10c01acf/tumblr\u003c/a\u003e_o79mrv7K3E1qbd81ro1_1280.jpg\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-05-21 14:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCho xin vài link nguồn mát mẻ nào ;))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003eThaiPH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-05-22 03:25\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003exkch.tumblr.com\u003cbr\u003e\nmantinh.tumblr\u003cbr\u003e\nwanimal1983.tumblr\u003cbr\u003e\nthichanthit.tumblr\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-05-22 10:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHardcore cơ à, nặng đô vãi nhỉ :))\u003c/p\u003e","title":"tumblr tool to download image"},{"content":"Mình rất bực tức và ghen tị mỗi khi vào một blog nào đó, thấy nó hiển thị code trong bài viết rõ là đẹp đẽ tuyệt vời như này:\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/da74a34fc48ec867e4462d158fa35ee4\ntrong khi code trong blog của mình thì xấu như này\n/** * User object contains user ID as an integer, and 5 fields of generic object * In this example, 5 fields of generic objects are associate with some primitive types */ static class User { // userID is a number private Integer userID; // generic type of float number private Float field1; // generic type of integer number private Short field2; // generic type of boolean number private Boolean field3; // generic type of byte number private Byte field4; // generic type of long number private Long field5; } Giải pháp hóa ra đơn giản đến không ngờ, vào https://gist.github.com/ – tất nhiên phải đăng nhập, sau đó paste đoạn code của bạn vào, chọn tên file với đuôi đúng loại, ví dụ java, js…, save lại, rồi copy cái link Share, paste thẳng vào wordpress, thế là xong con ong.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/19/hien-thi-code-dinh-dang-dep/","summary":"\u003cp\u003eMình rất bực tức và ghen tị mỗi khi vào một blog nào đó, thấy nó hiển thị code trong bài viết rõ là đẹp đẽ tuyệt vời như này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://gist.github.com/hongthaiphi/da74a34fc48ec867e4462d158fa35ee4\"\u003ehttps://gist.github.com/hongthaiphi/da74a34fc48ec867e4462d158fa35ee4\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ntrong khi code trong blog của mình thì xấu như này\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003e/**\n * User object contains user ID as an integer, and 5 fields of generic object\n * In this example, 5 fields of generic objects are associate with some primitive types\n */\nstatic class User {\n   // userID is a number\n   private Integer userID;\n   // generic type of float number\n   private Float field1;\n   // generic type of integer number\n   private Short field2;\n   // generic type of boolean number\n   private Boolean field3;\n   // generic type of byte number\n   private Byte field4;\n   // generic type of long number\n   private Long field5;\n}\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eGiải pháp hóa ra đơn giản đến không ngờ, vào https://gist.github.com/ – tất nhiên phải đăng nhập, sau đó paste đoạn code của bạn vào, chọn tên file với đuôi đúng loại, ví dụ java, js…, save lại, rồi copy cái link Share, paste thẳng vào wordpress, thế là xong con ong.\u003c/p\u003e","title":"Hiển thị code định dạng đẹp"},{"content":" Xin chào. Hôm nay các bạn có khỏe không ? Bạn có muốn đi bán sim không ? Hay muốn unfriend bằng cách nhắn tin chửi hết mọi người trong friend list hoặc là bạn muốn bán sim để ra đường bị đánh chết. Đúng rồi đấy, hôm nay chúng ta sẽ cùng xây một công cụ như vậy – Facebook Chat Bot.\nMình đang học nodejs, có một cái thư viện để viết chatbot cho facebook khá hay, có thể dùng để spam cho toàn bộ friend list =)) Đọc hướng dẫn ở đây funny phết.\nCode thì đơn giản thôi\nhttps://gist.github.com/hongthaiphi/f2a093e168ef6f959f7e38fbc2e8cc14\nThế là xong. Toàn bộ 2000 bạn bè mình sẽ nhận được tin bán sim, và sau đó 1999 người sẽ unfriend mình :))\nNgoài ra mình đang viết code lấy toàn bộ log chat facebook về file. Có vẻ loằng ngoằng hơn một chút.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/19/co-ai-di-ban-sim-khong-huong-dan-viet-chat-bot-cho-facebook/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eXin chào. Hôm nay các bạn có khỏe không ? Bạn có muốn đi bán sim không ? Hay muốn unfriend bằng cách nhắn tin chửi hết mọi người trong friend list hoặc là bạn muốn bán sim để ra đường bị đánh chết. Đúng rồi đấy, hôm nay chúng ta sẽ cùng xây một công cụ như vậy – Facebook Chat Bot.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eMình đang học nodejs, có một cái thư viện để viết chatbot cho facebook khá hay, có thể dùng để spam cho toàn bộ friend list =)) Đọc hướng dẫn \u003ca href=\"https://nodejs.vn/topic/112/h%C6%B0%E1%BB%9Bng-d%E1%BA%ABn-vi%E1%BA%BFt-chat-bot-cho-facebook\"\u003eở đây\u003c/a\u003e funny phết.\u003cbr\u003e\nCode thì đơn giản thôi\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://gist.github.com/hongthaiphi/f2a093e168ef6f959f7e38fbc2e8cc14\"\u003ehttps://gist.github.com/hongthaiphi/f2a093e168ef6f959f7e38fbc2e8cc14\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThế là xong. Toàn bộ 2000 bạn bè mình sẽ nhận được tin bán sim, và sau đó 1999 người sẽ unfriend mình :))\u003cbr\u003e\nNgoài ra mình đang viết code lấy toàn bộ log chat facebook về file. Có vẻ loằng ngoằng hơn một chút.\u003c/p\u003e","title":"Có ai đi bán sim không? Hướng dẫn viết chat bot cho facebook"},{"content":"Tình cờ đọc cái link này\nChuyện cha vợ chém chết con rể \u0026amp; các nhà đạo đức Internet nửa mùa Đại loại quan điểm của anh bạn chủ link nói rằng “Đối với tôi thì hành động của ông Nam là hoàn toàn đúng đắn, thậm chí nếu có thể, t nghĩ sẽ không thiếu người sẵn sàng tặng ông danh hiệu “Người cha của năm” với hành động hy sinh tuyệt với cho con gái mình của ông.”\nMình có hỏi thêm anh bạn đó rằng, việc tên khủng bố ở Na Uy, giết gần 80 người – đang ngồi tù, thậm chí còn kiện nhà tù vì không cho hắn học đại học (trong tù), hắn còn đòi máy chơi gam PS4 trong khi đã có PS3 – mình hỏi rằng việc thằng khủng bố kia không bị giết có phải là sai lầm của hệ thống luật pháp Na Uy? Nó nên bị giết? Quan điểm của bạn đó là:\n“Pháp luật các nước Bắc Âu thực sự quá nương tay đối với những trọng tội kiểu này\nvì pháp luật Bắc Âu đề cao tính nhân đạo bạn ạ\nmấy nước đó thưa dân\nđiều kiện xã hội tốt =\u0026gt; tỉ lệ tội phạm dính trọng tội ko cao\nthực sự là họ cũng ko có nhiều kinh nghiệm, cá nhân mình nghĩ vậy\nmột lý do nữa là họ đánh giá cực kì cao sự quan trọng của tự do nên vô hình chung mặc định rằng mất tự do không thôi đã là mất mát gì to lớn lắm rồi :D”\nCó ý kiến cho rằng con rể tới thăm cháu thì bị đâm chết? Thực ra chuyện bố đến thăm con rồi bị đâm chết chưa phải là chưa có tiền lệ ở Việt Nam.\nSong sắt ngăn cha con\nVợ chồng chia tay, gia đình “tan đàn xử nghé” nhưng dù biết gia đình vợ không ưa gì mình, nỗi nhớ con vẫn khiến anh quay quắt, hàng ngày sau giờ làm việc Hiếu lại chạy thẳng tới nơi con ở để được nhìn, chơi đùa cùng con.\nCó hôm về trễ, không được gia đình vợ cho vào, anh đành đứng ngoài nhìn con qua cánh cửa. Nhưng tình yêu của anh khiến gia đình vợ cũ khó chịu. Lúc đầu họ còn cho anh vào nhà chơi với con hay đưa bé đi xung quanh chơi rồi sau đó “cấm cửa” không cho anh vào. Nhiều lần phải nói chuyện với con qua cánh cửa lúc nửa đêm, dù phải đứng trong nước triều cường ngập lún chân hàng giờ mà anh vẫn không nản chí.\nBức xúc, đã không ít lần Hiếu đập cửa đòi quyền được thăm con và cũng nhiều lần tổ dân phố xuống hoà giải yêu cầu gia đình vợ cũ cho anh được thực hiện quyền làm cha nhưng kết quả thì ngày càng tệ hại hơn. Nhiều người dân khu phố từng không ít lần chứng kiến ảnh anh bị gia đình vợ cũ đánh tới tấp, có hôm cả gia đình vợ cũ cầm mũ bảo hiểm đập túi bụi vào đầu. Lần ấy hậu quả anh gánh chịu là phải nằm viện đến 10 ngày vì chấn thương đầu, nhưng vừa ra viện là Hiếu lại lò dò tìm tới con vì “nhớ quá không chịu nổi”.\nNhững tưởng cảnh “như chưa hề có cuộc chia ly” sẽ chấm dứt khi tháng 10/2011, toà xử Hiếu được quyền đến thăm con vào thứ 2,4,6 hàng tuần trong khoảng thời gian từ 19 – 20h.\nThế nhưng, gia đình vợ cũ chỉ thuận trong một thời gian đầu, sau đó mọi việc lại trở về như cũ. Nhiều lần đập cửa đòi “quyền lợi” không được, anh đành đứng ngoài để được nhìn thấy con. Cũng nhiều lần anh nhờ bà con khu phố có lời nhưng người thì ngại va chạm, người thì sau một vài lần sang hoà giải không được cũng thôi. Bức xúc, anh gửi đơn đến công ty mẹ vợ để tố cáo mà không ngờ được rằng mong muốn nhỏ nhoi của anh lại là nguyên nhân khiến anh mất mạng\n.\nNgười Sài Thành phẫn nộ, ok, phẫn nộ rồi sao, 8 năm tù. Người chết lại còn “có lỗi vì gửi đơn tố cáo”, dcm chúng nó nữa chứ, gửi đơn tố cáo mà là có lỗi à, khắc phục hậu quả cái cục cứt, giết người xong khắc phục cái cứt gì? XĐXX như cái cục cứt.\nTại phiên tòa, HĐXX nhận định Hiếu cũng có một phần lỗi là đã gởi đơn đến công ty tố cáo mẹ vợ. Mặc khác, sau khi vụ án xảy ra, gia đình Việt đã khắc phục hậu quả nên xử mức án 8 năm tù.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/19/giet-nguoi-co-phai-la-toi-khong/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ đọc cái link này\u003c/p\u003e\n\u003ch1 id=\"chuyện-cha-vợ-chém-chết-con-rể--các-nhà-đạo-đức-internet-nửa-mùa\"\u003e\u003ca href=\"http://spiderum.com/bai-dang/Chuyen-cha-vo-chem-chet-con-re-andamp-cac-nha-dao-duc-Internet-nua-mua-1we#\"\u003eChuyện cha vợ chém chết con rể \u0026amp; các nhà đạo đức Internet nửa mùa\u003c/a\u003e\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003eĐại loại quan điểm của anh bạn chủ link nói rằng “Đối với tôi thì hành động của ông Nam là hoàn toàn đúng đắn, thậm chí nếu có thể, t nghĩ sẽ không thiếu người sẵn sàng tặng ông danh hiệu “Người cha của năm” với hành động hy sinh tuyệt với cho con gái mình của ông.”\u003c/p\u003e","title":"Giết người có phải là tội không?"},{"content":"Hôm qua đang ngủ thì Bi ngô bị chảy máu cam. Bi khóc ầm ĩ, mẹ thì cứ tưởng chảy nước mũi, cứ lấy giấy lau lau mãi mà không hết, mình dậy bật điện lấy nước cho Bi uống mới phát hiện ra là chảy máu cam. Chắc do không khí khô quá. Con khóc thét, bố mẹ cũng hoảng hồn. 30p sau mới ổn ổn để đi ngủ tiếp.\nSáng điện thoại báo thức, mình quyết định không dậy từ 4h30 nữa, ngủ tiếp một lúc tới 5h30. Dậy chủ yếu là dọn dẹp nhà cửa: cho gà vào luộc, cắm lại cơm, xếp bát vào máy rửa, rửa đống thừa bên ngoài, đổ rác, cho ga giường vào giặt, phơi ga rồi cho mẻ quần áo vào giặt tiếp. Đó, dậy sớm làm được nhiều việc thế chứ. Mai chắc là sẽ đủ khỏe để đi tập gym. Hay là chuyển tập gym sang buổi tối nhỉ, tầm 8h45 đi là cũng tập dc 45 phút.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/18/ngay-thu-05/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua đang ngủ thì Bi ngô bị chảy máu cam. Bi khóc ầm ĩ, mẹ thì cứ tưởng chảy nước mũi, cứ lấy giấy lau lau mãi mà không hết, mình dậy bật điện lấy nước cho Bi uống mới phát hiện ra là chảy máu cam. Chắc do không khí khô quá. Con khóc thét, bố mẹ cũng hoảng hồn. 30p sau mới ổn ổn để đi ngủ tiếp.\u003cbr\u003e\nSáng điện thoại báo thức, mình quyết định không dậy từ 4h30 nữa, ngủ tiếp một lúc tới 5h30. Dậy chủ yếu là dọn dẹp nhà cửa: cho gà vào luộc, cắm lại cơm, xếp bát vào máy rửa, rửa đống thừa bên ngoài, đổ rác, cho ga giường vào giặt, phơi ga rồi cho mẻ quần áo vào giặt tiếp. Đó, dậy sớm làm được nhiều việc thế chứ. Mai chắc là sẽ đủ khỏe để đi tập gym. Hay là chuyển tập gym sang buổi tối nhỉ, tầm 8h45 đi là cũng tập dc 45 phút.\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ 05"},{"content":"Trên blinkist lại chưa có cuốn này, đọc trên alezaa vậy. 10 BÀI HỌC GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN\nTrưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm. Cuộc đời là một trò chơi và trò chơi nào cũng có luật của nó. Cuộc đời bạn cũng vậy.\nBạn có 1 cơ thể, 1 và chỉ 1. Dù bạn thích nó hay ghét nó thì nó cũng vẫn là của bạn. Giữ gìn nó cho tốt vào.\nTrong thời gian dài tới, bạn sẽ học được nhiều bài học bổ ích, từ 1 ngôi trường. Nó có tên là Trường Đời.\nLỗi lầm thực chất là những bài học. Trưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm và thử thách. Chừng nào bạn còn thất bại mà vẫn dám tiếp tục trải nghiệm thì bạn vẫn còn tiếp tục trưởng thành.\nCác bài học sẽ lặp đi lặp lại cho tới khi bạn học được chúng. Một bài học sẽ xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, nhiều cái giá phải trả khác nhau và chỉ chấm dứt cho tới khi bạn học được.\nViệc học không bao giờ kết thúc. Không có quãng thời gian nào trong cuộc đời của bạn không đi kèm với việc học. Nếu bạn còn sống, có nghĩa là vẫn còn những bài học dành cho bạn.\nNgày mai không phải là thời điểm tốt hơn hiện tại. Khi cái “ngày mai” của bạn đến và trở thành hiện tại, bạn sẽ lại so sánh nó với cái “ngày mai” khác. Cái “bây giờ” mới chính là khoảng thời gian hoàn hảo nhất dành cho bạn.\nNhững người xung quanh là cái gương của chính bạn. Bạn sẽ không Yêu hay Ghét 1 điều gì đó từ họ, cho tới khi nó phản chiếu những điều bạn thích hay ghét về chính bản thân mình.\nCuộc đời nằm trong tay bạn. Với tất cả những dụng cụ, tài nguyên bạn đang có, bạn làm gì với nó là quyền của bạn. Sự lựa chọn là của bạn.\nCâu trả lời cho tất cả những thắc mắc, vấn đề về cuộc sống nằm trong chính bạn. Để tìm được câu trả lời, tất cả những gì bạn cần làm là quan sát, lắng nghe, hiểu rõ và tin tưởng chính bản thân mình.\nDù muốn hay không, thì bạn cũng sẽ quên hết những điều này.\n“Vạch Ranh Giới” – Tác giả Henry Cloud, John Townsend\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/17/sach-vach-ranh-gioi-tac-gia-henry-cloud-john-townsend/","summary":"\u003ch3 id=\"trên-blinkist-lại-chưa-có-cuốn-này-đọc-trên-alezaa-vậy\"\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eTrên blinkist lại chưa có cuốn này, đọc trên alezaa vậy.\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003e10 BÀI HỌC GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN\u003cbr\u003e\nTrưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm. Cuộc đời là một trò chơi và trò chơi nào cũng có luật của nó. Cuộc đời bạn cũng vậy.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eBạn có 1 cơ thể, 1 và chỉ 1. Dù bạn thích nó hay ghét nó thì nó cũng vẫn là của bạn. Giữ gìn nó cho tốt vào.\u003c/p\u003e","title":"Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend"},{"content":"Ngày 01: thứ 6 13/5, tối hôm trước, gần 12h, ngay sau khi post facebook cái tuyên bố dậy 4h30, anh ta lập tức tắt sóng đi ngủ luôn. Cũng khá hồi hộp nên hơi khó ngủ, 2h30 đã tỉnh, nói chung ngủ không có ngon. 4h30 dậy và phát hiện sự “khác lạ” khiến mọi người đặt rất nhiều câu hỏi, hầu hết là không tin việc có thể thực hiện được, nhưng cũng có khá nhiều người cho biết họ đang thực hiện việc dậy sớm. Ok ngon.\nNgày đầu tiên mình đọc sách, viết blog, dịch, phơi quần áo, cho khoai vào lò nướng, xuống phòng gym tập một lúc, về tắm.\nDo để quên bình nước ở cty nên mình không pha chè từ nhà được, mang chè tới cty nhưng ngại sang bên 213 nên không pha chè uống, kết quả là buổi chiều khá là buồn ngủ. Tối về ăn cơm rửa bát xong lăn ngay lên giường ngủ luôn từ hơn 9h.\nNgày 02: thứ 7 14/5, vẫn dậy 4h30 như bình thường, vì đi làm cả ngày thứ 07, tối lại đi đá bóng nữa, nên mình đã phải sang 213 ngay từ sáng, pha chè để uống cho tỉnh táo.\nSáng thì vẫn như bình thường, đọc sách, lướt facebook, viết blog, đi tập gym.\nDo có chè trợ giúp nên đỡ buồn ngủ. Gần như hết, nhưng đau bụng và người cứ nao nao. Dù sao vẫn đi đá bóng được. Đá bóng xong uống 3 cốc bia.\nNgày 03: chủ nhật, 15/5, 4h30 chuông reo, dậy tắt chuông, suy nghĩ, cảm thấy người không khỏe lắm, thôi quyết định hôm nay chủ nhật, tối lại uống hơi nhiều bia, ngủ tiếp cho nó an toàn, dậy mà ốm thì toi cơm. Kết quả là 7h30 mới dậy.\nNgày 04: thứ 02, 16/2. 4h30, lướt fb, và đang viết blog đây. Kkeke. Mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát. Hôm nay chắc là sẽ không đi gym nữa, hôm kia gánh tạ có vẻ sai kĩ thuật nên cổ bị đau kinh khủng, từ giờ không tập động tác nguy hiểm đấy nữa. Hai lần tập là hai lần đau cổ vai gáy dã man.\nBình luận (5) mywaltz — 2016-05-16 06:43\n213? Vậy là anh đang ngồi ở VP9 sao ạ? :))\ndsn — 2017-11-13 09:31\nchào má lúm 😀\nHuyen Nguyen — 2017-11-13 10:17\nủa ai vậy?\ndtnguyen196 — 2016-05-16 23:45\nAnh đi ngủ lúc mấy giờ mà dậy sớm thế anh? 😀\nThaiPH — 2016-05-17 00:47\nHôm đầu tiên là 12h, hôm thứ 02 là 9h, mấy hôm nay là khoảng 10h 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/15/nki-thu-thach-day-som/","summary":"\u003cp\u003eNgày 01: thứ 6 13/5, tối hôm trước, gần 12h, ngay sau khi post facebook cái tuyên bố dậy 4h30, anh ta lập tức tắt sóng đi ngủ luôn. Cũng khá hồi hộp nên hơi khó ngủ, 2h30 đã tỉnh, nói chung ngủ không có ngon. 4h30 dậy và phát hiện sự “khác lạ” khiến mọi người đặt rất nhiều câu hỏi, hầu hết là không tin việc có thể thực hiện được, nhưng cũng có khá nhiều người cho biết họ đang thực hiện việc dậy sớm. Ok ngon.\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký thử thách dậy sớm"},{"content":"Đi làm về, dừng đèn đỏ ở chỗ bến xe Mỹ Đình, đèn đỏ hẳn 100 giây, chỗ đó cho phép rẽ phải khi đèn đỏ, là đường rẽ của các ô tô khách để vào bến xe. Nhưng có rất nhiều con giời xe máy đỗ mẹ nó vào phần đường rẽ phải, ô tô khách bấm còi cho tung đít thì lại lật đật chạy vượt lên đứng chờ đèn đỏ sai chỗ. Nói chung là rất thảm hại. Chính quyền đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo thói quen tốt cho người dân. Một, là việc lấy bằng lái xe quá dễ, không cần học luật, dẫn tới toàn những người không hiểu gì về giao thông tham gia giao thông. Lái ô tô cũng ngày càng dễ dần. Hai, đường xá cũ kĩ mờ mịt, ý mình đang nói về vạch kẻ đường. Thứ ba là thiếu một anh cảnh sát đứng đó phạt tất cả những ông nào đỗ vào vạch cấm đỗ. À mà làm đéo gì có vạch cấm dỗ, phạt thế nào được. Thế là bọn rẽ phải sẽ bị tức điên vì không có đường rẽ, bấm còi BIM BIM inh ỏi như lũ rồ với nhau.\nVừa đọc một đoạn trong “Phải trái đúng sai”, thấy đúng đắn với tình huống này quá:\n“Giá trị đạo đức có vẻ như là kết quả của thói quen”. Đó là điều mà chúng ta học bằng cách thực hành. “Những đức tính chúng ta có được đầu tiên là do thực hành chúng, cũng giống như trong nghệ thuật”.\nVề mặt này, trở thành người có đạo đức cũng giống như học thổi sáo. Không ai học được cách chơi một nhạc cụ bằng cách đọc sách hay nghe giảng. Bạn phải thực hành. Và cũng nên nghe các nhạc sĩ tài năng, xem cách họ chơi. Bạn không thể trở thành nghệ sĩ violon mà không luyện tập. Và với giá trị đạo đức thì cũng thế: “Chúng ta trở thành người công bằng bằng cách thực hiện hành động công bằng, trở thành người ôn hòa bằng cách thực hiện hành động ôn hòa, trở thành người dũng cảm bằng cách thực hiện hành động dũng cảm.\nĐiều này tương tự như thực hành các kỹ năng khác, chẳng hạn như nấu ăn. Rất nhiều sách dạy nấu ăn được xuất bản, nhưng không ai có thể trở thành đầu bếp xuất sắc chỉ đơn giản bằng cách đọc sách. Bạn phải nấu nướng thật nhiều.\n“Nếu giá trị đạo đức là điều gì đó chúng ta học thông qua việc thực hành, đầu tiên chúng ta phải bằng cách nào đó phát triển các thói quen tốt. Đối với Aristotle, đây là mục đích chính của pháp luật – để trau dồi, rèn giũa các thói quen sẽ dẫn đến tính cách tốt. “Các nghị sĩ làm công dân trở nên tử tế bằng cách hình thành thói quen cho họ, và đây là mong muốn của tất cả các nhà lập pháp, và những người không làm được điều đó mất đi dấu ấn của mình, và đây chính là điểm khác biệt giữa một hiến pháp tốt và một hiến pháp tồi”. Giáo dục đạo đức ít thiên về việc ban hành các quy tắc mà thiên về việc hình thành thói quen và định hình tính cách. “Nó không tạo ra sự khác biệt nhỏ … dù chúng ta hình thành thói quen kiểu này hay kiểu khác từ khi chúng ta còn rất trẻ, nó tạo ra một sự khác biệt rất lớn, hay đúng hơn là tất cả sự khác biệt”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/12/dung-den-do/","summary":"\u003cp\u003eĐi làm về, dừng đèn đỏ ở chỗ bến xe Mỹ Đình, đèn đỏ hẳn 100 giây, chỗ đó cho phép rẽ phải khi đèn đỏ, là đường rẽ của các ô tô khách để vào bến xe. Nhưng có rất nhiều con giời xe máy đỗ mẹ nó vào phần đường rẽ phải, ô tô khách bấm còi cho tung đít thì lại lật đật chạy vượt lên đứng chờ đèn đỏ sai chỗ. Nói chung là rất thảm hại. Chính quyền đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo thói quen tốt cho người dân. Một, là việc lấy bằng lái xe quá dễ, không cần học luật, dẫn tới toàn những người không hiểu gì về giao thông tham gia giao thông. Lái ô tô cũng ngày càng dễ dần. Hai, đường xá cũ kĩ mờ mịt, ý mình đang nói về vạch kẻ đường. Thứ ba là thiếu một anh cảnh sát đứng đó phạt tất cả những ông nào đỗ vào vạch cấm đỗ. À mà làm đéo gì có vạch cấm dỗ, phạt thế nào được. Thế là bọn rẽ phải sẽ bị tức điên vì không có đường rẽ, bấm còi BIM BIM inh ỏi như lũ rồ với nhau.\u003c/p\u003e","title":"Dừng đèn đỏ"},{"content":"Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.\nBạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!\nNgười ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.\nVậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.\nBạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!\nLười vận động, tập thể dục So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.\nMà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.\nLười học Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.\nBạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.\nLười làm Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.\nBạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.\nLười suy nghĩ Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.\nChúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.\nLười tranh đấu Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.\nThờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.\nĐấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?\nNhững thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…\nBạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:\n“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”\nNhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.\nMột dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!\nChúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.\nChịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.\nBạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!\nXem thêm: Những điều bạn cần làm để sống một cuộc sống không hối tiếc\nCái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.\nNếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.\nĐừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.\nTôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…\nNẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…\n(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.)\nTheo Lục Phong\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/12/dat-nuoc-cua-nhung-ke-luoi-bieng/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!\u003cbr\u003e\nNgười ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.\u003c/p\u003e","title":"Đất Nước Của Những Kẻ Lười Biếng"},{"content":"cuoi cung cung tim ra huong da de cau hinh do phan giai man hinh ngoai:\nhttp://askubuntu.com/questions/377937/how-to-set-a-custom-resolution\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/11/cau-hinh-man-hinh-ve-dung-do-phan-gia/","summary":"\u003cp\u003ecuoi cung cung tim ra huong da de cau hinh do phan giai man hinh ngoai:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://askubuntu.com/questions/377937/how-to-set-a-custom-resolution\"\u003ehttp://askubuntu.com/questions/377937/how-to-set-a-custom-resolution\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Cau hinh man hinh ve dung do phan gia"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/11/dung-lai-nguoi-dung-lai-nha-nguyen-hong-an/","summary":"","title":"Dựng lại người dựng lại nhà – Nguyễn Hồng Ân"},{"content":"Phuong Hoa Le\nĐã lâu tôi không đề cập chuyện “chính trị” trên FB cá nhân. 25 năm trước, tôi bắt đầu làm báo với mong ước thầm lặng là mình có thể góp một tay làm xã hội tốt đẹp hơn. Nhưng dần dà, tôi nhận ra đó là một ảo tưởng. Lạ thế, đất nước càng khá giả hơn thì sự khốn khổ và sợ hãi của con người lại càng lớn hơn. Con người đang rơi vào một nỗi sợ hãi khủng khiếp mang tên “sống”, khi sự hoảng loạn dây chuyền mang tên bệnh tật, thực phẩm bẩn, an ninh kém, giáo dục tồi, ô nhiễm, tham nhũng, tha hóa…. lan tràn khắp nơi. Nếu theo dõi tin tức, ta cảm thấy như mình đang sống trong địa ngục.\nRất nhiều người tôi quen biết đang đấu tranh cho sự thay đổi chính quyền, lật đổ, đa đảng phái … Tôi không có ý kiến, đó là chuyện riêng của mỗi người. Riêng tôi, tôi không tin vào những cuộc cách mạng, những sự đổ máu, bạo lực. Tôi không tin vào sức mạnh của “đám đông”. Thứ sức mạnh mù quáng đó có thể phá nát mọi thứ, nhưng liệu nó có khả năng xây lên nổi một thứ gì sau cái đám đổ nát đó không?. Chỉ cần có kiến thức sơ đẳng về lịch sử đều có thể có câu trả lời rõ ràng.\nNgười Hà Nội ngày xưa thường được tiếng thanh lịch, tao nhã. Thực ra Hà Nội ngày xưa cũng như bây giờ, cũng có nhiều người lao động, người thuộc các tầng lớp khác nhau. Nhưng tầng lớp “thượng lưu” (từ này tôi không dùng chỉ người giàu có, mà là chỉ tầng lớp trí thức) của thành phố – dù không chiếm tỷ lệ lớn, đã có sức mạnh thầm lặng chi phối xã hội, tạo ra một không khí cao nhã, tinh túy của “cốt cách Hà Nội”. Cách sống của các gia đình trí thức (bác sĩ, kỹ sư, giáo viên …..); những giá trị mà họ trân trọng, gìn giữ; cách họ dạy con cái; cách họ nói năng cư xử với người khác dù ở tầng lớp nào; cách họ ăn uống, thưởng thức nghệ thuật, thái độ làm việc, học tập nghiên cứu … tất cả tạo nên những chuẩn mực cho cả xã hội và có ảnh hưởng rất mạnh tới tầng lớp dưới/khác.\nTôi nhớ khi mình còn đi học cấp 3, học trường trên phố. Phố tôi ở là ngoại ô, nên hầu như chỉ toàn dân lao động. Bọn con trai cùng phố nhiều cậu bỏ học sớm. Các cậu ấy thích chặn đường tôi đi học về để trêu chọc. Ngày nào tôi cũng phải chịu trận. Rồi một hôm, tôi ức quá liền văng ra một câu chửi. Hai cậu trai ngẩn người ra nhìn tôi rồi bảo: Tớ không thể ngờ Hoa cũng biết chửi bậy. Tôi không bao giờ quên phút đó. Từ đó các cậu ấy không bao giờ trêu tôi nữa và tôi cũng không bao giờ chửi bậy nữa. Phố tôi lúc đó chỉ có tôi và Hương là con nhà giáo, nền nếp quy củ. Với các bạn cùng phố, chúng tôi là một kiểu mẫu khác, có sức ảnh hưởng đặc biệt. Tới giờ, gặp lại bạn học, nhiều bạn làm xe ôm, bán bánh mì …nhưng các bạn vẫn nói chuyện với chúng tôi với một sự tôn trọng đặc biệt. Không ai văng bậy trước mặt tôi. Tới những năm đầu thập kỷ 90, tôi và con gái hay đi xích lô đi chơi, các bác đạp xích lô già vẫn gọi tôi là “thưa cô”, rất kính trọng. Các thầy cô của chúng tôi lúc đó cũng cao nhã, lịch sự, nghiêm cẩn, trọng mình trọng người, sống ngay thẳng, không buông tuồng. Hà Nội lúc đó tầng lớp nào ra tầng lớp đó. Không thể lẫn lộn.\nChính tầng lớp trí thức đó đã tạo lập thành danh hai chữ “thanh lịch” của Hà Nội.\nLại quay lại tình trạng không ít người luôn phê phán hiện trạng đời sống hay đang “đấu tranh” cho sự khai sáng, thích đả kích thói hư tật xấu và sự suy đồi của xã hội, chỉ trích chính phủ, chỉ trích dân … Tôi từng quen chủ một website tên tuổi về “nâng cao dân trí”. Nói rất hay, cho tới khi anh ta xung phong nhận giúp tôi một việc và sau đó mang con bỏ chợ, hậu quả là việc lẽ ra tôi làm xong trong 2 tuần thì mất 4 tháng. Tôi thấy một nữ trí thức lớn mang con đi chơi và đứa trẻ thản nhiên vứt toạch hộp sữa uống dở xuống đường mà mẹ nó không hề phản ứng gì. Tôi dự những cuộc hội thảo mà các giảng viên đại học thản nhiên nói bậy, đến muộn, làm việc riêng. Những chuyện như thế nhiều vô kể. Từ lớn như nói dối, luồn lọt, đến nhỏ như vứt rác, nói bậy, ăn mặc suồng sã, cư xử buông tuồng … Số người đủ bản lĩnh nói không với cái xấu, cái thấp kém rất ít. Tôi chứng kiến một nhà báo nhiệt thành đấu tranh để “chống lại tệ nạn”, nhưng đi xe máy bị công an giữ vẫn hồn nhiên giơ thẻ ra xin. Những điều đó tưởng rất nhỏ nhưng chính là sự tha hóa (*). Phần vô cùng đông người “có học” đã tự tha hóa bản thân để sống hòa tan với các tầng lớp khác, khiến cho sự phân định chuẩn mực trong xã hội không còn rõ ràng nữa.\nNếu bạn vẫn chạy trường chạy lớp cho con, vẫn biếu tiền cô giáo thì đừng phàn nàn ngành giáo dục xuống cấp. Nếu bạn sẵn sàng ngồi lê ăn quà ngoài vỉa hè thì đừng trách nạn thực phẩm bẩn, thiếu vệ sinh. Nếu bạn còn chạy chọt biếu quà cho quan chức thì đừng trách nạn tham nhũng phát triển. Tương tự như vậy với mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống.\nXã hội muốn biến đổi sâu xa về chất, không phải cần một cuộc “tổng khởi nghĩa” 1945 lần nữa. Một năm 1945 đã đủ bài học cho người Việt.\nTrong đời sống một con người, cái đầu dẫn dắt toàn bộ. Tư tưởng có tính quyết định cho sự phát triển cá nhân về mọi phương diện, điều đó đã được thừa nhận từ cả tâm linh lẫn khoa học. Trong đời sống xã hội cũng như vậy. Chỉ có sự phát triển của tư tưởng mới tạo ra sự thay đổi về chất bên trong và là nguồn của sự phát triển bền vững. Tầng lớp trí thức chính là nguồn tư tưởng của xã hội. Nhìn rộng ra thế giới, các nước phát triển đều dựa trên điều này. Và điều đó chỉ có được khi họ có một tầng lớp trí thức thượng lưu chuẩn mực.\nViệt Nam bây giờ thiếu hẳn một tầng lớp trí thức thượng lưu có khả năng định hướng chuẩn mực cho xã hội như vậy. Một “core team” để giữ cho tinh thần đất nước cân bằng. Một tầng lớp trí thức sống đàng hoàng, bản lĩnh, tự trọng, sang trọng, cao quý, không luồn cúi, không sợ hãi, ham hiểu biết, thông minh, sáng suốt, vững vàng kiên định. Một tầng lớp được nuôi dưỡng bởi những giá trị tinh thần đầy sức mạnh, chứ không bị chi phối bởi sức mạnh tăm tối tham lam của đồng tiền. Chỉ có họ mới có khả năng tạo sự biến đổi thực sự bền vững.\n* Làm rõ thêm khái niệm tha hóa: Ở phương Tây, khái niệm tha hóa nói chung, chỉ tình huống con người chạy theo những giá trị ngoại lai, tự biến thành “kẻ khác”, và do đó luôn đánh mất chính mình, xóa bỏ những giá trị độc đáo thiết thân của con người và của cá nhân. (https://ohomeland.wordpress.com/201…)\nBình luận (1) Tú béo — 2016-05-12 10:31\nRốt cục là “nhất sĩ nhì nông” hay là “hết gạo chạy rông… nhất nông nhì sĩ” đây? :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/11/tang-lop-tinh-hoa-va-suc-anh-huong-cua-ho-toi-xa-hoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/da.lien.545\"\u003ePhuong Hoa Le\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐã lâu tôi không đề cập chuyện “chính trị” trên FB cá nhân. 25 năm trước, tôi bắt đầu làm báo với mong ước thầm lặng là mình có thể góp một tay làm xã hội tốt đẹp hơn. Nhưng dần dà, tôi nhận ra đó là một ảo tưởng. Lạ thế, đất nước càng khá giả hơn thì sự khốn khổ và sợ hãi của con người lại càng lớn hơn. Con người đang rơi vào một nỗi sợ hãi khủng khiếp mang tên “sống”, khi sự hoảng loạn dây chuyền mang tên bệnh tật, thực phẩm bẩn, an ninh kém, giáo dục tồi, ô nhiễm, tham nhũng, tha hóa…. lan tràn khắp nơi. Nếu theo dõi tin tức, ta cảm thấy như mình đang sống trong địa ngục.\u003c/p\u003e","title":"Tầng lớp “tinh hoa” và sức ảnh hưởng của họ tới xã hội."},{"content":"Trồng lắm lúa qúa, gía thì rẻ, đất thì bị vắt kiệt, người cũng bị vắt kiệt. Phải tăng gía gạo. Trồng ít lúa thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/11/nng-dn-nng-thn-bi-lay-di-qu-lon-so-voi-duoc-tra-lai/","summary":"\u003cp\u003eTrồng lắm lúa qúa, gía thì rẻ, đất thì bị vắt kiệt, người cũng bị vắt kiệt. Phải tăng gía gạo. Trồng ít lúa thôi.\u003c/p\u003e","title":"Nông dân, nông thôn bị lấy đi quá lớn so với được trả lại"},{"content":"A. Một đất nước có cảnh vật tươi đẹp, môi trường trong sạch, kinh tế vững mạnh, giáo dục tiến bộ\nB. Một đất nước nơi người dân biết rõ tiền thuế mình đóng được chi tiêu vào những thứ không-đến-nỗi-vớ-vẩn\nC. Một đất nước có chính quyền lắng nghe những nỗi băn khoăn/bức xúc của người dân và làm việc tích cực, chăm chỉ (hoặc có vẻ thế) để giảm bớt những băn khoăn/bức xúc ấy\nD. Cả 3 lựa chọn trên\nCâu hỏi 2: Các bạn làm gì nếu con bạn ĐANG hoặc SẼ lớn lên ở một đất nước không được tốt đẹp như thế?\nA. Cày cuốc, kiếm chác (kể cả bằng những cách đê tiện nhất) để cho con đi khỏi đó càng sớm càng tốt và càng lâu càng tốt\nB. Cố gắng xây dựng và đấu tranh (bằng nhiều cách) để đất nước đang-hỏng-bét đó dần khá hơn\nC. Không đáp án nào trong hai đáp án trên\nMình chọn D cho câu 1 và C cho câu 2. Câu 1 chọn D thì dễ hiểu rồi. Câu 2 chọn C chắc phải giải thích thêm tí: Mình chọn cách KHÔNG SINH CON.\nCòn bạn?\nNguồn: Trần Thu Trang.\nLời bàn: Mình thì đã sinh con, nhưng mình rất tôn trọng cũng như ngương mộ lựa chọn cuả chị Trần Thu Trang cũng như chị Mai Khôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/10/cau-hoi-1-cac-ban-muon-con-minh-lon-len-o-mot-dat-nuoc-the-nao/","summary":"\u003cp\u003eA. Một đất nước có cảnh vật tươi đẹp, môi trường trong sạch, kinh tế vững mạnh, giáo dục tiến bộ\u003cbr\u003e\nB. Một đất nước nơi người dân biết rõ tiền thuế mình đóng được chi tiêu vào những thứ không-đến-nỗi-vớ-vẩn\u003cbr\u003e\nC. Một đất nước có chính quyền lắng nghe những nỗi băn khoăn/bức xúc của người dân và làm việc tích cực, chăm chỉ (hoặc có vẻ thế) để giảm bớt những băn khoăn/bức xúc ấy\u003cbr\u003e\nD. Cả 3 lựa chọn trên\u003c/p\u003e","title":"Câu hỏi 1: Các bạn muốn con mình lớn lên ở một đất nước thế nào?"},{"content":"Minh Lê\nNhững ngày này mọi người đều đang sôi sục với câu chuyện biển, cá tôm và hai mẹ con biểu tình. Tuy nhiên mình vẫn muốn dành chút thời gian để đọc về “thời đại máy móc”, không phải bởi vì môi trường không quan trọng mà bởi vì có nhiều người sẽ viết về môi trường tốt hơn mình.\n(Nhân tiện, mình đã góp $10 cho dự án “Phân tích độc lập Ô nhiễm biển miền Trung” hãy cùng đóng góp để những người có chuyên môn mổ xẻ nguyên nhân ô nhiễm nhé!)\nTruyền thuyết kể rằng Pheidippides chạy liên 42 km đến Athens và đã trút hơi thở cuối cùng ngay sau khi báo tin thắng trận. Người ta tạo ra cuộc thi marathon để kỉ niệm chuyện này. Mình thì chỉ chạy được 42 m quanh khu nhà thôi nhưng lại có thể vượt qua 12.000 km từ Việt Nam đến Ý bằng máy bay. Có những điều chúng ta coi là nghiễm nhiên như thế nhưng nếu nhìn dưới con mắt người xưa có lẽ giống như chuyện thần tiên. Tất cả có được là nhờ cuộc cách mạng công nghiệp cuối thế kỷ 18 ở châu Âu (ở Việt Nam nhà Tây Sơn đang đánh nhau).\nCũng giống như nhiều điều quý giá trên đời, chúng ta không nhận ra giá trị của cách mạng công nghiệp cho đến khi nhìn thật kỹ, thật lâu hoặc khi nó mất đi. Hãy thử dành 1 phút để nhìn quanh và liệt kê tất cả những đồ đạc được làm thủ công mà bạn thấy.\nHãy thực sự ngước mắt lên và nhìn thật kỹ…\nMình tin là kết quả rất gần với zero.\nCác sản phẩm công nghiệp tràn ngập cuộc sống của chúng ta bởi vì máy móc cơ khí hiệu quả hơn bất cứ con người nào. Máy móc tạo ra sản phẩm nhiều gấp 1000 lần, trong 1/1000 thời gian và giá bằng 1/1000 sản xuất thủ công.\nDù sau hơn 200 năm máy móc vẫn chưa thể thực hiện những động tác khéo léo của đôi bàn tay con người, không có lý do gì để tin rằng nó sẽ tiếp tục như vậy sau 20 năm nữa. Robot của thế kỷ 21 có thể gấp quần áo, nấu bếp hay phẫu thuật. Người công nhân dệt may của Việt Nam sở dĩ có công ăn việc làm là vì có thể bán kỹ năng của đôi bàn tay với giá rẻ hơn người nước khác. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu robot có thể may nhiều hơn, nhanh hơn và rẻ hơn? Người bốc vác có việc là vì anh ta biết cách mang vác hàng với nhiều hình dạng, kích thước khác nhau vượt qua nhiều dạng địa hình. Bát cơm của anh ta có còn nếu robot cũng làm được việc đó với giá rẻ hơn?\nCũng không có lý do gì để tin rằng những “công nhân cổ cồn trắng” sẽ luôn có một chỗ trú cao ráo thoát khỏi cơn lũ robot. Question answering (trả lời câu hỏi) là lĩnh vực nghiên cứu tích cực đã rất nhiều năm nay trong academia và đang dần dần đi vào đời sống. Thầy của mình thời thạc sỹ ở Ý đầu quân cho Facebook để tìm cách dạy máy tính nói chuyện với người. Những người khổng lồ công nghệ như Facebook, Google, Microsoft vung tiền như rác trong cuộc “chạy đua vũ trang” đến trí tuệ nhân tạo. Mặc dù bất cứ cái gì tương tự như phim “Her” vẫn còn rất xa, có thể 20 năm nữa những chuyên viên hỗ trợ khách hàng sẽ thấy mình bơ vơ trước một ngành công nghiệp đã chết. Các biên/phiên dịch viên cũng có thể rơi vào tình cảnh tương tự. Bạn đã bao giờ nghe đến nghề “chuyên viên tính toán” chưa? Nghề đó đã tuyệt chủng vào ngày máy tính ra đời. Không có gì đảm bảo phóng viên, luật sư, kế toán, kiểm toán,… sẽ không chung số phận.\n(Nhưng có lẽ không nghề nào gặp nguy hiểm hơn… lập trình viên và nhà toán học khi mà điều máy tính hiểu rõ nhất có thể là… chính nó.)\nMình không muốn trở về 200 năm trước để tự cày mảnh ruộng của mình và chết ở tuổi 50. Mình thích thế giới hiện tại hơn. Cũng như thế mình sẽ đón nhận cuộc cách mạng máy móc lần thứ hai như một điều tốt lành và tất yếu. Tuy nhiên sáng tạo luôn đi kèm sự phá huỷ và mọi cuộc thay đổi đều tạo ra người chiến thắng và kẻ thất bại. Điều quan trọng đối với cá nhân là làm sao để đừng rơi vào nhóm thua thiệt. Điều quan trọng đối với xã hội là làm sao giúp càng nhiều thành viên thích nghi càng tốt. Những công việc chuẩn bị cần phải bắt đầu sớm. Người Việt cần bắt đầu bàn bạc từ bây giờ… dù cũng hơi muộn rồi đấy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/10/thoi-dai-may-moc-thu-hai/","summary":"\u003cp\u003eMinh Lê\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhững ngày này mọi người đều đang sôi sục với câu chuyện biển, cá tôm và hai mẹ con biểu tình. Tuy nhiên mình vẫn muốn dành chút thời gian để đọc về “\u003ca href=\"https://en.wikipedia.org/wiki/The_Second_Machine_Age\"\u003ethời đại máy móc\u003c/a\u003e”, không phải bởi vì môi trường không quan trọng mà bởi vì có nhiều người sẽ viết về môi trường tốt hơn mình.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e(Nhân tiện, mình đã góp $10 cho dự án “\u003ca href=\"https://www.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.generosity.com%2Femergencies-fundraising%2Fphan-tich-d-c-l-p-o-nhi-m-bi-n-mi-n-trung%2Fx%2F14018635\u0026amp;h=1AQFAjo5Q\u0026amp;s=1\"\u003ePhân tích độc lập Ô nhiễm biển miền Trung\u003c/a\u003e” hãy cùng đóng góp để những người có chuyên môn mổ xẻ nguyên nhân ô nhiễm nhé!)\u003c/p\u003e","title":"Thời đại máy móc thứ hai"},{"content":"Đàm Hà Phú\n1.\nmình rất thích một câu của Chương Đặng trong một bài phỏng vấn trên tờ Esquire: “Những hạt cây gai thì nảy mầm ra cây gai. Tôi không hiểu vì sao trên thế gian này lại phải có những cây gai. Nhưng vào những lúc hoang vu nhất của đời sống, tôi nhìn những cây gai trơ gầy trong mùa đông rồi rơi nước mắt. Tôi không cố gắng phân tích nhiều nữa. Nếu nó sinh ra để là một cây gai, hẳn có lý do nào đó!”, mình bắt đầu suy nghĩ lại về nhiều thứ sau khi đọc câu này, lý do ư, có lẽ chính những cây gai, bằng sự vô dụng, cay nghiệt thậm chí là nguy hiểm của nó, để nhắc ta nhớ về những khắc nghiệt của đời sống.\nhôm qua đọc 1 câu còm của ai đó, trong nhà ông nào đó, quên mất, nhưng mà hay ghê “chúng ta có thể đưa một con khỉ ra khỏi rừng, nhưng không thể đưa khu rừng ra khỏi con khỉ” (xin lỗi loài khỉ)… FB hôm qua giờ lòi ra quá nhiều thành phần ngu muội và cực đoan, đến mức khắc nghiệt, cảm giác như họ sinh ra trong thù hận. Cho nên đôi co tranh cãi với những kẻ ngu muội nầy chỉ làm mất thời gian và chuốc thêm bực tức mà thôi, có lẽ họ xứng đáng với những gì họ nghĩ, trong khu rừng man di của chính họ. Sự cay nghiệt của họ đối với đời, với người, như sự tồn tại của một một cây gai, chắc chắn là có lý do\n3.\nmình là hoa hậu thân thiện mà, mình không được phép ghét người, mình cảm thấy thương các bạn ấy, mình thương chính sự cay nghiệt và ngu muội của họ, chấp nhận họ như một tạo vật của vũ trụ, họ, những kẻ cay nghiệt với đời, được sinh ra để làm đối trọng với những điều tốt đẹp, để tôn những điều tốt đẹp lên ngàn lần hơn. Xin đừng chỉ trích những kẻ cay nghiệt, hãy để họ được là chính họ, những bụi cây gai, để nhìn họ, bạn mới thấy hoa hồng đẹp đến nhường nào\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/10/nhung-cay-gai/","summary":"\u003cp\u003eĐàm Hà Phú\u003cbr\u003e\n1.\u003cbr\u003e\nmình rất thích một câu của Chương Đặng trong một bài phỏng vấn trên tờ Esquire: “Những hạt cây gai thì nảy mầm ra cây gai. Tôi không hiểu vì sao trên thế gian này lại phải có những cây gai. Nhưng vào những lúc hoang vu nhất của đời sống, tôi nhìn những cây gai trơ gầy trong mùa đông rồi rơi nước mắt. Tôi không cố gắng phân tích nhiều nữa. Nếu nó sinh ra để là một cây gai, hẳn có lý do nào đó!”, mình bắt đầu suy nghĩ lại về nhiều thứ sau khi đọc câu này, lý do ư, có lẽ chính những cây gai, bằng sự vô dụng, cay nghiệt thậm chí là nguy hiểm của nó, để nhắc ta nhớ về những khắc nghiệt của đời sống.\u003c/p\u003e","title":"Những cây gai"},{"content":"Bạn có nghĩ rằng chỉ với 25$ bạn có thể thay đổi (một phần) thế giới? Có thể bạn làm được, có thể bạn không làm được, nhưng nếu ngay từ trong suy nghĩ mà bạn bảo bạn không làm được thì thực sự bạn không thể làm được. Tức là suy nghĩ của bạn rất quan trọng.\nNgồi một chỗ mà suy nghĩ thì sẽ không đi đến đâu, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, bạn phải thực sự ra đi mới tìm được con đường.\nAdam Braun là một chàng trai may mắn, sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, học hành tử tế, kiếm được công việc rất tốt ở Wall Street, hứa hẹn sẽ có cuộc sống êm đềm dễ chịu và trung bình như những công dân Mỹ trung lưu khác. Nhưng anh ta nghĩ rằng mình còn trẻ, mà thực ra là anh ta ám ảnh bởi hình ảnh nghi lễ của người Ấn Độ bên bờ sông Hằng, anh ta quyết tâm phải tới Ấn Độ xem sao. Và chuyến đi của anh ta là khởi đầu cho những việc vĩ đại anh ta sẽ làm sau này.\nNgắn gọn là khi đi tới các nước nghèo, anh có hỏi bọn trẻ con ở đó một câu hỏi kiểu “ước muốn lớn nhất của em là có được thứ gì?” Có rất nhiều câu trả lời khác nhau đã làm Adam bất ngờ, trong đó, ấn tượng nhất đến từ một cậu bé ăn xin trên đường phố Ấn Độ. Cậu bé trả lời “ước muốn lớn nhất” của em là có một chiếc bút chì, để em có thể tập viết như bọn trẻ ở đó. Vâng, Adam đã không thể tin câu trả lời đó tới mức phải hỏi lại. Và ngay lập tức anh rút trong balo của mình ra một cây bút chì để tặng cậu bé. Vẻ mặt vui sướng của cậu bé khi có cây bút chì, tôi nghĩ nó là nguyên lớn thôi thúc Adam thành lập quỹ Pencil of Promises. Lúc thành lập, số tiền của quỹ chỉ là 25$ tối thiểu của việc lập tài khoản ngân hàng, và với nỗ lực của Adam cùng những người bạn của anh, giờ đây quỹ đã xây dựng được gần 400 ngôi trường học ở những nước nghèo. Ý nghĩa của việc có một ngôi trường để học tập vô cùng lớn lao, nó là cơ hội để đổi đời cho những đứa con của những người cha mẹ nghèo khổ.\nWebsite của Pencil of Promises vô cùng đẹp, nó trị giá đâu như 100.000 hay 165.000$ chứ không phải là đùa đâu, và được một công ty làm web hàng đầu thực hiện.\nNgoài ra, Justin Bieber, khi còn là một cậu bé chơi guitar dạo trên youtube, đã được anh trai của Adam dẫn dắt và đào tạo, và thế là Adam có một siêu sao được hâm mộ trên toàn thế giới hỗ trợ, thật may mắn phải không, nhưng trước khi có may mắn, Adam đã dành hết nỗ lực cho Pencil of Promises: nghỉ làm việc ở công ty tài chính hàng đầu New York, không dám mua bảo hiểm sức khỏe cho cá nhân, dẫn tới không có tiền đi phẫu thuật khớp vai, từ chối một lời mời vô cùng tốt để làm giàu…\nNhưng nói chung Pencil of Promises là một sự lựa chọn đúng đắn, và là một thành công vĩ đại mà một thanh niên có thể hướng tới, lý tưởng tuyệt đẹp: Đem trường học tới những nơi cần trường học nhất, thay đổi thế giới tốt đẹp hơn bằng cách cung cấp nền tảng giáo dục cho trẻ em nghèo không có điều kiện tới trường. Thậm chí Adam còn kiếm được một cô vợ tuyệt vời – có khi cũng có phần của ảnh hưởng tốt đẹp của Pencil of Promises.\nBài học rút ra là gì? Hãy bắt đầu làm những điều bạn cho là tốt đẹp ngay bây giờ. Và nhất là phải bước ra ngoài cái bong bóng an toàn của bạn. Hãy đi ra nước ngoài xem họ xây dựng, họ sống như thế nào.\nHuyền Chip, thay vì lặng lẽ học ĐH, rồi đi làm như một người tầm thường, đã chu du hầu hết các nước có thể xin visa đi bụi bằng hộ chiếu Việt Nam (vây, hộ chiếu VN xin đi Nhật đi Mỹ đi châu Âu không được đâu nên Huyền Chíp chỉ đi châu Á chậu Phi thôi). Sau đó, Huyền vào Stanford học. Ồ vâng, không xách balo lên và đi thì làm sao Huyền vào được Stanford? Tất nhiên nhiều người cũng vào được Stanford mà không cần đi châu Phi, nhưng bạn sẽ không nằm trong số đó, thật đấy.\nHồ Chí Minh trước khi làm chủ tịch nước Việt Nam cũng xuống thuyền sang Pháp và chu du qua bao nhiêu nước, làm bao nhiêu việc. Cứ ngồi đọc sách không giải quyết vấn đề gì cả. Phải bước chân ra đi mới làm được những điều vĩ đại, ít nhất bạn sẽ đi xa hơn bản thân hiện tại.\nPS: hãy đi khi còn chưa lấy vợ, có vợ rồi đi hơi khó à nha.\nBình luận (2) huypv — 2016-05-10 03:05\nVới cái P/S, tôi thấy anh Thái mèo đang mốt hai mốt, dậm chân tại chỗ :v chứ chưa đi đều bước!!!\nThaiPH — 2016-05-10 03:16\nHaha, ok, nhưng chạy bộ trên máy là bước chuẩn bị cho chạy thật ngoài đường.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/09/hay-nhac-chan-len-va-di/","summary":"\u003cp\u003eBạn có nghĩ rằng chỉ với 25$ bạn có thể thay đổi (một phần) thế giới? Có thể bạn làm được, có thể bạn không làm được, nhưng nếu ngay từ trong suy nghĩ mà bạn bảo bạn không làm được thì thực sự bạn không thể làm được. Tức là suy nghĩ của bạn rất quan trọng.\u003cbr\u003e\nNgồi một chỗ mà suy nghĩ thì sẽ không đi đến đâu, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, bạn phải thực sự ra đi mới tìm được con đường.\u003c/p\u003e","title":"Hãy nhấc chân lên và đi."},{"content":"Đáng ra nên xem cái này, thay vì xem kem xôi.\nhttps://www.youtube.com/watch?v=idsX_hibGgo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/08/ted-ed-vietsub-tai-sao-phai-lam-viec-cat-luc-richard-st-john/","summary":"\u003cp\u003eĐáng ra nên xem cái này, thay vì xem kem xôi.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.youtube.com/watch?v=idsX\"\u003ehttps://www.youtube.com/watch?v=idsX\u003c/a\u003e_hibGgo\u003c/p\u003e","title":"TED Ed Vietsub Tại sao phải làm việc cật lực Richard St John"},{"content":"Bi ngô dạo này, mà thực ra là lâu rồi, cứ tối đến giờ đi ngủ là làm đủ trò đến trì hoãn việc ngủ. Nào là đòi đi đánh răng, đòi uống nước, đòi nọ đòi kia. Dung thì chỉ có một cốc kiên nhẫn mỗi ngày, ban ngày dùng nhẵn rồi tới tối không còn đủ kiên nhẫn nữa, Bi nhõng nhẽo qúa là lại quát to nói to. Vấn đề là thế này, việc Bi ngô phiền hà chuyện đi ngủ, không phải do Bi hư, mà do bố mẹ tạo ra thói quen như thế cho Bi. Như những nhà rèn thành công việc tự ngủ từ bé cho con, thì rõ ràng là không có những màn nhõng nhẽo quát tháo như Bi. Còn Bi thì vẫn kiểu truyền thống, lúc bé mẹ cho ti để ru ngủ thì không thể nào lúc lớn lại tự ngủ ngoan được. Muốn ngoan thì vẫn phải rèn luyện mà thôi.\nHôm nay đưa Bi đi tiniTown ở IPH chơi, vì cứ hứa với Bi là cho đi cầu trượt nhà bóng làm nó háo hức mấy tuần rồi. Lượn qua công viên Nghĩa Đô, 10h sáng mà đã đông nghìn nghịt, HN qủa là thiếu chỗ chơi quá, thôi tuần sau khéo phải cho Bi về nông thôn chơi.\nCái bọn tiniTown khốn, gía vé thì đã tăng lên 100k, mà còn bán kèm combo nước kẹo khỉ lợn gì ấy, mà bắt buộc mua cái combo đó, làm cho gía vé lên 125k. Xong vào lấy nước trong combo đó thì lại xếp hàng dài ra mà chờ, thật là lũ khốn nạn. Việc tăng gía thì ok, 100k mà vẫn đông không có chỗ mà chơi, khéo phải tăng gía gạo lên 200k. Nhưng mình rất căm cái combo khốn nạn bắt buộc mua kèm. Tổ sư nó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/08/ngu-an-choi/","summary":"\u003cp\u003eBi ngô dạo này, mà thực ra là lâu rồi, cứ tối đến giờ đi ngủ là làm đủ trò đến trì hoãn việc ngủ. Nào là đòi đi đánh răng, đòi uống nước, đòi nọ đòi kia. Dung thì chỉ có một cốc kiên nhẫn mỗi ngày, ban ngày dùng nhẵn rồi tới tối không còn đủ kiên nhẫn nữa, Bi nhõng nhẽo qúa là lại quát to nói to. Vấn đề là thế này, việc Bi ngô phiền hà chuyện đi ngủ, không phải do Bi hư, mà do bố mẹ tạo ra thói quen như thế cho Bi. Như những nhà rèn thành công việc tự ngủ từ bé cho con, thì rõ ràng là không có những màn nhõng nhẽo quát tháo như Bi. Còn Bi thì vẫn kiểu truyền thống, lúc bé mẹ cho ti để ru ngủ thì không thể nào lúc lớn lại tự ngủ ngoan được. Muốn ngoan thì vẫn phải rèn luyện mà thôi.\u003cbr\u003e\nHôm nay đưa Bi đi tiniTown ở IPH chơi, vì cứ hứa với Bi là cho đi cầu trượt nhà bóng làm nó háo hức mấy tuần rồi. Lượn qua công viên Nghĩa Đô, 10h sáng mà đã đông nghìn nghịt, HN qủa là thiếu chỗ chơi quá, thôi tuần sau khéo phải cho Bi về nông thôn chơi.\u003cbr\u003e\nCái bọn tiniTown khốn, gía vé thì đã tăng lên 100k, mà còn bán kèm combo nước kẹo khỉ lợn gì ấy, mà bắt buộc mua cái combo đó, làm cho gía vé lên 125k. Xong vào lấy nước trong combo đó thì lại xếp hàng dài ra mà chờ, thật là lũ khốn nạn. Việc tăng gía thì ok, 100k mà vẫn đông không có chỗ mà chơi, khéo phải tăng gía gạo lên 200k. Nhưng mình rất căm cái combo khốn nạn bắt buộc mua kèm. Tổ sư nó.\u003c/p\u003e","title":"Ngủ ăn chơi"},{"content":"Nhớ chỉnh sang phụ đề tiếng Việt\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=R0JKCYZ8hng]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/07/how-playing-an-instrument-benefits-your-brain-anita-collins/","summary":"\u003cp\u003eNhớ chỉnh sang phụ đề tiếng Việt\u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=R0JKCYZ8hng]\u003c/p\u003e","title":"How playing an instrument benefits your brain – Anita Collins"},{"content":"http://freetuts.net có nội dung rất tốt, chắc là do admin tự viết?\nVấn đề là khi bật adblock thì nó cứ mờ hết nội dung đi không cho xem. Bật adblock lên thì quảng cáo chèn mẹ nó vào giữa nội dung luôn, nhấp nha nhấp nháy rất mất tập trung và bực mình. Trong khí đó http://www.tutorialspoint.com/ quảng cáo nói chung là lịch sự, chỉ ở xung quang chứ không ném vào nội dung, và có dùng adblock thì nó vẫn cho đọc thoải mái.\nNghĩ bụng chẳng lẽ ông lại download toàn bộ nội dung của mày rồi làm một trang khác không có quảng cáo bây giờ :v Thế thì lại phải lost lost qúa chứ không phải win win. Thôi tạm thời tìm cách nào khác cái?\nXem xét thì do javascript của cái dòng\nsrc=’http://freetuts.net/public/theme/js/jquery.js’ nó làm mờ nội dung đi, tìm cách xóa dòng này khỏi code khi load trang.\nHì hục dùng Greasemoney mãi không ăn thua, cuối cùng cài NoScript phát được ngay. Nhiều khi giải pháp đơn giản đến không ngờ. Ăn nhau ở cái từ khóa google :v\nPS: gõ tiếng Việt ở ubuntu công nhận ngu qúa đi mất.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/05/01/xem-noi-dung-tu-freetuts-net-ma-khong-bi-quang-cao-lam-phien/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://freetuts.net\"\u003ehttp://freetuts.net\u003c/a\u003e có nội dung rất tốt, chắc là do admin tự viết?\u003cbr\u003e\nVấn đề là khi bật adblock thì nó cứ mờ hết nội dung đi không cho xem. Bật adblock lên thì quảng cáo chèn mẹ nó vào giữa nội dung luôn, nhấp nha nhấp nháy rất mất tập trung và bực mình. Trong khí đó \u003ca href=\"http://www.tutorialspoint.com/\"\u003ehttp://www.tutorialspoint.com/\u003c/a\u003e quảng cáo nói chung là lịch sự, chỉ ở xung quang chứ không ném vào nội dung, và có dùng adblock thì nó vẫn cho đọc thoải mái.\u003cbr\u003e\nNghĩ bụng chẳng lẽ ông lại download toàn bộ nội dung của mày rồi làm một trang khác không có quảng cáo bây giờ :v Thế thì lại phải lost lost qúa chứ không phải win win. Thôi tạm thời tìm cách nào khác cái?\u003cbr\u003e\nXem xét thì do javascript của cái dòng\u003c/p\u003e","title":"Xem nội dung từ freetuts.net mà không bị quảng cáo làm phiền"},{"content":"Lâu không vào Flickr, nãy vào thấy “móa, sao lắm ảnh đẹp gái xinh đến thế hả?”\nBình luận (7) Tú béo — 2016-04-30 07:08\nCông tya anh có 1 em gần giống ảnh đầu tiên đấy :))\nThaiPH — 2016-04-30 07:48\nCó em nào giống em thứ 04 không :))\nLoi Luu — 2016-04-30 18:43\nChồng con gì chưa sếp ơi : ))\nTú béo — 2016-04-30 19:24\nChưa, đang kén đấy :3\nTú béo — 2016-04-30 08:30\nChưa có, đang tuyển :v\nLoi Luu — 2016-04-30 19:30\nGửi facebook nào =]]\nLoi Luu — 2016-04-30 18:42\ntrước em hay vào http://xkcn.info/ xem ảnh gái xinh. Lâu không vào thấy gái vẫn xinh như thế : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/27/xinh/","summary":"\u003cp\u003eLâu không vào Flickr, nãy vào thấy “móa, sao lắm ảnh đẹp gái xinh đến thế hả?”\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/27/xinh/26567019622830ab81148b.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/27/xinh/265665421014258fecde9b.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/27/xinh/2603826087411844d36f6b.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-7\"\u003eBình luận (7)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-04-30 07:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCông tya anh có 1 em gần giống ảnh đầu tiên đấy :))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003eThaiPH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-04-30 07:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó em nào giống em thứ 04 không :))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://loibeo.wordpress.com\"\u003eLoi Luu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-04-30 18:43\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChồng con gì chưa sếp ơi : ))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2016-04-30 19:24\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Xinh"},{"content":"Đang nằm đệm mãi không sao, tự nhiên sang nằm giường mấy hôm thế là vợ xoắn lên đòi mua giường rộng để ở phòng ngủ master, mà đòi hẳn giường 2×2.2m cho thoải mái. Mình định thi triển tài năng làm giá sách chuyển sang làm giường, theo mình thì giường bản chất là giá sách đặt ngang mặt đất, rồi ném hai tấm gỗ lên nữa là xong, đặt đệm trải ga lên là tuyệt vời ông mặt trời. Nhưng vợ thì không tin tưởng tay nghề lắm, một mực đòi mua giường làm sẵn, ờ mua thì mua. Hôm thứ 7 lượn ra Đại Mỗ Liên Cơ một vòng các hàng đồ gỗ, vào một hàng, chọn ngay một cái giường rẻ nhất, 3.5 củ, hẹn chiều tối lắp, ok đi về. Còn đang trên đường chưa kịp về tới nhà thì bà chủ hàng gỗ gọi, báo là cái đầu giường hoa văn kiểu 5 dòng kẻ vợ mình chọn không có hàng, chỉ có kiểu xoắn quẩy, vợ thì chê kiểu xoắn quẩy trông loằng ngoằng, không thích. Thế là mình phải quay lại lấy tiền đặt cọc. Đi lượn vài hàng thì toàn giá đắt vãi lúa hoặc không có hàng 2.2, tới hàng gần cuối cùng thì có hàng, giá 3.7tr, ok, có đầu giường là 5 dòng kẻ, đặt tiền, hẹn trong vòng 1-2 ngày sẽ có hàng vì giường này không sẵn, khách đặt mới làm. Đến chiều tối, lại gọi điện báo là không có gỗ, mà có gỗ thì cũng phải dùng nan sắt hộp cho chắc chắn. Ơ, thế méo nào giường gỗ lại chêm sắt hộp vào. Lại còn kêu giường này dài 2m còn rộng 2.2m, ơ, thế méo nào cái giường kiểu gì chiều rộng lại dài hơn chiều dài :)) Hôm sau lại phải chạy ra lấy lại tiền, không làm nữa. Đi tới hàng mà hôm đầu tiên đặt cọc, hỏi một hồi thì chốt là có sẵn chỉ có hàng xoắn quẩy, ok lấy luôn, không loằng ngoằng mất thời gian.\nMua đệm cũng lắm gian nan, các hàng đệm toàn kêu không có sẵn, phải đặt trước, một hai ngày sau mới có hàng.\nKết luận là lần sau mua giường 1.8m thôi, giường 2m to kinh khiếp quá :))\nBình luận (1) Tú béo — 2016-04-30 07:07\nỜ, ăn chơi giường to mà :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/27/chuyen-mua-giuong/","summary":"\u003cp\u003eĐang nằm đệm mãi không sao, tự nhiên sang nằm giường mấy hôm thế là vợ xoắn lên đòi mua giường rộng để ở phòng ngủ master, mà đòi hẳn giường 2×2.2m cho thoải mái. Mình định thi triển tài năng làm giá sách chuyển sang làm giường, theo mình thì giường bản chất là giá sách đặt ngang mặt đất, rồi ném hai tấm gỗ lên nữa là xong, đặt đệm trải ga lên là tuyệt vời ông mặt trời. Nhưng vợ thì không tin tưởng tay nghề lắm, một mực đòi mua giường làm sẵn, ờ mua thì mua. Hôm thứ 7 lượn ra Đại Mỗ Liên Cơ một vòng các hàng đồ gỗ, vào một hàng, chọn ngay một cái giường rẻ nhất, 3.5 củ, hẹn chiều tối lắp, ok đi về. Còn đang trên đường chưa kịp về tới nhà thì bà chủ hàng gỗ gọi, báo là cái đầu giường hoa văn kiểu 5 dòng kẻ vợ mình chọn không có hàng, chỉ có kiểu xoắn quẩy, vợ thì chê kiểu xoắn quẩy trông loằng ngoằng, không thích. Thế là mình phải quay lại lấy tiền đặt cọc. Đi lượn vài hàng thì toàn giá đắt vãi lúa hoặc không có hàng 2.2, tới hàng gần cuối cùng thì có hàng, giá 3.7tr, ok, có đầu giường là 5 dòng kẻ, đặt tiền, hẹn trong vòng 1-2 ngày sẽ có hàng vì giường này không sẵn, khách đặt mới làm. Đến chiều tối, lại gọi điện báo là không có gỗ, mà có gỗ thì cũng phải dùng nan sắt hộp cho chắc chắn. Ơ, thế méo nào giường gỗ lại chêm sắt hộp vào. Lại còn kêu giường này dài 2m còn rộng 2.2m, ơ, thế méo nào cái giường kiểu gì chiều rộng lại dài hơn chiều dài :)) Hôm sau lại phải chạy ra lấy lại tiền, không làm nữa. Đi tới hàng mà hôm đầu tiên đặt cọc, hỏi một hồi thì chốt là có sẵn chỉ có hàng xoắn quẩy, ok lấy luôn, không loằng ngoằng mất thời gian.\u003cbr\u003e\nMua đệm cũng lắm gian nan, các hàng đệm toàn kêu không có sẵn, phải đặt trước, một hai ngày sau mới có hàng.\u003cbr\u003e\nKết luận là lần sau mua giường 1.8m thôi, giường 2m to kinh khiếp quá :))\u003c/p\u003e","title":"Chuyện mua giường"},{"content":"Sau khi đọc bài của anh Teq thì mình nghiệm ra rồi, dân tộc luôn trường tồn, thằng nào nhảy vào dân tộc mình đảm bảo bóp chết nó ngay, không có gì phải lo lắng hết, chấp cả bọn Tàu luôn. Thề.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/26/c-chet/","summary":"\u003cp\u003eSau khi đọc bài của anh Teq thì mình nghiệm ra rồi, dân tộc luôn trường tồn, thằng nào nhảy vào dân tộc mình đảm bảo bóp chết nó ngay, không có gì phải lo lắng hết, chấp cả bọn Tàu luôn. Thề.\u003c/p\u003e","title":"Cá chết"},{"content":"Steve Jobs có cha mẹ ruột là những người rất giàu, mẹ gốc Đức, bố là người Sirya, ông ngoại Jobs không cho mẹ Jobs lấy cha Jobs, vì không cùng tôn giáo, mẹ Jobs sau khi sinh Jobs thì yêu cầu bác sĩ phải trao Jobs cho một gia đình có bố mẹ có bằng đại học, rút cục Jobs về với một gia đình thợ cơ khí, vì gia đình luật sư ban đầu định nhận Jobs phút cuối lại muốn nhận con gái. Sau khi cho Jobs làm con nuôi, bố mẹ Jobs đã lấy nhau và có một cô con gái. Gen của Jobs là cũng vãi lái rồi chứ không phải lìu tìu, thật.\nBố mẹ nuôi của Jobs rất yêu thương Jobs, lúc đi học, vì đã được bố mẹ dạy chữ trước ở nhà, nên Jobs thấy trường học chả có gì mới mẻ hay ho, Jobs toàn bày trò nghịch với bọn bạn, như là dán thông báo mang thú tới trường, làm cả trường toàn chó mèo chạy lung tung, hoặc hỏi số khóa xe đạp của mọi người, sau đó lẻn ra khỏi lớp, thay mã số tất cả xe đạp, thế là đến đêm mọi người vẫn phải ở trường loay hoay mở khóa xe =)) Rất may tới lớp 4, Jobs học với một cô giáo tuyệt vời, người đã dùng kẹo và tiền thưởng để nịnh Jobs làm bài tập, sau đó Jobs mê làm bài tập tới mức không cần thưởng, chỉ mong cô giáo giao bài tập cho hắn. Jobs học giỏi tới mức trường quyết định cho Jobs từ lớp 4 lên luôn lớp 7, nhưng mẹ Jobs hơi lo lắng nên chỉ cho vượt một lớp, lên học lớp 6.\nBố Jobs là thợ cơ khí lành nghề, ông mua xe ô tô giá 50$, sửa lại, rồi bán giá 250$, không khai báo với sở thuế, dành tiền đó cho Jobs sau này học đại học. Sau khi thấy hàng xóm trông gà gà mà rất giàu nhờ buôn bất động sản, bố Jobs cũng đi học và làm môi giới, nhưng không thành không, dẫn tới tình trạng khánh kiệt của gia đình. Sau đó bố Jobs quay về trọng tâm cơ khí và buôn xe cũ.\nBố Jobs là người rất chỉn chu, làm hàng rào hay thùng đựng đồ chẳng hạn, ông đều dạy Jobs rằng kể cả những chỗ không ai nhìn thấy cũng cần làm cẩn thận đẹp đẽ, những bài học từ tấm bé giải thích cho việc bảng mạch của iphone cực kì đẹp.\nTrên đây là vài nội dung trong phần thời thơ ấu cuốn “Steve Jobs” do Walter Issacson viết. Việc viết cuốn tiểu sử này cũng khá ly kì. Năm 2003, Steve Jobs biết mình bị ung thư, và ngay lập tức Jobs liên hệ với Walter Issacson về viết sách về bản thân mình, nhưng Walter là một gã cũng kinh, lão có hai cuốn sách về Einstein và Benjamin Franklin, nên khi Jobs ngỏ ý muốn gã viết về mình, Walter cho rằng Jobs tự đặt mình ngang hàng với Franklin và Einstain, Walter từ chối không thèm viết. Sau khi Walter biết Jobs bị ung thư thì lão lại đồng ý viết, thực hiện hơn 40 cuộc nói chuyện với Jobs, hàng tram cuộc gặp gỡ với những người quanh Jobs. Jobs thì từ chối quyền sửa bản thảo, không thèm đọc cuốn sách mà Walter viết luôn, Jobs bảo thế cho nó khách quan, hehe.\nCuốn sách giấy ở Đinh Lễ hôm qua mình nhìn thấy dày vãi chưởng, thảo nào Xuta nó nản không đọc hết =)) Giá thì đắt chứ, giá bìa hình như 219k, hê hê, may mà mình đọc ebook cho tiết kiệm :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/22/steve-jobs-gio-moi-biet/","summary":"\u003cp\u003eSteve Jobs có cha mẹ ruột là những người rất giàu, mẹ gốc Đức, bố là người Sirya, ông ngoại Jobs không cho mẹ Jobs lấy cha Jobs, vì không cùng tôn giáo, mẹ Jobs sau khi sinh Jobs thì yêu cầu bác sĩ phải trao Jobs cho một gia đình có bố mẹ có bằng đại học, rút cục Jobs về với một gia đình thợ cơ khí, vì gia đình luật sư ban đầu định nhận Jobs phút cuối lại muốn nhận con gái. Sau khi cho Jobs làm con nuôi, bố mẹ Jobs đã lấy nhau và có một cô con gái. Gen của Jobs là cũng vãi lái rồi chứ không phải lìu tìu, thật.\u003cbr\u003e\nBố mẹ nuôi của Jobs rất yêu thương Jobs, lúc đi học, vì đã được bố mẹ dạy chữ trước ở nhà, nên Jobs thấy trường học chả có gì mới mẻ hay ho, Jobs toàn bày trò nghịch với bọn bạn, như là dán thông báo mang thú tới trường, làm cả trường toàn chó mèo chạy lung tung, hoặc hỏi số khóa xe đạp của mọi người, sau đó lẻn ra khỏi lớp, thay mã số tất cả xe đạp, thế là đến đêm mọi người vẫn phải ở trường loay hoay mở khóa xe =)) Rất may tới lớp 4, Jobs học với một cô giáo tuyệt vời, người đã dùng kẹo và tiền thưởng để nịnh Jobs làm bài tập, sau đó Jobs mê làm bài tập tới mức không cần thưởng, chỉ mong cô giáo giao bài tập cho hắn. Jobs học giỏi tới mức trường quyết định cho Jobs từ lớp 4 lên luôn lớp 7, nhưng mẹ Jobs hơi lo lắng nên chỉ cho vượt một lớp, lên học lớp 6.\u003cbr\u003e\nBố Jobs là thợ cơ khí lành nghề, ông mua xe ô tô giá 50$, sửa lại, rồi bán giá 250$, không khai báo với sở thuế, dành tiền đó cho Jobs sau này học đại học. Sau khi thấy hàng xóm trông gà gà mà rất giàu nhờ buôn bất động sản, bố Jobs cũng đi học và làm môi giới, nhưng không thành không, dẫn tới tình trạng khánh kiệt của gia đình. Sau đó bố Jobs quay về trọng tâm cơ khí và buôn xe cũ.\u003cbr\u003e\nBố Jobs là người rất chỉn chu, làm hàng rào hay thùng đựng đồ chẳng hạn, ông đều dạy Jobs rằng kể cả những chỗ không ai nhìn thấy cũng cần làm cẩn thận đẹp đẽ, những bài học từ tấm bé giải thích cho việc bảng mạch của iphone cực kì đẹp.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nTrên đây là vài nội dung trong phần thời thơ ấu cuốn “Steve Jobs” do Walter Issacson viết. Việc viết cuốn tiểu sử này cũng khá ly kì. Năm 2003, Steve Jobs biết mình bị ung thư, và ngay lập tức Jobs liên hệ với Walter Issacson về viết sách về bản thân mình, nhưng Walter là một gã cũng kinh, lão có hai cuốn sách về Einstein và Benjamin Franklin, nên khi Jobs ngỏ ý muốn gã viết về mình, Walter cho rằng Jobs tự đặt mình ngang hàng với Franklin và Einstain, Walter từ chối không thèm viết. Sau khi Walter biết Jobs bị ung thư thì lão lại đồng ý viết, thực hiện hơn 40 cuộc nói chuyện với Jobs, hàng tram cuộc gặp gỡ với những người quanh Jobs. Jobs thì từ chối quyền sửa bản thảo, không thèm đọc cuốn sách mà Walter viết luôn, Jobs bảo thế cho nó khách quan, hehe.\u003cbr\u003e\nCuốn sách giấy ở Đinh Lễ hôm qua mình nhìn thấy dày vãi chưởng, thảo nào Xuta nó nản không đọc hết =)) Giá thì đắt chứ, giá bìa hình như 219k, hê hê, may mà mình đọc ebook cho tiết kiệm :v\u003c/p\u003e","title":"Steve Jobs – giờ mới biết"},{"content":" About Blinkist\nWe read. We write. We code, design and plan. But we’re all here for one reason: to help you learn more every day.\nTo help you learn more every day, oh, nghe thật tuyệt.\nNgày xửa ngày xưa, có 4 người bạn. Họ trao đổi những ghi chú và những bản tóm tắt sách với nhau suốt những năm ngồi trên ghế nhà trường, và trở nên bá đạo trong những kì thi nhờ bí kíp trao đổi đó. Thời gian trôi nhanh như # chạy ngoài đồng, năm 2012 đã tới, họ đều có việc làm và cuộc sống bận rộn, thời gian đọc trở nên ít ỏi. Họ quyết định phải có cách nào đó tốt hơn để học mỗi ngày và vẫn làm tốt việc của họ. Và như bạn thấy đó, Blinkist đã ra đời. Sau 3 năm miệt mài Blinkist đã có hơn 1000 tựa sách nonfiction (phi hư cấu) tốt nhất thế giới, được đóng gói trong những bản tóm tắt sâu sắc, bạn có thể đọc mỗi cuốn chỉ trong 15 phút, và giỏi gấp đôi, mê tơi chưa?\nĐây là đội hình của Blinkist team, ngầu chứ?\nBlinkist đến từ Đức, trụ sở của họ ở Berlin, và ứng dụng blinkist cung cấp tóm tắt sách bằng tiếng Anh và tiếng Đức.\nĐây là danh mục của họ:\nScience Politics \u0026amp; Society Economics Relationships \u0026amp; Parenting Personal Growth \u0026amp; Self-Improvement Money \u0026amp; Investments Productivity \u0026amp; Time Management Psychology Motivation \u0026amp; Inspiration Marketing \u0026amp; Sales Management \u0026amp; Leadership Health \u0026amp; Fitness Entrepreneurship \u0026amp; Small Business Corporate Culture Communication \u0026amp; Social Skills Dùng thử 3 ngày miễn phí, truy cập full tính năng, có 3 gói thuê bao:\nMiễn phí: Đọc một cuốn sách mỗi ngày, sách do họ chọn và đẩy cho bạn Plus: 49.99$/năm, đọc toàn bộ kho sách, hơn 1600 cuốn, 40 tựa sách mới mỗi tháng. Đọc offline, ghi chú vào nội dung. Premium: Toàn bộ tính năng của bản Plus, có audio để nghe, đỡ phải đọc, đồng bộ ghi chú với Evernote, gửi nội dung tóm tắt tới Kindle để đọc trên Kindle. Giảm 20% cho năm đầu tiên, trả lại tiền trong vòng 30 ngày, không cần lý do.\nTừ Thinking, Fast and Slow (Tư duy nhanh và chậm), The Power of Habit (Sức mạnh của thói quen), The Promise of a Pencil (Lời hứa về cây bút chì), Non-Obvious (Đón đầu xu hướng) tới cả Justice(Phải trái đúng sai) đều có mặt ở đây. Mọi sách hot trên alezaa đều có trên blinkist.\nBlinkist còn có màn giới thiệu khá ấn tượng cho mỗi cuốn sách, gồm 3 phần:\nTóm tắt nội dung cô đọng nhất Ai nên đọc sách này? Người viết sách này là ai? Việc biết về tác giả sẽ khiến bạn đọc sách một cách tin tưởng và dễ liên tưởng hơn.\nTúm lại, sau khi đăng kí tài khoản và vào dùng thử, mình thấy ngay Blinkist hoàn toàn đáng tiền.\nMặc dù đã crawl một phát toàn bộ các cuốn sách của Blinkist, nhưng mình vẫn sẽ mua tài khoản. Hẳn là ở một thế giới văn minh, nơi bản quyền cực kì được tôn trọng, nên việc phòng tránh crawl bị coi rất nhẹ. Thực ra là không copy được trên website, nhưng chỉ cần ctrl u là toàn bộ nội dung text hiện ra ngay.\nApp của Blinkist trên iOS trải nghiệm rất tuyệt, nhưng màn hình iphone5 bé quá, chữ hay bị cắt ở giữa đâm ra đọc hơi mệt. Trên android thì app có vẻ tệ hơn, hay bị crash, có thể do kindle của mình lởm. Ngoài việc thể hiện tôn trọng bản quyền, việc mua app còn vì app có nhiều chức năng hay, như là chia sẻ và theo dõi sách mà bạn bè mình đọc, làm gì cũng phải có hội mới vui.\nThenextweb giới thiệu về Blinkist.\nSkill Collector review Blinkist\nBình luận (13) Loi Luu — 2016-04-13 17:55\nBọn này mà integrate với goodreads thì hay nhỉ 😀\nThaiPH — 2016-04-14 00:26\nGoodreads sách nhiều quá :)) Và các thể loại văn học tiểu thuyết, các loại đọc giải trí thì phải đọc cả quyển mới giải trí được. Blinkist đi rất đúng hướng khi tập trung vào các sách kỹ năng, kiến thức.\nsua cua cuon — 2016-04-14 05:48\nỨng dụng hay, mình rất thích đọc sách 😀\nVũ Văn Hơn — 2016-04-14 06:51\nđổi tên thành “thánh crawl” đi anh 😀\nTrang Tran — 2016-04-14 12:51\nMình biết Blinkist khi nghiên cứu về holacracy, ưng ý ngay từ cái nhìn đầu tiên luôn :)) Giá hợp lý. Chất lượng chọn lọc và tóm tắt rất đáng ngưỡng mộ =.=\nTú béo — 2016-04-18 15:15\nCho xin 1 bản copy data crawled nào ;))\nThaiPH — 2016-04-18 15:25\nĐược, nhưng cho hẳn tài khoản full 1 năm có dùng chung không :))\nTú béo — 2016-04-19 02:26\nCho thì dùng ngay :v\nVo tuan tu — 2016-07-31 17:10\nCó ai có Film data Ko cho mình xin với\nVo tuan tu — 2016-07-31 17:10\nFile data nha\nThaiPH — 2016-08-01 01:04\nCó nhưng không có lý do để share :))\ndieudieu09 — 2017-11-07 04:43\nEm tải Blinkist rồi, nhưng ko hiểu sao em ko mua cái gói 1 năm đc 🙁 huhu\nThaiPH — 2017-11-07 05:42\nđưa tiền đây anh mua cho 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/13/gioi-thieu-ve-ung-dung-tom-tat-sach-blinkist/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eAbout Blinkist\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWe read. We write. We code, design and plan. But we’re all here for one reason: to help you learn more every day.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eTo help you learn more every day, oh, nghe thật tuyệt.\u003cbr\u003e\nNgày xửa ngày xưa, có 4 người bạn. Họ trao đổi những ghi chú và những bản tóm tắt sách với nhau suốt những năm ngồi trên ghế nhà trường, và trở nên bá đạo trong những kì thi nhờ bí kíp trao đổi đó. Thời gian trôi nhanh như # chạy ngoài đồng, năm 2012 đã tới, họ đều có việc làm và cuộc sống bận rộn, thời gian đọc trở nên ít ỏi. Họ quyết định phải có cách nào đó tốt hơn để học mỗi ngày và vẫn làm tốt việc của họ. Và như bạn thấy đó, Blinkist đã ra đời. Sau 3 năm miệt mài Blinkist đã có hơn 1000 tựa sách nonfiction (phi hư cấu) tốt nhất thế giới, được đóng gói trong những bản tóm tắt sâu sắc, bạn có thể đọc mỗi cuốn chỉ trong 15 phút, và giỏi gấp đôi, mê tơi chưa?\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"blinkist\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/13/gioi-thieu-ve-ung-dung-tom-tat-sach-blinkist/blinkist-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là đội hình của Blinkist team, ngầu chứ?\u003cbr\u003e\nBlinkist đến từ Đức, trụ sở của họ ở Berlin, và ứng dụng blinkist cung cấp tóm tắt sách bằng tiếng Anh và tiếng Đức.\u003cbr\u003e\nĐây là danh mục của họ:\u003c/p\u003e","title":"Giới thiệu về ứng dụng tóm tắt sách Blinkist"},{"content":"Tình cờ đọc một bình luận rất lý thú trên tinhte, thực ra tinhte toàn bọn không não vào spam nói những điều ngu xuẩn, tuy nhiên thi thoảng lại có một lời vàng ngọc thế này đâm ra cứ phải đọc comment, hehe.\nklq, mình đọc bài từ fool.com chia sẽ cho vui.\n1 điều ít ai để ý là stock MSFT của MS từ 1/2013 đến giờ tang 98%, còn AAPL của Apple giảm 40%. Rõ rang ai đầu tư stock cho msft sẽ có lời hẳn so với aapl\ntại sao có chuyện kì lạ vậy khi mà apple vẫn liên tục có lợi nhuận kỷ lục, vượt xa MS. Từ 2013 MS đang sai hướng, kể từ khi Satya nắm quyền mọi thứ đã trở nên đa dạng, phá mọi truyền thống của MS trở thành cty nhạy bén hơn với thị trường, ko còn phụ thuộc vào windows.\nMở rộng cloud first, mobile first, cho phép hang loạt dịch vụ mở rộng ra cho tất cả nền tang, open source các công cụ phát triển, ý tưởng crazy như hololens cũng được ưu ái đầu tư, Cortana ngày càng bỏ xa đối thủ, Azure đang tang tốc vào thị trường 90 tỷ(giá trị toàn thị trường) cloud hosting 2020, sắp tới tập trung vào bot và AI (trí tuệ nhân tạo), deep mining nhờ sở hữu Bing, .. bỏ qua sự lệ thuộc từ apps truyền thống hiện nay khi mà chỉ cần chat là bot đã hiểu và thực thi.\nNgay thị trường tablet vốn là số 1 cho Apple theo dự đoán sẽ thuộc về đội MS khi mà OS của nó đi trước đội bạn http://www.businessinsider.com/microsoft-beating-apple-in-detachable-tablets-2016-3\nMình đang xem Apple sẽ như thế nào trong 5 năm tới khi mà vẫn lệ thuộc 70% lợi nhuân vào iPhone khi mà giá trị sang tạo đã không còn nhiều nữa, và giá quá thấp như hiện nay. Cloud thì quá kém, AI thì ko có search engine như google và bing lấy gì mà làm, VR thì cũng chẳng có và cái đó cũng còn lâu mới có lợi nhuận nhanh. Đến giờ vẫn ko thấy được tia sang le lói nào cho tương lai. Mù mịt đang chờ phía trước.\nNói chung, dân đầu tư họ đều thấy rõ, chỉ có fan thì ko, tuy nhiên fan cũng phải có sản phẩm tốt họ mới mua, còn ko rất khó.\nTim Cook là bậc thầy bán hang và logistics chuổi cung cấp, nhưng từ khi lên ngôi đến giờ hoàn toàn ko có vision nào mới để làm nền tang cho tương lai\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/10/nhan-dinh-ve-tuong-lai-apple-va-microsoft/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ đọc \u003ca href=\"https://tinhte.vn/threads/tren-tay-hp-spectre-tinh-te-sang-tao-va-mong-nhat-the-gioi.2569549/#post-47097066\"\u003emột bình luận\u003c/a\u003e rất lý thú trên tinhte, thực ra tinhte toàn bọn không não vào spam nói những điều ngu xuẩn, tuy nhiên thi thoảng lại có một lời vàng ngọc thế này đâm ra cứ phải đọc comment, hehe.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eklq, mình đọc bài từ \u003ca href=\"http://fool.com/\"\u003efool.com\u003c/a\u003e chia sẽ cho vui.\u003cbr\u003e\n1 điều ít ai để ý là stock MSFT của MS từ 1/2013 đến giờ tang 98%, còn AAPL của Apple giảm 40%. Rõ rang ai đầu tư stock cho msft sẽ có lời hẳn so với aapl\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/10/nhan-dinh-ve-tuong-lai-apple-va-microsoft/42cd1035c3a4ce647678970b22432908.png\"\u003e\u003cbr\u003e\ntại sao có chuyện kì lạ vậy khi mà apple vẫn liên tục có lợi nhuận kỷ lục, vượt xa MS. Từ 2013 MS đang sai hướng, kể từ khi Satya nắm quyền mọi thứ đã trở nên đa dạng, phá mọi truyền thống của MS trở thành cty nhạy bén hơn với thị trường, ko còn phụ thuộc vào windows.\u003cbr\u003e\nMở rộng cloud first, mobile first, cho phép hang loạt dịch vụ mở rộng ra cho tất cả nền tang, open source các công cụ phát triển, ý tưởng crazy như hololens cũng được ưu ái đầu tư, Cortana ngày càng bỏ xa đối thủ, Azure đang tang tốc vào thị trường 90 tỷ(giá trị toàn thị trường) cloud hosting 2020, sắp tới tập trung vào bot và AI (trí tuệ nhân tạo), deep mining nhờ sở hữu Bing, .. bỏ qua sự lệ thuộc từ apps truyền thống hiện nay khi mà chỉ cần chat là bot đã hiểu và thực thi.\u003cbr\u003e\nNgay thị trường tablet vốn là số 1 cho Apple theo dự đoán sẽ thuộc về đội MS khi mà OS của nó đi trước đội bạn \u003ca href=\"http://www.businessinsider.com/microsoft-beating-apple-in-detachable-tablets-2016-3\"\u003ehttp://www.businessinsider.com/microsoft-beating-apple-in-detachable-tablets-2016-3\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMình đang xem Apple sẽ như thế nào trong 5 năm tới khi mà vẫn lệ thuộc 70% lợi nhuân vào iPhone khi mà giá trị sang tạo đã không còn nhiều nữa, và giá quá thấp như hiện nay. Cloud thì quá kém, AI thì ko có search engine như google và bing lấy gì mà làm, VR thì cũng chẳng có và cái đó cũng còn lâu mới có lợi nhuận nhanh. Đến giờ vẫn ko thấy được tia sang le lói nào cho tương lai. Mù mịt đang chờ phía trước.\u003cbr\u003e\nNói chung, dân đầu tư họ đều thấy rõ, chỉ có fan thì ko, tuy nhiên fan cũng phải có sản phẩm tốt họ mới mua, còn ko rất khó.\u003cbr\u003e\nTim Cook là bậc thầy bán hang và logistics chuổi cung cấp, nhưng từ khi lên ngôi đến giờ hoàn toàn ko có vision nào mới để làm nền tang cho tương lai\u003c/p\u003e","title":"Nhận định về tương lai Apple và Microsoft"},{"content":"Trưa nay tự nhiên vợ rủ đi ăn bánh tráng cuốn thịt heo, đi cùng nhà Vinh Hương. Ừ thì thử ra Duy Tân ăn xem quán đó như nào. Quán Hoàng Béo, 7 tầng, thang máy cực lởm, quán là một căn nhà thiết kế để ở, nên hơi dở về mặt không gian, đồ ăn cũng tạm, rất đông khách nên phục vụ rất lâu. Giá thì rất hạt rẻ so với ở Trúc Khê.\nMất: Đang ăn phát hiện ra tay trống trống, ơ cái flash đâu rồi. Lúc chuẩn bị đi tình cờ mình thấy nó vứt lăn lóc ở sàn nhà, Bi ngô ngịch, thế là mình lấy đeo vào tay. Mình đã không định mặc áo chống nắng mà vợ lại lên lấy cho cái áo sơ mi dài tay, thế là lại mặc. Có lẽ trong lúc cởi áo ở cửa quán đã làm tuột vòng, vì tay áo rất chật lúc mình cởi, chỉ nghĩ là do chưa mở cúc mà không nhớ ra vì còn đeo vòng nữa. Thế là đi tong bạn flash 29$.\nMua: Ăn xong đưa hai bạn vợ và hai bạn con vào cổng IPH, mình đi cùng Vinh ra đồ da Tâm Anh ở đầu Cầu Giấy, nó rủ mình đi mua thắt lưng. Mua thắt lưng và ví thì mình cũng thích, nhưng ví và thắt lưng của mình chưa thực sự hỏng nên mình cũng ngại bỏ tiền mua cái khác. Loanh quanh chán chê ở đó, Vinh nó mua một thắt lưng và một giầy lười. Mình không mua gì. Đồ da ở Tâm Anh được phết, găng tay mình đi hai mùa đông rồi chưa rách, giầy thì giá còn rẻ hơn ở giaytot nữa chứ. Ví thì cũng có nhiều cái chỉ hơn 300k, khá ưng, túi thì toàn hơn triệu, lè lưỡi. Đồ da quả là thứ đồ râts hấp dẫn, và xa xỉ.\nVề IPH ngồi, quán Tous Les Jours ở tầng 2 chẳng có điều hòa, nóng vãi chưởng ra, từ giờ không ngồi ở đó nữa, chỗ nào cũng mát trừ quán đó ra. Hừ. Ngồi ở đó nên đi ngang qua cái hàng adidas neo, bị dụ dỗ vào mua giầy, căn bản giầy thể thao đi mấy năm cũng sắp bong keo, ừ mua thì mua. Lại nhớ chuyện hôm xưa hai vợ chồng cất công đi từ nhà ở Nam Từ Liêm ra tận Chùa Bộc hẳn 15km để vào shop Biti’s định mua cái đôi Hunter 650k, nhưng bọn Bitis nồi ấy vừa hết màu cam vừa hết size 42 vừa chân mình, chán vãi lái, lại phải lóc cóc đi về. Nhiệt liệt ủng hộ hàng Việt đến thế là cùng, mà còn không được. Hôm nay đành phải nhắm mắt đưa chân mua đôi adidas cloudfoam. Mua xong về nhà search mới biết đã bị hớ 325k, có chỗ bán rẻ hơn, nhưng đó coi như là chi phí để làm người trung lưu :))\nTối vợ thèm ăn cá hấp nên sai mình đi mua cá, ờ đi thi đi, vào chợ Miêu Nha, may quá chợ vẫn hoạt động, hàng cá vẫn còn, nhưng hết cá trắm, chỉ còn cá chép, ok lấy một con 1.7kg, 110k với 10k tiền rau, về hấp ăn cũng ngon phết, nhưng nước chấm thì chưa đạt, pha nhiều tỏi gừng quá nên cứ như nước mắm ăn ốc. Lần sau chấm cá cứ mắm nguyên chất mà ăn vậy.\nNgầu như hai quả bầu:\nDung ỉn bị mệt, Bi thì bị phởn, vì lâu lắm mới được ra khỏi quê lên phố.\nBình luận (1) Tú béo — 2016-04-11 14:12\nAdidas xịn chỉ bán theo giá niêm yết, đồng nhất trên toàn hệ thống phân phối. Bọn nào bán rẻ hơn là hàng fake đấy ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/10/mat-flash-mua-giay/","summary":"\u003cp\u003eTrưa nay tự nhiên vợ rủ đi ăn bánh tráng cuốn thịt heo, đi cùng nhà Vinh Hương. Ừ thì thử ra Duy Tân ăn xem quán đó như nào. Quán Hoàng Béo, 7 tầng, thang máy cực lởm, quán là một căn nhà thiết kế để ở, nên hơi dở về mặt không gian, đồ ăn cũng tạm, rất đông khách nên phục vụ rất lâu. Giá thì rất hạt rẻ so với ở Trúc Khê.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMất:\u003c/strong\u003e Đang ăn phát hiện ra tay trống trống, ơ cái flash đâu rồi. Lúc chuẩn bị đi tình cờ mình thấy nó vứt lăn lóc ở sàn nhà, Bi ngô ngịch, thế là mình lấy đeo vào tay. Mình đã không định mặc áo chống nắng mà vợ lại lên lấy cho cái áo sơ mi dài tay, thế là lại mặc. Có lẽ trong lúc cởi áo ở cửa quán đã làm tuột vòng, vì tay áo rất chật lúc mình cởi, chỉ nghĩ là do chưa mở cúc mà không nhớ ra vì còn đeo vòng nữa. Thế là đi tong bạn flash 29$.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMua:\u003c/strong\u003e Ăn xong đưa hai bạn vợ và hai bạn con vào cổng IPH, mình đi cùng Vinh ra đồ da Tâm Anh ở đầu Cầu Giấy, nó rủ mình đi mua thắt lưng. Mua thắt lưng và ví thì mình cũng thích, nhưng ví và thắt lưng của mình chưa thực sự hỏng nên mình cũng ngại bỏ tiền mua cái khác. Loanh quanh chán chê ở đó, Vinh nó mua một thắt lưng và một giầy lười. Mình không mua gì. Đồ da ở Tâm Anh được phết, găng tay mình đi hai mùa đông rồi chưa rách, giầy thì giá còn rẻ hơn ở giaytot nữa chứ. Ví thì cũng có nhiều cái chỉ hơn 300k, khá ưng, túi thì toàn hơn triệu, lè lưỡi. Đồ da quả là thứ đồ râts hấp dẫn, và xa xỉ.\u003cbr\u003e\nVề IPH ngồi, quán \u003ca href=\"http://www.foody.vn/ha-noi/tous-les-jours-iph-xuan-thuy\"\u003eTous Les Jours\u003c/a\u003e ở tầng 2 chẳng có điều hòa, nóng vãi chưởng ra, từ giờ không ngồi ở đó nữa, chỗ nào cũng mát trừ quán đó ra. Hừ. Ngồi ở đó nên đi ngang qua cái hàng adidas neo, bị dụ dỗ vào mua giầy, căn bản giầy thể thao đi mấy năm cũng sắp bong keo, ừ mua thì mua. Lại nhớ chuyện hôm xưa hai vợ chồng cất công đi từ nhà ở Nam Từ Liêm ra tận Chùa Bộc hẳn 15km để vào shop Biti’s định mua cái đôi \u003ca href=\"http://bitis.com.vn/gtt-cao-cap-nam/DSM062133CAM.html\"\u003eHunter\u003c/a\u003e 650k, nhưng bọn Bitis nồi ấy vừa hết màu cam vừa hết size 42 vừa chân mình, chán vãi lái, lại phải lóc cóc đi về. Nhiệt liệt ủng hộ hàng Việt đến thế là cùng, mà còn không được. Hôm nay đành phải nhắm mắt đưa chân mua đôi adidas cloudfoam. Mua xong về nhà search mới biết đã bị hớ 325k, có chỗ bán rẻ hơn, nhưng đó coi như là chi phí để làm \u003ca href=\"http://baodatviet.vn/kinh-te/thi-truong/96-nguoi-viet-tu-nhan-minh-thuoc-tang-lop-trung-luu-3302866/\"\u003engười trung lưu\u003c/a\u003e :))\u003cbr\u003e\nTối vợ thèm ăn cá hấp nên sai mình đi mua cá, ờ đi thi đi, vào chợ Miêu Nha, may quá chợ vẫn hoạt động, hàng cá vẫn còn, nhưng hết cá trắm, chỉ còn cá chép, ok lấy một con 1.7kg, 110k với 10k tiền rau, về hấp ăn cũng ngon phết, nhưng nước chấm thì chưa đạt, pha nhiều tỏi gừng quá nên cứ như nước mắm ăn ốc. Lần sau chấm cá cứ mắm nguyên chất mà ăn vậy.\u003cbr\u003e\nNgầu như hai quả bầu:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25745106444_52a72b5302_c\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/10/mat-flash-mua-giay/2574510644452a72b5302c-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nDung ỉn bị mệt, Bi thì bị phởn, vì lâu lắm mới được ra khỏi quê lên phố.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"26349984025_64a9cfb1eb_b\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/10/mat-flash-mua-giay/2634998402564a9cfb1ebb-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25745110844_6d338748df_b\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/04/10/mat-flash-mua-giay/257451108446d338748dfb-1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mất flash, mua giầy"},{"content":"Hôm qua vừa gặp một cao thủ từ Trusting Social, mình mới quan tâm tìm hiểu xem Trusting Social làm cái gì. Sau một hồi tìm tìm đọc đọc, thì kết luận tạm thời là Viettel hợp tác cùng MB và Trusting Social (TS), TS cung cấp giải pháp về mặt công nghệ, dựa vào lịch sử liên lạc của người dùng trên mạng di động Viettel, tính điểm xem một ông A có khả năng là một khách hàng có điểm tín dụng tốt, sẽ trả nợ vay đúng hạn hay không, nếu có, MB sẽ tiến hành mời gọi khách hàng này vay tiền để tiêu dùng.\nTiềm năng của dự án: Thấy bảo chỉ có 5% dân số là có thông tin lịch sử tín dụng tại CIC (Trung tâm Thông tin tín dụng Quốc gia Việt Nam), trong khi đó, số người sử dụng di động thì lên tới hơn 80% dân số? Tức là sử dụng công nghệ của Trusting Social sẽ bao phủ được lượng khách hàng rất lớn. Con số lợi nhuận dự kiến của năm đầu tiên triển khai là 75 tỉ, tới năm 2020, dự kiến lợi nhuận lên tới 6500 tỉ. Kinh khiếp thật, nghe quá ảo. Về mặt ưu thế mà nói thì phương pháp này tiết kiệm, nhanh gọn hơn hẳn việc phải cử nhân sự đi tìm hiểu, điều tra. Mọi việc đều được máy tính, thuật toán tính toán làm hết, chỉ việc trả lời: Có cho vay hay không? Làm cách nào để họ vay tiền. Vì có những người có điểm tín dụng tốt nhưng họ lại không chịu vay tiền, việc của MB sẽ là phải gọi điện dụ dỗ vay tiền.\nVấn đề ở đây là gì? Viettel sẽ cung cấp cho Trusting Social những thông tin gì? Lịch sự gọi đến gọi đi của một thuê bao, lịch sự nợ cước của thuê bao? Ít nhất là vậy, ngoài ra thậm chí còn lịch sử nhắn tin, lịch sử vị trí. Không có nội dung tin nhắn, cuộc gọi. Nhưng việc sử dụng dữ liệu lịch sử gọi điện, nhắn tin của người dùng mà không có sự cho phép của tòa án, hoặc sự đồng ý của người dùng, mình thấy là một hành động “BÁN ĐỨNG KHACH HÀNG”. So sánh với việc google hoặc facebook sử dụng dữ liệu của người một cách thoải mái, rõ ràng có sự khác biệt, vì chúng ta dùng facebook, google miễn phí, nên google facebook dùng data thu thập từ chúng ta để kiếm tiền. Còn chúng ta đâu có dùng mạng di động miễn phí. Làm sao mà nhà mạng lại tự tiện sử dụng lịch sử cuộc gọi, nhắn tin, vị trí, là những thông tin mang tính riêng tư của khách hàng để kiếm tiền?\nMình bắt đầu cảm thấy hơi sợ sợ sự xâm lăng của dữ liệu lớn, những thứ bạn nghĩ là riêng tư thực ra đều bị theo dõi và phân tích một cách cẩn thận để làm ra tiền. Dù rằng dữ liệu đều là ẩn danh, và bản thân mình thì cũng chẳng có dữ liệu gì ghê gớm nguy hiểm, tuy nhiên vẫn là một nỗi sợ hãi mơ hồ, ta sợ nó vì ta không hiểu nó. Hoặc ta sợ nó vì ta quá hiểu nó.\nNguồn thông tin của bài viết lấy từ:\ntrustingsocial.com\nhttp://123doc.org/document/3450104-phan-tich-yeu-to-chien-luoc-va-dua-ra-dinh-huong-chien-luoc-cho-bu-tin-dung-trung-tam-dich-vu-giai-phap-tong-cong-ty-vien-thong-viettel.htm\nmedium.com\nhttps://medium.com/@FintechSIN/trusting-social-data-a-credit-scoring-based-on-mobile-and-social-media-a0f3cabeee04#.lgqlh2wbo\nBình luận (6) dtnguyen196 — 2016-04-07 05:36\nCó lẽ nào trong điều khoản sử dụng sim Viettel họ đã gài sẵn cái được phép sử dụng data rồi thì sao anh? 😀\nThaiPH — 2016-04-08 03:29\nThế thì phải nghiên cứu lại điều khoản 😀\nloan3t — 2016-04-07 09:34\nLàm thế nào để từ việc phân tích tiến độ thanh toán cước, tỉ lệ cuộc goi, tin nhắn mà ra được lịch sử tín dụng nhỉ 😀\nThaiPH — 2016-04-08 03:30\nVí dụ em hay gọi, nhắn tin tới những người có điểm uy tín cao, thì hệ thống chắc sẽ đánh giá điểm uy tín của em cao luôn theo 😀 Đại loại thế.\nhuypv — 2016-04-09 06:03\nCác ngân hàng đều có BRAND NAME khi nhắn SMS. Có khi nào log này đang được access bởi 1 số người ko nhỉ :)) Đôi khi chỉ có thằng coder mới biết =))\nLoi Luu — 2016-04-09 06:57\nVậy dùng whatsapp, facebook messenger và trao đổi qua encrypted email thôi ; ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/04/06/trusting-social-viettel-mb-cung-chung-tay-giup-nguoi-ngheo-vay-tien/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua vừa gặp một cao thủ từ \u003ca href=\"http://trustingsocial.com\"\u003eTrusting Social\u003c/a\u003e, mình mới quan tâm tìm hiểu xem Trusting Social làm cái gì. Sau một hồi tìm tìm đọc đọc, thì kết luận tạm thời là Viettel hợp tác cùng MB và Trusting Social (TS), TS cung cấp giải pháp về mặt công nghệ, dựa vào lịch sử liên lạc của người dùng trên mạng di động Viettel, tính điểm xem một ông A có khả năng là một khách hàng có điểm tín dụng tốt, sẽ trả nợ vay đúng hạn hay không, nếu có, MB sẽ tiến hành mời gọi khách hàng này vay tiền để tiêu dùng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTiềm năng của dự án:\u003c/strong\u003e Thấy bảo chỉ có 5% dân số là có thông tin lịch sử tín dụng tại CIC (Trung tâm Thông tin tín dụng Quốc gia Việt Nam), trong khi đó, số người sử dụng di động thì lên tới hơn 80% dân số? Tức là sử dụng công nghệ của Trusting Social sẽ bao phủ được lượng khách hàng rất lớn. Con số lợi nhuận dự kiến của năm đầu tiên triển khai là 75 tỉ, tới năm 2020, dự kiến lợi nhuận lên tới 6500 tỉ. Kinh khiếp thật, nghe quá ảo. Về mặt ưu thế mà nói thì phương pháp này tiết kiệm, nhanh gọn hơn hẳn việc phải cử nhân sự đi tìm hiểu, điều tra. Mọi việc đều được máy tính, thuật toán tính toán làm hết, chỉ việc trả lời: Có cho vay hay không? Làm cách nào để họ vay tiền. Vì có những người có điểm tín dụng tốt nhưng họ lại không chịu vay tiền, việc của MB sẽ là phải gọi điện dụ dỗ vay tiền.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVấn đề ở đây là gì?\u003c/strong\u003e Viettel sẽ cung cấp cho Trusting Social những thông tin gì? Lịch sự gọi đến gọi đi của một thuê bao, lịch sự nợ cước của thuê bao? Ít nhất là vậy, ngoài ra thậm chí còn lịch sử nhắn tin, lịch sử vị trí. Không có nội dung tin nhắn, cuộc gọi. Nhưng việc sử dụng dữ liệu lịch sử gọi điện, nhắn tin của người dùng mà không có sự cho phép của tòa án, hoặc sự đồng ý của người dùng, mình thấy là một hành động “BÁN ĐỨNG KHACH HÀNG”. So sánh với việc google hoặc facebook sử dụng dữ liệu của người một cách thoải mái, rõ ràng có sự khác biệt, vì chúng ta dùng facebook, google miễn phí, nên google facebook dùng data thu thập từ chúng ta để kiếm tiền. Còn chúng ta đâu có dùng mạng di động miễn phí. Làm sao mà nhà mạng lại tự tiện sử dụng lịch sử cuộc gọi, nhắn tin, vị trí, là những thông tin mang tính riêng tư của khách hàng để kiếm tiền?\u003cbr\u003e\nMình bắt đầu cảm thấy hơi sợ sợ sự xâm lăng của dữ liệu lớn, những thứ bạn nghĩ là riêng tư thực ra đều bị theo dõi và phân tích một cách cẩn thận để làm ra tiền. Dù rằng dữ liệu đều là ẩn danh, và bản thân mình thì cũng chẳng có dữ liệu gì ghê gớm nguy hiểm, tuy nhiên vẫn là một nỗi sợ hãi mơ hồ, ta sợ nó vì ta không hiểu nó. Hoặc ta sợ nó vì ta quá hiểu nó.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nNguồn thông tin của bài viết lấy từ:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://trustingsocial.com\"\u003etrustingsocial.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://123doc.org/document/3450104-phan-tich-yeu-to-chien-luoc-va-dua-ra-dinh-huong-chien-luoc-cho-bu-tin-dung-trung-tam-dich-vu-giai-phap-tong-cong-ty-vien-thong-viettel.htm\"\u003ehttp://123doc.org/document/3450104-phan-tich-yeu-to-chien-luoc-va-dua-ra-dinh-huong-chien-luoc-cho-bu-tin-dung-trung-tam-dich-vu-giai-phap-tong-cong-ty-vien-thong-viettel.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://medium.com/@FintechSIN/trusting-social-data-a-credit-scoring-based-on-mobile-and-social-media-a0f3cabeee04#.lgqlh2wbo\"\u003emedium.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://medium.com/@FintechSIN/trusting-social-data-a-credit-scoring-based-on-mobile-and-social-media-a0f3cabeee04#.lgqlh2wbo\"\u003ehttps://medium.com/@FintechSIN/trusting-social-data-a-credit-scoring-based-on-mobile-and-social-media-a0f3cabeee04#.lgqlh2wbo\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trusting Social – Viettel – MB cùng chung tay giúp người nghèo vay tiền"},{"content":"[youtube https://www.youtube.com/watch?v=YLw9m-2vJJ0]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/29/19221/","summary":"\u003cp\u003e[youtube https://www.youtube.com/watch?v=YLw9m-2vJJ0]\u003c/p\u003e","title":""},{"content":" Tổng thống nhà người ta\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/17/noi-chung-la-ung-do/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eTổng thống nhà người ta\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/41.media.tumblr.com/2a25c5343419fa1f044d9b2ab8dba3a1/tumblr_o3506yQoP21r67u9do1_1280.jpg?ssl=1\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/17/noi-chung-la-ung-do/tumblro3506yqop21r67u9do1540.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Nói chung là ưng đó"},{"content":"Vừa vào vnexpress, thấy tin nhạc sĩ Thanh Tùng qua đời, đọc tới đoạn lần cuối đứng trên sấu của nhạc sĩ là liveshow Một mình năm 2008, chợt nhớ hình như đó cũng là lần đầu tiên mình vào nhà hát lớn nghe nhạc, đi cùng chị Dung và Dung ỉn. Ah không phải, 2008 thì mình chưa học xong ĐH, sao có tiền mà đi nghe nhạc được, chắc là live khác, có Hồng Nhung, nhạc sĩ Thanh Tùng cũng lên sân khấu, nhưng ông ngồi xe lăn.\nNgay từ hồi lớp 6, về nhà cô Lập ở TP Haỉ Dương, Thành nó tập đàn, mình cũng lõm bõm tập theo, bài mình tập chính là “Một mình”, ngồi ôm đàn gẩy từng nốt từng nốt: “Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì, thì thầm ngoài hiên…”, một thằng nhóc lớp 6 mà hát “nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa” thì quả có hơi quá tuổi thật, nhưng với mình thì … bình thường, vì lớp 4 mình đã thương nhớ một bạn ABC rồi :)) Mình hồi đó đã vô cùng ấn tượng với câu “bâng khuâng khi con đang còn nhỏ, tan ca bố có đón đưa”, giờ thi thoảng đưa Bi đi học hoặc về sớm đón Bi, cũng hay nhớ câu này, hehe. Hồi đó đọc tiểu sử của ông, cảm giác là kính trọng và ngưỡng mộ.\nMình còn thích bài Hoa tím ngoài sân nữa, “Con đường chưa quên tên bàn chân\nBàn chân đã lãng quên con đường nhỏ”, và\n“Cuộc đời lạ lùng\nCuộc đời ước mơ những điều viễn vông\nLòng người lạ lùng\nLòng hay thương nhớ những điều hư không”\nLời thế mới là lời chứ, nhạc thế mới là nhạc chứ.\nCám ơn ông đã để lại cho đời một di sản tuyệt vời.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/15/gio-nho-gi-ngan-ngo-ngoai-hien/","summary":"\u003cp\u003eVừa vào vnexpress, thấy tin nhạc sĩ Thanh Tùng qua đời, đọc tới đoạn lần cuối đứng trên sấu của nhạc sĩ là liveshow Một mình năm 2008, chợt nhớ hình như đó cũng là lần đầu tiên mình vào nhà hát lớn nghe nhạc, đi cùng chị Dung và Dung ỉn. Ah không phải, 2008 thì mình chưa học xong ĐH, sao có tiền mà đi nghe nhạc được, chắc là live khác, có Hồng Nhung, nhạc sĩ Thanh Tùng cũng lên sân khấu, nhưng ông ngồi xe lăn.\u003cbr\u003e\nNgay từ hồi lớp 6, về nhà cô Lập ở TP Haỉ Dương, Thành nó tập đàn, mình cũng lõm bõm tập theo, bài mình tập chính là “Một mình”, ngồi ôm đàn gẩy từng nốt từng nốt: “Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì, thì thầm ngoài hiên…”, một thằng nhóc lớp 6 mà hát “nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa” thì quả có hơi quá tuổi thật, nhưng với mình thì … bình thường, vì lớp 4 mình đã thương nhớ một bạn ABC rồi :)) Mình hồi đó đã vô cùng ấn tượng với câu “bâng khuâng khi con đang còn nhỏ, tan ca bố có đón đưa”, giờ thi thoảng đưa Bi đi học hoặc về sớm đón Bi, cũng hay nhớ câu này, hehe. Hồi đó đọc tiểu sử của ông, cảm giác là kính trọng và ngưỡng mộ.\u003cbr\u003e\nMình còn thích bài Hoa tím ngoài sân nữa, “Con đường chưa quên tên bàn chân\u003cbr\u003e\nBàn chân đã lãng quên con đường nhỏ”, và\u003cbr\u003e\n“Cuộc đời lạ lùng\u003cbr\u003e\nCuộc đời ước mơ những điều viễn vông\u003cbr\u003e\nLòng người lạ lùng\u003cbr\u003e\nLòng hay thương nhớ những điều hư không”\u003cbr\u003e\nLời thế mới là lời chứ, nhạc thế mới là nhạc chứ.\u003cbr\u003e\nCám ơn ông đã để lại cho đời một di sản tuyệt vời.\u003c/p\u003e","title":"Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên"},{"content":"Nếu bạn vừa nhìn thấy hoặc nghe thấy từ ĂN (EAT), thì trong khoảnh khắc, bạn có Xu hướng điền chữ còn thiếu vào chỗ trống của từ SO_P để tạo thành từ SOUP (cháo/súp) hơn là SOAP (xà phòng). Chúng ta gọi đó là hiệu ứng mồi, từ ĂN đã mồi cho trí não bạn ý tưởng SÚP.\nHiệu ứng mồi được thể hiện dưới rất nhiều dạng thức. Nếu từ ĂN đang chiếm lĩnh đầu óc bạn thì thường bạn sẽ nhận biết từ SOUP nhanh hơn bình thường, không chỉ ý tưởng liên quan tới súp mà còn hang loạt các ý tưởng liên quan đến chuyện ăn uống, bao gồm dĩa, đói, béo, ăn kiêng, bánh. Nếu bạn vừa ngồi ăn ở một cái bàn cập kênh trong nhà hang thì bạn cũng sẽ được dẫn dắt để nghĩ đến sự bập bênh.\nNhà tâm lý học John Bargh và các đồng sự đã yêu cầu các sinh viên ở đại học New York, hầu hết trong độ tuổi 18 tới 22 – thu thập bốn từ có nghĩa tự một tập hợp năm từ (ví dụ: “thấy ông tóc bạc phơ”). Hơn một nửa số người được hỏi trong nhóm sinh viên đã nhặt ra những từ có nghĩa liên quan tới người cao tuổi, ví dụ như Florida, đãng trí, hói, hoa râm hoặc nhăn nheo. Khi hoàn thành nhiệm vụ, các sinh viên tham gia thí nghiệm tiếp tục thực hiện một thí nghiệm khác trong một văn phòng ở tầng dưới. Quãng đường đi bộ ngắn từ hai điểm thí nghiệm chính là điều mà John Bargh nhắm tới. Các nhà nghiên cứu kín đáo đo thời gian di chuyển giữa hai địa điểm của các sinh viên này. Như Bargh đã dự đoán trước, những người trẻ tuổi vừa tìm ra các từ có nghĩa liên quan đến người già đi chậm hơn rõ rệt so với những người bình thường. Ngạc nhiên chưa?\n“Hiện tượng Florida” ở đây liên quan tới hai trạng thái của hiệu ứng mồi. Đầu tiên, một tập hợp từ ngữ dẫn dắt tư tưởng liên hệ với người cao tuổi, mặc dù từ “già nua” không hề được nhắc tới; thứ hai, những suy nghĩ này đến lượt nó, lại dẫn dắt một hành vi, đi chậm vốn là từ có sự liên hệ với người cao tuổi. Tất cả những điều này diễn ra một cách hoàn toàn không có kiểm soát. Hiện tượng dẫn dắt mồi đáng kinh ngạc này – một ý tưởng chi phối thế nào đến một hành vi – được biết đến với tên gọi hiệu ứng ý vận. Mặc dù chắc chắn là bạn không ý thức được điều này, nhưng việc đọc những dòng này cũng sẽ dẫn dắt bạn. Bây giờ nếu đứng lên đi lấy một cốc nước, bạn sẽ thực hiện chậm rãi hơn bình thường, trừ khi bạn rất ghét những người già, trong trường hợp này, các nhà nghiên cứu cho rang bạn sẽ thực hiện hành động nhanh hơn bình thường. Hahaha.\nLiên tưởng ý vận cũng đúng trong chiều ngược lại. Nếu bạn được mồi để nghi đến người già, bạn sẽ có xu hướng hành động như người già và hành động như người già sẽ củng cố thêm suy nghĩ của bạn về người già.\nNhững mối liên kết đảo chiều như vậy rất phổ biến trong mạng lưới liên tưởng. Ví dụ, vui vẻ có xu hướng khiến bạn mỉm cười, và mỉm cười lại có xu hướng khiến bạn cảm thấy vui vẻ. Nếu bạn giữ chiếc bút chì ngang miệng bang cách cắn chặt răng, đó là bạn đang thực hiện hành vi mỉm cười, còn bạn chu môi thì giống như bạn đang nhăn nhó. Các sinh viên được yêu cầu xếp hang trang biếm họa The Far Side của Gary Larson trong khi thực hiện một trong hai động tác đó, kết quả là những người đang thực hiện hành động mỉm cười cho rằng loạt tranh đó hài hước hơn so với đánh giá của những người đang “nhăn nhó”.\nThật đơn giản, điệu bộ có thể ảnh hưởng một cách vô thức tới suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta.\nGợi nhắc về tiền bạc cũng sinh ra vài hiệu ứng phức tạp. Những người tham gia thí nghiệm của chúng tôi được xem một danh sách gồm năm từ, sau đó họ sẽ đặt ra một câu có nghĩa gồm bốn từ theo chủ đề tiền bạc (cao/ một/ lương/ bàn/ chi trả” sẽ thành “một (mức) lương (được) chi trả cao”). Những hiệu ứng mồi khác thì tinh vi hơn nhiều, bao gồm sự hiện diện của những đồ vật liên quan đến tiền bạc được sắp đặt một cách “vô lý” trong khung cảnh, ví dụ như một bàn cờ tỷ phú được đặt trên bàn hoặc một chiếc máy tính với màn hình chờ là những đồng đô la trôi bồng bềnh trên mặt nước.\nNhững người bị “mồi” tiền bạc trở nên độc lập hơn so với khi không được dẫn dắt bởi những thứ liên quan. Họ kiên nhẫn hơn gần gấp đôi để cố gắng xử lý một vấn đề rất hóc búa trước khi nhờ người tổ chức thí nghiệm giúp đỡ, họ quyết liệt chứng minh sự độc lập tự chủ của mình. Những người bị “mồi” liên quan đến tiền bạc cũng trở nên ích kỷ hơn: Họ không thích bỏ thời gian giúp đỡ những sinh viên khác. Khi một người tổ chức thí nghiệm thử đánh rơi đống bút chì xuống sàn, những người tham gia thí nghiệm bị “mồi” tiền bạc sẽ ít giúp đỡ hơn sơ với những người không bị hiệu ứng mồi tiền bạc ảnh hưởng. Trong một thí nghiệm khác, khi tham gia một cuộc trò chuyện ngắn để làm quen với người khác, người tổ chức xếp hai chiếc ghế, những người bị mồi tiền bạc có xu hướng ngồi xa người khác (118cm so với 80cm). Những người tham gia thí nghiệm được mồi tiền bạc cũng cho thấy họ có khả năng chịu đựng việc phải ngồi một mình tốt hơn nhiều so với những người khác.\nNếu con người sống trong một môi trường sống được bao bọc bởi nền văn hóa gợi nhắc tới tiền bạc, nó sẽ có tác động tới quá trình hình thành nhân cách của chính chúng ta, ảnh hưởng tới thái độ và hành vi của chúng ta mà chính chúng ta cũng không nhận ra. Một vài nền văn hóa thường xuyên nhắc nhở con người ta về sự tôn trọng, một số lại nhắc đến Chúa và một vài xã hội dẫn dắt sự thuần phục bằng hình ảnh choáng ngợp của vị lãnh tụ kính yêu. Việc trưng bày nhan nhản khắp nơi các hình ảnh chân dung của vị lãnh đạo quốc gia ở các xã hội độc tài không chỉ hàm ý “Lãnh tụ đang nhìn bạn” mà còn làm suy giảm những ý nghĩ tự phát cũng như những hành động tự do.\n–thaimeo: đây là đoạn trích gần như là hay nhất của chương 04 cuốn “Tư duy nhanh và chậm”, một cuốn sách xuất sắc. Các bạn có thể đọc ebook tại alezaa.\nBình luận (3) dtnguyen196 — 2016-03-15 00:28\nGiờ cứ đọc sách theo anh Thái thôi :))\nTamdtt — 2023-04-13 03:25\nEm vừa đọc đến chương này của cuốn sách xuất bản quý !.2023, thì thấy bị bỏ đi đoạn này rồi anh ạ 😀\nViệc trưng bày nhan nhản khắp nơi các hình ảnh chân dung của vị lãnh đạo quốc gia ở các xã hội độc tài không chỉ hàm ý “Lãnh tụ đang nhìn bạn” mà còn làm suy giảm những ý nghĩ tự phát cũng như những hành động tự do\nPhí Hồng Thái — 2023-05-04 06:50\nchà, cuộc sống ngày một khó khăn nhỉ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/14/su-ki-dieu-cua-hieu-ung-moi/","summary":"\u003cp\u003eNếu bạn vừa nhìn thấy hoặc nghe thấy từ ĂN (EAT), thì trong khoảnh khắc, bạn có Xu hướng điền chữ còn thiếu vào chỗ trống của từ SO_P để tạo thành từ SOUP (cháo/súp) hơn là SOAP (xà phòng). Chúng ta gọi đó là hiệu ứng mồi, từ ĂN đã mồi cho trí não bạn ý tưởng SÚP.\u003cbr\u003e\nHiệu ứng mồi được thể hiện dưới rất nhiều dạng thức. Nếu từ ĂN đang chiếm lĩnh đầu óc bạn thì thường bạn sẽ nhận biết từ SOUP nhanh hơn bình thường, không chỉ ý tưởng liên quan tới súp mà còn hang loạt các ý tưởng liên quan đến chuyện ăn uống, bao gồm dĩa, đói, béo, ăn kiêng, bánh. Nếu bạn vừa ngồi ăn ở một cái bàn cập kênh trong nhà hang thì bạn cũng sẽ được dẫn dắt để nghĩ đến sự bập bênh.\u003c/p\u003e","title":"Sự kì diệu của hiệu ứng mồi"},{"content":"Hôm nay lắp được cái điều hòa cho phòng khách, nhẹ cả người.\nĐục phá kinh dị luôn, do mình không định lắp nên đã cắt rất sát dây vào tường. Hậu quả là chiến trường phải thu dọn hơi bị kinh, lại còn tốn thêm 250k công đục phá, lắp từ 9h30 tới 11h30 mới xong. Lúc đầu tan hoang như nầy:\nRút cục cũng tạm được như này:\nXử lý chỗ tường đục kia đi là đẹp. Yeah yeah, hè này ta không sợ nóng nữa rồi nha. Năm ngoái khổ sở với sức nóng của phòng khách. Hix.\nNgoài ra tối đi đá bóng về, còn thấy dì Loan ếch đang ngồi chơi. Yeah, shipper mang cái Amazon Fire từ Mỹ về. Đúng hôm mình có Fire thì tinhte.vn lại còn ưu ái làm ngay một bài giới thiệu lại về Fire nữa chứ, hé hé, ưu ái quá đi. Làm theo hướng dẫn tại đây thế là đã cài được CH Play để tải Alezaa và các phần mềm khác vào. Tuyệt. Đầu tiên search tiếng Việt toàn hướng dẫn từ 2011 2012 cho mấy cái Kindle cũ, bực ghê, search tiếng Anh có ngay cái cần tìm. Đó, đó là nguyên do phải học tiếng Anh TOIEC 800, kaka.\nMai xử lý nốt cái bàn là đẹp.\nBình luận (2) Tú béo — 2016-03-13 02:39\nElec à? :3\nThaiPH — 2016-03-13 13:52\nChính hắn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/11/ngon-lanh/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay lắp được cái điều hòa cho phòng khách, nhẹ cả người.\u003cbr\u003e\nĐục phá kinh dị luôn, do mình không định lắp nên đã cắt rất sát dây vào tường. Hậu quả là chiến trường phải thu dọn hơi bị kinh, lại còn tốn thêm 250k công đục phá, lắp từ 9h30 tới 11h30 mới xong. Lúc đầu tan hoang như nầy:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRút cục cũng tạm được như này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25076340713_bbd8c11c74_c\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/11/ngon-lanh/25076340713bbd8c11c74c-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nXử lý chỗ tường đục kia đi là đẹp. Yeah yeah, hè này ta không sợ nóng nữa rồi nha. Năm ngoái khổ sở với sức nóng của phòng khách. Hix.\u003cbr\u003e\nNgoài ra tối đi đá bóng về, còn thấy dì Loan ếch đang ngồi chơi. Yeah, shipper mang cái Amazon Fire từ Mỹ về. Đúng hôm mình có Fire thì tinhte.vn lại còn ưu ái làm ngay một bài \u003ca href=\"https://tinhte.vn/threads/danh-gia-amazon-fire-7-tablet-50-va-cai-nhin-moi-ve-he-sinh-thai-amazon-dung-tot-o-vn.2559104/\"\u003egiới thiệu lại\u003c/a\u003e về Fire nữa chứ, hé hé, ưu ái quá đi. Làm theo hướng dẫn \u003ca href=\"http://www.howtogeek.com/232726/how-to-install-the-google-play-store-on-your-amazon-fire-tablet/\"\u003etại đây\u003c/a\u003e thế là đã cài được CH Play để tải Alezaa và các phần mềm khác vào. Tuyệt. Đầu tiên search tiếng Việt toàn hướng dẫn từ 2011 2012 cho mấy cái Kindle cũ, bực ghê, search tiếng Anh có ngay cái cần tìm. Đó, đó là nguyên do phải học tiếng Anh TOIEC 800, kaka.\u003cbr\u003e\nMai xử lý nốt cái bàn là đẹp.\u003c/p\u003e","title":"Ngon lành"},{"content":"Hôm qua, 10h tối, Bi ngô đang trong phòng với mẹ, chuẩn bị đi ngủ. Bố xỏ giầy đi ra thang máy định xuống sân chạy thì Bi ngó đầu ra khỏi cửa, thấy bố, anh ta vừa gọi vừa mếu vừa guồng chân chạy tít mù ra bố, bố ôm anh ta nhấc lên tay. Cái dáng lũn chũn, chân ngắn cũng, bụng bự, chân quẩy vèo vèo vì sợ bố đi mất. Bố sẽ giữ hình ảnh này, như hình ảnh của Bi khi ngủ ngoan trên tay bố hồi 3 tháng, như hình ảnh Bi lẫm chẫm bên cửa chung cư hồi hơn 1 tuổi.\nChị Đoàn Minh Hằng bảo là không có tình yêu nào vô điều kiện như tình yêu dành cho con cái. Mình nghĩ không phải, không tình yêu nào là vô điều kiện cả. Tình yêu chúng ta dành cho con cái có điều kiện đấy chứ, điều kiện là “phải là con mình”, nếu bạn yêu một đứa trẻ không phải con bạn, như yêu con bạn, đó mới là tình yêu vô điều kiện. Nhưng rất khó, nếu đứa trẻ đó không yêu bạn, bạn sẽ vô cùng khó giữ tình yêu của mình. Vậy nên, không hề có cái gì vô điều kiện cả, mọi thứ đều có điều kiện.\nĐoạn trên viết cách đây mấy tháng rồi nhưng để trong draft, thôi hôm nay public.\nDạo này mình rất thích bế Bi ngủ. Bi giờ gần 12kg rồi, mấy nữa 15kg là sẽ nặng quá không bế nổi, hoặc nó đủ tuổi không thích ngủ trên tay bố nữa. Phải tranh thủ khi còn bế được. Mình nghĩ vậy. Trẻ con tuổi này cực kì đơn giản, chỉ cần đuổi nhau với nó, chơi trốn tìm với nó, hoặc nó đứng sau lưng mình, rồi hỏi “Ai ở sau lưng bố thế?” … là đủ để nó vui vẻ cười khanh khách, tiếng cười vô tư giòn tan như nắng, chẳng cần iphone, chẳng cần ipad.\nHôm qua đi BigC, xun xoe chỗ đồ chơi, “ơ ô tô này, Ơ khủng long này, Ơ xe máy này, Ơ con gấu này, Ơ con cá này…”. Thật đáng yêu vô cùng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/10/tinh-yeu-vo-dieu-kien/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua, 10h tối, Bi ngô đang trong phòng với mẹ, chuẩn bị đi ngủ. Bố xỏ giầy đi ra thang máy định xuống sân chạy thì Bi ngó đầu ra khỏi cửa, thấy bố, anh ta vừa gọi vừa mếu vừa guồng chân chạy tít mù ra bố, bố ôm anh ta nhấc lên tay. Cái dáng lũn chũn, chân ngắn cũng, bụng bự, chân quẩy vèo vèo vì sợ bố đi mất. Bố sẽ giữ hình ảnh này, như hình ảnh của Bi khi ngủ ngoan trên tay bố hồi 3 tháng, như hình ảnh Bi lẫm chẫm bên cửa chung cư hồi hơn 1 tuổi.\u003cbr\u003e\nChị Đoàn Minh Hằng bảo là không có tình yêu nào vô điều kiện như tình yêu dành cho con cái. Mình nghĩ không phải, không tình yêu nào là vô điều kiện cả. Tình yêu chúng ta dành cho con cái có điều kiện đấy chứ, điều kiện là “phải là con mình”, nếu bạn yêu một đứa trẻ không phải con bạn, như yêu con bạn, đó mới là tình yêu vô điều kiện. Nhưng rất khó, nếu đứa trẻ đó không yêu bạn, bạn sẽ vô cùng khó giữ tình yêu của mình. Vậy nên, không hề có cái gì vô điều kiện cả, mọi thứ đều có điều kiện.\u003cbr\u003e\nĐoạn trên viết cách đây mấy tháng rồi nhưng để trong draft, thôi hôm nay public.\u003cbr\u003e\nDạo này mình rất thích bế Bi ngủ. Bi giờ gần 12kg rồi, mấy nữa 15kg là sẽ nặng quá không bế nổi, hoặc nó đủ tuổi không thích ngủ trên tay bố nữa. Phải tranh thủ khi còn bế được. Mình nghĩ vậy.  Trẻ con tuổi này cực kì đơn giản, chỉ cần đuổi nhau với nó, chơi trốn tìm với nó, hoặc nó đứng sau lưng mình, rồi hỏi “Ai ở sau lưng bố thế?” … là đủ để nó vui vẻ cười khanh khách, tiếng cười vô tư giòn tan như nắng, chẳng cần iphone, chẳng cần ipad.\u003cbr\u003e\nHôm qua đi BigC, xun xoe chỗ đồ chơi, “ơ ô tô này, Ơ khủng long này, Ơ xe máy này, Ơ con gấu này, Ơ con cá này…”. Thật đáng yêu vô cùng.\u003c/p\u003e","title":"Tình yêu vô điều kiện"},{"content":"Cậu bé bán vé số và chú chó tật nguyền\n“Em còn nhớ từ rất nhỏ, em đã được mẹ bồng đi bán vé số rồi. Lên bốn tuổi, thì em tự đứng bán một mình. Nắng nóng em cũng bán, mưa em tắm mưa bán luôn, em lượm mấy bao nilon bọc vé số lại rồi đứng dầm mưa bán. Bán không hết, về nhà là ba mẹ đánh nên em sợ lắm, nhiều bữa bán đến 10h đêm là xong, nhưng có bữa ế phải bán đến hơn 11h” – cậu bé thành thật kể.\nEm rất sợ không bán hết vé số, vì khi trở về nhà sẽ bị ba mẹ đánh đòn.\nBé Bảo kể rằng hễ đi trên đường gặp ai chạy xe một mình thì em lại chạy đến xin đi nhờ một đoạn, nhiều người thương thì cho đi, nhiều người thấy em bồng theo con chó, sợ bẩn nên không cho. Buổi trưa Bảo được về nhà ăn cơm, nhưng tối thì phải bán rồi đi học, nên em nhịn đói cho đến khuya về đến nhà mới ăn.\nCậu bé còn quá nhỏ để bước vào cuộc bươn chải kiếm sống.\n“Ba em thường la em là đồ “khôn nhà, dại chợ”. Anh hiểu câu đó nghĩa là như thế nào không? Nghĩa là em sinh ra ở trong nhà, nhưng được ngoài chợ dạy đó anh, nên giờ em lanh lắm!” – cậu bé hồn nhiên giải đáp.\nCó một người bạn nhỏ ngồi cạnh, để em cảm thấy bản thân không cô đơn, chỉ cần như thế thôi, Bảo đã hạnh phúc lắm rồi.\n“Bây giờ em ước gia đình có đủ tiền để em không phải đi học lớp tình thương mãi. Buổi tối em vẫn sẽ đi bán vé số. Em ước có tiền mua thêm một con chó nữa, ước được đi bơi hồ bơi…”, giọng nói của thằng nhóc cứ thế nhòa đi và lẫn vào theo tiếng xe cộ ồn ào phía trước. Có lẽ giờ đây được ở cạnh Milu là điều hạnh phúc nhất của Bảo.\nĐọc mà thương em qúa, ai bảo “mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng”? Sai bét, mọi người ngay khi sinh ra đã bất bình đẳng rồi. Bảo không hề được lựa chọn việc em có sinh ra hay không, người lựa chọn là cha mẹ em. Bảo có trách nghiệm biết ơn cha mẹ em không, khi sinh ra em nhưng không có điều kiện cho em đi học, bắt em bán vé số sáng tới đêm, tối không được ăn, nhịn đói đi học rồi bán vé số tiếp tới khuya? Cha mẹ Bảo có phải là cha mẹ tốt không, khi nghèo mà sinh 3 đứa con? Có phải tốt không khi đánh đập em khi Bảo không bán hết vé số, nắng mưa em vẫn phải đi bán.\nNhững người cha người mẹ sinh con ra để làm gì? Để yêu thương vô điều kiện hay để con cái chăm sóc khi về già? Tôi nghĩ không có tình yêu nào vô điều kiện, bạn yêu con bạn vì nó là con bạn, nếu nó không phải là con bạn, bạn bớt yêu ngay, vậy, rõ ràng “là con bạn” là điều kiện của tình yêu. Nếu bạn biết trước đứa con bạn đang chăm sóc sẽ trở thành sát thủ như Lê Văn Luyện hay Nguyễn Đức Nghĩa, bạn có tiếp tục chăm sóc đứa trẻ đó?\nHôm trước mình đang ăn thịt gà thì bị miếng xương gà mắc vào giữa hai răng, xương to, mà lại mềm, cắn phát sụt vào không tài nào rút ra được, vướng vướng rất rất khó chiụ, Bi ngô lúc đó ăn cơm xong rồi, chạy quanh mâm cơm, thấy bố kêu liền chạy lại, nhìn vào miệng bố vẻ mặt vô cùng lo lắng, hoang mang, hỏi “Bố bị sao đấy?” Xong bố vào nhà tắm soi gương để gỡ xương, Bi chạy theo, rất lo lắng hỏi thăm “Bố khỏi chưa?”…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/10/len-bon-tuoi-thi-em-tu-dung-ban-mot-minh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://kenh14.vn/xa-hoi/cau-be-ban-ve-so-va-chu-cho-que-milu-la-em-ut-cua-em-em-thuong-no-lam-20160301012136327.chn\"\u003eCậu bé bán vé số và chú chó tật nguyền\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e“Em còn nhớ từ rất nhỏ, em đã được mẹ bồng đi bán vé số rồi. Lên bốn tuổi, thì em tự đứng bán một mình. Nắng nóng em cũng bán, mưa em tắm mưa bán luôn, em lượm mấy bao nilon bọc vé số lại rồi đứng dầm mưa bán. Bán không hết, về nhà là ba mẹ đánh nên em sợ lắm, nhiều bữa bán đến 10h đêm là xong, nhưng có bữa ế phải bán đến hơn 11h”\u003c/em\u003e – cậu bé thành thật kể.\u003c/p\u003e","title":"Lên bốn tuổi, thì em tự đứng bán một mình"},{"content":"Nguồn: http://www.thriftydecorchick.com/2012/08/how-to-build-built-ins.html\nThực ra cũng không dễ lắm đâu, hê hê, nhưng nói chung là có vẻ nhàn hơn cách của mình, tuy nhiên phải tính toán và có bản vẽ chính xác, cắt thật chính xác, không là sẽ dẹo ngay.\nTo figure out exactly where the supports would go, we laid it down on top of the butcher block first:\nThat way we could mark exactly where each support would go (between each 36” base cabinet).\nSee the mark?:\nWe constructed it laying down on the floor by screwing each support into the top 12 foot board:\nHere’s a little drawing that shows you how it looked when we were done:\nWe marked the EXACT middle of each board and screwed a long screw in the middle of each support (where you see arrows above). I screwed them in while Dad held the “vertical” boards and watched that the screws weren’t going off to the side or something.\nThen we lifted it up on top of the bases:\nI secured it to the ceiling beams and the side (where it is against the wall) with more screws to keep it stable for the time being.\nThen it was time to do the shelf supports. I showed you how I did these in the pantry as well:\nThe back supports are screwed into studs in the wall, and the side supports are nailed in to the vertical boards. We started out by installing the side supports with screws, but then they would hit the support behind it and mess the leveling of the shelves up. We went to long nails with the nail gun instead and it went MUCH faster that way.\nThe trick is trying to get each set of supports exactly even with the next:\nSome are not perfectly perfect, but we felt pretty good with how they ended up. Trim will cover the supports and boards eventually, so they will (hopefully) hide all sins. 🙂\nThen it was time to grab some more 1×12’s to make the shelves. I cut them down to the right sizes (each one is a different length – this thing is not exact) and nailed them into the supports:\nA piece of trim will go vertically and horizontally to hide all the unfinished spots, and a thin piece of wood will finish off each shelf underneath:\nI hope that makes sense!\nLike I said, it’s not difficult, just time consuming. I always find that I try to make things much harder than they need to be. Dad always knows how to break it down to the easiest (and best) solution. 🙂\nAnnnnnd this is where we are now:\nYou can see that we made the bottom shelf taller, so I can put bigger accessories and books down there.\nThere’s still SO MUCH to do. At least it feels like it. I am painting the back of the built ins a different color, so I’ll do that next. Then we need to install the header across the top, pull the wiring through and install the lights. Then the trim will go up (basically everywhere) and after that the JOYUS job of priming and painting. 🙂\nSeriously can’t wait for that. Yay.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: http://www.thriftydecorchick.com/2012/08/how-to-build-built-ins.html\u003cbr\u003e\nThực ra cũng không dễ lắm đâu, hê hê, nhưng nói chung là có vẻ nhàn hơn cách của mình, tuy nhiên phải tính toán và có bản vẽ chính xác, cắt thật chính xác, không là sẽ dẹo ngay.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eTo figure out exactly where the supports would go, we laid it down on top of the \u003ca href=\"http://thriftydecorchick.blogspot.com/2012/06/butcher-block-love.html\"\u003ebutcher block\u003c/a\u003e first:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh4.ggpht.com/-uSNu2VbstGI/UCB5KXZiGhI/AAAAAAAAWTs/EXvHo9QFGrM/s1600-h/IMG_1666%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img1666thumb255b1255d.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThat way we could mark exactly where each support would go (between each 36” base cabinet).\u003cbr\u003e\nSee the mark?:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh5.ggpht.com/-hxrLDmTvaTc/UCB5LKWoUII/AAAAAAAAWT8/EiVOViPfkug/s1600-h/IMG_1665%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img1665thumb255b1255d.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nWe constructed it laying down on the floor by screwing each support into the top 12 foot board:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh5.ggpht.com/-L67PMPzEdPg/UCB5LnUGcFI/AAAAAAAAWUM/qHi8wS3Zw6w/s1600-h/IMG_1668%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img1668thumb255b1255d.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHere’s a little drawing that shows you how it looked when we were done:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh4.ggpht.com/-yJ_r1FGkEI0/UCB5MN8v9uI/AAAAAAAAWUc/skqCpGk0yiE/s1600-h/How%252520to%252520build%252520a%252520bookcase%25255B9%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"How to build a bookcase\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/how2520to2520build2520a2520bookcasethumb.jpg\" title=\"How to build a bookcase\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nWe marked the EXACT middle of each board and screwed a long screw in the middle of each support (where you see arrows above). I screwed them in while Dad held the “vertical” boards and watched that the screws weren’t going off to the side or something.\u003cbr\u003e\nThen we lifted it up on top of the bases:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh5.ggpht.com/-1uD9GJgK-EY/UCB5MoY67YI/AAAAAAAAWUs/J-4LCKOgL18/s1600-h/IMG_1669%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"how to build bookcases\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img1669thumb255b1255d.jpg\" title=\"how to build bookcases\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nI secured it to the ceiling beams and the side (where it is against the wall) with more screws to keep it stable for the time being.\u003cbr\u003e\nThen it was time to do the shelf supports. I showed you how I did these \u003ca href=\"http://thriftydecorchick.blogspot.com/2012/02/no-more-wire-shelves-pantry-redo.html\"\u003ein the pantry\u003c/a\u003e as well:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh3.ggpht.com/-bA4nLO-7vMM/UCB5NSidj-I/AAAAAAAAWU8/ookBI2mHtak/s1600-h/IMG_2381%25255B4%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"shelf supports bookcase\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img2381thumb255b2255d.jpg\" title=\"shelf supports bookcase\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThe back supports are screwed into studs in the wall, and the side supports are nailed in to the vertical boards. We started out by installing the side supports with screws, but then they would hit the support behind it and mess the leveling of the shelves up. We went to long nails with the nail gun instead and it went MUCH faster that way.\u003cbr\u003e\nThe trick is trying to get each set of supports exactly even with the next:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh4.ggpht.com/-8KR_t1E2Eec/UCB5N-D86pI/AAAAAAAAWVM/8hJ2TepEeuY/s1600-h/IMG_2380%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"supports for bookcase shelves\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img2380thumb255b1255d.jpg\" title=\"supports for bookcase shelves\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSome are not \u003cem\u003eperfectly\u003c/em\u003e perfect, but we felt pretty good with how they ended up. Trim will cover the supports and boards eventually, so they will (hopefully) hide all sins. 🙂\u003cbr\u003e\nThen it was time to grab some more 1×12’s to make the shelves. I cut them down to the right sizes (each one is a different length – this thing is \u003cstrong\u003enot\u003c/strong\u003e exact) and nailed them into the supports:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh4.ggpht.com/-9oq6GaPu5M8/UCB5OaMy_EI/AAAAAAAAWVc/CAV3jd2fLGA/s1600-h/IMG_2382%25255B4%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img2382thumb255b2255d.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nA piece of trim will go vertically and horizontally to hide all the unfinished spots, and a thin piece of wood will finish off each shelf underneath:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh5.ggpht.com/-tHU4RWOM5tM/UCB5PHFUHtI/AAAAAAAAWVk/re_czyvib_w/s1600-h/IMG_2387%25255B3%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img2387thumb255b1255d.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nI hope that makes sense!\u003cbr\u003e\nLike I said, it’s not difficult, just time consuming. I always find that I try to make things much harder than they need to be. Dad always knows how to break it down to the easiest (and best) solution. 🙂\u003cbr\u003e\nAnnnnnd this is where we are now:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/lh5.ggpht.com/-Md2fxHGlA18/UCB5PnZ2mTI/AAAAAAAAWV0/voiRFqY4uvg/s1600-h/IMG_2383%25255B7%25255D.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"how to DIY built ins\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/07/phuong-an-lam-gia-sach-cuc-de/img2383thumb255b5255d.jpg\" title=\"how to DIY built ins\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nYou can see that we made the bottom shelf taller, so I can put bigger accessories and books down there.\u003cbr\u003e\nThere’s still SO MUCH to do. At least it feels like it. I am painting the back of the built ins a different color, so I’ll do that next. Then we need to install the header across the top, pull the wiring through and install the lights. Then the trim will go up (basically everywhere) and after that the JOYUS job of priming and painting. 🙂\u003cbr\u003e\nSeriously can’t wait for \u003cem\u003ethat\u003c/em\u003e. Yay.\u003c/p\u003e","title":"Phương án làm giá sách cực dễ"},{"content":"Trước toàn dùng svn tortoise, chuyển sang dùng github.com, cảm thấy thật hiện đại, xịn, chuyên nghiệp, và … khó hiểu vãi lúa. Vừa rồi mới dính một quả lộn code, mà không hiểu tại sao lộn, check log thì vẫn thấy là khi bị conflict, mình đã “Accept theirs”, nghĩa là dùng code của master, thế mà mấy hôm sau check lại lại thấy lù lù code của mình.\nVà để fix lại lỗi commit nhầm, dưới sự hướng dẫn của các chuyên gia git, mình đã làm như sau:\nTìm ra bản code trước khi có phiên bản lỗi, gọi là bản ABC đi. Sang branch của mình đang code (git checkout thai_branch) Hồi về phiên bản ABC bằng lệnh “git rebase -i ABC^”, nhớ là có dấu mũ (^) sau ABC Giải quyết hết các file đang bị conflict, commit lên local. Pull branch của mình về, giải quyết conflict nếu có. Commit lên local. Checkout sang branch master, pull code của branch master về, Sang branch thai_branch, gõ lệnh merge: git merge –no-ff, giải quyết các conflict nếu có, commit lên local Push lên branch của mình. Push lên branch master. Bản chất của mình sai do pull chéo, thấy Xutale giải thích thế. Nghĩa là đang đứng ở thai_branch nhưng lại gõ lệnh “git pull origin master”. Đáng ra phải làm theo thứ tự sau:\ngit commit (commit code trên local, đề phòng mất code) git pull origin thai_branch (thường là bước này làm trước khi code, sau khi code chắc cũng không sao, vì chỉ mình mình code nhánh này) git checkout master (sang bên master) git pull origin master (lấy code mới nhất trên master về nhánh master) git checkout thai_branch git merge –no-ff master (merge master vào thai_branch) sau đó giải quyết các conflict, sau đó thì đẩy lên thai_branch\ngit push origin thai_branch Sau đó lại sang master để merge và push:\ngit checkout master git merge –no-ff thai_branch git push orign master Đây là thứ tự lệnh đã thực hiện:\n337 git checkout thai_branch\n338 git branch\n339 git status\n340 git rebase -i 19a5625ebdd079d8e2165c67b89369cbbaadfcee^\n341 git commit\n342 git status\n343 git rebase –skip\n344 git rebase –continue\n345 git status\n346 git add -A .\n347 git status\n348 git rebase –continue\n349 git status\n350 git add src/java/recsys/datacollector/crawler/sites/DaemonReleaseData.java\n351 git status\n352 git rebase –continue\n353 git status\n354 git add src/java/recsys/datacollector/crawler/sites/news/EvaVn.java\n355 git status\n356 git rebase –skip\n357 git status\n358 git pull origin -f\n359 git status\n360 git log\n361 git checkout master\n362 git pull origin master\n363 git checkout thai_branch\n364 git merge –no-ff master\n365 git status\n366 git add -A .\n367 git status\n368 git commit -m “merge code after rebase”\n369 git status\n370 git log\n372 git branch\n373 git push origin thai_branch\n374 git pull origin thai_branch\n375 git push origin thai_branch\n376 git checkout master\n377 git pull origin master\n378 git merge –no-ff\n379 git merge –no-ff thai_branch\n380 git status\n382 git push origin master\nBình luận (3) Tú béo — 2016-03-07 04:14\nĐọc khó hiểu vãi lều :))\nkanishi — 2016-03-07 06:13\nKhi naò dùng và commit lỗi sẽ hiểu dần :))\nLoi Luu — 2016-03-07 12:23\nlol, chia buồn chia buồn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/06/bo-ngo-voi-git/","summary":"\u003cp\u003eTrước toàn dùng svn tortoise, chuyển sang dùng github.com, cảm thấy thật hiện đại, xịn, chuyên nghiệp, và … khó hiểu vãi lúa. Vừa rồi mới dính một quả lộn code, mà không hiểu tại sao lộn, check log thì vẫn  thấy là khi bị conflict, mình đã “Accept theirs”, nghĩa là dùng code của master, thế mà mấy hôm sau check lại lại thấy lù lù code của mình.\u003cbr\u003e\nVà để fix lại lỗi commit nhầm, dưới sự hướng dẫn của các chuyên gia git, mình đã làm như sau:\u003c/p\u003e","title":"Bỡ ngỡ với git"},{"content":"Mình đã nghỉ Viettel sau 5 năm, giờ đang làm ở một nhóm khởi nghiệp có tên gọi Rich Anchor, vâỵ Rich Anchor (dịch là Mỏ neo vàng) làm gì? Mình làm gì ở đó?\nRich Anchor làm gì?\nNgắn gọn dễ hiểu thì Rich Anchor đang làm một hệ thống trung gian, giúp cho các công ty có nội dung phân phối các nội dung phù hợp nhất cho từng khách hàng riêng biệt, dựa vào sở thích của khách hàng đó.\nVí dụ Alezaa có nội dung là sách điện tử, dựa vào lịch sử đọc sách của khách hàng, Rich Anchor dự đoán khách hàng thích những loại sách nào, đẩy cho Alezaa danh sách các cuốn sách để Alezaa hiển thị cho từng khách hàng. Việc của team Rick Anchor là thu thập lịch sử đọc sách/lướt web của khách hàng, tìm ra sở thích của họ, những nội dung mà họ quan tâm, gợi ý họ những nội dung mới mà có thể họ thích nhưng họ lại chưa biết nội dung đó tồn tại.\nNghĩa là ngoài các danh sách “Bài mới nhất”, “Bài nhiều người đọc nhất”, thì thêm một danh sách “Bài phù hợp với bạn” hay “Có lẽ bạn sẽ quan tâm”.\nTeam Rick Anchor gồm những ai?\nXuta Le – hay còn gọi là Le Xuan Thanh – sys admin kiêm chuyên gia big data.\nTung Ha – tên thật là Ha Thanh Tung – Scrum Master, kiêm backend dev, kiêm CEO.\nNhatuan hoặc Tuannha – tên đầy đủ Nguyễn Hà Anh Tuấn – Chuyên gia machine learning, deep learning, AI loằng ngoằng gì đó, kiêm cả chụp ảnh dạo Bờ Hồ.\nXuan Khoai – Phạm Xuân Khoái – thành viên mới nhất, vừa gia nhập, chuyên gia machine learning.\nThai Phi – Phí Hồng Thái – mình, backend dev, chuyên gia phi tiêu.\nCụ thể thì mình làm gì ở Rick Anchor?\nAlezaa hợp tác với Eva.vn, ví dụ như bạn vào link này http://eva.vn/ba-bau/thu-thai-ngay-nay-da-khac-xua-c85a255693.html\nSẽ thấy ở dưới bài viết, có một đoạn có ô “Nhập tên sách và đọc ngay”, và danh sách một số cuốn sách, việc lựa chọn hiển thị cuốn sách nào ở đó chính là việc của team bọn mình. Tại sao khi người đọc đọc bài viết trong mục “Bà bầu”, hệ thống lại trả về các cuốn sách/tạp chí: “Sex và những thứ khác”, “Dạy con kiểu Do Thái”, “Mẹ yêu bé” số 219, “Trái cây” (Từ điển hình ảnh cho bé), “Nàng tiên cá”, “Cẩm nang con trai”, “Mẹo quản lý tài chính sau kết hôn”, “Nghệ thuật sống chung hòa hợp”…\nCông việc của mình là xử lý dữ liệu đầu vào cho cái “hộp” recommendation, gồm danh sách URL của eva.vn, dữ liệu bài vở của alezaa, sở thích đọc eva.vn của người đọc …\nKhông như netflix hay amazon, hệ thống gợi ý của một sản phẩm như alezaa không khó để thực hiện nhưng lại không dễ để có hiệu quả cao. Bởi đọc sách là một việc CHẬM, nó không nhanh như việc quẹt thẻ mua hàng (trên amazon) hoặc nằm lười biếng xem một bộ phim (trên netflix). Đọc một cuốn sách không đơn giản, sách dễ như ngôn tình cũng phải dành một hai ngày đọc mới xong. Những cuốn khó thì có khi phải cần rất nhiều nỗ lực, như đọc “Tư duy nhanh và chậm”, đoạn đầu rất hứng khởi, nhưng càng đọc càng thấy chả hiểu quái gì, chỉ muốn vứt sách đi (và hét lên oh fuck). Do việc đọc sách khó như vậy, dẫn tới con số hiệu quả của hệ thống gợi ý khá là trồi sụt. Bởi nhiều hôm, lướt qua tab For You mà không (dám) click vào gì cả, biết bao giờ mới đọc tới. Thêm vào đó, hiện nay hệ thống chưa ưu tiên các cuốn sách mà người dùng dành nhiều thời gian, tất cả các cuốn trong thư viện của người đọc đều như nhau, dẫn tới người đọc chẳng may click nhầm vào cuốn không thích thì nó cũng được tính như một cuốn họ thích, kết quả là recommend ra cả đống sách/tạp chí mà mình không ưa :))\nBình luận (5) Tú béo — 2016-03-07 04:12\nDeep learning có cách nào để làm giảm thiểu số false positive do người dùng click nhầm/linh tinh không? 🙂\nVũ Văn Hơn — 2016-03-09 04:31\nem chưa hiểu cụm từ chuyên môn “chuyên gia phi tiêu” lắm 😀\nkanishi — 2016-03-09 04:33\nBá cái gì thì gọi là chuyên gia cái đó. Phi tiêu là cái này này https://www.youtube.com/watch?v=gZkbJOGFNIY\nLoi Luu — 2016-03-09 09:42\nCore member thế này thì chắc nhiều cổ phần lắm nhỉ, sau IPO là giàu nhanh thôi anh ; ))\nPhuong Anh — 2016-03-10 10:01\nAnh oi em dung alezza nhung nap coin bao thanh cong ma tk ko co gi. Em cung ko giu the nap mobiphone de doi chieu. Ben minh co phai la sang lap alezza ko a, co cach nao ho tro nguoi dung trong hoan canh nay ko nhi. Em co lien he voi service nhung cac ban chi co cach yeu cau lay seri the nap ma e da lam mat roi. Em cam on anh.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/06/rich-anchor-lam-gi/","summary":"\u003cp\u003eMình đã nghỉ Viettel sau 5 năm, giờ đang làm ở một nhóm khởi nghiệp có tên gọi \u003ca href=\"https://richanchor.com/\"\u003eRich Anchor\u003c/a\u003e, vâỵ Rich Anchor (dịch là Mỏ neo vàng) làm gì? Mình làm gì ở đó?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eRich Anchor làm gì?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNgắn gọn dễ hiểu thì Rich Anchor đang làm một hệ thống trung gian, giúp cho các công ty có nội dung phân phối các nội dung phù hợp nhất cho từng khách hàng riêng biệt, dựa vào sở thích của khách hàng đó.\u003cbr\u003e\nVí dụ Alezaa có nội dung là sách điện tử, dựa vào lịch sử đọc sách của khách hàng, Rich Anchor dự đoán khách hàng thích những loại sách nào, đẩy cho Alezaa danh sách các cuốn sách để Alezaa hiển thị cho từng khách hàng. Việc của team Rick Anchor là thu thập lịch sử đọc sách/lướt web của khách hàng, tìm ra sở thích của họ, những nội dung mà họ quan tâm, gợi ý họ những nội dung mới mà có thể họ thích nhưng họ lại chưa biết nội dung đó tồn tại.\u003cbr\u003e\nNghĩa là ngoài các danh sách “Bài mới nhất”, “Bài nhiều người đọc nhất”, thì thêm một danh sách “Bài phù hợp với bạn” hay “Có lẽ bạn sẽ quan tâm”.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTeam Rick Anchor gồm những ai?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nXuta Le – hay còn gọi là Le Xuan Thanh – sys admin kiêm chuyên gia big data.\u003cbr\u003e\nTung Ha – tên thật là Ha Thanh Tung – Scrum Master, kiêm backend dev, kiêm CEO.\u003cbr\u003e\nNhatuan hoặc Tuannha – tên đầy đủ Nguyễn Hà Anh Tuấn – Chuyên gia machine learning, deep learning, AI loằng ngoằng gì đó, kiêm cả chụp ảnh dạo Bờ Hồ.\u003cbr\u003e\nXuan Khoai – Phạm Xuân Khoái – thành viên mới nhất, vừa gia nhập, chuyên gia machine learning.\u003cbr\u003e\nThai Phi – Phí Hồng Thái – mình, backend dev, chuyên gia phi tiêu.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCụ thể thì mình làm gì ở Rick Anchor?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nAlezaa hợp tác với Eva.vn, ví dụ như bạn vào link này \u003ca href=\"http://eva.vn/ba-bau/thu-thai-ngay-nay-da-khac-xua-c85a255693.html\"\u003ehttp://eva.vn/ba-bau/thu-thai-ngay-nay-da-khac-xua-c85a255693.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSẽ thấy ở dưới bài viết, có một đoạn có ô “Nhập tên sách và đọc ngay”, và danh sách một số cuốn sách, việc lựa chọn hiển thị cuốn sách nào ở đó chính là việc của team bọn mình. Tại sao khi người đọc đọc bài viết trong mục “Bà bầu”, hệ thống lại trả về các cuốn sách/tạp chí: “Sex và những thứ khác”, “Dạy con kiểu Do Thái”, “Mẹ yêu bé” số 219, “Trái cây” (Từ điển hình ảnh cho bé), “Nàng tiên cá”, “Cẩm nang con trai”, “Mẹo quản lý tài chính sau kết hôn”, “Nghệ thuật sống chung hòa hợp”…\u003cbr\u003e\nCông việc của mình là xử lý dữ liệu đầu vào cho cái “hộp” recommendation, gồm danh sách URL của eva.vn, dữ liệu bài vở của alezaa, sở thích đọc eva.vn của người đọc …\u003cbr\u003e\nKhông như netflix hay amazon, hệ thống gợi ý của một sản phẩm như alezaa không khó để thực hiện nhưng lại không dễ để có hiệu quả cao. Bởi đọc sách là một việc CHẬM, nó không nhanh như việc quẹt thẻ mua hàng (trên amazon) hoặc nằm lười biếng xem một bộ phim (trên netflix). Đọc một cuốn sách không đơn giản, sách dễ như ngôn tình cũng phải dành một hai ngày đọc mới xong. Những cuốn khó thì có khi phải cần rất nhiều nỗ lực, như đọc “Tư duy nhanh và chậm”, đoạn đầu rất hứng khởi, nhưng càng đọc càng thấy chả hiểu quái gì, chỉ muốn vứt sách đi (và hét lên oh fuck). Do việc đọc sách khó như vậy, dẫn tới con số hiệu quả của hệ thống gợi ý khá là trồi sụt. Bởi nhiều hôm, lướt qua tab For You mà không (dám) click vào gì cả, biết bao giờ mới đọc tới. Thêm vào đó, hiện nay hệ thống chưa ưu tiên các cuốn sách mà người dùng dành nhiều thời gian, tất cả các cuốn trong thư viện của người đọc đều như nhau, dẫn tới người đọc chẳng may click nhầm vào cuốn không thích thì nó cũng được tính như một cuốn họ thích, kết quả là recommend ra cả đống sách/tạp chí mà mình không ưa :))\u003c/p\u003e","title":"Rich Anchor làm gì?"},{"content":"Sau khi đăng tải hình ảnh giá sách, anh ta đã làm “dậy sóng cộng đồng mạng” (chữ dùng của Tùng mèo =)), và nhận được rất nhiều lời bình luận, góp ý.\nNên làm bằng gỗ cao su ghép, gỗ tràm ghép, đẹp hơn và rẻ hơn. (Đẹp hơn thì rõ, nhưng rẻ hơn thì hơi bị nghi ngờ). Chỉ cần vít nhọn là cắm, không cần khoan. (Áp dụng với vít ngắn, không cần xuyên) Vít dài và cần xuyên từ tấm này sang tấm kia mà không khoan thì dễ vỡ gỗ. (Mình chưa bị vỡ phát nào nhưng có nghe tiếng tanh tách của gỗ tách thớ). Việc sơn rồi đợi sơn khô rất tốn thời gian, mệt mỏi, giải pháp là đóng hết vào, cố định hết rồi mới sơn một thể. Nên mua con lăn, và sơn bóng TOA để quét cho nhanh. Nên nhờ chỗ nào đó mài mịn sẵn, đánh bằng giấy ráp rất tốn sức. Nên có thiết kế chính xác thì sẽ ra sản phẩm đẹp và ưng ý hơn, mình chỉ vẽ nháp ra giấy rồi ra cửa hàng lại căn cứ vào kích thước tấm gỗ rồi quyết định lại số tấm cần cắt, đâm ra chiều cao của tủ bị thấp hơn so với dự kiến. Đống sách nằm im trong thùng hơn một năm, hay 2 năm nhỉ, nay mới có cơ hội bung lụa, nhiều cuốn cong vênh, ẩm hết cả. Nhìn giá sách tự làm cảm giác rất sung sướng phê pha. Thực ra giá sách là một công trình rất đơn giản, tất cả mọi người nên tự làm giá sách.\nHiện giờ mình đang đọc:\nTư duy nhanh và chậm (chương 2) Nhập môn phân tâm học Big data PS: Sáng nay vào MB rút tiền, chị giao dịch viên không thể kìm chế được đã hỏi tại sao mình lại dùng cái bao iphone màu hồng hình con mèo cute thế =)) Mình bảo điện thoại của vợ (chứ không lẽ bẩu em tiếc tiền không muốn mua vỏ khác =)), hoặc là “em thích còn mèo màu hồng” :))\nChậu hoa giá 300k, ngồi ở ihouse rất thú vị, vì nó thoáng, và có nhiều cây (dễ bị dụ dỗ mua, tốn tiền =)).\nBình luận (1) Tú béo — 2016-03-03 19:15\nDùng Windows 10 tải app AutoCAD 360 về vẽ, rất chuyên nghiệp nhá ;))\nBắt vít mà không khoan, tự vặn thì kiểu đéo gì cũng bị lệch, tháo ra sẽ rất vất, mà toét hết cả gỗ, theo như anh thấy là thế 😕\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/02/kinh-nghiem-rut-ra-sau-khi-lam-gia-sach/","summary":"\u003cp\u003eSau khi đăng tải hình ảnh giá sách, anh ta đã làm “dậy sóng cộng đồng mạng” (chữ dùng của Tùng mèo =)), và nhận được rất nhiều lời bình luận, góp ý.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eNên làm bằng gỗ cao su ghép, gỗ tràm ghép, đẹp hơn và rẻ hơn. (Đẹp hơn thì rõ, nhưng rẻ hơn thì hơi bị nghi ngờ).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChỉ cần vít nhọn là cắm, không cần khoan. (Áp dụng với vít ngắn, không cần xuyên)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVít dài và cần xuyên từ tấm này sang tấm kia mà không khoan thì dễ vỡ gỗ. (Mình chưa bị vỡ phát nào nhưng có nghe tiếng tanh tách của gỗ tách thớ).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViệc sơn rồi đợi sơn khô rất tốn thời gian, mệt mỏi, giải pháp là đóng hết vào, cố định hết rồi mới sơn một thể. Nên mua con lăn, và sơn bóng TOA để quét cho nhanh.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNên nhờ chỗ nào đó mài mịn sẵn, đánh bằng giấy ráp rất tốn sức.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNên có thiết kế chính xác thì sẽ ra sản phẩm đẹp và ưng ý hơn, mình chỉ vẽ nháp ra giấy rồi ra cửa hàng lại căn cứ vào kích thước tấm gỗ rồi quyết định lại số tấm cần cắt, đâm ra chiều cao của tủ bị thấp hơn so với dự kiến.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eĐống sách nằm im trong thùng hơn một năm, hay 2 năm nhỉ, nay mới có cơ hội bung lụa, nhiều cuốn cong vênh, ẩm hết cả. Nhìn giá sách tự làm cảm giác rất sung sướng phê pha. Thực ra giá sách là một công trình rất đơn giản, tất cả mọi người nên tự làm giá sách.\u003cbr\u003e\nHiện giờ mình đang đọc:\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm rút ra sau khi làm giá sách"},{"content":" Long Cvk\n10 hrs ·\nMình thì không quan tâm đến ai là người gây tai nạn, nam hay nữ. Vì mọi cái đều đã xảy ra và không thể thay đổi được, âu cũng là cái số…\nNhưng qua ảnh này và video thấy được mấy điểm sau:\n– Cái xe ô tô đen đang đỗ ngược chiều của ai?(1)\n– Xe ô tô màu vàng cát né chiếc xe màu đen đậu ngược chiều nên buộc lấn tuyến (2)\n– Chiếc xe Camry hung thần màu bạc lấn luôn 2 tuyến và gây tai nạn (3)\n– Người phụ nữ xấu số bị tai nạn đang đi bộ dưới lòng đường, mà video chiếu chậm lại thì vỉa hè không còn chỗ để đi (4)\nChưa tính chú chạy xe máy ngơ ngác phía sau không đội nón bảo hiểm (5)\nLúc 3 chiếc chạy song song (01giây trước tai nạn) thì bít đường (3*1.65m) vậy đường rộng chỉ khoảng hơn 5m. Chỉ với cái đường bé tí, và với 3,4 người tham gia giao thông vi phạm luật thế kia thì kiểu gì mà không xảy ra tai nạn? Chỉ tội cho những người xấu số…\nNếu luật mà không nghiêm, thay đổi được ý thức lái xe thì những vụ như này sẽ còn xảy ra hàng ngày, hàng tuần. Mong lắm các bác đừng làm để chấm điểm thi đua nữa cho bà con nhờ..\nĐoạn trên copy từ facebook bạn Long cvk nào đó, mình rất đồng ý.\nMình cứ ám ảnh mãi, khoảnh khắc lúc cái mũ len của em bé bay lên rồi rơi xuống, thật kinh khủng.\nTrong ngày 29/2, ngoài 3 người chết ở vụ camry kia, còn một nam thanh niên bị xe bus cán chết trên đường Kim Mã, một vụ ô tô đi ngược chiều trên cao tốc Hải Phòng – Hà Nội, đấu đầu với một xe khác, xe đi ngược chiều tài xế bị chết.\nMỗi năm Việt Nam có 40 chiếc máy bay rơi, chết toàn bộ hành khách và phi hành đoàn.\nVụ ông bí thư huyện ủy đâm chết 3 người ở miền núi kia, ông ta hưởng án treo, sau khi bồi thường khoảng 1 tỉ. Tức là, nếu có tiền thì lỡ giết người cũng không sao cả. Vụ 3 người chết ở miền núi kia, nó như một viên sỏi ném xuống hồ, lăn tăn một chút, rồi tất cả bỏ qua. Vụ camry, thì do có camera ghi lại, nó như một tảng đá ném xuống, ồn ào chút rồi cũng qua, không ai nhớ nữa.\nNguyên nhân sâu xa, không chỉ vì chiếc xe màu đen đỗ sai, không phải vì một người không có bằng lái, uống rượu rồi lái xe, mà vì cả xã hội đã coi những sai trái là bình thường, đã vô cảm trước những lỗi sai, những hành vi vi phạm pháp luật. Tại sao lại thế?\nNếu bạn không hành động gì, đến việc nói lên suy nghĩ, phản đối những thứ bạn cho là sai trái bạn cũng không dám nói, thì rất có thể người ngày mai lên báo sẽ là bạn. Chúng ta như đang sống trong một bãi rác, hoặc là dọn rác, hoặc là chạy khỏi bãi rác đó, đến một nơi ít rác hơn. Bởi vì khi sống trong một bãi rác, dù bạn có xây một biệt thự có hồ bơi, thì cũng có lúc bạn sẽ ra khỏi nhà và bạn giẫm phải phân. Hay bạn đi ô tô ra khỏi nhà, sẽ có thằng ném cứt vào nhà bạn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/02/40-cai-may-bay-roi-moi-nam/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/longcvk/posts/1119984744687753?fref=nf\"\u003eLong Cvk\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1119984711354423\u0026amp;set=a.530831313603102.121184.100000287154181\u0026amp;type=3\"\u003e10 hrs\u003c/a\u003e ·\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eMình thì không quan tâm đến ai là người gây tai nạn, nam hay nữ. Vì mọi cái đều đã xảy ra và không thể thay đổi được, âu cũng là cái số…\u003cbr\u003e\nNhưng qua ảnh này và video thấy được mấy điểm sau:\u003cbr\u003e\n– Cái xe ô tô đen đang đỗ ngược chiều của ai?(1)\u003cbr\u003e\n– Xe ô tô màu vàng cát né chiếc xe màu đen đậu ngược chiều nên buộc lấn tuyến (2)\u003cbr\u003e\n– Chiếc xe Camry hung thần màu bạc lấn luôn 2 tuyến và gây tai nạn (3)\u003cbr\u003e\n– Người phụ nữ xấu số bị tai nạn đang đi bộ dưới lòng đường, mà video chiếu chậm lại thì vỉa hè không còn chỗ để đi (4)\u003c/p\u003e","title":"40 cái máy bay rơi mỗi năm"},{"content":"Sáng nay, Dung ỉn dậy từ 7h để đi làm, mình tỉnh ngủ từ 6h cơ, nhưng cứ nằm cố, nhìn thằng Bi cuộn trong chăn, nằm sấp, giông như củ khoai vậy, rất đáng yêu. Bi ngô lăn lộn một lúc, tới khoảng 7h30 thì anh ta dậy, câu đầu tiên là “Bi buồn tè”, bố bảo Bi có đóng bỉm không, Bi bảo không ạ, ok, dậy cho Bi vào wc, mà tụt quần ra thì thấy bỉm, bảo tè vào bỉm thì nhất định không, ngồi lên bồn cầu cơ. Okie, thì tháo bỉm ngồi bồn cầu :)) Tè xong hai bố con lại lên giường, ôm nhau lăn lộn cười đùa một lúc nữa, Bi cứ cầm điện thoại của bố xong bảo “cho con mượn” – kiểu nhiều lần cầm điện thoại của bố mẹ và bị nhắc nhở là lấy điện thoại là phải mượn, nên giờ rất thấm nhuần, luôn mượn cùng lúc với cầm điện thoại :)) 8h kém thì ra phòng khách, Bi chạy loăng quăng còn bố rang cơm, Bi đòi ăn chuối, đòi ăn phô mai, nhưng bố bảo phải ăn cơm rang trước đã. Uống một hớp nước lọc ấm rồi ăn cơm rang. Hai bố con ngồi ở sofa xúc cơm ăn. Cảm giác thật vui vẻ. Hạnh phúc lớn nhất khi nghỉ Viettel có lẽ là được chơi với thằng Bi ngô một lúc buổi sáng thế này. Ăn được nửa chỗ cơm rang, Bi bảo con no rồi, không ăn nữa, okie, lấy phô mai cho ăn, anh ta ăn hết hai mảnh phô mai. Sáng nào bảo đi học cũng không muốn đi, xong bảo Bi ở nhà một mình nhé thì lại không đồng ý, rồi bố lại giải thích là mẹ đi làm, bố đi làm, Bi phải đi học chứ, xong hứa hẹn là tối về bố sẽ cho xem tutitu, sau đó nhanh chóng đánh lạc hướng vấn đề đi hay không đi thành “đi dép hay đi giầy, mặc áo cam hay mặc áo đồng phục” :)) Và thế là anh ta nhanh chóng ra đi dép, mặc áo, đeo ba lô đi học. Tự đi, xuống sảnh hôm nào gió to thì mới kêu bố bế, còn không tự lũn cũn đi tới trường, rất đáng yêu.\nCơ chế “bố giục đi học, không muốn đi, hứa hẹn” là một cơ chế rất giống phương pháp tạo thói quen được đề cập trong cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Nghĩa là khi muốn tạo một thói quen, bạn cần một lời nhắc nhở, để nhớ ra đã đến lúc thực hiện một điều gì đó (đọc sách, học tiếng anh…), và để có sức mạnh, nghị lực để thực hiện một công việc hơi khó khăn đó, cần tạo ra cho chính mình một phần thưởng nào đó, cảm giác hưng phấn sung sướng khi đọc được điều hay, hoặc mường tượng ra lúc mình đạt TOIEC 800 chẳng hạn :))\nCho Bi đi học xong mình về nhà và ném cái giá sách vào bức tường – vị trí mà nó sẽ đứng trong vòng tầm 5-10 năm nữa.\nBình luận (3) huypv — 2016-03-01 04:35\nHe he, thích nhỉ. Tao cũng sắp có F1 để dạy, chơi và học cùng rồi :))Có mua sách ở Tiki bao giờ ko. Khi nào mua thì có thể nhờ tao nhé, tao mua dịch vụ “bọc sách” chưa dùng hết :))\nkanishi — 2016-03-01 05:16\nGửi list sách và mày mua hộ tao hả?\nhuypv — 2016-03-01 07:01\nỪ và chuyển khoản tiền sách nữa chứ :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/03/01/bi-ngo-di-hoc-moi-ngay/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay, Dung ỉn dậy từ 7h để đi làm, mình tỉnh ngủ từ 6h cơ, nhưng cứ nằm cố, nhìn thằng Bi cuộn trong chăn, nằm sấp, giông như củ khoai vậy, rất đáng yêu. Bi ngô lăn lộn một lúc, tới khoảng 7h30 thì anh ta dậy, câu đầu tiên là “Bi buồn tè”, bố bảo Bi có đóng bỉm không, Bi bảo không ạ, ok, dậy cho Bi vào wc, mà tụt quần ra thì thấy bỉm, bảo tè vào bỉm thì nhất định không, ngồi lên bồn cầu cơ. Okie, thì tháo bỉm ngồi bồn cầu :)) Tè xong hai bố con lại lên giường, ôm nhau lăn lộn cười đùa một lúc nữa, Bi cứ cầm điện thoại của bố xong bảo “cho con mượn” – kiểu nhiều lần cầm điện thoại của bố mẹ và bị nhắc nhở là lấy điện thoại là phải mượn, nên giờ rất thấm nhuần, luôn mượn cùng lúc với cầm điện thoại :)) 8h kém thì ra phòng khách, Bi chạy loăng quăng còn bố rang cơm, Bi đòi ăn chuối, đòi ăn phô mai, nhưng bố bảo phải ăn cơm rang trước đã. Uống một hớp nước lọc ấm rồi ăn cơm rang. Hai bố con ngồi ở sofa xúc cơm ăn. Cảm giác thật vui vẻ. Hạnh phúc lớn nhất khi nghỉ Viettel có lẽ là được chơi với thằng Bi ngô một lúc buổi sáng thế này. Ăn được nửa chỗ cơm rang, Bi bảo con no rồi, không ăn nữa, okie, lấy phô mai cho ăn, anh ta ăn hết hai mảnh phô mai. Sáng nào bảo đi học cũng không muốn đi, xong bảo Bi ở nhà một mình nhé thì lại không đồng ý, rồi bố lại giải thích là mẹ đi làm, bố đi làm, Bi phải đi học chứ, xong hứa hẹn là tối về bố sẽ cho xem tutitu, sau đó nhanh chóng đánh lạc hướng vấn đề đi hay không đi thành “đi dép hay đi giầy, mặc áo cam hay mặc áo đồng phục” :)) Và thế là anh ta nhanh chóng ra đi dép, mặc áo, đeo ba lô đi học. Tự đi, xuống sảnh hôm nào gió to thì mới kêu bố bế, còn không tự lũn cũn đi tới trường, rất đáng yêu.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"24763923813_d255a23d08_b\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/01/bi-ngo-di-hoc-moi-ngay/24763923813d255a23d08b.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCơ chế “bố giục đi học, không muốn đi, hứa hẹn” là một cơ chế rất giống phương pháp tạo thói quen được đề cập trong cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Nghĩa là khi muốn tạo một thói quen, bạn cần một lời nhắc nhở, để nhớ ra đã đến lúc thực hiện một điều gì đó (đọc sách, học tiếng anh…), và để có sức mạnh, nghị lực để thực hiện một công việc hơi khó khăn đó, cần tạo ra cho chính mình một phần thưởng nào đó, cảm giác hưng phấn sung sướng khi đọc được điều hay, hoặc mường tượng ra lúc mình đạt TOIEC 800 chẳng hạn :))\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"24742794794_0e2a91d9ce_c\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/01/bi-ngo-di-hoc-moi-ngay/247427947940e2a91d9cec.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCho Bi đi học xong mình về nhà và ném cái giá sách vào bức tường – vị trí mà nó sẽ đứng trong vòng tầm 5-10 năm nữa.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25026259949_83ecbb5926_c\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/01/bi-ngo-di-hoc-moi-ngay/2502625994983ecbb5926c.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25393841155_49b84cc262_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/03/01/bi-ngo-di-hoc-moi-ngay/2539384115549b84cc262h-1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bi ngô đi học mỗi ngày"},{"content":"\nCái giá sách này ở Uma giá 5.9 triệu. Hờ hờ. Mà tường nhà mình thì cần hai cái giá sách như này :)) Tiền đâu mà trả cho uma cơ chứ :v\nSau khi google thần chưởng, mình tìm được hướng dẫn khá chi tiết tại đây . Đi làm để ý thấy một hàng đối diện khu The Gardan Mễ Trì, thường bày vài tấm gỗ trông như gỗ thông ghép. Google thì thấy địa chỉ bán gỗ thông ghép ở Minh Khai với La Thành, nhà mình ở Tây Mỗ hơi đâu ra tận La Thành, Minh Khai, bèn đi dạo một vòng khu Đại Mỗ – nơi mình thấy nhiều xưởng gỗ, sau khi lướt đi lướt lại rút cục cũng phát hiện ra một cửa hàng rất đạt yêu cầu:\nTấm gỗ thông ghép, kích thước 2.4×1.2m giá 450k, công cắt 3 tấm thành các đoạn theo yêu cầu là 120k. Vận chuyển 150k.\nNhà mình có sẵn bộ khoan mua ở lazada, hơi yếu tí nhưng dùng tốt, khoan khẽ rồi bắt vít. Lúc đầu định làm vuông chằn chặn đối xứng thẳng lên cho nó chịu lực tốt, làm thế thì phải dùng ke sắt lắp vào một phía, hơi xấu, sau đó phát hiện ra gỗ này chịu lực rất tốt, liền chơi kiểu so le, để bắt vít thẳng vào thanh gỗ chịu lực.\nBắt đầu:\nVợ le ve giúp một tay:\nXong được 2 tầng:\nQuyết định đặt lệch thanh chịu lực:\nLắp 3 tầng trên ở dưới rồi nhấc lên:\nHoàn thành sơ bộ nó thế này, cần phải mà nhẵn, rồi sơn bóng cho nó nữa mới là hoàn thành.\nMình băn khoăn giữa đóng đinh và vặn ốc, đóng đinh thì nhanh, nhưng mình nghĩ tới trường hợp phải tháo ra, đâm ra quyết tâm thử vặn ốc. Cũng không tồi, dù đinh thì chắc là nhanh và chắc hơn.\nĐộ sâu của giá sách là 30cm (đi cắt gỗ thì còn 29.5), hơi hoành tráng, tầm 25cm là vừa, nhưng do giá sách của mình cao tận 6 tầng, nên 30cm chính ra cũng vừa, chắc chắn.\nSản phẩm hoàn thiện:\nBình luận (5) loan3t — 2016-03-01 03:15\nHoành tráng phết, bày sách được mấy ô rồi anh?\nkanishi — 2016-03-01 03:17\nChưa bày được ô nào em ạ :)) Công đoạn sơn mệt quá, đáng ra cứ gắn vào tường rồi sơn thì ngon, đằng này cứ bày la liệt ra nhà rồi sơn, rồi chờ khô, khổ vãi :)) Lần sau làm sẽ xịn hơn 100 lần :v\nQuang K50CC — 2016-03-03 03:42\nThái thật tuyệt :v\nkanishi — 2016-03-03 07:45\nCám ơn Quang quá khen :v\nGunny — 2016-03-04 01:05\nlike a boss ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"1020191\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/1020191.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCái giá sách này ở Uma giá 5.9 triệu. Hờ hờ. Mà tường nhà mình thì cần hai cái giá sách như này :)) Tiền đâu mà trả cho uma cơ chứ :v\u003cbr\u003e\nSau khi google thần chưởng, mình tìm được hướng dẫn khá chi tiết \u003ca href=\"http://www.webtretho.com/forum/f112/tu-dong-ke-sach-tai-nha-bang-go-thong-ghep-2007711/\"\u003etại đây\u003c/a\u003e . Đi làm để ý thấy một hàng đối diện khu The Gardan Mễ Trì, thường bày vài tấm gỗ trông như gỗ thông ghép. Google thì thấy địa chỉ bán gỗ thông ghép ở Minh Khai với La Thành, nhà mình ở Tây Mỗ hơi đâu ra tận La Thành, Minh Khai, bèn đi dạo một vòng khu Đại Mỗ – nơi mình thấy nhiều xưởng gỗ, sau khi lướt đi lướt lại rút cục cũng phát hiện ra một cửa hàng rất đạt yêu cầu:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"1656210_10153296830260685_5995799140477736527_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/1656210101532968302606855995799140477736.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25189515582_bab8603a11_o\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/25189515582bab8603a11o-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nTấm gỗ thông ghép, kích thước 2.4×1.2m giá 450k, công cắt 3 tấm thành các đoạn theo yêu cầu là 120k. Vận chuyển 150k.\u003cbr\u003e\nNhà mình có sẵn bộ khoan mua ở lazada, hơi yếu tí nhưng dùng tốt, khoan khẽ rồi bắt vít. Lúc đầu định làm vuông chằn chặn đối xứng thẳng lên cho nó chịu lực tốt, làm thế thì phải dùng ke sắt lắp vào một phía, hơi xấu, sau đó phát hiện ra gỗ này chịu lực rất tốt, liền chơi kiểu so le, để bắt vít thẳng vào thanh gỗ chịu lực.\u003cbr\u003e\nBắt đầu:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25307742655_94b58900e7_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/2530774265594b58900e7h.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nVợ le ve giúp một tay:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25189503532_a274d3f999_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/25189503532a274d3f999h.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nXong được 2 tầng:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25281485286_de1a51b9a4_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/25281485286de1a51b9a4h.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nQuyết định đặt lệch thanh chịu lực:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25214618511_624b97c7ad_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/25214618511624b97c7adh.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLắp 3 tầng trên ở dưới rồi nhấc lên:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"24940066969_171da25ca5_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/24940066969171da25ca5h.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nHoàn thành sơ bộ nó thế này, cần phải mà nhẵn, rồi sơn bóng cho nó nữa mới là hoàn thành.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"25189493862_8e2ec559c1_c\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/251894938628e2ec559c1c.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMình băn khoăn giữa đóng đinh và vặn ốc, đóng đinh thì nhanh, nhưng mình nghĩ tới trường hợp phải tháo ra, đâm ra quyết tâm thử vặn ốc. Cũng không tồi, dù đinh thì chắc là nhanh và chắc hơn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"24680976323_c72b8dca4b_h\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/24680976323c72b8dca4bh.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐộ sâu của giá sách là 30cm (đi cắt gỗ thì còn 29.5), hơi hoành tráng, tầm 25cm là vừa, nhưng do giá sách của mình cao tận 6 tầng, nên 30cm chính ra cũng vừa, chắc chắn.\u003cbr\u003e\nSản phẩm hoàn thiện:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"24810793414_1ba1bc6c79_b\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/02/27/tu-lam-gia-sach/248107934141ba1bc6c79b.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tự làm giá sách"},{"content":"Mình vừa hoàn thành cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Cuốn này xứng đáng đi mua sách giấy và giữ trên giá sách. Cách dịch sách thực sự khiến nó khó nuốt trôi, tuy nhiên thông tin cuốn sách mang lại thì lại rất đáng giá.\nVậy là trog năm 2016 mình đã đọc xong:\nTỉ phú bán giày Để hôm nay trở thành kiệt tác Cô gái từ trong trang sách Trở lại tìm nhau Sức mạnh của thói quen Cuốn thứ 3 và thứ 4 là tiểu thuyết Guillaume Musso, đọc rất dễ, 3 ngày mình đọc xong 2 cuốn :)) Vì mấy quyển kia đọc khoai ra phết nên thi thoảng phải giải trí và chạy theo thành tích một tí.\nHiện đang đọc:\nHọc cách tiêu tiền: Cuốn này hay vật, giá mà mình đọc sớm hơn thì mình giờ chắc giàu hơn. Vì đọc cuốn này nên mình đã hủy đăng ký 3G, không mua AVG, không cả trả tiền ADSL =)) Nhưng gym thì chắc là vẫn phải đăng kí 3-6 tháng, tập ở phòng nhiều tạ nặng, tăng cơ dễ hơn tự tập ở nhà. Dữ liệu lớn: Sách giấy mượn của Xuta, đọc lúc nào không thích cầm điện thoại. Ngoài ra hôm nay mình đã chống đẩy 100 cái, 5 lượt, mỗi lượt 20 cái, sau khi đọc bài này. Và mình còn cài Money Lover, ghi chi tiết chi tiêu vào đó, ủng hộ hàng Việt Nam chất lượng cao. Song song với đó là theo dõi bằng file excel nữa :))\nToàn những thói quen tốt, phục mình quá đi.\nBình luận (7) Tú béo — 2016-02-21 03:35\nMoney lover anh cài nhưng cũng chỉ làm màu là chính, Excel vẫn giải quyết tất cả :))\nInternet thì vẫn phải giữ gói cáp quang không thể bỏ được, còn 3G thì dạo này cũng thấy hơi thừa, đang nghĩ xem có bỏ không, AVG thì giờ đang có thì thừa, mà bỏ thì lại thiếu, cũng chỉ vì Amazon Fire TV hữu dụng quá ;))\nLoi Luu — 2016-02-22 04:07\nChống đẩy thi không sếp : ))\nkanishi — 2016-02-22 04:17\nLuật như nào để anh tập ;))\nLoi Luu — 2016-02-22 04:22\nchống 3 thể loại: vừa chống vừa vỗ tay, chống có người ngồi trên lưng (45 kg), chống kiểu diamond (kiểu hai tay chạm vào nhau, anh search diamond push up nhé :\u0026gt;). Khi nào offline thi luôn :\u0026gt;\nkanishi — 2016-02-22 04:26\nVãi đạn, mỗi loại chú chống được bao nhiêu cái để anh đặt mục tiêu :))\nLoi Luu — 2016-02-22 04:28\nTheo thứ tự là 10, 10, 50. Một lượt đó anh : ))\nkanishi — 2016-02-22 04:47\nĐược, đợi đấy, anh sẽ đặt mục tiêu là 11, 11, 60 :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/02/20/quyen-thu-5/","summary":"\u003cp\u003eMình vừa hoàn thành cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Cuốn này xứng đáng đi mua sách giấy và giữ trên giá sách. Cách dịch sách thực sự khiến nó khó nuốt trôi, tuy nhiên thông tin cuốn sách mang lại thì lại rất đáng giá.\u003cbr\u003e\nVậy là trog năm 2016 mình đã đọc xong:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eTỉ phú bán giày\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐể hôm nay trở thành kiệt tác\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCô gái từ trong trang sách\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrở lại tìm nhau\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSức mạnh của thói quen\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eCuốn thứ 3 và thứ 4 là tiểu thuyết Guillaume Musso, đọc rất dễ, 3 ngày mình đọc xong 2 cuốn :)) Vì mấy quyển kia đọc khoai ra phết nên thi thoảng phải giải trí và chạy theo thành tích một tí.\u003cbr\u003e\nHiện đang đọc:\u003c/p\u003e","title":"Quyển thứ 5"},{"content":"Thế là từ nay mình có thể:\nXem camera lớp Bi Gửi ảnh từ máy ảnh sang điện thoại của mình, trước toàn phải gửi sang điện thoại vợ xong lại gửi qua whatsapp sang điện thoại mình. Điều khiển điều hòa bằng cục hồng ngoại cắm vào jack phone. Xài app instagram xịn. Chụp ảnh đẹp. Vâng, không phải mua điện thoại mới đâu, đó là do mình … dùng điện thoại vợ.\nVợ thì là nợ nên phải trả, bằng cách mua cho cái điện thoại khác, nhân dịp valentine, kết hợp sinh nhật, kết hợp năm mới :v Mua xong cái điện thoại, chắc “sướng quá hóa rồ” (1), nên quên luôn cái túi nilon trên xe taxi, trong đó có hộp điện thoại, cáp sạc tai nghe chưa bóc tem trong đó.\nChả là ra khỏi cửa hàng viettel, vẫy được cái taxi, về nhà, mình bế Bi ra, vợ trả tiền taxi, rồi cũng tếch lên luôn, về nhà ngồi chán tới lúc cần sạc để sạc mới ngớ ra, không thấy hộp đâu, thôi quên rồi. Lại còn không nhớ hãng nào. Kiểu nếu nhớ hãng thì gọi ngay lên hãng nhờ họ gọi cho lái xe để hỏi. Đây chả biết hãng nào, quá nan giải. Trong túi kia thì có hóa đơn, trong hóa đơn có số điện thoại của mình, hi vọng mong manh là anh lái xe sẽ nhặt và gọi lại cho mình. Mà mong đợi ngậm ngùi, vì ngóng mãi chả thấy điện thoại kêu. Chỉ sợ có khách nào lên xe rồi cầm luôn thì nhọ hẳn.\nKhu mình ở có khá nhiều camera, ở sảnh, cổng… Mình bèn xuống tầng hầm nhờ chú bảo vệ cho xem camera ở sảnh, để tìm ra hãng nào, nhưng cam ở sảnh mờ quá, chỉ biết là ra khỏi xe taxi lúc 17:53 còn xe hãng gì thì không nhìn rõ. Liền đi ra cổng nhờ bảo vệ ở cổng khu đô thị. Nhưng lúc đó tầm 7h rất nhiều xe ra vào, họ bận không tiện ngồi xem cam được, hẹn mình 1 tiếng sau xuống. Tầm 9h mình xuống, cậu bảo vệ cũng nhiệt tình tốt bụng, xem cam phía vào bị lóa nhìn lờ mờ biển số, không biết hãng gì. Lật sang xem cam phía ra, ô đây rồi, VINA TAXI, biển số 30A 69724. Mình vui quá, chưa chắc đã tìm lại được, nhưng có manh mối rõ ràng rồi, mừng tuổi ngay cậu bảo vệ nửa lít. Lên nhà, google từ tên hãng, ra số tổng đài, gọi lên tổng đài xin số của lái xe nhưng tổng đài không cho, yêu cầu đọc biển số để họ hỏi lái xe. Ok. Lúc sau họ gọi lại, thông báo là lái xe có thấy túi đồ trên xe, hẹn mai mình lên trụ sở hãng, lái xe tiện đi qua đó sẽ gửi đồ cho mình. Mừng húm, nhẹ cả người. Chả là cái iphone cũ cũng bị mất cáp sạc zin, nên phải mua cáp đểu, dùng hay bị báo cáp lởm, không vào điện, rất ức chế. Cứ tưởng số nhọ không có duyên dùng cáp xịn, may lại gặp anh lái xe tốt bụng.\nCả ngày hôm sau vừa ngồi làm vừa ngóng điện thoại, mà không thấy ai gọi. Thế là hôm sau nữa phải chạy ra hãng, vào hỏi thăm, được dẫn vào một chú kiểu chuyên quản lý đồ bỏ quên, chú ấy cho số anh lái xe. Hẹn ở Golden Place chỗ Mễ Trĩ, hóa ra VINA TAXI bao sân chỗ Golden Place. Lúc vào fivimart mua phong bao để lì xì, vì mình chỉ cần một cái, em thu ngân tốt bụng bèn cho luôn mình một cái, đỡ phải mua cả tập, tốt bụng ghê. Ra Golden Place đợi một lúc, trong lúc đợi thì đọc sách, lúc sau có điện thoại, ra nhận lại túi đồ, y nguyên, hóa đơn các em viettel gấp vào để trong hộp, anh lái xe thậm chí không mở hộp ra xem, nên ảnh không có số điện thoại của mình. Ảnh kêu chở mấy khách mà không ai lấy mất, quá may. hehe.\n(1): “Sướng quá hóa rồ” là cụm từ bọn mình hay dùng khi phi tiêu, vừa thắng một ván hoặc thấy đối thủ phi tệ quá, tới lượt mình phi thậm chí còn tệ hơn, thì gọi là “sướng quá hóa rồ” =))\nBình luận (2) Tú béo — 2016-02-18 05:35\nHồng ngoại vẫn phải cắm jack thì thua Note 4 của mình rồi :))\nbithoi — 2016-02-18 06:27\nÀ có 1 sự thật là tờ hoá đơn để bên ngoài hộp lúc ở cửa hàng bạn nhé 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/02/17/dien-thoai-moi/","summary":"\u003cp\u003eThế là từ nay mình có thể:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eXem camera lớp Bi\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGửi ảnh từ máy ảnh sang điện thoại của mình, trước toàn phải gửi sang điện thoại vợ xong lại gửi qua whatsapp sang điện thoại mình.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐiều khiển điều hòa bằng cục hồng ngoại cắm vào jack phone.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eXài app instagram xịn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChụp ảnh đẹp.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eVâng, không phải mua điện thoại mới đâu, đó là do mình … dùng điện thoại vợ.\u003cbr\u003e\nVợ thì là nợ nên phải trả, bằng cách mua cho cái điện thoại khác, nhân dịp valentine, kết hợp sinh nhật, kết hợp năm mới :v Mua xong cái điện thoại, chắc “sướng quá hóa rồ” (1), nên quên luôn cái túi nilon trên xe taxi, trong đó có hộp điện thoại, cáp sạc tai nghe chưa bóc tem trong đó.\u003cbr\u003e\nChả là ra khỏi cửa hàng viettel, vẫy  được cái taxi, về nhà, mình bế Bi ra, vợ trả tiền taxi, rồi cũng tếch lên luôn, về nhà ngồi chán tới lúc cần sạc để sạc mới ngớ ra, không thấy hộp đâu, thôi quên rồi. Lại còn không nhớ hãng nào. Kiểu nếu nhớ hãng thì gọi ngay lên hãng nhờ họ gọi cho lái xe để hỏi. Đây chả biết hãng nào, quá nan giải. Trong túi kia thì có hóa đơn, trong hóa đơn có số điện thoại của mình, hi vọng mong manh là anh lái xe sẽ nhặt và gọi lại cho mình. Mà mong đợi ngậm ngùi, vì ngóng mãi chả thấy điện thoại kêu. Chỉ sợ có khách nào lên xe rồi cầm luôn thì nhọ hẳn.\u003cbr\u003e\nKhu mình ở có khá nhiều camera, ở sảnh, cổng… Mình bèn xuống tầng hầm nhờ chú bảo vệ cho xem camera ở sảnh, để tìm ra hãng nào, nhưng cam ở sảnh mờ quá, chỉ biết là ra khỏi xe taxi lúc 17:53 còn xe hãng gì thì không nhìn rõ. Liền đi ra cổng nhờ bảo vệ ở cổng khu đô thị. Nhưng lúc đó tầm 7h rất nhiều xe ra vào, họ bận không tiện ngồi xem cam được, hẹn mình 1 tiếng sau xuống. Tầm 9h mình xuống, cậu bảo vệ cũng nhiệt tình tốt bụng, xem cam phía vào bị lóa nhìn lờ mờ biển số, không biết hãng gì. Lật sang xem cam phía ra, ô đây rồi, VINA TAXI, biển số 30A 69724. Mình vui quá, chưa chắc đã tìm lại được, nhưng có manh mối rõ ràng rồi, mừng tuổi ngay cậu bảo vệ nửa lít. Lên nhà, google từ tên hãng, ra số tổng đài, gọi lên tổng đài xin số của lái xe nhưng tổng đài không cho, yêu cầu đọc biển số để họ hỏi lái xe. Ok. Lúc sau họ gọi lại, thông báo là lái xe có thấy túi đồ trên xe, hẹn mai mình lên trụ sở hãng, lái xe tiện đi qua đó sẽ gửi đồ cho mình. Mừng húm, nhẹ cả người. Chả là cái iphone cũ cũng bị mất cáp sạc zin, nên phải mua cáp đểu, dùng hay bị báo cáp lởm, không vào điện, rất ức chế. Cứ tưởng số nhọ không có duyên dùng cáp xịn, may lại gặp anh lái xe tốt bụng.\u003cbr\u003e\nCả ngày hôm sau vừa ngồi làm vừa ngóng điện thoại, mà không thấy ai gọi. Thế là hôm sau nữa phải chạy ra hãng, vào hỏi thăm, được dẫn vào một chú kiểu chuyên quản lý đồ bỏ quên, chú ấy cho số anh lái xe. Hẹn ở Golden Place chỗ Mễ Trĩ, hóa ra VINA TAXI bao sân chỗ Golden Place. Lúc vào fivimart mua phong bao để lì xì, vì mình chỉ cần một cái, em thu ngân tốt bụng bèn cho luôn mình một cái, đỡ phải mua cả tập, tốt bụng ghê.  Ra Golden Place đợi một lúc, trong lúc đợi thì đọc sách, lúc sau có điện thoại, ra nhận lại túi đồ, y nguyên, hóa đơn các em viettel gấp vào để trong hộp, anh lái xe thậm chí không mở hộp ra xem, nên ảnh không có số điện thoại của mình. Ảnh kêu chở mấy khách mà không ai lấy mất, quá may. hehe.\u003cbr\u003e\n(1): “Sướng quá hóa rồ” là cụm từ bọn mình hay dùng khi phi tiêu, vừa thắng một ván hoặc thấy đối thủ phi tệ quá, tới lượt mình phi thậm chí còn tệ hơn, thì gọi là “sướng quá hóa rồ” =))\u003c/p\u003e","title":"Điện thoại mới"},{"content":"Hơn 6h tối, mọi nhà đã lên đèn, có tiếng trẻ con khóc bên hàng xóm, rồi tiếng người mẹ quát tháo con, đứa con trai chắc tầm 3-4 tuổi, khóc nức nở, rồi tiếng người mẹ hỏi “lần sau có gì có chia đôi không?”, thằng cu vừa khóc nấc lên vừa trả lời “không” :)) Mẹ nó càng quát to tợn, còn nó thì càng khóc to, mẹ nó hỏi đi hỏi lại “lần sau có gì có chia đôi không? chia cho chị nữa chứ, có chia đôi không?”, thằng con thì vừa khóc vừa kiên định trả lời “không”. Sau một hồi thì cũng yên tĩnh trở lại.\nĐứa trẻ, bị mẹ quát, thì khóc, vì nó sợ, có thể nó bị đánh nữa, nhưng nó không hề hiểu tại sao phải “chia đôi”, tại sao lần sau có gì lại phải chia đôi? Tại sao vậy? Bà mẹ thì chỉ thích nhanh chóng có kết quả, nhanh chóng có một sự phục tùng vô điều kiện, thể hiện uy quyền, quyền lực tối thượng của mình bằng cách quát to, quát to hơn nữa, đánh đau, đánh đau hơn nữa. Không có sự giải thích nào, không có lý do nào thuyết phục đứa trẻ để nó “chia đôi” hết.\nVí dụ sinh động bên nhà hàng xóm làm mình nghĩ tới một note của Tùng Hà, đại loại thế này:\nKhi cuộc đời giáng xuống chúng ta những hình phạt không thể dự đoán trước và cũng không một lời giải thích cho những gì đang diễn ra (tệ hơn là có giải thích nhưng là dối trá), chúng ta sẽ dần quen với cảm giác bất lực có điều kiện – tức là cứ khi nó xảy ra, chúng ta quả thật chỉ còn biết im lặng và cam chịu.\nNăm 1967, hai nhà tâm lý học Martin Seligman và Steve Maier tiến hành một thí nghiệm nổi tiếng mà có thể làm phật lòng những người yêu động vật. Hai chú chó, tôi tự đặt tên chúng lần lượt là VẤT VẢ và TỘI NGHIỆP, tham gia vào thí nghiệm không lấy làm thoải mái cho lắm.\nVẤT VẢ được đưa vào một căn phòng nhỏ có một chiếc công tắc trong tầm với. Khi thí nghiệm bắt đầu, thỉnh thoảng VẤT VẢ sẽ nghe thấy một tiếng chuông và rất nhanh sau đó, nó bị một cú sốc điện nhẹ – đủ làm nó ngạc nhiên và thấy khó chịu. Một thời gian sau, VẤT VẢ nhanh chóng nhận ra quy luật cứ sau tiếng chuông là mình sẽ bị điện giật, nên cứ khi nghe thấy, nó cuống cuồng chạy khắp phòng hòng tìm cách thoát khỏi dòng điện. Và cũng rất nhanh chóng, nó tiếp cận được chiếc công tắc, tắt đi và từ đó mọi chuyện thế là ổn. Đối với chú chó, học được quá trình này không phải dễ dàng gì, vì vậy chú tên là VẤT VẢ.\nTỘI NGHIỆP cũng được đưa vào căn phòng với thí nghiệm sốc điện tương tự. Chỉ khác là TỘI NGHIỆP sẽ không được nghe thấy tiếng chuông báo trước và trong phòng cũng không có công tắc tắt nguồn điện nào cả. Tất cả TỘI NGHIỆP nhận được là thỉnh thoảng lại bị điện giật.\nTrong quá trình thí nghiệm, VẤT VẢ và TỘI NGHIỆP sẽ nhận được số lượng những cú sốc điện bằng nhau, trong thời gian đủ để cả hai thích nghi được với căn phòng của mình. Điểm khác biệt duy nhất ở chỗ VẤT VẢ tiếp cận được thông tin để kiểm soát khó khăn, còn TỘI NGHIỆP thì không.\nTiếp sau đó, cả hai lần lượt được đưa tới cùng một khoang hình thoi được ngăn đôi và có rào chắn thấp ở giữa – đủ để nhảy qua. Tại đây thỉnh thoảng sẽ có ánh sáng đỏ lóe lên dưới sàn, tiếp đó vài giây là một cú sốc điện như thí nghiệm ban đầu đến từ nửa mặt sàn mà chú chó đang đứng – điều này có nghĩa nếu VẤT VẢ hoặc TỘI NGHIỆP kịp nhảy sang nửa sàn bên kia, chúng sẽ không bị điện giật. Và hãy xem mỗi chú chó sẽ làm gì?\nVẤT VẢ với kinh nghiệm có được từ căn phòng có kiểm soát, sau một thời gian đã tìm ra điều mình cần, mỗi khi ánh sáng lóe lên, chú nhảy qua sàn bên kia với vẻ mặt vừa căng thẳng vừa vui sướng (chó có lẽ là một trong những loài thể hiện cảm xúc tốt nhất), từ đó trở đi chú hầu như không phải chịu thêm cú sốc điện nào.\nCòn TỘI NGHIỆP thì sao, kết quả vừa thú vị vừa đáng buồn – nó chui vào góc sàn nằm rên rỉ và khẽ rên lên mỗi khi cú sốc điện tới, và không thêm một chút động thái nào khác. Trải nghiệm tới từ căn phòng đầu tiên đã làm nó không nhận ra mối quan hệ giữa nguyên nhân và kết quả, và lối mòn tư duy này tiếp tục lặp lại ở khoang phòng thứ hai, nơi mà lẽ ra nó có thể tránh mọi sự khó chịu. Môi trường từ căn phòng đầu tiên đã tước đi khả năng thích nghi và dự đoán, TỘI NGHIỆP đã chọn cách bất lực trong cách tiếp cận khó khăn của cuộc sống nói chung.\n(Lời dẫn và mô tả thí nghiệm được dẫn trong trong cuốn sách “Phi lý trí”, tác giả Dan Ariely)\nNgười mẹ có lẽ không biết rằng bà nên giải thích với đứa bé những lý do về việc tại sao cần “chia đôi”, có thể bà không đủ lí do thuyết phục để giải thích? Khả năng lớn hơn là bà coi thường nhận thức của em bé 3 tuổi, cho rằng giải thích chẳng ích gì. Thật sự sai lầm, sai lầm chính là điểm đó. Dù đứa bé 3 tuổi hay 3 tháng tuổi, nó vẫn cần những lời giải thích, nó sẽ hiểu một cách từ từ, nhưng thứ nó cần là lời giải thích một cách nghiêm túc, chứ không phải quát mắng hay đánh đập. Bi ngô nhà mình, không ai dạy nó banana là quả chuối hết, xem clip minions trên youtube, thấy con minions cầm quả chuối và kêu banana, sau khoảng vài lần hoặc vài chục lần gì đó, Bi ngô tự biết banana là quả chuối. Hoặc xem abc song, có ngôi sao, và trong clip đọc star, khi bố mẹ đọc truyện về giáng sinh, có cây thông, có ngôi sao trên đỉnh cây thông, Bi ngô chỉ ngôi sao và nói “star”, không cần bố mẹ phải dạy chi hết. Nhận thức của một em bé là tuyệt vời. Nếu có điều kiện, nó có thể học song song 2-3 ngôn ngữ một lúc.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/02/02/lan-sau-co-gi-co-chia-doi-khong/","summary":"\u003cp\u003eHơn 6h tối, mọi nhà đã lên đèn, có tiếng trẻ con khóc bên hàng xóm, rồi tiếng người mẹ quát tháo con, đứa con trai chắc tầm 3-4 tuổi, khóc nức nở, rồi tiếng người mẹ hỏi “lần sau có gì có chia đôi không?”, thằng cu vừa khóc nấc lên vừa trả lời “không” :)) Mẹ nó càng quát to tợn, còn nó thì càng khóc to, mẹ nó hỏi đi hỏi lại “lần sau có gì có chia đôi không? chia cho chị nữa chứ, có chia đôi không?”, thằng con thì vừa khóc vừa kiên định trả lời “không”. Sau một hồi thì cũng yên tĩnh trở lại.\u003cbr\u003e\nĐứa trẻ, bị mẹ quát, thì khóc, vì nó sợ, có thể nó bị đánh nữa, nhưng nó không hề hiểu tại sao phải “chia đôi”, tại sao lần sau có gì lại phải chia đôi? Tại sao vậy? Bà mẹ thì chỉ thích nhanh chóng có kết quả, nhanh chóng có một sự phục tùng vô điều kiện, thể hiện uy quyền, quyền lực tối thượng của mình bằng cách quát to, quát to hơn nữa, đánh đau, đánh đau hơn nữa. Không có sự giải thích nào, không có lý do nào thuyết phục đứa trẻ để nó “chia đôi” hết.\u003cbr\u003e\nVí dụ sinh động bên nhà hàng xóm làm mình nghĩ tới một note của \u003ca href=\"https://www.facebook.com/notes/tung-ha/minh-b%E1%BA%A1ch-v%C3%A0-ni%E1%BB%81m-tin/10153059615283204\"\u003eTùng Hà\u003c/a\u003e, đại loại thế này:\u003c/p\u003e","title":"\"Lần sau có gì có chia đôi không?\""},{"content":"Hi vọng là thế, tôi không muốn có ngày nào lạnh hơn hôm nay, gruw.\nĐã lạnh lại còn mưa, đã thế mình còn đi xe máy đi làm, đi rồi mới ước “giá như mình đi taxi”. Nhưng phải nói là ngồi ở ihouse làm việc hiệu quả hơn ở nhà, vì ihouse lạnh quá, giầy ướt, tất ướt, quần ướt, không tập trung làm việc thì không đỡ lạnh được, nên phải tập trung. Ở nhà thì quá ấm áp, dễ lăn vào chăn cho ấm từ đầu tới chân =))\nLúc về thì ôi thôi, mưa, đi giầy ko tất, giầy thì ướt sẵn, lại còn có lỗ khí, thế là cứ như đi chân đất vậy, lạnh cóng, tay cũng rưá, đeo găng tay da mà cứ như không đeo gì. Nước tạt vào mắt lạnh và buốt. Kinh khủng. Tôi thề nếu mai mà mưa tôi sẽ đi ô tô, tiền nong không phải vấn đề /:) Dạo này thời sự nóng chuyện đại hội đảng cộng sản, thật nhảm nhí, chừng nào chưa giảm thuế ô tô để dân đỡ khổ, chừng nào còn cái đường sắt khổ 1m sóc long còng cọc, thì tôi còn tiếp tục chửi các ông lãnh đạo ngu như bò.\nViệc của mình giờ là code, code để Việt Nam thông minh hơn 😉 Tập gym, tập gym để Việt Nam đẹp hơn :)) Và đi làm về sớm đón con. Hôm nay 5h30 bố mới xuống đón Bi ngô, bà nội nhìn camera kể là Bi ngô chạy chơi tới 4h30, thì chán, ngồi thừ ra, ngóng ra cửa chờ bố mẹ tới đón, chờ mãi tới 5h30 bố mới tới. Bố bế Bi vào sảnh thì Bi hỏi “xe đẩy đâu?” rồi khóc ầm ĩ đòi xe đẩy, chả là lúc sáng bố đẩy Bi bằng xe đẩy xuống sảnh, rồi trời mưa, bố để xe đẩy ở sảnh rồi bế Bi, che ô, Bi nhớ siêu dai, nhưng rất tiếc bố không thể để xe đẩy ở sảnh từ sáng tới chiều :)) Đi thang máy lên tầng 24, anh ta đứng ở thang máy ko chịu đi về nhà, bố phải mang cái xe đẩy ra thang máy anh ta mới chịu trèo lên xe, và bắt bố đẩy dọc hành lang một vòng. Chẳng mấy chốc anh ta sẽ lớn ào ào. Hôm nào đi ngủ cũng hai mẹ con đánh vật, Bi hôm nào đi ngủ cũng ho sù sụ sù sụ. Hôm nay còn bị nôn một đống ra giường nữa. Khổ ghê.\nBình luận (2) Tú béo — 2016-01-27 14:33\nCông nhận là 2 hôm nay lạnh vãi lều, hôm nào đi làm về cũng ướt hết cả, vừa ướt vừa rét. Đi đường thì đ** văng tùm lum hết cả 🙁\nkanishi — 2016-01-27 15:23\nHôm qua đã hạ quyết tâm là sẽ đi taxi nếu hôm nay vẫn mưa, thế mà sáng nay lại tạnh, hùng dũng đi xe máy, chiều lúc gần về lại mưa to vãi lái. Số nhọ 🙁\nMà Uber mấy hôm nay cả ngày lúc nào cũng x2. Thật tuyệt :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/26/ngay-lanh-nhat-trong-nam/","summary":"\u003cp\u003eHi vọng là thế, tôi không muốn có ngày nào lạnh hơn hôm nay, gruw.\u003cbr\u003e\nĐã lạnh lại còn mưa, đã thế mình còn đi xe máy đi làm, đi rồi mới ước “giá như mình đi taxi”. Nhưng phải nói là ngồi ở ihouse làm việc hiệu quả hơn ở nhà, vì ihouse lạnh quá, giầy ướt, tất ướt, quần ướt, không tập trung làm việc thì không đỡ lạnh được, nên phải tập trung. Ở nhà thì quá ấm áp, dễ lăn vào chăn cho ấm từ đầu tới chân =))\u003cbr\u003e\nLúc về thì ôi thôi, mưa, đi giầy ko tất, giầy thì ướt sẵn, lại còn có lỗ khí, thế là cứ như đi chân đất vậy, lạnh cóng, tay cũng rưá, đeo găng tay da mà cứ như không đeo gì. Nước tạt vào mắt lạnh và buốt. Kinh khủng. Tôi thề nếu mai mà mưa tôi sẽ đi ô tô, tiền nong không phải vấn đề /:) Dạo này thời sự nóng chuyện đại hội đảng cộng sản, thật nhảm nhí, chừng nào chưa giảm thuế ô tô để dân đỡ khổ, chừng nào còn cái đường sắt khổ 1m  sóc long còng cọc, thì tôi còn tiếp tục chửi các ông lãnh đạo ngu như bò.\u003cbr\u003e\nViệc của mình giờ là code, code để Việt Nam thông minh hơn 😉 Tập gym, tập gym để Việt Nam đẹp hơn :)) Và đi làm về sớm đón con. Hôm nay 5h30 bố mới xuống đón Bi ngô, bà nội nhìn camera kể là Bi ngô chạy chơi tới 4h30, thì chán, ngồi thừ ra, ngóng ra cửa chờ bố mẹ tới đón, chờ mãi tới 5h30 bố mới tới. Bố bế Bi vào sảnh thì Bi hỏi “xe đẩy đâu?” rồi khóc ầm ĩ đòi xe đẩy, chả là lúc sáng bố đẩy Bi bằng xe đẩy xuống sảnh, rồi trời mưa, bố để xe đẩy ở sảnh rồi bế Bi, che ô, Bi nhớ siêu dai, nhưng rất tiếc bố không thể để xe đẩy ở sảnh từ sáng tới chiều :)) Đi thang máy lên tầng 24, anh ta đứng ở thang máy ko chịu đi về nhà, bố phải mang cái xe đẩy ra thang máy anh ta mới chịu trèo lên xe, và bắt bố đẩy dọc hành lang một vòng. Chẳng mấy chốc anh ta sẽ lớn ào ào. Hôm nào đi ngủ cũng hai mẹ con đánh vật, Bi hôm nào đi ngủ cũng ho sù sụ sù sụ. Hôm nay còn bị nôn một đống ra giường nữa. Khổ ghê.\u003c/p\u003e","title":"Ngày lạnh nhất trong năm"},{"content":"Đã đọc xong cuốn “Để hôm nay trở thành kiệt tác” – John C.Maxwell – Trời, hóa ra nhầm John C.Maxwell với Malcolm Gladwell, thích cuốn “Điểm bùng phát” của Malcolm Gladwell nên đọc sách cùng tác giả, ai dè đọc nhầm =))\nCuốn kiệt tác kia mới đầu đọc thấy cũng hay, nhất là hai chương “sức khỏe”, “gia đình”, nhưng càng về cuối càng chán, phải hết sức cố gắng để không “ném cụ nó đi”, hừ. Chắc là không phù hợp, ông ta lấy quá nhiều ví dụ về Chúa, mà Chúa thì mình không có mối liên hệ nào hết, không thích.\nMua sách là một việc dễ, đọc sách mới là việc khó.\nXem phim là việc dễ, đọc sách thì khó hơn nhiều.\nThực ra xem một bộ phim không phù hợp cũng chán không kém gì đọc sách dở, tuy nhiên dù sao nó vẫn dễ dàng hơn. Vì xem phim dễ nên netflix mới trở nên khủng bố như hiện nay, doanh thu 1.8 tỉ đô, lợi nhuận 48 triệu đô. Và hệ thống gợi ý phim thì tuyệt vời khỏi nói. Nhưng list phim ở Việt Nam vừa ít vừa cũ, thật chán nản, lại không có phụ đề tiếng Việt, đọc sub tiếng Anh nhiều phim nhanh vãi đạn, chả hiểu gì. Thôi ếu xem nữa.\nSắp tới mình sẽ hoàn thành nốt cuốn “Sức mạnh của thói quen”, cuốn này nghe vẻ hay hơn thằng “kiệt tác” nhiều. Tuy nhiều lúc cũng dài dòng nhưng thông tin mang lại là rất mới lạ, ấn tượng, bổ ích, giúp ta hiểu bản chất nhiều hiện tượng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/20/quyen-thu-hai/","summary":"\u003cp\u003eĐã đọc xong cuốn “Để hôm nay trở thành kiệt tác” – John C.Maxwell – Trời, hóa ra nhầm John C.Maxwell với Malcolm Gladwell, thích cuốn “Điểm bùng phát” của Malcolm Gladwell nên đọc sách cùng tác giả, ai dè đọc nhầm =))\u003cbr\u003e\nCuốn kiệt tác kia mới đầu đọc thấy cũng hay, nhất là hai chương “sức khỏe”, “gia đình”, nhưng càng về cuối càng chán, phải hết sức cố gắng để không “ném cụ nó đi”, hừ. Chắc là không phù hợp, ông ta lấy quá nhiều ví dụ về Chúa, mà Chúa thì mình không có mối liên hệ nào hết, không thích.\u003cbr\u003e\nMua sách là một việc dễ, đọc sách mới là việc khó.\u003cbr\u003e\nXem phim là việc dễ, đọc sách thì khó hơn nhiều.\u003cbr\u003e\nThực ra xem một bộ phim không phù hợp cũng chán không kém gì đọc sách dở, tuy nhiên dù sao nó vẫn dễ dàng hơn. Vì xem phim dễ nên netflix mới trở nên khủng bố như hiện nay, doanh thu 1.8 tỉ đô, lợi nhuận 48 triệu đô. Và hệ thống gợi ý phim thì tuyệt vời khỏi nói. Nhưng list phim ở Việt Nam vừa ít vừa cũ, thật chán nản, lại không có phụ đề tiếng Việt, đọc sub tiếng Anh nhiều phim nhanh vãi đạn, chả hiểu gì. Thôi ếu xem nữa.\u003cbr\u003e\nSắp tới mình sẽ hoàn thành nốt cuốn “Sức mạnh của thói quen”, cuốn này nghe vẻ hay hơn thằng “kiệt tác” nhiều. Tuy nhiều lúc cũng dài dòng nhưng thông tin mang lại là rất mới lạ, ấn tượng, bổ ích, giúp ta hiểu bản chất nhiều hiện tượng.\u003c/p\u003e","title":"Quyển thứ hai"},{"content":"Nghị lực có phải là một kĩ năng hay không? Tại sao có những ngày bạn ăn uống rất lành mạnh, có những ngày lại toàn ăn gà rán và khoai tây chiên? Có những ngày bạn tập thể dục rất chăm chỉ vào buổi tối, có những ngày bạn không thể làm gì khác ngoài nằm ườn ra và lướt facebook? Nếu nghị lực là một thói quen, sao nó không duy trì từ ngày này qua ngày khác?\nMuraven làm một thí nghiệm, đặt trong phòng 67 suất bánh quy vừa nướng và 67 bát củ cải, 67 sinh viên được tuyển để thực hiện thí nghiệm này, họ được thông báo rằng đây là thí nghiệm kiểm tra mùi vị thức ăn – thực chất là thử nghiệm việc sử dụng nghị lực. Từng người ngồi trước hai suất ăn. Một nửa được ăn bánh quy, một nửa buộc phải ăn củ cải. Bánh quy thơm ngon và dễ ăn hơn củ cải rất nhiều. Ăn củ cải và bỏ qua bánh quy là việc cần rất nhiều nghị lực.\nSau khi ăn xong 15 phút, những người làm thí nghiệm được yêu cầu giải một bài toán: Vẽ một hình chỉ bằng một nét, không nhấc bút, không vẽ một nét hai lần. Bài toán này thực ra không có lời giải, mục đích là để kiểm tra nghị lực của các sinh viên, những người ăn bánh quy – vừa mất rất ít nghị lực, và những người ăn củ cải – những người đã tốn khá nhiều nghị lực để bỏ qua món bánh quy thơm ngon. Kết quả là nhóm ăn bánh quy dành trung bình 19 phút để giải bài toán, họ tỏ ra khá thoải mái. Nhóm ăn củ cải chỉ dành trung bình 9 phút, họ hầu như tỏ ra phát điên, và cho rằng “phát ốm vì cái thí nghiệm ngớ ngẩn này”.\n“Bằng cách làm cho mọi người sử dụng một chút nghị lực của mình để bỏ qua bánh quy, chúng tôi đã đặt họ vào một hoàn cảnh mà họ sẵn sàng từ bỏ nhanh hơn nhiều”, Muraven nói. Nghị lực không phải là một kỹ năng, nó là một sức lực, giống như sức lực trong tay hay chân bạn, và nó mệt mỏi khi nó làm việc nhiều hơn, nên chỉ còn lại ít sức lự cho những thứ khác.\nKì diệu chưa, nghị lực là vật chất? Nó không vô hạn? Vài nghiên cứu cho thấy những người thành công không chịu nổi các vấn đề về tình dục (thường xảy ra vào đêm muộn, sau một ngày dài sử dụng hết nghị lực cho công việc, họ không còn đủ nghị lực và kiên nhẫn để giải quyết các vấn đề phát sinh vào ban đêm, hehe). Nếu bạn sử dụng hết nghị lực vào những công việc chán ngắt, phức tạp và buồn chán, toàn bộ sức lực sẽ tan biến khi bạn trở về nhà.\nNhưng liệu nghị lực có luyện tập được như thể dùng tạ để tăng sức mạnh cơ bắp?\nNăm 2006, hai nhà nghiên cứu người Úc – Megan Oaten và Ken Cheng – đã cố gắng trả lời câu hỏi đó bằng cách tạo ra một buổi luyện tập nghị lực. Họ ghi danh 24 người trong độ tuổi 18 tới 40 trong một chương trình luyện tập thể chất 2 tháng, cho họ trải qua nhiều bài tập cử tạ, huấn luyện sức chịu đựng và thể dục thẩm mỹ. Hết tuần này đến tuần khác, mọi người ép buộc bản thân luyện tập thường xuyên hơn, sử dụng nhiều nghị lực hơn mỗi lần họ đến phòng tập.\nSau hai tháng, các nhà nghiên cứu xem xét cẩn thận phần cuộc sống còn lại của những người tham gia để biết nghị lực tăng ở phòng tập có dẫn đến nghị lực nhiều hơn tại nhà không? Trước khi thí nghiệm bắt đầu, phần lớn người tham gia tự nhận mình là “ỳ xác thối”. Bây giờ, dĩ nhiên, họ có cơ thể cân đối hơn. Nhưng họ cũng khỏe mạnh hơn ở các khía cạnh khác của cuộc sống. Nếu họ dành nhiều thời gian ở phòng tập, họ sẽ hút ít thuốc đi, ít uống rượu, cà phê hơn và ăn ít thức ăn nhanh. Họ cũng dành nhiều thời gian làm bài tập hơn và xem ti vi ít đi. Họ ít bị trầm cảm hơn.\nOaten và Cheng tự hỏi, có thể những kết quả đó không liên quan gì đến nghị lực. Điều gì sẽ xảy ra nếu thể dục chỉ làm mọi người khỏe mạnh hơn và ít thèm ăn thức ăn nhanh hơn?\nVì thế, họ thiết kế một thí nghiệm khác. Lần này, họ ghi danh 29 người cho một chương trình quản lý tiền bạc kéo dài 4 tháng. Họ đặt ra mục tiêu tiết kiệm và yêu cầu người tham gia chấp nhận không tham gia các hoạt động xa hoa như đến nhà hàng dùng bữa hay đi xem phim. Những người tham gia được yêu cầu giữ lại danh sách cụ thể những thứ họ mua, điều lúc đầu có thể gây phiền toái, nhưng cuối cùng mọi người tăng dần tính kỷ luật để ghi lại mọi thứ đã mua. Tài chính của mọi người cải thiện khi họ tiến triển trong chương trình. Điều ngạc nhiên hơn, họ cũng ít hút thuốc hơn và uống ít rượu, cà phê hơn – trung bình, hai cốc cà phê, hai ly bia và với người hút thuốc, ít hơn 15 điều mỗi ngày. Họ ăn ít thức ăn nhanh hơn và hiệu quả cả trong công việc và học tập. Nó giống như nghiên cứu về thể dục: Khi mọi người nâng cao nghị lực của mình ở một phần của cuộc sống – trong phòng tập, hay một chương trình quản lý tiền bạc – sức mạnh đó ảnh hưởng đến món họ ăn hay họ làm việc chăm chỉ thế nào. Một khi nghị lực mạnh mẽ hơn, nó chạm đến mọi thứ.\nOaten và Cheng tiến hành thêm một thí nghiệm nữa. Họ ghi danh 45 học sinh vào một chương trình cải thiện học tập, tập trung tạo ra thói quen học tập. Có thể dự đoán được, kỹ năng học tập của người tham gia được cải thiện. Và những học sinh cũng ít hút thuốc hơn, uống rượu ít hơn, xem tivi ít hơn, tập thể dục nhiều hơn và ăn uống khỏe mạnh hơn, cho dù tất cả những thứ đó chưa bao giờ được đề cập tới trong chương trình học tập. Một lần nữa, khi sức mạnh nghị lực của họ tăng lên, những thói quen tốt có vẻ sẽ tác động đến các phần khác của cuộc sống của họ.\n“Khi bạn học cách ép buộc bẩn thân mình đến phòng tập, bắt đầu làm bài tập hay ăn rau trộn thay vì bánh mỳ kẹp, một phần của những gì đang xảy ra là bạn đang thay đổi cách suy nghĩ của mình,” Todd Heatherton nói, một nhà nghiên cứu tại Dartmouth đã xem xét các nghiên cứu về nghị lực. “Mọi người điều chỉnh sự thôi thúc tốt hơn. Họ học cách làm xao lãng mình khỏi những cám dỗ. Và khi bạn đã quen với thói quen nghị lực đó, não của bạn được luyện tập để giúp đỡ bạn tập trung vào một mục tiêu.”\n“Đó là lý do tại sao đăng ký các lớp học đàn pi-a-nô hay thể thao cho trẻ con là rất quan trọng. Nó không liên quan gì đến việc tạo ra một nhạc sĩ giỏi hay một ngôi sao bóng đá 5 tuổi,” Heatherton nói. “Khi bạn học cách buộc bản thân mình luyện tập trong một giờ hay chạy 15 vòng, bạn bắt đầu xây dựng sức mạnh tự điều chỉnh. Một đứa trẻ 5 tuổi có thể đuối theo trái bóng trong 10 phút sẽ trở thành một học sinh lớp 6 có thể bắt đầu làm bài tập đúng giờ.”\n(Đây là một đoạn trích của cuốn Sức mạnh của thói quen – Charles Duhigg, mình đang đọc cuốn này, có khá nhiều thông tin hay, đây là một đoạn ví dụ, mình đã phải nhìn sách và gõ lại, hi vọng các bạn thấy có ích và đi tới phòng tập gym :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/18/ban-chat-cua-nghi-luc/","summary":"\u003cp\u003eNghị lực có phải là một kĩ năng hay không? Tại sao có những ngày bạn ăn uống rất lành mạnh, có những ngày lại toàn ăn gà rán và khoai tây chiên? Có những ngày bạn tập thể dục rất chăm chỉ vào buổi tối, có những ngày bạn không thể làm gì khác ngoài nằm ườn ra và lướt facebook? Nếu nghị lực là một thói quen, sao nó không duy trì từ ngày này qua ngày khác?\u003cbr\u003e\nMuraven làm một thí nghiệm, đặt trong phòng 67 suất bánh quy vừa nướng và 67 bát củ cải, 67 sinh viên được tuyển để thực hiện thí nghiệm này, họ được thông báo rằng đây là thí nghiệm kiểm tra mùi vị thức ăn – thực chất là thử nghiệm việc sử dụng nghị lực. Từng người ngồi trước hai suất ăn. Một nửa được ăn bánh quy, một nửa buộc phải ăn củ cải. Bánh quy thơm ngon và dễ ăn hơn củ cải rất nhiều. Ăn củ cải và bỏ qua bánh quy là việc cần rất nhiều nghị lực.\u003cbr\u003e\nSau khi ăn xong 15 phút, những người làm thí nghiệm được yêu cầu giải một bài toán: Vẽ một hình chỉ bằng một nét, không nhấc bút, không vẽ một nét hai lần. Bài toán này thực ra không có lời giải, mục đích là để kiểm tra nghị lực của các sinh viên, những người ăn bánh quy – vừa mất rất ít nghị lực, và những người ăn củ cải – những người đã tốn khá nhiều nghị lực để bỏ qua món bánh quy thơm ngon. Kết quả là nhóm ăn bánh quy dành trung bình 19 phút để giải bài toán, họ tỏ ra khá thoải mái. Nhóm ăn củ cải chỉ dành trung bình 9 phút, họ hầu như tỏ ra phát điên, và cho rằng “phát ốm vì cái thí nghiệm ngớ ngẩn này”.\u003cbr\u003e\n“Bằng cách làm cho mọi người sử dụng một chút nghị lực của mình để bỏ qua bánh quy, chúng tôi đã đặt họ vào một hoàn cảnh mà họ sẵn sàng từ bỏ nhanh hơn nhiều”, Muraven nói. Nghị lực không phải là một kỹ năng, nó là một sức lực, giống như sức lực trong tay hay chân bạn, và nó mệt mỏi khi nó làm việc nhiều hơn, nên chỉ còn lại ít sức lự cho những thứ khác.\u003cbr\u003e\nKì diệu chưa, nghị lực là vật chất? Nó không vô hạn? Vài nghiên cứu cho thấy những người thành công không chịu nổi các vấn đề về tình dục (thường xảy ra vào đêm muộn, sau một ngày dài sử dụng hết nghị lực cho công việc, họ không còn đủ nghị lực và kiên nhẫn để giải quyết các vấn đề phát sinh vào ban đêm, hehe). Nếu bạn sử dụng hết nghị lực vào những công việc chán ngắt, phức tạp và buồn chán, toàn bộ sức lực sẽ tan biến khi bạn trở về nhà.\u003cbr\u003e\nNhưng liệu nghị lực có luyện tập được như thể dùng tạ để tăng sức mạnh cơ bắp?\u003cbr\u003e\nNăm 2006, hai nhà nghiên cứu người Úc – Megan Oaten và Ken Cheng – đã cố gắng trả lời câu hỏi đó bằng cách tạo ra một buổi luyện tập nghị lực. Họ ghi danh 24 người trong độ tuổi 18 tới 40 trong một chương trình luyện tập thể chất 2 tháng, cho họ trải qua nhiều bài tập cử tạ, huấn luyện sức chịu đựng và thể dục thẩm mỹ. Hết tuần này đến tuần khác, mọi người ép buộc bản thân luyện tập thường xuyên hơn, sử dụng nhiều nghị lực hơn mỗi lần họ đến phòng tập.\u003cbr\u003e\nSau hai tháng, các nhà nghiên cứu xem xét cẩn thận phần cuộc sống còn lại của những người tham gia để biết nghị lực tăng ở phòng tập có dẫn đến nghị lực nhiều hơn tại nhà không? Trước khi thí nghiệm bắt đầu, phần lớn người tham gia tự nhận mình là “ỳ xác thối”. Bây giờ, dĩ nhiên, họ có cơ thể cân đối hơn. Nhưng họ cũng khỏe mạnh hơn ở các khía cạnh khác của cuộc sống. Nếu họ dành nhiều thời gian ở phòng tập, họ sẽ hút ít thuốc đi, ít uống rượu, cà phê hơn và ăn ít thức ăn nhanh. Họ cũng dành nhiều thời gian làm bài tập hơn và xem ti vi ít đi. Họ ít bị trầm cảm hơn.\u003cbr\u003e\nOaten và Cheng tự hỏi, có thể những kết quả đó không liên quan gì đến nghị lực. Điều gì sẽ xảy ra nếu thể dục chỉ làm mọi người khỏe mạnh hơn và ít thèm ăn thức ăn nhanh hơn?\u003cbr\u003e\nVì thế, họ thiết kế một thí nghiệm khác. Lần này, họ ghi danh 29 người cho một chương trình quản lý tiền bạc kéo dài 4 tháng. Họ đặt ra mục tiêu tiết kiệm và yêu cầu người tham gia chấp nhận không tham gia các hoạt động xa hoa như đến nhà hàng dùng bữa hay đi xem phim. Những người tham gia được yêu cầu giữ lại danh sách cụ thể những thứ họ mua, điều lúc đầu có thể gây phiền toái, nhưng cuối cùng mọi người tăng dần tính kỷ luật để ghi lại mọi thứ đã mua. Tài chính của mọi người cải thiện khi họ tiến triển trong chương trình. Điều ngạc nhiên hơn, họ cũng ít hút thuốc hơn và uống ít rượu, cà phê hơn – trung bình, hai cốc cà phê, hai ly bia và với người hút thuốc, ít hơn 15 điều mỗi ngày. Họ ăn ít thức ăn nhanh hơn và hiệu quả cả trong công việc và học tập. Nó giống như nghiên cứu về thể dục: Khi mọi người nâng cao nghị lực của mình ở một phần của cuộc sống – trong phòng tập, hay một chương trình quản lý tiền bạc – sức mạnh đó ảnh hưởng đến món họ ăn hay họ làm việc chăm chỉ thế nào. Một khi nghị lực mạnh mẽ hơn, nó chạm đến mọi thứ.\u003cbr\u003e\nOaten và Cheng tiến hành thêm một thí nghiệm nữa. Họ ghi danh 45 học sinh vào một chương trình cải thiện học tập, tập trung tạo ra thói quen học tập. Có thể dự đoán được, kỹ năng học tập của người tham gia được cải thiện. Và những học sinh cũng ít hút thuốc hơn, uống rượu ít hơn, xem tivi ít hơn, tập thể dục nhiều hơn và ăn uống khỏe mạnh hơn, cho dù tất cả những thứ đó chưa bao giờ được đề cập tới trong chương trình học tập. Một lần nữa, khi sức mạnh nghị lực của họ tăng lên, những thói quen tốt có vẻ sẽ tác động đến các phần khác của cuộc sống của họ.\u003cbr\u003e\n“Khi bạn học cách ép buộc bẩn thân mình đến phòng tập, bắt đầu làm bài tập hay ăn rau trộn thay vì bánh mỳ kẹp, một phần của những gì đang xảy ra là bạn đang thay đổi cách suy nghĩ của mình,” Todd Heatherton nói, một nhà nghiên cứu tại Dartmouth đã xem xét các nghiên cứu về nghị lực. “Mọi người điều chỉnh sự thôi thúc tốt hơn. Họ học cách làm xao lãng mình khỏi những cám dỗ. Và khi bạn đã quen với thói quen nghị lực đó, não của bạn được luyện tập để giúp đỡ bạn tập trung vào một mục tiêu.”\u003cbr\u003e\n“Đó là lý do tại sao đăng ký các lớp học đàn pi-a-nô hay thể thao cho trẻ con là rất quan trọng. Nó không liên quan gì đến việc tạo ra một nhạc sĩ giỏi hay một ngôi sao bóng đá 5 tuổi,” Heatherton nói. “Khi bạn học cách buộc bản thân mình luyện tập trong một giờ hay chạy 15 vòng, bạn bắt đầu xây dựng sức mạnh tự điều chỉnh.  Một đứa trẻ 5 tuổi có thể đuối theo trái bóng trong 10 phút sẽ trở thành một học sinh lớp 6 có thể bắt đầu làm bài tập đúng giờ.”\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e(Đây là một đoạn trích của cuốn \u003cstrong\u003eSức mạnh của thói quen – Charles Duhigg\u003c/strong\u003e, mình đang đọc cuốn này, có khá nhiều thông tin hay, đây là một đoạn ví dụ, mình đã phải nhìn sách và gõ lại, hi vọng các bạn thấy có ích và đi tới phòng tập gym :))\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bản chất của nghị lực"},{"content":"Dậy 7h30, bế Bi một lúc cho “ổn định”, sáng nay Bi hơi sốt nhẹ nên bám chặt mẹ, phải giờ bài “bố bế đi xem lợn” mới chịu sang bố. Sau khi mẹ đi làm thì bố hỏi Bi ăn cháo không bố nấu, Bi bảo không không, không ăn cháo đâu. Okie, thế ăn bánh không? Có. Lấy cho Bi cái bánh trứng Orion. Sau đó bố đi nấu cháo, Bi ngồi xem abc song. Nấu xong cháo để cho nguội. Bi ngồi ghế vừa ăn bánh vừa xem tivi, bố lấy quần áo từ máy giặt đem ra ban công phơi. Bố đang phơi quần áo thì tự dưng Bi nhảy ra mở ban công đòi ra, bố không cho ra bảo lạnh, Bi sợ gì trong bài hát ấy, mọi hôm xem có sợ sệt gì đâu, bố kiên quyết không cho ra, Bi va đầu vào cửa, khóc um lên kêu “đau đau”, bố kệ, bảo Bi: “đau tí là hết, con vào kia ngồi đi, bố còn bận phơi quần áo đây”. Thế là khóc lóc một lúc rồi cũng thôi. Vào gạ anh ta ăn cháo anh ta kiên quyết không ăn, uống sữa ngô không uống, uống vinamilk cũng không, cố gạ ăn cháo, anh ta chạy vào phòng chơi, bố đi vào, anh ta giơ tay bịt miệng, nịnh nọt cũng không bỏ tay. Okie, trẻ con có quyền không ăn thứ chúng không thích, chúng ta nên tôn trọng quyền trẻ em. Việc của người lớn là làm những món ăn đủ hấp dẫn để chúng tự ăn. Chứ không phải nịnh nọt bón đút ép ăn. Còn không đủ thời gian công sức để làm các món hấp dẫn thì cho nhịn. Ah, chắc là do chưa đủ tình yêu đó.\nSau đó đưa Bi đi học. Bi đi học rất ngoan. 9h, bố về nhà dọn dẹp cái bếp hổ lốn, mặc dù đã đưa 2/3 vào máy rửa bát, nhưng cũng phải tốn mất 40 phút mới dọn sạch được các thứ trên bàn bếp. Rồi hút bụi qua phòng khách. Thật là có ích. Hãy như Thái. Sau đó xuống hầm lấy xe chuẩn bị đi rồi, mà lại đau bụng quá không chịu dc, phải quay lên vào wc giải quyết mất 10p. Giao hàng tới 171 Chùa Láng. Tới iHouse ngồi lúc 10:55am. Thật đúng giờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/18/ngay-binh-thuong/","summary":"\u003cp\u003eDậy 7h30, bế Bi một lúc cho “ổn định”, sáng nay Bi hơi sốt nhẹ nên bám chặt mẹ, phải giờ bài “bố bế đi xem lợn” mới chịu sang bố. Sau khi mẹ đi làm thì bố hỏi Bi ăn cháo không bố nấu, Bi bảo không không, không ăn cháo đâu. Okie, thế ăn bánh không? Có. Lấy cho Bi cái bánh trứng Orion. Sau đó bố đi nấu cháo, Bi ngồi xem abc song. Nấu xong cháo để cho nguội. Bi ngồi ghế vừa ăn bánh vừa xem tivi, bố lấy quần áo từ máy giặt đem ra ban công phơi. Bố đang phơi quần áo thì tự dưng Bi nhảy ra mở ban công đòi ra, bố không cho ra bảo lạnh, Bi sợ gì trong bài hát ấy, mọi hôm xem có sợ sệt gì đâu, bố kiên quyết không cho ra, Bi va đầu vào cửa, khóc um lên kêu “đau đau”, bố kệ, bảo Bi: “đau tí là hết, con vào kia ngồi đi, bố còn bận phơi quần áo đây”. Thế là khóc lóc một lúc rồi cũng thôi. Vào gạ anh ta ăn cháo anh ta kiên quyết không ăn, uống sữa ngô không uống, uống vinamilk cũng không, cố gạ ăn cháo, anh ta chạy vào phòng chơi, bố đi vào, anh ta giơ tay bịt miệng, nịnh nọt cũng không bỏ tay. Okie, trẻ con có quyền không ăn thứ chúng không thích, chúng ta nên tôn trọng quyền trẻ em. Việc của người lớn là làm những món ăn đủ hấp dẫn để chúng tự ăn. Chứ không phải nịnh nọt bón đút ép ăn. Còn không đủ thời gian công sức để làm các món hấp dẫn thì cho nhịn. Ah, chắc là do chưa đủ tình yêu đó.\u003cbr\u003e\nSau đó đưa Bi đi học. Bi đi học rất ngoan. 9h, bố về nhà dọn dẹp cái bếp hổ lốn, mặc dù đã đưa 2/3 vào máy rửa bát, nhưng cũng phải tốn mất 40 phút mới dọn sạch được các thứ trên bàn bếp. Rồi hút bụi qua phòng khách. Thật là có ích. Hãy như Thái. Sau đó xuống hầm lấy xe chuẩn bị đi rồi, mà lại đau bụng quá không chịu dc, phải quay lên vào wc giải quyết mất 10p. Giao hàng tới 171 Chùa Láng. Tới iHouse ngồi lúc 10:55am. Thật đúng giờ.\u003c/p\u003e","title":"Ngày bình thường"},{"content":"4 kiểu hình dáng vòng ba thường thấy ở phụ nữ Thứ Ba, ngày 12/01/2016 16:33 PM (GMT+7)\nSự kiện: Chị em mách nhau\nHình dáng mông của bạn tròn, vuông hay xệ? Và điều đó nói gì về sức khoẻ của bạn? Hãy tham khảo bài viết dưới đây.\nBài tập giảm mỡ đùi, tăng vòng ba hiệu quả cho những cô nàng lười\nHành trình tăng 8cm vòng ba của cô nàng cò hương 39kg\n12 tư thế squat cho vòng ba nở nang sau một tháng\nTự tin với vòng ba nảy nở nhờ bài tập 10 phút mỗi ngày\nHình dáng vòng ba không chỉ nói lên vẻ đẹp mà còn bật mí nhiều hơn về chính tình hình sức khoẻ của bạn. Khoa học chứng minh ở phụ nữ có 4 loại mông chính: Mông hình vuông, hình tròn, hình quả lê và hình chữ V.\n1. Mông hình vuông\nMông vuông thường được gây ra bởi hai điều trong cơ thể: Khi bạn có một khung xương chậu cao hơn và eo không được thon gọn, đặc biệt là nó bằng với phần hông khiến cho cơ thể bạn giống như một khối hộp chữ nhật mà không có đường cong.\n2. Mông hình tròn\nMông vòng thường được gọi là “mông bong bóng”. Kiểu mông này sẽ nhìn thấy rõ tròn đầy cả khi nhìn từ phía bên. Đặc biệt, mông tròn mẩy có đặc trưng là có khối chất béo quanh hai phần má của mông.\n3. Mông hình quả lê\nMông hình quả lê thường được coi là nữ tính nhất trong tất cả các loại mông. Việc lưu trữ chất béo xung quanh mông và đùi cho thấy một mức độ cao của hàm lượng estrogen trong cơ thể.\n4. Mông hình chữ V\nKiểu mông này thường gặp ở phụ nữ lớn tuổi. Đây cũng là kiểu mông dễ bị chảy xệ nhất. Phụ nữ càng lớn tuổi, hàm lượng ostrogen trong cơ thể càng giảm đi, điều này dẫn đến việc da bị chảy xệ ở vùng mông, eo và đùi.\nMông đẹp:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/14/eva-vn-cac-loai-mong-thuong-gap/","summary":"\u003ch1 id=\"4-kiểu-hình-dáng-vòng-ba-thường-thấy-ở-phụ-nữ\"\u003e4 kiểu hình dáng vòng ba thường thấy ở phụ nữ\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003eThứ Ba, ngày 12/01/2016 16:33 PM (GMT+7)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSự kiện: \u003ca href=\"http://eva.vn/chi-em-mach-nhau-c58e957.html\" title=\"Chị em mách nhau\"\u003eChị em mách nhau\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHình dáng mông của bạn tròn, vuông hay xệ? Và điều đó nói gì về sức khoẻ của bạn? Hãy tham khảo bài viết dưới đây.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://eva.vn/lam-dep/bai-tap-giam-mo-dui-tang-vong-ba-hieu-qua-cho-nhung-co-nang-luoi-c58a249232.html\"\u003eBài tập giảm mỡ đùi, tăng vòng ba hiệu quả cho những cô nàng lười\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://eva.vn/lam-dep/hanh-trinh-tang-8cm-vong-ba-cua-co-nang-co-huong-nang-39kg-c58a245770.html\"\u003eHành trình tăng 8cm vòng ba của cô nàng cò hương 39kg\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://eva.vn/lam-dep/12-tu-the-squat-cho-vong-ba-no-nang-sau-mot-thang-c58a244206.html\"\u003e12 tư thế squat cho vòng ba nở nang sau một tháng\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://eva.vn/lam-dep/tu-tin-voi-vong-ba-nay-no-nho-bai-tap-10-phut-moi-ngay-c58a224467.html\"\u003eTự tin với vòng ba nảy nở nhờ bài tập 10 phút mỗi ngày\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Eva.vn: Các loại mông thường gặp"},{"content":"Lần đầu tiên trải nghiệm “mua hàng Mỹ”, trải nghiệm không vui vẻ gì vì mua đúng dịp Black Friday nên đơn hàng cực đông, ship cực lâu, lâu đoạn từ Mỹ về VN, lại còn bị tắc ở hải quan, bọn unishipping làm ăn nói chung là lởm, tránh nó ra vậy. Nhưng dù sao hàng về và không có hỏng hóc gì là mừng rồi.\nSau một thời gian chờ đợi thì nóng ruột đến mức ngày nào cũng phải hỏi han về tình hình laptop, thế nên khi hàng về thì mừng hết biết, thiếu nước chạy ngay sang lấy trong đêm, hehe. Tại vì phải thay ổ SSD vào nên đành đợi sang hôm sau sang nhà Tú béo để làm cho thoải mái. Hai thằng hì hục tháo máy, phải mở cả hướng dẫn lên xem, hì hục cậy cậy, sợ vỡ =)) Rút cục cũng tháo được ra. Tháo ổ cứng không thấy ra, lại phải tháo ốc của pin, tháo xong lắp vào thì lắp mãi không vừa ốc, chẳng lẽ lại thừa một con? Hóa ra lắp đè lên cái dây của cảm biến vân tay. Rút cục cũng lắp ngon và cài được win. Win giờ hiện đại quá, không cần key luôn.\nMàn hình 15.6″ rất đã, full hd đâm ra chuột lướt chậm như rùa vậy. Win thì ngon nhưng cài Ubuntu thì khá chật vậy, tìm mãi mới cài được wireless driver, màn hình cảm ứng thì chắc là dẹo, Ubuntu chưa hỗ trợ.\nHi vọng là hàng Mỹ sẽ bền bỉ, nhưng tháo ra xem bảng mạch thì thấy cũng nhôm nhựa lắm :)) Dải loa có chút xước, con này chắc vỏ nhựa chứ không phải nhôm, có 869$ chắc chưa được vỏ nhôm.\nBình luận (7) Loi Luu — 2016-01-10 06:59\nMàn hình full hd mà di chuột chậm là sao xếp : )). Retina của em còn ko thấy chút chậm chạp nào cơ mà = ))\nTú béo — 2016-01-10 11:24\nChống chỉ định các thể loại Apple mice (cwl)\nkanishi — 2016-01-14 03:27\nAh sau một thời gian sử dụng thì phát hiện ra không phải chuột chậm mà do người dùng chưa quen với bàn di chuột to rộng, phải di mạnh tay :))\nTú béo — 2016-01-10 11:26\nCheck lại rồi, máy của anh cũng nhựa toàn phần, chỉ có bản special editions thì có cái mặt bằng nhôm thôi, còn vỏ ngoài cũng nhựa nốt. Nói chung là chất liệu ko xịn bằng mấy con cũ rồi :v\ndtnguyen196 — 2016-01-12 04:07\nMáy xịn có khác. Máy em tháo 2 con ốc là thay được cả RAM lẫn ổ cứng. Với cả cũng full HD mà di chuột vẫn nhanh mà. 😀\nTú béo — 2016-01-15 09:25\nAi bảo máy xịn thì phải khó tháo thế? :v\ndtnguyen196 — 2016-01-18 22:47\nEm thấy mấy con xịn xịn đắt tiền toàn chơi kiểu nguyên khối khó tháo mà, tất nhiên trừ mấy con gaming to tổ bố ra 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/10/laptop-my/","summary":"\u003cp\u003eLần đầu tiên trải nghiệm “mua hàng Mỹ”, trải nghiệm không vui vẻ gì vì mua đúng dịp Black Friday nên đơn hàng cực đông, ship cực lâu, lâu đoạn từ Mỹ về VN, lại còn bị tắc ở hải quan, bọn unishipping làm ăn nói chung là lởm, tránh nó ra vậy. Nhưng dù sao hàng về và không có hỏng hóc gì là mừng rồi.\u003cbr\u003e\nSau một thời gian chờ đợi thì nóng ruột đến mức ngày nào cũng phải hỏi han về tình hình laptop, thế nên khi hàng về thì mừng hết biết, thiếu nước chạy ngay sang lấy trong đêm, hehe. Tại vì phải thay ổ SSD vào nên đành đợi sang hôm sau sang nhà Tú béo để làm cho thoải mái. Hai thằng hì hục tháo máy, phải mở cả hướng dẫn lên xem, hì hục cậy cậy, sợ vỡ =)) Rút cục cũng tháo được ra. Tháo ổ cứng không thấy ra, lại phải tháo ốc của pin, tháo xong lắp vào thì lắp mãi không vừa ốc, chẳng lẽ lại thừa một con? Hóa ra lắp đè lên cái dây của cảm biến vân tay. Rút cục cũng lắp ngon và cài được win. Win giờ hiện đại quá, không cần key luôn.\u003cbr\u003e\nMàn hình 15.6″ rất đã, full hd đâm ra chuột lướt chậm như rùa vậy. Win thì ngon nhưng cài Ubuntu thì khá chật vậy, tìm mãi mới cài được wireless driver, màn hình cảm ứng thì chắc là dẹo, Ubuntu chưa hỗ trợ.\u003cbr\u003e\nHi vọng là hàng Mỹ sẽ bền bỉ, nhưng tháo ra xem bảng mạch thì thấy cũng nhôm nhựa lắm :)) Dải loa có chút xước, con này chắc vỏ nhựa chứ không phải nhôm, có 869$ chắc chưa được vỏ nhôm.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/24259371786/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3781\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3781\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/2425937178697a9a11350c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/23917631939/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3784\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3784\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/239176319396910bc3ec8c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/23917645499/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3783\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3783\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/23917645499d310bdb833c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/23658676813/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3782\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3782\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/236586768132ae2305497c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/23657315094/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3780\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3780\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/236573150946e0f233383c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/23657325624/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3779\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3779\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/23657325624f57316e6e4c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/24203059651/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3776\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3776\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/2420305965114f6e4ffdac.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/24203070591/in/dateposted-friend/\" title=\"DSCF3775\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF3775\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/10/laptop-my/24203070591534142efd6c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Laptop Mỹ"},{"content":"http://askubuntu.com/questions/55868/installing-broadcom-wireless-drivers\nI always recommend removing and reinstalling the broadcom drivers using your terminal\nIn a terminal type the following command\nsudo apt-get purge bcmwl-kernel-source then\nsudo apt-get install bcmwl-kernel-source This will then rebuild your driver.\nLet us know how you get on\nYou can either restart your pc or if this is a pain type the following commands in the terminal which will ‘switch on’ your wireless\nsudo modprobe -r b43 ssb wl then\nsudo modprobe wl Bình luận (4) Tú béo — 2016-01-09 11:01\nNên làm 1 bài hướng dẫn disassemble laptop \u0026amp; nâng cấp phần cứng cho Envy 15t nữa thì view hot ngay :v\nkanishi — 2016-01-09 11:10\nSáng húng quá không rảnh tay chụp ảnh, phí thật :))\nTú béo — 2016-01-09 14:21\nMai lai bóc ra chụp 1 lượt nữa :v\nVũ Văn Hơn — 2016-01-09 14:50\nrửa máy đi anh ơi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/09/hp-envy-15t-ae100-install-broadcom-wireless-driver-in-ubuntu/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://askubuntu.com/questions/55868/installing-broadcom-wireless-drivers\"\u003ehttp://askubuntu.com/questions/55868/installing-broadcom-wireless-drivers\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eI always recommend removing and reinstalling the broadcom drivers using your terminal\u003cbr\u003e\nIn a terminal type the following command\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003esudo apt-get purge bcmwl-kernel-source\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003cp\u003ethen\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003esudo apt-get install bcmwl-kernel-source\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003cp\u003eThis will then rebuild your driver.\u003cbr\u003e\nLet us know how you get on\u003cbr\u003e\nYou can either restart your pc or if this is a pain type the following commands in the terminal which will ‘switch on’ your wireless\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003esudo modprobe -r b43 ssb wl\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003cp\u003ethen\u003c/p\u003e","title":"HP Envy 15T-ae100 Install broadcom wireless driver in Ubuntu"},{"content":"\nCuốn sách đầu tiên mình đọc xong trong năm 2016. Mục tiêu là năm nay sẽ đọc 25 cuốn. Định tóm tắt lại nội dung nhưng search thấy vnexpress đã làm khá tốt, nên thôi, hehe. Nội dung cuốn sách\nCó một điều hơi tiếc là sách ko nói gì về tình cảm yêu đương của Tony, chắc không có :p Chuyện ăn chơi nhảy múa và chơi bài pocker khá thú vị. Cốt lõi của Zappos là đem lại hạnh phúc cho nhân viên, chỉ tuyển những người phù hợp văn hóa, nhân viên hạnh phúc sẽ làm cho khách hàng hạnh phúc.\nBình luận (3) Đoàn Minh Hằng — 2016-01-07 12:47\nƠ mà em vào goodreads.com chưa, ở đó em có thể đăng ký mục tiêu đầu năm xem mình có thể đọc bao nhiêu cuốn trong năm, rồi vote sao, bình luận về cuốn sách đó, hoặc xem những người khác cùng có cảm nghĩ gì. Mọi hoạt động đọc sách này cũng có thể link luôn được sang fb nếu em để chế độ hiển thị. Cuối năm nó cũng có tổng kết cả năm cho em đấy. Cuốn này chị đang đọc dở thì bán cửa hàng nên thôi không đọc tiếp nữa vì chuyển sang nghề khác 🙂\nkanishi — 2016-01-07 13:17\nCám ơn chị, gặp đúng chuyên gia goodreads :)) em có tài khoản rồi, vụ đặt mục tiêu 25 cuốn là do đọc trên đó mọi người làm nên em bắt chước đó.\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-07 12:50\nhttps://www.goodreads.com/book/show/6828896-delivering-happiness?from_search=true\u0026amp;search_version=service Cuốn em đọc đã được các member vote và review trên goodreads đây.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/07/ti-phu-ban-giay/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"h3-333023-1368603540_500x0\" loading=\"lazy\" src=\"/2016/01/07/ti-phu-ban-giay/h3-333023-1368603540500x0-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCuốn sách đầu tiên mình đọc xong trong năm 2016. Mục tiêu là năm nay sẽ đọc 25 cuốn. Định tóm tắt lại nội dung nhưng search thấy vnexpress đã làm khá tốt, nên thôi, hehe. \u003ca href=\"http://vnexpress.net/tin-tuc/cpm/chia-se-bi-quyet-thanh-cong/bi-quyet-thanh-cong-cua-ty-phu-ban-giay-2750389.html\"\u003eNội dung cuốn sách\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCó một điều hơi tiếc là sách ko nói gì về tình cảm yêu  đương của Tony, chắc không có :p Chuyện ăn chơi nhảy múa và chơi bài pocker khá thú vị. Cốt lõi của Zappos là đem lại hạnh phúc cho nhân viên, chỉ tuyển những người phù hợp văn hóa, nhân viên hạnh phúc sẽ làm cho khách hàng hạnh phúc.\u003c/p\u003e","title":"Tỉ phú bán giày"},{"content":"Hôm trước về quê định đi cắt tóc, nhưng lại nghĩ hay để vợ cắt, cho tiết kiệm 20k :)) Thế là để dành tóc, chiều chủ nhật lên HN, cắm tông đơ vào cua một phát cả hai bố con. Bi ngô lúc đầu bảo cắt tóc thì kêu không không, sau đó thấy bố ngồi cắt tóc cũng ngoan ngoan leo lên ghế ngồi, cắt được nửa đầu thì anh ta ngọ ngoậy điên cuồng, phải bật tuti lên cho xem mới ngồi im cho cắt tiếp. Kết quả là hai quả đầu tròn.\nSáng thứ hai đi tới ngã tư Đào Tấn/Bưởi, thấy cha csgt đi ra giữa đường, nhìn mình, nghĩ bụng quái, có vẻ định tóm mình, mà mình lỗi gì đâu nhỉ, không hề vượt đèn đỏ, vô cùng nghiêm chỉnh, thế là tự tin đi tới. Ô hay thật, vẫy mình thật mới kinh, báo lỗi đi sai làn đường, mình nghĩ thầm “à bỏ mẹ rồi, có mũi tên chỉ hướng rẽ phải thật, nhưng không thể nào là lỗi sai làn được”. Tìm giấy tờ cái đã, thấy mỗi bằng lái xe, đăng kí xe chả thấy đâu, bảo hiểm thì cũng ném đâu cả tỉ năm rồi không nhìn thấy. Quá nhọ. Anh đội trưởng giở ngay quyển luật, chỗ đi sai làn đường, phạt 200-400k, mình gân cổ lên cãi: Sai làn cái gì mà sai làn, làm gì có biển phân làn, chỉ là lỗi không chấp hành vạch kẻ đường thôi. Đỏ mặt tía tai, to tiếng phết. Anh đội trưởng chuyển sang dọa thu xe, vì không có giấy tờ. Mình bảo đợi đấy, em bảo vợ em mang ra, em mấy hôm nay không đi cái xe này. Ảnh kêu làm ở đâu mà đi muộn thế này, chẳng lẽ lại bảo làm Viettel thì không đành, đành bảo là em đang làm free =)) Xong mình bảo anh ghi biên bản đi. Mình lúc đó thấy anh ta bảo ghi biên bản lỗi “không chấp hành vạch kẻ đường” thì thấy sướng vãi, vì không bị thu xe =)) Nên mừng quýnh bảo ok, anh ghi luôn đi, em lên kho bạc nộp. Ảnh cẩn thận dặn dò là chiều qua anh trả bằng lái. Okie. Chắc ảnh cũng không thích mình đứng đây lâu. Có một lái xe taxi đang đứng chờ. Mình thì thoát được vụ quên giấy tờ nên cũng mừng, mãi lúc đi nộp tiền kho bạc hơi bị mất công mới sực nhớ ra: Ông ta báo một lỗi mà lại ghi biên bản một lỗi, đáng ra cứ tụt quần ăn vạ, bắt ông ta ghi lỗi đi sai làn đường có khi không dám ghi biên bản mà lại cho mình đi vội. Chẹp. Để luyện được tâm lý vững như mặt hồ khi bị công an vợt quả là cần rất nhiều học phí. Mình hồi xưa từng rất rất nhiều lần bị tóm, và mất tiền ngu, giờ đã khôn ra nhiều rồi. Hoặc là anh chứng minh tôi sai, lập biên bản, tôi lên kho bạc nộp, hoặc anh phải xin lỗi và để tôi đi, nếu tôi chứng minh được tôi không sai. Ah thực ra, CSGT nói riêng và người thi hành pháp luật nói chung có nghĩa vụ chứng minh người dân có tội, chứ người dân không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội. Các bạn nhớ nguyên tắc đó. Tùng Hà bảo là nếu không thấy xe ôm đứng làm chứng thì cứ chày cối cái là mình không đi sai làn, trừ phi có camera ghi hình/ảnh chụp, haha, rất đúng, nhưng chày cối quá.\nBọn bạn mình, sau khi nghe mình kể chuyện, thi nhau kể về việc giơ thẻ nhà báo khi gặp CSGT, nói chung như vậy là rất không tốt. Bạn không thể nào mơ về một xã hội liêm chính khi bản thân bạn không bắt đầu hành động một cách liêm chính ngay bây giờ. Tại sao lại “sang Mỹ tôi sẽ thành người tốt, còn ở VN thì chưa cần thiết”? Mình dạo này dùng trình duyệt chrome, cài một cái addon là momentum, thi thoảng nó hiện lên các câu danh ngôn rất hay, gần đây ấn tượng nhất câu **“You don’t have to be great to start, but you have to start to be great.”**Ngoài ra cái extention này còn hiển thị hình nền rất đẹp, thời tiết, note… Nói chung rất nên cài.\nBình luận (3) Đoàn Minh Hằng — 2016-01-04 20:10\nNói chung là thanh niên nghiêm túc đấy 🙂\nVũ Văn Hơn — 2016-01-05 01:51\nHôm trước đi nhậu 12h đêm mò về, qua đoạn Nguyễn Trãi bị 4 anh cơ động tóm, bảo là em đi sai làn. Biết là cơ động không được bắt lỗi đó, trong ví còn đâu 150k từ tối, đổ xăng 30k rồi, mà đành ngậm ngùi đút cho các anh 100k để đi,. Để các anh cho về đồn ngồi vì nồng độ cồn có khi còn nhọ hơn. Thế nên là mất tiền nhưng vẫn vui vẻ ngủ ngon :))).\nTú béo — 2016-01-05 16:17\nNhìn đầu sừng đuôi sẹo phết nhể :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2016/01/04/toc-vo-cat-di-nop-phat/","summary":"\u003cp\u003eHôm trước về quê định đi cắt tóc, nhưng lại nghĩ hay để vợ cắt, cho tiết kiệm 20k :)) Thế là để dành tóc, chiều chủ nhật lên HN, cắm tông đơ vào cua một phát cả hai bố con. Bi ngô lúc đầu bảo cắt tóc thì kêu không không, sau đó thấy bố ngồi cắt tóc cũng ngoan ngoan leo lên ghế ngồi, cắt được nửa đầu thì anh ta ngọ ngoậy điên cuồng, phải bật tuti lên cho xem mới ngồi im cho cắt tiếp. Kết quả là hai quả đầu tròn.\u003cbr\u003e\nSáng thứ hai đi tới ngã tư Đào Tấn/Bưởi, thấy cha csgt đi ra giữa đường, nhìn mình, nghĩ bụng quái, có vẻ định tóm mình, mà mình lỗi gì đâu nhỉ, không hề vượt đèn đỏ, vô cùng nghiêm chỉnh, thế là tự tin đi tới. Ô hay thật, vẫy mình thật mới kinh, báo lỗi đi sai làn đường, mình nghĩ thầm “à bỏ mẹ rồi, có mũi tên chỉ hướng rẽ phải thật, nhưng không thể nào là lỗi sai làn được”. Tìm giấy tờ cái đã, thấy mỗi bằng lái xe, đăng kí xe chả thấy đâu, bảo hiểm thì cũng ném đâu cả tỉ năm rồi không nhìn thấy. Quá nhọ. Anh đội trưởng giở ngay quyển luật, chỗ đi sai làn đường, phạt 200-400k, mình gân cổ lên cãi: Sai làn cái gì mà sai làn, làm gì có biển phân làn, chỉ là lỗi không chấp hành vạch kẻ đường thôi. Đỏ mặt tía tai, to tiếng phết. Anh đội trưởng chuyển sang dọa thu xe, vì không có giấy tờ. Mình bảo đợi đấy, em bảo vợ em mang ra, em mấy hôm nay không đi cái xe này. Ảnh kêu làm ở đâu mà đi muộn thế này, chẳng lẽ lại bảo làm Viettel thì không đành, đành bảo là em đang làm free =)) Xong mình bảo anh ghi biên bản đi. Mình lúc đó thấy anh ta bảo ghi biên bản lỗi “không chấp hành vạch kẻ đường” thì thấy sướng vãi, vì không bị thu xe =)) Nên mừng quýnh bảo ok, anh ghi luôn đi, em lên kho bạc nộp. Ảnh cẩn thận dặn dò là chiều qua anh trả bằng lái. Okie. Chắc ảnh cũng không thích mình đứng đây lâu. Có một lái xe taxi đang đứng chờ. Mình thì thoát được vụ quên giấy tờ nên cũng mừng, mãi lúc đi nộp tiền kho bạc hơi bị mất công mới sực nhớ ra: Ông ta báo một lỗi mà lại ghi biên bản một lỗi, đáng ra cứ tụt quần ăn vạ, bắt ông ta ghi lỗi đi sai làn đường có khi không dám ghi biên bản mà lại cho mình đi vội. Chẹp. Để luyện được tâm lý vững như mặt hồ khi bị công an vợt quả là cần rất nhiều học phí. Mình hồi xưa từng rất rất nhiều lần bị tóm, và mất tiền ngu, giờ đã khôn ra nhiều rồi. Hoặc là anh chứng minh tôi sai, lập biên bản, tôi lên kho bạc nộp, hoặc anh phải xin lỗi và để tôi đi, nếu tôi chứng minh được tôi không sai. Ah thực ra, CSGT nói riêng và người thi hành pháp luật nói chung có nghĩa vụ chứng minh người dân có tội, chứ người dân không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội. Các bạn nhớ nguyên tắc đó. Tùng Hà bảo là nếu không thấy xe ôm đứng làm chứng thì cứ chày cối cái là mình không đi sai làn, trừ phi có camera ghi hình/ảnh chụp, haha, rất đúng, nhưng chày cối quá.\u003cbr\u003e\nBọn bạn mình, sau khi nghe mình kể chuyện, thi nhau kể về việc giơ thẻ nhà báo khi gặp CSGT, nói chung như vậy là rất không tốt. Bạn không thể nào mơ về một xã hội liêm chính khi bản thân bạn không bắt đầu hành động một cách liêm chính ngay bây giờ. Tại sao lại “sang Mỹ tôi sẽ thành người tốt, còn ở VN thì chưa cần thiết”? Mình dạo này dùng trình duyệt chrome, cài một cái addon là momentum, thi thoảng nó hiện lên các câu danh ngôn rất hay, gần đây ấn tượng nhất câu **“You don’t have to be great to start, but you have to start to be great.”**Ngoài ra cái extention này còn hiển thị hình nền rất đẹp, thời tiết, note… Nói chung rất nên cài.\u003c/p\u003e","title":"Tóc vợ cắt – đi nộp phạt"},{"content":"#1 Đặt laptop từ Mỹ chính ra là một sai lầm bầm, cả tháng rồi chưa thấy về, mà lại khó khăn trong việc thanh toán vì không có hóa đơn đúng chuẩn, hôm nay anh Phương alezaa từ trong SG bay ra cũng hỏi thăm laptop về chưa :(( Bị cả team kì thị vì vẫn chưa có máy xịn để code, dùng cái máy cổ lỗ sĩ ram 4G này thi thoảng lại đơ đờ đờ ra. Hôm nay cài được hadoop, start lên phát treo bố nó máy, không biết có phải tại hadoop hay tại cái gì khác, nhưng thôi không dám nghịch nữa.\n#2 Phải có một chiến lược gì đó để học, đọc, vì nhiều thứ mình không biết quá, mà đọc/học rồi phải hệ thống lại sao cho nhớ, chứ không đọc xong lại quên xừ mất thì cũng bằng hòa. Có lẽ đã đến lúc có một blog chuyên chia sẻ về chuyên ngành. Thực ra cái blog này mình không đánh tag/category cẩn thận, giờ lười quá chả thể phân loại để cho nó gọn gàng được nữa, chắc phải sử dụng trí tuệ nhân tạo để phân loại tự động mất thôi :))\n#3 Chỗ iHouse có một nhóm 2 đứa làm freelancer mới đến, bọn nó ngồi ngay cái bàn mà team mình vẫn ngồi, mình không thích hai thằng đó lắm, chúng nó mở mồm ra là “shit”, “holly shit”, chẳng lẽ lại bảo chúng mày im ngay cho tao, sao cứ mở mồm ra là c*t thế, mồm dính c*t à, nhưng vẫn chưa nói, đợi đấy, tao mà bực là chửi luôn không do dự đâu. Đệt, cứ tưởng thế là hay chắc.\n#4 Chỗ iHouse còn có một thằng trông hơi xấu trai, khá đơn độc, và nói chung là hơi kiểu tối tối, có hôm thấy ngồi gặm bánh mì một mình, có hôm lại ăn mì hay gì gì đó trong cái cốc, nói chung toàn thấy ăn một mình khá là tự kỷ.\n#5 Nói thêm về iHouse, WC hơi xấu so với mong đợi của mình, không thể đòi hỏi hơn được, giá rẻ mà. Mình ăn nhiều kẹo quá, hôm nay rát hết cả lưỡi, chắc phải hạn chế lại. Chỗ bàn ngoài sân, những hôm ấm áp thì ok, ah, thi thoảng nắng thì hơi quá chói, nhưng hôm lanh như hôm nay thì cóng hết cả tay, mình chịu không nổi phải chạy vào trong nhà ngồi. Mới được biết là iHouse còn mở cửa cả buối tối, từ 6h30 tới 10h tối, 40k/buổi. Nhưng gói của mình thì không được ngồi giờ đó, cố ngồi chắc cũng không ai đuổi, nhưng đúng luật là không được ngồi, bị tính thêm tiền.\nBình luận (10) kanishi — 2015-12-30 02:06\nVừa đêm qua viết bài này thì sáng nay đến thấy hai thằng “holly shit” đã chuyển vào trong ngồi :)) Chắc hôm qua lạnh quá nên hôm nay đã vào trong cho ấm, không còn tranh cái bàn ngoài sân nữa :)) Good job!\nTú béo — 2015-12-30 10:27\nCo-working space có cái hay là di động ngồi theo cảm xúc, nhưng cũng dở là éo có chỗ ngồi cố định, nên anh vẫn thích kiểu shared office hơn, xấu đẹp gì cũng có chỗ của mình, éo thằng nào được sờ mó :))\nCòn vụ laptop thì đúng là mất việc thật, tiết kiệm được mấy đồng cho cty mà mình lại khổ :)) Cũng may có quả cấu hình cao nhất trái đất bù lại, ráng chờ thêm tuần nữa vậy\nbithoi — 2015-12-31 01:01\ncấu hình cao nhất trái đất =))\nkanishi — 2015-12-31 01:10\nĐúng thế đấy :))\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-04 20:37\nVề việc đọc em sử dụng trang https://www.goodreads.com/ xem.\nkanishi — 2016-01-05 11:33\nVâng, cám ơn chị, hồi trước blog của chị có nói đến trang asana.com và một trang gì nữa nhỉ, để quản lý thời gian? Hiện nhóm em đang dùng asana để quản lý các task 😀\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-05 11:52\nChị đang dùng cái này để quản lý thời gian này https://www.toggl.com/\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-05 11:53\nCòn trang này để quản lý các mục tiêu. Chị có nhiều task quá không quản lý là nó cứ loạn lên 🙂\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-05 11:53\nà đây https://www.lifetick.com/\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-08 07:56\nÀ em ơi, chị còn dùng công cụ này để ghi chép, nếu em thấy tiện cho công việc thì sử dụng nhé. Link được cả từ máy tính vào điện thoại. Trên máy tính sử dụng được cả offline lẫn online https://www.evernote.com/\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/29/2015-12-29/","summary":"\u003cp\u003e#1 Đặt laptop từ Mỹ chính ra là một sai lầm bầm, cả tháng rồi chưa thấy về, mà lại khó khăn trong việc thanh toán vì không có hóa đơn đúng chuẩn, hôm nay anh Phương alezaa từ trong SG bay ra cũng hỏi thăm laptop về chưa :(( Bị cả team kì thị vì vẫn chưa có máy xịn để code, dùng cái máy cổ lỗ sĩ ram 4G này thi thoảng lại đơ đờ đờ ra. Hôm nay cài được hadoop, start lên phát treo bố nó máy, không biết có phải tại hadoop hay tại cái gì khác, nhưng thôi không dám nghịch nữa.\u003cbr\u003e\n#2 Phải có một chiến lược gì đó để học, đọc, vì nhiều thứ mình không biết quá, mà đọc/học rồi phải hệ thống lại sao cho nhớ, chứ không đọc xong lại quên xừ mất thì cũng bằng hòa. Có lẽ đã đến lúc có một blog chuyên chia sẻ về chuyên ngành. Thực ra cái blog này mình không đánh tag/category cẩn thận, giờ lười quá chả thể phân loại để cho nó gọn gàng được nữa, chắc phải sử dụng trí tuệ nhân tạo để phân loại tự động mất thôi :))\u003cbr\u003e\n#3 Chỗ iHouse có một nhóm 2 đứa làm freelancer mới đến, bọn nó ngồi ngay cái bàn mà team mình vẫn ngồi, mình không thích hai thằng đó lắm, chúng nó mở mồm ra là “shit”, “holly shit”, chẳng lẽ lại bảo chúng mày im ngay cho tao, sao cứ mở mồm ra là c*t thế, mồm dính c*t à, nhưng vẫn chưa nói, đợi đấy, tao mà bực là chửi luôn không do dự đâu. Đệt, cứ tưởng thế là hay chắc.\u003cbr\u003e\n#4 Chỗ iHouse còn có một thằng trông hơi xấu trai, khá đơn độc, và nói chung là hơi kiểu tối tối, có hôm thấy ngồi gặm bánh mì một mình, có hôm lại ăn mì hay gì gì đó trong cái cốc, nói chung toàn thấy ăn một mình khá là tự kỷ.\u003cbr\u003e\n#5 Nói thêm về iHouse, WC hơi xấu so với mong đợi của mình, không thể đòi hỏi hơn được, giá rẻ mà. Mình ăn nhiều kẹo quá, hôm nay rát hết cả lưỡi, chắc phải hạn chế lại. Chỗ bàn ngoài sân, những hôm ấm áp thì ok, ah, thi thoảng nắng thì hơi quá chói, nhưng hôm lanh như hôm nay thì cóng hết cả tay, mình chịu không nổi phải chạy vào trong nhà ngồi. Mới được biết là iHouse còn mở cửa cả buối tối, từ 6h30 tới 10h tối, 40k/buổi. Nhưng gói của mình thì không được ngồi giờ đó, cố ngồi chắc cũng không ai đuổi, nhưng đúng luật là không được ngồi, bị tính thêm tiền.\u003c/p\u003e","title":"2015 12 29"},{"content":"\nHôm qua xem hết thời sự, thấy quảng cáo nước mắm Nam Ngư, ôi quảng cáo hay lắm, xem rất chi là xúc động, tình cảm gia đình abc, hế hế, đúng là quảng cáo không xấu như bạn nghĩ, chúng xấu hơn :)) Hôm nay đọc đoạn này tâm đắc qúa. Cái bọn nước hóa chất ấy, gía 26 nghìn một lít, mà lại còn quảng cáo giờ vàng, thì thử hỏi sản phẩm ấy thực chất đáng bao nhiêu tiền? Trong khi nước mắm làm từ cá thật thì lúc nào cũng 80-100k một lít.\nMới đọc được bài này hay phết:\ntại Facebook các lập trình viên thông minh phải làm việc vất vả để tìm ra cách thu hút người dùng nhấp vào quảng cáo. “Những gì Facebook đang làm với AI khiến tôi thấy sợ hãi”, Hotz nói. “Họ đang sử dụng những kỹ thuật máy học để dụ dỗ mọi người dành nhiều thời gian hơn trên Facebook”.úa\nChột dạ qúa haha, học máy máy học, thông minh không thông minh vẫn phải kiếm tiền mà :v\nBình luận (1) Tú béo — 2015-12-29 03:50\nThông minh không có tiền thì phải làm ra sản phẩm thông minh để móc tiền của những thằng không thông minh :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/28/quang-cao/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"268591_10153188434965685_4608875569962300804_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/12/28/quang-cao/2685911015318843496568546088755699623008.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nHôm qua xem hết thời sự, thấy quảng cáo nước mắm Nam Ngư, ôi quảng cáo hay lắm, xem rất chi là xúc động, tình cảm gia đình abc, hế hế, đúng là quảng cáo không xấu như bạn nghĩ, chúng xấu hơn :)) Hôm nay đọc đoạn này tâm đắc qúa. Cái bọn nước hóa chất ấy, gía 26 nghìn một lít, mà lại còn quảng cáo giờ vàng, thì thử hỏi sản phẩm ấy thực chất đáng bao nhiêu tiền? Trong khi nước mắm làm từ cá thật thì lúc nào cũng 80-100k một lít.\u003cbr\u003e\nMới đọc được \u003ca href=\"http://cafebiz.vn/xu-huong-cong-nghe/nguoi-dau-tien-tren-the-gioi-hack-duoc-iphone-dang-muon-danh-bai-tesla-google-2015122610134734.chn\"\u003ebài này\u003c/a\u003e hay phết:\u003c/p\u003e","title":"Quảng cáo"},{"content":"Mong chờ mãi cuối cùng cũng tới ngày 23 – để thong thả đưa vợ đi làm. Nhưng rút cục cũng không thong thả lắm vì 7h15 mới ra khỏi nhà, vợ bảo đi thế này là muộn vì tranh nhau thang máy rất khổ sở, mấy ngàn con người mà có 7 cái thang thôi.\nMình tới chỗ iHouse lúc 7h50, ngõ 101 hơi bé, đi vào khá sâu, đến nơi thấy lặng ngắt như tờ. Vào thì thấy một cô kiểu giúp việc đang lau dọn, hỏi cô thì mọi người 8h30 mới tới. Mình ngồi tới gần 8h30 thì có một anh tới, ảnh là quản lý ở đây, lau bàn ghế, trải đệm ra các ghế ở ngoài trời. Khóa xe mỗi khi có người mới tới. Hỏi anh thì ảnh bảo Tùng Hà khoảng 9 rưỡi 10 giờ nó mới tới. Vãi đạn :)) Thế mà hôm qua mình hỏi nó mấy giờ nó lại không trả lời. Ngồi ngoài vườn một lúc vì trong nhà mùi nước lau sàn nồng nặc qúa, lại nghe lỏm được bác hàng xóm khen “công ty các cháu rất thông minh: đi muộn về muộn, như thế không sợ bị tắc đường” :))\nKhá vắng, 9h38 rồi mà có 5 người tất cả. Mỗi thằng một góc. Cảm giác tự do phấn khích qúa. Há há.\nupdate 29.12.2015: Sau mấy hôm đi làm ở richanchor:\n– Giờ giâc tự do, ngồi ở iHouse tầm 5-6 tiếng một ngày là ok\nNgày nào cũng đưa vợ đi làm, quay về, đưa con đi học, ăn sáng, đi làm. Tới chỗ làm vẫn thuộc dạng sớm. Về tầm 6h 6 rưỡi vì phải đón vợ Chưa code được gì Thấy thế giới thật rộng lớn và phong phú, ở lỳ Viettel 5 năm kiểu như về zero hết cả. Thật sự là đi làm ở ngoài thế này, mặc dù dc tự do vào fb thoải mái, nhưng thời gian dành lướt fb của mình ít hơn hẳn so với khi còn ngồi ở vt : )) Vì phải dành thời gian đọc qúa nhiều thứ mới, cái gì cũng mới lạ hết: clustering vs classification, mapReduce, hadoop, mahout, là những cái quai qủy gì vậy? Hiuhiu. Thật hoang mang và cũng thật phấn khích. Nhìn bọn nó code mà ngứa ngáy khó chịu vãi chưởng, đúng là nghề của mình là code, khi không được code thật là bứt rứt. Sau bao lâu cân nhắc đắn đo lựa chọn, rút cục cũng mua được cái ghế để ngồi một cách tử tế. Ngồi đã thiệt, có thể ngồi thâu đêm được đó, đã qúa đã qúa :)). Ngồi ở iHouse co-working, toàn ngồi ngoài sân, không khí rất thoáng đãng dễ chịu. Có trà, cafe, me đá, chanh muối, kẹo … free. Cứ tưởng chỗ ngồi được team bao, ai dè phải tự rút tiền ra thanh toán, hơi choáng :)) Nhưng anh tự trấn an: “hẳn rồi, mình là team member, không phải employee” – hê hê. Gía là 1.1 củ/tháng. Thế là mình phải ăn kẹo thật lực để bù tiền, chắc sắp sâu hết răng mất rồi :(( Bình luận (7) Tú béo — 2015-12-29 03:51\nCho anh qua ăn kẹo với :v\nkanishi — 2015-12-29 04:32\nQua đê, đừng kêu xa :))\nTú béo — 2015-12-29 05:43\nGần chỗ làm cũ, xa bt thôi :))\nLoi Luu — 2015-12-29 04:23\nỦa sếp bỏ Viettel rồi à?\nkanishi — 2015-12-29 04:31\nỜ hê hê\nLoi Luu — 2015-12-29 04:32\nNghe hơi ảo nhỉ : ))\nTú béo — 2015-12-30 10:29\nÀ, 1 tr1 mỗi tháng thì cũng bằng subscription tiền sảnh thương gia hạng thẻ vàng của Regus đó :)) Regus thì được cái địa chỉ \u0026amp; văn phòng pro hơn nhiều, đúng chuẩn business class\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/23/new-day-new-way/","summary":"\u003cp\u003eMong chờ mãi cuối cùng cũng tới ngày 23 – để thong thả đưa vợ đi làm. Nhưng rút cục cũng không thong thả lắm vì 7h15 mới ra khỏi nhà, vợ bảo đi thế này là muộn vì tranh nhau thang máy rất khổ sở, mấy ngàn con người mà có 7 cái thang thôi.\u003cbr\u003e\nMình tới chỗ iHouse lúc 7h50, ngõ 101 hơi bé, đi vào khá sâu, đến nơi thấy lặng ngắt như tờ. Vào thì thấy một cô kiểu giúp việc đang lau dọn, hỏi cô thì mọi người 8h30 mới tới. Mình ngồi tới gần 8h30 thì có một anh tới, ảnh là quản lý ở đây, lau bàn ghế, trải đệm ra các ghế ở ngoài trời. Khóa xe mỗi khi có người mới tới. Hỏi anh thì ảnh bảo Tùng Hà khoảng 9 rưỡi 10 giờ nó mới tới. Vãi đạn :)) Thế mà hôm qua mình hỏi nó mấy giờ nó lại không trả lời. Ngồi ngoài vườn một lúc vì trong nhà mùi nước lau sàn nồng nặc qúa, lại nghe lỏm được bác hàng xóm khen “công ty các cháu rất thông minh: đi muộn về muộn, như thế không sợ bị tắc đường” :))\u003cbr\u003e\nKhá vắng, 9h38 rồi mà có 5 người tất cả. Mỗi thằng một góc. Cảm giác tự do phấn khích qúa. Há há.\u003cbr\u003e\nupdate 29.12.2015: Sau mấy hôm đi làm ở richanchor:\u003cbr\u003e\n– Giờ giâc tự do, ngồi ở iHouse tầm 5-6 tiếng một ngày là ok\u003c/p\u003e","title":"New day, new way"},{"content":"Nguồn: otofun.net\nThống kê vật liệu em dùng:\n4 thanh dưới 1,2m. 6 thanh đứng 1,5m. 7 thanh trên 0.8m (@150). 2 thanh trên 1.2m. 12 thanh làm thang 0.6m (@200). 4 thanh ở 4 góc 0.4m. Phụ kiện: 58 cái HJ1. 8 cái HJ7 (lắp thanh xiên ở góc). 5 thanh 0.5m để làm thang dây\nVật liệu thì em mua ở TIS Việt Nam (các cụ goolge là có). Em tự thiết kế rồi ra đó mua. Họ có máy cắt mình cắt tại chỗ rồi mang về lắp. Tổng thiệt hại là 1,5M ạ\nBình luận (3) bithoi — 2015-12-24 01:35\nMấy cái măng xông kia nhìn ko được tinh tế mấy nhỉ, cơ mà với giá này là ổn rồi.\nBố làm cái tặng Bi đi ^^\nkanishi — 2015-12-24 04:37\nKinh, biết cả thuật ngữ “măng xông” cơ à, mình không biết đâu, mình gọi là “mối nối” :))\nĐang nghèo lắm, thi thoảng cho Bi sang nhà trẻ chơi nhờ thôi, keke.\nbithoi — 2015-12-24 08:49\nĐúng rồi, nghèo rớt mùng tới đây này. Phải làm gì ra tiền ra tiền đây\nđi làm mệt quá chán quá, ngày nào cũng phải uống cafe cho đỡ tăng xông =))))))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/23/do-choi-tre-em/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: otofun.net\u003cbr\u003e\nThống kê vật liệu em dùng:\u003cbr\u003e\n4 thanh dưới 1,2m. 6 thanh đứng 1,5m. 7 thanh trên 0.8m (@150). 2 thanh trên 1.2m. 12 thanh làm thang 0.6m (@200). 4 thanh ở 4 góc 0.4m. Phụ kiện: 58 cái HJ1. 8 cái HJ7 (lắp thanh xiên ở góc). 5 thanh 0.5m để làm thang dây\u003cbr\u003e\nVật liệu thì em mua ở TIS Việt Nam (các cụ goolge là có). Em tự thiết kế rồi ra đó mua. Họ có máy cắt mình cắt tại chỗ rồi mang về lắp. Tổng thiệt hại là 1,5M ạ\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/10/12109193_1159590964054347_4092519850860090407_n.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"12109193_1159590964054347_4092519850860090407_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/12/23/do-choi-tre-em/1210919311595909640543474092519850860090.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đồ chơi trẻ em"},{"content":"[youtube https://www.youtube.com/watch?v=U9UWEKtvj4k]\nTrước khi đến Việt Nam, CEO của Google Sundar Pichai đã trở lại quê hương Ấn Độ để gặp gỡ các bạn sinh viên tại trường đại học Shri Ram ở Delhi. 40 phút chia sẻ của Sundar Pichai để lại nhiều bài học đáng giá.\nDưới đây là một trong số đó:\n1. Thường xuyên làm mới bản thân\n“Thế giới công nghệ thay đổi với tốc độ rất nhanh, công việc chúng tôi thường xuyên phải làm đó là xem bước tiếp theo cần làm gì, và bạn phải luôn tự làm mới bản thân mình”.\n2. Luôn nghĩ xem phải làm gì tiếp theo\n“Một nhiệm vụ quan trọng của tôi đó là đảm bảo rằng chúng tôi đang đổi mới và xây dựng những sản phẩm cho tương lai. Phải coi những suy nghĩ như vậy là điều bình thường, có như vậy thì bạn mới có thể nghĩ ngay ra mình phải làm gì tiếp theo”.\n3. Hãy tham vọng\n“Tôi nghĩ chúng tôi luôn đặt ra những mục tiêu vô cùng tham vọng. Chúng tôi muốn quản lý thông tin trên toàn thế giới, và khiến nó có thể truy cập trên phạm vi toàn cầu”\n4. Hãy theo đuổi giấc mơ của bạn\n“Tôi tin rằng việc theo đuổi giấc mơ rất quan trọng, và hãy làm những việc bạn cảm thấy hứng thú. Nếu bạn nghe theo tiếng gọi của trái tim và làm công việc mình thích, bạn sẽ luôn luôn làm tốt hơn nhiều”.\n5. Chấp nhận rủi ro và luôn cố gắng\n“Tôi nghĩ rằng có những công việc đáng để bạn chấp nhận rủi ro và cố gắng thực hiện những gì bạn thích thú. Nếu bạn không làm như thế trong lần đầu tiên, bạn có thể làm vào những lần sau, mọi thứ sẽ suôn sẻ hơn trong thời gian dài”.\n6. Kể cả khi thất bại, hãy coi đó như một huy chương danh dự\n“Tại Silicon Valley, có một lý do khiến mọi người liên tục mở ra công ty. Đó là khi họ mở ra và thất bại, họ vẫn có thể tự hào khoe nó ra như một huy chương danh dự”.\n7. Làm việc với những người luôn thúc đẩy bạn\n“Ở một vài thời điểm trong đời, bạn sẽ phải làm việc với những người mà bạn cảm thấy có chút gì đó “không an toàn” – nó có nghĩa là bạn đang làm việc với những người giỏi hơn mình, những người đang muốn thúc đẩy bạn lên.\nCòn trong trường hợp bạn cảm thấy chính công việc của mình “rất an toàn”, nó có nghĩa là bạn đang quá thoải mái, bạn đang không chịu tự thúc đẩy bản thân lên”.\n8. Khởi đầu bản địa, mơ toàn cầu\n“Khi Internet đang trở thành dòng chảy chủ đạo, mọi người cảm thấy tự tin hơn, bạn sẽ có một thị trường bản địa lớn hơn để tiếp cận. Điều này cũng giúp bạn cảm thấy tự tin để giải quyết những vấn đề lớn hơn, những vấn đề toàn cầu”.\n9. Hãy học từ thực tiễn\n“Một điều tôi đã được chứng kiến tại trường học tốt nhất nước Mỹ – điều mà tôi gọi là “trải nghiệm đáng quý”, đó là mọi người học cách làm mọi thứ bằng việc thực sự làm nó chứ không chỉ học cách làm suông.\n10. Càng ngày càng nghĩ lớn hơn, tham vọng hơn\n“Bạn có thể nghĩ lớn về những vấn đề lớn, bạn có thể rất tham vọng vào những việc bạn giải quyết. Làm những việc trên là một phần quan trọng biến bạn trở thành một công ty toàn cầu”.\n11. Chọn giải quyết những bài toán thường ngày\n“Tại Google chúng tôi thường nghĩ cách giải quyết những vấn đề mà sau này có thể áp dụng giải quyết cho 1 tỉ người trên Trái Đất. Vì vậy khi chúng tôi làm gì đó, nó phải hướng tới 1 tỉ người. Chúng tôi muốn làm việc với những vấn đề mà mọi người đang gặp phải hàng ngày.\n12. Không quan tâm tới lý lịch của người khác\n“Chúng tôi tuyển nhân viên với mọi kiểu lý lịch”.\nhttp://genk.vn/internet/ceo-google-that-bai-khong-co-nghia-la-cui-dau-hay-coi-do-nhu-mot-huy-chuong-danh-du-20151222183839276.chn\nĐọc kĩ thì hóa ra những lời vàng ngọc anh Chai nói ở Ấn Độ chứ không phải ở Việt Nam. Ok. Dù sao thì cũng rất hợp với mình.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/23/ceo-google-sang-dong-vien/","summary":"\u003cp\u003e[youtube https://www.youtube.com/watch?v=U9UWEKtvj4k]\u003cbr\u003e\nTrước khi đến Việt Nam, CEO của Google Sundar Pichai đã trở lại quê hương Ấn Độ để gặp gỡ các bạn sinh viên tại trường đại học Shri Ram ở Delhi. 40 phút chia sẻ của Sundar Pichai để lại nhiều bài học đáng giá.\u003cbr\u003e\nDưới đây là một trong số đó:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e1. Thường xuyên làm mới bản thân\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n“Thế giới công nghệ thay đổi với tốc độ rất nhanh, công việc chúng tôi thường xuyên phải làm đó là xem bước tiếp theo cần làm gì, và bạn phải luôn tự làm mới bản thân mình”.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Luôn nghĩ xem phải làm gì tiếp theo\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n“Một nhiệm vụ quan trọng của tôi đó là đảm bảo rằng chúng tôi đang đổi mới và xây dựng những sản phẩm cho tương lai. Phải coi những suy nghĩ như vậy là điều bình thường, có như vậy thì bạn mới có thể nghĩ ngay ra mình phải làm gì tiếp theo”.\u003c/p\u003e","title":"CEO Google sang động viên"},{"content":"\nWindows 10 Home 64 6th Gen Intel(R) Core(TM) i7-6700HQ Quad Core Processor + Intel(R) HD Graphics 530 16GB DDR3 – 2 DIMM 15.6-inch diagonal Full HD WLED-backlit IPS Display (1920×1080) Touchscreen 1TB 5400 rpm Hard Drive 3-cell 55.5WHr Lithium-ion Battery SuperMulti DVD burner Backlit Keyboard HP TrueVision HD Webcam with Dual Digital Microphone, Fingerprint Reader 802.11b/g/n WLAN and Bluetooth(R) [1×1] SSD 240GB Chờ lâu quá, sốt hết cả ruột.\nBình luận (16) Loi Luu — 2015-12-21 12:01\nBao tiền sếp ơi?\nTú béo — 2015-12-21 12:48\nCả ship về VN hết $1000 cả bó ;))\nLoi Luu — 2015-12-21 12:53\nCũng chát nhỉ : ))), sao ko làm con mac air hả sếp : )))\nTú béo — 2015-12-21 12:59\nMac Air thì yếu, bé mà giá lại chát hơn nữa :)) $1k thì làm gì có Mac Air\nLoi Luu — 2015-12-21 14:24\nThì 1.2-1.3k là có Mac Air rồi : ))\nLoi Luu — 2015-12-21 14:25\nhttp://www.apple.com/sg/shop/buy-mac/macbook-air?afid=p238%7CsePrAKLS3-dc_mtid_18707vxu38484_pcrid_67803840863_\u0026amp;cid=aos-sg-kwg-mac-slid- có 1.6k Sing này sếp, tính ra có 1.2K mẽo con ngon rồi :\u0026gt;\nTú béo — 2015-12-21 16:01\nCơ mà Thái mều cần power, con kia i5 dualcore haswell 1.6ghz e là không bằng 1 góc của i7 quadcore skylake 2.6ghz rồi ;))\nkanishi — 2015-12-21 12:58\nMac air phải 2000$ chú ạ\nLoi Luu — 2015-12-21 14:24\nMac Air nào 2k hả sếp, mac pro 2k thì còn nghe đc : ))\nLoi Luu — 2015-12-21 14:26\nhttp://www.apple.com/sg/shop/buy-mac/macbook-air?afid=p238%7CsePrAKLS3-dc_mtid_18707vxu38484_pcrid_67803840863_\u0026amp;cid=aos-sg-kwg-mac-slid- 1.600 Sing kim nhé sếp. Tính ra khoảng 25 củ :\u0026gt;\nkanishi — 2015-12-21 15:32\ncore i5 ram 4g lìu tìu mà đòi với core i7 ram 16g của anh hả, kill luôn :))\nLoi Luu — 2015-12-21 15:55\nNhưng nó pin 10 tiếng, dùng siêu mượt siêu sướng siêu mỏng siêu nhẹ :\u0026gt;\nkanishi — 2015-12-21 17:41\nKhồng, anh cần siêu mạnh:v\ndtnguyen196 — 2015-12-22 14:07\n1k con này rẻ quá :'(\nkanishi — 2015-12-23 01:56\nCũng rẻ được 5 triệu thôi :v\nVũ Văn Hơn — 2015-12-25 11:04\ncon này cho Bi coi mèo chắc mượt :3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/21/new-laptop/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"31fm5koy83l\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/12/21/new-laptop/31fm5koy83l-1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eWindows 10 Home 64\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e6th Gen Intel(R) Core(TM) i7-6700HQ Quad Core Processor + Intel(R) HD Graphics 530\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e16GB DDR3 – 2 DIMM\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e15.6-inch diagonal Full HD WLED-backlit IPS Display (1920×1080) Touchscreen\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e1TB 5400 rpm Hard Drive\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e3-cell 55.5WHr Lithium-ion Battery\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSuperMulti DVD burner\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBacklit Keyboard\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHP TrueVision HD Webcam with Dual Digital Microphone, Fingerprint Reader\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e802.11b/g/n WLAN and Bluetooth(R) [1×1]\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSSD 240GB\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eChờ lâu quá, sốt hết cả ruột.\u003c/p\u003e","title":"New laptop"},{"content":"Giật tít tí, thực ra là dạo này có vấn đề liên quan tới tiền nong, dẫn tới việc phải chat với đội hỗ trợ của audible.com, wordpress.com, apple.com. Phải nói là đội hỗ trợ 24/7 của hội này cực kì chuyên nghiệp. Luôn tạo cảm giác thân thiện dễ mến, hỗ trợ tuyệt vời cho khách hàng.\nChuyện là tự nhiên mình thấy bị trừ 14.99$, gọi citibank hỏi thì họ bảo là itunes.com trừ. Tra đi tra lại các tài khoản apple của mình không thấy tài khoản nào sử dụng thẻ tín dụng citi. Chỉ có một manh mối là cách đây mấy tháng có mua hộ anh dinhld cái phần mềm học tiếng anh, giá cũng 14.99$. Đầu tiên không có apple id của anh Định, gửi apple id của mình thì bên apple bảo không có giao dịch nào, bảo tra bằng số thẻ thì bên apple bảo không cho phép gửi số thẻ qua chat, hãy gọi tới số này số này để được hỗ trợ, mình gọi không được, tổng đài báo số điện thoại không đúng. Mò lại trong trang của apple thì thấy có mục để lại số điện thoại để apple gọi lại, mình điện vào, họ gọi lại ngay sau tầm 5s, quá khủng. Tất nhiên là nói được vài câu thì bắt đầu không hiểu gì nữa, đành phải thank you good bye quay lại cách chat. Lần chat này mình đã xin được apple id của anh Định, gửi bạn ấy tra, thì ok ra luôn, là trừ tiền từ id này. Mình hỏi xin hóa đơn thì họ bảo chỉ gửi hóa đơn vào email của anh Định. Rất là bảo mật.\nChính tả cực kì chuẩn mực nhé, đầu câu viết hoa, cuối câu chấm chiếc đầy đủ, không bao giờ sót, chắc phải có auto correct chứ không thì làm sao chuẩn vậy được nhỉ? Luôn cho thấy một thái độ vô cùng thân thiện dễ mến, làm khách hàng dễ chịu. Chat xong thì hệ thống hỏi có muốn gửi một bản copy log chat tới email không? Đúng là đẳng cấp của công ty số 1 thế giới. Ngẫm ở Việt Nam thì Viettel cũng đang cố gắng dịch chuyển sang hỗ trợ online, nhưng cũng chưa rõ ràng lắm. Hệ thống chat và nhân viên hỗ trợ chất lượng thế này thì chắc còn mơ dài.\nBình luận (1) dtnguyen196 — 2015-12-15 10:52\nỞ Dell (AU) chat xong ngoài việc gửi auto log chat đến email của mình thì nó còn có cái rating cho agent nữa. Láo lếu mình vote thấp nó thiệt nên đành phải tử tế thôi anh 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/15/trai-nghiem-cham-soc-khach-hang-dang-cap-the-gioi/","summary":"\u003cp\u003eGiật tít tí, thực ra là dạo này có vấn đề liên quan tới tiền nong, dẫn tới việc phải chat với đội hỗ trợ của audible.com, wordpress.com, apple.com. Phải nói là đội hỗ trợ 24/7 của hội này cực kì chuyên nghiệp. Luôn tạo cảm giác thân thiện dễ mến, hỗ trợ tuyệt vời cho khách hàng.\u003cbr\u003e\nChuyện là tự nhiên mình thấy bị trừ 14.99$, gọi citibank hỏi thì họ bảo là itunes.com trừ. Tra đi tra lại các tài khoản apple của mình không thấy tài khoản nào sử dụng thẻ tín dụng citi. Chỉ có một manh mối là cách đây mấy tháng có mua hộ anh dinhld cái phần mềm học tiếng anh, giá cũng 14.99$. Đầu tiên không có apple id của anh Định, gửi apple id của mình thì bên apple bảo không có giao dịch nào, bảo tra bằng số thẻ thì bên apple bảo không cho phép gửi số thẻ qua chat, hãy gọi tới số này số này để được hỗ trợ, mình gọi không được, tổng đài báo số điện thoại không đúng. Mò lại trong trang của apple thì thấy có mục để lại số điện thoại để apple gọi lại, mình điện vào, họ gọi lại ngay sau tầm 5s, quá khủng. Tất nhiên là nói được vài câu thì bắt đầu không hiểu gì nữa, đành phải thank you good bye quay lại cách chat. Lần chat này mình đã xin được apple id của anh Định, gửi bạn ấy tra, thì ok ra luôn, là trừ tiền từ id này. Mình hỏi xin hóa đơn thì họ bảo chỉ gửi hóa đơn vào email của anh Định. Rất là bảo mật.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Apple\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/12/15/trai-nghiem-cham-soc-khach-hang-dang-cap-the-gioi/apple.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nChính tả cực kì chuẩn mực nhé, đầu câu viết hoa, cuối câu chấm chiếc đầy đủ, không bao giờ sót, chắc phải có auto correct chứ không thì làm sao chuẩn vậy được nhỉ? Luôn cho thấy một thái độ vô cùng thân thiện dễ mến, làm khách hàng dễ chịu. Chat xong thì hệ thống hỏi có muốn gửi một bản copy log chat tới email không? Đúng là đẳng cấp của công ty số 1 thế giới. Ngẫm ở Việt Nam thì Viettel cũng đang cố gắng dịch chuyển sang hỗ trợ online, nhưng cũng chưa rõ ràng lắm. Hệ thống chat và nhân viên hỗ trợ chất lượng thế này thì chắc còn mơ dài.\u003c/p\u003e","title":"Trải nghiệm chăm sóc khách hàng đẳng cấp thế giới"},{"content":"Kem dưỡng mắt\nSữa rửa mặt\nMình mua hai sản phẩm này hôm 3/12 trên Lazada, hôm qua 9/12 vào lại thì thấy giá giảm khoảng 20%, xuống bằng giá đề xuất của vichy.com.vn. Gửi email yêu cầu lazada hoàn lại số tiền chênh lệch. Lazada từ chối, đại ý bảo là “mày ngu tự đi mà chịu, bọn tao ngu gì trả lại tiền, hê hê”.\nHôm nay vào thì thấy giá thấp hơn 20% so với giá đề xuất của vichy.com.vn.\nQuá đen.\nNghe trên otofun các ông ở nước ngoài kể là mua hàng ở Mỹ, nếu vừa mua xong mà cửa hàng có chương trình khuyến mại đúng vào sản phẩm mình vừa mua, cửa hàng họ sẽ trả cho khách hàng phần chênh lệch. Thế mới là văn minh chứ.\nAudible.com là một sản phẩm của Amazon, chuyên bán audio book. Lâu lâu rồi mình có vào đăng kí tài khoản để tải cuốn Kane \u0026amp; Abel. Điều khoản tham gia là nhập thông tin thẻ tín dụng để dùng thử một tháng miễn phí, hết thời gian miễn phí là 16$/tháng. Mình chơi luôn, đặt lịch báo thức ở điện thoại, đúng 30 ngày sau sẽ vào để hủy đi, tránh bị trừ tiền. Nhưng trùng hợp đúng mấy hôm gần hết hạn thì điện thoại mình lăn ra hỏng, mang ra hàng sửa, nên chẳng có ai báo cho mình biết vụ “đến ngày” này cả. Bỗng một buổi chiều, điện thoại reo lên tinh tinh, báo rằng thẻ visa của bạn bị trừ 16$, mình kinh hãi, trời ơi thẻ trong ví, ngồi trong văn phòng, vậy ai đã tiêu tiền? Gọi ngay lên citibank hỏi thì thông tin chỉ là thanh toán ở Mỹ, mã số loằng ngoằng gì đó. Cứ tưởng bị lộ thông tin thẻ, yêu cầu ngân hàng khóa luôn. Và citi bảo phải ra ngân hàng làm yêu cầu từ chối thanh toán khoản này. Lúc sau thấy có email của Audible gửi, bảo là bạn đã gia hạn thành viên. Ngớ người nhớ ra. Gọi ngay lên citibank để mở khóa thẻ. Rồi tức tốc google xem có ai đã có kinh nghiệm chơi với audible. Tìm ra trang today20.net, và có gợi ý là yêu cầu audible hoàn tiền. Mình đăng nhập và chat thử với đội hỗ trợ của audible, họ có đội chat hỗ trợ 24/24. Chat rất dễ mến, đồng ý ngay lập tức khi mình yêu cầu hoàn tiền. Mình phàn nàn là audible không hề cảnh báo gì trước khi trừ tiền. Họ chấp nhận luôn. Họ nó sẽ thực hiện trong 2-3 ngày, và ngân hàng sẽ mất 7-10 ngày, nhưng tra cứu sao kê thì thực hiện ngay lập tức sau khi mình phàn nàn. Dịch vụ quá xịn.\nĐó, đó là sự khác biệt của việc đi hay ở.\nBình luận (8) Tú béo — 2015-12-10 05:41\nĐi ngay đê :))\nkanishi — 2015-12-10 05:43\nBình tĩnh, thành lập xong liber đã :v\nbithoi — 2015-12-10 05:52\n=))) may mà ko mất 16$ =))))))\nhuypv — 2015-12-10 09:49\nHôm qua khác, hôm nay khác. Lazada trả lời mày thế là chuẩn rồi :-w Mày quyết định order và thanh toán luôn (tự nguyện), thuận mua vừa bán, hôm sau nó có free mày cũng éo được đòi nhé\nCòn thằng Audible kia, điều khoản ban đầu nó đã ghi rõ rồi free 1 tháng, sau đó sẽ thu phí. Mày quên đáng lẽ nó éo phải hoàn trả. Còn nó trả thì tao nghĩ lý do có thể là:\n– Mày trình bày hợp lý. Số ngày ở tháng mới chưa nhiều, mày lại chưa sử dụng sách gì trong khoảng thời gian này.\n– Nó thương người Việt Nam :v\nkanishi — 2015-12-10 09:53\nChuẩn rồi, lấy vợ xong có khác, nói năng đâu ra đấy :v\nLoi Luu — 2015-12-10 10:34\nEm không hiểu sao tài khoản amazon của em lên prime được cả 2 tháng rồi, nó charge tầm 70 đô một năm. Xem lại giao dịch hai tháng trước mới để ý. Vào cancel ngay, nó hoàn lại tiền hết.\nRồi em dùng cái EC2 của nó. Chẳng hiểu sao nó trừ mỗi tháng mất 1 đô. Mình email hỏi thì nó xin lỗi, trả lại luôn 1 đô 50 cents. Rồi em check lại thì đúng là em chưa đóng hết các instance mà mình ko dùng nữa : )). Vậy mà bọn nó không bao giờ thèm điều tra trước khi trả lại tiền.\nCó vẻ như Amazon hình như cứ phàn nàn là nó refund, ko phải lằng nhằng : ))\nkanishi — 2015-12-10 10:44\nThế mới gọi là dịch vụ 10 điểm, mới to nhất thế giới được chứ nhỉ, lèo tèo kiếm tiền lẻ như mấy ông nhà mình thì bao giờ mà viết được sách :v\nkanishi — 2015-12-10 10:45\nThời gian điều tra lằng nhằng khéo nó tốn tiền hơn là đi làm các việc khác kiếm nhiều tiền hơn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/10/lazada-va-audible/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.lazada.vn/kem-duong-ngan-ngua-quang-tham-va-lam-sang-da-vung-mat-vichy-ideal-white-eyes-deep-whitening-illuminating-concentrate-15ml-1131118.html\"\u003eKem dưỡng mắt\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.lazada.vn/sua-rua-mat-chong-o-nhiem-vichy-purete-thermale-cleansing-foam-radiance-revealer-50ml-1142708.html\"\u003eSữa rửa mặt\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMình mua hai sản phẩm này hôm 3/12 trên Lazada, hôm qua 9/12 vào lại thì thấy giá giảm khoảng 20%, xuống bằng giá đề xuất của vichy.com.vn. Gửi email yêu cầu lazada hoàn lại số tiền chênh lệch. Lazada từ chối, đại ý bảo là “mày ngu tự đi mà chịu, bọn tao ngu gì trả lại tiền, hê hê”.\u003cbr\u003e\nHôm nay vào thì thấy giá thấp hơn 20% so với giá đề xuất của vichy.com.vn.\u003cbr\u003e\nQuá đen.\u003cbr\u003e\nNghe trên otofun các ông ở nước ngoài kể là mua hàng ở Mỹ, nếu vừa mua xong mà cửa hàng có chương trình khuyến mại đúng vào sản phẩm mình vừa mua, cửa hàng họ sẽ trả cho khách hàng phần chênh lệch. Thế mới là văn minh chứ.\u003cbr\u003e\nAudible.com là một sản phẩm của Amazon, chuyên bán audio book. Lâu lâu rồi mình có vào đăng kí tài khoản để tải cuốn Kane \u0026amp; Abel. Điều khoản tham gia là nhập thông tin thẻ tín dụng để dùng thử một tháng miễn phí, hết thời gian miễn phí là 16$/tháng. Mình chơi luôn, đặt lịch báo thức ở điện thoại, đúng 30 ngày sau sẽ vào để hủy đi, tránh bị trừ tiền. Nhưng trùng hợp đúng mấy hôm gần hết hạn thì điện thoại mình lăn ra hỏng, mang ra hàng sửa, nên chẳng có ai báo cho mình biết vụ “đến ngày” này cả. Bỗng một buổi chiều, điện thoại reo lên tinh tinh, báo rằng thẻ visa của bạn bị trừ 16$, mình kinh hãi, trời ơi thẻ trong ví, ngồi trong văn phòng, vậy ai đã tiêu tiền? Gọi ngay lên citibank hỏi thì thông tin chỉ là thanh toán ở Mỹ, mã số loằng ngoằng gì đó. Cứ tưởng bị lộ thông tin thẻ, yêu cầu ngân hàng khóa luôn. Và citi bảo phải ra ngân hàng làm yêu cầu từ chối thanh toán khoản này. Lúc sau thấy có email của Audible gửi, bảo là bạn đã gia hạn thành viên. Ngớ người nhớ ra. Gọi ngay lên citibank để mở khóa thẻ. Rồi tức tốc google xem có ai đã có kinh nghiệm chơi với audible. Tìm ra trang today20.net, và có gợi ý là yêu cầu audible hoàn tiền. Mình đăng nhập và chat thử với đội hỗ trợ của audible, họ có đội chat hỗ trợ 24/24. Chat rất dễ mến, đồng ý ngay lập tức khi mình yêu cầu hoàn tiền. Mình phàn nàn là audible không hề cảnh báo gì trước khi trừ tiền. Họ chấp nhận luôn. Họ nó sẽ thực hiện trong 2-3 ngày, và ngân hàng sẽ mất 7-10 ngày, nhưng tra cứu sao kê thì thực hiện ngay lập tức sau khi mình phàn nàn. Dịch vụ quá xịn.\u003cbr\u003e\nĐó, đó là sự khác biệt của việc đi hay ở.\u003c/p\u003e","title":"Lazada và Audible"},{"content":"Hôm qua đá bóng, sân 168 Khuất Duy Tiến, sân ở xa trung tâm thế mà cũng 800k/trận (1.5 tiếng) – giờ vàng 7h-8h30. Trận hôm qua không có sếp Tuấn chỉ đạo nên chỉ có 6 ông đến đúng giờ. Mấy trận sếp Tuấn trực tiếp gửi email, ghi rõ “ai không đi được trình bày lý do với tôi”, thì gần 20 ông đi, đứng chật cả đường biên ngang : ))\nPhải mượn một cầu thủ bên đội bạn, đá bị thua hai trái thì anh Đức Anh và thằng Chương quả tạ đến. Hai đội nghỉ, rồi reset tỉ số, đá lại từ đầu. Đội bạn khỏe mà lại đá hay, ban bật rê dắt thôi rồi, ép sân tung chảo, thủ môn đội mình khủng không thì thủng lưới cả chục quả. Mình có một pha đối mặt, rê qua thủ môn rồi nhưng mất đà nên đối mặt gôn trống mà lại sút vào cột dọc, nhục quá, sau pha đó thì đội bạn nâng luôn tỉ số lên 2-1. Rồi 3-1. Đội mình gỡ được một quả nữa thành 3-2, thì đội bạn lại có pha ghi bàn ảo diệu ăn rùa rót bóng từ giữa sân lên trời rơi vào gôn, 4-2. Kết thúc trận đấu. Misfit Flash đo rằng mình chạy được 5.5km. Chạy đau cả lưng, vẫn chạy được tiếp nhưng có dấu hiệu đau lưng.\nDạo này mình chạy khỏe hơn, vì hôm nào cũng dành tầm 1 tiếng (từ 9h tới 10h tối) để tập: lên xà đơn: 3 3 3 4 3. Chống đẩy: 10 10 15 15 20. Gập bụng: 10 10 12 12 15. Squat 11 11 12 11 15. Kiểu kiểu như thế, ngoài ra còn có tập tạ tay nữa. Có hôm thì lại “chèo thuyền” bằng cái máy tập bụng mượn của Vinh Hương. Nói chung là tinh thần thể thao lên cao. Đã tăng được trọng lượng từ 55kg lên 58kg (cân vào buổi tối, cân vào buổi sáng chắc là nhẹ hơn 0.5-1kg :))\nHôm qua có một ông người rất dày, rắn chắc, va chạm với cha này chỉ có thua trở lên. Hôm đá trên Hòa Lạc cũng có một ông như thế, hình như tên là Minh đen. Hôm đá trên Hòa Lạc là đá với CLB nhà báo ICT, đá xong bơi, sục, xông hơi, cơ sở vật chất của trung tâm thể thao Viettel quả là rất xịn. Lúc đi tắm, thấy là ngoài ông Minh đen ra, 100% các ông còn lại bụng to một múi. Mình có đọc một bài trên blog today20, thấy rất tâm đắc, đại ý là hồi trẻ, chẳng cần tập gym thì bụng vẫn phẳng như bình thường, còn khi bớt trẻ đi, bụng sẽ to dần ra, cả trí não cũng thế, sẽ bị tù dần đi nếu không được luyện tập thường xuyên, không còn được như hồi trẻ nữa. Như xoay rubik chẳng hạn, giờ mình phải học lại, vì quên hết rồi, cầm rubik giờ không xoay được nữa.\nVấn đề của giới văn phòng có lẽ là … bụng to. Mọi người thường lấy lí do là “KHÔNG CÓ THỜI GIAN”, nhưng ngụy biện thôi, cái gì mà mình thấy là quan trọng thì mình nhất định sẽ có thời gian, thật sự là như vậy. Mọi người chủ quan coi sức khỏe là thứ hiển nhiên có, cứ nghĩ như hồi trẻ, nên dần dần lười biếng, và coi không việc luyện tập là không cần thiết, không quan trọng, ta vẫn khỏe, cứ nằm lướt web đọc lá cải. Thế là bụng to bụng to.\nPS: Viettel có văn hóa ngủ trưa, có lẽ vậy, văn phòng im phắc và tối om, riêng mình đang ngồi post bài lên blog 😀\nBình luận (6) Tú béo — 2015-12-10 05:52\n1 hotboy của trào lưu dân văn phòng bụng to vừa bấm like 🙁\nkanishi — 2015-12-10 06:20\nTranh thủ đang rảnh đi tập gym đê 😉\nLoi Luu — 2015-12-11 08:11\nBụng 6 múi cũng phải có gen đó sếp. Em đang cố gắng cho bụng bé lại mà khó phết : ))\nkanishi — 2015-12-11 10:25\nChạy lắm thế mà bụng vẫn to à, chạy nhiều nữa đi :))\nLoi Luu — 2015-12-11 13:03\ncó người hít thở thôi cũng béo sếp ạ : ))\ndtnguyen196 — 2015-12-13 06:43\nHay vậy ta. Từ sau em phải học tập chăm phàn nàn mới được : D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/09/da-bong-troi-ret-van-phong-bung-to/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua đá bóng, sân 168 Khuất Duy Tiến, sân ở xa trung tâm thế mà cũng 800k/trận (1.5 tiếng) – giờ vàng 7h-8h30. Trận hôm qua không có sếp Tuấn chỉ đạo nên chỉ có 6 ông đến đúng giờ. Mấy trận sếp Tuấn trực tiếp gửi email, ghi rõ “ai không đi được trình bày lý do với tôi”, thì gần 20 ông đi, đứng chật cả đường biên ngang : ))\u003cbr\u003e\nPhải mượn một cầu thủ bên đội bạn, đá bị thua hai trái thì anh Đức Anh và thằng Chương quả tạ đến. Hai đội nghỉ, rồi reset tỉ số, đá lại từ đầu. Đội bạn khỏe mà lại đá hay, ban bật rê dắt thôi rồi, ép sân tung chảo, thủ môn đội mình khủng không thì thủng lưới cả chục quả. Mình có một pha đối mặt, rê qua thủ môn rồi nhưng mất đà nên đối mặt gôn trống mà lại sút vào cột dọc, nhục quá, sau pha đó thì đội bạn nâng luôn tỉ số lên 2-1. Rồi 3-1. Đội mình gỡ được một quả nữa thành 3-2, thì đội bạn lại có pha ghi bàn ảo diệu ăn rùa rót bóng từ giữa sân lên trời rơi vào gôn, 4-2. Kết thúc trận đấu. Misfit Flash đo rằng mình chạy được 5.5km. Chạy đau cả lưng, vẫn chạy được tiếp nhưng có dấu hiệu đau lưng.\u003cbr\u003e\nDạo này mình chạy khỏe hơn, vì hôm nào cũng dành tầm 1 tiếng (từ 9h tới 10h tối) để tập: lên xà đơn: 3 3 3 4 3. Chống đẩy: 10 10 15 15 20. Gập bụng: 10 10 12 12 15. Squat 11 11 12 11 15. Kiểu kiểu như thế, ngoài ra còn có tập tạ tay nữa. Có hôm thì lại “chèo thuyền” bằng cái máy tập bụng mượn của Vinh Hương. Nói chung là tinh thần thể thao lên cao. Đã tăng được trọng lượng từ 55kg lên 58kg (cân vào buổi tối, cân vào buổi sáng chắc là nhẹ hơn 0.5-1kg :))\u003cbr\u003e\nHôm qua có một ông người rất dày, rắn chắc, va chạm với cha này chỉ có thua trở lên. Hôm đá trên Hòa Lạc cũng có một ông như thế, hình như tên là Minh đen. Hôm đá trên Hòa Lạc là đá với CLB nhà báo ICT, đá xong bơi, sục, xông hơi, cơ sở vật chất của trung tâm thể thao Viettel quả là rất xịn. Lúc đi tắm, thấy là ngoài ông Minh đen ra, 100% các ông còn lại bụng to một múi. Mình có đọc một bài trên blog \u003ca href=\"http://www.today20.net/2015/09/ve-nhung-ngon-lua-tat-cung-tuoi-tac-va-viec-tap-the-duc-cho-tinh-than-khong-phai-tinh-than-the-duc/\"\u003etoday20\u003c/a\u003e, thấy rất tâm đắc, đại ý là hồi trẻ, chẳng cần tập gym thì bụng vẫn phẳng như bình thường, còn khi bớt trẻ đi, bụng sẽ to dần ra, cả trí não cũng thế, sẽ bị tù dần đi nếu không được luyện tập thường xuyên, không còn được như hồi trẻ nữa. Như xoay rubik chẳng hạn, giờ mình phải học lại, vì quên hết rồi, cầm rubik giờ không xoay được nữa.\u003cbr\u003e\nVấn đề của giới văn phòng có lẽ là … bụng to. Mọi người thường lấy lí do là “KHÔNG CÓ THỜI GIAN”, nhưng ngụy biện thôi, cái gì mà mình thấy là quan trọng thì mình nhất định sẽ có thời gian, thật sự là như vậy. Mọi người chủ quan coi sức khỏe là thứ hiển nhiên có, cứ nghĩ như hồi trẻ, nên dần dần lười biếng, và coi không việc luyện tập là không cần thiết, không quan trọng, ta vẫn khỏe, cứ nằm lướt web đọc lá cải. Thế là bụng to bụng to.\u003cbr\u003e\nPS: Viettel có văn hóa ngủ trưa, có lẽ vậy, văn phòng im phắc và tối om, riêng mình đang ngồi post bài lên blog 😀\u003c/p\u003e","title":"Đá bóng trời rét – Văn phòng bụng to"},{"content":"Hồi năm 1 hay năm 2 đại học, mình đi xe bus, có thằng cha lân la làm quen, rồi rủ đi làm thêm. Đến tận nhà mình đón, rồi đưa tới Nhổn, tham gia hội nghị, vô cùng đông đúc, bao nhiêu ô tô chở dân các tỉnh lên tham gia, các tiết mục cứ gọi là choáng ngợp luôn. Nào là tập thể dục, nào là bạn muốn kiếm tiền cho cả đời hay cả đời đi kiếm tiền, bla bla, mình quá phấn khích, đặt ngay CMND và 100k làm tin. Về nhà bảo thằng Trung xoay cho tao 1.5 triệu, tao về vay bố 1.5 triệu để tham gia (hồi ấy là tầm 2006, một tháng mình chỉ tiêu hết 500k). Về bảo với bố thì bố cũng đồng ý. Nhưng không hiểu sao mình lại thôi, không chơi nữa, đi lấy lại CMND, và mất 100k.\nVề sau còn hai lần bị dụ dỗ đi nghe nữa. Một lần là bạn chị Ngọc, chị gì gì ấy quên xừ tên rồi, chat với mình rồi bảo thứ 7 chị chở đi chỗ này hay lắm, tưởng thế nào hóa ra tới văn phòng dụ mình vào Thiên Sư – Tiens, tất nhiên là thất bại. Một lần nữa là thằng Thành bạn cùng lớp đại học, gạ mình với thằng Khoa đi, lúc ấy là gần tốt nghiệp đại học rồi, lăn lộn phết rồi nên mình và Khoa rất là rắn, bật lại mấy em ở đó tanh tách, Thành mặt buồn thiu chở bọn mình về.\nDạo gần đây thì bố mình bảo mình tìm hiểu về công ty lienketviet, hôm qua lại là Thạch Sanh Group. Toàn bọn lừa đảo cả.\nĐọc những lời lảm nhảm trên đây:\nhttp://thachsanhgroup.vn/chi-tiet-tin/nguoi-dep-vinh-phuc-dam-me-du-an-thach-sanh-group\nhttp://vuhungtien.com/\nmình thực sự vô cùng bức xúc, tổ sư bọn khốn nạn, đất nước thì yếu hèn, nhân dân thì nghèo khổ, đã đéo làm được việc gì tử tế cho dân cho nước thì thôi, lại còn dùng những lời hoa mỹ đi lừa đảo, hãm hại bao người.\nNhìn cái website đã thấy không ra gì rồi, lỗi chính tả tùm lum, font chữ xấu xí. Làm lớp trưởng mà cũng bày đặt “chức vụ quan trọng”, liệt kê rất kinh nhưng toàn chức danh vớ vẩn tự phong. Nói chung lừa đảo, đéo ra gì, chỉ muốn đạp cho phát.\nCông văn thông báo việc công ty BQL lợi dụng danh nghĩa quân đội, lừa đảo:\nhttp://1drv.ms/1TDFbEY\nBình luận (3) kanishi — 2015-12-04 05:19\nGiải pháp là gì? Không gì khác ngoài việc phải dùng nỗ lực nhỏ bé của mỗi người, cùng góp sức nâng cao dân trí, nhận thức của cộng đồng. Ví dụ như cùng làm tủ sách với anh Nguyễn Quang Thạch.\nTủ sách ở chung cư của mình chắc fail rồi, hôm nào bê cái tủ về vậy, tìm chỗ khác đặt, hoặc tìm mô hình khác hiệu quả hơn. Đặt cái tủ ở CT2, đến mình còn chẳng mấy khi chạy qua.\nbithoi — 2015-12-04 07:04\nHay mang tủ sách về chỗ nhà mình, xin phép đặt làm tủ sách của tầng thôi 😀\nĐoàn Minh Hằng — 2015-12-11 10:55\nLàm tủ sách ở chung cư hay nhỉ. Hồi ở VN chị có một quán cafe sách.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/04/viet-nam-la-manh-dat-mau-mo-cho-lua-dao-long-hanh/","summary":"\u003cp\u003eHồi năm 1 hay năm 2 đại học, mình đi xe bus, có thằng cha lân la làm quen, rồi rủ đi làm thêm. Đến tận nhà mình đón, rồi đưa tới Nhổn, tham gia hội nghị, vô cùng đông đúc, bao nhiêu ô tô chở dân các tỉnh lên tham gia, các tiết mục cứ gọi là choáng ngợp luôn. Nào là tập thể dục, nào là bạn muốn kiếm tiền cho cả đời hay cả đời đi kiếm tiền, bla bla, mình quá phấn khích, đặt ngay CMND và 100k làm tin. Về nhà bảo thằng Trung xoay cho tao 1.5 triệu, tao về vay bố 1.5 triệu để tham gia (hồi ấy là tầm 2006, một tháng mình chỉ tiêu hết 500k). Về bảo với bố thì bố cũng đồng ý. Nhưng không hiểu sao mình lại thôi, không chơi nữa, đi lấy lại CMND, và mất 100k.\u003cbr\u003e\nVề sau còn hai lần bị dụ dỗ đi nghe nữa. Một lần là bạn chị Ngọc, chị gì gì ấy quên xừ tên rồi, chat với mình rồi bảo thứ 7 chị chở đi chỗ này hay lắm, tưởng thế nào hóa ra tới văn phòng dụ mình vào Thiên Sư – Tiens, tất nhiên là thất bại. Một lần nữa là thằng Thành bạn cùng lớp đại học, gạ mình với thằng Khoa đi, lúc ấy là gần tốt nghiệp đại học rồi, lăn lộn phết rồi nên mình và Khoa rất là rắn, bật lại mấy em ở đó tanh tách, Thành mặt buồn thiu chở bọn mình về.\u003cbr\u003e\nDạo gần đây thì bố mình bảo mình tìm hiểu về công ty lienketviet, hôm qua lại là Thạch Sanh Group. Toàn bọn lừa đảo cả.\u003cbr\u003e\nĐọc những lời lảm nhảm trên đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://thachsanhgroup.vn/chi-tiet-tin/nguoi-dep-vinh-phuc-dam-me-du-an-thach-sanh-group\"\u003ehttp://thachsanhgroup.vn/chi-tiet-tin/nguoi-dep-vinh-phuc-dam-me-du-an-thach-sanh-group\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vuhungtien.com/\"\u003ehttp://vuhungtien.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nmình thực sự vô cùng bức xúc, tổ sư bọn khốn nạn, đất nước thì yếu hèn, nhân dân thì nghèo khổ, đã đéo làm được việc gì tử tế cho dân cho nước thì thôi, lại còn dùng những lời hoa mỹ đi lừa đảo, hãm hại bao người.\u003cbr\u003e\nNhìn cái website đã thấy không ra gì rồi, lỗi chính tả tùm lum, font chữ xấu xí. Làm lớp trưởng mà cũng bày đặt “chức vụ quan trọng”, liệt kê rất kinh nhưng toàn chức danh vớ vẩn tự phong. Nói chung lừa đảo, đéo ra gì, chỉ muốn đạp cho phát.\u003cbr\u003e\nCông văn thông báo việc công ty BQL lợi dụng danh nghĩa quân đội, lừa đảo:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://1drv.ms/1TDFbEY\"\u003ehttp://1drv.ms/1TDFbEY\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Việt Nam là mảnh đất màu mỡ cho lừa đảo lộng hành"},{"content":"November 26, 2009 at 11:38am\nMLM (Multi level marketing) là cái gì vậy?\nMLM (Multi level marketing) – tiếp thị đa tầng, bán hàng đa cấp, kinh doanh theo mạng, v…v và v…v là cái gì vậy? Sao nghe người ta nói không cần bằng cấp, không cần kiến thức, không cần học hành, không phải làm mà vẫn có nhiều tiền, tương lai đảm bảo, sau một thời gian là chỉ ngồi chơi xơi nước tiền vẫn đổ vào túi. Chẳng lẽ có phương pháp kinh doanh mới, hiện đại, một phát kiến mới của một nhà kinh tế đoạt giải Nobel nào đó chăng? Nếu lý thuyết này biến được thành hiện thực thì xã hội loài người tiến được một bước dài trong quá trình phát triển của nhân loại, nếu mỗi cá nhân trong xã hội đều có được sự bảo đảm về kinh tế, tài chính chứ chưa cần thịnh vượng thì đó chính là một phần của xã hội lý tưởng mà các học thuyết chủ nghĩa theo đuổi.\nNếu những gì của phương pháp này là đúng thì sẽ có một ngày cả nhân loại không phải làm nhỉ? Dân giàu khắc nước sẽ mạnh, vậy sao nền kinh tế vẫn trồi sụt, nhân loại vẫn phải vật lộn trên con đường phát triển, chưa tìm thấy sự thịnh vượng chung? Sao vẫn còn có người nghèo, sao không phát triển kinh doanh theo phương pháp này, sao không xóa bỏ những tư tưởng cổ hủ, phương pháp kinh doanh lạc hậu theo kiểu truyền thống để đi theo phương pháp kinh doanh cấp tiến này thì có phải một ngày nào đó cả nhân loại chúng ta đều đi xe Mẹc sờ đì không ? 😀\nLý thuyết\nTheo như những thông tin trên trang web cũng như tờ rơi, hay những buổi họp huấn luyện của các công ty MLM thì bán hàng đa cấp là phương pháp kinh doanh hoàn hảo. Sản phẩm đi thẳng từ nhà sản xuất đến tay người tiêu dùng, không mất chi phí quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, cửa hàng, sân bãi. Người dùng được hưởng lợi, mua được sản phẩm tốt với giá rẻ vì không tốn tiền cho các khâu trung gian.\nVề phía người tiêu dùng:\n– sản phẩm nghe rất hoàn hảo, có “một số” người còn quảng cáo những loại thực phẩm chức năng còn chữa được cả bệnh ung thư mà y học ngày nay đang bó tay\n– người bán hàng nhiệt tình là người quen biết, thậm chí có thể là con cái, cha mẹ, anh em ruột thịt trong nhà\nVề phía đại lý tham gia MLM:\n– được mua sản phẩm với giá rẻ, chiết khấu hơn 25%- 30% so với giá MSRP, có thể dùng cho cá nhân hoặc có thể bán lại\n– vốn kinh doanh thấp, không cần có cửa hàng, địa điểm kinh doanh, không cần có bằng cấp, điều kiện năng lực, đại loại là chỉ cần bỏ ra một ít tiền có thể mua được công ăn việc làm, đã thế lại là công việc nhàn rỗi nhưng kiếm được nhiều tiền.\n– nếu tuyển dụng được thêm đại lý hay chân rết bán hàng sẽ được hưởng lợi, ăn phần trăm trên những chân rết này\n– nếu những chân rết lại tuyển dụng thêm những chân rết khác thì một ngày nào đó ta sẽ lên được 7 tầng tháp, hoặc qua cửu đỉnh là đến tuyền lâm, sẽ ngồi mát ăn bát vàng, chỉ việc ngồi nhà sẽ có phần trăm của những chân rết kia mang lại. Một tương lai tài chính vững vàng, một tiền đồ tươi sáng, cứ cái đà này sẽ nhanh chóng thành tỉ phú.\nThực tế\nVề mặt lý thuyết, phương pháp kinh doanh kiểu này nghe chừng rất tiến bộ, có nhiều điểm hay, tuy nhiên có nhiều lỗ hổng và không có tính bên vững lâu dài cho nên phương pháp kinh doanh truyền thống vẫn tồn tại.\nTrên thực tế, có một số người làm giàu từ phương pháp kinh doanh này thật. Họ chính là những người nằm ở trong 5% trên đỉnh tháp. Nếu là người Việt Nam, một sản phẩm từ Mỹ qua đến VN khéo đã qua chi nhánh nào đó ở châu Á như Thailand, Malaysia. Nếu có thể mở ra một MLM, bán mấy sản phẩm như jelly sữa dừa, chiết xuất rau câu, hay cái gì đó từ Việt nam qua Mỹ và thế giới hoặc chính từ VN rồi quảng bá là bọn mày cứ ăn đồ rác ( junk food) không thì bị béo phì là phải, nhìn người VN chúng tao đây này, ăn cái này thì mới người đẹp được. Lúc đó chúng ta chỉ việc ăn trên ngồi trốc được.\nChúng ta thử phân tích xem nhé:\n1/ MLM là hình thức kinh doanh độc quyền: vì giá của sản phẩm hoàn toàn bị áp đặt, người mua phải mua với giá đó, cho dù đã là giá đại lý vẫn đắt hơn rất nhiều so với sản phẩm cùng loại trên thị trường. Người mua phải mua sản phẩm đó, phải bán sản phẩm đó, không được bán sản phẩm khác như kinh doanh truyền thống.\n2/Phản khoa học, không tuân theo quy luật cung cầu: Nếu đại lý chưa bán được hàng đến kỳ vẫn phải mua hàng vào cho dù chỉ để xếp xó, trong khi phương pháp kinh doanh truyền thống là đi theo quy luật kinh tế cơ bản: Cung \u0026amp; Cầu. Nếu thị trường có nhu cầu lớn thì mới mua nhiều vào để bán ra, còn nếu nhu cầu thấp nhất là cho một loại hàng hóa nào đó, hàng ế thì phải giảm nhập, không mua nữa và đầu tư vốn vào loại hàng hóa khác (cho công ty nhỏ), hoặc loại hình kinh doanh, dịch vụ khác (cho tập đoàn)\nĐại lý tham gia mô hình kinh doanh MLM này là vì choáng mắt bởi tỉ lệ hoa hồng, làm ít mà được hưởng nhiều, phần lớn tham gia vì nghe theo sự dụ dỗ, rủ rê của người quen biết chứ không phải là do nghiên cứu, tìm hiểu? như vậy là trái với quy tắc đầu tư kinh doanh cần phải nghiên cứu thị trường, sản phẩm, đối tượng khách hàng.\n3/ Các sản phẩm bị đẩy giá quá cao, với giá này không thể bán nổi theo phương pháp kinh doanh truyền thống vì còn đắt hơn giá của sản phẩm kinh doanh truyền thống mặc dù được quảng cáo là giá cạnh tranh hơn vì không mất tiền quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, kho bãi, phân phối lưu thông, v….v và v…v. Như vậy có đúng là phi lý không? Nhập nhằng khái niệm, mọi thứ đều được phủ lớp hào nhoáng nhưng thực tế không phải.\n4/Quảng cáo về sản phẩm này thường được thần thành hóa, phù phép thành thuốc tiên, đa di năng, chữa bách bệnh, đại bổ, nhưng tất cả chỉ là “truyền miệng”, còn trên thông cáo chính thức thì chỉ là thực phẩm chức năng, được quảng cáo là thuốc bổ Mỹ nhưng những loại này hoàn toàn không được thông qua bởi Cục Thực phẩm, Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA). Không tin bạn có thể xem ngay trên nhãn mác ghi ngoài lọ “thuốc” – thực phẩm chức năng đó. Ðây chỉ là các sản phẩm phổ biến hiện nay, bên cạnh đó còn chưa kể đến các loại nồi niêu, xong chảo tàu cũng được phù phép để bán, v…v.\n5/ Người kinh doanh ( đại lý) trở thành người tiêu thụ bất đắc dĩ. Muốn gia nhập phải nộp tiền lệ phí gia nhập, hàng tháng phải đặt mua hàng không cần biết có bán được không. Để tống ngần này thứ chưa được kiểm nghiệm vào người quả là dũng cảm và tự tin 😀 Cho dù được mua với giá rẻ nhưng thực tế là “mình đang ăn thịt mình”, công ty đâu có lỗ hay thiệt gì đâu mà đang dùng chiêu “mỡ nó rán nó”.\n6/ Cỗ máy con người không phanh\nMô hình kinh doanh này sử dụng chính con người làm cỗ máy vận hành. Một cái xe ô tô, một đầu tầu xe lửa đều có cái phanh, một nền kinh tế khi phát triển quá nhanh, quá nóng, các chính phủ thường “hãm”, “phanh” bằng các biện pháp điều tiết kinh tế, một công ty phát triển thị trường khi có đủ nhân viên, đại lý cũng tạm ngưng tuyển người, nếu không sẽ dẫn đến cạnh tranh không lành mạnh vì cung vượt quá cầu. Thị trường mà có quá nhiều người bán chắc chắn không tốt bằng thị trường mà các đại lý được phân chia ranh giới kinh doanh, địa bàn riêng của mình.\nNếu xe ô tô, tàu hỏa không được hãm phanh sẽ lao xuống vực, gây tai nạn và kết thúc. Mô hình kinh doanh này cũng vậy, không có hệ thống hãm, ngay cả người đứng đầu trên đỉnh tháp cũng không thể hãm phanh được vì cơ chế nó tự thân sinh sản, người sau phải tiếp tục tìm kiếm chân rết, xây dựng các tầng dưới thì họ mới có thu nhập còn nếu không thì là chết, họ chết thì dẫn đến sự sụp đổ của kim tự tháp. Tất nhiên người đứng trên đỉnh tháp không chết vì họ có đủ năng lực tài chính để mở ra một công ty MLM khác và lại bắt đầu hút máu của những người bên dưới thông qua các chân rết.\nNhư tôi đã nói ở trên phương pháp này kinh doanh không bền vững không lâu dài, lợi nhuận không được bảo đảm, làm sao có thể tính đến tương lai?\nTại sao phương pháp kinh doanh này vẫn tồn tại?\nTôi không có ý định ám chỉ ai vì thực tế trong mỗi con người chúng ta đều có ham muốn được hưởng lợi và không phải làm gì, bản thân tôi cũng không khác gì. Đó chính là lý do tại sao các chiêu lừa đảo cũ rích, đơn giản như chơi đỏ đen trên các chuyến xe đò vẫn lừa được ối người. Ponzi lừa của các chuyên gia tài chính lão luyện từ những năm 20, in thành sách, làm phim, dạy ở trường mà mới đây Madoff vẫn làm lại được trò xưa như trái đất này với các chuyên gia tài chính nổi tiếng của Wall St và thế giới, nhiều người là tiến sỹ kinh tế, MBA tài chính của các trường kinh doanh danh tiếng nhất thế giới, thậm chí lừa được với quy mô lớn hơn gấp nhiều lần đó thôi. Những đường dây hụi từ bao năm nay năm nào chẵng có chuyện vỡ hụi đau lòng nhưng vẫn tiếp tục đó thôi, vì nó chính là kênh tín dụng cho người nghèo. Lý thuyết nghe ngon ăn, chứ không ai phân tích cho họ thấy là mô hình tín dụng này hoàn toàn không an toàn và không bền vững, chỉ cần một người quịt là đường dây vỡ. Chưa kể những chiêu lừa đảo ngày nay đã biến dạng, trá hình tinh vi, được bọc gấm vóc, nhung lụa, vàng bạc, xe hơi đắt tiền bên ngoài, với những người nổi tiếng, cuộc sống vật chất phù du đó đánh thẳng vào lòng tham của mỗi con người. Ai mà tránh khỏi. Ai cũng vô tội hết vì điều đó là ao ước của mỗi chúng ta. Nhưng khi đã bị lòng tham làm lóa mắt, che mất lý trí thì cho dù ta có học vấn cao đến đâu, kiến thức uyên thâm thế nào, ta vẫn sa bẫy. Phía tên tầng lớp lãnh đạo, tư vấn, nếu được chia phần trăm, cổ phần của một công ty, một nhà khoa học có thể bán rẻ đạo đức của mình, một nhà kiểm toán sẽ đưa ra số liệu sai để bảo vệ lợi ích cá nhân, phía dưới những người đại lý có thể bán rẻ lương tâm, nói quá quảng cáo cho sản phẩm, thêu dệt những điều không có thật, vô tình lôi kéo chính cả người thân, gia đình, bạn bè vào bẫy.\nMột số người sẽ phản biện thế tại sao ngay tại Mỹ các công ty MLM vẫn tồn tại đó thôi?\nNước Mỹ là một đất nước có hệ thống luật pháp phức tạp. Thực tế những người già 90 tuổi, phản ứng chậm chạp,bản thân đứng không vững, không thể tự đi lại được mà phải ngồi xe lăn hoặc các dụng cụ hỗ trợ nhưng ngồi lên xe ô tô vẫn lái vù vù, tỉ lệ tai nạn cao nhưng khi bỏ phiếu thông qua luật “người già không được lái xe” lại không thông qua nổi vì như thế là vi phạm nhân quyền (một quyền rất quan trọng ở Mỹ), người già sống cô đơn một mình, đi chợ, đến phòng mạch đều xa, phải có xe ô tô đi lại chứ, xử lý vấn đề này ra sao quả là phức tạp.\nNước Mỹ cũng là nước mà nghề luật sư hái ra tiền và làm việc rất vì tiền. Họ thậm chí hãnh diện, trở nên nổi tiếng hơn, có nhiều thân chủ hơn nếu có thể bảo vệ thành công cho O J Simpson trắng án tội giết vợ hay một bố già mafia nổi tiếng tại ngoại vì những tội ác động trời. Ai cũng biết bố già Frank Costello là ông chủ của những chiếc máy và đồng xu (slot machine : chiếc máy cờ bạc hái ra tiền, cho đến ngày hôm nay slot machine vẫn mang đến 70% doanh thu cho sòng bài, nên còn được mệnh danh là “kẻ cướp một tay”. Chỉ có một cái tay để giật bên máy và một đồng xu nhét vào là chơi được mà không biết bao nhiêu người tán gia bại sản). Frank Costello, người được mệnh danh là ” thủ tướng của thế giới ngầm” vẫn sống hiên ngang, đàng hoàng, về hưu trong xa hoa phú quý tại căn penthouse tầng thượng loại đắt nhất ở New York đó thôi.\nCác công ty MLM tầm cỡ có thừa tiền để thuê các luật sư danh tiếng, các giáo sư, nhà khoa học, thậm chí nhà làm luật, làm việc cho mình, lobby chính phủ. Nếu chỉ là một vài nạn nhân chắc chắn sẽ rất khó kiện lại các công ty này, chỉ đến khi dân chúng bị lừa quá nhiều, hậu quả quá lớn, ảnh hưởng ngược đến chính phủ, an ninh, kinh tế của đất nước, họ cũng phải vào cuộc với các phiên tòa nổi tiếng. Tuy nhiên các công ty MLM nổi tiếng này cũng rất khôn khéo, thường dàn xếp ngoài tòa cho các vụ kiện trên.\nMột số vụ kiện các hãng MLM nổi tiếng\nPrimeAmerica, một công ty con của tập đoàn Citi Group. Bạn có thể thấy ngay phần kết luận dưới đây của Ủy ban Thương Mại Hoa Kỳ ( Federal Trade Commission) phán quyết đã không có đủ chứng cứ để bắt tội vì toàn là truyền miệng chứ không phải văn bản nhưng hậu quả là làm điêu đứng bao gia đình mà có người thân tham gia hệ thống này gây ảnh hướng gián tiếp thiệt hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ $57.6 tỉ đô/năm. Nếu PrimeAmerica làm việc hiệu quả như quảng cáo thì sao Citi Group lại cần phải đi nhận trợ cấp của chính phủ. Nếu PrimeAmerica làm ăn hiệu quả sao Citi Group phải cắt PrimeAmerica ra bán, nhưng bán cũng không được đành phải dùng kế ra IPO bán cổ phiểu. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây:\nhttp://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf\nHerbalLife một công ty cực nổi tiếng trong lĩnh vực bán thực phẩm chức năng, đứng đằng sau toàn đại gia tỉ phú được tạp chí danh tiếng Forbes đưa tin như sau:\nhttp://www.forbes.com/forbes/1997/1020/6009043a.html\nTrung Quốc mới đây cấm tiệt hình thức kinh doanh này vì thảm họa khôn lường.\nhttp://www.pyramidschemealert.org/PSAMain/news/ChinaLeadsPyramidFight.html\nNgoài ra bạn có thể google là ra một đống.\nBành trướng ra thế giới\nNgày nay, do bị chính phủ Hoa Kỳ kiểm soát chặt chẽ hơn và để tránh kiện tụng trong nước, các công ty MLM này bành trướng thị phần ra thế giới, đặc biệt chú ý đến các nước châu Á, nơi dân số đông, văn hóa giao du, dân trí thấp, tâm lý bầy đàn cao, tin vào lời đồn, truyền miệng, cực thuận lợi cho việc phát triển mạng lưới nhanh chóng, luật pháp còn lỏng lẻo, chưa có đủ chế tài và không có khả năng kiện công ty Mỹ một khi xảy ra chuyện. Doanh thu của các tập đoàn MLM chính là từ đây. (Các nước xứ lạnh do điều kiện thời tiết , nhà thường đóng kín cửa để giữ nhiệt cho ấm, khi ở nhà cũng ít ra ngoài. Dân xứ nóng thường mở cửa nhà cho mát, tham gia các hoạt động ngoài trời nhiều hơn)\nỞ Việt nam, KDTM sẽ có đất phát triển vì đáp ứng các điều kiện trên. Loại hình kinh doanh này được ưa chuộng vì giúp những người chưa có việc làm, thiếu tự tin có thể trở thành “ông bà chủ, không phải đi làm thuê cho ai hết” hay theo các sách thuyết trình nguyên văn của các công ty MLM là “be your own boss”. Từ cô thợ cắt tóc, chị hàng thịt, anh nông dân cũng có thể trở thành ông chủ, được đi nước ngoài dự hội nghị dành cho “lãnh đạo” với những chức danh hoa mỹ được công ty MLM phong. Họ bỗng nhiên cảm thấy có sức mạnh ghê gớm. Các nhân viên vào sau càng lóa mắt với những chuyến đi hội nghị xa hoa, các “lãnh đạo” được chụp ảnh với những chiếc xe đắt tiền và được nói là tặng xe. Trên thực tế hoàn toàn không phải như vậy. Tôi đã vào đọc chính tài liệu đăng tải trên website của công ty này và thấy viết: Nếu lên được chức vị cao ( nghe chức danh được phong thì khủng khiếp lắm, tôi không tiện nói ra), qua được 7 tầng tháp cũng chỉ được trợ cấp xe $1000/tháng. Nên nhớ là trợ cấp xe nhé, chứ không phải là tặng nguyên cái xe. Nếu công ty Mỹ này thuê một chuyên viên Mỹ sang làm việc ở Việt nam, họ còn phải trả nhiều hơn thế. Ngoài tiền lương, họ phải trả gói trợ cấp sinh hoạt xa quê hương (expatriate package) bao gồm tiền di chuyển, nhà cửa, xe cộ, tiền học cho con cái và các sinh hoạt phí khác. Đằng này công ty kia chỉ phải trả có $1000 mà có được một nhân viên làm việc không lương, không phúc lợi xã hội, không bảo hiểm y tế, không có gì cả, tất cả là dựa trên hoa hồng (commission-based). Tất cả những*” ông bà chủ”* này nếu biết nhìn theo khía cạnh khác chính là những người làm không công, ông chủ thật ( hãng phân phối) đã không tốn một đồng xu nào để trả lương, chỉ cần dùng dăm ba mỹ từ để xưng tụng, còn “mỡ nó vẫn rán nó”\nTôi cũng vào xem tất cả các thông tin khác từ tiền phí gia nhập, tiền đặt hàng, xem về thể lệ thưởng, quy chế chỉ được ăn ở chân yếu, chế độ tự động đặt hàng và lấy tiền trong tài khoản (autoship) và thấy rõ họ kiếm lợi trên người dân Việt Nam.\nTrên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi nhân hôm nay rỗi việc và lâu rồi không viết về đề tài kinh tế, đầu tư. Tôi viết chơi thôi để tập thể dục lại cho mấy ngón tay. Lưu ý bài viết không có ý phân biệt giai cấp, không chê những người bỏ học vì thần tượng của tôi có rất nhiều người bỏ học như Thomas Edison, Bill Gates, Lee Ka Shing, Larry Ellison, v…v. Tất cả những người này đều rất thành đạt. Bài viết cũng không có ý ngăn cản hay làm nhụt trí giấc mơ làm giàu. Có nhiều con đường làm giàu và tất nhiên ai thích đi theo con đường MLM là chọn lựa cá nhân và tôi không hề có ý ngăn cản nhưng nếu là tôi thì ít ra cũng nên tự hỏi mình mấy câu:\n1/ Cái sản phẩm mình định kinh doanh là gì? có đảm bảo chất lượng không? có được một cơ quan kiểm nghiệm độc lập kiểm tra không? chế độ hậu mãi ra sao? hay mình bán cho người tiêu dùng bị làm sao thì chính mình phải chịu trách nhiệm còn công ty phân phối có thể trốn tránh? Sản phẩm này bán giá có cao quá không? nếu bán thẳng theo kênh phân phối truyền thống có bán nổi không?\n2/ Liệu mình có thể mời bao nhiêu người làm chân rết cho mình, có bao nhiêu người trước mình? Liệu mình có phải top 5% được ở trên đỉnh không? vị trí thực sự của mình ở đâu?Liệu mình có được thực sự hưởng lợi không? hay là mình chính là những cỗ máy làm việc cật lực để cho tầng lớp 5% phía trên kia hút máu.\n3/ Lợi nhuận của hình thức kinh doanh này từ đâu ra? có phải từ phần trăm của các chân rết không? vậy nếu một ngày nào đó các chân rết hoặc chính mình, ăn mãi sản phẩm này rồi không thể nuốt trôi được nữa, tạm ngừng mua vài tháng hoặc một năm thì mô hình này còn hoạt động được không?\n4/ Những câu hỏi này thuộc về đạo đức cá nhân\nLiệu mình có phải dụ dỗ, lôi kéo, thuyết phục người thân, gia đình, bạn bè tham gia vào cái hệ thống kinh doanh này không? rồi bắt họ phải ăn uống, tống vào người luôn mấy thứ chưa được kiểm nghiệm đó không? ( mấy cái kiểm nghiệm của công ty không được tính) Liệu mình có muốn trở thành một thành viên trong cái nghành công nghệ kinh doanh đầy tai tiếng MLM này không? Liệu mình có muốn trở thành một người “nên cẩn thận không bị dụ” trong mắt bạn bè không?\nTôi có làm một bài toán nhỏ:\nNếu tôi phải bỏ ra US$1035 và đặt hàng mỗi tháng thì tôi mới được hưởng lợi\nNếu tôi muốn hưởng lợi của chân rết hay các đại lý cấp dưới thì họ cũng phải đặt hàng thường xuyên như tôi, tức là họ cũng phải bỏ ra $1035 và phải đặt hàng hàng tháng\nĐiều này cứ tiếp diễn cho các tầng dưới\nVới thu nhập của người Việt nam trung bình, không kể những người có thu nhập cao và phần lớn tập trung ở thành thị, thì bao nhiêu người có thể bỏ ra vài triệu mỗi tháng chỉ cho món thực phẩm chức năng này? Nếu liên tục bỏ ra vậy thì tồn tại được bao lâu? Người mua thì chắc chắn mua vì muốn được bán lại hưởng lợi rồi chứ không phải vì người ta có nhu cầu xài món thực phẩm chức năng đó, họ còn có nhiều nhu cầu khác cao hơn là món thực phẩm xa xỉ đó. Vì vậy sẽ có một ngày số hàng đó bão hòa và không thể bán được, mô hình này sụp đổ.\nNếu là tôi, tôi cũng sẽ tham gia MLM để học tính tự tin, dũng cảm, thuật hùng biện, dụ dỗ của MLM. Tôi không phủ nhận khi đến nghe những buổi thuyết trình này, tôi thấy họ quả là “tự tin”, “dũng cảm”, “ăn nói hùng hồn” và rất lọt tai. Tuy nhiên nếu non tay nên cẩn thận kẻo tẩu hỏa nhập ma, khi đi nhớ để ví ở nhà 😀\nKinh nghiệm cá nhân\nHồi tôi mới bước chân sang Mỹ học, tôi muốn kiếm một công việc làm thêm ngoài giờ, kiếm chút tiền tiêu và kinh nghiệm. Tôi đọc các quảng cáo tuyển dụng và thấy rất nhiều quảng cáo sau khi giới thiệu nọ kia về công ty, mô tả công việc có kèm theo dòng chữ : ” Tuyệt đối không phải MLM”, “Bạn yên tâm công ty chúng tôi không phải là MLM”, ” Đây không phải là công ty kinh doanh hình tháp ( Pyramid scheme)”, v….v và v…v. Tại sao họ lại phải viết như vậy? Chẳng lẽ MLM xấu lắm sao mà họ phải chứng minh là mình không phải? MLM là cái gì mà có tiếng xấu vậy? Sao trên các show truyền hình, các show hài của Mỹ lại hay làm trò cười, chế diễu MLM? Trong kinh doanh kị nhất là tiếng xấu mà ! Khó hiểu thật. Nhưng để kiếm việc làm phù hợp với sinh viên, vừa đi học vừa đi làm cũng không phải dễ, đi làm hành chính thì không được, hãng xưởng cũng không xong. Đâu đâu cũng hỏi kinh nghiệm là đằng khác. Một hôm đi học về, tôi thấy có quảng cáo kia của hãng PrimeAmerica, thấy biểu tượng còn ghi là công ty con của Citi Group rất bắt mắt. Wow, Citi Grroup là công ty mẹ của Citibank, mà Citibank là một trong những ngân hàng lớn nhất thế giới. Vậy hẳn công ty này cũng là khủng khiếp lắm đây. Tôi cũng đến phỏng vấn xin việc. Lạ thay là tôi được nhận vào ngay, người phỏng vấn cũng không buồn đọc đơn xin việc, hồ sơ, lý lịch cá nhân gì cả. Ông ta đưa hợp đồng, đơn xin gia nhập cho tôi điền vào và bảo nộp lệ phí luôn, có thể trả tiền mặt hoặc bằng thẻ. Tôi vội vàng nói tôi để quên ví ở nhà, có gì lần sau đến tôi sẽ trả tiền. Tôi được hẹn đi tham gia tập huấn vào buổi tối đó luôn, kèm theo lời dặn nhớ mang tiền theo. Kỳ lạ hen, công ty gì mà sáng phỏng vấn, tối được đến làm việc luôn. Hay mình tài năng quá vậy? mà sao làm việc buổi tối? hay mình đẹp trai quá cỡ? :D, mà thằng cha phỏng vấn là con trai mà, hay cậu ta đồng tính? 😀\nTối đó, tôi cũng ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc xịt gôm, chải bóng mượt, áo vét comple đàng hoàng đi đến. Khi tôi bước vào khán phòng thấy đông nghẹt người, người tuyển dụng tôi đưa vào chỗ nhóm của anh ta. Tôi để ý thấy có đủ các hạng người, người nhập cư rất nhiều, đủ các màu da trắng, đen, vàng, đỏ đủ hết, có đầy dân Mễ chỉ biết tiếng Xì, một số anh chị người Việt nữa. Tôi hỏi thế mấy anh chị chắc cũng học về kinh tế, tài chính nhỉ? Các anh chị làm lâu chưa? Họ thật thà chia sẻ cũng chỉ mới tham gia và vẫn làm part-time (làm bán thời gian), còn nghề chính vẫn là làm nail (nghề làm móng), cắt tóc, v…v. Họ được bạn bè đưa vào làm, không bắt đi học, không đòi hỏi gì cả mà nghe nói kiếm tiền dễ thì tham gia? tiếng Anh đủ hội thoại nhưng mình bán cho người Việt mình mà, đâu cần tiếng Anh làm chi. Sau vài phút nói chuyện, giới thiệu nhau, đèn khán phòng tắt và bắt đầu khóa tập huấn về đầu tư tài chính. Đầu tiên tôi được xem một đoạn phim về những thành viên HĐQT với toàn tỉ phủ, toàn những người nổi tiếng, vua biết mặt, chúa biết tên, những tỷ phú lừng danh, rồi sau đó đèn lại bật và đến lượt giới thiệu những người giàu có nhờ tham gia mà đang có mặt ngày hôm nay. Họ có những buổi thuyết trình tuyệt vời, với những lời lẽ hoa mỹ, toàn chức danh hoành tráng. Sau đó đến lượt giới thiệu về mô hình kinh doanh, các bài giảng về quỹ tương hỗ, đầu tư bảo hiễm, với đủ các loại biểu đồ tài chính siêu lợi nhuận, v…v và v…v. Tôi ngỡ như mình đang ở trong mơ. Giấc mơ Mỹ của tôi là đây. Từ nay học làm chi, bỏ học ngay đi làm luôn có khi mai thành Bill Gates hoặc Warren Buffett. Đến lúc anh chàng level trên, người tuyển dụng tôi, phá vỡ giấc mơ đẹp, đưa tôi về thực tế, yêu cầu tôi trả tiền lệ phí tham gia. Tôi vội vàng lại thoái thác,với lý do vội vàng đi lại quên mang ví. Mai tôi mang qua văn phòng nhé. Tôi ngồi chit chat thêm một chút, thấy anh chàng này kiến thức tài chính chẳng có gì, sao kiếm tiền được nhỉ, mình đưa tiền cha này đầu tư chắc mất quá. Tôi thoái thác ra về và chẳng bao giờ quay trở lại luôn.\nCông ty mà định dụ tôi vào chính là PrimeAmerica, đã bị Ủy ban Thương Mại Liên Bang (Federal Trade Commission) phán xử vì tội làm tán gia bại sản nhiều gia đình, tuy nhiên là không đủ bằng chứng kết tội họ. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây:\nhttp://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf\nThuật ngữ và viết tắt sử dụng trong bài\nMLM = Multi-level marketing = kinh doanh đa cấp\nKDTM = Kinh doanh theo mạng\nPS = Pyramid scheme hay Ponzi scheme =chiêu lừa đảo theo hình kim tự tháp hay lừa kiểu Ponzi\nMSRP = Market Suggested Retail Price = giá bán ngoài thị trường do nhà sản xuất gợi ý\nFDA = US Food \u0026amp; Drug Administration = Cục Thực Phẩm-Dược Phẩm Hoa Kỳ\nFTC = Federal Trade Commission = Ủy ban Thương mại Hoa Kỳ\nMột số tài liệu tham khảo nếu bạn muốn tìm hiểu thêm:\nMô hình kinh doanh đa cấp\nhttp://en.wikipedia.org/wiki/Multi-level_marketing\nLừa kiểu kim tự tháp\nhttp://en.wikipedia.org/wiki/Pyramid_scheme\nLừa kiểu Ponzi:\nhttp://en.wikipedia.org/wiki/Ponzi_scheme\nNguồn: Facebook Steve Tran\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/12/04/mlm-kinh-doanh-theo-mang-ban-hang-da-cap-co-thuc-su-la-sieu-loi-nhuan/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/notes/viet-tran/mlm-kinh-doanh-theo-m%E1%BA%A1ng-b%C3%A1n-h%C3%A0ng-%C4%91a-c%E1%BA%A5p-c%C3%B3-th%E1%BB%B1c-s%E1%BB%B1-l%C3%A0-si%C3%AAu-l%E1%BB%A3i-nhu%E1%BA%ADn/189242326919\"\u003eNovember 26, 2009 at 11:38am\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMLM (Multi level marketing) là cái gì vậy?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMLM (Multi level marketing) – tiếp thị đa tầng, bán hàng đa cấp, kinh doanh theo mạng, v…v và v…v là cái gì vậy? Sao nghe người ta nói không cần bằng cấp, không cần kiến thức, không cần học hành, không phải làm mà vẫn có nhiều tiền, tương lai đảm bảo, sau một thời gian là chỉ ngồi chơi xơi nước tiền vẫn đổ vào túi. Chẳng lẽ có phương pháp kinh doanh mới, hiện đại, một phát kiến mới của một nhà kinh tế đoạt giải Nobel nào đó chăng? Nếu lý thuyết này biến được thành hiện thực thì xã hội loài người tiến được một bước dài trong quá trình phát triển của nhân loại, nếu mỗi cá nhân trong xã hội đều có được sự bảo đảm về kinh tế, tài chính chứ chưa cần thịnh vượng thì đó chính là một phần của xã hội lý tưởng mà các học thuyết chủ nghĩa theo đuổi.\u003cbr\u003e\nNếu những gì của phương pháp này là đúng thì sẽ có một ngày cả nhân loại không phải làm nhỉ? Dân giàu khắc nước sẽ mạnh, vậy sao nền kinh tế vẫn trồi sụt, nhân loại vẫn phải vật lộn trên con đường phát triển, chưa tìm thấy sự thịnh vượng chung? Sao vẫn còn có người nghèo, sao không phát triển kinh doanh theo phương pháp này, sao không xóa bỏ những tư tưởng cổ hủ, phương pháp kinh doanh lạc hậu theo kiểu truyền thống để đi theo phương pháp kinh doanh cấp tiến này thì có phải một ngày nào đó cả nhân loại chúng ta đều đi xe Mẹc sờ đì không ? 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLý thuyết\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTheo như những thông tin trên trang web cũng như tờ rơi, hay những buổi họp huấn luyện của các công ty MLM thì bán hàng đa cấp là phương pháp kinh doanh hoàn hảo. Sản phẩm đi thẳng từ nhà sản xuất đến tay người tiêu dùng, không mất chi phí quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, cửa hàng, sân bãi. Người dùng được hưởng lợi, mua được sản phẩm tốt với giá rẻ vì không tốn tiền cho các khâu trung gian.\u003cbr\u003e\nVề phía người tiêu dùng:\u003cbr\u003e\n– sản phẩm nghe rất hoàn hảo, có “một số” người còn quảng cáo những loại thực phẩm chức năng còn chữa được cả bệnh ung thư mà y học ngày nay đang bó tay\u003cbr\u003e\n– người bán hàng nhiệt tình là người quen biết, thậm chí có thể là con cái, cha mẹ, anh em ruột thịt trong nhà\u003cbr\u003e\nVề phía đại lý tham gia MLM:\u003cbr\u003e\n– được mua sản phẩm với giá rẻ, chiết khấu hơn 25%- 30% so với giá MSRP, có thể dùng cho cá nhân hoặc có thể bán lại\u003cbr\u003e\n– vốn kinh doanh thấp, không cần có cửa hàng, địa điểm kinh doanh, không cần có bằng cấp, điều kiện năng lực, đại loại là chỉ cần bỏ ra một ít tiền có thể mua được công ăn việc làm, đã thế lại là công việc nhàn rỗi nhưng kiếm được nhiều tiền.\u003cbr\u003e\n– nếu tuyển dụng được thêm đại lý hay chân rết bán hàng sẽ được hưởng lợi, ăn phần trăm trên những chân rết này\u003cbr\u003e\n– nếu những chân rết lại tuyển dụng thêm những chân rết khác thì một ngày nào đó ta sẽ lên được 7 tầng tháp, hoặc qua cửu đỉnh là đến tuyền lâm, sẽ ngồi mát ăn bát vàng, chỉ việc ngồi nhà sẽ có phần trăm của những chân rết kia mang lại. Một tương lai tài chính vững vàng, một tiền đồ tươi sáng, cứ cái đà này sẽ nhanh chóng thành tỉ phú.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThực tế\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nVề mặt lý thuyết, phương pháp kinh doanh kiểu này nghe chừng rất tiến bộ, có nhiều điểm hay, tuy nhiên có nhiều lỗ hổng và không có tính bên vững lâu dài cho nên phương pháp kinh doanh truyền thống vẫn tồn tại.\u003cbr\u003e\nTrên thực tế, có một số người làm giàu từ phương pháp kinh doanh này thật. Họ chính là những người nằm ở trong 5% trên đỉnh tháp. Nếu là người Việt Nam, một sản phẩm từ Mỹ qua đến VN khéo đã qua chi nhánh nào đó ở châu Á như Thailand, Malaysia. Nếu có thể mở ra một MLM, bán mấy sản phẩm như jelly sữa dừa, chiết xuất rau câu, hay cái gì đó từ Việt nam qua Mỹ và thế giới hoặc chính từ VN rồi quảng bá là bọn mày cứ ăn đồ rác ( junk food) không thì bị béo phì là phải, nhìn người VN chúng tao đây này, ăn cái này thì mới người đẹp được. Lúc đó chúng ta chỉ việc ăn trên ngồi trốc được.\u003cbr\u003e\nChúng ta thử phân tích xem nhé:\u003cbr\u003e\n1/ MLM là hình thức kinh doanh độc quyền: vì giá của sản phẩm hoàn toàn bị áp đặt, người mua phải mua với giá đó, cho dù đã là giá đại lý vẫn đắt hơn rất nhiều so với sản phẩm cùng loại trên thị trường. Người mua phải mua sản phẩm đó, phải bán sản phẩm đó, không được bán sản phẩm khác như kinh doanh truyền thống.\u003cbr\u003e\n2/Phản khoa học, không tuân theo quy luật cung cầu: Nếu đại lý chưa bán được hàng đến kỳ vẫn phải mua hàng vào cho dù chỉ để xếp xó, trong khi phương pháp kinh doanh truyền thống là đi theo quy luật kinh tế cơ bản: Cung \u0026amp; Cầu. Nếu thị trường có nhu cầu lớn thì mới mua nhiều vào để bán ra, còn nếu nhu cầu thấp nhất là cho một loại hàng hóa nào đó, hàng ế thì phải giảm nhập, không mua nữa và đầu tư vốn vào loại hàng hóa khác (cho công ty nhỏ), hoặc loại hình kinh doanh, dịch vụ khác (cho tập đoàn)\u003cbr\u003e\nĐại lý tham gia mô hình kinh doanh MLM này là vì choáng mắt bởi tỉ lệ hoa hồng, làm ít mà được hưởng nhiều, phần lớn tham gia vì nghe theo sự dụ dỗ, rủ rê của người quen biết chứ không phải là do nghiên cứu, tìm hiểu? như vậy là trái với quy tắc đầu tư kinh doanh cần phải nghiên cứu thị trường, sản phẩm, đối tượng khách hàng.\u003cbr\u003e\n3/ Các sản phẩm bị đẩy giá quá cao, với giá này không thể bán nổi theo phương pháp kinh doanh truyền thống vì còn đắt hơn giá của sản phẩm kinh doanh truyền thống mặc dù được quảng cáo là giá cạnh tranh hơn vì không mất tiền quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, kho bãi, phân phối lưu thông, v….v và v…v. Như vậy có đúng là phi lý không? Nhập nhằng khái niệm, mọi thứ đều được phủ lớp hào nhoáng nhưng thực tế không phải.\u003cbr\u003e\n4/Quảng cáo về sản phẩm này thường được thần thành hóa, phù phép thành thuốc tiên, đa di năng, chữa bách bệnh, đại bổ, nhưng tất cả chỉ là  \u003cem\u003e“truyền miệng”\u003c/em\u003e, còn trên thông cáo chính thức thì chỉ là thực phẩm chức năng, được quảng cáo là thuốc bổ Mỹ nhưng những loại này hoàn toàn không được thông qua bởi Cục Thực phẩm, Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA). Không tin bạn có thể xem ngay trên nhãn mác ghi ngoài lọ \u003cem\u003e“thuốc”\u003c/em\u003e – thực phẩm chức năng đó. Ðây chỉ là các sản phẩm phổ biến hiện nay, bên cạnh đó còn chưa kể đến các loại nồi niêu, xong chảo tàu cũng được phù phép để bán, v…v.\u003cbr\u003e\n5/ Người kinh doanh ( đại lý) trở thành người tiêu thụ bất đắc dĩ. Muốn gia nhập phải nộp tiền lệ phí gia nhập, hàng tháng phải đặt mua hàng không cần biết có bán được không. Để tống ngần này thứ chưa được kiểm nghiệm vào người quả là dũng cảm và tự tin 😀 Cho dù được mua với giá rẻ nhưng thực tế là  \u003cem\u003e“mình đang ăn thịt mình”\u003c/em\u003e, công ty đâu có lỗ hay thiệt gì đâu mà đang dùng chiêu  \u003cem\u003e“mỡ nó rán nó”.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n6/ Cỗ máy con người không phanh\u003cbr\u003e\nMô hình kinh doanh này sử dụng chính con người làm cỗ máy vận hành. Một cái xe ô tô, một đầu tầu xe lửa đều có cái phanh, một nền kinh tế khi phát triển quá nhanh, quá nóng, các chính phủ thường \u003cem\u003e“hãm”, “phanh”\u003c/em\u003e bằng các biện pháp điều tiết kinh tế, một công ty phát triển thị trường khi có đủ nhân viên, đại lý cũng tạm ngưng tuyển người, nếu không sẽ dẫn đến cạnh tranh không lành mạnh vì cung vượt quá cầu. Thị trường mà có quá nhiều người bán chắc chắn không tốt bằng thị trường mà các đại lý được phân chia ranh giới kinh doanh, địa bàn riêng của mình.\u003cbr\u003e\nNếu xe ô tô, tàu hỏa không được hãm phanh sẽ lao xuống vực, gây tai nạn và kết thúc. Mô hình kinh doanh này cũng vậy, không có hệ thống hãm, ngay cả người đứng đầu trên đỉnh tháp cũng không thể hãm phanh được vì cơ chế nó tự thân sinh sản, người sau phải tiếp tục tìm kiếm chân rết, xây dựng các tầng dưới thì họ mới có thu nhập còn nếu không thì là chết, họ chết thì dẫn đến sự sụp đổ của kim tự tháp. Tất nhiên người đứng trên đỉnh tháp không chết vì họ có đủ năng lực tài chính để mở ra một công ty MLM khác và lại bắt đầu hút máu của những người bên dưới thông qua các chân rết.\u003cbr\u003e\nNhư tôi đã nói ở trên phương pháp này kinh doanh không bền vững không lâu dài, lợi nhuận không được bảo đảm, làm sao có thể tính đến tương lai?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTại sao phương pháp kinh doanh này vẫn tồn tại?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTôi không có ý định ám chỉ ai vì thực tế trong mỗi con người chúng ta đều có ham muốn được hưởng lợi và không phải làm gì, bản thân tôi cũng không khác gì. Đó chính là lý do tại sao các chiêu lừa đảo cũ rích, đơn giản như chơi đỏ đen trên các chuyến xe đò vẫn lừa được ối người. Ponzi lừa của các chuyên gia tài chính lão luyện từ những năm 20, in thành sách, làm phim, dạy ở trường mà mới đây Madoff vẫn làm lại được trò xưa như trái đất này với các chuyên gia tài chính nổi tiếng của Wall St và thế giới, nhiều người là tiến sỹ kinh tế, MBA tài chính của các trường kinh doanh danh tiếng nhất thế giới, thậm chí lừa được với quy mô lớn hơn gấp nhiều lần đó thôi. Những đường dây hụi từ bao năm nay năm nào chẵng có chuyện vỡ hụi đau lòng nhưng vẫn tiếp tục đó thôi, vì nó chính là kênh tín dụng cho người nghèo. Lý thuyết nghe ngon ăn, chứ không ai phân tích cho họ thấy là mô hình tín dụng này hoàn toàn không an toàn và không bền vững, chỉ cần một người quịt là đường dây vỡ. Chưa kể những chiêu lừa đảo ngày nay đã biến dạng, trá hình tinh vi, được bọc gấm vóc, nhung lụa, vàng bạc, xe hơi đắt tiền bên ngoài, với những người nổi tiếng, cuộc sống vật chất phù du đó đánh thẳng vào lòng tham của mỗi con người. Ai mà tránh khỏi. Ai cũng vô tội hết vì điều đó là ao ước của mỗi chúng ta. Nhưng khi đã bị lòng tham làm lóa mắt, che mất lý trí thì cho dù ta có học vấn cao đến đâu, kiến thức uyên thâm thế nào, ta vẫn sa bẫy. Phía tên tầng lớp lãnh đạo, tư vấn, nếu được chia phần trăm, cổ phần của một công ty, một nhà khoa học có thể bán rẻ đạo đức của mình, một nhà kiểm toán sẽ đưa ra số liệu sai để bảo vệ lợi ích cá nhân, phía dưới những người đại lý có thể bán rẻ lương tâm, nói quá quảng cáo cho sản phẩm, thêu dệt những điều không có thật, vô tình lôi kéo chính cả người thân, gia đình, bạn bè vào bẫy.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMột số người sẽ phản biện thế tại sao ngay tại Mỹ các công ty MLM vẫn tồn tại đó thôi?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nNước Mỹ là một đất nước có hệ thống luật pháp phức tạp. Thực tế những người già 90 tuổi, phản ứng chậm chạp,bản thân đứng không vững, không thể tự đi lại được mà phải ngồi xe lăn hoặc các dụng cụ hỗ trợ nhưng ngồi lên xe ô tô vẫn lái vù vù, tỉ lệ tai nạn cao nhưng khi bỏ phiếu thông qua luật “người già không được lái xe” lại không thông qua nổi vì như thế là vi phạm nhân quyền (một quyền rất quan trọng ở Mỹ), người già sống cô đơn một mình, đi chợ, đến phòng mạch đều xa, phải có xe ô tô đi lại chứ, xử lý vấn đề này ra sao quả là phức tạp.\u003cbr\u003e\nNước Mỹ cũng là nước mà nghề luật sư hái ra tiền và làm việc rất vì tiền. Họ thậm chí hãnh diện, trở nên nổi tiếng hơn, có nhiều thân chủ hơn nếu có thể bảo vệ thành công cho O J Simpson trắng án tội giết vợ hay một bố già mafia nổi tiếng tại ngoại vì những tội ác động trời. Ai cũng biết bố già Frank Costello là ông chủ của những chiếc máy và đồng xu (slot machine : chiếc máy cờ bạc hái ra tiền, cho đến ngày hôm nay slot machine vẫn mang đến 70% doanh thu cho sòng bài, nên còn được mệnh danh là “kẻ cướp một tay”. Chỉ có một cái tay để giật bên máy và một đồng xu nhét vào là chơi được mà không biết bao nhiêu người tán gia bại sản). Frank Costello, người được mệnh danh là ” thủ tướng của thế giới ngầm” vẫn sống hiên ngang, đàng hoàng, về hưu trong xa hoa phú quý tại căn penthouse tầng thượng loại đắt nhất ở New York đó thôi.\u003cbr\u003e\nCác công ty MLM tầm cỡ có thừa tiền để thuê các luật sư danh tiếng, các giáo sư, nhà khoa học, thậm chí nhà làm luật, làm việc cho mình, lobby chính phủ. Nếu chỉ là một vài nạn nhân chắc chắn sẽ rất khó kiện lại các công ty này, chỉ đến khi dân chúng bị lừa quá nhiều, hậu quả quá lớn, ảnh hưởng ngược đến chính phủ, an ninh, kinh tế của đất nước, họ cũng phải vào cuộc với các phiên tòa nổi tiếng. Tuy nhiên các công ty MLM nổi tiếng này cũng rất khôn khéo, thường dàn xếp ngoài tòa cho các vụ kiện trên.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMột số vụ kiện các hãng MLM nổi tiếng\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nPrimeAmerica, một công ty con của tập đoàn Citi Group. Bạn có thể thấy ngay phần kết luận dưới đây của Ủy ban Thương Mại Hoa Kỳ ( Federal Trade Commission) phán quyết đã không có đủ chứng cứ để bắt tội vì toàn là truyền miệng chứ không phải văn bản nhưng hậu quả là làm điêu đứng bao gia đình mà có người thân tham gia hệ thống này gây ảnh hướng gián tiếp thiệt hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ $57.6 tỉ đô/năm. Nếu PrimeAmerica làm việc hiệu quả như quảng cáo thì sao Citi Group lại cần phải đi nhận trợ cấp của chính phủ. Nếu PrimeAmerica làm ăn hiệu quả sao Citi Group phải cắt PrimeAmerica ra bán, nhưng bán cũng không được đành phải dùng kế ra IPO bán cổ phiểu. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.ftc.gov%2Fos%2Fcomments%2Fbusinessopprule%2Frebuttal%2F522418-13260.pdf\u0026amp;h=wAQFul4mT\u0026amp;s=1\"\u003ehttp://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHerbalLife một công ty cực nổi tiếng trong lĩnh vực bán thực phẩm chức năng, đứng đằng sau toàn đại gia tỉ phú được tạp chí danh tiếng Forbes đưa tin như sau:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.forbes.com%2Fforbes%2F1997%2F1020%2F6009043a.html\u0026amp;h=pAQGyAAzT\u0026amp;s=1\"\u003ehttp://www.forbes.com/forbes/1997/1020/6009043a.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrung Quốc mới đây cấm tiệt hình thức kinh doanh này vì thảm họa khôn lường.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.pyramidschemealert.org%2FPSAMain%2Fnews%2FChinaLeadsPyramidFight.html\u0026amp;h=bAQFPYbUO\u0026amp;s=1\"\u003ehttp://www.pyramidschemealert.org/PSAMain/news/ChinaLeadsPyramidFight.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNgoài ra bạn có thể google là ra một đống.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBành trướng ra thế giới\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNgày nay, do bị chính phủ Hoa Kỳ kiểm soát chặt chẽ hơn và để tránh kiện tụng trong nước, các công ty MLM này bành trướng thị phần ra thế giới, đặc biệt chú ý đến các nước châu Á, nơi dân số đông, văn hóa giao du, dân trí thấp, tâm lý bầy đàn cao, tin vào lời đồn, truyền miệng, cực thuận lợi cho việc phát triển mạng lưới nhanh chóng, luật pháp còn lỏng lẻo, chưa có đủ chế tài và không có khả năng kiện công ty Mỹ một khi xảy ra chuyện. Doanh thu của các tập đoàn MLM chính là từ đây. (Các nước xứ lạnh do điều kiện thời tiết , nhà thường đóng kín cửa để giữ nhiệt cho ấm, khi ở nhà cũng ít ra ngoài. Dân xứ nóng thường mở cửa nhà cho mát, tham gia các hoạt động ngoài trời nhiều hơn)\u003cbr\u003e\nỞ Việt nam, KDTM sẽ có đất phát triển vì đáp ứng các điều kiện trên. Loại hình kinh doanh này được ưa chuộng vì giúp những người chưa có việc làm, thiếu tự tin có thể trở thành \u003cem\u003e“ông bà chủ, không phải đi làm thuê cho ai hết”\u003c/em\u003e hay theo các sách thuyết trình nguyên văn của các công ty MLM là \u003cem\u003e“be your own boss”\u003c/em\u003e. Từ cô thợ cắt tóc, chị hàng thịt, anh nông dân cũng có thể trở thành ông chủ, được đi nước ngoài dự hội nghị dành cho \u003cem\u003e“lãnh đạo”\u003c/em\u003e với những chức danh hoa mỹ được công ty MLM phong. Họ bỗng nhiên cảm thấy có sức mạnh ghê gớm. Các nhân viên vào sau càng lóa mắt với những chuyến đi hội nghị xa hoa, các \u003cem\u003e“lãnh đạo”\u003c/em\u003e được chụp ảnh với những chiếc xe đắt tiền và được nói là tặng xe. Trên thực tế hoàn toàn không phải như vậy. Tôi đã vào đọc chính tài liệu đăng tải trên website của công ty này và thấy viết: Nếu lên được chức vị cao ( nghe chức danh được phong thì khủng khiếp lắm, tôi không tiện nói ra), qua được 7 tầng tháp cũng chỉ được trợ cấp xe $1000/tháng. Nên nhớ là trợ cấp xe nhé, chứ không phải là tặng nguyên cái xe. Nếu công ty Mỹ này thuê một chuyên viên Mỹ sang làm việc ở Việt nam, họ còn phải trả nhiều hơn thế. Ngoài tiền lương, họ phải trả gói trợ cấp sinh hoạt xa quê hương (expatriate package) bao gồm tiền di chuyển, nhà cửa, xe cộ, tiền học cho con cái và các sinh hoạt phí khác. Đằng này công ty kia chỉ phải trả có $1000 mà có được một nhân viên làm việc không lương, không phúc lợi xã hội, không bảo hiểm y tế, không có gì cả, tất cả là dựa trên hoa hồng (commission-based). Tất cả những*” ông bà chủ”* này nếu biết nhìn theo khía cạnh khác chính là những người làm không công, ông chủ thật ( hãng phân phối) đã không tốn một đồng xu nào để trả lương, chỉ cần dùng dăm ba mỹ từ để xưng tụng, còn \u003cem\u003e“mỡ nó vẫn rán nó”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTôi cũng vào xem tất cả các thông tin khác từ tiền phí gia nhập, tiền đặt hàng, xem về thể lệ thưởng, quy chế chỉ được ăn ở chân yếu, chế độ tự động đặt hàng và lấy tiền trong tài khoản (autoship) và thấy rõ họ kiếm lợi trên người dân Việt Nam.\u003cbr\u003e\nTrên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi nhân hôm nay rỗi việc và lâu rồi không viết về đề tài kinh tế, đầu tư. Tôi viết chơi thôi để tập thể dục lại cho mấy ngón tay. Lưu ý bài viết không có ý phân biệt giai cấp, không chê những người bỏ học vì thần tượng của tôi có rất nhiều người bỏ học như Thomas Edison, Bill Gates, Lee Ka Shing, Larry Ellison, v…v. Tất cả những người này đều rất thành đạt. Bài viết cũng không có ý ngăn cản hay làm nhụt trí giấc mơ làm giàu. Có nhiều con đường làm giàu và tất nhiên ai thích đi theo con đường MLM là chọn lựa cá nhân và tôi không hề có ý ngăn cản nhưng nếu là tôi thì ít ra cũng nên tự hỏi mình mấy câu:\u003cbr\u003e\n1/ Cái sản phẩm mình định kinh doanh là gì? có đảm bảo chất lượng không? có được một cơ quan kiểm nghiệm độc lập kiểm tra không? chế độ hậu mãi ra sao? hay mình bán cho người tiêu dùng bị làm sao thì chính mình phải chịu trách nhiệm còn công ty phân phối có thể trốn tránh? Sản phẩm này bán giá có cao quá không? nếu bán thẳng theo kênh phân phối truyền thống có bán nổi không?\u003cbr\u003e\n2/ Liệu mình có thể mời bao nhiêu người làm chân rết cho mình, có bao nhiêu người trước mình? Liệu mình có phải top 5% được ở trên đỉnh không? vị trí thực sự của mình ở đâu?Liệu mình có được thực sự hưởng lợi không? hay là mình chính là những cỗ máy làm việc cật lực để cho tầng lớp 5% phía trên kia hút máu.\u003cbr\u003e\n3/ Lợi nhuận của hình thức kinh doanh này từ đâu ra? có phải từ phần trăm của các chân rết không? vậy nếu một ngày nào đó các chân rết hoặc chính mình, ăn mãi sản phẩm này rồi không thể nuốt trôi được nữa, tạm ngừng mua vài tháng hoặc một năm thì mô hình này còn hoạt động được không?\u003cbr\u003e\n4/ Những câu hỏi này thuộc về đạo đức cá nhân\u003cbr\u003e\nLiệu mình có phải dụ dỗ, lôi kéo, thuyết phục người thân, gia đình, bạn bè tham gia vào cái hệ thống kinh doanh này không? rồi bắt họ phải ăn uống, tống vào người luôn mấy thứ chưa được kiểm nghiệm đó không? ( mấy cái kiểm nghiệm của công ty không được tính) Liệu mình có muốn trở thành một thành viên trong cái nghành công nghệ kinh doanh đầy tai tiếng MLM này không? Liệu mình có muốn trở thành một người “nên cẩn thận không bị dụ” trong mắt bạn bè không?\u003cbr\u003e\nTôi có làm một bài toán nhỏ:\u003cbr\u003e\nNếu tôi phải bỏ ra US$1035 và đặt hàng mỗi tháng thì tôi mới được hưởng lợi\u003cbr\u003e\nNếu tôi muốn hưởng lợi của chân rết hay các đại lý cấp dưới thì họ cũng phải đặt hàng thường xuyên như tôi, tức là họ cũng phải bỏ ra $1035 và phải đặt hàng hàng tháng\u003cbr\u003e\nĐiều này cứ tiếp diễn cho các tầng dưới\u003cbr\u003e\nVới thu nhập của người Việt nam trung bình, không kể những người có thu nhập cao và phần lớn tập trung ở thành thị, thì bao nhiêu người có thể bỏ ra vài triệu mỗi tháng chỉ cho món thực phẩm chức năng này? Nếu liên tục bỏ ra vậy thì tồn tại được bao lâu? Người mua thì chắc chắn mua vì muốn được bán lại hưởng lợi rồi chứ không phải vì người ta có nhu cầu xài món thực phẩm chức năng đó, họ còn có nhiều nhu cầu khác cao hơn là món thực phẩm xa xỉ đó. Vì vậy sẽ có một ngày số hàng đó bão hòa và không thể bán được, mô hình này sụp đổ.\u003cbr\u003e\nNếu là tôi, tôi cũng sẽ tham gia MLM để học tính tự tin, dũng cảm, thuật hùng biện, dụ dỗ của MLM. Tôi không phủ nhận khi đến nghe những buổi thuyết trình này, tôi thấy họ quả là “tự tin”, “dũng cảm”, “ăn nói hùng hồn” và rất lọt tai. Tuy nhiên nếu non tay nên cẩn thận kẻo tẩu hỏa nhập ma, khi đi nhớ để ví ở nhà 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKinh nghiệm cá nhân\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nHồi tôi mới bước chân sang Mỹ học, tôi muốn kiếm một công việc làm thêm ngoài giờ, kiếm chút tiền tiêu và kinh nghiệm. Tôi đọc các quảng cáo tuyển dụng và thấy rất nhiều quảng cáo sau khi giới thiệu nọ kia về công ty, mô tả công việc có kèm theo dòng chữ : ” Tuyệt đối không phải MLM”, “Bạn yên tâm công ty chúng tôi không phải là MLM”, ” Đây không phải là công ty kinh doanh hình tháp ( Pyramid scheme)”, v….v và v…v. Tại sao họ lại phải viết như vậy? Chẳng lẽ MLM xấu lắm sao mà họ phải chứng minh là mình không phải? MLM là cái gì mà có tiếng xấu vậy? Sao trên các show truyền hình, các show hài của Mỹ lại hay làm trò cười, chế diễu MLM? Trong kinh doanh kị nhất là tiếng xấu mà ! Khó hiểu thật. Nhưng để kiếm việc làm phù hợp với sinh viên, vừa đi học vừa đi làm cũng không phải dễ, đi làm hành chính thì không được, hãng xưởng cũng không xong. Đâu đâu cũng hỏi kinh nghiệm là đằng khác. Một hôm đi học về, tôi thấy có quảng cáo kia của hãng PrimeAmerica, thấy biểu tượng còn ghi là công ty con của Citi Group rất bắt mắt. Wow, Citi Grroup là công ty mẹ của Citibank, mà Citibank là một trong những ngân hàng lớn nhất thế giới. Vậy hẳn công ty này cũng là khủng khiếp lắm đây. Tôi cũng đến phỏng vấn xin việc. Lạ thay là tôi được nhận vào ngay, người phỏng vấn cũng không buồn đọc đơn xin việc, hồ sơ, lý lịch cá nhân gì cả. Ông ta đưa hợp đồng, đơn xin gia nhập cho tôi điền vào và bảo nộp lệ phí luôn, có thể trả tiền mặt hoặc bằng thẻ. Tôi vội vàng nói tôi để quên ví ở nhà, có gì lần sau đến tôi sẽ trả tiền. Tôi được hẹn đi tham gia tập huấn vào buổi tối đó luôn, kèm theo lời dặn nhớ mang tiền theo. Kỳ lạ hen, công ty gì mà sáng phỏng vấn, tối được đến làm việc luôn. Hay mình tài năng quá vậy? mà sao làm việc buổi tối? hay mình đẹp trai quá cỡ? :D, mà thằng cha phỏng vấn là con trai mà, hay cậu ta đồng tính?  😀\u003cbr\u003e\nTối đó, tôi cũng ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc xịt gôm, chải bóng mượt, áo vét comple đàng hoàng đi đến. Khi tôi bước vào khán phòng thấy đông nghẹt người, người tuyển dụng tôi đưa vào chỗ nhóm của anh ta. Tôi để ý thấy có đủ các hạng người, người nhập cư rất nhiều, đủ các màu da trắng, đen, vàng, đỏ đủ hết, có đầy dân Mễ chỉ biết tiếng Xì, một số anh chị người Việt nữa. Tôi hỏi thế mấy anh chị chắc cũng học về kinh tế, tài chính nhỉ? Các anh chị làm lâu chưa? Họ thật thà chia sẻ cũng chỉ mới tham gia và vẫn làm part-time (làm bán thời gian), còn nghề chính vẫn là làm nail (nghề làm móng), cắt tóc, v…v. Họ được bạn bè đưa vào làm, không bắt đi học, không đòi hỏi gì cả mà nghe nói kiếm tiền dễ thì tham gia? tiếng Anh đủ hội thoại nhưng mình bán cho người Việt mình mà, đâu cần tiếng Anh làm chi. Sau vài phút nói chuyện, giới thiệu nhau, đèn khán phòng tắt và bắt đầu khóa tập huấn về đầu tư tài chính. Đầu tiên tôi được xem một đoạn phim về những thành viên HĐQT với toàn tỉ phủ, toàn những người nổi tiếng, vua biết mặt, chúa biết tên, những tỷ phú lừng danh, rồi sau đó đèn lại bật và đến lượt giới thiệu những người giàu có nhờ tham gia mà đang có mặt ngày hôm nay. Họ có những buổi thuyết trình tuyệt vời, với những lời lẽ hoa mỹ, toàn chức danh hoành tráng. Sau đó đến lượt giới thiệu về mô hình kinh doanh, các bài giảng về quỹ tương hỗ, đầu tư bảo hiễm, với đủ các loại biểu đồ tài chính siêu lợi nhuận, v…v và v…v. Tôi ngỡ như mình đang ở trong mơ. Giấc mơ Mỹ của tôi là đây. Từ nay học làm chi, bỏ học ngay đi làm luôn có khi mai thành Bill Gates hoặc Warren Buffett. Đến lúc anh chàng level trên, người tuyển dụng tôi, phá vỡ giấc mơ đẹp, đưa tôi về thực tế, yêu cầu tôi trả tiền lệ phí tham gia. Tôi vội vàng lại thoái thác,với lý do vội vàng đi lại quên mang ví. Mai tôi mang qua văn phòng nhé. Tôi ngồi chit chat thêm một chút, thấy anh chàng này kiến thức tài chính chẳng có gì, sao kiếm tiền được nhỉ, mình đưa tiền cha này đầu tư chắc mất quá. Tôi thoái thác ra về và chẳng bao giờ quay trở lại luôn.\u003cbr\u003e\nCông ty mà định dụ tôi vào chính là PrimeAmerica, đã bị Ủy ban Thương Mại Liên Bang (Federal Trade Commission) phán xử vì tội làm tán gia bại sản nhiều gia đình, tuy nhiên là không đủ bằng chứng kết tội họ. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.ftc.gov%2Fos%2Fcomments%2Fbusinessopprule%2Frebuttal%2F522418-13260.pdf\u0026amp;h=pAQGyAAzT\u0026amp;s=1\"\u003ehttp://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThuật ngữ và viết tắt sử dụng trong bài\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMLM = Multi-level marketing = kinh doanh đa cấp\u003cbr\u003e\nKDTM = Kinh doanh theo mạng\u003cbr\u003e\nPS = Pyramid scheme hay Ponzi scheme =chiêu lừa đảo theo hình kim tự tháp hay lừa kiểu Ponzi\u003cbr\u003e\nMSRP = Market Suggested Retail Price = giá bán ngoài thị trường do nhà sản xuất gợi ý\u003cbr\u003e\nFDA = US Food \u0026amp; Drug Administration = Cục Thực Phẩm-Dược Phẩm Hoa Kỳ\u003cbr\u003e\nFTC = Federal Trade Commission = Ủy ban Thương mại Hoa Kỳ\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMột số tài liệu tham khảo nếu bạn muốn tìm hiểu thêm\u003c/strong\u003e:\u003cbr\u003e\nMô hình kinh doanh đa cấp\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://en.wikipedia.org/wiki/Multi-level_marketing\"\u003ehttp://en.wikipedia.org/wiki/Multi-level_marketing\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nLừa kiểu kim tự tháp\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://en.wikipedia.org/wiki/Pyramid_scheme\"\u003ehttp://en.wikipedia.org/wiki/Pyramid_scheme\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nLừa kiểu Ponzi:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fen.wikipedia.org%2Fwiki%2FPonzi_scheme\u0026amp;h=EAQH3DlgO\u0026amp;s=1\"\u003ehttp://en.wikipedia.org/wiki/Ponzi_scheme\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"MLM -Kinh Doanh Theo Mạng- Bán hàng Đa Cấp có thực sự là siêu lợi nhuận?"},{"content":"Hôm qua đi đá bóng về, ăn ít cơm rau, gần sáng bị đau bụng phải chạy vào wc, quằn quại trong đó, mồ hôi tứa ra lạnh toát, sợ vãi. Lúc ấy yếu quá cố gọi nhưng không đủ to để vợ nghe thấy, hết hồn.\nMọi hôm đá bóng xong vẫn uống bia nhưng hôm qua chỉ uống nước khoáng rồi về. Hai trận vừa rồi mình đều ghi 3 bàn và đội mình đều thắng. Cảm giác thật đã. Hôm qua rất son, đội bạn khỏe hơn (viettel idc), đến rất đúng giờ, còn đội mình 7h có sân mà 7h15 vẫn đang lục tục kéo tới, chưa đủ quân để đá :)) Vào trận thì 3 lần mình ghi bàn, cứ mỗi lần mình ghi bàn xong thì đội bạn lại gỡ một phát làm tỉ số thành 3-3 đều, mình mệt quá té ra nghỉ thì đội mình lại ghi được quả thứ 4 sau một pha lật bóng, hậu vệ bạn tự đá về lưới nhà. Thế là cố thủ giữ tỉ số : )) May mà có siêu thủ môn bay như chim đẩy bóng, và đội bạn cũng mệt dứt điểm không chính xác. Nói chung thắng là vui.\nSáng ra mệt quá, thường thì mình sẽ dậy trước 6h và đi làm trước 7h, thì đường sẽ đỡ tắc, tầm 7h20 là ngồi yên vị ở bàn làm việc và ung dung ăn sáng. Nhưng hôm nay mệt nên 7h kém mới dậy, và chắc tầm 7h10 mới ra khỏi nhà. Đường Trần Duy Hưng đang sửa sang cái củ khoai gì ấy, bóp lại bé tí còn khoảng 1/3 lòng đường so với bình thường, tắc kẹt dí tại đó. Mà nói chung đi muộn nên đoạn nào cũng đông vãi đái ra.\nMời các bạn nghiên cứu cách bọn Pháp thực dân nó quy hoạch cách đây đâu như hơn 100 năm?\nVà đây là trí tuệ ưu việt của ĐỜ:\nTrần Hưng Đạo song song Tràng Thi có độ rộng cũng tương đương Trần Duy Hưng và Lê Văn Lương, mà thực ra còn hẹp hơn, mà giữa Trần Hưng Đạo và Tràng Thi có Lý Thường Kiệt và Hai Bà Trưng chạy song song nữa, còn Trần Duy Hưng và Lê Văn Lương thì chả có đường đéo nào. Giờ thì giá đất đắt bỏ mẹ ra, quy hoạch cái đéo gì nữa, nhưng ngày xưa toàn ruộng rau ao bèo rẻ thối. Nói chung là cái đầu, khác biệt nằm ở cái đầu. Thôi, éo nói nhiều, ví dụ minh họa thế thôi, mai mình khỏe là mình lại dậy sớm đi làm sớm, đéo nói nhiều về bọn ngu, quá đông và nguy hiểm.\nBình luận (7) meu — 2015-11-18 06:18\nCông nhận bọn quy hoạch ngu. Ngày xưa đi làm mỗi sáng đều chửi bọn quy hoạch ở đường trần duy hưng. Đặc biệt đã tắc bỏ mẹ ra cái loa phường treo ngay ngã tư cứ è è hát rồi chúc tham gia giao thông an toàn. An toàn cái má gì khi ô tô đi thành 4 làn còn xe máy cố chen vào giữa. Ts cái bọn Đờ. Mà nc đường tắc dân cũng đi ngu .. Thật chán\nkanishi — 2015-11-18 06:56\nTắc đường làm dân suốt ngày phải phơi mặt ngoài đường chờ hết tắc, làm gì có thời gian học, lại chả ngu đều : ))\nThôi, quit.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-18 09:21\nNgồi luận mãi ko hiểu bọn Đờ là bọn gì 🙂 Chị có quen 1 thằng em nó học đại học bên Pháp ngành quy hoạch, học xong nó không về dặt dẹo bên này đi làm bồi bàn rồi viết văn thơ trên mạng. Nó bảo giờ về ko biết quy hoạch cái gì. Mà chị về bây giờ chị ko dám đi xe máy.\nkanishi — 2015-11-18 09:29\nLuận được chưa chị :))\nTrường đại học giao thông có nhiều nhân tài lắm, học khoa cầu đường Pháp, du học bên đó có thiếu gì đâu, nhưng văn hay chữ tốt không bằng học dốt có quyền 🙁\nHồi trước em còn ước mơ mua ô tô, giờ thôi, bỏ ngay ước mơ đó, đủ tiền mua ô tô thì sẽ chuyển khỏi HN 😀\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-18 09:35\nChồng chị ở bên này đi làm mỗi ngày đi bộ ba mươi phút. Quãng đường cũng khoảng 6 hay 7km gì đó. Mặc dù phương tiện công cộng cũng ko tệ. À mà chị luận được rồi.\nkanishi — 2015-11-18 10:25\nTốc độ đi bộ nhanh là khoảng 6.5km/h, em nghĩ nếu anh đi bộ 6-7km đi làm thì phải chạy bộ và đến công ty thì tắm phát rồi làm việc 😀 Ở VN thậm chí không có chỗ mà đi bộ luôn, đường đào khắp nơi, lật tung cả vỉa hè chị ạ.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-18 11:47\nHehe chị vừa hỏi anh nhà chị, quãng đường là 3km 🙂 Ở VN có lần chị đang đi bộ vỉa hè, nghe nhạc, đang phê thì tự dưng vấp phải cái công trường phía trước với gạch đá ngổn ngang và mấy thứ lỉnh kỉnh trên đầu phải té gấp. Mà đi xe đạp cũng ko an toàn nữa nhỉ. Nhưng thôi, dù sao cũng ko có khủng bố 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/18/ngo-doc-2/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua đi đá bóng về, ăn ít cơm rau, gần sáng bị đau bụng phải chạy vào wc, quằn quại trong đó, mồ hôi tứa ra lạnh toát, sợ vãi. Lúc ấy yếu quá cố gọi nhưng không đủ to để vợ nghe thấy, hết hồn.\u003cbr\u003e\nMọi hôm đá bóng xong vẫn uống bia nhưng hôm qua chỉ uống nước khoáng rồi về. Hai trận vừa rồi mình đều ghi 3 bàn và đội mình đều thắng. Cảm giác thật đã. Hôm qua rất son, đội bạn khỏe hơn (viettel idc), đến rất đúng giờ, còn đội mình 7h có sân mà 7h15 vẫn đang lục tục kéo tới, chưa đủ quân để đá :)) Vào trận thì 3 lần mình ghi bàn, cứ mỗi lần mình ghi bàn xong thì đội bạn lại gỡ một phát làm tỉ số thành 3-3 đều, mình mệt quá té ra nghỉ thì đội mình lại ghi được quả thứ 4 sau một pha lật bóng, hậu vệ bạn tự đá về lưới nhà. Thế là cố thủ giữ tỉ số : )) May mà có siêu thủ môn bay như chim đẩy bóng, và đội bạn cũng mệt dứt điểm không chính xác. Nói chung thắng là vui.\u003cbr\u003e\nSáng ra mệt quá, thường thì mình sẽ dậy trước 6h và đi làm trước 7h, thì đường sẽ đỡ tắc, tầm 7h20 là ngồi yên vị ở bàn làm việc và ung dung ăn sáng. Nhưng hôm nay mệt nên 7h kém mới dậy, và chắc tầm 7h10 mới ra khỏi nhà. Đường Trần Duy Hưng đang sửa sang cái củ khoai gì ấy, bóp lại bé tí còn khoảng 1/3 lòng đường so với bình thường, tắc kẹt dí tại đó. Mà nói chung đi muộn nên đoạn nào cũng đông vãi đái ra.\u003cbr\u003e\nMời các bạn nghiên cứu cách bọn Pháp thực dân nó quy hoạch cách đây đâu như hơn 100 năm?\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"phaplon\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/11/18/ngo-doc-2/phaplon-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nVà đây là trí tuệ ưu việt của ĐỜ:\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"uuviet\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/11/18/ngo-doc-2/uuviet-1.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nTrần Hưng Đạo song song Tràng Thi có độ rộng cũng tương đương Trần Duy Hưng và Lê Văn Lương, mà thực ra còn hẹp hơn, mà giữa Trần Hưng Đạo và Tràng Thi có Lý Thường Kiệt và Hai Bà Trưng chạy song song nữa, còn Trần Duy Hưng và Lê Văn Lương thì chả có đường đéo nào. Giờ thì giá đất đắt bỏ mẹ ra, quy hoạch cái đéo gì nữa, nhưng ngày xưa toàn ruộng rau ao bèo rẻ thối. Nói chung là cái đầu, khác biệt nằm ở cái đầu. Thôi, éo nói nhiều, ví dụ minh họa thế thôi, mai mình khỏe là mình lại dậy sớm đi làm sớm, đéo nói nhiều về bọn ngu, quá đông và nguy hiểm.\u003c/p\u003e","title":"Ngộ độc"},{"content":"Hơn chục năm trước, mẹ tôi mất vì ung thư phổi khi bà 68 tuổi. Trong đám tang, mọi người đều xót xa vì mẹ tôi qua đời khi còn trẻ, con cái chưa báo đáp được nhiều.\nHơn chục năm sau, xung quanh tôi, những người chết vì ung thư ở độ tuổi 40, 50 nhiều đến nỗi không còn là chuyện gây xôn xao.\nChị gái tôi ở cạnh nhà một đôi vợ chồng trẻ. Đứa bé con của đôi vợ chồng ấy mới 2 tuổi, có cặp mắt xanh như đại dương.\nChiều nào chị tôi cũng sang bế nó, hôn hít thật lâu lên đôi má phấn hồng căng mọng và nhìn sâu vào cái hai “cái mảnh đại dương” tuyệt đẹp ấy.\nMột ngày, chị tôi thấy một bên mắt đứa bé, xuất hiện một màu xanh hơi đậm hơn bình thường. Qua vài ngày, màu xanh ấy trở nên dại hơn.\nGia đình đứa bé đưa con lên viện Nhi. Hai ngày sau, người mẹ ngã quỵ ở hành lang bệnh viện, khi nhận được tin con mình bị ung thư mắt (ung thư nhãn cầu).\nHai tuần sau, chị tôi vào thăm, bế nó lên, chị đã khóc nức nở khi chỉ còn nhìn thấy một bên đại dương xanh thẳm. Hố mắt bên kia đã trở thành “biển chết”. Bác sĩ đã khoét của nó con mắt bên phải để ngăn ung thư lan rộng.\nHai tháng sau, thì ngay cả đại dương xanh thẳm bên trái ấy, cũng bị khoét nốt. Hơn 2 tuổi nó đã trở thành người mù, tay đeo đầy băng gạc, rờ rẫm bước đi trong phòng bệnh.\n6 tháng sau, thiên thần khốn khổ ấy đã trốn vĩnh viễn khỏi những cơn đau hành hạ, để đi về một thế giới xa lạ, không có bố mẹ ở bên.\nNgười mẹ đờ đẫn ngồi ngắm di ảnh đứa con, nói với chị tôi rằng: “Thế là cháu bác sống ở trên đời tròn 2 năm, 6 tháng, 12 ngày bác ạ”.\nKhi đồng tổ chức mở Lớp học Hy Vọng (tại Bệnh viện Nhi TƯ) và Lớp học Nhân ái (tại Bệnh viện Huyết học và Truyền máu TƯ), chúng tôi đã thấy nhiều hoa hậu, ca sĩ, nhà báo đã bật khóc khi nhìn những cái đầu trẻ thơ trọc lóc vì xạ trị ung thư.\nLần ấy, lớp học tổ chức được 10 ngày, thì người phụ trách thấy thiếu một học viên. Hỏi ra mới biết bé gái 6 tuổi không đến lớp ấy rất muốn học thêm buổi học thứ 11,12,13… nhưng em đã phải trở về quê trên chiếc xe chở xác của bệnh viện.\nNgày học thứ 15, một phóng viên, đồng thời là thiện nguyện viên của chúng tôi, khi đang hát karaoke mừng sinh nhật bạn, đã khóc tu tu giữa phòng, khi nghe tin cậu bé 3 tuổi mà cô vẫn hay thăm hỏi ở lớp, vừa qua đời.\nCứ thế, buổi học thứ 20, 45, 47, 50…, lớp học Hy vọng ấy lại nhận thêm một thông tin tuyệt vọng: Nhiều học viên không bao giờ trở lại.\nMẹ tôi đã đi được 68 năm trên cuộc đời, nhưng bà ra đi khi vẫn còn quá nhiều thứ chưa trọn vẹn. Rất nhiều đứa trẻ hôm nay đã dừng cuộc chơi trần thế khi còn chưa kịp tới trường, chưa kịp học xong một nốt nhạc.\nTại sao bây giờ nhiều trẻ em bị ung thư đến như vậy? Có nhiều nguyên nhân, nhưng một trong những cú đánh chí mạng nhất chính là vệ sinh an toàn thực phẩm.\nhttp://soha.vn/xa-hoi/ngu-thi-chet-va-nguoi-viet-an-gi-de-khong-chet-20151109072633213.htm\nBình luận (2) huypv — 2015-11-10 03:18\nĐọc bài này, tao phải chuyển sang tab khác, một lúc sau mới vào comment ko thì cũng khóc mất. Có lẽ vì từng có người thân bị ung thư nên đồng cảm. Đau thương lắm!\nkanishi — 2015-11-10 05:45\nỪ, đọc lại đoạn này là tao cũng lại khóc.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/09/2-the-la-chau-song-o-tren-doi-duoc-2-nam-6-thang-12-ngay/","summary":"\u003cp\u003eHơn chục năm trước, mẹ tôi mất vì ung thư phổi khi bà 68 tuổi. Trong đám tang, mọi người đều xót xa vì mẹ tôi qua đời khi còn trẻ, con cái chưa báo đáp được nhiều.\u003cbr\u003e\nHơn chục năm sau, xung quanh tôi, những người chết vì ung thư ở độ tuổi 40, 50 nhiều đến nỗi không còn là chuyện gây xôn xao.\u003cbr\u003e\nChị gái tôi ở cạnh nhà một đôi vợ chồng trẻ. Đứa bé con của đôi vợ chồng ấy mới 2 tuổi, có cặp mắt xanh như đại dương.\u003cbr\u003e\nChiều nào chị tôi cũng sang bế nó, hôn hít thật lâu lên đôi má phấn hồng căng mọng và nhìn sâu vào cái hai “cái mảnh đại dương” tuyệt đẹp ấy.\u003cbr\u003e\nMột ngày, chị tôi thấy một bên mắt đứa bé, xuất hiện một màu xanh hơi đậm hơn bình thường. Qua vài ngày, màu xanh ấy trở nên dại hơn.\u003cbr\u003e\nGia đình đứa bé đưa con lên viện Nhi. Hai ngày sau, người mẹ ngã quỵ ở hành lang bệnh viện, khi nhận được tin con mình bị ung thư mắt (ung thư nhãn cầu).\u003cbr\u003e\nHai tuần sau, chị tôi vào thăm, bế nó lên, chị đã khóc nức nở khi chỉ còn nhìn thấy một bên đại dương xanh thẳm. Hố mắt bên kia đã trở thành “biển chết”. Bác sĩ đã khoét của nó con mắt bên phải để ngăn ung thư lan rộng.\u003cbr\u003e\nHai tháng sau, thì ngay cả đại dương xanh thẳm bên trái ấy, cũng bị khoét nốt. Hơn 2 tuổi nó đã trở thành người mù, tay đeo đầy băng gạc, rờ rẫm bước đi trong phòng bệnh.\u003cbr\u003e\n6 tháng sau, thiên thần khốn khổ ấy đã trốn vĩnh viễn khỏi những cơn đau hành hạ, để đi về một thế giới xa lạ, không có bố mẹ ở bên.\u003cbr\u003e\nNgười mẹ đờ đẫn ngồi ngắm di ảnh đứa con, nói với chị tôi rằng: “Thế là cháu bác sống ở trên đời tròn 2 năm, 6 tháng, 12 ngày bác ạ”.\u003cbr\u003e\nKhi đồng tổ chức mở Lớp học Hy Vọng (tại Bệnh viện Nhi TƯ) và Lớp học Nhân ái (tại Bệnh viện Huyết học và Truyền máu TƯ), chúng tôi đã thấy nhiều hoa hậu, ca sĩ, nhà báo đã bật khóc khi nhìn những cái đầu trẻ thơ trọc lóc vì xạ trị ung thư.\u003cbr\u003e\nLần ấy, lớp học tổ chức được 10 ngày, thì người phụ trách thấy thiếu một học viên. Hỏi ra mới biết bé gái 6 tuổi không đến lớp ấy rất muốn học thêm buổi học thứ 11,12,13… nhưng em đã phải trở về quê trên chiếc xe chở xác của bệnh viện.\u003cbr\u003e\nNgày học thứ 15, một phóng viên, đồng thời là thiện nguyện viên của chúng tôi, khi đang hát karaoke mừng sinh nhật bạn, đã khóc tu tu giữa phòng, khi nghe tin cậu bé 3 tuổi mà cô vẫn hay thăm hỏi ở lớp, vừa qua đời.\u003cbr\u003e\nCứ thế, buổi học thứ 20, 45, 47, 50…, lớp học Hy vọng ấy lại nhận thêm một thông tin tuyệt vọng: Nhiều học viên không bao giờ trở lại.\u003cbr\u003e\nMẹ tôi đã đi được 68 năm trên cuộc đời, nhưng bà ra đi khi vẫn còn quá nhiều thứ chưa trọn vẹn. Rất nhiều đứa trẻ hôm nay đã dừng cuộc chơi trần thế khi còn chưa kịp tới trường, chưa kịp học xong một nốt nhạc.\u003cbr\u003e\nTại sao bây giờ nhiều trẻ em bị ung thư đến như vậy? Có nhiều nguyên nhân, nhưng một trong những cú đánh chí mạng nhất chính là vệ sinh an toàn thực phẩm.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://soha.vn/xa-hoi/ngu-thi-chet-va-nguoi-viet-an-gi-de-khong-chet-20151109072633213.htm\"\u003ehttp://soha.vn/xa-hoi/ngu-thi-chet-va-nguoi-viet-an-gi-de-khong-chet-20151109072633213.htm\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"2. “Thế là cháu sống ở trên đời được 2 năm, 6 tháng, 12 ngày”"},{"content":"Ban liên lạc Đồng hương Thanh Hoá tại Hà Nội đã có buổi đến thăm và giao lưu với “bác” Phiêu tại nhà riêng tại ngõ 34A Trần Phú (ngôi nhà bác mới chuyển về từ đường Hoàng Diệu).\nĐại diện của Ban liên lạc gồm có: ông Lê Xuân Thảo – Trưởng Ban Đồng hương Doanh nghiệp TH, ông Lê Thế Chữ – Trưởng Ban Liên lạc Đồng hương Tỉnh, ông Hoàng Văn Đoàn – Phó Trưởng ban Doanh nghiệp, ông Lữ Thành Long – TGĐ Công ty Misa, ông Nguyễn Hồng Chung – Chủ tịch Công ty Luật Đại Việt, ông Bùi Việt Hà – Giám đốc Công ty HINCO, ông Nguyễn Hữu Hùng – Công ty Truyền thông Dầu khí Việt Nam, Lê Xuân Tiến Trung – Công ty Việt FT và một số thành viên khác.\nSau đây là một số hình ảnh buổi gặp mặt “bác” Lê Khả Phiêu:\nTrên đường đến nhà” bác “Lê Khả Phiêu\nNơi ở trước của bác Lê Khả Phiêu trên đường Hoàng Diệu\nNơi ở trước của bác Lê Khả Phiêu trên đường Hoàng Diệu\nquà cáp cho bác nho nhỏ thôi , đổi lại tình cảm của “bác” với nhân dân đất nước mới quan trọng(!?)\nNhà mới của bác Lê Khả Phiêu\nTrong nhà “bác” toàn những hiện vật quý giá mang đậm tinh thần dân tộc, và cả vị “cha già dân tộc nữa”, tất cả mọi người trên đất nước việt nam này đều là con cháu của bác Hồ.\nNhìn phong bì thế thôi chứ trong đó ko có tiền đâu , chỉ là thư thăm hỏi sức khỏe bác, nhưng “bác” dặn lần sau đến thăm bác là được rồi , đời sống dân mình đang khó khăn , đừng bày vẽ quà cáp gì mà lãng phí(!?).\nGặp mặt “bác” Lê Khả Phiêu tại phòng kháchThăm quan nhà “bác” Lê Khả Phiêu\nMọi người đều ngưỡng mộ con người học cao hiểu rộng của “bác”, cả 1 tủ sách đồ sộ với tư tưởng thổ tả Mác Lê nin – Mao Trạch Đông – Hồ Chí Minh .\nThăm quan Phòng Thư viện : hình cụ mác cụ lê đặt trang trọng trên cùng chính giửa, bác hồ chỉ dưới 1 chút thôi . còn 2 bên là trống đồng và chử tâm bằng vàng . trống đồng tuy là nét biểu trưng của văn hóa dân tộc nhưng giờ đã là thời đại hồ chí minh rồi không nên ôm quá khứ mà phải học cái hay cái đẹp của tư tưởng”thổ tả” Hồ Chí Minh\nChụp ảnh lưu niệm với Tượng “bác” Lê Khả Phiêu bằng đồng\nẢnh chân dung bác Lê Khả Phiêu, dưới là cặp ngà voi nho nhỏ xinh xinh ,gía thị trường hơn $50,000.00\nTư liệu về các cuộc gặp mặt với các nguyên thủ quốc gia các nước\n“Bác” Phiêu đang giới thiệu với bác Lê Thế Chữ về những bức ảnh ghi lại những năm tháng mà “bác” đã vất vã lao động cống hiến20cho đồng bào quốc dân\nNgôi nhà mới hoàn thiện, nên đang còn một số bề bộn (gía thị trường căn nhà này trên 5 triệu đô la)\nNhà bác thật văn hóa , đi đâu cũng thấy sách .\n“Bác” cũng là 1 người rất đam mê nghê thuật và biết thưởng thức cái đẹp . hình như phải bỏ cái móc áo quần vào giữa bức tranh mới đẹp , nghệ thuật mà.\nQuang cảnh nhìn từ tầng 4\nTuy biết cộng sản là vô thần vô thánh nhưng tối nào trước khi đi ngủ cũng lạy phật và” bác” phù hộ độ trì cho chúng cháu sống lâu để phục vụ nhân dân được tốt hơn (!?).\nVườn rau sạch nhà bác PhiêuVì thực phẩm trên thị trường rất độc hại nên nhà bác phải trồng rau sạch để ăn\nNhìn sang bên phải là Bộ Quốc Phòng, nơi có sân bay Trực thăng, để lỡ đất nước có chuyện gì là bác sẽ là người bay đi công tác trước tiên\nNhà bên cạnh là nhà riêng của Đại tướng Chu Huy Mân , các “bác” phải sống gần nhau để tối lữa tắt đèn có nhau , tình cảm đồng chí đáng quý biết bao\nPhòng làm việc của trợ lý “bác” Phiêu với những vần thơ làm xúc động lòng người : Hồ chí minh người sống mãi đời với non sông việt nam và trong tái tim nhân loại\nCuốn sách về “bác” Lê Khả Phiêu được bác tặng cho mọi người, Mênh Mông tình dân , ôi tình cảm nhân dân dành cho đảng và nhà nước thật nhiều , thử hỏi trên giãi đất hình chử S này có nơi nào mà không mang ơn “bác” và đảng .\nMón quà của Ban liên lạc tặng bác Phiêu nhân ngày sinh nhật\nMình đã đi nhiều nhà lãnh đạo, và thật thương “bác “Phiêu vì nhà bác sao mà đơn sơ quá , còn thua xa cả những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh mình nữa.\nĐoàn đại biểu rời nhà bác Lê Khả Phiêu ai nầy trong lòng đều trào dâng niềm xúc động về một con người đã một đời vì dân vì nước ,chúng cháu hứa đời này kiếp này làm lãnh đạo có vất vả khổ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/09/tet-tham-nha-bac-le-kha-phieu/","summary":"\u003cp\u003eBan liên lạc Đồng hương Thanh Hoá tại Hà Nội đã có buổi đến thăm và giao lưu với “bác” Phiêu tại nhà riêng tại ngõ 34A Trần Phú (ngôi nhà bác mới chuyển về từ đường Hoàng Diệu).\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐại diện của Ban liên lạc gồm có: ông Lê Xuân Thảo – Trưởng Ban Đồng hương Doanh nghiệp TH, ông Lê Thế Chữ – Trưởng Ban Liên lạc Đồng hương Tỉnh, ông Hoàng Văn Đoàn – Phó Trưởng ban Doanh nghiệp, ông Lữ Thành Long – TGĐ Công ty Misa, ông Nguyễn Hồng Chung – Chủ tịch Công ty Luật Đại Việt, ông Bùi Việt Hà – Giám đốc Công ty HINCO, ông Nguyễn Hữu Hùng – Công ty Truyền thông Dầu khí Việt Nam, Lê Xuân Tiến Trung – Công ty Việt FT và một số thành viên khác.\u003c/p\u003e","title":"Tết Thăm Nhà \"Bác\" Lê Khả Phiêu"},{"content":"Hay có thể đặt tít là sự suy đồi của xã hội do đâu?\nKhông có một thống kê cụ thể nào tính toán được chỉ số suy đồi của xã hội, nhưng về cơ bản chúng ta có cảm giác xã hội nguy hiểm hơn, đạo đức xuống cấp hơn: Cướp giật ở Sài Gòn, giết người thảm án ở khắp nơi, tai nạn giao thông thảm khốc và bất thình lình, lao động trẻ em khắp các phố xá thành thị, ngập lụt khắp nơi, thực phẩm độc hại tràn lan, không khí ô nhiễm, đô thị quá tải, mức sống ở nông thôn tụt xa so với thành thị, lừa đảo đa cấp thì muôn màu muôn vẻ và ngoài vòng pháp luật …\nCâu chuyện ở chỗ mình làm: Anh phó giám đốc trung tâm, hơn một năm rồi không đi đá bóng, bỗng kêu gọi anh em trong trung tâm tham giá đá bóng hàng tuần, hai tuần vừa rồi tuần nào sếp cũng xỏ giầy đến sân rất đúng giờ. Sếp đi nên cũng rất đông anh em hào hứng tham gia, đá bóng xong lại còn uống bia giao lưu cũng vui, mình thì chỉ hào hứng vụ đá bóng thôi, uống bia không ham lắm nhưng tất nhiên cũng đi làm vài cốc chém gió. Nói chung có sếp đi nên tình hình khác hẳn so với đội bóng hồi trung tâm phần mềm, hồi ở BSS cả trung tâm 50 60 người mà đội bóng có hôm không đủ 7 người, hôm nào đông mới được chục ông. Bất cứ phong trào gì mà có lãnh đạo gương mẫu tích cực thì nhân viên cũng có động lực hơn. Nhìn vào thủ tướng Singapore code C++ giải Sudoku anh em coder cũng có chút khích lệ. Nhìn vào thủ tướng Canada là dân thể thao chính hiệu, dân Canada chắc cũng chăm tập thể thao hơn =))\nHình như Khổng Tử hay ông nào đó có nói câu “đức của người quân tử như gió, đức của kẻ tiểu nhân như cỏ, gió thổi thì cỏ rạp xuống”. Lãnh đạo ngu dốt, tham lam, đứng trên pháp luật, chả coi luật lệ ra gì, thì đám lau nhau dưới trướng sẽ học theo, đám dân đen cũng chẳng tội gì liêm chính mà sẽ tham lam ngu dốt theo nốt, những người tốt im lặng bỗng trở thành kẻ cô độc. Kết quả là một xã hội suy đồi, văn hay chữ tốt không bằng học dốt có quyền. Ví dụ thế này, xe biển xanh biển đỏ là những cái xe đi bát nháo nhất, không ai phản đối sự thực này, thế là tất cả đều hiểu bọn đó có quyền coi thường phép nước, tội gì mình theo, không ai để ý là mình cũng nhảy nhô nhảy nhào lấn đường đè vạch phi lên vỉa hè láo nháo cháo cơm.\nBản chất của cảnh sát giao thông là gì? Là giữ gìn trật tự an toàn giao thông? Hay để kiếm tiền nộp cấp trên và làm giàu? Dân đi sai luật bị CSGT tóm thì khúm núm xin xỏ, viện cớ không biết luật này nọ, sau rồi lên facebook forum chửi um tỏi, he he. Còn CSGT cũng không khá hơn, chuyên rình rình bắt lỗi đàn bà trẻ con, lại trắng trợn yêu cầu tiền tươi. Cả anh cả ả đều chả ra gì. Các chị em phụ nữ hãy cố mà tìm hiểu một ít luật, để mà biết mình đi thế nào là đúng, để mà gặp CSGT không đứng cả tim, việc gì các bạn phải đứng tim? Các bạn phải suy nghĩ ở tư thế MÌNH LÀ NGƯỜI LÀM CHỦ, họ thực thi nhiệm vụ của họ, chứ họ không phải là vua áo vàng, trên họ có những người khác nữa, láo nháo các bạn cứ ghi lại bằng chứng, rồi lên otofun hỏi thủ tục làm đơn khiếu nại. Có đơn thư khiếu nại của dân không phải chuyện đơn giản đâu, có khi bị hẳn … khiển trách đó =))\nBình luận (1) Đoàn Minh Hằng — 2015-11-06 05:55\nChị có từng viết một đoạn có tí liên quan:\nLàm dân đen ở VN nói chung là khổ. Nhưng chung quy cũng tại thiếu kỹ năng sống. Trẻ em giờ ko cần đi học nhiều học thêm học nếm học kiến thức làm gì. Những thứ cần học nên là học luật và học bảo vệ mình. Học luật để khi nào gặp cảnh sát giao thông hay công an hay cán bộ bắt nạt, cẩm mấy quyển đấy đập vỡ mặt bọn chúng ra. Nhà nào cũng cần phải có sách luật gối đầu giường. Cần biết đến sự trợ giúp của luật sư khi có sự bắt bớ. (Cũng cần phải học cả việc sống sao cho không dây dưa với bọn chúng bằng việc không nên phạm tội. Cho bọn chúng chết đói nhăn răng ra vì thất nghiệp không có người phạm tội mà bắt. Đoạn trong ngoặc này có phần lạc quan tếu nhưng tại sao không?)\nVì sao, vì công an, bộ máy công quyền, lãnh đạo, chúng đã kết thành hệ thống hại dân từ mấy chục năm nay. Giờ đi kêu gọi chúng hãy có lương tâm đi thì coi như phá hỏng hết cả cách mạng và bộ máy của chúng. Một khi đã tham gia vào cái hệ thống đó thì chẳng ai cho họ cái cơ hội được thành người lương thiện cả. “Nếu tôi ko làm như vậy tôi cũng chết”, một người hại Bùi Ngọc Tấn sau này đã nói với ông như vậy.\nDân nghèo ở Pháp, họ cực kỳ có kỹ năng sống. Trong một tác phẩm của chị Thuận có viết về việc “học” của dân nhập cư, mà sau này mình đối chiếu với các bạn dân nhập cư người đạo hồi, người da đen, người syria mà mình quen biết thấy khá đúng. Chị Thuận viết, đại khái, trẻ em VN từ nhỏ phải biết học giỏi ở trường thì ở Pháp bọn chúng học thuộc làu các mẫu đơn xin trợ cấp, các chính sách được hưởng…Những bạn mình quen phải nói rằng họ thuộc làu làu các vấn đề thuộc về họ, chuyện làm sao để được thuê nhà, mua nhà giá rẻ, làm bao nhiêu bộ hồ sơ, gửi đến những đâu, đẻ mấy con thì được bao nhiêu tiền…Họ nghiên cứu rất kỹ và cứ chiểu theo hoàn cảnh sống của mình mà vác giấy tờ đi xin quyền lợi thôi. Nào là tôi có con nhưng không có chồng nuôi, tôi không có việc làm, tôi đang có bầu, tôi không có nhà ở…\nCòn dân nghèo ở mình, đọc mấy bài của Đức Hoàng có nêu, họ có mấy đồng trợ cấp đâu đó hơn 200 còn bị xã xẻo mà ko biết hoặc không cả biết mua bảo hiểm xã hội. Họ quá thiếu thông tin. Họ hoàn toàn không biết quyền lợi của mình, không thuộc luật pháp nên mới bị công an, lãnh đạo, chính quyền bắt nạt, cắt xén mà không biết. Và không biết cách kháng cự. Như vụ của em Dư ngay từ lúc bị bắt là đã sai luật rồi.\nVậy, nếu muốn giúp dân mình đỡ khổ thì cần giúp họ có sự hiểu biết về pháp luật và tự bảo vệ mình. Ngoài ra, liên quan đến phần đóng mở ngoặc ở đoạn đầu, tức là giúp cho những người dù có thu nhập thấp nhưng vẫn được hưởng các hoạt động nâng cao tri thức văn hóa để giảm bớt phạm tội.\nNgười nghèo ở Pháp được miễn phí hoặc giảm giá khi tham quan bảo tàng, làm thẻ thư viện hay các hoạt động văn hóa khác. Tất nhiên thôi mình không so sánh được giữa hai xã hội, nhưng ở VN cũng có rất nhiều các mạnh thường quân, hoàn toàn có thể nghĩ đến việc ngoài quyên góp tiền bạc áo ấm…thì cũng nghĩ đến việc tạo cơ hội cho người dân nghèo hiểu biết về luật pháp, tự bảo vệ mình, nâng cao tri thức văn hóa đời sống tâm hồn để xã hội bớt đi những cái xấu, những tệ nạn. Và những câu chuyện đau lòng.\nCòn cái hệ thống lởm của VN chưa biết bao giờ mới sập, nên thôi không bàn. Chúng ta hãy cứ sống hiểu biết và sống đẹp đi cái đã xem sao.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/06/duc-cua-nguoi-lanh-dao/","summary":"\u003cp\u003eHay có thể đặt tít là sự suy đồi của xã hội do đâu?\u003cbr\u003e\nKhông có một thống kê cụ thể nào tính toán được chỉ số suy đồi của xã hội, nhưng về cơ bản chúng ta có cảm giác xã hội nguy hiểm hơn, đạo đức xuống cấp hơn: Cướp giật ở Sài Gòn, giết người thảm án ở khắp nơi, tai nạn giao thông thảm khốc và bất thình lình, lao động trẻ em khắp các phố xá thành thị, ngập lụt khắp nơi, thực phẩm độc hại tràn lan, không khí ô nhiễm, đô thị quá tải, mức sống ở nông thôn tụt xa so với thành thị, lừa đảo đa cấp thì muôn màu muôn vẻ và ngoài vòng pháp luật …\u003cbr\u003e\nCâu chuyện ở chỗ mình làm: Anh phó giám đốc trung tâm, hơn một năm rồi không đi đá bóng, bỗng kêu gọi anh em trong trung tâm tham giá đá bóng hàng tuần, hai tuần vừa rồi tuần nào sếp cũng xỏ giầy đến sân rất đúng giờ. Sếp đi nên cũng rất đông anh em hào hứng tham gia, đá bóng xong lại còn uống bia giao lưu cũng vui, mình thì chỉ hào hứng vụ đá bóng thôi, uống bia không ham lắm nhưng tất nhiên cũng đi làm vài cốc chém gió. Nói chung có sếp đi nên tình hình khác hẳn so với đội bóng hồi trung tâm phần mềm, hồi ở BSS cả trung tâm 50 60 người mà đội bóng có hôm không đủ 7 người, hôm nào đông mới được chục ông. Bất cứ phong trào gì mà có lãnh đạo gương mẫu tích cực thì nhân viên cũng có động lực hơn. Nhìn vào thủ tướng Singapore code C++ giải Sudoku anh em coder cũng có chút khích lệ. Nhìn vào thủ tướng Canada là dân thể thao chính hiệu, dân Canada chắc cũng chăm tập thể thao hơn =))\u003cbr\u003e\nHình như Khổng Tử hay ông nào đó có nói câu “đức của người quân tử như gió, đức của kẻ tiểu nhân như cỏ, gió thổi thì cỏ rạp xuống”. Lãnh đạo ngu dốt, tham lam, đứng trên pháp luật, chả coi luật lệ ra gì, thì đám lau nhau dưới trướng sẽ học theo, đám dân đen cũng chẳng tội gì liêm chính mà sẽ tham lam ngu dốt theo nốt, những người tốt im lặng bỗng trở thành kẻ cô độc. Kết quả là một xã hội suy đồi, văn hay chữ tốt không bằng học dốt có quyền. Ví dụ thế này, xe biển xanh biển đỏ là những cái xe đi bát nháo nhất, không ai phản đối sự thực này, thế là tất cả đều hiểu bọn đó có quyền coi thường phép nước, tội gì mình theo, không ai để ý là mình cũng nhảy nhô nhảy nhào lấn đường đè vạch phi lên vỉa hè láo nháo cháo cơm.\u003cbr\u003e\nBản chất của cảnh sát giao thông là gì? Là giữ gìn trật tự an toàn giao thông? Hay để kiếm tiền nộp cấp trên và làm giàu? Dân đi sai luật bị CSGT tóm thì khúm núm xin xỏ, viện cớ không biết luật này nọ, sau rồi lên facebook forum chửi um tỏi, he he. Còn CSGT cũng không khá hơn, chuyên rình rình bắt lỗi đàn bà trẻ con, lại trắng trợn yêu cầu tiền tươi. Cả anh cả ả đều chả ra gì. Các chị em phụ nữ hãy cố mà tìm hiểu một ít luật, để mà biết mình đi thế nào là đúng, để mà gặp CSGT không đứng cả tim, việc gì các bạn phải đứng tim? Các bạn phải suy nghĩ ở tư thế MÌNH LÀ NGƯỜI LÀM CHỦ, họ thực thi nhiệm vụ của họ, chứ họ không phải là vua áo vàng, trên họ có những người khác nữa, láo nháo các bạn cứ ghi lại bằng chứng, rồi lên otofun hỏi thủ tục làm đơn khiếu nại. Có đơn thư khiếu nại của dân không phải chuyện đơn giản đâu, có khi bị hẳn … khiển trách đó =))\u003c/p\u003e","title":"Đức của người lãnh đạo."},{"content":"Ôi tình cờ wordpress gợi ý mình blog của chị Đoàn Minh Hằng này, đọc thấy hợp quá, vì chị ấy là người tốt, mà chị ấy còn là nhà văn nên viết rất hay nữa. Đọc blog của chị ấy mình thấy học được rất nhiều điều. Nhưng thi thoảng chị ấy lại xóa roẹt phát làm mình rất là tiếc, kệ chị ấy thôi, hehe, blog của chị ấy mà, nhưng dù sao mình cũng hơi tiếc :))\nBình luận (8) Đoàn Minh Hằng — 2015-11-05 19:00\nChị cảm ơn em nhé. Hôm nay nhờ em reblog mà lượng truy cập tăng, kèm theo có nhiều người add nhưng điều đó sẽ làm chị ngại. Nếu có nhiều người biết quá chị sẽ khó viết hồn nhiên được và dễ sa đà vào việc viết để lấy lòng độc giả, theo kiểu nó không được thật lắm. Chị quý những bạn đọc thường xuyên, chỉ cần vài người thôi, và họ tìm thấy điều gì đó đồng cảm và trân trọng. Nếu chị có khả năng truyền cảm hứng cho mọi ng chị cũng vui vì những gì chị viết đều là sự trải nghiệm quan sát từ cuộc sống, đôi khi có đối chiếu với việc đọc các tác phẩm văn học. Nếu để viết câu khách chị sẽ viết theo kiểu khác, post lên fanpage ầm ầm rồi. Thực ra các bài viết chị không xóa mà chị đặt chế độ private. Chị phải vừa đặt bài em share về chế độ private rồi 🙂\nkanishi — 2015-11-06 00:31\nChà, khó nhỉ, vì em thấy bài hay và em nghĩ mọi người đọc sẽ tự rút ra điều gì đó cho bạn thân nên mới share. Thôi không sao em hứa sẽ không share nữa, hihi.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-06 10:07\nchị đã đang back lại các bài private rồi đó.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-05 19:44\nKhông hẳn là viết cho nhiều độc giả nó bớt thật hơn mà viết cho nhiều độc giả thì cần chau chuốt và chọn lọc hơn, cần nghiêm khắc tỉ mỉ hơn trong từng câu chữ, cần xem điều này điều kia có khả năng làm tổn thương mình hay tổn thương người khác hay không…\nAnyway chị vẫn viết hàng ngày và có nhiều sự chọn lọc hơn. Cảm ơn những bạn đọc như em nhé.\nkanishi — 2015-11-06 00:32\nCòn em eám ơn chị đã viết rất chăm để … em có thứ hay ho để đọc 😉\nkanishi — 2015-11-06 00:35\nEm luôn thích đọc những blog viết chuyện lặt vặt hàng ngày, nhỏ nhặt nhưng mang những góc nhìn cá nhân rất thú vị, nhưng chuyện nhỏ nhỏ thôi nhưng giống như một bộ phim, một thế giới mới lạ, mỗi ngày là một tập, hihi.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-06 05:47\nCảm ơn em vì đã đọc. Chị còn cái này đang đắp chiếu http://doanminhhang.net/\nĐể lên kế hoạch viết tử tế hơn.\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-06 07:01\n“nhưng chuyện nhỏ nhỏ thôi nhưng giống như một bộ phim, một thế giới mới lạ, mỗi ngày là một tập,” =\u0026gt; Để tiếp tục sản xuất phim truyền hình nhiều tập 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/05/co-tam-binh-yen-la-co-tat-ca/","summary":"\u003cp\u003eÔi tình cờ wordpress gợi ý mình blog của chị Đoàn Minh Hằng này, đọc thấy hợp quá, vì chị ấy là người tốt, mà chị ấy còn là nhà văn nên viết rất hay nữa. Đọc blog của chị ấy mình thấy học được rất nhiều điều. Nhưng thi thoảng chị ấy lại xóa roẹt phát làm mình rất là tiếc, kệ chị ấy thôi, hehe, blog của chị ấy mà, nhưng dù sao mình cũng hơi tiếc :))\u003c/p\u003e","title":"Có tâm bình yên là có tất cả"},{"content":"Mình thực sự không hiểu sao thằng Long trưởng phòng (1) và thằng Thăng lại gọi nhau là “con”, dù sao nghe cũng có vẻ lạ lạ, mình liền thuổng ngay =))\nKhác với Tú Anh bạn thân mình chưa gặp bao giờ, con Thăng này mình học cùng đại học. Ấy, lại nói lan man chuyện học đại học, học đại học không phải để lấy kiến thức, may ra là lấy “khái niệm” tên các môn học, và lấy cái bằng cho oách, điều giá trị nhất của việc học ở một đại học hàng đầu là quen những người bạn hàng đầu. À ý mình là mình cũng hàng đầu ý.\nThôi trở lại hàng cuối với đồng chí Thăng, đồng chí là một người con ưu tú của miền Trung ruột thịt, ngày xưa đồng chí thi đại học điểm cao vời vợi, được nhà trường xếp vào lớp 50CA toàn các nhân tài. Đồng chí tuy ngồi hàng cuối (vì chân dài) nhưng vẫn chăm ngoan học bài không nằm ngủ gật. Sở thích hồi đại học, và cả khi ra trường của đồng chí là chơi PES, vì đá bóng thật thì đồng chí không biết đá, hê hê.\nĐồng chí tên thật là Thăng Phạm Duy, đồng chí tự gọi mình là Tân Khổng Minh – một spamer có hạng ở chốn fotech.org hào hoa. Do mến tài và nể đức của hot blogger Thaimeo.info nên Thăng đệ nhiều lần đưa ngựa qua facebook, viber mời mình đi ăn uống, cà phê. Thời còn ở thâm sơn Hòa Lạc tu thân, không tiện ngựa xe nên mình từ chối hết. Tới khi dời đô về Văn Minh Giang Phố thì mới có dịp giao lưu trà đạo với Thăng đệ. Mình thật không hiểu sao Thăng bạn thân mình lại lấy nick là thangola, trong khi ola là một phần mềm chat rất tai tiếng, nổi danh trong lĩnh vực chăn rau tìm cỏ, ngoài ra ola hình như còn là nhãn hiệu một cửa hàng thời trang đồ lót nhập khẩu từ Khựa? Có lẽ với tinh thần nhập thế, đồng chí Thăng quyết đi sát cùng nhân dân, không từ thủ đoạn để thâm nhập.\nChính do thằng này dẫn mối nên mình mới ăn ở quán Home-Cook Gia đình BB ở Giảng Võ, giá đắt lòi phở. Chính nó gạ gẫm mình mua Misfit. Chính nó nghỉ làm 2 tuần đi xe máy xuyên Việt. Gọi là xuyên Việt nhưng thực chất chỉ nửa Việt thôi, người và xe máy đi tàu từ HN vào Huế, rồi đi xe máy từ Huế vào Cà Mau. Sau đó gửi xe máy bằng tàu ra HN, còn người thì bay từ SG ra HN. Trên đường đi thì nó đến những chỗ rất hay, chụp ảnh rất đẹp, đi một mình nên rất tự do và gặp nhiều người hay ho thú vị. Mình đánh giá cao chuyến đi của nó. Mình luôn đánh giá cao những người làm được những cái mình chưa làm được – hoặc không dám/chưa dám làm.\nThăng đệ bạn thân mình làm ở Cốc Cốc, làm sys admin bấm dây mạng đó. Vì dây mạng chỉ được rút vào ban đêm khi người dùng đi ngủ hết, nên bạn thân mình hay phải làm đêm, giống mình upcode đêm. Kể ra thì cũng có vài điểm chung đấy chứ.\nThăng đệ là một tín đồ ủng hộ hàng Việt cuồng nhiệt, tai nghe nó mua một cái handmde hơn một triệu, hãng quái gì chưa kịp google. Vòng theo dõi sức khỏe nó mua Misfit Flash và dụ dỗ mọi người xung quanh mua theo, nhưng sau khi add nó vào danh sách theo dõi thì thấy nó một tuần mới chạy một lần hơn 1300 điểm, rất kinh, sau đó vứt xó không hoạt động gì. Bản chất của bấm dây mạng đêm là không ổn định thế đấy các bạn ạ.\nThằng này nói chung là người tốt (đoạn kết đây rồi), vẫn chưa lấy vợ, thực ra chưa 30 tuổi mà lấy vợ thì vẫn là sớm. Nhưng cũng có dư luận đồn Thăng là pê đê, nó vẫn tự nhận nó là thangpd mà, not bad. Theo dõi nội dung tumblr của nó thì dễ thấy nó là một thằng tương đối hay ho, gặp thì sẽ thấy nó hơi ngu ngu một tí, nhưng online thì nó hay ho, mà chủ yếu là nó online, nên có thể kết luận nó hay ho.\nGiải nghĩa: (1) Long trưởng phòng là một nhân vật có thật, anh ta ra sẽ được mô tả ở chương sau.\nẢnh minh họa lấy của Thăng Phạm chụp – ếu cần xin phép.\nBình luận (1) Tú béo — 2015-11-04 13:40\nĐọc hài vãi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/04/con-thang-ban-than-minh/","summary":"\u003cp\u003eMình thực sự không hiểu sao thằng Long trưởng phòng (1) và thằng Thăng lại gọi nhau là “con”, dù sao nghe cũng có vẻ lạ lạ, mình liền thuổng ngay =))\u003cbr\u003e\nKhác với Tú Anh bạn thân mình chưa gặp bao giờ, con Thăng này mình học cùng đại học. Ấy, lại nói lan man chuyện học đại học, học đại học không phải để lấy kiến thức, may ra là lấy “khái niệm” tên các môn học, và lấy cái bằng cho oách, điều giá trị nhất của việc học ở một đại học hàng đầu là quen những người bạn hàng đầu. À ý mình là mình cũng hàng đầu ý.\u003cbr\u003e\nThôi trở lại hàng cuối với đồng chí Thăng, đồng chí là một người con ưu tú của miền Trung ruột thịt, ngày xưa đồng chí thi đại học điểm cao vời vợi, được nhà trường xếp vào lớp 50CA toàn các nhân tài. Đồng chí tuy ngồi hàng cuối (vì chân dài) nhưng vẫn chăm ngoan học bài không nằm ngủ gật. Sở thích hồi đại học, và cả khi ra trường của đồng chí là chơi PES, vì đá bóng thật thì đồng chí không biết đá, hê hê.\u003cbr\u003e\nĐồng chí tên thật là Thăng Phạm Duy, đồng chí tự gọi mình là Tân Khổng Minh – một spamer có hạng ở chốn fotech.org hào hoa. Do mến tài và nể đức của hot blogger Thaimeo.info nên Thăng đệ nhiều lần đưa ngựa qua facebook, viber mời mình đi ăn uống, cà phê. Thời còn ở thâm sơn Hòa Lạc tu thân, không tiện ngựa xe nên mình từ chối hết. Tới khi dời đô về Văn Minh Giang Phố thì mới có dịp giao lưu trà đạo với Thăng đệ. Mình thật không hiểu sao Thăng bạn thân mình lại lấy nick là thangola, trong khi ola là một phần mềm chat rất tai tiếng, nổi danh trong lĩnh vực chăn rau tìm cỏ, ngoài ra ola hình như còn là nhãn hiệu một cửa hàng thời trang đồ lót nhập khẩu từ Khựa? Có lẽ với tinh thần nhập thế, đồng chí Thăng quyết đi sát cùng nhân dân, không từ thủ đoạn để thâm nhập.\u003cbr\u003e\nChính do thằng này dẫn mối nên mình mới ăn ở quán Home-Cook Gia đình BB ở Giảng Võ, giá đắt lòi phở. Chính nó gạ gẫm mình mua Misfit. Chính nó nghỉ làm 2 tuần đi xe máy xuyên Việt. Gọi là xuyên Việt nhưng thực chất chỉ nửa Việt thôi, người và xe máy đi tàu từ HN vào Huế, rồi đi xe máy từ Huế vào Cà Mau. Sau đó gửi xe máy bằng tàu ra HN, còn người thì bay từ SG ra HN. Trên đường đi thì nó đến những chỗ rất hay, chụp ảnh rất đẹp, đi một mình nên rất tự do và gặp nhiều người hay ho thú vị. Mình đánh giá cao chuyến đi của nó. Mình luôn đánh giá cao những người làm được những cái mình chưa làm được – hoặc không dám/chưa dám làm.\u003cbr\u003e\nThăng đệ bạn thân mình làm ở Cốc Cốc, làm sys admin bấm dây mạng đó. Vì dây mạng chỉ được rút vào ban đêm khi người dùng đi ngủ hết, nên bạn thân mình hay phải làm đêm, giống mình upcode đêm. Kể ra thì cũng có vài điểm chung đấy chứ.\u003cbr\u003e\nThăng đệ là một tín đồ ủng hộ hàng Việt cuồng nhiệt, tai nghe nó mua một cái handmde hơn một triệu, hãng quái gì chưa kịp google. Vòng theo dõi sức khỏe nó mua Misfit Flash và dụ dỗ mọi người xung quanh mua theo, nhưng sau khi add nó vào danh sách theo dõi thì thấy nó một tuần mới chạy một lần hơn 1300 điểm, rất kinh, sau đó vứt xó không hoạt động gì. Bản chất của bấm dây mạng đêm là không ổn định thế đấy các bạn ạ.\u003cbr\u003e\nThằng này nói chung là người tốt (đoạn kết đây rồi), vẫn chưa lấy vợ, thực ra chưa 30 tuổi mà lấy vợ thì vẫn là sớm. Nhưng cũng có dư luận đồn Thăng là pê đê, nó vẫn tự nhận nó là thangpd mà, not bad. Theo dõi nội dung tumblr của nó thì dễ thấy nó là một thằng tương đối hay ho, gặp thì sẽ thấy nó hơi ngu ngu một tí, nhưng online thì nó hay ho, mà chủ yếu là nó online, nên có thể kết luận nó hay ho.\u003cbr\u003e\nGiải nghĩa: (1) Long trưởng phòng là một nhân vật có thật, anh ta ra sẽ được mô tả ở chương sau.\u003cbr\u003e\nẢnh minh họa lấy của Thăng Phạm chụp – ếu cần xin phép.\u003c/p\u003e","title":"Con Thăng bạn thân mình."},{"content":"10536: Lỗi từa lưa, vào store thì chậm như rùa, tin nhắn đến chả báo gì, làm mình lỡ bao nhiêu tin nhắn quan trọng, không thay được nhạc chuông bằng bài hát tự chọn, mở khóa màn hình hay bị treo và reset, kéo notification giật, giữ biểu tượng để vào setting thì cũng chậm và nhiều lúc không phản hồi, đặc biệt, máy thường xuyên bị reset bất tử, bất kì lúc nào cũng có thể reset, điên người. Hai build 10549, 10572 thì cần về 8.1 mới lên được, mà laptop của mình là windows 10, lúc là windows 8 thì có bản flash, về 8.1 ngon, nhưng giờ ở windows 10 chạy app để flash thì báo lỗi tùm lum cả, túm lại là không về được 8.1. Nhiều lúc tức giận muốn vứt mịa nó đấy chạy ra cửa hàng mua cái android ghẻ ghẻ triệu rưỡi dùng cho đỡ ức chế. Thực ra là đợi Obi Worldphone, nhưng bà mẹ nhà bọn Obi, hẹn hò giữa tháng 10 bán mà giờ hết tháng 10 rồi ếu thấy đâu, thật bực quá đi. Mà thực ra dạo này rất túng, Obi có ra thì cũng chả có tiền mua. Đành nhẫn nhịn kệ con gà nó dùng cái điện thoại wp củ chuối.\nĐêm thứ 5, từ trước 12h đêm đã thấy mọi người thông báo có build mới, và lên trực tiếp được không phải về 8.1, mừng vãi đái, nhưng không thể nào cài được insider để lấy bản build. Đành vứt đó đi ngủ, sáng ra lên công ty, dùng 3G tải được insider, update, thì nó cứ trơ lì ở 0%. Chạy lên dùng wifi thì nó mới lên dần, 5, 10, 20%, và cứ nằm im ở 20% hoài, chán quá vứt đó xác định mấy hôm sau cài cho server đỡ quá tải, thì lại được, nói chung hết buổi sáng thứ 6 là cũng cài được bản 10581.\nDùng thử, oh yeah, tuyệt quá, mượt mà quá, tính tới thời điểm này là 1 ngày rồi chưa bị tự reset phát nào, bản 536 kia thì có mà reset cả chục lần rồi. Mở khóa, kéo notification rất rất mượt. Store tải nhanh, tin nhắn báo ầm ầm, nhạc chuông thay đổi được, nói chung là fix hết các lỗi ở 536, và phát sinh một lỗi rất to về quản lý bộ nhớ =)) Nhưng lỗi quản lý bộ nhớ này không ảnh hưởng lắm tới trải nghiệm. Thật may, dùng cái điện thoại mà nó có thể reset bất cứ lúc nào, nhất là lúc đang cần nhắn tin gọi điện, thì tổn thọ vô cùng.\n(ảnh minh họa lấy của con Thăng Phạm – không cần xin phép).\nBình luận (3) Loi Luu — 2015-11-05 08:54\nNgày xưa dùng Windows phone rất khổ vì không support nhiều google apps, ví dụ như Drive, Gmail, Youtube. Không biết giờ đỡ chưa sếp?\nkanishi — 2015-11-05 11:06\nGmail thì anh thấy vẫn ngon vì dùng app mail của MS add phát vào, chạy ngon cực.\nYoutube thì anh dùng tubecast thấy xịn vãi, cast lên tivi ầm ầm, upload thì hơi khó tí, drive không dùng không biết, keke.\nLoi Luu — 2015-11-05 11:08\nGmail app có cái khá hay là send as (cho phép gửi từ email khác khi đang dùngtài khoản gmail). Cái đó M$ ko có dùng đc ; ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/04/noi-kho-cua-nguoi-dung-windows-phone/","summary":"\u003cp\u003e10536: Lỗi từa lưa, vào store thì chậm như rùa, tin nhắn đến chả báo gì, làm mình lỡ bao nhiêu tin nhắn quan trọng, không thay được nhạc chuông bằng bài hát tự chọn, mở khóa màn hình hay bị treo và reset, kéo notification giật, giữ biểu tượng để vào setting thì cũng chậm và nhiều lúc không phản hồi, đặc biệt, máy thường xuyên bị reset bất tử, bất kì lúc nào cũng có thể reset, điên người. Hai build 10549, 10572 thì cần về 8.1 mới lên được, mà laptop của mình là windows 10, lúc là windows 8 thì có bản flash, về 8.1 ngon, nhưng giờ ở windows 10 chạy app để flash thì báo lỗi tùm lum cả, túm lại là không về được 8.1. Nhiều lúc tức giận muốn vứt mịa nó đấy chạy ra cửa hàng mua cái android ghẻ ghẻ triệu rưỡi dùng cho đỡ ức chế. Thực ra là đợi Obi Worldphone, nhưng bà mẹ nhà bọn Obi, hẹn hò giữa tháng 10 bán mà giờ hết tháng 10 rồi ếu thấy đâu, thật bực quá đi. Mà thực ra dạo này rất túng, Obi có ra thì cũng chả có tiền mua. Đành nhẫn nhịn kệ con gà nó dùng cái điện thoại wp củ chuối.\u003cbr\u003e\nĐêm thứ 5, từ trước 12h đêm đã thấy mọi người thông báo có build mới, và lên trực tiếp được không phải về 8.1, mừng vãi đái, nhưng không thể nào cài được insider để lấy bản build. Đành vứt đó đi ngủ, sáng ra lên công ty, dùng 3G tải được insider, update, thì nó cứ trơ lì ở 0%. Chạy lên dùng wifi thì nó mới lên dần, 5, 10, 20%, và cứ nằm im ở 20% hoài, chán quá vứt đó xác định mấy hôm sau cài cho server đỡ quá tải, thì lại được, nói chung hết buổi sáng thứ 6 là cũng cài được bản 10581.\u003cbr\u003e\nDùng thử, oh yeah, tuyệt quá, mượt mà quá, tính tới thời điểm này là 1 ngày rồi chưa bị tự reset phát nào, bản 536 kia thì có mà reset cả chục lần rồi. Mở khóa, kéo notification rất rất mượt. Store tải nhanh, tin nhắn báo ầm ầm, nhạc chuông thay đổi được, nói chung là fix hết các lỗi ở 536, và phát sinh một lỗi rất to về quản lý bộ nhớ =)) Nhưng lỗi quản lý bộ nhớ này không ảnh hưởng lắm tới trải nghiệm. Thật may, dùng cái điện thoại mà nó có thể reset bất cứ lúc nào, nhất là lúc đang cần nhắn tin gọi điện, thì tổn thọ vô cùng.\u003cbr\u003e\n(ảnh minh họa lấy của con Thăng Phạm – không cần xin phép).\u003c/p\u003e","title":"Nỗi khổ của người dùng windows phone"},{"content":"Hôm nay lại nắng rồi, thế mà hôm qua trời gió rét căm căm, hẳn là hôm qua trời rét để chào đón các đám cưới tổ chức trong ngày 01/11. Hôm qua Tùng dâm cưới, ngày nó cưới trời thật giống hôm mình cưới, rét rét lành lạnh khô khô y như thế, nhưng là 3 năm trước.\nTùng dâm là thằng bạn học cùng trường ĐH với mình, nhưng mình chỉ biết nó khi vào làm ở ISDS (công ty này giờ đã xóa sổ). Nó học điện tử viễn thông, sau khi ra trường thì làm sys admin (đại loại là đi bấm dây mạng), giờ nó đã là chuyên gia đầu ngành. Về nguồn gốc tên gọi Tùng dâm, hồi xưa, khi facebook còn là sinh viên, fotech.org là diễn đàn của trường công nghệ, rất sôi động, Tùng ta cũng mon men đăng kí, tên Tùng đầy đủ là Đàm Thanh Tùng, nó bèn đăng kí nick là tungdam, tức Tùng Đàm, nhưng lên diễn đàn ai cũng gọi là Tùng DÂM, thế là dâm đến đến giờ : ))\nThằng này to béo, tính tình rất tốt bụng đáng yêu, trêu cho nó cáu và nhìn cái mặt cáu của rất sướng, giống con chó trong Tom và Jerry ý, nhưng nó lại rất ít khi cáu, hehe. Hồi ISDS thuê căn nhà ở Hoàng Cầu làm trụ sở, có cả bếp, lại thừa hẳn một tầng trên cùng, anh Giang giám đốc bảo nó ở luôn đấy làm thêm chân bảo vệ, mỗi tội bảo vệ nghiệp dư chưa qua đào tạo nên hơi lơ là cảnh giác, để trộm nó trèo vào vác đi 3 laptop và đống tiền lương vừa lĩnh trong ví của mình. Thế là ta chia tay nhau từ đây. ISDS tan đàn xẻ nghé : )) Mà thực ra vụ trộm đó là anh Phong đi ngủ sau cùng không đóng cửa ban công. Nhọ. Vụ trộm đó quả là ảnh hưởng nghiêm trọng tới các ngã rẽ trong đời mình, hồi đó mới mua máy ảnh, đang âm mưu mua ống kính để ăn chơi, dính ngay quả mất lap mất lương, đời xuống dốc, bỏ luôn thú nhiếp ảnh ọt. Và nghỉ ISDS sang Viettel cày tiền.\nHồi mới sang Viettel, nó rất hay gọi điện vay tiền mình vì hồi đấy mình cũng ít tiêu tiền. Nó dẫn mình đi nghe nhạc ở Hollyland, ấn tượng là ở đó rất nhiều gái đẹp, mình với nó ngồi uống bia nghe rock, nó gật gù hát theo, cả quán giật giật hát theo tay vẫy vẫy, mình cũng giả vờ tay vẫy vẫy nhưng éo thuộc nên không hát theo được. Mình nhớ không lầm thì có lần mình và Tùng dâm đã ngồi ở Hollyland hoặc đâu đó, có gặp chị Thủy – người mà bây giờ đã là vợ nó – ngay từ hồi đó, khi biết chị Thủy quê Phú Thọ, mình đã có cảm giác hai đứa này sẽ lấy nhau, vì mình thấy chị Thủy rất là trẻ so với tuổi, và tính thì rất hay.\nBình luận (8) thangola — 2015-11-03 03:25\nTự dưng kết 1 cái cụt vồn. Thế này éo thành hót bờ lốc gơ được rồi\nkanishi — 2015-11-03 05:32\nHơi cụt thật nhưng mà hết mịa nó chuyện rồi =))\nthangola — 2015-11-03 05:34\nNhạt vồn. Cả bài hay mỗi câu so sánh với con chó trong phim 😐\nkanishi — 2015-11-03 06:22\nÔng mày mất công viết cho mà đọc còn chê, block bây giờ, thích viết bài về Thằng Ố lá không hả :-w\nthangola — 2015-11-03 06:33\nMày có gan viết thì ông có gan đọc. Sợ bòi j. Cùng lắm thì viết trả cho mày 1 bài cho mày nhục.\nTú béo — 2015-11-03 03:34\nThằng này mình biết từ lâu, là đại ca kết nghĩa của Vân Anh ny cũ mình :v Hồi ý được nhờ search profile của nó làm cái éo gì đó, nên mới biết, nhưng giai đoạn đó thì khá là ác cảm, không thích tí nào, đhs :))\nkanishi — 2015-11-03 05:32\nđhs là gì\nTú béo — 2015-11-03 05:38\nLà đéo hiểu sao :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/02/tung-dam-lay-chong/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay lại nắng rồi, thế mà hôm qua trời gió rét căm căm, hẳn là hôm qua trời rét để chào đón các đám cưới tổ chức trong ngày 01/11. Hôm qua Tùng dâm cưới, ngày nó cưới trời thật giống hôm mình cưới, rét rét lành lạnh khô khô y như thế, nhưng là 3 năm trước.\u003cbr\u003e\nTùng dâm là thằng bạn học cùng trường ĐH với mình, nhưng mình chỉ biết nó khi vào làm ở ISDS (công ty này giờ đã xóa sổ). Nó học điện tử viễn thông, sau khi ra trường thì làm sys admin (đại loại là đi bấm dây mạng), giờ nó đã là chuyên gia đầu ngành. Về nguồn gốc tên gọi Tùng dâm, hồi xưa, khi facebook còn là sinh viên, fotech.org là diễn đàn của trường công nghệ, rất sôi động, Tùng ta cũng mon men đăng kí, tên Tùng đầy đủ là Đàm Thanh Tùng, nó bèn đăng kí nick là tungdam, tức Tùng Đàm, nhưng lên diễn đàn ai cũng gọi là Tùng DÂM, thế là dâm đến đến giờ : ))\u003cbr\u003e\nThằng này to béo, tính tình rất tốt bụng đáng yêu, trêu cho nó cáu và nhìn cái mặt cáu của rất sướng, giống con chó trong Tom và Jerry ý, nhưng nó lại rất ít khi cáu, hehe. Hồi ISDS thuê căn nhà ở Hoàng Cầu làm trụ sở, có cả bếp, lại thừa hẳn một tầng trên cùng, anh Giang giám đốc bảo nó ở luôn đấy làm thêm chân bảo vệ, mỗi tội bảo vệ nghiệp dư chưa qua đào tạo nên hơi lơ là cảnh giác, để trộm nó trèo vào vác đi 3 laptop và đống tiền lương vừa lĩnh trong ví của mình. Thế là ta chia tay nhau từ đây. ISDS tan đàn xẻ nghé : )) Mà thực ra vụ trộm đó là anh Phong đi ngủ sau cùng không đóng cửa ban công. Nhọ. Vụ trộm đó quả là ảnh hưởng nghiêm trọng tới các ngã rẽ trong đời mình, hồi đó mới mua máy ảnh, đang âm mưu mua ống kính để ăn chơi, dính ngay quả mất lap mất lương, đời xuống dốc, bỏ luôn thú nhiếp ảnh ọt. Và nghỉ ISDS sang Viettel cày tiền.\u003cbr\u003e\nHồi mới sang Viettel, nó rất hay gọi điện vay tiền mình vì hồi đấy mình cũng ít tiêu tiền. Nó dẫn mình đi nghe nhạc ở Hollyland, ấn tượng là ở đó rất nhiều gái đẹp, mình với nó ngồi uống bia nghe rock, nó gật gù hát theo, cả quán giật giật hát theo tay vẫy vẫy, mình cũng giả vờ tay vẫy vẫy nhưng éo thuộc nên không hát theo được. Mình nhớ không lầm thì có lần mình và Tùng dâm đã ngồi ở Hollyland hoặc đâu đó, có gặp chị Thủy – người mà bây giờ đã là vợ nó – ngay từ hồi đó, khi biết chị Thủy quê Phú Thọ, mình đã có cảm giác hai đứa này sẽ lấy nhau, vì mình thấy chị Thủy rất là trẻ so với tuổi, và tính thì rất hay.\u003c/p\u003e","title":"Tùng dâm lấy chồng"},{"content":"Mượn Sẻ béo cái ổ cứng đầy phim về để xem, mà lướt qua thì thấy rất ít phim hợp gu của mình. Vậy gu của mình là thế nào?\nPhim giả tưởng kiểu ngược thời gian, tất nhiên là phải mang tính logic một tí: Source code, Déjà vu … Phim hành động đẹp trai anh hùng: Mission Impossible 2, Fast \u0026amp; Fourius … Phim dựa trên chuyện có thật: Captain Phillips, Kid Canabis Phim hài: Taxi 4, CJ7, Mr.Bean Holiday Phim Spiderman mình ghét, vì nữ chính xấu; phim Transformer có vẻ nữ chính ngon nhưng hiệu ứng đánh nhau bố láo quá, xem chán; X-men thì phức tạp và nhiều khi phi logic; Nói chung siêu anh hùng marvel với comics là mình đều ghét, phức tạp vãi lều.\nPhim ở rạp mình xem cũng nhiều phết, mặc dù là muỗi so với giới trẻ, nhưng cũng là nhiều và tự cảm thấy … tiếc tiền = )) Phim hay nhất có thể nhớ đến như Vượt ngục, rất là cảm xúc cao trào. Hoặc gây ấn tượng như xem Harry Potter ở CGV chỗ ngã tư Sở, hồi ấy nó vẫn còn tên là Megastar hay sao ấy. Giờ gọi là CGV nghe chán như cờ.\nXem phim giờ thành một thứ rất khoai, xem bằng laptop thì bé quá, xem bằng tivi thì vẫn bé, và lại không cắm được headphone vào tivi, vì tivi toshiba lúc mua không để ý, cổng audio out của nó lại là công quang (optical), nhọ như cái lọ.\nBình luận (3) Tú béo — 2015-11-03 03:35\nLàm con sound bar về cắm vào TV đi, trào lưu mới đó ;))\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-05 19:22\nEm đầu tư mua cái máy chiếu cho to 🙂\nkanishi — 2015-11-06 00:36\nỐi giời dạo này em tiêu hơi quá tay nên túng lắm, vụ vui chơi giải trí chắc phải kế hoạch 10 năm :p Giờ còn trẻ phải cố gắng chiến đấu và tiết kiệm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/11/02/xem-phim/","summary":"\u003cp\u003eMượn Sẻ béo cái ổ cứng đầy phim về để xem, mà lướt qua thì thấy rất ít phim hợp gu của mình. Vậy gu của mình là thế nào?\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003ePhim giả tưởng kiểu ngược thời gian, tất nhiên là phải mang tính logic một tí: Source code, Déjà vu …\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhim hành động đẹp trai anh hùng: Mission Impossible 2, Fast \u0026amp; Fourius …\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhim dựa trên chuyện có thật: Captain Phillips, Kid Canabis\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhim hài: Taxi 4, CJ7, Mr.Bean Holiday\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003ePhim Spiderman mình ghét, vì nữ chính xấu; phim Transformer có vẻ nữ chính ngon nhưng hiệu ứng đánh nhau bố láo quá, xem chán; X-men thì phức tạp và nhiều khi phi logic; Nói chung siêu anh hùng marvel với comics là mình đều ghét, phức tạp vãi lều.\u003cbr\u003e\nPhim ở rạp mình xem cũng nhiều phết, mặc dù là muỗi so với giới trẻ, nhưng cũng là nhiều và tự cảm thấy … tiếc tiền = )) Phim hay nhất có thể nhớ đến như Vượt ngục, rất là cảm xúc cao trào. Hoặc gây ấn tượng như xem Harry Potter ở CGV chỗ ngã tư Sở, hồi ấy nó vẫn còn tên là Megastar hay sao ấy. Giờ gọi là CGV nghe chán như cờ.\u003cbr\u003e\nXem phim giờ thành một thứ rất khoai, xem bằng laptop thì bé quá, xem bằng tivi thì vẫn bé, và lại không cắm được headphone vào tivi, vì tivi toshiba lúc mua không để ý, cổng audio out của nó lại là công quang (optical), nhọ như cái lọ.\u003c/p\u003e","title":"Xem phim"},{"content":"Đây là khu dân cư ở Mỹ:\nTrong khi đó, đây là ở … Thái Bình, VIP hơn ở Mỹ, nhà nào cũng có bể bơi trước nhà :)) Tuy nhiên đường hơi bé :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/31/nong-thon-my-vs-nong-thon-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003eĐây là khu dân cư ở Mỹ:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/10/hoaki.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"hoaki\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/31/nong-thon-my-vs-nong-thon-viet-nam/hoaki.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrong khi đó, đây là ở … Thái Bình, VIP hơn ở Mỹ, nhà nào cũng có bể bơi trước nhà :)) Tuy nhiên đường hơi bé :v\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/10/thaibinh.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Thaibinh\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/31/nong-thon-my-vs-nong-thon-viet-nam/thaibinh.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nông thôn Mỹ vs nông thôn Việt Nam"},{"content":" Xinh hay xấu hơn thì em không bàn nnưng em thấy gái Việt bụng to hơn , bước thấp sải chân ngắn cho nên tạo nên dáng đi thiếu khoẻ mạnh không thanh thoát. Em thấy là có nhiều ảnh hưởng tạo nên , từ nhỏ đa phần là đeo dép tạo ra thói quen không bước cao và dài vì dép không có quai hậu. Thời tiết ở VN nóng cho nên không đi bộ được lâu , đường đi bộ không bằng phẳng các mợ khó mà mang đôi guốc cao bước nhanh thẳng chân. Văn hoá xe máy cũng tác động đến việc ít phải đi bộ cho nên bất ngờ phải đi bộ các mợ tỏ ra mệt mỏi cũng như thói quen ngồi dạng háng làm những việc nhà cần thời gian chứ không muốn vừa đứng vừa làm. Khi ít di chuyển hay ngồi sẽ tạo nên bụng to và dáng đi không khoẻ. Chẳng vì thế người ta nói nhất dáng nhì da thứ ba đường nét , các em thì hoa hậu người mẫu ăn nhau ở dáng đi di chuyển tạo nên sệc xy.\nVề style em thấy các mợ cũng chọn đồ na ná giống nhau có gì đó miễn cưỡng trên quần áo của mình. Thực ra nhìn mặt gái Việt thì không cần phải đứng sau gái châu Á nào.\nhttp://www.otofun.net/threads/ta%CC%A3i-sao-dan-ben-sing-an-ma%CC%A3c-de%CC%A3p-the%CC%81.951998/page-6\nSau khi lướt topic này thì khá nhiều ý kiến cho rằng gái HN bụng to, đi đường để ý quả là như vậy thật, trông rất phản cảm. Mà kể cả đàn ông cũng quá nhiều bụng to. Mỗi người dân yếu ớt góp phần tạo nên một dân tộc yếu ớt. Nhiều đảng viên bụng bự góp phần tạo nên một chính đảng bụng bự. Mình đang cân nhắc thành lập một đảng six pack để làm lực lượng đối lập với đảng bụng bự. Thực sự là việc tập luyện để có một cơ thể khỏe, đẹp rất ít được chú ý, lấy ví dụ ở những người xung quanh mình mà ra, hô khẩu hiệu thì dễ nhưng thực hiện thì … ít lắm. Rất nhiều lý do, xem thêm chuyện con ruồi. Tựu chung lại là kệ nó, mình đang đi đúng hướng, chăm chỉ luyện tập mỗi ngày. Nhưng cũng bắt đầu thấy những dấu hiệu nhẹ của hội chứng nghiện thể hình : ))\nBình luận (3) Loi Luu — 2015-10-27 16:06\nCode nhiều nên bụng cũng to anh ạ :-s\nTú béo — 2015-10-30 05:45\nCó phải quen các anh coder bụng to nên các em gái giờ bụng cũng to ko nhỉ? :))\nkanishi — 2015-10-30 10:18\nChỉ có Dư bụng to thôi chứ Lợi với Thái chăm tập chạy bụng hơi bị 6 múi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/27/ha-noi-bung-to/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eXinh hay xấu hơn thì em không bàn nnưng em thấy gái Việt bụng to hơn , bước thấp sải chân ngắn cho nên tạo nên dáng đi thiếu khoẻ mạnh không thanh thoát. Em thấy là có nhiều ảnh hưởng tạo nên , từ nhỏ đa phần là đeo dép tạo ra thói quen không bước cao và dài vì dép không có quai hậu. Thời tiết ở VN nóng cho nên không đi bộ được lâu , đường đi bộ không bằng phẳng các mợ khó mà mang đôi guốc cao bước nhanh thẳng chân. Văn hoá xe máy cũng tác động đến việc ít phải đi bộ cho nên bất ngờ phải đi bộ các mợ tỏ ra mệt mỏi cũng như thói quen ngồi dạng háng làm những việc nhà cần thời gian chứ không muốn vừa đứng vừa làm. Khi ít di chuyển hay ngồi sẽ tạo nên bụng to và dáng đi không khoẻ. Chẳng vì thế người ta nói nhất dáng nhì da thứ ba đường nét , các em thì hoa hậu người mẫu ăn nhau ở dáng đi di chuyển tạo nên sệc xy.\u003cbr\u003e\nVề style em thấy các mợ cũng chọn đồ na ná giống nhau có gì đó miễn cưỡng trên quần áo của mình. Thực ra nhìn mặt gái Việt thì không cần phải đứng sau gái châu Á nào.\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội bụng to"},{"content":"20.10, náo loan thủ đô. Đưa vợ lên cung Việt Xô xem Mỹ Tâm, còn mình thì lên Đinh Lễ mua sách. Ngồi ở hang sách từ hơn 8h tới 10h kém 15, hiệu sách Sự Thật, giờ đã bị nhà sách Tân Việt mua lại, bán chạy kinh khủng, liên tục thanh toán, hầu như không ngừng tí nào. Cả tỉ năm mới lên Bờ Hồ buổi tối, đông đúc nào nhiệt ngoài sức hình dung của mình. Quá nhiều đôi chụp ảnh cưới, mình ngây thơ tưởng bọn này tranh thủ buổi tối, không cả nghỉ làm, kể cho Tuyết hâm Tuyết bảo là bọn nó chụp sang một bộ, chiều một bộ, tối một bộ =)) Sống ảo quá.\nHơn 10h đứng chờ vợ ở cổng cung Việt Xô, vẫn có 2 người ghé vào hỏi đường lên Bờ Hồ, các thanh niên quả là dân chơi, 10h hơn vẫn mò lên Bờ Hồ làm gì không biết, có đua à?\nMua được hai cuốn: “Chuyện nhỏ Sài Gòn” (Đàm Hà Phú) và “Ba người khác” (Tô Hoài), đọc một lèo xong luôn “Chuyện nhỏ Sài Gòn”, lúc nào thấy “Sài Gòn bao nhớ” lại phải mua tiếp rồi, đọc ưng quá, nhỏ mà vui. “Ba người khác” thì mình đọc ebook rồi, không nghĩ là nó xuất bản được, phải mua ngay, sách (đã từng) bị cấm có khác, mỏng dính mà đắt lòi.\nMình dạo này hay tranh thủ đọc sách bằng điện thoại, app Alezza, khá nhiều sách, tạp chí, nhưng không nhiều cuốn mình “đọc được”, mới đây nhất đọc hai cuốn “Tôi đi học” và “Tôi học đại học” của huyền thoại Nguyễn Ngọc Ký, rất cảm động, nói chung là rất đáng đọc. Nói về Alezza, nó là sách có bản quyền (thấy quảng cáo vậy), dàn trang đẹp, không sai lỗi chính tả (như bọn pdf miễn phí), hơi ít sách mình ưa thôi, chứ rất nhiều ngôn tình =)) Giá là 1k/ngày, rất rẻ, lại còn dùng được cho 5 thiết bị, nghĩa là 5 người cùng đọc một lúc được. Mình nghĩ nên dung. Nói tiếp về Nguyễn Ngọc Ký, ah mà thôi nên có một bài riêng, có nhiều thứ hay ho để kể.\nDạo này mình lười chạy, nhưng vẫn chăm chống đẩy và tập cơ bụng, nãy vừa chống tổng cộng 75 cái (5, 10, 20, 20, 20), tin được không, 57.5kg rồi, nhưng tối thôi, sáng mai sẽ chỉ còn dưới 57kg, khi ngủ ta tiêu thụ năng lượng, và nước bị bốc hơi nữa. Bụng mình khi ngồi có ngấn rồi, phải tập ngay, không để quá to thì tập sẽ rất khó, thậm chí là không thể cứu nối bụng bự. Bụng bự not good.\nTối qua về muộn, Bi ngô đã ngủ, lúc ngồi đọc sách ở nhà sách, thấy nhớ Bi dã man, kể ra biết Loan ếch về cùng Dung thì mình đã té về nhà từ sớm để chơi với Bi. Hôm nọ bố mở youtube lên tivi tập gym theo hướng dẫn, Bi ngô cũng nhìn theo bắt chước, thấy trên tivi cô hướng dẫn trải cái thảm tập màu xanh ra sàn để nằm, Bi ngô lôi trong tủ ra cái mảnh silicon hình chữ nhật của mẹ Dung vẫn dùng làm thớt nhào bột, Bi cũng hay nghịch cái đó, anh ta đem trải ra sàn, nằm lên, giơ chân tập tập như tivi, bố đầu tiên cứ tưởng anh ta ko tập theo tivi nữa mà cần nhựa đi chơi, lúc hiểu ra chỉ cho mẹ, bố mẹ cười lăn lộn, hoa ra Bi lấy mảnh nhựa đó làm thảm tập, màu xanh y như thảm của cô giáo, lại còn vừa với người Bi, không thể nhịn được cười và khâm phục Bi :))\nBình luận (3) Đoàn Minh Hằng — 2015-10-31 22:23\nChị vừa chấm 5 sao cho Ba người khác trên goodread vì bác Tô Hoài viết hóm hỉnh quá. Cách viết nhân vật Tôi cực hay. Alezaa được dòng sách nuôi dậy con cái và dòng truyện tranh thiếu nhi. Văn học thì có mấy quyển kinh điển và dòng tạp chí. Nói chung được nhất là dòng sách Nuôi dậy con cái nhiều quyển hay.\nkanishi — 2015-11-02 05:25\nDạo này không được đọc chị viết, buồn ghê 😀\nĐoàn Minh Hằng — 2015-11-02 05:34\nAh, sắp back lại hôm nay rồi 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/21/hom-qua/","summary":"\u003cp\u003e20.10, náo loan thủ đô. Đưa vợ lên cung Việt Xô xem Mỹ Tâm, còn mình thì lên Đinh Lễ mua sách. Ngồi ở hang sách từ hơn 8h tới 10h kém 15, hiệu sách Sự Thật, giờ đã bị nhà sách Tân Việt mua lại, bán chạy kinh khủng, liên tục thanh toán, hầu như không ngừng tí nào. Cả tỉ năm mới lên Bờ Hồ buổi tối, đông đúc nào nhiệt ngoài sức hình dung của mình. Quá nhiều đôi chụp ảnh cưới, mình ngây thơ tưởng bọn này tranh thủ buổi tối, không cả nghỉ làm, kể cho Tuyết hâm Tuyết bảo là bọn nó chụp sang một bộ, chiều một bộ, tối một bộ =)) Sống ảo quá.\u003cbr\u003e\nHơn 10h đứng chờ vợ ở cổng cung Việt Xô, vẫn có 2 người ghé vào hỏi đường lên Bờ Hồ, các thanh niên quả là dân chơi, 10h hơn vẫn mò lên Bờ Hồ làm gì không biết, có đua à?\u003cbr\u003e\nMua được hai cuốn: “Chuyện nhỏ Sài Gòn” (Đàm Hà Phú) và “Ba người khác” (Tô Hoài), đọc một lèo xong luôn “Chuyện nhỏ Sài Gòn”, lúc nào thấy “Sài Gòn bao nhớ” lại phải mua tiếp rồi, đọc ưng quá, nhỏ mà vui. “Ba người khác” thì mình đọc ebook rồi, không nghĩ là nó xuất bản được, phải mua ngay, sách (đã từng) bị cấm có khác, mỏng dính mà đắt lòi.\u003cbr\u003e\nMình dạo này hay tranh thủ đọc sách bằng điện thoại, app Alezza, khá nhiều sách, tạp chí, nhưng không nhiều cuốn mình “đọc được”, mới đây nhất đọc hai cuốn “Tôi đi học” và “Tôi học đại học” của huyền thoại Nguyễn Ngọc Ký, rất cảm động, nói chung là rất đáng đọc. Nói về Alezza, nó là sách có bản quyền (thấy quảng cáo vậy), dàn trang đẹp, không sai lỗi chính tả (như bọn pdf miễn phí), hơi ít sách mình ưa thôi, chứ rất nhiều ngôn tình =)) Giá là 1k/ngày, rất rẻ, lại còn dùng được cho 5 thiết bị, nghĩa là 5 người cùng đọc một lúc được. Mình nghĩ nên dung. Nói tiếp về Nguyễn Ngọc Ký, ah mà thôi nên có một bài riêng, có nhiều thứ hay ho để kể.\u003cbr\u003e\nDạo này mình lười chạy, nhưng vẫn chăm chống đẩy và tập cơ bụng, nãy vừa chống tổng cộng 75 cái (5, 10, 20, 20, 20), tin được không, 57.5kg rồi, nhưng tối thôi, sáng mai sẽ chỉ còn dưới 57kg, khi ngủ ta tiêu thụ năng lượng, và nước bị bốc hơi nữa. Bụng mình khi ngồi có ngấn rồi, phải tập ngay, không để quá to thì tập sẽ rất khó, thậm chí là không thể cứu nối bụng bự. Bụng bự not good.\u003cbr\u003e\nTối qua về muộn, Bi ngô đã ngủ, lúc ngồi đọc sách ở nhà sách, thấy nhớ Bi dã man, kể ra biết Loan ếch về cùng Dung thì mình đã té về nhà từ sớm để chơi với Bi. Hôm nọ bố mở youtube lên tivi tập gym theo hướng dẫn, Bi ngô cũng nhìn theo bắt chước, thấy trên tivi cô hướng dẫn trải cái thảm tập màu xanh ra sàn để nằm, Bi ngô lôi trong tủ ra cái mảnh silicon hình chữ nhật của mẹ Dung vẫn dùng làm thớt nhào bột, Bi cũng hay nghịch cái đó, anh ta đem trải ra sàn, nằm lên, giơ chân tập tập như tivi, bố đầu tiên cứ tưởng anh ta ko tập theo tivi nữa mà cần nhựa đi chơi, lúc hiểu ra chỉ cho mẹ, bố mẹ cười lăn lộn, hoa ra Bi lấy mảnh nhựa đó làm thảm tập, màu xanh y như thảm của cô giáo, lại còn vừa với người Bi, không thể nhịn được cười và khâm phục Bi :))\u003c/p\u003e","title":"Hôm qua"},{"content":"Bẩm cụ cuối tuần em vừa đi xem cái nhà này\nDiện tích nhà gần 400m2, đất gần 1000m2\nKhu vục đẹp, dân trí cao, trường học toàn 9-10 điểm.\nGiá khoảng 10 tỷ tiền VN cụ ạ\nDạ thành phố thuộc hàng đáng sống cụ ạ, đáng sống nhất khu vực Dallas cụ ạ.\nTrường cấp 1 đến 3 đều cách nhà dưới 2km mà toàn trường top 9-10 điểm.\nhttp://www.otofun.net/threads/doi-dieu-ve-cuoc-song-o-my.944056/page-37\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/13/10-ty-tien-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003eBẩm cụ cuối tuần em vừa đi xem cái nhà này\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/13/10-ty-tien-viet-nam/is52pm9nnwqg220000000000.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDiện tích nhà gần 400m2, đất gần 1000m2\u003cbr\u003e\nKhu vục đẹp, dân trí cao, trường học toàn 9-10 điểm.\u003cbr\u003e\nGiá khoảng 10 tỷ tiền VN cụ ạ\u003cbr\u003e\nDạ thành phố thuộc hàng đáng sống cụ ạ, đáng sống nhất khu vực Dallas cụ ạ.\u003cbr\u003e\nTrường cấp 1 đến 3 đều cách nhà dưới 2km mà toàn trường top 9-10 điểm.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/doi-dieu-ve-cuoc-song-o-my.944056/page-37\"\u003ehttp://www.otofun.net/threads/doi-dieu-ve-cuoc-song-o-my.944056/page-37\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"10 tỷ tiền Việt Nam"},{"content":"Thức khuya –\u0026gt; Dậy muộn –\u0026gt; Ăn sáng lung tung hoặc không ăn sáng –\u0026gt; Bụng to dần.\nGiờ thì mình đã hiểu tại sao. Thế là sáng nay phải dậy sớm, 5h40, ăn sáng tử tế, uống sữa, lại còn mang mấy quả chôm chôm và hộp sữa chua tới công ty ăn. Tránh tình trạng 11h đã đói mờ mắt.\nBữa sáng đầy đủ cần có 1/4 là tinh bột, 1/4 protein, 1/2 rau quả, hình như thế. Nhưng thôi, có đủ tinh bột, thịt, hoa quả là dc rồi.\nTầm quan trọng của bữa sáng Thứ hai, 09/12/2013, 14:58 (GMT+7)\nSau một đêm nghỉ ngơi, cách xa 10-12 giờ từ bữa cơm chiều hôm trước, cơ thể không được nạp năng lượng. Do đó, buổi sáng cơ thể cần được bổ sung năng lượng để khởi động và chuẩn bị cho ngày mới.\nTăng cường hiệu quả học tập, làm việc\nBuổi sáng là thời gian làm việc và học tập với cường độ cao nhất trong ngày nên không thể thiếu nguồn năng lượng cung cấp từ thực phẩm. Muốn duy trì tinh thần làm việc được minh mẫn liên tục, đòi hỏi phải có một lượng lớn glucoza được chuyển hóa và cung cấp cho não. Bữa sáng giúp cơ thể chúng ta được bổ sung lượng glucoza trong máu, nguồn năng lượng chính của não. Điều này thật sự quan trọng vì não của bạn không dự trữ glucoza.\nNếu nhịn ăn sáng hoặc chỉ ăn qua loa, bạn sẽ không cung cấp đủ năng lượng và các chất dinh dưỡng cho cơ thể, vào giữa hay cuối buổi sáng, đường huyết sẽ hạ làm bạn mệt mỏi, hoa mắt, năng suất lao động kém, dễ bị sai sót trong công việc, dễ gây tai nạn lao động. Học sinh, sinh viên nhịn đói đến lớp buổi sáng sẽ học kém tập trung, hay buồn ngủ, thèm ăn quà vặt vào lúc nghỉ giữa giờ. Tế bào não đặc biệt nhạy cảm với sự thiếu hụt ôxy và các chất dinh dưỡng.\nNếu không ăn sáng, tình trạng đói có thể gây hại cho việc duy trì chức năng não, dẫn đến tình trạng kém linh hoạt, nhanh nhạy và chính xác. Bữa ăn sáng giúp bạn nâng cao sức khỏe, kéo dài sinh lực trong suốt buổi sáng, có thái độ và tinh thần minh mẫn trong suốt một ngày.\nKiểm soát tăng cân\nNếu bạn cần giảm cân, bữa sáng vô cùng quan trọng. Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng hoàn toàn có cơ sở. Nếu bạn đang mong mỏi giảm cân hoặc kiểm soát và duy trì việc giảm cân, hãy ăn sáng đều đặn. Việc bạn nhịn bữa sáng và đến trưa, do đói cồn cào, bạn sẽ ăn ngấu nghiến để bù lại, cơ quan tiêu hóa phải làm việc quá tải vào buổi trưa, việc tiêu hóa và hấp thụ sẽ kém hiệu quả, không thể bù đắp sự thiếu hụt năng lượng sau một đêm dài và nửa ngày làm việc, chưa kể việc hấp thụ không hết, lượng thức ăn dư thừa sẽ tích lũy thành mỡ. Ăn nhẹ và đủ dưỡng chất vào bữa sáng sẽ giúp bạn cảm thấy bớt đói trong suốt cả ngày, điều này giúp bạn kiểm soát tốt việc tăng cân.\nBạn nên ăn nhiều vào bữa sáng, bữa trưa và ăn ít vào buổi chiều tối. Sau bữa ăn sáng, cơ thể phải làm việc, học tập nên năng lượng hầu như được tiêu hao hết, không sợ dư thừa. Ngược lại, sau bữa ăn tối, cơ thể nghỉ ngơi, hoạt động ít nên dễ tích lũy năng lượng dưới dạng mỡ dư thừa.\nBảo vệ hệ tiêu hóa\nThức ăn vào dạ dày buổi sáng có tác dụng kích thích sự tiết dịch vị cả ngày, làm cho cơ thể tiêu hóa tốt hơn, duy trì khả năng tiêu hóa và sự thèm ăn. Đặc biệt, đối với những người bị viêm loét dạ dày tá tràng, người có dịch vị nhiều acid thì bữa sáng càng quan trọng, giúp trung hòa bớt một phần dịch vị, làm giảm độ toan của dịch vị, do đó giảm hẳn sự khó chịu cho dạ dày. Buổi sáng cũng là thời điểm cơ thể hấp thụ vitamin, khoáng chất tốt nhất.\nNgăn ngừa bệnh mạn tính\nKhi ăn một bữa sáng hợp lý là bạn đang điều tiết lượng đường trong máu. Không ăn sáng, bạn sẽ đói nhanh hơn trong suốt cả ngày và bạn dễ dàng rơi vào tình trạng ăn uống mất kiểm soát, đây là nguyên nhân trực tiếp khiến bạn tăng cân nhanh chóng, cũng là nguy cơ mắc các bệnh khác do ăn uống quá độ và dư thừa lượng đường, như bệnh tim mạch, tiểu đường…\nNhiều nghiên cứu cho thấy việc bỏ bữa sáng góp phần làm tăng huyết áp, kháng insulin, lượng đường trong máu cao. Bữa sáng có chất lượng với ngũ cốc thô giúp giảm cholesterol trong máu, giảm béo, giảm nguy cơ mắc các bệnh tim mạch.\nBữa sáng thật sự quan trọng. Buổi sáng, thời gian không nhiều, ai cũng vội vàng để chuẩn bị cho một ngày làm việc và học tập. Vì vậy, bạn nên sắp xếp bữa ăn sáng cho phù hợp điều kiện thực tế mà vẫn đảm bảo dinh dưỡng và an toàn vệ sinh thực phẩm. Các thực đơn ăn sáng cần đơn giản, dễ thực hiện. Các dụng cụ cần thiết phục vụ cho việc chế biến bữa sáng cần được rửa sạch và đặt ở nơi thuận tiện.\nMột số thực phẩm cần được mua sẵn và sơ chế từ chiều hoặc tối hôm trước để sáng hôm sau có thể nấu nhanh chóng là những gợi ý cho bữa sáng an toàn và tiện lợi.\nBS CK1 Trần Thị Minh Nguyệt Thành viên HĐQT Công ty NutiFood\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/07/tam-quan-trong-cua-bua-sang/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eThức khuya –\u0026gt; Dậy muộn –\u0026gt; Ăn sáng lung tung hoặc không ăn sáng –\u0026gt; Bụng to dần.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eGiờ thì mình đã hiểu tại sao. Thế là sáng nay phải dậy sớm, 5h40, ăn sáng tử tế, uống sữa, lại còn mang mấy quả chôm chôm và hộp sữa chua tới công ty ăn. Tránh tình trạng 11h đã đói mờ mắt.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBữa sáng đầy đủ cần có 1/4 là tinh bột, 1/4 protein, 1/2 rau quả, hình như thế. Nhưng thôi, có đủ tinh bột, thịt, hoa quả là dc rồi.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/10/2574-1444103307.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"2574.1444103307\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/tam-quan-trong-cua-bua-sang/2574-1444103307.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTầm quan trọng của bữa sáng  Thứ hai, 09/12/2013, 14:58 (GMT+7)\u003c/p\u003e","title":"Tầm quan trọng của bữa sáng"},{"content":"\nCái cây này chính là cây lê mà hồi xưa nó bé thế này: https://instagram.com/p/0_sWVqs7FN/?taken-by=phihongthai\nBình luận (2) Tú béo — 2015-10-07 09:43\nNhìn thoáng qua tưởng nhà này trồng cỏ :))\nkanishi — 2015-10-07 10:30\nCỏ là gì, cannabis ý à\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/22015725311/in/datetaken/\" title=\"DSCF2965\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2965\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/220157253112f1ef2e5abb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21818922489/in/datetaken/\" title=\"DSCF2963\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2963\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/21818922489670b51c88cb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21818900169/in/datetaken/\" title=\"DSCF2962\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2962\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/21818900169cb3011f2f6b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/22005803685/in/datetaken/\" title=\"DSCF2961\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2961\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/220058036853c95be7120b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21382971894/in/datetaken/\" title=\"DSCF2960\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2960\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/21382971894ca64f1ed6ab.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCái cây này chính là cây lê mà hồi xưa nó bé thế này: \u003ca href=\"https://instagram.com/p/0\"\u003ehttps://instagram.com/p/0\u003c/a\u003e_sWVqs7FN/?taken-by=phihongthai\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/22015534221/in/datetaken/\" title=\"DSCF2958\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2958\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/22015534221dfe0ab21f4b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21818753919/in/datetaken/\" title=\"DSCF2957\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2957\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/218187539196535b61512b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21818726839/in/datetaken/\" title=\"DSCF2955\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2955\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/2181872683969fc24832cb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21382823554/in/datetaken/\" title=\"DSCF2953\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2953\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/21382823554bb0d46ac97b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21818499629/in/datetaken/\" title=\"DSCF2947\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2947\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/10/07/ban-cong-nha-minh/218184996297e6aaf13f7b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-10-07 09:43\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhìn thoáng qua tưởng nhà này trồng cỏ :))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-10-07 10:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCỏ là gì, cannabis ý à\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Ban công nhà mình"},{"content":"Tối qua ăn xong no quá, mình nằm khểnh trên sofa, chờ tới giờ Microsoft trình diễn sản phẩm mới. Bi ngô và mẹ dắt nhau ra hành lang chơi. Lúc sau hai mẹ con về, vừa tới cửa Bi đã hỏi “Thái mèo đâu rồi?” Mẹ bảo “Bố chứ, bố Thái ở trong phòng khách”. Bi lũn cũn dắt xe phòng để cất, đi qua phòng khách, Bi bảo bố “Bi đi chơi về rồi”. Ôi yêu Bi dã man. Chơi với Bi rất vui, chỉ cần đuổi nhau với anh ta là đủ, anh ta sẽ cười khành khạch khanh khách, giòn tan, chẳng cần iphone ipad, chẳng cần nhà gần trung tâm, hihi.\nVợ mình mua chôm chôm nhãn, 45k/kg, nhưng vẫn dính hạt, ăn hơi khó, thể theo yêu cầu của vợ, mình dùng dao bóc rồi tách hạt cho thịt chôm chôm vào bát, trong lúc mình vừa làm vừa ngó xem Microsoft trình diễn (laptop để trên bàn bếp) thì anh Bi bắt đầu ra phá, anh ta kê ghế, trèo lên để gõ laptop, ấn ấn, miệng bảo “Bi làm việc cho bố”, sau đó anh ta đẩy ra đẩy vào cái ổ DVD, lấy đĩa ra nghịch nghịch, chỉ sợ làm rớt laptop xuống thì tèo. Chôm chôm rất ngọt, nhưng nhằn hạt khó nên mình cũng chả thích, lại có quá bị ủng nữa.\nTối qua chỉ còn 21k trong ví, định rút tiền thì ATM ngừng hoạt động, đành phải vào cây xăng mua 20k tiền xăng. Hôm nay đi làm thì chỉ còn 1k trong ví, không cả đủ tiền (5k) để trả vé xe : ))\nVợ muốn mua một cái giường, tủ đầu giường, đèn ngủ (kiêm đọc sách). Lại còn muốn mua giá sách, ghế làm việc, bàn làm việc cho phòng làm việc nữa. Tiền ở đâu ra bây giờ nhỉ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/07/18507/","summary":"\u003cp\u003eTối qua ăn xong no quá, mình nằm khểnh trên sofa, chờ tới giờ Microsoft trình diễn sản phẩm mới. Bi ngô và mẹ dắt nhau ra hành lang chơi. Lúc sau hai mẹ con về, vừa tới cửa Bi đã hỏi “Thái mèo đâu rồi?” Mẹ bảo “Bố chứ, bố Thái ở trong phòng khách”. Bi lũn cũn dắt xe phòng để cất, đi qua phòng khách, Bi bảo bố “Bi đi chơi về rồi”. Ôi yêu Bi dã man. Chơi với Bi rất vui, chỉ cần đuổi nhau với anh ta là đủ, anh ta sẽ cười khành khạch khanh khách, giòn tan, chẳng cần iphone ipad, chẳng cần nhà gần trung tâm, hihi.\u003cbr\u003e\nVợ mình mua chôm chôm nhãn, 45k/kg, nhưng vẫn dính hạt, ăn hơi khó, thể theo yêu cầu của vợ, mình dùng dao bóc rồi tách hạt cho thịt chôm chôm vào bát, trong lúc mình vừa làm vừa ngó xem Microsoft trình diễn (laptop để trên bàn bếp) thì anh Bi bắt đầu ra phá, anh ta kê ghế, trèo lên để gõ laptop, ấn ấn, miệng bảo “Bi làm việc cho bố”, sau đó anh ta đẩy ra đẩy vào cái ổ DVD, lấy đĩa ra nghịch nghịch, chỉ sợ làm rớt laptop xuống thì tèo. Chôm chôm rất ngọt, nhưng nhằn hạt khó nên mình cũng chả thích, lại có quá bị ủng nữa.\u003cbr\u003e\nTối qua chỉ còn 21k trong ví, định rút tiền thì ATM ngừng hoạt động, đành phải vào cây xăng mua 20k tiền xăng. Hôm nay đi làm thì chỉ còn 1k trong ví, không cả đủ tiền (5k) để trả vé xe : ))\u003cbr\u003e\nVợ muốn mua một cái giường, tủ đầu giường, đèn ngủ (kiêm đọc sách). Lại còn muốn mua giá sách, ghế làm việc, bàn làm việc cho phòng làm việc nữa. Tiền ở đâu ra bây giờ nhỉ?\u003c/p\u003e","title":""},{"content":"Tuần vừa rồi, dành cả hai ngày ở nhà chơi với vợ con, thật là sướng cơ mà cũng mệt hơn đi làm :))\nSáng thứ 7, đưa Bi đi học rồi bố mẹ đi ăn sáng, phở Nhật Vượng ở Vũ Phạm Hàm. 75k hai bát phở và 3 cái quẩy. Sau đó vợ bảo muốn đi uống cafe trứng, phóng lên Nguyễn Hữu Huân, cơ mà lâu quá không lên đó, lạc đường loạn cả chưởng, phải mở gmap ra dò đường =)) Cafe trứng giờ đắt ghê, 30k/cốc, mà dân tình giờ có mốt uống kem trứng hay sao đó, thấy ai cũng gọi, mình cũng đú, ôi giời ngấy quá uống không hết được một cốc. 90k. Vòng về Hoàng Diệu để vào hội sách, đông đúng là như hội, và nắng nóng, không chơi được lâu vì nóng quá, té khẩn trương. Ra Tô Hiến Thành ăn bánh cuốn Bà Hoành, ăn không vào, chắc do mệt và khát nước. Chạy về tới nhà thì đã 1h, về nhà mát mẻ hẳn, phù phù. Bao giờ phải mùa đông ấy, đi chơi nó mới đỡ nóng. Đo trên google thì thấy sáng hôm đó mình đi hẳn 40km cả thảy, nhà xa sướng thật 🙁\nChiều thì đưa Bi và Lâm (anh này con thằng bạn mình, hơn Bi một tuổi) ra Mỹ Đình chơi, vào chỗ cỏ lau, vào cổng bị đòi 30k tiền chụp ảnh, mình nhìn thấy toàn rác định không vào, bọn trẻ con thì tung tăng chạy trước, đang phân vân thì bạn bảo vệ bảo thôi vào đi không thu tiền, ok vào thử. Cảm giác vẫn là nhiều rác quá. Các bạn trẻ chụp ảnh nhiều phết, toàn girl xì tin. Bi ngô và Lâm được ra chỗ rộng rất sướng, chạy nhảy các kiểu. Đuổi theo các bạn ấy mệt phờ hơi.\nBi hôm qua đi với bố ra chỗ oánh bóng bàn, anh ta ngồi rất ngoan xem bố chơi. Lúc sau đi về, ghé vào sân chơi chơi cầu trượt một lúc, chơi xong anh ta đòi bố bế “Bố bế Bi, bố bế Bi, Bi không đi được, Bi bị đau chân” : )) Ok, thì bế.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/05/cuoi-tuan-2/","summary":"\u003cp\u003eTuần vừa rồi, dành cả hai ngày ở nhà chơi với vợ con, thật là sướng cơ mà cũng mệt hơn đi làm :))\u003cbr\u003e\nSáng thứ 7, đưa Bi đi học rồi bố mẹ đi ăn sáng, phở Nhật Vượng ở Vũ Phạm Hàm. 75k hai bát phở và 3 cái quẩy. Sau đó vợ bảo muốn đi uống cafe trứng, phóng lên Nguyễn Hữu Huân, cơ mà lâu quá không lên đó, lạc đường loạn cả chưởng, phải mở gmap ra dò đường =)) Cafe trứng giờ đắt ghê, 30k/cốc, mà dân tình giờ có mốt uống kem trứng hay sao đó, thấy ai cũng gọi, mình cũng đú, ôi giời ngấy quá uống không hết được một cốc. 90k. Vòng về Hoàng Diệu để vào hội sách, đông đúng là như hội, và nắng nóng, không chơi được lâu vì nóng quá, té khẩn trương. Ra Tô Hiến Thành ăn bánh cuốn Bà Hoành, ăn không vào, chắc do mệt và khát nước. Chạy về tới nhà thì đã 1h, về nhà mát mẻ hẳn, phù phù. Bao giờ phải mùa đông ấy, đi chơi nó mới đỡ nóng. Đo trên google thì thấy sáng hôm đó mình đi hẳn 40km cả thảy, nhà xa sướng thật 🙁\u003cbr\u003e\nChiều thì đưa Bi và Lâm (anh này con thằng bạn mình, hơn Bi một tuổi) ra Mỹ Đình chơi, vào chỗ cỏ lau, vào cổng bị đòi 30k tiền chụp ảnh, mình nhìn thấy toàn rác định không vào, bọn trẻ con thì tung tăng chạy trước, đang phân vân thì bạn bảo vệ bảo thôi vào đi không thu tiền, ok vào thử. Cảm giác vẫn là nhiều rác quá. Các bạn trẻ chụp ảnh nhiều phết, toàn girl xì tin. Bi ngô và Lâm được ra chỗ rộng rất sướng, chạy nhảy các kiểu. Đuổi theo các bạn ấy mệt phờ hơi.\u003cbr\u003e\nBi hôm qua đi với bố ra chỗ oánh bóng bàn, anh ta ngồi rất ngoan xem bố chơi. Lúc sau đi về, ghé vào sân chơi chơi cầu trượt một lúc, chơi xong anh ta đòi bố bế “Bố bế Bi, bố bế Bi, Bi không đi được, Bi bị đau chân” : )) Ok, thì bế.\u003c/p\u003e","title":"Cuối tuần"},{"content":"Vừa nghiên cứu tại link http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tu-van/khong-the-bao-hiem-tre-duoi-6-tuoi-duoc-chua-benh-mien-phi-khong-3261964-p2.html thì thấy: Trẻ em dưới 6 tuổi được nhà nước đóng bảo hiểm, nhưng phải đi khám đúng tuyến thì mới được chi trả 100%, chỉ trả 40% nếu khám không đúng tuyến tại bệnh viện trung ương. Vậy muốn con khám ở Nhi TW thì làm thế nào? Trả lời: Mua bảo hiểm sức khỏe, vài triệu một năm. Như mình, đã mua bảo hiểm của hãng Prevoir cho Bi từ hồi Bi 4 tháng tuổi, hồi đó Prevoir có chương trình cho trẻ dưới 1 tuổi mua riêng, không cần kèm bố mẹ, 2.4tr/năm (giá sau khuyến mại, năm thứ hai là nguyên giá 3.5tr/năm). Prevoir có bảo lãnh nội trú tại nhiều nơi, nhưng quan trọng nhất là Nhi TW, bảo lãnh nội trú nghĩa là nếu phải nằm viện, thì mình đưa thẻ bảo hiểm ra, bệnh viện sẽ làm việc với bên bảo hiểm, mình không phải thanh toán với bệnh viện. Còn khám ngoại trú – nghĩa là tới khám rồi về không nằm viện – thì vẫn phải thanh toán trước rồi gửi hồ sơ cho bên bảo hiểm trả tiền vào tài khoản của mình. Năm ngoái Bi đi khám ở Hồng Ngọc hồi bị sốt, bác sĩ chẩn đoán sốt virus, tiền khám tiền thuốc đâu gần 1tr nhưng hai vợ chồng đều lười quá không gửi hồ sơ yêu cầu thanh toán (gọi là claim). Năm nay cũng vừa phải đi khám một phát, hết hơn 1tr tẹo, gửi hồ sơ cho công ty Insmart ở Láng Hạ, họ phản hồi và thanh toán rất nhanh. Mỗi tội là họ kiên quyết không thanh toán tiền nội soi tai mũi họng (300k) với lý do: Đây không phải là xét nghiệm.\nTrẻ trên một tuổi thì thông dụng mọi người hay mua của Bảo Việt hoặc Dầu khí, cao cấp hơn thì có AON.\nPhí bảo hiểm cả nội trú ngoại trú một năm dao động từ 3.5 – 12 triệu tùy từng hãng.\nMình từng mua tại http://muachung.ebaohiem.com, đánh giá địa chỉ này tốt, không có gì phàn nàn.\nLàm cùng chỗ mình có hai bà chị cũng mua bảo hiểm, còn nằm viện hết mấy chục triệu đều được chi trả đầy đủ, nói chung là một khoản cho an tâm, không phải dùng là tốt nhất, nhưng nếu cần thì có thể đến mọi bệnh viện dùng dịch vụ tốt nhất mà đỡ lo lắng về chi phí.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/10/01/kinh-nghiem-mua-bao-hiem-suc-khoe-cho-tre-em/","summary":"\u003cp\u003eVừa nghiên cứu tại link \u003ca href=\"http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tu-van/khong-the-bao-hiem-tre-duoi-6-tuoi-duoc-chua-benh-mien-phi-khong-3261964-p2.html\"\u003ehttp://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tu-van/khong-the-bao-hiem-tre-duoi-6-tuoi-duoc-chua-benh-mien-phi-khong-3261964-p2.html\u003c/a\u003e thì thấy: Trẻ em dưới 6 tuổi được nhà nước đóng bảo hiểm, nhưng phải đi khám đúng tuyến thì mới được chi trả 100%, chỉ trả 40% nếu khám không đúng tuyến tại bệnh viện trung ương. Vậy muốn con khám ở Nhi TW thì làm thế nào? Trả lời: Mua bảo hiểm sức khỏe, vài triệu một năm. Như mình, đã mua bảo hiểm của hãng Prevoir cho Bi từ hồi Bi 4 tháng tuổi, hồi đó Prevoir có chương trình cho trẻ dưới 1 tuổi mua riêng, không cần kèm bố mẹ, 2.4tr/năm (giá sau khuyến mại, năm thứ hai là nguyên giá 3.5tr/năm). Prevoir có bảo lãnh nội trú tại nhiều nơi, nhưng quan trọng nhất là Nhi TW, bảo lãnh nội trú nghĩa là nếu phải nằm viện, thì mình đưa thẻ bảo hiểm ra, bệnh viện sẽ làm việc với bên bảo hiểm, mình không phải thanh toán với bệnh viện. Còn khám ngoại trú – nghĩa là tới khám rồi về không nằm viện – thì vẫn phải thanh toán trước rồi gửi hồ sơ cho bên bảo hiểm trả tiền vào tài khoản của mình. Năm ngoái Bi đi khám ở Hồng Ngọc hồi bị sốt, bác sĩ chẩn đoán sốt virus, tiền khám tiền thuốc đâu gần 1tr nhưng hai vợ chồng đều lười quá không gửi hồ sơ yêu cầu thanh toán (gọi là claim). Năm nay cũng vừa phải đi khám một phát, hết hơn 1tr tẹo, gửi hồ sơ cho công ty Insmart ở Láng Hạ, họ phản hồi và thanh toán rất nhanh. Mỗi tội là họ kiên quyết không thanh toán tiền nội soi tai mũi họng (300k) với lý do: Đây không phải là xét nghiệm.\u003cbr\u003e\nTrẻ trên một tuổi thì thông dụng mọi người hay mua của Bảo Việt hoặc Dầu khí, cao cấp hơn thì có AON.\u003cbr\u003e\nPhí bảo hiểm cả nội trú ngoại trú một năm dao động từ 3.5 – 12 triệu tùy từng hãng.\u003cbr\u003e\nMình từng mua tại \u003ca href=\"http://muachung.ebaohiem.com\"\u003ehttp://muachung.ebaohiem.com\u003c/a\u003e, đánh giá địa chỉ này tốt, không có gì phàn nàn.\u003cbr\u003e\nLàm cùng chỗ mình có hai bà chị cũng mua bảo hiểm, còn nằm viện hết mấy chục triệu đều được chi trả đầy đủ, nói chung là một khoản cho an tâm, không phải dùng là tốt nhất, nhưng nếu cần thì có thể đến mọi bệnh viện dùng dịch vụ tốt nhất mà đỡ lo lắng về chi phí.\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm mua bảo hiểm sức khỏe cho trẻ em"},{"content":"Lịch sử hệ điều hành\niOS: 2007\nAndroid: 2008\nWindows Phone: 2011\nMình:\n22/05/2012: Mua lumia 710\n24/01/2014: Mua lumia 1320\nSẽ không mua một cái điện thoại WP nào nữa, mình thề. 2 cái là quá đủ.\nMình cần app để xem camera Bi ngô đi học, iOS và Android có, WP nghỉ.\nMình cần app để chuyển ảnh từ máy ảnh Fuji sang điện thoại, iOS và Android có, WP nghỉ.\nMình cần app để đồng bộ Misfit Flash, iOS và Android ngon, WP lởm không đồng bộ được.\nTối nay ngồi flash lại rồi fake máy, để thử cài file apk lên xem có chạy được không. Kể ra mà chạy được 3 cái app kia thì mình cũng bớt bức xúc. WP 10 Mobile thì lởm dã man, reset cả trăm lần, hơi tí treo rồi reset. Mấy ông code của Microsoft chắc là cũng khủng, nhưng quản trị dự án lôm nhôm nên dự án bi bét quá.\nNếu mua iphone mình sẽ mua iphone6 64G … cho vợ.\nNếu mua android mình sẽ mua Obi worldphone SF1.\nMình muốn mua một cái ghế có tựa lưng để ngồi làm việc ở nhà, nói mãi mà vẫn chưa mua vì … tiếc tiền. Mà phải mua cả cái quạt nữa, đợi mãi trời vẫn chưa mát, đâm ra chắc là phải mua cái quạt. Nếu có tiền dư còn phải mua cái máy say sinh tố nữa, hiện có một cái nhưng nó chỉ có một cối xay, xay cả thịt cả hoa quả cùng một cối nói chung là không vui cho lắm.\nMáy của mình ở công ty, mở netbeans lên chạy project là ram chỉ còn trống có chút xíu, khởi động xong là hết 1.5G ram rồi. Chắc phải mua thêm một thanh 4G để tự lắp. Sáng nay bê cái màn hình 24″ Dell S2440L về dùng thử, phê lòi mắt. Hết buổi chiều thì phải trả, quay trở lại với AOC E2070S :))\nBình luận (4) dtnguyen196 — 2015-10-04 07:17\nEm cũng thế, cứ định mua cái này cái kia nhưng rồi lại không mua vì tiếc tiền =))\nTú béo — 2015-10-04 13:44\nWP nhà anh dùng 1 lần là thấy quá đủ rồi. Đã hỏng 1 con, chỉ chờ con còn lại hỏng để bỏ nốt :))\nDũng — 2015-11-03 07:13\nThôi cho anh 1320 đi 😀\nkanishi — 2015-11-03 10:21\nChào giám đốc adayroi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/30/linh-tinh-2/","summary":"\u003cp\u003eLịch sử hệ điều hành\u003cbr\u003e\niOS: 2007\u003cbr\u003e\nAndroid: 2008\u003cbr\u003e\nWindows Phone: 2011\u003cbr\u003e\nMình:\u003cbr\u003e\n22/05/2012: Mua lumia 710\u003cbr\u003e\n24/01/2014: Mua lumia 1320\u003cbr\u003e\nSẽ không mua một cái điện thoại WP nào nữa, mình thề. 2 cái là quá đủ.\u003cbr\u003e\nMình cần app để xem camera Bi ngô đi học, iOS và Android có, WP nghỉ.\u003cbr\u003e\nMình cần app để chuyển ảnh từ máy ảnh Fuji sang điện thoại, iOS và Android có, WP nghỉ.\u003cbr\u003e\nMình cần app để đồng bộ Misfit Flash, iOS và Android ngon, WP lởm không đồng bộ được.\u003cbr\u003e\nTối nay ngồi flash lại rồi fake máy, để thử cài file apk lên xem có chạy được không. Kể ra mà chạy được 3 cái app kia thì mình cũng bớt bức xúc. WP 10 Mobile thì lởm dã man, reset cả trăm lần, hơi tí treo rồi reset. Mấy ông code của Microsoft chắc là cũng khủng, nhưng quản trị dự án lôm nhôm nên dự án bi bét quá.\u003cbr\u003e\nNếu mua iphone mình sẽ mua iphone6 64G … cho vợ.\u003cbr\u003e\nNếu mua android mình sẽ mua Obi worldphone SF1.\u003cbr\u003e\nMình muốn mua một cái ghế có tựa lưng để ngồi làm việc ở nhà, nói mãi mà vẫn chưa mua vì … tiếc tiền. Mà phải mua cả cái quạt nữa, đợi mãi trời vẫn chưa mát, đâm ra chắc là phải mua cái quạt. Nếu có tiền dư còn phải mua cái máy say sinh tố nữa, hiện có một cái nhưng nó chỉ có một cối xay, xay cả thịt cả hoa quả cùng một cối nói chung là không vui cho lắm.\u003cbr\u003e\nMáy của mình ở công ty, mở netbeans lên chạy project là ram chỉ còn trống có chút xíu, khởi động xong là hết 1.5G ram rồi. Chắc phải mua thêm một thanh 4G để tự lắp. Sáng nay bê cái màn hình 24″ Dell S2440L về dùng thử, phê lòi mắt. Hết buổi chiều thì phải trả, quay trở lại với AOC E2070S :))\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"ram\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/linh-tinh-2/ram.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Linh tinh"},{"content":"Con cào rất thích thể thao, nên nó bay nhanh nó nhảy rất cao.\nThích thôi chưa đủ, phải tập nữa. Hôm nọ lên sân thượng ngắm trăng, anh Hiến đem chai rượu khoe là cao astiso, uống đắng đắng là, kêu là uống sẽ khỏe. Mình bảo luôn: Uống rượu thôi mà khỏe được thì rượu sẽ là thần dược, phải đổ mồ hôi. Như Lưu Lợi từng phát biểu về việc nghiện mồ hôi, sau một thời gian chăm chỉ luyện tập, thì việc nhìn thấy cơ bắp to ra, leo cầu thang từ tầng 5 lên tầng 24 liên tục không phải nghỉ, bê bình nước 20kg từ Giang Văn Minh sang Núi Trúc không phải cho lên vai … là một cảm giác rất hưng phấn, nói ngắn gọn là rất sướng.\nMình không có thời gian ra phòng gym, tiếc tiền nữa, nên thường tập khi hai mẹ con Bi ngô đi ngủ (30p), tập ở nhà hoặc xuống sân của chung cư chạy. Sáng hôm nào khỏe thì dậy từ 5h30 xuống chạy, leo cầu thang, hôm nào yếu thì ngủ tới 6h30 =))\nĐây là vài hướng dẫn của chuyên gia Sẻ gầy:\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=eHUX2Gz_dhg?list=PL06KWNXasAcNIuPGwmqN2up5Ax9ZQYN1i]\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=cZnsLVArIt8?list=PL06KWNXasAcNIuPGwmqN2up5Ax9ZQYN1i\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=ZJ8Zdj0OPMI\u0026amp;w=420\u0026amp;h=315]\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=1Pc-NizMgg8\u0026amp;w=420\u0026amp;h=315]\nĐợi vài tuần nữa khi lên được 60kg hẳn body mình sẽ hơi bị xịn, lúc ấy sẽ chụp ảnh khoe hàng. Hehe.\nNhìn gương rồi tự nghĩ: Sao hồi xưa mình không hề nghĩ tới việc luyện tập này nhỉ? Hồi xưa là hồi còn học ĐH ý, hồi ấy rõ là rảnh, dốt thật. Chắc chỉ ngộ ra từ khi thấy bụng có ngấn mỡ, dù người vẫn chưa béo nhưng bụng đã béo trước rồi, khi ngồi là có ngấn. Và bị đau cổ đau lưng nữa. Từ hồi tập chạy cảm giác khỏe hơn và đỡ mỏi cổ mỏi lưng khi ngồi code. Vẫn mỏi nhưng đỡ hơn.\nBình luận (2) Loi Luu — 2015-09-30 05:33\nEm đang bị gầy đi còn có 62 kg, nhìn thấy cơ bụng rồi mà ngồi vẫn có ngấn, huhu\nĐoàn Minh Hằng — 2015-09-30 18:09\nƠ cái này hay nhỉ, để nghiên cứu 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/30/chuyen-the-duc/","summary":"\u003cp\u003eCon cào rất thích thể thao, nên nó bay nhanh nó nhảy rất cao.\u003cbr\u003e\nThích thôi chưa đủ, phải tập nữa. Hôm nọ lên sân thượng ngắm trăng, anh Hiến đem chai rượu khoe là cao astiso, uống đắng đắng là, kêu là uống sẽ khỏe. Mình bảo luôn: Uống rượu thôi mà khỏe được thì rượu sẽ là thần dược, phải đổ mồ hôi. Như \u003ca href=\"https://loibeo.wordpress.com/2015/09/05/nghien-mo-hoi/\"\u003eLưu Lợi\u003c/a\u003e từng phát biểu về việc nghiện mồ hôi, sau một thời gian chăm chỉ luyện tập, thì việc nhìn thấy cơ bắp to ra, leo cầu thang từ tầng 5 lên tầng 24 liên tục không phải nghỉ, bê bình nước 20kg từ Giang Văn Minh sang Núi Trúc không phải cho lên vai … là một cảm giác rất hưng phấn, nói ngắn gọn là rất sướng.\u003cbr\u003e\nMình không có thời gian ra phòng gym, tiếc tiền nữa, nên thường tập khi hai mẹ con Bi ngô đi ngủ (30p), tập ở nhà hoặc xuống sân của chung cư chạy. Sáng hôm nào khỏe thì dậy từ 5h30 xuống chạy, leo cầu thang, hôm nào yếu thì ngủ tới 6h30 =))\u003cbr\u003e\nĐây là vài hướng dẫn của chuyên gia Sẻ gầy:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/11998147_10204724159578977_678143129_n-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"11998147_10204724159578977_678143129_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/chuyen-the-duc/1199814710204724159578977678143129n-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/12025322_10204724158858959_1571106361_n.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"12025322_10204724158858959_1571106361_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/chuyen-the-duc/12025322102047241588589591571106361n.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/12032485_10204724160258994_1218107850_n.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"12032485_10204724160258994_1218107850_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/chuyen-the-duc/12032485102047241602589941218107850n.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/12033656_10204724159978987_607548521_n.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"12033656_10204724159978987_607548521_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/chuyen-the-duc/1203365610204724159978987607548521n.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/12047330_10204724159098965_1587501616_n.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"12047330_10204724159098965_1587501616_n\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/30/chuyen-the-duc/12047330102047241590989651587501616n.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=eHUX2Gz_dhg?list=PL06KWNXasAcNIuPGwmqN2up5Ax9ZQYN1i]\u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=cZnsLVArIt8?list=PL06KWNXasAcNIuPGwmqN2up5Ax9ZQYN1i\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=ZJ8Zdj0OPMI\u0026amp;w=420\u0026amp;h=315]\u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=1Pc-NizMgg8\u0026amp;w=420\u0026amp;h=315]\u003cbr\u003e\nĐợi vài tuần nữa khi lên được 60kg hẳn body mình sẽ hơi bị xịn, lúc ấy sẽ chụp ảnh khoe hàng. Hehe.\u003cbr\u003e\nNhìn gương rồi tự nghĩ: Sao hồi xưa mình không hề nghĩ tới việc luyện tập này nhỉ? Hồi xưa là hồi còn học ĐH ý, hồi ấy rõ là rảnh, dốt thật. Chắc chỉ ngộ ra từ khi thấy bụng có ngấn mỡ, dù người vẫn chưa béo nhưng bụng đã béo trước rồi, khi ngồi là có ngấn. Và bị đau cổ đau lưng nữa. Từ hồi tập chạy cảm giác khỏe hơn và đỡ mỏi cổ mỏi lưng khi ngồi code. Vẫn mỏi nhưng đỡ hơn.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện thể dục"},{"content":" Danh sách này mà triển hết thì Hà Nội thực sự vỡ mồm = )) May mà chưa triển khai nhé. Thứ tư, 12 Tháng 8 2015 10:46 Hàng trăm chung cư, khu nhà ở, khu đô thị trên địa bàn Hà Nội vì lí do này hay lí do khác hiện vẫn chưa được triển khai, mặc dù có những sản phẩm đã được lập dự án từ rất lâu. Dưới đây Thongtinduan.vn xin cung cấp một danh sách về các dự án chưa khởi động tiến hành xây dựng. 1. Quận Ba Đình: -Chung cư 114 Đội Cấn, (Thiên Lộc), chưa triển khai. -Chung cư 222A Đội Cấn, chưa triển khai. -Chung cư số 9 Cát Linh (Hà Đô): Chưa triển khai. -Tổ hợp nhà ở 297-301 Đội Cấn: Chưa triển khai -Chung cư 28 Phan Bội Châu: Chưa triển khai. -Chung cư 33 Bùi Thị Xuân: Chưa triển khai. -Chung cư 72 Đại Bồ Việt: Chưa triển khai -Chung cư 42 Lê Ngọc Hân: Chưa triển khai -Chung cư 21 Trần Khánh Dư: Chưa triển khai -Chung cư 26 Liễu Giai: Chưa triển khai -Chung cư 48 Bích Câu: Chưa triển khai -Chung cư 30 Đoàn Thị Điểm: Chưa triển khai -Tổ hợp chung cư 29 Liễu Giai (SCIC – Vingroup, đất của đại sứ quán Liên Xô cũ): Chưa triển khai -Tổ hợp Triển lãm Giảng Võ: Chưa triển khai. 2. Quân Hoàn Kiếm: -Chung cư 30A Lý Thường Kiệt, chưa triển khai. -Chung cư 35 Tràng Tiền, (PV Combank), chưa triển khai -Tổ hợp 22-24 Hàng Bài (Tân Hoàng Minh): Chưa triển khai. -Chung cư Sun City Lê Phụng Hiểu – Lý Thái Tổ: Chưa triển khai. 3. Quận Đống Đa: -Tổ hợp chung cư 138B Giảng Võ (Văn Phú Invest), chưa triển khai. -Chung cư 317 Trường Chinh (Ocean Bank): Chưa triển khai. -Chung cư 93 Láng Hạ (An Thịnh), chung cư 95 Láng Hạ (Công ty ICT), chung cư 97-99 Láng Hạ (Petrowaco), chưa triển khai. -Chung cư 13 Láng Hạ (Handico3), chưa triển khai. -Chung cư D3-D4 Giảng Võ – Lilama, chung cư 95 Vũ Ngọc Phan, chưa triển khai. -Chung cư 187 Giảng Võ (Incomex- Nhà Xuất bản Giáo dục), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 31 Láng Hạ (Công ty BĐS Đường sắt Việt Nam), chưa triển khai. -Chung cư 11 Láng Hạ: Chưa triển khai -Chung cư 95 Vũ Ngọc Phan: Chưa triển khai -Tổ hợp Văn phòng, căn hộ cho thuê số 5 Thành Công (Handico): Chưa triển khai 4. Quận Hai Bà Trưng: -Chung cư số 232-234 Minh Khai, chưa triển khai. -Chung cư Daewon – Thủ Đức số 378 Minh Khai, chưa triển khai. -Tổ hợp CCCC 60 Nguyễn Đức Cảnh (HUD – Hanel), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 67A Trương Định (GP Invest), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 493 Trương Định, chưa triển khai. -Chung cư Số 201 Minh Khai – Vietracimex, chưa triển khai. -Chung cư N3 – Khu tập thể Nguyễn Công Trứ, Hai Bà Trưng (Handico7), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Nam Đại Cồ Việt: Chưa triển khai. -Chung cư số 9 Trần Thánh Tông (An Bình- PVR): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 423 Minh Khai (Vinaconex), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 25-27 Trương Định: Chưa triển khai. -Chung cư 526 Minh Khai, chung cư 622 Minh Khai, chưa triển khai. -Chung cư 251 Minh Khai, chung cư 203 Minh Khai, Chưa triển khai. -Chung cư 55 Lê Đại Hành (25 tầng): Chưa triển khai. -Chung cư Skyview Đội Cung, số 7 Đội Cung, P.Lê Đại Hành, chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư ngõ 622 Minh Khai (Công ty CP XNK Lương thực – Thực phẩm Hà Nội): chưa triển khai. -Chung cư 25 Trần Khánh Dư (OGC): Chưa triển khai -Chung cư 122 Vĩnh Tuy, chưa triển khai. 5. Quận Tây Hồ: -Chung cư D’.el Dorado góc đường Lạc Long Quân – Nguyễn Hoàng Tôn – D9 lô CC (Tân Hoàng Minh), chưa triển khai. -Chung cư D’.el Dorado 2 góc đường Nguyễn Hoàng Tôn – Võ Chí Công: Chưa triển khai -Chung cư Skyline Westlake – Võ Chí Công (Đối diện KĐT Ciputra – Công ty Nam Hưng): Chưa triển khai. -Tổ hợp Song Hồ 86 Xuân Diệu, Quảng An, chưa triển khai. -Chung cư Hồ Tây Parkview – Phú Thượng (Constrexim), chưa triển khai. -KĐT Ciputra giai đoạn 3,4 (UDIC – Ciputra), chưa triển khai. -Chung cư Phú Điền, đường vanh đai II, giao Nguyễn Hoàng Tôn (lô D6): Chưa triển khai. -Dự án 360 Lạc Long Quân (quân khu II): Chưa triển khai. -Chung cư Ngõ 425 An Dương Vương, Phú Thượng: Chưa triển khai. -Chung cư CT4 – UDIC (chân cầu Nhật Tân): Chưa triển khai**.** -Tổ hợp 249 Thụy Khuê (GP Invest): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 69 Thụy Khuê (Nhà máy xe điện Hà Nội): Chưa triển khai -Khu đô thị Ngoại giao đoàn: Chung cư N01,T1,T4,T5, T6,T7,T8, chưa triển khai. Chung cư N03, T5,T6, chưa triển khai. 6. Quận Cầu Giấy: -Chung cư cán bộ công nhân Bộ Tư Pháp – số 10 Phan Văn Trường (FLC), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Diamond Tower, số 1 Duy Tân (Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Ritz Place, Contrexim (Lô A1, Cầu Giấy): Chưa triển khai. -Tổ hợp CCCC Pha Lê Xanh (Phạm Hùng): Chưa triển khai -Tổ hợp chung cư Paragon Phạm Hùng (Ocean Group), chưa triển khai. -Chung cư 120 Trần Quốc Hoàn, chưa triển khai. -Khu nhà ở 122-124 Xuân Thủy (Cầu Giấy), chưa triển khai. -Chung cư Twin Towers (1152-1154 đường Láng): Chưa triển khai. -Chung cư số 216 Trần Duy Hưng, chưa triển khai. -Chung cư số 48 Trần Duy Hưng (Tasco), chưa triển khai. -Chung cư Petromanning (ngõ 218 Trần Duy Hưng), chưa triển khai. -CCCC Starcity Center – Ocean Group, lô HH (Đông Nam Trần Hưng), chưa triển khai. -Tổ hợp TIG Tower (Lô E9 Phạm Hùng): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Discovery Complex2, 254 Hoàng Quốc Việt: Chưa triển khai. -Chung cư báo Gia đình Xã hội – Công ty Phan Nguyễn (ô 5 lô D32): Chưa triển khai. -Tổ hợp Platinum Plaza 265 Cầu Giấy (VIID): Chưa triển khai. -Chung cư N01, N02 Trung Kính – Cầu Giấy (Cty Thanh Bình): Chưa triển khai. -Khu chung cư tái định cư 07 NO, 08 NO Lê Văn Lương (Handico), chưa triển khai. -Chung cư Văn phòng báo Hà Nội Mới (khu D1, đối diện PVI): Chưa triển khai -Tổ hợp chung cư 120 Hoàng Quốc Việt (TCT Thép): Chưa triển khai. Chung cư 368 Trung Kính (CTX): Chưa triển khai. Chung cư số 9 Phạm Văn Đồng (GP Invest): Chưa triển khai Tổ hợp chung cư Vinata Tower 289 Khuất Duy Tiến (Vinaconex-Taisei): Chưa triển khai 7. Quận Thanh Xuân: -Chung cư Thanh Xuân Tower (35C Nguyễn Huy Tưởng), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 63 Nguyễn Huy Tưởng, chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Vinata Tower (Khuất Duy Tiến), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư 59 Vũ Trọng Phụng (Thanh Xuân): Chưa triển khai. -Chung cư 301 Nguyễn Trãi (Viện Công nghệ Thực phẩm): Chưa triển khai. -Chung cư Thượng Đình Plaza (132 Nguyễn Trãi): Chưa triển khai. -Chung cư số 60B Nguyễn Huy Tưởng (Vinaconex PVC),chưa triển khai. -Chung cư số 181 Nguyễn Huy Tưởng, chưa triển khai. -Chung cư 69 Vũ Trọng Phụng, chưa triển khai. -Tổ hợp Chung cư 67 Khuất Duy Tiến (Emico): Chưa triển khai. -Khu đô thị Khương Đình 1, Khương Đình 2 – VNPT Land (Thanh Xuân), chưa triển khai. -Khu đô thị Bắc Đại Kim Mở rộng, 11ha (Hanhud và các đối tác khác), chưa triển khai. -KĐT Hạ Đình – Thanh Xuân (UDIC), chưa triển khai. -Khu đô thị Đại Kim – đường Nguyễn Xiển – Vành đai III (Hancinco): Chưa triển khai. -KĐT Tây Nam Kim Giang 1 (Thanh Xuân), chưa triển khai. -Tổ hợp 233B Nguyễn Trãi (Xavinco): Chưa triển khai. -Tổ hợp 231 Nguyễn Trãi (Cao su Sao vàng): Chưa triển khai. -Tổ hợp 235 Nguyễn Trãi (Vinataba): Chưa triển khai. -Chung cư cao cấp BRG (Ngã tư Lê Văn Lương – Hoàng Đạo Thúy): Chưa triển khai. -Khu nhà ở Giày Thượng Đình 277 Nguyễn Trãi: Chưa triển khai. -Chung cư VNT Hạ Đình (OGC): Chưa triển khai. -Chung cư 109 Nguyễn Tuân: Chưa triển khai. Chung cư 28 tầng, lô D1 đường Khuất Duy Tiến (Vinaconex1): Chưa triển khai. Tổ hợp 47 Nguyễn Tuân (Nhà máy Dệt mùa Đông): Chưa triển khai. 8. Quận Hà Đông: -Chung cư Hastone Tower, 150 Thanh Bình (KĐT Mỗ Lao): Chưa triển khai. -KĐT Mỗ Lao (Hà Đông): Chung cư Booyoung, chưa triển khai. -Chung cư CT1 – TSQ, chưa triển khai. -Khu nhà ở Galaxy – TSQ (Lê Văn Lương kéo dài): Galaxy 1, Galaxy 2, chưa triển khai. -Khu đô thị và Nhà ở Phú Lãm – Hải Phát (Ba La, Hà Đông), chưa triển khai. -KĐT Phú Lãm (Sông Đà Thăng Long), chưa triển khai. -KĐT Mỹ Hưng (Cienco5), chưa triển khai. -Chung cư Đài PTTH HN (Hà Cầu, Hà Đông), chưa triển khai. -Chung cư Hesco Megastar (KĐT Văn Quán), chưa triển khai. -Khu đô thị Kiến Hưng, Hà Đông (HUD 3), chưa triển khai. -Khu đô thị Văn La – Văn Khê (Sudico): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư khu đô thị An Hưng (Mặt đường Lê Văn Lương kéo dài): Chưa triển khai -Chung cư CT1 Văn Phú (Clever-Daewoo): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư HH1 A,B,C (Khu đô thị Nam Cường): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư The Vesta – Phú Lãm – Hà Đông (Hải Phát), tòa V1,V2,V3,V4,V5,V6,V7,V8, chưa triển khai. 9. Quận Hoàng Mai: -KĐT Hoàng Văn Thụ – UDIC (Hoàng Mai), chưa triển khai. -Chung cư số 176 (Định Công), chưa triển khai. -Chung cư Bán đảo Linh Đàm: Chung cư CC2A Cowaelmic – Bán đảo Linh Đàm, chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư CX4 – Bán đảo Linh Đàm (HUD): Chưa triển khai -Chung cư 17 tầng Hiland Standard (Đại Từ, Hoàng Mai): Chưa triển khai. -Chung cư 1283 Giải Phóng, chưa triển khai. -Chung cư 360 Giải Phóng (Nhựa Thăng Long), chưa triển khai. -Khu nhà ở Bê tông Thịnh Liệt 1141 Giải Phóng: Chưa triển khai. -Khu nhà ở số 89, 1141 Giải Phóng (Cầu Thăng Long 1): chưa triển khai. -Khu đô thị chức năng Vĩnh Hưng – Thanh Trì: Chưa triển khai. 10. Quận Long Biên: -KĐT Việt Hưng (Long Biên): Chung cư CT15 Opulent Paradise (PVR),chưa triển khai. -Chung cư Giãn dân phố cổ (Quận Hoàn Kiếm, chủ đầu tư), chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư chân cầu Vĩnh Tuy (Incomex): Chưa triển khai. -Tổ hợp chung cư Berriver Long Biên (390 Nguyễn Văn Cừ, Hanco9): Tòa N01,N02, N04, N05, chưa triển khai. -Chung cư Vintep Tower (cạnh KĐT Việt Hưng): Chưa triển khai 11. Nam Từ Liêm: -Khu nhà ở TIG Đại Mỗ (Thăng Long Invest), chưa triển khai. -KĐT Tây Mỗ – Đại Mỗ (Vinaconex – Viettel), chưa triển khai. -Khu nhà ở Đại Mỗ (UDIC), Khu nhà ở Bắc Việt (Cây xăng Đại Mỗ), chưa triển khai. -Khu nhà ở Ngòi – Cầu Trại Hanhud (Trung Văn), chưa triển khai. -Khu nhà ở Icon4, 4,2ha (Trung Văn): Chưa triển khai. -Khu nhà ở Tây Nam xã Mễ Trì (Từ Liêm), chưa triển khai. -Chung cư Newtatco, (Mỹ Đình), chưa triển khai. -Chung cư Báo Kinh tế Đô thị – TIG (Lô 8.1), Mỹ Đình, chưa triển khai. -Chung cư Cục A35 – Mễ Trì – Hanhud (Tổng cục An Ninh I), chưa triển khai. -Chung cư Dragon Palace – CC3 (KĐT Mỹ Đình – Mễ Trì), chưa triển khai. -KĐT Tây Mỗ, nhà thu nhập thấp CT1, CT2 (nhà 22 tầng) chưa triển khai. -Chung cư HH1, Mễ Trì Hạ (Công ty CP Tu tạo và Phát triển Nhà): Chưa triển khai. -Chung cư CT2, CT3 KĐT Cầu Diễn 2, Công ty CP Tư vấn Đầu tư Xây dựng phát triển Đô thị Hà Nội (HACID), chưa triển khai. -Khu đô thị Phùng Khoang, tòa nhà HH1, HH2 (Nam Cường), chưa triển khai. -Khu đô thị Alaska Garden City (Đại Mỗ) – FLC: Chưa triển khai. -Chung cư X2 Mỹ Đình (Lideco): Chưa triển khai. -Chung cư 202 Hồ Tùng Mậu (Lideco): Chưa triển khai. -Chung cư 18 Phạm Hùng (Công ty Thủ Đô II): Chưa triển khai. -Chung cư Mai Trang Complex – 16 Phạm Hùng: Chưa triển khai. -Tổ hợp nhà ở Hải Phát Plaza (Mặt đường Tố Hữu, P.Đại Mỗ): Chưa triển khai -Chung cư HH QMS cạnh cầu nối KĐT Mỗ Lao – đường Tố Hữu: Chưa triển khai. 12. Quận Bắc Từ Liêm: -KĐT Bắc Cổ Nhuế – Chèm (UDIC-Geleximco), chưa triển khai (mới triển khai nhà xã hội). -Chung cư Cục Cảnh sát bảo vệ và Hỗ trợ tư pháp C22 (Phú Diễn, Từ Liêm): Chưa triển khai. -KĐT Thành Phố Xanh -(Cầu Diễn, Từ Liêm): Chưa triển khai. -Khu đô thị Tây Tựu – Thượng Cát (Tasco): Chưa triển khai -Khu đô thị Bắc Mai Dịch (Tasco): Chưa triển khai. -Chung cư – bãi đỗ xe Báo Tiền Phong (xã Minh Khai): Chưa triển khai. 13. Huyện Thanh Trì: -Chung cư Soutth Buiding, Pháp Vân – Tứ Hiệp, chưa triển khai. -Chung cư Binh Đoàn 12 (Đại Mỗ), Chung cư Ngọc Hồi (Thanh Trì), chưa triển khai. -Tổ hợp nhà ở 79 Ngọc Hồi (Công ty sản xuất bao bì): Chưa triển khai. -Chung cư 352 Giải Phóng, 486 Ngọc Hồi (Công ty Cổ phần Bách hóa): Chưa triển khai. -Chung cư HH II, KĐT Pháp Vân – Tứ Hiệp: Chưa triển khai. -Chung cư VH1 – Vĩnh Hà (Pháp Vân): Chưa triển khai 14. Huyện Mê Linh, Đông Anh: -KĐT Phương Viên, KĐT CEO Mê Linh, chưa triển khai. -KĐT Mê Linh Đại Thịnh, KĐT Thanh Lâm Đại Thịnh (HUD): Chưa triển khai. -KĐT Nam Hồng – UDIC (Đông Anh), KĐT Sao Mai (Đông Anh), chưa triển khai. 15. Huyện Hoài Đức: -KĐT Sơn Đồng (Hoài Đức): KĐT Đông Sơn – Sơn Đồng,chưa triển khai. -KĐT Sunshine City Minh Dương, chưa triển khai. -KĐT Nam đường 32 (Lũng Lô 5), chưa triển khai. -KĐT Dầu khí Đức Giang, chưa triển khai. -KĐT TLC Trường An, chưa triển khai. -KĐT An Thịnh 1,2,3,4,5,6: Chưa triển khai. -Khu nhà ở Green House An Khánh (Sông Đà Toàn Cầu\u0026amp;Cty 71): Chưa triển khai. -Khu nhà ở 5 sao Ciri, chưa triển khai (cạnh KĐT Splendora giai đoạn I). -Chung cư Bảo An Tower (Bắc An Khánh), chưa triển khai. -Chung cư Diamond Tower (Vinaconex – PVC), chưa triển khai. -KĐT Tây Nam An Khánh (Hải Phát), chưa triển khai. -Khu nhà ở cao cấp An Khánh Cty Sông Nhuệ, chưa triển khai. -KĐT Nam An Khánh mở rộng (HUD), chưa triển khai. -Khu nhà ở Vân Canh Mở rộng TST C1B, C2A, chưa triển khai. -KĐT Tây Đô (Hoài Đức), chưa triển khai. -Nhà thu nhập thấp Bắc An Khánh (Vinaconex – Handico), chưa triển khai. -KĐT Tasco (Xuân Phương), 126 lô liền kề, chung cư CT1A, CT1B, Báo Nhân Dân \u0026amp; VPTƯ Đảng, chưa triển khai. -Khu đô thị Xuân Ngọc (Xuân Phương), Tasco. Chưa triển khai. -Khu đô thị Sinh thái tại xã Xuân Phương (Tasco): Chưa triển khai. -Chung cư Thăng Long Victory (Phúc Hà): Tòa T3, T4, T5, chưa triển khai. 17. Huyện Thạch Thất, Đan Phương, Xã Tiến Xuân: -KĐT Hanoi Greenwich Village, chưa triển khai. -KĐT Du lịch Sinh thái Tây Thiên Minh, chưa triển khai. -KĐT Thương mại Nam Cường, KĐT Dịch vụ Gami: Chưa triển khai. -KĐT Tiến Xuân (Sudico), Khu đô thị Nam Láng Hòa lạc (Geleximco): Chưa triển khai. -Khu đô thị Hồng Thái (Đan Phượng): Chưa triển khai. Thongtinduan.vn ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/23/danh-sach-cac-du-an-nha-o-chua-trien-khai-tai-ha-noi-cap-nhat-hang-ngay/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eDanh sách này mà triển hết thì Hà Nội thực sự vỡ mồm = )) May mà chưa triển khai nhé.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eThứ tư, 12 Tháng 8 2015 10:46\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eHàng trăm chung cư, khu nhà ở, khu đô thị trên địa bàn Hà Nội vì lí do này hay lí do khác hiện vẫn chưa được triển khai, mặc dù có những sản phẩm đã được lập dự án từ rất lâu. Dưới đây Thongtinduan.vn xin cung cấp một danh sách về các dự án chưa khởi động tiến hành xây dựng.  \u003cstrong\u003e1. Quận Ba Đình:\u003c/strong\u003e  -Chung cư 114 Đội Cấn, (Thiên Lộc), chưa triển khai.  -Chung cư 222A Đội Cấn, chưa triển khai.  -Chung cư số 9 Cát Linh (Hà Đô): Chưa triển khai.  -Tổ hợp nhà ở 297-301 Đội Cấn: Chưa triển khai  -Chung cư 28 Phan Bội Châu: Chưa triển khai.  -Chung cư 33 Bùi Thị Xuân: Chưa triển khai.  -Chung cư 72 Đại Bồ Việt: Chưa triển khai  -Chung cư 42 Lê Ngọc Hân: Chưa triển khai  -Chung cư 21 Trần Khánh Dư: Chưa triển khai  -Chung cư 26 Liễu Giai: Chưa triển khai  -Chung cư 48 Bích Câu: Chưa triển khai  -Chung cư 30 Đoàn Thị Điểm: Chưa triển khai  -Tổ hợp chung cư 29 Liễu Giai (SCIC – Vingroup, đất của đại sứ quán Liên Xô cũ): Chưa triển khai  -Tổ hợp Triển lãm Giảng Võ: Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e2. Quân Hoàn Kiếm:\u003c/strong\u003e  -Chung cư 30A Lý Thường Kiệt, chưa triển khai.  -Chung cư 35 Tràng Tiền, (PV Combank), chưa triển khai  -Tổ hợp 22-24 Hàng Bài (Tân Hoàng Minh): Chưa triển khai.  -Chung cư Sun City Lê Phụng Hiểu – Lý Thái Tổ: Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e3. Quận Đống Đa:\u003c/strong\u003e  -Tổ hợp chung cư 138B Giảng Võ (Văn Phú Invest), chưa triển khai.  -Chung cư 317 Trường Chinh (Ocean Bank): Chưa triển khai.  -Chung cư 93 Láng Hạ (An Thịnh), chung cư 95 Láng Hạ (Công ty ICT), chung cư 97-99 Láng Hạ (Petrowaco), chưa triển khai.  -Chung cư 13 Láng Hạ (Handico3), chưa triển khai.  -Chung cư D3-D4 Giảng Võ – Lilama, chung cư 95 Vũ Ngọc Phan, chưa triển khai.  -Chung cư 187 Giảng Võ (Incomex- Nhà Xuất bản Giáo dục), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 31 Láng Hạ (Công ty BĐS Đường sắt Việt Nam), chưa triển khai.  -Chung cư 11 Láng Hạ: Chưa triển khai  -Chung cư 95 Vũ Ngọc Phan: Chưa triển khai  -Tổ hợp Văn phòng, căn hộ cho thuê số 5 Thành Công (Handico): Chưa triển khai  \u003cstrong\u003e4. Quận Hai Bà Trưng:\u003c/strong\u003e  -Chung cư số 232-234 Minh Khai, chưa triển khai.  -Chung cư Daewon – Thủ Đức số 378 Minh Khai, chưa triển khai.  -Tổ hợp CCCC 60 Nguyễn Đức Cảnh (HUD – Hanel), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 67A Trương Định (GP Invest), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 493 Trương Định, chưa triển khai.  -Chung cư Số 201 Minh Khai – Vietracimex, chưa triển khai.  -Chung cư N3 – Khu tập thể Nguyễn Công Trứ, Hai Bà Trưng (Handico7), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Nam Đại Cồ Việt: Chưa triển khai.  -Chung cư số 9 Trần Thánh Tông (An Bình- PVR): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 423 Minh Khai (Vinaconex), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 25-27 Trương Định: Chưa triển khai.  -Chung cư 526 Minh Khai, chung cư 622 Minh Khai, chưa triển khai.  -Chung cư 251 Minh Khai, chung cư 203 Minh Khai, Chưa triển khai.  -Chung cư 55 Lê Đại Hành (25 tầng): Chưa triển khai.  -Chung cư Skyview Đội Cung, số 7 Đội Cung, P.Lê Đại Hành, chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư ngõ 622 Minh Khai (Công ty CP XNK Lương thực – Thực phẩm Hà Nội): chưa triển khai.  -Chung cư 25 Trần Khánh Dư (OGC): Chưa triển khai  -Chung cư 122 Vĩnh Tuy, chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e5. Quận Tây Hồ:\u003c/strong\u003e  -Chung cư D’.el Dorado góc đường Lạc Long Quân – Nguyễn Hoàng Tôn – D9 lô CC (Tân Hoàng Minh), chưa triển khai.  -Chung cư D’.el Dorado 2 góc đường Nguyễn Hoàng Tôn – Võ Chí Công: Chưa triển khai  -Chung cư Skyline Westlake – Võ Chí Công (Đối diện KĐT Ciputra – Công ty Nam Hưng): Chưa triển khai.  -Tổ hợp Song Hồ 86 Xuân Diệu, Quảng An, chưa triển khai.  -Chung cư Hồ Tây Parkview – Phú Thượng (Constrexim), chưa triển khai.  -KĐT Ciputra giai đoạn 3,4 (UDIC – Ciputra), chưa triển khai.  -Chung cư Phú Điền, đường vanh đai II, giao Nguyễn Hoàng Tôn (lô D6): Chưa triển khai.  -Dự án 360 Lạc Long Quân (quân khu II): Chưa triển khai.  -Chung cư Ngõ 425 An Dương Vương, Phú Thượng: Chưa triển khai.  -Chung cư CT4 – UDIC (chân cầu Nhật Tân): Chưa triển khai**.**  -Tổ hợp 249 Thụy Khuê (GP Invest): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 69 Thụy Khuê (Nhà máy xe điện Hà Nội): Chưa triển khai  \u003cstrong\u003e-Khu đô thị Ngoại giao đoàn:\u003c/strong\u003e  Chung cư N01,T1,T4,T5, T6,T7,T8, chưa triển khai.  Chung cư N03, T5,T6, chưa triển khai.   \u003cstrong\u003e6. Quận Cầu Giấy:\u003c/strong\u003e  -Chung cư cán bộ công nhân Bộ Tư Pháp – số 10 Phan Văn Trường (FLC), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Diamond Tower, số 1 Duy Tân (Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Ritz Place, Contrexim (Lô A1, Cầu Giấy): Chưa triển khai.  -Tổ hợp CCCC Pha Lê Xanh (Phạm Hùng): Chưa triển khai  -Tổ hợp chung cư Paragon Phạm Hùng (Ocean Group), chưa triển khai.  -Chung cư 120 Trần Quốc Hoàn, chưa triển khai.  -Khu nhà ở 122-124 Xuân Thủy (Cầu Giấy), chưa triển khai.  -Chung cư Twin Towers (1152-1154 đường Láng): Chưa triển khai.  -Chung cư số 216 Trần Duy Hưng, chưa triển khai.  -Chung cư số 48 Trần Duy Hưng (Tasco), chưa triển khai.  -Chung cư Petromanning (ngõ 218 Trần Duy Hưng), chưa triển khai.  -CCCC Starcity Center – Ocean Group, lô HH (Đông Nam Trần Hưng), chưa triển khai.  -Tổ hợp TIG Tower (Lô E9 Phạm Hùng): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Discovery Complex2, 254 Hoàng Quốc Việt: Chưa triển khai.  -Chung cư báo Gia đình Xã hội – Công ty Phan Nguyễn (ô 5 lô D32): Chưa triển khai.  -Tổ hợp Platinum Plaza 265 Cầu Giấy (VIID): Chưa triển khai.  -Chung cư N01, N02 Trung Kính – Cầu Giấy (Cty Thanh Bình): Chưa triển khai.  -Khu chung cư tái định cư 07 NO, 08 NO Lê Văn Lương (Handico), chưa triển khai.  -Chung cư Văn phòng báo Hà Nội Mới (khu D1, đối diện PVI): Chưa triển khai  -Tổ hợp chung cư 120 Hoàng Quốc Việt (TCT Thép): Chưa triển khai.  Chung cư 368 Trung Kính (CTX): Chưa triển khai.  Chung cư số 9 Phạm Văn Đồng (GP Invest): Chưa triển khai  Tổ hợp chung cư Vinata Tower 289 Khuất Duy Tiến (Vinaconex-Taisei): Chưa triển khai  \u003cstrong\u003e7. Quận Thanh Xuân:\u003c/strong\u003e  -Chung cư Thanh Xuân Tower (35C Nguyễn Huy Tưởng), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 63 Nguyễn Huy Tưởng, chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Vinata Tower (Khuất Duy Tiến), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư 59 Vũ Trọng Phụng (Thanh Xuân): Chưa triển khai.  -Chung cư 301 Nguyễn Trãi (Viện Công nghệ Thực phẩm): Chưa triển khai.  -Chung cư Thượng Đình Plaza (132 Nguyễn Trãi): Chưa triển khai.  -Chung cư số 60B Nguyễn Huy Tưởng (Vinaconex PVC),chưa triển khai.  -Chung cư số 181 Nguyễn Huy Tưởng, chưa triển khai.  -Chung cư 69 Vũ Trọng Phụng, chưa triển khai.  -Tổ hợp Chung cư 67 Khuất Duy Tiến (Emico): Chưa triển khai.  -Khu đô thị Khương Đình 1, Khương Đình 2 – VNPT Land (Thanh Xuân), chưa triển khai.  -Khu đô thị Bắc Đại Kim Mở rộng, 11ha (Hanhud và các đối tác khác), chưa triển khai.  -KĐT Hạ Đình – Thanh Xuân (UDIC), chưa triển khai.  -Khu đô thị Đại Kim – đường Nguyễn Xiển – Vành đai III (Hancinco): Chưa triển khai.  -KĐT Tây Nam Kim Giang 1 (Thanh Xuân), chưa triển khai.  -Tổ hợp 233B Nguyễn Trãi (Xavinco): Chưa triển khai.  -Tổ hợp 231 Nguyễn Trãi (Cao su Sao vàng): Chưa triển khai.  -Tổ hợp 235 Nguyễn Trãi (Vinataba): Chưa triển khai.  -Chung cư cao cấp BRG (Ngã tư Lê Văn Lương – Hoàng Đạo Thúy): Chưa triển khai.  -Khu nhà ở Giày Thượng Đình 277 Nguyễn Trãi: Chưa triển khai.  -Chung cư VNT Hạ Đình (OGC): Chưa triển khai.  -Chung cư 109 Nguyễn Tuân: Chưa triển khai.  Chung cư 28 tầng, lô D1 đường Khuất Duy Tiến (Vinaconex1): Chưa triển khai.  Tổ hợp 47 Nguyễn Tuân (Nhà máy Dệt mùa Đông): Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e8. Quận Hà Đông:\u003c/strong\u003e  -Chung cư Hastone Tower, 150 Thanh Bình (KĐT Mỗ Lao): Chưa triển khai.  -KĐT Mỗ Lao (Hà Đông): Chung cư Booyoung, chưa triển khai.  -Chung cư CT1 – TSQ, chưa triển khai.  -Khu nhà ở Galaxy – TSQ (Lê Văn Lương kéo dài): Galaxy 1, Galaxy 2, chưa triển khai.  -Khu đô thị và Nhà ở Phú Lãm – Hải Phát (Ba La, Hà Đông), chưa triển khai.  -KĐT Phú Lãm (Sông Đà Thăng Long), chưa triển khai.  -KĐT Mỹ Hưng (Cienco5), chưa triển khai.  -Chung cư Đài PTTH HN (Hà Cầu, Hà Đông), chưa triển khai.  -Chung cư Hesco Megastar (KĐT Văn Quán), chưa triển khai.  -Khu đô thị Kiến Hưng, Hà Đông (HUD 3), chưa triển khai.  -Khu đô thị Văn La – Văn Khê (Sudico): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư khu đô thị An Hưng (Mặt đường Lê Văn Lương kéo dài): Chưa triển khai  -Chung cư CT1 Văn Phú (Clever-Daewoo): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư HH1 A,B,C (Khu đô thị Nam Cường): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư The Vesta – Phú Lãm – Hà Đông (Hải Phát), tòa V1,V2,V3,V4,V5,V6,V7,V8, chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e9. Quận Hoàng Mai:\u003c/strong\u003e  -KĐT Hoàng Văn Thụ – UDIC (Hoàng Mai), chưa triển khai.  -Chung cư số 176 (Định Công), chưa triển khai.  -Chung cư Bán đảo Linh Đàm: Chung cư CC2A Cowaelmic – Bán đảo Linh Đàm, chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư CX4 – Bán đảo Linh Đàm (HUD): Chưa triển khai  -Chung cư 17 tầng Hiland Standard (Đại Từ, Hoàng Mai): Chưa triển khai.  -Chung cư 1283 Giải Phóng, chưa triển khai.  -Chung cư 360 Giải Phóng (Nhựa Thăng Long), chưa triển khai.  -Khu nhà ở Bê tông Thịnh Liệt 1141 Giải Phóng: Chưa triển khai.  -Khu nhà ở số 89, 1141 Giải Phóng (Cầu Thăng Long 1): chưa triển khai.  -Khu đô thị chức năng Vĩnh Hưng – Thanh Trì: Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e10. Quận Long Biên:\u003c/strong\u003e  -KĐT Việt Hưng (Long Biên): Chung cư CT15 Opulent Paradise (PVR),chưa triển khai.  -Chung cư Giãn dân phố cổ (Quận Hoàn Kiếm, chủ đầu tư), chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư chân cầu Vĩnh Tuy (Incomex): Chưa triển khai.  -Tổ hợp chung cư Berriver Long Biên (390 Nguyễn Văn Cừ, Hanco9): Tòa N01,N02, N04, N05, chưa triển khai.  -Chung cư Vintep Tower (cạnh KĐT Việt Hưng): Chưa triển khai  \u003cstrong\u003e11. Nam Từ Liêm:\u003c/strong\u003e  -Khu nhà ở TIG Đại Mỗ (Thăng Long Invest), chưa triển khai.  -KĐT Tây Mỗ – Đại Mỗ (Vinaconex – Viettel), chưa triển khai.  -Khu nhà ở Đại Mỗ (UDIC), Khu nhà ở Bắc Việt (Cây xăng Đại Mỗ), chưa triển khai.  -Khu nhà ở Ngòi – Cầu Trại Hanhud (Trung Văn), chưa triển khai.  -Khu nhà ở Icon4, 4,2ha (Trung Văn): Chưa triển khai.  -Khu nhà ở Tây Nam xã Mễ Trì (Từ Liêm), chưa triển khai.  -Chung cư Newtatco, (Mỹ Đình), chưa triển khai.  -Chung cư Báo Kinh tế Đô thị – TIG (Lô 8.1), Mỹ Đình, chưa triển khai.  -Chung cư Cục A35 – Mễ Trì – Hanhud (Tổng cục An Ninh I), chưa triển khai.  -Chung cư Dragon Palace – CC3 (KĐT Mỹ Đình – Mễ Trì), chưa triển khai.  -KĐT Tây Mỗ, nhà thu nhập thấp CT1, CT2 (nhà 22 tầng) chưa triển khai.  -Chung cư HH1, Mễ Trì Hạ (Công ty CP Tu tạo và Phát triển Nhà): Chưa triển khai.  -Chung cư CT2, CT3 KĐT Cầu Diễn 2, Công ty CP Tư vấn Đầu tư Xây dựng phát triển Đô thị Hà Nội (HACID), chưa triển khai.  -Khu đô thị Phùng Khoang, tòa nhà HH1, HH2 (Nam Cường), chưa triển khai.  -Khu đô thị Alaska Garden City (Đại Mỗ) – FLC: Chưa triển khai.  -Chung cư X2 Mỹ Đình (Lideco): Chưa triển khai.  -Chung cư 202 Hồ Tùng Mậu (Lideco): Chưa triển khai.  -Chung cư 18 Phạm Hùng (Công ty Thủ Đô II): Chưa triển khai.  -Chung cư Mai Trang Complex – 16 Phạm Hùng: Chưa triển khai.  -Tổ hợp nhà ở Hải Phát Plaza (Mặt đường Tố Hữu, P.Đại Mỗ): Chưa triển khai  -Chung cư HH QMS cạnh cầu nối KĐT Mỗ Lao – đường Tố Hữu: Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e12. Quận Bắc Từ Liêm:\u003c/strong\u003e  -KĐT Bắc Cổ Nhuế – Chèm (UDIC-Geleximco), chưa triển khai (mới triển khai nhà xã hội).  -Chung cư Cục Cảnh sát bảo vệ và Hỗ trợ tư pháp C22 (Phú Diễn, Từ Liêm): Chưa triển khai.  -KĐT Thành Phố Xanh -(Cầu Diễn, Từ Liêm): Chưa triển khai.  -Khu đô thị Tây Tựu – Thượng Cát (Tasco): Chưa triển khai  -Khu đô thị Bắc Mai Dịch (Tasco): Chưa triển khai.  -Chung cư – bãi đỗ xe Báo Tiền Phong (xã Minh Khai): Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e13. Huyện Thanh Trì:\u003c/strong\u003e  -Chung cư Soutth Buiding, Pháp Vân – Tứ Hiệp, chưa triển khai.  -Chung cư Binh Đoàn 12 (Đại Mỗ), Chung cư Ngọc Hồi (Thanh Trì), chưa triển khai.  -Tổ hợp nhà ở 79 Ngọc Hồi (Công ty sản xuất bao bì): Chưa triển khai.  -Chung cư 352 Giải Phóng, 486 Ngọc Hồi (Công ty Cổ phần Bách hóa): Chưa triển khai.  -Chung cư HH II, KĐT Pháp Vân – Tứ Hiệp: Chưa triển khai.  -Chung cư VH1 – Vĩnh Hà (Pháp Vân): Chưa triển khai  \u003cstrong\u003e14. Huyện Mê Linh, Đông Anh:\u003c/strong\u003e  -KĐT Phương Viên, KĐT CEO Mê Linh, chưa triển khai.  -KĐT Mê Linh Đại Thịnh, KĐT Thanh Lâm Đại Thịnh (HUD): Chưa triển khai.  -KĐT Nam Hồng – UDIC (Đông Anh), KĐT Sao Mai (Đông Anh), chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e15. Huyện Hoài Đức:\u003c/strong\u003e  -KĐT Sơn Đồng (Hoài Đức): KĐT Đông Sơn – Sơn Đồng,chưa triển khai.  -KĐT Sunshine City Minh Dương, chưa triển khai.  -KĐT Nam đường 32 (Lũng Lô 5), chưa triển khai.  -KĐT Dầu khí Đức Giang, chưa triển khai.  -KĐT TLC Trường An, chưa triển khai.  -KĐT An Thịnh 1,2,3,4,5,6: Chưa triển khai.  -Khu nhà ở Green House An Khánh (Sông Đà Toàn Cầu\u0026amp;Cty 71): Chưa triển khai.  -Khu nhà ở 5 sao Ciri, chưa triển khai (cạnh KĐT Splendora giai đoạn I).  -Chung cư Bảo An Tower (Bắc An Khánh), chưa triển khai.  -Chung cư Diamond Tower (Vinaconex – PVC), chưa triển khai.  -KĐT Tây Nam An Khánh (Hải Phát), chưa triển khai.  -Khu nhà ở cao cấp An Khánh Cty Sông Nhuệ, chưa triển khai.  -KĐT Nam An Khánh mở rộng (HUD), chưa triển khai.  -Khu nhà ở Vân Canh Mở rộng TST C1B, C2A, chưa triển khai.  -KĐT Tây Đô (Hoài Đức), chưa triển khai.  -Nhà thu nhập thấp Bắc An Khánh (Vinaconex – Handico), chưa triển khai.  -KĐT Tasco (Xuân Phương), 126 lô liền kề, chung cư CT1A, CT1B, Báo Nhân Dân \u0026amp; VPTƯ Đảng, chưa triển khai.  -Khu đô thị Xuân Ngọc (Xuân Phương), Tasco. Chưa triển khai.  -Khu đô thị Sinh thái tại xã Xuân Phương (Tasco): Chưa triển khai.  -Chung cư Thăng Long Victory (Phúc Hà): Tòa T3, T4, T5, chưa triển khai.  \u003cstrong\u003e17. Huyện Thạch Thất, Đan Phương, Xã Tiến Xuân:\u003c/strong\u003e  -KĐT Hanoi Greenwich Village, chưa triển khai.  -KĐT Du lịch Sinh thái Tây Thiên Minh, chưa triển khai.  -KĐT Thương mại Nam Cường, KĐT Dịch vụ Gami: Chưa triển khai.  -KĐT Tiến Xuân (Sudico), Khu đô thị Nam Láng Hòa lạc (Geleximco): Chưa triển khai.  -Khu đô thị Hồng Thái (Đan Phượng): Chưa triển khai.  \u003cstrong\u003eThongtinduan.vn\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e","title":"Danh sách các dự án nhà ở chưa triển khai tại Hà Nội (cập nhật hàng ngày)"},{"content":"Trong vài năm trở lại đây số người Việt Nam đi du lịch Nhật Bản ngày càng tăng. Chỉ từ 30-40 triệu VND là du khách đã có thể đặt được 1 tour đi Nhật của các công ty lữ hành trong nước. Ngoài những điểm phổ biến như Tokyo, Kyoto hay Osaka…thì ở Nhật còn rất nhiều điểm đến hấp dẫn với vẻ đẹp hút hồn du khách mà ngay cả người Nhật cũng muốn được đặt chân đến 1 lần trong đời. Em xin được giới thiệu bằng ảnh vài thắng cảnh đẹp nối tiếng đó.\n1, Đồi Bie (Hokkaido)\nCùng với thành phố Furano, huyện Bie được biết đến là 1 trong những điểm du lịch tiêu biểu của vùng Hokkaido. Nhiều người ở các vùng khác đã chuyển đến đây sinh sống vì yêu thích cảnh đẹp của đồi của hoa làm say đắm lòng người. Nhiều chương trình quảng cáo hay phim truyền hình đã chọn nơi đây để phục vụ cho các cảnh quay, vì vậy nơi đây càng được nhiều người biết đến với những phong cảnh đẹp như tranh.\n2, Ao Shirogane (Hokkaido)\nAo có diện tích 12,000 mét vuông, độ sâu từ 2,5 đến 5m. Đứng ở trên nhìn xuống thì nước ao màu xanh, nhưng thực ra nước ao trong suốt.\n3, Hồ Mashyu (Kushiro – Hokkaido)\nHồ ở vùng Hokkaido, nước hồ có độ trong nhất trong các hồ của Nhật Bản, đứng thứ 2 thế giới (sau hồ Baikal của Nga). Năm 2001, hồ được bình chọn là di sản của vùng Hokkaido.\n4, Shiretoko (Hokkaido)\nLà nơi thứ 3 ở Nhật được công nhận là di sản tự nhiên của thế giới. Đây là vùng đất thiên nhiên hoang dã nhất Nhật Bản, với hệ sinh thái đa dạng, nhiều loài động thực vật quý hiếm. Vào mùa Đông, trên vùng biển Shirotoko xuất hiện các tảng băng trôi đến từ cực Nam.\nHồ Shikotsu, bác ạ! Là hồ sâu thứ 2 Nhật Bản với độ sâu 113m so với mực nước biển, nhưng tổng độ sâu từ mặt hồ là 363m.\nLễ hội hoa Shiba zakura- Tỉnh Yamanashi.\nLễ hội hoa Shiba zakura được tổ chức tại khu nghỉ dưỡng hồ Fuji Motosu từ giữa tháng 4 đến đầu tháng 5 hàng năm, số hoa nở lên đến 800.000 bông.\nNguồn: http://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=29109\u0026amp;page=3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/","summary":"\u003cp\u003eTrong vài năm trở lại đây số người Việt Nam đi du lịch Nhật Bản ngày càng tăng. Chỉ từ 30-40 triệu VND là du khách đã có thể đặt được 1 tour đi Nhật của các công ty lữ hành trong nước. Ngoài những điểm phổ biến như Tokyo, Kyoto hay Osaka…thì ở Nhật còn rất nhiều điểm đến hấp dẫn với vẻ đẹp hút hồn du khách mà ngay cả người Nhật cũng muốn được đặt chân đến 1 lần trong đời. Em xin được giới thiệu bằng ảnh vài thắng cảnh đẹp nối tiếng đó.\u003cbr\u003e\n1, Đồi Bie (Hokkaido)\u003cbr\u003e\nCùng với thành phố Furano, huyện Bie được biết đến là 1 trong những điểm du lịch tiêu biểu của vùng Hokkaido. Nhiều người ở các vùng khác đã chuyển đến đây sinh sống vì yêu thích cảnh đẹp của đồi của hoa làm say đắm lòng người. Nhiều chương trình quảng cáo hay phim truyền hình đã chọn nơi đây để phục vụ cho các cảnh quay, vì vậy nơi đây càng được nhiều người biết đến với những phong cảnh đẹp như tranh.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/bie-okazpsa6xg4hjn.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n2, Ao Shirogane (Hokkaido)\u003cbr\u003e\nAo có diện tích 12,000 mét vuông, độ sâu từ 2,5 đến 5m. Đứng ở trên nhìn xuống thì nước ao màu xanh, nhưng thực ra nước ao trong suốt.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Shirogane%20Ike%201_zpsruzxhxhi.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shirogane-ike-1zpsruzxhxhi.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Shirogane%20Ike%202_zpse4vx67ge.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shirogane-ike-2zpse4vx67ge.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n3, Hồ Mashyu (Kushiro – Hokkaido)\u003cbr\u003e\nHồ ở vùng Hokkaido, nước hồ có độ trong nhất trong các hồ của Nhật Bản, đứng thứ 2 thế giới (sau hồ Baikal của Nga). Năm 2001, hồ được bình chọn là di sản của vùng Hokkaido.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Mashyu_zpsfglvxgla.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/mashyuzpsfglvxgla.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Mashyu%201_zpsbgag8wfk.png.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/mashyu-1zpsbgag8wfk.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n4, Shiretoko (Hokkaido)\u003cbr\u003e\nLà nơi thứ 3 ở Nhật được công nhận là di sản tự nhiên của thế giới. Đây là vùng đất thiên nhiên hoang dã nhất Nhật Bản, với hệ sinh thái đa dạng, nhiều loài động thực vật quý hiếm. Vào mùa Đông, trên vùng biển Shirotoko xuất hiện các tảng băng trôi đến từ cực Nam.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Shiretoko%20-thac%20nuoc_zpstrr8v4yd.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shiretoko-thac-nuoczpstrr8v4yd.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Shiretoko%20-%20huou_zpsuagnczds.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shiretoko-huouzpsuagnczds.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/11951537_10153534854151138_4377015410366430268_o-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"11951537_10153534854151138_4377015410366430268_o\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/1195153710153534854151138437701541036643.jpg\"\u003e\u003c/a\u003eHồ Shikotsu, bác ạ! Là hồ sâu thứ 2 Nhật Bản với độ sâu 113m so với mực nước biển, nhưng tổng độ sâu từ mặt hồ là 363m.\u003cbr\u003e\nLễ hội hoa Shiba zakura- Tỉnh Yamanashi.\u003cbr\u003e\nLễ hội hoa Shiba zakura được tổ chức tại khu nghỉ dưỡng hồ Fuji Motosu từ giữa tháng 4 đến đầu tháng 5 hàng năm, số hoa nở lên đến 800.000 bông.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/Shibazaki%202_zpss75t2prw.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shibazaki-2zpss75t2prw.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s1016.photobucket.com/user/ngockien82/media/shibazaki%203_zpssbodpkl9.jpg.html\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/22/du-lich-nhat-ban/shibazaki-3zpssbodpkl9.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNguồn: \u003ca href=\"http://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=29109\u0026amp;page=3\"\u003ehttp://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=29109\u0026amp;page=3\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Du lịch Nhật Bản"},{"content":"Thật tuyệt. Thật tuyệt khi anh ta đã dậy từ 5h30, chạy bộ một lúc, tắm, ăn sáng, uống sữa, và đi làm lúc 7h kém 20 hay 15 gì đó. Tới công ty là 7h20. Ướt ống quần bên trái.\nThật tuyệt là anh đã quyết định đi dép lê. Còn giầy thì anh gói vào túi nilon, treo ở xe. Kinh nghiệm nhiều năm đi làm xa đã giúp anh học điều đó.\nThật tuyệt là hôm qua mấy ông tới lượt bê nước đi khám bệnh, nên anh bị đôn lên đi bê nước, và hôm qua trời không mưa, chứ hôm nay mà đi bê nước thì cũng bách nhục, hehe.\nMệt quá các đồng chí ạ, thời tiết rất tốt cho cây cối nhưng không tốt cho người đi làm xa 12km.\nHôm qua đi bộ ra hàng Kính mắt Việt Nam ở Giảng Võ, vì nó gần hơn Việt Tín nên mình vào luôn, cũng vì nghe nói nó là chi nhánh của viện mắt TW, nghe nói đo chuẩn. Vào bị chém cho 500k cặp mắt kính. Hồi mua ở Việt Tín là 400k hay sao đó, chắc xăng tăng nên kính tăng. Cắt lắp đúng 1 tiếng mới xong. Xin cái hộp cũng không cho bắt mua. Mua hàng trên 500k dc tặng gọng kính, cái bàn toàn gọng đểu vứt đi không đành nên tặng. Nói chung là hôm nào rảnh lên Lương Văn Can làm cặp kính backup nữa, thấy bảo rẻ lắm.\nAh nói thêm với Huypv và Tùng dâm, là bọn nhà xa đi làm chục km như chúng ta nên có một cặp kính đeo ngoài kính cận, chống mưa, gió, bụi tới 95%, anh từ ngày đeo cái kính này đi thấy rất thoải mái. Lazada bán 140k nhưng anh mua trên otofun có 100k thôi.\nBình luận (1) huypv — 2015-09-25 10:12\nViết nhắc tới anh em thì phải alo hoặc nhắn gì qua SMS, Facebook, Skype chứ, có phải ngày éo nào cũng vào blog nhà mày đâu :-w Okie để sắm. À mà anh đi làm có 4km thôi nhé :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/22/troi-mua/","summary":"\u003cp\u003eThật tuyệt. Thật tuyệt khi anh ta đã dậy từ 5h30, chạy bộ một lúc, tắm, ăn sáng, uống sữa, và đi làm lúc 7h kém 20 hay 15 gì đó. Tới công ty là 7h20. Ướt ống quần bên trái.\u003cbr\u003e\nThật tuyệt là anh đã quyết định đi dép lê. Còn giầy thì anh gói vào túi nilon, treo ở xe. Kinh nghiệm nhiều năm đi làm xa đã giúp anh học điều đó.\u003cbr\u003e\nThật tuyệt là hôm qua mấy ông tới lượt bê nước đi khám bệnh, nên anh bị đôn lên đi bê nước, và hôm qua trời không mưa, chứ hôm nay mà đi bê nước thì cũng bách nhục, hehe.\u003cbr\u003e\nMệt quá các đồng chí ạ, thời tiết rất tốt cho cây cối nhưng không tốt cho người đi làm xa 12km.\u003cbr\u003e\nHôm qua đi bộ ra hàng Kính mắt Việt Nam ở Giảng Võ, vì nó gần hơn Việt Tín nên mình vào luôn, cũng vì nghe nói nó là chi nhánh của viện mắt TW, nghe nói đo chuẩn. Vào bị chém cho 500k cặp mắt kính. Hồi mua ở Việt Tín là 400k hay sao đó, chắc xăng tăng nên kính tăng. Cắt lắp đúng 1 tiếng mới xong. Xin cái hộp cũng không cho bắt mua. Mua hàng trên 500k dc tặng gọng kính, cái bàn toàn gọng đểu vứt đi không đành nên tặng. Nói chung là hôm nào rảnh lên Lương Văn Can làm cặp kính backup nữa, thấy bảo rẻ lắm.\u003cbr\u003e\nAh nói thêm với Huypv và Tùng dâm, là bọn nhà xa đi làm chục km như chúng ta nên có một cặp kính đeo ngoài kính cận, chống mưa, gió, bụi tới 95%, anh từ ngày đeo cái kính này đi thấy rất thoải mái. \u003ca href=\"http://www.lazada.vn/kinh-bao-ho-worksafe-lespex-e3030-xam-1215614.html\"\u003eLazada bán 140k\u003c/a\u003e nhưng anh mua trên otofun có 100k thôi.\u003c/p\u003e","title":"Trời mưa"},{"content":"5/9: Khởi hành lúc 10h30. Ra sân bay check in rồi 1h15 lên máy bay, 2h45 mới bay. 3h45 thì hạ cánh.\n3h30 về tới Trendy, hóa ra phòng view đẹp mà mình từng ở hồi 2013 là phòng đuôi 04, mình lại nhớ nhầm thành 05, quá nhọ. Không đổi được vì 04 là phòng VIP, lễ tân không cho đổi. Khách sạn tuổi đời đã lâu nên đồ đạc cũ kĩ, 3 sao gì mà tivi 21″ dày như cái bánh ú. Thang máy chậm như rùa. Chẳng có ai ra xách đồ đạc giùm dù mình vali, túi lớn túi nhỏ. Không bao giờ ở Trendy nữa.\nVì đói nên đã phải gọi trợ giúp rồi phi ngay ra Madame Lân ở số 4 Bạch Đằng để ăn. Quán cũng đẹp, đồ ăn thì thường thường, chẳng ngon lắm. Chắc số mình đen gọi không đúng món ngon. Hoặc kiểu như quán Ngon ở HN, món nào cũng có nhưng món nào cũng thường.\nVề phòng thì hai mẹ con lăn ra ngủ. Mình nằm chả ngủ được thế là đeo giầy mang đồ sang cho Huê rồi đi dạo một vòng, vào Vincom chơi, mua vài thứ đồ linh tinh.\nVề phòng thì hai mẹ con vẫn ngủ. Gọi dậy rồi đi taxi ra ăn cơm gà. Rất ngon, gà này tập gym hàng ngày hay sao ấy, rất giòn, dai.\nSau đó đi bộ về khách sạn. Đáng ra đi xem rồng phun lửa nhưng ăn cơm xong thì 9 rưỡi xừ rồi nên đành về ngủ.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nView từ Trendy\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nQuán Maddam Lân.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nCá chép hóa rồng\n6/9: Sáng hôm sau chả biết đi chơi đâu, ăn sáng xong trời đã nắng rát, đi bộ ra Vincom thì chưa mở cửa, 9h30 mới mở mà mình ra đó mới hơn 8h tí. Ra sông Hàn chơi rồi lại đi taxi ngược lên cầu Rồng, chơi ở chỗ con cá chép phun nước chờ tới giờ để vào Vincom :))\nVề khách sạn thu dọn đồ, trả phòng rồi lên taxi đi ăn đặc sản Trần ở đường Hải Phòng. Trời nắng kinh, mấy bạn phục vụ ở quán Trần rất tốt bụng, hồi năm ngoái mình tới ăn thì trời mưa, các bạn ấy có những cái ô rất to ra che cho bọn mình đi vào quán. Năm nay trời rất nắng, các bạn ấy vẫn dùng những cái ô rất to để che cho khách, xách đồ giùm khách nữa. Rất ưng. Nước chấm ngon nhưng mà rất cay, lại phải xin nước chấm không cay mới ăn được.\nĂn xong thì lên taxi về A La Carte, 1h chiều, lấy phòng và lên nghỉ luôn, phòng đẹp tuyệt vời, sung sướng như con gà nướng. Ngủ chán chê tới gần tắt nắng mới ra biển, ông Bi đang đi ngon lành bông dưng thấy cát vào dép, thế là đứng khóc kiên quyết không đi nữa, bắt mẹ bế. Không dám chạm chân xuống cát, không dám chạm chân xuống nước :)) Dỗ dành mãi mới dám đi vài bước để nhặt vỏ ốc. Chắc ở ĐN 10 ngày thì anh ta sẽ quen chạy nhảy như dân biển ngay :v Lúc sau lên bể bơi thì anh ta quen ngay sau 10p, rất khoái nghịch phao và giao lưu với các hot girl trong bể.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nPhòng ks 4 sao.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBiển Mỹ Khê\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nDấu chân em trên cát\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBể bơi cao nhất Việt Nam\nBữa tối ăn ở quán Bé Anh ngay sát khách sạn, ngại đi xa, như nhau cả mà. Hải sản thì cũng bình thường nói chung là mình ăn cũng nhiều hải sản đâm ra không thấy gì đặc biệt. Món cua hấp thì mãi cuối cùng mới ra, mà còn mang nhầm thành cua rang me, bắt làm lại đúng cua hấp. Suýt nữa thì trả lại món này không ăn, mình là mình không ăn đâu đấy, nhưng vợ mình hiền hơn nên sau đó đã đồng ý ăn :))\nĂn uống xong xuôi thì gọi taxi đi ra cầu Rồng xem phun nước phun lửa. Ôi dồi ôi dân tập trung ở đó đông kinh, đợi mãi rồi thì nó cũng phun, phun lửa thì phụt phụt nưa tắc mũi vậy, nhưng sức nóng cũng tỏa ra tận chân cầu, đoạn phun nước thì hoành tráng hơn, mình đứng ở phía chiếu nghỉ bên hướng cá chép, đúng hướng gió, nước tạt cho suýt ướt, phải chạy mưa. Bạn Bi thì ôm chặt mẹ, không dám xem cả phun nước lẫn phun lửa =)) Sau khi phun xong thì anh ta lại trở về chế độ bình thường, nghịch bình thường, lúc rồng phun thì kiểu anh ta PAUSE mọi hoạt động để ôm mẹ :))\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nPhòng khách sạn\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBếp trong phòng\n7/9: Mình thì dậy sớm đi chạy dọc biển, hôm qua cũng chạy một vòng cầu Rồng. Chạy xong còn lên phòng gym đạp xe 5km nữa, sau đó lại còn đi bơi nữa. Lập được kỉ lục hơn 2000 điểm trong misfit flash luôn =)) Kết quả là về HN ốm luôn nữa =))\nSáng hơn 8h hai mẹ con mới dậy thì phải, xuống tầng 2 ăn sáng trong khách sạn. 180k/suất. Trưa thì ngại đi ăn, trời thì nắng, kết quả là gọi taxi vào Vincom mua quà cho bạn Xuxu và ăn gà rán trong đó luôn. Chiều lại ngủ lăn lóc, mình sau khi ngủ thì lại lên bể bơi bơi. Hai bạn kia gần tối mò với đi ra biển chơi một tẹo. Sau đó về khách sạn ăn tối ở khách sạn. Ăn ở đây đắt nhưng tiền taxi đi ăn cơm niêu thì cũng ngang cơ. Cả nhà hàng rộng thênh thang có mỗi nhà mình ăn. Đĩa sườn xào toàn mỡ, mình bắt làm đĩa khác, làm thật các thánh ạ, quả là bõ 5% phí phục vụ và 10% thuế. Có hai người đâm ra gọi vẫn hơi thừa. 4 người ăn ở đây chắc cũng chỉ hết tầm 500-700k. Nhà mình hết 545k. Ăn xong thì gọi taxi đi Công viên Châu Á, năm ngoái Bi cũng đi vòng quay mặt trời rồi, năm nay lại đi tiếp. Vì nghe nói năm nay có con đường đèn lồng dài nhất châu Á :)) Nói chung là cũng rộng và đáng tiền mua vé (100k/người). Sau đó về ngủ rồi sáng hôm sau trả phòng sớm ra sân bay.\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBữa tối đạm bạc\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nNhà hàng vắng tanh\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nTừ vòng quay mặt trời nhìn xuống một góc công viên châu Á.\nTổng kết là hết 2.7tr tiền vé máy bay. 4tr tiền khách sạn. Ăn uống, đi lại hết tầm 5 triệu nữa. Vị chi khoảng 12 triệu cho chuyến đi 3 đêm 3 ngày.\nVề Nội Bài thì mình gọi Uber Black, đi từ sân bay về tới DreamTown là 360k, đã bao gồm phí sân bay 15k và phí cầu Thăng Long 10k. Thế mà thằng cha lái xe vẫn đòi mình 10k tiền cầu đường gì đó. Anh sẽ vote hắn 3 sao.\nBình luận (5) huypv — 2015-09-17 10:24\n“Đĩa sườn xào toàn mỡ, mình bắt làm đĩa khác, làm thật các thánh ạ” :))\nSao máy bay rẻ thế? Hay đấy mới là 1 chiều?\nkanishi — 2015-09-17 10:45\nHai chiều chứ, anh mua từ tháng 4 thì phải rẻ chứ còn gì 😀 Chiều vào 499k chiều về 299k\nloan3t — 2015-09-18 08:01\nSao em không xem được hình luôn, toàn báo lỗi ấy ạ, muốn xem thì click vào từng cái ấy\nkanishi — 2015-09-18 16:47\nChụp lỗi anh xem nào, mọi người ko ai bị lỗi, chắc máy tính công ty chặn flickr chăng?\nloan3t — 2015-09-18 17:01\nLúc nhìn thấy notification anh trả lời thì em cũng nghĩ ra. Đúng là cơ quan em chặn yahoo :)) nhưng sao mở trực tiếp ảnh thì lại ok nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/","summary":"\u003cp\u003e5/9: Khởi hành lúc 10h30. Ra sân bay check in rồi 1h15 lên máy bay, 2h45 mới bay. 3h45 thì hạ cánh.\u003cbr\u003e\n3h30 về tới Trendy, hóa ra phòng view đẹp mà mình từng ở hồi 2013 là phòng đuôi 04, mình lại nhớ nhầm thành 05, quá nhọ. Không đổi được vì 04 là phòng VIP, lễ tân không cho đổi. Khách sạn tuổi đời đã lâu nên đồ đạc cũ kĩ, 3 sao gì mà tivi 21″ dày như cái bánh ú. Thang máy chậm như rùa. Chẳng có ai ra xách đồ đạc giùm dù mình vali, túi lớn túi nhỏ. Không bao giờ ở Trendy nữa.\u003cbr\u003e\nVì đói nên đã phải gọi trợ giúp rồi phi ngay ra Madame Lân ở số 4 Bạch Đằng để ăn. Quán cũng đẹp, đồ ăn thì thường thường, chẳng ngon lắm. Chắc số mình đen gọi không đúng món ngon. Hoặc kiểu như quán Ngon ở HN, món nào cũng có nhưng món nào cũng thường.\u003cbr\u003e\nVề phòng thì hai mẹ con lăn ra ngủ. Mình nằm chả ngủ được thế là đeo giầy mang đồ sang cho Huê rồi đi dạo một vòng, vào Vincom chơi, mua vài thứ đồ linh tinh.\u003cbr\u003e\nVề phòng thì hai mẹ con vẫn ngủ. Gọi dậy rồi đi taxi ra ăn cơm gà. Rất ngon, gà này tập gym hàng ngày hay sao ấy, rất giòn, dai.\u003cbr\u003e\nSau đó đi bộ về khách sạn. Đáng ra đi xem rồng phun lửa nhưng ăn cơm xong thì 9 rưỡi xừ rồi nên đành về ngủ.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21339204972/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2246\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2246\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/213392049724c2475f805c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nView từ Trendy\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21322745206/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2218\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2218\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/213227452068457d27055c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nQuán Maddam Lân.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21358790441/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2269\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2269\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/213587904417468ac7b57c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCá chép hóa rồng\u003cbr\u003e\n6/9: Sáng hôm sau chả biết đi chơi đâu, ăn sáng xong trời đã nắng rát, đi bộ ra Vincom thì chưa mở cửa, 9h30 mới mở mà mình ra đó mới hơn 8h tí. Ra sông Hàn chơi rồi lại đi taxi ngược lên cầu Rồng, chơi ở chỗ con cá chép phun nước chờ tới giờ để vào Vincom :))\u003cbr\u003e\nVề khách sạn thu dọn đồ, trả phòng rồi lên taxi đi ăn đặc sản Trần ở đường Hải Phòng. Trời nắng kinh, mấy bạn phục vụ ở quán Trần rất tốt bụng, hồi năm ngoái mình tới ăn thì trời mưa, các bạn ấy có những cái ô rất to ra che cho bọn mình đi vào quán. Năm nay trời rất nắng, các bạn ấy vẫn dùng những cái ô rất to để che cho khách, xách đồ giùm khách nữa. Rất ưng. Nước chấm ngon nhưng mà rất cay, lại phải xin nước chấm không cay mới ăn được.\u003cbr\u003e\nĂn xong thì lên taxi về A La Carte, 1h chiều, lấy phòng và lên nghỉ luôn, phòng đẹp tuyệt vời, sung sướng như con gà nướng. Ngủ chán chê tới gần tắt nắng mới ra biển, ông Bi đang đi ngon lành bông dưng thấy cát vào dép, thế là đứng khóc kiên quyết không đi nữa, bắt mẹ bế. Không dám chạm chân xuống cát, không dám chạm chân xuống nước :)) Dỗ dành mãi mới dám đi vài bước để nhặt vỏ ốc. Chắc ở ĐN 10 ngày thì anh ta sẽ quen chạy nhảy như dân biển ngay :v Lúc sau lên bể bơi thì anh ta quen ngay sau 10p, rất khoái nghịch phao và giao lưu với các hot girl trong bể.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21326247266/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2331\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2331\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/213262472669231428ac9c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhòng ks 4 sao.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21353684525/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2362\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2362\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/2135368452507fe17059bc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBiển Mỹ Khê\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20733128063/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2377\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2377\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/20733128063bc66793991c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDấu chân em trên cát\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21343666372/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2383\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2383\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/213436663720cbc2d3266c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBể bơi cao nhất Việt Nam\u003cbr\u003e\nBữa tối ăn ở quán Bé Anh ngay sát khách sạn, ngại đi xa, như nhau cả mà. Hải sản thì cũng bình thường nói chung là mình ăn cũng nhiều hải sản đâm ra không thấy gì đặc biệt. Món cua hấp thì mãi cuối cùng mới ra, mà còn mang nhầm thành cua rang me, bắt làm lại đúng cua hấp. Suýt nữa thì trả lại món này không ăn, mình là mình không ăn đâu đấy, nhưng vợ mình hiền hơn nên sau đó đã đồng ý ăn :))\u003cbr\u003e\nĂn uống xong xuôi thì gọi taxi đi ra cầu Rồng xem phun nước phun lửa. Ôi dồi ôi dân tập trung ở đó đông kinh, đợi mãi rồi thì nó cũng phun, phun lửa thì phụt phụt nưa tắc mũi vậy, nhưng sức nóng cũng tỏa ra tận chân cầu, đoạn phun nước thì hoành tráng hơn, mình đứng ở phía chiếu nghỉ bên hướng cá chép, đúng hướng gió, nước tạt cho suýt ướt, phải chạy mưa. Bạn Bi thì ôm chặt mẹ, không dám xem cả phun nước lẫn phun lửa =)) Sau khi phun xong thì anh ta lại trở về chế độ bình thường, nghịch bình thường, lúc rồng phun thì kiểu anh ta PAUSE mọi hoạt động để ôm mẹ :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21333645976/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2528\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2528\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/21333645976f9d8674b2cc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhòng khách sạn\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20733852453/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2401\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2401\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/207338524533822cafa07c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBếp trong phòng\u003cbr\u003e\n7/9: Mình thì dậy sớm đi chạy dọc biển, hôm qua cũng chạy một vòng cầu Rồng. Chạy xong còn lên phòng gym đạp xe 5km nữa, sau đó lại còn đi bơi nữa. Lập được kỉ lục hơn 2000 điểm trong misfit flash luôn =)) Kết quả là về HN ốm luôn nữa =))\u003cbr\u003e\nSáng hơn 8h hai mẹ con mới dậy thì phải, xuống tầng 2 ăn sáng trong khách sạn. 180k/suất. Trưa thì ngại đi ăn, trời thì nắng, kết quả là gọi taxi vào Vincom mua quà cho bạn Xuxu và ăn gà rán trong đó luôn. Chiều lại ngủ lăn lóc, mình sau khi ngủ thì lại lên bể bơi bơi. Hai bạn kia gần tối mò với đi ra biển chơi một tẹo. Sau đó về khách sạn ăn tối ở khách sạn. Ăn ở đây đắt nhưng tiền taxi đi ăn cơm niêu thì cũng ngang cơ. Cả nhà hàng rộng thênh thang có mỗi nhà mình ăn. Đĩa sườn xào toàn mỡ, mình bắt làm đĩa khác, làm thật các thánh ạ, quả là bõ 5% phí phục vụ và 10% thuế. Có hai người đâm ra gọi vẫn hơi thừa. 4 người ăn ở đây chắc cũng chỉ hết tầm 500-700k. Nhà mình hết 545k. Ăn xong thì gọi taxi đi Công viên Châu Á, năm ngoái Bi cũng đi vòng quay mặt trời rồi, năm nay lại đi tiếp. Vì nghe nói năm nay có con đường đèn lồng dài nhất châu Á :)) Nói chung là cũng rộng và đáng tiền mua vé (100k/người). Sau đó về ngủ rồi sáng hôm sau trả phòng sớm ra sân bay.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20734167994/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2458\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2458\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/20734167994066bf93622c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBữa tối đạm bạc\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20733981244/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2454\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2454\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/20733981244f964374852c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhà hàng vắng tanh\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21347048002/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2477\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2477\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/17/59-khoi-hanh-luc-10h30/21347048002f8e185e6dec.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTừ vòng quay mặt trời nhìn xuống một góc công viên châu Á.\u003cbr\u003e\nTổng kết là hết 2.7tr tiền vé máy bay. 4tr tiền khách sạn. Ăn uống, đi lại hết tầm 5 triệu nữa. Vị chi khoảng 12 triệu cho chuyến đi 3 đêm 3 ngày.\u003cbr\u003e\nVề Nội Bài thì mình gọi Uber Black, đi từ sân bay về tới DreamTown là 360k, đã bao gồm phí sân bay 15k và phí cầu Thăng Long 10k. Thế mà thằng cha lái xe vẫn đòi mình 10k tiền cầu đường gì đó. Anh sẽ vote hắn 3 sao.\u003c/p\u003e","title":"5/9: Khởi hành lúc 10h30."},{"content":"\nChuyện kể rằng, ở một chung cư nọ, có một anh chàng, cũng không còn trẻ nữa. Tôi vốn nghĩ anh ta là người tốt, anh ta rất tích cực trong chiến dịch vận động bầu tổ trưởng của dân. Anh ta cũng rất nhiệt tình lên án những chiếc xe máy để sai hàng sai lối dưới tầng hầm. Bất ngờ một hôm anh ta rao bán camera wifi, giá 1,1 triệu một chiếc. Vài hôm sau anh ta giảm giá xuống còn 990k. Với vai trò của một admin ghét quảng cáo tràn lan, tôi hiển nhiên xóa mọi bài của những người đăng hai lần, bất kì nhà nào cũng chỉ được một post quảng cáo, kể cả họ bán 10 loại hàng hóa. Anh chàng kia cũng bị xóa bài vì đã có một post lại không trao đổi tiếp vào post đó mà đăng post mới. Anh ta nhắn tin với tôi tỏ ra khá bức xúc, hiển nhiên cãi không lại với tôi vì chứng cứ rõ ràng rằng có hai bài, nên tôi xóa một bài là quá chuẩn khỏi chỉnh. Anh ta bèn bảo “anh không tìm thấy nên post bài mới”. Ok, chẳng sao. Rồi bỗng thấy anh ta tag tôi vào một cái ảnh, tưởng gì hóa ra là ảnh anh ta quảng cáo cái camera giá 990k đó. Tôi bèn vào comment rằng Xiaomi có camera còn đẹp hơn chiếc của anh, giá có 690k thôi. Anh ta xóa luôn comment của tôi. Tôi bèn post luôn link sang web bán giá 690k : )) Anh ta tiếp tục xóa. Ok, chẳng sao. Vài hôm sau tôi phát hiện ra anh ta đã block tôi, hehe. Chẳng lẽ tôi lại post bài bán camera giá 690k, thêm 100k nếu cần hỗ trợ lắp đặt.\nThực ra bây giờ, khi mà chi phí lưu trữ trở nên vô cùng rẻ, thì một chiếc camera quay lại cuộc sống mỗi ngày của chúng ta là rất thú vị. Chỉ với 690k tiền camera, thêm khoảng 250k cho thẻ nhớ 32G. Bạn có thể ngày ngày upload lên youtube, không giới hạn dung lượng, ghi lại những khoảng khắc vui tươi, đáng yêu của con bạn, những ngày nắng, ngày mưa, những ngày thu thật là thu nữa.\nAh về cái tít, nếu anh ta bán giá 790k hoặc 890k thì tôi nghĩ là anh ta sẽ tốt nhiều hơn giá 990k. Việc anh ta bán giá đắt cho người cùng khu nhà, có mâu thuẫn gì với việc anh ta là người tốt không? Đôi khi, tiền khiến một người tốt trở nên không còn tốt nữa? Cũng khó nói nhỉ.\nBình luận (7) kanishi — 2015-09-15 16:09\nThực ra việc anh ta bán giá bao nhiêu nói chung không ảnh hưởng tới tôi, tuy nhiên thái độ tag tôi vào ảnh quảng cáo, sau đó xóa comment, block, khiến tôi ghét thái độ, thế là viết bài này =))\nTú béo — 2015-09-16 01:30\nKinh quá, giờ thành admin khu chung cư đấy à ;)) Mở cty dịch vụ tin học để cài Win dạo \u0026amp; chữa máy rong đê :3\nMeo Gia Gian Ac — 2015-09-16 02:27\nThái độ với cán bộ là ko tốt :v\nkanishi — 2015-09-17 04:03\nĐúng đúng :))\nhuypv — 2015-09-16 08:13\nAdmin fan page khu chung cư đang ở à, phát triển đi khi nào được giá thì rao bán =p~\nLighter — 2015-09-16 10:20\nvăn củ lạc vãi….\nkanishi — 2015-09-17 00:55\nvăn rời rạc như củ lạc à :)) Lạc uống bia ngon mà.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/15/liem-chinh-va-kiem-tien/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/21386079875_78b05dc094_z-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"21386079875_78b05dc094_z\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/15/liem-chinh-va-kiem-tien/2138607987578b05dc094z-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChuyện kể rằng, ở một chung cư nọ, có một anh chàng, cũng không còn trẻ nữa. Tôi vốn nghĩ anh ta là người tốt, anh ta rất tích cực trong chiến dịch vận động bầu tổ trưởng của dân. Anh ta cũng rất nhiệt tình lên án những chiếc xe máy để sai hàng sai lối dưới tầng hầm. Bất ngờ một hôm anh ta rao bán camera wifi, giá 1,1 triệu một chiếc. Vài hôm sau anh ta giảm giá xuống còn 990k. Với vai trò của một admin ghét quảng cáo tràn lan, tôi hiển nhiên xóa mọi bài của những người đăng hai lần, bất kì nhà nào cũng chỉ được một post quảng cáo, kể cả họ bán 10 loại hàng hóa. Anh chàng kia cũng bị xóa bài vì đã có một post lại không trao đổi tiếp vào post đó mà đăng post mới. Anh ta nhắn tin với tôi tỏ ra khá bức xúc, hiển nhiên cãi không lại với tôi vì chứng cứ rõ ràng rằng có hai bài, nên tôi xóa một bài là quá chuẩn khỏi chỉnh. Anh ta bèn bảo “anh không tìm thấy nên post bài mới”. Ok, chẳng sao. Rồi bỗng thấy anh ta tag tôi vào một cái ảnh, tưởng gì hóa ra là ảnh anh ta quảng cáo cái camera giá 990k đó. Tôi bèn vào comment rằng Xiaomi có camera còn đẹp hơn chiếc của anh, giá có 690k thôi. Anh ta xóa luôn comment của tôi. Tôi bèn post luôn link sang web bán giá 690k : )) Anh ta tiếp tục xóa. Ok, chẳng sao. Vài hôm sau tôi phát hiện ra anh ta đã block tôi, hehe. Chẳng lẽ tôi lại post bài bán camera giá 690k, thêm 100k nếu cần hỗ trợ lắp đặt.\u003cbr\u003e\nThực ra bây giờ, khi mà chi phí lưu trữ trở nên vô cùng rẻ, thì một chiếc camera quay lại cuộc sống mỗi ngày của chúng ta là rất thú vị. Chỉ với 690k tiền camera, thêm khoảng 250k cho thẻ nhớ 32G. Bạn có thể ngày ngày upload lên youtube, không giới hạn dung lượng, ghi lại những khoảng khắc vui tươi, đáng yêu của con bạn, những ngày nắng, ngày mưa, những ngày thu thật là thu nữa.\u003cbr\u003e\nAh về cái tít, nếu anh ta bán giá 790k hoặc 890k thì tôi nghĩ là anh ta sẽ tốt nhiều hơn giá 990k. Việc anh ta bán giá đắt cho người cùng khu nhà, có mâu thuẫn gì với việc anh ta là người tốt không? Đôi khi, tiền khiến một người tốt trở nên không còn tốt nữa? Cũng khó nói nhỉ.\u003c/p\u003e","title":"Liêm chính và kiếm tiền"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/04/nhung-ngay-thu-that-la-thu/","summary":"","title":"Những ngày thu thật là thu"},{"content":"Trường Little Leader Kindergarten chỗ Bi ngô học mới có một sự tiến bộ vượt trội: Lắp camera. Mình giới thiệu chỗ VP9 nhưng em Huyền không liên hệ được, và em ấy nói việc lắp cam do chị hiệu trưởng quyết định. Nên lắp loại thường như mọi trường. Với 80 học sinh đang học, tức là sẽ có khoảng 160 vị phụ huynh nhảy vào xem, lượng người xem cùng lúc có thể lên tới 50-80 người. Hệ thống sẽ bị “too many connection”. Không xem được.\nChất lượng thì như em Hương Vinh nói: “Chả nhìn thấy gì, chậm tịt, giật giật”.\nTrong khi hệ thống IP camera của VP9 thì nét như này như này, thật là phê pha:\nMình hân hạnh công bố sản phẩm mới của VP9.TV là hệ thống camera giám sát chất lượng HD (720p) – Full HD (1080p) với băng thông siêu nhỏ, có thể xem tốt qua 3G. IP Camera trên thị trường tốn 4mbps cho 720p và 8mbps cho 1080p nên không thể xem chất lượng này qua Internet. Với Camera giám sát của VP9 thì 720p chỉ tốn 0.9mbps và 1080p chỉ tốn 1.2mbps. Các quản lý chuỗi cửa hàng hay các công ty lớn có thể ngồi 1 chỗ và quan sát khắp nơi với chất lượng cực đẹp. Có thể đặt ghi vào ổ cứng và xem lại qua web những hình ảnh hàng tháng trước, hoặc dùng dịch vụ lưu lên máy chủ của VP9 tới hàng năm cũng được.\nVideo thực tế đã triển khai ở 1 chuỗi thời trang nổi tiếng toàn quốc (CAM9 chất lượng 1080p): http://cctv.vp9.tv/PIIQXB5K3\nAnh chị em xem thử và bình luận giúp xem chất lượng thế nào, hay có bị lỗi gì không nhé. Lưu ý 22h đêm cửa hàng sẽ đóng cửa và tắt điện nên không xem được ban đêm.\nAi giới thiệu giùm người mua thành công thì mình xin tặng 1 camera siêu nét và 1 TV Box Android loại mới nhất cty sản xuất để cảm ơn nhé! Đầu mối liên hệ là Quang Hồ Ngọc nhé các bạn.\nBình luận (1) Tú béo — 2015-09-06 03:11\nGiá bao nhiêu 1 bộ vại? ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/04/he-thong-ip-camera-sieu-net/","summary":"\u003cp\u003eTrường Little Leader Kindergarten chỗ Bi ngô học mới có một sự tiến bộ vượt trội: Lắp camera. Mình giới thiệu chỗ VP9 nhưng em Huyền không liên hệ được, và em ấy nói việc lắp cam do chị hiệu trưởng quyết định. Nên lắp loại thường như mọi trường. Với 80 học sinh đang học, tức là sẽ có khoảng 160 vị phụ huynh nhảy vào xem, lượng người xem cùng lúc có thể lên tới 50-80 người. Hệ thống sẽ bị “too many connection”. Không xem được.\u003cbr\u003e\nChất lượng thì như em Hương Vinh nói: “Chả nhìn thấy gì, chậm tịt, giật giật”.\u003cbr\u003e\nTrong khi hệ thống IP camera của VP9 thì nét như này như này, thật là phê pha:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/sieunet.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"sieunet\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/04/he-thong-ip-camera-sieu-net/sieunet.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hệ thống IP Camera siêu nét"},{"content":" Ngày hôm qua 02/09\nHôm nay tôi đi được 60%, bình thường vẫn sync với app Misfit trên Windows Phone, lúc nãy cài Misfit trên iPhone của vợ tôi, sync, rồi chạy tiếp. Đèn trên flash báo đã chạy đủ 100% chỉ tiêu ngày. Về sync với Windows Phone thì không lên 100%, mà trở thành 2%, bấm trên flash thì vẫn báo 12 đèn, sync với iphone cũng không lên được 100% nữa. Ở flash cũng không còn 12 đèn nữa mà chỉ 4 đèn. Hôm nay 03/09\nSáng tôi đã chạy 1.5km. Chiều tối đi bộ. Sau đó đi bộ thêm một chút sau khi ăn cơm thì thấy đèn báo đủ 12 đèn sáng. Bật điện thoại lên sync, thì chỉ được hơn 500 điểm chứ chưa vượt quá 600 điểm, trong khi đèn đã sáng đủ 12. Vận động thêm một chút rồi sync lại thì điểm lại trở về hơn 300. Thật khó hiểu. Phải đeo ở tay thì mới đo giấc ngủ. Gài ở cạp quần nó chả đo tí nào luôn. Tối qua thử, sáng dậy chả có tí thông tin gì. Hôm nay là ngày thứ 4 sử dụng, là ngày thứ 2 dậy sớm chạy. Cả 4 ngày đều sẽ đạt chỉ tiêu 600 điểm. Nhưng vì app hoặc flash có lỗi nên bị hẳn hai ngày không đủ 600 điểm, thiệt là bực. App trên windows phone rất cơ bản, trên iOS còn có app để chụp ảnh, chuyển bài hát, bla bla, đồ của Apple đúng là bá đạo.\nMình nói thêm chút về việc dậy sớm, hai hôm nay mình dậy từ 5h30 để chạy, cứ tưởng khó hóa ra không khó lắm. Vì tầm 1 tháng rồi mình đặt báo thức lúc 5h30 rồi … tắt đi ngủ tiếp. Thế là não mình sinh ra một phản ứng: 5h30 tỉnh dậy để tắt báo thức : )) Giờ tắt không ngủ tiếp mà xỏ giầy đi chạy, đâm ra cũng không thấy khó chịu gì, hóa ra có một kế rất hay để TẬP dậy sớm. Hehe.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%21127810\u0026amp;authkey=AG5uk4I3wTvNnq0″ width=”320″ height=”180″]\nKhi đủ chỉ tiêu ngày thì nó sẽ sáng đẹp như này mỗi lần bấm vô.\nXem thêm về Misfit Flash tại đây.\nVề hai vợ chồng người sáng lập công ty Misfit Bình luận (8) thangola — 2015-09-04 06:17\nMày sync 1 trong 2 máy thôi, máy kia phải disconnect nó đi mới chuẩn. Nếu vẫn ko chuẩn thì gửi email cho bọn Misfit kêu gào support.\nkanishi — 2015-09-04 06:23\nSau khi bị lỗi hôm 02/09, tao gỡ ngay app trên iPhone rồi mà.\nGửi lỗi rồi. Nhưng tao gửi tiếng Việt, kệ nó =))\nTú béo — 2015-09-06 03:05\nVote mua iPhone dùng kèm cho xịn ;))\nTu — 2016-04-11 06:38\nlàm sao để ship misfit về việt nam vậy bạn, chi nhánh phân phối của misfit là ở đây vậy.\nbây giờ bạn thấy dùng ổn chưa, mình đang định mua misfit flash.\nmình cảm ơn.\nthangola — 2016-04-11 06:42\nCứ mua và điền địa chỉ ở VN là được bạn ạ, họ sẽ ship về tận nhà cho bạn. Nên ghi kèm số điện thoại.\nThaiPH — 2016-04-12 02:15\nChào Tú, cứ điền địa chỉ Việt Nam là sẽ được free ship. Dùng ổn bạn ạ, mới có nâng cấp firmware, chắc sẽ đếm tốt hơn, nhưng mình vừa làm mất nó rồi :)) Chúc bạn có trải nghiêm vui vẻ mới flash\nHoa — 2018-07-07 06:41\nSao mình không sync được với app nhỉ\nThaiPH — 2018-07-07 12:41\nBạn dùng iphone hay android?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/04/bug-cua-misfit-tren-windows-phone/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eNgày hôm qua 02/09\u003cbr\u003e\nHôm nay tôi đi được 60%, bình thường vẫn sync với app Misfit trên Windows Phone, lúc nãy cài Misfit trên iPhone của vợ tôi, sync, rồi chạy tiếp. Đèn trên flash báo đã chạy đủ 100% chỉ tiêu ngày. Về sync với Windows Phone thì không lên 100%, mà trở thành 2%, bấm trên flash thì vẫn báo 12 đèn, sync với iphone cũng không lên được 100% nữa. Ở flash cũng không còn 12 đèn nữa mà chỉ 4 đèn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHôm nay 03/09\u003cbr\u003e\nSáng tôi đã chạy 1.5km. Chiều tối đi bộ. Sau đó đi bộ thêm một chút sau khi ăn cơm thì thấy đèn báo đủ 12 đèn sáng. Bật điện thoại lên sync, thì chỉ được hơn 500 điểm chứ chưa vượt quá 600 điểm, trong khi đèn đã sáng đủ 12. Vận động thêm một chút rồi sync lại thì điểm lại trở về hơn 300. Thật khó hiểu.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhải đeo ở tay thì mới đo giấc ngủ. Gài ở cạp quần nó chả đo tí nào luôn. Tối qua thử, sáng dậy chả có tí thông tin gì.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHôm nay là ngày thứ 4 sử dụng, là ngày thứ 2 dậy sớm chạy. Cả 4 ngày đều sẽ đạt chỉ tiêu 600 điểm. Nhưng vì app hoặc flash có lỗi nên bị hẳn hai ngày không đủ 600 điểm, thiệt là bực.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eApp trên windows phone rất cơ bản, trên iOS còn có app để chụp ảnh, chuyển bài hát, bla bla, đồ của Apple đúng là bá đạo.\u003cbr\u003e\nMình nói thêm chút về việc dậy sớm, hai hôm nay mình dậy từ 5h30 để chạy, cứ tưởng khó hóa ra không khó lắm. Vì tầm 1 tháng rồi mình đặt báo thức lúc 5h30 rồi … tắt đi ngủ tiếp. Thế là não mình sinh ra một phản ứng: 5h30 tỉnh dậy để tắt báo thức : )) Giờ tắt không ngủ tiếp mà xỏ giầy đi chạy, đâm ra cũng không thấy khó chịu gì, hóa ra có một kế rất hay để TẬP dậy sớm. Hehe.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%21127810\u0026amp;authkey=AG5uk4I3wTvNnq0″ width=”320″ height=”180″]\u003cbr\u003e\nKhi đủ chỉ tiêu ngày thì nó sẽ sáng đẹp như này mỗi lần bấm vô.\u003cbr\u003e\nXem thêm về Misfit Flash \u003ca href=\"http://thaimeo.info/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/\"\u003etại đây\u003c/a\u003e.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://thaimeo.info/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/\"\u003eVề hai vợ chồng người sáng lập công ty Misfit\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-8\"\u003eBình luận (8)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethangola\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2015-09-04 06:17\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bug của misfit trên windows phone?"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/02/tieng-nhung-con-ca-dop-nuoc-trong-dem-cau-chuyen-lich-su-mua-va-nhung-trao-luu-song-moi/","summary":"","title":"Tiếng những con cá đớp nước trong đêm, câu chuyện lịch sử, mưa, và những trào lưu sống mới"},{"content":"Tình cờ, anh phát hiện ra Xiaomi Mi Band giá chỉ có 19$. Một cái vòng có thể kết nối với điện thoại qua bluetooth, báo thức bằng cách rung, anh vốn rất ghét nghe tiếng chuông báo thức đâm ra một cái vòng đeo trên tay rung nhẹ nhẹ để anh tỉnh dậy là thứ anh rất ưng. Lại còn chống nước, pin 7 ngày, theo dõi hoạt động (chạy, đi bộ), theo dõi giấc ngủ, rung khi có điện thoại, tin nhắn. Anh định mua. Tham khảo ý kiến Thăng Phạm, vì anh nghe nói nó đang dùng một cái kiểu kiểu thế. Nó gửi ngay cho từ khóa misfit flash link. Qua tìm hiểu, anh thấy misfit flash có vẻ cũng hay hay, tuy không có rung báo thức nhưng lại có pin dùng 6 tháng mới phải thay (pin cúc áo). Chống nước hẳn độ sâu 30m chứ không phải 1m như Xiaomi. Trông lại ngầu hơn. Có thể đeo ở tay hoặc kẹp vào quần, giầy… Misfit mua chính hãng, bảo hành chính hãng 12 tháng, cái của Thăng Phạm dính nước bị tèo, nó được gửi luôn cho cái khác. Chăm sóc khách hàng quá tốt. Quan trọng nhất, nó là sản phẩm của người Việt Nam. Ok, chơi luôn. Đặt hàng tại website. Free ship từ Sài Gòn ra. Nói thêm về công ty Misfit, do hai vợ chồng người Việt Nam đồng sáng lập với cựu điều hành Apple. Trụ sở tại Mỹ và có trung tâm nghiên cứu, phát triển phần mềm ở Sài Gòn.\nSau khi đặt hàng, hồi hộp mong chờ tới thứ 2 để nhận hàng, ai dè thứ 3 hàng mới tới. Tất cả là tại con Thăng Phạm chém gió thành thần rằng “hôm nay đặt mai nhận được, thứ 6 đặt thứ 2 nhận được”. Thực ra chính sách giao hàng là:\nUS and Canada orders:\nYou should receive your online order in about a 5-8 business days.\nInternational orders:\nYou should receive your order in about 1-2 weeks.\nỞ Việt Nam rất ưu Việt: hai ngày làm việc.\nSáng nay đang làm việc thấy số 04…6789 gọi, gọi xuống lễ tân số 01 Giang Văn Minh, có thư bưu điện. Đoán ngay là giao hàng rồi đây. Đúng thật. Ông giao hàng vào hẳn số 01 Giang Văn Minh ngồi, hê hê, bình thường các ông khác chỉ đứng đường gọi cho mình thôi, ông này chắc chưa giao ở GVM bao giờ, gửi xe bảo vệ vào hẳn sảnh ngồi :))\nCầm gói hàng nho nhỏ và cực nhẹ. Vui sướng hồi hộp. Phong bì viết tay địa chỉ của mình, in thì chuyên nghiệp hơn.\nMade in China chứ không phải Japan, Korean như Misfit Shine, phải thôi, cái Shine hẳn 69.99$, cái này có 29.99$.\nHộp in lắm thứ tiếng quá, hẳn 5 thứ tiếng, rất rối mắt.\nDây đeo hoàn thiện bình thường, sẽ cho cảm giác rẻ tiền, vì đúng là rẻ tiền thật!\nMisfit đã có app cho Windows Phone mà website chưa cập nhật. Vỏ hộp chưa có thì tạm thông cảm vì chắc in lâu rồi nhưng website chưa cập nhật thì hơi bị đáng trừ điểm.\nMình mở bluetooth, kết nối, ngon lành, vì đã đăng kí tài khoản từ hôm trước. Thấy các bài review bảo ấn để xem giờ, mà mình ấn chả lên gì, lên website đọc thì hóa ra phải cấu hình ở app và sync phát đầu tiên. Sync phát thì app báo update firmware cho Flash. 2 phút là xong. Xem giờ ngon lành. Nói chung app của Windows Phone có vẻ đầy đủ tính năng như app Android, iOS.\nHi vọng với cái vòng theo dõi này, anh sẽ chăm chỉ chạy bộ, đi bộ, để còn show hàng lòe thiên hạ, haha.\nCopy từ website Misfit:\nFree Shipping on Everything, 60-Day Satisfaction Guaranteed Return Policy, 365-Day Limited Warranty and Exclusive Accessories\nFit in a Flash\nGet fit with Misfit Flash, sporty fitness tracker that measures your activity and sleep, syncs with your smartphone and comes in a variety of colors. Press Flash to see a halo of lights that shows your progress toward your daily activity goal. By seeing how active you are, Flash helps motivate you to reach your goal every day.\nFlash tracks walking, running, cycling, tennis, yoga, dance and other activities. The Misfit App turns your fitness data into easy to read charts. Seeing daily stats like steps, calories, distance and activities will help you visualize where you’re headed and where you want to be. Flash’s long-lasting battery and automatic wireless syncing means you’ll worry less about charging and more about staying active.\nCrafted out of a special soft-touch plastic and the same polycarbonate used in space suits, Flash is comfortable, extremely durable and water resistant to 30 meters, making it fit for even the toughest uses.\nTrack more than steps\nFlash tracks walking, running, cycling, tennis, yoga, dance and other activities\nWear it anywhere\nFlash includes a clasp and sport band to be worn on your waist, wrist, sleeve, pocket, shoes, socks, lapel, shirt, as a keychain or anywhere you can clip it! It’s so comfortable, you’ll forget you’re wearing it.\nSplash\nFlash is durable and water resistant to 30 meters.\nNo charging, ever\nFlash runs on a replaceable coin cell battery for up to 6 months so you don’t have to worry about charging up. Once your Misfit app is open, synchronization is effortless using BLE (Bluetooth Low Energy). Storing up to 30 days worth of data before having to sync makes activity tracking feel like less of a chore.\nSleep better\nTrack total hours slept by breaking the data down into light and deep sleep to gain insight into one of the most important parts of a healthy lifestyle. Set sleep goals and alarms to help you get a good night’s rest.\nSmart Button\nUse Misfit Flash with our Link app to easily control the world around you. Take a selfie, control your music, turn on Misfit Bolt, connect with Spotify, Nest, Logitech Harmony, Yo and many more to use the simplest platform in connected living.\nBình luận (4) dtnguyen196 — 2015-09-02 00:29\nReview thêm đi anh. Em cũng đang thích cái này. Hehe\nkanishi — 2015-09-02 11:20\nAnh nghĩ nó có cảm biến chuyển động, con quay hồi chuyển, có lẽ vậy.\nĐeo khá thoải mái, rất nhẹ nên quen ngay.\nCó vấn đề là hôm nay anh đi được 60% rồi, bình thường vẫn sync với app Misfit trên Windows Phone, lúc nãy cài Misfit trên iPhone của vợ, sync, rồi chạy tiếp. Đèn trên flash báo đã chạy đủ 100% chỉ tiêu ngày. Về sync với Windows Phone thì dẹo, trở thành 2% :)) sync với iphone cũng không lên được 100% nữa. Ở flash cũng không còn 100% nữa. Đây rõ ràng là bug.\ndtnguyen196 — 2015-09-02 12:43\nReport thôi anh, có khi lại được một cái Shine =))\nkanishi — 2015-10-02 04:59\nĐeo ở cổ tay có vẻ đo chính xác nhất (không tính đạp xe đạp, đạp xe đạp thì phải gài ở giày mới chính xác).\nĐã theo dõi được giấc ngủ mà không cần đeo ở cổ tay, bằng cách gài ở cạp quần và chọn vị trí cạp quần trong app. Tức là khi bạn thay đổi từ cổ tay xuống quần thì phải báo cho thiết bị biết, nó không tự nhận biết được. Lần trước mình chuyển mà không báo, đi ngủ nó chả đo tí nào.\nNhưng đeo ở cạp quần thì đo hoạt động không chính xác bằng cổ tay, sáng nay 5h30 mình dậy ra phòng khách tắt chuông báo thức, mà nó không hề ghi nhận việc tỉnh dậy của mình, đeo ở cổ tay là nó biết ngay.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ, anh phát hiện ra Xiaomi Mi Band giá chỉ có 19$. Một cái vòng có thể kết nối với điện thoại qua bluetooth, báo thức bằng cách rung, anh vốn rất ghét nghe tiếng chuông báo thức đâm ra một cái vòng đeo trên tay rung nhẹ nhẹ để anh tỉnh dậy là thứ anh rất ưng. Lại còn chống nước, pin 7 ngày, theo dõi hoạt động (chạy, đi bộ), theo dõi giấc ngủ, rung khi có điện thoại, tin nhắn. Anh định mua. Tham khảo ý kiến \u003ca href=\"http://note.duythang.net/\"\u003eThăng Phạm\u003c/a\u003e, vì anh nghe nói nó đang dùng một cái kiểu kiểu thế. Nó gửi ngay cho từ khóa misfit flash link. Qua tìm hiểu, anh thấy misfit flash có vẻ cũng hay hay, tuy không có rung báo thức nhưng lại có pin dùng 6 tháng mới phải thay (pin cúc áo). Chống nước hẳn độ sâu 30m chứ không phải 1m như Xiaomi. Trông lại ngầu hơn. Có thể đeo ở tay hoặc kẹp vào quần, giầy… Misfit mua chính hãng, bảo hành chính hãng 12 tháng, cái của Thăng Phạm dính nước bị tèo, nó được gửi luôn cho cái khác. Chăm sóc khách hàng quá tốt. Quan trọng nhất, nó là sản phẩm của người Việt Nam. Ok, chơi luôn. Đặt hàng tại website. Free ship từ Sài Gòn ra. Nói thêm về công ty Misfit, do hai vợ chồng người Việt Nam đồng sáng lập với cựu điều hành Apple. Trụ sở tại Mỹ và có trung tâm nghiên cứu, phát triển phần mềm ở Sài Gòn.\u003cbr\u003e\nSau khi đặt hàng, hồi hộp mong chờ tới thứ 2 để nhận hàng, ai dè thứ 3 hàng mới tới. Tất cả là tại con Thăng Phạm chém gió thành thần rằng “hôm nay đặt mai nhận được, thứ 6 đặt thứ 2 nhận được”. Thực ra chính sách giao hàng là:\u003cbr\u003e\nUS and Canada orders:\u003cbr\u003e\nYou should receive your online order in about a 5-8 business days.\u003cbr\u003e\nInternational orders:\u003cbr\u003e\nYou should receive your order in about 1-2 weeks.\u003cbr\u003e\nỞ Việt Nam rất ưu Việt: hai ngày làm việc.\u003cbr\u003e\nSáng nay đang làm việc thấy số 04…6789 gọi, gọi xuống lễ tân số 01 Giang Văn Minh, có thư bưu điện. Đoán ngay là giao hàng rồi đây. Đúng thật. Ông giao hàng vào hẳn số 01 Giang Văn Minh ngồi, hê hê, bình thường các ông khác chỉ đứng đường gọi cho mình thôi, ông này chắc chưa giao ở GVM bao giờ, gửi xe bảo vệ vào hẳn sảnh ngồi :))\u003cbr\u003e\nCầm gói hàng nho nhỏ và cực nhẹ. Vui sướng hồi hộp. Phong bì viết tay địa chỉ của mình, in thì chuyên nghiệp hơn.\u003cbr\u003e\nMade in China chứ không phải Japan, Korean như Misfit Shine, phải thôi, cái Shine hẳn 69.99$, cái này có 29.99$.\u003cbr\u003e\nHộp in lắm thứ tiếng quá, hẳn 5 thứ tiếng, rất rối mắt.\u003cbr\u003e\nDây đeo hoàn thiện bình thường, sẽ cho cảm giác rẻ tiền, vì đúng là rẻ tiền thật!\u003cbr\u003e\nMisfit đã có app cho Windows Phone mà website chưa cập nhật. Vỏ hộp chưa có thì tạm thông cảm vì chắc in lâu rồi nhưng website chưa cập nhật thì hơi bị đáng trừ điểm.\u003cbr\u003e\nMình mở bluetooth, kết nối, ngon lành, vì đã đăng kí tài khoản từ hôm trước. Thấy các bài review bảo ấn để xem giờ, mà mình ấn chả lên gì, lên website đọc thì hóa ra phải cấu hình ở app và sync phát đầu tiên. Sync phát thì app báo update firmware cho Flash. 2 phút là xong. Xem giờ ngon lành. Nói chung app của Windows Phone có vẻ đầy đủ tính năng như app Android, iOS.\u003cbr\u003e\nHi vọng với cái vòng theo dõi này, anh sẽ chăm chỉ chạy bộ, đi bộ, để còn show hàng lòe thiên hạ, haha.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/wp_20150901_10_18_43_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150901_10_18_43_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/wp20150901101843pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/wp_20150901_10_22_12_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150901_10_22_12_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/wp20150901102212pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/wp_20150901_10_22_26_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150901_10_22_26_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/wp20150901102226pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/09/wp_20150901_10_23_20_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150901_10_23_20_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/09/01/do-choi-moi-la-do-choi-moi/wp20150901102320pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCopy từ website Misfit:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nFree Shipping on Everything, 60-Day Satisfaction Guaranteed Return Policy, 365-Day Limited Warranty and Exclusive Accessories\u003c/p\u003e","title":"Đồ chơi mới là đồ chơi mới"},{"content":"Lên đó.\nBình luận (1) Tú béo — 2015-09-06 03:07\nTrông hay nhể :3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/09/01/cafe-6-degree-189-nghi-tam/","summary":"\u003cp\u003eLên đó.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-09-06 03:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrông hay nhể :3\u003c/p\u003e","title":"Cafe 6 Degree, 189 Nghi Tàm"},{"content":"Câu chuyện là thế này.\nTôi mua 4 vé khứ hồi, Hà Nội – Đà Nẵng, ngày bay 05/09, giờ bay 10:25 sáng, Vietjet nhắn tin bảo chuyển sang giờ 13:15. Vậy là hỏng hết kế hoạch rồi. Tôi gửi email yêu cầu trả vé, hoàn tiền. Vietjet email lại bảo sẽ trả lời email trong vòng 3 ngày làm việc. Tôi gửi email ngày 26/08, lúc 2:30 chiều. Tới 8:59 sáng ngày 29/08 Vietjet mới có mail hồi âm, nghĩa là đến ngày làm việc thứ 4 mới trả lời. Và trả lời là không hoàn tiền.\nMặc dù trong điều lệ tại đây, Vietjet ghi rõ ràng rằng:\n11.2. Hoàn vé không tự nguyện: Trong trường hợp hủy chuyến, chậm chuyến với thời gian chậm được quy định theo Chính sách của Chúng tôi và phù hợp với thời gian chậm hủy chuyến được quy định theo Luật Hàng Không dân dụng và các thông tư, nghị định, hành khách có thể lựa chọn hình thức hoàn vé bằng phiếu bảo lưu hoặc bằng tiền mặt hoặc chuyển khoản. Việc hoàn tiền bằng tiền mặt được thực hiện tại các Phòng vé hoặc Đại lý được chỉ định của Chúng tôi hoặc vào tài khoản do hành khách cung cấp. Thời gian hoàn vé cho khách được thực hiện trong vòng 15 ngày làm việc kể từ ngày nhận được yêu cầu hoàn vé.\nTrong khi Vietnam Airlines, họ đổi giờ bay 1 tiếng thôi, gửi email phát họ đồng ý hoàn tiền ngay lập tức (Gửi email yêu cầu lúc 1:48 chiều ngày 20/04, tới 3:29 chiều cùng ngày lập tức có email trả lời, đồng ý hoàn tiền).\nGọi tổng đài Vietjet thì đợi 4 phút mới gặp được điện thoại viên.\nVới phong cách phục vụ bố đời thế này, Vietjet sẽ mãi là một hãng hàng không rẻ tiền. Người ta vẫn sẽ mua vé của Vietjet, vì nó rẻ, tất nhiên, nhưng trong thâm tâm, không ai coi trọng Vietjet. Cách hành xử của anh không đáng được tôn trọng.\nTầm nhìn của Vietjet là “Trở thành hãng hàng không uy tín và được yêu thích nhất tại Việt Nam và khu vực” nhưng với thái độ và tư duy thế này thì thiên đường còn xa lắm.\nPS: Chuyến về lúc 10h ngày 08/09 cũng bị chuyển giờ xuống 09 giờ. WTF.\nBình luận (1) Tú béo — 2015-09-06 03:06\nGiá rẻ tất chất lượng cũng phải rẻ rồi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/31/ruoc-buc-vi-ngheo-hay-noi-am-uc-khi-trot-mua-ve-cua-hang-hang-khong-re-tien/","summary":"\u003cp\u003eCâu chuyện là thế này.\u003cbr\u003e\nTôi mua 4 vé khứ hồi, Hà Nội – Đà Nẵng, ngày bay 05/09, giờ bay 10:25 sáng, Vietjet nhắn tin bảo chuyển sang giờ 13:15. Vậy là hỏng hết kế hoạch rồi. Tôi gửi email yêu cầu trả vé, hoàn tiền. Vietjet email lại bảo sẽ trả lời email trong vòng 3 ngày làm việc. Tôi gửi email ngày 26/08, lúc 2:30 chiều. Tới 8:59 sáng ngày 29/08 Vietjet mới có mail hồi âm, nghĩa là đến ngày làm việc thứ 4 mới trả lời. Và trả lời là không hoàn tiền.\u003cbr\u003e\nMặc dù trong điều lệ tại \u003ca href=\"http://www.vietjetair.com/Sites/Web/vi-VN/NewsDetail/dieu-le-van-chuyen/1626/dieu-le-van-chuyen--vietjetair\"\u003eđây\u003c/a\u003e, Vietjet ghi rõ ràng rằng:\u003c/p\u003e","title":"Rước bức vì nghèo – hay nỗi ấm ức khi trót mua vé của hãng hàng không rẻ tiền"},{"content":"//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\n//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\nBình luận (4) Loi Luu — 2015-08-31 07:09\nKhu nhà anh đây à? Tưởng ngoại thành mà nhìn cũng ok nhỉ.\nkanishi — 2015-08-31 07:14\nƠ chuyện, không ok mà anh lại mua à b-)\nHuutruong — 2015-09-10 13:48\nBan kanishi cho minh hoi khu ban van de bui va tieng on o day da cai thien dc phan nao chua,cam on ban nhieu\nkanishi — 2015-09-10 13:53\nVẫn thế bạn ạ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20998366875/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF1983\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF1983\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/209983668752119282590c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20971495716/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF1999\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF1999\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/2097149571654f92c1345c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20809984810/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2003\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2003\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/208099848101b966fb96fc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/21005556421/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2005\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2005\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/210055564212b032cb971c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20809889340/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2007\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2007\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/2080988934005cc819eccc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20811116029/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2012\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2012\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/20811116029e87f719b16c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20811093289/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2013\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2013\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/208110932891db06f8b36c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20376812443/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF2014\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF2014\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/31/chu-nhat-sang-chom-lanh/20376812443423d2e933ac.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"https://embedr.flickr.com/assets/client-code.js\"\u003e//embedr.flickr.com/assets/client-code.js\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://loibeo.wordpress.com\"\u003eLoi Luu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-08-31 07:09\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhu nhà anh đây à? Tưởng ngoại thành mà nhìn cũng ok nhỉ.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-08-31 07:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eƠ chuyện, không ok mà anh lại mua à b-)\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHuutruong\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2015-09-10 13:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBan kanishi cho minh hoi khu ban van de bui va tieng on o day da cai thien dc phan nao chua,cam on ban nhieu\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-09-10 13:53\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật, sáng chớm lạnh"},{"content":"Tối qua, như mọi ngày, mình rời văn phòng lúc 7h kém, phố đã lên đèn, trời trong gió mát. Đi bon bon về trên con đường quen thuộc, bỗng thấy một linh cảm bất an, ôi sao hôm nay đường Giảng Võ lại đông bất thường thế này nhỉ? Mất hơn 15 phút mới thoát được đoạn từ Giang Văn Minh tới Giảng Võ giao Đê La Thành, không hiểu có cái gì mà ùn tắc khủng khiếp :-??\nSang tới Láng Hạ thì thấy mọi người dừng lại mặc áo mưa, có mưa đâu nhỉ, đi cố định vào fivimart, ai dè lên cầu vượt thì mưa to xối xả, nhanh, mạnh, dừng lại mặc áo mưa rồi đi tiếp vào siêu thị. Mưa to khủng khiếp, tiếng mưa gõ lên mái tôn của siêu thị càng làm tăng thêm âm thanh ghê rợn của cơn mưa tầm tã. Mưa liên tục, mưa nặng nề, không hề có dấu hiệu hết nước, cứ như đã tích tụ nội công cả mấy tuần khô nóng để phóng một phát vỡ mặt chúng mày đi. Siêu thị bị dột, nước chảy lênh láng.\nMình mua xong, ra thanh toán, đợi 10 mà mưa không hề ngớt, nóng ruột muốn về nhà. Bật Uber lên check giá thì thấy xe X tăng lên 200%, xe Black không tăng nhưng ít xe, một chiếc trong tầm gọi. Thấy mưa ngớt ngớt cường độ, mình chạy ra mặc áo mưa và phóng về. Cuộc đời có ai ngờ, càng đi càng mưa to, mưa ào ào, đường ngập ngụa nước. Lúc đầu còn co co chân tránh nước làm ướt giầy, ai dè đi đúng chỗ ngập sâu, ướt cụ nó hết, thế là thôi, cắm mặt phóng. Gió thì to, tạt áo mưa dính vào người. Cái áo mưa này không phải làm để sử dụng trong điều kiện mưa gió khắc nghiệt như thế này, nước cứ chạy vào cổ, xuống bụng, lạnh vãi, cứ phải lấy tay dính áo vào để lau nước. Gió mạnh, mà mình còn đi ngược gió, mưa táp vào mặt từng giọt to, đau rát, mưa gì mà như mưa đá. Giầy ướt như tàu chiến bị chìm. Không còn gì để mất, anh gào lên một tiếng căm thù, rút ga quyết phóng về nhà.\nTrong buổi tối mưa to gió lớn ấy, đèn đường lại tối om đéo chịu bật, là sao là sao? Ánh đèn xe leo lét đêm lạnh giá. Thật căm thù, thật bất lương. Một mình đi trên đường vắng, chỉ sợ cây nó đổ phát mẹ vào người. Gió tạt, mưa quất, anh nghĩ tới những người đang kẹt ở chỗ Giảng Võ, nghĩ bụng: “sướng nhé =))”. Và anh bắt đầu chửi, lúc ấy căm phẫn chửi kinh lắm, giờ ngồi gõ thế này nó không diễn tả lại được hết. Nói chung là chửi tất cả những thằng khốn nạn nào đã làm giá ô tô ở Việt Nam quá cao. Chửi tất, không chừa một đứa nào.\nNgoài ra, anh còn thấy chú công an ở ngã tư Hoàng Minh Giám, Trần Duy Hưng, chú không mặc áo mưa, cầm gậy chạy ra phân luồng giao thông, khổ thân chú, cũng có khi anh thấy chú bắt một vài bạn lơ ngơ, nhưng mưa to thế mà chú ra điều tiết thì ướt 100% là cái chắc, sịp cũng không khô.\nLúc rẽ vào đường 70, đèn đường éo có, đèn xe thì tối om, anh không thể nhìn thấy đường là đường hay là nước, chỉ sợ nó ngập sâu, chết máy hoặc đâm vào cống thì chết toi. May không sao cả, về được nhà. Và đội mưa về nhà là sáng suốt, anh về nhà lúc 8h, chờ mưa tạnh thì có mà 9h.\nThôi, kết thúc bài tả mưa tại đây.\nBình luận (8) Tú béo — 2015-08-27 07:06\nGiờ chuyển về Giang Văn Minh rồi à? ;))\nkanishi — 2015-08-27 07:08\nVề lâu rồi, cài swarm để share địa điểm đê : ))\nthailinhiris — 2015-08-27 08:13\nchú thái viết hay quá đấy\nkanishi — 2015-08-27 08:46\nƠ cám ơn chị nhưng chị là ai ạ?\nthangola — 2015-08-27 08:51\nSáng suốt chỗ đéo nào? Mưa vầy đi kinh bỏ xừ. Thà chờ 9h còn hơn.\nkanishi — 2015-08-27 08:55\nỜ trên đường anh cũng nghĩ “biết mưa to thế này mình ở lại đợi/gọi ô tô về”.\nTuy nhiên sau khi về nhà an toàn thì anh có quyền vểnh râu tự khen anh sáng suốt haha.\nCái gì cũng có rủi ro và phần thưởng. Đi trên thủy tinh tưởng là vô thưởng mà cũng có thưởng cơ mà :))\nNếu bị ngã thì 100% anh không tự khen đc.\nhuypv — 2015-08-29 03:28\nTao *éo bị ướt. Tao bị cận 🙁\nkanishi — 2015-09-04 06:05\nMày nên mua cái kính đeo ngoài kính cận như tao. 100k thôi. Chống gió, bụi, mưa rất tốt. Thậm chí còn chống cả tia UV.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/27/vua-di-vua-chui/","summary":"\u003cp\u003eTối qua, như mọi ngày, mình rời văn phòng lúc 7h kém, phố đã lên đèn, trời trong gió mát. Đi bon bon về trên con đường quen thuộc, bỗng thấy một linh cảm bất an, ôi sao hôm nay đường Giảng Võ lại đông bất thường thế này nhỉ? Mất hơn 15 phút mới thoát được đoạn từ Giang Văn Minh tới Giảng Võ giao Đê La Thành, không hiểu có cái gì mà ùn tắc khủng khiếp :-??\u003cbr\u003e\nSang tới Láng Hạ thì thấy mọi người dừng lại mặc áo mưa, có mưa đâu nhỉ, đi cố định vào fivimart, ai dè lên cầu vượt thì mưa to xối xả, nhanh, mạnh, dừng lại mặc áo mưa rồi đi tiếp vào siêu thị. Mưa to khủng khiếp, tiếng mưa gõ lên mái tôn của siêu thị càng làm tăng thêm âm thanh ghê rợn của cơn mưa tầm tã. Mưa liên tục, mưa nặng nề, không hề có dấu hiệu hết nước, cứ như đã tích tụ nội công cả mấy tuần khô nóng để phóng một phát vỡ mặt chúng mày đi. Siêu thị bị dột, nước chảy lênh láng.\u003cbr\u003e\nMình mua xong, ra thanh toán, đợi 10 mà mưa không hề ngớt, nóng ruột muốn về nhà. Bật Uber lên check giá thì thấy xe X tăng lên 200%, xe Black không tăng nhưng ít xe, một chiếc trong tầm gọi. Thấy mưa ngớt ngớt cường độ, mình chạy ra mặc áo mưa và phóng về. Cuộc đời có ai ngờ, càng đi càng mưa to, mưa ào ào, đường ngập ngụa nước. Lúc đầu còn co co chân tránh nước làm ướt giầy, ai dè đi đúng chỗ ngập sâu, ướt cụ nó hết, thế là thôi, cắm mặt phóng. Gió thì to, tạt áo mưa dính vào người. Cái áo mưa này không phải làm để sử dụng trong điều kiện mưa gió khắc nghiệt như thế này, nước cứ chạy vào cổ, xuống bụng, lạnh vãi, cứ phải lấy tay dính áo vào để lau nước. Gió mạnh, mà mình còn đi ngược gió, mưa táp vào mặt từng giọt to, đau rát, mưa gì mà như mưa đá. Giầy ướt như tàu chiến bị chìm. Không còn gì để mất, anh gào lên một tiếng căm thù, rút ga quyết phóng về nhà.\u003cbr\u003e\nTrong buổi tối mưa to gió lớn ấy, đèn đường lại tối om đéo chịu bật, là sao là sao? Ánh đèn xe leo lét đêm lạnh giá. Thật căm thù, thật bất lương. Một mình đi trên đường vắng,  chỉ sợ cây nó đổ phát mẹ vào người. Gió tạt, mưa quất, anh nghĩ tới những người đang kẹt ở chỗ Giảng Võ, nghĩ bụng: “sướng nhé =))”. Và anh bắt đầu chửi, lúc ấy căm phẫn chửi kinh lắm, giờ ngồi gõ thế này nó không diễn tả lại được hết. Nói chung là chửi tất cả những thằng khốn nạn nào đã làm giá ô tô ở Việt Nam quá cao. Chửi tất, không chừa một đứa nào.\u003cbr\u003e\nNgoài ra, anh còn thấy chú công an ở ngã tư Hoàng Minh Giám, Trần Duy Hưng, chú không mặc áo mưa, cầm gậy chạy ra phân luồng giao thông, khổ thân chú, cũng có khi anh thấy chú bắt một vài bạn lơ ngơ, nhưng mưa to thế mà chú ra điều tiết thì ướt 100% là cái chắc, sịp cũng không khô.\u003cbr\u003e\nLúc rẽ vào đường 70, đèn đường éo có, đèn xe thì tối om, anh không thể nhìn thấy đường là đường hay là nước, chỉ sợ nó ngập sâu, chết máy hoặc đâm vào cống thì chết toi. May không sao cả, về được nhà. Và đội mưa về nhà là sáng suốt, anh về nhà lúc 8h, chờ mưa tạnh thì có mà 9h.\u003cbr\u003e\nThôi, kết thúc bài tả mưa tại đây.\u003c/p\u003e","title":"Vừa đi vừa chửi"},{"content":"Ở HN đã 10 năm đâm ra chả bao giờ mình nghĩ tới việc “đi du lịch ở Hà Nội”, ở tại sao lại không nhỉ, chưa đến mức vào Intercontinental thì ta cứ ở bình dân như thế này vậy:\nPhòng view Hồ Tây thế này cũng thích đấy, giá 470k/đêm, hơi đắt nhưng view đẹp, xung quanh hơi ít chỗ chơi.\nChuyển sang chỗ phố cổ này, trên đường Lương Văn Can, tiện đi bộ chơi xung quanh và ra Bờ Hồ.\nChiều thứ 7, 1h đi từ nhà, 2h tới check in nhận phòng, đi taxi ra Đinh Lễ mua sách, chơi bời, ăn uống, tối xem hòa nhạc ở Nhà hát lớn, ăn đêm, thiếu gì chỗ ăn đêm, không có hòa nhạc thì có thể lên đâu đó ngắm hồ Gươm, đi dạo chợ đêm. Về phòng ngủ, sáng hôm sau có thể ngủ nướng hoặc dậy sớm đi dạo phổ cổ buổi sáng chắc cũng thú lắm, mình ở xa đâu có thể lên phố cổ ăn sáng được : ))\nHôm nào gọi hội tiến hành thôi ;))\nBình luận (4) Tú béo — 2015-08-27 07:07\nNgủ thì xa xỉ quá, tối về nhà ngủ thoai ;))\nkanishi — 2015-08-27 07:09\nNgủ nhà còn gọi gì là du lịch, ngủ ks sáng hôm sau đi ăn mới tạo cảm giác như thật chứ :))\nloan3t — 2015-08-27 08:06\nTừ Lương Văn Can thì đi taxi ra Đinh Lễ quả là xa xỉ lẫn mất thời gian hơn là đi bộ đấy anh :))\nHòa nhạc thì hơi tốn tiền + ít show nhưng nhà hát múa rối thì lúc nào cũng có lại là loại hình lạ lẫm hơn và giá cả cũng vừa phải.\nNhà có trẻ nhỏ thì như vầy chứ nếu trẻ trâu thì lang thang phố cổ vào các pub uống bia nghe nhạc í (y)\nkanishi — 2015-08-27 08:36\nAh đấy là ví dụ nếu trời nắng/mưa, còn mua thu trong xanh gió mát lành thì tất nhiên là đi bộ.\nDì Loan ếch ộp dân phố có khác, kinh nghiệm ăn chơi phong phú quá :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/27/du-lich-o-ha-noi-tai-sao-khong/","summary":"\u003cp\u003eỞ HN đã 10 năm đâm ra chả bao giờ mình nghĩ tới việc “đi du lịch ở Hà Nội”, ở tại sao lại không nhỉ, chưa đến mức vào Intercontinental thì ta cứ ở bình dân như thế này vậy:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhòng view Hồ Tây thế này cũng thích đấy, giá 470k/đêm, hơi đắt nhưng view đẹp, xung quanh hơi ít chỗ chơi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChuyển sang chỗ phố cổ này, trên đường Lương Văn Can, tiện đi bộ chơi xung quanh và ra Bờ Hồ.\u003cbr\u003e\nChiều thứ 7, 1h đi từ nhà, 2h tới check in nhận phòng, đi taxi ra Đinh Lễ mua sách, chơi bời, ăn uống, tối xem hòa nhạc ở Nhà hát lớn, ăn đêm, thiếu gì chỗ ăn đêm, không có hòa nhạc thì có thể lên đâu đó ngắm hồ Gươm, đi dạo chợ đêm. Về phòng ngủ, sáng hôm sau có thể ngủ nướng hoặc dậy sớm đi dạo phổ cổ buổi sáng chắc cũng thú lắm, mình ở xa đâu có thể lên phố cổ ăn sáng được : ))\u003cbr\u003e\nHôm nào gọi hội tiến hành thôi ;))\u003c/p\u003e","title":"Du lịch ở Hà Nội, tại sao không?"},{"content":"Sau nhiều năm trung thành (vì lười), cuối cùng anh ta cũng biến khỏi godaddy.\nKhông hiểu sao năm 2013, renew 2 năm chỉ có 17.15$ mà 2015, giá renew 1 năm mà hẳn 14$, bực mình kinh khủng.\nĐã thế anh quit. Định sang namecheap nhưng Tú béo chuyên gia tư vấn nên sang name.com\nName.com quả là chuyên nghiệp, vào gõ user quên pass, thế mà bọn đó đã gửi ngay một cái email thông báo rằng có người đăng nhập user của bạn. Quá kinh. Email bọn đó gửi nhanh kinh khủng.\nCác bước để transfer domain từ godaddy sang name.com cũng dễ, nhưng cũng phức tạp phết, phải tháo vát mới làm được :p\nVào godaddy, unlock domain Vào godaddy, request authentication code, họ sẽ gửi vào email Vào email lấy code Vào name.com, điền domain và code để yêu cầu transfer. Thanh toán tiền Name.com gửi email thông báo xác nhận đã thu tiền Name.com gửi email yêu cầu xác nhận tiếp nhận domain Godaddy gửi email yêu cầu vào xác nhận cho phép transfer domain ra khỏi godaddy Godaddy gửi mail chào tạm biệt Hiện trạng thái ở name.com là “Transfer Submitted ETA: 6 day(s) “ Domain đã ra khỏi godaddy nhưng chưa xuất hiện trong name.com\nNhìn cái lịch sử giao dịch với godaddy kia, hồi 2010 là lúc mới làm được cái thẻ visa debit, à không phải, mới đi làm có tiền, rất húng, mua domain linh tinh beng cả, toàn mua hàng giá rẻ, sau một năm thì bỏ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/26/goodbye-godaddy/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/goodbyegodaddy.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"goodbyegodaddy\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/26/goodbye-godaddy/goodbyegodaddy.jpg\"\u003e\u003c/a\u003eSau nhiều năm trung thành (vì lười), cuối cùng anh ta cũng biến khỏi godaddy.\u003cbr\u003e\nKhông hiểu sao năm 2013, renew 2 năm chỉ có 17.15$ mà 2015, giá renew 1 năm mà hẳn 14$, bực mình kinh khủng.\u003cbr\u003e\nĐã thế anh quit. Định sang namecheap nhưng Tú béo chuyên gia tư vấn nên sang name.com\u003cbr\u003e\nName.com quả là chuyên nghiệp, vào gõ user quên pass, thế mà bọn đó đã gửi ngay một cái email thông báo rằng có người đăng nhập user của bạn. Quá kinh. Email bọn đó gửi nhanh kinh khủng.\u003cbr\u003e\nCác bước để transfer domain từ godaddy sang name.com cũng dễ, nhưng cũng phức tạp phết, phải tháo vát mới làm được :p\u003c/p\u003e","title":"Goodbye Godaddy"},{"content":" *Vũ Trung Hoà (danlambao)–*Hầu hết dân ta vẫn hết sức coi thường việc bầu tổ trưởng tổ dân phố (hay trưởng thôn ở quê), hay bầu bán qua loa hoặc bệ nguyên xi bộ máy cũ đang kì cạch, nhưng đây lại chính là mấu chốt cơ sở cho việc có dân chủ hay không từ dưới lên trên, là cái mầm họa nền tảng cho các trò mèo về bầu cử các cấp cao hơn cũng như cái sự loạn ở ta hiện nay.\nVì thế, chuyện bầu cử trưởng thôn hay tổ trưởng tổ dân phố không đùa được đâu !\nViệc bầu cử trưởng thôn hay tổ dân phố thường hay có sự can thiệp của chi bộ và ban công tác mặt trận tổ quốc để có được một trưởng thôn dễ bảo, ngù ngờ hoặc cùng ê kíp với chi bộ, với phường – đương nhiên ưu tiên đảng viên hoặc người cùng cánh hẩu !\nỞ thôn quê thì trưởng thôn cùng cánh với xã, với chi bộ thường có nhiều mầu hơn trong đất đai, ruộng vườn, đấu thầu đồng, ao, rừng.v.v… dễ được cấp nhiều suất đất giãn dân hơn. Ở thành phố thì tổ trưởng dân phố cũng kiếm được nhiều phong bì hơn khi xin các hộ gia đình xác nhận về nhân hộ khẩu, sửa chữa nhà cửa, cơi nới, mua bán đất đai, thu quỹ này quỹ nọ.v.v… nếu dính vào giải toả, giải phóng mặt bằng thì đây chính là các hạt nhân kích nổ rất quan trọng để phá hoại sự đoàn kết của người bị thu hồi đất !\nNhưng cái trên nữa là gì ? Đó là các đợt lấy ý kiến về chính sách, chủ trương hay bất cứ việc gì liên quan đến lợi ích của cộng đồng thì những tổ trưởng, trưởng thôn cùng hoặc cùng lắm tới cấp phó là được lấy ý kiến và coi đó là ý kiến của dân (đại cử tri) đấy !\nCái này cũng mào đầu cho các hoạt động bầu cử cấp cao hơn trong các kỳ bầu cử. Chi bộ đảng, cấp uỷ đảng mỗi khi đến bầu cử đều đã lựa chọn ê kíp với mình, tìm cách loại bỏ những kẻ cứng đầu vì dân ra khỏi tổ chức hoặc những kẻ dám ngông nghênh tự ứng cử vào Hội đồng nhân dân các cấp hay cao hơn nữa là Quốc hội.\nLúc này, tổ trưởng, tổ phó dân phố cùng với chi bộ, cấp uỷ, uỷ ban MTTQ cùng các đoàn thể chính trị xã hội – hay được gọi vống lên là HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ có vai trò quyết định về nhân sự được lựa chọn hoặc loại bỏ, hay để làm đồ lót dạng quân xanh, quân đỏ. Lúc này thông tin về các vòng hiệp thương thường không được phổ biến cho dân chúng mà chỉ các tổ trưởng, tổ phó được đại diện cho dân chúng, cùng một số người dân ủng hộ chi bộ được mời, có giấy mời hẳn hoi. Còn lại, thành phần các buổi hiệp thương đa số là các vị trong cái gọi là hệ thống chính trị, hội phụ nữ, hội cao tuổi, cán bộ về hưu….\nĐiều này dễ hiểu vì sao những người tự ứng cử vào HĐND hay Quốc hội thường bị bật ngay từ vòng gửi xe vào hiệp thương ! Các vị trong hệ thống chính trị sẵn sàng la ó, làm ồn, kêu gọi thôi phát biểu và cao hơn nữa là ĐẤU TỐ kẻ cứng đầu hay lý luận luật pháp hoặc hay bênh dân.\nKết cục là kẻ đó không đủ phiếu tín nhiệm ! Đủ làm sao khi mà dân phố, cụm dân cư không ai biết có buổi hiệp thương, có biết cũng không muốn đi vì không được vào hoặc không có giấy mời.\nĐó là một chuyện !\nỞ thành phố, như Hà Nội chẳng hạn, việc thay đổi quy hoạch xây dựng trong khu dân cư, kể cả ở khu đô thị mới bằng cách xây thêm nhà cao tầng, xây thêm tầng, xây biệt thự vào các khu đất lưu không, thậm chí chuyển đổi công năng của các công trình phục vụ cộng đồng thành trung tâm thương mại, toà nhà văn phòng cho thuê, căn hộ để bán cũng đều được phù phép qua việc “lấy ý kiến người dân” thông qua các ông lý, bà lý thời hiện đại này. Đương nhiên, các ông bà nay chưa đủ tuổi để hưởng các suất đối ngoại như lãnh đạo thành phố, quận huyện rồi.\nChỉ với một vài cái phong bì, cùng với áp lực của chi bộ, hệ thống chính trị là đương nhiên tổ trưởng dân phố ngậm miệng để cộng đồng mất đi không gian sống, mất sân chơi, mất đường đi lối lại, thậm chí mất cả trường học của con em mình.\nMột ví dụ điển hình: Khu đô thị Trung Hoà – Nhân Chính dành cho dân tái định cư các nơi về ở sau khi bị thu hồi đất, hệ thống chính trị cùng các tổ trưởng dân phố ở đây đã dễ dàng thoả hiệp, đồng ý để thành phố Hà Nội cho các doanh nghiệp lấy đi trường tiểu học, trường mầm non dưới hình thức xã hội hoá giáo dục. Hai trường này được nhân đôi số tầng cho phép xây, tha hồ cho các trường khác, cơ quan khác thuê mặt bằng, diện tích. Trường tiểu học thì dành cho học sinh cấp 3, cho học sinh Hàn Quốc, Nhật Bản học. Trường mầm non thì dành cho con nhà giầu từ nơi khác đến… nhem nhem.\nHàng ngày, dân tái định cư nhìn trường học của con em mình, được vẽ ra là dành cho mình khi về tái định cư, ở ngay trước mắt nhà mình, mà phải đèo con đi học nơi khác ! Hẳn là cũng phấn khởi, tin tưởng đến tương lai.\nChưa hết, cái hệ thống chính trị này cũng một lần nữa ngậm miệng ăn tiền, đồng ý để lãnh đạo thành phố biến diện tích đất xây Garage ô tô cao tầng phục vụ cộng đồng dân cư thành Trung tâm thương mại, căn hộ để bán và văn phòng cho thuê. Báo hại là hiện nay chủ đầu tư và nhà thầu đang hối hả đào móng, đóng cọc để chạy đua với phát hiện và phản ứng của khu dân cư. Hậu quả nhãn tiền người dân phải chịu đựng là ô tô các loại cứ đỗ kín hết sân chơi, đường đi lối lại, đỗ cả lên vỉa hè, sát chân các toà nhà trong khu đô thị. Nói dại, nếu xảy ra cháy chung cư, xe và lính cứu hoả cũng sốt ruột chờ các chủ xe đánh xe đi chỗ khác để vào cứu hỏa.\nCái hay ở chỗ: Toà nhà này còn đang loay hoay khoan đào móng, các trung tâm bất động sản đã rao bán căn hộ rồi, đặc biệt là các suất đối ngoại, suất ngoại giao hấp dẫn mà không nói cũng biết nó của ai.\nThêm một vai trò nữa của Tổ trưởng dân phố: Là người luôn có mặt, gây ảnh hưởng đến bất kỳ ai đi biểu tình trong đợt vừa rồi nếu có sự để ý của công an, an ninh hay chính quyền phường ! Cái này không cần nói, ai đọc bài của các anh chị Bích Phượng, Xuân Diện đều thấy ! Tổ trưởng nào hiểu biết thì còn đỡ, tổ trưởng nào mà cực đoan thì mọi va vấp, nhấp nháy của ta đều bị tổ trưởng nhòm ngó, xì xào, đưa chuyện, đưa ra họp tổ dân phố hoặc đấu tố ngay.\nĐợt này đang rộ bầu cử tổ trưởng tổ dân phố, trưởng thôn ở khắp mọi nơi. Anh chị em, bà con từ già trẻ, lớn bé hãy quan tâm tham dự và bày tỏ chính kiến, quyền lựa chọn, quyền biểu quyết để chọn được một người đứng đầu thôn, tổ thật sự vì cộng đồng, vì dân để từng bước có được !\n*Tổ dân phố số 8, Đường Nguyễn Trãi, Hà Đông –*ảnh của Người buôn ký ức\nĐừng thờ ơ từ việc bầu tổ trưởng, trưởng thôn, để rồi mình, con cháu mình vất vả nhiều năm nữa.\nVũ Trung Hoà (danlambao)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/25/quyen-dan-chu-tu-bau-to-truong-dan-pho/","summary":"\u003ch2\u003e\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/50e74-todanpho-danlambao.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/25/quyen-dan-chu-tu-bau-to-truong-dan-pho/50e74-todanpho-danlambao.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e*\u003ca href=\"http://danlambaovn.blogspot.com/\"\u003eVũ Trung Hoà (danlambao)\u003c/a\u003e–*Hầu hết dân ta vẫn hết sức coi thường việc bầu tổ trưởng tổ dân phố (hay trưởng thôn ở quê), hay bầu bán qua loa hoặc bệ nguyên xi bộ máy cũ đang kì cạch, nhưng đây lại chính là mấu chốt cơ sở cho việc có dân chủ hay không từ dưới lên trên, là cái mầm họa nền tảng cho các trò mèo về bầu cử các cấp cao hơn cũng như cái sự loạn ở ta hiện nay.\u003c/p\u003e","title":"Quyền dân chủ từ bầu tổ trưởng dân phố"},{"content":"Tháng này mất 44k tiền phí chuyển tiền. Thật là xót. 11k chuyển từ MB sang shinhanbank. 22k chuyển từ MB sang vcb, vì chuyển qua bankplus, MB chỉ cho chuyển mỗi lần 10tr, khi thanh toán 13tr ở citibank thì phải chuyển hai lần mới đủ, MB lại không cho chuyển trực tiếp sang citibank nên phải chuyển qua vcb rồi từ vcb mất 11k nữa chuyển sang citibank.\nTháng nào cũng thế này thì một năm đi mất 500k tiền phí chuyển tiền, hichic huhu.\nNhưng nắng nôi chạy ra đường thì ngại, mà cũng không dễ dàng gì việc xin ra ngoài. Dù sao cũng phải cám ơn công nghệ thông tin.\nDùng hsbc thì nộp tiền ở ATM không mất phí, nhưng lại không có cashback như citibank. Vừa mới tăng hạn mức, tiêu như điên, nửa năm mà cashback đã gần 800k rồi, dự kiến năm nay cashback chắc đạt mức gấp đôi phí thường niên.\nDùng thẻ nói chung là vui, mua hàng online rất tiện (vé máy bay, đặt phòng khách sạn, mua đồ…), đi shopping cũng tiện, quẹt quẹt, không phải nhét tiền đầy ví, rất nhẹ mông. Nhưng tiêu kiểu thẻ hơi khó kiểm soát, cuối tháng nhìn đống tiền phải trả ngân hàng mà ngán ngẩm, lại ước gì mình đã không tiêu =))\nBình luận (1) Tú béo — 2015-08-27 07:08\nPhải là ước gì chưa làm thẻ chứ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/24/the-tin-dung/","summary":"\u003cp\u003eTháng này mất 44k tiền phí chuyển tiền. Thật là xót. 11k chuyển từ MB sang shinhanbank. 22k chuyển từ MB sang vcb, vì chuyển qua bankplus, MB chỉ cho chuyển mỗi lần 10tr, khi thanh toán 13tr ở citibank thì phải chuyển hai lần mới đủ, MB lại không cho chuyển trực tiếp sang citibank nên phải chuyển qua vcb rồi từ vcb mất 11k nữa chuyển sang citibank.\u003cbr\u003e\nTháng nào cũng thế này thì một năm đi mất 500k tiền phí chuyển tiền, hichic huhu.\u003cbr\u003e\nNhưng nắng nôi chạy ra đường thì ngại, mà cũng không dễ dàng gì việc xin ra ngoài. Dù sao cũng phải cám ơn công nghệ thông tin.\u003cbr\u003e\nDùng hsbc thì nộp tiền ở ATM không mất phí, nhưng lại không có cashback như citibank. Vừa mới tăng hạn mức, tiêu như điên, nửa năm mà cashback đã gần 800k rồi, dự kiến năm nay cashback chắc đạt mức gấp đôi phí thường niên.\u003cbr\u003e\nDùng thẻ nói chung là vui, mua hàng online rất tiện (vé máy bay, đặt phòng khách sạn, mua đồ…), đi shopping cũng tiện, quẹt quẹt, không phải nhét tiền đầy ví, rất nhẹ mông. Nhưng tiêu kiểu thẻ hơi khó kiểm soát, cuối tháng nhìn đống tiền phải trả ngân hàng mà ngán ngẩm, lại ước gì mình đã không tiêu =))\u003c/p\u003e","title":"Thẻ tín dụng."},{"content":"Các văn bản quy định thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở\n1. Chỉ thị 30-CT/TW ngày 18/02/1998 của Bộ Chính Trị về xây dựng và thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở do Bộ Chính trị ban hành\n2. Nghị định 71/1998/NĐ-CP ngày 08/9/1998 của Chính phủ về Quy chế thực hiện dân chủ trong hoạt động của cơ quan\n3. Pháp lệnh số 34/2007/PL-UBTVQH11 ngày 20/4/2007 của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội Khóa 11 về việc thực hiện dân chủ ở xã, phường, thị trấn\n4. Kết luận 65-KL/TW ngày 04/02/2010 của Ban Bí Thư Trung ương Đảng về việc tiếp tục thực hiện Chỉ thị 30-CT/TW về xây dựng và thực hiện Quy chế dân chủ cơ sở do Ban Bí thư ban hành\n5. Nghị định 60/2013/NĐ-CP ngày 19/6/2013 của Chính phủ về việc hướng dẫn Bộ luật Lao động về thực hiện quy chế dân chủ ở cơ sở tại nơi làm việc\nBắt đầu từ chỉ thị 30-CT/TW ngày 18/02/1998 của bộ Chính trị, tới pháp lệnh số 34/2007/PL-UBTVQH11 ngày 20/04/2007, là những văn bản pháp quy về việc đưa dân chủ cơ sở vào thực tiễn. Câu hỏi đặt ra là tại sao cần dân chủ cơ sở? Tại sao không Đảng cử luôn như trước đây mà lại phải để dân bầu trực tiếp? Chắc chắn là do cơ chế Đảng cứ có những sai sót, khuyến điểm, nên bộ Chính trị mới thử nghiệm phương án mới, để nhân dân tự quyết người lãnh đạo gần nhất với mình. Giờ mà bầu cho người của phường đề cử, thì khác thì không bầu còn hơn, ta đi bầu, để thực thi dân chủ cơ sở, là bầu cho người khác, một người mới, một người tuyệt vời.\nHehe, đáng ra phường phải đề cử bác Tín, lúc đó dân sẽ ào ào đi bầu bác Vinh, chứ giờ phường đề cử bác Vinh thì làm sao mà ăn thua được. Phường nên rút kinh nghiệm, hí hí.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/20/dan-chu-co-so-de-bau-ai/","summary":"\u003cp\u003eCác văn bản quy định thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1.\u003c/strong\u003e \u003ca href=\"http://baria.baria-vungtau.gov.vn/documents/10192/225258/30-CT_TW_127621.doc\"\u003eChỉ thị 30-CT/TW ngày 18/02/1998  của Bộ Chính Trị về xây dựng và thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở do Bộ Chính trị ban hành\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e2.\u003c/strong\u003e \u003ca href=\"http://baria.baria-vungtau.gov.vn/documents/10192/225258/71_1998_ND-CP_41998.doc\"\u003eNghị định 71/1998/NĐ-CP ngày 08/9/1998 của Chính phủ về Quy chế thực hiện dân chủ trong hoạt động của cơ quan\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e3.\u003c/strong\u003e \u003ca href=\"http://baria.baria-vungtau.gov.vn/documents/10192/225258/34_2007_PL-UBTVQH11_19071.doc\"\u003ePháp lệnh số 34/2007/PL-UBTVQH11 ngày 20/4/2007 của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội Khóa 11 về việc thực hiện dân chủ ở xã, phường, thị trấn\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Dân chủ cơ sở để bầu ai?"},{"content":"\nKhu mình ở – chung cư DreamTown – hiện đang diễn ra cuộc chạy đua rất … vui vẻ tới chức tổng thống, à quên, tổ trưởng dân phố. Có hai ứng cử viên do chính quyền đề cử, và hai ứng cử viên do nhân dân tín nhiệm. Đâu cũng vậy, ứng viên nào cũng có người đồng tình và có người phản đối, điều đó rất bình thường. Cuộc bầu cử làm không khí cộng đồng DreamTown trên facebook cực kì sôi nổi, một không khí sinh hoạt chính trị hết sức tích cực.\nĐầu tiên, nói về mối quan hệ giữa COMA6 và người dân DREAMTOWN. Một bên là người bán hàng, một bên là người mua hàng. Chủ đầu tư và dân thì đâu đâu cũng có những mâu thuẩn, kể cả Vincom hay Ecopark, Splendora, IPH, Keangnam … Tại sao? Hai bên có lợi ích riêng, bên nào cũng phải bảo vệ lợi ích của mình, có mâu thuẫn và có đấu tranh. Hoàn toàn bình thường.\nNếu không có COMA6, chúng ta làm gì có nhà mà mua, ah thực ra chúng ta mua chỗ khác, nhưng COMA6 là lựa chọn tốt nên hiện tại chúng ta mới ở đây, phải tuyên dương COMA6. Nếu không có người mua nhà, thì lãnh đạo COMA6 làm gì có biệt thự mà ở, xe xịn mà đi, ok? Vì thế giờ có Lexus, Mercedes rồi cũng không nên mặc bọn dân các lãnh đạo ạ.\nƯu điểm của Coma6 hẳn là nhiều rồi, không thì không đời nào có hơn 500 hộ đã về ở, mỗi khi về tới gần nhà, nhìn ánh điện sáng gần kín các căn hướng đông nam thật là ấm lòng. Mới cách đây khoảng một năm rưỡi, khi mình còn thuê ở đây, số căn hộ hướng đông nam sáng đèn chắc chỉ bằng 1/3 hiện nay. Đông dân về ở điều đó thể hiện sự thành công của chủ đầu tư.\nNước sông Đà vỡ ống 13 14 lần, lần nào vỡ là cả ngàn hộ dân Hà Nội kêu trời kêu đất vì mất nước, DreamTown chưa mất nước bao giờ, vì không dùng nước sông Đà, COMA6 không nói nhưng chúng ta tự hiểu là họ tự đào giếng và bơm nước cho dân. Giá thì cao hơn nhà nước, mùi clo cũng nhiều, nhưng không mất là được rồi, cái gì cũng có giá của nó, mục nước này vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm của Coma6.\nKhi tôi mới thuê nhà ở đây, cũng là khi ban quản lý bắt đầu thực hiện thu tiền ô tô 1 triệu một tháng, xe máy 100k một tháng. Dân tình phản đối tương đối mạnh mức phí này. Theo hợp đồng thì chỗ để xe máy là của chung, còn chỗ để ô tô thuộc sở hữu chủ đầu tư. Sau một thời gian đấu tranh của người dân và ban đại diện (bác Tín, bác Dũng, chị Nga) thì chủ đầu tư chấp nhận giảm giá xe máy xuống 80k/tháng. Ô tô thì hợp đồng ghi rõ đất của họ nên họ giữ nguyên. Bản thân tôi thấy xe máy nên có giá 50k/tháng thì mới là hợp lý.\nViệc quẹt thẻ ô tô, xe máy, thẻ thang máy như hiện nay lúc ban đầu cũng không có, khi mới thực hiện cũng gặp phải sự phản đối của không ít người dân, nhưng ban quản trị vẫn quyết tâm làm. Tôi ủng hộ việc này, cũng như ủng hộ quan điểm không lắp cửa sắt mở ra ngoài của ban quản trị. Nghĩa là, có nhiều việc cư dân sẽ tách làm hai lớp: Ủng hộ và phản đối. Không phải bất cứ việc gì ban quản trị cũng nghe theo số đông được. Họ có những quy định riêng, đã ghi rõ trong hợp đồng, để đảm bảo khu dân cư không bị xuống cấp quá mức. Việc hàng xóm gây ồn ào mà nhắc nhở không ăn thua, có thể gọi ngay cho hotline của ban quản lý, sẽ có bảo vệ lên nhắc nhở ngay. Hoặc khi cần mở cửa phòng điện/nước có việc gì đó, cũng có thể gọi hotline sẽ giải quyết ngay. Đây là điều đáng tuyên dương.\nViệc sửa chữa, bảo hành các căn hộ mới nhận bàn giao cũng vậy, đèn bật không lên, công tắc hỏng, cửa không mở được … đội điện nước đều lên ngay và xử lý rất nhanh. Đúng là nghề của công ty Cơ khí có khác.\nThùng rác ở CT2, 3 thì lại để ở thang bộ, trong khi cái cửa có gắn biến Phòng đổ rác thì khóa im ỉm. Đây là điểm trừ. Có khả năng biển đề là để cho oai, qua mặt đơn vị kiểm tra. Để rác ở hành lang thì cũng tiện nhưng với điều kiện là phải ý thức cao, và rác không có mùi. Cầu thang bộ thì tôi đã gọi điện phàn nàn một lần, về tình trạng vệ sinh, bụi bẩn quá, ban quản lý có trả lời là khi các hộ dân đến ở ổn định sẽ cho vệ sinh công nghiệp tới làm sạch, hiển nhiên là chưa biết tới khi nào mới làm sạch. Hệ thống báo cháy thì vẫn còn nguyên nilon, tôi thử mở ngăn chứa bình cứu hỏa thì bị khóa không mở được, gọi điện hỏi ban quản lý thì câu trả lời là chưa nghiệm thu, bao giờ nghiệm thu thì không biết. Khi có cháy thì hên xui. Điện hành lang thì không bật hết, tiết kiệm là tốt, nhưng sáng sủa cũng tốt hơn.\nỐng thoát khí thải của nhà máy sen vòi trước đây quay thẳng ra sảnh CT2, đáng ra Coma6 có thể thương lượng từ sớm để bên sen vòi xử lý, nhưng lại phải đợi cư dân kêu khản cổ thì họ mới làm việc để xoay hướng của ống khói đi một góc 90 độ.\nVề vấn đề làm sổ đỏ, mặc dù có nhiều chậm trễ, phàn nàn, nhưng cũng không thể phủ nhận DreamTown là một trong những khu dân cư có sổ đỏ sớm so với mặt bằng chung Hà Nội. Cần hoan nghênh chủ đầu tư. Hẳn việc này có liên quan tới chế tài phạt 2 tỉ của thủ tướng. Việc thu phí hơn 2 triệu để làm sổ đỏ, nhiều nhà đồng tình, nhiều nhà phản đối, và bản thân chủ đầu tư cũng thừa nhận khoản đó là không đúng pháp luật quy định.\nHàng tuần, mình đều thấy thang máy được bảo dưỡng, đây là điểm cộng, tuy cũng có những đợt có thang máy hỏng cả tuần chưa sửa được, gọi hotline thì được biết linh kiện chuyển từ Sài Gòn chưa ra, thiệt tình, ship Tín Thành 24h tới nơi liền mà. Dù sao thì thang máy chắc chắn sẽ được quan tâm bảo dưỡng, dù gì thì anh Sơn, anh Vĩnh cũng đều ở CT1 cả. Hehe.\nNói về bác Nguyễn Khắc Tín – ứng cử viên chức tổ trưởng dân phố do dân để cử – hồi mình làm tủ sách, cái tủ sách đang đặt ở sảnh CT2 – mình có lên gặp bác xin ý kiến và nhờ bác ký xác nhận đồng ý. Qua đó gặp gỡ, nói chuyện, mình thấy bác là người rất tốt, hiểu biết, luôn đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của cư dân. Ngay những ngày đầu có cộng đồng, bác đã được cộng đồng tín nhiệm, bầu làm trưởng ban đại diện cư dân. Trước khi có tổ dân phố, ban đại diện cư dân chính là những người thay mặt cư dân nói chuyện, làm việc với chủ đầu tư, ban quản lý khu đô thị. Những việc như giảm giá vé tháng xe máy, lắp điện của điện lực Từ Liêm, đều do đấu tranh chứ không phải tự nhiên mà có, hồi đầu mới về là tất cả phải dùng điện của Coma6 bán, giá 2.25k/số.\nNgoài ra rất tình cờ, mẹ vợ của bác Tín là cụ Lê Hiền Đức, mình từng đến nhà cụ Đức để “số hóa” giúp cụ các thư, ảnh mà người dân gửi cho cụ nhờ đăng tải.\nMột người có truyền thống đấu tranh cho nhân dân và một người do chính quyền cử, các bác biết nên bầu cho ai rồi chứ ạ.\nBình luận (1) thanh — 2015-08-19 18:29\nOw, chắc bạn là nhà báo, bài viết rất tinh tế, sắc sảo!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/19/cuoc-chay-dua-vui-ve-o-dreamtown/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/19963663873/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF1956\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF1956\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/cuoc-chay-dua-vui-ve-o-dreamtown/19963663873e391eba30cc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nKhu mình ở – chung cư DreamTown – hiện đang diễn ra cuộc chạy đua rất … vui vẻ tới chức tổng thống, à quên, tổ trưởng dân phố. Có hai ứng cử viên do chính quyền đề cử, và hai ứng cử viên do nhân dân tín nhiệm. Đâu cũng vậy, ứng viên nào cũng có người đồng tình và có người phản đối, điều đó rất bình thường. Cuộc bầu cử làm không khí cộng đồng DreamTown trên facebook cực kì sôi nổi, một không khí sinh hoạt chính trị hết sức tích cực.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên, nói về mối quan hệ giữa COMA6 và người dân DREAMTOWN. Một bên là người bán hàng, một bên là người mua hàng. Chủ đầu tư và dân thì đâu đâu cũng có những mâu thuẩn, kể cả Vincom hay Ecopark, Splendora, IPH, Keangnam … Tại sao? Hai bên có lợi ích riêng, bên nào cũng phải bảo vệ lợi ích của mình, có mâu thuẫn và có đấu tranh. Hoàn toàn bình thường.\u003cbr\u003e\nNếu không có COMA6, chúng ta làm gì có nhà mà mua, ah thực ra chúng ta mua chỗ khác, nhưng COMA6 là lựa chọn tốt nên hiện tại chúng ta mới ở đây, phải tuyên dương COMA6. Nếu không có người mua nhà, thì lãnh đạo COMA6 làm gì có biệt thự mà ở, xe xịn mà đi, ok? Vì thế giờ có Lexus, Mercedes rồi cũng không nên mặc bọn dân các lãnh đạo ạ.\u003cbr\u003e\nƯu điểm của Coma6 hẳn là nhiều rồi, không thì không đời nào có hơn 500 hộ đã về ở, mỗi khi về tới gần nhà, nhìn ánh điện sáng gần kín các căn hướng đông nam thật là ấm lòng. Mới cách đây khoảng một năm rưỡi, khi mình còn thuê ở đây, số căn hộ hướng đông nam sáng đèn chắc chỉ bằng 1/3 hiện nay. Đông dân về ở điều đó thể hiện sự thành công của chủ đầu tư.\u003cbr\u003e\nNước sông Đà vỡ ống 13 14 lần, lần nào vỡ là cả ngàn hộ dân Hà Nội kêu trời kêu đất vì mất nước, DreamTown chưa mất nước bao giờ, vì không dùng nước sông Đà, COMA6 không nói nhưng chúng ta tự hiểu là họ tự đào giếng và bơm nước cho dân. Giá thì cao hơn nhà nước, mùi clo cũng nhiều, nhưng không mất là được rồi, cái gì cũng có giá của nó, mục nước này vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm của Coma6.\u003cbr\u003e\nKhi tôi mới thuê nhà ở đây, cũng là khi ban quản lý bắt đầu thực hiện thu tiền ô tô 1 triệu một tháng, xe máy 100k một tháng. Dân tình phản đối tương đối mạnh mức phí này. Theo hợp đồng thì chỗ để xe máy là của chung, còn chỗ để ô tô thuộc sở hữu chủ đầu tư. Sau một thời gian đấu tranh của người dân và ban đại diện (bác Tín, bác Dũng, chị Nga) thì chủ đầu tư chấp nhận giảm giá xe máy xuống 80k/tháng. Ô tô thì hợp đồng ghi rõ đất của họ nên họ giữ nguyên. Bản thân tôi thấy xe máy nên có giá 50k/tháng thì mới là hợp lý.\u003cbr\u003e\nViệc quẹt thẻ ô tô, xe máy, thẻ thang máy như hiện nay lúc ban đầu cũng không có, khi mới thực hiện cũng gặp phải sự phản đối của không ít người dân, nhưng ban quản trị vẫn quyết tâm làm. Tôi ủng hộ việc này, cũng như ủng hộ quan điểm không lắp cửa sắt mở ra ngoài của ban quản trị. Nghĩa là, có nhiều việc cư dân sẽ tách làm hai lớp: Ủng hộ và phản đối. Không phải bất cứ việc gì ban quản trị cũng nghe theo số đông được. Họ có những quy định riêng, đã ghi rõ trong hợp đồng, để đảm bảo khu dân cư không bị xuống cấp quá mức. Việc hàng xóm gây ồn ào mà nhắc nhở không ăn thua, có thể gọi ngay cho hotline của ban quản lý, sẽ có bảo vệ lên nhắc nhở ngay. Hoặc khi cần mở cửa phòng điện/nước có việc gì đó, cũng có thể gọi hotline sẽ giải quyết ngay. Đây là điều đáng tuyên dương.\u003cbr\u003e\nViệc sửa chữa, bảo hành các căn hộ mới nhận bàn giao cũng vậy, đèn bật không lên, công tắc hỏng, cửa không mở được … đội điện nước đều lên ngay và xử lý rất nhanh. Đúng là nghề của công ty Cơ khí có khác.\u003cbr\u003e\nThùng rác ở CT2, 3 thì lại để ở thang bộ, trong khi cái cửa có gắn biến Phòng đổ rác thì khóa im ỉm. Đây là điểm trừ. Có khả năng biển đề là để cho oai, qua mặt đơn vị kiểm tra. Để rác ở hành lang thì cũng tiện nhưng với điều kiện là phải ý thức cao, và rác không có mùi. Cầu thang bộ thì tôi đã gọi điện phàn nàn một lần, về tình trạng vệ sinh, bụi bẩn quá, ban quản lý có trả lời là khi các hộ dân đến ở ổn định sẽ cho vệ sinh công nghiệp tới làm sạch, hiển nhiên là chưa biết tới khi nào mới làm sạch. Hệ thống báo cháy thì vẫn còn nguyên nilon, tôi thử mở ngăn chứa bình cứu hỏa thì bị khóa không mở được, gọi điện hỏi ban quản lý thì câu trả lời là chưa nghiệm thu, bao giờ nghiệm thu thì không biết. Khi có cháy thì hên xui. Điện hành lang thì không bật hết, tiết kiệm là tốt, nhưng sáng sủa cũng tốt hơn.\u003cbr\u003e\nỐng thoát khí thải của nhà máy sen vòi trước đây quay thẳng ra sảnh CT2, đáng ra Coma6 có thể thương lượng từ sớm để bên sen vòi xử lý, nhưng lại phải đợi cư dân kêu khản cổ thì họ mới làm việc để xoay hướng của ống khói đi một góc 90 độ.\u003cbr\u003e\nVề vấn đề làm sổ đỏ, mặc dù có nhiều chậm trễ, phàn nàn, nhưng cũng không thể phủ nhận DreamTown là một trong những khu dân cư có sổ đỏ sớm so với mặt bằng chung Hà Nội. Cần hoan nghênh chủ đầu tư. Hẳn việc này có liên quan tới chế tài phạt 2 tỉ của thủ tướng. Việc thu phí hơn 2 triệu để làm sổ đỏ, nhiều nhà đồng tình, nhiều nhà phản đối, và bản thân chủ đầu tư cũng thừa nhận khoản đó là không đúng pháp luật quy định.\u003cbr\u003e\nHàng tuần, mình đều thấy thang máy được bảo dưỡng, đây là điểm cộng, tuy cũng có những đợt có thang máy hỏng cả tuần chưa sửa được, gọi hotline thì được biết linh kiện chuyển từ Sài Gòn chưa ra, thiệt tình, ship Tín Thành 24h tới nơi liền mà. Dù sao thì thang máy chắc chắn sẽ được quan tâm bảo dưỡng, dù gì thì anh Sơn, anh Vĩnh cũng đều ở CT1 cả. Hehe.\u003cbr\u003e\nNói về bác Nguyễn Khắc Tín – ứng cử viên chức tổ trưởng dân phố do dân để cử – hồi mình làm tủ sách, cái tủ sách đang đặt ở sảnh CT2 – mình có lên gặp bác xin ý kiến và nhờ bác ký xác nhận đồng ý. Qua đó gặp gỡ, nói chuyện, mình thấy bác là người rất tốt, hiểu biết, luôn đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của cư dân. Ngay những ngày đầu có cộng đồng, bác đã được cộng đồng tín nhiệm, bầu làm trưởng ban đại diện cư dân. Trước khi có tổ dân phố, ban đại diện cư dân chính là những người thay mặt cư dân nói chuyện, làm việc với chủ đầu tư, ban quản lý khu đô thị. Những việc như giảm giá vé tháng xe máy, lắp điện của điện lực Từ Liêm, đều do đấu tranh chứ không phải tự nhiên mà có, hồi đầu mới về là tất cả phải dùng điện của Coma6 bán, giá 2.25k/số.\u003cbr\u003e\nNgoài ra rất tình cờ, mẹ vợ của bác Tín là cụ Lê Hiền Đức, mình từng đến nhà cụ Đức để “số hóa” giúp cụ các thư, ảnh mà người dân gửi cho cụ nhờ đăng tải.\u003cbr\u003e\nMột người có truyền thống đấu tranh cho nhân dân và một người do chính quyền cử, các bác biết nên bầu cho ai rồi chứ ạ.\u003c/p\u003e","title":"Cuộc chạy đua vui vẻ ở DreamTown"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/0kmlxbc0hs.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"-0kMLxbC0Hs\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/0kmlxbc0hs.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/1jqyt19tgc8.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"1jQyt19TGc8\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/1jqyt19tgc8.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/2lozeopxciw.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"2LOZeOpxcIw\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/2lozeopxciw.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/3h_0lgi84_8.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"3h_0Lgi84_8\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/3h0lgi848.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/3k6quvkpweu.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"3k6QuVKPwEU\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/3k6quvkpweu.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/3oiwt-vrphg.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"3oiWT-vrpHg\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/3oiwt-vrphg.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/4w2srhbphvm.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"4W2srhbphVM\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/4w2srhbphvm.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/5ctoio5xuk4.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"5ctOiO5xuk4\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/5ctoio5xuk4.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/5jnvkfxljhk.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"5JnVkFXLJhk\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/5jnvkfxljhk.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/9borqpzx4ia-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"9BORQPzx4iA\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/9borqpzx4ia-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/adew3e-xfwc.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"aDEw3E-XFWc\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/adew3e-xfwc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/ca03mx7kmeq.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"cA03mX7KMeQ\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/ca03mx7kmeq.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/cp_jgowwwwk-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"cP_jgoWwWwk\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/cpjgowwwwk-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/dbtlqgbssws-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"dBTLqgbSsws\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/dbtlqgbssws-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/ekc8mtqarau-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"eKC8MTQaraU\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/ekc8mtqarau-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/g896gns5kaw.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"g896gNS5kAw\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/g896gns5kaw.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/gf9c2zkdzpe.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"gf9C2zKdZpE\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/gf9c2zkdzpe.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/jnqx7jmiueo.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"jnqX7JmIueo\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/jnqx7jmiueo.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/k1agwkrerje.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"k1aGWkRERJE\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/k1agwkrerje.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/lak4bbvrd1q-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"laK4bbVRD1Q\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/lak4bbvrd1q-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/lrui3y5opqu.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"LrUi3Y5OPQU\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/lrui3y5opqu.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/m7ntnlf0uxa-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"M7NTNLf0UXA\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/m7ntnlf0uxa-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/maxmybtwm-q.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"MAxmYbtwm-Q\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/maxmybtwm-q.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/mfyirs60hsu-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"MfYirS60hsU\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/mfyirs60hsu-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/mpex8oel390-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"MpEx8OeL390\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/mpex8oel390-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/nbbfl8xtgti-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"nBBfL8XTgtI\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/nbbfl8xtgti-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/nm5wldca5yi-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Nm5wlDcA5yI\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/nm5wldca5yi-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/odike6s0n5o-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"oDike6s0n5o\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/odike6s0n5o-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/qnv6n4k2wh8-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Qnv6N4K2Wh8\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/qnv6n4k2wh8-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/qzxge41e_58.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"qzxGE41e_58\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/qzxge41e58.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/rhw_fk2mif8.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Rhw_fK2miF8\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/rhwfk2mif8.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/s5veufbxehy.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"S5vEUfBXehY\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/s5veufbxehy.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e  \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/uve4ywog-rw.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"UVe4YWog-Rw\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/uve4ywog-rw.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/vajf_uvadm4-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"vAJF_uVadm4\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/vajfuvadm4-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/ved499ihuzm-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"vED499ihuZM\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/ved499ihuzm-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/vtmtkilgefg-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"VtMtKILGEFg\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/vtmtkilgefg-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/x1mhoikj7im.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"X1mhOikJ7iM\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/x1mhoikj7im.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/xvtw-dtimow.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"xvTw-DTiMow\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/xvtw-dtimow.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/z4-sq3vtv_q.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Z4-sQ3VTv_Q\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/z4-sq3vtvq.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/zmivizgmwwk.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"zMivIZGMWwk\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/19/bi-kip-tao-dang-danh-cho-cac-chau-di-thi-next-top-model/zmivizgmwwk.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bí kíp tạo dáng dành cho các cháu đi thi next top model"},{"content":" http://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/Ky-tich-biet-dong-cua-nguoi-phu-nu-binh-di-309997/\nCũng không ai nghĩ, người phụ nữ bé nhỏ, dịu dàng ngồi trước mặt tôi nói những chuyện đời thường về cơm ăn áo mặc, mối lo toan thường tình như bao phụ nữ khác là Lê Thị Thu Nguyệt- nữ biệt động Đội 159 đưa được mìn nổ chậm – một loại vũ khí do Quân giới Quân khu sản xuất từ Củ Chi vào sân bay Tân Sơn Nhất, gài được mìn hẹn giờ trên máy bay Boeing 707.\nĐể thực hiện được trận đánh quan trọng này, Đội Biệt động 159 trước đó đã tiến hành gài người vào làm nhân viên điều khiển không lưu ở sân bay, mang bí số 8E, tức Mười Luân; đồng thời đưa Thu Nguyệt đóng vai người yêu của Mười Luân ra vào sân bay để điều nghiên mục tiêu. Ngày 25/3/1963, một gói thuốc nổ mạnh C4 cài đồng hồ hẹn giờ được ngụy trang trong một chiếc túi du lịch, giống y hệt chiếc túi du lịch mà bọn cố vấn Mỹ thường dùng. Khi khoác “túi du lịch” đến từ giã “người yêu”, Thu Nguyệt đánh tráo túi du lịch của một tên Mỹ trong phòng đợi.\nTheo kế hoạch, quả mìn sẽ nổ khi máy bay cất cánh 15 phút. Nhưng chiếc Boeing 707 hôm ấy chở 80 cố vấn Mỹ rời Sài Gòn sang San Francisco, quá cảnh sân bay Honolulu được 2 phút mìn mới phát nổ. Toàn bộ máy bay bị phá hỏng. Thoát chết trong gang tấc, bọn cố vấn Mỹ vô cùng kinh hoàng. Nếu như hôm ấy, chiếc đồng hồ hẹn giờ không bị trục trặc do máy bay lên độ cao 10.000 mét, áp suất không khí khiến nó chạy chậm lại, thì 80 cố vấn Mỹ xâm lược đã đền mạng. Đài Tiếng nói Việt Nam đưa tin về trận đánh này, trong đó có lời khen ngợi của Hồ Chủ tịch. Quả mìn ấy tuy không nổ đúng giờ nhưng có sức “công phá” lớn trong dư luận, gây kinh hoàng cho quân đội Mỹ ngay phía bên kia bờ Thái Bình Dương: “Không chỉ Việt cộng đánh chúng ta trong thành phố, mà ngay cả bên Mỹ”. –PageBreak–\nChị đã vượt qua và chiến thắng, cho đến ngày về hưu. Nhưng “chiến công” lớn nhất mà chị làm được là nuôi dạy hai con vừa khỏe, đẹp vừa học hành đỗ đạt, ngoan ngoãn. Cháu Đỗ Khánh Vinh vừa tốt nghiệp Đại học Khoa Hàng không không gian hạng giỏi ở Boston nước Mỹ, hiện công tác tại Tổng công ty Hàng không Việt Nam. Đỗ Khánh Hiếu đang học năm cuối tại một trường đại học ở Anh, ngành hóa.\nĐiều rút ra qua câu chuyện này:\n– 80 cố vấn Mỹ thật may mắn\n– Nước Mỹ thật bao dung độ lượng, không hề quan tâm lý lịch 3 đời, con của một người từng ám sát hụt 80 người Mỹ mà vẫn được qua Mỹ học bình thường. Trong khi đó ở Việt Nam, con nhà có lý lịch không “cơ bản” cứ gọi là bị đì cho lên bờ xuống ruộng. Không tin đọc nhật ký Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm. Thậm chí con của một trung tá quân đội mà còn “không đủ sức khỏe để học nhạc viện, nhưng lại đủ sức khỏe để đi vác gạch ở công trường xây dựng” (hồi ký Trần Thư).\nBình luận (3) Tú béo — 2015-08-18 05:01\nĐược đì là còn có căn có cơ đó, chứ thời nay nó cho đứng ngoài luôn, không có cửa để được đì đâu :v\nkanishi — 2015-08-19 14:52\nTrong một diễn biến khác, không có máy bay 707 nào nổ năm 1963 :))\nhttp://www.planecrashinfo.com/1963/1963.htm\nTú béo — 2015-08-19 15:04\nNhững thằng chuyên update thông tin loe ngoe gần đấy bị nổ chết cmn hết rồi còn đâu ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/18/80-co-van-my-xam-luoc-da-suyt-den-mang/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/Ky-tich-biet-dong-cua-nguoi-phu-nu-binh-di-309997/\"\u003ehttp://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/Ky-tich-biet-dong-cua-nguoi-phu-nu-binh-di-309997/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCũng không ai nghĩ, người phụ nữ bé nhỏ, dịu dàng ngồi trước mặt tôi nói những chuyện đời thường về cơm ăn áo mặc, mối lo toan thường tình như bao  phụ nữ khác là Lê Thị Thu Nguyệt- nữ biệt động Đội 159 đưa được mìn nổ chậm – một loại vũ khí do Quân giới Quân khu sản xuất từ Củ Chi vào sân bay Tân Sơn Nhất, gài được mìn hẹn giờ trên máy bay Boeing 707.\u003cbr\u003e\nĐể thực hiện được trận đánh quan trọng này, Đội Biệt động 159 trước đó đã tiến hành gài người vào làm nhân viên điều khiển không lưu ở sân bay, mang bí số 8E, tức Mười Luân; đồng thời đưa Thu Nguyệt đóng vai người yêu của Mười Luân ra vào sân bay để điều nghiên mục tiêu. Ngày 25/3/1963, một gói thuốc nổ mạnh C4 cài đồng hồ hẹn giờ được ngụy trang trong một chiếc túi du lịch, giống y hệt chiếc túi du lịch mà bọn cố vấn Mỹ thường dùng. Khi khoác “túi du lịch” đến từ giã “người yêu”, Thu Nguyệt đánh tráo túi du lịch của một tên Mỹ trong phòng đợi.\u003cbr\u003e\nTheo kế hoạch, quả mìn sẽ nổ khi máy bay cất cánh 15 phút. Nhưng chiếc Boeing 707 hôm ấy chở 80 cố vấn Mỹ rời Sài Gòn sang San Francisco, quá cảnh sân bay Honolulu được 2 phút mìn mới phát nổ. Toàn bộ máy bay bị phá hỏng. Thoát chết trong gang tấc, bọn cố vấn Mỹ vô cùng kinh hoàng. Nếu như hôm ấy, chiếc đồng hồ hẹn giờ không bị trục trặc do máy bay lên độ cao 10.000 mét, áp suất không khí khiến nó chạy chậm lại, thì 80 cố vấn Mỹ xâm lược đã đền mạng. Đài Tiếng nói Việt Nam đưa tin về trận đánh này, trong đó có lời khen ngợi của Hồ Chủ tịch. Quả mìn ấy tuy không nổ đúng giờ nhưng có sức “công phá” lớn trong dư luận, gây kinh hoàng cho quân đội Mỹ ngay phía bên kia bờ Thái Bình Dương: “Không chỉ Việt cộng đánh chúng ta trong thành phố, mà ngay cả bên Mỹ”. –PageBreak–\u003cbr\u003e\nChị đã vượt qua và chiến thắng, cho đến ngày về hưu. Nhưng “chiến công” lớn nhất mà chị làm được là nuôi dạy hai con vừa khỏe, đẹp vừa học hành đỗ đạt, ngoan ngoãn. Cháu Đỗ Khánh Vinh vừa tốt nghiệp Đại học Khoa Hàng không không gian hạng giỏi ở Boston nước Mỹ, hiện công tác tại Tổng công ty Hàng không Việt Nam. Đỗ Khánh Hiếu đang học năm cuối tại một trường đại học ở Anh, ngành hóa.\u003c/p\u003e","title":"80 cố vấn Mỹ xâm lược đã suýt đền mạng"},{"content":"\nCâu chuyện là tháng vừa rồi thanh toán tiền cước điện thoại cho mẹ, thấy có một khoản là “Các dịch vụ khác” hơn 80 nghìn. Trước đây trang Vietteltelecom cho phép tra cứu chi tiết từng giao dịch gọi điện, nhắn tin theo ngày, giờ biến mất, tra cước kiểu tổng quát thế này. Lại phải làm việc chán chê với tổng đài để làm rõ 84 nghìn kia là khoản gì, thật bực mình. Hóa ra là dịch vụ xemdi với VTVSPORT. Điều đáng nói là trong điện thoại của mẹ mình không hề có tin nhắn đăng kí dịch vụ, không hề có tin nhắn thông báo đăng kí thành công dịch vụ, không có tin nhắn thông báo trừ tiền gia hạn dịch vụ, nói chung là âm âm đăng kí, âm thầm trừ tiền. Phải chăng vì áp lực doanh số quá lớn dẫn tới những hành động không từ thủ đoạn? Một công ty lớn, có đạo đức, không bao giờ lại hành động như vậy. Không đáng để bán rẻ danh dự với những đồng tiền lẻ, có bán thì nên bán với giá hàng tỉ đô la.\nThêm vào đó, nội dung trên xemdi với những cái tít như “Phẫn nộ kẻ cắn đứt tai bạn gái vì mâu thuẫn”, “Phẫn nộ cảnh bố đánh đập, bóp cổ con để dạy học”, “Phẫn nộ clip bảo mẫu nhồi cơm 2 bé gái như “nhồi vịt”, “Thái Lan: Phẫn nộ người chồng đánh vợ cực kỳ dã man”… Thật là phẫn nộ nhiều quá đi, cái từ “phẫn nộ” ở đầu là một cách đánh lừa, giả vờ, tỏ ra lên án, nhưng bản chất là đang phát tán các nội dung bạo lực, kích động bạo lực, không có gì tốt đẹp khi phát tán những nội dung đó, nhất là khi người xem có thể là trẻ em dưới 16 tuổi.\nBình luận (1) Tú béo — 2015-08-18 05:00\nPhẫn nộ công ty viễn thông trừ cước láo, anh đã chuyển từ trả sau sang trả trước dùng cho an toàn :3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/18/am-tham-tru-cuoc-cua-khach-hang-thi-khong-phai-la-mot-cong-ty-co-dao-duc/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/vovan.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"vovan\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/18/am-tham-tru-cuoc-cua-khach-hang-thi-khong-phai-la-mot-cong-ty-co-dao-duc/vovan.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCâu chuyện là tháng vừa rồi thanh toán tiền cước điện thoại cho mẹ, thấy có một khoản là “Các dịch vụ khác” hơn 80 nghìn. Trước đây trang Vietteltelecom cho phép tra cứu chi tiết từng giao dịch gọi điện, nhắn tin theo ngày, giờ biến mất, tra cước kiểu tổng quát thế này. Lại phải làm việc chán chê với tổng đài để làm rõ 84 nghìn kia là khoản gì, thật bực mình. Hóa ra là dịch vụ xemdi với VTVSPORT. Điều đáng nói là trong điện thoại của mẹ mình không hề có tin nhắn đăng kí dịch vụ, không hề có tin nhắn thông báo đăng kí thành công dịch vụ, không có tin nhắn thông báo trừ tiền gia hạn dịch vụ, nói chung là âm âm đăng kí, âm thầm trừ tiền. Phải chăng vì áp lực doanh số quá lớn dẫn tới những hành động không từ thủ đoạn? Một công ty lớn, có đạo đức, không bao giờ lại hành động như vậy. Không đáng để bán rẻ danh dự với những đồng tiền lẻ, có bán thì nên bán với giá hàng tỉ đô la.\u003cbr\u003e\nThêm vào đó, nội dung trên xemdi với những cái tít như “Phẫn nộ kẻ cắn đứt tai bạn gái vì mâu thuẫn”, “Phẫn nộ cảnh bố đánh đập, bóp cổ con để dạy học”, “Phẫn nộ clip bảo mẫu nhồi cơm 2 bé gái như “nhồi vịt”, “Thái Lan: Phẫn nộ người chồng đánh vợ cực kỳ dã man”… Thật là phẫn nộ nhiều quá đi, cái từ “phẫn nộ” ở đầu là một cách đánh lừa, giả vờ, tỏ ra lên án, nhưng bản chất là đang phát tán các nội dung bạo lực, kích động bạo lực, không có gì tốt đẹp khi phát tán những nội dung đó, nhất là khi người xem có thể là trẻ em dưới 16 tuổi.\u003c/p\u003e","title":"Âm thâm trừ cước của khách hàng thì không phải là một công ty có đạo đức"},{"content":"\nBình luận (2) thangola — 2015-08-24 07:23\nThằng điên nào dám chứng thực bằng Viettel CA vậy :))\nkanishi — 2015-08-24 09:22\nCó nhiều khách hàng phết đấy, đừng đùa :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/14/viettel-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/08/len20loi-r1-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"LEN%20LOI-r1\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/14/viettel-2/len20loi-r1-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethangola\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2015-08-24 07:23\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThằng điên nào dám chứng thực bằng Viettel CA vậy :))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-08-24 09:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó nhiều khách hàng phết đấy, đừng đùa :v\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Viettel"},{"content":"Nhân có thằng bạn nó kêu là “thằng” nào nghĩ ra kỳ thi năm ngay ngu như bò, mình đành viết một ít về kì thi ĐH, dù nói thật là mình không quan tâm lắm, không quan tâm sát sao đâm ra thông tin hơi mơ hồ, có chỗ nào sai sót mong mọi người góp ý, hehe.\nNăm trước: Nộp hồ sơ 5 trường. Tới ngày thi thi tại một trong 5 trường, 4 trường kia là hồ sơ ảo, tốn tiền, tốn tài nguyên in đề, chuẩn bị cho thí sinh thi. Tới khi có điểm, đỗ không sao, nếu trượt thì suy nghĩ và gửi nguyện vọng 2 vào một (hay một số nhỉ?), đợi, nếu trượt, lại lặp lại, gọi là nguyện vọng 3.\nNăm nay: Thi tại một chỗ, tiết kiệm được khoản hồ sơ ảo đăng kí dự thi. Nộp nguyện vọng xong nghe ngóng, lại còn được rút ra chuyển trường khác. Tuy hơi vất vả tí nhưng bản chất là linh động hơn năm ngoái. Bạn mà thích giống năm ngoái thì cứ cắm hồ sơ tại một trường bạn thích, có ai bảo gì đâu, ok?\nThế sao các con giời lại kêu bộ giáo dục ngu? Thiên hạ thật lắm người tài và cũng nhiều thằng đểu. Đúng rồi, ngu cũng nhiều nhưng không phải công bộc nào cũng ngu, ok?\nVề vụ điểm cộng, dạo này dư luận ào lên vì mấy cái tranh kêu ca bất công trong vụ cộng điểm, thực ra mình thấy tác giả loạt tranh này đang xoáy vào những bất công trong xã hội, không phải bất công điểm cộng, mà bất công ở chỗ sao những người thương binh thật thì không được chứng nhận, còn bọn thương binh giả, hộ nghèo giả thì quá dễ dàng? Bí thư lớp đại học của mình cũng có chứng nhận hộ nghèo để miễn học phí, trong khi bố nó là chủ tịch xã =)) Ảo lòi.\nNhân nói chuyện đại học kể thêm chuyện của mình hồi xưa. Hồi mình học lớp 9, bỗng nghe tin thằng em họ đi thi quốc tế (vật lý), rồi đạt huy chương đồng. Ôi ngưỡng mộ vãi đạn, hồi nó học ở KHTN đã ngưỡng mộ rồi, giờ lại càng thêm. Và từ đó thì biết việc đạt giải quốc gia được miễn thi đại học. Ok nghe hay ho đó, thế để làm cái giải quốc gia cho đỡ thi đại học mệt mỏi nha. Nói là làm, anh ta bèn học rất trâu để thi cấp 3, chuyên toán thì lắm cao nhân quá, mình sức có hạn, chuyên tin ít thằng thi, thôi sang thi chuyên tin cho lành. Kết quả là đạt giải 3 quốc gia năm lớp 11, vào thẳng đại học, hế hế. May là mình có thằng em thi quốc tế nên mới biết giải quốc gia dc vào thẳng.\nBình luận (3) Quỳnh — 2015-08-15 14:02\n:)) năm nào cải cách chẳng kêu ạ. Xh cứ cái mới là đào bới ạ\nVũ Văn Hơn — 2015-08-16 05:37\ncải cách năm nay khá ổn đó chứ, nếu như thí sinh xem xét chính xác khả năng điểm của mình ở mức nào trong phổ điểm thì sẽ biết nộp đâu là đỗ. nhìn bảng điểm tổng hợp hồ sơ nộp KTQD thấy cao chót vót, cạnh tranh mù mắt, trong khi mấy trường nổi khác như HVNH hay HVTC lại chưa đủ hồ sơ so với chỉ tiêu. Các em đam mê cái thứ các em không đủ khả năng thì việc đi rút lại hồ sơ là tất yếu, không trách được Bộ.\nCác trường cung cấp bảng tổng hợp hồ sơ không theo quy chuẩn nào, như ở HVNH cho theo mã ngành, đọc chả hiểu mô tê, phải so sánh liên tục với bên bảng chỉ tiêu, gây rối loạn dân tình.\nSang năm mà cải thiện mấy chỗ này, cho Viettel chẳng hạn làm một phần mềm chuẩn mực vừa nộp hồ sơ từ xa qua Viettel post, vừa theo dõi thông tin thí sinh nộp hồ sơ,có khi là ngọt canh :-j\nLoi Luu — 2015-08-16 15:47\nCải cách vậy là chuẩn rồi, chỉ cần cho phép thí sinh nộp vô số hồ sơ nữa vào các trường là giống bên Mẽo rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/14/ki-thi-quoc-gia-dai-hoc-nam-nay-co-ngu-khong/","summary":"\u003cp\u003eNhân có thằng bạn nó kêu là “thằng” nào nghĩ ra kỳ thi năm ngay ngu như bò, mình đành viết một ít về kì thi ĐH, dù nói thật là mình không quan tâm lắm, không quan tâm sát sao đâm ra thông tin hơi mơ hồ, có chỗ nào sai sót mong mọi người góp ý, hehe.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNăm trước:\u003c/strong\u003e Nộp hồ sơ 5 trường. Tới ngày thi thi tại một trong 5 trường, 4 trường kia là hồ sơ ảo, tốn tiền, tốn tài nguyên in đề, chuẩn bị cho thí sinh thi. Tới khi có điểm, đỗ không sao, nếu trượt thì suy nghĩ và gửi nguyện vọng 2 vào một (hay một số nhỉ?), đợi, nếu trượt, lại lặp lại, gọi là nguyện vọng 3.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNăm nay:\u003c/strong\u003e Thi tại một chỗ, tiết kiệm được khoản hồ sơ ảo đăng kí dự thi. Nộp nguyện vọng xong nghe ngóng, lại còn được rút ra chuyển trường khác. Tuy hơi vất vả tí nhưng bản chất là linh động hơn năm ngoái. Bạn mà thích giống năm ngoái thì cứ cắm hồ sơ tại một trường bạn thích, có ai bảo gì đâu, ok?\u003cbr\u003e\nThế sao các con giời lại kêu bộ giáo dục ngu? Thiên hạ thật lắm người tài và cũng nhiều thằng đểu. Đúng rồi, ngu cũng nhiều nhưng không phải công bộc nào cũng ngu, ok?\u003cbr\u003e\nVề vụ điểm cộng, dạo này dư luận ào lên vì mấy cái tranh kêu ca bất công trong vụ cộng điểm, thực ra mình thấy tác giả loạt tranh này đang xoáy vào những bất công trong xã hội, không phải bất công điểm cộng, mà bất công ở chỗ sao những người thương binh thật thì không được chứng nhận, còn bọn thương binh giả, hộ nghèo giả thì quá dễ dàng? Bí thư lớp đại học của mình cũng có chứng nhận hộ nghèo để miễn học phí, trong khi bố nó là chủ tịch xã =)) Ảo lòi.\u003cbr\u003e\nNhân nói chuyện đại học kể thêm chuyện của mình hồi xưa. Hồi mình học lớp 9, bỗng nghe tin thằng em họ đi thi quốc tế (vật lý), rồi đạt huy chương đồng. Ôi ngưỡng mộ vãi đạn, hồi nó học ở KHTN đã ngưỡng mộ rồi, giờ lại càng thêm. Và từ đó thì biết việc đạt giải quốc gia được miễn thi đại học. Ok nghe hay ho đó, thế để làm cái giải quốc gia cho đỡ thi đại học mệt mỏi nha. Nói là làm, anh ta bèn học rất trâu để thi cấp 3, chuyên toán thì lắm cao nhân quá, mình sức có hạn, chuyên tin ít thằng thi, thôi sang thi chuyên tin cho lành. Kết quả là đạt giải 3 quốc gia năm lớp 11, vào thẳng đại học, hế hế. May là mình có thằng em thi quốc tế nên mới biết giải quốc gia dc vào thẳng.\u003c/p\u003e","title":"Kì thi quốc gia (đại học) năm nay có ngu không?"},{"content":"\nLàm gì thì cũng nên có cái bản đồ cho dễ hiểu. Các cụ mợ cứ nhìn vào bản đồ này thì mọi hướng dẫn cho Phú Quốc đều trở nên dễ dàng hết.\nTrước hôm đi cả 2 tuần, em post vào Group Hỏi đáp kinh nghiệm 5 châu 4 biển trên FB thì được rất nhiều các cụ mợ hỗ trợ thông tin ở Phú Quốc. Nhưng nhiều nhất là cảm ơn mợ Giang Dims và cụ Tinhtu đã hỗ trợ rất nhiệt tình để chuyến đi của em thành công tốt đẹp. Tuy nhiên mợ Dims vẫn chưa bật mí chỗ ăn Gà Rẫy ngon, thật là đáng tiếc.\nBay của Vietjetair, nhà em ở 2 resort khác nhau cho 8 ngày 7 đêm. 3 đêm đầu ở Terrace resort ( hay còn gọi là Mini resort ). 4 đêm tiếp theo ở Tràng An Phú Quốc Resort ( hay còn gọi là khách sạn nhiều tầng, đặt resort nó hỏng hết ý nghĩa ). Hehe\nCái Terace Resort này gọi đúng nghĩa là Mini resort, chỉ có tầm hơn chục phòng , đi bộ ra biển phải lòng vòng dễ đến 300m, nói chung là bất tiện. Nhưng được cái giá bèo và bể bơi sạch.\nhttp://www.otofun.net/threads/bo-oi-minh-di-dau-the-phien-ban-phu-quoc.914827/page-2\nBình luận (3) Tú béo — 2015-08-16 14:48\nQuả resort này ngon đấy nhỉ ;))\nkanishi — 2015-08-16 14:52\nChốt quả này cho kinh tế nhỉ\nTú béo — 2015-08-16 14:52\nChốt thôi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/14/thong-tin-phu-quoc-chuan-bi-cho-thang-11/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/14/thong-tin-phu-quoc-chuan-bi-cho-thang-11/2015-07-30-082135zps42ulxsnl.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLàm gì thì cũng nên có cái bản đồ cho dễ hiểu. Các cụ mợ cứ nhìn vào bản đồ này thì mọi hướng dẫn cho Phú Quốc đều trở nên dễ dàng hết.\u003cbr\u003e\nTrước hôm đi cả 2 tuần, em post vào Group Hỏi đáp kinh nghiệm 5 châu 4 biển trên FB thì được rất nhiều các cụ mợ hỗ trợ thông tin ở Phú Quốc. Nhưng nhiều nhất là cảm ơn mợ Giang Dims và cụ Tinhtu đã hỗ trợ rất nhiệt tình để chuyến đi của em thành công tốt đẹp. Tuy nhiên mợ Dims vẫn chưa bật mí chỗ ăn Gà Rẫy ngon, thật là đáng tiếc.\u003cbr\u003e\nBay của Vietjetair, nhà em ở 2 resort khác nhau cho 8 ngày 7 đêm. 3 đêm đầu ở Terrace resort ( hay còn gọi là Mini resort ). 4 đêm tiếp theo ở Tràng An Phú Quốc Resort ( hay còn gọi là khách sạn nhiều tầng, đặt resort nó hỏng hết ý nghĩa ). Hehe\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/14/thong-tin-phu-quoc-chuan-bi-cho-thang-11/mj2742zpsenjv8jgd.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/14/thong-tin-phu-quoc-chuan-bi-cho-thang-11/mj2741zpsdbckk7uc.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCái Terace Resort này gọi đúng nghĩa là Mini resort, chỉ có tầm hơn chục phòng , đi bộ ra biển phải lòng vòng dễ đến 300m, nói chung là bất tiện. Nhưng được cái giá bèo và bể bơi sạch.\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"[\\u200bIMG]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/14/thong-tin-phu-quoc-chuan-bi-cho-thang-11/mj2865zpsj6lgumuy.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/bo-oi-minh-di-dau-the-phien-ban-phu-quoc.914827/page-2\"\u003ehttp://www.otofun.net/threads/bo-oi-minh-di-dau-the-phien-ban-phu-quoc.914827/page-2\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thông tin Phú Quốc – chuẩn bị cho tháng 11"},{"content":"\nNửa năm trước, về quê nội, mình xin bà một ít hẹ và một chậu chanh lên trồng. Hẹ thì dễ rồi, trồng phát tươi tốt ngay, còn chanh thì khó hơn. Đầu tiên mình định đánh một cậy ở vườn cho vào túi nhưng mọi người bảo mang luôn cây trong chậu đi, thế là xách cả cây cả chậu đi lên luôn. Chậu hơi xẫu xấu nhưng chưa chuyển sang chậu mới. Cây chanh còi còi, chuyên cung cấp lá chanh cho món thịt gà, rất ngon. Rồi nó bị nấm, bám trắng cả gốc cây còi cọc, lá không mọc được, chắc bị nấm hút chất dinh dưỡng, mình bèn google tìm cách diệt, thấy bảo hòa xà phòng giặt ra bôi lên chỗ nấm, làm theo, nhưng không hiệu quả, mấy hôm sau nấm lại trắng. Với trí thông mình siêu phàm vốn có, anh ta bèn bóc tỏi chà xát lên khắp cây chanh, tuyệt làm sao từ mấy tháng nay không có nấm, cộng với việc bón phân mua ở Hoàng Hoa Thám, cây chanh giờ rất xanh tốt.\nBà Hồng – bà giúp việc nhà mình – cứ bảo là mua cây khác 50k – cây chanh lai nhiều lá tươi tốt lắm. Nhưng mình không thích. Cây chanh này không chỉ là một cây chanh, nó còn là hình ảnh quê hương, hehe, không phải đùa đâu.\nHồi ở Côn Sơn, nhà mình có một khu vườn rất rộng, cạnh giếng có hai cây chanh rất to, chanh đào, quả khi chính có màu hồng hồng rất đẹp. Không chỉ ăn mà năm nào sai còn mang ra chợ bán nữa. Chanh thì nhiều gai, xung quanh gốc thì không hề có cỏ dại, mặt đất bằng phẳng rất sạch đẹp, mình hay chui vào gốc chơi, chỉ có một đường vào nhỏ nhỏ thôi, và chỉ mình mới lách được vào để ngồi trong đó, kiểu như một thế giới riêng, rất thích.\nKỉ niệm tuổi thơ, chắc sẽ là gốc chanh của riêng mình, chứ không phải là được chơi game hay xem phim hoạt hình, phải không các bạn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/13/cay-chanh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/mrmeo/20041249789/in/dateposted-public/\" title=\"DSCF1891\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF1891\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/08/13/cay-chanh/20041249789aa1b754ac3b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNửa năm trước, về quê nội, mình xin bà một ít hẹ và một chậu chanh lên trồng. Hẹ thì dễ rồi, trồng phát tươi tốt ngay, còn chanh thì khó hơn. Đầu tiên mình định đánh một cậy ở vườn cho vào túi nhưng mọi người bảo mang luôn cây trong chậu đi, thế là xách cả cây cả chậu đi lên luôn. Chậu hơi xẫu xấu nhưng chưa chuyển sang chậu mới. Cây chanh còi còi, chuyên cung cấp lá chanh cho món thịt gà, rất ngon. Rồi nó bị nấm, bám trắng cả gốc cây còi cọc, lá không mọc được, chắc bị nấm hút chất dinh dưỡng, mình bèn google tìm cách diệt, thấy bảo hòa xà phòng giặt ra bôi lên chỗ nấm, làm theo, nhưng không hiệu quả, mấy hôm sau nấm lại trắng. Với trí thông mình siêu phàm vốn có, anh ta bèn bóc tỏi chà xát lên khắp cây chanh, tuyệt làm sao từ mấy tháng nay không có nấm, cộng với việc bón phân mua ở Hoàng Hoa Thám, cây chanh giờ rất xanh tốt.\u003cbr\u003e\nBà Hồng – bà giúp việc nhà mình – cứ bảo là mua cây khác 50k – cây chanh lai nhiều lá tươi tốt lắm. Nhưng mình không thích. Cây chanh này không chỉ là một cây chanh, nó còn là hình ảnh quê hương, hehe, không phải đùa đâu.\u003cbr\u003e\nHồi ở Côn Sơn, nhà mình có một khu vườn rất rộng, cạnh giếng có hai cây chanh rất to, chanh đào, quả khi chính có màu hồng hồng rất đẹp. Không chỉ ăn mà năm nào sai còn mang ra chợ bán nữa. Chanh thì nhiều gai, xung quanh gốc thì không hề có cỏ dại, mặt đất bằng phẳng rất sạch đẹp, mình hay chui vào gốc chơi, chỉ có một đường vào nhỏ nhỏ thôi, và chỉ mình mới lách được vào để ngồi trong đó, kiểu như một thế giới riêng, rất thích.\u003cbr\u003e\nKỉ niệm tuổi thơ, chắc sẽ là gốc chanh của riêng mình, chứ không phải là được chơi game hay xem phim hoạt hình, phải không các bạn.\u003c/p\u003e","title":"Cây chanh"},{"content":"Khu nhà mình mới khai trương cái bể bơi, dành cho trẻ con thôi, cũng là một bước phát triển vượt bậc.\nHôm qua Bi lần đầu tiên được đi bơi (ở Hà Nội), sang Thiên đường Bảo Sơn. Tốn 100k tiền taxi, 80k vé bơi, 5k thuê khóa. Lần sau đi sang Splendora bằng xe máy cho tiết kiệm.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%21108089\u0026amp;authkey=APznu3ay1gUKIm4″ width=”240″ height=”320″]\nBi khá thích thú với nước, nhưng chưa chịu nghịch, chủ yếu bám chặt bố, mẹ. Lúc quen quen bắt đầu nghịch thì mẹ lại cho lên bờ đi về. Bơi khoảng 1 tiếng. Bể bên Bảo Sơn này cũng rộng, không đông lắm, nhưng phòng thay đồ lởm, nhân viên thì cứ như bố người ta, ghét cái thái độ.\nHôm thứ 7 Bi mang xe thăng bằng xuống sân lượn, rồi bị con gì đó đốt vào chân, Bi cứ cúi xuống gãi gãi chân nhưng bố không để ý, tưởng chạm vào cỏ, hoặc bị kiến đốt thôi. Tối về lại càng thấy gãi, hơi sưng, tới sáng chủ nhật thì sưng to 🙁 Tối thì sưng rất đáng sợ. Sang nay định đưa ra viện kiểm tra thì bà Hồng bảo đỡ hơn nên tạm thời theo dõi tiếp. Thương Bi quá.\nBi dạo này rất mê cái xe thăng bằng, tí tí lại đòi nhảy lên xe đi ra hành lang. Nghịch mọi thứ, không thể ngồi im : )) Thế tốt, chứ ổng mà lại ngồi im nghịch điện thoại, ngồi im xem tivi thì còn nguy hiểm hơn : ))\nHôm qua bố tiện tay cầm bút chì, vẽ một bạn mèo béo trên tường cho Bi, thực ra định vẽ chó nhưng vẽ xong thì giống mèo hơn. Thế là Bi rất thích, bố dạy Bi “Con hỏi mèo đã ăn cơm chưa, mèo có đói không đi Bi”, thế là Bi ra cạnh tường nhìn vào mèo hỏi “Mèo ơi mèo ăn cơm chưa, mèo có đói không?” Xong lúc ăn cơm thì mang bát ra chỗ tường, vừa ăn vừa xúc đút cho mèo ăn chứ :)) Yêu Bí quá á á á.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/10/lau-roi-khong-viet/","summary":"\u003cp\u003eKhu nhà mình mới khai trương cái bể bơi, dành cho trẻ con thôi, cũng là một bước phát triển vượt bậc.\u003cbr\u003e\nHôm qua Bi lần đầu tiên được đi bơi (ở Hà Nội), sang Thiên đường Bảo Sơn. Tốn 100k tiền taxi, 80k vé bơi, 5k thuê khóa. Lần sau đi sang Splendora bằng xe máy cho tiết kiệm.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%21108089\u0026amp;authkey=APznu3ay1gUKIm4″ width=”240″ height=”320″]\u003cbr\u003e\nBi khá thích thú với nước, nhưng chưa chịu nghịch, chủ yếu bám chặt bố, mẹ. Lúc quen quen bắt đầu nghịch thì mẹ lại cho lên bờ đi về. Bơi khoảng 1 tiếng. Bể bên Bảo Sơn này cũng rộng, không đông lắm, nhưng phòng thay đồ lởm, nhân viên thì cứ như bố người ta, ghét cái thái độ.\u003cbr\u003e\nHôm thứ 7 Bi mang xe thăng bằng xuống sân lượn, rồi bị con gì đó đốt vào chân, Bi cứ cúi xuống gãi gãi chân nhưng bố không để ý, tưởng chạm vào cỏ, hoặc bị kiến đốt thôi. Tối về lại càng thấy gãi, hơi sưng, tới sáng chủ nhật thì sưng to 🙁 Tối thì sưng rất đáng sợ. Sang nay định đưa ra viện kiểm tra thì bà Hồng bảo đỡ hơn nên tạm thời theo dõi tiếp. Thương Bi quá.\u003cbr\u003e\nBi dạo này rất mê cái xe thăng bằng, tí tí lại đòi nhảy lên xe đi ra hành lang. Nghịch mọi thứ, không thể ngồi im : )) Thế tốt, chứ ổng mà lại ngồi im nghịch điện thoại, ngồi im xem tivi thì còn nguy hiểm hơn : ))\u003cbr\u003e\nHôm qua bố tiện tay cầm bút chì, vẽ một bạn mèo béo trên tường cho Bi, thực ra định vẽ chó nhưng vẽ xong thì giống mèo hơn. Thế là Bi rất thích, bố dạy Bi “Con hỏi mèo đã ăn cơm chưa, mèo có đói không đi Bi”, thế là Bi ra cạnh tường nhìn vào mèo hỏi “Mèo ơi mèo ăn cơm chưa, mèo có đói không?” Xong lúc ăn cơm thì mang bát ra chỗ tường, vừa ăn vừa xúc đút cho mèo ăn chứ :)) Yêu Bí quá á á á.\u003c/p\u003e","title":"Lâu rồi không viết"},{"content":"I want use Pentaho to send email to 900 person, but I am not a expert of Pentaho, so I fail. Then, I have to code it by Java. I never have been code anything about email. Luckily, I can use Google to search something, after copy and paste, I have it:\npackage com.viettel.im.database.DAO;\nimport java.util.Date;\nimport java.util.Properties;\nimport javax.activation.DataHandler;\nimport javax.activation.DataSource;\nimport javax.activation.FileDataSource;\nimport javax.mail.Authenticator;\nimport javax.mail.BodyPart;\nimport javax.mail.Message;\nimport javax.mail.MessagingException;\nimport javax.mail.Multipart;\nimport javax.mail.PasswordAuthentication;\nimport javax.mail.Session;\nimport javax.mail.Transport;\nimport javax.mail.internet.AddressException;\nimport javax.mail.internet.InternetAddress;\nimport javax.mail.internet.MimeBodyPart;\nimport javax.mail.internet.MimeMessage;\nimport javax.mail.internet.MimeMultipart;\n/**\n* A utility class for sending e-mail messages\n*\n* @author www.codejava.net\n*\n*/\npublic class SendEmail {\npublic static void main(String[] args) {\ntry {\nSendEmail.sendEmail(“smtp.viettel.com.vn”, “465”, “username”, “password”, “thaiph1@viettel.com.vn”, “hello”, “hihihihihihih”);\n} catch (Exception e) {\ne.printStackTrace();\n}\n}\npublic static void sendEmail(String host, String port,\nfinal String userName, final String password, String toAddress,\nString subject, String message) throws AddressException,\nMessagingException {\n// sets SMTP server properties\nProperties properties = new Properties();\nproperties.put(“mail.smtp.host”, host);\nproperties.put(“mail.smtp.port”, port);\nproperties.put(“mail.smtp.auth”, “true”);\nproperties.put(“mail.smtp.starttls.enable”, “true”);\nproperties.put(“mail.smtp.ssl.enable”, “true”);\n// creates a new session with an authenticator\nAuthenticator auth = new Authenticator() {\npublic PasswordAuthentication getPasswordAuthentication() {\nreturn new PasswordAuthentication(userName, password);\n}\n};\nSession session = Session.getInstance(properties, auth);\n// creates a new e-mail message\nMessage msg = new MimeMessage(session);\nmsg.setFrom(new InternetAddress(userName));\nInternetAddress[] toAddresses = {new InternetAddress(toAddress)};\nmsg.setRecipients(Message.RecipientType.TO, toAddresses);\nmsg.setSubject(subject);\nmsg.setSentDate(new Date());\nmsg.setText(message);\n// Create the message part\nBodyPart messageBodyPart = new MimeBodyPart();\n// Fill the message\nmessageBodyPart.setText(“This is message body”);\n// Create a multipar message\nMultipart multipart = new MimeMultipart();\n// Set text message part\nmultipart.addBodyPart(messageBodyPart);\n// Part two is attachment\nmessageBodyPart = new MimeBodyPart();\nString filename = “D:\\temp\\quaylai.xls”;\nDataSource source = new FileDataSource(filename);\nmessageBodyPart.setDataHandler(new DataHandler(source));\nmessageBodyPart.setFileName(filename);\nmultipart.addBodyPart(messageBodyPart);\n// Send the complete message parts\nmsg.setContent(multipart);\n// sends the e-mail\nTransport.send(msg);\n}\n}\nFrom:\nhttp://www.tutorialspoint.com/java/java_sending_email.htm\nhttp://www.codejava.net/java-ee/jsp/sending-e-mail-with-jsp-servlet-and-javamail\nhttp://www.oracle.com/technetwork/java/javamail145sslnotes-1562622.html\nhttp://www.tutorialspoint.com/javamail_api/javamail_api_smtp_servers.htm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/03/sending-email-in-java-with-ssl/","summary":"\u003cp\u003eI want use Pentaho to send email to 900 person, but I am not a expert of Pentaho, so I fail. Then, I have to code it by Java. I never have been code anything about email. Luckily, I can use Google to search something, after copy and paste, I have it:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003epackage com.viettel.im.database.DAO;\u003cbr\u003e\nimport java.util.Date;\u003cbr\u003e\nimport java.util.Properties;\u003cbr\u003e\nimport javax.activation.DataHandler;\u003cbr\u003e\nimport javax.activation.DataSource;\u003cbr\u003e\nimport javax.activation.FileDataSource;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.Authenticator;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.BodyPart;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.Message;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.MessagingException;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.Multipart;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.PasswordAuthentication;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.Session;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.Transport;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.internet.AddressException;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.internet.InternetAddress;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.internet.MimeBodyPart;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.internet.MimeMessage;\u003cbr\u003e\nimport javax.mail.internet.MimeMultipart;\u003cbr\u003e\n/**\u003cbr\u003e\n* A utility class for sending e-mail messages\u003cbr\u003e\n*\u003cbr\u003e\n* @author \u003ca href=\"https://www.codejava.net\"\u003ewww.codejava.net\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n*\u003cbr\u003e\n*/\u003cbr\u003e\npublic class SendEmail {\u003cbr\u003e\npublic static void main(String[] args) {\u003cbr\u003e\ntry {\u003cbr\u003e\nSendEmail.sendEmail(“smtp.viettel.com.vn”, “465”, “username”, “password”, “thaiph1@viettel.com.vn”, “hello”, “hihihihihihih”);\u003cbr\u003e\n} catch (Exception e) {\u003cbr\u003e\ne.printStackTrace();\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\npublic static void sendEmail(String host, String port,\u003cbr\u003e\nfinal String userName, final String password, String toAddress,\u003cbr\u003e\nString subject, String message) throws AddressException,\u003cbr\u003e\nMessagingException {\u003cbr\u003e\n// sets SMTP server properties\u003cbr\u003e\nProperties properties = new Properties();\u003cbr\u003e\nproperties.put(“mail.smtp.host”, host);\u003cbr\u003e\nproperties.put(“mail.smtp.port”, port);\u003cbr\u003e\nproperties.put(“mail.smtp.auth”, “true”);\u003cbr\u003e\nproperties.put(“mail.smtp.starttls.enable”, “true”);\u003cbr\u003e\nproperties.put(“mail.smtp.ssl.enable”, “true”);\u003cbr\u003e\n// creates a new session with an authenticator\u003cbr\u003e\nAuthenticator auth = new Authenticator() {\u003cbr\u003e\npublic PasswordAuthentication getPasswordAuthentication() {\u003cbr\u003e\nreturn new PasswordAuthentication(userName, password);\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\n};\u003cbr\u003e\nSession session = Session.getInstance(properties, auth);\u003cbr\u003e\n// creates a new e-mail message\u003cbr\u003e\nMessage msg = new MimeMessage(session);\u003cbr\u003e\nmsg.setFrom(new InternetAddress(userName));\u003cbr\u003e\nInternetAddress[] toAddresses = {new InternetAddress(toAddress)};\u003cbr\u003e\nmsg.setRecipients(Message.RecipientType.TO, toAddresses);\u003cbr\u003e\nmsg.setSubject(subject);\u003cbr\u003e\nmsg.setSentDate(new Date());\u003cbr\u003e\nmsg.setText(message);\u003cbr\u003e\n// Create the message part\u003cbr\u003e\nBodyPart messageBodyPart = new MimeBodyPart();\u003cbr\u003e\n// Fill the message\u003cbr\u003e\nmessageBodyPart.setText(“This is message body”);\u003cbr\u003e\n// Create a multipar message\u003cbr\u003e\nMultipart multipart = new MimeMultipart();\u003cbr\u003e\n// Set text message part\u003cbr\u003e\nmultipart.addBodyPart(messageBodyPart);\u003cbr\u003e\n// Part two is attachment\u003cbr\u003e\nmessageBodyPart = new MimeBodyPart();\u003cbr\u003e\nString filename = “D:\\temp\\quaylai.xls”;\u003cbr\u003e\nDataSource source = new FileDataSource(filename);\u003cbr\u003e\nmessageBodyPart.setDataHandler(new DataHandler(source));\u003cbr\u003e\nmessageBodyPart.setFileName(filename);\u003cbr\u003e\nmultipart.addBodyPart(messageBodyPart);\u003cbr\u003e\n// Send the complete message parts\u003cbr\u003e\nmsg.setContent(multipart);\u003cbr\u003e\n// sends the e-mail\u003cbr\u003e\nTransport.send(msg);\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\n}\u003c/p\u003e","title":"Sending email in Java with SSL"},{"content":"Sau khi tìm hiểu trên internet thì mình phát hiện ra không chỉ riêng mình mà rất nhiều người bị. Tình trạng là chặn ngẫu nhiên, cùng là vnpt nhưng nhà bị nhà không, như tòa nhà mình ở, tầng 24 mình bị chặn nhưng nhà thằng Vinh tầng 12 lại không bị chặn.\nMột hồi tìm kiếm thì thấy giải pháp hay nhất được mọi người đưa ra là: SANG DÙNG MẠNG VIETTEL =))\nKhổ nỗi chung cư thường độc quyền cung cấp mạng, trong khi chưa chuyển được nhà, chưa đấu được tranh để hết độc quyền, không lẽ người nông dân bó tay phải dùng 3G để chat viber khi ở nhà?\nBực hết biết. Với kinh nghiệm hơn 10 năm trong lĩnh vực CNTT, anh ta quyết định tìm giải pháp cài VPN – đường hầm xuyên đảo Triều Tiên – okie, thành công rực rỡ, cả iOS và windows phone đều chạy phè phè gửi nhận tin nhắn viber.\nĐể tiện cho các bạn có ít hơn 10 năm kinh nghiệm thì mình hướng dẫn ngắn gọn luôn:\n– Với iPhone, android thì vào https://www.surfeasy.com/en/, tải phần mềm rồi cài, làm theo hướng dẫn là xong. Sẽ phải tạo một tài khoản, nhưng đơn giản thôi. Sẽ phải cài chứng chỉ, nhưng cũng rất đơn giản thôi. Cứ làm theo chỉ dẫn là ok.\n– Với windows phone thì cũng đơn giản, tải Vpn One Click và làm theo chỉ dẫn. Xong.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/02/huong-xu-ly-khi-bi-vnpt-chan-viber/","summary":"\u003cp\u003eSau khi tìm hiểu trên internet thì mình phát hiện ra không chỉ riêng mình mà rất nhiều người bị. Tình trạng là chặn ngẫu nhiên, cùng là vnpt nhưng nhà bị nhà không, như tòa nhà mình ở, tầng 24 mình bị chặn nhưng nhà thằng Vinh tầng 12 lại không bị chặn.\u003cbr\u003e\nMột hồi tìm kiếm thì thấy giải pháp hay nhất được mọi người đưa ra là: SANG DÙNG MẠNG VIETTEL =))\u003cbr\u003e\nKhổ nỗi chung cư thường độc quyền cung cấp mạng, trong khi chưa chuyển được nhà, chưa đấu được tranh để hết độc quyền, không lẽ người nông dân bó tay phải dùng 3G để chat viber khi ở nhà?\u003cbr\u003e\nBực hết biết. Với kinh nghiệm hơn 10 năm trong lĩnh vực CNTT, anh ta quyết định tìm giải pháp cài VPN – đường hầm xuyên đảo Triều Tiên – okie, thành công rực rỡ, cả iOS và windows phone đều chạy phè phè gửi nhận tin nhắn viber.\u003cbr\u003e\nĐể tiện cho các bạn có ít hơn 10 năm kinh nghiệm thì mình hướng dẫn ngắn gọn luôn:\u003cbr\u003e\n– Với iPhone, android thì vào \u003ca href=\"https://www.surfeasy.com/en/\"\u003ehttps://www.surfeasy.com/en/\u003c/a\u003e, tải phần mềm rồi cài, làm theo hướng dẫn là xong. Sẽ phải tạo một tài khoản, nhưng đơn giản thôi. Sẽ phải cài chứng chỉ, nhưng cũng rất đơn giản thôi. Cứ làm theo chỉ dẫn là ok.\u003cbr\u003e\n– Với windows phone thì cũng đơn giản, tải Vpn One Click và làm theo chỉ dẫn. Xong.\u003c/p\u003e","title":"Hướng xử lý khi bị vnpt chặn Viber"},{"content":"Ngày sinh của mình trong CMND là 01/08, thế nên hôm nay nhận được loạt email và sms chúc mừng sinh nhật. Techcombank hủy thẻ đã mấy năm mà vẫn nhắn tin chúc mừng, làm mình cảm động rưng rưng (huhu). Viettel thì 3h chiều mới nhắn tin chúc mừng, lởm thế. Citibank và Shinhan thì không có lời nào, tiên sư bọn tư bản thối coi khinh khách hàng.\nHôm nọ tìm mua túi ngủ, vào một trang chả nhớ tên là gì, thấy ghi giá cái túi ngủ lụa 150k, mình đặt hàng thử, nó bật sang một trang nhập dữ liệu kiểu google survey, cảm giác không được chuyên nghiệp cho lắm, tuy nhiên hôm sau thì có một anh giai giọng Sài Gòn gọi điện xác nhận để chuyển hàng, tuy giao diện không chuyên nhưng tác phong chuyên nghiệp phết. Nói lại nhớ bọn Intexvietnam, đặt hàng hẳn trên website giao diện chuyên nghiệp, đặt xong lặn bặt tăm chả thấy giao hàng chi hết, làm ăn quá kém.\nHôm nay đội mưa đi xem Mission impossible 5, vì không đặt được vé vị trí đẹp qua website (do bị đặt hết sạch), nên anh ta đến trước 3p với tham vọng sẽ đợi hủy vé đặt và mua vị trí đẹp, hôm nay trời mưa mà. Ôi ngồi đợi 20p chúng nó, cái hệ thống thần thánh của chúng nó mới hủy vé, và vẫn mua được vị trí rất đẹp, trung tâm, đẹp nhì rạp :)) Nhưng phim thì chả hay lắm, hơi nhạt, nữ chính chẳng xinh mấy, được đoạn đua xe là căng thẳng. Nói chung không xem cũng không sao. Ah, bọn lotte còn chiếu cho nhiều người Hàn xem, nên ngoài phụ đề Việt còn phụ đề Hàn, nhìn ngứa cả mắt.\nLúc từ chỗ xem phim về thì dính 2 quả uber khá bực mình. Một ông thì xe ngay cạnh chỗ mình, mình gọi phát lão nhận lời rồi, xong gọi điện bảo mình đợi 5p, lão phi từ ngã tư Keangnam lên Mỹ Đình, mình ra tới cổng thấy lão đang ở Mỹ Đình hơi choáng, gọi thì lão bảo đi đưa giấy cho ông anh gì đó. Định hủy nhưng tiếc 5k gọi xe nên lại thôi, đợi tiếp. Rút cục đợi gần 10p lão mới xuất hiện. Lên xe thì ổng còn ghi chép vào cuốn sổ, rồi kể lể khó khăn nọ kia của uber: bị hủy 40 chuyến tháng vừa rồi, vì đi dưới 10k bọn uber nó không tính, rồi lương thấp, rồi chạy một ngày không đủ chỉ tiêu 500k, không được tính tiền tip, bla bla. Nghe điên cả đầu. Bảo ổng loanh quanh ở gần chỗ fivi tí mình đi siêu thị xong ra lại gọi để về nhà thì ổng chở khách đi đâu mất. Mình gọi phải một xe Nissan Bluebird đang ở tận Diễn, đợi mút mùa mới đi tới nơi, lại còn đi nhầm ra sảnh crown, trong khi mình ở bên fivimart, lại còn cẩn thận nhắn tin là fivimart nữa chứ. Xong khi biết mình về Tây Mỗ nó đòi tách làm hai cuốc, mình hỏi sao lại tách, nó kêu đi về ngoại ô, wtf, anh mày đi về ngoại ô cả tỉ lần chưa thấy thằng nào đòi tách làm hai cuốc. Tách hai cuốc thì làm anh mất 5k gọi xe lần thứ 2 à? Nếu kêu khó khăn nhờ anh thì anh còn ok chứ kêu ngoại ok thì quên đi nhé, không tách. Thế là im im không nói gì, thái độ lộ cộ, đến vòng xuyến không rẽ ngay ra đại lộ mà định đi thẳng. Về chỗ cổng khu đô thị, mình bảo hạ kính xuống nói với bảo vệ một câu để khỏi cần quẹt thẻ tốn thời gian thì không hạ, bảo mình tự nói, dừng xe thì không chịu xuống mở cửa, bê đồ đỡ mình. Thật tuyệt vời vì đây là uber, nên anh có thể trút bực tức vào phần review, vote 2 sao và trình bày sự việc. Chết đi.\nBình luận (2) Loi Luu — 2015-08-02 13:47\nHaha, đi uber ở nhà rẻ hơn taxi ko anh? : ))\nkanishi — 2015-08-02 15:57\nUberX rẻ bằng một nửa taxi Mỹ Đình, còn UberBlack thì ngang.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/08/01/thang-8/","summary":"\u003cp\u003eNgày sinh của mình trong CMND là 01/08, thế nên hôm nay nhận được loạt email và sms chúc mừng sinh nhật. Techcombank hủy thẻ đã mấy năm mà vẫn nhắn tin chúc mừng, làm mình cảm động rưng rưng (huhu). Viettel thì 3h chiều mới nhắn tin chúc mừng, lởm thế. Citibank và Shinhan thì không có lời nào, tiên sư bọn tư bản thối coi khinh khách hàng.\u003cbr\u003e\nHôm nọ tìm mua túi ngủ, vào một trang chả nhớ tên là gì, thấy ghi giá cái túi ngủ lụa 150k, mình đặt hàng thử, nó bật sang một trang nhập dữ liệu kiểu google survey, cảm giác không được chuyên nghiệp cho lắm, tuy nhiên hôm sau thì có một anh giai giọng Sài Gòn gọi điện xác nhận để chuyển hàng, tuy giao diện không chuyên nhưng tác phong chuyên nghiệp phết. Nói lại nhớ bọn Intexvietnam, đặt hàng hẳn trên website giao diện chuyên nghiệp, đặt xong lặn bặt tăm chả thấy giao hàng chi hết, làm ăn quá kém.\u003cbr\u003e\nHôm nay đội mưa đi xem Mission impossible 5, vì không đặt được vé vị trí đẹp qua website (do bị đặt hết sạch), nên anh ta đến trước 3p với tham vọng sẽ đợi hủy vé đặt và mua vị trí đẹp, hôm nay trời mưa mà. Ôi ngồi đợi 20p chúng nó, cái hệ thống thần thánh của chúng nó mới hủy vé, và vẫn mua được vị trí rất đẹp, trung tâm, đẹp nhì rạp :)) Nhưng phim thì chả hay lắm, hơi nhạt, nữ chính chẳng xinh mấy, được đoạn đua xe là căng thẳng. Nói chung không xem cũng không sao. Ah, bọn lotte còn chiếu cho nhiều người Hàn xem, nên ngoài phụ đề Việt còn phụ đề Hàn, nhìn ngứa cả mắt.\u003cbr\u003e\nLúc từ chỗ xem phim về thì dính 2 quả uber khá bực mình. Một ông thì xe ngay cạnh chỗ mình, mình gọi phát lão nhận lời rồi, xong gọi điện bảo mình đợi 5p, lão phi từ ngã tư Keangnam lên Mỹ Đình, mình ra tới cổng thấy lão đang ở Mỹ Đình hơi choáng, gọi thì lão bảo đi đưa giấy cho ông anh gì đó. Định hủy nhưng tiếc 5k gọi xe nên lại thôi, đợi tiếp. Rút cục đợi gần 10p lão mới xuất hiện. Lên xe thì ổng còn ghi chép vào cuốn sổ, rồi kể lể khó khăn nọ kia của uber: bị hủy 40 chuyến tháng vừa rồi, vì đi dưới 10k bọn uber nó không tính, rồi lương thấp, rồi chạy một ngày không đủ chỉ tiêu 500k, không được tính tiền tip, bla bla. Nghe điên cả đầu. Bảo ổng loanh quanh ở gần chỗ fivi tí mình đi siêu thị xong ra lại gọi để về nhà thì ổng chở khách đi đâu mất. Mình gọi phải một xe Nissan Bluebird đang ở tận Diễn, đợi mút mùa mới đi tới nơi, lại còn đi nhầm ra sảnh crown, trong khi mình ở bên fivimart, lại còn cẩn thận nhắn tin là fivimart nữa chứ. Xong khi biết mình về Tây Mỗ nó đòi tách làm hai cuốc, mình hỏi sao lại tách, nó kêu đi về ngoại ô, wtf, anh mày đi về ngoại ô cả tỉ lần chưa thấy thằng nào đòi tách làm hai cuốc. Tách hai cuốc thì làm anh mất 5k gọi xe lần thứ 2 à? Nếu kêu khó khăn nhờ anh thì anh còn ok chứ kêu ngoại ok thì quên đi nhé, không tách. Thế là im im không nói gì, thái độ lộ cộ, đến vòng xuyến không rẽ ngay ra đại lộ mà định đi thẳng. Về chỗ cổng khu đô thị, mình bảo hạ kính xuống nói với bảo vệ một câu để khỏi cần quẹt thẻ tốn thời gian thì không hạ, bảo mình tự nói, dừng xe thì không chịu xuống mở cửa, bê đồ đỡ mình. Thật tuyệt vời vì đây là uber, nên anh có thể trút bực tức vào phần review, vote 2 sao và trình bày sự việc. Chết đi.\u003c/p\u003e","title":"Tháng 8"},{"content":"“Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường.\nAnh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi. ”\nPhan Chu Trinh (1872 – 1926)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/07/10/trich-dan/","summary":"\u003cp\u003e“Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì càng ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân thì ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mà mong đợi trông cậy ở vua ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường.\u003cbr\u003e\nAnh chị em đồng bào ta đã hiểu thấu các lẽ, thì phải mau mau góp sức lo toan việc nước mới mong có ngày cất đầu lên nổi. ”\u003cbr\u003e\nPhan Chu Trinh (1872 – 1926)\u003c/p\u003e","title":"Trích dẫn"},{"content":"Bác mình nhờ tuổi mình để làm cái nhà ở quê ngoại. Thế là phải nghỉ tổng cộng 2 lần để về quê: Đào móng, đổ mái, đặt nóc. Lần đào móng thì đi xe của bác Hiệp thuê. Lần đổ mái thì xe của anh Núi cạnh DreamTown, thứ 5 vừa rồi anh Núi lại bận nên phải cong đít tìm chỗ nào đó để thuê xe. Điều kiện là giá 1 triệu, xe 7 chỗ. Honda Civic thì có 800k thôi nhưng bác gái thì lại say hơn so với ngồi xe 7 chỗ. Đang hỏi ông nguoilaixe83 trên otofun, thấy có vẻ không hào hứng lắm, thì thấy Anh Trung Lxe Uber add zalo mình, cứ tưởng là anh Trung bảo vệ DreamTown, ok, nhảy vào hỏi han. Ảnh kêu chở bằng xe camry giá 1.2tr, mình bảo anh có innova không em đi 1tr thôi. Ảnh kêu có, ok mai đi nhé. Xong. Hóa ra là một lần mình gọi Uber ở BigC, anh Trung đã đến đón mình và máy của anh ấy tự động lưu mình vào danh bạ.\nCâu chuyện trên đường đi là thế này: Anh Trung và vợ đều quê Thanh Hóa, ảnh năm nay 34 tuổi. Ra Hà Nội đã lâu, năm 2004 đã bỏ 12 triệu mua cái sim số đẹp (ặc ặc, hồi đó một tháng mình tiêu chỉ hết 500k). Hiện ảnh có cái số tứ quý 6 mà có người trả 250 triệu ảnh không thèm bán. Nhà ảnh có 5 cái ô tô chạy hợp đồng, dịch vụ (29 chỗ, 16 chỗ, 12 chỗ, 7 chỗ, 5 chỗ), ảnh lại còn có một công ty bảo vệ 120 nhân viên, mỗi tháng ảnh kiếm được 120 triệu từ công ty bảo vệ này, chuyên cung cấp bảo vệ cho các công ty xí nghiệp … Ảnh mua nhà ở Cầu Diễn, nhà 80m2 4 tầng, ảnh và vợ con ở tầng 1, làm gác xép cho các con học, còn tầng 2, 3, 4 ngăn ra mỗi tầng 2 phòng, lắp điều hòa cho thuê. Ảnh có 3 đứa con, 2, 5, 7 tuổi, 2 đứa con lớn đã đi học rồi, đều học ở Dịch Vọng Hậu chỗ gần công viên Nghĩa Đô. Xin trái tuyến ảnh bảo mất có vài triệu thôi. Trong lúc lái xe con gái ảnh gọi cho ảnh, giọng rất cute, khoe là hôm qua con được 10 điểm bố ạ. Hôm qua ảnh lái xe về tỉnh, khuya mới về nhà nên chắc con gái ảnh ngủ chưa kịp khoe. Ảnh kể hai vợ chồng ảnh đều có bằng thạc sĩ, hồi trước ảnh ban ngày học thạc sĩ ở học viện hành chính quốc gia, tối lại sang bên công trường của Vincom chỗ 156 Nguyễn Chí Thanh làm bảo vệ. Ôi ngưỡng mộ xuýt xoa trong lòng. Ảnh kêu thuê giúp việc làm vợ lười đi, sáng không thèm dậy, haha, đúng ra phết đó nha. Nhưng hẳn phải có 120tr một tháng như ảnh thì mới có thể để cho thạc sĩ vợ ở nhà chăm con, điều hành công ty… Ảnh kêu hồi trước ảnh vay ngân hàng 60%, giờ vẫn nợ 40% chỗ tài sản. Hehe, ảnh rất chịu khó tiết kiệm, có chí, đáng là tấm gương cho lớp trẻ noi theo. Nhưng hẳn là nhà ảnh cũng có gốc to, không thì năm 2014 thì làm gì có đạn mà mua cái sim 12 triệu, phỏng ạ.\nThôi chăm chỉ lên. Không có hi sinh không có vinh quang. Tối đi ngủ sớm thì làm sao TO ÍCH 900 được chứ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/07/10/co-mot-cau-chuyen-the-nay/","summary":"\u003cp\u003eBác mình nhờ tuổi mình để làm cái nhà ở quê ngoại. Thế là phải nghỉ tổng cộng 2 lần để về quê: Đào móng, đổ mái, đặt nóc. Lần đào móng thì đi xe của bác Hiệp thuê. Lần đổ mái thì xe của anh Núi cạnh DreamTown, thứ 5 vừa rồi anh Núi lại bận nên phải cong đít tìm chỗ nào đó để thuê xe. Điều kiện là giá 1 triệu, xe 7 chỗ. Honda Civic thì có 800k thôi nhưng bác gái thì lại say hơn so với ngồi xe 7 chỗ. Đang hỏi ông nguoilaixe83 trên otofun, thấy có vẻ không hào hứng lắm, thì thấy Anh Trung Lxe Uber add zalo mình, cứ tưởng là anh Trung bảo vệ DreamTown, ok, nhảy vào hỏi han. Ảnh kêu chở bằng xe camry giá 1.2tr, mình bảo anh có innova không em đi 1tr thôi. Ảnh kêu có, ok mai đi nhé. Xong. Hóa ra là một lần mình gọi Uber ở BigC, anh Trung đã đến đón mình và máy của anh ấy tự động lưu mình vào danh bạ.\u003cbr\u003e\nCâu chuyện trên đường đi là thế này: Anh Trung và vợ đều quê Thanh Hóa, ảnh năm nay 34 tuổi. Ra Hà Nội đã lâu, năm 2004 đã bỏ 12 triệu mua cái sim số đẹp (ặc ặc, hồi đó một tháng mình tiêu chỉ hết 500k). Hiện ảnh có cái số tứ quý 6 mà có người trả 250 triệu ảnh không thèm bán. Nhà ảnh có 5 cái ô tô chạy hợp đồng, dịch vụ (29 chỗ, 16 chỗ, 12 chỗ, 7 chỗ, 5 chỗ), ảnh lại còn có một công ty bảo vệ 120 nhân viên, mỗi tháng ảnh kiếm được 120 triệu từ công ty bảo vệ này, chuyên cung cấp bảo vệ cho các công ty xí nghiệp … Ảnh mua nhà ở Cầu Diễn, nhà 80m2 4 tầng, ảnh và vợ con ở tầng 1, làm gác xép cho các con học, còn tầng 2, 3, 4 ngăn ra mỗi tầng 2 phòng, lắp điều hòa cho thuê. Ảnh có 3 đứa con, 2, 5, 7 tuổi, 2 đứa con lớn đã đi học rồi, đều học ở Dịch Vọng Hậu chỗ gần công viên Nghĩa Đô. Xin trái tuyến ảnh bảo mất có vài triệu thôi. Trong lúc lái xe con gái ảnh gọi cho ảnh, giọng rất cute, khoe là hôm qua con được 10 điểm bố ạ. Hôm qua ảnh lái xe về tỉnh, khuya mới về nhà nên chắc con gái ảnh ngủ chưa kịp khoe. Ảnh kể hai vợ chồng ảnh đều có bằng thạc sĩ, hồi trước ảnh ban ngày học thạc sĩ ở học viện hành chính quốc gia, tối lại sang bên công trường của Vincom chỗ 156 Nguyễn Chí Thanh làm bảo vệ. Ôi ngưỡng mộ xuýt xoa trong lòng. Ảnh kêu thuê giúp việc làm vợ lười đi, sáng không thèm dậy, haha, đúng ra phết đó nha. Nhưng hẳn phải có 120tr một tháng như ảnh thì mới có thể để cho thạc sĩ vợ ở nhà chăm con, điều hành công ty… Ảnh kêu hồi trước ảnh vay ngân hàng 60%, giờ vẫn nợ 40% chỗ tài sản. Hehe, ảnh rất chịu khó tiết kiệm, có chí, đáng là tấm gương cho lớp trẻ noi theo. Nhưng hẳn là nhà ảnh cũng có gốc to, không thì năm 2014 thì làm gì có đạn mà mua cái sim 12 triệu, phỏng ạ.\u003cbr\u003e\nThôi chăm chỉ lên. Không có hi sinh không có vinh quang. Tối đi ngủ sớm thì làm sao TO ÍCH 900 được chứ.\u003c/p\u003e","title":"Có một câu chuyện thế này"},{"content":"Cách chống nóng hiện đại (hại điện) nhất trong phần lớn các công trình xây dựng ở Việt Nam hiện nay là dùng máy lạnh.\nXem bài viết về máy lạnh và những điều cần biết.\nĐể có một chút cảm nhận cụ thể hơn về sức nóng của ánh nắng và sự hại điện của máy lạnh, ta thử xem một ví dụ sau:\nMột căn phòng có diện tích 10m² (rất nhỏ) có trần là mái bằng bê tông chịu nắng trực tiếp, gắn một máy lạnh cỡ 9.000BTU/h. Máy lạnh cỡ đó có công suất tiêu thụ gần 1KW điện và chỉ có thể bơm được không quá 3KW sức nóng ra khỏi phòng. Trong khi đó mái bằng nhận từ mặt trời hơn 10KW sức nóng lúc nắng gắt, và truyền vào trong phòng hơn 5KW (giả sử nhiệt độ mặt trên mái bằng lớn hơn mặt dưới 10℃). Đó là chưa kể sức nóng truyền vào phòng qua tường, sức nóng do người và máy móc trong phòng toả ra. Kết quả là vào mỗi buổi trưa, dù cho máy lạnh chạy hết sức, nhiệt độ không khí trong phòng vẫn có thể cao hơn nhiệt độ không khí ngoài trời vài ℃. Cứ tưởng tượng như đang ngồi trong phòng đóng kín với một cái bếp điện 2KW được mở suốt vài giờ thì sẽ hiểu tại sao trong phòng có máy lạnh mà vẫn nóng đến như vậy. Nếu phòng được cách nhiệt tốt thì máy lạnh cỡ đó có thể dễ dàng làm mát cho thể tích 90m³ tức là diện tích phòng khoảng 30m². Như vậy mới thấy không phải lúc nào cũng có thể dùng máy lạnh để chống nóng và việc thiết kế chống nóng công trình xây dựng sẽ giúp tiết kiệm điện đến mức nào. Ngày nào ngành điện cũng phát thông điệp hãy sử dụng điện tiết kiệm trên các kênh truyền hình nhưng không chỉ cho người tiêu thụ biết cách tiết kiệm điện cho máy lạnh như thế nào.\nCó cách chống nóng ít hại điện hơn cách dùng máy điều hòa không khí, đó là ngăn không cho sức nóng vào nhà. Đối với các công trình xây dựng, diện tích nằm ngang nhận ánh nắng là mái. Có nhiều cách để chống nóng từ trên mái xuống. Mái bằng thì làm thành hồ nước, hoặc vườn cây. Mái tôn thì dùng tôn có lớp xốp, mút cách nhiệt, thông gió trên plafond…\nNgoài việc chống nóng từ trên mái, còn phải chống nóng từ vách. Ở Việt Nam, cách chống nóng xuyên qua tường phổ biến nhất vẫn là xây tường dầy lên. Theo kinh nghiệm của tôi thì tường gạch ống dầy 20cm vẫn chưa đủ để cản sức nóng của nắng hướng Tây vào nhà. Những vật liệu xây dựng mới như panel 3D cũng rất tốt cho việc chống nóng.\nKính ngày càng được dùng nhiều cho cửa sổ và cửa đi. Đối với cửa kính thì ngoài việc dẫn nhiệt qua thuỷ tinh, nhiệt còn được truyền qua sự bức xạ (tia nắng). Các loại cửa kính hộp (2 lớp kính) có tính cách âm và cách nhiệt tốt nhưng không thể ngăn được sức nóng đi vào nhà qua ánh nắng; chúng thích hợp khi dùng ở các xứ ôn đới: ngăn không cho hơi ấm trong nhà truyền ra ngoài qua cửa kính trong mùa đông. Khi tia nắng đã đi qua cửa kính vào nhà, nó làm nóng vật trong nhà lên. Vật nóng lên sẽ phát ra tia hồng ngoại có bước sóng dài, tia này bị phản xạ ở bề mặt kính nên không thoát ra ngoài nhà được làm cho nhà mau nóng hơn. Cách đơn giản và ít tốn kém nhất để chống nóng đi qua cửa kính là che nắng: trồng cây hoặc làm mái che hướng nắng. Để có tác dụng chống nóng thì phải che nắng bên ngoài cửa kính, còn rèm treo bên trong cửa kính chỉ làm đỡ chói mắt chứ tác dụng chống nóng rất kém.\nỞ những văn phòng hay chung cư cao tầng, không thể dùng cách che nắng bên ngoài, thì có thể dùng kính phản quang hoặc các tấm phim dán kính. Các loại kính phản quang được tráng một lớp kim loại thật mỏng, có tác dụng phản xạ một phần ánh sáng nhưng không ngăn được phần UVA đi vào nhà. Tuỳ theo công nghệ sản xuất, lớp kim loại tráng mỏng đó có thể rất dễ bị hỏng khi lau kính không đúng cách. Phim dán kính thì có rất nhiều loại: loại phim màu không có hoa văn, loại có hoa văn không màu, loại phản quang-chống nóng. Loại phim hoa văn không màu không có tác dụng chống nóng. Loại phim màu sẽ hấp thụ một phần ánh sáng, nhiều hay ít tuỳ theo màu đậm hay nhạt. Khi hấp thụ ánh sáng thì năng lượng của ánh sáng sẽ giảm đi nhưng chính tấm phim sẽ nóng lên, hơi nóng đó sẽ truyền một phần nhỏ ra ngoài qua tấm kính và một phần ở lại trong phòng. Loại phim phản quang thì kết hợp cả hai tác dụng: phản xạ một phần ánh sáng ra ngoài và hấp thụ một phần ánh sáng cho nên nó giảm năng lượng ánh sáng vào phòng mà tự nó không nóng lên nhiều như loại phim màu. Có loại phim còn được trộn chất ngăn tia UV trong lớp keo dán để bảo vệ keo dán không bị lão hoá theo thời gian và đồng thời ngăn tia UV vào nhà.\nXin nêu lên một trường hợp đã dùng phim phản quang NV15 của 3M. Theo giới thiệu của 3M, phim này ngăn được 99% UV, 85% ánh sáng thấy được, 75% năng lượng trong ánh nắng. Nhìn từ trong nhà ra ngoài qua cửa kính có dán phim vẫn thấy màu sắc tự nhiên nhưng không chói mắt. Tia nắng xuyên qua cửa kính vào nhà vẫn rọi thành vệt trên sàn nhà nhưng vệt nắng đó không còn nóng nữa và không có thành phần UV (kính đeo mắt đổi màu – photochromic lense không bị sẫm màu trong vệt nắng đó). Một căn chung cư có trần cao 4,8m, tường hướng Bắc dài 11,6m, tường hướng Tây dài 7,2m, tường gạch và beton dầy 30cm, tổng diện tích cửa kính 14m². Trước khi dán phim lúc trời nắng nhất thì nhiệt độ trong nhà cao hơn ngoài trời 1-2℃, sau khi dán phim lên cửa kính thì nhiệt độ trong nhà bằng hoặc thấp hơn 1-2℃ so với bên ngoài lúc trời nắng.\nNgoài việc lựa chọn vật liệu cách nhiệt để xây nhà, ta còn phải để ý đến việc kiểm soát không khí ra vào nhà. Phải làm các khe cửa thật khít để khi đóng cửa thì rất ít không khí ra vào được, tránh sự truyền nhiệt bằng đối lưu qua các khe đó. Không khí đối lưu thì truyền nhiệt tốt hơn gấp 5 lần không khí lặng. Nhà được cách nhiệt tốt và có ít khe hở thì tốt cho việc chống nóng cũng như sưởi ấm. Vài chục năm trước, khi khí hậu ở miền Nam còn chưa quá nóng, thì dân ta vẫn quan niệm rằng nhà ở miền Nam không cần làm kín. Bây giờ máy lạnh đang trở nên phổ biến trong nhiều nhà ở, văn phòng thì quan niệm đó cần phải thay đổi. Nhà phải thoáng khi mở cửa nhưng khi đóng cửa thì phải kín.\nMột điều quan sát được về nhiệt độ không khí nhà chung cư: nhiệt độ không khí trong nhà chung cư rất ít thay đổi trong suốt ngày. Ví dụ trong tháng 3 năm 2008, nhiệt độ không khí ở thành phố Hồ Chí Minh thay đổi từ 23℃ đến 33℃, nhiệt độ trong nhà đóng kín cửa (cửa có dán phim chống nóng 3M) và không mở máy lạnh luôn luôn ở khoảng 29℃. Đó là nhờ căn nhà này không bị nắng rọi trên mái, cửa sổ và cửa đi rất kín; việc trao đổi nhiệt giữa bên trong và bên ngoài nhà rất ít nên nhiệt độ bên trong ít thay đổi theo nhiệt độ bên ngoài.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/07/04/chong-nong/","summary":"\u003cp\u003eCách chống nóng hiện đại (hại điện) nhất trong phần lớn các công trình xây dựng ở Việt Nam hiện nay là dùng máy lạnh.\u003cbr\u003e\nXem bài viết về máy lạnh và những điều cần biết.\u003cbr\u003e\nĐể có một chút cảm nhận cụ thể hơn về sức nóng của ánh nắng và sự hại điện của máy lạnh, ta thử xem một ví dụ sau:\u003cbr\u003e\nMột căn phòng có diện tích 10m² (rất nhỏ) có trần là mái bằng bê tông chịu nắng trực tiếp, gắn một máy lạnh cỡ 9.000BTU/h. Máy lạnh cỡ đó có công suất tiêu thụ gần 1KW điện và chỉ có thể bơm được không quá 3KW sức nóng ra khỏi phòng. Trong khi đó mái bằng nhận từ mặt trời hơn 10KW sức nóng lúc nắng gắt, và truyền vào trong phòng hơn 5KW (giả sử nhiệt độ mặt trên mái bằng lớn hơn mặt dưới 10℃). Đó là chưa kể sức nóng truyền vào phòng qua tường, sức nóng do người và máy móc trong phòng toả ra. Kết quả là vào mỗi buổi trưa, dù cho máy lạnh chạy hết sức, nhiệt độ không khí trong phòng vẫn có thể cao hơn nhiệt độ không khí ngoài trời vài ℃. Cứ tưởng tượng như đang ngồi trong phòng đóng kín với một cái bếp điện 2KW được mở suốt vài giờ thì sẽ hiểu tại sao trong phòng có máy lạnh mà vẫn nóng đến như vậy. Nếu phòng được cách nhiệt tốt thì máy lạnh cỡ đó có thể dễ dàng làm mát cho thể tích 90m³ tức là diện tích phòng khoảng 30m². Như vậy mới thấy không phải lúc nào cũng có thể dùng máy lạnh để chống nóng và việc thiết kế chống nóng công trình xây dựng sẽ giúp tiết kiệm điện đến mức nào. Ngày nào ngành điện cũng phát thông điệp hãy sử dụng điện tiết kiệm trên các kênh truyền hình nhưng không chỉ cho người tiêu thụ biết cách tiết kiệm điện cho máy lạnh như thế nào.\u003cbr\u003e\nCó cách chống nóng ít hại điện hơn cách dùng máy điều hòa không khí, đó là ngăn không cho sức nóng vào nhà. Đối với các công trình xây dựng, diện tích nằm ngang nhận ánh nắng là mái. Có nhiều cách để chống nóng từ trên mái xuống. Mái bằng thì làm thành hồ nước, hoặc vườn cây. Mái tôn thì dùng tôn có lớp xốp, mút cách nhiệt, thông gió trên plafond…\u003cbr\u003e\nNgoài việc chống nóng từ trên mái, còn phải chống nóng từ vách. Ở Việt Nam, cách chống nóng xuyên qua tường phổ biến nhất vẫn là xây tường dầy lên. Theo kinh nghiệm của tôi thì tường gạch ống dầy 20cm vẫn chưa đủ để cản sức nóng của nắng hướng Tây vào nhà. Những vật liệu xây dựng mới như panel 3D cũng rất tốt cho việc chống nóng.\u003cbr\u003e\nKính ngày càng được dùng nhiều cho cửa sổ và cửa đi. Đối với cửa kính thì ngoài việc dẫn nhiệt qua thuỷ tinh, nhiệt còn được truyền qua sự bức xạ (tia nắng). Các loại cửa kính hộp (2 lớp kính) có tính cách âm và cách nhiệt tốt nhưng không thể ngăn được sức nóng đi vào nhà qua ánh nắng; chúng thích hợp khi dùng ở các xứ ôn đới: ngăn không cho hơi ấm trong nhà truyền ra ngoài qua cửa kính trong mùa đông. Khi tia nắng đã đi qua cửa kính vào nhà, nó làm nóng vật trong nhà lên. Vật nóng lên sẽ phát ra tia hồng ngoại có bước sóng dài, tia này bị phản xạ ở bề mặt kính nên không thoát ra ngoài nhà được làm cho nhà mau nóng hơn. Cách đơn giản và ít tốn kém nhất để chống nóng đi qua cửa kính là che nắng: trồng cây hoặc làm mái che hướng nắng. Để có tác dụng chống nóng thì phải che nắng bên ngoài cửa kính, còn rèm treo bên trong cửa kính chỉ làm đỡ chói mắt chứ tác dụng chống nóng rất kém.\u003cbr\u003e\nỞ những văn phòng hay chung cư cao tầng, không thể dùng cách che nắng bên ngoài, thì có thể dùng kính phản quang hoặc các tấm phim dán kính. Các loại kính phản quang được tráng một lớp kim loại thật mỏng, có tác dụng phản xạ một phần ánh sáng nhưng không ngăn được phần UVA đi vào nhà. Tuỳ theo công nghệ sản xuất, lớp kim loại tráng mỏng đó có thể rất dễ bị hỏng khi lau kính không đúng cách. Phim dán kính thì có rất nhiều loại: loại phim màu không có hoa văn, loại có hoa văn không màu, loại phản quang-chống nóng. Loại phim hoa văn không màu không có tác dụng chống nóng. Loại phim màu sẽ hấp thụ một phần ánh sáng, nhiều hay ít tuỳ theo màu đậm hay nhạt. Khi hấp thụ ánh sáng thì năng lượng của ánh sáng sẽ giảm đi nhưng chính tấm phim sẽ nóng lên, hơi nóng đó sẽ truyền một phần nhỏ ra ngoài qua tấm kính và một phần ở lại trong phòng. Loại phim phản quang thì kết hợp cả hai tác dụng: phản xạ một phần ánh sáng ra ngoài và hấp thụ một phần ánh sáng cho nên nó giảm năng lượng ánh sáng vào phòng mà tự nó không nóng lên nhiều như loại phim màu. Có loại phim còn được trộn chất ngăn tia UV trong lớp keo dán để bảo vệ keo dán không bị lão hoá theo thời gian và đồng thời ngăn tia UV vào nhà.\u003cbr\u003e\nXin nêu lên một trường hợp đã dùng phim phản quang NV15 của 3M. Theo giới thiệu của 3M, phim này ngăn được 99% UV, 85% ánh sáng thấy được, 75% năng lượng trong ánh nắng. Nhìn từ trong nhà ra ngoài qua cửa kính có dán phim vẫn thấy màu sắc tự nhiên nhưng không chói mắt. Tia nắng xuyên qua cửa kính vào nhà vẫn rọi thành vệt trên sàn nhà nhưng vệt nắng đó không còn nóng nữa và không có thành phần UV (kính đeo mắt đổi màu – photochromic lense không bị sẫm màu trong vệt nắng đó). Một căn chung cư có trần cao 4,8m, tường hướng Bắc dài 11,6m, tường hướng Tây dài 7,2m, tường gạch và beton dầy 30cm, tổng diện tích cửa kính 14m². Trước khi dán phim lúc trời nắng nhất thì nhiệt độ trong nhà cao hơn ngoài trời 1-2℃, sau khi dán phim lên cửa kính thì nhiệt độ trong nhà bằng hoặc thấp hơn 1-2℃ so với bên ngoài lúc trời nắng.\u003cbr\u003e\nNgoài việc lựa chọn vật liệu cách nhiệt để xây nhà, ta còn phải để ý đến việc kiểm soát không khí ra vào nhà. Phải làm các khe cửa thật khít để khi đóng cửa thì rất ít không khí ra vào được, tránh sự truyền nhiệt bằng đối lưu qua các khe đó. Không khí đối lưu thì truyền nhiệt tốt hơn gấp 5 lần không khí lặng. Nhà được cách nhiệt tốt và có ít khe hở thì tốt cho việc chống nóng cũng như sưởi ấm. Vài chục năm trước, khi khí hậu ở miền Nam còn chưa quá nóng, thì dân ta vẫn quan niệm rằng nhà ở miền Nam không cần làm kín. Bây giờ máy lạnh đang trở nên phổ biến trong nhiều nhà ở, văn phòng thì quan niệm đó cần phải thay đổi. Nhà phải thoáng khi mở cửa nhưng khi đóng cửa thì phải kín.\u003cbr\u003e\nMột điều quan sát được về nhiệt độ không khí nhà chung cư: nhiệt độ không khí trong nhà chung cư rất ít thay đổi trong suốt ngày. Ví dụ trong tháng 3 năm 2008, nhiệt độ không khí ở thành phố Hồ Chí Minh thay đổi từ 23℃ đến 33℃, nhiệt độ trong nhà đóng kín cửa (cửa có dán phim chống nóng 3M) và không mở máy lạnh luôn luôn ở khoảng 29℃. Đó là nhờ căn nhà này không bị nắng rọi trên mái, cửa sổ và cửa đi rất kín; việc trao đổi nhiệt giữa bên trong và bên ngoài nhà rất ít nên nhiệt độ bên trong ít thay đổi theo nhiệt độ bên ngoài.\u003c/p\u003e","title":"Chống nóng"},{"content":"DIỄN VĂN CỦA TỔNG THỐNG CLINTON\nTẠI CUỘC CHIÊU ĐÃI TRỌNG THỂ TỐI 17/11\nKính thưa ************* Trần Ðức Lương,\nKính thưa các quý vị đại biểu của Chính phủ Việt Nam,\nKính thưa các quý ông, quý bà,\nXin cảm ơn sự đón tiếp mà các Ngài đã dành cho tôi, gia đình tôi và phái đoàn của chúng tôi.\nChúng tôi vinh dự được cùng các Ngài viết nên một chương mới trong quan hệ giữa hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam, và chúng tôi biết ơn vì chương sử mới này đã có một khởi đầu tốt đẹp. Quả thực, lịch sử mà chúng ta để lại sau mình rất đau buồn và nặng nề. Chúng ta không được quên nó. Nhưng chúng ta cũng không được để nó chi phối chúng ta. Quá khứ chỉ là cái đến trước tương lai, quá khứ không phải là cái quyết định tương lai.\nHôm nay nước Mỹ và nước Việt Nam đang làm nên một trang sử mới. Thế hệ sau sẽ nhìn lại thời điểm hiện tại và thấy những cựu chiến binh Mỹ quay trở lại Việt Nam tìm kiếm câu trả lời về quá khứ, và những người Việt Nam chấp nhận họ để cùng xây dựng một tương lai chung; thấy những sinh viên trẻ của Việt Nam khát khao hấp thụ tất cả những gì thế giới dành cho họ, và cùng học với họ có các thanh niên đến từ nước Mỹ; thấy các doanh nhân, các nhà khoa học và các nhà bảo tồn cùng các nghệ sĩ đúc nên mối liên kết giữa Việt Nam và thế giới.\nNói ngắn gọn, người ta sẽ nhìn lại và đi đến một kết luận mà Nguyễn Trãi, nhà chính trị thiên tài của Việt Nam đã từng nói 500 năm trước, đại ý: Sau rất nhiều năm chiến tranh, chỉ còn cuộc sống là tồn tại.\nNgày nay, nhân dân hai nước chúng ta cùng đối mặt với một thế giới có nhiều thay đổi, với những khát vọng cơ bản giống nhau, và cả những băn khoăn giống nhau: Làm sao để có thể nắm lấy những cơ hội của nền kinh tế toàn cầu mà vẫn tránh được những xáo động của nó? Làm thế nào để trong khi mở cửa đón những ý tưởng mới, chúng ta vẫn bảo vệ được truyền thống của chúng ta, nền văn hoá của chúng ta, lối sống của chúng ta?\nNhưng nếu như toàn cầu hóa mang thế giới đến với Việt Nam, thì đồng thời nó cũng mang Việt Nam đến với thế giới. Các bộ phim về cuộc sống ở Việt Nam, từ phim “Mùi đu đủ xanh” đến phim “Ba mùa”, đang giành được giải thưởng trên toàn thế giới. Các bức tranh của họa sĩ Việt Nam Ðỗ Quang Em có giá trị cao tại các cuộc triển lãm nghệ thuật quốc tế. Các bài thơ 200 năm tuổi của nữ sĩ Hồ Xuân Hương đang được xuất bản ở Mỹ ?” bằng tiếng Anh, tiếng Việt, và cả chữ “Nôm” nguyên bản, là lần đầu tiên mà một bản thảo cổ của Việt Nam được đưa lên in ấn. Các nhà thiết kế thời trang như Armani và Calvin Klein sáng tạo những bộ sưu tập mới dựa trên trang phục truyền thống của Việt Nam, chiếc áo dài. Tôi cũng xin nói thêm, người Mỹ đang thưởng thức lá sả, tỏi và thậm chí cả mướp đắng ?” tất cả được trồng tại một trang trại của người Việt Nam ở Virginia, chỉ cách Nhà Trắng 20 phút lái xe.\nToàn cầu hóa cũng có nghĩa là trên mạng internet, người Mỹ có thể đọc những tin tức tài chính mới nhất của Việt Nam, hoặc biết đến những khó khăn thách thức trong việc bảo tồn khu phố cổ Hà Nội, hay là ủng hộ các tổ chức đang xúc tiến bảo tồn các loài vật mới, đang được tìm thấy tại cao nguyên miền trung. Nó cũng có nghĩa là chúng tôi có thể cài đặt phông chữ tiếng Việt . Quả thật, chăng bao lâu nữa, những công nghệ dịch thuật tinh vi sẽ làm cho internet trở thành một lực lượng đa ngôn ngữ, chứ không phải là đồng hóa ngôn ngữ.\nKhi chúng ta mở rộng các cánh cửa, chúng ta không chỉ tiếp nhận những tư tưởng mới. Chúng ta còn giới thiệu được với bên ngoài tài năng và tính sáng tạo cùng tiềm năng của dân tộc. Chỉ sau một ngày ở thăm đất nước của các bạn, tôi tin tưởng chắc chắn rằng sẽ không có gì có thể ngăn cản người dân Việt Nam giành lấy cơ hội nhận biết tiềm năng tràn đầy của mình. Nhân dân Hoa Kỳ vui mừng vì đã đến lúc chúng ta có thể trở thành đối tác.\nNhư Truyện Kiều đã nói: “Sen tàn cúc lại nở hoa, sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân”. Nay những ký ức băng giá về quá khứ đã bắt đầu tan. Những phác thảo của một tương lai ấm áp chung đã bắt đầu hình thành. Cùng nhau, chúng ta hãy tận hưởng mùa xuân mới này.\nTôi muốn các bạn cùng tôi nâng cốc chức mừng ngài *************, phu nhân của ngài và nhân dân của đất nước vĩ đại này cũng như tình hữu nghị trong tương lai giữa hai nước chúng ta.\n————————-\nREMARKS BY THE PRESIDENT\nIN TOAST REMARKS AT STATE DINNER\nPresidential Palace- Hanoi, Socialist Republic of Vietnam\n7:38 P.M. (L)\nTHE PRESIDENT: Mr. President, Madam Luong, distinguished representatives of the Vietnamese government, ladies and gentlemen: Let me thank you for your welcome to me and to my family and to our entire American delegation.\nWe are honored to join you in writing a new chapter in the relationship between the United States and Vietnam, and grateful that this chapter has a happy beginning. Yes, the history we leave behind is painful and hard. We must not forget it, but we must not be controlled by it. The past is only what precedes the future, not what determines it.\nAmerica and Vietnam are making a new history today. A generation from now, people will look back on this time and see the American veterans who came back to Vietnam searching for answers about the past, and the Vietnamese who enlisted them in building a common future. They will see the young Vietnamese students, eager to absorb all the world has to offer, and the young Americans who have come here to learn with them. They will see the entrepreneurs and the scientists and the conservationists and the artists, forging links between Vietnam and the world.\nIn short, people will look back and reach the same conclusion as the great Vietnamese statesman, Nguyen Trai, when he said 500 years ago, “After so many years of war, only life remains.”\nToday, our people face a changing world and a changing life together,with the same basic aspirations and even some of the same worries. How can we seize the opportunities of a global economy while avoiding its turmoil? How can we open our doors to new ideas while protecting our tra***ions, our cultures, our way of life?\nGlobalization is bringing the world to Vietnam and also bringing Vietnam to the world. Films about life in Vietnam, from “The Scent of the Green Papaya” to “The Three Seasons” are winning awards all over the globe.The paintings of the Vietnamese artist, Do Quang Em, command fortunes at international art shows. The 200-year-old poems of Ho Xuan Huong are published in America — in English, in Vietnamese, and even in the original Nam, the first time ancient Vietnamese script has come off a printing press. Fashion designers like Armani and Calvin Klein base new collections on the tra***ional Vietnamese dress, the Ao Dai. Americans are tasting lemon grass, garlic chives and even bitter melon, all of which, by the way,grow on a Vietnamese farm in our state of Virginia, just a 20-minute drive from the White House.\nMr. President, globalization also means that on the Internet, Americans can read the latest Vietnamese financial news, or learn about the challenges in restoring Hanoi’s Old Quarter, or support the organizations working to preserve new species being found in the central highlands. It means we can download fonts in the Vietnamese language. Indeed, before long, sophisticated translation technologies will make the Internet a force for linguistic diversity, not uniformity.\nWhen we open our doors, we not only let new ideas in, we let the talent and creativity and potential of our people out. That, too, will come to Vietnam. After just one day in your country, I am certain there will be no stopping the people of Vietnam as they gain the chance to realize their full potential. The people of the United States are happy that the time has come when we can be partners.\nAs the tale of Kieu foretold, “Just as the lotus wilts, the mums bloom forth; time softens grief, and the winter turns to spring.” Now the frozen images of the past have begun to thaw. The outlines of a warmer shared future have begun to take shape. Let us make the most of this new spring together.\nI ask you to join me in a toast to the President of Vietnam, to Madam Luong, to the people of this great country and to our future friendship together.\n———————————————————————————————————————————\nBài phát biểu của tổng thống hoa kỳ, Bill Clinton\ntại Đại học Quốc gia Việt nam Hà nội\nCảm ơn các bạn rất nhiều và chào các bạn. Tôi không thấy có một nơi nào thích hợp hơn là Đại học Quốc gia Việt Nam để tôi bắt đầu chuyến thăm ở thời điểm tràn đầy hy vọng của lịch sử cho cả hai nước chúng ta. Tôi đã học được một câu tiếng Việt; và tôi sẽ cố gắng đọc câu ấy. Nếu tôi đọc sai, các bạn cứ cười thỏa thích. Xin chào các bạn.\nBiết bao hứa hẹn của quốc gia trẻ trung này được tích luỹ nơi đây. Tôi được biết rằng các bạn đã có những chương trình trao đổi với gần 100 các trường đại học, từ Canada đến Pháp và Hàn Quốc. Và các bạn cũng đang tiếp đón hơn 12 sinh viên từ trường đối tác – Đại học California Hoa Kỳ – hiện đang học tại đây.\nTôi chào mừng những nỗ lực to lớn của các bạn trong việc hoà nhập với thế giới. Dĩ nhiên, tôi cũng biết rằng cũng như mọi sinh viên khắp nơi, các bạn còn bận tâm nhiều chuyện khác ngoài việc đèn sách. Ví dụ: vào tháng 9, các bạn vừa phải học và vừa theo dõi thành tích của cô Trần Hiếu Ngân tại Sydney. Và tuần này, các bạn lại vừa học vừa cổ vũ cho các anh Lê Huỳnh Đức và Nguyễn Hồng Sơn tại cuộc tranh tài bóng đá tại Bangkok.\nTôi lấy làm hân hạnh là Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đầu tiên đến Hà Nội và thăm trường đại học này. Và tôi làm như thế với một ý thức rằng lịch sử giữa hai quốc gia chúng ta thật gắn bó, vừa là nguồn đau thương cho các thế hệ đã qua vừa là nguồn hứa hẹn cho các thế hệ sắp tới.\nCách đây 2 thế kỷ, trong những ngày đầu của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chúng tôi đã vượt biển để tìm các đối tác thương mại và một trong các nước mà chúng tôi tiếp cận đầu tiên là Việt Nam. Thật vậy, một trong các nhà lập quốc của Hoa Kỳ, Ngài Thomas Jefferson, đã tìm cách mua hạt giống gạo Việt Nam để trồng trên nông trại của mình tại Virginia cách đây đã 200 năm. Vào lúc thế chiến thứ hai xảy ra, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã là một xứ tiêu thụ đáng kể các hàng xuất khẩu từ Việt Nam. Vào năm 1945, trong ngày lập quốc của các bạn, những ngôn từ của Thomas Jefferson đã được chọn để vang vọng trong bản Tuyên ngôn Độc lập của các bạn: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng. Tạo hoá đã cho chúng ta những quyền chắc chắn không thể xâm phạm được; đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”\nDĩ nhiên, tất cả những điểm gặp gỡ nhau trong lịch sử 200 năm nay đã bị lu mờ trong vài thập niên vừa qua bởi cuộc xung đột mà chúng tôi gọi là Chiến tranh Việt Nam và các bạn gọi là Kháng chiến chống Mỹ. Hẳn là các bạn đã biết rằng ở Washington D.C., tại Quảng trường Quốc gia có một bức tường đá đen đã được khắc tên của những người Hoa Kỳ đã bỏ mình tại Việt Nam. Tại tượng đài trang nghiêm này, một số cựu chiến binh Hoa Kỳ cũng nhắc đến “mặt bên kia của bức tường,” sự hy sinh chồng chất của nhân dân Việt Nam hai miền trong cuộc xung đột đó – hơn 3 triệu thường dân và chiến sỹ dũng cảm.\nNỗi đau khổ chung này đã tạo cho hai quốc gia chúng ta một mối quan hệ không giống bất cứ quan hệ nào khác. Cũng do cuộc xung đột này, Hoa Kỳ hiện nay là quê hương của 1 triệu người Mỹ có tổ tiên là Việt Nam. Cũng do cuộc xung đột này, 3 triệu cựu chiến binh Hoa Kỳ đã phục vụ tại Việt Nam, cũng như nhiều nhà báo, nhân viên đại sứ quán, nhân viên cứu trợ và nhiều người khác nữa, đã mãi mãi gắn liền với quốc gia của các bạn.\nCách đây gần 20 năm, một nhóm quân nhân Hoa Kỳ đã đi bước đầu tiên để tái lập những mối liên hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Họ trở lại Việt Nam lần đầu tiên kể từ cuộc chiến, và khi họ đi bộ trên những đường phố Hà Nội, nhiều người Việt Nam biết họ đến thăm và đã tiến lại hỏi họ: các bạn có phải là binh sĩ Hoa Kỳ không? Chưa ngờ trước chuyện gì sẽ xảy ra đối với họ, những cựu chiến binh của chúng tôi trả lời: Đúng vậy. Và họ cảm thấy thật nhẹ nhõm xiết bao khi những người Việt Nam nói với họ một cách giản dị là: chào mừng các bạn đến Việt Nam.\nTiếp đó, nhiều cựu chiến binh cũng đã đến đây gồm cả những cựu chiến binh và anh hùng Hoa Kỳ tên tuổi hiện đang phục vụ tại Quốc hội Hoa Kỳ: Nghị sỹ John McCain, Nghị sỹ Bob Kerrey, Nghị sỹ Chuck Robb, và Nghị sỹ John Kerry của bang Massachusett, là người có mặt tại đây với tôi, cùng một số hạ nghị sĩ của chúng tôi, trong số đó có vài cựu chiến binh của cuộc xung đột ở Việt Nam.\nKhi họ đến đây, họ đã nhất quyết tôn vinh những người đã tham chiến mà không khơi lại cuộc chiến; nhớ lại lịch sử của chúng ta nhưng không kéo dài nó mãi mãi; để cho lớp trẻ như các bạn tại hai quốc gia chúng ta có một cơ hội sống vì tương lai, chứ không phải sống với quá khứ. Như Đại sứ Pete Peterson đã nói một cách thật hùng hồn, “Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Cái mà chúng ta có thể thay đổi được đó là tương lai.”\nMối quan hệ mới giữa chúng ta trở nên mạnh hơn, khi các cựu chiến binh Hoa Kỳ thành lập những tổ chức phi lợi nhuận để hoạt động giúp đỡ nhân dân Việt Nam, chẳng hạn như cung cấp những dụng cụ cho những người bị thương tích chiến tranh để giúp họ sống một cuộc sống bình thường. Sự tận tình của Việt Nam giúp trao trả hài cốt những quân nhân của chúng tôi trở về với gia đình họ là sự thúc đẩy lớn nhất để cải thiện mối quan hệ. Có rất nhiều người Hoa Kỳ tại đây đã làm việc nhiều năm trong lĩnh vực đó, gồm cả Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh của chúng tôi, Ngài Hershel Gober.\nLòng mong muốn được đoàn tụ với thân nhân thất lạc là điều dễ hiểu đối với tất cả chúng ta. Nhiều người Mỹ rất cảm động khi biết rằng chương trình truyền hình mà người Việt Nam xem nhiều nhất vào mỗi chủ nhật là chương trình nhờ khán giả giúp họ tìm kiếm những thân nhân mất tích trong chiến tranh cách đây rất lâu.\nVà chúng tôi biết ơn những người dân làng Việt Nam đã giúp tìm kiếm những người mất tích của chúng tôi và vì thế đem lại sự ổn định tinh thần cho những gia đình người Mỹ khi họ biết rằng chuyện gì thật sự đã xảy ra đối với thân nhân của họ.\nChưa bao giờ có hai quốc gia nào đã làm được những việc mà chúng ta cùng nhau đang làm để tìm kiếm những người mất tích trong cuộc xung đột ở Việt Nam. Rất nhiều đội Hoa Kỳ và Việt Nam đã làm việc cùng nhau, đôi khi tại những nơi chốn khó khăn và nguy hiểm. Chính phủ Việt Nam đã cung cấp cho chúng tôi những tài liệu và thông tin của chính phủ để hỗ trợ cuộc tìm kiếm của chúng tôi. Và để đáp lại, chúng tôi đã cung cấp được cho Việt Nam gần 400.000 trang tài liệu có thể trợ giúp cuộc tìm kiếm của các bạn. Trong chuyến thăm này, tôi mang thêm 350.000 trang tài liệu mà tôi hy vọng sẽ giúp các gia đình Việt Nam tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy đến với những thân nhân thất lạc của họ.\nHôm nay, tôi đã trân trọng trao cho ************* của các bạn, Ngài Trần Đức Lương những tài liệu này. Tôi cũng nói với chủ tịch rằng Hoa Kỳ sẽ cung cấp thêm 1 triệu trang tài liệu nữa trước cuối năm nay. Chúng tôi sẽ tiếp tục cung cấp trợ giúp và kêu gọi sự giúp đỡ của các bạn, khi cả đôi bên giữ lời cam kết là làm bất cứ việc gì chúng ta có thể làm được cho đến khi nào đạt được một thống kê đầy đủ nhất về thân nhân của chúng ta.\nSự hợp tác của các bạn trong sứ mạng đó qua 8 năm nay đã được đáp lại bằng việc Hoa Kỳ hỗ trợ Việt Nam những khoản vay quốc tế, tái lập thương mại giữa hai quốc gia chúng ta, thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức và đã ký Hiệp định Thương mại trọng yếu vào năm nay.\nSau cùng, chúng tôi xem Việt Nam như một quốc gia, chứ không phải như một cuộc chiến tranh như các bạn đã yêu cầu trong bao nhiêu năm qua. Một quốc gia với tỷ lệ dân biết chữ cao nhất ở Đông Nam á; một quốc gia mà giới trẻ vừa đoạt được ba huy chương vàng tại cuộc thi Toán học Olympiad Quốc tế Seoul; một quốc gia của những doanh gia tài năng, tận tuỵ đang xuất hiện sau những năm xung đột và bất ổn, và hướng tới một tương lai xán lạn.\nHôm nay, Hoa Kỳ và Việt Nam bắt đầu một giai đoạn mới trong mối quan hệ đôi bên, vào lúc khi mọi người trên toàn thế giới buôn bán với nhau nhiều hơn, đi lại nhiều hơn, biết nhau nhiều hơn và nói chuyện với nhau nhiều hơn bao giờ hết. Vào lúc khi mọi người tự hào về nền độc lập quốc gia của mình, thì chúng ta đều biết rằng chúng ta đang trở nên ngày càng lệ thuộc lẫn nhau hơn. Sự di chuyển của con người, tiền tài và ý tưởng xuyên biên giới, thành thật mà nói, đã tạo ra những sự ngờ vực giữa những công dân tốt thuộc mọi quốc gia. Họ lo lắng về xu hướng toàn cầu hoá do những hậu quả bất ổn và không lường trước được.\nTuy vậy, xu hướng toàn cầu hoá không phải là một thứ mà chúng ta có thể ngăn cản hoặc loại trừ được. Sự kiện kinh tế này tương đương với lực của thiên nhiên như gió hoặc nước. Chúng ta có thể dồn gió cho căng buồm. Chúng ta có thể dùng nước để tạo ra năng lượng. Chúng ta có thể cố gắng chống lại bão và lũ lụt để bảo vệ nhân dân và tài sản. Nhưng chúng ta chẳng thể nào phủ nhận sự hiện hữu của gió và nước, hoặc tìm cách loại chúng. Xu hướng toàn cầu hoá cũng thế. Chúng ta có thể nỗ lực để tối đa hoá cái lợi của nó và giảm thiểu những rủi ro, nhưng chúng ta không thể làm ngơ trước xu hướng này và nó cũng sẽ không tự biến mất.\nTrong thập niên qua, khi khối lượng thương mại trên thế giới đã tăng gấp đôi, số lượng đầu tư từ những quốc gia giàu vào những quốc gia đang phát triển đã tăng gấp sáu lần, từ 25 tỷ đô la vào năm 1990 lên đến hơn 150 tỷ đô-la vào năm 1998. Những quốc gia đã mở cửa nền kinh tế của họ trong hệ thống thương mại quốc tế đã tăng trưởng nhanh ít nhất gấp đôi so với những quốc gia có nền kinh tế khép kín. Công ăn việc làm của các bạn trong tương lai rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư của nước ngoài. Nói đến đây tôi chợt nghĩ, chỉ còn 8 tuần nữa tôi sẽ mãn nhiệm, tôi nghĩ là việc làm sau này của tôi rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư nước ngoài.\nTrong 15 năm qua, Việt Nam đã thực hiện chính sách Đổi Mới, gia nhập APEC và ASEAN, bình thường hoá quan hệ với Cộng đồng Châu Âu và Hoa Kỳ, và giải thể hợp tác xã nông nghiệp, để nông dân tự do trồng trọt những gì họ muốn và thu nhập trên chính thành quả lao động của họ. Những kết quả này là minh chứng hùng hồn nhất về sức mạnh của các thị trường của các bạn và các khả năng của nhân dân các bạn. Các bạn không chỉ khống chế được tình trạng suy dinh dưỡng mà còn trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai trên thế giới và đã đạt được sự phát triển kinh tế toàn diện mạnh mẽ hơn.\nTuy nhiên, trong những năm gần đây, tốc độ phát triển kinh tế có chậm lại và đầu tư nước ngoài vào Việt Nam có giảm đi. Điều này cho thấy rằng bất kỳ một nỗ lực nào nhằm tránh xa khỏi những rủi ro của một nền kinh tế toàn cầu thì đồng thời cũng khiến mình không được thừa hưởng những phần thưởng cũng từ đó mà có.\nVào mùa hè năm nay, Ngài Tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã nói, và tôi xin được trích dẫn nguyên văn: “Chúng tôi chưa đạt được tầm phát triển xứng với các khả năng của đất nước chúng tôi. Và chỉ có một cách duy nhất là mở cửa hơn nữa nền kinh tế.” Nên trong mùa hè năm nay, điều mà tôi tin tưởng sẽ được xem là một bước trọng yếu trên con đường các bạn tiến tới sự thịnh vượng trong tương lai, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký một hiệp định thương mại song phương có tính lịch sử, xây dựng một nền tảng để Việt Nam cuối cùng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.\nTheo Hiệp định này, Việt Nam sẽ cho phép các công dân của mình, và dần dần sẽ cho phép công dân của các nước khác, các quyền được nhập khẩu, xuất khẩu và phân phối hàng hoá; cho người dân Việt Nam các quyền mở rộng để quyết định vận mệnh kinh tế của chính họ. Việt Nam đã đồng ý sẽ đưa ra các quyết định quan trọng của mình theo nền pháp trị và hệ thống thương mại quốc tế, tăng cường nguồn thông tin tới mọi người dân, và đẩy mạnh sự thăng tiến của nền kinh tế tự do và khu vực kinh tế tư nhân.\nTất nhiên, điều này sẽ tốt cho các đối tác nước ngoài của Việt Nam cũng như Hoa Kỳ. Nhưng nó sẽ còn tốt hơn nữa cho các doanh nhân Việt Nam, là những người đang nỗ lực xây dựng việc kinh doanh của chính họ. Theo hiệp định này, theo tin Ngân hàng Thế giới, Việt Nam có thể thu được thêm 1,5 tỷ đô-la Mỹ mỗi năm và hàng năm chỉ riêng từ hàng xuất khẩu.\nCả hai quốc gia chúng ta đều ra đời từ một bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Bản Hiệp định Thương mại này là một dạng của Bản Tuyên Ngôn Lệ Thuộc Lẫn Nhau, một lời tuyên bố rõ ràng và không mập mờ rằng sự phồn vinh trong thế kỷ 21 tuỳ thuộc vào sự giao lưu kinh tế của một quốc gia với thế giới.\nSự mở rộng mới này là một cơ hội to lớn cho các bạn. Nhưng nó chưa đảm bảo thành công. Vậy thì phải làm những gì khác? Việt Nam là một quốc gia trẻ trung, với 60% dân số dưới tuổi 30, và mỗi năm có 1,4 triệu người tham gia lực lượng lao động. Những vị lãnh đạo của các bạn hiểu rằng chính phủ và các công ty quốc doanh không thể mỗi năm tạo ra 1,4 triệu việc làm mới. Họ biết rằng những ngành công nghiệp thúc đẩy nền kinh tế toàn cầu hôm nay, như máy tính, viễn thông, công nghệ sinh học, là những ngành dựa trên kiến thức. Đó là lý do tại sao những nền kinh tế trên thế giới tăng trưởng nhanh hơn khi giới trẻ được học cao hơn, khi phụ nữ có những cơ hội được đi học như nam giới, khi những người trẻ như các bạn có mọi cơ hội khảo sát những ý tưởng mới rồi chuyển những ý tưởng đó thành những cơ hội kinh doanh cho chính mình.\nQuả thực như vậy, tất cả các bạn có mặt tại hội trường này ngày hôm nay phải là động lực tạo nên sự phồn vinh của Việt Nam trong tương lai. Như ************* Trần Đức Lương đã tuyên bố, nội lực của một quốc gia là trí tuệ và năng lực của nhân dân.\nHoa Kỳ hết sức khâm phục trí tuệ và năng lực của các bạn. Một trong những chương trình trao đổi giáo dục lớn nhất của chính phủ chúng tôi là với Việt Nam. Và chúng tôi muốn tăng thêm nữa. Thượng nghị sỹ Kerry có mặt tại đây, và tôi đã nhắc đến ông trước đó, đang dẫn đầu cho một nỗ lực tại Quốc hội Hoa Kỳ, ông cùng với Thượng nghị sỹ John McCain và những cựu chiến binh khác của cuộc xung đột tại đây, đang hoạt động nhằm thiết lập một tổ chức mới gọi là Quỹ Giáo dục Việt Nam. Một khi được thông qua, quỹ này sẽ hỗ trợ 100 học bổng hàng năm, tại đây hoặc tại Hoa Kỳ, cho những người nghiên cứu hoặc giảng dạy khoa học, toán, công nghệ và y khoa.\nBây giờ chúng tôi đã sẵn sàng tài trợ thêm cho những chương trình trao đổi để dự án này có thể được thực hiện ngay. Tôi hy vọng một số người trong các bạn sẽ có cơ hội tham gia. Và tôi cảm ơn Thượng nghị sỹ Kerry vì ý tưởng tốt đẹp này. Cảm ơn Ngài vì những gì Ngài đã thực hiện. (Vỗ tay)\nTôi muốn nói, cái cũng quan trọng như kiến thức chính là cái lợi của kiến thức, mà cái lợi này thì bị hạn chế bởi những giới hạn thái quá trong việc sử dụng kiến thức. Người Mỹ chúng tôi tin tưởng ở sự tự do được tìm tòi, du lịch, suy nghĩ, phát biểu, định hướng những quyết định tác động đến cuộc sống của chúng tôi làm phong phú cuộc sống của mọi người và mọi quốc gia mà trong nhiều khía cạnh vượt ra xa ngoài phạm vi kinh tế.\nCho đến nay, thành tích của Hoa Kỳ trong lĩnh vực này vẫn chưa được hoàn hảo. Rút cuộc, chúng tôi phải mất một thế kỷ mới xoá bỏ được nô lệ. Việc giành quyền bầu cử cho phụ nữ thì phải mất một thời gian dài hơn thế nữa. Và chúng tôi vẫn đang tìm tòi để thực hiện một liên bang hoàn hảo hơn theo ước mơ của những nhà lập quốc của chúng tôi và những ngôn từ trong Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến pháp của chúng tôi. Nhưng trong suốt 224 năm qua, chúng tôi đã học được một vài bài học. Thí dụ, chúng tôi đã thấy rằng những nền kinh tế hoạt động tốt hơn khi báo chí được tự do tố cáo tham nhũng, và những toà án độc lập có thể đảm bảo cho các hợp đồng được tôn trọng, sự cạnh tranh được tiến triển mạnh mẽ và công bằng, và các quan chức nhà nước tôn trọng nền pháp trị.\nTheo kinh nghiệm của chúng tôi, việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền bất đồng chính kiến không đe doạ sự ổn định của một xã hội. Ngược lại, nó tạo được niềm tin của người dân vào sự công bằng của hiến pháp của chúng ta, và khiến chúng ta phải thực hiện hiến pháp mặc dù chúng ta không đồng ý một quyết định nào đó. Tất cả những điều này sẽ làm cho đất nước của chúng ta mạnh hơn trong các thời điểm tốt hoặc xấu. Theo kinh nghiệm chúng tôi, giới trẻ sẽ có nhiều niềm tin hơn vào tương lai nếu họ có tiếng nói trong việc định hướng tương lai, trong việc lựa chọn các nhà lãnh đạo chính phủ của họ và có một chính phủ có trách nhiệm đối với những người dân mà chính phủ phục vụ.\nBây giờ, tôi xin nhấn mạnh rằng, chúng tôi không tìm cách và cũng không thể áp đặt những ý tưởng này. Việt Nam là một đất nước lâu đời và bền vững. Các bạn đã chứng tỏ với thế giới rằng các bạn sẽ tự quyết định cho chính mình. Chỉ các bạn mới có thể quyết định với những việc chẳng hạn như có nên chăng tiếp tục chia xẻ những tài năng và ý tưởng của Việt Nam với thế giới; có nên chăng tiếp tục mở cửa Việt Nam để làm giầu đất nước mình với những kinh nghiệm của các nước khác. Chỉ có các bạn mới quyết định xem có nên chăng tiếp tục mở cửa thị trường, mở cửa xã hội của mình và củng cố nền pháp trị. Chỉ có các bạn mới quyết định liên kết như thế nào giữa tự do cá nhân và nhân quyền trên nền tảng giầu mạnh của bản sắc quốc gia Việt Nam.\nTương lai của các bạn đang nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhân dân Việt Nam. Nhưng tương lai của các bạn cũng quan trọng đối với chúng tôi. Vì khi Việt Nam thành công, việc ấy sẽ mang lại lợi ích cho khu vực này cùng các đối tác kinh doanh và những người bạn của các bạn trên toàn thế giới.\nChúng tôi mong muốn được tăng cường sự hợp tác với các bạn trên mọi phương diện. Chúng tôi muốn tiếp tục việc rà soát mìn và những vũ khí chưa nổ. Chúng tôi muốn tăng cường những nỗ lực chung của chúng ta để bảo vệ môi trường bằng cách huỷ bỏ xăng pha chì tại Việt Nam, duy trì nguồn cung cấp nước sạch, cứu nguy những dải san hô và rừng nhiệt đới. Chúng tôi muốn tăng cường nỗ lực trong việc ngăn ngừa và cứu trợ thiên tai, gồm cả những nỗ lực trợ giúp những người bị nguy khốn vì lũ lụt tại vùng đồng bằng sông Cửu Long. Hôm qua, chúng tôi đã trao cho chính phủ các bạn những bức ảnh vệ tinh từ Hệ thống Thông tin Thiên tai Toàn cầu của chúng tôi – những bức ảnh này cho thấy những chi tiết mới nhất về mức độ lũ lụt tại vùng đồng bằng để trợ giúp Việt Nam trong việc tái thiết.\nChúng tôi muốn tăng cường sự hợp tác trong lĩnh vực khoa học, sự hợp tác được chú trọng trong cuộc họp của chúng ta tại Singapore vào tháng này để cùng nhau nghiên cứu những tác động về sức khoẻ và môi sinh của chất đi-ô-xin đối với người Việt Nam và người Mỹ đã có mặt tại Việt Nam; và sự hợp tác mà chúng ta đang mở rộng hơn trên cơ sở Hiệp định Khoa học và Công nghệ mà hai quốc gia chúng ta vừa ký hôm nay.\nChúng tôi muốn là đồng minh của các bạn trong việc phòng chống những căn bệnh gây tử vong chẳng hạn như AIDS, lao và sốt rét. Tôi vui mừng tuyên bố rằng chúng tôi sẽ tăng gấp đôi sự hỗ trợ của chúng tôi cho những nỗ lực của Việt Nam để ngăn chặn nguy cơ của nạn dịch AIDS bằng công tác giáo dục, phòng ngừa, săn sóc và chữa trị. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để đưa Việt Nam thành nơi an toàn hơn bằng cách hỗ trợ các bạn để giảm thiểu những thương tích trên đường phố, ở nhà và tại nơi làm việc. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để tận dụng bản Hiệp định Thương mại này, bằng cách cung cấp sự trợ giúp kỹ thuật để đảm bảo sự thực thi bản Hiệp định thật trôi chảy và đầy đủ, tìm kiếm những phương thức khuyến khích hơn nữa sự đầu tư của Hoa Kỳ nhiều hơn vào quốc gia các bạn.\nTóm lại, chúng tôi mong muốn xây dựng quan hệ đối tác với Việt Nam. Chúng tôi tin rằng việc này sẽ tốt cho cả hai quốc gia. Chúng tôi tin tưởng rằng nhân dân Việt Nam có tài năng để thành công trong thời đại toàn cầu mới này cũng như họ đã thành công trong quá khứ.\nChúng tôi biết vậy, vì chúng tôi đã thấy những tiến bộ các bạn đã đạt được trong thập niên vừa qua. Chúng tôi đã thấy tài năng và sự tháo vát của những người Việt Nam đến cư ngụ tại Hoa Kỳ. Những người Mỹ gốc Việt đã trở thành những quan chức dân cử, chánh án, những nhà lãnh đạo trong lĩnh vực khoa học và trong ngành công nghệ cao. Năm ngoái, một người Mỹ gốc Việt đã có một phát minh toán học làm cho việc điều khiển hội họp từ xa bằng truyền hình với chất lượng cao trở thành dễ dàng hơn. Mọi người ở Hoa Kỳ đều biết đến trường hợp Trần Như Hoàng tốt nghiệp thủ khoa trong khoá học của anh ta tại Trường Võ bị Không quân Hoa Kỳ.\nNhững người Hoa Kỳ gốc Việt thành đạt không chỉ vì những khả năng độc đáo và tư chất tốt của họ, mà còn vì họ đã có cơ hội để tận dụng khả năng và giá trị của họ. Khi những cơ hội của các bạn tăng lên trong cuộc sống, trong học hỏi, trong việc thể hiện óc sáng tạo, thì không có gì có thể ngăn cản được sự tiến bộ của người Việt Nam. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thấy nhân dân Hoa Kỳ luôn sát cánh với các bạn. Bởi vì trong thế giới phụ thuộc lẫn nhau này, thành công của các bạn cũng thật sự là thành công của chúng tôi.\nCách đây gần 200 năm, vào khởi điểm của mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, hai quốc gia chúng ta đã cố gắng nhiều để đàm phán một Hiệp định Thương mại, tương tự như Hiệp định Thương mại mà chúng ta đã ký hôm nay. Nhưng cách đây 200 năm, những cuộc đàm phán này đều thất bại, và không một hiệp định nào được ký. Hãy nghe lời phát biểu của một sử gia nói về chuyện gì đã xảy ra cách đây 200 năm, và thử nghĩ xem trong hai thế kỷ nay, câu nói này đáng ra phải được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần rồi. Ông ta nói rằng: “Những nỗ lực này đã thất bại vì hai nền văn hoá xa lạ đã cùng lên tiếng mà không chịu lắng nghe nhau, và tầm quan trọng của bên này đối với bên kia không đủ sức thuyết phục để vượt qua những trở ngại này.”\nVì thiện chí, hãy chấm dứt những ngày tháng khi chúng ta nói át lẫn nhau. Hãy công nhận vai trò quan trọng của mỗi bên. Chúng ta hãy tiếp tục giúp nhau hàn gắn những vết thương chiến tranh, không phải bằng cách quên đi sự dũng cảm cũng như những thảm kịch của các bên, mà bằng tinh thần hoà giải và sự can đảm để xây dựng một tương lai xán lạn hơn cho con em chúng ta.\nMong rằng con em chúng ta sẽ học được ở chúng ta bài học cho thấy rằng: là những con người thiện chí và thông qua những cuộc đối thoại tôn trọng lẫn nhau, người ta có thể phát hiện và tái phát hiện tính nhân văn chung cho cả hai phía và một quá khứ thật đau thương có thể được bù đắp trong một tương lai hoà bình và thịnh vượng.\nCảm ơn các bạn đã chào đón tôi, gia đình tôi và những thành viên trong đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam. Cảm ơn lòng tin vào tương lai của các bạn. Chúc các bạn sức khoẻ và thành công.\nREMARKS BY THE PRESIDENT\nTO VIETNAM NATIONAL UNIVERSITY\nVietnam National University\nHanoi, Socialist Republic of Vietnam\n3:50 P.M. (L)\nTHE PRESIDENT: Thank you very much, and good afternoon. I can think of no more fitting place to begin my visit at this hopeful moment in our common history than here at Hanoi National University. I was given a Vietnamese phrase; I am going to try to say it. If I mess it up, feel freeto laugh at me. Xin chao cac ban.* (Applause.)\nSo much of the promise of this youthful nation is embodied with you. I learned that you have exchanges here with students from nearly 100 universities, from Canada to France to Korea — and that you are now hosting more than a dozen full-time students from your partner school in the United States, the University of California.\nI salute your vigorous efforts to engage the world. Of course, like students everywhere, I know you have things to think about other than your studies. For example, in September, you had to study for your classes and watch the Olympic accomplishments of Tran Hieu Ngan in Sydney. And this week you have to study and cheer Le Huynh Duc and Nguyen Hong Son in Bangkok at the football matches. (Applause.)\nI am honored to be the first American President to see Hanoi, and to visit this university. But I do so conscious that the histories of our two nations are deeply intertwined in ways that are both a source of pain for generations that came before, and a source of promise for generations yet to come.\n* Hello, everybody.\nTwo centuries ago, during the early days of the United States, we reached across the seas for partners in trade and one of the first nations we encountered was Vietnam. In fact, one of our founding fathers, Thomas Jefferson, tried to obtain rice seed from Vietnam to grow on his farm in Virginia 200 years ago. By the time World War II arrived, the United States had become a significant consumer of export from Vietnam. In 1945, at the moment of your country’s birth, the words of Thomas Jefferson were chosen to be echoed in your own Declaration of Independence: “All men are created equal. The Creator has given us certain inviolable rights — theright to life, the right to be free, the right to achieve happiness.”\nOf course, all of this common history, 200 years of it, has been obscured in the last few decades by the conflict we call the Vietnam War and you call the American War. You may know that in Washington, D.C., on our National Mall, there is a stark black granite wall engraved with the name of every single American who died in Vietnam. At this solemn memorial, some American veterans also refer to the “other side of the wall,” the staggering sacrifice of the Vietnamese people on both sides of\nthat conflict — more than three million brave soldiers and civilians.\nThis shared suffering has given our countries a relationship unlike any other. Because of the conflict, America is now home to one million Americans of Vietnamese ancestry. Because of the conflict, three million Americans veterans served in Vietnam, as did many journalists, embassy personnel, aid workers and others who are forever connected to your country.\nAlmost 20 years ago now, a group of American servicemen took the first step to reestablish contacts between the United States and Vietnam. They traveled back to Vietnam for the first time since the war, and as they walked through the streets of Hanoi, they were approached by Vietnamese citizens who had heard of their visit: Are you the American soldiers, they asked? Not sure what to expect, our veterans answered, yes, we are. And to their immense relief, their hosts simply said, welcome to Vietnam.\nMore veterans followed, including distinguished American veterans and heroes who serve now in the United States Congress: Senator John McCain, Senator Bob Kerrey, Senator Chuck Robb, and Senator John Kerry from Massachusetts, who is here with me today, along with a number of representatives from our Congress, some of whom are veterans of the Vietnam\nconflict.\nWhen they came here, they were determined to honor those who fought without refighting the battles; to remember our history, but not to perpetuate it; to give young people like you in both our countries the chance to live in your tomorrows, not in our yesterdays. As Ambassador Pete Peterson has said so eloquently, “We cannot change the past. What we can change is the future.”\nOur new relationship gained strength as American veterans launched nonprofit organizations to work on behalf of the Vietnamese people, such as providing devices to people with war injuries to help them lead more normal lives. Vietnam’s willingness to help us return the remains of our fallen servicemen to their families has been the biggest boost to improve ties. And there are many Americans here who have worked in that endeavor for many years now, including our Secretary of Veterans Affairs, Hershel Gober.\nThe desire to be reunited with a lost family member is something we all understand. It touches the hearts of Americans to know that every Sunday in Vietnam one of your most-watched television shows features families seeking viewers’ help in finding loved ones they lost in the war so long ago now. And we are grateful for the Vietnamese villagers who have helped us to find our missing and, therefore, to give their families the peace of mind that comes with knowing what actually happened to their loved ones.\nNo two nations have ever before done the things we are doing together to find the missing from the Vietnam conflict. Teams of Americans and Vietnamese work together, sometimes in tight and dangerous places. The Vietnamese government has offered us access to files and government\ninformation to assist our search. And, in turn, we have been able to give Vietnam almost 400,000 pages of documents that could assist in your search.On this trip, I have brought with me another 350,000 pages of documents that I hope will help Vietnamese families find out what happened to their missing loved ones.\nToday, I was honored to present these to your President, Tran DucLuong. And I told him before the year is over, America will provide another million pages of documents. We will continue to offer our help and to ask for your help as we both honor our commitment to do whatever we can for as long as it takes to achieve the fullest possible accounting of our loved ones.\nYour cooperation in that mission over these last eight years has made it possible for America *****pport international lending to Vietnam, to resume trade between our countries, to establish formal diplomatic relations and, this year, to sign a pivotal trade agreement.\nFinally, America is coming to see Vietnam as your people have asked for years — as a country, not a war. A country with the highest literacy rate in Southeast Asia; a country whose young people just won three Gold Medals at the International Math Olympiad in Seoul; a country of gifted,hardworking entrepreneurs emerging from years of conflict and uncertainty\nto shape a bright future.\nToday, the United States and Vietnam open a new chapter in our relationship, at a time when people all across the world trade more, travel more, know more about and talk more with each other than ever before. Even as people take pride in their national independence, we know we are becoming more and more interdependent. The movement of people, money and\nideas across borders, frankly, breeds suspicion among many good people in every country. They are worried about globalization because of its unsettling and unpredictable consequences.\nYet, globalization is not something we can hold off or turn off. It is the economic equivalent of a force of nature — like wind or water. We can harness wind to fill a sail. We can use water to generate energy. We can work hard to protect people and property from storms and floods. But there is no point in denying the existence of wind or water, or trying to make them go away. The same is true for globalization. We can work to\nmaximize its benefits and minimize its risks, but we cannot ignore it –and it is not going away.\nIn the last decade, as the volume of world trade has doubled,\ninvestment flows from wealthy nations to developing ones have increased by six times, from $25 billion in 1990 to more than $150 billion in 1998. Nations that have opened their economies to the international trading system have grown at least twice as fast as nations with closed economies. Your next job may well depend on foreign trade and investment. Come to think of it, since I have to leave office in about eight weeks, my next job may depend on foreign trade and investment.\nOver the last 15 years, Vietnam launched its policy of Doi Moi, joined APEC and ASEAN, normalized relations with the European Union and the United States, and disbanded collective farming, freeing farmers to grow what they want and earn the fruits of their own labor. The results were impressive\nproof of the power of your markets and the abilities of your people. You not only conquered malnutrition, you became the world’s second largest exporter of rice and achieved stronger overall economic growth.\nOf course, in recent years the rate of growth has slowed and foreign investment has declined here, showing that any attempt to remain isolated from the risks of a global economy also guarantees isolation from its rewards, as well.\nGeneral Secretary Le Kha Phieu said this summer, and I quote, “We have yet to achieve the level of development commensurate with the possibilities of our country. And there is only one way to further open up the economy.” So this summer, in what I believe will be seen as a pivotal step toward\nyour future prosperity, Vietnam joined the United States in signing an historic bilateral trade agreement, building a foundation for Vietnam’s entry eventually into the World Trade Organization.\nUnder the agreement, Vietnam will grant to its citizens, and over time to citizens of other countries, rights to import, export and distribute goods, giving the Vietnamese people expanding rights to determine their own economic destiny. Vietnam has agreed it will subject important decisions to the rule of law and the international trading system, increase the flow of information to its people, and accelerate the rise of a free economy and the private sector.\nOf course, this will be good for Vietnam’s foreign partners, like the United States. But it will be even better for Vietnam’s own entrepreneurs, who are working hard to build businesses of their own. Under this agreement, Vietnam could be earning, according to the World Bank, another $1.5 billion each and every year from exports alone.\nBoth our nations were born with a Declaration of Independence. This trade agreement is a form of declaration of interdependence, a clear,unequivocal statement that prosperity in the 21st century depends upon a nation’s economic engagement in the rest of the world.\nThis new openness is a great opportunity for you. But it does not guarantee success. What else should be done? Vietnam is such a young country, with 60 percent of your population under the age of 30, and 1.4 million new people entering your work force every year. Your leaders realize that government and state-owned businesses cannot generate 1.4 million new jobs every year. They know that the industries driving the global economy today — computers, telecommunications, biotechnology — these are all based on knowledge. That is why economies all over the world grow faster when young people stay in school longer, when women have the same educational opportunities that men have, when young people like you have every opportunity to explore new ideas and then to turn those ideas into your own business opportunities.\nYou can be — indeed, those of you in this hall today must be — the engine of Vietnam’s future prosperity. As President Tran Duc Luong has said, the internal strength of the country is the intellect and capacity of its people.\nThe United States has great respect for your intellect and capacity. One of our government’s largest educational exchange programs is with Vietnam. And we want to do more. Senator Kerry is right there, and I mentioned him earlier — is leading an effort in our United States Congress, along with Senator John McCain and other veterans of the conflict\nhere, to establish a new Vietnam Education Foundation. Once enacted, the foundation would support 100 fellowships every year, either here or in the United States, for people to study or teach science, math, technology and medicine.\nWe’re ready to put more funding in our exchange programs now so this effort can get underway immediately. I hope some of you in this room will have a chance to take part. And I want to thank Senator Kerry for this great idea. Thank you, sir, for what you have done. (Applause.)\nLet me say, as important as knowledge is, the benefits of knowledge are necessarily limited by undue restrictions on its use. We Americans believe the freedom to explore, to travel, to think, to speak, to shape decisions that affect our lives enrich the lives of individuals and nations in ways that go far beyond economics.\nNow, America’s record is not perfect in this area. After all, it took us almost a century to banish slavery. It took us even longer to give women the right to vote. And we are still seeking to live up to the more perfect union of our founders’ dreams and the words of our Declaration of Independence and Constitution. But along the way over these 226 years —\n224 years — we’ve learned some lessons. For example, we have seen that economies work better where newspapers are free to expose corruption, and independent courts can ensure that contracts are honored, that competition is robust and fair, that public officials honor the rule of law.\nIn our experience, guaranteeing the right to religious worship and the right to political dissent does not threaten the stability of a society. Instead, it builds people’s confidence in the fairness of our institutions, and enables us to take it when a decision goes in a way we don’t agree with. All this makes our country stronger in good times and bad. In our experience, young people are much more likely to have confidence in their future if they have a say in shaping it, in choosing their governmental leaders and having a government that is accountable to those it serves.\nNow, let me say emphatically, we do not seek to impose these ideals, nor could we. Vietnam is an ancient and enduring country. You have proved to the world that you will make your own decisions. Only you can decide, for example, if you will continue to share Vietnam’s talents and ideas with the world; if you will continue to open Vietnam so that you can enrich it with the insights of others. Only you can decide if you will continue to\nopen your markets, open your society and strengthen the rule of law. Only you can decide how to weave individual liberties and human rights into the rich and strong fabric of Vietnamese national identity.\nYour future should be in your hands, the hands of the Vietnam people. But your future is important to the rest of us, as well. For as Vietnam succeeds, it will benefit this region and your trading partners and your friends throughout the world.\nWe are eager to increase our cooperation with you across the board. We want to continue our work to clear land mines and unexploded ordnance. We want to strengthen our common efforts to protect the environment by phasing out leaded asoline in Vietnam, maintaining a clean water supply, saving coral reefs and tropical forests. We want to bolster our efforts on disaster relief and prevention, including our efforts to help those suffering from the floods in the Mekong Delta. Yesterday, we presented to your government satellite imagery from our Global Disaster Information Network — images that show in great detail the latest flood levels on the Delta that can help Vietnam to rebuild.\nWe want to accelerate our cooperation in science, cooperation focused this month on our meeting in Singapore to study together the health and ecological effects of dioxin on the people of Vietnam and the Americans who were in Vietnam; and cooperation that we are advancing further with the Science and Technology Agreement our two countries signed just today.\nWe want to be your ally in the fight against killer diseases like\nAIDS, tuberculosis and malaria. I am glad to announce that we will nearly double our support of Vietnam’s efforts to contain the AIDS crisis through education, prevention, care and treatment. We want to work with you to make Vietnam a safer place by giving you help to reduce preventable injuries — on the streets, at home and in the workplace. We want to work with you to make the most of this trade agreement, by providing technical\nassistance to assure its full and smooth implementation, in finding ways to encourage greater United States investment in your country.\nWe are, in short, eager to build our partnership with Vietnam. We believe it’s good for both our nations. We believe the Vietnamese people have the talent *****cceed in this new global age as they have in the past.\nWe know it because we’ve seen the progress you have made in this last decade. We have seen the talent and ingenuity of the Vietnamese who have come to settle in America. Vietnamese-Americans have become elected officials, judges, leaders in science and in our high-tech industry. Last year, a Vietnamese-American achieved a mathematical breakthrough that will make it easier to conduct high-quality video-conferencing. And all America took notice when Hoang Nhu Tran graduated number one in his class at the United States Air Force Academy.\nVietnamese-Americans have flourished not just because of their unique abilities and their good values, but also because they have had the opportunity to make the most of their abilities and their values. As your opportunities grow to live, to learn, to express your creativity, there will be no stopping the people of Vietnam. And you will find, I am certain, that the American people will be by your side. For in this interdependent world, we truly do have a stake in your success.\nAlmost 200 years ago, at the beginning of the relations between the United States and Vietnam, our two nations made many attempts to negotiate a treaty of commerce, sort of like the trade agreement that we signed today. But 200 years ago, they all failed, and no treaty was concluded. Listen to what one historian said about what happened 200 years ago, and\nthink how many times it could have been said in the two centuries since.He said, “These efforts failed because two distant cultures were talking past each other, and the importance of each to the other was insufficient to overcome these barriers.”\nLet the days when we talk past each other be gone for good. Let us acknowledge our importance to one another. Let us continue to help each other heal the wounds of war, not by forgetting the bravery shown and the tragedy suffered by all sides, but by embracing the spirit of reconciliation and the courage to build better tomorrows for our children.\nMay our children learn from us that good people, through respectful dialogue, can discover and rediscover their common humanity, and that a painful, painful past can be redeemed in a peaceful and prosperous future.\nThank you for welcoming me and my family and our American delegation to Vietnam. Thank you for your faith in the future. Chuc cac ban suc khoeva thanh cong.*\nThank you very much.\nEND 4:17 P.M. (L)\n* May you have health and success.\n————————————————————————————————————\nĐây là bài phát biểu của TBT Lê Khả Phiêu:\nChiều 18-11, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã tiếp Tổng thống Hoa Kỳ W.J.Clinton thăm chính thức Việt Nam. Sau phần phát biểu của Tổng thống Clintơn, Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã có bài phát biểu đáp từ. Tạp chí Quê Hương xin trích đăng dưới đây:\n“Tôi hoan nghênh Ngài và phu nhân cùng phái đoàn Hoa Kỳ sang thăm Việt Nam. Tôi đã được thông báo về Hội đàm giữa Ngài và ************* Trần Đức Lương, cuộc gặp giữa Ngài và Thủ tướng Phan Văn Khải cũng như cuộc nói chuyện của Ngài tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Đúng là mỗi nước, mỗi dân tộc có lịch sử, truyền thống, bản sắc văn hóa riêng. Hoa Kỳ cũng vậy. Việt Nam cũng vậy. Dân tộc chúng tôi có mấy ngàn năm văn hiến.\nVề quá khứ, tôi đồng ý với Ngài là chúng ta không quên quá khứ, không làm lại được quá khứ. Vấn đề quan trọng là hiểu cho đúng thực chất cái quá khứ ấy. Cụ thể là hiểu cho đúng thực chất cuộc kháng chiến chống xâm lược mà chúng tôi đã phải tiến hành. Căn nguyên cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là từ đâu? Sâu xa là từ khi chủ nghĩa đế quốc đi đánh chiếm thuộc địa. Nước Việt Nam có đem quân đi đánh Hoa Kỳ đâu mà Hoa Kỳ lại đem quân sang đánh Việt Nam? Kết quả của cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là chúng tôi đã giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc và đưa đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Cho nên đối với chúng tôi, quá khứ không phải trang sử đen tối, đau buồn và bất hạnh. Nói về trách nhiệm đối với quá khứ, đối với cuộc chiến tranh vừa qua, thì không thể đánh đồng; vì nó đã để lại những hậu quả nặng nề cho nhân dân và đất nước Việt Nam. Về bài học của quá khứ, điều quan trọng là những người có trách nhiệm đừng để lặp lại những việc như đã làm trong quá khứ. Đối với chúng tôi, quá\nkhứ là gốc rễ, là nền tảng, là sức mạnh của hiện tại và tương lai.\nCuộc chiến tranh mà các Ngài gọi là chiến tranh Việt Nam, chúng tôi gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau Hiệp định hòa bình năm 1954, đất nước chúng tôi tạm thời chia làm hai miền, lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời. Theo Hiệp định, sau hai năm sẽ có tổng tuyển cử nhưng chế độ Ngô Đình Diệm không thực hiện, dùng bộ máy của ông ta để giết hại nhân dân Việt Nam. Lại có người nói, có nước ở Tây bán cầu muốn lấy vĩ tuyến 17 của Việt Nam làm biên giới. Một nước ở Tây bán cầu mà lấy vĩ tuyến 17 của chúng tôi làm biên giới là vô lý quá. Không thể thống nhất bằng phương pháp hòa bình nên chúng tôi phải dùng chiến tranh giải phóng để thống nhất đất nước. Đó là căn nguyên gây ra cuộc chiến tranh vừa qua. Từ trước đến nay, nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Nhân dân Mỹ, nhân dân thế giới, toàn thể loài người đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của chúng tôi. Từ quá khứ đó, chúng ta phải rút ra kinh nghiệm và phải có trách nhiệm đúng đắn với quá khứ. Ngài McNamara trong một cuộc Hội thảo\ncũng nói rằng cần phải rút kinh nghiệm.\nVề công cuộc đổi mới của chúng tôi, đổi mới bắt nguồn từ mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội và vì mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Trong sự nghiệp này, chúng tôi cảm ơn cộng đồng quốc tế đã hợp tác giúp đỡ chúng tôi. Mục tiêu đổi mới mà chúng tôi phải đi đến là xây dựng một nền kinh tế độc lập tự chủ, định hướng xã hội chủ nghĩa. Nền kinh tế của chúng tôi có nhiều thành phần, trong đó kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo. Chúng tôi có kinh tế tư nhân, nhưng chúng tôi không tư nhân hóa nền kinh tế. Chúng tôi tổ chức lại hợp tác xã chứ không phải giải tán hợp tác xã. Trong nền kinh tế mà chúng tôi đang xây dựng thì kinh tế nhà nước và kinh tế hợp tác có vai trò rất quan trọng. Hơn 30 năm chiến tranh, 19 năm bị cấm vận, gặp vô vàn khó khăn, thách thức, nhưng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn phát triển và nhất định sẽ phát triển. Tôi được mời đi thăm Pháp, Italy và Cộng đồng châu Âu, tôi cũng nói như vậy. Bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ trong một lần gặp tôi có hỏi: Chủ nghĩ\na xã hội có tồn tại được không? Tôi nói: Không những tồn tại mà chủ nghĩa xã hội sẽ tiếp tục phát triển thắng lợi.\nVề đối ngoại, Việt Nam chúng tôi muốn là bạn với tất cả các dân tộc, các quốc gia trên thế giới, cùng phấn đấu vì hòa bình, độc lập, hữu nghị và phát triển, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi. Chúng tôi theo đuổi một đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các mối quan hệ, chúng tôi không đóng cửa. Việc ký Hiệp định thương mại Việt Nam-Hoa Kỳ chính là cũng nằm trong đường lối đó. Việt Nam đã có quan hệ ngoại giao với gần 170 nước, quan hệ thương mại với hơn 150 nước, Đảng chúng tôi có quan hệ với hơn 180 đảng cộng sản, cánh tả, đảng cầm quyền. Trong quan hệ quốc tế ngày nay, mọi quốc gia, dân tộc đều cần hợp tác để cùng phát triển. Chúng tôi tôn trọng sự lựa chọn, cách sống và chế độ chính trị của các dân tộc. Chúng tôi cũng đòi hỏi các nước tôn trọng chế độ chính trị, sự lựa chọn của dân tộc chúng tôi. Việc các nước có chế độ chính trị khác nhau cũng không ngăn cản sự hợp tác để cùng phát triển, nếu biết tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau\n, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi.\nĐiều chắc chắn là trong thế kỷ 21, khoa học công nghệ sẽ phát triển như vũ bão. Nhưng lại có một nghịch lý là hố ngăn cách giữa nước giàu và nước nghèo lại ngày càng lớn. Ngày nay, tổng số tài sản của hơn 300 tỷ phú trên thế giới bằng thu nhập của hơn 2 tỷ người ở các nước nghèo.\nTương lai của dân tộc chúng tôi là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Tôi mong quan hệ giữa hai nước chúng ta tiếp tục phát triển, không lặp lại những việc làm như trong quá khứ đã xảy ra. Chúng tôi quý trọng nhân dân Mỹ, cảm ơn nhân dân Mỹ đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân Việt Nam. Thấy hình ảnh cháu Chelsea, tôi chạnh nhớ cháu , Emily con gái của Morison, và mẹ cháu cũng đã từng sang thăm Việt Nam. Đó là biểu tượng đẹp của tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.\nDù sau này, Ngài bàn giao nhiệm vụ cho tổng thống mới thì tôi vẫn xin mời Ngài và gia đình sang thăm lại Việt Nam.\nChúc Ngài, cụ bà, phu nhân và cháu gái Chelsea dồi dào sức khỏe và hạnh phúc.”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/07/03/tu-lieu-cac-bai-phat-bieu-cua-tt-clinton-trong-chuyen-sang-viet-nam-2000/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDIỄN VĂN CỦA TỔNG THỐNG CLINTON\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTẠI CUỘC CHIÊU ĐÃI TRỌNG THỂ TỐI 17/11\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nKính thưa ************* Trần Ðức Lương,\u003cbr\u003e\nKính thưa các quý vị đại biểu của Chính phủ Việt Nam,\u003cbr\u003e\nKính thưa các quý ông, quý bà,\u003cbr\u003e\nXin cảm ơn sự đón tiếp mà các Ngài đã dành cho tôi, gia đình tôi và phái đoàn của chúng tôi.\u003cbr\u003e\nChúng tôi vinh dự được cùng các Ngài viết nên một chương mới trong quan hệ giữa hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam, và chúng tôi biết ơn vì chương sử mới này đã có một khởi đầu tốt đẹp. Quả thực, lịch sử mà chúng ta để lại sau mình rất đau buồn và nặng nề. Chúng ta không được quên nó. Nhưng chúng ta cũng không được để nó chi phối chúng ta. Quá khứ chỉ là cái đến trước tương lai, quá khứ không phải là cái quyết định tương lai.\u003cbr\u003e\nHôm nay nước Mỹ và nước Việt Nam đang làm nên một trang sử mới. Thế hệ sau sẽ nhìn lại thời điểm hiện tại và thấy những cựu chiến binh Mỹ quay trở lại Việt Nam tìm kiếm câu trả lời về quá khứ, và những người Việt Nam chấp nhận họ để cùng xây dựng một tương lai chung; thấy những sinh viên trẻ của Việt Nam khát khao hấp thụ tất cả những gì thế giới dành cho họ, và cùng học với họ có các thanh niên đến từ nước Mỹ; thấy các doanh nhân, các nhà khoa học và các nhà bảo tồn cùng các nghệ sĩ đúc nên mối liên kết giữa Việt Nam và thế giới.\u003cbr\u003e\nNói ngắn gọn, người ta sẽ nhìn lại và đi đến một kết luận mà Nguyễn Trãi, nhà chính trị thiên tài của Việt Nam đã từng nói 500 năm trước, đại ý: Sau rất nhiều năm chiến tranh, chỉ còn cuộc sống là tồn tại.\u003cbr\u003e\nNgày nay, nhân dân hai nước chúng ta cùng đối mặt với một thế giới có nhiều thay đổi, với những khát vọng cơ bản giống nhau, và cả những băn khoăn giống nhau: Làm sao để có thể nắm lấy những cơ hội của nền kinh tế toàn cầu mà vẫn tránh được những xáo động của nó? Làm thế nào để trong khi mở cửa đón những ý tưởng mới, chúng ta vẫn bảo vệ được truyền thống của chúng ta, nền văn hoá của chúng ta, lối sống của chúng ta?\u003cbr\u003e\nNhưng nếu như toàn cầu hóa mang thế giới đến với Việt Nam, thì đồng thời nó cũng mang Việt Nam đến với thế giới. Các bộ phim về cuộc sống ở Việt Nam, từ phim “Mùi đu đủ xanh” đến phim “Ba mùa”, đang giành được giải thưởng trên toàn thế giới. Các bức tranh của họa sĩ Việt Nam Ðỗ Quang Em có giá trị cao tại các cuộc triển lãm nghệ thuật quốc tế. Các bài thơ 200 năm tuổi của nữ sĩ Hồ Xuân Hương đang được xuất bản ở Mỹ ?” bằng tiếng Anh, tiếng Việt, và cả chữ “Nôm” nguyên bản, là lần đầu tiên mà một bản thảo cổ của Việt Nam được đưa lên in ấn. Các nhà thiết kế thời trang như Armani và Calvin Klein sáng tạo những bộ sưu tập mới dựa trên trang phục truyền thống của Việt Nam, chiếc áo dài. Tôi cũng xin nói thêm, người Mỹ đang thưởng thức lá sả, tỏi và thậm chí cả mướp đắng ?” tất cả được trồng tại một trang trại của người Việt Nam ở Virginia, chỉ cách Nhà Trắng 20 phút lái xe.\u003cbr\u003e\nToàn cầu hóa cũng có nghĩa là trên mạng internet, người Mỹ có thể đọc những tin tức tài chính mới nhất của Việt Nam, hoặc biết đến những khó khăn thách thức trong việc bảo tồn khu phố cổ Hà Nội, hay là ủng hộ các tổ chức đang xúc tiến bảo tồn các loài vật mới, đang được tìm thấy tại cao nguyên miền trung. Nó cũng có nghĩa là chúng tôi có thể cài đặt phông chữ tiếng Việt . Quả thật, chăng bao lâu nữa, những công nghệ dịch thuật tinh vi sẽ làm cho internet trở thành một lực lượng đa ngôn ngữ, chứ không phải là đồng hóa ngôn ngữ.\u003cbr\u003e\nKhi chúng ta mở rộng các cánh cửa, chúng ta không chỉ tiếp nhận những tư tưởng mới. Chúng ta còn giới thiệu được với bên ngoài tài năng và tính sáng tạo cùng tiềm năng của dân tộc. Chỉ sau một ngày ở thăm đất nước của các bạn, tôi tin tưởng chắc chắn rằng sẽ không có gì có thể ngăn cản người dân Việt Nam giành lấy cơ hội nhận biết tiềm năng tràn đầy của mình. Nhân dân Hoa Kỳ vui mừng vì đã đến lúc chúng ta có thể trở thành đối tác.\u003cbr\u003e\nNhư Truyện Kiều đã nói: “Sen tàn cúc lại nở hoa, sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân”. Nay những ký ức băng giá về quá khứ đã bắt đầu tan. Những phác thảo của một tương lai ấm áp chung đã bắt đầu hình thành. Cùng nhau, chúng ta hãy tận hưởng mùa xuân mới này.\u003cbr\u003e\nTôi muốn các bạn cùng tôi nâng cốc chức mừng ngài *************, phu nhân của ngài và nhân dân của đất nước vĩ đại này cũng như tình hữu nghị trong tương lai giữa hai nước chúng ta.\u003cbr\u003e\n————————-\u003cbr\u003e\nREMARKS BY THE PRESIDENT\u003cbr\u003e\nIN TOAST REMARKS AT STATE DINNER\u003cbr\u003e\nPresidential Palace- Hanoi, Socialist Republic of Vietnam\u003cbr\u003e\n7:38 P.M. (L)\u003cbr\u003e\nTHE PRESIDENT: Mr. President, Madam Luong, distinguished representatives of the Vietnamese government, ladies and gentlemen: Let me thank you for your welcome to me and to my family and to our entire American delegation.\u003cbr\u003e\nWe are honored to join you in writing a new chapter in the relationship between the United States and Vietnam, and grateful that this chapter has a happy beginning. Yes, the history we leave behind is painful and hard. We must not forget it, but we must not be controlled by it. The past is only what precedes the future, not what determines it.\u003cbr\u003e\nAmerica and Vietnam are making a new history today. A generation from now, people will look back on this time and see the American veterans who came back to Vietnam searching for answers about the past, and the Vietnamese who enlisted them in building a common future. They will see the young Vietnamese students, eager to absorb all the world has to offer, and the young Americans who have come here to learn with them. They will see the entrepreneurs and the scientists and the conservationists and the artists, forging links between Vietnam and the world.\u003cbr\u003e\nIn short, people will look back and reach the same conclusion as the great Vietnamese statesman, Nguyen Trai, when he said 500 years ago, “After so many years of war, only life remains.”\u003cbr\u003e\nToday, our people face a changing world and a changing life together,with the same basic aspirations and even some of the same worries. How can we seize the opportunities of a global economy while avoiding its turmoil? How can we open our doors to new ideas while protecting our tra***ions, our cultures, our way of life?\u003cbr\u003e\nGlobalization is bringing the world to Vietnam and also bringing Vietnam to the world. Films about life in Vietnam, from “The Scent of the Green Papaya” to “The Three Seasons” are winning awards all over the globe.The paintings of the Vietnamese artist, Do Quang Em, command fortunes at international art shows. The 200-year-old poems of Ho Xuan Huong are published in America — in English, in Vietnamese, and even in the original Nam, the first time ancient Vietnamese script has come off a printing press. Fashion designers like Armani and Calvin Klein base new collections on the tra***ional Vietnamese dress, the Ao Dai. Americans are tasting lemon grass, garlic chives and even bitter melon, all of which, by the way,grow on a Vietnamese farm in our state of Virginia, just a 20-minute drive from the White House.\u003cbr\u003e\nMr. President, globalization also means that on the Internet, Americans can read the latest Vietnamese financial news, or learn about the challenges in restoring Hanoi’s Old Quarter, or support the organizations working to preserve new species being found in the central highlands. It means we can download fonts in the Vietnamese language. Indeed, before long, sophisticated translation technologies will make the Internet a force for linguistic diversity, not uniformity.\u003cbr\u003e\nWhen we open our doors, we not only let new ideas in, we let the talent and creativity and potential of our people out. That, too, will come to Vietnam. After just one day in your country, I am certain there will be no stopping the people of Vietnam as they gain the chance to realize their full potential. The people of the United States are happy that the time has come when we can be partners.\u003cbr\u003e\nAs the tale of Kieu foretold, “Just as the lotus wilts, the mums bloom forth; time softens grief, and the winter turns to spring.” Now the frozen images of the past have begun to thaw. The outlines of a warmer shared future have begun to take shape. Let us make the most of this new spring together.\u003cbr\u003e\nI ask you to join me in a toast to the President of Vietnam, to Madam Luong, to the people of this great country and to our future friendship together.\u003cbr\u003e\n———————————————————————————————————————————\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBài phát biểu của tổng thống hoa kỳ, Bill Clinton\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003etại Đại học Quốc gia Việt nam Hà nội\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCảm ơn các bạn rất nhiều và chào các bạn. Tôi không thấy có một nơi nào thích hợp hơn là Đại học Quốc gia Việt Nam để tôi bắt đầu chuyến thăm ở thời điểm tràn đầy hy vọng của lịch sử cho cả hai nước chúng ta. Tôi đã học được một câu tiếng Việt; và tôi sẽ cố gắng đọc câu ấy. Nếu tôi đọc sai, các bạn cứ cười thỏa thích. Xin chào các bạn.\u003cbr\u003e\nBiết bao hứa hẹn của quốc gia trẻ trung này được tích luỹ nơi đây. Tôi được biết rằng các bạn đã có những chương trình trao đổi với gần 100 các trường đại học, từ Canada đến Pháp và Hàn Quốc. Và các bạn cũng đang tiếp đón hơn 12 sinh viên từ trường đối tác – Đại học California Hoa Kỳ – hiện đang học tại đây.\u003cbr\u003e\nTôi chào mừng những nỗ lực to lớn của các bạn trong việc hoà nhập với thế giới. Dĩ nhiên, tôi cũng biết rằng cũng như mọi sinh viên khắp nơi, các bạn còn bận tâm nhiều chuyện khác ngoài việc đèn sách. Ví dụ: vào tháng 9, các bạn vừa phải học và vừa theo dõi thành tích của cô Trần Hiếu Ngân tại Sydney. Và tuần này, các bạn lại vừa học vừa cổ vũ cho các anh Lê Huỳnh Đức và Nguyễn Hồng Sơn tại cuộc tranh tài bóng đá tại Bangkok.\u003cbr\u003e\nTôi lấy làm hân hạnh là Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đầu tiên đến Hà Nội và thăm trường đại học này. Và tôi làm như thế với một ý thức rằng lịch sử giữa hai quốc gia chúng ta thật gắn bó, vừa là nguồn đau thương cho các thế hệ đã qua vừa là nguồn hứa hẹn cho các thế hệ sắp tới.\u003cbr\u003e\nCách đây 2 thế kỷ, trong những ngày đầu của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, chúng tôi đã vượt biển để tìm các đối tác thương mại và một trong các nước mà chúng tôi tiếp cận đầu tiên là Việt Nam. Thật vậy, một trong các nhà lập quốc của Hoa Kỳ, Ngài Thomas Jefferson, đã tìm cách mua hạt giống gạo Việt Nam để trồng trên nông trại của mình tại Virginia cách đây đã 200 năm. Vào lúc thế chiến thứ hai xảy ra, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã là một xứ tiêu thụ đáng kể các hàng xuất khẩu từ Việt Nam. Vào năm 1945, trong ngày lập quốc của các bạn, những ngôn từ của Thomas Jefferson đã được chọn để vang vọng trong bản Tuyên ngôn Độc lập của các bạn: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng. Tạo hoá đã cho chúng ta những quyền chắc chắn không thể xâm phạm được; đó là quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”\u003cbr\u003e\nDĩ nhiên, tất cả những điểm gặp gỡ nhau trong lịch sử 200 năm nay đã bị lu mờ trong vài thập niên vừa qua bởi cuộc xung đột mà chúng tôi gọi là Chiến tranh Việt Nam và các bạn gọi là Kháng chiến chống Mỹ. Hẳn là các bạn đã biết rằng ở Washington D.C., tại Quảng trường Quốc gia có một bức tường đá đen đã được khắc tên của những người Hoa Kỳ đã bỏ mình tại Việt Nam. Tại tượng đài trang nghiêm này, một số cựu chiến binh Hoa Kỳ cũng nhắc đến “mặt bên kia của bức tường,” sự hy sinh chồng chất của nhân dân Việt Nam hai miền trong cuộc xung đột đó – hơn 3 triệu thường dân và chiến sỹ dũng cảm.\u003cbr\u003e\nNỗi đau khổ chung này đã tạo cho hai quốc gia chúng ta một mối quan hệ không giống bất cứ quan hệ nào khác. Cũng do cuộc xung đột này, Hoa Kỳ hiện nay là quê hương của 1 triệu người Mỹ có tổ tiên là Việt Nam. Cũng do cuộc xung đột này, 3 triệu cựu chiến binh Hoa Kỳ đã phục vụ tại Việt Nam, cũng như nhiều nhà báo, nhân viên đại sứ quán, nhân viên cứu trợ và nhiều người khác nữa, đã mãi mãi gắn liền với quốc gia của các bạn.\u003cbr\u003e\nCách đây gần 20 năm, một nhóm quân nhân Hoa Kỳ đã đi bước đầu tiên để tái lập những mối liên hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Họ trở lại Việt Nam lần đầu tiên kể từ cuộc chiến, và khi họ đi bộ trên những đường phố Hà Nội, nhiều người Việt Nam biết họ đến thăm và đã tiến lại hỏi họ: các bạn có phải là binh sĩ Hoa Kỳ không? Chưa ngờ trước chuyện gì sẽ xảy ra đối với họ, những cựu chiến binh của chúng tôi trả lời: Đúng vậy. Và họ cảm thấy thật nhẹ nhõm xiết bao khi những người Việt Nam nói với họ một cách giản dị là: chào mừng các bạn đến Việt Nam.\u003cbr\u003e\nTiếp đó, nhiều cựu chiến binh cũng đã đến đây gồm cả những cựu chiến binh và anh hùng Hoa Kỳ tên tuổi hiện đang phục vụ tại Quốc hội Hoa Kỳ: Nghị sỹ John McCain, Nghị sỹ Bob Kerrey, Nghị sỹ Chuck Robb, và Nghị sỹ John Kerry của bang Massachusett, là người có mặt tại đây với tôi, cùng một số hạ nghị sĩ của chúng tôi, trong số đó có vài cựu chiến binh của cuộc xung đột ở Việt Nam.\u003cbr\u003e\nKhi họ đến đây, họ đã nhất quyết tôn vinh những người đã tham chiến mà không khơi lại cuộc chiến; nhớ lại lịch sử của chúng ta nhưng không kéo dài nó mãi mãi; để cho lớp trẻ như các bạn tại hai quốc gia chúng ta có một cơ hội sống vì tương lai, chứ không phải sống với quá khứ. Như Đại sứ Pete Peterson đã nói một cách thật hùng hồn, “Chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Cái mà chúng ta có thể thay đổi được đó là tương lai.”\u003cbr\u003e\nMối quan hệ mới giữa chúng ta trở nên mạnh hơn, khi các cựu chiến binh Hoa Kỳ thành lập những tổ chức phi lợi nhuận để hoạt động giúp đỡ nhân dân Việt Nam, chẳng hạn như cung cấp những dụng cụ cho những người bị thương tích chiến tranh để giúp họ sống một cuộc sống bình thường. Sự tận tình của Việt Nam giúp trao trả hài cốt những quân nhân của chúng tôi trở về với gia đình họ là sự thúc đẩy lớn nhất để cải thiện mối quan hệ. Có rất nhiều người Hoa Kỳ tại đây đã làm việc nhiều năm trong lĩnh vực đó, gồm cả Bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh của chúng tôi, Ngài Hershel Gober.\u003cbr\u003e\nLòng mong muốn được đoàn tụ với thân nhân thất lạc là điều dễ hiểu đối với tất cả chúng ta. Nhiều người Mỹ rất cảm động khi biết rằng chương trình truyền hình mà người Việt Nam xem nhiều nhất vào mỗi chủ nhật là chương trình nhờ khán giả giúp họ tìm kiếm những thân nhân mất tích trong chiến tranh cách đây rất lâu.\u003cbr\u003e\nVà chúng tôi biết ơn những người dân làng Việt Nam đã giúp tìm kiếm những người mất tích của chúng tôi và vì thế đem lại sự ổn định tinh thần cho những gia đình người Mỹ khi họ biết rằng chuyện gì thật sự đã xảy ra đối với thân nhân của họ.\u003cbr\u003e\nChưa bao giờ có hai quốc gia nào đã làm được những việc mà chúng ta cùng nhau đang làm để tìm kiếm những người mất tích trong cuộc xung đột ở Việt Nam. Rất nhiều đội Hoa Kỳ và Việt Nam đã làm việc cùng nhau, đôi khi tại những nơi chốn khó khăn và nguy hiểm. Chính phủ Việt Nam đã cung cấp cho chúng tôi những tài liệu và thông tin của chính phủ để hỗ trợ cuộc tìm kiếm của chúng tôi. Và để đáp lại, chúng tôi đã cung cấp được cho Việt Nam gần 400.000 trang tài liệu có thể trợ giúp cuộc tìm kiếm của các bạn. Trong chuyến thăm này, tôi mang thêm 350.000 trang tài liệu mà tôi hy vọng sẽ giúp các gia đình Việt Nam tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy đến với những thân nhân thất lạc của họ.\u003cbr\u003e\nHôm nay, tôi đã trân trọng trao cho ************* của các bạn, Ngài Trần Đức Lương những tài liệu này. Tôi cũng nói với chủ tịch rằng Hoa Kỳ sẽ cung cấp thêm 1 triệu trang tài liệu nữa trước cuối năm nay. Chúng tôi sẽ tiếp tục cung cấp trợ giúp và kêu gọi sự giúp đỡ của các bạn, khi cả đôi bên giữ lời cam kết là làm bất cứ việc gì chúng ta có thể làm được cho đến khi nào đạt được một thống kê đầy đủ nhất về thân nhân của chúng ta.\u003cbr\u003e\nSự hợp tác của các bạn trong sứ mạng đó qua 8 năm nay đã được đáp lại bằng việc Hoa Kỳ hỗ trợ Việt Nam những khoản vay quốc tế, tái lập thương mại giữa hai quốc gia chúng ta, thiết lập quan hệ ngoại giao chính thức và đã ký Hiệp định Thương mại trọng yếu vào năm nay.\u003cbr\u003e\nSau cùng, chúng tôi xem Việt Nam như một quốc gia, chứ không phải như một cuộc chiến tranh như các bạn đã yêu cầu trong bao nhiêu năm qua. Một quốc gia với tỷ lệ dân biết chữ cao nhất ở Đông Nam á; một quốc gia mà giới trẻ vừa đoạt được ba huy chương vàng tại cuộc thi Toán học Olympiad Quốc tế Seoul; một quốc gia của những doanh gia tài năng, tận tuỵ đang xuất hiện sau những năm xung đột và bất ổn, và hướng tới một tương lai xán lạn.\u003cbr\u003e\nHôm nay, Hoa Kỳ và Việt Nam bắt đầu một giai đoạn mới trong mối quan hệ đôi bên, vào lúc khi mọi người trên toàn thế giới buôn bán với nhau nhiều hơn, đi lại nhiều hơn, biết nhau nhiều hơn và nói chuyện với nhau nhiều hơn bao giờ hết. Vào lúc khi mọi người tự hào về nền độc lập quốc gia của mình, thì chúng ta đều biết rằng chúng ta đang trở nên ngày càng lệ thuộc lẫn nhau hơn. Sự di chuyển của con người, tiền tài và ý tưởng xuyên biên giới, thành thật mà nói, đã tạo ra những sự ngờ vực giữa những công dân tốt thuộc mọi quốc gia. Họ lo lắng về xu hướng toàn cầu hoá do những hậu quả bất ổn và không lường trước được.\u003cbr\u003e\nTuy vậy, xu hướng toàn cầu hoá không phải là một thứ mà chúng ta có thể ngăn cản hoặc loại trừ được. Sự kiện kinh tế này tương đương với lực của thiên nhiên như gió hoặc nước. Chúng ta có thể dồn gió cho căng buồm. Chúng ta có thể dùng nước để tạo ra năng lượng. Chúng ta có thể cố gắng chống lại bão và lũ lụt để bảo vệ nhân dân và tài sản. Nhưng chúng ta chẳng thể nào phủ nhận sự hiện hữu của gió và nước, hoặc tìm cách loại chúng. Xu hướng toàn cầu hoá cũng thế. Chúng ta có thể nỗ lực để tối đa hoá cái lợi của nó và giảm thiểu những rủi ro, nhưng chúng ta không thể làm ngơ trước xu hướng này và nó cũng sẽ không tự biến mất.\u003cbr\u003e\nTrong thập niên qua, khi khối lượng thương mại trên thế giới đã tăng gấp đôi, số lượng đầu tư từ những quốc gia giàu vào những quốc gia đang phát triển đã tăng gấp sáu lần, từ 25 tỷ đô la vào năm 1990 lên đến hơn 150 tỷ đô-la vào năm 1998. Những quốc gia đã mở cửa nền kinh tế của họ trong hệ thống thương mại quốc tế đã tăng trưởng nhanh ít nhất gấp đôi so với những quốc gia có nền kinh tế khép kín. Công ăn việc làm của các bạn trong tương lai rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư của nước ngoài. Nói đến đây tôi chợt nghĩ, chỉ còn 8 tuần nữa tôi sẽ mãn nhiệm, tôi nghĩ là việc làm sau này của tôi rất có thể tuỳ thuộc vào thương mại và đầu tư nước ngoài.\u003cbr\u003e\nTrong 15 năm qua, Việt Nam đã thực hiện chính sách Đổi Mới, gia nhập APEC và ASEAN, bình thường hoá quan hệ với Cộng đồng Châu Âu và Hoa Kỳ, và giải thể hợp tác xã nông nghiệp, để nông dân tự do trồng trọt những gì họ muốn và thu nhập trên chính thành quả lao động của họ. Những kết quả này là minh chứng hùng hồn nhất về sức mạnh của các thị trường của các bạn và các khả năng của nhân dân các bạn. Các bạn không chỉ khống chế được tình trạng suy dinh dưỡng mà còn trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai trên thế giới và đã đạt được sự phát triển kinh tế toàn diện mạnh mẽ hơn.\u003cbr\u003e\nTuy nhiên, trong những năm gần đây, tốc độ phát triển kinh tế có chậm lại và đầu tư nước ngoài vào Việt Nam có giảm đi. Điều này cho thấy rằng bất kỳ một nỗ lực nào nhằm tránh xa khỏi những rủi ro của một nền kinh tế toàn cầu thì đồng thời cũng khiến mình không được thừa hưởng những phần thưởng cũng từ đó mà có.\u003cbr\u003e\nVào mùa hè năm nay, Ngài Tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã nói, và tôi xin được trích dẫn nguyên văn: “Chúng tôi chưa đạt được tầm phát triển xứng với các khả năng của đất nước chúng tôi. Và chỉ có một cách duy nhất là mở cửa hơn nữa nền kinh tế.” Nên trong mùa hè năm nay, điều mà tôi tin tưởng sẽ được xem là một bước trọng yếu trên con đường các bạn tiến tới sự thịnh vượng trong tương lai, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký một hiệp định thương mại song phương có tính lịch sử, xây dựng một nền tảng để Việt Nam cuối cùng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.\u003cbr\u003e\nTheo Hiệp định này, Việt Nam sẽ cho phép các công dân của mình, và dần dần sẽ cho phép công dân của các nước khác, các quyền được nhập khẩu, xuất khẩu và phân phối hàng hoá; cho người dân Việt Nam các quyền mở rộng để quyết định vận mệnh kinh tế của chính họ. Việt Nam đã đồng ý sẽ đưa ra các quyết định quan trọng của mình theo nền pháp trị và hệ thống thương mại quốc tế, tăng cường nguồn thông tin tới mọi người dân, và đẩy mạnh sự thăng tiến của nền kinh tế tự do và khu vực kinh tế tư nhân.\u003cbr\u003e\nTất nhiên, điều này sẽ tốt cho các đối tác nước ngoài của Việt Nam cũng như Hoa Kỳ. Nhưng nó sẽ còn tốt hơn nữa cho các doanh nhân Việt Nam, là những người đang nỗ lực xây dựng việc kinh doanh của chính họ. Theo hiệp định này, theo tin Ngân hàng Thế giới, Việt Nam có thể thu được thêm 1,5 tỷ đô-la Mỹ mỗi năm và hàng năm chỉ riêng từ hàng xuất khẩu.\u003cbr\u003e\nCả hai quốc gia chúng ta đều ra đời từ một bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Bản Hiệp định Thương mại này là một dạng của Bản Tuyên Ngôn Lệ Thuộc Lẫn Nhau, một lời tuyên bố rõ ràng và không mập mờ rằng sự phồn vinh trong thế kỷ 21 tuỳ thuộc vào sự giao lưu kinh tế của một quốc gia với thế giới.\u003cbr\u003e\nSự mở rộng mới này là một cơ hội to lớn cho các bạn. Nhưng nó chưa đảm bảo thành công. Vậy thì phải làm những gì khác? Việt Nam là một quốc gia trẻ trung, với 60% dân số dưới tuổi 30, và mỗi năm có 1,4 triệu người tham gia lực lượng lao động. Những vị lãnh đạo của các bạn hiểu rằng chính phủ và các công ty quốc doanh không thể mỗi năm tạo ra 1,4 triệu việc làm mới. Họ biết rằng những ngành công nghiệp thúc đẩy nền kinh tế toàn cầu hôm nay, như máy tính, viễn thông, công nghệ sinh học, là những ngành dựa trên kiến thức. Đó là lý do tại sao những nền kinh tế trên thế giới tăng trưởng nhanh hơn khi giới trẻ được học cao hơn, khi phụ nữ có những cơ hội được đi học như nam giới, khi những người trẻ như các bạn có mọi cơ hội khảo sát những ý tưởng mới rồi chuyển những ý tưởng đó thành những cơ hội kinh doanh cho chính mình.\u003cbr\u003e\nQuả thực như vậy, tất cả các bạn có mặt tại hội trường này ngày hôm nay phải là động lực tạo nên sự phồn vinh của Việt Nam trong tương lai. Như ************* Trần Đức Lương đã tuyên bố, nội lực của một quốc gia là trí tuệ và năng lực của nhân dân.\u003cbr\u003e\nHoa Kỳ hết sức khâm phục trí tuệ và năng lực của các bạn. Một trong những chương trình trao đổi giáo dục lớn nhất của chính phủ chúng tôi là với Việt Nam. Và chúng tôi muốn tăng thêm nữa. Thượng nghị sỹ Kerry có mặt tại đây, và tôi đã nhắc đến ông trước đó, đang dẫn đầu cho một nỗ lực tại Quốc hội Hoa Kỳ, ông cùng với Thượng nghị sỹ John McCain và những cựu chiến binh khác của cuộc xung đột tại đây, đang hoạt động nhằm thiết lập một tổ chức mới gọi là Quỹ Giáo dục Việt Nam. Một khi được thông qua, quỹ này sẽ hỗ trợ 100 học bổng hàng năm, tại đây hoặc tại Hoa Kỳ, cho những người nghiên cứu hoặc giảng dạy khoa học, toán, công nghệ và y khoa.\u003cbr\u003e\nBây giờ chúng tôi đã sẵn sàng tài trợ thêm cho những chương trình trao đổi để dự án này có thể được thực hiện ngay. Tôi hy vọng một số người trong các bạn sẽ có cơ hội tham gia. Và tôi cảm ơn Thượng nghị sỹ Kerry vì ý tưởng tốt đẹp này. Cảm ơn Ngài vì những gì Ngài đã thực hiện. (Vỗ tay)\u003cbr\u003e\nTôi muốn nói, cái cũng quan trọng như kiến thức chính là cái lợi của kiến thức, mà cái lợi này thì bị hạn chế bởi những giới hạn thái quá trong việc sử dụng kiến thức. Người Mỹ chúng tôi tin tưởng ở sự tự do được tìm tòi, du lịch, suy nghĩ, phát biểu, định hướng những quyết định tác động đến cuộc sống của chúng tôi làm phong phú cuộc sống của mọi người và mọi quốc gia mà trong nhiều khía cạnh vượt ra xa ngoài phạm vi kinh tế.\u003cbr\u003e\nCho đến nay, thành tích của Hoa Kỳ trong lĩnh vực này vẫn chưa được hoàn hảo. Rút cuộc, chúng tôi phải mất một thế kỷ mới xoá bỏ được nô lệ. Việc giành quyền bầu cử cho phụ nữ thì phải mất một thời gian dài hơn thế nữa. Và chúng tôi vẫn đang tìm tòi để thực hiện một liên bang hoàn hảo hơn theo ước mơ của những nhà lập quốc của chúng tôi và những ngôn từ trong Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến pháp của chúng tôi. Nhưng trong suốt 224 năm qua, chúng tôi đã học được một vài bài học. Thí dụ, chúng tôi đã thấy rằng những nền kinh tế hoạt động tốt hơn khi báo chí được tự do tố cáo tham nhũng, và những toà án độc lập có thể đảm bảo cho các hợp đồng được tôn trọng, sự cạnh tranh được tiến triển mạnh mẽ và công bằng, và các quan chức nhà nước tôn trọng nền pháp trị.\u003cbr\u003e\nTheo kinh nghiệm của chúng tôi, việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền bất đồng chính kiến không đe doạ sự ổn định của một xã hội. Ngược lại, nó tạo được niềm tin của người dân vào sự công bằng của hiến pháp của chúng ta, và khiến chúng ta phải thực hiện hiến pháp mặc dù chúng ta không đồng ý một quyết định nào đó. Tất cả những điều này sẽ làm cho đất nước của chúng ta mạnh hơn trong các thời điểm tốt hoặc xấu. Theo kinh nghiệm chúng tôi, giới trẻ sẽ có nhiều niềm tin hơn vào tương lai nếu họ có tiếng nói trong việc định hướng tương lai, trong việc lựa chọn các nhà lãnh đạo chính phủ của họ và có một chính phủ có trách nhiệm đối với những người dân mà chính phủ phục vụ.\u003cbr\u003e\nBây giờ, tôi xin nhấn mạnh rằng, chúng tôi không tìm cách và cũng không thể áp đặt những ý tưởng này. Việt Nam là một đất nước lâu đời và bền vững. Các bạn đã chứng tỏ với thế giới rằng các bạn sẽ tự quyết định cho chính mình. Chỉ các bạn mới có thể quyết định với những việc chẳng hạn như có nên chăng tiếp tục chia xẻ những tài năng và ý tưởng của Việt Nam với thế giới; có nên chăng tiếp tục mở cửa Việt Nam để làm giầu đất nước mình với những kinh nghiệm của các nước khác. Chỉ có các bạn mới quyết định xem có nên chăng tiếp tục mở cửa thị trường, mở cửa xã hội của mình và củng cố nền pháp trị. Chỉ có các bạn mới quyết định liên kết như thế nào giữa tự do cá nhân và nhân quyền trên nền tảng giầu mạnh của bản sắc quốc gia Việt Nam.\u003cbr\u003e\nTương lai của các bạn đang nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhân dân Việt Nam. Nhưng tương lai của các bạn cũng quan trọng đối với chúng tôi. Vì khi Việt Nam thành công, việc ấy sẽ mang lại lợi ích cho khu vực này cùng các đối tác kinh doanh và những người bạn của các bạn trên toàn thế giới.\u003cbr\u003e\nChúng tôi mong muốn được tăng cường sự hợp tác với các bạn trên mọi phương diện. Chúng tôi muốn tiếp tục việc rà soát mìn và những vũ khí chưa nổ. Chúng tôi muốn tăng cường những nỗ lực chung của chúng ta để bảo vệ môi trường bằng cách huỷ bỏ xăng pha chì tại Việt Nam, duy trì nguồn cung cấp nước sạch, cứu nguy những dải san hô và rừng nhiệt đới. Chúng tôi muốn tăng cường nỗ lực trong việc ngăn ngừa và cứu trợ thiên tai, gồm cả những nỗ lực trợ giúp những người bị nguy khốn vì lũ lụt tại vùng đồng bằng sông Cửu Long. Hôm qua, chúng tôi đã trao cho chính phủ các bạn những bức ảnh vệ tinh từ Hệ thống Thông tin Thiên tai Toàn cầu của chúng tôi – những bức ảnh này cho thấy những chi tiết mới nhất về mức độ lũ lụt tại vùng đồng bằng để trợ giúp Việt Nam trong việc tái thiết.\u003cbr\u003e\nChúng tôi muốn tăng cường sự hợp tác trong lĩnh vực khoa học, sự hợp tác được chú trọng trong cuộc họp của chúng ta tại Singapore vào tháng này để cùng nhau nghiên cứu những tác động về sức khoẻ và môi sinh của chất đi-ô-xin đối với người Việt Nam và người Mỹ đã có mặt tại Việt Nam; và sự hợp tác mà chúng ta đang mở rộng hơn trên cơ sở Hiệp định Khoa học và Công nghệ mà hai quốc gia chúng ta vừa ký hôm nay.\u003cbr\u003e\nChúng tôi muốn là đồng minh của các bạn trong việc phòng chống những căn bệnh gây tử vong chẳng hạn như AIDS, lao và sốt rét. Tôi vui mừng tuyên bố rằng chúng tôi sẽ tăng gấp đôi sự hỗ trợ của chúng tôi cho những nỗ lực của Việt Nam để ngăn chặn nguy cơ của nạn dịch AIDS bằng công tác giáo dục, phòng ngừa, săn sóc và chữa trị. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để đưa Việt Nam thành nơi an toàn hơn bằng cách hỗ trợ các bạn để giảm thiểu những thương tích trên đường phố, ở nhà và tại nơi làm việc. Chúng tôi muốn làm việc với các bạn để tận dụng bản Hiệp định Thương mại này, bằng cách cung cấp sự trợ giúp kỹ thuật để đảm bảo sự thực thi bản Hiệp định thật trôi chảy và đầy đủ, tìm kiếm những phương thức khuyến khích hơn nữa sự đầu tư của Hoa Kỳ nhiều hơn vào quốc gia các bạn.\u003cbr\u003e\nTóm lại, chúng tôi mong muốn xây dựng quan hệ đối tác với Việt Nam. Chúng tôi tin rằng việc này sẽ tốt cho cả hai quốc gia. Chúng tôi tin tưởng rằng nhân dân Việt Nam có tài năng để thành công trong thời đại toàn cầu mới này cũng như họ đã thành công trong quá khứ.\u003cbr\u003e\nChúng tôi biết vậy, vì chúng tôi đã thấy những tiến bộ các bạn đã đạt được trong thập niên vừa qua. Chúng tôi đã thấy tài năng và sự tháo vát của những người Việt Nam đến cư ngụ tại Hoa Kỳ. Những người Mỹ gốc Việt đã trở thành những quan chức dân cử, chánh án, những nhà lãnh đạo trong lĩnh vực khoa học và trong ngành công nghệ cao. Năm ngoái, một người Mỹ gốc Việt đã có một phát minh toán học làm cho việc điều khiển hội họp từ xa bằng truyền hình với chất lượng cao trở thành dễ dàng hơn. Mọi người ở Hoa Kỳ đều biết đến trường hợp Trần Như Hoàng tốt nghiệp thủ khoa trong khoá học của anh ta tại Trường Võ bị Không quân Hoa Kỳ.\u003cbr\u003e\nNhững người Hoa Kỳ gốc Việt thành đạt không chỉ vì những khả năng độc đáo và tư chất tốt của họ, mà còn vì họ đã có cơ hội để tận dụng khả năng và giá trị của họ. Khi những cơ hội của các bạn tăng lên trong cuộc sống, trong học hỏi, trong việc thể hiện óc sáng tạo, thì không có gì có thể ngăn cản được sự tiến bộ của người Việt Nam. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thấy nhân dân Hoa Kỳ luôn sát cánh với các bạn. Bởi vì trong thế giới phụ thuộc lẫn nhau này, thành công của các bạn cũng thật sự là thành công của chúng tôi.\u003cbr\u003e\nCách đây gần 200 năm, vào khởi điểm của mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, hai quốc gia chúng ta đã cố gắng nhiều để đàm phán một Hiệp định Thương mại, tương tự như Hiệp định Thương mại mà chúng ta đã ký hôm nay. Nhưng cách đây 200 năm, những cuộc đàm phán này đều thất bại, và không một hiệp định nào được ký. Hãy nghe lời phát biểu của một sử gia nói về chuyện gì đã xảy ra cách đây 200 năm, và thử nghĩ xem trong hai thế kỷ nay, câu nói này đáng ra phải được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần rồi. Ông ta nói rằng: “Những nỗ lực này đã thất bại vì hai nền văn hoá xa lạ đã cùng lên tiếng mà không chịu lắng nghe nhau, và tầm quan trọng của bên này đối với bên kia không đủ sức thuyết phục để vượt qua những trở ngại này.”\u003cbr\u003e\nVì thiện chí, hãy chấm dứt những ngày tháng khi chúng ta nói át lẫn nhau. Hãy công nhận vai trò quan trọng của mỗi bên. Chúng ta hãy tiếp tục giúp nhau hàn gắn những vết thương chiến tranh, không phải bằng cách quên đi sự dũng cảm cũng như những thảm kịch của các bên, mà bằng tinh thần hoà giải và sự can đảm để xây dựng một tương lai xán lạn hơn cho con em chúng ta.\u003cbr\u003e\nMong rằng con em chúng ta sẽ học được ở chúng ta bài học cho thấy rằng: là những con người thiện chí và thông qua những cuộc đối thoại tôn trọng lẫn nhau, người ta có thể phát hiện và tái phát hiện tính nhân văn chung cho cả hai phía và một quá khứ thật đau thương có thể được bù đắp trong một tương lai hoà bình và thịnh vượng.\u003cbr\u003e\nCảm ơn các bạn đã chào đón tôi, gia đình tôi và những thành viên trong đoàn Hoa Kỳ đến Việt Nam. Cảm ơn lòng tin vào tương lai của các bạn. Chúc các bạn sức khoẻ và thành công.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eREMARKS BY THE PRESIDENT\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTO VIETNAM NATIONAL UNIVERSITY\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nVietnam National University\u003cbr\u003e\nHanoi, Socialist Republic of Vietnam\u003cbr\u003e\n3:50 P.M. (L)\u003cbr\u003e\nTHE PRESIDENT: Thank you very much, and good afternoon. I can think of no more fitting place to begin my visit at this hopeful moment in our common history than here at Hanoi National University. I was given a Vietnamese phrase; I am going to try to say it. If I mess it up, feel freeto laugh at me. Xin chao cac ban.* (Applause.)\u003cbr\u003e\nSo much of the promise of this youthful nation is embodied with you. I learned that you have exchanges here with students from nearly 100 universities, from Canada to France to Korea — and that you are now hosting more than a dozen full-time students from your partner school in the United States, the University of California.\u003cbr\u003e\nI salute your vigorous efforts to engage the world. Of course, like students everywhere, I know you have things to think about other than your studies. For example, in September, you had to study for your classes and watch the Olympic accomplishments of Tran Hieu Ngan in Sydney. And this week you have to study and cheer Le Huynh Duc and Nguyen Hong Son in Bangkok at the football matches. (Applause.)\u003cbr\u003e\nI am honored to be the first American President to see Hanoi, and to visit this university. But I do so conscious that the histories of our two nations are deeply intertwined in ways that are both a source of pain for generations that came before, and a source of promise for generations yet to come.\u003cbr\u003e\n* Hello, everybody.\u003cbr\u003e\nTwo centuries ago, during the early days of the United States, we reached across the seas for partners in trade and one of the first nations we encountered was Vietnam. In fact, one of our founding fathers, Thomas Jefferson, tried to obtain rice seed from Vietnam to grow on his farm in Virginia 200 years ago. By the time World War II arrived, the United States had become a significant consumer of export from Vietnam. In 1945, at the moment of your country’s birth, the words of Thomas Jefferson were chosen to be echoed in your own Declaration of Independence: “All men are created equal. The Creator has given us certain inviolable rights — theright to life, the right to be free, the right to achieve happiness.”\u003cbr\u003e\nOf course, all of this common history, 200 years of it, has been obscured in the last few decades by the conflict we call the Vietnam War and you call the American War. You may know that in Washington, D.C., on our National Mall, there is a stark black granite wall engraved with the name of every single American who died in Vietnam. At this solemn memorial, some American veterans also refer to the “other side of the wall,” the staggering sacrifice of the Vietnamese people on both sides of\u003cbr\u003e\nthat conflict — more than three million brave soldiers and civilians.\u003cbr\u003e\nThis shared suffering has given our countries a relationship unlike any other. Because of the conflict, America is now home to one million Americans of Vietnamese ancestry. Because of the conflict, three million Americans veterans served in Vietnam, as did many journalists, embassy personnel, aid workers and others who are forever connected to your country.\u003cbr\u003e\nAlmost 20 years ago now, a group of American servicemen took the first step to reestablish contacts between the United States and Vietnam. They traveled back to Vietnam for the first time since the war, and as they walked through the streets of Hanoi, they were approached by Vietnamese citizens who had heard of their visit: Are you the American soldiers, they asked? Not sure what to expect, our veterans answered, yes, we are. And to their immense relief, their hosts simply said, welcome to Vietnam.\u003cbr\u003e\nMore veterans followed, including distinguished American veterans and heroes who serve now in the United States Congress: Senator John McCain, Senator Bob Kerrey, Senator Chuck Robb, and Senator John Kerry from Massachusetts, who is here with me today, along with a number of representatives from our Congress, some of whom are veterans of the Vietnam\u003cbr\u003e\nconflict.\u003cbr\u003e\nWhen they came here, they were determined to honor those who fought without refighting the battles; to remember our history, but not to perpetuate it; to give young people like you in both our countries the chance to live in your tomorrows, not in our yesterdays. As Ambassador Pete Peterson has said so eloquently, “We cannot change the past. What we can change is the future.”\u003cbr\u003e\nOur new relationship gained strength as American veterans launched nonprofit organizations to work on behalf of the Vietnamese people, such as providing devices to people with war injuries to help them lead more normal lives. Vietnam’s willingness to help us return the remains of our fallen servicemen to their families has been the biggest boost to improve ties. And there are many Americans here who have worked in that endeavor for many years now, including our Secretary of Veterans Affairs, Hershel Gober.\u003cbr\u003e\nThe desire to be reunited with a lost family member is something we all understand. It touches the hearts of Americans to know that every Sunday in Vietnam one of your most-watched television shows features families seeking viewers’ help in finding loved ones they lost in the war so long ago now. And we are grateful for the Vietnamese villagers who have helped us to find our missing and, therefore, to give their families the peace of mind that comes with knowing what actually happened to their loved ones.\u003cbr\u003e\nNo two nations have ever before done the things we are doing together to find the missing from the Vietnam conflict. Teams of Americans and Vietnamese work together, sometimes in tight and dangerous places. The Vietnamese government has offered us access to files and government\u003cbr\u003e\ninformation to assist our search. And, in turn, we have been able to give Vietnam almost 400,000 pages of documents that could assist in your search.On this trip, I have brought with me another 350,000 pages of documents that I hope will help Vietnamese families find out what happened to their missing loved ones.\u003cbr\u003e\nToday, I was honored to present these to your President, Tran DucLuong. And I told him before the year is over, America will provide another million pages of documents. We will continue to offer our help and to ask for your help as we both honor our commitment to do whatever we can for as long as it takes to achieve the fullest possible accounting of our loved ones.\u003cbr\u003e\nYour cooperation in that mission over these last eight years has made it possible for America *****pport international lending to Vietnam, to resume trade between our countries, to establish formal diplomatic relations and, this year, to sign a pivotal trade agreement.\u003cbr\u003e\nFinally, America is coming to see Vietnam as your people have asked for years — as a country, not a war. A country with the highest literacy rate in Southeast Asia; a country whose young people just won three Gold Medals at the International Math Olympiad in Seoul; a country of gifted,hardworking entrepreneurs emerging from years of conflict and uncertainty\u003cbr\u003e\nto shape a bright future.\u003cbr\u003e\nToday, the United States and Vietnam open a new chapter in our relationship, at a time when people all across the world trade more, travel more, know more about and talk more with each other than ever before. Even as people take pride in their national independence, we know we are becoming more and more interdependent. The movement of people, money and\u003cbr\u003e\nideas across borders, frankly, breeds suspicion among many good people in every country. They are worried about globalization because of its unsettling and unpredictable consequences.\u003cbr\u003e\nYet, globalization is not something we can hold off or turn off. It is the economic equivalent of a force of nature — like wind or water. We can harness wind to fill a sail. We can use water to generate energy. We can work hard to protect people and property from storms and floods. But there is no point in denying the existence of wind or water, or trying to make them go away. The same is true for globalization. We can work to\u003cbr\u003e\nmaximize its benefits and minimize its risks, but we cannot ignore it –and it is not going away.\u003cbr\u003e\nIn the last decade, as the volume of world trade has doubled,\u003cbr\u003e\ninvestment flows from wealthy nations to developing ones have increased by six times, from $25 billion in 1990 to more than $150 billion in 1998. Nations that have opened their economies to the international trading system have grown at least twice as fast as nations with closed economies. Your next job may well depend on foreign trade and investment. Come to think of it, since I have to leave office in about eight weeks, my next job may depend on foreign trade and investment.\u003cbr\u003e\nOver the last 15 years, Vietnam launched its policy of Doi Moi, joined APEC and ASEAN, normalized relations with the European Union and the United States, and disbanded collective farming, freeing farmers to grow what they want and earn the fruits of their own labor. The results were impressive\u003cbr\u003e\nproof of the power of your markets and the abilities of your people. You not only conquered malnutrition, you became the world’s second largest exporter of rice and achieved stronger overall economic growth.\u003cbr\u003e\nOf course, in recent years the rate of growth has slowed and foreign investment has declined here, showing that any attempt to remain isolated from the risks of a global economy also guarantees isolation from its rewards, as well.\u003cbr\u003e\nGeneral Secretary Le Kha Phieu said this summer, and I quote, “We have yet to achieve the level of development commensurate with the possibilities of our country. And there is only one way to further open up the economy.” So this summer, in what I believe will be seen as a pivotal step toward\u003cbr\u003e\nyour future prosperity, Vietnam joined the United States in signing an historic bilateral trade agreement, building a foundation for Vietnam’s entry eventually into the World Trade Organization.\u003cbr\u003e\nUnder the agreement, Vietnam will grant to its citizens, and over time to citizens of other countries, rights to import, export and distribute goods, giving the Vietnamese people expanding rights to determine their own economic destiny. Vietnam has agreed it will subject important decisions to the rule of law and the international trading system, increase the flow of information to its people, and accelerate the rise of a free economy and the private sector.\u003cbr\u003e\nOf course, this will be good for Vietnam’s foreign partners, like the United States. But it will be even better for Vietnam’s own entrepreneurs, who are working hard to build businesses of their own. Under this agreement, Vietnam could be earning, according to the World Bank, another $1.5 billion each and every year from exports alone.\u003cbr\u003e\nBoth our nations were born with a Declaration of Independence. This trade agreement is a form of declaration of interdependence, a clear,unequivocal statement that prosperity in the 21st century depends upon a nation’s economic engagement in the rest of the world.\u003cbr\u003e\nThis new openness is a great opportunity for you. But it does not guarantee success. What else should be done? Vietnam is such a young country, with 60 percent of your population under the age of 30, and 1.4 million new people entering your work force every year. Your leaders realize that government and state-owned businesses cannot generate 1.4 million new jobs every year. They know that the industries driving the global economy today — computers, telecommunications, biotechnology — these are all based on knowledge. That is why economies all over the world grow faster when young people stay in school longer, when women have the same educational opportunities that men have, when young people like you have every opportunity to explore new ideas and then to turn those ideas into your own business opportunities.\u003cbr\u003e\nYou can be — indeed, those of you in this hall today must be — the engine of Vietnam’s future prosperity. As President Tran Duc Luong has said, the internal strength of the country is the intellect and capacity of its people.\u003cbr\u003e\nThe United States has great respect for your intellect and capacity. One of our government’s largest educational exchange programs is with Vietnam. And we want to do more. Senator Kerry is right there, and I mentioned him earlier — is leading an effort in our United States Congress, along with Senator John McCain and other veterans of the conflict\u003cbr\u003e\nhere, to establish a new Vietnam Education Foundation. Once enacted, the foundation would support 100 fellowships every year, either here or in the United States, for people to study or teach science, math, technology and medicine.\u003cbr\u003e\nWe’re ready to put more funding in our exchange programs now so this effort can get underway immediately. I hope some of you in this room will have a chance to take part. And I want to thank Senator Kerry for this great idea. Thank you, sir, for what you have done. (Applause.)\u003cbr\u003e\nLet me say, as important as knowledge is, the benefits of knowledge are necessarily limited by undue restrictions on its use. We Americans believe the freedom to explore, to travel, to think, to speak, to shape decisions that affect our lives enrich the lives of individuals and nations in ways that go far beyond economics.\u003cbr\u003e\nNow, America’s record is not perfect in this area. After all, it took us almost a century to banish slavery. It took us even longer to give women the right to vote. And we are still seeking to live up to the more perfect union of our founders’ dreams and the words of our Declaration of Independence and Constitution. But along the way over these 226 years —\u003cbr\u003e\n224 years — we’ve learned some lessons. For example, we have seen that economies work better where newspapers are free to expose corruption, and independent courts can ensure that contracts are honored, that competition is robust and fair, that public officials honor the rule of law.\u003cbr\u003e\nIn our experience, guaranteeing the right to religious worship and the right to political dissent does not threaten the stability of a society. Instead, it builds people’s confidence in the fairness of our institutions, and enables us to take it when a decision goes in a way we don’t agree with. All this makes our country stronger in good times and bad. In our experience, young people are much more likely to have confidence in their future if they have a say in shaping it, in choosing their governmental leaders and having a government that is accountable to those it serves.\u003cbr\u003e\nNow, let me say emphatically, we do not seek to impose these ideals, nor could we. Vietnam is an ancient and enduring country. You have proved to the world that you will make your own decisions. Only you can decide, for example, if you will continue to share Vietnam’s talents and ideas with the world; if you will continue to open Vietnam so that you can enrich it with the insights of others. Only you can decide if you will continue to\u003cbr\u003e\nopen your markets, open your society and strengthen the rule of law. Only you can decide how to weave individual liberties and human rights into the rich and strong fabric of Vietnamese national identity.\u003cbr\u003e\nYour future should be in your hands, the hands of the Vietnam people. But your future is important to the rest of us, as well. For as Vietnam succeeds, it will benefit this region and your trading partners and your friends throughout the world.\u003cbr\u003e\nWe are eager to increase our cooperation with you across the board. We want to continue our work to clear land mines and unexploded ordnance. We want to strengthen our common efforts to protect the environment by phasing out leaded asoline in Vietnam, maintaining a clean water supply, saving coral reefs and tropical forests. We want to bolster our efforts on disaster relief and prevention, including our efforts to help those suffering from the floods in the Mekong Delta. Yesterday, we presented to your government satellite imagery from our Global Disaster Information Network — images that show in great detail the latest flood levels on the Delta that can help Vietnam to rebuild.\u003cbr\u003e\nWe want to accelerate our cooperation in science, cooperation focused this month on our meeting in Singapore to study together the health and ecological effects of dioxin on the people of Vietnam and the Americans who were in Vietnam; and cooperation that we are advancing further with the Science and Technology Agreement our two countries signed just today.\u003cbr\u003e\nWe want to be your ally in the fight against killer diseases like\u003cbr\u003e\nAIDS, tuberculosis and malaria. I am glad to announce that we will nearly double our support of Vietnam’s efforts to contain the AIDS crisis through education, prevention, care and treatment. We want to work with you to make Vietnam a safer place by giving you help to reduce preventable injuries — on the streets, at home and in the workplace. We want to work with you to make the most of this trade agreement, by providing technical\u003cbr\u003e\nassistance to assure its full and smooth implementation, in finding ways to encourage greater United States investment in your country.\u003cbr\u003e\nWe are, in short, eager to build our partnership with Vietnam. We believe it’s good for both our nations. We believe the Vietnamese people have the talent *****cceed in this new global age as they have in the past.\u003cbr\u003e\nWe know it because we’ve seen the progress you have made in this last decade. We have seen the talent and ingenuity of the Vietnamese who have come to settle in America. Vietnamese-Americans have become elected officials, judges, leaders in science and in our high-tech industry. Last year, a Vietnamese-American achieved a mathematical breakthrough that will make it easier to conduct high-quality video-conferencing. And all America took notice when Hoang Nhu Tran graduated number one in his class at the United States Air Force Academy.\u003cbr\u003e\nVietnamese-Americans have flourished not just because of their unique abilities and their good values, but also because they have had the opportunity to make the most of their abilities and their values. As your opportunities grow to live, to learn, to express your creativity, there will be no stopping the people of Vietnam. And you will find, I am certain, that the American people will be by your side. For in this interdependent world, we truly do have a stake in your success.\u003cbr\u003e\nAlmost 200 years ago, at the beginning of the relations between the United States and Vietnam, our two nations made many attempts to negotiate a treaty of commerce, sort of like the trade agreement that we signed today. But 200 years ago, they all failed, and no treaty was concluded. Listen to what one historian said about what happened 200 years ago, and\u003cbr\u003e\nthink how many times it could have been said in the two centuries since.He said, “These efforts failed because two distant cultures were talking past each other, and the importance of each to the other was insufficient to overcome these barriers.”\u003cbr\u003e\nLet the days when we talk past each other be gone for good. Let us acknowledge our importance to one another. Let us continue to help each other heal the wounds of war, not by forgetting the bravery shown and the tragedy suffered by all sides, but by embracing the spirit of reconciliation and the courage to build better tomorrows for our children.\u003cbr\u003e\nMay our children learn from us that good people, through respectful dialogue, can discover and rediscover their common humanity, and that a painful, painful past can be redeemed in a peaceful and prosperous future.\u003cbr\u003e\nThank you for welcoming me and my family and our American delegation to Vietnam. Thank you for your faith in the future. Chuc cac ban suc khoeva thanh cong.*\u003cbr\u003e\nThank you very much.\u003cbr\u003e\nEND 4:17 P.M. (L)\u003cbr\u003e\n* May you have health and success.\u003cbr\u003e\n————————————————————————————————————\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐây là bài phát biểu của TBT Lê Khả Phiêu:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChiều 18-11, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã tiếp Tổng thống Hoa Kỳ W.J.Clinton thăm chính thức Việt Nam. Sau phần phát biểu của Tổng thống Clintơn, Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã có bài phát biểu đáp từ. Tạp chí Quê Hương xin trích đăng dưới đây:\u003cbr\u003e\n“Tôi hoan nghênh Ngài và phu nhân cùng phái đoàn Hoa Kỳ sang thăm Việt Nam. Tôi đã được thông báo về Hội đàm giữa Ngài và ************* Trần Đức Lương, cuộc gặp giữa Ngài và Thủ tướng Phan Văn Khải cũng như cuộc nói chuyện của Ngài tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Đúng là mỗi nước, mỗi dân tộc có lịch sử, truyền thống, bản sắc văn hóa riêng. Hoa Kỳ cũng vậy. Việt Nam cũng vậy. Dân tộc chúng tôi có mấy ngàn năm văn hiến.\u003cbr\u003e\nVề quá khứ, tôi đồng ý với Ngài là chúng ta không quên quá khứ, không làm lại được quá khứ. Vấn đề quan trọng là hiểu cho đúng thực chất cái quá khứ ấy. Cụ thể là hiểu cho đúng thực chất cuộc kháng chiến chống xâm lược mà chúng tôi đã phải tiến hành. Căn nguyên cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là từ đâu? Sâu xa là từ khi chủ nghĩa đế quốc đi đánh chiếm thuộc địa. Nước Việt Nam có đem quân đi đánh Hoa Kỳ đâu mà Hoa Kỳ lại đem quân sang đánh Việt Nam? Kết quả của cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là chúng tôi đã giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc và đưa đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Cho nên đối với chúng tôi, quá khứ không phải trang sử đen tối, đau buồn và bất hạnh. Nói về trách nhiệm đối với quá khứ, đối với cuộc chiến tranh vừa qua, thì không thể đánh đồng; vì nó đã để lại những hậu quả nặng nề cho nhân dân và đất nước Việt Nam. Về bài học của quá khứ, điều quan trọng là những người có trách nhiệm đừng để lặp lại những việc như đã làm trong quá khứ. Đối với chúng tôi, quá\u003cbr\u003e\nkhứ là gốc rễ, là nền tảng, là sức mạnh của hiện tại và tương lai.\u003cbr\u003e\nCuộc chiến tranh mà các Ngài gọi là chiến tranh Việt Nam, chúng tôi gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau Hiệp định hòa bình năm 1954, đất nước chúng tôi tạm thời chia làm hai miền, lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời. Theo Hiệp định, sau hai năm sẽ có tổng tuyển cử nhưng chế độ Ngô Đình Diệm không thực hiện, dùng bộ máy của ông ta để giết hại nhân dân Việt Nam. Lại có người nói, có nước ở Tây bán cầu muốn lấy vĩ tuyến 17 của Việt Nam làm biên giới. Một nước ở Tây bán cầu mà lấy vĩ tuyến 17 của chúng tôi làm biên giới là vô lý quá. Không thể thống nhất bằng phương pháp hòa bình nên chúng tôi phải dùng chiến tranh giải phóng để thống nhất đất nước. Đó là căn nguyên gây ra cuộc chiến tranh vừa qua. Từ trước đến nay, nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Nhân dân Mỹ, nhân dân thế giới, toàn thể loài người đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của chúng tôi. Từ quá khứ đó, chúng ta phải rút ra kinh nghiệm và phải có trách nhiệm đúng đắn với quá khứ. Ngài McNamara trong một cuộc Hội thảo\u003cbr\u003e\ncũng nói rằng cần phải rút kinh nghiệm.\u003cbr\u003e\nVề công cuộc đổi mới của chúng tôi, đổi mới bắt nguồn từ mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội và vì mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Trong sự nghiệp này, chúng tôi cảm ơn cộng đồng quốc tế đã hợp tác giúp đỡ chúng tôi. Mục tiêu đổi mới mà chúng tôi phải đi đến là xây dựng một nền kinh tế độc lập tự chủ, định hướng xã hội chủ nghĩa. Nền kinh tế của chúng tôi có nhiều thành phần, trong đó kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo. Chúng tôi có kinh tế tư nhân, nhưng chúng tôi không tư nhân hóa nền kinh tế. Chúng tôi tổ chức lại hợp tác xã chứ không phải giải tán hợp tác xã. Trong nền kinh tế mà chúng tôi đang xây dựng thì kinh tế nhà nước và kinh tế hợp tác có vai trò rất quan trọng. Hơn 30 năm chiến tranh, 19 năm bị cấm vận, gặp vô vàn khó khăn, thách thức, nhưng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn phát triển và nhất định sẽ phát triển. Tôi được mời đi thăm Pháp, Italy và Cộng đồng châu Âu, tôi cũng nói như vậy. Bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ trong một lần gặp tôi có hỏi: Chủ nghĩ\u003cbr\u003e\na xã hội có tồn tại được không? Tôi nói: Không những tồn tại mà chủ nghĩa xã hội sẽ tiếp tục phát triển thắng lợi.\u003cbr\u003e\nVề đối ngoại, Việt Nam chúng tôi muốn là bạn với tất cả các dân tộc, các quốc gia trên thế giới, cùng phấn đấu vì hòa bình, độc lập, hữu nghị và phát triển, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi. Chúng tôi theo đuổi một đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các mối quan hệ, chúng tôi không đóng cửa. Việc ký Hiệp định thương mại Việt Nam-Hoa Kỳ chính là cũng nằm trong đường lối đó. Việt Nam đã có quan hệ ngoại giao với gần 170 nước, quan hệ thương mại với hơn 150 nước, Đảng chúng tôi có quan hệ với hơn 180 đảng cộng sản, cánh tả, đảng cầm quyền. Trong quan hệ quốc tế ngày nay, mọi quốc gia, dân tộc đều cần hợp tác để cùng phát triển. Chúng tôi tôn trọng sự lựa chọn, cách sống và chế độ chính trị của các dân tộc. Chúng tôi cũng đòi hỏi các nước tôn trọng chế độ chính trị, sự lựa chọn của dân tộc chúng tôi. Việc các nước có chế độ chính trị khác nhau cũng không ngăn cản sự hợp tác để cùng phát triển, nếu biết tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau\u003cbr\u003e\n, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi.\u003cbr\u003e\nĐiều chắc chắn là trong thế kỷ 21, khoa học công nghệ sẽ phát triển như vũ bão. Nhưng lại có một nghịch lý là hố ngăn cách giữa nước giàu và nước nghèo lại ngày càng lớn. Ngày nay, tổng số tài sản của hơn 300 tỷ phú trên thế giới bằng thu nhập của hơn 2 tỷ người ở các nước nghèo.\u003cbr\u003e\nTương lai của dân tộc chúng tôi là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Tôi mong quan hệ giữa hai nước chúng ta tiếp tục phát triển, không lặp lại những việc làm như trong quá khứ đã xảy ra. Chúng tôi quý trọng nhân dân Mỹ, cảm ơn nhân dân Mỹ đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân Việt Nam. Thấy hình ảnh cháu Chelsea, tôi chạnh nhớ cháu , Emily con gái của Morison, và mẹ cháu cũng đã từng sang thăm Việt Nam. Đó là biểu tượng đẹp của tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.\u003cbr\u003e\nDù sau này, Ngài bàn giao nhiệm vụ cho tổng thống mới thì tôi vẫn xin mời Ngài và gia đình sang thăm lại Việt Nam.\u003cbr\u003e\nChúc Ngài, cụ bà, phu nhân và cháu gái Chelsea dồi dào sức khỏe và hạnh phúc.”\u003c/p\u003e","title":"Tư liệu: Các bài phát biểu của TT Clinton trong chuyến sang Việt Nam 2000"},{"content":"Từ giờ tới cuối tuần vẫn nóng như vậy.\nHồ thì lấp đi, cây thì chặt đi.\nNhà thì xây thêm, xây nhà thì toàn như cái hộp kính, giữ nhiệt, tưởng có điều hòa mà ngon à, mất điện 15p phát nóng như rang, lúc sau có điện, thế là điều hòa lại phải làm cái việc thải khí nóng trong nhà ra ngoài đường, nhiệt độ càng ngày càng bốc cao. 7h tối đi làm về mà hơi nóng từ mặt đường bốc lên rát mặt nhức mắt.\nÔ tô thì siêu đắt, chỉ dành cho VIP.\nXin giới thiệu khu VIP và khu thường:\nBình luận (2) Loi Luu — 2015-07-01 03:04\nMua lấy cái ô tô 400-500 đi tạm thôi anh\nkanishi — 2015-07-03 05:39\nMua thì được, vấn đề là đi làm thì không có chỗ đỗ, anh muốn lập một công ty lái xe thuê, chuyên lấy xe của các bạn làm văn phòng cả ngày đi chạy Uber :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/30/nong-qua/","summary":"\u003cp\u003eTừ giờ tới cuối tuần vẫn nóng như vậy.\u003cbr\u003e\nHồ thì lấp đi, cây thì chặt đi.\u003cbr\u003e\nNhà thì xây thêm, xây nhà thì toàn như cái hộp kính, giữ nhiệt, tưởng có điều hòa mà ngon à, mất điện 15p phát nóng như rang, lúc sau có điện, thế là điều hòa lại phải làm cái việc thải khí nóng trong nhà ra ngoài đường, nhiệt độ càng ngày càng bốc cao. 7h tối đi làm về mà hơi nóng từ mặt đường bốc lên rát mặt nhức mắt.\u003cbr\u003e\nÔ tô thì siêu đắt, chỉ dành cho VIP.\u003cbr\u003e\nXin giới thiệu khu VIP và khu thường:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/nongqua1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"nongqua1\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/30/nong-qua/nongqua1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/nongqua2.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"nongqua2\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/30/nong-qua/nongqua2.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nóng quá"},{"content":"\nThật là cao thủ, dứt khoát, mạnh mẽ, không phải suy nghĩ nhiều.\nTrong một diễn biến khác:\nNgày 18/6: Hà Tĩnh xây văn miếu hơn 70 tỷ đồng\nNgày 28/6: Hà Tĩnh đề nghị Trung ương hỗ trợ 80 tỷ chống hạn\nBình luận (2) dtnguyen196 — 2015-06-29 11:01\nThu chân về không kịp, đụng phải giỏ hàng, chắc cũng đau phải biết :))\nthacdu — 2015-06-29 11:32\nHàng cũ rồi mà nhể 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/29/kungfu-ranger-in-hanoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/danh-nhau-1433343375094.gif\"\u003e\u003cimg alt=\"danh-nhau-1433343375094\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/29/kungfu-ranger-in-hanoi/danh-nhau-1433343375094.gif\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThật là cao thủ, dứt khoát, mạnh mẽ, không phải suy nghĩ nhiều.\u003cbr\u003e\nTrong một diễn biến khác:\u003cbr\u003e\nNgày 18/6: \u003ca href=\"http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/ha-tinh-xay-van-mieu-hon-70-ty-dong-3235891.html\"\u003eHà Tĩnh xây văn miếu hơn 70 tỷ đồng\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNgày 28/6: \u003ca href=\"http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/ha-tinh-de-nghi-trung-uong-ho-tro-80-ty-chong-han-3240453.html\"\u003eHà Tĩnh đề nghị Trung ương hỗ trợ 80 tỷ chống hạn\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thanhsatoshi.wordpress.com\"\u003edtnguyen196\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-06-29 11:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThu chân về không kịp, đụng phải giỏ hàng, chắc cũng đau phải biết :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://ratlanhlung.wordpress.com\"\u003ethacdu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-06-29 11:32\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHàng cũ rồi mà nhể 😀\u003c/p\u003e","title":"Kungfu Ranger in Hanoi"},{"content":"Bạn có muốn biết những gì mọi lập trình viên Java nên biết? Chúng tôi đã chọn lọc một số khái niệm và các thành phần của ngôn ngữ Java rất cần thiết cho người mới bắt đầu và cả các lập trình viên cao cấp. Nắm bắt những điều quan trọng có thể giúp bạn có được công việc tốt nhất mà bạn xứng đáng được hưởng.\nCông nghệ Java đã phát triển và trở thực sự trở nên rất lớn trong thập kỷ qua. Có quá nhiều thứ để học và gần như là không thể để một người có thể làm chủ tất cả chúng. Kiến thức của bạn về công nghệ Java sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào những gì bạn đang làm việc.\nTrong bất kỳ ngôn ngữ nào, như Java hay một số ngôn ngữ khác, sẽ quan trọng và có ích khi nắm bắt các khái niệm tộng quan (hướng đối tượng (OOP), interfaces, class, objects, threading, vv) chứ không phải là các freamwork hoặc cú pháp cụ thể. Luôn dễ dàng để nhanh chóng tìm hiểu các công nghệ mới khi bạn nắm vững các nguyên tắc cơ bản.\nKiến thức của lập trình viên Java được dự đoán thông qua hồ sơ của họ. Trong bài này, chúng ta tạm thành 3 loại:\nSinh viên vừa tốt nghiệp. Lập trình viên Java có kinh nghiệm. Lập trình viên Java Web có kinh nghiệm. 7 thứ mà những lập trình viên Java vừa tốt nghiệp phải biết để có được một công việc\nNếu bạn là một người tốt nghiệp đại học không có kinh nghiệm và muốn trở thành lập trình viên Java, bạn cần phải hiểu những điều cơ bản sau đây.\nJava Virtual Machine làm việc như thế nào? (Platform Independence, Garbage Collection, class files vv) Các khái niệm lập trình hướng đối tượng thực hiện trong Java là gì? Multi-threading Java Collection framework Có hiểu biết về các kiểu dữ liệu và vài lớp java.lang như String, Math, System v.v, nguyên tắc luồng java.io Hiểu khái niệm về lập trình sự kiện Swing/AWT. Các khái niệm về Servlets\u0026amp;JSP. 9 thứ mà một lập trình viên Java có kinh nghiệm phải biết để phát triển\nNếu bạn là một lập trình viên Java có kinh, bạn cũng có thể cần phải hiểu những điều cơ bản sau đây ngoài những người được liệt kê ở trên.\nHiểu được các mẫu thiết kế (design patterns) và sử dụng của nó trong Java Những cải tiến về ngôn ngữ từ những thay đổi phiên bản chính (Generics, Annotations, Enums, …). Quy tắc viết mã (Coding Conventions). Build tool (Ant) hoặc Project Management Tool (Maven). Hệ thống quản lý phiên bản như CVS/SVN/Perforce/Clearcase. Apache Commons Libraries và vài thư viện nguồn mở khác Continuous Integration Tools and Unit testing. Hiểu biết cơ bản về XML Hiểu biết cơ bản về các frameworks lớp Business – ví dụ như Spring 4 thứ mà một lập trình viên Java Web (JEE) Developer phải biết\nNếu bạn là một người làm việc chuyên nghiệp giàu kinh nghiệm về phát triển Java Web, bạn cũng cần phải hiểu những điều cơ bản sau đây ngoài những cái (7 + 9) được liệt kê ở trên.\nHiểu biết về MVC Frameworks – Frameworks J2EE mã nguồn mở như Struts, Webwork, Spring MVC, Tapestry. Hiểu biết cơ bản về Web Services. Hiểu biết tốt về Web/Application server như Tomcat, Glassfish, WebLogic, WebSphere, Jetty etc. Hiểu biết về môi trường Unix – Hầu hết các server Java đặt trên môi trường Unix nên hiểu biết về Unix là một lợi thế lớn Thật sự rất khó để nắm rõ và sâu tất cả mọi thứ, khi mà danh sách rất dài và thứ nào cũng rộng. Nhưng quan trọng và có giá trị là biết cơ bản kỹ lưỡng, phần còn lại có thể học được một cách nhanh chóng khi cần thiết, tất nhiên, bạn phải biết rằng nó tồn tại, nếu không bạn sẽ không biết cần học thứ gì.\nNguồn: http://www.fromdev.com/\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/26/20-thu-ma-lap-trinh-vien-java-co-kinh-nghiem-can-phai-biet/","summary":"\u003cp\u003eBạn có muốn biết những gì mọi lập trình viên Java nên biết? Chúng tôi đã chọn lọc một số khái niệm và các thành phần của ngôn ngữ Java rất cần thiết cho người mới bắt đầu và cả các lập trình viên cao cấp. Nắm bắt những điều quan trọng có thể giúp bạn có được công việc tốt nhất mà bạn xứng đáng được hưởng.\u003cbr\u003e\nCông nghệ Java đã phát triển và trở thực sự trở nên rất lớn trong thập kỷ qua. Có quá nhiều thứ để học và gần như là không thể để một người có thể làm chủ tất cả chúng. Kiến thức của bạn về công nghệ Java sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào những gì bạn đang làm việc.\u003cbr\u003e\nTrong bất kỳ ngôn ngữ nào, như Java hay một số ngôn ngữ khác, sẽ quan trọng và có ích khi nắm bắt các khái niệm tộng quan (hướng đối tượng (OOP), interfaces, class, objects, threading, vv) chứ không phải là các freamwork hoặc cú pháp cụ thể. Luôn dễ dàng để nhanh chóng tìm hiểu các công nghệ mới khi bạn nắm vững các nguyên tắc cơ bản.\u003cbr\u003e\nKiến thức của lập trình viên Java được dự đoán thông qua hồ sơ của họ. Trong bài này, chúng ta tạm thành 3 loại:\u003c/p\u003e","title":"20 thứ mà lập trình viên Java có kinh nghiệm cần phải biết"},{"content":"Tam Dương dịch\nDưới đây là chuyện kể của một người Mỹ gốc Hoa về vấn đề này:\nTừ khi quen Surens năm 1997 đến năm 2007, trong 11 năm đó Surens đã chuyển nhà 5 lần, trung bình hơn hai năm một chút là đã chuyển nhà. Người Mỹ đều như vậy, không chỉ chuyển nhà luôn mà hình như thích chuyển nhà.\nKhi mới tham gia công tác, do thu nhập chưa cao, nói chung người Mỹ thuê căn hộ nhỏ để ở; khi thu nhập cao lên một chút sẽ đổi thuê căn hộ lớn hơn; khi có điều kiện mua nhà lại dọn đến nhà mới; khi thu nhập tăng lên, lại bán nhà cũ mua nhà mới rộng đẹp hơn; giầu có hơn nữa sẽ mua nhà ở những khu có điều kiện sinh sống tốt hơn, khi về già, nhà cửa không để lại cho con cái, mà bán đi rồi đến nhà dưỡng lão. Trước khi đi chầu Thượng đế còn bao nhiêu tiền tiêu hết .\nNgười Mỹ cũng thay đổi việc làm tương đối nhiều, đến một thành phố khác, một bang khác, thậm chí từ miền Tây sang miền Đông làm việc, đối với người Mỹ xem ra là một việc rất đơn giản. Tổ tiên đầu tiên của người Mỹ, khi từ châu Âu đến Bắc Mỹ đã có câu nói nổi tiếng: “Ở đâu có bánh mì, ở đó là tổ quốc”. Người Mỹ hiện đại thừa kế tinh thần này: ở đâu cuộc sống tốt ở đó là nhà mình. Có xí nghiệp Mỹ khi muốn tìm nhân viên công tác tại ngoại tỉnh, thậm chí đã trả cả tiền dọn nhà.\nLý do chuyển nhà của người Mỹ còn nhiều nữa, địa phương này có môi trường tốt, địa phương kia thu thuế ít, địa phương nọ trường học tốt, địa phương kia nhiều người cùng dân tộc với mình, địa phương này có nhiều quán ăn ngon v.v…, đều có thể là lý do để chuyển nhà. Nghe nói trong một đời, người Mỹ trung bình chuyển nhà mười mấy lần.\nNgười Mỹ rất yêu cuộc sống, rất yêu gia đình. Người đi tới đâu thì gia đình phải chuyển theo tới nơi đó. Quyết không có chuyện sinh sống ở hai nơi, quyết không thể vì sự nghiệp mà không để ý tới gia đình. Có thể đổi nhà cửa, có thể dọn nhà, nhưng vợ chồng không thể phân cư, trẻ con chưa đến tuổi trưởng thành không thể sống xa. Người Mỹ không thể hiểu nổi việc những người nông dân Trung Quốc vào thành phố làm thuê mỗi năm chỉ về thăm gia đình một lần, họ cho rằng như thế là rất không nhân đạo.\nCó thể khẳng định, nếu có một Tổng thống Mỹ quyền uy nào đó dám ra một mệnh lệnh tước đoạt sự tự do di dân của người Mỹ, mang một chế độ tương tự như chế độ hộ tịch Trung Quốc cưỡng ép lên đầu họ, nhất định người Mỹ sẽ đàn hặc ông ta, nếu đàn hặc không xong, nhất định họ sẽ làm một cuộc chiến tranh độc lập hoặc chiến tranh giải phóng.\nVấn đề là, nước Mỹ không có chế độ hộ tịch, người Mỹ không có hộ khẩu, và cũng không có cơ cấu quản lý như công an phường, xã của Trung Quốc, thế mà vì sao xã hội lại không loạn khi dân chúng cứ dọn lui dọn tới như vậy? Chính quyền quản lý thế nào?\nTôi đã hỏi Surens vấn đề này.\nAnh ta rất phản cảm với khái niệm “chính quyền quản lý”, và nói, ai quản lý ai? Chính quyền không quản lý công dân mà phải phục vụ công dân, phải là công dân quản lý chính quyền mới đúng. Mỗi lần tôi dọn nhà tới địa phương mới, đều là quan chức chính quyền hoặc chính khách muốn tiến vào chính quyền đến nhà thăm tôi, một công dân mới đến sẽ quản lý họ chứ không phải họ đến quản lý tôi.\nĐúng như vậy, tại nước Mỹ không có nhà chính trị hoặc quan chức nào dám nhận mình là người lãnh đạo, là cấp trên, là người quản lý nhân dân và cũng không có công dân Mỹ nào chấp nhận ý thức đó, người muốn lãnh đạo nhân dân, quản lý nhân dân tuyệt đối không có cơ hội đặt chân được vào lĩnh vực chính trị, chỉ có cung cung kính kính, thực thực thà thà phục vụ cử tri thì mới có cơ hội.\nCông dân Mỹ mỗi khi chuyển tới một địa phương mới là tự động trở thành cư dân của nơi đó, tự động có quyền lợi của chính quyền địa phương quản lý nơi đó – quyền bầu cử và quyền tham gia chính trị khác, tự động được hưởng đãi ngộ phúc lợi xã hội nơi đó. Không cần phải xin hoặc phê chuẩn, không cần phải làm thủ tục hộ tịch nào. Chỉ cần bạn đến ở nơi đó, ví dụ như thuê nhà, là chính quyền địa phương sẽ chủ động tìm đến bạn, mời bạn thực thi quyền lợi, ví dụ như làm đăng ký cử tri, đăng ký tư cách làm người ứng cử đoàn bồi thẩm… Khi bầu cử, tổ tranh cử của những người ứng cử sẽ chủ động gửi cho bạn tư liệu tranh cử, tìm sự ủng hộ và “quản lý” của bạn.\nVấn đề là không có chế độ hộ tịch, không có sự chuyển đi chuyển lại hộ khẩu thì chính quyền nơi cư trú làm thế nào biết được bạn – “người quản lý” – đã đi nơi khác? Chính quyền nơi ở mới làm thế nào mà biết được có “người quản lý” mới đã đến? Đặc biệt là chính quyền mới làm thế nào biết được bạn ở nơi nào, làm thế nào hiểu được tình hình cơ bản của bạn? Bạn không báo cho chính quyền là mình đã tới làm sao chính quyền tìm được bạn?\nSurens cho tôi biết, chính quyền các cấp ở Mỹ thu được tin tức của công dân từ DMV (phòng xe cơ động). Ở nước Mỹ dường như mọi công dân đều có giấy phép lái xe; qui định về giấy phép lái xe của Mỹ là, người lái xe mỗi khi đến một địa phương nào sau 15 ngày là phải đến DMV đăng ký, nếu không sẽ bị coi là lái xe không có bằng. Vì vậy mỗi một công dân khi dọn nhà đều đến DMV đăng ký những thông tin về thay đổi chỗ ở, và như vậy, DMV sẽ có thông tin đầy đủ về người lái xe đến hoặc đi, chính quyền bản địa cũng do đó mà biết được tình hình đi, ở của cư dân nơi mình.\nỞ nước Mỹ bằng lái xe là chứng minh thư, đi máy bay trong nước phải có bằng lái, ở khách sạn cũng phải có bằng lái, phàm là những nơi cần chứng minh thư đều cần phải trình bằng lái.\nThế thì những người không biết lái xe, không có bằng lái thì làm thế nào? Ví dụ như người tàn tật suốt đời không lái xe hoặc như người già mới di cư đến v.v… Những người này phải làm chứng minh thư. Chứng minh thư cũng làm ở DMV. Đến phòng quản lý xe cơ động làm chứng minh thư, hơn nữa hình dạng bằng lái xe và chứng minh thư là như nhau, không coi trọng chứng minh thư, sợ rằng chỉ có người Mỹ mới thế.\nMột kênh khác để chính quyền Mỹ biết được những thông tin về công dân của mình là những ghi chép an sinh xã hội của cư dân. Mọi cư dân hợp pháp tại Mỹ đều có thẻ an sinh xã hội, số hiệu an sinh xã hội (còn được dịch là số hiệu an ninh xã hội) là duy nhất, nó theo mỗi một con người từ lúc sinh ra cho đến lúc chết. Công ăn việc làm, kê khai tiền lương, nộp bảo hiểm, nộp thuế và có được an sinh xã hội hay không đều phải căn cứ vào số hiệu này, đó là căn cứ bảo đảm phúc lợi của người Mỹ, là mệnh sống. Mỗi khi đến một địa phương mới, người Mỹ đều phải tới cơ quan an sinh xã hội làm thủ tục thay đổi nơi ở nhằm bảo đảm sự liên hệ giữa bộ môn bảo hiểm và mình không bị cắt đứt, có thể nhận được tài liệu cho mình, có sự việc gì tốt mình không bị bỏ sót.\nNgười Mỹ rất tự tư, không có chuyện đại công vô tư. Định vị của họ đối với quốc gia và chính phủ là chủ nghĩa danh lợi. Họ quyết không có ý chí lớn lao xây dựng tổ quốc vĩ đại, cũng chẳng có nguyện vọng cao cả chấn hưng dân tộc American, càng không có tinh thần hiến thân hy sinh hạnh phúc của mình hôm nay cho cuộc sống tốt đẹp của thế hệ sau. Vì vậy xưa nay không bao giờ họ cho rằng nhân dân cần một nhà lãnh đạo có sức mạnh chi phối họ, dắt dẫn họ đi tới tương lai. Họ quyết không chịu dùng danh nghĩa nộp thuế để giao tiền cho một bộ phận người khác tùy ý chi phối. Chính phủ là do họ thuê để phục vụ toàn thể công dân, mưu cầu lợi ích hiện thực nhất cho toàn thể công dân. Chính quyền là do mọi người góp tiền vì mọi người làm việc. Mỗi công dân bỏ tiền, góp tiền không chỉ có quyền ủy nhiệm các nghị sĩ các cấp thay mặt cho mình tiến hành thẩm tra, phê chuẩn và giám sát việc tiêu tiền như thế nào, hơn nữa còn phải thu lại một phần tiền đã giao cho chính phủ qua việc chính phủ dùng hình thức an sinh xã hội trả lại cho mình. Tiền công dân giao cho chính phủ ghi chép như thế nào? Công dân dựa vào cái gì để được báo đáp lại? Đó là những ghi chép trong phiếu an sinh xã hội.\nVì thế tình hình lưu động, tình hình biến động công tác, tình hình biến động thu nhập, tình hình nộp thuế v.v… của người Mỹ đều được ghi chép kịp thời, rõ ràng, bất kể là anh đi đến đâu.\nBằng lái xe và phiếu an sinh xã hội làm cho tình hình lưu động nhân khẩu của Mỹ, quốc gia có số nhân khẩu lưu động lớn nhất trên thế giới, luôn được nắm vững kịp thời. Vì thế xã hội không mất khống chế.\nCó khả năng sẽ có người nói, nắm chắc tình hình không có nghĩa là có trật tự. Bao nhiêu người hễ nói dọn nhà là dọn nhà, nói di chuyển là di chuyển, chẳng lẽ trật tự xã hội lại không loạn à? Mọi người đều chuyển tới các thành phố lớn, làm thế nào? Đều tới các vùng kinh tế phát triển, làm thế nào? Nhân khẩu lưu động mà không khống chế, không quản lý không thể không loạn.\nThế nhưng trên thực tế, nước Mỹ không loạn. Nước Mỹ với việc tự do di chuyển, tùy ý di chuyển, thậm chí thích di chuyển, không hề loạn chút nào. Trên thế giới hiện chỉ còn mấy nước có chế độ quản lý hộ khẩu, phần lớn các nước khác đều có thể tự do di chuyển, và phần lớn các nước này cũng đều không loạn.\nVì sao vậy? Đó là vì tự do. Trong lĩnh vực tự do trước sau vẫn có một “bàn tay vô hình” có tác dụng điều tiết, nói chung, tự do so với khống chế hành chính trong việc điều tiết cân bằng cung cầu là có hiệu quả hơn, hợp lý hơn, tự nhiên hơn, bảo đảm không thể loạn.\nMọi người đều chen vào các thành phố lớn, giá nhà đất và vật giá ở đó sẽ nâng cao, cơ hội kiếm việc làm sẽ giảm bớt, ngưỡng cửa bước vào sẽ càng ngày càng cao. Các xí nghiệp sẽ lựa chọn các vùng có giá thành thấp để phát triển, và như thế sẽ hướng người ta di chuyển đến địa phương mới.\nLại nói đến các vùng hoang vắng không ai muốn đến, nhưng người bản địa tự nhiên sẽ tìm cách thu hút người. Phần lớn bang Nevada của Mỹ là sa mạc, tài nguyên công, nông nghiệp đều kém. Nghèo thì phải nghĩ cách thay đổi, thế là luật của bang này cho phép lập sòng bạc, lấy đánh bạc lôi kéo du lịch. Bang này có hai thành phố đánh bạc nổi tiếng là Las Vegas và Rino, trong đó Las Vegas là thành phố đánh bạc cấp thế giới. Trong lĩnh vực đạo đức, người Mỹ vô cùng thực tế, đánh bạc đã là một tồn tại khách quan thì so với việc để cho người Mỹ đến nộp tiền tại các sòng bạc ở Ma-rốc, làm sao tốt bằng cuốn hút các con bạc toàn thế giới đến Mỹ nộp tiền. Thế là trong sa mạc hoang vu đã dựng nên mấy đô thị náo nhiệt nhất, không chỉ ngành đánh bạc, ngành du lịch phát triển mà Las Vegas và Rino còn trở thành trung tâm triển lãm thương mại.\nTừ đó có thể thấy, tự do về kinh tế, về chính trị là cơ chế điều tiết có hiệu quả nhất. Bảo đảm không loạn, không phải là thi hành khống chế, quản lý và cưỡng chế mà là tự do, là “vô vi nhi trị” của Lão Tử.\nBản tiếng Việt © 2008 talawas\nhttp://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14026\u0026amp;rb=0506\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/19/vi-sao-nuoc-my-khong-quan-ly-ho-tich-ma-khong-loan/","summary":"\u003cp\u003eTam Dương dịch\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDưới đây là chuyện kể của một người Mỹ gốc Hoa về vấn đề này:\u003cbr\u003e\nTừ khi quen Surens năm 1997 đến năm 2007, trong 11 năm đó Surens đã chuyển nhà 5 lần, trung bình hơn hai năm một chút là đã chuyển nhà. Người Mỹ đều như vậy, không chỉ chuyển nhà luôn mà hình như thích chuyển nhà.\u003cbr\u003e\nKhi mới tham gia công tác, do thu nhập chưa cao, nói chung người Mỹ thuê căn hộ nhỏ để ở; khi thu nhập cao lên một chút sẽ đổi thuê căn hộ lớn hơn; khi có điều kiện mua nhà lại dọn đến nhà mới; khi thu nhập tăng lên, lại bán nhà cũ mua nhà mới rộng đẹp hơn; giầu có hơn nữa sẽ mua nhà ở những khu có điều kiện sinh sống tốt hơn, khi về già, nhà cửa không để lại cho con cái, mà bán đi rồi đến nhà dưỡng lão. Trước khi đi chầu Thượng đế còn bao nhiêu tiền tiêu hết .\u003cbr\u003e\nNgười Mỹ cũng thay đổi việc làm tương đối nhiều, đến một thành phố khác, một bang khác, thậm chí từ miền Tây sang miền Đông làm việc, đối với người Mỹ xem ra là một việc rất đơn giản. Tổ tiên đầu tiên của người Mỹ, khi từ châu Âu đến Bắc Mỹ đã có câu nói nổi tiếng: “Ở đâu có bánh mì, ở đó là tổ quốc”. Người Mỹ hiện đại thừa kế tinh thần này: ở đâu cuộc sống tốt ở đó là nhà mình. Có xí nghiệp Mỹ khi muốn tìm nhân viên công tác tại ngoại tỉnh, thậm chí đã trả cả tiền dọn nhà.\u003cbr\u003e\nLý do chuyển nhà của người Mỹ còn nhiều nữa, địa phương này có môi trường tốt, địa phương kia thu thuế ít, địa phương nọ trường học tốt, địa phương kia nhiều người cùng dân tộc với mình, địa phương này có nhiều quán ăn ngon v.v…, đều có thể là lý do để chuyển nhà. Nghe nói trong một đời, người Mỹ trung bình chuyển nhà mười mấy lần.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNgười Mỹ rất yêu cuộc sống, rất yêu gia đình. Người đi tới đâu thì gia đình phải chuyển theo tới nơi đó. Quyết không có chuyện sinh sống ở hai nơi, quyết không thể vì sự nghiệp mà không để ý tới gia đình. Có thể đổi nhà cửa, có thể dọn nhà, nhưng vợ chồng không thể phân cư, trẻ con chưa đến tuổi trưởng thành không thể sống xa. Người Mỹ không thể hiểu nổi việc những người nông dân Trung Quốc vào thành phố làm thuê mỗi năm chỉ về thăm gia đình một lần, họ cho rằng như thế là rất không nhân đạo.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó thể khẳng định, nếu có một Tổng thống Mỹ quyền uy nào đó dám ra một mệnh lệnh tước đoạt sự tự do di dân của người Mỹ, mang một chế độ tương tự như chế độ hộ tịch Trung Quốc cưỡng ép lên đầu họ, nhất định người Mỹ sẽ đàn hặc ông ta, nếu đàn hặc không xong, nhất định họ sẽ làm một cuộc chiến tranh độc lập hoặc chiến tranh giải phóng.\u003cbr\u003e\nVấn đề là, nước Mỹ không có chế độ hộ tịch, người Mỹ không có hộ khẩu, và cũng không có cơ cấu quản lý như công an phường, xã của Trung Quốc, thế mà vì sao xã hội lại không loạn khi dân chúng cứ dọn lui dọn tới như vậy? Chính quyền quản lý thế nào?\u003cbr\u003e\nTôi đã hỏi Surens vấn đề này.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eAnh ta rất phản cảm với khái niệm “chính quyền quản lý”, và nói, ai quản lý ai? Chính quyền không quản lý công dân mà phải phục vụ công dân, phải là công dân quản lý chính quyền mới đúng. Mỗi lần tôi dọn nhà tới địa phương mới, đều là quan chức chính quyền hoặc chính khách muốn tiến vào chính quyền đến nhà thăm tôi, một công dân mới đến sẽ quản lý họ chứ không phải họ đến quản lý tôi.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐúng như vậy, tại nước Mỹ không có nhà chính trị hoặc quan chức nào dám nhận mình là người lãnh đạo, là cấp trên, là người quản lý nhân dân và cũng không có công dân Mỹ nào chấp nhận ý thức đó, người muốn lãnh đạo nhân dân, quản lý nhân dân tuyệt đối không có cơ hội đặt chân được vào lĩnh vực chính trị, chỉ có cung cung kính kính, thực thực thà thà phục vụ cử tri thì mới có cơ hội.\u003cbr\u003e\nCông dân Mỹ mỗi khi chuyển tới một địa phương mới là tự động trở thành cư dân của nơi đó, tự động có quyền lợi của chính quyền địa phương quản lý nơi đó – quyền bầu cử và quyền tham gia chính trị khác, tự động được hưởng đãi ngộ phúc lợi xã hội nơi đó. Không cần phải xin hoặc phê chuẩn, không cần phải làm thủ tục hộ tịch nào. Chỉ cần bạn đến ở nơi đó, ví dụ như thuê nhà, là chính quyền địa phương sẽ chủ động tìm đến bạn, mời bạn thực thi quyền lợi, ví dụ như làm đăng ký cử tri, đăng ký tư cách làm người ứng cử đoàn bồi thẩm… Khi bầu cử, tổ tranh cử của những người ứng cử sẽ chủ động gửi cho bạn tư liệu tranh cử, tìm sự ủng hộ và “quản lý” của bạn.\u003cbr\u003e\nVấn đề là không có chế độ hộ tịch, không có sự chuyển đi chuyển lại hộ khẩu thì chính quyền nơi cư trú làm thế nào biết được bạn – “người quản lý” – đã đi nơi khác? Chính quyền nơi ở mới làm thế nào mà biết được có “người quản lý” mới đã đến? Đặc biệt là chính quyền mới làm thế nào biết được bạn ở nơi nào, làm thế nào hiểu được tình hình cơ bản của bạn? Bạn không báo cho chính quyền là mình đã tới làm sao chính quyền tìm được bạn?\u003cbr\u003e\nSurens cho tôi biết, chính quyền các cấp ở Mỹ thu được tin tức của công dân từ DMV (phòng xe cơ động). Ở nước Mỹ dường như mọi công dân đều có giấy phép lái xe; qui định về giấy phép lái xe của Mỹ là, người lái xe mỗi khi đến một địa phương nào sau 15 ngày là phải đến DMV đăng ký, nếu không sẽ bị coi là lái xe không có bằng. Vì vậy mỗi một công dân khi dọn nhà đều đến DMV đăng ký những thông tin về thay đổi chỗ ở, và như vậy, DMV sẽ có thông tin đầy đủ về người lái xe đến hoặc đi, chính quyền bản địa cũng do đó mà biết được tình hình đi, ở của cư dân nơi mình.\u003cbr\u003e\nỞ nước Mỹ bằng lái xe là chứng minh thư, đi máy bay trong nước phải có bằng lái, ở khách sạn cũng phải có bằng lái, phàm là những nơi cần chứng minh thư đều cần phải trình bằng lái.\u003cbr\u003e\nThế thì những người không biết lái xe, không có bằng lái thì làm thế nào? Ví dụ như người tàn tật suốt đời không lái xe hoặc như người già mới di cư đến v.v… Những người này phải làm chứng minh thư. Chứng minh thư cũng làm ở DMV. Đến phòng quản lý xe cơ động làm chứng minh thư, hơn nữa hình dạng bằng lái xe và chứng minh thư là như nhau, không coi trọng chứng minh thư, sợ rằng chỉ có người Mỹ mới thế.\u003cbr\u003e\nMột kênh khác để chính quyền Mỹ biết được những thông tin về công dân của mình là những ghi chép an sinh xã hội của cư dân. Mọi cư dân hợp pháp tại Mỹ đều có thẻ an sinh xã hội, số hiệu an sinh xã hội (còn được dịch là số hiệu an ninh xã hội) là duy nhất, nó theo mỗi một con người từ lúc sinh ra cho đến lúc chết. Công ăn việc làm, kê khai tiền lương, nộp bảo hiểm, nộp thuế và có được an sinh xã hội hay không đều phải căn cứ vào số hiệu này, đó là căn cứ bảo đảm phúc lợi của người Mỹ, là mệnh sống. Mỗi khi đến một địa phương mới, người Mỹ đều phải tới cơ quan an sinh xã hội làm thủ tục thay đổi nơi ở nhằm bảo đảm sự liên hệ giữa bộ môn bảo hiểm và mình không bị cắt đứt, có thể nhận được tài liệu cho mình, có sự việc gì tốt mình không bị bỏ sót.\u003cbr\u003e\nNgười Mỹ rất tự tư, không có chuyện đại công vô tư. Định vị của họ đối với quốc gia và chính phủ là chủ nghĩa danh lợi. Họ quyết không có ý chí lớn lao xây dựng tổ quốc vĩ đại, cũng chẳng có nguyện vọng cao cả chấn hưng dân tộc American, càng không có tinh thần hiến thân hy sinh hạnh phúc của mình hôm nay cho cuộc sống tốt đẹp của thế hệ sau. Vì vậy xưa nay không bao giờ họ cho rằng nhân dân cần một nhà lãnh đạo có sức mạnh chi phối họ, dắt dẫn họ đi tới tương lai. Họ quyết không chịu dùng danh nghĩa nộp thuế để giao tiền cho một bộ phận người khác tùy ý chi phối. Chính phủ là do họ thuê để phục vụ toàn thể công dân, mưu cầu lợi ích hiện thực nhất cho toàn thể công dân. Chính quyền là do mọi người góp tiền vì mọi người làm việc. Mỗi công dân bỏ tiền, góp tiền không chỉ có quyền ủy nhiệm các nghị sĩ các cấp thay mặt cho mình tiến hành thẩm tra, phê chuẩn và giám sát việc tiêu tiền như thế nào, hơn nữa còn phải thu lại một phần tiền đã giao cho chính phủ qua việc chính phủ dùng hình thức an sinh xã hội trả lại cho mình. Tiền công dân giao cho chính phủ ghi chép như thế nào? Công dân dựa vào cái gì để được báo đáp lại? Đó là những ghi chép trong phiếu an sinh xã hội.\u003cbr\u003e\nVì thế tình hình lưu động, tình hình biến động công tác, tình hình biến động thu nhập, tình hình nộp thuế v.v… của người Mỹ đều được ghi chép kịp thời, rõ ràng, bất kể là anh đi đến đâu.\u003cbr\u003e\nBằng lái xe và phiếu an sinh xã hội làm cho tình hình lưu động nhân khẩu của Mỹ, quốc gia có số nhân khẩu lưu động lớn nhất trên thế giới, luôn được nắm vững kịp thời. Vì thế xã hội không mất khống chế.\u003cbr\u003e\nCó khả năng sẽ có người nói, nắm chắc tình hình không có nghĩa là có trật tự. Bao nhiêu người hễ nói dọn nhà là dọn nhà, nói di chuyển là di chuyển, chẳng lẽ trật tự xã hội lại không loạn à? Mọi người đều chuyển tới các thành phố lớn, làm thế nào? Đều tới các vùng kinh tế phát triển, làm thế nào? Nhân khẩu lưu động mà không khống chế, không quản lý không thể không loạn.\u003cbr\u003e\nThế nhưng trên thực tế, nước Mỹ không loạn. Nước Mỹ với việc tự do di chuyển, tùy ý di chuyển, thậm chí thích di chuyển, không hề loạn chút nào. Trên thế giới hiện chỉ còn mấy nước có chế độ quản lý hộ khẩu, phần lớn các nước khác đều có thể tự do di chuyển, và phần lớn các nước này cũng đều không loạn.\u003cbr\u003e\nVì sao vậy? Đó là vì tự do. Trong lĩnh vực tự do trước sau vẫn có một “bàn tay vô hình” có tác dụng điều tiết, nói chung, tự do so với khống chế hành chính trong việc điều tiết cân bằng cung cầu là có hiệu quả hơn, hợp lý hơn, tự nhiên hơn, bảo đảm không thể loạn.\u003cbr\u003e\nMọi người đều chen vào các thành phố lớn, giá nhà đất và vật giá ở đó sẽ nâng cao, cơ hội kiếm việc làm sẽ giảm bớt, ngưỡng cửa bước vào sẽ càng ngày càng cao. Các xí nghiệp sẽ lựa chọn các vùng có giá thành thấp để phát triển, và như thế sẽ hướng người ta di chuyển đến địa phương mới.\u003cbr\u003e\nLại nói đến các vùng hoang vắng không ai muốn đến, nhưng người bản địa tự nhiên sẽ tìm cách thu hút người. Phần lớn bang Nevada của Mỹ là sa mạc, tài nguyên công, nông nghiệp đều kém. Nghèo thì phải nghĩ cách thay đổi, thế là luật của bang này cho phép lập sòng bạc, lấy đánh bạc lôi kéo du lịch. Bang này có hai thành phố đánh bạc nổi tiếng là Las Vegas và Rino, trong đó Las Vegas là thành phố đánh bạc cấp thế giới. Trong lĩnh vực đạo đức, người Mỹ vô cùng thực tế, đánh bạc đã là một tồn tại khách quan thì so với việc để cho người Mỹ đến nộp tiền tại các sòng bạc ở Ma-rốc, làm sao tốt bằng cuốn hút các con bạc toàn thế giới đến Mỹ nộp tiền. Thế là trong sa mạc hoang vu đã dựng nên mấy đô thị náo nhiệt nhất, không chỉ ngành đánh bạc, ngành du lịch phát triển mà Las Vegas và Rino còn trở thành trung tâm triển lãm thương mại.\u003cbr\u003e\nTừ đó có thể thấy, tự do về kinh tế, về chính trị là cơ chế điều tiết có hiệu quả nhất. Bảo đảm không loạn, không phải là thi hành khống chế, quản lý và cưỡng chế mà là tự do, là “vô vi nhi trị” của Lão Tử.\u003cbr\u003e\nBản tiếng Việt © 2008 talawas\u003c/p\u003e","title":"Vì sao nước Mỹ không quản lý hộ tịch mà không loạn?"},{"content":"Nhóm phóng viên chuyên mục “69 độ thể dục” (phiên bản mới của chuyên mục “360 độ thể thao”) vừa có cuộc trao đổi nhanh với ông Dương Cửng Hoài – trưởng ban tổ chức Sea Games 28 của Singapore. Sau đây là nội dung cuộc trao đổi.\nPV: Chào ông! Thông thường, Sea Games được tổ chức vào tháng 12, tại sao năm nay Singapore lại chọn tổ chức Sea Games vào tháng 6?\n– Là vì tháng 12 năm nay nhà tôi có cái đám cưới đứa con gái út. Sau đám cưới một tuần thì lại phải làm lễ bốc mộ cho ông nội. Nhiều việc như thế, nên không thể tổ chức Seagames vào thời gian đó được!\nPV: Đội tuyển U23 của Singapore vừa thua 0-1 trước Indonesia ở trận cuối cùng của vòng bảng và không thể lọt vào bán kết. Ông có buồn vì kết quả này không?\n– Không! Thực ra đó là chiến thuật của chúng tôi mà. Bởi nếu vào bán kết thì đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ vào chung kết, vì đối thủ Thái Lan ở bán kết quá yếu. Mà vào chung kết thì chắc chắn chúng tôi phải gặp Việt Nam. Gặp Việt Nam thì chắc chắn chúng tôi sẽ thua đậm, bởi Việt Nam đá kinh lắm! Đá trên sân nhà mà để thua đậm thì rất nhục, thôi thì thua luôn Indonesia 0-1 ở vòng bảng cho lành, vừa khỏe, vừa đỡ nhục!\nPV: Nhưng hôm trước Việt Nam vừa thua 1-3 trước Thái Lan mà?\n– Trận đó không quan trọng nên Việt Nam giấu bài thôi! Tôi biết thừa! Nếu gặp lại nhau ở chung kết, tôi tin Việt Nam sẽ khiến cho Thái Lan bất ngờ!\nPV: Dù biết rằng cửa thắng của Việt Nam là cực cao, nhưng giả sử, chẳng may Việt Nam lại tiếp tục thua Thái Lan ở chung kết thì sao?\n– Kể cả có như thế thì tôi vẫn nghĩ là Việt Nam đang giấu bài! Họ muốn để dành đến Sea Games lần sau. Và nếu gặp lại nhau ở Sea Games lần sau, tôi tin Việt Nam sẽ khiến cho Thái Lan bất ngờ!\nPV: Ông có biết Ánh Viên không?\n– Anh hỏi vớ vẩn quá! Ánh Viên bây giờ được mệnh danh là Messi của bơi lội Việt Nam, ai mà chả biết!\nPV: Vậy ông đánh giá thế nào về Ánh Viên?\n– Ánh Viên đương nhiên là rất giỏi, nhưng hình như cô ấy hơi quá đáng!\nPV: Ý ông là sao…?\n– Thì anh thấy đấy! Cùng thi bơi với nhau, trong khi các vận động viên khác mới bơi chưa được nửa bể thì Ánh Viên đã về đích và đứng nghịch nước rồi. Như thế là không tôn trọng đối thủ. Đúng ra, Ánh Viên phải giả vờ bơi chậm lại, đợi các vận động viên khác để bơi cùng nhau cho vui, rồi đến vài mét cuối hẵng bứt lên cho nó gay cấn chứ! Việc Ánh Viên về đích sớm quá sẽ khiến các đối thủ của cô chán nản, xấu hổ, và mặc cảm. Đã có nhiều vận động viên dọa rằng nếu Ánh Viên không chịu đợi họ mà cứ về đích sớm như thế thì những Sea Games năm sau họ sẽ không tham gia nữa. Bởi vậy, viễn cảnh Ánh Viên phải bơi một mình một bể ở những Sea Games sắp tới là hoàn toàn có thể xảy ra!\nPV: Còn vụ một vận động viên bơi thuyền của Việt Nam bị lật thuyền và suýt chết đuối vì không biết bơi thì sao? Ông có ý kiến gì không?\n– Tôi nghĩ có lẽ là bởi vận động viên ấy vừa thi đấu xong nên kiệt sức thôi, chứ không phải vì người ta không biết bơi. Mà kể cả là không biết bơi đi chăng nữa thì cũng bình thường thôi, chả có gì lạ! Gần nhà tôi có anh phi công lái trực thăng, lúc trực thăng gặp sự cố, anh ấy vẫn phải nhảy dù, chứ anh ta cũng có biết bay đâu.\nPV: Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện. Tiện đây, cũng xin chúc cho đám cưới con gái ông và lễ bốc mộ ông nội ông diễn ra thật hạnh phúc và vui vẻ!\n(sưu tầm)\nBóng đá VN thua thật, 20p đầu tiên chỉ đá nửa sân bên Miến, thế mà lại thua. Đau. Nhìn cổ động viên họ ăn mừng sung sướng, cổ động viên VN đứng thẫn thờ. Đội họ chạy ăn mừng, đội mình khóc. Bóng đá mà, có thắng có thua. Chúc mừng họ. Việt Nam giấu bài lâu quá 😀\nBình luận (1) Quỳnh — 2015-06-13 08:18\nGiật tít :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/13/anh-vien-hoi-qua-dang/","summary":"\u003cp\u003eNhóm phóng viên chuyên mục “69 độ thể dục” (phiên bản mới của chuyên mục “360 độ thể thao”) vừa có cuộc trao đổi nhanh với ông Dương Cửng Hoài – trưởng ban tổ chức Sea Games 28 của Singapore. Sau đây là nội dung cuộc trao đổi.\u003cbr\u003e\nPV: Chào ông! Thông thường, Sea Games được tổ chức vào tháng 12, tại sao năm nay Singapore lại chọn tổ chức Sea Games vào tháng 6?\u003cbr\u003e\n– Là vì tháng 12 năm nay nhà tôi có cái đám cưới đứa con gái út. Sau đám cưới một tuần thì lại phải làm lễ bốc mộ cho ông nội. Nhiều việc như thế, nên không thể tổ chức Seagames vào thời gian đó được!\u003cbr\u003e\nPV: Đội tuyển U23 của Singapore vừa thua 0-1 trước Indonesia ở trận cuối cùng của vòng bảng và không thể lọt vào bán kết. Ông có buồn vì kết quả này không?\u003cbr\u003e\n– Không! Thực ra đó là chiến thuật của chúng tôi mà. Bởi nếu vào bán kết thì đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ vào chung kết, vì đối thủ Thái Lan ở bán kết quá yếu. Mà vào chung kết thì chắc chắn chúng tôi phải gặp Việt Nam. Gặp Việt Nam thì chắc chắn chúng tôi sẽ thua đậm, bởi Việt Nam đá kinh lắm! Đá trên sân nhà mà để thua đậm thì rất nhục, thôi thì thua luôn Indonesia 0-1 ở vòng bảng cho lành, vừa khỏe, vừa đỡ nhục!\u003cbr\u003e\nPV: Nhưng hôm trước Việt Nam vừa thua 1-3 trước Thái Lan mà?\u003cbr\u003e\n– Trận đó không quan trọng nên Việt Nam giấu bài thôi! Tôi biết thừa! Nếu gặp lại nhau ở chung kết, tôi tin Việt Nam sẽ khiến cho Thái Lan bất ngờ!\u003cbr\u003e\nPV: Dù biết rằng cửa thắng của Việt Nam là cực cao, nhưng giả sử, chẳng may Việt Nam lại tiếp tục thua Thái Lan ở chung kết thì sao?\u003cbr\u003e\n– Kể cả có như thế thì tôi vẫn nghĩ là Việt Nam đang giấu bài! Họ muốn để dành đến Sea Games lần sau. Và nếu gặp lại nhau ở Sea Games lần sau, tôi tin Việt Nam sẽ khiến cho Thái Lan bất ngờ!\u003cbr\u003e\nPV: Ông có biết Ánh Viên không?\u003cbr\u003e\n– Anh hỏi vớ vẩn quá! Ánh Viên bây giờ được mệnh danh là Messi của bơi lội Việt Nam, ai mà chả biết!\u003cbr\u003e\nPV: Vậy ông đánh giá thế nào về Ánh Viên?\u003cbr\u003e\n– Ánh Viên đương nhiên là rất giỏi, nhưng hình như cô ấy hơi quá đáng!\u003cbr\u003e\nPV: Ý ông là sao…?\u003cbr\u003e\n– Thì anh thấy đấy! Cùng thi bơi với nhau, trong khi các vận động viên khác mới bơi chưa được nửa bể thì Ánh Viên đã về đích và đứng nghịch nước rồi. Như thế là không tôn trọng đối thủ. Đúng ra, Ánh Viên phải giả vờ bơi chậm lại, đợi các vận động viên khác để bơi cùng nhau cho vui, rồi đến vài mét cuối hẵng bứt lên cho nó gay cấn chứ! Việc Ánh Viên về đích sớm quá sẽ khiến các đối thủ của cô chán nản, xấu hổ, và mặc cảm. Đã có nhiều vận động viên dọa rằng nếu Ánh Viên không chịu đợi họ mà cứ về đích sớm như thế thì những Sea Games năm sau họ sẽ không tham gia nữa. Bởi vậy, viễn cảnh Ánh Viên phải bơi một mình một bể ở những Sea Games sắp tới là hoàn toàn có thể xảy ra!\u003cbr\u003e\nPV: Còn vụ một vận động viên bơi thuyền của Việt Nam bị lật thuyền và suýt chết đuối vì không biết bơi thì sao? Ông có ý kiến gì không?\u003cbr\u003e\n– Tôi nghĩ có lẽ là bởi vận động viên ấy vừa thi đấu xong nên kiệt sức thôi, chứ không phải vì người ta không biết bơi. Mà kể cả là không biết bơi đi chăng nữa thì cũng bình thường thôi, chả có gì lạ! Gần nhà tôi có anh phi công lái trực thăng, lúc trực thăng gặp sự cố, anh ấy vẫn phải nhảy dù, chứ anh ta cũng có biết bay đâu.\u003cbr\u003e\nPV: Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện. Tiện đây, cũng xin chúc cho đám cưới con gái ông và lễ bốc mộ ông nội ông diễn ra thật hạnh phúc và vui vẻ!\u003cbr\u003e\n(sưu tầm)\u003cbr\u003e\nBóng đá VN thua thật, 20p đầu tiên chỉ đá nửa sân bên Miến, thế mà lại thua. Đau. Nhìn cổ động viên họ ăn mừng sung sướng, cổ động viên VN đứng thẫn thờ. Đội họ chạy ăn mừng, đội mình khóc. Bóng đá mà, có thắng có thua. Chúc mừng họ. Việt Nam giấu bài lâu quá 😀\u003c/p\u003e","title":"Ánh Viên hơi quá đáng!"},{"content":"Mình có một cái windows phone 7.5 bỏ không, hơi phí, lại đang có nhu cầu làm cái camera theo dõi, giải pháp đưa ra là:\n– Dùng phần mềm biến điện thoại thành webcam\n– Live stream lên youtube\nhttp://www.windowsphone.com/vi-vn/store/app/pocketcam/c9bfd96d-0b78-4c5f-8a5d-4133c08901bc\nhttp://www.winphoneviet.com/forum/threads/pocketcam-bien-dien-thoai-thanh-webcam.9855/\nKinh nghiệm tạo Live Stream đơn giản\nNếu windows phone 7.5 không được thì kiếm cái iphone 4 lock tầm 850k là đẹp.\nhttp://www.khoahocphothong.com.vn/news/detail/14270/bien-dien-thoai-android-thanh%E2%80%A6-webcam-khong-day.html\nĐã sắm một cái ống kính mắt cá để tăng làm cho camera điện thoại thành góc siêu rộng. Tốt phết, giá 150k.\nBình luận (2) Loi Luu — 2015-06-13 16:56\nEm cũng có một cái 7.8 bỏ không, chưa biết dùng vào việc gì : ))\nkanishi — 2015-06-13 17:17\nThành công ở bước thứ nhất là tường thuật trực tiếp từ webcam lên youtube, youtube khủng thật :))\n7.8 thì giờ ngoài thành camera giám sát chắc chỉ cho trẻ con chơi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/13/chuan-bi-cong-cu/","summary":"\u003cp\u003eMình có một cái windows phone 7.5 bỏ không, hơi phí, lại đang có nhu cầu làm cái camera theo dõi, giải pháp đưa ra là:\u003cbr\u003e\n– Dùng phần mềm biến điện thoại thành webcam\u003cbr\u003e\n– Live stream lên youtube\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.windowsphone.com/vi-vn/store/app/pocketcam/c9bfd96d-0b78-4c5f-8a5d-4133c08901bc\"\u003ehttp://www.windowsphone.com/vi-vn/store/app/pocketcam/c9bfd96d-0b78-4c5f-8a5d-4133c08901bc\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.winphoneviet.com/forum/threads/pocketcam-bien-dien-thoai-thanh-webcam.9855/\"\u003ehttp://www.winphoneviet.com/forum/threads/pocketcam-bien-dien-thoai-thanh-webcam.9855/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://thanhdancer.wordpress.com/2015/05/10/kinh-nghiem-tao-live-stream-don-gian/\"\u003eKinh nghiệm tạo Live Stream đơn giản\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNếu windows phone 7.5 không được thì kiếm cái iphone 4 lock tầm 850k là đẹp.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.khoahocphothong.com.vn/news/detail/14270/bien-dien-thoai-android-thanh%E2%80%A6-webcam-khong-day.html\"\u003ehttp://www.khoahocphothong.com.vn/news/detail/14270/bien-dien-thoai-android-thanh%E2%80%A6-webcam-khong-day.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐã sắm một cái ống kính mắt cá để tăng làm cho camera điện thoại thành góc siêu rộng. Tốt phết, giá 150k.\u003c/p\u003e","title":"Chuẩn bị công cụ"},{"content":"[youtube https://www.youtube.com/watch?v=utjDW8GOOBM]\nHình ảnh ấn tượng nhất trong ngày, VĐV nhảy cao Đào Văn Thủy sau khi hoàn thành mức xà 2.13 m đã lập tức đứng chào cờ khi nghe bài Tiến Quân ca vang lên khi đang tôn vinh chiến thắng các VĐV chạy 1500 m nữ. Thật xúc động và tự hào.\nXem clip thấy khán giả của họ văn minh lịch sự thật, tất cả đều đứng dậy để thể hiện sự tôn trọng với quốc ca nước khác. Khi bạn Thủy đứng nghiêm thì có một khán giả cứ vẫy tay nhắc bạn Thủy giơ tay chào.\nSeagame này Singapore đã làm rất tốt, ít thấy vấn nạn trọng tài, live streamming trên Youtube thì xịn, Việt Nam thì có vẻ ổn các môn Olympic, tổ hợp thể thao của Sing thì khủng khiếp:\nNational Stadium , Sportshub\nHiện tại nó là cái Sport Hub :\n– lớn nhất thế giới : 35 hectar với sân vận động 55000, 6 cái nhà thi đấu bên cạnh, tổ hợp bơi olympic, …\n– cái SVĐ 55000 chổ có mái che di động – cái mái này cũng lớn nhất thế giới lun, nhịp 312m, cao 85m, tức là bác có thể bỏ mấy quả cam của cái nhà hát Sydney vào được . Nó cũng là cái SVĐ đầu tiên có điều hòa dưới ghế ngồi.\n– khi khánh thành bọn í mời 3345 nhạc công đến biểu diễn, cũng là dàn nhạc đông người nhất luôn.\n– là cái hợp đồng Public–Private Partnership về sport hub giá trị nhất thế giới 1.33 tỷ SGD, ký năm 2010.\n(Tổng hợp thông tin từ tathy)\nBình luận (2) bithoi — 2015-06-13 09:34\nThực ra thì nếu bạn Thủy ko phải quân nhân thì không bắt buộc phải giơ tay khi chào cờ, chúng ta chỉ cần đứng nghiêm trang thôi 🙂\nkanishi — 2015-06-13 09:36\nBạn ấy đứng nghiêm thôi nhưng có bạn khán giả cứ vẫy tay ý là “mày giơ tay chào cho đẹp để tao còn quay phim” : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/11/dang-thi-dau-vdv-dao-van-thuy-chao-co-khi-quoc-ca-vang-len-seagame-28/","summary":"\u003cp\u003e[youtube https://www.youtube.com/watch?v=utjDW8GOOBM]\u003cbr\u003e\nHình ảnh ấn tượng nhất trong ngày, VĐV nhảy cao Đào Văn Thủy sau khi hoàn thành mức xà 2.13 m đã lập tức đứng chào cờ khi nghe bài Tiến Quân ca vang lên khi đang tôn vinh chiến thắng các VĐV chạy 1500 m nữ. Thật xúc động và tự hào.\u003cbr\u003e\nXem clip thấy khán giả của họ văn minh lịch sự thật, tất cả đều đứng dậy để thể hiện sự tôn trọng với quốc ca nước khác. Khi bạn Thủy đứng nghiêm thì có một khán giả cứ vẫy tay nhắc bạn Thủy giơ tay chào.\u003cbr\u003e\nSeagame này Singapore đã làm rất tốt, ít thấy vấn nạn trọng tài, live streamming trên Youtube thì xịn, Việt Nam thì có vẻ ổn các môn Olympic, tổ hợp thể thao của Sing thì khủng khiếp:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/sportshubaerialview-c-dpa.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"National Stadium , Sportshub\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/11/dang-thi-dau-vdv-dao-van-thuy-chao-co-khi-quoc-ca-vang-len-seagame-28/sportshubaerialview-c-dpa.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đang thi đấu, VĐV Đào Văn Thủy chào cờ khi Quốc ca vang lên – Seagame 28"},{"content":"Tóm tắt:\nNhân vật 1: Hồ Ngọc Hà, chồng: Cường đô la, con: Subeo. Nghề nghiệp: Ca sĩ nổi tiếng.\nNhân vật 2: Chu Đăng Khoa, (SN 1982, TP Vinh, Nghệ An). Nghe nói có vợ và 2 con. Tiền sử: Ném điện thoại vào mặt phóng viên khi bị 141 kiểm tra hành chính. Nghề nghiệp: (nghe nói) buôn sừng tê, kim cương ở Nam Phi. Hẳn là một việc phi pháp. Làm ca sĩ Maya có bầu, đưa sang Mỹ, bặt tin.\nCâu chuyện: Ngọc Hà có quan hệ thân mật với Chu Đăng Khoa, được tặng nhẫn kim cương 21 tỉ (đang có bài báo “Tôi chưa nhận quà gì từ Chu Đăng Khoa”). Hàng động của “cộng đồng mạng”: Tẩy chay Hồ Ngọc Hà vì “cướp chồng cướp cha”.\nBình luận: Giả sử các thông tin đều đúng. Mình không phản đối quyền tẩy chay của các bạn, tẩy chay là rất tốt, tạo thói quen tẩy chay, tập thói quen đoàn kết cùng làm một việc. Mình chỉ không hiểu logic của các bạn, vì không thấy chửi bới ném đá gì thằng đại gia Khoa kia. Riêng cái chuyện dùng từ “cướp chồng người khác, cướp cha của mấy đứa nhỏ” nghe đã chối rồi, cái thằng đàn ông đó có phải là vật vô tri vô giác không mà CƯỚP được vậy? Cướp tức là người bị cướp sẽ mất, nhưng thằng kia nó có ly dị vợ bỏ con cái đâu mà bảo mất, vẫn còn nguyên, thế nên dùng từ cướp là không đúng logic thông thường. Thằng đại gia kênh kiệu khệnh khạng này (sở dĩ mình nói vậy vì thái độ chống người thi hành công vụ và ném bao thuốc bật lửa vào mặt phóng viên), chắc chắn nó kiếm tiền một các phi pháp, làm giàu rất dễ, nên nó ăn chơi hưởng thụ. Các mối quan hệ với các gái xinh là một cách nó hưởng lạc thôi, chúng ta cần lên án bọn làm giàu phi pháp, bọn ăn chơi hưởng lạc, gây băng hoại đạo đức xã hội. Nó, chính nó là nguyên nhân. Ngoài tẩy chay các nhãn hàng Hồ Ngọc Hà đại diện, các mẹ cần phải lập hội tẩy chay sừng tê, tẩy chay kim cương. Nam nữ cần bình đẳng, ố kế?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/05/tom-tat-chuyen-ho-ngoc-ha-chu-dang-khoa-va-logic-ki-la-cua-wtt/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTóm tắt:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNhân vật 1: Hồ Ngọc Hà, chồng: Cường đô la, con: Subeo. Nghề nghiệp: Ca sĩ nổi tiếng.\u003cbr\u003e\nNhân vật 2: Chu Đăng Khoa, (SN 1982, TP Vinh, Nghệ An). Nghe nói có vợ và 2 con. Tiền sử: Ném điện thoại vào mặt phóng viên khi bị 141 kiểm tra hành chính. Nghề nghiệp: (nghe nói) buôn sừng tê, kim cương ở Nam Phi. Hẳn là một việc phi pháp. Làm ca sĩ Maya có bầu, đưa sang Mỹ, bặt tin.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCâu chuyện:\u003c/strong\u003e Ngọc Hà có quan hệ thân mật với Chu Đăng Khoa, được tặng nhẫn kim cương 21 tỉ (đang có bài báo “Tôi chưa nhận quà gì từ Chu Đăng Khoa”). Hàng động của “cộng đồng mạng”: Tẩy chay Hồ Ngọc Hà vì “cướp chồng cướp cha”.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBình luận:\u003c/strong\u003e Giả sử các thông tin đều đúng. Mình không phản đối quyền tẩy chay của các bạn, tẩy chay là rất tốt, tạo thói quen tẩy chay, tập thói quen đoàn kết cùng làm một việc. Mình chỉ không hiểu logic của các bạn, vì không thấy chửi bới ném đá gì thằng đại gia Khoa kia. Riêng cái chuyện dùng từ “cướp chồng người khác, cướp cha của mấy đứa nhỏ” nghe đã chối rồi, cái thằng đàn ông đó có phải là vật vô tri vô giác không mà CƯỚP được vậy? Cướp tức là người bị cướp sẽ mất, nhưng thằng kia nó có ly dị vợ bỏ con cái đâu mà bảo mất, vẫn còn nguyên, thế nên dùng từ cướp là không đúng logic thông thường. Thằng đại gia kênh kiệu khệnh khạng này (sở dĩ mình nói vậy vì thái độ chống người thi hành công vụ và ném bao thuốc bật lửa vào mặt phóng viên), chắc chắn nó kiếm tiền một các phi pháp, làm giàu rất dễ, nên nó ăn chơi hưởng thụ. Các mối quan hệ với các gái xinh là một cách nó hưởng lạc thôi, chúng ta cần lên án bọn làm giàu phi pháp, bọn ăn chơi hưởng lạc, gây băng hoại đạo đức xã hội. Nó, chính nó là nguyên nhân. Ngoài tẩy chay các nhãn hàng Hồ Ngọc Hà đại diện, các mẹ cần phải lập hội tẩy chay sừng tê, tẩy chay kim cương. Nam nữ cần bình đẳng, ố kế?\u003c/p\u003e","title":"Tóm tắt chuyện Hồ Ngọc Hà – Chu Đăng Khoa và logic kì lạ của wtt"},{"content":"– Ống kính Fujifilm XF 27mm F2.8 (Đen) : ống này lắp vào máy mình thì mỏng lắm đẹp lắm, hế hế. 3.5 củ\n– Máy bay trực thăng điều khiển từ xa, có chụp ảnh quay phim, tầm 1.5 củ, chệp\n– Ống nhòm, tầm 1.250.000đ. Chẹp\n– Kính thiên văn, tầm 2 củ.\n– Ván trượt, 500k\n– Túi đựng máy ảnh nữa chứ, crumpler thật móc túi, 500k cái túi. hichic.\nBình luận (3) Loi Luu — 2015-06-04 07:19\nỐng fuji rẻ nhỉ, bọn nikon khốn nạn ống đắt vãi anh ạ.\nkanishi — 2015-06-05 00:45\nnikon thì đắt rồi, nhưng fuji cũng có ống cực đắt :)) anh phải chọn cái phọt phẹt thôi\nLoi Luu — 2015-06-04 07:20\nEm định mua 24-70 mà nó toàn 25-30 củ 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/04/wish-list-2/","summary":"\u003cp\u003e– Ống kính Fujifilm XF 27mm F2.8 (Đen) : ống này lắp vào máy mình thì mỏng lắm đẹp lắm, hế hế. \u003ca href=\"http://www.lazada.vn/ong-kinh-fujifilm-xf-27mm-f28-den-1006785.html\"\u003e3.5 củ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Máy bay trực thăng điều khiển từ xa, có chụp ảnh quay phim, tầm 1.5 củ, \u003ca href=\"http://maybaychinhhang.com/may-bay-truc-thang-dieu-khien-tot-nhat-trong-tung-tam-gia/may-bay-truc-thang-dieu-khien-gia-re-3/may-bay-dieu-khien-tu-xa-flycam-cheerson-cx-30w-with-wifi-fpv-and-smart-phone-control\"\u003echệp\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Ống nhòm, tầm 1.250.000đ. \u003ca href=\"http://icamera.vn/ong-nhom/ong-nhom-nikon-du-lich-ngam-canh-cao-cap-3849931.html\"\u003eChẹp\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Kính thiên văn, tầm 2 củ.\u003cbr\u003e\n– Ván trượt, 500k\u003cbr\u003e\n– Túi đựng máy ảnh nữa chứ, crumpler thật móc túi, 500k cái túi. hichic.\u003c/p\u003e","title":"Wish list"},{"content":"Nhà mình ban công đông bắc, căn góc nên có một cạnh là tây bắc, dạo này trời nắng chiếu vào, cực nóng, 10h về nhà đi trên sàn gỗ mà thấy nóng hết cả chân, 10h tối vẫn chưa nguội sàn. Sợ quá, khẩn cấp gọi cứu trợ. Các gói cứu trợ bao gồm:\n– Giấy dán kính phản quang, giá 85k/m2, dán 3 cái cửa sổ, 8m2 vị chị là 680k. Định tự dán nhưng sau khi thử thì xấu quá, không phải nghề của mình, thôi lại gọi thợ tới dán cho lành, 300k tiền công dán. Dán xong đỡ hẳn. Ngày thường là không phải kéo rèm, ngày nắng lắm thì tất nhiên phải kéo rèm để tăng độ mát.\n– Bạt che ban công, hướng đông nhưng sáng mà không che bớt ban công lại thì nắng hướng đông nó cũng nung cho nóng ran phòng khách/bếp nhà mình. Hỏi chỗ dàn phơi thì nó báo giá 220k/m2, gồm cả bộ cơ khí xoay vặn gì đó để kéo bạt lên kéo bạt xuống, mình bảo thôi, để anh tự đi mua lưới đen rồi về tự khoan lỗ bắt vít nối dây, 220k mà ban công nhà anh phải 15m2. Anh đi mua cái lưới đen kia có 45k/kg, mua 10m dài, hơn 5kg, chưa tới 250k. Hơi xấu tí nhưng tiết kiệm nên là quốc sách. Rất hiệu quả.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/04/kinh-nghiem-chong-nong/","summary":"\u003cp\u003eNhà mình ban công đông bắc, căn góc nên có một cạnh là tây bắc, dạo này trời nắng chiếu vào, cực nóng, 10h về nhà đi trên sàn gỗ mà thấy nóng hết cả chân, 10h tối vẫn chưa nguội sàn. Sợ quá, khẩn cấp gọi cứu trợ. Các gói cứu trợ bao gồm:\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"https://www.nhattao.com/threads/giay-dan-kinh-chong-nong-ha-noi.3079685/\"\u003eGiấy dán kính phản quang\u003c/a\u003e, giá 85k/m2, dán 3 cái cửa sổ, 8m2 vị chị là 680k. Định tự dán nhưng sau khi thử thì xấu quá, không phải nghề của mình, thôi lại gọi thợ tới dán cho lành, 300k tiền công dán. Dán xong đỡ hẳn. Ngày thường là không phải kéo rèm, ngày nắng lắm thì tất nhiên phải kéo rèm để tăng độ mát.\u003cbr\u003e\n– Bạt che ban công, hướng đông nhưng sáng mà không che bớt ban công lại thì nắng hướng đông nó cũng nung cho nóng ran phòng khách/bếp nhà mình. Hỏi chỗ dàn phơi thì nó báo giá 220k/m2, gồm cả bộ cơ khí xoay vặn gì đó để kéo bạt lên kéo bạt xuống, mình bảo thôi, để anh tự đi mua lưới đen rồi về tự khoan lỗ bắt vít nối dây, 220k mà ban công nhà anh phải 15m2. Anh đi mua cái lưới đen kia có 45k/kg, mua 10m dài, hơn 5kg, chưa tới 250k. Hơi xấu tí nhưng tiết kiệm nên là quốc sách. Rất hiệu quả.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/wp_20150531_11_02_10_pro-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150531_11_02_10_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/04/kinh-nghiem-chong-nong/wp20150531110210pro-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm chống nóng"},{"content":"– Bực, bực quá ông ạ, không thể chịu được. Ông đọc bài báo này chưa, có thằng cha cũng chức sắc, mang danh đại biểu quốc hội, mà hở ra là chê dân trí ta là thấp, láo, bố láo quá. Hắn nói thế một mũi tên trúng hai đích, vả phát vào mặt nhân dân là “dân ngu”, tát phát vào mặt đảng ta bảo “đảng dốt”. Đảng lãnh đạo dẫn đường soi sáng cho nhân dân suốt 85 năm trời, trải bao vất vả khó khăn, giáo dục nhân dân bao điều hay lẽ phải, dân trí như được rũ bùn đứng dậy sáng ngời, thế mà nó bảo ta dân trí thấp, bts, nói thế chẳng hóa ra đảng lãnh đạo dốt à? Bao nhiêu lần cải cách giáo dục, mấy trăm trường đai học (giờ có khi lên tới mấy nghìn rồi), giáo sư tiến sĩ đầy ra, có khi nhất thế giới, dân trí làm sao mà thấp được, vớ vẩn, vớ vẩn hết sức, phản động, phản động hết sức.\n– Ấy, chưa chắc, còn phải căn cứ vào mục tiêu đích nhắm, ví dụ như mục tiêu của đảng là nâng cao dân trí thì lão ta nói thế đúng là phản động rồi, nhưng nếu đảng đặt mục tiêu giữ dân trí thấp, thì hắn nói thế lại là vinh danh đảng. Còn tùy vào đảng nghĩ thế nào ông ạ. Tôi thấy lão nói “Dân chủ của ta có hạn, dân trí còn rất thấp, số người dân trí cao là thiểu số, trưng cầu có khi gây hại, không thể tùy tiện”, cũng có phần đúng ông ạ, dân chủ cũng như tiền ấy, có hạn thôi, người này có thì người kia mất ngay, dân trí cao là thiểu số, có 3 triệu người dân trí cao vào đảng cả rồi, thế thôi cứ để đảng trí đi, chúng ta đi uống bia, bia ở mình rẻ mà. Dân trí tỉ lệ thuận với giá bia ông ạ, tôi vừa phát hiện ra, hế hế.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/04/trung-cau-y-va-phai-xem-long-sung/","summary":"\u003cp\u003e– Bực, bực quá ông ạ, không thể chịu được. Ông đọc \u003ca href=\"http://m.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/241118/trung-cau-y-dan-phai-xem-long-dang.html\"\u003ebài báo này chưa\u003c/a\u003e, có thằng cha cũng chức sắc, mang danh đại biểu quốc hội, mà hở ra là chê dân trí ta là thấp, láo, bố láo quá. Hắn nói thế một mũi tên trúng hai đích, vả phát vào mặt nhân dân là “dân ngu”, tát phát vào mặt đảng ta bảo “đảng dốt”. Đảng lãnh đạo dẫn đường soi sáng cho nhân dân suốt 85 năm trời, trải bao vất vả khó khăn, giáo dục nhân dân bao điều hay lẽ phải, dân trí như được rũ bùn đứng dậy sáng ngời, thế mà nó bảo ta dân trí thấp, bts, nói thế chẳng hóa ra đảng lãnh đạo dốt à? Bao nhiêu lần cải cách giáo dục, mấy trăm trường đai học (giờ có khi lên tới mấy nghìn rồi), giáo sư tiến sĩ đầy ra, có khi nhất thế giới, dân trí làm sao mà thấp được, vớ vẩn, vớ vẩn hết sức, phản động, phản động hết sức.\u003cbr\u003e\n– Ấy, chưa chắc, còn phải căn cứ vào mục tiêu đích nhắm, ví dụ như mục tiêu của đảng là nâng cao dân trí thì lão ta nói thế đúng là phản động rồi, nhưng nếu đảng đặt mục tiêu giữ dân trí thấp, thì hắn nói thế lại là vinh danh đảng. Còn tùy vào đảng nghĩ thế nào ông ạ. Tôi thấy lão nói \u003cstrong\u003e“Dân chủ của ta có hạn, dân trí còn rất thấp, số người dân trí cao là thiểu số, trưng cầu có khi gây hại, không thể tùy tiện”\u003c/strong\u003e, cũng có phần đúng ông ạ, dân chủ cũng như tiền ấy, có hạn thôi, người này có thì người kia mất ngay, dân trí cao là thiểu số, có 3 triệu người dân trí cao vào đảng cả rồi, thế thôi cứ để đảng trí đi, chúng ta đi uống bia, \u003ca href=\"http://thethaovanhoa.vn/sea-games-2015/thu-sea-games-voi-dan-nhau-viet-singapore-la-dia-nguc-n20150603044504849.htm\"\u003ebia ở mình rẻ\u003c/a\u003e mà. Dân trí tỉ lệ thuận với giá bia ông ạ, tôi vừa phát hiện ra, hế hế.\u003c/p\u003e","title":"Trưng cầu ý vả phải xem lòng sung"},{"content":"Đầu tiên đọc bài này:\nhttp://mecon.vn/nong-trong-ngay/nho-facebook-phat-hien-chong-cuoi-them-vo/\nThấy bọn người lớn thật đéo ra gì, từ thằng bố mất nết đến thằng đéo nào bảo đứa trẻ con “bố mày đi lấy vợ rồi”, rặt một lũ MLT đéo ra gì hết. Thổ tả.\nRồi lại đọc được bài này:\nhttp://www.otofun.net/threads/877686-tim-nu-giup-viec-tra-luong-cao-tu-6-den-8-trieu-thang\nMột người chồng 8 năm chăm vợ liệt vì tai nạn giao thông. Thật ngưỡng mộ vô cùng.\nCái gì quyết định tới hành động của họ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/04/muon-mat/","summary":"\u003cp\u003eĐầu tiên đọc bài này:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://mecon.vn/nong-trong-ngay/nho-facebook-phat-hien-chong-cuoi-them-vo/\"\u003ehttp://mecon.vn/nong-trong-ngay/nho-facebook-phat-hien-chong-cuoi-them-vo/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThấy bọn người lớn thật đéo ra gì, từ thằng bố mất nết đến thằng đéo nào bảo đứa trẻ con “bố mày đi lấy vợ rồi”, rặt một lũ MLT đéo ra gì hết. Thổ tả.\u003cbr\u003e\nRồi lại đọc được bài này:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/877686-tim-nu-giup-viec-tra-luong-cao-tu-6-den-8-trieu-thang\"\u003ehttp://www.otofun.net/threads/877686-tim-nu-giup-viec-tra-luong-cao-tu-6-den-8-trieu-thang\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMột người chồng 8 năm chăm vợ liệt vì tai nạn giao thông. Thật ngưỡng mộ vô cùng.\u003cbr\u003e\nCái gì quyết định tới hành động của họ?\u003c/p\u003e","title":"Muôn mặt"},{"content":"Bắt nguồn từ việc một ông bố sửa xe cho con vì chiếc xe có bàn đạp thông thường quá khó đi, đã diễn ra cả một cuộc cách mạng về xe đạp cho trẻ con, một công ty triệu đô. Xe strider sản xuất tại Mỹ thì xịn nhưng đắt quá, rẻ nhất cũng hơn 2 triệu. Tại sao không mua xe Việt Nam, giá chỉ bằng một nửa mà cũng xịn không kém?\nGiá mua ngay tại Hà Nội là 1.5 triệu một xe, nhưng không được chọn màu bánh. Trong khi mua kiểu mua chung, ship hàng từ SG ra, thì một đơn hàng 8 xe là 1.3tr một xe, đơn hàng 10 xe là 1.1tr một xe, lại còn được chọn màu bánh.\nƯu điểm của xe thăng bằng: http://striderbikes.com.vn/xe-thang-bang-5-ly-do-tai-sao-xe-thang-bang-xung-dang-duoc-quang-cao-ram-ro.htm\nMang xe về, bố mẹ còn đang lắp, anh ta đã thò chân đòi trèo lên, hớn lắm. Căn bản anh ta không có xe, đi đâu mà thấy các bạn có xe lắc, xe đạp là hớn lắm, lúc nào cũng xun xoe đòi sờ đòi trèo lên xe của các bạn.\nĐây là lúc mẹ cầm máy ảnh, anh ta đòi mẹ giữ cơ, nhăn nhó gọi “mẹ, mẹ”\nMẹ bỏ tay ra để chụp ảnh:\nThế là anh ta mất thăng bằng, ngã lăn quay, miệng kêu “ngá ngá”\nSau khi được bố mẹ bảo kê một vòng hành lang thì anh ta đã tự giữ xe thăng bằng và đẩy chân đi được.\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=aD7J9Y9jVdc]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/06/02/cuoc-cach-mang-xe-thang-bang/","summary":"\u003cp\u003eBắt nguồn từ việc \u003ca href=\"http://striderbikes.com.vn/xe-strider-khong-ban-dap.htm\"\u003emột ông bố sửa xe cho con\u003c/a\u003e vì chiếc xe có bàn đạp thông thường quá khó đi, đã diễn ra cả một cuộc cách mạng về xe đạp cho trẻ con, một công ty triệu đô. Xe strider sản xuất tại Mỹ thì xịn nhưng đắt quá, rẻ nhất cũng hơn 2 triệu. Tại sao không mua \u003ca href=\"http://tackebike.com/\"\u003exe Việt Nam\u003c/a\u003e, giá chỉ bằng một nửa mà cũng xịn không kém?\u003cbr\u003e\nGiá mua ngay tại Hà Nội là 1.5 triệu một xe, nhưng không được chọn màu bánh. Trong khi mua kiểu mua chung, ship hàng từ SG ra, thì một đơn hàng 8 xe là 1.3tr một xe, đơn hàng 10 xe là 1.1tr một xe, lại còn được chọn màu bánh.\u003cbr\u003e\nƯu điểm của xe thăng bằng: \u003ca href=\"http://striderbikes.com.vn/xe-thang-bang-5-ly-do-tai-sao-xe-thang-bang-xung-dang-duoc-quang-cao-ram-ro.htm\"\u003ehttp://striderbikes.com.vn/xe-thang-bang-5-ly-do-tai-sao-xe-thang-bang-xung-dang-duoc-quang-cao-ram-ro.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMang xe về, bố mẹ còn đang lắp, anh ta đã thò chân đòi trèo lên, hớn lắm. Căn bản anh ta không có xe, đi đâu mà thấy các bạn có xe lắc, xe đạp là hớn lắm, lúc nào cũng xun xoe đòi sờ đòi trèo lên xe của các bạn.\u003cbr\u003e\nĐây là lúc mẹ cầm máy ảnh, anh ta đòi mẹ giữ cơ, nhăn nhó gọi “mẹ, mẹ”\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/dscf05901.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0590[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/02/cuoc-cach-mang-xe-thang-bang/dscf05901.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMẹ bỏ tay ra để chụp ảnh:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/dscf05991.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0599[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/02/cuoc-cach-mang-xe-thang-bang/dscf05991.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThế là anh ta mất thăng bằng, ngã lăn quay, miệng kêu “ngá ngá”\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/06/dscf05951-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0595[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/06/02/cuoc-cach-mang-xe-thang-bang/dscf05951-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSau khi được bố mẹ bảo kê một vòng hành lang thì anh ta đã tự giữ xe thăng bằng và đẩy chân đi được.\u003cbr\u003e\n[youtube https://www.youtube.com/watch?v=aD7J9Y9jVdc]\u003c/p\u003e","title":"Cuộc cách mạng xe thăng bằng"},{"content":"Một ngày đầu thu trời xanh long lanh, bỗng nhận được thư của bạn Phuong.Le!\nTưởng tượng vậy thôi chứ thực ra là một ngày đầu mùa hè trời nóng như đổ lửa, bỗng có một email mời mình tham gia một cuộc thi gì ấy, đại loại là viết bài trên blog để thi thố, mình làm gì có năng khiếu báo chí, chỉ viết nhảm nhí thôi, nhưng mà thấy bạn ấy ghi rõ “Rất vui nếu thaimeo.info tham gia” thì cũng oách oách, hế hế, blog mỗi ngày 20 lượt views mà có vẻ quan trọng ghê đó nha các bạn.\nMình ok luôn, bạn ấy rất nhiệt tình hướng dẫn, nếu bạn ấy đang làm cho Foodpanda thì có vẻ Foodpanda đã có một nhân viên rất nhiệt huyết. Nhận được voucher, điều kiện là chỉ được chọn các cửa hàng có thanh toán trực tuyến, mua hàng nhiều hơn 150k vì voucher là 150k. Foodpanda có cả phiên bản cho windows phone của mình, thật may mắn! Cộng một điểm cho bạn panda. Định hôm nào không mang cơm thì gọi thử, nhưng nghĩ gọi suất ăn 150k mà một mình mình ăn thì làm sao mà ăn nổi. Mãi tới hôm thứ 7 vừa rồi, mình đi chơi còn bạn vợ ở nhà, Loan Ếch sang chơi, mình bèn đặt hàng từ lúc hơn 10h một chút, chọn món, thanh toán, mọi thứ nói chung là rõ ràng dễ hiểu, nhanh chóng, không vấn đề gì. Có tin nhắn xác nhận đã đồng ý giao hàng, xí, phí giao hàng 30k mà không chịu giao hàng thì kì cục quá ha. Có cả email của foodpanda xác nhận nữa, giống hóa đơn vậy, cảm giác chuyên nghiệp.\nDo mình đã hướng dẫn rõ đường đi trong phần ghi chú, hoặc do người giao hàng đã biết khu nhà mình, nên không hề thấy gọi điện hỏi đường đi thế nào, tầm hơn 11h một chút thì có điện thoại gọi xuống sảnh nhận hàng. Bánh cuốn và thịt nướng thì mình chẳng ăn miếng nào, nên không nhận xét, chủ yếu là dịch vụ giao hàng làm việc tương đối tối, nếu nhanh hơn nữa thì tốt hơn nhưng nói chung sau khi đặt một tiếng giao được tại một nơi cách xa quán 8km là ổn rồi. Bánh cuốn để trong tủ lạnh từ trưa tới tối mà vợ mình bảo có vị hơi chua, thế nghĩa là ít hoặc không dùng chất bảo quản, tốt đấy, vote cho Bánh Cuốn Trần Gia một phát.\nMùa hè nắng nóng thế này, dùng foodpanda để đặt đồ ăn là rất hợp lý, nhưng có vẻ hơi ít cửa hàng để lựa chọn, vừa vào thấy chỉ có 59 nhà hàng mở cửa, trong đó thì pizza lại chiếm số đông.\nDùng voucher từ thứ 7 vừa rồi gọi mà giờ mới viết được, thật xin lỗi bạn Phuong Le.\nBình luận (3) Tú béo — 2015-05-28 07:02\nƠ, cái này có phải là nhắn mời qua blog ko nhể? Mình thấy có 1 cái gửi từ 20/5, mà hạn đăng ký có đến 18/5 là thế qué nào :v\nkanishi — 2015-05-28 07:17\nGia hạn 1 tuần Tú béo ạ\nTú béo — 2015-05-28 08:32\nGiờ còn không? Để làm phát nào :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/28/foodpanda-giao-do-an-trong-ngay-nang-nong/","summary":"\u003cp\u003eMột ngày đầu thu trời xanh long lanh, bỗng nhận được thư của bạn Phuong.Le!\u003cbr\u003e\nTưởng tượng vậy thôi chứ thực ra là một ngày đầu mùa hè trời nóng như đổ lửa, bỗng có một email mời mình tham gia một cuộc thi gì ấy, đại loại là viết bài trên blog để thi thố, mình làm gì có năng khiếu báo chí, chỉ viết nhảm nhí thôi, nhưng mà thấy bạn ấy ghi rõ “Rất vui nếu thaimeo.info tham gia” thì cũng oách oách, hế hế, blog mỗi ngày 20 lượt views mà có vẻ quan trọng ghê đó nha các bạn.\u003cbr\u003e\nMình ok luôn, bạn ấy rất nhiệt tình hướng dẫn, nếu bạn ấy đang làm cho \u003ca href=\"https://www.foodpanda.vn/\"\u003eFoodpanda\u003c/a\u003e thì có vẻ \u003ca href=\"https://www.foodpanda.vn/\"\u003eFoodpanda\u003c/a\u003e đã có một nhân viên rất nhiệt huyết. Nhận được voucher, điều kiện là chỉ được chọn các cửa hàng có thanh toán trực tuyến, mua hàng nhiều hơn 150k vì voucher là 150k. Foodpanda có cả phiên bản cho windows phone của mình, thật may mắn! Cộng một điểm cho bạn panda. Định hôm nào không mang cơm thì gọi thử, nhưng nghĩ gọi suất ăn 150k mà một mình mình ăn thì làm sao mà ăn nổi. Mãi tới hôm thứ 7 vừa rồi, mình đi chơi còn bạn vợ ở nhà, Loan Ếch sang chơi, mình bèn đặt hàng từ lúc hơn 10h một chút, chọn món, thanh toán, mọi thứ nói chung là rõ ràng dễ hiểu, nhanh chóng, không vấn đề gì. Có tin nhắn xác nhận đã đồng ý giao hàng, xí, phí giao hàng 30k mà không chịu giao hàng thì kì cục quá ha. Có cả email của foodpanda xác nhận nữa, giống hóa đơn vậy, cảm giác chuyên nghiệp.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/wp_ss_20150528_0001.png\"\u003e\u003cimg alt=\"wp_ss_20150528_0001\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/28/foodpanda-giao-do-an-trong-ngay-nang-nong/wpss201505280001.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDo mình đã hướng dẫn rõ đường đi trong phần ghi chú, hoặc do người giao hàng đã biết khu nhà mình, nên không hề thấy gọi điện hỏi đường đi thế nào, tầm hơn 11h một chút thì có điện thoại gọi xuống sảnh nhận hàng. Bánh cuốn và thịt nướng thì mình chẳng ăn miếng nào, nên không nhận xét, chủ yếu là dịch vụ giao hàng làm việc tương đối tối, nếu nhanh hơn nữa thì tốt hơn nhưng nói chung sau khi đặt một tiếng giao được tại một nơi cách xa quán 8km là ổn rồi. Bánh cuốn để trong tủ lạnh từ trưa tới tối mà vợ mình bảo có vị hơi chua, thế nghĩa là ít hoặc không dùng chất bảo quản, tốt đấy, vote cho Bánh Cuốn Trần Gia một phát.\u003cbr\u003e\nMùa hè nắng nóng thế này, dùng \u003ca href=\"https://www.foodpanda.vn/\"\u003efoodpanda\u003c/a\u003e để đặt đồ ăn là rất hợp lý, nhưng có vẻ hơi ít cửa hàng để lựa chọn, vừa vào thấy chỉ có 59 nhà hàng mở cửa, trong đó thì pizza lại chiếm số đông.\u003cbr\u003e\nDùng voucher từ thứ 7 vừa rồi gọi mà giờ mới viết được, thật xin lỗi bạn Phuong Le.\u003c/p\u003e","title":"Foodpanda – Giao đồ ăn trong ngày nắng nóng"},{"content":"Mở bài:\nĐắn đo mãi, phân vân giữa mua máy cũ hay mới, cũ thì rẻ hơn nhiều, nhưng vợ mình thích bóc tem đồ mới, vợ đã cho phép thì nhích thôi, với cả mua đồ mới thanh toán thẻ thì mình có thể trả góp 12 tháng, trả một cục không đủ đạn; phân vân giữa fuji hay sony, fuji thì máy đẹp quá, kiểu dáng quá ưng, ảnh cũng được khen là đẹp, sony thì lấy nét nhanh, lấy nét theo pha cái con khỉ gì ấy, 179 điểm lấy nét, fuji thì lấy nét tương phản, có 49 điểm thôi. Thế là quyết định chọn sony, để chụp thằng Bi chạy nhảy. Đi sờ thử, đầu tiên ra mayanhjp sờ thử fuji, hỏi x-a1, nhưng bên đó quá kiêu, tiếp khách rất hững hờ, không cho mình sờ thử bất cứ cái máy nào, giá thì hét đắt vài triệu so với báo giá trên website, mình ghét luôn, đi về. Ra mediamart và nguyenkim sờ thử sony a5000 và a5100, thấy máy nó bé và xấu quá, cầm lên rõ chán, nút xoay thì cũng ít nữa, dù màn hình cảm ứng nhưng chỉnh chế độ không thấy thoải mái. Thế là lại thôi, đi về, và lăn tăn fuji. Cứ đắn đo mãi, nhưng nghĩ bụng: đợi mình lừng khừng lựa chọn thì bạn Bi lớn xừ mất rồi thì sao, thôi quyết đại đi, đặt fuji trên lazada, đầu tiên cũng định chờ Loan ếch đi Phú Quốc về rồi mượn thẻ hsbc để quẹt ở Pico, nhưng mà thôi, tự mua trên lazada vậy, lazada rẻ hơn mà. Hàng chính hãng fujifilm vietnam.\nThân bài\nSau khi đặt hàng xong phấn khích lắm, vểnh râu chờ ship hàng, có nhiều cửa hàng bán như Điện máy Bình Minh, DigitalWord gì gì đó, nhưng mình chọn bán và giao hàng bởi lazada, nhiều thánh trên tinhte dặn dò thế, và kinh nghiệm của mình cũng cho thấy như vậy: Hồi xưa đặt cái máy khoan bosch, hàng bán và giao bởi lazada, hôm trước đặt hôm sau nhận được hàng ngay, mà đó là trong Sài Gòn gửi ra, trong khi mua cái vòi sen, do bọn éo nào ở ngay Hà Nội này thôi bán và giao, mà gần 2 tuần sau khi đặt mới nhận được hàng, quá điên.\nĐặt hàng xong hôm 20/5, ngay 9h tối 20/5 lazada báo là đã đóng gói và chuyển cho bên vận chuyển (lazada express), mình mong chờ 21/5 sẽ nhận hàng, nhưng tới trưa ngày 22/5 chưa thấy tăm hơi đâu, mình gọi điện hỏi, xem có theo dõi được tình trạng hàng hóa của bên giao không, xem đã chuyển tới bưu cục nào rồi, nhân viên CSKH của lazada tua đi tua lại cái bài: “sau khi đặt hàng thành công từ 2-6 ngày sẽ nhận hàng, ngày 26/5 anh sẽ nhận…” mình điên quá mắng cho trận, bảo 26/5 là hạn chót rồi, 26/5 mà không nhận được thì phải làm sao? Lại tua lại băng, mình dập máy luôn. Ưu điểm là sau khi mình gọi điện thì bên đó có gửi mail lại báo cáo tình hình, mình cũng reply lại bảo lazada express giao hàng quá chậm, bên đó lễ phép mail lại xin lỗi bla bla, làm việc tốt phết. 2h chiều thì có người gọi bảo chuẩn bị giao hàng, 3h30 thì nhận được hàng. GOOD.\nHàng bọc không được đẹp cho lắm, chắc chắn nhưng không đẹp, gọn, hàng bao gồm hộp máy ảnh, hộp đựng bao da, thẻ nhớ 8G (hai cái sau là tặng kèm), quấn băng dính tụm lại thành một khối, băng dính loạn xạ cả. Thẻ sandisk Ultra 40MB/s cơ đấy, khá ổn. Bao da, dây đeo kèm máy là màu đen, trong khi máy mình chọn là màu nâu, nhọ thế, trông cực kì lệch tông, biết thế mình chọn màu đen cho rồi. Bọn fuji làm ăn chả chuyên nghiệp gì, máy màu da bò thì dây đeo kèm máy cũng phải màu đó chứ, lại vứt cho cái dây màu đen trông ngu vãi đạn. Không ưng tí nào.\nVề ảnh chụp thì rất đẹp, lấy nét nhanh, chuyển ảnh qua wifi rất ổn.\nBình luận (2) Tú béo — 2015-05-23 00:55\nNgon, nhìn màu khá phết nhỉ ;)) Nhưng mà ISO auto lên đến 3200 hay 6400 thế? Hay có để smart effect kiểu như soft skin không? Anh thấy ảnh chi tiết zoom lên hơi bị bệt\nkanishi — 2015-05-23 01:15\nẢnh hai vc tự sướng là vậy chế độ làm mịn mặt, các ảnh khác là auto.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMở bài:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐắn đo mãi, phân vân giữa mua máy cũ hay mới, cũ thì rẻ hơn nhiều, nhưng vợ mình thích bóc tem đồ mới, vợ đã cho phép thì nhích thôi, với cả mua đồ mới thanh toán thẻ thì mình có thể trả góp 12 tháng, trả một cục không đủ đạn; phân vân giữa fuji hay sony, fuji thì máy đẹp quá, kiểu dáng quá ưng, ảnh cũng được khen là đẹp, sony thì lấy nét nhanh, lấy nét theo pha cái con khỉ gì ấy, 179 điểm lấy nét, fuji thì lấy nét tương phản, có 49 điểm thôi. Thế là quyết định chọn sony, để chụp thằng Bi chạy nhảy. Đi sờ thử, đầu tiên ra mayanhjp sờ thử fuji, hỏi x-a1, nhưng bên đó quá kiêu, tiếp khách rất hững hờ, không cho mình sờ thử bất cứ cái máy nào, giá thì hét đắt vài triệu so với báo giá trên website, mình ghét luôn, đi về. Ra mediamart và nguyenkim sờ thử sony a5000 và a5100, thấy máy nó bé và xấu quá, cầm lên rõ chán, nút xoay thì cũng ít nữa, dù màn hình cảm ứng nhưng chỉnh chế độ không thấy thoải mái. Thế là lại thôi, đi về, và lăn tăn fuji. Cứ đắn đo mãi, nhưng nghĩ bụng: đợi mình lừng khừng lựa chọn thì bạn Bi lớn xừ mất rồi thì sao, thôi quyết đại đi, đặt fuji trên lazada, đầu tiên cũng định chờ Loan ếch đi Phú Quốc về rồi mượn thẻ hsbc để quẹt ở Pico, nhưng mà thôi, tự mua trên lazada vậy, lazada rẻ hơn mà. Hàng chính hãng fujifilm vietnam.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThân bài\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nSau khi đặt hàng xong phấn khích lắm, vểnh râu chờ ship hàng, có nhiều cửa hàng bán như Điện máy Bình Minh, DigitalWord gì gì đó, nhưng mình chọn bán và giao hàng bởi lazada, nhiều thánh trên tinhte dặn dò thế, và kinh nghiệm của mình cũng cho thấy như vậy: Hồi xưa đặt cái máy khoan bosch, hàng bán và giao bởi lazada, hôm trước đặt hôm sau nhận được hàng ngay, mà đó là trong Sài Gòn gửi ra, trong khi mua cái vòi sen, do bọn éo nào ở ngay Hà Nội này thôi bán và giao, mà gần 2 tuần sau khi đặt mới nhận được hàng, quá điên.\u003cbr\u003e\nĐặt hàng xong hôm 20/5, ngay 9h tối 20/5 lazada báo là đã đóng gói và chuyển cho bên vận chuyển (lazada express), mình mong chờ 21/5 sẽ nhận hàng, nhưng tới trưa ngày 22/5 chưa thấy tăm hơi đâu, mình gọi điện hỏi, xem có theo dõi được tình trạng hàng hóa của bên giao không, xem đã chuyển tới bưu cục nào rồi, nhân viên CSKH của lazada tua đi tua lại cái bài: “sau khi đặt hàng thành công từ 2-6 ngày sẽ nhận hàng, ngày 26/5 anh sẽ nhận…” mình điên quá mắng cho trận, bảo 26/5 là hạn chót rồi, 26/5 mà không nhận được thì phải làm sao? Lại tua lại băng, mình dập máy luôn. Ưu điểm là sau khi mình gọi điện thì bên đó có gửi mail lại báo cáo tình hình, mình cũng reply lại bảo lazada express giao hàng quá chậm, bên đó lễ phép mail lại xin lỗi bla bla, làm việc tốt phết. 2h chiều thì có người gọi bảo chuẩn bị giao hàng, 3h30 thì nhận được hàng. GOOD.\u003cbr\u003e\nHàng bọc không được đẹp cho lắm, chắc chắn nhưng không đẹp, gọn, hàng bao gồm hộp máy ảnh, hộp đựng bao da, thẻ nhớ 8G (hai cái sau là tặng kèm), quấn băng dính tụm lại thành một khối, băng dính loạn xạ cả. Thẻ sandisk Ultra 40MB/s cơ đấy, khá ổn. Bao da, dây đeo kèm máy là màu đen, trong khi máy mình chọn là màu nâu, nhọ thế, trông cực kì lệch tông, biết thế mình chọn màu đen cho rồi. Bọn fuji làm ăn chả chuyên nghiệp gì, máy màu da bò thì dây đeo kèm máy cũng phải màu đó chứ, lại vứt cho cái dây màu đen trông ngu vãi đạn. Không ưng tí nào.\u003cbr\u003e\nVề ảnh chụp thì rất đẹp, lấy nét nhanh, chuyển ảnh qua wifi rất ổn.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0003-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0003\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0003-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0006-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0006\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0006-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0016.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0016\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0016.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0028-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0028\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0028-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0038.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0038\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0038.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0040.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0040\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0040.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/05/dscf0052.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"DSCF0052\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/05/22/dung-thu-fujifilm-x-a2/dscf0052.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Dùng thử fujifilm x-a2"},{"content":"Thư anh Trần Huỳnh Duy Thức gửi con gái. Tôi mong anh sớm được tự do.\n17/3/2015\nNhư ba hứa trong thư 38A, bây giờ ba viết về những cơ hội và thách thức liên quan đến những công việc có thể được mở ra ở Việt Nam và thế giới trong xu hướng của dòng chảy sắp tới.\nVề kinh tế, ba tin rằng trong vòng 15 năm tới Việt Nam sẽ thành nước có tỷ trọng dịch vụ chi phối, công nghiệp hàng hóa sẽ co lại đáng kể, nông nghiệp cũng sẽ giảm mạnh về tỉ trọng nhưng sẽ tăng về quy mô và mức độ hiện đại và sẽ đóng góp vào những ngành chiến lược chủ lực của quốc gia. Từ 10 năm trước ba đã thấy rằng Việt Nam không có thế mạnh gì để cạnh tranh vươn lên trong thị trường hàng hóa công nghiệp toàn cầu, ngay cả tại thị trường nội địa thì lĩnh vực này cũng thiếu sức cạnh tranh nghiêm trọng. Mong muốn bảo hộ để nó vươn lên và vươn ra thế giới đã không thành hiện thực. Thực trạng hiện nay của nền sản xuất công nghiệp Việt Nam là khó mà trụ được khi các rào cản bảo hộ buộc phải dỡ bỏ trong vài năm tới bởi cộng đồng kinh tế ASEAN, Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU, TPP, … Một làn sóng ào ạt mà con sẽ chứng kiến trong 1 – 2 năm tới là các doanh nghiệp sản xuất của Việt Nam sẽ được bán cho các công ty nước ngoài, đặc biệt là từ Mỹ. Kinh tế Mỹ đã phục hồi và đang mạnh lên, USD đang lên giá chóng mặt. Chắc chắn FED sẽ nâng thêm lãi suất trong thời gian tới để hút dòng vốn về Mỹ. Từ đây các doanh nghiệp Mỹ sẽ dùng vốn ấy để tăng mạnh đầu tư ra ngoài, nhất là vào các nước thuộc TPP. Việt Nam chắc chắn sẽ là điểm đổ bộ tập trung của làn sóng đầu tư này của Mỹ vào các thành viên TPP. Khi đồng bạc xanh tăng giá thì xuất khẩu trực tiếp từ lãnh thổ Mỹ sẽ bị ảnh hưởng theo chiều giảm nhưng nhập khẩu sẽ tăng. Các doanh nghiệp Mỹ tất nhiên sẽ tận dụng cơ hội này, đầu tư vào TPP để làm hàng hóa rồi bán ngược trở lại Mỹ. Hơn nữa, trụ cột của nền kinh tế Mỹ là tiêu dùng nội địa nên đây sẽ là cơ hội bùng phát nhu cầu mạnh mẽ ở Mỹ. Điều này sẽ tạo sức hút cho cả Trung Quốc và Ấn Độ gia tăng sản xuất hàng hóa xuất khẩu vào Mỹ. Ba tin rằng chiến lược “Là công xưởng của thế giới” của Trung Quốc tới đây sẽ gặp thách thức ghê gớm từ chiến lược “Hãy sản xuất tại Ấn Độ” của Ấn Độ. Trong xu thế tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc đang giảm còn của Ấn Độ thì tăng, sẽ có một sự chuyển dịch đáng kể dòng vốn FDI, thay vì chảy vào Trung Quốc thì sẽ đổ vào Ấn Độ để làm hàng xuất khẩu vào Mỹ và thế giới. Sự dịch chuyển này cũng do nguyên nhân từ quan hệ Mỹ – Ấn Độ đang ấm lên còn Mỹ – Trung Quốc thì không có gì tiến triển đặc biệt. Điều đáng lưu ý là sự cạnh tranh này của Ấn Độ và Trung Quốc sẽ càng gây áp lực và khó khăn lên lĩnh vực công nghiệp hàng hóa của Việt Nam. So sánh lợi thế cạnh tranh thì Việt Nam sẽ thua xa cả hai đối thủ này. Chỉ có những doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam trong lĩnh vực này mới duy trì được lợi thế nhờ các mối liên kết với thế mạnh sẵn có của họ từ bên ngoài. Tuy nhiên giá trị gia tăng mà quốc gia được hưởng từ các loại doanh nghiệp này sẽ không cao vì họ luôn có khuynh hướng giữ lại lợi nhuận bên ngoài (mà gần đây trong nước mình hay gọi là sự chuyển giá). Các nhà máy kiểu như của Coca Cola, Samsung dù là quy mô rất lớn và tạo nên nhiều việc làm nhưng sẽ không đóng góp được gì cho sự đột phá phát triển của Việt Nam. Còn các doanh nghiệp trong nước làm chủ nếu có tồn tại được trong lĩnh vực sản xuất thì cũng chủ yếu là gia công hoặc cung cấp các sản phẩm phụ trợ rẻ tiền nên giá trị gia tăng chẳng khá gì hơn. Xét trên bình diện toàn cầu lẫn trong nước, ba không thấy được khả năng đột phá gì cho đất nước từ công nghiệp hàng hóa. Tuy nhiên nó vẫn sẽ là ngành có sự phát triển mạnh mẽ trong 1- năm tới nhưng sẽ là sân chơi chủ yếu của các doanh nghiệp nước ngoài. Nó sẽ tạo ra nhiều cơ hội công việc, nhất là liên quan đến đầu tư.\nĐã qua rồi nên kinh tế Nông – Công nghiệp và dịch vụ. Thời đại ngày nay là thời đại của nền kinh tế tri thức\nBa lại thấy khả năng đột phá của lĩnh vực dịch vụ là rất lớn và có thể tạo ra lợi thế cạnh tranh vượt trội nếu tập trung vào đặc tính kinh tế tri thức. Con nhìn vào sự bức phá thần kỳ của Viettel trong thời gian ngắn vừa qua, đó là một minh chứng thuyết phục cho năng lực của người Việt về dịch vụ kinh tế tri thức trong một môi trường cạnh tranh gay gắt cả trong nước lẫn quốc tế. Nhu cầu về dịch vụ trong nước lẫn thế giới hết sức đa dạng và liên tục tăng cao. Các hãng như Apple, Nike thực chất là doanh nghiệp dịch vụ chứ không phải hàng hóa. Giá trị của họ là ở khâu thiết kế, tiếp thị, làm thương hiệu, … chứ không nằm ở dây chuyền sản xuất, lắp ráp mà hầy hết là họ thuê ngoài (out – source) ra các nước có nhân công và tài nguyên rẻ. Kinh doanh như vậy chính là làm kinh tế tri thức. Ngay cả các hãng sản xuất hàng tiêu dùng đại trà như P \u0026amp; G, Uniliver, họ đâu có chú trọng sản xuất. Sản xuất dây chuyền chỉ là một công đoạn nhỏ ít giá trị nên họ thiết lập các nhà máy tại chính các thị trường địa phương để tận dụng chính sách ưu đãi, nhân công rẻ và giảm chi phí vận chuyển. Một trong những dịch vụ vượt trội của họ là mua lại các sản phẩm đã có chỗ đứng tại các nước rồi gia tăng giá trị cho nó bằng cách gắn thêm thương hiệu toàn cầu của họ. Thực chất họ cũng là các doanh nghiệp dịch vụ mà giá trị lớn nhất được tạo ra từ tri thức. Trong môi trường kinh doanh được cải cách mạnh mẽ về kinh tế và chính trị sắp tới, ba cho rằng người Việt sẽ tìm thấy lợi thế trong lĩnh vực dịch vụ và sẽ tập trung mạnh vào đó. Nếu Việt Nam có thêm được chiến lược quốc gia đúng đắn nữa thì dịch vụ sẽ bùng nổ và sẽ trở thành ngành kinh tế chủ lực của đất nước, mang hàm lượng tri thức cao, trong khoảng 15 năm tới. Một mũi nhọn mà chiến lược này cần đột phá là năng lượng xanh nói riêng và tăng trưởng xanh nói chung. Như ba đã viết cho ông nội trong các thư 32A, 37A, đây cũng chính là mũi đột phá trong chiến lược xoay trục của Mỹ vào Châu Á TBD. Với sự hợp tác của Mỹ, Việt Nam hoàn toàn có thể trở thành người tiên phong trong lĩnh vực này. Nó chính là một trào lưu cần phải có của Dòng chảy Thời đại Kinh tế tri thức, đang lớn dần và đẩy kinh tế công nghiệp của thế giới từ từ vào dĩ vãng. Sau khoảng 10 năm nữa, sự dịch chuyển này sẽ rất mạnh mẽ, kéo theo những cơ hội công việc có thể giúp mình bức phá ngoạn mục. Tuy nhiên, đây là những cơ hội đòi hỏi phải theo đuồi dài hơi nên vẫn cần có ngắn nuôi dài. Thương mại, đầu tư trong công nghiệp hàng hóa là những cái ngắn rất tốt.\nNông nghiệp chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp.\nThiếu quan tâm nông nghiệp là một sai lầm trong thời gian qua vì chủ trương ưu tiên cho công nghiệp. Gần đây chính phủ đã nhận ra tầm quan trọng của nông nghiệp và có sự quan tâm. Nhưng ba nghĩ ngành này chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp. Ba cũng cho rằng những điều này sẽ đạt được sự tích cực trong cuộc cải cách thể chế kinh tế, chính trị đang và sẽ diễn ra quyết liệt sắp tới. Khi ấy thì nông nghiệp mới có thể thu hút được sự đầu tư về tiền vốn, công nghệ và chất xám để tái cấu trúc lại toàn bộ cách thức sản xuất nông nghiệp một cách quy mô và hiện đại. Nếu nông nghiệp Việt Nam không biến đổi tốt thì cũng không thể có được nguồn dịch vụ và công nghiệp phát triển tốt được. Vì tới hiện nay vẫn còn khoảng 70% dân số sống ở nông thôn và phụ thuộc vào những công việc về nông nghiệp, nếu lực lượng này không tăng được thu nhập lên đủ đề đầu tư vào giáo dục cho con cái thì đất nước mình sẽ không lấy đâu ra nguồn nhân lực chất lượng cho dịch vụ và công nghiệp. Số công nhân từ nông dân trên những vùng đất được biến thành nhà máy, khu công nghiệp trong thời gian qua không có sự chuyển đồi gì về chất cả. Họ cũng tiếp tục làm những công việc giản đơn không đòi hỏi có tri thức. Vì thế mà sự chuyển dịch kinh tế nông nghiệp sang công nghiệp vừa qua chưa tạo ra được sự thay đồi gì đáng kể về hiệu suất lao động, làm sự tăng trưởng quốc gia chưa bền vững. Do đó chiến lược quốc gia phải đột phá vào nông nghiệp trước tiên. Từ đầu năm 2014 đến nay, ông Thủ tướng Việt Nam có nhiều phát biểu đúng đắn về nông nghiệp, vấn đề chắc phải còn chờ tháo gỡ các nút thắt cổ chai thì mới có thể thực hiện được các quan điểm đó. Nhưng đây là việc bất buộc, nếu không làm được thì cả nền kinh tế của Việt Nam sẽ vẫn kém chất lượng, hiệu suất thấp và giá trị gia tăng không đủ trả cho sự hủy hoại môi trường. Nên ba tin rằng nó sẽ được đột phá thành công đầu tiên trong cuộc chuyển mình tới đây của đất nước, giống như người Nhật đã tập trung hiện đại hóa nông nghiệp trong 10 năm đầu tiên của cuộc Minh Trị Duy Tân dẫn đến cuộc chuyển mình vĩ đại của họ giữa thế kỷ 19. Con người luôn là yếu tố quyết định. Nguồn nhân lực của một quốc gia mà không có chất lượng, có tri thức thì quốc gia ấy không thể phát triển tốt đẹp được cho dù nó có một nhóm lãnh đạo tinh hoa đi nữa. Rất nhiều người học hành giỏi giang nhưng vẫn mắc sai lầm cho rằng kiến thức của mình sẽ dễ dàng truyền đạt hoặc áp đặt xuống cho mọi người nếu mình nắm quyền lực. Nói gì thì nói, có thực mới vực được đạo, gia đình nông dân phải giàu có, ít ra là khá giả lên thì con cái họ mới được học hành tử tế. Không thể chỉ tự hào và trông chờ vào những trường hợp hiếm hoi nhà nghèo hiếu học để tin rằng nguồn nhân lực Việt Nam sẽ có tri thức. Mấy ngàn năm rồi chúng ta không thiếu những tấm gương như vậy, nhiều người trong đó đỗ đạt làm quan, trở thành những người nổi tiếng nhưng đất nước mình vẫn nghèo và lạc hậu, bị trải qua những thời kỳ nô lệ đen tối. Hàng triệu người thì mới có được một, hai người, làm sao mà đủ sức thay đổi được số phận cả một dân tộc. Con đồng ý hôn? Ba không nhìn thấy được cách nào khác để phát triển được nguổn nhân lực có tri thức cho Việt Nam bước nhanh và chắc vào nền kinh tế tri thức ngoài cách đột phá mạnh mẽ vào nông nghiệp cả. Người nông dân Việt Nam rất cần cù và chịu khó, chỉ cần gặp được những điều kiện đúng đắn thì họ sẽ bứt phá cho mà thấy, các ngành công nghiệp gia công chẳng là gì với họ đâu. Nhưng lâu nay họ không được tạo những điều kiện như thế, những nguồn đầu tư quốc gia được tập trung chủ yếu cho hạ tầng công nghiệp mà lại không tạo ra được giá trị cao. Ba tin rằng sự ưu tiên này sẽ thay đổi, tập trung vào cho nông nghiệp trong 10 năm tới. Việc này sẽ tạo nên những cơ hội công việc về thương mại, đầu tư hấp dẫn.\nNhìn chung, Dòng chảy Thời đại sẽ thúc ép những cải cách mạnh mẽ về kinh tế lẫn chính trị và sẽ dẫn đến một giai đoạn đột phá kinh tế mạnh mẽ chỉ trong một vài năm nữa. Nó sẽ dẫn đến sự dịch chuyển sâu sắc (dramatic shift) cấu trúc kinh tế Việt Nam và tạo ra rất nhiều cơ hội, hơn hẳn giai đoạn đổi mới gần 30 năm qua. Thực ra giai đoạn này chỉ mới là một sự tập dượt, chưa thể gọi là một sự đột phá đúng nghĩa. Ba dám nói rằng Việt Nam bây giờ, một là đột phá, hai là sụp đổ, chứ không có chuyện trùng trình đâu. Đương nhiên chẳng ai muốn lựa chọn khả năng thứ hai trừ khi không nhìn thấy. Nhưng ba tin là người dân đã thấy được và đang đòi hỏi cuộc Đổi mới sắp tới phải đột phá toàn diện. Những người có trách nhiệm, giới tri thức và chính giới cũng đã thấy rõ và biết phải làm gì. Cựu Thỉ tướng Anh Tony Blair trong chuyến thăm Việt Nam khoảng 10 ngày trước đã phát biểu rằng không có cuộc cải cách nào mà không gặp phải sự kháng cự quyết liệt. Con hãy tìm đọc các tài liệu về thời cải cách của bà đầm thép Thatcher từ 1979 để thấy sự chống đối những xu hướng đổi mới ở Anh ghê gớm như thế nào. Đây là những kiến thức rất hữu ích cho con và công việc của con sắp tới. Nước Anh trải qua mấy thập kỷ khủng hoảng và trì trệ vì sai lầm trong việc lựa chọn đường lối phát triển. Bà Thatcher đã thành công đưa nước Anh vào một con đường mà sau đó đã dẫn tới những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng lúc ban đầu, bà bị chống đối và cả chống phá dữ dội, không chỉ từ các đảng đối lập mà từ chính trong nội bộ đảng Bảo thủ của bà, từ những người đã từng là bạn bè thân hữu của mình. Lúc đó ít ai nghĩ một phụ nữ xinh đẹp như Thatcher có thể vượt qua được. Vậy mà bà đã thành công ngoài sức tưởng tượng . Thành tựu của bà là một cuộc cải cách toàn diện về chính trị lẫn kinh tế cùng với các mặt văn hóa, giáo dục, … Việt Nam mình tới đây muốn thành công thì cũng phải cải cách như vậy thôi. Hôm qua (17/3/15) tại Sydney, ông Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu rằng: Việt Nam sẽ cải cách toàn diện về thế chế kinh tế thị trường và xây dựng nhà nước pháp quyền để bảo đảm và phát huy mạnh mẽ quyền tự do về kinh tế lẫn chính trị để tạo động lực phát triển nhanh cho nền kinh tế Việt Nam. Sau kỳ Đại hội XII đầu năm 2016 này của ĐCS, con sẽ thấy xu thế này nổi lên mạnh về chính trị.\nBình luận (2) Loi Luu — 2015-05-22 08:08\nDài quá, có TL;DR ko anh?\nkanishi — 2015-05-22 14:45\nTL;DR là gì hả Lợi?\nDài thật, nhưng tựu chung lại là nông nghiệp, tri thức, và Viettel thì không chỉ có tri thức mà còn phải trả lương cao và ép làm mửa mật ra.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/21/co-hoi-nao-se-xuat-hien/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eThư anh Trần Huỳnh Duy Thức gửi con gái. Tôi mong anh sớm được tự do.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n17/3/2015\u003cbr\u003e\nNhư ba hứa trong thư 38A, bây giờ ba viết về những cơ hội và thách thức liên quan đến những công việc có thể được mở ra ở Việt Nam và thế giới trong xu hướng của dòng chảy sắp tới.\u003cbr\u003e\nVề kinh tế, ba tin rằng trong vòng 15 năm tới Việt Nam sẽ thành nước có tỷ trọng dịch vụ chi phối, công nghiệp hàng hóa sẽ co lại đáng kể, nông nghiệp cũng sẽ giảm mạnh về tỉ trọng nhưng sẽ tăng về quy mô và mức độ hiện đại và sẽ đóng góp vào những ngành chiến lược chủ lực của quốc gia. Từ 10 năm trước ba đã thấy rằng Việt Nam không có thế mạnh gì để cạnh tranh vươn lên trong thị trường hàng hóa công nghiệp toàn cầu, ngay cả tại thị trường nội địa thì lĩnh vực này cũng thiếu sức cạnh tranh nghiêm trọng. Mong muốn bảo hộ để nó vươn lên và vươn ra thế giới đã không thành hiện thực. Thực trạng hiện nay của nền sản xuất công nghiệp Việt Nam là khó mà trụ được khi các rào cản bảo hộ buộc phải dỡ bỏ trong vài năm tới bởi cộng đồng kinh tế ASEAN, Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU, TPP, … Một làn sóng ào ạt mà con sẽ chứng kiến trong 1 – 2 năm tới là các doanh nghiệp sản xuất của Việt Nam sẽ được bán cho các công ty nước ngoài, đặc biệt là từ Mỹ. Kinh tế Mỹ đã phục hồi và đang mạnh lên, USD đang lên giá chóng mặt. Chắc chắn FED sẽ nâng thêm lãi suất trong thời gian tới để hút dòng vốn về Mỹ. Từ đây các doanh nghiệp Mỹ sẽ dùng vốn ấy để tăng mạnh đầu tư ra ngoài, nhất là vào các nước thuộc TPP. Việt Nam chắc chắn sẽ là điểm đổ bộ tập trung của làn sóng đầu tư này của Mỹ vào các thành viên TPP. Khi đồng bạc xanh tăng giá thì xuất khẩu trực tiếp từ lãnh thổ Mỹ sẽ bị ảnh hưởng theo chiều giảm nhưng nhập khẩu sẽ tăng. Các doanh nghiệp Mỹ tất nhiên sẽ tận dụng cơ hội này, đầu tư vào TPP để làm hàng hóa rồi bán ngược trở lại Mỹ. Hơn nữa, trụ cột của nền kinh tế Mỹ là tiêu dùng nội địa nên đây sẽ là cơ hội bùng phát nhu cầu mạnh mẽ ở Mỹ. Điều này sẽ tạo sức hút cho cả Trung Quốc và Ấn Độ gia tăng sản xuất hàng hóa xuất khẩu vào Mỹ. Ba tin rằng chiến lược “Là công xưởng của thế giới” của Trung Quốc tới đây sẽ gặp thách thức ghê gớm từ chiến lược “Hãy sản xuất tại Ấn Độ” của Ấn Độ. Trong xu thế tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc đang giảm còn của Ấn Độ thì tăng, sẽ có một sự chuyển dịch đáng kể dòng vốn FDI, thay vì chảy vào Trung Quốc thì sẽ đổ vào Ấn Độ để làm hàng xuất khẩu vào Mỹ và thế giới. Sự dịch chuyển này cũng do nguyên nhân từ quan hệ Mỹ – Ấn Độ đang ấm lên còn Mỹ – Trung Quốc thì không có gì tiến triển đặc biệt. Điều đáng lưu ý là sự cạnh tranh này của Ấn Độ và Trung Quốc sẽ càng gây áp lực và khó khăn lên lĩnh vực công nghiệp hàng hóa của Việt Nam. So sánh lợi thế cạnh tranh thì Việt Nam sẽ thua xa cả hai đối thủ này. Chỉ có những doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam trong lĩnh vực này mới duy trì được lợi thế nhờ các mối liên kết với thế mạnh sẵn có của họ từ bên ngoài. Tuy nhiên giá trị gia tăng mà quốc gia được hưởng từ các loại doanh nghiệp này sẽ không cao vì họ luôn có khuynh hướng giữ lại lợi nhuận bên ngoài (mà gần đây trong nước mình hay gọi là sự chuyển giá). Các nhà máy kiểu như của Coca Cola, Samsung dù là quy mô rất lớn và tạo nên nhiều việc làm nhưng sẽ không đóng góp được gì cho sự đột phá phát triển của Việt Nam. Còn các doanh nghiệp trong nước làm chủ nếu có tồn tại được trong lĩnh vực sản xuất thì cũng chủ yếu là gia công hoặc cung cấp các sản phẩm phụ trợ rẻ tiền nên giá trị gia tăng chẳng khá gì hơn. Xét trên bình diện toàn cầu lẫn trong nước, ba không thấy được khả năng đột phá gì cho đất nước từ công nghiệp hàng hóa. Tuy nhiên nó vẫn sẽ là ngành có sự phát triển mạnh mẽ trong 1- năm tới nhưng sẽ là sân chơi chủ yếu của các doanh nghiệp nước ngoài. Nó sẽ tạo ra nhiều cơ hội công việc, nhất là liên quan đến đầu tư.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐã qua rồi nên kinh tế Nông – Công nghiệp và dịch vụ. Thời đại ngày nay là thời đại của nền kinh tế tri thức\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBa lại thấy khả năng đột phá của lĩnh vực dịch vụ là rất lớn và có thể tạo ra lợi thế cạnh tranh vượt trội nếu tập trung vào đặc tính kinh tế tri thức. Con nhìn vào sự bức phá thần kỳ của Viettel trong thời gian ngắn vừa qua, đó là một minh chứng thuyết phục cho năng lực của người Việt về dịch vụ kinh tế tri thức trong một môi trường cạnh tranh gay gắt cả trong nước lẫn quốc tế. Nhu cầu về dịch vụ trong nước lẫn thế giới hết sức đa dạng và liên tục tăng cao. Các hãng như Apple, Nike thực chất là doanh nghiệp dịch vụ chứ không phải hàng hóa. Giá trị của họ là ở khâu thiết kế, tiếp thị, làm thương hiệu, … chứ không nằm ở dây chuyền sản xuất, lắp ráp mà hầy hết là họ thuê ngoài (out – source) ra các nước có nhân công và tài nguyên rẻ. Kinh doanh như vậy chính là làm kinh tế tri thức. Ngay cả các hãng sản xuất hàng tiêu dùng đại trà như P \u0026amp; G, Uniliver, họ đâu có chú trọng sản xuất. Sản xuất dây chuyền chỉ là một công đoạn nhỏ ít giá trị nên họ thiết lập các nhà máy tại chính các thị trường địa phương để tận dụng chính sách ưu đãi, nhân công rẻ và giảm chi phí vận chuyển. Một trong những dịch vụ vượt trội của họ là mua lại các sản phẩm đã có chỗ đứng tại các nước rồi gia tăng giá trị cho nó bằng cách gắn thêm thương hiệu toàn cầu của họ. Thực chất họ cũng là các doanh nghiệp dịch vụ mà giá trị lớn nhất được tạo ra từ tri thức. Trong môi trường kinh doanh được cải cách mạnh mẽ về kinh tế và chính trị sắp tới, ba cho rằng người Việt sẽ tìm thấy lợi thế trong lĩnh vực dịch vụ và sẽ tập trung mạnh vào đó. Nếu Việt Nam có thêm được chiến lược quốc gia đúng đắn nữa thì dịch vụ sẽ bùng nổ và sẽ trở thành ngành kinh tế chủ lực của đất nước, mang hàm lượng tri thức cao, trong khoảng 15 năm tới. Một mũi nhọn mà chiến lược này cần đột phá là năng lượng xanh nói riêng và tăng trưởng xanh nói chung. Như ba đã viết cho ông nội trong các thư 32A, 37A, đây cũng chính là mũi đột phá trong chiến lược xoay trục của Mỹ vào Châu Á TBD. Với sự hợp tác của Mỹ, Việt Nam hoàn toàn có thể trở thành người tiên phong trong lĩnh vực này. Nó chính là một trào lưu cần phải có của Dòng chảy Thời đại Kinh tế tri thức, đang lớn dần và đẩy kinh tế công nghiệp của thế giới từ từ vào dĩ vãng. Sau khoảng 10 năm nữa, sự dịch chuyển này sẽ rất mạnh mẽ, kéo theo những cơ hội công việc có thể giúp mình bức phá ngoạn mục. Tuy nhiên, đây là những cơ hội đòi hỏi phải theo đuồi dài hơi nên vẫn cần có ngắn nuôi dài. Thương mại, đầu tư trong công nghiệp hàng hóa là những cái ngắn rất tốt.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNông nghiệp chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nThiếu quan tâm nông nghiệp là một sai lầm trong thời gian qua vì chủ trương ưu tiên cho công nghiệp. Gần đây chính phủ đã nhận ra tầm quan trọng của nông nghiệp và có sự quan tâm. Nhưng ba nghĩ ngành này chỉ có thể phát triển mạnh khi có sự thay đổi lớn về quan điểm sở hữu đất đai, chính sách hạn điền và sự ưu tiên đầu tư hạ tầng nông nghiệp. Ba cũng cho rằng những điều này sẽ đạt được sự tích cực trong cuộc cải cách thể chế kinh tế, chính trị đang và sẽ diễn ra quyết liệt sắp tới. Khi ấy thì nông nghiệp mới có thể thu hút được sự đầu tư về tiền vốn, công nghệ và chất xám để tái cấu trúc lại toàn bộ cách thức sản xuất nông nghiệp một cách quy mô và hiện đại. Nếu nông nghiệp Việt Nam không biến đổi tốt thì cũng không thể có được nguồn dịch vụ và công nghiệp phát triển tốt được. Vì tới hiện nay vẫn còn khoảng 70% dân số sống ở nông thôn và phụ thuộc vào những công việc về nông nghiệp, nếu lực lượng này không tăng được thu nhập lên đủ đề đầu tư vào giáo dục cho con cái thì đất nước mình sẽ không lấy đâu ra nguồn nhân lực chất lượng cho dịch vụ và công nghiệp. Số công nhân từ nông dân trên những vùng đất được biến thành nhà máy, khu công nghiệp trong thời gian qua không có sự chuyển đồi gì về chất cả. Họ cũng tiếp tục làm những công việc giản đơn không đòi hỏi có tri thức. Vì thế mà sự chuyển dịch kinh tế nông nghiệp sang công nghiệp vừa qua chưa tạo ra được sự thay đồi gì đáng kể về hiệu suất lao động, làm sự tăng trưởng quốc gia chưa bền vững. Do đó chiến lược quốc gia phải đột phá vào nông nghiệp trước tiên. Từ đầu năm 2014 đến nay, ông Thủ tướng Việt Nam có nhiều phát biểu đúng đắn về nông nghiệp, vấn đề chắc phải còn chờ tháo gỡ các nút thắt cổ chai thì mới có thể thực hiện được các quan điểm đó. Nhưng đây là việc bất buộc, nếu không làm được thì cả nền kinh tế của Việt Nam sẽ vẫn kém chất lượng, hiệu suất thấp và giá trị gia tăng không đủ trả cho sự hủy hoại môi trường. Nên ba tin rằng nó sẽ được đột phá thành công đầu tiên trong cuộc chuyển mình tới đây của đất nước, giống như người Nhật đã tập trung hiện đại hóa nông nghiệp trong 10 năm đầu tiên của cuộc Minh Trị Duy Tân dẫn đến cuộc chuyển mình vĩ đại của họ giữa thế kỷ 19. Con người luôn là yếu tố quyết định. Nguồn nhân lực của một quốc gia mà không có chất lượng, có tri thức thì quốc gia ấy không thể phát triển tốt đẹp được cho dù nó có một nhóm lãnh đạo tinh hoa đi nữa. Rất nhiều người học hành giỏi giang nhưng vẫn mắc sai lầm cho rằng kiến thức của mình sẽ dễ dàng truyền đạt hoặc áp đặt xuống cho mọi người nếu mình nắm quyền lực. Nói gì thì nói, có thực mới vực được đạo, gia đình nông dân phải giàu có, ít ra là khá giả lên thì con cái họ mới được học hành tử tế. Không thể chỉ tự hào và trông chờ vào những trường hợp hiếm hoi nhà nghèo hiếu học để tin rằng nguồn nhân lực Việt Nam sẽ có tri thức. Mấy ngàn năm rồi chúng ta không thiếu những tấm gương như vậy, nhiều người trong đó đỗ đạt làm quan, trở thành những người nổi tiếng nhưng đất nước mình vẫn nghèo và lạc hậu, bị trải qua những thời kỳ nô lệ đen tối. Hàng triệu người thì mới có được một, hai người, làm sao mà đủ sức thay đổi được số phận cả một dân tộc. Con đồng ý hôn? Ba không nhìn thấy được cách nào khác để phát triển được nguổn nhân lực có tri thức cho Việt Nam bước nhanh và chắc vào nền kinh tế tri thức ngoài cách đột phá mạnh mẽ vào nông nghiệp cả. Người nông dân Việt Nam rất cần cù và chịu khó, chỉ cần gặp được những điều kiện đúng đắn thì họ sẽ bứt phá cho mà thấy, các ngành công nghiệp gia công chẳng là gì với họ đâu. Nhưng lâu nay họ không được tạo những điều kiện như thế, những nguồn đầu tư quốc gia được tập trung chủ yếu cho hạ tầng công nghiệp mà lại không tạo ra được giá trị cao. Ba tin rằng sự ưu tiên này sẽ thay đổi, tập trung vào cho nông nghiệp trong 10 năm tới. Việc này sẽ tạo nên những cơ hội công việc về thương mại, đầu tư hấp dẫn.\u003cbr\u003e\nNhìn chung, Dòng chảy Thời đại sẽ thúc ép những cải cách mạnh mẽ về kinh tế lẫn chính trị và sẽ dẫn đến một giai đoạn đột phá kinh tế mạnh mẽ chỉ trong một vài năm nữa. Nó sẽ dẫn đến sự dịch chuyển sâu sắc (dramatic shift) cấu trúc kinh tế Việt Nam và tạo ra rất nhiều cơ hội, hơn hẳn giai đoạn đổi mới gần 30 năm qua. Thực ra giai đoạn này chỉ mới là một sự tập dượt, chưa thể gọi là một sự đột phá đúng nghĩa. Ba dám nói rằng Việt Nam bây giờ, một là đột phá, hai là sụp đổ, chứ không có chuyện trùng trình đâu. Đương nhiên chẳng ai muốn lựa chọn khả năng thứ hai trừ khi không nhìn thấy. Nhưng ba tin là người dân đã thấy được và đang đòi hỏi cuộc Đổi mới sắp tới phải đột phá toàn diện. Những người có trách nhiệm, giới tri thức và chính giới cũng đã thấy rõ và biết phải làm gì. Cựu Thỉ tướng Anh Tony Blair trong chuyến thăm Việt Nam khoảng 10 ngày trước đã phát biểu rằng không có cuộc cải cách nào mà không gặp phải sự kháng cự quyết liệt. Con hãy tìm đọc các tài liệu về thời cải cách của bà đầm thép Thatcher từ 1979 để thấy sự chống đối những xu hướng đổi mới ở Anh ghê gớm như thế nào. Đây là những kiến thức rất hữu ích cho con và công việc của con sắp tới. Nước Anh trải qua mấy thập kỷ khủng hoảng và trì trệ vì sai lầm trong việc lựa chọn đường lối phát triển. Bà Thatcher đã thành công đưa nước Anh vào một con đường mà sau đó đã dẫn tới những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng lúc ban đầu, bà bị chống đối và cả chống phá dữ dội, không chỉ từ các đảng đối lập mà từ chính trong nội bộ đảng Bảo thủ của bà, từ những người đã từng là bạn bè thân hữu của mình. Lúc đó ít ai nghĩ một phụ nữ xinh đẹp như Thatcher có thể vượt qua được. Vậy mà bà đã thành công ngoài sức tưởng tượng . Thành tựu của bà là một cuộc cải cách toàn diện về chính trị lẫn kinh tế cùng với các mặt văn hóa, giáo dục, … Việt Nam mình tới đây muốn thành công thì cũng phải cải cách như vậy thôi. Hôm qua (17/3/15) tại Sydney, ông Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu rằng: Việt Nam sẽ cải cách toàn diện về thế chế kinh tế thị trường và xây dựng nhà nước pháp quyền để bảo đảm và phát huy mạnh mẽ quyền tự do về kinh tế lẫn chính trị để tạo động lực phát triển nhanh cho nền kinh tế Việt Nam. Sau kỳ Đại hội XII đầu năm 2016 này của ĐCS, con sẽ thấy xu thế này nổi lên mạnh về chính trị.\u003c/p\u003e","title":"Cơ hội nào sẽ xuất hiện ?"},{"content":"Chuyên một: Nhiệt độ Hà Nội\nMình làm ở tầng 4 của một tòa nhà bê tông 4 tầng. 4/5 toàn nhà là văn phòng, có điều hòa mát lạnh, 1/5 còn lại là cầu thang và WC, không có điều hòa. Mỗi lần ra khỏi cửa đi sang góc wc là nóng kinh, sốc nhiệt mức độ nhẹ. Mình nghĩ: Nhiệt độ trung bình Hà Nội những ngày nắng là 35 độ, có những nơi 25 độ như trong phòng điều hòa thì sẽ có những nơi 45 độ như ngoài phòng điều hòa. Hôm nọ xuống tầng 1 lấy đồ, thấy cô lao công ngồi ở cầu thang cầm tờ giấy quạt quạt, mà cầu thang thì cũng rất nóng.\nChuyện hai: Vừa qua facebook, biết tin chồng em Thanh Giang mới mất, vậy là chỉ còn hai mẹ con, con gái em ấy chắc 2 tuổi. Mình quen em Giang vì hồi xưa hay vào diễn đàn Chuyên Hưng Yên, gặp ngoài đời 1 hay 2 lần gì đó. Cách đây cũng lâu rồi thấy em ấy phàn nàn vì chồng em ấy hay đổi điện thoại, mỗi lần đổi là lại mất hết ảnh chụp của con trong điện thoại đó, mình bèn chat và hướng dẫn em ấy cài one driver để backup ảnh. Vậy mà giờ …\nHôm trước về đám cưới, uống rượu với anh Sơn, anh ấy còn rủ hôm nào sang nhà anh ấy chơi, bên Chèm, xuống Hà Nội được hai hôm, vợ mình bảo anh Sơn bị trúng gió mất rồi, đang ra cửa chuồng lợn cho lợn ăn, thì đột quỵ ngã ngay ở cửa chuồng lợn.\nCuộc sống rất mong manh. Mỗi ngày ra đường biết đâu cũng có thể bị ô tô điên đâm vào.\nBình luận (1) huypv — 2015-05-21 06:02\nBuồn nhỉ. Cuộc sống ai biết trước ngày mai…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/21/nhieu-chuyen/","summary":"\u003cp\u003eChuyên một: Nhiệt độ Hà Nội\u003cbr\u003e\nMình làm ở tầng 4 của một tòa nhà bê tông 4 tầng. 4/5 toàn nhà là văn phòng, có điều hòa mát lạnh, 1/5 còn lại là cầu thang và WC, không có điều hòa. Mỗi lần ra khỏi cửa đi sang góc wc là nóng kinh, sốc nhiệt mức độ nhẹ. Mình nghĩ: Nhiệt độ trung bình Hà Nội những ngày nắng là 35 độ, có những nơi 25 độ như trong phòng điều hòa thì sẽ có những nơi 45 độ như ngoài phòng điều hòa. Hôm nọ xuống tầng 1 lấy đồ, thấy cô lao công ngồi ở cầu thang cầm tờ giấy quạt quạt, mà cầu thang thì cũng rất nóng.\u003cbr\u003e\nChuyện hai: Vừa qua facebook, biết tin chồng em Thanh Giang mới mất, vậy là chỉ còn hai mẹ con, con gái em ấy chắc 2 tuổi. Mình quen em Giang vì hồi xưa hay vào diễn đàn Chuyên Hưng Yên, gặp ngoài đời 1 hay 2 lần gì đó. Cách đây cũng lâu rồi thấy em ấy phàn nàn vì chồng em ấy hay đổi điện thoại, mỗi lần đổi là lại mất hết ảnh chụp của con trong điện thoại đó, mình bèn chat và hướng dẫn em ấy cài one driver để backup ảnh. Vậy mà giờ …\u003cbr\u003e\nHôm trước về đám cưới, uống rượu với anh Sơn, anh ấy còn rủ hôm nào sang nhà anh ấy chơi, bên Chèm, xuống Hà Nội được hai hôm, vợ mình bảo anh Sơn bị trúng gió mất rồi, đang ra cửa chuồng lợn cho lợn ăn, thì đột quỵ ngã ngay ở cửa chuồng lợn.\u003cbr\u003e\nCuộc sống rất mong manh. Mỗi ngày ra đường biết đâu cũng có thể bị ô tô điên đâm vào.\u003c/p\u003e","title":"Nhiều chuyện"},{"content":"Nói về cái tên “Nam Đồng”, trước giờ mình chỉ biết “chè Nam Đồng” do bạn vợ giới thiệu, dẫn đi ăn. Lúc đọc cái tên “Quân khu Nam Đồng” thấy rất hay ho, đọc giới thiệu nội dung thì cứ có cảm giác là phải đi mua về đọc, nhất định phải đi mua về đọc. Và thứ 7 vừa rồi đã mua được, đọc xong ngay trong ngày chủ nhật.\nTóm gọn là bằng một câu: “Rất nhiều cảm xúc”. Vui, buồn cười, cảm động, hồi hộp, buồn, xót xa…\nBuồn và xót xa một ít thôi, chiến tranh mà, quan điểm của mình vẫn luôn là: Không có chiến tranh thì tốt hơn. Quan điểm thôi, nó chẳng có ý nghĩa gì vì mọi chuyện đã qua rồi.\nCòn lại thì vui, những trò nghịch của bọn học sinh lúc nào cũng bá đạo, cả tình yêu nữa chứ, rất là đẹp và buồn cười: “Chuyên gia viết thư tình của cả khu” =)). Ông Việt gạch đầu dòng rồi ông Hòa chuyển hóa thành thư tình, như kiểu khách hàng của mình đưa yêu cầu rồi mình code thành phần mềm vậy.\nVới mình “Quân khu Nam Đồng” như một bức tranh, vẽ những năm tháng xa xưa, ah cũng chưa xa lắm, tuy 40 năm nhưng tập thể Nam Đồng vẫn còn đây. Vẫn có thể vào đó chụp một cái ảnh, bảo là đây, chỗ này 40 năm trước mấy ông ấy vật đổ chuồng gà của cả khu :)) Ví như 10 năm nữa, họ phá hết, xây thành những chung cư mới, thì mới thật sự là xa xưa hẳn, chẳng còn gì, dù chỉ một nền gạch cũ.\nCó những đoạn rất đời thực như tướng Nguyễn Hữu An đi xách nước hay đại tướng Văn Tiến Dũng, thượng tướng Song Hào đi xem bóng đá, bọn “trẻ trâu” đá bóng xong đến đoạn trao giải, thằng về nhì nhảy lên đạp thằng về nhất, thằng nhất tránh được, thằng khán giả đội nhất rút gậy phang vỡ cả đầu thằng nhảy lên đạp kia :)) Hai tướng nản quá đứng dậy đi về luôn =))\nNếu có thể dựng thành phim, nó sẽ hay chẳng kém gì “Cô gái năm xưa chúng ta cùng theo đuổi”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/18/quan-khu-nam-dong/","summary":"\u003cp\u003eNói về cái tên “Nam Đồng”, trước giờ mình chỉ biết “chè Nam Đồng” do bạn vợ giới thiệu, dẫn đi ăn. Lúc đọc cái tên “Quân khu Nam Đồng” thấy rất hay ho, đọc giới thiệu nội dung thì cứ có cảm giác là phải đi mua về đọc, nhất định phải đi mua về đọc. Và thứ 7 vừa rồi đã mua được, đọc xong ngay trong ngày chủ nhật.\u003cbr\u003e\nTóm gọn là bằng một câu: “Rất nhiều cảm xúc”. Vui, buồn cười, cảm động, hồi hộp, buồn, xót xa…\u003cbr\u003e\nBuồn và xót xa một ít thôi, chiến tranh mà, quan điểm của mình vẫn luôn là: Không có chiến tranh thì tốt hơn. Quan điểm thôi, nó chẳng có ý nghĩa gì vì mọi chuyện đã qua rồi.\u003cbr\u003e\nCòn lại thì vui, những trò nghịch của bọn học sinh lúc nào cũng bá đạo, cả tình yêu nữa chứ, rất là đẹp và buồn cười: “Chuyên gia viết thư tình của cả khu” =)). Ông Việt gạch đầu dòng rồi ông Hòa chuyển hóa thành thư tình, như kiểu khách hàng của mình đưa yêu cầu rồi mình code thành phần mềm vậy.\u003cbr\u003e\nVới mình “Quân khu Nam Đồng” như một bức tranh, vẽ những năm tháng xa xưa, ah cũng chưa xa lắm, tuy 40 năm nhưng tập thể Nam Đồng vẫn còn đây. Vẫn có thể vào đó chụp một cái ảnh, bảo là đây, chỗ này 40 năm trước mấy ông ấy vật đổ chuồng gà của cả khu :)) Ví như 10 năm nữa, họ phá hết, xây thành những chung cư mới, thì mới thật sự là xa xưa hẳn, chẳng còn gì, dù chỉ một nền gạch cũ.\u003cbr\u003e\nCó những đoạn rất đời thực như tướng Nguyễn Hữu An đi xách nước hay đại tướng Văn Tiến Dũng, thượng tướng Song Hào đi xem bóng đá, bọn “trẻ trâu” đá bóng xong đến đoạn trao giải, thằng về nhì nhảy lên đạp thằng về nhất, thằng nhất tránh được, thằng khán giả đội nhất rút gậy phang vỡ cả đầu thằng nhảy lên đạp kia :)) Hai tướng nản quá đứng dậy đi về luôn =))\u003cbr\u003e\nNếu có thể dựng thành phim, nó sẽ hay chẳng kém gì “Cô gái năm xưa chúng ta cùng theo đuổi”.\u003c/p\u003e","title":"Quân khu Nam Đồng"},{"content":"– Internet ở quê không vào được, hồi lắp mình đứng tên, lấy số điện thoại của mình là số khách hàng. Gọi lên tổng đài hỗ trợ của FPT, nhân viên họ chào mình là “chào anh Phi Hồng Thái” luôn, có hết các thông tin tên tuổi địa chỉ, thuê bao luôn. Cảm giác rất hiện đại, ứng dụng CNTT ác thật.\n– VNPT thì sao? Hồi xưa chuyển địa điểm từ nhà 12A04 sang nhà 2410, cùng khu dreamtown thôi mà phải ra cửa hàng điền thông tin vào giấy. Đợi cả tuần không thấy, gọi điện cả chục lần, mỗi lần gọi thì phải đọc tên thuê bao ra, điên hết người. Rồi sau đó, bọn đó cũng chẳng thèm đi thu các tiền phí đổi địa điểm, cước tháng 1 hình như cũng chưa thu. Mà nhân viên thu tiền mỗi lần gọi cho mình đều hỏi anh ở nhà 12A04 có phải không, trong khi mình đã làm đơn yêu cầu chuyển đổi, ghi rõ địa chỉ mới ở 2410 rồi. Nói chung VNPT chậm chạp vô cùng, bảo sao bị VIETTEL bỏ xa.\n– VIETTEL không nên đi vào bước xe đổ của VNPT, có lẽ do cài cắm quá nhiều “con em cán bộ”, bộ máy “hành là chính” kềnh càng, xe đổ rồi giờ dựng dậy là rất khó.\nBình luận (3) Lãnh Tinh Vân — 2015-05-18 05:38\nHix, ở thành phố có Viettel, FPT nữa, chứ còn ở quê chỉ có mỗi cái mạng cùi bắp VNPT. Chất lượng cùi mía mà giá trên trời 🙁\nkanishi — 2015-05-18 05:52\nFPT với Viettel cũng mở rộng địa bàn lắm mà, bạn ở đâu?\nLãnh Tinh Vân — 2015-05-18 06:37\nMình ở ngoại ô thành phố Vinh (nói cho oai, qua bên Hà Tĩnh rồi), cách trung tâm thành phố Vinh 10km và nơi đây chỉ có thể bắt mạng bưu điện (VNPT) mà thôi 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/18/vnpt-fpt-viettel/","summary":"\u003cp\u003e– Internet ở quê không vào được, hồi lắp mình đứng tên, lấy số điện thoại của mình là số khách hàng. Gọi lên tổng đài hỗ trợ của FPT, nhân viên họ chào mình là “chào anh Phi Hồng Thái” luôn, có hết các thông tin tên tuổi địa chỉ, thuê bao luôn. Cảm giác rất hiện đại, ứng dụng CNTT ác thật.\u003cbr\u003e\n– VNPT thì sao? Hồi xưa chuyển địa điểm từ nhà 12A04 sang nhà 2410, cùng khu dreamtown thôi mà phải ra cửa hàng điền thông tin vào giấy. Đợi cả tuần không thấy, gọi điện cả chục lần, mỗi lần gọi thì phải đọc tên thuê bao ra, điên hết người. Rồi sau đó, bọn đó cũng chẳng thèm đi thu các tiền phí đổi địa điểm, cước tháng 1 hình như cũng chưa thu. Mà nhân viên thu tiền mỗi lần gọi cho mình đều hỏi anh ở nhà 12A04 có phải không, trong khi mình đã làm đơn yêu cầu chuyển đổi, ghi rõ địa chỉ mới ở 2410 rồi. Nói chung VNPT chậm chạp vô cùng, bảo sao bị VIETTEL bỏ xa.\u003cbr\u003e\n– VIETTEL không nên đi vào bước xe đổ của VNPT, có lẽ do cài cắm quá nhiều “con em cán bộ”, bộ máy “hành là chính” kềnh càng, xe đổ rồi giờ dựng dậy là rất khó.\u003c/p\u003e","title":"VNPT FPT VIETTEL"},{"content":"Có lần, mình đứng ở thang máy, bấm chờ thang và chờ Bi chạy ra, nhìn cái dáng lũn cũn của Bi, bỗng mình tưởng tượng, có lẽ, 10 năm hay 20 năm nữa, mình sẽ rất nhớ cái dáng nhỏ bé ngày hôm nay. Đôi khi muốn thời gian dừng lại, để con mãi bé bỏng như bây giờ. Thời của mình thật may mắn, khi mà máy ảnh máy quay quá dễ dàng đơn giản.\nHôm chủ nhật, xuống nhà Vinh chơi, rồi nhà nó xuống sân chơi, đi dạo, mình cũng cho Bi xuống cùng luôn, Bi rất sung sướng, một tay nắm tay bố, một tay nắm tay anh Lâm, vừa đi vừa hét hò, reo lên. Rồi khi thấy ô tô, anh ta bỏ tay bố ra, bỏ tay anh Lâm, cong người chỉ ra ô tô rồi nói “Ô TÔ”, rồi lại quay lại, giơ tay nắm tay bố và anh Lâm rồi đi tiếp. Cứ chạy lên chạy xuống ở đường dành cho xe lăn, vui vẻ cực kì. Mình nhìn quanh lại thấy cả bọn trẻ đi soi ve trên những gốc cây, cảm thấy thật đúng đắn khi chọn khu này. Khi nhà máy không hoạt động, khuôn viên rộng rãi và khá sạch sẽ (thi thoảng vài chỗ vẫn có rác).\nKhi chuyển khỏi 408 NOCT, không thấy bồi hồi gì lắm, vì bên đó tệ quá, chạy được nhẹ người. Nhưng khi chuyển khỏi 12A04, cũng hơi xao xuyến, những bước chân đầu tiên Bi đi bên đó, căn bếp hai vợ chồng lắp ráp. Rồi sẽ đến khi mình chuyển khỏi Dreamtown này, chưa biết khi nào nhưng chắc là sẽ chuyển, mình nghĩ là sẽ rất nhớ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/13/chua-di-da-nho/","summary":"\u003cp\u003eCó lần, mình đứng ở thang máy, bấm chờ thang và chờ Bi chạy ra, nhìn cái dáng lũn cũn của Bi, bỗng mình tưởng tượng,  có lẽ, 10 năm hay 20 năm nữa, mình sẽ rất nhớ cái dáng nhỏ bé ngày hôm nay. Đôi khi muốn thời gian dừng lại, để con mãi bé bỏng như bây giờ. Thời của mình thật may mắn, khi mà máy ảnh máy quay quá dễ dàng đơn giản.\u003cbr\u003e\nHôm chủ nhật, xuống nhà Vinh chơi, rồi nhà nó xuống sân chơi, đi dạo, mình cũng cho Bi xuống cùng luôn, Bi rất sung sướng, một tay nắm tay bố, một tay nắm tay anh Lâm, vừa đi vừa hét hò, reo lên. Rồi khi thấy ô tô, anh ta bỏ tay bố ra, bỏ tay anh Lâm, cong người chỉ ra ô tô rồi nói “Ô TÔ”, rồi lại quay lại, giơ tay nắm tay bố và anh Lâm rồi đi tiếp. Cứ chạy lên chạy xuống ở đường dành cho xe lăn, vui vẻ cực kì. Mình nhìn quanh lại thấy cả bọn trẻ đi soi ve trên những gốc cây, cảm thấy thật đúng đắn khi chọn khu này. Khi nhà máy không hoạt động, khuôn viên rộng rãi và khá sạch sẽ (thi thoảng vài chỗ vẫn có rác).\u003cbr\u003e\nKhi chuyển khỏi 408 NOCT, không thấy bồi hồi gì lắm, vì bên đó tệ quá, chạy được nhẹ người. Nhưng khi chuyển khỏi 12A04, cũng hơi xao xuyến, những bước chân đầu tiên Bi đi bên đó, căn bếp hai vợ chồng lắp ráp. Rồi sẽ đến khi mình chuyển khỏi Dreamtown này, chưa biết khi nào nhưng chắc là sẽ chuyển, mình nghĩ là sẽ rất nhớ.\u003c/p\u003e","title":"Chưa đi đã nhớ"},{"content":"Cuối tuần vưà rồi về quê, có đám cưới em họ bạn vợ. Chú rể sinh năm 93, cô 94. Mình hỏi sao bọn nó cưới sớm thế nhỉ, bạn vợ bảo “chúng nó máu, không đi học, không đi làm, thì cưới thôi”. Vậy cưới rồi lấy gì mà sống?\nLại nghe mẹ kể mấy trường hợp, thằng lớp 12 làm con bé lớp 11 có bầu, thế là cưới, học thì chưa xong mà cuối năm là đẻ. Có trường hợp cũng tương tự, đẻ rồi toàn mẹ vợ/mẹ chồng phải chăm cháu, đánh thức con dâu dậy cho bú thì nó còn bảo “vừa mới bú, bú gì mà bú lắm thế”. Tội nghiệp bọn trẻ, trẻ con thì không có tội nhưng tạo ra trẻ con mà không sẵn sàng để nuôi là những kẻ có tội.\nĐọc “Bố muốn nuôi con bằng sữa mẹ” của Trình Tuấn, thì Ủn con anh Trình Tuấn cũng là chưa chuẩn bị sẵn sàng, huy động mọi lực lượng để chào đón Ủn. Rất đau lòng là mẹ Ủn đã qua đời khi mới sinh Ủn được 10 ngày, lỗi rất lớn của anh Trình Tuấn. Mình không muốn nói nhiều, chắc anh ấy dằn vặt nhiều rồi, nhưng dù chỉ thoáng qua trong tự truyện đó, mình vẫn thấy đắng. Đáng ra Ủn vẫn còn mẹ.\nNói tiếp về bọn trẻ con kia, thực ra sinh năm 94 93 thì cũng 21 22 tuổi rồi, nhưng không có việc làm là rất đáng quan ngại. Rồi bọn nó sẽ có con, một hoặc vài đứa… Giá như mình có thể vận động một đạo luật, cấm sinh con khi chưa đầy đủ điều kiện kinh tế, kiến thức…\nBình luận (5) Tú béo — 2015-05-11 13:19\nKết quả tất yếu của máu sớm :v\nLoi Luu — 2015-05-11 14:11\n91 mà máu mãi ko được các sếp ạ : ))\nTú béo — 2015-05-11 14:22\nKhông máu được nên mới phải xuất ngoại làm phờ dê ;))\nLoi Luu — 2015-05-11 17:40\nKo biết xuất ngoại về có còn máu ko : ))\ndtnguyen196 — 2015-05-13 15:28\nVậy chắc mình cũng đc xếp vào diện máu =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/11/quan-ngai/","summary":"\u003cp\u003eCuối tuần vưà rồi về quê, có đám cưới em họ bạn vợ. Chú rể sinh năm 93, cô 94. Mình hỏi sao bọn nó cưới sớm thế nhỉ, bạn vợ bảo “chúng nó máu, không đi học, không đi làm, thì cưới thôi”. Vậy cưới rồi lấy gì mà sống?\u003cbr\u003e\nLại nghe mẹ kể mấy trường hợp, thằng lớp 12 làm con bé lớp 11 có bầu, thế là cưới, học thì chưa xong mà cuối năm là đẻ. Có trường hợp cũng tương tự, đẻ rồi toàn mẹ vợ/mẹ chồng phải chăm cháu, đánh thức con dâu dậy cho bú thì nó còn bảo “vừa mới bú, bú gì mà bú lắm thế”. Tội nghiệp bọn trẻ, trẻ con thì không có tội nhưng tạo ra trẻ con mà không sẵn sàng để nuôi là những kẻ có tội.\u003cbr\u003e\nĐọc “Bố muốn nuôi con bằng sữa mẹ” của Trình Tuấn, thì Ủn con anh Trình Tuấn cũng là chưa chuẩn bị sẵn sàng, huy động mọi lực lượng để chào đón Ủn. Rất đau lòng là mẹ Ủn đã qua đời khi mới sinh Ủn được 10 ngày, lỗi rất lớn của anh Trình Tuấn. Mình không muốn nói nhiều, chắc anh ấy dằn vặt nhiều rồi, nhưng dù chỉ thoáng qua trong tự truyện đó, mình vẫn thấy đắng. Đáng ra Ủn vẫn còn mẹ.\u003cbr\u003e\nNói tiếp về bọn trẻ con kia, thực ra sinh năm 94 93 thì cũng 21 22 tuổi rồi, nhưng không có việc làm là rất đáng quan ngại. Rồi bọn nó sẽ có con, một hoặc vài đứa… Giá như mình có thể vận động một đạo luật, cấm sinh con khi chưa đầy đủ điều kiện kinh tế, kiến thức…\u003c/p\u003e","title":"Quan ngại"},{"content":"Hàng ngày, mình mang cơm hộp đến công ty ăn. Bất kì ai khi nghe mình nói mình tự mang cơm đi ăn đều thốt lên “ôi sao chăm thế” – kiểu khen mình (hoặc vợ mình). Rất tiếc, cơm do bà giúp việc nấu chứ không phải vợ hay chồng đâu.\nNếu không mang cơm thì sẽ lên tầng 16 tòa nhà số 1 Giang Văn Minh ăn cơm tập thể, đi lên đó không vui lắm, một là phải đi bộ xa, hai là phải đi qua cửa có bảo vệ, ba là phải ăn trong không khí rất chi là công nghiệp. Mà thường phải ngồi ăn với mấy bác mình chả biết là ai.\nRa ngoài ăn phở/cơm rang/spagetti… Cũng phải ra ngoài – mà trưa thì nắng nóng. Thành ra ngồi lì ở bàn và ăn cơm hộp tự mang đi là giải pháp tối ưu. Tuy nhiều hôm bà Hồng cho mấy món ăn rất chán, nhưng vẫn phải cố ăn.\nSếp mới (trưởng phòng mới) của mình hôm nọ họp phòng có căn dặn là một tháng phải đi ăn với khách hàng ít nhất một lần :)) Đúng phong cách làm việc với văn phòng chính phủ. Mình thì cả năm may ra đi ăn với khách hàng một lần, mà lại là khách hàng giành trả tiền :)) Thôi được, thực hiện chỉ đạo của sếp, sắp tới sẽ mời chị Nhàn chị Trang đi ăn cho nó hoành tráng :v\nBình luận (2) thangola — 2015-05-11 07:01\nHôm nào ko có cơm thì gọi tao\nTú béo — 2015-05-11 13:21\nMình hầu như ngày nào cũng mang cơm đi, vừa nhanh vừa tiết kiệm. Chỉ mất 10′ là xong, dư giả thời gian ngủ nghỉ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/11/com-hop/","summary":"\u003cp\u003eHàng ngày, mình mang cơm hộp đến công ty ăn. Bất kì ai khi nghe mình nói mình tự mang cơm đi ăn đều thốt lên “ôi sao chăm thế” – kiểu khen mình (hoặc vợ mình). Rất tiếc, cơm do bà giúp việc nấu chứ không phải vợ hay chồng đâu.\u003cbr\u003e\nNếu không mang cơm thì sẽ lên tầng 16 tòa nhà số 1 Giang Văn Minh ăn cơm tập thể, đi lên đó không vui lắm, một là phải đi bộ xa, hai là phải đi qua cửa có bảo vệ, ba là phải ăn trong không khí rất chi là công nghiệp. Mà thường phải ngồi ăn với mấy bác mình chả biết là ai.\u003cbr\u003e\nRa ngoài ăn phở/cơm rang/spagetti… Cũng phải ra ngoài – mà trưa thì nắng nóng. Thành ra ngồi lì ở bàn và ăn cơm hộp tự mang đi là giải pháp tối ưu. Tuy nhiều hôm bà Hồng cho mấy món ăn rất chán, nhưng vẫn phải cố ăn.\u003cbr\u003e\nSếp mới (trưởng phòng mới) của mình hôm nọ họp phòng có căn dặn là một tháng phải đi ăn với khách hàng ít nhất một lần :)) Đúng phong cách làm việc với văn phòng chính phủ. Mình thì cả năm may ra đi ăn với khách hàng một lần, mà lại là khách hàng giành trả tiền :)) Thôi được, thực hiện chỉ đạo của sếp, sắp tới sẽ mời chị Nhàn chị Trang đi ăn cho nó hoành tráng :v\u003c/p\u003e","title":"Cơm hộp"},{"content":"atadi.vn\nHôm qua lượn facebook tình cờ thấy cái quảng cáo vé rẻ đập vào mặt, click thì vào trang atadi.vn. Thử đặt vé thì thấy rất nhiều vé Phú Quốc 599k tháng 9 tháng 10. Trang web khá hay, cho phép chọn vé của vietjetair, vietnamairlines, jetstar, rất tiện. Trước đây để tìm vé rẻ mình phải mở cả 3 trang ra rồi tìm tìm so so, khổ như cái rổ.\nNhập thông tin cũng rất tiện, nhập mỗi họ tên, viết liền luôn một ô, như web của mấy ông hãng hàng không kia toàn phải nhập cả đống thông tin, rồi họ một ô, tên một ô, đến mệt.\nNói chung là anh ưng rồi, từ giờ mua vé máy bay là anh vào atadi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/05/a-ta-di/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://atadi.vn\"\u003eatadi.vn\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHôm qua lượn facebook tình cờ thấy cái quảng cáo vé rẻ đập vào mặt, click thì vào trang atadi.vn. Thử đặt vé thì thấy rất nhiều vé Phú Quốc 599k tháng 9 tháng 10. Trang web khá hay, cho phép chọn vé của vietjetair, vietnamairlines, jetstar, rất tiện. Trước đây để tìm vé rẻ mình phải mở cả 3 trang ra rồi tìm tìm so so, khổ như cái rổ.\u003cbr\u003e\nNhập thông tin cũng rất tiện, nhập mỗi họ tên, viết liền luôn một ô, như web của mấy ông hãng hàng không kia toàn phải nhập cả đống thông tin, rồi họ một ô, tên một ô, đến mệt.\u003cbr\u003e\nNói chung là anh ưng rồi, từ giờ mua vé máy bay là anh vào atadi\u003c/p\u003e","title":"A ta đi"},{"content":"[youtube https://www.youtube.com/watch?v=PPFtNGPM3vM?list=PL38F8694233CDBB7F\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/04/learning-english/","summary":"\u003cp\u003e[youtube https://www.youtube.com/watch?v=PPFtNGPM3vM?list=PL38F8694233CDBB7F\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003c/p\u003e","title":"Learning English"},{"content":"Không phải thích viết “hay thần thánh” là sẽ hay được ngay. Quả đúng như vậy.\nThôi lại kể chuyện kiểu liệt kê công việc vậy.\nSáng nay Dung ỉn đi trực, đưa Bi lên công ty cùng, mình đưa hai mẹ con đi rồi về nhà lăn ra ngủ tiếp. Trưa mang cơm cho vợ và mang cháo cho con. Rồi hai bố con đi taxi về, từ giờ kiên quyết đi uber mới được, thằng cha taxi này chạy ẩu quá, vượt cả đèn đỏ. Bi lên taxi ngồi ngơ ngác, rồi ôm cổ bố, nhìn ra sau, im ơi là im, cứ tưởng ngủ, nhưng hóa ra vẫn mở mắt, về tới nơi, lên tầng nhà mình, ra khỏi thang máy đi gần tới cửa nhà, anh ta bắt đầu “Ơ Ơ Ơ”, vô cùng ngạc nhiên. Chắc tưởng đi chơi mà thấy lại về nhà. Vào nhà anh ta bắt đầu gào khóc, chạy đi tìm mẹ, bố bế dỗ không được, bèn bảo anh ta là ngồi im để bố gọi điện cho mẹ nhé, anh ta im luôn. Gọi cho mẹ thì lại gào khóc thảm thiết. Đứng lên bế bế vỗ vỗ một lúc thì ngủ. Bình thường tầm 3 rưỡi 4 giờ chiều anh ta mới ngủ dậy, nhưng hôm nay 2h45 đã tỉnh rồi, bế lên nhưng không chịu ngủ tiếp, thế là hai bố con nằm trong phòng ngủ chơi, vì ở ngoài rất nóng. Đang chơi anh ta đứng đần mặt, kéo kéo quần, bố hỏi “Bi ị hả Bi, bố lấy bô con vịt cho con ị nhé?” Anh ta gật gật, bố lấy bô và cởi quần, anh ta ngồi vào, rặn ị ị ị, vẻ mặt khi rặn rất là tập trung, được một cục dài khoảng 10cm. Bố hỏi ị nữa không anh ta lắc đầu. Bê đi xịt xịt và rửa bô. Xong. Đến tối khi mẹ đã về, bố thấy cái bút chì cho anh ta để anh ta vẽ, nhưng anh ta không thèm, lúc ấy anh ta đang bê con vịt từ trong phòng ngủ ra, bố đưa bút chì làm anh ta dừng lại nhưng không cầm bút, bê được con vịt ra phòng khách thì anh ta ị được mấy cục, chắc gấp đôi lúc chiều :))\nRất thích chó nhưng không dám sờ, không dám đứng gần.\nHôm nay đã xé gần hết quyền “phát triển trí tuệ 1 tuổi”.\nHôm nay mình đã dùng máy rửa bát hẳn 2 lần, lần 1 thì đúng là hơi nhiều đồ thật, lần 2 định rửa tay nhưng lại hết nước rửa bát, chả biết tìm đâu, thế là lại tống vào cho máy rửa. Việc xếp bát khó quá, chẳng dễ chịu tí nào, hừ hừ. Có giúp việc trong nhà tương đối phiền phức, vì khi bà giúp việc về nghỉ mấy ngày là mình như ở nhà trọ, tìm đồ cứ phải loạn lên vì không biết nó để ở đâu.\nNãy đi rút tiền không tìm thấy thẻ ATM MB, không biết Bi rút ra vứt lung tung hay mình đã quên ở cây ATM khi rút tiền hôm rút 5 triệu trả lương bà Hồng.\nBình luận (3) huypv — 2015-05-04 09:51\nĐược một cục dài khoảng 10cm *___* Thuê giúp việc 5M/tháng cơ à!\nkanishi — 2015-05-04 15:44\nAh đoạn đó viết hơi tắt, rút 5 triệu, để trả lương bà giúp việc, lương chỉ 3 triệu thôi. Còn 2 triệu là để tiêu 😀\ndtnguyen196 — 2015-05-05 11:21\nThằng cu thông minh ghê 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/02/lai-viet-nham-nhi-vay/","summary":"\u003cp\u003eKhông phải thích viết “hay thần thánh” là sẽ hay được ngay. Quả đúng như vậy.\u003cbr\u003e\nThôi lại kể chuyện kiểu liệt kê công việc vậy.\u003cbr\u003e\nSáng nay Dung ỉn đi trực, đưa Bi lên công ty cùng, mình đưa hai mẹ con đi rồi về nhà lăn ra ngủ tiếp. Trưa mang cơm cho vợ và mang cháo cho con. Rồi hai bố con đi taxi về, từ giờ kiên quyết đi uber mới được, thằng cha taxi này chạy ẩu quá, vượt cả đèn đỏ. Bi lên taxi ngồi ngơ ngác, rồi ôm cổ bố, nhìn ra sau, im ơi là im, cứ tưởng ngủ, nhưng hóa ra vẫn mở mắt, về tới nơi, lên tầng nhà mình, ra khỏi thang máy đi gần tới cửa nhà, anh ta bắt đầu “Ơ Ơ Ơ”, vô cùng ngạc nhiên. Chắc tưởng đi chơi mà thấy lại về nhà. Vào nhà anh ta bắt đầu gào khóc, chạy đi tìm mẹ, bố bế dỗ không được, bèn bảo anh ta là ngồi im để bố gọi điện cho mẹ nhé, anh ta im luôn. Gọi cho mẹ thì lại gào khóc thảm thiết. Đứng lên bế bế vỗ vỗ một lúc thì ngủ. Bình thường tầm 3 rưỡi 4 giờ chiều anh ta mới ngủ dậy, nhưng hôm nay 2h45 đã tỉnh rồi, bế lên nhưng không chịu ngủ tiếp, thế là hai bố con nằm trong phòng ngủ chơi, vì ở ngoài rất nóng. Đang chơi anh ta đứng đần mặt, kéo kéo quần, bố hỏi “Bi ị hả Bi, bố lấy bô con vịt cho con ị nhé?” Anh ta gật gật, bố lấy bô và cởi quần, anh ta ngồi vào, rặn ị ị ị, vẻ mặt khi rặn rất là tập trung, được một cục dài khoảng 10cm. Bố hỏi ị nữa không anh ta lắc đầu. Bê đi xịt xịt và rửa bô. Xong. Đến tối khi mẹ đã về, bố thấy cái bút chì cho anh ta để anh ta vẽ, nhưng anh ta không thèm, lúc ấy anh ta đang bê con vịt từ trong phòng ngủ ra, bố đưa bút chì làm anh ta dừng lại nhưng không cầm bút, bê được con vịt ra phòng khách thì anh ta ị được mấy cục, chắc gấp đôi lúc chiều :))\u003cbr\u003e\nRất thích chó nhưng không dám sờ, không dám đứng gần.\u003cbr\u003e\nHôm nay đã xé gần hết quyền “phát triển trí tuệ 1 tuổi”.\u003cbr\u003e\nHôm nay mình đã dùng máy rửa bát hẳn 2 lần, lần 1 thì đúng là hơi nhiều đồ thật, lần 2 định rửa tay nhưng lại hết nước rửa bát, chả biết tìm đâu, thế là lại tống vào cho máy rửa. Việc xếp bát khó quá, chẳng dễ chịu tí nào, hừ hừ. Có giúp việc trong nhà tương đối phiền phức, vì khi bà giúp việc về nghỉ mấy ngày là mình như ở nhà trọ, tìm đồ cứ phải loạn lên vì không biết nó để ở đâu.\u003cbr\u003e\nNãy đi rút tiền không tìm thấy thẻ ATM MB, không biết Bi rút ra vứt lung tung hay mình đã quên ở cây ATM khi rút tiền hôm rút 5 triệu trả lương bà Hồng.\u003c/p\u003e","title":"Lại viết nhảm nhí vậy"},{"content":"Rất lâu rồi anh không viết gì, như thế quả thật là không tốt. Hôm nay vừa đọc một câu ở blog nào chẳng nhớ, rất hay, câu đó dịch ra tiếng Việt bằng google translate thì nó nghĩa như thế này: Nếu bạn chỉ nghĩ mà không viết ra, thì bạn chỉ nghĩ là mình đang nghĩ mà thôi.\nTạm đặt gạch, tí nữa anh viết tiếp.\nRồi, viết tiếp. Anh vừa uống một lon bia, để tủ lạnh chưa được 30p nên chưa đủ lạnh, uống chẳng ngon gì, tuy nhiên cũng làm anh tỉnh táo hẳn. Anh chả bao giờ uống bia viết blog, chẳng qua bắt chước lão Teq siêu phàm đâm ra đú tí thử thôi. Lão Teq có vẻ bỏ bê hẳn căn nhà Sapa, cũng như anh bỏ bê cái tủ sách dưới CT2 (*).\nUống bia và khoan tường, là những việc rất đàn ông, thường chỉ đàn ông mới làm. Cứ lặp đi lặp lại cái chu kì đi làm, về nhà, đi làm, về nhà, có lúc anh chán đến mức không biết là mình đang chán nữa, giống như cái máy. Và cứ cuối tuần là anh cầm khoan khoan lung tung, treo cái nọ cái kia, hồi ấy lạnh anh không uống bia. Và sau đó anh tự phát hiện ra, vì anh không có hoạt động gì “đàn ông” cả, ngoài việc khoan tường bằng máy khoan bosch mua trên lazada giá một triệu hai.\nThôi chết, lan man quá, hôm nay anh sẽ viết về may mắn và thành công. Anh định để khi nào anh thành công rự rỡ mới viết, nhưng như thế sợ lúc đó các chú chết hết cụ nó rồi thì toi. Vậy anh viết luôn. Nhiều lúc chán vãi lái như thế, nhưng nhiều lúc anh cũng cảm thấy mình rất may mắn, may mắn thôi, còn thành công thì có lẽ là tự sướng chứ anh quá lẹt đẹt so với bọn bạn.\nHẳn là anh phải may mắn hơn 80% dân số Việt Nam, vì anh tốt nghiệp đại học, có nghề nghiệp. Anh đoán bừa chứ cũng không biết có đến 20% dân số học đại học hay không. Dân mình nghèo và khổ quá, đọc báo khắc biết, hoặc về quê là biết ngay. Anh vẫn nhớ hồi gần tết năm vừa rồi, hôm đó gần nghỉ tết rồi, anh đi đâu đó qua chỗ The Garden Mễ Trì, đường vắng, mọi người đã về quê gần hết, bên kia đường có một anh chàng chở hai sọt cam, gục đầu lên tay lái xe máy, có vẻ anh ta mệt quá hoặc anh ta ngủ trưa. Trông rất vả vả, anh nghĩ gần tết thế này ai mà mua cam, hai sọt cam của anh ta mỗi sọt còn 2/3. Và anh cảm thấy may mắn hơn anh chàng bán cam đó.\nRồi về quê ngoại anh ở Bình Giang, Hải Dương, hôm đó là 28 hay 29 tết rồi, chắc là 29, anh vẫn thấy một ông bố vác bình điện đi đánh cá, hai đứa nhỏ tầm 7 8 tuổi chạy theo, họ gương mắt nhìn anh, ôi sao mà buồn.\nLần đi Huế, đi bằng ô tô giường nằm, nhìn cảnh nghèo hai bên đường, càng vào gần Huế càng nghèo. Đi chơi đêm ở Huế, gặp một ông cũng già, đạp xích lô, chở đám trẻ ăn mặc trông biết ngay là nghèo, nhìn bọn nhỏ tội nghiệp mà chẳng hiểu sao thấy mình có lỗi.\nHồi còn ở Chí Linh, anh mê đá bóng, cấp 1 đã nghĩ là mình sẽ thi đại học TDTT Từ Sơn. Rồi sau lên cấp 2, anh dọn hẳn một phần cái vườn nhà anh, kẻ thành sân bóng, luyện tập sút phạt như Beckham, Beck cũng luyện tập mà thành, và anh tin là anh luyện thì cũng thành thôi, hồi đó anh sút 10 quả chắc 8 quả sát góc chữ A luôn. Hẳn là nếu không có đột biến chuyển lên Vĩnh Phúc, anh sẽ theo nghiệp đá banh.\nLớp 8 lên Vĩnh Phúc học, chẳng ai đá bóng cùng, thực ra có đá nhưng bóng đá xóm, một thằng từ xa đến, bé tí, chẳng ai quan tâm, làm sao có vị trí mà đá. Bọn trên này chăm học thêm hơn, thế là anh cũng phải lóc cóc đi học thêm. Không chen chân được vào đội thi HSG Toán Lý Hóa, anh đi thi địa với cả tiếng Anh, thế quái nào lại thành đứa đạt mấy cái giải cấp huyện rồi đi thi tỉnh, thi tỉnh tất nhiên là dẹo, trình anh tuổi gì :))\nVà rồi lớp 9 khi ôn lên lớp 10, cứ đinh ninh sẽ đăng kí toán hoặc lý, nhưng số phận sắp đặt trong đống sách lớp 10 mà anh xin của chị Dung, có quyển tin học cơ sở, anh đọc nó, thích quá, máy tính có vẻ là thứ mới mẻ diệu kì, thế là anh đăng kí thi chuyên tin. May làm sao chuyên tin tỉ lệ chọi chỉ có 1 đấu 4 (90 lấy 24, chứ thi vào chuyên toán 1 đấu 10 chắc tạch sớm thôi :)).\nTrước khi vào lớp 10, về quê nội giỗ ông, hồi ấy chú Phong chồng cô Đức đang rất hăng say học tiếng Anh, hai chú cháu ngồi ở bờ ao nói chuyện, mình được biết nhà chú có một cái máy vi tính, bèn tò mò hỏi nhà chú có hay dùng không, thường dùng nó vào việc gì, bla bla, chỉ là hỏi cho biết thôi, chẳng có ý gì. Mãi sau này mới nghĩ ra, đó là một gợi ý tình cờ tuyệt vời, và dẫn tới việc giữa học kì một lớp 10 thì cô chú gửi máy tính lên cho mình mượn, có máy tính sớm thuộc top 3 của cả lớp là một lợi thế vô cùng lớn.\nNhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của Hoàng (tay này nhà Hà Nội, cao thủ vọc vạch, mình chuyên mượn báo, đĩa phần mềm của nó), và Phương (cao thủ lập trình, đi thi từ hồi lớp 8 lớp 9), mình khá lên rõ. Đúng là học thầy không tày học bạn, có đồng đội để cạnh tranh vui hẳn và nhanh tiến bộ hẳn. Nhớ thời lớp 11 ôn thi ở nhà Phương, có lần hai đứa đua giải bài tới 1 2 giờ sáng, hồi đấy học khuya thế là kinh lắm đó, và mình thắng nó bằng thuật toán tham lam kiểu rùa. Chắc lần thắng duy nhất nên nhớ rất lâu, haha.\nViệc học tin, được bố mẹ đầu tư bộ máy tính 6 triệu (hình như hồi ấy lương của bố mẹ chỉ 2 triệu một người một tháng), đó quả là may mắn. Có bộ máy hàng khủng đó (tưởng là khủng thực chất bị lừa pentium thành celeron, hồi ấy mình gà chẳng biết gì), mình say sưa … chơi game, cài final fantasy 8, final fantasy 9, chơi say mê cùng Hoàng với Phương, nghĩ lại một thời say mê mà sướng. Giờ mình chơi tí là chán ngay.\nLớp 10, đi thi tỉnh, được giải 3, chỉ được trao giải ở trường, trong khi Phương nó được giải nhất, được ra hội trường tỉnh nhận giải, ghen tị vô cùng. Hồi ấy nhà mình còn thuê ở Hương Canh, mỗi lần đi học về qua hội trường đó, mình đều tự nhủ rằng sang năm nhất định sẽ ra đây nhận giải.\nThế rồi lớp 11 đi tỉnh, kì thi HSG tỉnh lớp 12, hôm báo kết quả, chọn ra 8 người đi thi quốc gia, thầy Hà gọi cả bọn ra chỗ bãi cỏ trước của lớp A2, đọc điểm, mình có tên, giải nhì, chẳng nhớ cảm giác lúc đó thế nào, đoán là rất sướng, hoặc cũng sướng vừa vừa, nói chung không nhớ. Học ôn để thi HSG QG quả là một trải nghiệm đáng để thử, bỏ hết các môn trên lớp, ôn tập trung 2 tháng, hay 3 nhỉ? Chỉ học đúng môn thi, sáng từ 8h đến 11h30, chiều từ 2h đến 5h, tối từ 7h tới 11h giờ. Đều như vắt chanh. Kết quả là 26.5 điểm, giải ba, ra hội trường tỉnh nhận giải, keke.\nSau đó là chuỗi ngày tự do,\nBình luận (9) dtnguyen196 — 2015-05-02 13:40\nỦa tự do xong là a say bia nên ngủ mịa lúc nào ko biết ạ :v\ndtnguyen196 — 2015-05-02 13:43\nỌc, thì ra là wordpress trên điện thoại lởm :v\nkanishi — 2015-05-02 15:25\nah sau một hồi lan man đọc lại thấy viết dở quá nên vứt đó đi ngủ chú ạ\nLoi Luu — 2015-05-02 15:35\nQuá dở. Vote xóa.\nkanishi — 2015-05-02 15:37\nDở kệ ông, không xóa hố hố.\nTú béo — 2015-05-03 14:33\nViết dở vl :v Dạo này mình cũng lười viết vãi, hôm trước đang draft dở brainstorm cho con dự án mà về nhà quên mịa mất éo mang máy móc giấy tờ gì, dọc đường đi ra được bao nhiêu ý tưởng thì bay mất hơn nửa 🙁\nTú béo — 2015-05-03 14:36\nMà cái template này lởm vãi, xem trên mobile đểu thì title với content cùng 1 style, nhìn éo phân biệt được luôn\nkanishi — 2015-05-04 17:12\nThay luôn, theme mới này có vẻ ổn chứ :v\nTú béo — 2015-05-04 17:31\nNhìn xấu vl, mà còn không có post excerpt nữa :)) Thử theme lingonberry đi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/05/01/bai-viet-hay-than-thanh/","summary":"\u003cp\u003eRất lâu rồi anh không viết gì, như thế quả thật là không tốt. Hôm nay vừa đọc một câu ở blog nào chẳng nhớ, rất hay, câu đó dịch ra tiếng Việt bằng google translate thì nó nghĩa như thế này: Nếu bạn chỉ nghĩ mà không viết ra, thì bạn chỉ nghĩ là mình đang nghĩ mà thôi.\u003cbr\u003e\nTạm đặt gạch, tí nữa anh viết tiếp.\u003cbr\u003e\nRồi, viết tiếp. Anh vừa uống một lon bia, để tủ lạnh chưa được 30p nên chưa đủ lạnh, uống chẳng ngon gì, tuy nhiên cũng làm anh tỉnh táo hẳn. Anh chả bao giờ uống bia viết blog, chẳng qua bắt chước lão Teq siêu phàm đâm ra đú tí thử thôi. Lão Teq có vẻ bỏ bê hẳn căn nhà Sapa, cũng như anh bỏ bê cái tủ sách dưới CT2 (*).\u003cbr\u003e\nUống bia và khoan tường, là những việc rất đàn ông, thường chỉ đàn ông mới làm. Cứ lặp đi lặp lại cái chu kì đi làm, về nhà, đi làm, về nhà, có lúc anh chán đến mức không biết là mình đang chán nữa, giống như cái máy. Và cứ cuối tuần là anh cầm khoan khoan lung tung, treo cái nọ cái kia, hồi ấy lạnh anh không uống bia. Và sau đó anh tự phát hiện ra, vì anh không có hoạt động gì “đàn ông” cả, ngoài việc khoan tường bằng máy khoan bosch mua trên lazada giá một triệu hai.\u003cbr\u003e\nThôi chết, lan man quá, hôm nay anh sẽ viết về may mắn và thành công. Anh định để khi nào anh thành công rự rỡ mới viết, nhưng như thế sợ lúc đó các chú chết hết cụ nó rồi thì toi. Vậy anh viết luôn. Nhiều lúc chán vãi lái như thế, nhưng nhiều lúc anh cũng cảm thấy mình rất may mắn, may mắn thôi, còn thành công thì có lẽ là tự sướng chứ anh quá lẹt đẹt so với bọn bạn.\u003cbr\u003e\nHẳn là anh phải may mắn hơn 80% dân số Việt Nam, vì anh tốt nghiệp đại học, có nghề nghiệp. Anh đoán bừa chứ cũng không biết có đến 20% dân số học đại học hay không. Dân mình nghèo và khổ quá, đọc báo khắc biết, hoặc về quê là biết ngay. Anh vẫn nhớ hồi gần tết năm vừa rồi, hôm đó gần nghỉ tết rồi, anh đi đâu đó qua chỗ The Garden Mễ Trì, đường vắng, mọi người đã về quê gần hết, bên kia đường có một anh chàng chở hai sọt cam, gục đầu lên tay lái xe máy, có vẻ anh ta mệt quá hoặc anh ta ngủ trưa. Trông rất vả vả, anh nghĩ gần tết thế này ai mà mua cam, hai sọt cam của anh ta mỗi sọt còn 2/3. Và anh cảm thấy may mắn hơn anh chàng bán cam đó.\u003cbr\u003e\nRồi về quê ngoại anh ở Bình Giang, Hải Dương, hôm đó là 28 hay 29 tết rồi, chắc là 29, anh vẫn thấy một ông bố vác bình điện đi đánh cá, hai đứa nhỏ tầm 7 8 tuổi chạy theo, họ gương mắt nhìn anh, ôi sao mà buồn.\u003cbr\u003e\nLần đi Huế, đi bằng ô tô giường nằm, nhìn cảnh nghèo hai bên đường, càng vào gần Huế càng nghèo. Đi chơi đêm ở Huế, gặp một ông cũng già, đạp xích lô, chở đám trẻ ăn mặc trông biết ngay là nghèo, nhìn bọn nhỏ tội nghiệp mà chẳng hiểu sao thấy mình có lỗi.\u003cbr\u003e\nHồi còn ở Chí Linh, anh mê đá bóng, cấp 1 đã nghĩ là mình sẽ thi đại học TDTT Từ Sơn. Rồi sau lên cấp 2, anh dọn hẳn một phần cái vườn nhà anh, kẻ thành sân bóng, luyện tập sút phạt như Beckham, Beck cũng luyện tập mà thành, và anh tin là anh luyện thì cũng thành thôi, hồi đó anh sút 10 quả chắc 8 quả sát góc chữ A luôn. Hẳn là nếu không có đột biến chuyển lên Vĩnh Phúc, anh sẽ theo nghiệp đá banh.\u003cbr\u003e\nLớp 8 lên Vĩnh Phúc học, chẳng ai đá bóng cùng, thực ra có đá nhưng bóng đá xóm, một thằng từ xa đến, bé tí, chẳng ai quan tâm, làm sao có vị trí mà đá. Bọn trên này chăm học thêm hơn, thế là anh cũng phải lóc cóc đi học thêm. Không chen chân được vào đội thi HSG Toán Lý Hóa, anh đi thi địa với cả tiếng Anh, thế quái nào lại thành đứa đạt mấy cái giải cấp huyện rồi đi thi tỉnh, thi tỉnh tất nhiên là dẹo, trình anh tuổi gì :))\u003cbr\u003e\nVà rồi lớp 9 khi ôn lên lớp 10, cứ đinh ninh sẽ đăng kí toán hoặc lý, nhưng số phận sắp đặt trong đống sách lớp 10 mà anh xin của chị Dung, có quyển tin học cơ sở, anh đọc nó, thích quá, máy tính có vẻ là thứ mới mẻ diệu kì, thế là anh đăng kí thi chuyên tin. May làm sao chuyên tin tỉ lệ chọi chỉ có 1 đấu 4 (90 lấy 24, chứ thi vào chuyên toán 1 đấu 10 chắc tạch sớm thôi :)).\u003cbr\u003e\nTrước khi vào lớp 10, về quê nội giỗ ông, hồi ấy chú Phong chồng cô Đức đang rất hăng say học tiếng Anh, hai chú cháu ngồi ở bờ ao nói chuyện, mình được biết nhà chú có một cái máy vi tính, bèn tò mò hỏi nhà chú có hay dùng không, thường dùng nó vào việc gì, bla bla, chỉ là hỏi cho biết thôi, chẳng có ý gì. Mãi sau này mới nghĩ ra, đó là một gợi ý tình cờ tuyệt vời, và dẫn tới việc giữa học kì một lớp 10 thì cô chú gửi máy tính lên cho mình mượn, có máy tính sớm thuộc top 3 của cả lớp là một lợi thế vô cùng lớn.\u003cbr\u003e\nNhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của Hoàng (tay này nhà Hà Nội, cao thủ vọc vạch, mình chuyên mượn báo, đĩa phần mềm của nó), và Phương (cao thủ lập trình, đi thi từ hồi lớp 8 lớp 9), mình khá lên rõ. Đúng là học thầy không tày học bạn, có đồng đội để cạnh tranh vui hẳn và nhanh tiến bộ hẳn. Nhớ thời lớp 11 ôn thi ở nhà Phương, có lần hai đứa đua giải bài tới 1 2 giờ sáng, hồi đấy học khuya thế là kinh lắm đó, và mình thắng nó bằng thuật toán tham lam kiểu rùa. Chắc lần thắng duy nhất nên nhớ rất lâu, haha.\u003cbr\u003e\nViệc học tin, được bố mẹ đầu tư bộ máy tính 6 triệu (hình như hồi ấy lương của bố mẹ chỉ 2 triệu một người một tháng), đó quả là may mắn. Có bộ máy hàng khủng đó (tưởng là khủng thực chất bị lừa pentium thành celeron, hồi ấy mình gà chẳng biết gì), mình say sưa … chơi game, cài final fantasy 8, final fantasy 9, chơi say mê cùng Hoàng với Phương, nghĩ lại một thời say mê mà sướng. Giờ mình chơi tí là chán ngay.\u003cbr\u003e\nLớp 10, đi thi tỉnh, được giải 3, chỉ được trao giải ở trường, trong khi Phương nó được giải nhất, được ra hội trường tỉnh nhận giải, ghen tị vô cùng. Hồi ấy nhà mình còn thuê ở Hương Canh, mỗi lần đi học về qua hội trường đó, mình đều tự nhủ rằng sang năm nhất định sẽ ra đây nhận giải.\u003cbr\u003e\nThế rồi lớp 11 đi tỉnh, kì thi HSG tỉnh lớp 12, hôm báo kết quả, chọn ra 8 người đi thi quốc gia, thầy Hà gọi cả bọn ra chỗ bãi cỏ trước của lớp A2, đọc điểm, mình có tên, giải nhì, chẳng nhớ cảm giác lúc đó thế nào, đoán là rất sướng, hoặc cũng sướng vừa vừa, nói chung không nhớ. Học ôn để thi HSG QG quả là một trải nghiệm đáng để thử, bỏ hết các môn trên lớp, ôn tập trung 2 tháng, hay 3 nhỉ? Chỉ học đúng môn thi, sáng từ 8h đến 11h30, chiều từ 2h đến 5h, tối từ 7h tới 11h giờ. Đều như vắt chanh. Kết quả là 26.5 điểm, giải ba, ra hội trường tỉnh nhận giải, keke.\u003cbr\u003e\nSau đó là chuỗi ngày tự do,\u003c/p\u003e","title":"Bài viết hay thần thánh"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/17/muon-mac-ao-doi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/04/17/muon-mac-ao-doi/tumblrnmw69bjp791qzcciuo2500.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/04/17/muon-mac-ao-doi/tumblrnmw69bjp791qzcciuo1500.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Muốn mặc áo đôi?"},{"content":"Hiện trạng:\nTin nhắn quảng cáo gửi tràn lan, gây phiền toái cho khách hàng, ít hiệu quả với doanh nghiệp cần quảng cáo. Giải pháp:\nKhách hàng đăng ký nhận tin nhắn quảng cáo, mỗi tin nhắn gửi thành công, khách hàng được nhân một khoản tiền (ví dụ 100đ). Cộng vào tài khoản chính của viettel hàng tháng (hoặc hàng tuần) Các đơn vị gửi tin nhắn tốn 400đ hoặc 500đ hoặc 1000đ với mỗi tin nhắn quảng cáo. Xây dựng công cụ gửi tin nhắn, cho phép người gửi lựa chọn phạm vi gửi tin nhắn. Gửi tin bán kính 2km xung quanh khu vực Giảng Võ, gửi tin trong quận Đống Đa … Cho phép người nhận, người gửi chọn lĩnh vực để tăng hiệu quả quảng cáo. Báo cáo lại số tin nhắn gửi thành công, số tiền đã trừ. Về mặt hệ thống, khi khách hàng nhập nội dung tin nhắn, chọn lĩnh vực, chọn khu vực nhắn tin, chọn số lượng tin nhắn tối đa, hệ thống sẽ lọc trong danh sách các thuê bao đồng ý nhận tin từ lĩnh vực này, đang ở trong khu vực mà khách hàng chọn, và gửi tin nhắn cho những thuê bao đó. Ưu điểm của giải pháp:\nNgười dùng đồng ý với việc nhận tin nhắn, chỉ gửi cho những thuê bao chấp nhận tin. Người dùng được tiền khi đọc tin nên thu hút được một lượng không nhỏ nhận tin nhắn. Những người cần quảng cáo nghiêm túc, muốn có hiệu quả cao sẽ có một kênh tin cậy để sử dụng. Ví dụ một nhà hàng, một quán café mới mở ở Núi Trúc, muốn được nhiều khách hàng biết đến, chỉ cần gửi tin nhắn quảng cáo tới các thuê bao bán kính 5km quanh khu vực Núi Trúc, những người nhận tin nhắn, vì ở xung quanh khu vực đó, nên sẽ có khả năng cao sẽ tới sử dụng dịch vụ được quảng cáo. Những cửa hàng có sản phẩm khuyến mại cũng có một kênh hiệu quả để thu hút khách hàng, ai cũng thích khuyến mại, nhưng khi ở Hải Dương mà nhận một tin nhắn quảng cáo cho dịch vụ ở Hà Nội thì rất không hiệu quả, muốn đến dùng cũng không được. Bình luận (7) bithoi — 2015-04-19 07:03\nCái vụ report tin nhắn thành công giờ chưa có đâu ngài ạ. Cứ gửi đc tới smsc là coi như thành công rồi, bao giờ có kiện cáo mới truy smsc thôi :))\nTú béo — 2015-04-20 00:16\nQuả gửi theo giới hạn khu vực là dựa theo định vị thiết bị hay theo địa chỉ đăng ký của thuê bao?\nkanishi — 2015-04-21 06:22\nDựa vào vị trí, định vị bằng bts :v\nbithoi — 2015-04-20 09:21\nThực ra thì VT hiện có 2 phần mềm cho phép gửi tin nhắn\n1 thằng là Shop.ONE: Gửi theo danh sách do mình nhập vào\n1 thằng là Tourist.ONE: Gửi theo danh sách khách du lịch tới địa phương. Cái này xác định danh sách khách hàng bằng GPS\nVụ bạn Thái nói gửi theo khu vực thì chưa có, nhưng có thể thằng Tourist.ONE nó sẽ phát triển thêm về sau. Tớ ko care lắm vì nó ko thuộc trung tâm tớ nữa. ehehe\nTú béo — 2015-04-21 05:09\nCần phải có Big Data rồi đấy nhỉ? Chiến lược của Thái mều giờ lên tầm kinh quá :))\nkanishi — 2015-04-21 06:23\nVấn đề của các bạn ấy là cưỡng bức khách hàng đọc tin, keke.\nLoi Luu — 2015-04-25 04:56\nĐại ca làm mạng xã hội quảng cáo luôn, sao cần sms làm chi nghe nông thôn quá 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/17/y-tuong-san-pham-quang-cao/","summary":"\u003cp\u003eHiện trạng:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eTin nhắn quảng cáo gửi tràn lan, gây phiền toái cho khách hàng, ít hiệu quả với doanh nghiệp cần quảng cáo.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eGiải pháp:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eKhách hàng đăng ký nhận tin nhắn quảng cáo, mỗi tin nhắn gửi thành công, khách hàng được nhân một khoản tiền (ví dụ 100đ). Cộng vào tài khoản chính của viettel hàng tháng (hoặc hàng tuần)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCác đơn vị gửi tin nhắn tốn 400đ hoặc 500đ hoặc 1000đ với mỗi tin nhắn quảng cáo.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eXây dựng công cụ gửi tin nhắn, cho phép người gửi lựa chọn phạm vi gửi tin nhắn. Gửi tin bán kính 2km xung quanh khu vực Giảng Võ, gửi tin trong quận Đống Đa …\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCho phép người nhận, người gửi chọn lĩnh vực để tăng hiệu quả quảng cáo.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBáo cáo lại số tin nhắn gửi thành công, số tiền đã trừ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVề mặt hệ thống, khi khách hàng nhập nội dung tin nhắn, chọn lĩnh vực, chọn khu vực nhắn tin, chọn số lượng tin nhắn tối đa, hệ thống sẽ lọc trong danh sách các thuê bao đồng ý nhận tin từ lĩnh vực này, đang ở trong khu vực mà khách hàng chọn, và gửi tin nhắn cho những thuê bao đó.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003eƯu điểm của giải pháp:\u003c/p\u003e","title":"Ý tưởng sản phẩm quảng cáo"},{"content":"Hoa của cây hương thảo\nSáng nay anh ta dậy sớm, 6h. Ngồi ăn xong bát mì bà Hồng (là bà giúp việc nhà anh) nấu. Bắt đầu công tác chăm sóc cây cối:\n– Mang cây lê trồng trong hộp váng sữa ra cho thêm đất.\n– Cắt một nhánh của cây hương thảo, cắt cái hộp nước muối, cho đất vào trộn một ít phân, cắm nhánh đó xuống, tưới nước, hi vọng nó mọc thành cây.\n– Cây chanh lại bị nấm trắng hoặc một loại ký sinh gì đó trắng trắng, bé xíu, bám vào, trông rất đáng ghét và bực mình. Ưu điểm là sau 3 hôm bón phân thì nó có vẻ có tác dụng thật, thấy kha khá lá mới đang nhú lên.\n– Thế là anh đổ phân từ trong bao ra cho cây hồng một ít, một ít cho cây lê. Cây lê nhiều lá quá mà thân thì bé tí, trông có vẻ không cân đối lắm. Đất ở trong bao (là đất đi xúc ngoài đường) xấu quá, toàn sỏi, chắc phải tinh lọc đất cho mịn mới được.\nXong xuôi thì 6h40, vào thay đồ rồi đi làm. Trồng cây quả là một thú vui tao nhã, nhất là khi người ta cần phải tiết kiệm tiền :))\nBình luận (3) huypv — 2015-04-17 01:18\nMới trồng thế mà đã nhận mình là “Người nông dân”. Chưa đủ tuổi nhé :-w\nchimsebeo — 2015-05-03 17:22\nsao ko mua đất sẵn Thái ơi, ở Hoàng Hoa Thám đầu chợ Bưởi bán đầy à, có 25k/1 bao/10 cân. Mua loại bao màu trắng ý, tốt lắm. Bao màu vàng thì toàn trấu là trấu thôi, cây bị nóng.\nkanishi — 2015-05-04 17:11\nAh tớ có mua 2 bao đấy, nhưng mới dùng một bao còn một bao để dành :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/16/nguoi-nong-dan/","summary":"\u003cp\u003eHoa của cây hương thảo\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng nay anh ta dậy sớm, 6h. Ngồi ăn xong bát mì bà Hồng (là bà giúp việc nhà anh) nấu. Bắt đầu công tác chăm sóc cây cối:\u003cbr\u003e\n– Mang cây lê trồng trong hộp váng sữa ra cho thêm đất.\u003cbr\u003e\n– Cắt một nhánh của cây hương thảo, cắt cái hộp nước muối, cho đất vào trộn một ít phân, cắm nhánh đó xuống, tưới nước, hi vọng nó mọc thành cây.\u003cbr\u003e\n– Cây chanh lại bị nấm trắng hoặc một loại ký sinh gì đó trắng trắng, bé xíu, bám vào, trông rất đáng ghét và bực mình. Ưu điểm là sau 3 hôm bón phân thì nó có vẻ có tác dụng thật, thấy kha khá lá mới đang nhú lên.\u003cbr\u003e\n– Thế là anh đổ phân từ trong bao ra cho cây hồng một ít, một ít cho cây lê. Cây lê nhiều lá quá mà thân thì bé tí, trông có vẻ không cân đối lắm. Đất ở trong bao (là đất đi xúc ngoài đường) xấu quá, toàn sỏi, chắc phải tinh lọc đất cho mịn mới được.\u003cbr\u003e\nXong xuôi thì 6h40, vào thay đồ rồi đi làm. Trồng cây quả là một thú vui tao nhã, nhất là khi người ta cần phải tiết kiệm tiền :))\u003c/p\u003e","title":"Người nông dân"},{"content":"Trước 2014: BHXH thu 20% lương mỗi tháng của người lao động (cả chủ và làm thuê nộp) ==\u0026gt; mỗi năm BHXH thu được 20% x 12 = 2,4 tháng lương\n– Từ 2014: BHXH thu 26% mỗi tháng ==\u0026gt; mỗi năm thu 26% x 12 = 3,12 tháng lương\nThôi, cứ tính trung bình là mỗi năm BHXH thu của mỗi lao động 2,7 tháng lương nhưng nếu thanh toán 1 lần, BHXH chỉ thanh toán mỗi năm công tác bằng 1,5 tháng lương.\nĐiều đó có nghĩa là, bắt người lao động ứng trước 2,7 tháng lương mỗi năm nhưng khi họ đòi, chỉ trả 1,5 tháng lương mỗi năm và còn nói đấy là tiền “trợ cấp”.\nTiền của người ta anh cầm hộ, người ta đòi, anh đã ăn quỵt 1 phần số tiền đó lại còn to mồm bảo là trợ cấp. Theo luật mới, anh chưa đủ tuổi (nữ 55, nam 60) thì tôi đ** trả anh đồng nào hết, đợi đủ tuổi thì tôi trả (tất nhiên vẫn theo cái công thức ăn quỵt như trên). Còn nếu chẳng may anh chết trước khi đủ tuổi để nhận, tôi sẽ trả cho con anh nếu nó dưới 18 tuổi (tức là, nếu có chết thì khoảng 40 tuổi hãy chết đi vì lâu hơn, con anh chắc chắn sẽ hơn 18 tuổi).\nxebobabanh17201\nHôm trước có cụ nào đó diễu cợt chuyện chỉ có ở làng: thi đỗ các đại học xxx khó hơn thi đỗ các đại học công nghệ cao cần trí tuệ, thi đỗ vào đại học chính quy xxx khó hơn nhiều so với thi đỗ vào các trường luật!\nCó vài lý do chính dẫn đến xu hướng lập dị này:\n– miễn học phí các trường xxx,\n– bao cấp việc làm: phân công việc làm sau khi tốt nghiệp, trong khi các ngành khác, tự bơi\n– hệ số lương xxx cao hơn hẳn các ngành khác. Lương khởi điểm của thiếu ú 22 tuổi mới tốt nghiệp đại học hệ số 4.2 cao hơn lương của giáo viên ngạch cao cấp 4.0 (thường sau 15 năm kinh nghiệm), gần bằng lương phò giáo sư, bs chính (đạt được sau khoảng 15 năm hành nghề).\n– phụ cấp và hưu trí của xxx cao hơn hẳn những công việc khác đòi hỏi tương đương.\nHê hê, so với Hoa Kỳ, lương cảnh sát mới ra trường chỉ tương đương với lương của giáo viên mới vào nghề, chỉ bằng 1/2 lương lái xe tải đường dài hoặc 1/2 lương kỹ sư hóa công nghệ, và chỉ bằng 1/3 lương của bác sĩ, luật sư mới hành nghề. Nhìn vào việc ưu tiên trả lương là biết ngay nhóm nắm quyền ở đâu, vì sự tồn vong của nhóm mình, phải trông cậy hoàn toàn vào lực lượng được trả lương cao gấp đôi mặt bằng chung.\nHài hước nhất là khẩu hiệu giáo dục là quốc sách số 1, chăm sóc sức khỏe là ưu tiên hàng đầu của abc, vv. nhưng trong thực tế anh cầm súng mới được trả cao nhất.\nphihanhgia\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/15/van-de-bao-hiem-xa-hoi/","summary":"\u003cp\u003eTrước 2014: BHXH thu 20% lương mỗi tháng của người lao động (cả chủ và làm thuê nộp) ==\u0026gt; mỗi năm BHXH thu được 20% x 12 = 2,4 tháng lương\u003cbr\u003e\n– Từ 2014: BHXH thu 26% mỗi tháng ==\u0026gt; mỗi năm thu 26% x 12 = 3,12 tháng lương\u003cbr\u003e\nThôi, cứ tính trung bình là mỗi năm BHXH thu của mỗi lao động 2,7 tháng lương nhưng nếu thanh toán 1 lần, BHXH chỉ thanh toán mỗi năm công tác bằng 1,5 tháng lương.\u003cbr\u003e\nĐiều đó có nghĩa là, bắt người lao động ứng trước 2,7 tháng lương mỗi năm nhưng khi họ đòi, chỉ trả 1,5 tháng lương mỗi năm và còn nói đấy là tiền “trợ cấp”.\u003cbr\u003e\nTiền của người ta anh cầm hộ, người ta đòi, anh đã ăn quỵt 1 phần số tiền đó lại còn to mồm bảo là trợ cấp. Theo luật mới, anh chưa đủ tuổi (nữ 55, nam 60) thì tôi đ** trả anh đồng nào hết, đợi đủ tuổi thì tôi trả (tất nhiên vẫn theo cái công thức ăn quỵt như trên). Còn nếu chẳng may anh chết trước khi đủ tuổi để nhận, tôi sẽ trả cho con anh nếu nó dưới 18 tuổi (tức là, nếu có chết thì khoảng 40 tuổi hãy chết đi vì lâu hơn, con anh chắc chắn sẽ hơn 18 tuổi).\u003cbr\u003e\nxebobabanh17201\u003cbr\u003e\nHôm trước có cụ nào đó diễu cợt chuyện chỉ có ở làng: thi đỗ các đại học xxx khó hơn thi đỗ các đại học công nghệ cao cần trí tuệ, thi đỗ vào đại học chính quy xxx khó hơn nhiều so với thi đỗ vào các trường luật!\u003cbr\u003e\nCó vài lý do chính dẫn đến xu hướng lập dị này:\u003cbr\u003e\n– miễn học phí các trường xxx,\u003cbr\u003e\n– bao cấp việc làm: phân công việc làm sau khi tốt nghiệp, trong khi các ngành khác, tự bơi\u003cbr\u003e\n– hệ số lương xxx cao hơn hẳn các ngành khác. Lương khởi điểm của thiếu ú 22 tuổi mới tốt nghiệp đại học hệ số 4.2 cao hơn lương của giáo viên ngạch cao cấp 4.0 (thường sau 15 năm kinh nghiệm), gần bằng lương phò giáo sư, bs chính (đạt được sau khoảng 15 năm hành nghề).\u003cbr\u003e\n– phụ cấp và hưu trí của xxx cao hơn hẳn những công việc khác đòi hỏi tương đương.\u003cbr\u003e\nHê hê, so với Hoa Kỳ, lương cảnh sát mới ra trường chỉ tương đương với lương của giáo viên mới vào nghề, chỉ bằng 1/2 lương lái xe tải đường dài hoặc 1/2 lương kỹ sư hóa công nghệ, và chỉ bằng 1/3 lương của bác sĩ, luật sư mới hành nghề. Nhìn vào việc ưu tiên trả lương là biết ngay nhóm nắm quyền ở đâu, vì sự tồn vong của nhóm mình, phải trông cậy hoàn toàn vào lực lượng được trả lương cao gấp đôi mặt bằng chung.\u003cbr\u003e\nHài hước nhất là khẩu hiệu giáo dục là quốc sách số 1, chăm sóc sức khỏe là ưu tiên hàng đầu của abc, vv. nhưng trong thực tế anh cầm súng mới được trả cao nhất.\u003cbr\u003e\nphihanhgia\u003c/p\u003e","title":"Vấn đề bảo hiểm xã hội"},{"content":"Dạo này hơi buồn, chẳng có trò gì vui chơi giải trí. Chẳng có đồ chơi gì mới. Tiền thì hết quá sớm, lúc nào cũng cảm giác đói tiền.\nChắc phải shopping mới làm mình đỡ chán. Shop xong khéo lại tiếc tiền lăn đùng ra.\nThôi post lên danh sách thèm muốn vậy:\nBao giờ mới có tiền mà mua cơ chứ. Huhu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/13/chan-2/","summary":"\u003cp\u003eDạo này hơi buồn, chẳng có trò gì vui chơi giải trí. Chẳng có đồ chơi gì mới. Tiền thì hết quá sớm, lúc nào cũng cảm giác đói tiền.\u003cbr\u003e\nChắc phải shopping mới làm mình đỡ chán. Shop xong khéo lại tiếc tiền lăn đùng ra.\u003cbr\u003e\nThôi post lên danh sách thèm muốn vậy:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/04/chan-qua.png\"\u003e\u003cimg alt=\"chan qua\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/04/13/chan-2/chan-qua.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBao giờ mới có tiền mà mua cơ chứ. Huhu.\u003c/p\u003e","title":"Chán."},{"content":"[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2154074\u0026amp;authkey=AFz44lQcecbuRio” width=”240″ height=”320″]\nLợn Bi sau khi ăn sữa chua.\nDạo này mình bị nghiện khoan tường, hở ra cái gì là khoan tường, nói chung thằng nào làm anh ghét là anh sẽ treo mày lên luôn.\nSáng thứ 7 sang nhà Tiến ký quyết toán thuế, thấy có mấy tấm gỗ ở ngoài ban công, xin luôn 4 tấm. Về nhà khoan lắp lung tung cả.\nChủ nhật, sau khi đưa Bi đi chợ Miêu Nha thì về ăn trưa. Chiều 2h đèo vợ đi mua cây và chậu. Ra Hoàng Quốc Việt chỗ triển lãm nông nghiệp, mua được một túi phân bón, 15k, 3 gói hạt giống. Lượn một nửa vòng hồ Tây, từ Lạc Long Quân ra chỗ đường Thanh Niên, định đi ăn ốc ở bốt hàng Đậu thì quán đó chưa mở cửa. Thế là mua 4 hộp caramen Hàng Than, ăn ngon nhưng hơi nhiều nước hàng. Rồi vòng một lượt đường Hoàng Hoa Thám mua được 2 cái chậu nhựa, một cái chấu sứ, 2 bao đất. Định mua lan ý với cây lưỡi hổ để hút khí độc, nhưng mà lan ý bé tí 70k, lưỡi hổ thì chậu bé tí 80k, chậu vừa vừa 120k. Thôi, về quê tìm chỗ nào nó mọc hoang thì xin vài nhánh. Lan ý cũng thế, trồng đầy ở các tòa nhà ấy mà, trộm vài nhánh rồi trồng, mua chi cho tốn tiền :))\nKết quả của việc đi lang thang bêu nắng là tối bị đau đầu khủng khiếp, lại còn buồn nôn, phải uống 1 viên sủi giảm đau bỏ cơm tối nằm ngủ một giấc, ngủ muột tiếng xong dậy hết luôn.\nCó ảnh ban công đẹp lắm định khoe mà điện thoại chưa chịu upload lên nên để tối cập nhật vậy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/13/cuoi-tuan/","summary":"\u003cp\u003e[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2154074\u0026amp;authkey=AFz44lQcecbuRio” width=”240″ height=”320″]\u003cbr\u003e\nLợn Bi sau khi ăn sữa chua.\u003cbr\u003e\nDạo này mình bị nghiện khoan tường, hở ra cái gì là khoan tường, nói chung thằng nào làm anh ghét là anh sẽ treo mày lên luôn.\u003cbr\u003e\nSáng thứ 7 sang nhà Tiến ký quyết toán thuế, thấy có mấy tấm gỗ ở ngoài ban công, xin luôn 4 tấm. Về nhà khoan lắp lung tung cả.\u003cbr\u003e\nChủ nhật, sau khi đưa Bi đi chợ Miêu Nha thì về ăn trưa. Chiều 2h đèo vợ đi mua cây và chậu. Ra Hoàng Quốc Việt chỗ triển lãm nông nghiệp, mua được một túi phân bón, 15k, 3 gói hạt giống. Lượn một nửa vòng hồ Tây, từ Lạc Long Quân ra chỗ đường Thanh Niên, định đi ăn ốc ở bốt hàng Đậu thì quán đó chưa mở cửa. Thế là mua 4 hộp caramen Hàng Than, ăn ngon nhưng hơi nhiều nước hàng. Rồi vòng một lượt đường Hoàng Hoa Thám mua được 2 cái chậu nhựa, một cái chấu sứ, 2 bao đất. Định mua lan ý với cây lưỡi hổ để hút khí độc, nhưng mà lan ý bé tí 70k, lưỡi hổ thì chậu bé tí 80k, chậu vừa vừa 120k. Thôi, về quê tìm chỗ nào nó mọc hoang thì xin vài nhánh. Lan ý cũng thế, trồng đầy ở các tòa nhà ấy mà, trộm vài nhánh rồi trồng, mua chi cho tốn tiền :))\u003cbr\u003e\nKết quả của việc đi lang thang bêu nắng là tối bị đau đầu khủng khiếp, lại còn buồn nôn, phải uống 1 viên sủi giảm đau bỏ cơm tối nằm ngủ một giấc, ngủ muột tiếng xong dậy hết luôn.\u003cbr\u003e\nCó ảnh ban công đẹp lắm định khoe mà điện thoại chưa chịu upload lên nên để tối cập nhật vậy.\u003c/p\u003e","title":"Cuối tuần"},{"content":"Nhà em đêm hôm qua trộm nó cũng vào. Khổ cái lúc ý hai vợ chồng em đang lục đục các cụ ạ nên không để ý. Nó thò tay vào cửa sổn khoắng bừa mấy hòn đá em mới mua về trong cái bể thủy sinh hồi chiều. Các cụ chơi thủy sinh chắc biết giá trị mấy hòn đá ý, vào xác nhận hộ em cái.\nLạ một cái là chó nhà em cũng không sủa. Chó ta thôi, chứ chẳng phải pitbull hay rottweiler gì. (Các cụ lưu ý này: bọn rot, bully, pitbull… là chó bảo vệ nhé, chuyên cắn và ít sủa nên đừng chê tụi nó, bọn này là gủading dog, còn bọn sủa là watching dog cơ, như kiểu phốc hay chó ta ý)\nMà con chó nhà em, nói thật chứ, em muốn làm thịt nó lắm rồi. Cây cảnh em trồng ở sân thì nó gặm trụi, ăn thì lắm, đẻ cũng lắm, mà lũ con của nó cũng ăn hại như con mẹ cơ các cụ ạ.\nNhìn nó đã thấy ngứa mắt rồi, chó gì mà bụng thì to kếch như con lợn, mắt thì híp vào. Lông lá vàng như đống mứt.\nNgười nhà e đến chơi, nó sủa nhặng lên, không cho vào. Nhưng mấy thằng ranh nhà hàng xóm thì kúc nào cũng mừng. Cơ mà người nhà em mà cho ăn thì đuôi vẫy cũng tít lắm ạ. Nên khi nào người nhà em đến cũng phải thủ sẵn đồ ăn để tọng cho nó thì mới đi qua cửa vào nhà được.\nMột lần thằng cu nhà em thấy nó sang chơi với thằng ôn hàng xóm, thằng này đang cho nó ăn lung tung, nên lôi nó về, con chó quay lại đinh tợp thằng cu nhà em ạ.\nTheo các cụ bây h nếu giết nó thì nên trụng nước hay cắt tiết ạ? Em dự con chó này và lũ con của nó, khi có cướp vào nhà nó sẽ theo bọn cướp ý mà cắn vợ chồng em ạ.\nEm muốn giết cả mấy mẹ con nó lắm rồi.\nnguồn: otofun.net\nBình luận (1) doaitran — 2015-04-02 17:52\nSao mình đọc chó má lại nghĩ ra chuyện khác được nhỉ? 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/02/nha-em-hom-qua-co-trom-a/","summary":"\u003cp\u003eNhà em đêm hôm qua trộm nó cũng vào. Khổ cái lúc ý hai vợ chồng em đang lục đục các cụ ạ nên không để ý. Nó thò tay vào cửa sổn khoắng bừa mấy hòn đá em mới mua về trong cái bể thủy sinh hồi chiều. Các cụ chơi thủy sinh chắc biết giá trị mấy hòn đá ý, vào xác nhận hộ em cái.\u003cbr\u003e\nLạ một cái là chó nhà em cũng không sủa. Chó ta thôi, chứ chẳng phải pitbull hay rottweiler gì. (Các cụ lưu ý này: bọn rot, bully, pitbull… là chó bảo vệ nhé, chuyên cắn và ít sủa nên đừng chê tụi nó, bọn này là gủading dog, còn bọn sủa là watching dog cơ, như kiểu phốc hay chó ta ý)\u003cbr\u003e\nMà con chó nhà em, nói thật chứ, em muốn làm thịt nó lắm rồi. Cây cảnh em trồng ở sân thì nó gặm trụi, ăn thì lắm, đẻ cũng lắm, mà lũ con của nó cũng ăn hại như con mẹ cơ các cụ ạ.\u003cbr\u003e\nNhìn nó đã thấy ngứa mắt rồi, chó gì mà bụng thì to kếch như con lợn, mắt thì híp vào. Lông lá vàng như đống mứt.\u003cbr\u003e\nNgười nhà e đến chơi, nó sủa nhặng lên, không cho vào. Nhưng mấy thằng ranh nhà hàng xóm thì kúc nào cũng mừng. Cơ mà người nhà em mà cho ăn thì đuôi vẫy cũng tít lắm ạ. Nên khi nào người nhà em đến cũng phải thủ sẵn đồ ăn để tọng cho nó thì mới đi qua cửa vào nhà được.\u003cbr\u003e\nMột lần thằng cu nhà em thấy nó sang chơi với thằng ôn hàng xóm, thằng này đang cho nó ăn lung tung, nên lôi nó về, con chó quay lại đinh tợp thằng cu nhà em ạ.\u003cbr\u003e\nTheo các cụ bây h nếu giết nó thì nên trụng nước hay cắt tiết ạ? Em dự con chó này và lũ con của nó, khi có cướp vào nhà nó sẽ theo bọn cướp ý mà cắn vợ chồng em ạ.\u003cbr\u003e\nEm muốn giết cả mấy mẹ con nó lắm rồi.\u003cbr\u003e\nnguồn: \u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/838680-nha-em-hom-qua-co-trom-a\"\u003eotofun.net\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhà em hôm qua có trộm ạ"},{"content":"http://www.nhaccuatui.com/m/TA10afZBxa\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/04/02/18170/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.nhaccuatui.com/m/TA10afZBxa\"\u003ehttp://www.nhaccuatui.com/m/TA10afZBxa\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":""},{"content":"Hôm nay đã làm được một số việc có ích:\n– Bảo dưỡng xe lead: thay dầu máy, dầu láp, lọc gió, lốp sau, má phanh trước.\n– Đưa Bi đi siêu thị BigC: mua được nồi hầm, và một cái chảo. Bị quẹt thẻ 2 lần khi thanh toán nồi hầm, ra quầy dịch vụ khách hàng của BigC, ghi lại số thẻ và số điện thoại. 8h tối có điện thoại của bigC báo là ngân hàng đã hoàn tiền, mình bảo chưa thấy có tin nhắn, để mấy hôm nữa xem sao kê của citibank xem sao. Nói chung cảm nhận ban đầu là bigC làm việc khá nhanh chóng.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2151657\u0026amp;authkey=APnJBKjxA0l_dCM” width=”180″ height=”320″]\n– Mua được cái quạt cây (điều khiển từ xa, sharp), đắn đo mãi, hè năm ngoái định mua rồi, giá hồi đó ở Nguyễn Kim là 1.4 triệu, nhưng rồi lại thôi. Vừa rồi đặt một lần ở HC rồi, nhưng nó hết hàng. Đặt ở Việt Cường phố Huế qua trang Vật giá, (giá 1.2tr), có email xác nhận đặt hàng, mà mãi không thấy bọn Việt Cường liên hệ giao hàng, định gọi điện mắng mỏ thì thấy HC gửi mail thông báo khuyến mại, thấy có cái quạt giá 999k, nhảy vào đặt hàng luôn. Đặt xong lại thấy bọn mediamart giá 990k, bên HC gọi xác nhận đặt hàng, kêu là bọn em sẽ chuyển ghép chuyến trong vài ngày tới (trị giá thấp, trị giá cao như cái hút ẩm thì nó có một chuyến xe riêng chuyển thẳng). Mình bảo ghép hàng à, thôi không đặt nữa, anh sang đặt mediamart. Đặt mediamart xong, có mail xác nhận, thì nhân viên bên đó gọi báo không có hàng, mình tức tối quát cho một câu tắt máy luôn, bố tiên sư bọn lởm, không có hàng bày đặt hạ giá lừa tao. Hỏi han ông Huy trên facebook thì nhận được lời khuyên mua hàng panasonic 1.7tr đi, chiều làm về chạy ra mediamart sờ thử thì thấy cái 1.7tr đó xấu ỉn, không hợp mắt. Tối về nhà lại mò vào HC đặt hàng cái quạt :)) HC khá hiện đại, đặt hàng xong cái có tin nhắn tới điện thoại luôn, và email cũng tới luôn, báo số đơn hàng. Khoảng 10-30 phút sau là có nhân viên gọi điện xác nhận. Khá tốt. Hôm sau giao hàng. Lần sau mình sẽ thanh toán luôn bằng thẻ.\n– Sửa được cái điều hòa, thực ra chỉ là bơm ga, và không bị đóng tuyết ở van nữa. Lần trước không hiểu sao bị đóng tuyết ở đầu ống chỗ cục nóng, bơm ga thì không lên. Lần này sau khi thay cái van gì gì đó quên mịa tên rồi thì bơm ga lên, chiều lạnh chạy tốt, nhưng chiều nóng thì không chạy. Thế là thợ họ xả hết ga ra, bơm lại từ đầu. Bơm xong thì chiều nóng chạy, nhưng chạy rất yếu, mình đành chấp nhận tạm. Thiệt hại 150k tiền ga và 400k tiền cái van khỉ gió gì đó.\n– Lắp rèm và trả nốt tiền rèm. Nhưng kéo lên thì đang bị lệch. Cái tội không nghiệm thu kỹ, hichic, lại phải lên otofun yêu cầu hỗ trợ.\nNói thêm chuyện cái nồi hầm và cái chảo. Nồi hầm ban đầu định mua là supor, 1107k, nhưng trông có vẻ nhôm nhựa, chuyển sang định mua nồi goldsun, 1608k, hơi đắt, vợ chọn mua cái nồi áp suất nấu trên bếp từ, giá đầu 650k, goldsun, 7 lít, chuẩn bị mua thì hỏi nồi này với nồi điện cái nào nấu nhanh hơn, em nhân viên bảo nồi điện vì nó có lớp ủ xung quanh chứ nồi nấu trên bếp từ xung quanh tỏa nhiệt, chỉ có nhiệt từ đáy. Ừ, có lý quá, thế là quay sang mua nồi áp suất điện. Kangaroo giá 999k. Vậy là trong nhà mình có lò nướng Kang (xin được), bếp nướng Kang (kiểu bếp lẩu, tự mua, giá rẻ 390k), và giờ là nồi áp suất Kang (cũng vì rẻ nốt :))\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2151652\u0026amp;authkey=AF6QfY2Ys9i3ScM” width=”320″ height=”180″]\nCái chảo elmich, dù biết nó không phải hàng Séc nhưng vẫn mua thử, vì nó rẻ, 420k, mà cầm thấy cũng chắc chắn tinh xảo. Thử xem nó thế nào.\nNếu mà nhiều tiền thì sẽ mua chào tfa gì gì đó của Pháp, hơn 2 triệu một cái, nhưng mà thôi dùng tạm chảo 420k vậy đã. Nhiều tiền thì sẽ mua nồi áp suất Nhật Hàn gì đó, 3 triệu 5 triệu. Cơ mà tiết kiệm thử mua nồi 1 triệu xem sao. Phương châm hành động bây giờ là tiết kiệm đủ dùng, phù hợp hoàn cảnh. Chơi toàn đồ xịn thì tiếc tiền lắm 🙁 Mấy cái đồ xịn đó nhường cho các bạn nhà có tủ bếp 600 triệu, hay ít nhất là 100 triệu, hihi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/29/ban-se-luon-co-thoi-gian-cho-nhung-viec-ma-ban-cho-la-quan-trong/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay đã làm được một số việc có ích:\u003cbr\u003e\n– Bảo dưỡng xe lead: thay dầu máy, dầu láp, lọc gió, lốp sau, má phanh trước.\u003cbr\u003e\n– Đưa Bi đi siêu thị BigC: mua được nồi hầm, và một cái chảo. Bị quẹt thẻ 2 lần khi thanh toán nồi hầm, ra quầy dịch vụ khách hàng của BigC, ghi lại số thẻ và số điện thoại. 8h tối có điện thoại của bigC báo là ngân hàng đã hoàn tiền, mình bảo chưa thấy có tin nhắn, để mấy hôm nữa xem sao kê của citibank xem sao. Nói chung cảm nhận ban đầu là bigC làm việc khá nhanh chóng.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2151657\u0026amp;authkey=APnJBKjxA0l_dCM” width=”180″ height=”320″]\u003cbr\u003e\n– Mua được cái quạt cây (điều khiển từ xa, sharp), đắn đo mãi, hè năm ngoái định mua rồi, giá hồi đó ở Nguyễn Kim là 1.4 triệu, nhưng rồi lại thôi. Vừa rồi đặt một lần ở HC rồi, nhưng nó hết hàng. Đặt ở Việt Cường phố Huế qua trang Vật giá, (giá 1.2tr), có email xác nhận đặt hàng, mà mãi không thấy bọn Việt Cường liên hệ giao hàng, định gọi điện mắng mỏ thì thấy HC gửi mail thông báo khuyến mại, thấy có cái quạt giá 999k, nhảy vào đặt hàng luôn. Đặt xong lại thấy bọn mediamart giá 990k, bên HC gọi xác nhận đặt hàng, kêu là bọn em sẽ chuyển ghép chuyến trong vài ngày tới (trị giá thấp, trị giá cao như cái hút ẩm thì nó có một chuyến xe riêng chuyển thẳng). Mình bảo ghép hàng à, thôi không đặt nữa, anh sang đặt mediamart. Đặt mediamart xong, có mail xác nhận, thì nhân viên bên đó gọi báo không có hàng, mình tức tối quát cho một câu tắt máy luôn, bố tiên sư bọn lởm, không có hàng bày đặt hạ giá lừa tao. Hỏi han ông Huy trên facebook thì nhận được lời khuyên mua hàng panasonic 1.7tr đi, chiều làm về chạy ra mediamart sờ thử thì thấy cái 1.7tr đó xấu ỉn, không hợp mắt. Tối về nhà lại mò vào HC đặt hàng cái quạt :)) HC khá hiện đại, đặt hàng xong cái có tin nhắn tới điện thoại luôn, và email cũng tới luôn, báo số đơn hàng. Khoảng 10-30 phút sau là có nhân viên gọi điện xác nhận. Khá tốt. Hôm sau giao hàng. Lần sau mình sẽ thanh toán luôn bằng thẻ.\u003cbr\u003e\n– Sửa được cái điều hòa, thực ra chỉ là bơm ga, và không bị đóng tuyết ở van nữa. Lần trước không hiểu sao bị đóng tuyết ở đầu ống chỗ cục nóng, bơm ga thì không lên. Lần này sau khi thay cái van gì gì đó quên mịa tên rồi thì bơm ga lên, chiều lạnh chạy tốt, nhưng chiều nóng thì không chạy. Thế là thợ họ xả hết ga ra, bơm lại từ đầu. Bơm xong thì chiều nóng chạy, nhưng chạy rất yếu, mình đành chấp nhận tạm. Thiệt hại 150k tiền ga và 400k tiền cái van khỉ gió gì đó.\u003cbr\u003e\n– Lắp rèm và trả nốt tiền rèm. Nhưng kéo lên thì đang bị lệch. Cái tội không nghiệm thu kỹ, hichic, lại phải lên otofun yêu cầu hỗ trợ.\u003cbr\u003e\nNói thêm chuyện cái nồi hầm và cái chảo. Nồi hầm ban đầu định mua là supor, 1107k, nhưng trông có vẻ nhôm nhựa, chuyển sang định mua nồi goldsun, 1608k, hơi đắt, vợ chọn mua cái nồi áp suất nấu trên bếp từ, giá đầu 650k, goldsun, 7 lít, chuẩn bị mua thì hỏi nồi này với nồi điện cái nào nấu nhanh hơn, em nhân viên bảo nồi điện vì nó có lớp ủ xung quanh chứ nồi nấu trên bếp từ xung quanh tỏa nhiệt, chỉ có nhiệt từ đáy. Ừ, có lý quá, thế là quay sang mua nồi áp suất điện. Kangaroo giá 999k. Vậy là trong nhà mình có lò nướng Kang (xin được), bếp nướng Kang (kiểu bếp lẩu, tự mua, giá rẻ 390k), và giờ là nồi áp suất Kang (cũng vì rẻ nốt :))\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7c0769a10f08b14e%2151652\u0026amp;authkey=AF6QfY2Ys9i3ScM” width=”320″ height=”180″]\u003cbr\u003e\nCái chảo elmich, dù biết nó không phải hàng Séc nhưng vẫn mua thử, vì nó rẻ, 420k, mà cầm thấy cũng chắc chắn tinh xảo. Thử xem nó thế nào.\u003cbr\u003e\nNếu mà nhiều tiền thì sẽ mua chào tfa gì gì đó của Pháp, hơn 2 triệu một cái, nhưng mà thôi dùng tạm chảo 420k vậy đã. Nhiều tiền thì sẽ mua nồi áp suất Nhật Hàn gì đó, 3 triệu 5 triệu. Cơ mà tiết kiệm thử mua nồi 1 triệu xem sao. Phương châm hành động bây giờ là tiết kiệm đủ dùng, phù hợp hoàn cảnh. Chơi toàn đồ xịn thì tiếc tiền lắm 🙁 Mấy cái đồ xịn đó nhường cho các bạn nhà có tủ bếp 600 triệu, hay ít nhất là 100 triệu, hihi.\u003c/p\u003e","title":"Bạn sẽ luôn có thời gian cho những việc mà bạn cho là quan trọng"},{"content":"Tốc độ giảm pin của zenphone 5 A501:\n55% 15:21\n54% 15:59\n53% 16:22\n53% 16:35\n51% 16:40\n50% 16:53\n50% 17:00\n49% 17:10\n48% 17:11\n46% 17:16\n45% 17:29\n40% 18:22\n38% 18:54\nLúc 55 xuống 54 là để 2G tắt data, và không dùng. Lúc sau mở 3G lên on data và thì thoảng lướt web.\nMình có ý định đổi 1320 sang zen phone 5 2 sim dùng cho tiện, vì có một sim miễn phí nội mạng, mỗi tháng mất 165k phí tiền quá. Mỗi tội sau khi đổi sang zenphone thì thấy nó xuống pin như xuống dốc, dùng điện thoại lúc nào cũng nơm nớp nhìn % pin, chán quá đòi ông bạn mà mình đổi máy rollback ngay. Mình lập một topic trên otofun kêu gọi đổi máy, không ngờ cũng nhiều ông quan tâm, vào hỏi mua và gạ đổi. Hên là thằng ku mình chọn cũng tử tế, gặp phải thằng chày bửa đổi rồi nó không chịu trả lại cũng phiền. Sau khi dùng zenphone 1 hôm, mình phát hiện ra, mình đã quá phụ thuộc vào microsoft sau hơn 1 năm dùng windows phone 8. Lưu nhiều danh bạ trên outlook, cái này thì xử được, lưu nhiều tin nhắn, trang web yêu thích trên tài khoản wp. Quen các menu, cách sắp xếp của windows phone, dùng android thấy khó chịu ghê gớm. Cứ rối rối và bực mình. Kết luận là phải dùng tiếp thôi, còn android thì khi nào giàu mua hẳn một cái ngon ngon dùng để làm quen dần.\nMình mua 1320 hôm 27.3.2014, hôm đó là gần tết âm lịch, vào pico định mua htc 8x giá 4tr thôi, ai dè nhìn 1320 to to lại thích, chiến luôn. Không dùng bao bảo vệ, vì nó to và nặng quá rồi. Chuyển nhà để trong túi áo, bê đồ bị rơi, nứt vỏ, rồi vỡ dần, to tướng, chả thèm thay, thế rồi 1 tuần trước nó lăn đùng ra, chết main, đành mang trung tâm bảo hành, tất nhiên trước khi mang ra đó anh ta đã tức tốc phóng lên cầu giấy để mua một cái vỏ mới, kẻo bên bảo hành thấy vỡ vỏ lại từ chối bảo hành thì toi. Quả nhiên họ chỉ ghi “cạnh bị móp nhẹ”, còn đâu vẫn nhận bảo hành, và sửa xong trong vòng một ngày, trưa thứ 6 mang ra thì chiều thứ 7 đã gọi ra lấy máy. Quá nhanh. Thích quá, hôm qua mình bèn mang tiếp ra yêu cầu bảo hành vì màn hình bị ám vàng, lỗi này xuất hiện cả nửa năm rồi, nhưng hồi xưa làm ở Hòa Lạc, lười chả đi, vì vẫn dùng được. Nay chỉ còn một ngày là hết bảo hành, ta nên tận dụng cơ hội cuối : )) Đang chờ kết quả.\nBình luận (4) dtnguyen196 — 2015-03-27 15:14\nA chịu khó lưu nhỉ? :))\nkanishi — 2015-03-28 03:55\nKết quả là thay màn hình mới tinh, sướng quá :)) Sau một năm sử dụng, thay vỏ (240k), main, màn hình, như máy mới :))\ndtnguyen196 — 2015-03-27 15:14\nA chịu khó lưu nhỉ? :))\nVũ Văn Hơn — 2015-03-29 05:38\nNếu dùng android thì anh nên có con pin dự phòng bên cạnh, hoặc kiếm quả pin \u0026gt;3000Mah, mà pin khỏe lại đi kèm với máy có ram và chip khỏe, vẫn tốn pin như thường. Với Android dùng được 1 ngày là ổn, chứ thực sự nó quá tốn pin :). Nhưng em vẫn chọn android vì vọc vạch thích. Em dùng con Oppo 2 sim kia ngốn pin quá, mặc dù chỉ bật có 1 sim, 1 sim tắt. Nó có cái sạc nhanh 10p được 60% nhưng cũng xuống pin 30p hết 60% đó rồi, không ăn thua, Đổi quá Sony, được cái nghe nhạc cả tiếng hết có 2% pin, ưng khoản đó :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/27/dien-thoai/","summary":"\u003cp\u003eTốc độ giảm pin của zenphone 5 A501:\u003cbr\u003e\n55% 15:21\u003cbr\u003e\n54% 15:59\u003cbr\u003e\n53% 16:22\u003cbr\u003e\n53% 16:35\u003cbr\u003e\n51% 16:40\u003cbr\u003e\n50% 16:53\u003cbr\u003e\n50% 17:00\u003cbr\u003e\n49% 17:10\u003cbr\u003e\n48% 17:11\u003cbr\u003e\n46% 17:16\u003cbr\u003e\n45% 17:29\u003cbr\u003e\n40% 18:22\u003cbr\u003e\n38% 18:54\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nLúc 55 xuống 54 là để 2G tắt data, và không dùng. Lúc sau mở 3G lên on data và thì thoảng lướt web.\u003cbr\u003e\nMình có ý định đổi 1320 sang zen phone 5 2 sim dùng cho tiện, vì có một sim miễn phí nội mạng, mỗi tháng mất 165k phí tiền quá. Mỗi tội sau khi đổi sang zenphone thì thấy nó xuống pin như xuống dốc, dùng điện thoại lúc nào cũng nơm nớp nhìn % pin, chán quá đòi ông bạn mà mình đổi máy rollback ngay. Mình lập một topic trên otofun kêu gọi đổi máy, không ngờ cũng nhiều ông quan tâm, vào hỏi mua và gạ đổi. Hên là thằng ku mình chọn cũng tử tế, gặp phải thằng chày bửa đổi rồi nó không chịu trả lại cũng phiền. Sau khi dùng zenphone 1 hôm, mình phát hiện ra, mình đã quá phụ thuộc vào microsoft sau hơn 1 năm dùng windows phone 8. Lưu nhiều danh bạ trên outlook, cái này thì xử được, lưu nhiều tin nhắn, trang web yêu thích trên tài khoản wp. Quen các menu, cách sắp xếp của windows phone, dùng android thấy khó chịu ghê gớm. Cứ rối rối và bực mình. Kết luận là phải dùng tiếp thôi, còn android thì khi nào giàu mua hẳn một cái ngon ngon dùng để làm quen dần.\u003cbr\u003e\nMình mua 1320 hôm 27.3.2014, hôm đó là gần tết âm lịch, vào pico định mua htc 8x giá 4tr thôi, ai dè nhìn 1320 to to lại thích, chiến luôn. Không dùng bao bảo vệ, vì nó to và nặng quá rồi. Chuyển nhà để trong túi áo, bê đồ bị rơi, nứt vỏ, rồi vỡ dần, to tướng, chả thèm thay, thế rồi 1 tuần trước nó lăn đùng ra, chết main, đành mang trung tâm bảo hành, tất nhiên trước khi mang ra đó anh ta đã tức tốc phóng lên cầu giấy để mua một cái vỏ mới, kẻo bên bảo hành thấy vỡ vỏ lại từ chối bảo hành thì toi. Quả nhiên họ chỉ ghi “cạnh bị móp nhẹ”, còn đâu vẫn nhận bảo hành, và sửa xong trong vòng một ngày, trưa thứ 6 mang ra thì chiều thứ 7 đã gọi ra lấy máy. Quá nhanh. Thích quá, hôm qua mình bèn mang tiếp ra yêu cầu bảo hành vì màn hình bị ám vàng, lỗi này xuất hiện cả nửa năm rồi, nhưng hồi xưa làm ở Hòa Lạc, lười chả đi, vì vẫn dùng được. Nay chỉ còn một ngày là hết bảo hành, ta nên tận dụng cơ hội cuối : )) Đang chờ kết quả.\u003c/p\u003e","title":"Điện thoại"},{"content":"\nBình luận về vụ âm thầm trồng cây ở đường Nguyễn Chí Thanh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/24/am-tham-trong-cay/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/03/24/am-tham-trong-cay/omg11309956821jpgzps3gjxlgnj.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nBình luận về vụ âm thầm trồng cây ở đường \u003ca href=\"http://soha.vn/xa-hoi/ha-noi-cay-la-duoc-thay-tren-pho-ban-dem-2015032407445055.htm\"\u003eNguyễn Chí Thanh\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Âm thầm trồng cây"},{"content":"Mình đang nghĩ tới một sản phẩm rao vặt ưu việt, đại loại:\n– Đẩy tin lên bằng SMS/Bchat (SMS tất nhiên mất phí, Bchat thì miễn phí, thúc đẩy dùng Bchat với các smartphone, Bchat cho phép tin nhắn dài, miễn phí, còn SMS thì mọi điện thoại, và có phí, với Bchat có thể đẩy cả ảnh lên).\n– Có thông tin vị trí của tin rao (lợi thế của viettel, có thể lấy được thông tin vị trí thuê bao, khi sử dụng dịch vụ, khách hàng đã mặc định đồng ý cho phép viettel lấy thông tin vị trí thuê)\n– Có thông tin số điện thoại rao (tùy chọn, nếu chọn thì khách hàng không cần nhập số điện thoại liên hệ nữa)\n– Đối với chức năng tìm kiếm, sẽ ưu tiên các dịch vụ, tin rao gần với vị trí người tìm. Khi trao đổi, tìm kiếm dịch vụ sử dụng, mọi người đều muốn đối tác gần mình để dễ giao dịch, tiết kiệm thời gian công sức vận chuyển.\n– Cho phép đánh giá người gửi tin để tạo ra những người dùng uy tín.\n… thinking\nBình luận (1) bithoi — 2015-03-23 04:58\nDịch vụ này có rồi sếp ạ\nTham khảo Shop.ONE và tourist.ONE 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/19/y-tuong-san-pham/","summary":"\u003cp\u003eMình đang nghĩ tới một sản phẩm rao vặt ưu việt, đại loại:\u003cbr\u003e\n– Đẩy tin lên bằng SMS/Bchat (SMS tất nhiên mất phí, Bchat thì miễn phí, thúc đẩy dùng Bchat với các smartphone, Bchat cho phép tin nhắn dài, miễn phí, còn SMS thì mọi điện thoại, và có phí, với Bchat có thể đẩy cả ảnh lên).\u003cbr\u003e\n– Có thông tin vị trí của tin rao (lợi thế của viettel, có thể lấy được thông tin vị trí thuê bao, khi sử dụng dịch vụ, khách hàng đã mặc định đồng ý cho phép viettel lấy thông tin vị trí thuê)\u003cbr\u003e\n– Có thông tin số điện thoại rao (tùy chọn, nếu chọn thì khách hàng không cần nhập số điện thoại liên hệ nữa)\u003cbr\u003e\n– Đối với chức năng tìm kiếm, sẽ ưu tiên các dịch vụ, tin rao gần với vị trí người tìm. Khi trao đổi, tìm kiếm dịch vụ sử dụng, mọi người đều muốn đối tác gần mình để dễ giao dịch, tiết kiệm thời gian công sức vận chuyển.\u003cbr\u003e\n– Cho phép đánh giá người gửi tin để tạo ra những người dùng uy tín.\u003cbr\u003e\n… thinking\u003c/p\u003e","title":"Ý tưởng sản phẩm"},{"content":"Vừa nãy xuống quán bánh cuốn cổng cơ quan. Quán này bán cả xôi, bánh cuốn nóng, gà tần … Hôm nọ mình gọi gà tần 40k, cảm giác khá là đắt. Nay vào chả biết gọi gì, thôi thì gọi tạm đĩa bánh cuốn nóng xem sao. Hỏi có nước gì không, bạn chủ quán bảo có coca, trà xanh nước lọc, đỗ đen, ơ đỗ đen à, nghe lạ nhỉ, làm chai xem nào. Hóa ra một chai lavil 350ml, chắc nhà tự làm, mình hỏi có ngọt không, bạn ấy bảo không, chỉ man mát thôi. Uống cũng được. Trong lúc mình ngồi gặm bánh cuốn với chả thì bạn chủ quán có điện thoại, hình như bạn bè gì đó gọi hỏi thăm, nội dung nghe lỏm được đại loại: Con ở quê, gọi điện ra bảo bố mẹ về chơi với con, mẹ bảo là thôi bố về thôi, mẹ hôm sau về, còn phải làm lấy tiền, con nó cứ bảo không, thích cả và mẹ về cơ. Lại nhớ Bin nhà Phương Huy: Mẹ đi làm về muộn, Bin đợi mẹ về chất vấn: Sao mẹ làm về muộn thế, đã bảo ở nhà chơi với Bin cơ mà. Mẹ bảo phải đi làm để kiếm tiền mua sữa. Bin bảo: Sữa mua hôm qua rồi, cần gì mua nữa 😀\nLại nói tiếp bạn chủ quán, nói chuyện oang oang rất to nên mình không nghe không được, kêu gào chuyện chồng toàn đi chơi, uống rượu, không về ăn cơm. Hôm qua nổ con đề 80 nghìn, về nhà rồi nhưng không chịu ở nhà ăn cơm với vợ, đi ra quán nhậu, thế là cơm nấu rồi lại bỏ, vợ chán chẳng ăn một mình.\nQuán lúc đó cũng có 3 người khách nữa. Kết thúc cuộc điện thoại với bạn thì thấy gọi điện cho chồng:\n– Sao chưa về? thế bao giờ mới về? Về đi, về giúp em, còn bao nhiêu là việc. Cơm nấu rồi về ăn đi, cứ ăn đi á, ăn một mình thì nói làm gì.\nVậy là hai vợ chồng để con ở quê, thuê trọ ở Hà Nội, một căn nhà mà tiền nhỏ xíu ở ngõ Núi Trúc, bán trà đá, đồ ăn lặt vặt. Gác xép chắc kiêm chỗ ngủ luôn. Hai tuần một tháng mới về thăm con một lần. Vậy mà chồng thì nhậu nhẹt lô đề, hẳn là rất gần với bài bạc nữa.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/19/quan-nuoc/","summary":"\u003cp\u003eVừa nãy xuống quán bánh cuốn cổng cơ quan. Quán này bán cả xôi, bánh cuốn nóng, gà tần … Hôm nọ mình gọi gà tần 40k, cảm giác khá là đắt. Nay vào chả biết gọi gì, thôi thì gọi tạm đĩa bánh cuốn nóng xem sao. Hỏi có nước gì không, bạn chủ quán bảo có coca, trà xanh nước lọc, đỗ đen, ơ đỗ đen à, nghe lạ nhỉ, làm chai xem nào. Hóa ra một chai lavil 350ml, chắc nhà tự làm, mình hỏi có ngọt không, bạn ấy bảo không, chỉ man mát thôi. Uống cũng được. Trong lúc mình ngồi gặm bánh cuốn với chả thì bạn chủ quán có điện thoại, hình như bạn bè gì đó gọi hỏi thăm, nội dung nghe lỏm được đại loại: Con ở quê, gọi điện ra bảo bố mẹ về chơi với con, mẹ bảo là thôi bố về thôi, mẹ hôm sau về, còn phải làm lấy tiền, con nó cứ bảo không, thích cả và mẹ về cơ. Lại nhớ Bin nhà Phương Huy: Mẹ đi làm về muộn, Bin đợi mẹ về chất vấn: Sao mẹ làm về muộn thế, đã bảo ở nhà chơi với Bin cơ mà. Mẹ bảo phải đi làm để kiếm tiền mua sữa. Bin bảo: Sữa mua hôm qua rồi, cần gì mua nữa 😀\u003cbr\u003e\nLại nói tiếp bạn chủ quán, nói chuyện oang oang rất to nên mình không nghe không được, kêu gào chuyện chồng toàn đi chơi, uống rượu, không về ăn cơm. Hôm qua nổ con đề 80 nghìn, về nhà rồi nhưng không chịu ở nhà ăn cơm với vợ, đi ra quán nhậu, thế là cơm nấu rồi lại bỏ, vợ chán chẳng ăn một mình.\u003cbr\u003e\nQuán lúc đó cũng có 3 người khách nữa. Kết thúc cuộc điện thoại với bạn thì thấy gọi điện cho chồng:\u003cbr\u003e\n– Sao chưa về? thế bao giờ mới về? Về đi, về giúp em, còn bao nhiêu là việc. Cơm nấu rồi về ăn đi, cứ ăn đi á, ăn một mình thì nói làm gì.\u003cbr\u003e\nVậy là hai vợ chồng để con ở quê, thuê trọ ở Hà Nội, một căn nhà mà tiền nhỏ xíu ở ngõ Núi Trúc, bán trà đá, đồ ăn lặt vặt. Gác xép chắc kiêm chỗ ngủ luôn. Hai tuần một tháng mới về thăm con một lần. Vậy mà chồng thì nhậu nhẹt lô đề, hẳn là rất gần với bài bạc nữa.\u003c/p\u003e","title":"Quán nước"},{"content":"MB:\nSTK: 0650102744009 – Chủ TK: PHI HONG THAI, chi nhánh MB Hai Bà Trưng.\nSố thẻ: 9704222090144130\nVCB:\nSTK 0011003725535 – Chủ TK PHI HONG THAI, chi nhánh Trung Hòa\nSố thẻ: 9704336804688308015 97043668 04688308 015\nSHB thì chỉ có số thẻ: 9704431054451015\nLưu lại thi thoảng có nhà hảo tâm chuyển tiền ủng hộ cho dễ :p\nBình luận (1) huypv — 2015-03-16 04:26\nOkie, để chuyển cho mày một ít mà thực hiện cái wish list nhé :p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/16/thong-tin-tai-khoan/","summary":"\u003cp\u003eMB:\u003cbr\u003e\nSTK: 0650102744009 – Chủ TK: PHI HONG THAI, chi nhánh MB Hai Bà Trưng.\u003cbr\u003e\nSố thẻ: 9704222090144130\u003cbr\u003e\nVCB:\u003cbr\u003e\nSTK 0011003725535 – Chủ TK PHI HONG THAI, chi nhánh Trung Hòa\u003cbr\u003e\nSố thẻ: \u003cdel\u003e9704336804688308015\u003c/del\u003e 97043668 04688308 015\u003cbr\u003e\nSHB thì chỉ có số thẻ: 9704431054451015\u003cbr\u003e\nLưu lại thi thoảng có nhà hảo tâm chuyển tiền ủng hộ cho dễ :p\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuypv\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2015-03-16 04:26\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eOkie, để chuyển cho mày một ít mà thực hiện cái wish list nhé :p\u003c/p\u003e","title":"Thông tin tài khoản"},{"content":"DECLARE\ntype namesarray IS VARRAY(5) OF VARCHAR2(10);\ntype grades IS VARRAY(5) OF INTEGER;\nnames namesarray;\nmarks grades;\ntotal integer;\nBEGIN\nnames := namesarray(‘Kavita’, ‘Pritam’, ‘Ayan’, ‘Rishav’, ‘Aziz’);\nmarks:= grades(98, 97, 78, 87, 92);\ntotal := names.count;\ndbms_output.put_line(‘Total ‘|| total || ‘ Students’);\nFOR i in 1 .. total LOOP\ndbms_output.put_line(‘Student: ‘ || names(i) || ‘\nMarks: ‘ || marks(i));\nEND LOOP;\nEND;\nsplit a string to array\n/* Formatted on 13-Mar-2015 16:09:21 (QP5 v5.126) */\nDECLARE\nbar VARCHAR2 (200) := ‘1,2,3’;\nBEGIN\nSELECT param_value\nINTO bar\nFROM import_item\nWHERE ROWNUM = 1;\nFOR v_param IN ( SELECT REGEXP_SUBSTR (bar,\n‘[^,]+’,\n1,\nLEVEL)\ntxt\nFROM DUAL\nCONNECT BY REGEXP_SUBSTR (bar,\n‘[^,]+’,\n1,\nLEVEL) IS NOT NULL)\nLOOP\nDBMS_OUTPUT.put_line (foo.txt);\nFOR fooo IN ( SELECT REGEXP_SUBSTR (foo.txt,\n‘[^:]+’,\n1,\nLEVEL)\ntxtt\nFROM DUAL\nCONNECT BY REGEXP_SUBSTR (foo.txt,\n‘[^:]+’,\n1,\nLEVEL) IS NOT NULL)\nLOOP\nDBMS_OUTPUT.put_line (fooo.txtt);\nEND LOOP;\nEND LOOP;\nEND;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/13/array-in-oracle/","summary":"\u003cp\u003eDECLARE\u003cbr\u003e\ntype namesarray IS VARRAY(5) OF VARCHAR2(10);\u003cbr\u003e\ntype grades IS VARRAY(5) OF INTEGER;\u003cbr\u003e\nnames namesarray;\u003cbr\u003e\nmarks grades;\u003cbr\u003e\ntotal integer;\u003cbr\u003e\nBEGIN\u003cbr\u003e\nnames := namesarray(‘Kavita’, ‘Pritam’, ‘Ayan’, ‘Rishav’, ‘Aziz’);\u003cbr\u003e\nmarks:= grades(98, 97, 78, 87, 92);\u003cbr\u003e\ntotal := names.count;\u003cbr\u003e\ndbms_output.put_line(‘Total ‘|| total || ‘ Students’);\u003cbr\u003e\nFOR i in 1 .. total LOOP\u003cbr\u003e\ndbms_output.put_line(‘Student: ‘ || names(i) || ‘\u003cbr\u003e\nMarks: ‘ || marks(i));\u003cbr\u003e\nEND LOOP;\u003cbr\u003e\nEND;\u003cbr\u003e\nsplit a string to array\u003cbr\u003e\n/* Formatted on 13-Mar-2015 16:09:21 (QP5 v5.126) */\u003cbr\u003e\nDECLARE\u003cbr\u003e\nbar VARCHAR2 (200) := ‘1,2,3’;\u003cbr\u003e\nBEGIN\u003cbr\u003e\nSELECT param_value\u003cbr\u003e\nINTO bar\u003cbr\u003e\nFROM import_item\u003cbr\u003e\nWHERE ROWNUM = 1;\u003cbr\u003e\nFOR v_param IN ( SELECT REGEXP_SUBSTR (bar,\u003cbr\u003e\n‘[^,]+’,\u003cbr\u003e\n1,\u003cbr\u003e\nLEVEL)\u003cbr\u003e\ntxt\u003cbr\u003e\nFROM DUAL\u003cbr\u003e\nCONNECT BY REGEXP_SUBSTR (bar,\u003cbr\u003e\n‘[^,]+’,\u003cbr\u003e\n1,\u003cbr\u003e\nLEVEL) IS NOT NULL)\u003cbr\u003e\nLOOP\u003cbr\u003e\nDBMS_OUTPUT.put_line (foo.txt);\u003cbr\u003e\nFOR fooo IN ( SELECT REGEXP_SUBSTR (foo.txt,\u003cbr\u003e\n‘[^:]+’,\u003cbr\u003e\n1,\u003cbr\u003e\nLEVEL)\u003cbr\u003e\ntxtt\u003cbr\u003e\nFROM DUAL\u003cbr\u003e\nCONNECT BY REGEXP_SUBSTR (foo.txt,\u003cbr\u003e\n‘[^:]+’,\u003cbr\u003e\n1,\u003cbr\u003e\nLEVEL) IS NOT NULL)\u003cbr\u003e\nLOOP\u003cbr\u003e\nDBMS_OUTPUT.put_line (fooo.txtt);\u003cbr\u003e\nEND LOOP;\u003cbr\u003e\nEND LOOP;\u003cbr\u003e\nEND;\u003c/p\u003e","title":"Array in oracle"},{"content":" Giường 2×2.2m, ôi to quá nhỉ, đệm 2×2.2m Tivi 50″ xem phim sướng thôi rồi, dùng để lướt facebook xem ảnh cũng sướng luôn =)) Giá sách thần thánh, full một mảng tường, tới trần luôn. Laptop mới, laptop cũ mua 4 năm rồi, 4 năm rưỡi ý chứ. Ram đã hỏng phải thay cái khác. Pin đã chai từ hồi 2013.\nToàn thứ tốn tiền quá, những thứ đỡ tốn tiền hơn bao gồm:\n– Ván trượt/ giầy trượt patin.\n– Cắt gỗ, sơn, gắn lên tường để đặt chậu cây.\n– Gắn thanh phơi giẻ lau ở logia để không còn tình trạng phơi la liệt giẻ lau lên ban công, trông rất khiếp.\n– Trát xi trắng vào mạch gạch hở ở WC.\n– Kệ tivi. Bình luận (3) Tú béo — 2015-03-11 04:32\nVote mua ngay TV to thì xem sướng thật, nhưng để sướng hoàn hảo thì phải đầu tư thêm nhiều lắm, thuê bao HDTV xịn, phim chất lượng cao, dàn âm thanh hi-end,… Nói chung tổng hợp lại là 1 cục xa xỉ khá đắt, nên cứ gác lại đê ;)) Vợ anh cũng đang đòi cái này, cơ mà giải pháp thì chưa nghĩ thông, vì không gian nhà hẹp, lại còn vấn đề thiết kế chịu lực, xử lý vật liệu chống ẩm, chống mối mọt sao cho cân bằng với vấn đề thẩm mỹ nữa. Laptop nhà anh đến tháng này là được 5 tuổi rồi, vẫn chạy phẻ re, chip xử lý còn dư sức cho công việc bt mới mua thêm 1 ổ SSD 240GB nữa. Vote làm vệ sinh máy \u0026amp; mang pin đi đóng cell lại, tổng chi phí mất khoảng 500k, xịn thì đầu tư thêm quả SSD, máy cũ rồi cứ con SSD nào rẻ tiền nhất mà quất, mất khoảng 1tr5 nữa. Kinh tế hơn mua 1 con máy mới chán :))\nMấy dòng ở dưới không comment gì thêm bithoi — 2015-03-11 11:01\n1 mua ngay nhỡ tòi ra 1 đứa em thằng Bi ngay nó lại lăn từ trên giường xuống đất thì seo. Vote 1/2 1 thoai :))\nkanishi — 2015-03-12 05:55\nCứ vác con máy hút ẩm về là yên tâm 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/10/wish-list/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eGiường 2×2.2m, ôi to quá nhỉ, đệm 2×2.2m\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTivi 50″ xem phim sướng thôi rồi, dùng để lướt facebook xem ảnh cũng sướng luôn =))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGiá sách thần thánh, full một mảng tường, tới trần luôn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLaptop mới, laptop cũ mua 4 năm rồi, 4 năm rưỡi ý chứ. Ram đã hỏng phải thay cái khác. Pin đã chai từ hồi 2013.\u003cbr\u003e\nToàn thứ tốn tiền quá, những thứ đỡ tốn tiền hơn bao gồm:\u003cbr\u003e\n– Ván trượt/ giầy trượt patin.\u003cbr\u003e\n– Cắt gỗ, sơn, gắn lên tường để đặt chậu cây.\u003cbr\u003e\n– Gắn thanh phơi giẻ lau ở logia để không còn tình trạng phơi la liệt giẻ lau lên ban công, trông rất khiếp.\u003cbr\u003e\n– Trát xi trắng vào mạch gạch hở ở WC.\u003cbr\u003e\n– Kệ tivi.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-03-11 04:32\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"wish list"},{"content":"(Bài sưu tầm)\nVâng. Hẳn các bác đã đọc rất nhiều bài về các phương pháp tăng cân, các cách thức nhưng vẫn chưa thể tăng cân vì những lí do nhất định như thực hiện chưa liên tục hay chưa đủ quyết tâm. Xin thưa với các bác luôn, hồi trước em có 1m75 mà nặng có 50kg. Ra ngoài ai cũng bảo cậu này cao nhưng mà gầy quá. Em cũng xấu hổ lắm. Nên em cũng quyết tâm tăng cân. Sau một thời gian dài nghiên cứu, em đã tham gia gym và lập 1 kế hoạch từ dinh dưỡng cho tới các bài tập cho chính mình và bây giờ em đã có vóc dáng tốt.\nEm sẽ viết bài này theo các bước sau:\n– Các lỗi\n– Dinh dưỡng\n– Phương pháp tập\n– Động lực\n– Kế hoạch\nVấn đề đầu tiên chính là lỗi mà các bác đã gặp phải khi cố gắng tăng cân từ đó không đạt tới thành công hay biến lơn què thành “lợn què chân khác”. Nếu các bác ăn quá nhiều carb (cacbonhydrat), có trong rất nhiều thực phẩm. Các bác có thể tìm thông tin về những thực phẩm này trong một số bài viết (khoai, sắn, thịt, ….). Nếu lượng này quá cao sẽ tích trữ thành mỡ. Lúc đầu thì có thêm tí mỡ trông cơ thể có vẻ đẹp lên tí về sau bụng sẽ phình ra và người nhão ra (còn tệ hơn cả gầy). Cho nên các bác không nên thực hiện quá trình tăng cân mà không có việc luyện tập một cách thật hợp lý.\nTiếp theo đến vấn đề mà ăn nhiều mà vẫn không tăng cân. Tất nhiên, ai cũng nghĩ là tăng cân là phải ăn nhiều hơn. Và cũng tất nhiên là điều đó không sai nhưng ngay cả “ăn nhiều” cũng có nhiều cách. Nếu các bác ăn ít bữa mà bữa nào cũng ăn đến phát ngấy, sau đó cố gắng nhồi nhét thêm một đống thứ khác vào nữa thì xin lỗi các bác là điều đó khó mà thành công.\nLí do: cơ thể các bác trước kia không quen với việc hấp thụ nhiều thức ăn cùng một lúc cùng với cảm giác no bụng có sớm sẽ làm cho cơ thể từ chối việc hấp thụ thức ăn mà các bác vừa cho vào. Không những thế, việc các bác ăn đến khi chán rồi thì nước bọt sẽ không còn tiết ra (miệng sẽ cảm thấy khô), khi đó thì các bác nên dừng và không ăn nữa vì dù ăn nữa cũng không tiết ra nước bọt hỗ trợ việc tiêu hóa thì cũng không để làm cái quái j cả. Thay cho việc đấy các bác có thể ăn nhiều bữa trong một ngày. Thường là 6 – 7 bữa một ngày. Bữa sáng – bữa phụ 1 – (bữa phụ tiếp) – Bữa trưa – Bữa phụ 2 – (Bữa phụ tiếp) – Bữa tối – Bữa phụ trước khi đi ngủ. Nhiều bác sẽ thắc mắc về bữa phụ trước khi đi ngủ. Em sẽ giải thích và hướng dẫn về bữa này ở sau. Việc ăn chia đều thế này sẽ giúp cho dạ dày luôn hoạt động đều đều và hấp thụ được nhiều thức ăn hơn.\nTăng cân là gì – là có một lượng thừa cal trong cơ thể – làm sao để thừa cal – cho thêm cal vào cơ thể so với bình thường.\nCác bữa chính các bác cứ ăn như bình thường. Nhưng các bữa phụ chính là các bước tạo ra một lượng cal dư ra và chính là tiềm năng tăng cân.\nVà đó là những vấn đề cần giải quyết.\n– Tiếp theo tới vấn đề dinh dưỡng\nTăng cân là sự kết hợp của thức ăn – thức phẩm hỗ trợ – Thể dục (body Building).\nNói thẳng ra, người gầy bodybuild dễ hơn người béo nhiều cho nên các bác không lo lắng.\nVậy dinh dưỡng có gì?\nNhiều lắm.\nNhưng của em: Xúc xích, mì, phở, trứng (quan trọng), thịt, cá (quan trọng), bánh mì, …\nThức phẩm bổ sung: Protein Powder, Weight gain powder, Multivitamin,…\nVà thêm một điều, tránh những thứ quá nhiều đường, 1 chút thì được. Vì sao, đường giúp kích thích não bộ, nhưng khi có quá nhiều đường, não bộ sẽ mệt mỏi, làm mất đi cảm giác ăn, điều này sẽ gây khó khăn với các bữa phụ đôi khi ngay cả bữa chính cho nên đừng ăn quá nhiều đường. Và đặc biệt nhất: uống thật nhiều nước. Cơ thể ta chứa rất nhiều nước nên trọng lượng cũng như thể tích cơ thể dựa rất nhiều vào nước. Cứ uống nước đi. Và 1 cách đơn giản để nhận biết liệu cơ thể có cần nước: khi đi vệ sinh, nếu thấy nước tiểu trong tức là cơ thể ta đã đủ hay thừa nước (OK), nhưng nếu nước tiểu vàng tức là cơ thể ta đang thiếu nước (not OK), lúc đó hãy bổ sung nước.\n– Phương pháp tập:\nNếu các bác không cần cơ bắp lắm mà chỉ cần cân nặng thì Cardio thôi (chạy bộ). Điều này sẽ tránh cho Carb biến thành Fat.\nCòn em thì em đi Gym. Chúng ta cứ tập đầy đủ các bộ phận trên người nhưng nên chọn các bộ phận tập cùng ngày như thế này :\nChân\nLưng – Bắp tay trước\nVai\nNgực – Bắc tay sau\nBụng\nBắp chân sau.\nCứ tập đều các bộ phận như vậy và chia đều trong một tuần. Nhưng bài tập này sẽ làm mỏi các cơ và chính những bữa ăn phụ sẽ phục hồi, và bữa ăn phụ khoảng 30′ trước khi ngủ sẽ có hỗ trợ hồi phục rất tốt cho các cơ vì khi ngủ toàn bộ dinh dưỡng sẽ được đưa vào hồi phục các cơ đang mỏi nên bữa ăn đêm như vậy nên tránh Fat và nhiều Protein.\n– Động lực\nĐây là một vấn đề lớn. Trong tuần đầu tiên, em rất chật vật, khó khăn, tuần thứ 2 cũng vậy. Đôi lúc chán chả muốn thực hiện nhưng vẫn cố phải làm. Và đến khi em cân thấy kết quả thì em càng thấy hiệu quả và càng có thêm động lực cho mình. Đơn giản vậy thôi.\n– Kế hoạch\nTrước khi đưa ra kế hoạch của em thì em nói trước những điều cần lưu ý. Các bác hãy chuẩn bị cho mình 1 cái cân. Cứ mỗi sáng thứ 2, cân lại cân nặng của mình để xem kết quả thế nào rồi. Và đừng có cân trộm. Cân trộm tức là các bác vừa cân thứ 2, thứ 5,6 các bác lại háo hức muốn xem thế nào nên lại đứng lên cân gọi là cân trộm. Việc chỉ cân vào sáng thứ 2 giúp giữ sự háo hức và càng giúp ta có thêm động lực để hoàn thành hơn. Và đây là kế hoạch của em:\nSáng:\nBữa sáng : -thường là một bát phở thôi (gần nhà em) nếu không thì các bác cứ 2 quả trứng, vài cái xúc xích và 1 bát mỳ là được.\nSau đó em nghỉ khoảng 1 đến 2 tiếng rồi tới gym. 1 tiếng sau khi ở gym về. Em ăn bửa phụ đầu tiên của mình. Trứng luộc hoặc rán, xúc xích hoặc là bánh mì. Nhớ là ăn khoảng 20′ sau khi tập, đây là khoảng thời gian cơ thể chúng ta hấp thụ chất nhanh nhất. Sau đó em ăn trưa, như bình thường thôi. Các bác ăn như bt của các bác nhưng hạn chế rau.\nSau đó em khoảng 2 – 3 tiếng sau bữa trưa em ăn thêm 1 bữa (thường là mang theo người tới chỗ làm). Em hay ăn bánh mì xúc xích với 1 ít rau. Có thể là bánh mì thịt. Đôi khi là 1 cái bánh mì staff. Bánh mì staff 1 cái chứa 400cal nên cũng không tồi lắm.\nSau đó khoảng 2 tiếng em lại có thêm 1 bữa nữa, cũng lại là bánh mì như trên thôi (thường mua 2 cái luôn mà), các bác nếu thoải mái thì ăn j đó cho nhiều chất như cơm, mì ống,….\nVà sau đó cũng lại là một bữa tối bình thường. Sau cuối cùng trước khi đi ngủ 30′, ăn một cái gì đó dễ tiêu (meal replacement), bột ngũ cốc, bột protein, …\nNhớ là tập gym cần có ngày nghỉ thì mới có thể hồi phục. Em đã thành công. Mong các bác cũng zậy. Có j cứ hỏi nha!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/10/tang-can/","summary":"\u003cp\u003e(Bài sưu tầm)\u003cbr\u003e\nVâng. Hẳn các bác đã đọc rất nhiều bài về các phương pháp tăng cân, các cách thức nhưng vẫn chưa thể tăng cân vì những lí do nhất định như thực hiện chưa liên tục hay chưa đủ quyết tâm. Xin thưa với các bác luôn, hồi trước em có 1m75 mà nặng có 50kg. Ra ngoài ai cũng bảo cậu này cao nhưng mà gầy quá. Em cũng xấu hổ lắm. Nên em cũng quyết tâm tăng cân. Sau một thời gian dài nghiên cứu, em đã tham gia gym và lập 1 kế hoạch từ dinh dưỡng cho tới các bài tập cho chính mình và bây giờ em đã có vóc dáng tốt.\u003cbr\u003e\nEm sẽ viết bài này theo các bước sau:\u003cbr\u003e\n– Các lỗi\u003cbr\u003e\n– Dinh dưỡng\u003cbr\u003e\n– Phương pháp tập\u003cbr\u003e\n– Động lực\u003cbr\u003e\n– Kế hoạch\u003cbr\u003e\nVấn đề đầu tiên chính là lỗi mà các bác đã gặp phải khi cố gắng tăng cân từ đó không đạt tới thành công hay biến lơn què thành “lợn què chân khác”. Nếu các bác ăn quá nhiều carb (cacbonhydrat), có trong rất nhiều thực phẩm. Các bác có thể tìm thông tin về những thực phẩm này trong một số bài viết (khoai, sắn, thịt, ….). Nếu lượng này quá cao sẽ tích trữ thành mỡ. Lúc đầu thì có thêm tí mỡ trông cơ thể có vẻ đẹp lên tí về sau bụng sẽ phình ra và người nhão ra (còn tệ hơn cả gầy). Cho nên các bác không nên thực hiện quá trình tăng cân mà không có việc luyện tập một cách thật hợp lý.\u003cbr\u003e\nTiếp theo đến vấn đề mà ăn nhiều mà vẫn không tăng cân. Tất nhiên, ai cũng nghĩ là tăng cân là phải ăn nhiều hơn. Và cũng tất nhiên là điều đó không sai nhưng ngay cả “ăn nhiều” cũng có nhiều cách. Nếu các bác ăn ít bữa mà bữa nào cũng ăn đến phát ngấy, sau đó cố gắng nhồi nhét thêm một đống thứ khác vào nữa thì xin lỗi các bác là điều đó khó mà thành công.\u003cbr\u003e\nLí do: cơ thể các bác trước kia không quen với việc hấp thụ nhiều thức ăn cùng một lúc cùng với cảm giác no bụng có sớm sẽ làm cho cơ thể từ chối việc hấp thụ thức ăn mà các bác vừa cho vào. Không những thế, việc các bác ăn đến khi chán rồi thì nước bọt sẽ không còn tiết ra (miệng sẽ cảm thấy khô), khi đó thì các bác nên dừng và không ăn nữa vì dù ăn nữa cũng không tiết ra nước bọt hỗ trợ việc tiêu hóa thì cũng không để làm cái quái j cả. Thay cho việc đấy các bác có thể ăn nhiều bữa trong một ngày. Thường là 6 – 7 bữa một ngày. Bữa sáng – bữa phụ 1 – (bữa phụ tiếp) – Bữa trưa – Bữa phụ 2 – (Bữa phụ tiếp) – Bữa tối – Bữa phụ trước khi đi ngủ. Nhiều bác sẽ thắc mắc về bữa phụ trước khi đi ngủ. Em sẽ giải thích và hướng dẫn về bữa này ở sau. Việc ăn chia đều thế này sẽ giúp cho dạ dày luôn hoạt động đều đều và hấp thụ được nhiều thức ăn hơn.\u003cbr\u003e\nTăng cân là gì – là có một lượng thừa cal trong cơ thể – làm sao để thừa cal – cho thêm cal vào cơ thể so với bình thường.\u003cbr\u003e\nCác bữa chính các bác cứ ăn như bình thường. Nhưng các bữa phụ chính là các bước tạo ra một lượng cal dư ra và chính là tiềm năng tăng cân.\u003cbr\u003e\nVà đó là những vấn đề cần giải quyết.\u003cbr\u003e\n– Tiếp theo tới vấn đề dinh dưỡng\u003cbr\u003e\nTăng cân là sự kết hợp của thức ăn – thức phẩm hỗ trợ – Thể dục (body Building).\u003cbr\u003e\nNói thẳng ra, người gầy bodybuild dễ hơn người béo nhiều cho nên các bác không lo lắng.\u003cbr\u003e\nVậy dinh dưỡng có gì?\u003cbr\u003e\nNhiều lắm.\u003cbr\u003e\nNhưng của em: Xúc xích, mì, phở, trứng (quan trọng), thịt, cá (quan trọng), bánh mì, …\u003cbr\u003e\nThức phẩm bổ sung: Protein Powder, Weight gain powder, Multivitamin,…\u003cbr\u003e\nVà thêm một điều, tránh những thứ quá nhiều đường, 1 chút thì được. Vì sao, đường giúp kích thích não bộ, nhưng khi có quá nhiều đường, não bộ sẽ mệt mỏi, làm mất đi cảm giác ăn, điều này sẽ gây khó khăn với các bữa phụ đôi khi ngay cả bữa chính cho nên đừng ăn quá nhiều đường. Và đặc biệt nhất: uống thật nhiều nước. Cơ thể ta chứa rất nhiều nước nên trọng lượng cũng như thể tích cơ thể dựa rất nhiều vào nước. Cứ uống nước đi. Và 1 cách đơn giản để nhận biết liệu cơ thể có cần nước: khi đi vệ sinh, nếu thấy nước tiểu trong tức là cơ thể ta đã đủ hay thừa nước (OK), nhưng nếu nước tiểu vàng tức là cơ thể ta đang thiếu nước (not OK), lúc đó hãy bổ sung nước.\u003cbr\u003e\n– Phương pháp tập:\u003cbr\u003e\nNếu các bác không cần cơ bắp lắm mà chỉ cần cân nặng thì Cardio thôi (chạy bộ). Điều này sẽ tránh cho Carb biến thành Fat.\u003cbr\u003e\nCòn em thì em đi Gym. Chúng ta cứ tập đầy đủ các bộ phận trên người nhưng nên chọn các bộ phận tập cùng ngày như thế này :\u003cbr\u003e\nChân\u003cbr\u003e\nLưng – Bắp tay trước\u003cbr\u003e\nVai\u003cbr\u003e\nNgực – Bắc tay sau\u003cbr\u003e\nBụng\u003cbr\u003e\nBắp chân sau.\u003cbr\u003e\nCứ tập đều các bộ phận như vậy và chia đều trong một tuần. Nhưng bài tập này sẽ làm mỏi các cơ và chính những bữa ăn phụ sẽ phục hồi, và bữa ăn phụ khoảng 30′ trước khi ngủ sẽ có hỗ trợ hồi phục rất tốt cho các cơ vì khi ngủ toàn bộ dinh dưỡng sẽ được đưa vào hồi phục các cơ đang mỏi nên bữa ăn đêm như vậy nên tránh Fat và nhiều Protein.\u003cbr\u003e\n– Động lực\u003cbr\u003e\nĐây là một vấn đề lớn. Trong tuần đầu tiên, em rất chật vật, khó khăn, tuần thứ 2 cũng vậy. Đôi lúc chán chả muốn thực hiện nhưng vẫn cố phải làm. Và đến khi em cân thấy kết quả thì em càng thấy hiệu quả và càng có thêm động lực cho mình. Đơn giản vậy thôi.\u003cbr\u003e\n– Kế hoạch\u003cbr\u003e\nTrước khi đưa ra kế hoạch của em thì em nói trước những điều cần lưu ý. Các bác hãy chuẩn bị cho mình 1 cái cân. Cứ mỗi sáng thứ 2, cân lại cân nặng của mình để xem kết quả thế nào rồi. Và đừng có cân trộm. Cân trộm tức là các bác vừa cân thứ 2, thứ 5,6 các bác lại háo hức muốn xem thế nào nên lại đứng lên cân gọi là cân trộm. Việc chỉ cân vào sáng thứ 2 giúp giữ sự háo hức và càng giúp ta có thêm động lực để hoàn thành hơn. Và đây là kế hoạch của em:\u003cbr\u003e\nSáng:\u003cbr\u003e\nBữa sáng : -thường là một bát phở thôi (gần nhà em) nếu không thì các bác cứ 2 quả trứng, vài cái xúc xích và 1 bát mỳ là được.\u003cbr\u003e\nSau đó em nghỉ khoảng 1 đến 2 tiếng rồi tới gym. 1 tiếng sau khi ở gym về. Em ăn bửa phụ đầu tiên của mình. Trứng luộc hoặc rán, xúc xích hoặc là bánh mì. Nhớ là ăn khoảng 20′ sau khi tập, đây là khoảng thời gian cơ thể chúng ta hấp thụ chất nhanh nhất. Sau đó em ăn trưa, như bình thường thôi. Các bác ăn như bt của các bác nhưng hạn chế rau.\u003cbr\u003e\nSau đó em khoảng 2 – 3 tiếng sau bữa trưa em ăn thêm 1 bữa (thường là mang theo người tới chỗ làm). Em hay ăn bánh mì xúc xích với 1 ít rau. Có thể là bánh mì thịt. Đôi khi là 1 cái bánh mì staff. Bánh mì staff 1 cái chứa 400cal nên cũng không tồi lắm.\u003cbr\u003e\nSau đó khoảng 2 tiếng em lại có thêm 1 bữa nữa, cũng lại là bánh mì như trên thôi (thường mua 2 cái luôn mà), các bác nếu thoải mái thì ăn j đó cho nhiều chất như cơm, mì ống,….\u003cbr\u003e\nVà sau đó cũng lại là một bữa tối bình thường. Sau cuối cùng trước khi đi ngủ 30′, ăn một cái gì đó dễ tiêu (meal replacement), bột ngũ cốc, bột protein, …\u003cbr\u003e\nNhớ là tập gym cần có ngày nghỉ thì mới có thể hồi phục. Em đã thành công. Mong các bác cũng zậy. Có j cứ hỏi nha!\u003c/p\u003e","title":"Tăng cân"},{"content":"Trời Hà Nội 3 4 hôm rồi mưa phùn, rất ẩm ướt. Hôm qua thứ 7, BSS tổ chức ăn chơi tại Asean Resort. Mình đăng kí cho cả vợ con đi, nhưng thứ 6 thấy trời mưa gió quá, hai vợ chồng bàn nhau bảo thôi mai mà mưa thì hai mẹ con ở nhà, đi siêu thị chơi. Sáng thứ 7 ngủ dậy thấy trời vẫn mờ mịt, mình bèn sửa soạn định đi một mình, 8h vào chào tạm biệt thì hai mẹ con dậy, thấy vợ hỏi có cho Bi đi không, thế là mình quyết luôn: Mưa thì mưa vẫn đi :))\nChậm mất 10p, nhưng may quá không phải là nhân vật tới muộn nhất. Hehe.\nBi rất bạo dạn, chơi với cô Hoa cô Hòa, thằng này khôn y như bố, toàn thích gái xinh :)) Bi trượt cỏ hẳn 2 lần, trượt xong còn cứ ngồi lì trên xe không muốn ra chứ :))\nCả ngày nô đùa, trưa ngủ có tí tẹo, thế là tối về lăn ra ngủ từ 8h.\nHôm nay chủ nhật, 8.3, nhưng trời vẫn mưa như vậy đó. Ngủ nướng tới gần 9h mới dậy. Rồi loay hoay xử lý cái lô gia để lắp cái giá để đồ. Cái giá này nguyên là bàn bếp khi còn thuê bên 12a04, giờ tận dụng làm giá để đồ ở lô gia cho gọn. Mỗi lần lắp một tầng là loay hoay tới cả buổi, không đơn giản như khi tưởng tượng. Căn bản cũng do thiếu công cụ. Nhưng lắp xong cũng phải tự phục mình, hahaha.\nẢnh đây khoe phát:\nLúc đang lắp dở thì có thợ đến lắp kính bếp. Ôi về ở hơn hai tháng mới lắp được kính, màu không được sáng như mong đợi, thôi đợi lắp đèn led vậy nha. Được cái giá rẻ, 700k/m dài, kính dày 8mm. Thiệt hại 3 triệu.\n1h45 phóng như bay từ nhà ra keangnam, chả là đặt 2 vé vip phim shaun the sheep, mà phải tới lấy vé trước 30p, lotte nó không có chức năng trả tiền trước. Tới nơi là 1h53, thang máy đông như kiến, lên được tới tầng 6 là 2h mất rồi. Lại còn xếp hàng đợi, cứ nghĩ bị mất rồi, thế nào mà vẫn còn 2 vé D6 D7 đó =)) Chắc vừa bị hủy chưa có ai kịp mua. Phim xem cũng tạm được, vui vẻ.\nMai mưa và lại phải mặc áo mưa đi làm, không vui cho lắm.\nDạo này tiền nong hơi kẹt, vừa tết ra, tiêu pha hơi ác, với lại đều đặn mỗi tháng bị khử hơn trục chục triệu trả nợ. Cần mua cái ghế ngồi làm việc cho êm cũng chưa mua được, cũng hơi tiếc tiền. Muốn mua cái tivi 50″ xem phim cho sướng cơ mà cũng tiếc tiền nốt, 12 triệu đó. Giường và đệm mới, cơ mà cũng to tiền đấy, vì 2mx2.2m. Cần cái giá sách nữa, giá sách thật to full tường luôn cho máu, sách giờ toàn phải để trong tủ quần áo với trong hộp giấy, khổ quá đi. Nói chung là đang nợ nhiều nên cứ thấy run run khi tiêu tiền đó.\nBình luận (1) bithoi — 2015-03-09 07:45\nSao lại có chữ trục bị gạch giữa thân mình thế kia =))\nCông nhựn giá để đồ quá đẹp, mục tiêu tiếp theo là mấy cái giá để chậu cây nha tồng ;))\nDuyệt mua cái cưa hoặc về xin ông ngoại có đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/08/chu-nhat-2/","summary":"\u003cp\u003eTrời Hà Nội 3 4 hôm rồi mưa phùn, rất ẩm ướt. Hôm qua thứ 7, BSS tổ chức ăn chơi tại Asean Resort. Mình đăng kí cho cả vợ con đi, nhưng thứ 6 thấy trời mưa gió quá, hai vợ chồng bàn nhau bảo thôi mai mà mưa thì hai mẹ con ở nhà, đi siêu thị chơi. Sáng thứ 7 ngủ dậy thấy trời vẫn mờ mịt, mình bèn sửa soạn định đi một mình, 8h vào chào tạm biệt thì hai mẹ con dậy, thấy vợ hỏi có cho Bi đi không, thế là mình quyết luôn: Mưa thì mưa vẫn đi :))\u003cbr\u003e\nChậm mất 10p, nhưng may quá không phải là nhân vật tới muộn nhất. Hehe.\u003cbr\u003e\nBi rất bạo dạn, chơi với cô Hoa cô Hòa, thằng này khôn y như bố, toàn thích gái xinh :)) Bi trượt cỏ hẳn 2 lần, trượt xong còn cứ ngồi lì trên xe không muốn ra chứ :))\u003cbr\u003e\nCả ngày nô đùa, trưa ngủ có tí tẹo, thế là tối về lăn ra ngủ từ 8h.\u003cbr\u003e\nHôm nay chủ nhật, 8.3, nhưng trời vẫn mưa như vậy đó. Ngủ nướng tới gần 9h mới dậy. Rồi loay hoay xử lý cái lô gia để lắp cái giá để đồ. Cái giá này nguyên là bàn bếp khi còn thuê bên 12a04, giờ tận dụng làm giá để đồ ở lô gia cho gọn. Mỗi lần lắp một tầng là loay hoay tới cả buổi, không đơn giản như khi tưởng tượng. Căn bản cũng do thiếu công cụ. Nhưng lắp xong cũng phải tự phục mình, hahaha.\u003cbr\u003e\nẢnh đây khoe phát:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/03/wp_20150308_17_44_57_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150308_17_44_57_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/03/08/chu-nhat-2/wp20150308174457pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/03/wp_20150308_17_45_10_pro-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150308_17_45_10_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/03/08/chu-nhat-2/wp20150308174510pro-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nLúc đang lắp dở thì có thợ đến lắp kính bếp. Ôi về ở hơn hai tháng mới lắp được kính, màu không được sáng như mong đợi, thôi đợi lắp đèn led vậy nha. Được cái giá rẻ, 700k/m dài, kính dày 8mm. Thiệt hại 3 triệu.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/03/wp_20150308_21_37_56_pro1-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150308_21_37_56_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/03/08/chu-nhat-2/wp20150308213756pro1-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n1h45 phóng như bay từ nhà ra keangnam, chả là đặt 2 vé vip phim shaun the sheep, mà phải tới lấy vé trước 30p, lotte nó không có chức năng trả tiền trước. Tới nơi là 1h53, thang máy đông như kiến, lên được tới tầng 6 là 2h mất rồi. Lại còn xếp hàng đợi, cứ nghĩ bị mất rồi, thế nào mà vẫn còn 2 vé D6 D7 đó =)) Chắc vừa bị hủy chưa có ai kịp mua. Phim xem cũng tạm được, vui vẻ.\u003cbr\u003e\nMai mưa và lại phải mặc áo mưa đi làm, không vui cho lắm.\u003cbr\u003e\nDạo này tiền nong hơi kẹt, vừa tết ra, tiêu pha hơi ác, với lại đều đặn mỗi tháng bị khử hơn \u003cdel\u003etrục\u003c/del\u003e chục triệu trả nợ. Cần mua cái ghế ngồi làm việc cho êm cũng chưa mua được, cũng hơi tiếc tiền. Muốn mua cái tivi 50″ xem phim cho sướng cơ mà cũng tiếc tiền nốt, 12 triệu đó. Giường và đệm mới, cơ mà cũng to tiền đấy, vì 2mx2.2m. Cần cái giá sách nữa, giá sách thật to full tường luôn cho máu, sách giờ toàn phải để trong tủ quần áo với trong hộp giấy, khổ quá đi. Nói chung là đang nợ nhiều nên cứ thấy run run khi tiêu tiền đó.\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật"},{"content":"/* Formatted on 3/4/2015 12:32:08 AM (QP5 v5.126) */\nDECLARE\nl_input VARCHAR2 (4000) := ‘1,2,3’;\nl_count BINARY_INTEGER;\nl_array DBMS_UTILITY.lname_array;\nBEGIN\nSELECT param_value\nINTO l_input\nFROM item_param_detail\nWHERE param_value LIKE ‘TO%,%’;\nDBMS_UTILITY.comma_to_table (\nlist =\u0026gt; REGEXP_REPLACE (l_input, ‘(^|,)’, ‘\\1x’),\ntablen =\u0026gt; l_count,\ntab =\u0026gt; l_array);\nDBMS_OUTPUT.put_line (l_count);\nFOR i IN 1 .. l_count\nLOOP\nDBMS_OUTPUT.put_line( ‘Element ‘\n|| TO_CHAR (i)\n|| ‘ of array contains: ‘\n|| SUBSTR (l_array (i), 2));\nEND LOOP;\nEND;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/03/tach-chuoi-thanh-mang-trong-oracle/","summary":"\u003cp\u003e/* Formatted on 3/4/2015 12:32:08 AM (QP5 v5.126) */\u003cbr\u003e\nDECLARE\u003cbr\u003e\nl_input VARCHAR2 (4000) := ‘1,2,3’;\u003cbr\u003e\nl_count BINARY_INTEGER;\u003cbr\u003e\nl_array DBMS_UTILITY.lname_array;\u003cbr\u003e\nBEGIN\u003cbr\u003e\nSELECT param_value\u003cbr\u003e\nINTO l_input\u003cbr\u003e\nFROM item_param_detail\u003cbr\u003e\nWHERE param_value LIKE ‘TO%,%’;\u003cbr\u003e\nDBMS_UTILITY.comma_to_table (\u003cbr\u003e\nlist =\u0026gt; REGEXP_REPLACE (l_input, ‘(^|,)’, ‘\\1x’),\u003cbr\u003e\ntablen =\u0026gt; l_count,\u003cbr\u003e\ntab =\u0026gt; l_array);\u003cbr\u003e\nDBMS_OUTPUT.put_line (l_count);\u003cbr\u003e\nFOR i IN 1 .. l_count\u003cbr\u003e\nLOOP\u003cbr\u003e\nDBMS_OUTPUT.put_line( ‘Element ‘\u003cbr\u003e\n|| TO_CHAR (i)\u003cbr\u003e\n|| ‘ of array contains: ‘\u003cbr\u003e\n|| SUBSTR (l_array (i), 2));\u003cbr\u003e\nEND LOOP;\u003cbr\u003e\nEND;\u003c/p\u003e","title":"Tách chuỗi thành mảng trong oracle"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/03/02/sep/","summary":"","title":"Sếp"},{"content":"\nHiện nay, mọi người thường than phiền, chê trách các mạng viễn thông âm thầm trừ cước của khách hàng mà không thông báo. Tại sao chúng ta cung cấp dịch vụ di động hơn 10 năm rồi, mà mỗi khi trừ tiền của thuê bao trả trước, chúng ta không thông báo một tin nhắn cho họ biết tài khoản bị trừ?\nTrong khi các ngân hàng hiện nay, bất cứ giao dịch nào làm thay đổi số dư tài khoản, đều được thông báo ngay lập tức cho khách hàng thông qua tin nhắn.\nTheo tôi, một công ty tử tế là một công ty khi trừ tiền của khách hàng phải có thông báo rõ ràng, trừ bao nhiêu tiền, trừ vì dịch vụ gì. Một công ty cực kì tử tế, là một công ty trước khi trừ tiền một ngày, phải thông báo cho khách hàng biết họ sắp bị trừ tiền trong tài khoản, để họ đủ thời gian cân nhắc có dùng dịch vụ đó không và có thể hủy dịch vụ trước khi bị trừ.\nTất nhiên khi cung cấp những tiện ích này, doanh thu các dịch vụ nội dung của Viettel sẽ bị giảm đi, nhưng một công ty trường tồn phải là một công ty tử tế. Chúng ta giờ là số 1 ở Việt Nam, chúng ta không muốn chúng ta xấu xí, hãy hướng tới cái đẹp, hướng tới sự tử tế. Và hãy cho khách hàng biết họ bị trừ tiền vì sao.\nMình vừa nghĩ lại, tử tế quá khéo lại chết sớm, những thằng đểu có khi lại sống lâu, thế đâm ra khó mà tử tế quá trong sạch quá được, có khi là phải đểu vậy thôi. Một số bạn bè của tôi làm ở công ty nước ngoài, mức lương đóng bảo hiểm bằng tiền lương thực nhận, khi nghỉ sinh con thì được bảo hiểm trả 6 tháng lương, tầm 90 hoặc 120 triệu. Trong khi MB và Viettel là những công ty của Việt Nam, thu nhập của CBCNV không hề thấp, tuy nhiên lại đóng bảo hiểm ở mức 3 triệu/tháng, chị họ tôi làm MB, khi nghỉ sinh bảo hiểm trả 6 tháng lương là 18 triệu. Viettel – tất nhiên ưu việt hơn MB, khi mới gần đây có chính sách nghỉ sinh vẫn được lĩnh lương lần 1. Tầm 5-6 triệu/tháng.\nBáo chí cho biết, quỹ bảo hiểm xã hội có nguy cơ vỡ trong khoảng 6-15 năm tới, do số người hưởng lương nhiều mà số người đóng ngày càng ít đi. Ngoài ra còn lý do nữa là do việc quản lý yếu kém, cho vay sai đối tượng, không đòi được hàng nghìn tỉ đồng.\nViettel vẫn luôn tự hào về tư duy kinh doanh không chỉ kiếm lợi nhuận mà còn đóng góp cho cộng đồng, nhưng tại sao chuyện bảo hiểm xã hội này có vẻ như Viettel …? Và hình như trong chuyện này, các doanh nghiệp Việt Nam giỏi lách luật còn các doanh nghiệp nước ngoài thì lại tuân thủ pháp luật một cách tử tế? Cũng đúng thôi, như Viettel sang Peru kinh doanh, hình như cũng phải tuân thủ một cách rất chuẩn mọi quy định của chính quyền Peru. Bình luận (7) Quỳnh — 2015-02-26 13:43\nCó khả năng việc ko thông báo trừ tiền khiến khách hàng ngưng sd và chuyển sang mạng khác ko ạ?\nTú béo — 2015-03-02 15:33\nĐây đéo phải những chuyện ngày 1 ngày 2 đâu, bọn đầu to ngồi chóp nó biết cả đấy, dưng cân nhắc giữa vấn đề tử tế và tối giản hoá chi phí thì tử tế cũng phải ở vế dưới :3 Nhân tiện, cái trò lương đóng bh thấp hơn lương thực tế nó nảy sinh từ khi các anh nước ngoài mang FDI vào VN đấy, vì tính thoả hiệp để thu hút đầu tư mà có 1 số kẽ hở đến mức thành lối mòn trong luật \u0026amp; chính sách, làm lợi cho hàng nghìn thằng giàu có \u0026amp; nắm quyền lực, đến giờ dân ngộ ra thì đã muộn, mẹ rồi, còn sửa thì chờ bọn ngồi trên thêm nhiều năm nữa mới hay :))\nTú béo — 2015-03-02 15:35\nChết, comment lại bấm nhầm vào reply của con bé này -_- Về việc trừ tiền, nếu minh bạch \u0026amp; có hướng dẫn huỷ dịch vụ đi kèm thì chắc chắn không có ai bỏ mạng đâu 🙂\nQuỳnh — 2015-03-02 15:38\n:)) đấy là nếu minh bạch. Ko minh bạch thì có thể bỏ mạng, đúng ko ạ. :-w a làm 1 tràng làm e hơi bị hoảng\nTú béo — 2015-03-02 15:42\nCông khai là bước đầu tiến tới minh bạch rồi\ndtnguyen196 — 2015-03-02 18:12\nNếu cái j cũng nói tử tế quá chết sớm thì làm đc j tử tế hả a :))\nkanishi — 2015-03-02 23:56\ntroll đấy :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/26/tap-doan-cong-nghe-hang-dau-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/02/viettel.png\"\u003e\u003cimg alt=\"viettel\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/02/26/tap-doan-cong-nghe-hang-dau-viet-nam/viettel.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eHiện nay, mọi người thường than phiền, chê trách các mạng viễn thông âm thầm trừ cước của khách hàng mà không thông báo. Tại sao chúng ta cung cấp dịch vụ di động hơn 10 năm rồi, mà mỗi khi trừ tiền của thuê bao trả trước, chúng ta không thông báo một tin nhắn cho họ biết tài khoản bị trừ?\u003cbr\u003e\nTrong khi các ngân hàng hiện nay, bất cứ giao dịch nào làm thay đổi số dư tài khoản, đều được thông báo ngay lập tức cho khách hàng thông qua tin nhắn.\u003cbr\u003e\nTheo tôi, một công ty tử tế là một công ty khi trừ tiền của khách hàng phải có thông báo rõ ràng, trừ bao nhiêu tiền, trừ vì dịch vụ gì. Một công ty cực kì tử tế, là một công ty trước khi trừ tiền một ngày, phải thông báo cho khách hàng biết họ sắp bị trừ tiền trong tài khoản, để họ đủ thời gian cân nhắc có dùng dịch vụ đó không và có thể hủy dịch vụ trước khi bị trừ.\u003cbr\u003e\nTất nhiên khi cung cấp những tiện ích này, doanh thu các dịch vụ nội dung của Viettel sẽ bị giảm đi, nhưng một công ty trường tồn phải là một công ty tử tế. Chúng ta giờ là số 1 ở Việt Nam, chúng ta không muốn chúng ta xấu xí, hãy hướng tới cái đẹp, hướng tới sự tử tế. Và hãy cho khách hàng biết họ bị trừ tiền vì sao.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMình vừa nghĩ lại, tử tế quá khéo lại chết sớm, những thằng đểu có khi lại sống lâu, thế đâm ra khó mà tử tế quá trong sạch quá được, có khi là phải đểu vậy thôi.\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMột số bạn bè của tôi làm ở công ty nước ngoài, mức lương đóng bảo hiểm bằng tiền lương thực nhận, khi nghỉ sinh con thì được bảo hiểm trả 6 tháng lương, tầm 90 hoặc 120 triệu. Trong khi MB và Viettel là những công ty của Việt Nam, thu nhập của CBCNV không hề thấp, tuy nhiên lại đóng bảo hiểm ở mức 3 triệu/tháng, chị họ tôi làm MB, khi nghỉ sinh bảo hiểm trả 6 tháng lương là 18 triệu. Viettel – tất nhiên ưu việt hơn MB, khi mới gần đây có chính sách nghỉ sinh vẫn được lĩnh lương lần 1. Tầm 5-6 triệu/tháng.\u003cbr\u003e\nBáo chí cho biết, quỹ bảo hiểm xã hội có nguy cơ vỡ trong khoảng 6-15 năm tới, do số người hưởng lương nhiều mà số người đóng ngày càng ít đi. Ngoài ra còn lý do nữa là do việc quản lý yếu kém, cho vay sai đối tượng, không đòi được hàng nghìn tỉ đồng.\u003cbr\u003e\nViettel vẫn luôn tự hào về tư duy kinh doanh không chỉ kiếm lợi nhuận mà còn đóng góp cho cộng đồng, nhưng tại sao chuyện bảo hiểm xã hội này có vẻ như Viettel …? Và hình như trong chuyện này, các doanh nghiệp Việt Nam giỏi lách luật còn các doanh nghiệp nước ngoài thì lại tuân thủ pháp luật một cách tử tế? Cũng đúng thôi, như Viettel sang Peru kinh doanh, hình như cũng phải tuân thủ một cách rất chuẩn mọi quy định của chính quyền Peru.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-7\"\u003eBình luận (7)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tsukinousagi97.wordpress.com\"\u003eQuỳnh\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-02-26 13:43\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tập đoàn công nghệ hàng đầu Việt Nam."},{"content":"Hà Nội mà không có những xe hoa như thế này thì rất buồn, nhiều người sẽ buồn, nhất là chiếc ví của mình các bạn ạ. Bạn nào chưa lấy vợ nhớ đừng chọn những cô ngày sinh gần dịp 14/2, 8/3 nhé, hoa RẤT chi là đắt đỏ. Tất nhiên, nếu không phải bạn chọn cô ấy mà cô ấy chọn bạn thì đành chịu thôi, hê hê.\nHôm kia mình lượn 3 vòng quanh cái cầu vượt Nguyễn Chí Thanh – Láng để tìm xe hoa dạo mà không thấy. Hôm qua mình lại lượn một lần nữa, chạy xuống Láng Hạ không có, chạy ngược lên hết cả đường Giảng Võ cũng không có. Hẳn là có một thế lực thù địch đã đi dẹp các hàng hoa di động, chẳng lẽ 8h tối mà họ đã nghỉ đi về hết? Đắt hàng vậy sao. Tú béo chỉ cho 103 Kim Mã, ôi xa bỏ xừ. Chán nán định bụng đi về, sáng sớm 5h dậy đi lên chợ hoa chỗ Hồ Tùng Mậu. Nghĩ ngợi thế nào lại vòng vào chùa Láng ngó thử, có hoa, giá 6k, hỏi xung quanh có chỗ nào bán hộp không, họ chỉ sang bên kia đường, hàng quà tặng, bên đó hộp nhỏ mà đắt chứ, đành xách xe chạy ra đường Láng, vào nhà sách Tiến Thọ mua cái hộp. Thực ra là hôm kia mua một cái rồi, nhưng mang lên công ty để quên xừ nó trên công ty. Mua hộp xong lóc cóc quay lại hàng hoa, định bụng mặc cả xuống 40k/một chục hoặc 50k/một chục. Nhưng họ rắn quá, chắc thấy mình cần mua, đâm ra không bớt đồng nào. Ngồi hì hục, tay cầm kéo tay chọn hoa, cắt từ bó 30 bông lấy 24 bông cho vào hộp. Một tay cầm hộp một tay lái xe, phi ra hàng hoa quả. Thực ra hàng hoa cũng bán hoa quả luôn, nhưng táo ở đó nhìn biết ngay 100% là táo Trung Quốc. Vào hàng hoa quả thì kêu: Cho anh MỘT quả táo, loại ngon nhất cho ta. Nó bẩu táo Envy, nữ hoàng các loại táo. Giá 299k/kg – ặc ặc. Ambrosia thì 199k hay sao đó, táo đỏ thì 99k. Biên độ dao động lớn vãi. Ừ thì chơi loại vip nhất, chỉ mua một quả thôi mà, Ambrosia thi ăn suốt rồi. Chọn một quá vừa phải, bọn nó xách cân ra, 0.33kg, 108k – @-@ tí thì mình lồi mắt. 1 quả táo mà 108k???? Thôi được rồi, một lần này thôi. Treo quả táo lên xe, phóng về nhà. Vừa đi vừa phải xách hộp hoa, xe wave khổ lắm anh em ạ.\nRút cục cũng về tới tầm hầm. Hì hục tháo túi bóng các loại, đặt quả táo vào giữa cái hộp. Không đóng được nắp vì quả táo hơi cao (có cả xốp ở dưới), hichic, đậy hờ khe khẽ vậy.\nKết quả đây:\nÝ tưởng hộp hoa thì mình có lâu rồi, nhưng quả táo, sao lại là quả táo? Vì mới đọc cuốn “you are the apple of my eye” đó các đồng chí ạ. Truyện hay quá, không ngờ mình lại hăng say đọc cuốn đó như vậy, vì xem phim rồi, thấy cũng thường thôi, nhưng đọc truyện thì quả là hay, hài hước và ý nghĩa hơn. Tự hỏi, làm sao say mê được như thời tuổi trẻ, có lẽ không thể nào có nữa, ôi nghĩ mà buồn quá, không thể điên điên như thời trẻ nữa. Thở dài một cái.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/11/sinh-nhat/","summary":"\u003cp\u003eHà Nội mà không có những xe hoa như thế này thì rất buồn, nhiều người sẽ buồn, nhất là chiếc ví của mình các bạn ạ. Bạn nào chưa lấy vợ nhớ đừng chọn những cô ngày sinh gần dịp 14/2, 8/3 nhé, hoa RẤT chi là đắt đỏ. Tất nhiên, nếu không phải bạn chọn cô ấy mà cô ấy chọn bạn thì đành chịu thôi, hê hê.\u003c/p\u003e","title":"Sinh nhật"},{"content":"Em dùng bột Finish hộp 4.5kg mua 850k. Mỗi lần rửa e dùng 1 muôi loại đong sữa khoảng 5g. Tính ra chưa đến 1k/lần.\nMuối thì trước em cũng dùng hàng Finish. Nhà em có hệ thống làm mềm nước tổng (khu vực nhà em nước có độ cứng cao) nên set độ cứng vào máy ở mức 1. Cũng khoảng 1k/lần. Gần đây em mua được muối viên công nghiệp (tinh khiết) của Ấn bao 25kg hết 500k dùng chắc được 5 năm thì còn rẻ nữa.\nNước làm bóng thì em không dùng vì em theo nguyên tắc hoạt động của máy cái này sẽ được hòa vào lần xả cuối. Em không muốn ăn hóa chất (dù biết là cho phép) nên bỏ món này.\nTổng cộng chưa đến 1.3k/lần rửa. Quá rẻ phải không cụ.\nNơi mua muối làm mềm nước giá rẻ: http://vatlieulocphuongnam.com/ct/chi-tiet/183/cation-c100e-c107e-purolite-cation-jacobi-lasexx-quang-mangan-than-hoat-tinh-cat-thach-anh-soi-thach-anh.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/11/kinh-nghiem-dung-may-rua-bat-suu-tam/","summary":"\u003cp\u003eEm dùng bột Finish hộp 4.5kg mua 850k. Mỗi lần rửa e dùng 1 muôi loại đong sữa khoảng 5g. Tính ra chưa đến 1k/lần.\u003cbr\u003e\nMuối thì trước em cũng dùng hàng Finish. Nhà em có hệ thống làm mềm nước tổng (khu vực nhà em nước có độ cứng cao) nên set độ cứng vào máy ở mức 1. Cũng khoảng 1k/lần. Gần đây em mua được muối viên công nghiệp (tinh khiết) của Ấn bao 25kg hết 500k dùng chắc được 5 năm thì còn rẻ nữa.\u003cbr\u003e\nNước làm bóng thì em không dùng vì em theo nguyên tắc hoạt động của máy cái này sẽ được hòa vào lần xả cuối. Em không muốn ăn hóa chất (dù biết là cho phép) nên bỏ món này.\u003cbr\u003e\nTổng cộng chưa đến 1.3k/lần rửa. Quá rẻ phải không cụ.\u003cbr\u003e\nNơi mua muối làm mềm nước giá rẻ: \u003ca href=\"http://vatlieulocphuongnam.com/ct/chi-tiet/183/cation-c100e-c107e-purolite-cation-jacobi-lasexx-quang-mangan-than-hoat-tinh-cat-thach-anh-soi-thach-anh.html\"\u003ehttp://vatlieulocphuongnam.com/ct/chi-tiet/183/cation-c100e-c107e-purolite-cation-jacobi-lasexx-quang-mangan-than-hoat-tinh-cat-thach-anh-soi-thach-anh.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm dùng máy rửa bát (sưu tầm)"},{"content":"Tối qua khai trương cái bếp nướng và máy rửa bát. Bếp nướng thì ok, ăn đồ nóng hổi rất sướng, ăn xong xếp bát vào máy thì hơi mệt, lần đầu bỡ ngỡ, và máy họ thiết kế rửa đĩa là chính, mình người VN lại dùng bát con là chính. Đen tập 1. Xếp xong bật máy thấy nó thi thoảng xè xè, cứ nghĩ nó rửa rồi, ngồi đợi gần tiếng ko thấy xong, lạnh quá chui đi ngủ. Sáng dậy vẫn thấy đèn ở chế độ rửa, bỏ mịa, bị làm sao ta, chợt nhớ ra chưa mở khóa van nước, nhục thật. Mở khóa van và đi làm. Không được nghiệm thu kết quả.\nĐến công ty thì máy bị lỗi Error connection …, máy VDI (Virtual Desktop Infrastructure) phải kết nối tới server mới sử dụng được, ngồi sang máy bên cạnh thì vẫn đăng nhập được vào máy mình, nhưng ngồi chỗ mình thì tuyệt đối không được: Đổi IP, thay dây mạng, reset các kiểu. Cuối cùng phải gọi hỗ trợ phòng hệ thống lên tận nơi xem, liếc phát ông ấy bảo máy mình bị sai DNS, nhục tập 2, hôm qua có ai đó dùng máy mình đã đổi DNS. Mình không để ý vì nghĩ không ai đổi cái thông số đó. Mất gần nguyên buổi sáng ngồi lung tung.\nTối qua vòng qua vòng lại chỗ cầu vượt Nguyễn Chí Thanh, Láng 3 lần, mà không tìm được ai bán hoa, thật không hiểu nổi, vào cửa hàng hoa thì nó đòi 20k một bông hồng, mua 20 bông hết cụ 400k, điên. Quit quit.\nTomcat trong Netbean mấy hôm nay bật không lên nổi, toàn báo lỗi Starting of tomcat failed. Không hiểu tại sao. Hôm nay có việc buộc phải bật được tomcat, mới dò dò tìm tìm, search google, chẳng được tác dụng gì, tự mò mò, rút cục là do hôm nọ cài thêm plugin mình có đặt proxy cho netbean, quên mịa nó mất ko tắt đi, thế là ko thể bật được tomcat, hôm nay tắt phát bật tomcat vô tư luôn. Mình ngu thật.\nLại nữa là vụ vay tiền ngân hàng, đáng ra vay 20 năm thì lãi trả hàng tháng sẽ ít đi, mình ngu quá vay có 10 năm. Trả trước thì không bị phạt, thế nên đáng ra phải vay lâu hết cỡ có thể, thì mới lợi hại. Ví dụ vay trong 10 năm, thì sau 12 tháng tiền lãi mình phải trả tầm 60 triệu chẳng hạn, còn vay 20 năm, sau 12 tháng số tiền lãi mình phải trả là 30 triệu, và rồi mình bỗng có một cục đủ để trả hết gốc, thế thì mình chỉ mất có 30 triệu tiền lãi, thay vì 60 triệu. Mình ngu quá huhu.\nBình luận (2) Tép Ươn — 2015-02-10 06:22\nhoa thì anh phải quá đi 1 tí, chỗ chân cầu vượt Láng Hạ – Lê Văn Lương í anh ơi, nhan nhản hoa buổi chiều luôn\nthangola — 2015-02-10 06:59\nỜ công nhận là kể ra thì mày cũng ngu thật, được cái mặt mày sáng sủa bù lại, hehe 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/10/minh-ngu-that/","summary":"\u003cp\u003eTối qua khai trương cái bếp nướng và máy rửa bát. Bếp nướng thì ok, ăn đồ nóng hổi rất sướng, ăn xong xếp bát vào máy thì hơi mệt, lần đầu bỡ ngỡ, và máy họ thiết kế rửa đĩa là chính, mình người VN lại dùng bát con là chính. Đen tập 1. Xếp xong bật máy thấy nó thi thoảng xè xè, cứ nghĩ nó rửa rồi, ngồi đợi gần tiếng ko thấy xong, lạnh quá chui đi ngủ. Sáng dậy vẫn thấy đèn ở chế độ rửa, bỏ mịa, bị làm sao ta, chợt nhớ ra chưa mở khóa van nước, nhục thật. Mở khóa van và đi làm. Không được nghiệm thu kết quả.\u003cbr\u003e\nĐến công ty thì máy bị lỗi Error connection …, máy VDI (Virtual Desktop Infrastructure) phải kết nối tới server mới sử dụng được, ngồi sang máy bên cạnh thì vẫn đăng nhập được vào máy mình, nhưng ngồi chỗ mình thì tuyệt đối không được: Đổi IP, thay dây mạng, reset các kiểu. Cuối cùng phải gọi hỗ trợ phòng hệ thống lên tận nơi xem, liếc phát ông ấy bảo máy mình bị sai DNS, nhục tập 2, hôm qua có ai đó dùng máy mình đã đổi DNS. Mình không để ý vì nghĩ không ai đổi cái thông số đó. Mất gần nguyên buổi sáng ngồi lung tung.\u003cbr\u003e\nTối qua vòng qua vòng lại chỗ cầu vượt Nguyễn Chí Thanh, Láng 3 lần, mà không tìm được ai bán hoa, thật không hiểu nổi, vào cửa hàng hoa thì nó đòi 20k một bông hồng, mua 20 bông hết cụ 400k, điên. Quit quit.\u003cbr\u003e\nTomcat trong Netbean mấy hôm nay bật không lên nổi, toàn báo lỗi Starting of tomcat failed. Không hiểu tại sao. Hôm nay có việc buộc phải bật được tomcat, mới dò dò tìm tìm, search google, chẳng được tác dụng gì, tự mò mò, rút cục là do hôm nọ cài thêm plugin mình có đặt proxy cho netbean, quên mịa nó mất ko tắt đi, thế là ko thể bật được tomcat, hôm nay tắt phát bật tomcat vô tư luôn. Mình ngu thật.\u003cbr\u003e\nLại nữa là vụ vay tiền ngân hàng, đáng ra vay 20 năm thì lãi trả hàng tháng sẽ ít đi, mình ngu quá vay có 10 năm. Trả trước thì không bị phạt, thế nên đáng ra phải vay lâu hết cỡ có thể, thì mới lợi hại. Ví dụ vay trong 10 năm, thì sau 12 tháng tiền lãi mình phải trả tầm 60 triệu chẳng hạn, còn vay 20 năm, sau 12 tháng số tiền lãi mình phải trả là 30 triệu, và rồi mình bỗng có một cục đủ để trả hết gốc, thế thì mình chỉ mất có 30 triệu tiền lãi, thay vì 60 triệu. Mình ngu quá huhu.\u003c/p\u003e","title":"Mình ngu thật"},{"content":"Thứ 6 tuần trước, toàn bộ quân số gần 800 mạng của trung tâm phần mềm viễn thông được về từ 2h, ra nhà văn hóa Thanh Xuân để tham dự buổi gọi là Chào xuân, lần đầu tiên mình được tham dự một chương trình văn nghệ HOÀNH TRÁNG của trung tâm viễn thông. Có một nhóm nhảy – chắc là được thuê – rất bốc lửa. Các tiết mục cây nhà lá vườn tuy chưa trơn tru ngon ngọt nhưng cũng rất đáng cổ vũ khích lệ, nói chung là một bộ mặt làn gió mới, chứ nói thật, hơn 2 năm chuyển lên Hòa Lạc, phong trào văn nghệ thể dục thể thao rất chán, cắm đầu đi làm, cắm đầu đi về. Không có sự gắn bó giữa các đồng nghiệp.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2139665\u0026amp;authkey=APgcPhZgGRvA75I” width=”320″ height=”180″]\nSau khi tan buổi chào xuân, thì phòng SALE đi liên hoan chia hành lý, vì thay đổi mô hình tổ chức, mỗi người lưu lạc một phương, không hẹn ngày gặp lại. Nghe có vẻ ghê gớm chứ thực ra vẫn thuộc phần mềm viễn thông cả.\nChiều thứ 6 ăn mà sáng thứ 6 mới đặt, đâm ra quán nào cũng hết chỗ, định mua voucher trên muachung tới mấy quán nướng, cơ mà hết sạch chỗ. Rút cục nghe lời tư vẫn của Kiên Kiên và Phượng Phượng, đâm đầu vào quán Hương Sen đối diện khách sạn Marriot. Trông bên ngoài cũng hoành tráng ghê gớm, ai dè là buffer kiểu Sen Hồ Tây, tự đi lấy đồ ăn, đồ ăn thì rất ngấy, ăn tí là no ngay. Chẳng ăn được mấy. Phí tiền. Cũng chẳng có hứng thú uống rượu, nên 5 chai hết có gần 3, trả lại 2 chai. Thật tiết kiệm quá đi.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2139669\u0026amp;authkey=AFaJc9j3teWsm-0″ width=”320″ height=”180″]\nBình luận (2) huypv — 2015-02-09 08:59\nVC bao giờ văn nghệ cũng có bốc lửa. Cây nhà lá vườn luôn chứ không phải thuê :p\nkanishi — 2015-02-10 05:36\nVC sướng nhất khoản nhiều girl xinh còn gì ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/08/chia-hanh-ly/","summary":"\u003cp\u003eThứ 6 tuần trước, toàn bộ quân số gần 800 mạng của trung tâm phần mềm viễn thông được về từ 2h, ra nhà văn hóa Thanh Xuân để tham dự buổi gọi là Chào xuân, lần đầu tiên mình được tham dự một chương trình văn nghệ HOÀNH TRÁNG của trung tâm viễn thông. Có một nhóm nhảy – chắc là được thuê – rất bốc lửa. Các tiết mục cây nhà lá vườn tuy chưa trơn tru ngon ngọt nhưng cũng rất đáng cổ vũ khích lệ, nói chung là một bộ mặt làn gió mới, chứ nói thật, hơn 2 năm chuyển lên Hòa Lạc, phong trào văn nghệ thể dục thể thao rất chán, cắm đầu đi làm, cắm đầu đi về. Không có sự gắn bó giữa các đồng nghiệp.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2139665\u0026amp;authkey=APgcPhZgGRvA75I” width=”320″ height=”180″]\u003cbr\u003e\nSau khi tan buổi chào xuân, thì phòng SALE đi liên hoan chia hành lý, vì thay đổi mô hình tổ chức, mỗi người lưu lạc một phương, không hẹn ngày gặp lại. Nghe có vẻ ghê gớm chứ thực ra vẫn thuộc phần mềm viễn thông cả.\u003cbr\u003e\nChiều thứ 6 ăn mà sáng thứ 6 mới đặt, đâm ra quán nào cũng hết chỗ, định mua voucher trên muachung tới mấy quán nướng, cơ mà hết sạch chỗ. Rút cục nghe lời tư vẫn của Kiên Kiên và Phượng Phượng, đâm đầu vào quán Hương Sen đối diện khách sạn Marriot. Trông bên ngoài cũng hoành tráng ghê gớm, ai dè là buffer kiểu Sen Hồ Tây, tự đi lấy đồ ăn, đồ ăn thì rất ngấy, ăn tí là no ngay. Chẳng ăn được mấy. Phí tiền. Cũng chẳng có hứng thú uống rượu, nên 5 chai hết có gần 3, trả lại 2 chai. Thật tiết kiệm quá đi.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2139669\u0026amp;authkey=AFaJc9j3teWsm-0″ width=”320″ height=”180″]\u003c/p\u003e","title":"Chia hành lý"},{"content":"Chung cư mình ở VNPT độc quyền lắp đặt internet, và chỉ có cáp đồng không có cáp quang.\nPhải ra tận bưu điện để đăng kí lắp đặt, phí lắp đặt 450k.\nĐến lúc chuyển sang địa điểm khác, cũng phải ra bưu điện đăng kí, 250k phí chuyển đổi.\nVấn đề là mình ra bưu điện (139 Hồ Tùng Mậu) đăng kí từ 23/01/2014, ấy vậy mà 29/01/2014 bọn đó mới nhập yêu cầu của mình lên hệ thống, hẹn 3-5 ngày làm việc sẽ chuyển. Tiên sư, gọi hàng chục cuộc lên tổng đài 04800126, tới tận 06/02 bọn chúng mới đến làm cho mình. Chán ghét vô cùng, đấy, cái thói độc quyền ngu xuẩn nó thế đấy.\nĐây là ảnh chụp hôm mình đi đăng kí chuyển địa điểm, tất cả khách hàng phải đứng, khổ là khả.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2138810\u0026amp;authkey=AL2SvQxROxXUPOc” width=”320″ height=”180″]\nMai này anh vào Đà Nẵng mua nhà, quên chuyện anh dùng vnpt đi nhé. Hừ.\nBình luận (3) huypv — 2015-02-09 09:01\nVẫn có plan vào Đà Nẵng thật đấy á?!\nkanishi — 2015-02-10 05:36\nCó, cả vợ và chồng đều nhất trí rồi.\ndtnguyen196 — 2015-02-09 18:27\nNhà em lắp internet đứt lên đứt xuống. Thứ 6 vừa đứt chủ nhật lại đứt phát nữa. Cáu không chịu nổi. Định chuyển sang cáp quang Vịt teo vừa rẻ vừa nhanh (ở khu em đang khuyến mại 200k/tháng) thì các bác Vịt teo bảo xa trụ quá không kéo được dây. Buồn kinh :'(\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/08/vnpt-khong-kha-len-duoc/","summary":"\u003cp\u003eChung cư mình ở VNPT độc quyền lắp đặt internet, và chỉ có cáp đồng không có cáp quang.\u003cbr\u003e\nPhải ra tận bưu điện để đăng kí lắp đặt, phí lắp đặt 450k.\u003cbr\u003e\nĐến lúc chuyển sang địa điểm khác, cũng phải ra bưu điện đăng kí, 250k phí chuyển đổi.\u003cbr\u003e\nVấn đề là mình ra bưu điện (139 Hồ Tùng Mậu) đăng kí từ 23/01/2014, ấy vậy mà 29/01/2014 bọn đó mới nhập yêu cầu của mình lên hệ thống, hẹn 3-5 ngày làm việc sẽ chuyển. Tiên sư, gọi hàng chục cuộc lên tổng đài 04800126, tới tận 06/02 bọn chúng mới đến làm cho mình. Chán ghét vô cùng, đấy, cái thói độc quyền ngu xuẩn nó thế đấy.\u003cbr\u003e\nĐây là ảnh chụp hôm mình đi đăng kí chuyển địa điểm, tất cả khách hàng phải đứng, khổ là khả.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%2138810\u0026amp;authkey=AL2SvQxROxXUPOc” width=”320″ height=”180″]\u003cbr\u003e\nMai này anh vào Đà Nẵng mua nhà, quên chuyện anh dùng vnpt đi nhé. Hừ.\u003c/p\u003e","title":"VNPT không khá lên được"},{"content":"Đảng luôn lấy việc phục vụ nhân dân làm lẽ sống\nQuan xã ăn mì tôm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/03/quan-xa-3-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/219857/dang-luon-lay-viec-phuc-vu-nhan-dan-lam-le-song.html\"\u003eĐảng luôn lấy việc phục vụ nhân dân làm lẽ sống\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/02/03/quan-xa-3-2/20150202121045-anh1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/quan-xa-an-chan-ca-goi-mi-tom-cua-nguoi-tan-tat-1028235.htm\"\u003eQuan xã ăn mì tôm\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Quan xã – 3.2"},{"content":"\nNguồn:\nCuongdc\nBình luận (2) thangola — 2015-02-03 05:58\nNguồn là của cha nào trên 500px mà =,=\nkanishi — 2015-02-03 06:11\nAnh có chơi 500px đâu, anh xem dc từ cha cuongdc thì cứ để link bên đó, lười post hết nên để link ý mà :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/02/03/dep-thiet/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2015/02/03/dep-thiet/07643-2048-1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nNguồn:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://passion.cuongdc.co/search/label/Nude%20art\"\u003eCuongdc\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethangola\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2015-02-03 05:58\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNguồn là của cha nào trên 500px mà =,=\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2015-02-03 06:11\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnh có chơi 500px đâu, anh xem dc từ cha cuongdc thì cứ để link bên đó, lười post hết nên để link ý mà :))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Đẹp thiệt"},{"content":"Do bạn Tuyết đặt mua cái tivi ở lazada và có lời khen, huypv.net cũng khen, vợ mình cũng khen, nên mình quyết định mua một bộ dụng cụ để thi thoảng khoan tường treo đồ cho tiện. Đặt hàng ngày 26, chiều ngày 27 đã nhận được bưu phẩm. Quả là thần tốc.\nKhoan hơi bị yếu, không tài nào khoan được cái chậu rửa để lắp vòi lọc nước, đành đi khoan tường để lắp tivi, ấn hộc hơi rút cục cũng khoan thành công và lắp tivi lên tường. Coi như là hài lòng với cái khoan giá 1.2 triệu, kèm mũi khoan bê tông, gỗ, thép. Cùng các phụ kiện để vặn ốc, nhưng mình chưa có kinh nghiệm nên vặn bằng máy làm toét ngay một cái ốc :))\nBình luận (4) thangola — 2015-01-28 07:27\nNgon, hôm sau mượn phát :3\nkanishi — 2015-01-28 10:13\nMua lại đi anh bán luôn 500k cho :v\nthangola — 2015-01-28 10:25\nOK. Cơ mà trả góp được không :”\u0026gt;\nnba 2k15 locker codes — 2015-05-31 10:18\nThe Philadelphia 76ers can look back into history for the\nlast time they had a #1 pick. Certainly no team in the league has the talent to sniff the core group that now will be playing their home games in Miami.\nHe’s going to help set up his team mates for getting a goal and he can definitely move the puck at any place he likes.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/","summary":"\u003cp\u003eDo bạn Tuyết đặt mua cái tivi ở lazada và có lời khen, huypv.net cũng khen, vợ mình cũng khen, nên mình quyết định mua một bộ dụng cụ để thi thoảng khoan tường treo đồ cho tiện. Đặt hàng ngày 26, chiều ngày 27 đã nhận được bưu phẩm. Quả là thần tốc.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/1-28-2015-12-27-05-pm-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"1-28-2015 12-27-05 PM\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/1-28-2015-12-27-05-pm-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nKhoan hơi bị yếu, không tài nào khoan được cái chậu rửa để lắp vòi lọc nước, đành đi khoan tường để lắp tivi, ấn hộc hơi rút cục cũng khoan thành công và lắp tivi lên tường. Coi như là hài lòng với cái khoan giá 1.2 triệu, kèm mũi khoan bê tông, gỗ, thép. Cùng các phụ kiện để vặn ốc, nhưng mình chưa có kinh nghiệm nên vặn bằng máy làm toét ngay một cái ốc :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/wp_20150127_17_09_06_pro-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150127_17_09_06_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/wp20150127170906pro-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/wp_20150127_17_12_34_pro-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150127_17_12_34_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/wp20150127171234pro-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/wp_20150127_17_13_22_pro-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150127_17_13_22_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/wp20150127171322pro-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/wp_20150127_17_15_05_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150127_17_15_05_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/wp20150127171505pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2015/01/wp_20150127_17_15_10_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20150127_17_15_10_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/28/mua-may-khoan-o-lazada/wp20150127171510pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mua máy khoan ở Lazada"},{"content":"Giá treo http://ikshop.vn/p1516/suot-treo-inox-ikea.html\nTrang này có cả rèm phòng tắm.\nTrang này có vẻ rẻ hơn http://www.ithings.vn/index.php?option=com_virtuemart\u0026amp;Itemid=99\nTrang này cũng ổn, tiện đường: http://www.ihomevn.com/gia-do-moc-treo/thanh-treo-59cm-grundtal-153740.html\nNói chung là đắt thiệt đó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/01/26/mua-do-lat-vat/","summary":"\u003cp\u003eGiá treo http://ikshop.vn/p1516/suot-treo-inox-ikea.html\u003cbr\u003e\nTrang này có cả rèm phòng tắm.\u003cbr\u003e\nTrang này có vẻ rẻ hơn \u003ca href=\"http://www.ithings.vn/index.php?option=com\"\u003ehttp://www.ithings.vn/index.php?option=com\u003c/a\u003e_virtuemart\u0026amp;Itemid=99\u003cbr\u003e\nTrang này cũng ổn, tiện đường: http://www.ihomevn.com/gia-do-moc-treo/thanh-treo-59cm-grundtal-153740.html\u003cbr\u003e\nNói chung là đắt thiệt đó.\u003c/p\u003e","title":"Mua đồ lặt vặt"},{"content":"What is the Business Process Framework?\nIt is a hierarchical catalog of the key business processes required to run a service-focused business. At the conceptual level, the framework has three major process areas, reflecting major focuses within typical enterprises:\nStrategy, Infrastructure, and Product\nOperations\nEnterprise Management\nNó là một danh mục phân cấp của các các quy trình kinh doanh chủ chốt cần thiết để chạy một doanh nghiệp dịch vụ tập trung. Ở cấp độ khái niệm, khuôn khổ có ba khu vực quy trình lớn, phản ánh trọng tâm chính trong các doanh nghiệp tiêu biểu:\nChiến lược, cơ sở hạ tầng, và sản phẩm\nHoạt động\nQuản lý doanh nghiệp\n6 Things You Can Do With the Business Process Framework\n– Create a common language for use across departments, systems, external partners and suppliers, reducing cost and risk of system implementation, integration and procurement\n– Adopt a standard structure, terminology and classification scheme for business processes to simplify internal operations and maximize opportunities to partner within and across industries\n– Apply disciplined and consistent business process development enterprise-wide, allowing for cross-organizational reuse\n– Understand, design, develop and manage IT applications in terms of business process requirements so applications will better meet business needs\n– Create consistent and high-quality end-to-end process flows, eliminating gaps and duplications\nIdentify opportunities for cost and performance improvement through re-use of existing processes and systems\n– Tạo một ngôn ngữ phổ biến để sử dụng trên các bộ phận, hệ thống, đối tác bên ngoài và các nhà cung cấp, giảm chi phí và rủi ro của việc thực hiện hệ thống, tích hợp và mua sắm\n– Áp dụng một cấu trúc, thuật ngữ và phân loại chương trình tiêu chuẩn cho quy trình kinh doanh để đơn giản hóa các hoạt động nội bộ và tối đa hóa các cơ hội hợp tác trong và giữa các ngành công nghiệp\n– Áp dụng quá trình phát triển kinh doanh có kỷ luật và nhất quán trên toàn doanh nghiệp, cho phép tái sử dụng liên-tổ chức\n– Hiểu, thiết kế, phát triển và quản lý ứng dụng CNTT trong điều kiện của quá trình yêu cầu kinh doanh nên các ứng dụng sẽ đáp ứng tốt hơn nhu cầu kinh doanh\n– Tạo ra những quy trình phù hợp và có chất lượng cao từ đầu cuối tới đầu cuối, loại bỏ những khoảng trống và trùng lặp\n– Xác định cơ hội cho các chi phí và cải thiện hiệu suất thông qua tái sử dụng các quy trình hiện có và hệ thống\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/01/21/what-is-the-business-process-framework/","summary":"\u003cp\u003eWhat is the Business Process Framework?\u003cbr\u003e\nIt is a hierarchical catalog of the key business processes required to run a service-focused business. At the conceptual level, the framework has three major process areas, reflecting major focuses within typical enterprises:\u003cbr\u003e\nStrategy, Infrastructure, and Product\u003cbr\u003e\nOperations\u003cbr\u003e\nEnterprise Management\u003cbr\u003e\nNó là một danh mục phân cấp của các các quy trình kinh doanh chủ chốt cần thiết để chạy một doanh nghiệp dịch vụ tập trung. Ở cấp độ khái niệm, khuôn khổ có ba khu vực quy trình lớn, phản ánh trọng tâm chính trong các doanh nghiệp tiêu biểu:\u003cbr\u003e\nChiến lược, cơ sở hạ tầng, và sản phẩm\u003cbr\u003e\nHoạt động\u003cbr\u003e\nQuản lý doanh nghiệp\u003cbr\u003e\n6 Things You Can Do With the Business Process Framework\u003cbr\u003e\n– Create a common language for use across departments, systems, external partners and suppliers, reducing cost and risk of system implementation, integration and procurement\u003cbr\u003e\n– Adopt a standard structure, terminology and classification scheme for business processes to simplify internal operations and maximize opportunities to partner within and across industries\u003cbr\u003e\n– Apply disciplined and consistent business process development enterprise-wide, allowing for cross-organizational reuse\u003cbr\u003e\n– Understand, design, develop and manage IT applications in terms of business process requirements so applications will better meet business needs\u003cbr\u003e\n– Create consistent and high-quality end-to-end process flows, eliminating gaps and duplications\u003cbr\u003e\nIdentify opportunities for cost and performance improvement through re-use of existing processes and systems\u003cbr\u003e\n– Tạo một ngôn ngữ phổ biến để sử dụng trên các bộ phận, hệ thống, đối tác bên ngoài và các nhà cung cấp, giảm chi phí và rủi ro của việc thực hiện hệ thống, tích hợp và mua sắm\u003cbr\u003e\n– Áp dụng một cấu trúc, thuật ngữ và phân loại chương trình tiêu chuẩn cho quy trình kinh doanh để đơn giản hóa các hoạt động nội bộ và tối đa hóa các cơ hội hợp tác trong và giữa các ngành công nghiệp\u003cbr\u003e\n– Áp dụng quá trình phát triển kinh doanh có kỷ luật và nhất quán trên toàn doanh nghiệp, cho phép tái sử dụng liên-tổ chức\u003cbr\u003e\n– Hiểu, thiết kế, phát triển và quản lý ứng dụng CNTT trong điều kiện của quá trình yêu cầu kinh doanh nên các ứng dụng sẽ đáp ứng tốt hơn nhu cầu kinh doanh\u003cbr\u003e\n– Tạo ra những quy trình phù hợp và có chất lượng cao từ đầu cuối tới đầu cuối, loại bỏ những khoảng trống và trùng lặp\u003cbr\u003e\n– Xác định cơ hội cho các chi phí và cải thiện hiệu suất thông qua tái sử dụng các quy trình hiện có và hệ thống\u003c/p\u003e","title":"What is the Business Process Framework?"},{"content":" “Cầu sập là do quá tải và “vì người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh”.\nThiếu tướng Trần Duân Giám đốc CA Lai Châu – Sập cầu treo Chu Va 6 khiến 9 người chết, 41 người bị thương. “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai”\nNguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội “Nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát Quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh”.\nVũ Đức Đam – Phó Thủ tướng “Nợ xấu chủ yếu là bất động sản nên chỉ có thơm lên thôi chứ không thối được. Nợ xấu cũng là nguồn dự trữ tốt cho tương lai”.\nÔng Nguyễn Đức Hưởng – HĐQT Ngân hàng Bưu điện Liên Việt “Cán bộ thị trường phải kiểm tra chất lượng phân bón bằng… miệng”\nVũ Huy Hoàng – Bộ trưởng Bộ Công thương “Nếu không thăng cấp tướng thì ‘anh em tâm tư’”\nĐại tướng Phùng Quang Thanh – Bộ trưởng Quốc Phòng “Điều chỉnh một tý (tăng thêm 339 triệu USD) đã rùm beng cả lên”!\nNguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam. Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông “Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi, không bao giờ dại cho vào đây (Bệnh viện Nhi trung ương)”.\nNguyễn Thị Kim Tiến – Bộ trưởng Bộ Y tế “Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới”\nNguyễn Đình Quyền – Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội “Khoai tây nhiễm độc của Trung Quốc vẫn an toàn”\nNguyễn Xuân Hồng – Cục trưởng cục bảo vệ thực vật “Nghề bán vé số có thu nhập cao.”\nGiàng Seo Phù – Bộ trưởng \u0026amp; Chủ nhiệm Uỷ Ban Dân Tộc “Do bị khớp nên anh em đưa ra con số 34.000 tỷ đồng. ****, Nhà nước thông cảm”\nPhạm Vũ Luận – Bộ trưởng Giáo dục \u0026amp; Đào tạo “Quan hệ VN và nước bạn TQ vẫn tốt đẹp”\nPhùng Quang Thanh – Bộ trưởng bộ quốc phòng “Những người tưng tưng không được cho vào danh sách giới thiệu hoặc ứng cử”\nÔng Phạm Văn Gòn – ĐBQH Tp.HCM “Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”\nSư Thích Thanh Quyết – ĐBQH Quảng Ninh “Xây dựng nên ngôi nhà này một phần từ sự giúp đỡ của nhiều người bạn cho đá, cho gạch…”\nTrần Văn Truyền – Nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ. Giải thích về căn biệt thự và tài sản riêng. “Vấn đề chủ quyền.. Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau …”\nTrương Tấn Sang – Chủ tịch nước “Bỏ thuốc cho học sinh ngủ, trường mầm non có hoài, không có vấn đề gì lớn”\nTrần Hữu Vĩnh -Trưởng phòng Giáo dục \u0026amp; Đào tạo quận Bình Tân, TP.HCM “Không thể từ MỘT vụ ông Truyền mà suy ra “**** hỏng hết, vứt đi tất””\nNguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư **** CSVN\nSưu Tầm ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/01/14/nhung-cau-noi-bat-hu-cua-nam-2014/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003e“Cầu sập là do quá tải và “vì người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh”.\u003cbr\u003e\nThiếu tướng Trần Duân Giám đốc CA Lai Châu – Sập cầu treo Chu Va 6 khiến 9 người chết, 41 người bị thương.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai”\u003cbr\u003e\nNguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát Quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh”.\u003cbr\u003e\nVũ Đức Đam – Phó Thủ tướng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Nợ xấu chủ yếu là bất động sản nên chỉ có thơm lên thôi chứ không thối được. Nợ xấu cũng là nguồn dự trữ tốt cho tương lai”.\u003cbr\u003e\nÔng Nguyễn Đức Hưởng – HĐQT Ngân hàng Bưu điện Liên Việt\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Cán bộ thị trường phải kiểm tra chất lượng phân bón bằng… miệng”\u003cbr\u003e\nVũ Huy Hoàng – Bộ trưởng Bộ Công thương\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Nếu không thăng cấp tướng thì ‘anh em tâm tư’”\u003cbr\u003e\nĐại tướng Phùng Quang Thanh – Bộ trưởng Quốc Phòng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Điều chỉnh một tý (tăng thêm 339 triệu USD) đã rùm beng cả lên”!\u003cbr\u003e\nNguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam. Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi, không bao giờ dại cho vào đây (Bệnh viện Nhi trung ương)”.\u003cbr\u003e\nNguyễn Thị Kim Tiến – Bộ trưởng Bộ Y tế\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới”\u003cbr\u003e\nNguyễn Đình Quyền – Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Khoai tây nhiễm độc của Trung Quốc vẫn an toàn”\u003cbr\u003e\nNguyễn Xuân Hồng – Cục trưởng cục bảo vệ thực vật\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Nghề bán vé số có thu nhập cao.”\u003cbr\u003e\nGiàng Seo Phù – Bộ trưởng \u0026amp; Chủ nhiệm Uỷ Ban Dân Tộc\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Do bị khớp nên anh em đưa ra con số 34.000 tỷ đồng. ****, Nhà nước thông cảm”\u003cbr\u003e\nPhạm Vũ Luận – Bộ trưởng Giáo dục \u0026amp; Đào tạo\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Quan hệ VN và nước bạn TQ vẫn tốt đẹp”\u003cbr\u003e\nPhùng Quang Thanh – Bộ trưởng bộ quốc phòng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Những người tưng tưng không được cho vào danh sách giới thiệu hoặc ứng cử”\u003cbr\u003e\nÔng Phạm Văn Gòn – ĐBQH Tp.HCM\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên”\u003cbr\u003e\nSư Thích Thanh Quyết – ĐBQH Quảng Ninh\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Xây dựng nên ngôi nhà này một phần từ sự giúp đỡ của nhiều người bạn cho đá, cho gạch…”\u003cbr\u003e\nTrần Văn Truyền – Nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ. Giải thích về căn biệt thự và tài sản riêng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Vấn đề chủ quyền.. Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau …”\u003cbr\u003e\nTrương Tấn Sang – Chủ tịch nước\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Bỏ thuốc cho học sinh ngủ, trường mầm non có hoài, không có vấn đề gì lớn”\u003cbr\u003e\nTrần Hữu Vĩnh -Trưởng phòng Giáo dục \u0026amp; Đào tạo quận Bình Tân, TP.HCM\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e“Không thể từ MỘT vụ ông Truyền mà suy ra “**** hỏng hết, vứt đi tất””\u003cbr\u003e\nNguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư **** CSVN\u003cbr\u003e\nSưu Tầm\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Những câu nói bất hủ của năm 2014"},{"content":"\nTaken on November 22, 2014\nXã Thủ Sĩ, Hung Yen, Vietnam\nTaken on November 23, 2014\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2015/01/10/anh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/hanoi_panorama-skyline_gallery/15229337924\" title=\"vl_03706 by Hanoi's Panorama \u0026amp; Skyline Gallery, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"vl_03706\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/10/anh/15229337924c7e00f112bc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTaken on November 22, 2014\u003cbr\u003e\nXã Thủ Sĩ, Hung Yen, Vietnam\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.flickr.com/photos/hanoi_panorama-skyline_gallery/15237160964\" title=\"vl_03719 by Hanoi's Panorama \u0026amp; Skyline Gallery, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"vl_03719\" loading=\"lazy\" src=\"/2015/01/10/anh/15237160964727d38ca4dc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTaken on November 23, 2014\u003c/p\u003e","title":"Ảnh"},{"content":"The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2014 annual report for this blog.\nHere’s an excerpt:\nThe concert hall at the Sydney Opera House holds 2,700 people. This blog was viewed about 23,000 times in 2014. If it were a concert at Sydney Opera House, it would take about 9 sold-out performances for that many people to see it.\nClick here to see the complete report.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/29/2014-in-review/","summary":"\u003cp\u003eThe WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2014 annual report for this blog.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://thaimeo.info/2014/annual-report/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/12/29/2014-in-review/2014-emailteaser.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHere’s an excerpt:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eThe concert hall at the Sydney Opera House holds 2,700 people. This blog was viewed about \u003cstrong\u003e23,000\u003c/strong\u003e times in 2014. If it were a concert at Sydney Opera House, it would take about 9 sold-out performances for that many people to see it.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info/2014/annual-report/\"\u003eClick here to see the complete report.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"2014 in review"},{"content":"Trời thì rét vãi đạn ra. Ghét trời rét.\nCuối tuần mà không được nghỉ, phải đi làm cả thứ 7, chủ nhật, thứ 2, khổ nhục.\nNhà cửa thì nhức hết đầu chọn đồ, công nhận muốn rẻ mà lại còn bền đẹp thì không có đâu. Thôi éo cần bền, cứ rẻ đẹp mà táng cái đã. Vẫn đang điên đầu chọn chậu rửa, hút mùi.\nCác bạn làm tủ bếp cứ làm chậm quá, anh mà không vui là anh đi mua mịa nó tủ bếp Inax về lắp cho rẻ đấy.\nChậu rửa chọn tạm cái: http://noithatkuongthinh.com/chau-rua-bat-picenza-pz-8043-701.html\nVòi rửa: http://www.thietbivesinh.com/voi-bep-american-standar-a-7052j/\nHút mùi: http://www.thietbivesinh.com/may-hut-mui-faster-fs-7002/\nBình luận (1) huypv — 2014-12-22 08:11\n^^ 22/12 lại được xiền còn giề. Mua bán các thứ hay ho cứ note lại lên đây, sau này có gì tao vào ngó tham khảo lại nhé. Hé hé\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/19/troi/","summary":"\u003cp\u003eTrời thì rét vãi đạn ra. Ghét trời rét.\u003cbr\u003e\nCuối tuần mà không được nghỉ, phải đi làm cả thứ 7, chủ nhật, thứ 2, khổ nhục.\u003cbr\u003e\nNhà cửa thì nhức hết đầu chọn đồ, công nhận muốn rẻ mà lại còn bền đẹp thì không có đâu. Thôi éo cần bền, cứ rẻ đẹp mà táng cái đã. Vẫn đang điên đầu chọn chậu rửa, hút mùi.\u003cbr\u003e\nCác bạn làm tủ bếp cứ làm chậm quá, anh mà không vui là anh đi mua mịa nó tủ bếp Inax về lắp cho rẻ đấy.\u003cbr\u003e\nChậu rửa chọn tạm cái: \u003ca href=\"http://noithatkuongthinh.com/chau-rua-bat-picenza-pz-8043-701.html\"\u003ehttp://noithatkuongthinh.com/chau-rua-bat-picenza-pz-8043-701.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVòi rửa: \u003ca href=\"http://www.thietbivesinh.com/voi-bep-american-standar-a-7052j/\"\u003ehttp://www.thietbivesinh.com/voi-bep-american-standar-a-7052j/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHút mùi: \u003ca href=\"http://www.thietbivesinh.com/may-hut-mui-faster-fs-7002/\"\u003ehttp://www.thietbivesinh.com/may-hut-mui-faster-fs-7002/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trời"},{"content":"Hôm nọ mình chợt để ý, và thấy rằng tất cả các cổng sắt ở phố hay ở quê, đều mở vào phía trong nhà. Có căn nhà nào mà cổng mở ra ngoài đường không? Chắc là cũng có nhưng trông sẽ hơi “bất thường”.\nTại sao ở chung cư cũ, tập thể cũ, lại nhà nào cũng làm cửa sắt, mở ra ngoài hành lang? Do các chung cư đó cửa gỗ làm sẵn quá tệ? Do không có camera, người ra vào tự do, an ninh rất kém?\nXuất phát từ nhu cầu “mở cửa gỗ” cho thoáng, rất nhiều cư dân khu mình có nhu cầu làm cửa sắt, để mùa hè mở cửa gỗ đóng cửa sắt cho thoáng mát và an toàn.\nHoàn toàn có thể làm cửa sắt phía trong cửa gỗ. Nhưng mọi người đều thích làm cửa sắt phía ngoài cửa gỗ. Vì không tốn diện tích của nhà mình – mà tốn diện tích chung. Hehe. Cửa mở ra ngoài hành lang, chắn lối đi của ai thì chắn, không chắn lối đi của chính chủ là được.\nĐấy có phải phong cách “quan tham nhũng kiểu quan, dân tham nhũng kiểu dân” không? Mình ủng hộ Coma6 cứng rắn trong vụ này. Hôm nọ họp có bác còn bảo CĐT rất “ngang” – (xin phép cười phát :))) khi kien quyet khong dong y cho lam cua sat.\nCác chung cư “hịn” đều không cho phép làm cửa sắt mở ra hành lang. Có ai vì không được lắp cửa sắt mà bán nhà đi nơi khác không? Thẻ từ kêu ca ầm ĩ ban đầu giờ yên hết rồi. Số đông không phải lúc nào cũng đúng, ngày xưa cả thế giới đều nghĩ rằng mặt trời quay quanh trái đất, người nào nói trái đất quay quanh mặt trời còn bị (dọa) hỏa thiêu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/12/chuyen-lam-cua-sat-o-chung-cu/","summary":"\u003cp\u003eHôm nọ mình chợt để ý, và thấy rằng tất cả các cổng sắt ở phố hay ở quê, đều mở vào phía trong nhà. Có căn nhà nào mà cổng mở ra ngoài đường không? Chắc là cũng có nhưng trông sẽ hơi “bất thường”.\u003cbr\u003e\nTại sao ở chung cư cũ, tập thể cũ, lại nhà nào cũng làm cửa sắt, mở ra ngoài hành lang? Do các chung cư đó cửa gỗ làm sẵn quá tệ? Do không có camera, người ra vào tự do, an ninh rất kém?\u003cbr\u003e\nXuất phát từ nhu cầu “mở cửa gỗ” cho thoáng, rất nhiều cư dân khu mình có nhu cầu làm cửa sắt, để mùa hè mở cửa gỗ đóng cửa sắt cho thoáng mát và an toàn.\u003cbr\u003e\nHoàn toàn có thể làm cửa sắt phía trong cửa gỗ. Nhưng mọi người đều thích làm cửa sắt phía ngoài cửa gỗ. Vì không tốn diện tích của nhà mình – mà tốn diện tích chung. Hehe. Cửa mở ra ngoài hành lang, chắn lối đi của ai thì chắn, không chắn lối đi của chính chủ là được.\u003cbr\u003e\nĐấy có phải phong cách “quan tham nhũng kiểu quan, dân tham nhũng kiểu dân” không? Mình ủng hộ Coma6 cứng rắn trong vụ này. Hôm nọ họp có bác còn bảo CĐT rất “ngang” – (xin phép cười phát :))) khi kien quyet khong dong y cho lam cua sat.\u003cbr\u003e\nCác chung cư “hịn” đều không cho phép làm cửa sắt mở ra hành lang. Có ai vì không được lắp cửa sắt mà bán nhà đi nơi khác không? Thẻ từ kêu ca ầm ĩ ban đầu giờ yên hết rồi. Số đông không phải lúc nào cũng đúng, ngày xưa cả thế giới đều nghĩ rằng mặt trời quay quanh trái đất, người nào nói trái đất quay quanh mặt trời còn bị (dọa) hỏa thiêu.\u003c/p\u003e","title":"Chuyen lam cua sat o chung cu"},{"content":"TỦ BẾP (hút mùi, chậu rửa, vòi rửa): Có khi mua sẵn của inax, đang giảm 50%, và đặt nó đóng thêm theo yêu cầu.\nRèm\nTủ giầy, áo, treo đồ ở cửa vào\nKệ trang trí/Để đồ\nTủ phòng tắm: Để khăn, chai lọ mỹ phẩm các kiểu mà chưa dùng đến.\nTủ phòng ngủ: Kịch trần.\nRèm ngăn phòng tắm: Mình ghét việc tắm xong nước bắn tung tóe ra sàn nhà tắm.Nhưng làm vách kính thì hơi lãng phí. Rèm là giải pháp.\nDàn phơi, lưới an toàn cho ban công: Ban công cao hẳn 1.5m, nhưng vợ muốn làm lưới cho an toàn, ok luôn.\nTrần thạch cao: Không muốn làm đâu nhưng để che ống thoát hút mùi thì phải làm thôi. Dẫn đến phải mua đèn.\nMắt nhòm cửa, khóa cửa chống trộm.\nMáy rửa bát: Chị Trang bảo chứ: Ơ mua máy rửa bát làm gì? Mình cười lăn lộn: Để rửa bát chứ để làm gì hả chị :)) Không mua máy toàn em phải rửa, mệt chết. Mà vợ em thì còn hay làm bánh, mua máy rửa cho tiện bày biện tha hồ, đã có máy lo, chứ làm bánh bao nhiêu bát đĩa bột biếc, rửa nhọc lắm. Cái máy bằng cái iphone chứ mấy, mà tác dụng thì vượt trội iphone nhiều :))\nMáy sấy quần áo: Mỗi năm chỉ dùng vài tháng mùa nồm? Trời ơi, vài tháng chứ không phải vài ngày nhé. Còn mong gì, cả năm nồm mới mua à =)) Với lại những lúc bận/lười không muốn phơi, vứt từ máy giặt sang máy sấy. Xong.\nHệ thống lọc nước tổng: Nước cứng sẽ làm giảm hiệu suất của máy giặt (xà phòng khó tan), bình nước nóng (đóng cặn, tốn điện), thậm chí làm hỏng máy rửa bát. Kết luận là nên đầu tư, nhưng tầng mình áp suất nước khá yếu so với tầng 12A đang ở, căn đang ở áp suất mạnh thôi rồi, bật vòi sen hết cỡ nó phun cho rát luôn.\nTạm thế, ví dụ đầu tư 120 triệu. Ở 5 năm, vị chi 2 triệu/tháng. Nên, rất nên, 2 triệu cho một ngôi nhà đẹp đẽ đáng yêu. Đến lúc bán, nhà đẹp cũng dễ bán hơn, mình thề.\nBình luận (3) Dasomi — 2014-12-06 09:49\nKhách hàng của tớ có 1 anh dân đại lý Electronux. hôm trước chị sếp tớ mua máy sấy quần áo mà có 7 củ ( rẻ hơn Pico hẳn 2 củ). Nếu có nhu cầu hãy alo nha\nkanishi — 2014-12-06 17:33\nĐược lắm, một like. Sẽ gọi cậu.\ndiepdh (Min bố) — 2015-07-01 18:01\nĐang sắp mua được nhà ở đây rồi.. hôm nào bạn sang xem nhà xem thiết kế ntn còn học tập :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/05/sam-do-thoi/","summary":"\u003cp\u003eTỦ BẾP (hút mùi, chậu rửa, vòi rửa): Có khi mua sẵn của inax, đang giảm 50%, và đặt nó đóng thêm theo yêu cầu.\u003cbr\u003e\nRèm\u003cbr\u003e\nTủ giầy, áo, treo đồ ở cửa vào\u003cbr\u003e\nKệ trang trí/Để đồ\u003cbr\u003e\nTủ phòng tắm: Để khăn, chai lọ mỹ phẩm các kiểu mà chưa dùng đến.\u003cbr\u003e\nTủ phòng ngủ: Kịch trần.\u003cbr\u003e\nRèm ngăn phòng tắm: Mình ghét việc tắm xong nước bắn tung tóe ra sàn nhà tắm.Nhưng làm vách kính thì hơi lãng phí. Rèm là giải pháp.\u003cbr\u003e\nDàn phơi, lưới an toàn cho ban công: Ban công cao hẳn 1.5m, nhưng vợ muốn làm lưới cho an toàn, ok luôn.\u003cbr\u003e\nTrần thạch cao: Không muốn làm đâu nhưng để che ống thoát hút mùi thì phải làm thôi. Dẫn đến phải mua đèn.\u003cbr\u003e\nMắt nhòm cửa, khóa cửa chống trộm.\u003cbr\u003e\nMáy rửa bát: Chị Trang bảo chứ: Ơ mua máy rửa bát làm gì? Mình cười lăn lộn: Để rửa bát chứ để làm gì hả chị :)) Không mua máy toàn em phải rửa, mệt chết. Mà vợ em thì còn hay làm bánh, mua máy rửa cho tiện bày biện tha hồ, đã có máy lo, chứ làm bánh bao nhiêu bát đĩa bột biếc, rửa nhọc lắm. Cái máy bằng cái iphone chứ mấy, mà tác dụng thì vượt trội iphone nhiều :))\u003cbr\u003e\nMáy sấy quần áo: Mỗi năm chỉ dùng vài tháng mùa nồm? Trời ơi, vài tháng chứ không phải vài ngày nhé. Còn mong gì, cả năm nồm mới mua à =)) Với lại những lúc bận/lười không muốn phơi, vứt từ máy giặt sang máy sấy. Xong.\u003cbr\u003e\nHệ thống lọc nước tổng: Nước cứng sẽ làm giảm hiệu suất của máy giặt (xà phòng khó tan), bình nước nóng (đóng cặn, tốn điện), thậm chí làm hỏng máy rửa bát. Kết luận là nên đầu tư, nhưng tầng mình áp suất nước khá yếu so với tầng 12A đang ở, căn đang ở áp suất mạnh thôi rồi, bật vòi sen hết cỡ nó phun cho rát luôn.\u003cbr\u003e\nTạm thế, ví dụ đầu tư 120 triệu. Ở 5 năm, vị chi 2 triệu/tháng. Nên, rất nên, 2 triệu cho một ngôi nhà đẹp đẽ đáng yêu. Đến lúc bán, nhà đẹp cũng dễ bán hơn, mình thề.\u003c/p\u003e","title":"Sắm đồ thôi"},{"content":"Diễn biến quá trình mua nhà:\nChiều 11/11: Đặt cọc hụt do túi chỉ có 5 triệu.\nChiều 12/11: Đặt cọc 50 triệu tại sàn Lanmak.\nChiều 24/11: Nộp 40%, kì cạch hơn 30p để rút hơn 400 triệu khỏi tài khoản, sau đó lại kì cạch gần 30p để nộp vào 600 triệu =)). Địa điểm 34 Láng Hạ. Tầng 9. Thời gian giữa 12/11 tới 24/11 là chạy vạy vay tiền, nhờ sự giúp đỡ của người thân.\nChiều 01/12: Ký hợp đồng với ngân hàng. Kí mỏi tay ở phòng công chứng luôn, bao nhiêu là giấy tờ, mà còn phải ký nháy từng trang, vợ ký nháy, chồng ký nháy.\nChiều 04/12: Ngân hàng giải ngân khoản vay.\nSáng 05/12: Nhận bàn giao nhà. Trưởng ban quản lý Lê Mạnh Triết dẫn mình đi nghiệm thu. Mình yêu cầu sửa một ít sàn gỗ, cửa sổ, trần, chuông cửa. Họ lắp nhầm đầu dây gì đó, và hứa sẽ đấu lại cho đúng.\nSau đó ký biên bản bàn giao. Sau đó mình về lấy tiền và lên phòng kế toán nộp 2% phí bảo trì. Bà trưởng phòng kế toán ngồi chơi game. Bà thủ quỹ còn thiếu của mình 3 nghìn tiền thừa nhưng im im không nói gì, mình phải nhắc “của cháu còn 3 nghìn đâu cô?” mới nói khẽ “cô không có tiền lẻ”, ở không có tiền lẻ thì ỉm đi thế à, bực quá, mình đưa thêm 2 nghìn và cô ấy đưa lại 5 nghìn. Mình có thể ủng hộ Cơm có thịt 500 nghìn hay 1 triệu, nhưng thừa 1 nghìn 2 nghìn ở chỗ cần đòi thì vẫn phải đòi. Thằng ku kế toán thì làm mãi không xong, mình vào phòng kế toán lúc 11h35 mà 20 phút sau nó lại kêu với cô kế toán trưởng là không tìm thấy cái đéo gì ấy, mình rất bực. Rút cục cũng in được 6 tờ phiếu thu. Và chị Vân phòng kinh doanh hẹn chiều 1h30 tới lấy thẻ thang máy. 1h30 tới, thì phòng ban quản lý khóa cửa, gọi điện bảo lúc nữa về, bực mình quá, mình đi làm hôm khác lấy thẻ.\nMk cái chính sách hộ khẩu như cái mứt của Việt Nam. Yêu cầu xóa ngay cái cơ chế quản lý bằng hộ khẩu.\nThôi kể chuyện vui:\nHiện tại mình làm trên Hòa Lạc, công ty có xe ô tô đưa đón từ bãi đỗ xe Mỹ Đình (cạnh sân vận động). Trưa nay mình đi chuyến 2h lên Hòa Lạc, 1h45 gửi xe xong, đi lóc cóc lượn lờ chờ xe ô tô đến, ko ra quán nước vì tiếc 3k, vừa thấy bóng cái xe 24 chỗ đến, nhanh nhảu chạy ra, ông lái xe đang lúi húi cất cái gì vào cốp sau ý, mình thấy cửa mở, tót lên xe ngồi, trên xe chả có ai. Bỗng thấy ông lái xe đóng cửa lại, còn bấm khóa. Hình như ông ấy không hề nhìn thấy mình đang ngồi trên xe. Ôi linh cảm không lành. Và đúng thật, có một cái xe 45 chỗ xuất hiện và mọi người ào ào lên cái xe 45 chỗ đó, mình thì bị kẹt trong cái xe 24 chỗ, nhục quá, cửa xuống thì bị khóa rồi, vội vàng mở cửa chỗ lái xe, thò đầu ra kêu cứu, mấy người đi qua ngoái lại nhìn nhưng rất thờ ơ đi tiếp, vãi đạn, chỉ có một anh bạn tốt bụng dừng lại hỏi thăm và định tìm cách giúp đỡ, may quá nhanh trí nhìn thấy cái nút gạt AUTO – MANUAL chỗ mở cửa xe, gạt sang MANUAL và mở được, thở phào, chạy sang xe 45 chỗ. Anh lái xe 24 chỗ chắc thấy xe bị mở tung cửa thế chắc hoảng hốt lắm nhỉ, kiểu không hiểu sao xe bị hack lung tung cả lên =))\nBình luận (6) Tú béo — 2014-12-11 03:02\nVãi cái chuyện vui =))\nGiang — 2015-01-13 01:36\nPhiền bác cho em hỏi thêm về kinh nghiệm mua nhà DT nhé:\nCảm ơn bác trước ạ!\n– Bác liên hệ qua đâu?\n– Rổ giá thế nào ạ? (em vừa liên hệ 1 bạn toàn nói giá trên 18tr/m3). Em đg quan tâm S= 86m2. (vì hông có nhiều xiền)\n– Các chi phí, vấn đề khác liên quan?\nCảm ơn bác lần nữa ạ!\nkanishi — 2015-01-14 05:38\nEm google rồi gọi điện loại lên.\nGiá 18tr/m2\nCác chi phí khác gồm: Phí công chứng, tầm 2tr,\nGiang — 2015-01-15 05:49\nCảm ơn bác nhiều!!!\nPhạm Kiều Trang — 2015-04-16 06:18\nEm đang định mua nhà ở DT, anh cho em hỏi với ạ. Kết cấu nhà xây dựng có tốt không ạ? Ông cụ nhà em cứ sợ, ở được dăm năm nó tã ra thì khổ 🙁\nkanishi — 2015-04-16 06:31\nChất lượng xây dựng thì hoàn toàn ổn. Với giá 18tr/m2 thì không nơi nào bằng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/05/lai-chuyen-nha-cua/","summary":"\u003cp\u003eDiễn biến quá trình mua nhà:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChiều 11/11:\u003c/strong\u003e Đặt cọc hụt do túi chỉ có 5 triệu.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChiều 12/11:\u003c/strong\u003e Đặt cọc 50 triệu tại sàn Lanmak.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChiều 24/11:\u003c/strong\u003e Nộp 40%, kì cạch hơn 30p để rút hơn 400 triệu khỏi tài khoản, sau đó lại kì cạch gần 30p để nộp vào 600 triệu =)). Địa điểm 34 Láng Hạ. Tầng 9. Thời gian giữa 12/11 tới 24/11 là chạy vạy vay tiền, nhờ sự giúp đỡ của người thân.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChiều 01/12:\u003c/strong\u003e Ký hợp đồng với ngân hàng. Kí mỏi tay ở phòng công chứng luôn, bao nhiêu là giấy tờ, mà còn phải ký nháy từng trang, vợ ký nháy, chồng ký nháy.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChiều 04/12:\u003c/strong\u003e Ngân hàng giải ngân khoản vay.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSáng 05/12:\u003c/strong\u003e Nhận bàn giao nhà. Trưởng ban quản lý Lê Mạnh Triết dẫn mình đi nghiệm thu. Mình yêu cầu sửa một ít sàn gỗ, cửa sổ, trần, chuông cửa. Họ lắp nhầm đầu dây gì đó, và hứa sẽ đấu lại cho đúng.\u003cbr\u003e\nSau đó ký biên bản bàn giao. Sau đó mình về lấy tiền và lên phòng kế toán nộp 2% phí bảo trì. Bà trưởng phòng kế toán ngồi chơi game. Bà thủ quỹ còn thiếu của mình 3 nghìn tiền thừa nhưng im im không nói gì, mình phải nhắc “của cháu còn 3 nghìn đâu cô?” mới nói khẽ “cô không có tiền lẻ”, ở không có tiền lẻ thì ỉm đi thế à, bực quá, mình đưa thêm 2 nghìn và cô ấy đưa lại 5 nghìn. Mình có thể ủng hộ Cơm có thịt 500 nghìn hay 1 triệu, nhưng thừa 1 nghìn 2 nghìn ở chỗ cần đòi thì vẫn phải đòi. Thằng ku kế toán thì làm mãi không xong, mình vào phòng kế toán lúc 11h35 mà 20 phút sau nó lại kêu với cô kế toán trưởng là không tìm thấy cái đéo gì ấy, mình rất bực. Rút cục cũng in được 6 tờ phiếu thu. Và chị Vân phòng kinh doanh hẹn chiều 1h30 tới lấy thẻ thang máy. 1h30 tới, thì phòng ban quản lý khóa cửa, gọi điện bảo lúc nữa về, bực mình quá, mình đi làm hôm khác lấy thẻ.\u003cbr\u003e\nMk cái chính sách hộ khẩu như cái mứt của Việt Nam. Yêu cầu xóa ngay cái cơ chế quản lý bằng hộ khẩu.\u003cbr\u003e\nThôi kể chuyện vui:\u003cbr\u003e\nHiện tại mình làm trên Hòa Lạc, công ty có xe ô tô đưa đón từ bãi đỗ xe Mỹ Đình (cạnh sân vận động). Trưa nay mình đi chuyến 2h lên Hòa Lạc, 1h45 gửi xe xong, đi lóc cóc lượn lờ chờ xe ô tô đến, ko ra quán nước vì tiếc 3k, vừa thấy bóng cái xe 24 chỗ đến, nhanh nhảu chạy ra, ông lái xe đang lúi húi cất cái gì vào cốp sau ý, mình thấy cửa mở, tót lên xe ngồi, trên xe chả có ai. Bỗng thấy ông lái xe đóng cửa lại, còn bấm khóa. Hình như ông ấy không hề nhìn thấy mình đang ngồi trên xe. Ôi linh cảm không lành. Và đúng thật, có một cái xe 45 chỗ xuất hiện và mọi người ào ào lên cái xe 45 chỗ đó, mình thì bị kẹt trong cái xe 24 chỗ, nhục quá, cửa xuống thì bị khóa rồi, vội vàng mở cửa chỗ lái xe, thò đầu ra kêu cứu, mấy người đi qua ngoái lại nhìn nhưng rất thờ ơ đi tiếp, vãi đạn, chỉ có một anh bạn tốt bụng dừng lại hỏi thăm và định tìm cách giúp đỡ, may quá nhanh trí nhìn thấy cái nút gạt AUTO – MANUAL chỗ mở cửa xe, gạt sang MANUAL và mở được, thở phào, chạy sang xe 45 chỗ. Anh lái xe 24 chỗ chắc thấy xe bị mở tung cửa thế chắc hoảng hốt lắm nhỉ, kiểu không hiểu sao xe bị hack lung tung cả lên =))\u003c/p\u003e","title":"Lại chuyện nhà cửa"},{"content":"Kinh tế phát triển phải dựa vào công nghệ, chúng ta nhìn xem:\nCông nghiệp: sau 40 năm, vẫn là câu cơ bản công nghiệp hóa các cụ ạ, nhưng tỷ trọng XK thì sao: Dệt may, dầu khí, điện thoại toàn loại gia công hoặc khai thác tài nguyên, kịch bản năm nào cũng lặp lại, thử hỏi làm gì có công nghệ cao, tri thức ở đâu để mơ về 1 nền Công nghiệp tiên tiến? Nông nghiệp: điểm sáng hiểm hoi. Nhưng công nghệ sản xuất của nông dân Việt vẫn là của các cụ cách đây 4 ngàn năm lịch sử. Lấy gì làm điểm mạnh so sánh với Thái Lan? Lẽ ra chúng ta phải giàu từ nông nghiệp, nhưng chúng ta đang chết dần ngành này. Nước ta xuất phát từ Nông nghiệp, sao không làm giàu từ Nông?\nCần có những công nghệ giống, tưới tiêu, năng suất, chất lượng, vệ sinh an toàn, lạ và khác biệt cho sản phẩm nông nghiệp – Marketing để vươn ra thế giới Dịch vụ khác:\n– Ngân hàng: rất cần cho 1 nền kinh tế phát triển, nhưng ở ta nó bị biến thái, lũng đoạn chả ai hiểu được, không biết đến bao giờ mới giải quyết xong mớ bòng bong này. Nhưng Bank thì ko bao giờ chết, chỉ để lại tái cơ cấu dần dần. Bank còn chưa thanh lọc và hoạt động đúng nghĩa thì Kinh tế vẫn còn chạy quanh điểm O.\n– Du lịch: với các sản phẩm đa dạng, song khai thác theo kiểu triệt phá, tầm ngắn chỉ lo gặm, ko lo xây thử hỏi có tạo cú hích không?\n– Phầm mềm: lẽ ra nó là công nghệ cao, nhưng chúng ta mới ở dạng làm thuê là chính, chưa thực sự mang lại lợi ích cho Nông nghiệp/ Công nghiệp. Ngoại giao: chúng ta nhìn lại một lần nữa, ai là bạn sống chết vì Việt Nam? chả có ai và cũng không dễ có được, chúng ta là bạn với tất cả các nước trên thế giới có nghĩa chúng ta không có bạn thực sự tin cậy (cho dù tham gia các tổ chức hay hiệp định) Bất động sản: cái triết lý Toàn dân sở hữu làm cho đất và tài nguyên từ đất nó vào tay một số cá nhân hoặc tổ chức. Nó làm mớ bòng bong càng thêm rối, chả bao giờ gỡ được nếu sai từ trong ADN rồi. Chính trị: em chả bình luận vì ta là đỉnh cao trí tuệ và yên tâm đến lúc nào đó, mỗi cụ sẽ được tặng 1 bình quí đấy. Nguon: Duytung\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/12/03/kinh-te-vietnam/","summary":"\u003cp\u003eKinh tế phát triển phải dựa vào công nghệ, chúng ta nhìn xem:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eCông nghiệp: sau 40 năm, vẫn là câu cơ bản công nghiệp hóa các cụ ạ, nhưng tỷ trọng XK thì sao: Dệt may, dầu khí, điện thoại toàn loại gia công hoặc khai thác tài nguyên, kịch bản năm nào cũng lặp lại, thử hỏi làm gì có công nghệ cao, tri thức ở đâu để mơ về 1 nền Công nghiệp tiên tiến?\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNông nghiệp: điểm sáng hiểm hoi. Nhưng công nghệ sản xuất của nông dân Việt vẫn là của các cụ cách đây 4 ngàn năm lịch sử. Lấy gì làm điểm mạnh so sánh với Thái Lan? Lẽ ra chúng ta phải giàu từ nông nghiệp, nhưng chúng ta đang chết dần ngành này. Nước ta xuất phát từ Nông nghiệp, sao không làm giàu từ Nông?\u003cbr\u003e\nCần có những công nghệ giống, tưới tiêu, năng suất, chất lượng, vệ sinh an toàn, lạ và khác biệt cho sản phẩm nông nghiệp – Marketing để vươn ra thế giới\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDịch vụ khác:\u003cbr\u003e\n– Ngân hàng: rất cần cho 1 nền kinh tế phát triển, nhưng ở ta nó bị biến thái, lũng đoạn chả ai hiểu được, không biết đến bao giờ mới giải quyết xong mớ bòng bong này. Nhưng Bank thì ko bao giờ chết, chỉ để lại tái cơ cấu dần dần. Bank còn chưa thanh lọc và hoạt động đúng nghĩa thì Kinh tế vẫn còn chạy quanh điểm O.\u003cbr\u003e\n– Du lịch: với các sản phẩm đa dạng, song khai thác theo kiểu triệt phá, tầm ngắn chỉ lo gặm, ko lo xây thử hỏi có tạo cú hích không?\u003cbr\u003e\n– Phầm mềm: lẽ ra nó là công nghệ cao, nhưng chúng ta mới ở dạng làm thuê là chính, chưa thực sự mang lại lợi ích cho Nông nghiệp/ Công nghiệp.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgoại giao: chúng ta nhìn lại một lần nữa, ai là bạn sống chết vì Việt Nam? chả có ai và cũng không dễ có được, chúng ta là bạn với tất cả các nước trên thế giới có nghĩa chúng ta không có bạn thực sự tin cậy (cho dù tham gia các tổ chức hay hiệp định)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBất động sản: cái triết lý Toàn dân sở hữu làm cho đất và tài nguyên từ đất nó vào tay một số cá nhân hoặc tổ chức. Nó làm mớ bòng bong càng thêm rối, chả bao giờ gỡ được nếu sai từ trong ADN rồi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChính trị: em chả bình luận vì ta là đỉnh cao trí tuệ và yên tâm đến lúc nào đó, mỗi cụ sẽ được tặng 1 bình quí đấy.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eNguon: \u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/775851-kinh-te-viet-nam-het-mua-troi-lai-sang/page14\"\u003eDuytung\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kinh te Vietnam"},{"content":"Nghỉ buổi thứ nhất: Đi đặt cọc, nhưng cần đặt cọc 50 triệu mà túi mình chỉ có 5 triệu, nhục vãi, cái tội ngu không hỏi kỹ.\nNghỉ buổi thứ hai: Vác 50 triệu đi đặt cọc cùng vợ.\nHôm nay, xin nghỉ buổi thứ 3, đi ký hợp đồng nộp 40%, rồi loằng ngoằng vài thủ tục giấy tờ nữa, đợi ngân hàng cho vay 60%, thì mới được nhận nhà. Ít tiền mua nhà khổ vãi, ước gì có một cục vài tỉ chỉ cần đến một buổi đấm đống tiền vào mặt bọn chủ nhà. Ít tiền nên phải nghỉ ít nhất 2 buổi nữa. Khổ, nghỉ nhiều bị sếp ghét, nhưng dù sao không còn gì để mất, 2 quý liên tiếp bị kiD, thế là năm kiểu gì chả kiD. Hết chuyện.\nHôm nay nhà mình ngu vật, vào MB chỗ ngã tư Láng Hạ – Hoàng Ngọc Phách, kì cạch ngồi rút 400 trẹo ra khỏi 2 tài khoản, mất toi 51k phí kiểm đếm cho 170 triệu vừa chuyển vào lúc sáng. Hóa ra bên bán nhà ở tòa đó luôn, tầng 9, lên nói chuyện một hồi, xong rút cục lại xách hai túi tiền vừa rút xuống ngân hàng gửi vào tk của bên bán, nhục thật, biết thế cứ để tiền trong tk rồi chuyển khoản thì tiết kiệm được 30 phút và 51 nghìn.\nVì mình đến muộn quá làm chị kế toán bên sàn lanmak chờ dài cổ, mặt chị ấy bực tức lắm :)) Chị thông cảm nha, khách hàng là thượng đế mà, thượng đế muộn tí phải cảm thông chứ ;)) Rút tiền quan trọng lắm đâu có nhanh được, hehe.\nChị ấy yêu cầu đưa tiền chênh trước, mình ok, nhưng yêu cầu phiếu thu có đóng dấu xác nhận nộp tiền, vì anh Kiên phó tổng giám đốc sàn lanmak lần gặp ký giấy đặt cọc có bảo với vợ chồng mình rằng tiền chênh có phiếu thu. Chị kế toán kiên quyết khẳng định tiền chênh không thể đóng dấu được, chỉ viết tay được thôi, giọng giận dỗi và căng thẳng. Vợ mình gọi điện luôn cho anh Kiên kia, ông đó khẳng định có đóng dấu, xong bảo là ký hợp đồng xong về công ty giao tiền và viết giấy, đóng dấu. OK. Chốt thế.\nXong các thủ tục giấy tờ ở vinaconex viettel thì cũng gần 4 rưỡi, về tới lanmak ở làng quốc tế Thăng Long là hơn 4 rưỡi một tí, ghi giấy, rồi đóng dấu, ok bắt tay chào thân ái đi về. Vừa qua được cái ngã tư Cầu Giấy – Nguyễn Phong Sắc thì anh Bình – người môi giới căn này – lại gọi cho mình, bảo quay lại nhờ tí. Mình dừng xe lại, gọi lại hỏi quay lại làm gì, thì ậm ừ không nói, cứ bảo quay lại rồi nhờ tí thôi. Mình bực lắm nhưng cũng quay lại. Sau đó thì bên đó gọi điện cho vợ mình bảo là quay lại viết cho giấy khác vì đóng nhầm dấu công ty khác. Mình đã thấy điêu điêu rồi, đéo gì lại đóng nhầm dấu được, sao công ty này lại tàng trữ dấu của công ty khác. Nhưng nói chung không nghi ngờ gì, vì cơ bản tờ giấy này không quan trọng lắm, đòi dấu vì ông phó TGD kia bảo có thôi. Đến nơi thì ông Bình bảo về đi đá bóng. Mình đứng ngoài cửa cho vợ vào, tưởng vèo phát xong, chờ 5p không thấy ra, đứng chán quá mình đi vào, thấy vợ mình đang gọi điện rất gay gắt căng thẳng, nghe một hồi thì hóa ra đang nói chuyện với cha phó TGD kia, hóa ra là không đóng dấu được, hóa ra lý do đóng nhầm dấu công ty khác là nói phét, và quan trọng nhất, vợ mình vừa giơ tờ phiếu thu ra thì CÓ MỘT ĐỨA CHÓ CHẾT NÀO ĐẤY đã giật lấy, và xé tan tành. DCM, công ty trực thuộc Hancorp mà làm ăn như bọn đầu đường xó chợ. Sau đó thì họ viết lại một cái phiếu thu khác không có dấu má gì cả. Nói chung là một tờ giấy lộn.\nVừa vào xem thông tin lanmak.vn thì chả thấy có phó TGD nào tên Kiên, ông Kiên số đt 0983847989 chắc không phải giám đốc giám điếc gì rồi, ông Bình lại chém gió với mình.\nNói chung là vớ vẩn, đéo ra gì, mất thời gian, không có dấu thì bảo không có dấu luôn, đưa tiền luôn, mất thời gian vòng về công ty, đi về rồi lại vòng lại, bực mình vcd.\nBình luận (14) Tú béo — 2014-11-24 16:27\nĐm, ở thiên đường XHCN khổ nhề, động cái gì có giá trị 1 tí là cũng phải có 1 con dấu cho nó “ĐƯỢC PHÁP LUẬT THỪA NHẬN” –_-\nTú béo — 2014-11-24 16:28\nChuẩn bị tân gia thôi nhể ;))\nkanishi — 2014-11-24 16:38\n😉 nhất trí\nchuẩn bị quà đê\nHường Nguyễn — 2014-11-25 01:55\ntớ thấy mua nhà qua các cty môi giới chuyên nghiệp ổn hơn là mấy cái sàn bđs, như các bạn Đất Xanh chẳng hạn, hội ấy thuê vp bên tớ, thấy làm ăn ok lắm!\nkanishi — 2014-11-25 05:43\nSàn thì cũng là môi giới mà, hóa ra khác à :))\nTú béo — 2014-11-26 01:59\nNó cũng như mạng thông tin tuyển dụng \u0026amp; head hunter ý ;))\nHuyPV — 2014-11-25 02:16\nThế là mua căn bao nhiêu m2?\nkanishi — 2014-11-25 05:44\n89m2, 3pn ku ạ\nGiá 18.\nbithoi — 2014-11-25 03:50\nĐanh đá vãi :))\nRainbow — 2014-11-26 03:53\nUi,chúc mừng nhà bạn Thái nhé,có dịp ra Bắc sẽ ghé chiêm ngưỡng 🙂 nhà bọn tớ bé quá,phải phấn đấu như nhà Thái mới đc hihi.\nRainbow — 2014-11-26 03:55\nCơ mà sao giá ngoài Bắc lai tốt thế nhỉ,18tr/m2 hả Thái\nkanishi — 2014-11-26 04:01\nCách xa trung tâm 20km, giá 18 là còn cao đó Dung ơi!!!\nLoi Luu — 2014-11-27 02:58\nVậy là cũng ngót 2 tỉ :(. Làm bao giờ cho đủ tiền mua :-s\nkanishi — 2014-11-27 06:15\nNgót gì mà ngót, 1.6 tỉ Lợi ạ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/11/24/ky-su-mua-nha/","summary":"\u003cp\u003eNghỉ buổi thứ nhất: Đi đặt cọc, nhưng cần đặt cọc 50 triệu mà túi mình chỉ có 5 triệu, nhục vãi, cái tội ngu không hỏi kỹ.\u003cbr\u003e\nNghỉ buổi thứ hai: Vác 50 triệu đi đặt cọc cùng vợ.\u003cbr\u003e\nHôm nay, xin nghỉ buổi thứ 3, đi ký hợp đồng nộp 40%, rồi loằng ngoằng vài thủ tục giấy tờ nữa, đợi ngân hàng cho vay 60%, thì mới được nhận nhà. Ít tiền mua nhà khổ vãi, ước gì có một cục vài tỉ \u003cstrong\u003echỉ cần đến một buổi\u003c/strong\u003e đấm đống tiền vào mặt bọn chủ nhà. Ít tiền nên phải nghỉ ít nhất 2 buổi nữa. Khổ, nghỉ nhiều bị sếp ghét, nhưng dù sao không còn gì để mất, 2 quý liên tiếp bị kiD, thế là năm kiểu gì chả kiD. Hết chuyện.\u003cbr\u003e\nHôm nay nhà mình ngu vật, vào MB chỗ ngã tư Láng Hạ – Hoàng Ngọc Phách, kì cạch ngồi rút 400 trẹo ra khỏi 2 tài khoản, mất toi 51k phí kiểm đếm cho 170 triệu vừa chuyển vào lúc sáng. Hóa ra bên bán nhà ở tòa đó luôn, tầng 9, lên nói chuyện một hồi, xong rút cục lại xách hai túi tiền vừa rút xuống ngân hàng gửi vào tk của bên bán, nhục thật, biết thế cứ để tiền trong tk rồi chuyển khoản thì tiết kiệm được 30 phút và 51 nghìn.\u003cbr\u003e\nVì mình đến muộn quá làm chị kế toán bên sàn lanmak chờ dài cổ, mặt chị ấy bực tức lắm :)) Chị thông cảm nha, khách hàng là thượng đế mà, thượng đế muộn tí phải cảm thông chứ ;)) Rút tiền quan trọng lắm đâu có nhanh được, hehe.\u003cbr\u003e\nChị ấy yêu cầu đưa tiền chênh trước, mình ok, nhưng yêu cầu phiếu thu có đóng dấu xác nhận nộp tiền, vì anh Kiên phó tổng giám đốc sàn lanmak lần gặp ký giấy đặt cọc có bảo với vợ chồng mình rằng tiền chênh có phiếu thu. Chị kế toán kiên quyết khẳng định tiền chênh không thể đóng dấu được, chỉ viết tay được thôi, giọng giận dỗi và căng thẳng. Vợ mình gọi điện luôn cho anh Kiên kia, ông đó khẳng định có đóng dấu, xong bảo là ký hợp đồng xong về công ty giao tiền và viết giấy, đóng dấu. OK. Chốt thế.\u003cbr\u003e\nXong các thủ tục giấy tờ ở vinaconex viettel thì cũng gần 4 rưỡi, về tới lanmak ở làng quốc tế Thăng Long là hơn 4 rưỡi một tí, ghi giấy, rồi đóng dấu, ok bắt tay chào thân ái đi về. Vừa qua được cái ngã tư Cầu Giấy – Nguyễn Phong Sắc thì anh Bình – người môi giới căn này – lại gọi cho mình, bảo quay lại nhờ tí. Mình dừng xe lại, gọi lại hỏi quay lại làm gì, thì ậm ừ không nói, cứ bảo quay lại rồi nhờ tí thôi. Mình bực lắm nhưng cũng quay lại. Sau đó thì bên đó gọi điện cho vợ mình bảo là quay lại viết cho giấy khác vì đóng nhầm dấu công ty khác. Mình đã thấy điêu điêu rồi, đéo gì lại đóng nhầm dấu được, sao công ty này lại tàng trữ dấu của công ty khác. Nhưng nói chung không nghi ngờ gì, vì cơ bản tờ giấy này không quan trọng lắm, đòi dấu vì ông phó TGD kia bảo có thôi. Đến nơi thì ông Bình bảo về đi đá bóng. Mình đứng ngoài cửa cho vợ vào, tưởng vèo phát xong, chờ 5p không thấy ra, đứng chán quá mình đi vào, thấy vợ mình đang gọi điện rất gay gắt căng thẳng, nghe một hồi thì hóa ra đang nói chuyện với cha phó TGD kia, hóa ra là không đóng dấu được, hóa ra lý do đóng nhầm dấu công ty khác là nói phét, và quan trọng nhất, vợ mình vừa giơ tờ phiếu thu ra thì CÓ MỘT ĐỨA CHÓ CHẾT NÀO ĐẤY đã giật lấy, và xé tan tành. DCM, công ty trực thuộc Hancorp mà làm ăn như bọn đầu đường xó chợ. Sau đó thì họ viết lại một cái phiếu thu khác không có dấu má gì cả. Nói chung là một tờ giấy lộn.\u003cbr\u003e\nVừa vào xem thông tin lanmak.vn thì chả thấy có phó TGD nào tên Kiên, ông Kiên số đt 0983847989 chắc không phải giám đốc giám điếc gì rồi, ông Bình lại chém gió với mình.\u003cbr\u003e\nNói chung là vớ vẩn, đéo ra gì, mất thời gian, không có dấu thì bảo không có dấu luôn, đưa tiền luôn, mất thời gian vòng về công ty, đi về rồi lại vòng lại, bực mình vcd.\u003c/p\u003e","title":"Ký sự mua nhà."},{"content":"Lần đầu xem pháo hoa Mỹ Đình – từ nhà thằng bạn mình – dreamtown thần thánh, thích phết.\nNhưng có khi mình sẽ về mua ở 62 Trần Bình cho nó gần trung tâm.\nDreamtown bụi vãi chưởng, ai thấy mình mặc áo gió cũng há mồm hỏi “sao mặc ấm thế”, mình trả lời như máy “ah không, tại đường về nhà tớ bụi lắm, mặc chống bụi”.\nĐường 70 thì chậm 5 năm nhanh 3 năm nữa mới xong, đường Trần Hữu Dực kéo dài cũng rứa. Vậy thôi, không vào Đà Nẵng thì mua trung tâm.\nNhìn Bi ngủ yêu quá, nằm ngoan ngoãn ngon lành như con cún con. Con hay ôm cổ bố, ôm cổ mẹ, bò ôm chân rồi trèo trèo lên đòi bế, trời ơi cưng khủng khiếp, càng nhìn con con càng yêu. Và càng thương cậu học trò nghèo đi thi với mèo và thỏ, mẹ mất từ khi em mới một tuổi, sống với bà, 17 tuổi thì bà lại mất, ôi nghĩ mà thương em vô cùng, 1 tuổi là vừa biết quen hơi quấn quýt mẹ, vậy mà …\nVợ mình hỏi tại sao chuyện từ hồi thi đh bây giờ mới viết, bởi vì mình trăn trở mãi, nhớ mãi không quên được câu chuyện đó, chẳng biết giờ em ấy thế nào rồi 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/11/13/1010/","summary":"\u003cp\u003eLần đầu xem pháo hoa Mỹ Đình – từ nhà thằng bạn mình – dreamtown thần thánh, thích phết.\u003cbr\u003e\nNhưng có khi mình sẽ về mua ở 62 Trần Bình cho nó gần trung tâm.\u003cbr\u003e\nDreamtown bụi vãi chưởng, ai thấy mình mặc áo gió cũng há mồm hỏi “sao mặc ấm thế”, mình trả lời như máy “ah không, tại đường về nhà tớ bụi lắm, mặc chống bụi”.\u003cbr\u003e\nĐường 70 thì chậm 5 năm nhanh 3 năm nữa mới xong, đường Trần Hữu Dực kéo dài cũng rứa. Vậy thôi, không vào Đà Nẵng thì mua trung tâm.\u003cbr\u003e\nNhìn Bi ngủ yêu quá, nằm ngoan ngoãn ngon lành như con cún con. Con hay ôm cổ bố, ôm cổ mẹ, bò ôm chân rồi trèo trèo lên đòi bế, trời ơi cưng khủng khiếp, càng nhìn con con càng yêu. Và càng thương \u003ca href=\"http://news.zing.vn/Si-tu-di-thi-voi-gia-tai-100000-dong-1-con-meo-2-con-tho-post432675.html\"\u003ecậu học trò nghèo\u003c/a\u003e đi thi với mèo và thỏ, mẹ mất từ khi em mới một tuổi, sống với bà, 17 tuổi thì bà lại mất, ôi nghĩ mà thương em vô cùng, 1 tuổi là vừa biết quen hơi quấn quýt mẹ, vậy mà …\u003cbr\u003e\nVợ mình hỏi tại sao chuyện từ hồi thi đh bây giờ mới viết, bởi vì mình trăn trở mãi, nhớ mãi không quên được câu chuyện đó, chẳng biết giờ em ấy thế nào rồi 🙁\u003c/p\u003e","title":"10/10"},{"content":"Mới hack được cái lò nướng của dì Loan Ếch nên dạo này cup cake vợ mình làm ngon hơn hẳn hồi xưa. Mình quyết định học cách làm để khi nào thèm ăn có thể tự làm chứ không cần “cầu xin” vợ làm =))\nCông thức và hướng dẫn thì có sẵn (tờ giấy), nhưng mình chả biết cái nào là bột nở, cái nào là bột ngô, nên cần sự chỉ đạo sáng suốt của VỢ QUANG VINH MUÔN NĂM.\nCông tác chuẩn bị:\nSau khi trộn (hơi khó khăn vụ này, bắn lung tung), rồi đẩy output ra khuôn, bình thường vợ mình làm với công thức này được 10 cái mà sao hôm nay mình làm được có 9 cái, hao hụt hơi nhiều:\nĐang ngồi vểnh râu chờ bánh nướng xong:\nKết quả sau 25p nướng:\nRất thơm, giao diện khá ổn, nhưng ăn thì phía trong hơi ướt, chưa thành công mỹ mãn cho lắm, dù sao cũng rất khả quan cho lần đầu tiên.\nHôm nay còn làm được việc nữa là đi rửa xe, thay dầu cho xe wave. Và tranh thủ lúc ngồi ở hàng rửa xe đã hack cái ốc của cửa hàng, lắp vào mũ bảo hiểm, vậy là cố định được cái kính xộc xệch để cả tỉ năm không sửa. Zui quá.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/11/09/lam-banh/","summary":"\u003cp\u003eMới hack được cái lò nướng của dì Loan Ếch nên dạo này cup cake vợ mình làm ngon hơn hẳn hồi xưa. Mình quyết định học cách làm để khi nào thèm ăn có thể tự làm chứ không cần “cầu xin” vợ làm =))\u003cbr\u003e\nCông thức và hướng dẫn thì có sẵn (tờ giấy), nhưng mình chả biết cái nào là bột nở, cái nào là bột ngô, nên cần sự chỉ đạo sáng suốt của VỢ QUANG VINH MUÔN NĂM.\u003cbr\u003e\nCông tác chuẩn bị:\u003c/p\u003e","title":"Làm bánh"},{"content":"Vác theo nửa quả bưởi và 3 quả táo từ HN vào ĐN, ăn lay lắt tới ngày thứ 3 mới hết táo. Vì đóng cửa nhà từ lúc đi tới lúc về chẳng ai ở HN nên phải mang theo chứ để tủ lạnh chắc hỏng mất.\nBay 7h tối thứ 6 và về 5h chiều thứ 2. Đi vé rẻ nên giờ bay rất khó chịu, huhu.\nMua có 15kg hành lý ký gửi, lúc bay từ HN vào, bị quá cân lên 18.5kg, nhưng em nhân viên sân bay dễ tính bảo “không sao đâu”, thế là ok, còn lúc về em nhân viên sân bay Đà Nẵng khó tính hơn nên dù bà bầu con nhỏ vẫn phải bỏ gần 4kg quần áo từ vali sang túi xách tay.\nĐầu tiên hai vợ chồng định sắm cái vali, cỡ 2 củ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì một năm đi có một hai lần mà mua hẳn cái vali thì phí quá, thôi đi mượn.\nLúc bay vào ôi sao mà lâu thế, ngoài trời thì tối mù mù, lúc hạ cánh lại còn mưa to ầm ĩ, sợ phết. Bi nghịch tưng bừng trên máy bay, không ngủ tí nào, ghế sau có hai đứa trẻ con lớp 1 với 3, thế là Bi rất khoái, cứ với ra đằng sau chơi với anh chị.\nĐi taxi từ sân bay vào khách sạn thì taxi không biết (hoặc giả vờ không biết) đường, hỏi tổng đài rồi đi vòng xa mất gấp rưỡi so với bản đồ google. Xuống taxi trời vẫn mưa to, khách sạn rất xinh (Frangipani), em lễ tân và anh quản lý cầm ô chạy ra che và xách đồ giùm. Rất ưng. Hai ngày ở Frangi cũng rất dễ chịu, khách sạn kiểu homestay, đồ rất đẹp đẽ, tinh tế, sạch sẽ. Quản lý và nhân viên rất ân cần niềm nở, nói chung là thoải mái, dễ chịu như ở nhà. Đồ ăn sáng cũng ngon, tuy không phong phú lắm.\nTừ khách sạn ra biển cũng rất gần, chỉ tầm 7 phút đi bộ.\nGiá phòng là 900k/đêm, nhà mình có em bé nên được ưu tiên ở phòng rộng hơn, có giường phụ. Đồ đạc rất dễ thương. Mỗi tội không có sàn gỗ, và phòng thì hơi nhiều bụi vải, cả ở cầu thang. Khách sạn chỉ có 4 tầng (tầng 1 là sảnh, tầng 4 là khu giặt, phơi, tầng 2, 3 là phòng ở, tất cả chỉ có 10 phòng).\nỞ Frangi 2 đêm thì chuyển sang À La Carte, từ hôm đầu tiên vào nhìn thấy nó là cả bọn đã trầm trồ: Ồi mình sẽ ở cái khách sạn to đùng sang chảnh kia ư? Nhìn qua đã thấy ngay nó hoành tráng nhất bãi biển Mỹ Khê. Vào check in thì thấy quả là hoành nhất thật, đắt đỏ lòi mắt nữa =)) Nhưng view và vật dụng trong phòng thì đẹp tuyệt. Phòng mình ở là phòng highlight, giá 2.3tr/đêm, 2 phòng ngủ, 2wc, 2 nhà chia nhau. Phòng có 2 mặt thoáng, 2 ban công, view ra biển đẹp mênh mông. Bình thường những lần trước đi biển, muốn ngắm mặt trời mọc phải hò nhau dậy sớm, đi bộ ra biển, mà thường 80% là ngủ luôn chả thèm ngắm nghía gì, lần này thì nằm trên giường, chỉ cần kéo rèm ra, là ngắm được mặt trời mọc, quá đã.\nNói thực là cách đây khoảng 1 năm thôi, mình thề là mình không bao giờ nghĩ sẽ ở những khách sạn … đẹp như hai cái vừa rồi. Nhưng mà vì gần đây làm lụng mệt mỏi chán nán quá, đâm ra có xu thế muốn xõa. Nghĩ thì thấy cũng hơi sang thật, nhưng mùa thấp điểm nên tổng chi phí rất chi là rẻ, cả nhà các khoản hết chưa tới chục trẹo. Trong khi bọn phòng mình đi ĐN đợt hè chi phí cho một người là hơn 7tr rồi. Ah thực ra vì suốt ngày ở nhà bế Bi nên chẳng đi chơi đâu, cũng tiết kiệm khối :))\nĂn uống thì hải sản 3 bữa, 2 bữa cơm nhiêu, 1 bữa bánh tráng thịt heo. Thực ra mình nghĩ hải sản chỉ cần ăn 1 -2 bữa, còn lại cứ cơm canh bình dân, chủ yếu spa dưỡng da nghỉ ngơi (mùa này chả tắm biển mấy nên cũng không đói cho lắm), đợt này động viên mãi mà vợ vẫn tiếc tiền + lười không chịu đi spa.\nSáng ở À La không có ăn sáng miễn phí, mà vợ mình 6h đã kêu đói ầm ĩ, thế là xuống tầng 2 ăn bữa sáng “đáng giá nhất Đà Nẵng” – có mà đắt nhất ĐN thì có. Đồ ăn cũng chẳng ngon lắm, được mỗi các loại bánh ngọt là ngon, hoa quả hơi ít loại, xôi thì chán mù, không có bánh cuốn. 4 sao chỉ thể hiện ở ghế ăn combi (hay chico nhỉ), phòng ăn hoành tráng, và nhân viên thì cực kì chăm chỉ, cứ hễ Bi ném đồ ăn xuống sàn là có nhân viên chạy ra nhặt, ngại quá đi. Kết quả 150k/suất. Mà ăn xong mới thanh toán, mà lại còn cho ghi sổ hoặc thanh toán ngay, ghi sổ tức là đọc số phòng, mình tự hỏi nếu đọc bừa số phòng vớ vẩn thì sao nhỉ =))\nĂn sáng ngon ở ĐN có khách sạn Trendy cạnh sông Hàn (đường Trần Hưng Đạo), vợ mình tấm tắc khen mãi. Phòng ở đó view cũng đẹp lắm.\nĐặc sản đợt này chỉ mua mỗi hộp bò khô, bảo mua nửa cân mà Tuyết hâm mua có một hộp (300g), đâm ra làm quà cho phòng hơi bị ít ỏi.\n300g là 180k, kể ra cũng tương đối rẻ.\nSau 3 ngay đi chơi (có được yên đâu, điện thoại réo suốt khá mệt), về nhà hàng tá việc bị tồn đọng đập vào mặt, phải nó là muốn phát điên (hoặc muốn chết luôn một tuần).\nẢnh update sau vậy nha.\nPS: có một bạn trên “tăm” bảo là trời ở ĐN và Nhật Bản rất xanh, vì ở đó không khí sạch, ít bụi, còn HN toàn bụi nên trời chẳng xanh được. Thật đúng lắm, vào ĐN mũi mình dễ chịu hẳn, không bị sụt sịt, về HN phát biết mùi ngay, Nội Bài chào đón bằng một làn không khí bụi bặm mù mịt.\nBình luận (7) Loi Luu — 2014-10-31 14:10\nĐại ca đi cả nhà vào hẳn Đà Nẵng hết có 10 tr là siêu rẻ rồi, hôm trc em đi Hạ Long cả nhà có 2 ngày một đêm, 4 người cũng mất mệ nó 10tr.\nTú béo — 2014-11-09 15:03\nĂn chơi đại gia vl :v Nhà anh đi Đà Nẵng 2 thằng hết có gần 6 củ thôi ;))\nLoi Luu — 2014-11-09 15:07\nAnh mua nhà trong đó phải ko : ))\nTú béo — 2014-11-09 18:38\nSắp, anh chờ Thái mèo vào mua nhà để khảo giá đất đã :3\nkanishi — 2014-11-09 16:17\nĐang nói Lợi hay em :))\n6 củ ĐN thì có vẻ rẻ thật, quan trọng là mấy ngày ;))\nTú béo — 2014-11-09 18:38\nÀ, có 2 ngày rưỡi thôi :v Cơ bản là ăn chơi theo gia đình đại gia Tuấn Nờ mờ, chứ không chỉ hết khoảng 4 trệ 1 tí là tươi ngon rồi :v\nDasomi — 2014-11-04 06:12\nmình ở Hoian Chic – green treat đó. có cả cánh đồng bao quah lúc nào cũng thơm mùi lúa, đi bộ ra biển thì có vài phút. Sáng ra lò dò ra hiên ăn sáng thật là dễ chịu ý :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/10/29/da-nang-2014/","summary":"\u003cp\u003eVác theo nửa quả bưởi và 3 quả táo từ HN vào ĐN, ăn lay lắt tới ngày thứ 3 mới hết táo. Vì đóng cửa nhà từ lúc đi tới lúc về chẳng ai ở HN nên phải mang theo chứ để tủ lạnh chắc hỏng mất.\u003cbr\u003e\nBay 7h tối thứ 6 và về 5h chiều thứ 2. Đi vé rẻ nên giờ bay rất khó chịu, huhu.\u003cbr\u003e\nMua có 15kg hành lý ký gửi, lúc bay từ HN vào, bị quá cân lên 18.5kg, nhưng em nhân viên sân bay dễ tính bảo “không sao đâu”, thế là ok, còn lúc về em nhân viên sân bay Đà Nẵng khó tính hơn nên dù bà bầu con nhỏ vẫn phải bỏ gần 4kg quần áo từ vali sang túi xách tay.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên hai vợ chồng định sắm cái vali, cỡ 2 củ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì một năm đi có một hai lần mà mua hẳn cái vali thì phí quá, thôi đi mượn.\u003cbr\u003e\nLúc bay vào ôi sao mà lâu thế, ngoài trời thì tối mù mù, lúc hạ cánh lại còn mưa to ầm ĩ, sợ phết. Bi nghịch tưng bừng trên máy bay, không ngủ tí nào, ghế sau có hai đứa trẻ con lớp 1 với 3, thế là Bi rất khoái, cứ với ra đằng sau chơi với anh chị.\u003cbr\u003e\nĐi taxi từ sân bay vào khách sạn thì taxi không biết (hoặc giả vờ không biết) đường, hỏi tổng đài rồi đi vòng xa mất gấp rưỡi so với bản đồ google. Xuống taxi trời vẫn mưa to, khách sạn rất xinh (Frangipani), em lễ tân và anh quản lý cầm ô chạy ra che và xách đồ giùm. Rất ưng. Hai ngày ở Frangi cũng rất dễ chịu, khách sạn kiểu homestay, đồ rất đẹp đẽ, tinh tế, sạch sẽ. Quản lý và nhân viên rất ân cần niềm nở, nói chung là thoải mái, dễ chịu như ở nhà. Đồ ăn sáng cũng ngon, tuy không phong phú lắm.\u003cbr\u003e\nTừ khách sạn ra biển cũng rất gần, chỉ tầm 7 phút đi bộ.\u003cbr\u003e\nGiá phòng là 900k/đêm, nhà mình có em bé nên được ưu tiên ở phòng rộng hơn, có giường phụ. Đồ đạc rất dễ thương. Mỗi tội không có sàn gỗ, và phòng thì hơi nhiều bụi vải, cả ở cầu thang. Khách sạn chỉ có 4 tầng (tầng 1 là sảnh, tầng 4 là khu giặt, phơi, tầng 2, 3 là phòng ở, tất cả chỉ có 10 phòng).\u003cbr\u003e\nỞ Frangi 2 đêm thì chuyển sang À La Carte, từ hôm đầu tiên vào nhìn thấy nó là cả bọn đã trầm trồ: Ồi mình sẽ ở cái khách sạn to đùng sang chảnh kia ư? Nhìn qua đã thấy ngay nó hoành tráng nhất bãi biển Mỹ Khê. Vào check in thì thấy quả là hoành nhất thật, đắt đỏ lòi mắt nữa =)) Nhưng view và vật dụng trong phòng thì đẹp tuyệt. Phòng mình ở là phòng highlight, giá 2.3tr/đêm, 2 phòng ngủ, 2wc, 2 nhà chia nhau. Phòng có 2 mặt thoáng, 2 ban công, view ra biển đẹp mênh mông. Bình thường những lần trước đi biển, muốn ngắm mặt trời mọc phải hò nhau dậy sớm, đi bộ ra biển, mà thường 80% là ngủ luôn chả thèm ngắm nghía gì, lần này thì nằm trên giường, chỉ cần kéo rèm ra, là ngắm được mặt trời mọc, quá đã.\u003cbr\u003e\nNói thực là cách đây khoảng 1 năm thôi, mình thề là mình không bao giờ nghĩ sẽ ở những khách sạn … đẹp như hai cái vừa rồi. Nhưng mà vì gần đây làm lụng mệt mỏi chán nán quá, đâm ra có xu thế muốn xõa. Nghĩ thì thấy cũng hơi sang thật, nhưng mùa thấp điểm nên tổng chi phí rất chi là rẻ, cả nhà các khoản hết chưa tới chục trẹo. Trong khi bọn phòng mình đi ĐN đợt hè chi phí cho một người là hơn 7tr rồi. Ah thực ra vì suốt ngày ở nhà bế Bi nên chẳng đi chơi đâu, cũng tiết kiệm khối :))\u003cbr\u003e\nĂn uống thì hải sản 3 bữa, 2 bữa cơm nhiêu, 1 bữa bánh tráng thịt heo. Thực ra mình nghĩ hải sản chỉ cần ăn 1 -2 bữa, còn lại cứ cơm canh bình dân, chủ yếu spa dưỡng da nghỉ ngơi (mùa này chả tắm biển mấy nên cũng không đói cho lắm), đợt này động viên mãi mà vợ vẫn tiếc tiền + lười không chịu đi spa.\u003cbr\u003e\nSáng ở À La không có ăn sáng miễn phí, mà vợ mình 6h đã kêu đói ầm ĩ, thế là xuống tầng 2 ăn bữa sáng “đáng giá nhất Đà Nẵng” – có mà đắt nhất ĐN thì có. Đồ ăn cũng chẳng ngon lắm, được mỗi các loại bánh ngọt là ngon, hoa quả hơi ít loại, xôi thì chán mù, không có bánh cuốn. 4 sao chỉ thể hiện ở ghế ăn combi (hay chico nhỉ), phòng ăn hoành tráng, và nhân viên thì cực kì chăm chỉ, cứ hễ Bi ném đồ ăn xuống sàn là có nhân viên chạy ra nhặt, ngại quá đi. Kết quả 150k/suất. Mà ăn xong mới thanh toán, mà lại còn cho ghi sổ hoặc thanh toán ngay, ghi sổ tức là đọc số phòng, mình tự hỏi nếu đọc bừa số phòng vớ vẩn thì sao nhỉ =))\u003cbr\u003e\nĂn sáng ngon ở ĐN có khách sạn Trendy cạnh sông Hàn (đường Trần Hưng Đạo), vợ mình tấm tắc khen mãi. Phòng ở đó view cũng đẹp lắm.\u003cbr\u003e\nĐặc sản đợt này chỉ mua mỗi hộp bò khô, bảo mua nửa cân mà Tuyết hâm mua có một hộp (300g), đâm ra làm quà cho phòng hơi bị ít ỏi.\u003cbr\u003e\n300g là 180k, kể ra cũng tương đối rẻ.\u003cbr\u003e\nSau 3 ngay đi chơi (có được yên đâu, điện thoại réo suốt khá mệt), về nhà hàng tá việc bị tồn đọng đập vào mặt, phải nó là muốn phát điên (hoặc muốn chết luôn một tuần).\u003cbr\u003e\nẢnh update sau vậy nha.\u003cbr\u003e\nPS: có một bạn trên “tăm” bảo là trời ở ĐN và Nhật Bản rất xanh, vì ở đó không khí sạch, ít bụi, còn HN toàn bụi nên trời chẳng xanh được. Thật đúng lắm, vào ĐN mũi mình dễ chịu hẳn, không bị sụt sịt, về HN phát biết mùi ngay, Nội Bài chào đón bằng một làn không khí bụi bặm mù mịt.\u003c/p\u003e","title":"Đà Nẵng 2014"},{"content":"Mò mãi mới ra cái lệnh, mấy lần định bốc máy gọi Tùng dâm nhưng nghĩ việc nhỏ nhoi không nên phiền điện hạ mặt trời : )) Rút cục cũng tự tìm được câu lệnh.\nBình luận (1) Khapota — 2014-09-27 11:07\nThay bằng -C1 Thái mèo ạ 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/09/27/grep-a1-b1-color-stockcommondao-cataliout-log/","summary":"\u003cp\u003eMò mãi mới ra cái lệnh, mấy lần định bốc máy gọi Tùng dâm nhưng nghĩ việc nhỏ nhoi không nên phiền điện hạ mặt trời : )) Rút cục cũng tự tìm được câu lệnh.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhapota\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2014-09-27 11:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThay bằng -C1 Thái mèo ạ 🙂\u003c/p\u003e","title":"grep -A1 -B1 –color 'StockCommonDAO' cataliout.log"},{"content":"Coder 5 năm kinh nghiệm hẳn phải khác coder chưa được 2 năm.\nCoder làm viettel 4 năm hẳn phải khác coder vừa vào hợp đồng dịch vụ, lại càng khác coder thuê ngoài.\nMột chức năng đơn giản thôi, dở hơi kia hì hục 2-3 ngày chưa xong, mình code 4 tiếng là chạy ngon lành.\nThôi đi ngủ đã, lúc khác kêu ca nhé, hé hé, chỉ biết là anh không code thì thôi, code thì hơi kinh đấy. Hừ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/09/23/hu/","summary":"\u003cp\u003eCoder 5 năm kinh nghiệm hẳn phải khác coder chưa được 2 năm.\u003cbr\u003e\nCoder làm viettel 4 năm hẳn phải khác coder vừa vào hợp đồng dịch vụ, lại càng khác coder thuê ngoài.\u003cbr\u003e\nMột chức năng đơn giản thôi, dở hơi kia hì hục 2-3 ngày chưa xong, mình code 4 tiếng là chạy ngon lành.\u003cbr\u003e\nThôi đi ngủ đã, lúc khác kêu ca nhé, hé hé, chỉ biết là anh không code thì thôi, code thì hơi kinh đấy. Hừ.\u003c/p\u003e","title":"Hừ"},{"content":"Hôm nay ở lại công ty, dạo này lắm việc quá, không ở lại không thể làm hết được. Mà ở lại làm cũng không hết nốt.\nNhớ Bi quá, sáng nay bố đi làm Bi cứ ngó mặt ngơ ngác, với tay đòi theo, thương ơi là thương.\nCái cảm giác đi làm về, có một thằng ku chưa biết nói chưa biết đi, nhưng biết cười toe toét khi thấy bố mở cửa, nhoài ra ôm chân bố đòi bố bế, ôi thích kinh khủng. Nhìn nụ cười của con không thuốc bổ nào bằng. Bi chẳng cần quan tâm bố có giỏi không có giàu không, chẳng cần quan tâm bố code lởm nhiều lỗi, chẳng cần quan tâm bố bị trễ deadline bao nhiêu yêu cầu, chẳng cần quan tâm điều gì hết, Bi chỉ cần bố bế đi chơi, chỉ cần ú òa cho Bi cười toe toét, chỉ cần cầm bình sữa cho Bi khi Bi khát, chỉ cần thay quần khi bi tè (ị thì phải gọi bà giúp việc), cho Bi ra thang máy, xuống tầng 1 đi dạo lòng vòng, chỉ cần thế thôi, là Bi cười vui rồi. Như đã từng đọc trong blog http://teq316.wordpress.com/ – anh ấy nói bọn trẻ lớn nhanh lắm, chẳng mấy mà chúng sẽ không cần mình nữa, hãy tận dụng khoảng thời gian còn là người hùng của con và chơi với con, lớn một chút là chúng nó có nhiều thú vui hơn, không cần bố nữa đâu 😀\nKhi bạn chăm sóc một em bé từ bé xíu bé xiu, mới hiểu được sự diệu kì của cuộc sống, và thương bố mẹ mình nhiều hơn, thương mọi đứa trẻ trên đời. Mình thích nằm kềnh cùng Bi, nhìn Bi lăn lộn trên giường, nhìn Bi bò bò, kêu “ba ba ba, bà bà bà, ma ma ma, a a a”, thích xem (hoặc đút) cho Bi ăn, miệng há như con chim, Bi có 3 răng rồi, mà từ hồi chưa có răng, cứ đưa cho cái bánh mình trứng chim là Bi cầm luôn đưa lên mồm gặm gặm.\n“Không có đứa trẻ nào hư, chỉ có người lớn làm hư trẻ” – quả thật là như vậy – Bi thi thoảng mới ngủ ngoan, còn thường xuyên ti mẹ cả đêm, vợ mình khéo sắp bị vẹo cột sống vì nằm nghiêng một bên cho con ti, Bi thì bị méo đầu. Không đủ kiên quyết để rắn, chiều một tí, một tí thôi, là bị lấn sân và dần dần là thua ngay. Bi dạo này ăn không ngồi ghế mà vừa nghịch vừa ăn rồi, nghĩ cái cảnh bế/chạy theo đút làm mình đã muốn tát cho lật mặt, hừ.\nCòn nhiều chuyện muốn viết lắm nhưng phải code tiếp đây.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/09/19/bi-ngo/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay ở lại công ty, dạo này lắm việc quá, không ở lại không thể làm hết được. Mà ở lại làm cũng không hết nốt.\u003cbr\u003e\nNhớ Bi quá, sáng nay bố đi làm Bi cứ ngó mặt ngơ ngác, với tay đòi theo, thương ơi là thương.\u003cbr\u003e\nCái cảm giác đi làm về, có một thằng ku chưa biết nói chưa biết đi, nhưng biết cười toe toét khi thấy bố mở cửa, nhoài ra ôm chân bố đòi bố bế, ôi thích kinh khủng. Nhìn nụ cười của con không thuốc bổ nào bằng. Bi chẳng cần quan tâm bố có giỏi không có giàu không, chẳng cần quan tâm bố code lởm nhiều lỗi, chẳng cần quan tâm bố bị trễ deadline bao nhiêu yêu cầu, chẳng cần quan tâm điều gì hết, Bi chỉ cần bố bế đi chơi, chỉ cần ú òa cho Bi cười toe toét, chỉ cần cầm bình sữa cho Bi khi Bi khát, chỉ cần thay quần khi bi tè (ị thì phải gọi bà giúp việc), cho Bi ra thang máy, xuống tầng 1 đi dạo lòng vòng, chỉ cần thế thôi, là Bi cười vui rồi. Như đã từng đọc trong blog \u003ca href=\"http://teq316.wordpress.com/\"\u003ehttp://teq316.wordpress.com/\u003c/a\u003e – anh ấy nói bọn trẻ lớn nhanh lắm, chẳng mấy mà chúng sẽ không cần mình nữa, hãy tận dụng khoảng thời gian còn là người hùng của con và chơi với con, lớn một chút là chúng nó có nhiều thú vui hơn, không cần bố nữa đâu 😀\u003cbr\u003e\nKhi bạn chăm sóc một em bé từ bé xíu bé xiu, mới hiểu được sự diệu kì của cuộc sống, và thương bố mẹ mình nhiều hơn, thương mọi đứa trẻ trên đời. Mình thích nằm kềnh cùng Bi, nhìn Bi lăn lộn trên giường, nhìn Bi bò bò, kêu “ba ba ba, bà bà bà, ma ma ma, a a a”, thích xem (hoặc đút) cho Bi ăn, miệng há như con chim, Bi có 3 răng rồi, mà từ hồi chưa có răng, cứ đưa cho cái bánh mình trứng chim là Bi cầm luôn đưa lên mồm gặm gặm.\u003cbr\u003e\n“Không có đứa trẻ nào hư, chỉ có người lớn làm hư trẻ” – quả thật là như vậy – Bi thi thoảng mới ngủ ngoan, còn thường xuyên ti mẹ cả đêm, vợ mình khéo sắp bị vẹo cột sống vì nằm nghiêng một bên cho con ti, Bi thì bị méo đầu. Không đủ kiên quyết để rắn, chiều một tí, một tí thôi, là bị lấn sân và dần dần là thua ngay. Bi dạo này ăn không ngồi ghế mà vừa nghịch vừa ăn rồi, nghĩ cái cảnh bế/chạy theo đút làm mình đã muốn tát cho lật mặt, hừ.\u003cbr\u003e\nCòn nhiều chuyện muốn viết lắm nhưng phải code tiếp đây.\u003c/p\u003e","title":"Bị Ngố"},{"content":"Sáng nay nghỉ làm, đưa vợ đi làm, hai vợ chồng đi ăn sáng. Sau đó mình chạy ra hsbc hủy thẻ tín dụng, phí thường niên của thẻ vàng cao quá, lại cả thẻ phụ của vợ. Tờ yêu cầu hủy thẻ có một phần lựa chọn xử lý tiền thừa trong thẻ, lựa chọn 1 là rút tiền mặt (7 ngày sau khi làm yêu cầu hủy thẻ), lựa chọn 2 là chuyển khoản sang một tài khoản khác trong hsbc, lựa chọn 3 là chuyển sang một quỹ từ thiện trong hsbc. Mình đinh ninh là thẻ mình chả có tí tiền thừa nào, cùng lắm là 13 nghìn hôm nọ nộp dư. Tích vào phần chuyển từ thiện rồi, nghĩ thế nào lại tích thêm phát vào mục rút tiền mặc cho chắc. Lúc sau em nhân viên hsbc bảo là thẻ anh còn dư hơn 4 triệu, mình choáng, ngó trong máy tính đúng là hiển thị 4 triệu thật. Mình hỏi đi hỏi lại có thật không =)) Mình hai tháng nay không tiêu gì bằng thẻ hsbc. Sao lại có số dư nhiều dữ. Thôi kệ đi, 7/9 nhớ xin nghỉ đi ra lấy 4 triệu là được =))\nXong vụ thẻ thì chạy sang bên kia đường vào hiệu chữa răng – nơi năm ngoái khi còn thuê nhà ở ngõ 79 Cầu Giấy mình đã xử lý tủy hai cái răng hàm, xử lý xong một cái, một cái đang hàn tạm hẹn tuần sau quay lại xử lý tiếp thì mình thấy yên yên hết đau, lặn hẳn 1 năm sau mới quay lại =)) Thực ra do chuyển nhà sang bên Mỹ Đình đi lại không tiện nên lười.\nGần đây mấy chỗ hàn vỡ hết, kể cả hàn vĩnh viễn lẫn hàn tạm, răng trống hoác nhai như móm, ăn khó quá nên đành nghỉ làm một hôm đi làm lại. Vào đó nằm hơn 2 tiếng rưỡi, nghe tiếng máy mài răng rít lên hàm mà choáng váng hết đầu. Lúc sau ra thanh toán thì còn choáng hơn tiếng máy mài =))\nMình đánh giá chỗ nha khoa Happy Dental này làm việc khá ngon, khám, chụp x-quang răng, xử lý nọ kia, chụp x-quang 4 lần, há mồm đi ra đi vào mỏi muốn gẫy hàm. Cái răng bên phải xử lý tủy chưa hoàn toàn nên phải làm tiếp, em nhà sĩ chọc cho hai phát đau nhói tận óc, sợ vãi đạn. Mình nghĩ thầm chắc chắn mình không làm cách mạng được, địch mà bắt tra tấn tủy răng thì mình khai con bà từ A đến Z. Răng bên trái thì xử lý tủy xong rồi nhưng vỡ mất một nửa nên phải cắm một cái cọc rồi làm bọc lên. Cái trụ giá 500k còn cái bọc titanium gì đó giá 2 củ.\nThêm 700k tiền xử lý tủy răng bên phải nữa là 3.2 triệu. Vừa gần khít tiền thưởng 2.9\nThứ 6 ra lắp cái bọc cho răng trái, còn răng phải hẹn 2 tuần nữa xử lý tiếp. Dự kiến mất 2.5 củ nữa.\nThôi đành cố, răng ko có thì không ăn uống được, không ăn uống được lấy đâu sức mà làm, phỏng ạ?\nBi ngố liệu hồn, 6 tháng bố cho Bi đi khám răng một lần, không lằng nhằng, răng như bố xấu hổ lắm, hồi vào viện 354 hay bị bác sĩ mắng “sao răng hỏng hết giờ mới đi khám”, nên mình ghét vào viện công. May quá phòng khám này nhẹ nhàng hết sức, đắt cũng được, nhưng mà đừng có mắng anh, hehe.\nAh lúc sau còn lấy cao răng nữa, ôi dồi, nó mài vào lợi, đau đau là, mình xúc miệng ra thấy đỏ lòm đầy máu, hoảng hết hồn, ôi sao chảy máu à, hay thôi ko làm nữa đi em, nhưng em y tá bảo lợi anh bị viêm, không tẩy hết cao răng thì sao mà khỏi được. Ồ đúng mịa rồi, mình đánh răng rất hay bị chảy máu chân răng, google báo mạng thấy bảo là do viêm chân răng, mảng bám là nguyên nhân. Thôi đành cố cho em ấy xử lý.\nRăng mới chả lợi, khổ ghê, thôi từ giờ không được lười đánh răng nữa, phải súc miệng bằng lít tơ rin luôn.\nBình luận (1) dasomi — 2014-09-26 13:30\nthái hâm. a Huấn mở phòng răng ở ngay gần nhà t tức là cách nhà ấy 1,5km thôi. ra đó vừa gần lại giá hữu nghị:))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/08/27/good-bye-hsbc/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay nghỉ làm, đưa vợ đi làm, hai vợ chồng đi ăn sáng. Sau đó mình chạy ra hsbc hủy thẻ tín dụng, phí thường niên của thẻ vàng cao quá, lại cả thẻ phụ của vợ. Tờ yêu cầu hủy thẻ có một phần lựa chọn xử lý tiền thừa trong thẻ, lựa chọn 1 là rút tiền mặt (7 ngày sau khi làm yêu cầu hủy thẻ), lựa chọn 2 là chuyển khoản sang một tài khoản khác trong hsbc, lựa chọn 3 là chuyển sang một quỹ từ thiện trong hsbc. Mình đinh ninh là thẻ mình chả có tí tiền thừa nào, cùng lắm là 13 nghìn hôm nọ nộp dư. Tích vào phần chuyển từ thiện rồi, nghĩ thế nào lại tích thêm phát vào mục rút tiền mặc cho chắc. Lúc sau em nhân viên hsbc bảo là thẻ anh còn dư hơn 4 triệu, mình choáng, ngó trong máy tính đúng là hiển thị 4 triệu thật. Mình hỏi đi hỏi lại có thật không =)) Mình hai tháng nay không tiêu gì bằng thẻ hsbc. Sao lại có số dư nhiều dữ. Thôi kệ đi, 7/9 nhớ xin nghỉ đi ra lấy 4 triệu là được =))\u003cbr\u003e\nXong vụ thẻ thì chạy sang bên kia đường vào hiệu chữa răng – nơi năm ngoái khi còn thuê nhà ở ngõ 79 Cầu Giấy mình đã xử lý tủy hai cái răng hàm, xử lý xong một cái, một cái đang hàn tạm hẹn tuần sau quay lại xử lý tiếp thì mình thấy yên yên hết đau, lặn hẳn 1 năm sau mới quay lại =)) Thực ra do chuyển nhà sang bên Mỹ Đình đi lại không tiện nên lười.\u003cbr\u003e\nGần đây mấy chỗ hàn vỡ hết, kể cả hàn vĩnh viễn lẫn hàn tạm, răng trống hoác nhai như móm, ăn khó quá nên đành nghỉ làm một hôm đi làm lại. Vào đó nằm hơn 2 tiếng rưỡi, nghe tiếng máy mài răng rít lên hàm mà choáng váng hết đầu. Lúc sau ra thanh toán thì còn choáng hơn tiếng máy mài =))\u003cbr\u003e\nMình đánh giá chỗ nha khoa Happy Dental này làm việc khá ngon, khám, chụp x-quang răng, xử lý nọ kia, chụp x-quang 4 lần, há mồm đi ra đi vào mỏi muốn gẫy hàm. Cái răng bên phải xử lý tủy chưa hoàn toàn nên phải làm tiếp, em nhà sĩ chọc cho hai phát đau nhói tận óc, sợ vãi đạn. Mình nghĩ thầm chắc chắn mình không làm cách mạng được, địch mà bắt tra tấn tủy răng thì mình khai con bà từ A đến Z. Răng bên trái thì xử lý tủy xong rồi nhưng vỡ mất một nửa nên phải cắm một cái cọc rồi làm bọc lên. Cái trụ giá 500k còn cái bọc titanium gì đó giá 2 củ.\u003cbr\u003e\nThêm 700k tiền xử lý tủy răng bên phải nữa là 3.2 triệu. Vừa gần khít tiền thưởng 2.9\u003cbr\u003e\nThứ 6 ra lắp cái bọc cho răng trái, còn răng phải hẹn 2 tuần nữa xử lý tiếp. Dự kiến mất 2.5 củ nữa.\u003cbr\u003e\nThôi đành cố, răng ko có thì không ăn uống được, không ăn uống được lấy đâu sức mà làm, phỏng ạ?\u003cbr\u003e\nBi ngố liệu hồn, 6 tháng bố cho Bi đi khám răng một lần, không lằng nhằng, răng như bố xấu hổ lắm, hồi vào viện 354 hay bị bác sĩ mắng “sao răng hỏng hết giờ mới đi khám”, nên mình ghét vào viện công. May quá phòng khám này nhẹ nhàng hết sức, đắt cũng được, nhưng mà đừng có mắng anh, hehe.\u003cbr\u003e\nAh lúc sau còn lấy cao răng nữa, ôi dồi, nó mài vào lợi, đau đau là, mình xúc miệng ra thấy đỏ lòm đầy máu, hoảng hết hồn, ôi sao chảy máu à, hay thôi ko làm nữa đi em, nhưng em y tá bảo lợi anh bị viêm, không tẩy hết cao răng thì sao mà khỏi được. Ồ đúng mịa rồi, mình đánh răng rất hay bị chảy máu chân răng, google báo mạng thấy bảo là do viêm chân răng, mảng bám là nguyên nhân. Thôi đành cố cho em ấy xử lý.\u003cbr\u003e\nRăng mới chả lợi, khổ ghê, thôi từ giờ không được lười đánh răng nữa, phải súc miệng bằng lít tơ rin luôn.\u003c/p\u003e","title":"Good bye HSBC"},{"content":"Hôm nay, trận thứ 4 kể từ hồi trở lại sân bóng, mình đã ghi bàn. Bàn thắng mở tỉ số một pha tranh chấp với hậu vệ và thủ môn đối phương ngay trước cầu môn. Sướng quá há há. Sướng hơn nữa là đội mình thắng hẳn 6-2. Đến lúc 4-0 là đã đá nhởn nhơ rồi. Mình về bắt gôn, đội bạn sút suốt mà ko vào, mình đẩy một quả sút từ chính giữa cầu môn, sút mạnh lắm, mình chỉ đẩy khe khẽ cho bóng trượt lên, đập xà ngang ra ngoài. Lúc sau lại sút, lần này sút từ phía trái, bóng bay ngang tầm ngực, mình lại đẩy cho bóng trượt ra, đi ra ngoài. Quả thứ 3 là khi bóng xuống gần sát phía trái cầu môn, khá gần, nhìn đối phương mắm môi mắm lợi sút, mình hãi, co mẹ người sát cột gôn bên trái, để tránh, kệ cho bóng vào gôn, tấm thân ngàn vàng đéo gì lại giơ ra chịu bóng thì có mà đi viện à, ai dè ông đó nửa sút nửa chuyển, mạnh, một ông khác đứng khá sát mình, đệm bóng, đáng ra vào lưới rất dễ thì anh ta lại thích chơi bài khó, đệm vào vai mình (đang co ro) và bay ra ngoài =)) Có quả khác thì sút rõ mạnh, mình luống cuống, thế nào mà bóng đập bốp phát đầu gối bật ra, rát hết chân. Nói chung là rất buồn cười.\nMình đá bóng từ hồi lớp 1 lớp 2, lớp 5 thì bắt đầu thi đấu ở đội tuyển của … lớp. Hồi đó lớp mình mạnh lắm, thế mà bị loại ngay trận đầu tiên, hòa 1-1 rồi sút penalti, mình thằng duy nhất sút vào. Nhớ là hồi đó đội bóng có Phùng Đức Minh, Tống Văn Duy, Bồ Việt Hải, Phí Hồng Thái, và thủ môn gì Tuấn ấy. Kinh ra phết, vì có mỗi mình mình là vừa đi thi học sinh giỏi lại vừa lên tuyển, hố hố.\nSang cấp 2 thì cũng vẫn đá giải cấp … trường, năm nào cũng thua. Hồi lớp 6 lớp 7 ấy, khi còn ở Chí Linh, vườn rộng, mình dọn vườn, làm hẳn một sân tập bóng đá, kẻ vẽ đẹp vô cùng, tập luyện chăm chỉ lắm, tập sút phạt như Beckham luôn, toàn tưởng tượng mình là đội trưởng dẫn dắt Việt Nam vô địch thế giới, nuôi mộng thi ĐH thể dục thể thao Từ Sơn. Lớp 8 lớp 9 lên Hương Canh (Vĩnh Phúc) thì học hùng hục như trâu húc mả, chả bóng bánh chó gì, kể ra vẫn ở Hải Dương thì khéo giờ mình nổi tiếng hơn Công Vinh =)).\nLên cấp 3 thi thoảng vẫn đá giao hữu với các lớp khác, thế thôi. Hết. Vào đại học cũng vẫn đá ở cấp … đội tuyển lớp. Nhớ năm cuối Hải LT và thằng Minh Hoàng CA tổ chức giải cho khoa hay cho trường nhỉ, rất chi cơ cấu, K50CC và K50CA vào chung kết, đá sân quái gì xa mãi bên Cổ Nhuế. Mình ghi một bàn thắng để đời: Hải từ cánh phải sân nhà phất bóng lên phía cánh trái, mình chạy chạy theo bóng, rồi tung chân trái sút một cú, một cú vuốt bóng huyền thoại, Rooney cũng chỉ đến thế mà thôi, bóng đập BING phát vào xà ngang vào lưới, rung chuyển cả khung thành. Rút cục thì đội CA với sự dẫn dắt của Nguyễn Bá Đạt vẫn bật lại 3-1.\nHồi đi làm, đợt xưa hay đi đá với Linkhay PTD team, đá vị trí tiền đạo, ghi bàn thì nhiều không kể xiết, có trận ghi hẳn 4 bàn, vài lần ghi bàn trực tiếp từ những quả phạt góc. Đá ở BSS cũng tiền đạo nên cũng ghi bàn ầm ĩ, hồi ấy ghi bàn là chuyện hết sức bình thường, trận nào không ghi mới là bất thường. Giờ trở lại đá 4 trận mới ghi được một bàn, thật mừng khôn tả.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/08/21/toi-da-bong/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, trận thứ 4 kể từ hồi trở lại sân bóng, mình đã ghi bàn. Bàn thắng mở tỉ số một pha tranh chấp với hậu vệ và thủ môn đối phương ngay trước cầu môn. Sướng quá há há. Sướng hơn nữa là đội mình thắng hẳn 6-2. Đến lúc 4-0 là đã đá nhởn nhơ rồi. Mình về bắt gôn, đội bạn sút suốt mà ko vào, mình đẩy một quả sút từ chính giữa cầu môn, sút mạnh lắm, mình chỉ đẩy khe khẽ cho  bóng trượt lên, đập xà ngang ra ngoài. Lúc sau lại sút, lần này sút từ phía trái, bóng bay ngang tầm ngực, mình lại đẩy cho bóng trượt ra, đi ra ngoài. Quả thứ 3 là khi bóng xuống gần sát phía trái cầu môn, khá gần, nhìn đối phương mắm môi mắm lợi sút, mình hãi, co mẹ người sát cột gôn bên trái, để tránh, kệ cho bóng vào gôn, tấm thân ngàn vàng đéo gì lại giơ ra chịu bóng thì có mà đi viện à, ai dè ông đó nửa sút nửa chuyển, mạnh, một ông khác đứng khá sát mình, đệm bóng, đáng ra vào lưới rất dễ thì anh ta lại thích chơi bài khó, đệm vào vai mình (đang co ro) và bay ra ngoài =)) Có quả khác thì sút rõ mạnh, mình luống cuống, thế nào mà bóng đập bốp phát đầu gối bật ra, rát hết chân. Nói chung là rất buồn cười.\u003cbr\u003e\nMình đá bóng từ hồi lớp 1 lớp 2, lớp 5 thì bắt đầu thi đấu ở đội tuyển của … lớp. Hồi đó lớp mình mạnh lắm, thế mà bị loại ngay trận đầu tiên, hòa 1-1 rồi sút penalti, mình thằng duy nhất sút vào. Nhớ là hồi đó đội bóng có Phùng Đức Minh, Tống Văn Duy, Bồ Việt Hải, Phí Hồng Thái, và thủ môn gì Tuấn ấy. Kinh ra phết, vì có mỗi mình mình là vừa đi thi học sinh giỏi lại vừa lên tuyển, hố hố.\u003cbr\u003e\nSang cấp 2 thì cũng vẫn đá giải cấp … trường, năm nào cũng thua. Hồi lớp 6 lớp 7 ấy, khi còn ở Chí Linh, vườn rộng, mình dọn vườn, làm hẳn một sân tập bóng đá, kẻ vẽ đẹp vô cùng, tập luyện chăm chỉ lắm, tập sút phạt như Beckham luôn, toàn tưởng tượng mình là đội trưởng dẫn dắt Việt Nam vô địch thế giới, nuôi mộng thi ĐH thể dục thể thao Từ Sơn. Lớp 8 lớp 9 lên Hương Canh (Vĩnh Phúc) thì học hùng hục như trâu húc mả, chả bóng bánh chó gì, kể ra vẫn ở Hải Dương thì khéo giờ mình nổi tiếng hơn Công Vinh =)).\u003cbr\u003e\nLên cấp 3 thi thoảng vẫn đá giao hữu với các lớp khác, thế thôi. Hết. Vào đại học cũng vẫn đá ở cấp … đội tuyển lớp. Nhớ năm cuối Hải LT và thằng Minh Hoàng CA tổ chức giải cho khoa hay cho trường nhỉ, rất chi cơ cấu, K50CC và K50CA vào chung kết, đá sân quái gì xa mãi bên Cổ Nhuế. Mình ghi một bàn thắng để đời: Hải từ cánh phải sân nhà phất bóng lên phía cánh trái, mình chạy chạy theo bóng, rồi tung chân trái sút một cú, một cú vuốt bóng huyền thoại, Rooney cũng chỉ đến thế mà thôi, bóng đập BING phát vào xà ngang vào lưới, rung chuyển cả khung thành. Rút cục thì đội CA với sự dẫn dắt của Nguyễn Bá Đạt vẫn bật lại 3-1.\u003cbr\u003e\nHồi đi làm, đợt xưa hay đi đá với Linkhay PTD team, đá vị trí tiền đạo, ghi bàn thì nhiều không kể xiết, có trận ghi hẳn 4 bàn, vài lần ghi bàn trực tiếp từ những quả phạt góc. Đá ở BSS cũng tiền đạo nên cũng ghi bàn ầm ĩ, hồi ấy ghi bàn là chuyện hết sức bình thường, trận nào không ghi mới là bất thường. Giờ trở lại đá 4 trận mới ghi được một bàn, thật mừng khôn tả.\u003c/p\u003e","title":"Tôi đá bóng"},{"content":"Bạn mình đi Cameroon, sau đây là một số “suy nghĩ cảm xúc”, mình chưa được đi châu Phi bao giờ, đọc thật mở mang tầm mắt quá, hihi.\nĐi xa mới thấy nhớ Việt nam các chị ợ…^^\nVề chợ búa: Chỗ làm của bọn e gần chợ nên đi ăn cơm về thì mấy người dân thổ địa cứ gào lên Viet nam biêng …^^ -\u0026gt; chắc hỏi mấy ông bảo vệ\nCòn mấy thằng trẻ con cứ gào cái gì ấy bằng tiếng pháp, e nghĩ là chắc giống bọn trẻ con bên mình thấy Tây đến thì “chửi ” đấy..hê hê\nHoa quả thì nhiều+ giá cũng tương đối giống của Vietnam: quả dứa to như quả dưa hấu loại to -\u0026gt; 4 nghìn -\u0026gt; nên đi nhà hàng nước dứa rất thịnh hành\nBơ -\u0026gt; quả to+ dầy thịt dã man\nXoài -\u0026gt; to+ thơm\n-\u0026gt; E đang tính xem làm cách nào đem về viet nam được ^^\nThức ăn: bên này họ chủ yếu ăn đồ nướng+ rán: gao thì nhả nhoen nhoét, trông tơi bời ra, nhưng mấy a chỗ e nấu thì trên sống dưới khê tứ bề nhão nhoét -\u0026gt; vì nấu cho mấy chục người ăn..\nở ngoài nhà hàng thì họ chủ yếu ăn chuối rán+ chuối nướng (mình thì ăn cơm), 1 suất cơm bên này thì gồm: 1 cánh gà+ 1 bát cơm+ 1 cốc nước dứa thì tầm 100k\nĐường xá bên này cũng rất hay: công nhận đường tốt thì k có nứt nẻ hay ổ trâu ổ bò như mình, taxi nhiều vô kể, đi lại k có đèn giao thông, tự đi tự nhường nhau -\u0026gt; k có chuyện chen lấn đâm nhau như mình, họ đợi lâu quá thì thò cổ ra chửi nhau vài câu thoai…lái xe cũng vui tính…lúc đầu mặc cả là 1000, sau đó đi 1 đoạn nó lại bảo kà 1500 nhé, bọn e bảo không, nó cười hề hề bảo ok ok, đi 1 đoạn nó lại bảo 1500 nhá…\nMà taxi bên này tính theo cuốc: từ điểm a đến điểm b thì là bao nhiêu tiền chứ k hiện đại có bảng tính km như mình\nVà có 2 cách đi: nếu chị bao trọn xe trong cả quãng đường thì tính như thế, nếu không thì mình cứ lên xe, dọc đường nó bắt thêm khách thì mình chỉ có mất 200francs -\u0026gt; tức là mât 8000VND việt nam (1000frans= 40.000VND), lắm hôm nó đi cả chăng chỉ có 1 mình mình mà mình chỉ mất có 200francs, trong khi đó nếu bao trọn là 1000frans=40000VND\nĐI taxi thì phải chuẩn bị tiền lẻ, trả tờ tiền to, thằng taxi quay ra chửi ngay, cứ ngồi ì ra không lấy tiền hoặc k trả lại (dù nó có tiền) –\u0026gt; lười k thèm đếm tiền trả ^^\nSiêu thị: hôm qua bọn e có vào 1 cái siêu thị cũng đc gọi là dạng tầm cỡ của thủ đô để mua cái hộp đựng cơm -\u0026gt; ối giời, hóa đơn thanh toán của khách mà cửa hàng giữ lại ấy, họ tuôn ra cả 1 cuộn dài rồi hứng bằng cái rổ ở đằng sau cái máy tính\nĐôi tông chị hà mua thì khoảng 120k\nSách vở+ giấy bên này như đồ của mình năm 90 -\u0026gt; nhưng lại đắt hơn ở viet nam nhiều, có cái bảng gỗ mà chỉ cần bẻ nhẹ là gãy+ làm bằng cái gỗ mủn mủn -\u0026gt; cho mấy bạn trẻ con nhà mình thèm lấy\nGiấy vệ sinh thì đủ màu: màu trắng đục, màu xanh da trời, màu hồng đậm, hồng nhạt… -\u0026gt; duy chỉ có 1 màu không có là màu trắng tinh\nNói chung là đồ đạc của họ cứ cũ cũ\nNhà hàng: bên trong nhà hàng có các sạp cá nướng, gà nướng…mình vào ăn cá thì vào sạp nào thì mặc cả, nếu k đc thì sang sạp khác mặc cả -\u0026gt; như cửa hàng cá được úp cái nóc của nhà hàng lên\nNhân viên phục vụ thì đc tính số bàn phục để tính tiền lương (như nhân viên kinh doanh)-\u0026gt; nên chỉ 1 người phục vụ 1 bàn từ đầu đến cuối, nếu có đứa khác đến thì bị đứa này chửa ngay\nGiấy lau miệng thì họ cho tiết kiệm lắm: xin 1 tờ -\u0026gt; cầm ra cho đúng 1 tờ, thấy bọn e cười lăn ra -\u0026gt; nó thương hại cho thêm tờ nữa -\u0026gt; thế là cả bữa cứ dùng dè dặt 1 tờ giấy -\u0026gt; Nghe bảo là giấy nhập ngoại\nĐi bar thì e không đc đi, hôm ấy đi ăn liên hoan với mấy a bên OCS về thì có mấy a đi đến tầm 3h đêm hay sao í, nghe nói là có mấy đứa nó cởi dần đồ (còn lại bộ bikini) mà ngồi lên cái chai -\u0026gt; e chả biết làm gì ^^\nCuộc sống:\nCuối tuần là 2 ngày ăn chơi của họ, bọn e đi taxi bảo nó đợi -\u0026gt; nó bảo là nó chỉ kiếm thế thoai, nó phải về đi party, nên thứ 7, chủ nhât ra đường thì rất ít taxi và nhạc + nhảy múa đến sáng, hôm ấy e mới sang nên chưa quen, sang dậy từ 4h sáng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Nhưng các ngày trong tuần thì im ắng…^^ chứ k hứng chí lên là đi như ở mình\nChim chóc bên này đc bảo vệ nên rất nhiều chim + tổ chim -\u0026gt; bên mình là bắn ăn sach rồi\nMấy ông bản địa làm cũng chỗ bọn e bên này rất thân thiện, họ rất ham học hỏi, thấy ai dạy gì là thích lắm, rất chăm chú và sáng nào đến cũng chạy ra chỗ bọn e bắt tay và nói Xin chào -\u0026gt; cái này cần học hỏi\nKỹ sư bên này tương đối nhanh+ thông minh -\u0026gt; nghe bảo là có 1 anh đã học xong thạc sĩ+ 1 chị là con gái của bộ trưởng du học ở Anh về cũng làm ở VT -\u0026gt; học của họ là học thật í…^^\nE với chị Hà ở cùng nhà với 26 anh đủ các bộ phận, chủ yếu là IT, thuê 2 căn chung cư liền nhau trên tầng 4 của 1 tòa nhà, 2 chị e 1 phòng cũng sạch sẽ thoáng mát, đi đi về về đều có các a đi cùng bảo vệ ^^ nên cũng k có gì lo ngại nhiều, chỉ mỗi tội nhớ nhà…hí hí\nCòn khổ thân 6ae nhà mình thoai, ở cùng bên các a làm công trình,đông hơn mà chỗ ở ẩm thấp lắm, cứ tối tối ăn cơm xong là các a ấy chui vào màn, quấn chăn-\u0026gt; như bà đẻ ^^\nSáng ra thì các a ấy đi bộ đi làm vì cách chỗ làm gần 1km thoai, nhưng cứ đi đc 1 vài đoạn là có mấy thằng Trung quốc nó “nhi hảo”…rồi bọn trẻ con ở đây nó cứ gọi bọn e là chi noa (china) -\u0026gt; hiều nhầm tương đối\nCòn chỗ e thì có xe đưa đi, hoặc nếu không thì đi taxi dù, xe cũ kỹ nhưng nhiều lắm, chạy ro ro, xuống dốc mà phi như điên -\u0026gt; công nhận là ngta lái siêu\nContinue:\nVậy là e đã sang đây được gần 2 tháng roài ấy, sang bên đây đc cái là e không bị đen tí vào, vì sao…vì thời tiết ở thủ đô thì se se lạnh, k mưa nên toàn mặc áo rét, khi e move xuống đây thì trời toàn mưa và lạnh lạnh nên cũng không bị đen.\nNhưng giờ thì e thích đen hơn là trời cứ mưa thế này, mệt lắm.\nDưới này hay lắm nhớ:\nVề đường xá: đường trong thành phố nội đô gì mà chả có đèn giao thông, không có cái biển báo hiệu biển cấm nào cả. Xuống dưới này bọn e mới thấy có 2 cái đèn xanh đỏ, nhưng trông nó cổ cổ, được đặt trên 1 cột xi măng, và độ dài của nó thì chắc cao tầm 1m65 gì đó…cũng khá cao so với e nếu đứng cùng nó.\nVề ăn xin: đường có 2 làn đường, ở giữa có cái dải bằng xi măng ngăn cách, dải xi măng đó rộng độ 1m và đây là nơi làm ăn của vô số ăn mày.\nĂn mày nhưng mặc quần áo kiểu phụ nữ Iran, Irac…đạo hồi í, trẻ con thì e không rõ mấy tuổi nhưng mấy e bé gái mặc nguyên cây đó, cầm theo 1 cái bát con. Mỗi khi có xe ô tô nào đỗ đợi đèn xanh đỏ mà cửa kính mở thì thò ngay cái bát vào xin 1 hồi..đc thì cười mà không thì xổ ra 1 tràng..chả biết là chửi hay là gì\nRồi cứ xe nọ đến xe kia…trông rất là khỏe mạnh, xinh xắn nhưng cứ ngồi vắt chéo chân, cầm cái bát…chứ không giả vờ lê lết như mềnh đâu.\nLắm lần e thấy mấy người ấy định phi xuống xe của bọn e xin, e vội giả vờ quay đi chỗ khác…nói thật là bọn e sang đây 2 tháng nhưng công ty chưa trả theo cho đồng xèng nào..ăn còn chả đủ thì lấy đâu ra mà cho..^^ hê hê\nVề ngày nghỉ: bên này nếu là nhân viên chính thức thì cứ làm đủ 1 năm thì sẽ được nghỉ 12 ngày…cũng như mềnh nhưng họ có thể nghỉ liền hay sao đấy ạ.\nNgoài ra thì họ còn có những ngày lễ về đạo hồi hay thánh gì ấy..thi thoảng thì thấy 1 loạt nghỉ lễ mấy ngày liền\nRồi có 1 ông là trường phòng nhân sự (đây là đối tác yêu cầu),ông này thì hầu như chả làm gì mà chỉ ăn và lạy thôi, không biết ông ấy theo đạo gì nhưng ông ấy hôm nào cũng lạy mấy phát liền…^^\nVề con gái: bên này thì điệu lắm, phấn son lòe loetj..và bên này phụ nữ hầu như có con mà không có chồng nhé, mà đặc biệt là trông họ không thể đoán được tuổi là gì cơ.\nBên này mỗi bạn có 1 cơ số bộ tóc giả, sáng 1 bộ, trưa về ăn cơm thay 1 bộ…thay như mềnh thay quần áo..có bạn thì có bộ tóc đẹp nhưng có bạn thì như 1 cái tổ chim đội trên đầu í.\nMắt thì đánh màu óng ánh, nhìn trong bóng tối hay lắm.\nChuyện kể về 1 chị rất là hay:\nHôm qua có 1 chị làm bên tổ chức y tế phi chính phủ sang chơi, chị ấy ở bên này 2 năm rồi, chị ấy năng động lắm, 83 chưa chồng chưa con…chị ấy rất thích châu Phi và quyết tâm bỏ việc đang làm ở TPHCM, bỏ tình, và bán xe máy đi để lấy tiền mau vé máy bay sang đây.\nSang bên này chị í làm bác sĩ tại 1 bệnh viện của Ý xây dựng đc tầm chục năm rồi, hàng tháng đc trợ cấp 59.000 Francs, tương đương 2trieu4 tiền mình.\nTháng nào chị ấy cũng phải bỏ tiền ra để bù vào. Rồi chỗ chị í ở thì điều kiện thiếu thốn vô cùng. Chị í hiên đang ở cùng 4 người, gốm 1 bác sĩ người Ý, 1 bác sĩ người Mỹ, 1 bác sĩ Thụy Điển và 1 bác sĩ Cameroon\nChiều thì 2 giờ đi làm về rồi nấu cơm ăn trưa, đến tầm 4h mới đc ăn cơm.\nRồi bệnh nhân đến khám chữa bệnh thì toàn bệnh nặng thôi nên trông hãi lắm. Chị í kể là 1 lần có 1 bà đến sinh con, sinh xong 2 tuần thì bà ấy thấy bụng vẫn chướng và căng lên. Đến BV khám và soi chụp lại thì hóa ra trong bụng có 1 ổ giun, bsi mổ và lấy ra đc 1 con 3kg, sau đó phải khâu lại ngay và cho thuốc uống cho tiêu chứ không thể lấy ra hết…\nRồi sau đó chị í cho xem clip..đang xem chị Hà nhảy dựng lên..kêu là oai oái…e chưa xem nên hỏi là gì đấy thì chị ấy bảo là ca mổ lấy giun…ối mama..may quá e chưa nhòm..sau đó là những clip các a chị ấy lên rừng rồi đi bộ hàng tiếng để đi đến 1 bản làng để xem lên chức Vua của làng ấy…đến đó thì vào nhảy múa, ngta còn cho tiền nhưng chỉ cho da trắng thoai.\nNói chung là vui lắm…\nTháng 11 này các chị ấy về rồi và đang lo không có tiền mua xe máy đi làm…hơn hết là không xin đc việc vì chị ấy học y học cổ truyền.\nSang bên này các chị ấy có thể dồn ngày nghỉ phép vào 1 hoặc 2 tuần để đi du lịch khắp nơi…đi như các chị ấy mới thích, đi rồi quay video lại, chụp ảnh..mai kia về thì nhớ lắm. Chứ cứ như VT nhà mềnh làm hùng hục như trâu húc mả thì chỉ có 1 ngày rưỡi cuối tuần nằm tự kỷ ở nhà thì đi được đâu mà du với chả hí nữa…nản\nMà cái bọn nấu cơm cho bên e rất chi là ba lăng nhăng nhé, bh không kiểm soát đc nó nấu gì nữa, nó nấu cơm chin và sống rồi nó trộn đều với nhau…ăn cơm suốt ngày ấm ách đau bụng. có 1 ông quản lý mà cứ như không ấy.\nHaizzz…tềnh hềnh tạm thời như vậy…nó cũng thành cái vòng quay cũ nên e tạm thời khép lại tại đây..à có khả năng là trước khi về e sẽ đi ra tiệm làm kiểu tóc tết của mấy bạn châu phi bên này, mất khoảng 400k gì đó..^^ để về đến Sân bay bị xích lại vì dân châu phi…hehe\nBên này thì nhiều Dứa+ Cam+ Dưa hấu\nDứa thì thơm và to: khi gọt thì gọt dày mất hết cả mắt đấy chị, chứ k có kiểu ngồi gọt mắt như VN đâu\nCam: thì ít hạt và ngon lắm, cam thật chứ không phải cam trung quốc như mềnh đâu\nDưa hấu thì nó là dạng quả tròn sọc kẻ chứ không phải là dài nhưng có nhiều loại, có loại như quả bòng con ấy.\nÀ e quên chưa kể vụ gõ bàn phím của mấy bạn này:\nMấy bạn này theo học môn phái Nhất dương chỉ..khi gõ máy tính thì chỉ dùng 2 ngón (2 ngón bất kỳ trên 2 bàn tay) và bắt đầu mổ…nhìn mà e chỉ muốn nhẩy lên nhập nát cái bàn phím ra.\nRồi lắm bà vuốt bàn phím như thật…vuốt đến roạt 1 cái sau đó mổ chầm chậm chầm chậm\nở đây 10 người thì 10 người như vậy, đến cả hành chính nhân sự cũng như con rùa bò. 1 ngón tay to đến mức là gõ đc 3 phím 1 lúc nên họ cứ long nga long ngóng í\nĐường đi làm:\nTác giả:\nBình luận (3) Linhmeo — 2014-08-20 10:58\nCái quả mà mình tưởng là quả chuối bọn nó rán không phải là quả chuối đâu Thái mèo ạ :))) hồi trước em ở cùng 1 thằng Nigeria nó cũng hay ăn cái món đấy, nó bảo đấy là plantain – em tra tiếng Việt thì nó là cây mã đề 😕\nkanishi — 2014-08-20 23:15\nMã đề nghe cũng quen quen, nhưng chắc anh chỉ biết “mã thầy” là quả hay bán ở hàng rong.\ntuta — 2014-08-20 14:11\nnghe giống em HoaVT nhà mình nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/08/20/chua-di-chua-biet-ca-me/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBạn mình đi Cameroon, sau đây là một số “suy nghĩ cảm xúc”, mình chưa được đi châu Phi bao giờ, đọc thật mở mang tầm mắt quá, hihi.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nĐi xa mới thấy nhớ Việt nam các chị ợ…^^\u003cbr\u003e\nVề chợ búa: Chỗ làm của bọn e gần chợ nên đi ăn cơm về thì mấy người dân thổ địa cứ gào lên Viet nam biêng …^^ -\u0026gt; chắc hỏi mấy ông bảo vệ\u003cbr\u003e\nCòn mấy thằng trẻ con cứ gào cái gì ấy bằng tiếng pháp, e nghĩ là chắc giống bọn trẻ con bên mình thấy Tây đến thì “chửi ” đấy..hê hê\u003cbr\u003e\nHoa quả thì nhiều+ giá cũng tương đối giống của Vietnam: quả dứa to như quả dưa hấu loại to -\u0026gt; 4 nghìn -\u0026gt; nên đi nhà hàng nước dứa rất thịnh hành\u003cbr\u003e\nBơ -\u0026gt; quả to+ dầy thịt dã man\u003cbr\u003e\nXoài -\u0026gt; to+ thơm\u003cbr\u003e\n-\u0026gt; E đang tính xem làm cách nào đem về viet nam được ^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThức ăn:\u003c/strong\u003e bên này họ chủ yếu ăn đồ nướng+ rán: gao thì nhả nhoen nhoét, trông tơi bời ra, nhưng mấy a chỗ e nấu thì trên sống dưới khê tứ bề nhão nhoét -\u0026gt; vì nấu cho mấy chục người ăn..\u003cbr\u003e\nở ngoài nhà hàng thì họ chủ yếu ăn chuối rán+ chuối nướng (mình thì ăn cơm), 1 suất cơm bên này thì gồm: 1 cánh gà+ 1 bát cơm+ 1 cốc nước dứa thì tầm 100k\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐường xá\u003c/strong\u003e bên này cũng rất hay: công nhận đường tốt thì k có nứt nẻ hay ổ trâu ổ bò như mình, taxi nhiều vô kể, đi lại k có đèn giao thông, tự đi tự nhường nhau -\u0026gt; k có chuyện chen lấn đâm nhau như mình, họ đợi lâu quá thì thò cổ ra chửi nhau vài câu thoai…lái xe cũng vui tính…lúc đầu mặc cả là 1000, sau đó đi 1 đoạn nó lại bảo kà 1500 nhé, bọn e bảo không, nó cười hề hề bảo ok ok, đi 1 đoạn nó lại bảo 1500 nhá…\u003cbr\u003e\nMà taxi bên này tính theo cuốc: từ điểm a đến điểm b thì là bao nhiêu tiền chứ k hiện đại có bảng tính km như mình\u003cbr\u003e\nVà có 2 cách đi: nếu chị bao trọn xe trong cả quãng đường thì tính như thế, nếu không thì mình cứ lên xe, dọc đường nó bắt thêm khách thì mình chỉ có mất 200francs -\u0026gt; tức là mât 8000VND việt nam (1000frans= 40.000VND), lắm hôm nó đi cả chăng chỉ có 1 mình mình mà mình chỉ mất có 200francs, trong khi đó nếu bao trọn là 1000frans=40000VND\u003cbr\u003e\nĐI taxi thì phải chuẩn bị tiền lẻ, trả tờ tiền to, thằng taxi quay ra chửi ngay, cứ ngồi ì ra không lấy tiền hoặc k trả lại (dù nó có tiền) –\u0026gt; lười k thèm đếm tiền trả ^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSiêu thị:\u003c/strong\u003e hôm qua bọn e có vào 1 cái siêu thị cũng đc gọi là dạng tầm cỡ của thủ đô để mua cái hộp đựng cơm -\u0026gt; ối giời, hóa đơn thanh toán của khách mà cửa hàng giữ lại ấy, họ tuôn ra cả 1 cuộn dài rồi hứng bằng cái rổ ở đằng sau cái máy tính\u003cbr\u003e\nĐôi tông chị hà mua thì khoảng 120k\u003cbr\u003e\nSách vở+ giấy bên này như đồ của mình năm 90 -\u0026gt; nhưng lại đắt hơn ở viet nam nhiều, có cái bảng gỗ mà chỉ cần bẻ nhẹ là gãy+ làm bằng cái gỗ mủn mủn -\u0026gt; cho mấy bạn trẻ con nhà mình thèm lấy\u003cbr\u003e\nGiấy vệ sinh thì đủ màu: màu trắng đục, màu xanh da trời, màu hồng đậm, hồng nhạt… -\u0026gt; duy chỉ có 1 màu không có là màu trắng tinh\u003cbr\u003e\nNói chung là đồ đạc của họ cứ cũ cũ\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNhà hàng:\u003c/strong\u003e bên trong nhà hàng có các sạp cá nướng, gà nướng…mình vào ăn cá thì vào sạp nào thì mặc cả, nếu k đc thì sang sạp khác mặc cả -\u0026gt; như cửa hàng cá được úp cái nóc của nhà hàng lên\u003cbr\u003e\nNhân viên phục vụ thì đc tính số bàn phục để tính tiền lương (như nhân viên kinh doanh)-\u0026gt; nên chỉ 1 người phục vụ 1 bàn từ đầu đến cuối, nếu có đứa khác đến thì bị đứa này chửa ngay\u003cbr\u003e\nGiấy lau miệng thì họ cho tiết kiệm lắm: xin 1 tờ -\u0026gt; cầm ra cho đúng 1 tờ, thấy bọn e cười lăn ra -\u0026gt; nó thương hại cho thêm tờ nữa -\u0026gt; thế là cả bữa cứ dùng dè dặt 1 tờ giấy -\u0026gt; Nghe bảo là giấy nhập ngoại\u003cbr\u003e\nĐi bar thì e không đc đi, hôm ấy đi ăn liên hoan với mấy a bên OCS về thì có mấy a đi đến tầm 3h đêm hay sao í, nghe nói là có mấy đứa nó cởi dần đồ (còn lại bộ bikini) mà ngồi lên cái chai -\u0026gt; e chả biết làm gì ^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCuộc sống:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCuối tuần là 2 ngày ăn chơi của họ, bọn e đi taxi bảo nó đợi -\u0026gt; nó bảo là nó chỉ kiếm thế thoai, nó phải về đi party, nên thứ 7, chủ nhât ra đường thì rất ít taxi và nhạc + nhảy múa đến sáng, hôm ấy e mới sang nên chưa quen, sang dậy từ 4h sáng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Nhưng các ngày trong tuần thì im ắng…^^ chứ k hứng chí lên là đi như ở mình\u003cbr\u003e\nChim chóc bên này đc bảo vệ nên rất nhiều chim + tổ chim -\u0026gt; bên mình là bắn ăn sach rồi\u003cbr\u003e\nMấy ông bản địa làm cũng chỗ bọn e bên này rất thân thiện, họ rất ham học hỏi, thấy ai dạy gì là thích lắm, rất chăm chú và sáng nào đến cũng chạy ra chỗ bọn e bắt tay và nói Xin chào -\u0026gt; cái này cần học hỏi\u003cbr\u003e\nKỹ sư bên này tương đối nhanh+ thông minh -\u0026gt; nghe bảo là có 1 anh đã học xong thạc sĩ+ 1 chị là con gái của bộ trưởng du học ở Anh về cũng làm ở VT -\u0026gt; học của họ là học thật í…^^\u003cbr\u003e\nE với chị Hà ở cùng nhà với 26 anh đủ các bộ phận, chủ yếu là IT, thuê 2 căn chung cư liền nhau trên tầng 4 của 1 tòa nhà, 2 chị e 1 phòng cũng sạch sẽ thoáng mát, đi đi về về đều có các a đi cùng bảo vệ ^^ nên cũng k có gì lo ngại nhiều, chỉ mỗi tội nhớ nhà…hí hí\u003cbr\u003e\nCòn khổ thân 6ae nhà mình thoai, ở cùng bên các a làm công trình,đông hơn mà chỗ ở ẩm thấp lắm, cứ tối tối ăn cơm xong là các a ấy chui vào màn, quấn chăn-\u0026gt; như bà đẻ ^^\u003cbr\u003e\nSáng ra thì các a ấy đi bộ đi làm vì cách chỗ làm gần 1km thoai, nhưng cứ đi đc 1 vài đoạn là có mấy thằng Trung quốc nó “nhi hảo”…rồi bọn trẻ con ở đây nó cứ gọi bọn e là chi noa (china) -\u0026gt; hiều nhầm tương đối\u003cbr\u003e\nCòn chỗ e thì có xe đưa đi, hoặc nếu không thì đi taxi dù, xe cũ kỹ nhưng nhiều lắm, chạy ro ro, xuống dốc mà phi như điên -\u0026gt; công nhận là ngta lái siêu\u003cbr\u003e\nContinue:\u003cbr\u003e\nVậy là e đã sang đây được gần 2 tháng roài ấy, sang bên đây đc cái là e không bị đen tí vào, vì sao…vì thời tiết ở thủ đô thì se se lạnh, k mưa nên toàn mặc áo rét, khi e move xuống đây thì trời toàn mưa và lạnh lạnh nên cũng không bị đen.\u003cbr\u003e\nNhưng giờ thì e thích đen hơn là trời cứ mưa thế này, mệt lắm.\u003cbr\u003e\nDưới này hay lắm nhớ:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVề đường xá:\u003c/strong\u003e đường trong thành phố nội đô gì mà chả có đèn giao thông, không có cái biển báo hiệu biển cấm nào cả. Xuống dưới này bọn e mới thấy có 2 cái đèn xanh đỏ, nhưng trông nó cổ cổ, được đặt trên 1 cột xi măng, và độ dài của nó thì chắc cao tầm 1m65 gì đó…cũng khá cao so với e nếu đứng cùng nó.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVề ăn xin:\u003c/strong\u003e đường có 2 làn đường, ở giữa có cái dải bằng xi măng ngăn cách, dải xi măng đó rộng độ 1m và đây là nơi làm ăn của vô số ăn mày.\u003cbr\u003e\nĂn mày nhưng mặc quần áo kiểu phụ nữ Iran, Irac…đạo hồi í, trẻ con thì e không rõ mấy tuổi nhưng mấy e bé gái mặc nguyên cây đó, cầm theo 1 cái bát con. Mỗi khi có xe ô tô nào đỗ đợi đèn xanh đỏ mà cửa kính mở thì thò ngay cái bát vào xin 1 hồi..đc thì cười mà không thì xổ ra 1 tràng..chả biết là chửi hay là gì\u003cbr\u003e\nRồi cứ xe nọ đến xe kia…trông rất là khỏe mạnh, xinh xắn nhưng cứ ngồi vắt chéo chân, cầm cái bát…chứ không giả vờ lê lết như mềnh đâu.\u003cbr\u003e\nLắm lần e thấy mấy người ấy định phi xuống xe của bọn e xin, e vội giả vờ quay đi chỗ khác…nói thật là bọn e sang đây 2 tháng nhưng công ty chưa trả theo cho đồng xèng nào..ăn còn chả đủ thì lấy đâu ra mà cho..^^ hê hê\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVề ngày nghỉ:\u003c/strong\u003e bên này nếu là nhân viên chính thức thì cứ làm đủ 1 năm thì sẽ được nghỉ 12 ngày…cũng như mềnh nhưng họ có thể nghỉ liền hay sao đấy ạ.\u003cbr\u003e\nNgoài ra thì họ còn có những ngày lễ về đạo hồi hay thánh gì ấy..thi thoảng thì thấy 1 loạt nghỉ lễ mấy ngày liền\u003cbr\u003e\nRồi có 1 ông là trường phòng nhân sự (đây là đối tác yêu cầu),ông này thì hầu như chả làm gì mà chỉ ăn và lạy thôi, không biết ông ấy theo đạo gì nhưng ông ấy hôm nào cũng lạy mấy phát liền…^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVề con gái:\u003c/strong\u003e bên này thì điệu lắm, phấn son lòe loetj..và bên này phụ nữ hầu như có con mà không có chồng nhé, mà đặc biệt là trông họ không thể đoán được tuổi là gì cơ.\u003cbr\u003e\nBên này mỗi bạn có 1 cơ số bộ tóc giả, sáng 1 bộ, trưa về ăn cơm thay 1 bộ…thay như mềnh thay quần áo..có bạn thì có bộ tóc đẹp nhưng có bạn thì như 1 cái tổ chim đội trên đầu í.\u003cbr\u003e\nMắt thì đánh màu óng ánh, nhìn trong bóng tối hay lắm.\u003cbr\u003e\nChuyện kể về 1 chị rất là hay:\u003cbr\u003e\nHôm qua có 1 chị làm bên tổ chức y tế phi chính phủ sang chơi, chị ấy ở bên này 2 năm rồi, chị ấy năng động lắm, 83 chưa chồng chưa con…chị ấy rất thích châu Phi và quyết tâm bỏ việc đang làm ở TPHCM, bỏ tình, và bán xe máy đi để lấy tiền mau vé máy bay sang đây.\u003cbr\u003e\nSang bên này chị í làm bác sĩ tại 1 bệnh viện của Ý xây dựng đc tầm chục năm rồi, hàng tháng đc trợ cấp 59.000 Francs, tương đương 2trieu4 tiền mình.\u003cbr\u003e\nTháng nào chị ấy cũng phải bỏ tiền ra để bù vào. Rồi chỗ chị í ở thì điều kiện thiếu thốn vô cùng. Chị í hiên đang ở cùng 4 người, gốm 1 bác sĩ người Ý, 1 bác sĩ người Mỹ, 1 bác sĩ Thụy Điển và 1 bác sĩ Cameroon\u003cbr\u003e\nChiều thì 2 giờ đi làm về rồi nấu cơm ăn trưa, đến tầm 4h mới đc ăn cơm.\u003cbr\u003e\nRồi bệnh nhân đến khám chữa bệnh thì toàn bệnh nặng thôi nên trông hãi lắm. Chị í kể là 1 lần có 1 bà đến sinh con, sinh xong 2 tuần thì bà ấy thấy bụng vẫn chướng và căng lên. Đến BV khám và soi chụp lại thì hóa ra trong bụng có 1 ổ giun, bsi mổ và lấy ra đc 1 con 3kg, sau đó phải khâu lại ngay và cho thuốc uống cho tiêu chứ không thể lấy ra hết…\u003cbr\u003e\nRồi sau đó chị í cho xem clip..đang xem chị Hà nhảy dựng lên..kêu là oai oái…e chưa xem nên hỏi là gì đấy thì chị ấy bảo là ca mổ lấy giun…ối mama..may quá e chưa nhòm..sau đó là những clip các a chị ấy lên rừng rồi đi bộ hàng tiếng để đi đến 1 bản làng để xem lên chức Vua của làng ấy…đến đó thì vào nhảy múa, ngta còn cho tiền nhưng chỉ cho da trắng thoai.\u003cbr\u003e\nNói chung là vui lắm…\u003cbr\u003e\nTháng 11 này các chị ấy về rồi và đang lo không có tiền mua xe máy đi làm…hơn hết là không xin đc việc vì chị ấy học y học cổ truyền.\u003cbr\u003e\nSang bên này các chị ấy có thể dồn ngày nghỉ phép vào 1 hoặc 2 tuần để đi du lịch khắp nơi…đi như các chị ấy mới thích, đi rồi quay video lại, chụp ảnh..mai kia về thì nhớ lắm. Chứ cứ như VT nhà mềnh làm hùng hục như trâu húc mả thì chỉ có 1 ngày rưỡi cuối tuần nằm tự kỷ ở nhà thì đi được đâu mà du với chả hí nữa…nản\u003cbr\u003e\nMà cái bọn nấu cơm cho bên e rất chi là ba lăng nhăng nhé, bh không kiểm soát đc nó nấu gì nữa, nó nấu cơm chin và sống rồi nó trộn đều với nhau…ăn cơm suốt ngày ấm ách đau bụng. có 1 ông quản lý mà cứ như không ấy.\u003cbr\u003e\nHaizzz…tềnh hềnh tạm thời như vậy…nó cũng thành cái vòng quay cũ nên e tạm thời khép lại tại đây..à có khả năng là trước khi về e sẽ đi ra tiệm làm kiểu tóc tết của mấy bạn châu phi bên này, mất khoảng 400k gì đó..^^ để về đến Sân bay bị xích lại vì dân châu phi…hehe\u003cbr\u003e\nBên này thì nhiều Dứa+ Cam+ Dưa hấu\u003cbr\u003e\nDứa thì thơm và to: khi gọt thì gọt dày mất hết cả mắt đấy chị, chứ k có kiểu ngồi gọt mắt như VN đâu\u003cbr\u003e\nCam: thì ít hạt và ngon lắm, cam thật chứ không phải cam trung quốc như mềnh đâu\u003cbr\u003e\nDưa hấu thì nó là dạng quả tròn sọc kẻ chứ không phải là dài nhưng có nhiều loại, có loại như quả bòng con ấy.\u003cbr\u003e\nÀ e quên chưa kể vụ gõ bàn phím của mấy bạn này:\u003cbr\u003e\nMấy bạn này theo học môn phái Nhất dương chỉ..khi gõ máy tính thì chỉ dùng 2 ngón (2 ngón bất kỳ trên 2 bàn tay) và bắt đầu mổ…nhìn mà e chỉ muốn nhẩy lên nhập nát cái bàn phím ra.\u003cbr\u003e\nRồi lắm bà vuốt bàn phím như thật…vuốt đến roạt 1 cái sau đó mổ chầm chậm chầm chậm\u003cbr\u003e\nở đây 10 người thì 10 người như vậy, đến cả hành chính nhân sự cũng như con rùa bò. 1 ngón tay to đến mức là gõ đc 3 phím 1 lúc nên họ cứ long nga long ngóng í\u003cbr\u003e\nĐường đi làm:\u003c/p\u003e","title":"Chưa đi chưa biết Ca mê"},{"content":"Hôm nay gặp Kim Xuân Phúc – thằng bạn cùng lớp ĐH tại sảnh Hòa Lạc. Nó béo gấp đôi hồi đi học nên mình không thể nhận ra nó, chỉ ngờ ngợ thôi, còn nó nhận ra mình. Vừa vào OSS được hôm thứ 2.\nMình hỏi nó vợ chưa – có rồi, con chưa – 20 tháng rồi :)) Tại hồi lấy vợ nó đâu có mời mình nên khi mình lấy vợ cũng quên béng mời nó. Hồi ĐH chơi theo nhóm nhỏ, cũng không thể nào mời hết 60 đứa bạn ĐH khi làm đám cưới được.\nHồi năm 2 thì phải, cả lớp về nhà Phúc ở Đan Phượng, làm trận liên hoan hoành tráng, lớp mình có Đào Duy Tình cực siêu nấu ăn, chế biến món ăn, mình nó phụ trách món lẩu cá, mổ xẻ con cá to bự.\nÔi lần liên hoan đó quá vui, liverpool cứ gọi là mấy xô mấy chậu. Lần đó có cả Chi và Luân thì phải, hai nhân vật sau này du học.\nBên sàn vừa gọi lại, kêu không có giá 16 mà là 17, hừ, vậy căn 91m2 ở ct1 (căn 10 tầng 11) và căn 98.5m2 ở ct3 (căn 02 tầng 15) giá cực kì same same nhau, xấp xỉ 1.7 tỏi.\nVới suy đoán giá bds không biến động trong vòng 2 năm tới. Mình định cứ thuê nhà, ít nhất một năm cho hết khấu hao chi phí chuyển nhà, nhưng với việc Viettel xây tòa 100 tầng thì sẽ là một cú đấm vào giá bds khu vực Mễ Trì Mỹ Đình (nếu xây ở đó), còn xây ở cạnh Lotte thì quên đi, chả có gì thay đổi :))\nDo đó, để đón gió, mình quyết định xúc tiến nhanh việc mua nhà, cộng thêm việc được vay vốn ưu đãi của BIDV thì rõ ràng nên mua nhanh. Vấn đề là mua ở đâu? Giá tầm dưới 2 tỉ.\nDreamtown thì giá dễ chịu, nhà tốt, nói chung nhiều ưu điểm. Hạn chế là xa trung tâm (cho người chưa có ô tô). Vợ đi làm cũng vất vả.\nKhu Mỹ Đình thì nhà lâu rồi nên hơi cũ.\nHiện tại thuê nhà một năm là 40tr, sang năm thứ hai sẽ là 50tr. Còn vay 1 tỉ để mua, thì lãi suất sẽ tầm 8.5, tức là 85tr năm đầu tiên.\nTất nhiên, thuê rẻ hơn, nhưng sau 4 năm thuê nhà thì mình không có gì, còn nếu mua thì sau 4 năm trả lãi thì mình sẽ sở hữu ngôi nhà.\nViệc mua chung cư mini ở Hoàng Ngân giá 600tr, sau 5 năm ở trong căn nhà 45m2 thì sẽ tích cóp được 1 tỉ để mua nhà rộng hơn, mỗi tội sẽ phải trả chi phí cơ hội là 5 năm trong nhà chật. Hơn nữa chung cư mini thì sổ đỏ quên đi, làm sao mà làm được hộ khẩu?\nĐất thì ai chả thích, tuy nhiên đất ở quê nhiều rồi, tp làm cái chung cư thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/08/12/hom-nay/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay gặp Kim Xuân Phúc – thằng bạn cùng lớp ĐH tại sảnh Hòa Lạc. Nó béo gấp đôi hồi đi học nên mình không thể nhận ra nó, chỉ ngờ ngợ thôi, còn nó nhận ra mình. Vừa vào OSS được hôm thứ 2.\u003cbr\u003e\nMình hỏi nó vợ chưa – có rồi, con chưa – 20 tháng rồi :)) Tại hồi lấy vợ nó đâu có mời mình nên khi mình lấy vợ cũng quên béng mời nó. Hồi ĐH chơi theo nhóm nhỏ, cũng không thể nào mời hết 60 đứa bạn ĐH khi làm đám cưới được.\u003cbr\u003e\nHồi năm 2 thì phải, cả lớp về nhà Phúc ở Đan Phượng, làm trận liên hoan hoành tráng, lớp mình có Đào Duy Tình cực siêu nấu ăn, chế biến món ăn, mình nó phụ trách món lẩu cá, mổ xẻ con cá to bự.\u003cbr\u003e\nÔi lần liên hoan đó quá vui, liverpool cứ gọi là mấy xô mấy chậu. Lần đó có cả Chi và Luân thì phải, hai nhân vật sau này du học.\u003cbr\u003e\nBên sàn vừa gọi lại, kêu không có giá 16 mà là 17, hừ, vậy căn 91m2 ở ct1 (căn 10 tầng 11) và căn 98.5m2 ở ct3 (căn 02 tầng 15) giá cực kì same same nhau, xấp xỉ 1.7 tỏi.\u003cbr\u003e\nVới suy đoán giá bds không biến động trong vòng 2 năm tới. Mình định cứ thuê nhà, ít nhất một năm cho hết khấu hao chi phí chuyển nhà, nhưng với việc Viettel xây tòa 100 tầng thì sẽ là một cú đấm vào giá bds khu vực Mễ Trì Mỹ Đình (nếu xây ở đó), còn xây ở cạnh Lotte thì quên đi, chả có gì thay đổi :))\u003cbr\u003e\nDo đó, để đón gió, mình quyết định xúc tiến nhanh việc mua nhà, cộng thêm việc được vay vốn ưu đãi của BIDV thì rõ ràng nên mua nhanh. Vấn đề là mua ở đâu? Giá tầm dưới 2 tỉ.\u003cbr\u003e\nDreamtown thì giá dễ chịu, nhà tốt, nói chung nhiều ưu điểm. Hạn chế là xa trung tâm (cho người chưa có ô tô). Vợ đi làm cũng vất vả.\u003cbr\u003e\nKhu Mỹ Đình thì nhà lâu rồi nên hơi cũ.\u003cbr\u003e\nHiện tại thuê nhà một năm là 40tr, sang năm thứ hai sẽ là 50tr. Còn vay 1 tỉ để mua, thì lãi suất sẽ tầm 8.5, tức là 85tr năm đầu tiên.\u003cbr\u003e\nTất nhiên, thuê rẻ hơn, nhưng sau 4 năm thuê nhà thì mình không có gì, còn nếu mua thì sau 4 năm trả lãi thì mình sẽ sở hữu ngôi nhà.\u003cbr\u003e\nViệc mua chung cư mini ở Hoàng Ngân giá 600tr, sau 5 năm ở trong căn nhà 45m2 thì sẽ tích cóp được 1 tỉ để mua nhà rộng hơn, mỗi tội sẽ phải trả chi phí cơ hội là 5 năm trong nhà chật. Hơn nữa chung cư mini thì sổ đỏ quên đi, làm sao mà làm được hộ khẩu?\u003cbr\u003e\nĐất thì ai chả thích, tuy nhiên đất ở quê nhiều rồi, tp làm cái chung cư thôi.\u003c/p\u003e","title":"Hôm nay"},{"content":"Hôm nay chợt nhận ra, dạo này mình dễ mất bình tĩnh, dễ bị kích động, cáu bẳn. Chắc do một thời gian tương đối dài thiếu vitamin. Hix. Thêm vào đó công việc quá nhiều, căng thẳng ức chế, dẫn tới các hậu quả: Nhìn đứa nào cũng ngứa mắt; Thường xuyên cáu tiết và bật tôm, từ sếp tới khách hàng, tới cả các đối tượng lung tung; Đi đá bóng thì chửi bới tùm lum (khi bị dẫn bàn); Thường xuyên ủ mưu đòi nghỉ việc.\nNói chung như thế không tốt cho sức khỏe.\nDạo này mình đi đá bóng hàng tuần, tối thứ 5. Buổi đầu tiên chạy được 10 phút mệt tí thì đứt hơi, chóng mặt, phải ra ngoài luôn. Nghỉ 30p mới vào đá được tiếp. Buổi thứ 2 thì khá hơn, chạy không bị chóng mặt buồn nôn nữa, nhưng phải về bắt gôn nửa trận vì chẳng có ai bắt gôn. Trận hôm nay là buổi thứ 3 kể từ khi trở lại sân bóng. Vẫn chưa ghi được bàn nào dù có vài cơ hội khá ngon. Bóng một lần chạm góc xà ngang cột dọc, một lần chạm cả hai cột, mà không chịu vào, bực mình ghê luôn.\nBáo cáo tình hình vậy thôi, dạo này làm mệt quá, chẳng buồn viết cái gì. Ah bán than tí về tình hình công việc. Hồi xưa nhóm mình có 4 đứa, giờ còn mỗi mình mình, một thằng sang dự án khác còn 2 thằng nghỉ việc. Công việc chất đống, cứ chồng chất chồng chất, chưa làm hết đã nhận phiếu yêu cầu mới. Càng ngày càng nhiều lên. Mà sếp không chịu phân bổ thêm người. Hôm nay vừa phải viết mail khóc lóc với trưởng phòng. Ôi mình quá nhớ cái thời chỉ làm một dự án, fulltime một dự án. Giờ phải lăn lê với hoa hồng VTT, hoa hồng Peru, bảo hành VTT, bảo hành Peru, thẩm định phiếu yêu cầu, làm biên bản nghiệm thu, biên bản bàn giao code, vân vân và vân vân. Thật chán vãi. Mình thật là mình chẳng muốn làm quản trị dự án tí nào. QTDA gì mà không có thằng đệ nào, làm hết từ A-Z. Đúng là phát khùng. Nhớ hồi xưa, anh Quân, anh Kim Anh, Tú làm hồ sơ, anh Hoàng, mình, Đức làm bảo hành, đội IM thì có anh Tám anh Vũ anh Lâm, Thế…… Ôi thời xa xưa sung sướng.\nBình luận (1) Phùng Văn Huy — 2014-08-08 03:58\nMất cái chai thì được cái lọ. Cố lên và chúc may mắn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/08/07/kich-dong/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay chợt nhận ra, dạo này mình dễ mất bình tĩnh, dễ bị kích động, cáu bẳn. Chắc do một thời gian tương đối dài thiếu vitamin. Hix. Thêm vào đó công việc quá nhiều, căng thẳng ức chế, dẫn tới các hậu quả: Nhìn đứa nào cũng ngứa mắt; Thường xuyên cáu tiết và bật tôm, từ sếp tới khách hàng, tới cả các đối tượng lung tung; Đi đá bóng thì chửi bới tùm lum (khi bị dẫn bàn); Thường xuyên ủ mưu đòi nghỉ việc.\u003cbr\u003e\nNói chung như thế không tốt cho sức khỏe.\u003cbr\u003e\nDạo này mình đi đá bóng hàng tuần, tối thứ 5. Buổi đầu tiên chạy được 10 phút mệt tí thì đứt hơi, chóng mặt, phải ra ngoài luôn. Nghỉ 30p mới vào đá được tiếp. Buổi thứ 2 thì khá hơn, chạy không bị chóng mặt buồn nôn nữa, nhưng phải về bắt gôn nửa trận vì chẳng có ai bắt gôn. Trận hôm nay là buổi thứ 3 kể từ khi trở lại sân bóng. Vẫn chưa ghi được bàn nào dù có vài cơ hội khá ngon. Bóng một lần chạm góc xà ngang cột dọc, một lần chạm cả hai cột, mà không chịu vào, bực mình ghê luôn.\u003cbr\u003e\nBáo cáo tình hình vậy thôi, dạo này làm mệt quá, chẳng buồn viết cái gì. Ah bán than tí về tình hình công việc. Hồi xưa nhóm mình có 4 đứa, giờ còn mỗi mình mình, một thằng sang dự án khác còn 2 thằng nghỉ việc. Công việc chất đống, cứ chồng chất chồng chất, chưa làm hết đã nhận phiếu yêu cầu mới. Càng ngày càng nhiều lên. Mà sếp không chịu phân bổ thêm người. Hôm nay vừa phải viết mail khóc lóc với trưởng phòng. Ôi mình quá nhớ cái thời chỉ làm một dự án, fulltime một dự án. Giờ phải lăn lê với hoa hồng VTT, hoa hồng Peru, bảo hành VTT, bảo hành Peru, thẩm định phiếu yêu cầu, làm biên bản nghiệm thu, biên bản bàn giao code, vân vân và vân vân. Thật chán vãi. Mình thật là mình chẳng muốn làm quản trị dự án tí nào. QTDA gì mà không có thằng đệ nào, làm hết từ A-Z. Đúng là phát khùng. Nhớ hồi xưa, anh Quân, anh Kim Anh, Tú làm hồ sơ, anh Hoàng, mình, Đức làm bảo hành, đội IM thì có anh Tám anh Vũ anh Lâm, Thế…… Ôi thời xa xưa sung sướng.\u003c/p\u003e","title":"Kích động"},{"content":"Ở những nước nghèo, đừng mơ có văn hóa. Hàng cây, đó là văn hóa, mà họ chặt rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/07/29/sai-gon-run-ray-trong-tieng-may-cua/","summary":"\u003cp\u003eỞ những nước nghèo, đừng mơ có văn hóa. Hàng cây, đó là văn hóa, mà họ chặt rồi.\u003c/p\u003e","title":"Sài Gòn run rẩy trong tiếng máy cưa"},{"content":"[youtube https://www.youtube.com/watch?v=kMOKpHzgV_4\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\nÔi không ngờ bạn Lý hát hay như vời, lời ca yêu quá cơ. Phải đi mua đĩa của Lý mới được.\nSáng nay 5h dậy chạy, chạy được 900m, nghỉ 3 lần, thở dốc, chịu không chạy được nữa, chóng mặt =)) Nghỉ tí rồi bò lên tầng nhà, không mang thẻ thang máy, mục tiêu là chạy thang bộ lên, nhưng mà mệt quả lảo đảo bò 14 tầng thang bộ lên nhà, tí ngất =)) Yếu quá.\nCầm con lumia 1320 to đùng đi chạy nghe vẻ không hợp lý lắm, trông hơi điêu điêu. Cơ mà muốn nghe nhạc, ghi lại bản đồ chạy, thì phải cầm điện thoại 🙁\nHôm qua ngồi cạnh Long cong, nó chỉ cái điện thoại của mình và hỏi “Nghe nói con này bức xạ cao, từ hồi dùng có thấy yếu đi không?”, mình bèn trả lời “Không, không thấy yếu đi tí nào, vì từ hồi dùng con này tao hoàn toàn không thấy có nhu cầu gì” =))\nĐấy, rõ ràng là có yếu nên sáng nay mới phải tập chạy xong mệt tí ngất đấy. Mai tập tiếp mới được, yếu thế này mà đi đá bóng thì xấu hổ lắm, mang tiếng cả hư danh “siêu tiền đạo” một thời lừng lẫy.\nhttps://www.runtastic.com/en/users/phi-thai/sport-sessions/262119728\nPS: DB đang tèo nên mới có thời gian ngồi viết vài dòng, hề hề.\nBình luận (1) Loi Luu — 2014-07-10 19:29\nDùng RunKeeper có vẻ chạy được dài hơn đó anh = ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/07/04/db-teo/","summary":"\u003cp\u003e[youtube https://www.youtube.com/watch?v=kMOKpHzgV_4\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003cbr\u003e\nÔi không ngờ bạn Lý hát hay như vời, lời ca yêu quá cơ. Phải đi mua đĩa của Lý mới được.\u003cbr\u003e\nSáng nay 5h dậy chạy, chạy được 900m, nghỉ 3 lần, thở dốc, chịu không chạy được nữa, chóng mặt =)) Nghỉ tí rồi bò lên tầng nhà, không mang thẻ thang máy, mục tiêu là chạy thang bộ lên, nhưng mà mệt quả lảo đảo bò 14 tầng thang bộ lên nhà, tí ngất =)) Yếu quá.\u003cbr\u003e\nCầm con lumia 1320 to đùng đi chạy nghe vẻ không hợp lý lắm, trông hơi điêu điêu. Cơ mà muốn nghe nhạc, ghi lại bản đồ chạy, thì phải cầm điện thoại 🙁\u003cbr\u003e\nHôm qua ngồi cạnh Long cong, nó chỉ cái điện thoại của mình và hỏi “Nghe nói con này bức xạ cao, từ hồi dùng có thấy yếu đi không?”, mình bèn trả lời “Không, không thấy yếu đi tí nào, vì từ hồi dùng con này tao hoàn toàn không thấy có nhu cầu gì” =))\u003cbr\u003e\nĐấy, rõ ràng là có yếu nên sáng nay mới phải tập chạy xong mệt tí ngất đấy. Mai tập tiếp mới được, yếu thế này mà đi đá bóng thì xấu hổ lắm, mang tiếng cả hư danh “siêu tiền đạo” một thời lừng lẫy.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.runtastic.com/en/users/phi-thai/sport-sessions/262119728\"\u003ehttps://www.runtastic.com/en/users/phi-thai/sport-sessions/262119728\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPS: DB đang tèo nên mới có thời gian ngồi viết vài dòng, hề hề.\u003c/p\u003e","title":"DB tèo"},{"content":"Một nền y tế để người dân loay hoay khổ sở và tự bảo vệ sức khỏe của mình thì vai trò và trách nhiệm của nhà quản lý y tế ở đâu?\nThiếu vaccine và nhầm sân bay chẳng liên quan gì đến nhau nhưng từ hai câu chuyện này trong tuần qua, người dân lại phải suy nghĩ về vai trò và trách nhiệm của nhà quản lý.\nSau sự cố hãng hàng không VietJet Air chở nhầm sân bay, tuần qua Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng chủ trì cuộc họp rút kinh nghiệm và chính thức lên tiếng nhận lỗi. Đó là một sự cố không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe và chỉ cho 200 người. Còn sự cố chậm trễ, thiếu hụt vaccine ảnh hưởng đến hàng trăm ngàn người có con nhỏ, chưa kể những hệ lụy kèm theo không tính hết (trẻ bệnh vì không được chích ngừa, thiệt hại vật chất, giảm năng suất lao động do người lớn nghỉ việc chăm sóc trẻ) lại không thấy quan chức nào của ngành y tế đứng ra nhận trách nhiệm và xin lỗi người dân!\nThông tin người dân tự bỏ tiền túi ra nước ngoài chích ngừa cho con thực sự gây bức xúc dư luận. Vậy là sau chuyện “tị nạn giáo dục” – phong trào cho người trẻ ra nước ngoài du học vì nền giáo dục trong nước không đạt yêu cầu, nay lại xuất hiện phong trào “tị nạn y tế”.\nThật ra chuyện người dân ra nước ngoài chăm sóc sức khỏe chẳng phải mới, nó đã có từ chục năm qua, khi người dân gần như mất niềm tin vào hệ thống y tế nước nhà, từ chuyện chất lượng điều trị sa sút, tình trạng quá tải bệnh viện, cho đến dịch vụ đi kèm kém cỏi. Nhưng đó là chữa bệnh, còn nay là phòng bệnh, phải ra nước ngoài chích ngừa thì… hết nói nổi!\nBỏ chục triệu đồng gồm tiền đi lại, ăn ở tại Singapore hay Thái Lan và chi phí chích ngừa – một số tiền không nhỏ trong thời buổi kinh tế khó khăn hiện nay. Vậy mà nhiều gia đình (tôi tin không phải ai trong số này cũng là “đại gia”) vẫn phải bấm bụng lo cho con, điều đó cho thấy họ quá thất vọng với “những lời có cánh” của các quan chức y tế.\nGọi là “những lời có cánh” bởi chuyện thiếu vaccine (“6 trong 1”, “5 trong 1”, thủy đậu…) đâu phải mới đây mà xuất hiện từ giữa năm qua nhưng hết người này hứa đến người kia hứa, nay gần hết tháng sáu mà vaccine vẫn chưa có (tuần qua, trong chương trình Dân hỏi bộ trưởng trả lời trên VTV, bộ trưởng hứa cuối tháng 7 sẽ có vaccine thủy đậu!).\nTrao đổi với người viết, BS Trương Hữu Khanh, Trưởng khoa Nhiễm BV Nhi đồng 1 TP.HCM, cho biết trong hàng chục năm hành nghề ông chưa thấy khi nào vaccine thiếu lâu như lần này. Đằng sau chuyện thiếu vaccine là gì? Phải chăng đơn giản chỉ là chuyện nhập khẩu bổ sung chậm trễ, diễn tiến dịch thất thường như Cục Quản lý Dược trả lời báo chí hồi giữa tháng 3? Liệu có không những xung đột lợi ích như có người đặt vấn đề và một khi lợi ích chưa được giải quyết ổn thỏa thì người dân vẫn phải đối mặt dài dài với chuyện thiếu vaccine?\nNhưng bức xúc của người dân với hệ thống y tế nước nhà không chỉ ở những “lời hứa có cánh” mà còn từ sự thờ ơ của người có trách nhiệm với nỗi lo toan của người dân khi họ phải bỏ tiền cho con ra nước ngoài chích ngừa. Trả lời một tờ báo, viện trưởng Viện Pasteur TP.HCM cảnh báo người dân đủ điều bất cập khi cho trẻ ra nước ngoài chích ngừa, từ chuyện vaccine, công thức, lịch tiêm, đường tiêm chưa được đánh giá trên người Việt Nam; trở ngại thời gian, chi phí khi trẻ sang nước ngoài chích ngừa; cho đến hạn chế về quản lý lịch sử chích ngừa khi hệ thống y tế khác nhau.\nCó hiểu biết chuyên môn, phát biểu của viện trưởng đáng ghi nhận, thế nhưng người dân còn muốn ông nói nhiều hơn, trong hoàn cảnh không có công cụ bảo vệ sức khỏe cho trẻ (vaccine) như hiện nay, bao nhiêu người không có điều kiện kinh tế cho trẻ đi nước ngoài chích ngừa cần phải làm gì: Cần hạn chế cho trẻ tới lui nơi công cộng? Nếu phải tới lui những nơi đó trẻ cần mang khẩu trang? Cần tăng cường vệ sinh nhà cửa và vệ sinh cá nhân? Nhưng buồn thay ông viện trưởng không giải tỏa được những băn khoăn của người dân, thay vào đó chỉ là những lời kêu gọi chung chung dành cho các bậc cha mẹ như không tự ý bỏ liều, không thay thế vaccine nếu không có chỉ định của thầy thuốc!\nThật ra chẳng nên “gièm pha” chuyện người dân cho trẻ ra nước ngoài chích ngừa làm gì. Nên mừng là đằng khác vì qua đó cho thấy ý thức bảo vệ sức khỏe của người dân đã nâng lên, bởi họ chấp nhận bỏ cả chục triệu đồng chỉ để trẻ nhận được một mũi chích ngừa. Và cũng nên mừng vì từ việc làm cá nhân tự phát này, tính miễn dịch cộng đồng được giữ vững, góp phần không cho dịch bệnh bùng phát.\nNhưng trái lại, những nhà quản lý y tế nên buồn về vai trò quản lý kém cỏi của mình khi để vaccine thiếu hụt một thời gian dài (đổ thừa cho hoàn cảnh khách quan diễn tiến dịch thất thường!) khiến người dân phải tự bươn chải bảo vệ sức khỏe mà không có được sự hỗ trợ thích đáng nào từ hệ thống y tế. Đó là những người có điều kiện vật chất, còn những người không có điều kiện ra nước ngoài, đang trông đợi dài cổ nguồn vaccine nhập về, họ sẽ biết trông chờ và bấu víu vào đâu?\nMột nền y tế để người dân loay hoay khổ sở và tự bảo vệ sức khỏe của mình thì vai trò và trách nhiệm của nhà quản lý y tế ở đâu?\nPHAN KIM SƠN, thạc sĩ truyền thông khoa học\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/07/01/dan-pha%CC%89i-ti%CC%A3-na%CC%A3n-y-te-sao-khong-ai-xin-lo%CC%83i/","summary":"\u003cp\u003eMột nền y tế để người dân loay hoay khổ sở và tự bảo vệ sức khỏe của mình thì vai trò và trách nhiệm của nhà quản lý y tế ở đâu?\u003cbr\u003e\nThiếu vaccine và nhầm sân bay chẳng liên quan gì đến nhau nhưng từ hai câu chuyện này trong tuần qua, người dân lại phải suy nghĩ về vai trò và trách nhiệm của nhà quản lý.\u003cbr\u003e\nSau sự cố hãng hàng không VietJet Air chở nhầm sân bay, tuần qua Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng chủ trì cuộc họp rút kinh nghiệm và chính thức lên tiếng nhận lỗi. Đó là một sự cố không ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe và chỉ cho 200 người. Còn sự cố chậm trễ, thiếu hụt vaccine ảnh hưởng đến hàng trăm ngàn người có con nhỏ, chưa kể những hệ lụy kèm theo không tính hết (trẻ bệnh vì không được chích ngừa, thiệt hại vật chất, giảm năng suất lao động do người lớn nghỉ việc chăm sóc trẻ) lại không thấy quan chức nào của ngành y tế đứng ra nhận trách nhiệm và xin lỗi người dân!\u003c/p\u003e","title":"Dân phải \"tị nạn y tế\", sao không ai xin lỗi?"},{"content":" Căn hộ 89m2, tầng 22, cho thuê lâu dài, chủ nhà anh Long: 0912094954 CT3, 0988093634 501 CT2 (hoặc 3), 98.5m2, bác Thắng 04.3766.700\nThông tin từ facebook group của cư dân Dreamtown.\nGiá mình đang thuê ở đây là 3.5tr/tháng (năm đầu), các bác này chắc cho thuê tầm 4tr, nhưng nếu khéo chắc có thể giảm : ))\nNhớ là phí dịch vụ 4k/m2, gửi xe máy 80k/tháng.\nNgoài ra còn có vài tin trên bds:\nhttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-dream-town/nha-1011-town-pr5253482\nCho thuê nhà chung cư 1011 Dream Town, dt 90m2, giá 4.5tr/tháng.. Tel: 0912301919\nGoogle thấy bạn này từng rao bán nhưng giá tận 17.5 nên không ai mua, giờ cho thuê, giá cũng cao vật =))\nhttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90m2-cc-coma-6-toa-ct3-nam-tu-liem-hn-pr5224037\nBạn này thì là cò rao, không tính.\nhttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90-m2-toa-coma6-nam-tu-liem-ha-noi-pr5238553\nBạn này cũng cò nốt\nhttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/tu-liem-ha-noi-pr5027307\nP605, CT3, Chung cư Dream Town, Tây Mỗ, Từ Liêm, Hà Nội. 0976231589\nBạn này không phải cò nhưng tin từ tháng 5 chắc giờ cho thuê rồi. Bình luận (6) Phúc — 2014-07-02 04:24\nBạn cho hỏi giá căn 60,70 m2 ở Dreamtown giờ giá khoảng bao nhiêu nhỉ. Cảm ơn bạn\nkanishi — 2014-07-02 05:04\nGiá thuê hay mua? Dreamtown ko có căn 60 70m2. 2pn bé nhất 86m2.\nkanishi — 2014-07-02 05:14\nCăn 1pn thì có loại 45 47m2, giá thuê tầm 4tr full đồ, giá mua tầm 990tr.\nkanishi — 2014-07-09 02:38\nCăn 1706 CT2, 94M2 vừa nhận nhà, gọi số 0913351912/0988567007\nhuy — 2014-08-20 09:20\nCho hỏi tôi muốn thuê 1 căn 90m2 ở dream town thì có còn căn nào ko nhỉ? giá bao nhiêu? thanks\nkanishi — 2014-08-21 05:38\nBạn đã thử gọi các số mà tôi đăng lên chưa? Giá tầm 4 triệu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/27/can-ho-cho-thue-tai-chung-cu-dreamtown-tay-mo/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eCăn hộ 89m2, tầng 22, cho thuê lâu dài, chủ nhà anh Long: 0912094954\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCT3, 0988093634\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e501 CT2 (hoặc 3), 98.5m2, bác Thắng 04.3766.700\u003cbr\u003e\nThông tin từ facebook group của cư dân Dreamtown.\u003cbr\u003e\nGiá mình đang thuê ở đây là 3.5tr/tháng (năm đầu), các bác này chắc cho thuê tầm 4tr, nhưng nếu khéo chắc có thể giảm : ))\u003cbr\u003e\nNhớ là phí dịch vụ 4k/m2, gửi xe máy 80k/tháng.\u003cbr\u003e\nNgoài ra còn có vài tin trên bds:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-dream-town/nha-1011-town-pr5253482\"\u003ehttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-dream-town/nha-1011-town-pr5253482\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCho thuê nhà chung cư 1011 Dream Town, dt 90m2, giá 4.5tr/tháng.. Tel: 0912301919\u003cbr\u003e\nGoogle thấy bạn này từng rao bán nhưng giá tận 17.5 nên không ai mua, giờ cho thuê, giá cũng cao vật =))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90m2-cc-coma-6-toa-ct3-nam-tu-liem-hn-pr5224037\"\u003ehttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90m2-cc-coma-6-toa-ct3-nam-tu-liem-hn-pr5224037\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBạn này thì là cò rao, không tính.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90-m2-toa-coma6-nam-tu-liem-ha-noi-pr5238553\"\u003ehttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/90-m2-toa-coma6-nam-tu-liem-ha-noi-pr5238553\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBạn này cũng cò nốt\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/tu-liem-ha-noi-pr5027307\"\u003ehttp://batdongsan.com.vn/cho-thue-can-ho-chung-cu-xa-tay-mo-prj-dream-town/tu-liem-ha-noi-pr5027307\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nP605, CT3, Chung cư Dream Town, Tây Mỗ, Từ Liêm, Hà Nội. 0976231589\u003cbr\u003e\nBạn này không phải cò nhưng tin từ tháng 5 chắc giờ cho thuê rồi.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ePhúc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2014-07-02 04:24\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Căn hộ cho thuê tại chung cư Dreamtown Tây Mỗ"},{"content":"Câu này thì mới đây mới có. Ngày trước mà đảng kêu gọi đánh Mỹ, đánh Pháp mà ai nói giọng này đảng cho chết luôn. Ai mà chả muốn chống ngoại xâm, giữ gìn đất nước. Bạn nói thế, bắn bỏ không ai thương.\nNhưng giờ tôi đố các bạn biết câu này sao lại được sử dụng khơi khơi mà không hề bị ai dám phản bác. Khi bạn chỉ cần gay gắt cần ý kiến có biện pháp kiên quyết ở biển Đông, lập tức người ta nhét câu này vào miệng bạn. Bạn phản kháng sẽ bj quy kết là muốn chiến tranh, muốn người lính phải hy sinh. Luận điệu như thế bạn làm sao cãi được. Ai mà chả muốn hoà bình, không có chiến tranh cơ chứ. Bạn nói thế bỏ tù không ai thương.\nNhưng mà tại sao các thời kỳ lại khác nhau thế.\nCái này nhìn góc độ nào đó thì bạn diễn giải được, vì hèn. Vì kẻ thù bây giờ không phải là thực dân, đế quốc mà là bạn vàng cùng ý thức hệ, không khác biệt như bọn kẻ thù trước. Kẻ thù mà không phải kẻ thù. Vì thế ông Nguyễn Phú Trọng mới nói chuyện biển Đông với các cử tri Ba Đình là ” nói chuyện biển Đông không chỉ nói chuyện biển Đông, nói chuyện biển Đông là phải nói đến những cái ngoài biển Đông”\nVì người dân bây giờ sợ chiến tranh, nhìn mà xem, biển Động dậy sống, đồng bào ngư dân chết thảm. Nhưng bạn cứ nhìn quanh mà xem, ở hàng xóm, văn phòng làm việc của bạn, quán cà fe người ta vẫn lo ăn , lo chơi vẫn áo yếm hoa sen, nhân tố bí ẩn, người ta còn đang lo tháng chi 56 triệu mà chưa đủ lắm cho gia đình 3 người. Cũng không trách họ được, mọi việc đã có đảng và nhà nước lo, họ ăn tiêu thế cũng là đóng thuế cho nhà nước. Mỗi người yêu nước một cách của mình, hãy giữ hoà bình để phát triển. Đừng yêu nước bằng máu người khác.\nNào thì giờ phân tích ” máu người khác ” là máu ai.?\nTất nhiên là máu của các chiến sĩ quân đội. Lịch sử cả ngàn năm, chống ngoại xâm là đổ máu người lính. Người lính là ai, là từ nhân dân mà ra. Chưa có một triều đại nào đứng trước giặc ngoại xâm mà lại nại lý do không đánh đuổi quân thù vì e ngại như thế là yêu nước bằng máu người khác. Nhưng đến triều nhà Sản nước Vệ năm thứ 69 thì tư tưởng giữ nước lại rất đáng trao giải Nobel hoà bình cho bộ chính trị ĐCSVN.\nVậy tại sao ĐCSVN lúc trước không nói là máu người khác mà bây giờ nói vậy. Hiểu theo nghĩa đen thì đúng là ĐCSVN nói đúng, suy luận ra thì bạn nào cũng suy luận như đã nêu trên. Giờ nói nghĩa đen của từ ” máu người khác ” mà thôi.\nNghĩa đen là trước kia quân đội ta trung với nước, quân đội ta từ nhân dân mà ra, thề tranh đấu suốt đời vì nhân dân. Tức là quân đội của nhân dân. Giờ thì quân đội ta trung với đảng, sinh ra từ đảng, được đảng nuôi nấng rèn giũa. Tức là quân đội là của riêng Đảng. Đừng yêu nước bằng máu người khác, có nghĩa là bạn yêu nước kiểu tiền của bạn thì được, như đồng bào Châu Âu đang quyên góp tiền mua tàu, cho các chiến sĩ thì được. Chứ đừng yêu nước bằng cách đòi hỏi quân đội VN phải có hành động trước quân xâm lược. Vì quân đội không phải của bạn, không phải của nhân dân. Quân đội là của riêng Đảng.\nNếu quân đội đã là riêng của Đảng, khẳng định cả trong hiến pháp là vậy, quân đội trung với Đảng rành rành. Việc đảng gạt bỏ ý kiến của các bạn ra và nói rằng đừng có yêu nước bằng quân đội của họ ( máu người khác ) thì đâu có thể cãi được.\nCái mà bạn có thể cãi được là khi nhà nước quyên tiền, bạn hãy bảo ” đừng yêu nước bằng tiền người khác”. Nhưng chỉ là ” có thể ” thôi nhé.\nBài của anh Hiếu bên tận Béc Lin – nghe nói thế – anh viết hợp ý tôi đấy, tôi rất ưng, đem luôn về. Lúc nào rảnh tôi viết bài của riêng tôi, giờ tôi cứ phệt bài của anh lên đây đã. Dkm, đồng bào của em bị chọn Khựa khốn cướp bóc đánh đập, thế mà chúng nó bảo em bình tĩnh bình tĩnh, hiển nhiên em bình tĩnh, em hàng ngày đi làmm, văn phòng điều hòa mát rượu, tối về ngủ cũng điều hòa cả đêm, hiển nhiên em bình tĩnh, dkm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/25/dung-yeu-nuoc-bang-mau-nguoi-khac/","summary":"\u003cp\u003eCâu này thì mới đây mới có. Ngày trước mà đảng kêu gọi đánh Mỹ, đánh Pháp mà ai nói giọng này đảng cho chết luôn. Ai mà chả muốn chống ngoại xâm, giữ gìn đất nước. Bạn nói thế, bắn bỏ không ai thương.\u003cbr\u003e\nNhưng giờ tôi đố các bạn biết câu này sao lại được sử dụng khơi khơi mà không hề bị ai dám phản bác. Khi bạn chỉ cần gay gắt cần ý kiến có biện pháp kiên quyết ở biển Đông, lập tức người ta nhét câu này vào miệng bạn. Bạn phản kháng sẽ bj quy kết là muốn chiến tranh, muốn người lính phải hy sinh. Luận điệu như thế bạn làm sao cãi được. Ai mà chả muốn hoà bình, không có chiến tranh cơ chứ. Bạn nói thế bỏ tù không ai thương.\u003cbr\u003e\nNhưng mà tại sao các thời kỳ lại khác nhau thế.\u003cbr\u003e\nCái này nhìn góc độ nào đó thì bạn diễn giải được, vì hèn. Vì kẻ thù bây giờ không phải là thực dân, đế quốc mà là bạn vàng cùng ý thức hệ, không khác biệt như bọn kẻ thù trước. Kẻ thù mà không phải kẻ thù. Vì thế ông Nguyễn Phú Trọng mới nói chuyện biển Đông với các cử tri Ba Đình là ” nói chuyện biển Đông không chỉ nói chuyện biển Đông, nói chuyện biển Đông là phải nói đến những cái ngoài biển Đông”\u003cbr\u003e\nVì người dân bây giờ sợ chiến tranh, nhìn mà xem, biển Động dậy sống, đồng bào ngư dân chết thảm. Nhưng bạn cứ nhìn quanh mà xem, ở hàng xóm, văn phòng làm việc của bạn, quán cà fe người ta vẫn lo ăn , lo chơi vẫn áo yếm hoa sen, nhân tố bí ẩn, người ta còn đang lo tháng chi 56 triệu mà chưa đủ lắm cho gia đình 3 người. Cũng không trách họ được, mọi việc đã có đảng và nhà nước lo, họ ăn tiêu thế cũng là đóng thuế cho nhà nước. Mỗi người yêu nước một cách của mình, hãy giữ hoà bình để phát triển. Đừng yêu nước bằng máu người khác.\u003cbr\u003e\nNào thì giờ phân tích ” máu người khác ” là máu ai.?\u003cbr\u003e\nTất nhiên là máu của các chiến sĩ quân đội. Lịch sử cả ngàn năm, chống ngoại xâm là đổ máu người lính. Người lính là ai, là từ nhân dân mà ra. Chưa có một triều đại nào đứng trước giặc ngoại xâm mà lại nại lý do không đánh đuổi quân thù vì e ngại như thế là yêu nước bằng máu người khác. Nhưng đến triều nhà Sản nước Vệ năm thứ 69 thì tư tưởng giữ nước lại rất đáng trao giải Nobel hoà bình cho bộ chính trị ĐCSVN.\u003cbr\u003e\nVậy tại sao ĐCSVN lúc trước không nói là máu người khác mà bây giờ nói vậy. Hiểu theo nghĩa đen thì đúng là ĐCSVN nói đúng, suy luận ra thì bạn nào cũng suy luận như đã nêu trên. Giờ nói nghĩa đen của từ ” máu người khác ” mà thôi.\u003cbr\u003e\nNghĩa đen là trước kia quân đội ta trung với nước, quân đội ta từ nhân dân mà ra, thề tranh đấu suốt đời vì nhân dân. Tức là quân đội của nhân dân. Giờ thì quân đội ta trung với đảng, sinh ra từ đảng, được đảng nuôi nấng rèn giũa. Tức là quân đội là của riêng Đảng. Đừng yêu nước bằng máu người khác, có nghĩa là bạn yêu nước kiểu tiền của bạn thì được, như đồng bào Châu Âu đang quyên góp tiền mua tàu, cho các chiến sĩ thì được. Chứ đừng yêu nước bằng cách đòi hỏi quân đội VN phải có hành động trước quân xâm lược. Vì quân đội không phải của bạn, không phải của nhân dân. Quân đội là của riêng Đảng.\u003cbr\u003e\nNếu quân đội đã là riêng của Đảng, khẳng định cả trong hiến pháp là vậy, quân đội trung với Đảng rành rành. Việc đảng gạt bỏ ý kiến của các bạn ra và nói rằng đừng có yêu nước bằng quân đội của họ ( máu người khác ) thì đâu có thể cãi được.\u003cbr\u003e\nCái mà bạn có thể cãi được là khi nhà nước quyên tiền, bạn hãy bảo ” đừng yêu nước bằng tiền người khác”. Nhưng chỉ là ” có thể ” thôi nhé.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBài của anh Hiếu bên tận Béc Lin – nghe nói thế – anh viết hợp ý tôi đấy, tôi rất ưng, đem luôn về. Lúc nào rảnh tôi viết bài của riêng tôi, giờ tôi cứ phệt bài của anh lên đây đã. Dkm, đồng bào của em bị chọn Khựa khốn cướp bóc đánh đập, thế mà chúng nó bảo em bình tĩnh bình tĩnh, hiển nhiên em bình tĩnh, em hàng ngày đi làmm, văn phòng điều hòa mát rượu, tối về ngủ cũng điều hòa cả đêm, hiển nhiên em bình tĩnh, dkm.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đừng yêu nước bằng máu người khác."},{"content":"Hôm nay là hạn chót thanh toàn thẻ nên dù mưa cũng phải chạy ra Trần Duy Hưng nộp tiền. Đầu tiên ra ATM MB rút 8 triệu, rồi quay ra vào ch nhánh HSBC Trần Duy Hưng, đúng giờ tan tầm nên đông người đi nộp tiền quá, 4 5 người đứng chờ, cái máy atm khó tính như ma, toàn từ chối tiền, có một em hơi xinh xinh, nộp có 2 tờ 500k thôi mà cho tiền mấy lần máy nó ko nhận, mình đứng sốt cả ruột, ông tiếp theo cũng thế, tới khi lượt mình cũng thế, nói chung là không bao giờ cái máy nó nhận toàn bộ số tiền nhập vào, lúc nào cũng nhả ra trả vài tờ. Chứng tỏ chất lượng tiền lưu hành quá kém.\nMình để ý thấy rằng, tuy không xếp hàng nhưng ai bước vào cũng đều kiên nhẫn chờ đúng đến lượt mình, không hề tranh lượt, kể ra bọn dùng thẻ tín dụng cũng có tí văn minh :v Suy bụng ta ra bụng người thì chắc ai cũng sợ bị bọn xung quanh “bỉ” là vô ý thức – nếu tranh lượt :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/23/nop-tien-o-hsbc/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay là hạn chót thanh toàn thẻ nên dù mưa cũng phải chạy ra Trần Duy Hưng nộp tiền. Đầu tiên ra ATM MB rút 8 triệu, rồi quay ra vào ch nhánh HSBC Trần Duy Hưng, đúng giờ tan tầm nên đông người đi nộp tiền quá, 4 5 người đứng chờ, cái máy atm khó tính như ma, toàn từ chối tiền, có một em hơi xinh xinh, nộp có 2 tờ 500k thôi mà cho tiền mấy lần máy nó ko nhận, mình đứng sốt cả ruột, ông tiếp theo cũng thế, tới khi lượt mình cũng thế, nói chung là không bao giờ cái máy nó nhận toàn bộ số tiền nhập vào, lúc nào cũng nhả ra trả vài tờ. Chứng tỏ chất lượng tiền lưu hành quá kém.\u003c/p\u003e","title":"Nộp tiền ở HSBC"},{"content":"Nhiều tin tức đọc xong đau buồn chẳng muốn share, chẳng lẽ nhắm mắt không đọc báo nữa? Mình không đọc báo nữa thì những chuyện đau lòng vẫn diễn ra. Ôi quê hương Việt Nam!\nhttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/182305/xom-ngheo-tien-dua-4-nu-sinh-chet-duoi.html\nhttp://dantri.com.vn/phap-luat/cam-phan-chong-di-lay-vo-be-me-chem-chet-con-trai-8-tuoi-891489.htm\nhttp://dantri.com.vn/phap-luat/cha-nong-gian-danh-chet-con-gai-12-tuoi-890050.htm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/23/qua-dau-long/","summary":"\u003cp\u003eNhiều tin tức đọc xong đau buồn chẳng muốn share, chẳng lẽ nhắm mắt không đọc báo nữa? Mình không đọc báo nữa thì những chuyện đau lòng vẫn diễn ra. Ôi quê hương Việt Nam!\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/182305/xom-ngheo-tien-dua-4-nu-sinh-chet-duoi.html\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/182305/xom-ngheo-tien-dua-4-nu-sinh-chet-duoi.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/phap-luat/cam-phan-chong-di-lay-vo-be-me-chem-chet-con-trai-8-tuoi-891489.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/phap-luat/cam-phan-chong-di-lay-vo-be-me-chem-chet-con-trai-8-tuoi-891489.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/phap-luat/cha-nong-gian-danh-chet-con-gai-12-tuoi-890050.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/phap-luat/cha-nong-gian-danh-chet-con-gai-12-tuoi-890050.htm\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Quá đau lòng"},{"content":"– Thay vì để máy giặt vắt ở tốc độ 800 vòng/phút, bật về 400 vòng/phút, mùa hè phơi sáng tới chiều khô cong, vừa đỡ rung đỡ ồn lại (hi vọng) tiết kiệm điện.\n– Thay vì bật điều hòa 24 25 độ, bật thêm cái quạt phe phẩy trong phòng, điều hòa chỉ cần để 26 27 độ. Quá lợi hại.\nMới nghĩ ra hai cái này, thêm nữa sẽ cập nhật :))\nMình mới mua cái máy lọc không khí\nRất happy, xem thông tin đây:\nTổng quan:\nBộ lọc Carbon xử lý trước\nBộ lọc carbon xử lý trước giúp kiềm chế sự phát triển của vi khuẩn và phân hủy mùi nhằm tạo ra một mùi không khí tươi mát.\nBộ lọc chính HEPA\nBộ lọc chính HEPA giúp loại bỏ các thành phần có hại trong không khí như bụi, phấn hoa, mốc, bụi bẩn từ vật nuôi trong nhà, các phân tử bụi và các chất gây dị ứng nhỏ khoảng 0,3 micrô mét.\nBộ làm sạch UV Phocatalytic\nĐèn UV cung cấp các tia chứa chất sát trùng có thể hủy diệt các loại vi khuẩn, virus, mốc trong không khí. Bộ lọc này cũng giúp phân hủy các phân tử mùi thành những nguyên tố vô hại.\nIon hóa\nĐây là giai đoạn cuối của quá trình lọc không khí. Máy Purity giúp phát ra các ion âm để tạo ra một tỉ lệ ion cân bằng trong không khí. Ion âm tính giúp làm trong lành không khí bằng cách bám vào các chất gây ô nhiễm và chất gây dị ứng dương tính và làm vô hiệu hóa hoạt động của các chất này.\nTrông đen sì hơi cục mịch tí nhưng giá rẻ, 2.9 triệu ở Nguyễn Kim. Tự độ tăng tốc khi phát hiện có mùi lạ, mình hay để nó chạy cả đêm, một hôm lúc trời gần sáng bỗng thấy nó chạy tít mù lên, lạ quá tưởng nó bị điên định dậy tắt, hôm sau hóa ra bạn vợ kể là lúc đó bạn ý oánh rắm nên cái máy phát hiện mùi lạ. Hahaha. Quá bá đạo.\nTrước đây mình luôn nghĩ chỉ cần máy sấy quần áo, còn ban công để trồng hoa, ngẫm ra thì chưa ổn, mùa hè mà không phơi quần áo thì rất lãng phí ánh sáng. Và không phải thứ nào cũng cho vào máy sấy được, thế nên dàn phơi vẫn cần thiết.\nBình luận (1) kanishi — 2014-06-23 01:43\nVừa nhận hóa đơn, từ 20/5 đến 20/6 hết 588 số điện, quy ra tiền là 1.25tr, tiết kiệm tóa :p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/21/phuong-phap-tiet-kiem-dien/","summary":"\u003cp\u003e– Thay vì để máy giặt vắt ở tốc độ 800 vòng/phút, bật về 400 vòng/phút, mùa hè phơi sáng tới chiều khô cong, vừa đỡ rung đỡ ồn lại (hi vọng) tiết kiệm điện.\u003cbr\u003e\n– Thay vì bật điều hòa 24 25 độ, bật thêm cái quạt phe phẩy trong phòng, điều hòa chỉ cần để 26 27 độ. Quá lợi hại.\u003cbr\u003e\nMới nghĩ ra hai cái này, thêm nữa sẽ cập nhật :))\u003cbr\u003e\nMình mới mua cái \u003ca href=\"http://www.nguyenkim.com/may-loc-khong-khi-electrolux-z531..html\"\u003emáy lọc không khí\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nRất happy, xem thông tin đây:\u003c/p\u003e","title":"Phương pháp tiết kiệm điện"},{"content":"Gõ rất dài nhưng ấn public xong thì thấy trắng trơn???\nNgắn gọn thế này:\n– Điều hòa nên 6 tháng gọi bảo dưỡng một lần. Nếu không bụi bít lối khí vào cục lạnh, hiệu quả làm lạnh thấp, tốn điện.\n– Nên gọi thợ quen, như mình chả quen ai thì nên gọi thợ có uy tín trên otofun, có vấn đề gì còn lên đó ăn vạ được, chứ google rồi gọi thợ ất ơn nó đến làm xong có vấn đề, gọi năm lần 7 lượt nó ko quay lại. Kể ra mình ngu, đáng ra phải bảo em ơi tới lắp thêm cho anh cái điều hòa nữa, nó đến rồi thì xử nó.\n– Vị trí đặt cục nóng rất quan trọng, khí nóng ko thoát được là máy sẽ làm lạnh rất kém. Những hôm trời nóng, điều hòa chạy sẽ tốn điện hơn, vì không khí ngoài trời nóng, máy chạy cật lực để giảm nhiệt độ phòng, so với những hôm trời mát, chạy tẹo đã giảm đc nhiệt độ phòng xuống mức yêu cầu. Hiển nhiên cùng bật điều hòa liên tục cả ngày, nhưng hóa đơn tiền điện các tháng hè bao giờ cũng cao vọt, nguyên nhân do thời tiết, hổng phải so sở điện ghi láo :))\n– Máy giặt LG WD 7790 nhà mình có thể cho thêm đồ vào giặt bằng cách nhấn nút pause, đợi 3 giây rồi mở cửa.\n21.016976105.747986\nBình luận (2) Tú béo — 2014-06-15 16:33\nMáy giặt LG xịn nhể, bọn ê lếch trô lác toàn phải chờ 3 phút nó mới mở khóa cho nhét đồ vào :3\nkanishi — 2014-06-21 01:28\nMới hóng dược wtt thế, chưa thử anh ạ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/15/chuyen-dieu-hoa/","summary":"\u003cp\u003eGõ rất dài nhưng ấn public xong thì thấy trắng trơn???\u003cbr\u003e\nNgắn gọn thế này:\u003cbr\u003e\n– Điều hòa nên 6 tháng gọi bảo dưỡng một lần. Nếu không bụi bít lối khí vào cục lạnh, hiệu quả làm lạnh thấp, tốn điện.\u003cbr\u003e\n– Nên gọi thợ quen, như mình chả quen ai thì nên gọi thợ có uy tín trên otofun, có vấn đề gì còn lên đó ăn vạ được, chứ google rồi gọi thợ ất ơn nó đến làm xong có vấn đề, gọi năm lần 7 lượt nó ko quay lại. Kể ra mình ngu, đáng ra phải bảo em ơi tới lắp thêm cho anh cái điều hòa nữa, nó đến rồi thì xử nó.\u003cbr\u003e\n– Vị trí đặt cục nóng rất quan trọng, khí nóng ko thoát được là máy sẽ làm lạnh rất kém. Những hôm trời nóng, điều hòa chạy sẽ tốn điện hơn, vì không khí ngoài trời nóng, máy chạy cật lực để giảm nhiệt độ phòng, so với những hôm trời mát, chạy tẹo đã giảm đc nhiệt độ phòng xuống mức yêu cầu. Hiển nhiên cùng bật điều hòa liên tục cả ngày, nhưng hóa đơn tiền điện các tháng hè bao giờ cũng cao vọt, nguyên nhân do thời tiết, hổng phải so sở điện ghi láo :))\u003cbr\u003e\n– Máy giặt LG WD 7790 nhà mình có thể cho thêm đồ vào giặt bằng cách nhấn nút pause, đợi 3 giây rồi mở cửa.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện điều hòa"},{"content":" Thấy cụ nhì nhằng tìm mua nhà cũng lâu lâu rồi mà chưa mua được, lại tìm mua khu vực Hà Đông thì cũng trùng với em luôn, em vừa mua xong. Thôi thì em cứ dông dài tư vấn phát. Với cái 2 tỉ của cụ cũng đúng bằng ngân sách của em luôn. 2 tỉ mà mua chung cư Hà Đông thì cũng không phải là quá to mà cũng chả phải là nhỏ. Đến lúc đi vào tìm hiểu thì cũng thấy là chẳng là gì cả. Nhu cầu thì ai cũng thế thôi, muốn mua rộng 1 tý, cao cấp 1 tý, trung tâm 1 tý, dịch vụ tốt 1 tý, hạ tầng đồng bộ 1 tý, gần 1 tý, sổ phải đỏ 1 tý, dân trí phải cao 1 tý …Khổ nỗi là các tý này nó không đi cùng với nhau. Nếu gần 1 tý thì lại chỉ mua được nhỏ thôi, nếu cao cấp thì cũng chỉ mua được nhỏ thôi, muốn rộng và cao cấp thì lại vượt ngân sách 2 tỉ rồi,….Chính vì thế giới hạn 2 tỉ và đành phải trung hòa các yếu tố kia thôi\nEm mua nhà thì quan điểm là bé 1 tý nhưng phải “tiện nghi”, phải “cao cấp” tý chứ đừng nhếch nhách quá. Chính vì thế chung quy lại chung cư ở Hà Đông thì nhiều, nhưng cái mua ở được ngay thì cũng ít thôi, mà những cái rơi vào tầm ngắm của mình lại càng ít nữa. Loanh quanh em điểm mặt mấy thằng mà em ưng ý:\n– Hesco Văn Quán: nằm trong tổng thể khu VQ đã phát triển đầy đủ, chả thiếu cái mẹ gì. Tòa nhà nhìn cao cấp, dịch vụ hơn hẳn những cái còn lại trong khu Văn Quán\n– Hồ Gươm Plaza: vị trí 2 mặt đường đẹp tuyệt vời, có tý ti gọi là cái vườn hoa nhỏ nhỏ của khu, có tý bể bơi, tý siêu thị ngay bên dưới, chất lượng tốt, tòa nhà toàn kính hiện đại\n– EuroLand: hạ tầng ngon, dân về ở đông, tòa nhà đẹp hiện đại, tiện mọi thứ đều có\n– Mul: tòa nhà đẹp, dân về ở ít, chất lượng xây tốt, hành lang bí\n– Tòa phục hưng mặt đường Tố Hữu: nhìn ngoài thì cũng được, trong thì bình thường\n– Hyndai Hill: cao cấp, đồng bộ, dịch vụ tốt, chất lượng tốt, giá thì hơi quá ngân sách 2 tỉ\nNgoài ra thì thôi chả phải xem các thằng khác làm gì, thằng thì xa quá, thằng thì nhôm nhoam quá, thằng thì chất lượng tòa nhà xấu, thằng thì “bình dân” quá. Nếu em là cụ thì chắc chốt luôn 1 trong 3 thằng sau: HG Plaza, Huydai Hill hoặc EuroLand. Nó trung hòa được đủ các yếu tố. Còn cứ lằng nhằng tham khảo nọ kia thì mất thời gian của lớp lắm Chốt được vị trí tòa rồi thì mua nhanh thôi, độ nửa tháng là xong phim. Em mua căn này nó còn nhanh đến mức là xem xong cái đòi đặt cọc luôn, em chốt ở EuroLand, về đây ở được 2 tháng thấy mọi thứ quá ok\nMột cụ trên otofune, tư vấn rất chi tiết tận tình, mình thì xác nhận, cả khu Hà Đông, mình ưng mỗi Hillstate, ngoài ra thì thôi, nghỉ cho khỏe 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/09/tu-van-mua-nha-chung-cu-o-ha-dong/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eThấy cụ nhì nhằng tìm mua nhà cũng lâu lâu rồi mà chưa mua được, lại tìm mua khu vực Hà Đông thì cũng trùng với em luôn, em vừa mua xong. Thôi thì em cứ dông dài tư vấn phát. Với cái 2 tỉ của cụ cũng đúng bằng ngân sách của em luôn. 2 tỉ mà mua chung cư Hà Đông thì cũng không phải là quá to mà cũng chả phải là nhỏ. Đến lúc đi vào tìm hiểu thì cũng thấy là chẳng là gì cả. Nhu cầu thì ai cũng thế thôi, muốn mua rộng 1 tý, cao cấp 1 tý, trung tâm 1 tý, dịch vụ tốt 1 tý, hạ tầng đồng bộ 1 tý, gần 1 tý, sổ phải đỏ 1 tý, dân trí phải cao 1 tý …Khổ nỗi là các tý này nó không đi cùng với nhau. Nếu gần 1 tý thì lại chỉ mua được nhỏ thôi, nếu cao cấp thì cũng chỉ mua được nhỏ thôi, muốn rộng và cao cấp thì lại vượt ngân sách 2 tỉ rồi,….Chính vì thế giới hạn 2 tỉ và đành phải trung hòa các yếu tố kia thôi\u003cbr\u003e\nEm mua nhà thì quan điểm là bé 1 tý nhưng phải “tiện nghi”, phải “cao cấp” tý chứ đừng nhếch nhách quá. Chính vì thế chung quy lại chung cư ở Hà Đông thì nhiều, nhưng cái mua ở được ngay thì cũng ít thôi, mà những cái rơi vào tầm ngắm của mình lại càng ít nữa. Loanh quanh em điểm mặt mấy thằng mà em ưng ý:\u003cbr\u003e\n– Hesco Văn Quán: nằm trong tổng thể khu VQ đã phát triển đầy đủ, chả thiếu cái mẹ gì. Tòa nhà nhìn cao cấp, dịch vụ hơn hẳn những cái còn lại trong khu Văn Quán\u003cbr\u003e\n– Hồ Gươm Plaza: vị trí 2 mặt đường đẹp tuyệt vời, có tý ti gọi là cái vườn hoa nhỏ nhỏ của khu, có tý bể bơi, tý siêu thị ngay bên dưới, chất lượng tốt, tòa nhà toàn kính hiện đại\u003cbr\u003e\n– EuroLand: hạ tầng ngon, dân về ở đông, tòa nhà đẹp hiện đại, tiện mọi thứ đều có\u003cbr\u003e\n– Mul: tòa nhà đẹp, dân về ở ít, chất lượng xây tốt, hành lang bí\u003cbr\u003e\n– Tòa phục hưng mặt đường Tố Hữu: nhìn ngoài thì cũng được, trong thì bình thường\u003cbr\u003e\n– Hyndai Hill: cao cấp, đồng bộ, dịch vụ tốt, chất lượng tốt, giá thì hơi quá ngân sách 2 tỉ\u003cbr\u003e\nNgoài ra thì thôi chả phải xem các thằng khác làm gì, thằng thì xa quá, thằng thì nhôm nhoam quá, thằng thì chất lượng tòa nhà xấu, thằng thì “bình dân” quá. Nếu em là cụ thì chắc chốt luôn 1 trong 3 thằng sau: HG Plaza, Huydai Hill hoặc EuroLand. Nó trung hòa được đủ các yếu tố. Còn cứ lằng nhằng tham khảo nọ kia thì mất thời gian của lớp lắm Chốt được vị trí tòa rồi thì mua nhanh thôi, độ nửa tháng là xong phim. Em mua căn này nó còn nhanh đến mức là xem xong cái đòi đặt cọc luôn, em chốt ở EuroLand, về đây ở được 2 tháng thấy mọi thứ quá ok\u003c/p\u003e","title":"Tư vấn mua nhà chung cư ở Hà Đông"},{"content":"\nThầy Phương tên thường gọi là Hồ Đắc Phương, là thầy giáo môn nhập môn mạng của mình, cũng là thầy giáo hướng dẫn khóa luận cho mình.\nLần đầu tiên gặp thầy là khi mình năm 3, buổi thứ hai của môn Nhập môn mạng máy tính, buổi đầu mình … bùng :)) Lúc điểm danh đến tên mình thầy dừng lại và nói: “À Phí Hồng Thái là bạn này à” làm mình ngạc nhiên không hiểu tại sao :d Hóa ra hồi đó mình hay chém gió trên fotech.org đến nỗi “nổi tiếng” toàn trường, hehe.\nHồi đó trên fotech có chuyên mục mỗi tuần một nhân vật, nhân vật tuần này đề cử nhân vật tuần sau, thầy HĐP sau một tuần “lên thớt” đã đề cử mình. Đó, thầy đã đẩy cho mình lên một nấc thang mới.\nKhông chỉ có giáo trình, sách, slide như các môn khác, môn nhập môn mạng của thầy còn có cả audio lời thầy giảng, do thầy ghi âm và copy cho cả lớp, mình học môn này bằng cách bật bài thầy giảng lên rồi … lên giừơng đắp chăn … ngủ :)) Học trong mơ là thế đấy. Thầy rất khuyến khích phương pháp học tập mưa dầm thấm lâu kiểu ấy, toàn khuyên sinh viên “tắm tiếng anh”, tức là nghe tiếng anh mọi lúc mọi nơi, nghe ko cần hiểu, để ngấm dần dần. Chính vì áp dụng phương pháp của thầy mà mình bị giật mất cái LG KG195 huyền thoại ở bến xe bus trước cổng trường QG, đã thế đuổi theo bọn cướp còn bị bọn nó đấm cho quá sưng cả trán.\nTrở lại với thầy Phương, vì thầy quý mình nên mình rất quý thầy, hihi. Tham gia nhóm HTT, ghép phụ đề cho các bộ phim, rủ Hà tham gia dịch phụ đề, rủ Trang ghép phụ đề. Rồi đi copy phim và quen bạn Oanh hâm HANU xinh xắn dễ thương.\nNăm 4 chia ngành học, mình chọn bộ môn mạng và truyền thông chủ yếu vì thầy ở bộ môn đó. Học hành cực kì chểnh mảng, thời gian làm khóa luận toàn ở nhà ngủ với đi chơi. Chơi game fifa online điên cuồng say mê, có hôm chơi từ 9h tối tới 10h sáng, cày như trâu. Sau bị hack hết đồ ức quá nghỉ chơi :v Hồi ấy cứ tới lượt mình thuyết trình về hệ sinh thái wave là mình lý do lý trấu không chịu đi :)) Nghĩ lại thấy xấu hổ vô cùng. Hồi đó dùng java netbean để code, trâu nhất, code chính cho cả nhóm là Tụê chồng của Thỏ zao, mình chỉ le ve code mấy thứ vớ vỉn, đặc biệt là lấy dữ liệu blog 360 yahoo. Làm khóa luận xong mấy tháng thì bọn yahoo tuyên bố xóa dịch vụ 360, hú hồn và vẫn thù yahoo. Nó mà xóa sổ sớm thì tí thì mình không biết làm khóa luận kiểu gì :))\nHồi mình bảo vệ có bạn Trang, chị Thu và em Hằng tới xem và cổ vũ, Thủy Tiên ngy mình hồi đó ko thèm tới, hừ.\nNhờ có thầy HĐP hướng dẫn khóa luận và “bơm thực” mà mình mới đủ điểm để tốt nghiệp bằng khá, hihi. Nói chung chọn trường Công nghệ và gặp thầy Phương là một may mắn rất lớn của đời mình. Giờ thầy không dạy ĐH nữa mà tham gia bồi dưỡng, hướng dẫn học sinh cấp 3 thi olympic tin, cũng rất thành công. May mắn cho các em cấp 3 và tiếc cho các em đại học, hehe.\nBình luận (4) dtnguyen196 — 2014-06-09 15:05\nÔ thầy không dạy Đại học nữa ạ? Giờ em mới biết!\nkanishi — 2014-06-10 15:11\nUh giờ thầy đào tạo gà đi chiếm huy chương vàng, đấu trực diện với Tung của luôn :))\nĐề thi bá đạo của thầy nè:\nhttps://files.acrobat.com/a/preview/117429ef-8841-4803-a29f-ba8e5c4b2458\nhttps://files.acrobat.com/a/preview/4e8f98f0-110f-4a8d-9fbd-e276d50eaba6\nĐọc mà nhung nhớ một thời nổi sôi quá :))\nkanishi — 2014-06-10 15:13\nAh quên, mình hay được thầy cho mượn sách, bộ Tầm tần ký dài kinh khủng, hơn 4000 trang thì phải, chia làm 4 hay 5 tập, mình đọc say mê mải miết, cứ rảnh là đọc, ngồi trên xe bus đọc, đứng chờ xe bus đọc, hay dã man. Quyển “Điểm bùng phát” nữa, cũng rất hay, tạm thời chỉ nhớ được hai quyển đó :))\nHuy Nguyễn — 2015-01-25 15:10\nthầy vẫn dạy đại học bình thường mà các anh 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/09/thay-phuong/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/06/wp_20140530_09_58_06_pro.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140530_09_58_06_Pro\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/06/09/thay-phuong/wp20140530095806pro.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThầy Phương tên thường gọi là Hồ Đắc Phương, là thầy giáo môn nhập môn mạng của mình, cũng là thầy giáo hướng dẫn khóa luận cho mình.\u003cbr\u003e\nLần đầu tiên gặp thầy là khi mình năm 3, buổi thứ hai của môn Nhập môn mạng máy tính, buổi đầu mình … bùng :)) Lúc điểm danh đến tên mình thầy dừng lại và nói: “À Phí Hồng Thái là bạn này à” làm mình ngạc nhiên không hiểu tại sao :d Hóa ra hồi đó mình hay chém gió trên fotech.org đến nỗi “nổi tiếng” toàn trường, hehe.\u003cbr\u003e\nHồi đó trên fotech có chuyên mục mỗi tuần một nhân vật, nhân vật tuần này đề cử nhân vật tuần sau, thầy HĐP sau một tuần “lên thớt” đã đề cử mình. Đó, thầy đã đẩy cho mình lên một nấc thang mới.\u003cbr\u003e\nKhông chỉ có giáo trình, sách, slide như các môn khác, môn nhập môn mạng của thầy còn có cả audio lời thầy giảng, do thầy ghi âm và copy cho cả lớp, mình học môn này bằng cách bật bài thầy giảng lên rồi … lên giừơng đắp chăn … ngủ :)) Học trong mơ là thế đấy. Thầy rất khuyến khích phương pháp học tập mưa dầm thấm lâu kiểu ấy, toàn khuyên sinh viên “tắm tiếng anh”, tức là nghe tiếng anh mọi lúc mọi nơi, nghe ko cần hiểu, để ngấm dần dần. Chính vì áp dụng phương pháp của thầy mà mình bị giật mất cái LG KG195 huyền thoại ở bến xe bus trước cổng trường QG, đã thế đuổi theo bọn cướp còn bị bọn nó đấm cho quá sưng cả trán.\u003cbr\u003e\nTrở lại với thầy Phương, vì thầy quý mình nên mình rất quý thầy, hihi. Tham gia nhóm HTT, ghép phụ đề cho các bộ phim, rủ Hà tham gia dịch phụ đề, rủ Trang ghép phụ đề. Rồi đi copy phim và quen bạn Oanh hâm HANU xinh xắn dễ thương.\u003cbr\u003e\nNăm 4 chia ngành học, mình chọn bộ môn mạng và truyền thông chủ yếu vì thầy ở bộ môn đó. Học hành cực kì chểnh mảng, thời gian làm khóa luận toàn ở nhà ngủ với đi chơi. Chơi game fifa online điên cuồng say mê, có hôm chơi từ 9h tối tới 10h sáng, cày như trâu. Sau bị hack hết đồ ức quá nghỉ chơi :v Hồi ấy cứ tới lượt mình thuyết trình về hệ sinh thái wave là mình lý do lý trấu không chịu đi :)) Nghĩ lại thấy xấu hổ vô cùng. Hồi đó dùng java netbean để code, trâu nhất, code chính cho cả nhóm là Tụê chồng của Thỏ zao, mình chỉ le ve code mấy thứ vớ vỉn, đặc biệt là lấy dữ liệu blog 360 yahoo. Làm khóa luận xong mấy tháng thì bọn yahoo tuyên bố xóa dịch vụ 360, hú hồn và vẫn thù yahoo. Nó mà xóa sổ sớm thì tí thì mình không biết làm khóa luận kiểu gì :))\u003cbr\u003e\nHồi mình bảo vệ có bạn Trang, chị Thu và em Hằng tới xem và cổ vũ, Thủy Tiên ngy mình hồi đó ko thèm tới, hừ.\u003cbr\u003e\nNhờ có thầy HĐP hướng dẫn khóa luận và “bơm thực” mà mình mới đủ điểm để tốt nghiệp bằng khá, hihi. Nói chung chọn trường Công nghệ và gặp thầy Phương là một may mắn rất lớn của đời mình. Giờ thầy không dạy ĐH nữa mà tham gia bồi dưỡng, hướng dẫn học sinh cấp 3 thi olympic tin, cũng rất thành công. May mắn cho các em cấp 3 và tiếc cho các em đại học, hehe.\u003c/p\u003e","title":"Thầy Phương"},{"content":"Dạo này viettel thần thánh chặn cả 3g và mạng dây nên di động không vào được wordpress, trên công ty cũng không vào được nốt, đâm ra có nhiều thứ muốn viết mà cũng chẳng post lên được, thật là bực mình.\nBình luận (3) Hà Ki Bo — 2014-06-07 05:44\nnhà tớ xài Viettel cả 3G lẫn cáp đây, ko hề bị chặn đâu boy ah. WordPress thì vẫn bị lag thường xuyên mà!\nTú béo — 2014-06-07 12:39\nThứ nhất là bật post via email lên, thứ hai là sắm con iPhone đi, dùng iOS 8 đọc rồi nó viết cho mình, đỡ vất hơn bao nhiêu ;))\nkanishi — 2014-06-21 01:29\nEmail thì có nhưng ko thích lắm :))\nHôm nay lại thấy vào được rồi, khà khà.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/05/bi-chan/","summary":"\u003cp\u003eDạo này viettel thần thánh chặn cả 3g và mạng dây nên di động không vào được wordpress, trên công ty cũng không vào được nốt, đâm ra có nhiều thứ muốn viết mà cũng chẳng post lên được, thật là bực mình.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHà Ki Bo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2014-06-07 05:44\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003enhà tớ xài Viettel cả 3G lẫn cáp đây, ko hề bị chặn đâu boy ah. WordPress thì vẫn bị lag thường xuyên mà!\u003c/p\u003e","title":"Bị chặn"},{"content":"Hôm xưa gọi thợ đến lắp điều hòa, từ 7h mà hơn 10h mới xong, khuya quá nên thấy lạnh là ok, mình không kiểm tra lại dây, hôm qua ra xem lại mới tá hóa, thấy dây nó cuốn thế này đây:\nGọi cho bọn đó thì một thằng kêu đang ở quê, thằng còn lại thì vâng vâng dạ dạ bảo thứ 7 chủ nhật em qua quấn lại, gọi từ sáng đến giờ không thấy nghe máy.\nVừa gọi được, kêu ở quê mai qua quấn.\nHậu quả của việc quấn dây lôm nhôm là tốn 436 số điện tháng vừa rồi. Bình thường bật điều hòa 26 độ là nhiệt kế sẽ xuống được tầm 26.2 độ, thế mà dạo gần đây bật 26 nhiệt kế vẫn 27.5.\nNói chung là điên ruột với thái độ nghiệp dư của thợ thuyền, tự trách mình giám sát không kĩ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/06/02/niem-tin-vao-con-nguoi/","summary":"\u003cp\u003eHôm xưa gọi thợ đến lắp điều hòa, từ 7h mà hơn 10h mới xong, khuya quá nên thấy lạnh là ok, mình không kiểm tra lại dây, hôm qua ra xem lại mới tá hóa, thấy dây nó cuốn thế này đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/MZNujSW\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/06/02/niem-tin-vao-con-nguoi/mznujsw.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/9wO9fug\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/06/02/niem-tin-vao-con-nguoi/9wo9fug.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nGọi cho bọn đó thì một thằng kêu đang ở quê, thằng còn lại thì vâng vâng dạ dạ bảo thứ 7 chủ nhật em qua quấn lại, gọi từ sáng đến giờ không thấy nghe máy.\u003cbr\u003e\nVừa gọi được, kêu ở quê mai qua quấn.\u003cbr\u003e\nHậu quả của việc quấn dây lôm nhôm là tốn 436 số điện tháng vừa rồi. Bình thường bật điều hòa 26 độ là nhiệt kế sẽ xuống được tầm 26.2 độ, thế mà dạo gần đây bật 26 nhiệt kế vẫn 27.5.\u003cbr\u003e\nNói chung là điên ruột với thái độ nghiệp dư của thợ thuyền, tự trách mình giám sát không kĩ.\u003c/p\u003e","title":"Niềm tin vào con người"},{"content":"Hôm qua ngồi test cái laptop cũ người mới ta, pin được hẳn 2 tiếng, ác ôn thật, máy đó hình như là từ 2011, trong khi toshiba nhà mình từ 2010 thì pin chết từ năm ngoái.\nMình mãi 12h mới đi ngủ, vợ con đã đi ngủ từ 10h rồi. Vào nằm được tí thì thằng con ẹ ẹ, mẹ cho bú, nó nhay ti nên mẹ bị đau kêu oai oái. Bế sang bên này, rồi lại bế sang bên kia, rồi Bi nằm sấp úp mặt vào ti mẹ, nhưng vẫn kêu, thế là mình ngồi dậy bế nó, vỗ vỗ cái ngủ luôn. Bế 15p rồi đặt xuống, ngủ say, đặt thoải mái không dậy.\nSáng nay bố mẹ mệt, Bi dậy sớm nhất (hơn 6h10), mẹ bế Bi từ bên phải đặt sang bên trái mẹ (giữa bố và mẹ), Bi đòi lật nhưng vướng người bố thế là không lật được, kêu e e, rồi lấy tay nghịch mặt bố, bố mở mắt cười cười, Bi cũng cười cười, lần tiếp theo bố mở mắt thấy Bi tự nằm ngủ rồi =)) Mẹ Bi bảo thằng ku này vẫn buồn ngủ mà cứ cố dậy nghịch chơi :))\nNgày kia là 1/6, Bi tròn 6 tháng, và bố Bi thì tròn 4 năm vào Viettel. 1.6.2010 – 1.6.2014\nBình luận (1) bithoi — 2014-05-31 02:43\nBi đợi bố đi ngủ thì mới ngủ ngon đấy mà ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/30/minh-bi-ngu-muon-day-som/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua ngồi test cái laptop cũ người mới ta, pin được hẳn 2 tiếng, ác ôn thật, máy đó hình như là từ 2011, trong khi toshiba nhà mình từ 2010 thì pin chết từ năm ngoái.\u003cbr\u003e\nMình mãi 12h mới đi ngủ, vợ con đã đi ngủ từ 10h rồi. Vào nằm được tí thì thằng con ẹ ẹ, mẹ cho bú, nó nhay ti nên mẹ bị đau kêu oai oái. Bế sang bên này, rồi lại bế sang bên kia, rồi Bi nằm sấp úp mặt vào ti mẹ, nhưng vẫn kêu, thế là mình ngồi dậy bế nó, vỗ vỗ cái ngủ luôn. Bế 15p rồi đặt xuống, ngủ say, đặt thoải mái không dậy.\u003cbr\u003e\nSáng nay bố mẹ mệt, Bi dậy sớm nhất (hơn 6h10), mẹ bế Bi từ bên phải đặt sang bên trái mẹ (giữa bố và mẹ), Bi đòi lật nhưng vướng người bố thế là không lật được, kêu e e, rồi lấy tay nghịch mặt bố, bố mở mắt cười cười, Bi cũng cười cười, lần tiếp theo bố mở mắt thấy Bi tự nằm ngủ rồi =)) Mẹ Bi bảo thằng ku này vẫn buồn ngủ mà cứ cố dậy nghịch chơi :))\u003cbr\u003e\nNgày kia là 1/6, Bi tròn 6 tháng, và bố Bi thì tròn 4 năm vào Viettel. 1.6.2010 – 1.6.2014\u003c/p\u003e","title":"Minh Bi ngủ muộn dậy sớm"},{"content":"Hôm nay người nông dân được công ty phát quà 1.6, do 25 năm có một lần nên quà khủng hơn mọi năm. Thật sung sướng làm sao, đang chết đói ví rỗng thì nhận tệp tiền mong mỏng, sướng quá hihi.\nGọi điện ngay cho bên điều hòa lắp con sumikura 5.7tr miễn phí vận chuyển lắp đặt và 2 cái thanh nhôm treo cục nóng, bảo hành 2 năm, đầu tiên cứ đinh ninh made in malaysia là hàng malaysia, ai ngờ cao thủ điều hòa cho biết đó là hàng tàu địa phương núp bóng malay bằng cách đặt nhà máy sản xuất ở malay =)) Khổ thân tôi, biết thế mua cụ nó funiki hoặc reetech cho nó made in vietnam.\nEm họ mình nhờ mua laptop cũ, google rồi hẹn hò lên xuống với thằng bán từ đầu tuần mà chưa đi xem được do bận bịu mưa gió, hôm nay vừa có tiền quyết đi luôn để cuối tuần đưa laptop cho em Hải. Nó hẹn ở cổng viện 198, tới ngõ 62 Trần Bình mình gọi nó, nó phóng xe máy ra đón, rồi đưa mình vào quán bún chả mà mình đã ăn mấy lần với Dung hâm, tưởng thế nào, quán bún chả này thì lạ gì. Nó mang cái lap ra, bật mãi không lên, tháo pin ra bật vẫn không lên, đèn sáng nhưng màn hình không lên, hehe, anh mang vào buồng, rồi lôi ra con khác bật lên, mình vào wifi, mở nhaccuatui, bật loa ầm ầm, xem qua cấu hình, ok, chốt, giá 4tr hả, định bụng nó bảo ừ 4tr thì sẽ bảo thôi bớt cho anh tí đi, ai dè nó bảo luôn lấy 3.8tr. Ok, thế thôi khỏi cần mặc cả, ưng chú rồi đấy. Nó kêu là hàng công ty thanh lý, mỗi lần làm công trình lại được cấp loạt máy mới. Mình nghe khó tin vãi, cơ mà kệ xừ. Made in malaysia là ưng rồi =)) Bàn phím toàn kí tự lạ lạ, được giải thích là tiếng mexico vì đây là hàng xuất mexico. Hỏi có túi không thế là vào buồng lôi ra cái túi asus, về nhà xem thì thấy túi mới phết, cũng dày dặn, ưng cái bụng.\nVề nhà được 10p thì thợ mang điều hòa đến, lắp kì cạch từ 7h tới 9h mới xong. Thợ này chuyên nghiệp hơn đội lần trước mình gọi, lưu số rồi, lúc nào cần bảo dưỡng hoặc chuyển điều hòa có thể gọi đội này hoặc nhờ trên otofun.\nNhân dịp có cái khoan của đội thợ lắp điều hòa nên hôm nay đã đưa được cái mắc quần áo và cái ảnh cưới về đúng vị trí, thật sung sướng. Mọi hôm ảnh cưới vứt dưới sàn, quần áo không có móc treo vứt lung tung trong góc buồng, trông cực nhêch nhác =))\nĐiều hòa 5.7tr nhưng vật tư lắp đặt nữa thành ra thanh toán 6.335k, bo luôn thành 6.350k cho tròn.\nCuối cùng xin chân thành cám ơn hàng xóm 12A05 đã cho mượn cái ghế-thang nhôm nho nhỏ. Cám ơn hai tấm phản ở ban công, không có hai cái dát giường đó thì còn lâu mới đưa được cục nóng lên cao như thế. Hehe.\nBình luận (3) Phùng Văn Huy — 2014-05-30 03:06\nMịa, 1/6 được 10 củ mà lại còn bảo là tệp tiền mong mỏng :))\nkanishi — 2014-05-30 03:11\nMịa có 20 tờ thì cũng mỏng mà, định chụp khoe trên fb mà thấy nó mỏng mỏng nên ko dám chụp :)) lắp điều hòa mua laptop xong hết béng :))\nTú béo — 2014-06-01 01:00\nThưởng to vãi nhể ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/29/qua-1-6/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay người nông dân được công ty phát quà 1.6, do 25 năm có một lần nên quà khủng hơn mọi năm. Thật sung sướng làm sao, đang chết đói ví rỗng thì nhận tệp tiền mong mỏng, sướng quá hihi.\u003cbr\u003e\nGọi điện ngay cho bên điều hòa lắp con sumikura 5.7tr miễn phí vận chuyển lắp đặt và 2 cái thanh nhôm treo cục nóng, bảo hành 2 năm, đầu tiên cứ đinh ninh made in malaysia là hàng malaysia, ai ngờ cao thủ điều hòa cho biết đó là hàng tàu địa phương núp bóng malay bằng cách đặt nhà máy sản xuất ở malay =)) Khổ thân tôi, biết thế mua cụ nó funiki hoặc reetech cho nó made in vietnam.\u003cbr\u003e\nEm họ mình nhờ mua laptop cũ, google rồi hẹn hò lên xuống với thằng bán từ đầu tuần mà chưa đi xem được do bận bịu mưa gió, hôm nay vừa có tiền quyết đi luôn để cuối tuần đưa laptop cho em Hải. Nó hẹn ở cổng viện 198, tới ngõ 62 Trần Bình mình gọi nó, nó phóng xe máy ra đón, rồi đưa mình vào quán bún chả mà mình đã ăn mấy lần với Dung hâm, tưởng thế nào, quán bún chả này thì lạ gì. Nó mang cái lap ra, bật mãi không lên, tháo pin ra bật vẫn không lên, đèn sáng nhưng màn hình không lên, hehe, anh mang vào buồng, rồi lôi ra con khác bật lên, mình vào wifi, mở nhaccuatui, bật loa ầm ầm, xem qua cấu hình, ok, chốt, giá 4tr hả, định bụng nó bảo ừ 4tr thì sẽ bảo thôi bớt cho anh tí đi, ai dè nó bảo luôn lấy 3.8tr. Ok, thế thôi khỏi cần mặc cả, ưng chú rồi đấy. Nó kêu là hàng công ty thanh lý, mỗi lần làm công trình lại  được cấp loạt máy mới. Mình nghe khó tin vãi, cơ mà kệ xừ. Made in malaysia là ưng rồi =)) Bàn phím toàn kí tự lạ lạ, được giải thích là tiếng mexico vì đây là hàng xuất mexico. Hỏi có túi không thế là vào buồng lôi ra cái túi asus, về nhà xem thì thấy túi mới phết, cũng dày dặn, ưng cái bụng.\u003cbr\u003e\nVề nhà được 10p thì thợ mang điều hòa đến, lắp kì cạch từ 7h tới 9h mới xong. Thợ này chuyên nghiệp hơn đội lần trước mình gọi, lưu số rồi, lúc nào cần bảo dưỡng hoặc chuyển điều hòa có thể gọi đội này hoặc nhờ trên otofun.\u003cbr\u003e\nNhân dịp có cái khoan của đội thợ lắp điều hòa nên hôm nay đã đưa được cái mắc quần áo và cái ảnh cưới về đúng vị trí, thật sung sướng. Mọi hôm ảnh cưới vứt dưới sàn, quần áo không có móc treo vứt lung tung trong góc buồng, trông cực nhêch nhác =))\u003cbr\u003e\nĐiều hòa 5.7tr nhưng vật tư lắp đặt nữa thành ra thanh toán 6.335k, bo luôn thành 6.350k cho tròn.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nCuối cùng xin chân thành cám ơn hàng xóm 12A05 đã cho mượn cái ghế-thang nhôm nho nhỏ. Cám ơn hai tấm phản ở ban công, không có hai cái dát giường đó thì còn lâu mới đưa được cục nóng lên cao như thế. Hehe.\u003c/p\u003e","title":"Quà 1.6"},{"content":"Tác giả: Ngô Nhân Dụng\nTrên báo Tia Sáng, ông Giáp Văn Dương mới viết một bài rất đáng đọc, ông đặt câu hỏi: Tại sao ở nước ta mọi người không tin nhau. Ông kể chuyện có lúc đã sống ở một nước ngoài 12 năm, thấy người ta bao giờ cũng tin nhau.\nÔng kể, “Tôi và một người bạn đi mua bảo hiểm xe. (Hợp đồng bảo hiểm viết rằng), nếu mất xe thì sẽ được đền xe mới. Bạn tôi hỏi: “Nếu chúng tôi bán xe rồi báo bị mất thì sao?” Nhân viên bảo hiểm ngạc nhiên, một lúc lâu mới nghĩ ra được câu trả lời: “Tôi tin các anh không làm thế.” Giáp Văn Dương kết luận: Nước họ giàu mạnh vì họ tin ở con người.\nNgược lại, khi trở về sống ở Việt Nam, ông thấy người ta luôn luôn nghi ngờ nhau trước, không ai tin ai cả. Lãnh hành lý ở phi trường bị hỏi giấy tờ, “Tên tôi đây. Ðịa chỉ tôi đây. Hộ chiếu của tôi đây. Vậy sao mà rắc rối đến vậy? Sao phải xác nhận? Sao phải chứng minh? Sao phải công chứng bản gốc?”\nVào siêu thị thì lúc ra trả tiền phải đi qua hai chặng, trả tiền rồi, đi hai thước lại có nhân viên kiểm soát hóa đơn, thấy con dấu đỏ “đã thanh toán” mới được đi qua. Ông Dương hỏi: “Vì sao người Việt không tin nhau?”\nMình không cần nhắc đến tên Việt Nam trong câu hỏi này. Ở nhiều nước khác người ta cũng không ai tin ai cả. Nên đặt câu hỏi là: “Trong những xã hội như thế nào thì người ta dễ tin nhau? Còn những xã hội người ta không tin nhau thì nó sống thế nào?”\nMình không nên nghĩ oan cho giống dân Việt. Có lần tôi kể chuyện những thành phố người ta bỏ xe đạp ngoài đường qua đêm, không khóa; như ở Dubuque, Iowa; hay ở Helsinki, Phần Lan (trước khi di dân Ðông Âu qua). Họ không lo mất xe, vì tin là mọi người chung quanh đều lương thiện. Nhiều độc giả đã viết thư nhắc nhở rằng xưa kia ở nước ta cũng vậy. Một vị cho biết hồi 1950 ở Sài Gòn ông đã sống như thế. Ðêm không khóa cửa nhà, xe đạp dựng trước nhà cũng không khóa. Một vị độc giả khác kể chuyện năm 1959 ông dựng cái xe đạp ngoài bờ sông Sài Gòn đứng hóng mát; sau đó có một người rủ lên xe hơi đi uống bia. Ông đi tới 11 giờ khuya, trở lại Bến Bạch Ðằng thấy cái xe không khóa vẫn dựng đó không mất. Bác Sĩ Nguyễn Tư Mô kể hồi 1955 ông đi trong một phái đoàn y tế xuống Châu Ðốc chẩn bệnh phát thuốc; lúc vào chợ ăn trưa thì một người trong đoàn bỏ quên cặp kính mát. Tới buổi chiều, một nhân viên xã mang cặp kính mát đến hỏi có ai đánh rớt không? Có người lượm được, đem đến trả phái đoàn, vì biết chỉ dân ở Sài Gòn mới mua được kính mát loại sang như vậy.\nNgười Việt Nam vốn đã tin nhau chứ chẳng phải không. Vì ông bà chúng ta vẫn dạy dỗ con cháu sống theo đạo lý, và chính họ sống làm gương. Trong xã hội nào mọi người cũng sống với những hợp đồng ngầm hiểu, dài hạn, hết đời này sang đời khác. Các xã hội Á Ðông theo truyền thống Nho Giáo đều có những “hợp đồng hiểu ngầm” như vậy. Ra đường gặp ai là có thể tin đến 99% rằng người đó cũng được cha mẹ dạy các quy tắc Lễ Nghĩa Liêm Sỉ giống như mình. Ngay cả sau khi nước ta bị Pháp đô hộ, bản Hợp Ðồng Tín Nghĩa vẫn được giữ gìn. Cách sống của Phan Châu Trinh cũng không khác lối cư xử của Nguyễn Ðình Chiểu hay Hoàng Diệu. Tư cách đó vẫn truyền qua đến Trần Trọng Kim, Khái Hưng, Nguyễn An Ninh, hay Phan Văn Hùm. Nền tảng đạo lý đó chỉ bị phá vỡ từ khi có một chính quyền chủ tâm xóa bỏ hết nền văn hóa cũ, thay thế bằng “văn hóa vô sản.”\nTại sao các nước Á Ðông khác, ngoài Việt Nam và Trung Quốc, vẫn giữ được những bản hợp đồng Tín Nghĩa suốt đời này sang đời khác trong hai ngàn năm?\nPhân tích theo lối kinh tế học, thì lý do chính là: Tín Nghĩa là một cách sống có lợi về lâu về dài. Không ai muốn làm sai bản hợp đồng tín nghĩa vì nếu nó bị xóa bỏ, chính mình sẽ bị thiệt thòi. Nói rõ hơn: Cuộc sống của mỗi người sẽ “tốn kém” hơn! Mức tốn kém tăng lên từ một khoản chi tiêu mà các nhà kinh tế gọi là “phí tổn giao dịch” (transaction costs). Hãy lấy những thí dụ mà ông Giáp Văn Dương nêu ra. Một người vào siêu thị mua hàng, trả tiền, được mang thức ăn về nhà. Trong “giao dịch” kinh tế này, siêu thị cũng phải trả tiền khi mua hàng, khi thuê mướn cửa hàng, thuê nhân viên, vân vân. Người mua trả một số tiền lớn bằng số chi phí của siêu thị, cộng với tiền lời mà nếu không có thì không ai mở siêu thị.\nNhưng trong một xã hội mà người ta không tin nhau thì siêu thị phải lo đặt hệ thống báo động, phải thuê thêm người canh gác, thêm người kiểm soát lần thứ hai bên ngoài quầy trả tiền. Tất cả những chi phí mới đó, tất nhiên, chủ nhân họ tính ngay trong giá bán. Ðó là một thứ phí tổn giao dịch phụ trội; mà nếu trong xã hội mọi người tin nhau thì không cần. Nhìn rộng ra, trong một xã hội mà người ta không tin nhau thì phí tổn giao dịch sẽ tăng vọt trên khắp mọi mặt. Cả xã hội phải chịu. Thử nhìn vào số lượng công an, cảnh sát ở nước ta. Tại sao một nước cần nhiều công an như vậy? Vì người ta nghi ngờ nhau. Chính quyền nghi ngờ dân. Nếu mọi người tin nhau thì mấy trăm ngàn công an cảnh sát có thể giải ngũ. Những người đó có thể đi làm những việc hữu ích hơn về kinh tế, như làm kỹ sư, đi kinh doanh, làm ca sĩ, hay trồng cây ăn trái bán. Bởi vì trong nước vẫn cần rất nhiều kỹ sư, nhiều nhà kinh doanh, nhiều nhà nông có tài. Lực lượng công an thu hút mất bao nhiêu người ưu tú, đó là một thiệt hại lớn cho cả nền kinh tế quốc dân.\nLàm cách nào để xã hội cùng theo những quy tắc sống có Tín Nghĩa? Làm cách nào để mọi người nhìn thấy nhau là hãy tin cậy trước khi nghi ngờ, nghe ai nói gì thì trước hết hãy tin đó là lời nói thật? Có thể thiết lập lại bản hợp đồng xã hội lấy Tín Nghĩa làm tiêu chuẩn hay không?\nCó lẽ chúng ta sẽ tránh không lên giọng hô hào phục hồi môn đạo đức trong trường học, dù đó là một việc chắc chắn phải làm. Nên tìm ra những giải pháp thực tế. Mà khi nói đến chuyện thực tế thì có thể tính toán theo lối kinh tế học. Theo lối nhìn kinh tế học thì muốn người khác tin mình tốt nhất là làm sao cho người ta biết nếu mình không làm đúng lời hứa hẹn, thì chính mình sẽ bị thiệt hại rất lớn. Mình có hai đường: Giữ lời hứa có thể bị thiệt, nhưng cũng có thể không bị thiệt; ngược lại, nếu sai lời thì sẽ bị thiệt hại rất nhiều, với xác suất 100%!\nNếu mọi người trong một xã hội đều biết như vậy thì hầu hết sẽ cố giữ Tín Nghĩa, xã hội sẽ thay đổi. Quy tắc này vẫn được sử dụng trong đời sống kinh tế: Khi chúng ta đi vay nợ, ngân hàng yêu cầu phải có vật cầm thế “làm tin,” ghi rõ trong hợp đồng. Nếu mình không trả nợ, sẽ mất mát hơn gấp bội!\nKhả năng có thể ký hợp đồng mà bản hợp đồng có hiệu lực thi hành, đó là một nền tảng tạo ra lòng tin tưởng lẫn nhau. Trong các xã hội hoang dã, việc thi hành hợp đồng là do mỗi người tự làm lấy. Họ dùng vũ lực để thi hành các bản hợp đồng. Theo lối mafia, ai không làm đúng hợp đồng thì cho một lưỡi đao, hay một phát súng; vì Mafia không thể ký những hợp đồng hứa hẹn cùng đi ăn cướp hoặc giết người, ai làm sai sẽ bị kiện!\nCòn trong xã hội văn minh thì niềm tin giữa mọi người dựa trên hệ thống pháp luật. Muốn người ta tin thì cứ làm sao để người ta thấy là họ có thể kiện mình ra tòa, nếu mình làm sai. Như Thomas Schelling diễn giải: Một người dễ được tin tưởng khi hắn có thể bị thưa kiện! Một người có thể bị kiện ra tòa (nếu làm sai lời) thì dễ được người khác tin tưởng hơn. Nếu tất cả đều sống theo quy tắc đó thì chúng ta có thể tạo nên niềm tin cho cả nước.\nGiữ cho guồng máy nhà nước trong sạch là bước đầu tiên để tái tạo niềm tin. Những người đi hối lộ và ăn hối lộ đều “xé bản hợp đồng” mà mọi người đã thỏa thuận với nhau. Không những họ làm người dân đút lót mất tiền, mà họ còn phá nát đạo lý xã hội. Cũng giống như khi có người lái xe ngoài đường mà bất chấp luật lệ vậy. Nếu nhiều người cứ ngang nhiên lái xe như thế mãi, thì cả thành phố hay cả nước sẽ không còn luật lái xe. Bản hợp đồng bị xé rồi, mạnh ai nấy sống. Nạn tham nhũng là thứ làm tiêu hao đạo lý cả xã hội, chưa kể nó làm cho kinh tế không tiến được đúng tiềm năng.\nTrước khi xé bản hợp đồng với xã hội để ăn hối lộ mà biết trước mình có thể bị thiệt hại rất nặng nếu bị bắt, thì thế nào người ta cũng ngần ngại không đòi đút lót nữa. Xác suất bị bắt càng cao thì càng bớt tham nhũng. Án trừng phạt càng nặng, thì càng bớt. Nếu một hệ thống chính trị cứ để cho xác suất bị bắt thấp, mà việc trừng phạt cũng nhẹ, thì sẽ nuôi đầy tham nhũng, hối lộ.\nPhải làm sao cho xác suất tội tham nhũng bị tố giác càng cao càng tốt, đó là một cách giảm bớt tham nhũng và tạo niềm tin trong xã hội. Muốn vậy thì ngoài guồng máy tư pháp công minh chính trực cần phải có nhiều “bộ máy tư nhân” tình nguyện tham dự việc tố giác tội tham nhũng. Số hội đoàn, trong xã hội công dân càng phát triển thì càng nhiều người tự nguyện làm công việc đó. Nhiều người còn sẵn sàng làm công việc đó, vì có lợi cho họ. Ðó là các nhà báo, khi họ được tự do. Nhà báo nào điều tra ra những vụ tham nhũng và loan tin sẽ được nhiều người đọc, nhiều người kính trọng. Chính họ sẽ tự nguyện đi tìm ra những tin tức đó. Còn nếu nhà báo đi điều tra rồi lại bị tù thì hết nói!\nKhi bản hợp đồng đạo lý của xã hội bị xé rồi, rất khó tái lập. Phá nó dễ, xây dựng lại rất khó. Nhưng không phải vì khó mà chúng ta không bắt đầu ngay. Phải thiết lập một chế độ tự do dân chủ, quyền tư pháp độc lập, xã hội công dân phát triển, mọi người có quyền tự do hội họp, tự do phát biểu. Cứ như thế, trong một vài thế hệ, sẽ không ai cần đặt câu hỏi: Tại sao người Việt không tin nhau?\nBình luận (1) kanishi — 2014-05-29 06:19\nKhu chung cư mình đang thuê, mọi người hầu hết đều đòi lắp cửa sắt, để tối mở cửa gỗ đi ngủ cho gió thông vào nhà cho mát.\nTrong khi BQL không cho lắp cửa sắt ngoài cửa gỗ vì ảnh hưởng tới thẩm mỹ của toàn khu.\nCá nhân mình thấy lắp cửa sắt rất xấu. Nhà nào cũng như … nhà tù.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/29/lam-sao-cho-nguoi-viet-tin-nhau/","summary":"\u003cp\u003eTác giả: Ngô Nhân Dụng\u003cbr\u003e\nTrên báo Tia Sáng, ông Giáp Văn Dương mới viết một bài rất đáng đọc, ông đặt câu hỏi: Tại sao ở nước ta mọi người không tin nhau. Ông kể chuyện có lúc đã sống ở một nước ngoài 12 năm, thấy người ta bao giờ cũng tin nhau.\u003cbr\u003e\nÔng kể, “Tôi và một người bạn đi mua bảo hiểm xe. (Hợp đồng bảo hiểm viết rằng), nếu mất xe thì sẽ được đền xe mới. Bạn tôi hỏi: “Nếu chúng tôi bán xe rồi báo bị mất thì sao?” Nhân viên bảo hiểm ngạc nhiên, một lúc lâu mới nghĩ ra được câu trả lời: “Tôi tin các anh không làm thế.” Giáp Văn Dương kết luận: Nước họ giàu mạnh vì họ tin ở con người.\u003cbr\u003e\nNgược lại, khi trở về sống ở Việt Nam, ông thấy người ta luôn luôn nghi ngờ nhau trước, không ai tin ai cả. Lãnh hành lý ở phi trường bị hỏi giấy tờ, “Tên tôi đây. Ðịa chỉ tôi đây. Hộ chiếu của tôi đây. Vậy sao mà rắc rối đến vậy? Sao phải xác nhận? Sao phải chứng minh? Sao phải công chứng bản gốc?”\u003c/p\u003e","title":"Làm sao cho người Việt tin nhau?"},{"content":" money_talk viết\nVòi của bọn Fago này ko hợp ở VN lắm vì ko có bộ lọc sạn kèm theo. Nhà em ở chung cư, cứ mỗi lần rửa bể nước trên tầng thượng là y như rằng vời nước bị rò vì hạt cát chui vào vòi rửa, đóng ko kín. Hết 3 năm bảo hành gọi thợ của Trista đến thì nó chỉ rình thay mới, đắt lòi tù và. Gọi thợ ngoài vào nó ko sửa dc, lại sợ nó làm hỏng. Ức chế lắm vì 1 năm nó rửa bể 5-7 lần.\nNhà em có bộ Fago chỉ trừ cái Micro wave là chưa bị bảo hành thôi, chậu rửa chỉ bằng inox thôi ko thể hỏng dc cái gì nên ko tính (chậu rửa đắt khủng khiếp so với giá trị sử dụng).\n1-Bếp rỉ, vỡ sơn ở kiêng ngay tháng đầu sử dụng.\n3-Sen, vòi gọi bảo hành gần chục lần vì bị rò nước.\n3-Hút mùi công nhận cực khỏe rung, ù kinh khủng nhưng đã cháy 1 động cơ. Thằng kỹ thuật viên đem về cuốn lại động cơ xong đến lắp sai kỹ thuật lại cháy lần 2, nó cò quay đòi em trả tiền quạt vì bảo cánh quạt ko thuộc phần bảo hành 3 năm (chỉ 1 năm thôi) em mắng cho thì đành chịu ko dám cò quay nhưng em đang lo. Em bỏ tiền mua đồ nhập ngoại 100% bay giờ nó đem về cuốn lại motor thì bảo hành ra sao đây. Về phần nhân viên và dịch vụ bảo hành thì đánh giá khá tốt.\nCác cụ mua Fago bây giờ chỉ đc bảo hành 1 năm hãy suy nghĩ cho kỹ nhé. Em là người thật việc thật địa chỉ ở tầng 9, Nơ 5 Bán đảo Linh Đàm (ko lại bảo dìm hàng, bếu xấu 1 hãng nào đó)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/27/kinh-nghiem-dau-thuong-voi-do-fago/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003emoney_talk\u003c/strong\u003e viết\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVòi của bọn Fago này ko hợp ở VN lắm vì ko có bộ lọc sạn kèm theo. Nhà em ở chung cư, cứ mỗi lần rửa bể nước trên tầng thượng là y như rằng vời nước bị rò vì hạt cát chui vào vòi rửa, đóng ko kín. Hết 3 năm bảo hành gọi thợ của Trista đến thì nó chỉ rình thay mới, đắt lòi tù và. Gọi thợ ngoài vào nó ko sửa dc, lại sợ nó làm hỏng. Ức chế lắm vì 1 năm nó rửa bể 5-7 lần.\u003cbr\u003e\nNhà em có bộ Fago chỉ trừ cái Micro wave là chưa bị bảo hành thôi, chậu rửa chỉ bằng inox thôi ko thể hỏng dc cái gì nên ko tính (chậu rửa đắt khủng khiếp so với giá trị sử dụng).\u003cbr\u003e\n1-Bếp rỉ, vỡ sơn ở kiêng ngay tháng đầu sử dụng.\u003cbr\u003e\n3-Sen, vòi gọi bảo hành gần chục lần vì bị rò nước.\u003cbr\u003e\n3-Hút mùi công nhận cực khỏe rung, ù kinh khủng nhưng đã cháy 1 động cơ. Thằng kỹ thuật viên đem về cuốn lại động cơ xong đến lắp sai kỹ thuật lại cháy lần 2, nó cò quay đòi em trả tiền quạt vì bảo cánh quạt ko thuộc phần bảo hành 3 năm (chỉ 1 năm thôi) em mắng cho thì đành chịu ko dám cò quay nhưng em đang lo. Em bỏ tiền mua đồ nhập ngoại 100% bay giờ nó đem về cuốn lại motor thì bảo hành ra sao đây. Về phần nhân viên và dịch vụ bảo hành thì đánh giá khá tốt.\u003cbr\u003e\nCác cụ mua Fago bây giờ chỉ đc bảo hành 1 năm hãy suy nghĩ cho kỹ nhé. Em là người thật việc thật địa chỉ ở tầng 9, Nơ 5 Bán đảo Linh Đàm (ko lại bảo dìm hàng, bếu xấu 1 hãng nào đó)\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm đau thương với đồ Fago"},{"content":"Em họ nhờ mua, đành google ra vài địa chỉ\nhttps://www.nhattao.com/threads/don-nha-ra-chiec-laptop-business-dell-latitude-e6400-p8600-ram-2gb.3103497/\nhttps://www.nhattao.com/threads/laptop-nhap-khau-thinkpad-t400-t500-w500-t410-t420-t430-x200-x200t-x201-x220-dell-e4200-e4300.1966595/\nHay là bán cái lap của mình đi để mua lap mới : ))\nCon toshiba satelline L510 này mua từ 2010, giờ loa bị tịt chưa đem sửa, ổ DVD cũng tậm tịt, pin thì tèo rồi. Ram 2G thì lướt web cũng giật, chrome ăn ram khủng khiếp, lướt web bằng chrome cứ phải trang bị 4G ram.\nBình luận (1) Tú béo — 2014-05-21 10:08\nLàm con mới đi ;)) HP Probook máy móc cứng cáp, vỏ kim loại nhìn ngon lắm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/21/can-mua-laptop-cu-gia-khoang-4tr/","summary":"\u003cp\u003eEm họ nhờ mua, đành google ra vài địa chỉ\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.nhattao.com/threads/don-nha-ra-chiec-laptop-business-dell-latitude-e6400-p8600-ram-2gb.3103497/\"\u003ehttps://www.nhattao.com/threads/don-nha-ra-chiec-laptop-business-dell-latitude-e6400-p8600-ram-2gb.3103497/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.nhattao.com/threads/laptop-nhap-khau-thinkpad-t400-t500-w500-t410-t420-t430-x200-x200t-x201-x220-dell-e4200-e4300.1966595/\"\u003ehttps://www.nhattao.com/threads/laptop-nhap-khau-thinkpad-t400-t500-w500-t410-t420-t430-x200-x200t-x201-x220-dell-e4200-e4300.1966595/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHay là bán cái lap của mình đi để mua lap mới : ))\u003cbr\u003e\nCon toshiba satelline L510 này mua từ 2010, giờ loa bị tịt chưa đem sửa, ổ DVD cũng tậm tịt, pin thì tèo rồi. Ram 2G thì lướt web cũng giật, chrome ăn ram khủng khiếp, lướt web bằng chrome cứ phải trang bị 4G ram.\u003c/p\u003e","title":"Cần mua laptop cũ giá khoảng 4tr"},{"content":"Diver_Vika viết:\nEm giải thích tý về cái cổng thông tin 140x này, nhân thể đề tài hôm qua các bác Historious và Luu_Ha có trao đổi về việc cần thiết phải có một tổng đài tin nhắn làm việc công ích.\nCổng thông tin này đúng là là cái việc như vậy, nhưng nó khác ở chỗ nó là một cổng tiếp nhận tin nhắn đến để thu tiền làm việc nhân đạo, công ích. Em biết khá rõ về cái này vì cũng là người tham gia vào nó từ ngày đầu (tuy chỉ là thành phần loong toong thôi :D). Các bác có nhớ dạo mấy năm trước, các tổng đài tin nhắn 8xxx, 7xxx được các báo đài đưa ra sử dụng khá nhiều trong các chương trình quyên góp kêu gọi người dân ủng hộ, nhưng sau đó nó cứ ít dần ít dần việc được sử dụng. Sở dĩ như vậy là vì các tổng đài đó bản chất là kinh doanh, và chịu đủ các loại nghĩa vụ kinh doanh với các đồng tiền thu được qua tin nhắn gửi về (tỷ lệ chia cho telco, thuế má, nghĩa vụ tài chính các kiểu, và tỷ trọng này nhiều khi chiếm đến quá nửa trên nhiều mã nhắn tín). Và khi nó được sử dụng vào cho việc nhắn tin nhân đạo thì cũng vẫn bị trừ như thế. Thí dụ như các bác gửi một tin nhắn đến số 87xx để ủng hộ 15k/SMS và tài khoản cũng bị Viettel, Vinaphone… trừ đúng 15k, nhưng tiền ban tổ chức thu về qua cổng tin nhắn đó thực tế sau khi đối soát với telco chỉ còn chừng một nửa (có khi ít hơn), chưa kể khi cuối năm công ty quản lý cái cổng tin nhắn đó vẫn phải làm các nghĩa vụ tài chính khác trên luồng tiền đi qua tin nhắn đó. Nghĩa là rất không ổn về mặt đóng góp nhân đạo.\nCái cổng 1400 này thì khác, hồi đó VTC xây dựng cái cổng này, ngoài tiền đầu tư cho hệ thống máy móc (coi như là doanh nghiệp đóng góp cho xã hội) thì cũng dính đúng phải các quy định như các cổng tin nhắn khác, cũng bị yêu cầu phải trừ % hệt như vậy. Thôi thì họp hành, nói chuyện, làm việc cực mất thời gian. Sau rồi, cả Bộ TTTT họp, Bộ Tài chính cũng phải họp để cho ý kiến liên quan đến chính sách thuế má với tin nhắn qua 1400. Sau cuối cùng kết quả là mọi nghĩa vụ tài chính liên quan đến cổng 1400 được miễn hết. Mọi trách nhiệm ràng buộc ăn chia giữa telco với các tổng đài tin nhắn cũng không áp dụng với ông này. Nghĩa là giờ các bác gửi một tin HSTS vào 1407 thì tài khoản điện thoại của các bác sẽ bị trừ 14.300 đồng/SMS, hai ông Telco và VTC vận hành cổng chỉ giữ lại 300 đồng để trừ khấu hao thiết bị, còn phải nộp đủ 14.000 đồng/SMS cho Tổng liên quan Lao động là đơn vị chủ trì để mang đi giúp bà con ngư dân miền Trung.\nTrong vụ này, các bác gửi tin nhắn ủng hộ là đóng góp số tiền riêng của mình cho việc nhân đạo, nhưng chính các công ty viễn thông thực tế cũng đóng góp với mỗi tin nhắn của các bác đấy. Vì 15k đồng Telco thu được từ mỗi tin nhắn, họ vẫn phải trích lại một tỷ lệ % cho các đại lý phân phối thẻ cào điện thoại, số tiền thực tế thu về không đủ 15k, nhưng họ vẫn phải chuyển đủ 15k cho chương trình. Các đài, báo khi chạy chương trình cũng coi như là có đóng góp, vì trailer, banner quảng bá cho chương trình trên cổng 1400 cũng là miễn phí, không được thu tiền.\nCho nên, với cái cổng thông tin nhân đạo 1400 này, mỗi lần mở cổng, cho đầu 140x nào, trong thời gian bao lâu, với cú pháp gì cho việc gì là phải có quyết định của Bộ trưởng Bộ TTTT. Chứ ông VTC vận hành cổng 1400 cũng chỉ vận hành kỹ thuật hệ thống thôi chứ không được tự ý mở cổng để hoạt động, cũng không được dùng đầu số này cho việc kinh doanh của mình. Cho nên, các bác thấy thông tin quảng bá chương trình nào trên cổng 1400 mà các bác thấy ủng hộ thì cứ yên tâm nhắn tin không bị sợ lừa đảo, chỉ cần để ý thời gian hết hạn chương trình. Nhắn muộn hơn thời gian thông báo thì tiền vẫn bị trừ, mà lại không ủng hộ được đâu.\nEm trình bày hết, giờ nhắn 1 phát tin HSTS cho đầu số 1407 ủng hộ bà con ngư dân một bơ gạo đây ạ 😡\nNguồn: http://www.tathy.com/thanglong/archive/index.php/t-26528-p-31.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/20/noi-them-ve-cong-thong-tin-140x-vien-thong-cong-ich/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDiver_Vika viết:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm giải thích tý về cái cổng thông tin 140x này, nhân thể đề tài hôm qua các bác Historious và Luu_Ha có trao đổi về việc cần thiết phải có một tổng đài tin nhắn làm việc công ích.\u003cbr\u003e\nCổng thông tin này đúng là là cái việc như vậy, nhưng nó khác ở chỗ nó là một cổng tiếp nhận tin nhắn đến để thu tiền làm việc nhân đạo, công ích. Em biết khá rõ về cái này vì cũng là người tham gia vào nó từ ngày đầu (tuy chỉ là thành phần loong toong thôi :D). Các bác có nhớ dạo mấy năm trước, các tổng đài tin nhắn 8xxx, 7xxx được các báo đài đưa ra sử dụng khá nhiều trong các chương trình quyên góp kêu gọi người dân ủng hộ, nhưng sau đó nó cứ ít dần ít dần việc được sử dụng. Sở dĩ như vậy là vì các tổng đài đó bản chất là kinh doanh, và chịu đủ các loại nghĩa vụ kinh doanh với các đồng tiền thu được qua tin nhắn gửi về (tỷ lệ chia cho telco, thuế má, nghĩa vụ tài chính các kiểu, và tỷ trọng này nhiều khi chiếm đến quá nửa trên nhiều mã nhắn tín). Và khi nó được sử dụng vào cho việc nhắn tin nhân đạo thì cũng vẫn bị trừ như thế. Thí dụ như các bác gửi một tin nhắn đến số 87xx để ủng hộ 15k/SMS và tài khoản cũng bị Viettel, Vinaphone… trừ đúng 15k, nhưng tiền ban tổ chức thu về qua cổng tin nhắn đó thực tế sau khi đối soát với telco chỉ còn chừng một nửa (có khi ít hơn), chưa kể khi cuối năm công ty quản lý cái cổng tin nhắn đó vẫn phải làm các nghĩa vụ tài chính khác trên luồng tiền đi qua tin nhắn đó. Nghĩa là rất không ổn về mặt đóng góp nhân đạo.\u003cbr\u003e\nCái cổng 1400 này thì khác, hồi đó VTC xây dựng cái cổng này, ngoài tiền đầu tư cho hệ thống máy móc (coi như là doanh nghiệp đóng góp cho xã hội) thì cũng dính đúng phải các quy định như các cổng tin nhắn khác, cũng bị yêu cầu phải trừ % hệt như vậy. Thôi thì họp hành, nói chuyện, làm việc cực mất thời gian. Sau rồi, cả Bộ TTTT họp, Bộ Tài chính cũng phải họp để cho ý kiến liên quan đến chính sách thuế má với tin nhắn qua 1400. Sau cuối cùng kết quả là mọi nghĩa vụ tài chính liên quan đến cổng 1400 được miễn hết. Mọi trách nhiệm ràng buộc ăn chia giữa telco với các tổng đài tin nhắn cũng không áp dụng với ông này. Nghĩa là giờ các bác gửi một tin HSTS vào 1407 thì tài khoản điện thoại của các bác sẽ bị trừ 14.300 đồng/SMS, hai ông Telco và VTC vận hành cổng chỉ giữ lại 300 đồng để trừ khấu hao thiết bị, còn phải nộp đủ 14.000 đồng/SMS cho Tổng liên quan Lao động là đơn vị chủ trì để mang đi giúp bà con ngư dân miền Trung.\u003cbr\u003e\nTrong vụ này, các bác gửi tin nhắn ủng hộ là đóng góp số tiền riêng của mình cho việc nhân đạo, nhưng chính các công ty viễn thông thực tế cũng đóng góp với mỗi tin nhắn của các bác đấy. Vì 15k đồng Telco thu được từ mỗi tin nhắn, họ vẫn phải trích lại một tỷ lệ % cho các đại lý phân phối thẻ cào điện thoại, số tiền thực tế thu về không đủ 15k, nhưng họ vẫn phải chuyển đủ 15k cho chương trình. Các đài, báo khi chạy chương trình cũng coi như là có đóng góp, vì trailer, banner quảng bá cho chương trình trên cổng 1400 cũng là miễn phí, không được thu tiền.\u003cbr\u003e\nCho nên, với cái cổng thông tin nhân đạo 1400 này, mỗi lần mở cổng, cho đầu 140x nào, trong thời gian bao lâu, với cú pháp gì cho việc gì là phải có quyết định của Bộ trưởng Bộ TTTT. Chứ ông VTC vận hành cổng 1400 cũng chỉ vận hành kỹ thuật hệ thống thôi chứ không được tự ý mở cổng để hoạt động, cũng không được dùng đầu số này cho việc kinh doanh của mình. Cho nên, các bác thấy thông tin quảng bá chương trình nào trên cổng 1400 mà các bác thấy ủng hộ thì cứ yên tâm nhắn tin không bị sợ lừa đảo, chỉ cần để ý thời gian hết hạn chương trình. Nhắn muộn hơn thời gian thông báo thì tiền vẫn bị trừ, mà lại không ủng hộ được đâu.\u003cbr\u003e\nEm trình bày hết, giờ nhắn 1 phát tin HSTS cho đầu số 1407 ủng hộ bà con ngư dân một bơ gạo đây ạ 😡\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nNguồn: \u003ca href=\"http://www.tathy.com/thanglong/archive/index.php/t-26528-p-31.html\"\u003ehttp://www.tathy.com/thanglong/archive/index.php/t-26528-p-31.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nói thêm về cổng thông tin 140x (viễn thông công ích)"},{"content":"Em thấy bếp đắt hay rẻ phụ thuộc:\n– Xuất xứ: Châu âu hay Châu á. Hàng cao cấp hay thấp cấp. Đa phần bếp đôi châu âu thường dạng domino, tức bếp dọc. Một số hãng bình dân (như các cụ đã đề cập) thì quay ngang.\n– Chức năng: có boost hay ko có boost. Chức năng này thường được bật khi cần lượng nhiệt lớn ban đầu nhằm nóng dụng cụ nấu hoặc để rút ngắn thời gian nấu các món có nước. Ví dụ công suất cao nhất 1 bếp 1800W chẳng hạn, nhưng khi có boost thì được đẩy lên 2800w. Thật sự em thấy chức năng này cực hữu dụng. Nấu bếp từ đã nhanh, có chức năng này thì càng nhanh. Có chống quá nhiệt hay chống trào hay ko. Ví dụ nấu nhưng quên, khi nồi cạn nhiệt tăng quá mức thì bếp tự tắt, hoặc khi nấu bị trào bếp cũng tự tắt. Các bếp xuất xứ châu á thường ko có các chức năng này.\n– Mức công suất: thường các bếp giá rẻ chỉ có 9-10 nấc công suất. Các bếp của các hãng đầu bảng như Bosch, Siemens thường là 17 nấc. Electronlux thường 15 nấc.\nCái này quan trọng vì mình chủ động được nhiệt lượng, nhất là liên quan tới các món rán.\n– Công nghệ phôi từ: thường các phôi từ được thể hiện bằng vòng tròn trên mặt bếp. Phôi từ càng lớn thì vòng tròn càng to và thích hợp với nồi to. Đời mới hiện nay còn có loại zoneless, vùng phôi từ được thể hiện bằng các đoạn vạch hình vuông.\nMặt bếp nên lựa chọn loại schott ceran. Hình như đây là loại mặt bếp tốt nhất hiện nay.\nBếp 3 có kích thước như bếp 4, nếu sử dụng cả 3 bếp 1 lúc thì rất chật. nhưng hơn bếp đôi ở chỗ nhiều kích thước vòng từ để mình lựa chọn đặt nồi hợp lý. Ví dụ so với nồi: vòng từ bé quá thì nấu lâu, nhiệt ko đều nồi, mà to quá thì tốn điện (toàn bộ phôi từ được kích hoạt hết nhưng chỉ có vùng tiếp xúc với đáy nồi là sinh nhiệt).\nNên chọn bếp có vòng từ kép, ví dụ bếp 2 hoặc bếp 3 thường thì bếp to nhất nên có vòng từ kép (2 vòng tròn đồng tâm có kích thước khác nhau ), khi đó có nhiều sự lựa chọn hơn khi đặt nồi.\nKhi nấu, kích thước vùng nhiễm từ của đáy nồi chứ ko phải kích thước miệng nồi, quyết định nên đặt lên bếp nào. Ví dụ bếp có vòng từ đường kính 18cm và 21cm, nồi có đường kính 20cm, nhưng vùng nhiễm từ chỉ có 18 cm thì phải đun trên bếp 18cm. Chảo đường kính miệng rất to, 26-28cm nhưng vùng nhiễm từ ở đáy chỉ khoảng 16-18cm -\u0026gt; sử dụng bếp 18cm.\nMuốn chi phí thấp, theo em cứ chọn bếp đôi của Caso (giá gốc cao nhất nhưng nhập về VN thì giá chỉ tương đương với các loại có giá gốc rẻ hơn). Bình bình thì electrolux, cao cấp thì Siemens / Bosch.\nNguồn otofun\nBình luận (2) Tú béo — 2014-05-21 03:23\nĐại gia đầu tư bếp từ à? ;))\nkanishi — 2014-05-21 03:28\nBài hay copy làm tư liệu thôi chứ bếp từ em mua từ hồi trước khi cưới cơ mà :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/17/tu-van-mua-bep-tu/","summary":"\u003cp\u003eEm thấy bếp đắt hay rẻ phụ thuộc:\u003cbr\u003e\n– Xuất xứ: Châu âu hay Châu á. Hàng cao cấp hay thấp cấp. Đa phần bếp đôi châu âu thường dạng domino, tức bếp dọc. Một số hãng bình dân (như các cụ đã đề cập) thì quay ngang.\u003cbr\u003e\n– Chức năng: có boost hay ko có boost. Chức năng này thường được bật khi cần lượng nhiệt lớn ban đầu nhằm nóng dụng cụ nấu hoặc để rút ngắn thời gian nấu các món có nước. Ví dụ công suất cao nhất 1 bếp 1800W chẳng hạn, nhưng khi có boost thì được đẩy lên 2800w. Thật sự em thấy chức năng này cực hữu dụng. Nấu bếp từ đã nhanh, có chức năng này thì càng nhanh. Có chống quá nhiệt hay chống trào hay ko. Ví dụ nấu nhưng quên, khi nồi cạn nhiệt tăng quá mức thì bếp tự tắt, hoặc khi nấu bị trào bếp cũng tự tắt. Các bếp xuất xứ châu á thường ko có các chức năng này.\u003cbr\u003e\n– Mức công suất: thường các bếp giá rẻ chỉ có 9-10 nấc công suất. Các bếp của các hãng đầu bảng như Bosch, Siemens thường là 17 nấc. Electronlux thường 15 nấc.\u003cbr\u003e\nCái này quan trọng vì mình chủ động được nhiệt lượng, nhất là liên quan tới các món rán.\u003cbr\u003e\n– Công nghệ phôi từ: thường các phôi từ được thể hiện bằng vòng tròn trên mặt bếp. Phôi từ càng lớn thì vòng tròn càng to và thích hợp với nồi to. Đời mới hiện nay còn có loại zoneless, vùng phôi từ được thể hiện bằng các đoạn vạch hình vuông.\u003cbr\u003e\nMặt bếp nên lựa chọn loại schott ceran. Hình như đây là loại mặt bếp tốt nhất hiện nay.\u003cbr\u003e\nBếp 3 có kích thước như bếp 4, nếu sử dụng cả 3 bếp 1 lúc thì rất chật. nhưng hơn bếp đôi ở chỗ nhiều kích thước vòng từ để mình lựa chọn đặt nồi hợp lý. Ví dụ so với nồi: vòng từ bé quá thì nấu lâu, nhiệt ko đều nồi, mà to quá thì tốn điện (toàn bộ phôi từ được kích hoạt hết nhưng chỉ có vùng tiếp xúc với đáy nồi là sinh nhiệt).\u003cbr\u003e\nNên chọn bếp có vòng từ kép, ví dụ bếp 2 hoặc bếp 3 thường thì bếp to nhất nên có vòng từ kép (2 vòng tròn đồng tâm có kích thước khác nhau ), khi đó có nhiều sự lựa chọn hơn khi đặt nồi.\u003cbr\u003e\nKhi nấu, kích thước vùng nhiễm từ của đáy nồi chứ ko phải kích thước miệng nồi, quyết định nên đặt lên bếp nào. Ví dụ bếp có vòng từ đường kính 18cm và 21cm, nồi có đường kính 20cm, nhưng vùng nhiễm từ chỉ có 18 cm thì phải đun trên bếp 18cm. Chảo đường kính miệng rất to, 26-28cm nhưng vùng nhiễm từ ở đáy chỉ khoảng 16-18cm -\u0026gt; sử dụng bếp 18cm.\u003cbr\u003e\nMuốn chi phí thấp, theo em cứ chọn bếp đôi của Caso (giá gốc cao nhất nhưng nhập về VN thì giá chỉ tương đương với các loại có giá gốc rẻ hơn). Bình bình thì electrolux, cao cấp thì Siemens / Bosch.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNguồn otofun\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tư vấn mua bếp từ"},{"content":"1. Sofa\nMong ước có cái sofa để ngả ngớn đọc sách xem tivi là mong ước “cháy bỏng” đã lâu. Tuy nhiên nhà hồi xưa chật nên không màng, ngoài ra thì giá sofa ở Uma cũng đắt như thú. Việc chuyển đến cái nhà rộng này cộng với việc có người thanh lý “sofa uma giá rẻ” đâm ra hai vợ chồng quyết định ăn chơi.\nSau khi nghiên cứu giá taxi tải, thấy Kiến Vàng hoặc Thành Hưng giá đều chấp nhận được, khoảng 450-500k thôi, gọi Vinh ngu đi khiêng là hợp lý. Tuy nhiên tối ăn cơm xong thì không thể nào gọi được cho bọn taxi tải, kết luận: bọn này chỉ làm việc ban ngày. Xách xe chạy đi tìm B4 Kim Liên, trên đường đi gặp một anh xe thương binh, hỏi giá anh ta kêu 650k, nghĩ bụng xe ba gác mà giá chát thế thì thà sáng mai gọi taxi tải. Loanh quanh ra Phạm Ngọc Thạch chả biết B4 Kim Liên là cái nào, cứ nghĩ nó là tập thể cũ. Vòng lên Đê La Thành tìm xem có bạn xe ba gác chở đồ nào không, may quá có một anh đang ngồi uống nước, giá 350k chở từ Kim Liên ra Tây Mỗ, thuê luôn anh ta khiêng cho mình, trả thêm 100k, ok chiến luôn. Gọi hỏi chủ nhà cộng với hỏi xe ôm thì hóa ra B4 Kim Liên là cái cao tầng cuối đường Phạm Ngọc Thạch, to đẹp mới xây xong. Anh chở đồ chắc hẳn có xem phim “người vận chuyển”, buộc xong sofa lên xe anh ta phóng như bay khiến mình đuổi theo muốn hết hơi, sợ ông ấy cắt đuôi mang ghế của mình đi bán thì tèo =))\nRút cục thì độ mới không được như mong đợi tuy nhiên vẫn chấp nhận được ở giá 3.5m\n2. Tủ quần áo\nĐặt mua tủ 3 cánh giá 2.150k ở tugiare.com, “người vận chuyển” tủ lần này không chịu hỏi đường chủ nhà, cứ thế hùng hục chở tủ, chở nhầm khu chung cư, gọi mình xuống lấy mà chả thấy đâu, nói chung tìm đường mất một tiếng. Bê được tủ lên thì ảnh chạy đi ăn cơm vì quá đói rồi sau đó mới quay lại làm tiếp. Tủ giá rẻ nên chất lượng cũng phọt phẹt thôi. Tấm lưng mà anh ta mang tới lại không lắp được vào cái tủ cũ bị mốc của mình, thế là lại mang về, sau đó cuối buổi anh ta mang đến 2 tấm gỗ dán, cắt và đóng lưng tủ cũ, mất thêm 600k cho cái lưng tủ mốc. Thật bực mình. Cái tủ cũ dùng được bao lâu nhỉ, từ hồi 2012, chắc vậy, qua 2 lần chuyển nhà, nó gần nát rồi. Hàng giá rẻ hồi xưa mua ở Đê La Thành đâu khoảng 2.5tr hay sao đó.\nKinh nghiệm: mua thêm tấm đề can, dán vào mặt sau và mặt trên của tủ, vì mấy tủ gỗ công nghiệp giá rẻ này thì họ không dán ở hai mặt này, khiến dễ bám bụi, ẩm mốc, làm giảm độ bền tủ.\n3. Quạt tích điện\nboy_xedap viết:\nMất điện làm bộ như này là chuẩn:\n– Quạt acquy 12V, mua ở nhà máy điện cơ chỗ Đền Lừ, cạnh nhà máy nước Tương Mai, giá 250k\n– Acquy khô của Thái, 10Ah, giá khoảng 350k ,mua ở dọc phố Huế, mấy cửa hàng phụ tùng xe máy ấy\n– Mua tiếp cái Adaptor cho đàn ocgan Yamaha, giá khoảng 150k, cái này dùng để sạc cho acquy. Mua tại chợ giời phố Huế, bảo người ta cắt dây cắm cái kẹp luôn cho\nBộ này dùng khoảng được 15-17h. Chấp hết tất cả các loại quạt sạc dùng được có 4h đồng hồ.\nTủ đông Máy sấy Máy lọc không khí Bình luận (2) kanishi — 2014-06-21 01:55\nUpdate: đã mua quạt tích điện sunca made in china 890k.\nMáy lọc không khí Elextrolux Z531. Rất ưng.\nTủ đông và máy sấy tạm thời chưa cần.\ndich vu ban ve may bay — 2014-09-23 04:32\nThanks for finally writing about \u0026gt;Mua sắm đồ dùng gia đình.\n| Go Ahead \u0026lt;Liked it!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/15/mua-sam-do-dung-gia-dinh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Sofa\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMong ước có cái sofa để ngả ngớn đọc sách xem tivi là mong ước “cháy bỏng” đã lâu. Tuy nhiên nhà hồi xưa chật nên không màng, ngoài ra thì giá sofa ở Uma cũng đắt như thú. Việc chuyển đến cái nhà rộng này cộng với việc có người thanh lý “sofa uma giá rẻ” đâm ra hai vợ chồng quyết định ăn chơi.\u003cbr\u003e\nSau khi nghiên cứu giá taxi tải, thấy Kiến Vàng hoặc Thành Hưng giá đều chấp nhận được, khoảng 450-500k thôi, gọi Vinh ngu đi khiêng là hợp lý. Tuy nhiên tối ăn cơm xong thì không thể nào gọi được cho bọn taxi tải, kết luận: bọn này chỉ làm việc ban ngày. Xách xe chạy đi tìm B4 Kim Liên, trên đường đi gặp một anh xe thương binh, hỏi giá anh ta kêu 650k, nghĩ bụng xe ba gác mà giá chát thế thì thà sáng mai gọi taxi tải. Loanh quanh ra Phạm Ngọc Thạch chả biết B4 Kim Liên là cái nào, cứ nghĩ nó là tập thể cũ. Vòng lên Đê La Thành tìm xem có bạn xe ba gác chở đồ nào không, may quá có một anh đang ngồi uống nước, giá 350k chở từ Kim Liên ra Tây Mỗ, thuê luôn anh ta khiêng cho mình, trả thêm 100k, ok chiến luôn. Gọi hỏi chủ nhà cộng với hỏi xe ôm thì hóa ra B4 Kim Liên là cái cao tầng cuối đường Phạm Ngọc Thạch, to đẹp mới xây xong. Anh chở đồ chắc hẳn có xem phim “người vận chuyển”, buộc xong sofa lên xe anh ta phóng như bay khiến mình đuổi theo muốn hết hơi, sợ ông ấy cắt đuôi mang ghế của mình đi bán thì tèo =))\u003cbr\u003e\nRút cục thì độ mới không được như mong đợi tuy nhiên vẫn chấp nhận được ở giá 3.5m\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Tủ quần áo\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐặt mua tủ 3 cánh giá 2.150k ở tugiare.com, “người vận chuyển” tủ lần này không chịu hỏi đường chủ nhà, cứ thế hùng hục chở tủ, chở nhầm khu chung cư, gọi mình xuống lấy mà chả thấy đâu, nói chung tìm đường mất một tiếng. Bê được tủ lên thì ảnh chạy đi ăn cơm vì quá đói rồi sau đó mới quay lại làm tiếp. Tủ giá rẻ nên chất lượng cũng phọt phẹt thôi. Tấm lưng mà anh ta mang tới lại không lắp được vào cái tủ cũ bị mốc của mình, thế là lại mang về, sau đó cuối buổi anh ta mang đến 2 tấm gỗ dán, cắt và đóng lưng tủ cũ, mất thêm 600k cho cái lưng tủ mốc. Thật bực mình. Cái tủ cũ dùng được bao lâu nhỉ, từ hồi 2012, chắc vậy, qua 2 lần chuyển nhà, nó gần nát rồi. Hàng giá rẻ hồi xưa mua ở Đê La Thành đâu khoảng 2.5tr hay sao đó.\u003cbr\u003e\nKinh nghiệm: mua thêm tấm đề can, dán vào mặt sau và mặt trên của tủ, vì mấy tủ gỗ công nghiệp giá rẻ này thì họ không dán ở hai mặt này, khiến dễ bám bụi, ẩm mốc, làm giảm độ bền tủ.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Quạt tích điện\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mua sắm đồ dùng gia đình."},{"content":"Có ai muốn đấu số trả sau không? miễn phí 1000 phút gọi nội mạng, 150k/tháng + phí hòa mạng 100k\nDanh sách số\n962379696\n963354185\n963354187\n963354190\n963354193\n963354194\n963354195\n963354196\n963360471\n963360472\n963360473\n963360475\n963360476\n963744441\n964110114\n964110115\n964539797\n964680555\n964697171\n964709191\n964731010\n964783131\n964830555\n964910077\n964910555\n964960088\n965298333\n965301155\n965420066\n965449922\n965654047\n966409955\n966511133\n966520022\n966604141\n967217555\n967524455\n967541333\n967550967\n967740055\n968058674\n968058723\n968059431\n968060825\n968061573\n968064129\n968064947\n968066814\n968067650\n968067713\n968069374\n968073217\n968076612\n968081541\n968081573\n968082364\n968226221\n968251133\n968269944\n968278811\n968278822\n968278855\n968289900\n968289922\n968290011\n968290022\n968462288\n968486644\n968503300\n968740333\n969185757\n969329494\n969690152\n969690173\n972476111\n973722221\n974020111\n974420555\n975048333\n975430246\n975554422\n976355554\n982098822\n982534422\n982643311\n982685522\n982746111\n983674488\n983785544\n983799111\n984179933\n984241100\n984286644\n984633300\n985017733\n985068811\n985237711\n985637111\n985871100\n986152111\n986342111\n986467111\n986615500\n987072200\n987201100\n987296111\n987301100\n987309933\n987476622\n987968844\n988196633\n988396644\n988486655\n989247700\n989358811\n989427111\n989706644\n989824411\n989864411\n989926611\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/13/so-dep-viettel-gia-re-mien-phi-1000p-noi-mang/","summary":"\u003cp\u003eCó ai muốn đấu số trả sau không? miễn phí 1000 phút gọi nội mạng, 150k/tháng + phí hòa mạng 100k\u003cbr\u003e\nDanh sách số\u003cbr\u003e\n962379696\u003cbr\u003e\n963354185\u003cbr\u003e\n963354187\u003cbr\u003e\n963354190\u003cbr\u003e\n963354193\u003cbr\u003e\n963354194\u003cbr\u003e\n963354195\u003cbr\u003e\n963354196\u003cbr\u003e\n963360471\u003cbr\u003e\n963360472\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e963360473\u003cbr\u003e\n963360475\u003cbr\u003e\n963360476\u003cbr\u003e\n963744441\u003cbr\u003e\n964110114\u003cbr\u003e\n964110115\u003cbr\u003e\n964539797\u003cbr\u003e\n964680555\u003cbr\u003e\n964697171\u003cbr\u003e\n964709191\u003cbr\u003e\n964731010\u003cbr\u003e\n964783131\u003cbr\u003e\n964830555\u003cbr\u003e\n964910077\u003cbr\u003e\n964910555\u003cbr\u003e\n964960088\u003cbr\u003e\n965298333\u003cbr\u003e\n965301155\u003cbr\u003e\n965420066\u003cbr\u003e\n965449922\u003cbr\u003e\n965654047\u003cbr\u003e\n966409955\u003cbr\u003e\n966511133\u003cbr\u003e\n966520022\u003cbr\u003e\n966604141\u003cbr\u003e\n967217555\u003cbr\u003e\n967524455\u003cbr\u003e\n967541333\u003cbr\u003e\n967550967\u003cbr\u003e\n967740055\u003cbr\u003e\n968058674\u003cbr\u003e\n968058723\u003cbr\u003e\n968059431\u003cbr\u003e\n968060825\u003cbr\u003e\n968061573\u003cbr\u003e\n968064129\u003cbr\u003e\n968064947\u003cbr\u003e\n968066814\u003cbr\u003e\n968067650\u003cbr\u003e\n968067713\u003cbr\u003e\n968069374\u003cbr\u003e\n968073217\u003cbr\u003e\n968076612\u003cbr\u003e\n968081541\u003cbr\u003e\n968081573\u003cbr\u003e\n968082364\u003cbr\u003e\n968226221\u003cbr\u003e\n968251133\u003cbr\u003e\n968269944\u003cbr\u003e\n968278811\u003cbr\u003e\n968278822\u003cbr\u003e\n968278855\u003cbr\u003e\n968289900\u003cbr\u003e\n968289922\u003cbr\u003e\n968290011\u003cbr\u003e\n968290022\u003cbr\u003e\n968462288\u003cbr\u003e\n968486644\u003cbr\u003e\n968503300\u003cbr\u003e\n968740333\u003cbr\u003e\n969185757\u003cbr\u003e\n969329494\u003cbr\u003e\n969690152\u003cbr\u003e\n969690173\u003cbr\u003e\n972476111\u003cbr\u003e\n973722221\u003cbr\u003e\n974020111\u003cbr\u003e\n974420555\u003cbr\u003e\n975048333\u003cbr\u003e\n975430246\u003cbr\u003e\n975554422\u003cbr\u003e\n976355554\u003cbr\u003e\n982098822\u003cbr\u003e\n982534422\u003cbr\u003e\n982643311\u003cbr\u003e\n982685522\u003cbr\u003e\n982746111\u003cbr\u003e\n983674488\u003cbr\u003e\n983785544\u003cbr\u003e\n983799111\u003cbr\u003e\n984179933\u003cbr\u003e\n984241100\u003cbr\u003e\n984286644\u003cbr\u003e\n984633300\u003cbr\u003e\n985017733\u003cbr\u003e\n985068811\u003cbr\u003e\n985237711\u003cbr\u003e\n985637111\u003cbr\u003e\n985871100\u003cbr\u003e\n986152111\u003cbr\u003e\n986342111\u003cbr\u003e\n986467111\u003cbr\u003e\n986615500\u003cbr\u003e\n987072200\u003cbr\u003e\n987201100\u003cbr\u003e\n987296111\u003cbr\u003e\n987301100\u003cbr\u003e\n987309933\u003cbr\u003e\n987476622\u003cbr\u003e\n987968844\u003cbr\u003e\n988196633\u003cbr\u003e\n988396644\u003cbr\u003e\n988486655\u003cbr\u003e\n989247700\u003cbr\u003e\n989358811\u003cbr\u003e\n989427111\u003cbr\u003e\n989706644\u003cbr\u003e\n989824411\u003cbr\u003e\n989864411\u003cbr\u003e\n989926611\u003c/p\u003e","title":"Số đẹp Viettel giá rẻ miễn phí 1000p nội mạng"},{"content":"Chả có gì thôi đành khoe hai cái ảnh nhà mình.\nBình luận (4) Tú béo — 2014-05-11 15:55\nNhà xịn nhề ;))\nkanishi — 2014-05-11 16:22\nNhà mình mà lị :v\nkanishi — 2014-05-11 23:48\nTú mua một cái đi ;))\nTú béo — 2014-05-13 05:50\nTốn kém lớm ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/08/nha-minh/","summary":"\u003cp\u003eChả có gì thôi đành khoe hai cái ảnh nhà mình.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-05-11 15:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhà xịn nhề ;))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-05-11 16:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhà mình mà lị :v\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-05-11 23:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTú mua một cái đi ;))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-05-13 05:50\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTốn kém lớm ;))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Nhà mình"},{"content":"Mượn được cái máy ảnh của thằng đệ, quay sướng quá :)) Chụp ảnh cũng đẹp hẳn\nClip long lanh:\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=EJdMACxfud0\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=eiDcoKgY5v0\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/06/minh-bi-with-nikon-d3100/","summary":"\u003cp\u003eMượn được cái máy ảnh của thằng đệ, quay sướng quá :)) Chụp ảnh cũng đẹp hẳn\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/05/dsc0250.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Minh Bi áo xanh\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/05/06/minh-bi-with-nikon-d3100/dsc0250.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nClip long lanh:\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=EJdMACxfud0\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=eiDcoKgY5v0\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003c/p\u003e","title":"Minh Bi with Nikon D3100"},{"content":"Trong khi trên lòng chảo chống dính Điện Biên Phủ, bộ đội ta đang nô nức luyện tập chuẩn bị kỉ niệm 60 năm ngày Việt Nam làm chấn động địa cầu (chắc phải ngang động đất 100 độ rích te) thì ngoài khơi biển Đông (còn gọi là biển Nam Trung Hoa), Trung Quốc ị một bãi, cục phân trị giá gần 1 tỉ đô la. Bọn thâm nho thật biết chọn thời điểm để ị, người phát ngôn như thường lệ bật băng ghi âm (băng này ghi một lần dùng mọi nơi). Khác với người phát ngôn, trung tướng cựu tư lệnh quân khu I tuyên bố, chúng ta có thể tịch thu dàn khoan nếu bọn Tàu ngoan cố. Chúng tôi hoan nghênh sáng kiến này, theo chúng tôi đánh giá, chúng ta cứ kệ mẹ bọn Tàu cho nó đặt dàn khoan, và khoan thoải mái, khi nào có dầu, chúng ta điều một đội công an phường hổ báo cáo chồn ra hốt sạch, tịch thu tang vật, lấy cả dàn cả dầu, thế mới lợi hại. Bọn Tàu mà gặp công an phường của Việt Nam chắc chắn sẽ đồng loạt treo cổ trên bàn mổ, không phải lo lắng.\nMột động thái khác, pháp sư AZ Viên Viên khuyên bộ trưởng bộ công an hãy mau thuê ông ấy lập đàn giải hạn, dạo này các đồng chí trong lực lượng CA liên tục gặp hạn, chỉ trong vài ngày có hai tai nạn ô tô nghiêm trọng, hi sinh 6 chiến sĩ công an. Ngoài ra pháp sư AZ cực lực phản đối các đối tượng có thái độ thỏa mãn khi thấy công an gặp nạn. Lãnh đạo ngành công an cho biết chiếc xe Toyota RAV4 không thể nào chạy được tốc độ 160km/h, camera theo dõi của cao tốc chắc chắn đã bị trục trặc, xe RAV4 này là bộ công an đặt hàng Toyota, lắp máy Matiz, không bao giờ quá 140km/h, 160km/h chắc chắn do các thế lực thù địch xuyên tạc làm xấu hình ảnh công an, công an luôn luôn tuân thủ pháp luật, đi xe đúng tốc độ, đeo dây bảo hiểm đầy đủ, tai nạn chỉ là không may.\nTheo nguồn tin bí mật chúng tôi có được, ngày hôm nay, trước khi đi nhậu ở Hiếu Béo, tổng bí thư đảng Bia đã ghé qua thắp hương ở Gò Đống Đa, tưởng nhớ Quang Trung vĩ đại. Hiện người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Hoa chưa nắm được tin tức này nên họ không hề bình luận gì. Trong khi đó, google cho biết, chưa ghi nhận trường hợp nào tổng bí thư, chủ tịch nước hay thủ tướng tới thăm đền thờ Quang Trung.\nTin giờ chót: Đồng chí Ba S đã bị bắt, trong khi đồng chí Ba X vẫn an toàn và ngày càng được hâm mộ, sắp trở thành ngôi sao của lòng dân.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/06/tin-kho-tin-1/","summary":"\u003cp\u003eTrong khi trên lòng chảo chống dính Điện Biên Phủ, bộ đội ta đang nô nức luyện tập chuẩn bị kỉ niệm 60 năm ngày Việt Nam làm chấn động địa cầu (chắc phải ngang động đất 100 độ rích te) thì ngoài khơi biển Đông (còn gọi là biển Nam Trung Hoa), Trung Quốc ị một bãi, cục phân trị giá gần 1 tỉ đô la. Bọn thâm nho thật biết chọn thời điểm để ị, người phát ngôn như thường lệ bật băng ghi âm (băng này ghi một lần dùng mọi nơi). Khác với người phát ngôn, trung tướng cựu tư lệnh quân khu I tuyên bố, chúng ta có thể tịch thu dàn khoan nếu bọn Tàu ngoan cố. Chúng tôi hoan nghênh sáng kiến này, theo chúng tôi đánh giá, chúng ta cứ kệ mẹ bọn Tàu cho nó đặt dàn khoan, và khoan thoải mái, khi nào có dầu, chúng ta điều một đội công an phường hổ báo cáo chồn ra hốt sạch, tịch thu tang vật, lấy cả dàn cả dầu, thế mới lợi hại. Bọn Tàu mà gặp công an phường của Việt Nam chắc chắn sẽ đồng loạt treo cổ trên bàn mổ, không phải lo lắng.\u003cbr\u003e\nMột động thái khác, pháp sư AZ Viên Viên khuyên bộ trưởng bộ công an hãy mau thuê ông ấy lập đàn giải hạn, dạo này các đồng chí trong lực lượng CA liên tục gặp hạn, chỉ trong vài ngày có hai tai nạn ô tô nghiêm trọng, hi sinh 6 chiến sĩ công an. Ngoài ra pháp sư AZ cực lực phản đối các đối tượng có thái độ thỏa mãn khi thấy công an gặp nạn. Lãnh đạo ngành công an cho biết chiếc xe Toyota RAV4 không thể nào chạy được tốc độ 160km/h, camera theo dõi của cao tốc chắc chắn đã bị trục trặc, xe RAV4 này là bộ công an đặt hàng Toyota, lắp máy Matiz, không bao giờ quá 140km/h, 160km/h chắc chắn do các thế lực thù địch xuyên tạc làm xấu hình ảnh công an, công an luôn luôn tuân thủ pháp luật, đi xe đúng tốc độ, đeo dây bảo hiểm đầy đủ, tai nạn chỉ là không may.\u003cbr\u003e\nTheo nguồn tin bí mật chúng tôi có được, ngày hôm nay, trước khi đi nhậu ở Hiếu Béo, tổng bí thư đảng Bia đã ghé qua thắp hương ở Gò Đống Đa, tưởng nhớ Quang Trung vĩ đại. Hiện người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Hoa chưa nắm được tin tức này nên họ không hề bình luận gì. Trong khi đó, google cho biết, chưa ghi nhận trường hợp nào tổng bí thư, chủ tịch nước hay thủ tướng tới thăm đền thờ Quang Trung.\u003cbr\u003e\nTin giờ chót: Đồng chí Ba S đã bị bắt, trong khi đồng chí Ba X vẫn an toàn và ngày càng được hâm mộ, sắp trở thành ngôi sao của lòng dân.\u003c/p\u003e","title":"Tin khó tin 1"},{"content":"Hôm qua đưa Bi đi uống rô-ta, xong thì cả nhà vào IPH giải ngố. To đẹp hoành tráng và đắt đỏ. Đi về nhà thì cả hai vợ chồng bị nhức đầu, có lẽ do ngồi xe taxi, hoặc do thời tiết hoặc do gì đó. Ăn cơm xong thì mình càng ngày càng đau đầu, buồn nôn nữa, đau bụng nữa, hết hồn luôn, phải uống effenragan 500 giảm đau, nằm ôm bụng, sợ quá tưởng bị ngộ độc, google xem giá đỗ mọc mầm có độc không, không thấy nói nhưng cũng có thông tin là giá đỗ có hàm lượng độc tố khỉ gì đó. May quá thiu thiu ngủ được, đêm dậy thì cơ bản là hết đau đầu.\nAh, vợ mình làm giá đỗ, mình được thể ăn lấy ăn để, ăn sống ấy, thôi có lẽ phải luộc rồi ăn cho chắc :))\nỞ chung cư có một hạn chế là khi thằng trên đầu mình chặt gà, hoặc hứng lên chạy nhảy thì mình nghe rất rõ, cảm giác có thằng gõ cồng cộc trên đầu mình quả không thích thú gì. Dù bên này đỡ hơn hẳn so với bên NOCT rồi.\nVinh ngu đã quyết mua căn 91m2, haha, dụ dỗ nó mua xong mình lại về Hà Đô parkview thì vui quá =)) Thực ra có tăng hạn mức lên hẳn 2 tỉ thì cũng không biết mua chỗ nào, cầm 2 tỉ mua nhà bên trong vành đai 3, chẳng cái nào tử tế.\nMấy hôm nay thời tiết khá khẩm hơn, ban ngày độ ẩm giảm xuống dưới 70% rồi, đêm thì vẫn nhích lên trên 80%. Sáng nay rét vật vã, mặc áo khoác mỏng mà vẫn rét, hê hê, giờ thì nắng rồi.\nBình luận (5) Tú béo — 2014-05-05 12:19\nChắc do thay đổi thời tiết đấy, anh cũng đang bải hoải hết cả người ra đây 🙁\nkanishi — 2014-05-06 01:31\nBải hoải thì đi ra Thái Thịnh massage Hương Sen đê :))\nCapu Nguyen — 2014-05-06 00:56\nThái Mèo hấp, trong tuần này mà ko chồng tiền thì cũng ko lấy nhà nữa ;)) Chưa mua, chưa mua.\nkanishi — 2014-05-06 01:30\nĐã bảo mua căn 98.5 đi mà ;))\nCapu Nguyen — 2014-05-06 14:46\nThôi, căn đó để Thái đại gia mua. Hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/05/ngo-doc/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua đưa Bi đi uống rô-ta, xong thì cả nhà vào IPH giải ngố. To đẹp hoành tráng và đắt đỏ. Đi về nhà thì cả hai vợ chồng bị nhức đầu, có lẽ do ngồi xe taxi, hoặc do thời tiết hoặc do gì đó. Ăn cơm xong thì mình càng ngày càng đau đầu, buồn nôn nữa, đau bụng nữa, hết hồn luôn, phải uống effenragan 500 giảm đau, nằm ôm bụng, sợ quá tưởng bị ngộ độc, google xem giá đỗ mọc mầm có độc không, không thấy nói nhưng cũng có thông tin là giá đỗ có hàm lượng độc tố khỉ gì đó. May quá thiu thiu ngủ được, đêm dậy thì cơ bản là hết đau đầu.\u003cbr\u003e\nAh, vợ mình làm giá đỗ, mình được thể ăn lấy ăn để, ăn sống ấy, thôi có lẽ phải luộc rồi ăn cho chắc :))\u003cbr\u003e\nỞ chung cư có một hạn chế là khi thằng trên đầu mình chặt gà, hoặc hứng lên chạy nhảy thì mình nghe rất rõ, cảm giác có thằng gõ cồng cộc trên đầu mình quả không thích thú gì. Dù bên này đỡ hơn hẳn so với bên NOCT rồi.\u003cbr\u003e\nVinh ngu đã quyết mua căn 91m2, haha, dụ dỗ nó mua xong mình lại về Hà Đô parkview thì vui quá =)) Thực ra có tăng hạn mức lên hẳn 2 tỉ thì cũng không biết mua chỗ nào, cầm 2 tỉ mua nhà bên trong vành đai 3, chẳng cái nào tử tế.\u003cbr\u003e\nMấy hôm nay thời tiết khá khẩm hơn, ban ngày độ ẩm giảm xuống dưới 70% rồi, đêm thì vẫn nhích lên trên 80%. Sáng nay rét vật vã, mặc áo khoác mỏng mà vẫn rét, hê hê, giờ thì nắng rồi.\u003c/p\u003e","title":"Ngộ độc"},{"content":"http://www.tinhte.vn/threads/danh-gia-nhanh-may-pha-sua-formula-pro.2293895/\nCác bạn thử tưởng tượng cảnh có con nhỏ bú sữa bình, vào lúc 2g sáng thì em bé đói bụng và muốn uống sữa, lúc này ta phải làm khoảng năm mươi công đoạn mới có sữa cho con bú.\nĐầu tiên là hâm nước đạt độ nóng vừa uống, nếu có máy hâm rồi thì đỡ\nĐong nước đủ số lượng\nMở nắp hộp sữa\nMúc sữa, trong lúc buồn ngủ và gà gà phải đếm số muỗng đã múc, nếu đếm lộn thì uống cho hết rồi pha lại\nTrong lúc múc nếu rớt sữa ra ngoài phải lau ngay kẻo kiến bu\nTrong lúc đó em bé sẽ giúp cha nó bình tĩnh bằng cách khóc ré lên, và mẹ nó thì càng rất ư là quan tâm chồng bằng các câu nói tình cảm như “anh làm cái gì mà lâu như quỷ vậy, không thấy con đói à” hay là “biết vậy để em làm cho xong”\nTrong lúc này, bạn, một người cha tốt phải vừa ngáp vừa cười tươi và luôn miệng nói “xong ngay xong ngay”\nSau khi bạn lui cui và mất gần 5 tới 7 phút vừa đong sữa vừa khuấy vừa đủ chuyện, pha sữa xong thì việc ngủ lại ngay là hơi khó xảy ra\nQuá bá =)) Xác nhận cái đoạn bôi đậm.\nBình luận (2) Phùng Văn Huy — 2014-05-02 10:51\nLần sau thêm cho cái summary là Máy đó rổ giá bao nhiêu và có nên mua hay ko nhé. Đọc thế này bắt buộc phải click sang nguồn URL tham khảo mới có thông tin “tương ứng” với title bài viết :-w\nkanishi — 2014-05-02 11:26\nAh anh chỉ buồn cười cái đoạn kia nên chỉ copy đoạn đó. Còn về máy này không cần thiết lắm đâu, tiền nhiều thì nên mua, vì bọn trẻ con khoảng một hai tháng đầu cần pha sữa đêm thôi, sau đó mẹ đủ sữa thì đêm mẹ cho bú sữa mẹ, chẳng cần pha đâu. Hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/01/may-pha-sua/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/threads/danh-gia-nhanh-may-pha-sua-formula-pro.2293895/\"\u003ehttp://www.tinhte.vn/threads/danh-gia-nhanh-may-pha-sua-formula-pro.2293895/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eCác bạn thử tưởng tượng cảnh có con nhỏ bú sữa bình, vào lúc 2g sáng thì em bé đói bụng và muốn uống sữa, lúc này ta phải làm khoảng năm mươi công đoạn mới có sữa cho con bú.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là hâm nước đạt độ nóng vừa uống, nếu có máy hâm rồi thì đỡ\u003cbr\u003e\nĐong nước đủ số lượng\u003cbr\u003e\nMở nắp hộp sữa\u003cbr\u003e\nMúc sữa, trong lúc buồn ngủ và gà gà phải đếm số muỗng đã múc, nếu đếm lộn thì uống cho hết rồi pha lại\u003cbr\u003e\nTrong lúc múc nếu rớt sữa ra ngoài phải lau ngay kẻo kiến bu\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTrong lúc đó em bé sẽ giúp cha nó bình tĩnh bằng cách khóc ré lên, và mẹ nó thì càng rất ư là quan tâm chồng bằng các câu nói tình cảm như “anh làm cái gì mà lâu như quỷ vậy, không thấy con đói à” hay là “biết vậy để em làm cho xong”\u003cbr\u003e\nTrong lúc này, bạn, một người cha tốt phải vừa ngáp vừa cười tươi và luôn miệng nói “xong ngay xong ngay”\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nSau khi bạn lui cui và mất gần 5 tới 7 phút vừa đong sữa vừa khuấy vừa đủ chuyện, pha sữa xong thì việc ngủ lại ngay là hơi khó xảy ra\u003c/p\u003e","title":"Máy pha sữa"},{"content":"http://www.thanglongnumberone.info/2013/10/cong-nghe-thi-cong-chung-cu-thang-long-number-one.html\nÔi cái chung cư Number One này đúng là cao cấp, công nghệ cao vật.\nhttp://www.thanglongnumberone.info/2013/10/tien-ich-chung-cu-thang-long-number-one.html\nHai bể bơi trong nhà, một bể bơi ngoài trời, bá đạo.\nKhu Dream Town này dạo này mất điện liên tục, ngày mất 3-4 lần. Vợ mình bảo hay tại nhà mình chưa đóng tiền điện. Thế thì chuối quá, chắc không phải do chưa đóng tiền mà bị cắt lung tung thế.\nSáng nay thấy có quá nhiều con bọ linh tinh bay vào nhà, kiến 3 khoang, muỗi … Không ổn tí nào.\nNói chung mình không thấy tương lai rõ ràng cho khu Dream Town này, 3 tòa, mỗi toàn 3 tầng thương mại, câu hỏi đặt ra là ai sẽ mở dịch vụ ở 3 cái tầng thương mại này? Ngân hàng? ATM? Nhà hàng? Caffe? Xung quanh chả có cái văn phòng trường học nào, phục vụ cư dân toà nhà thì quá xịt luôn. Nói chung mặt dịch vụ thì khu này xứng đáng 0 điểm. Thôi vớt cho 0.5 vì có nhà thuốc và cái tạp hóa ở khu liền kề.\nBình luận (3) Hong Le — 2014-06-16 03:17\nAnh đang nói đến tình trạng mất điện của Thăng long number one a?\nkanishi — 2014-06-21 01:19\nThăng Long 1 đã xong đâu mà mất điện hả bạn?\nMình đã ghi rõ “Khu Dream Town này dạo này mất điện liên tục,” bạn đọc kỹ nhé.\nHuy hóm — 2014-10-08 11:21\nThế chuyển về Thăng Long Number One sống đi anh! 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/01/mat-dien/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.thanglongnumberone.info/2013/10/cong-nghe-thi-cong-chung-cu-thang-long-number-one.html\"\u003ehttp://www.thanglongnumberone.info/2013/10/cong-nghe-thi-cong-chung-cu-thang-long-number-one.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nÔi cái chung cư Number One này đúng là cao cấp, công nghệ cao vật.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.thanglongnumberone.info/2013/10/tien-ich-chung-cu-thang-long-number-one.html\"\u003ehttp://www.thanglongnumberone.info/2013/10/tien-ich-chung-cu-thang-long-number-one.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHai bể bơi trong nhà, một bể bơi ngoài trời, bá đạo.\u003cbr\u003e\nKhu Dream Town này dạo này mất điện liên tục, ngày mất 3-4 lần. Vợ mình bảo hay tại nhà mình chưa đóng tiền điện. Thế thì chuối quá, chắc không phải do chưa đóng tiền mà bị cắt lung tung thế.\u003cbr\u003e\nSáng nay thấy có quá nhiều con bọ linh tinh bay vào nhà, kiến 3 khoang, muỗi … Không ổn tí nào.\u003cbr\u003e\nNói chung mình không thấy tương lai rõ ràng cho khu Dream Town này, 3 tòa, mỗi toàn 3 tầng thương mại, câu hỏi đặt ra là ai sẽ mở dịch vụ ở 3 cái tầng thương mại này? Ngân hàng? ATM? Nhà hàng? Caffe? Xung quanh chả có cái văn phòng trường học nào, phục vụ cư dân toà nhà thì quá xịt luôn. Nói chung mặt dịch vụ thì khu này xứng đáng 0 điểm. Thôi vớt cho 0.5 vì có nhà thuốc và cái tạp hóa ở khu liền kề.\u003c/p\u003e","title":"Mất điện"},{"content":"Không cần mua, mượn được mâm thì cũng đâm cho thủng.\nĐéo bao giờ cho ai mượn máy hút bụi nữa luôn. Mở máy ra tưởng hỏng cbn nó rồi, ngăn chứa bụi thì ít ít thôi, chắc nó cũng đổ một lần rồi, nhưng chỗ màng lọc bụi thì thôi rồi, cứ như là nằm ở sa mạc 10 năm vậy. Trong ống hút thì còn cả đống bột thạch cao, sạn cát. Bụi tràn hết ra khỏi màng lọc, xuống phía dưới. Nguyên tắc là bụi được giữ tại màng lọc này, không khí thoát ra sẽ không có bụi, nhưng vì lượng bụi (bột thạch cao) quá nhiều, làm quả tải màng lọc, nó tung tóe hết lên vào phía trong máy. Mất hơn 30p lau chùi mà vẫn không sạch nổi, nản.\nMọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền.\nBình luận (1) Tú béo — 2014-05-05 12:19\nThanh lý giá rẻ đê ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/05/01/mua-mam-thi-dam-cho-thung/","summary":"\u003cp\u003eKhông cần mua, mượn được mâm thì cũng đâm cho thủng.\u003cbr\u003e\nĐéo bao giờ cho ai mượn máy hút bụi nữa luôn. Mở máy ra tưởng hỏng cbn nó rồi, ngăn chứa bụi thì ít ít thôi, chắc nó cũng đổ một lần rồi, nhưng chỗ màng lọc bụi thì thôi rồi, cứ như là nằm ở sa mạc 10 năm vậy. Trong ống hút thì còn cả đống bột thạch cao, sạn cát. Bụi tràn hết ra khỏi màng lọc, xuống phía dưới. Nguyên tắc là bụi được giữ tại màng lọc này, không khí thoát ra sẽ không có bụi, nhưng vì lượng bụi (bột thạch cao) quá nhiều, làm quả tải màng lọc, nó tung tóe hết lên vào phía trong máy. Mất hơn 30p lau chùi mà vẫn không sạch nổi, nản.\u003cbr\u003e\nMọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền.\u003c/p\u003e","title":"Mua mâm thì đâm cho thủng."},{"content":"\nMình mua một gói bảo hiểm sức khỏe cho bạn Bi, cho nó yên tâm, nếu có đi viện thì cứ viện xịn nhất thẳng tiến vào. Mua từ hôm 9/4, chốt và được ok vào ngày 12/4, tức là có hiệu lực bảo hiểm từ 12/4, hẹn là 18/4 sẽ in xong thẻ và gửi CPN về địa chỉ nhà cho mình. 18/4 mình gọi hỏi thì bảo thẻ in lỗi nên phải làm lại, 24/4 mới có, sẽ gửi ngay. 24/4 mình gọi hỏi, vâng vâng dạ dạ bảo chiều em gửi đây, 25/4 chưa thấy có, gọi tiếp, kêu là bên chuyển phát Hợp Nhất không đi phát bên Từ Liêm, đang chờ ở bưu điện Hà Nội, thứ 2 mới phát.\nNãy mình vừa tra cứu lại, thì thấy Hợp Nhất có chi nhánh bên Từ Liêm, thế là lại gọi tiếp, yêu cầu đọc mã vận đơn để mình check, rồi gọi bên Hợp Nhất, bọn Hợp Nhất trả lời là bọn nó không phát bưu phẩm ở Tây Mỗ, nên bưu phẩm này chuyển cho bưu điện Hà Nội chuyển, mà bên bưu điện không làm việc chủ nhật, nên thứ 2 mới chuyển được. Trong Hà Nội mà làm ăn chán quá. Tôi rất thất vọng.\nBảo hiểm PREVOIR, bên bán là http://muachung.ebaohiem.vn/\nBình luận (3) Tú béo — 2014-04-28 11:59\nChờ đê, bọn Tây nó cũng có làm thứ 7 chủ nhật đâu :3\nMà cái bảo hiểm cho người già của bọn này đắt nhể, gần 7tr/năm 😐\nkanishi — 2014-04-30 01:16\nThế mua của bọn HSBC đê\nhttp://www.hsbc.com.vn/1/2/personal/insurance/phi_bao_hiem_medicalcare\nTú béo — 2014-05-05 12:20\nCó lẽ hôm nào phải làm 1 quả bảo hiểm tổng hợp, hợp đồng cho cả nhà luôn, dạo này hay ốm vặt vãi 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/26/tai-sao-buu-dien-khong-lam-viec-chu-nhat/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/04/vandon.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"vandon\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/26/tai-sao-buu-dien-khong-lam-viec-chu-nhat/vandon.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMình mua một gói bảo hiểm sức khỏe cho bạn Bi, cho nó yên tâm, nếu có đi viện thì cứ viện xịn nhất thẳng tiến vào. Mua từ hôm 9/4, chốt và được ok vào ngày 12/4, tức là có hiệu lực bảo hiểm từ 12/4, hẹn là 18/4 sẽ in xong thẻ và gửi CPN về địa chỉ nhà cho mình. 18/4 mình gọi hỏi thì bảo thẻ in lỗi nên phải làm lại, 24/4 mới có, sẽ gửi ngay. 24/4 mình gọi hỏi, vâng vâng dạ dạ bảo chiều em gửi đây, 25/4 chưa thấy có, gọi tiếp, kêu là bên chuyển phát Hợp Nhất không đi phát bên Từ Liêm, đang chờ ở bưu điện Hà Nội, thứ 2 mới phát.\u003cbr\u003e\nNãy mình vừa tra cứu lại, thì thấy Hợp Nhất có chi nhánh bên Từ Liêm, thế là lại gọi tiếp, yêu cầu đọc mã vận đơn để mình check, rồi gọi bên Hợp Nhất, bọn Hợp Nhất trả lời là bọn nó không phát bưu phẩm ở Tây Mỗ, nên bưu phẩm này chuyển cho bưu điện Hà Nội chuyển, mà bên bưu điện không làm việc chủ nhật, nên thứ 2 mới chuyển được. Trong Hà Nội mà làm ăn chán quá. Tôi rất thất vọng.\u003cbr\u003e\nBảo hiểm PREVOIR, bên bán là \u003ca href=\"http://muachung.ebaohiem.vn/\"\u003ehttp://muachung.ebaohiem.vn/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tại sao bưu điện không làm việc chủ nhật?"},{"content":"Trước tìm nhà, chat chit đàm phán chán chê với anh Toan Pham chủ căn 80m2 tầng 10 nhà B2 VOV, chốt giá 4tr, ok lắm rồi. Hỏi han điện nước interntet ảnh kêu ok cả, mình ưng. Cuối tuần đó hẹn đưa đi xem nhà, vì anh Toan Pham và vợ con đang ở Sing nên anh ấy nhờ chị vợ cầm chìa khóa đi mở cửa cho mình xem nhà. Mình thì rảnh, đến rõ sớm chưa tới giờ hẹn, nên lang thang ở đó một lúc, thấy còn lâu mới tới 4h giờ, nên lại phi sang Dream Town xem xét, sang đó thấy thoáng đãng yên ả, vào bds search xem có ai cho thuê nhà giá rẻ, ra ngay bạn Linh – chủ nhà mình bây giờ đấy – gọi điện xác nhận ôi đúng giá 3.5tr, chính chủ. Ok luôn, vợ đồng ý. Thế thì ngon rồi. Quay lại xem nhà ở VOV, nhà VOV cũng đẹp thoáng đấy, nhưng hành lang không có cửa kính kín, bụi từ các tòa khác bay sang cứ gọi là trắng xóa, lại quá ít người ở, sân chơi không có, đi làm xa chả kém DT. Không có sàn gỗ, thiết bị WC xấu hơn. Vậy là cám ơn và đi về, xúc tiến vụ thuê nhà với bạn Linh. Cũng gian nan lắm, chồng bạn ấy đóng quân ở xa, bạn ấy đang bầu, nên hẹn lên hẹn xuống mới có cái lịch xem nhà. Đúng hôm đó thì mình có việc gì ấy, phải ra viện hay sang nhà bác Hiệp sửa máy tính, chả nhớ, nói chung là tối tăm mặt mũi, mà bạn ấy hẹn tận 8h30, muộn quá nên mình không tới xem được. Nói chung là đồng ý ký hợp đồng mà không cần xem nhà.\nGiờ sau khi ở DT gần 1 tháng, vào group VOV mới thấy mình … may mà không thuê VOV : ))\nNày nhé, internet không có – chưa lắp được – và không biết bao giờ lắp được. Có nhà nào đó cứ đổ rác xây dựng vào ống đổ rác =)) Bó tay pha này luôn. Làm bụi bay mù mịt, có một bạn ở cái tầng mà nắp ống đổ rác bị hỏng, không đóng được, bụi bay mù mịt khắp hành lang, kinh luôn.\nỞ DT tầng 12A nếu đếm ra là ở độ cao của tầng 14, tuy nhiên vẫn bị thiêu thân lao vào nhà, hơi bực. Được cái là cũng đủ cao để không có kiến, không có gián, không có ruồi, muỗi. Sàn gỗ dùng máy hút bụi hút rất sạch, lăn lê thoải mái.\nHôm qua nhà 1404 lắp rèm cửa, 9h tối mà còn khoan xè xè, mình tìm mãi mới ra, lúc đầu cứ tưởng nhà 12A10, vì sang thấy nhà đó đang lắp sàn gỗ. Tầng 12A này về ở đông ghê, đang ở là 01, 04, 05, 07. Nhà 02 hôm nọ đã tới xem xét và sửa chữa. Nhà 06 thì cũng có thợ đến đục phá chữa gì đó ở WC. Nhà 09 thì cũng mài lại hết các cửa. Nói chung mình không ưng nhà 05 cho lắm, vì bạn ấy hay mở cửa quá, có hôm ăn nhậu ầm ĩ, tí thì ngoài sức chịu đựng, may mình vẫn cố chịu, thêm lần nữa là sang phàn nàn đấy. Tầng 14 thì hôm qua mình lên, sực nức mùi mắm hay mùi gì ấy, nói chung rất nặng mùi, rất khiếp, chắc nhà nào không chịu lắp hút mùi và mở cửa cho thông ra hành lang. Chung cư mà toàn mùi mắm với cả ăn nhậu không đóng cửa làm phiền hàng xóm thì sao mà gọi là cao cấp được chứ, keke.\nHôm qua luyện ngủ cho Minh Bi, khóc lóc gào thét ầm ĩ hơn 30p, gần nín để ngủ rồi mà mẹ lại bế em lên, thế là công cốc, hôm nay lại luyện lại.\nTuy chưa được 5 tháng nhưng bạn Bi bò cũng khá phết, nếu mà bạn hứng lên bò phải được cả mét chứ đừng đùa. Bạn rất khoái bò lên cái máy tính, vồ vào bàn phím đập ầm ĩ, cứ như thể một chuyên gia hàng đầu về IT. Được, 4 tuổi bố sẽ dạy Bi lập trình C : ))\nCứ nằm chơi một mình được một tí là bạn gào thét ầm ĩ đòi bế, nhưng sáng nay bạn rất ngoan, nằm xe cho bố mẹ ăn xong bữa sáng, tối qua cũng nằm được yên tới lúc mẹ ăn xong, tiến bộ quá, hoan hô bạn Bi.\nDạo này cứ 6h hơn tí là bạn Bi dậy, khua bố mẹ dậy : )) Chắc tại cửa sổ rèm không kín, ánh nắng vào sớm quá.\nTối nay về phải mua cái chục cái kẹp giấy về xử lý cái rèm cửa mới được.\nCuối tuần này phải xử lý cái phòng ngủ master, mùi mốc kinh quá. Tình hình thời tiết tệ hại quá, phải vác mặt đi mua máy hút ẩm vậy.\nBình luận (1) Hoai — 2014-09-21 07:16\nChào bạn, mình thấy bạn chia sẻ về dream town mà cũng muốn đến coi ngay. mình đang có ý định mua lại một căn ở đây. mình đi xem nhiều nơi but thấy trên diễn đàn mọi người cũng nói dream town ổn ngoại trừ nhà máy trộn bê tông ồn và bụi. mình cũng chưa đến xem nhưng nghe bạn tả mà rất tò mò. mình định mua một căn ở tầng 5, đang muốn hỏi nhờ bạn là có nên mua thấp thế không? cảm ơn bạn nhiều nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/25/may-ma-minh-khong-thue-vov/","summary":"\u003cp\u003eTrước tìm nhà, chat chit đàm phán chán chê với anh Toan Pham chủ căn 80m2 tầng 10 nhà B2 VOV, chốt giá 4tr, ok lắm rồi. Hỏi han điện nước interntet ảnh kêu ok cả, mình ưng. Cuối tuần đó hẹn đưa đi xem nhà, vì anh Toan Pham và vợ con đang ở Sing nên anh ấy nhờ chị vợ cầm chìa khóa đi mở cửa cho mình xem nhà. Mình thì rảnh, đến rõ sớm chưa tới giờ hẹn, nên lang thang ở đó một lúc, thấy còn lâu mới tới 4h giờ, nên lại phi sang Dream Town xem xét, sang đó thấy thoáng đãng yên ả, vào bds search xem có ai cho thuê nhà giá rẻ, ra ngay bạn Linh – chủ nhà mình bây giờ đấy – gọi điện xác nhận ôi đúng giá 3.5tr, chính chủ. Ok luôn, vợ đồng ý. Thế thì ngon rồi. Quay lại xem nhà ở VOV, nhà VOV cũng đẹp thoáng đấy, nhưng hành lang không có cửa kính kín, bụi từ các tòa khác bay sang cứ gọi là trắng xóa, lại quá ít người ở, sân chơi không có, đi làm xa chả kém DT. Không có sàn gỗ, thiết bị WC xấu hơn. Vậy là cám ơn và đi về, xúc tiến vụ thuê nhà với bạn Linh. Cũng gian nan lắm, chồng bạn ấy đóng quân ở xa, bạn ấy đang bầu, nên hẹn lên hẹn xuống mới có cái lịch xem nhà. Đúng hôm đó thì mình có việc gì ấy, phải ra viện hay sang nhà bác Hiệp sửa máy tính, chả nhớ, nói chung là tối tăm mặt mũi, mà bạn ấy hẹn tận 8h30, muộn quá nên mình không tới xem được. Nói chung là đồng ý ký hợp đồng mà không cần xem nhà.\u003cbr\u003e\nGiờ sau khi ở DT gần 1 tháng, vào group VOV mới thấy mình … may mà không thuê VOV : ))\u003cbr\u003e\nNày nhé, internet không có – chưa lắp được – và không biết bao giờ lắp được. Có nhà nào đó cứ đổ rác xây dựng vào ống đổ rác =)) Bó tay pha này luôn. Làm bụi bay mù mịt, có một bạn ở cái tầng mà nắp ống đổ rác bị hỏng, không đóng được, bụi bay mù mịt khắp hành lang, kinh luôn.\u003cbr\u003e\nỞ DT tầng 12A nếu đếm ra là ở độ cao của tầng 14, tuy nhiên vẫn bị thiêu thân lao vào nhà, hơi bực. Được cái là cũng đủ cao để không có kiến, không có gián, không có ruồi, muỗi. Sàn gỗ dùng máy hút bụi hút rất sạch, lăn lê thoải mái.\u003cbr\u003e\nHôm qua nhà 1404 lắp rèm cửa, 9h tối mà còn khoan xè xè, mình tìm mãi mới ra, lúc đầu cứ tưởng nhà 12A10, vì sang thấy nhà đó đang lắp sàn gỗ. Tầng 12A này về ở đông ghê, đang ở là 01, 04, 05, 07. Nhà 02 hôm nọ đã tới xem xét và sửa chữa. Nhà 06 thì cũng có thợ đến đục phá chữa gì đó ở WC. Nhà 09 thì cũng mài lại hết các cửa. Nói chung mình không ưng nhà 05 cho lắm, vì bạn ấy hay mở cửa quá, có hôm ăn nhậu ầm ĩ, tí thì ngoài sức chịu đựng, may mình vẫn cố chịu, thêm lần nữa là sang phàn nàn đấy. Tầng 14 thì hôm qua mình lên, sực nức mùi mắm hay mùi gì ấy, nói chung rất nặng mùi, rất khiếp, chắc nhà nào không chịu lắp hút mùi và mở cửa cho thông ra hành lang. Chung cư mà toàn mùi mắm với cả ăn nhậu không đóng cửa làm phiền hàng xóm thì sao mà gọi là cao cấp được chứ, keke.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/04/wp_20140424_00210.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140424_002(10)\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/25/may-ma-minh-khong-thue-vov/wp2014042400210.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHôm qua luyện ngủ cho Minh Bi, khóc lóc gào thét ầm ĩ hơn 30p, gần nín để ngủ rồi mà mẹ lại bế em lên, thế là công cốc, hôm nay lại luyện lại.\u003cbr\u003e\nTuy chưa được 5 tháng nhưng bạn Bi bò cũng khá phết, nếu mà bạn hứng lên bò phải được cả mét chứ đừng đùa. Bạn rất khoái bò lên cái máy tính, vồ vào bàn phím đập ầm ĩ, cứ như thể một chuyên gia hàng đầu về IT. Được, 4 tuổi bố sẽ dạy Bi lập trình C : ))\u003cbr\u003e\nCứ nằm chơi một mình được một tí là bạn gào thét ầm ĩ đòi bế, nhưng sáng nay bạn rất ngoan, nằm xe cho bố mẹ ăn xong bữa sáng, tối qua cũng nằm được yên tới lúc mẹ ăn xong, tiến bộ quá, hoan hô bạn Bi.\u003cbr\u003e\nDạo này cứ 6h hơn tí là bạn Bi dậy, khua bố mẹ dậy : )) Chắc tại cửa sổ rèm không kín, ánh nắng vào sớm quá.\u003cbr\u003e\nTối nay về phải mua cái chục cái kẹp giấy về xử lý cái rèm cửa mới được.\u003cbr\u003e\nCuối tuần này phải xử lý cái phòng ngủ master, mùi mốc kinh quá. Tình hình thời tiết tệ hại quá, phải vác mặt đi mua máy hút ẩm vậy.\u003c/p\u003e","title":"May mà mình không thuê VOV"},{"content":"Cá nhân mình thấy chung cư làm cửa sắt kinh bỏ xừ, như nhà tù, hãi. An toàn thì an toàn thật, an toàn quá mức luôn ấy chứ, xã hội loạn lạc, tự cứu lấy mình bằng cách làm cửa thật chắc, ban công thì hàn kín như chuồng cọp, trông phát khiếp, khốn khổ cái cuộc sống ở thủ đô.\nDream Town (DT) không cho làm cửa sắt, không cho thay đổi kết cấu ban công, mình rất đồng ý, nhiệt liệt đồng ý.\nDT không có đường nước nóng chỗ rửa bát, không ưng tí nào, mua nhà thì ắt hẳn sẽ phải đi đường nước nóng cho chậu rửa bát, không thì mùa đông rửa bát ngại lắm (ở ĐN thì không phải lo nỗi lo này = ))).\nNghe nói trạm trộn bê tông của Vimeco đã mở rộng, thêm máy trộn, viễn cảnh bọn nó chuyển đi thành ra vô cùng xa vời.\nMấy hôm đi làm về muộn, cũng thấy DT hơi bị xa xa, căn bản tại đường nó hơi heo hút, chứ đi vào nội thành thì cũng không thấy xa lắm : ))\nTháng nữa vợ mình đi làm thì cũng hơi vất vả, bịt khẩu trang áo chống nắng mũi mão full face cho chắc nhé.\nHà Nội cả tuần tới vẫn loanh quanh độ ẩm 80 90%, chán điên. Cửa ra vào và cửa thông phòng làm bằng gỗ, cứ lau lại mốc, bực như con cá mực.\nĐà Nẵng, đợi đấy, anh sẽ vào ngay khi có thể.\n——————\nDT dạo này thanh khoản tốt quá, trên OF có một ông khoe bán được nhà dù chỉ rao ké trong topic cho thuê nhà của mình :))\nĐang chat với một bạn vừa mua căn 89.5 giá 16 tầng 6 CT3.\nVinh ngu cũng đòi chốt căn 91m giá 17.\nOF có ông rao căn 102m2 ở Royal City, giá 5.4 tỏi, đá bay như mưa =)) Nhà ở Roy đắt vãi chưởng, 2pn lại có một cái không cửa sổ, hô hô. Thấy kể cả sàn 10 ông về ở thì đủ cả 10 đập phá tan tành để thiết kế lại, nghe đã khiếp :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/24/linh-tinh-2404/","summary":"\u003cp\u003eCá nhân mình thấy chung cư làm cửa sắt kinh bỏ xừ, như nhà tù, hãi. An toàn thì an toàn thật, an toàn quá mức luôn ấy chứ, xã hội loạn lạc, tự cứu lấy mình bằng cách làm cửa thật chắc, ban công thì hàn kín như chuồng cọp, trông phát khiếp, khốn khổ cái cuộc sống ở thủ đô.\u003cbr\u003e\nDream Town (DT) không cho làm cửa sắt, không cho thay đổi kết cấu ban công, mình rất đồng ý, nhiệt liệt đồng ý.\u003cbr\u003e\nDT không có đường nước nóng chỗ rửa bát, không ưng tí nào, mua nhà thì ắt hẳn sẽ phải đi đường nước nóng cho chậu rửa bát, không thì mùa đông rửa bát ngại lắm (ở ĐN thì không phải lo nỗi lo này = ))).\u003cbr\u003e\nNghe nói trạm trộn bê tông của Vimeco đã mở rộng, thêm máy trộn, viễn cảnh bọn nó chuyển đi thành ra vô cùng xa vời.\u003cbr\u003e\nMấy hôm đi làm về muộn, cũng thấy DT hơi bị xa xa, căn bản tại đường nó hơi heo hút, chứ đi vào nội thành thì cũng không thấy xa lắm : ))\u003cbr\u003e\nTháng nữa vợ mình đi làm thì cũng hơi vất vả, bịt khẩu trang áo chống nắng mũi mão full face cho chắc nhé.\u003cbr\u003e\nHà Nội cả tuần tới vẫn loanh quanh độ ẩm 80 90%, chán điên. Cửa ra vào và cửa thông phòng làm bằng gỗ, cứ lau lại mốc, bực như con cá mực.\u003cbr\u003e\nĐà Nẵng, đợi đấy, anh sẽ vào ngay khi có thể.\u003cbr\u003e\n——————\u003cbr\u003e\nDT dạo này thanh khoản tốt quá, trên OF có một ông khoe bán được nhà dù chỉ rao ké trong topic cho thuê nhà của mình :))\u003cbr\u003e\nĐang chat với một bạn vừa mua căn 89.5 giá 16 tầng 6 CT3.\u003cbr\u003e\nVinh ngu cũng đòi chốt căn 91m giá 17.\u003cbr\u003e\nOF có ông rao căn 102m2 ở Royal City, giá 5.4 tỏi, đá bay như mưa =)) Nhà ở Roy đắt vãi chưởng, 2pn lại có một cái không cửa sổ, hô hô. Thấy kể cả sàn 10 ông về ở thì đủ cả 10 đập phá tan tành để thiết kế lại, nghe đã khiếp :))\u003c/p\u003e","title":"Linh tinh 24/04"},{"content":"Không có gì mới mẻ, 22/4 rồi mà trời vẫn không nắng, mưa vẫn là chủ yếu, độ ẩm vẫn 88%, cửa gỗ cứ gọi là lên mốc hết cả, không vui tí nào.\nPhòng ngủ chính bị mốc meo, phải bóc cái gỗ dán phía sau của tủ quần áo vứt đi, mua tấm mới đóng vào. Mua cái tủ quần áo nữa.\nTrang này rẻ phết, http://tugiare.com/ làm cái triệu rưởi thôi cho rẻ, mua nhà đóng loạt đồ mới, sao phải xoắn, nhờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/22/22042014/","summary":"\u003cp\u003eKhông có gì mới mẻ, 22/4 rồi mà trời vẫn không nắng, mưa vẫn là chủ yếu, độ ẩm vẫn 88%, cửa gỗ cứ gọi là lên mốc hết cả, không vui tí nào.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhòng ngủ chính bị mốc meo, phải bóc cái gỗ dán phía sau của tủ quần áo vứt đi, mua tấm mới đóng vào. Mua cái tủ quần áo nữa.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrang này rẻ phết, \u003ca href=\"http://tugiare.com/\"\u003ehttp://tugiare.com/\u003c/a\u003e làm cái triệu rưởi thôi cho rẻ, mua nhà đóng loạt đồ mới, sao phải xoắn, nhờ.\u003c/p\u003e","title":"22/04/2014"},{"content":"Ban công nó phải thoáng đẹp thế này:\nChứ ai lại tù tù thế này:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/11/ban-cong/","summary":"\u003cp\u003eBan công nó phải thoáng đẹp thế này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChứ ai lại tù tù thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/11/ban-cong/ogjeswc.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ban công"},{"content":"\nXin giới thiệu đây là cái bếp nhà tui.\nNguyên bản nhà thuê là không có bàn bếp kệ bếp tủ bếp chi hết, chỉ có đường ống nước chờ sẵn thôi, nên sau một tuần rửa rau rửa bát trong wc, làm được cái kệ bếp bồn rửa thế này, tui vô cùng phấn khởi. Thép mua ở La Thành, mua về hai vợ chồng lắp ghép như lắp đồ chơi Lego.\nChi phí mua thép hết 1.240.000đ, thép V4 (hay V5) ấy, 23k/m dài, mặt bàn tôn 1mx0.5m 185k/chiếc, mua hẳn 5 chiếc. Thực ra có thể mua thép lỗ V3 giá đâu như 17k/m, rẻ hơn.\nChậu rửa Picenza TB4 rẻ nhất giá 610k, đầu tiên mình định mua chậu rửa hai hố giá gần 1 củ cơ nhưng vợ bảo mua cái rẻ cho tiết kiệm, ừ rẻ thì rẻ, tìm cái rẻ nhất ta mua. Vòi rửa bát caesar 280k, công lắp phụ kiện linh tinh nữa là khoảng 1.2 củ. Xong.\nMình và vợ mình đã nhất trí đây sẽ là ngôi nhà đi thuê cuối cùng, chuyển nhà lần sau nhất định sẽ chuyển đến nhà của mình mua, còn chưa mua thì cứ ở đây, chủ nhà có đòi cũng chày cối không chuyển =)) Đùa vậy thôi chủ nhà không đuổi đâu, kí hợp đồng 2 năm cơ mà, các bạn ấy có khi còn mong mình ở hai năm ấy chứ 😛 Khi nào chuyển đi mà bạn chủ nhà vẫn chưa ở mà vẫn cho thuê thì sẽ kỉ niệm bạn ấy cái chậu rửa này.\nMáy hút mùi thì chưa có thời gian đi mua, định lên Hàng Than/Thuốc Bắc làm một cái, nhưng chắc phải cuối tuần sau.\nHồi xưa xem phim The Notebook, rất hâm mộ bạn zai tự làm hẳn cái nhà đẹp ơi là đẹp, và nói chung xem phim Mỹ thường thấy bọn đàn ông ở Mỹ tự làm nhiều thứ đồ gia dụng, mình thấy rất hay. Có bọn Pallet Furniture chuyên đi mua gỗ pallet về đóng đồ, mình rất thích, nhưng mình không có máy mài máy cưa … nên tạm thời gác sở thích đó lại. Đồ Uma đẹp thì đẹp nhưng đắt như thú, mình tự làm và đi đặt trên otofun rẻ hơn vài lần, đẹp chả kém.\nPS: Lúc mình dọn mấy cái thùng giấy vứt đi, thấy nó cũng lành lành, sạch sạch, chưa đến mức xấu bẩn lắm, bèn đem che chắn quanh cái bếp, để tránh mỡ bắn lung tung, haha, trông hơi xấu nhưng có nó rán nấu tự tin hẳn, không khổ sở vì mỡ bắn ra tường, bàn, chai lọ.\nBình luận (5) quyen — 2014-04-09 13:04\nChúc mừng bạn. Nhà đẹp hơn NOCT nhiều thật, nhưng đường đi thì lại không thuận tiện. Sao VN cứ được cái nọ thì mất cái kia thế nhỉ? Hì\nkanishi — 2014-04-09 14:03\nNhà NOCT mà sửa thì cũng đẹp lắm bạn Quyên ạ, sắp về đó ở chưa :d\ntrần hoàng trung — 2017-10-12 08:14\nđẹp thế bạn,cái bàn để gia vị là bạn đặt hay làm vậy bạn,chỉ mình làm với bạn.\nThaiPH — 2017-10-12 09:38\nbàn để gia vị là cái nào bạn nhỉ?\ntrần hoàng trung — 2017-10-14 02:14\nBàn để gia vị vs đồ 2 ngăn đó bạn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/09/17877/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://imgur.com/YTehfQ6\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/09/17877/ytehfq6.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nXin giới thiệu đây là cái bếp nhà tui.\u003cbr\u003e\nNguyên bản nhà thuê là không có bàn bếp kệ bếp tủ bếp chi hết, chỉ có đường ống nước chờ sẵn thôi, nên sau một tuần rửa rau rửa bát trong wc, làm được cái kệ bếp bồn rửa thế này, tui vô cùng phấn khởi. Thép mua ở La Thành, mua về hai vợ chồng lắp ghép như lắp đồ chơi Lego.\u003cbr\u003e\nChi phí mua thép hết 1.240.000đ, thép V4 (hay V5) ấy, 23k/m dài, mặt bàn tôn 1mx0.5m 185k/chiếc, mua hẳn 5 chiếc. Thực ra có thể mua thép lỗ V3 giá đâu như 17k/m, rẻ hơn.\u003cbr\u003e\nChậu rửa \u003ca href=\"http://www.picenza.com.vn/tb4-pd40129\"\u003ePicenza TB4\u003c/a\u003e rẻ nhất giá 610k, đầu tiên mình định mua chậu rửa hai hố giá gần 1 củ cơ nhưng vợ bảo mua cái rẻ cho tiết kiệm, ừ rẻ thì rẻ, tìm cái rẻ nhất ta mua. Vòi rửa bát caesar 280k, công lắp phụ kiện linh tinh nữa là khoảng 1.2 củ. Xong.\u003cbr\u003e\nMình và vợ mình đã nhất trí đây sẽ là ngôi nhà đi thuê cuối cùng, chuyển nhà lần sau nhất định sẽ chuyển đến nhà của mình mua, còn chưa mua thì cứ ở đây, chủ nhà có đòi cũng chày cối không chuyển =)) Đùa vậy thôi chủ nhà không đuổi đâu, kí hợp đồng 2 năm cơ mà, các bạn ấy có khi còn mong mình ở hai năm ấy chứ 😛 Khi nào chuyển đi mà bạn chủ nhà vẫn chưa ở mà vẫn cho thuê thì sẽ kỉ niệm bạn ấy cái chậu rửa này.\u003cbr\u003e\nMáy hút mùi thì chưa có thời gian đi mua, định lên Hàng Than/Thuốc Bắc làm một cái, nhưng chắc phải cuối tuần sau.\u003cbr\u003e\nHồi xưa xem phim The Notebook, rất hâm mộ bạn zai tự làm hẳn cái nhà đẹp ơi là đẹp, và nói chung xem phim Mỹ thường thấy bọn đàn ông ở Mỹ tự làm nhiều thứ đồ gia dụng, mình thấy rất hay. Có bọn Pallet Furniture chuyên đi mua gỗ pallet về đóng đồ, mình rất thích, nhưng mình không có máy mài máy cưa … nên tạm thời gác sở thích đó lại. Đồ Uma đẹp thì đẹp nhưng đắt như thú, mình tự làm và đi đặt trên otofun rẻ hơn vài lần, đẹp chả kém.\u003cbr\u003e\nPS: Lúc mình dọn mấy cái thùng giấy vứt đi, thấy nó cũng lành lành, sạch sạch, chưa đến mức xấu bẩn lắm, bèn đem che chắn quanh cái bếp, để tránh mỡ bắn lung tung, haha, trông hơi xấu nhưng có nó rán nấu tự tin hẳn, không khổ sở vì mỡ bắn ra tường, bàn, chai lọ.\u003c/p\u003e","title":"Tự làm kệ bếp"},{"content":"Kì diệu quá, note lại để trồng nào, he he\nhttp://dep.com.vn/TieuDung/11-y-tuong-trong-rau-Thach-Sanh-tai-gia-hay-tuyet-voi/29312.dep\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/09/trong-cay-gay-rung/","summary":"\u003cp\u003eKì diệu quá, note lại để trồng nào, he he\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dep.com.vn/TieuDung/11-y-tuong-trong-rau-Thach-Sanh-tai-gia-hay-tuyet-voi/29312.dep\"\u003ehttp://dep.com.vn/TieuDung/11-y-tuong-trong-rau-Thach-Sanh-tai-gia-hay-tuyet-voi/29312.dep\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trồng cây gây rừng."},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/08/cac-anh-co-bao-gio-tu-soi-guong/","summary":"","title":"Các anh có bao giờ tự soi gương?"},{"content":"Hiện nay trên địa bàn Thủ đô có hàng ngàn tòa chung cư đã và đang mọc lên thể hiện sự xu thế phát triển hiện đại của thành phố. Thongtinduan.vn xin giới thiệu 35 tòa chung cư đạt tiêu chuẩn chung cư cao cấp sau khi đã trực tiếp đi khảo sát trên 500 tòa chung cư trên địa bàn Hà Nội. Tiêu chí hàng đầu của chúng tôi khi đánh giá xếp hạng đó là tổng vốn đầu tư cho dự án phải đủ lớn. Trong đó các chi phí cho thiết kế, quản trị, chất lượng dịch vụ, chất lượng tòa nhà chuyên nghiệp, phải đạt chuẩn và mang dấu ấn quốc tế. Dưới đây là danh sách bầu chọn của năm 2014:\n1.Keangnam Apartment\nTọa lạc trên đường Phạm Hùng và Mễ Trì với 918 căn hộ sang trọng.\n2.Vincom Park Palace\nTọa lạc tại 191 Bà Triệu, cạnh tháp Vincom và 114 Mai Hắc Đế với 200 căn hộ.\n3.Pacific Palace\nTọa lạc tại 83 Lý Thường Kiệt, Phan Bội Châu với 179 căn hộ.\n4.Golden Westlake\nTọa lạc tại 151 Thụy Khuê với 370 căn hộ.\n5.Hoàng Thành Tower\nTọa lạc tại 114 Mai Hắc Đế với 180 căn hộ (quý II/2014 bàn giao nhà).\n6.The Manor\nTọa lạc tại Khu đô thị Mỹ Đình – Mễ Trì với 449 căn hộ.\n7.The Garden Officetel\nTọa lạc tại Khu đô thị Mỹ Đình – Mễ Trì với hơn 100 căn hộ.\n8. Royal City\nTọa lạc tại 72-74 Nguyễn Trãi với 4460 căn hộ.\n9. L1, L2\nTọa lạc tại Khu đô thị Ciputra với 300 căn hộ.\n10. Sky City Tower\nTọa lạc tại 88 Láng Hạ với 456 căn hộ.\n11.The Lancaster Hà Nội\nTọa lạc tại 20 Núi Trúc với 250 căn hộ.\n12.Indochina Plaza\nTọa lạc tại 239 Xuân Thủy với 386 căn hộ.\n13.Dolphil Plaza\nTọa lạc tại 28 Trần Bình với 385 căn hộ.\n14.Hyundai Hill State\nTọa lạc tại Hà Cầu – Trung tâm hành chính Hà Đông với 928 căn hộ.\n15. Mulberry Lane\nTọa lạc tại Khu đô thị Mỗ Lao – Làng Việt Kiều Châu Âu với 1478 căn hộ.\n16.Chelsea Park\nTọa lạc tại Trung Kính – Cầu Giấy với 240 căn hộ.\n18.Mandarin Garden\nTọa lạc tại Hoàng Minh Giám với 1008 căn hộ.\n19.Eurowindow Multicomplex\nTọa lạc tại 27 Trần Duy Hưng với 300 căn hộ.\n20. Cụm chung cư Ciputra E1, E4, E5, P1, P2, G02, G03,\nTọa lạc tại Khu đô thị Nam Thăng Long – Ciputra với 2000 căn hộ.\n21.Hòa Bình Green Tower\nTọa lạc tại 376 đường Bưởi với 155 căn hộ.\n22.Splendora\nTọa lạc tại Khu đô thị Bắc An Khánh – Splendora với 1496 căn hộ.\n23.Mipec Tower\nTọa lạc tại 229 Tây Sơn với 300 căn hộ.\n24. Richland Southern\nTọa lạc tại 239 Xuân Thủy với 177 căn hộ.\n25. Times City\nTọa lạc tại 458 Minh Khai với 5000 căn hộ.\n26. Golden Palace\nTọa lạc tại Mễ Trì với hơn 1000 căn hộ (quý IV/2014 giao nhà)\n27. Platinum Residence\nTọa lạc tại số 5 Nguyễn Công Hoan với 190 căn hộ (tháng 9/2014 giao nhà)\n28. Star Tower\nTọa lạc tại Dịch Vọng Cầu Giấy với 140 căn hộ.\n29. Thăng Long Number One\nTọa lạc tại số 1 Đại Lộ Thăng Long với hơn 1000 căn hộ (bàn giao nhà quý II/2014)\n30. Star City\nTọa lạc tại đường Lê Văn Lương với 373 căn hộ (tháng 6/2014 giao nhà)\n31. Rainbow Văn Quán\nTọa lạc tại KĐT Văn Quán – Hà Đông với 200 căn hộ\n32. Hòa Bình Garden City\nTọa lạc tại số 505 Minh Khai với gần 500 căn hộ (bàn giao nhà quý II/2014)\n33.Golden Land\nTọa lạc tại 275 Nguyễn Trãi với 700 căn hộ (giao nhà quý IV/2014)\n34 Syrena Tower (Fraser Suites)\nTọa lạc tại 51 Xuân Diệu với 186 căn hộ cho thuê\n35. Watermark Tây Hồ\nTọa lạc tại 395 Lạc Long Quân với 128 căn hộ (giao nhà tháng 30/12/2014)\nBan Biên tập Thongtinduan.vn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/08/35-khu-chung-cu-dat-chuan-cao-cap-cua-ha-noi/","summary":"\u003cp\u003eHiện nay trên địa bàn Thủ đô có hàng ngàn tòa chung cư đã và đang mọc lên thể hiện sự xu thế phát triển hiện đại của thành phố. Thongtinduan.vn xin giới thiệu 35 tòa chung cư đạt tiêu chuẩn chung cư cao cấp sau khi đã trực tiếp đi khảo sát trên 500 tòa chung cư trên địa bàn Hà Nội. Tiêu chí hàng đầu của chúng tôi khi đánh giá xếp hạng đó là tổng vốn đầu tư cho dự án phải đủ lớn. Trong đó các chi phí cho thiết kế, quản trị, chất lượng dịch vụ, chất lượng tòa nhà chuyên nghiệp, phải đạt chuẩn và mang dấu ấn quốc tế. Dưới đây là danh sách bầu chọn của năm 2014:\u003c/p\u003e","title":"35 khu chung cư đạt chuẩn cao cấp của Hà Nội"},{"content":"Vợ mình bị say thang máy hay sao ý, đi thang máy toàn kêu bị chóng mặt, hay cái thang mitsubishi shanghai ở đây là thang đểu? Mình đi thấy hơi lắc tí nhưng cũng không đến nỗi nào, tốc độ khá cao. Không êm bằng hai em thang kính ở công ty, không nhớ ở cty cũng mit hay thyyssenkrup.\nHôm nay vừa làm được cái chậu rửa, thoát khỏi cảnh rửa bát trong wc, phuzz. Lúc đi mua thép chữ V lỗ, trời thì mưa nhỏ, càng lúc càng to, phải mặc áo mưa, đèo chằng một đống sắt thép, vừa đi vừa chửi, bọn chính quyền này nhất định không phải của dân vì dân do dân, chúng đâu có muốn dân mua ô tô giá rẻ, nên mình mới phải mặc áo mưa lùng nhùng đèo chằng một đống đồ khổ như chó. Chả là mình mua thép V lỗ về để lắp thành cái bệ bếp, kinh chưa, tư mình phục mình quá. Thuê chở thì 120k, mà mình tự chở được, thuê làm chóa gì. Công lắp là 60k/bộ, mình lắp 2 bộ, lắp ốc có gì đâu, tự lắp được, tiết kiệm 120k nữa, quá bá. Nhưng ngu quá vì mưa gió và vội nên không kiểm tra kỹ, thanh ngang phải 50cm mới chuẩn mà thằng khốn cắt cho mình có đâu khoảng 48cm, về lắp bị hụt, vẫn lắp được nhưng bực mình ghê luôn vì xấu, tại xa chứ không mình ra mình chửi cha nó lên. Do tác phẩm hơi bị nhôm nhựa nên tạm thời mình sẽ không chụp ảnh đưa lên, mong các bạn thông cảm. Dù sao thì cũng rất mãn nguyện, tiền khung hết 1.2tr, tiền chậu rửa + vòi + công lắp khoảng 1.2tr nữa. Chủ nhà mình siêu tốt, giảm cho hẳn một tháng tiền nhà để làm bếp, ôi đa tạ bạn vô cùng.\nCũng hôm nay cả nhà đi Big C, định ăn Pizza Hut nhưng bọn Hut đóng cửa sửa chữa, đành phải sang ăn KFC đắt vật. Sau đó chen nhau đi mua đồ, kinh thật, tỉ năm rồi mới đi Big C (ghét vì nó đông), và thấy nó vẫn đông như xưa, thậm chí còn lợi hại hơn, mỗi ngày doanh thu của nó có khi phải mấy chục tỉ. Hàng tiêu dùng đúng là mặt hàng có tiêu thì vẫn phải dùng, nên buôn mặt hàng này.\nLúc đi thì taxi Mỹ Đình, 85k, lúc vì lười đi xa (mua lắm đồ quá) nên đi ngay xe 3A (taxi group), ông lái taxi thì gà đường, giá thì đắt lòi mắt, 104k. Hừ hừ. Thôi dù sao cũng trong giới hạn cho phép: Tổng 200k.\nNhà Dream Town này thấy quảng cáo là do công ty của Úc thiết kế, quả là tư bản thiết kế có khác, rất chi xịn, nhân văn. Có lối lên cho người đi xe lăn, thế nên mình đã đẩy được đống đồ mua từ siêu thị bằng xe đẩy của bạn Bi lên chứ không phải khệ nệ xách, một cộng. Ngoài ra lan can cực cao, phải gần tới cổ mình, tức tầm 1.5m trở lên, nói chung không thể nào trượt ngã hoặc trẻ con trèo lên nổi, rất an toàn. Thêm vào đó do thiết kế tốt nên các nhà chuyển về đây 90% là không cần đập tường (như bên NOCT), mình ở đỡ bị nghe tiếng đập phá. Cửa kính cách âm cực tốt, đóng vào là giảm 95% tiếng ồn bên ngoài, trong nhà yên như tờ, tuy nhiên cửa ra vào thì cách âm với hành lang không được tốt lắm, nhà hàng xóm hai vợ chồng cãi nhau nhà mình nghe rõ mồm một =))\nĐiểm cộng nữa cho Dream Town là dùng toàn bộ ổ cắm điện, công tắc điện, cầu dao điện LiOA, hàng VN chất lượng cao, lắp đặt chắc chắn, không có kiểu rút dây ra ổ ra theo cùng kiểu NOCT :))\nThiết bị vệ sinh thì toàn bộ vòi nước là Viglacera, hoan nghênh tinh thần dùng hàng nội, bồn rửa mặt và bồn cầu thì là INAX, rất tốt.\nỞ nhà rộng sướng thật, đi làm về, 99% là mình sẽ ở nhà, nhà rộng rãi đi lại thoải mái, rất dễ chịu. Nói chung ở nhà 58m2 rồi sau đi xem căn 45m2 nội thất dù xịn nhưng cảm giác chật chật là mình không thể phê duyệt, giờ ở nhà 86m2 rồi xem hình những căn 60m2 ở VOV thấy quá chật chội luôn =))\nTrên group Dream Town có một chị khoe ảnh nhà chị ấy, ôi giời ơi đẹp khủng khiếp, sửa hết 400-500 tr mà, nghĩ thầm nhà người ta sửa hết 400tr, còn nhà mình chỉ sửa 4tr thôi =)) Vẫn ở được cả, không sao không sao.\nBình luận (1) Tú béo — 2014-04-06 03:47\nNhà rộng ở thật là sướng, nhề! ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/05/vai-van-de/","summary":"\u003cp\u003eVợ mình bị say thang máy hay sao ý, đi thang máy toàn kêu bị chóng mặt, hay cái thang mitsubishi shanghai ở đây là thang đểu? Mình đi thấy hơi lắc tí nhưng cũng không đến nỗi nào, tốc độ khá cao. Không êm bằng hai em thang kính ở công ty, không nhớ ở cty cũng mit hay thyyssenkrup.\u003cbr\u003e\nHôm nay vừa làm được cái chậu rửa, thoát khỏi cảnh rửa bát trong wc, phuzz. Lúc đi mua thép chữ V lỗ, trời thì mưa nhỏ, càng lúc càng to, phải mặc áo mưa, đèo chằng một đống sắt thép, vừa đi vừa chửi, bọn chính quyền này nhất định không phải của dân vì dân do dân, chúng đâu có muốn dân mua ô tô giá rẻ, nên mình mới phải mặc áo mưa lùng nhùng đèo chằng một đống đồ khổ như chó. Chả là mình mua thép V lỗ về để lắp thành cái bệ bếp, kinh chưa, tư mình phục mình quá. Thuê chở thì 120k, mà mình tự chở được, thuê làm chóa gì. Công lắp là 60k/bộ, mình lắp 2 bộ, lắp ốc có gì đâu, tự lắp được, tiết kiệm 120k nữa, quá bá. Nhưng ngu quá vì mưa gió và vội nên không kiểm tra kỹ, thanh ngang phải 50cm mới chuẩn mà thằng khốn cắt cho mình có đâu khoảng 48cm, về lắp bị hụt, vẫn lắp được nhưng bực mình ghê luôn vì xấu, tại xa chứ không mình ra mình chửi cha nó lên. Do tác phẩm hơi bị nhôm nhựa nên tạm thời mình sẽ không chụp ảnh đưa lên, mong các bạn thông cảm. Dù sao thì cũng rất mãn nguyện, tiền khung hết 1.2tr, tiền chậu rửa + vòi + công lắp khoảng 1.2tr nữa. Chủ nhà mình siêu tốt, giảm cho hẳn một tháng tiền nhà để làm bếp, ôi đa tạ bạn vô cùng.\u003cbr\u003e\nCũng hôm nay cả nhà đi Big C, định ăn Pizza Hut nhưng bọn Hut đóng cửa sửa chữa, đành phải sang ăn KFC đắt vật. Sau đó chen nhau đi mua đồ, kinh thật, tỉ năm rồi mới đi Big C (ghét vì nó đông), và thấy nó vẫn đông như xưa, thậm chí còn lợi hại hơn, mỗi ngày doanh thu của nó có khi phải mấy chục tỉ. Hàng tiêu dùng đúng là mặt hàng có tiêu thì vẫn phải dùng, nên buôn mặt hàng này.\u003cbr\u003e\nLúc đi thì taxi Mỹ Đình, 85k, lúc vì lười đi xa (mua lắm đồ quá) nên đi ngay xe 3A (taxi group), ông lái taxi thì gà đường, giá thì đắt lòi mắt, 104k. Hừ hừ. Thôi dù sao cũng trong giới hạn cho phép: Tổng 200k.\u003cbr\u003e\nNhà Dream Town này thấy quảng cáo là do công ty của Úc thiết kế, quả là tư bản thiết kế có khác, rất chi xịn, nhân văn. Có lối lên cho người đi xe lăn, thế nên mình đã đẩy được đống đồ mua từ siêu thị bằng xe đẩy của bạn Bi lên chứ không phải khệ nệ xách, một cộng. Ngoài ra lan can cực cao, phải gần tới cổ mình, tức tầm 1.5m trở lên, nói chung không thể nào trượt ngã hoặc trẻ con trèo lên nổi, rất an toàn. Thêm vào đó do thiết kế tốt nên các nhà chuyển về đây 90% là không cần đập tường (như bên NOCT), mình ở đỡ bị nghe tiếng đập phá. Cửa kính cách âm cực tốt, đóng vào là giảm 95% tiếng ồn bên ngoài, trong nhà yên như tờ, tuy nhiên cửa ra vào thì cách âm với hành lang không được tốt lắm, nhà hàng xóm hai vợ chồng cãi nhau nhà mình nghe rõ mồm một =))\u003cbr\u003e\nĐiểm cộng nữa cho Dream Town là dùng toàn bộ ổ cắm điện, công tắc điện, cầu dao điện LiOA, hàng VN chất lượng cao, lắp đặt chắc chắn, không có kiểu rút dây ra ổ ra theo cùng kiểu NOCT :))\u003cbr\u003e\nThiết bị vệ sinh thì toàn bộ vòi nước là Viglacera, hoan nghênh tinh thần dùng hàng nội, bồn rửa mặt và bồn cầu thì là INAX, rất tốt.\u003cbr\u003e\nỞ nhà rộng sướng thật, đi làm về, 99% là mình sẽ ở nhà, nhà rộng rãi đi lại thoải mái, rất dễ chịu. Nói chung ở nhà 58m2 rồi sau đi xem căn 45m2 nội thất dù xịn nhưng cảm giác chật chật là mình không thể phê duyệt, giờ ở nhà 86m2 rồi xem hình những căn 60m2 ở VOV thấy quá chật chội luôn =))\u003c/p\u003e","title":"Vài vấn đề"},{"content":"Hôm nay mình vừa phát hiện ra một công cụ rất hay của Viettel, cho phép tất cả chúng ta trở thành siêu sao gửi tin nhắn :)) Đó chính là dịch vụ Shop One\nThực ra nó là để quản lý kho hàng và quản lý bán hàng, nhưng dùng để spam tin nhắn cũng khá tuyệt, mỗi tội là phải nạp thẻ cào thì mới spam được chứ không phải như mua sim rác. Dù sao thì cũng tiện lợi và hiện đại.\nBình luận (2) Tú béo — 2014-04-04 15:20\nNguy hiểm nhề ;))\nkanishi — 2014-04-04 15:28\nHay của nó đấy, hôm nào nạp thẻ 20k spam thử =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/04/ai-cung-co-the-thanh-spammer/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay mình vừa phát hiện ra một công cụ rất hay của Viettel, cho phép tất cả chúng ta trở thành siêu sao gửi tin nhắn :)) Đó chính là dịch vụ \u003ca href=\"http://shopone.com.vn\"\u003eShop One\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThực ra nó là để quản lý kho hàng và quản lý bán hàng, nhưng dùng để spam tin nhắn cũng khá tuyệt, mỗi tội là phải nạp thẻ cào thì mới spam được chứ không phải như mua sim rác. Dù sao thì cũng tiện lợi và hiện đại.\u003c/p\u003e","title":"Ai cũng có thể thành spammer"},{"content":"Thoát được cái khu nhà ẩm mốc, mỗi lần vào đánh răng, xộc lên từ đường ống nước thải mùi mốc meo, thật mừng không gì tả xiết.\nSang Dream Town (DT) hôm trước, hôm sau gọi điện đăng ký, hôm sau nữa lắp được ngay Internet, cảm giác tuyệt vời, chấm dứt 6 tháng nhịn Internet ở NOCT. Cũng may mình ko về VOV, vì VOV hiện cũng vẫn chưa lắp được Internet hehehehe.\nNOCT có mỗi một wc bé tí, xấu xí, xịn nhất cái vòi sen, còn lại lởm, sang DT hai wc đẹp long lanh, xịn từ cái gương cái giá để đồ trở đi. Sướng quá. Vượt trội cả các bồn cầu, nút giật nước ý, bên NOCT là cứ phải mắm môi mắm lợi mới ấn được, bên này ấn nhẹ nhàng xả êm ái, ôi phê. Vòi sen của Viglacera, nhưng rất xịn, check giá thấy đâu như 2tr cái vòi sen đó, hê hê. Gạch lát xịn, gạch ốp xịn, kít tới nóc luôn, không như NOCT ốp tới lung chừng còn một đoạn gần nóc thì bỏ không ốp. Xịn từ đường chỉ trở đi, đường chỉ nhỏ, đẹp, chứ không to lù lù thô thiển như NOCT.\nSàn gỗ – mơ ước bấy lâu – từ lâu mình đã ước ao được ở nhà sàn gỗ, vì đi vào khách sạn ở sàn gỗ mình rất mê, đến giờ giấc mơ mới thành sự thật. Haha. Vậy là mấy m2 thảm nỉ ghép mình mua hồi xưa bây giờ bị thất nghiệp.\nCửa ra vào: DT gỗ xịn, cửa dày chắc nịch, xịn từ cái chìa khóa trở đi, 5 chiếc luôn, to dày chắc chắn. Cửa bị giãn nở do ẩm, không đóng được, gọi hotline có người mang máy lên bào vèo phát, đóng ngon lành luôn. Không như NOCT, mỗi lần mở cửa là một lần đạp sầm sầm, rất ồn ào và khiến hàng xóm giật nảy.\nBan công: Rộng rãi, tường kính 100%, view sướng, dù chả có gì để ngắm :)) Nói chung phong cách vách kính 100% chứng tỏ độ cao cấp của chung cư, các bạn cứ xem, các chung cư cao cấp đều có vách kính cả, chứng tỏ chưng cư nào có vách kính cũng gần gần cao cấp đó.\nThang máy: 3 thang máy tốc độ cao. NOCT có 2 cái nhưng ít dân nên chỉ mở một cái, hỏng là dẹo luôn. DT hỏng một cái vẫn còn 2 cái, hỏng 2 cái chắc dân làm um lên ấy chứ đừng đùa. Ở dưới tầng hầm mình thấy cạnh 3 cái thang đang hoạt động có 2 cái giống giống thang máy, dự đoán là thang máy riêng cho tầng penhouse :p\nNhược điểm:\n– Khoảng 1km đường 70 bé, bẩn, mưa lầy nắng bụi.\n– Quần áo phơi ở ban công bị bụi bám, cái này nghiêm trọng\n– Tiếng ồn từ trạm trộn bê tông và nhà máy sen vòi, trong nhà đóng kín cửa không nghe thấy nhưng xuống sân là ầm ĩ ngay.\n– Hầm để xe bụi và tương đối bừa bộn, thi thoảng nước chảy khá bẩn.\n– Khuôn viên rộng rãi nhưng nhiều bụi, do nhà máy ở cạnh và trạm trộn bê tông bay sang.\n– Chưa có siêu thị trong khuôn viên\n– Xa trung tâm, bạn bè đến chơi rất ngại\n– Ô nhiễm không khí, mùi, tiếng ồn do nằm sát nhà máy và trạm trộn.\n– Cầu thang bộ rất bụi, chưa được vệ sinh\n– Đầu chờ nói chung lởm, điều hòa lắp bục mặt mới được, đường chờ internet cũng vậy, phải cậy ra đấu thằng dây vào, ngu si quá đi.\nNhà thương mại công nhận vượt trội so với nhà tái định cư, tại sao lại vậy tại sao lại vậy, tại sao khi xây nhà đền bù cho dân họ lại xây một cách vô trách nhiệm kinh khủng như thế? Đạo đức suy đồi, quá kinh dị.\nBình luận (5) Loi Luu — 2014-04-03 09:35\nChúc mừng, chúc mừng anh : ))\nTú béo — 2014-04-03 14:55\nNhà mới xịn nhề, hôm nào sang thăm đuê ;))\nkanishi — 2014-04-04 01:05\nSang đê sang đê\nhuong — 2014-04-23 04:49\nBạn ơi cho mình hỏi ở đó có lắp được mạng cáp quang không?Mà ở đó bụi vậy hả bạn? Vậy nhà có con nhỏ thì nguy nhỉ? Nhà mình định chuyển đến đó thuê.\nkanishi — 2014-04-23 05:37\ncáp quang thì mình không rõ, ban thử gọi 043 999 2368 hỏi xem nhé, viettel thì không có cáp quang ở khu vực này.\nBụi thì dạo này có vẻ bình thường, không thấy trầm trọng lắm. Bạn cứ đến xem trực tiếp xem có ok với độ ồn và bụi không rồi hãy quyết định nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/03/nha-o-dream-town-so-voi-noct/","summary":"\u003cp\u003eThoát được cái khu nhà ẩm mốc, mỗi lần vào đánh răng, xộc lên từ đường ống nước thải mùi mốc meo, thật mừng không gì tả xiết.\u003cbr\u003e\nSang Dream Town (DT) hôm trước, hôm sau gọi điện đăng ký, hôm sau nữa lắp được ngay Internet, cảm giác tuyệt vời, chấm dứt 6 tháng nhịn Internet ở NOCT. Cũng may mình ko về VOV, vì VOV hiện cũng vẫn chưa lắp được Internet hehehehe.\u003cbr\u003e\nNOCT có mỗi một wc bé tí, xấu xí, xịn nhất cái vòi sen, còn lại lởm, sang DT hai wc đẹp long lanh, xịn từ cái gương cái giá để đồ trở đi. Sướng quá. Vượt trội cả các bồn cầu, nút giật nước ý, bên NOCT là cứ phải mắm môi mắm lợi mới ấn được, bên này ấn nhẹ nhàng xả êm ái, ôi phê. Vòi sen của Viglacera, nhưng rất xịn, check giá thấy đâu như 2tr cái vòi sen đó, hê hê. Gạch lát xịn, gạch ốp xịn, kít tới nóc luôn, không như NOCT ốp tới lung chừng còn một đoạn gần nóc thì bỏ không ốp. Xịn từ đường chỉ trở đi, đường chỉ nhỏ, đẹp, chứ không to lù lù thô thiển như NOCT.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/5zi9m7b\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/03/nha-o-dream-town-so-voi-noct/5zi9m7b.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/0cBQnxx\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/03/nha-o-dream-town-so-voi-noct/0cbqnxx.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSàn gỗ – mơ ước bấy lâu – từ lâu mình đã ước ao được ở nhà sàn gỗ, vì đi vào khách sạn ở sàn gỗ mình rất mê, đến giờ giấc mơ mới thành sự thật. Haha. Vậy là mấy m2 thảm nỉ ghép mình mua hồi xưa bây giờ bị thất nghiệp.\u003cbr\u003e\nCửa ra vào: DT gỗ xịn, cửa dày chắc nịch, xịn từ cái chìa khóa trở đi, 5 chiếc luôn, to dày chắc chắn. Cửa bị giãn nở do ẩm, không đóng được, gọi hotline có người mang máy lên bào vèo phát, đóng ngon lành luôn. Không như NOCT, mỗi lần mở cửa là một lần đạp sầm sầm, rất ồn ào và khiến hàng xóm giật nảy.\u003cbr\u003e\nBan công: Rộng rãi, tường kính 100%, view sướng, dù chả có gì để ngắm :)) Nói chung phong cách vách kính 100% chứng tỏ độ cao cấp của chung cư, các bạn cứ xem, các chung cư cao cấp đều có vách kính cả, chứng tỏ chưng cư nào có vách kính cũng gần gần cao cấp đó.\u003cbr\u003e\nThang máy: 3 thang máy tốc độ cao. NOCT có 2 cái nhưng ít dân nên chỉ mở một cái, hỏng là dẹo luôn. DT hỏng một cái vẫn còn 2 cái, hỏng 2 cái chắc dân làm um lên ấy chứ đừng đùa. Ở dưới tầng hầm mình thấy cạnh 3 cái thang đang hoạt động có 2 cái giống giống thang máy, dự đoán là thang máy riêng cho tầng penhouse :p\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNhược điểm:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Khoảng 1km đường 70 bé, bẩn, mưa lầy nắng bụi.\u003cbr\u003e\n– Quần áo phơi ở ban công bị bụi bám, cái này nghiêm trọng\u003cbr\u003e\n– Tiếng ồn từ trạm trộn bê tông và nhà máy sen vòi, trong nhà đóng kín cửa không nghe thấy nhưng xuống sân là ầm ĩ ngay.\u003cbr\u003e\n– Hầm để xe bụi và tương đối bừa bộn, thi thoảng nước chảy khá bẩn.\u003cbr\u003e\n– Khuôn viên rộng rãi nhưng nhiều bụi, do nhà máy ở cạnh và trạm trộn bê tông bay sang.\u003cbr\u003e\n– Chưa có siêu thị trong khuôn viên\u003cbr\u003e\n– Xa trung tâm, bạn bè đến chơi rất ngại\u003cbr\u003e\n– Ô nhiễm không khí, mùi, tiếng ồn do nằm sát nhà máy và trạm trộn.\u003cbr\u003e\n– Cầu thang bộ rất bụi, chưa được vệ sinh\u003cbr\u003e\n– Đầu chờ nói chung lởm, điều hòa lắp bục mặt mới được, đường chờ internet cũng vậy, phải cậy ra đấu thằng dây vào, ngu si quá đi.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/R5skS54\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/03/nha-o-dream-town-so-voi-noct/r5sks54.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/jiczexC\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/03/nha-o-dream-town-so-voi-noct/jiczexc.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhà thương mại công nhận vượt trội so với nhà tái định cư, tại sao lại vậy tại sao lại vậy, tại sao khi xây nhà đền bù cho dân họ lại xây một cách vô trách nhiệm kinh khủng như thế? Đạo đức suy đồi, quá kinh dị.\u003c/p\u003e","title":"Nhà ở Dream Town so với NOCT"},{"content":"Giới thiệu: Đây là bài đánh giá sau khi sử dụng dịch vụ chuyển nhà của anh nguyenducthang trên otofun, trên otofun có văn hóa gọi nhau là “cụ”.\nLời nói đầu: Lần trước chuyển từ Cầu Giấy ra Mỹ Đình, anh chuyển nhà đóng gói và tháo đồ rất chuyên nghiệp, tuy nhiên chỉ một mình anh ấy làm, bọn còn lại bê vác, lại không có xe, phải thuê xe 3 gác, rồi lúc vận chuyển làm gẫy mất cái ống điều hòa của mình, làm mình hơi bực, quyết định thử một dịch vụ chuyển nhà khác xem tình hình có khá hơn không. Thấy trên otofun có một cụ đăng làm dịch vụ này, quảng cáo là chuyên nghiệp, gìn giữ đồ hết sức chu đáo, lại có xe ford transit rất rộng rãi, mình bèn nhắn tin hỏi giá cả thế nào, đây là tin nhắn hỏi giá\nCòn đây là tin nhắn trả lời:\nOk, giá hợp lý đó, thử xem. Mình còn bảo là không cần giảm giá, chỉ cần vận chuyển tốt, không làm hỏng ống điều hòa, lắp đặt ngon lành là ok.\nKết quả là sáng chủ nhật đội của cụ nguyenducthanh đến, xe trông rất ngon, nghĩ bụng “chuyên nghiệp đó”, rút cục chỉ có cái xe là thứ chuyên nghệp nhất. Đội gồm cụ nguyenducthang là lái xe chắc kiêm luôn leader, một anh chàng Bách Khoa cao cao, là tay tháo đồ chính, một cậu trẻ trẻ hơi thấp, và một em gái trẻ trẻ khá xinh, lúc nhìn thấy em gái mình khá kinh ngạc, oái, chuyển đồ con gái đi làm gì, bọc bát đũa và dán băng dính à, hay là ghi hóa đơn???? Mình còn nghĩ em ấy là ngy của ai đó trong nhóm chuyển đồ cơ, hóa ra em ấy bê vác cũng ầm ầm, hic. Đóng gói đồ thì nhà mình làm gần hết rồi, chỉ còn tháo giường tủ, bình nóng lạnh, điều hòa … Mình đưa vợ con sang nhà mới trước, lúc quay về thì anh nguyenducthang cùng cái xe đã biến đi đâu mất rồi, còn có 3 đồng chí đang hì hục tháo đồ, bê đồ. Nhà mình có 4 đứa em họ nữa, bê bục mặt, đáng ra cứ để đội chuyển nhà bê nhưng mình muốn càng nhanh càng tốt, nhân lực thì có nên huy động bê đồ luôn. Theo đánh giá là nhà mình phải bê tầm 60% khối lượng, nếu không muốn nói là còn hơn.\nNhà mình hẹn chuyển sáng chủ nhật, buổi trưa hôm thứ 7 bỗng có hứng muốn chuyển ngay chiều thứ 7, gọi anh nguyenducthang hỏi xem anh ấy có rảnh chiều không để chuyển luôn, lúc gọi là 11h thì phải, ảnh kêu đang chuyển cho một cụ khác, nếu xong sớm sẽ sang chuyển cho mình, mình hỏi là sắp xong chưa, ảnh kêu được 50% rồi. Mình yên tâm đi ngủ trưa chờ gọi điện, ngủ tới 4h chả ai gọi, hichic, nghĩ bụng chắc muộn nên họ không gọi, ai dè gần 9h tối ảnh gọi cho mình, kêu là giờ này mới xong, ối giời ơi, 11h được 50% mà 9h tối mới xong, mình hỏi nhà gì mà lắm đồ thế, ảnh kêu nhà 4 tầng hay 6 tầng ý, mình nghĩ bụng “à ra thế”. Nhưng sau khi đội anh ấy chuyển cho nhà mình, thì mình biết, xong muộn vì làm chậm chứ không phải do nhiều đồ.\nVợ mình kêu lên kêu xuống là đội này không chuyên, mình trót thuê rồi, lại là người ra quyết định thuê đội này nên không dám nói gì, các bạn ấy lắp cái tủ lâu khủng khiếp, 2 tiếng, hay là hơn, chỉ là cái tủ quần áo 3 cánh. Cái giường thì cọt cà cọt kẹt, tối nay mình phải lật ra xem lại mới được. Bình nóng lạnh lắp thì nghiêng nghiêng như sắp đổ. Cái khoan bê tông thì là loại khoan gỗ (?), mình nghe lỏm được là các anh ấy đi mượn? Điều hòa dù có sẵn đường ống chờ nhưng các anh ấy không lắp được vì kêu không có thiết bị doa ống đồng. Giá ti vi cũng chưa khoan, vì mình thấy các ảnh dùng cái khoản bé tí ấy khoan lỗ lắp rèm cửa đinh hết tai, tốn nguồn lực vô cùng mới xong, nên mình không dám yêu cầu các ảnh ấy khoan giá treo tivi.\nQuá buồn, mình đành thanh toán luôn cho các anh ấy về sớm, điều hòa mình thuê người khác lắp sau. Đáng ra mình định trả 1.5tr nhưng do không lắp điều hòa mình yêu cầu chỉ trả 1.2tr thôi, tiền công lắp điều hòa mấy anh ban quản lý ở đó đòi 500k cơ đấy. Nhưng anh nguyenducthang kêu là các bạn ấy đi làm cả ngày phải trả mỗi người 200k chứ, khi mình nói trong thỏa thuận anh chỉ yêu cầu chi phí là 1.2tr mà, anh nguyenducthang lại bảo ơ đâu đâu anh nói thế bao giờ, chẳng lẽ mình lại giở tin nhắn ra cho ảnh đọc. Vợ bảo thôi trả luôn đi, thế là mình trả luôn 1.5tr. Người như mình chắc chắn không bao giờ giàu được.\nChuyển nhà chuyên nghiệp, là phải có thang kéo, để tháo lắp những thứ trên cao, là phải có xe đẩy 2 bánh, để đẩy những đồ nặng, là phải có khoan bê tông xịn, anh nguyenducthang có cần quản trị dự án không em xung phong đầu tư những đồ này và đi làm giám sát cho anh trong việc chuyển nhà cho khách. Chứ làm như anh hiện tại kém chuyên nghiệp quá. Không lắp điều hòa được thì phải đi thuê để có người lắp cho khách, chuyển nhà chuyên nghiệp kiểu gì mà chỉ tháo ra rồi đem tới nhà mới vứt đó sao, đó sao gọi là chuyên nghiệp chứ. Luôn thay đổi để tốt hơn, vậy nên chúc anh thay đổi nhanh. Em post bài đánh giá lên đây để phản hồi về dịch vụ của otofun và các cụ sắp chuyển nhà cân nhắc.\nNói chung bây giờ mình đang phải hì hục tìm người lắp điều hòa, điều hòa hiện vẫn vứt chềnh ềnh ở phòng khách. Tối nay hi vọng có người tới lắp, phải hẹn tối vì lúc đó mình mới có nhà. Giờ muốn nghỉ làm xử lý cái bếp cũng khó, chỗ mình mới có quy định nghỉ làm phải đăng ký trước 5 ngày, bó tay thật, chính sách công nhận hà khắc.\nBình luận (7) Tú béo — 2014-04-01 06:34\nChuyển nhà cũng gian nan phết đấy nhể @_@\nkanishi — 2014-04-01 06:43\nSắp đủ kinh nghiệm mở dịch vụ chuyển nhà trọn gói rồi :))\nTú béo — 2014-04-02 15:04\nMở đê ;))\nthangola — 2014-04-01 10:10\nCó đăng bài review lên OF ko?\nkanishi — 2014-04-01 12:43\nCó nhưng đã xóa rồi :d\nthangola — 2014-04-01 15:22\nBị xoá à? :v\nkanishi — 2014-04-02 01:22\nKhông, anh tự xóa, tuy nhiên vẫn còn trích dẫn nguyên 😀\nlink đây: http://www.otofun.net/threads/658961-danh-gia-dich-vu-chuyen-nha-20-chuyen-nghiep-cua-cu-nguyenducthang/page7?highlight=\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/01/danh-gia-dich-vu-chuyen-nha-20-chuyen-nghiep-cua-cu-nguyenducthang/","summary":"\u003cp\u003eGiới thiệu: Đây là bài đánh giá sau khi sử dụng dịch vụ chuyển nhà của anh nguyenducthang trên otofun, trên otofun có văn hóa gọi nhau là “cụ”.\u003cbr\u003e\nLời nói đầu: Lần trước chuyển từ Cầu Giấy ra Mỹ Đình, anh chuyển nhà đóng gói và tháo đồ rất chuyên nghiệp, tuy nhiên chỉ một mình anh ấy làm, bọn còn lại bê vác, lại không có xe, phải thuê xe 3 gác, rồi lúc vận chuyển làm gẫy mất cái ống điều hòa của mình, làm mình hơi bực, quyết định thử một dịch vụ chuyển nhà khác xem tình hình có khá hơn không. Thấy trên otofun có một cụ đăng làm dịch vụ này, quảng cáo là chuyên nghiệp, gìn giữ đồ hết sức chu đáo, lại có xe ford transit rất rộng rãi, mình bèn nhắn tin hỏi giá cả thế nào, đây là tin nhắn hỏi giá\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/zVWIoMs\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/01/danh-gia-dich-vu-chuyen-nha-20-chuyen-nghiep-cua-cu-nguyenducthang/zvwioms.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCòn đây là tin nhắn trả lời:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/DOUSGuP\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/04/01/danh-gia-dich-vu-chuyen-nha-20-chuyen-nghiep-cua-cu-nguyenducthang/dousgup.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nOk, giá hợp lý đó, thử xem. Mình còn bảo là không cần giảm giá, chỉ cần vận chuyển tốt, không làm hỏng ống điều hòa, lắp đặt ngon lành là ok.\u003cbr\u003e\nKết quả là sáng chủ nhật đội của cụ nguyenducthanh đến, xe trông rất ngon, nghĩ bụng “chuyên nghiệp đó”, rút cục chỉ có cái xe là thứ chuyên nghệp nhất. Đội gồm cụ nguyenducthang là lái xe chắc kiêm luôn leader, một anh chàng Bách Khoa cao cao, là tay tháo đồ chính, một cậu trẻ trẻ hơi thấp, và một em gái trẻ trẻ khá xinh, lúc nhìn thấy em gái mình khá kinh ngạc, oái, chuyển đồ con gái đi làm gì, bọc bát đũa và dán băng dính à, hay là ghi hóa đơn???? Mình còn nghĩ em ấy là ngy của ai đó trong nhóm chuyển đồ cơ, hóa ra em ấy bê vác cũng ầm ầm, hic. Đóng gói đồ thì nhà mình làm gần hết rồi, chỉ còn tháo giường tủ, bình nóng lạnh, điều hòa … Mình đưa vợ con sang nhà mới trước, lúc quay về thì anh nguyenducthang cùng cái xe đã biến đi đâu mất rồi, còn có 3 đồng chí đang hì hục tháo đồ, bê đồ. Nhà mình có 4 đứa em họ nữa, bê bục mặt, đáng ra cứ để đội chuyển nhà bê nhưng mình muốn càng nhanh càng tốt, nhân lực thì có nên huy động bê đồ luôn. Theo đánh giá là nhà mình phải bê tầm 60% khối lượng, nếu không muốn nói là còn hơn.\u003cbr\u003e\nNhà mình hẹn chuyển sáng chủ nhật, buổi trưa hôm thứ 7 bỗng có hứng muốn chuyển ngay chiều thứ 7, gọi anh nguyenducthang hỏi xem anh ấy có rảnh chiều không để chuyển luôn, lúc gọi là 11h thì phải, ảnh kêu đang chuyển cho một cụ khác, nếu xong sớm sẽ sang chuyển cho mình, mình hỏi là sắp xong chưa, ảnh kêu được 50% rồi. Mình yên tâm đi ngủ trưa chờ gọi điện, ngủ tới 4h chả ai gọi, hichic, nghĩ bụng chắc muộn nên họ không gọi, ai dè gần 9h tối ảnh gọi cho mình, kêu là giờ này mới xong, ối giời ơi, 11h được 50% mà 9h tối mới xong, mình hỏi nhà gì mà lắm đồ thế, ảnh kêu nhà 4 tầng hay 6 tầng ý, mình nghĩ bụng “à ra thế”. Nhưng sau khi đội anh ấy chuyển cho nhà mình, thì mình biết, xong muộn vì làm chậm chứ không phải do nhiều đồ.\u003cbr\u003e\nVợ mình kêu lên kêu xuống là đội này không chuyên, mình trót thuê rồi, lại là người ra quyết định thuê đội này nên không dám nói gì, các bạn ấy lắp cái tủ lâu khủng khiếp, 2 tiếng, hay là hơn, chỉ là cái tủ quần áo 3 cánh. Cái giường thì cọt cà cọt kẹt, tối nay mình phải lật ra xem lại mới được. Bình nóng lạnh lắp thì nghiêng nghiêng như sắp đổ. Cái khoan bê tông thì là loại khoan gỗ (?), mình nghe lỏm được là các anh ấy đi mượn? Điều hòa dù có sẵn đường ống chờ nhưng các anh ấy không lắp được vì kêu không có thiết bị doa ống đồng. Giá ti vi cũng chưa khoan, vì mình thấy các ảnh dùng cái khoản bé tí ấy khoan lỗ lắp rèm cửa đinh hết tai, tốn nguồn lực vô cùng mới xong, nên mình không dám yêu cầu các ảnh ấy khoan giá treo tivi.\u003cbr\u003e\nQuá buồn, mình đành thanh toán luôn cho các anh ấy về sớm, điều hòa mình thuê người khác lắp sau. Đáng ra mình định trả 1.5tr nhưng do không lắp điều hòa mình yêu cầu chỉ trả 1.2tr thôi, tiền công lắp điều hòa mấy anh ban quản lý ở đó đòi 500k cơ đấy. Nhưng anh nguyenducthang kêu là các bạn ấy đi làm cả ngày phải trả mỗi người 200k chứ, khi mình nói trong thỏa thuận anh chỉ yêu cầu chi phí là 1.2tr mà, anh nguyenducthang lại bảo ơ đâu đâu anh nói thế bao giờ, chẳng lẽ mình lại giở tin nhắn ra cho ảnh đọc. Vợ bảo thôi trả luôn đi, thế là mình trả luôn 1.5tr. Người như mình chắc chắn không bao giờ giàu được.\u003cbr\u003e\nChuyển nhà chuyên nghiệp, là phải có thang kéo, để tháo lắp những thứ trên cao, là phải có xe đẩy 2 bánh, để đẩy những đồ nặng, là phải có khoan bê tông xịn, anh nguyenducthang có cần quản trị dự án không em xung phong đầu tư những đồ này và đi làm giám sát cho anh trong việc chuyển nhà cho khách. Chứ làm như anh hiện tại kém chuyên nghiệp quá. Không lắp điều hòa được thì phải đi thuê để có người lắp cho khách, chuyển nhà chuyên nghiệp kiểu gì mà chỉ tháo ra rồi đem tới nhà mới vứt đó sao, đó sao gọi là chuyên nghiệp chứ. Luôn thay đổi để tốt hơn, vậy nên chúc anh thay đổi nhanh. Em post bài đánh giá lên đây để phản hồi về dịch vụ của otofun và các cụ sắp chuyển nhà cân nhắc.\u003cbr\u003e\nNói chung bây giờ mình đang phải hì hục tìm người lắp điều hòa, điều hòa hiện vẫn vứt chềnh ềnh ở phòng khách. Tối nay hi vọng có người tới lắp, phải hẹn tối vì lúc đó mình mới có nhà. Giờ muốn nghỉ làm xử lý cái bếp cũng khó, chỗ mình mới có quy định nghỉ làm phải đăng ký trước 5 ngày, bó tay thật, chính sách công nhận hà khắc.\u003c/p\u003e","title":"Đánh giá dịch vụ chuyển nhà 20% chuyên nghiệp của cụ nguyenducthang"},{"content":"– Hôm qua mình bế Bi ru nó ngủ, bình thường toàn mẹ nó bế cho ti rồi ngủ luôn, hôm qua không cho ti để ngủ nữa, hơn 30 phút, hay có khi 45 phút ấy, vợ mình rửa bát xong, tắm xong mà một lúc lâu sau con mới ngủ. Lúc đầu bế thấy anh ấy im im, mình bế vào phòng ngủ 2 đang tắt đèn, anh ấy nằm im im cả 10 phút ấy, cứ tưởng dễ quá, nhưng sau đó anh ấy cáu loạn lên, mình phải bế ra phòng khách, bế ở phòng khách nhì nhèo 15 – 20p, khóc có cáu có, mình lại bế vào phòng ngủ tắt điện, anh ấy đòi ti mẹ, cứ nắm áo mình, mặt rục vào nách, miệng đớp đớp, thương quá, mấy lần định bế sang trả cho mẹ anh ấy cho ti, nhưng mà cố, tự nhủ sắp ngủ rồi sắp ngủ rồi, hichic. Nhìn anh ấy cho tay vào miệng mút chụt chụt, rồi mếu máo khóc lóc, thương kinh khủng, nhìn vệt nước mắt của anh ấy mà bố anh ấy thấy có lỗi quá, ân hận quá, huhu, lúc anh ấy ngủ bế sang phòng ngủ 1 để đặt, trông cái mặt ngủ rồi vẫn mếu của anh ấy mà không chịu được, phải chạy ra phòng khách ngồi một lúc, huhu. Cũng được an ủi là đêm qua anh ta ngủ khá ngoan, xoay dần xoay dần tới lúc 2h sáng thì xoay 180 độ so với ban đầu – bố mẹ quay đầu lên đầu giường còn anh ấy quay đầu xuống cuối giường – đến lúc đó anh ta không chịu ngủ tiếp, mẹ nhảy vào cho ti. Hi vọng tối nay đỡ căng thẳng hơn, hehe.\n– Thằng em họ sang chuyển nhà hộ mình, lúc về ngồi ngủ trên xe bus bị móc mất laptop, vãi cả xe bus, không còn gì để nói. Quá nhọ, laptop vừa mua được 2 tháng. Bài học quá đắt.\n– Chuyển được khỏi NOCT mình mừng quá, ôi trời ơi hôm chuyển đó, tầng 1 ướt át bẩn thỉu kinh khủng luôn, quá sợ hãi, chuyển được sang chỗ mới thở phào một cái, chuyển nhà cũng mệt mỏi tốn kém lắm nhưng ở NOCT thật sự là không chịu nổi nữa. Nhà mới tầng 14, nhưng vẫn bị ẩm, hic, sàn gỗ vẫn hơi dính dính và chưa sắp xếp được đồ đạc nên chưa quét dọn sạch sàn, đi vẫn hơi hơi khó chịu. Chuyển sang Dream Town – thế là ước mong được ở nhà có sàn gỗ của mình đã thành hiện thực = )) Sung sướng quá.\n– Đức béo chuyển sang nhóm IM, thế là mình phải làm quản trị dự án, ngại quá, nhưng không khác được, 4 năm kinh nghiệm rồi không chịu làm QTDA cứ ngồi làm dev phởn phơ thì cũng … buồn cười. Phải học một số quy trình và làm nhiều việc giấy tờ thủ tục – mà vốn mình hơi bị ghét, thôi đành phải cố.\n– Hôm nọ mình lỡ tay xóa một số thứ, may nhờ cầu cứu kịp thời các chuyên gia nên lấy lại được, hôm nào phải mời các sếp đi ăn để cám ơn mới được, cứu mình một bàn thua trông thấy, sợ quá, cứ tưởng chết, nghĩ bụng nếu bị nghỉ việc thì lấy đâu tiền mà mua nhà :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/04/01/diem-bao-ngay-ca/","summary":"\u003cp\u003e– Hôm qua mình bế Bi ru nó ngủ, bình thường toàn mẹ nó bế cho ti rồi ngủ luôn, hôm qua không cho ti để ngủ nữa, hơn 30 phút, hay có khi 45 phút ấy, vợ mình rửa bát xong, tắm xong mà một lúc lâu sau con mới ngủ. Lúc đầu bế thấy anh ấy im im, mình bế vào phòng ngủ 2 đang tắt đèn, anh ấy nằm im im cả 10 phút ấy, cứ tưởng dễ quá, nhưng sau đó anh ấy cáu loạn lên, mình phải bế ra phòng khách, bế ở phòng khách nhì nhèo 15 – 20p, khóc có cáu có, mình lại bế vào phòng ngủ tắt điện, anh ấy đòi ti mẹ, cứ nắm áo mình, mặt rục vào nách, miệng đớp đớp, thương quá, mấy lần định bế sang trả cho mẹ anh ấy cho ti, nhưng mà cố, tự nhủ sắp ngủ rồi sắp ngủ rồi, hichic. Nhìn anh ấy cho tay vào miệng mút chụt chụt, rồi mếu máo khóc lóc, thương kinh khủng, nhìn vệt nước mắt của anh ấy mà bố anh ấy thấy có lỗi quá, ân hận quá, huhu, lúc anh ấy ngủ bế sang phòng ngủ 1 để đặt, trông cái mặt ngủ rồi vẫn mếu của anh ấy mà không chịu được, phải chạy ra phòng khách ngồi một lúc, huhu. Cũng được an ủi là đêm qua anh ta ngủ khá ngoan, xoay dần xoay dần tới lúc 2h sáng thì xoay 180 độ so với ban đầu – bố mẹ quay đầu lên đầu giường còn anh ấy quay đầu xuống cuối giường – đến lúc đó anh ta không chịu ngủ tiếp, mẹ nhảy vào cho ti. Hi vọng tối nay đỡ căng thẳng hơn, hehe.\u003cbr\u003e\n– Thằng em họ sang chuyển nhà hộ mình, lúc về ngồi ngủ trên xe bus bị móc mất laptop, vãi cả xe bus, không còn gì để nói. Quá nhọ, laptop vừa mua được 2 tháng. Bài học quá đắt.\u003cbr\u003e\n– Chuyển được khỏi NOCT mình mừng quá, ôi trời ơi hôm chuyển đó, tầng 1 ướt át bẩn thỉu kinh khủng luôn, quá sợ hãi, chuyển được sang chỗ mới thở phào một cái, chuyển nhà cũng mệt mỏi tốn kém lắm nhưng ở NOCT thật sự là không chịu nổi nữa. Nhà mới tầng 14, nhưng vẫn bị ẩm, hic, sàn gỗ vẫn hơi dính dính và chưa sắp xếp được đồ đạc nên chưa quét dọn sạch sàn, đi vẫn hơi hơi khó chịu. Chuyển sang Dream Town – thế là ước mong được ở nhà có sàn gỗ của mình đã thành hiện thực = )) Sung sướng quá.\u003cbr\u003e\n– Đức béo chuyển sang nhóm IM, thế là mình phải làm quản trị dự án, ngại quá, nhưng không khác được, 4 năm kinh nghiệm rồi không chịu làm QTDA cứ ngồi làm dev phởn phơ thì cũng … buồn cười. Phải học một số quy trình và làm nhiều việc giấy tờ thủ tục – mà vốn mình hơi bị ghét, thôi đành phải cố.\u003cbr\u003e\n– Hôm nọ mình lỡ tay xóa một số thứ, may nhờ cầu cứu kịp thời các chuyên gia nên lấy lại được, hôm nào phải mời các sếp đi ăn để cám ơn mới được, cứu mình một bàn thua trông thấy, sợ quá, cứ tưởng chết, nghĩ bụng nếu bị nghỉ việc thì lấy đâu tiền mà mua nhà :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Điểm báo ngày cá"},{"content":"Mà sao khi lớn lên, xã hội xô đẩy các em thành những tên tội phạm, những kẻ giết người. Thật tồi tệ.\nHôm đám cưới Hương, đang đi qua đi lại, thì nhìn thấy một ông cụ quen quen đang ngồi ở rạp uống nước, cụ ngồi mỗi mình, mình đi qua chào thì ông gọi “Thái à”, mình vào ngồi nói chuyện ngờ ngợ một lúc mới nhận ra đó là bố cô Thủy, hồi nhà mình còn trọ ở chợ Tam Hợp (Hương Canh), nhà cô Thủy chú Giang thuê cũng gần đó, ông xuống trông con cho cô chú, rồi sau chuyển lên Vĩnh Yên ông cũng ở suốt với cô chú. Từ hồi mình đi học ĐH thì ít và hầu như không gặp ông, cũng gần chục năm rồi, tính từ hồi lớp 7 nghĩa là đã 15 năm rồi. Ngồi nói chuyện, nghe ông kể chuyện, hỏi han, nói chuyện về bọn trẻ con, rồi ông bảo là đi HN một tuần về một lần là nhớ con lắm, nhất là khi nó còn bé thế này, giờ mà phải vào công tác miền Nam vài ba tháng là nhớ vô cùng. Ông kể chuyện hồi xưa, khi bác Mai (chắc là chị cô Thủy) mới sinh, ông phải đi sang Trung Quốc, chắc học hay làm gì đó, mình không hỏi kỹ, chỉ có một tấm ảnh của con, mỗi khi nhớ mang ảnh ra xem, rồi nhìn bọn trẻ con chơi đùa, lại áng áng rằng con mình bây giờ chắc là lớn bằng đứa này đứa này, chắc cũng đang nô đùa như thế này … mình nghe ông kể mà xúc động ứa nước mắt, vì mình cũng nhớ con mình, may mà thời nay có facebook, whatsapp, viber …\nChuyện chỉ vậy thôi, mình kể hết rồi.\nAh hôm nay đọc nhật ký cơm có thịt của một bạn đang du học Nhật, kể về chuyến đi lên Pacheo cùng đoàn cơm có thịt của chú Tuấn, đoạn bạn ấy kể về những em bé để dành miếng thịt mang về nhà ăn bữa tối, để dành thịt về cho bố mẹ, thật đau lòng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/25/khi-moi-sinh-moi-em-be-deu-la-thien-than/","summary":"\u003cp\u003eMà sao khi lớn lên, xã hội xô đẩy các em thành những tên tội phạm, những kẻ giết người. Thật tồi tệ.\u003cbr\u003e\nHôm đám cưới Hương, đang đi qua đi lại, thì nhìn thấy một ông cụ quen quen đang ngồi ở rạp uống nước, cụ ngồi mỗi mình, mình đi qua chào thì ông gọi “Thái à”, mình vào ngồi nói chuyện ngờ ngợ một lúc mới nhận ra đó là bố cô Thủy, hồi nhà mình còn trọ ở chợ Tam Hợp (Hương Canh), nhà cô Thủy chú Giang thuê cũng gần đó, ông xuống trông con cho cô chú, rồi sau chuyển lên Vĩnh Yên ông cũng ở suốt với cô chú. Từ hồi mình đi học ĐH thì ít và hầu như không gặp ông, cũng gần chục năm rồi, tính từ hồi lớp 7 nghĩa là đã 15 năm rồi. Ngồi nói chuyện, nghe ông kể chuyện, hỏi han, nói chuyện về bọn trẻ con, rồi ông bảo là đi HN một tuần về một lần là nhớ con lắm, nhất là khi nó còn bé thế này, giờ mà phải vào công tác miền Nam vài ba tháng là nhớ vô cùng. Ông kể chuyện hồi xưa, khi bác Mai (chắc là chị cô Thủy) mới sinh, ông phải đi sang Trung Quốc, chắc học hay làm gì đó, mình không hỏi kỹ, chỉ có một tấm ảnh của con, mỗi khi nhớ mang ảnh ra xem, rồi nhìn bọn trẻ con chơi đùa, lại áng áng rằng con mình bây giờ chắc là lớn bằng đứa này đứa này, chắc cũng đang nô đùa như thế này … mình nghe ông kể mà xúc động ứa nước mắt, vì mình cũng nhớ con mình, may mà thời nay có facebook, whatsapp, viber …\u003cbr\u003e\nChuyện chỉ vậy thôi, mình kể hết rồi.\u003cbr\u003e\nAh hôm nay đọc nhật ký cơm có thịt của một bạn đang du học Nhật, kể về chuyến đi lên Pacheo cùng đoàn cơm có thịt của chú Tuấn, đoạn bạn ấy kể về những em bé để dành miếng thịt mang về nhà ăn bữa tối, để dành thịt về cho bố mẹ, thật đau lòng.\u003c/p\u003e","title":"Khi mới sinh, mọi em bé đều là thiên thần"},{"content":"Định lấy tiêu đề “Thủ đoạn của cò Hay những phương pháp để kiếm tiền bằng BĐS”, nhưng lan man lung tung quá nên thôi, tản mạn tản mạn.\nMuốn mở công ty môi giới BĐS? Đơn giản thôi, bạn phải quen chủ đầu tư, hoặc là người nhà của chủ đầu tư hoặc mua của chủ đầu tư danh sách người mua nhà. Gọi điện cho từng người hỏi xem họ có muốn bán không, ghi lại giá, số phòng. Đăng tin lên các trang rao vặt. Xong, việc còn lại chỉ là ngồi chờ khách cần mua gọi điện tới hỏi giá.\nPhương án tiền chênh: Hợp đồng chỉ là 15.2tr/m2, thực tế phải trả thêm 200-300 triệu cho … chủ đầu tư, để làm gì? Giảm bớt tiền thuế, tiền bảo trì căn hộ, lợi cho cả chủ đầu tư và chủ nhà. Hôm xem một hợp đồng ở Đạt Phạt, thấy Coma 6 bán giá 15.2 cho khách, mình rất kinh ngạc, sao rẻ vậy, hỏi ra mới biết là lách luật.\nCác căn hộ tập thể, với giá rao đắt không tin nổi, chỉ đơn giản một lý do: VỊ TRÍ, ah, diện tích vừa phải nữa. Nhưng hiện đang bị cạnh tranh gay gắt bởi các chung cư mới hoàn thiện. Mọi người cố gắng đi xa thì sẽ mua được nhà rộng rãi, mới mẻ. Ở các khu tập thể cũ dịch vụ thì phong phú thật đấy nhưng nhà bé tin hin, leo cầu thang bộ.\nThú thực là từ hồi ở ngã tư Sở, nhà có 17m2, 2 tầng, thấy ở chật cũng quen dần. Sau đó chuyển sang Cầu Giấy ở nhà 25m2 với … vợ :)), nhà Cầu Giấy đó thoáng, đẹp, nhưng chỉ có một phòng, rộng rãi dễ chịu hơn 17m2 là tất nhiên. Sau đó sang 58m2 ở Mỹ Đình 1, ôi thấy sao mà rộng rãi sướng thế. Ở nửa năm nó xuống cấp quá, không chịu nổi, đi tìm nhà, xem các căn 80m2 xong thấy 60m2 sao mà bé thế, ở không đã tí nào. Mà hơn nữa 60m2 nên các phòng gần nhau quá, xả nước ở WC thằng nằm trong phòng ngủ thấy ồn ào bực cả mình. Cả việc hàng xóm trên tầng trên đi lại lục cục lục cục, hàng xóm nhà bên cạnh kéo cái ghế cũng làm mình thấy ồn ào phiền phức, nhà đểu cách âm kém chán thế đấy.\nMình nghĩ rồi, nếu không đi làm, thời gian đi trên đường cơ bản chỉ chiếm tầm 10-20% là cùng, còn 80-90% còn lại mình ở nhà, thế nên xa tí cũng được, nhưng nhà phải tử tế.\nHồi lâu rồi mình có thống kê một vài dự án, thấy số lượng nhà sơ bộ khoảng 23 ngàn căn, số lượng hàng cao cấp cực nhiều. HN toàn làm BĐS cho người giàu. Khu Hà Đông và Kim Văn Kim Lũ thì mình không thống kê được vì nhiều quá, mà khu đó thì mình cũng không có hứng thú mua (ngoại trừ Hillstate). Với số lượng nhà nhiều và đắt tiền thế này, thì toàn bộ đại gia miền Bắc về mua may ra mới hết, hehe. Đấy là còn không dám tính Keangnam và Dophil Plaza, vì nó cao cấp quá : ))\nTên dự án Số căn hộ Mulberry lane 1478 Royal City 4460 Time City 3684 Discovery Complex 500 Mỹ Đình Plaza 352 Keangnam 922 N07 – B1 225 N07-B2 108 N07 – B3 196 FLC Mỹ Đình 300 VINACONEX 7 MỸ ĐÌNH 264 GREEN PARK 396 Hapulico Complex 800 Mandarin Garden 1008 Eurowindow Trần Duy Hưng 200 Trung Yen Plaza 210 Golden Palace 1000 Golden Land Nguyễn trãi 600 Thang Long Number One 1000 CT7 – CT8 Lê Văn Lương Residentials 2000 CT1, CT2, cụm CT3 gồm 4 block A,B,C,D tại Lê Văn Lương Residentials 500 The Sparks Hoàng Quốc Việt 680 Tòa nhà The Light (CT2 Viettel Phục Hưng ) 304 Chung cư 136 Hồ Tùng Mậu 364 Chung cư VOV Mễ Trì 900 Dream Town 750 ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/18/tiep-tuc-noi-chuyen-nha-chung-cu/","summary":"\u003cp\u003eĐịnh lấy tiêu đề “Thủ đoạn của cò Hay những phương pháp để kiếm tiền bằng BĐS”, nhưng lan man lung tung quá nên thôi, tản mạn tản mạn.\u003cbr\u003e\nMuốn mở công ty môi giới BĐS? Đơn giản thôi, bạn phải quen chủ đầu tư, hoặc là người nhà của chủ đầu tư hoặc mua của chủ đầu tư danh sách người mua nhà. Gọi điện cho từng người hỏi xem họ có muốn bán không, ghi lại giá, số phòng. Đăng tin lên các trang rao vặt. Xong, việc còn lại chỉ là ngồi chờ khách cần mua gọi điện tới hỏi giá.\u003cbr\u003e\nPhương án tiền chênh: Hợp đồng chỉ là 15.2tr/m2, thực tế phải trả thêm 200-300 triệu cho … chủ đầu tư, để làm gì? Giảm bớt tiền thuế, tiền bảo trì căn hộ, lợi cho cả chủ đầu tư và chủ nhà. Hôm xem một hợp đồng ở Đạt Phạt, thấy Coma 6 bán giá 15.2 cho khách, mình rất kinh ngạc, sao rẻ vậy, hỏi ra mới biết là lách luật.\u003cbr\u003e\nCác căn hộ tập thể, với giá rao đắt không tin nổi, chỉ đơn giản một lý do: VỊ TRÍ, ah, diện tích vừa phải nữa. Nhưng hiện đang bị cạnh tranh gay gắt bởi các chung cư mới hoàn thiện. Mọi người cố gắng đi xa thì sẽ mua được nhà rộng rãi, mới mẻ. Ở các khu tập thể cũ dịch vụ thì phong phú thật đấy nhưng nhà bé tin hin, leo cầu thang bộ.\u003cbr\u003e\nThú thực là từ hồi ở ngã tư Sở, nhà có 17m2, 2 tầng, thấy ở chật cũng quen dần. Sau đó chuyển sang Cầu Giấy ở nhà 25m2 với … vợ :)), nhà Cầu Giấy đó thoáng, đẹp, nhưng chỉ có một phòng, rộng rãi dễ chịu hơn 17m2 là tất nhiên. Sau đó sang 58m2 ở Mỹ Đình 1, ôi thấy sao mà rộng rãi sướng thế. Ở nửa năm nó xuống cấp quá, không chịu nổi, đi tìm nhà, xem các căn 80m2 xong thấy 60m2 sao mà bé thế, ở không đã tí nào. Mà hơn nữa 60m2 nên các phòng gần nhau quá, xả nước ở WC thằng nằm trong phòng ngủ thấy ồn ào bực cả mình. Cả việc hàng xóm trên tầng trên đi lại lục cục lục cục, hàng xóm nhà bên cạnh kéo cái ghế cũng làm mình thấy ồn ào phiền phức, nhà đểu cách âm kém chán thế đấy.\u003cbr\u003e\nMình nghĩ rồi, nếu không đi làm, thời gian đi trên đường cơ bản chỉ chiếm tầm 10-20% là cùng, còn 80-90% còn lại mình ở nhà, thế nên xa tí cũng được, nhưng nhà phải tử tế.\u003cbr\u003e\nHồi lâu rồi mình có thống kê một vài dự án, thấy số lượng nhà sơ bộ khoảng 23 ngàn căn, số lượng hàng cao cấp cực nhiều. HN toàn làm BĐS cho người giàu. Khu Hà Đông và Kim Văn Kim Lũ thì mình không thống kê được vì nhiều quá, mà khu đó thì mình cũng không có hứng thú mua (ngoại trừ Hillstate). Với số lượng nhà nhiều và đắt tiền thế này, thì toàn bộ đại gia miền Bắc về mua may ra mới hết, hehe. Đấy là còn không dám tính Keangnam và Dophil Plaza, vì nó cao cấp quá : ))\u003cbr\u003e\n \u003c/p\u003e","title":"Tiếp tục nói chuyện nhà chung cư"},{"content":"Được, ghi nhận bác Huỳnh Hiểu Minh này đúng là chuyên gia đầu ngành.\nThứ nhất là giá nhà chung cư bình dân. Nhà giá bình dân theo đánh giá của tôi nếu ngoài vành đai 3 từ 12-16 triệu/m2 là hợp lý. Giá bình quân thị trường hiện nay đang là 14-20 triệu/m2. Như vậy vẫn đang cao hơn khoảng 2-4 triệu/m2. Tôi tin là giá vẫn xuống tiếp. Chung cư cao cấp đồng thời cũng gắn luôn với vị trí từ vành đai 3 trở vào bình quân khoảng 28-38 triệu/m3. Theo tôi giá khoảng 22-30 triệu là hợp lí.\nThứ hai là giá đất nền dự án ngoài vành đai 3 hiện nay có một số lượng rất nhiều các dự án xong hạ tầng kỹ thuật, thậm chí xong nhà ở giá giao động từ 16-40 triệu/m2. Giá có vẻ hợp lí, những phân khúc này rất khó đoán định. Vì lực lượng nắm giữ phân khúc này vốn khá lớn, và nhu cầu ở không cao, chủ yếu là đầu tư, thậm chí đầu cơ. Nên biên độ giao động giá lên xuống rất mạnh. Tôi dự đoán có thể sẽ xuống nữa. Nhưng khi chững và đi lên cũng rất nhanh.\nĐoạn trên trích từ bài BĐS Hà Nội nói một cách ngắn gọn và lịch lãm là: Đéo chuyên nghiệp\nTôi phải nói thẳng và cũng xin nhiều người dân đừng phật ý. Làm gì có cái gọi là “nhà cho người thu nhập thấp”, người thu nhập thấp lo ăn còn chẳng xong, lấy đâu tiền mua nhà.\nChúng ta phải làm rõ một số khái niệm: Trên thế giới, ngay cả ở các nước phát triển, việc sở hữu nhà cá nhà là vô cùng khó khăn. Những người sở hữu nhà thường là ở các tầng lớp trung lưu, hoạc thượng lưu nói thẳng ra là nhà giàu, những người có thu nhập cao trong xã hội. Còn những người nghèo, hay còn gọi là thu nhập thấp, thu nhập trung bình khó có khả năng sở hữu nhà.\nChúng ta không nên tạo cho người dân một ảo tưởng Nhà nước sẽ tìm mọi cách để lo cho mỗi người dân có một cái nhà. Đó là điều không tưởng. Thay vì thế chính quyền nói với người dân rằng họ sẽ cố gắng lo cho mỗi người dân chỗ ở ổn định lâu dài và nói thẳng ra là người thu nhập thấp chỉ nên đi thuê nhà.\nNhưng bản thân nhiều người dân Việt Nam thu nhập thấp vẫn muốn sở hữu nhà ở?\nĐó là do khát khao sở hữu nhà của người Việt quá lớn. Có thể do thói quen ăn sâu vào tiềm thức sự ổn định, chắc chắn, “an cư lạc nghiệp”. Ở nhà thuê cuộc sống bấp bênh, không ổn định. Đó cũng là một tâm lý có thể thông cảm. Vì vậy họ tìm mọi cách để sở hữu nhà, hy sinh mọi nhu cầu đời sống cá nhân, tích cóp bằng mọi giá, vay mượn để sở hữu bằng được căn nhà. Quan niệm đó xét dưới góc độ đời sống là tiêu cực. Khi người nghèo mà cũng muốn sở hữu nhà thì đời sống của họ chật vật lắm. Chính nó cũng hình thành nên một thì trường bất động sản méo mó như hiện nay. Mỗi người đều muốn sở hữu nhà thì giá bất động sản sẽ tăng cao, tăng cao thì người dân lại càng không có khả năng sở hữu, họ lại càng cố gắng, cuộc sống lại càng cơ cực.\nĐoạn trên trích từ bài Nhà cho người thu nhập thấp là bánh vẽ\nChúng ta phải hiểu được bản chất của thị trường BĐS Việt Nam. Đối tượng chủ yếu để chúng ta giải cứu là ai? Giải cứu để làm gì? Tại thị trường Hà Nội như tôi đã từng nói 85% doanh nghiệp BĐS là “tay không bắt giặc” tức là gần như không vốn tự có, không kinh nghiệm xây dựng phát triển BĐS, không có lợi thế gì để làm bất động sản. 15% còn lại là các DN Nhà nước lợi thế lớn nhất của họ là chiếm giữ đất đai, và các nguồn lực khác của Nhà nước. Hai năm qua, việc duy nhất của họ là chỉ biết kêu gào và sống trong ảo tưởng, họ không có khả năng làm một việc gì dù nhỏ nhất để tự cứu mình.\n=))\nĐoạn trên trích từ bài gào khóc và sống trong ảo tưởng\nTrang thongtinduan này cấm copy làm mình copy mệt vãi. Hừ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/17/chuyen-gia-dung-la-chuyen-gia/","summary":"\u003cp\u003eĐược, ghi nhận bác Huỳnh Hiểu Minh này đúng là chuyên gia đầu ngành.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eThứ nhất là giá nhà chung cư bình dân. Nhà giá bình dân theo đánh giá của tôi nếu ngoài vành đai 3 từ 12-16 triệu/m2 là hợp lý. Giá bình quân thị trường hiện nay đang là 14-20 triệu/m2. Như vậy vẫn đang cao hơn khoảng 2-4 triệu/m2. Tôi tin là giá vẫn xuống tiếp. Chung cư cao cấp đồng thời cũng gắn luôn với vị trí từ vành đai 3 trở vào bình quân khoảng 28-38 triệu/m3. Theo tôi giá khoảng 22-30 triệu là hợp lí.\u003cbr\u003e\nThứ hai là giá đất nền dự án ngoài vành đai 3 hiện nay có một số lượng rất nhiều các dự án xong hạ tầng kỹ thuật, thậm chí xong nhà ở giá giao động từ 16-40 triệu/m2. Giá có vẻ hợp lí, những phân khúc này rất khó đoán định. Vì lực lượng nắm giữ phân khúc này vốn khá lớn, và nhu cầu ở không cao, chủ yếu là đầu tư, thậm chí đầu cơ. Nên biên độ giao động giá lên xuống rất mạnh. Tôi dự đoán có thể sẽ xuống nữa. Nhưng khi chững và đi lên cũng rất nhanh.\u003c/p\u003e","title":"Chuyên gia đúng là chuyên gia"},{"content":"\nĐầu tiên xem bản đồ, thấy cái đường Lương Thế Vinh (màu xanh xanh ấy), định đi đường đó vào, nhưng trông trên thực tế con đường nó như thế này nên mình hoảng hốt từ bỏ ý định luôn:\nSau đó định đi cái đường màu đỏ kia, nó là đường đất nhỏ, nắng chắc cũng đi được nhưng hôm nay mưa, đi gần hết thì nhìn đoạn cuối cùng quá kinh hãi mình đành phải vòng ra, hú hồn chim én, tí thì sa lầy:\nLuồn lách theo cái đường màu cam, xa phết, vào được đến nơi, tương đối bụi bặm, vì có 6 tòa nhà, mỗi toàn 15 hoặc 20 tầng, các gia đình – sau 5 hoặc 6 năm khổ nhục đốc thúc ban quản lý bàn – đã được giao nhà, và đang hối hả hoàn thiện để về ở, toàn bộ giống như một công trường khổng lồ, thợ thuyền lát gạch, sơn cứ gọi là nhộn nhịp, tiếng máy mài rè rè, hơi bụi một tí. Có một gia đình đang chuyển đồ đến căn CT2B:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/15/chung-cu-vov/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/vov.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"vov\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/vov.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐầu tiên xem bản đồ, thấy cái đường Lương Thế Vinh (màu xanh xanh ấy), định đi đường đó vào, nhưng trông trên thực tế con đường nó như thế này nên mình hoảng hốt từ bỏ ý định luôn:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/wp_20140315_0011.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140315_001[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/wp201403150011.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/wp_20140315_0021.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140315_002[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/wp201403150021.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSau đó định đi cái đường màu đỏ kia, nó là đường đất nhỏ, nắng chắc cũng đi được nhưng hôm nay mưa, đi gần hết thì nhìn đoạn cuối cùng quá kinh hãi mình đành phải vòng ra, hú hồn chim én, tí thì sa lầy:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/wp_20140315_0031.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140315_003[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/wp201403150031.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nLuồn lách theo cái đường màu cam, xa phết, vào được đến nơi, tương đối bụi bặm, vì có 6 tòa nhà, mỗi toàn 15 hoặc 20 tầng, các gia đình – sau 5 hoặc 6 năm khổ nhục đốc thúc ban quản lý bàn – đã được giao nhà, và đang hối hả hoàn thiện để về ở, toàn bộ giống như một công trường khổng lồ, thợ thuyền lát gạch, sơn cứ gọi là nhộn nhịp, tiếng máy mài rè rè, hơi bụi một tí. Có một gia đình đang chuyển đồ đến căn CT2B:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/wp_20140315_0041.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140315_004[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/wp201403150041.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/03/wp_20140315_0061.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"WP_20140315_006[1]\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/03/15/chung-cu-vov/wp201403150061.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Chung cư VOV"},{"content":"Đọc hoa đào biên viễn và ám ảnh mãi đoạn này\nhttps://daotuanddk.wordpress.com/2014/02/13/hoa-dao-bien-vien/\nMột số phận\nTrong ngôi nhà nhỏ ở dốc cầu Nà Rụa, phường Tân An, Cao Bằng, bà Nguyễn Thị Quỳ cũng có một cành đào nhỏ trước ban thờ chồng, người 35 năm trước bất đắc dĩ trở thành “tù binh chiến tranh”. Câu chuyện liên tục ngắt quãng khi đôi vai của người phụ nữ nhỏ nhắn run lên bần bật trước những hồi ức từ 35 năm trước. Chiến tranh đã lấy đi của bà một đứa con. Và sau 35 năm, vết thương ấy chưa bao giờ lành khi hàng đêm, hình ảnh đứa nhỏ tím tái chết trong mưa lạnh vẫn ùa về như một nỗi kinh hoàng không bao giờ phai lạt.\nSáng 17.2.1979, trời rất mù và lạnh. Từ thị trấn Nước Hai, bà Quỳ chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ chạy loạn khi tiếng pháo của lính Trung Quốc “như bom Mỹ dải thảm” khắp nơi. Bệnh viện Hòa An bị đánh sập, người sản phụ khốn khổ đang mang thai đến tháng thứ 9 chỉ còn biết vác bụng lặc lè để chạy. “Cô chạy vào núi đá Mỏ Hách. Rồi từ Mỏ Hách chạy sang Đại Tiến. Chạy ngược với tiếng pháo”. Đám người chạy loạn bị lính Trung Quốc phát hiện, truy đuổi, và lại tứ tán khắp nơi. “Chúng nó đông lắm cháu ơi! Đâu đâu cũng thấy lính Trung Quốc”.\nTrong gần 1 tuần lễ trốn trên động đá, bà Quỳ đau đẻ trong cái đói, trong cái rét, trong trời mưa lạnh, trong tối tăm mò mẫm. Không một hạt gạo mang theo. Không một tấm chăn. Cả đám người đói khát, rét mướt và lo sợ đến hoảng loạn. Chỉ ngay phía dưới, lính Trung Quốc lúc nhúc, đông đặc, vây hãm khắp nơi. Những con người khốn khổ lấy nước bằng cách hứng từ giọt gianh trong một tấm nilon rộng chừng 2 bàn tay. Ăn tất cả những gì mà ban đêm mấy người đàn ông mò mẫm được từ bờ cây, gốc sắn…ngay sát nơi lính Trung Quốc dựng trại. Đến hôm đau đẻ, bà được những người đồng bào gom cho thìa đường cuối cùng, hòa với vốc nước “để có sức mà đẻ”. Đứa con đầu lòng được sinh ra trong hang đá nhưng 3 hôm sau thì qua đời.\n“Cô sinh cháu và gói trong một chiếc áo. Và rồi đó cũng là chiếc áo liệm”- Người cựu binh chống Mỹ khốn khổ đưa tay lên dụi mắt. Những giọt nước mắt mờ đục lăn dài trên khuôn mặt “một ngàn nếp nhăn” tưởng chừng đã không còn có thể đau khổ được nữa: “Lúc đó cô yếu quá, bỏ mấy đồng nhờ một ông già mang cháu đi. Chắc vứt nó ở một đâu đó”.\nNhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Đêm ngày 25.2, người chồng nửa đêm đi kiếm ước uống bị sa vào tay lính Trung Quốc. Ông bị giam giữ cho đến ngày 6.1 và từ sau đó, những đồng nghiệp của ông ở ty Thể thao Cao Bằng cho biết ông bỗng dưng có thói quen ăn cơm với nước lã. Còn bà Quỳ, quãng thời gian trong động đá và cái chết bi thảm của đứa con đầu lòng khiến bà trở nên trầm uất suốt 3 tháng. Tuyến sữa viêm tắc khiến sau đó người phụ nữ khốn khổ phải cắt đi một bên ngực.\n35 năm, bằng đấy thời gian chưa đủ để bà Quỳ quên đi hình ảnh đứa con đầu lòng chết tím tái. “Đau xót lắm cháu ơi. Cô đi cúng, Thầy bảo nó không có nhà, lang thang ở một gốc cây nào đó”…\nVà bài này:\nhttp://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/nguoi-linh-dau-tien-hy-sinh-o-mat-tran-bien-gioi-phia-bac-2949422.html\nCứ nghĩ cảnh mẹ cầm bức ảnh chụp hai mẹ lúc hai tuổi, nhớ người con ra đi mãi mãi không về, mình ứa nước mắt. Cả đoạn anh Chinh đi bộ đội từ lúc 15 tuổi, lúc đi bố mẹ bận đi họp không ai tiễn anh, thương đến nao lòng. Từ hồi có con bỗng có vẻ mình mềm yếu hơn, mà cũng không phải, hồi xưa đọc Mắt biếc với Tuổi thơ dữ dội khóc suốt 😀\nViệt Nam còn đến cả triệu bà mẹ mất con, cái giá của độc lập tự do lớn quá, mà không phải, bây giờ có đúng là độc lập tự do đâu.\nNỗi đau của người mẹ mất con là nỗi đau không gì so sánh được, vậy mà có 5 người mẹ vừa phải chịu nỗi đau ấy:\nhttp://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/598033/5-hoc-sinh-chet-tham-duoi-ho-cat-noi-dau-duoi-dinh-yang-hanh.html#ad-image-0\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/15/am-anh/","summary":"\u003cp\u003eĐọc hoa đào biên viễn và ám ảnh mãi đoạn này\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://daotuanddk.wordpress.com/2014/02/13/hoa-dao-bien-vien/\"\u003ehttps://daotuanddk.wordpress.com/2014/02/13/hoa-dao-bien-vien/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMột số phận\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTrong ngôi nhà nhỏ ở dốc cầu Nà Rụa, phường Tân An, Cao Bằng, bà Nguyễn Thị Quỳ cũng có một cành đào nhỏ trước ban thờ chồng, người 35 năm trước bất đắc dĩ trở thành “tù binh chiến tranh”. Câu chuyện liên tục ngắt quãng khi đôi vai của người phụ nữ nhỏ nhắn run lên bần bật trước những hồi ức từ 35 năm trước. Chiến tranh đã lấy đi của bà một đứa con. Và sau 35 năm, vết thương ấy chưa bao giờ lành khi hàng đêm, hình ảnh đứa nhỏ tím tái chết trong mưa lạnh vẫn ùa về như một nỗi kinh hoàng không bao giờ phai lạt.\u003cbr\u003e\nSáng 17.2.1979, trời rất mù và lạnh. Từ thị trấn Nước Hai, bà Quỳ chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ chạy loạn khi tiếng pháo của lính Trung Quốc “như bom Mỹ dải thảm” khắp nơi. Bệnh viện Hòa An bị đánh sập, người sản phụ khốn khổ đang mang thai đến tháng thứ 9 chỉ còn biết vác bụng lặc lè để chạy. “Cô chạy vào núi đá Mỏ Hách. Rồi từ Mỏ Hách chạy sang Đại Tiến. Chạy ngược với tiếng pháo”. Đám người chạy loạn bị lính Trung Quốc phát hiện, truy đuổi, và lại tứ tán khắp nơi. “Chúng nó đông lắm cháu ơi! Đâu đâu cũng thấy lính Trung Quốc”.\u003cbr\u003e\nTrong gần 1 tuần lễ trốn trên động đá, bà Quỳ đau đẻ trong cái đói, trong cái rét, trong trời mưa lạnh, trong tối tăm mò mẫm. Không một hạt gạo mang theo. Không một tấm chăn. Cả đám người đói khát, rét mướt và lo sợ đến hoảng loạn. Chỉ ngay phía dưới, lính Trung Quốc lúc nhúc, đông đặc, vây hãm khắp nơi. Những con người khốn khổ lấy nước bằng cách hứng từ giọt gianh trong một tấm nilon rộng chừng 2 bàn tay. Ăn tất cả những gì mà ban đêm mấy người đàn ông mò mẫm được từ bờ cây, gốc sắn…ngay sát nơi lính Trung Quốc dựng trại. Đến hôm đau đẻ, bà được những người đồng bào gom cho thìa đường cuối cùng, hòa với vốc nước “để có sức mà đẻ”. Đứa con đầu lòng được sinh ra trong hang đá nhưng 3 hôm sau thì qua đời.\u003cbr\u003e\n“Cô sinh cháu và gói trong một chiếc áo. Và rồi đó cũng là chiếc áo liệm”- Người cựu binh chống Mỹ khốn khổ đưa tay lên dụi mắt. Những giọt nước mắt mờ đục lăn dài trên khuôn mặt “một ngàn nếp nhăn” tưởng chừng đã không còn có thể đau khổ được nữa: “Lúc đó cô yếu quá, bỏ mấy đồng nhờ một ông già mang cháu đi. Chắc vứt nó ở một đâu đó”.\u003cbr\u003e\nNhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Đêm ngày 25.2, người chồng nửa đêm đi kiếm ước uống bị sa vào tay lính Trung Quốc. Ông bị giam giữ cho đến ngày 6.1 và từ sau đó, những đồng nghiệp của ông ở ty Thể thao Cao Bằng cho biết ông bỗng dưng có thói quen ăn cơm với nước lã. Còn bà Quỳ, quãng thời gian trong động đá và cái chết bi thảm của đứa con đầu lòng khiến bà trở nên trầm uất suốt 3 tháng. Tuyến sữa viêm tắc khiến sau đó người phụ nữ khốn khổ phải cắt đi một bên ngực.\u003cbr\u003e\n35 năm, bằng đấy thời gian chưa đủ để bà Quỳ quên đi hình ảnh đứa con đầu lòng chết tím tái. “Đau xót lắm cháu ơi. Cô đi cúng, Thầy bảo nó không có nhà, lang thang ở một gốc cây nào đó”…\u003cbr\u003e\nVà bài này:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/nguoi-linh-dau-tien-hy-sinh-o-mat-tran-bien-gioi-phia-bac-2949422.html\"\u003ehttp://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/nguoi-linh-dau-tien-hy-sinh-o-mat-tran-bien-gioi-phia-bac-2949422.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCứ nghĩ cảnh mẹ cầm bức ảnh chụp hai mẹ lúc hai tuổi, nhớ người con ra đi mãi mãi không về, mình ứa nước mắt. Cả đoạn anh Chinh đi bộ đội từ lúc 15 tuổi, lúc đi bố mẹ bận đi họp không ai tiễn anh, thương đến nao lòng. Từ hồi có con bỗng có vẻ mình mềm yếu hơn, mà cũng không phải, hồi xưa đọc Mắt biếc với Tuổi thơ dữ dội khóc suốt 😀\u003cbr\u003e\nViệt Nam còn đến cả triệu bà mẹ mất con, cái giá của độc lập tự do lớn quá, mà không phải, bây giờ có đúng là độc lập tự do đâu.\u003cbr\u003e\nNỗi đau của người mẹ mất con là nỗi đau không gì so sánh được, vậy mà có 5 người mẹ vừa phải chịu nỗi đau ấy:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/598033/5-hoc-sinh-chet-tham-duoi-ho-cat-noi-dau-duoi-dinh-yang-hanh.html#ad-image-0\"\u003ehttp://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/598033/5-hoc-sinh-chet-tham-duoi-ho-cat-noi-dau-duoi-dinh-yang-hanh.html#ad-image-0\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ám ảnh"},{"content":"Nghe tít vãi lái thật, chính xác là thị sát trước khi quyết định … vay tiền.\n6km tính từ Crown Plaza, chuẩn không phải chỉnh. Đường chim bay chắc chỉ 2-3km, nhưng chim này không bay được nên phải đi xe máy. đường thẳng thì mai anh chỉ đạo sở kế hoạch đẩy nhanh tiến độ rải ngân mới có tiền làm.\nĐường 70 có vẻ đang được mở rộng, nhưng hiện tại đang hẹp và bẩn quá thể. Đi qua đường rẽ vào chỗ thi lái xe khoảng 200m thì tới lối rẽ vào Dream Town. Mình phóng thẳng xuống tầng hầm CT1 gửi xe, cứ như là quen thuộc lắm, thực ra vừa đi vừa sợ bị bảo vệ chặn lại hỏi: Ê đi đâu. Buồn quá không có bạn bảo vệ nào hỏi thăm. Gửi xe ở CT1, thu luôn 2k, hỏi đi đâu, trả lời: đi xem nhà, ok đi đi.\nDạo một vòng bên dưới\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213952\u0026amp;authkey=ACL3mW8s-l7kaJ0″ width=”319″ height=”179″]\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213953\u0026amp;authkey=AMj23x7ffPkANsg” width=”179″ height=”319″]\nCT2 CT3\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213954\u0026amp;authkey=ANpUSV8bbIOeGbs” width=”319″ height=”179″]\nSảnh rất rộng rãi\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213962\u0026amp;authkey=AK_nooZP45fWNpc” width=”319″ height=”179″]\nNhà trẻ 3 tầng\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213961\u0026amp;authkey=ACgF77OpLr4laFA” width=”319″ height=”179″]\nCT1 đây\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213971\u0026amp;authkey=AEDbeVdGHhZfpd0″ width=”179″ height=”319″]\nTrước mỗi nhà đều có một cái cây treo 3 giỏ hoa đang nở rất đẹp\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213968\u0026amp;authkey=AN9d7zKKtdQVshM” width=”179″ height=”319″]\nHình như không có phòng đổ rác mà rác chứa ở các xe như thế này, cho một điểm cộng nhỉ.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213965\u0026amp;authkey=ADMJfwnZWpfWCN4″ width=”319″ height=”179″]\nHành lang sáng trưng sạch bóng, tuy nhiên ở tầng 16 CT1 thì lại không có cái đèn nào ở hành lang, ít nhất có 3 nhà ở tầng đó thì phải, hiền nhỉ, mình là mình oánh nhau luôn chứ lại :p\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213970\u0026amp;authkey=AEEsvdovu_xVoGs” width=”319″ height=”179″]\nĐẹp và lịch sự\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213969\u0026amp;authkey=APbUqPKe8OaHhto” width=”319″ height=”179″]\nBáo cháy?\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213973\u0026amp;authkey=ACgpnkz7HGYVBtg” width=”319″ height=”179″]\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213991\u0026amp;authkey=AF8CCuARer_rMxc” width=”319″ height=”179″]\nTường mịn và ốp đá chân tường đẹp\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213974\u0026amp;authkey=AF7TD15Xab5bDY4″ width=”179″ height=”319″]\nThang máy Thượng Hải, đi cũng hơi rung rinh tí\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213975\u0026amp;authkey=AMCKw98Z67hbcXY” width=”319″ height=”179″]\nLan can rất cao, đến ngực mình, vài chung cư rất ngu làm lan can bằng các thanh ngang, khu này không bị lỗi ngu kiểu đó.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213977\u0026amp;authkey=ABDY3QGDwnIHQyM” width=”319″ height=”179″]\nView từ CT1 ra đại lộ Thăng Long\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213978\u0026amp;authkey=AMcpkYUc0uYA7lM” width=”319″ height=”179″]\nCT1 nhìn sang CT2,3, ngay chân CT2 3 là trạm trộn bê tông, lúc ở CT1 mình không nghe thấy tiếng gì nhưng sang CT2, 3 nghe tiếng máy của trạm trộn rất rõ, kể cả lên tầng 20 và khép cửa thì vẫn nghe tiếng ù ù nho nhỏ\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213979\u0026amp;authkey=AOuHCUba4wOizVM” width=”319″ height=”179″]\nTrước mặt CT1 là cái nhà máy này, đẩy nó chuyển đi chắc vài năm nữa, lúc đó thể nào chung cư ở đây chẳng tang được một vài giá, nhờ.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213984\u0026amp;authkey=AOCwCRCRNZRgCE4″ width=”319″ height=”179″]\nHình dáng một căn còn đang thô thiển\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213986\u0026amp;authkey=ALiCOrmk8RaV_lM” width=”319″ height=”179″]\nChụp bằng creative camera chat lượng khá hơn hẳn.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213987\u0026amp;authkey=ABwVYw3Uh7bntlc” width=”179″ height=”319″]\nNhà biệt thự và liền kề.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213999\u0026amp;authkey=AO5PiER6JuuNZys” width=”319″ height=”179″]\nĐây là view từ tầng 10 sang nhà máy, quá gần, nếu mua phải từ tầng 15 trở lên.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213990\u0026amp;authkey=AD6cTQy1RfPIym4″ width=”319″ height=”179″]\nView từ tầng 6\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214005\u0026amp;authkey=ACDZA0KBWaoikzs” width=”179″ height=”319″]\nWC mặc định đã rất đẹp, không phải thay đồ khác làm gì\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214004\u0026amp;authkey=AOElva6fnOOC7ME” width=”179″ height=”319″]\nNhưng chú ý kiểm tra kẻo bị rỉ nước\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213998\u0026amp;authkey=AMESdC7Qj7T-l_8″ width=”319″ height=”179″]\nCửa gỗ cực chắn chắn, mình nghĩ không cần làm thêm cửa sắt làm gì, mà theo cư dân Hiến DV cho biết thì không được làm cửa sắt.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214006\u0026amp;authkey=ACPLCIx64Cym_NA” width=”179″ height=”319″]\nKhông có tầng 13, thay vào đó là 12A\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214008\u0026amp;authkey=AC9zOWe721XPWv0″ width=”319″ height=”179″]\nView về Mỹ Đình, thấy bảo ở tầng 20 thì xem pháo hoa Mỹ Đình thoải mái, nhưng mình không tin lắm :p\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214009\u0026amp;authkey=AHe-Wv6zMOVv9xI” width=”319″ height=”179″]\nView từ CT2 sang khu liền kề.\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214011\u0026amp;authkey=AEGMexyodmKQlo8″ width=”319″ height=”179″]\nXung quanh\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214013\u0026amp;authkey=ANSZ2UY0uMTHvnI” width=”319″ height=”179″]\nĐường 70 không có đèn đường, có một chỗ đang thi công ở phía đại lộ Thăng Long, đường rất hẹp lại còn lầy lội, nếu có ô tô đi thì đẹp hơn.\nBình luận (6) thangola — 2014-03-04 14:59\nRổ rá sao mày?\nkanishi — 2014-03-04 15:37\nGiá chủ đầu tư ngày xưa bán 18 chưa VAT, giờ chủ đầu tư hình như đang bán 18 đã VAT.\nCòn cắt lỗ thì 16 đã VAT căn 86m2 (2 phòng ngủ)\n17 đã VAT cho căn 91m2 (3 phòng ngủ, 2 mặt thoáng)\nthangola — 2014-03-04 15:43\nPhòng nhỏ nhất là bao nhiêu mét mày?\nkanishi — 2014-03-04 15:43\n45m2, một phòng ngủ, giá 17\nMisao — 2014-03-04 16:00\nBác Thái định mua nhà à? Hehe, nếu có ý định vay thì alo em nhé. Em giờ làm ngân hàng nên có gì bác ủng hộ em phát.\nHoai — 2014-09-21 07:31\nCảm ơn bạn T đã chia sẻ thông tin rất hưu ích đối với những ai đang có ý định mua căn hộ tại chung cư này. Mình thấy bạn tả cũng muốn mua chỉ e ngại mỗi dường vào và nhà máy trộn bê tông.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/04/thi-sat-dream-town-truoc-khi-quyet-dinh-xuong-tien/","summary":"\u003cp\u003eNghe tít vãi lái thật, chính xác là thị sát trước khi quyết định … vay tiền.\u003cbr\u003e\n6km tính từ Crown Plaza, chuẩn không phải chỉnh. Đường chim bay chắc chỉ 2-3km, nhưng chim này không bay được nên phải đi xe máy. đường thẳng thì mai anh chỉ đạo sở kế hoạch đẩy nhanh tiến độ rải ngân mới có tiền làm.\u003cbr\u003e\nĐường 70 có vẻ đang được mở rộng, nhưng hiện tại đang hẹp và bẩn quá thể. Đi qua đường rẽ vào chỗ thi lái xe khoảng 200m thì tới lối rẽ vào Dream Town. Mình phóng thẳng xuống tầng hầm CT1 gửi xe, cứ như là quen thuộc lắm, thực ra vừa đi vừa sợ bị bảo vệ chặn lại hỏi: Ê đi đâu. Buồn quá không có bạn bảo vệ nào hỏi thăm. Gửi xe ở CT1, thu luôn 2k, hỏi đi đâu, trả lời: đi xem nhà, ok đi đi.\u003cbr\u003e\nDạo một vòng bên dưới\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213952\u0026amp;authkey=ACL3mW8s-l7kaJ0″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213953\u0026amp;authkey=AMj23x7ffPkANsg” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nCT2 CT3\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213954\u0026amp;authkey=ANpUSV8bbIOeGbs” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nSảnh rất rộng rãi\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213962\u0026amp;authkey=AK_nooZP45fWNpc” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nNhà trẻ 3 tầng\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213961\u0026amp;authkey=ACgF77OpLr4laFA” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nCT1 đây\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213971\u0026amp;authkey=AEDbeVdGHhZfpd0″ width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nTrước mỗi nhà đều có một cái cây treo 3 giỏ hoa đang nở rất đẹp\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213968\u0026amp;authkey=AN9d7zKKtdQVshM” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nHình như không có phòng đổ rác mà rác chứa ở các xe như thế này, cho một điểm cộng nhỉ.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213965\u0026amp;authkey=ADMJfwnZWpfWCN4″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nHành lang sáng trưng sạch bóng, tuy nhiên ở tầng 16 CT1 thì lại không có cái đèn nào ở hành lang, ít nhất có 3 nhà ở tầng đó thì phải, hiền nhỉ, mình là mình oánh nhau luôn chứ lại :p\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213970\u0026amp;authkey=AEEsvdovu_xVoGs” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nĐẹp và lịch sự\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213969\u0026amp;authkey=APbUqPKe8OaHhto” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nBáo cháy?\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213973\u0026amp;authkey=ACgpnkz7HGYVBtg” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213991\u0026amp;authkey=AF8CCuARer_rMxc” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nTường mịn và ốp đá chân tường đẹp\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213974\u0026amp;authkey=AF7TD15Xab5bDY4″ width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nThang máy Thượng Hải, đi cũng hơi rung rinh tí\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213975\u0026amp;authkey=AMCKw98Z67hbcXY” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nLan can rất cao, đến ngực mình, vài chung cư rất ngu làm lan can bằng các thanh ngang, khu này không bị lỗi ngu kiểu đó.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213977\u0026amp;authkey=ABDY3QGDwnIHQyM” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nView từ CT1 ra đại lộ Thăng Long\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213978\u0026amp;authkey=AMcpkYUc0uYA7lM” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nCT1 nhìn sang CT2,3, ngay chân CT2 3 là trạm trộn bê tông, lúc ở CT1 mình không nghe thấy tiếng gì nhưng sang CT2, 3 nghe tiếng máy của trạm trộn rất rõ, kể cả lên tầng 20 và khép cửa thì vẫn nghe tiếng ù ù nho nhỏ\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213979\u0026amp;authkey=AOuHCUba4wOizVM” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nTrước mặt CT1 là cái nhà máy này, đẩy nó chuyển đi chắc vài năm nữa, lúc đó thể nào chung cư ở đây chẳng tang được một vài giá, nhờ.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213984\u0026amp;authkey=AOCwCRCRNZRgCE4″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nHình dáng một căn còn đang thô thiển\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213986\u0026amp;authkey=ALiCOrmk8RaV_lM” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nChụp bằng creative camera chat lượng khá hơn hẳn.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213987\u0026amp;authkey=ABwVYw3Uh7bntlc” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nNhà biệt thự và liền kề.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213999\u0026amp;authkey=AO5PiER6JuuNZys” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nĐây là view từ tầng 10 sang nhà máy, quá gần, nếu mua phải từ tầng 15 trở lên.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213990\u0026amp;authkey=AD6cTQy1RfPIym4″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nView từ tầng 6\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214005\u0026amp;authkey=ACDZA0KBWaoikzs” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nWC mặc định đã rất đẹp, không phải thay đồ khác làm gì\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214004\u0026amp;authkey=AOElva6fnOOC7ME” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nNhưng chú ý kiểm tra kẻo bị rỉ nước\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%213998\u0026amp;authkey=AMESdC7Qj7T-l_8″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nCửa gỗ cực chắn chắn, mình nghĩ không cần làm thêm cửa sắt làm gì, mà theo cư dân Hiến DV cho biết thì không được làm cửa sắt.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214006\u0026amp;authkey=ACPLCIx64Cym_NA” width=”179″ height=”319″]\u003cbr\u003e\nKhông có tầng 13, thay vào đó là 12A\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214008\u0026amp;authkey=AC9zOWe721XPWv0″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nView về Mỹ Đình, thấy bảo ở tầng 20 thì xem pháo hoa Mỹ Đình thoải mái, nhưng mình không tin lắm :p\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214009\u0026amp;authkey=AHe-Wv6zMOVv9xI” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nView từ CT2 sang khu liền kề.\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214011\u0026amp;authkey=AEGMexyodmKQlo8″ width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nXung quanh\u003cbr\u003e\n[office src=”https://onedrive.live.com/embed?cid=7C0769A10F08B14E\u0026amp;resid=7C0769A10F08B14E%214013\u0026amp;authkey=ANSZ2UY0uMTHvnI” width=”319″ height=”179″]\u003cbr\u003e\nĐường 70 không có đèn đường, có một chỗ đang thi công ở phía đại lộ Thăng Long, đường rất hẹp lại còn lầy lội, nếu có ô tô đi thì đẹp hơn.\u003c/p\u003e","title":"Thị sát Dream Town trước khi quyết định xuống tiền"},{"content":"http://www.otofun.net/threads/643726-mua-chung-cu-chon-tang-thap-hay-cao-ha-cac-cu\nMình thích cao vào, càng cao càng tốt, trên đầu tất cả, chứ càng thấp thì càng có nguy cơ bị vỡ ống nước.\nTrên cao thoáng, sạch, không sợ côn trùng, muỗi ruồi, mùi hôi thối, bụi bặm, yên tĩnh, gió mát, mùa hè khỏi cần bật điều hòa, rất tiết kiệm. View lại đẹp, mua Dream Town ở tầng 20 trở lên thì tha hồ xem pháo hoa Mỹ Đình.\nThang máy thì CT2, CT3 là 3 chiếc, CT1 thậm chí 6 chiếc, làm sao hỏng một lúc cả 6 cái? Phí dịch vụ hẳn 4000k/m2 thì làm gì có chuyện mất điện thang máy ngừng hoạt động? Những tòa tái định cư tầm 8-12 tầng mới có chuyện hỏng thang máy bắt dân đi bộ, chứ chung cư thương mại 20 tầng trở lên thì không bao giờ được phép hỏng thang máy. Tất nhiên ở Việt Nam thì gì cũng xảy ra được.\nMua nhà bây giờ vay 1 tỉ, lãi một năm tầm 100 triệu, trong khi đi thuê thì mỗi năm 60tr. Hiển nhiên thuê lợi hại hơn, nhưng lại không ổn định, và có nhà thì yên tâm công tác hơn, có động lực mạnh hơn để kiếm tiền trả nợ.\nKhu Dream Town vị trí không quá xa (chỗ làm), thậm chí là gần. Chất lượng xây dựng tốt, cảnh quan bên dưới đẹp (khu biệt thự). Có 3 tầng thương mại và 2 tòa văn phòng, chắc chắn tương lai sẽ đông đúc. Vài ba năm nữa di dời mấy nhà máy cạnh đó đi, mở rộng đường 70, làm đường to thẳng sang khu Mỹ Đình, thì làm gì có giá 16 nữa? Chủ đầu tư bán 18 chưa VAT, giờ mua 16 đã bao gồm VAT, quá ngon trong tầm giá 16. Làm gì có khu nào giá 16 đã VAT ăn được khu này về chất lượng xây dựng? Nhưng mua chung cư có 3 yếu tố quan trọng nhất: Một là vị trí, hai là vị trí, ba, vẫn là vị trí. Mỗi tội vị trí gần trung tâm hơn thì làm gì có tiền mà mua?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/04/nghi-ngoi-ve-nha-va-tien/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/643726-mua-chung-cu-chon-tang-thap-hay-cao-ha-cac-cu\"\u003ehttp://www.otofun.net/threads/643726-mua-chung-cu-chon-tang-thap-hay-cao-ha-cac-cu\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMình thích cao vào, càng cao càng tốt, trên đầu tất cả, chứ càng thấp thì càng có nguy cơ bị vỡ ống nước.\u003cbr\u003e\nTrên cao thoáng, sạch, không sợ côn trùng, muỗi ruồi, mùi hôi thối, bụi bặm, yên tĩnh, gió mát, mùa hè khỏi cần bật điều hòa, rất tiết kiệm. View lại đẹp, mua Dream Town ở tầng 20 trở lên thì tha hồ xem pháo hoa Mỹ Đình.\u003cbr\u003e\nThang máy thì CT2, CT3 là 3 chiếc, CT1 thậm chí 6 chiếc, làm sao hỏng một lúc cả 6 cái? Phí dịch vụ hẳn 4000k/m2 thì làm gì có chuyện mất điện thang máy ngừng hoạt động? Những tòa tái định cư tầm 8-12 tầng mới có chuyện hỏng thang máy bắt dân đi bộ, chứ chung cư thương mại 20 tầng trở lên thì không bao giờ được phép hỏng thang máy. Tất nhiên ở Việt Nam thì gì cũng xảy ra được.\u003cbr\u003e\nMua nhà bây giờ vay 1 tỉ, lãi một năm tầm 100 triệu, trong khi đi thuê thì mỗi năm 60tr. Hiển nhiên thuê lợi hại hơn, nhưng lại không ổn định, và có nhà thì yên tâm công tác hơn, có động lực mạnh hơn để kiếm tiền trả nợ.\u003cbr\u003e\nKhu Dream Town vị trí không quá xa (chỗ làm), thậm chí là gần. Chất lượng xây dựng tốt, cảnh quan bên dưới đẹp (khu biệt thự). Có 3 tầng thương mại và 2 tòa văn phòng, chắc chắn tương lai sẽ đông đúc. Vài ba năm nữa di dời mấy nhà máy cạnh đó đi, mở rộng đường 70, làm đường to thẳng sang khu Mỹ Đình, thì làm gì có giá 16 nữa? Chủ đầu tư bán 18 chưa VAT, giờ mua 16 đã bao gồm VAT, quá ngon trong tầm giá 16. Làm gì có khu nào giá 16 đã VAT ăn được khu này về chất lượng xây dựng? Nhưng mua chung cư có 3 yếu tố quan trọng nhất: Một là vị trí, hai là vị trí, ba, vẫn là vị trí. Mỗi tội vị trí gần trung tâm hơn thì làm gì có tiền mà mua?\u003c/p\u003e","title":"Nghĩ ngợi về nhà và tiền."},{"content":"http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/anh-oi-me-con-em-xin-anh-dung-chet-842812.htm\nhttp://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/bo-me-qua-doi-mot-minh-em-lop-7-cham-anh-trai-va-chi-gai-ngo-ngan-844651.htm\nhttp://vietnamnet.vn/vn/ban-doc-phap-luat/chia-se/162791/chong-tu-nan-tren-dat-khach–5-me-con-cho-chet-.html\nVì đẻ nhiều nên nghèo hay càng nghèo càng đẻ nhiều? Những số phận quá bất hạnh tạo gánh nặng cho xã hội. Thở dài. Buồn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/03/ngheo/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/anh-oi-me-con-em-xin-anh-dung-chet-842812.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/anh-oi-me-con-em-xin-anh-dung-chet-842812.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/bo-me-qua-doi-mot-minh-em-lop-7-cham-anh-trai-va-chi-gai-ngo-ngan-844651.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/bo-me-qua-doi-mot-minh-em-lop-7-cham-anh-trai-va-chi-gai-ngo-ngan-844651.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/ban-doc-phap-luat/chia-se/162791/chong-tu-nan-tren-dat-khach\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/ban-doc-phap-luat/chia-se/162791/chong-tu-nan-tren-dat-khach\u003c/a\u003e–5-me-con-cho-chet-.html\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nVì đẻ nhiều nên nghèo hay càng nghèo càng đẻ nhiều? Những số phận quá bất hạnh tạo gánh nặng cho xã hội. Thở dài. Buồn.\u003c/p\u003e","title":"Nghèo"},{"content":"Nice to meet you!\nĐã lâu lắm anh đéo uống bia với thằng bạn nào, thật buồn.\nBình luận (1) thangola — 2014-03-03 14:45\nVợ con rồi, ai dám gọi mày đi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/03/doi-co-gi-vui/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://teq316.wordpress.com/2014/02/24/nice-to-meet-you/\"\u003eNice to meet you!\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐã lâu lắm anh đéo uống bia với thằng bạn nào,  thật buồn.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethangola\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2014-03-03 14:45\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVợ con rồi, ai dám gọi mày đi\u003c/p\u003e","title":"Đời có gì vui"},{"content":"CÁC BẠN ĐI XE MÁY CHÚ Ý\n– CSGT: Em cho anh kiểm tra giấy tờ!\n– Mình: Chào đồng chí, đồng chí chưa chào tôi theo đúng điều lệnh!\n– CSGT: Ừ…à (Lúc này mới đưa tay chào theo điều lệnh và đổi giọng) Đề nghị anh cho xem giấy tờ.\n– Mình: Theo điều 14 thuộc thông tư 65 quy định về điều kiện CSGT được dừng phương tiện đang lưu thông để kiểm tra, kiểm soát nếu ko có mệnh lệnh tổng kiểm soát thì đồng chí phải có trách nhiệm thông báo lỗi của tôi trước khi yêu cầu kiểm tra giấy tờ!\n– CSGT: [Biến sắc] Anh chạy xe quá tốc độ cho phép!\n– Mình: Đồng chí có bằng chứng ko?\n– CSGT: Bằng chứng thì 15 ngày sau lên đóng phạt rồi lấy\n(Câu này nghe mãi nhàm rồi, nhất là CSGT ở Đồng Nai)\n– Mình: Đồng chí có cần tôi nhắc lại điều 3 nguyên tắc xử lý vi phạm hành chính, luật xử lý vi phạm hành chính số 15/2012/QH13 ko?\n– CSGT: [Tái mặt tập 2, lảng đi chỗ khác, kêu 1 anh CA khác tới]\n– Mình: Tôi đang làm việc với đồng chí kia, đồng chí nào dừng xe tôi thì tôi làm việc với đồng chí đó!\n– CSGT 2: Có việc gì đấy anh!\n– Mình: Đồng chí bảo với CSGT lúc nãy dừng xe của tôi lại báo cáo lại cho đồng chí rõ nhé!\n– CSGT 2: Mời anh đến làm việc với sếp của chúng tôi!\n– Mình: Đứng nãy giờ tôi chưa rõ mình vi phạm gì, vậy cho nên đồng chí mời sếp của đồng chí đến đây làm việc với tôi!\n– CSGT 2: Chúng tôi có thể đưa xe về đồn, anh đang chống người thi hành công vụ.\n– Mình: Còn tôi thì có thể kiện đồng chí tội vu khống và làm sai luật!\nCSGT 2 bỏ đi. Sau 1 lúc “hội ý“, CSGT lúc đầu tuýt mình lại đi đến và nói:\n– CSGT: Xin lỗi anh, lúc nãy chúng tôi có chút nhầm lẫn, mời anh tiếp tục lưu thông.\n(Sưu tầm, lưu lại để khi cần tìm lại cho dễ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/03/01/xu-ly-khi-gap-csgt/","summary":"\u003cp\u003eCÁC BẠN ĐI XE MÁY CHÚ Ý\u003cbr\u003e\n– CSGT: Em cho anh kiểm tra giấy tờ!\u003cbr\u003e\n– Mình: Chào đồng chí, đồng chí chưa chào tôi theo đúng điều lệnh!\u003cbr\u003e\n– CSGT: Ừ…à (Lúc này mới đưa tay chào theo điều lệnh và đổi giọng) Đề nghị anh cho xem giấy tờ.\u003cbr\u003e\n– Mình: Theo điều 14 thuộc thông tư 65 quy định về điều kiện CSGT được dừng phương tiện đang lưu thông để kiểm tra, kiểm soát nếu ko có mệnh lệnh tổng kiểm soát thì đồng chí phải có trách nhiệm thông báo lỗi của tôi trước khi yêu cầu kiểm tra giấy tờ!\u003cbr\u003e\n– CSGT: [Biến sắc] Anh chạy xe quá tốc độ cho phép!\u003cbr\u003e\n– Mình: Đồng chí có bằng chứng ko?\u003cbr\u003e\n– CSGT: Bằng chứng thì 15 ngày sau lên đóng phạt rồi lấy\u003cbr\u003e\n(Câu này nghe mãi nhàm rồi, nhất là CSGT ở Đồng Nai)\u003cbr\u003e\n– Mình: Đồng chí có cần tôi nhắc lại điều 3 nguyên tắc xử lý vi phạm hành chính, luật xử lý vi phạm hành chính số 15/2012/QH13 ko?\u003cbr\u003e\n– CSGT: [Tái mặt tập 2, lảng đi chỗ khác, kêu 1 anh CA khác tới]\u003cbr\u003e\n– Mình: Tôi đang làm việc với đồng chí kia, đồng chí nào dừng xe tôi thì tôi làm việc với đồng chí đó!\u003cbr\u003e\n– CSGT 2: Có việc gì đấy anh!\u003cbr\u003e\n– Mình: Đồng chí bảo với CSGT lúc nãy dừng xe của tôi lại báo cáo lại cho đồng chí rõ nhé!\u003cbr\u003e\n– CSGT 2: Mời anh đến làm việc với sếp của chúng tôi!\u003cbr\u003e\n– Mình: Đứng nãy giờ tôi chưa rõ mình vi phạm gì, vậy cho nên đồng chí mời sếp của đồng chí đến đây làm việc với tôi!\u003cbr\u003e\n– CSGT 2: Chúng tôi có thể đưa xe về đồn, anh đang chống người thi hành công vụ.\u003cbr\u003e\n– Mình: Còn tôi thì có thể kiện đồng chí tội vu khống và làm sai luật!\u003cbr\u003e\nCSGT 2 bỏ đi. Sau 1 lúc “hội ý“, CSGT lúc đầu tuýt mình lại đi đến và nói:\u003cbr\u003e\n– CSGT: Xin lỗi anh, lúc nãy chúng tôi có chút nhầm lẫn, mời anh tiếp tục lưu thông.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n(Sưu tầm, lưu lại để khi cần tìm lại cho dễ ;))\u003c/p\u003e","title":"Xử lý khi gặp CSGT"},{"content":"Link tham khảo:\nhttp://cafeland.vn/bandoc/threads/lam-the-nao-de-mua-nha-khi-khong-du-tien.201/\nCác dự án đang nghiên cứu:\nDream Tower Coma6: 86m2, giá 16tr/m2: Hồi đi thi bằng lái thì mới có một tòa bắt đầu sơn, giờ xong hết rồi thì phải, ngày nào đi làm về cũng nhìn thấy, trông từ đại lộ Thăng Long vào thấy khá cao cấp. Vị trí tương đối tốt, tuy nhiên giao thông chưa thuận tiện, đáng phải có đường đi thẳng từ đó sang SVD Mỹ Đình chứ đi vòng bằng Đại Lộ Thăng Long thấy thật bực mình.\nLink tham khảo có ảnh thực tế: https://www.sites.google.com/site/vutoannhadhathanoi/ban-chung-cu-dream-town—coma-6\nChung cư 136 Hồ Tùng Mậu:\nhttp://batdongsanhn.com.vn/khu-do-thi-chung-cu/chung-cu-136-ho-tung-mau-toa-a2-vinaconex-7\nCăn 61m2 xấu điên vì mặt thoáng quá ít, căn 75m2 thì mặt thoáng rộng hơn. Ví trí tương đương với Coma6, chưa xây xong, sắp giao nhà thôi, giá đâu có rẻ hơn ???\nChung cư D22 Bộ Quốc Phòng – Ngõ 62 Trần Bình, có 3 tòa, tòa 11 tầng đã xong, giá bán tầm 25-26 căn 60m2. Hai tòa đang xây đến tầng 11 và 8, hai tòa đang xây này số tầng lên tới 27 thì phải. Mình đã vào xem thử, vị trí rất ngon, thoáng. Thấy cam kết là quý III/2015 giao nhà. Nếu có tiền thì đầu tư cũng được, giá bây giờ là khoảng 18tr/m2, xây xong kiểu gì chả lên 25 là ít.\nVinaconex 7 Mỹ Đình: http://www.batdongsanvic.com/chung-cu-vinaconex-7-tu-liem-my-dinh\nVat vào thì cũng 17tr/m2, mà căn diện tích nhỏ nhất (hơn 70m2) thì cũng chẳng còn mà mua, nói chung là khoai. Mới lắp xong cửa sổ, chưa sơn bên ngoài, nói là quý II/2014 bàn giao nhưng mình sợ có lẽ phải quý II/2015 :-j Vì từ hồi ra tết đến giờ không thấy tiến triển gì hết.\nCT1 Mễ Trì Thượng:\nNOCT ??? – Thôi đừng nói đến, nhà thì lởm giá thì chát.\nDù sao mình vẫn muốn vào Đà Nẵng, nhà thì rẻ, lại không bị lạnh cóng, không bị nồm nhớp nháp thấy ghét.\nBình luận (4) Phùng Văn Huy — 2014-02-26 13:34\nĐợt này thấy nhiều người đang mua chỗ Kim Văn, Kim Lũ với sự hỗ trợ gói vay 30000 tỷ gì gì đó. Tham khảo xem có múc được ko 😀 Có ~40-50% còn vay là quyết được rồi. http://huypv.net/blog/2012/12/10/bao-gio-du-tien-mua-nha-gia-nha-dat-bat-dong-san-giam-luong-tang-thi-co-hoi-la-som/ :p\nkanishi — 2014-02-26 14:48\nKim Văn Kim Lũ đông đúc ồn ào chắc vợ anh không thích, vợ anh là khó tính lắm, tầng cao không mua, xa không mua, chưa có sổ đỏ không mua. Nói chung là không mua :-j\nKhang Lương Ngọc — 2014-02-27 03:57\nthế vợ chú là chủ hộ rồi :))\nkanishi — 2014-02-27 05:29\nChuẩn ko phải chỉnh, em chỉ đưa phương án đề xuất, vợ không duyệt là nghỉ luôn, thế mới tài :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/26/co-nen-vay-tien-mua-nha/","summary":"\u003cp\u003eLink tham khảo:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://cafeland.vn/bandoc/threads/lam-the-nao-de-mua-nha-khi-khong-du-tien.201/\"\u003ehttp://cafeland.vn/bandoc/threads/lam-the-nao-de-mua-nha-khi-khong-du-tien.201/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCác dự án đang nghiên cứu:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eDream Tower Coma6\u003c/strong\u003e: 86m2, giá 16tr/m2: Hồi đi thi bằng lái thì mới có một tòa bắt đầu sơn, giờ xong hết rồi thì phải, ngày nào đi làm về cũng nhìn thấy, trông từ đại lộ Thăng Long vào thấy khá cao cấp. Vị trí tương đối tốt, tuy nhiên giao thông chưa thuận tiện, đáng phải có đường đi thẳng từ đó sang SVD Mỹ Đình chứ đi vòng bằng Đại Lộ Thăng Long thấy thật bực mình.\u003c/p\u003e","title":"Có nên vay tiền mua nhà?"},{"content":"Tít nghe sến sẩm nhỉ, đáng ra phải là “Thứ 7 mưa buồn” nó mới đầy đủ, nhưng thôi, mưa sao cứ phải gắn với buồn, giả vờ sang chảnh à, thế này nhé: Thứ 7 mưa bẩn. Chuẩn nó là thế.\nSáng suýt thì muộn làm, mình cứ chờ mãi chuông báo thức mà không thấy nó kêu, may có bạn Bi ăn vạ – mắt nhắm miệng kêu gào đòi bế – làm mình dậy bế con, sờ điện thoại thấy tắt ngóm, chắc sụt nguồn, xem giờ thì thấy 7h15, vội vàng mặc quần áo đi làm. Ra đến nơi vẫn sớm 5 phút. Tin tưởng vào điện thoại mà không có phương án dự phòng thật sự rất nguy hiểm.\nDạo này đi làm mệt quá, rất căng thẳng. Tin vui là sau gần 4 năm đi làm thì cũng được tăng lương lần đầu tiên, cũng gọi là có chút an ủi. Thằng Vinh ngu nó vào Viettel sau mình mà giờ hệ số lương đã 4.8, trong khi mình mãi mới lên được 4.2.\nVừa vào Instagram của Sở Khanh, thấy cuộc sống của nó nhiều màu sắc quá, Instagram (cũng như cuộc sống) của mình thật buồn tẻ. Trên facebook, Tùng dâm điện hạ mặt trời vừa đi đâu đó ở Philippines du lịch, rất đẹp, thật hâm mộ và ghen tị.\nEm gái mình sắp lấy chồng, thôi lấy đi cho … khôn lớn, bố mẹ kêu (nhiều) quá, nhức cả đầu. Vì em gái mình chuẩn bị cưới nên Dung ỉn và Bi ngô sẽ lại về quê khoảng 1 tháng để tham dự cưới, hỏi.\nTrong thời gian đó mình ở HN sẽ phải cố gắng mà tìm nhà, nhà ở Vũ Ngọc Phan hùng hục tới đặt cọc rút cục lại không thuê nữa, giờ rút cái cọc một triệu cũng tương đối mệt mỏi đây, hẹn đi xem nhà và lấy lại tiền đặt cọc mà mưa gió rét ngại quá vẫn chưa đi được, đành để sang tuần.\nBi ngô dạo này toàn đòi bế, khóc thì to, ưỡn ẹo khó tính. Vẫn chưa luyện cho nó tự nằm ngủ được, rất gian nan, vì nghe nó khóc là mẹ nó lại xót và bế lên.\nhttp://afamily.vn/me-va-be/giup-be-yeu-tu-ngu-qua-dem-sau-7-ngay-20131004104437396.chn\nBình luận (4) thangola — 2014-02-22 18:56\nSở Khanh nó có ô tô, ghen với nó làm gì. Còn Tùng dâm thì muốn có vợ có con bỏ mẹ, nó ko ghen mày thì thôi, mày lại còn so đo :)))\nkanishi — 2014-02-25 01:10\nThánh Thăng :))\nLoi Luu — 2014-02-23 19:36\nBạn Hương sắp lấy chồng rồi hả anh :-s, buồn phết nhỉ 🙂\nkanishi — 2014-02-25 01:10\nVui chứ chú buồn cái giề :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/22/thu-7-mua/","summary":"\u003cp\u003eTít nghe sến sẩm nhỉ, đáng ra phải là “Thứ 7 mưa buồn” nó mới đầy đủ, nhưng thôi, mưa sao cứ phải gắn với buồn, giả vờ sang chảnh à, thế này nhé: Thứ 7 mưa bẩn. Chuẩn nó là thế.\u003cbr\u003e\nSáng suýt thì muộn làm, mình cứ chờ mãi chuông báo thức mà không thấy nó kêu, may có bạn Bi ăn vạ – mắt nhắm miệng kêu gào đòi bế – làm mình dậy bế con, sờ điện thoại thấy tắt ngóm, chắc sụt nguồn, xem giờ thì thấy 7h15, vội vàng mặc quần áo đi làm. Ra đến nơi vẫn sớm 5 phút. Tin tưởng vào điện thoại mà không có phương án dự phòng thật sự rất nguy hiểm.\u003cbr\u003e\nDạo này đi làm mệt quá, rất căng thẳng. Tin vui là sau gần 4 năm đi làm thì cũng được tăng lương lần đầu tiên, cũng gọi là có chút an ủi. Thằng Vinh ngu nó vào Viettel sau mình mà giờ hệ số lương đã 4.8, trong khi mình mãi mới lên  được 4.2.\u003cbr\u003e\nVừa vào Instagram của Sở Khanh, thấy cuộc sống của nó nhiều màu sắc quá, Instagram (cũng như cuộc sống) của mình thật buồn tẻ.  Trên facebook, Tùng dâm điện hạ mặt trời vừa đi đâu đó ở Philippines du lịch, rất đẹp, thật hâm mộ và ghen tị.\u003cbr\u003e\nEm gái mình sắp lấy chồng, thôi lấy đi cho … khôn lớn, bố mẹ kêu (nhiều) quá, nhức cả đầu. Vì em gái mình chuẩn bị cưới nên Dung ỉn và Bi ngô sẽ lại về quê khoảng 1 tháng để tham dự cưới, hỏi.\u003cbr\u003e\nTrong thời gian đó mình ở HN sẽ phải cố gắng mà tìm nhà, nhà ở Vũ Ngọc Phan hùng hục tới đặt cọc rút cục lại không thuê nữa, giờ rút cái cọc một triệu cũng tương đối mệt mỏi đây, hẹn đi xem nhà và lấy lại tiền đặt cọc mà mưa gió rét ngại quá vẫn chưa đi được, đành để sang tuần.\u003cbr\u003e\nBi ngô dạo này toàn đòi bế, khóc thì to, ưỡn ẹo khó tính. Vẫn chưa luyện cho nó tự nằm ngủ được, rất gian nan, vì nghe nó khóc là mẹ nó lại xót và bế lên.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://afamily.vn/me-va-be/giup-be-yeu-tu-ngu-qua-dem-sau-7-ngay-20131004104437396.chn\"\u003ehttp://afamily.vn/me-va-be/giup-be-yeu-tu-ngu-qua-dem-sau-7-ngay-20131004104437396.chn\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thứ 7 mưa"},{"content":" Tìm địa điểm: HERE của Nokia có thể bá đạo vụ nào đó chứ vụ tìm kiếm thông tin địa điểm thì Google vẫn là số 1, thông tin cực kì chi tiết và chính xác. Và mặc dù không có ứng dụng chính chủ Google thì ứng dụng “phụ chủ” cũng rất xuất sắc, đó chính là:\nhttp://www.windowsphone.com/en-us/store/app/google-maps/a2282991-ff5c-4038-994f-b03be450120d Thời tiết: Weather là phần mềm của Microsoft cài sẵn nhưng mình thấy AccuWeather hay hơn. OTT: Viber cũng đẹp đấy nhưng quá nhiều tin nhắn spam, quảng cáo sản phẩm, rất kinh dị, mình xóa luôn Viber rồi. Whatsapp xứng đáng với cái giá 19 tỉ $, dùng vô cùng sướng. Muốn gọi điện hoặc video call thì Skype, mặc dù hơi lích kích phải đăng kí nick, nhưng chất lượng rất tốt bù lại, kể cả bị bóp băng thông vẫn gọi tốt. Xem tivi: MyTVNet, rất tốt rất tốt, nhưng vẫn hi vọng sẽ có VP9.TV hê hê. Facebook: ghẻ ngứa, dù đã trải bao lần nâng cấp, mình vẫn chưa thấy app facebook nào đủ mượt mà, vẫn phải dùng web, rất bực mình với 1320 ở chỗ nó hay bị đơ ra, không lướt được khi gặp mất cái Gợi ý kết bạn (Friends Suggest) hoặc gợi ý Fanpage, đơ như hỏng cảm ứng luôn, ấn phím Home ra khỏi IE thì lại ngon. Chắc là do IE lởm rồi.\nNokia mới có bản cập nhật cho phép tắt rung khi chạm vào 3 phím cảm ứng, mình rất ưng, chạm vào cứ rung rung thấy ghét.\nTạm thế. Bình luận (3) thangola — 2014-02-20 17:46\nDù không dùng WP nữa, nhưng 2 tháng vọc của tao có thể có ích 1 chút cho mày:\n– Thời tiết: Umbrella 8, Bing Weather\n– Tạo shortcut để bật tắt wifi/data/bluetooth: Shortcuts4all\n– Lịch: Simple Calendar\n– Chụp ảnh tự tag địa điểm, thời tiết: Phototag\n– Show mức pin + lich sử pin: Battery\n– T9 dialer: RapDialer\nkanishi — 2014-02-21 02:04\nRapDialer có vẻ rất hay nhưng rõ ràng là nó copy danh bạ của mình về server của nó, tao thấy nó liên tục cập nhật phiên bản mới, sau khi update vào toàn mất vài phút đồng bộ, thế nên anh ko cài nó nữa, quá nghi ngờ.\ntạo shortcut anh dùng quicksetting, có luôn đèn pin, mà sắp tới 8.1 có sẵn quick setting rồi thì khỏi cần cài :d\nlịch sử pin anh có cài baterry performation gì gì ấy rất đẹp và log pin chi tiết, sau thấy chả ý nghĩa mấy nên anh xóa xừ, hehe.\nchú dùng wp 2 tháng là con gì thế?\nthangola — 2014-02-22 05:17\nĐã có khá nhiều trải nghiệm thú vị, nhưng vẫn phải trở về với Android. WP quá bất tiện :D. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/20/phan-mem-tren-windows-phone-lumia-1320/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eTìm địa điểm: HERE của Nokia có thể bá đạo vụ nào đó chứ vụ tìm kiếm thông tin địa điểm thì Google vẫn là số 1, thông tin cực kì chi tiết và chính xác. Và mặc dù không có ứng dụng chính chủ Google thì ứng dụng “phụ chủ” cũng rất xuất sắc, đó chính là:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.windowsphone.com/en-us/store/app/google-maps/a2282991-ff5c-4038-994f-b03be450120d\"\u003ehttp://www.windowsphone.com/en-us/store/app/google-maps/a2282991-ff5c-4038-994f-b03be450120d\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThời tiết: Weather là phần mềm của Microsoft cài sẵn nhưng mình thấy AccuWeather hay hơn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eOTT: Viber cũng đẹp đấy nhưng quá nhiều tin nhắn spam, quảng cáo sản phẩm, rất kinh dị, mình xóa luôn Viber rồi. Whatsapp xứng đáng với cái giá 19 tỉ $, dùng vô cùng sướng. Muốn gọi điện hoặc video call thì Skype, mặc dù hơi lích kích phải đăng kí nick, nhưng chất lượng rất tốt bù lại, kể cả bị bóp băng thông vẫn gọi tốt.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eXem tivi: MyTVNet, rất tốt rất tốt, nhưng vẫn hi vọng sẽ có VP9.TV hê hê.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eFacebook: ghẻ ngứa, dù đã trải bao lần nâng cấp, mình vẫn chưa thấy app facebook nào đủ mượt mà, vẫn phải dùng web, rất bực mình với 1320 ở chỗ nó hay bị đơ ra, không lướt được khi gặp mất cái Gợi ý kết bạn (Friends Suggest) hoặc gợi ý Fanpage, đơ như hỏng cảm ứng luôn, ấn phím Home ra khỏi IE thì lại ngon. Chắc là do IE lởm rồi.\u003cbr\u003e\nNokia mới có bản cập nhật cho phép tắt rung khi chạm vào 3 phím cảm ứng, mình rất ưng, chạm vào cứ rung rung thấy ghét.\u003cbr\u003e\nTạm thế.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethangola\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2014-02-20 17:46\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Phần mềm trên windows phone (lumia 1320)"},{"content":"Nguồn: http://4sysops.com/archives/how-to-share-wi-fi-in-windows-8-with-internet-connection-sharing-ics/\nHồi xưa toàn phải cài connectifity để share, giờ thì hệ điều hành tự làm được, khỏi cần cài đặt loằng ngoằng, cực đơn giản với 2 câu lệnh:\n– netsh wlan set hostednetwork mode=allow ssid=Dungham key=12345678\n– netsh wlan start hostednetwork.\nThế là xong. (chi tiết các bạn xem trong link nguồn nhé), mình chỉ copy lại những thứ mình cần :p\nBình luận (9) Tú béo — 2014-02-17 05:15\nCái này có save lại luôn không, hay mỗi lần restart máy lại phải create lại?\nkanishi — 2014-02-17 07:22\ncreate lại nhé : )) viết một cái script đặt ở desktop cũng dc đó 😀\nTú béo — 2014-02-17 10:16\nMà thế là share được từ mạng Wifi A ra mạng Wifi B ko nhể? Nếu được thì ngon hơn Connectify rồi :))\nTú béo — 2014-02-17 10:46\nĐã test trên Windows 7, share được từ mạng wifi ra wifi, đặc biệt hữu dụng khi mạng wifi limit số lượng client kết nối 🙂\nkanishi — 2014-02-17 10:55\nCác bạn Connectify mất nghề rồi :))\nkanishi — 2014-02-17 10:56\nNhưng laptop của em phát wifi yếu quá, phòng này sang phòng kia cách có cái cửa nhôm mà không còn tí sóng nào :[\nTú béo — 2014-02-17 14:17\nLàm con router 3 râu đê ;))\nPhùng Văn Huy — 2014-02-19 11:47\nMịa, máy tao fail ngay từ vòng gửi xe. Hosted network supported = No\nkanishi — 2014-02-20 01:38\nMáy gì ghẻ quá vậy Huy :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/16/share-wifi-tu-laptop-cho-dien-thoai-ma-khong-can-cai-phan-mem/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href=\"http://4sysops.com/archives/how-to-share-wi-fi-in-windows-8-with-internet-connection-sharing-ics/\"\u003ehttp://4sysops.com/archives/how-to-share-wi-fi-in-windows-8-with-internet-connection-sharing-ics/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHồi xưa toàn phải cài connectifity để share, giờ thì hệ điều hành tự làm được, khỏi cần cài đặt loằng ngoằng, cực đơn giản với 2 câu lệnh:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e– netsh wlan set hostednetwork mode=allow ssid=Dungham key=12345678\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e– netsh wlan start hostednetwork\u003c/strong\u003e.\u003cbr\u003e\nThế là xong. (chi tiết các bạn xem trong link nguồn nhé), mình chỉ copy lại những thứ mình cần :p\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-9\"\u003eBình luận (9)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-17 05:15\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Share wifi từ laptop cho điện thoại mà không cần cài phần mềm"},{"content":"Công ty đang có chương trình radio, phát bài đéo gì mà “Khoảnh khắc cho anh nhận ra I love you”…, google mới thấy là Dấu mưa, thật không ngửi nổi, hừ hừ, mình khó tính như một lão già gàn dở ý nhỉ :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/14/chiu-khong-noi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eCông ty đang có chương trình radio, phát bài đéo gì mà “Khoảnh khắc cho anh nhận ra I love you”…, google mới thấy là Dấu mưa, thật không ngửi nổi, hừ hừ, mình khó tính như một lão già gàn dở ý nhỉ :v\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Chịu không nổi"},{"content":"PK + Phòng ăn + Bếp:\nPhòng ngủ nhỏ:\nHành lang các phòng:\nPhòng đọc sách/làm việc:\nPhòng ngủ master:\nWC:\nMặt bằng:\nBình luận (11) kanishi — 2014-02-12 05:28\nKhu Mulberry Lane đó\nGiá thuê 10tr/tháng nên mình chỉ ngồi hóng từ xa thôi =))\nLoi Luu — 2014-02-12 11:20\nPhòng 100 m2 thì khoảng bn hả anh? 😀\nkanishi — 2014-02-13 01:04\nchắc cũng tầm trên 8tr 😀\nTú béo — 2014-02-12 05:52\nVay thế chấp ngân hàng mua luôn ;))\nLoi Luu — 2014-02-12 11:17\nBao nhiêu thì mua được hả anh : ))\nTú béo — 2014-02-12 14:45\nKhoảng 2tỉ 8 cho nhà này là húp ngon rồi ;))\nkanishi — 2014-02-13 01:05\n2 tỉ 8 hơi khoai đấy, nhà này 128m2, giao thô cũng 24tr/m2 rồi, hoàn thiện như thế này cũng phải thêm 4tr/m2 nữa ;))\nLoi Luu — 2014-02-13 16:38\nThế bao giờ cho mua được nhà đây : ))\nTú béo — 2014-02-14 03:00\n10tr/tháng, 1 năm hết 120tr, 20 năm hết 2tỉ4, nếu tỉ giá không trượt quá nhạnh thì đi thuê ở cũng được, éo cần mua ;))\nTú béo — 2014-02-14 03:02\nPhải mỗi cái là tích lũy chi phí thuê, cầm tiền trong tay mà ko được tiêu :)) Còn vay mua nhà thì cầm nhà rồi dần dần trả nợ\nkanishi — 2014-02-14 08:40\nCó 2.4 tỉ trong tay thì cứ ném ngân hàng rồi đem 120tr đi thuê nhà, hê hê. Mỗi năm ở một khu, 10tr/tháng thuê toàn chung cư vip còn lo gì :)) Ở thế mới sướng ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/12/nha-moi/","summary":"\u003cp\u003ePK + Phòng ăn + Bếp:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/9F0E5BA1-C205-438F-B115-CC5E72366AC4-7003-000004D5B801AB5B_zps84ee197a.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/9f0e5ba1-c205-438f-b115-cc5e72366ac4-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/5C260035-17EE-4392-B1D8-9DA98AFC18EE-7003-000004D5A635A11A_zps976581db.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/5c260035-17ee-4392-b1d8-9da98afc18ee-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/CB060D88-54D1-465A-8C12-5E9D412F6382-7003-000004D5A0D51FA2_zps5f58d10f.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/cb060d88-54d1-465a-8c12-5e9d412f6382-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/3624DFA5-4AE8-4CE1-B27E-D35C700D7E97-7003-000004D59AF0F4DD_zpsa92152bd.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/3624dfa5-4ae8-4ce1-b27e-d35c700d7e97-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/7956D5D3-82BC-4CBB-9C59-91C4268EEB3C-7003-000004D58FBEBEA8_zpse6479846.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/7956d5d3-82bc-4cbb-9c59-91c4268eeb3c-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/D6C9BC7B-EA55-4E09-B856-1F2C22D344E8-7003-000004D58ABD958C_zps73aa9746.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/d6c9bc7b-ea55-4e09-b856-1f2c22d344e8-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhòng ngủ nhỏ:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/F071C43B-4173-4DC1-BB73-009CE66809B9-7003-000004D56D24B56E_zps5e72fdd7.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/f071c43b-4173-4dc1-bb73-009ce66809b9-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHành lang các phòng:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/8BED1369-CE1D-4F3A-B66E-636C6B4276A9-7003-000004D5B2128DCA_zpse504c549.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/8bed1369-ce1d-4f3a-b66e-636c6b4276a9-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhòng đọc sách/làm việc:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/06B36B80-D4D7-498C-A501-B51EDB5ECD30-7003-000004D57F9BE077_zps8f193289.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/06b36b80-d4d7-498c-a501-b51edb5ecd30-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhòng ngủ master:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/2F04142C-252E-4B11-ACBD-CA53597A0F0E-7003-000004D53D86C3CD_zps196b5490.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/2f04142c-252e-4b11-acbd-ca53597a0f0e-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nWC:\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/53B47C03-E5FC-4C41-966B-F861047D9C13-7003-000004D522D45B7B_zps3381de44.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/53b47c03-e5fc-4c41-966b-f861047d9c13-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/C8400133-4059-4034-A192-DE9882FEDA9B-7003-000004D52968DBD9_zps04dc6b7a.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/c8400133-4059-4034-a192-de9882feda9b-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/i1347.photobucket.com/albums/p703/daomanhviet/D6E1C003-2852-4EFE-8978-DF82B2469C5D-7003-000004D519D7A75F_zps3f5ada9e.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/d6e1c003-2852-4efe-8978-df82b2469c5d-700.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMặt bằng:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/02/12/nha-moi/c7-7zps90962879.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-11\"\u003eBình luận (11)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-12 05:28\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhu Mulberry Lane đó\u003cbr\u003e\nGiá thuê 10tr/tháng nên mình chỉ ngồi hóng từ xa thôi =))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://loibeo.wordpress.com\"\u003eLoi Luu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-12 11:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhòng 100 m2 thì khoảng bn hả anh? 😀\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-13 01:04\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echắc cũng tầm trên 8tr 😀\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-12 05:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhà mới"},{"content":"Tại sao bạn sẽ tức điên khi chơi Flappy Bird?\n– Nó không có level nào hết, chỉ một mức độ “rất khó” từ đầu tới cuối, không giống như Angry Bird có các level hay Asphalt 8 phải cày tiền, Flappy Bird cực đơn giản: chơi – chết – chơi – chết, vậy thôi.\n– Nó quá khó, ngay ở mức đầu tiên, nghĩa là bạn có thể chơi 20 lần mà không thể nào được nổi 2 điểm =)) Bay cao, chết. Bay thấp, chết. Bay nhanh, chết. Bay chậm, đâm đầu xuống đất. Bạn phải căn làm sao cho con chim luôn bay là là miệng ống cống, thần kinh phải thật vững, thấy chim rơi không được hoảng, đợi đúng thời điểm nó rơi sát cái ống nước, tap phát để đẩy nó lên. Thường xuyên xảy ra trường hợp gõ chậm, không kịp đưa chim bay lên, nó chạm vào ống và lao đầu xuống đất như một quả tên lửa, âm thanh lúc này thì như đấm vào mặt, thật sự là như vậy. Còn với những người chưa quen, thấy chim rơi sẽ rất hoảng, liên tục chạm chạm đẩy chim, và chim thì liên tục va đầu vào ống cống phía trên, ngỏm củ tỏi cực nhanh.\n– Game không có nút pause, không có thêm mạng thêm miếc gì sất, dù bạn 1 điểm hay 5 điểm hay 10 điểm hay 50 điểm, chim chết là chơi lại từ đầu, rất ức chế :))\nNhưng tại sao bạn vẫn điên cuồng gõ tap tap vào màn hình?\n– Cả thế giới đang nói về Flappy Bird, chẳng lẽ mình không biết nó thế nào ;))\n– Bạn luôn có cảm giác: Đáng ra tao đã qua được cái ống này. Luôn có cảm giác mình lẽ ra phải chơi tốt hơn, luôn có cảm giác “game dễ vậy sao mà chết nhanh thế” :))\n– Khi bạn đi được qua một vài ống, bạn sẽ có cảm giác sung sướng, đặc biệt khi được trên 5 điểm, rồi sau đó mỗi khi bạn sắp phá được kỉ lục của bản thân, sẽ có một cảm giác hồi hộp khi đưa chim gần tới mức điểm kỉ lục, nếu vượt được kỉ lục cũ, sẽ làm một cảm giác rất giải tỏa, haha.\nMình đã chơi được 22 điểm trên windows phone, trên wp là phiên bản nhái thôi chưa có chính chủ, nó không khó như iOS, và mình tắt tiếng để chơi cho tập trung chứ để tiếng thì bạn sẽ nhanh chết hơn. Càng chơi ở thiết bị có màn hình to thì càng dễ, trên trên iphone 4 hoặc iphone 5 thì cực khó. Con chim quá nặng, rơi rất rất nhanh. Chơi nhiều bạn sẽ quen với tốc độ rơi của chim để điều chỉnh tốc độ chạm tay phù hợp.\nVề sự may mắn của Flappy Bird, công rất to của Pewdiepie, chính anh ta review game này mà sau đó cả thế giới điên cuồng chơi, mình nghĩ Pewdiepie cũng cảm thấy tự hào khi anh ta có tầm ảnh hưởng ghê gớm đến thế, đẩy một game vô danh lên tầm hiện tượng toàn cầu cơ mà, có ai phỏng vấn Pewdiepie xem anh ta đang nghĩ gì, hehe.\nTrên các trang như tinhte, linkhay, otofun hay facebook, rất nhiều comment kiểu như không có gì mới, giống game nọ game kia, chẳng có gì hay, xóa luôn sau 5 phút, Nitendo kiện trắng mắt ra kìa, ý thức bản quyền kém quá .v.v. Mình cho rằng đó là những comment mang nặng tính GATO, hê hê. Flappy Bird may mắn, điều đó rõ như ban ngày, nhưng tác giả của nó kiên định phong cách game 8bit, hơn 4 năm làm game, giải thưởng nọ kia… thì mới may mắn chứ những kẻ chỉ biết viết những bình luận chê bai ném đá thì chả bao giờ may mắn được đâu, mình nói thật đấy.\nTự hào thái quá thì không cần thiết, không nên, nhưng với một đất nước “đói kém” những thành tích dạng “sánh vai cùng cường quốc năm châu” như Việt Nam ta, thì một thứ ở vị trí top 1 thế giới (và mang tính tích cực) như thế này phải hoan nghênh mạnh, cổ vũ mạnh, vác $ của tây về cơ mà, cứ kiếm dc nhiều tiền chân chính, không tham nhũng ăn cắp phá rừng đầu độc nhân dân là mình cổ vũ hai tay.\nVừa google thì thấy cả trên Android và iOS, Flappy Bird đều đang đứng đầu top free game, Android có hơn 400.000 lượt rate, iOS thì có hơn 600.000 lượt, thật là khủng bố. Làm game thôi anh em ơi.\nTặng kèm:\nSau hơn 1 ngày chơi FLAPPY BIRD và đạt đc cực định 95cm, mình có rút ra vài ngu kiến:\nNguyên nhân dẫn đến tình trạng ức chế ở hầu hết chị em phụ nữ và đa số các nam thanh niên là do CHIM ngóc đầu lên quá sớm hoặc quá muộn. Khi chơi đừng quá tập trung vào CHIM mà phải quan sát xung quanh để kéo dài thời gian Cái cảm giác CHIM trụ được lâu là 1 khoái cảm đặc biệt , nó là sự pha trộn giữa sự lâng lâng, có chút hụt hẫng và hi vọng sẽ khá hơn ở lần sau. Cuối cùng: Con chim nào cũng muốn được chui qua nhiều lỗ.\n=======\nBài học ý nghĩa nhất từ trò chơi: Đừng nản chí khi chim của bạn không vượt qua nổi vài cái khe đầu tiên vì trên thế giới còn hàng triệu con trym tội nghiệp khác thậm chí chưa nhìn thấy cái khe nào trong đời ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/08/bai-phan-tich-ve-flappy-bird-va-cac-hien-tuong-lien-quan/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTại sao bạn sẽ tức điên khi chơi Flappy Bird?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Nó không có level nào hết, chỉ một mức độ “rất khó” từ đầu tới cuối, không giống như Angry Bird có các level hay Asphalt 8 phải cày tiền, Flappy Bird cực đơn giản: chơi – chết – chơi – chết, vậy thôi.\u003cbr\u003e\n– Nó quá khó, ngay ở mức đầu tiên, nghĩa là bạn có thể chơi 20 lần mà không thể nào được nổi 2 điểm =)) Bay cao, chết. Bay thấp, chết. Bay nhanh, chết. Bay chậm, đâm đầu xuống đất. Bạn phải căn làm sao cho con chim luôn bay là là miệng ống cống, thần kinh phải thật vững, thấy chim rơi không được hoảng, đợi đúng thời điểm nó rơi sát cái ống nước, tap phát để đẩy nó lên. Thường xuyên xảy ra trường hợp gõ chậm, không kịp đưa chim bay lên, nó chạm vào ống và lao đầu xuống đất như một quả tên lửa, âm thanh lúc này thì như đấm vào mặt, thật sự là như vậy. Còn với những người chưa quen, thấy chim rơi sẽ rất hoảng, liên tục chạm chạm đẩy chim, và chim thì liên tục va đầu vào ống cống phía trên, ngỏm củ tỏi cực nhanh.\u003cbr\u003e\n– Game không có nút pause, không có thêm mạng thêm miếc gì sất, dù bạn 1 điểm hay 5 điểm hay 10 điểm hay 50 điểm, chim chết là chơi lại từ đầu, rất ức chế :))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNhưng tại sao bạn vẫn điên cuồng gõ tap tap vào màn hình?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Cả thế giới đang nói về Flappy Bird, chẳng lẽ mình không biết nó thế nào ;))\u003cbr\u003e\n– Bạn luôn có cảm giác: Đáng ra tao đã qua được cái ống này. Luôn có cảm giác mình lẽ ra phải chơi tốt hơn, luôn có cảm giác “game dễ vậy sao mà chết nhanh thế” :))\u003cbr\u003e\n– Khi bạn đi được qua một vài ống, bạn sẽ có cảm giác sung sướng, đặc biệt khi được trên 5 điểm, rồi sau đó mỗi khi bạn sắp phá được kỉ lục của bản thân, sẽ có một cảm giác hồi hộp khi đưa chim gần tới mức điểm kỉ lục, nếu vượt được kỉ lục cũ, sẽ làm một cảm giác rất giải tỏa, haha.\u003cbr\u003e\nMình đã chơi được 22 điểm trên windows phone, trên wp là phiên bản nhái thôi chưa có chính chủ, nó không khó như iOS, và mình tắt tiếng để chơi cho tập trung chứ để tiếng thì bạn sẽ nhanh chết hơn. Càng chơi ở thiết bị có màn hình to thì càng dễ, trên trên iphone 4 hoặc iphone 5 thì cực khó. Con chim quá nặng, rơi rất rất nhanh. Chơi nhiều bạn sẽ quen với tốc độ rơi của chim để điều chỉnh tốc độ chạm tay phù hợp.\u003cbr\u003e\nVề sự may mắn của Flappy Bird, công rất to của Pewdiepie, chính anh ta review game này mà sau đó cả thế giới điên cuồng chơi, mình nghĩ Pewdiepie cũng cảm thấy tự hào khi anh ta có tầm ảnh hưởng ghê gớm đến thế, đẩy một game vô danh lên tầm hiện tượng toàn cầu cơ mà, có ai phỏng vấn Pewdiepie xem anh ta đang nghĩ gì, hehe.\u003cbr\u003e\nTrên các trang như tinhte, linkhay, otofun hay facebook, rất nhiều comment kiểu như không có gì mới, giống game nọ game kia, chẳng có gì hay, xóa luôn sau 5 phút, Nitendo kiện trắng mắt ra kìa, ý thức bản quyền kém quá .v.v. Mình cho rằng đó là những comment mang nặng tính GATO, hê hê. Flappy Bird may mắn, điều đó rõ như ban ngày, nhưng tác giả của nó kiên định phong cách game 8bit, hơn 4 năm làm game, giải thưởng nọ kia… thì mới may mắn chứ những kẻ chỉ biết viết những bình luận chê bai ném đá thì chả bao giờ may mắn được đâu, mình nói thật đấy.\u003cbr\u003e\nTự hào thái quá thì không cần thiết, không nên, nhưng với một đất nước “đói kém” những thành tích dạng “sánh vai cùng cường quốc năm châu” như Việt Nam ta, thì một thứ ở vị trí top 1 thế giới (và mang tính tích cực) như thế này phải hoan nghênh mạnh, cổ vũ mạnh, vác $ của tây về cơ mà, cứ kiếm dc nhiều tiền chân chính, không tham nhũng ăn cắp phá rừng đầu độc nhân dân là mình cổ vũ hai tay.\u003cbr\u003e\nVừa google thì thấy cả trên Android và iOS, Flappy Bird đều đang đứng đầu top free game, Android có hơn 400.000 lượt rate, iOS thì có hơn 600.000 lượt, thật là khủng bố. Làm game thôi anh em ơi.\u003cbr\u003e\nTặng kèm:\u003c/p\u003e","title":"Flappy Bird và các hiện tượng liên quan"},{"content":"Đọc bài này đã lâu, ngưỡng mộ tác giả lắm lắm, mãi gần đây mới biết tác giả là sếp cũ của mình, trời ơi nếu mà biết sớm có khi mình sẽ không nghỉ làm ở công ty cũ đâu, hihihi. Bình thường đã hâm mộ vợ chồng sếp rồi mà giờ biết sếp viết bài này em càng hâm mộ hơn gấp bội, thảo nào Tùng dâm nó yêu anh anh Giang ạ, em cũng yêu anh mất thôi = )))\nGần đây thấy các chị em hay lên tâm sự về những chủ để đại loại là: chồng không lãng mạng, chồng hết yêu, chồng thay đổi tính nết, làm thế nào để giữ chồng ..v.v. Mình không có ý định giải đáp tất cả những thắc mắc của các chị em. Chỉ muốn chia sẻ với chị em một cách nhìn nhận, có thể đồng ý, không đồng ý, nhưng có thể tham khảo. Nguyên tắc chọn chồng\nNGUYÊN TẮC CHUNG: NGU THÌ CHẾT, BỆNH TẬT KHÔNG TỰ NHIÊN SINH RA. Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng? Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi.. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về. Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng? Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết. NGUYÊN TẮC 2: YÊU LÀ CHỌN LỰA Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí. Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc blah blah… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái. Các bạn quên mất hai điều quan trọng. Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ thần kinh không bình thường, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ. Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? LÀ ĐÀN ÔNG. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông. Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, ko phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ. Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim v.v. Ok tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé. Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1. NGUYÊN TẮC 3: TÌNH YÊU CHẲNG GIÚP ĐƯỢC GÌ. Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi. Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Oh, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi dân nghiện say thuốc, chúng có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng blah blah… Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời. Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu). Đối thoại: – Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn? TY:- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà. – Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ? TY:- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC CHỮA BỆNH. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc vạn năng bệnh nào cũng chữa. Mệt tao quá. NGUYÊN TẮC BỐN: CHUYỆN NHỎ LÀ CHUYỆN LỚN. Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn? Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ. Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn “tốt với tôi, yêu tôi” ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau: – Cá, thế nào là một thợ câu giỏi? – À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu. Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự “tốt với tôi, yêu tôi” chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn. Thế cái gì mới là “chuyện lớn” quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt? Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày. Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thông qua những thứ “lặt vặt” đó. Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết… la la la… Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà TÍNH CÁCH, VĂN HÓA chứ không phải TÌNH YÊU, mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc. Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi. Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế? NGUYÊN TẮC 5: ĐỪNG NGHE ĐÀN ÔNG NÓI, HÃY NHÌN ĐÀN ÔNG LÀM. Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc… ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê) 10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như “em ơi anh muốn x em”) nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông TỬ TẾ nhất cũng thường nói. Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ…. Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình. Anh sẽ yêu em mãi mãi … nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ…. xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh… sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa. Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh… thế mà anh lại… Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được. Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác… Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là… anh ấy hứa là…anh ấy là người…. Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói dzậy mà bây giờ không phải dzậy. Vậy kết luận ở đây là gì? Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không… Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số…xin mời xem lại nguyên tắc số 1. NGUYÊN TẮC 6: ĐỨC TÍNH QUAN TRỌNG NHẤT CỦA CHỒNG? Tôi không nói là “đức tính quan trọng nhất của đàn ông”, bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích galant, có bà thích phong độ…tóm lại cái “nhất” đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được. Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ… gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn “có thể” lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào? Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!! Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào? Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!! Cô giáo: %^\u0026amp;(\u0026amp;)#$@ Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi. Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60… nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái “quan trọng” ấy, vậy nên chọn anh nào? Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân. (Hồng thì gọi là self-awareness) Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn cưới một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng… thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa. Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng THAY ĐỔI trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/07/mot-ong-chong-tot-viet-bi-kip-de-lay-duoc-chong-tot/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eĐọc bài này đã lâu, ngưỡng mộ tác giả lắm lắm, mãi gần đây mới biết tác giả là sếp cũ của mình, trời ơi nếu mà biết sớm có khi mình sẽ không nghỉ làm ở công ty cũ đâu, hihihi. Bình thường đã hâm mộ vợ chồng sếp rồi mà giờ biết sếp viết bài này em càng hâm mộ hơn gấp bội, thảo nào Tùng dâm nó yêu anh anh Giang ạ, em cũng yêu anh mất thôi = )))\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nGần đây thấy các chị em hay lên tâm sự về những chủ để đại loại là: chồng không lãng mạng, chồng hết yêu, chồng thay đổi tính nết, làm thế nào để giữ chồng ..v.v. Mình không có ý định giải đáp tất cả những thắc mắc của các chị em. Chỉ muốn chia sẻ với chị em một cách nhìn nhận, có thể đồng ý, không đồng ý, nhưng có thể tham khảo. Nguyên tắc chọn chồng\u003c/p\u003e","title":"Một ông chồng tốt viết bí kíp để lấy được chồng tốt"},{"content":"Mượn thiết bị của VP9.TV về dùng thử mấy ngày tết. Sau bao mong chờ cũng được cầm hộp sản phẩm trên tay, đánh giá của mình về hộp là … hơi quê, lòe loẹt và không ấn tượng. Theo mình nên dùng hộp bìa giấy tái chế thôi, không cần in gì cả, chỉ cần 1 dòng chữ “Chất lượng nằm bên trong – Hãy cùng nhau bảo vệ môi trường”, thế nó mới hiện đại theo kiểu tối giản, hehe. Hướng dẫn sử dụng cũng không cần in màu.\nTrong hộp có dây cáp HDMI khá xịn, điều khiển thì lại không có pin, không biết đây là lỗi hay là sản phẩm cho mượn nên không tài trợ pin.\nKhởi động lâu lắc mới lên, khi xem phim chất lượng hình ảnh rất tốt, đặc biệt là băng thông sử dụng rất thấp, xem rất mượt. Một số khán giả yêu cầu cao tất nhiên vẫn sẽ chê được, nhưng các khán giả không khó tính như mình thì hẳn rất hài lòng với chất lượng hình ảnh của VP9, âm thanh thì nhà không có dàn loa xịn nên không có nhận xét. Chất lượng cực tốt nhưng số lượng phim/clip/nhạc thì lại là vấn đề lớn, vì ít quá. Thêm vào đó truyền hình thì lại chưa dùng được “công nghệ lõi” mà đang sử dụng ứng dụng của mytv để chống cháy. Truyền hình mà ngon nữa thì cũng rất đáng mua. Phần nội dung cũng khá nan giải, chắc cũng không đơn giản, vài phim còn bị mất tiếng, có hình nhưng không có tiếng.\nKho phim cần nâng từ 1000+ lên 5000+ hoặc hơn nữa, mà danh mục phim cũng phải xem lại, bị trùng nhau nhiều quá, một phim mà xuất hiện ở vài ba danh mục luôn, hichic. Cần có các kênh truyền hình, với công nghệ của VP9.TV thì xem truyền hình HD là vô tư rồi, chứ như cái phần mềm xem truyền hình của bọn vtvcab, xem HD tậm tít bực cả mình.\nNói chung chất lượng tuyệt vời, nhưng chưa ai dám bỏ tiền ra mua vì nội dung hẻo quá.\nPhần chơi game mình chưa có thời gian đánh giá.\nĐiều khiển chắc do mình để box hơi thấp và ngồi chéo nên điều khiển hơi khó, không thể nào di được vào cái nút tắt hộp đăng nhập.\nMình dùng Nokia Play để gửi clip từ điện thoại lên màn hình tivi (qua DLNA) nhưng VP9 báo không thể chơi được, yêu cầu vào Setting cấu hình khỉ gì ấy, mà vào Setting thì tìm không ra cái cấu hình đó, bó tay. Trong khi dùng cái stick box cùi thì gửi clip vô tư.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/06/danh-gia-so-bo-ve-tivibox-vp9-tv/","summary":"\u003cp\u003eMượn thiết bị của VP9.TV về dùng thử mấy ngày tết. Sau bao mong chờ cũng được cầm hộp sản phẩm trên tay, đánh giá của mình về hộp là … hơi quê, lòe loẹt và không ấn tượng. Theo mình nên dùng hộp bìa giấy tái chế thôi, không cần in gì cả, chỉ cần 1 dòng chữ “Chất lượng nằm bên trong – Hãy cùng nhau bảo vệ môi trường”, thế nó mới hiện đại theo kiểu tối giản, hehe. Hướng dẫn sử dụng cũng không cần in màu.\u003cbr\u003e\nTrong hộp có dây cáp HDMI khá xịn, điều khiển thì lại không có pin, không biết đây là lỗi hay là sản phẩm cho mượn nên không tài trợ pin.\u003cbr\u003e\nKhởi động lâu lắc mới lên, khi xem phim chất lượng hình ảnh rất tốt, đặc biệt là băng thông sử dụng rất thấp, xem rất mượt. Một số khán giả yêu cầu cao tất nhiên vẫn sẽ chê được, nhưng các khán giả không khó tính như mình thì hẳn rất hài lòng với chất lượng hình ảnh của VP9, âm thanh thì nhà không có dàn loa xịn nên không có nhận xét. Chất lượng cực tốt nhưng số lượng phim/clip/nhạc thì lại là vấn đề lớn, vì ít quá. Thêm vào đó truyền hình thì lại chưa dùng được “công nghệ lõi” mà đang sử dụng ứng dụng của mytv để chống cháy. Truyền hình mà ngon nữa thì cũng rất đáng mua. Phần nội dung cũng khá nan giải, chắc cũng không đơn giản, vài phim còn bị mất tiếng, có hình nhưng không có tiếng.\u003cbr\u003e\nKho phim cần nâng từ 1000+ lên 5000+ hoặc hơn nữa, mà danh mục phim cũng phải xem lại, bị trùng nhau nhiều quá, một phim mà xuất hiện ở vài ba danh mục luôn, hichic. Cần có các kênh truyền hình, với công nghệ của VP9.TV thì xem truyền hình HD là vô tư rồi, chứ như cái phần mềm xem truyền hình của bọn vtvcab, xem HD tậm tít bực cả mình.\u003cbr\u003e\nNói chung chất lượng tuyệt vời, nhưng chưa ai dám bỏ tiền ra mua vì nội dung hẻo quá.\u003cbr\u003e\nPhần chơi game mình chưa có thời gian đánh giá.\u003cbr\u003e\nĐiều khiển chắc do mình để box hơi thấp và ngồi chéo nên điều khiển hơi khó, không thể nào di được vào cái nút tắt hộp đăng nhập.\u003cbr\u003e\nMình dùng Nokia Play để gửi clip từ điện thoại lên màn hình tivi (qua DLNA) nhưng VP9 báo không thể chơi được, yêu cầu vào Setting cấu hình khỉ gì ấy, mà vào Setting thì tìm không ra cái cấu hình đó, bó tay. Trong khi dùng cái stick box cùi thì gửi clip vô tư.\u003c/p\u003e","title":"Đánh giá sơ bộ về tivibox VP9.TV"},{"content":"Cùng khối ASEAN, trong khi dân Thái Lan, Indonesia dễ dàng mua được ô tô với giá rẻ thì tại Việt Nam, giá ô tô quá đắt đỏ. Giấc mơ mua ôtô giá rẻ còn quá xa vời.\nNhìn sang Thái, Indo phát thèm\nTại Indonesia, 5 năm trước, Chính phủ đã lên kế hoạch phát triển xe cỡ nhỏ, giá rẻ. Xe giá rẻ được quy định rõ có giá từ 4.400 USD đến 7.400 USD, tiêu thụ nhiên liệu tối đa 5 lít/100 km. Tỷ lệ nội địa hóa bắt buộc là 60%.\nMục tiêu của Indonesia là để người dân có mức thu nhập từ trung bình có cơ hội sở hữu xe hơi, đồng thời tăng sản lượng, phát triển công nghiệp ôtô. Đón đầu cơ hội xuất khẩu xe sang thị trường Đông Nam Á, theo cam kết hiệp định thương mại tự do AFTA, Indonesia áp dụng hai mức thuế cơ bản là thuế nhập khẩu và thuế hàng xa xỉ như thuế tiêu thụ đặc biệt ở Việt Nam. Thuế nhập khẩu ở mức 40% dành cho xe nguyên chiếc. Nếu lắp ráp dạng CKD thuế nhập là 10% và lắp dưới dạng IKD thuế là 7,5-8%.\nThuế xa xỉ phân theo các dung tích động cơ, dao động trong khoảng 30-75%. Riêng với dòng xe chiến lược với tỷ lệ nội địa hóa trên 60% thì thuế xa xỉ chỉ là 10%. Riêng với dòng xe giá rẻ thì được miễn hoàn toàn thuế xa xỉ. Chính sách này ổn định trong suốt 5 năm qua để các DN có kế hoạch đầu tư dài hạn.\nKết quả là đến nay, 1 loạt các mẫu xe giá rẻ đã ra đời đáp ứng nhu cầu của người dân. Tầng lớp bình dân ở Indonesia giờ có thể dễ dàng mua 1 chiếc xe giá dưới 10.000 USD với động cơ 1.0L như Mitsubishi Mirage, Daihatsu Ayla, Honda Brio Satya…\nỞ Indonesia cũng phải đối mặt với tình trạng tắc đường mỗi ngày. Nhiều người sử dụng ô tô làm phương tiện đi lại thì chuyện tắc đường là khó tránh khỏi. Nhưng Chính phủ Indonesia cho rằng, nhiều xe thì bắt buộc các cơ quan chức năng phải có tầm nhìn và lo làm hạ tầng để giao thông thuận tiện hơn.\nIndonesia cho biết, với cách này, họ được nhiều cái lợi, không chỉ người dân được tiếp cận xe hơi, mà còn phát triển được công nghiệp ôtô; không chỉ đáp ứng nhu cầu trong nước mà còn xuất khẩu.\nCông nghiệp ôtô phát triển tạo ra nhiều việc làm, tạo ra nguồn thu lớn cho ngân sách. Khi có tiền, sẽ quay lại đầu tư phát triển hệ thống hạ tầng giao thông. Ngoài ra, khi công nghiệp ôtô phát triển kéo nhiều ngành như: điện tử, thép, vật liệu mới, luyện kim, chế tạo động cơ… đi lên, tạo nền tảng hướng tới quốc gia có ngành công nghiệp hiện đại.\nTại Thái Lan cũng rất thành công với dự án “eco-car” . Từ 2009, Chính phủ quy định, xe “eco-car” có mức tiêu hao nhiên liệu tối đa 5 lít/100 km, đạt tiêu chuẩn khí thải Euro 4 và được ưu đãi giảm thuế với mức cao.\nChính phủ Thái còn có chính sách hỗ trợ khách hàng mua xe lần đầu khi giảm 3.200 USD thuế tiêu thụ đặc biệt. Nhờ đó, qua thời gian, nhiều mẫu xe giá rẻ đã ra đời đáp ứng nhu cầu của người dân.\nTại Thái Lan, thủ đô Bangkok cũng tắc thường xuyên do ôtô nhưng chính phủ không có chủ trương hạn chế ôtô. Thái Lan sẽ giải quyết tắc đường bằng cách sử dụng nguồn thu từ ôtô làm tàu điện trên cao, tàu điện ngầm… để khuyến khích người dân dùng phương tiện công cộng. Ngoài ra, chính phủ kêu gọi DN làm đường trên cao và được thu phí để hoàn vốn.\nĐến nay tại Thái Lan có nhiều xe giá rẻ và phần lớn các gia đình Thái Lan từ nông thôn đến thành thị đều có ôtô đi lại và nhiều gia đình có 2 xe.\nBao giờ đến Việt Nam?\nTại Việt Nam, từ 1995, ngành công nghiệp ô tô đã manh nha phát triển. Hơn 10 DN ô tô có tên tuổi trên thế giới đã tìm đến, liên doanh, đầu tư lắp ráp xe. Công nghiệp ô tô Việt Nam đã thất bại khi chủ yếu vẫn dừng ở lắp ráp, tỷ lệ nội địa hóa rất thấp với các linh kiện giản đơn.\nMới đây, tổng kết lại 10 năm phát triển ôtô thì các tiêu chí quan trọng của một nền ôtô từ sản lượng xe đến tỷ lệ nội địa hóa… đều không đạt. Các mục tiêu quan trọng thể hiện sự phát triển của ngành công nghiệp ôtô như: sản xuất động cơ, hộp số, cụm truyền động… đều thất bại.\nĐặc biệt, công nghiệp hỗ trợ rất kém phát triển. Đến nay, cả nước có khoảng 210 DN tham gia sản xuất các loại linh kiện, phụ tùng ôtô, nhưng chủ yếu đều là các linh kiện giản đơn, giá trị thấp. Tổng số DN hỗ trợ tại Việt Nam cũng chỉ bằng 1/5 so với Indonesia, 1/8 so với Thái Lan.Trong khi Thái Lan đạt sản lượng 1,5 triệu xe/năm, Indonesia đạt 1,2 triệu xe /năm, thì 2013 Việt Nam đạt 110.000 xe/năm.\nTrong khi đó, các chính sách đang bóp nghẹt thị trường, tiêu dùng bằng thuế phí chồng chất. Đây cũng là nguyên nhân chính đẩy giá xe lên cao. Một chiếc ô tô tại Việt Nam đang phải chịu 5 loại thuế và 9 loại phí. Việc thuế chồng lên thuế, phí chồng phí làm cho đại đa số người dân Việt Nam không dám nghĩ tới mua xe.\nVề phía các DN, thông thường công suất khai thác thấp thì bị thua lỗ và theo qui luật thị trường, ai hoạt động không hiệu quả sẽ phải rút lui. Thế nhưng chẳng DN nào rút lui và các liên doanh vẫn có lãi, điều này chứng tỏ giá bán ôtô đã bị đẩy lên rất nhiều so với giá trị thực của xe.\nỞ Việt Nam, ùn tắc giao thông là lý do hạn chế ô tô. Bộ Giao thông Vận tải từng có sáng kiến thu phí ô tô từ 30-50 triệu đồng/xe/năm và năm sau cao hơn 20% so với năm trước khiến nhiều người tiêu dùng bị một phen phát hoảng.\nĐến nay, giá xe ở Việt Nam vẫn thuộc hàng đắt nhất thế giới. Tại Thái Lan, chiếc Toyota Yarris phiên bản E có giá bán 17.700 USD tức chưa đến 400 triệu đồng, khi nhập khẩu về Việt Nam giá lên tới 661 triệu đồng. Suzuki Swift lắp ráp tại Việt Nam có giá bán 550 triệu đồng, nhưng tại Thái Lan giá bán ra chỉ có 15.000 USD tức hơn 300 triệu đồng.\nThu nhập bình quân đầu người Thái Lan năm 2013 đạt trên 10.000 USD, còn Indonesia cũng đạt trên 5.000 USD, trong khi Việt Nam chưa nổi 2.000 USD/người/năm. Vậy nhưng giá xe ôtô tại Việt Nam cao hơn 1,5 lần so với 2 nước này.\nQua đó mới thấy, dân Thái Lan, Indonesia có cơ hội tiếp cận với ô tô dễ dàng biết chừng nào, còn với người Việt Nam vẫn chỉ là giấc mơ xa vời.\nTheo Trần Thủy\nVietnamnet\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/06/dan-thai-lan-indonesia-co-co-hoi-tiep-can-voi-o-to-de-dang-biet-chung-nao-con-voi-nguoi-viet-nam-van-chi-la-giac-mo-xa-voi/","summary":"\u003cp\u003eCùng khối ASEAN, trong khi dân Thái Lan, Indonesia dễ dàng mua được ô tô với giá rẻ thì tại Việt Nam, giá ô tô quá đắt đỏ. Giấc mơ mua ôtô giá rẻ còn quá xa vời.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNhìn sang Thái, Indo phát thèm\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTại Indonesia, 5 năm trước, Chính phủ đã lên kế hoạch phát triển xe cỡ nhỏ, giá rẻ. Xe giá rẻ được quy định rõ có giá từ 4.400 USD đến 7.400 USD, tiêu thụ nhiên liệu tối đa 5 lít/100 km. Tỷ lệ nội địa hóa bắt buộc là 60%.\u003cbr\u003e\nMục tiêu của Indonesia là để người dân có mức thu nhập từ trung bình có cơ hội sở hữu xe hơi, đồng thời tăng sản lượng, phát triển công nghiệp ôtô. Đón đầu cơ hội xuất khẩu xe sang thị trường Đông Nam Á, theo cam kết hiệp định thương mại tự do AFTA, Indonesia áp dụng hai mức thuế cơ bản là thuế nhập khẩu và thuế hàng xa xỉ như thuế tiêu thụ đặc biệt ở Việt Nam. Thuế nhập khẩu ở mức 40% dành cho xe nguyên chiếc. Nếu lắp ráp dạng CKD thuế nhập là 10% và lắp dưới dạng IKD thuế là 7,5-8%.\u003cbr\u003e\nThuế xa xỉ phân theo các dung tích động cơ, dao động trong khoảng 30-75%. Riêng với dòng xe chiến lược với tỷ lệ nội địa hóa trên 60% thì thuế xa xỉ chỉ là 10%. Riêng với dòng xe giá rẻ thì được miễn hoàn toàn thuế xa xỉ. Chính sách này ổn định trong suốt 5 năm qua để các DN có kế hoạch đầu tư dài hạn.\u003cbr\u003e\nKết quả là đến nay, 1 loạt các mẫu xe giá rẻ đã ra đời đáp ứng nhu cầu của người dân. Tầng lớp bình dân ở Indonesia giờ có thể dễ dàng mua 1 chiếc xe giá dưới 10.000 USD với động cơ 1.0L như Mitsubishi Mirage, Daihatsu Ayla, Honda Brio Satya…\u003cbr\u003e\nỞ Indonesia cũng phải đối mặt với tình trạng tắc đường mỗi ngày. Nhiều người sử dụng ô tô làm phương tiện đi lại thì chuyện tắc đường là khó tránh khỏi. Nhưng Chính phủ Indonesia cho rằng, nhiều xe thì bắt buộc các cơ quan chức năng phải có tầm nhìn và lo làm hạ tầng để giao thông thuận tiện hơn.\u003cbr\u003e\nIndonesia cho biết, với cách này, họ được nhiều cái lợi, không chỉ người dân được tiếp cận xe hơi, mà còn phát triển được công nghiệp ôtô; không chỉ đáp ứng nhu cầu trong nước mà còn xuất khẩu.\u003cbr\u003e\nCông nghiệp ôtô phát triển tạo ra nhiều việc làm, tạo ra nguồn thu lớn cho ngân sách. Khi có tiền, sẽ quay lại đầu tư phát triển hệ thống hạ tầng giao thông. Ngoài ra, khi công nghiệp ôtô phát triển kéo nhiều ngành như: điện tử, thép, vật liệu mới, luyện kim, chế tạo động cơ… đi lên, tạo nền tảng hướng tới quốc gia có ngành công nghiệp hiện đại.\u003cbr\u003e\nTại Thái Lan cũng rất thành công với dự án “eco-car” . Từ 2009, Chính phủ quy định, xe “eco-car” có mức tiêu hao nhiên liệu tối đa 5 lít/100 km, đạt tiêu chuẩn khí thải Euro 4 và được ưu đãi giảm thuế với mức cao.\u003cbr\u003e\nChính phủ Thái còn có chính sách hỗ trợ khách hàng mua xe lần đầu khi giảm 3.200 USD thuế tiêu thụ đặc biệt. Nhờ đó, qua thời gian, nhiều mẫu xe giá rẻ đã ra đời đáp ứng nhu cầu của người dân.\u003cbr\u003e\nTại Thái Lan, thủ đô Bangkok cũng tắc thường xuyên do ôtô nhưng chính phủ không có chủ trương hạn chế ôtô. Thái Lan sẽ giải quyết tắc đường bằng cách sử dụng nguồn thu từ ôtô làm tàu điện trên cao, tàu điện ngầm… để khuyến khích người dân dùng phương tiện công cộng. Ngoài ra, chính phủ kêu gọi DN làm đường trên cao và được thu phí để hoàn vốn.\u003cbr\u003e\nĐến nay tại Thái Lan có nhiều xe giá rẻ và phần lớn các gia đình Thái Lan từ nông thôn đến thành thị đều có ôtô đi lại và nhiều gia đình có 2 xe.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBao giờ đến Việt Nam?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTại Việt Nam, từ 1995, ngành công nghiệp ô tô đã manh nha phát triển. Hơn 10 DN ô tô có tên tuổi trên thế giới đã tìm đến, liên doanh, đầu tư lắp ráp xe. Công nghiệp ô tô Việt Nam đã thất bại khi chủ yếu vẫn dừng ở lắp ráp, tỷ lệ nội địa hóa rất thấp với các linh kiện giản đơn.\u003cbr\u003e\nMới đây, tổng kết lại 10 năm phát triển ôtô thì các tiêu chí quan trọng của một nền ôtô từ sản lượng xe đến tỷ lệ nội địa hóa… đều không đạt. Các mục tiêu quan trọng thể hiện sự phát triển của ngành công nghiệp ôtô như: sản xuất động cơ, hộp số, cụm truyền động… đều thất bại.\u003cbr\u003e\nĐặc biệt, công nghiệp hỗ trợ rất kém phát triển. Đến nay, cả nước có khoảng 210 DN tham gia sản xuất các loại linh kiện, phụ tùng ôtô, nhưng chủ yếu đều là các linh kiện giản đơn, giá trị thấp. Tổng số DN hỗ trợ tại Việt Nam cũng chỉ bằng 1/5 so với Indonesia, 1/8 so với Thái Lan.Trong khi Thái Lan đạt sản lượng 1,5 triệu xe/năm, Indonesia đạt 1,2 triệu xe /năm, thì 2013 Việt Nam đạt 110.000 xe/năm.\u003cbr\u003e\nTrong khi đó, các chính sách đang bóp nghẹt thị trường, tiêu dùng bằng thuế phí chồng chất. Đây cũng là nguyên nhân chính đẩy giá xe lên cao. Một chiếc ô tô tại Việt Nam đang phải chịu 5 loại thuế và 9 loại phí. Việc thuế chồng lên thuế, phí chồng phí làm cho đại đa số người dân Việt Nam không dám nghĩ tới mua xe.\u003cbr\u003e\nVề phía các DN, thông thường công suất khai thác thấp thì bị thua lỗ và theo qui luật thị trường, ai hoạt động không hiệu quả sẽ phải rút lui. Thế nhưng chẳng DN nào rút lui và các liên doanh vẫn có lãi, điều này chứng tỏ giá bán ôtô đã bị đẩy lên rất nhiều so với giá trị thực của xe.\u003cbr\u003e\nỞ Việt Nam, ùn tắc giao thông là lý do hạn chế ô tô. Bộ Giao thông Vận tải từng có sáng kiến thu phí ô tô từ 30-50 triệu đồng/xe/năm và năm sau cao hơn 20% so với năm trước khiến nhiều người tiêu dùng bị một phen phát hoảng.\u003cbr\u003e\nĐến nay, giá xe ở Việt Nam vẫn thuộc hàng đắt nhất thế giới. Tại Thái Lan, chiếc Toyota Yarris phiên bản E có giá bán 17.700 USD tức chưa đến 400 triệu đồng, khi nhập khẩu về Việt Nam giá lên tới 661 triệu đồng. Suzuki Swift lắp ráp tại Việt Nam có giá bán 550 triệu đồng, nhưng tại Thái Lan giá bán ra chỉ có 15.000 USD tức hơn 300 triệu đồng.\u003cbr\u003e\nThu nhập bình quân đầu người Thái Lan năm 2013 đạt trên 10.000 USD, còn Indonesia cũng đạt trên 5.000 USD, trong khi Việt Nam chưa nổi 2.000 USD/người/năm. Vậy nhưng giá xe ôtô tại Việt Nam cao hơn 1,5 lần so với 2 nước này.\u003cbr\u003e\nQua đó mới thấy, dân Thái Lan, Indonesia có cơ hội tiếp cận với ô tô dễ dàng biết chừng nào, còn với người Việt Nam vẫn chỉ là giấc mơ xa vời.\u003cbr\u003e\nTheo Trần Thủy\u003cbr\u003e\nVietnamnet\u003c/p\u003e","title":"Dân Thái Lan, Indonesia có cơ hội tiếp cận với ô tô dễ dàng biết chừng nào, còn với người Việt Nam vẫn chỉ là giấc mơ xa vời"},{"content":"VP9 rất tuyệt nhưng lại có rất ít phim, nên mình phải xem phim này ở MyTV. Chất lượng hình ảnh cũng thuộc loại khá. Lúc trước khi xem mình cứ tưởng thuyền trưởng Phillips thiên tài xuất sắc kiểu gì, xem phim xong hóa ra là cuộc trình diễn lực lượng hoành tráng của hải quân Hoa Kỳ.\nChuyện phim thì mình không kể, các bạn nên xem vì nó rất hồi hộp, hấp dẫn, nghẹt thở, kết thúc hơi thảm khốc. Qua bộ phim thì thấy sự bá đạo của hải quân cũng như quân đội Hoa Kỳ, cũng như việc công dân Mỹ được chính phủ chăm sóc kỹ như thế nào, làm dân nước giàu quả là lợi hại, để cứu một công dân bị bắt cóc, họ điều 3 cái tàu to đùng, có cả một tàu sân bay thì phải, thuyền trưởng Phillips bảo bọn cướp biển là “các anh thua rồi, một nửa hải quân Hoa Kỳ đang ở đây”. Rồi một đội bắn tỉa nhảy dù từ máy bay xuống, rồi họ tiếp cận bọn cướp để cung cấp nước uống, thức ăn, quần áo, đảm bảo người bị bắt cóc khỏe. Theo dõi sát sao từng động tĩnh nhỏ trên chiếc tàu cứu hộ mà Phillips bị giữ. Phải nói là quá ngưỡng mộ.\nThuyền trưởng Phillips cho thấy nước Mỹ sẵn sàng đánh đổi hàng tấn đạn để cứu một mạng người. Ở các nước nghèo không bao giờ có chuyện ấy, mạng người như cỏ. Somali cực nghèo, bọn cướp biển chẳng có việc gì làm ngoài đi cướp biển, chúng cướp được 6 triệu $, nhưng chúng đâu có được cầm 6 triệu $ đó, đi cướp thuê, nhọ thế đấy.\nMình không may vì mình không phải người Mỹ, nhưng mình vẫn may vì mình không phải người Somali.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/06/bai-cam-nhan-dinh-cao-sau-khi-xem-phim-thuyen-truong-phillips-captain-phillips/","summary":"\u003cp\u003eVP9 rất tuyệt nhưng lại có rất ít phim, nên mình phải xem phim này ở MyTV. Chất lượng hình ảnh cũng thuộc loại khá. Lúc trước khi xem mình cứ tưởng thuyền trưởng Phillips thiên tài xuất sắc kiểu gì, xem phim xong hóa ra là cuộc trình diễn lực lượng hoành tráng của hải quân Hoa Kỳ.\u003cbr\u003e\nChuyện phim thì mình không kể, các bạn nên xem vì nó rất hồi hộp, hấp dẫn, nghẹt thở, kết thúc hơi thảm khốc. Qua bộ phim thì thấy sự bá đạo của hải quân cũng như quân đội Hoa Kỳ, cũng như việc công dân Mỹ được chính phủ chăm sóc kỹ như thế nào, làm dân nước giàu quả là lợi hại, để cứu một công dân bị bắt cóc, họ điều 3 cái tàu to đùng, có cả một tàu sân bay thì phải, thuyền trưởng Phillips bảo bọn cướp biển là “các anh thua rồi, một nửa hải quân Hoa Kỳ đang ở đây”. Rồi một đội bắn tỉa nhảy dù từ máy bay xuống, rồi họ tiếp cận bọn cướp để cung cấp nước uống, thức ăn, quần áo, đảm bảo người bị bắt cóc khỏe. Theo dõi sát sao từng động tĩnh nhỏ trên chiếc tàu cứu hộ mà Phillips bị giữ. Phải nói là quá ngưỡng mộ.\u003cbr\u003e\nThuyền trưởng Phillips cho thấy nước Mỹ sẵn sàng đánh đổi hàng tấn đạn để cứu một mạng người. Ở các nước nghèo không bao giờ có chuyện ấy, mạng người như cỏ. Somali cực nghèo, bọn cướp biển chẳng có việc gì làm ngoài đi cướp biển, chúng cướp được 6 triệu $, nhưng chúng đâu có được cầm 6 triệu $ đó, đi cướp thuê, nhọ thế đấy.\u003cbr\u003e\nMình không may vì mình không phải người Mỹ, nhưng mình vẫn may vì mình không phải người Somali.\u003c/p\u003e","title":"Bài cảm nhận đỉnh cao sau khi xem phim \"Thuyền trưởng Phillips\" (Captain Phillips)"},{"content":"Trước khi về nghỉ tết nhà đã được xử lý chống dột, nước không nhỏ thành giọt trong nhà vệ sinh nữa nhưng tường hai phòng ngủ vẫn ẩm, độ ẩm đo được như này:\nLúc khóa cửa về quê, mình đã mở cửa sổ phòng ngủ bên ngoài, với hi vọng gió sẽ làm khô tường, giảm bớt độ ẩm, sau gần 10 ngày nghỉ tết, lúc lên HN, mở cửa vào nhà, đẩy mãi cửa mới mở, độ ẩm cao làm gỗ nở ra, cửa quá khít. Vào phòng xem ẩm kế, thì thấy nguyễn y vân, chả có gì thay đổi, vẫn xấp xỉ 100%. Cả hai phòng đều vậy. Tường không có tí dấu hiệu nào của sự khô đi. Ẩm đều toàn bộ bức tường giáp nhà tắm.\nDưới tầng 1 thì có một vũng nước to như này:\nPhòng ngủ bên trong thì mảng tường sát nền phía giáp wc bị rơi vữa lả tả.\nẢnh hưởng của độ ẩm tới sức khỏe thì các bạn biết rồi, bạn nào chưa biết xem tại đây\nCó lẽ phải đi mua cái máy hút ẩm làm giải pháp chống cháy tạm thời. Còn sau đó là phải tìm nhà mới, cuối tuần này thằng Bi ngô và mẹ nó lên rồi, mình hết sức lo lắng và quan ngại về tình hình nhà cửa. Bọn thợ xử lý chống dột bằng cách nào đó đã tống nước vào hộp kỹ thuật cho chảy xuống tầng dưới, nhưng tống vào hộp thôi chứ không tống vào ống nên nước chắc chắn sẽ thấm theo tường ra các phòng, điều đó là rõ như ban ngày. Chuyển nhà là lại tốn tầm 4 củ chứ chả ít, rất mệt mỏi, nhưng mà vì sức khỏe, phải tìm nhà mới thôi.\nNgoài vấn đề nước, còn vụ điện, 2 phòng ngủ có 4 bóng đèn thì 3 bóng đèn không thấy sáng nữa, đèn trong wc cũng tèo, không thể có chuyện cháy bóng đồng loạt như vậy, chắc chắn việc dò nước đã làm đường dây cho vấn đề. Điện thì mình không biết gì, và cũng không muốn sờ mò, nó giật thì bỏ mạng, còn chưa kịp mua bảo hiểm nhé, thế nên tối nay Huy Vega sẽ gọi thợ tới xem xét.\nNhà cửa làm mình phiền muộn quá đi mất. Tức mình đi vay 2 tỉ mua cái nhà bây giờ chứ :-w\nNếu có 3 tỏi thì mua nhà ở đâu? Vinh ngu bảo khu Viettel ở Trung Văn nhà 130m2 đẹp lắm, hê hê, có 3 tỏi thì anh mua chung cư 100m2 3 phòng ngủ ở Dịch Vọng.\nNếu có 2 tỏi thì anh sẽ vay thêm 1 tỏi, mua chung cư Dịch Vọng.\nNếu có 1 tỏi thì sao, anh sẽ đi vay 2 tỏi, mua chung cư Dịch Vọng.\nCòn giờ anh ngồi viết blog thôi.\nPS: vừa google thấy chỗ Dịch Vọng nhà vào ở ngay toàn trên 30 triệu/m2, mà nhà thì toàn trên 100m2, sợ quá, vậy là 3 tỏi vẫn chưa mua được sao :-ss\nThôi về quê mở quán net sống qua ngày thôi :-\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/02/06/cap-nhat-tinh-hinh-nha-cua/","summary":"\u003cp\u003eTrước khi về nghỉ tết nhà đã được xử lý chống dột, nước không nhỏ thành giọt trong nhà vệ sinh nữa nhưng tường hai phòng ngủ vẫn ẩm, độ ẩm đo được như này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLúc khóa cửa về quê, mình đã mở cửa sổ phòng ngủ bên ngoài, với hi vọng gió sẽ làm khô tường, giảm bớt độ ẩm, sau gần 10 ngày nghỉ tết, lúc lên HN, mở cửa vào nhà, đẩy mãi cửa mới mở, độ ẩm cao làm gỗ nở ra, cửa quá khít. Vào phòng xem ẩm kế, thì thấy nguyễn y vân, chả có gì thay đổi, vẫn xấp xỉ 100%. Cả hai phòng đều vậy. Tường không có tí dấu hiệu nào của sự khô đi. Ẩm đều toàn bộ bức tường giáp nhà tắm.\u003cbr\u003e\nDưới tầng 1 thì có một vũng nước to như này:\u003c/p\u003e","title":"Cập nhật tình hình nhà cửa"},{"content":"Bạn Bi ngô 2 tháng tuổi đang tập nằm sấp, hihi, yêu quá!\nBạn còn hay o e ọ ẹ hừm hừm các kiểu, mẹ bạn kể là bạn rất hay khóc không rõ nguyên nhân, sau khi google thần chưởng thì bố bạn cho rằng như thế là bình thường, bạn mẹ đừng lo lắng nhé.\nCopy phát:\nBiểu hiện tính tình của bé\nNhiều bé trở nên khóc nhiều khi được 2 tháng tuổi, điều này hầu hết làm cho các ông bố bà mẹ đều rất lo lắng. Có rất nhiều nguyên nhân khiến bé khóc ngay cả khi mọi nhu cầu của bé đều được đáp ứng. Sự phát triển của hệ thần kinh, dưới nhiều tác nhân kích thích, việc cảm thấy khó chịu hay đơn giản muốn được chú ý là những nguyên nhân thường xuyên làm cho bé khóc.\nNhững tháng đầu, sẽ có những lần bạn phải để ý và làm theo bản năng những gì bạn thấy hợp với nhu cầu của trẻ. Nếu những yêu cầu đó là đúng thì hãy ôm vỗ về dỗ dành bé rồi sau đó làm cho bé thấy dễ chịu hơn.\nCác cột mốc phát triển\nNhững phản xạ theo vô thức và bản năng của con bạn sẽ nhanh chóng biến mất ở thời gian này và thay vào đó là những phản xạ có điều kiện tùy thuộc vào xung quanh.Hãy đảm bảo rằng bạn có những đồ chơi nho nhỏ nhưng an toàn để bé có thể tựchơi một mình được. Đây cũng là thời gian con của bạn tự khám phá và đùa nghịch với tay, chân của mình và điều này sẽ làm bé thích thú hơn nhiều. Vì bé còn quá nhỏ để nhận ra những thứ xung quanh khác nên chỉ cảm thấy thích thú khi nhìn thấy tay chân mình đưa qua đưa lại trước mắt.\n2 tháng tuổi cũng là thời gian thị lực con bạn phát triển hơn, bé đã có thể dõi nhìn theo bạn. Mỗi lần như thế hãy nhìn và mỉm cười lại với bé. Cầm đồ chơi trên tay đưa trước mặt bé và quan sát cách bé nhìn đồ vật ấy, nếu bạn phát hiện bé có dấu hiệu mắt bị lệch, lác hoặc các vấn đề khác về mắt hãy liên hệ ngay với bác sĩ để được điều trị kịp thời.\nThị giác phát triển rất nhanh trong những năm đầu nên việc phát hiện sớm và điều trị những bệnh về mắt sẽ có kết quả tốt hơn.\nSự phát triển của bé\nCon bạn dường như sẽ lớn và tăng cân rất nhanh trong tháng thứ hai này, trung bình khoảng 150-200 gr mỗi tuần. Đừng quá lo lắng nếu bé tăng cân nhiều vào tuần này và ít vào tuần tiếp theo. Cân nặng chỉ phản ánh một phần của sự phát triển. Sự thoải mái và những biểu hiện bên ngoài của bé cũng thể hiện quan trọng không kém những chỉ số về cân nặng, chiều cao của bé. Bạn nên nhìn vào cân nặng và sự phát triển của bé trong thời gian vài tuần liên tiếp chứ không nên chỉ theo dõi từng tuần riêng biệt.\nTiêm chủng phòng vắc xin.\nĐây là thời gian con bạn cần phải được tiêm phòng vắc xin. Hãy đánh dấu ngày này trong lịch hoặc nhật kí của bạn khi con bạn bước qua tháng thứ hai. Có rất nhiều các trung tâm y tế tiêm phòng tiêm miễn phí vào một ngày nhất định của tháng, bạn có thể đưa bé đển đó hoặc bác sĩ riêng nếu cần. Và đừng quên mang theo sổ tiêm phòng vắc xin cho bé để ghi lại ngày tiêm và ngày cần tiêm mũi nhắc lại cho bé lần tới.\nGiữ an toàn cho bé\nNếu bạn có nuôi thú nuôi trong nhà, tốt nhất là nên để tránh xa bé. Luôn để mắt tới bé, không nên để bé ở những nơi không quan sát được hoặc không an toàn. Bé còn quá nhỏ và có thể té ngã. Nhìn qua trước những nơi bạn đặt bé nằm chơi, xem thử có những vật nhỏ gì bé có thể lấy chơi và đảm bảo đồ chơi của bé tròn, mềm và không có những cạnh nhọn nguy hiểm.\nChơi và giao tiếp với bé\nQuan sát cách con bạn phản ứng với những tiếng ồn xung quanh. Nếu bé nhảy lên hoặc giật mình, điều đó chứng tỏ thính giác của bé bình thường. Hầu hết các trẻ sơ sinh sẽ có bài kiểm tra thính giác lúc mới sinh và nếu có vấn đề sẽ được xem xét khám lại. Nếu bạn nghi ngờ con mình có vấn đề với tai, hãy liên hệ ngay với bác sĩ để được kiểm tra kịp thời.\nhttps://www.huggies.com.vn/cham-soc-be/phat-trien-cua-be-qua-tung-thang/be-2-thang-tuoi/\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/27/bi-ngo-2-thang-kem-vai-ngay/","summary":"\u003cp\u003eBạn Bi ngô 2 tháng tuổi đang tập nằm sấp, hihi, yêu quá!\u003cbr\u003e\nBạn còn hay o e ọ ẹ hừm hừm các kiểu, mẹ bạn kể là bạn rất hay khóc không rõ nguyên nhân, sau khi google thần chưởng thì bố bạn cho rằng như thế là bình thường, bạn mẹ đừng lo lắng nhé.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/01/altasyo_4tgydnxvf_seee5eu7zkeprimf4ah68r7k3si9k.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Bi siêu phàm\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/27/bi-ngo-2-thang-kem-vai-ngay/altasyo4tgydnxvfseee5eu7zkeprimf4ah68r7k.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCopy phát:\u003cbr\u003e\nBiểu hiện tính tình của bé\u003cbr\u003e\nNhiều bé trở nên khóc nhiều khi được 2 tháng tuổi, điều này hầu hết làm cho các ông bố bà mẹ đều rất lo lắng. Có rất nhiều nguyên nhân khiến bé khóc ngay cả khi mọi nhu cầu của bé đều được đáp ứng. Sự phát triển của hệ thần kinh, dưới nhiều tác nhân kích thích, việc cảm thấy khó chịu hay đơn giản muốn được chú ý là những nguyên nhân thường xuyên làm cho bé khóc.\u003cbr\u003e\nNhững tháng đầu, sẽ có những lần bạn phải để ý và làm theo bản năng những gì bạn thấy hợp với nhu cầu của trẻ. Nếu những yêu cầu đó là đúng thì hãy ôm vỗ về dỗ dành bé rồi sau đó làm cho bé thấy dễ chịu hơn.\u003cbr\u003e\nCác cột mốc phát triển\u003cbr\u003e\nNhững phản xạ theo vô thức và bản năng của con bạn sẽ nhanh chóng biến mất ở thời gian này và thay vào đó là những phản xạ có điều kiện tùy thuộc vào xung quanh.Hãy đảm bảo rằng bạn có những đồ chơi nho nhỏ nhưng an toàn để bé có thể tựchơi một mình được. Đây cũng là thời gian con của bạn tự khám phá và đùa nghịch với tay, chân của mình và điều này sẽ làm bé thích thú hơn nhiều. Vì bé còn quá nhỏ để nhận ra những thứ xung quanh khác nên chỉ cảm thấy thích thú khi nhìn thấy tay chân mình đưa qua đưa lại trước mắt.\u003cbr\u003e\n2 tháng tuổi cũng là thời gian thị lực con bạn phát triển hơn, bé đã có thể dõi nhìn theo bạn. Mỗi lần như thế hãy nhìn và mỉm cười lại với bé. Cầm đồ chơi trên tay đưa trước mặt bé và quan sát cách bé nhìn đồ vật ấy, nếu bạn phát hiện bé có dấu hiệu mắt bị lệch, lác hoặc các vấn đề khác về mắt hãy liên hệ ngay với bác sĩ để được điều trị kịp thời.\u003cbr\u003e\nThị giác phát triển rất nhanh trong những năm đầu nên việc phát hiện sớm và điều trị những bệnh về mắt sẽ có kết quả tốt hơn.\u003cbr\u003e\nSự phát triển của bé\u003cbr\u003e\nCon bạn dường như sẽ lớn và tăng cân rất nhanh trong tháng thứ hai này, trung bình khoảng 150-200 gr mỗi tuần. Đừng quá lo lắng nếu bé tăng cân nhiều vào tuần này và ít vào tuần tiếp theo. Cân nặng chỉ phản ánh một phần của sự phát triển. Sự thoải mái và những biểu hiện bên ngoài của bé cũng thể hiện quan trọng không kém những chỉ số về cân nặng, chiều cao của bé. Bạn nên nhìn vào cân nặng và sự phát triển của bé trong thời gian vài tuần liên tiếp chứ không nên chỉ theo dõi từng tuần riêng biệt.\u003cbr\u003e\nTiêm chủng phòng vắc xin.\u003cbr\u003e\nĐây là thời gian con bạn cần phải được tiêm phòng vắc xin. Hãy đánh dấu ngày này trong lịch hoặc nhật kí của bạn khi con bạn bước qua tháng thứ hai. Có rất nhiều các trung tâm y tế tiêm phòng tiêm miễn phí vào một ngày nhất định của tháng, bạn có thể đưa bé đển đó hoặc bác sĩ riêng nếu cần. Và đừng quên mang theo sổ tiêm phòng vắc xin cho bé để ghi lại ngày tiêm và ngày cần tiêm mũi nhắc lại cho bé lần tới.\u003cbr\u003e\nGiữ an toàn cho bé\u003cbr\u003e\nNếu bạn có nuôi thú nuôi trong nhà, tốt nhất là nên để tránh xa bé. Luôn để mắt tới bé, không nên để bé ở những nơi không quan sát được hoặc không an toàn. Bé còn quá nhỏ và có thể té ngã. Nhìn qua trước những nơi bạn đặt bé nằm chơi, xem thử có những vật nhỏ gì bé có thể lấy chơi và đảm bảo đồ chơi của bé tròn, mềm và không có những cạnh nhọn nguy hiểm.\u003cbr\u003e\nChơi và giao tiếp với bé\u003cbr\u003e\nQuan sát cách con bạn phản ứng với những tiếng ồn xung quanh. Nếu bé nhảy lên hoặc giật mình, điều đó chứng tỏ thính giác của bé bình thường. Hầu hết các trẻ sơ sinh sẽ có bài kiểm tra thính giác lúc mới sinh và nếu có vấn đề sẽ được xem xét khám lại. Nếu bạn nghi ngờ con mình có vấn đề với tai, hãy liên hệ ngay với bác sĩ để được kiểm tra kịp thời.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://www.huggies.com.vn/cham-soc-be/phat-trien-cua-be-qua-tung-thang/be-2-thang-tuoi/\"\u003ehttps://www.huggies.com.vn/cham-soc-be/phat-trien-cua-be-qua-tung-thang/be-2-thang-tuoi/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bi ngô 2 tháng kém vài ngày"},{"content":"– Chuyển từ màn hình 400×800 lên 720×1280 thấy mịn màng sắc nét ghê gớm, sướng.\n– Chuyển từ màn hình 3.8″ lên màn hình 6″, to đùng, lướt sướng vật vã, nhược điểm là khó khăn khi cầm một tay. Màn to nên chữ cũng to, đọc sướng :))\n– Pin trâu khủng, đang dùng 710 pin có 1300mAh, giờ chuyển sang cục pin 3400mAh, khác biệt rõ ràng. Cụ thể là ngày xưa cứ tới công là phải lấy sạc ra cắm pin, điện thoại mà hầu như cắm pin suốt thời gian ngồi ở công ty, cứ như laptop =)), rồi thì phải tắt mọi thứ có thể để tiết kiệm pin: location off, khi nào dùng mới bật 3G, còn lại để 2G, tắt hết các ứng dụng chạy nền … với lumia 1320 thần thánh thì bật mọi kết nối có thể: location on, bluetooth, 3G, double tap, không phải tắt ứng dụng nền nào hết, cho chạy thả phanh, dùng thoải mái cả ngày 10h tối về tới nhà vẫn còn 15% pin, thế mới sợ, hê hê. Thành ra hôm nay mình để sạc ở nhà luôn, không cần kè kè mang theo người cái sạc. Phê quá thể.\n– Hồi trước dùng 710, mỗi lần cần gõ tiếng Việt cứ phải sang cái app GoTiengViet rồi gõ, rồi sang phần tin nhắn/facebook paste vào, vô cùng thủ công mỹ nghệ, giờ sang wp8, gõ tiếng Việt ầm ầm, sướng, nhưng vẫn chưa quen kiểu gõ của wp8 làm mình giờ gõ tiếng Việt chậm như mổ cò, cũng may bọn này có cái phần gợi ý khá thông minh, cũng đỡ được chút.\n– 710 không chụp được màn hình, bản room cook thì có nhưng thao tác cũng rất rườm rà, mà room cook thì lại không dùng được bankplus (không có sim application) nên mình dùng room chuẩn, thành ra không thể chụp được ảnh màn hình, rất rất ức chế, giờ wp8 chụp ảnh rất đơn giản, nhấn windows + chụp ảnh cùng lúc, thế là xong, sướng.\n– Lên wp8 mới biết mùi Instagram (bản Beta), cảm thấy mình đỡ quê hơn một tẹo :”\u0026gt; :))\n– Wp8 thì skype được tích hợp vào trong hệ điều hành, cài sẵn trong máy, và dù không đăng nhập nhưng vẫn có thể nhận cuộc gọi, tin nhắn, rất sướng.\n– Wp8 mới có khóa xoay, wp7 không có, dcm, chửi Microsoft phát, chức năng cơ bản như thế mà không có.\n– Viber thì ngu ngu ấy nên mình xóa béng, không thèm dùng Viber.\n– Phím nguồn của 1320 ở giữa điện thoại, cạnh phải, nên bấm cũng dễ, chứ trên đỉnh như 710 thì tèo, vì điện thoại rất dài, với lên đầu mà bấm mở màn hình là quá khó, tuy nhiên do chưa quen nên mình cũng phải sờ sờ rờ rẫm để bấm nút nguồn, được cái 1320 cài sẵn bản wp8 mới nhất, có chức năng double tap – nhấn 2 phát vào màn hình để mở máy thay cho việc ấn nút nguồn, mình rất thích vụ double tab này, hê hê.\n– Không có đèn ở 3 phím cảm ứng phía dưới nên nếu trong phòng tối thì lại phải rờ rẫm, kiểu chưa quen, ấn phím back phải sờ sờ mấy phát mới trúng.\n– Vào facebook bằng trình duyệt thi thoảng bị treo treo, không lướt được, dù ấn phím windows ra ngoài thì cảm ứng vẫn bình thường.\n– Mở vỏ ra để lắp sim với thẻ nhớ thì phải dùng tay cậy cái vỏ phía sau ra, trông hơi nhôm nhựa, cậy nhiều khả năng vỏ sẽ bị ọp ẹp mất thôi.\n– Chưa cài được game lên thẻ nhớ.\n– Vỏ hơi trơn, nhưng nặng 220g rồi thì mình cũng ko muốn lắp thêm vỏ, cũng không cần dán màn hình luôn.\n– Ghi nhận một lần tự khởi động lại khi đang đút trong túi quần. Lúc rút ra đơ đơ, màn hình không lên, ấn vào cảm ứng thì rung, 30s sau thấy khởi động lại.\n– Tốc độ cao phết, thường xuyên thấy hiện chữ H+, ở lumia 710 thì H là hết cỡ, tốc độ của H+ (H là HSPA 7,2mb còn H+ là HSPA 14.4mb)\n– Dẫn đường bằng google map ngu như bò – chắc là google map ngu, Tú béo gửi cho mình vị trí ở cái điểm mũi tên đỏ kia, bọn nó cứ chỉ đường cho mình đế điểm B, bực hết cả mình.\n– Whatsapp bị vệt ngang, mỗi khi có tin nhắn mới, click vào thông báo để vào tin nhắn, thì whatsapp hiện cái màn đen có vệt ngang này tầm 1-2 giây, không ảnh hưởng gì, hơi khó chịu chút thôi.\nHôm ra Pico là mình định mua 8x, sờ thử thấy ngon lắm, đẹp cực kì, mỏng, màn hình mịn, rất vừa tay, trong lúc mình lượn qua lượn lại phân vân giữa hai con thì có ít nhất 2 người vào mua 8x, Pico Xuân Thủy phải điều hàng từ Pico Giảng Võ sang, mình đi sang 119 Thái Thịnh định xem 8x tiếp thì bọn này sắp đóng cửa, không đoái hoài gì tới khách hàng, tức mình ra luôn Pico Tây Sơn xách 1320, ở đó rất vắng, thanh toán nhanh, mình thanh toán thẻ hsbc và đăng kí trả góp 6 tháng. Vị chi mỗi tháng trả hơn 1.1 triệu tí.\nThẻ citi của mình bị hỏng chip hay sao ấy, hôm nọ đi mua xăng quẹt chẳng thấy có tác dụng gì, hôm qua vào fivi cũng không thanh toán được, bọn citi lởm thật.\nPS: Viettel mở chặng wordpress rồi, vào phè phè.\nBình luận (4) kanishi — 2014-01-25 01:30\nQuên, còn camera trước – nâng cấp rất đáng giá để có thể nói chuyện qua skype một cách tử tế hehe.\nkanishi — 2014-01-25 01:31\ncamera trước có 0.3mpx thôi nên chỉ cho có, chứ chụp ảnh tự sướng thì xấu tệ, htc 8x 2.0mpx góc rộng nghe nói chụp đẹp hơn nhiều\nPhùng Văn Huy — 2014-01-25 03:45\nCông nhận Nokia thì thích nhất cái Pin trâu. Có điều chưa bao giờ dùng pin liền, ko biết bao giờ nó chai, thay thế thì có nhanh ko và rổ giá thế nào.\nkanishi — 2014-01-25 03:49\nNghe nói giá chưa tới 1 củ đâu, nhưng giá của bọn nokia care đắt lòi mắt, anh nghĩ mang ra ngoài hàng bọn thợ thay cho rẻ.\nTao nghĩ lúc pin chai thì tao cũng đổi điện thoại khác rồi :v cơ mà vợ bắt dùng điện thoại này 10 năm hhaha\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/24/cam-nhan-khi-chuyen-tu-lumia-710-len-lumia-1320/","summary":"\u003cp\u003e– Chuyển từ màn hình 400×800 lên 720×1280 thấy mịn màng sắc nét ghê gớm, sướng.\u003cbr\u003e\n– Chuyển từ màn hình 3.8″ lên màn hình 6″, to đùng, lướt sướng vật vã, nhược điểm là khó khăn khi cầm một tay. Màn to nên chữ cũng to, đọc sướng :))\u003cbr\u003e\n– Pin trâu khủng, đang dùng 710 pin có 1300mAh, giờ chuyển sang cục pin 3400mAh, khác biệt rõ ràng. Cụ thể là ngày xưa cứ tới công là phải lấy sạc ra cắm pin, điện thoại mà hầu như cắm pin suốt thời gian ngồi ở công ty, cứ như laptop =)), rồi thì phải tắt mọi thứ có thể để tiết kiệm pin: location off, khi nào dùng mới bật 3G, còn lại để 2G, tắt hết các ứng dụng chạy nền … với lumia 1320 thần thánh thì bật mọi kết nối có thể: location on, bluetooth, 3G, double tap, không phải tắt ứng dụng nền nào hết, cho chạy thả phanh, dùng thoải mái cả ngày 10h tối về tới nhà vẫn còn 15% pin, thế mới sợ, hê hê. Thành ra hôm nay mình để sạc ở nhà luôn, không cần kè kè mang theo người cái sạc. Phê quá thể.\u003cbr\u003e\n– Hồi trước dùng 710, mỗi lần cần gõ tiếng Việt cứ phải sang cái app GoTiengViet rồi gõ, rồi sang phần tin nhắn/facebook paste vào, vô cùng thủ công mỹ nghệ, giờ sang wp8, gõ tiếng Việt ầm ầm, sướng, nhưng vẫn chưa quen kiểu gõ của wp8 làm mình giờ gõ tiếng Việt chậm như mổ cò, cũng may bọn này có cái phần gợi ý khá thông minh, cũng đỡ được chút.\u003cbr\u003e\n– 710 không chụp được màn hình, bản room cook thì có nhưng thao tác cũng rất rườm rà, mà room cook thì lại không dùng được bankplus (không có sim application) nên mình dùng room chuẩn, thành ra không thể chụp được ảnh màn hình, rất rất ức chế, giờ wp8 chụp ảnh rất đơn giản, nhấn windows + chụp ảnh cùng lúc, thế là xong, sướng.\u003cbr\u003e\n– Lên wp8 mới biết mùi Instagram (bản Beta), cảm thấy mình đỡ quê hơn một tẹo :”\u0026gt; :))\u003cbr\u003e\n– Wp8 thì skype được tích hợp vào trong hệ điều hành, cài sẵn trong máy, và dù không đăng nhập nhưng vẫn có thể nhận cuộc gọi, tin nhắn, rất sướng.\u003cbr\u003e\n– Wp8 mới có khóa xoay, wp7 không có, dcm, chửi Microsoft phát, chức năng cơ bản như thế mà không có.\u003cbr\u003e\n– Viber thì ngu ngu ấy nên mình xóa béng, không thèm dùng Viber.\u003cbr\u003e\n– Phím nguồn của 1320 ở giữa điện thoại, cạnh phải, nên bấm cũng dễ, chứ trên đỉnh như 710 thì tèo, vì điện thoại rất dài, với lên đầu mà bấm mở màn hình là quá khó, tuy nhiên do chưa quen nên mình cũng phải sờ sờ rờ rẫm để bấm nút nguồn, được cái 1320 cài sẵn bản wp8 mới nhất, có chức năng double tap – nhấn 2 phát vào màn hình để mở máy thay cho việc ấn nút nguồn, mình rất thích vụ double tab này, hê hê.\u003cbr\u003e\n– Không có đèn ở 3 phím cảm ứng phía dưới nên nếu trong phòng tối thì lại phải rờ rẫm, kiểu chưa quen, ấn phím back phải sờ sờ mấy phát mới trúng.\u003cbr\u003e\n– Vào facebook bằng trình duyệt thi thoảng bị treo treo, không lướt được, dù ấn phím windows ra ngoài thì cảm ứng vẫn bình thường.\u003cbr\u003e\n– Mở vỏ ra để lắp sim với thẻ nhớ thì phải dùng tay cậy cái vỏ phía sau ra, trông hơi nhôm nhựa, cậy nhiều khả năng vỏ sẽ bị ọp ẹp mất thôi.\u003cbr\u003e\n– Chưa cài được game lên thẻ nhớ.\u003cbr\u003e\n– Vỏ hơi trơn, nhưng nặng 220g rồi thì mình cũng ko muốn lắp thêm vỏ, cũng không cần dán màn hình luôn.\u003cbr\u003e\n– Ghi nhận một lần tự khởi động lại khi đang đút trong túi quần. Lúc rút ra đơ đơ, màn hình không lên, ấn vào cảm ứng thì rung, 30s sau thấy khởi động lại.\u003cbr\u003e\n– Tốc độ cao phết, thường xuyên thấy hiện chữ H+, ở lumia 710 thì H là hết cỡ, tốc độ của H+ (H là HSPA 7,2mb còn H+ là HSPA 14.4mb)\u003cbr\u003e\n– Dẫn đường bằng google map ngu như bò – chắc là google map ngu, Tú béo gửi cho mình vị trí ở cái điểm mũi tên đỏ kia, bọn nó cứ chỉ đường cho mình đế điểm B, bực hết cả mình.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/UoSHOk7\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/24/cam-nhan-khi-chuyen-tu-lumia-710-len-lumia-1320/uoshok7.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Whatsapp bị vệt ngang, mỗi khi có tin nhắn mới, click vào thông báo để vào tin nhắn, thì whatsapp hiện cái màn đen có vệt ngang này tầm 1-2 giây, không ảnh hưởng gì, hơi khó chịu chút thôi.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://imgur.com/uwJm0I3\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/24/cam-nhan-khi-chuyen-tu-lumia-710-len-lumia-1320/uwjm0i3.jpg\" title=\"Hosted by imgur.com\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHôm ra Pico là mình định mua 8x, sờ thử thấy ngon lắm, đẹp cực kì, mỏng, màn hình mịn, rất vừa tay, trong lúc mình lượn qua lượn lại phân vân giữa hai con thì có ít nhất 2 người vào mua 8x, Pico Xuân Thủy phải điều hàng từ Pico Giảng Võ sang, mình đi sang 119 Thái Thịnh định xem 8x tiếp thì bọn này sắp đóng cửa, không đoái hoài gì tới khách hàng, tức mình ra luôn Pico Tây Sơn xách 1320, ở đó rất vắng, thanh toán nhanh, mình thanh toán thẻ hsbc và đăng kí trả góp 6 tháng. Vị chi mỗi tháng trả hơn 1.1 triệu tí.\u003cbr\u003e\nThẻ citi của mình bị hỏng chip hay sao ấy, hôm nọ đi mua xăng quẹt chẳng thấy có tác dụng gì, hôm qua vào fivi cũng không thanh toán được, bọn citi lởm thật.\u003cbr\u003e\nPS: Viettel mở chặng wordpress rồi, vào phè phè.\u003c/p\u003e","title":"Cảm nhận khi chuyển từ lumia 710 lên lumia 1320"},{"content":"Sáng thứ 2 ngày 20/1/2014, đúng như trong biên bản đã ghi, mình ra phòng CSGT Vĩnh Phúc nộp phạt và lấy giấy tờ xe. Lỗi vi phạm là đi qua tốc độ cho phép 10km/h (50/40), khung hình phạt khi đi qua tốc độ 10-20km/h là từ 500.000-1.000.000đ, mình đinh ninh mình ở mức thấp nhất, bị phạt 500.000đ. Nhưng hóa ra không phải, tất cả bọn nào ở khung 500.000-1.000.000đ các bạn CSGT Vĩnh Phúc đều tương mức phạt trung bình là 750.000, mình không có thời gian vì phải xuống HN sớm chiều đi làm chứ rảnh rang là thế nào cũng khiếu nại, tại sao tôi vi phạm ở mức thấp nhất của khung hình phạt, không có tình tiết tăng nặng nào, mà lại phạt ở mức 750.000đ? Vậy khi nào thì phạt ở mức 500.000đ? Thật hết sức vô lý.\nLúc mình đến thì có 2 người đang ở trong phòng đợi, giống như các cơ quan công quyền khác, chỗ làm việc của các bạn CSGT ngăn cách với nhân dân cần lao bằng một “bức tường”, nửa dưới là gỗ – chắc vậy, nửa trên là kính, phần gỗ cao quá ngực, có một ô nhỏ để đưa giấy tờ, tiền vào. Phía trong hồ sơ giấy tờ la liệt, số xe vi phạm giao thông chắc chắn là rất rất nhiều. mình đưa giấy vào thì bạn đại úy Bùi Thị Ngọc Hà kêu đợi tầm 1 tiếng để lãnh đạo ký quyết định nộp phạt, lãnh đạo kí chậm vãi, làm mình đợi dài cổ ở đó. Trong lúc mình đợi thì vô số “đồng phạm” của mình chen nhau vão “cái lỗ” để đưa biên bản, tiền, giấy nộp tiền cho các chị mình CSGT phía bên trong xử lý, các chị mình nhận giấy tờ, tiền, trả đăng kí, bằng lái xe…, nói chung là khá vất vả và liên tay liên chân, không nhàn hạ gì. Có ít nhất hai đồng chí đi quá 20km/h, nộp phạt 2.5 triệu, hợ hợ, một trong hai còn bị giữ xe thì phải, nộp thêm tiền lưu kho các kiểu, rất là kinh. Có 2 phương pháp nộp tiền, cầm quyệt định phạt ra ngân hàng để nộp (Vietinbank hoặc BIDV), hoặc nhờ các chị CSGT nộp hộ, “tiền xe ôm” đi nộp hộ là 50k, đa số nhờ các chị nộp hộ, mỗi ngày các chị phải kiếm tiền triệu vụ “xe ôm nộp hộ” chứ không ít, tuy nhiên, đây là biện pháp nhanh gọn và làm hài lòng cả đôi bên, nên mình rất ủng hộ, tuy nhiên nên xem xét giảm giá xe ôm xuống 20k cho nhân dân cần lao. Mình thì muốn thử cảm giác nên cầm giấy ra ngân hàng nộp, ngân hàng cách đó khoảng 1.5km thôi, nhưng các chị CSGT yêu quý lại không điền cái ngày ra quyết định nộp phạt, thành ra ngân hàng không cho nộp, lại phải quay về, các chị điền ngày, đóng dấu vào chỗ viết thêm, thế là có thể ra ngân hàng nộp, nhưng thấy đã hơi muộn, mình đành rút thêm 50k nhờ các chị “đi xe ôm” ra nộp hộ. Chị đại úy Ngọc Hà khá trẻ, chắc 8x, tương đối xinh, có một chị khác, già hơn chút, nhưng chắc cũng 8x nốt, thế mà đã thiếu tá, nói chung nhìn mặt vậy mà không mặc sắc phục mình không bao giờ nghĩ các chị có cấp bậc cao thế, hê hê.\nCơ bản là các chị đồng ý nộp hộ, nhưng có những trường hợp các chị cũng kiên quyết không nộp hộ mà yêu cầu người vi phạm ra ngân hàng tự nộp, đó là những trường hợp quá ngày hẹn 10 ngày mà người phạm lỗi không đến nhận giấy phạt để nộp tiền, bên ngân hàng họ sẽ tính lãi 0.05% một ngày cho mỗi ngày quá hạn, các chị bảo là nếu nhận tiền nộp hộ thì bên ngân hàng chắc chắn tính phí này, các chị chắc ngại vụ tính lãi nên quyết không nhận nộp hộ, mời các bạn ra ngân hàng tự nộp.\nNói chung, phòng làm thủ tục nộp phạt là hỗn độn, không ra hàng lối gì cả (truyền thống mà), chen chúc nhau về đứng cạnh cái “ô cửa nhỏ”, tiền phạt thì khủng khiếp luôn, vậy nên tôi đề nghị các đồng chí CSTG cứ ghi biên bản, cho nhân dân nếm mùi, suốt ngày chửi CSGT, đã đi sai còn chửi các bác nhờ, đằng nào cũng phạt rất cao, thu rất nhiều tiền, các đồng chí giữ lại 50%, nộp ngân sách 50%, chia nhau cho đều, chứ như mấy anh CSGT bắn nhau ở Đồng Nai tôi thấy ái ngại lắm.\nCòn tôi, tôi sẽ đi chậm, lúc nào nhanh cũng sẽ chỉ quá tốc độ cho phép 9 cây là cùng, quá 9km thì mức phạt tối đa là 200k thôi, tôi tự cho phép mình nộp phạt ở mức đó – nếu đen. Nhưng làm sao mà giám sát được tốc độ, quá ga một tí là tèo ngay, tôi sẽ tự viết một phần mềm cảnh báo, tôi đeo tai nghe và đi xe máy (hoặc ô tô), quá tốc độ là phần mềm của tôi sẽ thông báo cho tôi ngay, rất yên tâm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/23/tuong-thuat-gian-tiep-tran-di-nop-phat-tai-phong-csgt-vinh-phuc/","summary":"\u003cp\u003eSáng thứ 2 ngày 20/1/2014, đúng như trong biên bản đã ghi, mình ra phòng CSGT Vĩnh Phúc nộp phạt và lấy giấy tờ xe. Lỗi vi phạm là đi qua tốc độ cho phép 10km/h (50/40), khung hình phạt khi đi qua tốc độ 10-20km/h là từ 500.000-1.000.000đ, mình đinh ninh mình ở mức thấp nhất, bị phạt 500.000đ. Nhưng hóa ra không phải, tất cả bọn nào ở khung 500.000-1.000.000đ các bạn CSGT Vĩnh Phúc đều tương mức phạt trung bình là 750.000, mình không có thời gian vì phải xuống HN sớm chiều đi làm chứ rảnh rang là thế nào cũng khiếu nại, tại sao tôi vi phạm ở mức thấp nhất của khung hình phạt, không có tình tiết tăng nặng nào, mà lại phạt ở mức 750.000đ? Vậy khi nào thì phạt ở mức 500.000đ? Thật hết sức vô lý.\u003cbr\u003e\nLúc mình đến thì có 2 người đang ở trong phòng đợi, giống như các cơ quan công quyền khác, chỗ làm việc của các bạn CSGT ngăn cách với nhân dân cần lao bằng một “bức tường”, nửa dưới là gỗ – chắc vậy, nửa trên là kính, phần gỗ cao quá ngực, có một ô nhỏ để đưa giấy tờ, tiền vào. Phía trong hồ sơ giấy tờ la liệt, số xe vi phạm giao thông chắc chắn là rất rất nhiều. mình đưa giấy vào thì bạn đại úy Bùi Thị Ngọc Hà kêu đợi tầm 1 tiếng để lãnh đạo ký quyết định nộp phạt, lãnh đạo kí chậm vãi, làm mình đợi dài cổ ở đó. Trong lúc mình đợi thì vô số “đồng phạm” của mình chen nhau vão “cái lỗ” để đưa biên bản, tiền, giấy nộp tiền cho các chị mình CSGT phía bên trong xử lý, các chị mình nhận giấy tờ, tiền, trả đăng kí, bằng lái xe…, nói chung là khá vất vả và liên tay liên chân, không nhàn hạ gì. Có ít nhất hai đồng chí đi quá 20km/h, nộp phạt 2.5 triệu, hợ hợ, một trong hai còn bị giữ xe thì phải, nộp thêm tiền lưu kho các kiểu, rất là kinh. Có 2 phương pháp nộp tiền, cầm quyệt định phạt ra ngân hàng để nộp (Vietinbank hoặc BIDV), hoặc nhờ các chị CSGT nộp hộ, “tiền xe ôm” đi nộp hộ là 50k, đa số nhờ các chị nộp hộ, mỗi ngày các chị phải kiếm tiền triệu vụ “xe ôm nộp hộ” chứ không ít, tuy nhiên, đây là biện pháp nhanh gọn và làm hài lòng cả đôi bên, nên mình rất ủng hộ, tuy nhiên nên xem xét giảm giá xe ôm xuống 20k cho nhân dân cần lao. Mình thì muốn thử cảm giác nên cầm giấy ra ngân hàng nộp, ngân hàng cách đó khoảng 1.5km thôi, nhưng các chị CSGT yêu quý lại không điền cái ngày ra quyết định nộp phạt, thành ra ngân hàng không cho nộp, lại phải quay về, các chị điền ngày, đóng dấu vào chỗ viết thêm, thế là có thể ra ngân hàng nộp, nhưng thấy đã hơi muộn, mình đành rút thêm 50k nhờ các chị “đi xe ôm” ra nộp hộ. Chị đại úy Ngọc Hà khá trẻ, chắc 8x, tương đối xinh, có một chị khác, già hơn chút, nhưng chắc cũng 8x nốt, thế mà đã thiếu tá, nói chung nhìn mặt vậy mà không mặc sắc phục mình không bao giờ nghĩ các chị có cấp bậc cao thế, hê hê.\u003cbr\u003e\nCơ bản là các chị đồng ý nộp hộ, nhưng có những trường hợp các chị cũng kiên quyết không nộp hộ mà yêu cầu người vi phạm ra ngân hàng tự nộp, đó là những trường hợp quá ngày hẹn 10 ngày mà người phạm lỗi không đến nhận giấy phạt để nộp tiền, bên ngân hàng họ sẽ tính lãi 0.05% một ngày cho mỗi ngày quá hạn, các chị bảo là nếu nhận tiền nộp hộ thì bên ngân hàng chắc chắn tính phí này, các chị chắc ngại vụ tính lãi nên quyết không nhận nộp hộ, mời các bạn ra ngân hàng tự nộp.\u003cbr\u003e\nNói chung, phòng làm thủ tục nộp phạt là hỗn độn, không ra hàng lối gì cả (truyền thống mà), chen chúc nhau về đứng cạnh cái “ô cửa nhỏ”, tiền phạt thì khủng khiếp luôn, vậy nên tôi đề nghị các đồng chí CSTG cứ ghi biên bản, cho nhân dân nếm mùi, suốt ngày chửi CSGT, đã đi sai còn chửi các bác nhờ, đằng nào cũng phạt rất cao, thu rất nhiều tiền, các đồng chí giữ lại 50%, nộp ngân sách 50%, chia nhau cho đều, chứ như mấy anh CSGT bắn nhau ở Đồng Nai tôi thấy ái ngại lắm.\u003cbr\u003e\nCòn tôi, tôi sẽ đi chậm, lúc nào nhanh cũng sẽ chỉ quá tốc độ cho phép 9 cây là cùng, quá 9km thì mức phạt tối đa là 200k thôi, tôi tự cho phép mình nộp phạt ở mức đó – nếu đen. Nhưng làm sao mà giám sát được tốc độ, quá ga một tí là tèo ngay, tôi sẽ tự viết một phần mềm cảnh báo, tôi đeo tai nghe và đi xe máy (hoặc ô tô), quá tốc độ là phần mềm của tôi sẽ thông báo cho tôi ngay, rất yên tâm.\u003c/p\u003e","title":"Tường thuật gián tiếp trận đi nộp phạt tại phòng CSGT Vĩnh Phúc"},{"content":"Dạo này ở nhà một mình buồn quá, nhà cửa thì dột nát khó chịu quá, may mà vợ con mình ở quê không phải chịu cảnh này. Hôm nay đi mua quà tết, ra chỗ 125 Thái Hà, cửa hàng to khủng khiếp, 4 hay 5 tầng chất đầy rượu, bánh kẹo, chai chivas 12 ở đó có 520k, rẻ hơn giá 560k mà chỗ Minh Phương – lão làm Viettel – mà mình mua. Mình mua loại có hộp quà giá 590k (hữu nghị đấy, giá chuẩn 610k), còn chai hộp thường chỗ Minh Phương bán 560k, đắt hơn 40k, nhưng chỗ 125 Thái Hà này thì không có loại chivas hộp quà.\nHôm nay, lần đầu tiên từ hồi chuyển đến ở cái chung cư này, mình đi làm về đi thang máy cùng với … người khác – các bạn thấy sự vắng vẻ của chung cư này chưa, người khác cụ thể là 2 cô gái, bọn đó ở tầng 3, mà thế quái nào lại bấm nhầm tầng 4 thành ra mình khỏi cần bấm.\nDo ở nhà một mình buồn quá, nên hôm nào đi về mình tự bấm chuông nhà mình 2 phát cho nó … có không khí, giả vờ là khách đến chơi, thế mới tài =))\nThôi kể chuyện tí: Anh có thằng bạn, vợ con nó về quê, thành ra nó ở HN một mình, nói chung vẫn thường xuyên tự nấu cơm tối, ăn một mình. Nó sống ở ngoại ô, tối nay có việc vào nội đô, thấy ngại nấu cơm nên nó quyết định đi ăn món bún thịt nướng ưa thích, lâu lắm rồi không ăn món này, từ hồi vợ chưa đẻ. Nó vào quán, gọi một bún, có một bà già bán các thứ linh tinh mời mua, nó lắc đầu quầy quậy, vì trông quần áo bà còn đẹp hơn cả bà nội bà ngoại nó ở quê ấy chứ. Cắm đầu cắm cổ ăn một mạch, không nói tiếng nào, vì có ai đâu mà nói : )) Ăn gần xong nó nghĩ bụng: Thế quái nào, ngày xưa ăn ở quán này, thấy nhiều thịt lắm, ăn rất no, mà giờ sao ít thịt thế, ăn hết một bát chẳng thấy bõ bèn gì, vẫn đói, chẩng lẽ gọi thêm bát nữa. Do bụng mình to ra, ăn khỏe lên, hay do bon nó bớt thịt ở bát bún đi? Chắc là nguyên nhân thứ 2 rồi, mình có phải trẻ con đâu mà bụng năm ngoái lại bé hơn bụng năm nay, thôi thế đéo ăn nữa, bọn khốn vừa tăng lương lại còn giảm giờ làm, à quên, tăng giá bớt thịt, ông ghét, đứng dậy trả tiền (40k) rồi đi về luôn. Hết chuyện, chú thích: Thằng bạn anh chính là anh.\nBình luận (2) Tú béo — 2014-01-15 15:41\nVợ về quê đâm ra rất khổ nhề :))\ndungin — 2014-01-21 03:59\nBạn cứ mạng dạn ăn bát nữa chứ. Mấy khi đc lên phố đâu 😉\nMà bt tớ với bạn ăn 3 bát mờ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/15/o-nha-mot-minh/","summary":"\u003cp\u003eDạo này ở nhà một mình buồn quá, nhà cửa thì dột nát khó chịu quá, may mà vợ con mình ở quê không phải chịu cảnh này. Hôm nay đi mua quà tết, ra chỗ 125 Thái Hà, cửa hàng to khủng khiếp, 4 hay 5 tầng chất đầy rượu, bánh kẹo, chai chivas 12 ở đó có 520k, rẻ hơn giá 560k mà chỗ Minh Phương – lão làm Viettel – mà mình mua. Mình mua loại có hộp quà giá 590k (hữu nghị đấy, giá chuẩn 610k), còn chai hộp thường chỗ Minh Phương bán 560k, đắt hơn 40k, nhưng chỗ 125 Thái Hà này thì không có loại chivas hộp quà.\u003cbr\u003e\nHôm nay, lần đầu tiên từ hồi chuyển đến ở cái chung cư này, mình đi làm về đi thang máy cùng với … người khác – các bạn thấy sự vắng vẻ của chung cư này chưa, người khác cụ thể là 2 cô gái, bọn đó ở tầng 3, mà thế quái nào lại bấm nhầm tầng 4 thành ra mình khỏi cần bấm.\u003cbr\u003e\nDo ở nhà một mình buồn quá, nên hôm nào đi về mình tự bấm chuông nhà mình 2 phát cho nó … có không khí, giả vờ là khách đến chơi, thế mới tài =))\u003cbr\u003e\nThôi kể chuyện tí: Anh có thằng bạn, vợ con nó về quê, thành ra nó ở HN một mình, nói chung vẫn thường xuyên tự nấu cơm tối, ăn một mình. Nó sống ở ngoại ô, tối nay có việc vào nội đô, thấy ngại nấu cơm nên nó quyết định đi ăn món bún thịt nướng ưa thích, lâu lắm rồi không ăn món này, từ hồi vợ chưa đẻ. Nó vào quán, gọi một bún, có một bà già bán các thứ linh tinh mời mua, nó lắc đầu quầy quậy, vì trông quần áo bà còn đẹp hơn cả bà nội bà ngoại nó ở quê ấy chứ. Cắm đầu cắm cổ ăn một mạch, không nói tiếng nào, vì có ai đâu mà nói : )) Ăn gần xong nó nghĩ bụng: Thế quái nào, ngày xưa ăn ở quán này, thấy nhiều thịt lắm, ăn rất no, mà giờ sao ít thịt thế, ăn hết một bát chẳng thấy bõ bèn gì, vẫn đói, chẩng lẽ gọi thêm bát nữa. Do bụng mình to ra, ăn khỏe lên, hay do bon nó bớt thịt ở bát bún đi? Chắc là nguyên nhân thứ 2 rồi, mình có phải trẻ con đâu mà bụng năm ngoái lại bé hơn bụng năm nay, thôi thế đéo ăn nữa, bọn khốn vừa tăng lương lại còn giảm giờ làm, à quên, tăng giá bớt thịt, ông ghét, đứng dậy trả tiền (40k) rồi đi về luôn. Hết chuyện, chú thích: Thằng bạn anh chính là anh.\u003c/p\u003e","title":"Ở nhà một mình"},{"content":"Ở Anh 5 năm, tiếng còi xe tôi nghe được trên đường có lẽ đếm được trên đầu ngón tay.\nBản thân tôi, chưa từng 1 lần bóp còi, lần đầu đưa xe ô tô của tôi, 1 cái citroen c4 đi khám lưu hành, tôi không biết cái còi nằm ở đâu, anh nhân viên khám xe phải thò tay bấm giúp tôi, nghe như đùa nhưng là thật, ở Anh, cái còi là bộ phận ít bị dùng nhất trong cái xe ô tô.\nBên Anh chỉ còi khi xe khác đi láo cắt đường, hoặc bạn bè gặp nhau họ còi để thay lời tạm biệt, ở thành phố như nơi tôi ở Milton keynes, nếu bạn chờ ở giao cắt bất kỳ chỉ để nghe tiếng còi, tôi chắc bạn ngồi đó 1 tiếng mà chưa chắc nghe được tiếng còi nào.\nViệt nam thì không như vậy, lần nào về lại cố hương, tôi lập tức nhận ra ngay khi vừa rời khỏi máy bay, trên đường về nhà, đó là tiếng còi. Nó thậm chí ồn hơn cả sân bay bận rộn nhất thế giới London Heathrow, nơi 2,5 phút lại có 1 máy bay lên hoặc xuống.\nẦm ĩ, ồn ào, những xe công ten nơ gắn còi hơi dấu trong gầm âm thanh đạt ngưỡng 120-250 dB, tức gấp đôi cả 1 máy bay đang hạ cánh, thét lên lanh lảnh hay dọa nạt òa òa, xe công ten nơ có lí khi gắn còi to, vì xe máy hay lấn đường của họ, mà xe công khi tải nặng thì phanh hầu như không có tác dụng, Họ lại ko chuyển hướng để tránh được vì xe quá to và dài.\nNhững xe nhỏ gắn còi tò te tý, hay thậm chỉ cả 1 điệu nhạc lam ba đa, còn xe máy thì khỏi nói, gần như tay người lái không bao giờ rời nút còi, vấn đề ở Việt nam, mọi người cùng còi và cùng nghe, và họ có khi bóp còi rất dài, dễ đến 10 giây, nhưng hầu như không ai để ý đến tiếng còi của người khác.\nTôi thấy có những ông bố để trẻ con ngồi phía trước xe máy, và để chúng bấm còi, giống như 1 trò chơi!!! Và báo đưa nhiều vụ tan nạn xảy ra do nạn nhân bị giật mình do tiếng còi quá to và đột ngột, và do đó ngã.\nTóm lại, ồn ào kinh khủng.\nTiếng ồn khiến cho ta mắc rất nhiều thứ bệnh, điển hình là điếc hay tâm thần, nhẹ thì trầm cảm.\nChịu đựng tiếng ồn dài và thường xuyên khiến người lo lắng, mất ngủ, khó tiêu, gây đủ bệnh về tim mạch, chẳng hạn bạn đang vui vẻ, nhưng đi trên đường bị quá nhiều tiếng còi thúc từ 4 phía, về nhà tự nhiên nổi cáu đá thúng đụng nia chửi mèo mắng chó không vì lí do gì, hãy tin tôi, đó là do tiếng ồn đó.\nỞ Việt nam bệnh điếc do tiếng ồn khá cao, khảo sát của Viện Tai – Mũi – Họng Trung ương cho thấy, thanh thiếu niên bị giảm sức nghe có tỷ lệ cao, tập trung ở các khu đô thị.\nƯớc tính với cường độ 90 dB (tương đương với tiếng nói to), tiếp xúc khoảng 5 giờ/ngày, sau 5 năm, tỷ lệ điếc là 10%, sau 25 năm, tỷ lệ điếc lên tới 40%.\nTheo thống kê của ngành y tế, Hà Nội có tỷ lệ người mắc bệnh tâm thần tương đối cao so với cả nước. số lượng người mắc bệnh tâm thần ở Hà Nội, một căn bệnh có liên quan đến tình trạng ô nhiễm tiếng ồn giao thông đang tăng lên trong những năm gần đây.\nKhi còn ở Việt nam gần như lần nào tôi dừng xe máy ở ngã 4 cũng bị rất nhiều xe sau tôi bóp còi thúc đi, và thật ngạc nhiên, khi đèn vẫn đỏ, hóa ra họ nhìn cái đồng hồ đếm ngược và thường đi trước đèn vài giây, khi giây nhảy về 5..4 ..3 là bắt đầu còi và rồ ga, thật kì lạ.\nNhững người ở xa thì đi có lẽ không sao, vì khi đến ngã 4, có lẽ đèn đã xanh, và xa hơn nữa thì có thể họ phải chờ 1 đèn đỏ nữa, nhưng tôi ở hàng đầu, nếu vượt đèn có thể bị công ăn bắt hoặc bị đâm què, họ, những người ở xa, thật ích kỉ khi giục tôi đi sớm trước vài giây bằng tiếng còi thúc đít.\nKhông đâu trên thế giới này đọ được với Việt nam về tiếng ồn. Văn hóa dùng còi của người Việt nam thật đáng nể!!!\nTác giả: Nguyễn Quảng\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/15/khong-dau-tren-the-gioi-nay-do-duoc-voi-viet-nam-ve-tiong-on-van-hoa-dung-coi-cua-nguoi-viet-nam-that-dang-ne/","summary":"\u003cp\u003eỞ Anh 5 năm, tiếng còi xe tôi nghe được trên đường có lẽ đếm được trên đầu ngón tay.\u003cbr\u003e\nBản thân tôi, chưa từng 1 lần bóp còi, lần đầu đưa xe ô tô của tôi, 1 cái citroen c4 đi khám lưu hành, tôi không biết cái còi nằm ở đâu, anh nhân viên khám xe phải thò tay bấm giúp tôi, nghe như đùa nhưng là thật, ở Anh, cái còi là bộ phận ít bị dùng nhất trong cái xe ô tô.\u003cbr\u003e\nBên Anh chỉ còi khi xe khác đi láo cắt đường, hoặc bạn bè gặp nhau họ còi để thay lời tạm biệt, ở thành phố như nơi tôi ở Milton keynes, nếu bạn chờ ở giao cắt bất kỳ chỉ để nghe tiếng còi, tôi chắc bạn ngồi đó 1 tiếng mà chưa chắc nghe được tiếng còi nào.\u003cbr\u003e\nViệt nam thì không như vậy, lần nào về lại cố hương, tôi lập tức nhận ra ngay khi vừa rời khỏi máy bay, trên đường về nhà, đó là tiếng còi. Nó thậm chí ồn hơn cả sân bay bận rộn nhất thế giới London Heathrow, nơi 2,5 phút lại có 1 máy bay lên hoặc xuống.\u003cbr\u003e\nẦm ĩ, ồn ào, những xe công ten nơ gắn còi hơi dấu trong gầm âm thanh đạt ngưỡng 120-250 dB, tức gấp đôi cả 1 máy bay đang hạ cánh, thét lên lanh lảnh hay dọa nạt òa òa, xe công ten nơ có lí khi gắn còi to, vì xe máy hay lấn đường của họ, mà xe công khi tải nặng thì phanh hầu như không có tác dụng, Họ lại ko chuyển hướng để tránh được vì xe quá to và dài.\u003cbr\u003e\nNhững xe nhỏ gắn còi tò te tý, hay thậm chỉ cả 1 điệu nhạc lam ba đa, còn xe máy thì khỏi nói, gần như tay người lái không bao giờ rời nút còi, vấn đề ở Việt nam, mọi người cùng còi và cùng nghe, và họ có khi bóp còi rất dài, dễ đến 10 giây, nhưng hầu như không ai để ý đến tiếng còi của người khác.\u003cbr\u003e\nTôi thấy có những ông bố để trẻ con ngồi phía trước xe máy, và để chúng bấm còi, giống như 1 trò chơi!!! Và báo đưa nhiều vụ tan nạn xảy ra do nạn nhân bị giật mình do tiếng còi quá to và đột ngột, và do đó ngã.\u003cbr\u003e\nTóm lại, ồn ào kinh khủng.\u003cbr\u003e\nTiếng ồn khiến cho ta mắc rất nhiều thứ bệnh, điển hình là điếc hay tâm thần, nhẹ thì trầm cảm.\u003cbr\u003e\nChịu đựng tiếng ồn dài và thường xuyên khiến người lo lắng, mất ngủ, khó tiêu, gây đủ bệnh về tim mạch, chẳng hạn bạn đang vui vẻ, nhưng đi trên đường bị quá nhiều tiếng còi thúc từ 4 phía, về nhà tự nhiên nổi cáu đá thúng đụng nia chửi mèo mắng chó không vì lí do gì, hãy tin tôi, đó là do tiếng ồn đó.\u003cbr\u003e\nỞ Việt nam bệnh điếc do tiếng ồn khá cao, khảo sát của Viện Tai – Mũi – Họng Trung ương cho thấy, thanh thiếu niên bị giảm sức nghe có tỷ lệ cao, tập trung ở các khu đô thị.\u003cbr\u003e\nƯớc tính với cường độ 90 dB (tương đương với tiếng nói to), tiếp xúc khoảng 5 giờ/ngày, sau 5 năm, tỷ lệ điếc là 10%, sau 25 năm, tỷ lệ điếc lên tới 40%.\u003cbr\u003e\nTheo thống kê của ngành y tế, Hà Nội có tỷ lệ người mắc bệnh tâm thần tương đối cao so với cả nước. số lượng người mắc bệnh tâm thần ở Hà Nội, một căn bệnh có liên quan đến tình trạng ô nhiễm tiếng ồn giao thông đang tăng lên trong những năm gần đây.\u003cbr\u003e\nKhi còn ở Việt nam gần như lần nào tôi dừng xe máy ở ngã 4 cũng bị rất nhiều xe sau tôi bóp còi thúc đi, và thật ngạc nhiên, khi đèn vẫn đỏ, hóa ra họ nhìn cái đồng hồ đếm ngược và thường đi trước đèn vài giây, khi giây nhảy về 5..4 ..3 là bắt đầu còi và rồ ga, thật kì lạ.\u003cbr\u003e\nNhững người ở xa thì đi có lẽ không sao, vì khi đến ngã 4, có lẽ đèn đã xanh, và xa hơn nữa thì có thể họ phải chờ 1 đèn đỏ nữa, nhưng tôi ở hàng đầu, nếu vượt đèn có thể bị công ăn bắt hoặc bị đâm què, họ, những người ở xa, thật ích kỉ khi giục tôi đi sớm trước vài giây bằng tiếng còi thúc đít.\u003cbr\u003e\nKhông đâu trên thế giới này đọ được với Việt nam về tiếng ồn. Văn hóa dùng còi của người Việt nam thật đáng nể!!!\u003cbr\u003e\nTác giả: Nguyễn Quảng\u003c/p\u003e","title":"Không đâu trên thế giới này đọ được với Việt nam về tiếng ồn. Văn hóa dùng còi  của người Việt nam thật đáng nể!!!"},{"content":" Công ty yêu cầu nộp bản thẩm tra nhân thân, 98% mọi người xin được xác nhận của công an phường/xã rất dễ dàng, riêng mình thì không, lần 1 ra, không có hộ khẩu (hộ khẩu đang nằm ở công an thành phố, sau khi nhập khẩu cho vợ thì công an thành phố yêu cầu vợ mình về lấy chứ không cho mẹ mình lấy, vợ mình đang bầu tháng thứ 9 thì về lấy hộ khẩu thế chó nào được?), không có hộ khẩu nên công an xã không xác nhận cho bản thẩm tra nhân thân. Lần 2 ra, có hộ khẩu, công an xã đòi có người của công ty đi xác minh. Mình sáng nay nghỉ làm, đi xe máy về, mang tờ giấy giới thiệu có tên anh Cường NK ra xin, vẫn không xác nhận, yêu cầu có người đi xác minh ký tên vì họ nói không biết mình, không xác nhận được. Đành nhờ anh Cường nghỉ làm buổi chiều đi xe khách về ra xác minh, rốt cục cũng xin được cái dấu và chữ kỹ. Mà chú đại úy trưởng công an xã này rất nguyên tắc, bố mình hộ khẩu ở Hải Dương nên ổng không xác nhận, chỉ xác nhận những ai hộ khẩu ở khu vực của ổng, được, làm việc có nguyên tắc thế là tốt. Cái mẫu xác thẩm tra nhân thân của công ty mình làm phải nói hơi ngu, không có dòng nào cho công an xã họ nêu ý kiến, chỉ có mỗi một chỗ ký tên đóng dấu, thế là chú công an ghi luôn lời xác nhận loằng ngoằng gì đó vào phần mà đơn vị xác nhận – đơn vị tức là công ty mình ấy. Nói chung là không ổn, nhưng lấy được là được đã, nộp lên mà còn ai không đồng ý thì mời các bạn ý tự đi mà thẩm tra, tôi làm hết sức rồi đó. Phường Khai Quang này tuy hơi mệt mỏi nhưng rõ ràng là đúng nguyên tắc, và không thu phí, hehe. Sáng phóng xe từ HN về Vĩnh Yên, cũng tương đối vội vã, nên đoạn qua Vĩnh Yên phóng hơi nhanh, bị CSGT vợt vào, lập biên bản phạt vi phạm hành chính, đi quá tốc độ 50/40km/h, vào khung hình phạt 500.000 – 1.000.000, tạm giữ đăng kí xe và giấy phép lái xe, thứ 2 tuần sau làm việc ở phòng cảnh sát giao thông tỉnh, tiện quá ngay gần nhà mình, cuối tuần này đi làm thứ 7 rồi nghỉ chủ nhật thứ 2, bé đến giờ chưa ra công an làm việc bao giờ, trải nghiệm phát lấy kinh nghiệm còn chém gió, hê hê. Chiều tối lên tới HN, vừa bước vào nhà thì nghe tiếng róc rách rất to, nghĩ bụng rò nước ở đâu mà tiếng to thế nhỉ, ôi thôi, nước chảy tong tỏng trong nhà tắm, nhà tranh dột cũng chưa to bằng như thế, gọi khẩn cấp chủ nhà đến vào báo cho ban quản lý. Mình dự đoán là đường ống thoát nước của cả tòa nhà chảy qua căn 408 của mình, vì mình lên phòng 508 gõ cửa không ai ở nhà, cứ tưởng chỉ phòng 508 chảy qua 408, nhưng sau khi nghĩ kỹ thì có lẽ các phòng 08 là các phòng mà đường ống thoát nước của tất cả các phòng trong tầng chảy qua, chắc chắn phòng 08 là các phòng rẻ nhất, bảo sao nhiều nhà đến ở các phòng 08 thế, 408, 508, 608. Nước dò thì lâu rồi, nhưng chỉ thấm ướt tường phòng bên kia, giờ đây nó thấm toàn bộ cái hộc kỹ thuật đó, rất kinh khủng. Ảnh minh họa mời các bạn xem ở post trước.\nWC thì tắc cả tuần không thông, đổ hết 4 lọ thông cống mà không ăn thua, may mắn thay vừa nãy thấy nó thông rồi. Cái ga Everon vứt trong máy giặt từ cuối tuần trước, mình nghĩ là Hương nó về thì nó dọn vứt ra giặt cho đỡ bụi thôi, nên không giặt ngay, sáng nay mới bật máy giặt, nãy lấy ra phơi thì ôi thôi, mốc mẹ nó nửa cái ga giường (rất đắt), điên hết người, gọi hỏi nó thì nó bảo ga bị bẩn nên vứt vào máy giặt, bẩn bẩn thế nào, đổ nước vào chứ gì, nó bảo vâng, mình hỏi sao không giặt ngay đi, nó bảo hết bột giặt em bảo em mua thì anh bảo cứ để anh – ô hay, thế thì mày phải dặn anh là giặt ngay cái ga giường chứ cứ vứt vào mày giặt bố ai mà biết nó đang bị bẩn và ướt, điên người kinh khủng. Đã thế lúc mang ra phơi thì cái ga vừa to vừa nặng, dây phơi thì cao vãi đái, mãi không vắt lên được, ức chế hết sức.\nMình bực mình cái nhà này lắm rồi đấy, mạng thì không có, hành lang thì tối thui, thấm dột lung tung cả, chỗ phơi đồ thì bé ti tí. Chẳng lẽ lại phải đi tìm nhà khác. Bình luận (1) dungin — 2014-01-22 08:50\nHuhu, cái ga giường yêu quý của tôi, quà cưới của tình yêu tôi tặng :((((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/14/bao-cao-ngay/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eCông ty yêu cầu nộp bản thẩm tra nhân thân, 98% mọi người xin được xác nhận của công an phường/xã rất dễ dàng, riêng mình thì không, lần 1 ra, không có hộ khẩu (hộ khẩu đang nằm ở công an thành phố, sau khi nhập khẩu cho vợ thì công an thành phố yêu cầu vợ mình về lấy chứ không cho mẹ mình lấy, vợ mình đang bầu tháng thứ 9 thì về lấy hộ khẩu thế chó nào được?), không có hộ khẩu nên công an xã không xác nhận cho bản thẩm tra nhân thân. Lần 2 ra, có hộ khẩu, công an xã đòi có người của công ty đi xác minh. Mình sáng nay nghỉ làm, đi xe máy về, mang tờ giấy giới thiệu có tên anh Cường NK ra xin, vẫn không xác nhận, yêu cầu có người đi xác minh ký tên vì họ nói không biết mình, không xác nhận được. Đành nhờ anh Cường nghỉ làm buổi chiều đi xe khách về ra xác minh, rốt cục cũng xin được cái dấu và chữ kỹ. Mà chú đại úy trưởng công an xã này rất nguyên tắc, bố mình hộ khẩu ở Hải Dương nên ổng không xác nhận, chỉ xác nhận những ai hộ khẩu ở khu vực của ổng, được, làm việc có nguyên tắc thế là tốt. Cái mẫu xác thẩm tra nhân thân của công ty mình làm phải nói hơi ngu, không có dòng nào cho công an xã họ nêu ý kiến, chỉ có mỗi một chỗ ký tên đóng dấu, thế là chú công an ghi luôn lời xác nhận loằng ngoằng gì đó vào phần mà đơn vị xác nhận – đơn vị tức là công ty mình ấy. Nói chung là không ổn, nhưng lấy được là được đã, nộp lên mà còn ai không đồng ý thì mời các bạn ý tự đi mà thẩm tra, tôi làm hết sức rồi đó. Phường Khai Quang này tuy hơi mệt mỏi nhưng rõ ràng là đúng nguyên tắc, và không thu phí, hehe.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSáng phóng xe từ HN về Vĩnh Yên, cũng tương đối vội vã, nên đoạn qua Vĩnh Yên phóng hơi nhanh, bị CSGT vợt vào, lập biên bản phạt vi phạm hành chính, đi quá tốc độ 50/40km/h, vào khung hình phạt 500.000 – 1.000.000, tạm giữ đăng kí xe và giấy phép lái xe, thứ 2 tuần sau làm việc ở phòng cảnh sát giao thông tỉnh, tiện quá ngay gần nhà mình, cuối tuần này đi làm thứ 7 rồi nghỉ chủ nhật thứ 2, bé đến giờ chưa ra công an làm việc bao giờ, trải nghiệm phát lấy kinh nghiệm còn chém gió, hê hê.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChiều tối lên tới HN, vừa bước vào nhà thì nghe tiếng róc rách rất to, nghĩ bụng rò nước ở đâu mà tiếng to thế nhỉ, ôi thôi, nước chảy tong tỏng trong nhà tắm, nhà tranh dột cũng chưa to bằng như thế, gọi khẩn cấp chủ nhà đến vào báo cho ban quản lý. Mình dự đoán là đường ống thoát nước của cả tòa nhà chảy qua căn 408 của mình, vì mình lên phòng 508 gõ cửa không ai ở nhà, cứ tưởng chỉ phòng 508 chảy qua 408, nhưng sau khi nghĩ kỹ thì có lẽ các phòng 08 là các phòng mà đường ống thoát nước của tất cả các phòng trong tầng chảy qua, chắc chắn phòng 08 là các phòng rẻ nhất, bảo sao nhiều nhà đến ở các phòng 08 thế, 408, 508, 608. Nước dò thì lâu rồi, nhưng chỉ thấm ướt tường phòng bên kia, giờ đây nó thấm toàn bộ cái hộc kỹ thuật đó, rất kinh khủng. Ảnh minh họa mời các bạn xem ở post trước.\u003cbr\u003e\nWC thì tắc cả tuần không thông, đổ hết 4 lọ thông cống mà không ăn thua, may mắn thay vừa nãy thấy nó thông rồi. Cái ga Everon vứt trong máy giặt từ cuối tuần trước, mình nghĩ là Hương nó về thì nó dọn vứt ra giặt cho đỡ bụi thôi, nên không giặt ngay, sáng nay mới bật máy giặt, nãy lấy ra phơi thì ôi thôi, mốc mẹ nó nửa cái ga giường (rất đắt), điên hết người, gọi hỏi nó thì nó bảo ga bị bẩn nên vứt vào máy giặt, bẩn bẩn thế nào, đổ nước vào chứ gì, nó bảo vâng, mình hỏi sao không giặt ngay đi, nó bảo hết bột giặt em bảo em mua thì anh bảo cứ để anh – ô hay, thế thì mày phải dặn anh là giặt ngay cái ga giường chứ cứ vứt vào mày giặt bố ai mà biết nó đang bị bẩn và ướt, điên người kinh khủng. Đã thế lúc mang ra phơi thì cái ga vừa to vừa nặng, dây phơi thì cao vãi đái, mãi không vắt lên được, ức chế hết sức.\u003cbr\u003e\nMình bực mình cái nhà này lắm rồi đấy, mạng thì không có, hành lang thì tối thui, thấm dột lung tung cả, chỗ phơi đồ thì bé ti tí. Chẳng lẽ lại phải đi tìm nhà khác.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dungin.wordpress.com\"\u003edungin\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-01-22 08:50\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Báo cáo ngày"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/14/wtf/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/savedpicture-2014114211316-jpg/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/14/wtf/savedpicture-2014114211316-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/savedpicture-2014114211336-jpg/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/14/wtf/savedpicture-2014114211336-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/savedpicture-2014114211342-jpg/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/14/wtf/savedpicture-2014114211342-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/savedpicture-2014114211348-jpg/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/14/wtf/savedpicture-2014114211348-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/savedpicture-2014114211356-jpg/\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/14/wtf/savedpicture-2014114211356-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Wtf"},{"content":"Thực ra những nơi khác – nước khác chắc là cũng những chuyện như thế này, thậm chí tồi tệ hơn nhiều (như bọn Ấn Độ chẳng hạn, pháp luật ở bọn Ấn Độ đúng là một bọn lợn).\nChuyện 1: Vào bệnh viện bắt cóc trẻ sơ sinh. Trẻ sơ sinh mới một ngày tuổi, bà mẹ thì đã 41 tuổi rồi, bệnh viện sau khi xảy ra sự việc lại đòi bà mẹ bất hạnh kí giấy ra viện (clgt???), gia đình rất hoàn cảnh, túm lại là một trường hợp hết sức đáng thương và gây phẫn nộ to lớn cho bất cứ ai nghe chuyện. Mọi người phẫn nộ vì bệnh viện vô trách nhiệm, sao để người lạ tự do ra vào bệnh, sao để bất cứ ai bế đứa bé ra khỏi cổng viện? Lỗi này của bệnh viện, đúng thế, nói hơi phũ phàng tí, nhưng bệnh viện này đen thôi, chứ có lẽ ở Việt Nam, viện nào cũng thế cả. Kinh nghiệm ở viện phụ sản HN cho thấy, có những giờ bị cấm vào, nhưng biết cách thì vẫn vào được hết, và cơ bản không ai để ý tới bạn, lúc đưa con ra viện, nhà mình cũng chuẩn bị đủ hết giấy tờ, rồi số của mẹ, số của em bé, nhưng ra cổng bảo vệ thì không ai hỏi cả, bảo vệ chỉ thu tiền vé taxi mà thôi. Việt Nam quá an toàn nên không ai cảnh giác hay bệnh viện ở VN quá vô trách nhiệm? Một trong những bình luận nhiều người THÍCH nhất ở vnexpress là thắc mắc sao không tìm dấu vân tay ở hộp sữa và túi mà kẻ bắt cóc để lại. Các bạn nhất định đã xem nhiều phim hình sự Mỹ và ấn tượng với phương pháp phá án (trên phim) của họ, ở Mỹ, có dấu vân tay cho vào máy tính, truy ngay ra họ hàng hang hốc 3 đời, rất tiếc, ở Việt Nam thì không như thế, có dấu vân tay chẳng có tác dụng vẹo gì, mà chắc gì họ đã lấy được dấu vân tay?\nChuyện 2: Vào ngân hàng gửi tiền nhưng không rút được ra. Chuyện là bạn Huyền Như, chức vụ hơi bị khủng,\nphó phòng quản lý rủi ro ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (Vietinbank) chi nhánh TP HCM sau này được bỏ nhiệm thêm quyền trưởng phòng giao dịch Điện Biên Phủ, chồng thì lại còn là PGĐ Ngân hàng Vietinbank chi nhánh Nhà Bè, như vậy, gửi tiền vào tay bạn Như là quá yên tâm rồi còn gì, lại còn gửi ở ngân hàng, có giấy tờ của ngân hàng hẳn hoi, chứ đâu phải gửi ở nhà riêng, thế mà bây giờ Vietinbank rũ trách nhiệm: \u0026ldquo;Tiền chưa hề vào hệ thống Vietinbank\u0026rdquo; – hố hố – chó chả ngửi được. 4000 tỉ, chạy được quả này cũng ngọt đấy, chứ giờ bỏ 4000 tỏi trả cho khách hàng thì cũng mệt phết, bạn Như thì cũng lợi, khung hình phạt cho án lừa đảo tối đa là chung thân, còn nếu tiền đã vào ngân hàng, thì sẽ là án tham nhũng, tối đa tử hình, bạn Như thì cũng sợ bị tử hình, đã vội vàng sinh con trong trại giam rồi, thế mới tài. Các bạn gửi tiền ở chỗ bạn Như phải nói là số quá đen. Bạn Như thì nói chung cũng đen, bất động sản mà vẫn phất thì bạn giờ lại đại gia nghìn tỉ chứ đéo đùa, ai dè nó lại dẹo, thế là giờ bạn ngồi tù. Mình ngưỡng mộ bạn phết, với chức vụ như của bạn vào chồng bạn, thì thu nhập một năm cũng tiền tỉ chứ đâu đùa, nhưng bạn thích trăm tỉ nghìn tỉ, và bạn hơi đen một tí, thế là bạn tèo. Còn khách hàng đã gửi tiền cho bạn? Xin lỗi, các bạn sống ở Việt Nam, số hơi đen nên rất khó đòi tiền.\nChuyện 3: Anh Dũng đen và anh Trọng (cũng đen nốt). Anh em nhà bạn ấy, cục trưởng cục hàng hải và phó giám đốc công an tỉnh (Hải Phòng chứ không phải tỉnh lìu tìu), không hiểu vớ vẩn thế nào mà các bạn tướng lại nhất trí thí tốt cho bạn Dũng nhập kho (đen lần 1). Bạn Dũng này thì cũng kì cục, các “anh” bảo vào kho thì cứ vào đại đi, sợ đéo gì, tiền anh nhiều, thế lực anh lại to, vào kho đã làm sao. Thay vì ngoan ngoãn anh lại lồng lên, chạy lung tung cả (đen lần 2), báo chí thì không hiểu sao cũng um lên (đen lần 3), rất rầm rộ, hô hô, thôi thế là xong. Anh chắc cũng không bao giờ nghĩ rằng anh sẽ bị làm tốt thí, thành ra anh chẳng chuẩn bị gì cho tình huống đó – khi nghe “ông anh” báo tin, anh Dũng đã rất sốc. Mình dự là anh Dũng này tiền cũng ít, chỉ đủ mua hai cái chung cư (mỗi cái tầm 5 tỏi) cho vợ bé chứ không nhiều như lá mít, tại sao mình nói anh tiền ít, vì thấy anh khai tại tòa là 500.000$ anh đi vay tứ tung mới đủ, 500.000$ đáng đừng đưa cho “ông anh” – chẳng tích sự chó gì – kể ra mà gửi 500.000$ đó sang Tây Ban Nha, làm được cái visa rồi ấy chứ, tha hồ sang đó trốn kết hợp du lịch. Vừa biết thêm thông tin là em rể anh Dũng – cũng là phó giám đốc CA TP Hải Phòng – đã bị khai trừ đảng, mất chức, phải nói vô cùng đen, tất cả là tại “ông anh” báo tin đây mà, im im để anh Dũng nhập kho có phải không ai phải liên lụy không. Nói thêm chút, hai vị đảng viên – lãnh đạo cao cấp này đều có con riêng ở Hà Nội, gọi tắt là cơ sở 2 ấy, vợ bé ông Dũng thậm chí sở hữu nhà ở hai tòa chung cư thuộc dạng VIP nhất Hà Nội, vợ bé ông Trọng thì có nhà riêng to đùng ở Cầu Giấy. Phải chăng lên đến tầm “lãnh đạo cao cấp” thì các cụ ấy được phép có vợ bé? Trước khi “bị lộ” thì hai anh vẫn là lãnh đạo, đảng viên mẫu mực. Vâng, hẳn rồi, ở Việt Nam chuyện đó có vẻ là bình thường nên ít thấy dân tình bức xúc, thôi cũng phải, làm vợ bé mà có nhà to tiền nhiều còn hơn làm vợ lớn mà sống nghèo sống khổ, phải không ợ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/13/chuyen-o-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003eThực ra những nơi khác – nước khác chắc là cũng những chuyện như thế này, thậm chí tồi tệ hơn nhiều (như bọn Ấn Độ chẳng hạn, pháp luật ở bọn Ấn Độ đúng là một bọn lợn).\u003cbr\u003e\nChuyện 1: Vào bệnh viện bắt cóc trẻ sơ sinh. Trẻ sơ sinh mới một ngày tuổi, bà mẹ thì đã 41 tuổi rồi, bệnh viện sau khi xảy ra sự việc lại đòi bà mẹ bất hạnh kí giấy ra viện (clgt???), gia đình rất hoàn cảnh, túm lại là một trường hợp hết sức đáng thương và gây phẫn nộ to lớn cho bất cứ ai nghe chuyện. Mọi người phẫn nộ vì bệnh viện vô trách nhiệm, sao để người lạ tự do ra vào bệnh, sao để bất cứ ai bế đứa bé ra khỏi cổng viện? Lỗi này của bệnh viện, đúng thế, nói hơi phũ phàng tí, nhưng bệnh viện này đen thôi, chứ có lẽ ở Việt Nam, viện nào cũng thế cả. Kinh nghiệm ở viện phụ sản HN cho thấy, có những giờ bị cấm vào, nhưng biết cách thì vẫn vào được hết, và cơ bản không ai để ý tới bạn, lúc đưa con ra viện, nhà mình cũng chuẩn bị đủ hết giấy tờ, rồi số của mẹ, số của em bé, nhưng ra cổng bảo vệ thì không ai hỏi cả, bảo vệ chỉ thu tiền vé taxi mà thôi. Việt Nam quá an toàn nên không ai cảnh giác hay bệnh viện ở VN quá vô trách nhiệm? Một trong những bình luận nhiều người THÍCH nhất ở vnexpress là thắc mắc sao không tìm dấu vân tay ở hộp sữa và túi mà kẻ bắt cóc để lại. Các bạn nhất định đã xem nhiều phim hình sự Mỹ và ấn tượng với phương pháp phá án (trên phim) của họ, ở Mỹ, có dấu vân tay cho vào máy tính, truy ngay ra họ hàng hang hốc 3 đời, rất tiếc, ở Việt Nam thì không như thế, có dấu vân tay chẳng có tác dụng vẹo gì, mà chắc gì họ đã lấy được dấu vân tay?\u003cbr\u003e\nChuyện 2: Vào ngân hàng gửi tiền nhưng không rút được ra. Chuyện là bạn Huyền Như, chức vụ hơi bị khủng,\u003cbr\u003e\nphó phòng quản lý rủi ro ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (Vietinbank) chi nhánh TP HCM sau này được bỏ nhiệm thêm quyền trưởng phòng giao dịch Điện Biên Phủ, chồng thì lại còn là PGĐ Ngân hàng Vietinbank chi nhánh Nhà Bè, như vậy, gửi tiền vào tay bạn Như là quá yên tâm rồi còn gì, lại còn gửi ở ngân hàng, có giấy tờ của ngân hàng hẳn hoi, chứ đâu phải gửi ở nhà riêng, thế mà bây giờ Vietinbank rũ trách nhiệm: \u0026ldquo;Tiền chưa hề vào hệ thống Vietinbank\u0026rdquo; – hố hố – chó chả ngửi được. 4000 tỉ, chạy được quả này cũng ngọt đấy, chứ giờ bỏ 4000 tỏi trả cho khách hàng thì cũng mệt phết, bạn Như thì cũng lợi, khung hình phạt cho án lừa đảo tối đa là chung thân, còn nếu tiền đã vào ngân hàng, thì sẽ là án tham nhũng, tối đa tử hình, bạn Như thì cũng sợ bị tử hình, đã vội vàng sinh con trong trại giam rồi, thế mới tài. Các bạn gửi tiền ở chỗ bạn Như phải nói là số quá đen. Bạn Như thì nói chung cũng đen, bất động sản mà vẫn phất thì bạn giờ lại đại gia nghìn tỉ chứ đéo đùa, ai dè nó lại dẹo, thế là giờ bạn ngồi tù. Mình ngưỡng mộ bạn phết, với chức vụ như của bạn vào chồng bạn, thì thu nhập một năm cũng tiền tỉ chứ đâu đùa, nhưng bạn thích trăm tỉ nghìn tỉ, và bạn hơi đen một tí, thế là bạn tèo. Còn khách hàng đã gửi tiền cho bạn? Xin lỗi, các bạn sống ở Việt Nam, số hơi đen nên rất khó đòi tiền.\u003cbr\u003e\nChuyện 3: Anh Dũng đen và anh Trọng (cũng đen nốt). Anh em nhà bạn ấy, cục trưởng cục hàng hải và phó giám đốc công an tỉnh (Hải Phòng chứ không phải tỉnh lìu tìu), không hiểu vớ vẩn thế nào mà các bạn tướng lại nhất trí thí tốt cho bạn Dũng nhập kho (đen lần 1). Bạn Dũng này thì cũng kì cục, các “anh” bảo vào kho thì cứ vào đại đi, sợ đéo gì, tiền anh nhiều, thế lực anh lại to, vào kho đã làm sao. Thay vì ngoan ngoãn anh lại lồng lên, chạy lung tung cả (đen lần 2), báo chí thì không hiểu sao cũng um lên (đen lần 3), rất rầm rộ, hô hô, thôi thế là xong. Anh chắc cũng không bao giờ nghĩ rằng anh sẽ bị làm tốt thí, thành ra anh chẳng chuẩn bị gì cho tình huống đó – khi nghe “ông anh” báo tin, anh Dũng đã rất sốc. Mình dự là anh Dũng này tiền cũng ít, chỉ đủ mua hai cái chung cư (mỗi cái tầm 5 tỏi) cho vợ bé chứ không nhiều như lá mít, tại sao mình nói anh tiền ít, vì thấy anh khai tại tòa là 500.000$ anh đi vay tứ tung mới đủ, 500.000$ đáng đừng đưa cho “ông anh” – chẳng tích sự chó gì – kể ra mà gửi 500.000$ đó sang Tây Ban Nha, làm được cái visa rồi ấy chứ, tha hồ sang đó trốn kết hợp du lịch. Vừa biết thêm thông tin là em rể anh Dũng – cũng là phó giám đốc CA TP Hải Phòng – đã bị khai trừ đảng, mất chức, phải nói vô cùng đen, tất cả là tại “ông anh” báo tin đây mà, im im để anh Dũng nhập kho có phải không ai phải liên lụy không. Nói thêm chút, hai vị đảng viên – lãnh đạo cao cấp này đều có con riêng ở Hà Nội, gọi tắt là cơ sở 2 ấy, vợ bé ông Dũng thậm chí sở hữu nhà ở hai tòa chung cư thuộc dạng VIP nhất Hà Nội, vợ bé ông Trọng thì có nhà riêng to đùng ở Cầu Giấy. Phải chăng lên đến tầm “lãnh đạo cao cấp” thì các cụ ấy được phép có vợ bé? Trước khi “bị lộ” thì hai anh vẫn là lãnh đạo, đảng viên mẫu mực. Vâng, hẳn rồi, ở Việt Nam chuyện đó có vẻ là bình thường nên ít thấy dân tình bức xúc, thôi cũng phải, làm vợ bé mà có nhà to tiền nhiều còn hơn làm vợ lớn mà sống nghèo sống khổ, phải không ợ?\u003c/p\u003e","title":"Chuyện ở Việt Nam"},{"content":"Hỏi cho oai vậy chứ không phải mình mua đâu, kiểu tỏ ra mình là chuyên gia tư vấn thôi. Tại vì con lumia 710 này ngày càng khó chịu, chịu thì vẫn cố chịu nhưng kiểu muốn phát điên ý :)) Mình mua 710 hồi nó mới ra, ôi đắn đo mãi mới mua đấy chứ, vác ngay về một “đứa con rơi của nokia và microsoft”, bọn chó, không cho 710 lên hệ điều hành windows phone 8. Mà hồi đó mình còn mua hàng chính hãng, 6tr3 hay hẳn 7tr3 ý nhỉ, lười gúc lại quá. Đại loại là dùng thì cũng mượt mà thật, nhưng chức năng thì như cúc, không có chụp màn hình (cài room cook không tính), danh bạ ngu như bò, tin nhắn ngu như bò nốt (không search nội dung tin nhắn được như bb thần thánh), lịch sử cuộc gọi cũng ngu như bò, lưu được đâu có 100 hay 200 cuộc gọi gần nhất. Android nghe nói 500, không ai sánh bằng bb lưu toàn bộ. Thôi không chửi mắng wp 7.8 nữa :)) cũng đến thế thôi, vấn đề giờ là mua cái gì khác giờ?\nAnh định mua 9900, nó đẹp quá, mà cũng rẻ nữa, vấn đề là nó bị chê pin yếu, màn hình nhạt nhòa (hơn so với 9930), anh quay ra nghiên cứu 9930, ôi rẻ hơn 9900 gần triệu, rất là đáng kể, tức là ở mức giá 2.7tr đã có một em bb os 7 màn hình cảm ứng cộng phím cứng, rất hoàn hảo, bb thì hệ điều hành thông minh khỏi nói, anh dùng rồi anh hiểu. Thế vấn đề là gì? BIS, khó dùng BIS, với bạn bb, nếu không đăng kí gói dịch vụ BIS với nhà mạng thì kể cả có đăng kí 3G cũng thường xuyên không dùng được whatsapp viber, nhọ thế đấy. BIS thì cũng rẻ thôi, vấn đề là 9930 thì khó đăng kí BIS, anh dùng 9630 rồi anh sợ lắm. Bọn blackberry nó phát hành BBM cho iOS với android rồi, nhưng vấn đề là phải đăng kí được BIS mới chat được bằng BBM, rất nhọ. 9930 không chỉ rẻ hơn, mà nghe nói màn hình còn sáng đẹp hơn, thế mới khủng. (Vừa tra giá, 9780 new like giá 2.6tr mà 9930 new like giá có 2.7tr, thật là thơm, hẳn là phải có khó khăn gì đó :))\nThăng Phạm đệ anh liền gợi ý anh mua Moto G ở cellphone, anh tra cấu hình thấy ưng lắm, hàng của Moto thì cũng không lo bị google bỏ đói, con đẻ chứ đùa à, anh lại chưa được sở hữu con điện thoại android nào, đâm cũng muốn dùng thử nền tảng phổ biến nhất, nhưng khổ nỗi ở Mỹ bán có đâu 199 hay 179$, về VN các ông ấy bán 5.8 triệu, đấy, sinh ra là người Việt Nam rất khổ, anh xin nhắc lại chân lý này. Nếu ở Mẽo bán tầm 250$ thì anh chắc cũng mua hàng ở Việt Nam giá 5.8 triệu đấy, nhưng Mỹ bán rẻ quá mà VN bán đắt quá, anh ghét, thế là anh nhịn luôn.\nChẳng lẽ anh lại mua Lumia tiếp? 525 giá mềm đó, hoặc táng hẳn 1325 màn hình to 6″ cho vĩ đại, vấn đề là anh ghét mịa bạn Nokia rồi, bạn làm anh thất vọng quá. Hay anh mua iphone 4/4S? Màn hình bé anh cũng ghét, giờ còn dùng cái màn hình ti tí như iphone, phí cả tiền.\nBình luận (3) Tú béo — 2014-01-09 15:32\nVả mấy con Google Edition ý, lúc nào cũng có hdh mới nhất ;))\nPhí Hồng Thái — 2014-01-09 15:34\nMấy con nexus ý à, xấu bỏ xừ :))\nLoi Luu — 2014-01-12 04:10\nEm đang dùng Nexus 5, đẹp lắm anh ạ. Dùng mượt và đáng tiền. Mua ở Sing tầm 10 củ là có bản 32g.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/09/nen-mua-dien-thoai-gi-cho-nam-2014/","summary":"\u003cp\u003eHỏi cho oai vậy chứ không phải mình mua đâu, kiểu tỏ ra mình là chuyên gia tư vấn thôi. Tại vì con lumia 710 này ngày càng khó chịu, chịu thì vẫn cố chịu nhưng kiểu muốn phát điên ý :)) Mình mua 710 hồi nó mới ra, ôi đắn đo mãi mới mua đấy chứ, vác ngay về một “đứa con rơi của nokia và microsoft”, bọn chó, không cho 710 lên hệ điều hành windows phone 8. Mà hồi đó mình còn mua hàng chính hãng, 6tr3 hay hẳn 7tr3 ý nhỉ, lười gúc lại quá. Đại loại là dùng thì cũng mượt mà thật, nhưng chức năng thì như cúc, không có chụp màn hình (cài room cook không tính), danh bạ ngu như bò, tin nhắn ngu như bò nốt (không search nội dung tin nhắn được như bb thần thánh), lịch sử cuộc gọi cũng ngu như bò, lưu được đâu có 100 hay 200 cuộc gọi gần nhất. Android nghe nói 500, không ai sánh bằng bb lưu toàn bộ. Thôi không chửi mắng wp 7.8 nữa :)) cũng đến thế thôi, vấn đề giờ là mua cái gì khác giờ?\u003cbr\u003e\nAnh định mua 9900, nó đẹp quá, mà cũng rẻ nữa, vấn đề là nó bị chê pin yếu, màn hình nhạt nhòa (hơn so với 9930), anh quay ra nghiên cứu 9930, ôi rẻ hơn 9900 gần triệu, rất là đáng kể, tức là ở mức giá 2.7tr đã có một em bb os 7 màn hình cảm ứng cộng phím cứng, rất hoàn hảo, bb thì hệ điều hành thông minh khỏi nói, anh dùng rồi anh hiểu. Thế vấn đề là gì? BIS, khó dùng BIS, với bạn bb, nếu không đăng kí gói dịch vụ BIS với nhà mạng thì kể cả có đăng kí 3G cũng thường xuyên không dùng được whatsapp viber, nhọ thế đấy. BIS thì cũng rẻ thôi, vấn đề là 9930 thì khó đăng kí BIS, anh dùng 9630 rồi anh sợ lắm. Bọn blackberry nó phát hành BBM cho iOS với android rồi, nhưng vấn đề là phải đăng kí được BIS mới chat được bằng BBM, rất nhọ. 9930 không chỉ rẻ hơn, mà nghe nói màn hình còn sáng đẹp hơn, thế mới khủng. (Vừa tra giá, 9780 new like giá 2.6tr mà 9930 new like giá có 2.7tr, thật là thơm, hẳn là phải có khó khăn gì đó :))\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/09/nen-mua-dien-thoai-gi-cho-nam-2014/gsmarena001.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nThăng Phạm đệ anh liền gợi ý anh mua Moto G ở cellphone, anh tra cấu hình thấy ưng lắm, hàng của Moto thì cũng không lo bị google bỏ đói, con đẻ chứ đùa à, anh lại chưa được sở hữu con điện thoại android nào, đâm cũng muốn dùng thử nền tảng phổ biến nhất, nhưng khổ nỗi ở Mỹ bán có đâu 199 hay 179$, về VN các ông ấy bán 5.8 triệu, đấy, sinh ra là người Việt Nam rất khổ, anh xin nhắc lại chân lý này. Nếu ở Mẽo bán tầm 250$ thì anh chắc cũng mua hàng ở Việt Nam giá 5.8 triệu đấy, nhưng Mỹ bán rẻ quá mà VN bán đắt quá, anh ghét, thế là anh nhịn luôn.\u003c/p\u003e","title":"Nên mua điện thoại gì cho năm 2014?"},{"content":"Sáng nay từ facebook, nhận tin một thằng bạn bị tai nạn giao thông rồi không qua khỏi, thấy rất bàng hoàng. Làm cùng phòng với nhau, tuy không cùng dự án nhưng bằng tuổi nhau, nó lại năng nổ tham gia hoạt động đoàn thể thanh niên, đàn hát đều giỏi cả, cách đây hơn năm thì nó nghỉ sang làm mobifone, vẫn thi thoảng vào comment với nhau trên facebook, vậy mà giờ nó đã nằm trong nhà tang lễ Việt Đức, thực sự choáng và sốc. Cái chết quá gần với mỗi chúng ta, mỗi lần ra đường là cận kề sinh tử, nghe có vẻ hơi nghiêm trọng hóa nhưng thực sự là như thế, mình có thể đi rất chậm, rất tử tế, nhưng làm sao tránh được những thằng điên hùng hục lao vào mình? Như hôm nọ đi làm về, vừa ra khỏi bãi xe Mỹ Đình, đi sang đường, chỗ vòng xoay to đùng Lê Đức Thọ đấy, mình đi từ từ thôi, mà có thằng ô tô phóng như điên tới, sợ vãi linh hồn, cảm giác là 2 giây nữa nó sẽ đâm vào mình, và chuẩn bị sẵn tinh thần bỏ xe tung người lên nắp capo của nó, may quá nó phanh kịp, giảm tốc độ, và mình bình yên, vừa sợ vừa tức, chửi ầm lên, mình chửi mình nghe thôi, thằng chó, đi trong thành phố, đi tới nơi giao nhau mà phóng như ăn cướp vậy. Tại sao, tại sao lại thế? Xe máy chứ sao nữa, bọn ngu cứ ngụy biện ý thức tham gia giao thông nọ kia, ý thức ý thức cái (l) gì, thay đổi ý thức của bọn dân ngu dễ hơn hay là giảm thuế giảm giá xe ô tô dễ hơn? Đi xe máy thì lạng lách, phóng nhanh vượt ẩu, trẻo lên vỉa hè, đi ngược chiều … đi ô tô có cứt đi được như thế nhé, anh học lái ô tô rồi anh biết, ngồi sau vô lăng sợ nhất là đâm vào bọn xe máy xe đạp, sợ nhì là bị công an tóm, ô tô tiền phạt cứ gọi là ngút trời, thế nên đường tắc đường chật, xin mời anh từ tốn mà bò. Mà ngồi lái ô tô mới thấy, bọn đi xe máy đi ẩu vãi cả lái ra, rất sợ. Đi xe máy, nói chung nguy hiểm gấp trăm lần ô tô, đâm vào viên gạch hoặc bị giật mình hoặc bị thằng khác va vào, ngã ra đường, ô tô chèn chết luôn, nếu anh đi ô tô, anh có đâm viên gạch anh không ngã, anh đóng kín cửa chẳng thằng nào làm anh giật mình, và cũng đéo thằng nào trêu ghẹo anh được. Hồi lâu rồi, trên báo có đưa tin một cô gái – đi xe máy – tất nhiên – bị ô tô chèn chết, nguyên nhân: hai thằng choai choai đi sau thấy gái có vẻ xinh, phóng lên đi cạnh trêu ghẹo, thế đéo nào đi gần quá va vào gái, hai thằng kia thì con trai, tay lái cứng, không bị ngã, gái tay yếu ngã ra đường, thôi xong, bao nhiêu cơm gạo bố mẹ nuôi nấng. Nói chung là rất đau lòng, người chết đau ít, người sống đau nhiều, cái xe máy – da thịt bọc sắt thép đã đến lúc nghỉ hưu được rồi, hãy để ô tô – sắt thẹp ngoài da thịt bảo vệ cho tôi (và dân tôi).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/09/cuoc-song-mong-manh/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay từ facebook, nhận tin một thằng bạn bị tai nạn giao thông rồi không qua khỏi, thấy rất bàng hoàng. Làm cùng phòng với nhau, tuy không cùng dự án nhưng bằng tuổi nhau, nó lại năng nổ tham gia hoạt động đoàn thể thanh niên, đàn hát đều giỏi cả, cách đây hơn năm thì nó nghỉ sang làm mobifone, vẫn thi thoảng vào comment với nhau trên facebook, vậy mà giờ nó đã nằm trong nhà tang lễ Việt Đức, thực sự choáng và sốc. Cái chết quá gần với mỗi chúng ta, mỗi lần ra đường là cận kề sinh tử, nghe có vẻ hơi nghiêm trọng hóa nhưng thực sự là như thế, mình có thể đi rất chậm, rất tử tế, nhưng làm sao tránh được những thằng điên hùng hục lao vào mình? Như hôm nọ đi làm về, vừa ra khỏi bãi xe Mỹ Đình, đi sang đường, chỗ vòng xoay to đùng Lê Đức Thọ đấy, mình đi từ từ thôi, mà có thằng ô tô phóng như điên tới, sợ vãi linh hồn, cảm giác là 2 giây nữa nó sẽ đâm vào mình, và chuẩn bị sẵn tinh thần bỏ xe tung người lên nắp capo của nó, may quá nó phanh kịp, giảm tốc độ, và mình bình yên, vừa sợ vừa tức, chửi ầm lên, mình chửi mình nghe thôi, thằng chó, đi trong thành phố, đi tới nơi giao nhau mà phóng như ăn cướp vậy. Tại sao, tại sao lại thế? Xe máy chứ sao nữa, bọn ngu cứ ngụy biện ý thức tham gia giao thông nọ kia, ý thức ý thức cái (l) gì, thay đổi ý thức của bọn dân ngu dễ hơn hay là giảm thuế giảm giá xe ô tô dễ hơn? Đi xe máy thì lạng lách, phóng nhanh vượt ẩu, trẻo lên vỉa hè, đi ngược chiều … đi ô tô có cứt đi được như thế nhé, anh học lái ô tô rồi anh biết, ngồi sau vô lăng sợ nhất là đâm vào bọn xe máy xe đạp, sợ nhì là bị công an tóm, ô tô tiền phạt cứ gọi là ngút trời, thế nên đường tắc đường chật, xin mời anh từ tốn mà bò. Mà ngồi lái ô tô mới thấy, bọn đi xe máy đi ẩu vãi cả lái ra, rất sợ. Đi xe máy, nói chung nguy hiểm gấp trăm lần ô tô, đâm vào viên gạch hoặc bị giật mình hoặc bị thằng khác va vào, ngã ra đường, ô tô chèn chết luôn, nếu anh đi ô tô, anh có đâm viên gạch anh không ngã, anh đóng kín cửa chẳng thằng nào làm anh giật mình, và cũng đéo thằng nào trêu ghẹo anh được. Hồi lâu rồi, trên báo có đưa tin một cô gái – đi xe máy – tất nhiên – bị ô tô chèn chết, nguyên nhân: hai thằng choai choai đi sau thấy gái có vẻ xinh, phóng lên đi cạnh trêu ghẹo, thế đéo nào đi gần quá va vào gái, hai thằng kia thì con trai, tay lái cứng, không bị ngã, gái tay yếu ngã ra đường, thôi xong, bao nhiêu cơm gạo bố mẹ nuôi nấng. Nói chung là rất đau lòng, người chết đau ít, người sống đau nhiều, cái xe máy – da thịt bọc sắt thép đã đến lúc nghỉ hưu được rồi, hãy để ô tô – sắt thẹp ngoài da thịt bảo vệ cho tôi (và dân tôi).\u003c/p\u003e","title":"Cuoc song mong manh"},{"content":"Hồi 2009 chứ nhỉ, mình nhớ lúc ấy vừa ra trường, đi làm ở VNcomputing chỗ anh Nam, gửi tiền vào SG mua ở muahangre.com cái wifi router Buffalo WHR-G54S, mua hộ chị Dung, giá hồi ấy là 550k thì phải. Chị Dung dùng hơn năm thì chị Vân về, nói cái router này bị hỏng, mình tới nhặt về để nghịch, mang về bật vẫn thấy lên, chạy tốt, thế là mình dùng. Một đợt được Tú ún sang cài cho cái firmware dd-wrt, dùng bá đạo đến tận bây giờ.\nHàng BUFFALO này công nhận trâu chó, vợ mình mấy lần điên tiết cầm ném rầm rầm vào tường, ănten gẫy, vỏ long hết cả ra, mà cắm điện vào vẫn chạy được phe phé, thế mới kinh, hiện giờ nó vẫn đang đảm đương nhiệm vụ làm repeater – câu sóng của hàng xóm. Hàng Buffalo này muốn nó hỏng để mua cái mới kể cũng khó.\nLên tinhte thấy có lão http://ducquang415.com/ đang tư vấn (và bán) hàng Buffalo rất xôm tụ, giá cũng dễ chịu, định mua một con mới, thì lão bảo thế này:\nBufffalo WHR-G54S là một trong những sản phẩm wifi làm nên tên tuổi của Buffalo. Sóng con này sóng rất mạnh, mạnh hơn những con wifi tầm trung đời mới. Trừ khi sóng bị yếu đi sau một thời gian dài sử dụng, nếu không thì khó có thể tìm được một con repeater ngon hơn.\nBạn có thể mua những con wifi cao cấp của Buffalo thì may ra sóng mới gần bằng được, lúc này do công nghệ mới nên sẽ chạy nhanh hơn.\nHơi nản, hihi, sau đó hỏi Tú ún rằng\nCo nen mua wzr-hp-g450h ko anh, co thang dang ban gia 1.35tr, kha la ngot\nĐược Tú ún trả lời thế này:\nTu Nguyen\nKhông, đéo ăn thua đâu, Buffalo thần thánh ngày xưa giờ ko còn rồi\nTất cả các con high power giờ của nó đều dùng chip ralink rẻ tiền nên lởm khởm lắm\nAtheros bán mẹ cho Qualcomm rồi nên chỉ còn Broadcom độc bá, mua mấy con Asus là thơm nhất, ko thì cứ TPLink mà táng, càng nhiều râu càng tốt ;))\nDân làm hàng net giờ hay lấy mấy con TOTOLINK, thấy đồn là ngon bổ rẻ, khỏe như draytek, lại có firmware viết thửa riêng theo đơn đặt hàng của bọn An Phát :))\nKết luận là Buffalo thần thánh nhà mình chưa phải thay, kệ nó đã, cần mua cái anten để thu phát wifi cho mạnh hơn mà HN deck có chỗ nào bán, SG thì nhiều chỗ bán mà không ai ship ra cho mình. Nhọ thật, thôi đợi vậy, lúc vào SG anh hứa sẽ mua một đống đồ để nghịch cho sướng, HN thị trường hạn hẹp quá.\nƠ vừa tra ở http://wikidevi.com/wiki/Buffalo_WZR-HP-G450H\nCon này chip Atheros mà Tú béo ơi? Con còn G54S là chip Broadcom đó.\nBình luận (4) kanishi — 2014-01-08 14:20\nVừa viết bài này lúc sáng thì giờ lại đang dùng TP-Link WR740N làm repeater thấy có vẻ ổn hơn :))\ntulaking — 2015-01-05 05:04\nThế tóm lại là bây giờ mua Buffalo WHR-G54S thì có dùng dc ko bạn ơi\ncường — 2015-03-25 08:37\nnghe thấy rầu đang muốn mua 1 con repearter về xài\nHung — 2017-03-22 03:14\nCon này thông số khác bài trên mà: WZR-HP-G450H phát sóng wifi chuẩn N 450Mbps, tốc độc truyền tải dữ liệu nhanh hơn chuẩn N 300Mbps. Sở hữu cấu hình tương đối cao: Chip Atheros 400Mhz, Ram 64Mb, Flash 32Mb, 4 port Lan tốc độ 10/100/1000 có khả năng chịu tải các thiết bị HD player, NAS hoặc 32 camera IP không giật. Ngoài ra WZR-HP-G450H được thiết kế theo chuẩn angten 3x3x3 và có 3 angten high gain 5db đi kèm. WZR-HP-G450H là model thiên về phát sóng, có khả năng phát sóng khỏe, khỏe nhất và max sóng hàng dân dụng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/08/vai-danh-gia-ve-buffalo-whr-g54s-than-thanh/","summary":"\u003cp\u003eHồi 2009 chứ nhỉ, mình nhớ lúc ấy vừa ra trường, đi làm ở VNcomputing chỗ anh Nam, gửi tiền vào SG mua ở \u003ca href=\"http://muahangre.com\"\u003emuahangre.com\u003c/a\u003e cái wifi router Buffalo WHR-G54S, mua hộ chị Dung, giá hồi ấy là 550k thì phải. Chị Dung dùng hơn năm thì chị Vân về, nói cái router này bị hỏng, mình tới nhặt về để nghịch, mang về bật vẫn thấy lên, chạy tốt, thế là mình dùng. Một đợt được Tú ún sang cài cho cái firmware dd-wrt, dùng bá đạo đến tận bây giờ.\u003cbr\u003e\nHàng BUFFALO này công nhận trâu chó, vợ mình mấy lần điên tiết cầm ném rầm rầm vào tường, ănten gẫy, vỏ long hết cả ra, mà cắm điện vào vẫn chạy được phe phé, thế mới kinh, hiện giờ nó vẫn đang đảm đương nhiệm vụ làm repeater – câu sóng của hàng xóm. Hàng Buffalo này muốn nó hỏng để mua cái mới kể cũng khó.\u003cbr\u003e\nLên tinhte thấy có lão \u003ca href=\"http://ducquang415.com/\"\u003ehttp://ducquang415.com/\u003c/a\u003e đang tư vấn (và bán) hàng Buffalo rất xôm tụ, giá cũng dễ chịu, định mua một con mới, thì lão bảo thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBufffalo WHR-G54S là một trong những sản phẩm wifi làm nên tên tuổi của Buffalo. Sóng con này sóng rất mạnh, mạnh hơn những con wifi tầm trung đời mới. Trừ khi sóng bị yếu đi sau một thời gian dài sử dụng, nếu không thì khó có thể tìm được một con repeater ngon hơn.\u003cbr\u003e\nBạn có thể mua những con wifi cao cấp của Buffalo thì may ra sóng mới gần bằng được, lúc này do công nghệ mới nên sẽ chạy nhanh hơn.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nHơi nản, hihi, sau đó hỏi Tú ún rằng\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eCo nen mua wzr-hp-g450h ko anh, co thang dang ban gia 1.35tr, kha la ngot\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nĐược Tú ún trả lời thế này:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTu Nguyen\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eKhông, đéo ăn thua đâu, Buffalo thần thánh ngày xưa giờ ko còn rồi\u003cbr\u003e\nTất cả các con high power giờ của nó đều dùng chip ralink rẻ tiền nên lởm khởm lắm\u003cbr\u003e\nAtheros bán mẹ cho Qualcomm rồi nên chỉ còn Broadcom độc bá, mua mấy con Asus là thơm nhất, ko thì cứ TPLink mà táng, càng nhiều râu càng tốt ;))\u003cbr\u003e\nDân làm hàng net giờ hay lấy mấy con TOTOLINK, thấy đồn là ngon bổ rẻ, khỏe như draytek, lại có firmware viết thửa riêng theo đơn đặt hàng của bọn An Phát :))\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nKết luận là Buffalo thần thánh nhà mình chưa phải thay, kệ nó đã, cần mua cái anten để thu phát wifi cho mạnh hơn mà HN deck có chỗ nào bán, SG thì nhiều chỗ bán mà không ai ship ra cho mình. Nhọ thật, thôi đợi vậy, lúc vào SG anh hứa sẽ mua một đống đồ để nghịch cho sướng, HN thị trường hạn hẹp quá.\u003cbr\u003e\nƠ vừa tra ở \u003ca href=\"http://wikidevi.com/wiki/Buffalo_WZR-HP-G450H\"\u003ehttp://wikidevi.com/wiki/Buffalo_WZR-HP-G450H\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCon này chip Atheros mà Tú béo ơi? Con còn G54S là chip Broadcom đó.\u003c/p\u003e","title":"Vài đánh giá về Buffalo WHR-G54S thần thánh"},{"content":"Bài đã viết được một tuần:\nHôm nay lọ mọ vào đọc blog của anh Gió, loạt bài Đại Vệ chí dị mình cũng có nghe qua, thi thoảng cũng lướt một bài, nhưng tác giả thì mình không để ý lắm, chỉ biết là Người Buôn Gió. Mãi hôm qua vào một blog, thấy kể chuyện rằng anh Gió sống ở ngõ Gạch, ngõ toàn tệ nạn, anh cũng vào tù ra khám ầm ầm, giờ anh đang bên Đức, thành phố khỉ gì đó cấp cho anh học bổng toàn phần, mời anh sang học tập và viết lách ở bên đó, hê hê, chắc là anh phải có gì đó hay ho thì bọn Đức mới mời anh sang như vậy chứ, lao ngay vào blog anh nghiên cứu, quả thật anh có nhiều thứ hay ho. Mình thích đọc những bài anh viết về bản thân hơn, bàn chính sự cũng thích nhưng đọc cá nhân thích hơn, anh viết về cha anh rất cảm động, viết về con trai anh cũng cảm động nốt, anh đấu tranh để con anh có một môi trường sống tốt hơn, ôi đệt, sao anh giống mình thế, hâm mộ cbn anh luôn.\nĐầu tiên chúng ta phân tích bài này:\nhttp://nguoibuongio1972.blogspot.com/2013/10/thu-viet-cho-con-trai-2005-nhan-sinh.html\nAnh viết thư cho con, thực chất anh kể cho con anh nghe vụ đi đẻ của vợ anh, đọc mà mình chảy nước mắt, thương anh quá, số anh quá đen khi gặp phải con bác sĩ dở người, dcm nó, bao nhiêu vụ sản phụ chết cả mẹ cả con do bọn bác sĩ không cho mổ, mỗi người có một cơ địa khác nhau, ngưỡng chịu đau cũng khác nhau, người ta đau xin mổ, mà lại không cho là thế đéo nào, bọn chó, vợ anh Gió vỡ ối mà mụ Hà không cho mổ, dcm nó chứ, anh Gió sao hiền thế, là em em đấm vỡ mõm con bác sĩ đó luôn, đéo thèm nói nhiều, cho nó vào viện luôn đéo còn ngồi đấy mà cho mổ hay không cho mổ. Thôi không chửi nữa, bác sĩ đa số vẫn tốt, ví dụ như mình xin mổ phát bác sĩ đồng ý luôn, nói chung tiền đẻ đóng cho viện 6 triệu, phong bì cám ơn sau mổ 2 triệu, thì bác sĩ phải tốt, số phải may chứ, phải không ạ?\nLại nói về chuyện đấu tranh để con mình có môi trường sống tốt hơn, mình giờ thu nhập khoảng 20 củ, nhà chưa có thì đi thuê, không sao, sớm muộn gì cũng có, xe cũng thế, từ từ khoai sẽ nhừ, nói chung cuộc sống ngon nghẻ, thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng quanh mình nhiều người còn khó khăn vất vả quá, mình sướng mà xung quanh người ta khổ thì khác gì ngồi ăn bánh ga tô ở giữa bãi rác? Hơn nữa, một xã hội hoang dã, đạp lên nhau mà sống, môi trường ô nhiễm, thức ăn đầy chất độc rình rập, người kinh doanh vì lợi nhuận mà không từ thủ đoạn, đó không phải là một xã hội tốt đẹp cho con mình. Đặc biệt, với quyền hành vô song trong tay, vừa đá bong vừa thổi còi, ông chính quyền thích cho thằng nào ngỏm là thằng đó ngỏm, quá rủi ro.\nCó lão tổng cục dân số còn khuyên dân đẻ nhiều, ôi cái bọn lươn lẹo, ngày xưa thì cấm người ta đẻ, bây giờ lại sợ dân số già đéo có công nhân giá rẻ cho chúng mày bóc lột, bảo dân đẻ nhiều ra ý hả, còn lâu ấy. Lúc dân số trẻ, sức lao động rẻ mạt, tài nguyên thì phong phú dồi dào, mà đéo làm cho đất nước giàu lên được, chưa giàu đã già, đó là tội của bọn lãnh đạo ngu như lợn (hoặc đéo ngu tí nào mà tuyền lũ khôn, vơ vét cho nhà chúng nó, đéo thèm quan tâm tới vận mệnh đất nước là cái chi, nỗi nhục quốc thể là cái chi).\nhttp://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/gia-dinh/tong-cuc-dan-so-khuyen-nguoi-dan-khong-nen-de-mot-con-2928714.html\nThưa với bác tổng cục dân số, bác thích thì đẻ nhiều đi, em chỉ đẻ một đứa, gom lúa vận công cho nó tu luyện, vứt nó sang bọn tư bản học tập và làm việc bên đó, chứ không ở nhà làm công nhân cho các bác đâu, vậy bác nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/06/nguoi-buon-gio-va-chuyen-dau-tranh/","summary":"\u003cp\u003eBài đã viết được một tuần:\u003cbr\u003e\nHôm nay lọ mọ vào đọc blog của anh Gió, loạt bài Đại Vệ chí dị mình cũng có nghe qua, thi thoảng cũng lướt một bài, nhưng tác giả thì mình không để ý lắm, chỉ biết là Người Buôn Gió. Mãi hôm qua vào một blog, thấy kể chuyện rằng anh Gió sống ở ngõ Gạch, ngõ toàn tệ nạn, anh cũng vào tù ra khám ầm ầm, giờ anh đang bên Đức, thành phố khỉ gì đó cấp cho anh học bổng toàn phần, mời anh sang học tập và viết lách ở bên đó, hê hê, chắc là anh phải có gì đó hay ho thì bọn Đức mới mời anh sang như vậy chứ, lao ngay vào blog anh nghiên cứu, quả thật anh có nhiều thứ hay ho. Mình thích đọc những bài anh viết về bản thân hơn, bàn chính sự cũng thích nhưng đọc cá nhân thích hơn, anh viết về cha anh rất cảm động, viết về con trai anh cũng cảm động nốt, anh đấu tranh để con anh có một môi trường sống tốt hơn, ôi đệt, sao anh giống mình thế, hâm mộ cbn anh luôn.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên chúng ta phân tích bài này:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://nguoibuongio1972.blogspot.com/2013/10/thu-viet-cho-con-trai-2005-nhan-sinh.html\"\u003ehttp://nguoibuongio1972.blogspot.com/2013/10/thu-viet-cho-con-trai-2005-nhan-sinh.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nAnh viết thư cho con, thực chất anh kể cho con anh nghe vụ đi đẻ của vợ anh, đọc mà mình chảy nước mắt, thương anh quá, số anh quá đen khi gặp phải con bác sĩ dở người, dcm nó, bao nhiêu vụ sản phụ chết cả mẹ cả con do bọn bác sĩ không cho mổ, mỗi người có một cơ địa khác nhau, ngưỡng chịu đau cũng khác nhau, người ta đau xin mổ, mà lại không cho là thế đéo nào, bọn chó, vợ anh Gió vỡ ối mà mụ Hà không cho mổ, dcm nó chứ, anh Gió sao hiền thế, là em em đấm vỡ mõm con bác sĩ đó luôn, đéo thèm nói nhiều, cho nó vào viện luôn đéo còn ngồi đấy mà cho mổ hay không cho mổ. Thôi không chửi nữa, bác sĩ đa số vẫn tốt, ví dụ như mình xin mổ phát bác sĩ đồng ý luôn, nói chung tiền đẻ đóng cho viện 6 triệu, phong bì cám ơn sau mổ 2 triệu, thì bác sĩ phải tốt, số phải may chứ, phải không ạ?\u003cbr\u003e\nLại nói về chuyện đấu tranh để con mình có môi trường sống tốt hơn, mình giờ thu nhập khoảng 20 củ, nhà chưa có thì đi thuê, không sao, sớm muộn gì cũng có, xe cũng thế, từ từ khoai sẽ nhừ, nói chung cuộc sống ngon nghẻ, thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng quanh mình nhiều người còn khó khăn vất vả quá, mình sướng mà xung quanh người ta khổ thì khác gì ngồi ăn bánh ga tô ở giữa bãi rác? Hơn nữa, một xã hội hoang dã, đạp lên nhau mà sống, môi trường ô nhiễm, thức ăn đầy chất độc rình rập, người kinh doanh vì lợi nhuận mà không từ thủ đoạn, đó không phải là một xã hội tốt đẹp cho con mình. Đặc biệt, với quyền hành vô song trong tay, vừa đá bong vừa thổi còi, ông chính quyền thích cho thằng nào ngỏm là thằng đó ngỏm, quá rủi ro.\u003cbr\u003e\nCó lão tổng cục dân số còn khuyên dân đẻ nhiều, ôi cái bọn lươn lẹo, ngày xưa thì cấm người ta đẻ, bây giờ lại sợ dân số già đéo có công nhân giá rẻ cho chúng mày bóc lột, bảo dân đẻ nhiều ra ý hả, còn lâu ấy. Lúc dân số trẻ, sức lao động rẻ mạt, tài nguyên thì phong phú dồi dào, mà đéo làm cho đất nước giàu lên được, chưa giàu đã già, đó là tội của bọn lãnh đạo ngu như lợn (hoặc đéo ngu tí nào mà tuyền lũ khôn, vơ vét cho nhà chúng nó, đéo thèm quan tâm tới vận mệnh đất nước là cái chi, nỗi nhục quốc thể là cái chi).\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/gia-dinh/tong-cuc-dan-so-khuyen-nguoi-dan-khong-nen-de-mot-con-2928714.html\"\u003ehttp://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/gia-dinh/tong-cuc-dan-so-khuyen-nguoi-dan-khong-nen-de-mot-con-2928714.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThưa với bác tổng cục dân số, bác thích thì đẻ nhiều đi, em chỉ đẻ một đứa, gom lúa vận công cho nó tu luyện, vứt nó sang bọn tư bản học tập và làm việc bên đó, chứ không ở nhà làm công nhân cho các bác đâu, vậy bác nhé.\u003c/p\u003e","title":"Người buôn gió và chuyện đấu tranh."},{"content":"Rảnh rỗi ngồi xem lại dữ liệu trong laptop, ngày xưa mình đẹp zai vãi, thảo nào lấy được vợ :-j\nTủ lạnh toshiba 120 lít nhà mình (chính xác là bố mẹ mình) mua từ 2004, vẫn đang chạy tốt, chưa hề phải sửa chữa thay ga lần nào, nhưng giờ hơi chật nên phải nâng cấp cái mới. Chọn chán chê quyết định lấy cái Hitachi R-T230EG1D 225 lít giá khoảng 7tr, soi giá ở Hương Anh thấy rẻ hơn HC, chạy qua Hương Anh định mua, thì bọn dở người đó lại bán giá cao hơn trên website của chúng nó hẳn 500k (tặng một cái nồi lẩu 500k – nhưng anh cần chó gì nồi?), điên quá mắng cho bọn nó một trận, rồi gọi điện cho Trung pig, hỏi giá, thì nhà Trung pig bán rẻ hơn hẳn 700k, xuống đó mua, mà lại không có, hẹn gọi hàng từ HN lên mà mấy hôm không có hàng về, thế là đành chuyển sang cái Toshiba GR-S25VPB(S), 6.4tr.\nLúc chiều mở tủ ra không thấy ngăn đá có hơi lạnh, ngăn lạnh cũng cảm giác không lạnh mấy, lo lắng vãi, tưởng nó bị làm sao, lại như cái sanyo ở Ngã Tư Sở, vừa mua được mấy hôm đã dở chứng, chạy kêu rõ to mà không lạnh, may quá không phải, vì mình chỉnh nhịêt độ từ mức MID lên mức MAX thì nó lại chạy ro ro, hơi lạnh tỏa ra ầm ầm. Thở phào.\nCó lẽ là phải mua cái đèn sưởi nhà tắm, không thì lười tắm quá đi mất. Ở miền bắc công nhận tốn kém mà, đổ rõ lắm tiền để … chống rét.\nhttp://www.vp9.tv là website công ty của mình (mình 1% vốn, sắp tới tăng vốn thì cổ phần mình sẽ giảm đi), sản phẩm thì hay mà website thì công nhận là xấu, mà cũng chẳng giới thiệu chi tiết sản phẩm gì cả.\nVp9 Tv box là một sản phẩm biến tivi thành một cái smartphone cỡ bự, đại loại vậy, tất nhiên là phải có đường truyền internet tốc độ cao, không thì xịt hết, tức là internet là điều kiện tiên quyết, sau đó mới tính tới dùng tivi box. Với Vp9 tv box thì bạn có thể xem truyền hình – tất nhiên – nhiệm vụ chính mà, nhưng giờ ai còn xem tivi, mà phải là xem phim theo sở thích, phim bộ, game show của Mỹ, Thúy Nga tất cả các đĩa, bóng đá ngoại hạng Anh, đó, chính nó đó.\nLý do mỗi nhà đều nên có tivi box:\n– Màn hình rộng thích hơn, smartphone 4-5″ dùng được rồi, nhưng bé, máy tính bảng 7-10″ dùng to hơn rồi, nhưng vẫn bé, tivi 32-50″ dùng sướng hơn nhiều, thề.\n– Chia sẻ nội dung cho cả gia đình, tết nhất, quây quần cùng xem bộ phim hoặc lướt facebook cho cả nhà xem ảnh người thân ở xa chẳng hạn, rất là đầm ấm, xem trên điện thoại hoặc máy tính bảng cũng được, nhưng truyền tay nhau hẳn là không sướng bằng, hehe.\nMình chỉ thấy chưa rõ ràng lắm, là 50k/tháng thì xem được những nội dung gì, 100k/tháng xem đựơc những nội dung gì, 150k/tháng xem đuợc những gì?\nNgoài ra nên nhớ còn phải chi ít nhất 220k tiền thuê bao internet hàng tháng nha.\nBình luận (1) Tú béo — 2014-01-07 06:52\nTốn kém quá tốn kém quá, cắt bớt đê! :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2014/01/05/ranh-roi/","summary":"\u003cp\u003eRảnh rỗi ngồi xem lại dữ liệu trong laptop, ngày xưa mình đẹp zai vãi, thảo nào lấy được vợ :-j\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2014/01/imgp1211.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"IMGP1211\" loading=\"lazy\" src=\"/2014/01/05/ranh-roi/imgp1211.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTủ lạnh toshiba 120 lít nhà mình (chính xác là bố mẹ mình) mua từ 2004, vẫn đang chạy tốt, chưa hề phải sửa chữa thay ga lần nào, nhưng giờ hơi chật nên phải nâng cấp cái mới. Chọn chán chê quyết định lấy cái Hitachi R-T230EG1D 225 lít giá khoảng 7tr, soi giá ở Hương Anh thấy rẻ hơn HC, chạy qua Hương Anh định mua, thì bọn dở người đó lại bán giá cao hơn trên website của chúng nó hẳn 500k (tặng một cái nồi lẩu 500k – nhưng anh cần chó gì nồi?), điên quá mắng cho bọn nó một trận, rồi gọi điện cho Trung pig, hỏi giá, thì nhà Trung pig bán rẻ hơn hẳn 700k, xuống đó mua, mà lại không có, hẹn gọi hàng từ HN lên mà mấy hôm không có hàng về, thế là đành chuyển sang cái Toshiba GR-S25VPB(S), 6.4tr.\u003cbr\u003e\nLúc chiều mở tủ ra không thấy ngăn đá có hơi lạnh, ngăn lạnh cũng cảm giác không lạnh mấy, lo lắng vãi, tưởng nó bị làm sao, lại như cái sanyo ở Ngã Tư Sở, vừa mua được mấy hôm đã dở chứng, chạy kêu rõ to mà không lạnh, may quá không phải, vì mình chỉnh nhịêt độ từ mức MID lên mức MAX thì nó lại chạy ro ro, hơi lạnh tỏa ra ầm ầm. Thở phào.\u003cbr\u003e\nCó lẽ là phải mua cái đèn sưởi nhà tắm, không thì lười tắm quá đi mất. Ở miền bắc công nhận tốn kém mà, đổ rõ lắm tiền để … chống rét.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vp9.tv\"\u003ehttp://www.vp9.tv\u003c/a\u003e là website công ty của mình (mình 1% vốn, sắp tới tăng vốn thì cổ phần mình sẽ giảm đi), sản phẩm thì hay mà website thì công nhận là xấu, mà cũng chẳng giới thiệu chi tiết sản phẩm gì cả.\u003cbr\u003e\nVp9 Tv box là một sản phẩm biến tivi thành một cái smartphone cỡ bự, đại loại vậy, tất nhiên là phải có đường truyền internet tốc độ cao, không thì xịt hết, tức là internet là điều kiện tiên quyết, sau đó mới tính tới dùng tivi box. Với Vp9 tv box thì bạn có thể xem truyền hình – tất nhiên – nhiệm vụ chính mà, nhưng giờ ai còn xem tivi, mà phải là xem phim theo sở thích, phim bộ, game show của Mỹ, Thúy Nga tất cả các đĩa, bóng đá ngoại hạng Anh, đó, chính nó đó.\u003cbr\u003e\nLý do mỗi nhà đều nên có tivi box:\u003cbr\u003e\n– Màn hình rộng thích hơn, smartphone 4-5″ dùng được rồi, nhưng bé, máy tính bảng 7-10″ dùng to hơn rồi, nhưng vẫn bé, tivi 32-50″ dùng sướng hơn nhiều, thề.\u003cbr\u003e\n– Chia sẻ nội dung cho cả gia đình, tết nhất, quây quần cùng xem bộ phim hoặc lướt facebook cho cả nhà xem ảnh người thân ở xa chẳng hạn, rất là đầm ấm, xem trên điện thoại hoặc máy tính bảng cũng được, nhưng truyền tay nhau hẳn là không sướng bằng, hehe.\u003cbr\u003e\nMình chỉ thấy chưa rõ ràng lắm, là 50k/tháng thì xem được những nội dung gì, 100k/tháng xem đựơc những nội dung gì, 150k/tháng xem đuợc những gì?\u003cbr\u003e\nNgoài ra nên nhớ còn phải chi ít nhất 220k tiền thuê bao internet hàng tháng nha.\u003c/p\u003e","title":"Rảnh rỗi"},{"content":"https://www.facebook.com/yearinreview/phi.thai\nFb thánh thật, cuối năm có ngay review, rất tiện, năm nào đó còn có app tổng hợp hết các status trong năm.\n4 ngày cuối cùng của năm, anh ta nghỉ làm ngồi nhà trông con với vợ, trông con fulltime luôn, sáng tới đêm, ah vẫn có một ngày phải hỗ trợ xử lý lỗi. Thực ra đêm chủ yếu vợ anh bế con khi nó è è, anh chỉ dậy pha sữa thôi, khi nào vợ anh mệt quá chịu không nổi thì anh sẽ bế, và lúc đó vợ anh lăn ra ngủ như trâu không biết giề :))\nHôm qua ra UBND xã (thực ra đã lên phường từ lâu) Khai Quang làm giấy khai sinh, khá là nhanh gọn, không cần hộ khẩu luôn, trình giấy đk kết hôn, điền vào tờ khai, nộp lúc sáng, chiều ra lấy, mất 30k, một bản chính và gần chục bản sao có dấu đỏ. Mang về HN làm giảm trừ gia cảnh thôi, hehe.\n2013, lần đầu tiên mình đi Đà Nẵng – Hội An.\n2013, lần đầu tiên ở viện phụ sản HN hẳn 2 ngày liền.\nThằng ku gần một tháng, lúc tắm không gào ầm mà chỉ hơi è è, lắc đầu bên nọ bên kia phản đối việc rửa mặt, gội đầu thì rất im, kiểu hưởng thụ :)) Đặt xuống chậu nước cũng không thèm kêu ca gì, trộm vía ngoan quá. Có hôm đang bế nó, mình đặt xuống đùi để kéo quần cho nó, nó thấy tay mình rời đi không đỡ nó nữa, cậu ta liền giơ hai tay lên níu lại mới ghê chứ, haha.\nLúc trước toàn phải bế, ngồi bế ấy, từ lúc mình sử dụng phương pháp: cho nằm trên bụng thì vợ mình cũng bắt chước, toàn cho nó nằm trên bụng, mẹ cũng được nằm, con cũng được nằm, căn bản đặt nó xuống giường khi nó chưa ngủ say là gào ngay, hiện tại mới một tháng nên bố mẹ còn dung túng, chưa áp dụng phương pháp dạy con kiểu Mẽo :v Vẫn tạm sử dụng phương pháp Việt Nam.\nDạo này liên tục ra ngân hàng, mới thấy ôi, nhân viên giao dịch của MB ngoan ngoãn dễ chịu quá, bước vào có người mở cửa chào hỏi, bước ra có người chào hỏi mở cửa, lúc giao dịch thì không phải ghi giấy tờ thông tin gì, chỉ việc ký. Mình ghét nhất đi nộp tiền, rút tiền mà phải điền thông tin mờ cả mắt, ông mày đưa CMND, rồi ký một phát, là xác nhận ông là chủ tk đây rồi, còn bắt điền thông tin mệt hết hơi, ghét. Bọn citibank nữa chứ, chảnh chọe thôi rồi, ra nộp tiền phải viết giấy điền cả đống thông tin, mà điên nhất nó bắt mình đứng viết, không có ghế cho khách hàng ngồi, bọn nhợn. HSBC thì máy móc như shit, cây ATM để nộp tiền chỗ Trần Duy Hưng chuyên đời hỏng, toàn phải chạy ra Giảng Võ, ra Giảng Võ có hôm cũng hỏng nốt, phải nghỉ làm đi nộp tiền, điên không cơ chứ.\nHôm qua anh đã hủy cái thẻ bankplus của MB, hồi trước thấy miễn phí hí hửng làm, chẳng dùng tới mà tháng nào cũng bị trừ 5.500đ tiền phí thường niên, hủy luôn. Tí nữa hủy nốt cái debit của tech, dùng nốt một năm nữa rồi hủy nốt hsbc, dùng mỗi citibank thôi, bọn hsbc keo kiệt, giao dịch hơn 100tr mà điểm thưởng đổi được có 200 hay 300 (phiếu mua hàng BigC), dùng citibank cashback cho nhiều, hê hê.\nBình luận (2) thangola — 2013-12-31 18:32\n2013 vậy là thành công rồi. Chúc mày và gd nhỏ 1 năm 2014 hf hơn nhé. Hôm nào ra hsbc giảng võ thì gọi anh, sẽ đc 1 cafe miễn phí, anh làm ở tòa nhà ý mà 😉\nkanishi — 2014-01-02 13:09\nAnh like và ghi nhận cafe miễn phí của chú, hehe, làm ở trung tâm sướng quá cơ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/31/2013/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://www.facebook.com/yearinreview/phi.thai\"\u003ehttps://www.facebook.com/yearinreview/phi.thai\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nFb thánh thật, cuối năm có ngay review, rất tiện, năm nào đó còn có app tổng hợp hết các status trong năm.\u003cbr\u003e\n4 ngày cuối cùng của năm, anh ta nghỉ làm ngồi nhà trông con với vợ, trông con fulltime luôn, sáng tới đêm, ah vẫn có một ngày phải hỗ trợ xử lý lỗi. Thực ra đêm chủ yếu vợ anh bế con khi nó è è, anh chỉ dậy pha sữa thôi, khi nào vợ anh mệt quá chịu không nổi thì anh sẽ bế, và lúc đó vợ anh lăn ra ngủ như trâu không biết giề :))\u003cbr\u003e\nHôm qua ra UBND xã (thực ra đã lên phường từ lâu) Khai Quang làm giấy khai sinh, khá là nhanh gọn, không cần hộ khẩu luôn, trình giấy đk kết hôn, điền vào tờ khai, nộp lúc sáng, chiều ra lấy, mất 30k, một bản chính và gần chục bản sao có dấu đỏ. Mang về HN làm giảm trừ gia cảnh thôi, hehe.\u003cbr\u003e\n2013, lần đầu tiên mình đi Đà Nẵng – Hội An.\u003cbr\u003e\n2013, lần đầu tiên ở viện phụ sản HN hẳn 2 ngày liền.\u003cbr\u003e\nThằng ku gần một tháng, lúc tắm không gào ầm mà chỉ hơi è è, lắc đầu bên nọ bên kia phản đối việc rửa mặt, gội đầu thì rất im, kiểu hưởng thụ :)) Đặt xuống chậu nước cũng không thèm kêu ca gì, trộm vía ngoan quá. Có hôm đang bế nó, mình đặt xuống đùi để kéo quần cho nó, nó thấy tay mình rời đi không đỡ nó nữa, cậu ta liền giơ hai tay lên níu lại mới ghê chứ, haha.\u003cbr\u003e\nLúc trước toàn phải bế, ngồi bế ấy, từ lúc mình sử dụng phương pháp: cho nằm trên bụng thì vợ mình cũng bắt chước, toàn cho nó nằm trên bụng, mẹ cũng được nằm, con cũng được nằm, căn bản đặt nó xuống giường khi nó chưa ngủ say là gào ngay, hiện tại mới một tháng nên bố mẹ còn dung túng, chưa áp dụng phương pháp dạy con kiểu Mẽo :v Vẫn tạm sử dụng phương pháp Việt Nam.\u003cbr\u003e\nDạo này liên tục ra ngân hàng, mới thấy ôi, nhân viên giao dịch của MB ngoan ngoãn dễ chịu quá, bước vào có người mở cửa chào hỏi, bước ra có người chào hỏi mở cửa, lúc giao dịch thì không phải ghi giấy tờ thông tin gì, chỉ việc ký. Mình ghét nhất đi nộp tiền, rút tiền mà phải điền thông tin mờ cả mắt, ông mày đưa CMND, rồi ký một phát, là xác nhận ông là chủ tk đây rồi, còn bắt điền thông tin mệt hết hơi, ghét. Bọn citibank nữa chứ, chảnh chọe thôi rồi, ra nộp tiền phải viết giấy điền cả đống thông tin, mà điên nhất nó bắt mình đứng viết, không có ghế cho khách hàng ngồi, bọn nhợn. HSBC thì máy móc như shit, cây ATM để nộp tiền chỗ Trần Duy Hưng chuyên đời hỏng, toàn phải chạy ra Giảng Võ, ra Giảng Võ có hôm cũng hỏng nốt, phải nghỉ làm đi nộp tiền, điên không cơ chứ.\u003cbr\u003e\nHôm qua anh đã hủy cái thẻ bankplus của MB, hồi trước thấy miễn phí hí hửng làm, chẳng dùng tới mà tháng nào cũng bị trừ 5.500đ tiền phí thường niên, hủy luôn. Tí nữa hủy nốt cái debit của tech, dùng nốt một năm nữa rồi hủy nốt hsbc, dùng mỗi citibank thôi, bọn hsbc keo kiệt, giao dịch hơn 100tr mà điểm thưởng đổi được có 200 hay 300 (phiếu mua hàng BigC), dùng citibank cashback cho nhiều, hê hê.\u003c/p\u003e","title":"2013"},{"content":"WordPress.com thi vao duoc ma xxx.wordpress.com thi bi chan rao ca, the la the nao?\nBình luận (2) Loi Luu — 2013-12-27 13:50\nAnh thử vào bằng https://xxx.wordpress.com xem sao. Ngày xưa em hay phải vào bằng cách đó.\nkanishi — 2013-12-28 10:20\nVề quê dùng mạng fpt vào ầm ầm, viettel chặn cả 3g và adsl, thế mới kinh, https cũng chết.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/25/blog-bi-chan/","summary":"\u003cp\u003eWordPress.com thi vao duoc ma \u003ca href=\"http://xxx.wordpress.com\"\u003exxx.wordpress.com\u003c/a\u003e thi bi chan rao ca, the la the nao?\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://loibeo.wordpress.com\"\u003eLoi Luu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2013-12-27 13:50\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnh thử vào bằng \u003ca href=\"https://xxx.wordpress.com\"\u003ehttps://xxx.wordpress.com\u003c/a\u003e xem sao. Ngày xưa em hay phải vào bằng cách đó.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2013-12-28 10:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVề quê dùng mạng fpt vào ầm ầm, viettel chặn cả 3g và adsl, thế mới kinh, https cũng chết.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Blog bi chan"},{"content":"\nĐẹp quá, khác gì châu Âu đâu cơ chứ, mỗi tội thiệt hại trâu bò hoa màu hơi nhiều.\nBọn trẻ con miền núi nhìn thích thế, mặt đứa nào cũng tròn xoe đỏ hây hây rõ là yêu.\nDự báo lại tiếp tục lạnh sâu, không biết có tiếp tục có tuyết không, mấy ông VN là rất hay dự báo sai.\nhttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/154583/mien-bac-ret-hai–co-noi–1-1-do-c.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/20/lanh-hon-nua/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218124452-21.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218124452-21\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218124452-21.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218114804-4.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218114804-4\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218114804-4.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218114537-7.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218114537-7\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218114537-7.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218114517-8.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218114517-8\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218114517-8.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218114502-10.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218114502-10\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218114502-10.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/20131218114437-16.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"20131218114437-16\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/20/lanh-hon-nua/20131218114437-16.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐẹp quá, khác gì châu Âu đâu cơ chứ, mỗi tội thiệt hại trâu bò hoa màu hơi nhiều.\u003cbr\u003e\nBọn trẻ con miền núi nhìn thích thế, mặt đứa nào cũng tròn xoe đỏ hây hây rõ là yêu.\u003cbr\u003e\nDự báo lại tiếp tục lạnh sâu, không biết có tiếp tục có tuyết không, mấy ông VN là rất hay dự báo sai.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/154583/mien-bac-ret-hai\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/154583/mien-bac-ret-hai\u003c/a\u003e–co-noi–1-1-do-c.html\u003c/p\u003e","title":"Lạnh hơn nữa"},{"content":"\nChàng trai mặc đồ hồng đã tăng từ 55cm lúc mới về nhà (2 ngày tuổi) lên 60cm (19 ngày tuổi), hihi, chắc là đạt tiêu chuẩn.\nAi yêu em hok?\nĐây là hai fan hâm mộ chụp ảnh với hotboy, hotboy lúc này đang rặn ị nên mặt không được tươi tỉnh cho lắm chứ không phải anh ấy kiêu đâu =))\nBình luận (5) Nguyễn Hoàng Tùng — 2013-12-19 11:27\nChúc mừng bác. Con trai bác trộm vía trông rất giống bố và đẹp trai. :))\nkanishi — 2013-12-20 01:14\nCám ơn bác Tùng, giống bố hẳn là đẹp trai rồi :))\nTú béo — 2013-12-19 15:47\nGiống thằng bố như lột :3\nkanishi — 2013-12-20 01:15\nĐể lúc nào anh lấy vợ em chia sẻ bí kíp :))\nDasomi — 2013-12-28 15:24\nem quá iu ~ iu em quá ;))) tình iu dành cho bố em h quyết chuyển sang hotboi hết 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/19/hot-boy-19-ngay-tuoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/altainlthf1gmjs_xnkvysm4ozmy9eqk-vuvzwqfw7liahl.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Chàng trai thích màu hồng\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/19/hot-boy-19-ngay-tuoi/altainlthf1gmjsxnkvysm4ozmy9eqk-vuvzwqfw.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChàng trai mặc đồ hồng đã tăng từ 55cm lúc mới về nhà (2 ngày tuổi) lên 60cm (19 ngày tuổi), hihi, chắc là đạt tiêu chuẩn.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/altarmoemehacrb5or-sxzxxfkvmshl5ljwhwe0bcmz26vy.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Mặt bếu\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/19/hot-boy-19-ngay-tuoi/altarmoemehacrb5or-sxzxxfkvmshl5ljwhwe0b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nAi yêu em hok?\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2013/12/altavhc_g9fngawghqkzm-jvq4gdqjoawkri0sfuhinhdab.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Cả nhà ta\" loading=\"lazy\" src=\"/2013/12/19/hot-boy-19-ngay-tuoi/altavhcg9fngawghqkzm-jvq4gdqjoawkri0sfuh.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là hai fan hâm mộ chụp ảnh với hotboy, hotboy lúc này đang rặn ị nên mặt không được tươi tỉnh cho lắm chứ không phải anh ấy kiêu đâu =))\u003c/p\u003e","title":"Hot boy 19 ngày tuổi"},{"content":"Hôm qua lọ mọ vào dep.com.vn, tự dưng lại đọc được một mục mới rất giải trí, copy về phát (thứ 4 hàng tuần):\nBạn gái tôi viết email than phiền rằng lâu nay chúng tôi gặp vấn đề trong giao tiếp. Tôi bèn bật skype để hỏi tại sao. Cô ấy không online nhưng sau đó nhắn tin qua Facebook rằng thật ra không có chuyện gì cả. Tôi bèn viết blog rằng tôi rất yêu cô ấy, xin đừng lo lắng. Nàng bình luận ở dưới là nàng cũng yêu tôi lắm.\nXúc động quá tôi bèn rướn người sang hôn nàng say đắm.\nCó 3 bước để luôn có một hàm răng khỏe mạnh: một là đánh răng ngày hai lần vào sáng và tối, hai là khám răng định kỳ 6 tháng 1 lần, và điều thứ ba – quan trọng nhất là tuyệt đối không chõ mũi vào chuyện người khác!\nNgười phụ nữ sẽ biết mình mặc hợp một chiếc váy chính là lúc thấy người đàn ông của cô ấy chỉ nhăm nhe cởi nó ra.\nĐể giảm cân nhanh, bạn chỉ cần tập động tác sau: từ từ xoay cổ sang trái, rồi xoay nhanh hơn sang phải. Lặp lại động tác trên vài lần mỗi khi có ai đó mời ăn.\nNgười dại dột không học được gì sau khi ngã. Người có nghị lực học được cách đứng dậy sau cú ngã. Còn người khôn ngoan, sau khi cười hahahaha, sẽ học được rất nhiều điều sau cú ngã của nhiều thằng khác.\nCuộc đời cũng giống như Facebook, ai cũng like và comment vấn đề của bạn, nhưng sẽ chả có ai giúp bạn xử lý nó cả, vì họ còn đang mải post những vấn đề của chính họ.\nBí mật để có thể kiếm tiền nhanh nhất trên Facebook: Bạn click chuột trái vào phần Menu, chọn Sign out hoặc Thoát, và quay lại làm việc đi!\nLần đầu gặp mặt, khi phải đi vệ sinh, đàn ông nhút nhát sẽ cười bẽn lẽn đỏ mặt đi ra phía nhà vệ sinh, người đàn ông lịch thiệp phải lễ độ hơn: “Anh xin phép ra gặp thằng bạn mà nếu sau này có điều kiện sẽ giới thiệu nó với em.”\nNhững phẩm chất đàn ông cần có:\nNói chung với phụ nữ, phẩm chất được trân trọng nhất của đàn ông là điều Bác Hồ dạy: khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.\nKhi nàng hỏi những câu hỏi không hề có đáp án như: “Em có xinh không?”, “Em mặc bộ này có hợp không?”, “Em trông có trẻ không?”… bạn cần khiêm tốn trả lời rằng: “Ai dà, xinh/mặc đẹp/trẻ thế này làm anh cảm thấy mình thật không xứng đáng với em”.\nKhi nàng kể đến lần thứ 27 câu chuyện mua sắm hôm trước, thay vì kêu nàng nói quá nhiều quá đi, bạn bèn thật thà dừng lời, ngỡ ngàng tâm sự với nàng rằng khi môi em khép hờ thế này trông quyến rũ chết đi được.\nKhi nàng hỏi: “Cô bạn A và cô bạn B anh thấy ai xinh hơn?”, trước mặt các nàng, bạn sẽ cho rằng A thì xinh, còn B thì có duyên, và lén lút nhắn tin cho nàng: “Em thì đã xinh lại còn duyên mới chết”.\nTuy nhiên cũng có một ngoại lệ, đó là câu nói nổi tiếng: “Anh cảm thấy mình không xứng đáng với em, mình chia tay nhé”. Phẩm chất cần thiết ở đây là dũng cảm, không phải khiêm tốn hay thật thà gì sất.\nTặng quà cho nàng là cả một loại học vấn, và phân loại phụ nữ để tặng quà cũng là một loại học vấn phức tạp không kém. Ví dụ ở dưới là một cách phân loại phụ nữ theo mầu sắc của Gia Cát Lượng, một chiến lược gia nổi tiếng thời cổ đại:\nMẫu 1: Nàng cuồng nhiệt như lửa.\nMẫu 2: Nàng ấm áp như nắng.\nMẫu 3: Nàng yêu kiều nghịch ngợm như cỏ non.\nMẫu 4: Nàng thanh xuân mát mẻ như lá.\nMẫu 5: Nàng dữ dội và dịu êm như sóng biển.\nMẫu 6: Nàng cao quý, lãng mạn và xa cách như gió.\nMẫu 7: Nàng thuần khiết và ngại ngần như tuyết.\nMẫu 8: Nàng bí ẩn và cuồng nhiệt như bóng đêm.\nVà từ đó suy ra bí quyết tặng quà:\nMẫu 1: tặng hoa hồng.\nMẫu 2: tặng hoa hồng.\nMẫu 3: tặng hoa hồng.\nCác mẫu còn lại: cũng hoa hồng.\nNếu nàng không thích hoa hồng, ta bèn tặng hoa tai.\nViệc phân loại phụ nữ chỉ mang ý nghĩa minh họa và hoàn toàn không có nội dung gì cả, và Gia Cát Lượng thì biết quái gì về tán gái chứ.\nVì sao đàn ông lại mê bóng đá? Lý do thực sự đơn giản: bóng đá đã có sẵn hai kỹ năng cơ bản mà mỗi người đàn ông cần làm tốt: giữ bóng của mình an toàn và đưa bóng vào sâu nơi đối phương bảo vệ. Hì hục mãi rồi ghi bàn xong hạnh phúc lắm!\nĐàn ông là gì trong mắt chị em?\nĐàn ông là củ hành tây, cứ bóc ra một lớp lại khiến bạn khóc, và đến khi bóc hết rồi thì chẳng còn gì ngoài lớp vỏ và nước mắt.\nĐàn ông là mascara, sẽ biến mất ngay khi bạn chảy nước mắt.\nĐàn ông là tờ vé số cào, ban đầu thì đem đến hy vọng lớn lao, cho đến khi bạn cào hết thì sẽ để lộ dòng chữ: “Chúc bạn may mắn lần sau”.\nThế nên, để giữ đàn ông thì nhớ không cào, không bóc mẽ, và đặc biệt là không khóc lóc.\nNhững điều có thể giết chết mối quan hệ: thiếu an toàn, mất lòng tin, ghen tuông, thiếu giao tiếp, ảo tưởng…\nNhưng nhanh nhất lại là: Facebook, Skype và Candy Crush. Phải, đặc biệt là Candy Crush.\nCó một sự thật: Câu hỏi đàn ông sợ nhất vì không biết trả lời thế nào, đấy là “anh đang nghĩ gì đấy?”. Chẳng lẽ lại nói thật, bậy chết.\nGhen có nghĩa là, khi nàng nói nàng ghét “con đấy”, tức là bạn cũng phải nói ghét “con đấy”. Mọi ý kiến khác đều cho thấy bạn nhất định có tình ý với “con đấy”.\nGhen không phải là dở nếu biết sử dụng đúng cách, giả sử bạn không hề muốn đi cùng nàng vào một nhà hàng, tiệm quần áo, giầy dép bạn chỉ cần nói: “Tuyệt, ở đây có mấy em xinh lắm”. Chắc chắn bạn sẽ không phải đến đấy thêm một lần nào nữa.\nBa điều đáng sợ nhất mà nàng nói, hãy dọn mình cẩn thận khi nghe: “Anh đang ở đâu?”, “Chúng mình cần nói chuyện”, “Anh cho em xem điện thoại”.\nMỗi tháng nàng thường có một lần cực kỳ khó tính, khó hiểu, khó đỡ, thường được gọi là “ngày đèn đỏ”. Đây chính là lúc tính cách thật của nàng được bộc lộ.\nVới hầu hết phụ nữ, giai đoạn này kéo dài 30 hoặc 31 ngày mỗi tháng.\nThế nên khoa học đã chứng minh tuổi thọ trung bình của phụ nữ thường cao hơn nam giới, ấy là do họ không phải sống chung với phụ nữ.\nĐể chuẩn bị cho cuộc hẹn đầu tiên:\n– Chàng trai lạc quan hồi hộp hy vọng rằng cô ấy xinh hơn hình.\n– Chàng trai bi quan sợ rằng ngộ nhỡ cô ấy không xinh như hình.\n– Chú trai thực tế sẽ tranh thủ uống tận 2 chai bia.\n(Theo thống kê, photoshop được cho là thủ phạm chính khiến phụ nữ đẹp hơn trong vài thập kỷ gần đây. Còn bia là nguyên nhân chủ yếu.)\nKhẩu vị hôn của mỗi người là khác nhau, có người thích hôn ở môi ở má ở cổ hay ở trước cửa nhà nàng, trong thang máy hay ở chỗ kín đáo. Tuy nhiên ai nấy đều nhất trí rằng hôn sướng nhất là ở trước mặt bạn trai cũ của nàng.\nMỗi cô gái thường có 3 tính cách: lúc ở bên bạn, lúc ở nhà nàng, và lúc ở cùng những cô bạn gái của nàng.\nMuốn biết tật xấu của nàng, cách nhanh nhất là khen nàng hết lời trước mặt những cô bạn gái này.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/19/ngan-va-vui/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua lọ mọ vào dep.com.vn, tự dưng lại đọc được một mục mới rất giải trí, copy về phát (thứ 4 hàng tuần):\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eBạn gái tôi viết email than phiền rằng lâu nay chúng tôi gặp vấn đề trong giao tiếp. Tôi bèn bật skype để hỏi tại sao. Cô ấy không online nhưng sau đó nhắn tin qua Facebook rằng thật ra không có chuyện gì cả. Tôi bèn viết blog rằng tôi rất yêu cô ấy, xin đừng lo lắng. Nàng bình luận ở dưới là nàng cũng yêu tôi lắm.\u003cbr\u003e\nXúc động quá tôi bèn rướn người sang hôn nàng say đắm.\u003c/p\u003e","title":"Ngắn và vui"},{"content":"http://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=28946\u0026amp;page=5\u0026amp;pp=20\nmadcat:\nCái trò này các bạn đi Tây cũng dễ bị, đó là giữ vệ sinh cho con. Tây quan niệm là phải cho trẻ nghịch đất cát thoải mái, bẩn tí không sao để cơ thể thích nghi. Tiếc thay, ở môi trường lạnh khô và sạch sẽ, đất cát của chúng nó không có con chuột chết, gián chết, phân chó, phân người… không có hàng trăm loại vi khuẩn thường trực như ở ta. 10 con vi khuẩn chui vào thì cơ thể thích nghi, chứ 100 con chui vào là ốm chết mịa luôn, thời gian đâu mà thích nghi\nTóm lại, muốn theo lý thuyết Tây, điều kiện tiên quyết là phải sống ở Tây em ạ.\nKhông biết con các bác thế nào, con mình khi sốt mình không sờ trán, mà sờ chân\nChân nó còn ấm nóng thì chỉ 38-39 độ là cùng, nhưng chân bắt đầu lạnh đi là cơn sốt sắp bùng lên ác liệt, chân tay lạnh ngắt là sợ vãi lái\nSt Lucia\nEm vừa trải qua hai tuần căng thẳng vì con ốm sốt , nên cũng có chuyện chia sẻ với các bác. Con em ban đầu bị mọc một cái mụn trên đầu, em nghĩ chắc do nóng trong người nên cứ kệ. Cái mụn to dần từng ngày rồi có mủ, em nặn hết mủ thì nó xẹp lại. Rồi tự dưng em thấy bé sốt , bé không hề ho hắng gì nên em nghĩ là sốt vi rút cứ từ từ hạ sốt chắc cũng khỏi. Ban đầu chỉ sốt 38 độ rồi dần lên tận 39.3, uống paracetamol đủ liều mà không hạ, lấy nước ấm lau nách, bẹn đủ cả vẫn không hạ. Em gọi điện cho bác sỹ gần nhà thì tối ấy bác đi trực ở bệnh viện không khám. Em đành đưa con đến bác sỹ Thắng, ngõ 98, Xuân thuỷ khám vì chỗ này cũng gần nhà em. Con em lúc đến khám vẫn sốt cao, người nó đỏ phừng phừng. Bác sỹ vừa nhìn da nó đã hỏi cháu có mụn ở đâu không? Em ngạc nhiên quá chỉ cái mụn đã xẹp trên đầu, bs lập tức bảo con em phải vào viện ngay lập tức để tiêm thuốc đặc biệt, bs chuẩn đoán cháu nhiễm tụ cầu vàng, nếu không thì nhiễm trùng máu. Em ban đầu còn không tin nhưng vẫn cho con nhập viện Nhi. Đến nơi con em được tiêm luôn một mũi kháng sinh. Đêm đến người con em có dấu hiệu mọc rất nhiều mụn nhưng có lẽ nhờ mũi kháng sinh đúng lúc bọn mụn chỉ xuất hiện mờ mờ mà không mưng mủ lên. Đêm đến cháu vẫn sốt 39.5 không hạ được. Sáng hôm sau, sau khi được tiêm mũi kháng sinh tiếp theo được 2 tiếng cháu tự dưng hạ sốt còn 38.3 độ, sang ngày thứ 3 nhiệt độ xuống tiếp 37.5 . Xét nghiệm đúng là con em có nhiễm tụ cầu vàng.\nNghĩ lại nếu hôm đầu em không đưa con em đi khám đúng lúc, gặp đúng bác sỹ bắt đúng bệnh của con thì con em chắc nguy kịch . Các bạn đừng chủ quan tự làm bác sỹ khi con sốt kẻo có ngày hại con. Lúc con sốt , em cũng nhúng khăn vào nước ấm lau cho con nhưng đến bệnh viện mới biết em làm không đúng kĩ thuật. Em đem vắt khăn khô rồi cứ lau miết vào người con trong khi đáng ra phải để khăn còn hơi sũng nước, lúc lau thì chấm chấm để lại chút nước trên người bé mới tốt.\nEm ở khu Mỹ Đình , hay đưa con đến nhà bs Nhân, bệnh viện Saint Paul , bs này đã đi học ở Pháp về , bắt bệnh khá tốt. Nhà bác trong khu An Lạc.\nBác sỹ Thắng khám cho con em vụ vừa rồi là trưởng khoa tự nguyện B, bạn nào ở khu Cầu Giấy, Xuân Thuỷ đến đây khám cũng tiện.\nBlue_Fragrance\nBé nhà em bị viêm phế quản một lần, may mà chưa xuống phổi. Lần nào mà bé bị ho, sổ mũi, em đều phải cho đi khám ngay. Em thấy có một tip mà bác sĩ nào cũng khuyên bố mẹ, đấy là việc theo dõi nhịp thở của bé. Dùng cái stopwatch trên điện thoại, nghe trong vòng 1 phút xem bé thở bao nhiêu nhịp, để xem bé có bị thở nhanh hay không, vì thở nhanh là một dấu hiệu của viêm phổi. Gọi là thở nhanh khi:\n• Nhịp thở từ 60 lần/phút trở lên ở trẻ dưới 2 tháng.\n• Từ 50 lần/phút trở lên ở trẻ từ 2 – 11 tháng.\n• Từ 40 lần/phút trở lên ở trẻ từ 12 tháng – 5 tuổi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/19/mot-so-kinh-nghiem-xu-ly-khi-be-bi-om/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=28946\u0026amp;page=5\u0026amp;pp=20\"\u003ehttp://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=28946\u0026amp;page=5\u0026amp;pp=20\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://tathy.com/thanglong/member.php?u=4997\"\u003emadcat:\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCái trò này các bạn đi Tây cũng dễ bị, đó là giữ vệ sinh cho con. Tây quan niệm là phải cho trẻ nghịch đất cát thoải mái, bẩn tí không sao để cơ thể thích nghi. Tiếc thay, ở môi trường lạnh khô và sạch sẽ, đất cát của chúng nó không có con chuột chết, gián chết, phân chó, phân người… không có hàng trăm loại vi khuẩn thường trực như ở ta. 10 con vi khuẩn chui vào thì cơ thể thích nghi, chứ 100 con chui vào là ốm chết mịa luôn, thời gian đâu mà thích nghi\u003cbr\u003e\nTóm lại, muốn theo lý thuyết Tây, điều kiện tiên quyết là phải sống ở Tây em ạ.\u003cbr\u003e\nKhông biết con các bác thế nào, con mình khi sốt mình không sờ trán, mà sờ chân\u003cbr\u003e\nChân nó còn ấm nóng thì chỉ 38-39 độ là cùng, nhưng chân bắt đầu lạnh đi là cơn sốt sắp bùng lên ác liệt, chân tay lạnh ngắt là sợ vãi lái\u003c/p\u003e","title":"Một số kinh nghiệm xử lý khi bé bị ốm"},{"content":"http://www.phununet.com/WikiPhununet/ChiTietWiKi.aspx?m=0\u0026amp;StoreID=12138\nhttp://dotcardglenndoman.com/huong-dan-vat-sua-me-bang-tay-va-bang-may-hut-sua-dung-cach-nhat/\n– Duy trì sự tạo sữa nếu như lượng sữa có thể giảm đi sau vài tuần : vắt sữa liên tục trong vài ngày (cứ 30phút – 1h/ lần và ít nhất 3h/lần vào ban đêm.\nhttp://mayhutsua.com.vn/?page=newsdetail\u0026amp;newsid=9\n■ Hút sữa cả 2 bên ngực cùng một lúc sẽ rút ngắn thời gian hút còn một nửa (xuống còn 10-15 phút hoặc ít hơn), và tăng lượng sữa prolactin levels lên cao hơn nếu bạn dùng máy hút đôi, do đó bạn có thể hút được nhiều sữa hơn với thời gian ngắn hơn. Nếu bạn hút riêng từng vú thì hãy: hút hoán đổi giữa hai ngực nhiều lần.\nhttp://meohaymoingay.com/huong-dan-vat-sua-theo-dung-cach-va-bao-quan-sua.html\nLời bình của Tm: cứ 30p-1 tiếng vắt một lần thì cả ngày chỉ có ngồi vắt sữa, chả làm được cái vẹo gì khác, bọn này khuyên kiểu gì thế?\nHoán đổi liên tục giữa hai ngực? Nghi lắm, có chỗ lại bảo vắt hết bên này rồi mới vắt bên kia, nói chung tùm lum, chẳng biết đường nào mà lần luôn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/19/ve-chuyen-dung-may-hut-sua/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.phununet.com/WikiPhununet/ChiTietWiKi.aspx?m=0\u0026amp;StoreID=12138\"\u003ehttp://www.phununet.com/WikiPhununet/ChiTietWiKi.aspx?m=0\u0026amp;StoreID=12138\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dotcardglenndoman.com/huong-dan-vat-sua-me-bang-tay-va-bang-may-hut-sua-dung-cach-nhat/\"\u003ehttp://dotcardglenndoman.com/huong-dan-vat-sua-me-bang-tay-va-bang-may-hut-sua-dung-cach-nhat/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Duy trì sự tạo sữa nếu như lượng sữa có thể giảm đi sau vài tuần : vắt sữa liên tục trong vài ngày (cứ 30phút – 1h/ lần và ít nhất 3h/lần vào ban đêm.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://mayhutsua.com.vn/?page=newsdetail\u0026amp;newsid=9\"\u003ehttp://mayhutsua.com.vn/?page=newsdetail\u0026amp;newsid=9\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n■ Hút sữa cả 2 bên ngực cùng một lúc sẽ rút ngắn thời gian hút còn một nửa (xuống còn 10-15 phút hoặc ít hơn), và tăng lượng sữa prolactin levels lên cao hơn nếu bạn dùng máy hút đôi, do đó bạn có thể hút được nhiều sữa hơn với thời gian ngắn hơn. Nếu bạn hút riêng từng vú thì hãy: hút hoán đổi giữa hai ngực nhiều lần.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://meohaymoingay.com/huong-dan-vat-sua-theo-dung-cach-va-bao-quan-sua.html\"\u003ehttp://meohaymoingay.com/huong-dan-vat-sua-theo-dung-cach-va-bao-quan-sua.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nLời bình của Tm: cứ 30p-1 tiếng vắt một lần thì cả ngày chỉ có ngồi vắt sữa, chả làm được cái vẹo gì khác, bọn này khuyên kiểu gì thế?\u003cbr\u003e\nHoán đổi liên tục giữa hai ngực? Nghi lắm, có chỗ lại bảo vắt hết bên này rồi mới vắt bên kia, nói chung tùm lum, chẳng biết đường nào mà lần luôn.\u003c/p\u003e","title":"Về chuyện dùng máy hút sữa"},{"content":"Các tổ chức chăm sóc sức khỏe trẻ em ở chỗ mình ở (mình không ở Việt Nam) đều không ủng hộ việc đội nón cho em bé khi ngủ vì rất dễ làm cho bé bị tích nhiệt trong người mà không thoát ra được. Điều này rất nguy hiểm vì em bé nhỏ hơn 2 tuổi thì chưa thể tự điều chỉnh thân nhiệt như người lớn mình được và nếu cơ thể bị nóng thì phần lớn nhiệt sẽ thoát ra ngoài qua đường đầu, mình trùm đầu lại thì nhiệt cứ tích lại trong người bé sẽ làm tăng nguy cơ đột tử ở trẻ sơ sinh (sudden infant death syndrome). Mình cũng ủng hộ cách lựa chọn chỉ cần đội nón khi nào trời rất lạnh thôi chứ nếu không lạnh quá thì chỉ cần mặc quần áo đủ ấm cho bé là được. Phòng ngủ Ken nhà mình lúc nào cũng khoảng 18-20 độ, từ lúc mới sinh đến nay mình chưa bao giờ đội nón cho Ken lúc ở trong nhà (cả khi thức và ngủ), vì anh chàng cũng ghét đội nón cực kỳ, chia sẻ để mẹ nó yên tâm nhé x\nXem thêm: http://www.webtretho.com/forum/f71/coi-cain-thieit-phaii-doii-mui-cho-bei-khi-ngui-khong-ai-695250/\nNguồn: Webtretho.com\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/19/co-nen-doi-mu-cho-tre-so-sinh/","summary":"\u003cp\u003eCác tổ chức chăm sóc sức khỏe trẻ em ở chỗ mình ở (mình không ở Việt Nam) đều không ủng hộ việc đội nón cho em bé khi ngủ vì rất dễ làm cho bé bị tích nhiệt trong người mà không thoát ra được. Điều này rất nguy hiểm vì em bé nhỏ hơn 2 tuổi thì chưa thể tự điều chỉnh thân nhiệt như người lớn mình được và nếu cơ thể bị nóng thì phần lớn nhiệt sẽ thoát ra ngoài qua đường đầu, mình trùm đầu lại thì nhiệt cứ tích lại trong người bé sẽ làm tăng nguy cơ đột tử ở trẻ sơ sinh (sudden infant death syndrome). Mình cũng ủng hộ cách lựa chọn chỉ cần đội nón khi nào trời rất lạnh thôi chứ nếu không lạnh quá thì chỉ cần mặc quần áo đủ ấm cho bé là được. Phòng ngủ Ken nhà mình lúc nào cũng khoảng 18-20 độ, từ lúc mới sinh đến nay mình chưa bao giờ đội nón cho Ken lúc ở trong nhà (cả khi thức và ngủ), vì anh chàng cũng ghét đội nón cực kỳ, chia sẻ để mẹ nó yên tâm nhé x\u003cbr\u003e\nXem thêm: \u003ca href=\"http://www.webtretho.com/forum/f71/coi-cain-thieit-phaii-doii-mui-cho-bei-khi-ngui-khong-ai-695250/\"\u003ehttp://www.webtretho.com/forum/f71/coi-cain-thieit-phaii-doii-mui-cho-bei-khi-ngui-khong-ai-695250/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNguồn: Webtretho.com\u003c/p\u003e","title":"Có nên đội mũ cho trẻ sơ sinh?"},{"content":"– Hành lang không có điện, bóng cháy hoặc không đóng điện hành lang, tối thui\n– Thang máy nhiều khi bị kẹt, không mở được cửa, phải dùng tay kéo ra thì mới mở. Có thời gian cứ đi lên tầng 9 là kẹt dính ở đó luôn. Thường xuyên bị hỏng, đợt này thì khá ổn chứ đợt mới về có lần hỏng hơn một tuần.\n– Ở một mình một tòa nhà hơn một tháng thì có một nhà hàng xóm ở cạnh về ở, mới được mấy hôm thì thấy ông chồng xách vali đi công tác, vợ thì cũng biến mất luôn, cửa khóa im ỉm cả tháng rồi. Thế là vẫn ở một mình một tầng, có thêm nhà ở tầng 6 và tầng 9 tầng 10 nữa thì phải.\n– Do quá ít hộ dân ở tòa nhà này nên bên VNPT không triển khai hạ tầng internet, không có ADSL để dùng.\n– Nước không bơm tự động mà phải có người bật tắc công tắc nên thi thoảng đang đêm bị hết nước, phải đợi tới 7-8h sáng có người bơm mới có nước dùng.\n– Không có báo cháy tự động (tất nhiên có bình cứu hỏa), không có điện dự phòng cho thang máy khi mất điện (thực ra là có phòng đặt máy phát điện đấy nhưng chưa thấy chạy bao giờ)\n– Chất lượng xây dựng thấp, sàn bị phồng, bong, nhà tắm thì thấm sang phòng ngủ.\nƯu điểm:\n– Ở sát trong khu Mỹ Đình 1\n– Gần chỗ làm 1,2km (số 1 Trần Hữu Dực) và 2,7km (bãi gửi xe Mỹ Đình để lên ô tô)\n– Yên tĩnh\nBình luận (8) Hien Nguyen — 2014-02-25 03:05\ncảm ơn bạn vì những thông tin bổ ích\nNa — 2014-06-07 08:03\nKhông biết giờ có mạng chưa nhỉ\nkanishi — 2014-06-07 08:21\nDự là vẫn chưa\nNa — 2014-06-07 09:01\nBác chủ em cũng đang cần thuê 1 căn chung cư tầm 3tr5 thôi, bác biết chỗ nào ko giới thiệu e cái..\n=)) em bỏ công đọc blog của bác về DT, khu ấy đẹp quá cơ nhưng mà xa quá, em đi làm tận Lotteria cầu giấy quá là xa\nPs: May mà đọc bài này của bác, tí thì e đâm đầu vào NOCT =))\nkanishi — 2014-06-10 15:09\nLotteria Cầu Giấy thì ở Dream Town công nhận xa, tuy nhiên vẫn có người làm ở tận Thái Hà, Quang Trung mà vẫn ở Dream Town, tất nhiên đó là nhà họ mua :))\nEm ở rộng quen rồi, giờ thà đi xa mà ở nhà rộng còn hơn ở trong phố mà chui rúc, em thề, hihi.\nquanghuy1288 — 2014-06-10 03:25\nCó mạng rồi nhé :))\nPhùng Quang Quang — 2016-09-10 12:34\nMình cần mua chung cư the golden palm\nPhùng Quang Quang — 2016-09-10 14:09\nChung cư the golden palm chỗ Lê Văn Lương cũng đc đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/17/danh-gia-chung-cu-noct-my-dinh-1-sau-hon-2-thang-chuyen-ve/","summary":"\u003cp\u003e– Hành lang không có điện, bóng cháy hoặc không đóng điện hành lang, tối thui\u003cbr\u003e\n– Thang máy nhiều khi bị kẹt, không mở được cửa, phải dùng tay kéo ra thì mới mở. Có thời gian cứ đi lên tầng 9 là kẹt dính ở đó luôn. Thường xuyên bị hỏng, đợt này thì khá ổn chứ đợt mới về có lần hỏng hơn một tuần.\u003cbr\u003e\n– Ở một mình một tòa nhà hơn một tháng thì có một nhà hàng xóm ở cạnh về ở, mới được mấy hôm thì thấy ông chồng xách vali đi công tác, vợ thì cũng biến mất luôn, cửa khóa im ỉm cả tháng rồi. Thế là vẫn ở một mình một tầng, có thêm nhà ở tầng 6 và tầng 9 tầng 10 nữa thì phải.\u003cbr\u003e\n– Do quá ít hộ dân ở tòa nhà này nên bên VNPT không triển khai hạ tầng internet, không có ADSL để dùng.\u003cbr\u003e\n– Nước không bơm tự động mà phải có người bật tắc công tắc nên thi thoảng đang đêm bị hết nước, phải đợi tới 7-8h sáng có người bơm mới có nước dùng.\u003cbr\u003e\n– Không có báo cháy tự động (tất nhiên có bình cứu hỏa), không có điện dự phòng cho thang máy khi mất điện (thực ra là có phòng đặt máy phát điện đấy nhưng chưa thấy chạy bao giờ)\u003cbr\u003e\n– Chất lượng xây dựng thấp, sàn bị phồng, bong, nhà tắm thì thấm sang phòng ngủ.\u003cbr\u003e\nƯu điểm:\u003cbr\u003e\n– Ở sát trong khu Mỹ Đình 1\u003cbr\u003e\n– Gần chỗ làm 1,2km (số 1 Trần Hữu Dực) và 2,7km (bãi gửi xe Mỹ Đình để lên ô tô)\u003cbr\u003e\n– Yên tĩnh\u003c/p\u003e","title":"Đánh giá chung cư NOCT – Mỹ Đình 1 sau hơn 2 tháng chuyển về"},{"content":"Hôm qua chủ nhật, có các dì lên chơi, thăm thằng cháu gọi các dì là bà, hihi, đúng hôm nhà có đông khách thì cái bếp từ mua hồi 16/12/2012 lăn đùng ra chết một bên, đúng bên công suất cao, thường xuyên nấu, buổi trưa nấu bằng nửa bếp công suất thấp, nấu rất chậm. Thế là chiều xách bếp đi bảo hành, từ Mỹ Đình 1 phi sang tận 82 Lê Văn Hưu, vác tạm một cái bếp khác về nấu để chờ họ sửa, kể ra cái bếp này hỏng thật đúng thời điểm, còn 1 tuần nữa thì hết bảo hành. Hồi xưa mua giá 9.5tr kèm một bộ nồi 4 chiếc, bộ nồi giá đâu như hơn 3 triệu, giờ nghĩ đi nghĩ lại thì thấy mua hai cái bếp đơn, mỗi bếp 2.6tr, công suất 2000W mỗi bếp có khi lại hay hơn, bên bếp công suất 1400W đun cảm giác rất chậm. Bếp từ phải nói là một quyết định sáng suốt nhất của mình, sạch sẽ, an toàn, tiết kiệm, hỏng phát méo mồm.\nAh dạo này mình hay bị kiểu đang đi đường, tự nhiên mắt cay kinh khủng khiếp, nước mắt cứ thế trào ra, không mở nổi mắt, chiều qua từ chỗ đổi bếp về cũng vậy, phải dừng lại mất lần, tháo kính, lau nước mắt, tự dự đoán là bị tăng nhãn áp, đi ra hiệu thuốc hỏi mua Rohto, nói triệu chứng, em bán hàng xác nhận đúng tăng nhãn áp luôn, mình phục mình quá, em ấy tư vấn là không nên dùng Rohto màu xanh bạc hà, vì thuốc đó hàm lượng bạc hà cao, nhỏ vào mát nhưng sẽ làm khô mắt, càng bị tăng nhãn áp, tư vấn mình uống Omega USA, 230k cái lọ 60 viên, hàng Mỹ mà mình thấy cái hộp cũng lởm lởm.\nNhóc nhà mình đã được 1 tuần tuổi, ngày thứ 9, đêm qua dậy 3 lần pha sữa, Vinh ngu bảo vậy là không sướng bằng nó, nó ngủ phòng khác, bà nội/ngoại chăm con nó, haha, đúng là Vinh ngu, chăm con tuy hơi mệt nhưng rất sướng, nhìn nó tu sữa ừng ực, rồi ngủ im thít, hoặc nằm liếc bên này liếc bên kia nhìn nhìn mọi thứ, yêu cực kì.\nVợ béo vẫn đang đau vết mổ, hi vọng vợ chóng hết đau. Tối qua tranh thủ chạy qua nhà bác sĩ để cám ơn, hôm vợ mổ đẻ nhà mình nói chung là rối rít, quên béng phong bì cho bác sĩ, sau khi sinh ở viện 2 ngày cũng tập trung chăm sóc hai mẹ con, kệ bác sĩ, về nhà rồi thì cũng băn khoăn có cần đến đưa phong bì nữa hay không, hie hie, mổ ở phụ sản HN, đã đóng 6 trẹo tiền dịch vụ rồi, bản thân mình cảm thấy không cần phong bì nữa, nhưng ý vợ thích thì mình đến cám ơn bác sĩ thôi. Nhà bác sĩ to nguy nga hoành tráng luôn. Được cái bác sĩ cũng nhẹ nhàng dễ thương, ko có quát mắng bệnh nhân bao giờ, dịch vụ ở phụ sản HN cơ bản là mình cảm thấy ổn, ở viện 2 ngày, tổng chi phí hết đâu 2.7tr, bảo hiểm trả 1.7tr, nhà mình trả 1.2tr.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/12/09/ngay-9122013/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua chủ nhật, có các dì lên chơi, thăm thằng cháu gọi các dì là bà, hihi, đúng hôm nhà có đông khách thì cái bếp từ mua hồi 16/12/2012 lăn đùng ra chết một bên, đúng bên công suất cao, thường xuyên nấu, buổi trưa nấu bằng nửa bếp công suất thấp, nấu rất chậm. Thế là chiều xách bếp đi bảo hành, từ Mỹ Đình 1 phi sang tận 82 Lê Văn Hưu, vác tạm một cái bếp khác về nấu để chờ họ sửa, kể ra cái bếp này hỏng thật đúng thời điểm, còn 1 tuần nữa thì hết bảo hành. Hồi xưa mua giá 9.5tr kèm một bộ nồi 4 chiếc, bộ nồi giá đâu như hơn 3 triệu, giờ nghĩ đi nghĩ lại thì thấy mua hai cái bếp đơn, mỗi bếp 2.6tr, công suất 2000W mỗi bếp có khi lại hay hơn, bên bếp công suất 1400W đun cảm giác rất chậm. Bếp từ phải nói là một quyết định sáng suốt nhất của mình, sạch sẽ, an toàn, tiết kiệm, hỏng phát méo mồm.\u003c/p\u003e","title":"Ngày 9/12/2013"},{"content":"Lịch là trưa thứ 7 chuyển, nhưng chiều thứ 6 thì chủ nhà (HuyVega – tên Huy làm ở Vega, gọi thế cho dân chơi) nhắn tin gọi điện thông báo là chủ nhật hãy chuyển vì điện nước chưa thỏa thuận xong với ban quản lý. Ừ thì đành vậy, sáng chủ nhật chạy sang, thỏa thuận vèo phát xong, ông quản lý gật gù đồng ý, mình chạy về dọn đồ, hẹn 11h30 bên chuyển nhà tới dọn và đóng gói, chờ dài cổ 12h30 mới thấy hai ông chuyển nhà tới. Đóng gói tháo thiếc các kiểu đâu như gần 4h mới xong, chất lên 2 cái xe 3 gác chở tới nhà mới. Vợ sang đó trước, báo không có điện nước, mình gọi HuyVega, bảo nó tới, nhưng rút cục là vẫn không có điện nước, hai con gà, một thằng lần đầu cho thuê nhà một thằng lần đầu ở chung cư. Không lắp được điều hòa, không lắp được nóng lạnh, máy giặt, tủ và giường thì phải lắp trong ánh đèn pin từ điện thoại. Hẹn hôm sau bên chuyển nhà sẽ tới lắp nốt điều hòa nóng lạnh máy giặt. Quá mệt, đi ăn và sau đó ra ngủ ở nhà nghỉ.\nTrưa hôm thứ 2 thì HuyVega và chị gái đến làm việc với ông quản lý, mất 300k để có điện nước, đã bảo là gà mà, mất từ hôm trước thì đã ko phải ra nhà nghỉ ngủ. Sau đó thợ tới lắp điều hòa và nóng lạnh, nóng lạnh thì không lắp được, vì không vặn được cái ống nước, gà vđ, điều hòa thì vận chuyển làm hỏng ống, mua ống hết 1tr, thật là đau lòng, máy giặt thì không biết khóa van nước nên bị ướt hết người, đúng là chuyển nhà nghiệp dư.\nChiều thứ 3 mình phải nghỉ làm để gọi thợ đến lắp nóng lạnh, do cái ốc ở ống nước bị rỉ sét, vặn là tròn hết gen, nên phải dùng máy mài mài phẳng hai cạnh, tạo điểm tì để vặn, có vậy thôi, bọn gà hôm thứ 2 chắc không có máy mài. Sau đó thì phải hì hục tháo ra lắp lại vì lắp nhầm đường nóng vào đường lạnh, xong đường nước tới đường điện, không thấy có điện vào, hì hục tháo công tắc và đấu điện.\nTúm lại là 1 tuần trước khi chuyển nhà: hồi hộp mong ngóng, 1 ngày trước khi chuyển: bực mình, ngày chuyển: mệt mỏi chán nản, 1 ngày sau khi chuyển: mệt mỏi rất chán nản, 2 ngày sau khi chuyển: đỡ mệt mỏi tuy nhiên rất tiếc tiền.\nMột mình nhà mình một tầng\n………………………………………\nMình có nên vác cái thẻ ra mua xoẹt cái máy sấy Elextrolux cho nó máu luôn không nhỉ? Bọn Pico bán giá 8.8tr trong khi bestbuy giao hàng tận nơi bán 7.8tr – không phải rẻ hơn là đểu đâu, bọn bestbuy chỉ có cái kho ở đầu đường Láng, không có hệ thống cửa hàng hoành tráng như Pico nên tất nhiên giảm dc chi phí, vẫn bảo hành 2 năm.\nMáy sấy thì giải phóng sức lao động, quần áo thơm tho sạch sẽ, giặt xong sấy khô cất tủ luôn, không bị phơi cả ngày hứng bụi nên tất nhiên là dùng máy sấy sạch hơn phơi rồi. Lại còn lọc sạch bụi vải, em bé tránh được dị ứng và hít bụi vải vào phổi. Về mặt bảo vệ sức khỏe là nghe rất hấp dẫn rồi. Tránh được phơi phóng loằng ngoằng, đóng đinh chăng dây ở cầu thang, rất bô nhếch, mà lại còn bụi chứ, ui trời mình ngán nhất là bụi. Nhà chật nên chỗ phơi cũng là vấn đề phết, kể cả vác cái máy về cũng phải cân nhắc chỗ để. Ngoài giải pháp mua máy sấy Elex khá mắc tiền, thì còn vài giải pháp ít tiền hơn, một là đóng cái thùng tôn, mua cái máy hút ẩm, treo quần áo vào đó, bật máy hút ẩm lên, hê hê, thủ công mỹ nghệ và nhà bé không có chỗ để cái thùng tôn đó. Giải pháp tiếp theo là mua máy sấy quần áo kiểu rẻ tiền, tầm 1-1.5 củ, ưu điểm là gấp gọn vào được, tuy nhiên phải treo quần áo lên mắc, chẳng thấy giải phóng sức lao động gì cả, hơi nóng đi từ dưới lên, phần gần nguồn nóng sẽ khô nhanh hơn, phần xa khô lâu, không đều, bụi vải thì vẫn y nguyên, thôi loại.\nNói chung là mình ưng Elex rồi. Tuy nhiên phải cân đối tiền nong phát, mua cũi, tủ, đồ linh tinh hết hơn 4 củ rồi, đặt rèm cửa hết 1.7 củ nữa. Rồi còn phải mua đệm và dát/phản nữa, chắc cũng tốn tầm 4 củ nữa cho vụ đệm dát này chứ khó có thể ít hơn.\nHôm đi học tiền sản, hàng loạt lời khuyên rồi các dụng cụ hỗ trợ: máy vắt sữa, bình sữa, rửa tai, chậu tắm … bla bla, mình nghe cũng khá chóng mặt đấy, và chợt nghĩ, ôi thật đúng là con vàng con bạc có khác, hehe, nhớ hồi đi Hà Giang, vào một thị trấn ở gần biên giới, cũng gọi là sầm uất đấy chứ không heo hút đâu, ngồi trước cửa nhà là một bà mẹ và đàn con 5 hay 6 đứa ấy, hầu hết đều không mặc quần, chân tay đen nhẻm, trong đó có một bé gái mặc váy mắt sáng thông minh trông rất xinh, ôi thích em bé ấy quá, lúc ấy và cả bây giờ đều chỉ mong xin được mang về HN nuôi, hehe.\nMua thì nên thanh toán bằng thẻ vào ngày 6/11 nhỉ, tầm 30/12 mới phải trả tiền cho ngân hàng :v\nNhà này không lắp được ADSL của Viettel, VNPT độc quyền, bình thường lắp mạng Viettel hay FPT thì có bán hàng tại nhà, gọi điện phát có người tới khảo sát, trả lời kết quả, nếu lắp được thì hẹn, kéo dây lắp đặt kí hợp đồng luôn, nhưng VNPT thì khác, google ra vài mối quảng cáo là lắp mạng VNPT tận nhà, gọi thì lão ấy kêu ra cửa hàng nhé (ôi S), cửa hàng thì cứ hết giờ hành chính đóng cửa rồi. Kết luận là anh đành chịu cảnh không có mạng, dùng 3g thì cũng lởm, chậm, bèn mưu hèn kế bẩn câu wifi không đặt pass (nguồn phát rất yếu), mạng chập chờn, vẫn vào được nhưng cơ bản là bực mình. Hôm qua bực quá bèn thử đoán pass vài cái wifi gần nhà, ô thế mà ăn ngay cái đầu tiên. Thế là từ hôm qua tới giờ dùng nhờ wifi với tốc độ khá cao, thật cám ơn các bạn đặt password dễ đoán 😛\nHôm qua mình tí thì phát điên với cái nhà này, đầu tiên thì phát hiện trần nhà tắm bị thấm nước, phía trên trần nhà tắm là cái hộp kỹ thuật, gần như một cái gác xép/kho nhỏ, nơi lắp bình nóng lạnh, đáng ra có thể dùng để chứa đồ nhưng nó toàn gạch cát bẩn điên, chẳng ai dọn. Mình kê bàn kê ghế ngó lên tìm nguyên nhân thì thấy nước nhỏ giọt tí tách, từ trần xuống, hẳn là wc của tầng 5, gọi điện cho ban quản lý thì ậm ừ. Cứ tưởng nó chỉ ngấm vào trần nhà tắm, sang phòng ngủ 2 mới phát hiện ra nó ngấm một vệt to đùng ở tường, sang phòng ngủ 1 – thì đột ngột phát hiện ra chân tường cũng bị thấm nước và nấm mốc mọc trắng toát. Điên đầu luôn. Chắc chắn là phải bóc lớp vừa này đi và trát lại, thậm chí lát lại cả sàn nhà tắm. Nhục quá, đáng ra cái này phải đè thằng chủ nhà ra bắt nó làm, nhưng vấn đề nếu nó cứ lì ra không làm thì mình tất nhiên phải chịu trận, thế là mình đành thượng lượng 50-50 với nó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/10/19/ky-su-chuyen-nha/","summary":"\u003cp\u003eLịch là trưa thứ 7 chuyển, nhưng chiều thứ 6 thì chủ nhà (HuyVega – tên Huy làm ở Vega, gọi thế cho dân chơi) nhắn tin gọi điện thông báo là chủ nhật hãy chuyển vì điện nước chưa thỏa thuận xong với ban quản lý. Ừ thì đành vậy, sáng chủ nhật chạy sang, thỏa thuận vèo phát xong, ông quản lý gật gù đồng ý, mình chạy về dọn đồ, hẹn 11h30 bên chuyển nhà tới dọn và đóng gói, chờ dài cổ 12h30 mới thấy hai ông chuyển nhà tới. Đóng gói tháo thiếc các kiểu đâu như gần 4h mới xong, chất lên 2 cái xe 3 gác chở tới nhà mới. Vợ sang đó trước, báo không có điện nước, mình gọi HuyVega, bảo nó tới, nhưng rút cục là vẫn không có điện nước, hai con gà, một thằng lần đầu cho thuê nhà một thằng lần đầu ở chung cư. Không lắp được điều hòa, không lắp được nóng lạnh, máy giặt, tủ và giường thì phải lắp trong ánh đèn pin từ điện thoại. Hẹn hôm sau bên chuyển nhà sẽ tới lắp nốt điều hòa nóng lạnh máy giặt. Quá mệt, đi ăn và sau đó ra ngủ ở nhà nghỉ.\u003cbr\u003e\nTrưa hôm thứ 2 thì HuyVega và chị gái đến làm việc với ông quản lý, mất 300k để có điện nước, đã bảo là gà mà, mất từ hôm trước thì đã ko phải ra nhà nghỉ ngủ. Sau đó thợ tới lắp điều hòa và nóng lạnh, nóng lạnh thì không lắp được, vì không vặn được cái ống nước, gà vđ, điều hòa thì vận chuyển làm hỏng ống, mua ống hết 1tr, thật là đau lòng, máy giặt thì không biết khóa van nước nên bị ướt hết người, đúng là chuyển nhà nghiệp dư.\u003cbr\u003e\nChiều thứ 3 mình phải nghỉ làm để gọi thợ đến lắp nóng lạnh, do cái ốc ở ống nước bị rỉ sét, vặn là tròn hết gen, nên phải dùng máy mài mài phẳng hai cạnh, tạo điểm tì để vặn, có vậy thôi, bọn gà hôm thứ 2 chắc không có máy mài. Sau đó thì phải hì hục tháo ra lắp lại vì lắp nhầm đường nóng vào đường lạnh, xong đường nước tới đường điện, không thấy có điện vào, hì hục tháo công tắc và đấu điện.\u003cbr\u003e\nTúm lại là 1 tuần trước khi chuyển nhà: hồi hộp mong ngóng, 1 ngày trước khi chuyển: bực mình, ngày chuyển: mệt mỏi chán nản, 1 ngày sau khi chuyển: mệt mỏi rất chán nản, 2 ngày sau khi chuyển: đỡ mệt mỏi tuy nhiên rất tiếc tiền.\u003cbr\u003e\nMột mình nhà mình một tầng\u003c/p\u003e","title":"Ký sự chuyển nhà."},{"content":"Tối qua xem phim Source Code, phim hay ghê, mình rất thích những kiểu phim liên quan tới dòng thời gian như thế này (Deja Vu cũng kiểu này), nhất là phim còn có Michelle Monaghan đóng vai Christina rất xinh nữa, mình thích kiểu xinh này, trông tự tin thông minh, hài hước nữa.\nMình thuê được nhà rồi, giá hơi đắt tí (5.2tr/tháng) nhưng mà khá là ưng, nó chỉ là rìa Mỹ Đình thôi chứ không được Mỹ Đình 1 Mỹ Đình 2 đâu, tuy nhiên rất gần chỗ làm, nên rất tiện, đi về nhà siêu gần. Nhà có bồn rửa bát tử tế nên mình sẽ không còn phải ngồi rửa bát ở sàn nhà tắm nữa, ôi cuộc đời đẹp nhất là đoạn này thôi, mình ghét rửa bát ở sàn nhà tắm lắm, bẩn hết sàn, ướt át ghét vãi, mà mình thì thích sàn nhà tắm lúc nào cũng khô ráo sạch sẽ. Ah cái WC ở đây hơi nhỏ, nhà thuê đành chấp nhận thôi, chứ nhà mình thì mình muốn phòng tắm phải là nơi thật thoải mái và dễ chịu, bọn tây nó gọi là rest room cơ mà, đúng là bọn văn minh. Nhà có 2 phòng ngủ và một phòng khách, vậy là mình có thể thiết kế một góc đề ngồi làm việc rồi, hồi xưa lúc còn ở ngã tư Sở, mình định mua thêm cái màn hình khoảng 22 24″ để nối với lap, trở thành một workstation 2 màn hình code và lướt web cho sướng, nhưng nhà chật quá chả có chỗ, sau đó thì luôn cho rằng cưới xong sang ở chỗ Cầu Giấy sẽ thiết kế cái bàn để cạnh cửa sổ để ngồi thinking, nghiên cứu, viết lách, code kiếc, nhưng rồi chẳng có được, lần này nhất định thực hiện.\nChủ nhà là một đồng chí sinh năm 88, quê Thái Nguyên, làm ở VEGA, anh em cùng nghành cả, thấy cũng dễ chịu. Thằng ku em giới thiệu nhà cho mình cũng nhiệt tình, sinh năm 91, hai hôm đưa mình đi xem nhà trễ hẹn với người yêu có vẻ đang bị giận dỗi :-j\nNhà trọ cũ ở Cầu Giấy và nhà trọ mới này đều có nguồn gốc OTOFUN, bạn Dung nên ghi nhận và có cái nhìn khác về việc mình lướt web “suốt ngày”, hôm nọ đi qua quán game, rất đông xe máy của bọn thanh niên đang phi vào đó, mình mới bảo là suốt ngày cắm đầu chơi game, quá buồn cho một thế hệ =)) Vợ mình liền cho ngay một viên gạch vào mồm mình: Anh suốt ngày lướt web thì khác gì. Ôi thật quá buồn, sao vợ mình lại không thấy sự khác nhau giữa cắm đầu chơi game là lướt web như mình nhỉ? Mình không lướt VOZ chém gió, không vào WTT tư vấn các tình huống éo le…, mình tìm kiếm thông tin, chọn lọc thông tin, xử lý thông tin, vâng, data mining đó, đừng đùa. Xã hội ngày nay, ai nắm thông tin người đó thắng, luôn phải tỉnh táo trước một rừng lá cải, thông tin ngụy tạo, định hướng …\nNói tiếp về chuyện thuê nhà, nhà thuê 60 triệu một năm, 10 năm là 600 triệu, tất nhiên là sẽ không thuê tới 10 năm đâu, nhưng ví dụ thế, thế thì có sao không? Chả sao, cái nhà 3 triệu thì ắt hẳn không bằng cái nhà 5 triệu, cái gì cũng có giá cả, nhất là những chi phí không tính được, mà ta thường gọi là chi phí cơ hội. Nhà 3.5 tr thì xa, đi từ chỗ làm về nhà cả chục km, nếu có ô tô đi thì còn đỡ, chứ xe máy đi ở HN mình thấy lúc nào cũng căng thẳng (trừ lúc mùa thu gió bay đường không tắc), đi xa thì mệt, về nhà chả muốn làm gì ngoài lăn ra giường nằm. Nhà gần (mà lại còn ở Mỹ Đình) thì có thể xách giầy đi chạy bộ, về nhà có thể nghiên cứu thêm những thứ kiếm tiền khác.\nBiết đâu đấy, vài năm nữa mình sẽ vào Đà Nẵng hoặc về Hải Dương, hay là Vĩnh Phúc, cũng có thể.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/10/09/data-mining-trong-thoi-dai-moi/","summary":"\u003cp\u003eTối qua xem phim Source Code, phim hay ghê, mình rất thích những kiểu phim liên quan tới dòng thời gian như thế này (Deja Vu cũng kiểu này), nhất là phim còn có Michelle Monaghan đóng vai Christina rất xinh nữa, mình thích kiểu xinh này, trông tự tin thông minh, hài hước nữa.\u003cbr\u003e\nMình thuê được nhà rồi, giá hơi đắt tí (5.2tr/tháng) nhưng mà khá là ưng, nó chỉ là rìa Mỹ Đình thôi chứ không được Mỹ Đình 1 Mỹ Đình 2 đâu, tuy nhiên rất gần chỗ làm, nên rất tiện, đi về nhà siêu gần. Nhà có bồn rửa bát tử tế nên mình sẽ không còn phải ngồi rửa bát ở sàn nhà tắm nữa, ôi cuộc đời đẹp nhất là đoạn này thôi, mình ghét rửa bát ở sàn nhà tắm lắm, bẩn hết sàn, ướt át ghét vãi, mà mình thì thích sàn nhà tắm lúc nào cũng khô ráo sạch sẽ. Ah cái WC ở đây hơi nhỏ, nhà thuê đành chấp nhận thôi, chứ nhà mình thì mình muốn phòng tắm phải là nơi thật thoải mái và dễ chịu, bọn tây nó gọi là rest room cơ mà, đúng là bọn văn minh. Nhà có 2 phòng ngủ và một phòng khách, vậy là mình có thể thiết kế một góc đề ngồi làm việc rồi, hồi xưa lúc còn ở ngã tư Sở, mình định mua thêm cái màn hình khoảng 22 24″ để nối với lap, trở thành một workstation 2 màn hình code và lướt web cho sướng, nhưng nhà chật quá chả có chỗ, sau đó thì luôn cho rằng cưới xong sang ở chỗ Cầu Giấy sẽ thiết kế cái bàn để cạnh cửa sổ để ngồi thinking, nghiên cứu, viết lách, code kiếc, nhưng rồi chẳng có được, lần này nhất định thực hiện.\u003c/p\u003e","title":"Data mining trong thời đại mới"},{"content":"Nhà mình giờ có 2 cái điện thoại wp 7.8, thêm cái của bố với em Loan nữa là 4 cái, 4 cái điện thoại “cổ lỗ sĩ” – không có gõ telex, không có giao diện tiếng Việt, danh bạ tìm kiếm ngu như bò, tin nhắn email cũng ngu nốt. Nói chung quyết định đổi bb 9780 lấy lumia 710 của mình là một quyết định cực kì sai lầm, căn bản hồi đó ghét bọn bb quá, ghét cái tiền BIS 100k một tháng (thực ra là 50k – sau khi nhà mạng ra gói cước mới ưu đãi). Ghét cả cái màn hình bé quá đọc báo xem phim ức chế, nhưng đổi sang màn hình của lumia 710 thì cũng chẳng to hơn bao nhiêu. Nói chung là quyết định ngu vãi lúa. Hối hận. Ngoài đổi điện thoại ra thì còn ngu ở một số thứ nữa.\nMáy giặt là LG 7790, lowtech nhất trong dòng của LG thì phải, rẻ mà, không có nhiều tiền nên vậy thôi, cũng không có gì phàn nàn lắm, ngoại trừ việc nó … không có sấy. Phải chăng là đòi hai bà tưng quá chăng. Đã đòi rẻ mà còn ham có sấy, tất nhiên ai chả được quyền mơ ước, giặt xong mặc dc luôn thì thích hơn là vác quần áo đi phơi, nó cũng giống như cái quy luật: chưa có máy giặt thì lười giặt, có máy giặt rồi thì lười phơi. Rung lắm, tốc độ cao nhất có 800 vòng thôi, vợ mình thì toàn để 600 vòng, hình như có lần để 400 vòng thì quần áo xoắn vào nhau khủng khiếp, cứ như là lồng đứng, phải chăng càng tốc độ thấp càng bị xoắn? Đúng xừ rồi còn gì, tốc độ cao thì quần áo nó dính vào lồng giặt, tốc độ thấp thì quần áo khi xoay nó ít bị lực li tâm làm dính vào lồng giặt nên dễ xoắn vào nhau. Thực ra Elex thì cũng hoang mang lắm, Elex bây giờ toàn là hàng (sản xuất ở) Tàu chứ đâu phải Elex giá một cây vàng nhập từ châu Âu hoặc Nhật Bổn (như hồi xưa), thế nên quyết định mua LG 7790 thì cũng không ngu lắm, tuy nhiên vẫn mơ một lúc nào đó mua được cái có sấy, hê hê.\nTủ lạnh, panasonic 330 lít, ưu điểm hàng khủng là tủ to, cho được hết nồi niêu xong chảo vào tủ, sướng vô cùng. Nhược điểm là để cạnh giường ngủ nên khi nào nó chưa đủ lạnh là nó tăng tốc, kêu o o o như là một loại bọ cánh cứng. Vợ hay càu nhàu là ngày xưa bảo mua Hitachi thì không mua, ô, mình cũng định mua đấy chứ, cái đủ to thì vợ kêu đắt tiền, cái vừa tiền thì bé, làm sao cho nguyên cái xong cái chảo và một đống đồ khác vào tủ được cơ chứ.\nĐiều hòa, Daikin đắt lòi, chạy êm mát lạnh (chả biết có) tiết kiệm điện (thật hay không), nhưng mà làm khô không khí quá mức dẫn tới khó thở. Hôm gặp thằng Trung thì nó kêu là hàng Pana mới là ngon nhất, đắt hơn tí nhưng ngon cho sức khỏe hơn, nó còn bảo có mua cái gì liên quan tới đồ điện thì gọi nó, nó nhờ bọn phân phối mang tới tận nơi lắp cho, giá bao giờ cũng rẻ hơn siêu thị điện máy. Trời ơi nghe mà tức ói máu, ngu quá thể, tiếc ít tiền không mua pana, haiz haiz haiz.\nMáy hút bụi samsung, vừa hút vừa lau, làm sạch rất tốt, kêu to vô cùng, giá 2.35tr. Đáng ra mua LG thôi thì rẻ hơn được tầm 800k, chức năng lau nghe thì oách nhưng không hiệu quả lắm, phí tiền thật, tuy nhiên chắc chắn cũng có lúc nó sẽ hữu dụng, xin thề.\nTivi thì em Loan tặng nên không ý kiến giề, hê hê, mà thực ra thì mình là người đi chọn, và chọn toshiba vì vợ thích toshiba, kết cục là nó không có đường âm thanh ra (audio out), không thể nào cho âm thanh ra loa được, loa tivi thì có bao giờ ngon được đâu, đưa ra loa genius ghẻ thì vẫn hay hơn loa tivi, ấy thế mà nó không có lỗ ra, bực ghê. Bao giờ mới có nhà mà mua tivi 40” đây, chắc lúc ấy đủ tiền mua tivi 52” rồi ấy chứ.\nBình nóng lạnh, Ariston, chả ý kiến gì, vì lâu rồi không dùng nên cũng không nhớ nhược điểm thế nào, nói chung là nóng cũng nhanh, giữ nóng cũng lâu.\nChà, cái ưng ý nhất giờ mới nói đây, bếp từ, hê hê, quyết định này làm mình ưng ý nhất, mặc dù nó bào mòn ví của mình những 9.5 củ. Nhưng mà đáng lắm, đẹp, sạch, không lo lắng rò rỉ ga, không băn khoăn việc đổi ga, giá ga tăng cũng kệ luôn. Mua ở vuquang.vn – mò ra trên otofun.\nCập nhật: Bếp từ bị đứt cầu chì khi mình dùng quá nhiều thiết bị điện một lúc, còn một tuần thì hết bảo hành, gọi điện cho chỗ bán, lóc cóc vác lên 82 Lê Văn Hưu, nỉ non mượn được cái khác về nấu tạm 2 hôm, sửa 2 hôm thì xong, mang về, lại chạy vèo vèo. +1 cho vuquang.vn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/09/19/trai-nghiem-linh-tinh/","summary":"\u003cp\u003eNhà mình giờ có 2 cái điện thoại wp 7.8, thêm cái của bố với em Loan nữa là 4 cái, 4 cái điện thoại “cổ lỗ sĩ” – không có gõ telex, không có giao diện tiếng Việt, danh bạ tìm kiếm ngu như bò, tin nhắn email cũng ngu nốt. Nói chung quyết định đổi bb 9780 lấy lumia 710 của mình là một quyết định cực kì sai lầm, căn bản hồi đó ghét bọn bb quá, ghét cái tiền BIS 100k một tháng (thực ra là 50k – sau khi nhà mạng ra gói cước mới ưu đãi). Ghét cả cái màn hình bé quá đọc báo xem phim ức chế, nhưng đổi sang màn hình của lumia 710 thì cũng chẳng to hơn bao nhiêu. Nói chung là quyết định ngu vãi lúa. Hối hận. Ngoài đổi điện thoại ra thì còn ngu ở một số thứ nữa.\u003c/p\u003e","title":"Trải nghiệm linh tinh"},{"content":"Thi thoảng có người hỏi mình là hai vợ chồng đã chuẩn bị mua nhà chưa, mình trả lời là chưa, làm gì có tiền, thì lại điệp khúc “hai vợ chồng viettel thì thiếu gì tiền”, ôi muốn điên cái đầu. Mỗi lúc nghĩ tới việc mua nhà ở HN quả thật làm mình muốn phát điên. Nhà Hà Nội – nó quá đắt, đắt tới mức mình cho rằng, với mức thu nhập 250 triệu một năm thì phải mất 5 năm liền làm như trâu và không ăn gì mới mua được một căn nhà “phọt phẹt”. Nói chung mình thấy, đi làm như trâu năm năm để mua một cái nhà “không như trong mơ” thì quả thật rất cám cảnh. Ngoài chuyện đắt đỏ thì còn bực mình vì một Hà Nội nhộn nhạo, bụi bặm, xô bồ, đi ngoài đường cứ có có cảm giác người ta giành nhanh từng tí một. Trong khi đó, Đà Nẵng, chỉ với 500 triệu, có ngay một căn chung cư hơn 50m2 một tẹo, 2 phòng ngủ, view biển hoặc sông Hàn hoặc Sơn Trà, chỉ cách bãi tắm hơn 1km, khuôn viên cây xanh ngay trong khu nhà, lối đi bộ trên cao để đi tập thể dục… Quá đáng yêu. Tha hồ tắm biển, ăn hải sản tươi sống chứ chẳng cần đợi tới mùa hè đi du lịch. Không khí trong lành, không bị rét buốt mưa dầm.\nVậy, vấn đề là gì? Đà Nẵng có rạp chiếu phim, có trung tâm thương mại nhưng không có bún thịt nướng Tô Hiến Thành, không có bánh cuốn bà Hoành, không có bún ốc cổ… chắc cũng hơi thiếu thốn tí nhưng không sao đâu.\nNói thêm là về việc mua nhà HN, nhiều lúc nghĩ mà mình thấy bất lực, bao giờ mới mua dc cơ chứ. Đi làm về hoặc đi học lái xe trên Sơn Tây, nhìn thấy những khu đô thị bỏ hoang, thấy tiếc của giời quá, và chửi thầm bọn nào làm chính sách mà ngu ghê, quy hoạch những khu đô thị cách trung tâm 30-40km mà không giảm thuế ô tô đi, có ai bị điên đâu mà đi 30-40km bằng xe hai bánh, mặc áo mưa khi trời mưa. Lan man sang ô tô, từ hồi học lái ô tô, tự nhiên thấy đi xe máy nó vô cùng chông chênh và mất an toàn, kiểu chim bị bắn sơ cành cong, ngã xe máy rồi nên rất sợ cái hai bánh, rất mất an toàn, có thể là mình đi đúng đường, đi chậm, chắc chắn lắm, cơ mà tự dưng có thằng xe điên nó tông cho phát là tèo luôn chứ còn gì, thịt bọc sắt làm sao đỡ được sắt bọc thịt, thế nên lấy bằng xong thế nào cũng phải mua ô tô (ghẻ) để chở vợ chở con cho nó an toàn.\nVợ đã quyết định chọn tên cho bé là Bi, hay là Pi cho nó 3,14 nhỉ, hay là anpha gama cho nó thích học toán đi : )) Em bé hay đạp đạp vào lúc trưa và lúc gần đi ngủ, mình nghĩ là bé thích múi giờ của Pháp rồi, thế nên hiển nhiên là sau này em sẽ du học và định cư ở nước ngoài, sẽ học bơi từ lúc 6 tháng tuổi và học tiếng Anh song song với tiếng Việt luôn. Hôm nọ đi siêu âm 3D ở Trung Liệt, em đang ngủ trông rất cute, các chỉ số nói chung là bình thường hết,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/07/30/chuyen-nha/","summary":"\u003cp\u003eThi thoảng có người hỏi mình là hai vợ chồng đã chuẩn bị mua nhà chưa, mình trả lời là chưa, làm gì có tiền, thì lại điệp khúc “hai vợ chồng viettel thì thiếu gì tiền”, ôi muốn điên cái đầu. Mỗi lúc nghĩ tới việc mua nhà ở HN quả thật làm mình muốn phát điên. Nhà Hà Nội – nó quá đắt, đắt tới mức mình cho rằng, với mức thu nhập 250 triệu một năm thì phải mất 5 năm liền làm như trâu và không ăn gì mới mua được một căn nhà “phọt phẹt”. Nói chung mình thấy, đi làm như trâu năm năm để mua một cái nhà “không như trong mơ” thì quả thật rất cám cảnh. Ngoài chuyện đắt đỏ thì còn bực mình vì một Hà Nội nhộn nhạo, bụi bặm, xô bồ, đi ngoài đường cứ có có cảm giác người ta giành nhanh từng tí một. Trong khi đó, Đà Nẵng, chỉ với 500 triệu, có ngay một căn chung cư hơn 50m2 một tẹo, 2 phòng ngủ, view biển hoặc sông Hàn hoặc Sơn Trà, chỉ cách bãi tắm hơn 1km, khuôn viên cây xanh ngay trong khu nhà, lối đi bộ trên cao để đi tập thể dục… Quá đáng yêu. Tha hồ tắm biển, ăn hải sản tươi sống chứ chẳng cần đợi tới mùa hè đi du lịch. Không khí trong lành, không bị rét buốt mưa dầm.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện nhà"},{"content":"http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/122748/nguoi-ha-noi-sang-pho-thiot-thoi-trua-buon-cha-hooa-chaot.html\nChúng ta đang sống ở thời tư bản hoang dã? Không ai quan tâm tới chất lượng cuộc sống của bạn?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/27/nguoi-ha-noi-sang-pho-thi%CC%A3t-thoi-trua-bun-cha-hoa-chat/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/122748/nguoi-ha-noi-sang-pho-thiot-thoi-trua-buon-cha-hooa-chaot.html\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/122748/nguoi-ha-noi-sang-pho-thiot-thoi-trua-buon-cha-hooa-chaot.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nChúng ta đang sống ở thời tư bản hoang dã? Không ai quan tâm tới chất lượng cuộc sống của bạn?\u003c/p\u003e","title":"Người Hà Nội: Sáng phở thịt thối, trưa bún chả hóa chất"},{"content":"Mua hôm thứ 3 tuần trước, tức 21.5, hôm nay mới lắp, mua ở pico, bọn nó hẹn thứ 7 lắp, thứ 7 gọi mãi mới gặp dc nhân viên chăm sóc khách hàng, chúng nó kêu là hôm nay chỉ lắp dc cho các đơn hàng của ngày 20, mình quạt cho trận, không lắp được thì phải gọi điện thông báo chứ, tôi ở nhà cả ngày đợi các ông đến à, vớ va vớ vẩn, chúng nó vâng dạ, bảo đang tập hợp danh sách để gọi điện thông báo, tí nữa có người gọi thông báo liền. Cả thứ 7 chả ai gọi. Sáng chủ nhật 9h ngủ dậy, việc đầu tiên là vồ điện thoại gọi cho pico Xuân Thủy, gặp nhân viên điện lạnh, hỏi các ông có lắp điều hòa cho tôi hôm nay không đấy, hẹn hò kiểu gì thế, hẹn thứ 7 không ai gọi không ai lắp, hôm nay cũng không thấy đoái hoài gì, tinh vi quá thế? Thế là đồng chí nhân viên kia mới “Ơ, hôm qua không ai gọi cho anh à” – “chả ai gọi cả, thế hôm nay có lắp không?” – “Chắc là chiều sẽ lắp anh ạ” – “Chắc là thế nào, phải chắc chắn chứ, tôi ở nhà leo cây đợi các ông à, tôi còn có việc của tôi chứ” – “Dạ vâng, chắc chắn chiều lắp” – “Ok thế nhé, chiều đấy”.\nLắp điều hòa\nChiều chờ dài cổ thì 3 rưỡi cũng có điện thoại, hai ông đi xe máy chở 2 cái điều hòa daikin, một cái 9000btu, một cái 12000btu, cái nhà mình 12k, lúc đang lắp ở nhà mình thì cũng có điện thoại của ông 9000 gọi, giục giã 😀\nPhòng mình thuê ở tầng 3, trước là lớp học, cũng từng lắp điều hòa rồi nên có lỗ xuyên tường rồi, đỡ được một công đoạn bụi bặm vất vả, nhưng hai ông này cũng phải hì hục hơn một tiếng mới lắp xong, nói chung là mình thấy không chuyên nghiệp lắm. Giá cả thì khá đắt, 869k, nói là khuyến mại công lắp đặt, chỉ tính tiền vật tư, nhưng 900k thì hơiđắt cho vật tư.\nGiá lúc mua hôm 21.5 là 12.990k thì phải, khuyến mại quạt cây media, không lấy quạt, giảm 350 còn 12.640k hay sao ấy. Hôm nay 27.5 xem giá trên website thì đã là 13.790k, sợ thật, giá điều hòa tăng từng ngày. Đi mua điều hòa mới thấy là dân mình cứ nóng quá thì mới cuống lên chạy đi mua điều hòa (mình cũng thế – quá nục). Nếu mua hồi mùa đông, thì giá sẽ mềm hơn nhiều, lại có người lắp ngay cho, khỏi phải chờ đợi. Mà lại nữa, là ANZ hồi tháng 3 tháng 4 gọi điện mời mình làm thẻ, mời lên mời xuống mình không làm, dù dc tặng 25% giá trị 3 giao dịch đầu tiên, tối đa 1 triệu, vì nghĩ là không có nhu cầu mua gì, đi mua điều hòa mới ngớ ra, thẻ ANZ dc trả góp 12 tháng 0% lãi suất, huhu, dc tặng 1 triệu mà còn dc trả góp 12 tháng, lợi đơn lợi kép, ví dụ mua cái điều hòa 12 triệu, giảm 1 triệu còn 11, mà trả trong 12 tháng thì mỗi tháng trả có 900k, huhu. Mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền. Lần sau nhất định sẽ mua điều hòa vào mùa mà trời mát mẻ.\nPS: Lắp xong điều hòa, ngồi trong phòng mát mẻ, tự hỏi tại sao những mùa hè trước mình sống sót nổi = ))\nCòn vợ mình, trước khi có điều hòa thì kêu nóng ầm ĩ, lắp xong rồi bật ở 28 độ vẫn kêu lạnh ầm ĩ : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/27/troi-nong-qua-lap-dieu-hoa/","summary":"\u003cp\u003eMua hôm thứ 3 tuần trước, tức 21.5, hôm nay mới lắp, mua ở pico, bọn nó hẹn thứ 7 lắp, thứ 7 gọi mãi mới gặp dc nhân viên chăm sóc khách hàng, chúng nó kêu là hôm nay chỉ lắp dc cho các đơn hàng của ngày 20, mình quạt cho trận, không lắp được thì phải gọi điện thông báo chứ, tôi ở nhà cả ngày đợi các ông đến à, vớ va vớ vẩn, chúng nó vâng dạ, bảo đang tập hợp danh sách để gọi điện thông báo, tí nữa có người gọi thông báo liền. Cả thứ 7 chả ai gọi. Sáng chủ nhật 9h ngủ dậy, việc đầu tiên là vồ điện thoại gọi cho pico Xuân Thủy, gặp nhân viên điện lạnh, hỏi các ông có lắp điều hòa cho tôi hôm nay không đấy, hẹn hò kiểu gì thế, hẹn thứ 7 không ai gọi không ai lắp, hôm nay cũng không thấy đoái hoài gì, tinh vi quá thế? Thế là đồng chí nhân viên kia mới “Ơ, hôm qua không ai gọi cho anh à” – “chả ai gọi cả, thế hôm nay có lắp không?” – “Chắc là chiều sẽ lắp anh ạ” – “Chắc là thế nào, phải chắc chắn chứ, tôi ở nhà leo cây đợi các ông à, tôi còn có việc của tôi chứ” – “Dạ vâng, chắc chắn chiều lắp” – “Ok thế nhé, chiều đấy”.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2013/05/27/troi-nong-qua-lap-dieu-hoa/wp000052zpsaf19f5c6.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trời nóng quá, lắp điều hòa."},{"content":" 01/06/2010 19/08/2010 NV CNTT Trung tâm Phần mềm – Cty VT(hết hiệu lực) Phòng BSS Ban Phát triển 20/08/2010 31/03/2011 NV CNTT Trung tâm Phần mềm – Cty VT(hết hiệu lực) Trung tâm PM Kinh doanh viễn thông Phòng PM Bán hàng 01/04/2011 30/08/2011 Kỹ sư phát triển phần mềm Trung tâm Phần mềm Viettel (hết hiệu lực) Trung tâm Phần mềm Kinh doanh VT Phòng phần mềm dự án 31/08/2011 14/08/2012 Kỹ sư phát triển phần mềm Trung tâm Phần mềm Viễn thông Viettel TTPM Kinh doanh Viễn thông Phòng Phần mềm VTG 15/08/2012 31/10/2012 Kỹ sư phát triển phần mềm Trung tâm Phần mềm Viễn thông Viettel TT sản xuất PM kinh doanh viễn thông Phòng Phát triển 01/11/2012 16/12/2012 Kỹ sư phát triển phần mềm Trung tâm CNTT – Cty VT Phòng phần mềm BCCS Trợ lý nghiệp vụ 17/12/2012 17/05/2013 Kỹ sư Giải pháp Phần mềm Trung tâm Giải pháp và ứng dụng – CTy VT Phòng Phần mềm BCCS Trợ lý nghiệp vụ 18/05/2013 Kỹ sư Giải pháp Phần mềm Trung tâm Giải pháp và ứng dụng – TT GP CNTT-VT Nhân viên Nhân viên Nói chung là vẫn dậm chân tại chỗ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/23/qua-trinh-hoat-dong/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e01/06/2010\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e19/08/2010\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eNV CNTT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm – Cty VT(hết hiệu lực)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng BSS\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eBan Phát triển\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e20/08/2010\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e31/03/2011\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eNV CNTT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm – Cty VT(hết hiệu lực)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm PM Kinh doanh viễn thông\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng PM Bán hàng\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e01/04/2011\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e30/08/2011\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư phát triển phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm Viettel (hết hiệu lực)\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm Kinh doanh VT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng phần mềm dự án\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e31/08/2011\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e14/08/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư phát triển phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm Viễn thông Viettel\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTTPM Kinh doanh Viễn thông\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng Phần mềm VTG\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e15/08/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e31/10/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư phát triển phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Phần mềm Viễn thông Viettel\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTT sản xuất PM kinh doanh viễn thông\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng Phát triển\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e01/11/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e16/12/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư phát triển phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm CNTT – Cty VT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng phần mềm BCCS\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrợ lý nghiệp vụ\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e17/12/2012\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e17/05/2013\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư Giải pháp Phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Giải pháp và ứng dụng – CTy VT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003ePhòng Phần mềm BCCS\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrợ lý nghiệp vụ\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e18/05/2013\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eKỹ sư Giải pháp Phần mềm\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eTrung tâm Giải pháp và ứng dụng – TT GP CNTT-VT\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eNhân viên\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eNhân viên\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eNói chung là vẫn dậm chân tại chỗ.\u003c/p\u003e","title":"Quá trình hoạt động"},{"content":"Teq là một lão rất hay.\nLão viết blog đọc rất thích, một là vì lão có nhiều thứ để kể, đi nhiều, gặp nhiều, chơi nhiều, nên có thứ để kể, chứ cái dạng tối ngày đi làm, chỉ đọc tin trên mạng thì kể cái đ gì? Hai là lão viết hay, những chuyện mà người khác kể trong hai dòng lão có thể viết được một trang, đọc rất sướng. Ba là, lão siy nghĩ giống mình, hay thật ra là mình giống lão, những người tử tế thường suy nghĩ giống nhau mà, nhất là khi họ đều là những thằng đầy mâu thuẫn trong chính suy nghĩ.\nthôi tạm thế, trong lúc bị cấm sửa package db thật đành ngồi viết linh tinh, cơ mà phải nói wp gõ Tiếng Việt cực khổ quá thể đáng.\nBình luận (3) Dasomi — 2013-05-27 02:01\n3 là lão giống mình :)) AQ quá ~ Tất nhiên là m hèn hơn lão 1 tý, cũng ko có tý máu điên trong người nào, nên m sẽ chẳng thể lên Sapa và làm gì cả. M chỉ đọc blog của lão để tìm nốt hi vọng về tử tế thôi 😀\nthaiph — 2013-05-27 02:10\nÊ, sao cứ đóng mấy hôm lại mở mấy hôm thể hử, mở blog lên đi\nTôi sẽ làm dầu dừa cho chị bôi chân bôi tay.\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-18 07:53\nChị đọc blog TED phải 8 năm nay, chưa hề like phát nào, nhưng có chat trên fb một lần bảo là thích. Một lần TED cũng rón rén sang FB chị bảo là thích cái chị viết. 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/21/teq319-wordpress-com/","summary":"\u003cp\u003eTeq là một lão rất hay.\u003cbr\u003e\nLão viết blog đọc rất thích, một là vì lão có nhiều thứ để kể, đi nhiều, gặp nhiều, chơi nhiều, nên có thứ để kể, chứ cái dạng tối ngày đi làm, chỉ đọc tin trên mạng thì kể cái đ gì? Hai là lão viết hay, những chuyện mà người khác kể trong hai dòng lão có thể viết được một trang, đọc rất sướng. Ba là, lão siy nghĩ giống mình, hay thật ra là mình giống lão, những người tử tế thường suy nghĩ giống nhau mà, nhất là khi họ đều là những thằng đầy mâu thuẫn trong chính suy nghĩ.\u003cbr\u003e\nthôi tạm thế, trong lúc bị cấm sửa package db thật đành ngồi viết linh tinh, cơ mà phải nói wp gõ Tiếng Việt cực khổ quá thể đáng.\u003c/p\u003e","title":"Teq319.wordpress.com"},{"content":"Mình mệt quá rồi, chỉ muốn về nhà nằm thôi,\nNhưng mà phải cố, gần xong rồi, hôm nọ tưởng ngon ăn post lên fb là “sắp xong rồi”, ôi sau đó thì phát sinh hàng loạt những thứ lặt vặt linh tinh, điên đầu.\nNghề với chả nghiệp. Lúc nào xong vụ tính lương này sẽ viết blog dài dài, haiz haiz.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/18/met-qua/","summary":"\u003cp\u003eMình mệt quá rồi, chỉ muốn về nhà nằm thôi,\u003cbr\u003e\nNhưng mà phải cố, gần xong rồi, hôm nọ tưởng ngon ăn post lên fb là “sắp xong rồi”, ôi sau đó thì phát sinh hàng loạt những thứ lặt vặt linh tinh, điên đầu.\u003cbr\u003e\nNghề với chả nghiệp. Lúc nào xong vụ tính lương này sẽ viết blog dài dài, haiz haiz.\u003c/p\u003e","title":"Mệt quá"},{"content":"hanoistresst viết rằng:\nNgười tốt của 10con3 có một thành tựu mà chắc sau này ngàn năm vẫn còn lưu sử VN. Công của anh là XH hóa giáo dục, sinh ra một loạt các trường đại học dân lập đé o biết dậy chỉ biết thu tiền sv. Năm đé o cũng kêu cứu vì thiếu sv nhập học, thực ra là thiếu nguồn thu. Mọc ra hàng trăm trường dân lập mà đé o có xếp hạng hay tiêu chuẩn. Học phổ thông xong chỉ cần tiền là đi học đại học thỏa mái, thậm chí cao học, tiến sĩ luôn. Anh người tốt phổ cập hóa bậc tiến sĩ luôn rồi, bằng chứng là đề án 50k tiến sĩ của anh.\nKết quả của thu được là giờ học xong bọn cử nhân đé o biết làm gì sau khi tiêu tốn của nhà một đống tiền đành giấu bằng vào khu công nghiệp kiếm cơm cháo qua ngày. Số lượng này cực lớn chứ không lác đác thiếu điển hình như những năm 80 hay 90.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/14/moi-ngay-vai-cau/","summary":"\u003cp\u003ehanoistresst viết rằng:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eNgười tốt của 10con3 có một thành tựu mà chắc sau này ngàn năm vẫn còn lưu sử VN. Công của anh là XH hóa giáo dục, sinh ra một loạt các trường đại học dân lập đé o biết dậy chỉ biết thu tiền sv. Năm đé o cũng kêu cứu vì thiếu sv nhập học, thực ra là thiếu nguồn thu. Mọc ra hàng trăm trường dân lập mà đé o có xếp hạng hay tiêu chuẩn. Học phổ thông xong chỉ cần tiền là đi học đại học thỏa mái, thậm chí cao học, tiến sĩ luôn. Anh người tốt phổ cập hóa bậc tiến sĩ luôn rồi, bằng chứng là đề án 50k tiến sĩ của anh.\u003cbr\u003e\nKết quả của thu được là giờ học xong bọn cử nhân đé o biết làm gì sau khi tiêu tốn của nhà một đống tiền đành giấu bằng vào khu công nghiệp kiếm cơm cháo qua ngày. Số lượng này cực lớn chứ không lác đác thiếu điển hình như những năm 80 hay 90.\u003c/p\u003e","title":"Mỗi ngày vài câu"},{"content":"…với blog của Thái Mèo.\nHiện tại nội dung chưa có gì. Nhưng đừng lo, nhà kho sẽ có đồ.\nHiện mình đang đọc truyện Gantz, hồi hộp phết, mình rất thích những phim/truyện nói về thế giới song song, rất hấp dẫn, rất bí ẩn.\nWordpress bản mới trông hiện đại nhỉ, mình thích.\nBình luận (2) HuyPV — 2013-05-14 13:58\nƠ thế dữ liệu blog cũ là bốc hơi hết rồi à?\nthaiph — 2013-05-15 04:30\nCòn chứ, ngày backup gần nhất là 8.3.2013 nhưng chưa có điều kiện import\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/05/13/chao-mung-cac-ban-tro-lai/","summary":"\u003cp\u003e…với blog của Thái Mèo.\u003cbr\u003e\nHiện tại nội dung chưa có gì. Nhưng đừng lo, nhà kho sẽ có đồ.\u003cbr\u003e\nHiện mình đang đọc truyện Gantz, hồi hộp phết, mình rất thích những phim/truyện nói về thế giới song song, rất hấp dẫn, rất bí ẩn.\u003cbr\u003e\nWordpress bản mới trông hiện đại nhỉ, mình thích.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://huypv.net/\"\u003eHuyPV\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2013-05-14 13:58\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eƠ thế dữ liệu blog cũ là bốc hơi hết rồi à?\u003c/p\u003e","title":"Chào mừng các bạn trở lại"},{"content":"Nhìn chung, đa số các Nhà nước trên thế giới luôn có xu hướng muốn củng cố và mở rộng quyền của mình trong sử dụng và phân bổ các nguồn lực của xã hội. Sự lạm dụng quyền lực Nhà nước sẽ dẫn đến sự lãng phí nguồn lực của xã hội, và cản trở sự phát triển của thị trường tự do. Đây chính là một nguyên nhân quan trọng gây ra bẫy thu nhập trung bình.\nTrên bề nổi, người ta thường chỉ nhìn vào bẫy thu nhập trung bình ở khía cạnh kinh tế, với tình trạng người dân không cải thiện được thu nhập vượt qua ngưỡng trung bình do sự bế tắc thiếu đa dạng trong cơ cấu các ngành kinh tế, tăng trưởng phụ thuộc vào nhân công rẻ và tài nguyên thiên nhiên; chất lượng các nguồn lực không được cải thiện với những hạn chế trong năng suất lao động, năng lực quản lý, kỹ thuật sản xuất, trình độ khoa học công nghệ và giáo dục.\nNhưng sở dĩ những phẩm chất này trong cộng đồng xã hội không cải thiện được xuất phát từ một lực ỳ căn bản khác. Đó là tình trạng một tổng thể hệ thống thể chế chính trị – xã hội bị đình trệ phát triển do các sức ép đối lập cân bằng nhau, khi chính quyền thâu tóm nhiều quyền lực trong xã hội, chỉ để chừa một khoảng sân vừa phải cho thị trường tự do. Khoảng sân ấy không hẹp đến mức khiến dư luận quá mức tiêu cực và bất an, nhưng cũng chỉ đủ rộng để tạo ra thu nhập tạm đủ sống cho người dân, khiến đa số họ phải bươn chải làm ăn, và không có đủ tâm trí cho sự bức xúc cũng như ý thức cộng đồng để tập hợp thành một tiếng nói thống nhất đòi hỏi thể chế phải cải tổ. Trong bối cảnh đó, những tiếng nói phản biện sáng suốt trong mọi lĩnh vực sẽ khó lòng nhận được đủ sự quan tâm và cộng hưởng từ dư luận để trở thành tác nhân thúc đẩy một sự tiến bộ mạnh mẽ.\nNhìn rộng hơn, trong khoảng sân thị trường tự do hẹp một cách vừa phải, dân khí sẽ không thể thịnh. Sẽ không có nhiều cá nhân vượt qua được những lo toan thường nhật, dám dũng cảm dấn thân để thực hiện những khoản đầu tư và tiến hành những nỗ lực đổi mới sáng tạo mang tính lâu dài. Điều đó không chỉ được phản ánh trên khía cạnh kinh tế mà cả trên những phương diện khác. Hậu quả là xã hội dẫm chân tại chỗ trong sự trung bình mà chúng ta đang chứng kiến, từ kinh tế tới khoa học – công nghệ và văn hóa.\nNguồn: http://phannghiemlawyer.groupsite.com/post/chi-n-th-ng-s-c\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/03/08/quyen-luc-nha-nuoc-va-bay-thu-nhap-trung-binh/","summary":"\u003cp\u003eNhìn chung, đa số các Nhà nước trên thế giới luôn có xu hướng muốn củng cố và mở rộng quyền của mình trong sử dụng và phân bổ các nguồn lực của xã hội. Sự lạm dụng quyền lực Nhà nước sẽ dẫn đến sự lãng phí nguồn lực của xã hội, và cản trở sự phát triển của thị trường tự do. Đây chính là một nguyên nhân quan trọng gây ra bẫy thu nhập trung bình.\u003cbr\u003e\nTrên bề nổi, người ta thường chỉ nhìn vào bẫy thu nhập trung bình ở khía cạnh kinh tế, với tình trạng người dân không cải thiện được thu nhập vượt qua ngưỡng trung bình do sự bế tắc thiếu đa dạng trong cơ cấu các ngành kinh tế, tăng trưởng phụ thuộc vào nhân công rẻ và tài nguyên thiên nhiên; chất lượng các nguồn lực không được cải thiện với những hạn chế trong năng suất lao động, năng lực quản lý, kỹ thuật sản xuất, trình độ khoa học công nghệ và giáo dục.\u003cbr\u003e\nNhưng sở dĩ những phẩm chất này trong cộng đồng xã hội không cải thiện được xuất phát từ một lực ỳ căn bản khác. Đó là tình trạng một tổng thể hệ thống thể chế chính trị – xã hội bị đình trệ phát triển do các sức ép đối lập cân bằng nhau, khi chính quyền thâu tóm nhiều quyền lực trong xã hội, chỉ để chừa một khoảng sân vừa phải cho thị trường tự do. Khoảng sân ấy không hẹp đến mức khiến dư luận quá mức tiêu cực và bất an, nhưng cũng chỉ đủ rộng để tạo ra thu nhập tạm đủ sống cho người dân, khiến đa số họ phải bươn chải làm ăn, và không có đủ tâm trí cho sự bức xúc cũng như ý thức cộng đồng để tập hợp thành một tiếng nói thống nhất đòi hỏi thể chế phải cải tổ. Trong bối cảnh đó, những tiếng nói phản biện sáng suốt trong mọi lĩnh vực sẽ khó lòng nhận được đủ sự quan tâm và cộng hưởng từ dư luận để trở thành tác nhân thúc đẩy một sự tiến bộ mạnh mẽ.\u003cbr\u003e\nNhìn rộng hơn, trong khoảng sân thị trường tự do hẹp một cách vừa phải, dân khí sẽ không thể thịnh. Sẽ không có nhiều cá nhân vượt qua được những lo toan thường nhật, dám dũng cảm dấn thân để thực hiện những khoản đầu tư và tiến hành những nỗ lực đổi mới sáng tạo mang tính lâu dài. Điều đó không chỉ được phản ánh trên khía cạnh kinh tế mà cả trên những phương diện khác. Hậu quả là xã hội dẫm chân tại chỗ trong sự trung bình mà chúng ta đang chứng kiến, từ kinh tế tới khoa học – công nghệ và văn hóa.\u003cbr\u003e\nNguồn: \u003ca href=\"http://phannghiemlawyer.groupsite.com/post/chi-n-th-ng-s-c\"\u003ehttp://phannghiemlawyer.groupsite.com/post/chi-n-th-ng-s-c\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Quyền lực Nhà nước và bẫy thu nhập trung bình"},{"content":"Hôm qua uống nhiều quá, mà mình thấy cũng không phải là nhiều, 8 người hết có 2,5 chai 75. Vậy hoặc là rượu nặng quá, hoặc là mình dạo này uống kém. Có thể là cả hai, thôi từ nay tối đa 5 chén, say mệt quá, hix.\nNãy ra nokia để thay màn hình, vào ngồi đợi như đúng rồi, chơi hết một màn zoombie, thấy người ta gọi số, thế là lóc cóc ra lấy số. Bọn lễ tân này chán thật, mình lơ ngơ đi vào, chả đứa nào chào hỏi hướng dẫn gì cả, nói chung là khinh khách hàng. Ghét thái độ. Đòi gía 1.3m, mà lại không có sẵn, đặt hàng 1 tuần mới có. Bó tay.\nĐang ở hàng rửa xe máy, thấy người làm toàn bọn choai choai khoảng 12-15 tuổi, đang tuổi đi học mà đã đi làm. Rửa xe trên vỉa hè, nước chảy ra đường, và không có chỗ cho người đi bộ. Mình sẽ không vào cái hàng này lần thứ 2 đâu, cả cái phố Trung Kính này cần phải được chấn chỉnh lại, lấn chiếm hết vỉa hè để kinh doanh thế này là không được. Haiz, mình nói cứ như mình là bí thư TP Hà Nội ý nhỉ.\nTí lại đi mua hộ Huệ hâm cái iphone 3g, nó cũng là mua hộ người khác chứ không dùng. Trào lưu đua đòi lan rộng tới cả người có tuổi, hô hô. Iphone 3G bây giờ 100% là hàng dựng, gía 2.3tr thì phải.\nBình luận (3) Misao — 2013-03-03 13:04\niPhone 3GS chứ bác, iPhone 3G giờ làm gì còn. Hôm trước em cũng định làm con iPhone 4 tầm 6-7 củ cơ mà thấy nói toàn hàng dựng nên thôi. Tầm đấy thà làm con Nokia 620 có khi lại hơn.\nthaiph — 2013-03-04 10:24\nhttp://dvs.vn/digital/category/loai-san-pham/hang-cu\nở đây nè bác, em mua hộ 2 chiếc 3g ở đây rồi, giá là 2.3 triệu\niphone4 mà giờ cũng có hàng dựng rồi hả, chài ơi,\nmua 620 thì em nghĩ là nên đợi thêm mua 720 mới bá cháy 😀\nMisao — 2013-03-05 10:15\nVâng, bạn em nó bảo iPhone 4 với 4S giờ 90% là hàng dựng. Hôm trước em định ra chỗ quen làm con 4 hoặc 4S nghe thấy thế đi về luôn. Chán hẳn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/03/01/nghi-sang/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua uống nhiều quá, mà mình thấy cũng không phải là nhiều, 8 người hết có 2,5 chai 75. Vậy hoặc là rượu nặng quá, hoặc là mình dạo này uống kém. Có thể là cả hai, thôi từ nay tối đa 5 chén, say mệt quá, hix.\u003cbr\u003e\nNãy ra nokia để thay màn hình, vào ngồi đợi như đúng rồi, chơi hết một màn zoombie, thấy người ta gọi số, thế là lóc cóc ra lấy số. Bọn lễ tân này chán thật, mình lơ ngơ đi vào, chả đứa nào chào hỏi hướng dẫn gì cả, nói chung là khinh khách hàng. Ghét thái độ. Đòi gía 1.3m, mà lại không có sẵn, đặt hàng 1 tuần mới có. Bó tay.\u003cbr\u003e\nĐang ở hàng rửa xe máy, thấy người làm toàn bọn choai choai khoảng 12-15 tuổi, đang tuổi đi học mà đã đi làm. Rửa xe trên vỉa hè, nước chảy ra đường, và không có chỗ cho người đi bộ. Mình sẽ không vào cái hàng này lần thứ 2 đâu, cả cái phố Trung Kính này cần phải được chấn chỉnh lại, lấn chiếm hết vỉa hè để kinh doanh thế này là không được. Haiz, mình nói cứ như mình là bí thư TP Hà Nội ý nhỉ.\u003cbr\u003e\nTí lại đi mua hộ Huệ hâm cái iphone 3g, nó cũng là mua hộ người khác chứ không dùng. Trào lưu đua đòi lan rộng tới cả người có tuổi, hô hô. Iphone 3G bây giờ 100% là hàng dựng, gía 2.3tr thì phải.\u003c/p\u003e","title":"Nghỉ sáng"},{"content":"Khi một người bạn yêu thương yêu thương bạn không đúng cách mà bạn mong muốn, không có nghĩa là người đó không yêu thương bạn.\nChỉ là không đúng cách mà thôi.\nBình luận (1) dasomi2909 — 2013-02-23 16:19\nthe key to happiness is low expectations 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/02/23/2312013/","summary":"\u003cp\u003eKhi một người bạn yêu thương yêu thương bạn không đúng cách mà bạn mong muốn, không có nghĩa là người đó không yêu thương bạn.\u003cbr\u003e\nChỉ là không đúng cách mà thôi.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edasomi2909\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2013-02-23 16:19\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethe key to happiness is low expectations 🙂\u003c/p\u003e","title":"23/1/2013"},{"content":"Có một thực tế mà nhiều người đã biết: người Việt nghèo mà chơi sang. Nhiều người thu nhập cả năm dưới 100T (5k) mà xây nhà to vãi, nhà riêng to hơn nhà của người Nhật có thu nhập cao hơn chục lần (50-60k). Suy nghĩ kiểu tiểu nông kiểu con gà tức nhau tiếng gáy. Nhiều khi nhà to chỉ để cho oai chứ không dùng đến (vd. nhà 5 tầng chỉ cần đến 3 tầng, còn lại bỏ không).\nVới Nhật thì vậy còn với Mỹ thì sao? Nhà của giới trung lưu ở Mẽo cũng chỉ có đất rộng (vì đất rẻ), chứ nhà thì không to bằng (150m2 sàn) nhà của giới trung lưu Việt (60m2 x 4-5 tầng). Vật liệu làm nhà của họ cũng rẻ tiền hơn nhiều so với các ngôi nhà kiên cố của người Việt. Về giá trị thì căn nhà của giới trung lưu Mỹ khoảng 5-6 tỷ, của ta thì giới trung lưu cũng ở nhà 3-5 tỷ không hề thua kém. Thu nhập của họ cao gấp 10-20 lần, vậy đương nhiên VN ta lấy đâu ra tiền mà sx, kinh doanh, nc và phát triển?\nNguồn lực khổng lồ của XH đổ vào BĐS, 50-100 tỷ usd, giờ một cục tiền cực lớn nằm chôn ở đó. Làm gì còn tiền mà đầu tư cho sản xuất kinh doanh. Tất nhiên lại ngửa tay đi vay tư bản nước ngoài, trong đó có tư bản Nhật. Các doanh nghiệp tư nhân thì thiếu vốn trầm trọng, vì kiếm được tí tiền thì đáng lẽ dùng để tăng vốn, nâng cao sức cạnh tranh, thì lại rút tiền ra mua nhà đất vừa ở, vừa tích trữ, đầu cơ. Công nghệ thì không có, sức cạnh tranh yếu ớt, chết cả nút là phải rồi. Tất nhiên có lý do vĩ mô dẫn tới khủng hoảng thiếu niềm tin, và do vậy rất ít người dám bỏ vốn lớn kinh doanh dài hạn, và phải tìm nơi trú ẩn.\nTrước đây VN đóng cửa với thế giới, giá bds ở các thành phố tương đối rẻ, đầu cơ bds đem lại lợi nhuận lớn, đương nhiên là nhiều người nhảy vào. Nhưng giờ đây thì bds ở HN đã cao ngang ngửa với nhiều thành phố khác trên thế giới, nên sẽ không bao giờ có chuyện tăng đột biến siêu lợi nhuận như 20-30 năm trước được nữa. Đó là điều chắc chắn. Giới trẻ cũng sẽ có nhiều cơ hội hơn để lựa chọn nơi sống, cả trong nước và thế giới, điều này không giúp cho bds HN tăng cao chót vót được. Và mọi người cũng thấy rõ trong 5 năm qua phân khúc CC giảm giá trị không tăng bằng các kênh đầu tư khác. Đất nền HN2 vài chục triệu/m2 cũng thế thôi, hết thời rồi.\nNgười trẻ tuổi nên thuê nhà để ở, thuê có hợp đồng đàng hoàng thời hạn 1 năm trở lên, sẽ tránh được nhiều phiền toái. Những người đủ tiền (cỡ 70%) và không biết dùng tiền đầu tư vào đâu cả thì nên mua nhà để ở (đây là hình thức hưởng thụ). Nếu biết đầu tư sinh lời hơn thì vẫn thuê nhà dùng tiền vài tỷ mà kinh doanh. Với những người khởi nghiệp có ít vốn, ngoài 40 tuổi mua nhà mới là người biết dùng đồng tiền hợp lý. Mua nhà trả góp nói chung chỉ hợp lý khi LS ngân hàng ổn định ở mức hợp lý (5-8%) trong thời gian 5-10 năm. Bọn Mẽo 40 tuổi mới trả hết nợ ngôi nhà số 1 là bình thường, trong khi đó ở VN mới 30 tuổi nhiều người đã đòi có nhà riêng, thì đúng là tham lam quá. Vay tiền không lãi suất của họ hàng để mua nhà cũng là một sự tham lam, phần lợi thu về mình, phần thiệt hại đẩy sang người khác.\nhttp://www.otofun.net/threads/475609-sao-cu-phai-mua-nha-ma-ko-thue/page8\nBình luận (2) HuyPV — 2013-02-15 03:34\nMua nhà còn làm của để dành cho con cháu. Hơn nữa, sở hữu, chiếm hữu một vật bất kỳ bao giờ cũng khoái và thoải mái hơn so với thuê, mượn chứ.\nthaiph — 2013-02-18 14:21\nVì ko đủ lực mua nên phải nghĩ ra các lý do để biện hộ chứ :d\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/02/13/mua-nha-hay-thue-nha/","summary":"\u003cp\u003eCó một thực tế mà nhiều người đã biết: người Việt nghèo mà chơi sang. Nhiều người thu nhập cả năm dưới 100T (5k) mà xây nhà to vãi, nhà riêng to hơn nhà của người Nhật có thu nhập cao hơn chục lần (50-60k). Suy nghĩ kiểu tiểu nông kiểu con gà tức nhau tiếng gáy. Nhiều khi nhà to chỉ để cho oai chứ không dùng đến (vd. nhà 5 tầng chỉ cần đến 3 tầng, còn lại bỏ không).\u003cbr\u003e\nVới Nhật thì vậy còn với Mỹ thì sao? Nhà của giới trung lưu ở Mẽo cũng chỉ có đất rộng (vì đất rẻ), chứ nhà thì không to bằng (150m2 sàn) nhà của giới trung lưu Việt (60m2 x 4-5 tầng). Vật liệu làm nhà của họ cũng rẻ tiền hơn nhiều so với các ngôi nhà kiên cố của người Việt. Về giá trị thì căn nhà của giới trung lưu Mỹ khoảng 5-6 tỷ, của ta thì giới trung lưu cũng ở nhà 3-5 tỷ không hề thua kém. Thu nhập của họ cao gấp 10-20 lần, vậy đương nhiên VN ta lấy đâu ra tiền mà sx, kinh doanh, nc và phát triển?\u003cbr\u003e\nNguồn lực khổng lồ của XH đổ vào BĐS, 50-100 tỷ usd, giờ một cục tiền cực lớn nằm chôn ở đó. Làm gì còn tiền mà đầu tư cho sản xuất kinh doanh. Tất nhiên lại ngửa tay đi vay tư bản nước ngoài, trong đó có tư bản Nhật. Các doanh nghiệp tư nhân thì thiếu vốn trầm trọng, vì kiếm được tí tiền thì đáng lẽ dùng để tăng vốn, nâng cao sức cạnh tranh, thì lại rút tiền ra mua nhà đất vừa ở, vừa tích trữ, đầu cơ. Công nghệ thì không có, sức cạnh tranh yếu ớt, chết cả nút là phải rồi. Tất nhiên có lý do vĩ mô dẫn tới khủng hoảng thiếu niềm tin, và do vậy rất ít người dám bỏ vốn lớn kinh doanh dài hạn, và phải tìm nơi trú ẩn.\u003cbr\u003e\nTrước đây VN đóng cửa với thế giới, giá bds ở các thành phố tương đối rẻ, đầu cơ bds đem lại lợi nhuận lớn, đương nhiên là nhiều người nhảy vào. Nhưng giờ đây thì bds ở HN đã cao ngang ngửa với nhiều thành phố khác trên thế giới, nên sẽ không bao giờ có chuyện tăng đột biến siêu lợi nhuận như 20-30 năm trước được nữa. Đó là điều chắc chắn. Giới trẻ cũng sẽ có nhiều cơ hội hơn để lựa chọn nơi sống, cả trong nước và thế giới, điều này không giúp cho bds HN tăng cao chót vót được. Và mọi người cũng thấy rõ trong 5 năm qua phân khúc CC giảm giá trị không tăng bằng các kênh đầu tư khác. Đất nền HN2 vài chục triệu/m2 cũng thế thôi, hết thời rồi.\u003cbr\u003e\nNgười trẻ tuổi nên thuê nhà để ở, thuê có hợp đồng đàng hoàng thời hạn 1 năm trở lên, sẽ tránh được nhiều phiền toái. Những người đủ tiền (cỡ 70%) và không biết dùng tiền đầu tư vào đâu cả thì nên mua nhà để ở (đây là hình thức hưởng thụ). Nếu biết đầu tư sinh lời hơn thì vẫn thuê nhà dùng tiền vài tỷ mà kinh doanh. Với những người khởi nghiệp có ít vốn, ngoài 40 tuổi mua nhà mới là người biết dùng đồng tiền hợp lý. Mua nhà trả góp nói chung chỉ hợp lý khi LS ngân hàng ổn định ở mức hợp lý (5-8%) trong thời gian 5-10 năm. Bọn Mẽo 40 tuổi mới trả hết nợ ngôi nhà số 1 là bình thường, trong khi đó ở VN mới 30 tuổi nhiều người đã đòi có nhà riêng, thì đúng là tham lam quá. Vay tiền không lãi suất của họ hàng để mua nhà cũng là một sự tham lam, phần lợi thu về mình, phần thiệt hại đẩy sang người khác.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/475609-sao-cu-phai-mua-nha-ma-ko-thue/page8\"\u003ehttp://www.otofun.net/threads/475609-sao-cu-phai-mua-nha-ma-ko-thue/page8\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mua nhà hay thuê nhà"},{"content":"Dùng thẻ tín dụng tiêu thích thật, quẹt quẹt, cuối tháng trả một cục cho ngân hàng, chẳng phải đắn đo mong ngóng lương về ngày nào, cuối tuần liệu có tin nhắn tít tít hay không, bla bla.\nTháng này (tức tháng 1) tiêu ác khủng, mua hộ laptop, quẹt thẻ cho mss, mua 2 cái tivi… cộng thêm số tiền trả góp của Tú ún và cái tủ lạnh của mình từ mấy tháng trước, thành ra hạn mức gần chạm mức trần, 53 triệu rồi, hạn mức là 55 : ))\nTiền thì 22/2 mới phải trả ngân hàng, nhưng sẽ không được tiêu gì nữa. Tiêu quá hạn mức là bị phạt cho lòi mắt, vậy thành ra, phát sinh nhu cầu làm thêm một cái thẻ nữa. ANZ hoặc Citibank. Sính ngoại mà 😛\nNhà hàng Phương Nam ở Chùa Láng, kholaptop ở Thái Hà, quán Trần ở Đà Nẵng, bọn khỉ gì bán iphone ở 218 đường Láng, là 4 địa chỉ yêu cầu tính thêm phí khi dùng thẻ để thanh toán. Phương Nam và bọn 218 thì thẻ gì chúng nó cũng tính tiền, Trần cũng vậy thì phải. Bọn kholaptop thì tính 2.5% nếu trả bằng thẻ tín dụng, còn thẻ ATM thường thì free. Bực phết. Bảo sao dân toàn dùng tiền mặt.\nATM giở quẻ, công nhân nhịn tết\nĐọc bài này thấy khổ quá, khổ thật, khổ trăm bề.\nMình đợt tết nhất năm mới năm me này các khoản được 59m, bị thuế gần 15%, gọt đi còn có chưa được 49m, thuế ác nhỉ, ức vì thuế nhiều nhưng có thu nhập mà bị trừ thuế là ngon rồi. Từ hồi lấy vợ chăc phải hơn chục buổi lên “làm ca 3” ở trên trung tâm CNTT rồi – mỗi lần lên là vợ lại gầm gừ hậm hực – đến khổ với hệ thống thanh toán phí bán hàng. Hôm nay rất vui vì lão vận hành bên đó có vẻ rất thạo việc = )) Giờ chỉ cần mô tả tên khoản mục, vấn đề gặp phải là lão tự làm được, sướng quá.\nBình luận (3) Cái Gì — 2013-02-03 05:17\nThưởng tết 59T? 😐\nthaiph — 2013-02-18 14:20\nKo phải đâu, thưởng tết dương là 2 hay 3tr ấy, còn tết âm là 15tr, còn tính 59tr là tổng thể các loại lương, để đạt mức trung bình một tháng 18tr. Cuối năm mới trả để ông nào nghỉ trước tết sẽ ko được lĩnh,\ndasomi2909 — 2013-02-03 05:49\nthái ạ. D sang Viettel làm thôi. Tết gì mà tổng được những 50m trong khi D ko có 1 xuuu. xin vài kg Cherry mà còn bị lườm cho cháy mắt???\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/02/01/chuyen-tien/","summary":"\u003cp\u003eDùng thẻ tín dụng tiêu thích thật, quẹt quẹt, cuối tháng trả một cục cho ngân hàng, chẳng phải đắn đo mong ngóng lương về ngày nào, cuối tuần liệu có tin nhắn tít tít hay không, bla bla.\u003cbr\u003e\nTháng này (tức tháng 1) tiêu ác khủng, mua hộ laptop, quẹt thẻ cho mss, mua 2 cái tivi… cộng thêm số tiền trả góp của Tú ún và cái tủ lạnh của mình từ mấy tháng trước, thành ra hạn mức gần chạm mức trần, 53 triệu rồi, hạn mức là 55 : ))\u003cbr\u003e\nTiền thì 22/2 mới phải trả ngân hàng, nhưng sẽ không được tiêu gì nữa. Tiêu quá hạn mức là bị phạt cho lòi mắt, vậy thành ra, phát sinh nhu cầu làm thêm một cái thẻ nữa. ANZ hoặc Citibank. Sính ngoại mà 😛\u003cbr\u003e\nNhà hàng Phương Nam ở Chùa Láng, kholaptop ở Thái Hà, quán Trần ở Đà Nẵng, bọn khỉ gì bán iphone ở 218 đường Láng, là 4 địa chỉ yêu cầu tính thêm phí khi dùng thẻ để thanh toán. Phương Nam và bọn 218 thì thẻ gì chúng nó cũng tính tiền, Trần cũng vậy thì phải. Bọn kholaptop thì tính 2.5% nếu trả bằng thẻ tín dụng, còn thẻ ATM thường thì free. Bực phết. Bảo sao dân toàn dùng tiền mặt.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/107951/atm-gio-que--cong-nhan-nhin-tet.html\"\u003eATM giở quẻ, công nhân nhịn tết\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐọc bài này thấy khổ quá, khổ thật, khổ trăm bề.\u003cbr\u003e\nMình đợt tết nhất năm mới năm me này các khoản được 59m, bị thuế gần 15%, gọt đi còn có chưa được 49m, thuế ác nhỉ, ức vì thuế nhiều nhưng có thu nhập mà bị trừ thuế là ngon rồi. Từ hồi lấy vợ chăc phải hơn chục buổi lên “làm ca 3” ở trên trung tâm CNTT rồi – mỗi lần lên là vợ lại gầm gừ hậm hực – đến khổ với hệ thống thanh toán phí bán hàng. Hôm nay rất vui vì lão vận hành bên đó có vẻ rất thạo việc = )) Giờ chỉ cần mô tả tên khoản mục, vấn đề gặp phải là lão tự làm được, sướng quá.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện tiền"},{"content":"Default\nTrích dẫn:\nLãng viết:\nĐến giờ này vẫn còn những thằng như thằng hanoistreet nhận định Việt Nam là cộng sản thì bảo sao đất nước vẫn còn ngoi ngóp trong vũng bùn tăm tối. Làm đé o gì còn cộng sản ở Việt Nam. Số có lý tưởng cộng sản thời xưa chết hết lâu rồi. Số còn sống sót thì cũng đã vỡ mộng nhìn dân tộc trả giá cho bãi thử tư tưởng. Số đang nắm quyền hiện nay, nhìn nhận cho đúng, là một tập đoàn độc tài toàn trị, với lý tưởng bây giờ là cầm quyền càng lâu càng tốt, trường tồn được thì càng tốt nữa.\nTrong hệ thống không phải không có những tiếng nói khác, những nhận thức khác. Muốn làm cho đất nước giàu lên bất kể nó là cái chủ nghĩa mẹ gì. Anh buộc phải trích dẫn lại câu nói bất hủ của đại tướng Võ Nguyên Giáp, khoảng năm 2000 khi sử gia Mỹ Staley Kanou xin gặp tướng Giáp, ông ta nêu ra một câu hỏi đầy tính tấn công: “Ngài nghĩ sao khi mô hình chủ nghĩa xã hội mà cả đời ngài theo đuổi và chiến đấu cho nó giờ không tồn tại. Các ngài đang dập khuôn những gì mà nước Mỹ đã trải qua thời tiền tư bản?” Giáp đáp lời nhỏ nhẹ mà sâu sắc: “Nhưng bạn ơi, chủ nghĩa xã hội là bất cứ thứ gì mang lại hạnh phúc cho nhân dân”.\nCách mạng có mang lại quyền lợi cho dân đen không? Lịch sử Mỹ đã chẳng hùng cường như ngày nay nếu nó không trải qua những trang đẫm máu. Từ giành độc lập với Anh, đến nội chiến Nam Bắc mà nguyên nhân trực tiếp là cuộc cách mạng giải phóng nô lệ. Ngay cả hiện nay, Mỹ và các quốc gia phương tây vẫn thường xuyên duy trì trong lòng xã hội nó những cuộc cách mạng có kiểm soát. Thể chế tam quyền phân lập, với các lực lượng chính trị và đảng phái luôn đấu tranh với nhau, giám sát lẫn nhau và giành giật quyền lực với nhau, chính là cách tốt nhất để quyền lợi dân đen luôn được tính tới về dài hạn. Bởi mọi thế lực đều cần sự ủng hộ của dân đen khi muốn giành phần thắng. Mới 30 năm trước, ngay cả micheal jacson vẫn bị kỳ thị ngấm ngầm vì gốc gác da đen, và liệu một nước mỹ cách đây 40 năm, trong giấc mơ đẹp nhất tại khu haslem, có thằng đen nào dám mơ một ngày sẽ có một gã nhọ như obama lên làm tổng thống? Tất cả những sự biến chuyển tốt đẹp ấy diễn ra, khi trong xã hội tồn tại sự đấu tranh, nói đúng hơn là những cuộc cách mạng, mà tiếng nói dân đen được ghi nhận và phản ánh vào chính sách.\nXã hội Việt Nam hiện nay, anh cho, đang đứng trước một cơ hội lớn. Anh Lãng không quan tâm chủ nghĩa sẽ vẫn tiếp tục được giao giảng ở Việt Nam về hình thức là thứ mẹ gì. Anh quan tâm, là liệu thế lực thắng thế khi cầm quyền có thi hành những chính sách khiến đất nước giàu thêm hay không. Cá nhân anh tin rằng, nếu Bá Thanh nắm quyền, ông ta sẽ làm được những điều đó. Khi giàu, hiểu biết con người sẽ tăng lên. Và nếu mỗi thằng con bò vào tathy đọc đều khôn bằng 1/10 anh thôi, các bạn sẽ là thành phần công dân đủ khôn ngoan để định hướng được xã hội giành cho con cháu mình. Anh có thể lấy ví dụ thế này, so với cách đây 15 năm, hiểu biết của các bạn so với cha ông các bạn đã khác biệt rất nhiều. Và lịch sử không còn cho phép xã hội có thể quay ngược về thời kỳ bao cấp. Như vậy, chính dân trí sẽ quyết định tất cả. Dân chủ phải tồn tại trong một xã hội bọn thông minh đa số, chứ không thể có dân chủ cho một lũ bò. Mà muốn dân trí cao, không cách nào hết là phải giàu, pahir có nhiều tiền, để tiếp cận được, để có cơ hội giao lưu với bạn bè quốc tế và nâng dần hiểu biết của mình. Mấu chốt nhất, do đó, là xoá đói nghèo. Nếu đến cả cái dũng khí ủng hộ cho phe nào trên thực tế có thể mang lại những cải cách khiến các bạn giàu lên, các bạn cũng đé o có, thì đừng than thân trách phận tại sao, các bạn mãi mãi là bò. Tin anh đi, khi các bạn giàu, các bạn và con cháu các bạn sẽ khôn. Khi đó, không ai có thể bỏ qua mà không đếm xỉa đến ý chí của các bạn. Nước Mỹ xây dựng nền tảng văn minh trên nền tảng của tần lớp trung lưu chiếm đa số xã hội, chứ không phải trên nền tảng một bọn bần nông vừa dốt vừa nghèo. Chẳng có nền văn minh nào ngự trị trong xã hội mà bọn ngu và nghèo đông nhung nhúc.\nCon mẹ nó, chân lý dù đơn giản nhưng không phải lúc nào cũng dễ được nhận ra. Đây là bi kịch của xã hội Việt Nam, khi đã có quá nhiều niềm tin bị đổ vỡ.\nP/S Anh phải công nhận một điều, đồng chí X nếu tiếp tục ngồi lên dầu dân đen như hiện nay, trong 5 năm tới, tất yếu chế độ sẽ sụp đổ. Lúc đó người Việt Nam sẽ có cơ hội xây lại đất nước từ đống tro tàn. Anh nhấn mạnh là từ đống tro tàn. Khựa sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà đợp một hai miếng ở biển đông, các nước xung quanh cũng sẽ chẳng tôn trọng gì một quốc gia ốm yếu. Dù rằng sau đó đất nước có thể đi vào quỹ đạo văn minh, nhưng máu chắc chắn đổ và cái giá phải trả là đau đớn. Dân đen, cố nhiên sẽ phải chịu đựng tất cả, trước khi chờ đến tương lai tươi sáng đến với mình. Nếu chọn điều gì tốt hơn cho dân tộc, các bạn hãy chọn lựa cái cách người dân Đà Nẵng hiện nay đang được hưởng khi cuộc sống tốt dần lên 16 năm qua. Luôn có một lựa chọn khác, cho xã hội giàu lên, con người văn minh hơn mà cái giá không quá nhiều đau đớn.\nDĩ nhiên, với loại người có thể đứng ngoài mọi biến cố như anh hoặc như các bạn dân chủ tại cali, một sự thay đổi nhanh sẽ được ưa thích hơn. Nhưng anh Lãng có thể đoan chắc, điều đó là không tốt đẹp gì cho đại đa số các bạn.\nCó những điều chỉ nên hiểu và không nên nói ra. Nhưng các bạn hãy đọc kỹ cái phần in đậm bên trên, và nhìn vào thực tiễn này: khi Nguyễn Bá Thanh bàn về các chính sách của Đà Nẵng, ông ta không bao giờ nói theo nghị quyết Đảng chúng ta phải làm thế này thế kia, mà ông ta thường minh hoạ: Singapore làm được thế này, Nhật làm được thế kia. Đấy là điểm rất cốt yếu.\nnguồn: tathy\nBình luận (1) Tú béo — 2013-01-23 02:44\nHay vãi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/22/lanh-tu-lang/","summary":"\u003cp\u003eDefault\u003cbr\u003e\nTrích dẫn:\u003cbr\u003e\nLãng viết:\u003cbr\u003e\nĐến giờ này vẫn còn những thằng như thằng hanoistreet nhận định Việt Nam là cộng sản thì bảo sao đất nước vẫn còn ngoi ngóp trong vũng bùn tăm tối. Làm đé o gì còn cộng sản ở Việt Nam. Số có lý tưởng cộng sản thời xưa chết hết lâu rồi. Số còn sống sót thì cũng đã vỡ mộng nhìn dân tộc trả giá cho bãi thử tư tưởng. Số đang nắm quyền hiện nay, nhìn nhận cho đúng, là một tập đoàn độc tài toàn trị, với lý tưởng bây giờ là cầm quyền càng lâu càng tốt, trường tồn được thì càng tốt nữa.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTrong hệ thống không phải không có những tiếng nói khác, những nhận thức khác. Muốn làm cho đất nước giàu lên bất kể nó là cái chủ nghĩa mẹ gì. Anh buộc phải trích dẫn lại câu nói bất hủ của đại tướng Võ Nguyên Giáp, khoảng năm 2000 khi sử gia Mỹ Staley Kanou xin gặp tướng Giáp, ông ta nêu ra một câu hỏi đầy tính tấn công: “Ngài nghĩ sao khi mô hình chủ nghĩa xã hội mà cả đời ngài theo đuổi và chiến đấu cho nó giờ không tồn tại. Các ngài đang dập khuôn những gì mà nước Mỹ đã trải qua thời tiền tư bản?” Giáp đáp lời nhỏ nhẹ mà sâu sắc: “Nhưng bạn ơi, chủ nghĩa xã hội là bất cứ thứ gì mang lại hạnh phúc cho nhân dân”.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCách mạng có mang lại quyền lợi cho dân đen không? Lịch sử Mỹ đã chẳng hùng cường như ngày nay nếu nó không trải qua những trang đẫm máu. Từ giành độc lập với Anh, đến nội chiến Nam Bắc mà nguyên nhân trực tiếp là cuộc cách mạng giải phóng nô lệ. Ngay cả hiện nay, Mỹ và các quốc gia phương tây vẫn thường xuyên duy trì trong lòng xã hội nó những cuộc cách mạng có kiểm soát. Thể chế tam quyền phân lập, với các lực lượng chính trị và đảng phái luôn đấu tranh với nhau, giám sát lẫn nhau và giành giật quyền lực với nhau, chính là cách tốt nhất để quyền lợi dân đen luôn được tính tới về dài hạn. Bởi mọi thế lực đều cần sự ủng hộ của dân đen khi muốn giành phần thắng. Mới 30 năm trước, ngay cả micheal jacson vẫn bị kỳ thị ngấm ngầm vì gốc gác da đen, và liệu một nước mỹ cách đây 40 năm, trong giấc mơ đẹp nhất tại khu haslem, có thằng đen nào dám mơ một ngày sẽ có một gã nhọ như obama lên làm tổng thống? Tất cả những sự biến chuyển tốt đẹp ấy diễn ra, khi trong xã hội tồn tại sự đấu tranh, nói đúng hơn là những cuộc cách mạng, mà tiếng nói dân đen được ghi nhận và phản ánh vào chính sách.\u003cbr\u003e\nXã hội Việt Nam hiện nay, anh cho, đang đứng trước một cơ hội lớn. Anh Lãng không quan tâm chủ nghĩa sẽ vẫn tiếp tục được giao giảng ở Việt Nam về hình thức là thứ mẹ gì. Anh quan tâm, là liệu thế lực thắng thế khi cầm quyền có thi hành những chính sách khiến đất nước giàu thêm hay không. Cá nhân anh tin rằng, nếu Bá Thanh nắm quyền, ông ta sẽ làm được những điều đó. Khi giàu, hiểu biết con người sẽ tăng lên. Và nếu mỗi thằng con bò vào tathy đọc đều khôn bằng 1/10 anh thôi, các bạn sẽ là thành phần công dân đủ khôn ngoan để định hướng được xã hội giành cho con cháu mình. Anh có thể lấy ví dụ thế này, so với cách đây 15 năm, hiểu biết của các bạn so với cha ông các bạn đã khác biệt rất nhiều. Và lịch sử không còn cho phép xã hội có thể quay ngược về thời kỳ bao cấp. Như vậy, chính dân trí sẽ quyết định tất cả. Dân chủ phải tồn tại trong một xã hội bọn thông minh đa số, chứ không thể có dân chủ cho một lũ bò. Mà muốn dân trí cao, không cách nào hết là phải giàu, pahir có nhiều tiền, để tiếp cận được, để có cơ hội giao lưu với bạn bè quốc tế và nâng dần hiểu biết của mình. Mấu chốt nhất, do đó, là xoá đói nghèo. Nếu đến cả cái dũng khí ủng hộ cho phe nào trên thực tế có thể mang lại những cải cách khiến các bạn giàu lên, các bạn cũng đé o có, thì đừng than thân trách phận tại sao, các bạn mãi mãi là bò. Tin anh đi, khi các bạn giàu, các bạn và con cháu các bạn sẽ khôn. Khi đó, không ai có thể bỏ qua mà không đếm xỉa đến ý chí của các bạn. Nước Mỹ xây dựng nền tảng văn minh trên nền tảng của tần lớp trung lưu chiếm đa số xã hội, chứ không phải trên nền tảng một bọn bần nông vừa dốt vừa nghèo. Chẳng có nền văn minh nào ngự trị trong xã hội mà bọn ngu và nghèo đông nhung nhúc.\u003cbr\u003e\nCon mẹ nó, chân lý dù đơn giản nhưng không phải lúc nào cũng dễ được nhận ra. Đây là bi kịch của xã hội Việt Nam, khi đã có quá nhiều niềm tin bị đổ vỡ.\u003cbr\u003e\nP/S Anh phải công nhận một điều, đồng chí X nếu tiếp tục ngồi lên dầu dân đen như hiện nay, trong 5 năm tới, tất yếu chế độ sẽ sụp đổ. Lúc đó người Việt Nam sẽ có cơ hội xây lại đất nước từ đống tro tàn. Anh nhấn mạnh là từ đống tro tàn. Khựa sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà đợp một hai miếng ở biển đông, các nước xung quanh cũng sẽ chẳng tôn trọng gì một quốc gia ốm yếu. Dù rằng sau đó đất nước có thể đi vào quỹ đạo văn minh, nhưng máu chắc chắn đổ và cái giá phải trả là đau đớn. Dân đen, cố nhiên sẽ phải chịu đựng tất cả, trước khi chờ đến tương lai tươi sáng đến với mình. Nếu chọn điều gì tốt hơn cho dân tộc, các bạn hãy chọn lựa cái cách người dân Đà Nẵng hiện nay đang được hưởng khi cuộc sống tốt dần lên 16 năm qua. Luôn có một lựa chọn khác, cho xã hội giàu lên, con người văn minh hơn mà cái giá không quá nhiều đau đớn.\u003cbr\u003e\nDĩ nhiên, với loại người có thể đứng ngoài mọi biến cố như anh hoặc như các bạn dân chủ tại cali, một sự thay đổi nhanh sẽ được ưa thích hơn. Nhưng anh Lãng có thể đoan chắc, điều đó là không tốt đẹp gì cho đại đa số các bạn.\u003cbr\u003e\nCó những điều chỉ nên hiểu và không nên nói ra. Nhưng các bạn hãy đọc kỹ cái phần in đậm bên trên, và nhìn vào thực tiễn này: khi Nguyễn Bá Thanh bàn về các chính sách của Đà Nẵng, ông ta không bao giờ nói theo nghị quyết Đảng chúng ta phải làm thế này thế kia, mà ông ta thường minh hoạ: Singapore làm được thế này, Nhật làm được thế kia. Đấy là điểm rất cốt yếu.\u003cbr\u003e\nnguồn: tathy\u003c/p\u003e","title":"Lãnh tụ Lãng"},{"content":"Đầu tiên là đắn đo xem chọn mua loại nào. Ứng cử viên đầu tiên là Lenovo G480, giá 5.990.000 ở mediamart mà hôm trước mình mua gửi cho cậu Khoa. Vì nó rẻ, chạy khỏe, dùng thừa sức cho nhu cầu văn phòng. Nhưng dù sao cũng không thích lenovo, hơn nữa như bài review trước, màn hình của nó khá xấu nhìn chả thích nên ngay khi tìm thấy em Toshiba C800-1008 giá 7.490.000 ở Mediamart là mình và vợ đều nhất trí chuyển sang lấy Toshiba, vợ mê Toshiba từ bé mà lị. Mình thì cũng đang dùng Toshiba L510 hơn 2 năm rồi, chưa hỏng tí tẹo nào, pin dùng vẫn được hơn 2 tiếng.\nChọn được máy rồi, tiếp đó chọn chỗ mua, định mua ở mediamart để tích điểm cho cái thẻ thành viên của mình, dưng mà bọn đó giá đắt, lại không tặng kèm quà cáp gì. Tìm ra bọn NamA tặng túi và usb toshiba 8G, mình thích lắm, giá lại còn rẻ hơn. NamA có cửa hàng ở Trần Duy HƯng, nhưng chúng nó đóng cửa rất sớm. Tình cờ ngó vào aqualaptop, thấy bọn này còn bán rẻ hơn, 6.999.000, cũng tặng kèm mấy thứ. Thế là tối qua phi ra Thái Hà, 7h mà bọn aqua cũng đóng cửa rồi. Tức quá tìm NamA, nó cũng có cửa hàng ở Thái Hà, ôi chúng nó cũng đóng cửa đi chơi. Chẳng lẽ ra đây rồi mà không được sờ mó cái laptop nào, thế là vào kholaptop.vn, bọn nó cũng có toshiba c800, giá cũng mềm mềm, 7.390.000, tặng kèm túi, chuột. Sờ thấy hơi xấu, và bỗng thấy thích ASUS dòng X quá, mấy con chip tuy hơi yếu hơn tí, nhưng mỏng đẹp cực, có 1.85kg, bàn phím cũng đẹp, mình thích kiểu bàn phím của ASUS X đó, mà giá rẻ chứ, có 6.7 hoặc 7.3, khoảng khoảng đó. Mỗi tội là không có ổ DVD, đó là cái tội to nhất. Thôi đành lấy Toshiba. Định bụng là trưa nay sẽ chạy từ chỗ làm ra Thái Hà, vào aqua lấy, nhưng may quá cẩn thận gọi điện hỏi còn hàng không, thì cả aqua và namA đều hết, đúng là bọn bố láo, hết hàng mà không chịu cập nhật tình trạng lên website, làm tốn công ông mày đi lại. Thế là lúc tối, đã phóng xe ra kholaptop, chiến luôn em C800-1016, giá mới cập nhật lại, giảm 100k so với tối qua, haha, mua chậm cũng lợi hại thật. 7.290.000VND, mình mua luôn kèm con chuột không dây Logitech M235 giá 320.000VND, tổng thiệt hại là 7.610.000VND. Đưa thẻ HSBC ra, thì bọn nó kêu là thẻ tín dụng sẽ bị tính thêm 2.5% phí quẹt thẻ, tiên sư bố bọn chúng nó, 2.5% của 10 triệu thì là 250k rồi. May quá vừa mới có lương về, rút thẻ MB ra thanh toán luôn, tiết kiệm cả trăm ngàn chứ ít gì. Nhưng nói chung là ấm ức tức tối. Đồ được tặng bao gồm:\n– 1 con chuột dây rút lởm cực\n– 1 cái cặp đựng laptop cũng lởm nữa\n– 1 cái usb SanDick – cái này đỡ lởm nhất – 8G (thấy ghi giá là 150k)\n– 1 bộ vệ sinh laptop – cũng lởm.\nKể lể xong rồi, sau đây là ảnh và nội dung bài review:\nĐâu tiên là hộp, hộp nhỏ gọn, tiết kiệm hết sức. Có lẽ đó là xu hướng thân thiện môi trường, chứ laptop hồi xưa mình đi mua, vỏ to hoành tráng cực. Hoan nghênh tinh thần tiết kiệm\n–Ảnh vỏ —\nPhụ kiện mua kèm và được tặng:\n–Ảnh phụ kiện linh tinh —\nToàn thân từ đầu tới cuối là lớp vỏ màu đen sì sì, vân sần chống bám vân tay, thực ra tay nhờn như mình thì vẫn bám hết\n— Ảnh —\nCạnh bên phải là tai nghe, mic, cổng usb (nghe nói là 3.0), HDMI (ngon), VGA out, tản nhiệt, nguồn\n–Ảnh —\nCạnh bên trái bao gồm ổ DVD, 2 cổng usb. cổng LAN\n–Ảnh–\nBàn phím xịn hơn bàn phím của L510 nhà mình, gõ thích hơn, to hơn, và gọn hơn nữa chứ. Chỗ để tay cũng rộng hơn, trackpad di chuột cũng rộng hơn, thích hơn. Mỗi tội mấy phím di chuyển lên xuống trái phải mình thấy nhỏ quá, lap của mình đã nhỏ rồi lap này còn nhỏ hơn.\nPhía cạnh trước lệch sang tay phải là khe cắm thẻ SD và đèn tín hiệu các loại. Đặc điểm của Toshiba là có bánh xe chỉnh âm thanh, nhưng dòng này chắc rẻ tiền nên bị cắt mất tiêu, hổng có.\nMàn hình có vẻ ngon hơn màn hình của mình, sáng hơn, chắc của mình dùng lâu, bụi bẩn, mà độ sáng cũng giảm dần đi.\nBọn toshiba này rất chuối, tiết kiệm quá mức, không có đĩa driver đi kèm, cài win xong là phải update windows thì driver màn hình mới tự update chuẩn, chứ ko update win thì cố cách gì cũng không cài được driver màn hình. Trước tưởng mình máy mình nó thế, giờ con C800 này cũng vậy, hóa ra là bệnh chung của dòng Toshiba thần thánh.\nĐây là điểm, ôi cái gì cũng hơn, ít nhất là bằng máy mình. Đúng là lap dùng 2 năm lỗi thời quá rồi : ))\n–Ảnh—\nNhân tiện bình luận luôn về con chuột 320k:\nNhãn hiệu: Logitech M235\nSử dụng pin AA, có sẵn một cục đi kèm luôn. Cắm cái đầu nho nhỏ vào là nhận liền dùng liền. Chưa rõ nó dùng sóng wifi hay bluetooth. Cầm khá vừa tay, hơi nhỏ so với tay mình nhưng nói chung chuột pin AA cảm giác cầm chắc hơn pin AAA. Cái thích nhất là nó không có màu, cái tia ở dưới đáy con chuột ấy, không phải màu đỏ lòe như mấy con chuột có dây, rất chói mắt. Thích rồi, mua dùng thôi.\nThế nhé, mai có ảnh sau nhé. Giờ đi ngủ đã. Huhu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/18/review-laptop-7-3-trieu-toshiba-c800-1016/","summary":"\u003cp\u003eĐầu tiên là đắn đo xem chọn mua loại nào. Ứng cử viên đầu tiên là Lenovo G480, giá 5.990.000 ở mediamart mà hôm trước mình mua gửi cho cậu Khoa. Vì nó rẻ, chạy khỏe, dùng thừa sức cho nhu cầu văn phòng. Nhưng dù sao cũng không thích lenovo, hơn nữa như bài review trước, màn hình của nó khá xấu nhìn chả thích nên ngay khi tìm thấy em Toshiba C800-1008 giá 7.490.000 ở Mediamart là mình và vợ đều nhất trí chuyển sang lấy Toshiba, vợ mê Toshiba từ bé mà lị. Mình thì cũng đang dùng Toshiba L510 hơn 2 năm rồi, chưa hỏng tí tẹo nào, pin dùng vẫn được hơn 2 tiếng.\u003cbr\u003e\nChọn được máy rồi, tiếp đó chọn chỗ mua, định mua ở mediamart để tích điểm cho cái thẻ thành viên của mình, dưng mà bọn đó giá đắt, lại không tặng kèm quà cáp gì. Tìm ra bọn NamA tặng túi và usb toshiba 8G, mình thích lắm, giá lại còn rẻ hơn. NamA có cửa hàng ở Trần Duy HƯng, nhưng chúng nó đóng cửa rất sớm. Tình cờ ngó vào aqualaptop, thấy bọn này còn bán rẻ hơn, 6.999.000, cũng tặng kèm mấy thứ. Thế là tối qua phi ra Thái Hà, 7h mà bọn aqua cũng đóng cửa rồi. Tức quá tìm NamA, nó cũng có cửa hàng ở Thái Hà, ôi chúng nó cũng đóng cửa đi chơi. Chẳng lẽ ra đây rồi mà không được sờ mó cái laptop nào, thế là vào kholaptop.vn, bọn nó cũng có toshiba c800, giá cũng mềm mềm, 7.390.000, tặng kèm túi, chuột. Sờ thấy hơi xấu, và bỗng thấy thích ASUS dòng X quá, mấy con chip tuy hơi yếu hơn tí, nhưng mỏng đẹp cực, có 1.85kg, bàn phím cũng đẹp, mình thích kiểu bàn phím của ASUS X đó, mà giá rẻ chứ, có 6.7 hoặc 7.3, khoảng khoảng đó. Mỗi tội là không có ổ DVD, đó là cái tội to nhất. Thôi đành lấy Toshiba. Định bụng là trưa nay sẽ chạy từ chỗ làm ra Thái Hà, vào aqua lấy, nhưng may quá cẩn thận gọi điện hỏi còn hàng không, thì cả aqua và namA đều hết, đúng là bọn bố láo, hết hàng mà không chịu cập nhật tình trạng lên website, làm tốn công ông mày đi lại. Thế là lúc tối, đã phóng xe ra kholaptop, chiến luôn em C800-1016, giá mới cập nhật lại, giảm 100k so với tối qua, haha, mua chậm cũng lợi hại thật. 7.290.000VND, mình mua luôn kèm con chuột không dây Logitech M235 giá 320.000VND, tổng thiệt hại là 7.610.000VND. Đưa thẻ HSBC ra, thì bọn nó kêu là thẻ tín dụng sẽ bị tính thêm 2.5% phí quẹt thẻ, tiên sư bố bọn chúng nó, 2.5% của 10 triệu thì là 250k rồi. May quá vừa mới có lương về, rút thẻ MB ra thanh toán luôn, tiết kiệm cả trăm ngàn chứ ít gì. Nhưng nói chung là ấm ức tức tối. Đồ được tặng bao gồm:\u003cbr\u003e\n– 1 con chuột dây rút lởm cực\u003cbr\u003e\n– 1 cái cặp đựng laptop cũng lởm nữa\u003cbr\u003e\n– 1 cái usb SanDick – cái này đỡ lởm nhất – 8G (thấy ghi giá là 150k)\u003cbr\u003e\n– 1 bộ vệ sinh laptop – cũng lởm.\u003cbr\u003e\nKể lể xong rồi, sau đây là ảnh và nội dung bài review:\u003cbr\u003e\nĐâu tiên là hộp, hộp nhỏ gọn, tiết kiệm hết sức. Có lẽ đó là xu hướng thân thiện môi trường, chứ laptop hồi xưa mình đi mua, vỏ to hoành tráng cực. Hoan nghênh tinh thần tiết kiệm\u003cbr\u003e\n–Ảnh vỏ —\u003cbr\u003e\nPhụ kiện mua kèm và được tặng:\u003cbr\u003e\n–Ảnh phụ kiện linh tinh —\u003cbr\u003e\nToàn thân từ đầu tới cuối là lớp vỏ màu đen sì sì, vân sần chống bám vân tay, thực ra tay nhờn như mình thì vẫn bám hết\u003cbr\u003e\n— Ảnh —\u003cbr\u003e\nCạnh bên phải là tai nghe, mic, cổng usb (nghe nói là 3.0), HDMI (ngon), VGA out, tản nhiệt, nguồn\u003cbr\u003e\n–Ảnh —\u003cbr\u003e\nCạnh bên trái bao gồm ổ DVD, 2 cổng usb. cổng LAN\u003cbr\u003e\n–Ảnh–\u003cbr\u003e\nBàn phím xịn hơn bàn phím của L510 nhà mình, gõ thích hơn, to hơn, và gọn hơn nữa chứ. Chỗ để tay cũng rộng hơn, trackpad di chuột cũng rộng hơn, thích hơn. Mỗi tội mấy phím di chuyển lên xuống trái phải mình thấy nhỏ quá, lap của mình đã nhỏ rồi lap này còn nhỏ hơn.\u003cbr\u003e\nPhía cạnh trước lệch sang tay phải là khe cắm thẻ SD và đèn tín hiệu các loại. Đặc điểm của Toshiba là có bánh xe chỉnh âm thanh, nhưng dòng này chắc rẻ tiền nên bị cắt mất tiêu, hổng có.\u003cbr\u003e\nMàn hình có vẻ ngon hơn màn hình của mình, sáng hơn, chắc của mình dùng lâu, bụi bẩn, mà độ sáng cũng giảm dần đi.\u003cbr\u003e\nBọn toshiba này rất chuối, tiết kiệm quá mức, không có đĩa driver đi kèm, cài win xong là phải update windows thì driver màn hình mới tự update chuẩn, chứ ko update win thì cố cách gì cũng không cài được driver màn hình. Trước tưởng mình máy mình nó thế, giờ con C800 này cũng vậy, hóa ra là bệnh chung của dòng Toshiba thần thánh.\u003cbr\u003e\nĐây là điểm, ôi cái gì cũng hơn, ít nhất là bằng máy mình. Đúng là lap dùng 2 năm lỗi thời quá rồi : ))\u003cbr\u003e\n–Ảnh—\u003cbr\u003e\nNhân tiện bình luận luôn về con chuột 320k:\u003cbr\u003e\nNhãn hiệu: Logitech M235\u003cbr\u003e\nSử dụng pin AA, có sẵn một cục đi kèm luôn. Cắm cái đầu nho nhỏ vào là nhận liền dùng liền. Chưa rõ nó dùng sóng wifi hay bluetooth. Cầm khá vừa tay, hơi nhỏ so với tay mình nhưng nói chung chuột pin AA cảm giác cầm chắc hơn pin AAA. Cái thích nhất là nó không có màu, cái tia ở dưới đáy con chuột ấy, không phải màu đỏ lòe như mấy con chuột có dây, rất chói mắt. Thích rồi, mua dùng thôi.\u003cbr\u003e\nThế nhé, mai có ảnh sau nhé. Giờ đi ngủ đã. Huhu.\u003c/p\u003e","title":"Review laptop 7.3 triệu – Toshiba C800-1016"},{"content":"Dạo này mua máy tính hộ cậu Khóa, chị Luyến, nên mình lượn khắp các trang mua sắm: trananh.vn mediamart.vn topcare pico aqualaptop nama kholaptop… Vào bachphuong.vn thấy bán cả thiết bị xăng dầu, kinh ngạc quá, nhấn vào phần laptop thì không thấy có sản phẩm nào, ôi lạ quá, google thì hóa ra bạn này đã phá sản đóng cửa rồi. Ôi địa chỉ tin cậy mua laptop một thời – cũng giống như Bảo An – đã ra đi. Laptop đầu tiên mình mua ở BP là con DELL cho bạn Hà, hai đứa đi xe bus đi mua laptop ở Kim Ngưu, đến đó thì lại gặp anh bán laptop là người cùng quê Hương Canh, thế là lúc về anh ấy kẹp 3 đưa về. Laptop dell thì dặt dẹo từ lâu lắm rồi, pin chai cách đây mấy năm. Rồi sau đó chị Oanh chủ quán net gần nhà (khu VĨnh Hồ) nhờ mình tư vấn chọn mua laptop, một cái lap sony vaio gần 40 triệu (thời điểm năm 2007 hay 2008 gì ấy), quá kinh khủng, chẳng để làm gì, sau đó thì cái đó bị mất trộm, bà ấy để trong nhà trong, nhưng vì nhà là quán net, toàn bọn chả ra gì, lấy cớ vào rửa tay không ai để ý thế là ôm cái lap té, bà ấy mất cả điện thoại, cả laptop vì lý do đó rồi. Lại nói về BP, sau khi có thêm trụ sở ở Trần Duy Hưng, thì chiếc laptop “đầu đời” của mình mua ở đó, vào một ngày mưa gió đùng đùng, vay của cô Đạo 10 triệu, đi mua cái lap 9,5. Hồi ấy là những ngày đầu tiên đi làm, ở chỗ anh Nam, ngõ 375 hay 377 Nguyễn Khang ấy. Ôi chiếc ASUS tuyệt vời, đã ra đi cùng với laptop của Tùng dâm và laptop của anh Phong (cả 4 triệu của mình) trong một lần ngủ ở công ty (ISDS, số 34 ngách 56 Hoàng Cầu).\nBảo An hồi xưa cũng to, khách mua hàng cứ nườm nượp, đó là hồi máy bàn còn thịnh, mình mua nhiều thứ ở Bảo An phết, máy bàn của Trung nhợn là mua ở đó. Nói chung là Bách Phương, Bảo An, mình không bao giờ nghĩ bọn đó sẽ sập đâu nhé. Thế mà ác thật, tèo rồi.\nBình luận (1) Tú béo — 2013-01-23 02:46\nBách Phương toạch lâu rồi, mua được con sạc Dell vét kho bên đấy về dùng giờ cũng hỏng mẹ luôn, đang phải tìm chỗ bán sạc mới :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/18/xuat-hien-va-bien-mat/","summary":"\u003cp\u003eDạo này mua máy tính hộ cậu Khóa, chị Luyến, nên mình lượn khắp các trang mua sắm: trananh.vn mediamart.vn topcare pico aqualaptop nama kholaptop… Vào bachphuong.vn thấy bán cả thiết bị xăng dầu, kinh ngạc quá, nhấn vào phần laptop thì không thấy có sản phẩm nào, ôi lạ quá, google thì hóa ra bạn này đã phá sản đóng cửa rồi. Ôi địa chỉ tin cậy mua laptop một thời – cũng giống như Bảo An – đã ra đi. Laptop đầu tiên mình mua ở BP là con DELL cho bạn Hà, hai đứa đi xe bus đi mua laptop ở Kim Ngưu, đến đó thì lại gặp anh bán laptop là người cùng quê Hương Canh, thế là lúc về anh ấy kẹp 3 đưa về. Laptop dell thì dặt dẹo từ lâu lắm rồi, pin chai cách đây mấy năm. Rồi sau đó chị Oanh chủ quán net gần nhà (khu VĨnh Hồ) nhờ mình tư vấn chọn mua laptop, một cái lap sony vaio gần 40 triệu (thời điểm năm 2007 hay 2008 gì ấy), quá kinh khủng, chẳng để làm gì, sau đó thì cái đó bị mất trộm, bà ấy để trong nhà trong, nhưng vì nhà là quán net, toàn bọn chả ra gì, lấy cớ vào rửa tay không ai để ý thế là ôm cái lap té, bà ấy mất cả điện thoại, cả laptop vì lý do đó rồi. Lại nói về BP, sau khi có thêm trụ sở ở Trần Duy Hưng, thì chiếc laptop “đầu đời” của mình mua ở đó, vào một ngày mưa gió đùng đùng, vay của cô Đạo 10 triệu, đi mua cái lap 9,5. Hồi ấy là những ngày đầu tiên đi làm, ở chỗ anh Nam, ngõ 375 hay 377 Nguyễn Khang ấy. Ôi chiếc ASUS tuyệt vời, đã ra đi cùng với laptop của Tùng dâm và laptop của anh Phong (cả 4 triệu của mình) trong một lần ngủ ở công ty (ISDS, số 34 ngách 56 Hoàng Cầu).\u003cbr\u003e\nBảo An hồi xưa cũng to, khách mua hàng cứ nườm nượp, đó là hồi máy bàn còn thịnh, mình mua nhiều thứ ở Bảo An phết, máy bàn của Trung nhợn là mua ở đó. Nói chung là Bách Phương, Bảo An, mình không bao giờ nghĩ bọn đó sẽ sập đâu nhé. Thế mà ác thật, tèo rồi.\u003c/p\u003e","title":"Xuất hiện và biến mất"},{"content":"Hiện giờ là 13:35pm, cả phòng vẫn tối ôm, có một số màn hình sáng, chẳng ai chịu bật điện, chuông thì không có nên cứ ngủ cố một cách rất ngon lành = )) Mình không ngủ, ngồi viết blog.\nTối hôm qua, thứ 4, đi làm về không kịp ăn gì hai đứa hùng hục phi đến nhà văn hóa Cầu Giấy, chả là có cái sự kiện Bảo Tín Minh Châu quay thưởng, kiểu mua nhẫn được tặng cái phiếu tham dự ấy mà. Mình cứ đinh ninh là chắc bốc thăm nhộn nhạo 15-30 là xong, 7h30 đi ăn rồi đưa vợ về rồi lên 52 Lạc Long Quân xử lý tiếp con hoa hồng. Ai dè, 7h30 chương trình chưa bắt đầu, 8h, hình như thế, mới có MC ra nói. Rồi nói nhăng nói cuộc, hát hò, nhảy nhót, game nọ game kia, lúc đầu mình tức lắm, tức ói máu, nhưng sau chán, nghĩ bụng bảo “thôi, kệ chúng mày, ông không lên làm việc nữa, xem chúng mày có trò gì” – thực ra thì tính hám tiền nổi lên nên nghĩ bụng “biết đâu mình trúng giải mấy trục triệu”. Mà ôi thôi, mấy cái giải này toàn là sản phẩm, xong thì nói vống giá lên. Rút cục ngồi vêu mõm từ 7h tới 11h đêm mà chẳng được cái khỉ gì. Đói mềm ruột, ra phở bò 111 Cầu Giấy làm bát phở gà với quẩy.\nVụ hám tiền thứ hai, là sáng nay, tức sáng thứ 5, trời rét mưa phùn, đường bẩn kinh khủng. Mình vừa đi làm vừa nghĩ thầm “đảm bảo là không ai có thể yêu HN khi HN ở trong tình trạng thời tiết như thế này”. Xong chuyện tả thời tiết, nói tiếp vụ sáng nay, lên công ty, check mail, thấy bọn TGDD gửi mail khuyến mại nọ kia, nói chung mình ghét bọn nó lắm, bán đắt lòi tòi phòi, nhưng mà km hấp dẫn thật, toàn 9k, 19k, 29k, 39k, nào là tai nghe bluetooth 29k, chuột không dây 39k, balo 39k, … Thế là mình quyết định mò ra TGDD ngay buổi trưa để xem có vợt dc cái tai nghe hay con chuột không. Cứ đinh ninh là cửa hàng TGDD ngay gần cty thôi, vì tối nào đi làm về cũng nhìn thấy mà, nên là mình đi bộ. Ai dè trí nhớ lầm lẫn, đi bộ mãi ko thấy đâu, phải hơn 1km, trời thì chưa tạnh mưa, mưa nhỏ thôi, nhưng có, đường thì lấy lội. Ra tới nơi, ôi may quá có hàng, nhưng mà chẳng có chuột, chẳng có tai nghe, chẳng có balo, đành phải mua một cái túi chống sốc 19k, một cục sạc dự phòng 19k nữa. Cục sạc mà cách đây gần một năm mua lumia 710 ở Thái Hà mình đã mua nó với giá 250k hay sao ấy, hôm nay, vẫn cục sạc đó, mình mua với giá 19k, ôi cuộc đời, đúng là lắm đổi thay.\nBình luận (1) Tú béo — 2013-01-23 02:48\n19k thì chỉ có giống về ngoại hình thôi :v\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/18/ham-tien-that-la-kho/","summary":"\u003cp\u003eHiện giờ là 13:35pm, cả phòng vẫn tối ôm, có một số màn hình sáng, chẳng ai chịu bật điện, chuông thì không có nên cứ ngủ cố một cách rất ngon lành = )) Mình không ngủ, ngồi viết blog.\u003cbr\u003e\nTối hôm qua, thứ 4, đi làm về không kịp ăn gì hai đứa hùng hục phi đến nhà văn hóa Cầu Giấy, chả là có cái sự kiện Bảo Tín Minh Châu quay thưởng, kiểu mua nhẫn được tặng cái phiếu tham dự ấy mà. Mình cứ đinh ninh là chắc bốc thăm nhộn nhạo 15-30 là xong, 7h30 đi ăn rồi đưa vợ về rồi lên 52 Lạc Long Quân xử lý tiếp con hoa hồng. Ai dè, 7h30 chương trình chưa bắt đầu, 8h, hình như thế, mới có MC ra nói. Rồi nói nhăng nói cuộc, hát hò, nhảy nhót, game nọ game kia, lúc đầu mình tức lắm, tức ói máu, nhưng sau chán, nghĩ bụng bảo “thôi, kệ chúng mày, ông không lên làm việc nữa, xem chúng mày có trò gì” – thực ra thì tính hám tiền nổi lên nên nghĩ bụng “biết đâu mình trúng giải mấy trục triệu”. Mà ôi thôi, mấy cái giải này toàn là sản phẩm, xong thì nói vống giá lên. Rút cục ngồi vêu mõm từ 7h tới 11h đêm mà chẳng được cái khỉ gì. Đói mềm ruột, ra phở bò 111 Cầu Giấy làm bát phở gà với quẩy.\u003cbr\u003e\nVụ hám tiền thứ hai, là sáng nay, tức sáng thứ 5, trời rét mưa phùn, đường bẩn kinh khủng. Mình vừa đi làm vừa nghĩ thầm “đảm bảo là không ai có thể yêu HN khi HN ở trong tình trạng thời tiết như thế này”. Xong chuyện tả thời tiết, nói tiếp vụ sáng nay, lên công ty, check mail, thấy bọn TGDD gửi mail khuyến mại nọ kia, nói chung mình ghét bọn nó lắm, bán đắt lòi tòi phòi, nhưng mà km hấp dẫn thật, toàn 9k, 19k, 29k, 39k, nào là tai nghe bluetooth 29k, chuột không dây 39k, balo 39k, … Thế là mình quyết định mò ra TGDD ngay buổi trưa để xem có vợt dc cái tai nghe hay con chuột không. Cứ đinh ninh là cửa hàng TGDD ngay gần cty thôi, vì tối nào đi làm về cũng nhìn thấy mà, nên là mình đi bộ. Ai dè trí nhớ lầm lẫn, đi bộ mãi ko thấy đâu, phải hơn 1km, trời thì chưa tạnh mưa, mưa nhỏ thôi, nhưng có, đường thì lấy lội. Ra tới nơi, ôi may quá có hàng, nhưng mà chẳng có chuột, chẳng có tai nghe, chẳng có balo, đành phải mua một cái túi chống sốc 19k, một cục sạc dự phòng 19k nữa. Cục sạc mà cách đây gần một năm mua lumia 710 ở Thái Hà mình đã mua nó với giá 250k hay sao ấy, hôm nay, vẫn cục sạc đó, mình mua với giá 19k, ôi cuộc đời, đúng là lắm đổi thay.\u003c/p\u003e","title":"Hám tiền thật là khổ"},{"content":"Ở HN nhiều cửa hàng made in VN nhưng ko phải hầu hết bán hàng chuẩn đâu ạ. Có thể theo em là chuẩn ở 1 số CH nhưng người khác thì lại nói là chưa chuẩn nên cũng khó nói đc. Như em đánh giá thì hệ thống Brother cũng đc ( em cho điểm đc 7 vì giá hơi đắt, hàng hóa cũng lẫn lộn nhiều ). M2 thì em ko vào vì nhiều khi thái độ của nhân viên theo em 1 số lần em vào thì đều ko ổn. Ở gần Đài THVN ( trong ngõ gần Phố Nguyễn Công Hoan ) cũng có 1 hàng ( em cho 8 điểm vì chỗ này bán hàng giá hợp lý, có chiết khấu từng món. Hàng ở đây nữ nhiều hơn nam ) SP thì cũng nhiều tuy nhiên diện tích quá hẹp, chen lấn do lượng người rất đông vào chọn hàng. Chỗ 49A Phan Bội Châu cũng đc ( bọn này có 3 CH, 1 ở Phan Bộn Châu, 1 ở Phố Huế, 1 ở Hàng Bông. Hàng ở đây thì đc chọn lọc kỹ, giá cũng đắt. Độ chuẩn khoảng 80%, còn lại là 1 số hàng trà trộn vào ). Ở Quán Sứ thì có 2 cửa hàng: 1 cái trước cửa Chùa thì theo em thấy ko ổn lắm. Cái thứ 2 hình như là số 50 thì phải ( cái CH mặt tiền rất nhỏ chỉ khoảng 2,5m nhưng hàng hóa rất nhiều, xem hàng rất khó do lượng người vào mua cũng khá đông. Em cho CH này đc 8,5 điểm vì nhân viên, ông chủ CH này bán rất dễ chịu, giá cũng hợp lý )\nVietborther thì có thể gọi là : Độc và lạ ( chịu khó lượn rất hay vớ được hàng 1 chiếc duy nhất , chất lượng thì khỏi bàn từ dáng tới vải ) tất nhiên giá sẽ cao hơn nhưng đắt nó sắt ra miếng .\nM2 thì : bình quân hơn , hay có hàng của mấy hãng , nhãn hiệu gia công ở mình . Dáng và vải cũng tạm được kém vietborther 1 bậc .\nBình luận (2) Misao — 2013-01-14 15:08\nHôm nào bác thử ghé qua 31 Hàng Bài (vào ngõ) xem sao. Cửa hàng của thằng bạn em chuyên đồ VNXK. Bác cứ nói là bạn Tùng Misao sẽ được nó giảm giá. 🙂 Em với bạn bè toàn mua của nó.\nthaiph — 2013-01-15 04:29\ncám ơn bác, hôm nào lên bờ hồ chơi em sẽ ghé 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/11/hang-made-in-vietnam-mua-o-dau/","summary":"\u003cp\u003eỞ HN nhiều cửa hàng made in VN nhưng ko phải hầu hết bán hàng chuẩn đâu ạ. Có thể theo em là chuẩn ở 1 số CH nhưng người khác thì lại nói là chưa chuẩn nên cũng khó nói đc. Như em đánh giá thì hệ thống Brother cũng đc ( em cho điểm đc 7 vì giá hơi đắt, hàng hóa cũng lẫn lộn nhiều ). M2 thì em ko vào vì nhiều khi thái độ của nhân viên theo em 1 số lần em vào thì đều ko ổn. Ở gần Đài THVN ( trong ngõ gần Phố Nguyễn Công Hoan ) cũng có 1 hàng ( em cho 8 điểm vì chỗ này bán hàng giá hợp lý, có chiết khấu từng món. Hàng ở đây nữ nhiều hơn nam ) SP thì cũng nhiều tuy nhiên diện tích quá hẹp, chen lấn do lượng người rất đông vào chọn hàng. Chỗ 49A Phan Bội Châu cũng đc ( bọn này có 3 CH, 1 ở Phan Bộn Châu, 1 ở Phố Huế, 1 ở Hàng Bông. Hàng ở đây thì đc chọn lọc kỹ, giá cũng đắt. Độ chuẩn khoảng 80%, còn lại là 1 số hàng trà trộn vào ). Ở Quán Sứ thì có 2 cửa hàng: 1 cái trước cửa Chùa thì theo em thấy ko ổn lắm. Cái thứ 2 hình như là số 50 thì phải ( cái CH mặt tiền rất nhỏ chỉ khoảng 2,5m nhưng hàng hóa rất nhiều, xem hàng rất khó do lượng người vào mua cũng khá đông. Em cho CH này đc 8,5 điểm vì nhân viên, ông chủ CH này bán rất dễ chịu, giá cũng hợp lý )\u003cbr\u003e\nVietborther thì có thể gọi là : Độc và lạ ( chịu khó lượn rất hay vớ được hàng 1 chiếc duy nhất , chất lượng thì khỏi bàn từ dáng tới vải ) tất nhiên giá sẽ cao hơn nhưng đắt nó sắt ra miếng .\u003cbr\u003e\nM2 thì : bình quân hơn , hay có hàng của mấy hãng , nhãn hiệu gia công ở mình . Dáng và vải cũng tạm được kém vietborther 1 bậc .\u003c/p\u003e","title":"Hàng Made in Vietnam mua ở đâu?"},{"content":"Vợ chồng chết thảm trên đường đi ăn giỗ\nMỗi ngày đọc báo, những cái chết thương tâm như thế này nhiều đến mức khiến người ta cảm thấy nó bình thường. Nhưng, bình thường thế nào được, mỗi ngày 30 người chết vì tai nạn giao thông, toàn là những người đang tuổi lao động, những cái chết bất ngờ, thương tâm, đau xót.\nNếu họ đi ô tô, hoặc là xe 3 bánh thôi, sẽ ko vì va chạm mà ngã ra đường, rồi bị xe tải cán qua, vợ ôm chồng, tử vong, ôi 🙁\nVì sao ô tô quá đắt như vậy, vì sao cứ phải đánh thuế 200% mới thỏa mãn như vậy?\nVì giá xe mới đắt như thú, nên xe cũ cũng chẳng có lý do gì mà rẻ, đắt khủng khiếp luôn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/10/o-to-o-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2013/01/vo-chong-chet-tham-tren-duong-di-an-gio/\"\u003eVợ chồng chết thảm trên đường đi ăn giỗ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMỗi ngày đọc báo, những cái chết thương tâm như thế này nhiều đến mức khiến người ta cảm thấy nó bình thường. Nhưng, bình thường thế nào được, mỗi ngày 30 người chết vì tai nạn giao thông, toàn là những người đang tuổi lao động, những cái chết bất ngờ, thương tâm, đau xót.\u003cbr\u003e\nNếu họ đi ô tô, hoặc là xe 3 bánh thôi, sẽ ko vì va chạm mà ngã ra đường, rồi bị xe tải cán qua, vợ ôm chồng, tử vong, ôi 🙁\u003cbr\u003e\nVì sao ô tô quá đắt như vậy, vì sao cứ phải đánh thuế 200% mới thỏa mãn như vậy?\u003cbr\u003e\nVì giá xe mới đắt như thú, nên xe cũ cũng chẳng có lý do gì mà rẻ, đắt khủng khiếp luôn.\u003c/p\u003e","title":"Ô tô ở Việt Nam"},{"content":"Các bạn Ben đang bán với giá 6.5 triệu, Mediamart thì bán với giá 6 triệu, công nhận cái con số 5.999.000 có giá trị về mặt tâm lý thật, cứ thấy rẻ hơn 6 triệu ý : ))\nMình mua ở MediaMart Hà Đông, đầu tiên là thằng ku nhân viên bảo giữ lại vỏ hộp, cho lap vào túi bóng mang về – ô bố láo, ông chưa đi mua ở đâu mà phải cho lap vào túi nilong mang về cả. Lúc sau thằng ku khác ra, thằng này có vẻ ngon lành hơn thằng kia, giải thích là sợ người ta mua rồi mang ra ngoài bán buôn nên giữ lại vỏ hộp, mình mặc cả là thôi thế xé tem ở vỏ hộp đi, cho anh cầm vỏ hộp vì anh còn phải gửi về Quảng Ninh, nó ok, thế là ra thanh toán tiền luôn. Thẻ HSBC thần thánh thanh toán roẹt roẹt, nuột.\nHệ quy chiếu so sánh là Toshiba satelline site:thaimeo.info toshiba satellite L510-s4016 mua cách đây 2 năm của mình.\nCảm nhận ban đầu là màu đen bóng khá đẹp, nhưng ổ cd hợp ọp ẹp, nhựa rẻ tiền, có vẻ không cứng cáp vững chắc bằng toshiba, phần thân của nó cũng mỏng hơn con toshiba cục gạch của mình.\nỔ usb bố trí khá hợp lý, 2 cái bên trái và 1 cái bên phải, usb 3.0 mới ác.\nVội quá không thèm để ý có đầu đọc thẻ SD không. Tất nhiên không có ngõ HDMI như Toshiba của mình, hề hề, máy 13 triệu cách đây 2 năm nó phải khác chứ.\nCũng giống như máy mình hồi mới mua, quạt tản nhiệt chạy rất êm, chỉ có ổ dvd là kêu như bò, con lenovo này còn có quảng cáo là chế độ điều khiển quạt thông minh, không ồn, nghe cũng hấp dẫn.\nỔ cứng con này có vẻ rất bất kham, tạo ổ đĩa mới khá khó nên mình vẫn để hơn 200GB ở tình trạng chưa phân vùng.\nSóng wifi thì bắt yếu hơn toshiba, toshiba của mình báo sóng wifi cực ảo, lúc nào cũng full 5 vạch : ))\nMặc dù không phải là cpu core i như toshiba nhưng điểm lại cao hơn, mọi người có thể xem lại điểm và bài review toshiba tại đây.\nĐiểm yếu của em lenovo này có lẽ là màn hình, góc nhìn hẹp, hơi lệch đi tí là màn hình bị ám đỏ ngay, không trong sáng, góc nhìn rộng như toshiba xịn.\nTúm lại là mua để làm văn bản lướt web chơi webgame đơn thuần thì con lenovo này đáp ứng thoải mái, pin trâu, hơn 4 tiếng, gần 5 tiếng nếu giảm độ sáng. Chắc tại mới cài ít phần mềm.\nTham chi con diem cao hon core i3 cua minh nua.\nBình luận (1) Tú béo — 2013-01-10 14:25\nIntel HD Graphics 3000 mà lại đíu có HDMI à? 😐 Đang định thửa 1 con về làm HTPC cho rẻ, nhưng ko có HDMI thì nghỉ cho mát\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/09/review-laptop-gia-6-trieu-dong/","summary":"\u003cp\u003eCác bạn \u003ca href=\"http://ben.com.vn/mains.aspx?MNU=266\u0026amp;Type=Product\u0026amp;ID=16995\"\u003eBen đang bán với giá 6.5 triệu\u003c/a\u003e, \u003ca href=\"http://www.mediamart.vn/san-pham/laptop/laptop-lenovo-g480-5935-1145-b960/\"\u003eMediamart thì bán với giá 6 triệu\u003c/a\u003e, công nhận cái con số 5.999.000 có giá trị về mặt tâm lý thật, cứ thấy rẻ hơn 6 triệu ý : ))\u003cbr\u003e\nMình mua ở MediaMart Hà Đông, đầu tiên là thằng ku nhân viên bảo giữ lại vỏ hộp, cho lap vào túi bóng mang về – ô bố láo, ông chưa đi mua ở đâu mà phải cho lap vào túi nilong mang về cả. Lúc sau thằng ku khác ra, thằng này có vẻ ngon lành hơn thằng kia, giải thích là sợ người ta mua rồi mang ra ngoài bán buôn nên giữ lại vỏ hộp, mình mặc cả là thôi thế xé tem ở vỏ hộp đi, cho anh cầm vỏ hộp vì anh còn phải gửi về Quảng Ninh, nó ok, thế là ra thanh toán tiền luôn. Thẻ HSBC thần thánh thanh toán roẹt roẹt, nuột.\u003cbr\u003e\nHệ quy chiếu so sánh là Toshiba satelline site:thaimeo.info toshiba satellite L510-s4016 mua cách đây 2 năm của mình.\u003cbr\u003e\nCảm nhận ban đầu là màu đen bóng khá đẹp, nhưng ổ cd hợp ọp ẹp, nhựa rẻ tiền, có vẻ không cứng cáp vững chắc bằng toshiba, phần thân của nó cũng mỏng hơn con toshiba cục gạch của mình.\u003cbr\u003e\nỔ usb bố trí khá hợp lý, 2 cái bên trái và 1 cái bên phải, usb 3.0 mới ác.\u003cbr\u003e\nVội quá không thèm để ý có đầu đọc thẻ SD không. Tất nhiên không có ngõ HDMI như Toshiba của mình, hề hề, máy 13 triệu cách đây 2 năm nó phải khác chứ.\u003cbr\u003e\nCũng giống như máy mình hồi mới mua, quạt tản nhiệt chạy rất êm, chỉ có ổ dvd là kêu như bò, con lenovo này còn có quảng cáo là chế độ điều khiển quạt thông minh, không ồn, nghe cũng hấp dẫn.\u003cbr\u003e\nỔ cứng con này có vẻ rất bất kham, tạo ổ đĩa mới khá khó nên mình vẫn để hơn 200GB ở tình trạng chưa phân vùng.\u003cbr\u003e\nSóng wifi thì bắt yếu hơn toshiba, toshiba của mình báo sóng wifi cực ảo, lúc nào cũng full 5 vạch : ))\u003cbr\u003e\nMặc dù không phải là cpu core i như toshiba nhưng điểm lại cao hơn, mọi người có thể xem lại điểm và bài \u003ca href=\"http://thaimeo.info/blog/?p=1206\"\u003ereview toshiba\u003c/a\u003e tại đây.\u003cbr\u003e\nĐiểm yếu của em lenovo này có lẽ là màn hình, góc nhìn hẹp, hơi lệch đi tí là màn hình bị ám đỏ ngay, không trong sáng, góc nhìn rộng như toshiba xịn.\u003cbr\u003e\nTúm lại là mua để làm văn bản lướt web chơi webgame đơn thuần thì con lenovo này đáp ứng thoải mái, pin trâu, hơn 4 tiếng, gần 5 tiếng nếu giảm độ sáng. Chắc tại mới cài ít phần mềm.\u003c/p\u003e","title":"Review laptop gia 6 trieu dong"},{"content":"Mình đọc quanlambao, và sau đó google, nói chung là phải tẩy chay bọn Masan, ăn thì cũng ngon đấy nhưng nguồn gốc thì chẳng biết thế nào\nCũng giống như TH true milk vậy, quảng cáo rất ghê gớm, nhưng thực chất ra sao?\nVợ mình thì lại rất khoái chinsu, th, :-j\nhttp://m.giaoduc.net.vn/Story.aspx?did=58221\nBình luận (1) Tú béo — 2013-01-10 14:31\nBịp bợm thì đã rõ, chỉ ngại là phẩm chất còn kém nữa thì đẹp 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/08/tay-chay-bon-masan/","summary":"\u003cp\u003eMình đọc quanlambao, và sau đó google, nói chung là phải tẩy chay bọn Masan, ăn thì cũng ngon đấy nhưng nguồn gốc thì chẳng biết thế nào\u003cbr\u003e\nCũng giống như TH true milk vậy, quảng cáo rất ghê gớm, nhưng thực chất ra sao?\u003cbr\u003e\nVợ mình thì lại rất khoái chinsu, th, :-j\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://m.giaoduc.net.vn/Story.aspx?did=58221\"\u003ehttp://m.giaoduc.net.vn/Story.aspx?did=58221\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2013-01-10 14:31\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBịp bợm thì đã rõ, chỉ ngại là phẩm chất còn kém nữa thì đẹp 🙁\u003c/p\u003e","title":"Tẩy chay bọn Masan?"},{"content":"chị Hoa Do:\n– Cái gì đây Pi? Con lại ăn mũi à?\n– Không ạ, cái này không phải mũi.\n– Thế nó là cái gì?\n– Nó đắng ạ. Nhưng mà nó giòn.\nBạn nào lúc bé toàn ăn cứt mũi giơ tay.\na Giang dk:\nBông ơi lớn lên Bông có nuôi bố không?\n– Có ạ.\nBông có xúc cơm cho bố ăn không?\n– Có ạ, nhưng con sẽ không bực mình.\n????\n– Còn bố mẹ thì hay bực mình với con, con chán đời lắm.\n!!!!…\nBông đang ngồi tập viết, chưa được 5p bố nghe thấy:\n– Chán quá, ngồi học chán quá, đi chơi đi Bông ơi.\n– Nhưng mà tớ còn phải học.\n– Đi chơi một tí thôi, đi mà…\n– Được rồi, đi một tí thôi đấy nhé\nXong rồi con gái toe toét chạy ra chỗ bố.\nĐoạn hội thoại trên do em tự biên tự diễn để tự rủ mình đi chơi. Em thật là người đàng hoàng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/07/bon-tre-con/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003echị Hoa Do:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Cái gì đây Pi? Con lại ăn mũi à?\u003cbr\u003e\n– Không ạ, cái này không phải mũi.\u003cbr\u003e\n– Thế nó là cái gì?\u003cbr\u003e\n– Nó đắng ạ. Nhưng mà nó giòn.\u003cbr\u003e\nBạn nào lúc bé toàn ăn cứt mũi giơ tay.\u003cbr\u003e\na Giang dk:\u003cbr\u003e\nBông ơi lớn lên Bông có nuôi bố không?\u003cbr\u003e\n– Có ạ.\u003cbr\u003e\nBông có xúc cơm cho bố ăn không?\u003cbr\u003e\n– Có ạ, nhưng con sẽ không bực mình.\u003cbr\u003e\n????\u003cbr\u003e\n– Còn bố mẹ thì hay bực mình với con, con chán đời lắm.\u003cbr\u003e\n!!!!…\u003cbr\u003e\nBông đang ngồi tập viết, chưa được 5p bố nghe thấy:\u003cbr\u003e\n– Chán quá, ngồi học chán quá, đi chơi đi Bông ơi.\u003cbr\u003e\n– Nhưng mà tớ còn phải học.\u003cbr\u003e\n– Đi chơi một tí thôi, đi mà…\u003cbr\u003e\n– Được rồi, đi một tí thôi đấy nhé\u003cbr\u003e\nXong rồi con gái toe toét chạy ra chỗ bố.\u003cbr\u003e\nĐoạn hội thoại trên do em tự biên tự diễn để tự rủ mình đi chơi. Em thật là người đàng hoàng.\u003c/p\u003e","title":"Bọn trẻ con"},{"content":"Mình đã có vợ được hơn 10 ngày, tay đeo nhẫn, chân lau nhà. : ))\nDạo này trời rét kinh khủng, hôm nay lại còn mưa nữa, đi làm thì xa, ôi thôi, 8.8km, vừa đo bằng google map. May mà mới mua được cái áo phao. Rổ giá bây giờ đắt đỏ thật, cái áo phọt phẹt cũng tầm 500-600k rồi, còn coi được thì phải 800k trở lên, mình mua ở M2 đường Thái Hà cái áo 850k, thấy bảo là lông vũ, nói chung gì cũng được, cơ bản rất ấm, và đẹp hơn cái áo 300k năm ngoái 😛\nLại nói về chuyện lấy vợ. Công nhận là cô dâu chú rể nhàn, ai bảo làm gì làm nấy, chủ yếu đứng cười, chụp ảnh, bắt tay. Hehe. Đám cưới rất là vui, bạn bè bố mẹ, bạn bè mình, họ hàng, nói chung là một dịp gặp gỡ đông đúc ồn ào, rất là thích thú. Dù bị thiếu khá nhiều – do trùng giờ cưới với Sở Khanh, rồi là ăn hỏi người này người kia, cưới vào mùa cao điểm khổ phết.\nTrở thành người đàn ông của gia đình là một trải nghiệm rất hứng khởi. Mình rất muốn có một cái khoan, khoan bê tông, khoan gỗ, để treo thứ này thứ kia lên tường, muốn đi mua gỗ, tự đóng bàn, tủ, giá sách, kệ sách… Tưởng tượng ra cảnh hoàn thành một “công trình” như giá sách chẳng hạn, là làm mình thấy rất phê phê.\nNói chung lập gia đình bây giờ sướng hơn ngày xưa nhiều, rất nhiều. Cũng như là việc mình so sánh đời sống bây giờ với thời những năm 1990 vậy. Rất lệch. Thời thế thôi mà. Và thay vì so sánh với ngày xưa, chúng ta nên so sánh với thế giới thì hơn.\nMấy hôm nay đang đọc Nhật ký chiến trường của liệt sỹ Dương Thị Xuân Quý, đọc nhiều đọc muốn khóc, bao người đã hi sinh thanh xuân, hi sinh hạnh phúc, hi sinh tính mạng, để lại những nỗi đau không gì bù đắp được cho người còn sống, đổi lại gì, hòa bình? Uh đúng rồi hòa bình, nhưng, nhân dân chúng tôi xứng đáng có cuộc sống tốt hơn bây giờ, có môi trường sống tốt đẹp hơn bây giờ, đồng chí X và đồng bọn ạ.\nMình thì ngon rồi, lương chục củ, tối ngủ nhà (và ăn cơm nhà nữa – từ hồi lấy vợ hạn chế ăn ngoài, toàn 8h về tới nhà, nấu cơm ăn cơm, xong xuối là 10h : ))). Nhưng còn bao người nghèo khổ, mùa đông HN lạnh như thế… Hôm trước, sau khi đọc xong bài MUỐN VỀ ĐÓN TẾT, MÀ TIỀN ĐÃ HẾT, khi vào ăn bún ở Huỳnh Thúc Kháng, vừa dừng xe, ko kịp rút chìa khóa, sấp ngửa ra đường mua bánh rán cho một anh bán hàng rong, bánh rán 3 ngàn một cái, mua luôn 5 cái, ăn tới hôm sau mới hết 😀\nBình luận (3) Tú béo — 2013-01-04 08:22\nHôm trước lạnh quá cũng vừa mua 1 cái ở M2, 750k, nhìn chả khác gì cái áo 300k mình mua cách đây 5 năm ở BigC. Vật giá leo thang man rợ thật 🙁\nBố cu Trí — 2013-01-28 07:11\nSao những người yêu nước thương dân như Thái mèo lại không được làm lãnh đạo nhỉ 😀\nthaiph — 2013-02-01 12:41\nsau này em vận động tranh cử bác nhớ bầu cho 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2013/01/03/chao-2013/","summary":"\u003cp\u003eMình đã có vợ được hơn 10 ngày, tay đeo nhẫn, chân lau nhà. : ))\u003cbr\u003e\nDạo này trời rét kinh khủng, hôm nay lại còn mưa nữa, đi làm thì xa, ôi thôi, 8.8km, vừa đo bằng google map. May mà mới mua được cái áo phao. Rổ giá bây giờ đắt đỏ thật, cái áo phọt phẹt cũng tầm 500-600k rồi, còn coi được thì phải 800k trở lên, mình mua ở M2 đường Thái Hà cái áo 850k, thấy bảo là lông vũ, nói chung gì cũng được, cơ bản rất ấm, và đẹp hơn cái áo 300k năm ngoái 😛\u003cbr\u003e\nLại nói về chuyện lấy vợ. Công nhận là cô dâu chú rể nhàn, ai bảo làm gì làm nấy, chủ yếu đứng cười, chụp ảnh, bắt tay. Hehe. Đám cưới rất là vui, bạn bè bố mẹ, bạn bè mình, họ hàng, nói chung là một dịp gặp gỡ đông đúc ồn ào, rất là thích thú. Dù bị thiếu khá nhiều – do trùng giờ cưới với Sở Khanh, rồi là ăn hỏi người này người kia, cưới vào mùa cao điểm khổ phết.\u003cbr\u003e\nTrở thành người đàn ông của gia đình là một trải nghiệm rất hứng khởi. Mình rất muốn có một cái khoan, khoan bê tông, khoan gỗ, để treo thứ này thứ kia lên tường, muốn đi mua gỗ, tự đóng bàn, tủ, giá sách, kệ sách… Tưởng tượng ra cảnh hoàn thành một “công trình” như giá sách chẳng hạn, là làm mình thấy rất phê phê.\u003cbr\u003e\nNói chung lập gia đình bây giờ sướng hơn ngày xưa nhiều, rất nhiều. Cũng như là việc mình so sánh đời sống bây giờ với thời những năm 1990 vậy. Rất lệch. Thời thế thôi mà. Và thay vì so sánh với ngày xưa, chúng ta nên so sánh với thế giới thì hơn.\u003cbr\u003e\nMấy hôm nay đang đọc Nhật ký chiến trường của liệt sỹ Dương Thị Xuân Quý, đọc nhiều đọc muốn khóc, bao người đã hi sinh thanh xuân, hi sinh hạnh phúc, hi sinh tính mạng, để lại những nỗi đau không gì bù đắp được cho người còn sống, đổi lại gì, hòa bình? Uh đúng rồi hòa bình, nhưng, nhân dân chúng tôi xứng đáng có cuộc sống tốt hơn bây giờ, có môi trường sống tốt đẹp hơn bây giờ, đồng chí X và đồng bọn ạ.\u003cbr\u003e\nMình thì ngon rồi, lương chục củ, tối ngủ nhà (và ăn cơm nhà nữa – từ hồi lấy vợ hạn chế ăn ngoài, toàn 8h về tới nhà, nấu cơm ăn cơm, xong xuối là 10h : ))). Nhưng còn bao người nghèo khổ, mùa đông HN lạnh như thế… Hôm trước, sau khi đọc xong bài \u003ca href=\"http://linkhay.com/note5012602/muon-ve-don-tet-ma-tien-da-het\"\u003eMUỐN VỀ ĐÓN TẾT, MÀ TIỀN ĐÃ HẾT\u003c/a\u003e, khi vào ăn bún ở Huỳnh Thúc Kháng, vừa dừng xe, ko kịp rút chìa khóa, sấp ngửa ra đường mua bánh rán cho một anh bán hàng rong, bánh rán 3 ngàn một cái, mua luôn 5 cái, ăn tới hôm sau mới hết 😀\u003c/p\u003e","title":"Chào 2013"},{"content":"Bộ nồi mới được tặng.\nĐược tặng vì mua cái bếp này:\nfeatures\nwith superior induction technology no pre-heating time, immediate power\ntransfer pot recognition, energy-saving, user-\nfriendly and safe suitable for all pots/pans with\nferromagnetic bottom electronic regulation via touch control\nsensors convenient operation, LED-display temperature pre-selection from 60 °C\nto 240 °C power selection in 10 levels, residual heat\nindicator for each cooking zone 180-minute timer, automatic-switch-off and\nsignal tone planar glass ceramic surface, very easy to\nclean\nspecification 230 V~ 3400 W 2 cooking zones\n100 – 200 mm Ø\n(2000/1400 W) dimensions: 60 x 36 x 6.6 cm\ndas CE-Zeichen\nGiá của cả bếp và nồi bằng cái tivi của Tú ún : ))\nHôm qua Pico mang cho mình cái tủ lạnh, mua máy giặt ở topcare, tủ lạnh ở pico, có 2 thằng ku giao hàng đều trẻ, cảm giác rất ngoan, thật thà, nói chung là dễ chịu. Máy giặt thì xe máy chở vào tận sân, còn Tủ lạnh thì chở bằng ô tô, dừng ở đầu ngõ rồi chở bằng xe đẩy 2 bánh vào nhà. Bê lên tầng 3, thằng ku giao hàng, thằng ku lái xe, với mình, 3 người đẩy cái tủ lạnh lên, phờ râu, vì nó to, dù không nặng bằng cái máy giặt, máy giặt thì chỉ có mình với thằng ku giao hàng khiêng, 3 tầng mà nghỉ 3 lượt, gần chết : ))\nThằng ku giao tủ lạnh nói mỗi cái tủ giao cho khách bọn nó dc Pico trả 17k, tháo cánh vì cầu thang hẹp dc thêm 20k. Khổ, nghe rõ thương, định bonus cho 50-100 mà nhà hết sạch tiền, lúc trước trả tiền giường + đệm hết sạch. Bình luận (4) Tú béo — 2012-12-20 00:33\nRân trơi ý nhề ;))\nLowij — 2012-12-31 08:56\nTổng thiệt hại bao nhiêu rồi anh, hôm nào tổng kết rồi chỉ cho em phát, em còn có hướng phấn đấu : ))\nthaiph — 2013-01-02 10:27\nkhoảng 60 củ Lợi ạ, nếu chỉ tính sắm đồ còn nếu cỗ nữa thì tèo đi )) suxu — 2013-01-02 12:07\nChồng phải bonus thông tin là trong đó đã có rất nhiều khoản không phải sắm (do được tặng rồi) nữa chứ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/17/17432/","summary":"\u003cp\u003eBộ nồi mới được tặng.\u003cbr\u003e\nĐược tặng vì mua cái bếp này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003efeatures\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003ewith superior induction technology\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eno pre-heating time, immediate power\u003cbr\u003e\ntransfer\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003epot recognition, energy-saving, user-\u003cbr\u003e\nfriendly and safe\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003esuitable for all pots/pans with\u003cbr\u003e\nferromagnetic bottom\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eelectronic regulation via touch control\u003cbr\u003e\nsensors\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003econvenient operation, LED-display\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003etemperature pre-selection from 60 °C\u003cbr\u003e\nto 240 °C\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003epower selection in 10 levels, residual heat\u003cbr\u003e\nindicator for each cooking zone\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e180-minute timer, automatic-switch-off and\u003cbr\u003e\nsignal tone\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eplanar glass ceramic surface, very easy to\u003cbr\u003e\nclean\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003especification\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e230 V~ 3400 W\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e2 cooking zones\u003cbr\u003e\n100 – 200 mm Ø\u003cbr\u003e\n(2000/1400 W)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003edimensions: 60 x 36 x 6.6 cm\u003cbr\u003e\ndas CE-Zeichen\u003cbr\u003e\nGiá của cả bếp và nồi bằng cái tivi của Tú ún : ))\u003cbr\u003e\nHôm qua Pico mang cho mình cái tủ lạnh, mua máy giặt ở topcare, tủ lạnh ở pico, có 2 thằng ku giao hàng đều trẻ, cảm giác rất ngoan, thật thà, nói chung là dễ chịu. Máy giặt thì xe máy chở vào tận sân, còn Tủ lạnh thì chở bằng ô tô, dừng ở đầu ngõ rồi chở bằng xe đẩy 2 bánh vào nhà. Bê lên tầng 3, thằng ku giao hàng, thằng ku lái xe, với mình, 3 người đẩy cái tủ lạnh lên, phờ râu, vì nó to, dù không nặng bằng cái máy giặt, máy giặt thì chỉ có mình với thằng ku giao hàng khiêng, 3 tầng mà nghỉ 3 lượt, gần chết : ))\u003cbr\u003e\nThằng ku giao tủ lạnh nói mỗi cái tủ giao cho khách bọn nó dc Pico trả 17k, tháo cánh vì cầu thang hẹp dc thêm 20k. Khổ, nghe rõ thương, định bonus cho 50-100 mà nhà hết sạch tiền, lúc trước trả tiền giường + đệm hết sạch.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-12-20 00:33\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bếp nồi tủ lạnh"},{"content":"Nhân một sự kiện đang nóng hổi, hóng dc thông tin hay hay bên ô fun:\nNguyên nhân 1 đứa trẻ con cũng có thể biết là vừa rồi có 1 đại gia hụt bước trong việc đấu giá trành giành thương hiệu Gucci tại vn,thế là nhảy sang chơi nhau nhằm bóc mẽ lật tẩy nhau để giành lại quyền phân phối,còn nếu bảo hoan hô lực lượng hải quan thì quả là sai lầm,Hải quan cái gì cũng biết đừng hòng qua mắt họ,họ dùng hàng hiệu còn nhiều hơn dân thường chứ chả chơi,nhưng bao năm nay trốn thuế khai thuế như vậy,sao phải đến năm nay hải quan mới giả quẻ bóc mẽ ra,con ruồi bay qua Hải quan còn biết đực hay cái chứ đừng nói khai ba cái giá 3-5 $ / đôi giầy,cái áo lừa họ không có đâu\nrốt cuộc sau vụ này chả có ai đi tù cả mặc dù tiền thuế thất thoát của nhà nước cả trăm tỉ,nhưng nhìn cán bộ cục hải quan,cục thuế gì đó có trụ sở trên đường nguyễn văn cừ HN thì thấy cán bộ ai cũng đi xe đẹp ít thì 500tr nhiều thì…. mặc dù lương hải quan đc là bao,đảng viên cấm làm kinh tế nhưng cán bộ nào cũng đi xe oto đi làm\nvu việc này làm ngta nhớ lại việc ĐÔNG NAM của chồng hoa hậu bị FPT đập vì gì ai cũng biết rồi\n1 sự tha hóa biến chất trong đội ngũ công quyền bây h,đúng là có tiền thì muốn gì cũng đc,đổi trắng thay đen…..\nphuongnam viết :\nMấy hôm nay dư luận ầm ĩ về vụ Milano. Đa số những bạn bán đồ au và xài đồ sành đều cho rằng Milano bán đồ xịn, 1 số đông gần như chưa bao giờ bước chân vào Milano hay xài đồ hiệu thì cho rằng Milano bán hàng fake ( hiệu ứng bày đàn ). Một số nữa như mình lưỡng lự cho rằng có cả xịn cả fake. Mình vừa là đối tác vừa là khách hàng của Milano, thỉnh thoảng mình cũng mua đồ ở đấy ( nếu sale ) còn kg sale mình order của các bạn đánh hàng nước ngoài về vì bên đấy rẻ hơn.\nNhiều bạn mồm cứ quang quác tại sao nó sale 5, 70 % chắc là hàng fake rồi. Các bạn dốt vừa thôi. Hàng Milano nhập về đã trốn thuế, giá lại bán cao hơn nước ngoài thì Minalo đã lãi quá nhiều rồi. Mà Milano chỉ sale vào cuối vụ tập trung vào hàng tồn, chuẩn bị hết mode. Bao giờ nó cũng chia ra làm mấy đợt, đầu tiên là 30, sau đó là 50 % ( với giá này Milano chưa chắc đã lỗ ) còn đến 80 % thì gần như kg còn gì mà mua. Còn nếu như Milano nó bán hàng hàng fake hay trộn hàng fake vào mà nó lừa được hàng ngàn người tiêu dùng ở VN trong 10 năm nay thì nó quá siêu rồi, đỉnh của đỉnh, mình ngu đâm đầu vào mua thì mình phải chịu thôi.\nNói về cái chết của Milano bỏ qua chuyện hàng fake hay kg nhé, vợ chồng Tuấn-Hê len khôn quá nhưng chưa ” ngoan ”. Cách đây 1 năm khi mình cầm cái hđ của lô hàng Milano chuyển từ SG ra HN mình đã thắc mắc rồi, ví dụ như trị giá lô hàng 10 tỷ giá trị hđ có 100 triệu thôi. Lúc đấy ước tính doanh thu Milano khoảng 100 tỷ/tháng cả ở HN và SG ( chi tiết này mình nhớ chắc chắn lắm nhưng kg xa thực tế nhiều ) thì riêng tiền trốn thuế VAT 10% + thu nhập doanh nghiệp 25 % = 35 % tức là 1 tháng Milano trốn thuế 35 tỷ, các bác tính thử 10 năm là bao nhiêu? Nhẹ nhàng cứ cho là 1000 tỷ đi, chưa tính theo luật thuế còn phạt từ 1 đến 3 lần trên số tiền vi phạm. Cách đây mấy ngày gọi đt cho em của Hê len hóng xem tình hình thế nào thì em ấy nói chị Hê len đi mua hàng ở nước ngoài rồi. Đi trốn chứ làm éo gì có chuyện đi mua hàng tầm này. Vợ chồng này việt kiều, tất nhiên là tiền nhiều rồi, cũng chịu chơi, ăn xài nhưng ít bỏ tiền ra mua và nuôi dưỡng các mối quan hệ bền vững ( VN thiếu cái này chết ngay, gương anh Thiều Đông Nam còn sờ sờ ra kìa ) nên khi vỡ việc ra té luôn, bỏ của chạy lấy người. Nếu như ngay hôm nổ ra vụ việc chấp nhận biết cửa sáng bỏ ra 1 số tiền lớn bịt ngay thì kg đến nỗi phải trốn và thiệt hại nhiều thế này. Khi sự việc vỡ ra đến thế này, cửa trở về VN và khôi phục lại cơ đồ của Hê len coi như bằng không.\nGucci, Dolce sẽ sớm có đại diên tại VN thôi, Công ty gì nhỉ của nhà chồng em Hà Tăng năm ngoái cũng đã chiến đấu dành quyền phân phối Gucci ở VN với Milano và suýt thắng. Hê len mướt mồ hôi và mệt mỏi trong trận thi đấu đấy. Đúng là trong cái phúc lại chứa cái họa lớn, thà bị mất quyền phân phối còn đỡ hơn kết quả ngày hôm nay nhiều.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/14/ve-vu-hang-fake-hang-xin/","summary":"\u003cp\u003eNhân một sự kiện đang nóng hổi, hóng dc thông tin hay hay bên ô fun:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eNguyên nhân 1 đứa trẻ con cũng có thể biết là vừa rồi có 1 đại gia hụt bước trong việc đấu giá trành giành thương hiệu Gucci tại vn,thế là nhảy sang chơi nhau nhằm bóc mẽ lật tẩy nhau để giành lại quyền phân phối,còn nếu bảo hoan hô lực lượng hải quan thì quả là sai lầm,Hải quan cái gì cũng biết đừng hòng qua mắt họ,họ dùng hàng hiệu còn nhiều hơn dân thường chứ chả chơi,nhưng bao năm nay trốn thuế khai thuế như vậy,sao phải đến năm nay hải quan mới giả quẻ bóc mẽ ra,con ruồi bay qua Hải quan còn biết đực hay cái chứ đừng nói khai ba cái giá 3-5 $ / đôi giầy,cái áo lừa họ không có đâu\u003cbr\u003e\nrốt cuộc sau vụ này chả có ai đi tù cả mặc dù tiền thuế thất thoát của nhà nước cả trăm tỉ,nhưng nhìn cán bộ cục hải quan,cục thuế gì đó có trụ sở trên đường nguyễn văn cừ HN thì thấy cán bộ ai cũng đi xe đẹp ít thì 500tr nhiều thì…. mặc dù lương hải quan đc là bao,đảng viên cấm làm kinh tế nhưng cán bộ nào cũng đi xe oto đi làm\u003cbr\u003e\nvu việc này làm ngta nhớ lại việc ĐÔNG NAM của chồng hoa hậu bị FPT đập vì gì ai cũng biết rồi\u003cbr\u003e\n1 sự tha hóa biến chất trong đội ngũ công quyền bây h,đúng là có tiền thì muốn gì cũng đc,đổi trắng thay đen…..\u003c/p\u003e","title":"Về vụ hàng fake hàng xịn"},{"content":"Hồi đầu xuống HN học đại học, sang học viên ngân hàng chơi, bị túm vào làm ngay cái thẻ BIDV, vẫn nhớ số thẻ 12210000130808, những thứ đầu tiên đúng là nhớ lâu thật. BIDV nói chung là lởm, lởm khởm, được cái cũng nhiều ATM.\nSau đó thì làm một cái thẻ visa debit của techcombank, hồi đó cũng là được mời mọc làm, chỉ cần photo CMND, điền vào form, kí tên, có người đến lấy và mang trả thẻ tận nơi. Dùng đồ của tech thì cảm giác là phục vụ tốt hơn BIDV, hiện đại hơn, lại còn là visa nên thanh toán online, mua domain cứ gọi là ầm ầm.\nSau đó làm thêm một cái vcb, mục tiêu là để mua hàng, chuyển tiền cho tiện. VCB có mạng lưới ATM bá đạo, dịch vụ thì nuột, internet banking chuyển tiền quá nhanh/tiện/hay, lại còn miễn phí nữa chứ. Mình thấy trong các loại ATM đã dùng thì VCB là ít thu phí linh tinh nhất, hài lòng nhất đấy. Tuy nhiên có vẻ nhân viên quầy của VCB khá là khinh khách hàng giao dịch “tiền lẻ” như mình. Haiz.\nSau một thời gian làm viettel thì phải làm thẻ MB để lĩnh lương, MB có trò bankplus rất hay, chuyển tiền, nhận tiền, thanh toán cước điện thoại, internet rất tiện, lại còn được chiết khấu. Phải cái là các cây ATM của MB rút tiền rất phiền, hồi xưa suốt ngày có kiểu cây bị hết tiền, trục trặc, toàn phải rút nhờ cây của ngân hàng khác, tốn phí, giờ thì đỡ lỗi nhiều rồi. Chứ hồi xưa thì tức phát điên.\nGần đây nhất làm thẻ tín dụng HSBC, qua đó được cảm nhận đẳng cấp của một ngân hàng quốc tế nó thế nào. Hồi xưa Huệ hấp cũng gạ gẫm mình làm thẻ tín dụng của vietinbank, nhưng thủ tục loằng ngoằng quá, mình chả chơi được. Còn HSBC thì, chỉ cần sao kê 6 tháng gần nhất của ngân hàng mà mình nhận lương, photo CMND, photo hợp đồng lao động (2 chiếc, hợp đồng hiện tại và hợp đồng trước hiện tại, mình thì có hẳn 2 hợp đồng 1 năm và 1 hợp đồng vô thời hạn với viettel nên ok cả), photo hộ khẩu. Đấy, có thế thôi, form thì có một em nhân viên của HSBC đi xe máy từ Giảng Võ xuống tận 83 Trần Phú Hà Đông, ngồi hỏi và điền vào form hộ mình. Sau khi đầy đủ thủ tục, chỉ trong vòng chưa đầy 5 ngày làm việc, mình nhận được một phong bì gửi từ Sài Gòn ra, gửi cho mình hai số pin, một số pin của phone banking và một số pin khi ra ATM rút tiền. Mình vứt cả 2 rồi, có điên mới ra ATM HSBC rút tiền, bọn nó hút máu kinh lắm. Mình nhận dc cái phong bì có 2 số pin, mà không thấy thẻ đâu – thứ mình mong chờ – nên mình vừa thắc mắc vừa tức tối lắm, nghĩ bụng “bọn này làm ăn lạ nhỉ, thẻ ko gửi gửi pin làm chó gì”, hôm sau thì mới có người khác mang thẻ đến. Cứ có người mang tới là mình phải chạy xuống 6 tầng lầu (thang bộ), kí, ghi số CMND, rồi chạy lên 6 tầng lầu. Ah có thẻ đây rồi, thẻ rất đẹp, màu vàng lóng lánh, 4 số cuối của thẻ là 8888, trời ơi đời mình chưa bao giờ có số gì đẹp như vậy = ))\nTiêu bằng thẻ tín dụng công nhận sướng, vì tiền ở đâu ý, mình ko thấy mất tí tiền nào mà vẫn mua dc đồ = )) Vừa tiêu vừa lo ; )) Đến cuối tháng thì tổng số tiền phải trả là 7.100.000, cũng vẫn trong tầm kiểm soát. Mình thắc mắc với mấy em HSBC là anh sẽ nộp tiền vào kiểu gì, thì biết rằng HSBC dùng máy ATM có chức năng nộp tiền, ra đút thẻ vào (ôi bỏ xừ rồi cần mã pin), chọn phần nộp tiền, đưa tiền vào máy, máy đếm, mình confirm số tiền, rồi nó in hóa đơn cho mình. Chà, quá xịn, ko phải ra ngoài trong giờ hành chính. Bọn mình ra ngoài trong giờ hành chính là phải xin chữ kí trưởng phòng, xin chữ kí giám đốc trung tâm, phiền hơn cả pha mì ăn liền, nên rất ngại phải ra ngoài trong giờ.\nAh còn nữa, đẳng cấp của ngân hàng phục vụ thượng đế còn thể hiện ở trong “khủng hoảng”, chả là hôm lâu lâu thanh toán hộ Tú ún cái tivi 11.920.000 ở Trần Anh, quẹt thẻ lần 1, máy post hết giấy, bọn Trần Anh chạy đi lấy giấy, lắp vào, quẹt thẻ lần 2, mình hỏi bọn nó “Nếu ngân hàng trừ anh 2 lần thì sao”, con bé thu ngân dở hơi còn kiểu trêu trêu mình “thì anh ra gặp em” – sư nó, y như rằng, 1 tuần sau mình lên xem sao kê trên internet banking thấy lù lù bọn nó trừ của mình 2 lần 11.920.000, ôi chóng cả mặt, gọi ngay HSBC, chạy ra Trần Anh khiếu nại, chạy ra HSBC Giảng Võ thông báo. (HSBC Giảng Võ đẹp đến mức mình có cảm giác mình đang ngồi ở London = )). Lo lắng nao nao, vì bọn visa quy định giải quyết khiếu nại trong vòng 40 ngày, trời ơi bọn nó mà tính lãi trong hẳn 30 ngày đó cho mình thì vỡ mẹt. May làm sao, mùng 5 chốt sao kê, đã thấy các em ấy email và gọi điện thông báo rằng thì mà là: HSBC sẽ tạm thời ghi có vào tài khoản của quý khách số tiền 11.920.000, trong khi chờ lấy lại tiền từ Trần Anh, bla bla. Nói chung là các ẻm ấy sẽ không để mình bị thiệt xu nào, chỉ vì lỗi ngớ ngẩn của bọn vớ vẩn Trần Anh.\nLại nói tiếp về dịch vụ xịn của HSBC, ví dụ như internet banking của MB, là phải ra chi nhánh điền giấy đăng kí lằng nhằng, còn HSBC thì sao, ôi, lên website đăng kí, 2 hôm sau đã thấy có người gọi mình xuống nhận token key. Đăng nhập vào xem chi tiết giao dịch ầm ầm. Phải nói là hiện đại, đẳng cấp, tốt vô cùng.\nNhưng mà nếu thanh toán chậm, thì cứ liệu hồn, lãi suất là 2.55%/tháng, tính tổng toàn bộ dư nợ, tức là nợ tháng 11 là 11 triệu, thanh toán 1 triệu, còn nợ 10 triệu, tháng 12 tiêu 10 triệu nữa, thì tháng 12 sẽ không được hưởng ưu đãi tiêu trước không lãi suất, mà cái tiền lãi 2.55%/tháng sẽ tính là bạn đang nợ hẳn 20 triệu. Mà 2.55% tức là 30.6%/năm, ối giời ơi đất hỡi, quá sợ.\nNhưng mà đừng lo, chưa ai đi tù vì không trả nợ thẻ tín dụng. Ha ha.\nBình luận (1) Tú béo — 2012-12-11 16:57\nATM đa năng HSBC thì xác thực bằng chip, nhét thẻ vào là làm việc ngay, không cần PIN. Khi nộp tiền thì nhớ nhét từng loại tiền vào một, đừng nhét lẫn nhiều loại tiền với nhau, nó chỉ nhận ra loại của tờ đầu tiên thôi, nhớ xếp tiền ngay ngắn khi nộp nữa. Mà tốt nhất là nếu đi nộp trong giờ hành chính thì cứ phi thẳng vào chi nhánh mà nộp, vì cây ATM đa năng cũng chỉ có ở chi nhánh thôi.\nThêm nữa, nếu nộp tiền qua cây ATM ngoài giờ hành chính thì phải chú ý là giao dịch thực hiện ngày N, sẽ mở hạn mức ngay cho thẻ để thanh toán, nhưng đến ngày N+1 giao dịch mới được các em ngân hàng xinh tươi ghi sổ sau khi móc tiền ở ATM ra, và qua 0h ngày N+2 thì mới thấy giao dịch được ghi trên sao kê. Nếu N là thứ 6-7-CN thì N+1 sẽ là thứ 2 \u0026amp; N+2 là thứ 3. Cần phải đặc biệt chú ý cái này, nếu không thành chậm thanh toán là bị phí chậm thanh toán hoặc tính lãi vỡ mồm ngay. Mà chậm thanh toán thì ảnh hưởng đến lịch sử tín dụng ghê gớm lắm :))\nNếu chuyển tiền liên ngân hàng sang HSBC thì số tài khoản tín dụng chính là số thẻ, chi nhánh là Hội sở chính HSBC HCMC. Cập nhật cũng chậm tương tự qua ATM thôi, đôi khi nhanh hơn tí, nói chung là bọn ngân hàng ngoại kiểu như Citi, ANZ, HSBC, Mizuho nó làm việc đúng kiểu như viên chức nhà nước, thứ 7-CN nghỉ, giao dịch manual dù có máy móc hiện đại hỗ trợ thì nó vẫn xử lý manual thôi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/11/chuyen-cac-ngan-hang/","summary":"\u003cp\u003eHồi đầu xuống HN học đại học, sang học viên ngân hàng chơi, bị túm vào làm ngay cái thẻ BIDV, vẫn nhớ số thẻ 12210000130808, những thứ đầu tiên đúng là nhớ lâu thật. BIDV nói chung là lởm, lởm khởm, được cái cũng nhiều ATM.\u003cbr\u003e\nSau đó thì làm một cái thẻ visa debit của techcombank, hồi đó cũng là được mời mọc làm, chỉ cần photo CMND, điền vào form, kí tên, có người đến lấy và mang trả thẻ tận nơi. Dùng đồ của tech thì cảm giác là phục vụ tốt hơn BIDV, hiện đại hơn, lại còn là visa nên thanh toán online, mua domain cứ gọi là ầm ầm.\u003cbr\u003e\nSau đó làm thêm một cái vcb, mục tiêu là để mua hàng, chuyển tiền cho tiện. VCB có mạng lưới ATM bá đạo, dịch vụ thì nuột, internet banking chuyển tiền quá nhanh/tiện/hay, lại còn miễn phí nữa chứ. Mình thấy trong các loại ATM đã dùng thì VCB là ít thu phí linh tinh nhất, hài lòng nhất đấy. Tuy nhiên có vẻ nhân viên quầy của VCB khá là khinh khách hàng giao dịch “tiền lẻ” như mình. Haiz.\u003cbr\u003e\nSau một thời gian làm viettel thì phải làm thẻ MB để lĩnh lương, MB có trò bankplus rất hay, chuyển tiền, nhận tiền, thanh toán cước điện thoại, internet rất tiện, lại còn được chiết khấu. Phải cái là các cây ATM của MB rút tiền rất phiền, hồi xưa suốt ngày có kiểu cây bị hết tiền, trục trặc, toàn phải rút nhờ cây của ngân hàng khác, tốn phí, giờ thì đỡ lỗi nhiều rồi. Chứ hồi xưa thì tức phát điên.\u003cbr\u003e\nGần đây nhất làm thẻ tín dụng HSBC, qua đó được cảm nhận đẳng cấp của một ngân hàng quốc tế nó thế nào. Hồi xưa Huệ hấp cũng gạ gẫm mình làm thẻ tín dụng của vietinbank, nhưng thủ tục loằng ngoằng quá, mình chả chơi được. Còn HSBC thì, chỉ cần sao kê 6 tháng gần nhất của ngân hàng mà mình nhận lương, photo CMND, photo hợp đồng lao động (2 chiếc, hợp đồng hiện tại và hợp đồng trước hiện tại, mình thì có hẳn 2 hợp đồng 1 năm và 1 hợp đồng vô thời hạn với viettel nên ok cả), photo hộ khẩu. Đấy, có thế thôi, form thì có một em nhân viên của HSBC đi xe máy từ Giảng Võ xuống tận 83 Trần Phú Hà Đông, ngồi hỏi và điền vào form hộ mình. Sau khi đầy đủ thủ tục, chỉ trong vòng chưa đầy 5 ngày làm việc, mình nhận được một phong bì gửi từ Sài Gòn ra, gửi cho mình hai số pin, một số pin của phone banking và một số pin khi ra ATM rút tiền. Mình vứt cả 2 rồi, có điên mới ra ATM HSBC rút tiền, bọn nó hút máu kinh lắm. Mình nhận dc cái phong bì có 2 số pin, mà không thấy thẻ đâu – thứ mình mong chờ – nên mình vừa thắc mắc vừa tức tối lắm, nghĩ bụng “bọn này làm ăn lạ nhỉ, thẻ ko gửi gửi pin làm chó gì”, hôm sau thì mới có người khác mang thẻ đến. Cứ có người mang tới là mình phải chạy xuống 6 tầng lầu (thang bộ), kí, ghi số CMND, rồi chạy lên 6 tầng lầu. Ah có thẻ đây rồi, thẻ rất đẹp, màu vàng lóng lánh, 4 số cuối của thẻ là 8888, trời ơi đời mình chưa bao giờ có số gì đẹp như vậy = ))\u003cbr\u003e\nTiêu bằng thẻ tín dụng công nhận sướng, vì tiền ở đâu ý, mình ko thấy mất tí tiền nào mà vẫn mua dc đồ = )) Vừa tiêu vừa lo ; )) Đến cuối tháng thì tổng số tiền phải trả là 7.100.000, cũng vẫn trong tầm kiểm soát. Mình thắc mắc với mấy em HSBC là anh sẽ nộp tiền vào kiểu gì, thì biết rằng HSBC dùng máy ATM có chức năng nộp tiền, ra đút thẻ vào (ôi bỏ xừ rồi cần mã pin), chọn phần nộp tiền, đưa tiền vào máy, máy đếm, mình confirm số tiền, rồi nó in hóa đơn cho mình. Chà, quá xịn, ko phải ra ngoài trong giờ hành chính. Bọn mình ra ngoài trong giờ hành chính là phải xin chữ kí trưởng phòng, xin chữ kí giám đốc trung tâm, phiền hơn cả pha mì ăn liền, nên rất ngại phải ra ngoài trong giờ.\u003cbr\u003e\nAh còn nữa, đẳng cấp của ngân hàng phục vụ thượng đế còn thể hiện ở trong “khủng hoảng”, chả là hôm lâu lâu thanh toán hộ Tú ún cái tivi 11.920.000 ở Trần Anh, quẹt thẻ lần 1, máy post hết giấy, bọn Trần Anh chạy đi lấy giấy, lắp vào, quẹt thẻ lần 2, mình hỏi bọn nó “Nếu ngân hàng trừ anh 2 lần thì sao”, con bé thu ngân dở hơi còn kiểu trêu trêu mình “thì anh ra gặp em” – sư nó, y như rằng, 1 tuần sau mình lên xem sao kê trên internet banking thấy lù lù bọn nó trừ của mình 2 lần 11.920.000, ôi chóng cả mặt, gọi ngay HSBC, chạy ra Trần Anh khiếu nại, chạy ra HSBC Giảng Võ thông báo. (HSBC Giảng Võ đẹp đến mức mình có cảm giác mình đang ngồi ở London = )). Lo lắng nao nao, vì bọn visa quy định giải quyết khiếu nại trong vòng 40 ngày, trời ơi bọn nó mà tính lãi trong hẳn 30 ngày đó cho mình thì vỡ mẹt. May làm sao, mùng 5 chốt sao kê, đã thấy các em ấy email và gọi điện thông báo rằng thì mà là: HSBC sẽ tạm thời ghi có vào tài khoản của quý khách số tiền 11.920.000, trong khi chờ lấy lại tiền từ Trần Anh, bla bla. Nói chung là các ẻm ấy sẽ không để mình bị thiệt xu nào, chỉ vì lỗi ngớ ngẩn của bọn vớ vẩn Trần Anh.\u003cbr\u003e\nLại nói tiếp về dịch vụ xịn của HSBC, ví dụ như internet banking của MB, là phải ra chi nhánh điền giấy đăng kí lằng nhằng, còn HSBC thì sao, ôi, lên website đăng kí, 2 hôm sau đã thấy có người gọi mình xuống nhận token key. Đăng nhập vào xem chi tiết giao dịch ầm ầm. Phải nói là hiện đại, đẳng cấp, tốt vô cùng.\u003cbr\u003e\nNhưng mà nếu thanh toán chậm, thì cứ liệu hồn, lãi suất là 2.55%/tháng, tính tổng toàn bộ dư nợ, tức là nợ tháng 11 là 11 triệu, thanh toán 1 triệu, còn nợ 10 triệu, tháng 12 tiêu 10 triệu nữa, thì tháng 12 sẽ không được hưởng ưu đãi tiêu trước không lãi suất, mà cái tiền lãi 2.55%/tháng sẽ tính là bạn đang nợ hẳn 20 triệu. Mà 2.55% tức là 30.6%/năm, ối giời ơi đất hỡi, quá sợ.\u003cbr\u003e\nNhưng mà đừng lo, chưa ai đi tù vì không trả nợ thẻ tín dụng. Ha ha.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện các ngân hàng"},{"content":"Thấm thoát mà đã 7 mùa đông mình ở HN, sáng nay mở cửa dắt xe đi làm, trời gió nhiều quá, lất phất vài hạt mưa nhỏ nữa, mình nghĩ thầm “cái thời tiết này làm nên đặc sản mùa đông HN”, người ta chỉ nhớ HN mùa đông, ai nhớ HN mùa hè đâu.\nMùa đông và sắp năm mới, cuộc đời (tương đối) mới 😀\nBình luận (1) Tú béo — 2012-12-11 04:03\n8 chứ, 7 thế đếu nào :)) Mùa đông năm nay thì ấm nực rồi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/11/ha-noi-mua-dong/","summary":"\u003cp\u003eThấm thoát mà đã 7 mùa đông mình ở HN, sáng nay mở cửa dắt xe đi làm, trời gió nhiều quá, lất phất vài hạt mưa nhỏ nữa, mình nghĩ thầm “cái thời tiết này làm nên đặc sản mùa đông HN”, người ta chỉ nhớ HN mùa đông, ai nhớ HN mùa hè đâu.\u003cbr\u003e\nMùa đông và sắp năm mới, cuộc đời (tương đối) mới 😀\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-12-11 04:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội mùa đông"},{"content":"Nhà đẹp nhỉ, vuông, mỗi tội hơi xa,\nkhu đô thị tân tây đô\nDiện tích: 52.9 m2\n706,5 triệu\nhttp://noithatahd.vn/khach-hang/thiet-ke-noi-that-phong-ngu-10m2-chung-cu-mini-an-phu-gia/\nhttp://thietkekientruc.biz/Noi-that-tinh-te-cho-nha-mini_c2_716.html\nBình luận (3) Tú béo — 2012-12-10 14:46\nHít ngay ;))\nMisao — 2012-12-12 01:55\nBác Thái thật là giỏi. Em đi làm mấy năm rồi mà vẫn chưa mua được nhà như bác. 😀\nthaiph — 2012-12-12 03:30\nHaha, em đi làm cũng 3 năm rồi mà cưới đi vay khắp nơi đây bác, post mấy cái nhà này lên để cho đẹp thôi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/10/nha/","summary":"\u003cp\u003eNhà đẹp nhỉ, vuông, mỗi tội hơi xa,\u003cbr\u003e\nkhu đô thị tân tây đô\u003cbr\u003e\nDiện tích: 52.9 m2\u003cbr\u003e\n706,5 triệu\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://noithatahd.vn/khach-hang/thiet-ke-noi-that-phong-ngu-10m2-chung-cu-mini-an-phu-gia/\"\u003ehttp://noithatahd.vn/khach-hang/thiet-ke-noi-that-phong-ngu-10m2-chung-cu-mini-an-phu-gia/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thietkekientruc.biz/Noi-that-tinh-te-cho-nha-mini_c2_716.html\"\u003ehttp://thietkekientruc.biz/Noi-that-tinh-te-cho-nha-mini_c2_716.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eTú béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-12-10 14:46\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHít ngay ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-12-12 01:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBác Thái thật là giỏi. Em đi làm mấy năm rồi mà vẫn chưa mua được nhà như bác. 😀\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethaiph\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2012-12-12 03:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHaha, em đi làm cũng 3 năm rồi mà cưới đi vay khắp nơi đây bác, post mấy cái nhà này lên để cho đẹp thôi :))\u003c/p\u003e","title":"Nhà"},{"content":"Tủ lạnh thì chốt rồi, Elex 3 cửa, 250 lít. Chỗ nào rẻ nhất thì mua.\nhttp://pico.vn/tu-lanh-electrolux-etb2603pc—250-lit-san-pham-17905.html\nBình nóng lạnh thì cũng tương đối nhức óc, Ariston là chắc rồi, nhưng 15 lít hay 30 lít, thực ra 30 lít cũng không đắt hơn nhiều, vài trăm thôi, nhưng loại nào loại nào?\nMáy giặt mới gọi là siêu đau đầu, vì to tiền, vào webtretho thì các mợ ấy nói nhiều khủng khiếp, hoang mang luôn, không biết đâu mà lần, otofun thì tăm phần tăm ủng hộ elex, haha, nhưng wtt thì nhiều mợ kêu ca bệnh nọ bệnh kia của elex, cũng hãi. LG thì có dẫn động trực tiếp, bảo hành động cơ 10 năm, quá khủng, so với bảo hành 2 năm của elex. Đầu tiên định kiên quyết tìm máy 7kg, vì nghe theo lời khuyên Tú ún, nhưng sau nghĩ lại, thì 7kg với 6.5kg chả đáng kể gì, tiền chênh cũng ko nhiều lắm, nhưng mình cho rằng 6.5kg là vừa rồi, vì dùng máy giặt xịn, là phải sử dụng một cách thông minh một tí, không phải cứ có bao nhiêu quần áo bẩn tống tất vào giặt loạn xạ ngầu, phải phân loại ra từng loại vải, sử dụng các chế độ giặt khác nhau thích hợp cho từng loại quần áo, thì mới tận dụng tối đa máy giặt, bảo vệ quần áo, toàn áo xịn chứ đùa đâu = )) Há há, thế nên 6.5kg là ok, không phải xoắn. Dù sao thì 6.5 hay 7 thì cũng chẳng thể nào mà giặt được chăn hay là áo vest đâu.\nChỉ có vấn đề duy nhất là mình vẫn chưa quyết được chọn món nào, mình có cái bệnh là cứ mua cái gì lớn hơn 1 triệu là cân nhắc rất lâu, rất rất lâu. Cân nhắc lấy vợ chắc cũng chỉ lâu đến thế mà thôi, có khi chả đến thế.\nBình luận (8) suxu — 2012-12-04 16:26\nGớm ạ, cái vụ cân nhắc của đằng ý thì tớ rõ quá rồi. Thôi để tớ quyết cho: bình nóng lạnh 30l; máy giặt 7kg. :))\nSau này tớ còn mở cửa tiệm giặt là nữa cơ mà. Máy giặt của bạn sẽ được mang ra trưng dụng ;))\nthaiph — 2012-12-04 16:35\nphủ quyết, bình nóng lạnh 15 lít thôi, máy giặt 6kg\nsuxu — 2012-12-05 02:49\nBiết thế mình bảo là mua bình 15l và máy giặt 6kg 😛\nTú béo — 2012-12-08 06:33\nBình nóng thì phải 30l trở lên nhá, bình 10l dùng 1 người tắm vừa phải là đủ, 15l thì 2 người tắm hơi ít, sau này còn con nhỏ nữa, dùng hết nhiều nước lắm :)) Ariston, Ferroli hay Electrolux, Kangaroo cũng đều được cả\nMáy giặt thì lấy Elec 85661 6.5kg hoặc 10751 7kg giá cũng na ná nhau, đừng lấy 10741, chỉ hơn 10751 mỗi cái màn hình led báo thời gian giặt thôi. Nếu không gian hẹp thì có thể nghiên cứu máy lồng ngang của Hitachi, máy trông rất nhỏ gọn hoặc muốn lồng giặt rộng rãi, ít lỗ đỡ hại vải thì thử xem mấy em Samsung Ecobuble xem sao, lồng giặt của Samsung nhìn có vẻ ngon hơn bọn kia đấy. Còn về công suất giặt thì máy chỉ đạt đến 7kg với đồ bông và các chế độ vắt, xả thôi, đồ hỗn hợp thì nó được khoảng 2.5kg , nên không phải lo thừa thãi công suất đâu :))\nthaiph — 2012-12-09 08:26\nTrời ơi bọn Pico đang bán cái 8.5kg EWF85761 có 7.9tr, huhu\nthaiph — 2012-12-09 08:28\nủa sao mình google con EWF85761 chỉ toàn ra 7kg, bọn pico bố láo\nDũng — 2012-12-12 00:42\nBình nóng lạnh 15l thì chưa tắm xong đã hết nước.\nthaiph — 2012-12-12 01:10\nỞ ngã tư sở em dùng bình 15 lít 7 năm rồi ý chứ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/12/04/chon-do-nhuc-ca-dau/","summary":"\u003cp\u003eTủ lạnh thì chốt rồi, Elex 3 cửa, 250 lít. Chỗ nào rẻ nhất thì mua.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://pico.vn/tu-lanh-electrolux-etb2603pc\"\u003ehttp://pico.vn/tu-lanh-electrolux-etb2603pc\u003c/a\u003e—250-lit-san-pham-17905.html\u003cbr\u003e\nBình nóng lạnh thì cũng tương đối nhức óc, Ariston là chắc rồi, nhưng 15 lít hay 30 lít, thực ra 30 lít cũng không đắt hơn nhiều, vài trăm thôi, nhưng loại nào loại nào?\u003cbr\u003e\nMáy giặt mới gọi là siêu đau đầu, vì to tiền, vào webtretho thì các mợ ấy nói nhiều khủng khiếp, hoang mang luôn, không biết đâu mà lần, otofun thì tăm phần tăm ủng hộ elex, haha, nhưng wtt thì nhiều mợ kêu ca bệnh nọ bệnh kia của elex, cũng hãi. LG thì có dẫn động trực tiếp, bảo hành động cơ 10 năm, quá khủng, so với bảo hành 2 năm của elex. Đầu tiên định kiên quyết tìm máy 7kg, vì nghe theo lời khuyên Tú ún, nhưng sau nghĩ lại, thì 7kg với 6.5kg chả đáng kể gì, tiền chênh cũng ko nhiều lắm, nhưng mình cho rằng 6.5kg là vừa rồi, vì dùng máy giặt xịn, là phải sử dụng một cách thông minh một tí, không phải cứ có bao nhiêu quần áo bẩn tống tất vào giặt loạn xạ ngầu, phải phân loại ra từng loại vải, sử dụng các chế độ giặt khác nhau thích hợp cho từng loại quần áo, thì mới tận dụng tối đa máy giặt, bảo vệ quần áo, toàn áo xịn chứ đùa đâu = )) Há há, thế nên 6.5kg là ok, không phải xoắn. Dù sao thì 6.5 hay 7 thì cũng chẳng thể nào mà giặt được chăn hay là áo vest đâu.\u003cbr\u003e\nChỉ có vấn đề duy nhất là mình vẫn chưa quyết được chọn món nào, mình có cái bệnh là cứ mua cái gì lớn hơn 1 triệu là cân nhắc rất lâu, rất rất lâu. Cân nhắc lấy vợ chắc cũng chỉ lâu đến thế mà thôi, có khi chả đến thế.\u003c/p\u003e","title":"Chọn đồ nhức cả đầu"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/30/we-2/","summary":"","title":"WE"},{"content":"Mộc Châu hồi xưa\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/30/we/","summary":"\u003cp\u003eMộc Châu hồi xưa\u003c/p\u003e","title":"WE"},{"content":"Mấy năm qua kinh tế nát bươm, may mà nước vẫn còn chưa loạn, là nhờ mấy bác nông dân làm ra lúa gạo rau thịt đấy ạ. Những thực phẩm thiết yếu giá không tăng, nhiều thứ còn giảm như gạo thịt, xã hội không đến nỗi chết đói.\nChứ nếu gạo cũng phải nhập thì xã hội này ngẻo củ từ rồi.\nNông dân, nông nghiệp cứu cái xã hội này, nhưng họ lại bị thiệt thòi nhiều nhất, ruộng đất bị mất, điện phải mua giá cao, học hành y tế đều bị giá cao, bị thiệt thòi, vợ con đi làm ô sin. Người nông dân bị khinh rẻ bị bóc lột đủ đường.\nXem các bác vỡ nợ, ôm tiền NH ôm tiền Ngân sách phung phí có ai là nông dân đâu?\nCó ai là nông dân mà vay NH rồi quỵt nợ được đâu.\nCó ai là nông dân mà thu siêu lãi bao năm, nay hàng tồn kho không bán được, gây ra nợ xấu rồi vận động CP cứu như các đại gia BDS đâu.\nNông dân rất nghiêm chỉnh trong việc vay và trả nợ NH, không trả được nợ NH siết nợ ngay.\nNông dân rất nghiêm chỉnh đóng thuế, không đóng cũng không được với quan xã, xin một con dấu cũng không được.\nToàn thấy thằng giàu phá đất nước, còn nông dân nghèo thì đang cứu đất nước. Xưa cũng vậy, nay cũng thế, thời chiến cũng như thời bình.\nvia@dangduong@otofun.net\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/23/chuyen-kinh-te-chuyen-nong-dan/","summary":"\u003cp\u003eMấy năm qua kinh tế nát bươm, may mà nước vẫn còn chưa loạn, là nhờ mấy bác nông dân làm ra lúa gạo rau thịt đấy ạ. Những thực phẩm thiết yếu giá không tăng, nhiều thứ còn giảm như gạo thịt, xã hội không đến nỗi chết đói.\u003cbr\u003e\nChứ nếu gạo cũng phải nhập thì xã hội này ngẻo củ từ rồi.\u003cbr\u003e\nNông dân, nông nghiệp cứu cái xã hội này, nhưng họ lại bị thiệt thòi nhiều nhất, ruộng đất bị mất, điện phải mua giá cao, học hành y tế đều bị giá cao, bị thiệt thòi, vợ con đi làm ô sin. Người nông dân bị khinh rẻ bị bóc lột đủ đường.\u003cbr\u003e\nXem các bác vỡ nợ, ôm tiền NH ôm tiền Ngân sách phung phí có ai là nông dân đâu?\u003cbr\u003e\nCó ai là nông dân mà vay NH rồi quỵt nợ được đâu.\u003cbr\u003e\nCó ai là nông dân mà thu siêu lãi bao năm, nay hàng tồn kho không bán được, gây ra nợ xấu rồi vận động CP cứu như các đại gia BDS đâu.\u003cbr\u003e\nNông dân rất nghiêm chỉnh trong việc vay và trả nợ NH, không trả được nợ NH siết nợ ngay.\u003cbr\u003e\nNông dân rất nghiêm chỉnh đóng thuế, không đóng cũng không được với quan xã, xin một con dấu cũng không được.\u003cbr\u003e\nToàn thấy thằng giàu phá đất nước, còn nông dân nghèo thì đang cứu đất nước. Xưa cũng vậy, nay cũng thế, thời chiến cũng như thời bình.\u003cbr\u003e\nvia@dangduong@otofun.net\u003c/p\u003e","title":"Chuyện kinh tế, chuyện nông dân"},{"content":"1- Thời gian\nỞ Bắc Mỹ đó là thứ mà ai cũng thấy đặc biệt thiếu. Từ ngày đầu đến đây tôi đã để ý là tiệm coffee nhan nhản mọi nơi. Dân tình thường thiếu ngủ, cuộc sống, công việc nhiều sức ép luôn cần cái gì đó cho tỉnh táo.\n2- Việc hãng\nCông việc là cả một thách thức nan giải nhưng cũng đồng thời là một sự tưởng thưởng xứng đáng. Con gái tôi 20 tuổi, học năm thứ tư đại học hay thích hỏi han tâm sự với bố. Tôi bảo cháu trong công việc có ba cách tự khẳng định mình. Giỏi là tự mình làm chủ luôn. Dốt hơn là làm thuê một giai đoạn, tích lũy kinh nghiệm sau bước lên làm chủ. Kém nhất là bán mình cả đời. Cháu tự thấy tài sức còn yếu nên quyết định tham gia phỏng vấn xin đi làm công trước. Sau mấy vòng phỏng vấn được hãng Bell- hãng điện thọai Canada- nhận là tháng 4 năm sau khi ra trường sẽ có một công việc lương khởi điểm năm đầu là $53,000/ năm. Từ năm thứ hai bàn thảo tiếp. Kèm theo hợp đồng làm việc là cả một gói lớn bổng lộc: ít nhất thưởng thêm $8,000/ năm, có ba tuần phép ăn lương/ năm, sau 2 năm hãng trả tiền toàn bộ để theo học MBA, bao toàn bộ các lại bảo hiểm từ răng, kính, mắt, du lịch, điện thọai Iphone 5, son phấn… Trả được lương ấy đến tay người lao động thì hãng còn phải trả thêm cả trăm thứ thuế má bảo hiểm khác tổng ra cả 100 ngàn $/ năm. Để được thuê và không bị đuổi việc thì phải đáp ứng được cái người ta cần.\n3- Việc nhà:\nMột cái nhà trung bình rộng 1000sqft. Tức là khoảng 100m2. Và có 2 tầng lầu, một tầng hầm/trệt như vậy tổng là cả 300m2. Giữ cho cái nhà đó sạch gọn cũng không ít việc. Thêm nữa nhà ai cũng vườn trước vườn sau 300m2/500m2/1000m2… tùy cỡ, lại thêm nhà xe, vài ba chỗ đậu xe…. Cắt cỏ mùa hè, xúc tuyết mùa đông, dọn lá khô mùa thu, trồng hoa mùa xuân. Mùa nào việc ấy. Chỉ trồng hoa thôi cũng đủ hết ngày rồi. Vài năm trước chúng tôi quyết định trồng ít hoa tulip ở một góc vườn. Loại hoa này chỉ đẹp nếu có đông đồng đội. Tôi mua 500 củ tulip về, vợ hì hục trồng cả tuần mới xong. Tuần sau lại phải đi mua thêm 500 củ nữa vì… lũ sóc và chồn đào bới tứ tung cả vườn chắc ăn gần hết cả củ hoa. Vừa thương vợ vừa an ủi là em ơi nhìn chúng ăn no tung tăng cong những cái đuôi như hoa khắp vườn thế kia thì vui, đẹp quá rồi còn gì. Ở Canada không ai hại chúng cả. Nhiều anh bạn tôi còn thấy gấu vào sau vườn hay hươu nai lượn lờ trước cửa nhà. Ở đây không có mốt thời thượng như Việt Nam mình là nhất nhất cái gì cũng thuê osin. Tự làm hết. Riêng việc nhà cũng đủ thở không kịp rồi.\n4- Dạy con\nCái gì cũng có giá của nó. Muốn con học tốt, khỏe, vui thì trước nhất bố mẹ phải đầu tư cho con thích đáng cả về thời gian, tâm huyết và công sức. Con út của tôi hút chẵn của vợ tôi 8 giờ vàng ngọc mỗi ngày- ngang người đi làm full time. Từ sáng 7:00 A.M dậy chuẩn bị cho ăn uống rồi đưa cháu đến trường. Chiều 3:30 P.M đón cháu về rồi dẫn đi đủ các sinh hoạt khác: bơi lội, trượt băng, bóng đá, tennis… thứ bảy, chủ nhật lại học tiếng nọ tiếng kia. Để đứa bé 7-8 tuổi xoen xoét được 3 ngôn ngữ cũng không phải là ngày một ngày hai. Học là chuyện của nó nhưng biết bao công bố mẹ phải đưa đi đón về. Chuyện biết nhiều thứ tiếng ở đây không có gì lạ. Nhà nào cho con học trường French Immersion thì con cũng đã phải học ở đó song hành hai thứ tiếng Anh và Pháp. Tiếp đó hầu như dân xứ nào cũng cố nhồi cho con tiếng cố quốc của mình. Cậu em tôi lấy vợ gốc Ba Lan khi ở nhà cô cháu gái 7 tuổi cứ phải xoay xỏa tiếng Việt với bố, tiếng Ba Lan với mẹ, với các anh thì tiếng Anh, Pháp. Tuổi trẻ học thêm một ngôn ngữ cũng như ăn thêm cái kẹo, uống thêm cốc nước thôi; để con chóng lớn về trí tuệ hay thể lực thì phải cho con ăn uống luyện tập đều đều.\n5- Tử hình\nCanada không chấp nhận án tử hình, án gì thì cùng lắm cũng…ngồi tù dài ngày rồi ra. Trong tù thì mỗi tù nhân đều có tiêu chuẩn phòng riêng, tiện nghi, hiện đại. Tốn của công quĩ khủng khiếp. Ra tù thì cảnh sát, truyền thông báo tin trước cho cư dân là ngày đó X, Y, Z… sẽ hết án về lại nhà hi vọng thành dân lương thiện. Cư dân ở gần nhà các anh bạn mới hoàn lương này ráng mà đề phòng nếu có gì bất thường nhớ báo.\n6- Cảnh sát\nVào đồn cảnh sát thấy một số tờ rơi. Cảnh sát báo là treo thưởng $50,000; $100,000 nếu ai đó phát hiện ra gì đó, ai đó, xin giúp đỡ cảnh sát với. Phá án kiểu đốt tiền này thật đúng là… đồ ăn hại vô tích sự, tốn tiền thuế dân. Vậy mà tỷ lệ tội phạm ở Toronto lại liên tục giảm mấy năm nay so với 10 hay 20 năm trước. Thật đáng đời mấy anh bạn cảnh sát hết việc bị sa thải chỉ vì xã hội có ít hơn tội phạm.\n7- Án vặt\nCác tranh chấp tài sản dưới $70,000 gọi là vặt, chỉ tòa Small Claim Court giải quyết. Nhưng cả các vụ lớn ra Supreme Court nếu chứng minh là chả còn gì để trả thì cũng huề cả làng. Và rất nhiều người cứ cà thẻ của các nhà banks cho đã rồi khi ăn chơi hết vài trăm ngàn, vài ba triệu $ khai bại sản và…cũng chả ai động được đến sợi lông chân của họ. Có điều banks là của tư nhân nên nếu kinh doanh ngu thất thu thì banks ráng tự chịu. Chính phủ không cơ cấu nợ xấu, không lấy tiền thuế dân cứu banks. Còn nếu lời nhớ đóng thuế đều nhé, như vắt chanh. Tuy nhiên chắc số đạo tặc không mấy nên thấy quí nào báo cáo kinh doanh của các nhà banks lớn vẫn thấy hoan hỷ là lãi toàn tiền tỷ $.\n8- Lãi xuất\nCả 5- 6 năm nay nhà banks cho vay tiền ra có 0% đến 3%/năm. Tiền rẻ quá dân chúng vay mượn tiêu xài thật quá ư bừa bãi. Ngân hàng TW Canada chắc phù phép con số rồi, cho tiêu, cho xài phá cỡ ấy mà inflation core (lạm phát) toàn dưới 1-2% năm thì tin sao được? 😉 )\n9- Thuê nhà\nPhần đông là thuê nhà trả đủ tiền. Nhưng lỡ cũng gặp anh bạn cứ ở lì không trả tiền thuê. Cùng lắm sau sáu tháng một năm phải ra thì cũng ở chùa được cả khối thời gian. Chủ nhà ở Ontario mà muốn ra tòa so găng thách đấu với người thuê nhà thì chỉ từ chết đến chết mà thôi. Tòa toàn bênh người thuê. Đuổi theo phương pháp xã hội đen ở đây thì thật chả ai dám nghĩ tới. Đành an ủi là ít ra cuối cùng sau vài tháng kiện cáo vẫn lấy lại được nhà, ở nhiều góc khác của địa cầu này có nơi nhà cho ở nhờ còn mất trắng đó thôi.\n10- Án mạng\nMỗi năm vùng GTA với khoảng 5 triệu dân có khoảng 70 vụ thiệt mạng. Đủ cả từ tai nạn xe, súng, cần xa, ma túy tới gái, tai bay vạ gió…Thế mà luận điệu tuyên truyền của cảnh sát Toronto cũng như thống kê của Liên Hiệp Quốc luôn dối trá, trắng trợn và rập khuôn suốt bao năm nay rằng Toronto là thành phố lớn mà an toàn nhất hành tinh này!\nKhu Scarborough, phía đông Toronto trước kia yên và đẹp. Mấy chục năm nay người Tàu di dân lậu cũng như hợp pháp tràn đến. Đi cùng họ là băng đảng, tội phạm tràn lan. Dân lành ở đây vốn hèn chỉ nghe ai đó kể là nghe có tiếng đòm gần đâu đó một cái là rủ nhau bán tống nhà cửa dọt sạch. Giá nhà vì thế ở đó lại càng xuống và Tàu lục địa mới sang lại dồn vào đó tiếp.\n11- Bình đẳng\nQueen Elizabeth II – Nữ hoàng của toàn khối Thịnh vượng chung đã làm đảo lộn hết cuộc sống của chúng tôi. Đàn ông ở đây sau 60 năm cai trị của bà không còn ai dám ngang hàng với đàn bà kể cả trong ý nghĩ nữa. Nguyên thủ quốc gia là Nữ hoàng, nguyên thủ gia đình là các bà, dưới các bà là con gái các bà, dưới con gái các bà là bạn gái các bà, sau đó là con chó nhỏ của bà, dưới con chó là mảnh vườn trước và sau nhà. Đàn ông thành đẳng cấp tôi mọi trên có thùng rác và suốt ngày phải lo đi đổ rác.\n12- Con mất gốc\nThật khó tìm được một người chồng Việt phù hợp bố ạ. Con gái nói. Sao con? Vì con gặp các bạn từ Việt Nam du học ở đây cũng như bên châu Âu rất khác. Khác sao? Các bạn thường hay co cụm và chỉ chơi với nhau, ít chịu học tiếng Anh, tiếng Pháp cho thật tốt, không có tinh thần làm cái gì giúp đỡ cộng đồng cả. Các bạn FOB (Fresh off the boat- tươi mới rời tàu- cách bọn trẻ bên này gọi những người mới tới Canada) từ nhiều nước khác không tệ đến như vậy. Con ơi với ai con cũng phải kiên nhẫn, với người Việt thì sự kiên nhẫn của con cần phải hơn lên nhiều lần!\n13- Giúp đỡ\nHọc tiếng Anh, Pháp để hội nhập không mất tiền, sách vở miễn phí. Con nhỏ cũng được trông miễn phí luôn cho lúc đang ngồi học. Khám chữa bệnh miễn phí. Nếu còn ít tiền để sống có thể xin trợ cấp xã hội cho mỗi người $600/tháng. Nếu chưa hết tháng đã hết đồ ăn ngân hàng thực phẩm sẽ cấp tiếp thực phẩm miễn phí, hoặc có thể có các bữa ăn miễn phí tại nhà thờ, chùa. Cách nhìn thứ nhất là xã hội này nhân bản không để ai đói, mù chữ, bị bỏ rơi. Cách nhìn thứ hai: đây là chính sách của bọn nhà giàu. Vì giàu nên nó sợ dân nổi loạn, đập phá nên nó bịt mồm và dạ dầy dân lại bằng tiền. Tự do nhìn nhận và đánh giá mà! Một cô Tàu từ đại lục mới sang định cư Canada trong lớp ESL (English as a second language) lớn giọng: Chả ai giúp đỡ gì chúng tôi ở đây cả. Thầy giáo tiếng Anh nhỏ nhẹ: Chúng tôi đang ở đây để giúp đỡ cô. Chúng tôi muốn biết nếu có thể làm gì để giúp cô hơn nữa chúng tôi luôn sẵn sàng.\n14- Thành công\nTrong những năm 70-80 của thế kỷ trước ở nhiều nước XHCN chuyện học là không mất tiền. Lúc đó trong chuyện học, ai không lượm được chữ thì là tại lực học mình kém thôi chả còn gì để kêu ca oán thán cả. Với con mắt đó tôi nhìn những người đến Canada định cư. Ai không thành đạt tôi hiểu có gì đó sai ở chính họ chứ không phải ở cơ cấu tổ chức xã hội này. Bản thân tôi nghĩ ở Canada ai cũng có thể thành công. Chỉ là theo những góc khác nhau mà thôi.\n15-Ngoài- Trong\nNgười Mỹ, Canada thật giản dị. Khi tôi đến Moscow, Tokyo, Seoul thấy ngập các cô gái xinh xắn tay lủng lẳng các túi hàng hiệu trong các ga tàu điện ngầm. Ở đó không mấy người trẻ tuổi có thể mua được nhà to, xe lớn. Có tiền họ đành dồn tạm cho mấy đồ phụ tùng thật choáng lộn, bắt mắt.\nCanada và Mỹ thì thường cứ đi làm là gom tiền mua xe và nhà. Và những người Việt tôi biết ở đây thường trả xong hết nhà sau khoảng 10 năm đi làm.\n16- Công đoàn\nLà cả hai thái cực. Từ phía những người lao động già thì công đoàn là tốt vì cứ hãng còn việc là thường không cách gì buộc họ thôi việc được, không ai chen lên trước hàng của họ được. Những người trẻ thì thường khó chấp nhận vì sự già nua đi liền kém hiệu năng trong sản xuất. Người tôi quen làm hãng Bombardier, hãng máy bay Canada, nơi có công đoàn, kể thấy mệt là cứ chui vào trong cánh máy bay làm một giấc, quản đốc gần đến cả hội lại tìm cách báo động cho nhau. Các hãng có công đoàn vì thế chi phí sản xuất cao và chắc là sẽ ngày một tiêu tùng.\n17- Tiến sỹ rởm\nTừ lúc rời VN năm 18 tuổi đến tận bây giờ tôi thấy sao mình vẫn còn luôn sai hai lỗi s; x và một vài con chữ khác. Chỉ có thể lý giải là tôi cũng giống như rất nhiều người Việt khác cùng thế hệ đã mắc một lỗi ”hệ thống” nào đó. Nghi nghi lắm! Tự nghĩ, chắc mấy cái B.A hay Ph.D. của mình cũng đồ rởm quá à! Bằng ngần này tuổi viết tiếng mẹ đẻ mà còn chưa sạch lỗi chính tả thì còn nước non gì nữa. Nhân đây cũng xin các bạn đừng gọi tôi là TS. Từ ngày cha mẹ sinh ra đời đến nay tôi chưa viết bất kỳ bài báo nào bằng bất kỳ ngôn ngữ nào đề là Tiến sỹ Phạm Ngọc Cương ở đâu cả. Ở bên này Ph.D được nhại là Pizza home delivery (người giao pizza tới nhà); GSTS là gà sống thiến sót. Bỗ bã với mấy tay Ph.D hay giáo sư các sắc dân khác thấy đơn giản vậy mà cứ chuyển sang tiếng Việt gọi là TS lại thấy nặng. Ước gì chúng ta chỉ dùng từ tiến sỹ để gọi các tiền nhân xứng đáng của chúng ta tên khắc ở Quốc Tử Giám thôi. Ngày nay nếu tất cả chúng ta đều coi mấy cái bằng cấp ấy chỉ như cái thứ xóa nạn mù chữ thôi thì có lẽ xã hội ta sẽ bớt hình thức hơn nhiều.\n18 – Nhập cư\nNhiều lúc chúng tôi bảo nhau là nếu đón được cả 90 triệu dân Việt sang đây định cư rồi sau 10-20 năm lại đưa về VN thì tình hình đất nước chắc sẽ có thật nhiều đổi khác. Việt Nam cũng như bất kỳ nước nào khác luôn được lợi trong việc giao lưu và trước nhất là giao lưu con người. Canada đón nhận di dân mỗi năm khoảng bằng 1% dân số (xấp xỉ 300 ngàn người). Các cơ hội học hỏi còn bất tận hơn. Anh bạn Mark của tôi ở bài trước dù bằng cấp cao mà mãi mới xong vì anh không đăng ký theo diện di dân có tay nghề và bằng cấp. Loại này thường lâu tới vài năm. Vì nhân đạo, Canada xét diện hôn thê khá nhanh chỉ vài tháng và anh đi theo diện mì ăn liền ấy. Rủi thay là bị nghi ngờ.\n19-Bầu cử\nĐêm qua quyết định ngủ muộn cùng nước Mỹ. Cách chọn người của họ thật công bằng, hay, ấn tượng. Ngay cả George W. Bush là người được đánh giá là một trong những TT tồi của nước Mỹ thì ông cũng là một người rất quyết đoán, hùng biện và được lòng dân nên mới trụ sang tới nhiệm kỳ hai. Khoảng gần nửa đêm anh bạn phe Cộng hòa nhắn tin rằng chắc anh sẽ khóc suốt đêm nay. Đó là cái Spirit của Bắc Mỹ. Đã rất tốt rồi còn luôn khát khao tốt hơn nữa. Thực ra ai làm TT thì cũng chả có thay đổi gì nhiều. Hiến pháp vẫn chẳng phải sửa. Tam quyền vẫn phân lập và độc lập, chả phải thêm bớt của bất cứ ai cái quyền gì. Tứ, ngũ quyền vẫn toàn quyền tự do. Xã hội dân sự vẫn thăng hoa và ổn định. Chỉ khác nhau có chút ít chính sách thuế má, bảo hiểm, chi tiêu công và đối ngoại… Là người gốc Việt tôi mong kinh tế Mỹ hồi sinh mạnh mẽ, có vậy sẽ bớt những trò húng của anh Đại Hán. Nước Mỹ chưa bao giờ cần đến thế một doanh nhân lão luyện khoác vừa vặn chiếc áo đại chính khách như lúc này. Obama và Mitt kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng thật giỏi. Thiếu Trung Quốc hay Việt Nam phương Tây vẫn thịnh vượng. Với lối hành xử ngạo ngược của mình Trung Quốc đáng phải nhận được nhiều đòn thật chứ không chỉ là đòn gió. Khó ngủ quá! Cậu con chín tuổi bỗng ôm cổ bố an ủi: bố ơi đừng buồn, ít nhất là ở Canada những người cần phải thắng đã thắng.\n20- Chùm khế quê\nHôm qua một người quen về VN sang đến chơi. Hỏi chị tình hình bên nhà thế nào? Chị bảo: Bài em viết hồi đầu năm chị đọc ở Một góc nhìn khác “Việt Nam- niềm hi vọng cho sau 20 năm” mất tính thực tế rồi. Chị thấy cứ đà này nên đính chính lại là 200 năm.\nNgười thực tiễn, không nên hi vọng cái gì sau khi mình chết.\nNgười có ít nhiều trách nhiệm, càng không nên quăng gánh nặng đời cho thế hệ mai sau, nhất là những thế hệ còn chưa kịp chào đời.\nNói với chị mà thực là nhủ với lòng mình!\nPNC\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/23/gia-na-dai-canada-hay-la-kanade/","summary":"\u003cp\u003e1- Thời gian\u003cbr\u003e\nỞ Bắc Mỹ đó là thứ mà ai cũng thấy đặc biệt thiếu. Từ ngày đầu đến đây tôi đã để ý là tiệm coffee nhan nhản mọi nơi. Dân tình thường thiếu ngủ, cuộc sống, công việc nhiều sức ép luôn cần cái gì đó cho tỉnh táo.\u003cbr\u003e\n2- Việc hãng\u003cbr\u003e\nCông việc là cả một thách thức nan giải nhưng cũng đồng thời là một sự tưởng thưởng xứng đáng. Con gái tôi 20 tuổi, học năm thứ tư đại học hay thích hỏi han tâm sự với bố. Tôi bảo cháu trong công việc có ba cách tự khẳng định mình. Giỏi là tự mình làm chủ luôn. Dốt hơn là làm thuê một giai đoạn, tích lũy kinh nghiệm sau bước lên làm chủ. Kém nhất là bán mình cả đời. Cháu tự thấy tài sức còn yếu nên quyết định tham gia phỏng vấn xin đi làm công trước. Sau mấy vòng phỏng vấn được hãng Bell- hãng điện thọai Canada- nhận là tháng 4 năm sau khi ra trường sẽ có một công việc lương khởi điểm năm đầu là $53,000/ năm. Từ năm thứ hai bàn thảo tiếp. Kèm theo hợp đồng làm việc là cả một gói lớn bổng lộc: ít nhất thưởng thêm $8,000/ năm, có ba tuần phép ăn lương/ năm, sau 2 năm hãng trả tiền toàn bộ để theo học MBA, bao toàn bộ các lại bảo hiểm từ răng, kính, mắt, du lịch, điện thọai Iphone 5, son phấn… Trả được lương ấy đến tay người lao động thì hãng còn phải trả thêm cả trăm thứ thuế má bảo hiểm khác tổng ra cả 100 ngàn $/ năm. Để được thuê và không bị đuổi việc thì phải đáp ứng được cái người ta cần.\u003cbr\u003e\n3- Việc nhà:\u003cbr\u003e\nMột cái nhà trung bình rộng 1000sqft. Tức là khoảng 100m2. Và có 2 tầng lầu, một tầng hầm/trệt như vậy tổng là cả 300m2. Giữ cho cái nhà đó sạch gọn cũng không ít việc. Thêm nữa nhà ai cũng vườn trước vườn sau 300m2/500m2/1000m2… tùy cỡ, lại thêm nhà xe, vài ba chỗ đậu xe…. Cắt cỏ mùa hè, xúc tuyết mùa đông, dọn lá khô mùa thu, trồng hoa mùa xuân. Mùa nào việc ấy. Chỉ trồng hoa thôi cũng đủ hết ngày rồi. Vài năm trước chúng tôi quyết định trồng ít hoa tulip ở một góc vườn. Loại hoa này chỉ đẹp nếu có đông đồng đội. Tôi mua 500 củ tulip về, vợ hì hục trồng cả tuần mới xong. Tuần sau lại phải đi mua thêm 500 củ nữa vì… lũ sóc và chồn đào bới tứ tung cả vườn chắc ăn gần hết cả củ hoa. Vừa thương vợ vừa an ủi là em ơi nhìn chúng ăn no tung tăng cong những cái đuôi như hoa khắp vườn thế kia thì vui, đẹp quá rồi còn gì. Ở Canada không ai hại chúng cả. Nhiều anh bạn tôi còn thấy gấu vào sau vườn hay hươu nai lượn lờ trước cửa nhà. Ở đây không có mốt thời thượng như Việt Nam mình là nhất nhất cái gì cũng thuê osin. Tự làm hết. Riêng việc nhà cũng đủ thở không kịp rồi.\u003cbr\u003e\n4- Dạy con\u003cbr\u003e\nCái gì cũng có giá của nó. Muốn con học tốt, khỏe, vui thì trước nhất bố mẹ phải đầu tư cho con thích đáng cả về thời gian, tâm huyết và công sức. Con út của tôi hút chẵn của vợ tôi 8 giờ vàng ngọc mỗi ngày- ngang người đi làm full time. Từ sáng 7:00 A.M dậy chuẩn bị cho ăn uống rồi đưa cháu đến trường. Chiều 3:30 P.M đón cháu về rồi dẫn đi đủ các sinh hoạt khác: bơi lội, trượt băng, bóng đá, tennis… thứ bảy, chủ nhật lại học tiếng nọ tiếng kia. Để đứa bé 7-8 tuổi xoen xoét được 3 ngôn ngữ cũng không phải là ngày một ngày hai. Học là chuyện của nó nhưng biết bao công bố mẹ phải đưa đi đón về. Chuyện biết nhiều thứ tiếng ở đây không có gì lạ. Nhà nào cho con học trường French Immersion thì con cũng đã phải học ở đó song hành hai thứ tiếng Anh và Pháp. Tiếp đó hầu như dân xứ nào cũng cố nhồi cho con tiếng cố quốc của mình. Cậu em tôi lấy vợ gốc Ba Lan khi ở nhà cô cháu gái 7 tuổi cứ phải xoay xỏa tiếng Việt với bố, tiếng Ba Lan với mẹ, với các anh thì tiếng Anh, Pháp. Tuổi trẻ học thêm một ngôn ngữ cũng như ăn thêm cái kẹo, uống thêm cốc nước thôi; để con chóng lớn về trí tuệ hay thể lực thì phải cho con ăn uống luyện tập đều đều.\u003cbr\u003e\n5- Tử hình\u003cbr\u003e\nCanada không chấp nhận án tử hình, án gì thì cùng lắm cũng…ngồi tù dài ngày rồi ra. Trong tù thì mỗi tù nhân đều có tiêu chuẩn phòng riêng, tiện nghi, hiện đại. Tốn của công quĩ khủng khiếp. Ra tù thì cảnh sát, truyền thông báo tin trước cho cư dân là ngày đó X, Y, Z… sẽ hết án về lại nhà hi vọng thành dân lương thiện. Cư dân ở gần nhà các anh bạn mới hoàn lương này ráng mà đề phòng nếu có gì bất thường nhớ báo.\u003cbr\u003e\n6- Cảnh sát\u003cbr\u003e\nVào đồn cảnh sát thấy một số tờ rơi. Cảnh sát báo là treo thưởng $50,000; $100,000 nếu ai đó phát hiện ra gì đó, ai đó, xin giúp đỡ cảnh sát với. Phá án kiểu đốt tiền này thật đúng là… đồ ăn hại vô tích sự, tốn tiền thuế dân. Vậy mà tỷ lệ tội phạm ở Toronto lại liên tục giảm mấy năm nay so với 10 hay 20 năm trước. Thật đáng đời mấy anh bạn cảnh sát hết việc bị sa thải chỉ vì xã hội có ít hơn tội phạm.\u003cbr\u003e\n7- Án vặt\u003cbr\u003e\nCác tranh chấp tài sản dưới $70,000 gọi là vặt, chỉ tòa Small Claim Court giải quyết. Nhưng cả các vụ lớn ra Supreme Court nếu chứng minh là chả còn gì để trả thì cũng huề cả làng. Và rất nhiều người cứ cà thẻ của các nhà banks cho đã rồi khi ăn chơi hết vài trăm ngàn, vài ba triệu $ khai bại sản và…cũng chả ai động được đến sợi lông chân của họ. Có điều banks là của tư nhân nên nếu kinh doanh ngu thất thu thì banks ráng tự chịu. Chính phủ không cơ cấu nợ xấu, không lấy tiền thuế dân cứu banks. Còn nếu lời nhớ đóng thuế đều nhé, như vắt chanh. Tuy nhiên chắc số đạo tặc không mấy nên thấy quí nào báo cáo kinh doanh của các nhà banks lớn vẫn thấy hoan hỷ là lãi toàn tiền tỷ $.\u003cbr\u003e\n8- Lãi xuất\u003cbr\u003e\nCả 5- 6 năm nay nhà banks cho vay tiền ra có 0% đến 3%/năm. Tiền rẻ quá dân chúng vay mượn tiêu xài thật quá ư bừa bãi. Ngân hàng TW Canada chắc phù phép con số rồi, cho tiêu, cho xài phá cỡ ấy mà inflation core (lạm phát) toàn dưới 1-2% năm thì tin sao được? 😉 )\u003cbr\u003e\n9- Thuê nhà\u003cbr\u003e\nPhần đông là thuê nhà trả đủ tiền. Nhưng lỡ cũng gặp anh bạn cứ ở lì không trả tiền thuê. Cùng lắm sau sáu tháng một năm phải ra thì cũng ở chùa được cả khối thời gian. Chủ nhà ở Ontario mà muốn ra tòa so găng thách đấu với người thuê nhà thì chỉ từ chết đến chết mà thôi. Tòa toàn bênh người thuê. Đuổi theo phương pháp xã hội đen ở đây thì thật chả ai dám nghĩ tới. Đành an ủi là ít ra cuối cùng sau vài tháng kiện cáo vẫn lấy lại được nhà, ở nhiều góc khác của địa cầu này có nơi nhà cho ở nhờ còn mất trắng đó thôi.\u003cbr\u003e\n10- Án mạng\u003cbr\u003e\nMỗi năm vùng GTA với khoảng 5 triệu dân có khoảng 70 vụ thiệt mạng. Đủ cả từ tai nạn xe, súng, cần xa, ma túy tới gái, tai bay vạ gió…Thế mà luận điệu tuyên truyền của cảnh sát Toronto cũng như thống kê của Liên Hiệp Quốc luôn dối trá, trắng trợn và rập khuôn suốt bao năm nay rằng Toronto là thành phố lớn mà an toàn nhất hành tinh này!\u003cbr\u003e\nKhu Scarborough, phía đông Toronto trước kia yên và đẹp. Mấy chục năm nay người Tàu di dân lậu cũng như hợp pháp tràn đến. Đi cùng họ là băng đảng, tội phạm tràn lan. Dân lành ở đây vốn hèn chỉ nghe ai đó kể là nghe có tiếng đòm gần đâu đó một cái là rủ nhau bán tống nhà cửa dọt sạch. Giá nhà vì thế ở đó lại càng xuống và Tàu lục địa mới sang lại dồn vào đó tiếp.\u003cbr\u003e\n11- Bình đẳng\u003cbr\u003e\nQueen Elizabeth II – Nữ hoàng của toàn khối Thịnh vượng chung đã làm đảo lộn hết cuộc sống của chúng tôi. Đàn ông ở đây sau 60 năm cai trị của bà không còn ai dám ngang hàng với đàn bà kể cả trong ý nghĩ nữa. Nguyên thủ quốc gia là Nữ hoàng, nguyên thủ gia đình là các bà, dưới các bà là con gái các bà, dưới con gái các bà là bạn gái các bà, sau đó là con chó nhỏ của bà, dưới con chó là mảnh vườn trước và sau nhà. Đàn ông thành đẳng cấp tôi mọi trên có thùng rác và suốt ngày phải lo đi đổ rác.\u003cbr\u003e\n12- Con mất gốc\u003cbr\u003e\nThật khó tìm được một người chồng Việt phù hợp bố ạ. Con gái nói. Sao con? Vì con gặp các bạn từ Việt Nam du học ở đây cũng như bên châu Âu rất khác. Khác sao? Các bạn thường hay co cụm và chỉ chơi với nhau, ít chịu học tiếng Anh, tiếng Pháp cho thật tốt, không có tinh thần làm cái gì giúp đỡ cộng đồng cả. Các bạn FOB (Fresh off the boat- tươi mới rời tàu- cách bọn trẻ bên này gọi những người mới tới Canada) từ nhiều nước khác không tệ đến như vậy. Con ơi với ai con cũng phải kiên nhẫn, với người Việt thì sự kiên nhẫn của con cần phải hơn lên nhiều lần!\u003cbr\u003e\n13- Giúp đỡ\u003cbr\u003e\nHọc tiếng Anh, Pháp để hội nhập không mất tiền, sách vở miễn phí. Con nhỏ cũng được trông miễn phí luôn cho lúc đang ngồi học. Khám chữa bệnh miễn phí. Nếu còn ít tiền để sống có thể xin trợ cấp xã hội cho mỗi người $600/tháng. Nếu chưa hết tháng đã hết đồ ăn ngân hàng thực phẩm sẽ cấp tiếp thực phẩm miễn phí, hoặc có thể có các bữa ăn miễn phí tại nhà thờ, chùa. Cách nhìn thứ nhất là xã hội này nhân bản không để ai đói, mù chữ, bị bỏ rơi. Cách nhìn thứ hai: đây là chính sách của bọn nhà giàu. Vì giàu nên nó sợ dân nổi loạn, đập phá nên nó bịt mồm và dạ dầy dân lại bằng tiền. Tự do nhìn nhận và đánh giá mà! Một cô Tàu từ đại lục mới sang định cư Canada trong lớp ESL (English as a second language) lớn giọng: Chả ai giúp đỡ gì chúng tôi ở đây cả. Thầy giáo tiếng Anh nhỏ nhẹ: Chúng tôi đang ở đây để giúp đỡ cô. Chúng tôi muốn biết nếu có thể làm gì để giúp cô hơn nữa chúng tôi luôn sẵn sàng.\u003cbr\u003e\n14- Thành công\u003cbr\u003e\nTrong những năm 70-80 của thế kỷ trước ở nhiều nước XHCN chuyện học là không mất tiền. Lúc đó trong chuyện học, ai không lượm được chữ thì là tại lực học mình kém thôi chả còn gì để kêu ca oán thán cả. Với con mắt đó tôi nhìn những người đến Canada định cư. Ai không thành đạt tôi hiểu có gì đó sai ở chính họ chứ không phải ở cơ cấu tổ chức xã hội này. Bản thân tôi nghĩ ở Canada ai cũng có thể thành công. Chỉ là theo những góc khác nhau mà thôi.\u003cbr\u003e\n15-Ngoài- Trong\u003cbr\u003e\nNgười Mỹ, Canada thật giản dị. Khi tôi đến Moscow, Tokyo, Seoul thấy ngập các cô gái xinh xắn tay lủng lẳng các túi hàng hiệu trong các ga tàu điện ngầm. Ở đó không mấy người trẻ tuổi có thể mua được nhà to, xe lớn. Có tiền họ đành dồn tạm cho mấy đồ phụ tùng thật choáng lộn, bắt mắt.\u003cbr\u003e\nCanada và Mỹ thì thường cứ đi làm là gom tiền mua xe và nhà. Và những người Việt tôi biết ở đây thường trả xong hết nhà sau khoảng 10 năm đi làm.\u003cbr\u003e\n16- Công đoàn\u003cbr\u003e\nLà cả hai thái cực. Từ phía những người lao động già thì công đoàn là tốt vì cứ hãng còn việc là thường không cách gì buộc họ thôi việc được, không ai chen lên trước hàng của họ được. Những người trẻ thì thường khó chấp nhận vì sự già nua đi liền kém hiệu năng trong sản xuất. Người tôi quen làm hãng Bombardier, hãng máy bay Canada, nơi có công đoàn, kể thấy mệt là cứ chui vào trong cánh máy bay làm một giấc, quản đốc gần đến cả hội lại tìm cách báo động cho nhau. Các hãng có công đoàn vì thế chi phí sản xuất cao và chắc là sẽ ngày một tiêu tùng.\u003cbr\u003e\n17- Tiến sỹ rởm\u003cbr\u003e\nTừ lúc rời VN năm 18 tuổi đến tận bây giờ tôi thấy sao mình vẫn còn luôn sai hai lỗi s; x và một vài con chữ khác. Chỉ có thể lý giải là tôi cũng giống như rất nhiều người Việt khác cùng thế hệ đã mắc một lỗi ”hệ thống” nào đó. Nghi nghi lắm! Tự nghĩ, chắc mấy cái B.A hay Ph.D. của mình cũng đồ rởm quá à! Bằng ngần này tuổi viết tiếng mẹ đẻ mà còn chưa sạch lỗi chính tả thì còn nước non gì nữa. Nhân đây cũng xin các bạn đừng gọi tôi là TS. Từ ngày cha mẹ sinh ra đời đến nay tôi chưa viết bất kỳ bài báo nào bằng bất kỳ ngôn ngữ nào đề là Tiến sỹ Phạm Ngọc Cương ở đâu cả. Ở bên này Ph.D được nhại là Pizza home delivery (người giao pizza tới nhà); GSTS là gà sống thiến sót. Bỗ bã với mấy tay Ph.D hay giáo sư các sắc dân khác thấy đơn giản vậy mà cứ chuyển sang tiếng Việt gọi là TS lại thấy nặng. Ước gì chúng ta chỉ dùng từ tiến sỹ để gọi các tiền nhân xứng đáng của chúng ta tên khắc ở Quốc Tử Giám thôi. Ngày nay nếu tất cả chúng ta đều coi mấy cái bằng cấp ấy chỉ như cái thứ xóa nạn mù chữ thôi thì có lẽ xã hội ta sẽ bớt hình thức hơn nhiều.\u003cbr\u003e\n18 – Nhập cư\u003cbr\u003e\nNhiều lúc chúng tôi bảo nhau là nếu đón được cả 90 triệu dân Việt sang đây định cư rồi sau 10-20 năm lại đưa về VN thì tình hình đất nước chắc sẽ có thật nhiều đổi khác. Việt Nam cũng như bất kỳ nước nào khác luôn được lợi trong việc giao lưu và trước nhất là giao lưu con người. Canada đón nhận di dân mỗi năm khoảng bằng 1% dân số (xấp xỉ 300 ngàn người). Các cơ hội học hỏi còn bất tận hơn. Anh bạn Mark của tôi ở bài trước dù bằng cấp cao mà mãi mới xong vì anh không đăng ký theo diện di dân có tay nghề và bằng cấp. Loại này thường lâu tới vài năm. Vì nhân đạo, Canada xét diện hôn thê khá nhanh chỉ vài tháng và anh đi theo diện mì ăn liền ấy. Rủi thay là bị nghi ngờ.\u003cbr\u003e\n19-Bầu cử\u003cbr\u003e\nĐêm qua quyết định ngủ muộn cùng nước Mỹ. Cách chọn người của họ thật công bằng, hay, ấn tượng. Ngay cả George W. Bush là người được đánh giá là một trong những TT tồi của nước Mỹ thì ông cũng là một người rất quyết đoán, hùng biện và được lòng dân nên mới trụ sang tới nhiệm kỳ hai. Khoảng gần nửa đêm anh bạn phe Cộng hòa nhắn tin rằng chắc anh sẽ khóc suốt đêm nay. Đó là cái Spirit của Bắc Mỹ. Đã rất tốt rồi còn luôn khát khao tốt hơn nữa. Thực ra ai làm TT thì cũng chả có thay đổi gì nhiều. Hiến pháp vẫn chẳng phải sửa. Tam quyền vẫn phân lập và độc lập, chả phải thêm bớt của bất cứ ai cái quyền gì. Tứ, ngũ quyền vẫn toàn quyền tự do. Xã hội dân sự vẫn thăng hoa và ổn định. Chỉ khác nhau có chút ít chính sách thuế má, bảo hiểm, chi tiêu công và đối ngoại… Là người gốc Việt tôi mong kinh tế Mỹ hồi sinh mạnh mẽ, có vậy sẽ bớt những trò húng của anh Đại Hán. Nước Mỹ chưa bao giờ cần đến thế một doanh nhân lão luyện khoác vừa vặn chiếc áo đại chính khách như lúc này. Obama và Mitt kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng thật giỏi. Thiếu Trung Quốc hay Việt Nam phương Tây vẫn thịnh vượng. Với lối hành xử ngạo ngược của mình Trung Quốc đáng phải nhận được nhiều đòn thật chứ không chỉ là đòn gió. Khó ngủ quá! Cậu con chín tuổi bỗng ôm cổ bố an ủi: bố ơi đừng buồn, ít nhất là ở Canada những người cần phải thắng đã thắng.\u003cbr\u003e\n20- Chùm khế quê\u003cbr\u003e\nHôm qua một người quen về VN sang đến chơi. Hỏi chị tình hình bên nhà thế nào? Chị bảo: Bài em viết hồi đầu năm chị đọc ở Một góc nhìn khác “Việt Nam- niềm hi vọng cho sau 20 năm” mất tính thực tế rồi. Chị thấy cứ đà này nên đính chính lại là 200 năm.\u003cbr\u003e\nNgười thực tiễn, không nên hi vọng cái gì sau khi mình chết.\u003cbr\u003e\nNgười có ít nhiều trách nhiệm, càng không nên quăng gánh nặng đời cho thế hệ mai sau, nhất là những thế hệ còn chưa kịp chào đời.\u003cbr\u003e\nNói với chị mà thực là nhủ với lòng mình!\u003cbr\u003e\nPNC\u003c/p\u003e","title":"Gia Nã Đại (Canada) hay là Kanade ;)"},{"content":" Một quyết định quan trọng khác của ông Võ Văn Kiệt, theo Giáo sư Trung, là việc kiên quyết giữ lại bệnh viện dành cho người già và các cháu thiếu nhi.\nSau giải phóng, có chủ trương cải tạo, rồi chuyển Bệnh viện Y học Dân tộc thành bệnh viện phục vụ cán bộ. Tuy nhiên, Phó Bí thư Võ Văn Kiệt đã nêu quan điểm của mình: “Tôi không muốn lấy bệnh viện của người dân làm bệnh viện của cán bộ.”\nCuối cùng, khi việc cải tạo bệnh viện này được hoàn thành, nó vẫn giữ nguyên chức năng cũ.\nSau đó, Trung ương lại quyết định lấy bệnh viện Nhi Đồng 2, nơi có toà nhà 4 tầng và khuôn viên rộng đẹp, rộng 9 héc ta, làm bệnh viện cho cán bộ. Đổi lại, Bệnh viện Thống Nhất, đang chữa trị cho cán bộ, sẽ chuyển thành bệnh viện nhi đồng.\n“Những gì tốt nhất phải được dành cho trẻ em”, Phó Bí thư Thành uỷ Võ Văn Kiệt lại một lần nữa lên tiếng.\nLãnh đạo thành phố cũng lại một lần nữa kiến nghị Trung ương xem xét lại quyết định. Cuối cùng, Trung ương cũng nghe ra, và Bệnh viện Nhi đồng 2 vẫn ở nguyên chỗ cũ, cho đến tận bây giờ.\nTrung với chả ương, cái éo gì ngon cũng dành cho cán bộ, dân thì kệ cb chúng mày, bảo sao mà không die đến nơi.\nhttp://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/97398/hai-trieu-do-va-su-hoi-sinh-cua-nganh-y-thanh-pho.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/19/may-ma-sai-gon-co-vo-van-kiet/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eMột quyết định quan trọng khác của ông Võ Văn Kiệt, theo Giáo sư Trung, là việc kiên quyết giữ lại bệnh viện dành cho người già và các cháu thiếu nhi.\u003cbr\u003e\nSau giải phóng, có chủ trương cải tạo, rồi chuyển Bệnh viện Y học Dân tộc thành bệnh viện phục vụ cán bộ. Tuy nhiên, Phó Bí thư Võ Văn Kiệt đã nêu quan điểm của mình: “Tôi không muốn lấy bệnh viện của người dân làm bệnh viện của cán bộ.”\u003cbr\u003e\nCuối cùng, khi việc cải tạo bệnh viện này được hoàn thành, nó vẫn giữ nguyên chức năng cũ.\u003cbr\u003e\nSau đó, Trung ương lại quyết định lấy bệnh viện Nhi Đồng 2, nơi có toà nhà 4 tầng và khuôn viên rộng đẹp, rộng 9 héc ta, làm bệnh viện cho cán bộ. Đổi lại, Bệnh viện Thống Nhất, đang chữa trị cho cán bộ, sẽ chuyển thành bệnh viện nhi đồng.\u003cbr\u003e\n“Những gì tốt nhất phải được dành cho trẻ em”, Phó Bí thư Thành uỷ Võ Văn Kiệt lại một lần nữa lên tiếng.\u003cbr\u003e\nLãnh đạo thành phố cũng lại một lần nữa kiến nghị Trung ương xem xét lại quyết định. Cuối cùng, Trung ương cũng nghe ra, và Bệnh viện Nhi đồng 2 vẫn ở nguyên chỗ cũ, cho đến tận bây giờ.\u003c/p\u003e","title":"May mà Sài Gòn có Võ Văn Kiệt"},{"content":"Một loạt các vấn đề, BIDV nói chung là ko tốt, hẹn khách hàng 1 tuần có thẻ mà 2 tuần mình ra lấy vẫn chưa thấy thẻ đâu. Mình nên tránh xa BIDV.\nVừa phát hiện giầy Nike hàng hiệu của mình – mua trong keangnam chứ – đã bị bong một ít ở mõm, trời ơi, bên chân trái. Lại phải mang ra bắt đền, phiễn phức thật, mà chỉ bắt đền cho có thôi, chứ làm gì có hi vọng gì bảo hành. Hừ hừ.\nVấn đề tiếp theo là hộp sữa, chỗ làm việc này không có tủ cá nhân, không có hộc bàn, hôm qua để một hộp sữa ở gầm bàn – trên cái case, sáng nay đến định uống thì hộp sữa biến mất tiêu rồi, hừ hừ, có thể ai đó ở lại muộn uống, hoặc lao công lấy mất, nói chung là tôi đã mất. Và ở đây thì không an toàn :-\u0026lt; Chán vật.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/15/van-de/","summary":"\u003cp\u003eMột loạt các vấn đề, BIDV nói chung là ko tốt, hẹn khách hàng 1 tuần có thẻ mà 2 tuần mình ra lấy vẫn chưa thấy thẻ đâu. Mình nên tránh xa BIDV.\u003cbr\u003e\nVừa phát hiện giầy Nike hàng hiệu của mình – mua trong keangnam chứ – đã bị bong một ít ở mõm, trời ơi, bên chân trái. Lại phải mang ra bắt đền, phiễn phức thật, mà chỉ bắt đền cho có thôi, chứ làm gì có hi vọng gì bảo hành. Hừ hừ.\u003cbr\u003e\nVấn đề tiếp theo là hộp sữa, chỗ làm việc này không có tủ cá nhân, không có hộc bàn, hôm qua để một hộp sữa ở gầm bàn – trên cái case, sáng nay đến định uống thì hộp sữa biến mất tiêu rồi, hừ hừ, có thể ai đó ở lại muộn uống, hoặc lao công lấy mất, nói chung là tôi đã mất. Và ở đây thì không an toàn :-\u0026lt; Chán vật.\u003c/p\u003e","title":"Vấn đề"},{"content":"Tình hình là từ hồi ngã xe, tay mình bị đau suốt chưa khỏi, nhất là sáng ngủ dậy, vươn vai là rất đau. Đã tốn tiền đi khám nhưng bác sĩ bảo xương khớp không sao, hơ, ko sao. Giãn dây chằng sao mà lâu khỏi thế. Sờ thì thấy vai phải có vẻ xương nổi cao hơn vai trái, hichic. Nói chung là đau khi vòng tay ra sau.\nThôi về đi đá bóng. Công việc mệt thật, rất may có việc mà mệt. Cuối tháng còn có tiền, không thì biết lang thang nơi đâu.\nBình luận (4) Tú béo — 2012-11-14 12:52\nCũng phải đau mất lâu lâu đấy :))\nLovelyweird — 2012-11-15 08:14\nxuống kiểm tra dưới sơn tây đi, thế là sai đốt xương rồi. Hnọ em vừa phải xuống đấy, nắn tiếp 2 đốt nữa trên cột sống.\nflyer — 2012-11-26 07:38\nChính vì giãn dây chằng nên nó mới lâu khỏi đó. Dây chằng chính là cái đầu lâu nhất trong tất cả các thể loại đó. Hồi xưa mình bị què chân quá lâu âu cũng vì cái dây chằng, chứ khớp thì bẻ khục 1 phát là đâu vào đấy.\nthaiph — 2012-11-30 16:54\nAh từ hôm viết bài này xong bực mình nên anh ko thèm để ý nữa, đến giờ thì sắp hết rồi, quả là bác sĩ nói chuẩn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/14/dau-tay/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là từ hồi ngã xe, tay mình bị đau suốt chưa khỏi, nhất là sáng ngủ dậy, vươn vai là rất đau. Đã tốn tiền đi khám nhưng bác sĩ bảo xương khớp không sao, hơ, ko sao. Giãn dây chằng sao mà lâu khỏi thế. Sờ thì thấy vai phải có vẻ xương nổi cao hơn vai trái, hichic. Nói chung là đau khi vòng tay ra sau.\u003cbr\u003e\nThôi về đi đá bóng. Công việc mệt thật, rất may có việc mà mệt. Cuối tháng còn có tiền, không thì biết lang thang nơi đâu.\u003c/p\u003e","title":"Đau tay"},{"content":"\nAnh ghét rồi, anh sẽ lấy vợ và trồng hoa đẹp như này. Trời ơi.\nBình luận (1) dasomi2909 — 2012-11-08 17:22\nhoa trồng thế này để sáng mai ra tỉnh giấc thấy chỉ còn lại cái chậu không??????\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/08/anh-ghet-roi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/11/08/anh-ghet-roi/dsc00450.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nAnh ghét rồi, anh sẽ lấy vợ và trồng hoa đẹp như này. Trời ơi.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dasomi2909.wordpress.com/\"\u003edasomi2909\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-11-08 17:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehoa trồng thế này để sáng mai ra tỉnh giấc thấy chỉ còn lại cái chậu không??????\u003c/p\u003e","title":"Anh ghét rồi"},{"content":"Trời ơi đây chính là số tiền cước điện thoại trong tháng 10 của mình. Sao lại nhiều thế được chứ.\nTin nhắn thì đã 100đ/tin rồi, gọi cũng cước rẻ rồi, ôi thế mà 221 nghìn một tháng, sang chảnh quá không chịu được.\nTừ giờ phải tích cực dùng điện thoại bàn thôi.\nCông việc của mình bây giờ thật đáng sợ các tình yêu ạ, hôm nay đáng ra đi đá bóng, nhưng trời mưa, thế là lại ngồi ở công ty, chán lắm nản lắm nhưng vẫn phải cố làm, để hi vọng mai rảnh rang đi xem phim hẹn hò với gái xinh. Ngồi tới 10h, công ty 6 tầng không còn ai, ngòai mình ở tầng 6 và anh bảo vệ ở tầng 1.\nVề nhà lúc 10h tối thật rộng thoáng, chú Hứa đi công tác thế là có thể ngồi ở tầng 1 xem tivi thật là xa xỉ, StarWord nhạc nhẽo hay ghê luôn.\nChẹp. Nói chung, kiếm tiền vất vả lắm, vất vả cực. Chỉ sợ bị đuổi việc bây giờ, thì tiền đâu mà lấy vợ, ah nhầm, tiền đâu mà trả nợ sau khi lấy vợ, tiền đâu mà thuê nhà, tiền đâu mà sắm tiện nghi sang chảnh (chẹp, dạo này bị mê hoặc bởi từ “sang chảnh” của chị Dung – nghe nó rất ngu si nhưng mà nó lạ, haha).\nGần đây có bài báo “Đất chật, sao dân vẫn đổ về Thủ đô?”, ô, không ở thủ đô thì làm sao có hệ số thị trường là 1.4, ở tỉnh chỉ có 1 thôi nhé. Không ở thủ đô sao có ADSL mà dùng, bọn Viettel khốn không chịu kéo cáp vào khu Khai Quang Vĩnh Yên để mình lắp ADSL, thế có điên không. Không ở thủ đô thì làm sao đi xem phim mega, lotte, đi siêu thị metro, fivi, và nhất là citimart đẹp ơi là đẹp. Làm sao xem ca nhạc ca nhẽo ở nhà hát lớn… Nói chung, làm sao mà tiêu tiền được cơ chứ. Đấy, phải ở thủ đô là để tiêu tiền đấy, bọn báo chí hỏi khó ạ, haiz. Chẳng lẽ tôi lại lên rừng?\nBình luận (1) Gạch — 2012-11-10 01:31\ncàng ngày càng chua ngoa :-J\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/06/221753-94/","summary":"\u003cp\u003eTrời ơi đây chính là số tiền cước điện thoại trong tháng 10 của mình. Sao lại nhiều thế được chứ.\u003cbr\u003e\nTin nhắn thì đã 100đ/tin rồi, gọi cũng cước rẻ rồi, ôi thế mà 221 nghìn một tháng, sang chảnh quá không chịu được.\u003cbr\u003e\nTừ giờ phải tích cực dùng điện thoại bàn thôi.\u003cbr\u003e\nCông việc của mình bây giờ thật đáng sợ các tình yêu ạ, hôm nay đáng ra đi đá bóng, nhưng trời mưa, thế là lại ngồi ở công ty, chán lắm nản lắm nhưng vẫn phải cố làm, để hi vọng mai rảnh rang đi xem phim hẹn hò với gái xinh. Ngồi tới 10h, công ty 6 tầng không còn ai, ngòai mình ở tầng 6 và anh bảo vệ ở tầng 1.\u003cbr\u003e\nVề nhà lúc 10h tối thật rộng thoáng, chú Hứa đi công tác thế là có thể ngồi ở tầng 1 xem tivi thật là xa xỉ, StarWord nhạc nhẽo hay ghê luôn.\u003cbr\u003e\nChẹp. Nói chung, kiếm tiền vất vả lắm, vất vả cực. Chỉ sợ bị đuổi việc bây giờ, thì tiền đâu mà lấy vợ, ah nhầm, tiền đâu mà trả nợ sau khi lấy vợ, tiền đâu mà thuê nhà, tiền đâu mà sắm tiện nghi sang chảnh (chẹp, dạo này bị mê hoặc bởi từ “sang chảnh” của chị Dung – nghe nó rất ngu si nhưng mà nó lạ, haha).\u003cbr\u003e\nGần đây có bài báo \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/95547/dat-chat--sao-dan-van-do-ve-thu-do-.html\"\u003e“Đất chật, sao dân vẫn đổ về Thủ đô?”\u003c/a\u003e, ô, không ở thủ đô thì làm sao có hệ số thị trường là 1.4, ở tỉnh chỉ có 1 thôi nhé. Không ở thủ đô sao có ADSL mà dùng, bọn Viettel khốn không chịu kéo cáp vào khu Khai Quang Vĩnh Yên để mình lắp ADSL, thế có điên không. Không ở thủ đô thì làm sao đi xem phim mega, lotte, đi siêu thị metro, fivi, và nhất là citimart đẹp ơi là đẹp. Làm sao xem ca nhạc ca nhẽo ở nhà hát lớn… Nói chung, làm sao mà tiêu tiền được cơ chứ. Đấy, phải ở thủ đô là để tiêu tiền đấy, bọn báo chí hỏi khó ạ, haiz. Chẳng lẽ tôi lại lên rừng?\u003c/p\u003e","title":"221,753.94"},{"content":"Chào các bạn Giầy tốt\nHồi lâu lâu rồi mình có mua 2 đôi dép ở chỗ các bạn, mình đến tận văn phòng mua. Ấn tượng về văn phòng là rất gọn gàng, sạch sẽ, nhân viên tận tình thoải mái. Thực ra văn phòng của các bạn làm mình rất nhớ hồi xưa mình mới đi làm, cũng làm ở văn phòng là một căn trong chung cư như vậy, cảm giác rất thân quen.\nTrở lại chuyện giầy dép, mình mua một đôi quai hậu (vì công ty bọn mình bắt buộc đi dép có quai hậu đi làm), và một đôi tông, đôi tông thì đã mất tiêu rồi, có lẽ vì nó đẹp và êm quá nên để ở nhà đã bị bọn thợ sửa nhà lấy mất, haiz. Nói về đôi tông đó, đi rất êm, và khá đẹp, tuy nhiên là cũng giống như mọi đôi tông khác – có lẽ thế – đi trời mưa, đường ướt, nó bắt lên chân thì thôi rồi, bẩn hết chân luôn.\nVề dép quai hậu, giao diện đẹp, trông lịch sự, nhưng mình chọn số có lẽ hơi to, đi hơi rộng tí, mà sau vài tháng đi thì cảm giác cái đế nó rất cứng, đi rất đau bàn chân. Thế nên mình đã mua 1 đôi giầy Puma, đi quá là êm ái, mùa hè thì hơi nóng nhưng giờ bắt đầu sang đông rồi nên giầy được trưng dụng nhiều còn dép thì đang bị nghỉ chơi, cho ở nhà dài hạn. Mình đang rất phân vân không biết có nên sử dụng quyền “giải thoát” – trả dép đòi lại tiền không nhỉ?\nHe he, đùa chút thôi, chứ ai lại làm thế, đi mòn đi mất mấy mm rồi lại đòi trả lại thì mặt dày quá =)) Ah cho mình hỏi nhỏ có nhiều người mặt dày như vậy không? Mình biết là ở Việt Nam thì mặt dày kiểu gì cũng có thể.\nNhân tiện là sau khi mình mua 2 đôi dép, thì có bạn nhân viên của các bạn, gọi điện tới để hỏi cảm tưởng, nhận xét, mình hồi ấy bận nên cáo lỗi hẹn rảnh sẽ comment trên web. Giờ mới viết được.\nAh về web thì phải nói là mình rất thích web của các bạn, làm rất tốt, mình cũng là dân làm web, nhưng trình độ thẳng thắn mà nói là không thể làm đựơc sản phẩn ngon như trang giaytot được, dùng rất thích, và rất phục.\nGiầy tốt đẹp cả về web lẫn dịch vụ, sản phẩm, hiện tại thì chưa có phàn nàn gì, đang định tuần này chắc sẽ mua thêm đôi giầy nữa. Giầy da để mặc với quần vải. Chúc các bạn sẽ ngày càng phát triển, quan trọng là sản phẩm phải tốt – quan trọng nhất đấy.\nTrên đây là email mình gửi cho các bạn giaytot.com, còn dưới đây là đôi giầy mình định mua:\nCập nhật thêm ngày 06/11: Hôm nay vừa xem dc cái clip funny quá, ý tưởng quảng cáo bá đạo : ))\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=MXugI0HQ09c\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\nBình luận (5) dasomi2909 — 2012-11-06 12:26\nĐược đấy. Khi nào có zai sẽ mua tặng zai 1 đôi giầy lười trên này . Chúc trang giaytot còn kinh doanh đến ngày ý\nhuypv — 2012-11-06 15:44\nDịch vụ, sản phẩm của giaytot.com ngon, mày viết review thì cũng nên đính kèm tặng người ta một cái link kiếm referer traffic và điểm SEO chứ 😀 Nhân tiện, ko biết mày xem cái này chưa, là sản phẩm PR của giầy tốt trên Youtube đấy ^^: http://www.youtube.com/watch?v=MXugI0HQ09c\nthaiph — 2012-11-06 16:49\nTrời ơi vừa xem hôm nay, rất là được, dù anh ghét cay ghét đắng bọn Gangnam ngu si nhưng phải nói khâm phục ý tưởng ăn theo này của giaytot, haha. Căn bản là gái xinh đi, cả gái trong clip và gái trong clip của clip : ))\nCLAIR — 2012-11-06 17:27\nChú Thái mèo có câu Gangnam ngu si làm anh rất thích.\nThằng Trung thế mà giỏi 😀\nTú béo — 2012-11-08 11:41\nQuả clip quảng cáo ngon phết nhể 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/04/vai-nhan-xet-ve-giaytot-com/","summary":"\u003cp\u003eChào các bạn Giầy tốt\u003cbr\u003e\nHồi lâu lâu rồi mình có mua 2 đôi dép ở chỗ các bạn, mình đến tận văn phòng mua. Ấn tượng về văn phòng là rất gọn gàng, sạch sẽ, nhân viên tận tình thoải mái. Thực ra văn phòng của các bạn làm mình rất nhớ hồi xưa mình mới đi làm, cũng làm ở văn phòng là một căn trong chung cư như vậy, cảm giác rất thân quen.\u003cbr\u003e\nTrở lại chuyện giầy dép, mình mua một đôi quai hậu (vì công ty bọn mình bắt buộc đi dép có quai hậu đi làm), và một đôi tông, đôi tông thì đã mất tiêu rồi, có lẽ vì nó đẹp và êm quá nên để ở nhà đã bị bọn thợ sửa nhà lấy mất, haiz. Nói về đôi tông đó, đi rất êm, và khá đẹp, tuy nhiên là cũng giống như mọi đôi tông khác – có lẽ thế – đi trời mưa, đường ướt, nó bắt lên chân thì thôi rồi, bẩn hết chân luôn.\u003cbr\u003e\nVề dép quai hậu, giao diện đẹp, trông lịch sự, nhưng mình chọn số có lẽ hơi to, đi hơi rộng tí, mà sau vài tháng đi thì cảm giác cái đế nó rất cứng, đi rất đau bàn chân. Thế nên mình đã mua 1 đôi giầy Puma, đi quá là êm ái, mùa hè thì hơi nóng nhưng giờ bắt đầu sang đông rồi nên giầy được trưng dụng nhiều còn dép thì đang bị nghỉ chơi, cho ở nhà dài hạn. Mình đang rất phân vân không biết có nên sử dụng quyền “giải thoát” – trả dép đòi lại tiền không nhỉ?\u003cbr\u003e\nHe he, đùa chút thôi, chứ ai lại làm thế, đi mòn đi mất mấy mm rồi lại đòi trả lại thì mặt dày quá =)) Ah cho mình hỏi nhỏ có nhiều người mặt dày như vậy không? Mình biết là ở Việt Nam thì mặt dày kiểu gì cũng có thể.\u003cbr\u003e\nNhân tiện là sau khi mình mua 2 đôi dép, thì có bạn nhân viên của các bạn, gọi điện tới để hỏi cảm tưởng, nhận xét, mình hồi ấy bận nên cáo lỗi hẹn rảnh sẽ comment trên web. Giờ mới viết được.\u003cbr\u003e\nAh về web thì phải nói là mình rất thích web của các bạn, làm rất tốt, mình cũng là dân làm web, nhưng trình độ thẳng thắn mà nói là không thể làm đựơc sản phẩn ngon như trang giaytot được, dùng rất thích, và rất phục.\u003cbr\u003e\nGiầy tốt đẹp cả về web lẫn dịch vụ, sản phẩm, hiện tại thì chưa có phàn nàn gì, đang định tuần này chắc sẽ mua thêm đôi giầy nữa. Giầy da để mặc với quần vải. Chúc các bạn sẽ ngày càng phát triển, quan trọng là sản phẩm phải tốt – quan trọng nhất đấy.\u003cbr\u003e\nTrên đây là email mình gửi cho các bạn giaytot.com, còn dưới đây là đôi giầy mình định mua:\u003c/p\u003e","title":"Vài nhận xét về Giaytot.com"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/02/17376/","summary":"","title":"…"},{"content":"Chả là hồi xưa mình mua Lumia 710 ở TGDD chứ không mua ở Hoangha, vì ham hố cái khuyến mại khủng của mạng mobi. Rốt cục dùng được 1 tháng vứt luôn sim mobi, tự nhiên mất toi hơn 1 triệu vì “chính hãng”. Dán màn hình ở TGDD lúc mua là 50k, em ấy gạ dán cả mặt sau là 100k, ừ hồi ấy mình có dán cả mặt sau, nhưng dán xấu kinh, được vài tuần thì miếng dán mặt sau bị bụi bám vài rất nhiều, đen sì, mình bóc ra ném luôn. Sau một thời gian dùng thì miếng dán mặt trước cũng bị phồng rộp, bọt khi loạn cả lên. Định dán ở vỉa hè 50k một phát, nhưng ông dán điện thoại tìm loạn lên không thấy miếng dán 710, thế là mình chạy vào TGDD, định bụng xem có tai nghe chính hãng nokia không thì sẽ mua luôn (cái tai nghe theo máy của mình nghe rất được, mỗi tội đã bị bọn chuột ngu si cắn đứt lìa mất một tai). Mở cửa bước vào, có một em gái xông ra tiếp đón, mình hỏi tai nghe, ẻm kêu không có tai nghe chính hãng, mình bảo dán màn hình, ẻm bảo dán cả hai mặt nhé anh, 130k, ặc ặc, một mặt thôi, 99k anh ạ, cái gì thế, hồi xưa mua máy này ở đây dán có 50k thôi mà, thôi, ko dán nữa, đưa trả máy đây. Quá thất vọng với cái thế giới đắt đỏ.\nĐi lên tinh tế, và đã tìm ra một cửa hàng dán ngay gần nhà, 3B Khương Thượng, dán có 10k, kể cả công dán, khờ khờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/11/02/nen-doi-ten-the-gioi-di-dong-thanh-the-gioi-dat-do-di-la-vua/","summary":"\u003cp\u003eChả là hồi xưa mình mua Lumia 710 ở TGDD chứ không mua ở Hoangha, vì ham hố cái khuyến mại khủng của mạng mobi. Rốt cục dùng được 1 tháng vứt luôn sim mobi, tự nhiên mất toi hơn 1 triệu vì “chính hãng”. Dán màn hình ở TGDD lúc mua là 50k, em ấy gạ dán cả mặt sau là 100k, ừ hồi ấy mình có dán cả mặt sau, nhưng dán xấu kinh, được vài tuần thì miếng dán mặt sau bị bụi bám vài rất nhiều, đen sì, mình bóc ra ném luôn. Sau một thời gian dùng thì miếng dán mặt trước cũng bị phồng rộp, bọt khi loạn cả lên. Định dán ở vỉa hè 50k một phát, nhưng ông dán điện thoại tìm loạn lên không thấy miếng dán 710, thế là mình chạy vào TGDD, định bụng xem có tai nghe chính hãng nokia không thì sẽ mua luôn (cái tai nghe theo máy của mình nghe rất được, mỗi tội đã bị bọn chuột ngu si cắn đứt lìa mất một tai). Mở cửa bước vào, có một em gái xông ra tiếp đón, mình hỏi tai nghe, ẻm kêu không có tai nghe chính hãng, mình bảo dán màn hình, ẻm bảo dán cả hai mặt nhé anh, 130k, ặc ặc, một mặt thôi, 99k anh ạ, cái gì thế, hồi xưa mua máy này ở đây dán có 50k thôi mà, thôi, ko dán nữa, đưa trả máy đây. Quá thất vọng với cái thế giới đắt đỏ.\u003cbr\u003e\nĐi lên tinh tế, và đã tìm ra một cửa hàng dán ngay gần nhà, 3B Khương Thượng, dán có 10k, kể cả công dán, khờ khờ.\u003c/p\u003e","title":"Nên đổi tên thế giới di động thành thế giới đắt đỏ đi là vừa"},{"content":"Đi làm từ Ngã Tư Sở ra 83 Trần Phú Hà Đông, quãng đường thì vẫn thế, ưu điểm là chỉ cần đi thẳng, và chỉ có 1 đèn đỏ. Mình có cảm giác đi đỡ vất vả hơn lên Trung Kính, nhanh hơn chút. Đi lên Trung Kính bon chen ở cái ngã tư Nguyễn Chí Thanh – Láng, nó đang làm cái cầu, bon chen khổ kinh khủng luôn. Đường Nguyễn Trãi cũng phải bon chen, do bọn “công bộc” đang cắm cột làm tàu điện trên cao.\n83 TP không đủ chỗ để xe nên chỉ chị em phụ nữ được để xe trong tầm 1, còn anh em gửi bên đối diện, học viện y học cổ truyền, ôi mỗi lần sang đường là lại một lần đối mặt tử thần, xe đông, đi ầm ầm, kinh lắm, kinh nghiệm 7 năm xông pha HN mà vẫn thấy kinh, ngày 2 lần, haiz. Xung quanh thì hàng quán ít ỏi, cơm trưa toàn phải gọi cơm hộp, hôm nay xuống xách cơm hộp từ tầng 1 lên, 27 suất, oải quá luôn. Ở Trung Yên có cái siêu thị ngay tầng 1, tiện lợi tuyệt vời, thật là đáng tiếc.\nVăn phòng thì bàn tròn, có vách ngăn, khá thú vị và … riêng tư haha. Không có thảm như bên Trung Yên, nhưng cũng được chả sao, thảm thì êm và đi chân đất được, mình thích, nhưng ko có cũng không sao. Thích nhất là về mặt kết nối, connect sang Haiti ngon lành không phải xin máy như bên cũ, login vào được, chứ không bị cấm giao thức POST như bên Trung Yên. Hồi ở Trung Yên là bị cấm post dữ liệu, không login, không làm gì được, như kiểu bị bịt miệng ấy = ) Ức chế kinh.\nWC chỉ có một slot, được cái hiện đại, bồn đứng tự xả nước, có máy thổi hong khô tay. Hôm qua chưa có gì nhưng hôm nay đã có giấy vệ sinh, mình nghĩ phải có thêm nước rửa tay và sáp thơm nữa.\nHôm nay mình và Phú lợn chạy từ Hà Đông lên Hồ Tùng Mậu đá bóng, tham gia đội 83 Trần Phú đá với đội bên 52 Lạc Long Quân. Lúc lên đến nơi thì hai đội đó đang đá rồi, tỉ số là 1-0 cho đội 52 LLQ, đội bên 83 TP ép sân liên tục, rất nhiều cơ hội, nhưng toàn không vào, hoặc vào cột. Đá đến gần 8h, nghỉ giải lao 5p, mình vào sân, Phú nhợn trước đó đã vào sân rồi. Lúc mình vào sân thì tỉ số vẫn là 1-0. Với duyên trời định, mình đã ghi bàn, một cú chạm bóng vô cùng nhạy cảm, chả là đường chuyền của đồng đội lên, mình lọt ra sau hậu vệ, với chân lên cao, dùng mũi chân kéo bóng vào, bóng chạm chân mình đổi hướng xíu thôi, bay vào góc cao. Há há, 1 đều. Sau đó mình bỏ lỡ 2 pha đối mặt thủ môn, nếu không là cũng ghi được 3 bàn. Phú lợn cũng ghi 1 bàn bằng cú sút sấm sét từ biên trái, hai cầu thủ mới vào sân ghi 2 bàn đem về chiến thắng cho 83 Trần Phú, hô hô, nuột.\nBình luận (2) huypv — 2012-10-31 17:58\nSang Hà Đông là may rồi, xuống Hòa Lạc thì!!! Bọn tao cũng sắp chuyển, cũng bàn tròn 😀 Nhưng mà chỉ là chuyển từ tầng 16 xuống 15 thôi =)) Đá bóng mày đá ở vị trí tiền đạo à?\nthaiph — 2012-11-01 05:04\nChuyển từ tầng 16 xuống 15 mà cũng khoe = )) Thôi chụp cái ảnh cho anh em ghen tị đi.\nĐá bóng à, anh chuyên đá tiền đạo, đã có 3 trận ghi 4 bàn. khoảng 4 trận ghi 3 bàn. Ngôi sao lắm : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/30/nhan-xet-ve-noi-lam-viec-moi/","summary":"\u003cp\u003eĐi làm từ Ngã Tư Sở ra 83 Trần Phú Hà Đông, quãng đường thì vẫn thế, ưu điểm là chỉ cần đi thẳng, và chỉ có 1 đèn đỏ. Mình có cảm giác đi đỡ vất vả hơn lên Trung Kính, nhanh hơn chút. Đi lên Trung Kính bon chen ở cái ngã tư Nguyễn Chí Thanh – Láng, nó đang làm cái cầu, bon chen khổ kinh khủng luôn. Đường Nguyễn Trãi cũng phải bon chen, do bọn “công bộc” đang cắm cột làm tàu điện trên cao.\u003cbr\u003e\n83 TP không đủ chỗ để xe nên chỉ chị em phụ nữ được để xe trong tầm 1, còn anh em gửi bên đối diện, học viện y học cổ truyền, ôi mỗi lần sang đường là lại một lần đối mặt tử thần, xe đông, đi ầm ầm, kinh lắm, kinh nghiệm 7 năm xông pha HN mà vẫn thấy kinh, ngày 2 lần, haiz. Xung quanh thì hàng quán ít ỏi, cơm trưa toàn phải gọi cơm hộp, hôm nay xuống xách cơm hộp từ tầng 1 lên, 27 suất, oải quá luôn. Ở Trung Yên có cái siêu thị ngay tầng 1, tiện lợi tuyệt vời, thật là đáng tiếc.\u003c/p\u003e","title":"Nhận xét về nơi làm việc mới"},{"content":"Tranh thủ chuẩn bị đi đám cưới thằng bạn quý, viết một tý.\nHoàng – Lê Trần Hoàng – là thằng bạn cấp 3 của mình. Không tính bọn học cùng cấp 2 rồi thi lên cấp 3 cùng, thì Hoàng Lê Trần là thằng đầu tiên mình quen trong cái tập thể A2 0205 có 23 nhân mạng ấy.\nHồi ấy do khá phởn chí vì thi đỗ, nên mình phi về quê nội ngoại chơi bời xì khói, đến nỗi mà khi trở lại nhà ở Hương Canh thì thằng bạn cũng đỗ vào lớp A2 phải chạy sang nhà mình báo là lên làm hồ sơ nhập học đi không thì nghỉ đấy. Cuống cuồng bảo mẹ đưa lên nhập học – đứa đi nhập học cuối cùng, khi mình nhập học thì bọn bạn nó đã nhận lớp nhận thầy đi lao động cuốc đất phát cỏ được mấy buổi rồi = )). Thế nên hôm sau, khi đi tới lớp thì mình đi sớm lắm. Hồi ấy là đạp xe 7km đi từ Hương Canh lên Vĩnh Yên học, toàn bộ bọn Hương Canh đều đạp xe như thế.\nĐi sớm, nên đến lớp chả có ai, mình và thằng Hoàng là hai thằng đến sớm nhất, hai thằng chưa gặp nhau bao giờ, đứng ở lan can chém gió như thể là quen nhau 100 năm rồi. Nó chém cũng giỏi, tuy chém ngang phè, còn mình thì nghe và gật gù – vì mình cóc bao giờ chém giỏi với những thằng chưa gặp bao giờ. Mà nói chung là mình nói không giỏi. Hoàng học cấp 2 ở Giảng Võ, nhà nó ở Hà Nội cơ, nhưng quê ngoại thì ở Vĩnh Phúc, nên cu cậu mới thi về đây, và sống ở nhà ông cậu ở trong Trại Thủy. Mình và thằng Phương rất hay vào nhà Hoàng tụ tập, nó với thằng em trai ở cùng nhau trong một căng phòng bừa bộn như cái ổ chuột, sách vở quần áo báo chí vứt ngổn ngang. Vì là dân Hà Nội, nên thi thoảng về “quê”, nó lôi lên cho bọn mình hàng tá tạp chí IT kiểu PC world – PCW hồi đó hay dã man chứ không quảng cáo (láo) như bây giờ, rồi đĩa game, đĩa phần mềm, hầm bà lằng tỉ thứ hay ho, nó là đứa đầu tiên có cái usb 32MB, hàng khủng thời đó luôn – cái thời mà gửi bài cho tạp chí tin học và nhà trường bọn mình vẫn cho cả cái đĩa mềm vào phong bì xong đem gửi – thì cái usb 32M xuất hiện quả là quá dân chơi : ))\nHồi đó mình, thằng Phương, và Hoàng là bộ ba nguyên tử, đọc báo chơi game, chém gió, làm bài tập, nói chung rất hợp cạ nhau về khoản IT, sau khi có máy tính thì ku Hoàng lôi về bộ đĩa Final Fantasy 8 và 9, 3 thằng cày điền cuồng, hồi đó chơi game sướng tuyệt vời. Thật, mình chưa thấy game nào hay như Final Fantasy luôn. Nhưng nói chung mình chơi không giỏi bằng hai đứa nó, Phương thì không tính, nó cái gì cũng giỏi rồi, còn Hoàng thì do mê chơi game quá nên học hành lởm khởm, trượt dần, đến lớp 11 thì deck vào được đội tin để thi quốc gia. Cũng hơi buồn.\nAh cái hồi chơi FF thần thánh, vào một chủ nhật, không hiểu ở Vĩnh Yên chán quá mà thế nào Hoàng với Phương còn cóc đạp xe xuống Hương Canh, vào nhà mình chơi – làm mình giờ nghĩ lại vẫn cảm động gần chết. Hồi ấy nhà mình là nhà thuê, rất xấu xí.\nHồi thầy Khánh dạy toán lớp mình – hai năm lớp 10 và 11 là thầy Khánh dạy toán. Thầy nhiệt tình, giỏi, hơi quái quái nữa. Suốt ngày “tôi rung chuông báo động đỏ với hai anh này” – hai anh này cụ thể là anh Hoàng và anh Trần Văn Ba, hê hê. Kiểu hồi ấy bọn này làm bài tập toán rất chậm nên thầy hay bực. Mình thì cũng lười – may cái là mình trông lại thông minh nên thầy không “rung chuông báo động đỏ” = )) và căn bản là đội tuyển thi quốc gia nên được lỏng tay rất nhiều. Rút cục thì hai thằng mà thầy Khánh “báo động đỏ” đều thi đỗ DH, Hoàng và học viện kỹ thuật quân sự – hệ dân sự, còn Ba thì DH Bách Khoa. Nhớ nhất cái lần thầy đang giảng trên bảng, đang cầm cục phấn viết cái gì đó, nghe tiếng nói chuyện, thầy quay lại ném ngay viên phấn đang cầm ở tay về phía thằng thằng Hoàng – ku cậu cũng nhanh như điện xẹt, giơ hai tay lên đỡ trúng phóc cục phấn thầy ném – y như phim chưởng, rồi chạy lên đưa cục phần cho thầy = )) Cả lớp dc phen cười nghiêng ngả, thầy Khánh chắc cũng buồn cười lắm nhưng phải làm mặt lạnh tỏ ra nghiêm túc : ))\nNhà Hoàng ở HN nằm trong đường Phùng Chí Kiên, mỗi lần vào nhà nó, đi qua nhà máy bánh kẹo HN, mùi thơm nức mũi. Nhà nó giàu vãi luôn, 4 hay 5 tầng ấy, ô tô đỗ cửa. Chẹp chẹp. Lên ĐH thì ku cậu đi học Tâm Việt rồi rất tích cực tham gia mấy hoạt động mà thằng ù lì như mình chỉ đứng nhìn và gật gù : )) Nó còn đi Sing đi Tàu rất kinh, nói chung giờ nó làm gì mình cũng cóc biết, làm ở Vĩnh Phúc, nhưng chắc là ngon rồi. Cưới vợ rồi cơ mà, thứ 5 cưới thứ 3 mới gọi mời, thằng khốn, nhưng thôi, HN chỉ có Phương, Nguyệt và mình thì phải, bọn kia ở Vĩnh Phúc hết rồi. Đi xem có gặp ai. Sáng nhắn tin hỏi Nguyệt thì nó kêu cơ quan nó đang kiếm toán không đi được, đúng là Nguyệt hâm, chán.\nCập nhật là đã đi đám cưới về, Nguyệt cũng đi, Phương thì từ Mỹ Đình ra đi cùng mình rồi đợi đón Nguyệt, có 3 đứa lẻ loi. Nhà khách BQP hoành lắm, nhưng bọn mình ngồi ở tầng 2, không dc xem lễ cưới, buồn như chấy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/25/le-tran-hoang-da-lay-vo/","summary":"\u003cp\u003eTranh thủ chuẩn bị đi đám cưới thằng bạn quý, viết một tý.\u003cbr\u003e\nHoàng – Lê Trần Hoàng – là thằng bạn cấp 3 của mình. Không tính bọn học cùng cấp 2 rồi thi lên cấp 3 cùng, thì Hoàng Lê Trần là thằng đầu tiên mình quen trong cái tập thể A2 0205 có 23 nhân mạng ấy.\u003cbr\u003e\nHồi ấy do khá phởn chí vì thi đỗ, nên mình phi về quê nội ngoại chơi bời xì khói, đến nỗi mà khi trở lại nhà ở Hương Canh thì thằng bạn cũng đỗ vào lớp A2 phải chạy sang nhà mình báo là lên làm hồ sơ nhập học đi không thì nghỉ đấy. Cuống cuồng bảo mẹ đưa lên nhập học – đứa đi nhập học cuối cùng, khi mình nhập học thì bọn bạn nó đã nhận lớp nhận thầy đi lao động cuốc đất phát cỏ được mấy buổi rồi = )). Thế nên hôm sau, khi đi tới lớp thì mình đi sớm lắm. Hồi ấy là đạp xe 7km đi từ Hương Canh lên Vĩnh Yên học, toàn bộ bọn Hương Canh đều đạp xe như thế.\u003cbr\u003e\nĐi sớm, nên đến lớp chả có ai, mình và thằng Hoàng là hai thằng đến sớm nhất, hai thằng chưa gặp nhau bao giờ, đứng ở lan can chém gió như thể là quen nhau 100 năm rồi. Nó chém cũng giỏi, tuy chém ngang phè, còn mình thì nghe và gật gù – vì mình cóc bao giờ chém giỏi với những thằng chưa gặp bao giờ. Mà nói chung là mình nói không giỏi. Hoàng học cấp 2 ở Giảng Võ, nhà nó ở Hà Nội cơ, nhưng quê ngoại thì ở Vĩnh Phúc, nên cu cậu mới thi về đây, và sống ở nhà ông cậu ở trong Trại Thủy. Mình và thằng Phương rất hay vào nhà Hoàng tụ tập, nó với thằng em trai ở cùng nhau trong một căng phòng bừa bộn như cái ổ chuột, sách vở quần áo báo chí vứt ngổn ngang. Vì là dân Hà Nội, nên thi thoảng về “quê”, nó lôi lên cho bọn mình hàng tá tạp chí IT kiểu PC world – PCW hồi đó hay dã man chứ không quảng cáo (láo) như bây giờ, rồi đĩa game, đĩa phần mềm, hầm bà lằng tỉ thứ hay ho, nó là đứa đầu tiên có cái usb 32MB, hàng khủng thời đó luôn – cái thời mà gửi bài cho tạp chí tin học và nhà trường bọn mình vẫn cho cả cái đĩa mềm vào phong bì xong đem gửi – thì cái usb 32M xuất hiện quả là quá dân chơi : ))\u003cbr\u003e\nHồi đó mình, thằng Phương, và Hoàng là bộ ba nguyên tử, đọc báo chơi game, chém gió, làm bài tập, nói chung rất hợp cạ nhau về khoản IT, sau khi có máy tính thì ku Hoàng lôi về bộ đĩa Final Fantasy 8 và 9, 3 thằng cày điền cuồng, hồi đó chơi game sướng tuyệt vời. Thật, mình chưa thấy game nào hay như Final Fantasy luôn. Nhưng nói chung mình chơi không giỏi bằng hai đứa nó, Phương thì không tính, nó cái gì cũng giỏi rồi, còn Hoàng thì do mê chơi game quá nên học hành lởm khởm, trượt dần, đến lớp 11 thì deck vào được đội tin để thi quốc gia. Cũng hơi buồn.\u003cbr\u003e\nAh cái hồi chơi FF thần thánh, vào một chủ nhật, không hiểu ở Vĩnh Yên chán quá mà thế nào Hoàng với Phương còn cóc đạp xe xuống Hương Canh, vào nhà mình chơi – làm mình giờ nghĩ lại vẫn cảm động gần chết. Hồi ấy nhà mình là nhà thuê, rất xấu xí.\u003cbr\u003e\nHồi thầy Khánh dạy toán lớp mình – hai năm lớp 10 và 11 là thầy Khánh dạy toán. Thầy nhiệt tình, giỏi, hơi quái quái nữa. Suốt ngày “tôi rung chuông báo động đỏ với hai anh này” – hai anh này cụ thể là anh Hoàng và anh Trần Văn Ba, hê hê. Kiểu hồi ấy bọn này làm bài tập toán rất chậm nên thầy hay bực. Mình thì cũng lười – may cái là mình trông lại thông minh nên thầy không “rung chuông báo động đỏ” = )) và căn bản là đội tuyển thi quốc gia nên được lỏng tay rất nhiều. Rút cục thì hai thằng mà thầy Khánh “báo động đỏ” đều thi đỗ DH, Hoàng và học viện kỹ thuật quân sự – hệ dân sự, còn Ba thì DH Bách Khoa. Nhớ nhất cái lần thầy đang giảng trên bảng, đang cầm cục phấn viết cái gì đó, nghe tiếng nói chuyện, thầy quay lại ném ngay viên phấn đang cầm ở tay về phía thằng thằng Hoàng – ku cậu cũng nhanh như điện xẹt, giơ hai tay lên đỡ trúng phóc cục phấn thầy ném – y như phim chưởng, rồi chạy lên đưa cục phần cho thầy = )) Cả lớp dc phen cười nghiêng ngả, thầy Khánh chắc cũng buồn cười lắm nhưng phải làm mặt lạnh tỏ ra nghiêm túc : ))\u003cbr\u003e\nNhà Hoàng ở HN nằm trong đường Phùng Chí Kiên, mỗi lần vào nhà nó, đi qua nhà máy bánh kẹo HN, mùi thơm nức mũi. Nhà nó giàu vãi luôn, 4 hay 5 tầng ấy, ô tô đỗ cửa. Chẹp chẹp. Lên ĐH thì ku cậu đi học Tâm Việt rồi rất tích cực tham gia mấy hoạt động mà thằng ù lì như mình chỉ đứng nhìn và gật gù : )) Nó còn đi Sing đi Tàu rất kinh, nói chung giờ nó làm gì mình cũng cóc biết, làm ở Vĩnh Phúc, nhưng chắc là ngon rồi. Cưới vợ rồi cơ mà, thứ 5 cưới thứ 3 mới gọi mời, thằng khốn, nhưng thôi, HN chỉ có Phương, Nguyệt và mình thì phải, bọn kia ở Vĩnh Phúc hết rồi. Đi xem có gặp ai. Sáng nhắn tin hỏi Nguyệt thì nó kêu cơ quan nó đang kiếm toán không đi được, đúng là Nguyệt hâm, chán.\u003cbr\u003e\nCập nhật là đã đi đám cưới về, Nguyệt cũng đi, Phương thì từ Mỹ Đình ra đi cùng mình rồi đợi đón Nguyệt, có 3 đứa lẻ loi. Nhà khách BQP hoành lắm, nhưng bọn mình ngồi ở tầng 2, không dc xem lễ cưới, buồn như chấy.\u003c/p\u003e","title":"Lê Trần Hoàng đã lấy vợ"},{"content":"Có ngy, có việc làm, có lương mỗi tháng, có nhà, có laptop, có máy ảnh, có nhiều thứ khác nữa, như là áo sơ mi đẹp, áo phông đẹp, giầy mấy đôi luôn, thế thì chán cái nỗi gì.\nNgy thì đi công tác rồi, mà có ở nhà thì cũng ko ích gì, có code hộ được đâu, code mãi ko xong mấy thứ đơn giản là một cảm giác rất nhục. Lịt cụ cái framework 3, bố dell hiểu chúng mày, dell thể nào điều khiển được chúng mày, mò mẫm như một thằng đần, wiki thì sập cụ nó rồi, ko vào đọc được, thật là quá khốn nạn thân tôi. Lại còn bao nhiêu ông bà ở đâu tự dưng nhảy bộp ra ném việc vào mặt, nào là khảo sát iconnix, nào là ko làm thì đề xuất trừ ki, đúng là ko thể nào chịu nổi. Thế sao mà mình vẫn chịu chứ, muốn bỏ hết, đi lang thang cho nó nhẹ đời. Nhưng có dám bỏ đâu, nhục vãi. Càng ngày càng hèn, giấc mơ nhỏ hơn con thỏ 100 lần mất rồi.\nKhông bỏ được, tức là lại phải cố thôi, mắt mờ, hôm nay lại còn quên kính, tay thì đau, ghét vãi ra, đau mãi không khỏi, yếu như sên.\nCon lợn Hoàng, thứ 5 cưới thứ 3 mới gọi mời, ts mày, lại còn cưới trưa thứ 5, ở nơi xa lắc (sau đít Hilton), anh mày đi kiểu gì hả Hoàngggggggg\nBình luận (2) Tú béo — 2012-10-29 09:17\nChán thì nói tiếng Mán cho đỡ chán :)) Hôm nào Dung béo về sang anh làm nồi lẩu ăn đê, dạo này bận tối mắt tối mũi chả có lúc nào bù khú\nthaiph — 2012-11-01 05:02\nHấp dẫn đấy, duyệt luôn hê hê.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/24/khi-nguoi-ta-chan/","summary":"\u003cp\u003eCó ngy, có việc làm, có lương mỗi tháng, có nhà, có laptop, có máy ảnh, có nhiều thứ khác nữa, như là áo sơ mi đẹp, áo phông đẹp, giầy mấy đôi luôn, thế thì chán cái nỗi gì.\u003cbr\u003e\nNgy thì đi công tác rồi, mà có ở nhà thì cũng ko ích gì, có code hộ được đâu, code mãi ko xong mấy thứ đơn giản là một cảm giác rất nhục. Lịt cụ cái framework 3, bố dell hiểu chúng mày, dell thể nào điều khiển được chúng mày, mò mẫm như một thằng đần, wiki thì sập cụ nó rồi, ko vào đọc được, thật là quá khốn nạn thân tôi. Lại còn bao nhiêu ông bà ở đâu tự dưng nhảy bộp ra ném việc vào mặt, nào là khảo sát iconnix, nào là ko làm thì đề xuất trừ ki, đúng là ko thể nào chịu nổi. Thế sao mà mình vẫn chịu chứ, muốn bỏ hết, đi lang thang cho nó nhẹ đời. Nhưng có dám bỏ đâu, nhục vãi. Càng ngày càng hèn, giấc mơ nhỏ hơn con thỏ 100 lần mất rồi.\u003cbr\u003e\nKhông bỏ được, tức là lại phải cố thôi, mắt mờ, hôm nay lại còn quên kính, tay thì đau, ghét vãi ra, đau mãi không khỏi, yếu như sên.\u003cbr\u003e\nCon lợn Hoàng, thứ 5 cưới thứ 3 mới gọi mời, ts mày, lại còn cưới trưa thứ 5, ở nơi xa lắc (sau đít Hilton), anh mày đi kiểu gì hả Hoàngggggggg\u003c/p\u003e","title":"khi người ta chán"},{"content":"Công việc đúng là thứ làm người ta phát điên một cách thường xuyên. Đến nỗi mà cắm đầu code tới 11h, thấy chẳng tác dụng, đi về, ăn gà tần. Bực mình. Thôi, béo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/23/toi-bi-dien-roi/","summary":"\u003cp\u003eCông việc đúng là thứ làm người ta phát điên một cách thường xuyên. Đến nỗi mà cắm đầu code tới 11h, thấy chẳng tác dụng, đi về, ăn gà tần. Bực mình. Thôi, béo\u003c/p\u003e","title":"Toi bi dien roi"},{"content":"Không hiểu từ khi nào, mình rất thích đi xem ca nhạc kịch kiếc trực tiếp. Từ hồi nghe Hiền Thục ở MTV bar trong SG, hay từ hồi đi xem kịch ở rạp Hồng Hà, hay là từ hồi Tùng dâm đưa mình đi nghe rock ở Holyland? Nói chung là mình đã bị thích thú với vịêc xem trực tiếp – sống trực tiếp không khí sự kiện. Ah, cả lần xem Góc phố danh vọng nữa.\nBằng Kiều về VN, ôi sự kiện. Bằng Kiều tổ chức liveshow ở VN – ôi quá sung sướng. Thực ra chủ yếu mình sung sướng vì quả tổ chức show này là tát vào mặt đứa nào dám kêu BK phản động/không yêu nước/không được hát ở VN, hehe.\nRồi một hôm rất lâu, em PHT kêu là hết vé rồi, trong khi mình chưa mò ra nơi nào bán vé cả, hoảng quá google cuống cuồng, ra ngay trang dongdoshow, ô kê xong vào đặt luôn 2 vé BK, loại phọt phẹt 500k thôi, thấy có Mỹ Linh Hồng Nhung, tiện tay đặt luôn 2 chiếc vào ngày 20/10, quà tặng cho ngày PNVN luôn, đầu tiên thì mình thấy bọn dongdoshow này làm ăn chuyên nghiệp vãi, tối hôm trước đặt vé, sáng hôm sau gọi điện xác nhận, rồi chiều đưa vé tận nơi luôn. Sướng ghê. Ah đó là vé Lối cũ ta về, chứ show BK thì các ẻm ấy hẹn “vé đang đưa từ trong SG ra, khi nào có vé em giao cho anh liền”, ối giời ơi, bặt vô âm tín gần 2 tuần, thì mới thấy gọi báo có vé, và mời anh lên địa chỉ ngõ 34A Trần Phú để lấy, chứ bọn em hổng có giao, vé này là bọn anh cần em chứ em chả cần bọn anh – ôi bọn chó.\nMình cũng thích vào TTHNQG lắm, chưa dc vào bao giờ mà, nhưng mà hôm đó ngy đi công tác, chị Dung thì lại không thèm đi xem vé 500k, đi với gái khác thì chắc Dung giết = )) Nên đành rao bán, bỏ vé ko mua cũng dc thôi, nhưng rao bán kiếm dc 200k, tội gì, hê hê. Rao trên fb, sau 30 giây, có ngay một thằng ku vào đặt gạch xí chỗ, nhưng tới chiều tối thì nó bảo chỉ mua 1 vé, ôi cái con khỉ, ông lại phải lên otofun rao vậy. Cũng rất nhanh, có một ông PM đặt gạch, nhưng tới trưa hôm sau sau khi mình đi lấy được vé thì nhắn tin ông ấy lại rút gạch, kêu là gấu nhà ông ấy ko thích nữa. Lại tiếp tục quăng lên otofun, và ngay lập tức có gạch, một ông phi từ Hà Đông lên, lấy luôn và ngay, xong.\nĐến hôm nay, sau khi bán được một ngày, thì chị Vân gọi hỏi còn vé không, quá buồn, bán mất rồi.\nPhần hai là chuyện nghe nhạc ở nhà hát lớn Hà Nội, lần đầu tiên bước chân vào đó, hoành tráng phết, cũng là hàng của bọn Pháp giãy chết có khác. Khác hẳn mấy cái lô cốt kiểu UBND TP Hà Nội hay là Lăng chủ tịch HCM hay là cung VHHN VIệt Xô, hê hê. Chị Dung chửi người ta như hát hay, mà công nhận mắng hay, mỗi tội là chị cũng nên đi sớm chứ vé ghi 8h bắt đầu, 8h5p chưa thấy chị đâu mà mắng người ta to quá : )) Hồng Nhung hát 4 bài, xinh đẹp, vui tươi, nói chuyện rất có duyên. Mỹ Linh hát có 2 bài, và hơi chán. Thùy Dung và Kasim Hoàng Vũ cũng mỗi ngừơi hai bài, đan xen là các tiết mục múa may của đoàn ca múa nhạc nhẹ TW, vâng, các bạn ấy người rất đẹp, chân dài da trắng dáng ngon thôi rồi. Vấn đề chỉ là các bạn ấy hát múa nhiều quá, haiz. Và lần sau thì mình nhất định sẽ ko ngồi ở mấy cái hàng ven ven bên cạnh nữa, cúi xuống ngó mỏi hết cả vai cả cổ.\nBình luận (3) dasomi2909 — 2012-11-04 05:10\n=)) tôi vào muộn vì bị bọn đài truyền hình nửa mùa phỏng vấn . ô kê ? -))\nthaiph — 2012-11-04 15:48\nĐừng gian dối cho đời thêm tối chị kia nhé, chị đến muốn nên mới bị tóm vào phỏng vấn, chứ ko phải vì phỏng vấn nên mới đến muộn =))\ndasomi2909 — 2012-11-06 12:25\nHừ. tôi đến chính xác 8h. anh đi xuống gặp tôi mới 8h5′. anh không thể bảo tôi đến muộn. Chưa kể tôi ngồi mài mông ngáp ruồi 20 phút, đứng dậy 3 lần để khán giả đi vào mới thấy tắt đèn bắt đầu chương trình. Ô kê? :d\nNói đến nhạc nhẻo, anh cứ bỏ ra 55k như tôi, vào Opera Open, nghe các ca sỹ phòng trà hát, âm thanh tốt, ca sỹ được ( hơi sến tý) phục vụ dễ thương khỏi nói 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/21/chuyen-ve-va-ca-nhac-ca-nheo/","summary":"\u003cp\u003eKhông hiểu từ khi nào, mình rất thích đi xem ca nhạc kịch kiếc trực tiếp. Từ hồi nghe Hiền Thục ở MTV bar trong SG, hay từ hồi đi xem kịch ở rạp Hồng Hà, hay là từ hồi Tùng dâm đưa mình đi nghe rock ở Holyland? Nói chung là mình đã bị thích thú với vịêc xem trực tiếp – sống trực tiếp không khí sự kiện. Ah, cả lần xem Góc phố danh vọng nữa.\u003cbr\u003e\nBằng Kiều về VN, ôi sự kiện. Bằng Kiều tổ chức liveshow ở VN – ôi quá sung sướng. Thực ra chủ yếu mình sung sướng vì quả tổ chức show này là tát vào mặt đứa nào dám kêu BK phản động/không yêu nước/không được hát ở VN, hehe.\u003cbr\u003e\nRồi một hôm rất lâu, em PHT kêu là hết vé rồi, trong khi mình chưa mò ra nơi nào bán vé cả, hoảng quá google cuống cuồng, ra ngay trang dongdoshow, ô kê xong vào đặt luôn 2 vé BK, loại phọt phẹt 500k thôi, thấy có Mỹ Linh Hồng Nhung, tiện tay đặt luôn 2 chiếc vào ngày 20/10, quà tặng cho ngày PNVN luôn, đầu tiên thì mình thấy bọn dongdoshow này làm ăn chuyên nghiệp vãi, tối hôm trước đặt vé, sáng hôm sau gọi điện xác nhận, rồi chiều đưa vé tận nơi luôn. Sướng ghê. Ah đó là vé Lối cũ ta về, chứ show BK thì các ẻm ấy hẹn “vé đang đưa từ trong SG ra, khi nào có vé em giao cho anh liền”, ối giời ơi, bặt vô âm tín gần 2 tuần, thì mới thấy gọi báo có vé, và mời anh lên địa chỉ ngõ 34A Trần Phú để lấy, chứ bọn em hổng có giao, vé này là bọn anh cần em chứ em chả cần bọn anh – ôi bọn chó.\u003cbr\u003e\nMình cũng thích vào TTHNQG lắm, chưa dc vào bao giờ mà, nhưng mà hôm đó ngy đi công tác, chị Dung thì lại không thèm đi xem vé 500k, đi với gái khác thì chắc Dung giết = )) Nên đành rao bán, bỏ vé ko mua cũng dc thôi, nhưng rao bán kiếm dc 200k, tội gì, hê hê. Rao trên fb, sau 30 giây, có ngay một thằng ku vào đặt gạch xí chỗ, nhưng tới chiều tối thì nó bảo chỉ mua 1 vé, ôi cái con khỉ, ông lại phải lên otofun rao vậy. Cũng rất nhanh, có một ông PM đặt gạch, nhưng tới trưa hôm sau sau khi mình đi lấy được vé thì nhắn tin ông ấy lại rút gạch, kêu là gấu nhà ông ấy ko thích nữa. Lại tiếp tục quăng lên otofun, và ngay lập tức có gạch, một ông phi từ Hà Đông lên, lấy luôn và ngay, xong.\u003cbr\u003e\nĐến hôm nay, sau khi bán được một ngày, thì chị Vân gọi hỏi còn vé không, quá buồn, bán mất rồi.\u003cbr\u003e\nPhần hai là chuyện nghe nhạc ở nhà hát lớn Hà Nội, lần đầu tiên bước chân vào đó, hoành tráng phết, cũng là hàng của bọn Pháp giãy chết có khác. Khác hẳn mấy cái lô cốt kiểu UBND TP Hà Nội hay là Lăng chủ tịch HCM hay là cung VHHN VIệt Xô, hê hê. Chị Dung chửi người ta như hát hay, mà công nhận mắng hay, mỗi tội là chị cũng nên đi sớm chứ vé ghi 8h bắt đầu, 8h5p chưa thấy chị đâu mà mắng người ta to quá : )) Hồng Nhung hát 4 bài, xinh đẹp, vui tươi, nói chuyện rất có duyên. Mỹ Linh hát có 2 bài, và hơi chán. Thùy Dung và Kasim Hoàng Vũ cũng mỗi ngừơi hai bài, đan xen là các tiết mục múa may của đoàn ca múa nhạc nhẹ TW, vâng, các bạn ấy người rất đẹp, chân dài da trắng dáng ngon thôi rồi. Vấn đề chỉ là các bạn ấy hát múa nhiều quá, haiz. Và lần sau thì mình nhất định sẽ ko ngồi ở mấy cái hàng ven ven bên cạnh nữa, cúi xuống ngó mỏi hết cả vai cả cổ.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện vé và ca nhạc ca nhẽo"},{"content":"Ngủ dậy muộn, nhà hàng xóm – hoặc chùa đập phá cứ ầm ầm, nhưng mà anh ngủ thì cứ ngủ vùi, ha ha, mở mắt định dậy thì đã là 10h sáng.\nLàm gì giờ nhỉ, liệt kê ra phát nào:\nĐi xử lý cái hợp đồng ADSL, quái gì trong hợp đồng ghi N+ mà lại thu tiền mình theo gói E+, vớ vẩn vãi.\nĐi xử lý cái sim 8668 của Gmobile, dù sao đó cũng là tiền, hehe, đầu cơ.\nGiặt là cái áo vest và đôi giầy.\nMang quần áo sang cho Dung, cho đỡ chật tủ, nhà mình tủ quần áo diện tích rất hạn chế, hehe.\nĐi rửa xe.\nSau đó về nhà là phải giặt giũ đống áo sơ mi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/14/chu-nhat/","summary":"\u003cp\u003eNgủ dậy muộn, nhà hàng xóm – hoặc chùa đập phá cứ ầm ầm, nhưng mà anh ngủ thì cứ ngủ vùi, ha ha, mở mắt định dậy thì đã là 10h sáng.\u003cbr\u003e\nLàm gì giờ nhỉ, liệt kê ra phát nào:\u003cbr\u003e\nĐi xử lý cái hợp đồng ADSL, quái gì trong hợp đồng ghi N+ mà lại thu tiền mình theo gói E+, vớ vẩn vãi.\u003cbr\u003e\nĐi xử lý cái sim 8668 của Gmobile, dù sao đó cũng là tiền, hehe, đầu cơ.\u003cbr\u003e\nGiặt là cái áo vest và đôi giầy.\u003cbr\u003e\nMang quần áo sang cho Dung, cho đỡ chật tủ, nhà mình tủ quần áo diện tích rất hạn chế, hehe.\u003cbr\u003e\nĐi rửa xe.\u003cbr\u003e\nSau đó về nhà là phải giặt giũ đống áo sơ mi.\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật"},{"content":"Khu trung tâm của Sài Gòn rộng rãi và nhiều cây xanh, bãi cỏ xanh, thực ra Hà Nội mà mở cửa phủ chủ tịch làm chỗ thăm quan và “mấy chỗ khác nữa” thì cũng nhiều màu xanh chả kém SG ;))\nNhưng cây trong Sài Gòn to và cao vút, cảm giác rất vững chắc. Nhưng dù sao thì chưa thấy phố nào trong SG có nét đẹp đặc trưng như con phố Trần Phú rợp bóng sấu.\nĐường phố SG sạch sẽ quy củ hơn HN nhiều, không bụi bặm mù mịt như Hà Nội, nghe các bạn trong ấy bảo là do SG (và cả Đà Nẵng) cấm các xe chở đất chở cát mà không che chắn, làm rơi đất cát ra đường là tự động dừng lại hót, không thì bị phạt lòi mắt. HN bụi mù mịt vì chả ai phạt mấy cái xe chở đất cát, rơi vãi tùm lum ra đường.\nÔ tô trong SG đi cực kì đúng làn đường, không lấn làn xe máy bao giờ, có những đoàn ùn tắc ô tô dài ngoằng, nhưng xe máy vẫn lưu thông bình thường, vì không bị ô tô chặn vào. Trưa nay đi ở Khuất Duy Tiến, nhìn con đường ô tô dàn 3 hàng ngang, hết sạch đường, xe máy muốn đi thì đành phải phi lên vỉa hè, bảo sao vỉa hè HN chả hư hỏng xấu bẩn. Nghĩ mà vừa buồn vừa nản.\nViệc phạt ô tô đi sai làn đường thực ra rất dễ, ô tô không dám đi sai làn thì tự khắc xe máy có đường đi, xe máy có đường đi thì tự khắc họ không cần trèo lên vỉa hè, không cần lấn sang làn của ô tô, lấn sang cái làn đang kẹt cứng làm gì trong khi làn xe máy vẫn đang di chuyển, phỏng ạ!\nNhưng ở HN, ô tô dàn hàng ngang chiếm hết mặt đường là chuyện đã quá quen mắt, hoặc tắc đường vì có một cái ô tô đỗ chiếm luôn 1/2 con đường, đi qua chỉ muốn tương cho hòn gạch.\nNói chung, để Hà Nội bụi bặm, để người đi xe máy phải phóng lên vỉa hè, lỗi trực tiếp là của cảnh sát giao thông TP Hà Nội, lỗi của lãnh đạo (chủ tịch, bí thư).\nAh, thêm nữa, mình thấy SG rất nhiều công viên, vào chơi tự do, không có hàng rào sắt, không có cổng thu vé như Thống Nhất, Nghĩa Đô… đâu, công viên rộng, to, hoành tráng ấy, chứ không phải mấy cái vườn hoa nho nhỏ. Nhiều lúc nghĩ cũng buồn, đánh đuổi Pháp Mỹ bao nhiêu năm trời chiến tranh, để đến bây giờ, muốn đi đái cũng phải có tiền, không thì chỉ có cách đứng ở gốc cây mà tè.\nSG mình thấy ít CSGT hơn HN thì phải, ngã tư thường có các bạn áo xanh, hình như là “an ninh du lịch”, đứng chỉ đạo và hướng dẫn giao thông, các bạn ấy cầm cái gậy dài hơn một mét chứ chả ít, trông rất khủng, mình trộm nghĩ thằng nào đi vớ vẩn các bạn ấy phang cho cái gậy thì có mà vỡ mồm!\nGhi chú: do ở SG chỉ ở mấy quận trung tâm, nên SG ở đây là nói mấy khu quận 1 và lân cận quận 1.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/13/ha-noi-va-sai-gon/","summary":"\u003cp\u003eKhu trung tâm của Sài Gòn rộng rãi và nhiều cây xanh, bãi cỏ xanh, thực ra Hà Nội mà mở cửa phủ chủ tịch làm chỗ thăm quan và “mấy chỗ khác nữa” thì cũng nhiều màu xanh chả kém SG ;))\u003cbr\u003e\nNhưng cây trong Sài Gòn to và cao vút, cảm giác rất vững chắc. Nhưng dù sao thì chưa thấy phố nào trong SG có nét đẹp đặc trưng như con phố Trần Phú rợp bóng sấu.\u003cbr\u003e\nĐường phố SG sạch sẽ quy củ hơn HN nhiều, không bụi bặm mù mịt như Hà Nội, nghe các bạn trong ấy bảo là do SG (và cả Đà Nẵng) cấm các xe chở đất chở cát mà không che chắn, làm rơi đất cát ra đường là tự động dừng lại hót, không thì bị phạt lòi mắt. HN bụi mù mịt vì chả ai phạt mấy cái xe chở đất cát, rơi vãi tùm lum ra đường.\u003cbr\u003e\nÔ tô trong SG đi cực kì đúng làn đường, không lấn làn xe máy bao giờ, có những đoàn ùn tắc ô tô dài ngoằng, nhưng xe máy vẫn lưu thông bình thường, vì không bị ô tô chặn vào. Trưa nay đi ở Khuất Duy Tiến, nhìn con đường ô tô dàn 3 hàng ngang, hết sạch đường, xe máy muốn đi thì đành phải phi lên vỉa hè, bảo sao vỉa hè HN chả hư hỏng xấu bẩn. Nghĩ mà vừa buồn vừa nản.\u003cbr\u003e\nViệc phạt ô tô đi sai làn đường thực ra rất dễ, ô tô không dám đi sai làn thì tự khắc xe máy có đường đi, xe máy có đường đi thì tự khắc họ không cần trèo lên vỉa hè, không cần lấn sang làn của ô tô, lấn sang cái làn đang kẹt cứng làm gì trong khi làn xe máy vẫn đang di chuyển, phỏng ạ!\u003cbr\u003e\nNhưng ở HN, ô tô dàn hàng ngang chiếm hết mặt đường là chuyện đã quá quen mắt, hoặc tắc đường vì có một cái ô tô đỗ chiếm luôn 1/2 con đường, đi qua chỉ muốn tương cho hòn gạch.\u003cbr\u003e\nNói chung, để Hà Nội bụi bặm, để người đi xe máy phải phóng lên vỉa hè, lỗi trực tiếp là của cảnh sát giao thông TP Hà Nội, lỗi của lãnh đạo (chủ tịch, bí thư).\u003cbr\u003e\nAh, thêm nữa, mình thấy SG rất nhiều công viên, vào chơi tự do, không có hàng rào sắt, không có cổng thu vé như Thống Nhất, Nghĩa Đô… đâu, công viên rộng, to, hoành tráng ấy, chứ không phải mấy cái vườn hoa nho nhỏ. Nhiều lúc nghĩ cũng buồn, đánh đuổi Pháp Mỹ bao nhiêu năm trời chiến tranh, để đến bây giờ, muốn đi đái cũng phải có tiền, không thì chỉ có cách đứng ở gốc cây mà tè.\u003cbr\u003e\nSG mình thấy ít CSGT hơn HN thì phải, ngã tư thường có các bạn áo xanh, hình như là “an ninh du lịch”, đứng chỉ đạo và hướng dẫn giao thông, các bạn ấy cầm cái gậy dài hơn một mét chứ chả ít, trông rất khủng, mình trộm nghĩ thằng nào đi vớ vẩn các bạn ấy phang cho cái gậy thì có mà vỡ mồm!\u003cbr\u003e\nGhi chú: do ở SG chỉ ở mấy quận trung tâm, nên SG ở đây là nói mấy khu quận 1 và lân cận quận 1.\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội và Sài Gòn"},{"content":"Rất nhiều cây xanh ở khu trung tâm, cây to và thẳng, mà ko biết tên là cây gì 🙁 Không như HN hay trồng sấu hay xà cừ, SG trồng cây gỗ lớn, rất cao.\nKhu trung tâm rất nhiều công viên, cây xanh, cỏ xanh, ghế đá, và công viên thì vào ngồi thoải mái, không bị tường rào bao chắn, không có hàng quán trong công viên, chỉ có những người bán hàng rong kiểu “heroin”, phát cho tờ báo để bạn ngồi, rồi mang cafe ra cho bạn, trả tiền. Xong. Bạn uống xong có thể tự vứt cốc, báo vào thùng rác, hoặc cứ để đó, có người dọn, lúc đầu mình thấy vài đứa uống xong cứ để đó bỏ đi, đang chửi thầm là bọn SG dell gì mà vô ý thức thế, thì hóa ra không phải, người bán sẽ dọn, hoặc có người chuyên đi thu rác để lấy báo.\nĐường phố rất sạchhhhhhhh, vỉa hè thì rộng, và hầu như là toàn đường một chiều, ôi đi rất là thích, ô tô ko lấn vào làn xe máy đâu, xe máy cũng đi rất nghiêm chỉnh ở làn của mình, vỉa hè thì chỉ có “bọn người Bắc vào” (1) là trèo lên thôi, rất thoáng.\nĐi cafe thì có người dắt xe, có người đưa ô cho che khi trời mưa, lúc ra lấy xe thì bị đuổi “anh cứ đứng ngoài em dắt xe cho”, mình cứ xông vào thế là cứ bị đuổi ra, ôi nhục quá = ))\nTạm thế, sẽ có bài chi tiết sau nha\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/10/08/sai-gon-tuyet-qua/","summary":"\u003cp\u003eRất nhiều cây xanh ở khu trung tâm, cây to và thẳng, mà ko biết tên là cây gì 🙁 Không như HN hay trồng sấu hay xà cừ, SG trồng cây gỗ lớn, rất cao.\u003cbr\u003e\nKhu trung tâm rất nhiều công viên, cây xanh, cỏ xanh, ghế đá, và công viên thì vào ngồi thoải mái, không bị tường rào bao chắn, không có hàng quán trong công viên, chỉ có những người bán hàng rong kiểu “heroin”, phát cho tờ báo để bạn ngồi, rồi mang cafe ra cho bạn, trả tiền. Xong. Bạn uống xong có thể tự vứt cốc, báo vào thùng rác, hoặc cứ để đó, có người dọn, lúc đầu mình thấy vài đứa uống xong cứ để đó bỏ đi, đang chửi thầm là bọn SG dell gì mà vô ý thức thế, thì hóa ra không phải, người bán sẽ dọn, hoặc có người chuyên đi thu rác để lấy báo.\u003cbr\u003e\nĐường phố rất sạchhhhhhhh, vỉa hè thì rộng, và hầu như là toàn đường một chiều, ôi đi rất là thích, ô tô ko lấn vào làn xe máy đâu, xe máy cũng đi rất nghiêm chỉnh ở làn của mình, vỉa hè thì chỉ có “bọn người Bắc vào” (1) là trèo lên thôi, rất thoáng.\u003cbr\u003e\nĐi cafe thì có người dắt xe, có người đưa ô cho che khi trời mưa, lúc ra lấy xe thì bị đuổi “anh cứ đứng ngoài em dắt xe cho”, mình cứ xông vào thế là cứ bị đuổi ra, ôi nhục quá = ))\u003cbr\u003e\nTạm thế, sẽ có bài chi tiết sau nha\u003c/p\u003e","title":"Sài Gòn tuyệt quá"},{"content":"Hôm nay Dung đi xem mình đá bóng, và rất vui, mình ghi 3 bàn, đội mình thắng 3-1, vậy là đã 4 trận mình ghi 3 bàn, cũng ghê gớm, nhưng đá ở vị trí tiền đạo cắm là phải ghi bàn chứ, không thì đá ở đó làm gì, khờ khờ. Hôm nay hơi húng, vung tay hơi mạnh vào đội bạn thành ra cũng hơi ngại tí : )) Rút kinh nghiệm không ham bóng quá nữa.\nHôm nay lương về, nhưng mà thấp quá, chẳng lẽ lại là kiD, hừ hừ, thật là xui xẻo chán đời nản chí, cả năm mới có một tháng dc anh Công đề xuất kiA, thế mà lại dính cái vụ mật khẩu khỉ gió ngu si, bực mình thật. Dù sao thì, cũng đành cố gắng thêm, như anh Cường đã nói, cứ cố gắng nhất định sẽ được nhìn nhận.\nNghe nói 1/10 sẽ chuyển về làm ở Hà Đông, sẽ đi làm xa Dung ỉn, không còn gần mấy bước chân nữa, buồn như con chuồn chuồn. Nhưng mà vừa đọc một bài tạp văn trong quyển “Chuyện mình, chuyện người” của cô Việt Linh, có nhiều khi phải chia xa một chút, chia xa là cần thiết.\nCố lên nào, ào ào.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/09/20/co-them-chut-nao/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay Dung đi xem mình đá bóng, và rất vui, mình ghi 3 bàn, đội mình thắng 3-1, vậy là đã 4 trận mình ghi 3 bàn, cũng ghê gớm, nhưng đá ở vị trí tiền đạo cắm là phải ghi bàn chứ, không thì đá ở đó làm gì, khờ khờ. Hôm nay hơi húng, vung tay hơi mạnh vào đội bạn thành ra cũng hơi ngại tí : )) Rút kinh nghiệm không ham bóng quá nữa.\u003cbr\u003e\nHôm nay lương về, nhưng mà thấp quá, chẳng lẽ lại là kiD, hừ hừ, thật là xui xẻo chán đời nản chí, cả năm mới có một tháng dc anh Công đề xuất kiA, thế mà lại dính cái vụ mật khẩu khỉ gió ngu si, bực mình thật. Dù sao thì, cũng đành cố gắng thêm, như anh Cường đã nói, cứ cố gắng nhất định sẽ được nhìn nhận.\u003cbr\u003e\nNghe nói 1/10 sẽ chuyển về làm ở Hà Đông, sẽ đi làm xa Dung ỉn, không còn gần mấy bước chân nữa, buồn như con chuồn chuồn. Nhưng mà vừa đọc một bài tạp văn trong quyển “Chuyện mình, chuyện người” của cô Việt Linh, có nhiều khi phải chia xa một chút, chia xa là cần thiết.\u003cbr\u003e\nCố lên nào, ào ào.\u003c/p\u003e","title":"Cố thêm chút nào"},{"content":"Vâng, Puma Kuris là gì, hôm nay cầm trên tay tôi mới biết. Đó chính là một đôi giầy thể thao – giầy chạy – running gì gì đó. Nhưng với tôi đó vừa là giầy chạy, vừa là giầy đi làm, vừa là giầy đi chơi luôn, đa zi năng. Hồi xưa còn là sinh viên (và sau đó đi làm 2 năm đầu), thì mình toàn mua giầy ở đường Láng, 3 năm liền thì phải, mỗi năm một đôi, 100k, đi 1 năm là vừa hết hạn sử dụng, vứt, mua đôi mới. Ưu điểm là rẻ, đi quăng quật không tiếc, cũng chạy nhảy vô tư. Nhưng lại hơi bị nặng, nặng thôi rồi luôn ấy. Năm gần đây nhất quyết tìm đôi giầy tử tế, rút cục ra Chùa Bộc vào một shop, mang về một em màu trắng pha cam, giá đâu như 360k hay 390k gì gì đó, thấy ghi là made in vietnam, cũng rất nhẹ, đi khá là khoái. Nhưng em nó cũng sớm ra đi khá sớm, đâu đó hơn năm một chút xíu.\nHồi xưa toàn đi giầy, đi đâu cũng đi giầy, vì không có dép :”\u0026gt; chân rất trắng vì không ra nắng bao giờ. Sau đó mùa hè, đi giầy cũng nóng, cố mãi ko chịu dc, rút cục đã đi mua một đôi dép da ở giaytot.com, đi cũng khá được, nhưng đi dép thì không chắc chân, ko chạy và đi bộ nhiều được. Rốt cục vẫn lại phải mua giầy. Và lần này anh quyết thử làm rân chơi (nửa mùa), vào hẳn Parkson, ngắm ở Puma, Nike, Adidas, thấy Puma là hơp mắt và (quan trọng) là hợp ví nhất. Thế là chiến.\nTúi tiết kiêm nguyên liệu, gọn gàng xinh xắn nhỏ nhắn.\nBiểu tượng Puma mạnh mẽ\nMade in Indo, nói không với hàng Tàu khựa, rất tiếc cái túi đỏ bọc ngoài vẫn là hàng tàu\nMở hộp nào\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/","summary":"\u003cp\u003eVâng, Puma Kuris là gì, hôm nay cầm trên tay tôi mới biết. Đó chính là một đôi giầy thể thao – giầy chạy – running gì gì đó. Nhưng với tôi đó vừa là giầy chạy, vừa là giầy đi làm, vừa là giầy đi chơi luôn, đa zi năng. Hồi xưa còn là sinh viên (và sau đó đi làm 2 năm đầu), thì mình toàn mua giầy ở đường Láng, 3 năm liền thì phải, mỗi năm một đôi, 100k, đi 1 năm là vừa hết hạn sử dụng, vứt, mua đôi mới. Ưu điểm là rẻ, đi quăng quật không tiếc, cũng chạy nhảy vô tư. Nhưng lại hơi bị nặng, nặng thôi rồi luôn ấy. Năm gần đây nhất quyết tìm đôi giầy tử tế, rút cục ra Chùa Bộc vào một shop, mang về một em màu trắng pha cam, giá đâu như 360k hay 390k gì gì đó, thấy ghi là made in vietnam, cũng rất nhẹ, đi khá là khoái. Nhưng em nó cũng sớm ra đi khá sớm, đâu đó hơn năm một chút xíu.\u003cbr\u003e\nHồi xưa toàn đi giầy, đi đâu cũng đi giầy, vì không có dép :”\u0026gt; chân rất trắng vì không ra nắng bao giờ. Sau đó mùa hè, đi giầy cũng nóng, cố mãi ko chịu dc, rút cục đã đi mua một đôi dép da ở giaytot.com, đi cũng khá được, nhưng đi dép thì không chắc chân, ko chạy và đi bộ nhiều được. Rốt cục vẫn lại phải mua giầy. Và lần này anh quyết thử làm rân chơi (nửa mùa), vào hẳn Parkson, ngắm ở Puma, Nike, Adidas, thấy Puma là hơp mắt và (quan trọng) là hợp ví nhất. Thế là chiến.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8706.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nTúi tiết kiêm nguyên liệu, gọn gàng xinh xắn nhỏ nhắn.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8709.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nBiểu tượng Puma mạnh mẽ\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8711.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMade in Indo, nói không với hàng Tàu khựa, rất tiếc cái túi đỏ bọc ngoài vẫn là hàng tàu\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8712.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8713.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMở hộp nào\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8714.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8715.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8716.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8717.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/09/13/tren-tay-puma-kuris/imgp8719.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trên tay Puma Kuris"},{"content":"Dân nghèo thì nhiều gần nhất khu vực (@BBC), trong nhà thương thì bệnh nhân nằm úp thìa mút ngón chân nhau, ngoài trường học thì phụ huynh xô đổ cổng trường, doanh nghiệp thì chết như cá nổi áo chua, nợ xấu thì chồng chất, kinh tế thì be bét, trong thì oánh nhau, ngoài thì lo bị oánh… thế mà tính đổ một núi tiền ra để tổ chức ASIAD và bây giờ là… xây bảo tàng:\nhttp://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/09/hon-11-000-ty-dong-xay-bao-tang-lon-nhat-viet-nam/\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/09/07/song-mon/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/2012/09/120907_vn_poverty.shtml\"\u003eDân nghèo thì nhiều gần nhất khu vực\u003c/a\u003e (@BBC), trong nhà thương thì bệnh nhân nằm úp thìa mút ngón chân nhau, ngoài trường học thì phụ huynh xô đổ cổng trường, doanh nghiệp thì chết như cá nổi áo chua, nợ xấu thì chồng chất, kinh tế thì be bét, trong thì oánh nhau, ngoài thì lo bị oánh… thế mà tính đổ một núi tiền ra để tổ chức ASIAD và bây giờ là… xây bảo tàng:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/09/hon-11-000-ty-dong-xay-bao-tang-lon-nhat-viet-nam/\"\u003ehttp://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/09/hon-11-000-ty-dong-xay-bao-tang-lon-nhat-viet-nam/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Sống mòn"},{"content":"Chả là sao một thời gian đi đâu cũng vác theo nook color thì mình cũng đã mua Lumia 710, nên thường vứt NC ở nhà, cụ thể là trên giường ngủ của mình ở trên tầng 2. Thế rồi bỗng chủ nhật tuần vừa rồi, mình tìm NC, lật tung chăn chiếu mà không thấy em NC yêu dâu đấu, dây cáp và sạc vẫn còn nguyên. Chả là ngủ 1 mỗi mình nên giường cũng hơi bừa bộn, một nửa là chỗ mình nằm, còn một nửa bao gồm: 2 cái lap, một cái mình dùng – ở trên cái bàn gỗ thông nhỏ, một cái vứt lăn lóc – là cái lap của chị Dung, quần áo, khăn mặt, thuốc nhỏ mắt, dây cạp, …, NC cũng vứt lung tung trong đống đó. Tìm hoài không ra, hỏi Hà là em cầm NC lên đó hả (tầng 3), Hà bảo em không, ừ cũng đúng, nếu mà cầm NC thì phải cầm luôn sạc và dây cáp theo mà còn sạc, NC dùng wifi tốn pin lắm 4-5 tiếng là tèo.\nVậy NC đã đi đâu? Tìm không thấy –\u0026gt; xác định đã mất –\u0026gt; tại sao mất? Câu hỏi khó. Nếu có trộm đột nhập, không lý gì nó không lấy luôn 2 cái lap, hay trộm khều qua cửa sổ. Phòng có 2 cửa sổ, cửa sổ phía cầu thang, đã một lần trộm thò gậy vào câu lap của mình từ cửa số đó, nhưng từ chỗ đó tới chỗ mình vứt NC phải tầm trên 4m, có cái gậy dài như thế mà lấy dc NC thì quả là cũng ít khả năng. Hay là cửa sổ phía bên chùa? Vụ này cũng khó không kém, ban ngày thì chùa lúc nào cũng có người lễ, kẻ nào cả gan leo lên tường nhà mình mà thò vào lấy NC, đã thò vào lấy dc NC thì cũng rất dễ để lấy dc nốt 2 laptop. Khả năng thứ 3, rất dễ xảy ra, chả là tuần vừa rồi có 2 lần có nhân viên địa bàn của viettel tới kiểm tra mạng ADSL, hai lần mình đều đi làm, chỉ có em Hà ở nhà, Hà nó cũng ko để ý lắm, rất có thể nhân viên viettel kia đã tiện tay đút NC vào túi?\nVấn đề là hôm trước – khi phát hiện mất NC, vẫn còn thấy dây cáp và sạc ở giường, hôm nay về thì đã lại thấy biến mất cái củ sạc, còn mỗi dây cáp? Thật không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.\nBình luận (4) Misao — 2012-09-07 01:27\nHehe, em đã mua Google Nexus 7 rồi bác ạ. Bạn em nó định bán con NC nhưng em cầm dùng thử mấy ngày thấy chậm quá nên thôi cắn răng đầu tư N7. Ai dè hôm nay nó ra Kindle Fire HD. Ko biết có bị hố ko nữa. 😀\nthaiph — 2012-09-10 15:04\nHe he, Nexus 7 là ngon rồi, NC chậm thật, dùng rất bực.\nCuối năm còn có cả table của Nook có khi chạy win8 nữa, thôi tích cóp tiền vậy, hehe.\nGN7 dùng sướng chứ bác?\nMisao — 2012-09-11 01:48\nEm thấy N7 dùng sướng lắm bác ạ. Tuy nhiên bọn Asus làm phần cứng ẩu quá, nhiều con bị lỗi màn với lỏng màn hình lắm. Quản lý chất lượng quá kém. Gặp phải những con đấy thì ôm hận.\nthaiph — 2012-09-13 13:35\nBọn Google chém gió từ bao giờ bao giờ mà mãi mới sản xuất xong để bán, công ty mình có thằng ku ngồi cạnh, từ hồi tháng 3 hay 4 nó đã kêu ngồi chờ G cho ra N7, mình chạy đi mua Nook Color nó vẫn ngồi chờ dài cổ ko thấy N7 đâu : ))\nN7 ở VN vẫn khá hiếm nhỉ, em chắc là chờ tới dịp tháng 12 mua cho nó phong phú 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/29/chuyen-gi-dang-xay-ra/","summary":"\u003cp\u003eChả là sao một thời gian đi đâu cũng vác theo nook color thì mình cũng đã mua Lumia 710, nên thường vứt NC ở nhà, cụ thể là trên giường ngủ của mình ở trên tầng 2. Thế rồi bỗng chủ nhật tuần vừa rồi, mình tìm NC, lật tung chăn chiếu mà không thấy em NC yêu dâu đấu, dây cáp và sạc vẫn còn nguyên. Chả là ngủ 1 mỗi mình nên giường cũng hơi bừa bộn, một nửa là chỗ mình nằm, còn một nửa bao gồm: 2 cái lap, một cái mình dùng – ở trên cái bàn gỗ thông nhỏ, một cái vứt lăn lóc – là cái lap của chị Dung, quần áo, khăn mặt, thuốc nhỏ mắt, dây cạp, …, NC cũng vứt lung tung trong đống đó. Tìm hoài không ra, hỏi Hà là em cầm NC lên đó hả (tầng 3), Hà bảo em không, ừ cũng đúng, nếu mà cầm NC thì phải cầm luôn sạc và dây cáp theo mà còn sạc, NC dùng wifi tốn pin lắm 4-5 tiếng là tèo.\u003cbr\u003e\nVậy NC đã đi đâu? Tìm không thấy –\u0026gt; xác định đã mất –\u0026gt; tại sao mất? Câu hỏi khó. Nếu có trộm đột nhập, không lý gì nó không lấy luôn 2 cái lap, hay trộm khều qua cửa sổ. Phòng có 2 cửa sổ, cửa sổ phía cầu thang, đã một lần trộm thò gậy vào câu lap của mình từ cửa số đó, nhưng từ chỗ đó tới chỗ mình vứt NC phải tầm trên 4m, có cái gậy dài như thế mà lấy dc NC thì quả là cũng ít khả năng. Hay là cửa sổ phía bên chùa? Vụ này cũng khó không kém, ban ngày thì chùa lúc nào cũng có người lễ, kẻ nào cả gan leo lên tường nhà mình mà thò vào lấy NC, đã thò vào lấy dc NC thì cũng rất dễ để lấy dc nốt 2 laptop. Khả năng thứ 3, rất dễ xảy ra, chả là tuần vừa rồi có 2 lần có nhân viên địa bàn của viettel tới kiểm tra mạng ADSL, hai lần mình đều đi làm, chỉ có em Hà ở nhà, Hà nó cũng ko để ý lắm, rất có thể nhân viên viettel kia đã tiện tay đút NC vào túi?\u003cbr\u003e\nVấn đề là hôm trước – khi phát hiện mất NC, vẫn còn thấy dây cáp và sạc ở giường, hôm nay về thì đã lại thấy biến mất cái củ sạc, còn mỗi dây cáp? Thật không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện gì đang xảy ra?"},{"content":"http://docbao.com.vn/chuyenmuc/muc-5/Phap_luat.dec\nTrời ơi xã hội bây giờ kinh khủng quá.\nhttp://yume.vn/news/thoi-su-kinh-te/thoi-su-phap-luat/tan-sat-voi-rung-tay-nguyen.35A9C5F8.html\nhttp://soha.vn/kinh-doanh/kinh-hoang-hau-truong-san-xuat-dac-san-banh-tom-ho-tay-20120827010454911.htm\nhttp://tuoitre.vn/chinh-tri-xa-hoi/508681/bien-nuoc-la-tap-chat-thanh-xang-dau.html\nhttp://www.thethaovanhoa.vn/133N20120826152159781T0/chua-tram-gian-bi-huy-hoai-bau-vat-khong-nguoi-trong-coi.htm\nXã hội đang được quản lý bởi những con bò, thời cóc nhái nhảy lên làm người – nói như mấy lão tathy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/28/no-no-no/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://docbao.com.vn/chuyenmuc/muc-5/Phap_luat.dec\"\u003ehttp://docbao.com.vn/chuyenmuc/muc-5/Phap_luat.dec\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrời ơi xã hội bây giờ kinh khủng quá.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://yume.vn/news/thoi-su-kinh-te/thoi-su-phap-luat/tan-sat-voi-rung-tay-nguyen.35A9C5F8.html\"\u003ehttp://yume.vn/news/thoi-su-kinh-te/thoi-su-phap-luat/tan-sat-voi-rung-tay-nguyen.35A9C5F8.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://soha.vn/kinh-doanh/kinh-hoang-hau-truong-san-xuat-dac-san-banh-tom-ho-tay-20120827010454911.htm\"\u003ehttp://soha.vn/kinh-doanh/kinh-hoang-hau-truong-san-xuat-dac-san-banh-tom-ho-tay-20120827010454911.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://tuoitre.vn/chinh-tri-xa-hoi/508681/bien-nuoc-la-tap-chat-thanh-xang-dau.html\"\u003ehttp://tuoitre.vn/chinh-tri-xa-hoi/508681/bien-nuoc-la-tap-chat-thanh-xang-dau.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.thethaovanhoa.vn/133N20120826152159781T0/chua-tram-gian-bi-huy-hoai-bau-vat-khong-nguoi-trong-coi.htm\"\u003ehttp://www.thethaovanhoa.vn/133N20120826152159781T0/chua-tram-gian-bi-huy-hoai-bau-vat-khong-nguoi-trong-coi.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nXã hội đang được quản lý bởi những con bò, thời cóc nhái nhảy lên làm người – nói như mấy lão tathy.\u003c/p\u003e","title":"No no no"},{"content":"Lâu lắm mới đá bóng với linkhay, có nhõn 5 mống, mượn thêm một ông bên đội bạn là 6, đá có một tiếng mà mệt ko chạy nổi, thở dốc, yếu quá. Hic.\nMấy quả toàn sút bằng chân trái, bóng đi trật lất. Bù lại có Trung béo hôm nay đá rất khéo, ghi 2 bàn, một cú phạt góc vào thẳng gôn và một cú solo qua 3-4 cầu thủ đội bạn, rất vãi chấy, tổng kết cục là thua 6-3 thì phải.\nEm H2o đến chơi nhưng mình ra quán nước chả thấy ai, chắc thua chán quá đi về hết.\nĐi đường Kim Mã mà vừa đi vừa run, sợ dính phải đinh.\nĐêm qua đang ngủ thì nghe tiếng lịch kịch mở cửa, rồi điện sáng, mình bật dậy, ngơ ngơ một lúc mới nhận ra giọng cô Hiền, cô Hiền và em Lan Anh ra HN, hôm nay em Lan Anh bay sang Séc, còn cô Hiền lại bay vào SG.\nMệt, chỉ muốn lăn ra ngủ.\nAh tí quên, hôm nay còn là một ngày rất hot, ngày mà Mr Kiên tràn ngập các báo, các diễn đàn, làm chứng khoán Việt Nam giảm giá trị 1.7 tỉ đô la, thiệt đúng là tầm cỡ ông trùm.\nTrích tuyên ngôn của hải đăng Lãng 4` trên tathy:\nAnh Lãng đã phát ngôn, và xác nhận lại với các bạn: Đây là cuộc đấu ở tầm cao, và dân đen chẳng bị ảnh hưởng đé o gì ngoài vấn đề tâm lý.\nACB từ lâu là một ngân hàng đại chúng, cổ đông lớn nhất của ACB, là nhóm cổ đông nước ngoài, điều hành chung bởi Standard Chater Bank với 30% cổ phần đại diện. Nhóm cổ đông này hiện can thiệp rất sâu vào hoạt động điều hành của ACB với 4 phó chủ tịch là người nước ngoài ngồi điều hành thường trực tại hội sở, ngoài ra, một loạt các vị trí trọng yếu khác cũng là nhân sự do Standard sắp xếp, đặc biệt là các vị trí liên quan đến quản trị rủi ro.\nACB hiện là ngân hàng Việt Nam duy nhất đang thực sự chuyển dần mô hình ngân hàng lõi theo đúng tiêu chuẩn của Standard Chatter Bank. Xét về quy mô, về tổng tài sản và về nguồn vốn, nó luôn là một ngân hàng đứng đầu.\nNếu thời điểm vụ việc xảy ra cách đây 1 năm, khi thanh khoản toàn hệ thống ngân hàng căng thẳng và làn sóng chạy đua lãi suất ác liệt, có thể sẽ là khó khăn. Nhưng ở thời điểm này, kết dư thanh khoản ngân hàng dư thừa cực lớn, và do đó, chẳng có rủi ro đé o nào cho dân đen với tư cách người gửi tiền.\nSự độc lập của Kiên bệu với hoạt động của ACB là một vấn đề rõ ràng. Bản thân bạn thân anh bị phang do các bài toán đầu tư lũng đoạn thao túng một loạt vụ mua bán sát nhập các ngân hàng gần đây, dính thêm vàng và ngoại tệ chứ chẳng dính dáng gì đến ACB.\nACB bản thân là một ngân hàng mạnh và là thương hiệu đã được khẳng định từ lâu, câu chuyện này sẽ qua nhanh và về cơ bản tốt hơn cho ACB về dài hạn.\nRiêng vấn đề của Hải đăng Kiên, anh nhấn mạnh đây là câu chuyện thuộc về chính trị. Chưa bao giờ Việt Nam đối mặt với nhiều xáo trộn đến thế dù đại hội đã qua khá lâu. Sức ép từ bên ngoài về chủ quyền cộng với những khó khăn kinh tế, và cách điều hành đần độn của bạn Ba đã vượt quá sức chịu đựng của những gương mặt còn lại và đối với cả nền kinh tế. Anh không cho rằng câu chuyện lần này có thể mang lại hậu quả nặng nề nào với Kiên Bệu, bởi sự giằng chéo về quyền lực và tiền bạc trong trường hợp này quá phức tạp.\nP/S Anh lét mắt ngó thấy thằng Sen hói trình độ ngoại ngữ tốt bằng thằng lái xe của anh đang cạnh khóe anh ở trên. Nói chung anh thất vọng một cách rất sâu sắc về thằng đệ anh khi sau bao năm được anh Lãng tận tình dạy bảo mà vẫn ngu thế, hói thế. Đây là một thất bại hiếm hoi của anh Lãng với tư cách lãnh tụ kính yêu lai vĩ đại như Kim Chang In và Kim Chang Un của Tathy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/21/thua-met/","summary":"\u003cp\u003eLâu lắm mới đá bóng với linkhay, có nhõn 5 mống, mượn thêm một ông bên đội bạn là 6, đá có một tiếng mà mệt ko chạy nổi, thở dốc, yếu quá. Hic.\u003cbr\u003e\nMấy quả toàn sút bằng chân trái, bóng đi trật lất. Bù lại có Trung béo hôm nay đá rất khéo, ghi 2 bàn, một cú phạt góc vào thẳng gôn và một cú solo qua 3-4 cầu thủ đội bạn, rất vãi chấy, tổng kết cục là thua 6-3 thì phải.\u003cbr\u003e\nEm H2o đến chơi nhưng mình ra quán nước chả thấy ai, chắc thua chán quá đi về hết.\u003cbr\u003e\nĐi đường Kim Mã mà vừa đi vừa run, sợ dính phải đinh.\u003cbr\u003e\nĐêm qua đang ngủ thì nghe tiếng lịch kịch mở cửa, rồi điện sáng, mình bật dậy, ngơ ngơ một lúc mới nhận ra giọng cô Hiền, cô Hiền và em Lan Anh ra HN, hôm nay em Lan Anh bay sang Séc, còn cô Hiền lại bay vào SG.\u003cbr\u003e\nMệt, chỉ muốn lăn ra ngủ.\u003cbr\u003e\nAh tí quên, hôm nay còn là một ngày rất hot, ngày mà Mr Kiên tràn ngập các báo, các diễn đàn, làm chứng khoán Việt Nam giảm giá trị 1.7 tỉ đô la, thiệt đúng là tầm cỡ ông trùm.\u003cbr\u003e\nTrích tuyên ngôn của hải đăng Lãng 4` trên tathy:\u003c/p\u003e","title":"Thua, mệt"},{"content":"Đang đọc cái này NAUY, người, cảnh, ẩm thực, Ô tô…và các thứ khác.\nCó bạn nhận xét câu là: “Càng ngày em đến Nội Bài càng thất vọng. Nhìn nó càng giống Giáp Bát những năm 90 ;-(”\nMình thấy chuẩn.\nCái kiểu này hay. Cụ nào lấn ra mép vực là Đi văng vào lại ngay:\nTây nó nhân văn nhỉ, chả bù cho Việt Nam ta, cụ đi Yên Bái – Lào Cai lề đường là một cái rãnh thoát nước, em phục sát đất thằng nào thiết kế cái đoạn ấy.\nTrời trong vắt. Độ ẩm dưới 30%. Vạt mây do máy bay bay qua để lại\nQuần áo em đếc bẩn. Thích thì thay, không thì thôi….để tuần sau.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/20/17317/","summary":"\u003cp\u003eĐang đọc cái này \u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/400129-nauy-nguoi-canh-am-thuc-o-to-va-cac-thu-khac\"\u003eNAUY, người, cảnh, ẩm thực, Ô tô…và các thứ khác.\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCó bạn nhận xét câu là: “Càng ngày em đến Nội Bài càng thất vọng. Nhìn nó càng giống Giáp Bát những năm 90 ;-(”\u003cbr\u003e\nMình thấy chuẩn.\u003cbr\u003e\nCái kiểu này hay. Cụ nào lấn ra mép vực là Đi văng vào lại ngay:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/08/20/17317/0096.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nTây nó nhân văn nhỉ, chả bù cho Việt Nam ta, cụ đi Yên Bái – Lào Cai lề đường là một cái rãnh thoát nước, em phục sát đất thằng nào thiết kế cái đoạn ấy.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/08/20/17317/0150.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nTrời trong vắt. Độ ẩm dưới 30%. Vạt mây do máy bay bay qua để lại\u003cbr\u003e\nQuần áo em đếc bẩn. Thích thì thay, không thì thôi….để tuần sau.\u003c/p\u003e","title":"Đọc báo"},{"content":"N1 của Tuyết hâm bị treo ở màn hình khởi động, không lên được. Thế là mình lại có cơ hội nghịch.\nTìm tới tìm lui trên tinhte không thấy có bài nào hướng dẫn chi tiết như kiểu hướng dẫn cài android cho nook.\nĐành mò lên xda, cũng mò tới mò lui ko ra đường nào sáng.\nRút cục, phương hướng làm việc là:\n– Cài Android SDK để có thể chạy được cái lệnh fastbook và có driver\nDownload the latest version of the ClockworkMod Recovery: ClockworkMod Recovery 5.0.2.0: Download md5: 45716c8d51ed2375873f01f0b14b2184 Boot into bootloader mode by holding down the trackball while turning the device on. You should see a white screen with three skating androids. Connect the Nexus One to the computer via USB. On the computer, open terminal and run: fastboot flash recovery /path/to/recovery-clockwork-5.0.2.0-passion.img The ClockworkMod Recovery should now be installed on the Nexus One.\nFrom: http://wiki.cyanogenmod.com/wiki/Nexus_One:_Full_Update_Guide\nOk, sau đó tải và copy một bản rom phù hợp với N1 ra thẻ microSD, cắm thẻ vào N1, khởi động lên bằng cách ấn và giữ hai phím nguồn và trackball. Vào màn hình bootloader, chọn Flash zip from sdcard để cài rom từ thẻ, ah nhớ tải và copy thêm Google_Apps để cài kẻo sẽ không có Google Play đâu.\nVậy đó, vậy là sẽ ok. Nói chung mình cũng guru phết đấy, trong mấy vụ cài cắm linh tinh này. Mỗi mac là chưa biết cài thôi, vì chả có ai nhờ mình cài mac cả 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/19/reinstall-android-for-nexus-one/","summary":"\u003cp\u003eN1 của Tuyết hâm bị treo ở màn hình khởi động, không lên được. Thế là mình lại có cơ hội nghịch.\u003cbr\u003e\nTìm tới tìm lui trên tinhte không thấy có bài nào hướng dẫn chi tiết như kiểu hướng dẫn cài android cho nook.\u003cbr\u003e\nĐành mò lên xda, cũng mò tới mò lui ko ra đường nào sáng.\u003cbr\u003e\nRút cục, phương hướng làm việc là:\u003cbr\u003e\n– Cài Android SDK để có thể chạy được cái lệnh fastbook và có driver\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003eDownload the latest version of the ClockworkMod Recovery:   ClockworkMod Recovery 5.0.2.0: Download   md5: 45716c8d51ed2375873f01f0b14b2184   Boot into bootloader mode by holding down the trackball while turning the device on. You should see a white screen with three skating androids.   Connect the Nexus One to the computer via USB.   On the computer, open terminal and run:   fastboot flash recovery /path/to/recovery-clockwork-5.0.2.0-passion.img   The ClockworkMod Recovery should now be installed on the Nexus One.\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nFrom: \u003ca href=\"http://wiki.cyanogenmod.com/wiki/Nexus_One:_Full_Update_Guide\"\u003ehttp://wiki.cyanogenmod.com/wiki/Nexus_One:_Full_Update_Guide\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nOk, sau đó tải và copy một bản rom phù hợp với N1 ra thẻ microSD, cắm thẻ vào N1, khởi động lên bằng cách ấn và giữ hai phím nguồn và trackball. Vào màn hình bootloader, chọn Flash zip from sdcard để cài rom từ thẻ, ah nhớ tải và copy thêm \u003ca href=\"http://wiki.cyanogenmod.com/wiki/Latest_Version#Google_Apps\"\u003eGoogle_Apps\u003c/a\u003e để cài kẻo sẽ không có Google Play đâu.\u003cbr\u003e\nVậy đó, vậy là sẽ ok. Nói chung mình cũng guru phết đấy, trong mấy vụ cài cắm linh tinh này. Mỗi mac là chưa biết cài thôi, vì chả có ai nhờ mình cài mac cả 😛\u003c/p\u003e","title":"Reinstall android for Nexus one"},{"content":"Một vở nhạc kịch rất xuất sắc. Mình không ngờ các diễn viên “sinh viên” lại diễn hay đến vậy, ê kíp của các bạn ấy thật là tuyệt vời. Vừa xem mình vừa nghĩ thầm “diễn viên chuyên nghiệp của nhà hát kịch HN cũng chỉ hay đến thế này mà thôi”. Âm nhạc sống động và lôi cuốn, kịch bản bất ngờ và kết thúc có hậu. Santa xì tin và bọn chim chóc rất funny, mỗi khi xuất hiện là lại làm khán giả cười ồ vì thú vị. Hoàng tử thợ xây thì vừa đẹp trai vừa hát hay một cách khủng khiếp, lại còn có điệu lắc cổ rất là uốn văn éo : )) Lúc đầu xem cứ tưởng thằng ku Rudolph là nam chính, ai dè không phải, nam chính là phải đẹp trai hát hay và là hoàng tử cơ : )) Hóa ra chú Rudolph mũi đó là vai gần phản diện. Cái điệu gào gào của hắn cũng gớm ghiếc thật. Thấy trong mục tuyển vai yêu cầu Rudolph hát 3 sao mà hôm nay chả thấy hát mấy, hai bạn hát lót hát tuyệt vời thật, giọng hay và khỏe vô cùng, 3 bạn hát bè cũng rất sung, nói chung NHẠC KỊch, nhạc của vở này là 75% thành công, hay quá.\nNgồi xem và mình đã hơi bị tiếc nuối vì không mang máy ảnh, căn bản nghĩ máy pentax của mình ống iếc không đủ xịn để chụp sân khấu nên không mang, và sau đó thì ngồi tiếc. Giá kể chụp dc vài kiểu thì vui quá.\nHôm nay bỏ đi đá bóng, và đã làm được nhiều việc, đi lấy nước hoa ở Hoàng Hoa Thám, đối diện khách sạn Khăn Quàng Đỏ, thực ra cũng không đối diện lắm, một chị sống bên Pháp, nhà ở quận 2.\nLên Tràng Tiền còn kịp ghé vào Sự thật mua quyển sách, “Tôi, Charley và hành trình nước Mỹ”, chiều vừa nghe Goldmund quảng cáo nên phải đi mua ngay, chẹp. Vậy là mình đã có 2 quyển trong tủ sách Cánh cửa mở rộng. Sau đó phi đi gửi xe, phi ngay vào hầm gửi xe của nhà hát kịch HN, còn gặp chú Hoàng Dũng đi ra nữa cơ, hie hie. Sau đó mua bánh mì và chai nước lọc, nhưng kịch nhạc hay quá ko có thời gian ăn : ))\nCuối cùng cám ơn em PHT vì đã cho mình mượn thẻ, nhất định từ nay mình sẽ chăm mua vé đi xem nhạc và kịch. Thật tuyệt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/08/16/goc-pho-danh-vong/","summary":"\u003cp\u003eMột vở nhạc kịch rất xuất sắc. Mình không ngờ các diễn viên “sinh viên” lại diễn hay đến vậy, ê kíp của các bạn ấy thật là tuyệt vời. Vừa xem mình vừa nghĩ thầm “diễn viên chuyên nghiệp của nhà hát kịch HN cũng chỉ hay đến thế này mà thôi”. Âm nhạc sống động và lôi cuốn, kịch bản bất ngờ và kết thúc có hậu. Santa xì tin và bọn chim chóc rất funny, mỗi khi xuất hiện là lại làm khán giả cười ồ vì thú vị. Hoàng tử thợ xây thì vừa đẹp trai vừa hát hay một cách khủng khiếp, lại còn có điệu lắc cổ rất là uốn văn éo : )) Lúc đầu xem cứ tưởng thằng ku Rudolph là nam chính, ai dè không phải, nam chính là phải đẹp trai hát hay và là hoàng tử cơ : )) Hóa ra chú Rudolph mũi đó là vai gần phản diện. Cái điệu gào gào của hắn cũng gớm ghiếc thật. Thấy trong mục tuyển vai yêu cầu Rudolph hát 3 sao mà hôm nay chả thấy hát mấy, hai bạn hát lót hát tuyệt vời thật, giọng hay và khỏe vô cùng, 3 bạn hát bè cũng rất sung, nói chung NHẠC KỊch, nhạc của vở này là 75% thành công, hay quá.\u003cbr\u003e\nNgồi xem và mình đã hơi bị tiếc nuối vì không mang máy ảnh, căn bản nghĩ máy pentax của mình ống iếc không đủ xịn để chụp sân khấu nên không mang, và sau đó thì ngồi tiếc. Giá kể chụp dc vài kiểu thì vui quá.\u003cbr\u003e\nHôm nay bỏ đi đá bóng, và đã làm được nhiều việc, đi lấy nước hoa ở Hoàng Hoa Thám, đối diện khách sạn Khăn Quàng Đỏ, thực ra cũng không đối diện lắm, một chị sống bên Pháp, nhà ở quận 2.\u003cbr\u003e\nLên Tràng Tiền còn kịp ghé vào Sự thật mua quyển sách, “Tôi, Charley và hành trình nước Mỹ”, chiều vừa nghe Goldmund quảng cáo nên phải đi mua ngay, chẹp. Vậy là mình đã có 2 quyển trong tủ sách Cánh cửa mở rộng. Sau đó phi đi gửi xe, phi ngay vào hầm gửi xe của nhà hát kịch HN, còn gặp chú Hoàng Dũng đi ra nữa cơ, hie hie. Sau đó mua bánh mì và chai nước lọc, nhưng kịch nhạc hay quá ko có thời gian ăn : ))\u003cbr\u003e\nCuối cùng cám ơn em PHT vì đã cho mình mượn thẻ, nhất định từ nay mình sẽ chăm mua vé đi xem nhạc và kịch. Thật tuyệt.\u003c/p\u003e","title":"Góc phố danh vọng"},{"content":"Lần đầu tiên trong đời đá bóng, anh đã ghi 4 bàn trong một trận.\nLúc hết giờ làm, ra ăn trứng vịt nhộn, Dung đi cùng nhưng không ăn vì để dành bụng đi ăn với Hòa. Ra quán thì gặp ngay anh Công với ThắngPN đang ăn mì tôm 2 trứng, sếp trả tiền hộ luôn cho 2 quả trứng haha sướng qué.\nĂn xong xách balo, luồn lách trong dòng người đông đúc lúc nhúc, anh ta tiến về phía Nguyên Hồng, tìm địa chỉ 101E4 để mua sữa nhưng không tìm ra, nên phi thẳng sang chỗ sửa lap, anh chị Dần cứ bảo là sao hôm trước bảo cần gấp mà mãi mới thấy đến lấy, hihi,, ngại quá, chả là hôm trước mình có tỏ ra cáu và hơi to tiếng, vì để lap ở đó 2 tuần mà ko sửa cho mình, mình cáu xong thì để lap thêm ở đó 2 tuần nữa, giờ mới mò tới lấy, chả là sửa hộ lap ghẻ của chị Dung, nó cũng tã lắm rồi, mình mới hỏi là dạo này anh bận gì, đang xây nhà hả anh, em thấy bên kia đang làm nhà, hóa ra là không phải, bên đó cũng là nhà thuê, bên này cũng thuê nốt. Anh Dần bảo là nếu có địa điểm thì giá có thể rẻ đi nhiều, chẳng qua ko có địa điểm phải đi thuê nên tiền sửa máy cho chú hơi cao tí, hihi, mình thấy chỗ anh Dần là mềm lắm rồi ;)) Hôm nọ bảo là sửa bàn phím 150k, sửa bản lề 100k, nhưng hôm nay lấy tiền bàn phím có 100k còn bản lề thì free 😛\nLại nói chuyện bóng đá, ra sân, có Trung béo đang ngồi vêu mõm một mình ở bờ rào ngắm các em gái xinh tươi chơi bóng rổ, mình vác giầy ra ngồi ngắm cùng, hai thằng lồi hết cả mắt, chẹp. Và mình phát hiện ra mình mang 2 chiếc giầy nhưng chỉ có 1 chiếc tất, đành móc ví chạy ra cổng mua 1 đôi tất 40k. Xong, tất mới rất đẹp, định xỏ 2 tất vào chân trái nhưng nghĩ bụng mình sút chủ yếu bằng chân phải, thế là chân trái 1 tất còn chân phải đi 2 tất.\nVẫn đá vị trí tiền đạo như mọi khi, sân bị ướt mất 1 phần 3, phải bên gôn lên chỉ đá 2/3 sân, tức là ít phải chạy hơn ;)) Đội bạn toàn thằng to con như voi, trông rất dữ tợn. Sau khoảng 7 phút giằng co, đội bạn bất ngờ có bàn mở tỉ số, sau cú tạt từ cánh phải vào sát cầu môn, một cầu thủ áo xanh dùng háng ủn bóng vào gôn, thủ môn sững sờ ko biết làm gì. Những tưởng sẽ là một trận đấu khó khăn nhưng diễn biến sau đó hoàn toàn bất ngờ.\nMột pha đột phá của Trung béo, rất khéo, làm gì, chuyền hay sút, SÚTTT, bị hậu vệ đội bạn giơ chân cản luôn, bóng bay lên cao ra phía biên bên phải, cầu thủ đá cánh của đội admin chuyền về cho trung vệ, Tm đang đứng khá gần trung vệ, nhanh như chớp, anh dấn một nhịp và tung chân cực nhanh, bóng bay như điện vào phía sát cột gôn bên phải, thủ môn không kịp phản ứng gì, một đều. Phải nói là một cú chộp giật đúng phong cách Inzaghi hay Bec ba tốp gì đó.\nBàn thứ hai là một pha chuyền bóng quá tầm từ bên cánh trái, Tm đang đứng chếch về phái bên trái cầu môn, bóng từ cánh trái tạt vào, hoàn toàn cao và xa, phía bóng bay đến ko có ai, thực ra là bóng bay thẳng vào gôn với tốc độ từ từ, anh thì chắc chắn ko khống chế dc bóng rồi, nhưng vẫn cố giơ chân lên với vào bóng, làm bóng lệch hướng, đang bay về phía trái khung thành thì lại thành ra bay về phía phải, thủ môn lỡ trớn bay về bên trái, giờ bóng bay sang phải thành ra đổi hướng ko kịp chới với chạy theo = )) Một cú rất rùa và độ nhạy cảm với bóng là điểm 9.5 ;))\nTỉ số đã là 2-1, đội bạn dồn dập tấn công nhằm gỡ hòa, và đã suýt làm được, có một pha vukhaclan đã đối mặt với thủ môn, nhưng lại gạt bóng chuyền sang bên cạnh, làm cho đồng đội lỡ trớn. Rồi một pha loại bỏ thủ môn, tiền đạo đội bạn sút bóng vào tay Trung béo, sau đó sút tiếp vào gôn, mình định công nhận (theo phép lợi thế), nhưng nghĩ bụng ngày xưa đội admin còn chơi kiểu hậu vệ lấy tay đẩy bóng khi gôn trống, nên thôi kệ, cho đá penalti, và đã bị thủ môn đấm bóng = )) Tỉ số vẫn là 2-1.\nLại một pha tấn công bên cánh trái của đội member, Hồng sút hay chuyền vào, thủ môn đẩy bóng ra, đúng tầm Tm đang đứng ất ơ phía trước cầu môn, không có hậu vệ nào, anh rất thoải mái đỡ bóng cho chuẩn tầm rồi xoay người vô lê như đá cầu mây, bóng bay vèo vào góc trái cầu môn, thủ môn tất nhiên chỉ còn biết ôm hận. Hattrich rồi, chưa hôm nào anh tỏa sáng như hôm nay, ghi 3 bàn cơ mà. Nhưng chưa dừng lại ở đó, vẫn với phong cách đứng ất ơ ở trước khu vực cầu môn đối phương, cầu thủ bên cánh trái của đội admin chuyền về không đủ lực, Tm lao đến, cùng lúc là một hậu vệ đội admin lao lên, rất tỉnh táo, anh không sút ngay mà gạt bóng sang phải theo chiều bóng đang chạy, loại bỏ hậu vệ, đối mặt thủ môn rồi, anh làm gì đây, sút ngay hay đi qua thủ môn? Anh mắm môi mắm lợi, sút thật mạnh luôn, cú sút chìm, bay là là vào góc trái, vâng, lại là góc trái, thủ môn vukhaclan không phải là Johart nên đành bó tay chịu trận. 4 bàn rồi.\nNói chung khi tỉ số đã là 4-1, thì số phận trận đấu đã dc an bài, hai đội đá với tinh thần “đá cho có” : )) Tất nhiên đội của admin thì cố gắng nhiều hơn, nhưng cũng chỉ gỡ thêm dc 1 bàn. Còn đội của anh thì do có sự xuất sắc của tm, còn ghi thêm 2 bàn nữa, cả 2 bàn đều do Tm kiến tạo. 4 goals và 2 assistant, nếu mà trong yahoo fantasy là có khi anh dc 50 điểm ấy chứ.\nQuá khủng =) Đấy, nói chung phong cách đá bóng của anh là đá bằng đầu óc là chính, hùng hục chỉ tổ tốn sức. Chạy ít, toàn đi bộ ất ơ nhưng đã sút là phải vào (chém tí)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/31/ghi-4-ban/","summary":"\u003cp\u003eLần đầu tiên trong đời đá bóng, anh đã ghi 4 bàn trong một trận.\u003cbr\u003e\nLúc hết giờ làm, ra ăn trứng vịt nhộn, Dung đi cùng nhưng không ăn vì để dành bụng đi ăn với Hòa. Ra quán thì gặp ngay anh Công với ThắngPN đang ăn mì tôm 2 trứng, sếp trả tiền hộ luôn cho 2 quả trứng haha sướng qué.\u003cbr\u003e\nĂn xong xách balo, luồn lách trong dòng người đông đúc lúc nhúc, anh ta tiến về phía Nguyên Hồng, tìm địa chỉ 101E4 để mua sữa nhưng không tìm ra, nên phi thẳng sang chỗ sửa lap, anh chị Dần cứ bảo là sao hôm trước bảo cần gấp mà mãi mới thấy đến lấy, hihi,, ngại quá, chả là hôm trước mình có tỏ ra cáu và hơi to tiếng, vì để lap ở đó 2 tuần mà ko sửa cho mình, mình cáu xong thì để lap thêm ở đó 2 tuần nữa, giờ mới mò tới lấy, chả là sửa hộ lap ghẻ của chị Dung, nó cũng tã lắm rồi, mình mới hỏi là dạo này anh bận gì, đang xây nhà hả anh, em thấy bên kia đang làm nhà, hóa ra là không phải, bên đó cũng là nhà thuê, bên này cũng thuê nốt. Anh Dần bảo là nếu có địa điểm thì giá có thể rẻ đi nhiều, chẳng qua ko có địa điểm phải đi thuê nên tiền sửa máy cho chú hơi cao tí, hihi, mình thấy chỗ anh Dần là mềm lắm rồi ;)) Hôm nọ bảo là sửa bàn phím 150k, sửa bản lề 100k, nhưng hôm nay lấy tiền bàn phím có 100k còn bản lề thì free 😛\u003cbr\u003e\nLại nói chuyện bóng đá, ra sân, có Trung béo đang ngồi vêu mõm một mình ở bờ rào ngắm các em gái xinh tươi chơi bóng rổ, mình vác giầy ra ngồi ngắm cùng, hai thằng lồi hết cả mắt, chẹp. Và mình phát hiện ra mình mang 2 chiếc giầy nhưng chỉ có 1 chiếc tất, đành móc ví chạy ra cổng mua 1 đôi tất 40k. Xong, tất mới rất đẹp, định xỏ 2 tất vào chân trái nhưng nghĩ bụng mình sút chủ yếu bằng chân phải, thế là chân trái 1 tất còn chân phải đi 2 tất.\u003cbr\u003e\nVẫn đá vị trí tiền đạo như mọi khi, sân bị ướt mất 1 phần 3, phải bên gôn lên chỉ đá 2/3 sân, tức là ít phải chạy hơn ;)) Đội bạn toàn thằng to con như voi, trông rất dữ tợn. Sau khoảng 7 phút giằng co, đội bạn bất ngờ có bàn mở tỉ số, sau cú tạt từ cánh phải vào sát cầu môn, một cầu thủ áo xanh dùng háng ủn bóng vào gôn, thủ môn sững sờ ko biết làm gì. Những tưởng sẽ là một trận đấu khó khăn nhưng diễn biến sau đó hoàn toàn bất ngờ.\u003cbr\u003e\nMột pha đột phá của Trung béo, rất khéo, làm gì, chuyền hay sút, SÚTTT, bị hậu vệ đội bạn giơ chân cản luôn, bóng bay lên cao ra phía biên bên phải, cầu thủ đá cánh của đội admin chuyền về cho trung vệ, Tm đang đứng khá gần trung vệ, nhanh như chớp, anh dấn một nhịp và tung chân cực nhanh, bóng bay như điện vào phía sát cột gôn bên phải, thủ môn không kịp phản ứng gì, một đều. Phải nói là một cú chộp giật đúng phong cách Inzaghi hay Bec ba tốp gì đó.\u003cbr\u003e\nBàn thứ hai là một pha chuyền bóng quá tầm từ bên cánh trái, Tm đang đứng chếch về phái bên trái cầu môn, bóng từ cánh trái tạt vào, hoàn toàn cao và xa, phía bóng bay đến ko có ai, thực ra là bóng bay thẳng vào gôn với tốc độ từ từ, anh thì chắc chắn ko khống chế dc bóng rồi, nhưng vẫn cố giơ chân lên với vào bóng, làm bóng lệch hướng, đang bay về phía trái khung thành thì lại thành ra bay về phía phải, thủ môn lỡ trớn bay về bên trái, giờ bóng bay sang phải thành ra đổi hướng ko kịp chới với chạy theo = )) Một cú rất rùa và độ nhạy cảm với bóng là điểm 9.5 ;))\u003cbr\u003e\nTỉ số đã là 2-1, đội bạn dồn dập tấn công nhằm gỡ hòa, và đã suýt làm được, có một pha vukhaclan đã đối mặt với thủ môn, nhưng lại gạt bóng chuyền sang bên cạnh, làm cho đồng đội lỡ trớn. Rồi một pha loại bỏ thủ môn, tiền đạo đội bạn sút bóng vào tay Trung béo, sau đó sút tiếp vào gôn, mình định công nhận (theo phép lợi thế), nhưng nghĩ bụng ngày xưa đội admin còn chơi kiểu hậu vệ lấy tay đẩy bóng khi gôn trống, nên thôi kệ, cho đá penalti, và đã bị thủ môn đấm bóng = )) Tỉ số vẫn là 2-1.\u003cbr\u003e\nLại một pha tấn công bên cánh trái của đội member, Hồng sút hay chuyền vào, thủ môn đẩy bóng ra, đúng tầm Tm đang đứng ất ơ phía trước cầu môn, không có hậu vệ nào, anh rất thoải mái đỡ bóng cho chuẩn tầm rồi xoay người vô lê như đá cầu mây, bóng bay vèo vào góc trái cầu môn, thủ môn tất nhiên chỉ còn biết ôm hận. Hattrich rồi, chưa hôm nào anh tỏa sáng như hôm nay, ghi 3 bàn cơ mà. Nhưng chưa dừng lại ở đó, vẫn với phong cách đứng ất ơ ở trước khu vực cầu môn đối phương, cầu thủ bên cánh trái của đội admin chuyền về không đủ lực, Tm lao đến, cùng lúc là một hậu vệ đội admin lao lên, rất tỉnh táo, anh không sút ngay mà gạt bóng sang phải theo chiều bóng đang chạy, loại bỏ hậu vệ, đối mặt thủ môn rồi, anh làm gì đây, sút ngay hay đi qua thủ môn? Anh mắm môi mắm lợi, sút thật mạnh luôn, cú sút chìm, bay là là vào góc trái, vâng, lại là góc trái, thủ môn vukhaclan không phải là Johart nên đành bó tay chịu trận. 4 bàn rồi.\u003cbr\u003e\nNói chung khi tỉ số đã là 4-1, thì số phận trận đấu đã dc an bài, hai đội đá với tinh thần “đá cho có” : )) Tất nhiên đội của admin thì cố gắng nhiều hơn, nhưng cũng chỉ gỡ thêm dc 1 bàn. Còn đội của anh thì do có sự xuất sắc của tm, còn ghi thêm 2 bàn nữa, cả 2 bàn đều do Tm kiến tạo. 4 goals và 2 assistant, nếu mà trong yahoo fantasy là có khi anh dc 50 điểm ấy chứ.\u003cbr\u003e\nQuá khủng =) Đấy, nói chung phong cách đá bóng của anh là đá bằng đầu óc là chính, hùng hục chỉ tổ tốn sức. Chạy ít, toàn đi bộ ất ơ nhưng đã sút là phải vào (chém tí)\u003c/p\u003e","title":"Ghi 4 bàn"},{"content":"Mình ghét việc chờ máy tính khởi động. Windows 7 còn đang bị hỏng key, mỗi lần cài lại là lại hỏi loằng ngoằng rất bực. Nến hầu như khi không dùng máy nữa, mình gập bụp phát lại, như gập một quyển sách. Máy sẽ tự sleep. Lúc sau mở lên thì 2s là máy tính đã sẵn sàng. Rất tiện. Hầu như để máy ở nhà đi làm, cho máy vào balo mang về quê, hay là gì gì đi nữa thì mình vẫn đê máy ở trạng thái sleep.\nThực ra thói quen này là học tập anh NamND, hehe.\nNhiều người lo lắng tốn pin, chai pin hoặc gì gì đó. Cá nhân tự rút kinh nghiệm thì lap toshiba của mình hơn 2 năm rồi pin vẫn dc 1 tiếng rưỡi, chả sao, mà hơn nữa máy là để phục vụ người, chăm chăm sợ máy chai pin, mỗi lần tắt đi bật lên tốn thời gian vô ích.\nKhi sleep thì ổ cứng sẽ dừng họat động, chỉ cấp một nguồn nhỏ để nuôi ram, nên có thể để máy cả tuần. Nếu pin còn khoảng 5% thì máy sẽ tự đi vào chế độ ngủ đông (hibernate).\nCứ thử sleep đi, các bạn sẽ thấy laptop vô cùng tiện lợi và “thân thiện”, luôn sẵn sàng phục vụ bạn, đừng phục vụ máy.\nBình luận (2) Thang Pham — 2012-08-01 05:53\nMáy Windows có vấn đề là sleep thi thoảng nó tự tỉnh dậy. Trước có thằng bạn cũng đi 1 cái ổ cứng vì nó sleep khi di chuyển. Tao chỉ sleep máy từ khi chuyển qua Mac.\nNhân tiện, mày cài Windows 8 đi, khởi động chỉ 12s trên ổ cứng thường là đến màn hình đăng nhập, từ lúc bấm bật đến lúc đá đc PES là 45s :)).\nthaiph — 2012-08-06 02:57\nÔ thế siêu sys admin chuyển qua dùng mac rồi à, đại gia thế ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/30/co-nen-de-laptop-ngu/","summary":"\u003cp\u003eMình ghét việc chờ máy tính khởi động. Windows 7 còn đang bị hỏng key, mỗi lần cài lại là lại hỏi loằng ngoằng rất bực. Nến hầu như khi không dùng máy nữa, mình gập bụp phát lại, như gập một quyển sách. Máy sẽ tự sleep. Lúc sau mở lên thì 2s là máy tính đã sẵn sàng. Rất tiện. Hầu như để máy ở nhà đi làm, cho máy vào balo mang về quê, hay là gì gì đi nữa thì mình vẫn đê máy ở trạng thái sleep.\u003cbr\u003e\nThực ra thói quen này là học tập anh NamND, hehe.\u003cbr\u003e\nNhiều người lo lắng tốn pin, chai pin hoặc gì gì đó. Cá nhân tự rút kinh nghiệm thì lap toshiba của mình hơn 2 năm rồi pin vẫn dc 1 tiếng rưỡi, chả sao, mà hơn nữa máy là để phục vụ người, chăm chăm sợ máy chai pin, mỗi lần tắt đi bật lên tốn thời gian vô ích.\u003cbr\u003e\nKhi sleep thì ổ cứng sẽ dừng họat động, chỉ cấp một nguồn nhỏ để nuôi ram, nên có thể để máy cả tuần. Nếu pin còn khoảng 5% thì máy sẽ tự đi vào chế độ ngủ đông (hibernate).\u003cbr\u003e\nCứ thử sleep đi, các bạn sẽ thấy laptop vô cùng tiện lợi và “thân thiện”, luôn sẵn sàng phục vụ bạn, đừng phục vụ máy.\u003c/p\u003e","title":"Có nên để laptop \"ngủ\"?"},{"content":"Đẩy sang máy phục vụ của anh Dũng, xem có ngon không nào. Test test.\nNgon roi ngon roi, google ki dieu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/29/test-server-moi/","summary":"\u003cp\u003eĐẩy sang máy phục vụ của anh Dũng, xem có ngon không nào. Test test.\u003cbr\u003e\nNgon roi ngon roi, google ki dieu\u003c/p\u003e","title":"Test server mới"},{"content":"“Tiền lại đẻ ra tiền”, liệu có đồng cảnh và đồng ngữ với “Có tiền mua tiên cũng được” hay “Dùng tiền để mua quyền và dùng quyền để kiếm lại tiền nhiều hơn”?\nThực tế Tham nhũng xuất phát từ nghĩa cái nghĩa của “Quyền và Tiền”! Dùng tiền để mua quyền và lại vì tiền mà dùng quyền để kiếm tiền chỉ có điều đồng tiền nén bạc ấy nó từ đâu mà có vì trong thực tế phát triển của kinh tế xã hội dù ở điều kiện nào nếu kiếm tiền chân chính là phải có điều kiện cần và đủ năng lực,tài năng và trí tuệ, ở nền kinh tế thị trường thì quy luật kinh doanh tiền đẻ ra tiền khi và chỉ khi đồng tiền đưa vào kinh doanh là đồng tiền sạch và giá trị đúng của sản phẩm là tập hợp các chi phí và những tinh túy của sức lao động đem lại chất lượng và giá thành của nó. khi giá trị của hàng hóa sản phẩm ngày một phát triển thì nền kinh tế xã hội ấy cũng tiến theo chiều thuận của thời gian. Còn nếu đồng tiền”không sạch” mà có được do những “vi phạm các kiểu” mà có rồi từ đó lại đẻ thêm những đồng tiền”không sạch” khác đó chính là quy trình kiếm tiền của một vòng “luẩn quẩn” nói tóm lại dư luận cho một định nghĩa chung có tiền do tham và nhũng nhiễu hay là “tham nhũng” chắc chắn sẽ là rào cản mọi sự phát triển nền kinh tế của một quốc gia,vùng,tỉnh… và mọi nơi nếu lợi ích dựa trên mối quan hệ là tham nhũng sẽ cản trở quá trình cải cách và phát triển đất nước.\nKhi nghiên cứu về động lực thúc đẩy cải cách kinh tế tại các tỉnh ở Việt Nam. Báo cáo được công bố hôm 5.7 tại Hà Nội đã nhận định tham nhũng là rào cản quá trình cải cách và phát triển kinh tế từ địa phương đến trung ương và lan tỏa cả quốc gia , Nội dung báo cáo quan trọng này dựa trên kết quả nghiên cứu tại bốn tỉnh thuộc khu vực đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long là Bắc Ninh, Hưng Yên, Đồng Tháp, Cà Mau, do viện Nghiên cứu Phát triển(IDS) của đại học Sussex, Vương quốc Anh và phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam (VCCI) thực hiện.\nNhóm nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, cả hai trường hợp thành công cho thấy ảnh hưởng của phong cách lãnh đạo năng động, có trình độ và ổn định của chính quyền tỉnh. Thiếu những yếu tố này, những cố gắng vận động của hành lang của khối DN tư nhân cũng sẽ chỉ dừng ở việc phục vụ lợi ích cá nhân và không được chuyển biến thành những cải cách sâu rộng hơn. Như vậy “Rõ ràng là sự kết hợp của một khu vực tư nhân có năng lực được tổ chức tốt và một bộ máy lãnh đạo địa phương năng động sẽ làm gia tăng sự thành công”.\nMặt khác quá trình phân cấp hay cải cách hành chính đã diễn ra thành công, nhưng cũng gây ra không ít vấn đề cho địa phương sau đó. Các vấn đề được đề cập nhiều nhất là sự lãng phí đầu tư công, đặc biệt là xây dựng quá nhiều sân bay, bến cảng, khu công nghiệp tại các địa phương. Các tỉnh đua nhau xây dựng cơ sở hạ tầng đắt tiền nhằm khẳng định uy tín với nhà đầu tư nhưng lại nhận được kết quả ngược lại: cơ sở hạ tầng không được sử dụng hết công suất.“Chúng tôi nhận được nhiều câu trả lời có nội dung: Nhờ có quá trình phân cấp, giờ đây bộ mặt nông nghiệp của Việt Nam có “14 lỗ” với hàm ý các cánh đồng lúa bị phá hủy để chuyển hóa thành sân golf”…và rất nhiều dự án vô lý khác không phù hợp với vùng, miền và địa lý khí hậu hay điều kiến phát triển…\nHay giới nghiên cứu kinh tế đã nhận định là “phát triển kinh tế mũi nhọn như quả mít” vì tình trạng đầu tư lãng phí dàn trải và chỗ nào cũng nhọn ví như ở Đồng Tháp: ngành công nghiệp mũi nhọn của Đồng Tháp những năm gần đây là công nghiệp chế biến thủy sản và thức ăn gia súc do vậy trên địa bản tỉnh, hiện có tới 42 dự án đầu tư với công suất 280.000 tấn/năm, tổng vốn đầu tư 5.100 tỷ đồng, nhưng chỉ hoạt động 50% công suất do nhiều nguyên nhân như thiếu nguyên liệu đầu vào, thị trường xuất khẩu…, như vậy đã lãng phí của cải xã hội gần 2.600 tỷ đồng.\nVề động lực cải cách có nhiều yếu tố, nhưng quyết định là từ lãnh đạo, chính quyền, cơ quan quản lý. “Cải cách đâu phải người dân quyết định được. Nhưng động lực để thúc đẩy phát triển lại chính là từ người dân, từ DN, mà ở đây chúng ta nhấn mạnh là DN tư nhân”.\nCó thể nhận định “Việt Nam đạt mức tăng trưởng cao hàng chục năm nay và các tỉnh hiện cũng ráo riết cho mục tiêu tăng trưởng, nhưng sự tăng trưởng ấy có bền vững không?” thực sự là sự tăng trưởng ảo Vì nếu phân cấp quản lý mà bản thân nó là phân chia quyền lực và trách nhiệm, nhưng nếu trao hết cho địa phương là không đúng, mà là việc hiện đúng chức năng được phân cấp, bảo đảm năng lực giải trình của cả trung ương và địa phương. “Tuy nhiên, nội dung này trong báo cáo còn mờ nhạt. Báo cáo cũng nói rằng phân cấp cho địa phương tạo ra lãng phí, nhưng ở trung ương còn lãng phí hơn nhiều,mà trường hợp Vinashin, Vinalines là điển hình”,Hay sự phân cấp này chính là cái “bẫy” để thực hiện mối quan hệ giữa “quyền và tiền” ở từng cấp độ và tham nhũng cũng nảy sinh theo cấp độ này? Vì vậy nó là rào cản lớn cho sự phát triển kinh tế cũng theo cấp độ phân chia?\nThực tế hiện nay cải cách quản lý chưa hẳn là trao quyền, mà có phàn là chính quyền trung ương chạy trốn trách nhiệm, trong khi thiết chế giám sát vẫn còn hạn chế. vì thực tế “Đúng là có chuyện tỉnh nào cũng mải mê chạy theo mô hình tăng trưởng nhưng không trách họ được, vì cách thức phân bổ kinh tế như hiện nay, tư duy nhiệm kỳ như hiện nay. Nếu các tỉnh cạnh tranh nhau về năng lực điều hành thì tốt, nhưng cạnh tranh nhau về sân bay, bến cảng hoành tráng thì hiệu quả ngược”. Mà lại mỗi dự án này lại mất khoảng 30-40 % vốn ban đầu theo kiểu “luật bất thành văn” cứ thế mà làm rồi đi tìm người để thực hiện quy chế “xin cho ” hoặc “chế độ chỉ định thầu ” cũng chẳng khác nhau là mấy?\nKết luận: Nhìn nhận tổng thế nếu ở bất kỳ điều kiện nào xã hội nào mà hiện tượng tham nhũng hiển diện và phát triển thì sẽ là rào cản quá lớn đến sự tồn tại và phát triển kinh tế xã hội tại thời điểm ấy ? Vì vậy muốn kinh tế xã hội ổn định và phát triển cần phải tìm bài thuốc triệt tiêu mọi tham nhũng ở mọi ngóc ngách của nền kinh tế mà xuất phát điểm phải từ khâu tổ chức nhân sự phải là độc lập và cần theo quy định. tiêu chí. chỉ tiêu về tầm và tâm của người cán bộ quản lý ở mọi cấp ngành và cần được nhân dân nhìn nhận đánh giá và tín nhiệm khi tranh cử. Đó chính là khâu cải cách cần thiết và phải thực hiện càng sớm càng tốt.\nPhương Mai TH\nTầm nhìn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/09/tham-nhung-la-rao-can-moi-su-phat-trien-kinh-te-dat-nuoc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e“Tiền lại đẻ ra tiền”, liệu có đồng cảnh và đồng ngữ với “Có tiền mua tiên cũng được” hay “Dùng tiền để mua quyền và dùng quyền để kiếm lại tiền nhiều hơn”?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nThực tế Tham nhũng xuất phát từ nghĩa cái nghĩa của “Quyền và Tiền”! Dùng tiền để mua quyền và lại vì tiền mà dùng quyền để kiếm tiền chỉ có điều đồng tiền nén bạc ấy nó từ đâu mà có vì trong thực tế phát triển của kinh tế xã hội dù ở điều kiện nào nếu kiếm tiền chân chính là phải có điều kiện cần và đủ năng lực,tài năng và trí tuệ, ở nền kinh tế thị trường thì quy luật kinh doanh tiền đẻ ra tiền khi và chỉ khi đồng tiền đưa vào kinh doanh là đồng tiền sạch và giá trị đúng của sản phẩm là tập hợp các chi phí và những tinh túy của sức lao động đem lại chất lượng và giá thành của nó. khi giá trị của hàng hóa sản phẩm ngày một phát triển thì nền kinh tế xã hội ấy cũng tiến theo chiều thuận của thời gian. Còn nếu đồng tiền”không sạch” mà có được do những “vi phạm các kiểu” mà có rồi từ đó lại đẻ thêm những đồng tiền”không sạch” khác đó chính là quy trình kiếm tiền của một vòng “luẩn quẩn” nói tóm lại dư luận cho một định nghĩa chung có tiền do tham và nhũng nhiễu hay là “tham nhũng” chắc chắn sẽ là rào cản mọi sự phát triển nền kinh tế của một quốc gia,vùng,tỉnh… và mọi nơi nếu lợi ích dựa trên mối quan hệ là tham nhũng sẽ cản trở quá trình cải cách và phát triển đất nước.\u003cbr\u003e\nKhi nghiên cứu về động lực thúc đẩy cải cách kinh tế tại các tỉnh ở Việt Nam. Báo cáo được công bố hôm 5.7 tại Hà Nội đã nhận định tham nhũng là rào cản quá trình cải cách và phát triển kinh tế từ địa phương đến trung ương và lan tỏa cả quốc gia , Nội dung báo cáo quan trọng này dựa trên kết quả nghiên cứu tại bốn tỉnh thuộc khu vực đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long là Bắc Ninh, Hưng Yên, Đồng Tháp, Cà Mau, do viện Nghiên cứu Phát triển(IDS) của đại học Sussex, Vương quốc Anh và phòng Thương mại và công nghiệp Việt Nam (VCCI) thực hiện.\u003cbr\u003e\nNhóm nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, cả hai trường hợp thành công cho thấy ảnh hưởng của phong cách lãnh đạo năng động, có trình độ và ổn định của chính quyền tỉnh. Thiếu những yếu tố này, những cố gắng vận động của hành lang của khối DN tư nhân cũng sẽ chỉ dừng ở việc phục vụ lợi ích cá nhân và không được chuyển biến thành những cải cách sâu rộng hơn. Như vậy “Rõ ràng là sự kết hợp của một khu vực tư nhân có năng lực được tổ chức tốt và một bộ máy lãnh đạo địa phương năng động sẽ làm gia tăng sự thành công”.\u003cbr\u003e\nMặt khác quá trình phân cấp hay cải cách hành chính đã diễn ra thành công, nhưng cũng gây ra không ít vấn đề cho địa phương sau đó. Các vấn đề được đề cập nhiều nhất là sự lãng phí đầu tư công, đặc biệt là xây dựng quá nhiều sân bay, bến cảng, khu công nghiệp tại các địa phương. Các tỉnh đua nhau xây dựng cơ sở hạ tầng đắt tiền nhằm khẳng định uy tín với nhà đầu tư nhưng lại nhận được kết quả ngược lại: cơ sở hạ tầng không được sử dụng hết công suất.“Chúng tôi nhận được nhiều câu trả lời có nội dung: Nhờ có quá trình phân cấp, giờ đây bộ mặt nông nghiệp của Việt Nam có “14 lỗ” với hàm ý các cánh đồng lúa bị phá hủy để chuyển hóa thành sân golf”…và rất nhiều dự án vô lý khác không phù hợp với vùng, miền và địa lý khí hậu hay điều kiến phát triển…\u003cbr\u003e\nHay giới nghiên cứu kinh tế đã nhận định là “phát triển kinh tế mũi nhọn như quả mít” vì tình trạng đầu tư lãng phí dàn trải và chỗ nào cũng nhọn ví như ở Đồng Tháp: ngành công nghiệp mũi nhọn của Đồng Tháp những năm gần đây là công nghiệp chế biến thủy sản và thức ăn gia súc do vậy trên địa bản tỉnh, hiện có tới 42 dự án đầu tư với công suất 280.000 tấn/năm, tổng vốn đầu tư 5.100 tỷ đồng, nhưng chỉ hoạt động 50% công suất do nhiều nguyên nhân như thiếu nguyên liệu đầu vào, thị trường xuất khẩu…, như vậy đã lãng phí của cải xã hội gần 2.600 tỷ đồng.\u003cbr\u003e\nVề động lực cải cách có nhiều yếu tố, nhưng quyết định là từ lãnh đạo, chính quyền, cơ quan quản lý. “Cải cách đâu phải người dân quyết định được. Nhưng động lực để thúc đẩy phát triển lại chính là từ người dân, từ DN, mà ở đây chúng ta nhấn mạnh là DN tư nhân”.\u003cbr\u003e\nCó thể nhận định “Việt Nam đạt mức tăng trưởng cao hàng chục năm nay và các tỉnh hiện cũng ráo riết cho mục tiêu tăng trưởng, nhưng sự tăng trưởng ấy có bền vững không?” thực sự là sự tăng trưởng ảo Vì nếu phân cấp quản lý mà bản thân nó là phân chia quyền lực và trách nhiệm, nhưng nếu trao hết cho địa phương là không đúng, mà là việc hiện đúng chức năng được phân cấp, bảo đảm năng lực giải trình của cả trung ương và địa phương. “Tuy nhiên, nội dung này trong báo cáo còn mờ nhạt. Báo cáo cũng nói rằng phân cấp cho địa phương tạo ra lãng phí, nhưng ở trung ương còn lãng phí hơn nhiều,mà trường hợp Vinashin, Vinalines là điển hình”,Hay sự phân cấp này chính là cái “bẫy” để thực hiện mối quan hệ giữa “quyền và tiền” ở từng cấp độ và tham nhũng cũng nảy sinh theo cấp độ này? Vì vậy nó là rào cản lớn cho sự phát triển kinh tế cũng theo cấp độ phân chia?\u003cbr\u003e\nThực tế hiện nay cải cách quản lý chưa hẳn là trao quyền, mà có phàn là chính quyền trung ương chạy trốn trách nhiệm, trong khi thiết chế giám sát vẫn còn hạn chế. vì thực tế “Đúng là có chuyện tỉnh nào cũng mải mê chạy theo mô hình tăng trưởng nhưng không trách họ được, vì cách thức phân bổ kinh tế như hiện nay, tư duy nhiệm kỳ như hiện nay. Nếu các tỉnh cạnh tranh nhau về năng lực điều hành thì tốt, nhưng cạnh tranh nhau về sân bay, bến cảng hoành tráng thì hiệu quả ngược”. Mà lại mỗi dự án này lại mất khoảng 30-40 % vốn ban đầu theo kiểu “luật bất thành văn” cứ thế mà làm rồi đi tìm người để thực hiện quy chế “xin cho ” hoặc “chế độ chỉ định thầu ” cũng chẳng khác nhau là mấy?\u003cbr\u003e\nKết luận: Nhìn nhận tổng thế nếu ở bất kỳ điều kiện nào xã hội nào mà hiện tượng tham nhũng hiển diện và phát triển thì sẽ là rào cản quá lớn đến sự tồn tại và phát triển kinh tế xã hội tại thời điểm ấy ? Vì vậy muốn kinh tế xã hội ổn định và phát triển cần phải tìm bài thuốc triệt tiêu mọi tham nhũng ở mọi ngóc ngách của nền kinh tế mà xuất phát điểm phải từ khâu tổ chức nhân sự phải là độc lập và cần theo quy định. tiêu chí. chỉ tiêu về tầm và tâm của người cán bộ quản lý ở mọi cấp ngành và cần được nhân dân nhìn nhận đánh giá và tín nhiệm khi tranh cử. Đó chính là khâu cải cách cần thiết và phải thực hiện càng sớm càng tốt.\u003cbr\u003e\nPhương Mai TH\u003cbr\u003e\nTầm nhìn\u003c/p\u003e","title":"Tham nhũng là rào cản mọi sự phát triển kinh tế đất nước ?"},{"content":"Chai nước hoa đầu tiên tưởng là về thì hóa ra lại bị delay tới tuần sau. Do tiếp viên họ cầm nhiều hàng quá nên để lại một số hàng đặt chậm. Euro đang giảm giá, không biết có về tới mốc 23 như hồi xưa lần đầu minh bán iphone không nhỉ.\nHọp với Peru các vấn đề về hỗ trợ triển khai CC tới 9h, người cứ có cảm giác đau mỏi, thèm đi massage quá, lâu lắm ko dám vào Hương Sen, từ hồi nó tăng giá lên 250k :D, phân vân mãi thì thôi đi về, tiết kiệm 250k. Nhưng mà chắc là hôm nào đó vẫn phải đi. Người mỏi quá.\nRất buồn lòng vì viber mãi chưa có bản chính thức cho blackberry và windowsphone.\nVề vụ thi cử, viettel cứ mỗi năm lại phải thi thố một lần, năm ngoái thì mục đích là để “hạ lương nhân viên”, năm nay thì là để “xa thải nhân viên”, hê hê. Mình thì cũng định nghỉ rồi, nhưng nghĩ mà ức chế. Này nhé, nếu là nhân viên không hết hạn hợp đồng vào năm nay, thì chỉ cần trên 50/100 là qua, trượt dc thi lại 3 lần. Còn nếu nhân viên hết hạn hợp đồng trong năm nay, thì chỉ thi 1 lần, dưới 70/100 là tạch luôn. Bực như con cá mực không cơ chứ. Tìm cách tống cổ anh à, thế thì anh càng phải ở lại, để anh tự đi, đừng có đẩy. Ghét cái thái độ.\nCụ bọn TQ, hung hãn khốn nạn vãi.\nGần đây, tàu cá Trung Quốc với số lượng đông đã xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của ta, lấn át ngư trường (có thời điểm gần 200 lượt tàu/ngày); một số tàu Trung Quốc gây áp lực không cho ngư dân ta đánh bắt.\nBình luận (1) Gordon — 2012-07-10 03:02\nViettel có trò tởm nhể :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/09/ngay-9-thang-7-nam-2012/","summary":"\u003cp\u003eChai nước hoa đầu tiên tưởng là về thì hóa ra lại bị delay tới tuần sau. Do tiếp viên họ cầm nhiều hàng quá nên để lại một số hàng đặt chậm. Euro đang giảm giá, không biết có về tới mốc 23 như hồi xưa lần đầu minh bán iphone không nhỉ.\u003cbr\u003e\nHọp với Peru các vấn đề về hỗ trợ triển khai CC tới 9h, người cứ có cảm giác đau mỏi, thèm đi massage quá, lâu lắm ko dám vào Hương Sen, từ hồi nó tăng giá lên 250k :D, phân vân mãi thì thôi đi về, tiết kiệm 250k. Nhưng mà chắc là hôm nào đó vẫn phải đi. Người mỏi quá.\u003cbr\u003e\nRất buồn lòng vì viber mãi chưa có bản chính thức cho blackberry và windowsphone.\u003cbr\u003e\nVề vụ thi cử, viettel cứ mỗi năm lại phải thi thố một lần, năm ngoái thì mục đích là để “hạ lương nhân viên”, năm nay thì là để “xa thải nhân viên”, hê hê. Mình thì cũng định nghỉ rồi, nhưng nghĩ mà ức chế. Này nhé, nếu là nhân viên không hết hạn hợp đồng vào năm nay, thì chỉ cần trên 50/100 là qua, trượt dc thi lại 3 lần. Còn nếu nhân viên hết hạn hợp đồng trong năm nay, thì chỉ thi 1 lần, dưới 70/100 là tạch luôn. Bực như con cá mực không cơ chứ. Tìm cách tống cổ anh à, thế thì anh càng phải ở lại, để anh tự đi, đừng có đẩy. Ghét cái thái độ.\u003cbr\u003e\nCụ bọn TQ, hung hãn khốn nạn vãi.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://m.thethaovanhoa.vn/132/20120708101734458/de-nghi-khong-cap-phep-cho-tau-trung-quoc-di-lai-tu-do-thu-mua-hai-san.htm\"\u003eGần đây, tàu cá Trung Quốc với số lượng đông đã xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của ta, lấn át ngư trường (có thời điểm gần 200 lượt tàu/ngày); một số tàu Trung Quốc gây áp lực không cho ngư dân ta đánh bắt.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngày 9 tháng 7 năm 2012"},{"content":"Thực ra cũng chưa phải là bản xịn xìn xin, nhưng mà cũng là rất ngon rồi.\nHướng dẫn cài phát cho máu:\n1. Chuẩn bị CWM sdcard:\n– Chuẩn bị CWM hay ClockWorldMod cho Nook:\no 1 thẻ nhớ MicroSD dung lượng tối thiểu 1GB (mình dùng thẻ 2GB – recommend), để tiết kiệm mình mượn tạm thẻ điện thoại nokia của 1 chị cùng phòng. (thẻ phải được định dạng ở Fat32)\no Down về phần mềm: win32diskimager-binary (link: https://launchpad.net/win32-image-writer/ download)\no Down về phần mềm: 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer (http://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120)\no Trong windows, dùng phần mềm win32diskimager-binary ghi file 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer vào thẻ nhớ đã chuẩn bị.\n– Kết thúc cái này, các bạn đã có 1 thứ dạng như hirenboot cho nook yêu. Màn hình khi vào CWM nó gần giống như thế này (có thể khác bản CWM thôi)\nXong như bình thường, tiếp theo tải hai cái file này về, rồi copy ra cái thẻ nhớ CWM sdcard kia.\nhttp://goo.im/devs/krylon360/aokp_encore-ota-eng.krylon.zip\nhttp://goo.im/gapps/gapps-ics-20120429-signed.zip\nOk đã xong phần chuẩn bị thẻ, đút thẻ vào nook color, khởi động lại, nếu chưa hiển thị lên mấy dòng boot thì lại khởi động lại phát nữa.\nMình reboot thì lần 1 nó không vào màn hình boot, lần hai mới hiện lên như hình.\nSau đó thì chọn:\n– “wipe data/factory reset”\n– “wipe cache partition”\n– install zip from sdcard” \u0026gt; “-choose zip from sdcard” chọn file aokp_encore-ota-eng.krylon.zip\n– install zip from sdcard” \u0026gt; “-choose zip from sdcard” chọn file gapps-ics-20120429-signed.zip\nKhởi động lại và tận hưởng thôi. Cái thẻ kia sau khi sử dụng để thành CWM sdcard thì dung lượng trống chỉ còn 1GB, cài xong rồi cũng chả làm gì nữa, nên format đi để dùng cho việc khác, khi nào cài lại nook thì lại ghi thanh CWM sdcard là ngon.\nCảm nhận bản Kang ICS này:\nMượt mà hơn bản CM7 mình dùng, cực hiếm bị force close, bản CM7 kia kiểu để lâu lâu, nửa ngày một ngày ko sờ vào, kiểu gì cũng phải tắt đi bật lại, vì nó màn hình đen sì ấn vào chả thấy gì. Bản này để cả ngày, đi làm về bật phát là lại kéo màn hình ra dùng ngon, không phải khởi động lại. Pin của bản này cũng rất ác, bản trước mình cắm pin cả đêm, ngủ dậy rút ra, vứt ở nhà, đi làm về, sờ vào là lại thấy báo hết pin rồi, ặc ặc. Nhưng bản này thì sờ vào vẫn thấy đầy pin : )) Dùng ầm ầm mãi mới hết một nửa. Nhưng dung lượng ram trống hình như hơi ít. Tuy nhiên vẫn dùng các phần mềm bình thường, xem phim bằng HDVNbits cũng được nữa, nhưng nói chung là giật, muốn xem xịn chắc là phải sắm nexus 7 thôi :))\nQuan trọng nhất là không thấy bị force close, bản kia cứ đang xem ảnh lại bị đóng cái rụp, rất điên.\nHướng dẫn cóp nhặt từ: Tinhte và XDA\nBình luận (1) Phú — 2014-03-12 08:26\nBạn ơi,\nLink http://goo.im/devs/krylon360/aokp_encore-ota-eng.krylon.zip hỏng rồi.\nBạn có file đó cho mình xin nhé.\nThank.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/07/huong-dan-cai-ics-cho-nook-color-ban-xin/","summary":"\u003cp\u003eThực ra cũng chưa phải là bản xịn xìn xin, nhưng mà cũng là rất ngon rồi.\u003cbr\u003e\nHướng dẫn cài phát cho máu:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e1. Chuẩn bị CWM sdcard:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Chuẩn bị CWM hay ClockWorldMod cho Nook:\u003cbr\u003e\no 1 thẻ nhớ MicroSD dung lượng tối thiểu 1GB (mình dùng thẻ 2GB – recommend), để tiết kiệm mình mượn tạm thẻ điện thoại nokia của 1 chị cùng phòng. (thẻ phải được định dạng ở Fat32)\u003cbr\u003e\no Down về phần mềm: win32diskimager-binary (link: \u003ca href=\"https://launchpad.net/win32-image-writer/\"\u003ehttps://launchpad.net/win32-image-writer/\u003c/a\u003e download)\u003cbr\u003e\no Down về phần mềm: 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer (\u003ca href=\"http://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120\"\u003ehttp://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120\u003c/a\u003e)\u003cbr\u003e\no Trong windows, dùng phần mềm win32diskimager-binary ghi file 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer vào thẻ nhớ đã chuẩn bị.\u003cbr\u003e\n– Kết thúc cái này, các bạn đã có 1 thứ dạng như hirenboot cho nook yêu. Màn hình khi vào CWM nó gần giống như thế này (có thể khác bản CWM thôi)\u003cbr\u003e\nXong như bình thường, tiếp theo tải hai cái file này về, rồi copy ra cái thẻ nhớ CWM sdcard kia.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://goo.im/devs/krylon360/aokp_encore-ota-eng.krylon.zip\"\u003ehttp://goo.im/devs/krylon360/aokp_encore-ota-eng.krylon.zip\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://goo.im/gapps/gapps-ics-20120429-signed.zip\"\u003ehttp://goo.im/gapps/gapps-ics-20120429-signed.zip\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nOk đã xong phần chuẩn bị thẻ, đút thẻ vào nook color, khởi động lại, nếu chưa hiển thị lên mấy dòng boot thì lại khởi động lại phát nữa.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/07/07/huong-dan-cai-ics-cho-nook-color-ban-xin/2919e-clockworkmodnookcolor.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nMình reboot thì lần 1 nó không vào màn hình boot, lần hai mới hiện lên như hình.\u003cbr\u003e\nSau đó thì chọn:\u003cbr\u003e\n– “wipe data/factory reset”\u003cbr\u003e\n– “wipe cache partition”\u003cbr\u003e\n– install zip from sdcard” \u0026gt; “-choose zip from sdcard” chọn file aokp_encore-ota-eng.krylon.zip\u003cbr\u003e\n– install zip from sdcard” \u0026gt; “-choose zip from sdcard” chọn file gapps-ics-20120429-signed.zip\u003cbr\u003e\nKhởi động lại và tận hưởng thôi. Cái thẻ kia sau khi sử dụng để thành CWM sdcard thì dung lượng trống chỉ còn 1GB, cài xong rồi cũng chả làm gì nữa, nên format đi để dùng cho việc khác, khi nào cài lại nook thì lại ghi thanh CWM sdcard là ngon.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCảm nhận bản Kang ICS này:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMượt mà hơn bản CM7 mình dùng, cực hiếm bị force close, bản CM7 kia kiểu để lâu lâu, nửa ngày một ngày ko sờ vào, kiểu gì cũng phải tắt đi bật lại, vì nó màn hình đen sì ấn vào chả thấy gì. Bản này để cả ngày, đi làm về bật phát là lại kéo màn hình ra dùng ngon, không phải khởi động lại. Pin của bản này cũng rất ác, bản trước mình cắm pin cả đêm, ngủ dậy rút ra, vứt ở nhà, đi làm về, sờ vào là lại thấy báo hết pin rồi, ặc ặc. Nhưng bản này thì sờ vào vẫn thấy đầy pin : )) Dùng ầm ầm mãi mới hết một nửa. Nhưng dung lượng ram trống hình như hơi ít. Tuy nhiên vẫn dùng các phần mềm bình thường, xem phim bằng HDVNbits cũng được nữa, nhưng nói chung là giật, muốn xem xịn chắc là phải sắm nexus 7 thôi :))\u003cbr\u003e\nQuan trọng nhất là không thấy bị force close, bản kia cứ đang xem ảnh lại bị đóng cái rụp, rất điên.\u003cbr\u003e\nHướng dẫn cóp nhặt từ: \u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/threads/1065806/\"\u003eTinhte\u003c/a\u003e và \u003ca href=\"http://forum.xda-developers.com/showthread.php?t=1730377\"\u003eXDA\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hướng dẫn cài ICS cho nook color – Bản xịn"},{"content":"Bình quân khoảng 20 người dân nuôi một “cán bộ”, và rất nhiều các loại phí khoảng “19 loại phí” cho một gia đình thử hỏi có Không nghèo được không? không biết mối lo ngại về “cường hào mới” đã đến chưa để người dân lo “tẩm bổ” sức khỏe để chuẩn bị “chu đáo” cho việc mưu sinh trong điều kiện hoàn cảnh mất đất và tư liệu sản xuất cũng chảy mòn theo thời gian vào tay “cường hào mới” ngày nay chứ không phải ngày xưa?\nKhoảng cách phân hóa giàu nghèo hiện nay đang là con số báo đông không chỉ ở thành thị mà ngay ở vùng nông thôn đã có không ít cẩm cảnh lại thời buổi “kéo cày thay trâu” về lại vùng quê nhưng có điều ruộng thời nay, trâu thời nay lại phải tìm kế mưu sinh khác vì đất hết trâu cũng chẳng còn?\nBài viết “Rùng mình xã có 500 cán bộ” trên báo Nông nghiệp Việt Nam,đúng là rùng mình thật! Xã Quảng Vinh (huyện Quảng Xương, tỉnh ThanhHóa) có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân. Như vậy gần 20 người dân è lưng ranuôi một cán bộ. Mỗi gia đình phải gánh 19 loại phí. Không nghèo saođược! Làm gì để đóng 19 loại phí cho một gia đình?\nHiện nay hệ thống hành chính được thiết kế 4 cấp, trung ương, tỉnh, huyện vàxã. Xã là cấp cơ sở trong hệ thống hành chính, cấp cơ sở là cấp gần dânnhất,hiểu dân nhất,vì thế được phân câp giải quyết những việc bức xúchàng ngày đối với đời sống của dân và họ cũng cần có bộ máy và “trình độ” cán bộ để thực thi luật pháp đối với dân nhất không biết là nguồn kinh phí nào để chi lương cho cán bộ hành chính cấp xã mà một xã có tới 500 cán bộ hành chính như bài báo đề cập trên đây ” không biết có phải cán bộ hành chính sinh gia để “hành là chính không ? nhưng với\nTrọng trách là vậy, tin cậy là vậy. Thế nhưng gầy đây qua phát hiện,phanh phui của báo chí về những chuyện bê bối của chính quyền cơ sở quảlà đáng lo ngại nếu thậm chí còn phải dùng đến từ đáng báo động hoặc một vài địa phương đã kéo dài tình trạng này quá lâu cần phải ở mức “báo động khẩn cấp”.\nĐiển hình như việc ăn chặn tiền tết của Chính phủ trợ cấp cho ngườinghèo, tiền hỗ trợ ngư dân đánh bắt xa bờ, theo điều tra được ví vonchua xót hột lúa củ khoai cõng gần bốn chục loại lệ phí. Nhiều lệ phí cực kỳ phi lý.Đó là ở vùng ven biển.\nCòn chuyện ở Tỉnh miền Trung du cũng có những “động tác” ăn chặn tiền công quỹ nhà nước hỗ trợ cho Cựu chiến Binh, hay những hộ nghèo thậm chí còn cả chuyện “bỏ tiền ra để chạy được vào hộ nghèo” hay rồi cơ chế xin cho đã biến những mục tiêu hỗ trợ của nhà nước thành miếng bánh, mồi ngon của những ông quan cấp cơ sở ? Buồn không kể xiết cảm cảnh đói nghèo lại càng “nghèo đói ” Còn cán bộ cấp cơ sở không hiểu thu nhập từ đâu nhưng thời này hẳn không có ai là không có “nhà lầu xe hơi, một vài trang trai… thậm trí còn khách sạn, nhà hàng riêng ” Người dân chỉ biết hỏi “ông trời” sao ông không phân biệt được đúng sai mà bắt dân đen chúng con khổ quá thấy cảnh bất công mà đành chịu nhị nhục thưa ông !\nCòn một chuyện cỏn con là ngay một xã nay thuộc thủ đô, dù không hề có kênh mương dẫn nước dânvẫn phải đóng thủy lợi phí; ai không đóng sẽ không được chứng giấy tờ.\nGần đây nhiều chính quyền cơ sở của nhiều địa phương lại “ưu ái” cấpsổ chứng nhận nghèo cho hộ giàu để họ được hưởng các chế độ trợ cấpgiành cho người nghèo, trong khi đó người nghèo thực sự cho thoát nghèođể đủ cái gọi là chỉ tiêu!?…\nLâu nay, từ cán bộ công chức bình thường đến lãnh đạo các cấp hầu nhưđều nói, cơ sở rất quan trọng, nó quyết định sự thành bại của sự nghiệpchung. Thế nhưng trong hành động và việc điều hành ở mọi cấp khônghiếm lối suy nghĩ và hành động chỉ lo tập trung phát triển phần ngọn.\nSuy cho cùng cũng có cái lý của nó. Vì làm như vậy dễ thấy những kếtquả tức thời, thoả mãn ngay bệnh thành tích vì 1 hay 2 nhiệm kỳ rất ngắnvà thật ra đỡ tốn công sức, đầu tư suy nghĩ…\nMột người dân xã Quảng Vinh, Quảng Xương, Thanh Hóa, nơi một xã có tới ngót nghét 500 cán bộ. Ảnh NNVN\nLối suy nghĩ và hành động này thường được biện minh là xuất phát từlợi ích chung, là vì bộ mặt Quốc gia… Tuy nhiên nếu xem xét thật côngtâm, tính toán trên phương diện lâu dài, tính bền vững của sự pháttriển, thì lối suy nghĩ và hành động trên không kém phần nguy hại. Nhữngbài học về nguy cơ mất ổn định chính trị ở một số vùng quê những nămtrước đây vẫn còn nhức nhối.\nCông bằng mà nói, sau những sự kiện đáng tiếc đó thực hiện nghị quyếtcủa Đảng, Chính phủ ban hành Quy chế dân chủ cơ sơ và sau đấy nâng lênthành Pháp lệnh như thổi một luồn sinh khí mới dân chủ XHCN vào nôngthôn đang có nguy cơ vệ sự xuất hiện đâu đó vấn nạn “cương hào mới” như “giặc nội xâm”. Tuy nhiên do sự thiếu kiên trì, thiếu kiểm tra, chưathật thấm nhuần, kiên quyết và tổ chức triển khai mang tính phong trào,tình hình thực thi dân chủ cơ sở theo tinh thần của Pháp lệnh có phần”chùn xuống”.\nCòn chuyện “buôn vua,bán chúa” đã nở rộ ngay tại cơ sở ? Ví như hiện tương “Ủy ban một nhà, chi bộ một họ” là hoàn toàn không hiếm có những “cán bộ Đảng, chính quyền cấp cơ sở kéo dài đến 03 nhiệm kỳ ” để rồi lớp kế vị toàn là người thân trong gia đình ,dòng họ kiểu “cha truyền con nối” thời @ hôm nay ?\nCó thể nhận định nguyên nhân gây bất cập trong tổ chức và hoạt động của chínhquyền cơ sở cấp xã có thể khái quát ở các điểm:\nMột là, HĐND cấp xãthực chất vẫn là cơ quan nặng về hình thức. Do trình độ học vấn nóichung ở nông thôn thấp, cho nên rất khó cho người có đủ năng lực làm đạibiểu. Trong khi đó số người có năng lực khá hơn, có học vấn lo làm kinhtế, không thiết tha tham gia chính quyền. Mặc dù là cơ quan quyền lựcNhà nước ở địa phương, đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủcủa nhân dân nhưng HĐND trên thực tế vẫn không khẳng định được vị trícủa mình trong thực tiễn hoạt động.\nThứ hai, tính hình thức của các nghị quyết do HĐND xã thông qua cũngkhông tạo được cơ sở thực tiến đối với việc chấp hành của UBND. Khả năngkiểm soát của HĐND xã đối với hoạt động của UBND rất hạn chế. Chưa cómột cơ chế kiểm soát hữu hiệu, nhất là không có biện pháp thực hiện chếtài.\nThứ ba: Đội ngũ cán bộ cơ sở đông nhưng không mạnh, vừa thừa vừathiếu. Hầu hết cán bộ ở cơ sở chỉ được đào tạo cơ bản về chính trị chungchung, ít được đào tạo về nghiệp vụ quản lý hành chính nhà nước. Cán bộxã khá lúng túng trong triển khai hoạt động, thụ động , giải quyết côngviệc kém hiệu quả, nhiều khi không đúng luật pháp.\nNgoài ra, tình trạng vi phạm quyền làm chủ của nhân dân có thể nói làkhá phổ biến đáng báo động. Mặt khác, vẫn còn tình trạng giải quyếtcông việc tùy tiện, tham nhũng nhất là trong lĩnh vực đất đai, tìnhtrạng mất đoàn kết nhiều nơi còn kéo dài, có khi gay gắt không hiếmchuyện ủy ban một nhà, chi bộ một họ.\nĐể xóa bỏ được các bất cập trên rất cần có những giải pháp căncơ nâng cao năng lực của chính quyền cơ sở để cho nó đủ sức triển khaicác chủ trương chính sách trên địa bàn nông thôn.Mọi vấn đề vẫn không nằm ngoài chính sách “ba trong một” khâu tổ chức cán bộ từ cấp cơ sở đến cấp trung ương đều cần được thực hiện chính sách tuyển chọn công khai minh bạch tìm được người cán bộ có “tâm. có tầm” và phải công tâm vì dân phục vụ? Cụ thể\nThứ nhất, công khai minh bạch mọi hoạt động của chính quyềntrước nhân dân, có cơ chế bảo đảm để cho nhân dân tham gia thảo luận,quyết định và giám sát việc thực hiện các nhiệm vụ của địa phương.\nThứ hai, nâng cao năng lực giám sát của HĐND xã.có cơ chế giám sát thật hiệu quả,biện pháp chế tài nghiêm đủ sức răn đe.\nMuốn vậy, đề nghị về cơ cấu đại biểu nên tính toán một tỷ lệ hợp lýtheo hướng mở rộng đại biểu ngoài Đảng, đại biểu là dân, bớt đại biểuquản lý nhà nước để HĐND thực hiện tốt hơn chức năng kiểm tra giám sát.\nThứ ba, triệt để tuân thủ Pháp lệnh dân chủ cơ sở trong mỗihoạt động của chính quyền cơ sở theo đúng quy định về “Dân biết, dânbàn, dân kiểm tra”\nThứ tư, có chính sách đãi ngộ thỏa đáng để thu hút được sinh viên được đào tạo bài bản tham gia chính quyền cơ sở.\nThứ năm, thi tuyển công khai, cạnh tranh vào làm công chứcxã, tiến đến thực hiện nghiêm túc quy định bỏ phiếu tín nhiệm các chứcdanh chủ chốt của xã.\nHội nghị Trung ương 5 khoá IX đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng đội ngũ cán bộ cơ sở. Nghị quyết về “đẩynhanh công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn thời kỳ2001-2010” cũng nhấn mạnh phải “đặc biệt quan tâm xây dựng, đào tạo độingũ cán bộ đảng viên và củng cố các tổ chức cơ sở đảng trong sạch, vữngmạnh, coi đây là nhân tố quan trọng bảo đảm sự thành công sự nghiệp côngnghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn”.\nTrong lĩnh vực xây dựng chính quyền, nếu chỉ quan tâm đến đội ngũ cánbộ công chức ở Trung ương, tỉnh, huyện mà không quan tâm đến việc đàotạo bồi dưỡng, giáo dục đạo đức phẩm chất chính trị, chăm lo chế độchính sách cho đội ngũ cán bộ cơ sở phường xã thì sẽ không có một chínhquyền trong sạch vững mạnh.\nChăm lo chế độ chính sách thiết thực, minh bạch, không để tự tung tựtác, bổ chi phí vào đầu dân phải gánh chịu, như chuyện ở xã Quang Vinhthì chính quyền dù đông đến bao nhiêu cũng rất yếu, không ít những kẻ ănbám, ăn theo. Chính quyền cấp trên dù có tài giỏi đến đâu cũng khôngthể làm thay và lấp chỗ trống hụt hẫng này.\nVì vậy cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương Chủ Tịch Hồ Chí Minh cần được triển khai đồng bộ ngay tại cấp cơ sở những cán bộ của dân, gần dân và phải do dân bầu chọn công khai minh bạch chứ không phải như lời kể lại của những người dân ở một Đảng bộ, Chính quyền cấp Phường ở một tỉnh giáp Thủ Đô mà việc bầu, chọn đều do xếp đặt từ trước thậm chí ban chỉ đạo còn cử người ngồi hướng dẫn người dân “gạch bỏ ” người này bầu bán người kia theo chỉ đạo chung rồi? Muốn có thành công trong điều hành chính sách từ cơ sở đến trung ương đều cần thiết phải thực hiện “công khai minh bạch” theo tiêu chí và trách nhiệm đề ra.\nMai Phương TH\nTheo Tamnhin\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/02/cuong-hao-moi/","summary":"\u003cp\u003eBình quân khoảng 20 người dân nuôi một “cán bộ”, và rất nhiều các loại phí khoảng “19 loại phí” cho một gia đình thử hỏi có Không nghèo được không? không biết mối lo ngại về “cường hào mới” đã đến chưa để người dân lo “tẩm bổ” sức khỏe để chuẩn bị “chu đáo” cho việc mưu sinh trong điều kiện hoàn cảnh mất đất và tư liệu sản xuất cũng chảy mòn theo thời gian vào tay “cường hào mới” ngày nay chứ không phải ngày xưa?\u003cbr\u003e\nKhoảng cách phân hóa giàu nghèo hiện nay đang là con số báo đông không chỉ ở thành thị mà ngay ở vùng nông thôn đã có không ít cẩm cảnh lại thời buổi “kéo cày thay trâu” về lại vùng quê nhưng có điều ruộng thời nay, trâu thời nay lại phải tìm kế mưu sinh khác vì đất hết trâu cũng chẳng còn?\u003cbr\u003e\nBài viết “Rùng mình xã có 500 cán bộ” trên báo Nông nghiệp Việt Nam,đúng là rùng mình thật! Xã Quảng Vinh (huyện Quảng Xương, tỉnh ThanhHóa) có 15 thôn, 2.000 hộ, 9.500 dân. Như vậy gần 20 người dân è lưng ranuôi một cán bộ. Mỗi gia đình phải gánh 19 loại phí. Không nghèo saođược! Làm gì để đóng 19 loại phí cho một gia đình?\u003cbr\u003e\nHiện nay hệ thống hành chính được thiết kế 4 cấp, trung ương, tỉnh, huyện vàxã. Xã là cấp cơ sở trong hệ thống hành chính, cấp cơ sở là cấp gần dânnhất,hiểu dân nhất,vì thế được phân câp giải quyết những việc bức xúchàng ngày đối với đời sống của dân và họ cũng cần có bộ máy và “trình độ” cán bộ để thực thi luật pháp đối với dân nhất không biết là nguồn kinh phí nào để chi lương cho cán bộ hành chính cấp xã mà một xã có tới 500 cán bộ hành chính như bài báo đề cập trên đây ” không biết có phải cán bộ hành chính sinh gia để “hành là chính không ? nhưng với\u003cbr\u003e\nTrọng trách là vậy, tin cậy là vậy. Thế nhưng gầy đây qua phát hiện,phanh phui của báo chí về những chuyện bê bối của chính quyền cơ sở quảlà đáng lo ngại nếu thậm chí còn phải dùng đến từ đáng báo động hoặc một vài địa phương đã kéo dài tình trạng này quá lâu cần phải ở mức “báo động khẩn cấp”.\u003cbr\u003e\nĐiển hình như việc ăn chặn tiền tết của Chính phủ trợ cấp cho ngườinghèo, tiền hỗ trợ ngư dân đánh bắt xa bờ, theo điều tra được ví vonchua xót hột lúa củ khoai cõng gần bốn chục loại lệ phí. Nhiều lệ phí cực kỳ phi lý.Đó là ở vùng ven biển.\u003cbr\u003e\nCòn chuyện ở Tỉnh miền Trung du cũng có những “động tác” ăn chặn tiền công quỹ nhà nước hỗ trợ cho Cựu chiến Binh, hay những hộ nghèo thậm chí còn cả chuyện “bỏ tiền ra để chạy được vào hộ nghèo” hay rồi cơ chế xin cho đã biến những mục tiêu hỗ trợ của nhà nước thành miếng bánh, mồi ngon của những ông quan cấp cơ sở ? Buồn không kể xiết cảm cảnh đói nghèo lại càng “nghèo đói ” Còn cán bộ cấp cơ sở không hiểu thu nhập từ đâu nhưng thời này hẳn không có ai là không có “nhà lầu xe hơi, một vài trang trai… thậm trí còn khách sạn, nhà hàng riêng ” Người dân chỉ biết hỏi “ông trời” sao ông không phân biệt được đúng sai mà bắt dân đen chúng con khổ quá thấy cảnh bất công mà đành chịu nhị nhục thưa ông !\u003cbr\u003e\nCòn một chuyện cỏn con là ngay một xã nay thuộc thủ đô, dù không hề có kênh mương dẫn nước dânvẫn phải đóng thủy lợi phí; ai không đóng sẽ không được chứng giấy tờ.\u003cbr\u003e\nGần đây nhiều chính quyền cơ sở của nhiều địa phương lại “ưu ái” cấpsổ chứng nhận nghèo cho hộ giàu để họ được hưởng các chế độ trợ cấpgiành cho người nghèo, trong khi đó người nghèo thực sự cho thoát nghèođể đủ cái gọi là chỉ tiêu!?…\u003cbr\u003e\nLâu nay, từ cán bộ công chức bình thường đến lãnh đạo các cấp hầu nhưđều nói, cơ sở rất quan trọng, nó quyết định sự thành bại của sự nghiệpchung. Thế nhưng trong hành động và việc điều hành ở mọi cấp khônghiếm lối suy nghĩ và hành động chỉ lo tập trung phát triển phần ngọn.\u003cbr\u003e\nSuy cho cùng cũng có cái lý của nó. Vì làm như vậy dễ thấy những kếtquả tức thời, thoả mãn ngay bệnh thành tích vì 1 hay 2 nhiệm kỳ rất ngắnvà thật ra đỡ tốn công sức, đầu tư suy nghĩ…\u003cbr\u003e\nMột người dân xã Quảng Vinh, Quảng Xương, Thanh Hóa, nơi một xã có tới ngót nghét 500 cán bộ. Ảnh NNVN\u003cbr\u003e\nLối suy nghĩ và hành động này thường được biện minh là xuất phát từlợi ích chung, là vì bộ mặt Quốc gia… Tuy nhiên nếu xem xét thật côngtâm, tính toán trên phương diện lâu dài, tính bền vững của sự pháttriển, thì lối suy nghĩ và hành động trên không kém phần nguy hại. Nhữngbài học về nguy cơ mất ổn định chính trị ở một số vùng quê những nămtrước đây vẫn còn nhức nhối.\u003cbr\u003e\nCông bằng mà nói, sau những sự kiện đáng tiếc đó thực hiện nghị quyếtcủa Đảng, Chính phủ ban hành Quy chế dân chủ cơ sơ và sau đấy nâng lênthành Pháp lệnh như thổi một luồn sinh khí mới dân chủ XHCN vào nôngthôn đang có nguy cơ vệ sự xuất hiện đâu đó vấn nạn “cương hào mới” như “giặc nội xâm”. Tuy nhiên do sự thiếu kiên trì, thiếu kiểm tra, chưathật thấm nhuần, kiên quyết và tổ chức triển khai mang tính phong trào,tình hình thực thi dân chủ cơ sở theo tinh thần của Pháp lệnh có phần”chùn xuống”.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCòn chuyện “buôn vua,bán chúa” đã nở rộ ngay tại cơ sở ? Ví như hiện tương “Ủy ban một nhà, chi bộ một họ” là hoàn toàn không hiếm có những “cán bộ Đảng, chính quyền cấp cơ sở kéo dài đến 03 nhiệm kỳ ” để rồi lớp kế vị toàn là người thân trong gia đình ,dòng họ kiểu “cha truyền con nối” thời @ hôm nay ?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó thể nhận định nguyên nhân gây bất cập trong tổ chức và hoạt động của chínhquyền cơ sở cấp xã có thể khái quát ở các điểm:\u003cbr\u003e\nMột là, HĐND cấp xãthực chất vẫn là cơ quan nặng về hình thức. Do trình độ học vấn nóichung ở nông thôn thấp, cho nên rất khó cho người có đủ năng lực làm đạibiểu. Trong khi đó số người có năng lực khá hơn, có học vấn lo làm kinhtế, không thiết tha tham gia chính quyền. Mặc dù là cơ quan quyền lựcNhà nước ở địa phương, đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủcủa nhân dân nhưng HĐND trên thực tế vẫn không khẳng định được vị trícủa mình trong thực tiễn hoạt động.\u003cbr\u003e\nThứ hai, tính hình thức của các nghị quyết do HĐND xã thông qua cũngkhông tạo được cơ sở thực tiến đối với việc chấp hành của UBND. Khả năngkiểm soát của HĐND xã đối với hoạt động của UBND rất hạn chế. Chưa cómột cơ chế kiểm soát hữu hiệu, nhất là không có biện pháp thực hiện chếtài.\u003cbr\u003e\nThứ ba: Đội ngũ cán bộ cơ sở đông nhưng không mạnh, vừa thừa vừathiếu. Hầu hết cán bộ ở cơ sở chỉ được đào tạo cơ bản về chính trị chungchung, ít được đào tạo về nghiệp vụ quản lý hành chính nhà nước. Cán bộxã khá lúng túng trong triển khai hoạt động, thụ động , giải quyết côngviệc kém hiệu quả, nhiều khi không đúng luật pháp.\u003cbr\u003e\nNgoài ra, tình trạng vi phạm quyền làm chủ của nhân dân có thể nói làkhá phổ biến đáng báo động. Mặt khác, vẫn còn tình trạng giải quyếtcông việc tùy tiện, tham nhũng nhất là trong lĩnh vực đất đai, tìnhtrạng mất đoàn kết nhiều nơi còn kéo dài, có khi gay gắt không hiếmchuyện ủy ban một nhà, chi bộ một họ.\u003cbr\u003e\nĐể xóa bỏ được các bất cập trên rất cần có những giải pháp căncơ nâng cao năng lực của chính quyền cơ sở để cho nó đủ sức triển khaicác chủ trương chính sách trên địa bàn nông thôn.Mọi vấn đề vẫn không nằm ngoài chính sách “ba trong một” khâu tổ chức cán bộ từ cấp cơ sở đến cấp trung ương đều cần được thực hiện chính sách tuyển chọn công khai minh bạch tìm được người cán bộ có “tâm. có tầm” và phải công tâm vì dân phục vụ? Cụ thể\u003cbr\u003e\nThứ nhất, công khai minh bạch mọi hoạt động của chính quyềntrước nhân dân, có cơ chế bảo đảm để cho nhân dân tham gia thảo luận,quyết định và giám sát việc thực hiện các nhiệm vụ của địa phương.\u003cbr\u003e\nThứ hai, nâng cao năng lực giám sát của HĐND xã.có cơ chế giám sát thật hiệu quả,biện pháp chế tài nghiêm đủ sức răn đe.\u003cbr\u003e\nMuốn vậy, đề nghị về cơ cấu đại biểu nên tính toán một tỷ lệ hợp lýtheo hướng mở rộng đại biểu ngoài Đảng, đại biểu là dân, bớt đại biểuquản lý nhà nước để HĐND thực hiện tốt hơn chức năng kiểm tra giám sát.\u003cbr\u003e\nThứ ba, triệt để tuân thủ Pháp lệnh dân chủ cơ sở trong mỗihoạt động của chính quyền cơ sở theo đúng quy định về “Dân biết, dânbàn, dân kiểm tra”\u003cbr\u003e\nThứ tư, có chính sách đãi ngộ thỏa đáng để thu hút được sinh viên được đào tạo bài bản tham gia chính quyền cơ sở.\u003cbr\u003e\nThứ năm, thi tuyển công khai, cạnh tranh vào làm công chứcxã, tiến đến thực hiện nghiêm túc quy định bỏ phiếu tín nhiệm các chứcdanh chủ chốt của xã.\u003cbr\u003e\nHội nghị Trung ương 5 khoá IX đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng đội ngũ cán bộ cơ sở. Nghị quyết về “đẩynhanh công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn thời kỳ2001-2010” cũng nhấn mạnh phải “đặc biệt quan tâm xây dựng, đào tạo độingũ cán bộ đảng viên và củng cố các tổ chức cơ sở đảng trong sạch, vữngmạnh, coi đây là nhân tố quan trọng bảo đảm sự thành công sự nghiệp côngnghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp, nông thôn”.\u003cbr\u003e\nTrong lĩnh vực xây dựng chính quyền, nếu chỉ quan tâm đến đội ngũ cánbộ công chức ở Trung ương, tỉnh, huyện mà không quan tâm đến việc đàotạo bồi dưỡng, giáo dục đạo đức phẩm chất chính trị, chăm lo chế độchính sách cho đội ngũ cán bộ cơ sở phường xã thì sẽ không có một chínhquyền trong sạch vững mạnh.\u003cbr\u003e\nChăm lo chế độ chính sách thiết thực, minh bạch, không để tự tung tựtác, bổ chi phí vào đầu dân phải gánh chịu, như chuyện ở xã Quang Vinhthì chính quyền dù đông đến bao nhiêu cũng rất yếu, không ít những kẻ ănbám, ăn theo. Chính quyền cấp trên dù có tài giỏi đến đâu cũng khôngthể làm thay và lấp chỗ trống hụt hẫng này.\u003cbr\u003e\nVì vậy cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương Chủ Tịch Hồ Chí Minh cần được triển khai đồng bộ ngay tại cấp cơ sở những cán bộ của dân, gần dân và phải do dân bầu chọn công khai minh bạch chứ không phải như lời kể lại của những người dân ở một Đảng bộ, Chính quyền cấp Phường ở một tỉnh giáp Thủ Đô mà việc bầu, chọn đều do xếp đặt từ trước thậm chí ban chỉ đạo còn cử người ngồi hướng dẫn người dân “gạch bỏ ” người này bầu bán người kia theo chỉ đạo chung rồi? Muốn có thành công trong điều hành chính sách từ cơ sở đến trung ương đều cần thiết phải thực hiện “công khai minh bạch” theo tiêu chí và trách nhiệm đề ra.\u003cbr\u003e\nMai Phương TH\u003cbr\u003e\nTheo Tamnhin\u003c/p\u003e","title":"'Cường hào mới'"},{"content":"Đọc bài này Một chút kỉ niệm Huế\nVà thế là lại nhớ 4 ngày ở Huế hồi 30/4 năm ngoái của mình. Cũng nắng nóng kinh dị. Cũng đi thăm lăng tẩm Hoàng thành, cũng tự hỏi về sự hoang tàn đổ nát của các địa điểm di tích lịch sử, du lịch danh lam.\nSự hoang tàn đổ nát đến đáng ngạc nhiên, không ai quan tâm, ah thực ra những người quan tâm (như mình chẳng hạn) thì lại không làm được gì, còn những người “làm được gì” thì vì lương với hệ số quá thấp, họ phải tìm cách kiềm tiền, “làm tiền” để lo cho cuộc sống, còn di tích lịch sử xuống cấp, xấu xí, cũ nát, thì cũng mặc kệ di tích thôi.\nThương thay…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/07/02/hue-cua-viet-nam/","summary":"\u003cp\u003eĐọc bài này \u003ca href=\"http://www.nguyenvantuan.net/misc/9-misc/1509-mot-chut-ki-niem-hue-?tmpl=component\u0026amp;print=1\u0026amp;layout=default\u0026amp;page=\"\u003eMột chút kỉ niệm Huế\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVà thế là lại nhớ 4 ngày ở Huế hồi 30/4 năm ngoái của mình. Cũng nắng nóng kinh dị. Cũng đi thăm lăng tẩm Hoàng thành, cũng tự hỏi về sự hoang tàn đổ nát của các địa điểm di tích lịch sử, du lịch danh lam.\u003cbr\u003e\nSự hoang tàn đổ nát đến đáng ngạc nhiên, không ai quan tâm, ah thực ra những người quan tâm (như mình chẳng hạn) thì lại không làm được gì, còn những người “làm được gì” thì vì lương với hệ số quá thấp, họ phải tìm cách kiềm tiền, “làm tiền” để lo cho cuộc sống, còn di tích lịch sử xuống cấp, xấu xí, cũ nát, thì cũng mặc kệ di tích thôi.\u003cbr\u003e\nThương thay…\u003c/p\u003e","title":"Huế của Việt Nam"},{"content":"Tình hình là mình có mối lấy nước hoa xịn, vận chuyển máy bay từ Paris về Hà Nội, bạn nào có nhu cầu mình xin trân trọng phục vụ. Theo như bạn Dung ỉn nói thì nước hoa CK do chị mình mang từ Úc về giữ mùi lâu hơn nước hoa mua ở thegioinuochoa.com.vn, bọn thegioinuochoa này giá rất rẻ, dự là pha thêm nước lã vào rồi ;)) Nước hoa thì phải xịn, vì đằng nào cũng là đắt, đắt thêm một vài trăm mà là hàng xịn thì chắc chắn là ngon hơn rẻ được vài trăm mà mang tiếng dùng hàng fake, đã không dùng thì thôi chứ nước hoa là không được fake, phỏng ạ.\nVậy kết luận lại là mình gửi báo giá nước hoa nhé.\nNgoài ra các bạn có thể xem thêm tại trang http://www.sephora.fr/\nARMANI\nEDP Code (femme) 50ml : 68E\nEDT Code homme sport 30ml : 38.5E\nEDT Code homme sport 50ml : 53E\nEDT Code homme sport 75ml : 59E New\nEDP Acqua di Gioia 30ml : 37E\nEDP Acqua di Gioia 50ml : 54E\nEDT Acqua di Gio 20ml : 24E\nEDT Acqua di Gio 50ml : 52E\nEDT Acqua di Gio 100ml : 66E PROMO\nBURBERRY\nEDP Body 60ml : 65E\nEDP London for women 30ml : 37E\nEDP London for women 50ml : 52E\nEDT London for men 30ml : 37E\nEDT London for men 50ml : 51E\nEDT Brit for men 30ml : 37E\nCALVIN KLEIN\nEDT CK one 50ml : 34.5E\nEDT CK free 50ml : 41E PROMO\nCAROLINA HERRERA\nEDP 212 sexy (women) 60ml : 61E\nEDT 212 sexy men 50ml : 51E\nCHANEL\nEDP Allure (femme) 35ml : 56E\nEDP Allure (femme) 50ml : 76E\nEDP Allure sensuelle 35ml : 56E\nEDP Allure sensuelle 50ml : 76E\nEDP Chance 35ml : 56E\nEDP Chance 50ml : 76E\nEDP Chance 100ml : 110E\nEDT Chance eau fraiche 50ml : 61E\nEDT Chance eau tendre 50ml : 61E\nEDP N°5 35ml : 52E\nEDP N°5 50ml : 72E\nEDP N°5 100ml : 117E New\nEDP N°19 50ml : 76E\nEDP Coco 35ml : 54E\nEDP Coco 50ml : 74E\nEDP Coco Mademoiselle 35ml : 54E\nEDP Coco Mademoiselle 50ml : 75E\nEDP Coco Mademoiselle 100ml : 115E\nEDT Bleu de Chanel 50ml : 55E\nEDT Bleu de Chanel 100ml : 77E\nEDT Allure Homme 100ml : 66E PROMO\nEDT Allure Homme Sport 50ml : 56E\nEDT Allure Homme Sport 100ml : 78E\nEDT Allure Homme Sport eau extreme 50ml : 56E New\nEDT Allure Homme Sport eau extreme 100ml : 78E New\nEDT Pour monsieur 50ml : 56E New\nCHLOE\nChloé edp 50ml : 68E\nDIOR\nEDP J’adore 30ml : 51E\nEDP J’adore 50ml : 72E\nEDP J’adore 100ml : 102E\nEDP J’adore 100ml + mini vapo 7,5ml (coffret) : 105E\nEDP Miss Dior Cherie 30ml : 53E\nEDP Miss Dior Cherie 50ml : 73E\nEDT Miss Dior eau fraiche 50ml : 59E\nEDP Addict 30ml : 44E\nEDP Addict 50ml : 75E\nEDT Fahrenheit 50ml : 54E\nDOLCE \u0026amp; GABBANA\nEDP Rose the one 30ml : 53E\nEDP Rose the one 50ml : 73E\nEDP The one (for women) 50ml : 68E\nEDT The one gentleman 50ml : 56E\nFENDI\nEDP Fan di Fendi 50ml : 70E\nGUCCI\nEDT Guilty (femme) 50ml : 66E\nEDP Flora 50ml : 67E\nHUGO BOSS\nEDT Hugo XY men 60ml : 40E\nEDT Boss Element 60ml : 41E New\nEDP Boss Femme 50ml : 50E New\nKENZO\nEDP Flower by Kenzo 30ml : 45E\nEDP Flower tag 30ml : 43E PROMO\nEDP Madly 30ml : 43E\nEDP Madly 50ml : 62E\nHERMES\nEDT Voyage 35ml (mixte) : 56E\nEDT Voyage 100ml (mixte) : 80E\nEDT Terre 50ml (homme) : 55E\nEDT Terre 100ml : 75E New\nEDP Terre 75ml : 80E\nLANCOME\nEDP Magnifique 50ml : 73E\nEDP Miracle 30ml : 52E\nEDP Miracle 30ml + dưỡng thể 50ml (coffret) : 53E PROMO\nEDP Miracle 50ml : 76E\nEDP Miracle so magic 50ml : 60E\nEDT O d’Azur 75ml : 55E\nEDP Poeme 50ml : 76E\nEDP Trésor 30ml : 45E\nEDP Trésor 50ml : 70E\nEDP Trésor in love 30ml : 45E\nEDP Trésor in love 50ml : 68E\nEDP Trésor in love 50ml + sữa tắm 50ml + dưỡng thể 50ml + mini mascara (coffret) : 71E New\nEDP Trésor Midnight rose 30ml : 45E\nEDP Trésor Midnight rose 50ml : 60E\nEDP Hypnose senses 30ml : 37E\nLANVIN\nEDP Arpège (femme) 100ml : 54E\nEDP Marry me 50ml : 53E\nEDP Jeanne 30ml : 35E\nLOLITA LEMPICKA\nEDP L 30ml : 37E\nEDP 1er parfum 50ml : 51E\nEDP 1er parfum 100ml : 62E\nEDP Fleur défendue 50ml : 48E\nMARC JACOBS\nEDP Lola 30ml : 45E\nEDP Lola 50ml : 62E\nNINA RICCI\nEDP Ricci Ricci 30ml : 39E\nEDP Nina elixir 30ml : 39E\nPACO RABANNE\nEDT 1 Million 50ml : 48E\nEDT 1 Million 100ml : 66E\nEDP Lady Million 50ml : 60E\nEDP Lady Million 80ml : 77E\nYVES SAINT LAURENT\nEDP Parisienne 50ml :68E\nEDP Elle 50ml : 68E\nGiá chưa bao gồm tiền ship, lọ dưới 50ml tiền ship là 4.5e, lọ trên 50ml tiền ship là 6.5e.\nBình luận (10) Mun — 2012-07-11 02:03\nỦng hộ anh Thái Mèo, khi nào lĩnh lương, tích lũy nhiều nhiều em múc một lọ 😡\nthuybeo — 2012-08-06 04:37\nbạn ở đâu vậy?????\nthaiph — 2012-08-07 14:04\nmình ở HN nhé, bạn xem chi tiết cách liên hệ trong mục about\ndownload phim hay — 2012-08-09 11:41\nbac khong cho gia ca , em kho chon qua\nthaiph — 2012-08-19 16:44\nGiá tính bằng euro, để bên cạnh đó bạn, hoặc cứ lấy giá đó nhân với 27k rồi cộng thêm 150k tiền ship nha bạn.\nnguyễn vinh — 2012-10-14 15:24\nChú có hàng ở nhà không, cho anh địa chỉ anh đến để xem và mua. Hoặc mang qua văn phòng của anh ở Lê Văn Lương.\nthaiph — 2012-10-21 13:05\nEm có phải Linh cồn hay thế giới cồn đâu mà có hàng ở nhà anh ơi :))\nAnh thích lọ nào em phẩy tay để bọn Pháp nhợn chuyển về thôi anh ạ\ndũng — 2013-01-02 15:11\nKhông có địa chỉ ko có số liên lạc bằng niềm tin ah? Nhận được comment thì nt vào số dt 0916961368 khi nào dùng gần hết hoặc có tiền mua thêm lọ nữa dùng\nbest-safari.org — 2014-10-06 22:10\nHmm is anyone else experiencing problems with the images on this blog loading?\nI’m trying to figure out if its a problem onn my end or iff it’s\nthe blog. Any suggestions would be greatly appreciated.\nwestern cape rhino conservation — 2015-07-08 23:19\nHowdy fantastic website! Does running a blog like this require a lot\nof work? I’ve absolutely no knowledge of coding however I was hoping to start my own bloog in the neawr future.\nAnyhow, if you have aany ideas or tips for neew blog owners please share.\nI know this is off subject however I just needed to ask.\nThanks!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/29/gia-nuoc-hoa-phap-hang-xach-tay/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là mình có mối lấy nước hoa xịn, vận chuyển máy bay từ Paris về Hà Nội, bạn nào có nhu cầu mình xin trân trọng phục vụ. Theo như bạn Dung ỉn nói thì nước hoa CK do chị mình mang từ Úc về giữ mùi lâu hơn nước hoa mua ở thegioinuochoa.com.vn, bọn thegioinuochoa này giá rất rẻ, dự là pha thêm nước lã vào rồi ;)) Nước hoa thì phải xịn, vì đằng nào cũng là đắt, đắt thêm một vài trăm mà là hàng xịn thì chắc chắn là ngon hơn rẻ được vài trăm mà mang tiếng dùng hàng fake, đã không dùng thì thôi chứ nước hoa là không được fake, phỏng ạ.\u003cbr\u003e\nVậy kết luận lại là mình gửi báo giá nước hoa nhé.\u003cbr\u003e\nNgoài ra các bạn có thể xem thêm tại trang \u003ca href=\"http://www.sephora.fr/\"\u003ehttp://www.sephora.fr/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Giá nước hoa Pháp – hang xach tay"},{"content":"Định kêu là đời quá đen, nhưng nghĩ thì cũng mới đen vừa vừa.\nĐầu tiên là quả ốm, ôm hơn 1 tuần rồi, cứ lai rai sốt sốt, người nhức mỏi, ko sốt hẳn, mà cứ thi thoáng nóng ran, thi thoảng tà tà.\nSố 8668 và 6886 beeline mua để định đầu cơ thì sau mấy tuần ko lắp, hôm qua cho vào thì đã thấy sos, thôi xong, đã bị thu hồi (hoặc cướp) số mất rồi, đi luôn 1.5 củ, tiếc như con cá diếc. Đành coi như một bài học đắt đỏ về việc làm việc nửa mùa.\nThẻ visa Tech lâu ko dùng, hôm qua đi rút tiền, mãi chả nhớ mã pin, thế là sáng nay lại phải ra làm thủ tục cấp lại PIN, mất toi 33k.\nChiều đi khám xong, khám ở 354 cũng khá là ổn, nhân viên bệnh viện thì vẫn hách dịch quát tháo như bình thường, nhưng bác sĩ thì điềm đạm, kiểu đẳng cấp cao nên họ không tỏ ra tinh vi như mấy bà hành chính y tá. Anh chụp x-quang cũng rất niềm nở. Tổng tiền mất 40k, 5k sổ và 35k tiền xét nghiệm, chụp x-quang và soi mũi. Rẻ kinh hoàng so với phòng khám tư nhân. Haiz. Khám xong thì bác sĩ kết luận vào nằm viện điều trị, mình hỏi ơ thế ko điều trị ngoại trú, hằng ngày em vào tiêm, hút dịch được hả bác sĩ, bác sĩ bảo ko, nhất định phải vào, mình hỏi thế vào nằm viện bao lâu “ít nhất 1 tuần”, huhu. Nói chung là cũng định nằm rồi, nhưng bạn Dung iu kiên quýêt phản đối, ừ thì thôi. Nói chung giờ nghỉ 1 tuần nằm viện thì cũng hơi khó khăn. Nhưng mà dù sao, sức khỏe là quan trọng. Tất nhiên có thể lựa chọn phương án điều trị ở phòng khám tư, hàng ngày vẫn đi làm, nửa buổi về sớm chạy ra. Tiền sẽ tốn hơn và không được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng 😛\nChạy ra Trường Chinh lấy mấy đồ lặt vặt mua ở hotdeal, rẽ trái từ Láng Hạ sang Láng, thế là bị tóm luôn, bị ném cho quyển sổ có ghi khung tiền phạt, 400k, ặc ặc, nộp phạt 200k nhanh nhanh rồi té. Mà điên cái là có 1 lão đi trước mình, cũng rẽ trái, mà ko bị tóm, còn mình thì bị, chẳng lẽ đó là chim mồi. Nói chung là đen.\nThôi đi ngủ, kết thúc một ngày, mai lại đi làm. Răng hàm mặt, tai mũi họng. Toi rồi.\nBình luận (3) Gordon — 2012-06-29 01:42\nSặc, từ Láng Hạ ra Láng giờ ko được rẽ trái nữa sao? 😐\nJun — 2012-06-29 09:13\nDạo này bạn mều ốm yếu thế 🙁\nthaiph — 2012-06-29 09:42\nYeu nhieu thi om\nOm nhieu thi yeu ban Jun oi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/27/qua-dung-la-doi-cung-hoi-den/","summary":"\u003cp\u003eĐịnh kêu là đời quá đen, nhưng nghĩ thì cũng mới đen vừa vừa.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là quả ốm, ôm hơn 1 tuần rồi, cứ lai rai sốt sốt, người nhức mỏi, ko sốt hẳn, mà cứ thi thoáng nóng ran, thi thoảng tà tà.\u003cbr\u003e\nSố 8668 và 6886 beeline mua để định đầu cơ thì sau mấy tuần ko lắp, hôm qua cho vào thì đã thấy sos, thôi xong, đã bị thu hồi (hoặc cướp) số mất rồi, đi luôn 1.5 củ, tiếc như con cá diếc. Đành coi như một bài học đắt đỏ về việc làm việc nửa mùa.\u003cbr\u003e\nThẻ visa Tech lâu ko dùng, hôm qua đi rút tiền, mãi chả nhớ mã pin, thế là sáng nay lại phải ra làm thủ tục cấp lại PIN, mất toi 33k.\u003cbr\u003e\nChiều đi khám xong, khám ở 354 cũng khá là ổn, nhân viên bệnh viện thì vẫn hách dịch quát tháo như bình thường, nhưng bác sĩ thì điềm đạm, kiểu đẳng cấp cao nên họ không tỏ ra tinh vi như mấy bà hành chính y tá. Anh chụp x-quang cũng rất niềm nở. Tổng tiền mất 40k, 5k sổ và 35k tiền xét nghiệm, chụp x-quang và soi mũi. Rẻ kinh hoàng so với phòng khám tư nhân. Haiz. Khám xong thì bác sĩ kết luận vào nằm viện điều trị, mình hỏi ơ thế ko điều trị ngoại trú, hằng ngày em vào tiêm, hút dịch được hả bác sĩ, bác sĩ bảo ko, nhất định phải vào, mình hỏi thế vào nằm viện bao lâu “ít nhất 1 tuần”, huhu. Nói chung là cũng định nằm rồi, nhưng bạn Dung iu kiên quýêt phản đối, ừ thì thôi. Nói chung giờ nghỉ 1 tuần nằm viện thì cũng hơi khó khăn. Nhưng mà dù sao, sức khỏe là quan trọng. Tất nhiên có thể lựa chọn phương án điều trị ở phòng khám tư, hàng ngày vẫn đi làm, nửa buổi về sớm chạy ra. Tiền sẽ tốn hơn và không được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng 😛\u003cbr\u003e\nChạy ra Trường Chinh lấy mấy đồ lặt vặt mua ở hotdeal, rẽ trái từ Láng Hạ sang Láng, thế là bị tóm luôn, bị ném cho quyển sổ có ghi khung tiền phạt, 400k, ặc ặc, nộp phạt 200k nhanh nhanh rồi té. Mà điên cái là có 1 lão đi trước mình, cũng rẽ trái, mà ko bị tóm, còn mình thì bị, chẳng lẽ đó là chim mồi. Nói chung là đen.\u003cbr\u003e\nThôi đi ngủ, kết thúc một ngày, mai lại đi làm. Răng hàm mặt, tai mũi họng. Toi rồi.\u003c/p\u003e","title":"Quả đúng là đời cũng hơi đen"},{"content":"Nhiều tỉnh đỗ tốt nghiệp xấp xỉ 100%\nNhững thương vụ bán tàu của Vinalines\nTrong giai đoạn 2010 – 2011 và tại thời điểm tháng 5.2011, giá sắt vụn vào khoảng 9.000 – 9.500 đồng/kg. Theo đăng ký tàu biển, thì tổng trọng lượng rỗng của hai tàu VNL Saphire, VNL Dynamic vào khoảng 16.000 tấn. Như vậy, trị giá sắt vụn chỉ của hai con tàu này đã tương đương 144 – 150 tỉ đồng. Nếu cộng cả trọng lượng của con tàu Phú Tân (đã chìm), thì trị giá sắt vụn của cả ba con tàu phải là trên dưới 200 tỉ đồng.\nChỉ tính giá bán sắt vụn đã 200 tỉ mà chỉ bán với giá 112 tỉ. Bảo sao nước chả nghèo, dân chả khổ. Một thể chế không có ai giám sát, sai phạm không xử lý, là một thể chế hại dân hại nước\nDự án Đại học hiện đại nhất VN bị “đắp chiếu”\nTheo quyết định đã được phê duyệt, dự án này được đầu tư từ 3 nguồn vốn: Ngân sách Nhà nước, vốn tự có của trường và các nguồn vốn huy động khác, nhưng lại không quy định rõ tỷ lệ đối với từng nguồn vốn. Vì vậy, công trình mới được thi công đến tầng 7 thì đã phải tạm dừng từ hơn 1 năm nay do thiếu vốn. Sự đình trệ kéo dài khiến công trình đang đứng trước nguy cơ xuống cấp, hư hại nghiêm trọng, kéo theo sự lãng phí lớn cho ngân sách nhà nước.\nSau hơn 1 năm ngừng thi công, hệ thống cốt thép, các cáp ứng lực đã bắt đầu hoen gỉ, nước ứ đọng dưới tầng ngầm, khiến chất lượng công trình bị ảnh hưởng nghiêm trọng…\nTừ năm 2008, Thủ tướng đã giao bộ GD-ĐT phối hợp với các bộ: Tài chính, Xây dựng, Kế hoạch và Đầu tư xây dựng cơ chế huy động vốn ngoài ngân sách nhà nước và quyết định việc cho phép áp dụng cơ chế này đối với dự án, nhưng đến nay vẫn chưa có phương án nào được đưa ra…\nMỗi năm, bộ GD-ĐT chỉ phân bổ cho dự án này từ 30-40 tỷ đồng. Năm 2010, hợp đồng thi công đã hết hạn, dự án mới chỉ được đầu tư 350 tỷ đồng, tương đương 1/3 tổng mức đầu tư đã được điều chỉnh, nhưng Bộ GD-ĐT lại không cho ký gia hạn, khiến nhà thầu buộc phải tạm dừng thi công, đẩy chủ đầu tư là trường ĐH KTQD vào tình cảnh vi phạm Luật xây dựng và Luật đấu thầu.\nBình luận (1) quantranblog — 2012-06-22 16:25\nCàng ngày càng càng thấy tiền đóng thuế của mình thành vô ích.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/18/dieu-hanh-kieu-gi-vay-khong-biet/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2012/06/nhieu-tinh-do-tot-nghiep-xap-xi-100/\"\u003eNhiều tỉnh đỗ tốt nghiệp xấp xỉ 100%\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietpress.vn/20120618010413787p33c68/nhung-thuong-vu-ban-tau-cua-vinalines.htm\"\u003eNhững thương vụ bán tàu của Vinalines\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrong giai đoạn 2010 – 2011 và tại thời điểm tháng 5.2011, giá sắt vụn vào khoảng 9.000 – 9.500 đồng/kg. Theo đăng ký tàu biển, thì tổng trọng lượng rỗng của hai tàu VNL Saphire, VNL Dynamic vào khoảng 16.000 tấn. Như vậy, trị giá sắt vụn chỉ của hai con tàu này đã tương đương 144 – 150 tỉ đồng. Nếu cộng cả trọng lượng của con tàu Phú Tân (đã chìm), thì trị giá sắt vụn của cả ba con tàu phải là trên dưới 200 tỉ đồng.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eChỉ tính giá bán sắt vụn đã 200 tỉ mà chỉ bán với giá 112 tỉ. Bảo sao nước chả nghèo, dân chả khổ. Một thể chế không có ai giám sát, sai phạm không xử lý, là một thể chế hại dân hại nước\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vinacorp.vn/news/chi-tiet-tin/ct-523135\"\u003eDự án Đại học hiện đại nhất VN bị “đắp chiếu”\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTheo quyết định đã được phê duyệt, dự án này được đầu tư từ 3 nguồn vốn: Ngân sách Nhà nước, vốn tự có của trường và các nguồn vốn huy động khác, nhưng lại không quy định rõ tỷ lệ đối với từng nguồn vốn. Vì vậy, công trình mới được thi công đến tầng 7 thì đã phải tạm dừng từ hơn 1 năm nay do thiếu vốn. Sự đình trệ kéo dài khiến công trình đang đứng trước nguy cơ xuống cấp, hư hại nghiêm trọng, kéo theo sự lãng phí lớn cho ngân sách nhà nước.\u003cbr\u003e\nSau hơn 1 năm ngừng thi công, hệ thống cốt thép, các cáp ứng lực đã bắt đầu hoen gỉ, nước ứ đọng dưới tầng ngầm, khiến chất lượng công trình bị ảnh hưởng nghiêm trọng…\u003cbr\u003e\nTừ năm 2008, Thủ tướng đã giao bộ GD-ĐT phối hợp với các bộ: Tài chính, Xây dựng, Kế hoạch và Đầu tư xây dựng cơ chế huy động vốn ngoài ngân sách nhà nước và quyết định việc cho phép áp dụng cơ chế này đối với dự án, nhưng đến nay vẫn chưa có phương án nào được đưa ra…\u003cbr\u003e\nMỗi năm, bộ GD-ĐT chỉ phân bổ cho dự án này từ 30-40 tỷ đồng. Năm 2010, hợp đồng thi công đã hết hạn, dự án mới chỉ được đầu tư 350 tỷ đồng, tương đương 1/3 tổng mức đầu tư đã được điều chỉnh, nhưng Bộ GD-ĐT lại không cho ký gia hạn, khiến nhà thầu buộc phải tạm dừng thi công, đẩy chủ đầu tư là trường ĐH KTQD vào tình cảnh vi phạm Luật xây dựng và Luật đấu thầu.\u003c/p\u003e","title":"Điều hành kiểu gì vậy không biết"},{"content":"Thử chức năng thêm link vào facebook.\nhết\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/18/test-facebook/","summary":"\u003cp\u003eThử chức năng thêm link vào facebook.\u003cbr\u003e\nhết\u003c/p\u003e","title":"Test facebook"},{"content":"Chuyến đi giữa tuần, từ sáng thứ 2 tới chiều thứ 6, nên khu du lịch Việt Mỹ 1 rất là vắng. Ngày đầu còn có nắng, ngày hai thì nắng đựơc nửa ngày, chiều mưa gió.\nBiển ở đây không đẹp, bãi biển ngắn, nước không trong (so với Quan Lạn), cát biển rất xấu (không mịn, nhiều sỏi, hà).\nResort thì khá hơn Sơn Hải ở Quan Lạn (vì có điều hòa, sàn gỗ), nhưng điện thì kém hơn, muỗi cũng to hơn. Hôm thứ 2 còn bị mất điện gần cả buổi chiều và tối, phải chạy ra thị trấn hát karaoke. Nói chung là đi một lần cho biết, không muốn quay lại lần hai, mặc dù là đồ ăn tương đối ngon.\nSáng hôm thứ 3 đi taxi ra Việt Mỹ 3, lên cầu gỗ ở Bãi Dài, hơi tiếc vì trời không có nắng và nhiều mây âm u, tuy nhiên cũng chụp được khá nhiều ảnh, mượn được nhiều đạo cụ của một đội chụp ảnh cưới, nói chung là cũng vui.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/18/bai-tu-long-du-lich-he/","summary":"\u003cp\u003eChuyến đi giữa tuần, từ sáng thứ 2 tới chiều thứ 6, nên khu du lịch Việt Mỹ 1 rất là vắng. Ngày đầu còn có nắng, ngày hai thì nắng đựơc nửa ngày, chiều mưa gió.\u003cbr\u003e\nBiển ở đây không đẹp, bãi biển ngắn, nước không trong (so với Quan Lạn), cát biển rất xấu (không mịn, nhiều sỏi, hà).\u003cbr\u003e\nResort thì khá hơn Sơn Hải ở Quan Lạn (vì có điều hòa, sàn gỗ), nhưng điện thì kém hơn, muỗi cũng to hơn. Hôm thứ 2 còn bị mất điện gần cả buổi chiều và tối, phải chạy ra thị trấn hát karaoke. Nói chung là đi một lần cho biết, không muốn quay lại lần hai, mặc dù là đồ ăn tương đối ngon.\u003cbr\u003e\nSáng hôm thứ 3 đi taxi ra Việt Mỹ 3, lên cầu gỗ ở Bãi Dài, hơi tiếc vì trời không có nắng và nhiều mây âm u, tuy nhiên cũng chụp được khá nhiều ảnh, mượn được nhiều đạo cụ của một đội chụp ảnh cưới, nói chung là cũng vui.\u003c/p\u003e","title":"Bái Tử Long – Du lịch hè"},{"content":"http://quanlambao.blogspot.com/\nĐúng là quan làm báo có khác, dân chơi hơn hẳn dân làm báo 😛\nBình luận (2) Gordon — 2012-06-10 16:34\nĐùa chứ, quan làm báo đéo gì mà viết sai chính tả be bét, lại hàng vớ vỉn thôi 😐\nthaiph — 2012-06-10 16:53\nTú gà vãi, quan toàn mua bằng nên viết sai chính tả là đúng rồi =)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/10/quan-lam-bao/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://quanlambao.blogspot.com/\"\u003ehttp://quanlambao.blogspot.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐúng là quan làm báo có khác, dân chơi hơn hẳn dân làm báo 😛\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-06-10 16:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐùa chứ, quan làm báo đéo gì mà viết sai chính tả be bét, lại hàng vớ vỉn thôi 😐\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethaiph\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2012-06-10 16:53\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTú gà vãi, quan toàn mua bằng nên viết sai chính tả là đúng rồi =)\u003c/p\u003e","title":"Quan làm báo"},{"content":"Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”.\nNgười Tàu có một lịch sử dài và rộng. Còn chúng ta, chúng ta đâu có thua kém gì? Như Ức Trai tiên sinh đã từng nêu rất rõ trong bản tuyên ngôn hùng hồn và hoành tráng thủơ nào còn vang vọng mãi:\nTừ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập,\nCùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương.\nLịch sử của chúng ta, nét chính yếu là gì? Là đã đánh cho bao nhiên kẻ thù ôm mộng vương bá, đô hộ bao lần không còn mảnh giáp che thân, đến nỗi phải chui vào ống đồng khiêng nhau mà chạy. Bao trang sử chói lọi của mảnh đất nhỏ xíu nơi Viễn Đông mang tên Đại Việt còn đó. Không cần kể dài dòng, nếu không tôi sẽ sa vào việc “tập tô” bao trang sách đã ghi những sự thật hiển hiện mà thời gian qua đi, chỉ làm cho những trang “cảo thơm” ấy sáng bóng mãi lên như một chiếc chìa khoá chăm chỉ, càng dùng thì càng bóng loáng.\nCòn lịch sử của họ là gì? Người Tàu đã từng phải cảm thán mà kêu lên rằng: Giá như Hưng Đạo Đại Vương, Đức Thánh Trần Quốc Tuấn, người mà cả thế giới ghi nhận là 1 trong 10 danh tướng vĩ đại nhất từ cổ chí kim của nhân loại, sinh ra trên đất Tàu thì người Tống đâu phải chịu rên xiết dưới ách đô hộ của quân Nguyên Mông suốt gần một thế kỷ đằng đẵng trầm luân và bạc nhược? Những người trung nghĩa như viên tể tướng Tống triều Văn Thiên Tường, rồi Triệu Trung, nương nhờ dưới trướng Đức Thánh Trần, cầm giáo chống lại quân Mông Nguyên những mong nỗi nhục mất nước được nguôi ngoai phần nào mà vẫn cảm khái:\nNgười ta tự cổ ai không chết\nLưu lại lòng son trong sử xanh\nYêu nước đấy, khảng khái đấy, nhưng đánh giặc mà “sến” như vậy thì còn gì nhuệ khí, đâu có được tấm trung trinh mạnh mẽ như những người cùng thời với ông ta:\n“Đầu tôi chưa rơi, xin bệ hạ đừng lo” hoặc “Xin bệ hạ chém đầu thần rồi hãy hàng”!\nHay đâu được như bậc kiệt hiệt của thế hệ sau, thế hệ mà lại phải cầm giáo chống lại chính hậu duệ của ông Văn Thiên Tường, của Triệu Trung đó:\nĐánh một trận sạch không kình ngạc!\nĐánh hai trận tan tác chim muông!\nCơn gió to quét sạch lá khô\nTổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.\nHào khí đó, nói đúng như giọng của người Tàu là khiến “quỷ khốc thần sầu”, “trời sầu đất thảm”. Oanh liệt và hào hùng thế chứ! Chứ đi đánh giặc mà nghĩ đến cái chết là cùng để lưu lại một dòng trong sử xanh thôi ư? Vậy thì liệu thành tựu đến đâu? Nền văn học của họ phản ánh lịch sử của họ. Vâng, đồng ý là nền văn học của chúng ta có thể không bằng họ với “tứ đại danh tác” như “Đông chu liệt quốc”, “Tam quốc chí”, “Thuỷ hử truyện”… Nhưng những tác phẩm đồ sộ đó phản ánh cái gì ngoài những cuộc nội chiến? 7 nước nhỏ trong một nước lớn cát cứ tranh hùng xưng bá với nhau. Ba nước phân tranh xem ai làm vua thiên hạ trên danh nghĩa là phò tá một vương triều Đông Hán đã như “xương khô trong mả”. Lục lâm thảo khấu dồn tụ lại một nơi 1 bến nước đìu hiu. Mưu cao kế sâu thì như người Việt ta thường nói, “khôn ngoan đá đáp người ngoài”, đằng này một Gia Cát Lượng đa mưu túc trí để đi lừa gạt một người anh ruột Gia Cát Cẩn? Một Hành Giả Võ Tòng được xếp là “thượng thượng nhân vật” dưới con mắt của Kim Thánh Thán, vì trung nghĩa ư, vì hiếu đễ ư, một đêm sẵn sàng giết hàng chục mạng người, “cứu một người phúc đẳng hà sa” cơ mà? Khi chúng ta đang từ trong tay không một tấc sắt đến khi ca khúc khải hoàn sau khi dẹp tan thực dân cũ và đế quốc mới mà đến nay danh thơm còn để, thì họ có gì? Một Giang Thanh ngay trong lòng cuộc cách mạng của họ, một Vạn lý Trường chinh “kỳ vĩ”, khi đi 72 vạn, khi về 7 vạn 2. Thiên An môn còn đó khi người Hoa dùng xe tăng của người Hoa đi nghiền nát người Hoa. So sánh đi, chúng ta với những liệt nữ mà tôi không dám nêu tên ai được vì dân tộc Việt có quá nhiều những người con gái nhỏ bé mà vô cùng ưu tú. So sánh đi, với chiến dịch Hồ Chí Minh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước chấn động địa cầu. So sánh làm sao nổi khi họ đang mải mê với chiến tranh Tàu – Tưởng thì kẻ thù chúng ta phải chống lại là ai? Những ngoại bang xâm lược mà có khi nói đến tên, họ đã phải tim đập chân run, trong khi chúng ta ngạo nghễ, vì chúng ta là người CHIẾN THẮNG!\nP/S: đây là phần 1 của một bài viết dài. Chỉ có chút xíu băn khoăn là đăng vô đây có phù hợp với topic không? Nếu không thì Admin và bè lũ giúp chỉ đúng địa chỉ phát nhá. Sẽ đa tạ bằng cách đăng tiếp phần 2 và các phần tiếp sau.\nnguồn: tathy Bình luận (1) thangola — 2012-06-06 19:31\nLịch sử của Tàu dài hơn nhiều :)). Và thằng nào xâm lược nó thì đều bị nó đồng hoá. Văn học nó hơn, còn nội chiến thì ta cũng loạn 12 sứ quân, cũng loạn lạc mấy trăm năm từ cuối Lê sơ đến đầu Nguyễn. Tư tưởng HCM hơn tư tưởng Mao rất nhiều. Nhưng những chính sách sau này, cộng với tinh thần đại Hán của họ, đã mang lại một nền kinh tế với nhiều điểm sáng chói.\nTóm lại là bạn viết bài này so sánh rất là lởm. Nếu muốn làm người ta thẹn, hãy tự hổ thẹn về sự nhược tiểu của mình trước đi đã :-\u0026lt; ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/06/n%E1%BB%97i-h%E1%BB%95-th%E1%BA%B9n-c%E1%BB%A7a-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-tau/","summary":"\u003cp\u003eBiển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”.\u003c/p\u003e","title":"Nỗi hổ thẹn của người Tàu"},{"content":"Phím on/off để tắt mở màn hình: tắt màn hình thì ok nhưng khi bấm để mở màn hình thì có vẻ phản ứng hơi chậm, delay có lúc tới 2-3 giây\nBàn phím nói chung là khó chơi, bấm sai rất nhiều, không biết khi nào mới quen.\nNắp lưng của 710 tương đối ọp ẹp, hay bị bung một khấc ra, tấm dán lưng (nilon) do thegioididong dán phải nói là cực kì kinh khủng, bám bẩn vào viền dán, làm xấu xấu bẩn bẩn hẳn cái điện thoại đi, tấm dán mặt trước cũng có hiện tượng bong tróc rồi, kinh nghiệm là không nên dán mà mua cái ốp lưng hoặc là bao da/nỉ để bỏ điện thoại vào chống xước.\nCảm biến ánh sang hoạt động không tốt, chỉ đáng 1 điểm so với điểm 10 của blackberry. Phản ứng tang độ sang của lumia 710 khi ra ngoài nắng rất chậm chạp, kém cỏi.\nPhím cứng ở phía dưới bấm khó chịu và tốn lực, buộc phải tì tay vào lưng điện thoại mới bấm được 3 cái phím cứng phía trước.\nMáy ảnh 5mpx nhưng chụp tệ hơn nhiều so với 5mpx của bb 9780. Và so với iphone 4s thì thôi, toi hẳn rồi, ko thể nào đú được. Được cái có mấy phần mềm chụp panorama và Photosynth cũng bù lại được đôi chút, tuy nhiên, lumia 710 không có con quay hồi chuyển (Gyroscope sensor ) nên chụp 360 độ kiểu Photosynth hơi kém.\nPeople hub rất ngon (ngon hơn app fb), nhưng khổ nỗi không like được ảnh. Có save to phone, use as wallpaper, add or view tags, nhưng không có like,\nĐể gọi điện cho 1 người thì khá tốn thao tác:\nVào people hub, click vào biểu tượng search gõ tên\nnhắn tin cũng rất loằng ngoằng, không ngon lành như blackberry, ấn nút gọi, rồi gõ tên người muốn gọi, thế là sẽ ra danh sách.\nMình muốn wp ngon lành như bb, nghĩa là khi nhấn vào biểu tượng gọi điện thoại, thì sẽ bật lên bàn phím luôn, gõ tên để search người muốn gọi luôn.\nTúm váy lại thì bb ngon hơn wp 100 lần ở khoản sms, gọi nhanh, cảm biến ánh sáng.\nCòn tiếp. Bình luận (1) Dũng — 2012-06-06 14:23\nNhững dòng máy vỏ nhựa thường là dòng low end, nó chỉ có thế thôi. Tầm ấy tiền có thể chiến 1 con 2nd đời cao, thậm chí là còn thừa tiền luôn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/05/nokia-lumia-710-review/","summary":"\u003cp\u003ePhím on/off để tắt mở màn hình: tắt màn hình thì ok nhưng khi bấm để mở màn hình thì có vẻ phản ứng hơi chậm, delay có lúc tới 2-3 giây\u003cbr\u003e\nBàn phím nói chung là khó chơi, bấm sai rất nhiều, không biết khi nào mới quen.\u003cbr\u003e\nNắp lưng của 710 tương đối ọp ẹp, hay bị bung một khấc ra, tấm dán lưng (nilon) do thegioididong dán phải nói là cực kì kinh khủng, bám bẩn vào viền dán, làm xấu xấu bẩn bẩn hẳn cái điện thoại đi, tấm dán mặt trước cũng có hiện tượng bong tróc rồi, kinh nghiệm là không nên dán mà mua cái ốp lưng hoặc là bao da/nỉ để bỏ điện thoại vào chống xước.\u003cbr\u003e\nCảm biến ánh sang hoạt động không tốt, chỉ đáng 1 điểm so với điểm 10 của blackberry. Phản ứng tang độ sang của lumia 710 khi ra ngoài nắng rất chậm chạp, kém cỏi.\u003cbr\u003e\nPhím cứng ở phía dưới bấm khó chịu và tốn lực, buộc phải tì tay vào lưng điện thoại mới bấm được 3 cái phím cứng phía trước.\u003cbr\u003e\nMáy ảnh 5mpx nhưng chụp tệ hơn nhiều so với 5mpx của bb 9780. Và so với iphone 4s thì thôi, toi hẳn rồi, ko thể nào đú được. Được cái có mấy phần mềm chụp panorama và Photosynth cũng bù lại được đôi chút, tuy nhiên, lumia 710 không có con quay hồi chuyển (Gyroscope sensor ) nên chụp 360 độ kiểu Photosynth hơi kém.\u003cbr\u003e\nPeople hub rất ngon (ngon hơn app fb), nhưng khổ nỗi không like được ảnh. Có save to phone, use as wallpaper, add or view tags, nhưng không có like,\u003cbr\u003e\nĐể gọi điện cho 1 người thì khá tốn thao tác:\u003c/p\u003e","title":"Nokia Lumia 710 review"},{"content":"Thứ 7 chuyển nhà cho Dung ỉn, nhân dịp trời mưa gió và ngày cuối ở nhà cũ nên bạn Tm đã ngủ ở ghế nhà Dung béo =) Kể ra thì ngủ ở ghế cũng ngon phết, yên tĩnh hơn nhà mình nhiều. Ngủ, quan trọng là phải có không gian yên tĩnh.\nSáng dậy, vì ngủ nướng nên chưa kịp ăn trứng đã hộc tốc bê đồ, túi, rất nhiều túi, vì không tìm dc chỗ mua hộp giấy gói đồ nên phải 30-40 cái túi “xách tay”, tủ lạnh, điên nhất là bê cái bàn, nặng, cồng kềnh, và thế là rất đau tay. Khiêng dc đống đồ từ tầng 4 xuống tầng 1 thì mệt quá, quyết định gọi người bê khi sang nhà mới, vì nhà mới của Dung ỉn trên tầng 3. Ôi trời ơi hai cái gã ở cầu vượt, đòi 600k cho đống đồ chứ, bộ định ngồi mát ăn bát vàng chăng, bê 15p rồi ngồi chơi cả ngày chăng, bó tay luôn, mặc cả một lúc thì chấp nhận ở mức giá 250k, haiz, chả hiểu bọn dở hơi ấy nghĩ thế nào mà đòi 600k cơ chứ. WTF. Bực\nMà thằng Vinh khốn, trốn sang Haiti, lần trước bê đồ cho nhà nó mệt gần chết, mà lần này ko tóm dc nó để bắt bê đồ = ))\nChú Hứa thì cứ 5p lại gọi điện 1 lần hỏi đang ở đâu đấy, dọn nhà chưa, dọn nhà chưa, bực cả mình. Chả là cái chuồng chim nhà mình mới cơi nới thêm sân thượng thành một phòng trên tầng 3, gần 2 tuần rồi cứ gọi là vác cả gia tài trên lưng: 1 laptop, 1 nook color, 2 điện thoại ghẻ và 2 smartphone, 1 vợt bóng bàn, 1 bộ đồ đá bóng. Nặng muốn chết. Về nhà thì lúc nào cũng trong tình trạng bụi bặm và đồ đạc chất đống, cứ dọn tối nay thì tối hôm sau lại bụi bặm như cũ, bực kinh. Ơn chúa, chắc chỉ vài ba hôm nữa thôi, không thì mình phát điên mất.\nAh hôm nay đi mua sắm rất vui, lên ngay đầu La Thành mua cái tủ quần áo 3 cánh rất to, giá 2.2tr, Dung sướng, tha hồ đựng quần áo váy vóc, trời ơi cũng thèm tủ quá nhưng nhà chật mua tủ về cóc biết kê vào đâu, hừ hừ. Giá mà vứt dc cái giường đang ngồi đi, dùng giường tầng cho gọn, he he.\nTủ 2.2m, giá sách 400k, giá sách dài 1.2m khá là xinh, gỗ ép công nghiệp nên giá 400k, chứ mấy cái giá sách gỗ tự nhiên toàn 700k với hơn 1.4tr, nhưng mà trông xịn hơn thật, có điều nhà chung cư 2 tỉ thì để cái giá sách đó hợp hơn là nhà thuê : ))\nLúc sau còn vào Chubby Shop ở 22 Trần Duy Hưng, mua dc cái ô tô điều khiển từ xa siêu hay, kiểu là siêu xe đua ấy, chạy vèo vèo rất thích, hôm nào đi mua vài cái về chơi mới dc 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/06/03/cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n-ch%E1%BB%89-co-d%E1%BB%8Dn-nha/","summary":"\u003cp\u003eThứ 7 chuyển nhà cho Dung ỉn, nhân dịp trời mưa gió và ngày cuối ở nhà cũ nên bạn Tm đã ngủ ở ghế nhà Dung béo =) Kể ra thì ngủ ở ghế cũng ngon phết, yên tĩnh hơn nhà mình nhiều. Ngủ, quan trọng là phải có không gian yên tĩnh.\u003cbr\u003e\nSáng dậy, vì ngủ nướng nên chưa kịp ăn trứng đã hộc tốc bê đồ, túi, rất nhiều túi, vì không tìm dc chỗ mua hộp giấy gói đồ nên phải 30-40 cái túi “xách tay”, tủ lạnh, điên nhất là bê cái bàn, nặng, cồng kềnh, và thế là rất đau tay. Khiêng dc đống đồ từ tầng 4 xuống tầng 1 thì mệt quá, quyết định gọi người bê khi sang nhà mới, vì nhà mới của Dung ỉn trên tầng 3. Ôi trời ơi hai cái gã ở cầu vượt, đòi 600k cho đống đồ chứ, bộ định ngồi mát ăn bát vàng chăng, bê 15p rồi ngồi chơi cả ngày chăng, bó tay luôn, mặc cả một lúc thì chấp nhận ở mức giá 250k, haiz, chả hiểu bọn dở hơi ấy nghĩ thế nào mà đòi 600k cơ chứ. WTF. Bực\u003cbr\u003e\nMà thằng Vinh khốn, trốn sang Haiti, lần trước bê đồ cho nhà nó mệt gần chết, mà lần này ko tóm dc nó để bắt bê đồ = ))\u003cbr\u003e\nChú Hứa thì cứ 5p lại gọi điện 1 lần hỏi đang ở đâu đấy, dọn nhà chưa, dọn nhà chưa, bực cả mình. Chả là cái chuồng chim nhà mình mới cơi nới thêm sân thượng thành một phòng trên tầng 3, gần 2 tuần rồi cứ gọi là vác cả gia tài trên lưng: 1 laptop, 1 nook color, 2 điện thoại ghẻ và 2 smartphone, 1 vợt bóng bàn, 1 bộ đồ đá bóng. Nặng muốn chết. Về nhà thì lúc nào cũng trong tình trạng bụi bặm và đồ đạc chất đống, cứ dọn tối nay thì tối hôm sau lại bụi bặm như cũ, bực kinh. Ơn chúa, chắc chỉ vài ba hôm nữa thôi, không thì mình phát điên mất.\u003cbr\u003e\nAh hôm nay đi mua sắm rất vui, lên ngay đầu La Thành mua cái tủ quần áo 3 cánh rất to, giá 2.2tr, Dung sướng, tha hồ đựng quần áo váy vóc, trời ơi cũng thèm tủ quá nhưng nhà chật mua tủ về cóc biết kê vào đâu, hừ hừ. Giá mà vứt dc cái giường đang ngồi đi, dùng giường tầng cho gọn, he he.\u003cbr\u003e\nTủ 2.2m, giá sách 400k, giá sách dài 1.2m khá là xinh, gỗ ép công nghiệp nên giá 400k, chứ mấy cái giá sách gỗ tự nhiên toàn 700k với hơn 1.4tr, nhưng mà trông xịn hơn thật, có điều nhà chung cư 2 tỉ thì để cái giá sách đó hợp hơn là nhà thuê : ))\u003cbr\u003e\nLúc sau còn vào Chubby Shop ở 22 Trần Duy Hưng, mua dc cái ô tô điều khiển từ xa siêu hay, kiểu là siêu xe đua ấy, chạy vèo vèo rất thích, hôm nào đi mua vài cái về chơi mới dc 😛\u003c/p\u003e","title":"Cuối tuần chỉ có dọn nhà"},{"content":"Một cách kiếm tiền vô tội vạ\nBài hay quá nên phải copy về.\nRất nhiều bạn đọc cũng như các phóng viên kinh tế hỏi tôi về nghịch lý tại sao những ngân hàng Việt dư tiền nhiều, lợi nhuận cao; trong khi các doanh nghiệp tư nhân vẫn thiếu tín dụng trầm trọng.\nThực ra, nguyên nhân của vụ việc này rất dễ hiểu và phương cách kiếm tiền của ngân hàng Việt cũng không khác các ngân hàng Mỹ trong kỳ khủng hoảng tài chánh bao nhiêu. Cuối 2007, khi nợ xấu và thanh khoản của các đại gia ngân hàng Mỹ đe dọa trầm trọng sự sinh tồn của nền tài chánh cờ bạc, Bush rồi Obama (dưới ảnh hưởng của nhóm Goldman Sachs) phải tung các gói kích cầu để cứu bồ. Dưới danh nghĩa ích lợi chung của Main Street (nhóm nhân dân làm ăn thực), Cơ Quan Dự Trữ Trung Ương (Federal Reserve) ra tay cứu Wall Street với hơn 2 ngàn tỷ đô la trong vài năm qua. Fed cho các ngân hàng thương mại vay với lãi suất cực thấp (hiện nay là 0.25%) để các ngân hàng có thanh khỏan mà mở van tín dụng cho doanh nghiệp. Lý thuyết là khi ngân hàng có tiền, doanh nghiệp sẽ được vay để sản xuất, nạn thất nghiệp sẽ giảm, và thị trường sẽ hồi phục.\nNhưng các ông chủ quản lý ngân hàng lại nghĩ khác. Kinh tế đang suy thoái, nợ xấu đang đầm đìa, nhu cầu tiêu dùng thắt lại…đưa tiền cho doanh nghiệp là một phiêu lưu không cấn thiết. Trong khi đó, trái phiếu chánh phủ Mỹ (100% an toàn) đang trả khoảng 3%. Tay phải lấy của chánh phủ 0.25 %, tay trái cho chánh phủ vay lại 3.05%. Một đứa con nít 3 tuổi cũng có thể kiếm tiền suốt ngày với thủ thuật này. Muốn lời cao hơn thì quay qua trái phiếu của Hy Lạp hay Tây Ban Nha. Đó là lý do chính tại sao các năm vừa qua, các đại ngân hàng Mỹ luôn có siêu lợi nhuận. Chánh phủ còn tốt hơn với mấy đứa con cưng: họ bỏ thêm cả núi tiền để mua lại các nợ xấu.\nDĩ nhiên, các chánh trị gia lúc đó kêu gào là các ngân hàng đã lợi dụng tiền thuế của dân để thủ lợi mà không đếm xỉa gì đến lợi ích chung. Nhưng các chuyên gia độc lập đều thừa biết rằng khi thiết kế các gói kích cầu này, các nhà lãnh đạo tài chánh trong Toà Bạch Ốc đã biết rất rõ đường đi của dòng tiền: OPM (tiền thuế của dân), để chúng chạy lăng quăng một chút cho mất dấu, rồi quay về lại chánh phủ, trừ đi các khoản huê hồng, 2% lợi nhuận, tiền lời thoải mái cho các bạn đồng nghiệp cũ. Nếu dân có kêu ca, thì cho Obama và bà vợ làm vài bài diễn văn vô nghĩa cho đám dân ngu (thực ra họ không ngu, nhưng quá bận mưu sinh, coi đá bóng, chơi game, quay cuồng với siêu sao và surf không ngớt các trang sex trên mạng…). Một bài tính nhỏ cho thấy 3% của 2 ngàn tỷ là 60 tỷ đô la chưa tính các phí giao dịch và huê hồng.\nKhoảng 2.000 người ở Mỹ đi tù dài hạn trong năm 2011 vì cướp nhà băng một tổng số tiền là 7.5 triệu đô la. Không một người nào đi tù sau khi các ngân hàng móc túi Main Street để đánh bạc và để thua hơn 3 ngàn tỷ đô la trong 5 năm qua ở Wall Street. Obama vẫn coi các gói kích cầu là một chiến tích của mình khi vận đông tranh cử nhiệm kỳ 2. Các tập đoàn tài chánh và ngân hàng Mỹ thì âm thầm ghi nhận lợi nhuận cả trăm tỷ đô la mỗi năm. Các dân nghèo thì vẫn thất nghiệp dài dài và nhà cửa bị tịch biên vẫn gia tăng. Đại đa số người dân thì vẫn quan tâm đến các lời phê bình của bạn bè trên Facebook…hơn là chuyện bị ai móc túi.\nCác tài liệu tôi đọc cho thấy lãi suất cứu trợ từ NHNN là từ 3.5% đến 8%. Trái phiếu của chánh phủ Việt Nam đang trả từ 11% đến 14%.\nTôi nghĩ là các bạn đọc và các ký giả bây giờ đã hiểu rõ hơn nguyên nhân của nghịch lý này. Thực ra, không có gì là nghịch lý trong một canh bạc bịp.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/29/m%E1%BB%99t-cach-ki%E1%BA%BFm-ti%E1%BB%81n-vo-t%E1%BB%99i-v%E1%BA%A1/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/blog-ca-alan-nm-24052012.html\"\u003eMột cách kiếm tiền vô tội vạ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBài hay quá nên phải copy về.\u003cbr\u003e\nRất nhiều bạn đọc cũng như các phóng viên kinh tế hỏi tôi về nghịch lý tại sao những ngân hàng Việt dư tiền nhiều, lợi nhuận cao; trong khi các doanh nghiệp tư nhân vẫn thiếu tín dụng trầm trọng.\u003cbr\u003e\nThực ra, nguyên nhân của vụ việc này rất dễ hiểu và phương cách kiếm tiền của ngân hàng Việt cũng không khác các ngân hàng Mỹ trong kỳ khủng hoảng tài chánh bao nhiêu. Cuối 2007, khi nợ xấu và thanh khoản của các đại gia ngân hàng Mỹ đe dọa trầm trọng sự sinh tồn của nền tài chánh cờ bạc, Bush rồi Obama (dưới ảnh hưởng của nhóm Goldman Sachs) phải tung các gói kích cầu để cứu bồ. Dưới danh nghĩa ích lợi chung của Main Street (nhóm nhân dân làm ăn thực), Cơ Quan Dự Trữ Trung Ương (Federal Reserve) ra tay cứu Wall Street với hơn 2 ngàn tỷ đô la trong vài năm qua. Fed cho các ngân hàng thương mại vay với lãi suất cực thấp (hiện nay là 0.25%) để các ngân hàng có thanh khỏan mà mở van tín dụng cho doanh nghiệp. Lý thuyết là khi ngân hàng có tiền, doanh nghiệp sẽ được vay để sản xuất, nạn thất nghiệp sẽ giảm, và thị trường sẽ hồi phục.\u003cbr\u003e\nNhưng các ông chủ quản lý ngân hàng lại nghĩ khác. Kinh tế đang suy thoái, nợ xấu đang đầm đìa, nhu cầu tiêu dùng thắt lại…đưa tiền cho doanh nghiệp là một phiêu lưu không cấn thiết. Trong khi đó, trái phiếu chánh phủ Mỹ (100% an toàn) đang trả khoảng 3%. Tay phải lấy của chánh phủ 0.25 %, tay trái cho chánh phủ vay lại 3.05%. Một đứa con nít 3 tuổi cũng có thể kiếm tiền suốt ngày với thủ thuật này. Muốn lời cao hơn thì quay qua trái phiếu của Hy Lạp hay Tây Ban Nha. Đó là lý do chính tại sao các năm vừa qua, các đại ngân hàng Mỹ luôn có siêu lợi nhuận. Chánh phủ còn tốt hơn với mấy đứa con cưng: họ bỏ thêm cả núi tiền để mua lại các nợ xấu.\u003cbr\u003e\nDĩ nhiên, các chánh trị gia lúc đó kêu gào là các ngân hàng đã lợi dụng tiền thuế của dân để thủ lợi mà không đếm xỉa gì đến lợi ích chung. Nhưng các chuyên gia độc lập đều thừa biết rằng khi thiết kế các gói kích cầu này, các nhà lãnh đạo tài chánh trong Toà Bạch Ốc đã biết rất rõ đường đi của dòng tiền: OPM (tiền thuế của dân), để chúng chạy lăng quăng một chút cho mất dấu, rồi quay về lại chánh phủ, trừ đi các khoản huê hồng, 2% lợi nhuận, tiền lời thoải mái cho các bạn đồng nghiệp cũ. Nếu dân có kêu ca, thì cho Obama và bà vợ làm vài bài diễn văn vô nghĩa cho đám dân ngu (thực ra họ không ngu, nhưng quá bận mưu sinh, coi đá bóng, chơi game, quay cuồng với siêu sao và surf không ngớt các trang sex trên mạng…). Một bài tính nhỏ cho thấy 3% của 2 ngàn tỷ là 60 tỷ đô la chưa tính các phí giao dịch và huê hồng.\u003cbr\u003e\nKhoảng 2.000 người ở Mỹ đi tù dài hạn trong năm 2011 vì cướp nhà băng một tổng số tiền là 7.5 triệu đô la. Không một người nào đi tù sau khi các ngân hàng móc túi Main Street để đánh bạc và để thua hơn 3 ngàn tỷ đô la trong 5 năm qua ở Wall Street. Obama vẫn coi các gói kích cầu là một chiến tích của mình khi vận đông tranh cử nhiệm kỳ 2. Các tập đoàn tài chánh và ngân hàng Mỹ thì âm thầm ghi nhận lợi nhuận cả trăm tỷ đô la mỗi năm. Các dân nghèo thì vẫn thất nghiệp dài dài và nhà cửa bị tịch biên vẫn gia tăng. Đại đa số người dân thì vẫn quan tâm đến các lời phê bình của bạn bè trên Facebook…hơn là chuyện bị ai móc túi.\u003cbr\u003e\nCác tài liệu tôi đọc cho thấy lãi suất cứu trợ từ NHNN là từ 3.5% đến 8%. Trái phiếu của chánh phủ Việt Nam đang trả từ 11% đến 14%.\u003cbr\u003e\nTôi nghĩ là các bạn đọc và các ký giả bây giờ đã hiểu rõ hơn nguyên nhân của nghịch lý này. Thực ra, không có gì là nghịch lý trong một canh bạc bịp.\u003c/p\u003e","title":"Một cách kiếm tiền vô tội vạ"},{"content":" Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh,\nvì ngày mai ta xây đắp những công trình\nvĩ đại đồng lúa trĩu bông\nquê ta nhà máy khói ngút trời.\nCả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng.\nĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc\nthêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ\nđêm ngày hằng mong.\nBài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà.\nHôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ.\nNhững vụ tai nạn thương tâm như Thảm họa Sêrêpôk, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại,\nBáo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/24/la-thanh-nien-th%E1%BA%BF-h%E1%BB%87-h%E1%BB%93-chi-minh/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eLà thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh,\u003cbr\u003e\nvì ngày mai ta xây đắp những công trình\u003cbr\u003e\nvĩ đại đồng lúa trĩu bông\u003cbr\u003e\nquê ta nhà máy khói ngút trời.\u003cbr\u003e\nCả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng.\u003cbr\u003e\nĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc\u003cbr\u003e\nthêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ\u003cbr\u003e\nđêm ngày hằng mong.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eBài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà.\u003cbr\u003e\nHôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ.\u003cbr\u003e\nNhững vụ tai nạn thương tâm như \u003ca href=\"http://dantri.com.vn/c20/s20-597859/tham-hoa-serepok-hien-truong-sau-3-ngay-nhin-lai.htm\"\u003eThảm họa Sêrêpôk\u003c/a\u003e, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại,\u003cbr\u003e\nBáo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền.\u003c/p\u003e","title":"Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh"},{"content":"Đây là câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh chỉ có tính chất minh hoạ. Không nhất thiết bạn đọc đủ cơ sở để đánh giá rằng nó xảy ra ở nước CHXHCNVN.\nNếu bạn bị liệt vào hạng phản động của nhà cầm quyền thì cuộc đời của bạn sẽ ra sao.?\nTrước hết tiêu chí để xếp loại phản động là vô cùng phong phú. Ví dụ bạn chỉ trích một chính sách nào đó của nhà cầm quyền về giao thông, thuế, giáo dục….\nHay bạn phản đối nước láng giềng xâm lược, bắn giết đồng bào của bạn.\nHoặc bạn bày tỏ sự thông cảm với những người “phản động” khác bị xét xử, tù đày.\nNhư thế bạn sẽ là phản động với một cụm từ đầy ngôn ngữ luật như “xâm hại an ninh quốc gia”.\nTuy nhiên nếu bạn nợ hàng nghìn người nông dân hàng chục nghìn tỉ và trốn biệt ra nước ngoài bạn chỉ cùng lắm mang tội với nông dân như tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”.\nNếu bạn làm thiệt hại cho ngân sách hàng chục nghìn tỷ đồng, ngân sách của một đất nước khốn khổ mà học sinh đến trường bằng cách bơi qua sông, đu dây qua vách đá thì bạn chỉ bị kết tội “thiếu tinh thần trách nhiệm”.\nCòn chức bạn to hơn nữa, gây thiệt hại hơn nữa thì sẽ bị kiểm điểm nội bộ.\nNếu bạn đánh chết người bằng dùi cui, dây điện, gậy, giầy đinh, bắn chết trẻ em bằng súng nhưng bạn là người nhà nước. Bạn nếu không may mắn sẽ bị kết tội là “làm chết người khi thi công vụ”.\nLàm chết người, nghĩa là không phải bạn giết người. Làm chết người có thể là bạn sơ ý, cẩu thả để súng cướp cò, dui cui rơi vào sọ người khác khiến họ chết.\nNhưng nếu bạn phản đối một chính sách, bạn sẽ là kẻ trọng tội với đất nước, nhân dân. Bạn sẽ bị kết vào loại phản động, hại dân, hại nước. Sẽ có hàng loạt nhân dân đóng vai nhân chứng lên phản đối bạn ầm ĩ ở phường, ở trên báo chí, họ sẽ thảm thiết, giận giữ như chính bạn đã quỵt tiền họ trốn ra nước ngoài, giết chết người thân của họ, làm thất thoát ngân sách hàng ngìn tỉ đồng, và bạn chính là kẻ đã đẩy trẻ em phải đi học bằng đò qua sông dẫn đến chết đuối. Họ sẽ đòi hỏi phải nghiêm trị, trừng trị thích đáng…và họ hả hê khi thấy bạn bị kết án nhiều năm tù.\nVà đó bạn là loại tội phạm “xâm hại an ninh quốc gia”.\nBạn có thể là trí thức, công nhân, cán bộ về hưu, cựu chiến binh.\nĐôi khi bạn là kẻ vô học, tiền án, tiền sự và cuộc đời đầy những năm tháng đen tối trong vũng bùn của giới hạ lưu. Một ngày nào đó bạn được làm bố, bạn say sưa với sinh linh bé bỏng ấy quên cả tháng ngày, bỗng nhiên ngày nào đó gió mưa bạn ngồi ở nhà ngắm thấy nụ cười trên miệng con trai vừa đầy tháng, bởi óc tưởng tượng phong phú bạn hình dung con trai bạn hai mươi năm sau sẽ sống trong một xã hội thế nào. Bạn bắt đầu tìm hiểu xã hội.\nVà con đường thành phản động của bạn bắt đầu được cơ quan an ninh ghi nhận, theo dõi và đưa ra cách xử lý.\nNgày nào đó công ty bạn đang làm bị công an đến hỏi về thuế, về nhân lực, về bảo hiểm, tiền lương, phòng cháy chữa cháy, về đăng ky kinh doanh…giám đốc của bạn nơm nớp lo sợ không biết chuyện gì. Vì người ta cứ đến từng tốp và lạnh lùng sát khí gườm gườm chất vấn. Đến lúc giám đốc bạn hoảng lắm rồi, người ta mới hỏi về bạn làm gì ở công ty, bạn được nhận vào thế nào, ngày nọ ngày kia bạn làm gì, công ty có bố trí đi đâu ….\nBạn sẽ làm tiếp để công ty hàng ngày có công an đến làm việc như thế chứ.?\nTất nhiên là không rồi. Bạn sẽ đi tìm việc khác.\nLần này bạn làm cho một nơi khác, ở đây tài chính sạch sẽ lắm. Nhưng giám đốc bạn vẫn có người tìm đến giới thiệu là an ninh cấp cao hỏi về bạn. Giám đốc bạn lần này là người mạnh mẽ, anh ta có thể thoái thác không hợp tác trả lời. Nhưng anh ta có thể mạnh mẽ, còn bố mẹ anh ta ở quê thì không sao mà yên tâm khi có người của nhà chức trách đến nhà tìm và thông báo con họ đang dung túng, tiếp tay cho một đối tượng ”phản động”. Rồi bố mẹ anh ta hoang mang, lo lắng liên tục hỏi anh ta, thậm chí họ thay phiên nhau từ quê lên thành phố để xem thằng phản động đang làm gì ảnh hưởng đến con mình.\nBạn lại thất nghiệp, giờ bạn hiểu đi tìm công việc ở nơi khác nữa là điều vô ích.\nBạn chọn công việc gì làm trong vài ngày, nhanh chóng, tiền trao cháo múc như việc đóng một cái tủ nhôm kính, hàn một cái chuồng cọp phơi quần áo, làm một tấm biển quảng cáo cho cửa hiệu mới mở hoặc viết một bài cho một cá nhân, công ty nào đó muốn quảng cáo. Kiếm chút tiền không nhiều, nhưng nhanh chóng vào túi khi những điều khác chưa đến.\nNhưng cuộc đời không hẳn đã đen tối với bạn. Có những người hiểu bạn, họ lặng lẽ gửi bạn chút quà nuôi con. Những giúp đỡ đó làm bạn cầm cự được với cuộc sống khó khăn. Đôi khi bạn chẳng biết là ai giúp bạn nữa, vì họ sợ liên luỵ, sợ nhà chức trách nên không muốn ra mặt.\nCác nhà chức trách thêm bạn tội nữa “nhận tiền của các thế lực thù địch làm phương tiện hoạt động chống phá nhà nước nhân dân”.\nNhững món tiền nhỏ này thật sự bạn không bao giờ biết nó đến với bạn lúc nào, không bao giờ bạn biết nó còn đến nữa hay không. Bởi sự giúp đỡ là tự nguyện, bột phát. Không phải là trả lương, thế nên có người gửi bạn 1 triệu từ năm này, đến 3 năm sau họ gửi lần nữa, tuỳ theo khả năng của họ.\nNếu bạn muốn sắm một cái điều hoà, bạn không thể yêu cầu người ta cho bạn tiền để sắm một cái điều hoà. Vì họ không có trách nhiệm ràng buộc nào phải giúp bạn cả.\nMột ngày nào đó, cuộc sống mở cho bạn một thay đổi, chẳng hạn một chính phủ nào đó vô tình biết được bạn có khả năng về văn hoá, nghệ thuật nào đó. Họ cho bạn một suất học bổng, khi học xong họ sẽ có việc làm cho bạn. Cuộc đời bạn bỗng nhiên tươi tắn như loài cây trên sa mạc gặp mưa. Bạn có kiến thức, có việc làm, một việc làm tốt như dịch sách, đồng lương đủ cho gia đình bạn sống tươm tất. Và hơn nữa bạn từ một thằng lưu manh ở đường phố trở thành một người làm văn hoá. Đó là ước mơ và đích đến là một cuộc mưu cầu hạnh phúc mà bất kỳ ai cũng muốn.\nNhưng nhà chức trách sẽ ngăn ước mơ của bạn lại. Bởi trong quan điểm của họ thì ước mơ của một kẻ có vấn đề về an ninh quốc gia thì kiểu gì cũng có vấn đề về an ninh quốc gia.\nBạn sẽ gào lên ư, đừng !. Hãy chấp nhận vui vẻ, điều quan trọng là đừng bao giờ buồn, lo, sợ vì những việc mà họ gây ra cho bạn. Bởi mục đích chính của họ là làm bạn đau khổ những thứ nhưnhà tù, công việc, cấm đi lại, hàng xóm hậm hực dòm ngó, bạn bè cũ xa lánh… tất cả những điều đó họ làm cốt để bạn phải đau khổ. Để họ chứng minh họ có quyền tước đoạt ước mơ, cuộc sống, huỷ hoại hay ban phát cho ai đó.\nĐừng nghĩ họ nhân đạo không bỏ tù bạn. Chẳng qua vì cuộc sống của bạn bây giờ và nhà tù không khác nhau là mấy về vật chất cũng như tinh thần. Nếu bạn là tiến sĩ, có nhà to, xe hơi, nhà cho thuê họ sẵn sàng quẳng những thứ rác rưởi để làm cớ bắt bạn, hay bạn đang có bệnh trong người họ mới giam cầm bạn. Còn khi bạn chả còn gì để mất, người ta làm mọi cách để tước đoạt tinh thần bạn, khiến bạn khiếp sợ, hãi hùng và ngày nào đó bạn lê lết đến van xin họ, cam đoan, cam kết, lạy lục thề thốt, khai báo lập công…lúc đó chưa chắc họ đã buông tha cho bạn.\nHãy gắng tìm những niềm vui ngay cả trong những lúc tồi tệ nhất. Hãy gắng đọc khi có thể những tác phẩm như Quần Đảo Ngục Tù, Lửa Yêu Thương Lửa Ngục Tù, Một Ngày Trong Đời Của I Van, Bá Tước Mông Tơ Crit To, Pa Pi Lon, Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 200.\nHãy tìm lối thoát trong cuộc sống trắc trở ở ngay trái tim mình.\nNguồn: Người Buôn Gió\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/23/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-buon-gio-n%E1%BA%BFu-b%E1%BA%A1n-b%E1%BB%8B-x%E1%BA%BFp-h%E1%BA%A1ng-ph%E1%BA%A3n-d%E1%BB%99ng/","summary":"\u003cp\u003eĐây là câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ Việt Nam, hình ảnh chỉ có tính chất minh hoạ. Không nhất thiết bạn đọc đủ cơ sở để đánh giá rằng nó xảy ra ở nước CHXHCNVN.\u003cbr\u003e\nNếu bạn bị liệt vào hạng phản động của nhà cầm quyền thì cuộc đời của bạn sẽ ra sao.?\u003cbr\u003e\nTrước hết tiêu chí để xếp loại phản động là vô cùng phong phú. Ví dụ bạn chỉ trích một chính sách nào đó của nhà cầm quyền về giao thông, thuế, giáo dục….\u003cbr\u003e\nHay bạn phản đối nước láng giềng xâm lược, bắn giết đồng bào của bạn.\u003cbr\u003e\nHoặc bạn bày tỏ sự thông cảm với những người “phản động” khác bị xét xử, tù đày.\u003cbr\u003e\nNhư thế bạn sẽ là phản động với một cụm từ đầy ngôn ngữ luật như “xâm hại an ninh quốc gia”.\u003cbr\u003e\nTuy nhiên nếu bạn nợ hàng nghìn người nông dân hàng chục nghìn tỉ và trốn biệt ra nước ngoài bạn chỉ cùng lắm mang tội với nông dân như tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”.\u003cbr\u003e\nNếu bạn làm thiệt hại cho ngân sách hàng chục nghìn tỷ đồng, ngân sách của một đất nước khốn khổ mà học sinh đến trường bằng cách bơi qua sông, đu dây qua vách đá thì bạn chỉ bị kết tội “thiếu tinh thần trách nhiệm”.\u003cbr\u003e\nCòn chức bạn to hơn nữa, gây thiệt hại hơn nữa thì sẽ bị kiểm điểm nội bộ.\u003cbr\u003e\nNếu bạn đánh chết người bằng dùi cui, dây điện, gậy, giầy đinh, bắn chết trẻ em bằng súng nhưng bạn là người nhà nước. Bạn nếu không may mắn sẽ bị kết tội là “làm chết người khi thi công vụ”.\u003cbr\u003e\nLàm chết người, nghĩa là không phải bạn giết người. Làm chết người có thể là bạn sơ ý, cẩu thả để súng cướp cò, dui cui rơi vào sọ người khác khiến họ chết.\u003cbr\u003e\nNhưng nếu bạn phản đối một chính sách, bạn sẽ là kẻ trọng tội với đất nước, nhân dân. Bạn sẽ bị kết vào loại phản động, hại dân, hại nước. Sẽ có hàng loạt nhân dân đóng vai nhân chứng lên phản đối bạn ầm ĩ ở phường, ở trên báo chí, họ sẽ thảm thiết, giận giữ như chính bạn đã quỵt tiền họ trốn ra nước ngoài, giết chết người thân của họ, làm thất thoát ngân sách hàng ngìn tỉ đồng, và bạn chính là kẻ đã đẩy trẻ em phải đi học bằng đò qua sông dẫn đến chết đuối. Họ sẽ đòi hỏi phải nghiêm trị, trừng trị thích đáng…và họ hả hê khi thấy bạn bị kết án nhiều năm tù.\u003cbr\u003e\nVà đó bạn là loại tội phạm “xâm hại an ninh quốc gia”.\u003cbr\u003e\nBạn có thể là trí thức, công nhân, cán bộ về hưu, cựu chiến binh.\u003cbr\u003e\nĐôi khi bạn là kẻ vô học, tiền án, tiền sự và cuộc đời đầy những năm tháng đen tối trong vũng bùn của giới hạ lưu. Một ngày nào đó bạn được làm bố, bạn say sưa với sinh linh bé bỏng ấy quên cả tháng ngày, bỗng nhiên ngày nào đó gió mưa bạn ngồi ở nhà ngắm thấy nụ cười trên miệng con trai vừa đầy tháng, bởi óc tưởng tượng phong phú bạn hình dung con trai bạn hai mươi năm sau sẽ sống trong một xã hội thế nào. Bạn bắt đầu tìm hiểu xã hội.\u003cbr\u003e\nVà con đường thành phản động của bạn bắt đầu được cơ quan an ninh ghi nhận, theo dõi và đưa ra cách xử lý.\u003cbr\u003e\nNgày nào đó công ty bạn đang làm bị công an đến hỏi về thuế, về nhân lực, về bảo hiểm, tiền lương, phòng cháy chữa cháy, về đăng ky kinh doanh…giám đốc của bạn nơm nớp lo sợ không biết chuyện gì. Vì người ta cứ đến từng tốp và lạnh lùng sát khí gườm gườm chất vấn. Đến lúc giám đốc bạn hoảng lắm rồi, người ta mới hỏi về bạn làm gì ở công ty, bạn được nhận vào thế nào, ngày nọ ngày kia bạn làm gì, công ty có bố trí đi đâu ….\u003cbr\u003e\nBạn sẽ làm tiếp để công ty hàng ngày có công an đến làm việc như thế chứ.?\u003cbr\u003e\nTất nhiên là không rồi. Bạn sẽ đi tìm việc khác.\u003cbr\u003e\nLần này bạn làm cho một nơi khác, ở đây tài chính sạch sẽ lắm. Nhưng giám đốc bạn vẫn có người tìm đến giới thiệu là an ninh cấp cao hỏi về bạn. Giám đốc bạn lần này là người mạnh mẽ, anh ta có thể thoái thác không hợp tác trả lời. Nhưng anh ta có thể mạnh mẽ, còn bố mẹ anh ta ở quê thì không sao mà yên tâm khi có người của nhà chức trách đến nhà tìm và thông báo con họ đang dung túng, tiếp tay cho một đối tượng ”phản động”. Rồi bố mẹ anh ta hoang mang, lo lắng liên tục hỏi anh ta, thậm chí họ thay phiên nhau từ quê lên thành phố để xem thằng phản động đang làm gì ảnh hưởng đến con mình.\u003cbr\u003e\nBạn lại thất nghiệp, giờ bạn hiểu đi tìm công việc ở nơi khác nữa là điều vô ích.\u003cbr\u003e\nBạn chọn công việc gì làm trong vài ngày, nhanh chóng, tiền trao cháo múc như việc đóng một cái tủ nhôm kính, hàn một cái chuồng cọp phơi quần áo, làm một tấm biển quảng cáo cho cửa hiệu mới mở hoặc viết một bài cho một cá nhân, công ty nào đó muốn quảng cáo. Kiếm chút tiền không nhiều, nhưng nhanh chóng vào túi khi những điều khác chưa đến.\u003cbr\u003e\nNhưng cuộc đời không hẳn đã đen tối với bạn. Có những người hiểu bạn, họ lặng lẽ gửi bạn chút quà nuôi con. Những giúp đỡ đó làm bạn cầm cự được với cuộc sống khó khăn. Đôi khi bạn chẳng biết là ai giúp bạn nữa, vì họ sợ liên luỵ, sợ nhà chức trách nên không muốn ra mặt.\u003cbr\u003e\nCác nhà chức trách thêm bạn tội nữa “nhận tiền của các thế lực thù địch làm phương tiện hoạt động chống phá nhà nước nhân dân”.\u003cbr\u003e\nNhững món tiền nhỏ này thật sự bạn không bao giờ biết nó đến với bạn lúc nào, không bao giờ bạn biết nó còn đến nữa hay không. Bởi sự giúp đỡ là tự nguyện, bột phát. Không phải là trả lương, thế nên có người gửi bạn 1 triệu từ năm này, đến 3 năm sau họ gửi lần nữa, tuỳ theo khả năng của họ.\u003cbr\u003e\nNếu bạn muốn sắm một cái điều hoà, bạn không thể yêu cầu người ta cho bạn tiền để sắm một cái điều hoà. Vì họ không có trách nhiệm ràng buộc nào phải giúp bạn cả.\u003cbr\u003e\nMột ngày nào đó, cuộc sống mở cho bạn một thay đổi, chẳng hạn một chính phủ nào đó vô tình biết được bạn có khả năng về văn hoá, nghệ thuật nào đó. Họ cho bạn một suất học bổng, khi học xong họ sẽ có việc làm cho bạn. Cuộc đời bạn bỗng nhiên tươi tắn như loài cây trên sa mạc gặp mưa. Bạn có kiến thức, có việc làm, một việc làm tốt như dịch sách, đồng lương đủ cho gia đình bạn sống tươm tất. Và hơn nữa bạn từ một thằng lưu manh ở đường phố trở thành một người làm văn hoá. Đó là ước mơ và đích đến là một cuộc mưu cầu hạnh phúc mà bất kỳ ai cũng muốn.\u003cbr\u003e\nNhưng nhà chức trách sẽ ngăn ước mơ của bạn lại. Bởi trong quan điểm của họ thì ước mơ của một kẻ có vấn đề về an ninh quốc gia thì kiểu gì cũng có vấn đề về an ninh quốc gia.\u003cbr\u003e\nBạn sẽ gào lên ư, đừng !. Hãy chấp nhận vui vẻ, điều quan trọng là đừng bao giờ buồn, lo, sợ vì những việc mà họ gây ra cho bạn. Bởi mục đích chính của họ là làm bạn đau khổ những thứ nhưnhà tù, công việc, cấm đi lại, hàng xóm hậm hực dòm ngó, bạn bè cũ xa lánh… tất cả những điều đó họ làm cốt để bạn phải đau khổ. Để họ chứng minh họ có quyền tước đoạt ước mơ, cuộc sống, huỷ hoại hay ban phát cho ai đó.\u003cbr\u003e\nĐừng nghĩ họ nhân đạo không bỏ tù bạn. Chẳng qua vì cuộc sống của bạn bây giờ và nhà tù không khác nhau là mấy về vật chất cũng như tinh thần. Nếu bạn là tiến sĩ, có nhà to, xe hơi, nhà cho thuê họ sẵn sàng quẳng những thứ rác rưởi để làm cớ bắt bạn, hay bạn đang có bệnh trong người họ mới giam cầm bạn. Còn khi bạn chả còn gì để mất, người ta làm mọi cách để tước đoạt tinh thần bạn, khiến bạn khiếp sợ, hãi hùng và ngày nào đó bạn lê lết đến van xin họ, cam đoan, cam kết, lạy lục thề thốt, khai báo lập công…lúc đó chưa chắc họ đã buông tha cho bạn.\u003cbr\u003e\nHãy gắng tìm những niềm vui ngay cả trong những lúc tồi tệ nhất. Hãy gắng đọc khi có thể những tác phẩm như Quần Đảo Ngục Tù, Lửa Yêu Thương Lửa Ngục Tù, Một Ngày Trong Đời Của I Van, Bá Tước Mông Tơ Crit To, Pa Pi Lon, Đêm Giữa Ban Ngày, Chuyện Kể Năm 200.\u003cbr\u003e\nHãy tìm lối thoát trong cuộc sống trắc trở ở ngay trái tim mình.\u003cbr\u003e\nNguồn: Người Buôn Gió\u003c/p\u003e","title":"Người Buôn Gió – Nếu Bạn Bị Xếp Hạng Phản Động"},{"content":"Hôm qua viết:\nCuối cùng, sau bao đắn đo suy nghĩ, nhâng lên đặt xuống, anh đã vác về được em Nokia Lumia 710. Trời ơi thích quá, chiếc điện thoại cảm ứng đầu tiên, chiếc điện thoại trên 5tr đầu tiên mình dám bỏ tiền mua, coi như là quà sinh nhật sớm, tự tặng mình =) Chúc mừng sn thaimeo nhé = )\nUpdate:\nCắm vào sạc không chính hang sẽ khiến hầu hết các máy màn hình cảm ứng bị “loạn”, hôm nay vừa thử cắm 710 vào sạc F99, không thể nào lướt được cảm ứng mà mở màn hình luôn, ra lấy cái sạc zin của 710 sạc thì hoàn toàn bình thường. Hehe, bài học rút ra là luôn mang sạc xịn đi.\nMàn hình của 710 khi nhìn thẳng thì đẹp nhưng nhìn nghiêng là sẽ bị ám vàng, cái này đã có clip review trên youtube, khi so sánh 710 với 800, 800 nhìn mọi góc đều vẫn đẹp, nhưng 710 nhìn góc hẹp sẽ bị tối đi, và ám vàng, chấp nhận thôi, 800 giá gần gấp đôi mà.\nKể ra mà RIM đem công nghệ màn hình của BB lên các dòng máy cảm ứng thì khủng, sợ là đến iphone cũng không theo kịp ấy chứ, màn hình của RIM (cùng với cảm biến ánh sang) quả là vô đối. So sánh màn 710 với màn bb 9630 mình vẫn thấy 9630 sắc nét và đẹp tuyệt. Hehe.\nPhím cứng của 710 có lợi thế là ko sợ bấm nhầm khi đang chơi game hoặc lướt web, nhưng khá là tốn sức tốn công khi muốn bấm, muốn back là phải nghiến răng, không thể chạm nhẹ nhàng, nói chung là mình vẫn thích 3 phím đó là cảm ứng hơn.\nBọn TGDD dán cái mặt sau hơi lởm, chưa gì đã nhìn thấy ở mép dán bị dính bụi bẩn. Ra bắt đền mới được.\nTai nghe mình đáng giá là tốt, trông đẹp, tinh tế, chất lượng âm thanh rất ổn, là loại in-ear (nhét hẳn vào trong tai) nên khi nghe nhạc sẽ chỉ thấy nhạc mà thôi, mọi âm thanh bên ngoài là “mute” hết. Rất thích. Âm trầm rõ, ấm. Mình thấy bỏ tiền mua cái beat solo gì gì đó thật lãng phí.\nBình luận (7) thangola — 2012-05-22 17:04\nNói chung là Lumia chỉ khổ cái là ít phần mềm thôi. Cơ mà BB vốn cũng chả nhiều, nên cũng ko thấy khó chịu 😀\nJun — 2012-05-25 02:28\nChài ui, 5M là rinh được em iPhone rồi đó\nthaiph — 2012-05-25 03:36\n5tr là iphone 3 hả Dung, hehe, tớ thích wp, tớ thích khác biệt, \u0026lt;3\nJun — 2012-05-30 02:46\nuh, Ip 3 Gs mới 80% 😀 còn Ip 4GS giờ cũng down giá lắm mà, Thái dùng IP chưa? nhiều người dùng IP xong ko muốn dùng đt khác nữa luôn.\nMáy N9 dùng hệ điều hành MeeGo, nhiều cái hay ho cực\nthaiph — 2012-05-30 08:48\nThế Dung đang dùng iphone hay m\nN9 hehe. Dung thử windowd phone chưa, tớ nghĩ chắc cũng sẽ mê đấy, 😉\nJun — 2012-05-31 02:33\nTớ đang dùng HTC Incredible S đồng thời có 2 con ip và N9 nữa, hehe. Nói zậy nhưng toàn là bạn tớ vọc, cập nhật cài cắm các kiểu rồi đưa tớ dùng thôi 😀\nTớ chưa dùng wf, khi nào đổi máy cho tớ dùng thử nhé 😀\nthaiph — 2012-05-31 02:51\nZoi oi, 4 cai smartphone, cai nao cung \u0026gt;10tr, dai gia wa hehe, khi nao doi dien thoai dung thu cho biet nhe 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/22/mua-di%E1%BB%87n-tho%E1%BA%A1i-m%E1%BB%99t-ngay-m%C6%B0a-gio/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua viết:\u003cbr\u003e\nCuối cùng, sau bao đắn đo suy nghĩ, nhâng lên đặt xuống, anh đã vác về được em Nokia Lumia 710. Trời ơi thích quá, chiếc điện thoại cảm ứng đầu tiên, chiếc điện thoại trên 5tr đầu tiên mình dám bỏ tiền mua, coi như là quà sinh nhật sớm, tự tặng mình =) Chúc mừng sn thaimeo nhé = )\u003cbr\u003e\nUpdate:\u003cbr\u003e\nCắm vào sạc không chính hang sẽ khiến hầu hết các máy màn hình cảm ứng bị “loạn”, hôm nay vừa thử cắm 710 vào sạc F99, không thể nào lướt được cảm ứng mà mở màn hình luôn, ra lấy cái sạc zin của 710 sạc thì hoàn toàn bình thường. Hehe, bài học rút ra là luôn mang sạc xịn đi.\u003cbr\u003e\nMàn hình của 710 khi nhìn thẳng thì đẹp nhưng nhìn nghiêng là sẽ bị ám vàng, cái này đã có clip review trên youtube, khi so sánh 710 với 800, 800 nhìn mọi góc đều vẫn đẹp, nhưng 710 nhìn góc hẹp sẽ bị tối đi, và ám vàng, chấp nhận thôi, 800 giá gần gấp đôi mà.\u003cbr\u003e\nKể ra mà RIM đem công nghệ màn hình của BB lên các dòng máy cảm ứng thì khủng, sợ là đến iphone cũng không theo kịp ấy chứ, màn hình của RIM (cùng với cảm biến ánh sang) quả là vô đối. So sánh màn 710 với màn bb 9630 mình vẫn thấy 9630 sắc nét và đẹp tuyệt. Hehe.\u003cbr\u003e\nPhím cứng của 710 có lợi thế là ko sợ bấm nhầm khi đang chơi game hoặc lướt web, nhưng khá là tốn sức tốn công khi muốn bấm, muốn back là phải nghiến răng, không thể chạm nhẹ nhàng, nói chung là mình vẫn thích 3 phím đó là cảm ứng hơn.\u003cbr\u003e\nBọn TGDD dán cái mặt sau hơi lởm, chưa gì đã nhìn thấy ở mép dán bị dính bụi bẩn. Ra bắt đền mới được.\u003cbr\u003e\nTai nghe mình đáng giá là tốt, trông đẹp, tinh tế, chất lượng âm thanh rất ổn, là loại in-ear (nhét hẳn vào trong tai) nên khi nghe nhạc sẽ chỉ thấy nhạc mà thôi, mọi âm thanh bên ngoài là “mute” hết. Rất thích. Âm trầm rõ, ấm. Mình thấy bỏ tiền mua cái beat solo gì gì đó thật lãng phí.\u003c/p\u003e","title":"Mua điện thoại một ngày mưa gió"},{"content":"Một ngày chủ nhật mà bình minh là … 1h trưa, sau 4 tiếng nằm ngủ ở … nhà nghỉ, vẫn buồn ngủ nhưng đói quá nên phải mò dậy tắm và chạy khỏi nn đi ăn. Nguyên nhân của vụ ngủ nhà nghỉ thì do tối qua “xem bóng đá” cả đêm – tới 7h30 mới “tan” khỏi trận bóng : )) Về trận bóng, vừa chơi Hola Game (*) vừa xem, nhưng vẫn phải thấy đó là một trận đấu cực kì cảm xúc, Chel đúng là các chiến binh quả cảm, đá trên sân của Bayer, bị Bayer ào ạt tấn công, vậy mà các chàng trai áo xanh vẫn bình tĩnh vững vàng, nhất thủ môn Czech thần tháng, phải nói là chưa thích Chel bao giờ nhưng hôm qua xem thực sự hâm mộ tinh thần của các bạn Chel. Lúc bị ghi bàn ở phút 83, lý trí thì nghĩ là chắc an bài rồi, nhưng tinh thần thì vẫn tin tưởng một sự lật ngựơc của Chel, còn những 10p cơ mà. Và quả đúng thế thật, lúc Chel phạt góc, mình và DũngPT chém “Vào luôn”, “Vào đi”, và vào thật, sướng, mừng vui như mùa xuân đại thắng, thực ra chả độ điếc gì đâu nhưng không thích cái thằng ép sân từ đầu tới cuối thắng =) hô hô Và từ lúc đó càng tin tưởng các bạn Chel sẽ thắng, quả thật là thắng thật, Penalti Czech đỡ được, bị dẫn bàn khi đá luân lưu rồi vẫn thắng, kì diệu kì diệu. Chúc mừng bóng đá Anh, chúc mừng fan Việt Nam, 90% người hâm mộ bóng đá ở VN thích bóng đá anh, mình đoán thế =)\nKể tiếp, từ quán xem bóng đá, về nhà, ngủ dc 15p thì đội thợ sửa nhà tới, đang cơi nới thêm cái tầng 3, biết là không thể ngủ với đội này rồi, mình phi lung tung tìm chỗ yên tĩnh để ngủ, suýt vào Sen Villa ở Trung Liệt đầu Thái Hà, nhưng mà bị thằng TIến phang nó bắt lên cty đưa chìa khóa cho nó – chơi bài có 1 đêm thôi mà quên vứt cả chìa khóa xe ở quán. Lại phải lóc cóc đi lên cty, đời rất gian nan.\nNgủ dậy nhìn trong gương 1 kẻ thức cả đêm, trông xấu như quỷ, đen sì, xấu xí. Tắm xong phát lại đẹp luôn = ))\nRa quán bánh mì ở Thái Thịnh gọi pate 2 trứng, mình có lời thề ko ăn sốt vang ở đó, từ hồi giá cả tăng, sốt vang toàn thứ bầy nhầy ko có tí thịt nào, ko thể ăn nổi. Lúc ra trả tiền, 1 pepsi, 2 bánh mì, 1 pate 2 trứng, tổng thể 28k, cũng rẻ. Quán này có điều đặc biệt là khách ăn xong tự ra liệt kê các món đã ăn, không hề ghi hóa đơn hay vào check ở bàn ăn, khách hoàn toàn tự giác kể đã ăn gì để tính tiền, có lẽ các khách hàng đều trung thực nên quán vẫn tiếp tục sử dụng các thức thanh toán này, một kiểu đắc nhân tâm, bạn tin người ta trung thực, và người ta sẽ trung thực để không phụ niềm tin của bạn 🙂 Nhưng hôm nay, ấn tượng là cô thu tiền, mình mặc cái áo Hoàng Sa Trường Sa của thằng ku Hoàng béo tặng, cô ấy nhìn vào bảo “Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa, Hoàng Sa bị mất rồi, làm gì còn mà trung tâm dữ liệu”, mình bảo cô ấy là “Đất thì đã mất nhưng dữ liệu thì vẫn còn và vẫn phải lưu trữ cô ạ”, đất đang mất nhưng chúng ta sẽ đòi, chỉ cần tất cả người dân Việt Nam đừng quên Hoàng Sa là của chúng ta, nhất định chúng ta sẽ đòi đến cùng, đòi tới khi được mới thôi. Nghe cô ấy hỏi “Hoàng Sa mất rồi còn đâu” mà mình cảm động rưng rưng, cô ấy cũng biết Hoàng Sa của chúng ta, cô ấy cùng biết Hoàng Sa đã mất, cảm động lắm chứ.\nLúc qua chợ Vĩnh Hồ, thấy có 3 anh zai đang đứng vây quanh cái bàn bán thịt, mà tên thường gọi là phản thịt lợn ấy, trên cái phản đã bán hết thịt ấy có một bàn cờ, ba người đàn ông đang xúm vào, dễ thương ghê, người Việt Nam mê đánh cờ hết biết luôn, bất cứ chỗ nào cũng có thể thấy hình ảnh một bàn cờ và một đám đông vây quanh, hoặc 2 người đàn ông đang trầm ngâm suy nghĩ, hehe, cờ tướng là nơi họ có thể tập trung hoàn toàn, không phải suy nghĩ về cơm áo gạo tiền, về tiếng than phiền của những người phụ nữ, nơi họ tập trung hoàn toàn vào việc “điều binh khiển tướng”, những thú vui thật giản dị phải không 😉\n(*):Hola Game: là tiếng “lóng” chỉ trò ba cây, nơi những được mất thăng trầm diễn ra vô cùng khủng khiếp, nơi mà thằng ku PHú quạt trần rơi vào đầu chỉ định chơi từ 10h tới 11h30 rồi về, đã ngồi lại tới 7h30 và nướng nửa tháng lương vào đó = ) Căn bản hồi đi Ninh Bình ku cậu thắng to nên chắc lần này máu, mỗi tội càng máu càng thua, càng thua càng gỡ, càng gỡ càng thua, đen đừng hỏi luôn, lâu lâu được cầm trương một ván, lật lên 7 nhà thì có 5 nhà 10 một nhà 9, còn gì đen hơn : )) Sau hai lần thua tan tác phải “bán xới” vì hết đạn, lần này mình đi mục tiêu chính cũng không phải là chơi Hola, vì thấy có vẻ mình không lại được cao thủ CườngND, lúc đầu ngồi chơi gọi là đông vui là chính, dự kiến hết khoảng 1-2m thì sẽ thôi, dừng và xem bóng đá, ai dè càng chơi càng thắng, toàn cầm trương rồi 10, thu về phơi phới, rồi sáp, liêng, ăn gà ầm ầm, nói chung một ngày son. Hê hê, đúng là cờ bạc, đã có lúc mình hết sạch, phải mượn của TIến phang, nhưng rồi lại bùng lên dữ dội hơn = ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/20/m%E1%BB%99t-ngay-ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003eMột ngày chủ nhật mà bình minh là … 1h trưa, sau 4 tiếng nằm ngủ ở … nhà nghỉ, vẫn buồn ngủ nhưng đói quá nên phải mò dậy tắm và chạy khỏi nn đi ăn. Nguyên nhân của vụ ngủ nhà nghỉ thì do tối qua “xem bóng đá” cả đêm – tới 7h30 mới “tan” khỏi trận bóng : )) Về trận bóng, vừa chơi Hola Game (*) vừa xem, nhưng vẫn phải thấy đó là một trận đấu cực kì cảm xúc, Chel đúng là các chiến binh quả cảm, đá trên sân của Bayer, bị Bayer ào ạt tấn công, vậy mà các chàng trai áo xanh vẫn bình tĩnh vững vàng, nhất thủ môn Czech thần tháng, phải nói là chưa thích Chel bao giờ nhưng hôm qua xem thực sự hâm mộ tinh thần của các bạn Chel. Lúc bị ghi bàn ở phút 83, lý trí thì nghĩ là chắc an bài rồi, nhưng tinh thần thì vẫn tin tưởng một sự lật ngựơc của Chel, còn những 10p cơ mà. Và quả đúng thế thật, lúc Chel phạt góc, mình và DũngPT chém “Vào luôn”, “Vào đi”, và vào thật, sướng, mừng vui như mùa xuân đại thắng, thực ra chả độ điếc gì đâu nhưng không thích cái thằng ép sân từ đầu tới cuối thắng =) hô hô Và từ lúc đó càng tin tưởng các bạn Chel sẽ thắng, quả thật là thắng thật, Penalti Czech đỡ được, bị dẫn bàn khi đá luân lưu rồi vẫn thắng, kì diệu kì diệu. Chúc mừng bóng đá Anh, chúc mừng fan Việt Nam, 90% người hâm mộ bóng đá ở VN thích bóng đá anh, mình đoán thế =)\u003cbr\u003e\nKể tiếp, từ quán xem bóng đá, về nhà, ngủ dc 15p thì đội thợ sửa nhà tới, đang cơi nới thêm cái tầng 3, biết là không thể ngủ với đội này rồi, mình phi lung tung tìm chỗ yên tĩnh để ngủ, suýt vào Sen Villa ở Trung Liệt đầu Thái Hà, nhưng mà bị thằng TIến phang nó bắt lên cty đưa chìa khóa cho nó – chơi bài có 1 đêm thôi mà quên vứt cả chìa khóa xe ở quán. Lại phải lóc cóc đi lên cty, đời rất gian nan.\u003cbr\u003e\nNgủ dậy nhìn trong gương 1 kẻ thức cả đêm, trông xấu như quỷ, đen sì, xấu xí. Tắm xong phát lại đẹp luôn = ))\u003cbr\u003e\nRa quán bánh mì ở Thái Thịnh gọi pate 2 trứng, mình có lời thề ko ăn sốt vang ở đó, từ hồi giá cả tăng, sốt vang toàn thứ bầy nhầy ko có tí thịt nào, ko thể ăn nổi. Lúc ra trả tiền, 1 pepsi, 2 bánh mì, 1 pate 2 trứng, tổng thể 28k, cũng rẻ. Quán này có điều đặc biệt là khách ăn xong tự ra liệt kê các món đã ăn, không hề ghi hóa đơn hay vào check ở bàn ăn, khách hoàn toàn tự giác kể đã ăn gì để tính tiền, có lẽ các khách hàng đều trung thực nên quán vẫn tiếp tục sử dụng các thức thanh toán này, một kiểu đắc nhân tâm, bạn tin người ta trung thực, và người ta sẽ trung thực để không phụ niềm tin của bạn 🙂 Nhưng hôm nay, ấn tượng là cô thu tiền, mình mặc cái áo Hoàng Sa Trường Sa của thằng ku Hoàng béo tặng, cô ấy nhìn vào bảo “Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa, Hoàng Sa bị mất rồi, làm gì còn mà trung tâm dữ liệu”, mình bảo cô ấy là “Đất thì đã mất nhưng dữ liệu thì vẫn còn và vẫn phải lưu trữ cô ạ”, đất đang mất nhưng chúng ta sẽ đòi, chỉ cần tất cả người dân Việt Nam đừng quên Hoàng Sa là của chúng ta, nhất định chúng ta sẽ đòi đến cùng, đòi tới khi được mới thôi. Nghe cô ấy hỏi “Hoàng Sa mất rồi còn đâu” mà mình cảm động rưng rưng, cô ấy cũng biết Hoàng Sa của chúng ta, cô ấy cùng biết Hoàng Sa đã mất, cảm động lắm chứ.\u003cbr\u003e\nLúc qua chợ Vĩnh Hồ, thấy có 3 anh zai đang đứng vây quanh cái bàn bán thịt, mà tên thường gọi là phản thịt lợn ấy, trên cái phản đã bán hết thịt ấy có một bàn cờ, ba người đàn ông đang xúm vào, dễ thương ghê, người Việt Nam mê đánh cờ hết biết luôn, bất cứ chỗ nào cũng có thể thấy hình ảnh một bàn cờ và một đám đông vây quanh, hoặc 2 người đàn ông đang trầm ngâm suy nghĩ, hehe, cờ tướng là nơi họ có thể tập trung hoàn toàn, không phải suy nghĩ về cơm áo gạo tiền, về tiếng than phiền của những người phụ nữ, nơi họ tập trung hoàn toàn vào việc “điều binh khiển tướng”, những thú vui thật giản dị phải không 😉\u003cbr\u003e\n(*):Hola Game: là tiếng “lóng” chỉ trò ba cây, nơi những được mất thăng trầm diễn ra vô cùng khủng khiếp, nơi mà thằng ku PHú quạt trần rơi vào đầu chỉ định chơi từ 10h tới 11h30 rồi về, đã ngồi lại tới 7h30 và nướng nửa tháng lương vào đó = ) Căn bản hồi đi Ninh Bình ku cậu thắng to nên chắc lần này máu, mỗi tội càng máu càng thua, càng thua càng gỡ, càng gỡ càng thua, đen đừng hỏi luôn, lâu lâu được cầm trương một ván, lật lên 7 nhà thì có 5 nhà 10 một nhà 9, còn gì đen hơn : )) Sau hai lần thua tan tác phải “bán xới” vì hết đạn, lần này mình đi mục tiêu chính cũng không phải là chơi Hola, vì thấy có vẻ mình không lại được cao thủ CườngND, lúc đầu ngồi chơi gọi là đông vui là chính, dự kiến hết khoảng 1-2m thì sẽ thôi, dừng và xem bóng đá, ai dè càng chơi càng thắng, toàn cầm trương rồi 10, thu về phơi phới, rồi sáp, liêng, ăn gà ầm ầm, nói chung một ngày son. Hê hê, đúng là cờ bạc, đã có lúc mình hết sạch, phải mượn của TIến phang, nhưng rồi lại bùng lên dữ dội hơn = ))\u003c/p\u003e","title":"Một ngày chủ nhật"},{"content":"Sau rất nhiều mong đợi mỏi mòn, cuối cùng viber cũng cho ra phiên bản beta cho nền blackberry và windows phone, nhưng phiên bản beta chỉ có text mà chưa có voice, lại chờ. Tất nhiên với 70 triệu người dùng trên toàn thế giới thì viber rất đáng để anh em ta ào ạt cài thử. Kết quả: đồ beta không như ý.\n– chậm, giật, gửi tin nhắn treo treo, có lúc không thể gửi được dù mạng bình thường. Không mượt mà như whatsapp, không có chat nhóm như whatsapp, gửi vi trí thì không thấy mở lên xem được.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/16/viber-beta-cho-bb-dung-la-cai-do-hang-beta/","summary":"\u003cp\u003eSau rất nhiều mong đợi mỏi mòn, cuối cùng viber cũng cho ra phiên bản beta cho nền blackberry và windows phone, nhưng phiên bản beta chỉ có text mà chưa có voice, lại chờ. Tất nhiên với 70 triệu người dùng trên toàn thế giới thì viber rất đáng để anh em ta ào ạt cài thử. Kết quả: đồ beta không như ý.\u003cbr\u003e\n– chậm, giật, gửi tin nhắn treo treo, có lúc không thể gửi được dù mạng bình thường. Không mượt mà như whatsapp, không có chat nhóm như whatsapp, gửi vi trí thì không thấy mở lên xem được.\u003c/p\u003e","title":"viber beta cho bb dung la cai do hang … beta"},{"content":"Mua 1 cái vợt bóng bàn. Mua 1 cái túi đựng đồ để đi đá bóng, bóng bàn, có cái mà để quần áo.\nMua lumia 610 hay 710? Mua bây giờ hay đợi thêm? Tại sao không phải là bb hay android hay iOS? Lý do chủ yếu là tiền, với khoảng 6tr thôi thì không thể nào có dt thuộc 3 nền tảng kia mà ngon được, thêm vào đó mình cũng rất thích wp, thích windows 7, windows 7 quả là quá tuyệt khiến mình quên hẳn ubuntu – nhung có lẽ khi nghỉ vt thì vẫn sẽ cài vì .. rảnh :))\nMình tin tưởng vào Nokia, chiến lược địa phương hóa sản phẩm của nokia rất ngon, nhiều app hay liên tục được giới thiệu.\nMua 710 bi giờ thì được mobifone km hơn 4 triệu, gạ bán lại gói km này với giá 2tr được thì hay quá nhỉ :)) ai đang dùng mobi? Căn bản sau khi dọa dẫm thì giờ viettel mở fb rồi ;)) cũng không cần đổi số sang mobi cho lắm.\nBình luận (3) Thangola — 2012-05-16 07:29\nNên chờ đến cuối năm hẵng mua đt, vì:\nThêm BB10 xuất hiện Android 4 giá mềm hơn WP 8 và số lượng app trên market của nó, xem có đáng dùng ko. Ko có app thì chán lắm thaiph — 2012-05-16 08:18\nVới dự toán tầm 6tr thì anh cho là buộc phải nói không với bb10 hay android4, với cả a cũng thích wp nhất, app không có thì anh viết, lo quái gì :))\nthangola — 2012-05-16 10:36\nỜ tầm 6M thì cứ WP mà quất =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/16/wishlist/","summary":"\u003cp\u003eMua 1 cái vợt bóng bàn. Mua 1 cái túi đựng đồ để đi đá bóng, bóng bàn, có cái mà để quần áo.\u003cbr\u003e\nMua lumia 610 hay 710? Mua bây giờ hay đợi thêm? Tại sao không phải là bb hay android hay iOS? Lý do chủ yếu là tiền, với khoảng 6tr thôi thì không thể nào có dt thuộc 3 nền tảng kia mà ngon được, thêm vào đó mình cũng rất thích wp, thích windows 7, windows 7 quả là quá tuyệt khiến mình quên hẳn ubuntu – nhung có lẽ khi nghỉ vt thì vẫn sẽ cài vì .. rảnh :))\u003cbr\u003e\nMình tin tưởng vào Nokia, chiến lược địa phương hóa sản phẩm của nokia rất ngon, nhiều app hay liên tục được giới thiệu.\u003cbr\u003e\nMua 710 bi giờ thì được mobifone km hơn 4 triệu, gạ bán lại gói km này với giá 2tr được thì hay quá nhỉ :)) ai đang dùng mobi? Căn bản sau khi dọa dẫm thì giờ viettel mở fb rồi ;)) cũng không cần đổi số sang mobi cho lắm.\u003c/p\u003e","title":"wishlist"},{"content":"Hồi bé, bị bố bắt học bảng cửu chương khi bạn bè ở lớp vẫn còn đang học cộng trừ trong pham vi 100. Lên lớp 4 bắt đầu đi thi hsg huyện, hồi đó thi cả văn và toán, vẫn nhớ có bài văn tả con chim bồ câu, không hiểu sao mình chém gió là trc khi về tổ nó thường bay qua bay lại vài vòng để kiểm tra xem có gì nguy hiểm không – bây giờ gọi là “check” ý mà, chém gió thế thôi đã nhìn thấy bao giờ đâu, ấy thế mà lúc trả bài cô giáo lại khen bạn Thái có mắt quan sát tốt, số rùa từ bé, vẫn sướng mỗi lần nghĩ lại (haha). Hồi ở HD, thi hsg suốt từ lớp 4 tới lớp 7, năm nào cũng đi thi mà không năm nào được cái giải khỉ gì cả. Lớp 8 lên VP, không đú được toán với bọn này nên lách sang dường thi hsg tiếng anh, đỗ luôn, đỗ điểm cao nhất huyện luôn :)) Lại rùa, và nghĩ lại vẫn lại sướng :)) Nhưng vẫn máu me toán hơn, kiểu như là môn thể thao vua ấy, bao giờ cũng được hâm mộ nhất, thời điểm học hành say mê và chăm chỉ nhất là đợt kì 2 năm lớp 9, ôn thi vào cấp 3 mà, với tinh thần sẽ thi chuyên KHTN, chuyên Nguyễn Trãi (HD), nên mình ôn điên cuồng luôn, xin được bộ đề các năm trc của các trường TN, SP… từ thằng Gà Mái, giải đề ngày đêm. Sang nhà ku Trung học với nó, trung bình là 12h đêm mới cắp cặp đi về, có hôm tới 1 2h sáng luôn, mà cảm giác học lúc ấy nó hưng phấn lắm, không buồn ngủ tí nào. Giải bài để đi khoe với thằng ku Hội mà, thằng ấy cũng tốt và hiền, toàn gọi mình là anh, hai thằng thi đua giải đề, rồi cho nhau xem cách giải, gọi là giao lưu ấy. Không có bọn bạn để cùng ganh đua, chắc chắn là chẳng học trâu mà đỗ được chuyên. Rồi lúc định làm hồ sơ thi KHTN thì … Hết hạn :)) sau đó xin bố mẹ cho đi ôn ở trường chuyên, quãng thời gian ôn thi hơn 1 tháng ấy cũng rất vui, sáng đạp xe từ Hương Canh lên Vĩnh Yên, trưa lại đạp về. Học trong lớp có rất nhiều bạn mới, thầy mới, thầy dạy thì rất hay, còn bọn học cùng thì rất trâu. Và cho tới lúc nộp hồ sơ thi chuyên Vĩnh Phúc, mình vẫn hộ khẩu Hải Dương, mà theo quy chế thì phải có hộ khẩu VP mới được thi, hehe, may quá lúc làm thủ tục thấy cấp 2 học Hương Canh nên không ai đòi kiểm tra hộ khẩu :p\nBình luận (3) Thangola — 2012-05-16 03:52\nMày lởm vl, để bố bắt học mới chịu học. Trong khi anh lớp 4 đã hỏi bố anh số âm là gì, lớp 7 lại hỏi tiếp về số ảo. Đấy, phải thế mới gọi là mê toán chứ. Mà bảo chuyện toán, hôm trước đọc quyển Ai và Ky của NBChâu chỉ ước hồi cấp 2 có mà đọc thôi, chắc giờ anh cũng làm việc j nhiều chất xám hơn rồi.\nP/S: Blog của mày mà giờ anh cũng phải xài proxy mới vào đc =))\nthaiph — 2012-05-16 08:16\nMày lởm ấy, khéo hồi xưa đọc sách của NBC khéo mày lại HCV quốc tế toán, giờ này đang ngồi trong viện nghiên cứu ở Mỹ hehe\nPs: thế quái nào, mày dùng mạng gì? A xài vt vẫn vào ầm ầm, mà chả lẻ blog ghẻ của a ngang cơ bọ Lập mà bị chặn =))\nthangola — 2012-05-16 10:37\nXài mạng cty, chả rõ mạng j. Nói chung là đợt này WordPress với Blogspot tao vào chậm chờn lắm 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/15/toan-hoc-cua-mot-thoi-qua-khu-dam-me/","summary":"\u003cp\u003eHồi bé, bị bố bắt học bảng cửu chương khi bạn bè ở lớp vẫn còn đang học cộng trừ trong pham vi 100. Lên lớp 4 bắt đầu đi thi hsg huyện, hồi đó thi cả văn và toán, vẫn nhớ có bài văn tả con chim bồ câu, không hiểu sao mình chém gió là trc khi về tổ nó thường bay qua bay lại vài vòng để kiểm tra xem có gì nguy hiểm không – bây giờ gọi là “check” ý mà, chém gió thế thôi đã nhìn thấy bao giờ đâu, ấy thế mà lúc trả bài cô giáo lại khen bạn Thái có mắt quan sát tốt, số rùa từ bé, vẫn sướng mỗi lần nghĩ lại (haha). Hồi ở HD, thi hsg suốt từ lớp 4 tới lớp 7, năm nào cũng đi thi mà không năm nào được cái giải khỉ gì cả. Lớp 8 lên VP, không đú được toán với bọn này nên lách sang dường thi hsg tiếng anh, đỗ luôn, đỗ điểm cao nhất huyện luôn :)) Lại rùa, và nghĩ lại vẫn lại sướng :)) Nhưng vẫn máu me toán hơn, kiểu như là môn thể thao vua ấy, bao giờ cũng được hâm mộ nhất, thời điểm học hành say mê và chăm chỉ nhất là đợt kì 2 năm lớp 9, ôn thi vào cấp 3 mà, với tinh thần sẽ thi chuyên KHTN, chuyên Nguyễn Trãi (HD), nên mình ôn điên cuồng luôn, xin được bộ đề các năm trc của các trường TN, SP… từ thằng Gà Mái, giải đề ngày đêm. Sang nhà ku Trung học với nó, trung bình là 12h đêm mới cắp cặp đi về, có hôm tới 1 2h sáng luôn, mà cảm giác học lúc ấy nó hưng phấn lắm, không buồn ngủ tí nào. Giải bài để đi khoe với thằng ku Hội mà, thằng ấy cũng tốt và hiền, toàn gọi mình là anh, hai thằng thi đua giải đề, rồi cho nhau xem cách giải, gọi là giao lưu ấy. Không có bọn bạn để cùng ganh đua, chắc chắn là chẳng học trâu mà đỗ được chuyên. Rồi lúc định làm hồ sơ thi KHTN thì … Hết hạn :)) sau đó xin bố mẹ cho đi ôn ở trường chuyên, quãng thời gian ôn thi hơn 1 tháng ấy cũng rất vui, sáng đạp xe từ Hương Canh lên Vĩnh Yên, trưa lại đạp về. Học trong lớp có rất nhiều bạn mới, thầy mới, thầy dạy thì rất hay, còn bọn học cùng thì rất trâu. Và cho tới lúc nộp hồ sơ thi chuyên Vĩnh Phúc, mình vẫn hộ khẩu Hải Dương, mà theo quy chế thì phải có hộ khẩu VP mới được thi, hehe, may quá lúc làm thủ tục thấy cấp 2 học Hương Canh nên không ai đòi kiểm tra hộ khẩu :p\u003c/p\u003e","title":"toan hoc cua mot thoi qua khu dam me"},{"content":"http://cafephimhanoi.tk/\nRiêng cái tên trang web đã thấy lởm, mấy giờ rồi còn .tk, mua cái .com .net .info nghe nó còn có tí khá khẩm.\nThấy quảng cáo nghe ngon, anh liền hí hửng phi tới, cứ nghĩ là sẽ có máy lạnh, cách âm, thưởng thức phim độ nét cao ở màn hình rộng. Cắm đầu cắm cổ chạy lò dò dọc con sông Tô Lịch lừng danh, mãi mới tới, trời thì nắng. Vào phát, gọi ngay cái em phục vụ là anh =) Căn bản trông em ấy cứ tưởng con trai, tomboy quá 😛 Mình hỏi “để xe ở đâu anh” làm em ấy mặt ngắn tũn lại, hehe. Vừa vào thì bị ném ngay cho cái quyển “menu”, một đống phim, bắt chọn 1 phim để xem, chọn xong, thì rút cục là cái phòng HD VIP lại là phòng tự chọn phim được, đầu tiên xem Midnight in Paris, xem mãi chả hiểu quái gì mấy, bật sang xem Mr Bean’s Holiday, cười vui ơi là vui, hì hì. Xem lại mấy lần vẫn thấy hay ho, Mr Bean đúng là siêu.\nNói chung là chỗ này xem phim dở tệ, hoặc cái phòng “VIP” của mình nó siêu tệ, tư thế ngồi không dễ chịu mấy, nhân viên thì hơi bị gà, còn phim thì thấy cũng … nét bình thường.\nTổng kết là không muốn quay lại.\nNhưng dù sao, hôm ấy xem phim cũng rất vui.\nUpdate rổ giá: 40k/tiếng, xem 2 tiếng 5p bị tính tròn là 2.5 tiếng, là 100k, cộng với tiền nước là 51k, 25k với 26k một cốc chanh tươi, mơ muối. Nói chung là cũng mắc so với cơ sở vật chật. Cách âm cách ánh sáng ko tốt.\nBình luận (11) HuyPV — 2012-05-14 15:50\nCó phim 18+ không? Là chuột bạch, viết report thì phải cho rổ giá vào chứ :-w Cafe phim nghe tên AIO Cafe chưa!\nthaiph — 2012-05-14 16:17\nĐã update theo yêu cầu của Huy, AIO ở đâu nhỉ\nhà an — 2012-05-17 17:03\nWebsite là bạn tôi làm tặng quán đấy, có vấn đề gì sao? Nhìn mặt mũi ông sáng sủa thế mà….. Tomboy đó là bạn thân tôi đấy, tuy hình thức như vậy nhưng hiền lành và tốt bụng hơn vạn người. Tôi đi làm thêm nhiều nơi nhưng thấy quán này tử tế nhất đấy, cafe họ cũng nhập loại tốt nhất, hoa quả họ cũng dặn nhân viên pha nhiều cho khách, khách quen là họ giảm giá, nhân viên thiếu tiền đóng học họ cũng ứng trước tiền lương. Nhìn lại mình đi trước khi nói xấu làm tổn hại người khác.\nthaiph — 2012-05-18 09:38\nHà An làm gì mà “nhạy cảm” thế, bĩnh tĩnh đi em, mình là mình chỉ nhận xét khách quan, thù ám gì đâu mà “nói xấu” :)), bạn Tomboy ấy mình cũng có ý kiến gì đâu, chỉ hơi ngại khi không nhận ra bạn ấy là con gái nên lỡ mồm gọi là anh thôi :p còn cái phòng Vip thì em thử vào ngồi xem xem có phải lởm không, ghế thì chật, phòng thì không kín, ánh sáng ở ngoài cứ lọt vào qua cái ô kính hở. Anh bảo em cho dùm màn hình từ 4:3 thành 16:9 nhưng em kêu là bó tay. Thế chả phải nhân viên lởm còn cãi giề, hehe. Còn quán đó chủ tốt bụng thì mình là khách làm sao mình biết được, có được giao lưu với chủ quán bao giờ đâu.\nmap_good — 2012-05-20 05:29\nơ.quán phim 3D bên khươngtrung à bạn.mình cũng có tới oy.cũng đc chắc tại Thái xem phòng HDvip nên thấybất tiện tí thôi các phòng khác mình cũng thấy bt,xem phim thì phải tối chứ chả lẽ bật đèn sang hả bạn.hehe.^^\ndjmilo — 2012-05-20 07:21\nôi vkl với thằng này, đuôi tk thì kệ người ta liên quan đéo gì đến may mà mày chê lởm. Cái blog đuôi info mày tưởng là hay hớm đéo gì, chán vãi lọ. Quán này quán tủ của tao, tao đến thường xuyên thấy thoải mái thế mà mày cũng chê đéo ra gì. Xem phim, ngồi đệm,nghỉ ngơi quạt mát, điều hòa ăn uống tẹt ga mới hết hơn 100k mà mày còn chê lởm, chê đắt. Cái nhà mày ở chắc đéo đã bằng nhà vệ sinh của người ta mà còn cố tỏ ra nguy hiểm vl. Cái dạng mày chỉ có dắt con bồ cầm chai lavie ra công viên mà ngồi, bày đặt đi cafe xem phim cho tốn kém\nHoneyBear — 2012-05-20 08:09\nCảm giác xem được thì xem không xem được thì thôi . Dạo này mấy thằng trẻ trâu rất là thích bắt lỗi xong bày đặt dìm hàng trên mạng nhé . Thông báo cho chú Thái mèo gì gì ấy ….. chú ở quê lên lâu chưa … h cái kiểu dìm đấy chỉ có thanh niên làng thôi nhé :)) Thân gửi đến chú 10000000000 lời chúc ” tốt đẹp nhất ” .\nthaiph — 2012-05-20 09:11\nỪ, phòng vip chỉ vip ở cái tự chọn phim thôi, còn chỗ ngồi ko thoải mái như các phòng khác. Vấn đề tối sáng thì phòng tớ nó ko dc tối hẳn, cái cửa nó không dán kín nên ánh sáng từ hành lang cứ lọt vào 😀\nthaiph — 2012-05-20 09:24\nDjmilo: tk đúng là ko lien quan gì tới tôi, nhưng info là tôi mua, 12$/năm, còn tk thì miễn phí, tôi cứ thích chê lởm đấy, có sao đâu nhỉ, chẳng lẽ đây là quán tủ của ông thì tôi không dc chê à? Vô lý, vô lý quá. Chú đến thường xuyên, thấy thoải mái, nhưng anh không thấy thoải mái, thì đó là quyền của anh, chú sao lại ép anh thấy thoải mái cơ chứ, không được không được. Nhà mình ở thì chắc chắn là không bẩn được bằng cái nhà vệ sinh ở đó rồi, chắc là hôm đó rửa điều hòa hoặc quạt chưa kịp dọn, chứ nhà vệ sinh hôm đó bẩn kinh khủng luôn. Dạng mình có thể đi đâu làm gì thì bạn cũng không cần gợi ý đâu, cám ơn nhiều nhé ;))\nHoneyBear: đấy, comment như bạn này mình nghĩ là lịch sự và đáng hoan nghênh hơn bạn quá khích djmilo, đúng là xem dc thì xem, ko dc thì thôi, sau khi xem mình vẫn trả tiền đầy đủ, có phải bảo là xem chán quá, không trả tiền đâu. Cái vụ “bắt lỗi” xong rồi “dìm hàng” thì không phải dạo này đâu, bọn nó làm từ nhiều đời nay rồi, hê hê, và cũng không nên đổ tội cho bọn chăn trâu, tội nghiệp. Bạn HoneyBear bảo mình dìm hàng, không hiểu dìm chỗ nào? Những gì mình trải qua mình tả đúng, chỉ thiếu là chưa khen em tóc dài trông xinh xinh, dù làm vỡ cốc nhưng dù sao cũng khá là xinh, xinh thì dc quyền mắng người khác, còn hai bạn không biết có xinh mà cũng mắng mình ghê vậy ;))\nHoneyBear — 2012-05-21 02:11\nvăn hóa cấp thôn chỉ vậy thôi sao =))\nGordon — 2012-05-23 17:41\nGhê quá, vào thấy c’t đái bay vù vù, phim phọt thì ở nhà xem cũng ấm rồi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/14/cafe-phim-ha-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://cafephimhanoi.tk/\"\u003ehttp://cafephimhanoi.tk/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nRiêng cái tên trang web đã thấy lởm, mấy giờ rồi còn .tk, mua cái .com .net .info nghe nó còn có tí khá khẩm.\u003cbr\u003e\nThấy quảng cáo nghe ngon, anh liền hí hửng phi tới, cứ nghĩ là sẽ có máy lạnh, cách âm, thưởng thức phim độ nét cao ở màn hình rộng. Cắm đầu cắm cổ chạy lò dò dọc con sông Tô Lịch lừng danh, mãi mới tới, trời thì nắng. Vào phát, gọi ngay cái em phục vụ là anh =) Căn bản trông em ấy cứ tưởng con trai, tomboy quá 😛 Mình hỏi “để xe ở đâu anh” làm em ấy mặt ngắn tũn lại, hehe. Vừa vào thì bị ném ngay cho cái quyển “menu”, một đống phim, bắt chọn 1 phim để xem, chọn xong, thì rút cục là cái phòng HD VIP lại là phòng tự chọn phim được, đầu tiên xem Midnight in Paris, xem mãi chả hiểu quái gì mấy, bật sang xem Mr Bean’s Holiday, cười vui ơi là vui, hì hì. Xem lại mấy lần vẫn thấy hay ho, Mr Bean đúng là siêu.\u003cbr\u003e\nNói chung là chỗ này xem phim dở tệ, hoặc cái phòng “VIP” của mình nó siêu tệ, tư thế ngồi không dễ chịu mấy, nhân viên thì hơi bị gà, còn phim thì thấy cũng … nét bình thường.\u003cbr\u003e\nTổng kết là không muốn quay lại.\u003cbr\u003e\nNhưng dù sao, hôm ấy xem phim cũng rất vui.\u003cbr\u003e\nUpdate rổ giá: 40k/tiếng, xem 2 tiếng 5p bị tính tròn là 2.5 tiếng, là 100k, cộng với tiền nước là 51k, 25k với 26k một cốc chanh tươi, mơ muối. Nói chung là cũng mắc so với cơ sở vật chật. Cách âm cách ánh sáng ko tốt.\u003c/p\u003e","title":"Cafe phim Hà Nội"},{"content":"Hôm qua lần đầu tiên đi bơi ở Hà Nội, ở HN 7 năm rồi giờ mới đi bơi lần đầu, nhờ công Dung ỉn. Bể bơi Bốn Mùa ở Đặng Tiến Đông, bể bơi rộng phết, rộng hơn bể ở trường SKĐA là chắc. 80k một vé, bắt buộc mặc đồ bơi, làm mình đã ướt cả quần rồi mà vẫn phải chạy ra thuê cái quần bơi, may là có tiền, ko thì vỡ mặt. Bơi thích phết, lâu lắm mới dc xuống nghịch nước mà, hehe. Dung ỉn tập bơi khả quan phết, đánh giá là 3-4 buổi nữa là bơi được … 5m.\nThôi nếu lần sau ta sẽ đi bể Sao Mai hay gì gì, nói chung là chỗ khác, bể này có vẻ không thoáng lắm, gần nhà nhưng mà cứ có cảm giác nó … bẩn bẩn ý : )) 😛\nBình luận (4) Gordon — 2012-05-14 23:49\nCó được rửa mắt ko? ;))\nxu in — 2012-05-15 05:54\nĐấy chính là lý do hôm sau không bơi ở đây nữa anh Tú bếu ạ. Ra Sao Mai thì may ra :))\nĐánh giá của em là bể Bốn Mùa ở Đặng Tiến Đông khá ổn, rộng rãi, nước mát, bể trong nhà nên đi bơi lúc nào cũng được, ko sợ nắng làm đen làn da châu phi vốn có 😀\nMisao — 2012-05-15 15:14\nTheo em bác nên đi bơi ở bể 10-10 trên đường quán thánh gần hồ tây. Bể đó cực sạch và vắng người, bể dài 100m tiêu chuẩn quốc tế.\n1 vé bơi dùng chung được nhiều người, hạn dùng trong 2 tháng. Giá lại rẻ có 1tr4. Tính ra 1 buổi có khoảng 40k.\nthaiph — 2012-05-16 02:25\n@Tú: không rửa mắt dc đâu, : ))\n@Misao: cám ơn bác, cuối tuần em sẽ lên đó bơi thử, hie hie.\nCăn bản bể bốn mùa là bể trong nhà nên giá hơi đắt đỏ, hôm qua hỏi bọn linkhay thì bể ở làng quốc tế Thăng Long giá có 35k thôi, bể ngoài trời giá rẻ hơn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/14/di-b%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua lần đầu tiên đi bơi ở Hà Nội, ở HN 7 năm rồi giờ mới đi bơi lần đầu, nhờ công Dung ỉn. Bể bơi Bốn Mùa ở Đặng Tiến Đông, bể bơi rộng phết, rộng hơn bể ở trường SKĐA là chắc. 80k một vé, bắt buộc mặc đồ bơi, làm mình đã ướt cả quần rồi mà vẫn phải chạy ra thuê cái quần bơi, may là có tiền, ko thì vỡ mặt. Bơi thích phết, lâu lắm mới dc xuống nghịch nước mà, hehe. Dung ỉn tập bơi khả quan phết, đánh giá là 3-4 buổi nữa là bơi được … 5m.\u003cbr\u003e\nThôi nếu lần sau ta sẽ đi bể Sao Mai hay gì gì, nói chung là chỗ khác, bể này có vẻ không thoáng lắm, gần nhà nhưng mà cứ có cảm giác nó … bẩn bẩn ý : )) 😛\u003c/p\u003e","title":"Đi bơi"},{"content":"Megashare.vn (hay giờ là share.vnn.vn) đã từng là một “huyền thoại”, với tốc độ tải của toàn hê thống có lúc lên đến hơn 300MB/s, mỗi tháng khoảng 600TB dữ liệu down/up.\nNhưng từ khi bàn giao cho VDC Online vận hành, lưu lượng giảm thê thảm, trung bình chỉ còn khoảng 100MB/s. Đáng ra, khi megaupload bị thịt, megashare đã có cơ hội rất lớn để trở thành “bá đạo”, sánh ngang cùng rapidashare : )) Nhưng rất tiếc, điều đó không xảy ra. Âu cũng là hơi buồn. Megashare giờ dặt dẹo, cũng giống kiểu bao nhiêu dự án “làm cho có” khác của nhà nước.\nThị trường chia sẻ dữ liệu ở Việt Nam giờ hình thành thế chân vạc, megashare do VNPT chống lung, 4share.vn do Viettel chống, và fshare do FPT bảo kê.\n..đặt gạch… viết tiếp sau.\nBình luận (1) Moving2U — 2012-05-08 10:39\ngiờ mới biết 4share.vn của Viettel 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/08/megashare-vn-m%E1%BB%99t-th%E1%BB%9Di-huy%E1%BB%81n-tho%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003eMegashare.vn (hay giờ là share.vnn.vn) đã từng là một “huyền thoại”, với tốc độ tải của toàn hê thống có lúc lên đến hơn 300MB/s, mỗi tháng khoảng 600TB dữ liệu down/up.\u003cbr\u003e\nNhưng từ khi bàn giao cho VDC Online vận hành, lưu lượng giảm thê thảm, trung bình chỉ còn khoảng 100MB/s. Đáng ra, khi megaupload bị thịt, megashare đã có cơ hội rất lớn để trở thành “bá đạo”, sánh ngang cùng rapidashare : )) Nhưng rất tiếc, điều đó không xảy ra. Âu cũng là hơi buồn. Megashare giờ dặt dẹo, cũng giống kiểu bao nhiêu dự án “làm cho có” khác của nhà nước.\u003cbr\u003e\nThị trường chia sẻ dữ liệu ở Việt Nam giờ hình thành thế chân vạc, megashare do VNPT chống lung, 4share.vn do Viettel chống, và fshare do FPT bảo kê.\u003cbr\u003e\n..đặt gạch… viết tiếp sau.\u003c/p\u003e","title":"Megashare.vn – một thời huyền thoại"},{"content":"Nói chung vụ này mình ko theo dõi kỹ lắm nên không dám có ý kiến gì, nhưng hôm nay đọc bài này của hải đăng Quốc Hưng thì kết luận: “công nhận là cướp đất”. Có phải là phục vụ quốc phòng an ninh đâu mà đòi thu hồi đất, lấy đất của dân để kinh doanh, xây nhà cho người giàu, thì phải thương lương, mà mua lại đất từ người dân, chứ không mua dc với giá rẻ, thì đem quân tới cướp như thế, thật là khốn.\nNếu có ý kiến cho rằng đất là của nhà nước cấp cho dân, thì nhà nước được quyền thu hồi, ý kiến thế thì không ổn, vì “nhà nước” là ai? Nhà nước danh nghĩa là đại diện cho dân, đất của nhà nước cũng là đất của dân, dân chính là mấy ông bà bị mất đất, hay “dân” là bọn đại gia có tiền?\nRồi, cưỡng chế giỏi lắm, vậy sao không lên HN mà cưỡng chế, quy hoạch xọet xọet mấy cái phố phường hun hút, mạng nhện dày đặt, ngõ nhỏ bé tí, nhà to đùng đùng, đến lúc cháy nổ xe không thể vào được. Quy họach đê, cưỡng chế đê. Chỉ giỏi bắt nạt dân nghèo.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/04/van-giang-c%C6%B0%E1%BB%9Bp-d%E1%BA%A5t/","summary":"\u003cp\u003eNói chung vụ này mình ko theo dõi kỹ lắm nên không dám có ý kiến gì, nhưng hôm nay đọc \u003ca href=\"http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=900109\u0026amp;postcount=2948\"\u003ebài này\u003c/a\u003e của hải đăng Quốc Hưng thì kết luận: “công nhận là cướp đất”. Có phải là phục vụ quốc phòng an ninh đâu mà đòi thu hồi đất, lấy đất của dân để kinh doanh, xây nhà cho người giàu, thì phải thương lương, mà mua lại đất từ người dân, chứ không mua dc với giá rẻ, thì đem quân tới cướp như thế, thật là khốn.\u003cbr\u003e\nNếu có ý kiến cho rằng đất là của nhà nước cấp cho dân, thì nhà nước được quyền thu hồi, ý kiến thế thì không ổn, vì “nhà nước” là ai? Nhà nước danh nghĩa là đại diện cho dân, đất của nhà nước cũng là đất của dân, dân chính là mấy ông bà bị mất đất, hay “dân” là bọn đại gia có tiền?\u003cbr\u003e\nRồi, cưỡng chế giỏi lắm, vậy sao không lên HN mà cưỡng chế, quy hoạch xọet xọet mấy cái phố phường hun hút, mạng nhện dày đặt, ngõ nhỏ bé tí, nhà to đùng đùng, đến lúc cháy nổ xe không thể vào được. Quy họach đê, cưỡng chế đê. Chỉ giỏi bắt nạt dân nghèo.\u003c/p\u003e","title":"Văn Giang – cướp đất"},{"content":"Qua rất nhiều biến cố, có lúc tưởng chừng phải tự vẽ cung, tìm nhà tìm đường, và đi 2 xe, rút cục sáng thứ 7, 5h ở cổng trường cao đẳng du lịch đã có 5 xe 9 mạng dắt díu nhau lên đường, cộng với nhà Ngọc Dũng theo sau nữa là đủ 2 mâm. Lúc 4h30 mình nhắn tin cho Dũng hỏi dậy chưa, thấy nhắn lại là “anh gần ra tới nơi rồi”, tưởng là đúng giờ quá mức, ai ngờ là chém gió, 5h15 vẫn đang ở Phạm Hùng. Đón thêm Thu Au Tùm ở ngã tư Tam Hồng nữa là đủ quân số. Thẳng tiến theo quốc lộ 2C lên Tuyên Quang, con đường qua Lập Thạch vẫn xấu như mọi khi, bụi mù và sóc tưởng chừng bay ra khỏi xe. Ngoài việc chào hỏi nhầm 1 đoàn phượt ở cổng trường đại học điện lực chỗ HQV, thì tuyệt nhiên trên đường đi không gặp đoàn nào khác, có thể mình đi sớm, hoặc có thể là đường 2C xấu quá không có đội nào đi. Nói chung sau khoảng 20km xấu như gấu thì sang Tuyên Quang đường cũng đỡ hơn, nhất là mấy đoạn gần trại Tân Lập, đường mát mịn phóng tít sướng thôi rồi. Lên tới thành phố Tuyên Quang lúc chưa tới 10h, hơn 9h thì phải, mở máy ảnh ra định chụp cái “lò gạch” nhà Mạc, và phát hiện ra quên tịt cái thẻ nhớ ở nhà, thực ra đã cho thẻ ra khỏi lap rồi, nhưng vứt đâu thì chả biết, vì hôm trước còn phải dọn nhà để sơn lại. Chạy khắp một nẻo thành phố Tuyên Quang không mua dc cái thẻ thôi đành lên tiếp Hà Giang rồi tính. Có một sự cố nhỏ là lúc tới đầu TP Tuyên Quang, xe của Thu Thịnh được CSGT vẫy vào hỏi thăm, sau nghe kể lại thì mất 50k thì không có gương thì phải : ))\nSau khi qua Tuyên Quang thì đội hình hoàn toàn rối loạn, mạnh thằng nào thằng nấy chạy, ko biết ai trước ai sau luôn, bọn nó 4 xe rẽ vào quán nghỉ mà mình và Dũng ko biết gì, vẫn chạy tiếp tít mù, rút cục dừng lại đợi ở cafe Trúc Vàng, một quán cafe vườn khá là mát mẻ sạch sẽ. Nghỉ trưa và ăn bánh mì ở đó. Cả 3 bữa trưa đều ăn kiểu linh tinh beng, nhưng nhờ ăn linh tinh mà đỡ tốn thời gian, chạy nhanh :))\nNắng nóng hộc hơi thì cũng lên tới TP Hà GIang lúc 3h30, ngồi nghỉ ngơi và ảnh ọt một tẹo ở mốc Hà Giang Km 0. Mình và Dung vào ngay cửa hàng Viettel to uỳnh gần đó, và mua dc cái adapter giá 10k, quá tuyệt, căn bản thẻ microSD thì đầy nhưng không có adapter để cho vào máy ảnh. Nên mua dc rất là mừng. Lúc sau ra ngồi uống dc hớp nước thì lại phải hộ tống ku Hồng vào đăng kí thông tin sim, bị chặn 2 chiều :-j Xong ra thì nhận tin dữ là cái thẻ 8G trong nook color đã rơi mất ko tìm thấy đâu, hehe. Nói chung chuyến đi này phần ảnh ọt rất chi lận đận, tất nhiên vẫn mang về dc 4G ảnh.\nNghỉ ở HG tới hơn 4h thì phóng lên Quản Bạ, nghỉ đêm ở đó, nhằm tiết kiệm thời gian, sáng mai lên Lũng Cú cho sớm. Đường lên Quản Bạ vẫn uốn khúc và quanh co như mọi khi, mỗi tội là đang làm lại nên bụi nhiều đá dăm, trơn, đi cũng hơi sợ sợ. Núi đôi ở Quản Bạ vẫn hấp dẫn và đẹp mê hồn, hehe. Không khí ở vùng cao rất thích, nhất là buổi tối và sáng sớm, trong lành và rộn rã tiếng chim kêu, vượn hót. Do sáng thứ 7 mới lên Hà Giang, nên hụt chợ TIến Quyết họp vào sáng thứ 7, chợ Đồng Văn, Mèo Vạc họp sáng chủ nhật cũng không chạy kịp để đi, rất buồn. Nằm ngoái mình đi đc cả 3 cái chợ này, rất đông vui nhộn nhịp, màu sắc sặc sỡ, rất thích. Thật sự lên vùng cao mà không được hòa mình vào không khí của phiên chợ thì mất đi một nửa sự thú vị. Dù vậy Dung và Ngọc béo cũng kịp ghé chợ Yên Minh, gọi là hưởng 1 tí hơi thở miền núi.\nLịch lúc đầu là từ Quản Bạ lên Lũng Cú rồi về Đồng Văn, nhưng như thế thì cả buổi chiều ở Đồng Văn không biết làm gì, thế là quyết định chạy lên Phó Bảng, rồi ghé nhà họ Vương. Phó Bảng là một thị trấn nhỏ, chỉ kịp ghé vào chơi một gia đình cạnh đồn biên phòng, lúc đầu thấy 1-2 đứa đứng ở cửa ngó ra, Dung chạy vào cho kẹo thì ôi, 3, 4, 5, 6… đứa thò ra. Đông con kinh khủng luôn. Lít nhít lít nhít, đứa nào cũng nước mũi đặc thò lò. Đứa lớn nhất chắc là 6 tuổi, địu một thằng ku sau lưng, thằng nhóc đó ngủ tít mít chả biết gì. Chắc nó là chị cả, trông khổ nhất, tóc bết vào, Dung cố chải cho nó mà ko sao chải được, mắt nó cứ cúi cúi, rất buồn tủi ấy, đứa em liền sau nó thì khác, trông xinh xắn và nhanh nhẹn hơn, mặc dù cũng thò lò mũi xanh, tóc cũng mượt mà hơn, và rất là hợp thời nữa chứ.\n…còn tiếp…\nBình luận (1) xu in — 2012-05-05 03:51\nHóng hóng bạn viết tiếp 😀\nMà đón bạn Thu ở ngã tư Nam Hồng, k phải Tam Hồng nhớ bạn Thái mèo 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/05/04/ha-giang-l%E1%BA%A7n-2/","summary":"\u003cp\u003eQua rất nhiều biến cố, có lúc tưởng chừng phải tự vẽ cung, tìm nhà tìm đường, và đi 2 xe, rút cục sáng thứ 7, 5h ở cổng trường cao đẳng du lịch đã có 5 xe 9 mạng dắt díu nhau lên đường, cộng với nhà Ngọc Dũng theo sau nữa là đủ 2 mâm. Lúc 4h30 mình nhắn tin cho Dũng hỏi dậy chưa, thấy nhắn lại là “anh gần ra tới nơi rồi”, tưởng là đúng giờ quá mức, ai ngờ là chém gió, 5h15 vẫn đang ở Phạm Hùng. Đón thêm Thu Au Tùm ở ngã tư Tam Hồng nữa là đủ quân số. Thẳng tiến theo quốc lộ 2C lên Tuyên Quang, con đường qua Lập Thạch vẫn xấu như mọi khi, bụi mù và sóc tưởng chừng bay ra khỏi xe. Ngoài việc chào hỏi nhầm 1 đoàn phượt ở cổng trường đại học điện lực chỗ HQV, thì tuyệt nhiên trên đường đi không gặp đoàn nào khác, có thể mình đi sớm, hoặc có thể là đường 2C xấu quá không có đội nào đi. Nói chung sau khoảng 20km xấu như gấu thì sang Tuyên Quang đường cũng đỡ hơn, nhất là mấy đoạn gần trại Tân Lập, đường mát mịn phóng tít sướng thôi rồi. Lên tới thành phố Tuyên Quang lúc chưa tới 10h, hơn 9h thì phải, mở máy ảnh ra định chụp cái “lò gạch” nhà Mạc, và phát hiện ra quên tịt cái thẻ nhớ ở nhà, thực ra đã cho thẻ ra khỏi lap rồi, nhưng vứt đâu thì chả biết, vì hôm trước còn phải dọn nhà để sơn lại. Chạy khắp một nẻo thành phố Tuyên Quang không mua dc cái thẻ thôi đành lên tiếp Hà Giang rồi tính. Có một sự cố nhỏ là lúc tới đầu TP Tuyên Quang, xe của Thu Thịnh được CSGT vẫy vào hỏi thăm, sau nghe kể lại thì mất 50k thì không có gương thì phải : ))\u003cbr\u003e\nSau khi qua Tuyên Quang thì đội hình hoàn toàn rối loạn, mạnh thằng nào thằng nấy chạy, ko biết ai trước ai sau luôn, bọn nó 4 xe rẽ vào quán nghỉ mà mình và Dũng ko biết gì, vẫn chạy tiếp tít mù, rút cục dừng lại đợi ở cafe Trúc Vàng, một quán cafe vườn khá là mát mẻ sạch sẽ. Nghỉ trưa và ăn bánh mì ở đó. Cả 3 bữa trưa đều ăn kiểu linh tinh beng, nhưng nhờ ăn linh tinh mà đỡ tốn thời gian, chạy nhanh :))\u003cbr\u003e\nNắng nóng hộc hơi thì cũng lên tới TP Hà GIang lúc 3h30, ngồi nghỉ ngơi và ảnh ọt một tẹo ở mốc Hà Giang Km 0. Mình và Dung vào ngay cửa hàng Viettel to uỳnh gần đó, và mua dc cái adapter giá 10k, quá tuyệt, căn bản thẻ microSD thì đầy nhưng không có adapter để cho vào máy ảnh. Nên mua dc rất là mừng. Lúc sau ra ngồi uống dc hớp nước thì lại phải hộ tống ku Hồng vào đăng kí thông tin sim, bị chặn 2 chiều :-j Xong ra thì nhận tin dữ là cái thẻ 8G trong nook color đã rơi mất ko tìm thấy đâu, hehe. Nói chung chuyến đi này phần ảnh ọt rất chi lận đận, tất nhiên vẫn mang về dc 4G ảnh.\u003cbr\u003e\nNghỉ ở HG tới hơn 4h thì phóng lên Quản Bạ, nghỉ đêm ở đó, nhằm tiết kiệm thời gian, sáng mai lên Lũng Cú cho sớm. Đường lên Quản Bạ vẫn uốn khúc và quanh co như mọi khi, mỗi tội là đang làm lại nên bụi nhiều đá dăm, trơn, đi cũng hơi sợ sợ. Núi đôi ở Quản Bạ vẫn hấp dẫn và đẹp mê hồn, hehe. Không khí ở vùng cao rất thích, nhất là buổi tối và sáng sớm, trong lành và rộn rã tiếng chim kêu, vượn hót. Do sáng thứ 7 mới lên Hà Giang, nên hụt chợ TIến Quyết họp vào sáng thứ 7, chợ Đồng Văn, Mèo Vạc họp sáng chủ nhật cũng không chạy kịp để đi, rất buồn. Nằm ngoái mình đi đc cả 3 cái chợ này, rất đông vui nhộn nhịp, màu sắc sặc sỡ, rất thích. Thật sự lên vùng cao mà không được hòa mình vào không khí của phiên chợ thì mất đi một nửa sự thú vị. Dù vậy Dung và Ngọc béo cũng kịp ghé chợ Yên Minh, gọi là hưởng 1 tí hơi thở miền núi.\u003c/p\u003e","title":"Hà Giang lần 2"},{"content":"Những ngày đầu mùa hè, nóng ơi là nóng, mới chỉ là đầu mùa thôi, còn gay gắt, 6 tháng dài dài.\nMùa đông thì lạnh cắt da, mùa hè thì nắng cháy da. Nói chung da là thằng rất khổ. Cơ mà da cũng sướng, sờ sờ, thì da sướng chứ ruột non ruột già có sướng mấy đâu.\nHơn 160 hộ dân được gọi là “một nhóm nhỏ”, thịêt là vãi lái, một nhóm thì đúng rồi, nhưng mà 160 thì cũng không phải là nhỏ lắm, so với con số 4900 hộ thì cũng “hơi nhỏ”, nhưng dù sao cũng không nhỏ.\nNgày xưa, không biết cái tổ chức nào, với khẩu hiệu “người cày có ruộng”,\nHồ Chí Minh ngay trong Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề ra nhiệm vụ giành ruộng đất cho dân cày nghèo thực hiện người cày có ruộng, giảm tô giảm tức. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, Tư tưởng ấy của Hồ Chí Minh ngày càng được nhấn mạnh như là một trong những tư tưởng hành động chính của Đảng Cộng sản Việt Nam.\nCũng vẫn cái “vỏ” tổ chức ấy, nhưng giờ đây “ruột” thì đã được thay đổi nhiều, cũng đúng thôi, không có bạn thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.\nTrong khi ấy, các công chúa và hoàng tử vẫn không ngừng đưa đất nước tiến lên.\nLại nhớ đọc Hai số phận, sở dĩ Mỹ được như ngày nay, là vì tất cả mọi người đều có cơ hội như nhau, tất nhiên là nếu bạn là con của Bill Gate thì vẫn nhiều cơ hội hơn, tuy nhiên một đứa trẻ có cha là người Kenya như Obama vẫn có thể trở thành tổng thống. Việt Nam thì khác Mỹ, chấp nhận hay thay đổi? Thay đổi chứ, âm ỉ chờ thời.\nLại nói về Tô Linh Hương, mấy bạn rảnh rỗi trên mạng cứ kêu là em ấy không có kinh nghiệm, không đúng ngành, không nọ không kia, hê hê, thực ra, làm anh sửa di động mới khó, chứ càng làm to càng dễ, thế nên mình không lăn tăn gì cả về tuổi tác hay kinh nghiệm, em ấy có vị thế và tài năng rồi, xinh cũng là một tài năng chứ bộ, hi vọng em ấy cắt lỗ cho PVV ;)) Mà cắt rồi còn gì nữa, cổ phiếu của PVV mấy phiên gần đây toàn tăng kịch trần, hê hê. Cố lên Linh Hương Tô.\nBình luận (2) Nấm Mèo — 2012-04-28 12:06\nSao dạo này anh Thái hay bàn đến chính trị vậy? Coi chừng bị nhòm ngó anh nhé 🙂\ndasomi — 2012-05-02 14:51\nMình thì ko thích đứng trong cái tô… nguy hiểm lắm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/25/mua-he-nong/","summary":"\u003cp\u003eNhững ngày đầu mùa hè, nóng ơi là nóng, mới chỉ là đầu mùa thôi, còn gay gắt, 6 tháng dài dài.\u003cbr\u003e\nMùa đông thì lạnh cắt da, mùa hè thì nắng cháy da. Nói chung da là thằng rất khổ. Cơ mà da cũng sướng, sờ sờ, thì da sướng chứ ruột non ruột già có sướng mấy đâu.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/04/hon-160-ho-dan-van-giang-bi-cuong-che-thu-hoi-dat/\"\u003eHơn 160 hộ dân\u003c/a\u003e được gọi là “một nhóm nhỏ”, thịêt là vãi lái, một nhóm thì đúng rồi, nhưng mà 160 thì cũng không phải là nhỏ lắm, so với con số 4900 hộ thì cũng “hơi nhỏ”, nhưng dù sao cũng không nhỏ.\u003cbr\u003e\nNgày xưa, không biết cái tổ chức nào, với khẩu hiệu “người cày có ruộng”,\u003c/p\u003e","title":"Mùa hè nóng"},{"content":"Một đoạn chat có thật với anh trai…cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn…1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị…\nMọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!\nAnh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…\n“…\nBình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm\nBình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá\nBình Dương: đội cẩn thận\nBình Dương: và đừng đi quá 30km/h\nBình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào\nBình Dương: dạo này\nBình Dương: đi Việt Đức\nBình Dương: anh hay gặp\nBình Dương: nhiều trường hợp\nBình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm\nBình Dương: theo đúng nghĩa đen\nBình Dương: nữa\nBình Dương: hôm trc\nBình Dương: ở Việt Đức\nBình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi\nBình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới\nBình Dương: nên hơi nhạy cảm\nBình Dương: có 1 cậu\nBình Dương: cũng sinh năm 92 như em\nBình Dương: cao ráo đẹp trai lắm\nBình Dương: tai nạn xe máy\nBình Dương: thế rồi\nBình Dương: các cô dì chú bác\nBình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở\nBình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu\nBình Dương: nhưng mà bọn anh biết\nBình Dương: não chết rồi\nBình Dương: cứu thế nào được\nBình Dương: tức là\nBình Dương: cậu ý chỉ\nBình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm\nBình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội\nBình Dương: rồi mài mặt xuống đất\nBình Dương: thế là xuất huyết não\nBình Dương: máu nó chèn ép các thứ\nBình Dương: làm não sưng phù lên\nBình Dương: mất chức năng -\u0026gt; chết não\nBình Dương: mặc dù tim vẫn đập\nBình Dương: phổi vẫn thở tốt\nBình Dương: thế rồi\nBình Dương: lúc bác sĩ thông báo\nBình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu\nBình Dương: nước mắt cứ ứa ra\nBình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân\nBình Dương: ko cho vào\nBình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy\nBình Dương: bác ý ko khóc được\nBình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con\nBình Dương: nhìn nó\nBình Dương: 1 lúc\nBình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ\nBình Dương: bác ý nói với nó\nBình Dương: “dậy đi con”\nBình Dương: “dậy đi về với bố”\nBình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh\nBình Dương: thế nó không dậy nữa à ?\nBình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường\nBình Dương: chẳng nói gì nữa\nBình Dương: rồi họ đưa thằng bé về\nBình Dương: chẹp\nBình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả\nBình Dương: cơ mà lúc đứng đấy\nBình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ\nBình Dương: anh thấy\nBình Dương: cuộc sống thật là mong manh\nBình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này\nBình Dương: mà chẳng biết mai thế nào\nBình Dương: nên là mình h hay tự vấn\nBình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa\nBình Dương: để mà mai có vấn đề gì\nBình Dương: liệu mình có ân hận ko\nBình Dương: khá là day dứt\nBình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay\nBình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h\nBình Dương: người chết thì an lành\nBình Dương: chỉ day dứt người sống\nBình Dương: bác ý còn bảo\nBình Dương: “thế đấy cháu ạ”\nBình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”\nBình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”\nBình Dương: anh lấy ống nghe\nBình Dương: đưa cho bác ý\nBình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối\nBình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe\nBình Dương: từ hồi đi viện đến h\nBình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi\nBình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế\nBình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ\nBình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?\nBình Dương: trước cái chết\nBình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm\nBình Dương: anh cũng nhận ra\nBình Dương: những lúc như thế\nBình Dương: không thấy đám bạn đâu\nBình Dương: quanh mình\nBình Dương: chỉ có gia đình\nBình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y\nBình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu\nBình Dương: chắc không đến kịp\nBình Dương: hoặc sợ quá không đến\nBình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?\nBình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó\n….”\nVậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không?\nNguồn:\nBình luận (1) lam — 2012-04-25 07:21\nRat hay- Camoa\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/23/b%E1%BB%87nh-vi%E1%BB%87n-va-nh%E1%BB%AFng-cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eMột đoạn chat có thật với anh trai…cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn…1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị…\u003cbr\u003e\nMọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!\u003cbr\u003e\nAnh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…\u003cbr\u003e\n“…\u003cbr\u003e\nBình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm\u003cbr\u003e\nBình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá\u003cbr\u003e\nBình Dương: đội cẩn thận\u003cbr\u003e\nBình Dương: và đừng đi quá 30km/h\u003cbr\u003e\nBình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào\u003cbr\u003e\nBình Dương: dạo này\u003cbr\u003e\nBình Dương: đi Việt Đức\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh hay gặp\u003cbr\u003e\nBình Dương: nhiều trường hợp\u003cbr\u003e\nBình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm\u003cbr\u003e\nBình Dương: theo đúng nghĩa đen\u003cbr\u003e\nBình Dương: nữa\u003cbr\u003e\nBình Dương: hôm trc\u003cbr\u003e\nBình Dương: ở Việt Đức\u003cbr\u003e\nBình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi\u003cbr\u003e\nBình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới\u003cbr\u003e\nBình Dương: nên hơi nhạy cảm\u003cbr\u003e\nBình Dương: có 1 cậu\u003cbr\u003e\nBình Dương: cũng sinh năm 92 như em\u003cbr\u003e\nBình Dương: cao ráo đẹp trai lắm\u003cbr\u003e\nBình Dương: tai nạn xe máy\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế rồi\u003cbr\u003e\nBình Dương: các cô dì chú bác\u003cbr\u003e\nBình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở\u003cbr\u003e\nBình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu\u003cbr\u003e\nBình Dương: nhưng mà bọn anh biết\u003cbr\u003e\nBình Dương: não chết rồi\u003cbr\u003e\nBình Dương: cứu thế nào được\u003cbr\u003e\nBình Dương: tức là\u003cbr\u003e\nBình Dương: cậu ý chỉ\u003cbr\u003e\nBình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm\u003cbr\u003e\nBình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi mài mặt xuống đất\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế là xuất huyết não\u003cbr\u003e\nBình Dương: máu nó chèn ép các thứ\u003cbr\u003e\nBình Dương: làm não sưng phù lên\u003cbr\u003e\nBình Dương: mất chức năng -\u0026gt; chết não\u003cbr\u003e\nBình Dương: mặc dù tim vẫn đập\u003cbr\u003e\nBình Dương: phổi vẫn thở tốt\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế rồi\u003cbr\u003e\nBình Dương: lúc bác sĩ thông báo\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu\u003cbr\u003e\nBình Dương: nước mắt cứ ứa ra\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân\u003cbr\u003e\nBình Dương: ko cho vào\u003cbr\u003e\nBình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy\u003cbr\u003e\nBình Dương: bác ý ko khóc được\u003cbr\u003e\nBình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con\u003cbr\u003e\nBình Dương: nhìn nó\u003cbr\u003e\nBình Dương: 1 lúc\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ\u003cbr\u003e\nBình Dương: bác ý nói với nó\u003cbr\u003e\nBình Dương: “dậy đi con”\u003cbr\u003e\nBình Dương: “dậy đi về với bố”\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế nó không dậy nữa à ?\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường\u003cbr\u003e\nBình Dương: chẳng nói gì nữa\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi họ đưa thằng bé về\u003cbr\u003e\nBình Dương: chẹp\u003cbr\u003e\nBình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả\u003cbr\u003e\nBình Dương: cơ mà lúc đứng đấy\u003cbr\u003e\nBình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh thấy\u003cbr\u003e\nBình Dương: cuộc sống thật là mong manh\u003cbr\u003e\nBình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này\u003cbr\u003e\nBình Dương: mà chẳng biết mai thế nào\u003cbr\u003e\nBình Dương: nên là mình h hay tự vấn\u003cbr\u003e\nBình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa\u003cbr\u003e\nBình Dương: để mà mai có vấn đề gì\u003cbr\u003e\nBình Dương: liệu mình có ân hận ko\u003cbr\u003e\nBình Dương: khá là day dứt\u003cbr\u003e\nBình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h\u003cbr\u003e\nBình Dương: người chết thì an lành\u003cbr\u003e\nBình Dương: chỉ day dứt người sống\u003cbr\u003e\nBình Dương: bác ý còn bảo\u003cbr\u003e\nBình Dương: “thế đấy cháu ạ”\u003cbr\u003e\nBình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”\u003cbr\u003e\nBình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh lấy ống nghe\u003cbr\u003e\nBình Dương: đưa cho bác ý\u003cbr\u003e\nBình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối\u003cbr\u003e\nBình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe\u003cbr\u003e\nBình Dương: từ hồi đi viện đến h\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi\u003cbr\u003e\nBình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế\u003cbr\u003e\nBình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ\u003cbr\u003e\nBình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?\u003cbr\u003e\nBình Dương: trước cái chết\u003cbr\u003e\nBình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh cũng nhận ra\u003cbr\u003e\nBình Dương: những lúc như thế\u003cbr\u003e\nBình Dương: không thấy đám bạn đâu\u003cbr\u003e\nBình Dương: quanh mình\u003cbr\u003e\nBình Dương: chỉ có gia đình\u003cbr\u003e\nBình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y\u003cbr\u003e\nBình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu\u003cbr\u003e\nBình Dương: chắc không đến kịp\u003cbr\u003e\nBình Dương: hoặc sợ quá không đến\u003cbr\u003e\nBình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?\u003cbr\u003e\nBình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó\u003cbr\u003e\n….”\u003cbr\u003e\nVậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không?\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.facebook.com/photo.php?fbid=391264414228579\u0026amp;set=a.276959888992366.67069.214488168572872\u0026amp;type=1\u0026amp;ref=nf\"\u003eNguồn:\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bệnh viện và những cuộc đời"},{"content":"“Con đường ngắn nhất để đi đến Thành Công là đi đến La Thành rồi… rẽ phải ”\n***\nCác bác đã tán gái bằng câu này chưa: “Hôn nhau chỉ là tình bạn, vượt quá giới hạn mới là… tình yêu” ?\n***\nẾ ĐÂU PHẢI LÀ XẤU ?????\n“- Ế đang là một xu thế của quốc tế trong khi nền kinh tế rất chi lề mề và trì trệ, còn lạm phát thì cao hơn điện thế.\n– Ế là phong cách sống của các con người tinh tế và các bậc vai vế, chỉ thích ngồi trên ghế, nhâm nhi cafe, chơi đế chế hoặc nghịch dế.\n– Ế là một lợi thế để chúng ta bàn mưu tính kế, xoay chuyển tình thế, quản lý tiền tệ… Rồi 1 ngày kinh tế sẽ đủ sức khố…ng chế tình yêu.\n– Ế cũng cần phải có trí tuệ, để khi bạn bè trêu mình là ế, mình cũng đủ sức chống chế: “Tao ế là vì tao sống quá tử tế.”\n– Khi ế ta cũng chả sợ yêu nhầm 1 đứa dở tệ (hay là pê đê) để sau này người mình yêu không phải ê chề và rơi lệ.\n– Tóm lại, ngắn gọn 1 câu: “Ế là một phong cách sống cực kỳ… tinh tế”\n***\n“Tình yêu giống như hai đứa cùng ngậm một sợi dây thun, thằng này nhả ra thì thằng kia vỡ mồm”\n***\nGấu sói nai voi cáo cọp beo\nTrâu bò sóc chuột ngựa dê heo\nVịt gà ngan ngỗng lươn cò cóc\nCá ốc tôm cua chó mực mèo.\n***\nTuyển 6 nhân viên nam, tuổi từ 20-28. Làm việc trong giờ hành chính. Lương khởi điểm 8 triệu, cơm ăn 3 bữa, bóp vú cả ngày…\nHồ sơ xin gửi về:\nCông ty Bò sữa Nông Trường Ba Vì.\n***\nThế là em đéo quay về\nCon chim nhịn đói chửi thề suốt đêm\n***\nĐề bài: “Hãy miêu tả một con vật nuôi trong nhà”.\nBài làm: “Bà em nuôi một con đề. Khi bà em bỏ lại về, mới gay.”\n***\n1.Khi buồn, đàn bà cần một bờ vai vững chắc để dựa, một cái nắm tay thật ấm. Còn đàn ông, chỉ cần một bầu ngực để gục mặt vào, đàn ông thật đơn giản.. Đúng ko nhở ? …..\n2.Đối với em….anh là cỏ rác…Nhưng đối với đứa khác anh lại là….CácMác, LêNin\n3.Lúc huy hoàng chỉ có tôi và bạn. Lúc hoạn nạn chỉ có bạn và tôi. Trong cuộc vui ko biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai !!!\n4.(Hội nghị Diên Hồng). Tướng quân cất tiếng hỏi:\nCó Đánh không?\nCác Bô lão đồng thanh:\nĐánh Đánh! Nhất định phải đánh!!\nTướng quân rút di động, bấm số, mặt lạnh như tiền, gằn từng tiếng một nói:\n….\n.\n.\n.\n.\n.\n.Anh ơi!….Ghi em con 72!!!( Tối e qua e đưa tiền)\n***\nĐàn ông LÊN \u0026amp; RA và đàn bà LA \u0026amp; RÊN .\n***\nPhụ nữ dường như có phép thuật: họ có thể bị ướt khi không dính nước, có thể chảy máu khi không bị thương và có thể làm những vật không xương trở nên cương cứng.\n***\nPhó ban tổ chức oang oang quát loa: “Các nực nượng chú ý, các nực nượng chú ý. Sắp đến giờ nàm nễ, đề nghị các nực nượng di chuyển về phố Nê Nai, riêng đội múa nân thì di chuyển qua bên Nê Nợi”. Một chú trợ lý vội nhắc: “Thưa anh, anh nói ngọng hay sao ấy ạ”. Sẵn cơn bực, ông Phó ban quát: “Ngọng ngọng cái nồn”.\n***\nĐàn bà có 2 loại: một loại rất dễ nói có, một loại rất khó nói không.\n***\n“Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm”\n***\n***\nBỏ cả giang sơn vì mỹ nữ, ai ngờ mỹ nữ thích giang sơn\nBố mẹ cho tiền ăn học, không học được thì cố mà… ăn thôi.\n***\nKhi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao, khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng, khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ và viết blog, và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm… cave.\n***\n“… Sự đố kỵ dẫn đến việc những người đẹp trai thường không ưa gì nhau theo tỉ lệ thuận tăng dần. Bởi vậy tôi không bao giờ xem phim của Brad Pitt, và anh ta thậm chí chẳng biết tôi là ai”.\n***\n“Thích tự do nhưng lại lo bị ế!”. Tâm sự của một gái già.\n***\nStatus tâm sự về cái máy mới : “Đúng là dễ gây nghiện, nhìn lừa tình, ảo tung chảo. Tiếng nghe bộp bộp sướng hết lỗ nhĩ. Nhìn rất sang trọng, đi bên cạnh thấy mình oách hẳn ra. Chẹp chẹp, không khéo bỏ vợ bán con khi thuần thục được tình yêu mất…”\n***\nTrong một cuộc thi, BGK đưa ra tình huống sau cho các bạn trai:\nSau khi tấn công tích cực không đổ, một hôm cáo gọi gà ra cafe\n“Anh…vì anh tốt với em quá…nên em với anh chỉ là bạn bè (anh em) thôi”\nCách xử lý tình huống tốt nhất:\n“Địt mẹ, thôi anh về ”. Sau đó chùi mép đứng dậy, quên luôn việc trả tiền đồ uống. Về nhà gục mặt vào gối rồi mai đi tán con cáo khác – 10 điểm.\n***\nBản chất của quan hệ mẹ chồng nàng dâu là gì? Là hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông. Ai sống lâu hơn người đó thắng.\n***\n“Tiền vào tay vợ tợ như Bác nằm trong lăng”.\n***\nCòn… ( anh nhặt nhạnh trên tathy.com. Xào nấu thêm mắm muối)\nCòn anh thì nhặt từ photphet.info, hay thế này không cướp về thì phí =)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/22/thich-t%E1%BB%B1-do-nh%C6%B0ng-l%E1%BA%A1i-lo-b%E1%BB%8B-%E1%BA%BF-tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%A7a-m%E1%BB%99t-gai-gia/","summary":"\u003cp\u003e“Con đường ngắn nhất để đi đến Thành Công là đi đến La Thành rồi… rẽ phải ”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nCác bác đã tán gái bằng câu này chưa: “Hôn nhau chỉ là tình bạn, vượt quá giới hạn mới là… tình yêu” ?\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nẾ ĐÂU PHẢI LÀ XẤU ?????\u003cbr\u003e\n“- Ế đang là một xu thế của quốc tế trong khi nền kinh tế rất chi lề mề và trì trệ, còn lạm phát thì cao hơn điện thế.\u003cbr\u003e\n– Ế là phong cách sống của các con người tinh tế và các bậc vai vế, chỉ thích ngồi trên ghế, nhâm nhi cafe, chơi đế chế hoặc nghịch dế.\u003cbr\u003e\n– Ế là một lợi thế để chúng ta bàn mưu tính kế, xoay chuyển tình thế, quản lý tiền tệ… Rồi 1 ngày kinh tế sẽ đủ sức khố…ng chế tình yêu.\u003cbr\u003e\n– Ế cũng cần phải có trí tuệ, để khi bạn bè trêu mình là ế, mình cũng đủ sức chống chế: “Tao ế là vì tao sống quá tử tế.”\u003cbr\u003e\n– Khi ế ta cũng chả sợ yêu nhầm 1 đứa dở tệ (hay là pê đê) để sau này người mình yêu không phải ê chề và rơi lệ.\u003cbr\u003e\n– Tóm lại, ngắn gọn 1 câu: “Ế là một phong cách sống cực kỳ… tinh tế”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n“Tình yêu giống như hai đứa cùng ngậm một sợi dây thun, thằng này nhả ra thì thằng kia vỡ mồm”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nGấu sói nai voi cáo cọp beo\u003cbr\u003e\nTrâu bò sóc chuột ngựa dê heo\u003cbr\u003e\nVịt gà ngan ngỗng lươn cò cóc\u003cbr\u003e\nCá ốc tôm cua chó mực mèo.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nTuyển 6 nhân viên nam, tuổi từ 20-28. Làm việc trong giờ hành chính. Lương khởi điểm 8 triệu, cơm ăn 3 bữa, bóp vú cả ngày…\u003cbr\u003e\nHồ sơ xin gửi về:\u003cbr\u003e\nCông ty Bò sữa Nông Trường Ba Vì.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nThế là em đéo quay về\u003cbr\u003e\nCon chim nhịn đói chửi thề suốt đêm\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nĐề bài: “Hãy miêu tả một con vật nuôi trong nhà”.\u003cbr\u003e\nBài làm: “Bà em nuôi một con đề. Khi bà em bỏ lại về, mới gay.”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n1.Khi buồn, đàn bà cần một bờ vai vững chắc để dựa, một cái nắm tay thật ấm. Còn đàn ông, chỉ cần một bầu ngực để gục mặt vào, đàn ông thật đơn giản.. Đúng ko nhở ? …..\u003cbr\u003e\n2.Đối với em….anh là cỏ rác…Nhưng đối với đứa khác anh lại là….CácMác, LêNin\u003cbr\u003e\n3.Lúc huy hoàng chỉ có tôi và bạn. Lúc hoạn nạn chỉ có bạn và tôi. Trong cuộc vui ko biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai !!!\u003cbr\u003e\n4.(Hội nghị Diên Hồng). Tướng quân cất tiếng hỏi:\u003cbr\u003e\nCó Đánh không?\u003cbr\u003e\nCác Bô lão đồng thanh:\u003cbr\u003e\nĐánh Đánh! Nhất định phải đánh!!\u003cbr\u003e\nTướng quân rút di động, bấm số, mặt lạnh như tiền, gằn từng tiếng một nói:\u003cbr\u003e\n….\u003cbr\u003e\n.\u003cbr\u003e\n.\u003cbr\u003e\n.\u003cbr\u003e\n.\u003cbr\u003e\n.\u003cbr\u003e\n.Anh ơi!….Ghi em con 72!!!( Tối e qua e đưa tiền)\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nĐàn ông LÊN \u0026amp; RA và đàn bà LA \u0026amp; RÊN .\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nPhụ nữ dường như có phép thuật: họ có thể bị ướt khi không dính nước, có thể chảy máu khi không bị thương và có thể làm những vật không xương trở nên cương cứng.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nPhó ban tổ chức oang oang quát loa: “Các nực nượng chú ý, các nực nượng chú ý. Sắp đến giờ nàm nễ, đề nghị các nực nượng di chuyển về phố Nê Nai, riêng đội múa nân thì di chuyển qua bên Nê Nợi”. Một chú trợ lý vội nhắc: “Thưa anh, anh nói ngọng hay sao ấy ạ”. Sẵn cơn bực, ông Phó ban quát: “Ngọng ngọng cái nồn”.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nĐàn bà có 2 loại: một loại rất dễ nói có, một loại rất khó nói không.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n“Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nBỏ cả giang sơn vì mỹ nữ, ai ngờ mỹ nữ thích giang sơn\u003cbr\u003e\nBố mẹ cho tiền ăn học, không học được thì cố mà… ăn thôi.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nKhi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao, khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng, khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ và viết blog, và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm… cave.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n“… Sự đố kỵ dẫn đến việc những người đẹp trai thường không ưa gì nhau theo tỉ lệ thuận tăng dần. Bởi vậy tôi không bao giờ xem phim của Brad Pitt, và anh ta thậm chí chẳng biết tôi là ai”.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n“Thích tự do nhưng lại lo bị ế!”. Tâm sự của một gái già.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nStatus tâm sự về cái máy mới : “Đúng là dễ gây nghiện, nhìn lừa tình, ảo tung chảo. Tiếng nghe bộp bộp sướng hết lỗ nhĩ. Nhìn rất sang trọng, đi bên cạnh thấy mình oách hẳn ra. Chẹp chẹp, không khéo bỏ vợ bán con khi thuần thục được tình yêu mất…”\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nTrong một cuộc thi, BGK đưa ra tình huống sau cho các bạn trai:\u003cbr\u003e\nSau khi tấn công tích cực không đổ, một hôm cáo gọi gà ra cafe\u003cbr\u003e\n“Anh…vì anh tốt với em quá…nên em với anh chỉ là bạn bè (anh em) thôi”\u003cbr\u003e\nCách xử lý tình huống tốt nhất:\u003cbr\u003e\n“Địt mẹ, thôi anh về ”. Sau đó chùi mép đứng dậy, quên luôn việc trả tiền đồ uống. Về nhà gục mặt vào gối rồi mai đi tán con cáo khác – 10 điểm.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nBản chất của quan hệ mẹ chồng nàng dâu là gì? Là hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông. Ai sống lâu hơn người đó thắng.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\n“Tiền vào tay vợ tợ như Bác nằm trong lăng”.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nCòn… ( anh nhặt nhạnh trên tathy.com. Xào nấu thêm mắm muối)\u003cbr\u003e\nCòn anh thì nhặt từ photphet.info, hay thế này không cướp về thì phí =)\u003c/p\u003e","title":"\"Thích tự do nhưng lại lo bị ế!\". Tâm sự của một gái già."},{"content":" “Đôi khi chúng ta chỉ biết một nửa sự thật” nên Thái đưa ra 1 nửa sự thật bịa đặt cho fair à?\nBằng chứng tội ác của Cộng Sản thì không thấy đâu, nhưng bằng chứng tội ác giết người của Nguyễn Ngọc Loan thì hoàn toàn rõ ràng khi xử tử 1 người không có vũ khí, đang bị trói bắt làm tù binh. Thái độ của nhân dân Mỹ và thế giới họ rất văn minh, nên họ phản ứng dữ dội như vậy, chứ Cộng Sản lúc đó còn lo chạy thoát thân, có được nhồi sọ phương Tây đâu?\nChưa kể đến bài báo trên ongvove do người phe kia viết, giá trị có khác gì bài báo do bên này viết? Còn chưa kể giọng văn còn điêu toa gấp 10 lần Cộng Sản khi nói về cùng 1 sự việc?\nMượn lời Matsui bên LH gửi lại đây:\n“Máy anh phóng viên này chỉ còn một kiểu phim hay sao mà lính VNCH không nhân thể dẫn anh (và vô số bạn anh luôn bám càng cùng quân VNCH khi đó) đi chụp ảnh hết mấy “bằng chứng tội ác cộng sản” nhỉ, cộng sản chạy hết rồi sao mà xóa bằng chứng được, tha hồ mà đập vào mồm bọn phản chiến , để bây giờ đỡ phải mỏi tay gõ ra đống văn tả cảnh kia ”\nLink này Thái cũng đã gửi trên LH, và sau khi có rất nhiều phản biện thì T im lặng, không phản hồi?\nLịch sử khác chính trị. Chính trị có thể nói láo, viết văn cho diễn cảm. Còn Lịch Sử thì phải chính xác, trung dung. Nếu đã không chính xác, trung dung, đừng nói về Lịch Sử!\nMình cho rằng nhiều chuyện Thái khá cực đoan, và thiếu cái nhìn khách quan!\nTrên đây là ý kiến của bạn Đoài Trần ở bài trước\nThực sự thì tớ cũng không có nhiều thời gian để đánh đu với các bạn linkhay, lý luận cũng có hạn, he he. Tuy nhiên, cậu nói tớ “đưa một nửa sự thật bịa đặt”, thì chưa chắc đã đúng, vì không có gì chứng minh là lời kể của bên kia là bịa đặt.\nVề chuyện một nửa sự thật, thì cảm hứng từ đoạn này:\nAdams đã đoạt giải thưởng Pulitzer nhờ tấm ảnh này vào năm 1969, nhưng nó cũng ám ảnh ông suốt cuộc đời còn lại, đến mức ông đã không dám treo nó trong phòng ảnh của ông[8]. Năm 1998 Adams phát biểu trên tạp chí Time:\nViên tướng giết người tù binh Việt Cộng bằng súng, tôi giết ông ta bằng máy ảnh. Đến nay, những bức ảnh vẫn là vũ khí quyền lực nhất trên thế giới. Mọi người tin chúng; nhưng những bức ảnh cũng có thế nói sai, mặc dù không hề phóng đại. Chúng chỉ là một nửa sự thật.\nĐiều mà bức ảnh không nói là “Bạn sẽ làm gì nếu bạn là vị tướng đó, vào thời điểm đó, ở đó trong một ngày chiến tranh nóng bỏng và bạn tóm được một gã bị coi là xấu xa sau khi anh ta làm banh xác một, hai hoặc ba người Mỹ?” [17]\nÔng loại bức ảnh “sự thật một nửa” từng gây ngộ nhận tai hại này khỏi bộ sưu tập 500 bức ảnh của ông dù nó từng đoạt giải và công nhận bức ảnh đã không nói lên hết được sự thật, như ông nói ở trên “Hình ảnh chỉ là một nửa sự thật.” (They are only half-truths)[18]\nwiki\nĐoài nói lịch sử phải chính xác, trung dung, nhưng rất tiếc là đời không như ta mơ, khi mà lịch sử ảnh hưởng tới quyền lợi, địa vị, thì người ta không cần nó chính xác, trung dung. Những tấm gương về Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu … làm tớ không còn tin được lịch sử được viết bởi những người “cơm sườn”. Hiện tớ đang đọc lại Tiếu ngạo giang hồ, trong truyện này có một chi tiết rất thức thời, đó là bọn phe ngũ nhạc kiếm phái, mồm luôn miệng kêu gào mình là chính phái, mắng mỏ Minh giáo là tà phái, ma giáo, rồi cứ nhất quyết chính phái là sẽ làm việc thiện việc tốt, những việc xấu xa bỉ ổi thì toàn do ma giáo làm, cứ một mực “chính phái làm việc tốt, làm vịêc tốt là chính phái làm, còn tà giáo làm việc xấu, việc xấu do tà giáo làm hết, chẳng may tà giáo có làm việc tốt thì đó cũng là mưu kế lừa gạt”, ha ha, nó cũng giống như cái việc cứ đinh ninh “đảng viên là người tốt, đã là đảng viên chắc chắn là người tốt, gương mẫu, chính trực, đảng là đúng, đảng luôn đúng, đảng làm gì cũng đúng”. Ngày xưa mình cũng luôn đinh ninh như thế, nhưng giờ đỡ nhiều rồi, cám ơn Internet nhiều nhé, hehe.\nĐoài đọc bài này nhé, Tôi yêu đất nước tôi, cái đoạn\n“‘Em còn nhớ con Thu Anh?” Ai mà không nhớ, hoa khôi Trưng Vương, niềm yêu thầm nhớ trộm của cả nhóm học sinh Petrus Ký lẫn Chu Văn An. Chúng tôi cứ nghĩ là ông nhạc sĩ nào đặt bài “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” là để dành riêng cho nàng. “Con bé đi thăm chồng đóng quân ở Pleiku, khi về, xe bị trúng mìn, nó cũng chết rồi em ạ”.\nlàm tớ nhớ tới một cuốn hồi ký của một ông bạn từng dạy học vài năm với Trịnh Công Sơn, “Về một quãng đời của Trịnh Công Sơn” của Nguyễn Thanh Ty, Đoài đọc rồi sẽ thấy, mặt trân dân tộc giải phóng miền Nam hồi xưa, không khác gì các “phiến quân”, “khủng bố” mà bây giờ ta hay xem trên thời sự mỗi tối. Dùng mục đích để biện hộ cho cách làm, dù sao tớ cũng không ưng, tuy nhiên cũng phải chấp nhận, là mình khi đó mình cũng sao có cách nào khác đâu. Nhưng điều quan trọng nhất tớ thấy cần, là sự tôn trọng và nhìn lại lịch sử một cách trung thực thẳng thắn, chính quyền hiện tại chưa dám làm điều này, cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, vụ án xét lại … tất cả đều vẫn là “vùng tối”.\nVề chuyện huyền thoại Võ Thị Sáu, thì không biết Đoài đã đọc cuốn này chưa, rất nên đọc: Phùng Quán – Tôi Đã Trở Thành Nhà Văn Như Thế Nào\nBình luận (4) thangola — 2012-04-23 02:53\nNói thật là thế này, nhìn góc độ nào cũng phải luôn đặt câu hỏi. Kể cả bây giờ mày đọc những cái mới, nó phản lại những cái cũ, rằng đã có nhiều dối gian. Nhưng ít nhất, những điều đã học cũng có ít nhất 1 nửa là sự thật, là xương máu của quá khứ. Lời của lề trái, chưa chắc đã đúng được hơn 1 nửa. Như ông Bùi Tín, ngày xưa là nạn nhân, qua bao nhiêu năm tị nạn, ổng trở nên cay cú, nên lời nói của ổng cũng chưa chắc đã đúng đâu. Đọc hết, ghi nhận vào, và ghép lại để có một bức tranh nó chuẩn nhất.\nTiếp nữa, phiến quân khác với khủng bố.\nTiếp cái cuối, từ hồi ông cụ già đi, mọi thứ nó đúng là đi xuống nhiều. Nếu đi được đúng con đường ông cụ vạch ra, chắc ta đã có một VN khác hơn.\nwilliam PlL — 2012-04-25 22:07\n———-\nTiếp cái cuối, từ hồi ông cụ già đi, mọi thứ nó đúng là đi xuống nhiều. Nếu đi được đúng con đường ông cụ vạch ra, chắc ta đã có một VN khác hơn.\n——————-\nhahahahahahahahahahahahahahahahaha tôi buồn cười nhất là cái câu này:\nTôi không biết cái ông cụ phải gió dịch vật nào đã vạch ra cho dân tộc vn một con đường đi để rồi từ năm 1975 cho đến năm 1986 sau khi dân tộc vn từ chỗ ăn rau muốn, rồi sau đó củ sắn củ mì, rồi tiếp theo nữa là bo bo để rồi cuối cùng đại hội đảng (1986) cái chế độ mà cụ dựng lên chỉ còn lại cái vỏ bọc (ta cũng có thể coi đây như một cuộc đảo chánh không tiếng súng mà đám con cháu của cụ lật đổ ngay chính cái chế độ mà cụ xây dựng lên).\nThật chất là vậy: cái chế độ ấy sụp đổ cũng gần 30 năm rồi. Và mặc dù mọi thứ có thật, nhưng ít ra người dân vn ngày nay vẫn ấm no xung túc hơn cái thời mà chế độ của cụ còn cai trị, mặc dù ngày nay ta thấy xã hội bất công, độc tài thật (điển hình như vụ đoàn văn vương hải phòng) nhưng ít ra cái xã hội ngày nay (sau khi cái chế độ mà cụ dựng lên sụp đổ) vẫn công bằng hơn bắt triều tiên nhiều (bắt triều vẫn di trì cái chế độ, đường lối mà các cụ vạch ra).\nwilliam PlL — 2012-04-25 22:27\n—————–\nNhưng ít nhất, những điều đã học cũng có ít nhất 1 nửa là sự thật, là xương máu của quá khứ. Lời của lề trái, chưa chắc đã đúng được hơn 1 nửa. Như ông Bùi Tín, ngày xưa là nạn nhân, qua bao nhiêu năm tị nạn, ổng trở nên cay cú, nên lời nói của ổng cũng chưa chắc đã đúng đâu. Đọc hết, ghi nhận vào, và ghép lại để có một bức tranh nó chuẩn nhất.\n—————-\no u ôi!!!!! người viết làm toán cộng chưa rành ( tự xem lại cái vụ một nửa, nhiều hơn một nửa rồi ít hơn một nửa).\nnCho là người viết biết làm toán cộng và cộng đúng đi, tuy nhiên những cái đã học có thật sự tin được không vì nó nổ còn hơn cả film chưởng ấy.\nTác giả comment này cần nên đọc bùi tín nhiều hơn nữa và cần sống thực tế hơn nữa để biết cái nào đúng cái nào sai.\nHầu hết những cái comment trên đây chỉ kêu người ta đọc tới đọc lui rồi ghép đi ghép lại nhưng quên dựa vào thực tế một thứ chiếm hơn 30% nguyên tố cấu thành nên sự thật.\nĐển hình là tôi chứng minh ngày này 99% dân việt nam không thích cái chế độ mà ông cụ vạch lối vẽ đường:.\nKhông tin thì người chủ cái comment này đi họi hết dân chúng quanh khu vực mình sống xem có ai thích quay lại thời bao cấp không, thậm chí ngay cả những đảng viên đảng cs (thành phần hóa học cấu tạo nên cái lớp vỏ cs còn sót lại) họ cũng sẽ trả lời một chữ ngắn gọn, mà thậm chí ngay cả họ lại là những người ghét bao cấp (cái chế độ mà ông cụ vạch đường) hơn cả những người dân bình thường khác.\nchủ comment chiệu khó bước ra cửa để nhìn vào thực tế một chút nhé, đọc sách báo và ngồi gần màn hình máy tính hoài không tốt cho mắt đâu (nói theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen).\ndoaitran — 2012-04-28 19:08\nLoanh quanh mãi mới có thời gian trao đổi tiếp được với Thái:\n– Có những sự kiện lịch sử được xào nấu không đúng với thực tế. Vụ “Lê Văn Tám” là một ví dụ như thế. Nhưng tớ muốn đưa thêm 3 ví dụ:\nVD1: Sự kiện Vịnh Bắc Bộ\nKhi học ở cấp 2 đến bài nói về sự kiện này, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tớ là: “Biết đâu tàu của ta bắn nó thật thì sao?” Từ bấy cho đến năm 2008, tớ vẫn nhớ như in vẻ mặt, lời nói, cử chỉ của ông thầy dạy lịch sử hôm đó, và vẫn tự hỏi: Nhỡ mình bắn nó thật thì sao?\nNhưng sự thật đã được chính phía bên kia chứng minh:\nhttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/01/080108_tonkin_incident.shtml\nCho đến lúc đó, tớ mới thôi nghi ngờ.\nVD2: Sự kiện Nguyễn Tuân là phi công đầu tiên bắn rơi B52.\nHiện tại trên mạng có rất nhiều nguồn tin nói rằng Nguyễn Tuân ko phải là người đầu tiên bắn rơi B52, mà là 1 phi công khác, đã tử nạn, Vũ Xuân Thiều, người đã lái máy bay đâm thẳng vào B52. Cũng có nguồn tin cho rằng người đầu tiên bắn hạ B52 là Vũ Đình Rạng.Tuy nhiên ko hề có bằng chứng nào chứng tỏ VX Thiều và VĐ Rạng là người đầu tiên bắn B52 cả.\nVD3: Mới xảy ra cách đây hơn 1 năm. Đọc lần lượt 2 link này sẽ hiểu:\nhttp://www.tienphong.vn/the-gioi/536655/Tong-thong-My-nin-tho-theo-doi-vu-dot-kich-tieu-diet-Bin-Laden-tpod.html\nhttp://nld.com.vn/20111107051326514p0c1006/20-phut-truoc-khi-tieu-diet-bin-laden-tt-obama-choi-golf.htm\nNói dài nói dai, nhưng tóm lại thế này:\nKhi nói về những sự kiện lịch sử, cái chúng ta cần là những thông tin khách quan, trung thực (dù nhiều thông tin đã bị làm sai lệch). Và chúng ta phải có thái độ biết nghi ngờ đối với những thông tin trái chiều. Việc Thái tin vào những sự kiện do chính quyền hiện tại cung cấp, chứng tỏ Thái quá ngây thơ. Nhưng sau đó Thái lại tin vào những thông tin hoàn toàn trái ngược có nguồn khác, thì Thái còn ngây thơ hơn trước :))\nViệc tớ “vu” cho Thái là “tin” (như từ ngữ tớ dùng ở trên) có nguyên do Thái gửi 1 link mà nội dung của nó hoàn toàn không đáng tin cậy do có quá nhiều cảm xúc, gửi đi gửi lại nhiều lần (trên LH, rồi blog cá nhân).\nTớ nghĩ Thái nên trích dẫn wiki (http://vi.wikipedia.org/wiki/Saigon_Execution) thì sẽ cực kỳ hợp lý.\nVấn đề ở đây không phải là lịch sử đã bị xuyên tạc như thế nào, ai đúng, ai sai mà là thái độ của Thái, lòng tin của Thái, và dẫn chứng cực kỳ có vấn đề. Vậy thôi. 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/22/vai-suy-nghi-cung-b%E1%BA%A1n-doai-tr%E1%BA%A7n/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e“Đôi khi chúng ta chỉ biết một nửa sự thật” nên Thái đưa ra 1 nửa sự thật bịa đặt cho fair à?\u003cbr\u003e\nBằng chứng tội ác của Cộng Sản thì không thấy đâu, nhưng bằng chứng tội ác giết người của Nguyễn Ngọc Loan thì hoàn toàn rõ ràng khi xử tử 1 người không có vũ khí, đang bị trói bắt làm tù binh. Thái độ của nhân dân Mỹ và thế giới họ rất văn minh, nên họ phản ứng dữ dội như vậy, chứ Cộng Sản lúc đó còn lo chạy thoát thân, có được nhồi sọ phương Tây đâu?\u003cbr\u003e\nChưa kể đến bài báo trên ongvove do người phe kia viết, giá trị có khác gì bài báo do bên này viết? Còn chưa kể giọng văn còn điêu toa gấp 10 lần Cộng Sản khi nói về cùng 1 sự việc?\u003cbr\u003e\nMượn lời Matsui bên LH gửi lại đây:\u003cbr\u003e\n“Máy anh phóng viên này chỉ còn một kiểu phim hay sao mà lính VNCH không nhân thể dẫn anh (và vô số bạn anh luôn bám càng cùng quân VNCH khi đó) đi chụp ảnh hết mấy “bằng chứng tội ác cộng sản” nhỉ, cộng sản chạy hết rồi sao mà xóa bằng chứng được, tha hồ mà đập vào mồm bọn phản chiến , để bây giờ đỡ phải mỏi tay gõ ra đống văn tả cảnh kia ”\u003cbr\u003e\nLink này Thái cũng đã gửi trên LH, và sau khi có rất nhiều phản biện thì T im lặng, không phản hồi?\u003cbr\u003e\nLịch sử khác chính trị. Chính trị có thể nói láo, viết văn cho diễn cảm. Còn Lịch Sử thì phải chính xác, trung dung. Nếu đã không chính xác, trung dung, đừng nói về Lịch Sử!\u003cbr\u003e\nMình cho rằng nhiều chuyện Thái khá cực đoan, và thiếu cái nhìn khách quan!\u003c/p\u003e","title":"Vài suy nghĩ cùng bạn Đoài Trần."},{"content":"Và nửa còn lại thì không ai nói gì cho ta biết cả.\nĐây là tấm hình có trong sách giáo khoa lịch sử.\nNhững gì chú thích trong sách giáo khoa thì đại loại giống như ở đây:\nĐỉnh cao tội ác, bộ mặt sát nhân của Nguyễn Ngọc Loan lộ rõ vào Tết Mậu Thân (1968). Cho đến 2 giờ sáng ngày mồng Một tết, khi chiến sự đã bùng nổ dữ dội khắp mọi nơi, ngay giữa lòng thành phố Sài Gòn thì Loan mới bừng tỉnh, và lồng lộn lên bởi sự yếu kém của bộ máy tình báo do ông ta cầm đầu. Tại Thị Nghè (nhiều tài liệu khác cho là tại đường Lý Thái Tổ hoặc tại một con đường trong Chợ Lớn), binh lính của Nguyễn Ngọc Loan đã bắt giữ, trói thúc ké và dẫn giải một người đàn ông mặc thường phục đến trước mặt ông ta và cho rằng đó là một người lính đặc công của Việt Cộng.\nNguyễn Ngọc Loan cầm chiếc khăn lau mặt trên tay, ra hiệu cho đám bộ hạ lùi ra xa, rồi tiến sát bên người đàn ông đó. Mặt lạnh như tiền, không nói một lời, Loan quăng điếu thuốc đang hút dở xuống đất, giơ thẳng cánh tay phải, dí súng sát thái dương của người đàn ông (sau này được xác định là chiến sĩ đặc công Bảy Lốp, tức Nguyễn Văn Lém; có tài liệu xác định là chiến sĩ Nguyễn Văn Nà) và bóp cò. Nạn nhân ngã xuống, máu lênh láng cả mặt đường và chết ngay lập tức.\nNhà báo Mỹ Eddie Adams kịp thời thu vào ống kính, và phóng viên Neil Davis của Đài ABC-Úc quay những thước phim rất rõ ràng, gây sốc cho hàng triệu lương tri trên thế giới. Bức ảnh như một ngọn cuồng phong thổi bùng ngọn lửa phản chiến ở khắp nơi. Năm 1969, nhờ bức ảnh, Eddie Adams đoạt giải Pulitzer danh giá về ảnh báo chí.\nTrước giờ mình vẫn cứ đinh ninh đó là sự thật, nhưng hóa ra không hẳn là như thế.\nhttp://ongvove.wordpress.com/2010/11/15/tướng-nguyễn-ngọc-loan-va-biến-cố-tết-mậu-than/\nVà http://en.wikipedia.org/wiki/Nguyen_Ngoc_Loan\nBình luận (6) thangola — 2012-04-18 20:19\nCả 2 phía, đều chỉ đúng 1 nửa, và dối trá một nửa. Ghép 2 nửa bức tranh lại, ta có một cuộc chiến mà không có bên nào chiến thắng.\nthaiph — 2012-04-19 04:32\nỜ, anh ngây thơ quá, trước nay đọc gì cũng tin sái cổ, hóa ra không phải, sách giáo khoa lịch sử là thứ không nên tin nhất, vì lịch sử được viết lại theo “ý đồ” của kẻ chiến thắng.\nMoving2U — 2012-04-20 05:02\nnhưng lịch sử lại đc viết bởi kẻ chiến thắng 😀\ndoaitran — 2012-04-20 10:55\n“Đôi khi chúng ta chỉ biết một nửa sự thật” nên Thái đưa ra 1 nửa sự thật bịa đặt cho fair à?\nBằng chứng tội ác của Cộng Sản thì không thấy đâu, nhưng bằng chứng tội ác giết người của Nguyễn Ngọc Loan thì hoàn toàn rõ ràng khi xử tử 1 người không có vũ khí, đang bị trói bắt làm tù binh. Thái độ của nhân dân Mỹ và thế giới họ rất văn minh, nên họ phản ứng dữ dội như vậy, chứ Cộng Sản lúc đó còn lo chạy thoát thân, có được nhồi sọ phương Tây đâu?\nChưa kể đến bài báo trên ongvove do người phe kia viết, giá trị có khác gì bài báo do bên này viết? Còn chưa kể giọng văn còn điêu toa gấp 10 lần Cộng Sản khi nói về cùng 1 sự việc?\nMượn lời Matsui bên LH gửi lại đây:\n“Máy anh phóng viên này chỉ còn một kiểu phim hay sao mà lính VNCH không nhân thể dẫn anh (và vô số bạn anh luôn bám càng cùng quân VNCH khi đó) đi chụp ảnh hết mấy “bằng chứng tội ác cộng sản” nhỉ, cộng sản chạy hết rồi sao mà xóa bằng chứng được, tha hồ mà đập vào mồm bọn phản chiến , để bây giờ đỡ phải mỏi tay gõ ra đống văn tả cảnh kia ”\nLink này Thái cũng đã gửi trên LH, và sau khi có rất nhiều phản biện thì T im lặng, không phản hồi?\nLịch sử khác chính trị. Chính trị có thể nói láo, viết văn cho diễn cảm. Còn Lịch Sử thì phải chính xác, trung dung. Nếu đã không chính xác, trung dung, đừng nói về Lịch Sử!\nMình cho rằng nhiều chuyện Thái khá cực đoan, và thiếu cái nhìn khách quan!\nminh — 2012-04-21 17:52\ncam on doaitran nhé!\nwilliam PlL — 2012-04-25 21:49\n@doaitran : tội ác cs thì đầy nhơm nhởm ra đấy chứ, chưa kể tới chiến tranh vn chỉ nói tới cuộc cải cách ruộng đất 1949-1954 (lên google đánh cuộc cải cách ruộng đất 1949 1954) thì sẽ thấy.\nCòn muốn biết sự trung thực của cái chế độ csvn (cái mà doaitran đang cuồn tín) thì bạn có thể gõ: cuộc di cư 1954\nVào trang bách khoa toàn thư wiki để xem hết những cái nguyên nhân mà những người bắt di cư hồi 1954 1957 thì sẽ thấy một số người đưa ra chung một cái nguyên nhân khá ngớ ngẩn: (Mỹ, Pháp CIA tuyên truyền dụ dỗ họ di cư nhằm làm xuy yếu miền bắt). Cái nguyên nhân ngớ ngẩn này thì hầu hết các sách báo, sách giáo khoa của cs vn đều ghi sờ sờ vào trong đấy, họ tưởng rằng giới trẻ ai ai cũng thiếu suy nghĩ để mà tin vào cái nguyên nhân họ đưa ra.\nTrong khi hồi 1954 pháp-Mỹ thất bại trên hầu hết các chiến trường ở bắt việt, hầu hết người dân việt nam sau gần 100 năm người dân nói chung, miền bắt nói riêng ai cũng cháng ghét bọn thực dân pháp,\n2: nguyên nhân là do sự dụ dỗ của bọn ngụy quyền sài gòn (việt nam cộng hòa, ngô đình diệm) nhằm giúp sức cho Mỹ làm xuy yếu miền bắt.\nLại một cái ngớ ngẩn thứ 2 nữa, trong khi người dân miền bắt chỉ quanh năm cày bừa ruộng vườn và di trì mồ mả ông cha cây đa bến nước, họ hầu hết không biết chữ thì làm sao coi sách báo, vì vậy ai biết được cái bản mặt của ông ngô đình diệm ra làm sao.\nNguyên nhân của cuộc di cư đó thì tôi không nói ra ở đây, nếu doaitran muốn khẳng định là mình không cuồn tín thì hãy xuy nghĩ và viết cho thật đúng cái nguyên nhân.\nVà tôi cũng nói thêm: trong mấy triệu người di cư ấy số người theo đạo công giáo chiếm chưa tới 50%.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/18/doi-khi-chung-ta-ch%E1%BB%89-bi%E1%BA%BFt-m%E1%BB%99t-n%E1%BB%ADa-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003eVà nửa còn lại thì không ai nói gì cho ta biết cả.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐây là tấm hình có trong sách giáo khoa lịch sử.\u003cbr\u003e\nNhững gì chú thích trong sách giáo khoa thì đại loại giống như \u003ca href=\"http://antg.cand.com.vn/vi-vn/tulieu/2012/2/77335.cand\"\u003eở đây:\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eĐỉnh cao tội ác, bộ mặt sát nhân của Nguyễn Ngọc Loan lộ rõ vào Tết Mậu Thân (1968). Cho đến 2 giờ sáng ngày mồng Một tết, khi chiến sự đã bùng nổ dữ dội khắp mọi nơi, ngay giữa lòng thành phố Sài Gòn thì Loan mới bừng tỉnh, và lồng lộn lên bởi sự yếu kém của bộ máy tình báo do ông ta cầm đầu. Tại Thị Nghè (nhiều tài liệu khác cho là tại đường Lý Thái Tổ hoặc tại một con đường trong Chợ Lớn), binh lính của Nguyễn Ngọc Loan đã bắt giữ, trói thúc ké và dẫn giải một người đàn ông mặc thường phục đến trước mặt ông ta và cho rằng đó là một người lính đặc công của Việt Cộng.\u003cbr\u003e\nNguyễn Ngọc Loan cầm chiếc khăn lau mặt trên tay, ra hiệu cho đám bộ hạ lùi ra xa, rồi tiến sát bên người đàn ông đó. Mặt lạnh như tiền, không nói một lời, Loan quăng điếu thuốc đang hút dở xuống đất, giơ thẳng cánh tay phải, dí súng sát thái dương của người đàn ông (sau này được xác định là chiến sĩ đặc công Bảy Lốp, tức Nguyễn Văn Lém; có tài liệu xác định là chiến sĩ Nguyễn Văn Nà) và bóp cò. Nạn nhân ngã xuống, máu lênh láng cả mặt đường và chết ngay lập tức.\u003cbr\u003e\nNhà báo Mỹ Eddie Adams kịp thời thu vào ống kính, và phóng viên Neil Davis của Đài ABC-Úc quay những thước phim rất rõ ràng, gây sốc cho hàng triệu lương tri trên thế giới. Bức ảnh như một ngọn cuồng phong thổi bùng ngọn lửa phản chiến ở khắp nơi. Năm 1969, nhờ bức ảnh, Eddie Adams đoạt giải Pulitzer danh giá về ảnh báo chí.\u003c/p\u003e","title":"Đôi khi chúng ta chỉ biết một nửa sự thật"},{"content":"Tối qua hì hục code đêm, giấy xin phép nghỉ đã làm từ chiều qua, và thế là sáng nay tung tăng đi chơi ;))\nLên Nguyễn Hữu Huân ăn xôi Yến, xôi nhiều ơi là nhiều, 30 với 25k một bát cơ mà. Ăn xôi xong sang cafe Giảng ngồi, lần đầu tiên uống cafe trứng, ngon ngon, trứng béo ngậy thơm ngon dã man, có 15k một cốc, hie hie.\nSau đó thì chạy ra rạp tháng 8 xem, vì Dung ỉn chưa xem phim ở rạp này bao giờ, đi xem cho “biết thân biết phận”, rạp vắng hoe, đang sửa mấy cái phòng chiều 2-3-4 thì phải, bụi mù mịt. Phòng chiếu 1 phải tầm hơn 200 ghế mà có được 8 người xem : )) Cũng căn bản là suất chiếu 12h. Phim thì rất hay, Battleship mình thấy hay hơn hẳn Transformers, phim ca ngợi chủ nghĩa anh hùng của quân nhân Mỹ, công nhận là có sức truyền cảm, xem căng thẳng hồi hộp dã man luôn, đúng là không muốn rời khỏi màn hình một giây nào như tờ báo nào bình luận ấy, sợ, kể ra là mình thì có khi mình tìm cách chạy trốn xừ rồi, nhưng các bạn lính hải quân Mỹ anh hùng và tuân thủ quân lệnh vãi lái luôn, ngưỡng mộ. Kể cũng đúng, thuế của dân đóng góp, nuôi các chú chỉ ăn với luyện tập, cốt để lúc cần oánh nhau các chú có mặt, chứ ai lại chạy như anh, he he. Nói chung phim hay, rất đáng xem, chứ không dở hơi vớ vẩn như ba cái phim yêu đương nhăng nhít của Việt Nam.\nXem phim xong chạy lên 32C Cao Bá Quát, chụp ảnh quán Mushroom. Lên ảnh lung linh phết, hehe. Lượn một vòng Hồ Tây rồi về nhà, lúc ở Mushroom hết sạch tiền =) Đi chơi nhẵn cả túi, thật ghê gớm !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/18/ngh%E1%BB%89-lam-di-ch%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003eTối qua hì hục code đêm, giấy xin phép nghỉ đã làm từ chiều qua, và thế là sáng nay tung tăng đi chơi ;))\u003cbr\u003e\nLên Nguyễn Hữu Huân ăn xôi Yến, xôi nhiều ơi là nhiều, 30 với 25k một bát cơ mà. Ăn xôi xong sang cafe Giảng ngồi, lần đầu tiên uống cafe trứng, ngon ngon, trứng béo ngậy thơm ngon dã man, có 15k một cốc, hie hie.\u003cbr\u003e\nSau đó thì chạy ra rạp tháng 8 xem, vì Dung ỉn chưa xem phim ở rạp này bao giờ, đi xem cho “biết thân biết phận”, rạp vắng hoe, đang sửa mấy cái phòng chiều 2-3-4 thì phải, bụi mù mịt. Phòng chiếu 1 phải tầm hơn 200 ghế mà có được 8 người xem : )) Cũng căn bản là suất chiếu 12h. Phim thì rất hay, Battleship mình thấy hay hơn hẳn Transformers, phim ca ngợi chủ nghĩa anh hùng của quân nhân Mỹ, công nhận là có sức truyền cảm, xem căng thẳng hồi hộp dã man luôn, đúng là không muốn rời khỏi màn hình một giây nào như tờ báo nào bình luận ấy, sợ, kể ra là mình thì có khi mình tìm cách chạy trốn xừ rồi, nhưng các bạn lính hải quân Mỹ anh hùng và tuân thủ quân lệnh vãi lái luôn, ngưỡng mộ. Kể cũng đúng, thuế của dân đóng góp, nuôi các chú chỉ ăn với luyện tập, cốt để lúc cần oánh nhau các chú có mặt, chứ ai lại chạy như anh, he he. Nói chung phim hay, rất đáng xem, chứ không dở hơi vớ vẩn như ba cái phim yêu đương nhăng nhít của Việt Nam.\u003cbr\u003e\nXem phim xong chạy lên 32C Cao Bá Quát, chụp ảnh quán Mushroom. Lên ảnh lung linh phết, hehe. Lượn một vòng Hồ Tây rồi về nhà, lúc ở Mushroom hết sạch tiền =) Đi chơi nhẵn cả túi, thật ghê gớm !\u003c/p\u003e","title":"Nghỉ làm đi chơi"},{"content":"30.4.2012\nA/ Lịch trình\n– Tôi T6 (27/04) :\nCả nhà tập trung tại Mỹ Đình đi ô tô giường nằm (gửi xe máy) lên Hà Giang\n– Thứ 7(28/04) :\n5h00 có mặt tại Hà Giang – Ăn sáng, thu xếp đồ đạc – 6h00 xuất phát đi “Cổng Trời” (72km) – khoảng 8h00 nghỉ tại thị trấn ” Quản Bạ”(42km) – 11h00 có mặt tại ” Cổng trời” – xuống nhà “Vua Mèo” Du hí – 12h30 đi Thị trấn ” Đồng Văn”(14km) -1h3 0 ăn trưa và thuê nhà nghỉ – Vui chơi và ăn tối, nghỉ đêm tại tt Đồng Văn. (khách sạn Cao nguyên đá, hồng ngọc, ủy ban nhân dân..)\n– Chủ Nhật (29/04) :\n7h00: Tập trung Ăn sáng – 8h30 xuất phát đi Lũng Cú (33km) – 10h00 ăn chơi nhảy múa tại Lũng Cú – 11h00 về lại TT Đồng Văn – 12h30 có mặt tại Đồng Văn, ăn trưa nghỉ ngơi – 14h00 khời hành đến thị trấn Mèo Vạc (18km) – Tham quan du hí đệ nhất Đèo Mã Pí Lèng – 17h00 có mặt tại thị trấn Mèo Vạc, ăn chơi ngủ đêm tại TT Mèo Vạcm tối đi chơi chợ tình Khâu vai ;)) ( Ks Hoa cương..)\n– Thứ 2 (30/05):\n7h00: tập trung ăn sáng – 8h00 khởi hành đi Tx hưng giáp (104km) – 11h00 ăn trưa, nghỉ ngơi tại Tx hưng giáp – 2h00 xuất phát về TX Bắc Cạn(111km) ( nếu có nhiều time thì qua vườn QG BA Bể – 17h00 có mặt tại Tx Bắc Cạn ăn tối và nghỉ đêm.\n– Thứ 3 (01/05):\n7h00: Tập trung ăn sáng, thu dọn về hà nội – 8h00 xuất phát đi Thái Nguyên (96km) – 11h00 Ăn và nghỉ trưa tại TP Thái Nguyên – 2h00 về Hà Nội (87km)- 17h00 có mặt tại Hà Nội.\nTa sẽ qua Quản Bạ:\nSẽ nhìn thấy Nho Quế từ trên đỉnh Mã Pí Lèng:\nSẽ xông thẳng vào núi:\nCheo leo trên sườn núi như thế này\nCột cờ Lũng Cú:\nBình luận (10) Dũng — 2012-04-16 15:09\nĐi 1 mình hay với hội nào đấy.\nthaiph — 2012-04-16 15:25\nĐi với hội linkhay, 8 xe anh ạ.\nMoving2U — 2012-04-17 04:47\nthích thế =p~\nXoài — 2012-04-17 08:47\nOh my god. Đi phượt à 🙂\nhuypv — 2012-04-17 13:15\nCòn slot nào ko hay full rồi. Dung ỉn có đi không?\nXu ỉn — 2012-04-17 15:22\n@Huy: Tớ tên là Dung nha, tớ có đi. Bạn có mua suất ôm của tớ ko, tớ bán cho ;))\nthaiph — 2012-04-17 16:08\nFull rồi Huy ạ, mày gạ Dung bán suất cũng đc, tất nhiên là tao cũng ko khoái mày ngồi ôm tao cho lắm, trừ phi là nhiều tiền :))\nhuypv — 2012-04-17 16:22\n@Dung: Thất lễ, thất lễ. Lần sau dùng xin phép cho vào “” vậy :”\u0026gt;\n@Thái: Thôi thôi, chi xiền để được ôm mày thì tao chạy :))\nXu ỉn — 2012-04-17 16:32\nHaha, tớ nói vậy thôi, chứ còn lâu tớ mới bán suất ý. Nếu bán thì phải bán cả 2 suất với giá thật cao cơ :))\nNấm Mèo — 2012-04-18 09:02\n@Dung: Ôi chị Dung biết kinh doanh quá nhể. Đầu cơ đấy à =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/16/d%C6%B0%E1%BB%9Dng-ta-s%E1%BA%BD-di/","summary":"\u003cp\u003e30.4.2012\u003cbr\u003e\nA/ Lịch trình\u003cbr\u003e\n– Tôi T6 (27/04) :\u003cbr\u003e\nCả nhà tập trung tại Mỹ Đình đi ô tô giường nằm (gửi xe máy) lên Hà Giang\u003cbr\u003e\n– Thứ 7(28/04) :\u003cbr\u003e\n5h00 có mặt tại Hà Giang – Ăn sáng, thu xếp đồ đạc – 6h00 xuất phát đi “Cổng Trời” (72km) – khoảng 8h00 nghỉ tại thị trấn ” Quản Bạ”(42km) – 11h00 có mặt tại ” Cổng trời” – xuống nhà “Vua Mèo” Du hí – 12h30 đi Thị trấn ” Đồng Văn”(14km) -1h3 0 ăn trưa và thuê nhà nghỉ – Vui chơi và ăn tối, nghỉ đêm tại tt Đồng Văn. (khách sạn Cao nguyên đá, hồng ngọc, ủy ban nhân dân..)\u003cbr\u003e\n– Chủ Nhật (29/04) :\u003cbr\u003e\n7h00: Tập trung Ăn sáng – 8h30 xuất phát đi Lũng Cú (33km) – 10h00 ăn chơi nhảy múa tại Lũng Cú – 11h00 về lại TT Đồng Văn – 12h30 có mặt tại Đồng Văn, ăn trưa nghỉ ngơi – 14h00 khời hành đến thị trấn Mèo Vạc (18km) – Tham quan du hí đệ nhất Đèo Mã Pí Lèng – 17h00 có mặt tại thị trấn Mèo Vạc, ăn chơi ngủ đêm tại TT Mèo Vạcm tối đi chơi chợ tình Khâu vai ;)) ( Ks Hoa cương..)\u003cbr\u003e\n– Thứ 2 (30/05):\u003cbr\u003e\n7h00: tập trung ăn sáng – 8h00 khởi hành đi Tx hưng giáp (104km) – 11h00 ăn trưa, nghỉ ngơi tại Tx hưng giáp – 2h00 xuất phát về TX Bắc Cạn(111km) ( nếu có nhiều time thì qua vườn QG BA Bể – 17h00 có mặt tại Tx Bắc Cạn ăn tối và nghỉ đêm.\u003cbr\u003e\n– Thứ 3 (01/05):\u003cbr\u003e\n7h00: Tập trung ăn sáng, thu dọn về hà nội – 8h00 xuất phát đi Thái Nguyên (96km) – 11h00 Ăn và nghỉ trưa tại TP Thái Nguyên – 2h00 về Hà Nội (87km)- 17h00 có mặt tại Hà Nội.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\nTa sẽ qua Quản Bạ:\u003c/p\u003e","title":"Đường ta sẽ đi"},{"content":"Có những cơ hội rất là bất ngờ, thật là phởn, đang ngồi tô tô vẽ vẽ cái CV, cố gắng làm suất đi Ukraina nào, biết đâu đấy, cứ cố gắng hết sức.\nViệc thứ 2 đáng phởn là đã tìm dc đường vào nhà chị Misu và hai cái sim đầu 099 đuôi 6886, 8668 vẫn họat động rất tốt, hie hie.\nBình luận (3) Xu ỉn — 2012-04-11 17:28\nCố nhên cố nhên\nthangola — 2012-04-12 03:20\nĐi đâu bên ấy?\nLợi Béo — 2012-04-17 16:18\nBán lại một sim giá 150k ko anh ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/11/c%C6%A1-h%E1%BB%99i-b%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003eCó những cơ hội rất là bất ngờ, thật là phởn, đang ngồi tô tô vẽ vẽ cái CV, cố gắng làm suất đi Ukraina nào, biết đâu đấy, cứ cố gắng hết sức.\u003cbr\u003e\nViệc thứ 2 đáng phởn là đã tìm dc đường vào nhà chị Misu và hai cái sim đầu 099 đuôi 6886, 8668 vẫn họat động rất tốt, hie hie.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dungin.wordpress.com\"\u003eXu ỉn\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-04-11 17:28\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Cơ hội bất ngờ"},{"content":"Sử dụng điện thoại có gps để xác định các vị trí sóng yếu.\n**Hiện trạng:**Viettel đang yêu cầu các nhân viên có điện thoại 3G sử dụng chế độ mạng 3G only để rà soát các điểm sóng 3G yếu, tuy nhiên không có nhiều hiệu quả. Vì mô tả vị trí sóng yếu không phải điều dễ dàng, thủ tục phiền phức tốn thời gian và có thể quên mất email/số điện thoại của đầu mối để báo cáo vị trí sóng yếu.\nÝ tưởng: Xây dựng một phần mềm trên smartphone, cứ định kì so sánh tín hiệu (tính theo đơn vị dBm), nếu thấp hơn một ngưỡng nào đó (ví dụ tín hiệu dưới -80dBm) thì sẽ kích hoạt tính năng GPS để định vị tọa độ và lưu lại vị trí đó vào db. Phần mềm cho phép thiết lập cuối ngày hoặc cuối tuần update dữ liệu các vị trí sóng yếu lên server, việc cập nhật dữ liệu lên server nên được làm bằng tay, hoặc thiết lập định kì ngày 1 lần, không nên update dữ liệu theo thời gian thực (real-time), nguyên nhân: vị trí sóng yếu mà cập nhật ngay vị trí lên server thì việc upload dữ liệu sẽ gây tốn pin rất nhiều. Có thể update dữ liệu lên server liên tục bằng cách kiểm tra tín hiệu sóng, nếu người dùng di chuyển sang vị trí sóng tốt thì sẽ thực hiện upload dữ liệu lên server.\nĐánh giá: việc update dữ liệu theo một thời điểm định sẵn trong ngày sẽ tiện lợi cho người dung, ví dụ 8h tối họ về nhà, sử dụng wifi, update dữ liệu ổn định và tiết kiệm. Tuy nhiên giả sử tất cả (hoặc đa số) người dung đặt thời gian update là 10h tối, thì có thể sẽ gây tải cao cho server. Việc update dữ liệu liên tục, cứ khi nào sóng 3G mạnh thì update thì có thể cân tải cho server, tuy nhiên gây tốn pin cho người dùng.\nĐiều kiện đảm bảo: Điện thoại có khả năng thu tín hiệu GPS tốt (ví dụ như HTC Nexus One, ở trong nhà cũng định vị vị trí rất tốt, sai lệch nhỏ).\nLợi thế: Phần mềm có thể thu thập thông tin về model của điện thoại, việc tự động gửi thông tin vị trí tiết kiệm thời gian cho cả khách hàng và nhân viên tổng đài của viettel, không phải gọi lại xác nhận vơi khách hàng về vị trí sóng yếu.\nNgoài ra còn có thể xác định được vị trí nào cần ưu tiên xử lý, dữ liệu vị trí sóng yếu sẽ hiển thị trên bản đồ, rất trực quan để quan sát vị trí nào có nhiều người dùng mà sóng không ổn định.\nDịch vụ quảng cáo trên nhạc chờ điện thoại\nDoanh nghiệp trả tiền cho Viettel, Viettel trả tiền cho khách hàng. Như ta biết, google làm giàu nhờ quảng cáo trên các kết quả tìm kiếm, quảng cáo trong email… Viettel có lượng khách hàng lớn, cung cấp các đoạn bài hát, khẩu hiệu, lời giới thiệu sản phẩm… người dung sử dụng các đoạn nhạc chờ này cho máy điện thoại của mình thì sẽ được viettel cộng tiền vào tài khoản hàng tháng.\nDoanh nghiệp bán được quảng cáo, người dùng có tiền, Viettel cũng có tiền. Cả nhà cùng vui. Tất nhiên mình không rõ người nghe quảng cáo có vui lắm không, tất nhiên là với những bài nhạc quảng cáo hay như … nhạc của vinaphone thì nghe cũng vui tai, hoặc đơn giản chỉ là một câu trong bài hát “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…” rồi cuối cùng thêm một câu “Techcombank, ngân hàng hàng đầu Việt Nam” 😀\nBình luận (7) xu in — 2012-04-10 11:01\nLike like ^^\nthaiph — 2012-04-10 15:31\nLike cái gì thế tình iu 😉\nXu ỉn — 2012-04-10 15:48\nÝ tưởng chớ cái gì, cơ mà cái vụ “việc cập nhật dữ liệu lên server nên được làm bằng tay, hoặc thiết lập định kì ngày 1 lần” tớ chả làm đâu, tự dưng lại mua việc vào người, phần mềm của bạn phải tự động setup thời gian chứ\nKiểu nhé:\nKhi người dùng download và cài đặt, thì căn cứ theo số thứ tự download mà mặc định là thời gian tự gửi dữ liệu lên server là khi nào, và chia tải được lại vừa đỡ cho người dùng (khách hàng) bị phiền hà.\nBạn thấy sao :-/\nXu ỉn — 2012-04-10 15:50\np.s: cái đt minh họa trông đẹp phết, cơ mà tớ vẫn thấy htc ryhme tím tím là đẹp nhứt 😀\nthangola — 2012-04-11 02:54\nViettel hay có trò bắt nhân viên test sản phẩm nhỉ 😐\nthangola — 2012-04-11 02:55\nCheck lại setting múi giờ đi ku ơi.\nGordon — 2012-04-12 16:23\nNhưng điện thoại toàn là A-GPS để tiết kiệm chi phí \u0026amp; giảm kích thước, nên khi sóng điện thoại yếu thì GPS định vị cũng sai toét tòe loe. Phương án chưa khả thi, cần nghiên cứu thêm :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/10/vai-y-t%C6%B0%E1%BB%9Fng-linh-tinh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eSử dụng điện thoại có gps để xác định các vị trí sóng yếu.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n**Hiện trạng:**Viettel đang yêu cầu các nhân viên có điện thoại 3G sử dụng chế độ mạng 3G only để rà soát các điểm sóng 3G yếu, tuy nhiên không có nhiều hiệu quả. Vì mô tả vị trí sóng yếu không phải điều dễ dàng, thủ tục phiền phức tốn thời gian và có thể quên mất email/số điện thoại của đầu mối để báo cáo vị trí sóng yếu.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eÝ tưởng:\u003c/strong\u003e Xây dựng một phần mềm trên smartphone, cứ định kì so sánh tín hiệu (tính theo đơn vị dBm), nếu thấp hơn một ngưỡng nào đó (ví dụ tín hiệu dưới -80dBm) thì sẽ kích hoạt tính năng GPS để định vị tọa độ và lưu lại vị trí đó vào db. Phần mềm cho phép thiết lập cuối ngày hoặc cuối tuần update dữ liệu các vị trí sóng yếu lên server, việc cập nhật dữ liệu lên server nên được làm bằng tay, hoặc thiết lập định kì ngày 1 lần, không nên update dữ liệu theo thời gian thực (real-time), nguyên nhân: vị trí sóng yếu mà cập nhật ngay vị trí lên server thì việc upload dữ liệu sẽ gây tốn pin rất nhiều. Có thể update dữ liệu lên server liên tục bằng cách kiểm tra tín hiệu sóng, nếu người dùng di chuyển sang vị trí sóng tốt thì sẽ thực hiện upload dữ liệu lên server.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐánh giá:\u003c/strong\u003e việc update dữ liệu theo một thời điểm định sẵn trong ngày sẽ tiện lợi cho người dung, ví dụ 8h tối họ về nhà, sử dụng wifi, update dữ liệu ổn định và tiết kiệm. Tuy nhiên giả sử tất cả (hoặc đa số) người dung đặt thời gian update là 10h tối, thì có thể sẽ gây tải cao cho server. Việc update dữ liệu liên tục, cứ khi nào sóng 3G mạnh thì update thì có thể cân tải cho server, tuy nhiên gây tốn pin cho người dùng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐiều kiện đảm bảo:\u003c/strong\u003e  Điện thoại có khả năng thu tín hiệu GPS tốt (ví dụ như HTC Nexus One, ở trong nhà cũng định vị vị trí rất tốt, sai lệch nhỏ).\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLợi thế:\u003c/strong\u003e Phần mềm có thể thu thập thông tin về model của điện thoại, việc tự động gửi thông tin vị trí tiết kiệm thời gian cho cả khách hàng và nhân viên tổng đài của viettel, không phải gọi lại xác nhận vơi khách hàng về vị trí sóng yếu.\u003cbr\u003e\nNgoài ra còn có thể xác định được vị trí nào cần ưu tiên xử lý, dữ liệu vị trí sóng yếu sẽ hiển thị trên bản đồ, rất trực quan để quan sát vị trí nào có nhiều người dùng mà sóng không ổn định.\u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n \u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eDịch vụ quảng cáo trên nhạc chờ điện thoại\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nDoanh nghiệp trả tiền cho Viettel, Viettel trả tiền cho khách hàng. Như ta biết, google làm giàu nhờ quảng cáo trên các kết quả tìm kiếm, quảng cáo trong email… Viettel có lượng khách hàng lớn, cung cấp các đoạn bài hát, khẩu hiệu, lời giới thiệu sản phẩm… người dung sử dụng các đoạn nhạc chờ này cho máy điện thoại của mình thì sẽ được viettel cộng tiền vào tài khoản hàng tháng.\u003cbr\u003e\nDoanh nghiệp bán được quảng cáo, người dùng có tiền, Viettel cũng có tiền. Cả nhà cùng vui. Tất nhiên mình không rõ người nghe quảng cáo có vui lắm không, tất nhiên là với những bài nhạc quảng cáo hay như … nhạc của vinaphone thì nghe cũng vui tai, hoặc đơn giản chỉ là một câu trong bài hát “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…” rồi cuối cùng thêm một câu “Techcombank, ngân hàng hàng đầu Việt Nam” 😀\u003c/p\u003e","title":"Vài ý tưởng linh tinh"},{"content":" + kỹ năng coding trung bình + Hiểu văn hóa \u0026amp; chấp hành tốt kỷ luật + chưa chủ động và còn cẩu thả trong công việc. – khả năng phân tích thiết kế yếu Hôm nay có bản đánh giá nhân viên, anh Thanh gửi cho cả phòng. Đọc choáng phết, phũ ghê, nói như Tú và Đức là “quá phũ cho anh”, hehe. Chính xác mà nói thì nhận xét về mình là tệ nhất phòng, chắc là cũng tệ nhất BSS nữa. Đọc mà nóng hết cả mặt, xấu hổ. Công nhận là mình tệ thật, làm con hoa hồng haiti bị anh Cường nhắc rất nhiều. Trước đó làm mấy cái yêu cầu bảo hành VTT cũng bị anh Bình đánh giá yếu. Làm an toàn thông tin cho con sale lại còn ẩu, lọt lỗi tung tóe làm mất thời gian của anh chị em, rồi rút cục lại còn bị lọt một lỗi. Haiz, số thật là tệ, cái lỗi không có trong hướng dẫn fix.\nNghĩ đi nghĩ lại, hồi mới vào, mình “ngon” hơn ĐứcTM, nhưng giờ Đức “ngon” hơn mình 10 lần. Đúng là cuộc đời là đạp xe 3 bánh lên dốc, dừng đạp là sẽ trôi xuống, gặp cái ổ gà hoặc hòn đá là vỡ mồm ngay. Mình cũng từng dc giao làm QTDA con bảo hành VTT đấy chứ, rồi cũng có đợt làm cả QTDA của bảo hành VTC, Hoa hồng thì chỉ là đầu mối thôi, chưa có chức danh bao giờ. Thế nhưng đầu óc “trên mây”, và hàng loạt lý do “khách quan” nữa, mình chẳng thể ngày nào cũng ở lại tới 9-10h, chẳng thể thứ 7 chủ nhật nào cũng lên công ty như Đứctm. Dung bảo mình thông minh, thực ra không đúng lắm, mình chỉ là kiểu cần cù bù thông minh thôi. Cái gì cũng vậy, không có hi sinh thì làm sao có vinh quang.\nNhưng đôi khi, mình cũng chỉ muốn nằm, giống cụ Hồ Chí Minh. (bạn nào chưa biết giai thoại “Hồ Chí Minh chỉ muốn nằm” vào đây đọc nhé)\nBình luận (1) Moving2U — 2012-04-10 09:37\ncố lên con mèo : P\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/09/b%E1%BA%A3n-ki%E1%BB%83m-di%E1%BB%83m/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e+ kỹ năng coding trung bình  + Hiểu văn hóa \u0026amp; chấp hành tốt kỷ luật  + chưa chủ động và còn cẩu thả trong công việc.  – khả năng phân tích thiết kế yếu\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay có bản đánh giá nhân viên, anh Thanh gửi cho cả phòng. Đọc choáng phết, phũ ghê, nói như Tú và Đức là “quá phũ cho anh”, hehe. Chính xác mà nói thì nhận xét về mình là tệ nhất phòng, chắc là cũng tệ nhất BSS nữa. Đọc mà nóng hết cả mặt, xấu hổ. Công nhận là mình tệ thật, làm con hoa hồng haiti bị anh Cường nhắc rất nhiều. Trước đó làm mấy cái yêu cầu bảo hành VTT cũng bị anh Bình đánh giá yếu. Làm an toàn thông tin cho con sale lại còn ẩu, lọt lỗi tung tóe làm mất thời gian của anh chị em, rồi rút cục lại còn bị lọt một lỗi. Haiz, số thật là tệ, cái lỗi không có trong hướng dẫn fix.\u003cbr\u003e\nNghĩ đi nghĩ lại, hồi mới vào, mình “ngon” hơn ĐứcTM, nhưng giờ Đức “ngon” hơn mình 10 lần. Đúng là cuộc đời là đạp xe 3 bánh lên dốc, dừng đạp là sẽ trôi xuống, gặp cái ổ gà hoặc hòn đá là vỡ mồm ngay. Mình cũng từng dc giao làm QTDA con bảo hành VTT đấy chứ, rồi cũng có đợt làm cả QTDA của bảo hành VTC, Hoa hồng thì chỉ là đầu mối thôi, chưa có chức danh bao giờ. Thế nhưng đầu óc “trên mây”, và hàng loạt lý do “khách quan” nữa, mình chẳng thể ngày nào cũng ở lại tới 9-10h, chẳng thể thứ 7 chủ nhật nào cũng lên công ty như Đứctm. Dung bảo mình thông minh, thực ra không đúng lắm, mình chỉ là kiểu cần cù bù thông minh thôi. Cái gì cũng vậy, không có hi sinh thì làm sao có vinh quang.\u003cbr\u003e\nNhưng đôi khi, mình cũng chỉ muốn nằm, giống cụ Hồ Chí Minh. (bạn nào chưa biết giai thoại “Hồ Chí Minh chỉ muốn nằm” vào \u003ca href=\"http://xoathantuong.tripod.com/ndm_vehcm.htm\"\u003eđây\u003c/a\u003e đọc nhé)\u003c/p\u003e","title":"Bản kiểm điểm"},{"content":"1. Hai số phận: cực kì thích cuốn này, đã đọc lại tới lần thứ 4, mỗi lần đọc là lại có những điều suy ngẫm về thế sự, cuộc đời 😛 Rất hay.\n2. Tuổi thơ dữ dội: Đọc để yêu nước, để yêu và kính thế hệ ông cha, những người “tay không” chống giặc ngoại xâm, cuộc chiến chống Pháp đúng là một cuộc chiến thần thánh. Và để biết nhiều thứ nữa nhưng không tiện nói ra ở đây.\n3. Hồi ký Trần Thư: hay còn có tên gọi khác là Chuyện người tù xử lý nội bộ. Đọc để biết rằng, những người Cộng sản trung kiên, lao tù thực dân, đế quốc không giết được họ, nhưng nhà tù cộng sản thì giết họ một cách rất đơn giản.\n4. Ba người khác: Cuốn này của Tô Hoài, trước giờ chỉ biết cụ Tô qua cuốn Dế mèn cho trẻ con, đọc cuốn này mới thấy cụ cũng không “trẻ con” tí nào, hehe. Đọc để biết một thời kỳ “cải cách ruộng đất”, thời kỳ mà có lẽ thế hệ bây giờ chẳng biết cái quái gì, thảo nào lịch sử toàn điểm 0.\n5. Thời của thánh thần: Tác giả là Hoàng Minh Tường, đọc cuốn này xong hay quá, mê Hoàng Minh Tường luôn.\n6. Tuyển tập một số “truyện vừa” xuất bản online, đợi mình tổng hợp rồi gửi link, đảm bảo không hay không lấy tiền.\nBình luận (4) Misao — 2012-04-08 16:07\nHehe, bác tranh thủ cuối tuần viết hẳn 2-3 bài cơ à. 😀 Dạo này vào blog bác nhiều thấy nó cứ đơn giản thế nào ý. Bác chịu khó kiếm cái theme nào đẹp đẹp thay vào nhìn cho nó thay đổi tí. Chiều lòng độc giả, cụ thể là em. :))\nthaiph — 2012-04-09 14:29\nVâng em xin ghi nhận 😀\nthangola — 2012-04-08 17:59\nThêm 1 số cho bạn Thái. 3 cuốn đầu nên đọc lúc nào tâm trạng thoải mái thôi, vì đọc xong sẽ đọng lại 1 chút lấn cấn ^^\n– Bay trên tổ chim cúc cu\n– Cuộc đời 9 ngày\n– Tiếng chim hót trong bụi mận gai\n– Những ngã tư, những cột đèn\n– Haroun và biển truyện\nNếu thích toán thì đọc thêm quyển Ai và Ky của Ngô Bảo Châu, đọc xong chỉ muốn quay lại ngày xưa để học toán tiếp :”\u0026gt;.\nxu in — 2012-04-10 11:27\n1 và 2 cực kỳ hay, mấy cuốn kia thì tớ đọc để biết thêm chứ k tin mấy 😀\nNgoài ra tớ thích mấy quyển nữa, bổ sung vào giá sách nhà bạn 😀\n– Người tù khổ sai\n– Tiếng chim hót trong bụi mận gai\n– Kiêu hãnh và định kiến\n– Con hủi\n– Tobie Lolness\n– …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/08/sach-hay-nen-d%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Hai số phận:\u003c/strong\u003e cực kì thích cuốn này, đã đọc lại tới lần thứ 4, mỗi lần đọc là lại có những điều suy ngẫm về thế sự, cuộc đời 😛 Rất hay.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Tuổi thơ dữ dội\u003c/strong\u003e: Đọc để yêu nước, để yêu và kính thế hệ ông cha, những người “tay không” chống giặc ngoại xâm, cuộc chiến chống Pháp đúng là một cuộc chiến thần thánh. Và để biết nhiều thứ nữa nhưng không tiện nói ra ở đây.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Hồi ký Trần Thư\u003c/strong\u003e: hay còn có tên gọi khác là Chuyện người tù xử lý nội bộ. Đọc để biết rằng, những người Cộng sản trung kiên, lao tù thực dân, đế quốc không giết được họ, nhưng nhà tù cộng sản thì giết họ một cách rất đơn giản.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e4. Ba người khác\u003c/strong\u003e: Cuốn này của Tô Hoài, trước giờ chỉ biết cụ Tô qua cuốn Dế mèn cho trẻ con, đọc cuốn này mới thấy cụ cũng không “trẻ con” tí nào, hehe. Đọc để biết một thời kỳ “cải cách ruộng đất”, thời kỳ mà có lẽ thế hệ bây giờ chẳng biết cái quái gì, thảo nào lịch sử toàn điểm 0.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e5. Thời của thánh thần\u003c/strong\u003e: Tác giả là Hoàng Minh Tường, đọc cuốn này xong hay quá, mê Hoàng Minh Tường luôn.\u003cbr\u003e\n6. Tuyển tập một số “truyện vừa” xuất bản online, đợi mình tổng hợp rồi gửi link, đảm bảo không hay không lấy tiền.\u003c/p\u003e","title":"Sách hay nên đọc"},{"content":"Cách bấm tổ hợp nút để bỏ qua phần đăng ký của NOOK COLOR:\nGiữ nút volume + bấm vào góc trái xong bấm góc phải màn hình (góc ko có nghĩa là sát góc mà là các góc khoảng 1cm)\nLúc này sẽ hiện lên chữ factory\nThả nút volume + ra, bấm vào chữ factory\nGiữ nút volume + bấm vào góc phải để hiện lên nút skip…\nBấm vào nút skip này là xong\nThực ra thì khi cài room android kiểu mấy bản CM7 CM9 thì chả cần quan tâm tới đăng kí đăng kèo làm gì 😀\nHirenboot cho nook yêu :\no 1 thẻ nhớ MicroSD dung lượng tối thiểu 1GB (mình dùng thẻ 2GB – recommend), để tiết kiệm mình mượn tạm thẻ điện thoại nokia của 1 chị cùng phòng. (thẻ phải được định dạng ở Fat32)\no Down về phần mềm: win32diskimager-binary (link: https://launchpad.net/win32-image-writer/download)\no Down về phần mềm: 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer (http://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120)\no Trong windows, dùng phần mềm win32diskimager-binary ghi file 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer vào thẻ nhớ đã chuẩn bị.\n– Kết thúc cái này, các bạn đã có 1 thứ dạng như hirenboot cho nook yêu. Màn hình khi vào CWM nó gần giống như thế này (có thể khác bản CWM thôi)\nThôi thế thôi, ngại quá, các bạn nghiên cứu ở đây nhé =)\nhttp://www.tinhte.vn/threads/1065806/\nBình luận (2) k51CD DHCN — 2012-04-20 08:53\nnguoi a e cho minh hoi, thay con pre own dung the nao, cho minh it cam nhan ca nhan voi, thay co nhieu nguoi keu ca ve no qua\nk51CD DHCN — 2012-04-20 08:54\ndang muon mua 1 chu nook color nhung dao nay, o ha noi kho tim mua hang brand new qua\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/08/vai-th%E1%BB%A9-linh-tinh-lien-quan-t%E1%BB%9Bi-nook-color-l%C6%B0u-tr%E1%BB%AF/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCách bấm tổ hợp nút để bỏ qua phần đăng ký của NOOK COLOR:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nGiữ nút volume + bấm vào góc trái xong bấm góc phải màn hình (góc ko có nghĩa là sát góc mà là các góc khoảng 1cm)\u003cbr\u003e\nLúc này sẽ hiện lên chữ factory\u003cbr\u003e\nThả nút volume + ra, bấm vào chữ factory\u003cbr\u003e\nGiữ nút volume + bấm vào góc phải để hiện lên nút skip…\u003cbr\u003e\nBấm vào nút skip này là xong\u003cbr\u003e\nThực ra thì khi cài room android kiểu mấy bản CM7 CM9 thì chả cần quan tâm tới đăng kí đăng kèo làm gì 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHirenboot cho nook yêu :\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\no 1 thẻ nhớ MicroSD dung lượng tối thiểu 1GB (mình dùng thẻ 2GB – recommend), để tiết kiệm mình mượn tạm thẻ điện thoại nokia của 1 chị cùng phòng. (thẻ phải được định dạng ở Fat32)\u003cbr\u003e\no Down về phần mềm: win32diskimager-binary (link: \u003ca href=\"https://launchpad.net/win32-image-writer/download\"\u003ehttps://launchpad.net/win32-image-writer/download\u003c/a\u003e)\u003cbr\u003e\no Down về phần mềm: 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer (\u003ca href=\"http://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120\"\u003ehttp://forum.xda-developers.com/showpost.php?p=14462733\u0026amp;postcount=120\u003c/a\u003e)\u003cbr\u003e\no Trong windows, dùng phần mềm win32diskimager-binary ghi file 1gb_clockwork-3.2.0.1-eyeballer vào thẻ nhớ đã chuẩn bị.\u003cbr\u003e\n– Kết thúc cái này, các bạn đã có 1 thứ dạng như hirenboot cho nook yêu. Màn hình khi vào CWM nó gần giống như thế này (có thể khác bản CWM thôi)\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/04/08/vai-th%E1%BB%A9-linh-tinh-lien-quan-t%E1%BB%9Bi-nook-color-l%C6%B0u-tr%E1%BB%AF/2919e-clockworkmodnookcolor.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nThôi thế thôi, ngại quá, các bạn nghiên cứu ở đây nhé =)\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/threads/1065806/\"\u003ehttp://www.tinhte.vn/threads/1065806/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Vài thứ linh tinh liên quan tới nook color – lưu trữ"},{"content":"Tối nay đá bóng ở sân Vạn Bảo, ra sớm, rồi chạy sang bên nhà Dung, lúc đi trên đường Cầu Giấy, phía gần ĐHQG có 2 chỗ có đèn đỏ để người đi bộ sang đường, bọn đi trước mình thấy đèn đỏ cứ thế phóng tiếp, mình lại nhớ một câu bạn nào đó trên linkhay nói “ở Mỹ đèn đỏ là mệnh lệnh, còn ở Việt Nam, đèn đỏ là sự lựa chọn”, cũng là một sự khác biệt để giải thích tại sao Mỹ phát triển còn Việt Nam thì chưa. Mình ở Việt Nam, đèn đỏ ở Việt Nam là lựa chọn, và mình chọn dừng lại, mình là người đầu tiên dừng đèn đỏ, và sau đó mọi người đi sau mình dừng lại theo, không thấy ai vượt cả, chờ người đi bộ sang đường. Ở cái đèn thứ nhất như vậy khiến mình khá ngạc nhiên và thích thú 😛 Sang tới cái thứ hai, cũng hệt như vậy. Ngẫm ra, nếu lúc ấy mình không phải là người đầu tiên dừng, thì có khi dòng người vẫn cứ thi nhau vượt đèn đỏ? Có thể lắm. Đôi khi, một cá nhân không hề biết rằng, bản thân mình là người dẫn dắt đám đông, bạn thấy người khác vượt, bạn cũng vượt, những người sau bạn cũng vượt. Bạn vứt rác, người khác vứt rác, cả xã hội vứt rác. Bạn đi sai làn, người khác thấy vậy cũng đi sai, cả xã hội đi sai. Bạn bảo ôi xời giờ ai chả tham nhũng, bạn coi tham nhũng là hiển nhiên, người khác cũng coi là hiển nhiên, cả xã hội chấp nhận tham nhũng, đồng lõa với tham nhũng.\nNgày xưa, cụ Hồ là người dẫn dắt cả dân tộc, nhưng ngày nay, trông mong ai? Người như cụ Hồ cả vài trăm năm mới có một, ngồi đợi à? Trong mỗi người hãy tự có một ngọn hải đăng, không ai là đúng tuyệt đối, đừng tin vào điều gì, đừng tin vào lời nói, hãy nhìn vào hành động.\nBình luận (2) worm — 2012-04-06 15:50\nbài này được\nthaiph — 2012-04-08 07:20\nĐa tạ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/04/03/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-d%E1%BA%ABn-d%E1%BA%AFt/","summary":"\u003cp\u003eTối nay đá bóng ở sân Vạn Bảo, ra sớm, rồi chạy sang bên nhà Dung, lúc đi trên đường Cầu Giấy, phía gần ĐHQG có 2 chỗ có đèn đỏ để người đi bộ sang đường, bọn đi trước mình thấy đèn đỏ cứ thế phóng tiếp, mình lại nhớ một câu bạn nào đó trên linkhay nói “ở Mỹ đèn đỏ là mệnh lệnh, còn ở Việt Nam, đèn đỏ là sự lựa chọn”, cũng là một sự khác biệt để giải thích tại sao Mỹ phát triển còn Việt Nam thì chưa. Mình ở Việt Nam, đèn đỏ ở Việt Nam là lựa chọn, và mình chọn dừng lại, mình là người đầu tiên dừng đèn đỏ, và sau đó mọi người đi sau mình dừng lại theo, không thấy ai vượt cả, chờ người đi bộ sang đường. Ở cái đèn thứ nhất như vậy khiến mình khá ngạc nhiên và thích thú 😛 Sang tới cái thứ hai, cũng hệt như vậy. Ngẫm ra, nếu lúc ấy mình không phải là người đầu tiên dừng, thì có khi dòng người vẫn cứ thi nhau vượt đèn đỏ? Có thể lắm. Đôi khi, một cá nhân không hề biết rằng, bản thân mình là người dẫn dắt đám đông, bạn thấy người khác vượt, bạn cũng vượt, những người sau bạn cũng vượt. Bạn vứt rác, người khác vứt rác, cả xã hội vứt rác. Bạn đi sai làn, người khác thấy vậy cũng đi sai, cả xã hội đi sai. Bạn bảo ôi xời giờ ai chả tham nhũng, bạn coi tham nhũng là hiển nhiên, người khác cũng coi là hiển nhiên, cả xã hội chấp nhận tham nhũng, đồng lõa với tham nhũng.\u003cbr\u003e\nNgày xưa, cụ Hồ là người dẫn dắt cả dân tộc, nhưng ngày nay, trông mong ai? Người như cụ Hồ cả vài trăm năm mới có một, ngồi đợi à? Trong mỗi người hãy tự có một ngọn hải đăng, không ai là đúng tuyệt đối, đừng tin vào điều gì, đừng tin vào lời nói, hãy nhìn vào hành động.\u003c/p\u003e","title":"Người dẫn dắt"},{"content":"Ha ha, cài được Android 4.0 cho Nook color rồi, CM9 unoffical.\nLink tải: http://techerrata.com/browse/nightly_kangs/encore\nLink cài app google: http://goo.im/gapps/\nDùng bản 4.0 sướng hẳn, sướng gấp 100 lần bản CM7 kia : ))\nShow cái ảnh phát:\nBình luận (4) Misao — 2012-04-04 17:13\nHehe, em đang định mua 1 cái máy đọc sách. Đang phân vân giữa con này với Kindle Touch. Kindle Touch thì đen trắng nhưng pin trâu. Con này thì pin ko trâu bằng nhưng đa dụng. Haizz, khó chọn quá. 🙂\nthaiph — 2012-04-08 03:42\nCăn bản là bác phải xác định rõ nhu cầu của bác là gì, hehe. Nếu chỉ đọc sách và chỉ đọc sách mà thôi, thì táng con Kindle Touch kia, còn nếu thích có màu mè, xem ảnh gái xinh (như em) thì nên chọn con Nook color này. Với lại em chưa vọc android bao giờ nên muốn thử.\nHung — 2012-04-16 07:51\nNook Color chỉ có 512MB RAM thôi nên em nghĩ chẳng cần upgrade lên ICS làm gì. Nếu con này được 1G RAM thì tốt biết bao, tránh được tình trạng Force close 🙁\ntoàn — 2012-11-16 02:10\nanh j ơi cho e hỏi trong cái link a đưa có nhiều bản wa. biết tải bản nào. e sài color ram 512 cũng muốn lên thử 4.0 k biết có dc k a có kinh nghiệm cho ý kiến.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/29/ics-for-nook-color/","summary":"\u003cp\u003eHa ha, cài được Android 4.0 cho Nook color rồi, CM9 unoffical.\u003cbr\u003e\nLink tải: \u003ca href=\"http://techerrata.com/browse/nightly\"\u003ehttp://techerrata.com/browse/nightly\u003c/a\u003e_kangs/encore\u003cbr\u003e\nLink cài app google: \u003ca href=\"http://goo.im/gapps/\"\u003ehttp://goo.im/gapps/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDùng bản 4.0 sướng hẳn, sướng gấp 100 lần bản CM7 kia : ))\u003cbr\u003e\nShow cái ảnh phát:\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-04-04 17:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHehe, em đang định mua 1 cái máy đọc sách. Đang phân vân giữa con này với Kindle Touch. Kindle Touch thì đen trắng nhưng pin trâu. Con này thì pin ko trâu bằng nhưng đa dụng. Haizz, khó chọn quá. 🙂\u003c/p\u003e","title":"ICS for Nook Color"},{"content":"Hôm nay Dung lởm vẫn ho khù khụ, khổ thân, trông rất ốm, tươi cứ như tàu lá trong phòng điều hòa. Chiều tối đi làm về mình sang nhà nấu cơm, lâu lắm mình mới “đứng bếp”, xào nấu, vừa làm vừa ngẫm nghĩ “chẹp, đúng là ngừơi giỏi không phải là người làm tất cả, nhưng đã làm là phải giỏi, mình lâu ko nấu ăn mà nấu vẫn siêu vật vã”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/28/ngay-th%E1%BB%A9-4-la-ngay-gi%E1%BB%AFa-tu%E1%BA%A7n/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay Dung lởm vẫn ho khù khụ, khổ thân, trông rất ốm, tươi cứ như tàu lá trong phòng điều hòa. Chiều tối đi làm về mình sang nhà nấu cơm, lâu lắm mình mới “đứng bếp”, xào nấu, vừa làm vừa ngẫm nghĩ “chẹp, đúng là ngừơi giỏi không phải là người làm tất cả, nhưng đã làm là phải giỏi, mình lâu ko nấu ăn mà nấu vẫn siêu vật vã”.\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ 4, là ngày giữa tuần."},{"content":"Sáng 9h30 mò dậy, vớ cái điện thoại, gọi cho thằng ku thebosshn trên tinhte, hỏi có nhà không anh qua lấy cái nook color, nó bảo ok anh qua đi. Dậy oánh răng rửa mặt uống tạm cốc sữa rồi nhảy lên chiến mã, đường xa vạn dặm, bao hiểm nguy gian truân mới vượt được Trường Chinh, Đai La, Minh Khai, tới gần 191 Minh Khai mới nhớ ra là chưa đủ tiền, đành phóng quá một đoạn, thấy cái ATM MB ở bên kia đường, mừng quá chạy sang, nhưng như mọi khi, thao tác xong hàng lọat thủ tục thì cái ATM khốn nạn thông báo “xin lỗi quý khách thiết bị lỗi”, may quá gần đó có cái ATM Vietinbank, rút bụp phát 2 củ, ung dung đi tới ngõ 191. Rút cái ống bơ 9630, đánh điện tới thebosshn, không nghe máy, quái lạ, làm gì ko nghe máy nhỉ, anh mày đã hẹn sang lấy máy cơ mà. Định đợi 5p sau gọi lại nhưng húng quá, 3p sau đã bốc máy gọi rồi, không thấy nghe máy. Điện thoại thì đã sang mức vàng – pin sắp hết. Nhắn 1 tin “anh tới ngõ 191 rồi, đi tiếp thế nào đây ku”, không thấy động tĩnh gì trả lời. Gọi thêm 2-3 phát nữa, ức chế quay xe, định bụng lên chỗ 60 ngõ 171 Tây Sơn xem mấy con tablet của Tàu khựa. Vừa đi vừa lầm rầm chửi rủa, và nghĩ ra một bài chửi bới thậm tệ để lên tinh tế chửi cho bõ ghét “dell gì ông mày đã phải lặn lội vượt qua giao thông hỗn loạn, hàng trăm dặm, rút tiền, tìm đường, thế mà tới nơi dell nghe máy là sao, lại cái kiểu hết hàng rồi giảm giá thấp để trêu anh em à…”, bla bla, chờ đèn đỏ, vẫn đang nghĩ kế trả thù, thì thebosshn gọi lại, ah, hay, gọi lại rồi, hóa ra nó đang tắm, nên không nghe máy, nó nhắn lại cho mình địa chỉ “số 2 hẻm 27, ngách 317 ngõ Quỳnh”, vãi chưởng chưa, ngõ Quỳnh nhé, không biết cái ngõ này có thơm không. Quay xe lại, vào ngõ 191 Minh Khai, vừa đi vừa láo liên tìm ngõ Quỳnh – tên thì hay thế nhưng mà khổ cái làm sao biết dc khi nào thì gần tới ngõ, may là cũng tinh mắt, nên sau một hồi luồn lách cũng vào dc số nhà 2 hẻm 27 ngách 317 ngõ Quỳnh. Cái khu Minh Khai Đại La này, phải đập đi, quy hoạch lại hết, ngõ ngách như mê cung luôn, nhỡ có cháy nổ thì bố xe cứu hỏa nào vào được mà chữa cháy, kinh lắm.\nCầm về một cái nook color pre-owner không nguyên seal với giá 3.4 củ. Nghịch tới chiều bỗng thấy cái phím + – âm lượng nó lung lay như răng ông lão. Lại lóc cóc hẹn, đi tới, đổi cái nguyên seal giá 3.6 củ. Tự tay bóc hộp, nhưng là máy pre-owner nên cũng chả ngon lắm. Thôi chấp nhận.\nViệc cài cắm root riec con nook color này đúng là dạng đánh vật. Cài cm7.2 cm9 thì lên ngon, nhưng màn hình cảm ứng không hoạt động. Boot fail 8 lần trả về room cook, root đi root lại. Root được nhưng cài app từ market rất kì cục, search thì nó báo có 4000 kết quả mà chỉ hiển thị 10 cái để tải. Lại kì cạch google và đã lên thành công cm7.1, google play tải app rất phê. Khốn nỗi bản rôm này ngốn ram vãi, thường chỉ còn khoảng 100mb/480mb. Lên cm9 trông rất đẹp, nhưng cảm ứng không chạy, thế mới đau, google thần chưởng thì hóa ra một số chiếc nook color có màn hình cảm ứng mới, các bạn làm room thì chưa thêm driver vào. Chẹp chẹp.\nVề mặt cảm nhận thì máy chắc chắn, sạc và dây cáp rất tinh xảo, nhưng không hiểu chuẩn gì vì không dùng để sạc bb của mình được, tưởng là microUSB hóa ra lại không phải. Lúc đầu chưa root thì xem youtube giật tưng bừng. Sau khi root thì xem mượt nhưng không nét căng, clip 720p bị vỡ hạt, không giật nhưng vỡ hạt. Xem file mkv bằng soft thì bị kiểu tua nhanh, chưa check lại. Rất tiếc không có mic nên dù cài được skype, viber nhưng không nói chuyện được, hehe. Thôi thì đọc sách chuyên nghiệp mà. Đọc thử file pfd thì thấy cũng hơi khó, zoom lên nó không căn lại dòng :)) có lẽ để đọc prc là ngon nhất, epub thì chưa có dk thử. Mua tạp chí thì có lẽ màn 7″ đọc tạp chí cũng hơi nhỏ. Màu sắc đẹp, trung thực, xem ảnh sướng. Cảm ứng mượt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/24/ngay-th%E1%BB%A9-b%E1%BA%A9y-ki-s%E1%BB%B1-mua-nook-color/","summary":"\u003cp\u003eSáng 9h30 mò dậy, vớ cái điện thoại, gọi cho thằng ku thebosshn trên tinhte, hỏi có nhà không anh qua lấy cái nook color, nó bảo ok anh qua đi. Dậy oánh răng rửa mặt uống tạm cốc sữa rồi nhảy lên chiến mã, đường xa vạn dặm, bao hiểm nguy gian truân mới vượt được Trường Chinh, Đai La, Minh Khai, tới gần 191 Minh Khai mới nhớ ra là chưa đủ tiền, đành phóng quá một đoạn, thấy cái ATM MB ở bên kia đường, mừng quá chạy sang, nhưng như mọi khi, thao tác xong hàng lọat thủ tục thì cái ATM khốn nạn thông báo “xin lỗi quý khách thiết bị lỗi”, may quá gần đó có cái ATM Vietinbank, rút bụp phát 2 củ, ung dung đi tới ngõ 191. Rút cái ống bơ 9630, đánh điện tới thebosshn, không nghe máy, quái lạ, làm gì ko nghe máy nhỉ, anh mày đã hẹn sang lấy máy cơ mà. Định đợi 5p sau gọi lại nhưng húng quá, 3p sau đã bốc máy gọi rồi, không thấy nghe máy. Điện thoại thì đã sang mức vàng – pin sắp hết. Nhắn 1 tin “anh tới ngõ 191 rồi, đi tiếp thế nào đây ku”, không thấy động tĩnh gì trả lời. Gọi thêm 2-3 phát nữa, ức chế quay xe, định bụng lên chỗ 60 ngõ 171 Tây Sơn xem mấy con tablet của Tàu khựa. Vừa đi vừa lầm rầm chửi rủa, và nghĩ ra một bài chửi bới thậm tệ để lên tinh tế chửi cho bõ ghét “dell gì ông mày đã phải lặn lội vượt qua giao thông hỗn loạn, hàng trăm dặm, rút tiền, tìm đường, thế mà tới nơi dell nghe máy là sao, lại cái kiểu hết hàng rồi giảm giá thấp để trêu anh em à…”, bla bla, chờ đèn đỏ, vẫn đang nghĩ kế trả thù, thì thebosshn gọi lại, ah, hay, gọi lại rồi, hóa ra nó đang tắm, nên không nghe máy, nó nhắn lại cho mình địa chỉ “số 2 hẻm 27, ngách 317 ngõ Quỳnh”, vãi chưởng chưa, ngõ Quỳnh nhé, không biết cái ngõ này có thơm không. Quay xe lại, vào ngõ 191 Minh Khai, vừa đi vừa láo liên tìm ngõ Quỳnh – tên thì hay thế nhưng mà khổ cái làm sao biết dc khi nào thì gần tới ngõ, may là cũng tinh mắt, nên sau một hồi luồn lách cũng vào dc số nhà 2 hẻm 27 ngách 317 ngõ Quỳnh. Cái khu Minh Khai Đại La này, phải đập đi, quy hoạch lại hết, ngõ ngách như mê cung luôn, nhỡ có cháy nổ thì bố xe cứu hỏa nào vào được mà chữa cháy, kinh lắm.\u003cbr\u003e\nCầm về một cái nook color pre-owner không nguyên seal với giá 3.4 củ. Nghịch tới chiều bỗng thấy cái phím + – âm lượng nó lung lay như răng ông lão. Lại lóc cóc hẹn, đi tới, đổi cái nguyên seal giá 3.6 củ. Tự tay bóc hộp, nhưng là máy pre-owner nên cũng chả ngon lắm. Thôi chấp nhận.\u003cbr\u003e\nViệc cài cắm root riec con nook color này đúng là dạng đánh vật. Cài cm7.2 cm9 thì lên ngon, nhưng màn hình cảm ứng không hoạt động. Boot fail 8 lần trả về room cook, root đi root lại. Root được nhưng cài app từ market rất kì cục, search thì nó báo có 4000 kết quả mà chỉ hiển thị 10 cái để tải. Lại kì cạch google và đã lên thành công cm7.1, google play tải app rất phê. Khốn nỗi bản rôm này ngốn ram vãi, thường chỉ còn khoảng 100mb/480mb. Lên cm9 trông rất đẹp, nhưng cảm ứng không chạy, thế mới đau, google thần chưởng thì hóa ra một số chiếc nook color có màn hình cảm ứng mới, các bạn làm room thì chưa thêm driver vào. Chẹp chẹp.\u003cbr\u003e\nVề mặt cảm nhận thì máy chắc chắn, sạc và dây cáp rất tinh xảo, nhưng không hiểu chuẩn gì vì không dùng để sạc bb của mình được, tưởng là microUSB hóa ra lại không phải. Lúc đầu chưa root thì xem youtube giật tưng bừng. Sau khi root thì xem mượt nhưng không nét căng, clip 720p bị vỡ hạt, không giật nhưng vỡ hạt. Xem file mkv bằng soft thì bị kiểu tua nhanh, chưa check lại. Rất tiếc không có mic nên dù cài được skype, viber nhưng không nói chuyện được, hehe. Thôi thì đọc sách chuyên nghiệp mà. Đọc thử file pfd thì thấy cũng hơi khó, zoom lên nó không căn lại dòng :)) có lẽ để đọc prc là ngon nhất, epub thì chưa có dk thử. Mua tạp chí thì có lẽ màn 7″ đọc tạp chí cũng hơi nhỏ. Màu sắc đẹp, trung thực, xem ảnh sướng. Cảm ứng mượt.\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ bẩy, kí sự mua nook color"},{"content":"Đã chán cảnh phải ôm cái lap, muốn nằm đọc ngả ngớn trên giường hoặc ghế sofa mà lại phải ôm lap thì không gì chán bằng. Cũng vì sang nhà chị Dung thấy 2 cái ipad2 thấy mê quá : )) Nhưng không có tiền để mua đồ apple, nên tìm đồ rẻ-bền-đẹp vậy. Ửng cử viên sáng giá nhất chính là Nook Color – cái mà thằng ku Dương Kai hồi đi Huế vác theo, hồi đó mình khinh rẻ không thèm để ý =) Nhưng giờ lại tiếc, đáng ra hồi đó sờ thử có phải là ngon không, giờ nó bán mất rồi. Giá dự kiến mà mình sẽ mua là vào khoảng 3.5tr. Tất nhiên cũng có vài lựa chọn rất hấp dẫn các ông tablet của Tàu khựa, như là w16 hoặc là gì gì đó, nhưng nói chung mình ưu tiên Nook color hơn, hàng thương hiệu Mỹ, cộng đồng người sử dụng đông đúc.\nMong đợi mỏi mòn mãi hôm qua mới có lương, giả nợ và cho vay mất luôn gần nửa, mai phải đi múc ngay con mtb về dùng, cuộc sống sao phải chờ đợi, xõa thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/23/chu%E1%BA%A9n-b%E1%BB%8B-mua-cai-may-tinh-b%E1%BA%A3ng/","summary":"\u003cp\u003eĐã chán cảnh phải ôm cái lap, muốn nằm đọc ngả ngớn trên giường hoặc ghế sofa mà lại phải ôm lap thì không gì chán bằng. Cũng vì sang nhà chị Dung thấy 2 cái ipad2 thấy mê quá : )) Nhưng không có tiền để mua đồ apple, nên tìm đồ rẻ-bền-đẹp vậy. Ửng cử viên sáng giá nhất chính là Nook Color – cái mà thằng ku Dương Kai hồi đi Huế vác theo, hồi đó mình khinh rẻ không thèm để ý =) Nhưng giờ lại tiếc, đáng ra hồi đó sờ thử có phải là ngon không, giờ nó bán mất rồi. Giá dự kiến mà mình sẽ mua là vào khoảng 3.5tr. Tất nhiên cũng có vài lựa chọn rất hấp dẫn các ông tablet của Tàu khựa, như là w16 hoặc là gì gì đó, nhưng nói chung mình ưu tiên Nook color hơn, hàng thương hiệu Mỹ, cộng đồng người sử dụng đông đúc.\u003cbr\u003e\nMong đợi mỏi mòn mãi hôm qua mới có lương, giả nợ và cho vay mất luôn gần nửa, mai phải đi múc ngay con mtb về dùng, cuộc sống sao phải chờ đợi, xõa thôi.\u003c/p\u003e","title":"Chuẩn bị làm cái máy tính bảng"},{"content":"Hôm nọ nhặt dc cái link trên facebook, vào đọc bài thung lũng khói xanh, sau rồi thì mê cả blog và thằng cha viết blog. Nói chung là một blog rất đẳng cấp, đẳng cấp mang màu sắc cá nhân, mình thích những blog sặc mùi cá nhân như thế, tổng hợp tin thời sự như kiểu quechoa cũng có cái hay, nhưng cá nhân thì vẫn hay hơn, góc nhìn cá nhân, vấn đề cá nhân, suy nghĩ vặt vãnh, nhưng rất thật, quan trọng là nó thật, và giống mình.\nĐọc một hồi, thì hóa ra mình đã từng đọc vài bài của ông teq này rồi, một lão có vợ, vẩn vơ cuộc đời, ước mơ, nói chung, mình soi thấy bóng hình tương lai của mình trong lão quá – một gã suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng mong tự do và bay nhảy, nhưng rút cục vẫn cứ trôi trôi đi về đâu ấy.\nGiờ mình ước mơ gì nhỉ, cũng chẳng biết là ước mơ gì nữa, thực ra mình muốn viết luôn là “cũng de’o biết là mình ước mơ gì nữa” – Dung thì sẽ không thích mình viết thế này, nhưng mà em ạ, dạo này anh thấy mình chửi bậy vãi chưởng ra, ức chế quá, ức chế lắm, chửi bậy, thầm thôi, nhưng cũng vẫn là chửi bậy. Khổ chưa, chửi bậy cũng chỉ dám nghĩ thôi.\nLâu lắm không gặp thằng Trung, muốn gặp nó uống một bữa say quá, lần gần đây nhất ngồi với nó hình như ở quán vịt ngõ 367 Cầu Giấy thì phải, uống bia thôi, mình say be bét, có cả em Hà nữa, và em ấy thì giờ đã vào Nam, suốt ngày Sai Gon Heat. Hôm nào anh sẽ viết một bài riêng cho mày Trung ạ, dù thế dell nào thì tao với mày vẫn là chiến hữu.\nLại một ngày nữa ngủ ở công ty. Thôi cố.\nBình luận (1) Moving2U — 2012-04-05 09:49\nhê hê 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/22/%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003eHôm nọ nhặt dc cái link trên facebook, vào đọc bài \u003ca href=\"http://teq316.wordpress.com/2012/03/20/thung-lung-khi-xanh/\"\u003ethung lũng khói xanh\u003c/a\u003e, sau rồi thì mê cả blog và thằng cha viết blog. Nói chung là một blog rất đẳng cấp, đẳng cấp mang màu sắc cá nhân, mình thích những blog sặc mùi cá nhân như thế, tổng hợp tin thời sự như kiểu quechoa cũng có cái hay, nhưng cá nhân thì vẫn hay hơn, góc nhìn cá nhân, vấn đề cá nhân, suy nghĩ vặt vãnh, nhưng rất thật, quan trọng là nó thật, và giống mình.\u003cbr\u003e\nĐọc một hồi, thì hóa ra mình đã từng đọc vài bài của ông teq này rồi, một lão có vợ, vẩn vơ cuộc đời, ước mơ, nói chung, mình soi thấy bóng hình tương lai của mình trong lão quá – một gã suy nghĩ nhiều, lúc nào cũng mong tự do và bay nhảy, nhưng rút cục vẫn cứ trôi trôi đi về đâu ấy.\u003cbr\u003e\nGiờ mình ước mơ gì nhỉ, cũng chẳng biết là ước mơ gì nữa, thực ra mình muốn viết luôn là “cũng de’o biết là mình ước mơ gì nữa” – Dung thì sẽ không thích mình viết thế này, nhưng mà em ạ, dạo này anh thấy mình chửi bậy vãi chưởng ra, ức chế quá, ức chế lắm, chửi bậy, thầm thôi, nhưng cũng vẫn là chửi bậy. Khổ chưa, chửi bậy cũng chỉ dám nghĩ thôi.\u003cbr\u003e\nLâu lắm không gặp thằng Trung, muốn gặp nó uống một bữa say quá, lần gần đây nhất ngồi với nó hình như ở quán vịt ngõ 367 Cầu Giấy thì phải, uống bia thôi, mình say be bét, có cả em Hà nữa, và em ấy thì giờ đã vào Nam, suốt ngày Sai Gon Heat. Hôm nào anh sẽ viết một bài riêng cho mày Trung ạ, dù thế dell nào thì tao với mày vẫn là chiến hữu.\u003cbr\u003e\nLại một ngày nữa ngủ ở công ty. Thôi cố.\u003c/p\u003e","title":"Ước mơ"},{"content":"Tình hình là nhớ Hà Giang quá, với tinh thần “ngày nghỉ đi làm, ngày làm đi nghỉ”, tớ dự kiến sẽ phượt Hà Giang 4 ngày 6789 tháng tư, 6789, số đẹp, san bằng tất cả ấy mà. bạn nào có hứng thú nhập hội rồi chiến nhỉ. Tớ là tớ định đi y như năm ngoái, nghĩa là chạy xe từ hn lên hà giang, chạy xe từ hà giang về hà nội, không thèm đi ô tô. Tạm thế, code tiếp có gì chi tiết sau nhé.\nBình luận (2) Quân — 2012-05-28 05:22\nTình hình là vừa nghỉ làm đang rỗi việc, mình muốn tìm ban phượt Hà Giang hoặc bất cứ nơi nào trong chữ S. Xin liên hệ số đt 0982246292.\nthaiph — 2012-05-28 14:40\nHà Giang mình đi mất rồi, hôm nào em nghỉ gọi anh cafe, he he\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/20/tim-d%E1%BB%93ng-d%E1%BB%99i-di-ph%C6%B0%E1%BB%A3t-ha-giang/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là nhớ Hà Giang quá, với tinh thần “ngày nghỉ đi làm, ngày làm đi nghỉ”, tớ dự kiến sẽ phượt Hà Giang 4 ngày 6789 tháng tư, 6789, số đẹp, san bằng tất cả ấy mà. bạn nào có hứng thú nhập hội rồi chiến nhỉ. Tớ là tớ định đi y như năm ngoái, nghĩa là chạy xe từ hn lên hà giang, chạy xe từ hà giang về hà nội, không thèm đi ô tô. Tạm thế, code tiếp có gì chi tiết sau nhé.\u003c/p\u003e","title":"Tìm đồng đội đi phượt Hà Giang"},{"content":" Blackberry 9780 của Dung bị ế, không ai thèm mua : )) Không dùng bis nên lỗi 3rd loạn xạ. Mình thèm mua máy đọc sách quá, mà mãi chưa có lương, hết tiền rồi, lương ơi lương ơi. Nghĩ ra vài thứ khá hay ho, nhưng lại không có thời gian để làm, không có đồng đội để cùng làm, chán thế chứ. Viettel đang giảm nhân sự ồ ạt, cũng đến lúc rời bỏ công việc mệt mỏi nhàm chán ở viettel rồi, cập nhật cv để tìm việc thôi. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/15/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-tinh-hinh-3/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eBlackberry 9780 của Dung bị ế, không ai thèm mua : )) Không dùng bis nên lỗi 3rd loạn xạ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMình thèm mua máy đọc sách quá, mà mãi chưa có lương, hết tiền rồi, lương ơi lương ơi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNghĩ ra vài thứ khá hay ho, nhưng lại không có thời gian để làm, không có đồng đội để cùng làm, chán thế chứ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViettel đang giảm nhân sự ồ ạt, cũng đến lúc rời bỏ công việc mệt mỏi nhàm chán ở viettel rồi, cập nhật cv để tìm việc thôi.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Cập nhật tình hình"},{"content":"Mới nghe bài này hôm nọ, hay quá, cảm động quá, nghe chỉ muốn chạy về với mẹ.\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=NCm9MGonaVk\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/13/mv-nh%E1%BA%ADt-ky-c%E1%BB%A7a-m%E1%BA%B9-hi%E1%BB%81n-th%E1%BB%A5cnguy%E1%BB%85n-van-chung-draw-sand-painting/","summary":"\u003cp\u003eMới nghe bài này hôm nọ, hay quá, cảm động quá, nghe chỉ muốn chạy về với mẹ.\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=NCm9MGonaVk\u0026amp;w=560\u0026amp;h=315]\u003c/p\u003e","title":"[ MV ] Nhật Ký Của Mẹ – Hiền Thục(Nguyễn Văn Chung Draw sand painting)"},{"content":"Mới đây, tôi gặp lại một bạn cũ người Mỹ ở sảnh khách sạn Manila Mandarin. Là một luật sư chính trị gia, ông gia nhập Bộ ngoại giao Mỹ sau chiến thắng của Obama và được điều đến các nước Đông Á để giải quyết các vấn đề tồn đọng cho Hillary. Ba năm sau, nhà ngoại giao lâu năm này nhìn trông già và tiều tụy hơn rất nhiều. Tôi nói với ông rằng đó là hậu quả mà quyền lực chính trị đen tối và bí hiểm ở châu Á có thể mang lại cho người ta. Tôi vẫn không thể tưởng tượng được làm thế nào mà ông có thể trụ vững được khi hàng ngày phải đối mặt với những khó khăn, sự dối trá, lừa gạt, đạo đức giả, không chỉ từ những kẻ thù như Trung Quốc, Bắc Hàn, Nga mà còn từ những nước được coi là đồng minh như Nhật, Indonesia và Đài Loan\nTôi hỏi ông, “Quan hệ giữa Mỹ và đối tác chiến lược Việt Nam thế nào rồi?” Không ngờ ông thốt lên một cách thất vọng: “Tôi ước rằng họ giống như Bắc Hàn. Ít nhất chúng tôi biết họ đang nghĩ gì.” Bình luận này ngạc nhiên, vì từ một người chống đối chiến tranh, theo chủ nghĩa cấp tiến cực đoan và fan của McGovern những năm 70. Tôi gặng hỏi thêm, và ông bắt đầu giải thích. “Anh biết đấy, người Việt Nam là những người lịch sự nhất, thân thiện nhất và đáng yêu nhất mà tôi từng gặp trong suốt thời gian ở châu Á,” ông cho biết. “Họ luôn tỏ ra lễ phép, cười nói vui vẻ và sẵn sàng đồng ý với bất cứ điều khoản nào chúng tôi đề ra. Phải mất một thời gian chúng tôi mới nhận ra rằng họ chẳng thèm quan tâm đến việc họ đã đồng ý hay không đồng ý về bất cứ điều gì. Họ vẫn chỉ làm theo hướng của họ, làm những việc liên quan đến họ, bảo vệ lợi ích của họ. Ý tôi là lợi ích cá nhân, không phải lợi ích quốc gia. Chẳng có lý do gì để ghét họ, nhưng cũng không có lý do gì để tin tưởng họ.”\nSau cả cuộc đời với kinh nghiệm về chính trị ở châu Á, với quan tâm đặc biệt về Việt Nam, ông bạn của tôi cuối cùng cũng học được bài học mà có thể rút ra khi đọc cuốn “Người Mỹ trầm lặng” trong vòng vài tiếng đồng hồ.\nTuy nhiên, những thói quen tiềm ẩn rất khó thay đổi, bao gồm cả cá nhân tôi. Thậm chí khi là một Việt kiều, những ý nghĩ và việc làm của chúng tôi vẫn bị ảnh hưởng rất lớn bởi giáo dục và truyền thống của phương Tây. Chúng ta quá “logic” và “dễ đoán trước” để có thể phù hợp với môi trường và văn hóa Việt Nam. Tôi nhìn lại những bài đã viết về nền kinh tế Việt Nam và nhận ra rằng tôi đã sai phần lớn.\nTrong cuộc khủng hoảng năm 2011 ở Việt Nam, tôi khá lạc quan về cơ hội của Việt Nam để bắt kịp với sự phát triển kinh tế ở các nước láng giềng. Tôi dựa vào ba yếu tố để đi đến kết luận: tinh thần mạo hiểm của doanh nhân Việt; sự cải tổ bộ máy nhà nước, hệ thống pháp luật và thi hành pháp luật; và những thay đổi trong cách quản trị và đầu tư của những doanh nhân làm việc trong khối doanh nghiệp tư nhân. Tôi gọi đây là “Đổi mới, phần II” và tuyên bố hùng hồn rằng đến năm 2015 Việt Nam sẽ bắt đầu một chu kỳ phát triển kinh tế mới: xanh, bền vững và hiệu quả.\nCuộc khủng hoảng kinh tế đến đúng như những gì tôi dự đoán: hơn 1/3 số doanh nghiệp tư nhân phá sản, thanh khoản ngân hàng và các khoản nợ xấu gần làm sụp đổ hệ thống tài chính, thị trường chứng khoán và giá bất động sản trong trạng thái rơi tự do, lạm phát và lãi suất đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát, và đô Mỹ và vàng được người dân lựa chọn tích trữ như là phương tiện đầu tư. Tình hình được dự đoán sẽ còn tồi tệ hơn trong năm 2012\nTheo logic, chúng ta trông đợi chính quyền sẽ đối phó với lạm phát đầu tiên bằng việc thắt chặt chi tiêu ngân sách và kiểm soát dòng tiền lưu thông. Thứ hai, chúng ta tin rằng chính phủ sẽ loại bỏ các công ty nhà nước đến mức tối đa và để mặc cho những công ty hoạt động kém hiệu quả (bao gồm cả công ty nhà nước và tư nhân) tự lo cho bản thân mình. Thứ ba, chúng ta hi vọng chính quyền sẽ cắt giảm bộ máy hành chính quan liêu để giảm bớt chi phí vận hành cho những nhà sản xuất. Cách chống lạm phát này được áp dụng rất thành công bởi Reagan và Volcker khi nước Mỹ đối phó với sự suy thoái kèm theo lạm phát những năm 1980\n“Khu vực kinh tế tư nhân sẽ rất sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiển đổ vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao\nTuy nhiên, Việt Nam lại làm theo mô hình của Trung Quốc: in thêm tiền để cứu ngân hàng và các công ty nhà nước và để bù vào thâm hụt ngân sách và thương mại. Quyết định này được thi hành bằng việc áp dụng sự kiểm soát chặt chẽ nguồn vàng, tỷ giá hối đoái và giá cả hàng hóa. Sự sống còn của những doanh nghiệp nhỏ và giá trị của đồng Việt Nam đều không được quan tâm.\nLạm phát sẽ giữ ở mức 20% bởi sự sụt giảm giá hàng hóa và hàng thành phẩm trên toàn cầu. Tuy nhiên, sự kiểm soát chặt chẽ tỷ giá hối đoái và vàng cũng đồng nghĩa với những khoản tiết kiệm và tiền nhàn rỗi trong nhân dân sẽ không được huy động. Cùng lúc đó, chứng khoán và giá nhà đất có thể tăng trong một vài tháng sau khi chính phủ can thiệp, nhưng đến cuối năm tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn cả thời điểm hiện tại\nMọi người từ các quan chức đến doanh nhân đều tỏ ra đồng ý với Nghị quyết 11 nhằm thắt chặt dòng tiền để kìm hãm lạm phát phi mã. Tuy nhiên, dòng tiền được chảy ra và thắt chặt lại tùy theo sự điều hành của các nhóm lợi ích. Sự thật là sự trây lỳ của bộ máy quan liêu đã tồn tại quá lâu và trở thành một thói quen cố hữu. Quan điểm “vẫn kinh doanh như thường ngày” này sẽ tiếp tục khiến sản xuất và hiệu suất đầu tư ở dưới bất kỳ ngưỡng chuẩn nào.\nĐiều này cũng có nghĩa là bất kỳ cơ hội nào cho việc tăng trưởng kinh tế sẽ bị trì hoãn và gánh nặng của chính phủ nhằm giúp đỡ các doanh nghiệp tư nhân sẽ tăng thêm thay vì giảm đi.\nTôi không lạc quan cũng như bi quan về tình hình kinh tế Việt Nam năm 2012 và các năm tiếp theo. Khu vực kinh tế tư nhân sẽ sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiền chảy vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao. Đây là một động lực tuyệt vời giúp tăng trưởng GDP nhưng sẽ bị kìm hãm bởi sự can thiệp của chính phủ trong việc điều tiết thị trường, sự tham ô và kiểm soát giá. Cùng lúc đó, khu vực kinh tế nhà nước sẽ tiếp tục phung phí tiền của và lợi dụng tối đa sự độc quyền của mình. Các ngân hàng sẽ tiếp tục giấu đi tỷ lệ nợ xấu thật sự cho đến khi quy luật thị trường ép họ phải phơi bày sự thật. Sự phát triển kinh tế sẽ bị ngừng trệ vì sự cân bằng quyền lực giữa một bên là các thành phần cấp tiến và một bên là các lợi ích cố hữu, khiến cho sự đột phá không có khả năng xảy ra\nCác chuyên gia và các nhà lập pháp trình lên Quốc hội một viễn cảnh nền kinh tế trong năm 2012 với tăng trưởng GDP 6,7%, tỷ lệ lạm phát 9%, tỷ giá đồng Việt Nam ổn định, nhập siêu giảm 32%, tỷ lệ thất nghiệp ở mức 4,5%. Điều này sẽ không xảy ra.\nKiên Đào lược dịch\nnguồn: http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/thats-not-going-to-happen.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/11/bai-d%E1%BB%8Bch-di%E1%BB%81u-do-s%E1%BA%BD-khong-x%E1%BA%A3y-ra/","summary":"\u003cp\u003eMới đây, tôi gặp lại một bạn cũ người Mỹ ở sảnh khách sạn Manila Mandarin. Là một luật sư chính trị gia, ông gia nhập Bộ ngoại giao Mỹ sau chiến thắng của Obama và được điều đến các nước Đông Á để giải quyết các vấn đề tồn đọng cho Hillary. Ba năm sau, nhà ngoại giao lâu năm này nhìn trông già và tiều tụy hơn rất nhiều. Tôi nói với ông rằng đó là hậu quả mà quyền lực chính trị đen tối và bí hiểm ở châu Á có thể mang lại cho người ta. Tôi vẫn không thể tưởng tượng được làm thế nào mà ông có thể trụ vững được khi hàng ngày phải đối mặt với những khó khăn, sự dối trá, lừa gạt, đạo đức giả, không chỉ từ những kẻ thù như Trung Quốc, Bắc Hàn, Nga mà còn từ những nước được coi là đồng minh như Nhật, Indonesia và Đài Loan\u003cbr\u003e\nTôi hỏi ông, “Quan hệ giữa Mỹ và đối tác chiến lược Việt Nam thế nào rồi?” Không ngờ ông thốt lên một cách thất vọng: “Tôi ước rằng họ giống như Bắc Hàn. Ít nhất chúng tôi biết họ đang nghĩ gì.” Bình luận này ngạc nhiên, vì từ một người chống đối chiến tranh, theo chủ nghĩa cấp tiến cực đoan và fan của McGovern những năm 70. Tôi gặng hỏi thêm, và ông bắt đầu giải thích. “Anh biết đấy, người Việt Nam là những người lịch sự nhất, thân thiện nhất và đáng yêu nhất mà tôi từng gặp trong suốt thời gian ở châu Á,” ông cho biết. “Họ luôn tỏ ra lễ phép, cười nói vui vẻ và sẵn sàng đồng ý với bất cứ điều khoản nào chúng tôi đề ra. Phải mất một thời gian chúng tôi mới nhận ra rằng họ chẳng thèm quan tâm đến việc họ đã đồng ý hay không đồng ý về bất cứ điều gì. Họ vẫn chỉ làm theo hướng của họ, làm những việc liên quan đến họ, bảo vệ lợi ích của họ. Ý tôi là lợi ích cá nhân, không phải lợi ích quốc gia. Chẳng có lý do gì để ghét họ, nhưng cũng không có lý do gì để tin tưởng họ.”\u003cbr\u003e\nSau cả cuộc đời với kinh nghiệm về chính trị ở châu Á, với quan tâm đặc biệt về Việt Nam, ông bạn của tôi cuối cùng cũng học được bài học mà có thể rút ra khi đọc cuốn “Người Mỹ trầm lặng” trong vòng vài tiếng đồng hồ.\u003cbr\u003e\nTuy nhiên, những thói quen tiềm ẩn rất khó thay đổi, bao gồm cả cá nhân tôi. Thậm chí khi là một Việt kiều, những ý nghĩ và việc làm của chúng tôi vẫn bị ảnh hưởng rất lớn bởi giáo dục và truyền thống của phương Tây. Chúng ta quá “logic” và “dễ đoán trước” để có thể phù hợp với môi trường và văn hóa Việt Nam. Tôi nhìn lại những bài đã viết về nền kinh tế Việt Nam và nhận ra rằng tôi đã sai phần lớn.\u003cbr\u003e\nTrong cuộc khủng hoảng năm 2011 ở Việt Nam, tôi khá lạc quan về cơ hội của Việt Nam để bắt kịp với sự phát triển kinh tế ở các nước láng giềng. Tôi dựa vào ba yếu tố để đi đến kết luận: tinh thần mạo hiểm của doanh nhân Việt; sự cải tổ bộ máy nhà nước, hệ thống pháp luật và thi hành pháp luật; và những thay đổi trong cách quản trị và đầu tư của những doanh nhân làm việc trong khối doanh nghiệp tư nhân. Tôi gọi đây là “Đổi mới, phần II” và tuyên bố hùng hồn rằng đến năm 2015 Việt Nam sẽ bắt đầu một chu kỳ phát triển kinh tế mới: xanh, bền vững và hiệu quả.\u003cbr\u003e\nCuộc khủng hoảng kinh tế đến đúng như những gì tôi dự đoán: hơn 1/3 số doanh nghiệp tư nhân phá sản, thanh khoản ngân hàng và các khoản nợ xấu gần làm sụp đổ hệ thống tài chính, thị trường chứng khoán và giá bất động sản trong trạng thái rơi tự do, lạm phát và lãi suất đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát, và đô Mỹ và vàng được người dân lựa chọn tích trữ như là phương tiện đầu tư. Tình hình được dự đoán sẽ còn tồi tệ hơn trong năm 2012\u003cbr\u003e\nTheo logic, chúng ta trông đợi chính quyền sẽ đối phó với lạm phát đầu tiên bằng việc thắt chặt chi tiêu ngân sách và kiểm soát dòng tiền lưu thông. Thứ hai, chúng ta tin rằng chính phủ sẽ loại bỏ các công ty nhà nước đến mức tối đa và để mặc cho những công ty hoạt động kém hiệu quả (bao gồm cả công ty nhà nước và tư nhân) tự lo cho bản thân mình. Thứ ba, chúng ta hi vọng chính quyền sẽ cắt giảm bộ máy hành chính quan liêu để giảm bớt chi phí vận hành cho những nhà sản xuất. Cách chống lạm phát này được áp dụng rất thành công bởi Reagan và Volcker khi nước Mỹ đối phó với sự suy thoái kèm theo lạm phát những năm 1980\u003cbr\u003e\n“Khu vực kinh tế tư nhân sẽ rất sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiển đổ vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao\u003cbr\u003e\nTuy nhiên, Việt Nam lại làm theo mô hình của Trung Quốc: in thêm tiền để cứu ngân hàng và các công ty nhà nước và để bù vào thâm hụt ngân sách và thương mại. Quyết định này được thi hành bằng việc áp dụng sự kiểm soát chặt chẽ nguồn vàng, tỷ giá hối đoái và giá cả hàng hóa. Sự sống còn của những doanh nghiệp nhỏ và giá trị của đồng Việt Nam đều không được quan tâm.\u003cbr\u003e\nLạm phát sẽ giữ ở mức 20% bởi sự sụt giảm giá hàng hóa và hàng thành phẩm trên toàn cầu. Tuy nhiên, sự kiểm soát chặt chẽ tỷ giá hối đoái và vàng cũng đồng nghĩa với những khoản tiết kiệm và tiền nhàn rỗi trong nhân dân sẽ không được huy động. Cùng lúc đó, chứng khoán và giá nhà đất có thể tăng trong một vài tháng sau khi chính phủ can thiệp, nhưng đến cuối năm tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn cả thời điểm hiện tại\u003cbr\u003e\nMọi người từ các quan chức đến doanh nhân đều tỏ ra đồng ý với Nghị quyết 11 nhằm thắt chặt dòng tiền để kìm hãm lạm phát phi mã. Tuy nhiên, dòng tiền được chảy ra và thắt chặt lại tùy theo sự điều hành của các nhóm lợi ích. Sự thật là sự trây lỳ của bộ máy quan liêu đã tồn tại quá lâu và trở thành một thói quen cố hữu. Quan điểm “vẫn kinh doanh như thường ngày” này sẽ tiếp tục khiến sản xuất và hiệu suất đầu tư ở dưới bất kỳ ngưỡng chuẩn nào.\u003cbr\u003e\nĐiều này cũng có nghĩa là bất kỳ cơ hội nào cho việc tăng trưởng kinh tế sẽ bị trì hoãn và gánh nặng của chính phủ nhằm giúp đỡ các doanh nghiệp tư nhân sẽ tăng thêm thay vì giảm đi.\u003cbr\u003e\nTôi không lạc quan cũng như bi quan về tình hình kinh tế Việt Nam năm 2012 và các năm tiếp theo. Khu vực kinh tế tư nhân sẽ sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiền chảy vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao. Đây là một động lực tuyệt vời giúp tăng trưởng GDP nhưng sẽ bị kìm hãm bởi sự can thiệp của chính phủ trong việc điều tiết thị trường, sự tham ô và kiểm soát giá. Cùng lúc đó, khu vực kinh tế nhà nước sẽ tiếp tục phung phí tiền của và lợi dụng tối đa sự độc quyền của mình. Các ngân hàng sẽ tiếp tục giấu đi tỷ lệ nợ xấu thật sự cho đến khi quy luật thị trường ép họ phải phơi bày sự thật. Sự phát triển kinh tế sẽ bị ngừng trệ vì sự cân bằng quyền lực giữa một bên là các thành phần cấp tiến và một bên là các lợi ích cố hữu, khiến cho sự đột phá không có khả năng xảy ra\u003cbr\u003e\nCác chuyên gia và các nhà lập pháp trình lên Quốc hội một viễn cảnh nền kinh tế trong năm 2012 với tăng trưởng GDP 6,7%, tỷ lệ lạm phát 9%, tỷ giá đồng Việt Nam ổn định, nhập siêu giảm 32%, tỷ lệ thất nghiệp ở mức 4,5%. Điều này sẽ không xảy ra.\u003cbr\u003e\nKiên Đào lược dịch\u003cbr\u003e\nnguồn: \u003ca href=\"http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/thats-not-going-to-happen.html\"\u003ehttp://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/thats-not-going-to-happen.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bài dịch: Điều đó sẽ không xảy ra"},{"content":"\nChính thức rao bán bb 9780, hàng quang3g mua ngày 1/2/2012, thẻ 8g và các phụ kiện đi kèm, máy ngon lành cành hành rất mới, giá 4.800.000 đã fix, tin nhắn mặc cả xin phép không trả lời.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46521280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46521280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46501280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46501280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46491280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46491280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46461280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46461280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46451280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46451280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC_46421280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2012/03/11/ban-blackberry-9780-hang-quang3g-con-r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%9Bi-long-lanh/dsc46421280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChính thức rao bán bb 9780, hàng quang3g mua ngày 1/2/2012, thẻ 8g và các phụ kiện đi kèm, máy ngon lành cành hành rất mới, giá 4.800.000 đã fix, tin nhắn mặc cả xin phép không trả lời.\u003c/p\u003e","title":"Bán blackberry 9780 hàng quang3g còn rất mới long lanh – Blog Thaimeo"},{"content":"Lại một đêm nữa ngủ ở cty. Ngủ sàn, hè hè, khả năng là mình bị nghiện ngủ ở công ty rồi chăng :)) Hôm qua ở cty, hôm nay ở công ty. 😛\nHôm nay cài lại cái máy lởm Pen 4, chạy nhanh hẳn, thích quá xá. Nhưng vẫn chậm hơn các máy Core Dual của bọn xung quanh.\nChiều tối mất 50k tiền rửa xe và sửa cái khóa yên, hic, chắc tại mình cứ lười không ấn nó xuống, lâu dần nó hỏng luôn không thể mở được.\nĐi bộ từ nhà hàng Venus ở Nguyễn Khang về Trung tâm phần mềm, mỏi cẳng phết, mệt phết, nóng phết, và có nhiều người tốt phết, tí lại đi rề rề qua hỏi “xe ôm không em” 😛\nBình luận (1) Xu ỉn — 2012-03-07 17:01\nBạn cứ phát huy tình yêu công ty thế đi, rồi bạn với cháu Đăng ỉn lại tranh nhau suất làm mẫu tiết học bộ xương thôi nhá, hứ hứ \u0026gt;”\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/06/m%E1%BB%99t-ngay-m%E1%BA%A1nh-kh%E1%BB%8Fe/","summary":"\u003cp\u003eLại một đêm nữa ngủ ở cty. Ngủ sàn, hè hè, khả năng là mình bị nghiện ngủ ở công ty rồi chăng :))  Hôm qua ở cty, hôm nay ở công ty. 😛\u003cbr\u003e\nHôm nay cài lại cái máy lởm Pen 4, chạy nhanh hẳn, thích quá xá. Nhưng vẫn chậm hơn các máy Core Dual của bọn xung quanh.\u003cbr\u003e\nChiều tối mất 50k tiền rửa xe và sửa cái khóa yên, hic, chắc tại mình cứ lười không ấn nó xuống, lâu dần nó hỏng luôn không thể mở được.\u003cbr\u003e\nĐi bộ từ nhà hàng Venus ở Nguyễn Khang về Trung tâm phần mềm, mỏi cẳng phết, mệt phết, nóng phết, và có nhiều người tốt phết, tí lại đi rề rề qua hỏi “xe ôm không em” 😛\u003c/p\u003e","title":"Một ngày mạnh khỏe"},{"content":"Chưa thấy cái phần mềm nào đốt pin như beejive. Chat rất đẹp, nhưng list chat mà nhiều là giật tung điện thoại :d\nAntiBrokenNet chạy rất tốt, coi như không hề có cảm giác bị lỗi 3rd, khi nào cần là vào mạng được ngay.\nSau khi dk bis, có tài khoản ở app world, thì sau khi hủy bis, vẫn vào app world cài app ngon lành, rất thích. Nhưng 963 của mình hơi yếu ớt, cài nhiều app là giật và khởi động thì 10p chưa xong. Lâu hơn bất cứ cái máy tính cài win nào từ xưa tới nay mình từng dùng.\nGPS hơi bị kém, ngồi trong nhà là tịt không thể bắt sóng luôn, và nói chung là trời phải đẹp, trong xanh thì gps mới về nhanh.\nVì gps rất kém nên foursquare cài vào rồi lại đành ngậm ngùi gỡ ra. Google latitude cũng rất hay ho và dùng tốt trên 963, nhưng cũng vì gsp kém nên chủ yếu để xem vị trí bạn bè thôi.\nWeather Plus là phần mềm rất hay ho, sau khi gửi mail PIN của máy tới địa chỉ của họ là cs@mmmooo.com thì có một email reply rất lịch sự, nói là đã add pin của mình vào cơ sở dữ liệu, và mình có thể click vào nút active ở trên ứng dụng để kích hoạt đầy đủ các chức năng. Mình đang theo dõi nhiệt độ của HN, SG, và Hà Giang, keke.\nAmazon Kindle là một ứng dụng đọc ebook khá dễ chịu, phiền một chút là lần đầu sử dụng phải đăng nhập tài khoản trên amazon, và nguồn sách prc thì khá lôm nhôm, đọc sách bị lỗi đánh máy rất khó chịu. Thế nên mình đã cài thêm epub, tuy nhiên chưa đọc được cuốn nào trọn vẹn, hehe, nên chưa biết đánh giá thế nào.\nKeyMaster thì thôi rồi, pro, tăng sức mạnh cho bàn phím của bb lên gấp đôi, ví dụ để mở opera, thay vì lướt trackball để tìm, thì mình ấn phím P rồi ấn phím O. Ấn P nó sẽ list ra một danh sách các app mình đã gán phím, dùng một thời gian quen thì chẳng cần nhìn vào list đó. Mở app rất nhanh chóng tiện lợi.\nWhatsapp kết hợp với bàn phím qwerty của bb thì quả là một sự kết hợp tuyệt vời giữa ngọt và béo. Chat rất thích, tin tới tức thời, gửi ảnh, âm thanh, clip, rất thú vị. Vấn đề của whatsapp là đôi khi cài rất dễ, nhưng đôi khi cài lại rất khó, khó ở giai đoạn login và lần đầu tiên. Tất nhiên là kiên trì luồn lách một chút chắc chắn là sẽ ok thôi. Phần mềm mà, lỗi là bình thường, nhất là khi không dùng bis thì khả năng mạng mẽo của bb rất là hẻo. Có thể nói không có bis tương đương với chặt mất 1 cánh tay của bb. Đó cũng là một lý do khiến mình sẽ phải kiếm một cái điện thoại cảm ứng 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/02/bb-9630-danh-gia-chi-tiet-ve-kha-nang-su-dung-phan-mem/","summary":"\u003cp\u003eChưa thấy cái phần mềm nào đốt pin như beejive. Chat rất đẹp, nhưng list chat mà nhiều là giật tung điện thoại :d\u003cbr\u003e\nAntiBrokenNet chạy rất tốt, coi như không hề có cảm giác bị lỗi 3rd, khi nào cần là vào mạng được ngay.\u003cbr\u003e\nSau khi dk bis, có tài khoản ở app world, thì sau khi hủy bis, vẫn vào app world cài app ngon lành, rất thích. Nhưng 963 của mình hơi yếu ớt, cài nhiều app là giật và khởi động thì 10p chưa xong. Lâu hơn bất cứ cái máy tính cài win nào từ xưa tới nay mình từng dùng.\u003cbr\u003e\nGPS hơi bị kém, ngồi trong nhà là tịt không thể bắt sóng luôn, và nói chung là trời phải đẹp, trong xanh thì gps mới về nhanh.\u003cbr\u003e\nVì gps rất kém nên foursquare cài vào rồi lại đành ngậm ngùi gỡ ra. Google latitude cũng rất hay ho và dùng tốt trên 963, nhưng cũng vì gsp kém nên chủ yếu để xem vị trí bạn bè thôi.\u003cbr\u003e\nWeather Plus là phần mềm rất hay ho, sau khi gửi mail PIN của máy tới địa chỉ của họ là \u003ca href=\"mailto:cs@mmmooo.com\"\u003ecs@mmmooo.com\u003c/a\u003e thì có một email reply rất lịch sự, nói là đã add pin của mình vào cơ sở dữ liệu, và mình có thể click vào nút active ở trên ứng dụng để kích hoạt đầy đủ các chức năng. Mình đang theo dõi nhiệt độ của HN, SG, và Hà Giang, keke.\u003cbr\u003e\nAmazon Kindle là một ứng dụng đọc ebook khá dễ chịu, phiền một chút là lần đầu sử dụng phải đăng nhập tài khoản trên amazon, và nguồn sách prc thì khá lôm nhôm, đọc sách bị lỗi đánh máy rất khó chịu. Thế nên mình đã cài thêm epub, tuy nhiên chưa đọc được cuốn nào trọn vẹn, hehe, nên chưa biết đánh giá thế nào.\u003cbr\u003e\nKeyMaster thì thôi rồi, pro, tăng sức mạnh cho bàn phím của bb lên gấp đôi, ví dụ để mở opera, thay vì lướt trackball để tìm, thì mình ấn phím P rồi ấn phím O. Ấn P nó sẽ list ra một danh sách các app mình đã gán phím, dùng một thời gian quen thì chẳng cần nhìn vào list đó. Mở app rất nhanh chóng tiện lợi.\u003cbr\u003e\nWhatsapp kết hợp với bàn phím qwerty của bb thì quả là một sự kết hợp tuyệt vời giữa ngọt và béo. Chat rất thích, tin tới tức thời, gửi ảnh, âm thanh, clip, rất thú vị. Vấn đề của whatsapp là đôi khi cài rất dễ, nhưng đôi khi cài lại rất khó, khó ở giai đoạn login và lần đầu tiên. Tất nhiên là kiên trì luồn lách một chút chắc chắn là sẽ ok thôi. Phần mềm mà, lỗi là bình thường, nhất là khi không dùng bis thì khả năng mạng mẽo của bb rất là hẻo. Có thể nói không có bis tương đương với chặt mất 1 cánh tay của bb. Đó cũng là một lý do khiến mình sẽ phải kiếm một cái điện thoại cảm ứng 😛\u003c/p\u003e","title":"Đánh giá về tính hữu dụng của blackberry 9630"},{"content":"Bài này được gửi từ app wp trên bb. Viết như này cũng tiện phết, bất cứ lúc nào cũng blog được.\nChậu hoa mua trong metro giá 48k hay 38k nhỉ. Đẹp phết.\nBình luận (1) xu in — 2012-03-03 03:45\n38k và có rất nhiều bạn đòi mua với giá 50k rồi ;))\nwp trên bb tuy tiện nhưng mà viết khổ lắm, chỉ hợp cho các bài ngắn xíu như này thôi, chứ bài dài dài thì khóc thét bạn Thái mèo ạ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/03/02/test-bai-viet-tu-blackberry/","summary":"\u003cp\u003eBài này được gửi từ app wp trên bb. Viết như này cũng tiện phết, bất cứ lúc nào cũng blog được.\u003cbr\u003e\nChậu hoa mua trong metro giá 48k hay 38k nhỉ. Đẹp phết.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dungin.wordpress.com\"\u003exu in\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-03-03 03:45\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e38k và có rất nhiều bạn đòi mua với giá 50k rồi ;))\u003cbr\u003e\nwp trên bb tuy tiện nhưng mà viết khổ lắm, chỉ hợp cho các bài ngắn xíu như này thôi, chứ bài dài dài thì khóc thét bạn Thái mèo ạ\u003c/p\u003e","title":"Test bai viet tu blackberry"},{"content":"Tình hình là do con host “trọn đời” của Tú béo dạo này chậm quá, lại còn mấy lần bị cắt dịch vụ vì nó kêu trang của mình làm tăng tải server của chúng nó. Mình đành thôi không xài chùa nữa, bỏ ít tiền ra dùng đồ trả phí xem nó thế nào. Đúng là tốc độ vèo vèo vào sướng hơn hẳn :))\nHôm nay là hôm thứ 2 liên tiếp ngủ ở công ty. Hai hôm không về nhà rồi, chẹp chẹp. Chán quá chán quá.\nNhân tiện có một bài khá hay, copy lại phát.\nChúng ta là những con cờ cho đến khi chúng ta sở hữu bàn cờ\nChắc hẵn đại đa số chúng ta đều có 1 quan điểm truyền thống là: Cố gắng học thật giỏi để vào đại học tốt, cố gắng tốt nghiệp thật tốt để có một công việc trong mơ trong một công ty mà mình mong muốn. Cố gắng phát huy năng lực của mình để có thể được tăng lương, để leo từng nấc thang danh vọng trong môi trường đó.\nNhư mình đã từ nghĩ trước đây, tư tưởng đó hầu hết là do xã hội mong muốn rằng chúng ta nghĩ thế. Vì bản thân mình nghĩ rằng và tự đặt ra một câu hỏi cho mình: Mình muốn trỡ thành 1 con cờ dưới tay của một người đánh cờ, liên tục lập chiến công để đem đến chiến thắng cho khổ chủ hay là mong muốn trỡ thành 1 kì thủ để có thể thưởng thức các ván cờ tuyệt vời?\nSuy cho cùng thì mọi cố gắng của mình chủ yếu là đem lại thành công cho người tuyển dụng mình.\nBản thân mình luôn muốn gây dựng cho mình một sự nghiệp, dù nhỏ bé nhưng là của riêng mình, mang đậm phong cách của mình.\nCó lẽ mình cần thử nhiều hơn và nếm trải nhiều thất bại hơn nữa.\nNguồn: tranbacson.me\nBình luận (5) Mr WordPress — 2012-02-28 12:52\nHi, this is a comment.To delete a comment, just log in and view the post\u0026rsquo;s comments. There you will have the option to edit or delete them.\nGordon — 2012-02-28 14:29\nHost mới nhanh vl nhể :))\nthaiph — 2012-02-28 17:50\nchứ còn sao nữa, đồ hịn mà\nMisao — 2012-03-01 03:27\nHehe, lâu lắm mới vào lại blog của bác. Thấy lời văn của bác dạo này đanh thép và trưởng thành hơn xưa nhiều. Chúc mừng bác. Đọc rất là khoái. :))\nthaiph — 2012-03-02 02:51\nCám ơn bác :d bác dạo này bận kiếm tiền không có thời gian cho blog làm em đi vào blog bác rồi lại đi ra, hehe. Chúc bác mau phát tài rồi quay lại viết blog nhé 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/28/hello-world-4/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là do con host “trọn đời” của Tú béo dạo này chậm quá, lại còn mấy lần bị cắt dịch vụ vì nó kêu trang của mình làm tăng tải server của chúng nó. Mình đành thôi không xài chùa nữa, bỏ ít tiền ra dùng đồ trả phí xem nó thế nào. Đúng là tốc độ vèo vèo vào sướng hơn hẳn :))\u003cbr\u003e\nHôm nay là hôm thứ 2 liên tiếp ngủ ở công ty. Hai hôm không về nhà rồi, chẹp chẹp. Chán quá chán quá.\u003cbr\u003e\nNhân tiện có một bài khá hay, copy lại phát.\u003c/p\u003e","title":"Chuyển nhà"},{"content":"Hehehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/26/di-metro/","summary":"\u003cp\u003eHehehe\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://i0.wp.com/blog.thaimeo.info/wp-content/uploads/2012/02/img00027-20120226-1332.jpg\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/02/26/di-metro/img00027-20120226-1332.jpg\" title=\"/home/wpcom/public_html/wp-content/blogs.dir/511/267664/files/2012/02/img00027-20120226-1332.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"di metro"},{"content":"Người Việt nghĩ ngắn.\nSau khu TTHNQG, làng Mễ Trì Hạ, đất họ rộng, hoặc phải nói là rất rộng, nhưng họ vẫn cố gắng lấn từng tí một ra đường, sao cho nhà họ càng nhiều càng tốt. Họ không hề nghĩ là nếu bỏ đi khoảng 25 30cm mỗi bên, nhà họ sẽ là nhà có ô tô đi vào tận cửa được, giá đất sẽ tăng lên cả chục trieeuj/m2\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/26/nguoi-viet-nghi-ngan/","summary":"\u003cp\u003eNgười Việt nghĩ ngắn.\u003cbr\u003e\nSau khu TTHNQG, làng Mễ Trì Hạ, đất họ rộng, hoặc phải nói là rất rộng, nhưng họ vẫn cố gắng lấn từng tí một ra đường, sao cho nhà họ càng nhiều càng tốt. Họ không hề nghĩ là nếu bỏ đi khoảng 25 30cm mỗi bên, nhà họ sẽ là nhà có ô tô đi vào tận cửa được, giá đất sẽ tăng lên cả chục trieeuj/m2\u003c/p\u003e","title":"nguoi viet nghi ngan"},{"content":"Trước đây, nếu dùng trả sau, hàng tháng có thông báo chi tiết cước, các cuộc gọi đi, nhưng không có chi tiết tới tin nhắn, data. Còn nếu dùng trả trước thì hoàn toàn bó tay không thể theo dõi được bạn đã tiêu tiền điện thoại như thế nào.\nGiờ đây, đã khác Viettel hiện đang thử nghiệm triển khai cung cấp dịch vụ tra cước mobile trả trước. Bạn có thể theo dõi chi tiết vào ngày hôm qua, bạn nhắn tin cho những ai, gọi cho những ai, cước data phát sinh bao nhiêu… Cực kì chi tiết luôn. Mời theo dõi ở hình đính kèm. Tiếc là do mới thử nghiệm nên chưa có chức năng xuất ra file excel để tiện cho chúng ta tổng hợp. Và chỉ xem được 5 ngày liên tiếp – chắc do nếu bạn truy vấn cả 1 tháng thì vỡ mặt database.\nĐể có thể tra cứu thông tin này thì bạn cần làm vài thao tác.\nĐăng kí tài khoản trên Viettel Portal Thêm số điện thoại vào.\nCũng đơn giản nên thôi mình không hướng dẫn chi tiết các bước này làm gì, chỉ giới thiệu một chức năng khá hay ho cho anh em nào có nhu cầu tra cứu log thôi Bình luận (7) Gordon — 2012-02-22 05:38\nẢo quá nhể :))\nthangola — 2012-02-22 07:26\nTheme mới nhìn như Tumblr ý :))\nthaph — 2012-02-22 14:13\nserver có vẻ chậm chạp ghê, bực thật, chú Thăng có cái host nào anh ké với\nLê Thành Chung — 2012-02-22 14:37\nSever này còn kém hơn cả US 😀\nMoving2U — 2012-04-05 15:22\nê Tm, sao ta đăng ký xong, vào phần tra cước thì nó bảo “Bạn chưa sở hữu số mobile nào” là sao 🙁 làm sao để đăng ký 1 số dđ thế ?\nthaiph — 2012-04-08 03:45\nĐầu đất phết nhỉ, hoặc là sản phẩm của TTPM quá khó sử dụng =)\nCó mục thêm số mobile đấy. Cố tìm đi, với cả chức năng này cho vui thôi, dùng thấy dở ẹc, haiz. Không xuất dc ra file excel, tổng hợp chỉ trong 5 ngày, chán mớ đời.\nMoving2U — 2012-04-09 14:44\nhề hề, làm được rồi =)) nhưng mà tra được ít quá 🙁 chức năng này do BSS viết à ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/22/tra-chi-ti%E1%BA%BFt-c%C6%B0%E1%BB%9Bc-di-d%E1%BB%99ng-tr%E1%BA%A3-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-ch%E1%BB%A9c-nang-m%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A7a-viettel-portal/","summary":"\u003cp\u003eTrước đây, nếu dùng trả sau, hàng tháng có thông báo chi tiết cước, các cuộc gọi đi, nhưng không có chi tiết tới tin nhắn, data. Còn nếu dùng trả trước thì hoàn toàn bó tay không thể theo dõi được bạn đã tiêu tiền điện thoại như thế nào.\u003cbr\u003e\nGiờ đây, đã khác Viettel hiện đang thử nghiệm triển khai cung cấp dịch vụ tra cước mobile trả trước. Bạn có thể theo dõi chi tiết vào ngày hôm qua, bạn nhắn tin cho những ai, gọi cho những ai, cước data phát sinh bao nhiêu… Cực kì chi tiết luôn. Mời theo dõi ở hình đính kèm. Tiếc là do mới thử nghiệm nên chưa có chức năng xuất ra file excel để tiện cho chúng ta tổng hợp. Và chỉ xem được 5 ngày liên tiếp – chắc do nếu bạn truy vấn cả 1 tháng thì vỡ mặt database.\u003cbr\u003e\nĐể có thể tra cứu thông tin này thì bạn cần làm vài thao tác.\u003c/p\u003e","title":"Tra chi tiết cước di động trả trước – chức năng mới của Viettel Portal"},{"content":"Kể từ hồi nghỉ tết, cả phần trước tết, vì lạnh quá, nên lười không đi đá bóng, tính ra cũng phải gần 2 tháng không ra sân ấy chứ.\nTới sân thì đúng 19h01, một cuộc gọi nhỡ của Hồng đội trưởng. Mình sáng lại quên ko mang giầy, vội sang đón Dung quên cả xách theo giầy, thế là chạy ra mua đôi giầy 80k, hichic, giầy vải rõ mỏng và đểu. Xỏ giầy xong vào sân thì chúng nó đá rồi, ngồi dự bị 15p, Hoàng béo ra sân, mình vào thay, đá một lúc thì Lân béo ghi bàn, mình cứ tưởng đang 0-0, Lân béo ghi bàn là 1-0. Mình chạy ra rỉ tai Tay Sắc là đá biên cứ treo vào chỗ góc xa, mình sẽ nhảy vào. Quả đúng thế, 5 phút sau, từ một quả đá biên, Tay Sắc treo bóng rất ất ơ đi sát cột dọc phía xa, mình chạy lẹ vào, đệm bóng vào gôn trong sự ngỡ ngàng của cả hậu vệ và thủ môn, thủ môn đứng như trời trồng nhìn bóng vào lưới, không phản ứng gì luôn =) Mình cứ nghĩ bàn đó là 1-1. Một lúc sau, trong một đợt tấn công thần tốc, mình và Zero ịch ịch ịch áp sát khung thành, đối mặt thủ môn, anh Minh từ giữa sân chuyền một pha rất vừa chân, Zero đệm bóng quả thứ nhất, bóng chạy qua thủ môn đập bịch vào cột dọc, tiện chân bạn Zo nhà ta sút tung lưới trống luôn. Mình cứ nghĩ là 2-1. Rồi sau đó, còn nhiều cơ hội trôi qua, và Minh chân to thì sút hai quả như búa bổ, mình cứ nghĩ tỉ số là 4-1. Lúc sau hết giờ ra uống nước mới biết, là lúc mình đi mua giày, bên kia đã ghi 1 bàn, rồi sau đó mình vào sân bị ghi một bàn nữa là 2-0 =)) Mình cứ đinh ninh là 1-0. Bị dẫn 2-0 mà đập lại 4-2, quả cũng là có tài năng :)) Phởn. Buồn cái là em Hoàng Linh lại để rớt ví ở đâu đó không biết nữa, hi vọng tìm lại được giấy tờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/21/da-bong-d%E1%BA%A7u-nam/","summary":"\u003cp\u003eKể từ hồi nghỉ tết, cả phần trước tết, vì lạnh quá, nên lười không đi đá bóng, tính ra cũng phải gần 2 tháng không ra sân ấy chứ.\u003cbr\u003e\nTới sân thì đúng 19h01, một cuộc gọi nhỡ của Hồng đội trưởng. Mình sáng lại quên ko mang giầy, vội sang đón Dung quên cả xách theo giầy, thế là chạy ra mua đôi giầy 80k, hichic, giầy vải rõ mỏng và đểu. Xỏ giầy xong vào sân thì chúng nó đá rồi, ngồi dự bị 15p, Hoàng béo ra sân, mình vào thay, đá một lúc thì Lân béo ghi bàn, mình cứ tưởng đang 0-0, Lân béo ghi bàn là 1-0. Mình chạy ra rỉ tai Tay Sắc là đá biên cứ treo vào chỗ góc xa, mình sẽ nhảy vào. Quả đúng thế, 5 phút sau, từ một quả đá biên, Tay Sắc treo bóng rất ất ơ đi sát cột dọc phía xa, mình chạy lẹ vào, đệm bóng vào gôn trong sự ngỡ ngàng của cả hậu vệ và thủ môn, thủ môn đứng như trời trồng nhìn bóng vào lưới, không phản ứng gì luôn =) Mình cứ nghĩ bàn đó là 1-1. Một lúc sau, trong một đợt tấn công thần tốc, mình và Zero ịch ịch ịch áp sát khung thành, đối mặt thủ môn, anh Minh từ giữa sân chuyền một pha rất vừa chân, Zero đệm bóng quả thứ nhất, bóng chạy qua thủ môn đập bịch vào cột dọc, tiện chân bạn Zo nhà ta sút tung lưới trống luôn. Mình cứ nghĩ là 2-1. Rồi sau đó, còn nhiều cơ hội trôi qua, và Minh chân to thì sút hai quả như búa bổ, mình cứ nghĩ tỉ số là 4-1. Lúc sau hết giờ ra uống nước mới biết, là lúc mình đi mua giày, bên kia đã ghi 1 bàn, rồi sau đó mình vào sân bị ghi một bàn nữa là 2-0 =)) Mình cứ đinh ninh là 1-0. Bị dẫn 2-0 mà đập lại 4-2, quả cũng là có tài năng :)) Phởn. Buồn cái là em Hoàng Linh lại để rớt ví ở đâu đó không biết nữa, hi vọng tìm lại được giấy tờ.\u003c/p\u003e","title":"Đá bóng đầu năm"},{"content":"Bài này được viết từ bb thần thánh.\nTested.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/20/test-tu-blackberry/","summary":"\u003cp\u003eBài này được viết từ bb thần thánh.\u003cbr\u003e\nTested.\u003c/p\u003e","title":"test tu blackberry"},{"content":"Free international calls and text messages to other Viber\nusers using 3G or Wi-Fi.\nUses your existing contact list – check out which of your phone contacts and friends is already on Viber so that you can call and text them for free.\nGo ahead and start calling and texting. It’s free* and it works great!\n*Calls use your data plan\nViber is an application for iPhone® and Android™ phones that lets you make free phone calls and send text messages to anyone who also has the application installed.\nYou can call or text any Viber user, anywhere in the world, for free. Viber integrates seamlessly with your existing address book, has great sound quality and once activated, does not require a PIN, username or any additional “in application” purchase. All Viber features are 100% FREE!\nSoon to be available also for BlackBerry!\nLà một phần mềm còn khủng hơn whatsapp, khi mà ngoài chat nó còn cho phép gọi điện, tức là tương tự voice chat của yahoo hay skype, nhưng lại chỉ cần dùng số điện thoại, hiện có bản cho iphone và android, tới khi có bản cho blackberry nữa thì các nhà mạng chuẩn bị chết đói dần thôi ;))\nBình luận (4) thangola — 2012-02-19 15:46\nGọi là “chỉ cần dùng số điện thoại”, nhưng thực ra nó tự detect số đt của mình như là username, nên ko thể gọi cho người ko dùng dịch vụ này (Skype thì có thể đấy). Cần phải có cộng đồng người dùng thì nó mới mạnh. Ví dụ MSN hoặc AOL hay hơn Yahoo messenger bao nhiêu, nhưng ở VN ko ai dùng AOL cả, vì mọi người khác đều dùng Yahoo. thaiph — 2012-02-20 00:50\nskype gọi cho số điện thoại hình như là mất tiền, phải nạp tiền vào tải khoản skype. tất nhiên phần mềm nào cũng cần cộng đồng người sử dụng thì mới trở nên “quyền lực” được thangola — 2012-02-20 08:08\nNó như con gà và quả trứng: Tao chỉ dùng khi bạn tao dùng, và bạn tao chỉ dùng khi tao dùng =))\nJun — 2012-02-20 03:20\nTớ dùng Viber rồi, đại khái là rất ổn ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/19/viber-cung-th%E1%BA%A7n-thanh/","summary":"\u003cp\u003eFree international calls and text messages to other Viber\u003cbr\u003e\nusers using 3G or Wi-Fi.\u003cbr\u003e\nUses your existing contact list – check out which of your phone contacts and friends is already on Viber so that you can call and text them for free.\u003cbr\u003e\nGo ahead and start calling and texting. It’s free* and it works great!\u003cbr\u003e\n*Calls use your data plan\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eViber is an application for iPhone® and Android™ phones that lets you make free phone calls and send text messages to anyone who also has the application installed.\u003cbr\u003e\nYou can call or text any Viber user, anywhere in the world, for free. Viber integrates seamlessly with your existing address book, has great sound quality and once activated, does not require a PIN, username or any additional “in application” purchase. All Viber features are 100% FREE!\u003cbr\u003e\nSoon to be available also for BlackBerry!\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLà một phần mềm còn khủng hơn whatsapp, khi mà ngoài chat nó còn cho phép gọi điện, tức là tương tự voice chat của yahoo hay skype, nhưng lại chỉ cần dùng số điện thoại, hiện có bản cho iphone và android, tới khi có bản cho blackberry nữa thì các nhà mạng chuẩn bị chết đói dần thôi ;))\u003c/p\u003e","title":"Viber cũng thần thánh."},{"content":"WhatsApp Messenger là gì?\nMuốn nhắn tin đến bạn bè của bạn ở trong nước hoặc các nước khác FREE? WhatsApp với phương thức hoạt động như một IM sẽ giúp bạn thực hiện điều này. Whatsapp là một ứng dụng chat trực tiếp giữa các smartphone hoạt động với chức năng Push Notifications. Với WhatsApp bạn sẽ có những lợi ích gì?\nKhông chi phí hàng tháng: Một khi đã có ứng dụng, bạn có thể dùng để Chat khi nào chán thì thôi, một ngày có thể gửi tới cả trăm tin nhắn mà không tốn xu nào.\nKhông tính cước quốc tế: Chat với bạn bè ở nhiều nước khác chưa bao giờ dễ và thuận tiện hơn bây giờ nếu bạn và bạn của bạn đều cài đặt WhatsApp. Rẻ hơn rất nhiều so với dùng chức năng nhắn tin thông thường.\nKhông mật khẩu hay username: WhatsApp hoạt động như là ứng dụng SMS vậy, bởi vậy bạn không mất công phải nhớ mật khẩu hay username mỗi khi sử dụng.\nKhông cần phải log in / log out: Như đã nói WhatsApp hoạt động giống như SMS và dựa trên chức năng Push Notifications nên lúc nào bạn cũng ở trạng thái Connected. Có tin nhắn tới bạn sẽ nhận được ngay lập tức.\nKhông phải Add bạn bè: Ứng dụng hoạt động thông qua số điện thoại trong Contacts nên không cần phải nhớ hay add nick của bạn bè nữa, có ai trong danh bạ hoặc biết số điện thoại thì có thể nói chuyện với người đó.\nOffline Messages: Nếu trong trường hợp bạn bỏ lỡ tin nhắn chưa đọc, WhatsApp sẽ lưu lại cho đến khi tin nhắn được đọc.\nCHÚ Ý: WhatsApp không dùng chức năng SMS để gửi tin nhắn. WhatsApp hoạt động trên nền Wifi, GPRS và 3G\nXem thêm tại đây và tại đây\nTrang chủ: http://www.whatsapp.com/\nCá nhân mình đang rất khoái chí với whatsapp, nhắn tin gửi ảnh lè tè phè, rất nhanh, nhất là với bàn phím của blackberry 😀 KHoái chí hơn nữa khi mà bản whatsapp của Dung không hiểu db của whatsapp bị lỗi dữ liệu thế nào, mà tài khỏan của nàng lại là paid, và hạn dùng tới 2021, há há. Còn của mình thì hôm trước hạn dùng thử tới 27/3/2012, nhưng hôm qua vừa có thông báo là gia hạn tới 23/9/2012. Quá sướng, dùng phè phè. Đỡ hẳn tiền sms, sorry viettel nha ;))\nBình luận (3) thangola — 2012-02-19 01:41\nVấn đề của Whatsapp: Do phải request liên tục lên server nên thời lượng dùng pin sẽ tụt cực-kì-nhanh. Không biết bản mới nhất đã cho dùng qua bis hay chưa. Tuy nhiên nếu yêu cầu phải có BIS thì dùng luôn BBM cho lành.\nthaph — 2012-02-19 11:01\nBản mới đã dùng qua bis – nếu chú có bis – và nếu chú không có bis thì vẫn dùng được whatsapp, hehe.\nthangola — 2012-02-19 15:42\nVấn đề là không có BIS thì sẽ rất tốn pin\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/18/whatsapp-sieu-pham/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eWhatsApp Messenger là gì?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMuốn nhắn tin đến bạn bè của bạn ở trong nước hoặc các nước khác FREE? WhatsApp với phương thức hoạt động như một IM sẽ giúp bạn thực hiện điều này. Whatsapp là một ứng dụng chat trực tiếp giữa các smartphone hoạt động với chức năng Push Notifications. Với WhatsApp bạn sẽ có những lợi ích gì?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông chi phí hàng tháng:\u003c/strong\u003e Một khi đã có ứng dụng, bạn có thể dùng để Chat khi nào chán thì thôi, một ngày có thể gửi tới cả trăm tin nhắn mà không tốn xu nào.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông tính cước quốc tế:\u003c/strong\u003e Chat với bạn bè ở nhiều nước khác chưa bao giờ dễ và thuận tiện hơn bây giờ nếu bạn và bạn của bạn đều cài đặt WhatsApp. Rẻ hơn rất nhiều so với dùng chức năng nhắn tin thông thường.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông mật khẩu hay username:\u003c/strong\u003e WhatsApp hoạt động như là ứng dụng SMS vậy, bởi vậy bạn không mất công phải nhớ mật khẩu hay username mỗi khi sử dụng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông cần phải log in / log out:\u003c/strong\u003e Như đã nói WhatsApp hoạt động giống như SMS và dựa trên chức năng Push Notifications nên lúc nào bạn cũng ở trạng thái Connected. Có tin nhắn tới bạn sẽ nhận được ngay lập tức.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKhông phải Add bạn bè:\u003c/strong\u003e Ứng dụng hoạt động thông qua số điện thoại trong Contacts nên không cần phải nhớ hay add nick của bạn bè nữa, có ai trong danh bạ hoặc biết số điện thoại thì có thể nói chuyện với người đó.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eOffline Messages:\u003c/strong\u003e Nếu trong trường hợp bạn bỏ lỡ tin nhắn chưa đọc, WhatsApp sẽ lưu lại cho đến khi tin nhắn được đọc.\u003cbr\u003e\nCHÚ Ý: WhatsApp không dùng chức năng SMS để gửi tin nhắn. WhatsApp hoạt động trên nền Wifi, GPRS và 3G\u003cbr\u003e\nXem thêm tại \u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/f100/whatsapp-chat-nhu-bbm-ma-khong-can-bis-bes-386351/\"\u003eđây\u003c/a\u003e và tại \u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/f100/whatsapp-hd-cai-dat-giai-dap-thac-mac-va-emotion-os4-5-a-1082303/\"\u003eđây\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrang chủ: \u003ca href=\"http://www.whatsapp.com/\"\u003ehttp://www.whatsapp.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCá nhân mình đang rất khoái chí với whatsapp, nhắn tin gửi ảnh lè tè phè, rất nhanh, nhất là với bàn phím của blackberry 😀 KHoái chí hơn nữa khi mà bản whatsapp của Dung không hiểu db của whatsapp bị lỗi dữ liệu thế nào, mà tài khỏan của nàng lại là paid, và hạn dùng tới 2021, há há. Còn của mình thì hôm trước hạn dùng thử tới 27/3/2012, nhưng hôm qua vừa có thông báo là gia hạn tới 23/9/2012. Quá sướng, dùng phè phè. Đỡ hẳn tiền sms, sorry viettel nha ;))\u003c/p\u003e","title":"Whatsapp siêu phàm."},{"content":"Cách đây khoảng 1 tháng, trước tết thì phải, đang đi với Dung thì tự nhiên thấy Dung có điện thoại, Loan – em gái nàng gọi, sau đó thì thấy nàng mặt hầm hầm, khó đăm đăm, hỏi ra thì Loan bảo không tìm thấy ví, không biết rơi ở đâu, lúc nào @-@. Dung tức lắm, cáu lắm. Kiểu ghét cái tội bất cẩn. Tiền thì không mất nhiều, giấy tờ thôi. Bẵng đi qua tết, tự nhiên sáng nay Dung bảo là có người nhặt được ví, gọi điện theo số điện thoại trong một cái phiếu rút thăm ở trong ví. Nói là nhặt được ví ở dưới sông (khó tin phết nhỉ), trưa nay 12h30 ra chỗ cầu Cót nhận lại, mình bảo Dung cho mình số, định điều tra tên tuổi phát, nghi lắm, phải cảnh giác, định đòi tiền chuộc ta ư. Rồi thì Dung bảo là gọi cho thằng kia nghe giọng lè nhè lè nhè, mình bực mình, mình gọi lại luôn, định dằn mặt phát =), “alo, anh nhặt dc ví của bạn em đúng ko ạ, anh cho em hỏi… anh muốn … cho chuộc với giá bao nhiêu?” – Thằng ku kia giọng có vẻ bực bực “tôi không cần tiền, tôi cũng không nhặt được ví của bạn bạn, có một bác bác ấy nhặt được, tôi chỉ gọi điện hộ thôi, bạn tới đây tôi dẫn ra chỗ bác ấy, rồi bạn nói chuyện với bác ấy, nhé”, mình vâng dạ cám ơn. Vãi ghê gớm, giọng cũng bình thường, gì mà lè nhè đâu nhỉ.\nTới trưa, ăn cơm xong rồi phóng vèo ra, cầu Cót cũng ngay gần Trung Yên, may quá. Gọi điện chỉ dẫn một lúc thì ra chỗ bác bán dưa hấu ở đầu cầu Cót, phía ngoài đường Láng ấy. Bác ấy bảo là nhặt được ở bờ sông, rửa phơi cẩn thận lắm, còn giấu kỹ dưới thùng xốp đựng dưa cơ, giấy tờ thẻ thiếc, rất đầy đủ, cả mấy tờ tiền lào, cam. Trông bác ấy cùng hiền lành tốt bụng lắm, cảm ơn ngay bác ấy 200k, hi vọng bác ấy không mang 200k ấy đi đánh đề :))\nRồi Dung gọi cái bạn gọi điện kia, đại loại là muốn gặp để cám ơn, hắn đi từ quán net về, trông dáng lấc cấc phết, tuy nhiên là cũng có máu giang hồ trượng nghĩa, không cần tiền, thấy có nhiều giấy tờ quan trọng thì gọi giúp thôi, bản thân hắn cũng vài lần mất ví, đại loại thế. Tất nhiên vì hắn dùng số viettel nên mình không ngại gì rút ngay điện thoại bankplus 100k vào tài khoản di động của hắn để cám ơn, cũng là để tạo điều kiện cho hắn gọi điện tiếp cho các bạn khác nếu hắn lại nhặt được ví nữa.\nNgười tốt còn nhiều mà, và hãy tuyên dương người tốt việc tốt, đập vỡ mồm người xấu việc xấu, như bọn tham nhũng tham ô, lấn chiếm lòng đường vỉa hè, vứt rác bữa bãi, đập vỡ mồm.\nBình luận (1) thangola — 2012-02-17 03:55\nMày đa nghi vãi chưởng\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/16/17096/","summary":"\u003cp\u003eCách đây khoảng 1 tháng, trước tết thì phải, đang đi với Dung thì tự nhiên thấy Dung có điện thoại, Loan – em gái nàng gọi, sau đó thì thấy nàng mặt hầm hầm, khó đăm đăm, hỏi ra thì Loan bảo không tìm thấy ví, không biết rơi ở đâu, lúc nào @-@. Dung tức lắm, cáu lắm. Kiểu ghét cái tội bất cẩn. Tiền thì không mất nhiều, giấy tờ thôi. Bẵng đi qua tết, tự nhiên sáng nay Dung bảo là có người nhặt được ví, gọi điện theo số điện thoại trong một cái phiếu rút thăm ở trong ví. Nói là nhặt được ví ở dưới sông (khó tin phết nhỉ), trưa nay 12h30 ra chỗ cầu Cót nhận lại, mình bảo Dung cho mình số, định điều tra tên tuổi phát, nghi lắm, phải cảnh giác, định đòi tiền chuộc ta ư. Rồi thì Dung bảo là gọi cho thằng kia nghe giọng lè nhè lè nhè, mình bực mình, mình gọi lại luôn, định dằn mặt phát =), “alo, anh nhặt dc ví của bạn em đúng ko ạ, anh cho em hỏi… anh muốn … cho chuộc với giá bao nhiêu?” – Thằng ku kia giọng có vẻ bực bực “tôi không cần tiền, tôi cũng không nhặt được ví của bạn bạn, có một bác bác ấy nhặt được, tôi chỉ gọi điện hộ thôi, bạn tới đây tôi dẫn ra chỗ bác ấy, rồi bạn nói chuyện với bác ấy, nhé”, mình vâng dạ cám ơn. Vãi ghê gớm, giọng cũng bình thường, gì mà lè nhè đâu nhỉ.\u003cbr\u003e\nTới trưa, ăn cơm xong rồi phóng vèo ra, cầu Cót cũng ngay gần Trung Yên, may quá. Gọi điện chỉ dẫn một lúc thì ra chỗ bác bán dưa hấu ở đầu cầu Cót, phía ngoài đường Láng ấy. Bác ấy bảo là nhặt được ở bờ sông, rửa phơi cẩn thận lắm, còn giấu kỹ dưới thùng xốp đựng dưa cơ, giấy tờ thẻ thiếc, rất đầy đủ, cả mấy tờ tiền lào, cam. Trông bác ấy cùng hiền lành tốt bụng lắm, cảm ơn ngay bác ấy 200k, hi vọng bác ấy không mang 200k ấy đi đánh đề :))\u003cbr\u003e\nRồi Dung gọi cái bạn gọi điện kia, đại loại là muốn gặp để cám ơn, hắn đi từ quán net về, trông dáng lấc cấc phết, tuy nhiên là cũng có máu giang hồ trượng nghĩa, không cần tiền, thấy có nhiều giấy tờ quan trọng thì gọi giúp thôi, bản thân hắn cũng vài lần mất ví, đại loại thế. Tất nhiên vì hắn dùng số viettel nên mình không ngại gì rút ngay điện thoại bankplus 100k vào tài khoản di động của hắn để cám ơn, cũng là để tạo điều kiện cho hắn gọi điện tiếp cho các bạn khác nếu hắn lại nhặt được ví nữa.\u003cbr\u003e\nNgười tốt còn nhiều mà, và hãy tuyên dương người tốt việc tốt, đập vỡ mồm người xấu việc xấu, như bọn tham nhũng tham ô, lấn chiếm lòng đường vỉa hè, vứt rác bữa bãi, đập vỡ mồm.\u003c/p\u003e","title":""},{"content":"Hà Nội mới có văn bản cấm trông giữ xe trên vỉa hè, lòng đường, hôm qua bắt đầu ra quân thì phải. Nói chung là mình ủng hộ nhiệt liệt, đường là để đi, không phải chỗ để chăng dây làm bãi đỗ xe. Đường thì tắc lòi ra, bực nhất là bao nhiêu người luồn lách khó nhọc qua một chỗ đường hẹp, đường hẹp vì sao, vì có một cái ô tô “dell” biết của thằng nào đỗ chình ình, chiếm con gà nó mất nửa đường đi của mọi người. Thế nên, thằng nào đỗ ở chỗ cấm đỗ, thì phải bị lôi về phường xử lý. Như cái vụ đỗ xe mua bánh mì bị phát 800k, đáng, đáng lắm, ăn sáng ở nhà đi tình yêu, ra đường đỗ xe mua bánh mì, không oan ức gì.\nHôm nay về nhà ăn cơm, xem thời sự, thấy có luật thuế mới, tăng thuế túi nilon lên 100%, đại loại 200đ/túi, mục tiêu của tăng thuế là làm giảm sử dụng túi nilon, bảo vệ môi trường, ôi con gà nhà nó nữa chứ, thế giờ đi chợ không dùng túi nilon để đựng thì dùng gì? Túi giấy bảo vệ môi trường à? Túi dùng nhiều lần à? Túi nào mỏng, nhẹ, dai, treo ở xe tốt như túi nilon, tư bản giãy chết nó đi ô tô, vào siêu thị mua đồ, thì đựng trong túi giấy còn được, túi chỉ để vận chuyển từ siêu thị lên ô tô, từ ô tô vào nhà. Còn Việt Nam rặt một lũ đi xe máy, không có túi nilon tiện treo đồ vào xe thì cầm bằng mắt à. Ôi chính quyền, khổ dân VN, không có cách nào thay đám chính quyền ngốc dốt bằng đám đỡ ngốc dốt hơn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/15/chuy%E1%BB%87n-chinh-quy%E1%BB%81n/","summary":"\u003cp\u003eHà Nội mới có văn bản cấm trông giữ xe trên vỉa hè, lòng đường, hôm qua bắt đầu ra quân thì phải. Nói chung là mình ủng hộ nhiệt liệt, đường là để đi, không phải chỗ để chăng dây làm bãi đỗ xe. Đường thì tắc lòi ra, bực nhất là bao nhiêu người luồn lách khó nhọc qua một chỗ đường hẹp, đường hẹp vì sao, vì có một cái ô tô “dell” biết của thằng nào đỗ chình ình, chiếm con gà nó mất nửa đường đi của mọi người. Thế nên, thằng nào đỗ ở chỗ cấm đỗ, thì phải bị lôi về phường xử lý. Như cái vụ đỗ xe mua bánh mì bị phát 800k, đáng, đáng lắm, ăn sáng ở nhà đi tình yêu, ra đường đỗ xe mua bánh mì, không oan ức gì.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện chính quyền"},{"content":"– Sau rất nhiều ngày không overtime, thì hôm nay tm đã ngủ lại công ty.\n– Tốc độ upcode lên server mozambique là 11KB/s, thật khủng khiếp. Rất sai lầm khi vội vàng xóa code trên server rồi đợi hơn 1 tiếng để up 50MB lên. haiz\n– Trung bình 3 tháng mình một lần kiD, hơi nhiều. Từ hồi vào Viettel tới giờ là 3 lần kiD tháng rồi. Cộng một lần kiD năm (hơi bị oan)\n– Dung mua 9780, mình đăng kí bis và dùng ké, mới ngộ ra rằng, dùng bis không hề bị chặn facebook – vì bis kiểu như một mạng độc lập của RIM, chứ ko phụ thuộc vào quy chế của nhà mạng, hehe. Tức là với 100k một tháng, bạn sẽ vào facebook phè phè, chụp ảnh xong “Share to facebook” liền, có tin tức gì mới là có thông báo ở màn hình điện thoại luôn, như là tin nhắn. Đấy, như một bài mà ngài Alan đã viết: “càng nhiều tiền, bạn càng có nhiều tự do”, không phải làm những việc không thích, ở những nơi không thích.\n– Nhưng tiền cũng làm ta mất tự do. Huy Phùng, đông nghiệp kute của mình đã quyết định nghỉ Viettel, gửi đơn xin nghỉ rồi, dù chưa tìm được việc mới, và bỏ luôn cả thưởng quý 4. Đơn giản theo ku Huy là “thích thì nhích”. Tự do mới là tất cả, làm ở Viettel, oai phết, tiền khá phết, nhưng hết chiến dịch này đến chiến dịch kia, thời gian eo hẹp, kỉ luật ngặt nghèo. Đánh đổi tự do lấy (một ít) tiền.\n– …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/03/ti%E1%BB%81n-va-t%E1%BB%B1-do/","summary":"\u003cp\u003e– Sau rất nhiều ngày không overtime, thì hôm nay tm đã ngủ lại công ty.\u003cbr\u003e\n– Tốc độ upcode lên server mozambique là 11KB/s, thật khủng khiếp. Rất sai lầm khi vội vàng xóa code trên server rồi đợi hơn 1 tiếng để up 50MB lên. haiz\u003cbr\u003e\n– Trung bình 3 tháng mình một lần kiD, hơi nhiều. Từ hồi vào Viettel tới giờ là 3 lần kiD tháng rồi. Cộng một lần kiD năm (hơi bị oan)\u003cbr\u003e\n– Dung mua 9780, mình đăng kí bis và dùng ké, mới ngộ ra rằng, dùng bis không hề bị chặn facebook – vì bis kiểu như một mạng độc lập của RIM, chứ ko phụ thuộc vào quy chế của nhà mạng, hehe. Tức là với 100k một tháng, bạn sẽ vào facebook phè phè, chụp ảnh xong “Share to facebook” liền, có tin tức gì mới là có thông báo ở màn hình điện thoại luôn, như là tin nhắn. Đấy, như một bài mà ngài Alan đã viết: “càng nhiều tiền, bạn càng có nhiều tự do”, không phải làm những việc không thích, ở những nơi không thích.\u003cbr\u003e\n– Nhưng tiền cũng làm ta mất tự do. \u003ca href=\"http://huypv.net/blog/\"\u003eHuy Phùng\u003c/a\u003e, đông nghiệp kute của mình đã quyết định nghỉ Viettel, gửi đơn xin nghỉ rồi, dù chưa tìm được việc mới, và bỏ luôn cả thưởng quý 4. Đơn giản theo ku Huy là “thích thì nhích”. Tự do mới là tất cả, làm ở Viettel, oai phết, tiền khá phết, nhưng hết chiến dịch này đến chiến dịch kia, thời gian eo hẹp, kỉ luật ngặt nghèo. Đánh đổi tự do lấy (một ít) tiền.\u003cbr\u003e\n– …\u003c/p\u003e","title":"Tiền và tự do"},{"content":"Trước đây do công việc tôi có dịp đi Nhật nhiều lần cũng như đi nhiều nước khác trên thế giới. Nước Nhật không phải là nước mà tôi thích đến nhất (có thể vì đắt đỏ quá) nhưng đó là đất nước mà tôi nể phục nhất – không chỉ phục ở những thành tựu của sự văn minh, những công trình kiến trúc tuyệt mỹ mà còn ở yếu tố con người.\nKể từ đó tôi luôn tò mò tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của các con cháu Thái Dương Thần Nữ.\nCàng biết thêm về họ tôi càng phục họ hơn. Đó là một dân tộc có nhiều điểm rất đặc biệt. Một dân tộc luôn tự hào về những giá trị truyền thống nhưng khi cần cũng sẵn sàng dứt bỏ những gì đã lỗi thời. Một dân tộc mang niềm kiêu hãnh lớn lao nhưng đồng thời cũng luôn biết học hỏi cái hay của người khác. Một dân tộc đã từng đánh bại các đế quốc Mông Cổ, Trung Hoa và Nga Sô nhưng cũng biết nuốt cái nhục bại trận để vươn lên thành một cường quốc kinh tế. Một dân tộc ít khi ồn ào lớn tiếng, và luôn xem trọng sự ngăn nắp sạch sẽ. Nhưng đặc biệt hơn cả – đó là một dân tộc chưa bao giờ biết đầu hàng trước nghịch cảnh.\nTôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của một người Việt sống lâu năm tại Nhật, quên mất tên tác giả, trong đó ông có nêu ra một chi tiết để phân biệt giữa người Nhật bản địa và người ngoại quốc sống ở Nhật – đó là nhìn qua cách phơi quần áo. Người ngoại quốc phơi lung tung, còn người Nhật phơi theo thứ tự, quần theo quần, áo theo áo….\nĐúng như nhà văn Haruki Murakami đã nhận định: “Người Nhật là kho tàng của nước Nhật”. Tôi rất cám ơn đất nước này vì chính người Nhật đã cho tôi một niềm tin rằng bất cứ một đất nước nào, dù nhỏ, dù bị bất lợi về địa lý, tài nguyên… nhưng nếu dân tộc đó có một nhân sinh quan đúng đắn thì vẫn có thể trở thành một dân tộc giàu mạnh.\n***\nThiên tai động đất và sóng thần xảy ra ở Nhật cách đây 2 tháng, mặc dầu những tin tức liên quan đến biến cố này không còn được nhắc đến nữa, nhưng đối với những người Việt Nam còn quan tâm đến đất nước thì những dư âm của nó vẫn còn để lại nhiều vương vấn suy tư. Cùng là hai nước nhỏ ở Á Châu nhưng định mệnh nào đã đưa đẩy hai dân tộc khác biệt nhau quá xa. Một dân tộc mà mỗi khi nhắc tới, từ Đông sang Tây, đều phải ngã mũ bái phục, còn dân tộc kia thì ít khi được nhắc đến, hay nếu có thì thường là những điều không lấy gì làm vinh dự cho lắm.\nSau biến cố này đã có hàng ngàn ý kiến xuất hiện trên các diễn đàn Internet đặt câu hỏi: “Tại sao lại có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt và người Nhật”, phần lớn những ý kiến này xuất phát từ những người trẻ đang sống ở Việt Nam. Đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy có nhiều người Việt Nam đang thao thức muốn thay đổi số phận của đất nước mình.\nĐây là một đề tài rất lớn và đòi hỏi sự suy nghĩ, nghiên cứu nghiêm túc của nhiều người nhất là những nhà trí thức. Bài viết này để chia sẻ câu hỏi đó và chỉ nên xem như những lời góp ý rất khiêm tốn.\nSự chênh lệch giữa Việt Nam và Nhật Bản không phải chỉ xảy ra bây giờ, từ đầu thế kỷ 20 Nhật đã vượt ta rất xa. Trong cuốn “Niên Biểu” cụ Phan bội Châu đã kể lại kinh nghiệm của mình sau hai lần đến nước Nhật để tìm đường cứu nước (lần đầu tiên vào năm 1905). Những điều tai nghe mắt thấy tại đây khiến cụ rất phục tinh thần của dân tộc Nhật Bản. Người phu xe, thuộc giai cấp lao động bình dân, chở cụ đi tìm một sinh viên người Trung Hoa, mất nhiều thời gian công sức mà cuối cùng vẫn nhận đúng 52 xu: “Than ôi! trình độ trí thức dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng dám chết thẹn lắm sao!”.\nNước Nhật nằm ở vị trí đầu sóng ngọn gió, chịu liên tục những thiên tai trong suốt chiều dài lịch sử và họ chấp nhận định mệnh đó với lòng can đảm. Thiên tai vừa rồi rất nhỏ so với trận động đất tại Tokyo vào năm 1923 và hai quả bom nguyên tử vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến. Nhờ phương tiện truyền thông quá văn minh cho nên cả thế giới vừa rồi có cơ hội nhìn thấy rõ hơn “tinh thần Nhật Bản” trong cơn nguy biến.\nTrận động đất xảy ra tại Tokyo ngày 1/9/1923 đã làm cho 130,000 người thiệt mạng, Yokohama bị tàn phá hoàn toàn, phân nửa của Tokyo bị tiêu hủy. Trong quyển “Thảm nạn Nhật Bản” (Le désastre Japonais) của đại sứ Pháp tại Nhật thời đó thuật lại: ”Từng cá nhân kẻ góp chút gạo, kẻ đem chiếc xuồng để giúp đỡ nhau như một đại gia đình”chứng tỏ là họ có một truyền thống tương thân tương ái lâu đời.\nVào cuối Đệ Nhị Thế Chiến hai quả bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki, ngay lập tức làm thiệt mạng khoảng 150,000 người. Những thành phố kỹ nghệ của Nhật cũng bị tàn phá nặng nề vì những trận mưa bom của phi cơ Đồng Minh. Lần đầu tiên trong lịch sử người Nhật phải chấp nhận đầu hàng và là nỗi nhục quá lớn đối với họ như lời của Nhật Hoàng Hirorito: “Chúng ta phải chịu đựng những điều không thể chịu đựng nỗi”.\nKhông có hình ảnh nào thê thảm như nước Nhật lúc đó, kinh tế gần như bị kiệt quệ hoàn toàn. Tuy nhiên Đồng Minh có thể tiêu diệt nước Nhật nhưng không thể tiêu diệt được tinh thần của người Nhật, họ đã biến cái nhục thua trận thành sức mạnh để vươn lên từ đống tro tàn.\nĐến năm 1970, chỉ có 25 năm, một nước bại trận hoang tàn đổ nát trở thành một cường quốc kinh tế đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ thua có Hoa Kỳ. Danh từ “Phép lạ kinh tế” phát xuất từ hiện tượng này.\nTrong 7 năm từ 1945 cho đến 1952, tướng MacArthur, thay mặt Hoa Kỳ quản trị nước Nhật với tư cách là Chỉ Huy Tối Cao của Lực Lượng Đồng Minh (Supreme Commander of the Allied Powers) – vì nể phục và quý mến người Nhật cho nên vị tướng này muốn biến nước Nhật trở thành một “Nước Mỹ lý tưởng” hay nước Thụy Sĩ ở Á Châu. Tuy cuối cùng kết quả không được trọn vẹn như ý muốn của ông vì người Nhật không thể để mất hồn tính dân tộc. Nhưng nước Nhật được như ngày nay có công đóng góp rất lớn của tướng MacArthur.\nTrở lại chuyện thiên tai vừa rồi, ngay sau đó có cả ngàn bài viết ca ngợi tinh thần của người Nhật. Nhiều tờ báo lớn của Tây Phương đi tít trang mặt: “Người Nhật: Một Dân Tộc Vĩ Đại”. Nhật báo lớn nhất của Mỹ, New York Times, số ra ngày 20 tháng 3 đăng bài “Những điều người Nhật có thể dạy chúng ta” của ký giả Nicholas Kriftoff.\nĐúng như lời của nhà báo Ngô Nhân Dụng đã viết: “Một dân tộc, và mỗi con người, khi bị thử thách trong cơn hoạn nạn, là lúc chứng tỏ mình lớn hay nhỏ, có đáng kính trọng hay không”.\nDùng từ vĩ đại đối với nước Nhật không cường điệu chút nào, họ vĩ đại thật. Giữa cảnh chết chóc, nhà cửa tan nát, đói lạnh, tuyệt vọng… vậy mà họ vẫn không để mất nhân cách, mọi người nối đuôi nhau chờ đợi hàng giờ để lãnh thức ăn, tuyệt đối không oán trách trời, không trách chính quyền, không lớn tiếng, không ồn ào, kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình.\nMột đất nước mà trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, từ quan đến dân, trăm người như một, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.\nToàn bộ nội các Nhật làm việc gần như 24/24. Các hiệu trưởng ngủ lại trường cho đến khi học sinh cuối cùng được di chuyển đi. Các siêu thị hoàn toàn không lợi dụng tình cảnh này để tăng giá. Tiền rơi ngoài đường từ những căn nhà đổ nát không ai màn tới thì đừng nói chi đến chuyện hôi của. Ông Gregory Pflugfelder, giáo sư chuyên nghiên cứu văn hóa Nhật Bản tại Đại Học Columbia (Mỹ) đã nhận xét về người Nhật sau thiên tai này như sau: “Hôi của đơn giản là không xảy ra ở Nhật Bản. Tôi thậm chí còn không chắn rằng trong ngôn ngữ Nhật Bản có từ ngữ này.”\nNgười Nhật là một dân tộc có tinh thần độc lập, tự trọng và lòng yêu nước rất cao, không chờ đợi ai mở lòng thương hại, sau những hoang tàn đổ nát, mọi người cùng nhau bắt tay xây dựng lại.\nMặc dầu chính phủ Hoa Kỳ đề nghị đến giúp dập tắt lò nguyên tử Fukushima nhưng họ từ chối.\nXa lộ tại thành phố Naka, thuộc tỉnh Ibaraki bị hư hại nặng do động đất. Chỉ một tuần sau, ngày 17/3 các công nhân cầu đường Nhật bắt đầu sửa chữa, chỉ 6 ngày sau xa lộ này đã hoàn tất, ngay cả Hoa Kỳ có lẽ cũng không thể đạt được kỷ lục này.\nTừ Nhật Hoàng Akihito, Thủ Tướng Naoto, cho đến các thường dân đều tự tin rằng: “Chúng tôi sẽ phục hồi” như họ đã từng làm trong quá khứ. Cho đến hôm nay (18/5) theo những tin mà chúng ta đọc được trên Internet thì những nơi bị tàn phá đang được phục hồi nhanh chóng. Có thể chỉ 2, 3 năm sau nếu có dịp đến đây chúng ta sẽ thấy cảnh vật hoàn toàn thay đổi.\nĐiều đáng chú ý nhất trong thiên tai này đối với người viết – chính là thái độ của trẻ em. Đến xứ nào, chỉ cần nhìn qua tuổi trẻ là có thể đoán được tương lai của xứ đó, bởi vì tuổi trẻ là hy vọng, là tương lai của đất nước. Không phải chỉ có em học sinh 9 tuổi mất cha mất mẹ, đang đói khát nhưng vẫn từ chối sự ưu tiên hơn người khác được cả thế giới biết đến, mà còn có cả ngàn em học sinh Nhật khác trong hoàn cảnh tương tự vẫn luôn luôn giữ tinh thần kỹ luật và lễ phép.\nNhững em nhỏ, có em còn được bồng trên tay, có em ngồi bên cạnh mẹ trong các nơi tạm cư, mặc dầu đói khát từ mấy ngày qua nhưng nét mặt của các em vẫm bình thản chờ đợi thức ăn mang đến. Những em bé này được dạy dỗ từ nhỏ tinh thần kỷ luật, tự trọng, danh dự và khắc kỹ… không phải chỉ học ở trường hay qua sách vở mà còn qua những tấm gương của người lớn trong những hoàn cảnh thực tế và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.\nMai đây nếu có một cuốn sách giới thiệu những nét đẹp nhất, cao thượng nhất của con người sống trên hành tinh này thì cuốn sách đó không thể thiếu được những hình ảnh của người Nhật trong thiên tai vừa qua.\nTrông người lại nghĩ đến ta!\nTrong bài “Góc ảnh chiếu từ nước Nhật”, nhạc sĩ Tuấn Khanh (ở VN) đã viết một câu thật thấm thía:\n“Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn”.\nMột số người đặt câu hỏi: Nếu tai họa như nước Nhật xảy ra tại VN thì chuyện gì sẽ xảy ra? Ông Mạc Việt Hồng đã diễn tả bức tranh đó như thế này:\n– Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.\n– Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.\n– Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ.\n– Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”.\n– Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào.\n– Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều.\n– Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ.\n– Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau.\n– Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ.\n– Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng.\n.v.v.\nTôi không nghĩ là ông Mạc Việt Hồng nói quá đáng. Chúng ta cũng không cần phải có kinh nghiệm thực tế, chỉ cần đọc qua báo trong nước sau mỗi lần có thiên tai cũng đủ biết là những ghi nhận trên của tác giả không sai chút nào. Nói chung nạn nhân nếu muốn sống sót phải làm theo bản năng “mạnh được yếu thua” hay “khôn nhờ dại chịu”, còn quan chức chính quyền thì coi đó như thời cơ để kiếm tiền.\nNgay tại hải ngoại, nếu thiên tại xảy ra tại những nơi tập trung đông đúc người Việt, phản ứng của người dân có thể không tệ như trong nước nhưng chắc chắn bức tranh đó cũng sẽ không được đẹp đẽ cho lắm.\nCó thể có những quý vị nghĩ rằng: không nên quá đề cao người khác và rẻ rúng thân phận của mình – vì phải giữ lại niềm tự hào dân tộc. Riêng tôi thì không đồng ý với những quan điểm như thế.\nCó hãnh diện gì khi nói ra những điều không hay về chính dân tộc mình, người viết cũng là người Việt, cũng có tất cả những thói hư tật xấu của người VN. Nhưng thiết nghĩ, muốn thoát khỏi sự thua kém, trước hết phải dám can đảm biết nhìn lại chính mình, phải biết mình tốt chỗ nào, xấu chỗ nào, đang đứng tại đâu và cần phải làm những gì. Cũng giống như một người sinh ra trong một gia đình nghèo khó bất hạnh, phải biết chấp nhận số phận đó, nhưng chấp nhận để tìm cách vươn lên chớ không phải chấp nhận để đầu hàng hoàn cảnh. Gần một trăm năm nước đây, Lỗ Tấn từ bỏ nghề y chuyển sang viết văn để mong đánh thức được dân tộc Trung Hoa ra khỏi căn bệnh bạc nhược bằng những toa thuốc cực đắng như “AQ chính truyện”, gần đây nhà văn Bá Dương tiếp nối tinh thần đó với “Người Trung Quốc xấu xí” cũng được nhiều đồng bào của ông cho đó là một đóng góp đáng kể. Cuộc cách mạnh Duy Tân của Minh Trị Thiên Hoàng vào giữa thế kỷ 19 chắc chắn sẽ không thành công được như vậy nếu những nhà tư tưởng của Nhật lúc đó không vạch ra cho đồng bào của họ thấy được những những cái yếu kém trong văn hóa truyền thống cần phải bỏ đi để học hỏi những cái hay của Tây Phương, nhà văn Miyake Setsurei, dành riêng một cuốn sách công phu “Người Nhật xấu xa” xuất bản năm 1891 để đánh thức người Nhật ra khỏi căn bệnh lạc hậu.\nChúng ta chỉ có thể yêu nước nếu chúng ta có niềm tự hào dân tộc. Nhưng tự hào vào những điều không có căn cứ hay không có thật sẽ có tác dụng ngược như những liều thuốc an thần.\nNhững tự hào giả tạo này có khi vì thiếu hiểu biết, có khi vì mưu đồ chính trị của kẻ cầm quyền như những gì mà người CS đã làm đối với dân VN trong hơn nửa thế kỷ qua, và tác hại của nó thì ngày nay chúng ta đã thấy rõ.\nNgười Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào người ngoại quốc, chớ không tự quyết định số phận của mình.\nMỗi khi nói về những tệ hại của đất nước VN hiện nay đa số chúng ta thường hay đổ hết trách nhiệm cho người Cộng Sản. Thật sự CS không phải là thành phần duy nhất chịu trách nhiệm cho những bi kịch của đất nước hôm nay, họ chỉ là sản phẩm đương nhiên của một nền văn hóa thiếu lành mạnh. Nếu CS là nguyên nhân của mọi sự xấu xa thì thành phần người Việt đang sống tại những quốc gia văn minh và giàu có nhất thế giới như Hoa Kỳ, Canada, Úc… phải là những người thể hiện nếp sống văn hóa cao xứng đáng với xã hội văn minh mà họ thừa hưởng. Nhưng không, những người Việt đó, tuy khá hơn người trong nước nhưng vẫn thua kém nhiều sắc dân khác, vẫn mang tất cả những khuyết tật mà cụ Phan Bộ Châu, Phan Chu Trinh đã nêu ra gần một trăm năm trước. Vẫn chia rẽ, vẫn tỵ hiềm nhau, vẫn xâu xé lẫn nhau, có khi chỉ vì bất đồng quan điểm, có khi chỉ vì một quyền lợi thật nhỏ, thậm chí có khi chỉ vì một hư danh.\nKhông phải là một tình cờ của lịch sử mà chủ nghĩa CS đã dành được những thắng lợi trong cuộc cách mạnh mùa thu năm 1945, và luôn luôn giữ thế thượng phong trên đất nước VN từ đó đến nay. Dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh thay vì Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim… hoàn toàn không phải vì Hồ Chí Minh giỏi hơn, yêu nước hơn, nhiệt tình hơn những người kia, nhưng chỉ vì Hồ Chí Minh đáp ứng đúng tâm lý của người Việt – đó là tâm lý tôn thờ bạo lực. Chắc chắn không có nước nào trên thế giới này mà bài Quốc Ca có câu sắt máu như thế này: “Thề phanh thây uống máu quân thù”, mà “quân thù” đó bất cần là ngoại bang hay đồng bào ruột thịt, nghe mà rợn người. Khẩu hiệu của phong trào Xô-viết Nghệ Tĩnh vào những năm 1930, 31 do đảng CS lãnh đạo là: Trí, phú, địa, hào -Đào tận gốc trốc tận rễ.\nĐối với người VN bạo lực có sức quyến rũ hơn là nhu cầu khai sáng trí tuệ để giải quyết vấn đề một cách ôn hòa. Hồ Chí Minh chọn chủ nghĩa CS dựa trên bạo lực cách mạng và đấu tranh giai cấp. Giải pháp bạo lực này đòi hỏi phải luôn tồn tại một kẻ thù làm đối tượng. Hết kẻ thù thực dân phải tìm ra một kẻ thù khác để có lý do hành động, chính vì thế cho nên máu và nước mắt vẫn tiếp tục rơi trên đất nước VN trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.\nHoàn toàn trái ngược với Hồ Chí Minh, Phan Chu Trinh chọn giải pháp Khai Dân trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân sinh. Theo ông, muốn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang và sự nghèo khổ lạc hậu, trước hết phải nâng cao dân trí, mở mang trí tuệ. Dân trí cao người dân sẽ ý thức được quyền làm người, quyền dân tộc, rồi từ đó sẽ tranh đấu bằng giải pháp chính trị để giành độc lập. Dân trí thấp kém cho dù có dành được độc lập thì vẫn tiếp tục là một dân tộc nô lệ ở một hình thức khác.\nCó thể nói trong lịch sử hiện đại của VN, ông là một trong những người Việt hiếm hoi nhìn ra nguyên nhân mất nước, nguy cơ dân tộc, không phải ở đâu khác mà là trong văn hóa, từ văn hóa mà ra.\nSau Đệ Nhị Thế Chiến có gần 30 nước dành được độc lập, phần lớn không đổ một giọt máu, chỉ có vài nước chọn chủ nghĩa CS trong đó có VN, phải trả bằng máu và nước mắt của hàng triệu sinh mạng để cuối cùng trở thành một trong những nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới. Chọn lựa này là chọn lựa của dân tộc của VN chớ không phải do sức ép của ngoại bang hay một lý do gì khác. Người Cộng sản biến dân tộc VN trở thành một lực lượng tiên phong trong cuộc tranh chấp giữa hai khối CS và Tự Do và luôn luôn hãnh diện với thế giới về một dân tộc “bước ra khỏi cửa là thấy anh hùng”.\nHà Sĩ Phu đã có nhận xét rất đúng là giữa Hồ Chí Minh và Phan Chu Trinh, dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh và những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.\nThật cay đắng cho những người hết lòng vì nước vì dân như Phan Chu Trinh, mặc dầu nhìn xa thấy rộng, tư tưởng nhân bản, kiến thức uyên bác, lòng yêu nước và nhiệt tình có thừa, nhưng cuối cùng Phong Trào Duy Tân của cụ đã thất bại chỉ vì không được sự ủng hộ rộng rãi của quần chúng, ngay cả cụ Phan Bội Châu – một đồng chí thân thiết với cụ trong nhiều năm cũng không ủng hộ quan điểm của cụ.\nLà một người yêu nước chân thật ông không tự lừa dối mình và lừa dối dân tộc của mình bằng những chiêu bài mị dân, những điều tự hào không có thật. Ông là người nhìn thấy được vấn đề, và cố gắng đi tìm một phương thuốc cứu chữa.\nNhưng tại những nơi mà lưỡi gươm có tác dụng mạnh hơn ngòi bút thì những tiếng nói nhân bản như ông trở thành những tiếng kêu giữa sa mạc hoang vắng và ông trở nên lạc lõng trong một xã hội mà nếp suy nghĩ hủ lậu đã bám rễ quá lâu và quá chặt, trở thành một căn bệnh trầm kha hủy hoại đất nước và làm cho dân tộc sa vào vòng nô lệ.\nNhìn qua đất nước Nhật Bản, một dân tộc có chiều dài lịch sử gần giống như chúng ta, có diện tích gần bằng, dân số không chênh lệnh mấy (127 triệu so với 87 triệu), cũng chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa và Khổng Giáo, không khỏi làm cho chúng ta đau lòng khi thấy được sự khác biệt quá lớn giữa hai đất nước. Sự khác biệt về kinh tế, sự giàu có tiện nghi không phải là điều quan trọng, chủ yếu là sự khác biệt về cách suy nghĩ (mentality) giữa hai dân tộc. Vào thời điểm 1858, khi người Pháp bắt đầu xăm lăng VN thì dân ta vẫn còn u mê bám vào những giá trị đã lỗi thời, người Nhật tức thời bỏ những truyền thống hủ lậu, học hỏi những cái hay của Tây Phương để bắt kịp họ. Đến thời điểm sau Đệ Nhị Thế Chiến, VN muốn trở thành biểu tượng của một dân tộc anh hùng, người Nhật biết nuốt nhục của kẻ thua trận chịu sự đô hộ của Mỹ, tận dụng lòng mã thượng của kẻ chiến thắng, dồn mọi sinh lực dân tộc để vươn lên thành một cường quốc kinh tế.\nTại sao lại có sự khác biệt như vậy? Những nghiên cứu công phu và nghiêm chỉnh của các cơ quan quốc tế gần đây như Cơ quan Phát Triển Liên Hiệp Quốc (United Nations Development Program – UNDP) đã chứng minh một cách thuyết phục rằng sự chênh lệnh giàu nghèo giữa các quốc gia chủ yếu không phải do yếu tố địa lý, tài nguyên thiên nhiên, tôn giáo, chủng tộc… mà chủ yếu là do yếu tố văn hóa. Văn hóa quyết định tất cả. Văn hóa tạo ra nếp suy nghĩ (mentality) của mỗi dân tộc, và chính nếp suy nghĩ này làm cho mỗi dân tộc có ứng xử khác nhau khi đương đầu với cùng một thử thách. Tại sao có những dân tộc mà quan chức chính phủ tham nhũng cả hàng triệu đô la như ở các nước Phi Châu hay VN ngày nay mà mọi người vẫn xem đó là chuyện bình thường, trong lúc đó tại một nước khác – một bộ trưởng chỉ vì nhầm lẫn nhận 600 đô cho quỹ tranh cử đã phải xin lỗi quốc dân rồi từ chức (1)? tại sao một quốc gia nhỏ bé như Do Thái chưa tới 3 triệu dân (2) có thể chiến thắng cả khối Á Rập trong cuộc chiến năm 1967 và tồn tại vững mạnh cho đến ngày hôm nay? Trong lúc đó có những nền văn minh đã từng một thời ngự trị thế giới mà ngày nay biến mất … và còn cả ngàn thí dụ khác để chứng minh rằng chính yếu tố văn hóa quyết định sự tồn vong và sự lớn bé của mỗi dân tộc.\nNhững dân tộc như Đức, Nhật, Do Thái, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Hoa Kỳ… cho dù bị thiên tai tàn phá đến đâu, cho dù sống ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng vẫn có thể vươn trở thành những nước giàu mạnh, trái lại những xứ như Iraq, Nigeria, Venezuela, Angola, Libya… mặc dầu tràn ngập dầu hỏa nhưng vẫn là những nước nghèo.\nBước ngoặc quan trọng nhất đã làm thay đổi khoảng cách giữa ta và Nhật chính là cuộc cách mạng Duy Tân tại Nhật bắt đầu từ năm 1868. Trong lúc người Nhật tức thời thay đổi thì các vua chúa VN vẫn còn ngủ mê bên trong các bức tường cung điện ở Huế. Họ không thấy được thế giới đã thay đổi, vẫn tiếp tục tôn sùng và thần tượng Trung Quốc trong lúc nước này đã bị thua thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương.\nVào tháng 7 năm 1853 khi triều đình Tokugawa từ chối không cho Thuyền trưởng người Mỹ Mathew Perry lên bờ để trao bức thư của Tổng Thống Fillmore, ông ra lệnh bắn vào thành phố Edo (Tokyo ngày nay). Những quả đại bác này đã làm cho người Nhật thức tỉnh ngay. Lòng ái quốc và niềm tự hào dân tộc đã làm cho họ đoàn kết lại để tìm cách giúp đất nước thoát khỏi nguy cơ nô lệ. Chính sự thức tỉnh này đã mở đầu cuộc cách mạng Minh Trị Duy Tân kéo dài 44 năm. Đó là một cuộc cách mạnh đúng nghĩa, một cuộc cách mạng triệt để, họ làm đến nơi đến chốn, kẻ đi Mỹ, người đi Âu Châu, kẻ đi chính thức người đi lậu bằng cách trốn xuống tàu buôn Tây Phương như trường hợp của thần đồng Yoshida Shôin, tất cả đều cùng một mục đích là tìm đến tận nguồn cội của nền văn minh để học hỏi những cái tinh túy mang về thay đổi đất nước. Họ từ bỏ một cách dứt khoát tất cả những cái cũ không còn hợp nhưng không để mất tinh thần độc lập. Họ không phải chỉ có một ông vua Minh Trị hết lòng yêu nước mà cả trăm ngàn những tấm lòng như thế quyết tâm đưa nước Nhật lên vị trí ngang hàng với các nước Tây Phương.\nKhi nói đến cuộc Duy Tân Minh Trị nhiều người vẫn lầm tưởng đó là cuộc cách mạng kỹ nghệ, mở cửa để giao thương và học hỏi kỹ thuật của Phương Tây. Thật sự không phải như thế, học hỏi kỹ thuật chỉ là mặt nổi, chủ yếu là người Nhật học hỏi những tinh túy về tư tưởng của người Tây Phương để khai sáng trí tuệ cho dân tộc của họ.\nChỉ có vài quả bom của Thuyền Trưởng Mathew Perry đã làm cho người Nhật thức tỉnh, trong lúc đó nhìn lại đất nước chúng ta, kể từ thời điểm 1853 cho đến hôm nay đã có hàng trăm ngàn quả bom đã rơi xuống đất nước Việt Nam, không những chỉ tàn phá hình hài đất nước mà còn làm tan nát tâm hồn dân tộc với bao sự ngậm ngùi, nhục nhã đắng cay của một dân tộc nhược tiểu. Nhưng tất cả những nỗi đau đó vẫn chưa đủ để làm cho người Việt thức tỉnh, để thấy cần phải có một nhu cầu thay đổi cần thiết như người Nhật đã làm từ giữa thế kỷ thứ kỷ 19.\nVào tháng 8 năm 1858 người Pháp bắt đầu cuộc chiến xăm lăng đất nước VN, trước đó vào mùa thu năm 1847 để phản đối chính sách cấm đạo của vua Thiệu Trị, Trung tướng Rigault de Genouilly đã bắn chìm 5 chiếc thuyền của Việt Nam, năm 1842 Trung Quốc đã bại trận thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương trong cuộc chiến Nha Phiến. Nhưng tiếc thay tất cả những dấu hiệu cảnh cáo đó vẫn chưa đủ để làm cho triều đình nhà Nguyễn thức tỉnh. Đến lúc đó họ vẫn không nhận ra rằng đất nước đang đứng trước khúc quanh của lịch sử. Từ thời điểm năm 1842 hay 1847 cho đến 1858, đó là một khoảng thời gian rất dài (14 năm), nếu các vua nhà Nguyễn thức thời, khôn khéo như các vua chúa Nhật Bản thì đất nước chúng ta đâu phải chịu 80 năm đô hộ của người Pháp và đâu phải chịu tai họa Cộng Sản kéo dài đến hôm nay.\nPhạm Hoài Nam\n(Tuần tới: Cuộc Cách Mạnh Minh Trị Duy Tân)\n__________________________​__________________________​_________\nGhi chú:\n(1) Ngoại trưởng Nhật Seiji Maehara từ chức ngày 6 Tháng Ba 2011 vì nhận 600 Mỹ kim cho quỹ chính trị từ một người ngoại quốc.\n(2) Dân số Do Thái vào thời điểm 1967 là 2.7 triệu người.\nnguồn: facebook\nBình luận (1) Gordon — 2012-02-08 06:49\nDài vcl :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/02/t%E1%BA%A1i-sao-co-s%E1%BB%B1-khac-bi%E1%BB%87t-qua-l%E1%BB%9Bn-gi%E1%BB%AFa-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BB%87t-nam-va-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-nh%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003eTrước đây do công việc tôi có dịp đi Nhật nhiều lần cũng như đi nhiều nước khác trên thế giới. Nước Nhật không phải là nước mà tôi thích đến nhất (có thể vì đắt đỏ quá) nhưng đó là đất nước mà tôi nể phục nhất – không chỉ phục ở những thành tựu của sự văn minh, những công trình kiến trúc tuyệt mỹ mà còn ở yếu tố con người.\u003cbr\u003e\nKể từ đó tôi luôn tò mò tìm hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của các con cháu Thái Dương Thần Nữ.\u003cbr\u003e\nCàng biết thêm về họ tôi càng phục họ hơn. Đó là một dân tộc có nhiều điểm rất đặc biệt. Một dân tộc luôn tự hào về những giá trị truyền thống nhưng khi cần cũng sẵn sàng dứt bỏ những gì đã lỗi thời. Một dân tộc mang niềm kiêu hãnh lớn lao nhưng đồng thời cũng luôn biết học hỏi cái hay của người khác. Một dân tộc đã từng đánh bại các đế quốc Mông Cổ, Trung Hoa và Nga Sô nhưng cũng biết nuốt cái nhục bại trận để vươn lên thành một cường quốc kinh tế. Một dân tộc ít khi ồn ào lớn tiếng, và luôn xem trọng sự ngăn nắp sạch sẽ. Nhưng đặc biệt hơn cả – đó là một dân tộc chưa bao giờ biết đầu hàng trước nghịch cảnh.\u003cbr\u003e\nTôi nhớ trước đây có đọc một bài viết của một người Việt sống lâu năm tại Nhật, quên mất tên tác giả, trong đó ông có nêu ra một chi tiết để phân biệt giữa người Nhật bản địa và người ngoại quốc sống ở Nhật – đó là nhìn qua cách phơi quần áo. Người ngoại quốc phơi lung tung, còn người Nhật phơi theo thứ tự, quần theo quần, áo theo áo….\u003cbr\u003e\nĐúng như nhà văn Haruki Murakami đã nhận định: “Người Nhật là kho tàng của nước Nhật”. Tôi rất cám ơn đất nước này vì chính người Nhật đã cho tôi một niềm tin rằng bất cứ một đất nước nào, dù nhỏ, dù bị bất lợi về địa lý, tài nguyên… nhưng nếu dân tộc đó có một nhân sinh quan đúng đắn thì vẫn có thể trở thành một dân tộc giàu mạnh.\u003cbr\u003e\n***\u003cbr\u003e\nThiên tai động đất và sóng thần xảy ra ở Nhật cách đây 2 tháng, mặc dầu những tin tức liên quan đến biến cố này không còn được nhắc đến nữa, nhưng đối với những người Việt Nam còn quan tâm đến đất nước thì những dư âm của nó vẫn còn để lại nhiều vương vấn suy tư. Cùng là hai nước nhỏ ở Á Châu nhưng định mệnh nào đã đưa đẩy hai dân tộc khác biệt nhau quá xa. Một dân tộc mà mỗi khi nhắc tới, từ Đông sang Tây, đều phải ngã mũ bái phục, còn dân tộc kia thì ít khi được nhắc đến, hay nếu có thì thường là những điều không lấy gì làm vinh dự cho lắm.\u003cbr\u003e\nSau biến cố này đã có hàng ngàn ý kiến xuất hiện trên các diễn đàn Internet đặt câu hỏi: “Tại sao lại có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt và người Nhật”, phần lớn những ý kiến này xuất phát từ những người trẻ đang sống ở Việt Nam. Đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy có nhiều người Việt Nam đang thao thức muốn thay đổi số phận của đất nước mình.\u003cbr\u003e\nĐây là một đề tài rất lớn và đòi hỏi sự suy nghĩ, nghiên cứu nghiêm túc của nhiều người nhất là những nhà trí thức. Bài viết này để chia sẻ câu hỏi đó và chỉ nên xem như những lời góp ý rất khiêm tốn.\u003cbr\u003e\nSự chênh lệch giữa Việt Nam và Nhật Bản không phải chỉ xảy ra bây giờ, từ đầu thế kỷ 20 Nhật đã vượt ta rất xa. Trong cuốn “Niên Biểu” cụ Phan bội Châu đã kể lại kinh nghiệm của mình sau hai lần đến nước Nhật để tìm đường cứu nước (lần đầu tiên vào năm 1905). Những điều tai nghe mắt thấy tại đây khiến cụ rất phục tinh thần của dân tộc Nhật Bản. Người phu xe, thuộc giai cấp lao động bình dân, chở cụ đi tìm một sinh viên người Trung Hoa, mất nhiều thời gian công sức mà cuối cùng vẫn nhận đúng 52 xu: “Than ôi! trình độ trí thức dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng dám chết thẹn lắm sao!”.\u003cbr\u003e\nNước Nhật nằm ở vị trí đầu sóng ngọn gió, chịu liên tục những thiên tai trong suốt chiều dài lịch sử và họ chấp nhận định mệnh đó với lòng can đảm. Thiên tai vừa rồi rất nhỏ so với trận động đất tại Tokyo vào năm 1923 và hai quả bom nguyên tử vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến. Nhờ phương tiện truyền thông quá văn minh cho nên cả thế giới vừa rồi có cơ hội nhìn thấy rõ hơn “tinh thần Nhật Bản” trong cơn nguy biến.\u003cbr\u003e\nTrận động đất xảy ra tại Tokyo ngày 1/9/1923 đã làm cho 130,000 người thiệt mạng, Yokohama bị tàn phá hoàn toàn, phân nửa của Tokyo bị tiêu hủy. Trong quyển “Thảm nạn Nhật Bản” (Le désastre Japonais) của đại sứ Pháp tại Nhật thời đó thuật lại: ”Từng cá nhân kẻ góp chút gạo, kẻ đem chiếc xuồng để giúp đỡ nhau như một đại gia đình”chứng tỏ là họ có một truyền thống tương thân tương ái lâu đời.\u003cbr\u003e\nVào cuối Đệ Nhị Thế Chiến hai quả bom nguyên tử bỏ xuống Hiroshima và Nagasaki, ngay lập tức làm thiệt mạng khoảng 150,000 người. Những thành phố kỹ nghệ của Nhật cũng bị tàn phá nặng nề vì những trận mưa bom của phi cơ Đồng Minh. Lần đầu tiên trong lịch sử người Nhật phải chấp nhận đầu hàng và là nỗi nhục quá lớn đối với họ như lời của Nhật Hoàng Hirorito: “Chúng ta phải chịu đựng những điều không thể chịu đựng nỗi”.\u003cbr\u003e\nKhông có hình ảnh nào thê thảm như nước Nhật lúc đó, kinh tế gần như bị kiệt quệ hoàn toàn. Tuy nhiên Đồng Minh có thể tiêu diệt nước Nhật nhưng không thể tiêu diệt được tinh thần của người Nhật, họ đã biến cái nhục thua trận thành sức mạnh để vươn lên từ đống tro tàn.\u003cbr\u003e\nĐến năm 1970, chỉ có 25 năm, một nước bại trận hoang tàn đổ nát trở thành một cường quốc kinh tế đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ thua có Hoa Kỳ. Danh từ “Phép lạ kinh tế” phát xuất từ hiện tượng này.\u003cbr\u003e\nTrong 7 năm từ 1945 cho đến 1952, tướng MacArthur, thay mặt Hoa Kỳ quản trị nước Nhật với tư cách là Chỉ Huy Tối Cao của Lực Lượng Đồng Minh (Supreme Commander of the Allied Powers) – vì nể phục và quý mến người Nhật cho nên vị tướng này muốn biến nước Nhật trở thành một “Nước Mỹ lý tưởng” hay nước Thụy Sĩ ở Á Châu. Tuy cuối cùng kết quả không được trọn vẹn như ý muốn của ông vì người Nhật không thể để mất hồn tính dân tộc. Nhưng nước Nhật được như ngày nay có công đóng góp rất lớn của tướng MacArthur.\u003cbr\u003e\nTrở lại chuyện thiên tai vừa rồi, ngay sau đó có cả ngàn bài viết ca ngợi tinh thần của người Nhật. Nhiều tờ báo lớn của Tây Phương đi tít trang mặt: “Người Nhật: Một Dân Tộc Vĩ Đại”. Nhật báo lớn nhất của Mỹ, New York Times, số ra ngày 20 tháng 3 đăng bài “Những điều người Nhật có thể dạy chúng ta” của ký giả Nicholas Kriftoff.\u003cbr\u003e\nĐúng như lời của nhà báo Ngô Nhân Dụng đã viết: “Một dân tộc, và mỗi con người, khi bị thử thách trong cơn hoạn nạn, là lúc chứng tỏ mình lớn hay nhỏ, có đáng kính trọng hay không”.\u003cbr\u003e\nDùng từ vĩ đại đối với nước Nhật không cường điệu chút nào, họ vĩ đại thật. Giữa cảnh chết chóc, nhà cửa tan nát, đói lạnh, tuyệt vọng… vậy mà họ vẫn không để mất nhân cách, mọi người nối đuôi nhau chờ đợi hàng giờ để lãnh thức ăn, tuyệt đối không oán trách trời, không trách chính quyền, không lớn tiếng, không ồn ào, kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình.\u003cbr\u003e\nMột đất nước mà trong cơn khốn khó, không đổ lỗi cho nhau, từ quan đến dân, trăm người như một, trên dưới một lòng lo tìm cách đối phó, thì đất nước đó xứng đáng là một đất nước vĩ đại.\u003cbr\u003e\nToàn bộ nội các Nhật làm việc gần như 24/24. Các hiệu trưởng ngủ lại trường cho đến khi học sinh cuối cùng được di chuyển đi. Các siêu thị hoàn toàn không lợi dụng tình cảnh này để tăng giá. Tiền rơi ngoài đường từ những căn nhà đổ nát không ai màn tới thì đừng nói chi đến chuyện hôi của. Ông Gregory Pflugfelder, giáo sư chuyên nghiên cứu văn hóa Nhật Bản tại Đại Học Columbia (Mỹ) đã nhận xét về người Nhật sau thiên tai này như sau: “Hôi của đơn giản là không xảy ra ở Nhật Bản. Tôi thậm chí còn không chắn rằng trong ngôn ngữ Nhật Bản có từ ngữ này.”\u003cbr\u003e\nNgười Nhật là một dân tộc có tinh thần độc lập, tự trọng và lòng yêu nước rất cao, không chờ đợi ai mở lòng thương hại, sau những hoang tàn đổ nát, mọi người cùng nhau bắt tay xây dựng lại.\u003cbr\u003e\nMặc dầu chính phủ Hoa Kỳ đề nghị đến giúp dập tắt lò nguyên tử Fukushima nhưng họ từ chối.\u003cbr\u003e\nXa lộ tại thành phố Naka, thuộc tỉnh Ibaraki bị hư hại nặng do động đất. Chỉ một tuần sau, ngày 17/3 các công nhân cầu đường Nhật bắt đầu sửa chữa, chỉ 6 ngày sau xa lộ này đã hoàn tất, ngay cả Hoa Kỳ có lẽ cũng không thể đạt được kỷ lục này.\u003cbr\u003e\nTừ Nhật Hoàng Akihito, Thủ Tướng Naoto, cho đến các thường dân đều tự tin rằng: “Chúng tôi sẽ phục hồi” như họ đã từng làm trong quá khứ. Cho đến hôm nay (18/5) theo những tin mà chúng ta đọc được trên Internet thì những nơi bị tàn phá đang được phục hồi nhanh chóng. Có thể chỉ 2, 3 năm sau nếu có dịp đến đây chúng ta sẽ thấy cảnh vật hoàn toàn thay đổi.\u003cbr\u003e\nĐiều đáng chú ý nhất trong thiên tai này đối với người viết – chính là thái độ của trẻ em. Đến xứ nào, chỉ cần nhìn qua tuổi trẻ là có thể đoán được tương lai của xứ đó, bởi vì tuổi trẻ là hy vọng, là tương lai của đất nước. Không phải chỉ có em học sinh 9 tuổi mất cha mất mẹ, đang đói khát nhưng vẫn từ chối sự ưu tiên hơn người khác được cả thế giới biết đến, mà còn có cả ngàn em học sinh Nhật khác trong hoàn cảnh tương tự vẫn luôn luôn giữ tinh thần kỹ luật và lễ phép.\u003cbr\u003e\nNhững em nhỏ, có em còn được bồng trên tay, có em ngồi bên cạnh mẹ trong các nơi tạm cư, mặc dầu đói khát từ mấy ngày qua nhưng nét mặt của các em vẫm bình thản chờ đợi thức ăn mang đến. Những em bé này được dạy dỗ từ nhỏ tinh thần kỷ luật, tự trọng, danh dự và khắc kỹ… không phải chỉ học ở trường hay qua sách vở mà còn qua những tấm gương của người lớn trong những hoàn cảnh thực tế và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.\u003cbr\u003e\nMai đây nếu có một cuốn sách giới thiệu những nét đẹp nhất, cao thượng nhất của con người sống trên hành tinh này thì cuốn sách đó không thể thiếu được những hình ảnh của người Nhật trong thiên tai vừa qua.\u003cbr\u003e\nTrông người lại nghĩ đến ta!\u003cbr\u003e\nTrong bài “Góc ảnh chiếu từ nước Nhật”, nhạc sĩ Tuấn Khanh (ở VN) đã viết một câu thật thấm thía:\u003cbr\u003e\n“Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật, người ta bừng sáng hy vọng và đôi khi sống giữa những điều được gọi tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn”.\u003cbr\u003e\nMột số người đặt câu hỏi: Nếu tai họa như nước Nhật xảy ra tại VN thì chuyện gì sẽ xảy ra? Ông Mạc Việt Hồng đã diễn tả bức tranh đó như thế này:\u003cbr\u003e\n– Động đất có khi chết 200 nhưng giẫm đạp lên nhau mà chạy, chết thêm nghìn nữa.\u003cbr\u003e\n– Các ban ngành sẽ họp bàn cách cứu hộ từ ngày này qua ngày kia.\u003cbr\u003e\n– Cướp giật hôi của sẽ phổ biến, hoa người ta còn cướp giật nói chi tới đồ ăn hay tiền bạc vào lúc hỗn quan hỗn quân như vậy. Người đi hôi của sẽ nhiều hơn người đi cứu trợ.\u003cbr\u003e\n– Nếu có phát khẩu phần ăn sẽ chẳng có hàng lối gì, bà già trẻ nhỏ sẽ bị chen cho bẹp ruột, ai thắc mắc hay nhìn đểu mấy kẻ chen lấn, thì “bố cho mày mấy chưởng”.\u003cbr\u003e\n– Sẽ xuất hiện đủ loại cò: Cò mua, cò bán, cò di tản, cò cứu trợ, cò bệnh viện… tha hồ chặt chém đồng bào.\u003cbr\u003e\n– Tiền và hàng cứu trợ sẽ vào tay dân thì ít, cửa quan thì nhiều.\u003cbr\u003e\n– Ai muốn người nhà mình đang kẹt trong đống đổ nát được đào bới, tìm kiếm trước thì hãy chi đẹp cho đội cứu hộ.\u003cbr\u003e\n– Khu nào có quan chức ở thì được ưu tiên cứu hộ trước, khu nào dân đen sinh sống thì cứu sau.\u003cbr\u003e\n– Cửa hàng sẽ thi nhau tăng giá, bắt chẹt những người khốn khổ.\u003cbr\u003e\n– Tổ chức nào, tôn giáo nào muốn cứu trợ thì phải được sự đồng ý của Mặt trận Tổ quốc và các cấp chính quyền kẻo các “thế lực thù địch” lợi dụng.\u003cbr\u003e\n.v.v.\u003cbr\u003e\nTôi không nghĩ là ông Mạc Việt Hồng nói quá đáng. Chúng ta cũng không cần phải có kinh nghiệm thực tế, chỉ cần đọc qua báo trong nước sau mỗi lần có thiên tai cũng đủ biết là những ghi nhận trên của tác giả không sai chút nào. Nói chung nạn nhân nếu muốn sống sót phải làm theo bản năng “mạnh được yếu thua” hay “khôn nhờ dại chịu”, còn quan chức chính quyền thì coi đó như thời cơ để kiếm tiền.\u003cbr\u003e\nNgay tại hải ngoại, nếu thiên tại xảy ra tại những nơi tập trung đông đúc người Việt, phản ứng của người dân có thể không tệ như trong nước nhưng chắc chắn bức tranh đó cũng sẽ không được đẹp đẽ cho lắm.\u003cbr\u003e\nCó thể có những quý vị nghĩ rằng: không nên quá đề cao người khác và rẻ rúng thân phận của mình – vì phải giữ lại niềm tự hào dân tộc. Riêng tôi thì không đồng ý với những quan điểm như thế.\u003cbr\u003e\nCó hãnh diện gì khi nói ra những điều không hay về chính dân tộc mình, người viết cũng là người Việt, cũng có tất cả những thói hư tật xấu của người VN. Nhưng thiết nghĩ, muốn thoát khỏi sự thua kém, trước hết phải dám can đảm biết nhìn lại chính mình, phải biết mình tốt chỗ nào, xấu chỗ nào, đang đứng tại đâu và cần phải làm những gì. Cũng giống như một người sinh ra trong một gia đình nghèo khó bất hạnh, phải biết chấp nhận số phận đó, nhưng chấp nhận để tìm cách vươn lên chớ không phải chấp nhận để đầu hàng hoàn cảnh. Gần một trăm năm nước đây, Lỗ Tấn từ bỏ nghề y chuyển sang viết văn để mong đánh thức được dân tộc Trung Hoa ra khỏi căn bệnh bạc nhược bằng những toa thuốc cực đắng như “AQ chính truyện”, gần đây nhà văn Bá Dương tiếp nối tinh thần đó với “Người Trung Quốc xấu xí” cũng được nhiều đồng bào của ông cho đó là một đóng góp đáng kể. Cuộc cách mạnh Duy Tân của Minh Trị Thiên Hoàng vào giữa thế kỷ 19 chắc chắn sẽ không thành công được như vậy nếu những nhà tư tưởng của Nhật lúc đó không vạch ra cho đồng bào của họ thấy được những những cái yếu kém trong văn hóa truyền thống cần phải bỏ đi để học hỏi những cái hay của Tây Phương, nhà văn Miyake Setsurei, dành riêng một cuốn sách công phu “Người Nhật xấu xa” xuất bản năm 1891 để đánh thức người Nhật ra khỏi căn bệnh lạc hậu.\u003cbr\u003e\nChúng ta chỉ có thể yêu nước nếu chúng ta có niềm tự hào dân tộc. Nhưng tự hào vào những điều không có căn cứ hay không có thật sẽ có tác dụng ngược như những liều thuốc an thần.\u003cbr\u003e\nNhững tự hào giả tạo này có khi vì thiếu hiểu biết, có khi vì mưu đồ chính trị của kẻ cầm quyền như những gì mà người CS đã làm đối với dân VN trong hơn nửa thế kỷ qua, và tác hại của nó thì ngày nay chúng ta đã thấy rõ.\u003cbr\u003e\nNgười Việt có những mâu thuẫn kỳ lạ. Chúng ta mang tự ái dân tộc rất cao nhưng đồng thời chúng ta cũng mang một tinh thần vọng ngoại mù quáng. Chúng ta thù ghét sự hiện diện của ngoại bang trên đất nước chúng ta bất kể sự hiện diện đó có chính đáng đến đâu, nhưng đồng thời giữa chúng ta cũng không tin lẫn nhau, xưa nay mọi giải pháp quan trọng của đất nước chúng ta đều trông chờ vào người ngoại quốc, chớ không tự quyết định số phận của mình.\u003cbr\u003e\nMỗi khi nói về những tệ hại của đất nước VN hiện nay đa số chúng ta thường hay đổ hết trách nhiệm cho người Cộng Sản. Thật sự CS không phải là thành phần duy nhất chịu trách nhiệm cho những bi kịch của đất nước hôm nay, họ chỉ là sản phẩm đương nhiên của một nền văn hóa thiếu lành mạnh. Nếu CS là nguyên nhân của mọi sự xấu xa thì thành phần người Việt đang sống tại những quốc gia văn minh và giàu có nhất thế giới như Hoa Kỳ, Canada, Úc… phải là những người thể hiện nếp sống văn hóa cao xứng đáng với xã hội văn minh mà họ thừa hưởng. Nhưng không, những người Việt đó, tuy khá hơn người trong nước nhưng vẫn thua kém nhiều sắc dân khác, vẫn mang tất cả những khuyết tật mà cụ Phan Bộ Châu, Phan Chu Trinh đã nêu ra gần một trăm năm trước. Vẫn chia rẽ, vẫn tỵ hiềm nhau, vẫn xâu xé lẫn nhau, có khi chỉ vì bất đồng quan điểm, có khi chỉ vì một quyền lợi thật nhỏ, thậm chí có khi chỉ vì một hư danh.\u003cbr\u003e\nKhông phải là một tình cờ của lịch sử mà chủ nghĩa CS đã dành được những thắng lợi trong cuộc cách mạnh mùa thu năm 1945, và luôn luôn giữ thế thượng phong trên đất nước VN từ đó đến nay. Dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh thay vì Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim… hoàn toàn không phải vì Hồ Chí Minh giỏi hơn, yêu nước hơn, nhiệt tình hơn những người kia, nhưng chỉ vì Hồ Chí Minh đáp ứng đúng tâm lý của người Việt – đó là tâm lý tôn thờ bạo lực. Chắc chắn không có nước nào trên thế giới này mà bài Quốc Ca có câu sắt máu như thế này: “Thề phanh thây uống máu quân thù”, mà “quân thù” đó bất cần là ngoại bang hay đồng bào ruột thịt, nghe mà rợn người. Khẩu hiệu của phong trào Xô-viết Nghệ Tĩnh vào những năm 1930, 31 do đảng CS lãnh đạo là: Trí, phú, địa, hào -Đào tận gốc trốc tận rễ.\u003cbr\u003e\nĐối với người VN bạo lực có sức quyến rũ hơn là nhu cầu khai sáng trí tuệ để giải quyết vấn đề một cách ôn hòa. Hồ Chí Minh chọn chủ nghĩa CS dựa trên bạo lực cách mạng và đấu tranh giai cấp. Giải pháp bạo lực này đòi hỏi phải luôn tồn tại một kẻ thù làm đối tượng. Hết kẻ thù thực dân phải tìm ra một kẻ thù khác để có lý do hành động, chính vì thế cho nên máu và nước mắt vẫn tiếp tục rơi trên đất nước VN trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.\u003cbr\u003e\nHoàn toàn trái ngược với Hồ Chí Minh, Phan Chu Trinh chọn giải pháp Khai Dân trí, Chấn Dân Khí, Hậu Dân sinh. Theo ông, muốn thoát khỏi ách đô hộ của ngoại bang và sự nghèo khổ lạc hậu, trước hết phải nâng cao dân trí, mở mang trí tuệ. Dân trí cao người dân sẽ ý thức được quyền làm người, quyền dân tộc, rồi từ đó sẽ tranh đấu bằng giải pháp chính trị để giành độc lập. Dân trí thấp kém cho dù có dành được độc lập thì vẫn tiếp tục là một dân tộc nô lệ ở một hình thức khác.\u003cbr\u003e\nCó thể nói trong lịch sử hiện đại của VN, ông là một trong những người Việt hiếm hoi nhìn ra nguyên nhân mất nước, nguy cơ dân tộc, không phải ở đâu khác mà là trong văn hóa, từ văn hóa mà ra.\u003cbr\u003e\nSau Đệ Nhị Thế Chiến có gần 30 nước dành được độc lập, phần lớn không đổ một giọt máu, chỉ có vài nước chọn chủ nghĩa CS trong đó có VN, phải trả bằng máu và nước mắt của hàng triệu sinh mạng để cuối cùng trở thành một trong những nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới. Chọn lựa này là chọn lựa của dân tộc của VN chớ không phải do sức ép của ngoại bang hay một lý do gì khác. Người Cộng sản biến dân tộc VN trở thành một lực lượng tiên phong trong cuộc tranh chấp giữa hai khối CS và Tự Do và luôn luôn hãnh diện với thế giới về một dân tộc “bước ra khỏi cửa là thấy anh hùng”.\u003cbr\u003e\nHà Sĩ Phu đã có nhận xét rất đúng là giữa Hồ Chí Minh và Phan Chu Trinh, dân tộc VN đã chọn Hồ Chí Minh và những bi kịch của đất nước hôm nay là cái giá phải trả cho sự chọn lựa đó.\u003cbr\u003e\nThật cay đắng cho những người hết lòng vì nước vì dân như Phan Chu Trinh, mặc dầu nhìn xa thấy rộng, tư tưởng nhân bản, kiến thức uyên bác, lòng yêu nước và nhiệt tình có thừa, nhưng cuối cùng Phong Trào Duy Tân của cụ đã thất bại chỉ vì không được sự ủng hộ rộng rãi của quần chúng, ngay cả cụ Phan Bội Châu – một đồng chí thân thiết với cụ trong nhiều năm cũng không ủng hộ quan điểm của cụ.\u003cbr\u003e\nLà một người yêu nước chân thật ông không tự lừa dối mình và lừa dối dân tộc của mình bằng những chiêu bài mị dân, những điều tự hào không có thật. Ông là người nhìn thấy được vấn đề, và cố gắng đi tìm một phương thuốc cứu chữa.\u003cbr\u003e\nNhưng tại những nơi mà lưỡi gươm có tác dụng mạnh hơn ngòi bút thì những tiếng nói nhân bản như ông trở thành những tiếng kêu giữa sa mạc hoang vắng và ông trở nên lạc lõng trong một xã hội mà nếp suy nghĩ hủ lậu đã bám rễ quá lâu và quá chặt, trở thành một căn bệnh trầm kha hủy hoại đất nước và làm cho dân tộc sa vào vòng nô lệ.\u003cbr\u003e\nNhìn qua đất nước Nhật Bản, một dân tộc có chiều dài lịch sử gần giống như chúng ta, có diện tích gần bằng, dân số không chênh lệnh mấy (127 triệu so với 87 triệu), cũng chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa và Khổng Giáo, không khỏi làm cho chúng ta đau lòng khi thấy được sự khác biệt quá lớn giữa hai đất nước. Sự khác biệt về kinh tế, sự giàu có tiện nghi không phải là điều quan trọng, chủ yếu là sự khác biệt về cách suy nghĩ (mentality) giữa hai dân tộc. Vào thời điểm 1858, khi người Pháp bắt đầu xăm lăng VN thì dân ta vẫn còn u mê bám vào những giá trị đã lỗi thời, người Nhật tức thời bỏ những truyền thống hủ lậu, học hỏi những cái hay của Tây Phương để bắt kịp họ. Đến thời điểm sau Đệ Nhị Thế Chiến, VN muốn trở thành biểu tượng của một dân tộc anh hùng, người Nhật biết nuốt nhục của kẻ thua trận chịu sự đô hộ của Mỹ, tận dụng lòng mã thượng của kẻ chiến thắng, dồn mọi sinh lực dân tộc để vươn lên thành một cường quốc kinh tế.\u003cbr\u003e\nTại sao lại có sự khác biệt như vậy? Những nghiên cứu công phu và nghiêm chỉnh của các cơ quan quốc tế gần đây như Cơ quan Phát Triển Liên Hiệp Quốc (United Nations Development Program – UNDP) đã chứng minh một cách thuyết phục rằng sự chênh lệnh giàu nghèo giữa các quốc gia chủ yếu không phải do yếu tố địa lý, tài nguyên thiên nhiên, tôn giáo, chủng tộc… mà chủ yếu là do yếu tố văn hóa. Văn hóa quyết định tất cả. Văn hóa tạo ra nếp suy nghĩ (mentality) của mỗi dân tộc, và chính nếp suy nghĩ này làm cho mỗi dân tộc có ứng xử khác nhau khi đương đầu với cùng một thử thách. Tại sao có những dân tộc mà quan chức chính phủ tham nhũng cả hàng triệu đô la như ở các nước Phi Châu hay VN ngày nay mà mọi người vẫn xem đó là chuyện bình thường, trong lúc đó tại một nước khác – một bộ trưởng chỉ vì nhầm lẫn nhận 600 đô cho quỹ tranh cử đã phải xin lỗi quốc dân rồi từ chức (1)? tại sao một quốc gia nhỏ bé như Do Thái chưa tới 3 triệu dân (2) có thể chiến thắng cả khối Á Rập trong cuộc chiến năm 1967 và tồn tại vững mạnh cho đến ngày hôm nay? Trong lúc đó có những nền văn minh đã từng một thời ngự trị thế giới mà ngày nay biến mất … và còn cả ngàn thí dụ khác để chứng minh rằng chính yếu tố văn hóa quyết định sự tồn vong và sự lớn bé của mỗi dân tộc.\u003cbr\u003e\nNhững dân tộc như Đức, Nhật, Do Thái, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Hoa Kỳ… cho dù bị thiên tai tàn phá đến đâu, cho dù sống ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng vẫn có thể vươn trở thành những nước giàu mạnh, trái lại những xứ như Iraq, Nigeria, Venezuela, Angola, Libya… mặc dầu tràn ngập dầu hỏa nhưng vẫn là những nước nghèo.\u003cbr\u003e\nBước ngoặc quan trọng nhất đã làm thay đổi khoảng cách giữa ta và Nhật chính là cuộc cách mạng Duy Tân tại Nhật bắt đầu từ năm 1868. Trong lúc người Nhật tức thời thay đổi thì các vua chúa VN vẫn còn ngủ mê bên trong các bức tường cung điện ở Huế. Họ không thấy được thế giới đã thay đổi, vẫn tiếp tục tôn sùng và thần tượng Trung Quốc trong lúc nước này đã bị thua thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương.\u003cbr\u003e\nVào tháng 7 năm 1853 khi triều đình Tokugawa từ chối không cho Thuyền trưởng người Mỹ Mathew Perry lên bờ để trao bức thư của Tổng Thống Fillmore, ông ra lệnh bắn vào thành phố Edo (Tokyo ngày nay). Những quả đại bác này đã làm cho người Nhật thức tỉnh ngay. Lòng ái quốc và niềm tự hào dân tộc đã làm cho họ đoàn kết lại để tìm cách giúp đất nước thoát khỏi nguy cơ nô lệ. Chính sự thức tỉnh này đã mở đầu cuộc cách mạng Minh Trị Duy Tân kéo dài 44 năm. Đó là một cuộc cách mạnh đúng nghĩa, một cuộc cách mạng triệt để, họ làm đến nơi đến chốn, kẻ đi Mỹ, người đi Âu Châu, kẻ đi chính thức người đi lậu bằng cách trốn xuống tàu buôn Tây Phương như trường hợp của thần đồng Yoshida Shôin, tất cả đều cùng một mục đích là tìm đến tận nguồn cội của nền văn minh để học hỏi những cái tinh túy mang về thay đổi đất nước. Họ từ bỏ một cách dứt khoát tất cả những cái cũ không còn hợp nhưng không để mất tinh thần độc lập. Họ không phải chỉ có một ông vua Minh Trị hết lòng yêu nước mà cả trăm ngàn những tấm lòng như thế quyết tâm đưa nước Nhật lên vị trí ngang hàng với các nước Tây Phương.\u003cbr\u003e\nKhi nói đến cuộc Duy Tân Minh Trị nhiều người vẫn lầm tưởng đó là cuộc cách mạng kỹ nghệ, mở cửa để giao thương và học hỏi kỹ thuật của Phương Tây. Thật sự không phải như thế, học hỏi kỹ thuật chỉ là mặt nổi, chủ yếu là người Nhật học hỏi những tinh túy về tư tưởng của người Tây Phương để khai sáng trí tuệ cho dân tộc của họ.\u003cbr\u003e\nChỉ có vài quả bom của Thuyền Trưởng Mathew Perry đã làm cho người Nhật thức tỉnh, trong lúc đó nhìn lại đất nước chúng ta, kể từ thời điểm 1853 cho đến hôm nay đã có hàng trăm ngàn quả bom đã rơi xuống đất nước Việt Nam, không những chỉ tàn phá hình hài đất nước mà còn làm tan nát tâm hồn dân tộc với bao sự ngậm ngùi, nhục nhã đắng cay của một dân tộc nhược tiểu. Nhưng tất cả những nỗi đau đó vẫn chưa đủ để làm cho người Việt thức tỉnh, để thấy cần phải có một nhu cầu thay đổi cần thiết như người Nhật đã làm từ giữa thế kỷ thứ kỷ 19.\u003cbr\u003e\nVào tháng 8 năm 1858 người Pháp bắt đầu cuộc chiến xăm lăng đất nước VN, trước đó vào mùa thu năm 1847 để phản đối chính sách cấm đạo của vua Thiệu Trị, Trung tướng Rigault de Genouilly đã bắn chìm 5 chiếc thuyền của Việt Nam, năm 1842 Trung Quốc đã bại trận thê thảm trước sức mạnh của Tây Phương trong cuộc chiến Nha Phiến. Nhưng tiếc thay tất cả những dấu hiệu cảnh cáo đó vẫn chưa đủ để làm cho triều đình nhà Nguyễn thức tỉnh. Đến lúc đó họ vẫn không nhận ra rằng đất nước đang đứng trước khúc quanh của lịch sử. Từ thời điểm năm 1842 hay 1847 cho đến 1858, đó là một khoảng thời gian rất dài (14 năm), nếu các vua nhà Nguyễn thức thời, khôn khéo như các vua chúa Nhật Bản thì đất nước chúng ta đâu phải chịu 80 năm đô hộ của người Pháp và đâu phải chịu tai họa Cộng Sản kéo dài đến hôm nay.\u003cbr\u003e\nPhạm Hoài Nam\u003cbr\u003e\n(Tuần tới: Cuộc Cách Mạnh Minh Trị Duy Tân)\u003cbr\u003e\n__________________________​__________________________​_________\u003cbr\u003e\nGhi chú:\u003cbr\u003e\n(1) Ngoại trưởng Nhật Seiji Maehara từ chức ngày 6 Tháng Ba 2011 vì nhận 600 Mỹ kim cho quỹ chính trị từ một người ngoại quốc.\u003cbr\u003e\n(2) Dân số Do Thái vào thời điểm 1967 là 2.7 triệu người.\u003cbr\u003e\nnguồn: facebook\u003c/p\u003e","title":"Tại sao có sự khác biệt quá lớn giữa người Việt Nam và người Nhật"},{"content":"Backup trước khi kêu khóc rằng mình đã mất hết dữ liệu.\nNãy Ly béo vào khóc lóc em làm mất hết dữ liệu trong excel rồi, làm sao lấy lại đây anh 🙁 Anh bó tay thôi em ơi, cũng như bị trộm vào lấy mất lap, thế nên với những người mà tài liệu là sự sống, là công việc, là làm ăn, thì nên, cần, phải có những công cụ như dropbox thần thánh:\nXin mời xem chi tiết tại đây:\nhttp://blog.ngochieu.com/chia-se/quan-ly-du-lieu-bang-dropbox/\nBình luận (1) Gordon — 2012-02-02 08:39\nCần học thêm bí kíp .edu để tăng gấp đôi dung lượng dropbox chăng? :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/02/01/phong-b%E1%BB%87nh-h%C6%A1n-ch%E1%BB%AFa-b%E1%BB%87nh/","summary":"\u003cp\u003eBackup trước khi kêu khóc rằng mình đã mất hết dữ liệu.\u003cbr\u003e\nNãy Ly béo vào khóc lóc em làm mất hết dữ liệu trong excel rồi, làm sao lấy lại đây anh 🙁 Anh bó tay thôi em ơi, cũng như bị trộm vào lấy mất lap, thế nên với những người mà tài liệu là sự sống, là công việc, là làm ăn, thì nên, cần, phải có những công cụ như dropbox thần thánh:\u003cbr\u003e\nXin mời xem chi tiết tại đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://blog.ngochieu.com/chia-se/quan-ly-du-lieu-bang-dropbox/\"\u003ehttp://blog.ngochieu.com/chia-se/quan-ly-du-lieu-bang-dropbox/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Phòng bệnh hơn chữa bệnh…"},{"content":"Ngày xưa mình đẹp zai ghê nhờ,\nbây giờ cũng vẫn đẹp zai ghê luôn:\nBình luận (1) xu in — 2012-02-01 07:23\nGió to quá 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/31/tan-phet/","summary":"\u003cp\u003eNgày xưa mình đẹp zai ghê nhờ,\u003cbr\u003e\nbây giờ cũng vẫn đẹp zai ghê luôn:\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dungin.wordpress.com\"\u003exu in\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-02-01 07:23\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGió to quá 😀\u003c/p\u003e","title":"Tán phét"},{"content":"Mai đi làm rồi, òa òa. Lạnh quá 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/29/h%E1%BA%BFt-t%E1%BA%BFt/","summary":"\u003cp\u003eMai đi làm rồi, òa òa. Lạnh quá 🙁\u003c/p\u003e","title":"Hết tết"},{"content":"Hôm nay từ quê lên, đi xe máy, mặc đống áo đống quần, người to như con gấu, mà vẫn lạnh thấu xương. Sang năm á, đi ô tô, hoặc là đi ô tô, hoặc là ở nhà, chả đi đâu cả.\nĐi tới đoạn rẽ vào Vĩnh Phúc, có một xe chở rác ầm ầm lao phía trước, mỗi lúc cua là nước rác ào ào rớt xuống đường, rất kinh, xe chở đủ loại rác, giấy nilon khắp các màu. Tư hỏi không biết cái xe này chở rác từ nội thành đổ đi đâu, mang ô nhiễm tới vùng quê nào? Từ việc nhỏ như phân loại rác, tới việc ít nhỏ hơn như thái độ khi tham gia giao thông trên đường, dân VN cơ bản là thiếu văn hóa – thiếu giáo dục (thiếu được giáo dục) những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống (như là bơi, hay là phân loại rác, hay là ý thức khi tham gia giao thông). Và dân VN thì lại bị nhồi nhét, thừa thãi quá nhiều cái mớ kiến thức lịch sử đảng CSVN, tư tưởng, triết học nọ kia, kinh, chẳng làm quái gì cái mớ lý thuyết nhảm nhí ấy.\nSau khi đọc Thời của thánh thần, mình đâm hâm mộ Hoàng Minh Tường quá, xong rồi mua quyển “Bạn văn ngoài vùng phủ sóng”, đọc quyển đó, ôi thôi, đảng lãnh đạo, quyền lực của đảng quá lớn, đứng trên cả pháp luật, thế là cũng như một triều đình phong kiến vậy, nếu may mắn có một vị lãnh đạo sáng suốt, thì dân được nhờ, lãnh đạo dốt là cả một (vài) thế hệ lãnh hậu quả, cả dân tộc trở thành phòng thí nghiệm – vật thí nghiệm cho cái lý thuyết thần thánh nào đó. Phải thay đổi, phải đổi thay,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/26/van-hoa-co-hay-khong/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay từ quê lên, đi xe máy, mặc đống áo đống quần, người to như con gấu, mà vẫn lạnh thấu xương. Sang năm á, đi ô tô, hoặc là đi ô tô, hoặc là ở nhà, chả đi đâu cả.\u003cbr\u003e\nĐi tới đoạn rẽ vào Vĩnh Phúc, có một xe chở rác ầm ầm lao phía trước, mỗi lúc cua là nước rác ào ào rớt xuống đường, rất kinh, xe chở đủ loại rác, giấy nilon khắp các màu. Tư hỏi không biết cái xe này chở rác từ nội thành đổ đi đâu, mang ô nhiễm tới vùng quê nào? Từ việc nhỏ như phân loại rác, tới việc ít nhỏ hơn như thái độ khi tham gia giao thông trên đường, dân VN cơ bản là thiếu văn hóa – thiếu giáo dục (thiếu được giáo dục) những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống (như là bơi, hay là phân loại rác, hay là ý thức khi tham gia giao thông). Và dân VN thì lại bị nhồi nhét, thừa thãi quá nhiều cái mớ kiến thức lịch sử đảng CSVN, tư tưởng, triết học nọ kia, kinh, chẳng làm quái gì cái mớ lý thuyết nhảm nhí ấy.\u003cbr\u003e\nSau khi đọc Thời của thánh thần, mình đâm hâm mộ Hoàng Minh Tường quá, xong rồi mua quyển “Bạn văn ngoài vùng phủ sóng”, đọc quyển đó, ôi thôi, đảng lãnh đạo, quyền lực của đảng quá lớn, đứng trên cả pháp luật, thế là cũng như một triều đình phong kiến vậy, nếu may mắn có một vị lãnh đạo sáng suốt, thì dân được nhờ, lãnh đạo dốt là cả một (vài) thế hệ lãnh hậu quả, cả dân tộc trở thành phòng thí nghiệm – vật thí nghiệm cho cái lý thuyết thần thánh nào đó. Phải thay đổi, phải đổi thay,\u003c/p\u003e","title":"Văn hóa có hay không?"},{"content":"Thế là anh Thanh đã lấy vợ, cưới kiếc gì giáp giạp tết, tất bật quá, lại đúng ngày mưa gió, đường xá bẩn kinh khủng.\nHôm qua đi xe bus về HD, mất gần 4 tiếng, trong khi xe máy thì chỉ phi chưa tới 2 tiếng là cùng.\nNhóc Phương Nghi mặt to phết, nghe nói vừa ốm dậy nhưng không bị gầy như mình tưởng, và thế là cái bộ áo đẹp mình và Dung đi mua đã không thể vừa, cháu nó mặc cao tới gối :)) Cái chỗ để xỏ chân thì tòng teng ở gối, ngại quá đi, đồ rất đẹp mà lại ko vừa. Mai mang đổi vậy.\nChẹp chẹp, mà hôm nay đúng là ngày mất tiền, sửa cái ống cấp của wc mất 350k, hichic, xong nộp tiền điện 172.5k, chài ơi tiền ơi.\nBình luận (1) xuin — 2012-01-16 16:57\nHom nay ma k vua nua thi moi that la xau ho day :'(\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/15/c%E1%BA%ADn-t%E1%BA%BFt/","summary":"\u003cp\u003eThế là anh Thanh đã lấy vợ, cưới kiếc gì giáp giạp tết, tất bật quá, lại đúng ngày mưa gió, đường xá bẩn kinh khủng.\u003cbr\u003e\nHôm qua đi xe bus về HD, mất gần 4 tiếng, trong khi xe máy thì chỉ phi chưa tới 2 tiếng là cùng.\u003cbr\u003e\nNhóc Phương Nghi mặt to phết, nghe nói vừa ốm dậy nhưng không bị gầy như mình tưởng, và thế là cái bộ áo đẹp mình và Dung đi mua đã không thể vừa, cháu nó mặc cao tới gối :)) Cái chỗ để xỏ chân thì tòng teng ở gối, ngại quá đi, đồ rất đẹp mà lại ko vừa. Mai mang đổi vậy.\u003cbr\u003e\nChẹp chẹp, mà hôm nay đúng là ngày mất tiền, sửa cái ống cấp của wc mất 350k, hichic, xong nộp tiền điện 172.5k, chài ơi tiền ơi.\u003c/p\u003e","title":"Cận tết."},{"content":"Trích từ Ô tô phở:\nEm là em cạch Pico, hôm trước mua cái máy giặt Samsung 3D với giá hơn 6tr, mua rồi buổi chiều tiện đường em rẽ vào Nguyễn Kim, cái máy giặt giống hệt nhưng rẻ hơn 400k, thắc mắc với Pico yêu cầu Pico bảo vệ quyền lợi của người mua hàng bởi vì em suy nghĩ là người mua hàng chính là người tạo ra lợi nhuận và doanh thu của công ty và công ty phải có trách nhiệm bảo vệ người mua hàng 1 cách thỏa đáng tuy nhiên cuối cùng nhận được câu trả lời của Pico theo kiểu “ngu thì chết”, và từ đó em cạch Pico đến già.\nVăn hóa kinh doanh thế này thì cũng đến hồi sập tiệm thôi.\nĐúng là cái Pico em cũng chán đến già.Hôm đi xem cái tivi cùng bà chị,vì ngó nghiêng hơi lâu để lựa chọn( chưa hỏi han gì nó các cụ nhé) nên thằng bán hàng có vẻ chim cú,lúc định vào chung kết mua quả tivi LCDSony 40 inh em bảo bà chị lấy loại này để sau về còn xem phim HD,thằng bán hàng nó khinh khỉnh kiểu nhếch méch đểu bảo cái này làm sao xem được phim HD(mà em đang dùng đúng cái tivi Sony loại này+ổ cứng ngoài 1T5+ đầu phát HD= xem phim mấy năm nay) mà nó bảo ko xem được.Em cú quá em đối chất với nó luôn rồi em bảo là đến thằng quản lý ( lúc đấy em nói chuyện với nhân viên khác nên biết tên,giờ quên mất rồi) của mày cũng ko dám tỏ thái độ vậy với tao đâu nghe chưa.Nó tưởng em quen thật nên vãi *** ra quần,đổi thái độ ngay.Đúng là Pico\nHôm rồi nhà cháu sang Media Star mua cho gấu cái lò vi sóng Sharp cũng bị ăn một vố. Xem một loạt nó để trên giá chả biết chọn con nào, gọi về thì gấu bảo tùy thế là chọn đại. Hỏi con bé bán hàng thì nó bảo cái này là hàng trưng bày, em sẽ giao cái mới cho anh. Em ra quầy thanh toán tiền rồi dắt F1 về, nhà em ngay cạnh đấy mà. Tối nó bê sang cho Gấu ở nhà nhận, gấu xem cái phiếu BH của hãng còn đến 02/12, ku giao hàng bảo không phải đâu chị, nó đưa phiếu khác chả có ngày tháng gì trên đấy cả, bó tay. Cháu mà biết vụ có cái phiếu hết BH kia thì cháu đã chả nhận bắt đổi máy khác, tại Gấu không có kinh nghiệm nên lấy phải cái máy trưng bày chính là cái cháu đã chọn. Sau 1 tuần em nhận được điện thoại của bọn chăm sóc khách hàng hỏi anh có hài lòng không, em nói luôn thế là ỡm ờ bảo để em hỏi rồi gọi lại, hết gọi thế này lại ỡm ờ thế kia rồi bảo để em hỏi quản lý rồi gọi lại cho anh, sau đó tịt luôn, chán hẳn, lần sau em cạch luôn mặc dù ngay gần nhà.\nBình luận (1) Gordon — 2012-01-12 01:38\nMình chưa bị dính chưởng của Pico phát nào, nói chung là vẫn còn may chán :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/11/pico-tinh-yeu-c%E1%BB%A7a-b%E1%BA%A1n-hoa/","summary":"\u003cp\u003eTrích từ \u003ca href=\"http://www.otofun.net/threads/317405-co-cu-nao-nha-minh-lam-ben-pico-khong-giup-em-vu-nay-voi-em-xin-mod-den-mai-a\"\u003eÔ tô phở\u003c/a\u003e:\u003cbr\u003e\nEm là em cạch Pico, hôm trước mua cái máy giặt Samsung 3D với giá hơn 6tr, mua rồi buổi chiều tiện đường em rẽ vào Nguyễn Kim, cái máy giặt giống hệt nhưng rẻ hơn 400k, thắc mắc với Pico yêu cầu Pico bảo vệ quyền lợi của người mua hàng bởi vì em suy nghĩ là người mua hàng chính là người tạo ra lợi nhuận và doanh thu của công ty và công ty phải có trách nhiệm bảo vệ người mua hàng 1 cách thỏa đáng tuy nhiên cuối cùng nhận được câu trả lời của Pico theo kiểu “ngu thì chết”, và từ đó em cạch Pico đến già.\u003cbr\u003e\nVăn hóa kinh doanh thế này thì cũng đến hồi sập tiệm thôi.\u003cbr\u003e\nĐúng là cái Pico em cũng chán đến già.Hôm đi xem cái tivi cùng bà chị,vì ngó nghiêng hơi lâu để lựa chọn( chưa hỏi han gì nó các cụ nhé) nên thằng bán hàng có vẻ chim cú,lúc định vào chung kết mua quả tivi LCDSony 40 inh em bảo bà chị lấy loại này để sau về còn xem phim HD,thằng bán hàng nó khinh khỉnh kiểu nhếch méch đểu bảo cái này làm sao xem được phim HD(mà em đang dùng đúng cái tivi Sony loại này+ổ cứng ngoài 1T5+ đầu phát HD= xem phim mấy năm nay) mà nó bảo ko xem được.Em cú quá em đối chất với nó luôn rồi em bảo là đến thằng quản lý ( lúc đấy em nói chuyện với nhân viên khác nên biết tên,giờ quên mất rồi) của mày cũng ko dám tỏ thái độ vậy với tao đâu nghe chưa.Nó tưởng em quen thật nên vãi *** ra quần,đổi thái độ ngay.Đúng là Pico\u003cbr\u003e\nHôm rồi nhà cháu sang Media Star mua cho gấu cái lò vi sóng Sharp cũng bị ăn một vố. Xem một loạt nó để trên giá chả biết chọn con nào, gọi về thì gấu bảo tùy thế là chọn đại. Hỏi con bé bán hàng thì nó bảo cái này là hàng trưng bày, em sẽ giao cái mới cho anh. Em ra quầy thanh toán tiền rồi dắt F1 về, nhà em ngay cạnh đấy mà. Tối nó bê sang cho Gấu ở nhà nhận, gấu xem cái phiếu BH của hãng còn đến 02/12, ku giao hàng bảo không phải đâu chị, nó đưa phiếu khác chả có ngày tháng gì trên đấy cả, bó tay. Cháu mà biết vụ có cái phiếu hết BH kia thì cháu đã chả nhận bắt đổi máy khác, tại Gấu không có kinh nghiệm nên lấy phải cái máy trưng bày chính là cái cháu đã chọn. Sau 1 tuần em nhận được điện thoại của bọn chăm sóc khách hàng hỏi anh có hài lòng không, em nói luôn thế là ỡm ờ bảo để em hỏi rồi gọi lại, hết gọi thế này lại ỡm ờ thế kia rồi bảo để em hỏi quản lý rồi gọi lại cho anh, sau đó tịt luôn, chán hẳn, lần sau em cạch luôn mặc dù ngay gần nhà.\u003c/p\u003e","title":"Pico – tình yêu của bạn Hòa :))"},{"content":"Một danh sách như sau:\nParkson Hà Thành Plaza (Thái Thịnh) Oriental Tower Mipec Tower (Pico Mall) Cạnh Pico Mall cũng là một tòa nhà đang xây dựng Royal City bên phía Nguyễn Trãi (trung tâm thương mại Vincom Mega Mall) Star City 2 bên phía Trường Chinh.\nTúm lại là xung quanh ngã tư sở sẽ có ít nhất 7 tòa nhà cao tầng (cũng chính là trung tâm thương mại). Trong 7 tòa nhà đó sẽ có ít nhất 2 rạp chiếu phim cao cấp (1 cái ở Pico Mall đã khai trương, cái còn lại cũng sẽ khai trương khi Vincom Mega Mall hoàn thành). Khu Vĩnh Hồ sớm muộn cũng phải phá dỡ tập thể cũ để xây dựng chung cư. Điều dễ dự đoán là mật độ dân số tại ngã tư sở sẽ rất (rất) đông đúc (sẽ không kém phố cổ Bờ Hồ là mấy).\nNhìn trên wikimap, sẽ thấy HN toàn nhà là nhà, trong những cái ngõ rất nhỏ, có những cái nhà rất to. Thử xem với hình ảnh của Bacelona xem sao, thật không thể tin được đúng không 😀\nViệc nhà (cá nhân) thì nhiều, nhưng đường thì ít dẫn tới gì? Giá đất cực cao, cơ hội sở hữu nơi ở khó khăn, giá thuê nhà cũng rất là cắt cổ. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/10/nga-t%C6%B0-s%E1%BB%9F-co-con-kh%E1%BB%95-khong/","summary":"\u003cp\u003eMột danh sách như sau:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eParkson\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHà Thành Plaza (Thái Thịnh)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eOriental Tower\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMipec Tower (Pico Mall)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCạnh Pico Mall cũng là một tòa nhà đang xây dựng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eRoyal City bên phía Nguyễn Trãi (trung tâm thương mại Vincom Mega Mall)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eStar City 2 bên phía Trường Chinh.\u003cbr\u003e\nTúm lại là \u003ca href=\"http://wikimapia.org/#lat=21.001219\u0026amp;lon=105.8183491\u0026amp;z=17\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\"\u003exung quanh ngã tư sở\u003c/a\u003e sẽ có ít nhất 7 tòa nhà cao tầng (cũng chính là trung tâm thương mại). Trong 7 tòa nhà đó sẽ có ít nhất 2 rạp chiếu phim cao cấp (1 cái ở Pico Mall đã khai trương, cái còn lại cũng sẽ khai trương khi Vincom Mega Mall hoàn thành). Khu Vĩnh Hồ sớm muộn cũng phải phá dỡ tập thể cũ để xây dựng chung cư. Điều dễ dự đoán là mật độ dân số tại ngã tư sở sẽ rất (rất) đông đúc (sẽ không kém phố cổ Bờ Hồ là mấy).\u003cbr\u003e\nNhìn trên wikimap, sẽ thấy HN toàn nhà là nhà, trong những cái ngõ rất nhỏ, có những cái nhà rất to. Thử xem với \u003ca href=\"http://wikimapia.org/#lat=41.3853739\u0026amp;lon=2.1577835\u0026amp;z=17\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\"\u003ehình ảnh của Bacelona\u003c/a\u003e xem sao, thật không thể tin được đúng không 😀\u003cbr\u003e\nViệc nhà (cá nhân) thì nhiều, nhưng đường thì ít dẫn tới gì? Giá đất cực cao, cơ hội sở hữu nơi ở khó khăn, giá thuê nhà cũng rất là cắt cổ.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Ngã tư Sở – có còn khổ không?"},{"content":"Chiều nay đưa thằng ku em họ đi mua áo rét.\nRút tiền mãi ko được, đúng là ngày tết, ATM nào cũng khan hiếm tiền mặt :-s Người người nhà nhà rút tiền tiêu dùng mua sắm, ghê gớm. Đường phố thì đông như lông công.\nLâu lắm mới sang chùa Bộc, ôi zời ơi, đông quá là đông, toàn người là người, hàng nào cũng đông nghịt, nhất là mấy hàng thanh lý áo phao 😀 Bon chen xem hết hàng này tới hàng kia. Rút cục mua cho thằng em cái áo len canifa 398k thì phải, và cái ao phao ở novetty, 450k, hichic, ác man thật. 2 năm trước mình mua áo len canifa có 285 hay là 245 thì phải, giờ tăng gần gấp đôi, vậy là tính ra, nếu lấy giá áo len làm chuẩn thì lương mình cách đây 2 năm là 4.5tr, giờ 10 hơn tí, thì hóa ra lương chả tăng gì cả, vẫn chỉ mua được tầm 20 cái áo len canifa. mà cái áo len bây giờ còn thưa và có vẻ mong hơn áo len ngày xưa, haiz. Bạn Dũng ơi bạn làm thủ tướng sao giá cả lại leo thang kinh dữ dội vậy 🙁 Cái áo khoác mới năm ngoái mình mua ở MM 55C Lý Thường Kiệt là 300k, năm nay vẫn cái áo đó, 550k @-@\nVì kinh tế đói kém, ưu tiên tiết kiệm, mình đã mua cái áo “Hàng tồn bán nội địa” của may Hà Bắc, 280k, mặc ấm lắm ấm lắm. Bé giờ mới có cái áo ấm như thế. Hế hế, đi xe máy ko cảm thấy lạnh tí nào, sướng sướng.\nNói chung bây giờ, mua sắm với tôn chỉ “ưu tiên dùng hàng Việt Nam”, nói không với hàng (may mặc) Trung Quốc.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/08/di-mua-ao-ret/","summary":"\u003cp\u003eChiều nay đưa thằng ku em họ đi mua áo rét.\u003cbr\u003e\nRút tiền mãi ko được, đúng là ngày tết, ATM nào cũng khan hiếm tiền mặt :-s Người người nhà nhà rút tiền tiêu dùng mua sắm, ghê gớm. Đường phố thì đông như lông công.\u003cbr\u003e\nLâu lắm mới sang chùa Bộc, ôi zời ơi, đông quá là đông, toàn người là người, hàng nào cũng đông nghịt, nhất là mấy hàng thanh lý áo phao 😀 Bon chen xem hết hàng này tới hàng kia. Rút cục mua cho thằng em cái áo len canifa 398k thì phải, và cái ao phao ở novetty, 450k, hichic, ác man thật. 2 năm trước mình mua áo len canifa có 285 hay là 245 thì phải, giờ tăng gần gấp đôi, vậy là tính ra, nếu lấy giá áo len làm chuẩn thì lương mình cách đây 2 năm là 4.5tr, giờ 10 hơn tí, thì hóa ra lương chả tăng gì cả, vẫn chỉ mua được tầm 20 cái áo len canifa. mà cái áo len bây giờ còn thưa và có vẻ mong hơn áo len ngày xưa, haiz. Bạn Dũng ơi bạn làm thủ tướng sao giá cả lại leo thang kinh dữ dội vậy 🙁 Cái áo khoác mới năm ngoái mình mua ở MM 55C Lý Thường Kiệt là 300k, năm nay vẫn cái áo đó, 550k @-@\u003cbr\u003e\nVì kinh tế đói kém, ưu tiên tiết kiệm, mình đã mua cái áo “Hàng tồn bán nội địa” của may Hà Bắc, 280k, mặc ấm lắm ấm lắm. Bé giờ mới có cái áo ấm như thế. Hế hế, đi xe máy ko cảm thấy lạnh tí nào, sướng sướng.\u003cbr\u003e\nNói chung bây giờ, mua sắm với tôn chỉ “ưu tiên dùng hàng Việt Nam”, nói không với hàng (may mặc) Trung Quốc.\u003c/p\u003e","title":"Đi mua áo rét"},{"content":"Xin chào MB,\nĐầu tiên, phải nói ngay là mình đang rất bức xúc, dịch vụ của các bạn nói chung là cũng ổn, vì mình chỉ dùng chủ yếu là bankplus thôi chứ cũng ít khi ra giao dịch ở chi nhánh, vì ko có thời gian. Cty trả lương vào tài khoản MB, nên phải dùng. Lúc cần rút tiền, thì đi 2-3 cây ATM của MB toàn thấy báo “Lỗi thiết bị”, mà ATM của MB xịn lắm nhé, không báo lỗi ngay đâu, khi bước vào ATM, nó vẫn hoàn toàn bình thường, cho thẻ vào, nhập PIN, vào menu Rút tiền, chọn Tài khoản thẻ, chọn số tiền, chọn là không in hóa đơn, ok, chờ tiền ra, thì BÙMM, ATM thần thánh báo một câu lạnh lùng “Không rút được tiền do có lỗi thiết bị”, ôi dkm, lỗi sao ko báo luôn làm ông tốn thời gian nhập nhập gõ gõ, tràn trề hi vong (cũng xin nói luôn là mỗi lần nhìn thấy ATM MB là hi vọng lắm). Đặc biệt phản ánh cái ATM ở Láng Hạ (dưới chân tòa nhà Vinaconec), không dưới 3 lần báo lỗi cái kiểu củ chuối kia, và một cơ số lần thông báo luôn không họat động. MB thì cũng nhiều ATM chứ không phải ít, nhưng số lần rút được tiền ở ATM MB thì phải nó là không quá được 40% số lần ra rút. Các bạn MB có vẻ cũng có chiến lược phát triển hoành tráng, nhưng thiết nghĩ nhỏ còn chưa làm được tốt thì đến khi to lên làm sao làm tốt được gì. Bác Hồ dạy rồi, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, vừa theo sức của mình. Đã làm là phải làm tốt. Không làm tốt vịêc nhỏ sao làm được việc lớn. Các bạn có hệ thống ATM nhôm nhựa như thế, tôi thật sự là buồn khổ, thương cho số phận của các “thượng đế nhân dân”, thương cho bản thân (phải làm khách hàng của MB).\nNghe nói các bạn dùng ATM lởm của Tàu khựa nên mới bị trục trặc suốt, và chắc không có tiền thuê nhân viên sửa chữa khắc phục sự cố ATM.\nTiện thể kể thêm là dưới tòa nhà N2 Trung Yên, không lâu sau khi MB “phủ sóng” toàn bộ nhân viên trung tâm phần mềm Viettel, thì các bạn techcombank đã đặt 2 cái ATM ở sảnh tầng 1, thu chắc không ít phí rút tiền ;)) Thế mới thấy, techcombank thì khôn hơn MBbank (hơi bị nhiều).\nPhí Hồng Thái\nY!M: phi.hongthai\nMobile: (+84)987.02.44.88\nNo Sacrifice, No Victory\nBình luận (5) Gordon — 2012-01-08 14:46\nMình chỉ biết là rút của MB thì cứ nhè cây nào trước cổng doanh trại quân đội ý ;))\nxu ỉn — 2012-01-09 14:31\nChính xác luôn, em rút ở Phạm Hùng (cổng 1 doanh trại to đùng) lúc nào cũng được, còn rút ở những chỗ khác thì phập phù thất thường kinh khủng\n@tm: tớ vừa rút hết tiền roài, bất khả xâm phạm, từ giờ tới tết bạn nuôi tớ nhá ;;)\nGạch — 2012-01-09 03:51\nlần trc tớ rút tiền ở ATM của MB nhé, cũng lỗi thiết bị chả rút đc xu nào dưng mà tài khoản vẫn bị trừ đấy, check lại đi cậu 😐\nthaiph — 2012-01-09 04:25\nah tài khoản của tớ ko bị trừ đâu, trừ tớ đốt MB ngay\nTCT — 2012-02-22 05:54\nATM của MB là NCR hàng Ấn Độ, cùng loại với VCB, BIDV, Agr… đang dùng và đều do FIS Bank cung cấp, FIS Services bảo trì. Hiện tượng như bạn nêu có thể là do phần mềm, khi máy hết tiền thì cũng có thể báo như vậy. Đây là 1 cách nói tế nhị chứ dell ai lại nói là máy hết tiền bạn nhỉ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/08/xin-chao-cac-b%E1%BA%A1n-mb-nhom-nh%E1%BB%B1a/","summary":"\u003cp\u003eXin chào MB,\u003cbr\u003e\nĐầu tiên, phải nói ngay là mình đang rất bức xúc, dịch vụ của các bạn nói chung là cũng ổn, vì mình chỉ dùng chủ yếu là bankplus thôi chứ cũng ít khi ra giao dịch ở chi nhánh, vì ko có thời gian. Cty trả lương vào tài khoản MB, nên phải dùng. Lúc cần rút tiền, thì đi 2-3 cây ATM của MB toàn thấy báo “Lỗi thiết bị”, mà ATM của MB xịn lắm nhé, không báo lỗi ngay đâu, khi bước vào ATM, nó vẫn hoàn toàn bình thường, cho thẻ vào, nhập PIN, vào menu Rút tiền, chọn Tài khoản thẻ, chọn số tiền, chọn là không in hóa đơn, ok, chờ tiền ra, thì BÙMM, ATM thần thánh báo một câu lạnh lùng “Không rút được tiền do có lỗi thiết bị”, ôi dkm, lỗi sao ko báo luôn làm ông tốn thời gian nhập nhập gõ gõ, tràn trề hi vong (cũng xin nói luôn là mỗi lần nhìn thấy ATM MB là hi vọng lắm). Đặc biệt phản ánh cái ATM ở Láng Hạ (dưới chân tòa nhà Vinaconec), không dưới 3 lần báo lỗi cái kiểu củ chuối kia, và một cơ số lần thông báo luôn không họat động. MB thì cũng nhiều ATM chứ không phải ít, nhưng số lần rút được tiền ở ATM MB thì phải nó là không quá được 40% số lần ra rút. Các bạn MB có vẻ cũng có chiến lược phát triển hoành tráng, nhưng thiết nghĩ nhỏ còn chưa làm được tốt thì đến khi to lên làm sao làm tốt được gì. Bác Hồ dạy rồi, tuổi nhỏ làm việc nhỏ, vừa theo sức của mình. Đã làm là phải làm tốt. Không làm tốt vịêc nhỏ sao làm được việc lớn. Các bạn có hệ thống ATM nhôm nhựa như thế, tôi thật sự là buồn khổ, thương cho số phận của các “thượng đế nhân dân”, thương cho bản thân (phải làm khách hàng của MB).\u003cbr\u003e\nNghe nói các bạn dùng ATM lởm của Tàu khựa nên mới bị trục trặc suốt, và chắc không có tiền thuê nhân viên sửa chữa khắc phục sự cố ATM.\u003cbr\u003e\nTiện thể kể thêm là dưới tòa nhà N2 Trung Yên, không lâu sau khi MB “phủ sóng” toàn bộ nhân viên trung tâm phần mềm Viettel, thì các bạn techcombank đã đặt 2 cái ATM ở sảnh tầng 1, thu chắc không ít phí rút tiền ;)) Thế mới thấy, techcombank thì khôn hơn MBbank (hơi bị nhiều).\u003cbr\u003e\nPhí Hồng Thái\u003cbr\u003e\nY!M: phi.hongthai\u003cbr\u003e\nMobile: (+84)987.02.44.88\u003cbr\u003e\nNo Sacrifice, No Victory\u003c/p\u003e","title":"Xin chào các bạn MB nhôm nhựa"},{"content":"Một vài điều hay về việc học hành, làm việc, nghiên cứu, tùy từng giai đoạn mà thay từ phù hợp vào. Nam có phóng tác thêm.\nNgủ bây giờ thì giấc mơ sẽ tới. Làm việc bây giờ thì giấc mơ sẽ thành sự thật. Nhọc nhằn của việc học tập là tạm thời. Nhọc nhằn của việc không học dài cả đời. Thời gian để học chẳng bao giờ thiếu, cái thiếu là sự cố gắng. Học chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, nhưng mất nó là mất cả cuộc sống. Dậy sớm và làm việc chăm chỉ là đường tới thành công. Hôm nay ngừng đi thì mai sẽ phải chạy. Người thực tế là người đầu tư cho tương lai. Không đau thì không thu được tri thức. Tri thức quyết định thu nhập. Ngay bây giờ, nhiều đối thủ của bạn đang liên tục tiến về phía trước. Bình luận (2) Gordon — 2012-01-06 10:27\nMình dạo này biếng nhác quá 🙁\nthaiph — 2012-01-08 02:44\nThế nên mới ko có tiền đó ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/05/mr-namnd-noi-v%E1%BB%81-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BA%ADp/","summary":"\u003cp\u003eMột vài điều hay về việc học hành, làm việc, nghiên cứu, tùy từng giai đoạn mà thay từ phù hợp vào. Nam có phóng tác thêm.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eNgủ bây giờ thì giấc mơ sẽ tới. Làm việc bây giờ thì giấc mơ sẽ thành sự thật.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhọc nhằn của việc học tập là tạm thời. Nhọc nhằn của việc không học dài cả đời.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThời gian để học chẳng bao giờ thiếu, cái thiếu là sự cố gắng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHọc chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, nhưng mất nó là mất cả cuộc sống.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDậy sớm và làm việc chăm chỉ là đường tới thành công.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHôm nay ngừng đi thì mai sẽ phải chạy.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgười thực tế là người đầu tư cho tương lai.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKhông đau thì không thu được tri thức.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTri thức quyết định thu nhập.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgay bây giờ, nhiều đối thủ của bạn đang liên tục tiến về phía trước.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-01-06 10:27\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mr Namnd nói về học tập"},{"content":"Tại sao chọn blackberry?\nMàn hình\nBàn phím: thật sự dễ dàng, nếu cần gõ văn bản nhiều thì nhất định bàn phím của BB chứ không phải bất cứ điện thoại nào khác sẽ vô địch. Màn hình cảm ứng có thể tuyệt vời trong việc duyệt web, xem ảnh, chơi game, nhưng gõ văn bản thì bàn phím cứng vẫn thân quen hơn hẳn. Bàn phím của bb còn xịn ở chỗ có đèn nền, phím khắc chìm, nên cực kì bền, mình dùng nhiều, gần 1 năm rồi nhưng bàn phím vẫn như mới, không mờ một chút nào.\nHệ điều hành: Thông minh, phải nói là rất thông minh, việc thay đổi độ sáng của màn hình, giúp bb nhìn rõ nét ngay cả khi trời nắng chói, bb vô địch. Màn hình mịn, với độ phân giải 360×480 trên cái màn hình 2.4inche thì mịn là đúng rồi. hehe. Thông minh còn ở chỗ ngoài việc thay đổi độ sáng màn hình, bb còn bật đèn nền của bàn phím tự động khi nó thấy “trời tối”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/05/blackberry-t%E1%BA%A1i-sao/","summary":"\u003cp\u003eTại sao chọn blackberry?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMàn hình\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBàn phím:\u003c/strong\u003e thật sự dễ dàng, nếu cần gõ văn bản nhiều thì nhất định bàn phím của BB chứ không phải bất cứ điện thoại nào khác sẽ vô địch. Màn hình cảm ứng có thể tuyệt vời trong việc duyệt web, xem ảnh, chơi game, nhưng gõ văn bản thì bàn phím cứng vẫn thân quen hơn hẳn. Bàn phím của bb còn xịn ở chỗ có đèn nền, phím khắc chìm, nên cực kì bền, mình dùng nhiều, gần 1 năm rồi nhưng bàn phím vẫn như mới, không mờ một chút nào.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHệ điều hành:\u003c/strong\u003e Thông minh, phải nói là rất thông minh, việc thay đổi độ sáng của màn hình, giúp bb nhìn rõ nét ngay cả khi trời nắng chói, bb vô địch. Màn hình mịn, với độ phân giải 360×480 trên cái màn hình 2.4inche thì mịn là đúng rồi. hehe. Thông minh còn ở chỗ ngoài việc thay đổi độ sáng màn hình, bb còn bật đèn nền của bàn phím tự động khi nó thấy “trời tối”.\u003c/p\u003e","title":"Blackberry – tại sao?"},{"content":"Trên vnexpress có cuộc bầu chọn nhân vật của năm. Mình bầu cho ai ấy chẳng nhớ. Hôm nọ tự nhiên ngẫm nghĩ, bác Tuấn Trần Đăng, nhân một chuyến lên Hà Giang thăm cây chè Suối Giàng – kiểu là đi cho biết cây chè nghìn tuổi – bỗng gặp vài cảnh đời và miên man nghĩ ngợi thế nào, mấy tháng sau, bác ấy quyên góp được một tỉ rưỡi để cho mấy ngàn đứa trẻ vùng cao có thịt ăn cơm, có áo ấm mặc. Bác ấy mới chính là nhân vật của năm.\nĐây, đây chính là những “người đàn ông của năm”:\nCứ cuối tuần thứ 7 chủ nhật, lại cùng nhau “gánh” hàng gánh tiền lên cho các mầm non của Tổ quốc, những mầm non đang “trấn giữ” biên cương, tuyến đầu của Tổ quốc.\nCám ơn internet, cám ơn blog, cám ơn những tấm lòng. Mấy hôm nay Hà Nội rét quá, mưa phùn nữa. Chắc trên ấy còn rét nhiều hơn. Chúc năm mới bác Tuấn và các “đồng đội” mạnh giỏi, làm ăn ngon lành để có nhiều thịt nhiều áo cho các “mầm non” hơn nữa.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/02/nhan-v%E1%BA%ADt-c%E1%BB%A7a-nam-2/","summary":"\u003cp\u003eTrên vnexpress có cuộc bầu chọn nhân vật của năm. Mình bầu cho ai ấy chẳng nhớ. Hôm nọ tự nhiên ngẫm nghĩ, bác Tuấn Trần Đăng, nhân \u003ca href=\"http://trandangtuan.wordpress.com/2011/10/18/hom-nay-len-su%E1%BB%91i-giang/\"\u003emột chuyến lên Hà Giang thăm cây chè Suối Giàng\u003c/a\u003e – kiểu là đi cho biết cây chè nghìn tuổi – bỗng gặp vài cảnh đời và miên man nghĩ ngợi thế nào, mấy tháng sau, bác ấy quyên góp được một tỉ rưỡi để cho mấy ngàn đứa trẻ vùng cao có thịt ăn cơm, có áo ấm mặc. Bác ấy mới chính là nhân vật của năm.\u003cbr\u003e\nĐây, đây chính là những “người đàn ông của năm”:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/01/02/nhan-v%E1%BA%ADt-c%E1%BB%A7a-nam-2/img4739.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCứ cuối tuần thứ 7 chủ nhật, lại cùng nhau “gánh” hàng gánh tiền lên cho các mầm non của Tổ quốc, những mầm non đang “trấn giữ” biên cương, tuyến đầu của Tổ quốc.\u003cbr\u003e\nCám ơn internet, cám ơn blog, cám ơn những tấm lòng. Mấy hôm nay Hà Nội rét quá, mưa phùn nữa. Chắc trên ấy còn rét nhiều hơn. Chúc năm mới bác Tuấn và các “đồng đội” mạnh giỏi, làm ăn ngon lành để có nhiều thịt nhiều áo cho các “mầm non” hơn nữa.\u003c/p\u003e","title":"Nhân vật của năm"},{"content":"Trên vnexpress có cuộc bầu chọn nhân vật của năm. Mình bầu cho ai ấy chẳng nhớ. Hôm nọ tự nhiên ngẫm nghĩ, bác Tuấn Trần Đăng, nhân một chuyến lên Hà Giang thăm cây chè Suối Giàng – kiểu là đi cho biết cây chè nghìn tuổi – bỗng gặp vài cảnh đời và miên man nghĩ ngợi thế nào, mấy tháng sau, bác ấy quyên góp được một tỉ rưỡi để cho mấy ngàn đứa trẻ vùng cao có thịt ăn cơm, có áo ấm mặc. Bác ấy mới chính là nhân vật của năm.\nĐây, đây chính là những “người đàn ông của năm”:\nCứ cuối tuần thứ 7 chủ nhật, lại cùng nhau “gánh” hàng gánh tiền lên cho các mầm non của Tổ quốc, những mầm non đang “trấn giữ” biên cương, tuyến đầu của Tổ quốc.\nCám ơn internet, cám ơn blog, cám ơn những tấm lòng. Mấy hôm nay Hà Nội rét quá, mưa phùn nữa. Chắc trên ấy còn rét nhiều hơn. Chúc năm mới bác Tuấn và các “đồng đội” mạnh giỏi, làm ăn ngon lành để có nhiều thịt nhiều áo cho các “mầm non” hơn nữa.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/02/nhan-v%E1%BA%ADt-c%E1%BB%A7a-nam/","summary":"\u003cp\u003eTrên vnexpress có cuộc bầu chọn nhân vật của năm. Mình bầu cho ai ấy chẳng nhớ. Hôm nọ tự nhiên ngẫm nghĩ, bác Tuấn Trần Đăng, nhân \u003ca href=\"http://trandangtuan.wordpress.com/2011/10/18/hom-nay-len-su%E1%BB%91i-giang/\"\u003emột chuyến lên Hà Giang thăm cây chè Suối Giàng\u003c/a\u003e – kiểu là đi cho biết cây chè nghìn tuổi – bỗng gặp vài cảnh đời và miên man nghĩ ngợi thế nào, mấy tháng sau, bác ấy quyên góp được một tỉ rưỡi để cho mấy ngàn đứa trẻ vùng cao có thịt ăn cơm, có áo ấm mặc. Bác ấy mới chính là nhân vật của năm.\u003cbr\u003e\nĐây, đây chính là những “người đàn ông của năm”:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2012/01/02/nhan-v%E1%BA%ADt-c%E1%BB%A7a-nam/img4739.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCứ cuối tuần thứ 7 chủ nhật, lại cùng nhau “gánh” hàng gánh tiền lên cho các mầm non của Tổ quốc, những mầm non đang “trấn giữ” biên cương, tuyến đầu của Tổ quốc.\u003cbr\u003e\nCám ơn internet, cám ơn blog, cám ơn những tấm lòng. Mấy hôm nay Hà Nội rét quá, mưa phùn nữa. Chắc trên ấy còn rét nhiều hơn. Chúc năm mới bác Tuấn và các “đồng đội” mạnh giỏi, làm ăn ngon lành để có nhiều thịt nhiều áo cho các “mầm non” hơn nữa.\u003c/p\u003e","title":"Nhân vật của năm"},{"content":"Blog của mình dạo này bị sao ấy, không load được hết trang chính. Vào ACP hoặc các trang phụ thì vẫn bình thường. Tưởng tại theme đã đổi rồi nhưng vẫn vậy. Kì cục thật.\nBình luận (1) Gordon — 2012-01-03 00:07\nChắc thiếu PHP Memory chứ sao :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/02/tr%E1%BB%A5c-tr%E1%BA%B7c/","summary":"\u003cp\u003eBlog của mình dạo này bị sao ấy, không load được hết trang chính. Vào ACP hoặc các trang phụ thì vẫn bình thường. Tưởng tại theme đã đổi rồi nhưng vẫn vậy. Kì cục thật.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-01-03 00:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChắc thiếu PHP Memory chứ sao :))\u003c/p\u003e","title":"Trục trặc"},{"content":"Hôm nay, nếu viết thư, tôi sẽ viết Hà Nội, ngày 01 tháng 01 năm 2012.\nMột năm mới một năm đang tới.\nVui quá lá lá. Tại sao vui? Chả biết nữa, hê hê.\nLàm một bài chào mừng năm mới thôi, không có chi đâu.\nNăm mới quyết tâm mới, kế hoạch mới. Cố lên.\nBình luận (3) Lợi Béo — 2012-01-07 10:40\nVậy là cái kế hoạch windows phone trở thành cũ rồi hả anh 😀\nthaiph — 2012-01-08 02:44\nwindowsphone nào nhỉ 😉\nLợi Béo — 2012-01-08 07:51\nChắc là bác có mới nới cũ rồi, thôi bỏ đi anh :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/01/chao-2012/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, nếu viết thư, tôi sẽ viết Hà Nội, ngày 01 tháng 01 năm 2012.\u003cbr\u003e\nMột năm mới một năm đang tới.\u003cbr\u003e\nVui quá lá lá. Tại sao vui? Chả biết nữa, hê hê.\u003cbr\u003e\nLàm một bài chào mừng năm mới thôi, không có chi đâu.\u003cbr\u003e\nNăm mới quyết tâm mới, kế hoạch mới. Cố lên.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://loibeo.com\"\u003eLợi Béo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2012-01-07 10:40\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVậy là cái kế hoạch windows phone trở thành cũ rồi hả anh 😀\u003c/p\u003e","title":"Chào 2012"},{"content":"The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2011 annual report for this blog.\nHere’s an excerpt:\nA San Francisco cable car holds 60 people. This blog was viewed about 1 400 times in 2011. If it were a cable car, it would take about 23 trips to carry that many people.\nClick here to see the complete report.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2012/01/01/2011-in-review/","summary":"\u003cp\u003eThe WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2011 annual report for this blog.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHere’s an excerpt:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eA San Francisco cable car holds 60 people. This blog was viewed about \u003cstrong\u003e1 400\u003c/strong\u003e times in 2011. If it were a cable car, it would take about 23 trips to carry that many people.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/2011/annual-report/\"\u003eClick here to see the complete report.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"2011 in review"},{"content":"Ống kính bị rễ tre, không bán được. Phải đem lau. hichic. Tham bát bỏ mâm.\nNgày xấu, cãi nhau, thật là không đâu vào đâu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/12/29/h%E1%BB%8Fng/","summary":"\u003cp\u003eỐng kính bị rễ tre, không bán được. Phải đem lau. hichic. Tham bát bỏ mâm.\u003cbr\u003e\nNgày xấu, cãi nhau, thật là không đâu vào đâu.\u003c/p\u003e","title":"Hỏng"},{"content":"Tình hình kinh tế dạo này khó khăn, lương thưởng đều hẻo, mà đám cứơi thì quá nhiều. Cuối năm không mang được nhiều tiền về cho mẹ, bán tạm con máy ảnh lấy tiền tiêu, cũng là chạy khỏi dòng Pentax đắt đỏ. Trước ham hố pentax vì thấy lens rẻ, sau mua body rồi mới thấy lens đắt vật vã, toàn 7-10-12-18tr một cái lens, thôi em chạy. Lens MF thì rẻ thật, chụp cũng đẹp nữa, nhưng mắt cận không đeo kính, vặn nét toét nhèm, lại không chụp nhanh được 🙁 Rất khổ.\nBộ gồm 1 body k20d, 2 pin, 1zin 1for, một ống MF 50 1.7, một kit DA II 18-55, một kit DAL 50-200. Tất cả đều mua của các bác trên xóm.\nMột số hình ảnh của em nó:\nRổ giá cụ tỉ: 1. Body và các phụ kiện linh tinh (hộp, pin, sạc, túi, thẻ nhớ class 10 8G) : 9.6tr\n2. MF 50 1.7: 400k\n3. DA 18-55: 1.5tr\n4. DAL 50-200: 1.4tr\nBác nào lấy cả bộ giá hữu nghị 12.5tr.\nliên hệ Y!M phi.hongthai hoặc 0987 024488\nBình luận (3) Gordon — 2011-12-18 16:59\nThay máy như thay vợ ý nhể ;))\nxu in — 2011-12-19 04:05\n:-w anh Túuuuuuuuuuuuuuuuu\nLoi — 2011-12-20 04:44\nGía như em có tiền :-s. Có bán trả góp không anh ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/12/18/cu%E1%BB%91i-nam-rao-ban-may-%E1%BA%A3nh-pentax-k20d/","summary":"\u003cp\u003eTình hình kinh tế dạo này khó khăn, lương thưởng đều hẻo, mà đám cứơi thì quá nhiều. Cuối năm không mang được nhiều tiền về cho mẹ, bán tạm con máy ảnh lấy tiền tiêu, cũng là chạy khỏi dòng Pentax đắt đỏ. Trước ham hố pentax vì thấy lens rẻ, sau mua body rồi mới thấy lens đắt vật vã, toàn 7-10-12-18tr một cái lens, thôi em chạy. Lens MF thì rẻ thật, chụp cũng đẹp nữa, nhưng mắt cận không đeo kính, vặn nét toét nhèm, lại không chụp nhanh được 🙁 Rất khổ.\u003cbr\u003e\nBộ gồm 1 body k20d, 2 pin, 1zin 1for, một ống MF 50 1.7, một kit DA II 18-55, một kit DAL 50-200. Tất cả đều mua của các bác trên xóm.\u003cbr\u003e\nMột số hình ảnh của em nó:\u003c/p\u003e","title":"Cuối năm, rao bán máy ảnh Pentax K20D"},{"content":"– Mình bị say cafe, bụng cồn cào, đầu lao đao, tay run lẩy bẩy.\n– Mình đã giặt xong đống 5 cái áo sơ mi và rửa hết bát đũa lúc trưa.\n– Lúc ngồi giặt quần áo mình nghĩ ra rất nhiều thứ hay ho để ‘viết lách’, giờ ngồi viết lách lại quên tiệt cả.\n– Mình cần phải kiếm cái túi to to, nhét quần áo vào và đem sang cho Gạch.\n– Mai có lẽ mình ko nên về quê, lạnh, mệt, phóng xe máy chắc die 🙁\n– Ah nhớ ra rồi, lập cái topic bán con Pentax k20d thôi. Và viết về topic ‘cuộc sống thanh tao/thanh cao/lánh đời’\n– Ah còn nữa, mình “vật” bis tới mức tìm đủ mọi cách, thử cả sim viettel, mobi mà vẫn ko sao chơi dc bis ở 9630, mất toi ở mỗi mạng 20k tiền đăng kí, mà chả dc vẹo gì. Bọn mobi lại còn chơi quả mỗi lần hủy đi đăng kí lại là lại mất tiền lại từ đầu, thấp kém hơn viettel quá, viettel đã có chính sách mới, nếu trong chu kì đăng kí mà hủy đi đăng kí lại thì sẽ ko bị tính cước hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/12/17/17-12-2011/","summary":"\u003cp\u003e– Mình bị say cafe, bụng cồn cào, đầu lao đao, tay run lẩy bẩy.\u003cbr\u003e\n– Mình đã giặt xong đống 5 cái áo sơ mi và rửa hết bát đũa lúc trưa.\u003cbr\u003e\n– Lúc ngồi giặt quần áo mình nghĩ ra rất nhiều thứ hay ho để ‘viết lách’, giờ ngồi viết lách lại quên tiệt cả.\u003cbr\u003e\n– Mình cần phải kiếm cái túi to to, nhét quần áo vào và đem sang cho Gạch.\u003cbr\u003e\n– Mai có lẽ mình ko nên về quê, lạnh, mệt, phóng xe máy chắc die 🙁\u003cbr\u003e\n– Ah nhớ ra rồi, lập cái topic bán con Pentax k20d thôi. Và viết về topic ‘cuộc sống thanh tao/thanh cao/lánh đời’\u003cbr\u003e\n– Ah còn nữa, mình “vật” bis tới mức tìm đủ mọi cách, thử cả sim viettel, mobi mà vẫn ko sao chơi dc bis ở 9630, mất toi ở mỗi mạng 20k tiền đăng kí, mà chả dc vẹo gì. Bọn mobi lại còn chơi quả mỗi lần hủy đi đăng kí lại là lại mất tiền lại từ đầu, thấp kém hơn viettel quá, viettel đã có chính sách mới, nếu trong chu kì đăng kí mà hủy đi đăng kí lại thì sẽ ko bị tính cước hehe\u003c/p\u003e","title":"17.12.2011"},{"content":"Do bị Dũng nhà Ngọc dụ dỗ, mình đã tặc lưỡi mua một cái FPT F99, với giá 988k, làm tròn là 1 tỉ.\nMáy có 3G, wifi, nhưng 3G tốc độ rùa vật 364kbs, chỉ tính là 2.5G thôi, wifi thì có vẻ cũng khả nhanh, một cái máy dưới 1tr thì quả thật “nén” công nghệ vãi đạn, thật khâm phục các bạn Trung Hoa anh hùng.\nMở hộp gồm có: cáp ubs, sạc, tai nghe, sách hướng dẫn. Cáp và sạc sờ vào thấy rất chi là ‘hàng tàu’.\nCầm máy nặng ngang BB 9630 mình đang dùng, nhựa bóng và rẻ tiền – như kiểu mấy con samsung với LG ấy mà.\nBàn phím bố trí thưa nhưng rất khó bấm, thua cực xa BB, nếu cho BB 9 điểm thì con này chỉ đáng 5 điểm.\nPhím điều hướng: Là một ác mộng, đang dùng bi lăn veo veo của 9630 sang dùng cái cảm ứng nửa mùa của con F99 này quả là từ thiên đường xuống ngay địa ngục. Trackpad cơ đấy, nhưng bạn sẽ chỉ lăn được tối đa là 3 đối tượng một lần, muốn lăn tiếp thì kéo tay về và lặp lại động tác rê rê rê. Tởm lắm cả nhà ạ. Cái trackpad này thực sự được thiết kế để dành cho những người cực kì kiên nhẫn và có nhiều thời gian, chậm, vô cùng chậm chạp.\nFont chữ của FPT F99 nói chung khá to, nhưng không dễ nhìn, chữ không mịn, và mảnh quá, font chữ trong opera cũng thế.\nMàn hình tương đối sáng và rõ, nhưng mật độ pixel thấp, rất thấp, nên hình ảnh nhìn rõ hạt.\nCó camera 2.0 phía sau và một camera phía trước – ác ôn chưa, 2 camera mới ăn chơi.\nVào quản lý file thì thấy tổng bộ nhớ trong máy là 78MB.\nVề F-store, tải thử Triệu phú là ai, thì trả lời được 1 câu hỏi thấy thông báo “Bạn đã sử dụng hết số lượt chơi thử cho phép. Giá của phiên bản đầy đủ là 15 000 đồng. Bạn có sẵn sàng thanh toán?” Bó tay con gà quay luôn, chơi thử dc một câu xong đòi tiền luôn, kiểu thử của FPT?\nNhạc, ảnh, video nói chung mình không muốn thử, vì hàng tàu thì mọi người biết rồi. Cá nhân mình không hiểu, một tập đoàn to như FPT, mà sao lại bán rẻ thương hiệu của mình như vậy? Phía sau nắp pin có chữ FPT F-life, nhún vai tự hỏi “f***-life”? Với một chiếc điện thoại không phải cảm ứng, thì bàn phím phải là phần chau chuốt nhất, nhất là phím điều hướng, vì đó là những thứ người sử dụng dùng nhiều nhất, ở FPT F99, đó là thứ tệ hại nhất. Hay bản của mình là bản bị lỗi? Ah, sau khi tự hỏi, làm sao FPT lại dám bán một cái điện thoại có trackpad ngu si như vậy, mình đã lần mò vào setting và tăng tốc độ trackpad từ 6 lên 10 – tối đa, mọi thứ có vẻ khả quan hơn, tốc độ di có tiến bộ, cộng thêm 2 điểm cho trackpad.\nSau khi vào Opera đọc báo một lúc – khá mỏi mắt do độ sáng cao quá, và nhìn rõ từng pixel trên màn hình, cảm giác hạt hạt hơi bị khó chịu.\nCó sẵn ứng dụng F-mail cho phép download mail như kiểu outlook vậy, nhưng với font chữ “xấu như ma cấu” thì không nghĩ mọi người sẽ hứng thú sử dụng ứng dụng này.\nKết luận lại, thì với giá 1tr, các chức năng mà nó đem lại hoàn toàn có thể nói là ‘tốt trong tầm tiền’, mọi người đều nhất trí cao “không thể đòi hỏi quá cho một chiếc điện thoại giá 1tr”, phân khúc mà chiếc điện thoại này hướng tới là ai?\nBình luận (5) doaitran — 2011-12-16 17:24\nLỗi ở người mua đầu tiên. Sao ko mượn review chán chê đi, hoặc bỏ hẳn 1 buổi cuối tuần đến cửa hàng dùng cả buổi xem nó thế nào cái đã. Biết thừa nó là hàng Tàu rồi mà còn chủ quan 😀 Thực ra họ ko phải là ko biết những thứ mà cậu review kia, nhưng vấn đề cậu ko phải là đối tượng khách hàng của họ :)). Đừng đòi hỏi quá đáng :D. Zik abc hay Vxxx của Viettel liệu có khá hơn? ;)) Gordon — 2011-12-17 00:55\nAi bảo hám rẻ cơ ;))\nSửa bình nóng lạnh — 2011-12-17 09:13\nDoaitran nói đúng. FPT đánh vào đối tượng khách hàng đặc trưng của họ thôi.\nthaiph — 2011-12-17 10:55\nHehe, đối tượng khách hàng đặc trưng của họ là ai?\nkanishi — 2014-03-03 04:45\nUpdate là hàng này cực bền, mẹ tớ dùng tờ hồi mua tới giờ chưa hỏng, loa to lắm, rơi vỡ màn hình nhưng vẫn dùng tốt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/12/16/fpt-f99-review-net-bu%E1%BB%93n-c%E1%BB%A7a-t%E1%BA%ADp-doan-cong-ngh%E1%BB%87-hang-d%E1%BA%A7u-vi%E1%BB%87t-nam/","summary":"\u003cp\u003eDo bị Dũng nhà Ngọc dụ dỗ, mình đã tặc lưỡi mua một cái FPT F99, với giá 988k, làm tròn là 1 tỉ.\u003cbr\u003e\nMáy có 3G, wifi, nhưng 3G tốc độ rùa vật 364kbs, chỉ tính là 2.5G thôi, wifi thì có vẻ cũng khả nhanh, một cái máy dưới 1tr thì quả thật “nén” công nghệ vãi đạn, thật khâm phục các bạn Trung Hoa anh hùng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMở hộp gồm có: cáp ubs, sạc, tai nghe, sách hướng dẫn. Cáp và sạc sờ vào thấy rất chi là ‘hàng tàu’.\u003c/p\u003e","title":"FPT F99 Review – Nét buồn của tập đoàn công nghệ hàng đầu Việt Nam"},{"content":"Chuyện mua chăn là chặn mua chuyên.\nDạo này trời rét quá, chăn thì mỏng, 2 đêm nằm lạnh ngủ chợp chờn, đi làm toàn buồn ngủ. Tối qua đi làm về quyết phải mua chăn. Mình mua ở “trung tâm thương mại vỉa hè đường Láng”. Hàng thứ nhất, hỏi chăn lông bao tiền, em bán hàng chắc là sv hoặc học sinh bảo là 750k – ặc ặc – sao chăn vỉa hè mà đắt dữ vậy. Nhắn tin hỏi Dung thì Dung bảo 2 năm trước mua ở Lạng Sơn là 450k, chài, vậy giờ 600k cũng là hợp lý. Mình hỏi tiếp chăn bông nhẹ nhẹ là bao tiền, em ấy bảo 200k, nghĩ lại hồi xưa mua chăn có 100k. Mình không nói gì nổ máy đi luôn.\nHàng tiếp theo ở gần cầu ngã tư Sở, chú bán hàng trông có vẻ cũng vất vả và thật thà, hỏi chăn bông nhẹ, chú ấy bảo 120k, quá rẻ nhỉ, hỏi kích cỡ thì là 1.5×1.6m, hơi nhỏ quá, hỏi có loại nào to hơn ko, 1.6x2m, giá 180k, mình hỏi 150k dc ko chú, chú bảo chịu ko dc đâu, ok, vậy 160k nhé, ok dc luôn.\nChăn nhẹ cực, đắp ấm phát nóng luôn. Nhưng mình nghĩ đây là cái rụôt chăn thì đúng hơn, cần mua vỏ chăn lồng vào =)\nVà kết luận là phải tránh xa bọn gái trẻ gian xảo, chăn có 120k dám hét 200k. láo láo.\nBình luận (3) xu in — 2011-12-08 01:00\nHaha, các chăn lông mà bạn hỏi có khi 2 năm trước tớ chỉ mua 180k thôi ý. Nhiều loại chăn kinh khủng.\nAnw, nhà tớ có cái vỏ chăn đấy, cơ mà vỏ 1.8×2,2 cơ. bạn lấy hem bọn tớ tặng 😀\nGordon — 2011-12-08 03:11\nAi bảo thấy hàng gái trẻ cứ sà vào, nó chả hét thế ;))\nxu in — 2011-12-08 10:16\nBlog của tm giờ không còn chức năng reply cho comment nữa à :p, bước thụt lùi của công nghệ à :P:P\n@anh Tú: Thấy gái trẻ mà ko sà vào thì đã ko phải tm :)), được cái là chỉ sà vào thôi, chứ chưa kiểu dại gái mua hàng đắt. Vẫn còn may chán 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/12/07/chuy%E1%BB%87n-mua-chan/","summary":"\u003cp\u003eChuyện mua chăn là chặn mua chuyên.\u003cbr\u003e\nDạo này trời rét quá, chăn thì mỏng, 2 đêm nằm lạnh ngủ chợp chờn, đi làm toàn buồn ngủ. Tối qua đi làm về quyết phải mua chăn. Mình mua ở “trung tâm thương mại vỉa hè đường Láng”. Hàng thứ nhất, hỏi chăn lông bao tiền, em bán hàng chắc là sv hoặc học sinh bảo là 750k – ặc ặc – sao chăn vỉa hè mà đắt dữ vậy. Nhắn tin hỏi Dung thì Dung bảo 2 năm trước mua ở Lạng Sơn là 450k, chài, vậy giờ 600k cũng là hợp lý. Mình hỏi tiếp chăn bông nhẹ nhẹ là bao tiền, em ấy bảo 200k, nghĩ lại hồi xưa mua chăn có 100k. Mình không nói gì nổ máy đi luôn.\u003cbr\u003e\nHàng tiếp theo ở gần cầu ngã tư Sở, chú bán hàng trông có vẻ cũng vất vả và thật thà, hỏi chăn bông nhẹ, chú ấy bảo 120k, quá rẻ nhỉ, hỏi kích cỡ thì là 1.5×1.6m, hơi nhỏ quá, hỏi có loại nào to hơn ko, 1.6x2m, giá 180k, mình hỏi 150k dc ko chú, chú bảo chịu ko dc đâu, ok, vậy 160k nhé, ok dc luôn.\u003cbr\u003e\nChăn nhẹ cực, đắp ấm phát nóng luôn. Nhưng mình nghĩ đây là cái rụôt chăn thì đúng hơn, cần mua vỏ chăn lồng vào =)\u003cbr\u003e\nVà kết luận là phải tránh xa bọn gái trẻ gian xảo, chăn có 120k dám hét 200k. láo láo.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện mua chăn"},{"content":"Cách đây khoảng 1 tháng, đi cùng Dung ỉn và Loan ếch – em gái Dung đi mua điện thoại, sau một hồi lượn ở Thái Hà thì lấy con HTC Surround ở mobimart chỗ 162B. Giá 5.3tr, dán màn hình 80k, bảo cài game thì thằng kĩ thuật viên lười biếng(lúc đó hơn 8h tối) kêu wp7 chả có gì để cài – về đọc trên web mới thấy bọn kỹ thuật viên này bố láo bố toét – dám lừa gà – ứng dụng và game đầy ra mà kêu không có. Mua con HTC này vì cảm ứng quá mượt, màn hình đẹp, giá lại mềm, 3gs ở đó hơn 7tr.\nSau khi mua xong lên mạng tìm hiểu thì mình quá kết cái giá của wp7 keke. Mặc dù biết hệ điều hành còn nhiều hạn chế, nhưng càng ngày càng khát khao wp7. Rồi thưởng quý về, vẫn có kìm chế không mua, rồi mẹ bảo điện thoại của mẹ hỏng phím select, okie mua điện thoại mới cho mẹ tiện đọc báo. Lên mạng tìm kiếm, ra bọn Diepmobile giá rẻ gần nhất. Phi ra đó – vì gần. Lấy ngay 1 em surround – vì bảo hành 12 tháng, 1 đổi 1 trong vòng 10 ngày đầu nên cũng không xem kỹ lắm, nghĩ bụng có gì đem ra đổi. Về nhà nhìn kỹ thì phát hiện ra máy bị lỗi hiển thị màu ở một số app, khi vào một số app ví dụ như market thì màu sắc chuyển rất lởm, như kiểu mình nhìn độ phân giải 8bit màu trên màn hình máy tính hồi xưa ấy. Ở một số app khác thì lại không sao. Sau khi google tìm hiểu nguyên nhân và cài AdvancedConfig vào, fix 32bit mode, thì market có vẻ ngon, chuyển màu mướt hơn, nhưng nhìn kĩ vẫn không thấy đẹp bằng con mua ở mobimart của em Loan ếch. Ngay sáng hôm sau mang ra cửa hàng – nghỉ cả làm, trước khi ra đó mình tắt cái fix 32bit mode – để thử xem bọn bán hàng sẽ nói gì. Mình trình bày tình trạng, báo lỗi hiển thị của máy và yêu cầu một con khác nguyên room (con của mình cửa hàng up luôn lên rom DTF mango lúc lấy máy), mấy ông ở đó – 3 ông bán hàng gân cổ lên chày cối cãi là do cái hình nền của cái app đó xấu – choáng luôn, các ông ấy như kiểu không biết gì hoặc giả vờ không biết gì – tưởng khách nào cũng là gà chắc (mình dù là gà thật – nhưng là gà biết học hỏi, hê hê). Xem một con khác (con này cũng bị room DTF rồi) thì cũng bị lỗi y như rứa, bảo mang con nguyên room ship thì không đưa ra, thái độ rất là thái độ. Nói chung là bực.\nKết luận là các bạn diepmobile này không chơi được, bán hàng có vẻ kém chất lượng, 2 con surround đều bị thế. Các bạn ấy bán máy có dán tem, dán tem cả củ sạc và dây usb mới ghê, nhưng không có hóa đơn thu tiền, bán được máy rồi, cầm tiền rồi thì thái độ rất lấy thịt đè người, 3 ông sồn sồn cãi lại mình, đến khi mình show cho cái fix 32bit mode thì cứng lưỡi, nhưng vẫn vớt vát là không phải lỗi màn hình vì không phải app nào cũng bị. Hê hê, không phải lỗi màn hình nhưng vẫn là lỗi, và thái độ của bán hàng là hơi bị đáng giận :-j Nói chung dùng AdvancedConfig fix được khoảng 90% là tạm ổn rồi, ra đó để xem nếu có con khác ko bị lỗi thì mình lấy, còn nếu mấy ông đó trình bày là ở cửa hàng con nào cũng vậy, thì mình cũng vui vẻ đi về. Nhưng vấn đề lớn nhất là thái độ, thái độ, thái độ trịnh thượng, ra cái vẻ hiểu biết, đổ lỗi cho máy “cái nào cũng thế cả” – rất tiếc là tôi ko phải lần đầu tiên cầm surround.\nKết luận là bài học trị giá 5tr, cạch mặt diepmobile, và xem hàng thật kỹ trước khi mua máy, đi cùng cao thủ ;))\nBình luận (5) Gordon — 2011-11-29 15:18\nBài học của 1 con gà ;))\nhoan — 2011-12-12 10:48\nThansk bác chia sẻ. Em cũng từng gặp 1 trường hợp giống bác nhưng em mua ở FPT. Híc cứ tưởng công ty to bảo hành tốt cuối cùng ngậm đắng :(.\ndoaitran — 2011-12-14 17:38\nDiệp Mobile lổi tiếng trên Muare và Tinhte lâu rồi 🙂\nngoc mai7104 — 2012-05-17 03:02\nMình cùng có 1 bài học với bọn Diepmobli này trị giá 7tr.\nNHìn mấy thằng nv bán hàng chỉ muốn cho nó vài búa.\nBọn này bán hàng rất vô trách nhiệm và lừa đảo 1 cách trắng trợn.\nhalong — 2012-05-23 03:58\nDiepmobile la bon lua dao bo lao.\nToi da mua hang tai do, toi mua con HTC HD7, nhung tuong bon nay dang hoang toi chuyen ngay tien mua hang k chut do du vi co quan cung co nguoi mua qua mang nhieu ma k co sao, ai ngo dinh vao bon nay that la bai hoc dat gia. Con HTC HD\u0026amp; toi mua theo gia la 6.080.000 mua ve chua duoc nua thang thi dung rat la truc trac va bi sap nguon lien tuc, nen mang moi doc thay rat nhieu y kien noi ve bon nay moi biet la bon nay lam an rat mat uy tin. Nen thoi k them doi nua , danh de chiec dien thoai do cho con gai toi lam do choi. Day cung la mot bai hoc dat gia cho toi va toi xin chia se voi nhung ai co y dinh mua hang cua Diep mobile dung ham gia re ma bi lua, hay tranh xa trang web va cua hang nay .\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/29/diepmobile-vn-c%E1%BA%A7n-tranh-xa/","summary":"\u003cp\u003eCách đây khoảng 1 tháng, đi cùng Dung ỉn và Loan ếch – em gái Dung đi mua điện thoại, sau một hồi lượn ở Thái Hà thì lấy con HTC Surround ở mobimart chỗ 162B. Giá 5.3tr, dán màn hình 80k, bảo cài game thì thằng kĩ thuật viên lười biếng(lúc đó hơn 8h tối) kêu wp7 chả có gì để cài – về đọc trên web mới thấy bọn kỹ thuật viên này bố láo bố toét – dám lừa gà – ứng dụng và game đầy ra mà kêu không có. Mua con HTC này vì cảm ứng quá mượt, màn hình đẹp, giá lại mềm, 3gs ở đó hơn 7tr.\u003cbr\u003e\nSau khi mua xong lên mạng tìm hiểu thì mình quá kết cái giá của wp7 keke. Mặc dù biết hệ điều hành còn nhiều hạn chế, nhưng càng ngày càng khát khao wp7. Rồi thưởng quý về, vẫn có kìm chế không mua, rồi mẹ bảo điện thoại của mẹ hỏng phím select, okie mua điện thoại mới cho mẹ tiện đọc báo. Lên mạng tìm kiếm, ra bọn Diepmobile giá rẻ gần nhất. Phi ra đó – vì gần. Lấy ngay 1 em surround – vì bảo hành 12 tháng, 1 đổi 1 trong vòng 10 ngày đầu nên cũng không xem kỹ lắm, nghĩ bụng có gì đem ra đổi. Về nhà nhìn kỹ thì phát hiện ra máy bị lỗi hiển thị màu ở một số app, khi vào một số app ví dụ như market thì màu sắc chuyển rất lởm, như kiểu mình nhìn độ phân giải 8bit màu trên màn hình máy tính hồi xưa ấy. Ở một số app khác thì lại không sao. Sau khi google tìm hiểu nguyên nhân và cài AdvancedConfig vào, fix 32bit mode, thì market có vẻ ngon, chuyển màu mướt hơn, nhưng nhìn kĩ vẫn không thấy đẹp bằng con mua ở mobimart của em Loan ếch. Ngay sáng hôm sau mang ra cửa hàng – nghỉ cả làm, trước khi ra đó mình tắt cái fix 32bit mode – để thử xem bọn bán hàng sẽ nói gì. Mình trình bày tình trạng, báo lỗi hiển thị của máy và yêu cầu một con khác nguyên room (con của mình cửa hàng up luôn lên rom DTF mango lúc lấy máy), mấy ông ở đó – 3 ông bán hàng gân cổ lên chày cối cãi là do cái hình nền của cái app đó xấu – choáng luôn, các ông ấy như kiểu không biết gì hoặc giả vờ không biết gì – tưởng khách nào cũng là gà chắc (mình dù là gà thật – nhưng là gà biết học hỏi, hê hê). Xem một con khác (con này cũng bị room DTF rồi) thì cũng bị lỗi y như rứa, bảo mang con nguyên room ship thì không đưa ra, thái độ rất là thái độ. Nói chung là bực.\u003cbr\u003e\nKết luận là các bạn diepmobile này không chơi được, bán hàng có vẻ kém chất lượng, 2 con surround đều bị thế. Các bạn ấy bán máy có dán tem, dán tem cả củ sạc và dây usb mới ghê, nhưng không có hóa đơn thu tiền, bán được máy rồi, cầm tiền rồi thì thái độ rất lấy thịt đè người, 3 ông sồn sồn cãi lại mình, đến khi mình show cho cái fix 32bit mode thì cứng lưỡi, nhưng vẫn vớt vát là không phải lỗi màn hình vì không phải app nào cũng bị. Hê hê, không phải lỗi màn hình nhưng vẫn là lỗi, và thái độ của bán hàng là hơi bị đáng giận :-j Nói chung dùng AdvancedConfig fix được khoảng 90% là tạm ổn rồi, ra đó để xem nếu có con khác ko bị lỗi thì mình lấy, còn nếu mấy ông đó trình bày là ở cửa hàng con nào cũng vậy, thì mình cũng vui vẻ đi về. Nhưng vấn đề lớn nhất là thái độ, thái độ, thái độ trịnh thượng, ra cái vẻ hiểu biết, đổ lỗi cho máy “cái nào cũng thế cả” – rất tiếc là tôi ko phải lần đầu tiên cầm surround.\u003cbr\u003e\nKết luận là bài học trị giá 5tr, cạch mặt diepmobile, và xem hàng thật kỹ trước khi mua máy, đi cùng cao thủ ;))\u003c/p\u003e","title":"Diepmobile.vn – cần tránh xa."},{"content":"– Ngoài IE thì chưa cài được Opera (trình duyệt quá đỉnh)\n– Đa nhiệm yếu kém – kể cả lên mango (qua các phàn nàn trên đây)\n– Danh bạ hiện kiểu first-last, bỏ mất middle, lại không có lựa chọn, nên cách duy nhất là sửa thủ công mỹ nghệ, lởm vô đối\n– Nghe nói không set được IP, nếu mạng wifi nào xài ip tĩnh là chết luôn ko connect được\n– Đổi nhạc chuông tự chọn rất khó khăn (làm được nhưng nhiêu khê lắm)\n– Pin của HTC Surround có vẻ yếu (nhưng điện thoại màn hình to, chip khỏe, tốn pin là đương nhiên)\n– Nói chung ghi là ghi ra thế này thôi, máu là vẫn mua hết, hichic.\nBình luận (3) Gordon — 2011-11-26 15:19\nLởm vậy thì xài hàng cục gạch cho rồi :))\nLoi — 2011-11-26 17:19\nBán 9630 đi bác \u0026gt;:)\nthaiph — 2011-11-27 05:08\nLợi béo nhào vô, anh để rẻ cho ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/26/windows-phone-7-nen-hay-khong/","summary":"\u003cp\u003e– Ngoài IE thì chưa cài được Opera (trình duyệt quá đỉnh)\u003cbr\u003e\n– Đa nhiệm yếu kém – kể cả lên mango (qua các phàn nàn trên \u003ca href=\"http://www.winphoneviet.com/forum/threads/1860-B%C3%A1o-Danh-amp-C%E1%BA%A3m-nh%E1%BA%ADn-v%E1%BB%81-Mango/page21\"\u003eđây\u003c/a\u003e)\u003cbr\u003e\n– Danh bạ hiện kiểu first-last, bỏ mất middle, lại không có lựa chọn, nên cách duy nhất là sửa thủ công mỹ nghệ, lởm vô đối\u003cbr\u003e\n– Nghe nói không set được IP, nếu mạng wifi nào xài ip tĩnh là chết luôn ko connect được\u003cbr\u003e\n– Đổi nhạc chuông tự chọn rất khó khăn (làm được nhưng nhiêu khê lắm)\u003cbr\u003e\n– Pin của HTC Surround có vẻ yếu (nhưng điện thoại màn hình to, chip khỏe, tốn pin là đương nhiên)\u003cbr\u003e\n– Nói chung ghi là ghi ra thế này thôi, máu là vẫn mua hết, hichic.\u003c/p\u003e","title":"Windows phone 7 – nên hay không?"},{"content":"http://vnhacker.blogspot.com\nTrong thâm tâm, mình đánh giá đồng chí ThaiND ngang hàng với đồng chí Ngô Bảo Châu – cả hai mình đều xếp vào “tầng lớp elite” – tinh túy. Thậm chí còn có phần ngưỡng mộ ThaiND nhiều hơn – vì anh ấy đi lên từ “xóm liều”, hehe.\nBình luận (1) Gordon — 2011-11-23 15:51\nĐến bao giờ thì Thái PH được như vậy? :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/23/thaidn-d%C6%B0%C6%A1ng-ng%E1%BB%8Dc-thai/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vnhacker.blogspot.com\"\u003ehttp://vnhacker.blogspot.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrong thâm tâm, mình đánh giá đồng chí ThaiND ngang hàng với đồng chí Ngô Bảo Châu – cả hai mình đều xếp vào “tầng lớp elite” – tinh túy. Thậm chí còn có phần ngưỡng mộ ThaiND nhiều hơn – vì anh ấy đi lên từ “xóm liều”, hehe.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-11-23 15:51\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐến bao giờ thì Thái PH được như vậy? :))\u003c/p\u003e","title":"ThaiDN – Dương Ngọc Thái"},{"content":"Sáng đi ăn hỏi anh Hà, nhà lão ở ngõ 420 Kim Giang, gần nhà bà Thùy nhà mình phết.\nBắt bọn mình sang từ 7h, chú rể lúc đó còn mặc quần ngố áo phông, nhìn lão mình biết ngay “bị lừa rồi, sang sớm quá”.\nHơn 8h mới bắt đầu lên xe ô tô, giữa đường còn va quệt với một thằng chạy ngược chiều, đang đi nghe bụp phát rõ to, cứ như có viên gạch ném vào kính xe – hết hồn. Tưởng vậy là xong, ai dè thằng điên đó (mãi sau biết là nhà gần) quay xe lại đuổi theo, xong chặn xe 16 chỗ mà chú rể đang ngồi lại, cãi cọ um xùm, thằng đó cũng gấu, đúng là chó cậy gần nhà, vừa gấu lại có hơi rượu – thấy tài xế xe mình bảo thế. Suýt thì đánh nhau, túm cổ áo mấy lần. Sau thì thằng đó cầm bằng lái của lái xe 16 chỗ, rồi đi tiếp. Cái đáng nói là ô tô 16 đứng ở lề đường, con xe bán tải tạt đầu xe 16 chỗ, 2 xe chuyến nguyên 2/3 con đường, làm giao thông ùn tắc, mọi người khổ ải nhích qua chỗ đó, mà thằng khốn kia cứ lèo nhèo.\nTối chuẩn bị về thì anh Lâm ra nhờ đi đổi $, cả chiều thấy Lâm và Hòa chạy long tóc gáy làm các thủ tục để mai bay, mình thì lạ gì Hà Trung nên ok cầm 300 tờ polime đi đổi luôn. Định ra hiệu vàng đầu đường Trần Duy Hưng, nhưng kì lạ thay cả 2 cửa hàng đều đóng cửa rất sớm. Lên Hà Trung thì như hồi xưa khoảng 8h vẫn nhộn nhịp cả phố, nay 7h30 mà đóng cửa gần hết, có vài nhà chơi kiểu cửa cuốn đóng một nửa, ai muốn vào phải cúi chui. Hehe, may quá cửa hàng Tuấn Tuyết vẫn mở cửa ầm ầm, mình vào giao dịch 3p xong, đổi 25tr sang 1172$. Có lẽ là đi 2 tuần, mỗi người 30$/ngày, tạm ứng trước được 25tr. Kể cũng lạ, đi công tác thì có quyền mua $ ở ngân hàng, nhưng sáng mai đi mà chiều tối nay mới tạm ứng, thì ra ngân hàng đổi vào lúc khỉ nào. Viettel làm ăn nhôm nhựa ghê.\nCái gì cũng thích hàng ngoại, bảo sao nền kinh tế bị $ hóa.\nBình luận (2) Gordon — 2011-11-21 16:43\nViệc đổi tiền là trách nhiệm của thủ quỹ chứ 😕\nxu in — 2011-11-22 00:40\nĐúng là làm ăn nhôm nhựa, hôm trước đội đi Mozambique cũng thế, hôm sau đi rồi hôm trước mới ứng tiền, quá chi là nhôm nhựa\nMà đáng lý ra thì bên phòng chính trị và tài chính phải có trách nhiệm đổi tiền chứ. chuối cả nải. ghét rồi đấy!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/21/21-11-2011/","summary":"\u003cp\u003eSáng đi ăn hỏi anh Hà, nhà lão ở ngõ 420 Kim Giang, gần nhà bà Thùy nhà mình phết.\u003cbr\u003e\nBắt bọn mình sang từ 7h, chú rể lúc đó còn mặc quần ngố áo phông, nhìn lão mình biết ngay “bị lừa rồi, sang sớm quá”.\u003cbr\u003e\nHơn 8h mới bắt đầu lên xe ô tô, giữa đường còn va quệt với một thằng chạy ngược chiều, đang đi nghe bụp phát rõ to, cứ như có viên gạch ném vào kính xe – hết hồn. Tưởng vậy là xong, ai dè thằng điên đó (mãi sau biết là nhà gần) quay xe lại đuổi theo, xong chặn xe 16 chỗ mà chú rể đang ngồi lại, cãi cọ um xùm, thằng đó cũng gấu, đúng là chó cậy gần nhà, vừa gấu lại có hơi rượu – thấy tài xế xe mình bảo thế. Suýt thì đánh nhau, túm cổ áo mấy lần. Sau thì thằng đó cầm bằng lái của lái xe 16 chỗ, rồi đi tiếp. Cái đáng nói là ô tô 16 đứng ở lề đường, con xe bán tải tạt đầu xe 16 chỗ, 2 xe chuyến nguyên 2/3 con đường, làm giao thông ùn tắc, mọi người khổ ải nhích qua chỗ đó, mà thằng khốn kia cứ lèo nhèo.\u003cbr\u003e\nTối chuẩn bị về thì anh Lâm ra nhờ đi đổi $, cả chiều thấy Lâm và Hòa chạy long tóc gáy làm các thủ tục để mai bay, mình thì lạ gì Hà Trung nên ok cầm 300 tờ polime đi đổi luôn. Định ra hiệu vàng đầu đường Trần Duy Hưng, nhưng kì lạ thay cả 2 cửa hàng đều đóng cửa rất sớm. Lên Hà Trung thì như hồi xưa khoảng 8h vẫn nhộn nhịp cả phố, nay 7h30 mà đóng cửa gần hết, có vài nhà chơi kiểu cửa cuốn đóng một nửa, ai muốn vào phải cúi chui. Hehe, may quá cửa hàng Tuấn Tuyết vẫn mở cửa ầm ầm, mình vào giao dịch 3p xong, đổi 25tr sang 1172$. Có lẽ là đi 2 tuần, mỗi người 30$/ngày, tạm ứng trước được 25tr. Kể cũng lạ, đi công tác thì có quyền mua $ ở ngân hàng, nhưng sáng mai đi mà chiều tối nay mới tạm ứng, thì ra ngân hàng đổi vào lúc khỉ nào. Viettel làm ăn nhôm nhựa ghê.\u003cbr\u003e\nCái gì cũng thích hàng ngoại, bảo sao nền kinh tế bị $ hóa.\u003c/p\u003e","title":"21.11.2011"},{"content":"Sau bài phát biểu về việc loại bỏ Luật Biểu tình, lập Hội của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước, trên các báo chính thống, ý kiến trên mạng, tuyệt đối người đọc ( trong đó đa phần là cử tri của nước CHXHCN Việt Nam) phản đối quyết liệt đại biểu Hoàng Hữu Phước. Thôi khỏi phải nhắc lại lý do vì sao cử tri và người đọc lại phẫn nộ mạnh mẽ như thế trước những ý kiến của đại biểu Hoàng Hữu Phước.\nTựu trung, phát biểu của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước bộc lộ mấy vấn đề như sau:\n-Nhận thức kém nát, lệch lạc, méo mó hoặc cố tình nhìn nhận méo mó về biểu tình\n-Ngông cuồng trong việc dùng ngôn từ: dám loại bỏ luật Biểu tình và luật Hội ra khỏi hệ thống luật pháp nước ta và phỉ pháng cử tri\n-Suy diễn hồ đồ và có chủ ý phá hoại ý thức biểu tình của người dân- đặc biệt là những hành động biểu tình yêu nước của nhân dân\n-Võ đoán, vỗ ngực dám nhân danh nhân dân để phát biểu dối trá trước Quốc hội\nCử tri đã bỏ phiếu bầu ra đại biểu quốc hội thì có quyền bãi nhiệm đại biểu đó nếu không còn thấy đủ tư cách, đủ trí tuệ, đủ năng lực đại diện cho mình\nVới Hoàng Hữu Phước, còn là sự quay lưng với cử tri, phỉ báng cử tri và dối trá với cử tri.\nCử tri bầu anh ra để anh đại diện cử tri đóng góp những ý kiến phục vụ cho quốc kế nhân sinh, xây dựng hệ thống luật pháp tiên tiến, không phải bầu anh ra để anh quay lưng với cử tri.\nBãi nhiệm đại biểu Hoàng Hữu Phước?\nTại sao không!\nTheo blog Nguyễn Quang Vinh\nTheo blog Thaimeo: đề nghị bãi nhiệm ngay lập tức.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/21/bai-nhi%E1%BB%87m-d%E1%BA%A1i-bi%E1%BB%83u-hoang-h%E1%BB%AFu-ph%C6%B0%E1%BB%9Bc-t%E1%BA%A1i-sao-khong/","summary":"\u003cp\u003eSau bài phát biểu về việc loại bỏ Luật Biểu tình, lập Hội của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước, trên các báo chính thống, ý kiến trên mạng, tuyệt đối người đọc ( trong đó đa phần là cử tri của nước CHXHCN Việt Nam) phản đối quyết liệt đại biểu Hoàng Hữu Phước. Thôi khỏi phải nhắc lại lý do vì sao cử tri và người đọc lại phẫn nộ mạnh mẽ như thế trước những ý kiến của đại biểu Hoàng Hữu Phước.\u003cbr\u003e\nTựu trung, phát biểu của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước bộc lộ mấy vấn đề như sau:\u003cbr\u003e\n-Nhận thức kém nát, lệch lạc, méo mó hoặc cố tình nhìn nhận méo mó về biểu tình\u003cbr\u003e\n-Ngông cuồng trong việc dùng ngôn từ: dám loại bỏ luật Biểu tình và luật Hội ra khỏi hệ thống luật pháp nước ta và phỉ pháng cử tri\u003cbr\u003e\n-Suy diễn hồ đồ và có chủ ý phá hoại ý thức biểu tình của người dân- đặc biệt là những hành động biểu tình yêu nước của nhân dân\u003cbr\u003e\n-Võ đoán, vỗ ngực dám nhân danh nhân dân để phát biểu dối trá trước Quốc hội\u003cbr\u003e\nCử tri đã bỏ phiếu bầu ra đại biểu quốc hội thì có quyền bãi nhiệm đại biểu đó nếu không còn thấy đủ tư cách, đủ trí tuệ, đủ năng lực đại diện cho mình\u003cbr\u003e\nVới Hoàng Hữu Phước, còn là sự quay lưng với cử tri, phỉ báng cử tri và dối trá với cử tri.\u003cbr\u003e\nCử tri bầu anh ra để anh đại diện cử tri đóng góp những ý kiến phục vụ cho quốc kế nhân sinh, xây dựng hệ thống luật pháp tiên tiến, không phải bầu anh ra để anh quay lưng với cử tri.\u003cbr\u003e\nBãi nhiệm đại biểu Hoàng Hữu Phước?\u003cbr\u003e\nTại sao không!\u003cbr\u003e\nTheo blog Nguyễn Quang Vinh\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTheo blog Thaimeo: đề nghị bãi nhiệm ngay lập tức.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bãi nhiệm đại biểu Hoàng Hữu Phước?- Tại sao không!"},{"content":"Gọi tới số 04. 35148123 – Cửa hàng iPhone Láng Hạ – Địa chỉ: Số 5, Láng Hạ, Quận Đống Đa\nAlo em ơi anh hỏi iphone4 16 còn hàng không?\n– 16G cháy hàng rồi nhé\nCháy hàng rồi à, thế bản 8G có hàng không?\n– 8G chưa có hàng nhé.\n-Bao giờ có hả em?\n– Chưa biết bao giờ có\nÔi wtf, vừa bực mình vì dùng số viettel không gọi dc lên 18001091 xong thì giờ lại nghe đứa hãm tài nào đó ở vinaphone trả lời cứ như bố tướng, bực vcl.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/10/bts-b%E1%BB%8Dn-vinaphone-ham-tai/","summary":"\u003cp\u003eGọi tới số 04. 35148123 – Cửa hàng iPhone Láng Hạ – Địa chỉ: Số 5, Láng Hạ, Quận Đống Đa\u003cbr\u003e\nAlo em ơi anh hỏi iphone4 16 còn hàng không?\u003cbr\u003e\n– 16G cháy hàng rồi nhé\u003cbr\u003e\nCháy hàng rồi à, thế bản 8G có hàng không?\u003cbr\u003e\n– 8G chưa có hàng nhé.\u003cbr\u003e\n-Bao giờ có hả em?\u003cbr\u003e\n– Chưa biết bao giờ có\u003cbr\u003e\nÔi wtf, vừa bực mình vì dùng số viettel không gọi dc lên 18001091 xong thì giờ lại nghe đứa hãm tài nào đó ở vinaphone trả lời cứ như bố tướng, bực vcl.\u003c/p\u003e","title":"Bts bọn Vinaphone hãm tài"},{"content":" Xác minh lái xe chưa đủ tuổi gây tai nạn ở Bình Thuận\nVụ tai nạn kinh hoàng, vô cùng thương tâm, 10 người chết, mà là chết cháy, vô cùng thảm thương và đau lòng. Hiện nay cơ quan công an đang điều tra xác định nguyên nhân tai nạn, nếu nguyên nhân liên quan đến cơ quan nào nào thì cơ quan đó chịu trách nhiệm.\nTôi thì đã quá quen với việc dây dưa ù lì, rồi rút cục chẳng cơ quan nào chịu trách nhiệm, và mỗi ngày vẫn 30 người chết vì tai nạn giao thông.\nTheo ông Quyền, hiện nay nhiều thông tin đưa ra có hay không việc lái xe tải gây tai nạn mới 22 tuổi chưa đủ tuổi sử dụng bằng FC (theo quy định là 24 tuổi) thì đến thời điểm này Cục Đường bộ vẫn đang trong quá trình xác minh.\nĐể xem xác minh tới khi nào, 1 tháng, 1 năm, hay 10 năm.\nÔng Nguyễn Văn Công, Chánh văn phòng Bộ GTVT cho biết: Trong 9 tháng năm 2011, cả nước đã xảy ra 1.018 vụ tai nạn giao thông làm 866 người chết, 707 người bị thương. So với tháng 8/2011, tai nạn giao thông giảm 64 vụ (giảm 5,91%), giảm 64 người chết (giảm 6,88%) và giảm 137 người bị thương (giảm 16,23%).\nCó tiến bộ kì diệu vậy sao, theo báo lao động, mỗi năm trung bình là 15.000 người\nKhông thấy bộ trưởng Đinh La Thăng ý kiến gì về vụ này nhỉ, vụ này có thể để quốc tang.\n2. Tịch thu gần 1.700 sản phẩm của Dược Bảo Long\nHình như ông chủ của Bảo Long từng lên người đương thời cơ mà, Người đương thời giờ cũng phải làm ăn chụp giật, vì lợi nhuận không từ thủ đoạn như thế này sao?\n3. Giáo sư Xoay “đá xoáy” Lê Hoàng\nVui phết ;))\n4. Bộ Giao thông không được đổi giờ thay Hà Nội!\nChiều 4/11, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho biết, Văn phòng Chính phủ đã nhận được văn bản của Bộ Giao thông. Tuy nhiên, việc chống ùn tắc trên địa bàn Thủ đô trước hết thuộc trách nhiệm quản lý nhà nước của Hà Nội. Vì vậy, Bộ Giao thông cần làm việc với Hà Nội để thống nhất phương án trình Chính phủ.\nGhê thật, đúng kiểu mỗi tỉnh là một “tiểu quốc” – như lời trong hồi ký của Nguyễn Hiến Lê mà mình đang đọc.\n5. Tâm sự gây sốc của một nhân viên giao gas\nLợi dụng khi chủ nhà không để ý, các nhân viên này còn vặn hở gas ở bình hay bẻ van gas. Có những nhân viên chuẩn bị cả kim sắt để chọc thủng dây dẫn gas hoặc dùng dao cứa dây để tạo vết nứt. Sau đó, họ báo với chủ nhà rằng thiết bị gas bị hỏng và buộc chủ nhà phải thay với giá rất đắt. Một số trường hợp nhân viên cố tình làm hỏng bếp gas của chủ nhà để mang bếp về sửa lấy tiền.\nTuy nhiên, trong quá trình sửa họ đã lắp thiếu các chi tiết của bếp, thậm chí một số cố tình lắp thiếu bộ phận cảm ứng nhiệt của bếp điện (có chức năng tự ngắt, đóng đường dẫn gas), làm bếp mất khả năng tự ngắt an toàn trong quá trình đun nấu như tràn nước hay gió lùa.\nĐặc biệt nguy hiểm hơn, như trường hợp nhân viên dùng dao cứa dây cao su để tạo vết nứt, nhưng nếu chủ nhà không thay dây như mong muốn, nhân viên đó vẫn để nguyên vết nứt ra về, phó mặc cho chủ nhà, dẫn đến nguy cơ cháy nổ.\nThực sự ko hiểu bài báo có bịa không. Nhưng chẳng lẽ bây giờ, người ta vì lợi nhuận mà không từ thủ đoạn, không nề hà mạng sống của người khác, táng tận lương tâm như vậy ư?\nBình luận (1) Gordon — 2011-11-08 16:07\nVụ Bảo Long nghe có vẻ đáng thất vọng quá nhỉ 🙁 Hồi trước xem phim Đường đời, mình ngưỡng mộ bác ý lắm, còn xem lại 2 lần nữa cơ, thế mà…\nCòn vụ gas thì mình nghĩ là có, vì giờ có rất nhiều cửa hàng gas sida, bé toen hoen ra, bình gas thì tróc rỉ, bếp đa phần toàn bếp nhái đểu, ngồi mốc mồm mới có khách thì tất nhiên phải nghĩ kế để chăn tiền rồi. Chăn nhiều là từ tiền bếp \u0026amp; thiết bị chứ tiền đổ gas deck được là bao nhiêu đâu. Thế nên cứ chọn lấy gas an toàn của 1 thằng đại lý lớn, có bình mới đảm bảo hơn, thi thoảng còn có người vào kiểm tra tình hình rất chuyên nghiệp \u0026amp; tử tế 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/08/di%E1%BB%83m-bao-08112011/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/47530/xac-minh-lai-xe-chua-du-tuoi-gay-tai-nan-o-binh-thuan.html\"\u003eXác minh lái xe chưa đủ tuổi gây tai nạn ở Bình Thuận\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVụ tai nạn kinh hoàng, vô cùng thương tâm, 10 người chết, mà là chết cháy, vô cùng thảm thương và đau lòng.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eHiện nay cơ quan công an đang điều tra xác định nguyên nhân tai nạn, nếu nguyên nhân liên quan đến cơ quan nào nào thì cơ quan đó chịu trách nhiệm.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eTôi thì đã quá quen với việc dây dưa ù lì, rồi rút cục chẳng cơ quan nào chịu trách nhiệm, và mỗi ngày vẫn 30 người chết vì tai nạn giao thông.\u003c/p\u003e","title":"Điểm báo 08/11/2011"},{"content":"Cám ơn đời, vì tôi may mắn:\n– Sinh ra giữa hòa bình\n– Sống ở thời kỳ đất nước đang từng bước phát triển\n– Cơ thể lành lặn, khỏe mạnh.\n– Có bố mẹ, có ông bà, cô dì chú bác\n– Được đi học\n– Có việc làm thu nhập tốt\n– Được sử dụng internet\n– Được người yêu là áo sơ mi cho, đi làm mặc áo người yêu là là một cảm giác rất đặc biệt\n…\nCám ơn đời, tôi rất may mắn.\nBình luận (1) Gordon — 2011-11-07 17:23\nHạnh phúc thật nhỏ bé ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/07/cam-%C6%A1n-d%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eCám ơn đời, vì tôi may mắn:\u003cbr\u003e\n– Sinh ra giữa hòa bình\u003cbr\u003e\n– Sống ở thời kỳ đất nước đang từng bước phát triển\u003cbr\u003e\n– Cơ thể lành lặn, khỏe mạnh.\u003cbr\u003e\n– Có bố mẹ, có ông bà, cô dì chú bác\u003cbr\u003e\n– Được đi học\u003cbr\u003e\n– Có việc làm thu nhập tốt\u003cbr\u003e\n– Được sử dụng internet\u003cbr\u003e\n– Được người yêu là áo sơ mi cho, đi làm mặc áo người yêu là là một cảm giác rất đặc biệt\u003cbr\u003e\n…\u003cbr\u003e\nCám ơn đời, tôi rất may mắn.\u003c/p\u003e","title":"Cám ơn đời"},{"content":"Lâu rồi ko viết blog, cập nhật phát cho nó đỡ mốc meo, kẻo bạn google bạn ấy ghét.\nChiều thứ 6 nghỉ, về quê đám cưới bạn cấp 3 của Dung ỉn.\nSáng thứ 7 đi từ 6h xuống HN để tập quân sự, đi tập nhiều quá, sĩ quan dự bị ở TTPM nghiêm nghỉ chào đội mũ bỏ mũ đi đều xịn lắm, sắp tổ chức duyệt binh được rồi :))\nChiều và tối đi chơi lung tung, ăn nem nướng ở gần nhà thờ, ngon ơi là ngon, cá bò, bia, hê hê 😛 Chẹp, 57kg rồi, cố lên yeah yeah!\nBình luận (4) Gordon — 2011-11-05 17:36\nNó đi làm mà vẫn gầy hơn mình ở nhà chơi à, giờ mình phải lên 60kg rồi :-SS\nthaiph — 2011-11-06 16:52\nđồ bụng to =)\nthaiph — 2011-11-06 16:52\nông này nói như thật, đi làm phải ốm hơn ở nhà là phải rồi. ở nhà chơi béo là tất nhiên :))\nGordon — 2011-11-07 17:24\nSai rồi, mình đi làm thì rất béo, ở nhà mới giảm cân :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/11/05/he-he-he/","summary":"\u003cp\u003eLâu rồi ko viết blog, cập nhật phát cho nó đỡ mốc meo, kẻo bạn google bạn ấy ghét.\u003cbr\u003e\nChiều thứ 6 nghỉ, về quê đám cưới bạn cấp 3 của Dung ỉn.\u003cbr\u003e\nSáng thứ 7 đi từ 6h xuống HN để tập quân sự, đi tập nhiều quá, sĩ quan dự bị ở TTPM nghiêm nghỉ chào đội mũ bỏ mũ đi đều xịn lắm, sắp tổ chức duyệt binh được rồi :))\u003cbr\u003e\nChiều và tối đi chơi lung tung, ăn nem nướng ở gần nhà thờ, ngon ơi là ngon, cá bò, bia, hê hê 😛 Chẹp, 57kg rồi, cố lên yeah yeah!\u003c/p\u003e","title":"Hè hè hè"},{"content":"Các vấn đề của TP Hà Nội:\nRác và nước thải. Sông Tô Lịch vì sao đen? Vì nước thải đổ trực tiếp ra sông, không qua xử lý. Sông Kim Ngưu, sông Tô Lịch, như là hai cái hố ga, hai cái bể phốt của của thành phố, các kênh mương nho nhỏ cũng thế, đen sì và đầy rác. Đường quá ít và xe quá nhiều. Phương tiện vận tải công cộng yếu và kém. Chỗ đỗ xe thiếu và yếu. Văn hóa giao thông ~ 0. Nhà ở. ĐH thì thiếu kí túc xá – rất thiếu. Người dân thì thiếu nhà ở. Thị trường nhà cho thuê bát nháo, không ai quản lý – không ai thèm quản lý – không ai dám quản lý – không ai muốn quản lý. Ngoài ra, giá cả đắt đỏ, bao gồm cả giá thuê và giá mua. Quy hoạch lộn xộn nhộm nhoạm. Bao gồm cả quy hoạch đường phố, khu dân cư, cho tới biển số nhà, ngõ phố. Chợ cóc mọc khắp nơi. Người Việt nói chung là lười và ăn sẵn, có cầu ắt có cung. Người dân ưa chợ gần nhà thì người bán sẽ đem chợ tới tận cửa cho bạn. Đâu cũng có thể tắc đường vì hàng hóa bày bán trên vỉa hè.\nCác vấn đề của xã hội Việt Nam: Giáo dục thời “bất Nhân”, giáo dục “thời Vũ Luận”. Bộ Trưởng Nhân lên, rất hình thức, rầm hộ, dư luận ồn ào hi vọng, rốt cục, thất vọng tràn trề. Vậy chúng ta hi vọng gì vào một phó thủ tướng như vậy – cho dù phó TT ấy có bằng của Harvard? Bộ máy hành chính cồng kềnh và kém hiệu quả. Lâu rồi mình không dám dây dưa gì với các bạn “hành là chính”, không đâu mà câu “nhất thân nhì quen” lại phát huy tính chính xác như trong khối này. Y tế có một điểm giống với hành chính công: lương rất thấp – lậu rất cao. Thuế và giám sát việc thu/thất thu thuế. Đầu tư và hiệu quả đầu tư các nguồn vốn công cộng. Tất cả chịu trách nhiệm tức là không ai chịu trách nhiệm cả, tiền của công tức là không ai phải chịu trách nhiệm. Việt Nam cần phải tử hình vài bạn tham nhũng, cho đi tù vài bạn giám đốc quản lý kém cỏi, thì mới có chút hi vọng. Bình luận (1) DH — 2011-10-27 22:02\nbiết rồiiii, khổổổ lắm, nóóóói mãi …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/25/cac-v%E1%BA%A5n-d%E1%BB%81-vi-mo/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCác vấn đề của TP Hà Nội:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eRác và nước thải. Sông Tô Lịch vì sao đen? Vì nước thải đổ trực tiếp ra sông, không qua xử lý. Sông Kim Ngưu, sông Tô Lịch, như là hai cái hố ga, hai cái bể phốt của của thành phố, các kênh mương nho nhỏ cũng thế, đen sì và đầy rác.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐường quá ít và xe quá nhiều. Phương tiện vận tải công cộng yếu và kém. Chỗ đỗ xe thiếu và yếu. Văn hóa giao thông ~ 0.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhà ở. ĐH thì thiếu kí túc xá – rất thiếu. Người dân thì thiếu nhà ở. Thị trường nhà cho thuê bát nháo, không ai quản lý – không ai thèm quản lý – không ai dám quản lý – không ai muốn quản lý. Ngoài ra, giá cả đắt đỏ, bao gồm cả giá thuê và giá mua.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eQuy hoạch lộn xộn nhộm nhoạm. Bao gồm cả quy hoạch đường phố, khu dân cư, cho tới biển số nhà, ngõ phố. Chợ cóc mọc khắp nơi. Người Việt nói chung là lười và ăn sẵn, có cầu ắt có cung. Người dân ưa chợ gần nhà thì người bán sẽ đem chợ tới tận cửa cho bạn. Đâu cũng có thể tắc đường vì hàng hóa bày bán trên vỉa hè.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCác vấn đề của xã hội Việt Nam:\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGiáo dục thời “bất Nhân”, giáo dục “thời Vũ Luận”. Bộ Trưởng Nhân lên, rất hình thức, rầm hộ, dư luận ồn ào hi vọng, rốt cục, thất vọng tràn trề. Vậy chúng ta hi vọng gì vào một phó thủ tướng như vậy – cho dù phó TT ấy có bằng của Harvard?\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBộ máy hành chính cồng kềnh và kém hiệu quả. Lâu rồi mình không dám dây dưa gì với các bạn “hành là chính”, không đâu mà câu “nhất thân nhì quen” lại phát huy tính chính xác như trong khối này.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eY tế có một điểm giống với hành chính công: lương rất thấp – lậu rất cao.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThuế và giám sát việc thu/thất thu thuế.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐầu tư và hiệu quả đầu tư các nguồn vốn công cộng. Tất cả chịu trách nhiệm tức là không ai chịu trách nhiệm cả, tiền của công tức là không ai phải chịu trách nhiệm. Việt Nam cần phải tử hình vài bạn tham nhũng, cho đi tù vài bạn giám đốc quản lý kém cỏi, thì mới có chút hi vọng.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDH\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-10-27 22:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Các vấn đề vĩ mô"},{"content":"Đi ngủ muộn hơn thằng ku em, nên nó thở phì phò, làm mình chả ngủ dc, cứ nằm nghĩ ngợi, thôi dậy vậy.\nDạo này có lắm chuyện nhức đầu, bảo sao mình không béo được.\nMột trong số đó là chuyện tiền nong.\n– Đau đầu suy nghi xem mua tủ lạnh gì.\n– Tivi hay điện thoại? Rất là đau đầu.\n– Hôm nay Tuyết vừa trả, vậy là tổng số có hơn 4, gửi lại Dung một ít đã vay. Sắp hết tháng, gửi tiền cho Hương. Vậy là sẽ ko có tiền mua tủ lạnh. Tủ đang dùng rất nhỏ và chật, cũ kĩ nữa. Muốn mua tủ \u0026gt;=160L nhưng nhà chật, chả biết để đâu cho vừa. Haiz.\nTính xem nào, Tú béo 3tr, Tùng dâm 2tr, Tuấn 1tr, vậy là còn 6tr nữa. Sẽ ko có đủ để đưa mẹ 5tr, vì nếu đưa thì sẽ chẳng còn tiền mua tủ lạnh. Dạo này tiêu nhiều tiền linh tinh quá, hôm nọ 200k tiền bóng đá phòng VTG, hôm nay 104k tiền fantasy football, tối vừa đi đá bóng, bị hòa, cũng phải đóng 50k và cho vay 50k, thành ra đi luôn 100k.\nSắp đám cưới Long cong nữa chứ 😀 Vinh cũng kêu 24/12 sẽ cưới, Âu thì chụp ảnh cưới rồi, ôi trời ơi, nhức đầu là đây chứ đâu, hehe. Bạn bè cưới hết, là sao là sao 🙁\nBình luận (6) Gordon — 2011-10-25 17:47\nCó vẻ cần phải có 1 trợ lý tài chính cá nhân đấy nhể :))\nMua tủ lạnh trước đã, TV đang có dùng tạm cũng được rồi, điện thoại cũng chưa đến mức không mua lăn ra chết được ;))\nxu ỉn — 2011-10-26 16:49\nCực kỳ không thích bạn không ngủ được rồi dậy onl nhá \u0026gt;”\u0026lt;\nMà tủ lạnh hợp với cái cầu thang nhà bạn, thì chỉ 110l thôi. Toshiba đê. Tôi yêu Toshiba :))\n(Sau này nhà mình sẽ dùng toàn đồ Toshiba – cái gì cũng xịn trừ cái lap Toshiba của ai đó – của bền tại người quả không sai :P)\nDH — 2011-10-27 22:05\nPhi con Tour đi cũng đủ tiền (hoặc bù thêm 1 chút) mua em Android 2nd ngon mèo ạ 😀\nthaiph — 2011-10-28 00:33\nPhi đi đâu bây giờ 😕 Ai vác cho tôi con Tour hả bạn DH, bạn DH vác nhé ;))\nDH — 2011-10-28 15:35\nlên Muare, Tinh tế mà phi. Tớ đang dùng Tour rồi 😀\nJun — 2011-10-31 09:11\nBạn bè cưới gần hết tức là con trai CNTT tảo hôn gần hết, tm có định tảo hôn không ^^!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/25/m%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%A7/","summary":"\u003cp\u003eĐi ngủ muộn hơn thằng ku em, nên nó thở phì phò, làm mình chả ngủ dc, cứ nằm nghĩ ngợi, thôi dậy vậy.\u003cbr\u003e\nDạo này có lắm chuyện nhức đầu, bảo sao mình không béo được.\u003cbr\u003e\nMột trong số đó là chuyện tiền nong.\u003cbr\u003e\n– Đau đầu suy nghi xem mua tủ lạnh gì.\u003cbr\u003e\n– Tivi hay điện thoại? Rất là đau đầu.\u003cbr\u003e\n– Hôm nay Tuyết vừa trả, vậy là tổng số có hơn 4, gửi lại Dung một ít đã vay. Sắp hết tháng, gửi tiền cho Hương. Vậy là sẽ ko có tiền mua tủ lạnh. Tủ đang dùng rất nhỏ và chật, cũ kĩ nữa. Muốn mua tủ \u0026gt;=160L nhưng nhà chật, chả biết để đâu cho vừa. Haiz.\u003cbr\u003e\nTính xem nào, Tú béo 3tr, Tùng dâm 2tr, Tuấn 1tr, vậy là còn 6tr nữa. Sẽ ko có đủ để đưa mẹ 5tr, vì nếu đưa thì sẽ chẳng còn tiền mua tủ lạnh. Dạo này tiêu nhiều tiền linh tinh quá, hôm nọ 200k tiền bóng đá phòng VTG, hôm nay 104k tiền fantasy football, tối vừa đi đá bóng, bị hòa, cũng phải đóng 50k và cho vay 50k, thành ra đi luôn 100k.\u003cbr\u003e\nSắp đám cưới Long cong nữa chứ 😀 Vinh cũng kêu 24/12 sẽ cưới, Âu thì chụp ảnh cưới rồi, ôi trời ơi, nhức đầu là đây chứ đâu, hehe. Bạn bè cưới hết, là sao là sao 🙁\u003c/p\u003e","title":"Mất ngủ."},{"content":"– Sang hỗ trợ VTT, làm yêu cầu mới, công vịêc ngập đầu.\n– Lại còn hỗ trợ hoa hồng Haiti chết tiệt\n– Tối đi đá bóng với linkhay, lâu lắm mới trở lại, ghi 1 bàn, dẫn 2-0 rồi mà rút cục bị bật lại 3-2, bực thật\n– Sáng dậy chạy từ 5h, vui phết. Hnay lại ngủ sớm mai dậy chạy tiếp.\n– Chuyển chỗ ngồi lung tung cả lên, giờ ngồi chỗ QA cũ, phong thủy rất ko tốt, ko thể đọc báo dc nữa rồi :(( chăm chỉ làm vịêc thôi.\n– Ngày thứ 2. Hic.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/25/25-10-2011/","summary":"\u003cp\u003e– Sang hỗ trợ VTT, làm yêu cầu mới, công vịêc ngập đầu.\u003cbr\u003e\n– Lại còn hỗ trợ hoa hồng Haiti chết tiệt\u003cbr\u003e\n– Tối đi đá bóng với linkhay, lâu lắm mới trở lại, ghi 1 bàn, dẫn 2-0 rồi mà rút cục bị bật lại 3-2, bực thật\u003cbr\u003e\n– Sáng dậy chạy từ 5h, vui phết. Hnay lại ngủ sớm mai dậy chạy tiếp.\u003cbr\u003e\n– Chuyển chỗ ngồi lung tung cả lên, giờ ngồi chỗ QA cũ, phong thủy rất ko tốt, ko thể đọc báo dc nữa rồi :(( chăm chỉ làm vịêc thôi.\u003cbr\u003e\n– Ngày thứ 2. Hic.\u003c/p\u003e","title":"25.10.2011"},{"content":"Những lý do khiến mình không thể chịu được bạn BB 9630:\n– Pin yếu\n– Tin nhắn giới hạn (hơn 8000 tin là bị báo đầy)\n– Không dùng làm modem 3g cho laptop được, rất dở, 8800 ngày xưa còn kết nối được phè phè.\n– Đặc biệt là liên tục bị rớt internet, lỗi 3rd gì gì đó của 9630 mà ko có biện pháp khắc phục. Thi thoảng muốn lướt mạng, update cái status một tí, chẳng lẽ mỗi lần như vậy là khởi động lại máy, mà khởi động thì cứ phải 5-7 phút, khởi động xong sụt luôn 20% pin.\nNói chung là bực mình rồi đấy. Dùng mạng viettel, lại còn không đăng kí được BIS BES gì cả. Mobifone cũng không hỗ trợ.\nVụ Pin yếu, hồi xưa để 2g còn tạm chấp nhận dc, giờ bị công ty ép bật 3g 24/24, pin sụt như điên, ức chế vật vã.\nCập nhật thêm một điều bực mình nữa, là không thể gửi được MMS chứ, điên quá.\nBình luận (4) Gordon — 2011-10-21 16:49\nUMTS thì pin chỉ được khoảng ngày thôi, đào đâu ra khỏe? Còn tin nhắn thì chắc chắn là lưu nhiều thì 100% đều bị lỗi liên quan cả, chả con nào chạy thoát, nên cứ lâu lâu lại backup bớt ra ngoài cho nhẹ nhàng :))\nGiải pháp tốt là giờ oánh 1 con BB chính hãng hàng BrightStar phân phối đi, hoặc chờ iPhở 4S ;))\nthaiph — 2011-10-22 02:47\nChuẩn bị đào tẩu sang Android :\u0026gt;\nDH — 2011-10-21 20:00\n3rd thì có cách fix rồi:\n– cài Anti Broken net\n– Vào MDS server \u0026gt; Add \u0026gt; Name: bất kỳ, IP: 211.157.108.127, Port:19781\nXong phim!\nSao lại có vụ ép bật 3G thế kia?\nthaiph — 2011-10-25 17:43\nchính sách của viettel 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/21/d%E1%BB%95i-di%E1%BB%87n-tho%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003eNhững lý do khiến mình không thể chịu được bạn BB 9630:\u003cbr\u003e\n– Pin yếu\u003cbr\u003e\n– Tin nhắn giới hạn (hơn 8000 tin là bị báo đầy)\u003cbr\u003e\n– Không dùng làm modem 3g cho laptop được, rất dở, 8800 ngày xưa còn kết nối được phè phè.\u003cbr\u003e\n– Đặc biệt là liên tục bị rớt internet, lỗi 3rd gì gì đó của 9630 mà ko có biện pháp khắc phục. Thi thoảng muốn lướt mạng, update cái status một tí, chẳng lẽ mỗi lần như vậy là khởi động lại máy, mà khởi động thì cứ phải 5-7 phút, khởi động xong sụt luôn 20% pin.\u003cbr\u003e\nNói chung là bực mình rồi đấy. Dùng mạng viettel, lại còn không đăng kí được BIS BES gì cả. Mobifone cũng không hỗ trợ.\u003cbr\u003e\nVụ Pin yếu, hồi xưa để 2g còn tạm chấp nhận dc, giờ bị công ty ép bật 3g 24/24, pin sụt như điên, ức chế vật vã.\u003cbr\u003e\nCập nhật thêm một điều bực mình nữa, là không thể gửi được MMS chứ, điên quá.\u003c/p\u003e","title":"Đổi điện thoại?"},{"content":"20.10, sáng định nhắn tin chúc mừng mẹ, nhưng lại quên mất. Giờ chẳng hiểu sao tự nhiên muốn nhắn cho mẹ là “mẹ ơi, con nhớ mẹ quá” quá, nhớ thật ấy 🙂\nNhớ những lần mình ốm, sốt li bì nằm trên giường, nhìn mẹ lo lắng thương ơi là thương, mua phở, nấu mì, nấu cháo cho mình ăn. Nhớ hồi bé bé khi nhà còn ở Chí Linh, sáng sáng mẹ đạp xe đi chợ, mình ngồi nhà ngóng, gần trưa mẹ mới về, mong như mong mẹ đi chợ về 😀 Thường có cái bánh rán, vài gióng mía, hoặc là bánh giầy, hoặc chẳng có gì cả, hehe. Mùa táo – là mùa đông, gần tết âm lịch, gió rét, có khi còn có mưa phùn nữa, mẹ hái mấy rổ – mấy thúng táo, có khi là cả 50kg đến 1 tạ ấy. Rồi sáng hôm sau đạp xe ra Sao Đỏ để bán. Có thời còn đi buôn dâu, dâu của nhà, họăc mua của các nhà trong xóm, rồi mẹ với bác hàng xóm đi sang tận Bắc Giang để bán. Vất vả lắm. Ngày ấy vặt dâu, có cái rổ hoặc cái rá để ở bậc hè, mình hay ngồi ôm cái rổ rồi xoay xoay, tưởng tượng là đang lái ô tô, vui lắm ^^.\nHồi lớp 7, bố mẹ đi làm ở Vĩnh Phúc, hai anh em ở nhà, em Hương thì vào đơn vị ở với dì Chính, bố mẹ nhờ một chú trong đơn vị bộ đội cạnh nhà (xưởng X56) ra ngủ với mình để trông nhà. Hình như mình toàn ăn cơm một mình, ăn cơm xong sớm lắm, thường thì 5 rưỡi 6 giờ là đã ăn xong rồi, ăn xong đạp xe ra cái cầu ở hồ Côn Sơn, cái cầu gần nhà thằng Vinh, ngồi ngóng sang bên kia bờ hồ, ban đầu chỉ là ra ngồi cho mát, ngắm hồ thôi, nhưng mãi sau, mới phát hiện ra là mình ngồi ngóng bố mẹ về, vì có lần đang ngồi đó, thì nhìn thấy bố mẹ từ xa, bố mẹ đi cái xe cúp 81, từ Vĩnh Phúc về Hải Dương. Giờ mình đi mới biết là xa thật, ngày ấy còn chẳng có đường đẹp như bây giờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/20/nh%E1%BB%9B-m%E1%BA%B9/","summary":"\u003cp\u003e20.10, sáng định nhắn tin chúc mừng mẹ, nhưng lại quên mất. Giờ chẳng hiểu sao tự nhiên muốn nhắn cho mẹ là “mẹ ơi, con nhớ mẹ quá” quá, nhớ thật ấy 🙂\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/35507826@N00/410691130/\" title=\"a (4) by thaimeo0412, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"a (4)\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/10/20/nh%E1%BB%9B-m%E1%BA%B9/41069113000f65e084c.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhớ những lần mình ốm, sốt li bì nằm trên giường, nhìn mẹ lo lắng thương ơi là thương, mua phở, nấu mì, nấu cháo cho mình ăn. Nhớ hồi bé bé khi nhà còn ở Chí Linh, sáng sáng mẹ đạp xe đi chợ, mình ngồi nhà ngóng, gần trưa mẹ mới về, mong như mong mẹ đi chợ về 😀 Thường có cái bánh rán, vài gióng mía, hoặc là bánh giầy, hoặc chẳng có gì cả, hehe. Mùa táo – là mùa đông, gần tết âm lịch, gió rét, có khi còn có mưa phùn nữa, mẹ hái mấy rổ – mấy thúng táo, có khi là cả 50kg đến 1 tạ ấy. Rồi sáng hôm sau đạp xe ra Sao Đỏ để bán. Có thời còn đi buôn dâu, dâu của nhà, họăc mua của các nhà trong xóm, rồi mẹ với bác hàng xóm đi sang tận Bắc Giang để bán. Vất vả lắm. Ngày ấy vặt dâu, có cái rổ hoặc cái rá để ở bậc hè, mình hay ngồi ôm cái rổ rồi xoay xoay, tưởng tượng là đang lái ô tô, vui lắm ^^.\u003cbr\u003e\nHồi lớp 7, bố mẹ đi làm ở Vĩnh Phúc, hai anh em ở nhà, em Hương thì vào đơn vị ở với dì Chính, bố mẹ nhờ một chú trong đơn vị bộ đội cạnh nhà (xưởng X56) ra ngủ với mình để trông nhà. Hình như mình toàn ăn cơm một mình, ăn cơm xong sớm lắm, thường thì 5 rưỡi 6 giờ là đã ăn xong rồi, ăn xong đạp xe ra cái cầu ở hồ Côn Sơn, cái cầu gần nhà thằng Vinh, ngồi ngóng sang bên kia bờ hồ, ban đầu chỉ là ra ngồi cho mát, ngắm hồ thôi, nhưng mãi sau, mới phát hiện ra là mình ngồi ngóng bố mẹ về, vì có lần đang ngồi đó, thì nhìn thấy bố mẹ từ xa, bố mẹ đi cái xe cúp 81, từ Vĩnh Phúc về Hải Dương. Giờ mình đi mới biết là xa thật, ngày ấy còn chẳng có đường đẹp như bây giờ.\u003c/p\u003e","title":"Nhớ mẹ"},{"content":"Một ngày mới một ngày đang tới.\nDạo này gầy, cả hai đứa, rất là gầy 🙁\nĐã mang quà tặng đẹp đẽ (cái hộp) đưa cho nàng, nàng rất thích cái túi, rất thành công ;)) hê hê.\nNgồi cập nhật tài liệu, thật là một công việc tẻ nhạt chán ốm.\nTối thì hai đứa đi tham gia cái buổi giao lưu nho nhỏ, cũng tương đối thú vị, ở 22 Nguyễn Đình Chiểu.\nHôm nay mình đã gửi 800k cho em Hương, bổ sung tiền ăn tháng 10. Và 200k cho quỹ cơm thịt của chú Tuấn.\nNgủ nào, mai dậy sớm đi đón béo.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/18/18-10-2011/","summary":"\u003cp\u003eMột ngày mới một ngày đang tới.\u003cbr\u003e\nDạo này gầy, cả hai đứa, rất là gầy 🙁\u003cbr\u003e\nĐã mang quà tặng đẹp đẽ (cái hộp) đưa cho nàng, nàng rất thích cái túi, rất thành công ;)) hê hê.\u003cbr\u003e\nNgồi cập nhật tài liệu, thật là một công việc tẻ nhạt chán ốm.\u003cbr\u003e\nTối thì hai đứa đi tham gia cái buổi giao lưu nho nhỏ, cũng tương đối thú vị, ở 22 Nguyễn Đình Chiểu.\u003cbr\u003e\nHôm nay mình đã gửi 800k cho em Hương, bổ sung tiền ăn tháng 10. Và 200k cho quỹ cơm thịt của chú Tuấn.\u003cbr\u003e\nNgủ nào, mai dậy sớm đi đón béo.\u003c/p\u003e","title":"18.10.2011"},{"content":"Dậy sớm, thực ra định dậy từ 5h30 xong 6h đi sang chợ hoa cơ, xong buồn ngủ quá, 6h15 mới dậy :”\u0026gt; 6h30 phi ra đường, lên tới bến xe Mỹ Đình thấy mới có 7h kém 10, vẫn còn đủ thời gian, nên phi sang chợ hoa Thương Mại, mua ly mua ly, lâu rồi ko mua hoa cho nàng, nàng nhắc chứ, hứ, ta biết rồi nhé, ko phải nhắc lắc tắc, thái độ. Có 3 hay là 4 loại ý, tương luôn loại khủng nhất cho máu 😛 Xong quay vào nhà nàng, đi xe 1 tay khổ, đường thì đông, thật là ghét. Nàng đi xuống mặt hầm hầm chứ, man lắm, nhìn thấy hoa có vẻ mặt phởn ra đôi chút, hê hê, bị mua chuộc rồi nha 😛\nChạy té tát lên công ty. Xong hôm nay bss tổ chức gala 20.10 và chúc mừng sinh nhật, mấy bạn trong BTC chạy đôn chạy đáo, vất vả phết, mình thì ko tổ chức gì, chỉ mang máy ảnh đi chụp thôi, và tích cực bê ghế, tham gia vỗ tay cùng mọi người. Nhiều người về sớm, cả gái và zai, haiz, ko tổ chức thì gào là ko tổ chức, vất vả tổ chức thì toàn thấy bỏ về sớm, được 1/3 1/4 ở lại tới cuối, haiz haiz.\nCả ngày vào TTNS ngóng lương ko thấy, đang liên hoan thì tin nhắn về tới tấp, lương, lương, hehe. Một trong 13 ngày vui nhất trong năm :))\nMai đưa Dung đi tham gia sự kiện Áo dài xưa, mình sẽ mặc quần vải, sơ mi trắng, giầy đen, hehe. Ghê gớm chưa.\nĐây là màn trò chơi vui nhộn của BSS:\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=HmksUDFYvVI?hl=en\u0026amp;fs=1\u0026amp;w=425\u0026amp;h=349]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/17/ngay-18-10-2011/","summary":"\u003cp\u003eDậy sớm, thực ra định dậy từ 5h30 xong 6h đi sang chợ hoa cơ, xong buồn ngủ quá, 6h15 mới dậy :”\u0026gt; 6h30 phi ra đường, lên tới bến xe Mỹ Đình thấy mới có 7h kém 10, vẫn còn đủ thời gian, nên phi sang chợ hoa Thương Mại, mua ly mua ly, lâu rồi ko mua hoa cho nàng, nàng nhắc chứ, hứ, ta biết rồi nhé, ko phải nhắc lắc tắc, thái độ. Có 3 hay là 4 loại ý, tương luôn loại khủng nhất cho máu 😛 Xong quay vào nhà nàng, đi xe 1 tay khổ, đường thì đông, thật là ghét. Nàng đi xuống mặt hầm hầm chứ, man lắm, nhìn thấy hoa có vẻ mặt phởn ra đôi chút, hê hê, bị mua chuộc rồi nha 😛\u003cbr\u003e\nChạy té tát lên công ty. Xong hôm nay bss tổ chức gala 20.10 và chúc mừng sinh nhật, mấy bạn trong BTC chạy đôn chạy đáo, vất vả phết, mình thì ko tổ chức gì, chỉ mang máy ảnh đi chụp thôi, và tích cực bê ghế, tham gia vỗ tay cùng mọi người. Nhiều người về sớm, cả gái và zai, haiz, ko tổ chức thì gào là ko tổ chức, vất vả tổ chức thì toàn thấy bỏ về sớm, được 1/3 1/4 ở lại tới cuối, haiz haiz.\u003cbr\u003e\nCả ngày vào TTNS ngóng lương ko thấy, đang liên hoan thì tin nhắn về tới tấp, lương, lương, hehe. Một trong 13 ngày vui nhất trong năm :))\u003cbr\u003e\nMai đưa Dung đi tham gia sự kiện Áo dài xưa, mình sẽ mặc quần vải, sơ mi trắng, giầy đen, hehe. Ghê gớm chưa.\u003cbr\u003e\nĐây là màn trò chơi vui nhộn của BSS:\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=HmksUDFYvVI?hl=en\u0026amp;fs=1\u0026amp;w=425\u0026amp;h=349]\u003c/p\u003e","title":"Ngày 18.10.2011"},{"content":"Hôm nay rất nhiều chuyện hay ho nhé. Chuyện đi chơi với Dung ỉn ;))\nCHuyện thi TOEIC, :\u0026gt; 555 điểm, qua rồi, hi vọng không có gì thay đổi, kakakakaka.\nGần 11h mới về tới nhà, có vụ tai nạn ở đầu Trường Chinh, 2 nạn nhân nằm im lìm dưới đường, 1 xe máy 1 xe đạp. Haizz\nBình luận (1) xu ỉn — 2011-10-14 00:37\nChuyện đi chơi với Dung ỉn và trời ko mưa nhé 😡\nChuyện thi Toeic mình được 730 điểm nhé, cảm ơn bạn tm nhé :*:*\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/13/th%E1%BB%A9-5-ngay-13/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay rất nhiều chuyện hay ho nhé. Chuyện đi chơi với Dung ỉn ;))\u003cbr\u003e\nCHuyện thi TOEIC, :\u0026gt; 555 điểm, qua rồi, hi vọng không có gì thay đổi, kakakakaka.\u003cbr\u003e\nGần 11h mới về tới nhà, có vụ tai nạn ở đầu Trường Chinh, 2 nạn nhân nằm im lìm dưới đường, 1 xe máy 1 xe đạp. Haizz\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003exu ỉn\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-10-14 00:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChuyện đi chơi với Dung ỉn và trời ko mưa nhé 😡\u003cbr\u003e\nChuyện thi Toeic mình được 730 điểm nhé, cảm ơn bạn tm nhé :*:*\u003c/p\u003e","title":"Thứ 5 ngày 13"},{"content":"\nChẹp chẹp, thực đơn thực là khủng, chẹp chẹp.\nBình luận (1) Gordon — 2011-10-11 15:39\nThực phẩm ngon thì mới có đủ dinh dưỡng, đảm bảo sức khoe kíp bay chứ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/11/b%E1%BA%BFp-bay-th%E1%BB%B1c-d%C6%A1n-phi-cong/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2011/10/11/b%E1%BA%BFp-bay-th%E1%BB%B1c-d%C6%A1n-phi-cong/thucdon1293439703.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nChẹp chẹp, thực đơn thực là khủng, chẹp chẹp.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-10-11 15:39\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThực phẩm ngon thì mới có đủ dinh dưỡng, đảm bảo sức khoe kíp bay chứ ;))\u003c/p\u003e","title":"Bếp bay – thực đơn phi công"},{"content":"Sau một tuần mưa dầm dề tầm tã, ngày cuối cùng của tuần đã có ánh nắng mặt trời. 🙂\nChiều thứ 7 sang nhà Tú béo lấy được bản win xịn, về cài cóc được, vì không có usb mà dùng qua micro usb cắm cáp vào qua BB. Thế là đành phải cài bản ultimate N từ đĩa DVD dùng tạm, được cái lần này rất ngon, update ầm ầm không lỗi gì, cài phần mềm cũng vèo vèo. Thôi cứ dùng đã, nếu ngon thì mua key luôn bản này.\nCầm cái BB 8520 của chị Hường từ đầu tuần, cứ tưởng là phải thay flash mất 400k (chat hỏi bọn thegoiblackberry), nhưng nhờ lên mạng tìm tòi nhặng lên, thì vẫn có hi vọng chưa hỏng flash (osrom), tiếc tiền nên đêm qua hì hục cài đi cài lại, làm theo đủ mọi loại hướng dẫn, chẳng thành công, chiều nay mang ra turnviet chỗ 378 Tây Sơn, thay pin khác vào, cài vèo phát xong, 150k 😀 Hóa ra là do bị chết pin, thật là đơn giản. HEhe. 8520 có wifi, kể ra dùng wifi trên di động cũng thú phết.\nChiều nay vừa đi cùng bạn ĐH của Dung tới nhà anh Huy gô thăm vợ anh ấy, đúng là chiến hữu thân thiết, đông vui ồn ào, rất nhộn. Sau đó đi ăn gà 36 ở Trúc Khê, gà rất ngon, rất no. Bao giờ phải đưa bố mẹ xuống ăn mới được.\nBình luận (1) Gordon — 2011-10-11 15:41\nQuán gà đấy rất chi là ngon, gà rang muối ăn cứ gọi là thôi rồi =P~\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/09/ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt-n%E1%BA%AFng/","summary":"\u003cp\u003eSau một tuần mưa dầm dề tầm tã, ngày cuối cùng của tuần đã có ánh nắng mặt trời. 🙂\u003cbr\u003e\nChiều thứ 7 sang nhà Tú béo lấy được bản win xịn, về cài cóc được, vì không có usb mà dùng qua micro usb cắm cáp vào qua BB. Thế là đành phải cài bản ultimate N từ đĩa DVD dùng tạm, được cái lần này rất ngon, update ầm ầm không lỗi gì, cài phần mềm cũng vèo vèo. Thôi cứ dùng đã, nếu ngon thì mua key luôn bản này.\u003cbr\u003e\nCầm cái BB 8520 của chị Hường từ đầu tuần, cứ tưởng là phải thay flash mất 400k (chat hỏi bọn thegoiblackberry), nhưng nhờ lên mạng tìm tòi nhặng lên, thì vẫn có hi vọng chưa hỏng flash (osrom), tiếc tiền nên đêm qua hì hục cài đi cài lại, làm theo đủ mọi loại hướng dẫn, chẳng thành công, chiều nay mang ra turnviet chỗ 378 Tây Sơn, thay pin khác vào, cài vèo phát xong, 150k 😀 Hóa ra là do bị chết pin, thật là đơn giản. HEhe. 8520 có wifi, kể ra dùng wifi trên di động cũng thú phết.\u003cbr\u003e\nChiều nay vừa đi cùng bạn ĐH của Dung tới nhà anh Huy gô thăm vợ anh ấy, đúng là chiến hữu thân thiết, đông vui ồn ào, rất nhộn. Sau đó đi ăn gà 36 ở Trúc Khê, gà rất ngon, rất no. Bao giờ phải đưa bố mẹ xuống ăn mới được.\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật nắng"},{"content":"Kể ra 4share tập hợp được đống này cũng khá là hoành tráng.\nKhi nào rảnh sẽ nghiên cứu, kaka: tại đây\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/08/hang-ngan-lu%E1%BA%ADn-van-mi%E1%BB%85n-phi/","summary":"\u003cp\u003eKể ra 4share tập hợp được đống này cũng khá là hoành tráng.\u003cbr\u003e\nKhi nào rảnh sẽ nghiên cứu, kaka: \u003ca href=\"http://docs.4share.vn/giao-duc-dao-tao/luan-van-bao-cao.html?page=3\"\u003etại đây\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hàng ngàn luận văn miễn phí"},{"content":" Chuyện giá nhà, đất, giá phòng trọ ở Hà Nội.\nHà Nội, giá đất đắt, nhà chung cư đắt, có thể nói là gấp đôi so với TPHCM (SG), tương lai nào cho những người sống và làm việc ở thủ đô? Hà Nội là một đô thi được Pháp quy hoạch cách đây hơn một thế kỷ, và không có dự định nào cho nó để đáp ứng được nhu cầu của khoảng 6 triệu dân. Chính quyền hiện tại đã từng bổ nhiệm một kiến trúc sư vào ghế chủ tịch TP (Nguyễn Thế Thảo), nhưng dấu ấn của vị KTS này mình không thấy có gì đáng chú ý cả. HN cơ bản vẫn là một mớ hỗn độn, đông, tắc, chật chội và … đồng nát. Nhìn từ Keangnam, HN trông cũng đẹp đẽ và hiện đại, với dòng Tô Lịch hiền hòa uốn lượn xanh xanh, chia đôi thành phố, tuy nhiên, có đi đường HN những ngày mưa, có trải qua những mùa hè nắng gắt, mới thấy HN đáng sợ như thế nào. Trung Hòa Nhân Chính có thể có ô tô đỗ ràn rạt hai bên đường, nhìn cứ ngỡ đang ở New York, nhưng rẻ vào trong ngõ 50m thôi, là hàng quán lộn xộn ngổn ngang, nhà chung cư xuống cấp (dù mới xây không lâu).\nNhà thì không thể có đủ cho tất cả mọi người, thế nên chung cư và nhà cho thuê là một giải pháp rất tuyệt. Nhưng nhà cho thuê ở HN hiện tại thế nào? Ít ỏi và đắt đỏ. Nguyên nhân? Cầu quá nhiều và cung quá ít. Mỗi năm, ước tính có khoảng 50-100 nghìn tân sinh viên gia nhập cuộc sống thành thị. Số lượng SV ra trường cũng gần tương ứng. Tân SV thì ắt hẳn là ở HN rồi, còn cựu SV thì cũng chỉ có vài người rời HN. Rốt cục là nhà trọ bị tranh giành một cách gay gắt. Bà tăng giá nhà, mày không thuê thì cút, có đứa khác thuê liền.\nGiải pháp? Di chuyển các trường đại học ra khỏi khu trung tâm. Chủ trương đúng đắn, nhưng tại sao hết sức chậm chạp, và hiện tại, chẳng thấy có trường nào nhúc nhích? Cá nhân mình không giải thích được. Nhưng cơ bản là các vị lãnh đạo không có chút quyết liệt nào trong vụ này, hiện tại các vị ấy quy hoạch là tới 2015 sẽ thí điểm 5 trường, 2020 sẽ thêm 10 trường. Nhưng, mình dự rằng, sau khi các vị này về hưu, các vị khác lên, lại đẩy cái thời hạn chót để di dời thêm vài chục năm nữa, rút cục thì ông Nguyễn Y Vân vẫn sẽ trúng cử. Cái bài này, viết rất khó nghe Trong đó 1 phần đất hiện nay dự kiến chuyển thành đất xây dựng các công trình dịch vụ đô thị, tạo vốn đầu tư xây dựng cơ sở 2 cho các trường; phần còn lại chuyển đổi thành các cơ sở nghiên cứu, đào tạo chất lượng cao, đào tạo sau đại học…\nChẳng lẽ ĐHQG chuyển ra Hòa Lạc, còn khu ở Xuân Thủy hiện tại là để đào tạo chất lượng cao, đào tạo sau đại học? Hết sức vớ vẩn, chẳng có chất lượng cao, chẳng có đẳng cấp gì ở một không gian chật chội, thiếu sáng tạo, kém sư phạm, xe cộ ầm ầm, nhộn nhạo chợ búa. Cuối cùng, xin hãy nhìn từ vệ tinh, Harvard và VNU:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/10/07/nh%E1%BB%AFng-chuy%E1%BB%87n-vi-mo/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eChuyện giá nhà, đất, giá phòng trọ ở Hà Nội.\u003cbr\u003e\nHà Nội, giá đất đắt, nhà chung cư đắt, có thể nói là gấp đôi so với TPHCM (SG), tương lai nào cho những người sống và làm việc ở thủ đô? Hà Nội là một đô thi được Pháp quy hoạch cách đây hơn một thế kỷ, và không có dự định nào cho nó để đáp ứng được nhu cầu của khoảng 6 triệu dân. Chính quyền hiện tại đã từng bổ nhiệm một kiến trúc sư vào ghế chủ tịch TP (Nguyễn Thế Thảo), nhưng dấu ấn của vị KTS này mình không thấy có gì đáng chú ý cả. HN cơ bản vẫn là một mớ hỗn độn, đông, tắc, chật chội và … đồng nát. Nhìn từ \u003ca href=\"http://hanoi1000.vn/72/\"\u003eKeangnam\u003c/a\u003e, HN trông cũng đẹp đẽ và hiện đại, với dòng Tô Lịch hiền hòa uốn lượn xanh xanh, chia đôi thành phố, tuy nhiên, có đi đường HN những ngày mưa, có trải qua những mùa hè nắng gắt, mới thấy HN đáng sợ như thế nào. Trung Hòa Nhân Chính có thể có ô tô đỗ ràn rạt hai bên đường, nhìn cứ ngỡ đang ở New York, nhưng rẻ vào trong ngõ 50m thôi, là hàng quán lộn xộn ngổn ngang, nhà chung cư xuống cấp (dù mới xây không lâu).\u003cbr\u003e\nNhà thì không thể có đủ cho tất cả mọi người, thế nên chung cư và nhà cho thuê là một giải pháp rất tuyệt. Nhưng nhà cho thuê ở HN hiện tại thế nào? \u003cstrong\u003eÍt ỏi và đắt đỏ\u003c/strong\u003e. Nguyên nhân? Cầu quá nhiều và cung quá ít. Mỗi năm, ước tính có khoảng 50-100 nghìn tân sinh viên gia nhập cuộc sống thành thị. Số lượng SV ra trường cũng gần tương ứng. Tân SV thì ắt hẳn là ở HN rồi, còn cựu SV thì cũng chỉ có vài người rời HN. Rốt cục là nhà trọ bị tranh giành một cách gay gắt. Bà tăng giá nhà, mày không thuê thì cút, có đứa khác thuê liền.\u003cbr\u003e\nGiải pháp? Di chuyển các trường đại học ra khỏi khu trung tâm. Chủ trương đúng đắn, nhưng tại sao \u003ca href=\"http://kienviet.net/bai-viet/chi-tiet/quyet-liet-di-doi-cac-truong-dai-hoc-khoi-trung-tam-ha-noi\"\u003ehết sức chậm chạp\u003c/a\u003e, và hiện tại, chẳng thấy có trường nào nhúc nhích? Cá nhân mình không giải thích được. Nhưng cơ bản là các vị lãnh đạo không có chút quyết liệt nào trong vụ này, hiện tại các vị ấy quy hoạch là tới 2015 sẽ thí điểm 5 trường, 2020 sẽ thêm 10 trường. Nhưng, mình dự rằng, sau khi các vị này về hưu, các vị khác lên, lại đẩy cái thời hạn chót để di dời thêm vài chục năm nữa, rút cục thì ông Nguyễn Y Vân vẫn sẽ trúng cử. Cái \u003ca href=\"http://kinhtexaydung.gov.vn/index.php/trang-chu/tin-tuc-su-kien/256-300-trieu-usd-de-di-doi-5-truong-dai-hoc-cao-dang-ra-khoi-noi-do-thanh-pho-ha-noi-trong-giai-doan-2011-2015.html\"\u003ebài này\u003c/a\u003e, viết rất khó nghe\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eTrong đó 1 phần đất hiện nay dự kiến chuyển thành đất xây dựng các công trình dịch vụ đô thị, tạo vốn đầu tư xây dựng cơ sở 2 cho các trường; phần còn lại chuyển đổi thành các cơ sở nghiên cứu, đào tạo chất lượng cao, đào tạo sau đại học…\u003c/p\u003e","title":"Những chuyện vĩ mô"},{"content":"– Viettel đặt mục tiêu tăng trưởng của 2011 là 25% so với 2010. Cho tới giờ mới đạt 60% chỉ tiêu, mà chỉ còn hơn 3 tháng.\n– Hành động của các sếp: Yêu cầu nhân viên bằng mọi giá thực hiện thành công chỉ tiêu.\n– Hành động của nhân viên: làm việc cật lực\nKết quả: từ mai phải tới công ty lúc 7h25, làm việc từ 7h30 sáng, trong giờ nghiêm túc, cấm đọc báo, làm việc riêng. Chỉ về sau 6h30. Nghĩ cũng bực, phẫn. Vừa có quyết định nghỉ thứ 7 chưa ráo mực, sung sướng chưa kịp tan, thì có vụ 120% này, dân tình vừa dc nghỉ thứ 7 rất phấn khởi nên thà chết ko chịu đi làm thứ 7, dẫn tới là đi sớm về muộn. Hehe. Thôi cố lên, ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn, đi làm cũng đỡ đông. Làm việc tập trung, cố lên cố lên.\nBình luận (1) xu ỉn — 2011-09-26 15:08\n:((\n120 ngày đêm = 4 tháng đấy :(((((((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/26/l%E1%BB%8Bch-lam-vi%E1%BB%87c-m%E1%BB%9Bi/","summary":"\u003cp\u003e– Viettel đặt mục tiêu tăng trưởng của 2011 là 25% so với 2010. Cho tới giờ mới đạt 60% chỉ tiêu, mà chỉ còn hơn 3 tháng.\u003cbr\u003e\n– Hành động của các sếp: Yêu cầu nhân viên bằng mọi giá thực hiện thành công chỉ tiêu.\u003cbr\u003e\n– Hành động của nhân viên: làm việc cật lực\u003cbr\u003e\nKết quả: từ mai phải tới công ty lúc 7h25, làm việc từ 7h30 sáng, trong giờ nghiêm túc, cấm đọc báo, làm việc riêng. Chỉ về sau 6h30. Nghĩ cũng bực, phẫn. Vừa có quyết định nghỉ thứ 7 chưa ráo mực, sung sướng chưa kịp tan, thì có vụ 120% này, dân tình vừa dc nghỉ thứ 7 rất phấn khởi nên thà chết ko chịu đi làm thứ 7, dẫn tới là đi sớm về muộn. Hehe. Thôi cố lên, ngủ sớm hơn, dậy sớm hơn, đi làm cũng đỡ đông. Làm việc tập trung, cố lên cố lên.\u003c/p\u003e","title":"Lịch làm việc mới"},{"content":"19/8 thanh toán thành công, mua bánh trung thu 324k\n25/8 muachung thông báo hủy đơn hàng, hoàn tiền và cộng 20000 gold vào tài khoản.\n15/9 vẫn chưa thấy tiền về tài khoản, login vào muachung thì mới thấy có 10000 gold.\nGọi điện lên tech và muachung, hai bên đều hẹn hò là gửi lại thông tin, chả thấy quái đâu.\n22/9 chat với muachungvn, yêu cầu, 23/9 thấy gửi sao kê vào email. Gọi lên tech, em hỗ trợ bảo là chậm nhất là 60 ngày, bên tech vẫn chưa nhận được số tiền này. Vậy tiền của mình đi đâu về đâu? Ai đang giữ tiền của tôi? Bố láo bố toét. 300k không đáng gì, 3 tỉ thì sao?\nBình luận (2) Gordon — 2011-09-23 11:10\n=)) Mua chung ta chỉ chơi đúng 1 lần, từ đấy về sau cạch, dù hàng có ngon mấy nhưng chỉ cần 1 lần ấn tượng xấu về thanh toán thì không bao giờ ngó ngàng tới nữa\nPhoNui — 2011-12-30 04:13\nMấy cái kiểu thanh toán phiêu lắm trừ thanh toán mua host hay domain, còn lại tiền tươi thóc thật nó chắc ăn, còn chưa nói đến chất lượng hàng hóa. Vì các doanh nghiệp tầm cỡ chưa lớn, họ ko sợ mất uy và nhất là luật pháp chưa bảo vệ người tiêu dùng,doanh nghiệp thì tự đưa ra quy định, kiện cáo mất thời gian mà bồi thường có bao nhiêu đâu, cứ 1 vụ vài ba chai usb xem còn thằng nào láo láo ko\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/23/thanh-toan-online-nh%C6%B0/","summary":"\u003cp\u003e19/8 thanh toán thành công, mua bánh trung thu 324k\u003cbr\u003e\n25/8 muachung thông báo hủy đơn hàng, hoàn tiền và cộng 20000 gold vào tài khoản.\u003cbr\u003e\n15/9 vẫn chưa thấy tiền về tài khoản, login vào muachung thì mới thấy có 10000 gold.\u003cbr\u003e\nGọi điện lên tech và muachung, hai bên đều hẹn hò là gửi lại thông tin, chả thấy quái đâu.\u003cbr\u003e\n22/9 chat với muachungvn, yêu cầu, 23/9 thấy gửi sao kê vào email. Gọi lên tech, em hỗ trợ bảo là chậm nhất là 60 ngày, bên tech vẫn chưa nhận được số tiền này. Vậy tiền của mình đi đâu về đâu? Ai đang giữ tiền của tôi? Bố láo bố toét. 300k không đáng gì, 3 tỉ thì sao?\u003c/p\u003e","title":"Thanh toán online như @#$##%"},{"content":"(CLB người Viettel yêu nhiếp ảnh)\nChào các ace! Từ ngày nhập hội đến giờ em vẫn chưa đóng góp gì hết, nay gửi cho các anh chị một tấm em chụp được ở Peru mà em cảm thấy tâm đắt nhất. (Tuy nhiên vì là khoảng khắc đáng nhớ nên Iphone nhanh tay hơn DSLR =\u0026gt; chất lượng ảnh xem tạm được mong các bác chém nhẹ tay), sau đây là thông tin chú thích cho ảnh:\n– Địa điểm: Bức ảnh này được chụp ở quận Pachacamac thuộc thủ đô Lima quốc gia Peru. (Cách Quận trung tâm thành phố chưa đến 30Km)\n– Hoàn cảnh: Sau khi khảo sát trên đỉnh núi đi xuống đến lưng chừng thì thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa, gần đấy có một em bé đang ngồi co ro trên tảng đá, trên mình chỉ khoát một bộ đồ mỏng manh trong khi trời rét 12 độ. Sự phân biệt giàu nghèo của Peru đang nằm trong tầm mắt…\n– Ý nghĩa: Bình quân GDP/đầu người của Peru Cao gấp 4 lần Việt Nam (~4000$), tuy nhiên trong đó có ~75% dân số có thu nhập \u0026lt;1000$, sự phân biệt giàu nghèo rất rõ ràng ở những vùng chỉ nằm cách trung tâm thủ đô chưa đầy 20Km, Nếu như trước đó 20 phút các bạn được nhìn thấy những tòa cao ốc cao lớn, những siêu thị, những hàng quán sang trọng thì chỉ 20 phút ngồi oto các bạn sẽ thấy một vùng dân cư hoàn toàn khác hẳn với những căn nhà cấp 4, lụp xụp, nếu thử đi lên những ngọn núi thì hầu như chỉ còn lại 5 tấm vách (2m2 mỗi tấm) ghép lại thành căn nhà. Bức ảnh này không thể nói hết được đất nước và con người Peru nhưng nó cũng phần nào truyền đạt được cái nhìn khác, rõ ràng hơn và thực tế hơn.\n– Design: Bức ảnh được chụp bằng iphone 4, Xử lý màu bằng app “ColorSplash”, Crop + Khung + Ghi chú bằng app “Photogene”.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/21/th%C6%B0-haiti/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003e(CLB người Viettel yêu nhiếp ảnh)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChào các ace! Từ ngày nhập hội đến giờ em vẫn chưa đóng góp gì hết, nay gửi cho các anh chị một tấm em chụp được ở Peru mà em cảm thấy tâm đắt nhất. (Tuy nhiên vì là khoảng khắc đáng nhớ nên Iphone nhanh tay hơn DSLR =\u0026gt; chất lượng ảnh xem tạm được mong các bác chém nhẹ tay), sau đây là thông tin chú thích cho ảnh:\u003cbr\u003e\n– Địa điểm: Bức ảnh này được chụp ở quận Pachacamac thuộc thủ đô Lima quốc gia Peru. (Cách Quận trung tâm thành phố chưa đến 30Km)\u003cbr\u003e\n– Hoàn cảnh: Sau khi khảo sát trên đỉnh núi đi xuống đến lưng chừng thì thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa, gần đấy có một em bé đang ngồi co ro trên tảng đá, trên mình chỉ khoát một bộ đồ mỏng manh trong khi trời rét 12 độ. Sự phân biệt giàu nghèo của Peru đang nằm trong tầm mắt…\u003cbr\u003e\n– Ý nghĩa: Bình quân GDP/đầu người của Peru Cao gấp 4 lần Việt Nam (~4000$), tuy nhiên trong đó có ~75% dân số có thu nhập \u0026lt;1000$, sự phân biệt giàu nghèo rất rõ ràng ở những vùng chỉ nằm cách trung tâm thủ đô chưa đầy 20Km, Nếu như trước đó 20 phút các bạn được nhìn thấy những tòa cao ốc cao lớn, những siêu thị, những hàng quán sang trọng thì chỉ 20 phút ngồi oto các bạn sẽ thấy một vùng dân cư hoàn toàn khác hẳn với những căn nhà cấp 4, lụp xụp, nếu thử đi lên những ngọn núi thì hầu như chỉ còn lại 5 tấm vách (2m2 mỗi tấm) ghép lại thành căn nhà. Bức ảnh này không thể nói hết được đất nước và con người Peru nhưng nó cũng phần nào truyền đạt được cái nhìn khác, rõ ràng hơn và thực tế hơn.\u003cbr\u003e\n– Design: Bức ảnh được chụp bằng iphone 4, Xử lý màu bằng app “ColorSplash”, Crop + Khung + Ghi chú bằng app “Photogene”.\u003c/p\u003e","title":"Thư Peru"},{"content":"Năm lần bảy lượt gọi lắp ADSL (của viettel) nhưng đều bị báo hết cáp, rất tức tối, cơ mà không muốn dùng của FPT hoặc VNPT, người Viettel nên dùng hàng Viettel 😛 Đợt còn dùng được wifi của hàng xóm thì còn đỡ, nhưng sự khó chịu tới cùng cực khi mà các bạn hàng xóm tốt bụng tắt wifi bất tử. Đã thế các bạn chi nhánh Viettel Hà Nội 1 còn rầm rộ tới TTPM để quảng cáo dịch vụ nettv, mình điên quá, gửi cái email bức xúc/kể khổ tới đầu mối triển khai dịch vụ NETTV là phongtv (Tống Viết Phong), viết xong cũng nghĩ là cho đỡ tức và may rủi thôi, ai dè ngay hôm sau có email hồi âm, thực ra là email gửi cho các bác bên viettel net thì phải, kiểu xem xét trường hợp này, nếu được thì triển khai cáp nóng. Chỉ đạo rất hoành, mình mới chợt để ý: ối, Tống Viết Phong – Tống Viết Trung, không biết có liên hệ gì đây chăng :”\u0026gt;\nSáng nay đã có nhân viên gọi điện, rồi trưa nay tới ký hợp đồng, thứ 2 là có ADSL NetTV rồi, mỗi tháng 200k tiền ADSL và 65k tiền NetTV, tải phim tẹt ga rồi. Nhân dịp này anh quyết định sẽ phát wifi miễn phí cho các bạn xung quanh nhà, ha ha ha.\nBình luận (2) Gordon — 2011-09-17 15:47\nKinh, dân chơi đây ;))\nhuypv — 2011-09-19 15:21\nForward cái mail xem cái nỗi bức xúc, lúc nào cần còn tham khảo kêu gào!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/17/s%E1%BA%AFp-co-net-r%E1%BB%93i-hehe/","summary":"\u003cp\u003eNăm lần bảy lượt gọi lắp ADSL (của viettel) nhưng đều bị báo hết cáp, rất tức tối, cơ mà không muốn dùng của FPT hoặc VNPT, người Viettel nên dùng hàng Viettel 😛 Đợt còn dùng được wifi của hàng xóm thì còn đỡ, nhưng sự khó chịu tới cùng cực khi mà các bạn hàng xóm tốt bụng tắt wifi bất tử. Đã thế các bạn chi nhánh Viettel Hà Nội 1 còn rầm rộ tới TTPM để quảng cáo dịch vụ nettv, mình điên quá, gửi cái email bức xúc/kể khổ tới đầu mối triển khai dịch vụ NETTV là phongtv (Tống Viết Phong), viết xong cũng nghĩ là cho đỡ tức và may rủi thôi, ai dè ngay hôm sau có email hồi âm, thực ra là email gửi cho các bác bên viettel net thì phải, kiểu xem xét trường hợp này, nếu được thì triển khai cáp nóng. Chỉ đạo rất hoành, mình mới chợt để ý: ối, Tống Viết Phong – Tống Viết Trung, không biết có liên hệ gì đây chăng :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nSáng nay đã có nhân viên gọi điện, rồi trưa nay tới ký hợp đồng, thứ 2 là có ADSL NetTV rồi, mỗi tháng 200k tiền ADSL và 65k tiền NetTV, tải phim tẹt ga rồi. Nhân dịp này anh quyết định sẽ phát wifi miễn phí cho các bạn xung quanh nhà, ha ha ha.\u003c/p\u003e","title":"Sắp có net rồi, hehe"},{"content":"Hôm nay đi làm về, vừa tới đầu đường Trần Duy Hưng, thì gặp 3 thằng đèo nhau, ko đội mũ, lạng lách, tí thì va vào mình. Xong thấy chúng nó hét “cơ động cơ động”, rồi về số rồi phóng vụt đi, mình ngó trước ngó sau ko thấy cơ động đâu. Đi thêm mấy trăm mét thì thấy chúng nó dạt hẳn vào lề, còn phía trước có 2 bạn cơ động phóng lên, định chạy lên gọi “ê mấy ông để sót 3 thằng kẹp 3 ko mũ rồi nè”, cơ mà các bạn ấy phóng tít quá, mình xe đểu đuổi không nổi.\nTại sao tổng thống Mỹ dùng điện thoại gì, đi nghỉ ở đâu, thu nhập một năm bao nhiêu… đăng đầy trên báo, mà bác Dũng dùng mobi hay viettel, bác Trọng dùng iphone hay blackberry, lại không có ai được biết nhỉ?\nCó lẽ cần một tờ tin tức riêng, có các tay săn ảnh săn tin, săn đón cuộc sống riêng tư của các bộ trưởng, nguyên thủ ;)) Xem các bác ấy cuối tuần đi đâu gặp ai, mấy giờ ra khỏi cơ quan, xe biển xanh có đi chùa không, bla bla, vui phải biết :))\nVới cả mình nghĩ tổng bí thư nên có địa chỉ mail cá nhân, và mỗi ngày nên checkmail của dân gửi một lần, để nắm tình hình trực tiếp từ dân, chứ qua nhiều cấp báo cáo, sai lệch nhiều lắm. Với cả bí thư cũng cần phải có thời gian đọc báo online nữa, để xem nên văn hóa giải trí nước nhà phát triển như vũ bão thế nào.\nTrở lại vấn đề dân là chủ, nói chung chúng ta chưa ý thức đầy đủ quyền làm chủ của mình. Tiền thuế thu nhập cá nhân của chúng ta hàng tháng, mỗi khi mua hàng ta đều phải chịu thuế VAT 5-10%, đó cũng là chúng ta nộp thuế. Ngân sách nhà nước chi thế nào? Hiệu quả đầu tư công ra sao? Ai thèm quan tâm? Chi ngân sách không hiệu quả dẫn tới: đường xá xấu xí, đi nhanh bị hỏng xe, mưa thì ngập, nắng thì bụi, ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống chúng ta; đầu tư không hiệu quả còn dẫn tới việc để sinh ra một đồng tiền lãi phải đầu tư 8 đồng tiền vốn, hiệu quả rất thấp, dẫn tới các công trình xã hội ít và chất lượng kém. Lương của giáo viên, công chức nhà nước thấp là do đâu? Lương thấp dẫn tới không sống đựơc với nghề, không yêu nghề, phải lo kế mưu sinh, dẫn tới chất lượng giáo dục đi xuống, hành chính giấy tờ hành hạ nhân dân là chính, vì lương họ không đủ sống nên họ phải hành dân để kiếm thêm. Ngày xưa thời bao cấp, khó khăn là thế, mà ban ngày vẫn đi làm nhà nước, tối về nuôi lợn, dán hộp, may vá các kiểu… vẫn sống, hậu quả là gì? Một thế hệ công chức nhà nước lười biếng làm việc công, tranh thủ thời gian làm vịêc để kiếm sống nuôi bản thân và gia đình, lâu dần tạo ra một guồng máy nhà nước kém hiệu quả, làm việc như chơi.\nTúm lại, là kệ con gà chúng nó, mình kiếm tiền cho mình thôi đã.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/07/dan-la-ch%E1%BB%A7/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay đi làm về, vừa tới đầu đường Trần Duy Hưng, thì gặp 3 thằng đèo nhau, ko đội mũ, lạng lách, tí thì va vào mình. Xong thấy chúng nó hét “cơ động cơ động”, rồi về số rồi phóng vụt đi, mình ngó trước ngó sau ko thấy cơ động đâu. Đi thêm mấy trăm mét thì thấy chúng nó dạt hẳn vào lề, còn phía trước có 2 bạn cơ động phóng lên, định chạy lên gọi “ê mấy ông để sót 3 thằng kẹp 3 ko mũ rồi nè”, cơ mà các bạn ấy phóng tít quá, mình xe đểu đuổi không nổi.\u003cbr\u003e\nTại sao tổng thống Mỹ dùng điện thoại gì, đi nghỉ ở đâu, thu nhập một năm bao nhiêu… đăng đầy trên báo, mà bác Dũng dùng mobi hay viettel, bác Trọng dùng iphone hay blackberry, lại không có ai được biết nhỉ?\u003cbr\u003e\nCó lẽ cần một tờ tin tức riêng, có các tay săn ảnh săn tin, săn đón cuộc sống riêng tư của các bộ trưởng, nguyên thủ ;)) Xem các bác ấy cuối tuần đi đâu gặp ai, mấy giờ ra khỏi cơ quan, xe biển xanh có đi chùa không, bla bla, vui phải biết :))\u003cbr\u003e\nVới cả mình nghĩ tổng bí thư nên có địa chỉ mail cá nhân, và mỗi ngày nên checkmail của dân gửi một lần, để nắm tình hình trực tiếp từ dân, chứ qua nhiều cấp báo cáo, sai lệch nhiều lắm. Với cả bí thư cũng cần phải có thời gian đọc báo online nữa, để xem nên văn hóa giải trí nước nhà phát triển như vũ bão thế nào.\u003cbr\u003e\nTrở lại vấn đề dân là chủ, nói chung chúng ta chưa ý thức đầy đủ quyền làm chủ của mình. Tiền thuế thu nhập cá nhân của chúng ta hàng tháng, mỗi khi mua hàng ta đều phải chịu thuế VAT 5-10%, đó cũng là chúng ta nộp thuế. Ngân sách nhà nước chi thế nào? Hiệu quả đầu tư công ra sao? Ai thèm quan tâm? Chi ngân sách không hiệu quả dẫn tới: đường xá xấu xí, đi nhanh bị hỏng xe, mưa thì ngập, nắng thì bụi, ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống chúng ta; đầu tư không hiệu quả còn dẫn tới việc để sinh ra một đồng tiền lãi phải đầu tư 8 đồng tiền vốn, hiệu quả rất thấp, dẫn tới các công trình xã hội ít và chất lượng kém. Lương của giáo viên, công chức nhà nước thấp là do đâu? Lương thấp dẫn tới không sống đựơc với nghề, không yêu nghề, phải lo kế mưu sinh, dẫn tới chất lượng giáo dục đi xuống, hành chính giấy tờ hành hạ nhân dân là chính, vì lương họ không đủ sống nên họ phải hành dân để kiếm thêm. Ngày xưa thời bao cấp, khó khăn là thế, mà ban ngày vẫn đi làm nhà nước, tối về nuôi lợn, dán hộp, may vá các kiểu… vẫn sống, hậu quả là gì? Một thế hệ công chức nhà nước lười biếng làm việc công, tranh thủ thời gian làm vịêc để kiếm sống nuôi bản thân và gia đình, lâu dần tạo ra một guồng máy nhà nước kém hiệu quả, làm việc như chơi.\u003cbr\u003e\nTúm lại, là kệ con gà chúng nó, mình kiếm tiền cho mình thôi đã.\u003c/p\u003e","title":"Dân là chủ"},{"content":"Nhân dịp quốc khánh, ngủ ở công ty, vì bên Haiti gọi điện yêu cầu hỗ trợ. Sáng ra mọi người lên kinh ngạc vì mình mặc quần ngố áo phông đi làm vào thứ 6 :))\nĐi đón Dung ỉn, hôm nay nàng rất là điệp, đi với mình như kiểu tiểu thư công chúa đi cùng con cóc vậy, con cóc hôm qua ngủ ở công ty rồi sáng nay đi chơi luôn mà. Hai đứa lượn lên Bờ Hồ mua sách, đường đông kinh khủng, nhất là Thủ Lệ, nhìn mà choáng váng và sợ hãi. Bờ Hồ cũng đông dã man, nhìn cảnh đông đúc ở Bờ Hồ, lại nhớ đọc ai đó viết, Phùng Quán thì phải, kể rằng hồi xưa, nhưng năm 50 60 70, Bờ Hồ là nơi người ta tìm lại nhau. Thời đó làm gì có internet, tivi, điện thoại như bây giờ, những người muốn tìm nhau chủ nhật hàng tuần ra bờ hồ đi dạo, cả ngày ở đó, và rất thường xuyên gặp được người quen, người thân lưu lạc. Xúc động ghê đấy chứ.\nHôm nay, như trên dân trí đưa tin, nhân dân các nơi đổ về thủ đô chơi tết độc lập rất đông, và nhìn trên phố, dễ dàng nhận thấy những người dân “tỉnh lẻ”, dáng vẻ vất vả, hơi ngơ ngác, lạ lẫm, khoảng cách giàu nghèo xa lắm rồi, Đảng và Nhà nước ơi.\nSau khi mua một đống sách xong, hai đứa đi lang thang dạo quanh phố phường, rồi nhìn thấy một chỗ hơi bị sang trọng, có treo cái quảng cáo bữa sáng truyền thống giá 1$, hấp dẫn quá vào hỏi thử em lễ tân “đây có phải nhà hàng không em” =)) Dạ thưa myway cả nhà ạ, 60 Lý Thái Tổ thì phải, vì bữa sáng 1$ chỉ từ 7h tới 9h, nên hai đứa vào đó ăn cơm trưa luôn. Không gian rất đẹp, myway có khác, nghe danh đã lâu nay mới dám bước vào. Gọi 4 món: canh ngao chua, sườn rút xương sốt chua ngọt, ngồng cải luộc chấm trứng, thịt luộc chấm mắm tép. Chẹp chẹp, ngon cực, nhưng nhiều quá, ăn không hết nổi, đành gói món sườn mang về. Thanh toán hóa đơn hết gần 400k :”\u0026gt;, dùng thẻ visa của techcombank nên được giảm 5%, hú hú. Nói thêm là Dung với mình rất sướng, cười hí hí suốt :)) Vì ở đây đắt thật, nhưng được làm thương đế thật, cung cách phục vụ cực kì lịch sự và dễ thương luôn, lần đầu tiên được phục vụ chu đáo như thế (ở HN), khi mang nước, khi mang đồ ăn, đều xin phép anh em gửi đồ ăn, khi mình ăn cơm thấy cứng, gọi em phục vụ yêu cầu đổi, em ấy xin lỗi rồi mang cho một hộp mới, ăn thử thấy vẫn cứng, mình bảo là “khá hơn chút”, lúc sau thấy em ấy mang ra hai tô cơm mới, vừa nấu xong, mềm cực luôn, và lại xin lỗi rất lịch sự. Thích quá, há há 😡\nBình luận (2) Gordon — 2011-09-02 13:39\nKinh, gia đình đại gia đi ăn chơi Quốc khánh có khác ;))\nxu ỉn — 2011-09-06 04:27\nHum nào đi thưởng thức bữa sáng 1$ nhá bạn tm nhá ;;) :**\nChú thích là bạn tm chị bị làm con cóc có mấy phút thôi, sau đó đã được giải phép thuật để trở thành hoàng tử nhé (vậy mà giọng điệu vẫn rất chi là hậm hực :)) )\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/09/02/nhan-d%E1%BB%8Bp-qu%E1%BB%91c-khanh/","summary":"\u003cp\u003eNhân dịp quốc khánh, ngủ ở công ty, vì bên Haiti gọi điện yêu cầu hỗ trợ. Sáng ra mọi người lên kinh ngạc vì mình mặc quần ngố áo phông đi làm vào thứ 6 :))\u003cbr\u003e\nĐi đón Dung ỉn, hôm nay nàng rất là điệp, đi với mình như kiểu tiểu thư công chúa đi cùng con cóc vậy, con cóc hôm qua ngủ ở công ty rồi sáng nay đi chơi luôn mà. Hai đứa lượn lên Bờ Hồ mua sách, đường đông kinh khủng, nhất là Thủ Lệ, nhìn mà choáng váng và sợ hãi. Bờ Hồ cũng đông dã man, nhìn cảnh đông đúc ở Bờ Hồ, lại nhớ đọc ai đó viết, Phùng Quán thì phải, kể rằng hồi xưa, nhưng năm 50 60 70, Bờ Hồ là nơi người ta tìm lại nhau. Thời đó làm gì có internet, tivi, điện thoại như bây giờ, những  người muốn tìm nhau chủ nhật hàng tuần ra bờ hồ đi dạo, cả ngày ở đó, và rất thường xuyên gặp được người quen, người thân lưu lạc. Xúc động ghê đấy chứ.\u003c/p\u003e","title":"Nhân dịp quốc khánh"},{"content":"Aston Villa v Blackburn: dự đoán 2-1, kết quả 3-1\nChelsea v West Brom: Dự đoán 3-0, kết quả 2-1, Torres xịt ko thể tả\nEverton v QPR: dự đoán 2-0, kết quả 0-1, nhục nhã :))\nArsenal v Liverpool: dự đoán 0-2, kết quả chuẩn không phải chỉnh, 0-2\nSunderland v Newcastle: dự đoán 1-1, kết quả 0-1\nSwansea v Wigan: Dự đoán 3-0 kết quả 0-0\nWolves v Fulham: Dự đoán 0-0 kết quả 2-0\nBolton v Man City: Dự đoán 2-4 kết quả 2-3 ;))\nNorwich v Stoke: dự đoán 2-2 kết quả 1-1\nMan Utd v Tottenham dự đoán 3-2 kết quả 3-0\nKhông tồi cho lần dự đoán đầu tiên, mở màn, chính xác kết quả của 6 trận, chính xác tỉ số của 1 trận :”\u0026gt;\nSaturday August 27Time Match\n12:05 Aston Villa v Wolverhampton Wanderers\nHai đội này phong độ đều cao, nhất là Wolverhampton, khởi đầu mùa giải đều chơi rất tốt, Villa thì cũng vừa có một chiến thắng 3-1 rất ấn tượng với sự xuất sắc của hai tiền đạo AGBONLAHOR và HESKEY. Sân nhà là một lợi thế lớn cho Villa, dự đoán Villa sẽ thắng 2-1\n12:30 Wigan Athletic v Queens Park Rangers\nQPR đã có chiến thắng bất ngờ trước Everton, trận này, họ khó có thể lặp lại điều bất ngờ trước Wigan, dự đoán, 1-1\n15:00 Chelsea v Norwich City\nChelsea tuy hơi vật vã mới có chiến thắng đầu tay, tuy nhiên họ vẫn là một đội mạnh, và họ sẽ thắng Norwich 2-0\n15:00 Blackburn Rovers v Everton\nMình đánh giá Blackburn cao hơn, sau khi xem trận Everton bế tắc trước QPR, nên mình dự là Blackburn sẽ thắng 1-0\n15:00 Swansea City v Sunderland\n1 hòa một thua, Swansea đang khởi đầu khá tệ, gặp Sunderland cũng khó khăn phết, dự đoán sẽ lại thua thôi, 1-2\n17:30 Liverpool v Bolton Wanderers\nLiverpool đang có vẻ rất hào hứng khi bắt nạt được Arsenal vào lúc pháo thủ yếu kém, Bolton vừa bị City hạ nhục, tiếp tục mất mặt khi tới làm khách trên thánh địa Anfied, dự đoán 3-0 cho Liverpool.\nSunday August 28Time Match\n13:00 Newcastle United v Fulham\nĐặt trọn niềm tin vào Newcastle ở vòng này, Fulham đang khá bi bét khi đi làm khách, dự đoán sẽ thua 2-0\n13:30 Tottenham Hotspur v Manchester City\nKo biết bọn gà trống sẽ làm gì khi gặp nhà giàu? Chắc sẽ bị mổ thịt thôi, giờ City húng lắm, đội hình chiều sâu, ngại mỗi hàng hậu vệ lởm khởm. Dự đoán 1-3\n15:00 West Bromwich Albion v Stoke City\nBromwich dẫn bàn trước Chelsea, gây khó khăn cho gã nhà giàu cũ rích này, cũng ko phải hạng tầm thường, Shane Long đá khá ổn định, khả năng là sẽ hòa 1-1\n16:00 Manchester United v Arsenal\nArsenal giờ quả là đáng thương vô cùng, đội nào cũng có thể làm thịt Arsenal, thế nên MU sẽ thịt Arsenal với tỉ số 2-0\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/24/16926/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eAston Villa v Blackburn: dự đoán 2-1, kết quả 3-1\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eChelsea v West Brom: Dự đoán 3-0, kết quả 2-1, Torres xịt ko thể tả\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eEverton v QPR: dự đoán 2-0, kết quả 0-1, nhục nhã :))\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eArsenal v Liverpool: dự đoán 0-2, kết quả chuẩn không phải chỉnh, 0-2\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eSunderland v Newcastle: dự đoán 1-1, kết quả 0-1\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eSwansea v Wigan: Dự đoán 3-0 kết quả 0-0\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eWolves v Fulham: Dự đoán 0-0 kết quả 2-0\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBolton v Man City: Dự đoán 2-4 kết quả 2-3 ;))\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNorwich v Stoke: dự đoán 2-2 kết quả 1-1\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMan Utd v Tottenham dự đoán 3-2 kết quả 3-0\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nKhông tồi cho \u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net/4rum/showthread.php?tid=4979\"\u003elần dự đoán đầu tiên\u003c/a\u003e, mở màn, chính xác kết quả của 6 trận, chính xác tỉ số của 1 trận :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSaturday August 27Time Match\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e12:05 Aston Villa v Wolverhampton Wanderers\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nHai đội này phong độ đều cao, nhất là Wolverhampton, khởi đầu mùa giải đều chơi rất tốt, Villa thì cũng vừa có một chiến thắng 3-1 rất ấn tượng với sự xuất sắc của hai tiền đạo AGBONLAHOR và HESKEY. Sân nhà là một lợi thế lớn cho Villa, dự đoán Villa sẽ thắng \u003cstrong\u003e2-1\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e12:30 Wigan Athletic v Queens Park Rangers\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nQPR đã có chiến thắng bất ngờ trước Everton, trận này, họ khó có thể lặp lại điều bất ngờ trước Wigan, dự đoán, \u003cstrong\u003e1-1\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e15:00 Chelsea v Norwich City\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChelsea tuy hơi vật vã mới có chiến thắng đầu tay, tuy nhiên họ vẫn là một đội mạnh, và họ sẽ thắng Norwich \u003cstrong\u003e2-0\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e15:00 Blackburn Rovers v Everton\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMình đánh giá Blackburn cao hơn, sau khi xem trận Everton bế tắc trước QPR, nên mình dự là Blackburn sẽ thắng \u003cstrong\u003e1-0\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e15:00 Swansea City v Sunderland\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n1 hòa một thua, Swansea đang khởi đầu khá tệ, gặp Sunderland cũng khó khăn phết, dự đoán sẽ lại thua thôi, \u003cstrong\u003e1-2\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e17:30 Liverpool v Bolton Wanderers\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLiverpool đang có vẻ rất hào hứng khi bắt nạt được Arsenal vào lúc pháo thủ yếu kém, Bolton vừa bị City hạ nhục, tiếp tục mất mặt khi tới làm khách trên thánh địa Anfied, dự đoán \u003cstrong\u003e3-0\u003c/strong\u003e cho Liverpool.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSunday August 28Time Match\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e13:00 Newcastle United v Fulham\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐặt trọn niềm tin vào Newcastle ở vòng này, Fulham đang khá bi bét khi đi làm khách, dự đoán sẽ thua \u003cstrong\u003e2-0\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e13:30 Tottenham Hotspur v Manchester City\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nKo biết bọn gà trống sẽ làm gì khi gặp nhà giàu? Chắc sẽ bị mổ thịt thôi, giờ City húng lắm, đội hình chiều sâu, ngại mỗi hàng hậu vệ lởm khởm. Dự đoán \u003cstrong\u003e1-3\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e15:00 West Bromwich Albion v Stoke City\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBromwich dẫn bàn trước Chelsea, gây khó khăn cho gã nhà giàu cũ rích này, cũng ko phải hạng tầm thường, Shane Long đá khá ổn định, khả năng là sẽ hòa \u003cstrong\u003e1-1\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e16:00 Manchester United v Arsenal\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nArsenal giờ quả là đáng thương vô cùng, đội nào cũng có thể làm thịt Arsenal, thế nên MU sẽ thịt Arsenal với tỉ số \u003cstrong\u003e2-0\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":""},{"content":"Khi ngồi gõ lại bài báo nầy, tôi đã cười bò lăn vì ngỡ là đang đọc chuyện tiếu lâm. Nhưng rồi ngay sau đó, thấy đau xót. Không ngờ đất nước lại trãi qua một giai đoạn tăm tối và tồi tệ đến mức như vậy mà nhân dân ta vẫn cứ lầm lủi chịu đựng.\nBài báo nầy tôi viết từ năm 1988, được báo Tuổi Trẻ đăng lên mục diễn đàn. Từ đó đến nay tôi không hề đọc lại, nhiều chuyện trong đó tôi đã quên đi. Bây giờ đọc lại thật bất ngờ, không thể nào tin nỗi. Như chuyện lưu hành tiền mệnh giá 30 đồng. Không biết vị lãnh đạo nào của Ngân hàng Nhà nước có sáng kiến động trời ấy, nếu bây giờ còn sống hãy dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm để lịch sử lưu “danh”.\nCó những chuyện đã qua rồi như là chuyện tiếu lâm thời Trạng Quỳnh. Nhưng cũng có những chuyện đến bây giờ vẫn còn y như vậy. Ôi nghịch lý !!!!\nBan biên tập Tuổi Trẻ thời đó đã rất dũng cảm khi cho đăng bài nầy. Hẳn sau đó các anh chị trong ban biên tập phải gặp rất nhiều khó khăn với cấp trên.\nVIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ\nỞ hội nghị bàn tròn các nhà báo Châu Á Thái Bình Dương, trả lời phóng viên báo Utusan(Malaysia), đồng chí Nguyễn Cơ Thạch nói rằng ở nước chúng tôi có thời kỳ giá một trứng vịt 30 đồng, trong khi đó giá một ký thép 5 đồng. Phải có đến 6 kg thép mới mua được một trứng vịt. Trên thế giới không ai làm như thế cả. Chuyện ấy khó tin, nhưng lại là một sự thật. Và đó chỉ là một trong muôn vàn chuyện nghịch lý đã và đang xảy ra ở đất nước ta.\nMột giáo viên sau 13 năm giảng dạy, thấy đời sống quá khó khăn, không còn đủ sức theo ngành giáo nữa bèn xin nghỉ dạy. Nhà nước cấp cho chị 13 tháng lương va 6 tháng gạo, qui ra tiền tổng cộng 300.000 đồng. Mang số tiền ấy gửi tiết kiệm lấy lãi 8% mỗi tháng, như vậy không cần phải đi làm việc, mỗi tháng cô giáo lãnh được 24.000 đồng…hơn xa tiền lương lúc còn đi dạy.\nMột em bé bán nước tại chợ Cồn Đà Nẵng, mỗi ngày mùa nắng đổ được 30 ấm, mỗi ấm kiếm được 100 đồng, vị chi mỗi tháng thu vào 90.000 đồng. Lương của một vị giáo sư đại học phải thua xa.\nCó một dạo, tỉnh nầy thừa gạo nên đem nuôi heo, trong khi thành phố bên cạnh đang thiếu gạo phải cho dân ăn bobo và sắn lát thay cơm. Và hàng hóa sản xuất ra tại nhà máy ở Thủ Đức mà người tiêu dùng ở Chợ Lớn muốn mua phải ra tận Hà Nội mang về! Cung cách làm ăn của ta dựa trên cơ sở những nghịch lý: Người ta phá máy móc tốt để xuất khẩu sắt vụn thu ngoại tệ, dùng ngoại tệ đó nhập máy móc về để cho… han rỉ. Đất đai được chuyển từ người lao động siêng năng cần cù sang những người lười biếng và không biết trồng trọt. Tương tự như vậy, người biết thức khuya dậy sớm để phục vụ nhân dân từ nắm xôi điểm tâm đến cây kim sợi chỉ thì không được phép buôn bán, còn người không biết và không muốn buôn bán thì được giao cho những quầy hàng đồ sộ lộng lẫy.\nNghịch lý cơ bản và nguy hiểm nhất là quyền lợi giữa cá nhân và quyền lợi đất nước mâu thuẫn nhau. Một người lao động chân chính làm hết sức mình một cách thành thật và có năng suất dĩ nhiên sẽ mang lợi đến cho xí nghiệp, cho đất nước nhưng khốn thay bản thân lại đói khổ vì tiền lương quá thấp. Còn ngược lại, nếu chỉ biết lo cho bản thân mình đầy đủ và sung sướng thì dứt khoát anh ta phải làm hại đất nước: ăn cắp, buôn lậu, móc ngoặc, tham ô, gian dối….Do vậy mà có “định lý đảo”: ở Hà Nội có một công dân phải ở tù vì tội sản xuất ra những cây bút và lốp xe tốt hơn và rẻ hơn của nhà nước.\nTrong nghiên cứu khoa học xảy ra những nhịch lý: sắn thì giàu đạm hơn thịt bò và hột mít thì ăn ngon và bổ hơn trưng vịt lộn. Đồng thời một giáo sư triết học trước đây tốt nghiệp tiến sỹ tại đại học Sorbone nhưng khi làm bài thi triết ở Việt Nam chỉ đạt được điểm 4/10.\nTrong quản lý (tài chính) cũng lắm điều nghịch lý. Người ta in ra tờ giấy bạc ba chục đồng để nâng cao năng suất lao động của nhân viên ngân hàng..vì họ dành nhiều công sức để đếm, nhân chia….\nLại có chuyện nghịch lý như sau. Hai anh em nhà kia cùng rủ nhau đi vượt biên, một người đi lọt và một người bị bắt. Thế là một kẻ bị kết tội phản quốc phải đi tù, kẻ còn lại sau một thời gian trở về thành người yêu nước, được tiếp đón nồng hậu.\nGiai cấp tư sản trong nước bóc lột công nhân quá tệ nên được triệt hạ đi, và sau đó người ta trải thảm đỏ mời tư sản nước ngoài vào.\nRồi đến nghịch lý dân chủ: Quốc hội là cơ quan đại diện và quyền lực cao nhất của người dân nhưng trong thực tế được xem như là nơi để…tán thành một cách có tổ chức và kỷ luật khi thông qua hoặc hợp thức hóa mọi chuyện cần hợp thức hóa.. Còn tại một huyện nọ, HĐND huyện phiên đầu tiên bầu chủ tịch huyện, ứng cử viên chỉ có một người duy nhất và điều lệ bầu: ai cũng phải bỏ phiếu và không được quyền bỏ phiếu trắng. Cách làm như vậy được gọi là “dân chủ”…\nTrong thông tin có một ngịch lý đáng buồn là muốn biết chuyện xảy ra trong nước phải nghe báo đài nước ngoài, và báo chí ở thành phố HCM thì được tự do bênh vực và ủng hộ nhân dân Nam Phi bị áp bức và công nhân Mỹ bị bóc lột nhưng không được quyền bênh vực cho những người dân bị o ép ở Thuận Hải hay ở các tỉnh khác!\nNhững chuyện nghịch lý như vậy kể ra còn nhiều nhưng tất cả đều không đáng kể so với điều nghịch lý lớn nhất sau đây: Đến nay vẫn còn có nhiều người không cho những chuyện kể trên là điều nghịch lý\nHUỲNH NGỌC CHÊNH\n( Đà Nẵng )\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/23/vi%E1%BB%87t-nam-x%E1%BB%A9-s%E1%BB%9F-c%E1%BB%A7a-ngh%E1%BB%8Bch-ly/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eKhi ngồi gõ lại bài báo nầy, tôi đã cười bò lăn vì ngỡ là đang đọc chuyện tiếu lâm. Nhưng rồi ngay sau đó, thấy đau xót. Không ngờ đất nước lại trãi qua một giai đoạn tăm tối và tồi tệ đến mức như vậy mà nhân dân ta vẫn cứ lầm lủi chịu đựng.\u003cbr\u003e\nBài báo nầy tôi viết từ năm 1988, được báo Tuổi Trẻ đăng lên mục diễn đàn. Từ đó đến nay tôi không hề đọc lại, nhiều chuyện trong đó tôi đã quên đi. Bây giờ đọc lại thật bất ngờ, không thể nào tin nỗi. Như chuyện lưu hành tiền mệnh giá 30 đồng. Không biết vị lãnh đạo nào của Ngân hàng Nhà nước có sáng kiến động trời ấy, nếu bây giờ còn sống hãy dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm để lịch sử lưu “danh”.\u003cbr\u003e\nCó những chuyện đã qua rồi như là chuyện tiếu lâm thời Trạng Quỳnh. Nhưng cũng có những chuyện đến bây giờ vẫn còn y như vậy. Ôi nghịch lý !!!!\u003cbr\u003e\nBan biên tập Tuổi Trẻ thời đó đã rất dũng cảm khi cho đăng bài nầy. Hẳn sau đó các anh chị trong ban biên tập phải gặp rất nhiều khó khăn với cấp trên.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2011/08/23/vi%E1%BB%87t-nam-x%E1%BB%A9-s%E1%BB%9F-c%E1%BB%A7a-ngh%E1%BB%8Bch-ly/190de-2.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nỞ hội nghị bàn tròn các nhà báo Châu Á Thái Bình Dương, trả lời phóng viên báo Utusan(Malaysia), đồng chí Nguyễn Cơ Thạch nói rằng ở nước chúng tôi có thời kỳ giá một trứng vịt 30 đồng, trong khi đó giá một ký thép 5 đồng. Phải có đến 6 kg thép mới mua được một trứng vịt. Trên thế giới không ai làm như thế cả. Chuyện ấy khó tin, nhưng lại là một sự thật. Và đó chỉ là một trong muôn vàn chuyện nghịch lý đã và đang xảy ra ở đất nước ta.\u003cbr\u003e\nMột giáo viên sau 13 năm giảng dạy, thấy đời sống quá khó khăn, không còn đủ sức theo ngành giáo nữa bèn xin nghỉ dạy. Nhà nước cấp cho chị 13 tháng lương va 6 tháng gạo, qui ra tiền tổng cộng 300.000 đồng. Mang số tiền ấy gửi tiết kiệm lấy lãi 8% mỗi tháng, như vậy không cần phải đi làm việc, mỗi tháng cô giáo lãnh được 24.000 đồng…hơn xa tiền lương lúc còn đi dạy.\u003cbr\u003e\nMột em bé bán nước tại chợ Cồn Đà Nẵng, mỗi ngày mùa nắng đổ được 30 ấm, mỗi ấm kiếm được 100 đồng, vị chi mỗi tháng thu vào 90.000 đồng. Lương của một vị giáo sư đại học phải thua xa.\u003cbr\u003e\nCó một dạo, tỉnh nầy thừa gạo nên đem nuôi heo, trong khi thành phố bên cạnh đang thiếu gạo phải cho dân ăn bobo và sắn lát thay cơm. Và hàng hóa sản xuất ra tại nhà máy ở Thủ Đức mà người tiêu dùng ở Chợ Lớn muốn mua phải ra tận Hà Nội mang về! Cung cách làm ăn của ta dựa trên cơ sở những nghịch lý: Người ta phá máy móc tốt để xuất khẩu sắt vụn thu ngoại tệ, dùng ngoại tệ đó nhập máy móc về để cho… han rỉ. Đất đai được chuyển từ người lao động siêng năng cần cù sang những người lười biếng và không biết trồng trọt. Tương tự như vậy, người biết thức khuya dậy sớm để phục vụ nhân dân từ nắm xôi điểm tâm đến cây kim sợi chỉ thì không được phép buôn bán, còn người không biết và không muốn buôn bán thì được giao cho những quầy hàng đồ sộ lộng lẫy.\u003cbr\u003e\nNghịch lý cơ bản và nguy hiểm nhất là quyền lợi giữa cá nhân và quyền lợi đất nước mâu thuẫn nhau. Một người lao động chân chính làm hết sức mình một cách thành thật và có năng suất dĩ nhiên sẽ mang lợi đến cho xí nghiệp, cho đất nước nhưng khốn thay bản thân lại đói khổ vì tiền lương quá thấp. Còn ngược lại, nếu chỉ biết lo cho bản thân mình đầy đủ và sung sướng thì dứt khoát anh ta phải làm hại đất nước: ăn cắp, buôn lậu, móc ngoặc, tham ô, gian dối….Do vậy mà có “định lý đảo”: ở Hà Nội có một công dân phải ở tù vì tội sản xuất ra những cây bút và lốp xe tốt hơn và rẻ hơn của nhà nước.\u003cbr\u003e\nTrong nghiên cứu khoa học xảy ra những nhịch lý: sắn thì giàu đạm hơn thịt bò và hột mít thì ăn ngon và bổ hơn trưng vịt lộn. Đồng thời một giáo sư triết học trước đây tốt nghiệp tiến sỹ tại đại học Sorbone nhưng khi làm bài thi triết ở Việt Nam chỉ đạt được điểm 4/10.\u003cbr\u003e\nTrong quản lý (tài chính) cũng lắm điều nghịch lý. Người ta in ra tờ giấy bạc ba chục đồng để nâng cao năng suất lao động của nhân viên ngân hàng..vì họ dành nhiều công sức để đếm, nhân chia….\u003cbr\u003e\nLại có chuyện nghịch lý như sau. Hai anh em nhà kia cùng rủ nhau đi vượt biên, một người đi lọt và một người bị bắt. Thế là một kẻ bị kết tội phản quốc phải đi tù, kẻ còn lại sau một thời gian trở về thành người yêu nước, được tiếp đón nồng hậu.\u003cbr\u003e\nGiai cấp tư sản trong nước bóc lột công nhân quá tệ nên được triệt hạ đi, và sau đó người ta trải thảm đỏ mời tư sản nước ngoài vào.\u003cbr\u003e\nRồi đến nghịch lý dân chủ: Quốc hội là cơ quan đại diện và quyền lực cao nhất của người dân nhưng trong thực tế được xem như là nơi để…tán thành một cách có tổ chức và kỷ luật khi thông qua hoặc hợp thức hóa mọi chuyện cần hợp thức hóa.. Còn tại một huyện nọ, HĐND huyện phiên đầu tiên bầu chủ tịch huyện, ứng cử viên chỉ có một người duy nhất và điều lệ bầu: ai cũng phải bỏ phiếu và không được quyền bỏ phiếu trắng. Cách làm như vậy được gọi là “dân chủ”…\u003cbr\u003e\nTrong thông tin có một ngịch lý đáng buồn là muốn biết chuyện xảy ra trong nước phải nghe báo đài nước ngoài, và báo chí ở thành phố HCM thì được tự do bênh vực và ủng hộ nhân dân Nam Phi bị áp bức và công nhân Mỹ bị bóc lột nhưng không được quyền bênh vực cho những người dân bị o ép ở Thuận Hải hay ở các tỉnh khác!\u003cbr\u003e\nNhững chuyện nghịch lý như vậy kể ra còn nhiều nhưng tất cả đều không đáng kể so với điều nghịch lý lớn nhất sau đây: \u003cstrong\u003eĐến nay vẫn còn có nhiều người không cho những chuyện kể trên là điều nghịch lý\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nHUỲNH NGỌC CHÊNH\u003cbr\u003e\n( Đà Nẵng )\u003c/p\u003e","title":"VIỆT NAM XỨ SỞ CỦA NGHỊCH LÝ"},{"content":"Tác giả Alan Phan\nT/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.\nCác nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người VN dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến VN mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco). Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao?\nNhững giả thuyết ngây thơ\nHọ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó. Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới.\nTôi còn nhớ một đai gia IT nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở VN đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của VN phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines…\nĐây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cuộc diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).\nTôi thích câu nói (không biết của ai): Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh. Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể.\nTư duy, thói quen và định mệnh\nQuên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân VN. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.\nNhững thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện… vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người VN sẽ đồng ý với nhận định này.\nTôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm. Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh.\nTôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẫu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.\nÔm lấy quá khứ ở thế kỷ 21\nTóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Chúng ta vẫn bàn cãi về những triết thuyết mà phần lớn nhân loại đã bỏ vào sọt rác. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của VN, “Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên”.\nTôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem..). nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hóc môn (hormones) về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.\nNgười Mỹ có câu, “Những con chó già không bao giờ thay đổi” (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại VN và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: Nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lập đi lập lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.\nNhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cuối đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.\nTrong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ VN đang lần mò trong bóng tối của quá khứ, với sự khuyền khích của các nhóm muốn giữ quyền lực và bổng lộc. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình … già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu? Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân VN thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/20/sao-que-h%C6%B0%C6%A1ng-minh-gia-nua-d%E1%BA%BFn-v%E1%BA%ADy/","summary":"\u003cp\u003eTác giả Alan Phan\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eT/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là \u003ca href=\"mailto:aphan@asiamail.com\"\u003eaphan@asiamail.com\u003c/a\u003e và Web site cá nhân là \u003ca href=\"https://www.gocnhinalan.com\"\u003ewww.gocnhinalan.com\u003c/a\u003e.\u003c/p\u003e","title":"SAO QUÊ HƯƠNG MÌNH GIÀ NUA ĐẾN VẬY?"},{"content":"http://www.phukien5sao.com/index.php?page=shop.product_details\u0026amp;flypage=flypage_new.tpl\u0026amp;product_id=163\u0026amp;category_id=15\u0026amp;option=com_virtuemart\u0026amp;Itemid=65\nMãi thì cuối cùng cũng mua được cái bàn để laptop cho nó tiện tiện, he he, mơ ước bao nhiêu ngày trời :”\u0026gt; Hôm nay mua được với giá rẻ (299k) thật mừng hết biết, lại còn được giao hàng tận nơi, hie hie hie. Trong thời gian tới nếu cái lap yêu quý còn hay giở chứng restart đột ngột màn hình xanh lè, thì mình sẽ đầu tư thêm cho em nó cái ram, cũng may lap của mình ram DDR3 nên giờ mua cũng hạt rẻ ;))\nBình luận (2) Gordon — 2011-08-19 05:50\nLàm thêm cái ổ SSD \u0026amp; cô vợ về nấu cơm nữa ;))\nxu ỉn — 2011-08-19 10:05\nầy ầy, cô vợ về nấu cơm là sao :-w\ntư tưởng như anh Tú là k được đâu nhé\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/18/new-toy/","summary":"\u003cp\u003e\u003ccode\u003ehttp://www.phukien5sao.com/index.php?page=shop.product_details\u0026amp;flypage=flypage_new.tpl\u0026amp;product_id=163\u0026amp;category_id=15\u0026amp;option=com_virtuemart\u0026amp;Itemid=65\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nMãi thì cuối cùng cũng mua được cái bàn để laptop cho nó tiện tiện, he he, mơ ước bao nhiêu ngày trời :”\u0026gt; Hôm nay mua được với giá rẻ (299k) thật mừng hết biết, lại còn được giao hàng tận nơi, hie hie hie. Trong thời gian tới nếu cái lap yêu quý còn hay giở chứng restart đột ngột màn hình xanh lè, thì mình sẽ đầu tư thêm cho em nó cái ram, cũng may lap của mình ram DDR3 nên giờ mua cũng hạt rẻ ;))\u003c/p\u003e","title":"New toy"},{"content":"http://linkhay.com/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang-nhip-song-tre-dan-tri/517221\nhttp://dantri.com.vn/c135/s135-508303/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang.htm\nBài báo thì cũng không phải là đầy đủ chính xác, linkhay đã ném gạch thôi rồi, nhưng mà phải phải thừa nhận bài báo phản ánh chính xác một bộ phận (không biết có nhỏ không) “thanh niên thời nay”. Ngày xưa chủ nhật bạn Nguyễn Văn Thạc đi bộ 10km để lên thư viện đọc sách, bây giờ ngày nghỉ mà có ai đó rủ bạn lên thư viện rất có thể sẽ bị mắng là điên. Thời thế mà, biết thời thế mới là tuấn kiệt, thế nên lẳng lặng ra ngồi một góc trà chanh để làm tuấn kiệt thôi.\nhttp://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/Tu-van-phap-luat/449234/Khi-doanh-nghiep%20khong-tra-no%20luong%20cua-nhan-vien.html\nNghe nói đã có công văn “phủi sạch” vụ 22% này, nếu thế thì thật là nhếch nhác quá, cả TTPM lên GVM nghe phó tổng nói chuyện, chứ có phải là thì thào thậm thụt ngõ sau với nhau đâu, cái thông tin về 22% lương có phải là tin vỉa hè đâu, haiz, hơi bị buồn 5p.\nở linkhay giờ mình ko có quyền gửi link, ko có quyền bình luận, không có quyền loan tin, hehe, chỉ được xem, được nghe mà không được nói. Thành phần nguy hiểm của cộng đồng rồi đây, haiz haiz. Bị loại bỏ ra khỏi cộng đồng. Thế thì đành phải đi tìm một cộng đồng khác vậy.\nBình luận (5) Ho Nga — 2011-08-16 15:04\nVề vụ chém gió trà chanh, tớ thấy bài báo viết quá quá, sau một ngày, hoặc 1 tuần làm việc vất vả anh em đồng nghiệp kéo nhau đi chém gió trà chanh sẽ thấy thỏai mái hơn, sẽ thấy gần gũi nhau hơn. Về chuyện bác Thạc đi bộ 10km để đọc sách, bạn không thể so sánh khập khiểng như vậy được, thời bác Thạc sẽ vẫn có thằng cười vào mũi bác Thạc, nhưng vẫn sẽ có thằng giống như bác Thạc, thời này cũng vậy thôi, mỗi người có một đam mê, sở thích riêng, thằng nào thích cứ cười, thằng nào thích đọc sách, cứ lên thư viện 🙂\nthaiph — 2011-08-16 15:45\ncó một số báo lá cải, mục đích của họ là câu view, họ phải viết thật phiến diện, góc nhìn rất lệch, cơ mà vẫn là một góc nhìn, và Nga có thừa nhận là ra trà chanh nhà thờ, rất nhiều gái chân dài quần ngắn ko ;))\nXu ỉn — 2011-08-16 15:56\nRa trà chanh nhà thờ cũng vì muốn tận hưởng nắng \u0026amp; gió, ngồi ngắm lá rơi và được bonus thêm là ngắm các em chân dài quần ngắn mờ\nNói thật là nhìn cái gì trẻ trung, đầy sức sống thì tâm hồn cũng vui vẻ hơn là cứ ngồi mãi ở góc nhà hoặc góc văn phòng 😀\nXu ỉn — 2011-08-16 16:01\nMà cái vụ 22%\nnói thật là giờ mình chẳng có cơ sở nào để mà đòi hay kiện cáo cả (các bác ý cũng quán triệt là ko được để nhân viên kiện cáo rồi)\nchẳng có công văn giấy tờ nào nói là tập đoàn giữ lại 22% lương cả, ngay cả việc lương của mình là bao nhiêu để đóng bảo hiểm xã hội mình cũng không được quyền ý kiến mà, cái đấy đã được quy định rõ trong phụ lục của hợp đồng lao động rồi, bạn đã ký cái đó rồi mà. hehee\nÔi tôi tiếc 14 tháng với cái vụ 22% lương này quá :(((((((((((\nGordon — 2011-08-17 17:22\nCó lẽ cuối tuần này phải đi trà chanh phát cho biết, nói thật là đời mình chưa 1 lần trà chanh luôn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/16/chuy%E1%BB%87n-tra-chanh/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://linkhay.com/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang-nhip-song-tre-dan-tri/517221\"\u003ehttp://linkhay.com/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang-nhip-song-tre-dan-tri/517221\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/c135/s135-508303/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/c135/s135-508303/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBài báo thì cũng không phải là đầy đủ chính xác, linkhay đã ném gạch thôi rồi, nhưng mà phải phải thừa nhận bài báo phản ánh chính xác một bộ phận (không biết có nhỏ không) “thanh niên thời nay”. Ngày xưa chủ nhật bạn Nguyễn Văn Thạc đi bộ 10km để lên thư viện đọc sách, bây giờ ngày nghỉ mà có ai đó rủ bạn lên thư viện rất có thể sẽ bị mắng là điên. Thời thế mà, biết thời thế mới là tuấn kiệt, thế nên lẳng lặng ra ngồi một góc trà chanh để làm tuấn kiệt thôi.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/Tu-van-phap-luat/449234/Khi-doanh-nghiep%20khong-tra-no%20luong%20cua-nhan-vien.html\"\u003ehttp://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/Tu-van-phap-luat/449234/Khi-doanh-nghiep%20khong-tra-no%20luong%20cua-nhan-vien.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNghe nói đã có công văn “phủi sạch” vụ 22% này, nếu thế thì thật là nhếch nhác quá, cả TTPM lên GVM nghe phó tổng nói chuyện, chứ có phải là thì thào thậm thụt ngõ sau với nhau đâu, cái thông tin về 22% lương có phải là tin vỉa hè đâu, haiz, hơi bị buồn 5p.\u003cbr\u003e\nở linkhay giờ mình ko có quyền gửi link, ko có quyền bình luận, không có quyền loan tin, hehe, chỉ được xem, được nghe mà không được nói. Thành phần nguy hiểm của cộng đồng rồi đây, haiz haiz. Bị loại bỏ ra khỏi cộng đồng. Thế thì đành phải đi tìm một cộng đồng khác vậy.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện trà chanh"},{"content":"Tựa lấy cảm hứng từ http://5xublog.wordpress.com/2011/06/21/dường-quen/#more-1420\nHôm qua và hôm nay bị ốm, chả đi được đâu, có bạn Dung sang nấu cơm cho ăn thích ơi là thích 😡 Nhưng mà lúc nãy bạn ấy hầm hầm đi về, phóng xe tít mù, rất đáng sợ :-s Không biết tại sao, lỡ dại cho bạn ấy nhìn thấy cái gì ko vừa mắt rồi, hu hu, làm sao giờ 🙁\nHaiz haiz.\nNhững con đường quen, đó là những con đường, những ngõ ngách đã đi trong 4 năm đại học, là chỗ cửa nhà E3, là nhà G2, là sân khoa Pháp. Là ngõ nhỏ ngoằn nghèo nhà trọ của TT hồi xưa, mà giờ mình quên xừ mất rồi ạ 😛 Là con đường đi làm 2 tháng đầu tiên của cuộc đời, là nhà 4F, tầng 15, thi thoảng đến sớm không có chìa khóa ngồi vêu mõm ngoài cầu thang đợi Tùng dâm hoặc Thổ rào tới mở cửa. Là Hoàng cầu ngõ 34 số nhà 56 – nơi mất đi laptop asus thân yêu và tiền lương nước mắt. Haizzz.\nNhững con đường đã qua, những con đường sắp tới…\nBình luận (3) Ho Nga — 2011-08-08 16:36\nHaiz, đọc mấy từ “giờ thì mình cũng quên xừ mất rồi ạ :P” tự nhiên lại thấy nhói lòng hộ bạn TT. Liệu tớ có nhạy cảm quá ko nhỉ 🙂\nthaiph — 2011-08-09 13:35\nhehe, bạn Nga nhạy cảm quá, bạn TT chắc là ko sao đâu 😉\nthực ra ngồi ở công ty gõ gõ thế này thì ko nhớ, chứ đi vào ngõ đó chắc gì đã phải là quên 😀\nGordon — 2011-08-09 17:12\nKhổ thân, lại quên không phi tang cái gì rồi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/07/d%C6%B0%E1%BB%9Dng-quen/","summary":"\u003cp\u003eTựa lấy cảm hứng từ \u003ca href=\"http://5xublog.wordpress.com/2011/06/21/d\"\u003ehttp://5xublog.wordpress.com/2011/06/21/d\u003c/a\u003eường-quen/#more-1420\u003cbr\u003e\nHôm qua và hôm nay bị ốm, chả đi được đâu, có bạn Dung sang nấu cơm cho ăn thích ơi là thích 😡 Nhưng mà lúc nãy bạn ấy hầm hầm đi về, phóng xe tít mù, rất đáng sợ :-s Không biết tại sao, lỡ dại cho bạn ấy nhìn thấy cái gì ko vừa mắt rồi, hu hu, làm sao giờ 🙁\u003cbr\u003e\nHaiz haiz.\u003cbr\u003e\nNhững con đường quen, đó là những con đường, những ngõ ngách đã đi trong 4 năm đại học, là chỗ cửa nhà E3, là nhà G2, là sân khoa Pháp. Là ngõ nhỏ ngoằn nghèo nhà trọ của TT hồi xưa, mà giờ mình quên xừ mất rồi ạ 😛 Là con đường đi làm 2 tháng đầu tiên của cuộc đời, là nhà 4F, tầng 15, thi thoảng đến sớm không có chìa khóa ngồi vêu mõm ngoài cầu thang đợi Tùng dâm hoặc Thổ rào tới mở cửa. Là Hoàng cầu ngõ 34 số nhà 56 – nơi mất đi laptop asus thân yêu và tiền lương nước mắt. Haizzz.\u003cbr\u003e\nNhững con đường đã qua, những con đường sắp tới…\u003c/p\u003e","title":"Đường quen"},{"content":"http://xuandienhannom.blogspot.com/\nhttp://quechoa.info\nhttp://dunglepower.blogspot.com/2011/07/lam-viec-voi-anh-em-so-7-thien-quang.html\nhttp://www.hacao.net/2011/07/chi-em-luu-y.html\nNgồi chửi bới người khác dở thì dễ, khư khư lo giữ thân, lợi dụng kẽ hở của pháp luật, kiếm tiền ăn chơi, vinh thân phì gia, ta cũng khinh. Những blog Xuân Diện, bọ Lập, Lê Dũng…, có thể có những bất cập riêng, nhưng đơn giản nó có ích, vì mang tới tự do của góc nhìn, tự do về ngôn luận, giữa một rừng báo chí lề phải (nghe đâu hơn 700 tờ) ngày ngày đưa tin cướp giết hiếp tai nạn, và bê bối của giới chính trị … nước khác. Có giỏi thì đi biểu tình “phản đối biểu tình” đi, ngồi mát gõ sướng tay, sướng mồm, ta khinh.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/08/01/ai-giam-sat-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-giam-sat/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xuandienhannom.blogspot.com/\"\u003ehttp://xuandienhannom.blogspot.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://quechoa.info\"\u003ehttp://quechoa.info\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://dunglepower.blogspot.com/2011/07/lam-viec-voi-anh-em-so-7-thien-quang.html\"\u003ehttp://dunglepower.blogspot.com/2011/07/lam-viec-voi-anh-em-so-7-thien-quang.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Mùa hè đỏ lửa\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/08/01/ai-giam-sat-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-giam-sat/69c6c-img4532.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.hacao.net/2011/07/chi-em-luu-y.html\"\u003ehttp://www.hacao.net/2011/07/chi-em-luu-y.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNgồi chửi bới người khác dở thì dễ, khư khư lo giữ thân, lợi dụng kẽ hở của pháp luật, kiếm tiền ăn chơi, vinh thân phì gia, ta cũng khinh. Những blog Xuân Diện, bọ Lập, Lê Dũng…, có thể có những bất cập riêng, nhưng đơn giản nó có ích, vì mang tới tự do của góc nhìn, tự do về ngôn luận, giữa một rừng báo chí lề phải (nghe đâu hơn 700 tờ) ngày ngày đưa tin cướp giết hiếp tai nạn, và bê bối của giới chính trị … nước khác. Có giỏi thì đi biểu tình “phản đối biểu tình” đi, ngồi mát gõ sướng tay, sướng mồm, ta khinh.\u003c/p\u003e","title":"Ai giám sát những người giám sát?"},{"content":"Hôm nay thứ hai, là ngày đầu tuần.\nĐược ăn cơm người yêu nấu ;)) no ơi là no, thích ơi là thích, vì không phải đi ra ngoài trời nắng. Xong no tới tận 8h giờ tối còn chưa thấy đói, đúng là cơm tình yêu mà ;))\nMình đã dùng số máy bàn, gọi lại tới số 555888 của dịch vụ ADSL, ra tối hậu thư “các đ/c mà không bố trí lắp ADSL cho tôi, là tôi sang VNPT đấy nhé”. Hehe.\nMọi người trên fb like và comment rất nhiệt tình, ôi thích fb quá :X\nBình luận (3) Gordon — 2011-07-26 02:47\nKinh đây, tình êu lai láng ;))\nỉn — 2011-07-26 04:17\nđồ khoe khoang :)) đồ nịnh hót :)) mình thích nước nho ;)) dùng D-com 3G đê, trả lương cho mình đê. dùng VNPT với FPT là tiếp tay cho giặc nhá, oánh chít huypv — 2011-07-27 11:11\nƠ thế yêu thật à!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/25/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-tinh-hinh-2/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay thứ hai, là ngày đầu tuần.\u003cbr\u003e\nĐược ăn cơm người yêu nấu ;)) no ơi là no, thích ơi là thích, vì không phải đi ra ngoài trời nắng. Xong no tới tận 8h giờ tối còn chưa thấy đói, đúng là cơm tình yêu mà ;))\u003cbr\u003e\nMình đã dùng số máy bàn, gọi lại tới số 555888 của dịch vụ ADSL, ra tối hậu thư “các đ/c mà không bố trí lắp ADSL cho tôi, là tôi sang VNPT đấy nhé”. Hehe.\u003cbr\u003e\nMọi người trên fb like và comment rất nhiệt tình, ôi thích fb quá :X\u003c/p\u003e","title":"Cập nhật tình hình"},{"content":"Công dân tốt là công dân tuân thủ pháp luật, luôn có ý thức xây dựng, hi sinh lợi ích riêng vì lợi ích chung, và công dân tốt là công dân không góp phần làm hư chính quyền. Tức là không chìa tiền ra xin xỏ khi phạm lỗi khi tham gia giao thông, mà phải nhận biên lai phạt sau đó đem tới kho bạc nộp. Là công dân không vượt đèn đỏ, giảm tốc độ và dừng khi nhìn thấy đèn vàng chứ không phải là tăng tốc và phóng vọt lên.\nChính phủ tốt là sao, là chính phủ điều hòa một cách hợp lý quyền lợi của các nhóm lợi ích, và phải đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên cao nhất. Chính phủ tốt phải giáo dục, giám sát được nhân viên của mình, phải làm sao cho cảnh sát giao thông thực thi đúng chức trách nhiệm vụ là giám sát, hỗ trợ, xử lý giao thông, chứ không phải là đứng đường để kiếm tiền. Chính phủ tốt là chính phủ làm cho các cảnh sát giao thông kiên quyết xử lý đúng luật, không nhận tiền từ người vi phạm.\nCác công dân không tốt thì không có tư cách đòi hỏi có một chính phủ tốt. Chính phủ chưa làm được nhiệm vụ của mình thì đừng đổ lỗi cho công dân ý thức kém. Dân thế nào thì chính phủ thế đó. Dân tham quan tham.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/25/cong-dan-t%E1%BB%91t-va-chinh-ph%E1%BB%A7-t%E1%BB%91t/","summary":"\u003cp\u003eCông dân tốt là công dân tuân thủ pháp luật, luôn có ý thức xây dựng, hi sinh lợi ích riêng vì lợi ích chung, và công dân tốt là công dân không góp phần làm hư chính quyền. Tức là không chìa tiền ra xin xỏ khi phạm lỗi khi tham gia giao thông, mà phải nhận biên lai phạt sau đó đem tới kho bạc nộp. Là công dân không vượt đèn đỏ, giảm tốc độ và dừng khi nhìn thấy đèn vàng chứ không phải là tăng tốc và phóng vọt lên.\u003cbr\u003e\nChính phủ tốt là sao, là chính phủ điều hòa một cách hợp lý quyền lợi của các nhóm lợi ích, và phải đặt lợi ích của dân tộc, của nhân dân lên cao nhất. Chính phủ tốt phải giáo dục, giám sát được nhân viên của mình, phải làm sao cho cảnh sát giao thông thực thi đúng chức trách nhiệm vụ là giám sát, hỗ trợ, xử lý giao thông, chứ không phải là đứng đường để kiếm tiền. Chính phủ tốt là chính phủ làm cho các cảnh sát giao thông kiên quyết xử lý đúng luật, không nhận tiền từ người vi phạm.\u003cbr\u003e\nCác công dân không tốt thì không có tư cách đòi hỏi có một chính phủ tốt. Chính phủ chưa làm được nhiệm vụ của mình thì đừng đổ lỗi cho công dân ý thức kém. Dân thế nào thì chính phủ thế đó. Dân tham quan tham.\u003c/p\u003e","title":"Công dân tốt và chính phủ tốt."},{"content":"[youtube http://www.youtube.com/watch?v=qMndBB_PKFI\u0026amp;w=425\u0026amp;h=349]\nhttp://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/247-tuong-thuat-truc-tiep-tu-ho-guom.html\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/24/24-7-2011/","summary":"\u003cp\u003e[youtube http://www.youtube.com/watch?v=qMndBB_PKFI\u0026amp;w=425\u0026amp;h=349]\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/247-tuong-thuat-truc-tiep-tu-ho-guom.html\"\u003ehttp://xuandienhannom.blogspot.com/2011/07/247-tuong-thuat-truc-tiep-tu-ho-guom.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"24-7-2011"},{"content":"Đọc bài Hà nội: Nhà đất công biến thành… quán nhậu này thấy có một cảm giác rất khó tả, không biết diễn đạt thế nào. Bạn mình đang thuê một cái nhà ở khu tập thể biên phong phía gần chợ Mỹ Đình, tầng 4, nước máy chảy ri rỉ như khe suối cạn, 3tr một tháng. Những căn phòng 16-18m2 ở trong ngõ ngách của chùa Láng, mỗi cái 1.6-2tr một tháng.\nVậy mà đây, 20m2 mặt đường Trần Quang Khải, 1 triệu một tháng – một cái giá kinh ngạc, thương thay cho ngân sách quốc gia. 100m2 mặt đường Tràng Tiền – 4 triệu đồng một tháng, đúng là ở Việt Nam, có những điều không thể mà lại là có thể. Phần hai của bài viết có tiêu đề “Cơ quan chức năng bó tay”, ơ, sao cơ quan chức năng lại bó tay, thế cái “chức năng” của “cơ quan” bị liệt rồi à, sao lại tới nông nỗi “bất lực” như thế, có cần chúng tôi thay “cơ quan” khác vào để làm thay “chức năng” không hả “các vị bất lực”? Sao cưỡng chế nhà dân thì cơ động công an có mặt nhanh thế, nhiều thế, đông thế?\n“Ông Mai Xuân Vinh – Chi cục trưởng Chi cục QLCS Hà Nội, cho biết các cơ quan chức năng đã yêu cầu bảo tàng phải chấm dứt ngay việc cho thuê bán bia, bán lốp xe; di dời cơ sở kinh doanh trả lại khuôn viên. “Thế nhưng, đã từ rất lâu rồi họ không thực hiện”, ông Vinh nói. Tại quán nhậu này, chiều nào cũng đông nghịt khách, có những hôm bàn ghế được kê, bày la liệt tràn ra cả vỉa hè gây mất trật tự, phản cảm, mất mỹ quan.” Chà, ông chi cục trưởng này sao mà ngây thơ thế, giờ có một con chó đang gặm một khúc xương, con mèo đang tha một con cá rán, ông nhỏ nhẹ “yêu cầu mày nhả khúc xương ra”, “yêu cầu mày trả tao con cá rán”, chúng nó có nhả không hả ông? Ông phải dùng gậy ông phang ông ạ, chả phải các ông rất thuộc bài “bạo lực cách mạng” ư (!)\nĐà Nẵng, họ “thành kính phân lô”, quy hoạch thành phố tốt như thế, ai tới cũng khen. Tất nhiên dân Đà Nẵng thì có người khen người chê, đủ cả, nhưng lãnh đạo phải là người mà người tốt ủng hộ, người xấu phản đối, chứ không phải cái kiểu bầu cử mà 99% với 100% số phiếu như Việt Nam ta. À mà có khi Hà Nội, gần Trung ương, nên quán triệt tư tưởng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” tốt quá, cho thuê là “kinh tế thị trường”, còn cho thuê với giá 1 triệu một tháng đó là “xã hội chủ nghĩa”.\nThực ra có ai đó có thể hỏi rằng mình suy nghĩ làm gì, họ cho thuê giá bao nhiêu đâu có ảnh hưởng gi tới lương tháng của mình đâu, cũng đúng. Nhưng tuổi trẻ, là phải dấn thân, không thể cầu an hưởng thụ, suy nghĩ cho vận mệnh đất nước và dân tộc, là việc phải trăn trở hàng ngày. Ai ngày xưa ra rả rằng “trẻ em là chủ nhân tương lai của đất nước”, mang danh là “chủ nhân” nên phải nhọc công suy nghĩ vậy thôi, chứ cứ làm đầy tớ thì chủ bảo gì làm nấy nghĩa làm gì.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/21/d%E1%BA%A5t-cong-quan-nh%E1%BA%ADu-va-tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%A7a-ch%E1%BB%A7-nhan/","summary":"\u003cp\u003eĐọc bài Hà nội: \u003ca href=\"http://land.cafef.vn/20110720103121795CA44/ha-noi-nha-dat-cong-bien-thanh-quan-nhau.chn\"\u003eNhà đất công biến thành… quán nhậu\u003c/a\u003e này thấy có một cảm giác rất khó tả, không biết diễn đạt thế nào. Bạn mình đang thuê một cái nhà ở khu tập thể biên phong phía gần chợ Mỹ Đình, tầng 4, nước máy chảy ri rỉ như khe suối cạn, 3tr một tháng. Những căn phòng 16-18m2 ở trong ngõ ngách của chùa Láng, mỗi cái 1.6-2tr một tháng.\u003cbr\u003e\nVậy mà đây, 20m2 mặt đường Trần Quang Khải, 1 triệu một tháng – một cái giá kinh ngạc, thương thay cho ngân sách quốc gia. 100m2 mặt đường Tràng Tiền – 4 triệu đồng một tháng, đúng là ở Việt Nam, có những điều không thể mà lại là có thể. Phần hai của bài viết có tiêu đề “Cơ quan chức năng bó tay”, ơ, sao cơ quan chức năng lại bó tay, thế cái “chức năng” của “cơ quan” bị liệt rồi à, sao lại tới nông nỗi “bất lực” như thế, có cần chúng tôi thay “cơ quan” khác vào để làm thay “chức năng” không hả “các vị bất lực”? Sao cưỡng chế nhà dân thì cơ động công an có mặt nhanh thế, nhiều thế, đông thế?\u003cbr\u003e\n“Ông Mai Xuân Vinh – Chi cục trưởng Chi cục QLCS Hà Nội, cho biết các cơ quan chức năng đã yêu cầu bảo tàng phải chấm dứt ngay việc cho thuê bán bia, bán lốp xe; di dời cơ sở kinh doanh trả lại khuôn viên. “Thế nhưng, đã từ rất lâu rồi họ không thực hiện”, ông Vinh nói. Tại quán nhậu này, chiều nào cũng đông nghịt khách, có những hôm bàn ghế được kê, bày la liệt tràn ra cả vỉa hè gây mất trật tự, phản cảm, mất mỹ quan.” Chà, ông chi cục trưởng này sao mà ngây thơ thế, giờ có một con chó đang gặm một khúc xương, con mèo đang tha một con cá rán, ông nhỏ nhẹ “yêu cầu mày nhả khúc xương ra”, “yêu cầu mày trả tao con cá rán”, chúng nó có nhả không hả ông? Ông phải dùng gậy ông phang ông ạ, chả phải các ông rất thuộc bài “bạo lực cách mạng” ư (!)\u003cbr\u003e\nĐà Nẵng, họ “thành kính phân lô”, quy hoạch thành phố tốt như thế, ai tới cũng khen. Tất nhiên dân Đà Nẵng thì có người khen người chê, đủ cả, nhưng lãnh đạo phải là người mà người tốt ủng hộ, người xấu phản đối, chứ không phải cái kiểu bầu cử mà 99% với 100% số phiếu như Việt Nam ta. À mà có khi Hà Nội, gần Trung ương, nên quán triệt tư tưởng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” tốt quá, cho thuê là “kinh tế thị trường”, còn cho thuê với giá 1 triệu một tháng đó là “xã hội chủ nghĩa”.\u003cbr\u003e\nThực ra có ai đó có thể hỏi rằng mình suy nghĩ làm gì, họ cho thuê giá bao nhiêu đâu có ảnh hưởng gi tới lương tháng của mình đâu, cũng đúng. Nhưng tuổi trẻ, là phải dấn thân, không thể cầu an hưởng thụ, suy nghĩ cho vận mệnh đất nước và dân tộc, là việc phải trăn trở hàng ngày. Ai ngày xưa ra rả rằng “trẻ em là chủ nhân tương lai của đất nước”, mang danh là “chủ nhân” nên phải nhọc công suy nghĩ vậy thôi, chứ cứ làm đầy tớ thì chủ bảo gì làm nấy nghĩa làm gì.\u003c/p\u003e","title":"Đất công, quán nhậu, và tâm sự của chủ nhân"},{"content":"Chả là đội game của ISDS – công ty cũ – mới ra mắt sản phẩm, game Dị thú thần thánh, tức XPET.US\nMình ko hám game, nhất là game online cày cuốc mệt mỏi, nạp tiền tốn kém, vô bổ tốn tài nguyên, cơ mà là hàng vn nên dùng thử xem thế nào, có gì còn chém gió :))\nVề cơ bản thì còn đang hoàn thiện, nhưng rất có triển vọng, vì ý tưởng là do anh Giang với anh Phong chém ra mà, mà hai lão này thì đầu toàn dị thảo, quả không hổ danh dược sĩ lang băm. (Giám đốc ISDS – công ty tin học lừng danh nguyên là một dược sĩ, tốt nghiệp ĐH Dược Hà Nội, tuy nhiên vì bán thuốc hơi buồn chán nên anh ta mở công ty cho vui).\nTrở lại chủ đề chính, đó là vài nhận xét về game ở thời điểm hiện tại:\n– Nạp 20k để mua full đồ tím, bạn sẽ ko sợ bố con thằng nào, oánh đâu thắng đó, từ level 1 lên 7 nhanh như cắt. Chả là tớ dk nick, xong cứ bị đánh lén cướp mất vàng, rất ức, mới a lô xô cho thằng đệ nạp cho cái thẻ 20k, mua đồ tím xong chỉ số tăng đánh ko biết tới mùi thất bại :))\n– Kết bạn nhặt vàng: công việc nhàm chán và vô nghĩa :)) cơ mà cách kiếm vàng nhàn hạ nhất chính là đây.\n– Quay số trong hầm bí mật, sau khi lên cấp 7, mình vào dc hầm bí mật, tưởng gì, hóa ra là một bàn cờ bạc bịp, quay bánh xe, có 5 ô mất tiền và 5 ô dc tiền, thế mà quay 10 lần thì 8 lần mất, vô lý vãi lúa luôn. Đừng bao giờ chơi kẻo lại bực mình.\n– Làm nhiệm vụ thời gian và luyện võ thì có ưu điểm là ko phải cắm máy cày, bật cho nó luyện rồi tắt trình duyệt vô tư. Hết giờ là xong. Cái làm nhiệm vụ thời gian có nhiệm vụ “Đi học hộ” làm mình tí sặc :)) Chả là hồi xưa mới vào ISDS, thi thoảng mình xin sếp Giang cho nghỉ sớm họăc nghỉ nửa buổi để đi thi lại,vì hồi đó còn nợ môn chưa có bằng, Vũ Zas thậm chí còn đi học lại suốt, chắc đội game ám ảnh hồi đó nên có cái nhiệm vụ đi học hộ =))\nBình luận (2) Gordon — 2011-07-20 17:06\nVãi :))\nkhanhpt — 2011-08-26 10:08\nTrả 20k đây :-w\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/20/t%E1%BB%95ng-h%E1%BB%A3p-th%E1%BB%A7-thu%E1%BA%ADt-ch%C6%A1i-d%E1%BB%8B-thu-xpet/","summary":"\u003cp\u003eChả là đội game của ISDS – công ty cũ – mới ra mắt sản phẩm, game Dị thú thần thánh, tức XPET.US\u003cbr\u003e\nMình ko hám game, nhất là game online cày cuốc mệt mỏi, nạp tiền tốn kém, vô bổ tốn tài nguyên, cơ mà là hàng vn nên dùng thử xem thế nào, có gì còn chém gió :))\u003cbr\u003e\nVề cơ bản thì còn đang hoàn thiện, nhưng rất có triển vọng, vì ý tưởng là do anh Giang với anh Phong chém ra mà, mà hai lão này thì đầu toàn dị thảo, quả không hổ danh dược sĩ lang băm. (Giám đốc ISDS – công ty tin học lừng danh nguyên là một dược sĩ, tốt nghiệp ĐH Dược Hà Nội, tuy nhiên vì bán thuốc hơi buồn chán nên anh ta mở công ty cho vui).\u003cbr\u003e\nTrở lại chủ đề chính, đó là vài nhận xét về game ở thời điểm hiện tại:\u003cbr\u003e\n– Nạp 20k để mua full đồ tím, bạn sẽ ko sợ bố con thằng nào, oánh đâu thắng đó, từ level 1 lên 7 nhanh như cắt. Chả là tớ dk nick, xong cứ bị đánh lén cướp mất vàng, rất ức, mới a lô xô cho thằng đệ nạp cho cái thẻ 20k, mua đồ tím xong chỉ số tăng đánh ko biết tới mùi thất bại :))\u003cbr\u003e\n– Kết bạn nhặt vàng: công việc nhàm chán và vô nghĩa :)) cơ mà cách kiếm vàng nhàn hạ nhất chính là đây.\u003cbr\u003e\n– Quay số trong hầm bí mật, sau khi lên cấp 7, mình vào dc hầm bí mật, tưởng gì, hóa ra là một bàn cờ bạc bịp, quay bánh xe, có 5 ô mất tiền và 5 ô dc tiền, thế mà quay 10 lần thì 8 lần mất, vô lý vãi lúa luôn. Đừng bao giờ chơi kẻo lại bực mình.\u003cbr\u003e\n– Làm nhiệm vụ thời gian và luyện võ thì có ưu điểm là ko phải cắm máy cày, bật cho nó luyện rồi tắt trình duyệt vô tư. Hết giờ là xong. Cái làm nhiệm vụ thời gian có nhiệm vụ “Đi học hộ” làm mình tí sặc :)) Chả là hồi xưa mới vào ISDS, thi thoảng mình xin sếp Giang cho nghỉ sớm họăc nghỉ nửa buổi để đi thi lại,vì hồi đó còn nợ môn chưa có bằng, Vũ Zas thậm chí còn đi học lại suốt, chắc đội game ám ảnh hồi đó nên có cái nhiệm vụ đi học hộ =))\u003c/p\u003e","title":"Tổng hợp thủ thuật chơi Dị thú Xpet"},{"content":"Trận thắng thứ 5 liên tiếp của linkhay mem và VC Staff (tức linkhay team)\nTường thuật không trực tiếp sơ bộ như sau:\n19h kém 15, mình có mặt tại sân, thấy Hồng chin su và đồng bọn đang ngồi chém gió. Chin xu hôm nay có quả đầu mới rất chất, nhìn quá là ăn chơi luôn. Chém gió tào lao một lúc thì đội hình tới đông đủ, vẫn như mọi khi, đó là rất mạnh. Vẫn những tên tuổi lừng lẫy như Dũng cú không sắc, Tay quá sắc hay Heli hâm, tuy nhiên có một nhân tố mới đó là cầu thủ cao 1.95, nặng 100kg, anh mặc cái áo tập nào rách cái áo tập đó. Anh là ai, xin thưa là caotodeptrai.\nVào trận, hai đội hăm hở chuyền bóng qua lại, do đã hiểu quá rõ nhau nên không có màn gì gọi là thăm dò chào hỏi. Xông vào húc nhau luôn. Những phút đầu tiên khởi động, đội VCS liên tục ép sân, hưởng phạt góc. Do đói bóng nên tiền đạo kanishi phải lui về quá giữa sân để lấy bóng từ những pha phạt góc của đội bạn. Một pha bên cánh phải, bóng phá lên, kanishi lách người qua hậu vệ cuối cùng, dốc bóng như điên, định tung chân trái làm một cú sút sấm sét như trong subasa. Rất tiếc mất đà nên anh đá hụt và chả có gì nguy hiểm. Lại tiếp tục một pha phạt góc của VCS, lần này là bên cánh trái, kanishi lại lọ mọ về giữa sân. Bóng lại được phá lên, kanishi đè người, anh dốc bóng bên cánh phải, bị cản phá quyết lịêt quá, qua được không, anh đã vượt qua sự truy cản của hậu vệ, đối mặt thủ môn rồi, góc hẹp quá, anh làm gì, sút ư, hay chuyền cho taysac phía bên kia cầu môn, không, anh tỉnh táo chuyền ra cho tuyến hai là Dũng kú đang băng lên, hậu vệ đối phương xông ra truy cản quyết liệt, nhưng Dũng nhanh như cắt, đệm bóng vào lưới trống. Tỉ số là 1-0 cho LH mem!!!!! Sau khi có bàn mở tỉ số, LH meme thi đấu rất hứng khởi, taysac họat động năng nổ quyết liệt phía bên trên cùng kanishi. LH mem tấn công, phạt góc rồi. Kanishi đá phạt, anh nhìn tuyến hai, có Dũng siêu nhân, chuyền không? Cửa gôn có vẻ trống trải, lật vào luôn, đánh đầu, vào rồiii, 2-0, đó là Taysac, tay sắc đầu đất đã ghi bàn rồi, rất rùa thưa các bạn, quả phạt góc rùa mà quả oánh đầu cũng rùa. Đây là lần thứ 2 kanishi chuyền cho đồng đội đánh đầu ghi bàn. Quả thật thưa các bạn, nếu kanishi không bị ép học hành thì giờ đây Việt Nam đã có một Beckham chứ chẳng chơi. Nhẹ nhàng dẫn trước 2-0, LH mem đá nhàn nhã, thay người liên tục. Các tình huống sau do kanishi bị tống cổ ra khỏi sân nên không theo dõi sát sao tình hình, bà con thông cảm. Đại loại là Dũng cú lại ghi bàn thứ 2, bắt rắn (batran) sau khi uống bia say túy lúy thì đảo như rang lạc, qua hết hàng hậu vệ đối phương và khứa bóng như Messi đập cột nâng tỉ số lên 4-0. Cuối trận Nobrain ấn định tỉ số 5-0. Tiếp tục chuỗi trận bất bại của LH mem. 5 trận không biết mùi thât bại.\nHôm nay, Hồng có đầu mới. Đội bóng có hậu vệ mới tocaodeptrai, xong còn có 3 gái xinh đẹp là h2o, bibu_robin, hyn xì tin tới cổ vũ. Ngày mai lại phải thắng nữa, ngại quá :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/19/5-0/","summary":"\u003cp\u003eTrận thắng thứ 5 liên tiếp của linkhay mem và VC Staff (tức linkhay team)\u003cbr\u003e\nTường thuật không trực tiếp sơ bộ như sau:\u003cbr\u003e\n19h kém 15, mình có mặt tại sân, thấy Hồng chin su và đồng bọn đang ngồi chém gió. Chin xu hôm nay có quả đầu mới rất chất, nhìn quá là ăn chơi luôn. Chém gió tào lao một lúc thì đội hình tới đông đủ, vẫn như mọi khi, đó là rất mạnh. Vẫn những tên tuổi lừng lẫy như Dũng cú không sắc, Tay quá sắc hay Heli hâm, tuy nhiên có một nhân tố mới đó là cầu thủ cao 1.95, nặng 100kg, anh mặc cái áo tập nào rách cái áo tập đó. Anh là ai, xin thưa là caotodeptrai.\u003cbr\u003e\nVào trận, hai đội hăm hở chuyền bóng qua lại, do đã hiểu quá rõ nhau nên không có màn gì gọi là thăm dò chào hỏi. Xông vào húc nhau luôn. Những phút đầu tiên khởi động, đội VCS liên tục ép sân, hưởng phạt góc. Do đói bóng nên tiền đạo kanishi phải lui về quá giữa sân để lấy bóng từ những pha phạt góc của đội bạn. Một pha bên cánh phải, bóng phá lên, kanishi lách người qua hậu vệ cuối cùng, dốc bóng như điên, định tung chân trái làm một cú sút sấm sét như trong subasa. Rất tiếc mất đà nên anh đá hụt và chả có gì nguy hiểm. Lại tiếp tục một pha phạt góc của VCS, lần này là bên cánh trái, kanishi lại lọ mọ về giữa sân. Bóng lại được phá lên, kanishi đè người, anh dốc bóng bên cánh phải, bị cản phá quyết lịêt quá, qua được không, anh đã vượt qua sự truy cản của hậu vệ, đối mặt thủ môn rồi, góc hẹp quá, anh làm gì, sút ư, hay chuyền cho taysac phía bên kia cầu môn, không, anh tỉnh táo chuyền ra cho tuyến hai là Dũng kú đang băng lên, hậu vệ đối phương xông ra truy cản quyết liệt, nhưng Dũng nhanh như cắt, đệm bóng vào lưới trống. Tỉ số là 1-0 cho LH mem!!!!! Sau khi có bàn mở tỉ số, LH meme thi đấu rất hứng khởi, taysac họat động năng nổ quyết liệt phía bên trên cùng kanishi. LH mem tấn công, phạt góc rồi. Kanishi đá phạt, anh nhìn tuyến hai, có Dũng siêu nhân, chuyền không? Cửa gôn có vẻ trống trải, lật vào luôn, đánh đầu, vào rồiii, 2-0, đó là Taysac, tay sắc đầu đất đã ghi bàn rồi, rất rùa thưa các bạn, quả phạt góc rùa mà quả oánh đầu cũng rùa. Đây là lần thứ 2 kanishi chuyền cho đồng đội đánh đầu ghi bàn. Quả thật thưa các bạn, nếu kanishi không bị ép học hành thì giờ đây Việt Nam đã có một Beckham chứ chẳng chơi. Nhẹ nhàng dẫn trước 2-0, LH mem đá nhàn nhã, thay người liên tục. Các tình huống sau do kanishi bị tống cổ ra khỏi sân nên không theo dõi sát sao tình hình, bà con thông cảm. Đại loại là Dũng cú lại ghi bàn thứ 2, bắt rắn (batran) sau khi uống bia say túy lúy thì đảo như rang lạc, qua hết hàng hậu vệ đối phương và khứa bóng như Messi đập cột nâng tỉ số lên 4-0. Cuối trận Nobrain ấn định tỉ số 5-0. Tiếp tục chuỗi trận bất bại của LH mem. 5 trận không biết mùi thât bại.\u003cbr\u003e\nHôm nay, Hồng có đầu mới. Đội bóng có hậu vệ mới tocaodeptrai, xong còn có 3 gái xinh đẹp là h2o, bibu_robin, hyn xì tin tới cổ vũ. Ngày mai lại phải thắng nữa, ngại quá :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"5-0"},{"content":"chủ nhật, đáng ra có rất nhiều lịch, nhưng lại ở nhà cả ngày. ngủ tới 10h, hic hic. thực ra là nằm mơ linh ta linh tinh.\ndậy dọn dẹp linh tinh, rồi 12h mới đói quá, cắm cơm, ăn dc 1 bát 🙁 Đi ra Pico ngó nghiêng tí, dân VN quả là mua sắm điên cuồng, đông như kiến luôn, kiểu là hôm nay pico khai trương địa điểm thứ 5, có nhiều khuyến mãi. Còn mình thì ra với mục đích tránh nóng là chính 😛 và tìm mua một bộ loa, về nghe nhạc để lấy sức dọn nhà tiếp.\nvào pico và trần anh thì không thấy cái loa nào hợp mắt, ra cái cửa hàng chuyên bán đĩa và phụ kiện linh tinh ở đối diện Thủy Lợi, đầu tiên là mua 2 cái đĩa dvd trắng để ghi bản windows 7 N, sau đó thấy mấy cái loa trông cũng hay hay, thế là nghe thử, đầu tiên chỉ định mua cái khoảng 300k thôi, nhưng nghe lởm quá, rút cục vác về cái logitec Z103, giá 618k 😐 vừa tra thấy pico nó bán có 430 huhu, thực sự nhận ra khi buồn chán, mình mất khả năng kiếm soát hành vi tiêu tiền 🙁\nNói chung là một ngày dọn dẹp cật lực, cần phải lao động để đỡ suy nghĩ lung tung, hic.\nThực ra mình thấy cái loa này nghe cũng hay :p\nBình luận (3) ỉn — 2011-07-19 06:26\ntrong khi còn được phép tiêu tiền thoải mái thì tranh thủ đi anh ạ, hem sau này lại hối hem kịp ;))\nGordon — 2011-07-20 17:07\nKinh, đã đe rọa rồi đây ;))\nỉn — 2011-07-21 11:31\nko hề không hề anh ạ :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/17/16888/","summary":"\u003cp\u003echủ nhật, đáng ra có rất nhiều lịch, nhưng lại ở nhà cả ngày. ngủ tới 10h, hic hic. thực ra là nằm mơ linh ta linh tinh.\u003cbr\u003e\ndậy dọn dẹp linh tinh, rồi 12h mới đói quá, cắm cơm, ăn dc 1 bát 🙁 Đi ra Pico ngó nghiêng tí, dân VN quả là mua sắm điên cuồng, đông như kiến luôn, kiểu là hôm nay pico khai trương địa điểm thứ 5, có nhiều khuyến mãi. Còn mình thì ra với mục đích tránh nóng là chính 😛 và tìm mua một bộ loa, về nghe nhạc để lấy sức dọn nhà tiếp.\u003cbr\u003e\nvào pico và trần anh thì không thấy cái loa nào hợp mắt, ra cái cửa hàng chuyên bán đĩa và phụ kiện linh tinh ở đối diện Thủy Lợi, đầu tiên là mua 2 cái đĩa dvd trắng để ghi bản windows 7 N, sau đó thấy mấy cái loa trông cũng hay hay, thế là nghe thử, đầu tiên chỉ định mua cái khoảng 300k thôi, nhưng nghe lởm quá, rút cục vác về cái logitec Z103, giá 618k 😐 vừa tra thấy pico nó bán có 430 huhu, thực sự nhận ra khi buồn chán, mình mất khả năng kiếm soát hành vi tiêu tiền 🙁\u003cbr\u003e\nNói chung là một ngày dọn dẹp cật lực, cần phải lao động để đỡ suy nghĩ lung tung, hic.\u003c/p\u003e","title":"…"},{"content":"Vieets tu hom thu 4 😀\n– Hôm nay đá bóng với công ty, sân bụi thật, chạy cũng ác mà không\nthấy mệt gì, có điều giờ hơi bị đau chân. Ghi bàn mở tỉ số và chuyền 2\nđường bóng để đồng đội ghi bàn. Anh BìnhBM để quên điện thoại\nMilestone ở mũ xe máy, lúc ra về đội mũ lên thấy vướng vướng ở đầu mới\nbiết :))\n– Diễn đàn được nâng cấp lên phiên bản mới nhờ Tú béo ú, chạy nuột\nphết, quyết định chăm chỉ lên 4rum chém gió cho nó đỡ buồn.\n– Kem celano ốc quế socola và tiramisu ngon quá, cơ mà 13k một chiếc.\n– Cần mua bàn, nếu không chả viết lách và nghịch ngơm gì được hết. Ram\nlaptop nữa chứ, sẽ không thể chịu được một cái laptop liên tục khởi\nđộng lại, màn hình xanh lè.\n– Chọn ảnh và đem rửa.\n– Bao giờ thì tăng lương nhỉ, lương cơ bản ấy, hichic. Giá cả tăng\nkhủng khiếp, mọi thứ mọi thứ.\nBình luận (1) Gordon — 2011-07-15 04:48\nThấy đồn Vịt teo sắp có cơ chế tính lương mới mà :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/15/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-tinh-hinh/","summary":"\u003cp\u003eVieets tu hom thu 4 😀\u003cbr\u003e\n– Hôm nay đá bóng với công ty, sân bụi thật, chạy cũng ác mà không\u003cbr\u003e\nthấy mệt gì, có điều giờ hơi bị đau chân. Ghi bàn mở tỉ số và chuyền 2\u003cbr\u003e\nđường bóng để đồng đội ghi bàn. Anh BìnhBM để quên điện thoại\u003cbr\u003e\nMilestone ở mũ xe máy, lúc ra về đội mũ lên thấy vướng vướng ở đầu mới\u003cbr\u003e\nbiết :))\u003cbr\u003e\n– Diễn đàn được nâng cấp lên phiên bản mới nhờ Tú béo ú, chạy nuột\u003cbr\u003e\nphết, quyết định chăm chỉ lên 4rum chém gió cho nó đỡ buồn.\u003cbr\u003e\n– Kem celano ốc quế socola và tiramisu ngon quá, cơ mà 13k một chiếc.\u003cbr\u003e\n– Cần mua bàn, nếu không chả viết lách và nghịch ngơm gì được hết. Ram\u003cbr\u003e\nlaptop nữa chứ, sẽ không thể chịu được một cái laptop liên tục khởi\u003cbr\u003e\nđộng lại, màn hình xanh lè.\u003cbr\u003e\n– Chọn ảnh và đem rửa.\u003cbr\u003e\n– Bao giờ thì tăng lương nhỉ, lương cơ bản ấy, hichic. Giá cả tăng\u003cbr\u003e\nkhủng khiếp, mọi thứ mọi thứ.\u003c/p\u003e","title":"Cập nhật tình hình:"},{"content":"Hôm nay đi off hội ảnh Viettel ở Trung Nguyên 36 Điện Biên Phủ, chả hiểu sao lúc sang nhà Dung đi trên đường, lại tự nhiên nhớ hồi xưa, có vài lần Tiên từng hào hứng khoe là được anh nào đó hướng dẫn sử dụng máy ảnh “bán chuyên” – đó là cái thời còn yêu và mình thì chưa biết tới máy ảnh. Thấm thoát đã trải qua bao lần bể dâu, mình đã từ kẻ ngoại đạo tới giờ cũng gọi là có kinh nghiệm với con đường body – lens.\nLại ngẫm nghĩ về tốc độ kiếm tiền và tốc độ tiêu tiền của bản thân. Rồi suy rộng ra “giới trẻ ngày nay”. Một thế hệ thích hưởng thụ có phải là áp đặt quá không? Căn bản chiều thứ 7 vừa vào N\u0026amp;M ở tầng 1 BigC, có một cái áo sơ mi màu hồng sọc xanh rất đẹp, mình hơi bị thích luôn, và giá thì là 698k thì phải, muốn mua xong lại chùn tay :”\u0026gt; Đôi khi ngẫm nghĩ, mình tự hỏi ko biết có phải mình tiêu cho bản thân nhiều quá ko, và hầu như chưa thấy có điểm dừng, cái cảm giác dc tiêu tiền có vẻ rất quyến rũ và khó từ bỏ. Đồ hi-tech như điện thoại, laptop, quần áo hàng hiệu, giầy dép… là mối bận tâm hàng đầu của một số lượng không nhỏ thanh niên hiện nay (câu này cấu trúc kiểu như văn kiện đại hội :))\nMình, ngày ngày vào tinhte đọc tin về đồ công nghệ cao, vào nhommua, muachung ngó cơ hội mua rẻ, toàn những dịch vụ ăn uống, nghỉ dưỡng, spa, xem phim, quần áo … Báo chí thì nhan nhản tin tức cướp giết tai nạn, rồi đặc biệt nhiều bài tỏ vẻ lên án lối ăn mặc của một số kẻ dc gọi là “ngôi sao”. Nhảm nhí hết sức. Cuộc sống tà tà, đi làm tà tà, cuối tháng lĩnh lương, tương lai 5 năm nữa rồi sẽ ra sao và thế nào.\nBình luận (5) Gordon — 2011-07-03 23:02\nTiết kiệm đê, để dành tiền sau này còn lấy vợ nuôi con :))\nMiso — 2011-07-12 02:04\nChuẩn, anh em mình thì phải tiết kiệm thôi, sau còn lấy vợ :))\nĐúng là có 1 thế hệ hưởng thụ, nhưng cũng có nhiều loại hưởng thụ bác ạ. Có loại làm ít hưởng thụ nhiều, làm nhiều hưởng thụ cũng nhiều, và làm nhiều mà chẳng đc hưởng thụ 😀\nCó một số tầng lớp thanh niên hiện nay, công việc, sự nghiệp, tiền tài đều đã được lo hết rồi, chỉ việc hưởng thụ thôi, thì trách thế nào đc đây? Họ thậm chí ko nghĩ đến việc 5 năm nữa mình sẽ thế nào, bởi vì họ thấy ko cần nghĩ.\nY_M — 2011-07-21 09:36\nÁo 698K thì tôi nghỉ khẩn trương, chẳng kịp thò tay ra mà chùn :))\nthaiph — 2011-07-21 10:13\nnhưng mà nó đẹp lắm ông ơi :”\u0026gt;\nprincess_regent — 2011-07-21 15:59\nHoi truoc em ban hang o N\u0026amp;M lang ha, cong nhan so mi nam dep, nhung ma em bao nay =) 100% cotton, nha(n lam :p…day, cu nghi den cai chuyen ngay nao cung phai la ao roi moi duoc mac, cho do “them” 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/03/th%E1%BA%BF-h%E1%BB%87-h%C6%B0%E1%BB%9Fng-th%E1%BB%A5/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay đi off hội ảnh Viettel ở Trung Nguyên 36 Điện Biên Phủ, chả hiểu sao lúc sang nhà Dung đi trên đường, lại tự nhiên nhớ hồi xưa, có vài lần Tiên từng hào hứng khoe là được anh nào đó hướng dẫn sử dụng máy ảnh “bán chuyên” – đó là cái thời còn yêu và mình thì chưa biết tới máy ảnh. Thấm thoát đã trải qua bao lần bể dâu, mình đã từ kẻ ngoại đạo tới giờ cũng gọi là có kinh nghiệm với con đường body – lens.\u003cbr\u003e\nLại ngẫm nghĩ về tốc độ kiếm tiền và tốc độ tiêu tiền của bản thân. Rồi suy rộng ra “giới trẻ ngày nay”. Một thế hệ thích hưởng thụ có phải là áp đặt quá không? Căn bản chiều thứ 7 vừa vào N\u0026amp;M ở tầng 1 BigC, có một cái áo sơ mi màu hồng sọc xanh rất đẹp, mình hơi bị thích luôn, và giá thì là 698k thì phải, muốn mua xong lại chùn tay :”\u0026gt; Đôi khi ngẫm nghĩ, mình tự hỏi ko biết có phải mình tiêu cho bản thân nhiều quá ko, và hầu như chưa thấy có điểm dừng, cái cảm giác dc tiêu tiền có vẻ rất quyến rũ và khó từ bỏ. Đồ hi-tech như điện thoại, laptop, quần áo hàng hiệu, giầy dép… là mối bận tâm hàng đầu của một số lượng không nhỏ thanh niên hiện nay (câu này cấu trúc kiểu như văn kiện đại hội :))\u003cbr\u003e\nMình, ngày ngày vào tinhte đọc tin về đồ công nghệ cao, vào nhommua, muachung ngó cơ hội mua rẻ, toàn những dịch vụ ăn uống, nghỉ dưỡng, spa, xem phim, quần áo … Báo chí thì nhan nhản tin tức cướp giết tai nạn, rồi đặc biệt nhiều bài tỏ vẻ lên án lối ăn mặc của một số kẻ dc gọi là “ngôi sao”. Nhảm nhí hết sức. Cuộc sống tà tà, đi làm tà tà, cuối tháng lĩnh lương, tương lai 5 năm nữa rồi sẽ ra sao và thế nào.\u003c/p\u003e","title":"Thế hệ hưởng thụ?"},{"content":"http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/28556/no-i-dau-doanh-nghie-p–no-i-dau-da-t-nuo-c.html\nVinashine (và một số khác nữa) có làm Việt Nam đau?\nhttp://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/28552/viet-nam-sap-co-6-tau-ngam-tu-nga.html\n3 năm nữa mới có mà đã bày đặt “sắp”, làm mình tưởng tháng tới hay quý tới, vớ vẩn thật\n“Các tàu ngầm này sẽ chỉ hoạt động trong vùng biển của Việt Nam. Việc làm bình thường này rất công khai và minh bạch,” ông Thanh nói.\nTàu ông ngầm, ông muốn hoạt động ở đâu kệ ông :-”\nhttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/28488/noi-long-cay-dang-mang-ten–hiep-si-duong-pho-.html\nanh Tiên có nói với báo giới rằng, đã nhiều lần anh và các đồng nghiệp xe ôm của mình bắt được tội phạm nhưng khi đến công an phường thì họ làm khó dễ, thậm chí là đuổi về hoặc yêu cầu mang đối tượng sang phường khác mà giao nộp. Chẳng biết gõ cửa cơ quan nào, nên cuối cùng anh và các “hiệp sĩ” của mình” đành thả tội phạm ra về.\nTôi còn nhớ cách đây không bao lâu, khi trao đổi bên lề buổi giao lưu trực tuyến với bạn đọc VietNamNet, “hiệp sĩ” Nguyễn Thanh Hải – đội trưởng CLB phòng chống tội phạm P.Phú Hòa, TX.Thủ Dầu Một – cũng có chung một nỗi niềm tương tự. Có nhiều vụ, Hải và các đồng đội của anh bắt được tội phạm nhưng khi chuyển giao thì bị công an địa phương hạch sách; thế nhưng anh và các thành viên trong CLB vẫn nhiệt huyết cho đến nay.\nCay đắng thật, như thế này thì cay đắng quá.\nhttp://dantri.com.vn/c728/s728-494608/bo-truong-gddt-nhan-yeu-kem-vu-dap-an-ngoai-luong.htm\nNhận khuyết điểm, thế là xong. Ờ hớ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/07/02/di%E1%BB%83m-bao/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/28556/no-i-dau-doanh-nghie-p--no-i-dau-da-t-nuo-c.html\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/28556/no-i-dau-doanh-nghie-p–no-i-dau-da-t-nuo-c.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVinashine (và một số khác nữa) có làm Việt Nam đau?\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/28552/viet-nam-sap-co-6-tau-ngam-tu-nga.html\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/28552/viet-nam-sap-co-6-tau-ngam-tu-nga.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n3 năm nữa mới có mà đã bày đặt “sắp”, làm mình tưởng tháng tới hay quý tới, vớ vẩn thật\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e“Các tàu ngầm này sẽ chỉ hoạt động trong vùng biển của Việt Nam. Việc làm bình thường này rất công khai và minh bạch,” ông Thanh nói.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eTàu ông ngầm, ông muốn hoạt động ở đâu kệ ông :-”\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/28488/noi-long-cay-dang-mang-ten--hiep-si-duong-pho-.html\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/28488/noi-long-cay-dang-mang-ten–hiep-si-duong-pho-.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Điểm báo"},{"content":"Tập một là năm ngoái, tập 2 là năm nay.\nLàm phát ảnh và đặt phát gạch 😀\nBình luận (2) Gordon — 2011-06-30 06:33\nNăm ngoái chỉ có 1 mình \u0026amp; đồng bọn, năm nay đã có 2 mình \u0026amp; đồng bọn ;))\nỉn — 2011-06-30 11:45\nKhông phải đâu anh T ah, năm nay có nhiều mình và đồng bọn cơ\n@khổ chủ: đặt gạch rồi lại ko làm gì tiếp như hôm sinh nhật à 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/29/quan-l%E1%BA%A1n-t%E1%BA%ADp-2/","summary":"\u003cp\u003eTập một là năm ngoái, tập 2 là năm nay.\u003cbr\u003e\nLàm phát ảnh và đặt phát gạch 😀\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://m.tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-06-30 06:33\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNăm ngoái chỉ có 1 mình \u0026amp; đồng bọn, năm nay đã có 2 mình \u0026amp; đồng bọn ;))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eỉn\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-06-30 11:45\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông phải đâu anh T ah, năm nay có nhiều mình và đồng bọn cơ\u003cbr\u003e\n@khổ chủ: đặt gạch rồi lại ko làm gì tiếp như hôm sinh nhật à 😛\u003c/p\u003e","title":"Quan lạn tập 2"},{"content":"Đang đọc Đảo chìm của TRẦN ĐĂNG KHOA, tối qua đọc bài này, cảm động quá. Chiến tranh, không ai muốn chút nào, chỉ những kẻ cơ hội, “đánh Mỹ tới người VN cuối cùng” là thích thú.\nI\nTôi còn nhớ cái ngày gặp Bùi Quang Thận, người đã cắm lá cờ trận mạc lên đỉnh nóc dinh Độc Lập buổi trưa 30 – 4 – 1975. Lá cờ nửa đỏ nửa xanh, nhuốm đầy bụi đường và khói đạn đã hoá đôi cánh chim bồ câu, báo hiệu hoà bình và đấy chính là điểm kết thúc thắng lợi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Tôi muốn hỏi Bùi Quang Thận về chuyện cắm cờ ấy của anh. Còn anh thì lại bùi ngùi kể về một người đã khuất. Đó là Ngô Văn Nhỡ.\nQua Bùi Quang Thận, tôi biết Ngô Văn Nhỡ là đại uý, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng, lữ đoàn 203, binh đoàn Hương Giang. Bảy giờ sáng ngày 30 – 4, tiểu đoàn 1 do Ngô Văn Nhỡ chỉ huy tiến vào cầu Sài Gòn. Đây là một chiếc cầu quan trọng, dài 986 mét nằm trên xa lộ Sài Gòn – Biên Hoà, là trục chính trong một mũi tiến công của ta. Bởi thế, địch chốt chặn rất quyết liệt. Chúng huy động đến 14 xe tăng, xe thiết giáp và hai đại đội bộ binh dàn ra giữ cầu. Chưa kể máy bay giội bom, tàu chiến từ dưới sông bắn lên yểm trợ. Ba xe tăng địch án ngữ ngay trên mặt cầu. Một số xe khác chôn chìm xuống đất chỉ ngóc nòng pháo lên phía cầu. Chúng biến những chiếc tăng đó thành lô-cốt chìm, lô-cốt nổi, lô-cốt di động và quyết cố thủ đến cùng, quyết chặn đứng các mũi tiến công của ta bằng mọi giá. Chiếc cầu quá dài, lại hình vòm. Bởi thế, chiến sĩ ta rất khó quan sát địch, nhất là những chiếc xe tăng địch ở phía mặt cầu sườn bên kia. Còn địch thì rất dễ dàng phát hiện ra ta. Ba chiếc tăng của ta đi đầu, bị bắn cháy. Lửa bốc dữ dội. Mùi thép cháy khét lẹt. Trận đánh diễn ra rất khốc liệt. Chẳng biết địch ở đâu mà hầu như chiếc tăng nào của ta nhô lên cũng bị chúng bắn cháy. Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ bật cửa xe, nhô hẳn người lên trong làn mưa đạn mù mịt để quan sát địch và chỉ huy đơn vị vượt cầu. “Hãy nhằm thẳng Sài Gòn! Tiến lên!” – Đó là tiếng hô khản đặc của anh trong làn khói đạn khét lẹt. Đó cũng là tiếng nói cuối cùng của anh vang lên trong cõi đời này. Cả tiểu đoàn ào ạt vượt cầu, vừa tiến, vừa tiêu diệt địch, theo khẩu lệnh của người chỉ huy đứng sừng sững trên tháp pháo xe tăng. Sau đó thì tắt liên lạc. Nhưng các chiến sĩ vẫn thấy Ngô Văn Nhỡ đứng nhô hẳn nửa người trên tháp pháo. Anh vẫn đang chỉ huy tiểu đoàn hành tiến. Chỉ huy bằng hiệu lệnh. Ai ngờ Ngô Văn Nhỡ đã hy sinh ngay ở trên cầu. Một viên đạn AR15 đã bắn giữa trán anh. Nhưng các chiến sĩ xe tăng, kể cả những người lính bên anh, ở ngay trong chiếc xe anh chỉ huy, cũng không biết anh đã hy sinh, đã chết đứng trên tháp pháo. Họ vẫn tiến theo khẩu lệnh của anh, theo bóng dáng của anh, hạ hết mục tiêu này đến mục tiêu khác. Ngô Văn Nhỡ đã đi vào cửa ngõ Sài Gòn, ngay trong ngày toàn thắng như thế. Anh không biết vào chính giây phút lịch sử ấy, người vợ hiền thảo suốt đời gắn bó với anh, thủy chung với anh, ngay cả khi anh không còn trên cõi đời này đang chuyển dạ đẻ ở một xóm nhỏ vùng Kinh Bắc. Và đứa con trai, giọt máu cuối cùng của anh, chút kỉ niệm duy nhất của anh với chị ở vùng đất lửa Cửa Việt đã chào đời. Đó là sự hiện diện của anh trong ngày đoàn tụ. Và Ngô Văn Việt, cậu con trai của người tiểu đoàn trưởng ra đời trong ngày bố hy sinh ấy, đến nay đã hai mươi tuổi. Năm Việt tròn 18, người mẹ trẻ của cậu, chị Loan, vợ liệt sĩ Ngô Văn Nhỡ đã đưa con trai về trung đoàn 203, là đơn vị cũ của anh: “Tôi còn mỗi giọt máu này, cũng là giọt máu của anh Nhỡ đây, tôi trao nó cho các anh. Các anh cho cháu được tiếp bước bố cháu, được làm lính xe tăng như bố nó ngày xưa…”\nTheo câu chuyện của Bùi Quang Thận, tôi lần về trung đoàn 203.\n– Anh muốn gặp cháu Việt à?\nNguyễn Văn Thông, trung đoàn trưởng trung đoàn 203, tiền thân của lữ đoàn 203 bắt tay tôi niềm nở:\n– Nó là hạ sĩ rồi. Tối, tôi sẽ bảo cháu lên đây gặp anh. Thằng bé đẹp trai lắm. Đẹp như bố, cũng giống bố cái trán bò liếm. Cậu ta là con cưng của trung đoàn đấy. Ai cũng thương nó. Anh Bùi Tùng vừa thư cho tôi. Anh Tùng chắc anh biết chứ. Anh ấy là chính ủy cũ của lữ đoàn, người cùng anh Phạm Văn Thệ bắt tổng thống Dương Văn Minh. Bây giờ, anh ấy về hưu, vào ở tít mãi trong Sài Gòn.\nNói rồi, Nguyễn Văn Thông trao cho tôi bức thư của chính ủy Bùi Tùng. “Thông ơi, cho mình thăm tất cả anh em, những người đang bảo vệ thành quả cách mạng. Thông cố gắng giúp đỡ cháu Việt nhé. Mình thương cháu lắm mà chẳng biết làm sao được, bây giờ, tuổi già, sức yếu, vả lại về hưu rồi chẳng còn điều kiện gì để giúp cháu nữa, mọi sự trông chờ ở Thông. Thông hãy thương cháu. Tội nghiệp, cháu mồ côi cha từ lúc lọt lòng. Thương anh Nhỡ, chúng ta chỉ còn biết tạo điều kiện để nuôi dạy cháu trưởng thành…”\n– Anh Tùng liên tục thư cho tôi. Thư nào cũng nhắc chuyện cháu Việt. Chuyện cháu dài lắm. Các nhà văn có thể viết tiểu thuyết được đấy. Có khi còn dựng được cả phim nữa. Tôi cũng có biết chút ít mà.\n– Chắc anh ở cùng đơn vị anh Nhỡ?\n– Vâng, anh Nhỡ là tiểu đoàn trưởng. Còn tôi lúc đó là trung đội phó trung đội trinh sát. Công việc chính của tôi là theo dõi tình hình địch, báo cáo cấp trên để cấp trên nắm được và tìm cách xử lý. Trong đời tôi, có lẽ tôi chưa bao giờ được chứng kiến một mối tình mạnh mẽ và đẹp đến thế mà kết quả của mối tình ấy là sự ra đời của cháu Việt, một người lính của tôi bây giờ.\n– Anh có thể tiết lộ được điều gì chăng?\n– Tất nhiên, tôi biết không được chi tiết lắm. Bởi nhiệm vụ của tôi là trinh sát, nhưng là trinh sát địch, chứ không phải trinh sát ta. Chuyện anh Nhỡ yêu chị Loan ở quê thế nào, tôi không rõ. Nhưng hôm chị Loan lặn lội vào tận Cửa Việt tìm chồng thì tôi biết. Tôi là người gặp chị trước tiên. Chị hỏi thăm tôi. Lúc đó, chị trẻ lắm, lại đẹp nữa. Mặt tròn, da trắng nõn. Tôi còn nhớ chị mặc quần lụa đen, áo xanh Sĩ Lâm, một tay cắp nón, khoác trước ngực, một tay xách cái túi vải, chân đi dép cao-su, kiểu dép đúc bộ đội. Trông chị, tôi đoán ngay chị là người thôn quê. Sau hỏi, thấy đúng. Chị ở xã Đức Thắng, huyện Hiệp Hoà, Hà Bắc. Người nhà quê yêu bao giờ cũng thấm đượm, sâu sắc và dữ dội. Cũng phải yêu mãnh liệt đến thế nào mới dám lặn lội vào tận chiến trường. Cửa Việt, Quảng Trị lúc bấy giờ là một mặt trận nóng bỏng. Địch chốt bốn xung quanh. Lớ ngớ lại đi nhầm vào chỗ địch, tìm địch hỏi thăm đường thì chỉ có toi mạng. Bởi thế khi tôi báo cho ông Nhỡ là có vợ vào thăm, ông ấy không tin. Làm sao có thể tin được. Ông ấy cho tôi bịa, tôi lỡm ông ấy, nên quyết không ra đón. Chị Loan phải lọ mọ vào tận hầm ông Nhỡ. Lúc đó, ông ấy mới ngớ ra. Đúng là vợ thật. Thật trăm phần trăm, và vợ mới cưới. Thế là chúng tôi tíu tít chuẩn bị căn buồng hạnh phúc cho hai người. Gọi buồng hạnh phúc, là gọi cho sang, thực tình, đó là căn hầm tăng, anh em sơ tán, nhường cho anh chị ở tạm. Lúc bấy giờ, ở chiến trường làm sao có chiêu đãi sở. Nhưng không thể vin cớ chiến trường để có thể ăn ở lộn xộn hay tạm bợ. Chúng tôi trang trí căn hầm bằng những tấm vải dù, những tờ giấy báo, rồi bí mật cử nhau canh gác cẩn thận, cắm lá lên nóc hầm. Ấy là ký hiệu bí mật quân sự. Có cha còn viết nguệch ngoạc lên cái vỏ đạn dựng ở cửa hầm: Khu quân sự tối mật. Cấm vào. Chúng tôi muốn tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ của chúng tôi và người vợ trẻ xinh đẹp có được những giây phút thực sự êm đềm, thanh thản, trước khi bước vào trận chiến đấu khốc liệt nhất.\nII\nNgô Văn Việt, người chiến sĩ xe tăng, ra đời vào mùa xuân năm 1975 ấy, tuổi ra đời của anh là tuổi của chiến dịch thần tốc lịch sử, và ngày tháng năm sinh của anh, cũng là ngày tháng năm mất của bố anh, một tiểu đoàn trưởng, một người lính xe tăng anh hùng, mặc dù anh không có trong danh sách anh hùng. Người lính trẻ ấy, bây giờ đang ngồi bẽn lẽn trước tôi. Tôi lặng lẽ ngắm anh, cố tìm ở anh, một chút bóng dáng, đường nét nào đó của người tiểu đoàn trưởng dũng cảm đã khuất. Anh trẻ hơn so với sự tưởng tượng của tôi, cũng đẹp trai hơn là tôi nghĩ. Nói đẹp trai, có lẽ không phải. Đúng ra là xinh trai. Mái tóc đen nhánh, bồng bềnh như sóng lượn. Da trắng nõn. Cặp môi ướt đỏ, gọn như một nét vẽ. Hai má chín ửng như thoa phấn. Trông anh có dáng dấp của một thiếu nữ đang ở tuổi dậy thì. Anh thỏ thẻ trả lời chúng tôi, tay cấu cấu mép bàn. Rồi lại ngỏn nghẻn cười. Và rồi thay cho việc trả lời những câu hỏi lẩn mẩn của “bác” nhà báo, anh mời “các bác” về quê, thăm mẹ anh, và bà nội anh, người có ba con trai là liệt sĩ, vừa được Nhà nước trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.\nIII\nCon ngựa sắt dã chiến lại lọc cọc đưa chúng tôi qua những con đường đất đỏ, gập ghềnh ổ trâu ổ bò về xã Đức Thắng, Hiệp Hoà, Hà Bắc. Cùng đi với chúng tôi, ngoài nhà văn Ngô Vĩnh Bình, có hạ sĩ Ngô Văn Việt và thiếu tá Nguyễn Mạnh Hồng, chủ nhiệm chính trị trung đoàn. Đến xã Đức Thắng, chúng tôi tạt vào bệnh xá tìm chị Loan. Quả như lời trung đoàn trưởng Nguyễn Văn Thông, chị Loan vẫn còn trẻ và đẹp, mặc dù năm nay, chị đã xấp xỉ lên lão. Ở nhà quê, một người phụ nữ năm mươi tuổi đã có thể xem như một bà lão. Thế mà “bà lão” Loan vẫn chẳng có dáng vẻ bà lão chút nào. Năm anh Nhỡ hy sinh, chị mới ở tuổi 28, và rồi chị cứ ở vậy, không đi bước nữa. Tuổi xuân chỉ có một lần, và đời người cũng chỉ có một lần. Trời đã bắt chị phải chịu sự thiệt thòi, sao trời còn cay nghiệt ban cho chị quá nhiều nhan sắc. Để bù lại nỗi mất mát đó chăng? Với nhan sắc ấy, chị có thể làm hành trang cho một chuyến đi mới. Có bao nhiêu con đường bọc lụa trải ra trước mặt chị, chờ chị đặt chân lên? Tại sao chị vẫn đứng vậy làm nàng Vọng Phu? Trên đất nước này có bao nhiêu nàng Vọng Phu như thế? Chỉ riêng trong căn nhà của mẹ Sửu – mẹ chồng chị – đã có đến hai nàng Vọng Phu rồi. Nhưng ánh mắt ướt át kia, làn da trắng mịn như ngà kia, đâu phải đã hoá đá.\n– Thực tình, có rất nhiều người muốn đến với tôi, trong đó có cả những người từng là đồng đội cũ của anh Nhỡ. Họ thương tôi lắm. Có người vì anh Nhỡ mà thương tôi, thương cháu. Họ xin tôi cho phép họ được thay anh Nhỡ chăm sóc cháu và chăm sóc tôi. Nhưng tôi rất thương mẹ, thương cháu, và thương cả anh Nhỡ nữa. Không ai có thể thay thế anh ấy được, dù họ tốt vô cùng và thương tôi hết lòng hết dạ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến một người đàn ông khác, không phải anh Nhỡ, là tôi lại thấy se thắt cả ruột gan. Tôi đi bước nữa ư? Mẹ tôi chắc là đồng ý ngay. Bà cụ cũng nhiều lần bóng gió, ý muốn mở cửa cho tôi đi. Nhưng chính vì bà cụ sẵn sàng để cho tôi đi mà tôi lại không thể đi được. Vì nếu đi thì khổ mẹ tôi quá. Bà cụ đã mất con, lại mất cả dâu. Con tôi cũng thế. Cháu đã mồ côi bố, giờ lại thiếu cả mẹ, dù mẹ vẫn còn trên thế gian này. Nghĩ thế, tôi không thể đi được. Làm người khổ lắm, chú ạ. Chị dâu tôi cũng thế đấy. Chị ấy là vợ bác Đồng, anh ruột anh Nhỡ. Bác Đồng hy sinh khi là trung tá, là chính ủy trung đoàn. Lúc đó, chị ấy cũng còn trẻ lắm, mới có mỗi cô con gái bé bỏng. Thế rồi, chị ấy cũng lại ở vậy cho đến tận bây giờ, khi đã thành một bà lão rồi. Chỉ có chú Hảo, em ruột anh Nhỡ hy sinh năm 22 tuổi, mới là binh nhất, chưa kịp lấy vợ. Nếu chú ấy cưới vợ, thì có lẽ nhà tôi lại có thêm một người đàn bà goá bụa ở vậy nữa…\n– Chắc chị yêu anh Nhỡ từ hồi học phổ thông?\n– Không, hồi học phổ thông, anh Nhỡ chẳng biết tôi đâu. Anh ấy hơn tôi đến hơn chục tuổi. Dạo anh ấy đi bộ đội, tôi còn bé lắm, vẫn đang đi học mà. Rồi tôi tham gia thanh niên xã. Hồi bấy giờ chiến tranh, gian khổ, nguy hiểm và đói nữa, nhưng vui lắm. Tối nào cũng tụ tập, sinh hoạt, hát hò, rồi phong trào Ba sẵn sàng, Ba đảm đang. Rồi cứu thương, cứu sập, lấp hố bom, tải đạn ra trận địa pháo. Rồi xung phong vào Trường Sơn. Ngày nào cũng nườm nượp, rầm rập người. Trên đường cái lớn dằng dặc những đoàn quân ra trận. Trông anh nào cũng trẻ. Họ vừa đi vừa hát những bài ca hùng tráng. Rồi buông lời bông đùa với các cô gái đi xe đạp trên đường, hoặc đang cấy hay đang làm cỏ dưới ruộng. “Chờ anh nhé, anh sẽ trở về”. “Em ơi, nhớ chờ anh nhé”. Không biết trong số các chàng trai ấy, có ai còn trở về không? Có lần, chúng tôi tụ họp ngay tại sân nhà anh Nhỡ. Mấy đứa con gái cứ cấu chí nhau, tranh nhau làm dâu mẹ Sửu: “U ơi, chúng con xếp hàng cả một dãy đây này, u ưng ai thì u chấm đi!”, “U ưu tiên con nhé, con thành phần cơ bản!”. “Không, con cơ bản hơn. Con gia đình liệt sĩ.” “U ơi, sắp tới, anh Nhỡ về phép, u cưới con cho anh ấy nhé!”. Đấy, cứ chí choé thế. Đứa nào cũng mồm năm miệng mười. Nhưng chẳng đứa nào biết mặt anh Nhỡ. Đùa quá rồi hoá thật. Anh Nhỡ về phép, thình lình tìm đến nhà tôi. Tôi nhìn anh ấy, ngỡ ngàng. Thoạt đầu tôi lại tưởng anh bộ đội nào đến xin tre. Tôi bảo luôn, để anh ấy khỏi ngượng khi hỏi xin: “Tre nhà em mấy búi kia kìa. Anh thích cây nào thì cứ ra đó mà chặt. Tre xã hội chủ nghĩa đấy”. Anh ấy cười bẽn lẽn: “Không, anh không đến xin tre. Anh tên là Nhỡ, con ông Lẫm bà Sửu, em bác Đồng. Anh về phép một tuần, u anh bảo anh đến thăm em, và gia đình em…” Đấy, anh ấy chỉ nói được có thế, rồi mặt đỏ lựng lên. Hai tay cứ thay nhau vần cái mũ cối như vần một quả bóng. Rồi anh ấy lại đi. Mấy tuần sau, tôi nhận được thư. Mãi đến giữa năm 1973, anh ấy mới lại về phép. Chúng tôi cưới nhau trong đợt phép ngắn ngủi ấy. Năm đó, bà cụ tôi lại xây nhà. Công việc rất bề bộn. Nhà chưa xong móng thì anh ấy lại đi. Rồi từ đó, anh ấy không trở về nữa…\n– Chị vào thăm anh ấy hồi nào?\n– Hồi giữa năm 1974. Bố chồng tôi khuyên tôi đi thăm anh ấy. Ông cụ lạ lắm, rất ít nói, nhưng thương con hết mực. Khi được tin con hi sinh, ông cụ thường ngồi như hoá đá. Gương mặt dường như chẳng thay đổi gì. Tôi còn nhớ cái hồi nhà tôi đang làm giỗ bác Đồng, thì xã lại mang giấy báo tử chú Hảo đến. Họ không biết nhà đang có giỗ. Mẹ tôi nhột cả người, chỉ còn thiếu ngã vật ra. Còn bố tôi thì vẫn bình thản. Ông cụ điềm nhiên pha trà. Bàn tay hơi run. Nhưng gương mặt thì vẫn tỉnh như không. Rồi ông cụ chỉ hỏi: “Nó bị ở đâu? Viên đạn giết nó từ hướng nào? Trước mặt hay sau lưng?” Tôi không hiểu sao ông cụ chỉ quan tâm đến điều đó. Mấy người con của ông già, kể cả anh Nhỡ, đều ngã xuống vì những viên đạn bắn thẳng từ phía trước mặt. Khi con hy sinh, ông cụ vẫn bình tĩnh như thế, như là chẳng có chuyện gì cả. Rồi đợi đến khuya, khi cả nhà đã ngủ hết, ông cụ mới chui vào giường, trùm chăn khóc một mình. Tôi vào thăm anh Nhỡ cũng là do ông cụ đấy. Cụ bảo: “Bố già rồi, lại tàn tật, nên không đi thăm nó được…” (Ông cụ bị ngã xe từ năm bảy hai. Nhà tôi rất nghèo, quanh năm đói, không có tiền thuốc thang chạy chữa nên rồi thành tật. Ông cụ đi lại tập tễnh, rất vất vả, về cuối đời thì nằm liệt giường, nằm liệt cho đến khi chết). “Con vào với nó đi. – Ông cụ khuyên tôi. – Sắp tới, chắc lại đánh nhau to đấy. Chuyến này, không khéo nó không còn trở về được nữa đâu. Nó là con trai bố, bố biết. Con chịu khó, tranh thủ vào với nó một tí”. Thấy tôi ngần ngừ, ông cụ bảo: “Mày không có tiền phải không? Nhà mình còn mỗi con trâu là có giá đấy. Thôi, để bố bán đi, cho mày lấy tiền, mày vào với nó.” – Đắn đo một lát, ông cụ bảo “Bố không xui con nói dối đâu, nhưng trong trường hợp này lại không thể nói thật được. Nếu gặp được nó, con cứ bảo là nhà mình vẫn còn đủ ăn. Bố cũng đã được bệnh viện chữa cho khỏi chân rồi, chữa không mất tiền. Rồi con nhớ kể cho nó nghe về cái nhà ngói này, cứ nói là đàng hoàng, trong nhà không thiếu gì. Có nói quá lên một tí cũng không sao cả”. Thế rồi tôi khăn gói ra đi…\nNgười đàn bà dừng lại. Hai vai tròn trịa khẽ run rẩy như có một luồng gió lạnh thổi qua. Tôi không dám nhìn vào gương mặt chị. Tôi quay ra ngắm căn phòng, là nơi làm việc, cũng là nơi ở chính của chị. Căn phòng tuềnh toàng, không trang trí gì. Một chiếc tủ lớn chắn ngang, vừa đựng thuốc, vừa làm tấm bình phong che chiếc giường đơn với tấm chiếu hoa côi cút. Ngoài kia, một chiếc bể trơ đáy, đầy lá nhãn rụng. Bệnh xá vắng hoe.\n– Từ ngày anh Nhỡ hy sinh, sao chị không ở nhà, lại ra ở hẳn trạm xá. Ở đây tiếng thế mà vắng vẻ, nói dại, nếu không may chị bị cảm hay ốm đau gì, nhất là đêm hôm khuya khoắt…\nTôi hỏi cho có chuyện để xua đi cái không khí nặng nề trùm khắp căn phòng.\n– Tôi không thể ở nhà được, chú ạ. Ở nhà anh Nhỡ, cái gì cũng gợi cho cho tôi nhớ đến anh ấy. Dù cái nhà được dựng sau này, nhưng vẫn dựng trên nền đất cũ. Các cô chú và anh em trong nhà rất thương tôi, làm cho tôi một căn hộ riêng. Nhưng ở một mình sợ lắm. Cái nhà cứ trống tuềnh trống toàng. Thiếu có một người mà hoá ra thiếu tất cả. Từ ngày cháu Việt vào lính, tôi dọn ra ở hẳn đây luôn. Ở đây, dẫu sao vẫn có người, đỡ lạnh, cũng khuây khoả được chút nào đấy, chú ạ…\nNói rồi, chị Loan đứng dậy, khép cửa, dặn dò cô y tá trực mấy câu gì đó, rồi tất tả dẫn tôi về nhà.\nNhà anh Nhỡ ở sâu trong làng. Đó là căn nhà ngói ba gian xây dựng từ năm 1973. Mái ngói hình vẩy rồng, đã đen xỉn vì mưa nắng. Căn nhà có vẻ u tịch, lành lạnh và thâm nghiêm như một khu nhà thờ. Bây giờ chỉ còn mẹ Sửu, 73 tuổi ở đó với người con trai út. Mẹ dành ra cả một gian riêng để thờ ba người con đã chết ngoài mặt trận. Một bàn thờ với ba bát hương và tấm hình ba người con trai được ghép lại. Đứng đầu là Ngô Văn Đồng, trung tá chính ủy trung đoàn, hy sinh năm 1973, rồi đến Ngô Văn Hảo, binh nhất, hy sinh năm 1968, cuối cùng là Ngô Văn Nhỡ, đại uý, tiểu đoàn trưởng xe tăng, hy sinh ngày 30 – 4 – 1975 trước cửa ngõ Sài Gòn.\nChị Loan để chúng tôi nói chuyện với bà mẹ, rồi con cón đi quét sân, thu dọn cửa nhà. Trông chị có cái dáng xăm xắn, dịu dàng của một nàng dâu hiếu thảo. Hơn hai mươi năm nay, chị đã quen làm dâu như thế. Một nàng dâu không chồng…\n– Tôi thương thằng Nhỡ lắm. – Giọng mẹ Sửu trầm lắng. – Nhà tôi nghèo. Con cái chẳng đứa nào học được hết phổ thông. Thằng Nhỡ cũng chỉ hết lớp Bảy, rồi vào bộ đội. Trước đó, nó cũng đã đi làm để kiếm tiền nuôi em. Khi vào bộ đội, được lương 5 đồng một tháng, nó cũng chắt chiu gửi về đỡ đần tôi. Hồi nó về phép cưới vợ, tôi lại đang làm cái nhà ngói này, trước đây toàn ở nhà gianh, chưa mưa đã dột, chưa gió đã lạnh. Hôm nó về, nhà dỡ mất rồi, đêm ấy trời lại mưa rét, nó nằm ở ngoài vườn. Bây giờ, nó cũng đã về được đây rồi, nhà cũng khang trang hơn, nhưng nó vẫn phải nằm ở ngoài vườn, không thể vào nhà được. Khổ thân con tôi. Cái số nó không được ở nhà ngói. Nhà bây giờ rộng thế này, ấm thế này mà nó vẫn phải nằm mãi với sương gió ở phía ngoài vườn kia…\nBà mẹ lấy khăn chấm nước mắt, rồi lặng lẽ chỉ qua khung cửa sổ mở rộng. Ngoài đó là khu vườn mênh mông. Sau mấy vạt dứa, mấy cây bạch đàn liễu đứng thẫn thờ trong làn mưa bụi mỏng như sương khói là Nghĩa trang liệt sĩ của gia đình. Ở đó có bốn ngôi mộ vừa được xây xong vào dịp giáp Tết. Cả ba người con trai dũng cảm của gia đình đều được đưa về nằm ở đó. Bên cạnh mộ ba người con trai là mộ một người lính già, người lính Cách mạng, dù chưa bao giờ khoác áo lính. Đó là ông già Ngô Văn Lẫm, người vừa mất cách đây mấy năm.\n– Mẹ biết tin anh Nhỡ hy sinh khi nào?\n– Tôi biết ngay từ hôm nó mất. Hôm ấy là ngày 30- 4. Đài báo tin Sài Gòn giải phóng. Cả làng vui như Tết. Buổi chiều lại có mưa rào. Nước tràn cả mặt đập. Thằng cháu tôi úp được rất nhiều cá, tối đã định ăn mừng. Nhưng tôi bảo cứ úp trong thùng, chờ thằng Nhất về cho đủ người nhà đã rồi mới ăn. Thằng Nhất hôm đó đi đâu mãi mạn Hải Phòng. Thế rồi tối ấy, tôi nằm mơ. Tôi thấy thằng Nhỡ về, mặt nó đầy máu. Nó về cùng với hai anh bộ đội nữa. Tôi giữ ở lại ăn cơm, tôi bảo nhà có cá em nó úp được. Nhưng không ai chịu ăn. Các anh ấy đòi đi ngay. Thằng Nhỡ chẳng nói gì. Tôi bảo thằng Nhỡ làm sao thế? Sao nó chẳng nói gì cả? Các anh ấy bảo: Anh Nhỡ bị thương vào đầu, lại bị sức ép, sinh ra mất trí, nên không nói được. Thằng Nhỡ cứ đứng nhìn tôi đăm đăm. Rôi nó khóc. Nước mắt có máu. Thế là tôi bừng tỉnh. Lúc ấy, con mẹ Loan đang ở cữ thằng Việt. Bà thông gia của tôi, mẹ cái Loan cũng đang ở đây trông nom cháu. Tôi không nói gì với cái Loan, nhưng bảo bà cụ: “Không khéo thằng Nhỡ chết rồi, bà ạ. Tôi thấy nó bị bắn vào đầu. Chắc là nó chết rồi”. Thế rồi hôm sau, thằng Nhất về, mặt nó tái dại đi. Tôi hỏi: Con ốm à? Nó không nói. Tối, nó ra sau bếp khóc rấm rứt. Tôi gặng mãi nó mới nói. Nó bảo anh Nhỡ chết rồi. Báo nói rồi. Đi Hải Phòng, nó mua được tờ báo Nhân Dân. Tờ báo in ngày 1- 5. Trông chỗ nào cũng có chữ đỏ. Báo có in một bài báo của bác nhà báo nói về trận đánh của thằng Nhỡ trên cầu Sài Gòn, báo nói thẳng ra là thằng Nhỡ đã chết ngay trên nóc xe tăng. Trong bài báo có cả lời bác Lê Trọng Tấn nói về thằng Nhỡ. Nhưng không viết hẳn ra là Nhỡ mà chỉ viết tắt là Ngô Văn N, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng. Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 thì đúng là tiểu đoàn thằng Nhỡ rồi. Thằng Nhất nó bảo thế. Rồi mấy ngày sau, tôi nhận được thư bác Tùng. Rồi bác Tùng thân sinh về đây. Bác ấy cho tôi cái đài, cho con mẹ Loan mười hai hộp sữa. Sao có người đâu mà tình nghĩa đến thế…\n– Thế lâu nay, mẹ có gặp bác Tùng không?\n– Không, nghe đâu bác ấy vào ở mãi trong Sài Gòn. Xa lắm. Còn các anh đơn vị thằng Nhỡ thì về luôn luôn. Năm nào các anh ấy cũng về, có khi các anh ấy về thăm tôi lại còn chăm hơn cả thằng Việt bây giờ. Cái thằng giống bố như đúc. Gan thằn lằn cóc tía. Mà sao mày cứ ngồi ngẩn ra như cái thằng dại gái thế, hả Việt? Dậy thắp cho bố nén hương đi, con. Thắp cho cả bác Đồng với chú Hảo nữa…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/21/ky-%E1%BB%A9c-thang-t%C6%B0/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eĐang đọc Đảo chìm của TRẦN ĐĂNG KHOA, tối qua đọc bài này, cảm động quá. Chiến tranh, không ai muốn chút nào, chỉ những kẻ cơ hội, “đánh Mỹ tới người VN cuối cùng” là thích thú.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nI\u003cbr\u003e\nTôi còn nhớ cái ngày gặp Bùi Quang Thận, người đã cắm lá cờ trận mạc lên đỉnh nóc dinh Độc Lập buổi trưa 30 – 4 – 1975. Lá cờ nửa đỏ nửa xanh, nhuốm đầy bụi đường và khói đạn đã hoá đôi cánh chim bồ câu, báo hiệu hoà bình và đấy chính là điểm kết thúc thắng lợi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Tôi muốn hỏi Bùi Quang Thận về chuyện cắm cờ ấy của anh. Còn anh thì lại bùi ngùi kể về một người đã khuất. Đó là Ngô Văn Nhỡ.\u003cbr\u003e\nQua Bùi Quang Thận, tôi biết Ngô Văn Nhỡ là đại uý, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng, lữ đoàn 203, binh đoàn Hương Giang. Bảy giờ sáng ngày 30 – 4, tiểu đoàn 1 do Ngô Văn Nhỡ chỉ huy tiến vào cầu Sài Gòn. Đây là một chiếc cầu quan trọng, dài 986 mét nằm trên xa lộ Sài Gòn – Biên Hoà, là trục chính trong một mũi tiến công của ta. Bởi thế, địch chốt chặn rất quyết liệt. Chúng huy động đến 14 xe tăng, xe thiết giáp và hai đại đội bộ binh dàn ra giữ cầu. Chưa kể máy bay giội bom, tàu chiến từ dưới sông bắn lên yểm trợ. Ba xe tăng địch án ngữ ngay trên mặt cầu. Một số xe khác chôn chìm xuống đất chỉ ngóc nòng pháo lên phía cầu. Chúng biến những chiếc tăng đó thành lô-cốt chìm, lô-cốt nổi, lô-cốt di động và quyết cố thủ đến cùng, quyết chặn đứng các mũi tiến công của ta bằng mọi giá. Chiếc cầu quá dài, lại hình vòm. Bởi thế, chiến sĩ ta rất khó quan sát địch, nhất là những chiếc xe tăng địch ở phía mặt cầu sườn bên kia. Còn địch thì rất dễ dàng phát hiện ra ta. Ba chiếc tăng của ta đi đầu, bị bắn cháy. Lửa bốc dữ dội. Mùi thép cháy khét lẹt. Trận đánh diễn ra rất khốc liệt. Chẳng biết địch ở đâu mà hầu như chiếc tăng nào của ta nhô lên cũng bị chúng bắn cháy. Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ bật cửa xe, nhô hẳn người lên trong làn mưa đạn mù mịt để quan sát địch và chỉ huy đơn vị vượt cầu. “Hãy nhằm thẳng Sài Gòn! Tiến lên!” – Đó là tiếng hô khản đặc của anh trong làn khói đạn khét lẹt. Đó cũng là tiếng nói cuối cùng của anh vang lên trong cõi đời này. Cả tiểu đoàn ào ạt vượt cầu, vừa tiến, vừa tiêu diệt địch, theo khẩu lệnh của người chỉ huy đứng sừng sững trên tháp pháo xe tăng. Sau đó thì tắt liên lạc. Nhưng các chiến sĩ vẫn thấy Ngô Văn Nhỡ đứng nhô hẳn nửa người trên tháp pháo. Anh vẫn đang chỉ huy tiểu đoàn hành tiến. Chỉ huy bằng hiệu lệnh. Ai ngờ Ngô Văn Nhỡ đã hy sinh ngay ở trên cầu. Một viên đạn AR15 đã bắn giữa trán anh. Nhưng các chiến sĩ xe tăng, kể cả những người lính bên anh, ở ngay trong chiếc xe anh chỉ huy, cũng không biết anh đã hy sinh, đã chết đứng trên tháp pháo. Họ vẫn tiến theo khẩu lệnh của anh, theo bóng dáng của anh, hạ hết mục tiêu này đến mục tiêu khác. Ngô Văn Nhỡ đã đi vào cửa ngõ Sài Gòn, ngay trong ngày toàn thắng như thế. Anh không biết vào chính giây phút lịch sử ấy, người vợ hiền thảo suốt đời gắn bó với anh, thủy chung với anh, ngay cả khi anh không còn trên cõi đời này đang chuyển dạ đẻ ở một xóm nhỏ vùng Kinh Bắc. Và đứa con trai, giọt máu cuối cùng của anh, chút kỉ niệm duy nhất của anh với chị ở vùng đất lửa Cửa Việt đã chào đời. Đó là sự hiện diện của anh trong ngày đoàn tụ. Và Ngô Văn Việt, cậu con trai của người tiểu đoàn trưởng ra đời trong ngày bố hy sinh ấy, đến nay đã hai mươi tuổi. Năm Việt tròn 18, người mẹ trẻ của cậu, chị Loan, vợ liệt sĩ Ngô Văn Nhỡ đã đưa con trai về trung đoàn 203, là đơn vị cũ của anh: “Tôi còn mỗi giọt máu này, cũng là giọt máu của anh Nhỡ đây, tôi trao nó cho các anh. Các anh cho cháu được tiếp bước bố cháu, được làm lính xe tăng như bố nó ngày xưa…”\u003cbr\u003e\nTheo câu chuyện của Bùi Quang Thận, tôi lần về trung đoàn 203.\u003cbr\u003e\n– Anh muốn gặp cháu Việt à?\u003cbr\u003e\nNguyễn Văn Thông, trung đoàn trưởng trung đoàn 203, tiền thân của lữ đoàn 203 bắt tay tôi niềm nở:\u003cbr\u003e\n– Nó là hạ sĩ rồi. Tối, tôi sẽ bảo cháu lên đây gặp anh. Thằng bé đẹp trai lắm. Đẹp như bố, cũng giống bố cái trán bò liếm. Cậu ta là con cưng của trung đoàn đấy. Ai cũng thương nó. Anh Bùi Tùng vừa thư cho tôi. Anh Tùng chắc anh biết chứ. Anh ấy là chính ủy cũ của lữ đoàn, người cùng anh Phạm Văn Thệ bắt tổng thống Dương Văn Minh. Bây giờ, anh ấy về hưu, vào ở tít mãi trong Sài Gòn.\u003cbr\u003e\nNói rồi, Nguyễn Văn Thông trao cho tôi bức thư của chính ủy Bùi Tùng. “Thông ơi, cho mình thăm tất cả anh em, những người đang bảo vệ thành quả cách mạng. Thông cố gắng giúp đỡ cháu Việt nhé. Mình thương cháu lắm mà chẳng biết làm sao được, bây giờ, tuổi già, sức yếu, vả lại về hưu rồi chẳng còn điều kiện gì để giúp cháu nữa, mọi sự trông chờ ở Thông. Thông hãy thương cháu. Tội nghiệp, cháu mồ côi cha từ lúc lọt lòng. Thương anh Nhỡ, chúng ta chỉ còn biết tạo điều kiện để nuôi dạy cháu trưởng thành…”\u003cbr\u003e\n– Anh Tùng liên tục thư cho tôi. Thư nào cũng nhắc chuyện cháu Việt. Chuyện cháu dài lắm. Các nhà văn có thể viết tiểu thuyết được đấy. Có khi còn dựng được cả phim nữa. Tôi cũng có biết chút ít mà.\u003cbr\u003e\n– Chắc anh ở cùng đơn vị anh Nhỡ?\u003cbr\u003e\n– Vâng, anh Nhỡ là tiểu đoàn trưởng. Còn tôi lúc đó là trung đội phó trung đội trinh sát. Công việc chính của tôi là theo dõi tình hình địch, báo cáo cấp trên để cấp trên nắm được và tìm cách xử lý. Trong đời tôi, có lẽ tôi chưa bao giờ được chứng kiến một mối tình mạnh mẽ và đẹp đến thế mà kết quả của mối tình ấy là sự ra đời của cháu Việt, một người lính của tôi bây giờ.\u003cbr\u003e\n– Anh có thể tiết lộ được điều gì chăng?\u003cbr\u003e\n– Tất nhiên, tôi biết không được chi tiết lắm. Bởi nhiệm vụ của tôi là trinh sát, nhưng là trinh sát địch, chứ không phải trinh sát ta. Chuyện anh Nhỡ yêu chị Loan ở quê thế nào, tôi không rõ. Nhưng hôm chị Loan lặn lội vào tận Cửa Việt tìm chồng thì tôi biết. Tôi là người gặp chị trước tiên. Chị hỏi thăm tôi. Lúc đó, chị trẻ lắm, lại đẹp nữa. Mặt tròn, da trắng nõn. Tôi còn nhớ chị mặc quần lụa đen, áo xanh Sĩ Lâm, một tay cắp nón, khoác trước ngực, một tay xách cái túi vải, chân đi dép cao-su, kiểu dép đúc bộ đội. Trông chị, tôi đoán ngay chị là người thôn quê. Sau hỏi, thấy đúng. Chị ở xã Đức Thắng, huyện Hiệp Hoà, Hà Bắc. Người nhà quê yêu bao giờ cũng thấm đượm, sâu sắc và dữ dội. Cũng phải yêu mãnh liệt đến thế nào mới dám lặn lội vào tận chiến trường. Cửa Việt, Quảng Trị lúc bấy giờ là một mặt trận nóng bỏng. Địch chốt bốn xung quanh. Lớ ngớ lại đi nhầm vào chỗ địch, tìm địch hỏi thăm đường thì chỉ có toi mạng. Bởi thế khi tôi báo cho ông Nhỡ là có vợ vào thăm, ông ấy không tin. Làm sao có thể tin được. Ông ấy cho tôi bịa, tôi lỡm ông ấy, nên quyết không ra đón. Chị Loan phải lọ mọ vào tận hầm ông Nhỡ. Lúc đó, ông ấy mới ngớ ra. Đúng là vợ thật. Thật trăm phần trăm, và vợ mới cưới. Thế là chúng tôi tíu tít chuẩn bị căn buồng hạnh phúc cho hai người. Gọi buồng hạnh phúc, là gọi cho sang, thực tình, đó là căn hầm tăng, anh em sơ tán, nhường cho anh chị ở tạm. Lúc bấy giờ, ở chiến trường làm sao có chiêu đãi sở. Nhưng không thể vin cớ chiến trường để có thể ăn ở lộn xộn hay tạm bợ. Chúng tôi trang trí căn hầm bằng những tấm vải dù, những tờ giấy báo, rồi bí mật cử nhau canh gác cẩn thận, cắm lá lên nóc hầm. Ấy là ký hiệu bí mật quân sự. Có cha còn viết nguệch ngoạc lên cái vỏ đạn dựng ở cửa hầm: Khu quân sự tối mật. Cấm vào. Chúng tôi muốn tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ của chúng tôi và người vợ trẻ xinh đẹp có được những giây phút thực sự êm đềm, thanh thản, trước khi bước vào trận chiến đấu khốc liệt nhất.\u003cbr\u003e\nII\u003cbr\u003e\nNgô Văn Việt, người chiến sĩ xe tăng, ra đời vào mùa xuân năm 1975 ấy, tuổi ra đời của anh là tuổi của chiến dịch thần tốc lịch sử, và ngày tháng năm sinh của anh, cũng là ngày tháng năm mất của bố anh, một tiểu đoàn trưởng, một người lính xe tăng anh hùng, mặc dù anh không có trong danh sách anh hùng. Người lính trẻ ấy, bây giờ đang ngồi bẽn lẽn trước tôi. Tôi lặng lẽ ngắm anh, cố tìm ở anh, một chút bóng dáng, đường nét nào đó của người tiểu đoàn trưởng dũng cảm đã khuất. Anh trẻ hơn so với sự tưởng tượng của tôi, cũng đẹp trai hơn là tôi nghĩ. Nói đẹp trai, có lẽ không phải. Đúng ra là xinh trai. Mái tóc đen nhánh, bồng bềnh như sóng lượn. Da trắng nõn. Cặp môi ướt đỏ, gọn như một nét vẽ. Hai má chín ửng như thoa phấn. Trông anh có dáng dấp của một thiếu nữ đang ở tuổi dậy thì. Anh thỏ thẻ trả lời chúng tôi, tay cấu cấu mép bàn. Rồi lại ngỏn nghẻn cười. Và rồi thay cho việc trả lời những câu hỏi lẩn mẩn của “bác” nhà báo, anh mời “các bác” về quê, thăm mẹ anh, và bà nội anh, người có ba con trai là liệt sĩ, vừa được Nhà nước trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.\u003cbr\u003e\nIII\u003cbr\u003e\nCon ngựa sắt dã chiến lại lọc cọc đưa chúng tôi qua những con đường đất đỏ, gập ghềnh ổ trâu ổ bò về xã Đức Thắng, Hiệp Hoà, Hà Bắc. Cùng đi với chúng tôi, ngoài nhà văn Ngô Vĩnh Bình, có hạ sĩ Ngô Văn Việt và thiếu tá Nguyễn Mạnh Hồng, chủ nhiệm chính trị trung đoàn. Đến xã Đức Thắng, chúng tôi tạt vào bệnh xá tìm chị Loan. Quả như lời trung đoàn trưởng Nguyễn Văn Thông, chị Loan vẫn còn trẻ và đẹp, mặc dù năm nay, chị đã xấp xỉ lên lão. Ở nhà quê, một người phụ nữ năm mươi tuổi đã có thể xem như một bà lão. Thế mà “bà lão” Loan vẫn chẳng có dáng vẻ bà lão chút nào. Năm anh Nhỡ hy sinh, chị mới ở tuổi 28, và rồi chị cứ ở vậy, không đi bước nữa. Tuổi xuân chỉ có một lần, và đời người cũng chỉ có một lần. Trời đã bắt chị phải chịu sự thiệt thòi, sao trời còn cay nghiệt ban cho chị quá nhiều nhan sắc. Để bù lại nỗi mất mát đó chăng? Với nhan sắc ấy, chị có thể làm hành trang cho một chuyến đi mới. Có bao nhiêu con đường bọc lụa trải ra trước mặt chị, chờ chị đặt chân lên? Tại sao chị vẫn đứng vậy làm nàng Vọng Phu? Trên đất nước này có bao nhiêu nàng Vọng Phu như thế? Chỉ riêng trong căn nhà của mẹ Sửu – mẹ chồng chị – đã có đến hai nàng Vọng Phu rồi. Nhưng ánh mắt ướt át kia, làn da trắng mịn như ngà kia, đâu phải đã hoá đá.\u003cbr\u003e\n– Thực tình, có rất nhiều người muốn đến với tôi, trong đó có cả những người từng là đồng đội cũ của anh Nhỡ. Họ thương tôi lắm. Có người vì anh Nhỡ mà thương tôi, thương cháu. Họ xin tôi cho phép họ được thay anh Nhỡ chăm sóc cháu và chăm sóc tôi. Nhưng tôi rất thương mẹ, thương cháu, và thương cả anh Nhỡ nữa. Không ai có thể thay thế anh ấy được, dù họ tốt vô cùng và thương tôi hết lòng hết dạ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến một người đàn ông khác, không phải anh Nhỡ, là tôi lại thấy se thắt cả ruột gan. Tôi đi bước nữa ư? Mẹ tôi chắc là đồng ý ngay. Bà cụ cũng nhiều lần bóng gió, ý muốn mở cửa cho tôi đi. Nhưng chính vì bà cụ sẵn sàng để cho tôi đi mà tôi lại không thể đi được. Vì nếu đi thì khổ mẹ tôi quá. Bà cụ đã mất con, lại mất cả dâu. Con tôi cũng thế. Cháu đã mồ côi bố, giờ lại thiếu cả mẹ, dù mẹ vẫn còn trên thế gian này. Nghĩ thế, tôi không thể đi được. Làm người khổ lắm, chú ạ. Chị dâu tôi cũng thế đấy. Chị ấy là vợ bác Đồng, anh ruột anh Nhỡ. Bác Đồng hy sinh khi là trung tá, là chính ủy trung đoàn. Lúc đó, chị ấy cũng còn trẻ lắm, mới có mỗi cô con gái bé bỏng. Thế rồi, chị ấy cũng lại ở vậy cho đến tận bây giờ, khi đã thành một bà lão rồi. Chỉ có chú Hảo, em ruột anh Nhỡ hy sinh năm 22 tuổi, mới là binh nhất, chưa kịp lấy vợ. Nếu chú ấy cưới vợ, thì có lẽ nhà tôi lại có thêm một người đàn bà goá bụa ở vậy nữa…\u003cbr\u003e\n– Chắc chị yêu anh Nhỡ từ hồi học phổ thông?\u003cbr\u003e\n– Không, hồi học phổ thông, anh Nhỡ chẳng biết tôi đâu. Anh ấy hơn tôi đến hơn chục tuổi. Dạo anh ấy đi bộ đội, tôi còn bé lắm, vẫn đang đi học mà. Rồi tôi tham gia thanh niên xã. Hồi bấy giờ chiến tranh, gian khổ, nguy hiểm và đói nữa, nhưng vui lắm. Tối nào cũng tụ tập, sinh hoạt, hát hò, rồi phong trào Ba sẵn sàng, Ba đảm đang. Rồi cứu thương, cứu sập, lấp hố bom, tải đạn ra trận địa pháo. Rồi xung phong vào Trường Sơn. Ngày nào cũng nườm nượp, rầm rập người. Trên đường cái lớn dằng dặc những đoàn quân ra trận. Trông anh nào cũng trẻ. Họ vừa đi vừa hát những bài ca hùng tráng. Rồi buông lời bông đùa với các cô gái đi xe đạp trên đường, hoặc đang cấy hay đang làm cỏ dưới ruộng. “Chờ anh nhé, anh sẽ trở về”. “Em ơi, nhớ chờ anh nhé”. Không biết trong số các chàng trai ấy, có ai còn trở về không? Có lần, chúng tôi tụ họp ngay tại sân nhà anh Nhỡ. Mấy đứa con gái cứ cấu chí nhau, tranh nhau làm dâu mẹ Sửu: “U ơi, chúng con xếp hàng cả một dãy đây này, u ưng ai thì u chấm đi!”, “U ưu tiên con nhé, con thành phần cơ bản!”. “Không, con cơ bản hơn. Con gia đình liệt sĩ.” “U ơi, sắp tới, anh Nhỡ về phép, u cưới con cho anh ấy nhé!”. Đấy, cứ chí choé thế. Đứa nào cũng mồm năm miệng mười. Nhưng chẳng đứa nào biết mặt anh Nhỡ. Đùa quá rồi hoá thật. Anh Nhỡ về phép, thình lình tìm đến nhà tôi. Tôi nhìn anh ấy, ngỡ ngàng. Thoạt đầu tôi lại tưởng anh bộ đội nào đến xin tre. Tôi bảo luôn, để anh ấy khỏi ngượng khi hỏi xin: “Tre nhà em mấy búi kia kìa. Anh thích cây nào thì cứ ra đó mà chặt. Tre xã hội chủ nghĩa đấy”. Anh ấy cười bẽn lẽn: “Không, anh không đến xin tre. Anh tên là Nhỡ, con ông Lẫm bà Sửu, em bác Đồng. Anh về phép một tuần, u anh bảo anh đến thăm em, và gia đình em…” Đấy, anh ấy chỉ nói được có thế, rồi mặt đỏ lựng lên. Hai tay cứ thay nhau vần cái mũ cối như vần một quả bóng. Rồi anh ấy lại đi. Mấy tuần sau, tôi nhận được thư. Mãi đến giữa năm 1973, anh ấy mới lại về phép. Chúng tôi cưới nhau trong đợt phép ngắn ngủi ấy. Năm đó, bà cụ tôi lại xây nhà. Công việc rất bề bộn. Nhà chưa xong móng thì anh ấy lại đi. Rồi từ đó, anh ấy không trở về nữa…\u003cbr\u003e\n– Chị vào thăm anh ấy hồi nào?\u003cbr\u003e\n– Hồi giữa năm 1974. Bố chồng tôi khuyên tôi đi thăm anh ấy. Ông cụ lạ lắm, rất ít nói, nhưng thương con hết mực. Khi được tin con hi sinh, ông cụ thường ngồi như hoá đá. Gương mặt dường như chẳng thay đổi gì. Tôi còn nhớ cái hồi nhà tôi đang làm giỗ bác Đồng, thì xã lại mang giấy báo tử chú Hảo đến. Họ không biết nhà đang có giỗ. Mẹ tôi nhột cả người, chỉ còn thiếu ngã vật ra. Còn bố tôi thì vẫn bình thản. Ông cụ điềm nhiên pha trà. Bàn tay hơi run. Nhưng gương mặt thì vẫn tỉnh như không. Rồi ông cụ chỉ hỏi: “Nó bị ở đâu? Viên đạn giết nó từ hướng nào? Trước mặt hay sau lưng?” Tôi không hiểu sao ông cụ chỉ quan tâm đến điều đó. Mấy người con của ông già, kể cả anh Nhỡ, đều ngã xuống vì những viên đạn bắn thẳng từ phía trước mặt. Khi con hy sinh, ông cụ vẫn bình tĩnh như thế, như là chẳng có chuyện gì cả. Rồi đợi đến khuya, khi cả nhà đã ngủ hết, ông cụ mới chui vào giường, trùm chăn khóc một mình. Tôi vào thăm anh Nhỡ cũng là do ông cụ đấy. Cụ bảo: “Bố già rồi, lại tàn tật, nên không đi thăm nó được…” (Ông cụ bị ngã xe từ năm bảy hai. Nhà tôi rất nghèo, quanh năm đói, không có tiền thuốc thang chạy chữa nên rồi thành tật. Ông cụ đi lại tập tễnh, rất vất vả, về cuối đời thì nằm liệt giường, nằm liệt cho đến khi chết). “Con vào với nó đi. – Ông cụ khuyên tôi. – Sắp tới, chắc lại đánh nhau to đấy. Chuyến này, không khéo nó không còn trở về được nữa đâu. Nó là con trai bố, bố biết. Con chịu khó, tranh thủ vào với nó một tí”. Thấy tôi ngần ngừ, ông cụ bảo: “Mày không có tiền phải không? Nhà mình còn mỗi con trâu là có giá đấy. Thôi, để bố bán đi, cho mày lấy tiền, mày vào với nó.” – Đắn đo một lát, ông cụ bảo “Bố không xui con nói dối đâu, nhưng trong trường hợp này lại không thể nói thật được. Nếu gặp được nó, con cứ bảo là nhà mình vẫn còn đủ ăn. Bố cũng đã được bệnh viện chữa cho khỏi chân rồi, chữa không mất tiền. Rồi con nhớ kể cho nó nghe về cái nhà ngói này, cứ nói là đàng hoàng, trong nhà không thiếu gì. Có nói quá lên một tí cũng không sao cả”. Thế rồi tôi khăn gói ra đi…\u003cbr\u003e\nNgười đàn bà dừng lại. Hai vai tròn trịa khẽ run rẩy như có một luồng gió lạnh thổi qua. Tôi không dám nhìn vào gương mặt chị. Tôi quay ra ngắm căn phòng, là nơi làm việc, cũng là nơi ở chính của chị. Căn phòng tuềnh toàng, không trang trí gì. Một chiếc tủ lớn chắn ngang, vừa đựng thuốc, vừa làm tấm bình phong che chiếc giường đơn với tấm chiếu hoa côi cút. Ngoài kia, một chiếc bể trơ đáy, đầy lá nhãn rụng. Bệnh xá vắng hoe.\u003cbr\u003e\n– Từ ngày anh Nhỡ hy sinh, sao chị không ở nhà, lại ra ở hẳn trạm xá. Ở đây tiếng thế mà vắng vẻ, nói dại, nếu không may chị bị cảm hay ốm đau gì, nhất là đêm hôm khuya khoắt…\u003cbr\u003e\nTôi hỏi cho có chuyện để xua đi cái không khí nặng nề trùm khắp căn phòng.\u003cbr\u003e\n– Tôi không thể ở nhà được, chú ạ. Ở nhà anh Nhỡ, cái gì cũng gợi cho cho tôi nhớ đến anh ấy. Dù cái nhà được dựng sau này, nhưng vẫn dựng trên nền đất cũ. Các cô chú và anh em trong nhà rất thương tôi, làm cho tôi một căn hộ riêng. Nhưng ở một mình sợ lắm. Cái nhà cứ trống tuềnh trống toàng. Thiếu có một người mà hoá ra thiếu tất cả. Từ ngày cháu Việt vào lính, tôi dọn ra ở hẳn đây luôn. Ở đây, dẫu sao vẫn có người, đỡ lạnh, cũng khuây khoả được chút nào đấy, chú ạ…\u003cbr\u003e\nNói rồi, chị Loan đứng dậy, khép cửa, dặn dò cô y tá trực mấy câu gì đó, rồi tất tả dẫn tôi về nhà.\u003cbr\u003e\nNhà anh Nhỡ ở sâu trong làng. Đó là căn nhà ngói ba gian xây dựng từ năm 1973. Mái ngói hình vẩy rồng, đã đen xỉn vì mưa nắng. Căn nhà có vẻ u tịch, lành lạnh và thâm nghiêm như một khu nhà thờ. Bây giờ chỉ còn mẹ Sửu, 73 tuổi ở đó với người con trai út. Mẹ dành ra cả một gian riêng để thờ ba người con đã chết ngoài mặt trận. Một bàn thờ với ba bát hương và tấm hình ba người con trai được ghép lại. Đứng đầu là Ngô Văn Đồng, trung tá chính ủy trung đoàn, hy sinh năm 1973, rồi đến Ngô Văn Hảo, binh nhất, hy sinh năm 1968, cuối cùng là Ngô Văn Nhỡ, đại uý, tiểu đoàn trưởng xe tăng, hy sinh ngày 30 – 4 – 1975 trước cửa ngõ Sài Gòn.\u003cbr\u003e\nChị Loan để chúng tôi nói chuyện với bà mẹ, rồi con cón đi quét sân, thu dọn cửa nhà. Trông chị có cái dáng xăm xắn, dịu dàng của một nàng dâu hiếu thảo. Hơn hai mươi năm nay, chị đã quen làm dâu như thế. Một nàng dâu không chồng…\u003cbr\u003e\n– Tôi thương thằng Nhỡ lắm. – Giọng mẹ Sửu trầm lắng. – Nhà tôi nghèo. Con cái chẳng đứa nào học được hết phổ thông. Thằng Nhỡ cũng chỉ hết lớp Bảy, rồi vào bộ đội. Trước đó, nó cũng đã đi làm để kiếm tiền nuôi em. Khi vào bộ đội, được lương 5 đồng một tháng, nó cũng chắt chiu gửi về đỡ đần tôi. Hồi nó về phép cưới vợ, tôi lại đang làm cái nhà ngói này, trước đây toàn ở nhà gianh, chưa mưa đã dột, chưa gió đã lạnh. Hôm nó về, nhà dỡ mất rồi, đêm ấy trời lại mưa rét, nó nằm ở ngoài vườn. Bây giờ, nó cũng đã về được đây rồi, nhà cũng khang trang hơn, nhưng nó vẫn phải nằm ở ngoài vườn, không thể vào nhà được. Khổ thân con tôi. Cái số nó không được ở nhà ngói. Nhà bây giờ rộng thế này, ấm thế này mà nó vẫn phải nằm mãi với sương gió ở phía ngoài vườn kia…\u003cbr\u003e\nBà mẹ lấy khăn chấm nước mắt, rồi lặng lẽ chỉ qua khung cửa sổ mở rộng. Ngoài đó là khu vườn mênh mông. Sau mấy vạt dứa, mấy cây bạch đàn liễu đứng thẫn thờ trong làn mưa bụi mỏng như sương khói là Nghĩa trang liệt sĩ của gia đình. Ở đó có bốn ngôi mộ vừa được xây xong vào dịp giáp Tết. Cả ba người con trai dũng cảm của gia đình đều được đưa về nằm ở đó. Bên cạnh mộ ba người con trai là mộ một người lính già, người lính Cách mạng, dù chưa bao giờ khoác áo lính. Đó là ông già Ngô Văn Lẫm, người vừa mất cách đây mấy năm.\u003cbr\u003e\n– Mẹ biết tin anh Nhỡ hy sinh khi nào?\u003cbr\u003e\n– Tôi biết ngay từ hôm nó mất. Hôm ấy là ngày 30- 4. Đài báo tin Sài Gòn giải phóng. Cả làng vui như Tết. Buổi chiều lại có mưa rào. Nước tràn cả mặt đập. Thằng cháu tôi úp được rất nhiều cá, tối đã định ăn mừng. Nhưng tôi bảo cứ úp trong thùng, chờ thằng Nhất về cho đủ người nhà đã rồi mới ăn. Thằng Nhất hôm đó đi đâu mãi mạn Hải Phòng. Thế rồi tối ấy, tôi nằm mơ. Tôi thấy thằng Nhỡ về, mặt nó đầy máu. Nó về cùng với hai anh bộ đội nữa. Tôi giữ ở lại ăn cơm, tôi bảo nhà có cá em nó úp được. Nhưng không ai chịu ăn. Các anh ấy đòi đi ngay. Thằng Nhỡ chẳng nói gì. Tôi bảo thằng Nhỡ làm sao thế? Sao nó chẳng nói gì cả? Các anh ấy bảo: Anh Nhỡ bị thương vào đầu, lại bị sức ép, sinh ra mất trí, nên không nói được. Thằng Nhỡ cứ đứng nhìn tôi đăm đăm. Rôi nó khóc. Nước mắt có máu. Thế là tôi bừng tỉnh. Lúc ấy, con mẹ Loan đang ở cữ thằng Việt. Bà thông gia của tôi, mẹ cái Loan cũng đang ở đây trông nom cháu. Tôi không nói gì với cái Loan, nhưng bảo bà cụ: “Không khéo thằng Nhỡ chết rồi, bà ạ. Tôi thấy nó bị bắn vào đầu. Chắc là nó chết rồi”. Thế rồi hôm sau, thằng Nhất về, mặt nó tái dại đi. Tôi hỏi: Con ốm à? Nó không nói. Tối, nó ra sau bếp khóc rấm rứt. Tôi gặng mãi nó mới nói. Nó bảo anh Nhỡ chết rồi. Báo nói rồi. Đi Hải Phòng, nó mua được tờ báo Nhân Dân. Tờ báo in ngày 1- 5. Trông chỗ nào cũng có chữ đỏ. Báo có in một bài báo của bác nhà báo nói về trận đánh của thằng Nhỡ trên cầu Sài Gòn, báo nói thẳng ra là thằng Nhỡ đã chết ngay trên nóc xe tăng. Trong bài báo có cả lời bác Lê Trọng Tấn nói về thằng Nhỡ. Nhưng không viết hẳn ra là Nhỡ mà chỉ viết tắt là Ngô Văn N, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng. Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 thì đúng là tiểu đoàn thằng Nhỡ rồi. Thằng Nhất nó bảo thế. Rồi mấy ngày sau, tôi nhận được thư bác Tùng. Rồi bác Tùng thân sinh về đây. Bác ấy cho tôi cái đài, cho con mẹ Loan mười hai hộp sữa. Sao có người đâu mà tình nghĩa đến thế…\u003cbr\u003e\n– Thế lâu nay, mẹ có gặp bác Tùng không?\u003cbr\u003e\n– Không, nghe đâu bác ấy vào ở mãi trong Sài Gòn. Xa lắm. Còn các anh đơn vị thằng Nhỡ thì về luôn luôn. Năm nào các anh ấy cũng về, có khi các anh ấy về thăm tôi lại còn chăm hơn cả thằng Việt bây giờ. Cái thằng giống bố như đúc. Gan thằn lằn cóc tía. Mà sao mày cứ ngồi ngẩn ra như cái thằng dại gái thế, hả Việt? Dậy thắp cho bố nén hương đi, con. Thắp cho cả bác Đồng với chú Hảo nữa…\u003c/p\u003e","title":"KÝ ỨC THÁNG TƯ"},{"content":"Đặt gạch tỉ năm rồi giờ đành cố viết, keke\nĐại loại là một ngày không hoa, ít quà và cực nhiều lời chúc. Rất vui.\nNgay tối hôm trước, em Nhím còi gọi điện, chắc phải gần 1 năm rồi em\nấy mới liên lạc với mình, hehe. Đại loại hỏi han lung tung xèng, và\nkết luận là hôm nay điện thoai nó báo sắp sn anh, nên em gọi trước\nchúc một phát, còn vụ cafe hò hẹn lâu lẩu lầu lâu thì vẫn cứ đầu lâu\n:))\n20/6 là thứ hai, một ngày đi làm, và không có lịch gì cả, sau khi Dung\nỉn book lịch, thì 12h đêm mình mới chợt nhớ ra, là có vụ nghiệm thu\ncon Hoa hồng Haiti, hichic, và mình thì phải ở lại hỗ trợ tới 10h tối,\nquá buồn.\nTrên facebook thì lời chúc ùn ùn :”\u0026gt; thích thú dã man :”\u0026gt; hie hie,\ntăng dần dần 30, 50, 80, 100 rồi cuối ngày là khoảng 180 😡 :*, hi\nhihi. Cám ơn các bạn đã bỏ thời gian gõ một dòng nhỏ nhỏ chúc mừng tớ!\nHôm ấy Dung cũng làm muộn, xong ra chỗ mình, xong đúng lúc bạn Lyn gọi\nđiện bảo tới 123 Trung Kính rồi, đây là quán cơm cơ mà (có khi còn\nnghĩ mình làm ở quán cơm), Dung thấy có người gọi điện, xong mình bảo\nmình xuống ngay, thế là đùng đùng tức giận đi về ko nói một lời. Ôi\nquá nguy hiểm :))\nMón quà của Lyn là món quà duy nhất trong ngày sinh nhật, he he, một\nchiếc áo đỏ mà mình phải mang đổi, ah chính xác là bạn ấy tặng áo hồng\nvà mình mang đổi thành áo đỏ 😀\nCó điều thú vị là không một ai trong số (các) bạn mình coi là “người\nyêu” cũ CMSN mình, có lẽ các bạn ấy không nhớ, cũng có khi các bạn ấy\nnhớ nhưng không thèm có hành động gì, dù chỉ là 1 comment, keke, tất\ncả là do ăn ở, hè hè.\nBình luận (1) Gordon — 2011-06-30 06:34\nĐệt, có mỗi viên gạch thôi à :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/21/d%E1%BA%B7t-g%E1%BA%A1ch-bai-vi%E1%BA%BFt-cho-ngay-sn/","summary":"\u003cp\u003eĐặt gạch tỉ năm rồi giờ đành cố viết, keke\u003cbr\u003e\nĐại loại là một ngày không hoa, ít quà và cực nhiều lời chúc. Rất vui.\u003cbr\u003e\nNgay tối hôm trước, em Nhím còi gọi điện, chắc phải gần 1 năm rồi em\u003cbr\u003e\nấy mới liên lạc với mình, hehe. Đại loại hỏi han lung tung xèng, và\u003cbr\u003e\nkết luận là hôm nay điện thoai nó báo sắp sn anh, nên em gọi trước\u003cbr\u003e\nchúc một phát, còn vụ cafe hò hẹn lâu lẩu lầu lâu thì vẫn cứ đầu lâu\u003cbr\u003e\n:))\u003cbr\u003e\n20/6 là thứ hai, một ngày đi làm, và không có lịch gì cả, sau khi Dung\u003cbr\u003e\nỉn book lịch, thì 12h đêm mình mới chợt nhớ ra, là có vụ nghiệm thu\u003cbr\u003e\ncon Hoa hồng Haiti, hichic, và mình thì phải ở lại hỗ trợ tới 10h tối,\u003cbr\u003e\nquá buồn.\u003cbr\u003e\nTrên facebook thì lời chúc ùn ùn :”\u0026gt; thích thú dã man :”\u0026gt; hie hie,\u003cbr\u003e\ntăng dần dần 30, 50, 80, 100 rồi cuối ngày là khoảng 180 😡 :*, hi\u003cbr\u003e\nhihi. Cám ơn các bạn đã bỏ thời gian gõ một dòng nhỏ nhỏ chúc mừng tớ!\u003cbr\u003e\nHôm ấy Dung cũng làm muộn, xong ra chỗ mình, xong đúng lúc bạn Lyn gọi\u003cbr\u003e\nđiện bảo tới 123 Trung Kính rồi, đây là quán cơm cơ mà (có khi còn\u003cbr\u003e\nnghĩ mình làm ở quán cơm), Dung thấy có người gọi điện, xong mình bảo\u003cbr\u003e\nmình xuống ngay, thế là đùng đùng tức giận đi về ko nói một lời. Ôi\u003cbr\u003e\nquá nguy hiểm :))\u003cbr\u003e\nMón quà của Lyn là món quà duy nhất trong ngày sinh nhật, he he, một\u003cbr\u003e\nchiếc áo đỏ mà mình phải mang đổi, ah chính xác là bạn ấy tặng áo hồng\u003cbr\u003e\nvà mình mang đổi thành áo đỏ 😀\u003cbr\u003e\nCó điều thú vị là không một ai trong số (các) bạn mình coi là “người\u003cbr\u003e\nyêu” cũ CMSN mình, có lẽ các bạn ấy không nhớ, cũng có khi các bạn ấy\u003cbr\u003e\nnhớ nhưng không thèm có hành động gì, dù chỉ là 1 comment, keke, tất\u003cbr\u003e\ncả là do ăn ở, hè hè.\u003c/p\u003e","title":"Ngày sn"},{"content":"nghĩ cũng bực, tự nhiên bị 404, kiểu mình là một phần tử nguy hiểm của xã hội, cần phải cách ly :-j\nđầu tiên cũng điên lắm, cáu phết, chửi thầm là bọn khốn nạn, anh có tên có tuổi đàng hoàng, anh chịu trách nhiệm với những link anh gửi, những lời anh nói, bla bla, cơ mà dù sao thì, linkhay là của các bạn ấy làm ra, các bạn ấy muốn cho ai chơi thì cho, kill ai thì kill, không cần có lý gì hết, thế nên mình cũng ko cần cáu làm gì mệt xác, và dù sao thì cũng thông cảm, các bạn ấy phải làm vịêc với tuyên giáo, an ninh…, mình thì chưa có anh cớm nào tới hỏi thăm cả : ))\nờ thì ra rìa, anh deck cần, càng có thời gian làm những việc khác, ngắm gái xinh chẳng hạn ;;)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/08/linkhay-va-404/","summary":"\u003cp\u003enghĩ cũng bực, tự nhiên bị 404, kiểu mình là một phần tử nguy hiểm của xã hội, cần phải cách ly :-j\u003cbr\u003e\nđầu tiên cũng điên lắm, cáu phết, chửi thầm là bọn khốn nạn, anh có tên có tuổi đàng hoàng, anh chịu trách nhiệm với những link anh gửi, những lời anh nói, bla bla, cơ mà dù sao thì, linkhay là của các bạn ấy làm ra, các bạn ấy muốn cho ai chơi thì cho, kill ai thì kill, không cần có lý gì hết, thế nên mình cũng ko cần cáu làm gì mệt xác, và dù sao thì cũng thông cảm, các bạn ấy phải làm vịêc với tuyên giáo, an ninh…, mình thì chưa có anh cớm nào tới hỏi thăm cả : ))\u003cbr\u003e\nờ thì ra rìa, anh deck cần, càng có thời gian làm những việc khác, ngắm gái xinh chẳng hạn ;;)\u003c/p\u003e","title":"linkhay và 404"},{"content":"\nNhà A2 Tập thể Vĩnh Hồ với mạng nhện dây điện, loa phường và internet\nNhà B5 Vĩnh Hồ – khu tập thể có vài chục năm tuổi, và tòa nhà hai mặt tiền mới hoàn thiện ở đường Tây Sơn – Thái Thịnh\nPhượng vĩ rơi ngập sân chơi của nhà A3\nHai đôi bạn già ngồi ngắm nhau, làm mình nhớ bài hát “HN những năm 2000, cụ già ngồi trong công viên, ngắm bà già nhớ thủa thanh niên”, đã từ lâu lắm, ko ai còn hát “HN những năm 2000”\nCô bán chong chóng và bóng bay này là người Hà Nam, chong chóng của cô rất cũ, 12k một chiếc, cô nói bán nốt số hàng này để còn về quê.\nRất nhiều người dân ở nông thôn rời bỏ quê nhà, lên HN thuê trọ và làm các nghề như bán hàng rong, bán nước vỉa hè để kiếm sống.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5798175645/\" title=\"Tập thể bị bỏ quên by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Tập thể bị bỏ quên\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/5798175645b6a5624a3fz.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhà A2 Tập thể Vĩnh Hồ với mạng nhện dây điện, loa phường và internet\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5798725904/\" title=\"Office for lease còn chuồng chim cho ai? by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Office for lease còn chuồng chim cho ai?\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/5798725904b21e25cf8ez.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhà B5 Vĩnh Hồ – khu tập thể có vài chục năm tuổi, và tòa nhà hai mặt tiền mới hoàn thiện ở đường Tây Sơn – Thái Thịnh\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5798175417/\" title=\"Mùa hè by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Mùa hè\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/5798175417c41f5e6656z.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nPhượng vĩ rơi ngập sân chơi của nhà A3\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5798725654/\" title=\"Bạn già by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Bạn già\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/5798725654eaff6f82bdz.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHai đôi bạn già ngồi ngắm nhau, làm mình nhớ bài hát “HN những năm 2000, cụ già ngồi trong công viên, ngắm bà già nhớ thủa thanh niên”, đã từ lâu lắm, ko ai còn hát “HN những năm 2000”\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5798725422/\" title=\"Mưu sinh by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Mưu sinh\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/06/05/the-big-pictures-phien-b%E1%BA%A3n-tm/57987254229e913d3c5ez.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCô bán chong chóng và bóng bay này là người Hà Nam, chong chóng của cô rất cũ, 12k một chiếc, cô nói bán nốt số hàng này để còn về quê.\u003cbr\u003e\nRất nhiều người dân ở nông thôn rời bỏ quê nhà, lên HN thuê trọ và làm các nghề như bán hàng rong, bán nước vỉa hè để kiếm sống.\u003c/p\u003e","title":"The big pictures – phiên bản Tm :”\u003e"},{"content":"1911, 21 tuổi, người thanh niên ấy lên con tàu xin làm phụ bếp để sang Pháp, anh nghĩ gì khi lên tàu ra đi – không ai biết được – trừ chính anh. Tại sao anh đi? Vì anh có một ham muốn, một ham muốn tột bậc, nước nhà được độc lập, nhân dân ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Ước mơ ấy, bất kì một trí thức (tự nhận) nào cũng có – nhưng chỉ mình anh làm được. Nguyễn Tất Thành – NTT, và Nguyễn Tiến Trung – NTT.\nNguyễn Tiến Trung – thạc sĩ, hay tiến sĩ CNTT tại Pháp, yêu nước theo cách “khác” – vào tù. Anh ta có gì nguy hại cho ĐCSVN? Lật đổ chế độ bằng những bài viết trên blog 360? Hão huyền. Nhưng ĐCSVN rất mạnh mẽ. Ra tay.\nTrương Công Định – tiến sĩ luật học, cũng tại Pháp (Pháp quả đúng là một cái nôi đào tạo những người ham muốn “tự do, bình đẳng, bác ái”), và bạn Định cũng vào tù. Bạn ấy nổi tiếng, tài giỏi, vợ đẹp, giàu có. Vậy tại sao bạn không ngồi im hưởng thụ đi mà còn thích đi tù? Sướng quá không chịu được? Deck biết được, cơ mà bạn đã đi tù. Những người dũng cảm nói chung là đã đi tù. Tố Hữu bảo “đường cách mạng…/là gươm kề cổ, súng kề tai” quả không sai.\nNgày xưa mình cũng máu me tranh đấu lắm, nhưng giờ mình khác rồi, tuổi trẻ nông nổi, giờ chưa vợ con, mà cũng thấy giảm nhiệt rồi, tới lúc vợ con vào, trách nhiệm đè lên vai, thôi em xin làm kẻ hèn. Liệu có thật thế không? Chỉ mình mới biết 😉 Đôi khi cũng nghĩ, vừa nghèo vừa ngu vừa xấu tính xuẩn ngốc, bựa vd, dân vina thì dân chủ dell gì, lo mà kiếm ăn đi, lắm sẹo. Cơ mà, rồi lại không đành lòng. Nghĩa trang Trường Sơn kia, hàng vạn ngôi mộ có tên và vô danh kia, họ ngã xuống vì cái gì? Chẳng phải em Mừng, em trèo lên những ngọn cây bút bút cao nhất, để hái lá thuốc chữa ho cho mẹ, em vào vệ quốc đoàn, có phải vì lý tưởng cộng sản cao đẹp? Em vào vệ quốc đoàn, em xả thân chiến đấu, vì anh đội trưởng hứa rằng, khi nước nhà độc lập, mẹ em sẽ được nhà nước chữa bệnh miễn phí, chữa khỏi bệnh ho không tốn đồng nào. Mừng đã tin, tin không chút đắn đo.\nCòn mình, mình đắn đo 🙂\nBình luận (1) Gordon — 2011-06-02 18:58\nĐắn đo đíu gì, lấy vợ đê :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/06/02/562011-k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m-100-ngay-bac-h%E1%BB%93-ra-di-tim-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-c%E1%BB%A9u-n%C6%B0%E1%BB%9Bc/","summary":"\u003cp\u003e1911, 21 tuổi, người thanh niên ấy lên con tàu xin làm phụ bếp để sang Pháp, anh nghĩ gì khi lên tàu ra đi – không ai biết được – trừ chính anh. Tại sao anh đi? Vì anh có một ham muốn, một ham muốn tột bậc, nước nhà được độc lập, nhân dân ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Ước mơ ấy, bất kì một trí thức (tự nhận) nào cũng có – nhưng chỉ mình anh làm được. Nguyễn Tất Thành – NTT, và Nguyễn Tiến Trung – NTT.\u003cbr\u003e\nNguyễn Tiến Trung – thạc sĩ, hay tiến sĩ CNTT tại Pháp, yêu nước theo cách “khác” – vào tù. Anh ta có gì nguy hại cho ĐCSVN? Lật đổ chế độ bằng những bài viết trên blog 360? Hão huyền. Nhưng ĐCSVN rất mạnh mẽ. Ra tay.\u003cbr\u003e\nTrương Công Định – tiến sĩ luật học, cũng tại Pháp (Pháp quả đúng là một cái nôi đào tạo những người ham muốn “tự do, bình đẳng, bác ái”), và bạn Định cũng vào tù. Bạn ấy nổi tiếng, tài giỏi, vợ đẹp, giàu có. Vậy tại sao bạn không ngồi im hưởng thụ đi mà còn thích đi tù? Sướng quá không chịu được? Deck biết được, cơ mà bạn đã đi tù. Những người dũng cảm nói chung là đã đi tù. Tố Hữu bảo “đường cách mạng…/là gươm kề cổ, súng kề tai” quả không sai.\u003cbr\u003e\nNgày xưa mình cũng máu me tranh đấu lắm, nhưng giờ mình khác rồi, tuổi trẻ nông nổi, giờ chưa vợ con, mà cũng thấy giảm nhiệt rồi, tới lúc vợ con vào, trách nhiệm đè lên vai, thôi em xin làm kẻ hèn. Liệu có thật thế không? Chỉ mình mới biết 😉 Đôi khi cũng nghĩ, vừa nghèo vừa ngu vừa xấu tính xuẩn ngốc, bựa vd, dân vina thì dân chủ dell gì, lo mà kiếm ăn đi, lắm sẹo. Cơ mà, rồi lại không đành lòng. Nghĩa trang Trường Sơn kia, hàng vạn ngôi mộ có tên và vô danh kia, họ ngã xuống vì cái gì? Chẳng phải em Mừng, em trèo lên những ngọn cây bút bút cao nhất, để hái lá thuốc chữa ho cho mẹ, em vào vệ quốc đoàn, có phải vì lý tưởng cộng sản cao đẹp? Em vào vệ quốc đoàn, em xả thân chiến đấu, vì anh đội trưởng hứa rằng, khi nước nhà độc lập, mẹ em sẽ được nhà nước chữa bệnh miễn phí, chữa khỏi bệnh ho không tốn đồng nào. Mừng đã tin, tin không chút đắn đo.\u003cbr\u003e\nCòn mình, mình đắn đo 🙂\u003c/p\u003e","title":"5/6/2011 – kỉ niệm 100 năm Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước"},{"content":"Có ai cho ta lời từ tạ\nGiữa phố đông người nhộn nhịp qua\nHỏi ai dừng lại nhìn đôi lúc\nMột tấm lòng thành giờ phôi pha\nTa như con tàu giữa sân ga\nCứ đến rồi đi không còn lạ\nVậy mà buồn thay cho số kiếp\nCó những con người chẳng thể xa\nTa gửi cho em những lời ca\nEm dành cho ta lời xa lạ\nGiận đời nhiều khi không có lý\nYêu mất, giận còn thật thê tha\nỪ thì nỗi buồn nào cũng qua\nỪ thì nỗi vui sẽ thật thà\nBận lòng làm chi nhân thế ấy\nSay đắm làm gì rồi cũng xa…\nBình luận (2) H2o — 2011-05-28 01:31\nSay đắm làm gì rồi cũng xa …. 🙂\nMiso — 2011-06-04 02:03\nThì “Bận lòng làm chi nhân thế ấy”… 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/27/co-ai-cho-ta-l%E1%BB%9Di-t%E1%BB%AB-t%E1%BA%A1/","summary":"\u003cp\u003eCó ai cho ta lời từ tạ\u003cbr\u003e\nGiữa phố đông người nhộn nhịp qua\u003cbr\u003e\nHỏi ai dừng lại nhìn đôi lúc\u003cbr\u003e\nMột tấm lòng thành giờ phôi pha\u003cbr\u003e\nTa như con tàu giữa sân ga\u003cbr\u003e\nCứ đến rồi đi không còn lạ\u003cbr\u003e\nVậy mà buồn thay cho số kiếp\u003cbr\u003e\nCó những con người chẳng thể xa\u003cbr\u003e\nTa gửi cho em những lời ca\u003cbr\u003e\nEm dành cho ta lời xa lạ\u003cbr\u003e\nGiận đời nhiều khi không có lý\u003cbr\u003e\nYêu mất, giận còn thật thê tha\u003cbr\u003e\nỪ thì nỗi buồn nào cũng qua\u003cbr\u003e\nỪ thì nỗi vui sẽ thật thà\u003cbr\u003e\nBận lòng làm chi nhân thế ấy\u003cbr\u003e\nSay đắm làm gì rồi cũng xa…\u003c/p\u003e","title":"Có ai cho ta lời từ tạ"},{"content":"Anh đã mắc sai lầm, rất to lớn.\nSai lầm thứ nhất của anh là anh đã khiến nàng yêu anh.\nSai lầm thứ hai, to lớn hơn, nghiêm trọng hơn, đó là đã để cho nàng bỏ anh.\nTúm lại, sai lầm chính là anh.\nBình luận (2) Gordon — 2011-05-26 16:52\nclgt? 😐\nỉn — 2011-05-27 12:22\n“Sai lầm thứ hai, to lớn hơn, nghiêm trọng hơn, đó là đã để cho nàng bỏ anh.”\nCâu này phải sửa thành: “Để sửa chữa sai lầm thứ nhất, anh đã làm cho nàng bỏ anh” 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/26/sai-l%E1%BA%A7m/","summary":"\u003cp\u003eAnh đã mắc sai lầm, rất to lớn.\u003cbr\u003e\nSai lầm thứ nhất của anh là anh đã khiến nàng yêu anh.\u003cbr\u003e\nSai lầm thứ hai, to lớn hơn, nghiêm trọng hơn, đó là đã để cho nàng bỏ anh.\u003cbr\u003e\nTúm lại, sai lầm chính là anh.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-05-26 16:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eclgt? 😐\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eỉn\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-05-27 12:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Sai lầm thứ hai, to lớn hơn, nghiêm trọng hơn, đó là đã để cho nàng bỏ anh.”\u003cbr\u003e\nCâu này phải sửa thành: “Để sửa chữa sai lầm thứ nhất, anh đã làm cho nàng bỏ anh” 🙂\u003c/p\u003e","title":"Sai lầm"},{"content":"http://www.tinhte.vn/phuong-tien-van-chuyen-327/infographic-kham-pha-sieu-xe-cua-tong-thong-my-704594/\nhttp://www.tinhte.vn/tin-tuc-su-kien-10/cac-thanh-pho-chuc-world-cup-2014-tai-brazil-se-co-mang-4g-703396/\nMình thề là mình không muốn ném đá cơ mà đọc bọn nó viết – cái bọn reply các bài thứ 2, thứ 3…, thấy ngứa hết cả, bình luận vô nghĩa vd, vô thưởng vô phạt, chả có tí giá trị nào, tốn đường truyền, tốn tài nguyên. Đúng là bọn rảnh rỗi vô công rồi nghề.\nBình luận (1) Gordon — 2011-05-25 12:29\n= )) Thái Mèo mấy bữa nay lại bị dở hơi rồi. Chuyện văn hóa diễn đàn thì nói làm gì cho mệt : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/25/nem-da/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/phuong-tien-van-chuyen-327/infographic-kham-pha-sieu-xe-cua-tong-thong-my-704594/\"\u003ehttp://www.tinhte.vn/phuong-tien-van-chuyen-327/infographic-kham-pha-sieu-xe-cua-tong-thong-my-704594/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.tinhte.vn/tin-tuc-su-kien-10/cac-thanh-pho-chuc-world-cup-2014-tai-brazil-se-co-mang-4g-703396/\"\u003ehttp://www.tinhte.vn/tin-tuc-su-kien-10/cac-thanh-pho-chuc-world-cup-2014-tai-brazil-se-co-mang-4g-703396/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nMình thề là mình không muốn ném đá cơ mà đọc bọn nó viết – cái bọn reply các bài thứ 2, thứ 3…, thấy ngứa hết cả, bình luận vô nghĩa vd, vô thưởng vô phạt, chả có tí giá trị nào, tốn đường truyền, tốn tài nguyên. Đúng là bọn rảnh rỗi vô công rồi nghề.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-05-25 12:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e= )) Thái Mèo mấy bữa nay lại bị dở hơi rồi. Chuyện văn hóa diễn đàn thì nói làm gì cho mệt : ))\u003c/p\u003e","title":"Ném đá"},{"content":"Mình và Dung ỉn đi chơi rất hay bị gặp trời mưa, đi về lạnh run lạnh run 🙁 Hôm nay offline clb nhiếp ảnh cũng thế, mưa gió ầm ầm, lại còn đang bị ho và nhức đầu.\nMình về tới ngã tư Láng Hạ – Lê Văn Lương là khoảng gần 11h (đêm), đường đông, ùn tắc theo hướng Cầu Giấy về Ngã Tư Sở, khoảng 3 lần đèn xanh thì mới tới lượt đi qua ngã tư, và bất ngờ chưa – giữa trời mưa, đêm khuya như thế, vẫn có 2 đồng chí CSGT, khoác áo mưa đứng phân luồng giao thông, tự nhiên thấy yêu các d/c quá, em yêu CSGT 😡 đấy, công chức nhà nước chỉ cần 60% nhiệt tình, tận tâm, tận lực vì dân vì nước như thế, có phải là đại bộ phận dân chúng sẽ hoàn toàn tin yêu đi theo Đảng chẳng một chút lăn tăn không. Mình thề là mình sẽ như thế, hé hé, nhưng tiếc là …\nAh hôm nay bầu cử, cũng muốn nói vài câu. Mỗi khi bầu cử, thì vấn đề quan tâm nhất của mỗi người đi bầu, hẳn sẽ là lá phiếu của mình có ý nghĩa gì không. Do vậy, cần phải đặt câu hỏi: Ai sẽ kiểm phiếu? Ai giám sát những người kiểm phiếu? Ai giám sát những người giám sát kiểm phiếu? Và kết luận là lá phiếu của mình không có ý nghĩa chi hết. Không mong thế tí nào nhưng đáng buồn là nhiều khả năng bầu cử ở VN hiện vẫn rơi vào thế “không mong”.\nBình luận (1) Gordon — 2011-05-22 16:23\nĐọc cái tính mềnh lại tưởng ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/22/m%C6%B0a-va-yeu/","summary":"\u003cp\u003eMình và Dung ỉn đi chơi rất hay bị gặp trời mưa, đi về lạnh run lạnh run 🙁 Hôm nay offline clb nhiếp ảnh cũng thế, mưa gió ầm ầm, lại còn đang bị ho và nhức đầu.\u003cbr\u003e\nMình về tới ngã tư Láng Hạ – Lê Văn Lương là khoảng gần 11h (đêm), đường đông, ùn tắc theo hướng Cầu Giấy về Ngã Tư Sở, khoảng 3 lần đèn xanh thì mới tới lượt đi qua ngã tư, và bất ngờ chưa – giữa trời mưa, đêm khuya như thế, vẫn có 2 đồng chí CSGT, khoác áo mưa đứng phân luồng giao thông, tự nhiên thấy yêu các d/c quá, em yêu CSGT 😡 đấy, công chức nhà nước chỉ cần 60% nhiệt tình, tận tâm, tận lực vì dân vì nước như thế, có phải là đại bộ phận dân chúng sẽ hoàn toàn tin yêu đi theo Đảng chẳng một chút lăn tăn không. Mình thề là mình sẽ như thế, hé hé, nhưng tiếc là …\u003cbr\u003e\nAh hôm nay bầu cử, cũng muốn nói vài câu. Mỗi khi bầu cử, thì vấn đề quan tâm nhất của mỗi người đi bầu, hẳn sẽ là lá phiếu của mình có ý nghĩa gì không. Do vậy, cần phải đặt câu hỏi: Ai sẽ kiểm phiếu? Ai giám sát những người kiểm phiếu? Ai giám sát những người giám sát kiểm phiếu? Và kết luận là lá phiếu của mình không có ý nghĩa chi hết. Không mong thế tí nào nhưng đáng buồn là nhiều khả năng bầu cử ở VN hiện vẫn rơi vào thế “không mong”.\u003c/p\u003e","title":"Mưa và yêu"},{"content":"Bác TranDuPhong viết (hoặc copy) note rất sắc, copy thêm bài nữa.\nVăn phòng Bộ Tài chính vừa lên tiếng phản bác thông tin nói rằng lãnh đạo bộ này muốn xài xe công đắt tiền hơn khi xây dựng văn bản cho phép một số chức danh được sử dụng xe đưa đón với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì 800 triệu đồng.\nDù xác nhận là có dự kiến cho phép bộ trưởng và một số chức danh có hệ số lương từ 9,7 trở lên được sử dụng xe công (đưa đón đi làm) với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì mức 800 triệu đồng, Bộ Tài chính vẫn nói rằng những thông tin được báo chí nêu ra “thiếu chính xác và không đầy đủ”. Một quan chức Bộ Tài chính lý giải mức giá trang bị xe công cho một số chức danh được đề xuất nâng lên so với quy định cũ không đồng nghĩa với việc nâng chuẩn xe công, mà là bù đắp trượt giá. Thời gian qua, cùng với tỉ giá biến động, các phụ tùng, linh kiện tăng cao nên giá xe cũng thay đổi.\nThực tế ý kiến của bộ là xác đáng vì lạm phát mà hiện tượng giá xe leo cao là có thật.\nSong những người làm công ăn lương đang đóng thuế thu nhập cá nhân (TNCN) thì lại ngạc nhiên vô cùng trước sự nhanh nhảu bù trượt giá này của Bộ Tài chính. Bởi tại kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa XII (hôm 22-3), đáp lại ý kiến của một số đại biểu, chính Bộ trưởng Vũ Văn Ninh khẳng định chưa thể đề xuất sửa đổi mức khởi điểm chịu thuế và chiết trừ gia cảnh trong Luật Thuế TNCN (mà chỉ nghiên cứu, tổng kết việc thi hành luật). Đến đầu tháng 5, khi CPI tăng quá cao (sát mốc 10%), bộ này mới đề xuất phương án miễn thuế TNCN cho một số đối tượng (nhưng số thuế được miễn tối đa cũng chỉ… 50.000 đồng/tháng/người nộp thuế, tương đương 1,5 tô phở!).\nAi cũng biết việc lạm phát tăng cao có nguyên nhân rất lớn từ chính sách tài khóa, mà Bộ Tài chính phải chịu trách nhiệm chính. Ngay cả việc điều chỉnh dồn dập giá các mặt hàng thiết yếu vừa qua, nhiều chuyên gia đánh giá rằng đã tạo nên tình thế “té nước theo mưa” lập nên mặt bằng giá mới, mà trong đó trách nhiệm quản lý giá của bộ không hề nhỏ. Thế nhưng khi cần một thái độ cụ thể chia sẻ với gánh nặng lạm phát của người dân bằng việc sửa những con số quá lạc hậu trong Luật Thuế TNCN thì bộ lại… chần chừ, thậm chí vô cảm. Trong khi đó lại thấy bộ sốt sắng “bù đắp trượt giá” cho tiêu chuẩn xe công cho lãnh đạo.\nĐúng là “cái lý” có chân!\n(Bút Lông)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/19/cai-ly-co-chan-c%E1%BB%A7a-b%E1%BB%99-tai-chinh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBác TranDuPhong viết (hoặc copy) note rất sắc, copy thêm bài nữa.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nVăn phòng Bộ Tài chính vừa lên tiếng phản bác thông tin nói rằng lãnh đạo bộ này muốn xài xe công đắt tiền hơn khi xây dựng văn bản cho phép một số chức danh được sử dụng xe đưa đón với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì 800 triệu đồng.\u003cbr\u003e\nDù xác nhận là có dự kiến cho phép bộ trưởng và một số chức danh có hệ số lương từ 9,7 trở lên được sử dụng xe công (đưa đón đi làm) với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì mức 800 triệu đồng, Bộ Tài chính vẫn nói rằng những thông tin được báo chí nêu ra “thiếu chính xác và không đầy đủ”. Một quan chức Bộ Tài chính lý giải mức giá trang bị xe công cho một số chức danh được đề xuất nâng lên so với quy định cũ không đồng nghĩa với việc nâng chuẩn xe công, mà là bù đắp trượt giá. Thời gian qua, cùng với tỉ giá biến động, các phụ tùng, linh kiện tăng cao nên giá xe cũng thay đổi.\u003cbr\u003e\nThực tế ý kiến của bộ là xác đáng vì lạm phát mà hiện tượng giá xe leo cao là có thật.\u003cbr\u003e\nSong những người làm công ăn lương đang đóng thuế thu nhập cá nhân (TNCN) thì lại ngạc nhiên vô cùng trước sự nhanh nhảu bù trượt giá này của Bộ Tài chính. Bởi tại kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa XII (hôm 22-3), đáp lại ý kiến của một số đại biểu, chính Bộ trưởng Vũ Văn Ninh khẳng định chưa thể đề xuất sửa đổi mức khởi điểm chịu thuế và chiết trừ gia cảnh trong Luật Thuế TNCN (mà chỉ nghiên cứu, tổng kết việc thi hành luật). Đến đầu tháng 5, khi CPI tăng quá cao (sát mốc 10%), bộ này mới đề xuất phương án miễn thuế TNCN cho một số đối tượng (nhưng số thuế được miễn tối đa cũng chỉ… 50.000 đồng/tháng/người nộp thuế, tương đương 1,5 tô phở!).\u003cbr\u003e\nAi cũng biết việc lạm phát tăng cao có nguyên nhân rất lớn từ chính sách tài khóa, mà Bộ Tài chính phải chịu trách nhiệm chính. Ngay cả việc điều chỉnh dồn dập giá các mặt hàng thiết yếu vừa qua, nhiều chuyên gia đánh giá rằng đã tạo nên tình thế “té nước theo mưa” lập nên mặt bằng giá mới, mà trong đó trách nhiệm quản lý giá của bộ không hề nhỏ. \u003cstrong\u003eThế nhưng khi cần một thái độ cụ thể chia sẻ với gánh nặng lạm phát của người dân bằng việc sửa những con số quá lạc hậu trong Luật Thuế TNCN thì bộ lại… chần chừ, thậm chí vô cảm.\u003c/strong\u003e Trong khi đó lại thấy bộ sốt sắng “bù đắp trượt giá” cho tiêu chuẩn xe công cho lãnh đạo.\u003cbr\u003e\nĐúng là “cái lý” có chân!\u003cbr\u003e\n(Bút Lông)\u003c/p\u003e","title":"“Cái lý” có chân của Bộ Tài chính"},{"content":"bài của tranduphong via@linkhay, hay nên mình copy.\nGần đây liên tiếp xảy ra các vụ việc tự xử tàn khốc nhằm giải quyết tranh chấp giữa công dân với nhau.\nCác vụ tự xử này hầu hết đều có yếu tố bạo lực, mà mới nhất là các vụ bắn nhau trên đường Xã Đàn (Hà Nội) gây nên cái chết cho một cô gái; vụ một chủ doanh nghiệp ở Bình Dương bị bắn chết trước cửa nhà vì nợ nần; vụ tra tấn như thời trung cổ tại một mỏ thiếc ở Nghệ An…\nĐáng nói là nguyên nhân gây mâu thuẫn chỉ là những lý do lãng xẹt, như vay tiền chậm trả, nghi ngờ người lao động “ém” sản phẩm… song những người trong cuộc thay vì chọn lựa cách thức giải quyết bằng pháp luật thì lại manh động, tự mình ra tay sử dụng vũ lực. Và dĩ nhiên, phương pháp sai thì rất hiếm khi cho ra kết quả đúng nên tất cả mâu thuẫn nho nhỏ trước đó đều không được giải tỏa và hậu quả còn tàn khốc hơn: người chết, kẻ vào tù, doanh nghiệp đình đốn…\nTrong cuộc sống đang vận động hằng ngày mâu thuẫn giữa các cá nhân với nhau, giữa cá nhân với tổ chức… luôn luôn tiềm ẩn. Xã hội càng phát triển mâu thuẫn càng phức tạp và những lợi ích liên quan, những người liên quan càng nhiều. Chính vì thế trách nhiệm của các cơ quan bảo vệ pháp luật không chỉ là giải quyết các mâu thuẫn đó một cách nghiêm minh bằng các trình tự luật định sẵn có, mà còn phải tổng kết, phân tích, dự báo những tình huống và tranh chấp có thể phát sinh trong tương lai để có đối sách phù hợp.\nTrong toàn bộ quá trình ấy, tác phong chuẩn mực, yếu tố đạo đức của người thừa hành công vụ là tác nhân chủ chốt tạo nên thứ gọi là niềm tin công lý của người dân vào pháp luật. Dĩ nhiên, để có những nhận xét chính xác về mối liên hệ giữa các vụ tự xử của công dân và niềm tin công lý cần phải có những khảo sát quy mô và cách thức thực chứng xác đáng.\nSong một khi các vụ tự xử diễn ra ngày một nhiều thì không thể không đặt ra câu hỏi vì sao công dân không chọn các cơ quan pháp luật để giải quyết tranh chấp phát sinh?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/19/d%E1%BA%B1ng-sau-vi%E1%BB%87c-t%E1%BB%B1-x%E1%BB%AD/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003ebài của tranduphong via@linkhay, hay nên mình copy.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nGần đây liên tiếp xảy ra các vụ việc tự xử tàn khốc nhằm giải quyết tranh chấp giữa công dân với nhau.\u003cbr\u003e\nCác vụ tự xử này hầu hết đều có yếu tố bạo lực, mà mới nhất là các vụ bắn nhau trên đường Xã Đàn (Hà Nội) gây nên cái chết cho một cô gái; vụ một chủ doanh nghiệp ở Bình Dương bị bắn chết trước cửa nhà vì nợ nần; vụ tra tấn như thời trung cổ tại một mỏ thiếc ở Nghệ An…\u003cbr\u003e\nĐáng nói là nguyên nhân gây mâu thuẫn chỉ là những lý do lãng xẹt, như vay tiền chậm trả, nghi ngờ người lao động “ém” sản phẩm… song những người trong cuộc thay vì chọn lựa cách thức giải quyết bằng pháp luật thì lại manh động, tự mình ra tay sử dụng vũ lực. Và dĩ nhiên, phương pháp sai thì rất hiếm khi cho ra kết quả đúng nên tất cả mâu thuẫn nho nhỏ trước đó đều không được giải tỏa và hậu quả còn tàn khốc hơn: người chết, kẻ vào tù, doanh nghiệp đình đốn…\u003cbr\u003e\nTrong cuộc sống đang vận động hằng ngày mâu thuẫn giữa các cá nhân với nhau, giữa cá nhân với tổ chức… luôn luôn tiềm ẩn. Xã hội càng phát triển mâu thuẫn càng phức tạp và những lợi ích liên quan, những người liên quan càng nhiều. Chính vì thế trách nhiệm của các cơ quan bảo vệ pháp luật không chỉ là giải quyết các mâu thuẫn đó một cách nghiêm minh bằng các trình tự luật định sẵn có, mà còn phải tổng kết, phân tích, dự báo những tình huống và tranh chấp có thể phát sinh trong tương lai để có đối sách phù hợp.\u003cbr\u003e\nTrong toàn bộ quá trình ấy, tác phong chuẩn mực, yếu tố đạo đức của người thừa hành công vụ là tác nhân chủ chốt tạo nên thứ gọi là niềm tin công lý của người dân vào pháp luật. Dĩ nhiên, để có những nhận xét chính xác về mối liên hệ giữa các vụ tự xử của công dân và niềm tin công lý cần phải có những khảo sát quy mô và cách thức thực chứng xác đáng.\u003cbr\u003e\nSong một khi các vụ tự xử diễn ra ngày một nhiều thì không thể không đặt ra câu hỏi vì sao công dân không chọn các cơ quan pháp luật để giải quyết tranh chấp phát sinh?\u003c/p\u003e","title":"Đằng sau việc “tự xử”"},{"content":"lâu không viết gì, tự nhiên cảm thấy khả năng diễn đạt, văn vẻ của mình thụt lùi đi nhiều quá.\nhôm nay nghỉ làm đi chơi – thế mới kinh, đại loại là tháp tùng bà Dung béo nhà mình đi vài nơi, bà ấy đang thất tình mà đồng bọn của bà ấy toàn ở Anh, Nhật, Úc, mình làm hình nhân thế mạng cố gắng vài hôm vậy. Chiều 4h về, tự nhiên buồn ngủ – vì không có mạng, đọc truỵên thì chán, nên lăn ra ngủ tới hơn 8h, báo hại giờ 4h đêm rồi chưa ngủ :))\nĐang đọc Ốc sên chạy, truyện chán òm, gái lụy tình, mệt người. Mình ghét truyện Tàu khựa, vì cái kiểu tên nhân vật dàiiiiiiiiii, Hứa Chi Hằng, … nọ kia nọ kia, ít cũng 2 chữ, đọc mệt người. Nhưng dù sao lỡ đọc rồi nên phải cố đọc hết.\nLúc tối đang nấu mì tôm thì hết ga, may mà lúc ấy hai quả trứng chín rồi, nó mà hết đúng lúc đập trứng vào thì còn bách nhục. Hết ga nhưng vì trứng chín nên vẫn nhét mì vào rồi ăn bình thường. Hehe.\nBình luận (1) ỉn — 2011-05-16 04:08\nđọc truyện thì tiếp thu cái tinh hoa thôi chứ, cứ để ý mấy cái chi tiết ghét để mà soi \u0026gt;”\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/14/l%E1%BA%B7t-v%E1%BA%B7t/","summary":"\u003cp\u003elâu không viết gì, tự nhiên cảm thấy khả năng diễn đạt, văn vẻ của mình thụt lùi đi nhiều quá.\u003cbr\u003e\nhôm nay nghỉ làm đi chơi – thế mới kinh, đại loại là tháp tùng bà Dung béo nhà mình đi vài nơi, bà ấy đang thất tình mà đồng bọn của bà ấy toàn ở Anh, Nhật, Úc, mình làm hình nhân thế mạng cố gắng vài hôm vậy. Chiều 4h về, tự nhiên buồn ngủ – vì không có mạng, đọc truỵên thì chán, nên lăn ra ngủ tới hơn 8h, báo hại giờ 4h đêm rồi chưa ngủ :))\u003cbr\u003e\nĐang đọc Ốc sên chạy, truyện chán òm, gái lụy tình, mệt người. Mình ghét truyện Tàu khựa, vì cái kiểu tên nhân vật dàiiiiiiiiii, Hứa Chi Hằng, … nọ kia nọ kia, ít cũng 2 chữ, đọc mệt người. Nhưng dù sao lỡ đọc rồi nên phải cố đọc hết.\u003cbr\u003e\nLúc tối đang nấu mì tôm thì hết ga, may mà lúc ấy hai quả trứng chín rồi, nó mà hết đúng lúc đập trứng vào thì còn bách nhục. Hết ga nhưng vì trứng chín nên vẫn nhét mì vào rồi ăn bình thường. Hehe.\u003c/p\u003e","title":"lặt vặt"},{"content":"sau bao nhiêu mong chờ thì cũng tới ngày đi chơi, chuyến đi xa nhất và lâu nhất từ bé tới giờ :”\u0026gt;\nchiều 29/4, hồi hộp, háo hức, hăm hở. 5h chiều lên taxi, đi ra 50 Yên Phụ, chỉ sợ muộn, 6h xe chạy mất, ai dè ra tới nơi là 6h kém, ngồi đợi chán chê ăn uống thoải mái, 7h xem mới chạy. Mà còn ko chạy ngay, rề rề ra cây xăng bơm xăng, và khách ở cây xăng lên xe, mấy bà chị mua vé chợ, nằm la liệt ở đầu xe và lối đi 🙁\nXe chạy, trời mưa, nằm trong xe khô ráo nhìn ra ngoài trời mưa gió, mọi người đi xe máy ướt át lạnh lẽo thật là khổ. Tới Ninh Bình thì một đoàn 18 mạng ầm ầm lên xe, 18 người mà gã trưởng đoàn cứ cãi là 17, đếm đi đếm lại, cuối cùng cũng “à 18”, %#$*(*#**$%)%. Nằm trên xe thì chị Ninh uống thuốc ngủ hay sao đó, ngủ im lìm, ko nói ko rằng 1 câu, Thu và em gái Thu thì bịt kín, cũng nằm im lìm ngủ ngoan như mèo, em Thúy thi thoảng vùng dậy – buồn nôn. Nhưng ko trầm trọng lắm. Còn bạn Dung – vì ốm cả tuần trước đó, lại còn nằm ngược, nhìn theo chiều xe chạy, thế là bệnh say xe càng trầm trọng, cái giống nôn vì say xe là rất khổ, ruột co thắt cồn cào, rất mệt.\nThôi ko kể chuyện say xe nữa, đại lọai là mệt mỏi vì xe cộ, nhưng tới Huế các bạn vẫn có sức lượn rất kinh, chỉ có điều là về sút mất vài kg, gầy và đen sì sì.\nCảm giác rất đặc biệt, khi đúng vào 30/4 – ngày lịch sử của dân tộc, được đi qua những địa danh lịch sử: đèo Ngang, sông Gianh, cầu Hiền Lương, ngắm con sông Bên Hải – vĩ tuyến 17 chia cắt đất nước 30 năm. Ngắm dãy Trường Sơn, nhìn gió cát trắng, hứng gió Lào của miền Trung nắng cháy. Vào Huế, được nhìn thấy dòng sông Hương – với cầu Tràng Tiền và cầu Phú Xuân, sông Hương xanh mát đôi bờ, là nơi hẹn hò lý tửơng của những đôi bạn trẻ, hehe. Đi taxi từ điểm đỗ của open bus về khách sạn, đi theo đường Lê Lợi, một bên là sông Hương, thích dã man, nhìn thấy Quốc học Huế uy nghi cổ kính, thật là hâm mộ bội phần, nhưng có điều không hiểu, tại sao trường Đồng Khánh lại đổi tên thành trường Hai Bà Trưng?\nHôm đầu tiên ở Huế, ăn món thịt luộc chấm tôm chua, bữa cuối cùng cũng ăn món đó, nói chung là ngon, dễ ăn trong mùa hè rực nắng.\n4 hôm ở Huế là 4 hôm nắng như điên luôn, chỉ có mấy hạt mưa của tối đầu tiên, còn lại là nắng lửa. Hôm 30/4 10h mới xuống ô tô, về khách sạn, nghỉ ngơi ăn uống, bia Huda Huế nhạt ơi là nhạt, uống hơi chán. Nhưng mà cũng phê, ngủ rất sướng, 3h ko muốn dậy, nhưng lịch là phải vào thăm thành Nội trong chiều 30 nên phải cố, hehe. Đông, khá là đông khách du lịch, thành nội Huế nói chung là đổ nát, đang được trùng tu tôn tạo, nhưng cơ bản mà nói thì mình thấy hơi bị thất vọng về thành quách của một kinh đô nước Việt – chỗ trùng tu xây mới thì xấu, chỗ thì cỏ mọc lên tận mái, các điện phía trong chỉ còn nền móng, đúng là “lâu đài bóng tịch dương”, lại còn có cả một sân tennis trong thành nội mới kinh chứ – ngày xưa vua Bảo Đại chơi tennis à? Ah mà trong đại nội, có rất nhiều cung, điện chỉ còn móng, mình tự hỏi không hiểu bọn khỉ nào đã phá hủy? Pháp, Mỹ hay Cộng sản? Dự là sau 1945, khi Pháp trở lại xâm lược – như trong Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán mô tả, để phục vụ việc chống Pháp, rất nhiều công trình xây dựng đã bị phá dỡ, giật đổ. Hay là bị xử lý trong vụ “cách mạng văn hóa” – chắc không phải, Huế trở vào là thuộc VNCH, nên ko ảnh hưởng bới “CMVH”.\nTối về đi ăn ở quán cơm Âm phủ, món ăn cũng bình thường – hơi cay, hai đĩa thịt gà rất ngon nhưng cay quá ko ăn nổi, giá thì đắt, cái câu “ăn Âm phủ – ngủ Thiên Đường” nói về du lịch Huế là một câu vớ vẩn, cần phải xóa ngay khỏi bản đồ du lịch, kẻo bọn Âm Thiên này đông khách quá mà sinh ra tinh vi, chả có gì đặc sắc.\nSáng hôm sau cả đoàn xuống thuyền, đi dọc sông Hương theo một tour đi 7 điểm du lịch, nhà vườn An Hiên, chùa Thiên Mụ, đền gì gì đó, 3 lăng Minh Mạng, Khải Định, Tự Đức. Đúng là một tour hành xác, giá cả tour là 120k/người, ko bao gồm vé vào cửa các điểm di tích, cơm trưa trên tàu, cơm trưa phải nói là cực kì dở ẹc, chán kinh khủng. Thời gian tại mỗi điểm thì rất hạn hẹp, vì đi theo cả đoàn 90 người mà, nói chung các bạn đi Huế thì đừng nên theo cái tour tiếc này làm gì, đi thăm các Lăng thì tự thuê xe máy mà đi cho lành. Ah có một điểm sáng trong ngày là đi ăn sáng ở 19 Lý Thường Kiệt, bún bò Huế, cũng hơi cay, nhưng mà trà đá rất xịn, một 1k một cốc rất là to và ngon, thơm – kiểu trà sen. Còn có bánh ít (bánh gai ăn 1 miếng) và bánh su xê tráng miệng. 3k một cái bánh.\nSau khi thoát khỏi cái tour hành xác, đói, rất đói, phi về quán gì đó ăn bánh bèo, bánh bột lọc, bánh lung tung xèng của Huế, mỗi loại ăn một cái, mình ko hợp ẩm thực Huế, chả thấy ngon gì, ăn lấy được :”\u0026gt; ngại quá :)) Tối thì thuê xe đạp, lượn lờ vào thành nội, rồi ra cafe Vĩ Dạ Xưa ngồi, quán đóng cửa rất sớm, 11h là đuổi khách rồi, nên chỉ ngồi đựơc có 1 tẹo, quán to, hoành tráng, trà ngon nhạc hay. Giá cả cũng dễ chịu.\nHôm đó ko về nhà ngay mà còn lượn lờ “phượt đêm” ở thành nội, rất sung sướng, gió mát , đường vắng, sạch sẽ, Huế nhỏ nên sạch và mát hơn HN rất nhiều, vì có sông Hương. Đấy là ban đêm thôi, còn ngày thì nóng cho thôi rồi.\nHôm thứ 3 là thuê xe đi Lăng Cô, qua đèo Hải Vân, ngắm biển xanh nắng chói, bờ biển đẹp thôi rồi, đứng trên đỉnh đèo, ngắm Đà Nẵng – thề có ngày sẽ tới Đà Nẵng ăn chơi :D. Biển Lăng Cô sạch và mát lạnh luôn, tắm ở đó xong về nhà bị cháy nắng đỏ hết vai, đen sì nữa 😀\nĐi từ Lăng Cô về, định ghé thôn Vĩ Dạ thăm nhà Hàn Mạc Tử – nhưng rất tiếc thôn Vĩ Dạ “lá trúc che ngang mặt chữ điền” giờ toàn thấy nhà cửa san sát, ko có tí ti thôn xóm gì cả, đành thất vọng đi về 😀 Tối thì ra quán cơm ở Nguyễn Huệ ăn tối, nói chung là rẻ, nhưng mà món hến xào làm mãi mới xong, ra tới nơi thì cả nhà ăn xong mất rồi, rất lãng phí 2 đĩa hến xào nhưng ko làm gì đựơc :(( Và bạn Dung sáng hôm sau thì bị đau bụng xanh mặt – nằm nhà cả sáng – tới nỗi mà buổi trưa không dám ăn gì ngoài cơm trắng 😀\nTổng kết lại là thành phố Huế rất nhỏ bé, các tài xế taxi và xích lô rất mến khách, giá cả ở Huế rẻ hơn HN. Nguyên nhân vì sao hệ số thị trường của HN và TPHCM phải là 1.4, huhu. keke. Ở Huế thì nên tranh thủ đi chơi vào buổi sáng sớm và đêm khuya, còn lại thì ở trong nhà tránh nắng 😀 :D. Ah, còn một điều hay ho nữa là ở Huế, khi mình ngồi ăn uống, không bị ăn xin, bán hàng rong tới làm phiền, cũng có bàn hàng rong, nhưng mà họ đứng ngoài chờ mình ăn xong rồi mới mời, mình ko mua họ cũng ko ép nài như ở HN.\nThực ra đi chơi, thi thoảng nhìn thấy cảnh nghèo, tự nhiên cứ có một cảm giác thấy mình rất là có lỗi 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/05/10/hu%E1%BA%BF-c%E1%BB%91-do-th%C6%A1-m%E1%BB%99ng/","summary":"\u003cp\u003esau bao nhiêu mong chờ thì cũng tới ngày đi chơi, chuyến đi xa nhất và lâu nhất từ bé tới giờ :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nchiều 29/4, hồi hộp, háo hức, hăm hở. 5h chiều lên taxi, đi ra 50 Yên Phụ, chỉ sợ muộn, 6h xe chạy mất, ai dè ra tới nơi là 6h kém, ngồi đợi chán chê ăn uống thoải mái, 7h xem mới chạy. Mà còn ko chạy ngay, rề rề ra cây xăng bơm xăng, và khách ở cây xăng lên xe, mấy bà chị mua vé chợ, nằm la liệt ở đầu xe và lối đi 🙁\u003cbr\u003e\nXe chạy, trời mưa, nằm trong xe khô ráo nhìn ra ngoài trời mưa gió, mọi người đi xe máy ướt át lạnh lẽo thật là khổ. Tới Ninh Bình thì một đoàn 18 mạng ầm ầm lên xe, 18 người mà gã trưởng đoàn cứ cãi là 17, đếm đi đếm lại, cuối cùng cũng “à 18”, %#$*(*#**$%)%. Nằm trên xe thì chị Ninh uống thuốc ngủ hay sao đó, ngủ im lìm, ko nói ko rằng 1 câu, Thu và em gái Thu thì bịt kín, cũng nằm im lìm ngủ ngoan như mèo, em Thúy thi thoảng vùng dậy – buồn nôn. Nhưng ko trầm trọng lắm. Còn bạn Dung – vì ốm cả tuần trước đó, lại còn nằm ngược, nhìn theo chiều xe chạy, thế là bệnh say xe càng trầm trọng, cái giống nôn vì say xe là rất khổ, ruột co thắt cồn cào, rất mệt.\u003cbr\u003e\nThôi ko kể chuyện say xe nữa, đại lọai là mệt mỏi vì xe cộ, nhưng tới Huế các bạn vẫn có sức lượn rất kinh, chỉ có điều là về sút mất vài kg, gầy và đen sì sì.\u003cbr\u003e\nCảm giác rất đặc biệt, khi đúng vào 30/4 – ngày lịch sử của dân tộc, được đi qua những địa danh lịch sử: đèo Ngang, sông Gianh, cầu Hiền Lương, ngắm con sông Bên Hải – vĩ tuyến 17 chia cắt đất nước 30 năm. Ngắm dãy Trường Sơn, nhìn gió cát trắng, hứng gió Lào của miền Trung nắng cháy. Vào Huế, được nhìn thấy dòng sông Hương – với cầu Tràng Tiền và cầu Phú Xuân, sông Hương xanh mát đôi bờ, là nơi hẹn hò lý tửơng của những đôi bạn trẻ, hehe. Đi taxi từ điểm đỗ của open bus về khách sạn, đi theo đường Lê Lợi, một bên là sông Hương, thích dã man, nhìn thấy Quốc học Huế uy nghi cổ kính, thật là hâm mộ bội phần, nhưng có điều không hiểu, tại sao trường Đồng Khánh lại đổi tên thành trường Hai Bà Trưng?\u003cbr\u003e\nHôm đầu tiên ở Huế, ăn món thịt luộc chấm tôm chua, bữa cuối cùng cũng ăn món đó, nói chung là ngon, dễ ăn trong mùa hè rực nắng.\u003cbr\u003e\n4 hôm ở Huế là 4 hôm nắng như điên luôn, chỉ có mấy hạt mưa của tối đầu tiên, còn lại là nắng lửa. Hôm 30/4 10h mới xuống ô tô, về khách sạn, nghỉ ngơi ăn uống, bia Huda Huế nhạt ơi là nhạt, uống hơi chán. Nhưng mà cũng phê, ngủ rất sướng, 3h ko muốn dậy, nhưng lịch là phải vào thăm thành Nội trong chiều 30 nên phải cố, hehe. Đông, khá là đông khách du lịch, thành nội Huế nói chung là đổ nát, đang được trùng tu tôn tạo, nhưng cơ bản mà nói thì mình thấy hơi bị thất vọng về thành quách của một kinh đô nước Việt – chỗ trùng tu xây mới thì xấu, chỗ thì cỏ mọc lên tận mái, các điện phía trong chỉ còn nền móng, đúng là “lâu đài bóng tịch dương”, lại còn có cả một sân tennis trong thành nội mới kinh chứ – ngày xưa vua Bảo Đại chơi tennis à? Ah mà trong đại nội, có rất nhiều cung, điện chỉ còn móng, mình tự hỏi không hiểu bọn khỉ nào đã phá hủy? Pháp, Mỹ hay Cộng sản? Dự là sau 1945, khi Pháp trở lại xâm lược – như trong Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán mô tả, để phục vụ việc chống Pháp, rất nhiều công trình xây dựng đã bị phá dỡ, giật đổ. Hay là bị xử lý trong vụ “cách mạng văn hóa” – chắc không phải, Huế trở vào là thuộc VNCH, nên ko ảnh hưởng bới “CMVH”.\u003cbr\u003e\nTối về đi ăn ở quán cơm Âm phủ, món ăn cũng bình thường – hơi cay, hai đĩa thịt gà rất ngon nhưng cay quá ko ăn nổi, giá thì đắt, cái câu “ăn Âm phủ – ngủ Thiên Đường” nói về du lịch Huế là một câu vớ vẩn, cần phải xóa ngay khỏi bản đồ du lịch, kẻo bọn Âm Thiên này đông khách quá mà sinh ra tinh vi, chả có gì đặc sắc.\u003cbr\u003e\nSáng hôm sau cả đoàn xuống thuyền, đi dọc sông Hương theo một tour đi 7 điểm du lịch, nhà vườn An Hiên, chùa Thiên Mụ, đền gì gì đó, 3 lăng Minh Mạng, Khải Định, Tự Đức. Đúng là một tour hành xác, giá cả tour là 120k/người, ko bao gồm vé vào cửa các điểm di tích, cơm trưa trên tàu, cơm trưa phải nói là cực kì dở ẹc, chán kinh khủng. Thời gian tại mỗi điểm thì rất hạn hẹp, vì đi theo cả đoàn 90 người mà, nói chung các bạn đi Huế thì đừng nên theo cái tour tiếc này làm gì, đi thăm các Lăng thì tự thuê xe máy mà đi cho lành. Ah có một điểm sáng trong ngày là đi ăn sáng ở 19 Lý Thường Kiệt, bún bò Huế, cũng hơi cay, nhưng mà trà đá rất xịn, một 1k một cốc rất là to và ngon, thơm – kiểu trà sen. Còn có bánh ít (bánh gai ăn 1 miếng) và bánh su xê tráng miệng. 3k một cái bánh.\u003cbr\u003e\nSau khi thoát khỏi cái tour hành xác, đói, rất đói, phi về quán gì đó ăn bánh bèo, bánh bột lọc, bánh lung tung xèng của Huế, mỗi loại ăn một cái, mình ko hợp ẩm thực Huế, chả thấy ngon gì, ăn lấy được :”\u0026gt; ngại quá :)) Tối thì thuê xe đạp, lượn lờ vào thành nội, rồi ra cafe Vĩ Dạ Xưa ngồi, quán đóng cửa rất sớm, 11h là đuổi khách rồi, nên chỉ ngồi đựơc có 1 tẹo, quán to, hoành tráng, trà ngon nhạc hay. Giá cả cũng dễ chịu.\u003cbr\u003e\nHôm đó ko về nhà ngay mà còn lượn lờ “phượt đêm” ở thành nội, rất sung sướng, gió mát , đường vắng, sạch sẽ, Huế nhỏ nên sạch và mát hơn HN rất nhiều, vì có sông Hương. Đấy là ban đêm thôi, còn ngày thì nóng cho thôi rồi.\u003cbr\u003e\nHôm thứ 3 là thuê xe đi Lăng Cô, qua đèo Hải Vân, ngắm biển xanh nắng chói, bờ biển đẹp thôi rồi, đứng trên đỉnh đèo, ngắm Đà Nẵng – thề có ngày sẽ tới Đà Nẵng ăn chơi :D. Biển Lăng Cô sạch và mát lạnh luôn, tắm ở đó xong về nhà bị cháy nắng đỏ hết vai, đen sì nữa 😀\u003cbr\u003e\nĐi từ Lăng Cô về, định ghé thôn Vĩ Dạ thăm nhà Hàn Mạc Tử – nhưng rất tiếc thôn Vĩ Dạ “lá trúc che ngang mặt chữ điền” giờ toàn thấy nhà cửa san sát, ko có tí ti thôn xóm gì cả, đành thất vọng đi về 😀 Tối thì ra quán cơm ở Nguyễn Huệ ăn tối, nói chung là rẻ, nhưng mà món hến xào làm mãi mới xong, ra tới nơi thì cả nhà ăn xong mất rồi, rất lãng phí 2 đĩa hến xào nhưng ko làm gì đựơc :(( Và bạn Dung sáng hôm sau thì bị đau bụng xanh mặt – nằm nhà cả sáng – tới nỗi mà buổi trưa không dám ăn gì ngoài cơm trắng 😀\u003cbr\u003e\nTổng kết lại là thành phố Huế rất nhỏ bé, các tài xế taxi và xích lô rất mến khách, giá cả ở Huế rẻ hơn HN. Nguyên nhân vì sao hệ số thị trường của HN và TPHCM phải là 1.4, huhu. keke. Ở Huế thì nên tranh thủ đi chơi vào buổi sáng sớm và đêm khuya, còn lại thì ở trong nhà tránh nắng 😀 :D. Ah, còn một điều hay ho nữa là ở Huế, khi mình ngồi ăn uống, không bị ăn xin, bán hàng rong tới làm phiền, cũng có bàn hàng rong, nhưng mà họ đứng ngoài chờ mình ăn xong rồi mới mời, mình ko mua họ cũng ko ép nài như ở HN.\u003cbr\u003e\nThực ra đi chơi, thi thoảng nhìn thấy cảnh nghèo, tự nhiên cứ có một cảm giác thấy mình rất là có lỗi 🙂\u003c/p\u003e","title":"Huế – cố đô thơ mộng"},{"content":"CV Writing by Tai Tran [slideshare id=149347\u0026amp;sc=no]\nView more presentations from Tai Tran\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/04/25/cv-writing-by-tai-tran/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www.slideshare.net/TaiTran/cv-writing-by-tai-tran\" title=\"CV Writing by Tai Tran\"\u003eCV Writing by Tai Tran\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e [slideshare id=149347\u0026amp;sc=no]\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eView more \u003ca href=\"http://www.slideshare.net/\"\u003epresentations\u003c/a\u003e from \u003ca href=\"http://www.slideshare.net/TaiTran\"\u003eTai Tran\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"CV Writing by Tai Tran"},{"content":"Mọi hôm cũng ko sao mà không hiểu sao hôm nay nhức đầu kinh khủng, càng về chiều càng nhức đầu. Đóng được dự án rồi mà sao ko thoải mái nhỉ, keke. Chắc tại sáng ngồi nghe nghiệp vụ, chiều ngồi nghe nghiệp vụ, suốt ngày bảo hành, chóng cả mặt,\nmà xin thông báo, dự án đã được bổ sung thêm một người, tớ giờ làm PM của dự án có 2 người rồi đấy, kể ra có cả ku Đức béo nữa, nhưng mà chắc mình sẽ bàn với các sếp, để nó làm PM Bảo hành VTC, mình ôm cả 2 con có mà chết sớm :-s\nChú Hứa vẫn về HD, chẳng có ai nấu cơm cho mình ăn, hôm nay lại mệt nên trưa ăn phở xào, tối ăn xôi, cũng chán. Ngày ngày đi làm, việc nọ việc kia, tối về cũng ôm lap. Ngẫm đi ngẫm lại, có lẽ chỉ còn lấy công việc làm niềm vui.\nSếp Cường hôm qua trong buổi nói chuyện với bss có kể là sếp đi công tác ở Đức, gọi điện trên xe ô tô, đi qua một vùng sóng yếu bị rớt mạng, thế là ngay sau đó có tin nhắn xin lỗi của mạng, và cộng tiền vào tài khoản để gọi lại. Xong sếp trăn trở là bao giờ hệ thống BCCS của viettel mới bắt kịp thế giới 🙂 Cứ ngày ngày tháng tháng chạy theo các yêu cầu của VTT, không còn tự tư duy sáng tạo, đại loại ý sếp thế. Hồi xưa sếp Hùng trong một buổi nói chuyện cầu truyền hình, cũng có thắc mắc là tại cửa hàng của Viettel lại đông thế, đông kinh khủng, lúc nào cũng đông, khách hàng nhiều mà dịch vụ hay lỗi thì đông người ra thắc mắc khiếu nại, thường là thế 😀\nBình luận (1) Gordon — 2011-04-21 15:26\nĐông vì từ ngày làm cái thủ tục đăng kí thuê bao trả trước nó mọc ra nhiều công việc giấy tờ quá, các giao dịch viên không kịp xử lý. Rồi những ca thắc mắc ăn vạ mè nheo của các thuê bao trả sau Chí Phèo, rất chi là mệt mỏi \u0026amp; bực mình\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/04/21/kha-la-m%E1%BB%87t/","summary":"\u003cp\u003eMọi hôm cũng ko sao mà không hiểu sao hôm nay nhức đầu kinh khủng, càng về chiều càng nhức đầu. Đóng được dự án rồi mà sao ko thoải mái nhỉ, keke. Chắc tại sáng ngồi nghe nghiệp vụ, chiều ngồi nghe nghiệp vụ, suốt ngày bảo hành, chóng cả mặt,\u003cbr\u003e\nmà xin thông báo, dự án đã được bổ sung thêm một người, tớ giờ làm PM của dự án có 2 người rồi đấy, kể ra có cả ku Đức béo nữa, nhưng mà chắc mình sẽ bàn với các sếp, để nó làm PM Bảo hành VTC, mình ôm cả 2 con có mà chết sớm :-s\u003cbr\u003e\nChú Hứa vẫn về HD, chẳng có ai nấu cơm cho mình ăn, hôm nay lại mệt nên trưa ăn phở xào, tối ăn xôi, cũng chán. Ngày ngày đi làm, việc nọ việc kia, tối về cũng ôm lap. Ngẫm đi ngẫm lại, có lẽ chỉ còn lấy công việc làm niềm vui.\u003cbr\u003e\nSếp Cường hôm qua trong buổi nói chuyện với bss có kể là sếp đi công tác ở Đức, gọi điện trên xe ô tô, đi qua một vùng sóng yếu bị rớt mạng, thế là ngay sau đó có tin nhắn xin lỗi của mạng, và cộng tiền vào tài khoản để gọi lại. Xong sếp trăn trở là bao giờ hệ thống BCCS của viettel mới bắt kịp thế giới 🙂 Cứ ngày ngày tháng tháng chạy theo các yêu cầu của VTT, không còn tự tư duy sáng tạo, đại loại ý sếp thế. Hồi xưa sếp Hùng trong một buổi nói chuyện cầu truyền hình, cũng có thắc mắc là tại cửa hàng của Viettel lại đông thế, đông kinh khủng, lúc nào cũng đông, khách hàng nhiều mà dịch vụ hay lỗi thì đông người ra thắc mắc khiếu nại, thường là thế 😀\u003c/p\u003e","title":"Khá là mệt"},{"content":"Ah thực ra, nếu giỏi, thì cơ bản là sẽ giàu. Còn giỏi mà không giàu thì chưa giỏi lắm. Mình nói thật.\nDạo này mình khổ lắm, nhưng thôi ko muốn than, kaka. Làm việc ko khoa học quả là rất khổ, kiểu tự mua việc vào thân. Không trách ai được, trách mình trước thôi. Máy ảnh từ hôm đi Ba Vì về nằm im lìm trong hộp. Không có thời gian mà sờ vào nữa.\nThôi ra ngoài oánh cờ đây, có gì tối về viết tiếp.\nBình luận (1) huypv — 2011-04-15 15:27\nBuôn gì, cho bạn hùn vốn với :)) Nghe nói buôn lậu với buôn ma túy nhanh giàu lắm =P~, nhưng mà lại dễ vào tù 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/04/15/mu%E1%BB%91n-giau-thi-ph%E1%BA%A3i-di-buon-toi-th%E1%BB%81/","summary":"\u003cp\u003eAh thực ra, nếu giỏi, thì cơ bản là sẽ giàu. Còn giỏi mà không giàu thì chưa giỏi lắm. Mình nói thật.\u003cbr\u003e\nDạo này mình khổ lắm, nhưng thôi ko muốn than, kaka. Làm việc ko khoa học quả là rất khổ, kiểu tự mua việc vào thân. Không trách ai được, trách mình trước thôi. Máy ảnh từ hôm đi Ba Vì về nằm im lìm trong hộp. Không có thời gian mà sờ vào nữa.\u003cbr\u003e\nThôi ra ngoài oánh cờ đây, có gì tối về viết tiếp.\u003c/p\u003e","title":"Muốn giàu thì phải đi buôn, tôi thề"},{"content":"– Lâu lắm mới vào được mạng để viết blog, thổi bụi cho bớt rêu mốc.\n– Dạo này mình đang làm quản trị dự án. Chưa làm bao giờ, chẳng có kinh nghiệm, quản lý bản thân, công việc không tốt, trễ lịch 2 lần rồi. Ngay từ hồi làm ở VNComputing mình đã quản lý bản thân không tốt, giờ vẫn chưa khá hơn bao nhiêu. Rất nguy.\n– Hôm nay đáng ra phải ký biên bản nghiệm thu, nhưng lại phát sinh một lỗi, chán thế chứ, nhức đầu thật. Lúc chiều Hoàng béo rủ đi xem ra mắt xe exciter 2011, nghe rock. Hí hửng tới xem thử. Nhạt nhẽo chán phèo. Phí công đi.\n– Có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Mình chẳng hiểu gì cả.\n– Dạo này giá cả đắt đỏ, phải sống thế nào đây, cách đây 2 năm, lúc mới mang xe máy xuống, mình đổ xăng chỉ 20k, giờ 50k còn chưa đầy bình, thật kinh khủng. Cuộc sống sẽ trôi về đâu giữa thời bão giá này?\nBình luận (2) bongtoi_lucbinhminh — 2011-04-09 17:58\nvẫn như mọi người đang sống , đang cố sống trong lạm phát để học tập , để làm việc và cũng cảnh giác cao độ với những cú lừa cũ nhưng với hình thức mới\nHoàng Nguyễn — 2011-04-25 13:38\nNhớ nhá :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/04/09/d%E1%BA%A1o-nay-b%E1%BA%A1n-th%E1%BA%BF-nao/","summary":"\u003cp\u003e– Lâu lắm mới vào được mạng để viết blog, thổi bụi cho bớt rêu mốc.\u003cbr\u003e\n– Dạo này mình đang làm quản trị dự án. Chưa làm bao giờ, chẳng có kinh nghiệm, quản lý bản thân, công việc không tốt, trễ lịch 2 lần rồi. Ngay từ hồi làm ở VNComputing mình đã quản lý bản thân không tốt, giờ vẫn chưa khá hơn bao nhiêu. Rất nguy.\u003cbr\u003e\n– Hôm nay đáng ra phải ký biên bản nghiệm thu, nhưng lại phát sinh một lỗi, chán thế chứ, nhức đầu thật. Lúc chiều Hoàng béo rủ đi xem ra mắt xe exciter 2011, nghe rock. Hí hửng tới xem thử. Nhạt nhẽo chán phèo. Phí công đi.\u003cbr\u003e\n– Có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Mình chẳng hiểu gì cả.\u003cbr\u003e\n– Dạo này giá cả đắt đỏ, phải sống thế nào đây, cách đây 2 năm, lúc mới mang xe máy xuống, mình đổ xăng chỉ 20k, giờ 50k còn chưa đầy bình, thật kinh khủng. Cuộc sống sẽ trôi về đâu giữa thời bão giá này?\u003c/p\u003e","title":"Dạo này bạn thế nào?"},{"content":"Cuối tuần mệt, ốm rồi.\nHaiz\nMuốn mua máy ảnh quá:\nhttp://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=74178\nhttp://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=73791\nNHƯNG MÀ PHẢI KÌÊM CHẾ, 🙁\nBình luận (4) thaiph — 2011-03-27 11:13\nTHỰC SỰ LÀ KHI BUỒN , MỆT MÌNH RẤT HAY MUA SẮM LINH TINH 🙁\nMiso — 2011-03-30 15:03\nKiềm chế gì mà thấy bác hẹn xem máy với người ta rồi kìa =))\nMiso — 2011-04-04 09:41\nBác ơi, mua ống Pentax ở đâu bây giờ? Mấy ống Pentax-m 50mm f/1.4 hoặc 1.7 ý.\nEm mua xừ nó con máy fim Pentax rồi bác ạ :))\nthaiph — 2011-04-05 04:08\ntrên xóm nhiều phết đấy bác ạ, có một em gái dễ thương đang bán cả bộ kx, kit kx, pentax-m 50 1.4, em nghĩ bác có thể mua được 50 1.4 với giá 1tr 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/27/m%E1%BB%87t-3/","summary":"\u003cp\u003eCuối tuần mệt, ốm rồi.\u003cbr\u003e\nHaiz\u003cbr\u003e\nMuốn mua máy ảnh quá:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=74178\"\u003ehttp://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=74178\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=73791\"\u003ehttp://xomnhiepanh.com/index.php?mod=raovat\u0026amp;act=detail\u0026amp;id=73791\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNHƯNG MÀ PHẢI KÌÊM CHẾ, 🙁\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethaiph\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-03-27 11:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTHỰC SỰ LÀ KHI BUỒN , MỆT MÌNH RẤT HAY MUA SẮM LINH TINH 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-03-30 15:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKiềm chế gì mà thấy bác hẹn xem máy với người ta rồi kìa =))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-04-04 09:41\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBác ơi, mua ống Pentax ở đâu bây giờ? Mấy ống Pentax-m 50mm f/1.4 hoặc 1.7 ý.\u003cbr\u003e\nEm mua xừ nó con máy fim Pentax rồi bác ạ :))\u003c/p\u003e","title":"Mệt"},{"content":"Mấy hôm nay cái laptop yêu quý liên tục bị lỗi màn hình xanh (blue screen), rất kinh hoàng :-s, tối chạy ra Nam Phong PC hỏi han xem có phải do lỗi ram, thì các nhân viên sửa chữa ở đó kêu là không phải đâu, do xung đột phần mềm, lỗi hệ điều hành thôi. Mình cũng hi vọng thế, windows 7 N pro của mình đã báo not genius từ lâu, nhưng ngại cài lại, nên định mua key, hôm nay phải thần tốc đi gửi tiền và nhận key, hì hục một lúc thì cũng active được, thế là cái thông báo khó chịu đã biến mất và đã đặt được hình nền, không bị đen xì xấu xí. Nhưng vẫn bị màn hình xanh :-ss Đúng là kinh hoàng 😐\nNếu dùng ubuntu thì cũng được, cơ mà blackberry thì chơi với ubuntu làm sao 🙁 Dung win 7 quen rồi nữa :”\u0026gt;\nTừ xưa thì điện thoại mình đã có bluetooth, nhưng hôm nay mới thử kết nối với máy tính, căn bản thử chức năng của em BB tí, kết nối rất ngon, sướng, truyền file các thứ ko cần dây, cảm giác phê thật ;))\nAh em pin của 9630 tự nhiên hôm nay xuống chậm kinh khủng, bình thường như hai hôm đầu, tối sạc đầy, để qua đêm, tới sáng là chỉ còn 85 90% tới trưa thì chỉ còn 80%, nhưng hôm nay tới 10h trưa mà vẫn thấy 100%, xem BBControl thì thấy 98%, lo lắng vãi, sợ tính năng báo pin bị die : )) Hóa ra không phải, chiều nay đã thử dùng tẹt và pin đã xuống bình thường. Chứng tỏ viên pin này khá ổn 😛 TrekBuddy bắt GPS cũng rất thần sầu nữa 😡 Nói chung 9630 chưa thấy vấn đề gì, keke, ngon!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/26/lam-ch%E1%BB%A7-thi%E1%BA%BFt-b%E1%BB%8B/","summary":"\u003cp\u003eMấy hôm nay cái laptop yêu quý liên tục bị lỗi màn hình xanh (blue screen), rất kinh hoàng :-s, tối chạy ra Nam Phong PC hỏi han xem có phải do lỗi ram, thì các nhân viên sửa chữa ở đó kêu là không phải đâu, do xung đột phần mềm, lỗi hệ điều hành thôi. Mình cũng hi vọng thế, windows 7 N pro của mình đã báo not genius từ lâu, nhưng ngại cài lại, nên định mua key, hôm nay phải thần tốc đi gửi tiền và nhận key, hì hục một lúc thì cũng active được, thế là cái thông báo khó chịu đã biến mất và đã đặt được hình nền, không bị đen xì xấu xí. Nhưng vẫn bị màn hình xanh :-ss Đúng là kinh hoàng 😐\u003cbr\u003e\nNếu dùng ubuntu thì cũng được, cơ mà blackberry thì chơi với ubuntu làm sao 🙁 Dung win 7 quen rồi nữa :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nTừ xưa thì điện thoại mình đã có bluetooth, nhưng hôm nay mới thử kết nối với máy tính, căn bản thử chức năng của em BB tí, kết nối rất ngon, sướng, truyền file các thứ ko cần dây, cảm giác phê thật ;))\u003cbr\u003e\nAh em pin của 9630 tự nhiên hôm nay xuống chậm kinh khủng, bình thường như hai hôm đầu, tối sạc đầy, để qua đêm, tới sáng là chỉ còn 85 90% tới trưa thì chỉ còn 80%, nhưng hôm nay tới 10h trưa mà vẫn thấy 100%, xem BBControl thì thấy 98%, lo lắng vãi, sợ tính năng báo pin bị die : )) Hóa ra không phải, chiều nay đã thử dùng tẹt và pin đã xuống bình thường. Chứng tỏ viên pin này khá ổn 😛 TrekBuddy bắt GPS cũng rất thần sầu nữa 😡 Nói chung 9630 chưa thấy vấn đề gì, keke, ngon!\u003c/p\u003e","title":"Làm chủ thiết bị"},{"content":"Câu chuyện bắt đầu bằng một bài viết, đọc ở đây. Được đăng tải trên ICTnews và loan truyền rộng rãi trên facebook cũng như linkhay, tạo nên một làn sóng căm phẫn mạnh mẽ – đối với tác phong cũng như thái độ của nhân viên bảo hành của HTC. Tất nhiên là phải căm phẫn rồi, đọc không tức mới là lạ, và phải phản ứng mạnh mẽ chứ, của một đống tiền, ai đảm bảo là sau này bản thân mình – hoặc người thân của mình, không gặp tình huống tương tự, nên phải đấu tranh mạnh mẽ vì quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng.\nVà khá nhanh chóng, HTC Việt Nam đã có phản ứng, đọc tại đây, rất hoan nghênh tinh thân hợp tác và lắng nghe ý kiến người sử dụng của HTC, sai sót là chuyện khó tránh khỏi, quan trọng là biết tiếp thu và khắc phục sửa chữa khuyết điểm, không bảo thủ và cố chấp. Nếu làm tốt vụ này, HTC sẽ tự dưng nổi tiếng và thương hiệu sẽ mạnh lên, còn nếu làm không tốt, thì coi như đã tự quay lưng với một thị trường mà đến cả Rolls-royce cũng phải mở văn phòng đại diện như Việt Nam ;))\nChuyện sản phẩm hỏng và bảo hành là điều đương nhiên, chẳng thế mà từ hồi vào VT tới giờ mình vẫn đang phải vật vã với phần mềm quản lý bảo hành cho hệ thống bán lẻ của VT, và chuyện nhân viên của một hãng làm ăn lấc cấc, thiếu trách nhiệm cũng là thường xuyên, thay vì về ôm gối khóc ròng, phải la làng, la càng to càng hiệu quả : )). Như hồi mình đi cùng bạn Phương Hiền đi bảo hành pin của cái laptop mua tại maytinhxachtaymy, tới nơi thì bọn đó chả hiểu nói lý do gì đó từ chối bảo hành. Đi về, tức quá, mình lên ddth.com làm một bài chửi bới than vãn chất lượng dịch vụ của công ty đó, thế là có nhân viên vào liên hệ hỗ trợ đổi pin mới ;))\nBình luận (1) Hoàng Nguyễn — 2011-03-26 18:59\nChung tình cảnh tương tự với Trần Anh và Asus :))\nNói ngon ngọt không nghe, “Thế giờ thích nói chuyện với tôi hay nói chuyện với báo chí?” là ngon ngay =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/26/htc-va-chuy%E1%BB%87n-b%E1%BA%A3o-hanh-thi%E1%BA%BFt-b%E1%BB%8B/","summary":"\u003cp\u003eCâu chuyện bắt đầu bằng một bài viết, đọc \u003ca href=\"http://www.ictnews.vn/Home/Cau-chuyen-cua-ban/Phat-cau-vi-bao-hanh-dien-thoai-HTC/2011/03/2MSVC8473802/View.htm\"\u003eở đây\u003c/a\u003e. Được đăng tải trên ICTnews và loan truyền rộng rãi trên facebook cũng như linkhay, tạo nên một làn sóng căm phẫn mạnh mẽ – đối với tác phong cũng như thái độ của nhân viên bảo hành của HTC. Tất nhiên là phải căm phẫn rồi, đọc không tức mới là lạ, và phải phản ứng mạnh mẽ chứ, của một đống tiền, ai đảm bảo là sau này bản thân mình – hoặc người thân của mình, không gặp tình huống tương tự, nên phải đấu tranh mạnh mẽ vì quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng.\u003cbr\u003e\nVà khá nhanh chóng, HTC Việt Nam đã có phản ứng, đọc \u003ca href=\"http://linkhay.com/note3513676/huyen\"\u003etại đây\u003c/a\u003e, rất hoan nghênh tinh thân hợp tác và lắng nghe ý kiến người sử dụng của HTC, sai sót là chuyện khó tránh khỏi, quan trọng là biết tiếp thu và khắc phục sửa chữa khuyết điểm, không bảo thủ và cố chấp. Nếu làm tốt vụ này, HTC sẽ tự dưng nổi tiếng và thương hiệu sẽ mạnh lên, còn nếu làm không tốt, thì coi như đã tự quay lưng với một thị trường mà đến cả Rolls-royce cũng phải mở văn phòng đại diện như Việt Nam ;))\u003cbr\u003e\nChuyện sản phẩm hỏng và bảo hành là điều đương nhiên, chẳng thế mà từ hồi vào VT tới giờ mình vẫn đang phải vật vã với phần mềm quản lý bảo hành cho hệ thống bán lẻ của VT, và chuyện nhân viên của một hãng làm ăn lấc cấc, thiếu trách nhiệm cũng là thường xuyên, thay vì về ôm gối khóc ròng, phải la làng, la càng to càng hiệu quả : )). Như hồi mình đi cùng bạn Phương Hiền đi bảo hành pin của cái laptop mua tại maytinhxachtaymy, tới nơi thì bọn đó chả hiểu nói lý do gì đó từ chối bảo hành. Đi về, tức quá, mình lên ddth.com làm một bài chửi bới than vãn chất lượng dịch vụ của công ty đó, thế là có nhân viên vào liên hệ hỗ trợ đổi pin mới ;))\u003c/p\u003e","title":"HTC và chuyện bảo hành thiết bị"},{"content":"Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ…\n“Anh đừng xoá tin nhắn này đi nhé! Em….là một người rất thích anh. Em sẽ chỉ nhắn tin thôi, mỗi ngày chỉ một tin. Anh không trả lời cũng được. Vậy nên anh đừng xoá tin nhắn này nhé!”\nAnh khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn này. Bình thường những cô gái muốn tấn công anh thì rất nhiều nhưng anh chưa thấy kiểu tấn công trẻ con như thế này bao giờ.\nNhưng bất ngờ cũng có nhiều kiểu, kiểu của anh là chỉ bất ngờ trong 5 giây. Bất ngờ vậy chứ không có nghĩa là sẽ quan tâm đến nó.\nMột cô gái mà chỉ dám đứng từ xa nhìn người mình yêu và chỉ có can đảm để nhắn tin giấu mặt thì cũng chỉ là một cô gái một là nhút nhát, hiền lành quá; hai là quá tự ti, thiếu bản lĩnh. Mà cả hai dạng này anh đều không có hứng thú.\nLà một kỹ sư xuất thân từ trường xây dựng nhưng anh không có vẻ khô cứng của một con người làm kỹ thuật mà lại có dáng vẻ đào hoa của một chàng công tử.\nMà thực ra thì anh đích thực là một công tử còn gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong sung sướng, được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Là con trai độc nhất trong gia đình, con giám đốc công ty…..con đường tương lai đã không có gì phải suy nghĩ. Bên cạnh đó, anh lại còn được thừa hưởng nét đẹp trai của bố nên từ khi học cấp 3 anh đã có rất nhiều mối quan hệ – những mối quan hệ rất thoải mái và không phải suy nghĩ nhiều. Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ. Nói chung là anh chưa bao giờ phải suy nghĩ về chuyện bạn gái.\nNói anh tự tin vào bản thân cũng đúng ….mà thực chất là còn có phần tự kiêu nữa……nhất là trong chuyện yêu đương…..\n—————————-\n“Hôm nay anh đi làm có bị ướt không vậy? Tự nhiên trời mưa to quá nhỉ? Em đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa đây! Chẳng nhìn thấy gì cả! Chỉ là một màu đen thui thôi. Nhưng em vẫn thấy hay!”\nGiống hôm qua. Một tin nhắn được gửi đến và cũng vào lúc 11h. Là số máy đó!\nAnh nhìn qua và nghĩ :” Cô gái này đúng là hơi có vấn đề rồi đó. Nhìn mưa tối thui mà thấy hay, đường bẩn chết được, hỏng cả bộ đồ mới của mình….”\nVà anh tiếp tục làm việc. Không trả lời tin nhắn. Không phải là quá đáng. Anh chỉ thực hiện điều mà cô nói..\n“Hôm nay tâm trạng anh có tốt không? Hôm nay em thấy không vui chút nào cả! Tại có vài chuyện làm em bực mình. Nhưng sau khi kéo miệng ra, lè lưỡi rồi nhìn vào gương em thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Hôm trước em xem phim thấy vậy nên bắt chước. Chỉ không ngờ nó có hiệu quả. Nếu khi nào thấy không vui anh hãy thử xem sao nhé”\n11h. Đây là tin nhắn thứ năm. Ngày thứ năm.\nNhưng thật trùng hợp. Hôm nay anh đang vô cùng bực mình đây.\nSáng nay vừa cãi nhau với sếp về chuyên môn.\nDạo này công ty đã nhiều việc lại càng nhiều hơn vì mới có vài nhân viên mới vào làm việc. Phải hướng dẫn họ. Ai bận thì cũng hay cáu. Và trong nghề này thì việc tranh luận về nghiệp vụ chỉ là chuyện cơm bữa.\nNhưng sao mọi người lại cứ quá để tâm đến cái “chức” con trai giám đốc của anh thế nhỉ? Thái độ cứ như là không phải anh đúng nhưng vì anh là con giám đốc nên anh đúng.\nĐiều đó làm anh càng bực mình hơn….thấy khó chịu trong người nữa…\nLấy tay kéo miệng xuống, lè lưỡi rồi nhìn vào gương. Cái gì vậy??? Chắc mệt quá điên rồi “Mình mà cũng có lúc ngớ ngẩn vậy à?” _ anh thầm nghĩ và thấy buồn cười mình quá.\nNhưng đúng là tâm trạng đã đỡ hơn một chút…\n————————————\n“Hôm nay là ngày Ngưu Lang – Chức Nữ gặp nhau theo truyền thuyết của Trung Quốc đấy! Anh có thấy đó là một tình yêu đẹp không? Em thì không thích câu chuyện này chút nào?Cả năm chỉ có thể gặp nhau được có một lần! Đau khổ chết được. Nhưng dù sao em vẫn chúc họ sẽ hạnh phúc”\nĐúng là ngớ ngẩn thật. Truyền thuyết mà cứ làm như thật vậy! Anh vô tình mỉm cười lúc đọc tin nhắn mà bản thân cũng không biết.\nĐây là tin nhắn thức 10 và lần nào cũng là vào 11h đêm. Anh vẫn không hề nhắn tin lại.\n—————\nĐã 2 ngày không có tin nhắn. Hôm nay là ngày thứ 3. Bây giờ là 10h45p.\n“Không nhắn càng tốt! Đỡ có người làm phiền. Nhưng mà con nhỏ này bất lịch sự quá! Tự tiện nhắn tin cho người khác, giờ lại tự tiện không nhắn. Ít ra cũng phải báo cho người ta chứ…”\nNếu tính đúng ra thì hôm nay đã là hôm thứ 16 rồi…\n“Mà kể ra thì mình đúng là đào hoa thật. Trong số nhân viên mới lại có người thích mình. Con nhỏ đó cứ nhìn trộm mình suốt. Có lẽ tưởng mình không biết. Trông con nhỏ đó nhút nhát quá. Chẳng dám nói điều gì. Nhưng trà mà cô ta pha thì cũng ngon đó chứ….”\nAnh miên man nghĩ…\nTít…tít… có tin nhắn\nAnh cầm lấy máy xem:\n“Chắc anh đang thấy thoải mái vì em không còn làm phiền nữa đúng không? Xin lỗi nha nhưng em không làm anh vui lâu được rồi. Hai ngày rồi em cứ uống thuốc cảm vào là lại buồn ngủ và ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy đã 1h sáng rồi. Không nhắn tin được cho anh làm em thấy buồn lắm nên hôm nay phải chờ nhắn tin cho anh xong mới dám uống thuốc. Hì hì”\nVậy là cô ấy bị cảm. Lại còn làm mặt cười nữa! Không hiểu sao anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn này….\n——————-\n“Hôm nay là sinh nhật anh đúng không? Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Anh có điều ước nào muốn thực hiện không? Em sẽ ước nguyện cùng anh. Hai người dù sao vẫn hơn một người mà.\nAnh hãy luôn thật hạnh phúc nhé”\n11h và là tin nhắn thứ 25.\nHôm nay là sinh nhật anh. Nếu không phải đang vướng vào công việc phải hoàn thành sớm thì giờ này anh đang say sưa với lũ bạn rồi. Chắc không nhận nổi tin nhắn này đâu.\nHôm nay là sinh nhật anh. Sáng nay anh thấy có một chậu hoa trên bàn cùng với lời thiếp chúc sinh nhật. Thật ra anh không phải người lãng mạn, yêu hoa nhưng anh vẫn thấy khá vui. Chắc là của cô gái đồng nghiệp mới. Sáng nào cô cũng pha cho anh một ly trà đào rất thơm.\nBây giờ thì việc nhận được tin nhắn hàng ngày vào lúc 11h tối đã trở thành một thói quen của anh. Nhưng đôi lúc anh cũng cảm thấy lạ. Tại sao cô gái đó lại có đủ kiên nhẫn để nhắn tin cho anh hàng ngày mà không cần một lần hồi đáp.\nTình cảm của cô ấy dành cho anh nhiều vậy à? Hay chỉ là một trò chơi tâm lý, cô ấy đang chờ anh tự chui vào chiếc lồng tình cảm mà cô ấy giăng sẵn.\nNhưng tự đáy lòng anh vẫn cảm nhận được những tin nhắn của cô ấy là rất thật lòng. Là tình cảm của cô ấy. Không muốn thừa nhận những nó làm anh thấy vui và ấm lòng, cũng giống như ly trà đào buổi sáng vậy……\nAnh cầm máy và sau một hồi lượng lự anh bấm lại “Cảm ơn”\nChờ 5p rồi 10p vẫn không có hồi âm.\nMong ước một tình yêu…\n———————————–\n“Hôm qua anh nhắn tin lại làm em vui đến không ngủ nổi . Sáng ra em đã đánh vỡ một cái cốc rồi. Người cứ lâng lâng như trên mây. Em phải cảm ơn anh mới đúng. Vậy là anh vẫn đọc tin nhắn của em. Nhưng vì đã hứa mỗi ngày chỉ gửi một tin nhắn nên em không dám gửi lại. Em là người đặt ra quy định mà. Phải biết giữ lời chứ..”\nTin nhắn thứ 26. Không rõ là cô ấy nói thật hay chơi. Có phải vui vậy không? Nghe hơi cường điệu quá đó.Nhưng anh vẫn cảm thấy vui vui…\nNhưng rồi anh lại thấy tò mò. Cô gái này là ai vậy? Nghe thì có vẻ biết rất rõ về anh. Biết cả những việc anh đang làm và gặp phải. Cô ấy theo sát anh vậy à? Có khi nào là người anh quen không?\nAnh suy nghĩ và chợt à lên…Hay cô ấy chính là cô gái trà đào??? Là cô gái nhút nhát đó…\nChuyện đời lạ thật đấy. Sao giờ anh cứ phải suy nghĩ về cô ấy trong khi trước đó anh đã từng không thèm coi người gửi tin nhắn đó ra kí lô nào???\n————————————-\n“Hôm nay trời nắng quá nhỉ? Anh mà phải ra công trình thì nhớ đội mũ với nhé. Đầu em đang đau chỉ vì tội ngại đội mũ đây. Nhưng tối nay sao rất sáng. Thời tiết về đêm thật dễ chịu….”\nTin nhắn thứ 33. Anh thấy lo cho cô. “Cô ấy không sao chứ?”\nAnh đã vô thức nhắn lại: “Cô cũng nhớ lần sau phải đội mũ đấy. Uống thuốc rồi ngủ đi.”\nKhác với lần trước , 5p sau có tin nhắn trả lời\n“Bây giờ em đang đau đầu quá nên không nhớ gì cả. Em chỉ nhắn thêm một tin này nữa thôi. Em thấy đỡ đau nhiều rồi! Cảm ơn anh nha!!!”\nThật là một cô gái kì lạ.\nĐã hơn một tháng rồi…..\n“Nếu cô gái này chính là cô nàng trà đào nhút nhát không dám ngẩng mặt lên khi nói chuyện với mình thì sao nhỉ?? Dám là cô ấy lắm!\nVậy Mình có ích kỉ quá không nhỉ khi không yêu cô ấy nhưng vẫn nhận tình cảm của cô ấy như vậy? Nhưng thực sự cô gái này không phải mẫu người của mình. Chỉ là mình thích sự nhẹ nhàng và ấm áp này thôi. Có lẽ cô ấy cũng biết điều đó. Cô ấy hiểu mình như vậy mà.”\nAnh tự trấn an mình như vậy.\n———————-\nDạo này anh đang cặp kè với một cô nàng đẹp nhất nhì công ty. Cô nàng có một vẻ đẹp bốc lửa, rất nhiều kẻ nhìn anh với ánh mắt ghen tỵ. Tất nhiên anh cũng phải bỏ chút công sức. Tất nhiên anh đang rất vênh váo…….\nHôm nay ở cơ quan anh giáp mặt với cô nàng trà đào đó. Lần đầu tiên nhìn kĩ mới thấy cô ấy có đôi mắt rất sáng rất đẹp nhưng bị mớ tóc che mất. Chắc là cô ấy vẫn chưa biết là anh đã phát hiện ra đâu nhỉ? Chính là cô ấy rồi. Cô ấy lại dùng chính điện thoại của mình nữa chứ. Hơi ngây thơ đó. Chắc không nghĩ anh sẽ để tâm tìm xem ai là người nhắn tin….\nTừ lúc biết rằng cô nàng này chính là cô nàng nhắn tin cho anh, anh hay để ý đến cô. Cô là một người luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người, làm việc cũng rất có trách nhiệm, chỉ mỗi tội nhát quá, thường không dám nhìn thẳng vào mắt người khác và cũng chẳng bao giờ to tiếng với ai. Những cô gái như vậy thời này hiếm lắm à.\nNhưng chỉ mang lại cảm giác tội nghiệp cho anh thôi. Những cô gái yêu đuối không có sức tấn công lẫn phòng vệ. Sống ở thời này dễ bị thiệt thòi lắm…..\n“Anh có đang làm việc không vậy. Em đang ngồi nhìn trăng và nghĩ ngợi vẩn vơ. Em thấy Hằng Nga ở trên cung trăng chắc là rất cô đơn. Cả chú Cuội nữa…Dù được ở một nơi rất đẹp nhưng cô đơn vậy thì vẫn buồn lắm…. Anh có nghĩ vậy không?”\nTin nhắn thứ 45. Cô nàng này đúng là một người hay mơ mộng. Toàn nghĩ ngợi vẩn vơ….\nNhưng nụ cười của cô ấy cũng dễ thương lắm……..sáng nay anh đã thấy cô ấy cười.\nCô ta không biết rằng anh đã biết. Cảm giác này cũng hay nhỉ? Anh là người nắm đằng chuôi ….\nAnh không thích làm người bị động đâu……\nTrà đào cho người yêu dấu…\nSáng nay có chuyện động trời. Cô nàng trà đào nhút nhát đó lại dám to tiếng, người mà cô ấy to tiếng lại chính là người đang cặp kè với anh. Nghe bảo hai người to tiếng với nhau trong nhà vệ sinh nữ. Lúc anh đi đến chỉ thấy cô nàng bỏ đi , không khóc như anh tưởng, chỉ là một gương mặt kiên quyết, nhìn thẳng vào mặt anh…..\nChẳng hiểu có chuyện gì. Hỏi thì cô nàng đó chỉ nói” Con nhỏ đó yêu anh đấy. Thật là…không biết thân phận của mình”\nTự nhiên anh cảm thấy bực mình kinh khủng! Cô ta thì hiểu gì về cô ấy mà nói vậy chứ?\n“Em cũng xem lại mình đi.”\nKhông hiểu sao anh lại đứng về phía cô nàng nhút nhát đó. Anh không tin rằng cô ấy lại gây sự nếu không có lý dó. Một niềm tin vô cớ nhỉ?\nHay do hàng ngày anh đều quan sát cô ấy….anh cũng đâu có hiểu được gì mấy về cô ấy. Nhưng anh lại có thể khẳng định được…..\n“Tình yêu là gì nhỉ? Em nghĩ là người trong cuộc cũng không thể hiểu nổi đâu nhỉ? Có phải bất kì Ai cũng mong có được một tình yêu thực sự, một tình yêu cho cuộc đời mình? Có phải vậy không? Hay chỉ mình em nghĩ vậy? Hay rốt cuộc tình yêu chỉ là sự trao đổi và lựa chọn phù hợp”\nTin nhắn thứ 50. Tâm trạng của cô nàng đang không tốt. Đang băn khoăn. Thực sự thì chính anh cũng không hiểu rõ lắm về tình yêu. Anh muốn nhắn lại cho cô điều gì đó nhưng lại không tìm được câu nào để nói.\n————————\nBây giờ anh đang cảm thấy bực mình kinh khủng đây? Sao cô ta có thể làm vậy chứ nhỉ? Cái này có gọi là phản bội không nhỉ? Là giả dối nữa…..\nSao lại có thể hàng ngày nhắn tin với một người, nói là thích người đó nhưng ban ngày lại cứ kè kè và cười nói với một người khác. Dạo này có một anh chàng cứ suốt ngày đi bên cô nàng trà đào. Một anh chàng kính cận. Là một kiểu người hoàn toàn khác với anh. Chắc là một người tốt…người trong công ty thì nói hai người đó rất hợp nhau…\nAnh đã chia tay với cô nàng hấp dẫn đó mà lý do chính là vì cô nàng trà đào đó đấy. Biết không hả? Tại anh cứ bênh vực cô ấy nên hai bên cãi nhau và chấm dứt.\nĐương nhiên anh biết cô nàng bốc lửa đó không yêu gì anh, thậm chí còn nói xấu anh (nghe nói hôm trước hai người cãi nhau vì vậy) anh cũng chẳng yêu gì cô ta nhưng dù sao cũng bị mất người cặp kè.\nVậy nên cô nàng trà đào đó phải chịu trách nhiệm chứ…\nSao cô ta có thể như vậy chứ hả…\nCô ta vẫn pha trà cho anh nhưng hôm nay anh thấy nó đắng và chát quá… Là vì cô ấy không để tình cảm vào đó à. Hay đã chia tình cảm đó cho anh chàng kia rồi…\n11h… ngày thứ 55\n“Anh à? Em sẽ gửi cho anh một tin nhắn này nữa thôi. Đã làm phiền anh lâu nay rồi. Em là một cô gái nhút nhát. Không biết thể hiện tình cảm của mình. Em muốn thay đổi… Không rõ rằng anh có nhận và đọc tin nhắn của em không nhưng em vẫn cảm ơn anh nhiều lắm. Cảm ơn vì đã nhận những tin nhắn này…”\nCái gì vậy? Đúng là cô nàng này đã có người quan tâm đến rồi, đã yêu anh chàng kia rồi….\nHừ… kệ cô ta chứ, ai thèm quan tâm cô ta làm sao… Không có người làm phiền… tốt quá. Anh sẽ lại quen những cô nàng xinh đẹp và không phải bênh vực cô ta nữa.\nNhưng sao anh thấy trống rỗng quá. Trong lòng trống rỗng và trái tim cũng trống rỗng\nHình ảnh của một cô gái rụt rè, nhút nhát nhưng lại rát kiên quyết khi bảo vệ anh cứ hiện ra trước mắt anh…\nSẽ không còn người hỏi han, an ủi và động viên nữa… Anh cũng không thích những lời nói đó dành cho người khác… anh không muốn ai khác ngoài anh nhận được sự ấm áp và dịu nhẹ đấy của cô ấy\nCó lẽ đây là sự trừng phạt cho sự ích kỷ của anh khi đã nhận được nhiều tình cảm mà không đáp lại dù chỉ một chút…\nTrừng phạt vì đã cảm thấy thích thú khi thấy cô ấy quan tâm đến mình… thích thú khi nhìn tình cảm của cô ấy trong bóng tối…\n—————–\nĐi làm… đụng mặt cô ấy, cả anh chàng đó nữa… Cô ấy cười chào anh…Cô ấy cười chào anh???… Nhìn thẳng vào mắt anh…\nCô ấy đã thay đổi rồi… không còn nhút nhát nữa… đây là do tình yêu à? Hay do cô ấy không quan tâm anh nữa nên không ngại với anh nữa….\nCô ấy đã lựa chọn người phù hợp chứ không phải một tình yêu đơn phương vô vọng… Vậy cũng đúng thôi…\nDù sao thì cô ấy cũng không phải mẫu người của anh…\nDù sao thì cô ấy cũng không hợp với anh…\nDù sao thì anh cũng không hợp với cô ấy\nDù sao anh cũng không… yêu cô ấy…\nDù sao tình cảm cô ấy dành cho anh cũng chỉ vậy mà thôi…\nUống ly trà đào, cô ấy vẫn pha cho anh… nhưng lại không thuộc về anh nữa…\nAnh suy nghĩ gì vậy…\nAnh là một kẻ nhát gan…\nAnh thấy buồn… sao không dám nhận là mình đang buồn…\nCó lẽ là do anh kiêu ngạo\nAnh thấy mình bị mất một vật thật sự quý giá nhưng anh không nói được câu gì…\nAnh đã nhận được nhiều tình cảm nhưng lại không dám đáp trả…\nTrong lòng anh là gì vậy…cảm giác tiếc nuối…cảm giác ghen tuông… cảm giác hụt hẫng… tất cả mọi cảm giác cứ hoà quyện lại tạo thành sự đau đớn…\nVà anh đã nhận ra mình cũng có yêu cô ấy… có yêu cô ấy…\nĐã muộn chưa nhỉ???\nAnh không muốn thấy cảnh cô ấy ở trong vòng tay kẻ khác…\nAnh muốn hàng ngày vẫn nhận được những lời nói động viên nhưng câu chia sẻ của cô ấy.\nCô ấy với anh dường như rất xa xôi rất cách biệt mà giờ sao thật gần gũi thân thương. Hoá ra là như vậy, hoá ra là cô ấy đã ở trong tim anh rất lâu rồi, anh đã dõi theo cô rất lâu rồi nhưng lại cứ bướng bỉnh không chịu thừa nhận.\nKhông phù hợp thì sao chứ?\nKhác nhau thì sao chứ?\nMột kẻ đào hoa thì sao?\nAnh vẫn chỉ là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu!!!\nAnh chạy như bay đi tìm cô ấy… không thấy…\nGọi điện thoại… không có người nhấc máy…\nCuối cùng anh đã thấy cô\nCô đang ở kia… đứng nói chuyện với mọi người …\nAnh chẳng suy nghĩ được nhiều nữa… cảm giác tình cảm của cô sẽ không còn thuộc về anh làm anh không nhìn thấy gì ngoài cô…\nAnh chạy lại và … ôm cô trước những ánh mắt và cái miệng đang há hốc ra…\nAnh không còn quan tâm… Anh mặc kệ … và nhận thấy cảm giác này sao quen thuộc vậy nhỉ?\nNhư đã là như vậy, đáng ra phải như vậy từ lâu lắm rồi…\n“Thật không công bằng!!! Em là người bắt đầu và là người đặt ra những quy tắc thì ít nhất người kết thúc phải là anh. Đừng tự ý kết thúc mọi thứ như vậy chứ.”\nCô ngạc nhiên trong vòng tay ôm chặt của anh…\nCô ngỡ ngàng trong vòng tay anh…\nNgỡ ngàng…\nNhưng rồi cô cũng mỉm cười ôm lại anh…\nMột nụ cười thật hạnh phúc…\nCô hiểu tình cảm của mình đã được đáp trả, theo một cách thật ấm áp.\nNhéo mình một cái để biết rằng đây là sự thật chứ không phải là mơ.\nCô hỏi lại:\n“Sao anh biết đó là em? Em không nhớ mình có nhắn gì về bản thân mình”\n“Đừng nghĩ anh là kẻ ngốc chứ? Xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi quá lâu. Xin lỗi vì đã bắt em trao quá nhiều tình cảm mà không đáp trả” – anh nói trong sự hối hận…\nCô cười:\n“Em vốn không cần đáp trả mà? Nhưng dù sao được đáp trả thì hạnh phúc hơn rất nhiều”\nAnh ngập tràn trong hạnh phúc khi cảm nhận được vòng tay ôm lấy mình của cô, nhưng vẫn lo lắng (không ngờ một kẻ như anh cũng có ngày phải lo lắng về tình địch của mình):\n“Thế anh chàng kính cận thì sao?”\nCô ngạc nhiên:\n“Ai? À. Em đã từ chối anh ấy lâu rồi mà. Sao anh lại nhắc đến anh ấy. Nhưng cũng phải cảm ơn anh ấy. Nhờ anh ấy động viên mà Em đã quyết định sống khác, em sẽ không giấu mặt nhắn tin cho anh nữa. Tình cảm cũng phải nỗ lực mới có. Em đã quyết định đối mặt nói rõ tình cảm với anh. Và có lẽ đây là phần thưởng!!! Một phần thưởng quá tuyệt.”\nCô cười nụ cười rạng rỡ… nụ cười mà anh chỉ muốn cô dành riêng cho mình…\n“Hoá ra là vậy… nên cô ấy mới nói là tin nhắn cuối … làm anh hiểu nhầm… nhưng nhờ vậy anh mới hiểu được tình cảm của mình… vậy cũng đáng…\nÔm cô trong vòng tay anh còn nghe thoang thoảng mùi hương ngọt nhẹ của ly trà quen thuộc. Nó không đậm như trà chanh, không nồng như cà phê nhưng vẫn có thể khiến người ta thích thú.\nVậy là cuối cùng anh cũng tìm được điều anh muốn tìm…đó là ly trà đào này…Vậy ra tình yêu và hạnh phúc cũng giản dị thôi nhỉ?”\nDatTV\nBình luận (1) Ntvim88 — 2011-03-26 09:20\nThank kanishi. Rất nhẹ nhàng và dịu êm. Lâu rồi ko xem mấy chuyện tình cảm 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/26/oss-b%E1%BB%97ng-nhien-yeu-em/","summary":"\u003cp\u003eThường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ…\u003cbr\u003e\n“Anh đừng xoá tin nhắn này đi nhé! Em….là một người rất thích anh. Em sẽ chỉ nhắn tin thôi, mỗi ngày chỉ một tin. Anh không trả lời cũng được. Vậy nên anh đừng xoá tin nhắn này nhé!”\u003cbr\u003e\nAnh khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn này. Bình thường những cô gái muốn tấn công anh thì rất nhiều nhưng anh chưa thấy kiểu tấn công trẻ con như thế này bao giờ.\u003cbr\u003e\nNhưng bất ngờ cũng có nhiều kiểu, kiểu của anh là chỉ bất ngờ trong 5 giây. Bất ngờ vậy chứ không có nghĩa là sẽ quan tâm đến nó.\u003cbr\u003e\nMột cô gái mà chỉ dám đứng từ xa nhìn người mình yêu và chỉ có can đảm để nhắn tin giấu mặt thì cũng chỉ là một cô gái một là nhút nhát, hiền lành quá; hai là quá tự ti, thiếu bản lĩnh. Mà cả hai dạng này anh đều không có hứng thú.\u003cbr\u003e\nLà một kỹ sư xuất thân từ trường xây dựng nhưng anh không có vẻ khô cứng của một con người làm kỹ thuật mà lại có dáng vẻ đào hoa của một chàng công tử.\u003cbr\u003e\nMà thực ra thì anh đích thực là một công tử còn gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong sung sướng, được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Là con trai độc nhất trong gia đình, con giám đốc công ty…..con đường tương lai đã không có gì phải suy nghĩ. Bên cạnh đó, anh lại còn được thừa hưởng nét đẹp trai của bố nên từ khi học cấp 3 anh đã có rất nhiều mối quan hệ – những mối quan hệ rất thoải mái và không phải suy nghĩ nhiều. Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ. Nói chung là anh chưa bao giờ phải suy nghĩ về chuyện bạn gái.\u003cbr\u003e\nNói anh tự tin vào bản thân cũng đúng ….mà thực chất là còn có phần tự kiêu nữa……nhất là trong chuyện yêu đương…..\u003cbr\u003e\n—————————-\u003cbr\u003e\n“Hôm nay anh đi làm có bị ướt không vậy? Tự nhiên trời mưa to quá nhỉ? Em đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa đây! Chẳng nhìn thấy gì cả! Chỉ là một màu đen thui thôi. Nhưng em vẫn thấy hay!”\u003cbr\u003e\nGiống hôm qua. Một tin nhắn được gửi đến và cũng vào lúc 11h. Là số máy đó!\u003cbr\u003e\nAnh nhìn qua và nghĩ :” Cô gái này đúng là hơi có vấn đề rồi đó. Nhìn mưa tối thui mà thấy hay, đường bẩn chết được, hỏng cả bộ đồ mới của mình….”\u003cbr\u003e\nVà anh tiếp tục làm việc. Không trả lời tin nhắn. Không phải là quá đáng. Anh chỉ thực hiện điều mà cô nói..\u003cbr\u003e\n“Hôm nay tâm trạng anh có tốt không? Hôm nay em thấy không vui chút nào cả! Tại có vài chuyện làm em bực mình. Nhưng sau khi kéo miệng ra, lè lưỡi rồi nhìn vào gương em thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Hôm trước em xem phim thấy vậy nên bắt chước. Chỉ không ngờ nó có hiệu quả. Nếu khi nào thấy không vui anh hãy thử xem sao nhé”\u003cbr\u003e\n11h. Đây là tin nhắn thứ năm. Ngày thứ năm.\u003cbr\u003e\nNhưng thật trùng hợp. Hôm nay anh đang vô cùng bực mình đây.\u003cbr\u003e\nSáng nay vừa cãi nhau với sếp về chuyên môn.\u003cbr\u003e\nDạo này công ty đã nhiều việc lại càng nhiều hơn vì mới có vài nhân viên mới vào làm việc. Phải hướng dẫn họ. Ai bận thì cũng hay cáu. Và trong nghề này thì việc tranh luận về nghiệp vụ chỉ là chuyện cơm bữa.\u003cbr\u003e\nNhưng sao mọi người lại cứ quá để tâm đến cái “chức” con trai giám đốc của anh thế nhỉ? Thái độ cứ như là không phải anh đúng nhưng vì anh là con giám đốc nên anh đúng.\u003cbr\u003e\nĐiều đó làm anh càng bực mình hơn….thấy khó chịu trong người nữa…\u003cbr\u003e\nLấy tay kéo miệng xuống, lè lưỡi rồi nhìn vào gương. Cái gì vậy??? Chắc mệt quá điên rồi “Mình mà cũng có lúc ngớ ngẩn vậy à?” _ anh thầm nghĩ và thấy buồn cười mình quá.\u003cbr\u003e\nNhưng đúng là tâm trạng đã đỡ hơn một chút…\u003cbr\u003e\n————————————\u003cbr\u003e\n“Hôm nay là ngày Ngưu Lang – Chức Nữ gặp nhau theo truyền thuyết của Trung Quốc đấy! Anh có thấy đó là một tình yêu đẹp không? Em thì không thích câu chuyện này chút nào?Cả năm chỉ có thể gặp nhau được có một lần! Đau khổ chết được. Nhưng dù sao em vẫn chúc họ sẽ hạnh phúc”\u003cbr\u003e\nĐúng là ngớ ngẩn thật. Truyền thuyết mà cứ làm như thật vậy! Anh vô tình mỉm cười lúc đọc tin nhắn mà bản thân cũng không biết.\u003cbr\u003e\nĐây là tin nhắn thức 10 và lần nào cũng là vào 11h đêm. Anh vẫn không hề nhắn tin lại.\u003cbr\u003e\n—————\u003cbr\u003e\nĐã 2 ngày không có tin nhắn. Hôm nay là ngày thứ 3. Bây giờ là 10h45p.\u003cbr\u003e\n“Không nhắn càng tốt! Đỡ có người làm phiền. Nhưng mà con nhỏ này bất lịch sự quá! Tự tiện nhắn tin cho người khác, giờ lại tự tiện không nhắn. Ít ra cũng phải báo cho người ta chứ…”\u003cbr\u003e\nNếu tính đúng ra thì hôm nay đã là hôm thứ 16 rồi…\u003cbr\u003e\n“Mà kể ra thì mình đúng là đào hoa thật. Trong số nhân viên mới lại có người thích mình. Con nhỏ đó cứ nhìn trộm mình suốt. Có lẽ tưởng mình không biết. Trông con nhỏ đó nhút nhát quá. Chẳng dám nói điều gì. Nhưng trà mà cô ta pha thì cũng ngon đó chứ….”\u003cbr\u003e\nAnh miên man nghĩ…\u003cbr\u003e\nTít…tít… có tin nhắn\u003cbr\u003e\nAnh cầm lấy máy xem:\u003cbr\u003e\n“Chắc anh đang thấy thoải mái vì em không còn làm phiền nữa đúng không? Xin lỗi nha nhưng em không làm anh vui lâu được rồi. Hai ngày rồi em cứ uống thuốc cảm vào là lại buồn ngủ và ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy đã 1h sáng rồi. Không nhắn tin được cho anh làm em thấy buồn lắm nên hôm nay phải chờ nhắn tin cho anh xong mới dám uống thuốc. Hì hì”\u003cbr\u003e\nVậy là cô ấy bị cảm. Lại còn làm mặt cười nữa! Không hiểu sao anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn này….\u003cbr\u003e\n——————-\u003cbr\u003e\n“Hôm nay là sinh nhật anh đúng không? Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Anh có điều ước nào muốn thực hiện không? Em sẽ ước nguyện cùng anh. Hai người dù sao vẫn hơn một người mà.\u003cbr\u003e\nAnh hãy luôn thật hạnh phúc nhé”\u003cbr\u003e\n11h và là tin nhắn thứ 25.\u003cbr\u003e\nHôm nay là sinh nhật anh. Nếu không phải đang vướng vào công việc phải hoàn thành sớm thì giờ này anh đang say sưa với lũ bạn rồi. Chắc không nhận nổi tin nhắn này đâu.\u003cbr\u003e\nHôm nay là sinh nhật anh. Sáng nay anh thấy có một chậu hoa trên bàn cùng với lời thiếp chúc sinh nhật. Thật ra anh không phải người lãng mạn, yêu hoa nhưng anh vẫn thấy khá vui. Chắc là của cô gái đồng nghiệp mới. Sáng nào cô cũng pha cho anh một ly trà đào rất thơm.\u003cbr\u003e\nBây giờ thì việc nhận được tin nhắn hàng ngày vào lúc 11h tối đã trở thành một thói quen của anh. Nhưng đôi lúc anh cũng cảm thấy lạ. Tại sao cô gái đó lại có đủ kiên nhẫn để nhắn tin cho anh hàng ngày mà không cần một lần hồi đáp.\u003cbr\u003e\nTình cảm của cô ấy dành cho anh nhiều vậy à? Hay chỉ là một trò chơi tâm lý, cô ấy đang chờ anh tự chui vào chiếc lồng tình cảm mà cô ấy giăng sẵn.\u003cbr\u003e\nNhưng tự đáy lòng anh vẫn cảm nhận được những tin nhắn của cô ấy là rất thật lòng. Là tình cảm của cô ấy. Không muốn thừa nhận những nó làm anh thấy vui và ấm lòng, cũng giống như ly trà đào buổi sáng vậy……\u003cbr\u003e\nAnh cầm máy và sau một hồi lượng lự anh bấm lại “Cảm ơn”\u003cbr\u003e\nChờ 5p rồi 10p vẫn không có hồi âm.\u003cbr\u003e\nMong ước một tình yêu…\u003cbr\u003e\n———————————–\u003cbr\u003e\n“Hôm qua anh nhắn tin lại làm em vui đến không ngủ nổi . Sáng ra em đã đánh vỡ một cái cốc rồi. Người cứ lâng lâng như trên mây. Em phải cảm ơn anh mới đúng. Vậy là anh vẫn đọc tin nhắn của em. Nhưng vì đã hứa mỗi ngày chỉ gửi một tin nhắn nên em không dám gửi lại. Em là người đặt ra quy định mà. Phải biết giữ lời chứ..”\u003cbr\u003e\nTin nhắn thứ 26. Không rõ là cô ấy nói thật hay chơi. Có phải vui vậy không? Nghe hơi cường điệu quá đó.Nhưng anh vẫn cảm thấy vui vui…\u003cbr\u003e\nNhưng rồi anh lại thấy tò mò. Cô gái này là ai vậy? Nghe thì có vẻ biết rất rõ về anh. Biết cả những việc anh đang làm và gặp phải. Cô ấy theo sát anh vậy à? Có khi nào là người anh quen không?\u003cbr\u003e\nAnh suy nghĩ và chợt à lên…Hay cô ấy chính là cô gái trà đào??? Là cô gái nhút nhát đó…\u003cbr\u003e\nChuyện đời lạ thật đấy. Sao giờ anh cứ phải suy nghĩ về cô ấy trong khi trước đó anh đã từng không thèm coi người gửi tin nhắn đó ra kí lô nào???\u003cbr\u003e\n————————————-\u003cbr\u003e\n“Hôm nay trời nắng quá nhỉ? Anh mà phải ra công trình thì nhớ đội mũ với nhé. Đầu em đang đau chỉ vì tội ngại đội mũ đây. Nhưng tối nay sao rất sáng. Thời tiết về đêm thật dễ chịu….”\u003cbr\u003e\nTin nhắn thứ 33. Anh thấy lo cho cô. “Cô ấy không sao chứ?”\u003cbr\u003e\nAnh đã vô thức nhắn lại: “Cô cũng nhớ lần sau phải đội mũ đấy. Uống thuốc rồi ngủ đi.”\u003cbr\u003e\nKhác với lần trước , 5p sau có tin nhắn trả lời\u003cbr\u003e\n“Bây giờ em đang đau đầu quá nên không nhớ gì cả. Em chỉ nhắn thêm một tin này nữa thôi. Em thấy đỡ đau nhiều rồi! Cảm ơn anh nha!!!”\u003cbr\u003e\nThật là một cô gái kì lạ.\u003cbr\u003e\nĐã hơn một tháng rồi…..\u003cbr\u003e\n“Nếu cô gái này chính là cô nàng trà đào nhút nhát không dám ngẩng mặt lên khi nói chuyện với mình thì sao nhỉ?? Dám là cô ấy lắm!\u003cbr\u003e\nVậy Mình có ích kỉ quá không nhỉ khi không yêu cô ấy nhưng vẫn nhận tình cảm của cô ấy như vậy? Nhưng thực sự cô gái này không phải mẫu người của mình. Chỉ là mình thích sự nhẹ nhàng và ấm áp này thôi. Có lẽ cô ấy cũng biết điều đó. Cô ấy hiểu mình như vậy mà.”\u003cbr\u003e\nAnh tự trấn an mình như vậy.\u003cbr\u003e\n———————-\u003cbr\u003e\nDạo này anh đang cặp kè với một cô nàng đẹp nhất nhì công ty. Cô nàng có một vẻ đẹp bốc lửa, rất nhiều kẻ nhìn anh với ánh mắt ghen tỵ. Tất nhiên anh cũng phải bỏ chút công sức. Tất nhiên anh đang rất vênh váo…….\u003cbr\u003e\nHôm nay ở cơ quan anh giáp mặt với cô nàng trà đào đó. Lần đầu tiên nhìn kĩ mới thấy cô ấy có đôi mắt rất sáng rất đẹp nhưng bị mớ tóc che mất. Chắc là cô ấy vẫn chưa biết là anh đã phát hiện ra đâu nhỉ? Chính là cô ấy rồi. Cô ấy lại dùng chính điện thoại của mình nữa chứ. Hơi ngây thơ đó. Chắc không nghĩ anh sẽ để tâm tìm xem ai là người nhắn tin….\u003cbr\u003e\nTừ lúc biết rằng cô nàng này chính là cô nàng nhắn tin cho anh, anh hay để ý đến cô. Cô là một người luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người, làm việc cũng rất có trách nhiệm, chỉ mỗi tội nhát quá, thường không dám nhìn thẳng vào mắt người khác và cũng chẳng bao giờ to tiếng với ai. Những cô gái như vậy thời này hiếm lắm à.\u003cbr\u003e\nNhưng chỉ mang lại cảm giác tội nghiệp cho anh thôi. Những cô gái yêu đuối không có sức tấn công lẫn phòng vệ. Sống ở thời này dễ bị thiệt thòi lắm…..\u003cbr\u003e\n“Anh có đang làm việc không vậy. Em đang ngồi nhìn trăng và nghĩ ngợi vẩn vơ. Em thấy Hằng Nga ở trên cung trăng chắc là rất cô đơn. Cả chú Cuội nữa…Dù được ở một nơi rất đẹp nhưng cô đơn vậy thì vẫn buồn lắm…. Anh có nghĩ vậy không?”\u003cbr\u003e\nTin nhắn thứ 45. Cô nàng này đúng là một người hay mơ mộng. Toàn nghĩ ngợi vẩn vơ….\u003cbr\u003e\nNhưng nụ cười của cô ấy cũng dễ thương lắm……..sáng nay anh đã thấy cô ấy cười.\u003cbr\u003e\nCô ta không biết rằng anh đã biết. Cảm giác này cũng hay nhỉ? Anh là người nắm đằng chuôi ….\u003cbr\u003e\nAnh không thích làm người bị động đâu……\u003cbr\u003e\nTrà đào cho người yêu dấu…\u003cbr\u003e\nSáng nay có chuyện động trời. Cô nàng trà đào nhút nhát đó lại dám to tiếng, người mà cô ấy to tiếng lại chính là người đang cặp kè với anh. Nghe bảo hai người to tiếng với nhau trong nhà vệ sinh nữ. Lúc anh đi đến chỉ thấy cô nàng bỏ đi , không khóc như anh tưởng, chỉ là một gương mặt kiên quyết, nhìn thẳng vào mặt anh…..\u003cbr\u003e\nChẳng hiểu có chuyện gì. Hỏi thì cô nàng đó chỉ nói” Con nhỏ đó yêu anh đấy. Thật là…không biết thân phận của mình”\u003cbr\u003e\nTự nhiên anh cảm thấy bực mình kinh khủng! Cô ta thì hiểu gì về cô ấy mà nói vậy chứ?\u003cbr\u003e\n“Em cũng xem lại mình đi.”\u003cbr\u003e\nKhông hiểu sao anh lại đứng về phía cô nàng nhút nhát đó. Anh không tin rằng cô ấy lại gây sự nếu không có lý dó. Một niềm tin vô cớ nhỉ?\u003cbr\u003e\nHay do hàng ngày anh đều quan sát cô ấy….anh cũng đâu có hiểu được gì mấy về cô ấy. Nhưng anh lại có thể khẳng định được…..\u003cbr\u003e\n“Tình yêu là gì nhỉ? Em nghĩ là người trong cuộc cũng không thể hiểu nổi đâu nhỉ? Có phải bất kì Ai cũng mong có được một tình yêu thực sự, một tình yêu cho cuộc đời mình? Có phải vậy không? Hay chỉ mình em nghĩ vậy? Hay rốt cuộc tình yêu chỉ là sự trao đổi và lựa chọn phù hợp”\u003cbr\u003e\nTin nhắn thứ 50. Tâm trạng của cô nàng đang không tốt. Đang băn khoăn. Thực sự thì chính anh cũng không hiểu rõ lắm về tình yêu. Anh muốn nhắn lại cho cô điều gì đó nhưng lại không tìm được câu nào để nói.\u003cbr\u003e\n————————\u003cbr\u003e\nBây giờ anh đang cảm thấy bực mình kinh khủng đây? Sao cô ta có thể làm vậy chứ nhỉ? Cái này có gọi là phản bội không nhỉ? Là giả dối nữa…..\u003cbr\u003e\nSao lại có thể hàng ngày nhắn tin với một người, nói là thích người đó nhưng ban ngày lại cứ kè kè và cười nói với một người khác. Dạo này có một anh chàng cứ suốt ngày đi bên cô nàng trà đào. Một anh chàng kính cận. Là một kiểu người hoàn toàn khác với anh. Chắc là một người tốt…người trong công ty thì nói hai người đó rất hợp nhau…\u003cbr\u003e\nAnh đã chia tay với cô nàng hấp dẫn đó mà lý do chính là vì cô nàng trà đào đó đấy. Biết không hả? Tại anh cứ bênh vực cô ấy nên hai bên cãi nhau và chấm dứt.\u003cbr\u003e\nĐương nhiên anh biết cô nàng bốc lửa đó không yêu gì anh, thậm chí còn nói xấu anh (nghe nói hôm trước hai người cãi nhau vì vậy) anh cũng chẳng yêu gì cô ta nhưng dù sao cũng bị mất người cặp kè.\u003cbr\u003e\nVậy nên cô nàng trà đào đó phải chịu trách nhiệm chứ…\u003cbr\u003e\nSao cô ta có thể như vậy chứ hả…\u003cbr\u003e\nCô ta vẫn pha trà cho anh nhưng hôm nay anh thấy nó đắng và chát quá… Là vì cô ấy không để tình cảm vào đó à. Hay đã chia tình cảm đó cho anh chàng kia rồi…\u003cbr\u003e\n11h… ngày thứ 55\u003cbr\u003e\n“Anh à? Em sẽ gửi cho anh một tin nhắn này nữa thôi. Đã làm phiền anh lâu nay rồi. Em là một cô gái nhút nhát. Không biết thể hiện tình cảm của mình. Em muốn thay đổi… Không rõ rằng anh có nhận và đọc tin nhắn của em không nhưng em vẫn cảm ơn anh nhiều lắm. Cảm ơn vì đã nhận những tin nhắn này…”\u003cbr\u003e\nCái gì vậy? Đúng là cô nàng này đã có người quan tâm đến rồi, đã yêu anh chàng kia rồi….\u003cbr\u003e\nHừ… kệ cô ta chứ, ai thèm quan tâm cô ta làm sao… Không có người làm phiền… tốt quá. Anh sẽ lại quen những cô nàng xinh đẹp và không phải bênh vực cô ta nữa.\u003cbr\u003e\nNhưng sao anh thấy trống rỗng quá. Trong lòng trống rỗng và trái tim cũng trống rỗng\u003cbr\u003e\nHình ảnh của một cô gái rụt rè, nhút nhát nhưng lại rát kiên quyết khi bảo vệ anh cứ hiện ra trước mắt anh…\u003cbr\u003e\nSẽ không còn người hỏi han, an ủi và động viên nữa… Anh cũng không thích những lời nói đó dành cho người khác… anh không muốn ai khác ngoài anh nhận được sự ấm áp và dịu nhẹ đấy của cô ấy\u003cbr\u003e\nCó lẽ đây là sự trừng phạt cho sự ích kỷ của anh khi đã nhận được nhiều tình cảm mà không đáp lại dù chỉ một chút…\u003cbr\u003e\nTrừng phạt vì đã cảm thấy thích thú khi thấy cô ấy quan tâm đến mình… thích thú khi nhìn tình cảm của cô ấy trong bóng tối…\u003cbr\u003e\n—————–\u003cbr\u003e\nĐi làm… đụng mặt cô ấy, cả anh chàng đó nữa… Cô ấy cười chào anh…Cô ấy cười chào anh???… Nhìn thẳng vào mắt anh…\u003cbr\u003e\nCô ấy đã thay đổi rồi… không còn nhút nhát nữa… đây là do tình yêu à? Hay do cô ấy không quan tâm anh nữa nên không ngại với anh nữa….\u003cbr\u003e\nCô ấy đã lựa chọn người phù hợp chứ không phải một tình yêu đơn phương vô vọng… Vậy cũng đúng thôi…\u003cbr\u003e\nDù sao thì cô ấy cũng không phải mẫu người của anh…\u003cbr\u003e\nDù sao thì cô ấy cũng không hợp với anh…\u003cbr\u003e\nDù sao thì anh cũng không hợp với cô ấy\u003cbr\u003e\nDù sao anh cũng không… yêu cô ấy…\u003cbr\u003e\nDù sao tình cảm cô ấy dành cho anh cũng chỉ vậy mà thôi…\u003cbr\u003e\nUống ly trà đào, cô ấy vẫn pha cho anh… nhưng lại không thuộc về anh nữa…\u003cbr\u003e\nAnh suy nghĩ gì vậy…\u003cbr\u003e\nAnh là một kẻ nhát gan…\u003cbr\u003e\nAnh thấy buồn… sao không dám nhận là mình đang buồn…\u003cbr\u003e\nCó lẽ là do anh kiêu ngạo\u003cbr\u003e\nAnh thấy mình bị mất một vật thật sự quý giá nhưng anh không nói được câu gì…\u003cbr\u003e\nAnh đã nhận được nhiều tình cảm nhưng lại không dám đáp trả…\u003cbr\u003e\nTrong lòng anh là gì vậy…cảm giác tiếc nuối…cảm giác ghen tuông… cảm giác hụt hẫng… tất cả mọi cảm giác cứ hoà quyện lại tạo thành sự đau đớn…\u003cbr\u003e\nVà anh đã nhận ra mình cũng có yêu cô ấy… có yêu cô ấy…\u003cbr\u003e\nĐã muộn chưa nhỉ???\u003cbr\u003e\nAnh không muốn thấy cảnh cô ấy ở trong vòng tay kẻ khác…\u003cbr\u003e\nAnh muốn hàng ngày vẫn nhận được những lời nói động viên nhưng câu chia sẻ của cô ấy.\u003cbr\u003e\nCô ấy với anh dường như rất xa xôi rất cách biệt mà giờ sao thật gần gũi thân thương. Hoá ra là như vậy, hoá ra là cô ấy đã ở trong tim anh rất lâu rồi, anh đã dõi theo cô rất lâu rồi nhưng lại cứ bướng bỉnh không chịu thừa nhận.\u003cbr\u003e\nKhông phù hợp thì sao chứ?\u003cbr\u003e\nKhác nhau thì sao chứ?\u003cbr\u003e\nMột kẻ đào hoa thì sao?\u003cbr\u003e\nAnh vẫn chỉ là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu!!!\u003cbr\u003e\nAnh chạy như bay đi tìm cô ấy… không thấy…\u003cbr\u003e\nGọi điện thoại… không có người nhấc máy…\u003cbr\u003e\nCuối cùng anh đã thấy cô\u003cbr\u003e\nCô đang ở kia… đứng nói chuyện với mọi người …\u003cbr\u003e\nAnh chẳng suy nghĩ được nhiều nữa… cảm giác tình cảm của cô sẽ không còn thuộc về anh làm anh không nhìn thấy gì ngoài cô…\u003cbr\u003e\nAnh chạy lại và … ôm cô trước những ánh mắt và cái miệng đang há hốc ra…\u003cbr\u003e\nAnh không còn quan tâm… Anh mặc kệ … và nhận thấy cảm giác này sao quen thuộc vậy nhỉ?\u003cbr\u003e\nNhư đã là như vậy, đáng ra phải như vậy từ lâu lắm rồi…\u003cbr\u003e\n“Thật không công bằng!!! Em là người bắt đầu và là người đặt ra những quy tắc thì ít nhất người kết thúc phải là anh. Đừng tự ý kết thúc mọi thứ như vậy chứ.”\u003cbr\u003e\nCô ngạc nhiên trong vòng tay ôm chặt của anh…\u003cbr\u003e\nCô ngỡ ngàng trong vòng tay anh…\u003cbr\u003e\nNgỡ ngàng…\u003cbr\u003e\nNhưng rồi cô cũng mỉm cười ôm lại anh…\u003cbr\u003e\nMột nụ cười thật hạnh phúc…\u003cbr\u003e\nCô hiểu tình cảm của mình đã được đáp trả, theo một cách thật ấm áp.\u003cbr\u003e\nNhéo mình một cái để biết rằng đây là sự thật chứ không phải là mơ.\u003cbr\u003e\nCô hỏi lại:\u003cbr\u003e\n“Sao anh biết đó là em? Em không nhớ mình có nhắn gì về bản thân mình”\u003cbr\u003e\n“Đừng nghĩ anh là kẻ ngốc chứ? Xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi quá lâu. Xin lỗi vì đã bắt em trao quá nhiều tình cảm mà không đáp trả” – anh nói trong sự hối hận…\u003cbr\u003e\nCô cười:\u003cbr\u003e\n“Em vốn không cần đáp trả mà? Nhưng dù sao được đáp trả thì hạnh phúc hơn rất nhiều”\u003cbr\u003e\nAnh ngập tràn trong hạnh phúc khi cảm nhận được vòng tay ôm lấy mình của cô, nhưng vẫn lo lắng (không ngờ một kẻ như anh cũng có ngày phải lo lắng về tình địch của mình):\u003cbr\u003e\n“Thế anh chàng kính cận thì sao?”\u003cbr\u003e\nCô ngạc nhiên:\u003cbr\u003e\n“Ai? À. Em đã từ chối anh ấy lâu rồi mà. Sao anh lại nhắc đến anh ấy. Nhưng cũng phải cảm ơn anh ấy. Nhờ anh ấy động viên mà Em đã quyết định sống khác, em sẽ không giấu mặt nhắn tin cho anh nữa. Tình cảm cũng phải nỗ lực mới có. Em đã quyết định đối mặt nói rõ tình cảm với anh. Và có lẽ đây là phần thưởng!!! Một phần thưởng quá tuyệt.”\u003cbr\u003e\nCô cười nụ cười rạng rỡ… nụ cười mà anh chỉ muốn cô dành riêng cho mình…\u003cbr\u003e\n“Hoá ra là vậy… nên cô ấy mới nói là tin nhắn cuối … làm anh hiểu nhầm… nhưng nhờ vậy anh mới hiểu được tình cảm của mình… vậy cũng đáng…\u003cbr\u003e\nÔm cô trong vòng tay anh còn nghe thoang thoảng mùi hương ngọt nhẹ của ly trà quen thuộc. Nó không đậm như trà chanh, không nồng như cà phê nhưng vẫn có thể khiến người ta thích thú.\u003cbr\u003e\nVậy là cuối cùng anh cũng tìm được điều anh muốn tìm…đó là ly trà đào này…Vậy ra tình yêu và hạnh phúc cũng giản dị thôi nhỉ?”\u003cbr\u003e\nDatTV\u003c/p\u003e","title":"[OSS] Bỗng nhiên yêu em"},{"content":"Hôm nay, đã bận thì chớ lại còn phải ngồi 2 tiếng trong phòng họp, học văn hóa chính trị – Viettel mà 😀\nNói chung, cái gì cũng có giá của nó, đánh đổi nhiều thứ để lấy một số thứ. Mình thích tự do thoải mái – ai mà ko thích cái này chứ – cơ mà mình thích tiền nữa, và hiện tại thì mình đang chấp nhận đổi tự do thoải mái lấy tiền. Cũng quen dần và thấy bình thường, nhưng dạo này (mấy hôm nay), bị mất khoảng 50% hứng thú khi tới ngồi ở công ty (thở dài – bạn ơi bạn ơi). Vẫn phải tiếp tục chiến đấu – gạt nước mắt đứng dậy :\u0026gt; :\u0026gt; /:)\nCàng ngày mình càng chán đi ăn trưa ở quán, chẳng ra gì cả, muốn tự nấu cơm mang đi, chắc phải đi mua hộp cơm thôi, dậy từ 6h, cắm cơm, cũng được đấy nhỉ.\nHôm nay lương về, trừ thuế nhiều quá, rất thấp, buồn như con chuồn chuồn, được tháng kiA thì lương thấp kinh, haiz 😀 Thôi lại cố, cố 😀\nTối mệt và đói, ko cố được nên đành về sớm, 7h đã về tới nhà rồi :D, chú Hứa về Hải Dương, cắm cơm và đi mua thức ăn, ăn cơm một mình, tự hỏi Dung đã đi xem nhà xong chưa, rất muốn cầm điện thoại gọi – hoặc nhắn tin hỏi, rủ qua ăn cơm cùng, cơ mà lại thôi, trong lúc con gái đang bực mình, thì tốt nhất im im cho xuôi, ah mà có lẽ phải xem lại, khi bảo bình điên tiết thì phải làm thế nào 😕\nBình luận (5) Gordon — 2011-03-25 15:31\nKinh đây ;)) Thế mà ếu gọi mình, mình mang rượu sang uống rồi tư vấn cho :))\nHoàng Nguyễn — 2011-03-26 02:09\nChú này gà :)) Hôm qua anh xem thịt chó bét nhè\nthaiph — 2011-03-26 05:20\nanh bị ốm rồi chú ạ\nsuxu — 2011-03-29 05:41\nĐôi giày là đại diện cho tự do hay tiền?\np.s: “Viettel, tự do và tiền”\nSuxu — 2011-04-01 16:22\nkhi bảo bình điên lần 1 thì chẳng sao cả, điên lần 2 cũng chẳng sao nốt. nhưng lần 3 thì biến khỏi mắt nó luôn là biện pháp tốt nhất\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/25/viettel-t%E1%BB%B1-do-va-ti%E1%BB%81n/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, đã bận thì chớ lại còn phải ngồi 2 tiếng trong phòng họp, học văn hóa chính trị – Viettel mà 😀\u003cbr\u003e\nNói chung, cái gì cũng có giá của nó, đánh đổi nhiều thứ để lấy một số thứ. Mình thích tự do thoải mái – ai mà ko thích cái này chứ – cơ mà mình thích tiền nữa, và hiện tại thì mình đang chấp nhận đổi tự do thoải mái lấy tiền. Cũng quen dần và thấy bình thường, nhưng dạo này (mấy hôm nay), bị mất khoảng 50% hứng thú khi tới ngồi ở công ty (thở dài – bạn ơi bạn ơi). Vẫn phải tiếp tục chiến đấu – gạt nước mắt đứng dậy :\u0026gt; :\u0026gt; /:)\u003cbr\u003e\nCàng ngày mình càng chán đi ăn trưa ở quán, chẳng ra gì cả, muốn tự nấu cơm mang đi, chắc phải đi mua hộp cơm thôi, dậy từ 6h, cắm cơm, cũng được đấy nhỉ.\u003cbr\u003e\nHôm nay lương về, trừ thuế nhiều quá, rất thấp, buồn như con chuồn chuồn, được tháng kiA thì lương thấp kinh, haiz 😀 Thôi lại cố, cố 😀\u003cbr\u003e\nTối mệt và đói, ko cố được nên đành về sớm, 7h đã về tới nhà rồi :D, chú Hứa về Hải Dương, cắm cơm và đi mua thức ăn, ăn cơm một mình, tự hỏi Dung đã đi xem nhà xong chưa, rất muốn cầm điện thoại gọi – hoặc nhắn tin hỏi, rủ qua ăn cơm cùng, cơ mà lại thôi, trong lúc con gái đang bực mình, thì tốt nhất im im cho xuôi, ah mà có lẽ phải xem lại, khi bảo bình điên tiết thì phải làm thế nào 😕\u003c/p\u003e","title":"Viettel, tự do, và tiền"},{"content":"Cảm nhận ban đầu:\n– Như mọi người nhận xét, hình dáng to hơn 8900, nhỏ hơn 9000, cầm vừa tay, rất thích. Tuy nhiên vì quen cầm 8800 nên thấy bàn phím hơi khó bấm 1 tí, chắc mấy hôm rồi sẽ quen.\n– Màn hình rất đẹp, một đẳng cấp khác hẳn so với 8800 :)) so sánh khập khiễng :”\u0026gt; Cơ mà vì từ 8800 nâng cấp lên nên là cảm giác rất sung sướng, vỏ đằng sau nhìn rất hay, sần, cầm rất chắc. Tháo nắp rất dễ dàng.\n– Nhắn tin rất thích, cách bố trí tin nhắn theo cuộc hội thoại – chat rất hay.\n– Bi lăn rất nhạy, sướng, nhưng ấn xuống (nút OK) hơi mệt, vì phải ấn hơi sâu, hàng không brandnew nó thế, chấp nhận thôi, cũng như chấp nhận vỏ hơi lỗi tí.\n– Mạng 3G dùng rất mượt, sóng lúc nào cũng full 5 vạch (viettel), vào facebook, linkhay bằng Opera 6 khá nhanh, xem trong status thì báo -77dBm, hơi yếu nhỉ, bold 9000 của thằng để cùng vị trí với máy của mình báo -70dBm,\n– Loa ngon, nghe gọi rất ổn, chức năng nghe nhạc hay thôi rồi, vào chỗ Option của Media, bật Bass Boost, rồi Audio Boost, phê luôn.\n– Chụp ảnh khá đẹp, có chức năng auto focus, chụp văn bản rất nét, xem ảnh thì hôm qua xem ảnh cực đẹp, nét căng ngay cả khi xem ở chế độ fit screen, nhưng mà hôm nay thì hơi bị vỡ hạt, phải zoom lên thì mới nét căng, chả hiểu.\n– Pin yếu, dùng 3G một ngày là hết rồi (24h), mai thử dùng 2G xem sao. Hôm qua sạc từ 10h tối tới 2h sáng mới xong, tức là 4 tiếng mới đầu, lâu như con trâu. /:)\n– Mua ở HGmobile, đọc trên tinhte.vn thấy bán hàng tới 10h thì phải, chắc là đọc nhầm 😀 Nên lúc đá bóng xong qua mua thì bác Hùng rất lạnh lùng, ngồi xem hàng mà run vãi :-s\nNói chung với giá 2.8tr, thì có thể khẳng định: “sướng trong tầm tiền”;))\nBình luận (4) Thăng Liễu — 2011-03-24 14:53\nSao không cố thêm tý lấy con nào có trackpad ý .\nMày thiếu đék tiền đâu 🙁\nthaiph — 2011-03-25 00:53\ntiền là vde hơi to đấy :\u0026gt;\ntrackpad cầm rồi, sướng thật, nhưng cảm giác không thật, thích ball hơn, hehe\ndt — 2011-03-29 18:42\nKo phải bán hàng muộn nên mới “lạnh lùng” thế đâu, hôm tớ đến cũng “lạnh lùng” thế, chưa kể quả “Mobi thì khỏi xem máy” ngay từ khi mình vừa cầm máy lên(Mịa, mình mua Tour về cắm sim EVN thì kệ mình chứ). Hôm đó còn mấy con lỗi cả, 1 em thì có 1 thằng cùng vào mua nó lấy nên đành về. Vừa ra khỏi nhà thằng bạn mình đã bảo: Thằng này bán hàng khinh khỉnh vãi :))\nthaiph — 2011-03-30 00:11\nthế túm lại là đã mua chưa ;)) sang quang3g đi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/23/blackberry-tour-9630-review/","summary":"\u003cp\u003eCảm nhận ban đầu:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Như mọi người nhận xét, hình dáng to hơn 8900, nhỏ hơn 9000, cầm vừa tay, rất thích. Tuy nhiên vì quen cầm 8800 nên thấy bàn phím hơi khó bấm 1 tí, chắc mấy hôm rồi sẽ quen.\u003cbr\u003e\n– Màn hình rất đẹp, một đẳng cấp khác hẳn so với 8800 :)) so sánh khập khiễng :”\u0026gt; Cơ mà vì từ 8800 nâng cấp lên nên là cảm giác rất sung sướng, vỏ đằng sau nhìn rất hay, sần, cầm rất chắc. Tháo nắp rất dễ dàng.\u003cbr\u003e\n– Nhắn tin rất thích, cách bố trí tin nhắn theo cuộc hội thoại – chat rất hay.\u003cbr\u003e\n– Bi lăn rất nhạy, sướng, nhưng ấn xuống (nút OK) hơi mệt, vì phải ấn hơi sâu, hàng không brandnew nó thế, chấp nhận thôi, cũng như chấp nhận vỏ hơi lỗi tí.\u003cbr\u003e\n– Mạng 3G dùng rất mượt, sóng lúc nào cũng full 5 vạch (viettel), vào facebook, linkhay bằng Opera 6 khá nhanh, xem trong status thì báo -77dBm, hơi yếu nhỉ, bold 9000 của thằng để cùng vị trí với máy của mình báo -70dBm,\u003cbr\u003e\n– Loa ngon, nghe gọi rất ổn, chức năng nghe nhạc hay thôi rồi, vào chỗ Option của Media, bật Bass Boost, rồi Audio Boost, phê luôn.\u003cbr\u003e\n– Chụp ảnh khá đẹp, có chức năng auto focus, chụp văn bản rất nét, xem ảnh thì hôm qua xem ảnh cực đẹp, nét căng ngay cả khi xem ở chế độ fit screen, nhưng mà hôm nay thì hơi bị vỡ hạt, phải zoom lên thì mới nét căng, chả hiểu.\u003cbr\u003e\n– Pin yếu, dùng 3G một ngày là hết rồi (24h), mai thử dùng 2G xem sao. Hôm qua sạc từ 10h tối tới 2h sáng mới xong, tức là 4 tiếng mới đầu, lâu như con trâu. /:)\u003cbr\u003e\n– Mua ở HGmobile, đọc trên tinhte.vn thấy bán hàng tới 10h thì phải, chắc là đọc nhầm 😀 Nên lúc đá bóng xong qua mua thì bác Hùng rất lạnh lùng, ngồi xem hàng mà run vãi :-s\u003cbr\u003e\nNói chung với giá 2.8tr, thì có thể khẳng định: “sướng trong tầm tiền”;))\u003c/p\u003e","title":"BlackBerry Tour 9630 review"},{"content":" Tại hội nghị với Bộ TT\u0026amp;TT mới đây, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng giám đốc Viettel ước tính từ nay đến năm 2015, Viettel có nhu cầu tuyển dụng khoảng hai chục nghìn người. Cụ thể, trong vòng 5 năm tới, Viettel dự kiến đầu tư khoảng 8-10 tỷ USD để phát triển mạng viễn thông ở các thị trường nước ngoài và cần khoảng 6.000 người ra nước ngoài triển khai. Ở lĩnh vực phần mềm, Viettel dự kiến có khoảng 5.000 lập trình viên vào năm 2015 với doanh thu ước tính đạt 500 triệu USD. Bên cạnh đó, Viettel đã bắt đầu tham gia sản xuất điện thoại di động, máy tính và thiết bị truy cập Internet (như USB 3G) và có tham vọng đạt 1 tỷ USD doanh thu vào năm 2015 với quy mô nhân lực 10.000 người.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/22/viettel-va-it/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eTại hội nghị với Bộ TT\u0026amp;TT mới đây, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng giám đốc Viettel ước tính từ nay đến năm 2015, Viettel có nhu cầu tuyển dụng khoảng hai chục nghìn người. Cụ thể, trong vòng 5 năm tới, Viettel dự kiến đầu tư khoảng 8-10 tỷ USD để phát triển mạng viễn thông ở các thị trường nước ngoài và cần khoảng 6.000 người ra nước ngoài triển khai. Ở lĩnh vực phần mềm, Viettel dự kiến có khoảng 5.000 lập trình viên vào năm 2015 với doanh thu ước tính đạt 500 triệu USD. Bên cạnh đó, Viettel đã bắt đầu tham gia sản xuất điện thoại di động, máy tính và thiết bị truy cập Internet (như USB 3G) và có tham vọng đạt 1 tỷ USD doanh thu vào năm 2015 với quy mô nhân lực 10.000 người.\u003c/p\u003e","title":"Viettel và IT"},{"content":"Tiếc quá 🙁 Mỗi lần bán máy ảnh là lại buồn như chia tay người yêu vậy 🙁\nBiết sắm máy gì đây, khi mà tiền quá là ít ỏi :”\u0026gt; haiz haizzzz\nĐàn ông quả thật chỉ là những cậu bé nhiều tuổi, lúc nào cũng thích có đồ chơi 😛\nAh mà lâu cũng ko viết gì tử tế dài dài, thôi thì tổng kết tí cho 3 tháng đầu năm.\n– Công việc:\nNói chung là cũng ổn ổn, quen quen rồi, không còn phải đi làm thứ 7 chủ nhật, 8 9h tối mới về như hồi xưa, giờ thì cứ tà tà rồi, dự án xong rồi mà. Giờ thì mình đang “tập làm PM”, quản trị dự án kiêm coder duy nhất : )), haiz, suốt ngày ngồi làm kế hoạch chi tiết với cập nhật tài liệu, chán ngấy. Dự án bảo hành thiết bị đầu cuối đã triển khai và thậm chí còn đang làm hồ sơ đăng kí bản quyển – rất kinh. Phòng Sale yêu quý giờ đã tan tác, mô hình trung tâm thay đổi, giờ mình không còn ngồi cạnh các anh em chí cốt từ hồi mới vào làm, mà ngồi lủi thủi ở một góc rất xa xôi.\n– Tình cảm: Chưa bao giờ phải đi đám cưới nhiều như dạo này, thật là … mừng cho các bạn 😉 Trong khi mình vẫn KHÔNG CÓ GÌ. Vẫn trẻ mà – ko sao ko sao 🙁\n– Cá nhân: Cần nghiêm túc xem xét lại, và dành thời gian để suy nghĩ, về bản thân. Như việc sử dụng tiền, rất lôm côm, mua cái nọ, mua cái kia ??? Đại loại là hiện không quản lý được về mặt tài chính.\n– Sở thích: Ảnh: mai offline hội ảnh viettel mà hôm nay vừa bán máy =), giờ mua 40D thì cũng hơi ngại vì lỡ thích pentax mất rồi :”\u0026gt; Mà k20d thì đo sáng mệt phết, cầm k20d của anh Dũng đi chụp thường xuyên đo sáng sai và bị tối ảnh :(, mê K7 quá cơ mà K7 thì phải đợi 3 tháng nữa, thưởng quý sau :)) Quá mệt mỏi :”\u0026gt; Phượt: cơ bản thì đợt 10/3 âm lịch sẽ không đi đâu cả, để dành tiền 30/4 đi Huế. Tìm hiểu về Huế thôi nào 😡 Bình luận (2) Gordon — 2011-03-19 18:12\nNikon D300s đi =P~\nMiso — 2011-03-24 06:10\n3 tháng nữa bác mua K7, cũng đúng đợt em đi mua máy. Đợi tý cho nó thêm nhiệt đi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/19/ti%E1%BA%BFc/","summary":"\u003cp\u003eTiếc quá 🙁 Mỗi lần bán máy ảnh là lại buồn như chia tay người yêu vậy 🙁\u003cbr\u003e\nBiết sắm máy gì đây, khi mà tiền quá là ít ỏi :”\u0026gt; haiz haizzzz\u003cbr\u003e\nĐàn ông quả thật chỉ là những cậu bé nhiều tuổi, lúc nào cũng thích có đồ chơi 😛\u003cbr\u003e\nAh mà lâu cũng ko viết gì tử tế dài dài, thôi thì tổng kết tí cho 3 tháng đầu năm.\u003cbr\u003e\n– Công việc:\u003c/p\u003e","title":"Tiếc"},{"content":"Với kunkun bạn có thể làm được nhiều thứ, một trong những ứng dụng thú vị nhất – tuy ko phải là chức năng chính – của kunkun là theo dõi người yêu bạn đang ở đâu : )) ha ha\nđặt gạch, sẽ có review cẩn thận trong thời gian gần 😛\n– Tính năng cơ bản\n– Tính năng nổi bật\ntưởng tượng nhé, bạn đã xem phim mission impossible chưa, trong phim có đoạn nhân vật chính di chuyển trên đường phố ở Thượng Hải, trong các con ngõ rất loằng ngoằng, anh bạn anh ta ngồi ở Mỹ, nhìn trên màn hình một chấm đỏ di chuyển, và chỉ đường cho anh chàng ở Thượng Hải việc đi bao nhiêu bước, rẽ ở đoạn nào, bla bla, lúc nào xem đoạn này, mình cũng rất thích thú và ngưỡng mộ công nghệ, với kunkun, bạn có thể làm được “gần như vậy”. Nghĩa là bạn gần ngang cơ FBI rồi đó, sướng ko :))\nBình luận (2) Gordon — 2011-03-17 05:08\nThuê mình review đê :))\nthaiph — 2011-03-17 11:09\nrảnh thì viết đi ;)) đú à ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/17/kunkun-s%E1%BB%A9c-m%E1%BA%A1nh-c%E1%BB%A7a-cong-ngh%E1%BB%87/","summary":"\u003cp\u003eVới kunkun bạn có thể làm được nhiều thứ, một trong những ứng dụng thú vị nhất – tuy ko phải là chức năng chính – của kunkun là theo dõi người yêu bạn đang ở đâu : )) ha ha\u003cbr\u003e\nđặt gạch, sẽ có review cẩn thận trong thời gian gần 😛\u003cbr\u003e\n– Tính năng cơ bản\u003cbr\u003e\n– Tính năng nổi bật\u003cbr\u003e\ntưởng tượng nhé, bạn đã xem phim mission impossible chưa, trong phim có đoạn nhân vật chính di chuyển trên đường phố ở Thượng Hải, trong các con ngõ rất loằng ngoằng, anh bạn anh ta ngồi ở Mỹ, nhìn trên màn hình một chấm đỏ di chuyển, và chỉ đường cho anh chàng ở Thượng Hải việc đi bao nhiêu bước, rẽ ở đoạn nào, bla bla, lúc nào xem đoạn này, mình cũng rất thích thú và ngưỡng mộ công nghệ, với kunkun, bạn có thể làm được “gần như vậy”. Nghĩa là bạn gần ngang cơ FBI rồi đó, sướng ko :))\u003c/p\u003e","title":"Kunkun – sức mạnh của công nghệ"},{"content":"Ngõ 1 Hoàng Ngọc Phách, ngay đầu chỗ ngã tư Láng Hạ – Thái Thịnh đâm sang một tí. Cửa hàng nhỏ sửa chữa điện tử có tên là DVD – tức Đào Văn Dần\nMình hồi xưa sửa lap cho Thảo Nguyên, bàn phím hỏng tìm mua bàn phím thì đắt quá, google một tí ra cửa hàng này, gọi điện, rồi mang lap tới, anh Dần gõ gõ mấy phát, phán cái này anh sửa ngon, giá hữu nghị 10$, trong khi nếu mua bàn phím mới thì là 30$, hehe, chơi ngay. Đoạn sau mới hấp dẫn nè, thường thì đi sửa lap, hay bị để lap ở lại, rất sợ bị luộc đồ, nhưng anh Dần sửa bàn phím, chỉ tháo nguyên cái bàn phím còn ném trả mình cái lap cho mình mang về, thế mới xì tin chứ, quá mê. Lại còn phải kí vào bàn phím nhé.\nLần tiếp theo mang lap của Thủy Tiên tới, vì nó hay bị nóng điên rồi tắt ngóm, anh ấy sờ một lúc phán bụi quá quạt tản nhiệt ko chạy, để anh khử cho, lần này để lap ở lại, nào là kí vào pin, kí vào ram, kí vào màn hình, kí vào ổ cứng, kí vào dvd, nói chung là ký mỏi tay.\nSửa ở đây sửa xong là còn dán tem, bảo hành 3-6 tháng luôn.\nDạo này chị Dung hay bắt mình đi sửa cho bà ấy con NEC ghẻ, nên lại hay có dịp ra DVD ngõ 1 Hoàng Ngọc Phách, laptop gẫy chân, nối vô tư, mấy hôm sau lỏng nguồn, đem ra, lại được hỗ trợ miễn phí, hie hie.\nBình luận (2) Hue L.M — 2011-03-15 04:11\núi thế thì hum nào đem lap đi sửa hộ t nhé. hỏng chân cắm phone rùi hix hix\nThaiPH — 2016-06-11 09:41\nNay đã chuyển sang ngõ 2 Hoàng Ngọc Phách.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/09/d%E1%BB%8Ba-ch%E1%BB%89-s%E1%BB%ADa-laptop-uy-tin/","summary":"\u003cp\u003eNgõ 1 Hoàng Ngọc Phách, ngay đầu chỗ ngã tư Láng Hạ – Thái Thịnh đâm sang một tí. Cửa hàng nhỏ sửa chữa điện tử có tên là DVD – tức Đào Văn Dần\u003cbr\u003e\nMình hồi xưa sửa lap cho Thảo Nguyên, bàn phím hỏng tìm mua bàn phím thì đắt quá, google một tí ra cửa hàng này, gọi điện, rồi mang lap tới, anh Dần gõ gõ mấy phát, phán cái này anh sửa ngon, giá hữu nghị 10$, trong khi nếu mua bàn phím mới thì là 30$, hehe, chơi ngay. Đoạn sau mới hấp dẫn nè, thường thì đi sửa lap, hay bị để lap ở lại, rất sợ bị luộc đồ, nhưng anh Dần sửa bàn phím, chỉ tháo nguyên cái bàn phím còn ném trả mình cái lap cho mình mang về, thế mới xì tin chứ, quá mê. Lại còn phải kí vào bàn phím nhé.\u003cbr\u003e\nLần tiếp theo mang lap của Thủy Tiên tới, vì nó hay bị nóng điên rồi tắt ngóm, anh ấy sờ một lúc phán bụi quá quạt tản nhiệt ko chạy, để anh khử cho, lần này để lap ở lại, nào là kí vào pin, kí vào ram, kí vào màn hình, kí vào ổ cứng, kí vào dvd, nói chung là ký mỏi tay.\u003cbr\u003e\nSửa ở đây sửa xong là còn dán tem, bảo hành 3-6 tháng luôn.\u003cbr\u003e\nDạo này chị Dung hay bắt mình đi sửa cho bà ấy con NEC ghẻ, nên lại hay có dịp ra DVD ngõ 1 Hoàng Ngọc Phách, laptop gẫy chân, nối vô tư, mấy hôm sau lỏng nguồn, đem ra, lại được hỗ trợ miễn phí, hie hie.\u003c/p\u003e","title":"Địa chỉ sửa laptop uy tín"},{"content":"Hôm nay là một ngày vui vẻ. Rất nhiều sự kiện.\nĐầu tiên là vụ các bạn aloxo lý sự nọ kia đổ lỗi cho BTC để đưa Tuyết hâm vào danh sách vòng 2.\nSau đó là Dung ỉn loạn lên tìm ảnh cho Tuyết :)) Sau đó là mất mạng :)) Sau đó là vote và theo dõi hồi hộp, và ko hiểu tại sao bạn Tuyết được nhiều vote trong thời gian ngắn như vậy : )) hóa ra là có thủ đoạn cả ; )) thực ra thì cũng ko fair lắm cơ mà cũng vô hại và ko có gì phải “gầm rú” lên cả, cơ mà qua vụ này cũng hay, thấy được mức độ phản ứng và khả năng “tự trách mình trước” của mọi người. Hầu như 90% mọi người khi bị thiệt hại sẽ gào lên đổ lỗi nọ kia, hihi, chẳng ai tự nhận lỗi về mình cả. Văn hóa này là ko tốt, phải thay đổi, nhỉ ;))\nSau đó khi đang ngồi điên cuồng “chạy dân sinh quân”, thì có tin nhắn tít tít, điện thoại gần hết pin nên chẳng để ý. Bỗng đâu đó xung quanh có tiếng rú tiếng gào, và loáng thoáng “thưởng quý về sớm” : )) Bao ngày đi làm vất vả cuối cùng cũng biết mùi thưởng quý, thật sung sướng biết bao, hia hia. Cơ mà mình sẽ ko mua iPhone 4, tiếc tiền lắm :”\u0026gt;\nBình luận (5) Gordon — 2011-03-05 00:49\nCho mình mượn mua iPad đi, đỡ phí ;))\nsuxu — 2011-03-05 04:28\nKo fair lắm cái gì\nphòng ban nào chẳng thế, test BSS, R\u0026amp;D cũng làm vậy mà. ai cũng vậy thì đừng có lớn tiếng kêu người khác 😛\nthaiph — 2011-03-06 01:47\nThế mà vẫn lớn tiếng mới kinh :))\nHuyPV — 2011-03-09 14:53\nTao lần nào cũng vote cho Tuyết, thích cái ảnh ngồi ở cầu.\nsuxu — 2011-03-21 04:26\nhehee,\ncập nhật kết quả vào đây cho bạn Thái mèo sau này xem còn bít 😛\nBạn Tuyết nhà ta được giải nhì ms ảnh TTPM nhé :X:X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/04/432011/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay là một ngày vui vẻ. Rất nhiều sự kiện.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là vụ các bạn aloxo lý sự nọ kia đổ lỗi cho BTC để đưa Tuyết hâm vào danh sách vòng 2.\u003cbr\u003e\nSau đó là Dung ỉn loạn lên tìm ảnh cho Tuyết :)) Sau đó là mất mạng :)) Sau đó là vote và theo dõi hồi hộp, và ko hiểu tại sao bạn Tuyết được nhiều vote trong thời gian ngắn như vậy : )) hóa ra là có thủ đoạn cả ; )) thực ra thì cũng ko fair lắm cơ mà cũng vô hại và ko có gì phải “gầm rú” lên cả, cơ mà qua vụ này cũng hay, thấy được mức độ phản ứng và khả năng “tự trách mình trước” của mọi người. Hầu như 90% mọi người khi bị thiệt hại sẽ gào lên đổ lỗi nọ kia, hihi, chẳng ai tự nhận lỗi về mình cả. Văn hóa này là ko tốt, phải thay đổi, nhỉ ;))\u003cbr\u003e\nSau đó khi đang ngồi điên cuồng “chạy dân sinh quân”, thì có tin nhắn tít tít, điện thoại gần hết pin nên chẳng để ý. Bỗng đâu đó xung quanh có tiếng rú tiếng gào, và loáng thoáng “thưởng quý về sớm” : )) Bao ngày đi làm vất vả cuối cùng cũng biết mùi thưởng quý, thật sung sướng biết bao, hia hia. Cơ mà mình sẽ ko mua iPhone 4, tiếc tiền lắm :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"4/3/2011"},{"content":"Xin thông báo từ hôm nay Trung tâm phần mềm đã trực thuộc tập đoàn thay vì trực thuộc Viettel telecom. Tức là từ nay gọi điện sẽ nói là “alo mình gọi cho bạn từ trung tâm phần mềm Viettel” thay vì “alo mình gọi cho bạn từ trung tâm phần thuộc viettel telecom”.\nNhân tiện quảng cáo là TTPM đang tuyển dụng nhân sự, bạn nào vào làm đồng nghiệp với mình đê, lương thì cũng ngon và làm mệt thì đừng hỏi ;))\nhttp://www.vietteltelecom.vn/tuyendung/2010/09/11281/\nBình luận (5) Gordon — 2011-03-02 13:44\nLại định dụ dỗ con nhà lành à ;))\nSuxu — 2011-03-04 13:33\nChẳng bao giờ tớ bẩu là alo “mình gọi cho bạn từ trung tâm phần thuộc viettel telecom”\nnghe điêu điêu\nđơn giản là TTPM thôi 😛\nđồ dài dòng\nthaiph — 2011-03-04 19:01\ntớ nhớ mang máng là hồi xưa chị Thủy gọi cho tớ nói vậy mà 😀\nSuxu — 2011-03-04 13:34\nYour comment is awaiting moderation –\u0026gt; lại còn thế này nữa cơ à\nthaiph — 2011-03-04 19:01\nchỉ lần đầu thôi, nhưng lần sau sẽ ko bị chờ nữa\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/02/viettel/","summary":"\u003cp\u003eXin thông báo từ hôm nay Trung tâm phần mềm đã trực thuộc tập đoàn thay vì trực thuộc Viettel telecom. Tức là từ nay gọi điện sẽ nói là “alo mình gọi cho bạn từ trung tâm phần mềm Viettel” thay vì “alo mình gọi cho bạn từ trung tâm phần thuộc viettel telecom”.\u003cbr\u003e\nNhân tiện quảng cáo là TTPM đang tuyển dụng nhân sự, bạn nào vào làm đồng nghiệp với mình đê, lương thì cũng ngon và làm mệt thì đừng hỏi ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vietteltelecom.vn/tuyendung/2010/09/11281/\"\u003ehttp://www.vietteltelecom.vn/tuyendung/2010/09/11281/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Viettel"},{"content":"Tình hình là dư này, các nhà mạng ngày càng chặn theo những phương thức tinh vi và phức tạp. Mình vốn xưa nay vẫn dùng Opera Turbo để vào, tuy hơi chậm nhưng vẫn vào được, cơ mà vài hôm trở lại đây, rất khó rất khó, ở nhà thì coi như toi hẳn, ở cty ko hiểu tại sao sửa files hosts dùng ip 125.252.224.88 vẫn vào rất ngon lành.\nHôm nay ngồi ở cty, bật bài Đoàn Vệ Quốc Quân, nghe thật hào hùng, giai điệu lời ca đầy phấn chấn.\nĐoàn Vệ quốc quân[1] một lần ra đi\nToàn thắng vinh quang ghi ngày trở về[2]\nRa đi ra đi bảo tồn sông núi\nRa đi ra đi thà chết chớ lui\nCờ bay phất phới ngời màu Lạc Hồng\nKèn reo vang tiếng gọi dòng Lạc Hồng\nCùng Vệ quốc quân\nRa đi ra đi theo hồn sông núi\nThù bao năm xưa có bao giờ nguôi\nDưới cờ oai nghiêm sao vàng bay\nĐoàn quân Việt Nam có hay\nNgày xưa biết bao vị hùng anh\nQuyết vì non sông ra tay bao lần\nNgày nay đoàn quân ta gắng làm sao\nGiành quyền tự do hạnh phúc cho dân\nĐoàn Vệ quốc quân một lần ra đi\nDù có gian nguy nhưng lòng không nề\nRa đi ra đi bảo tồn sông núi\nRa đi ra đi thà chết chớ lui\nBao đoàn quân đã ra đi, bao lớp người hùng anh đã ngã xuống để “giành quyền tự do hạnh phúc cho dân”, vậy mà quyền tự do vào một mạng xã hội cũng không có.\nBình luận (1) Gordon — 2011-03-02 08:50\nNgồi đấy mà hát “Mãi là niềm đau” đi, dạo này các bạn ý chặn công nghệ cao lắm :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/03/01/fb-%C6%A1i-bao-gi%E1%BB%9D-cho-t%E1%BB%9Bi-ngay-t%E1%BB%B1-do/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là dư này, các nhà mạng ngày càng chặn theo những phương thức tinh vi và phức tạp. Mình vốn xưa nay vẫn dùng Opera Turbo để vào, tuy hơi chậm nhưng vẫn vào được, cơ mà vài hôm trở lại đây, rất khó rất khó, ở nhà thì coi như toi hẳn, ở cty ko hiểu tại sao sửa files hosts dùng ip 125.252.224.88 vẫn vào rất ngon lành.\u003cbr\u003e\nHôm nay ngồi ở cty, bật bài Đoàn Vệ Quốc Quân, nghe thật hào hùng, giai điệu lời ca đầy phấn chấn.\u003cbr\u003e\nĐoàn Vệ quốc quân[1] một lần ra đi\u003cbr\u003e\nToàn thắng vinh quang ghi ngày trở về[2]\u003cbr\u003e\nRa đi ra đi bảo tồn sông núi\u003cbr\u003e\nRa đi ra đi thà chết chớ lui\u003cbr\u003e\nCờ bay phất phới ngời màu Lạc Hồng\u003cbr\u003e\nKèn reo vang tiếng gọi dòng Lạc Hồng\u003cbr\u003e\nCùng Vệ quốc quân\u003cbr\u003e\nRa đi ra đi theo hồn sông núi\u003cbr\u003e\nThù bao năm xưa có bao giờ nguôi\u003cbr\u003e\nDưới cờ oai nghiêm sao vàng bay\u003cbr\u003e\nĐoàn quân Việt Nam có hay\u003cbr\u003e\nNgày xưa biết bao vị hùng anh\u003cbr\u003e\nQuyết vì non sông ra tay bao lần\u003cbr\u003e\nNgày nay đoàn quân ta gắng làm sao\u003cbr\u003e\nGiành quyền tự do hạnh phúc cho dân\u003cbr\u003e\nĐoàn Vệ quốc quân một lần ra đi\u003cbr\u003e\nDù có gian nguy nhưng lòng không nề\u003cbr\u003e\nRa đi ra đi bảo tồn sông núi\u003cbr\u003e\nRa đi ra đi thà chết chớ lui\u003cbr\u003e\nBao đoàn quân đã ra đi, bao lớp người hùng anh đã ngã xuống để “giành quyền tự do hạnh phúc cho dân”, vậy mà quyền tự do vào một mạng xã hội cũng không có.\u003c/p\u003e","title":"FB ơi, bao giờ cho tới ngày tự do"},{"content":"note lại, viết sau nhé\nthứ 6: HN – Hải Dương (sao đỏ): 100km (2 tiếng, xe máy)\nsáng thứ 7: Hải Dương (sao đỏ) – Hà Nội: 100km (1.5 tiếng, xe máy)\nchiều thứ 7: Hà Nội – TT Phong châu (Phù Ninh, Phú Thọ): 100km (ô tô)\nsáng chủ nhật: leo đền Hùng (xe hai cẳng)\nchiều chủ nhật: Việt Trì – Vĩnh Yên: 40km (ô tô khách)\nsáng thứ 2: 1h-4h sáng: Vĩnh Yên – Hải Phòng (180km, ô tô),\n5h-9h: Hải Phòng – Vĩnh Yên (180km, ô tô)\ntrưa thứ 2: Vĩnh Yên – Hà Nội (50km, taxi)\ngần 800km : (( kinh phết\nBình luận (2) Gordon — 2011-02-21 14:59\nKết quả là thu hoạch được gì? :))\nthaiph — 2011-02-21 15:36\ndeck dc gì, mất một đống polyme : ))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/21/di-nh%C6%B0-dien/","summary":"\u003cp\u003enote lại, viết sau nhé\u003cbr\u003e\nthứ 6: HN – Hải Dương (sao đỏ): 100km (2 tiếng, xe máy)\u003cbr\u003e\nsáng thứ 7: Hải Dương (sao đỏ) – Hà Nội: 100km (1.5 tiếng, xe máy)\u003cbr\u003e\nchiều thứ 7: Hà Nội – TT Phong châu (Phù Ninh, Phú Thọ): 100km (ô tô)\u003cbr\u003e\nsáng chủ nhật: leo đền Hùng (xe hai cẳng)\u003cbr\u003e\nchiều chủ nhật: Việt Trì – Vĩnh Yên: 40km (ô tô khách)\u003cbr\u003e\nsáng thứ 2: 1h-4h sáng: Vĩnh Yên – Hải Phòng (180km, ô tô),\u003cbr\u003e\n5h-9h: Hải Phòng – Vĩnh Yên (180km, ô tô)\u003cbr\u003e\ntrưa thứ 2: Vĩnh Yên – Hà Nội (50km, taxi)\u003cbr\u003e\ngần 800km : (( kinh phết\u003c/p\u003e","title":"đi như điên"},{"content":"Mình thì chưa đi Lạng Sơn bao giờ, Mẫu Sơn thì cũng nghe danh đã lâu trên các chương trình dự báo thời tiết, Mẫu Sơn nổi tiếng là nơi có sương, tuyết nhiều nhất nước thì phải, thành ra cũng có phần háo hức, nhất là nghe nói có khoảng 15km đường đèo cua kiếc ghê gớm.\nXuất phát từ TTHNQG, đi lên cầu Thanh Trì, vừa đi nơm nớp lo sợ bị tóm vì tội đi lên đường cấm xe máy, nhưng may ko có chú CSGT nào làm việc từ sáng sớm, đi gần lên cầu Thanh Trì thì ôi thôi, máu chảy đầu rơi, chiếu đắp tiền bay lả tả. Rất kinh rất kinh. Xe máy đâm ô tô, ô tô đè xe máy \nVừa đi vừa nơm lớp lo sợ, 1 tiếng sau thì tới trạm nghỉ khỉ gì ấy, nhà hàng Đồng Quê, thành phố Bắc Giang, nhà hàng to vật, anh chị em lỉnh kỉnh ba lô đồ đạc vào nhà hàng, ăn phở nóng ấm, sướng vật. Và mặc thêm quần áo : ))\nĂn uống nghỉ ngơi no nê, mua xăng và mua bảo hiểm xe máy, rồi phi một mạch gần 100km liên tục lên TP Lạng sơn, trên đường đi thi thoảng nhìn thấy vài cây đào hoa đỏ rực, sung sướng nghĩ tới cảnh chui vào rừng đào mơn mởn.\nLên tới TP Lạng Sơn, vào một nhà hàng bên dòng sông Kì Cùng, lại oánh chén tưng bừng, gà qué rau dưa, lại no nê, và lại đi tiếp lên đỉnh Mẫu Sơn, đường đi cũng đẹp phết, thi thoảng có đào mận nở hoa rực rõ, đường lên núi mây phủ mù sương, có lúc mờ mịt tầm nhìn xa 5m, đi thích kinh khủng, được cái đường xá làm rào chắn rất cẩn thận, rất khó phi xuống vực : ))\nĐi một tí, đang sướng thì đã thấy nhà nghỉ Yến Yến, ôi tới nơi rồi à, nhanh quá. Nhận phòng nghỉ ngơi một tí rồi đi dạo thăm thú khu du lịch, sương mù mịt, có một ngôi nhà ma, vài biệt thự vắng tanh vắng ngắt, nói chung chả có vẹo gì hay ho. Cơ mà được cái không khí rất mát mẻ trong lành, cơ bản là thích. Hehe.\nTối về không có nước lá, mình cũng ngại ngại, cóc thèm tắm, đi ăn cơm luôn, 2 con gà béo ý quay quay, ngồi ăn bên lò sưởi (cũng là lò nướng gà) ấm áp sung sướng, rượu mẫu sơn càng uống càng, cơ mà ko hiểu sao mình lại mắc một sai lầm là phê quá mức cần thiết. Hic hic. Kết quả là uống hết sạch rượu của nhà nghỉ, say như máy bay, ngồi trong tủ và sáng sau thì mệt dã man. Bỏ mất nồi cháo gà rất ngon lúc đêm và màn sát phạt trên giường. Căn bản có hai kĩ sĩ cưỡi ngựa thép tới lúc đêm tối, một kĩ sĩ là bác sĩ, một kị sĩ là admin, admin Mong Manh group mình hâm mộ đã lâu, lại còn mặc áo giống mình, thế là mới gặp mà như đã là tri kỉ 😛 Uống hơi nhiều 😛\nSáng dậy, mãi 9h mới ăn sáng xong, ăn xong thì ko dám đi ra ngoài, ngoài trời mù mịt, ko biết là sương mù, mây hay là mưa nữa, gió giật cấp 7 cấp 8. Phi xe xuống núi, với mục tiêu vào bản ngắm hoa đào, cơ mà leader Phương cóc biết đường vào bản  Bảo thuê người thì sau lại thôi ko thuê :-?? Thế là phi thẳng xuống TP Lạng Sơn sau khi nghe một chị chăn bò nói trời lạnh hoa chưa nở :-?? Phí của giời. Đường xuống núi thì đẹp hơn hôm qua lên núi, vì đi lúc gần trưa, rất quang đãng, ngắm đường cũng tạm, cơ mà ko có cơ nào so với cảnh ở Hà Giang hết.\nVề TP Lạng Sơn, ăn trưa rồi vào chợ Đông Kinh, đúng là chợ Đông Kinh có khác, đông kinh luôn, chen nhau bẹp ruột,mà dân chợ búa với văn hóa rất khốn, xem hàng mà ko trả giá, ko mua, là chửi bới um xòm, ghét cực, chợ thì xấu xấu bẩn bẩn, hàng hóa thì toàn đồ tàu ( = )) điều hiển nhiên). Lạng Sơn cũng nhiều gái xinh, cơ mà có điều là rất hay mặc một bộ đồ “cực kì trung hoa”, áo + quần bông, quên ko chụp ảnh, nói chung hơi lo ngại về hiện tượng “trung hoa hóa biên giới”.\nỞ chợ, xe con, xe khách biển HN, Bắc Giang rất nhiều, lên mua hàng đây mà, trên đường về, đông hơn hẳn lúc đi, vượt bao nhiêu xe to xe bé, đi cũng hơi kinh, toàn 70 80km/h, giờ về nghĩ lại mới thấy hãi hãi. Trong khi tốc độ cho phép là 60km/h, cơ mà đi 60km/h ở cái quốc lộ to thế thì thấy rùa bò lắm.\nĐi mãi mới về tới nhà hàng Đồng Quê, định chỉ vào uống nước thôi, nhưng tiền thừa ko biết làm gì, lại đập phá một nồi lẩu hải sản cay xè, bạn Xuân tức XuânXX lúc ăn trưa ở Lạng Sơn đã có dấu hiệu, về tới đây thì gục hẳn, ko ăn dc gì, ngồi li bì, tiểu thư lần đầu đi phựt, khổ thân ; )) bị bọn trẻ con đưa vào đời : ))\nVề tới HN, kết thúc chuyến phượt du xuân đầu năm an toàn hiệu quả, cám ơn toàn thể anh em trong ngành đã giúp đỡ chúng tôi có được kết quả này ; )) Chúc mọi người năm mới mạnh khỏe và làm việc hiệu quả, kiếm nhiều xiền, tiếp tục chinh phục Lũng Cú (hà giang lần 2), A pa chải, Sapa, Fanxipang, Thác Bản Dốc, Hồ Ba Bể, …\nKế hoạch tiếp theo là gì? Nhờ ;;)\nPS: rút kinh nghiệm:\n– Lead Phương cần tuyển xế, lead chỉ lo ăn ngủ nghỉ là được rồi, và lead thì phải quyết đoán, lịch trình rõ rang hơn, và cần đi theo lịch, hạn chế phá ngang\n– Mem: yêu cầu đi theo lead, sau lead.\nBình luận (3) HT — 2011-02-23 08:57\nước gì mềnh cũng được đi như vậy!!!\nJepp — 2011-02-28 12:11\nPhải lên Mẫu Sơn một lần mới đc 🙂\nPhạm Thanh Hải — 2013-02-21 07:03\nMình sắp có nguy cơ phải đi Mẫu Sơn. Xin hỏi bạn có thể chia sẻ cho mình một số hình ảnh của chuyến đi vừa rồi không? Mình chhu7a có khái niệm gì về nơi này cả. Chân thành cảm ơn bạn.\nkts.thanhhai79@yahoo.com\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/15/ch%C6%B0a-di-ch%C6%B0a-bi%E1%BA%BFt-m%E1%BA%ABu-s%C6%A1n/","summary":"\u003cp\u003eMình thì chưa đi Lạng Sơn bao giờ, Mẫu Sơn thì cũng nghe danh đã lâu trên các chương trình dự báo thời tiết, Mẫu Sơn nổi tiếng là nơi có sương, tuyết nhiều nhất nước thì phải, thành ra cũng có phần háo hức, nhất là nghe nói có khoảng 15km đường đèo cua kiếc ghê gớm.\u003cbr\u003e\nXuất phát từ TTHNQG, đi lên cầu Thanh Trì, vừa đi nơm nớp lo sợ bị tóm vì tội đi lên đường cấm xe máy, nhưng may ko có chú CSGT nào làm việc từ sáng sớm, đi gần lên cầu Thanh Trì thì ôi thôi, máu chảy đầu rơi, chiếu đắp tiền bay lả tả. Rất kinh rất kinh. Xe máy đâm ô tô, ô tô đè xe máy \u003cbr\u003e\nVừa đi vừa nơm lớp lo sợ, 1 tiếng sau thì tới trạm nghỉ khỉ gì ấy, nhà hàng Đồng Quê, thành phố Bắc Giang, nhà hàng to vật, anh chị em lỉnh kỉnh ba lô đồ đạc vào nhà hàng, ăn phở nóng ấm, sướng vật. Và mặc thêm quần áo : ))\u003cbr\u003e\nĂn uống nghỉ ngơi no nê, mua xăng và mua bảo hiểm xe máy, rồi phi một mạch gần 100km liên tục lên TP Lạng sơn, trên đường đi thi thoảng nhìn thấy vài cây đào hoa đỏ rực, sung sướng nghĩ tới cảnh chui vào rừng đào mơn mởn.\u003cbr\u003e\nLên tới TP Lạng Sơn, vào một nhà hàng bên dòng sông Kì Cùng, lại oánh chén tưng bừng, gà qué rau dưa, lại no nê, và lại đi tiếp lên đỉnh Mẫu Sơn, đường đi cũng đẹp phết, thi thoảng có đào mận nở hoa rực rõ, đường lên núi mây phủ mù sương, có lúc mờ mịt tầm nhìn xa 5m, đi thích kinh khủng, được cái đường xá làm rào chắn rất cẩn thận, rất khó phi xuống vực : ))\u003cbr\u003e\nĐi một tí, đang sướng thì đã thấy nhà nghỉ Yến Yến, ôi tới nơi rồi à, nhanh quá. Nhận phòng nghỉ ngơi một tí rồi đi dạo thăm thú khu du lịch, sương mù mịt, có một ngôi nhà ma, vài biệt thự vắng tanh vắng ngắt, nói chung chả có vẹo gì hay ho. Cơ mà được cái không khí rất mát mẻ trong lành, cơ bản là thích. Hehe.\u003cbr\u003e\nTối về không có nước lá, mình cũng ngại ngại, cóc thèm tắm, đi ăn cơm luôn, 2 con gà béo ý quay quay, ngồi ăn bên lò sưởi (cũng là lò nướng gà) ấm áp sung sướng, rượu mẫu sơn càng uống càng, cơ mà ko hiểu sao mình lại mắc một sai lầm là phê quá mức cần thiết. Hic hic. Kết quả là uống hết sạch rượu của nhà nghỉ, say như máy bay, ngồi trong tủ và sáng sau thì mệt dã man. Bỏ mất nồi cháo gà rất ngon lúc đêm và màn sát phạt trên giường. Căn bản có hai kĩ sĩ cưỡi ngựa thép tới lúc đêm tối, một kĩ sĩ là bác sĩ, một kị sĩ là admin, admin Mong Manh group mình hâm mộ đã lâu, lại còn mặc áo giống mình, thế là mới gặp mà như đã là tri kỉ 😛 Uống hơi nhiều 😛\u003cbr\u003e\nSáng dậy, mãi 9h mới ăn sáng xong, ăn xong thì ko dám đi ra ngoài, ngoài trời mù mịt, ko biết là sương mù, mây hay là mưa nữa, gió giật cấp 7 cấp 8. Phi xe xuống núi, với mục tiêu vào bản ngắm hoa đào, cơ mà leader Phương cóc biết đường vào bản  Bảo thuê người thì sau lại thôi ko thuê :-?? Thế là phi thẳng xuống TP Lạng Sơn sau khi nghe một chị chăn bò nói trời lạnh hoa chưa nở :-?? Phí của giời. Đường xuống núi thì đẹp hơn hôm qua lên núi, vì đi lúc gần trưa, rất quang đãng, ngắm đường cũng tạm, cơ mà ko có cơ nào so với cảnh ở Hà Giang hết.\u003cbr\u003e\nVề TP Lạng Sơn, ăn trưa rồi vào chợ Đông Kinh, đúng là chợ Đông Kinh có khác, đông kinh luôn, chen nhau bẹp ruột,mà dân chợ búa với văn hóa rất khốn, xem hàng mà ko trả giá, ko mua, là chửi bới um xòm, ghét cực, chợ thì xấu xấu bẩn bẩn, hàng hóa thì toàn đồ tàu ( = )) điều hiển nhiên). Lạng Sơn cũng nhiều gái xinh, cơ mà có điều là rất hay mặc một bộ đồ “cực kì trung hoa”, áo + quần bông, quên ko chụp ảnh, nói chung hơi lo ngại về hiện tượng “trung hoa hóa biên giới”.\u003cbr\u003e\nỞ chợ, xe con, xe khách biển HN, Bắc Giang rất nhiều, lên mua hàng đây mà, trên đường về, đông hơn hẳn lúc đi, vượt bao nhiêu xe to xe bé, đi cũng hơi kinh, toàn 70 80km/h, giờ về nghĩ lại mới thấy hãi hãi. Trong khi tốc độ cho phép là 60km/h, cơ mà đi 60km/h ở cái quốc lộ to thế thì thấy rùa bò lắm.\u003cbr\u003e\nĐi mãi mới về tới nhà hàng Đồng Quê, định chỉ vào uống nước thôi, nhưng tiền thừa ko biết làm gì, lại đập phá một nồi lẩu hải sản cay xè, bạn Xuân tức XuânXX lúc ăn trưa ở Lạng Sơn đã có dấu hiệu, về tới đây thì gục hẳn, ko ăn dc gì, ngồi li bì, tiểu thư lần đầu đi phựt, khổ thân ; )) bị bọn trẻ con đưa vào đời : ))\u003cbr\u003e\nVề tới HN, kết thúc chuyến phượt du xuân đầu năm an toàn hiệu quả, cám ơn toàn thể anh em trong ngành đã giúp đỡ chúng tôi có được kết quả này ; )) Chúc mọi người năm mới mạnh khỏe và làm việc hiệu quả, kiếm nhiều xiền, tiếp tục chinh phục Lũng Cú (hà giang lần 2), A pa chải, Sapa, Fanxipang, Thác Bản Dốc, Hồ Ba Bể, …\u003cbr\u003e\nKế hoạch tiếp theo là gì? Nhờ ;;)\u003cbr\u003e\nPS: rút kinh nghiệm:\u003cbr\u003e\n– Lead Phương cần tuyển xế, lead chỉ lo ăn ngủ nghỉ là được rồi, và lead thì phải quyết đoán, lịch trình rõ rang hơn, và cần đi theo lịch, hạn chế phá ngang\u003cbr\u003e\n– Mem: yêu cầu đi theo lead, sau lead.\u003c/p\u003e","title":"Chưa đi chưa biết Mẫu Sơn"},{"content":"Tại sao mình biết quán này: Một lần đi mua chợt thấy tên hay, liền ghé vào ngay chọn bánh ga tồ. Chả là lần trước sn Dung ỉn, đi với XuânXX lên Phan Phùng mua bánh ở Thanh Hương, cơ mà hết bánh, về tới Chí Thanh thấy em FreshGarden có vẻ đẹp xinh, bước vào rồi lại bước ra, vì 280k/1 cái bánh ga tồ. Cơ mà vì sau khi đi tiếp tới Hải hà ko tô bù kì, thì thấy bánh 240k xấu ỉn, thế là quay lại mua ở FreshGarden, bánh đẹp ăn ngon. Duyệt\nHôm qua lại vác mặt ra đó mua bánh, mình ăn mặc xấu xí lò dò bước vào, bỗng nghe tiếng “em chào anh ạ”, thấy ngơ ngác như lạc vào cõi tiên – “chào mình ư, thật vậy ư”, cầm cái kẹp định lấy bánh vào khay, bỗng có một cô em nhẹ nhàng bước tới “để em lấy bánh cho anh ạ”, ờ ờ, thế em lấy đi, cái này, cái này, cái này nữa, cái này có nhân không em, cái này bao xiền… Thanh toán thanh tiếc xong, bỗng nghe rào rào “em cám ơn anh, em chào anh, hẹn gặp lại anh, chúc anh valentine vui vẻ”, “ừ ừ anh cám ơn”, ngỡ như trong mơ, thề là ở HN, mình chưa vào nhà hàng nào mà phục vụ nhiệt tình niềm nở tới vậy, thề thề, ôi HN ơi\n50 Nguyễn Chí Thanh, FreshGarden nhé!\nBình luận (2) Gordon — 2011-02-15 10:18\nIêu vào cái đời đẹp hẳn nhể :))\nthaiph — 2011-02-15 11:24\nyêu iếc quái gì\nđang buồn vật\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/15/mua-banh-m%E1%BB%B3-t%C6%B0%C6%A1i-%E1%BB%9F-freshgarden/","summary":"\u003cp\u003eTại sao mình biết quán này: \u003cem\u003eMột lần đi mua chợt thấy tên hay, liền ghé vào ngay chọn bánh ga tồ\u003c/em\u003e. Chả là lần trước sn Dung ỉn, đi với XuânXX lên Phan Phùng mua bánh ở Thanh Hương, cơ mà hết bánh, về tới Chí Thanh thấy em FreshGarden có vẻ đẹp xinh, bước vào rồi lại bước ra, vì 280k/1 cái bánh ga tồ. Cơ mà vì sau khi đi tiếp tới Hải hà ko tô bù kì, thì thấy bánh 240k xấu ỉn, thế là quay lại mua ở FreshGarden, bánh đẹp ăn ngon. Duyệt\u003cbr\u003e\nHôm qua lại vác mặt ra đó mua bánh, mình ăn mặc xấu xí lò dò bước vào, bỗng nghe tiếng “em chào anh ạ”, thấy ngơ ngác như lạc vào cõi tiên – “chào mình ư, thật vậy ư”, cầm cái kẹp định lấy bánh vào khay, bỗng có một cô em nhẹ nhàng bước tới “để em lấy bánh cho anh ạ”, ờ ờ, thế em lấy đi, cái này, cái này, cái này nữa, cái này có nhân không em, cái này bao xiền… Thanh toán thanh tiếc xong, bỗng nghe rào rào “em cám ơn anh, em chào anh, hẹn gặp lại anh, chúc anh valentine vui vẻ”, “ừ ừ anh cám ơn”, ngỡ như trong mơ, thề là ở HN, mình chưa vào nhà hàng nào mà phục vụ nhiệt tình niềm nở tới vậy, thề thề, ôi HN ơi\u003cbr\u003e\n50 Nguyễn Chí Thanh, FreshGarden nhé!\u003c/p\u003e","title":"Mua bánh mỳ tươi ở FreshGarden"},{"content":"Nghe nói hôm nay 40k/bông hồng, nghe nói hôm nay có nhiều bạn thức khuya dậy sớm lên Quảng Bá mua hoa hồng tặng người yêu. Nghe nói thế thôi, còn ở công ty mình, mới 6h mà đã vắng tanh, rất kinh hoàng nhé, mọi hôm 7h vẫn còn nhiều lắm, thánh Valentine quả có sức mạnh ghê gớm 😀\nTuần sau ngày đẹp, bạn Nhung cưới, bạn Phương cưới. Nhung là tình yêu hồi thơ bé của mình :D, cưới một anh kĩ sư xây dựng sinh năm 83. Phương là bạn thân hồi cấp 3, Phương cưới Bích không béo 😉 Thứ 7 này phòng mình còn đi du xuân đền Hùng, fix là phải đi với phòng rồi. Vậy thì :-?? Nghỉ làm từ chiều thứ 6, về Sao Đỏ, sáng thứ 7 qua chúc mừng bạn Nhung một chút, 10h bắt đầu lên HN, vừa kịp 1h tới cty để đi lên Phú Thọ. Chiều chủ nhật về thì về nhà, tối qua nhà Phương, có khi phải nghỉ cả sáng thứ hai chăng, hic. Khó kinh phết 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/14/kin-l%E1%BB%8Bch/","summary":"\u003cp\u003eNghe nói hôm nay 40k/bông hồng, nghe nói hôm nay có nhiều bạn thức khuya dậy sớm lên Quảng Bá mua hoa hồng tặng người yêu. Nghe nói thế thôi, còn ở công ty mình, mới 6h mà đã vắng tanh, rất kinh hoàng nhé, mọi hôm 7h vẫn còn nhiều lắm, thánh Valentine quả có sức mạnh ghê gớm 😀\u003cbr\u003e\nTuần sau ngày đẹp, bạn Nhung cưới, bạn Phương cưới. Nhung là tình yêu hồi thơ bé của mình :D, cưới một anh kĩ sư xây dựng sinh năm 83. Phương là bạn thân hồi cấp 3, Phương cưới Bích không béo 😉 Thứ 7 này phòng mình còn đi du xuân đền Hùng, fix là phải đi với phòng rồi. Vậy thì :-?? Nghỉ làm từ chiều thứ 6, về Sao Đỏ, sáng thứ 7 qua chúc mừng bạn Nhung một chút, 10h bắt đầu lên HN, vừa kịp 1h tới cty để đi lên Phú Thọ. Chiều chủ nhật về thì về nhà, tối qua nhà Phương, có khi phải nghỉ cả sáng thứ hai chăng, hic. Khó kinh phết 😀\u003c/p\u003e","title":"Kín lịch"},{"content":"\nBao giờ mình đi được Phú Quốc 🙁\nVài vấn đề sau khi ngồi nghe hai phó tổng GD nói chuyện, chúc tết. (404 điểm cầu truyền hình, rất khủng :D)\nVấn đề 3G:\n– Hiện tại, theo một số thống kê, số máy điện thoại 3G bán ra năm 2010 chiếm 20% tổng số điện thoại bán ra, dự kiến, trong năm 2011, lượng máy 3G bán ra sẽ chiếm 30% số lượng điện thoại bán ra thị trường.\n– 5 năm nữa lượng máy 3G bán ra sẽ chiếm trên 80% thị trường.\n– Khả năng đáp ứng 3G của viettel: hiện có 20.000 trạm 3G, dự kiến trong năm 2011 sẽ lắp tiếp 5000 trạm nữa, nâng tổng số trạm lên 26.000, trong khi các mạng khác chỉ có khoảng 6000 trạm 3G.\nHầm hố, hoành tráng, viettel có phương châm là không làm thì thôi, đã làm là phải triệt để, phải mạnh tay, hoành tráng, như kiểu năm 2005, lúc mới tham gia thị trường, trong khi vina, mobi mỗi ông chỉ có 650 trạm trên cả nước, viettel ra mắt phát tuyên bố đã có 2000 trạm phát sóng, vùng phủ gấp 3 lần đối thủ luôn. Rất kinh. Thành công là ở chỗ đó, mạng lưới đi trước, kinh doanh theo sau. Làm rón rén kiểu s-fone, beeline, là chỉ có die.\n– Vấn đề là ở chỗ, Viettel hiện tại đang chặn facebook rất kinh, mà không có facebook, thì ước tính lượng dữ liệu mỗi tháng bị hụt ~50%, vì không thể up ảnh share cho bạn bè sau khi chụp xong, rất điên. 3G là internet băng rộng, internet băng rộng để làm gì, để kết nối, để chia sẻ, mạng xã hội việt nam thì ko có thằng nào đủ mạnh để thay thế fb, mà các bạn cứ chặn fb thì 3G mất khoảng 50% sức mạnh, cũng như phí data hàng tháng 😀\nSếp Hùng có nêu 1 thắc mắc là ko hiểu tại mọi người hay dùng 1 cái điện thoại 3G kèm theo 1 cái 2G, mà không dùng chỉ 1 cái thôi, đơn giản cực sếp ạ, vì 3G tốn pin khủng khiếp, nhất là 3G toàn các máy màn hình cảm ứng rõ rộng, thì có khi ngày phải sạc pin 2 lần. Vậy nên phải có một em 2G để mà liên lạc là chuẩn men rồi !\nVài con số khác:\n– Lượng sim bán ra của các mạng điện thoại tại VN: khoảng 160 triệu\n– Lượng số đang tồn tại trên hệ thống: 130 triệu\n– Lượng người dùng ước tính 50 triệu.\n– Hiện ở VN có khoảng 35 triệu máy tính, laptop, nhưng mới chỉ có khoảng 4 triệu thiết bị kết nối internet, thị trường cực lớn đang chờ. Và 3G là chìa khóa. Trong vòng 5 năm, lượng thuê bao internet băng rộng ADSL của viettel chỉ mới khoảng 300.000, nhưng chỉ trong năm 2010, 1 năm thôi lượng thuê bao băng rộng 3G D-com của viettel phát triển được đã là 600.000 (mỗi nhân viên bán tận 2 d-com thì lại chả ; ))\nPhải nói thêm là, hồi tết âm, mình dùng d-com, ở quê, tốc độ rất ko ổn định, tải từ mediafire, có lúc vọt lên 500Kb/s, có lúc 0, nói chung là chưa ổn chưa ổn.\nBình luận (3) Gordon — 2011-02-11 05:42\nTết KM thế thì ổn làm sao được :))\nLoveLy_H — 2011-02-11 17:00\nNói chung là mình chả quan tâm FB 😀 . Quan tâm có 3g đi chém gió là OK rồi =))\nMun — 2011-02-12 01:17\nẢnh Phú Quốc và giấc mơ đặt chân lên đảo hình như không liên quan lắm đến 3G và Facebook 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/11/chi%E1%BA%BFn-l%C6%B0%E1%BB%A3c-3g-ch%E1%BA%B7n-facebook-t%E1%BB%9Bi-bao-gi%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/jethuynh/5434081192/\" title=\"Cũng chụp từ Dinh cậu luôn by JetHuynh, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"Cũng chụp từ Dinh cậu luôn\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/02/11/chi%E1%BA%BFn-l%C6%B0%E1%BB%A3c-3g-ch%E1%BA%B7n-facebook-t%E1%BB%9Bi-bao-gi%E1%BB%9D/5434081192abb5e7a88cz.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eBao giờ mình đi được Phú Quốc 🙁\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nVài vấn đề sau khi ngồi nghe hai phó tổng GD nói chuyện, chúc tết. (404 điểm cầu truyền hình, rất khủng :D)\u003cbr\u003e\nVấn đề 3G:\u003cbr\u003e\n– Hiện tại, theo một số thống kê, số máy điện thoại 3G bán ra năm 2010 chiếm 20% tổng số điện thoại bán ra, dự kiến, trong năm 2011, lượng máy 3G bán ra sẽ chiếm 30% số lượng điện thoại bán ra thị trường.\u003cbr\u003e\n– 5 năm nữa lượng máy 3G bán ra sẽ chiếm trên 80% thị trường.\u003cbr\u003e\n– Khả năng đáp ứng 3G của viettel: hiện có 20.000 trạm 3G, dự kiến trong năm 2011 sẽ lắp tiếp 5000 trạm nữa, nâng tổng số trạm lên 26.000, trong khi các mạng khác chỉ có khoảng 6000 trạm 3G.\u003cbr\u003e\nHầm hố, hoành tráng, viettel có phương châm là không làm thì thôi, đã làm là phải triệt để, phải mạnh tay, hoành tráng, như kiểu năm 2005, lúc mới tham gia thị trường, trong khi vina, mobi mỗi ông chỉ có 650 trạm trên cả nước, viettel ra mắt phát tuyên bố đã có 2000 trạm phát sóng, vùng phủ gấp 3 lần đối thủ luôn. Rất kinh. Thành công là ở chỗ đó, mạng lưới đi trước, kinh doanh theo sau. Làm rón rén kiểu s-fone, beeline, là chỉ có die.\u003cbr\u003e\n– Vấn đề là ở chỗ, Viettel hiện tại đang chặn facebook rất kinh, mà không có facebook, thì ước tính lượng dữ liệu mỗi tháng bị hụt ~50%, vì không thể up ảnh share cho bạn bè sau khi chụp xong, rất điên. 3G là internet băng rộng, internet băng rộng để làm gì, để kết nối, để chia sẻ, mạng xã hội việt nam thì ko có thằng nào đủ mạnh để thay thế fb, mà các bạn cứ chặn fb thì 3G mất khoảng 50% sức mạnh, cũng như phí data hàng tháng 😀\u003cbr\u003e\nSếp Hùng có nêu 1 thắc mắc là ko hiểu tại mọi người hay dùng 1 cái điện thoại 3G kèm theo 1 cái 2G, mà không dùng chỉ 1 cái thôi, đơn giản cực sếp ạ, vì 3G tốn pin khủng khiếp, nhất là 3G toàn các máy màn hình cảm ứng rõ rộng, thì có khi ngày phải sạc pin 2 lần. Vậy nên phải có một em 2G để mà liên lạc là chuẩn men rồi !\u003cbr\u003e\nVài con số khác:\u003cbr\u003e\n– Lượng sim bán ra của các mạng điện thoại tại VN: khoảng 160 triệu\u003cbr\u003e\n– Lượng số đang tồn tại trên hệ thống: 130 triệu\u003cbr\u003e\n– Lượng người dùng ước tính 50 triệu.\u003cbr\u003e\n– Hiện ở VN có khoảng 35 triệu máy tính, laptop, nhưng mới chỉ có khoảng 4 triệu thiết bị kết nối internet, thị trường cực lớn đang chờ. Và 3G là chìa khóa. Trong vòng 5 năm, lượng thuê bao internet băng rộng ADSL của viettel chỉ mới khoảng 300.000, nhưng chỉ trong năm 2010, 1 năm thôi lượng thuê bao băng rộng 3G D-com của viettel phát triển được đã là 600.000 (mỗi nhân viên bán tận 2 d-com thì lại chả ; ))\u003cbr\u003e\nPhải nói thêm là, hồi tết âm, mình dùng d-com, ở quê, tốc độ rất ko ổn định, tải từ mediafire, có lúc vọt lên 500Kb/s, có lúc 0, nói chung là chưa ổn chưa ổn.\u003c/p\u003e","title":"Chiến lược 3G – chặn facebook tới bao giờ :("},{"content":"Bạn Chi béo đã bay được gần 2 tháng rồi đấy.\nTrưa nay đã bán được HTC wildfire hộ chị Dung.\nĐi ăn trưa ở aliosa, em lễ tân ở đó hôm nay mặc váy đen xinh xắn dễ thương phết, nhưng mà cơm ở đó ăn vẫn mệt như mọi khi, ít cơm và nhiều đồ ăn 🙁 ăn rất mệt\nChiều vào nghe các sếp tổng nói chuyện cả buổi chiều, cũng hay, đúng là nói hay như sếp, sếp càng to nói càng hay.\nLúc chuẩn bị về thì Viễn vào chat, nói là có một chị ở cty nó biết mình, Viễn kể là chị ấy nhìn list yahoo rồi hỏi có phải thằng Phi Hong Thai này làm ở viettel ko, xong phán một câu là “ah thằng này cưa bạn chị ấy cơ mà ko đổ” = )) thật là láo toét quá đi, chưa đổ chứ, ai bảo ko đổ :”\u0026gt; ngại ghê 😛\nTối ko về nhà ăn cơm, đi uống với bọn thằng Tuấn, Hải, Ngàn, Luyện, cũng hơi phê một tí 😀\nMassage ở Hương Sen, khá là dễ chịu và buồn ngủ. hè hè.\nBình luận (1) Chere Wzorek — 2011-10-02 10:16\nhi blogger, I ran across this website from yahoo answers and start reading many of your some other blog posts. They are awesome. Pleasee keep them coming. Best regards,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/10/10-2-2011/","summary":"\u003cp\u003eBạn Chi béo đã bay được gần 2 tháng rồi đấy.\u003cbr\u003e\nTrưa nay đã bán được HTC wildfire hộ chị Dung.\u003cbr\u003e\nĐi ăn trưa ở aliosa, em lễ tân ở đó hôm nay mặc váy đen xinh xắn dễ thương phết, nhưng mà cơm ở đó ăn vẫn mệt như mọi khi, ít cơm và nhiều đồ ăn 🙁 ăn rất mệt\u003cbr\u003e\nChiều vào nghe các sếp tổng nói chuyện cả buổi chiều, cũng hay, đúng là nói hay như sếp, sếp càng to nói càng hay.\u003cbr\u003e\nLúc chuẩn bị về thì Viễn vào chat, nói là có một chị ở cty nó biết mình, Viễn kể là chị ấy nhìn list yahoo rồi hỏi có phải thằng Phi Hong Thai này làm ở viettel ko, xong phán một câu là “ah thằng này cưa bạn chị ấy cơ mà ko đổ” = )) thật là láo toét quá đi, chưa đổ chứ, ai bảo ko đổ :”\u0026gt; ngại ghê 😛\u003cbr\u003e\nTối ko về nhà ăn cơm, đi uống với bọn thằng Tuấn, Hải, Ngàn, Luyện, cũng hơi phê một tí 😀\u003cbr\u003e\nMassage ở Hương Sen, khá là dễ chịu và buồn ngủ. hè hè.\u003c/p\u003e","title":"10.2.2011"},{"content":"\nChào mừng năm mới, mình đã phải dành hẳn nửa buổi tối, đặt laptop lên bàn, và ngồi cài cắm lại cái blog, để còn có chỗ mà viết lách. Hehe.\nQuá là sung sướng khi cài lại được :”\u0026gt; Ngại thật, cài xong nghĩ bụng “mình giỏi phết, mỗi tội lười” thế nên để blog chỏng chơ mấy tháng ko có bài nào mới.\nGiờ thì sẽ cập nhật thường xuyên thường xuyên 😀\nHôm nay là sinh nhật bạn Dung. Chúc sinh nhật vui vẻ Dung ỉn nha! Cám ơn bạn nhiều 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/02/09/m%E1%BB%ABng-qua-m%E1%BB%ABng-qua/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/5404008737/\" title=\"IMG_7713 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_7713\" loading=\"lazy\" src=\"/2011/02/09/m%E1%BB%ABng-qua-m%E1%BB%ABng-qua/540400873792d6c12642.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChào mừng năm mới, mình đã phải dành hẳn nửa buổi tối, đặt laptop lên bàn, và ngồi cài cắm lại cái blog, để còn có chỗ mà viết lách. Hehe.\u003cbr\u003e\nQuá là sung sướng khi cài lại được :”\u0026gt; Ngại thật, cài xong nghĩ bụng “mình giỏi phết, mỗi tội lười” thế nên để blog chỏng chơ mấy tháng ko có bài nào mới.\u003cbr\u003e\nGiờ thì sẽ cập nhật thường xuyên thường xuyên 😀\u003cbr\u003e\nHôm nay là sinh nhật bạn Dung. Chúc sinh nhật vui vẻ Dung ỉn nha! Cám ơn bạn nhiều 🙂\u003c/p\u003e","title":"Mừng quá mừng quá"},{"content":"Ừ thì cũng một thời hầm hố và tích cực viết lách trên này, xong là bao nhiêu thứ hấp dẫn làm mình bỏ quên em opera, cơ mà lại có động lực quay lại, vì Dung ủn ỉn, vì blog kia đang tạm ko post gì được, keke\nBình luận (3) suxu — 2011-01-19 12:01\nai cho lôi ảnh mềnh sang đây thế này x(\nkanishi — 2011-01-20 04:01\nmềnh thích, hie hie\nsuxu — 2011-01-20 05:01\nthích mà ko xin phép giề đã vác sang à :-whehe, cái avatar của mềnh ở đây thật nổi bật 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/01/19/tro-lai-opera/","summary":"\u003cp\u003eỪ thì cũng một thời hầm hố và tích cực viết lách trên này, xong là bao nhiêu thứ hấp dẫn làm mình bỏ quên em opera, cơ mà lại có động lực quay lại, vì Dung ủn ỉn, vì blog kia đang tạm ko post gì được, keke\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2011/01/19/tro-lai-opera/f9d2a-img0339-1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003esuxu\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-01-19 12:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eai cho lôi ảnh mềnh sang đây thế này x(\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2011-01-20 04:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trở lại opera"},{"content":"– Chơi bời:\nMai Châu, Mộc Châu cùng MSS từ mùng 6 tết âm lịch, vui tưng bừng, ngon bổ rẻ 😡 nhờ công bạn Tuyết và bạn Dung, hihi Quan Lạn: sau 30/4-1/5 một tuần, đi từ sáng thứ 7 và tối chủ nhật về tới hà nội, đi cùng Tuyết hâm và đồng bọn, cũng vui nghiêng ngả với biển vắng và đẹp tuyệt vời Cát Bà hai ngày cùng phòng Sale, ăn hải sản mỏi cả miệng :”\u0026gt; Hà Giang: phượt đúng nghĩa lần đầu tiên, đặt chân tới địa đầu tổ quốc, Đồng Văn, Lũng Cú, Mèo Vạc… Uống rượu ngô và ôm cua đổ đèo trong sương mờ, phê\n– Công việc: Cùng Tùng dâm và cộng sự hoàn thành megashare.vn, đạt mốc băng thông 300MB/s, nhưng chờ mốc mép vẫn chưa thấy thưởng của sếp Linh ;)) 31/5 chia tay ISDS, 1/6 sang Viettel – thử thách mới, khó khăn mới, cảm giác mới 🙂 Dự án bảo hành có lúc áp lực tưởng chừng muốn đập bàn đứng dậy đi về, rút cục cũng bàn giao được, hú hồn chim én 😛\n– Yêu đương: “rất rất thích” hai người nhưng đều bị reject thẳng cánh, âu cũng là cái liễn, mình reject người thì người reject mình. Mình thích từ reject rồi đấy. Vừa đi về trong mưa lạnh, thấy buồn phết, lạnh khủng khiếp phết, nhưng phải tự nhủ “mình quen rồi”. Đời còn nhiều thú vui mà.\n– Thu nhập: khoảng gần 80tr, nhưng giờ phút này chả thấy đồng khỉ nào trong túi, hic hic. Sang năm hi vọng và quyết tâm sẽ có dư nhiều nhiều trong tài khoản 😡 Bình luận (1) nhimxxu — 2011-01-13 13:08\ncụng ly chúc đã hoàn thành năm cũ thành công ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2011/01/05/t%E1%BB%95ng-k%E1%BA%BFt-2010/","summary":"\u003cp\u003e– Chơi bời:\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003eMai Châu, Mộc Châu cùng MSS từ mùng 6 tết âm lịch, vui tưng bừng, ngon bổ rẻ 😡 nhờ công bạn Tuyết và bạn Dung, hihi\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eQuan Lạn: sau 30/4-1/5 một tuần, đi từ sáng thứ 7 và tối chủ nhật về tới hà nội, đi cùng Tuyết hâm và đồng bọn, cũng vui nghiêng ngả với biển vắng và đẹp tuyệt vời\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCát Bà hai ngày cùng phòng Sale, ăn hải sản mỏi cả miệng :”\u0026gt;\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHà Giang: phượt đúng nghĩa lần đầu tiên, đặt chân tới địa đầu tổ quốc, Đồng Văn, Lũng Cú, Mèo Vạc… Uống rượu ngô và ôm cua đổ đèo trong sương mờ, phê\u003cbr\u003e\n– Công việc:\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng Tùng dâm và cộng sự hoàn thành megashare.vn, đạt mốc băng thông 300MB/s, nhưng chờ mốc mép vẫn chưa thấy thưởng của sếp Linh ;))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e31/5 chia tay ISDS, 1/6 sang Viettel – thử thách mới, khó khăn mới, cảm giác mới 🙂\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDự án bảo hành có lúc áp lực tưởng chừng muốn đập bàn đứng dậy đi về, rút cục cũng bàn giao được, hú hồn chim én 😛\u003cbr\u003e\n– Yêu đương: “rất rất thích” hai người nhưng đều bị reject thẳng cánh, âu cũng là cái liễn, mình reject người thì người reject mình. Mình thích từ reject rồi đấy. Vừa đi về trong mưa lạnh, thấy buồn phết, lạnh khủng khiếp phết, nhưng phải tự nhủ “mình quen rồi”. Đời còn nhiều thú vui mà.\u003cbr\u003e\n– Thu nhập: khoảng gần 80tr, nhưng giờ phút này chả thấy đồng khỉ nào trong túi, hic hic. Sang năm hi vọng và quyết tâm sẽ có dư nhiều nhiều trong tài khoản 😡\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://nhimxxu.wordpress.com\"\u003enhimxxu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-01-13 13:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tổng kết 2010"},{"content":"Hôm nay vui lắm nhé 😡\nMình sẽ yêu đời và mình sẽ cố gắng, sẽ chiến đấu! Luv! CCBB : ****\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/11/18/vui/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay vui lắm nhé 😡\u003cbr\u003e\nMình sẽ yêu đời và mình sẽ cố gắng, sẽ chiến đấu! Luv! CCBB : ****\u003c/p\u003e","title":"Vui"},{"content":"Tác giả: hachoa\nChế độ bù sáng (EV – Exposure Value Compensate) là một thành phần khó có thể thiếu được hiện nay, kể cả những máy ảnh ngắm và chụp (point and shoot). Nó không quá phức tạp như nhiều người nghĩ và mang lại những hiệu quả bất ngờ.\nChế độ bù sáng (EV – Exposure Value Compensate) là một thành phần khó có thể thiếu được hiện nay, kể cả những máy ảnh ngắm và chụp (point and shoot). Nó không quá phức tạp như nhiều người nghĩ và mang lại những hiệu quả bất ngờ. Những người chụp bình thường thường phó mặc công việc đo sáng cho máy tự quyết định (chế độ Full Auto hoặc Program). Thật ra nó rất đơn giản và nếu bạn hiểu thêm về chức năng này thì ngay cả bạn có một máy ảnh bình thường tới cỡ nào bạn vẫn có thể chụp được những tấm ảnh đẹp trong mọi tình huống. Mỗi một máy ảnh, từ máy bình dân tới SLR cao cấp đều tích hợp trong mình một chip đo sáng để quyết định độ mở ống kính và tốc độ như thế nào là thích hợp trước mỗi cảnh vật. Cảm biến sáng này sẽ đo sáng tại từng điểm khác nhau của khuôn hình, chia trung bình và sẽ lấy mức ánh sáng trung hòa nhất dựa trên tính toán trung bình này để quyết định độ mở và tốc độ bắt sáng (ở đây đang nói đến trường hợp thông dụng nhất là chế độ chụp tự động, cơ chế đo sáng đa điểm, không phải đo sáng theo điểm (spot), hay đo sáng trung tâm (center weight). Trong hầu hết các trường hợp các tính toán trung bình này đều đúng và đều cho bạn những bức ảnh đẹp. Ảnh chụp với chế độ bù sáng bằng 0. Tuy nhiên nếu bạn chụp các đối tượng có độ tương phản cao như chụp dòng sông dưới ánh nắng, chụp kim loại, chụp bãi biển,… bạn sẽ dễ dàng nhìn thấy ngay nhược điểm này của máy. Do độ chênh lệch sáng tối quá cao, cảm biến của máy sẽ bị loạn và thường là làm tối những bức ảnh quá nhiều sáng hoặc làm sáng những bức ảnh quá nhiều tối. Ví dụ khi chụp ánh nắng trên sông hay trên bãi cát, toàn bộ tông sáng sẽ bị giảm đi, ánh nắng không còn rực rỡ, mặt người, cây cối lại tối om. Ngược lại nếu chụp dưới bóng râm như chụp trong rừng thưa chẳng hạn, bóng râm quá nhiều khiến cho máy sẽ tự kích ánh sáng thêm lên, khiến cho các đối tượng cần bóng lại trở nên sáng quá… Chính lúc này là lúc chế độ EV vào cuộc và bạn sẽ là người “nói” cho máy biết ánh sáng thế nào mới là đúng. Ảnh chụp với chế độ bù sáng Ở chế độ bình thường, khi chụp đám cưới chẳng hạn, váy trắng của cô dâu có độ tương phản rất cao, khiến cho máy sẽ có xu hướng giảm sắc trắng xuống ngả thành màu xám, kéo theo việc mặt người có màu tối hơn lại trở lên lọ lem hơn. Hiểu được tính cách này của máy, bạn chi việc tăng độ bù sáng (+EV) lên 1 hoặc 2 giá trị (+1EV hoặc +2EV). Đây chính là cách bạn nói với máy ảnh rằng bạn cần thêm ánh sáng để có một màu trắng nổi bật thật sự. Máy ảnh sẽ bù thêm lượng sáng bằng lượng ánh sáng của khẩu độ mặc định nhưng thấp hơn 1 hoặc 2 bậc hay độ mở giảm đi 1 hoặc 2 bậc tùy vào bạn ra lệnh bù sáng bao nhiêu. Kết quả bạn sẽ có một bức ảnh đám cưới với một màu sắc tươi sáng rực rỡ hơn. Đối với chế độ giảm lượng sáng (-EV) cũng tương tự như vậy. Nhưng bạn nên lưu ý một điểm nhỏ, đó là khi bạn chụp ảnh và chỉnh sửa EV bù sáng trên máy, đừng quá tin vào màn hình LCD trên máy ảnh bởi một lẽ thứ nhất là độ phân giải của màn hình này không đủ, thứ hai là các nhà sản xuất máy ảnh có xu hướng tăng độ sáng và tương phản của màn hình lên so với hình ảnh thật để làm thỏa mãn người tiêu dùng nên bức ảnh của bạn có thể trông rất sáng đẹp trên máy ảnh nhưng lại tối tăm trên máy tính. Đối với những máy ảnh có chế độ Auto Bracketing, bạn có thể dùng chế độ này để cùng một bức ảnh, máy ảnh sẽ chụp liên tiếp 3 hoặc 5 kiểu với 1 kiểu nguyên dạng, 1 hoặc 2 kiểu thiếu sáng (-1EV) và 1 hoặc 2 kiểu thừa sáng (+1EV). Khi xem ảnh trên màn hình máy tính bạn sẽ biết đối với cảnh nào thì bù thừa sáng hay bù thiếu sáng là tối ưu hơn. Một số trường hợp cơ bản 1. Cảnh quá sáng hoặc có ánh nắng rực rỡ ==\u0026gt; +1EV – +3EV 2. Cảnh bãi biển, mặt sông phản sáng ==\u0026gt; +0.7EV – +3EV 3. Cận cảnh vật thể sáng màu (bông hoa vàng) ==\u0026gt; +1EV – +1,7EV 4. Phong cảnh nhiều bóng râm ==? -0.5EV 5. Vật thể tối màu (nhà cổ, tường xám) ==\u0026gt; -1.5EV – +0.5EV Tuy nhiên, không có một công thức chuẩn cho việc bù sáng bao nhiêu là vừa mà đó hoàn toàn dựa vào quang cảnh cụ thể mà bạn định chụp. Chí có kinh nghiệm mới giải quyết được vấn đề. Nhưng với sự thông dụng của máy ảnh số hiện nay, bạn không cần phải lo đến việc chờ đợi hàng giờ rửa ảnh mới có thể biết kết quả của mình mà sản phẩm sẽ hiện ra ngay tức thì. Vì vậy chỉ cần chụp vài lần để xem sự khác nhau là bạn đã có thể rút ra kinh nghiệm của riêng mình. (Theo http://dalat.wordpress.com)\nBình luận (2) Shinny Hằng — 2011-02-09 17:58\nAnh ơi, cho em hỏi cái, anh là người dân tộc Mèo ạ? Thế chắc anh định cư trên núi rồi, cuộc sống ở đấy chắc thú vị lắm.Ah mà thế thì anh ở Lập Thạch rồi.^^.\nthaiph — 2011-02-10 04:19\nanh là mèo thành phố em ạ, anh ko ở lập thạch đâu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/11/16/s%E1%BB%AD-d%E1%BB%A5ng-ch%E1%BA%BF-d%E1%BB%99-bu-sang-cho-nh%E1%BB%AFng-ai-m%E1%BB%9Bi-dung-may-%E1%BA%A3nh/","summary":"\u003cp\u003eTác giả: hachoa\u003cbr\u003e\nChế độ bù sáng (EV – Exposure Value Compensate) là một thành phần khó có thể thiếu được hiện nay, kể cả những máy ảnh ngắm và chụp (point and shoot). Nó không quá phức tạp như nhiều người nghĩ và mang lại những hiệu quả bất ngờ.\u003cbr\u003e\nChế độ bù sáng (EV – Exposure Value Compensate) là một thành phần khó có thể thiếu được hiện nay, kể cả những máy ảnh ngắm và chụp (point and shoot). Nó không quá phức tạp như nhiều người nghĩ và mang lại những hiệu quả bất ngờ. Những người chụp bình thường thường phó mặc công việc đo sáng cho máy tự quyết định (chế độ Full Auto hoặc Program). Thật ra nó rất đơn giản và nếu bạn hiểu thêm về chức năng này thì ngay cả bạn có một máy ảnh bình thường tới cỡ nào bạn vẫn có thể chụp được những tấm ảnh đẹp trong mọi tình huống. Mỗi một máy ảnh, từ máy bình dân tới SLR cao cấp đều tích hợp trong mình một chip đo sáng để quyết định độ mở ống kính và tốc độ như thế nào là thích hợp trước mỗi cảnh vật. Cảm biến sáng này sẽ đo sáng tại từng điểm khác nhau của khuôn hình, chia trung bình và sẽ lấy mức ánh sáng trung hòa nhất dựa trên tính toán trung bình này để quyết định độ mở và tốc độ bắt sáng (ở đây đang nói đến trường hợp thông dụng nhất là chế độ chụp tự động, cơ chế đo sáng đa điểm, không phải đo sáng theo điểm (spot), hay đo sáng trung tâm (center weight). Trong hầu hết các trường hợp các tính toán trung bình này đều đúng và đều cho bạn những bức ảnh đẹp. Ảnh chụp với chế độ bù sáng bằng 0. Tuy nhiên nếu bạn chụp các đối tượng có độ tương phản cao như chụp dòng sông dưới ánh nắng, chụp kim loại, chụp bãi biển,… bạn sẽ dễ dàng nhìn thấy ngay nhược điểm này của máy. Do độ chênh lệch sáng tối quá cao, cảm biến của máy sẽ bị loạn và thường là làm tối những bức ảnh quá nhiều sáng hoặc làm sáng những bức ảnh quá nhiều tối. Ví dụ khi chụp ánh nắng trên sông hay trên bãi cát, toàn bộ tông sáng sẽ bị giảm đi, ánh nắng không còn rực rỡ, mặt người, cây cối lại tối om. Ngược lại nếu chụp dưới bóng râm như chụp trong rừng thưa chẳng hạn, bóng râm quá nhiều khiến cho máy sẽ tự kích ánh sáng thêm lên, khiến cho các đối tượng cần bóng lại trở nên sáng quá… Chính lúc này là lúc chế độ EV vào cuộc và bạn sẽ là người “nói” cho máy biết ánh sáng thế nào mới là đúng. Ảnh chụp với chế độ bù sáng Ở chế độ bình thường, khi chụp đám cưới chẳng hạn, váy trắng của cô dâu có độ tương phản rất cao, khiến cho máy sẽ có xu hướng giảm sắc trắng xuống ngả thành màu xám, kéo theo việc mặt người có màu tối hơn lại trở lên lọ lem hơn. Hiểu được tính cách này của máy, bạn chi việc tăng độ bù sáng (+EV) lên 1 hoặc 2 giá trị (+1EV hoặc +2EV). Đây chính là cách bạn nói với máy ảnh rằng bạn cần thêm ánh sáng để có một màu trắng nổi bật thật sự. Máy ảnh sẽ bù thêm lượng sáng bằng lượng ánh sáng của khẩu độ mặc định nhưng thấp hơn 1 hoặc 2 bậc hay độ mở giảm đi 1 hoặc 2 bậc tùy vào bạn ra lệnh bù sáng bao nhiêu. Kết quả bạn sẽ có một bức ảnh đám cưới với một màu sắc tươi sáng rực rỡ hơn. Đối với chế độ giảm lượng sáng (-EV) cũng tương tự như vậy. Nhưng bạn nên lưu ý một điểm nhỏ, đó là khi bạn chụp ảnh và chỉnh sửa EV bù sáng trên máy, đừng quá tin vào màn hình LCD trên máy ảnh bởi một lẽ thứ nhất là độ phân giải của màn hình này không đủ, thứ hai là các nhà sản xuất máy ảnh có xu hướng tăng độ sáng và tương phản của màn hình lên so với hình ảnh thật để làm thỏa mãn người tiêu dùng nên bức ảnh của bạn có thể trông rất sáng đẹp trên máy ảnh nhưng lại tối tăm trên máy tính. Đối với những máy ảnh có chế độ Auto Bracketing, bạn có thể dùng chế độ này để cùng một bức ảnh, máy ảnh sẽ chụp liên tiếp 3 hoặc 5 kiểu với 1 kiểu nguyên dạng, 1 hoặc 2 kiểu thiếu sáng (-1EV) và 1 hoặc 2 kiểu thừa sáng (+1EV). Khi xem ảnh trên màn hình máy tính bạn sẽ biết đối với cảnh nào thì bù thừa sáng hay bù thiếu sáng là tối ưu hơn. Một số trường hợp cơ bản 1. Cảnh quá sáng hoặc có ánh nắng rực rỡ ==\u0026gt; +1EV – +3EV 2. Cảnh bãi biển, mặt sông phản sáng ==\u0026gt; +0.7EV – +3EV 3. Cận cảnh vật thể sáng màu (bông hoa vàng) ==\u0026gt; +1EV – +1,7EV 4. Phong cảnh nhiều bóng râm ==? -0.5EV 5. Vật thể tối màu (nhà cổ, tường xám) ==\u0026gt; -1.5EV – +0.5EV Tuy nhiên, không có một công thức chuẩn cho việc bù sáng bao nhiêu là vừa mà đó hoàn toàn dựa vào quang cảnh cụ thể mà bạn định chụp. Chí có kinh nghiệm mới giải quyết được vấn đề. Nhưng với sự thông dụng của máy ảnh số hiện nay, bạn không cần phải lo đến việc chờ đợi hàng giờ rửa ảnh mới có thể biết kết quả của mình mà sản phẩm sẽ hiện ra ngay tức thì. Vì vậy chỉ cần chụp vài lần để xem sự khác nhau là bạn đã có thể rút ra kinh nghiệm của riêng mình. (Theo \u003ca href=\"http://dalat.wordpress.com\"\u003ehttp://dalat.wordpress.com\u003c/a\u003e)\u003c/p\u003e","title":"Sử dụng chế độ bù sáng cho những ai mới dùng máy ảnh"},{"content":"7h30 về nhà, không có ai ở nhà, rảnh quá, chả biết làm gì. BÌnh thường thì sẽ ăn cơm, rửa bát. Nhưng vì chỉ có một mình nên chả cần ăn cơm vì ở cty ăn lung tung cũng ko đói nữa. Gọi anh Tuấn và mang máy ảnh ra cho lão, hai anh em chém gió tới 8h30.\nVề nhà vẫn chẳng thấy có ai, đi bộ ra ngoài đường, vào cửa hàng foci định mua cái áo, đông phết, toàn nữ, đi cùng nhau, mỗi mình mình là boy, đi một mình, ngại quá xem và thử rồi lại đi ra. Ko muốn về nhà nên lượn xuống hầm ngã tư sở, cả tỉ năm rồi mình mới lại đi bộ xuống hầm. Vẫn như xưa, trẻ con nô đùa, đạp xe như điên, người lớn, cụ già đi bộ, thanh niên chạy bộ thể dục. Bất ngờ cái là có khá nhiều bạn vẫn đang miệt mài tập chạy, lúc mình xuống thấy có một bạn gái cũng nhỏ nhắn xinh xinh, cũng vừa đi từ trên xuống, nai nịt gọn gàng, giầy đầy đủ, đi bộ chục bước rồi chạy chậm chậm, mình muốn đuổi theo chạy cùng quá mà đang mặc sơ mi sơ vin nên ngại :”\u0026gt; thế nên chỉ đi bộ thôi, đi bộ 1 vòng thì đứng lại đợi xem, và gái đi qua, ah, chạy qua, tóc dài ngang lưng, hơi hung hung, vàng vàng, sành điệu phết, và không buộc, chạy bay phấp phới, mình nghĩ là nên buộc vào thì nhìn khỏe khoắn hơn. Gái chạy qua mình rồi đi bộ để thở – 😀 mình đi theo, tiền gần sát, định lên làm quen nhưng lại thôi 😀 Đi bộ một tẹo gái lại cất bước chạy – chạy rất nhẹ nhé ;)) Và thế là mình lại bị gái bỏ rơi. Thôi đi về. Về nhà nhảy dây và chống đẩy mấy cái rồi đi tắm. Lại ngồi online …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/11/12/r%E1%BA%A3nh-r%E1%BB%97i/","summary":"\u003cp\u003e7h30 về nhà, không có ai ở nhà, rảnh quá, chả biết làm gì. BÌnh thường thì sẽ ăn cơm, rửa bát. Nhưng vì chỉ có một mình nên chả cần ăn cơm vì ở cty ăn lung tung cũng ko đói nữa. Gọi anh Tuấn và mang máy ảnh ra cho lão, hai anh em chém gió tới 8h30.\u003cbr\u003e\nVề nhà vẫn chẳng thấy có ai, đi bộ ra ngoài đường, vào cửa hàng foci định mua cái áo, đông phết, toàn nữ, đi cùng nhau, mỗi mình mình là boy, đi một mình, ngại quá xem và thử rồi lại đi ra. Ko muốn về nhà nên lượn xuống hầm ngã tư sở, cả tỉ năm rồi mình mới lại đi bộ xuống hầm. Vẫn như xưa, trẻ con nô đùa, đạp xe như điên, người lớn, cụ già đi bộ, thanh niên chạy bộ thể dục. Bất ngờ cái là có khá nhiều bạn vẫn đang miệt mài tập chạy, lúc mình xuống thấy có một bạn gái cũng nhỏ nhắn xinh xinh, cũng vừa đi từ trên xuống, nai nịt gọn gàng, giầy đầy đủ, đi bộ chục bước rồi chạy chậm chậm, mình muốn đuổi theo chạy cùng quá mà đang mặc sơ mi sơ vin nên ngại :”\u0026gt; thế nên chỉ đi bộ thôi, đi bộ 1 vòng thì đứng lại đợi xem, và gái đi qua, ah, chạy qua, tóc dài ngang lưng, hơi hung hung, vàng vàng, sành điệu phết, và không buộc, chạy bay phấp phới, mình nghĩ là nên buộc vào thì nhìn khỏe khoắn hơn. Gái chạy qua mình rồi đi bộ để thở – 😀 mình đi theo, tiền gần sát, định lên làm quen nhưng lại thôi 😀 Đi bộ một tẹo gái lại cất bước chạy – chạy rất nhẹ nhé ;)) Và thế là mình lại bị gái bỏ rơi. Thôi đi về. Về nhà nhảy dây và chống đẩy mấy cái rồi đi tắm. Lại ngồi online …\u003c/p\u003e","title":"Rảnh rỗi"},{"content":"Liệt kê ra kẻo quên, khi nào có ngy còn đưa đi ăn ;))\nBánh cuốn Gia An, Láng Hạ – chỗ này ngon nhưng hơi bực mình vì toàn bị hết bánh có nhân Cánh gà rán, chân gà rán, cơm… tại trung tâm chiếu phim Quốc Gia. Ah ở đây có thể gọi salad Nga cũng rất ngon Bánh mì bò ở ngõ Ao Sen – chỗ này ngon, bổ, rẻ nhưng hơi xa, ăn xong có thể đi ăn sữa chua nếp cẩm ở Hanu hoặc vào cafe windows 😀 Bún cá, miến trộn ở Tôn Thất Tùng, cũng bình thường, ăn dc Cánh gà nướng, bánh mì mật ong ở Thụy Khuê, cũng ngon, nhưng đông kinh khủng, gọi lâu, và thi hay bị nướng cháy nữa 🙁 Bít tết BigBen ở Hoàng Ngọc Phách – ngon nhưng hơi bịt mắc ;)) Gà tần, phở, xôi, cánh gà nướng ở 340 Tây Sơn nhà mình 😀 Bình luận (3) Mun — 2010-11-07 18:04\nBánh cuốn thanh trì ở đường gì gì gần Vincom ăn cũng đc lắm anh ah, mà rẻ nhé. 20k một suất là ngon 😛\nadmin — 2010-11-08 00:57\nchính là bánh cuốn Gia An đó em ạ, có một cơ sở nữa ở đường Thái Phiên, nhưng mà giờ lên giá rùi ^^\ntrungduc — 2010-11-08 09:28\nOMG em học ở ao sưn sao ko biết có quán bánh mỳ nào nhỉ\nở đâu vậy ah\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/11/07/d%E1%BB%8Ba-di%E1%BB%83m-an-u%E1%BB%91ng/","summary":"\u003cp\u003eLiệt kê ra kẻo quên, khi nào có ngy còn đưa đi ăn ;))\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eBánh cuốn Gia An, Láng Hạ – chỗ này ngon nhưng hơi bực mình vì toàn bị hết bánh có nhân\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCánh gà rán, chân gà rán, cơm… tại trung tâm chiếu phim Quốc Gia. Ah ở đây có thể gọi salad Nga cũng rất ngon\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBánh mì bò ở ngõ Ao Sen – chỗ này ngon, bổ, rẻ nhưng hơi xa, ăn xong có thể đi ăn sữa chua nếp cẩm ở Hanu hoặc vào cafe windows 😀\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBún cá, miến trộn ở Tôn Thất Tùng, cũng bình thường, ăn dc\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCánh gà nướng, bánh mì mật ong ở Thụy Khuê, cũng ngon, nhưng đông kinh khủng, gọi lâu, và thi hay bị nướng cháy nữa 🙁\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBít tết BigBen ở Hoàng Ngọc Phách – ngon nhưng hơi bịt mắc ;))\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGà tần, phở, xôi, cánh gà nướng ở 340 Tây Sơn nhà mình 😀\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://ngocmun.info/blog\"\u003eMun\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-11-07 18:04\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Địa điểm ăn uống"},{"content":"BB 8800 cơ bản là ổn, danh bạ thông minh, nhắn tin rất kinh, lưu có khi gần 10 nghìn tin nhắn rồi cũng nên :”\u0026gt; :)) màn hình thay đổi độ sáng theo môi trường, rất tiện dung và dễ chịu :D, dáng cũng nam tính pro ;)) mật khẩu bảo vệ chắc thôi rồi, đến RIM còn ko mở được =) nghe nói mấy nước Tây Á cấm RIM vì bảo mật chắc quá, khủng bố toàn dùng BB\nnhưng điểm khốn kíp nhất của 8800 là không hiển thị được tiếng Việt, vào web, chat chit mà tiếng Việt là nhục luôn /:) Điên lắm. Màn hình 2.2″ vẫn bé 😛 Ứng dụng thì có nhiều cái cực hay, như evernote chẳng hạn, nhưng ko phải máy chính hãng nên không thể tải được, phải mua từ nhà phân phối chính thức là Viettel cơ :(( khổ lắm, nhìn chữ free trên appworld của RIM mà chỉ biết thèm thuồng nhỏ rãi thôi.\nHôm nọ đi mua đt với Tuyết, tư vấn + gạ gẫm được em nó mua Samsung I5503, dùng Android, cảm ứng điện dung – nhưng đơn điểm :- Danh sách các cuộc gọi của mình lưu cũng khá ít, chỉ có 30, còn trên em android thì lướt mỏi tay luôn 😀\nAndroid còn có 3g, wifi, tóm lại là bi giờ đang phải phân vân, để dành tiền mua tamron 17-50 hay android đây 😛\nBình luận (3) Gordon — 2010-11-05 06:59\nCó phải thợ ảnh ếu đâu mà đú Tamron, làm con điện thoại mới đê :))\nMun — 2010-11-06 14:18\nĐúng là không ai kiềm chế được trước vẻ đẹp của công nghệ :”\u0026gt;\ntrungduc — 2010-11-08 09:24\ncông nhận , trước em thích blackberry , và ghét cảm ứng nhg từ ngày thằng bạn nó sắm galaxy thì đâm mê android , cũng đang dành tiền mua một con 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/11/04/chan-black-berry-va-them-android/","summary":"\u003cp\u003eBB 8800 cơ bản là ổn, danh bạ thông minh, nhắn tin rất kinh, lưu có khi gần 10 nghìn tin nhắn rồi cũng nên :”\u0026gt; :)) màn hình thay đổi độ sáng theo môi trường, rất tiện dung và dễ chịu :D, dáng cũng nam tính pro ;)) mật khẩu bảo vệ chắc thôi rồi, đến RIM còn ko mở được =) nghe nói mấy nước Tây Á cấm RIM vì bảo mật chắc quá, khủng bố toàn dùng BB\u003cbr\u003e\nnhưng điểm khốn kíp nhất của 8800 là không hiển thị được tiếng Việt, vào web, chat chit mà tiếng Việt là nhục luôn /:) Điên lắm. Màn hình 2.2″ vẫn bé 😛 Ứng dụng thì có nhiều cái cực hay, như evernote chẳng hạn, nhưng ko phải máy chính hãng nên không thể tải được, phải mua từ nhà phân phối chính thức là Viettel cơ :(( khổ lắm, nhìn chữ free trên appworld của RIM mà chỉ biết thèm thuồng nhỏ rãi thôi.\u003cbr\u003e\nHôm nọ đi mua đt với Tuyết, tư vấn + gạ gẫm được em nó mua Samsung I5503, dùng Android, cảm ứng điện dung – nhưng đơn điểm :- Danh sách các cuộc gọi của mình lưu cũng khá ít, chỉ có 30, còn trên em android thì lướt mỏi tay luôn 😀\u003cbr\u003e\nAndroid còn có 3g, wifi, tóm lại là bi giờ đang phải phân vân, để dành tiền mua tamron 17-50 hay android đây 😛\u003c/p\u003e","title":"Chán black berry và thèm Android!"},{"content":"4h, Hara gửi 2 tin nhắn thông báo địa điểm thời gian. Hẹn là 6h ở quán “Chym Sáo” 65 Ngõ Huế, nhưng như một truyền thống của người VN – tới trễ – 6h10 mình tới mới chỉ có mỗi chị Misu ngồi đợi, lục đục 7h thì cũng gần đủ, và rồi ngày càng đông vui, thậm chí thiếu chỗ khiến bác Matsui và nguyenhunghai phải đứng ăn rất là hoàn cảnh ^^\nMisu: thân thiện dễ mến, ai cũng hâm mộ bạn Misu lắm 😡 và chị còn là người đúng giờ nhất chứ 😡 Tuy phải về sớm nhưng cả nhà hoàn toàn thông cảm, tất cả vì Miss Linkhay trong tương lai 😉\nkanishi: nói chung là mình bị ném ra ngoài lề xã hội :-\u0026lt; thảm lắm\nTrang ú: cái tội lười ăn, lần sau không cho đi nữa B-) l\nJunkie: tóc vàng buộc cao thành thử dạo này trông lại xinh mới ác :\u0026gt; nhưng đề nghị cô nghiêm túc phê bình thái độ cúi gằm mặt hoặc giơ tay trốn tránh máy ảnh :-w\nTrangPrince: cô gái 1995 này rất nhí nhảnh xì tin, chúc em vào SG vui vẻ mạnh giỏi thi thoảng bay ra off với anh em ngoài này nhé 😉\nAchilles: anh vẫn tập thể hình hàng ngày nên tay vẫn to và giò vẫn chắc (đoán thế – vì chỉ nhìn thấy tay không thấy chân :P)\ncameraaa: nhỏ nhắn, xinh xắn, áo trắng và … không bít có mặc quần không :”\u0026gt; đùa tí thôi, cameraaa trông rất xinh xắn và cá tính\nHyn: đen, huyền bí, lôi cuốn, đó là những tính từ chúng tôi dùng để miêu tả cô gái ít nói này, nhưng có vẻ cameraaa gặp Hyn xong đã lên cơn thèm thịt, đây là bằng chứng không thể chối cãi: “cameraaa\nnàng mới đáng yêu í huhu, trông nàng như kiểu em búp bê nhìn muốn cắn cắn (\u0026gt;”\u0026lt;) mỗi tội hôm nay tớ với nàng cứ bị ngăn cách ko đến đc với nhau haha, hôm nào nhớ đi làm người mẫu búp bê cho tớ đấy :x\u0026quot; chúng tôi đại diện kênh Anh em khẩn thiết đề nghị cách ly cameraaa xa khỏi Hyn\nnazimem: nhỏ nhắn xinh xắn và cười rất tươi 😡 duyên dáng như con gái – thảo nào nhiều người gọi là chị nazinem :))\nmr_zeroxxx: lâu không gặp bạn zero vẫn hot như ngày nào, tuy nhiên rủ 3 hàng xóm mà không cô nào chịu đi cùng thì :-\u0026lt;\nxoai: nhìn vào xoai chúng ta có thể hoàn toàn thấu hiểu sự khó khăn của start-up, xoài của năm nay xác xơ hơn xoài của năm ngoái, nhưng xoài của năm ngoái chắc không thể “ngọt” bằng xoài của năm nay ;))\naha: Miss xinh đẹp kiêu sa, ngồi xa mình quá mình chỉ nhìn dc thôi, mà mình thì còn cận ko đeo kính :-\u0026lt;\nh2o: vì là Mít nên em ngày càng xinh đẹp bất ngờ ^^\nkata: nhìn tưởng bô lão nào ;)) lúc đầu đi cùng hara còn nghi ngờ đây là hôn phu của hara cơ ;)) không ngờ lại là bạn của bạn làm cùng phòng mình :)) học bưu chính, trái đất thật là tròn 😀\nHunter: lại cũng là bạn của một anh làm cùng phòng mình luôn 😡 hiehie, bác Hunter hình như sau cũng ko đi uống nước vì có nhiệm vụ cao cả là đưa em TrangPrince về nhà\nHara: vẫn là chủ xị, và vẫn tới muộn /:) được cái tiến bộ là lần này dẫn được theo bồ, nghe nói sắp cưới, nói chung Hara mà cũng lấy được chồng thì chị em Linkhay vô tư đi, kiểu gì cũng lấy được chồng thôi ;)) Cả nhà vỗ tay bạn đẹp zai cảm tử nào 😡 :* (hihihi, cười thế thôi mình đang tiếc đứt từng khúc ruột đây 🙁 )\nYuriko_Matsui thì suốt ngày hai vợ chồng kè kè, thật là ghen tị, meowth nhỉ :-\u0026lt;\nmeowth: em thì vẫn xinh đẹp, nay em còn giỏi giang, nhưng em có một âm mưu nham hiểm, đó là bán 1 “khe hở” trong chuyến đi Hà Tĩnh sắp tới, có anh nào nhảy vào đi ;))\nzenicy: đến sau cùng mới kinh, sau cả miss, zero nghi ngờ ku này làm ở sở điện, nhưng zenicy tự khai báo là chỉ vì hắn không đè tường mà đè cột điện hở nên đầu tóc hơi cá tính một tí :\u0026gt;\nkingland: miss LINKHAY 😡 cô gái được yêu quý nhất, xuất hiện rất muộn và cũng như mọi khi, vẫn dịu hiền đáng yêu 😡 :*\nBình luận (5) Gordon — 2010-10-25 11:40\nThái mều phải gọi là vua nịnh đầm \u0026gt;:)\nJunkie — 2010-10-25 14:46\nNịnh thì thôi rồi =)) cứ thấy gái là nịnh quên trời đất =)) chả trách Yah gọi anh bằng sư phụ =))\nMà nhìn lại hàng đi :-w tôi tóc nâu mà :(( để tóc vàng chắc mẹ cạo trọc mất :-\u0026lt;\nJun — 2010-10-25 17:05\nnhìn lại hàng đê, tóc mềnh màu nâu chứ vàng đâu mà vàng :-\u0026lt;\nđể tóc vàng xong mẹ cạo trọc luôn :-\u0026lt;\nadmin — 2010-10-26 09:54\nnói chung thì nịnh rẻ hơn mua hoa, nên cũng ko cần phải tiết kiệm lắm :-“\nLe Hoang — 2010-11-17 05:17\nAi cũng được chủ xị khen hết ta\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/24/off-miss-linkhay/","summary":"\u003cp\u003e4h, Hara gửi 2 tin nhắn thông báo địa điểm thời gian. Hẹn là 6h ở quán “Chym Sáo” 65 Ngõ Huế, nhưng như một truyền thống của người VN – \u003cstrong\u003etới trễ\u003c/strong\u003e – 6h10 mình tới mới chỉ có mỗi chị Misu ngồi đợi, lục đục 7h thì cũng gần đủ, và rồi ngày càng đông vui, thậm chí thiếu chỗ khiến bác Matsui và nguyenhunghai phải đứng ăn rất là hoàn cảnh ^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMisu:\u003c/strong\u003e thân thiện dễ mến, ai cũng hâm mộ bạn Misu lắm 😡 và chị còn là người đúng giờ nhất chứ 😡 Tuy phải về sớm nhưng cả nhà hoàn toàn thông cảm, tất cả vì Miss Linkhay trong tương lai 😉\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ekanishi:\u003c/strong\u003e nói chung là mình bị ném ra ngoài lề xã hội :-\u0026lt; thảm lắm\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTrang ú:\u003c/strong\u003e cái tội lười ăn, lần sau không cho đi nữa B-) l\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eJunkie:\u003c/strong\u003e tóc vàng buộc cao thành thử dạo này trông lại xinh mới ác :\u0026gt; nhưng đề nghị cô nghiêm túc phê bình thái độ cúi gằm mặt hoặc giơ tay trốn tránh máy ảnh :-w\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTrangPrince:\u003c/strong\u003e cô gái 1995 này rất nhí nhảnh xì tin, chúc em vào SG vui vẻ mạnh giỏi thi thoảng bay ra off với anh em ngoài này nhé 😉\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eAchilles:\u003c/strong\u003e anh vẫn tập thể hình hàng ngày nên tay vẫn to và giò vẫn chắc (đoán thế – vì chỉ nhìn thấy tay không thấy chân :P)\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ecameraaa:\u003c/strong\u003e nhỏ nhắn, xinh xắn, áo trắng và … không bít có mặc quần không :”\u0026gt; đùa tí thôi, cameraaa trông rất xinh xắn và cá tính\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHyn:\u003c/strong\u003e đen, huyền bí, lôi cuốn, đó là những tính từ chúng tôi dùng để miêu tả cô gái ít nói này, nhưng có vẻ cameraaa gặp Hyn xong đã lên cơn thèm thịt, đây là bằng chứng không thể chối cãi: “cameraaa\u003cbr\u003e\nnàng mới đáng yêu í huhu, trông nàng như kiểu em búp bê nhìn muốn cắn cắn (\u0026gt;”\u0026lt;) mỗi tội hôm nay tớ với nàng cứ bị ngăn cách ko đến đc với nhau haha, hôm nào nhớ đi làm người mẫu búp bê cho tớ đấy :x\u0026quot; chúng tôi đại diện kênh Anh em khẩn thiết đề nghị cách ly cameraaa xa khỏi Hyn\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003enazimem:\u003c/strong\u003e nhỏ nhắn xinh xắn và cười rất tươi 😡 duyên dáng như con gái – thảo nào nhiều người gọi là chị nazinem :))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003emr_zeroxxx:\u003c/strong\u003e lâu không gặp bạn zero vẫn hot như ngày nào, tuy nhiên rủ 3 hàng xóm mà không cô nào chịu đi cùng thì :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003exoai:\u003c/strong\u003e nhìn vào xoai chúng ta có thể hoàn toàn thấu hiểu sự khó khăn của start-up, xoài của năm nay xác xơ hơn xoài của năm ngoái, nhưng xoài của năm ngoái chắc không thể “ngọt” bằng xoài của năm nay ;))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eaha:\u003c/strong\u003e Miss xinh đẹp kiêu sa, ngồi xa mình quá mình chỉ nhìn dc thôi, mà mình thì còn cận ko đeo kính :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\nh2o: vì là Mít nên em ngày càng xinh đẹp bất ngờ ^^\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ekata:\u003c/strong\u003e nhìn tưởng bô lão nào ;)) lúc đầu đi cùng hara còn nghi ngờ đây là hôn phu của hara cơ ;)) không ngờ lại là bạn của bạn làm cùng phòng mình :)) học bưu chính, trái đất thật là tròn 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHunter:\u003c/strong\u003e lại cũng là bạn của một anh làm cùng phòng mình luôn 😡 hiehie, bác Hunter hình như sau cũng ko đi uống nước vì có nhiệm vụ cao cả là đưa em TrangPrince về nhà\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHara:\u003c/strong\u003e vẫn là chủ xị, và vẫn tới muộn /:) được cái tiến bộ là lần này dẫn được theo bồ, nghe nói sắp cưới, nói chung Hara mà cũng lấy được chồng thì chị em Linkhay vô tư đi, kiểu gì cũng lấy được chồng thôi ;)) Cả nhà vỗ tay bạn đẹp zai cảm tử nào 😡 :* (hihihi, cười thế thôi mình đang tiếc đứt từng khúc ruột đây 🙁 )\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eYuriko_Matsui\u003c/strong\u003e thì suốt ngày hai vợ chồng kè kè, thật là ghen tị, meowth nhỉ :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003emeowth:\u003c/strong\u003e em thì vẫn xinh đẹp, nay em còn giỏi giang, nhưng em có một âm mưu nham hiểm, đó là bán 1 “khe hở” trong chuyến đi Hà Tĩnh sắp tới, có anh nào nhảy vào đi ;))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ezenicy:\u003c/strong\u003e đến sau cùng mới kinh, sau cả miss, zero nghi ngờ ku này làm ở sở điện, nhưng zenicy tự khai báo là chỉ vì hắn không đè tường mà đè cột điện hở nên đầu tóc hơi cá tính một tí :\u0026gt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ekingland:\u003c/strong\u003e miss LINKHAY 😡 cô gái được yêu quý nhất, xuất hiện rất muộn và cũng như mọi khi, vẫn dịu hiền đáng yêu 😡 :*\u003c/p\u003e","title":"Off miss Linkhay"},{"content":"Tình yêu không dành cho kẻ nhút nhát, nhưng liều mạng xông vào lại chẳng phải kẻ khôn ngoan!\nHôm qua tự nhiên ngồi ở cty mà thấy lạnh kinh khủng, tới chiều thì có dấu hiệu đau họng, tối về ngủ một giấc thì sáng dậy đau họng dã man luôn, nuốt nước bọt cũng khó khăn và đau 😐 Quyết định nghỉ làm /:) Từ đầu tháng 9 tới giờ mình mới lại nghỉ làm, đi làm liên tục gần 2 tháng ko nghỉ buổi nào (vì ốm), giỏi phết.\nNằm lăn lóc tới 10h, thì đành bò dậy, đánh răng xong thì cũng dễ chịu hơn đôi chút, mình thật sự ghét viêm họng, vì ăn gì cũng không thấy ngon, rất khổ. Trong vòng từ 11h40 tới 12 mình làm dc 2 việc, đi đổi cái thẻ ATM và đi rửa xe. Gặp được 2 cô gái rất là dễ thương 😛 Một là em giao dịch viên của techcombank, rất trẻ, và còn hơi ngơ ngác nữa, mình xông vào, bảo là anh muốn gia hạn thẻ visa debit, em ấy mặt rất ngơ – trông buồn cười và đáng yêu lắm ;)) mình đưa thẻ cho em ấy, em ấy cầm vào phía trong hỏi mấy anh chị, xong ra bảo mình là ko có gia hạn mà chỉ có làm lại thẻ thôi. Mình biết thừa ;)) em ấy nói phí làm lại thẻ là 50% phí phát hành, 55k, okie không vấn đề gì, điền vào cái form em ấy đưa, rồi đứng lên đi về, em ấy hẹn 1 tuần sau quay lại lấy, và còn nhắn mình là sẽ dc tặng 1 bình nước ;)) Đi được 100m thì có điện thoại, số cố định đầu 04, cứ tưởng các em chăm sóc khách hàng của viettel gọi, đang định kêu là hnay em ốm ko có ở cty đâu, thì hóa ra là em giao dịch viên dễ thương gọi, kêu quay lại đưa thẻ, vì làm thẻ mới thì phải thu hồi thẻ cũ, okie quay lại, lần này thì em ấy còn dễ thương hơn, hẹn sau 4 ngày làm việc thì quay lại ;)) Mình nhìn tên em ấy trên thẻ nhưng giờ quên xừ mất rồi, nếu ko là sẽ lên fb search đấy:P\nSau khi xong vụ thẻ thiếc, mình đi mua thuốc, họng đau, ra hiệu thuốc thì em bán thuốc ném cho 2 vỉ, còn hỏi mình có bị đau dạ dày ko, mình biết deck đâu đấy, có khám đâu mà biết, nói chung là thi thoảng cũng đau nhưng ko thường xuyên, em ấy có vẻ khinh thường “đau hay ko mà cũng không biết”, hức, chẳng lẽ lại cãi nhau :-w\nMua thuốc xong đi rửa xe, cái xe bẩn kinh khủng mà ko có thời gian rửa, ốm mới tranh thủ dc tí thời gian đi rửa xe đấy :”\u0026gt; Vừa vứt xe vào trong hiệu thì có 1 em bịt kín như ninja cũng tới rửa xe, điều đặc biệt là em ấy ra lấy ghế ngồi cạnh mình ;;) đợi rửa xe ấy mà, mà còn ngồi hơi bị gần mình luôn nữa ;;) Nhưng mà vốn lạnh lùng nên mình ko nói gì với em ấy cả =(( nghe lỏm em ấy nói chuyện điện thoại nên biết em ấy vừa bị tông xe, bị một em mới tập đi đâm vào, thấy em ấy kể với bạn trong điện thoại là đứa đâm vào em ấy mặt cắt ko còn hột máu, bố cái đứa đó ngồi sau cũng xin lỗi rối rít nên em ấy ko nói gì, nếu ko thì em ấy mắng cho một trận rồi ;)) kể ra em này cũng hay hay nhỉ ;)) bầu bĩnh mũm mĩm. Ah em ấy tên là Diệp 😀 Mình rửa xe xong trả tiền rồi đi luôn, em ấy đi future màu đỏ, biển 80-B2 màu xanh 😀\nBình luận (4) dt — 2010-10-22 22:43\nTối hôm trước mà pha ít nước muối loãng và súc miệng thì sáng hôm sau đỡ đau họng ngay 😀\n(Hic, mỗi lần vào cm ở blog của bạn hiền là lại thấy vài nếp nhăn (điểm chết) trên gương mặt vợ yêu 🙁 )\nadmin — 2010-10-23 02:10\nhe he, biết thế nhưng vẫn ko pha 😛\nơ mà sao cmt ở blog lại gây ra điểm chết màn hình :-??\nGordon — 2010-10-23 03:05\nMiềng làm lại thẻ VISA Debit đíu mất xu nào, sang phát lấy ngay :-“\nRin — 2010-10-23 06:14\ncó cần mình mang cháo sang thăm hem? vừa nấu cháo cho em gái đang bị sốt, nấu rất nhiều. :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/22/ngay-ngh%E1%BB%89-%E1%BB%91m/","summary":"\u003cp\u003eTình yêu không dành cho kẻ nhút nhát, nhưng liều mạng xông vào lại chẳng phải kẻ khôn ngoan!\u003cbr\u003e\nHôm qua tự nhiên ngồi ở cty mà thấy lạnh kinh khủng, tới chiều thì có dấu hiệu đau họng, tối về ngủ một giấc thì sáng dậy đau họng dã man luôn, nuốt nước bọt cũng khó khăn và đau 😐 Quyết định nghỉ làm /:) Từ đầu tháng 9 tới giờ mình mới lại nghỉ làm, đi làm liên tục gần 2 tháng ko nghỉ buổi nào (vì ốm), giỏi phết.\u003cbr\u003e\nNằm lăn lóc tới 10h, thì đành bò dậy, đánh răng xong thì cũng dễ chịu hơn đôi chút, mình thật sự ghét viêm họng, vì ăn gì cũng không thấy ngon, rất khổ. Trong vòng từ 11h40 tới 12 mình làm dc 2 việc, đi đổi cái thẻ ATM và đi rửa xe. Gặp được 2 cô gái rất là dễ thương 😛 Một là em giao dịch viên của techcombank, rất trẻ, và còn hơi ngơ ngác nữa, mình xông vào, bảo là anh muốn gia hạn thẻ visa debit, em ấy mặt rất ngơ – trông buồn cười và đáng yêu lắm ;)) mình đưa thẻ cho em ấy, em ấy cầm vào phía trong hỏi mấy anh chị, xong ra bảo mình là ko có gia hạn mà chỉ có làm lại thẻ thôi. Mình biết thừa ;)) em ấy nói phí làm lại thẻ là 50% phí phát hành, 55k, okie không vấn đề gì, điền vào cái form em ấy đưa, rồi đứng lên đi về, em ấy hẹn 1 tuần sau quay lại lấy, và còn nhắn mình là sẽ dc tặng 1 bình nước ;)) Đi được 100m thì có điện thoại, số cố định đầu 04, cứ tưởng các em chăm sóc khách hàng của viettel gọi, đang định kêu là hnay em ốm ko có ở cty đâu, thì hóa ra là em giao dịch viên dễ thương gọi, kêu quay lại đưa thẻ, vì làm thẻ mới thì phải thu hồi thẻ cũ, okie quay lại, lần này thì em ấy còn dễ thương hơn, hẹn sau 4 ngày làm việc thì quay lại ;)) Mình nhìn tên em ấy trên thẻ nhưng giờ quên xừ mất rồi, nếu ko là sẽ lên fb search đấy:P\u003cbr\u003e\nSau khi xong vụ thẻ thiếc, mình đi mua thuốc, họng đau, ra hiệu thuốc thì em bán thuốc ném cho 2 vỉ, còn hỏi mình có bị đau dạ dày ko, mình biết deck đâu đấy, có khám đâu mà biết, nói chung là thi thoảng cũng đau nhưng ko thường xuyên, em ấy có vẻ khinh thường “đau hay ko mà cũng không biết”, hức, chẳng lẽ lại cãi nhau :-w\u003cbr\u003e\nMua thuốc xong đi rửa xe, cái xe bẩn kinh khủng mà ko có thời gian rửa, ốm mới tranh thủ dc tí thời gian đi rửa xe đấy :”\u0026gt; Vừa vứt xe vào trong hiệu thì có 1 em bịt kín như ninja cũng tới rửa xe, điều đặc biệt là em ấy ra lấy ghế ngồi cạnh mình ;;) đợi rửa xe ấy mà, mà còn ngồi hơi bị gần mình luôn nữa ;;) Nhưng mà vốn lạnh lùng nên mình ko nói gì với em ấy cả =(( nghe lỏm em ấy nói chuyện điện thoại nên biết em ấy vừa bị tông xe, bị một em mới tập đi đâm vào, thấy em ấy kể với bạn trong điện thoại là đứa đâm vào em ấy mặt cắt ko còn hột máu, bố cái đứa đó ngồi sau cũng xin lỗi rối rít nên em ấy ko nói gì, nếu ko thì em ấy mắng cho một trận rồi ;)) kể ra em này cũng hay hay nhỉ ;)) bầu bĩnh mũm mĩm. Ah em ấy tên là Diệp 😀 Mình rửa xe xong trả tiền rồi đi luôn, em ấy đi future màu đỏ, biển 80-B2 màu xanh 😀\u003c/p\u003e","title":"Ngày nghỉ ốm"},{"content":"Hôm nay vừa bảo vệ học việc lại – đời mình, học lại, bảo vệ lại, hi vọng sau này ko phải lấy vợ lại :)) – lần này học kĩ, và các anh cũng dễ chịu hơn lần trước nhiều, nên cũng thoải mái. Nói chung là xong rồi, ngon rồi 😀 \u0026gt;:D\nHôm nọ đi chụp ảnh với mấy bạn linkhay rất vui, đi chụp ảnh công nhận là vui, người được chụp cũng vui mà người cầm máy chụp cũng vui :”\u0026gt; :))\nh2o biến mất 😐 mình có làm gì đâu, ừ thì chính vì không làm gì nên h2o mới biến mất như vậy 🙂\nTặng bạn yêu bó hoa, thì bạn có việc về sớm, đang ngồi chờ ở cty đợi bạn về, lướt fb, lh mãi cũng chán, đành viết vài dòng linh tinh.\nĐọc blog của Akari, rất hay, và ấn tượng 🙂\n“Khi một người biết tất cả nhưng không có quyền quyết định điều gì thì đó là bi kịch của riêng anh ta. Khi một kẻ không hề biết gì nhưng có quyền quyết định tất cả thì đó là bi kịch của những người còn lại.”\nBình luận (2) dt — 2010-10-19 20:59\n“Lại tìm thấy tình yêu” tập mới à? ;))\ndt — 2010-10-19 21:01\nComment nhạy cảm thì ko duyệt cũng đựoc ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/19/linh-ta-linh-tinh-d/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay vừa bảo vệ học việc lại – đời mình, học lại, bảo vệ lại, hi vọng sau này ko phải lấy vợ lại :)) – lần này học kĩ, và các anh cũng dễ chịu hơn lần trước nhiều, nên cũng thoải mái. Nói chung là xong rồi, ngon rồi 😀 \u0026gt;:D\u003cbr\u003e\nHôm nọ đi chụp ảnh với mấy bạn linkhay rất vui, đi chụp ảnh công nhận là vui, người được chụp cũng vui mà người cầm máy chụp cũng vui :”\u0026gt; :))\u003cbr\u003e\nh2o biến mất 😐 mình có làm gì đâu, ừ thì chính vì không làm gì nên h2o mới biến mất như vậy 🙂\u003cbr\u003e\nTặng bạn yêu bó hoa, thì bạn có việc về sớm, đang ngồi chờ ở cty đợi bạn về, lướt fb, lh mãi cũng chán, đành viết vài dòng linh tinh.\u003cbr\u003e\nĐọc blog của \u003ca href=\"http://4thcafe.wordpress.com/\"\u003eAkari\u003c/a\u003e, rất hay, và ấn tượng 🙂\u003cbr\u003e\n“Khi một người biết tất cả nhưng không có quyền quyết định điều gì thì đó là bi kịch của riêng anh ta. Khi một kẻ không hề biết gì nhưng có quyền quyết định tất cả thì đó là bi kịch của những người còn lại.”\u003c/p\u003e","title":"Linh ta linh tinh :D"},{"content":"Nhân dịp phải tự viết cái “ứng dụng 8 giá trị văn hóa cốt lõi của Viettel tại cơ sở”, đành phải cố gắng ngồi chém gió tí vậy 😛 8 giá trị cốt lõi của văn hóa Viettel mà tớ phải thuộc làu làu là:\nThực tiễn là cơ sở kiểm nghiệm chân lý Trưởng thành qua những thách thức và thất bại Thích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh Sáng tạo là sức sống Tư duy hệ thống Kết hợp Đông Tây Truyền thống và cách làm người lính Viettel là ngôi nhà chung\nPhân tích đây:\no Lấy thực tiễn để kiểm nghiệm chân lý:\nChân lý xuất phát từ thực tiễn cuộc sống, chân lý chính là những lý thuyết được tổng hợp từ thực tế cuộc sống hàng ngày, cuộc sống thì luôn phong phú và thay đổi, và chân lý không phải lúc nào cũng đúng, chân lý cũng có lúc sai và cần cập nhật. Ở trung tâm phần mềm, việc thay đổi quy trình, cập nhật tiến độ dự án không phải là hiếm. Nhiều dự án code gần xong rồi, đập đi làm lại, bình thường. Vì chúng ta là những con người có thể sai, sai thì sửa, chân lý chưa đúng thì thay bằng chân lý mới đúng hơn. Chân lý gợi mở con đường đi, và thực tiễn kiểm chứng con đường đi đúng hay sai.\no Học tập và trưởng thành qua những thách thức và thất bại:\nsẵn sang đương đầu với những thử thách, khó khăn, cố gắng hết mình, không chùn bước trước những khó khăn của dự án, dự án có khó khăn, thì mới là cơ hội để phát triển, dự án dễ, ai cũng làm được, vậy ai cũng như nhau (?), chỉ có những dự án khó, không ai dám làm, thì thành công mới vẻ vang. lấy ví dụ như dự án BCCS trước đây, không ai nghĩ là sẽ làm được, nhưng rút cuộc, như chúng ta đã thấy, hệ thống BCCS đã đi vào hoạt động và đảm bảo sản xuất kinh doanh cho toàn tập đoàn.\no Thích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh:\nLuôn chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với sự thay đổi, chấp nhận sự thay đổi như là một phần thiết yếu của cuộc sống. Thế giới luôn thay đổi, chúng ta phải thích ứng nhanh, và phù hợp với thay đổi của xã hội. Ông cha ta có câu “biết thời thế mới là tuấn kiệt”, người Viettel ở trung tâm phần mềm luôn có tinh thần cầu thị, cầu tiến, sẵn sang đón nhận những góp ý, nhận xét của đội kiểm thử để thay đổi chương trình cho phù hợp với yêu cầu và tương quan với người sử dụng.\no Sáng tạo là sức sống của Viettel:\nCùng một việc có nhiều cách để hoàn thành, cùng một chương trình có nhiều đoạn mã để thực thi và ra kết quả đúng theo yêu cầu, luôn luôn tối ưu code, giúp chương trình chạy nhanh hơn, hiệu quả hơn và vẫn đúng là nỗ lực không ngừng nghỉ của các nhân viên phát triển tại trung tâm phần mềm. Sáng tạo tạo ra giá trị, chúng ta biết, người nông dân vất vả cả năm trời làm ra vài tấn thóc, trong khi, một chiếc Iphone nhỏ bé của Apple tương đương với 3 tấn thóc. Thời đại hiện nay là thời đại của kinh tế tri thức, sang tạo tạo ra giá trị, toàn thể các nhân viên Viettel luôn luôn đề cao tinh thần tìm tòi, phát huy sang tạo.\no Tư duy hệ thống:\nTư duy hệ thống để đơn giản hóa những vấn đề phức tạp. Làm việc với hàng loạt màn hình, hàng loạt cơ sở dữ liệu, các yêu cầu chức năng… các nhân viên phát triển cũng như giải pháp của trung tâm phần mềm luôn cần tư duy hệ thống, trước sau, để tìm ra những biện pháp tối ưu cho toàn bộ vấn đề. Như chức năng đổi máy của màn hình sửa chữa trong phần quản lý bảo hành, yêu cầu đặt ra là khi đổi máy cho khách hàng, phải thực hiện tăng kho đơn vị, trừ kho bảo hành đối với stock_model của imei hàng hỏng, thay đổi trạng thái imei của khách hàng từ tốt sang hỏng, đưa tình trạng từ đã bán về trong kho, làm gần như ngược lại với imei mới dùng đổi cho khách hàng, thực sự trước khi “tư duy hệ thống”, đoạn code này luôn sai, thiếu, chỉ khi viết trên giấy rõ ràng sang sủa, các bước thực hiện đã ngay lập tức chính xác.\nKết hợp Đông Tây:\nkết hợp đông tây là sự nhìn nhận từ nhiều phía đối với một vấn đề, không quyết định nào là tốt 100%, không phương án nào là tối ưu hoàn toàn, ta phải luôn nhìn vấn đề một cách toàn diện và thực hiện phương án gần tốt nhất, như trong những dự án gấp về tiến độ giống như dự án Bảo hành thiết bị đầu cuối, việc cân bằng giữa “code đẹp” và “tốc độ” luôn cần được để ý, điều phối hợp lý giữa hai mặt, đảm bảo kịp tiến độ và code vẫn có thể đọc hiểu về sau này.\no Truyền thống và cách làm người lính:\nNgười lính “vì nhân quên mình, vì nhân dân hi sinh”, không ngại khó ngại khổ, không từ chối bất cứ nhiệm vụ gian nan nào, người Viettel ở trung tâm phần mềm cũng làm việc với tinh thần như vậy, nhiệm vụ đã giao, kết luận đã quyết là thực hiện, khó khăn mấy cũng phải thực hiện được, càng khó khăn thì vinh quang và trách nhiệm càng lớn. Làm việc với tinh thần như vậy sẽ khiến chúng ta nhiệt huyết hơn, cố gắng hơn.\no Viettel là ngôi nhà chung:\nChúng ta ở công ty 10 tiếng mỗi ngày, những đợt dự án gấp, cao điểm, có thể tới 12, 14 giờ ở công ty, công ty chính là nhà, mọi người trong Viettel là người cùng trong một gia đình, đoàn kết, vui vẻ, cảm thông và chia sẻ lẫn nhau. Cùng nhau làm việc, cùng nhau vui chơi, và cùng nhau chia sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống. Như trường hợp một anh ở BU BSS, bố ốm nằm viện, anh ấy xin nghỉ không lương 1 tháng để chăm sóc bố, BU BSS đã phát động quyên góp, thăm hỏi động viên, chia sẻ khó khăn với anh. Bình luận (1) Misao — 2010-10-15 14:37\nBái phục bác. Văn hay chữ tốt. :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/13/chem-2/","summary":"\u003cp\u003eNhân dịp phải tự viết cái “ứng dụng 8 giá trị văn hóa cốt lõi của Viettel tại cơ sở”, đành phải cố gắng ngồi chém gió tí vậy 😛 8 giá trị cốt lõi của văn hóa Viettel mà tớ phải thuộc làu làu là:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eThực tiễn là cơ sở kiểm nghiệm chân lý\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrưởng thành qua những thách thức và thất bại\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSáng tạo là sức sống\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTư duy hệ thống\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKết hợp Đông Tây\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTruyền thống và cách làm người lính\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViettel là ngôi nhà chung\u003cbr\u003e\nPhân tích đây:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Lấy thực tiễn để kiểm nghiệm chân lý:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChân lý xuất phát từ thực tiễn cuộc sống, chân lý chính là những lý thuyết được tổng hợp từ thực tế cuộc sống hàng ngày, cuộc sống thì luôn phong phú và thay đổi, và chân lý không phải lúc nào cũng đúng, chân lý cũng có lúc sai và cần cập nhật. Ở trung tâm phần mềm, việc thay đổi quy trình, cập nhật tiến độ dự án không phải là hiếm. Nhiều dự án code gần xong rồi, đập đi làm lại, bình thường. Vì chúng ta là những con người có thể sai, sai thì sửa, chân lý chưa đúng thì thay bằng chân lý mới đúng hơn. Chân lý gợi mở con đường đi, và thực tiễn kiểm chứng con đường đi đúng hay sai.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Học tập và trưởng thành qua những thách thức và thất bại:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nsẵn sang đương đầu với những thử thách, khó khăn, cố gắng hết mình, không chùn bước trước những khó khăn của dự án, dự án có khó khăn, thì mới là cơ hội để phát triển, dự án dễ, ai cũng làm được, vậy ai cũng như nhau (?), chỉ có những dự án khó, không ai dám làm, thì thành công mới vẻ vang. lấy ví dụ như dự án BCCS trước đây, không ai nghĩ là sẽ làm được, nhưng rút cuộc, như chúng ta đã thấy, hệ thống BCCS đã đi vào hoạt động và đảm bảo sản xuất kinh doanh cho toàn tập đoàn.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Thích ứng nhanh là sức mạnh cạnh tranh:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLuôn chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với sự thay đổi, chấp nhận sự thay đổi như là một phần thiết yếu của cuộc sống. Thế giới luôn thay đổi, chúng ta phải thích ứng nhanh, và phù hợp với thay đổi của xã hội. Ông cha ta có câu “biết thời thế mới là tuấn kiệt”, người Viettel ở trung tâm phần mềm luôn có tinh thần cầu thị, cầu tiến, sẵn sang đón nhận những góp ý, nhận xét của đội kiểm thử để thay đổi chương trình cho phù hợp với yêu cầu và tương quan với người sử dụng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Sáng tạo là sức sống của Viettel:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCùng một việc có nhiều cách để hoàn thành, cùng một chương trình có nhiều đoạn mã để thực thi và ra kết quả đúng theo yêu cầu, luôn luôn tối ưu code, giúp chương trình chạy nhanh hơn, hiệu quả hơn và vẫn đúng là nỗ lực không ngừng nghỉ của các nhân viên phát triển tại trung tâm phần mềm. Sáng tạo tạo ra giá trị, chúng ta biết, người nông dân vất vả cả năm trời làm ra vài tấn thóc, trong khi, một chiếc Iphone nhỏ bé của Apple tương đương với 3 tấn thóc. Thời đại hiện nay là thời đại của kinh tế tri thức, sang tạo tạo ra giá trị, toàn thể các nhân viên Viettel luôn luôn đề cao tinh thần tìm tòi, phát huy sang tạo.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Tư duy hệ thống:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTư duy hệ thống để đơn giản hóa những vấn đề phức tạp. Làm việc với hàng loạt màn hình, hàng loạt cơ sở dữ liệu, các yêu cầu chức năng… các nhân viên phát triển cũng như giải pháp của trung tâm phần mềm luôn cần tư duy hệ thống, trước sau, để tìm ra những biện pháp tối ưu cho toàn bộ vấn đề. Như chức năng đổi máy của màn hình sửa chữa trong phần quản lý bảo hành, yêu cầu đặt ra là khi đổi máy cho khách hàng, phải thực hiện tăng kho đơn vị, trừ kho bảo hành đối với stock_model của imei hàng hỏng, thay đổi trạng thái imei của khách hàng từ tốt sang hỏng, đưa tình trạng từ đã bán về trong kho, làm gần như ngược lại với imei mới dùng đổi cho khách hàng, thực sự trước khi “tư duy hệ thống”, đoạn code này luôn sai, thiếu, chỉ khi viết trên giấy rõ ràng sang sủa, các bước thực hiện đã ngay lập tức chính xác.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKết hợp Đông Tây:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nkết hợp đông tây là sự nhìn nhận từ nhiều phía đối với một vấn đề, không quyết định nào là tốt 100%, không phương án nào là tối ưu hoàn toàn, ta phải luôn nhìn vấn đề một cách toàn diện và thực hiện phương án gần tốt nhất, như trong những dự án gấp về tiến độ giống như dự án Bảo hành thiết bị đầu cuối, việc cân bằng giữa “code đẹp” và “tốc độ” luôn cần được để ý, điều phối hợp lý giữa hai mặt, đảm bảo kịp tiến độ và code vẫn có thể đọc hiểu về sau này.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Truyền thống và cách làm người lính:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNgười lính “vì nhân quên mình, vì nhân dân hi sinh”, không ngại khó ngại khổ, không từ chối bất cứ nhiệm vụ gian nan nào, người Viettel ở trung tâm phần mềm cũng làm việc với tinh thần như vậy, nhiệm vụ đã giao, kết luận đã quyết là thực hiện, khó khăn mấy cũng phải thực hiện được, càng khó khăn thì vinh quang và trách nhiệm càng lớn. Làm việc với tinh thần như vậy sẽ khiến chúng ta nhiệt huyết hơn, cố gắng hơn.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eo Viettel là ngôi nhà chung:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChúng ta ở công ty 10 tiếng mỗi ngày, những đợt dự án gấp, cao điểm, có thể tới 12, 14 giờ ở công ty, công ty chính là nhà, mọi người trong Viettel là người cùng trong một gia đình, đoàn kết, vui vẻ, cảm thông và chia sẻ lẫn nhau. Cùng nhau làm việc, cùng nhau vui chơi, và cùng nhau chia sẻ mọi khó khăn trong cuộc sống. Như trường hợp một anh ở BU BSS, bố ốm nằm viện, anh ấy xin nghỉ không lương 1 tháng để chăm sóc bố, BU BSS đã phát động quyên góp, thăm hỏi động viên, chia sẻ khó khăn với anh.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-10-15 14:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Chém"},{"content":"sau một ngày mệt mỏi và bực tức, tự nhiên lại có một điều kì lạ hơi vui vui vào cuối ngày, thế cũng hay, nhỉ\nchả là tự nhiên có một bạn tền Diệp Duyên Dáng add fb mình, nhìn ava cũng lờ mờ đoán ra rồi, nhưng cũng hơi bất ngờ vì gái lại lấy tên là “Diệp Duyên Dáng” =) bất ngờ vì độ xì tin.\nhồi xưa mình add fb cả tỉ năm gái ko thèm đoái hoài luôn, xong tự nhiên một ngày ko nắng ko mưa, gái chấp nhận lời kết bạn, được vài tiếng, gái biến mất. xong. và giờ gái lại bất ngờ xuất hiện. Ừ thì vào xem ảnh xem gái dạo này sống thế nào nào, ko nhiều ảnh, nhưng công nhận là gái cũng xinh đi, ko xinh sao mình kết như thế chứ ;)) Ồ, gì thế kia, bất ngờ chưa, ảnh bạn BlackBerry của mình nha 😐 sung sướng phết đấy 😛 🙂 nhưng sống ở đời phải biết mình là ai 😀 sướng 5s thôi,\nmặc dù tự nhủ “love what you do, do what you love”, nhưng vẫn phải thừa nhận là đến ngày hôm nay, sức chịu đựng của mình bắt đầu tới hạn rồi, công với chả việc, hừ hừ\nBình luận (2) Gordon — 2010-10-12 00:22\nGái gú \u0026amp; công việc ;))\nMisao — 2010-10-12 14:39\nBác Thái, em mời bác tối 28/10 này lên Hale Club dự hội thảo công nghệ. Hôm đấy anh em blogger đi cũng nhiều. Bác có đi thì để em lấy giấy mời vip cho nhé. 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/11/b%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%9D-nh%E1%BB%89/","summary":"\u003cp\u003esau một ngày mệt mỏi và bực tức, tự nhiên lại có một điều kì lạ hơi vui vui vào cuối ngày, thế cũng hay, nhỉ\u003cbr\u003e\nchả là tự nhiên có một bạn tền Diệp Duyên Dáng add fb mình, nhìn ava cũng lờ mờ đoán ra rồi, nhưng cũng hơi bất ngờ vì gái lại lấy tên là “Diệp Duyên Dáng” =) bất ngờ vì độ xì tin.\u003cbr\u003e\nhồi xưa mình add fb cả tỉ năm gái ko thèm đoái hoài luôn, xong tự nhiên một ngày ko nắng ko mưa, gái chấp nhận lời kết bạn, được vài tiếng, gái biến mất. xong. và giờ gái lại bất ngờ xuất hiện. Ừ thì vào xem ảnh xem gái dạo này sống thế nào nào, ko nhiều ảnh, nhưng công nhận là gái cũng xinh đi, ko xinh sao mình kết như thế chứ ;)) Ồ, gì thế kia, bất ngờ chưa, ảnh bạn BlackBerry của mình nha 😐 sung sướng phết đấy 😛 🙂 nhưng sống ở đời phải biết mình là ai 😀 sướng 5s thôi,\u003cbr\u003e\nmặc dù tự nhủ “love what you do, do what you love”, nhưng vẫn phải thừa nhận là đến ngày hôm nay, sức chịu đựng của mình bắt đầu tới hạn rồi, công với chả việc, hừ hừ\u003c/p\u003e","title":"bất ngờ nhỉ"},{"content":"Bài copy từ facebook của\nMạnh Nguyễn on Saturday, 09 October 2010 at 23:35\nEm đọc câu chuyện thấy hay và buồn cưới quá 😀 nên share lên đây cho mọi người\nCó một câu chuyện xưa lắm, xưa đến nỗi anh không nhớ là ai đã kể cho anh nghe và lúc nào, chỉ nhớ là nó liên quan đến vài con khỉ, một cái chuồng, một trái chuối và một bình chữa lửa.\nem xây một cái chuồng rộng cỡ cái phòng ngủ, và lùa năm con khỉ vào một phía. phía còn lại em để một trái chuối. rồi em cầm bình chữa lửa đứng đợi. khỉ thì thích ăn chuối, nên không sớm thì muộn, một trong những con khỉ sẽ bắt đầu chạy về phía trái chuối. khi nó làm như thế, em lấy bình chữa lửa xịt vào những con khỉ còn lại. thay trái chuối mới nếu cần, và lập lại quá trình này.khỉ rất thông minh, nên chúng sẽ nhanh chóng nhận ra cái luật này: nếu mà có con khỉ nào tiến về phía trái chuối, cả đám còn lại sẽ bị xịt bột chữa lửa. và để tự bảo vệ, cả đàn sẽ bắt đầu tấn công bất kỳ con nào có ý định ăn chuối.\nkhi hiện tượng này xảy ra, em bắt một con khỉ ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới. con khỉ mới sẽ gia nhập đàn, cố gắng kết bạn, và chắc chắn sẽ muốn ăn trái chuối. và những con khỉ còn lại, biết rõ điều gì sẽ xảy ra, sẽ tấn công con khỉ mới để ngăn không cho em xịt chúng. sau vài lần, con khỉ mới sẽ hiểu ra, và bắt đầu tham gia tấn công nếu một con khỉ khác tiến về phía trái chuối. khi hiện tượng này xảy ra, em bắt thêm một con khỉ trong số bốn con khỉ cũ còn lại ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới khác.\nsau khi lập lại quá trình đó vài lần, sẽ có một thời điểm không có con khỉ nào đang bị nhốt từng bị xịt bột chữa lửa; sự thật là chúng cũng chưa từng thấy cái bình chữa lửa tròn méo ra sao. nhưng mà điều hay ho là, chúng vẫn sẽ tấn công bất kỳ con khỉ nào đi về phía trái chuối!\nnếu mà con khỉ biết nói và hiểu được tiếng người, thì khi em hỏi tại sao chúng tấn công, câu trả lời của chúng chắc hẳn sẽ là: àh, thiệt ra tôi cũng không biết tại sao, nhưng đó là cách chúng tôi hành xử ở đây.\n—\nthử suy nghĩ một chút về câu trả lời của con khỉ. đã bao giờ chúng ta, con người, cũng có tư duy y như con khỉ hay không? cùng nghĩ thử xem.\nđi học. có rất nhiều điều trở thành chân lý đơn giản vì thầy cô hay những người đi trước nói như thế. chúng trở thành chân lý đơn giản vì chúng là “chân lý mà chúng tôi được dạy”. không có ai mảy may nghi ngờ, liệu những chân lý đó có đúng hay không, liệu có áp dụng chúng vào thực tế cuộc sống được hay không.\nđi làm. các cty thường có các quy trình. và một khi các quy trình đã trở thành “cách mà chúng tôi làm việc ở đây”, nhất là khi đã trải qua nhiều đời nhân viên, thì sẽ không còn ai nhớ rằng tại sao đó lại là cách mà cty vận hành.\nchẳng có ai dừng lại để nghĩ xem đó có còn là cách làm đúng hay không, hay thậm chí đó có phải là cách làm đúng ngay từ thưở ban đầu hay không. quy trình cứ được thực hiện như một quán tính, và bất kỳ người nào đề nghị thay đổi đều sẽ có thể bị tấn công bởi những người còn lại.\n—\ncó hai loại câu hỏi: làm thế nào và tại sao.\nhỏi làm thế nào là hỏi hời hợt, nên câu trả lời cũng sẽ rất hời hợt. hỏi: làm thế nào để không bị tấn công? trả lời: đừng đến gần trái chuối và cứ tấn công những con khỉ đến gần trái chuối. chấm hết.\nhỏi tại sao bao giờ cũng sâu sắc hơn hỏi làm thế nào, nên câu trả lời cũng phải sâu sắc. hỏi: tại sao lại tấn công những con khỉ đến gần trái chuối? trả lời: àh câu chuyện nó thế này thế này. hỏi tiếp: nhưng bây giờ đâu còn ai cầm bình xịt đứng canh nữa đâu? trả lời: vậy thì cứ ăn chuối đi!!!\n—\nsự thật trong ngày: đa số không hỏi. một số hỏi làm thế nào. một ít, ít lắm, hỏi tại sao, và được ăn chuối ;-).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/10/nh%E1%BB%AFng-con-kh%E1%BB%89-khong-h%E1%BB%8Fi-t%E1%BA%A1i-sao/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBài copy từ facebook của\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nMạnh Nguyễn on Saturday, 09 October 2010 at 23:35\u003cbr\u003e\nEm đọc câu chuyện thấy hay và buồn cưới quá 😀 nên share lên đây cho mọi người\u003cbr\u003e\nCó một câu chuyện xưa lắm, xưa đến nỗi anh không nhớ là ai đã kể cho anh nghe và lúc nào, chỉ nhớ là nó liên quan đến vài con khỉ, một cái chuồng, một trái chuối và một bình chữa lửa.\u003cbr\u003e\nem xây một cái chuồng rộng cỡ cái phòng ngủ, và lùa năm con khỉ vào một phía. phía còn lại em để một trái chuối. rồi em cầm bình chữa lửa đứng đợi. khỉ thì thích ăn chuối, nên không sớm thì muộn, một trong những con khỉ sẽ bắt đầu chạy về phía trái chuối. khi nó làm như thế, em lấy bình chữa lửa xịt vào những con khỉ còn lại. thay trái chuối mới nếu cần, và lập lại quá trình này.khỉ rất thông minh, nên chúng sẽ nhanh chóng nhận ra cái luật này: nếu mà có con khỉ nào tiến về phía trái chuối, cả đám còn lại sẽ bị xịt bột chữa lửa. và để tự bảo vệ, cả đàn sẽ bắt đầu tấn công bất kỳ con nào có ý định ăn chuối.\u003cbr\u003e\nkhi hiện tượng này xảy ra, em bắt một con khỉ ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới. con khỉ mới sẽ gia nhập đàn, cố gắng kết bạn, và chắc chắn sẽ muốn ăn trái chuối. và những con khỉ còn lại, biết rõ điều gì sẽ xảy ra, sẽ tấn công con khỉ mới để ngăn không cho em xịt chúng. sau vài lần, con khỉ mới sẽ hiểu ra, và bắt đầu tham gia tấn công nếu một con khỉ khác tiến về phía trái chuối. khi hiện tượng này xảy ra, em bắt thêm một con khỉ trong số bốn con khỉ cũ còn lại ra khỏi chuồng, và thay vào đó bằng một con khỉ mới khác.\u003cbr\u003e\nsau khi lập lại quá trình đó vài lần, sẽ có một thời điểm không có con khỉ nào đang bị nhốt từng bị xịt bột chữa lửa; sự thật là chúng cũng chưa từng thấy cái bình chữa lửa tròn méo ra sao. nhưng mà điều hay ho là, chúng vẫn sẽ tấn công bất kỳ con khỉ nào đi về phía trái chuối!\u003cbr\u003e\nnếu mà con khỉ biết nói và hiểu được tiếng người, thì khi em hỏi tại sao chúng tấn công, câu trả lời của chúng chắc hẳn sẽ là: àh, thiệt ra tôi cũng không biết tại sao, nhưng đó là cách chúng tôi hành xử ở đây.\u003cbr\u003e\n—\u003cbr\u003e\nthử suy nghĩ một chút về câu trả lời của con khỉ. đã bao giờ chúng ta, con người, cũng có tư duy y như con khỉ hay không? cùng nghĩ thử xem.\u003cbr\u003e\nđi học. có rất nhiều điều trở thành chân lý đơn giản vì thầy cô hay những người đi trước nói như thế. chúng trở thành chân lý đơn giản vì chúng là “chân lý mà chúng tôi được dạy”. không có ai mảy may nghi ngờ, liệu những chân lý đó có đúng hay không, liệu có áp dụng chúng vào thực tế cuộc sống được hay không.\u003cbr\u003e\nđi làm. các cty thường có các quy trình. và một khi các quy trình đã trở thành “cách mà chúng tôi làm việc ở đây”, nhất là khi đã trải qua nhiều đời nhân viên, thì sẽ không còn ai nhớ rằng tại sao đó lại là cách mà cty vận hành.\u003cbr\u003e\nchẳng có ai dừng lại để nghĩ xem đó có còn là cách làm đúng hay không, hay thậm chí đó có phải là cách làm đúng ngay từ thưở ban đầu hay không. quy trình cứ được thực hiện như một quán tính, và bất kỳ người nào đề nghị thay đổi đều sẽ có thể bị tấn công bởi những người còn lại.\u003cbr\u003e\n—\u003cbr\u003e\ncó hai loại câu hỏi: làm thế nào và tại sao.\u003cbr\u003e\nhỏi làm thế nào là hỏi hời hợt, nên câu trả lời cũng sẽ rất hời hợt. hỏi: làm thế nào để không bị tấn công? trả lời: đừng đến gần trái chuối và cứ tấn công những con khỉ đến gần trái chuối. chấm hết.\u003cbr\u003e\nhỏi tại sao bao giờ cũng sâu sắc hơn hỏi làm thế nào, nên câu trả lời cũng phải sâu sắc. hỏi: tại sao lại tấn công những con khỉ đến gần trái chuối? trả lời: àh câu chuyện nó thế này thế này. hỏi tiếp: nhưng bây giờ đâu còn ai cầm bình xịt đứng canh nữa đâu? trả lời: vậy thì cứ ăn chuối đi!!!\u003cbr\u003e\n—\u003cbr\u003e\nsự thật trong ngày: đa số không hỏi. một số hỏi làm thế nào. một ít, ít lắm, hỏi tại sao, và được ăn chuối ;-).\u003c/p\u003e","title":"Những con khỉ không hỏi tại sao ."},{"content":"Bạn mình mới cưới, nó cưới thứ 2 nên mình không về được 🙁 Khổ thế, bạn này mình quen chưa lâu lắm, cũng mới gặp nhau có 1 lần duy nhất thì phải 😀 Nhưng mà rất quý rất quý 😡 Chúc nàng và chàng lúc nào cũng lãng mạn yêu thương và … quên không kéo khóa quần nhé =))\nTừ trước khi mình cưới, mình đã nghĩ ngay đêm tân hôn đó, việc đầu tiên mình muốn làm và sẽ làm đó là viết 1 cái Note, để ghi nhớ lại những cảm xúc của ngày thiêng liêng nhất đời, mình đã nghĩ mình sẽ viết trong nước mắt ngập ngụa và chồng sẽ ngồi bên an ủi vì nỗi nhớ thương phải xa gia đình, tạm biệt hội độc thân của mình ! Nhưng đã cưới được 3 ngày mà giờ mình mới bắt đầu, có cái sự bắt đầu này cũng nhờ 40p thi vị chờ máy giặt ko biết làm j, chứ nếu ko sẽ còn lỗi hẹn lâu nữa !\nChắc nhiều bạn sẽ cmt ” đêm tân hôn làm sao viết được j mà mày đòi dự định” ! Đúng là trước mình ngu quá thật, mình ko nghĩ mình sẽ chả thể làm được j vào đêm tân hôn vì sự mệt mỏi cao độ trước đấy ! Đừng bạn nào tiếp tục đen tối vì mình nói ngay là mình chả có cái sự sung sướng nào vào đêm tân hôn cả, vì chồng yêu dấu đi đến 1h đêm mới về và lúc đó thì mình đã nằm thẳng cẳng, ngủ quá mệt vì ko biết j, chồng mình cũng mệt đến nỗi chả thèm gọi mình dậy làm bất cứ “thủ tục” nào cả ! Cái sự ” sung sướng ” mình dự định đành phải dời đến trưa hôm sau, khi mà bố mẹ chồng cho 2 đứa vào lấy tất cả phong bì từ phía bạn bè, đến lúc đó, cái giây phút được phối kết hợp cùng chồng mới đơm hoa, khi chồng xé xé xé, mình đếm đếm đếm :)) ! quả là sung sướng khó quên ! hehe\nNgày cưới, 27/09/2010, ngày của tình yêu thăng hoa, nhưng mình đã là 1 cô dâu trái khoáy khi tất cả cảm xúc ngập tràn trái tim mình hôm đó không phải là tình yêu dành cho người chồng yêu dấu, mà dành cho tất cả gia đình, bạn bè, những người đã yêu thương mình, chăm lo cho mình, chia sẻ niềm hạnh phúc với mình,vất vả vì mình, cảm ơn tất cả, cảm ơn vì tất cả :X:X . Mình đã khóc khi lên xe hoa mà ko kịp ngồi lại nhà mình 1 phút do giờ đã quá gấp gáp, mếu máo nói với chồng ” may là tý nhà anh mới tổ chức, bố mẹ em còn được ra đó,ko thì em ko về nhà anh đâu ” ! Mình khóc cả khi bà nội chồng lên tặng quà cho 2 đứa và khi những ng bạn ở HN của chồng tạm biệt sau 1 ngày cống hiến hết mình ! 🙁\nMình lấy chồng, người con trai mình đã quen từ 6 năm nay,suýt suýt là ” 7 năm về trước em mười bảy, anh mới đôi mươi trẻ nhất làng ” đấy 😀 ! Chơi với chồng từ khi anh còn học cấp 3, mặc quần đùi ống rộng đạp xe đối diện mình , đi chơi với mình tỏ tình mà lúc mình cúi xuống vì ngượng lại thấy anh chưa kéo khóa quần, =)), để bao ngày sau em hát mãi bài ca ” hai con thằn lằn con” , hehe ! Bao năm anh trai em gái theo kiểu ” anh em mon men vợ chồng” :’\u0026gt; rồi mới yêu nhau, yêu rồi cũng lắm chuyện ! Ngày lấy anh em bảo ” anh Lâm, cuối cùng em với anh vẫn lấy nhau, thật bất ngờ “, anh bảo ” chả có j cả, vì anh nghĩ sẽ lấy em từ lâu rồi, nên mấy lần em kể chuyện anh này anh kia, từ hồi chưa yêu nhau, anh cũng chả sợ, vì anh biết thể nào anh cũng lấy em thôi ” , kinh thế ! hehe ! Chồng bảo yêu 1 phần vì bao năm gặp lúc nào em cũng vẫn như vậy, tóc dài ko bao giờ thay đổi kiểu này kiểu nọ, lần nào gặp em cũng luôn là cô gái anh yêu từ ngày xưa,!!Ngày xưa tán em anh bảo thế, sao 2 tháng nay cứ giục em cắt tóc hả chồng :(( ,vì câu nói chắc là bài tán gái đó của anh mà 2 năm rồi yêu anh em chưa cắt tóc đằng sau đấy chồng ạ, giờ như tổ quạ rồi, khổ lắm lắm ! Vợ chồng ít tuổi , ở nhà em rửa bát giặt quần áo, nhưng ra ngoài với các bạn em lại là đứa con gái 22t thôi, còn mải chơi lắm, giống anh , hehe!\nLấy chồng gần thật thích, đồ đạc mình vẫn chưa chuyển sang, mỗi ngày đi về rẽ vào nhà lấy 1 ít, có bóng bay hôm trang trí phòng cưới cũng lấy phần về cho em trai được, ngày nào cũng về nhà tý, vẫn đi hái hoa ở nhà liên tục, hehe, ko có cảm giác cô đơn trống vắng như những cô dâu khác :X:X\nCuộc sống mới mới bắt đầu, còn quá sớm để nói điều j, chỉ biết là sẽ cố gắng thôi, vợ hiền dâu thảo, sau này là mẹ tuyệt vời, và mãi mãi là con gái yêu của bố mẹ đẻ , bạn xì teen của những đứa bạn láo toét đang độc thân của mình ! hehe!\n“Vì sao trong lòng Hương cũng là Lâm thôi….ôi….ôi…….ôi…..:X:X:X”\nBình luận (1) Chicken Soup — 2010-10-07 07:26\nChúc mừng bạn, nhìn người ta cưới mà cũng ham thật nhưng cưới bị bó cuộc quá cũng đành thôi ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/10/01/dam-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-by-vu-thu-h%C6%B0%C6%A1ng-on-thursday-30-september-2010-at-2135/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBạn mình mới cưới, nó cưới thứ 2 nên mình không về được 🙁 Khổ thế, bạn này mình quen chưa lâu lắm, cũng mới gặp nhau có 1 lần duy nhất thì phải 😀 Nhưng mà rất quý rất quý 😡 Chúc nàng và chàng lúc nào cũng lãng mạn yêu thương và … \u003cstrong\u003equên không kéo khóa quần\u003c/strong\u003e nhé =))\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTừ trước khi mình cưới, mình đã nghĩ ngay đêm tân hôn đó, việc đầu tiên mình muốn làm và sẽ làm đó là viết 1 cái Note, để ghi nhớ lại những cảm xúc của ngày thiêng liêng nhất đời, mình đã nghĩ mình sẽ viết trong nước mắt ngập ngụa và chồng sẽ ngồi bên an ủi vì nỗi nhớ thương phải xa gia đình, tạm biệt hội độc thân của mình ! Nhưng đã cưới được 3 ngày mà giờ mình mới bắt đầu, có cái sự bắt đầu này cũng nhờ 40p thi vị chờ máy giặt ko biết làm j, chứ nếu ko sẽ còn lỗi hẹn lâu nữa !\u003cbr\u003e\nChắc nhiều bạn sẽ cmt ” đêm tân hôn làm sao viết được j mà mày đòi dự định” ! Đúng là trước mình ngu quá thật, mình ko nghĩ mình sẽ chả thể làm được j vào đêm tân hôn vì sự mệt mỏi cao độ trước đấy ! Đừng bạn nào tiếp tục đen tối vì mình nói ngay là mình chả có cái sự sung sướng nào vào đêm tân hôn cả, vì chồng yêu dấu đi đến 1h đêm mới về và lúc đó thì mình đã nằm thẳng cẳng, ngủ quá mệt vì ko biết j, chồng mình cũng mệt đến nỗi chả thèm gọi mình dậy làm bất cứ “thủ tục” nào cả ! Cái sự ” sung sướng ” mình dự định đành phải dời đến trưa hôm sau, khi mà bố mẹ chồng cho 2 đứa vào lấy tất cả phong bì từ phía bạn bè, đến lúc đó, cái giây phút được phối kết hợp cùng chồng mới đơm hoa, khi chồng xé xé xé, mình đếm đếm đếm :)) ! quả là sung sướng khó quên ! hehe\u003cbr\u003e\nNgày cưới, 27/09/2010, ngày của tình yêu thăng hoa, nhưng mình đã là 1 cô dâu trái khoáy khi tất cả cảm xúc ngập tràn trái tim mình hôm đó không phải là tình yêu dành cho người chồng yêu dấu, mà dành cho tất cả gia đình, bạn bè, những người đã yêu thương mình, chăm lo cho mình, chia sẻ niềm hạnh phúc với mình,vất vả vì mình, cảm ơn tất cả, cảm ơn vì tất cả :X:X . Mình đã khóc khi lên xe hoa mà ko kịp ngồi lại nhà mình 1 phút do giờ đã quá gấp gáp, mếu máo nói với chồng ” may là tý nhà anh mới tổ chức, bố mẹ em còn được ra đó,ko thì em ko về nhà anh đâu ” ! Mình khóc cả khi bà nội chồng lên tặng quà cho 2 đứa và khi những ng bạn ở HN của chồng tạm biệt sau 1 ngày cống hiến hết mình ! 🙁\u003cbr\u003e\nMình lấy chồng, người con trai mình đã quen từ 6 năm nay,suýt suýt là ” 7 năm về trước em mười bảy, anh mới đôi mươi trẻ nhất làng ” đấy 😀 ! Chơi với chồng từ khi anh còn học cấp 3, mặc quần đùi ống rộng đạp xe đối diện mình , đi chơi với mình tỏ tình mà lúc mình cúi xuống vì ngượng lại thấy anh chưa kéo khóa quần, =)), để bao ngày sau em hát mãi bài ca ” hai con thằn lằn con” , hehe ! Bao năm anh trai em gái theo kiểu ” anh em mon men vợ chồng” :’\u0026gt; rồi mới yêu nhau, yêu rồi cũng lắm chuyện ! Ngày lấy anh em bảo ” anh Lâm, cuối cùng em với anh vẫn lấy nhau, thật bất ngờ “, anh bảo ” chả có j cả, vì anh nghĩ sẽ lấy em từ lâu rồi, nên mấy lần em kể chuyện anh này anh kia, từ hồi chưa yêu nhau, anh cũng chả sợ, vì anh biết thể nào anh cũng lấy em thôi ” , kinh thế ! hehe ! Chồng bảo yêu 1 phần vì bao năm gặp lúc nào em cũng vẫn như vậy, tóc dài ko bao giờ thay đổi kiểu này kiểu nọ, lần nào gặp em cũng luôn là cô gái anh yêu từ ngày xưa,!!Ngày xưa tán em anh bảo thế, sao 2 tháng nay cứ giục em cắt tóc hả chồng :(( ,vì câu nói chắc là bài tán gái đó của anh mà 2 năm rồi yêu anh em chưa cắt tóc đằng sau đấy chồng ạ, giờ như tổ quạ rồi, khổ lắm lắm ! Vợ chồng ít tuổi , ở nhà em rửa bát giặt quần áo, nhưng ra ngoài với các bạn em lại là đứa con gái 22t thôi, còn mải chơi lắm, giống anh , hehe!\u003cbr\u003e\nLấy chồng gần thật thích, đồ đạc mình vẫn chưa chuyển sang, mỗi ngày đi về rẽ vào nhà lấy 1 ít, có bóng bay hôm trang trí phòng cưới cũng lấy phần về cho em trai được, ngày nào cũng về nhà tý, vẫn đi hái hoa ở nhà liên tục, hehe, ko có cảm giác cô đơn trống vắng như những cô dâu khác :X:X\u003cbr\u003e\nCuộc sống mới mới bắt đầu, còn quá sớm để nói điều j, chỉ biết là sẽ cố gắng thôi, vợ hiền dâu thảo, sau này là mẹ tuyệt vời, và mãi mãi là con gái yêu của bố mẹ đẻ , bạn xì teen của những đứa bạn láo toét đang độc thân của mình ! hehe!\u003cbr\u003e\n“Vì sao trong lòng Hương cũng là Lâm thôi….ôi….ôi…….ôi…..:X:X:X”\u003c/p\u003e","title":"Đám cưới !  by Vũ Thu Hương on Thursday, 30 September 2010 at 21:35"},{"content":"– Từ hồi mất laptop mất tiền, hiện mình bình yên nguyên vẹn, chưa mất thêm cái gì.\n– Laptop hiện nay (vài tháng rồi) suốt ngày báo “bạn đang là nạn nhân của tình trạng vi phạm bản quyền phần mềm, windows của bạn dùng key lởm, cần mua bản quyền ngay đi”, mình mặt dày không thèm cài lại. Suốt ngày hiện lên thông báo, xong còn không để được wallpaper, tức thật, nhưng lười ko cài lại :-\u0026lt; Office thì đang dùng bản 2011, rất ngon, nhưng mà beta và cũng báo ko bản quyền đỏ lòm :))\n– Thi thoảng lại có người hỏi \u0026ldquo;em HDN/em Sâu Béo dạo này thế nào rồi\u0026rdquo;, xong lúc nãy còn có một em lâu lâu ko nói chuyện, mình nhảy vào chào một câu, em ấy hỏi ngay \u0026ldquo;anh và chị TT dạo này thế nào\u0026rdquo;, thật là chán hết cả nản. Các bạn hỏi cứ như kiểu năm 2000 mà hỏi \u0026ldquo;Việt Nam đang còn chiến tranh đúng không\u0026rdquo; 😐\n…\nBình luận (1) Gordon — 2010-09-30 10:13\nThế thì ko bằng mình dạo này rồi :)) Mình dạo này tiền thì hết nhưng mà đời sống tin thần thì phong phú lắm ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/29/minh-d%E1%BA%A1o-nay/","summary":"\u003cp\u003e– Từ hồi mất laptop mất tiền, hiện mình bình yên nguyên vẹn, chưa mất thêm cái gì.\u003cbr\u003e\n– Laptop hiện nay (vài tháng rồi) suốt ngày báo “bạn đang là nạn nhân của tình trạng vi phạm bản quyền phần mềm, windows của bạn dùng key lởm, cần mua bản quyền ngay đi”, mình mặt dày không thèm cài lại. Suốt ngày hiện lên thông báo, xong còn không để được wallpaper, tức thật, nhưng lười ko cài lại :-\u0026lt; Office thì đang dùng bản 2011, rất ngon, nhưng mà beta và cũng báo ko bản quyền đỏ lòm :))\u003cbr\u003e\n– Thi thoảng lại có người hỏi \u0026ldquo;em HDN/em Sâu Béo dạo này thế nào rồi\u0026rdquo;, xong lúc nãy còn có một em lâu lâu ko nói chuyện, mình nhảy vào chào một câu, em ấy hỏi ngay \u0026ldquo;anh và chị TT dạo này thế nào\u0026rdquo;, thật là chán hết cả nản. Các bạn hỏi cứ như kiểu năm 2000 mà hỏi \u0026ldquo;Việt Nam đang còn chiến tranh đúng không\u0026rdquo; 😐\u003cbr\u003e\n…\u003c/p\u003e","title":"Mình dạo này"},{"content":"Quá giấc, mệt, nhưng nằm ko ngủ được, đành ngồi dậy viết lung tung một tí.\nCó đôi khi, mình chợt nghĩ, cuộc đời mình cũng nối lại được cả một chuỗi thất bại đấy chứ chả chơi. Lần thất bại gần đây nhất là kì thi kết thúc thử việc, tức là phải “học việc” thêm một tháng, tất cả chỉ vì mình lười không học kĩ “văn hóa Viettel” :-s Thật thấm thía cái câu mình hay nói “mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền”, sai lầm này của mình sẽ phải trả giá trong khoảng 5-15tr, tùy chính sách mà bạn Viettel thân yêu áp dụng 😐\nDạo này mình lười viết blog kinh khủng, lười viết, tức là lười suy nghĩ, lười tư duy, thậm chí là lười than vãn, kêu gào. Ngày ngày, dậy lúc 7h, tới công ty lúc 7h40, lướt web, fb một tẹo, 8h bắt đầu làm việc, Netbean, SQL Navigator, Outlook, Pidgin, chuyển qua chuyển lại giữa những màn hình đó. 11h có net, nhảy vào yahoo, check mail, fb, 12h đi ăn trưa, 12h30 lại lướt web và tranh thủ chat chit, ngủ một tẹo rồi 1h30 lại tiếp tục cắm mặt vào những dòng code Java, những câu lệnh Oracle. Hiếm khi ra khỏi công ty trước 7h. Về nhà ăn cơm, rửa bát xong thì thường là gần 9h, ngồi online chat chit, thi thoảng đọc sách được một tẹo. Rồi đi ngủ, sáng dậy lại lặp lại như ngày hôm qua.\nNhàm chán không? Nhàm chán, tẻ nhạt, không mục đích rõ ràng, không cố gắng, chưa nỗ lực, quyết tâm. Vì không có mục đích thì nỗ lực với quyết tâm cái khỉ gì 😐\nTú ún dạo này lại giờ trò ngày ngày viết thư tình tán tỉnh trẻ con :-j, ừ thì cũng đỡ hơn mình, viết thư cũng chả biết viết cho ai, đã qua cái thời mơ mộng vẩn vơ rồi, không còn có chuyện “thư gửi ngy/vợ tương lai” nữa :)) Chính xác là không có cảm xúc mà tuôn chảy những thứ ấy.\nNgay cả cái blog, mang tiếng từng làm php cả năm trời, mà cũng lười toàn dùng theme “ăn sẵn” :p Căn bản, với mình blog chỉ là nơi thi thoảng ghi lại cảm xúc, suy nghĩ, tường thuật, kể chuyện linh tinh, cực kì cá nhân, nên cũng ko cần thiết phải pro quá làm gì, thích blog riêng chỉ vì nó tự do, không ai kiểm duyệt, xóa bài của ta, he he.\nNói chung là phải thay đổi, nhưng thay đổi thế nào 😐 Ta sống giống như một chiếc xe đang leo lên dốc, ta ngừng đi lên tức là ta sẽ trôi xuống.\nBình luận (1) Gordon — 2010-09-30 10:16\nTrước hết là phải học yêu cái đã ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/29/nhan-m%E1%BB%99t-dem-m%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%A7/","summary":"\u003cp\u003eQuá giấc, mệt, nhưng nằm ko ngủ được, đành ngồi dậy viết lung tung một tí.\u003cbr\u003e\nCó đôi khi, mình chợt nghĩ, cuộc đời mình cũng nối lại được cả một chuỗi thất bại đấy chứ chả chơi. Lần thất bại gần đây nhất là kì thi kết thúc thử việc, tức là phải “học việc” thêm một tháng, tất cả chỉ vì mình lười không học kĩ “văn hóa Viettel” :-s Thật thấm thía cái câu mình hay nói “mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền”, sai lầm này của mình sẽ phải trả giá trong khoảng 5-15tr, tùy chính sách mà bạn Viettel thân yêu áp dụng 😐\u003cbr\u003e\nDạo này mình lười viết blog kinh khủng, lười viết, tức là lười suy nghĩ, lười tư duy, thậm chí là lười than vãn, kêu gào. Ngày ngày, dậy lúc 7h, tới công ty lúc 7h40, lướt web, fb một tẹo, 8h bắt đầu làm việc, Netbean, SQL Navigator, Outlook, Pidgin, chuyển qua chuyển lại giữa những màn hình đó. 11h có net, nhảy vào yahoo, check mail, fb, 12h đi ăn trưa, 12h30 lại lướt web và tranh thủ chat chit, ngủ một tẹo rồi 1h30 lại tiếp tục cắm mặt vào những dòng code Java, những câu lệnh Oracle. Hiếm khi ra khỏi công ty trước 7h. Về nhà ăn cơm, rửa bát xong thì thường là gần 9h, ngồi online chat chit, thi thoảng đọc sách được một tẹo. Rồi đi ngủ, sáng dậy lại lặp lại như ngày hôm qua.\u003cbr\u003e\nNhàm chán không? Nhàm chán, tẻ nhạt, không mục đích rõ ràng, không cố gắng, chưa nỗ lực, quyết tâm. Vì không có mục đích thì nỗ lực với quyết tâm cái khỉ gì 😐\u003cbr\u003e\nTú ún dạo này lại giờ trò ngày ngày viết thư tình tán tỉnh trẻ con :-j, ừ thì cũng đỡ hơn mình, viết thư cũng chả biết viết cho ai, đã qua cái thời mơ mộng vẩn vơ rồi, không còn có chuyện “thư gửi ngy/vợ tương lai” nữa :)) Chính xác là không có cảm xúc mà tuôn chảy những thứ ấy.\u003cbr\u003e\nNgay cả cái blog, mang tiếng từng làm php cả năm trời, mà cũng lười toàn dùng theme “ăn sẵn” :p Căn bản, với mình blog chỉ là nơi thi thoảng ghi lại cảm xúc, suy nghĩ, tường thuật, kể chuyện linh tinh, cực kì cá nhân, nên cũng ko cần thiết phải pro quá làm gì, thích blog riêng chỉ vì nó tự do, không ai kiểm duyệt, xóa bài của ta, he he.\u003cbr\u003e\nNói chung là phải thay đổi, nhưng thay đổi thế nào 😐 Ta sống giống như một chiếc xe đang leo lên dốc, ta ngừng đi lên tức là ta sẽ trôi xuống.\u003c/p\u003e","title":"Nhân một đêm mất ngủ"},{"content":"10h mới ra khỏi công ty, mắt mờ luôn. Hồi xưa cũng có một hôm mình về lúc 10h thì phải, nhưng đó là ngồi ở cty tránh nóng, hồi đó hè nóng nực :)) ngồi ở cty chơi pes và lướt web, nhưng dạo này thì sớm cũng phải là 7h30.\nNói chung dạo này công việc căng thẳng, gấp gáp, và dồn tới cổ. Cuối tuần này có lẽ cũng phải làm thứ 7 chủ nhật. Dự án lởm quá, deadline thì quá sớm mà người thì quá ít. Anh Hoàng từ hồi biết mình đi làm PHP được 1 năm có vẻ “nể” mình hơn một tí ;)) không coi mình là lính mới tò te vừa ra trường như trước :)) :-j\nhai hôm nay hay đi đường buổi tối mình chợt phát hiện ra, hoa sữa đang nở rất nhiều và rất thơm, đường nào cũng nồng nàn mùi hoa sữa, mà kì lạ phết, ban ngày thì ko thấy mùi lắm, nhưng đêm thì lại rất nồng nàn, như kiểu là tình yêu thầm kín ấy nhỉ 😀\nBình luận (2) Misao — 2010-09-24 15:17\nKhề khề, bác có thích thesis thêm không em tặng. Cái theme này nặng nên load lâu quá. Dùng Thesis cho nó “chơi”. 😀\nadmin — 2010-09-29 21:06\nkhè khè, cám ơn bác rất nhiều 😀 được thế thì còn gì bằng ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/23/m%E1%BB%87t-nh%E1%BB%89/","summary":"\u003cp\u003e10h mới ra khỏi công ty, mắt mờ luôn. Hồi xưa cũng có một hôm mình về lúc 10h thì phải, nhưng đó là ngồi ở cty tránh nóng, hồi đó hè nóng nực :)) ngồi ở cty chơi pes và lướt web, nhưng dạo này thì sớm cũng phải là 7h30.\u003cbr\u003e\nNói chung dạo này công việc căng thẳng, gấp gáp, và dồn tới cổ. Cuối tuần này có lẽ cũng phải làm thứ 7 chủ nhật. Dự án lởm quá, deadline thì quá sớm mà người thì quá ít. Anh Hoàng từ hồi biết mình đi làm PHP được 1 năm có vẻ “nể” mình hơn một tí ;)) không coi mình là lính mới tò te vừa ra trường như trước :)) :-j\u003cbr\u003e\nhai hôm nay hay đi đường buổi tối mình chợt phát hiện ra, hoa sữa đang nở rất nhiều và rất thơm, đường nào cũng nồng nàn mùi hoa sữa, mà kì lạ phết, ban ngày thì ko thấy mùi lắm, nhưng đêm thì lại rất nồng nàn, như kiểu là tình yêu thầm kín ấy nhỉ 😀\u003c/p\u003e","title":"Mệt nhỉ"},{"content":"một ngày thường là dậy trước 7h, và ra khỏi nhà lúc 7h hoặc 7h10, tới công ty, và ở đó tới chiều tối. hay ra khỏi công ty lúc 7h, có khi là 8h thậm chí thi thoảng là 9h. lúc đó trời đã tối và đường phố đã thưa, đi về đỡ bị tắc, và cũng là lúc nhiều đôi “uyên ương” rời khỏi tổ đi dạo, nhìn người ta bên nhau ôm iếc rất là tình cảm và thắm thiết, nhiều khi cũng ghen tị lắm, nhiều hôm chú Hứa về quê, lại bơ vơ ko biết đi đâu, rảnh mà ko có ai để đi chơi, và nhiều hôm thèm bia ghê gớm, thèm vị heniken 😀 chú Hứa thì hôm nào về ăn cùng chú là cũng nhâm nhi vài ba chén rượu, và buồn ngủ :-j may mà 1 tuần cũng chỉ 2-3 lần.\nmình ko phải là một kẻ liều lĩnh, ít nhất là trong tình trường, có thể thương trường mình sẵn sàng liều, vì chưa từng thất bại, nhưng tình trường thì, nhất định là không, đơn giản là mình chưa bao giờ dám làm quen với con gái lạ trên đường :d\nmình – có lẽ là chưa bao giờ thích độc thân – nhưng – đơn giản, mình vẫn là một kẻ độc thân. độc thân ko có nghĩa là cô đơn, nhưng độc thân tức là ko có ai avaialbe 24/24, tức là thế nọ, tức là thế kia…\ncó lẽ phải cất trái tim vào tủ lạnh thôi\nBình luận (10) XuanTuyen — 2010-09-17 23:24\nHix…sao mà bác giống em thế, em cũng rất không hay “làm quen với con gái lạ trên đường ” nên vì vậy cắhc giờ em cũng giống bác mà “phải cất trái tim vào tủ lạnh thôi”\nMiso — 2010-09-18 08:34\nẸc, bác có biết bác là một biểu tượng để tớ noi gương không? Noi gương về chuyện độc thân mà vẫn vui tươi phơi phới ý.\nVạn sự tuỳ Duyên bác ạ 🙂\nTKM — 2010-09-18 13:29\nHự. Thái đệ lại chém rồi. Thái đệ gái hâm mộ xếp hàng đàn, sáng ra khỏi nhà phải vất vả gạt gái lấy chỗ mà đi, chiều rời cty phải bịt mặt để khỏi bị chặn đường về, thò tay là là pick được gái, nhắm mắt lại là gái sà vào ôm. Hà cớ sao Thái đệ vẫn cố chấp độc thân?\ndoaitran — 2010-09-18 13:37\n“Chỉ có đàn ông chúng ta mới có thể đem lại hạnh phúc cho nhau”.\n(Tuyên ngôn của f17 – VOZ).\nadmin — 2010-09-19 09:38\nhehe, thì vẫn vui tươi phơi phới mà, nhưng mà thi thoảng hơi “bớt phơi phới” một tí thôi 😉\n@Đoài: công nhận là bia bọt và ps thì chẳng cần gái gú gì cả :))\nMun — 2010-09-20 03:23\nCho tim vào tủ lạnh rùi đến lúc lấy ra thì lại tốn thời gian rã đông đấy ợ 😀\nadmin — 2010-09-21 04:41\n@Ngọc Mun: khi nào cần rã đông thì cho vào lò vi sóng, nhanh lắm em ạ 😉\nxiaoxian — 2010-09-22 16:42\nCho vào lò vi sóng là bị chín đấy 8-|\ndoaitran — 2010-09-23 13:11\n“đơn giản là mình chưa bao giờ dám làm quen với con gái lạ trên đường”\nCó nhầm lẫn gì ở đây ko thế? Ngày xưa thấy Thái bảo là quen em nọ, nói chuyện em kia trên xe buýt cơ mà? ;))\nadmin — 2010-09-23 15:59\n@Đoài: cậu nhớ nhầm rồi, tớ chưa bao giờ làm quen với em nào trên xe bus hay bất cứ loại xe nào 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/17/ch%E1%BB%8Dn-di-li%E1%BB%81u-hay-la-%E1%BA%BF/","summary":"\u003cp\u003emột ngày thường là dậy trước 7h, và ra khỏi nhà lúc 7h hoặc 7h10, tới công ty, và ở đó tới chiều tối. hay ra khỏi công ty lúc 7h, có khi là 8h thậm chí thi thoảng là 9h. lúc đó trời đã tối và đường phố đã thưa, đi về đỡ bị tắc, và cũng là lúc nhiều đôi “uyên ương” rời khỏi tổ đi dạo, nhìn người ta bên nhau ôm iếc rất là tình cảm và thắm thiết, nhiều khi cũng ghen tị lắm, nhiều hôm chú Hứa về quê, lại bơ vơ ko biết đi đâu, rảnh mà ko có ai để đi chơi, và nhiều hôm thèm bia ghê gớm, thèm vị heniken 😀 chú Hứa thì hôm nào về ăn cùng chú là cũng nhâm nhi vài ba chén rượu, và buồn ngủ :-j may mà 1 tuần cũng chỉ 2-3 lần.\u003cbr\u003e\nmình ko phải là một kẻ liều lĩnh, ít nhất là trong tình trường, có thể thương trường mình sẵn sàng liều, vì chưa từng thất bại, nhưng tình trường thì, nhất định là không, đơn giản là mình chưa bao giờ dám làm quen với con gái lạ trên đường :d\u003cbr\u003e\nmình – có lẽ là chưa bao giờ thích độc thân – nhưng – đơn giản, mình vẫn là một kẻ độc thân. độc thân ko có nghĩa là cô đơn, nhưng độc thân tức là ko có ai avaialbe 24/24, tức là thế nọ, tức là thế kia…\u003cbr\u003e\ncó lẽ phải cất trái tim vào tủ lạnh thôi\u003c/p\u003e","title":"chọn đi, liều hay là ế"},{"content":"ánh sáng tỏa ra từ ngọn nến ở gần ta, chắc chắn là rực rỡ và ấm áp hơn ánh sáng từ ngôi sao cách ta cả vài chục hoặc vài trăm năm ánh sáng. Nhưng ngôi sao thì dài lâu và tưởng chừng như là mãi mãi, còn ngọn nến thì có thể tắt bất cứ lúc nào, khi có một cơn gió thổi qua, ngọn nến cũng dễ làm ta bỏng tay nếu ta ở quá gần. Vậy thì phải làm sao? Nói chung thì phải biết trân trọng những thứ ở gần, nếu nến tắt thì lại thắp nến lên, nếu hết nến thì lại mua thêm nến, ngôi sao kia thì cứ kệ thôi, ngắm từ xa ấy mà …\nBình luận (1) Misao — 2010-09-17 17:19\nMời bác ghé blog em. Em vừa mở lại Misao’s Blog. :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/14/ng%E1%BB%8Dn-n%E1%BA%BFn-%E1%BB%9F-g%E1%BA%A7n-thi-sang-h%C6%A1n-ngoi-sao-%E1%BB%9F-xa/","summary":"\u003cp\u003eánh sáng tỏa ra từ ngọn nến ở gần ta, chắc chắn là rực rỡ và ấm áp hơn ánh sáng từ ngôi sao cách ta cả vài chục hoặc vài trăm năm ánh sáng. Nhưng ngôi sao thì dài lâu và tưởng chừng như là mãi mãi, còn ngọn nến thì có thể tắt bất cứ lúc nào, khi có một cơn gió thổi qua, ngọn nến cũng dễ làm ta bỏng tay nếu ta ở quá gần. Vậy thì phải làm sao? Nói chung thì phải biết trân trọng những thứ ở gần, nếu nến tắt thì lại thắp nến lên, nếu hết nến thì lại mua thêm nến, ngôi sao kia thì cứ kệ thôi, ngắm từ xa ấy mà …\u003c/p\u003e","title":"Ngọn nến ở gần thì sáng hơn ngôi sao ở xa"},{"content":"Đoài – tức Đoài Trần – gã bạn tri kỉ mà hàng thế kỷ mình chưa có điều kiện gặp gỡ :-w\nBạn làm gì mà “bực cả mình” – tớ xin rút kinh nghiệm và sẽ thường xuyên cập nhật blog 😛\nLúc tối, hơn 6h, đi sang nhà cậu mợ bên Mê Linh, mua hộ cho đứa em cái màn hình LCD, lúc đi qua Phạm Văn Đồng, chỗ ngày gần đầu Hoàng Quốc Việt, đường hơi ùn tắc, mình vượt lên thì thấy có một bác ngồi bên cái xe đạp méo mó vẹo vọ, xe đạp cũ lắm, và phía sau là cái ô tô con, bác ấy ngồi đó, giữa đường, mặt đau đớn và buồn thảm, tuyệt vọng nữa, khuôn mặt vẹo vọ hệt như chiếc xe. Nhìn thương kinh khủng. Ah, bác ấy lại còn mặc áo xô và đeo khăn tang nữa, lúc mình đi qua thấy bác ấy xoa xoa ống chân. Người đi đường chỉ đi chậm chậm lại và nhìn ngó, mình cũng chỉ vụt qua… Xót xa.\nHôm lâu rồi, từ nhà chị Ngọc đi ra, cũng khuya, hơn 9 rưỡi, lúc rẽ từ ngõ ra đường lớn, có một xe thồ tre, luồng gì đó đi vào ngõ, bác ấy dừng hẳn cả lại để chờ mình đi ra,\nkhông hiểu tại sao, cứ mỗi khi nhìn thấy những người khắc khổ ấy, mình lại nghĩ tới bố. Nghĩ tới những người cha, làm cha mẹ, ai chẳng muốn con cái mình được hạnh phúc, bằng bạn bằng bè, những ông bố bà mẹ vất vả lao động ở thành phố, cũng chỉ vì con cái. Có những hôm hơn 8 rưỡi, 9h tối, đi đoạn gần Lăng Bác, thấy những xe hoa của các chị, các cô, hoa vẫn còn nhiều, và đang đạp về phía sông hồng, chẳng biết có qua sông không hay là lên chợ hoa. Thương lắm.\nĐất nước còn nghèo, và nhân dân còn khổ.\nBình luận (1) cach su dung do choi tinh duc — 2014-09-26 18:40\nDo you mind if I quote a few of your articles as long as I provide credit and sources back to your\nweblog? My blog site is in the exact same niche as yours and\nmy users would certainly benefit from some of the information you provide here.\nPlease let me know if this okay with you. Thanks!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/09/12/th%C6%B0-g%E1%BB%ADi-doai/","summary":"\u003cp\u003eĐoài – tức Đoài Trần – gã bạn tri kỉ mà hàng thế kỷ mình chưa có điều kiện gặp gỡ :-w\u003cbr\u003e\nBạn làm gì mà “bực cả mình” – tớ xin rút kinh nghiệm và sẽ thường xuyên cập nhật blog 😛\u003cbr\u003e\nLúc tối, hơn 6h, đi sang nhà cậu mợ bên Mê Linh, mua hộ cho đứa em cái màn hình LCD, lúc đi qua Phạm Văn Đồng, chỗ ngày gần đầu Hoàng Quốc Việt, đường hơi ùn tắc, mình vượt lên thì thấy có một bác ngồi bên cái xe đạp méo mó vẹo vọ, xe đạp cũ lắm, và phía sau là cái ô tô con, bác ấy ngồi đó, giữa đường, mặt đau đớn và buồn thảm, tuyệt vọng nữa, khuôn mặt vẹo vọ hệt như chiếc xe. Nhìn thương kinh khủng. Ah, bác ấy lại còn mặc áo xô và đeo khăn tang nữa, lúc mình đi qua thấy bác ấy xoa xoa ống chân. Người đi đường chỉ đi chậm chậm lại và nhìn ngó, mình cũng chỉ vụt qua… Xót xa.\u003cbr\u003e\nHôm lâu rồi, từ nhà chị Ngọc đi ra, cũng khuya, hơn 9 rưỡi, lúc rẽ từ ngõ ra đường lớn, có một xe thồ tre, luồng gì đó đi vào ngõ, bác ấy dừng hẳn cả lại để chờ mình đi ra,\u003cbr\u003e\nkhông hiểu tại sao, cứ mỗi khi nhìn thấy những người khắc khổ ấy, mình lại nghĩ tới bố. Nghĩ tới những người cha, làm cha mẹ, ai chẳng muốn con cái mình được hạnh phúc, bằng bạn bằng bè, những ông bố bà mẹ vất vả lao động ở thành phố, cũng chỉ vì con cái. Có những hôm hơn 8 rưỡi, 9h tối, đi đoạn gần Lăng Bác, thấy những xe hoa của các chị, các cô, hoa vẫn còn nhiều, và đang đạp về phía sông hồng, chẳng biết có qua sông không hay là lên chợ hoa. Thương lắm.\u003cbr\u003e\nĐất nước còn nghèo, và nhân dân còn khổ.\u003c/p\u003e","title":"thư gửi Đoài"},{"content":"Nhân chuyện $ tăng giá, và nhân hôm ngay nghe phân tích, nghe chuyên gia Bùi Kiến Thành nói chuyện, chợt ngẫm nghĩ. $ tăng giá thì sao, thì có lợi cho xuất khẩu và giúp giảm nhập khẩu ư? Không đơn giản như thế, chỉ với những nông thủy khoáng sản, thì mới có lợi, mà những thứ thô ấy thì giá cũng chả cao. Mấy tấn gạo mới mua được một con chip, một cái iphone? Còn với hàng may mặc, da giầy, xe máy vespa, thì hơn 80% giá trị hàng hóa là nguyên liệu nhập khẩu, chỉ gần 20% giá trị là do công nhân Việt Nam tạo ra. Vậy thì tỉ giá tăng, vẫn là bất lợi. Còn hạn chế nhập khẩu thì :-j Hạn thế nào được, cắn răng mà nhập ấy chứ. $ tăng cũng có nghĩa là điện thoại, máy tính, iphone tăng giá, tức là tháng lương của mình sẽ mua được ít hàng hóa hơn bình thường. Buồn quá!\nTại sao lại cần 19.500vnd mới mua được 1$? Tuyết hâm bảo do ngân hàng hoặc chợ đen định giá thế, hehe. Thế tại sao ngân hàng không định giá 1000vnd mua được 1$? Thử tưởng tượng, bạn đi làm 1 tháng lương là 7tr vnd, và giá để mua một chiếc iphone4 chỉ là 999k vnd, thật là hoành tráng, tháng lương mua dc 7 cái iphone, đời đẹp đến thế là cùng :)) Nhưng rất tiếc, đó là mơ, bởi vì nếu ngân hàng định giá 1000vnd = 1$, thì dân đổ xô đi mua $, ngân hàng lấy đâu ra $ mà bán :-?? Thế nguồn $ ở đâu ra? Tự in chăng? Chúng ta không tự in được $, tiếc quá. $ có được từ xuất khẩu hàng hóa, tôm cá, dầu thô, than và khoáng sản thô, kiểu như đem bán cả Tây Nguyên để lấy về $ đó mà 😐 $ là từ các cô dâu Việt Nam ở Hàn Quốc (ít thôi), từ các ô sin Việt Nam ở Đài Loan, từ các công nhân ở Tây Á, từ những người lao động, con buôn sành sỏi ở Đông Âu… Mấy triệu kiều bào – “một phần không thể tách rời của VIệt Nam” – nhiều $ thế tách rời thế nào được :-“.\nThế tại sao chúng ta không đổi vnd cho Mỹ? Đơn giản là các bạn Mỹ deck thích vnd của chúng ta, nên deck đổi được, ta thích $ của Mỹ, nên Mỹ đổi $ cho ta là ta đổi liền. Khổ chưa, kiếp con ong cái kiến.\nVậy làm gì để có nhiều $??????\nBuôn chứng khoán, địa ốc, bán lẻ hàng hóa… cơ bản là kiếm được nhiều (hoặc rất nhiều) tiền, nhưng những việc đó thì lại không sản xuất ra của cải vật chất, tức là không trực tiếp tạo ra thứ để bán cho bọn tư bản thối nát.\nCó một ngành công nghiệp rất ngon để rút tiền trong túi bọn tây, đó là du lịch, VIệt Nam cảnh đẹp thì nhiều đừng hỏi, nhưng mà phải nói Việt Nam làm du lịch như lìn, nên tiềm năng to lớn mà mãi chỉ “vẻ đẹp tiềm ẩn”, thật là buồn bã lắm thay!!! Bình luận (3) doaitran — 2010-08-27 17:37\nT giờ cũng nói bậy như này à, tớ tưởng ngoan hiền lắm chứ 😀\nadmin — 2010-08-28 05:32\nthực ra thì blog cá nhân nên cũng không cần “chính thức” – official quá 😀 cứ thoải mái mà nói thôi 😀\ndoaitran — 2010-09-12 14:28\nBực cả mình, ngày nào cũng vào, cùng lắm là cách 1 ngày ko vào thôi mà chả có bài mới nào cả \u0026gt;_\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/27/chuyen-gia-phan-tich-kinh-t%E1%BA%BF-th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-em-%E1%BB%9F-dau/","summary":"\u003cp\u003eNhân chuyện $ tăng giá, và nhân hôm ngay nghe phân tích, nghe chuyên gia Bùi Kiến Thành nói chuyện, chợt ngẫm nghĩ. $ tăng giá thì sao, thì có lợi cho xuất khẩu và giúp giảm nhập khẩu ư? Không đơn giản như thế, chỉ với những nông thủy khoáng sản, thì mới có lợi, mà những thứ thô ấy thì giá cũng chả cao. Mấy tấn gạo mới mua được một con chip, một cái iphone? Còn với hàng may mặc, da giầy, xe máy vespa, thì hơn 80% giá trị hàng hóa là nguyên liệu nhập khẩu, chỉ gần 20% giá trị là do công nhân Việt Nam tạo ra. Vậy thì tỉ giá tăng, vẫn là bất lợi. Còn hạn chế nhập khẩu thì :-j Hạn thế nào được, cắn răng mà nhập ấy chứ. $ tăng cũng có nghĩa là điện thoại, máy tính, iphone tăng giá, tức là tháng lương của mình sẽ mua được ít hàng hóa hơn bình thường. Buồn quá!\u003c/p\u003e","title":"Chuyên gia phân tích kinh tế thế giới, em ở đâu?"},{"content":"Lâu lâu đổi giao diện tí cho nó mới mẻ 😀 Đánh đu với bạn Miso – Minh Sơn một tí 😛 Thật ra thì mình thích gọi Minh Sơn hơn là Miso, Minh Sơn nghe rất kêu và có-vẻ-đẹp-trai-tài-giỏi 😉 Còn Miso thì có vẻ đáng yêu và dàng cho người yêu gọi ;)) Như kiểu ngày xưa hồi cấp 3, có một cô bé xinh đẹp dễ thương gọi mình là Mino vậy :”\u0026gt; 😡 😀\nChưa sửa được mấy nhiều, giao diện hơi tối và chữ hơi nhỏ thì phải, kệ đi ngủ đã 😀\nBình luận (2) admin — 2010-08-25 17:47\ntest\nMiso — 2010-09-18 03:09\n:)) Mino\nLần đầu tiên trong đời có người khen tên tớ kêu :\u0026gt; Sướng quá.\nMiso là tên một món ăn nổi tiếng bác ạ T.T Đã thế lại còn hay bị nhầm với bác Misao :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/25/refresh-2/","summary":"\u003cp\u003eLâu lâu đổi giao diện tí cho nó mới mẻ 😀 Đánh đu với bạn \u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso – Minh Sơn\u003c/a\u003e một tí 😛 Thật ra thì mình thích gọi Minh Sơn hơn là Miso, Minh Sơn nghe rất kêu và có-vẻ-đẹp-trai-tài-giỏi 😉 Còn Miso thì có vẻ đáng yêu và dàng cho người yêu gọi ;)) Như kiểu ngày xưa hồi cấp 3, có một cô bé xinh đẹp dễ thương gọi mình là Mino vậy :”\u0026gt; 😡 😀\u003cbr\u003e\nChưa sửa được mấy nhiều, giao diện hơi tối và chữ hơi nhỏ thì phải, kệ đi ngủ đã 😀\u003c/p\u003e","title":"Refresh"},{"content":"Cũng không có gì để nói nhiều, đọc và nghĩ thôi 🙂 đây là thứ tự xếp theo thời gian mình đọc ba bài viết này\nnhững câu chuyện, những suy nghĩ của một người trẻ, giỏi, thành đạt, và đáng ngưỡng mộ\nvà đây là những gã nhà giàu mới nổi học làm sang của một nước nằm trong top nghèo nhất thế giới\nNhững điều ít biết về các triệu phú của cường quốc số 1 thế giới\nVì sao Việt Nam không/chưa thể thành rồng thành hổ như Hàn Quốc, Nhật Bản?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/24/d%E1%BB%8Dc-va-nghi/","summary":"\u003cp\u003eCũng không có gì để nói nhiều, đọc và nghĩ thôi 🙂 đây là thứ tự xếp theo thời gian mình đọc ba bài viết này\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://blog.ngochieu.com/cam-nghi/thuong-lam-que-huong-co-cuc/\"\u003enhững câu chuyện, những suy nghĩ\u003c/a\u003e của một người trẻ, giỏi, thành đạt, và đáng ngưỡng mộ\u003cbr\u003e\nvà đây là \u003ca href=\"http://www.vnexpress.net/GL/Oto-Xe-may/2010/08/3BA1F89E/\"\u003enhững gã nhà giàu mới nổi học làm sang\u003c/a\u003e của một nước nằm trong top nghèo nhất thế giới\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/kinhte/201008/7-bi-mat-it-duoc-biet-toi-ve-cac-trieu-phu-My-931185/\"\u003eNhững điều ít biết về các triệu phú của cường quốc số 1 thế giới\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVì sao Việt Nam không/chưa thể thành rồng thành hổ như Hàn Quốc, Nhật Bản?\u003c/p\u003e","title":"Đọc và nghĩ"},{"content":"Mọi chuyện đều ổn, dù lương “thấp kinh hoàng”, nhưng nói chung nên biết bằng lòng với những thứ đang có và than vãn ít thôi, than vãn lương có thêm đồng nào đâu, hê hê, cố gắng làm việc và chờ ngày “diều gặp gió phất lên” thôi ;))\nHôm nọ nhìn toét mắt vào bản đồ mới thấy Hàng Bè ở chỗ nào, lên đó mua mắm tép chưng thịt, hôm nay đi ra chợ Vĩnh Hồ thấy cũng có hàng bán =) Mình thật là :-j nhưng thôi biết thêm một con đường cũng là điều tốt.\nDạo này áo sơ mi nhăn nheo quá, hic hic, toàn ngâm xong vứt vào máy giặt cho nó quay, mà kể cả giặt tay thì giặt nhiều cũng phải nhăn thôi, đành phải cắn răng cắn cỏ mua cái bàn là, mà lại còn không biết là quần áo, thành ra buộc phải học là quần áo, trong những hoàn cảnh khó khăn, khiến người ta học thêm được nhiều thứ ra phết /:) Ôi anh Châu ơi anh Châu, anh lấy vợ từ khi 22 tuổi quả là chuẩn vô đối luôn, chắc chắn là anh ko phải lăn tăn áo sơ mi nhăn mà ko có ai là như em :)) Mọi người hâm mộ anh 2 huy chương vàng, giải thưởng nọ kia, giáo sư tiến sĩ, em chỉ hâm mộ anh 22 tuổi đã học xong tiến sĩ và lấy vợ :”\u0026gt;\nAh đấy, mặc dù nợ nần chồng chất, tiền lương thấp vật vã, mình vẫn máu đi Sapa :)) Tiếc là ko dc đi 2 người ;)) Nhưng đi nhiều người cũng vui, toàn các chị xinh đẹp mới ghê gớm chứ 😛 Hi vọng mọi chuyện đều ổn và mình sẽ chụp được nhiều ảnh đẹp 😡 hí hí\nBình luận (4) Gordon — 2010-08-21 19:08\n22 tuổi thì tiến sĩ thế đỉu nào :))\nMiso — 2010-08-23 04:13\nTớ phải học tập bác cái khoản “cuộc đời vui vẻ” này mới được, nhất là cố gắng phần “các em xinh đẹp” T______T\nadmin — 2010-08-23 05:16\n“các em xinh đẹp” mệt lắm bác ạ, “các chị xinh đẹp” vui hơn :)) :p\nHuệ L.M — 2010-08-25 03:44\nđính chính lại nhá, 22 tuổi học xong thạc sĩ và lấy vợ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/21/cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%9Di-vui-v%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003eMọi chuyện đều ổn, dù lương “thấp kinh hoàng”, nhưng nói chung nên biết bằng lòng với những thứ đang có và than vãn ít thôi, than vãn lương có thêm đồng nào đâu, hê hê, cố gắng làm việc và chờ ngày “diều gặp gió phất lên” thôi ;))\u003cbr\u003e\nHôm nọ nhìn toét mắt vào bản đồ mới thấy Hàng Bè ở chỗ nào, lên đó mua mắm tép chưng thịt, hôm nay đi ra chợ Vĩnh Hồ thấy cũng có hàng bán =) Mình thật là :-j nhưng thôi biết thêm một con đường cũng là điều tốt.\u003cbr\u003e\nDạo này áo sơ mi nhăn nheo quá, hic hic, toàn ngâm xong vứt vào máy giặt cho nó quay, mà kể cả giặt tay thì giặt nhiều cũng phải nhăn thôi, đành phải cắn răng cắn cỏ mua cái bàn là, mà lại còn không biết là quần áo, thành ra buộc phải học là quần áo, trong những hoàn cảnh khó khăn, khiến người ta học thêm được nhiều thứ ra phết /:) Ôi anh Châu ơi anh Châu, anh lấy vợ từ khi 22 tuổi quả là chuẩn vô đối luôn, chắc chắn là anh ko phải lăn tăn áo sơ mi nhăn mà ko có ai là như em :)) Mọi người hâm mộ anh 2 huy chương vàng, giải thưởng nọ kia, giáo sư tiến sĩ, em chỉ hâm mộ anh 22 tuổi đã học xong tiến sĩ và lấy vợ :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nAh đấy, mặc dù nợ nần chồng chất, tiền lương thấp vật vã, mình vẫn máu đi Sapa :)) Tiếc là ko dc đi 2 người ;)) Nhưng đi nhiều người cũng vui, toàn các chị xinh đẹp mới ghê gớm chứ 😛 Hi vọng mọi chuyện đều ổn và mình sẽ chụp được nhiều ảnh đẹp 😡 hí hí\u003c/p\u003e","title":"Cuộc đời vui vẻ"},{"content":"Mình đang cần mở tài khoản ở vietcombank – dù sao đây cũng là ngân hàng (có vẻ) được nhiều người sử dụng nhất, nhất là dân buôn bán trên mạng. Mở một cái để mua bán gì còn dễ giao dịch. Xem một lúc, định làm thêm một cái Master cho nó phong phú, nhưng mà:\nVietcombank Mastercard debit:\nTiền mặt rút tối đa trong ngày: 20tr – quá ít so với bạn techcombank visa debit mình đang dùng: 100tr/ngày. Hạn mức tối đa một lần rút: 5tr – quá lởm. Với tech, mình từng rút toạch một phát 10tr.\nPhí phát hành 50vnd/thẻ, gia hạn thẻ 50vnd/thẻ, duy trì tài khoản thẻ: 9k/tháng, tức là một năm là 108k. Nói chung, riêng cái vụ hạn mức rút tiền mặt 20tr/ngày, 5tr/lần, quá là ít ỏi khiến mình bực rồi. Không muốn làm :-\u0026lt; Chỗ nào chấp nhận master mà chả chấp nhận visa, có visa debit của tech là tạm ngon rồi.\nRút cục quyết định chọn làm Connect24 cho lành vậy, về cơ bản thì cả Vietcombank và Tech đều chưa thu phí khi thanh toán tại những điểm chấp nhận thẻ (POS), kể ra thì phải giảm giá, hỗ trợ khi thanh toán không dùng tiền mặt mới phải 😀\nMà rất bực, giá mà các ngân hàng cũng giống viettel, làm việc cả thứ 7 chủ nhật, làm tới 9h tối, thì có phải tốt không :)) Mình đi làm cả tuần, làm gì có thời gian ra ngân hàng mở tài khoản, làm thẻ, hoặc xử lý các thủ tục liên quan. Vụ làm thẻ này có lẽ phải nhờ bạn Huệ xinh đẹp thôi 😡 😛 Các ngân hàng còn tinh vi lắm, khi nào phục vụ nhân dân nhiệt tình như Viettel thì mới vươn lên tầm \u0026ldquo;top 40 doanh nghiệp tài chính lớn nhất thế giới\u0026rdquo; được ;))\nLại kể chuyện thêm là dạo này ra tech rút tiền, thấy có cái thông báo là tech bắt đầu thu phí đối với những giao dịch của các thẻ ghi nợ nội địa, khổ thân chưa, thu phí rồi đấy 🙁 Cũng may là nó chưa thu phí thẻ của mình 😀 Mà bọn tech ngu si lắm nhé, toàn có cái kiểu đặt máy atm bên trong chi nhanh giao dịch, hết giờ đóng cửa bụp phát là khách cũng hết đường rút tiền luôn, bực khó tả! Cái ATM ở đầu Trường Chinh thì hỏng, ngừng hoạt động lâu rồi mà không chịu sửa, ATM ở cửa picoplaza thì đưa rẻ vào lại nhả thẻ ra, ko chịu nuốt, kiểu như là đang bị đầy bụng ấy, rất dễ làm khách hàng phát khùng. Hôm nọ mình rút 10tr mà phải lượn 10 cái ATM của tech. Gọi lên 1800588822 để than phiền tí thì toàn tít tít, hình như từ di động không gọi được cho các số 1800 thì phải.\nBình luận (3) doaitran — 2010-08-16 18:42\nBạn Thái cố gắng kiếm nhiều tiền, cuối năm cho tớ vay ít để tớ cưới vợ 😀\nGordon — 2010-08-17 15:50\nTech thứ 7 nào chả làm việc buổi sáng 😐 VCB thì hội sở \u0026amp; các chi nhánh chính vẫn làm việc sáng thứ 7 bt, chỉ có đứa nào phải làm việc thứ 7 thì mới kêu ca thôi :-“\nadmin — 2010-08-17 18:13\ncho mình cái list “các chi nhánh chính” đi, còn lên tận hội sở thì xa như con ma\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/16/ngan-hang-va-th%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003eMình đang cần mở tài khoản ở vietcombank – dù sao đây cũng là ngân hàng (có vẻ) được nhiều người sử dụng nhất, nhất là dân buôn bán trên mạng. Mở một cái để mua bán gì còn dễ giao dịch. Xem một lúc, định làm thêm một cái Master cho nó phong phú, nhưng mà:\u003cbr\u003e\nVietcombank Mastercard debit:\u003cbr\u003e\nTiền mặt rút tối đa trong ngày: 20tr – quá ít so với bạn techcombank visa debit mình đang dùng: 100tr/ngày. Hạn mức tối đa một lần rút: 5tr – quá lởm. Với tech, mình từng rút toạch một phát 10tr.\u003cbr\u003e\nPhí phát hành 50vnd/thẻ, gia hạn thẻ 50vnd/thẻ, duy trì tài khoản thẻ: 9k/tháng, tức là một năm là 108k. Nói chung, riêng cái vụ hạn mức rút tiền mặt 20tr/ngày, 5tr/lần, quá là ít ỏi khiến mình bực rồi. Không muốn làm :-\u0026lt; Chỗ nào chấp nhận master mà chả chấp nhận visa, có visa debit của tech là tạm ngon rồi.\u003cbr\u003e\nRút cục quyết định chọn làm Connect24 cho lành vậy, về cơ bản thì cả Vietcombank và Tech đều chưa thu phí khi thanh toán tại những điểm chấp nhận thẻ (POS), kể ra thì phải giảm giá, hỗ trợ khi thanh toán không dùng tiền mặt mới phải 😀\u003cbr\u003e\nMà rất bực, giá mà các ngân hàng cũng giống viettel, làm việc cả thứ 7 chủ nhật, làm tới 9h tối, thì có phải tốt không :)) Mình đi làm cả tuần, làm gì có thời gian ra ngân hàng mở tài khoản, làm thẻ, hoặc xử lý các thủ tục liên quan. Vụ làm thẻ này có lẽ phải nhờ bạn Huệ xinh đẹp thôi 😡 😛 Các ngân hàng còn tinh vi lắm, khi nào phục vụ nhân dân nhiệt tình như Viettel thì mới vươn lên tầm \u0026ldquo;top 40 doanh nghiệp tài chính lớn nhất thế giới\u0026rdquo; được ;))\u003cbr\u003e\nLại kể chuyện thêm là dạo này ra tech rút tiền, thấy có cái thông báo là tech bắt đầu thu phí đối với những giao dịch của các thẻ ghi nợ nội địa, khổ thân chưa, thu phí rồi đấy 🙁 Cũng may là nó chưa thu phí thẻ của mình 😀 Mà bọn tech ngu si lắm nhé, toàn có cái kiểu đặt máy atm bên trong chi nhanh giao dịch, hết giờ đóng cửa bụp phát là khách cũng hết đường rút tiền luôn, bực khó tả! Cái ATM ở đầu Trường Chinh thì hỏng, ngừng hoạt động lâu rồi mà không chịu sửa, ATM ở cửa picoplaza thì đưa rẻ vào lại nhả thẻ ra, ko chịu nuốt, kiểu như là đang bị đầy bụng ấy, rất dễ làm khách hàng phát khùng. Hôm nọ mình rút 10tr mà phải lượn 10 cái ATM của tech. Gọi lên 1800588822 để than phiền tí thì toàn tít tít, hình như từ di động không gọi được cho các số 1800 thì phải.\u003c/p\u003e","title":"Ngân hàng và thẻ"},{"content":"Mình thấy đi chơi ở hn giờ có mấy kiểu chính:\nra quán cafe ngồi đi ăn uống, xem phim ra hồ tây, lên cầu long biên ngồi hóng gió (bonus thêm quả ra lăng Bác ngắm trẻ con vào buổi tối nữa) đi shopping (vào BigC hoặc lên Đinh Lễ)\nLượn đường hít bụi thì không thích lắm, tốn xăng hại phế quản. Kể ra có xe đạp và có em nào thích ngồi sau xe đạp thì đạp xe có vẻ cũng vui.\nQuán cafe ở Hà Nội thì nhiều vô kể, đẹp xinh cũng lắm thể loại, hnao chắc phải có một bài riêng tổng kết. Nhưng nói chung, mình vẫn thích ngồi quán nào quen quen, vắng vắng. Quen quen thì có Tigon’s cafe, nhưng mà deck vắng lắm, với lại giờ ra đó ko có bạn.\nĂn uống xem phim thì mình thấy tổ hợp trung tâm chiếu phim quốc gia là ổn, tiện đường, gần nhà, chân dài phơi phới chả kém gì vincom, chiếu phim thì rất (cực kì) đúng giờ không quảng cáo như điên và lởm khởm như Mega. Gà rán ở NCC cũng ngon 😀\nHồ Tây thì hôm nào trời mát, lên buổi chiều là đẹp, Long biên với Lăng Bác thì cũng ngồi và đi dạo được khi trời tối thôi.\nShopping thì nói chung là bất kể thời gian rồi, chỉ cần có tiền thôi :)) Ôi thèm kem fanny bạn Meowth ạ ;))\nNgoài ra chị Thùy còn gợi ý lên bar ngồi uống ken một mình nữa cơ đấy, nhưng mà hôm nào chị phải dẫn em đi phát, chứ em thì ko biết những cái bar biếc nó nằm ở chỗ nào cả :”\u0026gt; Bình luận (4) xiaoxian — 2010-08-14 11:42\nBar thì thiếu gì, nhan nhản ra 8-|\nTrên tầng nóc tòa nhà Viglacera ở Hoàng Hoa Thám có Noc Bar này, dân nhảy tối chủ nhật nào cũng tụ tập trên đấy, ngày thường chắc vắng (view đẹp lắm)\nadmin — 2010-08-15 07:33\ntất nhiên là ko thiếu, chỉ thiếu một thứ là tiên tiền thôi :”\u0026gt;\nxiaoxian — 2010-08-16 06:43\nChắc ý cậu là thiếu tiền? Bar này rẻ mà, trà Lipton có 18k, cocktail cũng chỉ đến 55k hay sao ấy 8-|\nadmin — 2010-08-16 12:55\nuh, gõ thiếu dấu 😀\nthực ra tớ thích ngồi một mình ôm lap hoặc đọc sách ở quán vắng thôi, còn lên bar chẳng qua ngắm thiên hạ một tí 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/14/di-ch%C6%A1i-%E1%BB%9F-ha-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003eMình thấy đi chơi ở hn giờ có mấy kiểu chính:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003era quán cafe ngồi\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eđi ăn uống, xem phim\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003era hồ tây, lên cầu long biên ngồi hóng gió (bonus thêm quả ra lăng Bác ngắm trẻ con vào buổi tối nữa)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eđi shopping (vào BigC hoặc lên Đinh Lễ)\u003cbr\u003e\nLượn đường hít bụi thì không thích lắm, tốn xăng hại phế quản. Kể ra có xe đạp và có em nào thích ngồi sau xe đạp thì đạp xe có vẻ cũng vui.\u003cbr\u003e\nQuán cafe ở Hà Nội thì nhiều vô kể, đẹp xinh cũng lắm thể loại, hnao chắc phải có một bài riêng tổng kết. Nhưng nói chung, mình vẫn thích ngồi quán nào quen quen, vắng vắng. Quen quen thì có Tigon’s cafe, nhưng mà deck vắng lắm, với lại giờ ra đó ko có bạn.\u003cbr\u003e\nĂn uống xem phim thì mình thấy tổ hợp trung tâm chiếu phim quốc gia là ổn, tiện đường, gần nhà, chân dài phơi phới chả kém gì vincom, chiếu phim thì rất (cực kì) đúng giờ không quảng cáo như điên và lởm khởm như Mega. Gà rán ở NCC cũng ngon 😀\u003cbr\u003e\nHồ Tây thì hôm nào trời mát, lên buổi chiều là đẹp, Long biên với Lăng Bác thì cũng ngồi và đi dạo được khi trời tối thôi.\u003cbr\u003e\nShopping thì nói chung là bất kể thời gian rồi, chỉ cần có tiền thôi :)) Ôi thèm kem fanny bạn Meowth ạ ;))\u003cbr\u003e\nNgoài ra chị Thùy còn gợi ý lên bar ngồi uống ken một mình nữa cơ đấy, nhưng mà hôm nào chị phải dẫn em đi phát, chứ em thì ko biết những cái bar biếc nó nằm ở chỗ nào cả :”\u0026gt;\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003exiaoxian\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-08-14 11:42\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đi chơi ở Hà Nội"},{"content":"Đó là tiền lời sau khi bán một em iphone 4 thưa các đồng chí.\nChiều tối ngày thứ nhất, đi lấy hàng Trưa hôm sau, nhắn tin cho Sơn Phạm và cậu Hải em bác Tương quảng cáo hàng. Trưa hôm sau nữa, hẹn gặp anh Hải để xem và giao máy, đáng là bán được ngay rồi, giá rất ổn, nhưng vì cái tuần 24 chết tiệt mà phải mang hàng về. Tối hôm đó gọi cho iShop 299 Cầu Giấy, chốt giá 15.5 rất okie. Trưa hôm tiếp theo mang hàng tới, xém xét một lúc, dù bị kêu ca là ko còn nilon với bị bóc seal trong rồi nhưng có vẻ vẫn okie, cho tới khi cái tuần 24 thò mặt ra, xong, từ 15.5 giảm còn 13.5. Mình mang về. Bỏ cả cơm trưa để đi giao hàng, rút cuộc mang máy về và ăn mì tôm, hừ hừ hừ. Chiều, gọi Sơn Phạm, thông báo giá mới, rất rẻ, và vụ lỗi sóng, hắn chạy luôn. Về sớm, gọi cho shop thứ 2, một anh có giọng rất hay ho và thiện cảm nhé. Nhưng vẫn là 13.5. Okie, mình quyết định mang lên iShop cho nhanh, 3p sau anh ấy gọi lại, kêu là trả cao hơn, nhưng mà mình đã chốt với ishop rồi nên thôi, lần khác nhé anh.\nHaiz, cảm giác thật là ức chế, mất bao nhiêu cuộc điện thoại, đi lại, thế mà cứ hễ nghe tuần 24, lỗi sóng, là bị xua như đuổi tà, điên ruột. Các bạn thật là lởm đấy. Lại còn vụ lên tận phủ Tây Hồ lấy xiền, xong ngay hôm sau phải phi lên Yên Phụ nhả lại tiền cho đúng người mình đã lấy tối hôm qua, bạn DUng hơi bị chong chóng đấy nhé B-)\nhttp://sohoa.vnexpress.net/SH/Phan-mem/2010/08/3B9B2D26/\nNói chung, cái lỗi mất sóng là một lỗi rất chi là bị thổi phồng, làm mình mệt mỏi kinh khủng :-j bực thật. Và nói thật, với iphone, thì khỏi cần quảng cáo, dùng thì hiểu, thế thôi. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/13/81-ngan/","summary":"\u003cp\u003eĐó là tiền lời sau khi bán một em iphone 4 thưa các đồng chí.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eChiều tối ngày thứ nhất, đi lấy hàng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrưa hôm sau, nhắn tin cho Sơn Phạm và cậu Hải em bác Tương quảng cáo hàng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrưa hôm sau nữa, hẹn gặp anh Hải để xem và giao máy, đáng là bán được ngay rồi, giá rất ổn, nhưng vì cái tuần 24 chết tiệt mà phải mang hàng về.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTối hôm đó gọi cho iShop 299 Cầu Giấy, chốt giá 15.5 rất okie. Trưa hôm tiếp theo mang hàng tới, xém xét một lúc, dù bị kêu ca là ko còn nilon với bị bóc seal trong rồi nhưng có vẻ vẫn okie, cho tới khi cái tuần 24 thò mặt ra, xong, từ 15.5 giảm còn 13.5. Mình mang về. Bỏ cả cơm trưa để đi giao hàng, rút cuộc mang máy về và ăn mì tôm, hừ hừ hừ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChiều, gọi Sơn Phạm, thông báo giá mới, rất rẻ, và vụ lỗi sóng, hắn chạy luôn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVề sớm, gọi cho shop thứ 2, một anh có giọng rất hay ho và thiện cảm nhé. Nhưng vẫn là 13.5. Okie, mình quyết định mang lên iShop cho nhanh, 3p sau anh ấy gọi lại, kêu là trả cao hơn, nhưng mà mình đã chốt với ishop rồi nên thôi, lần khác nhé anh.\u003cbr\u003e\nHaiz, cảm giác thật là ức chế, mất bao nhiêu cuộc điện thoại, đi lại, thế mà cứ hễ nghe tuần 24, lỗi sóng, là bị xua như đuổi tà, điên ruột. Các bạn thật là lởm đấy. Lại còn vụ lên tận phủ Tây Hồ lấy xiền, xong ngay hôm sau phải phi lên Yên Phụ nhả lại tiền cho đúng người mình đã lấy tối hôm qua, bạn DUng hơi bị chong chóng đấy nhé B-)\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://sohoa.vnexpress.net/SH/Phan-mem/2010/08/3B9B2D26/\"\u003ehttp://sohoa.vnexpress.net/SH/Phan-mem/2010/08/3B9B2D26/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNói chung, cái lỗi mất sóng là một lỗi rất chi là bị thổi phồng, làm mình mệt mỏi kinh khủng :-j bực thật. Và nói thật, với iphone, thì khỏi cần quảng cáo, dùng thì hiểu, thế thôi.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"81 ngàn"},{"content":"Hôm nay đã có 1 em iphone4 về. Ngày 14 sẽ có thêm một em nữa. Còn 2 em nữa đang đợi. Giá tốt cho mọi người ^^\nLiên hệ mình: 0987 024488 😡\nBình luận (6) doaitran — 2010-08-11 16:42\nCó con Iphone 4 giá tốt nào tầm 500K ko bạn Thái? Điện thoại của tớ vừa nhảy xuống chậu nước tắm nên chết đuối chiều nay rồi. Khổ thân con C168 chết yểu quá, 3 tháng nữa mới dùng được 4 năm mà đã ra đi rồi 🙁\nadmin — 2010-08-12 00:58\nchắc là đợi đến đời iPhone168 :”\u0026gt;\nAnonymous — 2010-08-12 12:55\nEm để giá bao nhiêu?\nadmin — 2010-08-12 17:02\nbản 16G lock giá 620e, bản 16G quốc tế giá 725e\ndoaitran — 2010-08-13 13:54\nBạn Thái vừa mất 1 khách hàng tiềm năng: Sau khi mang ra thợ lau lau sấy sấy, con C168 của tớ đã bt trở lại :)) Thực ra có hỏng thì cũng chả tiếc đâu, chỉ tiếc những tn còn lưu trong đt thôi 😀\nadmin — 2010-08-13 14:16\nnhững thứ thuộc về quá khứ, thì ko nên tiếc đồng chí ạ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/11/iphone-4-gia-t%E1%BB%91t/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay đã có 1 em iphone4 về. Ngày 14 sẽ có thêm một em nữa. Còn 2 em nữa đang đợi. Giá tốt cho mọi người ^^\u003cbr\u003e\nLiên hệ mình: 0987 024488 😡\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.doaitran.net\"\u003edoaitran\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-08-11 16:42\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó con Iphone 4 giá tốt nào tầm 500K ko bạn Thái? Điện thoại của tớ vừa nhảy xuống chậu nước tắm nên chết đuối chiều nay rồi. Khổ thân con C168 chết yểu quá, 3 tháng nữa mới dùng được 4 năm mà đã ra đi rồi 🙁\u003c/p\u003e","title":"Iphone 4 giá tốt"},{"content":"Chả biết có thật là lần thứ nhất không, nhưng cứ giả sử là thế đi.\nĐầu tiên là wishlist phát đã:\nipod – chạy và nghe nhạc, phải có nhạc chạy mới bớt chán và bớt mệt, vì chạy là một môn rất tẻ nhạt, tuy nhiên nghe nhạc thì có nhiều bài nghe mà có cảm giác rất muốn chạy nhảy, hehe. giầy – chạy thì phải có giầy, ko thể đem đôi giầy vớ vẩn mình đang đi mà tập chạy được, vỡ mặt Lens – 50fix thì là đồ đi mượn, với cả 50fix chụp góc hẹp quá, rất ấm ức, ống kit thì độ mở yếu, trình mình lởm thì đành phải nhờ cậy vào đồ xịn thôi 😛 Loa – nghe nhạc, đeo phone mãi đau tai lắm, phải có loa nghe cho sướng. LX125 – chán bạn Honda rồi, sang bạn Italia thôi 😡\nThái mều cố lên!!!!!! Bình luận (3) Hide — 2010-08-10 17:29\nCuộc đời là một chuỗi dài theo đuổi các đích đến 🙂\nMiso — 2010-08-19 07:36\nTớ tưởng bác định bán 450D mà, thế bác bán chưa? Định mua len gì thế ;))\nadmin — 2010-08-19 15:10\nhôm nọ túng bấn quá định bán, nhưng nghĩ lại tiếc nên thôi bác ạ :”\u0026gt;\nlens tamron 17-50 hoặc là một em đa dụng 18-250, dạo này khoái “súng ngằm” 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/10/k%E1%BA%BF-ho%E1%BA%A1ch-2-nam-l%E1%BA%A7n-th%E1%BB%A9-nh%E1%BA%A5t/","summary":"\u003cp\u003eChả biết có thật là lần thứ nhất không, nhưng cứ giả sử là thế đi.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là wishlist phát đã:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eipod – chạy và nghe nhạc, phải có nhạc chạy mới bớt chán và bớt mệt, vì chạy là một môn rất tẻ nhạt, tuy nhiên nghe nhạc thì có nhiều bài nghe mà có cảm giác rất muốn chạy nhảy, hehe.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003egiầy – chạy thì phải có giầy, ko thể đem đôi giầy vớ vẩn mình đang đi mà tập chạy được, vỡ mặt\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLens – 50fix thì là đồ đi mượn, với cả 50fix chụp góc hẹp quá, rất ấm ức, ống kit thì độ mở yếu, trình mình lởm thì đành phải nhờ cậy vào đồ xịn thôi 😛\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLoa – nghe nhạc, đeo phone mãi đau tai lắm, phải có loa nghe cho sướng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLX125 – chán bạn Honda rồi, sang bạn Italia thôi 😡\u003cbr\u003e\nThái mều cố lên!!!!!!\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHide\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-08-10 17:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kế hoạch 2 năm lần thứ nhất"},{"content":"Có ai đó reset password admin của blog này mới ghê gớm chứ :-ss :))\nHồi cấp 3, thực sự là mình rất lạc quan, trong mắt bạn bè mình là kẻ lúc nào cũng cười tươi rói, quá dễ hiểu, có gì mà không cười chứ, hồi ấy quá là vô lo vô nghĩ luôn. Chả lo nghĩ đại học, học ở lớp cũng rất dễ chịu. Dân đội tuyển mà 😛 Các thầy cô rất là nương tay. Nghĩ lại mà tiếc tha thiết cái thời còn đi học :”\u0026gt;\nGiờ, bây giờ, làm thế nào để luôn là một người lạc quan? Câu hỏi lớn đấy.\nVới tình trạng đi làm về muộn như bây giờ, khó mà có thể đeo giầy tập chạy buổi tối, kết luận là phải ngủ sớm để sáng dậy sớm tập chạy 😀 Mà ngủ sớm thì sẽ phải tập luyện khá gian khổ đấy :)) Bao lâu nay đâu có quen ngủ sớm 🙁 Huhu.\nNhưng phải luyện tập thôi, thứ 3, thứ 5 và thứ 7 đi. Quyết định thế.\nBình luận (2) Bố ku Trí — 2010-08-10 13:35\nKinh nghiệm cá nhân là từ khi có vợ có con anh ngủ sớm hẳn, chú Thái nghiên cứu xem thế nào 😀\nNgoài lề tí nữa là nếu người ta đổi cả mk lẫn email admin thì làm thế nào?\nadmin — 2010-08-10 16:31\nkinh nghiệm của bác thì em học theo không được, vì chỉ có một chị Ngọc trên đời 😉\nlàm sao đổi dc email, trừ phi đã biết mật khẩu, mà biết mật khẩu thì cũng chả sao, em còn mật khẩu của host mà 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/08/reset/","summary":"\u003cp\u003eCó ai đó reset password admin của blog này mới ghê gớm chứ :-ss :))\u003cbr\u003e\nHồi cấp 3, thực sự là mình rất lạc quan, trong mắt bạn bè mình là kẻ lúc nào cũng cười tươi rói, quá dễ hiểu, có gì mà không cười chứ, hồi ấy quá là vô lo vô nghĩ luôn. Chả lo nghĩ đại học, học ở lớp cũng rất dễ chịu. Dân đội tuyển mà 😛 Các thầy cô rất là nương tay. Nghĩ lại mà tiếc tha thiết cái thời còn đi học :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nGiờ, bây giờ, làm thế nào để luôn là một người lạc quan? Câu hỏi lớn đấy.\u003cbr\u003e\nVới tình trạng đi làm về muộn như bây giờ, khó mà có thể đeo giầy tập chạy buổi tối, kết luận là phải ngủ sớm để sáng dậy sớm tập chạy 😀 Mà ngủ sớm thì sẽ phải tập luyện khá gian khổ đấy :)) Bao lâu nay đâu có quen ngủ sớm 🙁 Huhu.\u003cbr\u003e\nNhưng phải luyện tập thôi, thứ 3, thứ 5 và thứ 7 đi. Quyết định thế.\u003c/p\u003e","title":"Reset"},{"content":"Ừ thì cũng hơi buồn, định đặt title kiểu sến “chủ nhật buồn”, vào blog bạn Đoài thấy ngay cái bài protected “Chủ nhật buồn” :)) Trùng hợp thế.\nMột thân một mình, ốm, hai đêm rồi nằm ngủ một cách rất là vật vã, cứ thế này chắc phải xin viện trợ từ thuốc giảm đau mất thôi /:) Sáng dậy thì đau họng điên cuồng, nằm cố mãi mới mò dậy, và cũng chỉ ở nhà thôi, mệt chả muốn thò mặt đi đâu, nhưng cứ nằm ở nhà chắc mình cũng chết vì chán mất 😀 Chẹp. Đi đâu? Gặp ai?\nMua sách thì hết tiền, nói chung là hết tiền, chả làm dc cái gì, ngồi viết thư chăng :)) Hay đấy nhỉ 😀\nQuyết định thế đi, lên Dã Chi ngồi một mình, đọc sách và viết thư 😡\nĂn mặc chỉn chu một tí, thấy mình đẹp zai một tí, sao phải dúm dó khúm núm ở nhà tự kỉ chứ :\u0026gt;\nBình luận (1) Nhợn xinh — 2010-08-13 07:40\nthế sao cậu không viết thư cho mình ….hừm……………\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/08/ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003eỪ thì cũng hơi buồn, định đặt title kiểu sến “chủ nhật buồn”, vào blog bạn Đoài thấy ngay cái bài protected “Chủ nhật buồn” :)) Trùng hợp thế.\u003cbr\u003e\nMột thân một mình, ốm, hai đêm rồi nằm ngủ một cách rất là vật vã, cứ thế này chắc phải xin viện trợ từ thuốc giảm đau mất thôi /:) Sáng dậy thì đau họng điên cuồng, nằm cố mãi mới mò dậy, và cũng chỉ ở nhà thôi, mệt chả muốn thò mặt đi đâu, nhưng cứ nằm ở nhà chắc mình cũng chết vì chán mất 😀 Chẹp. Đi đâu? Gặp ai?\u003cbr\u003e\nMua sách thì hết tiền, nói chung là hết tiền, chả làm dc cái gì, ngồi viết thư chăng :)) Hay đấy nhỉ 😀\u003cbr\u003e\nQuyết định thế đi, lên Dã Chi ngồi một mình, đọc sách và viết thư 😡\u003cbr\u003e\nĂn mặc chỉn chu một tí, thấy mình đẹp zai một tí, sao phải dúm dó khúm núm ở nhà tự kỉ chứ :\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Chủ nhật"},{"content":"Hnay ốm, vẫn cố mang máy ảnh lên cho Tú ghẻ, mai ko đi chụp cho nó được, thôi ném máy ảnh cho nó vậy, lỡ hẹn rồi, mà lại bị phá ngang, tức thật, tức mà ko làm gì dc :))\nLúc đi xe về, người mệt mỏi kinh khủng, tay chân rã rời, cổ họng nuốt đau. Vừa đi vừa nghĩ, xem đã gặp em tổng thể bao lần. Lần đầu là ở chùa Kim Liên, một chiều nắng chói, hoa sen sắp tàn… Lần hai là ở Đinh Lễ, sáng thứ 7 hay chủ nhật nhỉ, sửa lap, cài lại win, vật vã mãi mới xong 😀 Và có để lại hậu quả : ( Lần gặp thứ 3 là chiều hôm đó, sang Cleopart ở gần nhà Sâu, sông Hồng vẫn lộng gió và đường Nguyễn Văn Cừ vẫn bụi mù, lần nào cũng vậy 😀 Lần thứ 4 là cafe với bạn Trang và đi ăn với bạn Hương nữa. Lần năm là trà chanh nhà thờ 🙂 Lần sáu là ở Dã Chi, lần 7 là ngay tối khuya hôm đó, phóng lên nhà hát lớn đưa usb 3g cho em, nhìn nhau 5s, nói 3 câu. Lần tám là tối hôm thứ 3 vừa rồi, em đi Thung Nai về, sang nhà đưa usb cho em. Ôi vậy còn lần ở Đồng Mộc nữa là 9, lần sang đưa sách nữa là 10. Mình nhớ sai rồi 😀\nNhưng, như hôm qua nói với Nha Trang, quan trọng ko phải số lần gặp nhau mà quan trọng là những gì chúng ta chia sẻ với nhau, Trang bảo là số lần gặp nhau cũng quan trọng phết đấy, bạn ấy yêu hơn 1 năm, gặp Long 4 lần 🙂\nDạo này em vui, phởn phiếc có vẻ rất bí ẩn 😀 Thôi mình ko nên nói lung tung, làm em lại bực mình thì cũng chả hay ho gì.\nMình đã thôi không để hình em làm wallpaper nữa, mỗi lần nhìn vào điện thoại lại … Nhưng thực ra dù để ảnh ai, mỗi lần nhìn điện thoại xem giờ vẫn lại nhớ đến em. Mình vẫn đeo nhẫn, cũng khùng ghê, mua nhẫn và đeo một mình. Dù có hơi nặng và hơi chật chội, mình vẫn cứ thích đeo, hì.\nTrái tim đi vắng, vậy giờ sống bằng lí trí thôi, nhỉ\nKể vài chuyện linh tinh cho đỡ chán, đại loại là tớ làm việc ở 93B Trung Kính, xung quanh đó có khoảng 3 quán mát xa, gội đầu, tẩm quất. Có quán nhìn tồi tàn, có quán nhìn lịch sự, lại còn ghi rõ 60k/tiếng (chắc giá lâu rồi), có quàn còn có chữ LÀNH MẠNH rất to :)) Mỗi ngày đi làm về qua, mình đều tự hỏi, khi nào mình sẽ vào thử nhỉ, dạo này đau người quá đi =) Cóc hiểu sao hôm nào cũng hỏi, và hôm nào cũng chỉ đi qua mà thôi :”\u0026gt; :))\nMình cực kì quý chị Chi và anh Tám 😡\nBình luận (1) Xiaoye — 2010-08-06 18:26\nNhớ sai tùm lum hết cả, vậy mà còn bày đặt kể.. thật là \u0026gt;:P\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/06/minh-kem-ghe/","summary":"\u003cp\u003eHnay ốm, vẫn cố mang máy ảnh lên cho Tú ghẻ, mai ko đi chụp cho nó được, thôi ném máy ảnh cho nó vậy, lỡ hẹn rồi, mà lại bị phá ngang, tức thật, tức mà ko làm gì dc :))\u003cbr\u003e\nLúc đi xe về, người mệt mỏi kinh khủng, tay chân rã rời, cổ họng nuốt đau. Vừa đi vừa nghĩ, xem đã gặp em tổng thể bao lần. Lần đầu là ở chùa Kim Liên, một chiều nắng chói, hoa sen sắp tàn… Lần hai là ở Đinh Lễ, sáng thứ 7 hay chủ nhật nhỉ, sửa lap, cài lại win, vật vã mãi mới xong 😀 Và có để lại hậu quả : ( Lần gặp thứ 3 là chiều hôm đó, sang Cleopart ở gần nhà Sâu, sông Hồng vẫn lộng gió và đường Nguyễn Văn Cừ vẫn bụi mù, lần nào cũng vậy 😀 Lần thứ 4 là cafe với bạn Trang và đi ăn với bạn Hương nữa. Lần năm là trà chanh nhà thờ 🙂 Lần sáu là ở Dã Chi, lần 7 là ngay tối khuya hôm đó, phóng lên nhà hát lớn đưa usb 3g cho em, nhìn nhau 5s, nói 3 câu. Lần tám là tối hôm thứ 3 vừa rồi, em đi Thung Nai về, sang nhà đưa usb cho em. Ôi vậy còn lần ở Đồng Mộc nữa là 9, lần sang đưa sách nữa là 10. Mình nhớ sai rồi 😀\u003cbr\u003e\nNhưng, như hôm qua nói với Nha Trang, quan trọng ko phải số lần gặp nhau mà quan trọng là những gì chúng ta chia sẻ với nhau, Trang bảo là số lần gặp nhau cũng quan trọng phết đấy, bạn ấy yêu hơn 1 năm, gặp Long 4 lần 🙂\u003cbr\u003e\nDạo này em vui, phởn phiếc có vẻ rất bí ẩn 😀 Thôi mình ko nên nói lung tung, làm em lại bực mình thì cũng chả hay ho gì.\u003cbr\u003e\nMình đã thôi không để hình em làm wallpaper nữa, mỗi lần nhìn vào điện thoại lại … Nhưng thực ra dù để ảnh ai, mỗi lần nhìn điện thoại xem giờ vẫn lại nhớ đến em. Mình vẫn đeo nhẫn, cũng khùng ghê, mua nhẫn và đeo một mình. Dù có hơi nặng và hơi chật chội, mình vẫn cứ thích đeo, hì.\u003cbr\u003e\nTrái tim đi vắng, vậy giờ sống bằng lí trí thôi, nhỉ\u003cbr\u003e\nKể vài chuyện linh tinh cho đỡ chán, đại loại là tớ làm việc ở 93B Trung Kính, xung quanh đó có khoảng 3 quán mát xa, gội đầu, tẩm quất. Có quán nhìn tồi tàn, có quán nhìn lịch sự, lại còn ghi rõ 60k/tiếng (chắc giá lâu rồi), có quàn còn có chữ LÀNH MẠNH rất to :)) Mỗi ngày đi làm về qua, mình đều tự hỏi, khi nào mình sẽ vào thử nhỉ, dạo này đau người quá đi =) Cóc hiểu sao hôm nào cũng hỏi, và hôm nào cũng chỉ đi qua mà thôi :”\u0026gt; :))\u003cbr\u003e\nMình cực kì quý chị Chi và anh Tám 😡\u003c/p\u003e","title":"Mình kém ghê"},{"content":"Gió vẫn muốn bay, còn cây ở lại, chờ ngày thu sang…\nBình luận (1) Xiaoye — 2010-08-05 17:30\nGió vẫn mãi là gió\ncây vẫn mãi là cây\ncây mong gió đứng lại\nbiết bao giờ gió hay ?\ngió thổi cho mây bay\ncho mùa như dừng mãi..\ngió vẫn như trốn chạy\ncây mong gió trở về..\nhạ qua rồi cây ơi\ncây còn mong chờ gió?\nLiệu sầu kia có vợi\nkhi gió về bên cây..\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/05/gio/","summary":"\u003cp\u003eGió vẫn muốn bay, còn cây ở lại, chờ ngày thu sang…\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eXiaoye\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-08-05 17:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGió vẫn mãi là gió\u003cbr\u003e\ncây vẫn mãi là cây\u003cbr\u003e\ncây mong gió đứng lại\u003cbr\u003e\nbiết bao giờ gió hay ?\u003cbr\u003e\ngió thổi cho mây bay\u003cbr\u003e\ncho mùa như dừng mãi..\u003cbr\u003e\ngió vẫn như trốn chạy\u003cbr\u003e\ncây mong gió trở về..\u003cbr\u003e\nhạ qua rồi cây ơi\u003cbr\u003e\ncây còn mong chờ gió?\u003cbr\u003e\nLiệu sầu kia có vợi\u003cbr\u003e\nkhi gió về bên cây..\u003c/p\u003e","title":"Gió"},{"content":"Hôm nay có vụ off tưng bừng của LinkHay, nhưng đi làm về muộn, cũng mệt chẳng muốn đi nữa. Hơi tiếc 🙂\nChẳng biết Sâu đã về nhà chưa, chắc là chưa, nhắn tin không thấy reply, chắc đang đi đường, chắc là cũng mệt…\nBạn Hạt thóc (:x) xem ảnh mình xong bảo là dạo này trông mặt mình buồn buồn, thật bật ngờ, mình cũng không nghĩ là mặt mình lại biểu cảm được như thế :”) Cám ơn bạn Hạt thóc đã để ý nhé (Ps: Hạt thóc, hạt thóc má phính, meox, Linhmeo, Linh meo xinh đẹp… là cách gọi cho cùng một người :”\u0026gt;)\nChú Hứa lại về Hải Dương, có món nem chua, nem nướng Thanh Hóa quà của em Hương (cám ơn em Hương tốt bụng :x), mà chẳng muốn ăn một mình, buồn thảm, gọi bạn Hạt thóc định tặng quà, ko nghe máy, gọi chị Ngọc định sang biếu quà Cát Bà, cũng không nghe máy. Tức mình gọi mấy đứa bạn sang tụ tập luôn cho máu, bia bọt nhậu nhẹt tí. Hê hê. Chúng mày có mau sang đi không thì bảo :-w B-)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/03/mung-3-thang-8/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay có vụ off tưng bừng của LinkHay, nhưng đi làm về muộn, cũng mệt chẳng muốn đi nữa. Hơi tiếc 🙂\u003cbr\u003e\nChẳng biết Sâu đã về nhà chưa, chắc là chưa, nhắn tin không thấy reply, chắc đang đi đường, chắc là cũng mệt…\u003cbr\u003e\nBạn Hạt thóc (:x) xem ảnh mình xong bảo là dạo này trông mặt mình buồn buồn, thật bật ngờ, mình cũng không nghĩ là mặt mình lại biểu cảm được như thế :”) Cám ơn bạn Hạt thóc đã để ý nhé (Ps: Hạt thóc, hạt thóc má phính, meox, Linhmeo, Linh meo xinh đẹp… là cách gọi cho cùng một người :”\u0026gt;)\u003cbr\u003e\nChú Hứa lại về Hải Dương, có món nem chua, nem nướng Thanh Hóa quà của em Hương (cám ơn em Hương tốt bụng :x), mà chẳng muốn ăn một mình, buồn thảm, gọi bạn Hạt thóc định tặng quà, ko nghe máy, gọi chị Ngọc định sang biếu quà Cát Bà, cũng không nghe máy. Tức mình gọi mấy đứa bạn sang tụ tập luôn cho máu, bia bọt nhậu nhẹt tí. Hê hê. Chúng mày có mau sang đi không thì bảo :-w B-)\u003c/p\u003e","title":"Mùng 3 tháng 8"},{"content":"Đi Cát Bà thứ 7 và chủ nhật với phòng sale vui nhộn. Cũng vui nhưng mệt quá, xe cộ tàu phà đến khổ. Cũng chán nữa, không có cạ đi cùng, những lần trước lần nào cũng đi cùng Tuyết hâm. Cũng vì nhớ Sâu béo nữa :(, đi chơi mà nhớ bạn Sấu sấu đến khộ /:) Haiz.\nẤn tượng Cát Bà:\nTàu phà kinh khủng Bãi tắm bé tí, người đông khủng khiếp, được cái cũng sạch sạch và sóng mạnh, vui. Bác bảo vệ ở bờ biển rất tốt bụng, trèo vào cỏ để chụp ảnh với hòn đá, bác ấy cho trèo thoải mái, còn bảo là cỏ chết thì trồng lại được, chứ không có khách du lịch thì biết làm thế nào 😡 Tuyệt tuyệt, tư duy rất tuyệt 😡 Nhà nghỉ khách sạn nhiều như nấm, đúng là thị trấn du lịch, dịch vụ ổn. Đêm 12h mà vẫn sáng trưng, xe đạp đôi chạy vèo vèo :))\nĐại loại là ước mơ nắm tay người yêu đi dạo trên bãi cát dưới trời sao, nghe sóng vỗ vẫn chưa thực hiện được, và không biết bao giờ thực hiện được. Cả ngắm bình minh nữa, lần này vừa ngủ quên, vừa trời toàn mây, chả ngắm được vẹo gì :- ngủ sướng :))\nChiều đến thì vẫn còn mệt, nhưng vẫn phải cố đi làm, bạn Phương test phần sms mà mình code, phần này thi thoảng lại phải sửa sửa nên cũng bị vài lỗi, nhưng mà bạn Phương là chuyên gia không hiểu rõ vấn đề xong báo lỗi rất tưng bừng, rút cục không phải là lỗi, hnay dev là mình đã phát cáu lên với tester Phương :)) Cũng tại bị ức chế mấy thứ linh tinh 😀 Thôi không sao không sao, em biết tự lo cho bản thân mình mà, Sâu nhỉ 🙂 ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/08/02/m%E1%BB%87t-2/","summary":"\u003cp\u003eĐi Cát Bà thứ 7 và chủ nhật với phòng sale vui nhộn. Cũng vui nhưng mệt quá, xe cộ tàu phà đến khổ. Cũng chán nữa, không có cạ đi cùng, những lần trước lần nào cũng đi cùng Tuyết hâm. Cũng vì nhớ Sâu béo nữa :(, đi chơi mà nhớ bạn Sấu sấu đến khộ /:) Haiz.\u003cbr\u003e\nẤn tượng Cát Bà:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eTàu phà kinh khủng\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBãi tắm bé tí, người đông khủng khiếp, được cái cũng sạch sạch và sóng mạnh, vui.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBác bảo vệ ở bờ biển rất tốt bụng, trèo vào cỏ để chụp ảnh với hòn đá, bác ấy cho trèo thoải mái, còn bảo là cỏ chết thì trồng lại được, chứ không có khách du lịch thì biết làm thế nào 😡 Tuyệt tuyệt, tư duy rất tuyệt 😡\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhà nghỉ khách sạn nhiều như nấm, đúng là thị trấn du lịch, dịch vụ ổn. Đêm 12h mà vẫn sáng trưng, xe đạp đôi chạy vèo vèo :))\u003cbr\u003e\nĐại loại là ước mơ nắm tay người yêu đi dạo trên bãi cát dưới trời sao, nghe sóng vỗ vẫn chưa thực hiện được, và không biết bao giờ thực hiện được. Cả ngắm bình minh nữa, lần này vừa ngủ quên, vừa trời toàn mây, chả ngắm được vẹo gì :- ngủ sướng :))\u003cbr\u003e\nChiều đến thì vẫn còn mệt, nhưng vẫn phải cố đi làm, bạn Phương test phần sms mà mình code, phần này thi thoảng lại phải sửa sửa nên cũng bị vài lỗi, nhưng mà bạn Phương là chuyên gia không hiểu rõ vấn đề xong báo lỗi rất tưng bừng, rút cục không phải là lỗi, hnay dev là mình đã phát cáu lên với tester Phương :)) Cũng tại bị ức chế mấy thứ linh tinh 😀 Thôi không sao không sao, em biết tự lo cho bản thân mình mà, Sâu nhỉ 🙂\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Mệt"},{"content":"mệt quá, vừa đi đá bóng về, lại thua, 1-3 :-j mua quả bóng để nghịch và tập chạy mỗi tuần thôi, dạo này yếu quá, ra sân một tí là mệt mờ cả mắt 😀\nlúc tối ngồi ở công ty, đói mà chẳng muốn đi ăn cơm, chán cơm, thèm đi ăn KFC với ai đó, thực ra chẳng thèm KFC mấy đâu, thèm nhìn thấy một người thôi 🙂\ntự nhủ chỉ là giận dỗi thôi, rồi sẽ hết thôi, không sao cả, đừng lo lắng, nhưng mà thực ra lo lắng lắm, vì có thể sẽ chẳng bao giờ hết, chẳng bao giờ còn được như xưa …\nnhưng “ngày xưa” là khi nào chứ nhỉ, mới ngày hôm kia, chính xác là trước tầm này tối qua, haiz.\nanh nhớ em, nghĩ đến em – kể cả lúc làm việc say sưa nhất, thực sự hôm nay mình làm việc say sưa, say sưa thật, vì nếu không làm việc, chắc mình sẽ không chịu nổi nổi nhớ … Ý mình là mọi hôm thì mình làm việc khá là “lờ đờ” đấy :”\u0026gt; Hai hôm nay mình đã mua cafe, và cố tập uống cafe hòa tan – dù uống cafe ấy luôn khiến mình có cảm giác cồn cào trong bụng. Ít nhất nó cũng giúp mình tỉnh táo, và không phát rồ lên với những điều lộn xộn trong đầu 😀\nBình luận (2) Phùng Văn Huy — 2010-07-30 14:02\nwhat lov3 15!\nGordon — 2010-08-01 11:26\nĐã đến mức này rồi cơ à ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/29/ngay-khong-sau-1/","summary":"\u003cp\u003emệt quá, vừa đi đá bóng về, lại thua, 1-3 :-j mua quả bóng để nghịch và tập chạy mỗi tuần thôi, dạo này yếu quá, ra sân một tí là mệt mờ cả mắt 😀\u003cbr\u003e\nlúc tối ngồi ở công ty, đói mà chẳng muốn đi ăn cơm, chán cơm, thèm đi ăn KFC với ai đó, thực ra chẳng thèm KFC mấy đâu, thèm nhìn thấy một người thôi 🙂\u003cbr\u003e\ntự nhủ chỉ là giận dỗi thôi, rồi sẽ hết thôi, không sao cả, đừng lo lắng, nhưng mà thực ra lo lắng lắm, vì có thể sẽ chẳng bao giờ hết, chẳng bao giờ còn được như xưa …\u003cbr\u003e\nnhưng “ngày xưa” là khi nào chứ nhỉ, mới ngày hôm kia, chính xác là trước tầm này tối qua, haiz.\u003cbr\u003e\nanh nhớ em, nghĩ đến em – kể cả lúc làm việc say sưa nhất, thực sự hôm nay mình làm việc say sưa, say sưa thật, vì nếu không làm việc, chắc mình sẽ không chịu nổi nổi nhớ … Ý mình là mọi hôm thì mình làm việc khá là “lờ đờ” đấy :”\u0026gt; Hai hôm nay mình đã mua cafe, và cố tập uống cafe hòa tan – dù uống cafe ấy luôn khiến mình có cảm giác cồn cào trong bụng. Ít nhất nó cũng giúp mình tỉnh táo, và không phát rồ lên với những điều lộn xộn trong đầu 😀\u003c/p\u003e","title":"Ngày không Sâu 1"},{"content":"Hôm nay, cô mình từ Hải Dương, giữa trưa nắng, lặn lội đi ô tô lên Hà Nội xem thằng cháu ốm đau thế nào, cô đi 70 cây số, lên sờ sờ nắn nắn thằng cháu một tẹo, ăn bát cơm, ngồi nghỉ một lúc rồi chiều về. Mình nghĩ mà muốn khóc quá. Chợt nghĩ ngợi, và nhớ ông bà, bố mẹ vô cùng.\nBố mình là cả, nhà có năm anh em, dưới bố còn chú Vạn và ba cô – cô Lập, cô Đạo, và cô Đức. Bố mẹ mình quen nhau và lấy nhau ở Tiệp Khắc, chút nữa thì nơi sinh của mình đã là Slovaikia, nhưng thực ra nơi sinh là Hưng Yên 😀 Quê nội và quê ngoại cách nhau một con sông nhỏ, hồi xưa mỗi lần về quê là lại đi đò từ bên này sang bên kia, những hôm đò đông, lúc nào mình cũng sợ nó chìm giữa sông thì làm sao mang được cái xe kích vào bờ đây 🙁\nHồi bé, mình ở quê tới năm 3 tuổi, thì bố vay tiền mua nhà mua đất ở Côn Sơn, gần nơi đơn vị 490 của bố, và nhà mình chuyển lên đó. Còn bé tí còn ở quê với ông bà, thực sự mình chỉ nhớ là hay chạy sang nhà con bé hàng xóm đối diện cổng nhà mình chơi, nó bằng tuổi mình, hồi bé nó tên là Loan, sau lớn đổi là Hằng. Hồi đó nhà nó khá giả lắm, có tivi đen trắng, mình suốt ngày đòi sang đó xem nhờ, Tôn Ngộ Không các kiểu, và toàn bị nó bắt nạt, rất chi khổ sở 😐 Chỉ nhớ được có vậy, còn lại thì qua lời mẹ kể, hồi đó mình rất hay có trò ăn sữa bột, ăn chứ không phải là uống nhé, không thèm pha nước, mở hộp và xúc sữa bột cho vào mồm luôn :)) Nhớ có lần bị ốm sốt hay gì đó, bị đè ra bắt uống nước xương sông( * ) giã nát, mình giãy giụa kinh hồn luôn. Và vết sẹo trên trán, sát chân tóc, thì mẹ kể lại là do mình ngã vào cái đèn dầu, mảnh thủy tinh đâm vào.\nMình nhớ hồi mới ra nhà mới ở Côn Sơn, Chí Linh, bà ra chơi, bà chiều mình lắm, làm cho mình cái súng cao su xịn cực kì luôn, đẹp dã man, chạc to, chắc chắn, dợ chun buộc đều, đẹp, mình sung sướng vô cùng 😀 Dù mình bắn biếc cực kì là tệ 😀 Ông nội cũng ra chơi, ông luôn uống rượu say và đi khắp xóm thăm, nói chuyện với mọi người, ai cũng quý, vì tuy thích uống rượu nhưng ông tuyệt vô cùng. Ông nội mình là họa sĩ của xưởng phim truyện Việt Nam, hồi xưa khi còn nhà cũ, trong nhà treo rất nhiều tranh ông vẽ, và những bức tượng ông nặn mọi người trong nhà được đặt ở khắp nơi: bàn thờ, trên bể nước, ngoài vườn, trước sân… Mình nhớ nhất tượng bà mẹ bế đứa trẻ con đặt ở bế nước, mình nghĩ đó là ông nặn tượng mẹ bế mình 🙂\nHồi ấy học tiểu học, năm nào hè bố cũng cho hai anh em về quê, cũng có khi là chỉ mình mình về quê, ở với ông bà. Được ông cho ra sông tập bơi, được câu cá ở ao, và tối tối thì ăn những con cá rô phi rán dòn, cá mình câu đấy nhé. Ăn xong thường trải chiếu ở sân, nằm ngắm bầu trời đầy sao, chi chít sao luôn, mùa hè mà, và không có nhiều ánh điện hắt hủi các vì sao như bây giờ :-\u0026lt; Cứ nằm như thế tới khuya, thi thoảng có một ngôi sao đổi ngôi, xẹt qua, rất bất ngờ thích thú. Ông còn thường đọc những bài vè rất hay cho mình nghe nữa, kiểu như \u0026ldquo;cóc chết bỏ nhái mồ côi, chẫu ngồi chẫu khóc chàng ơi là chàng, ễnh ương đánh lệnh đã vang, tiền đâu mà trả cho làng ngóe ơi…\u0026rdquo; – nhớ ông quá! Ông suốt ngày ngồi uống rượu, và nhà thì lúc nào cũng sẵn mì tôm, đói là úp một bát mì tôm và ra vườn hái quả chanh, thế là có bát mì tôm chanh thơm phức 😡 Mình còn cực kì thích cái chòi ở bờ ao của ông, lần nào về quê bọn trẻ con cũng tranh nhau ra đó nằm, ngắm cá bơi lội trong ao, và trốn việc bị sai vặt 😀 Từ hồi ông mất, chả ai dọn dẹp, giờ chòi vẫn còn nhưng chẳng ai ra đó nằm nữa!\nÔng thương con thương cháu vô cùng, mẹ kể là hồi mới về, có hôm, con gái con dâu còn đang ngủ, ông đã dậy thổi cơm, thịt gà, xong xuôi hết cả rồi gọi \u0026ldquo;con, con, dậy ăn cơm\u0026rdquo; 😡 😀 Mỗi lần về quê, khi đi ông lúc nào cũng dặn bố mẹ \u0026ldquo;đi chậm thôi nha con\u0026rdquo;. Ông hay nói \u0026ldquo;không có gì – không mất gì\u0026rdquo;, hay là \u0026ldquo;tĩnh thắng động\u0026rdquo;, hì, ông mất sớm, vì uống nhiều rượu quá, ông bị bệnh về gan. Ông chẳng kịp trông thấy cháu ngoại ông giành huy chương quốc tế, cũng chẳng kịp nhìn cháu nội ông giành giải quốc gia. 🙁\nTừ hồi ông mất, bà ở một mình ở quê, bà thích ở quê hơn ra ở với các con, mình chưa bao giờ ngừng một ước muốn, sẽ dẫn bạn gái về thăm bà và giới thiệu \u0026ldquo;bà ơi đây là cháu dâu tương lai của bà đấy ạ\u0026rdquo; 🙂 Hồi yêu TT cũng từng định về thăm bà, nhưng chưa kịp về thì đã chia tay. Bà bây giờ cũng yếu nhiều rồi, hay ở Hải Dương với cô Lập! Biết khi nào cháu mới tìm được \u0026ldquo;cháu dâu\u0026rdquo; của bà 😀\nMình từng đọc ở đâu đó, một câu hỏi, Từ giờ tới cuối đời, bạn còn được gặp bố mẹ bạn bao nhiêu lần? Mình lười về thăm bố mẹ quá, cách nhà chỉ có 60 cây số thôi, phóng xe hơn tiếng là về tới, mà có khi, cả hơn 2 tháng chẳng về. Lý do này nọ, bận nọ bân kia. Càng lớn lên, người ta lại càng muốn tự do bay nhảy, muốn đi xa khỏi gia đình ư? Nếu mỗi tuần, mình về thăm bố mẹ một lần, ăn với bố mẹ một bữa cơm, chắc các cụ sẽ vui, chắc là vậy. Và mình sẽ làm vậy, mình vẫn còn ở gần bố mẹ lắm!!!\n( * ) mình không chắc về chính tả từ này\nBình luận (3) Ty_Liane — 2010-07-28 16:30\nLá xương sông nhé 😛\nChăm về quê hơn nữa 🙂 Vì em không còn ông bà để được về thăm.\nP/s: Em cùng nơi sinh với anh:)\nadmin — 2010-07-29 06:06\nCám ơn em nhé !\nHide — 2010-08-04 15:13\nĐược ông cho tắm sông sao a ko biết bơi nhỉ ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/28/ba-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, cô mình từ Hải Dương, giữa trưa nắng, lặn lội đi ô tô lên Hà Nội xem thằng cháu ốm đau thế nào, cô đi 70 cây số, lên sờ sờ nắn nắn thằng cháu một tẹo, ăn bát cơm, ngồi nghỉ một lúc rồi chiều về. Mình nghĩ mà muốn khóc quá. Chợt nghĩ ngợi, và nhớ ông bà, bố mẹ vô cùng.\u003cbr\u003e\nBố mình là cả, nhà có năm anh em, dưới bố còn chú Vạn và ba cô – cô Lập, cô Đạo, và cô Đức. Bố mẹ mình quen nhau và lấy nhau ở Tiệp Khắc, chút nữa thì nơi sinh của mình đã là Slovaikia, nhưng thực ra nơi sinh là Hưng Yên 😀 Quê nội và quê ngoại cách nhau một con sông nhỏ, hồi xưa mỗi lần về quê là lại đi đò từ bên này sang bên kia, những hôm đò đông, lúc nào mình cũng sợ nó chìm giữa sông thì làm sao mang được cái xe kích vào bờ đây 🙁\u003cbr\u003e\nHồi bé, mình ở quê tới năm 3 tuổi, thì bố vay tiền mua nhà mua đất ở Côn Sơn, gần nơi đơn vị 490 của bố, và nhà mình chuyển lên đó. Còn bé tí còn ở quê với ông bà, thực sự mình chỉ nhớ là hay chạy sang nhà con bé hàng xóm đối diện cổng nhà mình chơi, nó bằng tuổi mình, hồi bé nó tên là Loan, sau lớn đổi là Hằng. Hồi đó nhà nó khá giả lắm, có tivi đen trắng, mình suốt ngày đòi sang đó xem nhờ, Tôn Ngộ Không các kiểu, và toàn bị nó bắt nạt, rất chi khổ sở 😐 Chỉ nhớ được có vậy, còn lại thì qua lời mẹ kể, hồi đó mình rất hay có trò ăn sữa bột, ăn chứ không phải là uống nhé, không thèm pha nước, mở hộp và xúc sữa bột cho vào mồm luôn :)) Nhớ có lần bị ốm sốt hay gì đó, bị đè ra bắt uống nước xương sông( * ) giã nát, mình giãy giụa kinh hồn luôn. Và vết sẹo trên trán, sát chân tóc, thì mẹ kể lại là do mình ngã vào cái đèn dầu, mảnh thủy tinh đâm vào.\u003cbr\u003e\nMình nhớ hồi mới ra nhà mới ở Côn Sơn, Chí Linh, bà ra chơi, bà chiều mình lắm, làm cho mình cái súng cao su xịn cực kì luôn, đẹp dã man, chạc to, chắc chắn, dợ chun buộc đều, đẹp, mình sung sướng vô cùng 😀 Dù mình bắn biếc cực kì là tệ 😀 Ông nội cũng ra chơi, ông luôn uống rượu say và đi khắp xóm thăm, nói chuyện với mọi người, ai cũng quý, vì tuy thích uống rượu nhưng ông tuyệt vô cùng. Ông nội mình là họa sĩ của xưởng phim truyện Việt Nam, hồi xưa khi còn nhà cũ, trong nhà treo rất nhiều tranh ông vẽ, và những bức tượng ông nặn mọi người trong nhà được đặt ở khắp nơi: bàn thờ, trên bể nước, ngoài vườn, trước sân… Mình nhớ nhất tượng bà mẹ bế đứa trẻ con đặt ở bế nước, mình nghĩ đó là ông nặn tượng mẹ bế mình 🙂\u003cbr\u003e\nHồi ấy học tiểu học, năm nào hè bố cũng cho hai anh em về quê, cũng có khi là chỉ mình mình về quê, ở với ông bà. Được ông cho ra sông tập bơi, được câu cá ở ao, và tối tối thì ăn những con cá rô phi rán dòn, cá mình câu đấy nhé. Ăn xong thường trải chiếu ở sân, nằm ngắm bầu trời đầy sao, chi chít sao luôn, mùa hè mà, và không có nhiều ánh điện hắt hủi các vì sao như bây giờ :-\u0026lt; Cứ nằm như thế tới khuya, thi thoảng có một ngôi sao đổi ngôi, xẹt qua, rất bất ngờ thích thú. Ông còn thường đọc những bài vè rất hay cho mình nghe nữa, kiểu như \u0026ldquo;cóc chết bỏ nhái mồ côi, chẫu ngồi chẫu khóc chàng ơi là chàng, ễnh ương đánh lệnh đã vang, tiền đâu mà trả cho làng ngóe ơi…\u0026rdquo; – nhớ ông quá! Ông suốt ngày ngồi uống rượu, và nhà thì lúc nào cũng sẵn mì tôm, đói là úp một bát mì tôm và ra vườn hái quả chanh, thế là có bát mì tôm chanh thơm phức 😡 Mình còn cực kì thích cái chòi ở bờ ao của ông, lần nào về quê bọn trẻ con cũng tranh nhau ra đó nằm, ngắm cá bơi lội trong ao, và trốn việc bị sai vặt 😀 Từ hồi ông mất, chả ai dọn dẹp, giờ chòi vẫn còn nhưng chẳng ai ra đó nằm nữa!\u003cbr\u003e\nÔng thương con thương cháu vô cùng, mẹ kể là hồi mới về, có hôm, con gái con dâu còn đang ngủ, ông đã dậy thổi cơm, thịt gà, xong xuôi hết cả rồi gọi \u0026ldquo;con, con, dậy ăn cơm\u0026rdquo; 😡 😀 Mỗi lần về quê, khi đi ông lúc nào cũng dặn bố mẹ \u0026ldquo;đi chậm thôi nha con\u0026rdquo;. Ông hay nói \u0026ldquo;không có gì – không mất gì\u0026rdquo;, hay là \u0026ldquo;tĩnh thắng động\u0026rdquo;, hì, ông mất sớm, vì uống nhiều rượu quá, ông bị bệnh về gan. Ông chẳng kịp trông thấy cháu ngoại ông giành huy chương quốc tế, cũng chẳng kịp nhìn cháu nội ông giành giải quốc gia. 🙁\u003cbr\u003e\nTừ hồi ông mất, bà ở một mình ở quê, bà thích ở quê hơn ra ở với các con, mình chưa bao giờ ngừng một ước muốn, sẽ dẫn bạn gái về thăm bà và giới thiệu \u0026ldquo;bà ơi đây là cháu dâu tương lai của bà đấy ạ\u0026rdquo; 🙂 Hồi yêu TT cũng từng định về thăm bà, nhưng chưa kịp về thì đã chia tay. Bà bây giờ cũng yếu nhiều rồi, hay ở Hải Dương với cô Lập! Biết khi nào cháu mới tìm được \u0026ldquo;cháu dâu\u0026rdquo; của bà 😀\u003cbr\u003e\nMình từng đọc ở đâu đó, một câu hỏi, Từ giờ tới cuối đời, bạn còn được gặp bố mẹ bạn bao nhiêu lần? Mình lười về thăm bố mẹ quá, cách nhà chỉ có 60 cây số thôi, phóng xe hơn tiếng là về tới, mà có khi, cả hơn 2 tháng chẳng về. Lý do này nọ, bận nọ bân kia. Càng lớn lên, người ta lại càng muốn tự do bay nhảy, muốn đi xa khỏi gia đình ư? Nếu mỗi tuần, mình về thăm bố mẹ một lần, ăn với bố mẹ một bữa cơm, chắc các cụ sẽ vui, chắc là vậy. Và mình sẽ làm vậy, mình vẫn còn ở gần bố mẹ lắm!!!\u003cbr\u003e\n( * ) mình không chắc về chính tả từ này\u003c/p\u003e","title":"Bà nội"},{"content":"Mình thích cái cách mà Sâu nhắn tin cho mình, vui vẻ, hóm hỉnh, quan tâm, hài hước, biết đùa, vu vơ. Dù bây giờ, Sâu chả nhắn tin nữa.\nMình thích cái cách mỗi lần đi uống nước, Sâu đều mời mình dùng chung đồ uống với Sâu, chưa ai tốt bụng trong vụ này như Sâu, hehe, thật ra chả có gì đâu, nhưng mà mình vẫn thấy đặc biệt 😀\nMình thích cách Sâu nhận ra mình dùng nước hoa, 5 lần gặp nhau chỉ một lần 1 mình dùng, vậy mà Sâu vẫn nhận ra, nhất là Sâu bảo rất thích mùi nước hoa của mình 🙂\nMình cũng thích cách Sâu ngồi cạnh mình, lúc nào cũng là ngồi cạnh, và mình rất thích điều đó.\nSâu bướng dã man,,, mình vẫn thích,,, Sâu xịn dã man,,, mình phải gọi Sâu là sâu lởm cho Sâu bớt xịn, ko thì mình ko có cơ hội mất.\nNói chung là mình thích Sâu nhiều lắm, thật đấy.\nNhưng mà, nếu Sâu ko thích mình thì cũng thôi, hê hê, Sâu thì thiếu gì, chỉ thiếu Sâu như Sâu mà thôi 😀\nBình luận (8) Chicken Soup — 2010-07-23 14:05\nHihi chú Thái Mèo xưng con gái là Gái thấy ghê ghê sao á 😀\n(xin lỗi nếu người đó tên Gái =.=)\nadmin — 2010-07-24 06:05\nđã edit lại cho chuẩn 😛\nGordon — 2010-07-24 18:21\nĐọc ngang phè phè 😐\nxiaoxian — 2010-07-27 16:54\nỦa, ko lẽ…\nxiaoxian — 2010-07-28 06:05\nhỏi thế thôi, chưa hết 1 tháng mà nhỉ 😛\nMiso — 2010-07-28 08:22\nHic hic, đọc thấy buồn quá. Đã lâu rồi mình chả gặp được ai đó hay hay như thế này cả .\nHà — 2010-07-28 17:13\nanh Thái dễ xương :))\nVẫn Thức — 2010-07-29 17:13\nBài này hay! tình cảm.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/22/gai/","summary":"\u003cp\u003eMình thích cái cách mà Sâu nhắn tin cho mình, vui vẻ, hóm hỉnh, quan tâm, hài hước, biết đùa, vu vơ. Dù bây giờ, Sâu chả nhắn tin nữa.\u003cbr\u003e\nMình thích cái cách mỗi lần đi uống nước, Sâu đều mời mình dùng chung đồ uống với Sâu, chưa ai tốt bụng trong vụ này như Sâu, hehe, thật ra chả có gì đâu, nhưng mà mình vẫn thấy đặc biệt 😀\u003cbr\u003e\nMình thích cách Sâu nhận ra mình dùng nước hoa, 5 lần gặp nhau chỉ một lần 1 mình dùng, vậy mà Sâu vẫn nhận ra, nhất là Sâu bảo rất thích mùi nước hoa của mình 🙂\u003cbr\u003e\nMình cũng thích cách Sâu ngồi cạnh mình, lúc nào cũng là ngồi cạnh, và mình rất thích điều đó.\u003cbr\u003e\nSâu bướng dã man,,, mình vẫn thích,,, Sâu xịn dã man,,, mình phải gọi Sâu là sâu lởm cho Sâu bớt xịn, ko thì mình ko có cơ hội mất.\u003cbr\u003e\nNói chung là mình thích Sâu nhiều lắm, thật đấy.\u003cbr\u003e\nNhưng mà, nếu Sâu ko thích mình thì cũng thôi, hê hê, Sâu thì thiếu gì, chỉ thiếu Sâu như Sâu mà thôi 😀\u003c/p\u003e","title":"Gái"},{"content":"Tập 1: Ra cửa hàng ở đường Tây Sơn, đoạn gần ngã tư Chùa Bộc Thái Hà để đăng kí chuyển từ trả trước sang trả sau cho cái sim đã dùng gần 4 năm. Được tư vấn là đổi sang số mới vì số đang dùng cũng ko dễ nhớ lắm, ý kiến cũng hay nhưng lúc đó thì ngại vụ thông báo làm phiền mọi người nên không đồng ý. Xem mấy số đẹp đẹp nhìn cũng thèm thèm, về nhà, chat chit ngẫm nghĩ, rồi đùng đùng đi mấy cửa hàng viettel chọn số, cực ít số có 10 số toàn bị dụ dùng số 11, còn lâu nha \u0026gt;:P Khẩn cấp phóng ra chỗ đăng kí chuyển để dừng vụ chuyển sang trả sau.\nTập 2: đi tìm toét mắt cả ngày mà không có sim 10 số nào được được, chán nản, quay về cửa hàng chỗ Tây Sơn, lại yêu cầu chuyển số cũ sang trả sau. Chị nhân viên đưa mình 1 cái sim trắng trả sau và ngon ngọt bảo là 24-48 giờ nữa sim trả trước sẽ mất sóng lắp sim trả sau vào dùng em ạ. Hồi hộp đợi mãi mà không thấy mất sóng, tài khoản thì chỉ còn vài trăm đồng. Mấy hôm sau đại loại là đúng dịp Viettel tung ra hơn 20 nghìn sim 10 số số đẹp, và mình chọn được một số :\u0026gt; ;)) Dùng luôn số mới, tháo sim kia ra vứt trong cặp. 1 tuần sau lắp lại, thấy mất sóng rồi, hí hứng hửng lắp sim trả sau mà được cấp vào, cũng ko có sóng, choáng, tức, bực, cũng may là đã có một số mới nên bớt bớt. Đi đi đi lại ba bốn lần, lần nào cũng hẹn là sẽ giải quyết trong vòng xx giờ nữa, mà chả thấy tăm hơi gì. Chả là cái hồ sơ chuyển sang trả sau của mình, số serial của sim trả sau vì một lý do nào đó mà không đấu nối được, nên sau khi hủy sim trả trước, số của mình bị thu hồi và không đấu vào sim nào cả 😐 Và sau rất nhiều thời gian, hnay có một nhân viên ở 106 Cầu Giấy gọi mình hẹn lấy sim, bảo là trong sim đang có 80k, anh đóng 80k cho bọn em để lấy sim, bực nhỉ, mình bảo ‘mình chuyển sang trả sau, ko chuyển được, là lỗi của mình hay của viettel? mình ko chấp nhận nộp 80k’, em ấy bảo chứ ‘ko phải nộp 80k để lấy sim, vì trong tài khoản có 80k nên như kiểu anh nộp 80k để có 80k trong tài khoản gọi’, hơ hơ, mình bảo ‘anh ko chấp nhận nộp tiền’, em ấy bảo ‘vậy thì anh đến lấy sim và tài khoản của anh có 0d’. Nói chung là bực viettel, và bực nhân viên của viettel, mặc dù chính mình cũng là nhân viên viettel cơ đấy, nhiều khách hàng quá thành ra chăm sóc quá dở, khách hàng bị bỏ rơi. Cái vụ đấu nối lỗi, là lỗi của mình à, thế mà một lời xin lỗi cũng ko có, dở quá. Mình đang làm ở phòng sale nên mình cũng biết, hệ thống bccs lỗi như điên, và khốn thay mình lại là một trong số các nạn nhân /:) Nói như câu của anh Hoàng là BÓ TAY\nMình sẽ dùng thêm một số vina, mobi cho đỡ tức. 2 sim trả sau, hừ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/16/viettel-cham-soc-khach-hang/","summary":"\u003cp\u003eTập 1: Ra cửa hàng ở đường Tây Sơn, đoạn gần ngã tư Chùa Bộc Thái Hà để đăng kí chuyển từ trả trước sang trả sau cho cái sim đã dùng gần 4 năm. Được tư vấn là đổi sang số mới vì số đang dùng cũng ko dễ nhớ lắm, ý kiến cũng hay nhưng lúc đó thì ngại vụ thông báo làm phiền mọi người nên không đồng ý. Xem mấy số đẹp đẹp nhìn cũng thèm thèm, về nhà, chat chit ngẫm nghĩ, rồi đùng đùng đi mấy cửa hàng viettel chọn số, cực ít số có 10 số toàn bị dụ dùng số 11, còn lâu nha \u0026gt;:P Khẩn cấp phóng ra chỗ đăng kí chuyển để dừng vụ chuyển sang trả sau.\u003cbr\u003e\nTập 2: đi tìm toét mắt cả ngày mà không có sim 10 số nào được được, chán nản, quay về cửa hàng chỗ Tây Sơn, lại yêu cầu chuyển số cũ sang trả sau. Chị nhân viên đưa mình 1 cái sim trắng trả sau và ngon ngọt bảo là 24-48 giờ nữa sim trả trước sẽ mất sóng lắp sim trả sau vào dùng em ạ. Hồi hộp đợi mãi mà không thấy mất sóng, tài khoản thì chỉ còn vài trăm đồng. Mấy hôm sau đại loại là đúng dịp Viettel tung ra hơn 20 nghìn sim 10 số số đẹp, và mình chọn được một số :\u0026gt; ;)) Dùng luôn số mới, tháo sim kia ra vứt trong cặp. 1 tuần sau lắp lại, thấy mất sóng rồi, hí hứng hửng lắp sim trả sau mà được cấp vào, cũng ko có sóng, choáng, tức, bực, cũng may là đã có một số mới nên bớt bớt. Đi đi đi lại ba bốn lần, lần nào cũng hẹn là sẽ giải quyết trong vòng xx giờ nữa, mà chả thấy tăm hơi gì. Chả là cái hồ sơ chuyển sang trả sau của mình, số serial của sim trả sau vì một lý do nào đó mà không đấu nối được, nên sau khi hủy sim trả trước, số của mình bị thu hồi và không đấu vào sim nào cả 😐 Và sau rất nhiều thời gian, hnay có một nhân viên ở 106 Cầu Giấy gọi mình hẹn lấy sim, bảo là trong sim đang có 80k, anh đóng 80k cho bọn em để lấy sim, bực nhỉ, mình bảo ‘mình chuyển sang trả sau, ko chuyển được, là lỗi của mình hay của viettel? mình ko chấp nhận nộp 80k’, em ấy bảo chứ ‘ko phải nộp 80k để lấy sim, vì trong tài khoản có 80k nên như kiểu anh nộp 80k để có 80k trong tài khoản gọi’, hơ hơ, mình bảo ‘anh ko chấp nhận nộp tiền’, em ấy bảo ‘vậy thì anh đến lấy sim và tài khoản của anh có 0d’. Nói chung là bực viettel, và bực nhân viên của viettel, mặc dù chính mình cũng là nhân viên viettel cơ đấy, nhiều khách hàng quá thành ra chăm sóc quá dở, khách hàng bị bỏ rơi. Cái vụ đấu nối lỗi, là lỗi của mình à, thế mà một lời xin lỗi cũng ko có, dở quá. Mình đang làm ở phòng sale nên mình cũng biết, hệ thống bccs lỗi như điên, và khốn thay mình lại là một trong số các nạn nhân /:) Nói như câu của anh Hoàng là BÓ TAY\u003cbr\u003e\nMình sẽ dùng thêm một số vina, mobi cho đỡ tức. 2 sim trả sau, hừ.\u003c/p\u003e","title":"Viettel chăm sóc khách hàng"},{"content":"Giá mà được chết đi một lúc\nchắc bình yên hơn một giấc ngủ dài\nnếu được xuống địa ngục thì càng tốt\nlên thiên đường sợ chả gặp ai\nGiá mà được chết đi một lúc\ntỉnh dậy xem người ta khóc hay cười\nvà xem thử mình sẽ cười hay khóc\nlàm ma có sướng hơn làm người?\nGiá mà được chết đi một lúc\nnằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào\nnếu người ta tống ngay vào nhà xác\ncứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.\nNguyễn thế Hoàng Linh\nBình luận (1) Gordon — 2010-07-15 14:03\nChết đê :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/15/ch%E1%BA%BFt-m%E1%BB%99t-luc/","summary":"\u003cp\u003eGiá mà được chết đi một lúc\u003cbr\u003e\nchắc bình yên hơn một giấc ngủ dài\u003cbr\u003e\nnếu được xuống địa ngục thì càng tốt\u003cbr\u003e\nlên thiên đường sợ chả gặp ai\u003cbr\u003e\nGiá mà được chết đi một lúc\u003cbr\u003e\ntỉnh dậy xem người ta khóc hay cười\u003cbr\u003e\nvà xem thử mình sẽ cười hay khóc\u003cbr\u003e\nlàm ma có sướng hơn làm người?\u003cbr\u003e\nGiá mà được chết đi một lúc\u003cbr\u003e\nnằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào\u003cbr\u003e\nnếu người ta tống ngay vào nhà xác\u003cbr\u003e\ncứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.\u003cbr\u003e\nNguyễn thế Hoàng Linh\u003c/p\u003e","title":"Chết một lúc"},{"content":"Sâu béo là một con sâu đặc biệt, vô cùng đặc biệt. Tại sao đặc biệt? Có nhiều lý do.\nNhư là không thèm lưu số điện thoại của mình, mỗi lần mình gọi đến là một lần Sâu hỏi “ai đó ạ?” – tức nhỉ, nhưng mà em ấy bảo là “lưu làm gì, sau này mất công xóa”, phũ không, quá phũ.\nNhư là khi Mình bảo môi em rất xinh đấy, em bảo “ai cũng nói với em như thế”, mình 😐\nNhư là khi Mình kể chuyện cho em nghe, em nghe xong phán một câu “chả liên quan” (đến em), mình 😐\nNhư là lần đầu tiên gặp, hai đứa ra chùa Kim Liên, ngồi ngắm sen và nói chuyện, em bảo hồi xưa lần đầu tiên em ra đây là ex đưa em ra.\nNhư là lần thứ ba gặp, ở ZigZag trên Nguyễn Xí, cũng là nơi mà em dc dẫn tới lần đầu tiên bởi ex (mình cũng thích ZigZag dc vài năm rồi ấy chứ, nhưng chưa gặp em ở đó bao giờ :P)\nEm còn đặc biệt, vì em là con út nhưng lại rất độc lập, không dựa dẫm, biểu hiện là sở thích đi phượt, một mình vào Sài Gòn, em kể là em muốn sau khi tốt nghiệp sẽ vào SG làm việc, mình hỏi em có người quen trong đó không, em nói không, nhưng em đã từng vào đó. Mình rất ngưỡng mộ, mình cũng luôn thích vào Sài gòn, sống và làm việc, mình cũng thích đi phượt, nói chung, em trẻ và em làm dc (hoặc nghĩ được) những việc mình muốn nhưng chưa làm được. Mình hâm mộ.\nBạn Sâu xinh không? Cũng bình thường, bầu bĩnh dễ thương, mình hỏi bạn ấy có làm thêm gì không, bạn ấy kể là có đi dạy khiêu vũ thể thao, mình lại hâm mộ tập 2, nhưng mình thề là mình chưa thấy giáo viên khiêu vũ nào lại … béo như bạn ấy :-” 😛 Bạn Sâu có cái miệng rất xinh, môi cong cong kiểu “cãi nhau không thua bao giờ” 😛 nhìn … thèm lắm. Mũi cũng xinh, mắt cũng xinh. À đấy, suốt ngày gọi mình là mắt bé /:)\nBạn Sâu còn đặc biệt vì các bạn zai sau khi đi phượt, làm xế cho bạn ấy, toàn là say nắng cảm cúm bạn Sâu, mà bạn Sâu thì sức đề kháng tốt lắm, chả say nắng đâu, thành ra bạn Sâu toàn bị làm phiền mệt mỏi bởi các bạn xế. Bạn Sâu kể như thể kiểu là bảo mình là “nhắc trước rồi đấy, đừng có mà vừa gặp đã kết tui nha”. Mình tức lắm, bạn tưởng bạn ghê gớm lắm hả :-w Nhưng mà mình vẫn bị kết bạn ấy mới đau 😐 Bạn Sâu còn đặc biệt vì có cả zai đẹp zai đi Merc tới đón bạn ấy đi ăn sáng, cafe, xong là bạn ấy kể zai này chán ốm, toàn ngồi nói chuyện chiến sự bên Tây =). Mình hâm mộ tập 3, gái mà có Merc tới đưa đi ăn sáng thì ghê gớm đây, thế mà gái còn chê thì quả là gái quá chất, không hâm mộ mới lạ.\nTrong vòng 2 tuần gặp Sâu 4 lần, trong khi một “Bạn Tâm Sự” cũng thân, ở ngay ktx trường HANU, quen nhau hai năm gặp nhau mới có 3 lần 😀\nNgày hôm nay mình thật sự là nhớ bạn Sâu béo! Vì mình trót làm hỏng lap của bạn ấy 🙁 lương tâm cắn rứt 🙁\nBình luận (1) Gordon — 2010-07-12 17:36\nÁ à à ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/12/sau-beo/","summary":"\u003cp\u003eSâu béo là một con sâu đặc biệt, vô cùng đặc biệt. Tại sao đặc biệt? Có nhiều lý do.\u003cbr\u003e\nNhư là không thèm lưu số điện thoại của mình, mỗi lần mình gọi đến là một lần Sâu hỏi “ai đó ạ?” – tức nhỉ, nhưng mà em ấy bảo là “lưu làm gì, sau này mất công xóa”, phũ không, quá phũ.\u003cbr\u003e\nNhư là khi Mình bảo môi em rất xinh đấy, em bảo “ai cũng nói với em như thế”, mình 😐\u003cbr\u003e\nNhư là khi Mình kể chuyện cho em nghe, em nghe xong phán một câu “chả liên quan” (đến em), mình 😐\u003cbr\u003e\nNhư là lần đầu tiên gặp, hai đứa ra chùa Kim Liên, ngồi ngắm sen và nói chuyện, em bảo hồi xưa lần đầu tiên em ra đây là ex đưa em ra.\u003cbr\u003e\nNhư là lần thứ ba gặp, ở ZigZag trên Nguyễn Xí, cũng là nơi mà em dc dẫn tới lần đầu tiên bởi ex (mình cũng thích ZigZag dc vài năm rồi ấy chứ, nhưng chưa gặp em ở đó bao giờ :P)\u003cbr\u003e\nEm còn đặc biệt, vì em là con út nhưng lại rất độc lập, không dựa dẫm, biểu hiện là sở thích đi phượt, một mình vào Sài Gòn, em kể là em muốn sau khi tốt nghiệp sẽ vào SG làm việc, mình hỏi em có người quen trong đó không, em nói không, nhưng em đã từng vào đó. Mình rất ngưỡng mộ, mình cũng luôn thích vào Sài gòn, sống và làm việc, mình cũng thích đi phượt, nói chung, em trẻ và em làm dc (hoặc nghĩ được) những việc mình muốn nhưng chưa làm được. Mình hâm mộ.\u003cbr\u003e\nBạn Sâu xinh không? Cũng bình thường, bầu bĩnh dễ thương, mình hỏi bạn ấy có làm thêm gì không, bạn ấy kể là có đi dạy khiêu vũ thể thao, mình lại hâm mộ tập 2, nhưng mình thề là mình chưa thấy giáo viên khiêu vũ nào lại … béo như bạn ấy :-” 😛 Bạn Sâu có cái miệng rất xinh, môi cong cong kiểu “cãi nhau không thua bao giờ” 😛 nhìn … thèm lắm. Mũi cũng xinh, mắt cũng xinh. À đấy, suốt ngày gọi mình là mắt bé /:)\u003cbr\u003e\nBạn Sâu còn đặc biệt vì các bạn zai sau khi đi phượt, làm xế cho bạn ấy, toàn là say nắng cảm cúm bạn Sâu, mà bạn Sâu thì sức đề kháng tốt lắm, chả say nắng đâu, thành ra bạn Sâu toàn bị làm phiền mệt mỏi bởi các bạn xế. Bạn Sâu kể như thể kiểu là bảo mình là “nhắc trước rồi đấy, đừng có mà vừa gặp đã kết tui nha”. Mình tức lắm, bạn tưởng bạn ghê gớm lắm hả :-w Nhưng mà mình vẫn bị kết bạn ấy mới đau 😐 Bạn Sâu còn đặc biệt vì có cả zai đẹp zai đi Merc tới đón bạn ấy đi ăn sáng, cafe, xong là bạn ấy kể zai này chán ốm, toàn ngồi nói chuyện chiến sự bên Tây =). Mình hâm mộ tập 3, gái mà có Merc tới đưa đi ăn sáng thì ghê gớm đây, thế mà gái còn chê thì quả là gái quá chất, không hâm mộ mới lạ.\u003cbr\u003e\nTrong vòng 2 tuần gặp Sâu 4 lần, trong khi một “Bạn Tâm Sự” cũng thân, ở ngay ktx trường HANU, quen nhau hai năm gặp nhau mới có 3 lần 😀\u003cbr\u003e\nNgày hôm nay mình thật sự là nhớ bạn Sâu béo! Vì mình trót làm hỏng lap của bạn ấy 🙁 lương tâm cắn rứt 🙁\u003c/p\u003e","title":"Sâu béo"},{"content":"Haizzzzzz, một ngày lăn lộn từ sáng tới chiều tối vì mấy em iphone với tiền nong nong tiền.\nTheo lịch thì mình sang bạn Long lấy 30e + 9.4tr, rồi sang bạn Trang ở Thái Hà lấy một em iphone4, rồi đem em iphone4 đó bán, lấy một đống e, sau đó 3h chiều có mặt ở nội bài, đưa đống e vừa lấy được lúc sáng để đổi lấy một em iphone4 khác vừa bay từ Pháp về. Lịch đẹp như mơ là như thế, nhưng đời thì ko như mơ, sáng gọi cho bạn Long (số đuôi 9999 nhé ;)) ), bạn ấy bảo ko có nhà, trưa bạn ấy về gọi lại rồi mình sang lấy. Ừ thì trưa. Phi sang bên Thái Hà, gọi mãi gọi mãi vào cái số cố định không ai nhấc máy, tập 1 quay về. Phi lung tung tìm xem có cái chi nhanh BIDV nào mở để làm lại cái thẻ ATM mà tất cả đều đóng im ỉm, bực quá quay về nhà ăn sáng uống sữa. Ăn xong nhìn kĩ lại địa chỉ nhà bạn Trang, phi sang, đứng trước số nhà 15, gọi điện, ôi may quá có người nghe máy, anh trai bạn Trang, và anh ấy kiên quyết ko đưa iphone cho mình, vì bạn Trang đang đi chơi, bạn ấy mới từ Pháp về hôm qua, anh trai chưa biết sdt của bạn Trang nên không gọi được, mình thất vọng quay về, gọi sang Pháp mãi không được, vào cửa hàng viettel hỏi thì hóa phải nhắn tin QT ON gửi 133 mới gọi được. Gọi sang báo cáo tình hình xin ý kiến chỉ đạo. Và thế là có số của bạn Trang, gọi cho bạn ấy, giọng rất là ngọt ngào các đồng chí ạ ;)) Phi xe tập 3 sang nhà bạn Trang và cuối cùng cũng lấy được iphone, lại còn được mẹ chị ấy mang ra một cuốn sổ yêu cầu mình “viết cảm nghĩ” – ghi tên, sdt, cmnd và xác nhận đã lấy iphone lúc 11h trưa ngày 10/7/2010 :)) :))\nLấy xong iphone mừng húm, vì nếu ko lấy dc iphone này thì chiều ko có tiền để lấy iphone kia. Mang iphone lên 160 Hoàng Hoa Thám, đợi và đưa cho bạn Sơn, bạn Sơn mang iphone đổi lấy tiền cho mình, mình cầm tiền đó ra 3 tiệm vàng mới đổi đủ 600e, tiệm thứ 1 hết e, tiệm thứ 2 chỉ có 550, :))\nĐi xe bus 07 ra nội bài, lần đầu tiên vào nhà ga T1, cái nhà ga thổ tả, wifi không vào dc mới điên. Đợi 2 tiếng ở đó cuối cùng cũng lấy được hàng và đi về.\nTrên đường về thì gọi cho bạn Long 9999 mãi ko dc, nhưng mình kiên trì dã man, gọi liên tục luôn :)) cuối cùng cũng có một cái hẹn ở Lê Trọng Tấn để lấy nốt tiền. Xongggggg. Mệt quá. Mỗi em hàng này mình chỉ cá kiếm được 20e thôi, tại giá bạn e cứ tăng như điên ấy :(( mình đúng là ko có dáng buôn hàng rồi 🙁\nps: cũng may Thái Hà với Lê Trọng Tấn gần nhà mình, không thì chết\nps2: iphone4 này hộp nhỏ, hàng về toàn nguyên xi, chưa bóc cả nilon, cầm sướng ;)) nhưng mà chưa unlock dc 😀\nBình luận (2) Gordon — 2010-07-10 12:09\nĐi buôn với ;;)\nadmin — 2010-07-10 12:19\ntìm khách đi, em chỉ ăn 20e thôi còn đâu bác ăn :-” :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/10/chi%E1%BA%BFn-d%E1%BB%8Bch-iphone4/","summary":"\u003cp\u003eHaizzzzzz, một ngày lăn lộn từ sáng tới chiều tối vì mấy em iphone với tiền nong nong tiền.\u003cbr\u003e\nTheo lịch thì mình sang bạn Long lấy 30e + 9.4tr, rồi sang bạn Trang ở Thái Hà lấy một em iphone4, rồi đem em iphone4 đó bán, lấy một đống e, sau đó 3h chiều có mặt ở nội bài, đưa đống e vừa lấy được lúc sáng để đổi lấy một em iphone4 khác vừa bay từ Pháp về. Lịch đẹp như mơ là như thế, nhưng đời thì ko như mơ, sáng gọi cho bạn Long (số đuôi 9999 nhé ;)) ), bạn ấy bảo ko có nhà, trưa bạn ấy về gọi lại rồi mình sang lấy. Ừ thì trưa. Phi sang bên Thái Hà, gọi mãi gọi mãi vào cái số cố định không ai nhấc máy, tập 1 quay về. Phi lung tung tìm xem có cái chi nhanh BIDV nào mở để làm lại cái thẻ ATM mà tất cả đều đóng im ỉm, bực quá quay về nhà ăn sáng uống sữa. Ăn xong nhìn kĩ lại địa chỉ nhà bạn Trang, phi sang, đứng trước số nhà 15, gọi điện, ôi may quá có người nghe máy, anh trai bạn Trang, và anh ấy kiên quyết ko đưa iphone cho mình, vì bạn Trang đang đi chơi, bạn ấy mới từ Pháp về hôm qua, anh trai chưa biết sdt của bạn Trang nên không gọi được, mình thất vọng quay về, gọi sang Pháp mãi không được, vào cửa hàng viettel hỏi thì hóa phải nhắn tin QT ON gửi 133 mới gọi được. Gọi sang báo cáo tình hình xin ý kiến chỉ đạo. Và thế là có số của bạn Trang, gọi cho bạn ấy, giọng rất là ngọt ngào các đồng chí ạ ;)) Phi xe tập 3 sang nhà bạn Trang và cuối cùng cũng lấy được iphone, lại còn được mẹ chị ấy mang ra một cuốn sổ yêu cầu mình “viết cảm nghĩ” – ghi tên, sdt, cmnd và xác nhận đã lấy iphone lúc 11h trưa ngày 10/7/2010 :)) :))\u003cbr\u003e\nLấy xong iphone mừng húm, vì nếu ko lấy dc iphone này thì chiều ko có tiền để lấy iphone kia. Mang iphone lên 160 Hoàng Hoa Thám, đợi và đưa cho bạn Sơn, bạn Sơn mang iphone đổi lấy tiền cho mình, mình cầm tiền đó ra 3 tiệm vàng mới đổi đủ 600e, tiệm thứ 1 hết e, tiệm thứ 2 chỉ có 550, :))\u003cbr\u003e\nĐi xe bus 07 ra nội bài, lần đầu tiên vào nhà ga T1, cái nhà ga thổ tả, wifi không vào dc mới điên. Đợi 2 tiếng ở đó cuối cùng cũng lấy được hàng và đi về.\u003cbr\u003e\nTrên đường về thì gọi cho bạn Long 9999 mãi ko dc, nhưng mình kiên trì dã man, gọi liên tục luôn :)) cuối cùng cũng có một cái hẹn ở Lê Trọng Tấn để lấy nốt tiền. Xongggggg. Mệt quá. Mỗi em hàng này mình chỉ cá kiếm được 20e thôi, tại giá bạn e cứ tăng như điên ấy :(( mình đúng là ko có dáng buôn hàng rồi 🙁\u003cbr\u003e\nps: cũng may Thái Hà với Lê Trọng Tấn gần nhà mình, không thì chết\u003cbr\u003e\nps2: iphone4 này hộp nhỏ, hàng về toàn nguyên xi, chưa bóc cả nilon, cầm sướng ;)) nhưng mà chưa unlock dc 😀\u003c/p\u003e","title":"Chiến dịch iphone4"},{"content":"Thực ra cũng chẳng phải là tự dưng, hôm nay lúc gần về, thì em “Linhmeo siêu phàm” vào hỏi mình tối nay muốn ăn món gì (nghe giống kiểu vợ hỏi chồng ấy nhỉ :P), mình kể ra một lô, nào là phở cuốn (lâu rồi ko ăn), cơm gà rang gừng, cơm cá tuyết (hai món mình hay ăn trưa ở quán gần cty). Xong em Linh kêu là mình toàn chọn những món cầu kì phức tạp, hóa ra là em ấy hỏi món để nấu bữa tối 😡 Trời nóng, tất nhiên là thèm canh, canh ngao, nhưng Linh lại không ăn được ngao sò ốc hến gì cả, tiếc thế, chuyển sang canh thịt chua, cho vài quả sấu vào, thơm và mát lắm 😡 Thèm ghê.\nTừ hồi sang đây làm, hơn 1 tháng rồi, hầu như mình chả nấu nướng gì, toàn đi ăn linh tinh, hôm nào về nhà ăn cơm thì cũng phải 6h30, 7h, toàn là chú Hứa về trước và nấu rồi, mình chỉ việc đi tắm và làm nốt một ít, ăn cơm rồi rửa bát 😀\n…viết từ hôm nảo hôm nào, đang viết thì bị việc gì đó ngắt mạch, save draft, giờ quên béng, thôi cứ ném lên :D…\nBình luận (4) Gordon — 2010-07-11 23:37\nThế rồi sao nữa 😕\nkính cường lực — 2010-07-15 15:40\nchắc là nhịn đói luôn\ntrannhatcong — 2010-07-22 06:38\nnhất định là vì meo thích anh nên ms hỏi thế đây mà, thế xong anh có được ăn cơm meox nấu ko thế ;;) ;))\nadmin — 2010-07-22 10:28\nbạn thật là giàu trí tưởng tượng đấy bạn Công ạ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/10/t%E1%BB%B1-d%C6%B0ng-l%E1%BA%A1i-them-n%E1%BA%A5u-an/","summary":"\u003cp\u003eThực ra cũng chẳng phải là tự dưng, hôm nay lúc gần về, thì em “Linhmeo siêu phàm” vào hỏi mình tối nay muốn ăn món gì (nghe giống kiểu vợ hỏi chồng ấy nhỉ :P), mình kể ra một lô, nào là phở cuốn (lâu rồi ko ăn), cơm gà rang gừng, cơm cá tuyết (hai món mình hay ăn trưa ở quán gần cty). Xong em Linh kêu là mình toàn chọn những món cầu kì phức tạp, hóa ra là em ấy hỏi món để nấu bữa tối 😡 Trời nóng, tất nhiên là thèm canh, canh ngao, nhưng Linh lại không ăn được ngao sò ốc hến gì cả, tiếc thế, chuyển sang canh thịt chua, cho vài quả sấu vào, thơm và mát lắm 😡 Thèm ghê.\u003cbr\u003e\nTừ hồi sang đây làm, hơn 1 tháng rồi, hầu như mình chả nấu nướng gì, toàn đi ăn linh tinh, hôm nào về nhà ăn cơm thì cũng phải 6h30, 7h, toàn là chú Hứa về trước và nấu rồi, mình chỉ việc đi tắm và làm nốt một ít, ăn cơm rồi rửa bát 😀\u003cbr\u003e\n…viết từ hôm nảo hôm nào, đang viết thì bị việc gì đó ngắt mạch, save draft, giờ quên béng, thôi cứ ném lên :D…\u003c/p\u003e","title":"Tự dưng lại thèm nấu ăn"},{"content":"Tình hình là sau bạn VNPT, tới lượt bạn FPT và bạn Viettel quyết tâm tổng lực chặn facebook. Mình hnay ra quán dùng wifi, hình như các quán cafe toàn sử dụng FPT, vì vẫn thấy vào được, hoặc dùng https là vào được. Còn bạn Viettel thì với quyết tâm cao độ chưa từng có, chặn hết các đường, tất nhiên dùng proxy thì vẫn lọt qua được, nhưng mà tìm proxy thì cũng :-s\nCác bạn biết sao có vụ chặn khủng này không, VNPT ra mạng xã hội GO, VIETTEL sắp ra mạng xã hội KUNKUN, nghe nói FPT cũng có mạng xã hội, thế thì chặn facebook là chuẩn ko cần chỉnh rồi còn gì 😐 Sáng nay tuy mình và dc fb, nhưng mọi người bị chặn, rất ít cập nhật status, ảnh iếc, buồn lắm, rồi tất cả cũng sẽ bỏ hết mà thôi, rồi chúng ta cũng giống như TRiều Tiên, Trung Quốc, CuBa thôi :((\nNgười nông dân phải làm sao bây giờ 🙁\nBình luận (4) WaNo@wanoblog.tk — 2010-07-04 07:39\nQuyền lực nằm ở đấy … Rồi sẽ có những lối đi riêng … Hãy đợi đấy … ha ha\nMisao — 2010-07-04 10:22\nHix, công nhận là đợt này Viettel đã theo chân VNPT rồi. 🙁\nnguyentrung167 — 2010-07-08 15:10\nhichic, lại có những kẻ thừa nước đục thả câu…. FB ko biết còn duy trì ở VN được bao lâu… hcihic\ndactien — 2010-07-09 17:29\nmọi người chỉ cần dùng freegate là vào được bình thường mà !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/07/03/cac-b%E1%BA%A1n-qua-quy%E1%BA%BFt-tam/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là sau bạn VNPT, tới lượt bạn FPT và bạn Viettel quyết tâm tổng lực chặn facebook. Mình hnay ra quán dùng wifi, hình như các quán cafe toàn sử dụng FPT, vì vẫn thấy vào được, hoặc dùng https là vào được. Còn bạn Viettel thì với quyết tâm cao độ chưa từng có, chặn hết các đường, tất nhiên dùng proxy thì vẫn lọt qua được, nhưng mà tìm proxy thì cũng :-s\u003cbr\u003e\nCác bạn biết sao có vụ chặn khủng này không, VNPT ra mạng xã hội GO, VIETTEL sắp ra mạng xã hội KUNKUN, nghe nói FPT cũng có mạng xã hội, thế thì chặn facebook là chuẩn ko cần chỉnh rồi còn gì 😐 Sáng nay tuy mình và dc fb, nhưng mọi người bị chặn, rất ít cập nhật status, ảnh iếc, buồn lắm, rồi tất cả cũng sẽ bỏ hết mà thôi, rồi chúng ta cũng giống như TRiều Tiên, Trung Quốc, CuBa thôi :((\u003cbr\u003e\nNgười nông dân phải làm sao bây giờ 🙁\u003c/p\u003e","title":"Các bạn quá quyết tâm"},{"content":"Ví dụ với bức ảnh này, sẽ có link là http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs492.ash1/26870_411861338754_503103754_5362398_6008545_n.jpg\nBạn lấy phần số thứ 3 trong tên ảnh, là 503103754, đó chính là id của profile, vậy ta có link\nném vào http://www.facebook.com/profile.php?id=503103754\nVào xem cả bộ ảnh đi nhé ;)) :))\nBình luận (4) doaitran — 2010-07-01 06:51\nThủ thuật hay kinh khủng, nhưng vào thì ko có ảnh đồng chí ơi. Đồng chí có save ảnh về thì share đi nào ;))\ndoaitran — 2010-07-01 06:53\nPS: Nếu ko có cái ảnh kia thì ko có cụm tử “hay kinh khủng” đâu nhé ;))\nmanh duy — 2010-08-02 09:39\nnhìn em bên người ta mà lòng như đứt ra chỉ muốn thời gian qua em chia xa người ấy cho tôi lấy được em\nvẫn biết tình đơn phương là đau là khổ tình đơn phương là khổ là đau giá như ta đừng có gặp nhau thì chắc không phải đau phải khổ mà cũng chẳng phải khổ phải đau\nmanh duy — 2010-08-02 09:41\nmuốn tìm bạn gái cho cuộc đời thoải mái hehe có ai muốn tìm bạn trai thì liên hệ với mình mail là manhduy14220\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/06/30/t%E1%BB%AB-%E1%BA%A3nh-tim-ra-d%E1%BB%8Ba-ch%E1%BB%89-faebook/","summary":"\u003cp\u003eVí dụ với bức ảnh này, sẽ có link là \u003ca href=\"http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs492.ash1/26870\"\u003ehttp://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs492.ash1/26870\u003c/a\u003e_411861338754_503103754_5362398_6008545_n.jpg\u003cbr\u003e\nBạn lấy phần số thứ 3 trong tên ảnh, là 503103754, đó chính là id của profile, vậy ta có link\u003cbr\u003e\nném vào \u003ca href=\"http://www.facebook.com/profile.php?id=503103754\"\u003ehttp://www.facebook.com/profile.php?id=503103754\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nVào xem cả bộ ảnh đi nhé ;)) :))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.doaitran.net\"\u003edoaitran\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-07-01 06:51\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThủ thuật hay kinh khủng, nhưng vào thì ko có ảnh đồng chí ơi. Đồng chí có save ảnh về thì share đi nào ;))\u003c/p\u003e","title":"Từ ảnh tìm ra địa chỉ faebook"},{"content":"Tình cờ quen-biết một em rất xinh đẹp hay ho.\nbắt nguồn từ topic xkcn – một topic siêu nổi tiếng của UDS :)) – mình thấy ảnh của em ấy, và ảnh link từ facebook thì có thể dễ dàng tìm ra profile 😀 Rất may là em ấy ko để ảnh ở private, chứ ko thì mình đã té ko phải nghĩ rồi (mỗi ngày xkcn có thêm vài chục tới cả trăm ảnh mới, hơi đâu mà tìm profile các em ấy được).\nXem thêm mấy cái, thì quyết định nhấn Send add request. Vu vơ thôi, vì nhìn ảnh cũng có cảm giác em ấy kiêu kiêu, khó làm quen cho mà xem. Nhưng rất bất ngờ là khoảng 10p sau đã thấy em ấy accept. Mình liền vào viết vài dòng hỏi thăm, rồi lỡ tay khai là ảnh em có ở xkcn của uds. Kết quả là mình lĩnh nhiệm vụ vào xóa link tới fb của em ấy, và nhờ mod xóa ảnh của em ấy ở một số post ko phải của mình. Tiếc quá :”\u0026gt; Xinh mà 😛\nEm ấy rất trắng, nhỏ nhắn xinh xắn. Đặc biệt là có đôi môi và nụ cười cực kì ấn tượng. Nhìn có cảm giác kiêu sa khó gần. Nhưng khi cười thì rất dễ thương luôn, nhiều ảnh nhìn rất hóm hỉnh vui tính. Xem ảnh mà có cảm giác rất vui 😀 Còn những ảnh không cười thì … cực kì hấp dẫn luôn, môi không cười mà như cười, nói chung là đẹp như hoa.\nNói chung cũng rất lịch sự thân thiện dễ mến. Không quá xa cách và càng không quá dễ dàng 😀\nMình đã hỏi nhưng em ấy là anh viết 1 bài về em trên blog nhé nhưng em ấy không đồng ý, dù sao em ấy có giết mình mình cũng phải viết bài này :)) (vì mình biết em ấy sẽ không giết đâu :P)\nBình luận (4) Gordon — 2010-06-27 11:36\nLink facebook đâu ? :-“\nKun Nabi — 2010-06-28 13:56\nAnh là thằng họ Sở :(( Đã bảo là hem được viết về em rồi mà :-w\ndoaitran — 2010-06-28 16:02\nẢnh đâu? Thêm ảnh đi :-“\nMiso — 2010-06-30 02:44\nỚ ờ bác ơi link facebook em ý là gì? \u0026lt;:-p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/06/27/tinh-c%E1%BB%9D-hay-ho/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ quen-biết một em rất xinh đẹp hay ho.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebắt nguồn từ topic xkcn – một topic siêu nổi tiếng của UDS :)) – mình thấy ảnh của em ấy, và ảnh link từ facebook thì có thể dễ dàng tìm ra profile 😀 Rất may là em ấy ko để ảnh ở private, chứ ko thì mình đã té ko phải nghĩ rồi (mỗi ngày xkcn có thêm vài chục tới cả trăm ảnh mới, hơi đâu mà tìm profile các em ấy được).\u003cbr\u003e\nXem thêm mấy cái, thì quyết định nhấn Send add request. Vu vơ thôi, vì nhìn ảnh cũng có cảm giác em ấy kiêu kiêu, khó làm quen cho mà xem. Nhưng rất bất ngờ là khoảng 10p sau đã thấy em ấy accept. Mình liền vào viết vài dòng hỏi thăm, rồi lỡ tay khai là ảnh em có ở xkcn của uds. Kết quả là mình lĩnh nhiệm vụ vào xóa link tới fb của em ấy, và nhờ mod xóa ảnh của em ấy ở một số post ko phải của mình. Tiếc quá :”\u0026gt; Xinh mà 😛\u003cbr\u003e\nEm ấy rất trắng, nhỏ nhắn xinh xắn. Đặc biệt là có đôi môi và nụ cười cực kì ấn tượng. Nhìn có cảm giác kiêu sa khó gần. Nhưng khi cười thì rất dễ thương luôn, nhiều ảnh nhìn rất hóm hỉnh vui tính. Xem ảnh mà có cảm giác rất vui 😀 Còn những ảnh không cười thì … cực kì hấp dẫn luôn, môi không cười mà như cười, nói chung là đẹp như hoa.\u003cbr\u003e\nNói chung cũng rất lịch sự thân thiện dễ mến. Không quá xa cách và càng không quá dễ dàng 😀\u003cbr\u003e\nMình đã hỏi nhưng em ấy là anh viết 1 bài về em trên blog nhé nhưng em ấy không đồng ý, dù sao em ấy có giết mình mình cũng phải viết bài này :)) (vì mình biết em ấy sẽ không giết đâu :P)\u003c/p\u003e","title":"Tình cờ hay ho"},{"content":"Từ hồi sang vịt teo làm việc mệt quá và lại ko có mạng, thành thử blog mốc meo 😀 Hôm nay nhân dịp đưa thằng em họ đi khám mắt, 11h mới vào bệnh viện, bị đuổi ra vì hết giờ /:) Chạy ra 28 Đại Cồ Việt ngồi uống nước tranh thủ viết vài dòng.\ncục pin của em 8800 tự nhiên die, căn bản sim 309 viettel của mình hết tiền, hồi trước thì có 2 máy đt nhưng đem xuống viện đưa bà ngoại dùng cái máy cũ rồi, thành ra giờ còn mỗi một máy, thay sim ra vào cứ liên tục, sáng nay lắp sim vào, lắp pin vào, thấy máy báo biểu tượng cục pin xong gạch chéo :-ss mình cứ tưởng hết pin, hộc tốc xuống hn, xong lấy sạc sạc, vẫn thấy nguyễn y vẫn. Hùng hục phi ra 105 Tây Sơn, cửa hàng didong365 hồi mình mua em BB này để bảo hành đổi pin, nhưng đóng cửa im im, thôi rồi, đổi địa điểm rồi, nói chung là mình đành phải vào một cửa hàng BlackBerry gần đó, mua tạm một viên pin khác giá 200k, sau khi đón thằng ku em xong, tìm dc địa chỉ mới của bạn didong365, phi ra đó đổi pin khác và dán cái màn hình, anh Hưng rất tận tình chu đáo, ngon ;)) Vậy là giờ có 2 cục pin 😀 Haiz. Nhân tiện nói về pin của 88, lúc mình hỏi có pin nào xịn hơn pin 200k ko, thì em ở cửa hàng bảo có một viên 350k, hỏi dùng dc mấy ngày, thì em ấy bảo nếu ko online chat chit nhiều thì dùng dc 3 ngày, :-j thế thì khác gì pin 200k mình đang dùng đâu. Mà pin cũng ko sần nữa, thế mà dám lừa mình 350k :-j\n… từ từ update tiếp, đi đã\nupdate: đại loại là một ngày mệt mỏi và đen đủi, chả dc cái vẹo gì, ngoài mất tiền, tuy nhiên, vẫn phải cố mà nhìn vào mấy điều nhỏ nhặt mà cười nhạt vậy, ko thì chết mất. yahyah ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/06/20/vai-dong-linh-tinh/","summary":"\u003cp\u003eTừ hồi sang vịt teo làm việc mệt quá và lại ko có mạng, thành thử blog mốc meo 😀 Hôm nay nhân dịp đưa thằng em họ đi khám mắt, 11h mới vào bệnh viện, bị đuổi ra vì hết giờ /:) Chạy ra 28 Đại Cồ Việt ngồi uống nước tranh thủ viết vài dòng.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003ecục pin của em 8800 tự nhiên die, căn bản sim 309 viettel của mình hết tiền, hồi trước thì có 2 máy đt nhưng đem xuống viện đưa bà ngoại dùng cái máy cũ rồi, thành ra giờ còn mỗi một máy, thay sim ra vào cứ liên tục, sáng nay lắp sim vào, lắp pin vào, thấy máy báo biểu tượng cục pin xong gạch chéo :-ss mình cứ tưởng hết pin, hộc tốc xuống hn, xong lấy sạc sạc, vẫn thấy nguyễn y vẫn. Hùng hục phi ra 105 Tây Sơn, cửa hàng didong365 hồi mình mua em BB này để bảo hành đổi pin, nhưng đóng cửa im im, thôi rồi, đổi địa điểm rồi, nói chung là mình đành phải vào một cửa hàng BlackBerry gần đó, mua tạm một viên pin khác giá 200k, sau khi đón thằng ku em xong, tìm dc địa chỉ mới của bạn didong365, phi ra đó đổi pin khác và dán cái màn hình, anh Hưng rất tận tình chu đáo, ngon ;)) Vậy là giờ có 2 cục pin 😀 Haiz. Nhân tiện nói về pin của 88, lúc mình hỏi có pin nào xịn hơn pin 200k ko, thì em ở cửa hàng bảo có một viên 350k, hỏi dùng dc mấy ngày, thì em ấy bảo nếu ko online chat chit nhiều thì dùng dc 3 ngày, :-j thế thì khác gì pin 200k mình đang dùng đâu. Mà pin cũng ko sần nữa, thế mà dám lừa mình 350k :-j\u003cbr\u003e\n… từ từ update tiếp, đi đã\u003cbr\u003e\nupdate: đại loại là một ngày mệt mỏi và đen đủi, chả dc cái vẹo gì, ngoài mất tiền, tuy nhiên, vẫn phải cố mà nhìn vào mấy điều nhỏ nhặt mà cười nhạt vậy, ko thì chết mất. yahyah\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Vài dòng linh tinh"},{"content":"Đang ngồi ở viettel, mạng không có, chính xác là chỉ có lan, bị khóa internet. Không có việc gì làm, đành mở word ra gõ nhật kí /:)\nĐang dung win7, giờ phải dung xp, bực mình ghê gớm :))\nĂn cơm trưa vất vả xa xôi : (( lại còn đắt đỏ, trưa nay đi ăn, đợi mãi, đợi mãi, hơn 30p mới có cơm ăn, ăn xong lại còn bị đắt, 70k hai thằng /:) Nhưng được hứa hẹn là khi vào chính thức sẽ được 550k tiền ăn trưa vào 200k tiền điện thoại hàng tháng, hấp dẫn nhỉ :D:D\nPhần mềm đầu tiên mình viết khi vào viettel sẽ là phần mềm chat trong lan : )) khổ thế đấy, không biết mình sẽ chịu được cảnh không có mạng trong bao lâu đây :||\nTuyết hâm vừa ra dọa dẫm, là các chị bảo sao lại rủ mình vào viettel đúng lúc “lộn xộn” thế này, Tuyết bảo là các chị trong vt cũng đang chán vì lương kinh doanh giảm, đang có tin đồn phải đi làm thứ 7, rồi cắt/giảm thưởng quý. Blab la. Huhuhu. Trong khi phòng nhân sự thì vẫn chém gió là “năm ngoái thu nhập trung bình của trung tâm phần mềm là 18tr/thang, năm nay phấn đấu 20tr/thang”, thu nhập đã bao gồm thưởng các loại 😀 Kiểu “thu nhập trung bình” chắc là kiểu “một người ăn một con gà, một người nhịn đói, trung bình mỗi người ăn nửa con gà”\nAh có một chuyện vô cùng kì cục bí ẩn với cái điện thoại của mình, chả là hôm qua, mình say li bì không biết gì, lúc mà còn đủ tỉnh thì gọi cho mẹ và gọi cho Ngân 😀 Sau đó thì không biết tại sao cái điện thoại có thể ở trên tầng 3 được 😀 Và điều kì lạ là sim bị lắp ngược  Máy bị reset về như lúc mới mua, tức là không có danh bạ, không có tí tin nhắn nào : (( thật kinh khủng Xong lại có một biểu tượng mới là “Web Link: X-top for Themes”, mà máy mình có đặt password, vậy là sao là sao là sao\nStarteam\nĐược cấp tài khoản starteam, xem một đống tài liệu, và hiểu rằng mình sẽ được nghiên cứu về Oracle, sẽ thành guru về database =)), jsp\nps: copy từ word ra blog : ))\nBình luận (3) Gordon — 2010-06-01 13:56\nTrong cơn say có rất nhiều điều lạ xảy ra ;))\nMisao — 2010-06-02 12:40\nLương nhân viên mới của VT, phòng dự án, khoảng 18t/ tháng là có thật đấy bác ạ. 🙂 Cái đó em đảm bảo. Hehe.\nphương dung — 2010-06-19 14:08\nah ha, dạo chơi trong tâm tưởng trong giờ làm việc nhé. Em thấy phải đưa điều này vào bộ luật lao động thôi. =.=”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/06/01/nh%E1%BA%ADt-ki-offline/","summary":"\u003cp\u003eĐang ngồi ở viettel, mạng không có, chính xác là chỉ có lan, bị khóa internet. Không có việc gì làm, đành mở word ra gõ nhật kí /:)\u003cbr\u003e\nĐang dung win7, giờ phải dung xp, bực mình ghê gớm :))\u003cbr\u003e\nĂn cơm trưa vất vả xa xôi : (( lại còn đắt đỏ, trưa nay đi ăn, đợi mãi, đợi mãi, hơn 30p mới có cơm ăn, ăn xong lại còn bị đắt, 70k hai thằng /:) Nhưng được hứa hẹn là khi vào chính thức sẽ được 550k tiền ăn trưa vào 200k tiền điện thoại hàng tháng, hấp dẫn nhỉ :D:D\u003cbr\u003e\nPhần mềm đầu tiên mình viết khi vào viettel sẽ là phần mềm chat trong lan : )) khổ thế đấy, không biết mình sẽ chịu được cảnh không có mạng trong bao lâu đây :||\u003cbr\u003e\nTuyết hâm vừa ra dọa dẫm, là các chị bảo sao lại rủ mình vào viettel đúng lúc “lộn xộn” thế này, Tuyết bảo là các chị trong vt cũng đang chán vì lương kinh doanh giảm, đang có tin đồn phải đi làm thứ 7, rồi cắt/giảm thưởng quý. Blab la. Huhuhu. Trong khi phòng nhân sự thì vẫn chém gió là “năm ngoái thu nhập trung bình của trung tâm phần mềm là 18tr/thang, năm nay phấn đấu 20tr/thang”, thu nhập đã bao gồm thưởng các loại 😀 Kiểu “thu nhập trung bình” chắc là kiểu “một người ăn một con gà, một người nhịn đói, trung bình mỗi người ăn nửa con gà”\u003cbr\u003e\nAh có một chuyện vô cùng kì cục bí ẩn với cái điện thoại của mình, chả là hôm qua, mình say li bì không biết gì, lúc mà còn đủ tỉnh thì gọi cho mẹ và gọi cho Ngân 😀 Sau đó thì không biết tại sao cái điện thoại có thể ở trên tầng 3 được 😀 Và điều kì lạ là sim bị lắp ngược  Máy bị reset về như lúc mới mua, tức là không có danh bạ, không có tí tin nhắn nào : (( thật kinh khủng Xong lại có một biểu tượng mới là “Web Link: X-top for Themes”, mà máy mình có đặt password, vậy là sao là sao là sao\u003cbr\u003e\nStarteam\u003cbr\u003e\nĐược cấp tài khoản starteam, xem một đống tài liệu, và hiểu rằng mình sẽ được nghiên cứu về Oracle, sẽ thành guru về database =)), jsp\u003cbr\u003e\nps: copy từ word ra blog : ))\u003c/p\u003e","title":"Nhật kí offline"},{"content":"Ngày cuối cùng ngồi ở ISDS, 31/05/2010 😀 Ngày mai 1/6 mình sẽ sang Viettel, cũng như hồi từ VNComputing sang ISDS, nghỉ bên này phát sang luôn bên kia, không nghỉ ngày nào, không có buffer bộ đệm chi hết /:) haizz\nHí hửng sang vịt teo với hi vọng dạt dào là được nghỉ thứ 7 cả ngày, ai dè chưa kịp sang đã có tin là sắp tới sẽ phải làm cả ngày thứ 7, cả ngày chứ không phải chỉ riêng buổi sáng 😐 Đúng là chơi xỏ mình\nCông việc mới, thử thách mới, cuộc sống mới? Sẽ đi khỏi nhà từ 7h sáng và về nhà sau 7h tối? Thế thì chẳng thể nào mà về sớm nấu cơm ăn cơm với chú Hứa được rồi 🙂\nAy Ay fighting! cố nhên! keke\nPS: ngày cuối cùng còn là admin megashare.vn, hết hôm nay là không còn quyền hành gì nữa rồi /:) Thực ra mang tiếng là admin, kiểu là đầu sai thôi, “cho file này vào cache cho em/tao/tớ với”, “sao file lại not found thế này”, “sao megashare của mày tốc độ lởm vd thế”… :)) :))\nBình luận (7) Nga Hồ — 2010-05-31 05:18\nHôm nay là ngày cuối của bạn Phí, cũng là ngày cuối của tớ, chỉ khác là bạn Phí mai vào VT còn tớ về quê :)). Chúc bạn Phí thành công 😡\nadmin — 2010-05-31 05:58\nơ ơ, Nga về quê làm việc à 🙁 không ở HN với anh em nữa à 🙁 buồn thế\nps: về quê ở gần bố mẹ, sướng nhé 😡 😀\nMun — 2010-05-31 13:09\nChúc mừng anh. New way, new hope anh Mèo ak 🙂\ndoaitran — 2010-05-31 13:25\nbạn Nga về quê lấy chồng xong lại lên HN với ae đấy :))\nNga Hồ — 2010-05-31 17:31\nHehe, tớ về quê, chưa biết bao giờ trở lại :”\u0026gt;\nteddy — 2010-06-01 05:31\nChú bỏ anh Phong anh Giang à \u0026gt;.\u0026lt;\nadmin — 2010-06-01 11:00\n@teddy: không anh ạ, bỏ đâu, thi thoảng vẫn phải về làm vài shot anh ạ ;))\n@Mun: cám ơn em nhé 😡\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/31/the-last-day/","summary":"\u003cp\u003eNgày cuối cùng ngồi ở ISDS, 31/05/2010 😀 Ngày mai 1/6 mình sẽ sang Viettel, cũng như hồi từ VNComputing sang ISDS, nghỉ bên này phát sang luôn bên kia, không nghỉ ngày nào, không có buffer bộ đệm chi hết /:) haizz\u003cbr\u003e\nHí hửng sang vịt teo với hi vọng dạt dào là được nghỉ thứ 7 cả ngày, ai dè chưa kịp sang đã có tin là sắp tới sẽ phải làm cả ngày thứ 7, cả ngày chứ không phải chỉ riêng buổi sáng 😐 Đúng là chơi xỏ mình\u003cbr\u003e\nCông việc mới, thử thách mới, cuộc sống mới? Sẽ đi khỏi nhà từ 7h sáng và về nhà sau 7h tối? Thế thì chẳng thể nào mà về sớm nấu cơm ăn cơm với chú Hứa được rồi 🙂\u003cbr\u003e\nAy Ay fighting! cố nhên! keke\u003cbr\u003e\nPS: ngày cuối cùng còn là admin megashare.vn, hết hôm nay là không còn quyền hành gì nữa rồi /:) Thực ra mang tiếng là admin, kiểu là đầu sai thôi, “cho file này vào cache cho em/tao/tớ với”, “sao file lại not found thế này”, “sao megashare của mày tốc độ lởm vd thế”… :)) :))\u003c/p\u003e","title":"The last day"},{"content":"Bình thường thì sáng thứ 7 đi làm, nhưng mà tuần này mình nghỉ, vì bạn Dương Lee nhiệt tình mời gọi tới xem bạn ấy bảo vệ ở trường GTVT. Thế là dậy từ 7h15 (so với mọi hôm dậy lúc 8h15 :”\u0026gt;). Sang đón Hà híp, rồi tới trường Giao thông. Bạn Dương đẹp trai phong độ dã man luôn, thật hâm mộ 😀\nSau khi xem bạn ấy bảo vệ – thành công rực rỡ – đi chụp ảnh – ngồi uống nước, mình và Hà híp sang nhà Trung Pig chơi, thăm nó ốm đau thế nào, cũng lâu lắm lắm rồi ko tới thăm bạn bè 😀 Tới thăm xong hẹn chiều đi chơi bóng bàn :)) Nói chung là rất chất chơi, đi cả ngày thứ 7 luôn :”\u0026gt; Vì lúc sau đi ăn trưa với Hà, bún cá ở Nghĩa Tân, Hà nó dẫn mình ra đó, nó gọi cho mình bún cá xong nó ăn gà tần 😐 Thế mới đểu chứ :))\nXong rồi đi uống trà sữa, xì tin chưa, đợi bạn Tùng về quê, đem chìa khóa cho, rồi hai đứa phi sang bảo tàng dân tộc học, ôi, đắt, ko có thẻ sv, thế là mất 25k vé vào cửa. Chụp ảnh, nói chung bảo tàng thì cũng chỉ có từng ấy chỗ, ai cũng chụp hết rồi, mình cũng chỉ chụp lại thôi 😀 Nhưng cũng vui 😀\n4h sang nhà Trung kéo nó đi oánh bóng bàn, tìm mãi ko có, cuối cùng vẫn phải ra ktx giao thông, bàn lởm, vợt lởm. và dù tiến bộ nhiều nhưng chắc là vẫn ko ăn dc bạn Trung xì tin :)) buồn thế /:)\nhttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/\nBình luận (2) DoaiTran — 2010-05-30 05:15\nUống nhiều trà sữa là có nguy cơ “tinh binh” yếu đấy ;))\nadmin — 2010-05-31 03:20\ncả năm tớ uống có 1-2 lần rồi, ko lo đâu :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/29/ngay-th%E1%BB%A9-7-th%E1%BA%A7n-thanh/","summary":"\u003cp\u003eBình thường thì sáng thứ 7 đi làm, nhưng mà tuần này mình nghỉ, vì bạn Dương Lee nhiệt tình mời gọi tới xem bạn ấy bảo vệ ở trường GTVT. Thế là dậy từ 7h15 (so với mọi hôm dậy lúc 8h15 :”\u0026gt;). Sang đón Hà híp, rồi tới trường Giao thông. Bạn Dương đẹp trai phong độ dã man luôn, thật hâm mộ 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSau khi xem bạn ấy bảo vệ – thành công rực rỡ – đi chụp ảnh – ngồi uống nước, mình và Hà híp sang nhà Trung Pig chơi, thăm nó ốm đau thế nào, cũng lâu lắm lắm rồi ko tới thăm bạn bè 😀 Tới thăm xong hẹn chiều đi chơi bóng bàn :)) Nói chung là rất chất chơi, đi cả ngày thứ 7 luôn :”\u0026gt; Vì lúc sau đi ăn trưa với Hà, bún cá ở Nghĩa Tân, Hà nó dẫn mình ra đó, nó gọi cho mình bún cá xong nó ăn gà tần 😐 Thế mới đểu chứ :))\u003cbr\u003e\nXong rồi đi uống trà sữa, xì tin chưa, đợi bạn Tùng về quê, đem chìa khóa cho, rồi hai đứa phi sang bảo tàng dân tộc học, ôi, đắt, ko có thẻ sv, thế là mất 25k vé vào cửa. Chụp ảnh, nói chung bảo tàng thì cũng chỉ có từng ấy chỗ, ai cũng chụp hết rồi, mình cũng chỉ chụp lại thôi 😀 Nhưng cũng vui 😀\u003cbr\u003e\n4h sang nhà Trung kéo nó đi oánh bóng bàn, tìm mãi ko có, cuối cùng vẫn phải ra ktx giao thông, bàn lởm, vợt lởm. và dù tiến bộ nhiều nhưng chắc là vẫn ko ăn dc bạn Trung xì tin :)) buồn thế /:)\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ 7 thần thánh"},{"content":" Đàn ông nên biết\n– Chơi một môn thể thao\n– Chơi một loại nhạc cụ\n– Thuộc vài bài thơ hay\n– Mỗi tháng đọc một cuốn sách\n– Đọc báo chí hàng ngày\n– Tửu lượng tốt\n– Biết chơi điện tử\n– Có khả năng hội họa\n– Đã từng cá độ bóng đá\n– Tự tin\n– Thoải mái không chấp vặt\n– Mưu toan việc lớn, không nề hà việc nhỏ\nvia f69-ttvnol\n– Chơi một loại nhạc cụ: sẽ học guitar\n– Thuộc vài bài thơ hay: sẽ học thuộc vài bài thơ\n– Đã từng cá độ bóng đá: sẽ cá độ vài trận :-“\nBình luận (7) doaitran — 2010-05-27 05:30\nĐàn ông phải tự biết mình cần gì, ko cần người khác nói ra. 🙂\ndoaitran — 2010-05-27 05:31\nawaiting moderation. -\u0026gt; ghét thế cơ chứ \u0026gt;_\u0026lt;\nadmin — 2010-05-27 07:42\nlàm gì nóng thế ;))\nGordon — 2010-05-27 10:54\nChỉ có thế thôi à :-“\nadmin — 2010-05-27 11:53\nnên biết thế thôi, còn có những cái thì “cần phải” biết :))\nCute Xinh — 2010-05-27 16:54\nhehe, nên biết thôi , chứ tớ chỉ được vài thứ mà cậu đã nêu :D, chủ yếu là khả năng kua gái thì dành lắm. Hehe\nMisao — 2010-05-27 17:39\n– Đã từng cá độ bóng đá: Không thích bóng đá. Không cá độ vì không biết gì mà cá. :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/27/dan-ong-nen-bi%E1%BA%BFt/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eĐàn ông nên biết\u003cbr\u003e\n– Chơi một môn thể thao\u003cbr\u003e\n– Chơi một loại nhạc cụ\u003cbr\u003e\n– Thuộc vài bài thơ hay\u003cbr\u003e\n– Mỗi tháng đọc một cuốn sách\u003cbr\u003e\n– Đọc báo chí hàng ngày\u003cbr\u003e\n– Tửu lượng tốt\u003cbr\u003e\n– Biết chơi điện tử\u003cbr\u003e\n– Có khả năng hội họa\u003cbr\u003e\n– Đã từng cá độ bóng đá\u003cbr\u003e\n– Tự tin\u003cbr\u003e\n– Thoải mái không chấp vặt\u003cbr\u003e\n– Mưu toan việc lớn, không nề hà việc nhỏ\u003cbr\u003e\nvia f69-ttvnol\u003c/p\u003e","title":"Đàn ông nên biết"},{"content":"Iphone 3Gs 16G, mới 100%, xách tay từ Pháp về, chưa unlock. Đang chờ hệ điều hành bản 4 rồi mới unlock\nBán hộ vợ chồng ku em họ\nRổ giá: 10tr (hoặc có thể thay đổi tùy theo tỉ giá EURO :P)\nLiên hệ:\nY!M: phi.hongthai\nhoặc 0987 024488\nGặp Thai mều :)) 😛 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/25/iphone-3gs-16g/","summary":"\u003cp\u003eIphone 3Gs 16G, mới 100%, xách tay từ Pháp về, chưa unlock. Đang chờ hệ điều hành bản 4 rồi mới unlock\u003cbr\u003e\nBán hộ \u003ca href=\"http://thaimeo.info/blog/2010/05/24/dam-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-em-h%E1%BB%8D/\"\u003evợ chồng ku em họ\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nRổ giá: 10tr (hoặc có thể thay đổi tùy theo tỉ giá EURO :P)\u003cbr\u003e\nLiên hệ:\u003cbr\u003e\nY!M: phi.hongthai\u003cbr\u003e\nhoặc 0987 024488\u003cbr\u003e\nGặp Thai mều :)) 😛 😀\u003c/p\u003e","title":"iphone 3gs 16G"},{"content":"Thứ 7, lóc cóc về Hải Dương, trời nắng nóng, đi đường mệt phờ luôn. Căn bản là có một cái đám cưới.\nĐám cưới của thằng em sinh năm 84, con của cô ruột :D, thằng ku này cưới lần này là lần thứ 3 – nhưng ko phải lấy 3 vợ :)) Đơn giản vì đám cưới dc tổ chức 3 lần: 1 lần ở Pháp – nơi hai vợ chồng đang học tập và làm việc. Một lần ở Sài Gòn – nhà gái, và lần thứ 3 là ở nhà trai – Hải Dương.\nHồi đầu chú Hứa bảo sẽ dựng rạp ở nhà, để bà con nội ngoại ở quê ra chơi, chứ tổ chức ở nhà hàng khách sạn sợ mọi người ngại, sau đó mấy hôm vừa rồi nắng, chú kêu sẽ đưa ra nhà hàng thôi cho mát, dựng rạp nắng nóng ko chiụ được. Thế là lúc từ HN về, mình hí hửng là tổ chức ở nhà hàng, định bụng sẽ ăn mặc chỉn chu cầm máy ảnh đi chụp tạch tạch. Ai dè về HD thấy cái rạp to đùng trước cửa nhà chú Hứa 😐 Thôi xong.\n55 mâm mời khách, đội nấu cỗ bưng bê ko xuể, thế là mình – vẫn ăn mặc rất đẹp zai lịch sự nhưng thay vì rảnh rang đi chụp ảnh thì phải cong mông bưng bê cho khách. Căn bản mỗi mâm tận 12 món 😐 😐 Bưng biếc phờ râu luôn :))\nSau khi khách khứa về hết, hơn 1h mới có thêm 5 mâm cỗ đễ đội ngũ con cháu ăn chống đói, chống đói thôi, chứ lúc đó mệt vật ra, ăn chẳng thấy ngon gì cả.\nSau này mình cưới chắc (chắn) là tổ chức ở nhà hàng – khách sạn cho nhàn thôi, không thì vất vả mệt mỏi lắm :-s Như kiểu đám cưới anh Nam, tổ chức ở Vạn Hoa club, trang trọng, lịch sự, hoành tráng 😡 hí hí\nAh nói thêm là lúc sau ngồi hóng hớt, thì thấy rằng cỗ ở Hải Dương rất rẻ, mâm cỗ gồm 12 món, cá quả hấp bọc giấy bạc, tôm rán (tôm hơi bị to), thịt gà (ta), súp gà khai vị, bánh bao rán, thịt bò sốt, xôi, canh dọc mùng tôm nõn, ngọn su su luộc (hoặc xào :-??), mực xào, còn hai món nữa ko nhớ luôn :”\u0026gt; Bưởi tráng miệng ko biết có phải là một món ko 😛 Mình lúc đầu đoán phải hơn triệu một mâm, ai dè có 680k, rẻ ghê luôn 😀 Mà ngon 😀\nĐây là ảnh cưới ở Pháp và Hà Lan, cô dâu Sài Gòn giọng dễ thương cực luôn 😡 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/24/dam-c%C6%B0%E1%BB%9Bi-em-h%E1%BB%8D/","summary":"\u003cp\u003eThứ 7, lóc cóc về Hải Dương, trời nắng nóng, đi đường mệt phờ luôn. Căn bản là có một cái đám cưới.\u003cbr\u003e\nĐám cưới của thằng em sinh năm 84, con của cô ruột :D, thằng ku này cưới lần này là lần thứ 3 – nhưng ko phải lấy 3 vợ :)) Đơn giản vì đám cưới dc tổ chức 3 lần: 1 lần ở Pháp – nơi hai vợ chồng đang học tập và làm việc. Một lần ở Sài Gòn – nhà gái, và lần thứ 3 là ở nhà trai – Hải Dương.\u003cbr\u003e\nHồi đầu chú Hứa bảo sẽ dựng rạp ở nhà, để bà con nội ngoại ở quê ra chơi, chứ tổ chức ở nhà hàng khách sạn sợ mọi người ngại, sau đó mấy hôm vừa rồi nắng, chú kêu sẽ đưa ra nhà hàng thôi cho mát, dựng rạp nắng nóng ko chiụ được. Thế là lúc từ HN về, mình hí hửng là tổ chức ở nhà hàng, định bụng sẽ ăn mặc chỉn chu cầm máy ảnh đi chụp tạch tạch. Ai dè về HD thấy cái rạp to đùng trước cửa nhà chú Hứa 😐 Thôi xong.\u003cbr\u003e\n55 mâm mời khách, đội nấu cỗ bưng bê ko xuể, thế là mình – vẫn ăn mặc rất đẹp zai lịch sự nhưng thay vì rảnh rang đi chụp ảnh thì phải cong mông bưng bê cho khách. Căn bản mỗi mâm tận 12 món 😐 😐 Bưng biếc phờ râu luôn :))\u003cbr\u003e\nSau khi khách khứa về hết, hơn 1h mới có thêm 5 mâm cỗ đễ đội ngũ con cháu ăn chống đói, chống đói thôi, chứ lúc đó mệt vật ra, ăn chẳng thấy ngon gì cả.\u003cbr\u003e\nSau này mình cưới chắc (chắn) là tổ chức ở nhà hàng – khách sạn cho nhàn thôi, không thì vất vả mệt mỏi lắm :-s Như kiểu đám cưới anh Nam, tổ chức ở Vạn Hoa club, trang trọng, lịch sự, hoành tráng 😡 hí hí\u003cbr\u003e\nAh nói thêm là lúc sau ngồi hóng hớt, thì thấy rằng cỗ ở Hải Dương rất rẻ, mâm cỗ gồm 12 món, cá quả hấp bọc giấy bạc, tôm rán (tôm hơi bị to), thịt gà (ta), súp gà khai vị, bánh bao rán, thịt bò sốt, xôi, canh dọc mùng tôm nõn, ngọn su su luộc (hoặc xào :-??), mực xào, còn hai món nữa ko nhớ luôn :”\u0026gt; Bưởi tráng miệng ko biết có phải là một món ko 😛 Mình lúc đầu đoán phải hơn triệu một mâm, ai dè có 680k, rẻ ghê luôn 😀 Mà ngon 😀\u003c/p\u003e","title":"Đám cưới em họ"},{"content":"Thực ra thì domain (địa chỉ nhà) vẫn thế, tức là cũng không phải là chuyển nhà, thay host chỉ như kiểu là xây lại nhà hoặc là mua nội thất mới cho nhà thôi 😛\nVậy là sau một thời gian bôn ba bên Singapore, ăn nhờ ở đậu server Litespeed của bác Misao siêu phàm em đã phải hạ quyết tâm dời blog về Việt Nam. Thực ra thì em là em cũng chẳng phàn nàn gì về host bên Sing kia đâu, tuy thi thoảng có hơi ghen tị với các bạn đặt blog ở Việt Nam 😛 Căn bản chả hiểu sao, rất nhiều lần gửi link cho bọn bạn, bọn nó kêu là ko vào được blog /:) Như kiểu bị chặn vậy, thế nên hôm nay nhân một ngày Hà Nội nổi dông gió ầm ĩ, em đã chuyển blog về ăn nhở ở đâu trên host của bạn Tú Ún\nBình luận (7) Mun — 2010-05-23 13:26\nHồi trước a gọi a Tú là Tú Ú. Bây giờ gọi là Tú Ún giống e rùi b-) \u0026gt;:)\nMisao — 2010-05-25 16:48\nThật ra server không chặn IP gì đâu mà là do ISP ở VN chặn ip của server. Cho đến nay em mới thấy có một số bạn dùng FPT và VNPT bị, Viettel thì ko bị. Chả hiểu sao nữa. 🙁\nMisao — 2010-05-25 16:52\nẾ sao bác remove blog em ra khỏi blogroll thế? Hix. 🙁\nMisao — 2010-05-25 16:53\nÀ bác cho em quả tên hot quá. Không nhận ra. :))\nadmin — 2010-05-26 01:52\n@Misao: :)) :)) 100.000 unique visitors cơ mà ;))\nah mà cái giao diện này ko có comment theo nhiều tầng 😕 😐 lại phải mó máy rồi\nMisao — 2010-05-26 02:23\nSao bác biết blog em có 100k unique visitors? 🙂 Em cũng không chắc lắm đâu, chỉ thấy trong Google Analytics nó báo thế, còn có chính xác hay không thì em chịu. 😀\nadmin — 2010-05-26 02:27\nThì trong một entry bác khoe thế còn gì 😉\nGoogle Analytics là chính xác rồi ^^\nmegashare.vn một tháng cũng chỉ có khoảng hơn 500.000 unique visitors thôi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/21/chuy%E1%BB%83n-nha/","summary":"\u003cp\u003eThực ra thì domain (địa chỉ nhà) vẫn thế, tức là cũng không phải là chuyển nhà, thay host chỉ như kiểu là xây lại nhà hoặc là mua nội thất mới cho nhà thôi 😛\u003cbr\u003e\nVậy là sau một thời gian bôn ba bên Singapore, ăn nhờ ở đậu server Litespeed của bác \u003ca href=\"http://misaoblog.com/\"\u003eMisao siêu phàm\u003c/a\u003e em đã phải hạ quyết tâm dời blog về Việt Nam. Thực ra thì em là em cũng chẳng phàn nàn gì về host bên Sing kia đâu, tuy thi thoảng có hơi ghen tị với các bạn đặt blog ở Việt Nam 😛 Căn bản chả hiểu sao, rất nhiều lần gửi link cho bọn bạn, bọn nó kêu là ko vào được blog /:) Như kiểu bị chặn vậy, thế nên hôm nay nhân một ngày Hà Nội nổi dông gió ầm ĩ, em đã chuyển blog về ăn nhở ở đâu trên host của bạn \u003ca href=\"http://tunguyen.biz/\"\u003eTú Ún\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Chuyển nhà"},{"content":"\nHôm nay chat với BTS Oanh ú, Oanh nói là lại tới mùa hoa ngọc lan rồi, bạn ấy dạo này lại đi hái trộm ngọc lan, làm mình lại nhớ … ngày xưa … 🙂 5 năm rồi, 5 mùa hoa ngọc lan 😀\nNhớ hồi xưa, mình tình cờ ép một bông ngọc lan vào cuốn sổ, đưa cho em, rồi em viết là “sao anh biết em thích hoa ngọc lan mà kẹp vào sổ thế” :)) Chỉ là tình cờ thôi, nhưng có nhiều sự tình cờ rất là thú vị 🙂 Rồi sau đó, ngày nào mình cũng lăm lăm le le ra cây hoa ngọc lan chỗ gần thư viện, vít cành hái cho em, mỗi ngày chỉ 1 bông thôi, nhiều lắm là 2, còn để hôm sau nữa chứ :)) Và đôi khi phải chạy đua với thằng Phương, nó cũng hái ngọc lan cho bạn Hoa mà, công nhận có hai thằng lúc nào cũng vui. Hồi ấy hai thằng cùng đua nhau học và đua nhau “yêu” nữa (trong ngoặc kép vì “yêu” hồi xưa khác kiểu “yêu” bây giờ – dù sao mình cũng rất thích kiểu hồi xưa, dù kiểu bây giờ cũng có cái hay của nó :)) ).\nPhải nói là tình yêu có những sức mạnh diệu kì, kiểu như bạn Phương tặng bạn Hoa một cái chuông gió (hồi ấy mình trẻ con cũng thích chuông gió lắm), xong gió cuốn hay là rơi gì gì đó, dây quấn vào nhau loạn lên, Hoa ko gỡ được, nhờ mình, mình thử nhưng bó tay luôn, thế mà thằng Phương nó ngồi cả tối hì hục gỡ được, khâm phục luôn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/20/hoa-ng%E1%BB%8Dc-lan/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/05/20/hoa-ng%E1%BB%8Dc-lan/hoa-nge1bb8dc-lan-me1bb9bi-he-ne1bb9f.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/05/20/hoa-ng%E1%BB%8Dc-lan/b8656-ngoc20lan.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nHôm nay chat với BTS Oanh ú, Oanh nói là lại tới mùa hoa ngọc lan rồi, bạn ấy dạo này lại đi hái trộm ngọc lan, làm mình lại nhớ … ngày xưa … 🙂 5 năm rồi, 5 mùa hoa ngọc lan 😀\u003cbr\u003e\nNhớ hồi xưa, mình tình cờ ép một bông ngọc lan vào cuốn sổ, đưa cho em, rồi em viết là “sao anh biết em thích hoa ngọc lan mà kẹp vào sổ thế” :)) Chỉ là tình cờ thôi, nhưng có nhiều sự tình cờ rất là thú vị 🙂 Rồi sau đó, ngày nào mình cũng lăm lăm le le ra cây hoa ngọc lan chỗ gần thư viện, vít cành hái cho em, mỗi ngày chỉ 1 bông thôi, nhiều lắm là 2, còn để hôm sau nữa chứ :)) Và đôi khi phải chạy đua với thằng Phương, nó cũng hái ngọc lan cho bạn Hoa mà, công nhận có hai thằng lúc nào cũng vui. Hồi ấy hai thằng cùng đua nhau học và đua nhau “yêu” nữa (trong ngoặc kép vì “yêu” hồi xưa khác kiểu “yêu” bây giờ – dù sao mình cũng rất thích kiểu hồi xưa, dù kiểu bây giờ cũng có cái hay của nó :)) ).\u003cbr\u003e\nPhải nói là tình yêu có những sức mạnh diệu kì, kiểu như bạn Phương tặng bạn Hoa một cái chuông gió (hồi ấy mình trẻ con cũng thích chuông gió lắm), xong gió cuốn hay là rơi gì gì đó, dây quấn vào nhau loạn lên, Hoa ko gỡ được, nhờ mình, mình thử nhưng bó tay luôn, thế mà thằng Phương nó ngồi cả tối hì hục gỡ được, khâm phục luôn :))\u003c/p\u003e","title":"Hoa ngọc lan"},{"content":"Trong quá trình làm megashare, chinh chiến liên miên với berkeley db, nói chung thi thoảng cũng rút được vài kinh nghiệm (chả đáng giá gì :)) ) kiểu như khi chạy một file sử dụng berkeley db mà lại bị lỗi, thì đầu tiên phải xem đã cho mấy cái biến môi trường khỉ gió này vào chưa\nexport LD_LIBRARY_PATH=/usr/local/lib\nlệnh dịch\ngcc -I/usr/local/BerkeleyDB.4.7/include/ bdb.cpp -o berkeley -L /usr/local/BerkeleyDB.4.7/lib/ -ldb\ncòn khi tạo bảng mới trong mysql, mà lại ko để ý tới charset các kiểu, sau đó thì lỗi tiếng Việt tùm lum, thế lại phải google bục mặt để conver sang unicode thôi:\nALTER TABLE `tablename` CONVERT TO CHARACTER SET [charset_old] COLLATE [charset_new]\nBình luận (1) Gordon — 2010-05-19 05:51\nBài chuyển DB Charset học được từ myPHPAdmin thần thành đầu tiên ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/19/l%E1%BB%87nh/","summary":"\u003cp\u003eTrong quá trình làm megashare, chinh chiến liên miên với berkeley db, nói chung thi thoảng cũng rút được vài kinh nghiệm (chả đáng giá gì :)) ) kiểu như khi chạy một file sử dụng berkeley db mà lại bị lỗi, thì đầu tiên phải xem đã cho mấy cái biến môi trường khỉ gió này vào chưa\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003eexport LD_LIBRARY_PATH=/usr/local/lib\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nlệnh dịch\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003egcc -I/usr/local/BerkeleyDB.4.7/include/ bdb.cpp -o berkeley -L /usr/local/BerkeleyDB.4.7/lib/ -ldb\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\ncòn khi tạo bảng mới trong mysql, mà lại ko để ý tới charset các kiểu, sau đó thì lỗi tiếng Việt tùm lum, thế lại phải google bục mặt để conver sang unicode thôi:\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003eALTER TABLE `tablename` CONVERT TO CHARACTER SET [charset_old] COLLATE [charset_new]\u003c/code\u003e\u003c/p\u003e","title":"Lệnh"},{"content":"Posted by peter | Vote on Planet MySQL\nMy favorite question during Interview for people to work as MySQL DBAs or be involved with MySQL Performance in some way is to ask them what should be tuned in MySQL Server straight after installation, assuming it was installed with default settings.\nI’m surprised how many people fail to provide any reasonable answer to this question, and how many servers are where in wild which are running with default settings.\nEven though you can tune quite a lot of variables in MySQL Servers only few of them are really important for most common workload. After you get these settings right other changes will most commonly offer only incremental performance improvements.\nkey_buffer_size – Very important if you use MyISAM tables. Set up to 30-40% of available memory if you use MyISAM tables exclusively. Right size depends on amount of indexes, data size and workload – remember MyISAM uses OS cache to cache the data so you need to leave memory for it as well, and data can be much larger than indexes in many cases. Check however if all of key_buffer is used over time – it is not rare to see key_buffer being set to 4G while combined size of .MYI files is just 1GB. This would be just a waste. If you use few MyISAM tables you’ll want to keep it lower but still at least 16-32Mb so it is large enough to accommodate indexes for temporary tables which are created on disk.\ninnodb_buffer_pool_size This is very important variable to tune if you’re using Innodb tables. Innodb tables are much more sensitive to buffer size compared to MyISAM. MyISAM may work kind of OK with default key_buffer_size even with large data set but it will crawl with default innodb_buffer_pool_size. Also Innodb buffer pool caches both data and index pages so you do not need to leave space for OS cache so values up to 70-80% of memory often make sense for Innodb only installations. Same rules as for key_buffer apply – if you have small data set and it is not going to grow dramatically do not oversize innodb_buffer_pool_size you might find better use for memory available.\ninnodb_additional_mem_pool_size This one does not really affect performance too much, at least on OS with decent memory allocators. Still you might want to have it 20MB (sometimes larger) so you can see how much memory Innodb allocates for misc needs.\ninnodb_log_file_size Very important for write intensive workloads especially for large data sets. Larger sizes offer better performance but increase recovery times so be careful. I normally use values 64M-512M depending on server size.\ninnodb_log_buffer_size Default for this one is kind of OK for many workloads with medium write load and shorter transactions. If you have update activity spikes however or work with blobs a lot you might want to increase it. Do not set it too high however as it would be waste of memory – it is flushed every 1 sec anyway so you do not need space for more than 1 sec worth of updates. 8MB-16MB are typically enough. Smaller installations should use smaller values.\ninnodb_flush_log_at_trx_commit Crying about Innodb being 100 times slower than MyISAM ? You probably forgot to adjust this value. Default value of 1 will mean each update transaction commit (or each statement outside of transaction) will need to flush log to the disk which is rather expensive, especially if you do not have Battery backed up cache. Many applications, especially those moved from MyISAM tables are OK with value 2 which means do not flush log to the disk but only flush it to OS cache. The log is still flushed to the disk each second so you normally would not loose more than 1-2 sec worth of updates. Value 0 is a bit faster but is a bit less secure as you can lose transactions even in case MySQL Server crashes. Value 2 only cause data loss with full OS crash.\ntable_cache – Opening tables can be expensive. For example MyISAM tables mark MYI header to mark table as currently in use. You do not want this to happen so frequently and it is typically best to size your cache so it is large enough to keep most of your tables open. It uses some OS resources and some memory but for modern hardware it is typically not the problem. 1024 is good value for applications with couple hundreds tables (remember each connection needs its own entry) if you have many connections or many tables increase it larger. I’ve seen values over 100.000 used.\nthread_cache Thread creation/destructions can be expensive, which happen at each connect/disconnect. I normally set this value to at least 16. If application has large jumps in amount of concurrent connections and I see fast growth of\nThreads_Created variable I boost it higher. The goal is not to have threads created in normal operation.\nquery_cache_size If your application is read intensive and you do not have application level caches this can be great help. Do not set it too large as it may slow things down as its maintenance may get expensive. Values from 32M to 512M normally make sense. Check it however after a while and see if it is well used. For certain workloads cache hit ratio is lower than would justify having it enabled.\nNote: as you can see all of these are global variables. These variables depend on hardware and mix of storage engines, while per session variables are typically workload specific. If you have simple queries there is no reason to increase sort_buffer_size even if you have 64GB of memory to waste. Furthermore doing so may decrease performance.\nI normally leave per session variable tuning to second step after I can analyze workload.\nsource: http://www.mysqlperformanceblog.com/2006/09/29/what-to-tune-in-mysql-server-after-installation/\nP.S Note MySQL distribution contains bunch of sample my.cnf files which may be great templates to use. Typically they would already be much better than defaults if you chose correct one.\nBình luận (5) AssonadaNag — 2010-05-28 22:32\nJust want to say what a great blog you got here!\nI’ve been around for quite a lot of time, but finally decided to show my appreciation of your work!\nThumbs up, and keep it going!\nCheers\nChristian, iwspo.net\nAssonadaNag — 2010-06-01 02:38\nJust want to say what a great blog you got here!\nI’ve been around for quite a lot of time, but finally decided to show my appreciation of your work!\nThumbs up, and keep it going!\nCheers\nChristian,Diet Guide!\nAssonadaNag — 2010-06-07 01:36\nJust want to say what a great blog you got here!\nI’ve been around for quite a lot of time, but finally decided to show my appreciation of your work!\nThumbs up, and keep it going!\nCheers\nChristian,Earn Free Vouchers / Cash\nMiso — 2010-06-08 16:16\nBác Thái cũng bị mấy thằng cha này spam hả :))\nỞ bên blog tớ nó cũng comment đi comment lại toàn nội dung thế này, bực =.=!\ndich truc tuyen — 2010-09-05 07:04\ntem =)). Chu nhan bai viet chac ko trach minh dau ^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/17/what-to-tune-in-mysql-server-after-installation/","summary":"\u003cp\u003ePosted by peter | Vote on Planet MySQL\u003cbr\u003e\nMy favorite question during Interview for people to work as MySQL DBAs or be involved with MySQL Performance in some way is to ask them what should be tuned in MySQL Server straight after installation, assuming it was installed with default settings.\u003cbr\u003e\nI’m surprised how many people fail to provide any reasonable answer to this question, and how many servers are where in wild which are running with default settings.\u003c/p\u003e","title":"What to tune in MySQL Server after installation"},{"content":"Có 2 thứ mà đàn ông cứ rỗi việc là đem ra bàn luận, đó là chính trị và gái. Chính trị thì khô khan và quỉ quyệt, gái lại ướt át và dễ thương, ấy vậy mà đàn ông có thể chung một cảm xúc khi nói về điều ấy thì kể cũng lạ. Cho đến khi đọc đâu đó được mệnh đề “chính trị là con đĩ” thì tôi à lên sung sướng. Đàn ông khoái nói về đĩ (*) là lẽ đương nhiên.\nTrong một lần trà dư tửu hậu, bạn tôi bảo: “Ước mơ cháy bỏng của tao là tìm được, yêu được một người con gái Việt nam”. Tôi cười hơ hơ, một thằng đàn ông phong tình như bạn tôi lại có ước mơ nhỏ nhoi giản dị thế thôi sao?\nLại phải nói một chút về nó, bạn tôi, một người đàn ông khoẻ mạnh, điển trai, gần 40 tuổi, nhiều tiền và có một gia đình nho nhỏ với 2 đứa con gái tóc vàng xinh như mộng ở tận xứ sở bạch dương. Bạn tôi sang Tây năm 18 tuổi, thời chưa biết yêu, chưa biết cách tán gái và mù mờ về môn khoa học giáo dục giới tính. Lưu học sinh con gái ít, con trai nhiều. Chẳng cần dùng kiến thức nhân chủng học cao siêu để lý giải sự mất cân đối này, ai cũng hiểu, con gái không thông minh bằng con trai. Gái lưu học sinh đã ít, lại xấu. Xấu thê thảm là đằng khác. Hầu như đứa nào cũng có tí gốc gác dây mơ dễ má với bà Thị nở. Nói thế không phải là gái xinh thì kém trí tuệ, mà đơn giản là xấu thì không bị giai làm phiền và có thể tìm được niềm vui trong học tập. Chính vì thế, một năm dự bị học chung bạn tôi cũng chưa thấy nẩy mầm tình yêu với ai.\nHết dự bị, vào năm thứ nhất, bạn tôi bắt đầu học với người ngoại quốc. Các bạn gái ngoại quốc tóc mầu hạt dẻ, da trắng, người thơm, chân dài lại hay mặc váy ngắn làm bạn tôi ngây ngất. Tối tối, bạn tôi vác một chai cô nhắc rẻ tiền đi lang thang ngoài hành lang mời bạn nữ nào đó uống rượu cho vui, và thường là ngủ luôn ở phòng người đó, sáng mới lọ mọ về phòng đánh răng rửa mặt cắp cặp đến trường. Con gái Nga kể cũng lạ, nhận lời mời rượu tức là đồng ý chuyện kia. Uồng rượu xong là đè nhau ra vật. Số có phản ứng chống cự rất hãn hữu. Tình huống này thường phát sinh trong quá trình đối ẩm, người con gái bỗng thấy mất hứng nên từ chối. Bạn tôi phải giải quyết bằng sức mạnh cơ bắp và kết quả cũng khả quan nên ít khi phải về phòng ngủ một mình sau tuần rượu làm mồi nhử.\n4 năm vị chi là 1460 ngày, trừ những ngày nhức đầu sổ mũi khó ở, trừ những ngày hè các bạn nữ về quê hết, bạn tôi sử dụng hết khoảng 1200 ngày, tức là ngần ấy đêm ngủ lang. Phòng ở của bạn tôi được biến thành hầm chứa các loại rượu rẻ tiền. Tôi thi thoảng cũng được hưởng chút lộc rơi vãi từ cái hầm chứa rượu ấy mỗi khi cần hối lộ giáo để châm chước cho việc nghỉ học đi buôn. Tôi không uống được rượu nên khoản kia cũng hơi bị…phí.\n1200 đêm quần đi quần lại từ tầng 1 lên tầng 5 rồi lại từ tầng 5 xuống tầng 1 của ngôi nhà xây từ thời Khơ rút sốp làm bạn tôi phát ngán. Chán là phải, tôi ước tính có khoảng 40 phòng mỗi tầng, 5 tầng là 200 phòng. Hơn nửa số phòng ấy là thuộc thể loại không dùng được vì chủ nhân là đàn ông hoặc da đen béo ị khét lẹt mùi mồ hôi. 100 phòng còn lại tính ra mỗi phòng bạn tôi dùng đến 12 chai rượu thì thật là quá nhàm. Thế là bạn tôi mở rộng địa bàn hoạt động, mở tiệc rượu đêm trên những chuyến xe buýt cho mới lạ. Một trong những khách mời trên xe đã trở thành mẹ của 2 đứa con bạn tôi ngoài sự mong muốn của người mời rượu. Bạn tôi chưa có tình yêu nào nên ở cái tuổi này bỗng dưng lại khắc khoải về một người đàn bà Việt nam nào đó kể cũng thông cảm được.\nBạn tôi lại sụt sùi bên chén rượu, tất nhiên lần này là rượu đắt tiền vì tôi mời, bảo: “Tình yêu là gì nhỉ? Tại sao tao đến nay vẫn chưa biết mùi vị nó ra sao. Liệu có còn một thứ tình yêu trong vắt như pha lê, phi sắc dục, phi tiền bạc không?”. Tôi an ủi: “chắc là có, nhưng khó tìm”. Bạn tôi quả quyết: “Miễn là nó còn tồn tại thì tận chân trời góc bể tao cũng tìm ra”.\nThực ra chuyện yêu đương tôi cũng chẳng sành sỏi hơn bạn tôi. Tôi yêu 1 lần rồi nhắm mắt đưa chân lên xe hoa thành chồng của vợ tôi. Tình yêu này chắc chắn là phi tiền bạc vì lúc ấy tôi nghèo, nhưng vẫn vương vất sắc dục vì cả 2 đứa đều xa nhà nên chẳng có phụ huynh nào thuyết giáo đạo lý cho chúng tôi. Thoả mãn một điều kiện như trên thì tình yêu đã chân chính lắm rồi.\nBạn tôi lại bảo: “Tao làm rất nhiều thơ tình mà chưa đọc cho ai nghe. Mày có thích không tao đọc cho nghe”. Tôi từ chối: “Giữ cảm xúc ấy cho gái, tao thích nghe chuyện phịch hơn”. Bạn tôi cười trừ, mắt mơ màng đắm đuối tưởng tượng ra ai đó.\nHết một tháng thăm quê hương, bạn tôi quay trở lại nước Nga, quay trở lại với những chai rượu rẻ tiền và những cuộc vật lộn không gây thương tích. Chẳng biết là trong những lúc đó, bạn tôi có còn nhớ về thứ tình yêu thuần khiết đang tìm nơi quê nhà không?\nBẵng đi khá lâu, một hôm tôi nhận được cú điện thoại của bạn tôi. Tiếng bạn tôi gấp gáp vang trong máy: “Sáng sớm mai đón tao ở sân bay nhé. Mày qua… đón thiên thần của tao đi cùng. À mà thôi, cứ để đấy cho nó bất ngờ”. Tôi ngớ người hỏi là: “Thiên thần nào?”. Bạn tôi hi hi cười bảo bí mật rồi cúp máy bỏ mặc cho tôi đoán già đoán non.\nTôi dậy từ 3h sáng. Trời rét cắt da cắt thịt. 5h sáng tôi có mặt tại sân bay cũng là lúc máy bay vừa hạ cánh. Một lúc thì thấy bạn tôi lao ra, hành lý chỉ có túi xách tay và một bó hoa hồng to đùng. Bạn tôi mang hoa từ Tây về để “của một đồng, công một nén” theo đúng tinh thần của thứ tình yêu pha lê. Bạn tôi yêu cầu tôi đến thẳng nhà Thiên thần. Tôi bảo: “Giờ này Thiên thần chưa ngủ dậy. Không nên gặp nhau lúc này, Thiên thần của mày chưa đánh răng, muộn hãy qua”. Bạn tôi đồng ý, nhưng lại vì một lí do khác: “Thôi để tí tao đi xe ôm đến cho tình yêu nó phi vật chất”.\nTôi hỏi bạn tôi: “Thiên thần từ đâu đến?”. Bạn tôi mủm mỉm: “Từ trên trời”. Và để rõ ràng hơn về mối tình đầy bất ngờ này, bạn tôi giải thích: “Tức là internet”. Tôi im lặng. Đó là thứ tình yêu thỉnh thoảng tôi cũng gặp đâu đó nơi đồng nghiệp. Đủ biết về nó để chế ngự trí tưởng tượng của mình.\nĐàn ông đang yêu chính ra rất dễ nhận. Đàn bà đang yêu họ mặc đẹp hơn và hay hát, dấu hiệu này khó đoán vì đàn bà nói chung thích làm đẹp và một số người còn hát cả khi đi đám ma. Những người đàn ông đang yêu thì câu chuyện thường trực trên cửa miệng là về người đàn bà của họ. Bạn tôi cũng thế, chỉ nói về Thiên thần.\nTôi hỏi: “Thiên thần xinh không?”. Bạn tôi ngửa cổ nhìn nên nóc xe, một lúc mới bật thành tiếng: “Tuyệt vời nhất trong những điều tuyệt vời”. Nói năng ngô nghê và sính dùng mỹ từ cũng là một dấu hiệu nữa nhận biết đàn ông đang yêu. Tôi lại hỏi: “Không tiền bạc chứ”. Bạn tôi bảo: “Không…không, chúng tao nói chuyện với nhau rất nhiều, tao chưa bao giờ đề cập chuyện tao có bao nhiêu tiền và Thiên thần cũng chẳng bao giờ đề cập tới vật chất. Chỉ là tình yêu và nhớ nhung thôi, hiểu không?”. Tôi nói tiếp: “Sẽ không phịch chứ”. Bạn tôi chắc chắn: “Tất nhiên! tao nâng niu và tôn trọng Thiên thần”.\n10h sáng bạn tôi bắt xe ôm với bó hoa đến nhà Thiên thần. 11h giờ đêm hôm đó bạn tôi về ngủ ở nhà tôi. Mở cửa bước vào là bạn tôi bảo: “Tình yêu phi tình dục nhé, đưa Thiên thần về nhà đúng giờ qui định”. Tôi đùa: “Thiên thần không thích phịch à”. Bạn tôi cáu: “Mày vớ vẩn, Thiên thần vẫn còn trinh nữ”. Tôi hỏi lại: “Sao mày biết?”. Bạn tôi cười: “Ngần này tuổi đầu, chinh chiến ngược xuôi lẽ nào không nhận ra điều đó”. Tôi bảo: “Chúc mừng mày! Thôi ngủ đi mai còn có sức đưa Thiên thần đi chơi”. Bạn tôi bảo: “Ngủ thế nào được, làm chén rượu với tao nhé”. Bạn tôi lôi ra chai rượu từ trong túi xách, vẫn là loại rượu rẻ tiền, có điều nhãn mác bây giờ đẹp hơn 2 chục năm trước.\nHôm sau bạn tôi đi từ sớm, chắc đã hẹn với Thiên thần rồi nên không sợ nàng chưa vệ sinh buổi sáng. Tôi đi làm, đến chiều thì điện thoại tôi tít tít. Bạn tôi gọi: “Tao và Thiên thần mời mày ăn tối, tao giới thiệu luôn”. Tôi đồng ý, không về nhà nữa mà ngồi luôn ở cơ quan đợi trời tối.\nThiên thần đẹp thật. Tôi vẫn đánh giá phụ nữ đẹp bằng 2 tiêu chí: hình thức và nội dung. Tóc nàng vấn cao, mắt đen láy, khi cười cặp môi thanh tú khẽ hé ra để lộ hàm răng trắng muốt đều tăm tắp. Nàng ăn mặc giản dị nhưng sang trọng. Tôi bắt đầu thẩm định phần nội dung thông qua cuộc đối thoại. Tôi bắt chuyện: “Em học xong chưa?”. Thiên thần nhẹ nhà trả lời: “Em mới học xong, vừa đi làm anh ạ”. Giọng Thiên thần du dương khiến tôi, kẻ luôn luôn hỏi phụ nữ những câu ngớ ngẩn, thốt lên: “Giọng em hay quá”. Thiên thần cười: “Em phải cảm ơn bố mẹ em, anh nhỉ”. Đó là câu trả lời tự tin, rất thông minh và không làm cho người đối thoại như tôi lúng túng vì thô vụng. Chúng tôi đều cười. Tôi nháy mắt với bạn tôi, nghe có vẻ ổn đấy.\nBạn tôi nẩy ra ý định đi chơi chợ đêm ở Hàng Đào. Chúng tôi gửi xe và đi bộ vào trong chợ. Tôi đi đằng sau bạn tôi và Thiên thần. Họ khoác tay nhau, vừa đi vừa rủ rỉ tâm tình, thỉnh thoảng lại thấy Thiên thần ngả đầu vào vai bạn tôi rất tình cảm. Bạn tôi như trẻ con, thỉnh thoảng phởn chí lại nhẩy cỡn lên làm những động tác rất khó hiểu. Tôi chưa thấy người đàn ông nào tán gái lại có những động tác dị mọ như thế. Thôi thì bạn tôi đang yêu, nên có thể thông cảm với bất cứ hành động bất thường nào.\nChợ rất chán, èo uột toàn quần áo rẻ tiền và những đồ lưu niệm lăng nhăng lừa Tây ba lô. Chúng tôi chẳng ngó ngàng đến hàng hoá. Bạn tôi và Thiên thần chỉ cần đi với nhau đã là đủ rồi. Còn tôi ngắm họ thú vị hơn bất cứ thứ hàng hoá nào đang bầy trên sạp. Bạn tôi bỗng dừng trước một cửa hàng nữ trang lớn. Tôi định kêu lên: “Phi tiền bạc” nhưng có cái gì đó chặn ngang cổ không thể thốt lên thành lời. Bạn tôi kéo Thiên thần vào của hàng đó. Thiên thần có vẻ không muốn lắm nhưng chắc là chiều lòng bạn tôi nên vẫn ngoan ngoãn bước vào. Bạn tôi bảo: “Anh muốn tặng em một thứ gì đó để kỷ niệm”. Thiên thần bảo: “Buổi tối nay đã là một kỷ niệm đáng nhớ rồi, anh đừng mua gì nữa”. Bạn tôi bảo: “Không được, anh muốn tặng em một cái nhẫn”. Thiên thần cười: “Nếu là một cái nhẫn cỏ thì hay biết mấy”. Tôi nghĩ thầm: “Giữa phố Hàng Đào bới đâu ra cỏ”. Bạn tôi chỉ một cái nhẫn bạch kim có gắn một viên kim cương to gần bằng hột ngô, bảo người bán hàng: “Có cái nào xịn hơn nữa không”. Người bán hàng như bắt được vàng, nhanh nhảu: “Nhất Việt nam rồi đó anh ơi, có passport đây này”. Bạn tôi hỏi: “Có thanh toán bằng thẻ này không?” rồi rút creditcard American Express đưa cho người bán hàng. Người bán hàng nhìn thấy ánh bạc của tấm thẻ thì biết là khách hàng rất tiềm năng nên đon đả hơn: “Loại thẻ này bị thu thêm phí 5% đó anh”. Bạn tôi bảo: “Được”.\nTôi không biết làm gì hơn, đứng đực ra một chỗ, cũng mấy lần có động tác nhắc nhở kiểu như kéo áo hay dẫm chân nhưng bạn tôi có vẻ không hiểu ý. Thiên thần can không được thì lảng ra chỗ khác xem hàng và nói chuyện phiếm với những người bán hàng.\nCô bán hàng đưa hoá đơn cho bạn tôi ký. Bạn tôi không đọc, ký rất nhanh và nhét một tờ hoá đơn vào túi quần, động tác rất thành thạo của những người quen tiêu tiền bằng thẻ. Bạn tôi định đeo luôn vào tay cho Thiên thần, nhưng Thiên thần từ chối khá cương quyết. Bạn tôi đành bảo người bán hàng cho chiếc nhẫn vào cái hộp hình trái tim mầu hồng rồi gói lại thật đẹp. Bạn tôi gọi Thiên thần lại, ôm rất thân mật, miệng ghé vào tai thì thầm điều gì đó rất âu yếm, một tay vuốt tóc nàng, tay kia khẽ khàng nhét cái hộp hình trái tim vào túi áo khoác Thiên thần. Thiên thần mải nghe tiếng vọng của trái tim nên không hề hay biết. Tôi đứng ở đằng sau Thiên thiền, đối diện với bạn tôi nên nhìn rất rõ. Một thoáng thấy nét mặt bạn tôi cứng đờ khi bàn tay đã chui vào túi áo khoác của Thiên thần.\nBạn tôi bất ngờ kêu mệt muốn về. Thiên thần cuống quýt hỏi thăm sức khoẻ và an ủi. Bạn tôi bảo tôi đưa về và xin lỗi không đưa Thiên thần về nhà được và hẹn sẽ gọi điện. Mắt Thiên thần ánh lên vẻ lo âu cho sức khoẻ bạn tôi. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra.\nTrên xe, tôi bắt chuyện: “Tình yêu vẫn dính dáng đến vật chất nhỉ”. Bạn tôi im lặng không trả lời. Tôi hỏi tiếp: “Bao nhiêu?”. Bạn tôi bảo: “Hơn bảy ngàn” rồi thở dài. Tôi bảo: “Tiếc à”. Bạn tôi trầm tư: “Ừ tiếc, nhưng không phải là tiếc tiền”. Tôi lại hỏi: “Thế tiếc gì?”. Bạn tôi ngậm ngùi: “Tiếc tình”. Tôi an ủi: “Dù sao cũng phi sắc dục, chỉ cần thoả mãn một điều kiện đã là tình yêu chân chính rồi”. Bạn tôi bảo: “Không! Tao sờ thấy 2 bao cao su trong túi áo nó”.\nChúng tôi đều im lặng. Bạn tôi quay trở lại Nga trên chuyến bay 1h đêm hôm ấy.\nĐã lâu, tôi không có tin tức của bạn tôi. Không biết, tết này anh còn về thăm quê không!?\n(*) Đĩ, đại từ nhân xưng ngôi thứ 3, giống cái được dùng khá phổ biến ở nông thôn Bắc bộ, cách gọi thân mật.\nBình luận (2) Gordon — 2010-05-14 07:43\n:-j\n- Lan Man - — 2010-05-17 07:21\nBài này mik đã đọc 1 lần trong diễn đàn thanh niên xa mẹ. The blind and stupid man…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/14/thien-th%E1%BA%A7n-ko-thich-ph%E1%BB%8Bch/","summary":"\u003cp\u003eCó 2 thứ mà đàn ông cứ rỗi việc là đem ra bàn luận, đó là chính trị và gái. Chính trị thì khô khan và quỉ quyệt, gái lại ướt át và dễ thương, ấy vậy mà đàn ông có thể chung một cảm xúc khi nói về điều ấy thì kể cũng lạ. Cho đến khi đọc đâu đó được mệnh đề “chính trị là con đĩ” thì tôi à lên sung sướng. Đàn ông khoái nói về đĩ (*) là lẽ đương nhiên.\u003cbr\u003e\nTrong một lần trà dư tửu hậu, bạn tôi bảo: “Ước mơ cháy bỏng của tao là tìm được, yêu được một người con gái Việt nam”. Tôi cười hơ hơ, một thằng đàn ông phong tình như bạn tôi lại có ước mơ nhỏ nhoi giản dị thế thôi sao?\u003c/p\u003e","title":"Thiên thần ko thích phịch"},{"content":"Sau khi đi chơi QUan Lạn về, chưa kịp tan niềm vui, thì dính ngay một vụ tai nạn không đáng có chút nào, tiền mất xe hỏng, Ngân bị đau :((\nChả là chiều tối sang đón bạn Ngân đi chơi cùng các bạn cấp 3 của bạn ấy, đi ăn, đi chơi rất vui vẻ. Lúc đi ra cafe với để gặp người yêu bạn Chung Cheng thì bị đâm. Sang đường, bị một thằng béo như lợn phóng điên cuồng từ đằng sau đâm vào, mình có xi nhan rồi, vì lúc ngã ra mình thấy xe mình xi nhan có bật /:) mình cũng thấy nó phanh từ trước khi đâm vào mình 😐 túm lại lại phải đền nó 400k cái đầu xe méo vớ vẩn, trong khi xe mình bị kẹt số, tuột xích ko đi được nữa. Thằng khốn hung hãn cậy gần nhà gọi đồng bọn 😐 Và bạn Ngân thì cũng hung hãn “tôi ko sai, anh thích gì nào” =)\nQuý bạn Ngân lắm Ngân ngố ạ 😡 😀 Ngân bị xước hết tay trái, chảy máu ở ngón tay nữa :(( Ngã đập đầu xuống đường nữa. May mà có mũ nên đầu ko sao, hichic. Dù sao tớ vẫn ân hận lắm lắm 😐\nHiện tại xe gửi ở nhà trọ cũ của Tuyết, đi nhờ xe của bạn Tuấn về. Mai chăc nhờ Tùng đèo ra lấy xe để đi sửa. /:)\nps: ơn đảng ơn chính phủ, từ giờ em ko ghét đội mũ bảo hiểm khi đi trong thành phố nữa 😐\nBình luận (4) Gordon — 2010-05-10 18:41\nĂn thịt chó đê\nMun — 2010-05-11 00:59\nMan không kể là man có làm sao ko! Hik hik….:-ss\nThaimeo — 2010-05-11 02:03\nngồi viết blog dc tức là ko sao Mun ạ ^^\nBạn Má phính — 2010-05-11 05:47\nChúc mừng bạn trẻ vì đã k bị làm sao =D\u0026gt;\n😛 Mình cũng yêu mũ bảo hiểm lắm :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/05/10/tai-n%E1%BA%A1n/","summary":"\u003cp\u003eSau khi đi chơi QUan Lạn về, chưa kịp tan niềm vui, thì dính ngay một vụ tai nạn không đáng có chút nào, tiền mất xe hỏng, Ngân bị đau :((\u003cbr\u003e\nChả là chiều tối sang đón bạn Ngân đi chơi cùng các bạn cấp 3 của bạn ấy, đi ăn, đi chơi rất vui vẻ. Lúc đi ra cafe với để gặp người yêu bạn Chung Cheng thì bị đâm. Sang đường, bị một thằng béo như lợn phóng điên cuồng từ đằng sau đâm vào, mình có xi nhan rồi, vì lúc ngã ra mình thấy xe mình xi nhan có bật /:) mình cũng thấy nó phanh từ trước khi đâm vào mình 😐 túm lại lại phải đền nó 400k cái đầu xe méo vớ vẩn, trong khi xe mình bị kẹt số, tuột xích ko đi được nữa. Thằng khốn hung hãn cậy gần nhà gọi đồng bọn 😐 Và bạn Ngân thì cũng hung hãn “tôi ko sai, anh thích gì nào” =)\u003cbr\u003e\nQuý bạn Ngân lắm Ngân ngố ạ 😡 😀 Ngân bị xước hết tay trái, chảy máu ở ngón tay nữa :(( Ngã đập đầu xuống đường nữa. May mà có mũ nên đầu ko sao, hichic. Dù sao tớ vẫn ân hận lắm lắm 😐\u003cbr\u003e\nHiện tại xe gửi ở nhà trọ cũ của Tuyết, đi nhờ xe của bạn Tuấn về. Mai chăc nhờ Tùng đèo ra lấy xe để đi sửa. /:)\u003cbr\u003e\nps: ơn đảng ơn chính phủ, từ giờ em ko ghét đội mũ bảo hiểm khi đi trong thành phố nữa 😐\u003c/p\u003e","title":"Tai nạn"},{"content":"Thèm quá 😡\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=DlO8KMv7Bx4\u0026amp;color1=0xb1b1b1\u0026amp;color2=0xcfcfcf\u0026amp;hl=en_GB\u0026amp;feature=player_embedded\u0026amp;fs=1]\nBình luận (2) khanhpt — 2010-04-28 14:11\nCó ra thì cũng chẳng có tiền mà mua 🙁\nMiso — 2010-05-04 03:47\nCái này là OS mà ^^! Chỉ sợ không có tiền mua máy thôi 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/28/video-demo-blackberry-6/","summary":"\u003cp\u003eThèm quá 😡\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=DlO8KMv7Bx4\u0026amp;color1=0xb1b1b1\u0026amp;color2=0xcfcfcf\u0026amp;hl=en_GB\u0026amp;feature=player_embedded\u0026amp;fs=1]\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekhanhpt\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-04-28 14:11\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó ra thì cũng chẳng có tiền mà mua 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-05-04 03:47\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCái này là OS mà ^^! Chỉ sợ không có tiền mua máy thôi 😛\u003c/p\u003e","title":"Video demo BlackBerry 6"},{"content":"[youtube http://www.youtube.com/watch?v=2VoyXUquHzM\u0026amp;hl=en_US\u0026amp;fs=1\u0026amp;color1=0x006699\u0026amp;color2=0x54abd6]\nchỉ là dạo này rất thích bài này 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/27/sao-em-con-bu%E1%BB%93n/","summary":"\u003cp\u003e[youtube http://www.youtube.com/watch?v=2VoyXUquHzM\u0026amp;hl=en_US\u0026amp;fs=1\u0026amp;color1=0x006699\u0026amp;color2=0x54abd6]\u003cbr\u003e\nchỉ là dạo này rất thích bài này 😀\u003c/p\u003e","title":"Sao em còn buồn"},{"content":"* Q: Có sự khác biệt giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản không?\n* A: Về nguyên tắc là có. Trong chế độ tư bản chủ nghĩa có tình trạng người bóc lột người. Còn trong chế độ cộng sản chủ nghĩa thì là ngược lại.\n* Q: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?\n* A: Về nguyên tắc là đúng. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước Washington Monument ở Washington, DC, và hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị vcũng sẽ không bị trừng phạt.\n* Q: Có đúng là nhà thơ Vladimir Mayakovsky đã tự sát hay không?\n* A: Vâng, đúng vậy, và người ta còn thu âm lại được những lời nói cuối cùng của nhà thơ: “Các đồng chí, xin đừng bắn.”\n* Q: Tại sao trên thị trường không có bột mì?\n* A: Bởi vì người ta mới bắt đầu cho bột mì vào bánh mì.\n* Q: Có đúng là ở Liên bang Xô viết người ta không cần tới thiết bị âm thanh nổi hay không?\n* A: Vâng, về nguyên tắc là đúng. Ở đây người ta nghe thấy cùng một loại âm thanh từ mọi hướng.\n* Q: Có đúng là điều kiện sống ở các trại lao động cải tạo là tuyệt vời không?\n* A: Về nguyên tắc là đúng. Năm năm trước một thính giả của chúng tôi không tin điều này và vì thế đã được gửi tới đó để điều tra. Vị thính giả này có vẻ đã thích ở kia tới mức mà giờ này ông ta vẫn còn chưa thèm quay về lại.\n* Q: Trong thời cộng sản chủ nghĩa chúng ta có còn tiền không?\n* A: Không, cả cái đó cũng không còn nữa. (Cũng ở đây hàm ý là hàng hoá đồ ăn đã không còn rồi)\n* Q: Một quả bom nguyên tử có thể phá huỷ thành phố Yerevan yêu quý của chúng tôi với những toà nhà tráng lệ và những khu vườn tuyệt đẹp không?\n* A: Về nguyên tắc thì có thể. Nhưng Moskva còn là thành phố tráng lệ hơn nhiều.\n* Q: Tình trạng hỗn độn là gì?\n* A: Chúng tôi không bình luận gì về kinh tế quốc gia.\n* Q: Cosmopolitan (đô thị) là gì?\n* A: Chính trị viên phó du hành vũ trụ gia (Cosmonaut’s deputy in political affairs.)\n* Q: Có đúng là Ivan Ivanovich Ivanov người Moskva trúng xổ số một xe ô tô không?\n* A: Về nguyên tắc thì đúng, nhưng:\nkhông phải là Ivan Ivanovich Ivanov mà là Aleksander Aleksandrovich Aleksandrov; ông ta không phải là người Moskva mà là người Odessa; không phải xe ô tô mà là xe đạp; ông ấy không trúng giải mà là bị mất cắp cái xe đó.\n* Q: Khiêu dâm và gợi tình khác nhau thế nào.\n* A: Độ nét của tiêu cự.\n* Q: Một người đàn bà có thể vẫn còn trinh trắng sau ba cuộc hôn nhân hay không?\n* A: Có, nếu ông chồng đầu tiên là người Pháp, ông chồng thứ hai người Armenia, và ông thứ ba là một học giả Xô Viết.\n* Q: Phụ nữ có thể làm được gì từ không có gì?\n* A: Một kiểu tóc thời thượng, một món xa lát, và một tai hoạ.\n* Q: Một ông có thể chơi được một trăm người đàn bà trong một đêm không?\n* A: Được, nếu đấy là đêm bắc cực.\n* Q: “Kinh doanh kiểu Nga” là gì?\n* A: Ăn trộm một két vodka, mang đi bán, xong dùng tiền mua hết rượu để uống cho say.\n* Q: Tại sao phụ nữ chăm sóc nhan sắc nhiều hơn trí tuệ đến vậy?\n* A: Bởi vì trên đời có ít bọn mù hơn bọn ngu rất nhiều.\n* Q: Có đúng Tchaikovsky là người đồng tính không?\n* A: Đúng, nhưng đây không phải lý do duy nhất chúng ta yêu quý ông. Bình luận (2) Miso — 2010-04-22 15:51\nCâu nào cũng có ý tứ hết, cả bài thì là một ý to đùng!\nNhưng sao đọc mà em chẳng thấy vui gì bác ạ.\nGordon — 2010-04-22 16:58\nChủ nghĩa xã hội muôn năm :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/22/vo-d%E1%BB%81-an-c%E1%BA%AFp-tren-m%E1%BA%A1ng/","summary":"\u003cp\u003e* Q: Có sự khác biệt giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản không?\u003cbr\u003e\n* A: Về nguyên tắc là có. Trong chế độ tư bản chủ nghĩa có tình trạng người bóc lột người. Còn trong chế độ cộng sản chủ nghĩa thì là ngược lại.\u003cbr\u003e\n* Q: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?\u003cbr\u003e\n* A: Về nguyên tắc là đúng. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước Washington Monument ở Washington, DC, và hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị vcũng sẽ không bị trừng phạt.\u003cbr\u003e\n* Q: Có đúng là nhà thơ Vladimir Mayakovsky đã tự sát hay không?\u003cbr\u003e\n* A: Vâng, đúng vậy, và người ta còn thu âm lại được những lời nói cuối cùng của nhà thơ: “Các đồng chí, xin đừng bắn.”\u003cbr\u003e\n* Q: Tại sao trên thị trường không có bột mì?\u003cbr\u003e\n* A: Bởi vì người ta mới bắt đầu cho bột mì vào bánh mì.\u003cbr\u003e\n* Q: Có đúng là ở Liên bang Xô viết người ta không cần tới thiết bị âm thanh nổi hay không?\u003cbr\u003e\n* A: Vâng, về nguyên tắc là đúng. Ở đây người ta nghe thấy cùng một loại âm thanh từ mọi hướng.\u003cbr\u003e\n* Q: Có đúng là điều kiện sống ở các trại lao động cải tạo là tuyệt vời không?\u003cbr\u003e\n* A: Về nguyên tắc là đúng. Năm năm trước một thính giả của chúng tôi không tin điều này và vì thế đã được gửi tới đó để điều tra. Vị thính giả này có vẻ đã thích ở kia tới mức mà giờ này ông ta vẫn còn chưa thèm quay về lại.\u003cbr\u003e\n* Q: Trong thời cộng sản chủ nghĩa chúng ta có còn tiền không?\u003cbr\u003e\n* A: Không, cả cái đó cũng không còn nữa. (Cũng ở đây hàm ý là hàng hoá đồ ăn đã không còn rồi)\u003cbr\u003e\n* Q: Một quả bom nguyên tử có thể phá huỷ thành phố Yerevan yêu quý của chúng tôi với những toà nhà tráng lệ và những khu vườn tuyệt đẹp không?\u003cbr\u003e\n* A: Về nguyên tắc thì có thể. Nhưng Moskva còn là thành phố tráng lệ hơn nhiều.\u003cbr\u003e\n* Q: Tình trạng hỗn độn là gì?\u003cbr\u003e\n* A: Chúng tôi không bình luận gì về kinh tế quốc gia.\u003cbr\u003e\n* Q: Cosmopolitan (đô thị) là gì?\u003cbr\u003e\n* A: Chính trị viên phó du hành vũ trụ gia (Cosmonaut’s deputy in political affairs.)\u003cbr\u003e\n* Q: Có đúng là Ivan Ivanovich Ivanov người Moskva trúng xổ số một xe ô tô không?\u003cbr\u003e\n* A: Về nguyên tắc thì đúng, nhưng:\u003c/p\u003e","title":"Vô đề :) (ăn cắp trên mạng)"},{"content":"Thực ra thì lên megashare search phát ra, nhưng thôi cứ book cái link ở đây cho máu ;))\nhttp://megashare.vn/dl.php/189308\nSắp tới bản Ubuntu 10.04LTS ra mắt có lẽ phải cài dùng cho rân chơi tí, nhớ Ubuntu :”\u0026gt; hie hie, căn bản cũng tại ổ cứng đang nhiều quá mà chẳng biết làm gì 😛\nCài ubuntu ủng hộ thằng bạn phát\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/21/centos-5-4-i386-bin-dvd-iso/","summary":"\u003cp\u003eThực ra thì lên megashare search phát ra, nhưng thôi cứ book cái link ở đây cho máu ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/dl.php/189308\"\u003ehttp://megashare.vn/dl.php/189308\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nSắp tới bản Ubuntu 10.04LTS ra mắt có lẽ phải cài dùng cho rân chơi tí, nhớ Ubuntu :”\u0026gt; hie hie, căn bản cũng tại ổ cứng đang nhiều quá mà chẳng biết làm gì 😛\u003cbr\u003e\nCài ubuntu ủng hộ thằng bạn phát\u003c/p\u003e","title":"CentOS-5.4-i386-bin-DVD.iso"},{"content":"các em chân dài khủng khíp 😡 😛\ndownload:\nhttp://megashare.vn/dl.php/619567\nhttp://megashare.vn/dl.php/619568\nbản 720p: http://megashare.vn/dl.php/619566\npass giải nén: Wolverine\nBình luận (4) doaitran — 2010-04-21 09:18\nPost Oh! thì post Run Devil Run lên cho nó đủ bộ. Xem mấy cái movie kiểu này nuốt nước miếng suốt thôi =P~\nMiso — 2010-04-21 13:36\nBác Thái à, tớ down mấy em chân dài này về rồi, nhưng mà không có password để giải nén 😀 Làm sao đây?\nThaimeo — 2010-04-22 01:31\nchết chết em quên, pass giải nén là phần đầu của tiên file ấy ạ, Wolverine\nMiso — 2010-04-22 03:02\nOki! Để tối nay về giải nén rồi ngắm mấy em. HD chắc là shock phải biết ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/20/snsd-girls-generation-oh-1080p-gomtv-2010/","summary":"\u003cp\u003ecác em chân dài khủng khíp 😡 😛\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edownload:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/dl.php/619567\"\u003ehttp://megashare.vn/dl.php/619567\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/dl.php/619568\"\u003ehttp://megashare.vn/dl.php/619568\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nbản 720p: \u003ca href=\"http://megashare.vn/dl.php/619566\"\u003ehttp://megashare.vn/dl.php/619566\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\npass giải nén: Wolverine\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://ubuntu.doaitran.net\"\u003edoaitran\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-21 09:18\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePost Oh! thì post Run Devil Run lên cho nó đủ bộ. Xem mấy cái movie kiểu này nuốt nước miếng suốt thôi =P~\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-21 13:36\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBác Thái à, tớ down mấy em chân dài này về rồi, nhưng mà không có password để giải nén 😀 Làm sao đây?\u003c/p\u003e","title":"SNSD (Girls’ Generation) – Oh! (1080p) GomTV (2010)"},{"content":"Download here\npass giải nén: Wolverine\nBình luận (3) Thaimeo — 2010-04-20 18:31\nso sexy luôn :”\u0026gt;\nMun — 2010-04-21 03:31\nÂy dà…:-\u0026lt; Mà cái clip bài Gee ông anh có để trong một blog khác rùi thì phải 😮\nThaimeo — 2010-04-21 04:06\nhình như đây là clip mới mà 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/20/hyun-ah-change-gomtv-720p-2009/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://megashare.vn/dl.php/619564\"\u003eDownload here\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\npass giải nén: Wolverine\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-04-20 18:31\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eso sexy luôn :”\u0026gt;\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://ngocmun.info/blog\"\u003eMun\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-21 03:31\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eÂy dà…:-\u0026lt; Mà cái clip bài Gee ông anh có để trong một blog khác rùi thì phải 😮\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-04-21 04:06\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehình như đây là clip mới mà 😛\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Hyun Ah – Change (GomTV) 720p (2009)"},{"content":"Giá : 11 750 000 VND chưa thuế nha, thuế vào là 13tr đấy.\nIntel Core i3-M330 2.13Ghz, 3MB cache L3 1066Mhz\n2048MB RAM (1x2GB) DDR3 @1066Mhz.\n320GB HDD SATA @5400rpm\nDVD+/-RW SuperMulti\nIntel GMA 4500MHD up to 828MB VGA\nWebcam\nBluetooth\nIntel WiFi Link 5100 AGN\nIntegrated 10/100/1000 Fast Ethernet\n14.0¨ LED widescreen (1366×768 )\nPc dos\nPorts/slots\n2 USB 2.0\n1 RJ-45\n1 VGA out\n1 eSATA\n1 HDMI\n1 Reader SD,MMC,MS\n1 Headphone out – Microphone in\nThông tin thêm và phụ kiện\nVỏ vân chống xước\n6-cell Battery\nWeight 2.15kg\nMade in China\nBrand New 100%\nBảo hành 12 tháng\nGiá chưa gồm VAT\nMình mua tại NamPhongPC, nói chung là mình deck thích các bạn NamPhong, trên website thì cấu hình là Integrated 10/100/1000 Fast Ethernet nhưng mà có phải là card gigabits deck đâu, lừa khách hàng. Đờ mờ nhà các bạn, mọi người có thể xem tại FPT hoặc BachPhuong. Cha kĩ thuật viên cài máy ở đó thì râu ria lởm chởm, mặt quắt quắt mắt hầm hầm, nhìn bực cả mình \u0026gt;\u0026lt; Được cái là có ngay hóa đơn VAT, không phải quay lại lấy như bên BachPhuong 😐\nĐó là về cửa hàng mua. Còn về laptop.\nVề tổng thể:\nTrông có vẻ hơi dày một tí, dày nên hơi thô, có lẽ thế. Vỏ vân cũng không đẹp lắm. Nhưng thực ra bề ngoài cũng không thành vấn đề nhiều, Toshiba có thô lậu xấu xí lắm thì cũng không thể đú với Lenovo và Acer được =)) Đùa chút thôi chứ xấu đẹp tùy mắt mỗi người mà.\nNhư mọi máy toshiba khác, em L510 này cũng có nút xoay chỉnh âm lượng – thứ độc quyền của Toshiba hay sao ấy 😡\nĐèn wifi thì mình không tài nào mà tắt được, hic, chả hiểu sao nữa.\nCPU core I3, điều đó giúp cho máy của tớ có điểm cao nhất công ty :\u0026gt; :))\nBàn phím:\ncũng bình thường chả có gì đặc biệt. Ah không có phím tắt màn hình như em Asus (đã mất) của tớ. Mà đã có nút xoay để tăng giảm âm thanh lại vẫn có phím Fn để tăng giảm, thật thừa thãi quá đi.\nMấy cái phím này để dùng khi nghe nhạc khá là tiện:D\nTouchpad khá sành điệu, với cảm ứng đa điểm. Gần đạt tới đẳng cấp iphone ;)) Khi có thể dùng hai phím để cuộn trang web, phóng to thu nhỏ ảnh, xoay ảnh, và ko hiểu tớ chỉnh gì ở cái Synaptics ko mà phím chuột trái biến thành xừ chuột giữa, chả là khi duyệt web, tớ hay dùng chuột giữa click vào link để mở ra tab mới. Với em Asus (đã mất :(() ngày xưa thì chuột giữa sẽ là chạm hai ngón tay cùng lúc vào touchpad, thế là với em này, tớ cũng làm thế, ko được, hôm qua dùng chuột trái để bôi đen đoạn chat, mãi ko dc, mới phát hiện ra chuột trái chính là chuột giữa :)) Tốt tốt.\nLoa lởm, đúng như những nhận xét trên các website về loa của em này, loa bé và ko hay lắm, thế nên các bạn muốn nghe nhạc thì dùng headphone hoặc mua loa xịn ;))\nwebcam và microphone đầy đủ cho các ứng dụng tương tác, mới thử webcam, tạm được. Nói chung thì chắc cũng như ngày xưa thôi.\nđúng như quảng cáo, có cổng HDMI, eSata, và eSata này cũng cắm được usb, đó là cổng usb thứ 3 luôn, bên phía kia có ổ DVD và 2 cổng usb, nguồn. Phía sau lap không có gì ngoài pin. Nói chung toshiba chắc ko bao giờ ngu si như HP, khi mà thiết kế 3 cổng usb liên nhau, nằm cùng một phía =)) Chán :-j\nKhe tản nhiệt duy nhất, máy hiện tại chạy cực êm và không hề nóng. Sẽ có update trong những tình huống đặc biệt 😀\nQuên chưa chụp mặt dưới, update sau vậy.\nCuối cùng là điểm mà bạn windows7 chấm cho L510-S4016 này:\nBình luận (8) Gordon — 2010-04-17 05:21\nCái vòng tua volume thì mấy máy acer rẻ tiền cũng có mà, công nhận là dùng rất tiện.\nCard Wifi của em này là Realtek, không biết tốt xấu ra sao 😐 Nhưng nếu là Atheros thì vẫn ngon hơn.\nVề loa thì tiền nào của nấy, Toshiba Sattelite L vốn là dòng value nên không hi vọng có loa ngon, nếu mua Sattlelite M sẽ có loa Harman \u0026amp; Kardon, ăn đứt bọn Altec Lansing của HP :))\nCore i3 mà đã được 2 core 4 thread rồi cơ à? Thế thì ngon đây 😀\nNói chung là nhìn em này dáng đúng kiểu classic style, không thô kệch, cũng không quá bóng bẩy, vừa đủ đẹp\nTa quyết định tháng sau cũng sẽ làm 1 em 🙂\nMisao — 2010-04-17 17:23\nThái Mèo – Blogger đại gia nhất Việt Nam. Chỉ 2 ngày sau khi bị mất đồ anh đã ngay lập tức sớm mới gần hết. :))\nÔi hàng mấy chục triệu mà bác mua cứ nhẹ như lông hồng. Em tủi thân cho phận mình quá. :))\nThaimeo — 2010-04-17 18:18\n=)) bác misao làm em buồn cười quá :))\nEm đang phải è cổ làm trả nợ đây :((\nkk — 2010-04-17 18:17\nEm này mà bác ko dán cái mặt chỗ gõ bàn phím thì chỉ 3 tháng là đen, trông bẩn lắm. Con của em giờ trông kinh lắm rồi. Bàn phím con này ko đc ngon lắm. Còn lại là ổn 😀\nMun — 2010-04-19 14:18\nOái, bác KK sơn sọ :))\nTrần hà Dương — 2010-10-04 20:09\ntớ cũng đang dùng em nì , cơ mà nóng với cả tớ nghe thấy tiếng ổ cúng lạch cạch òi 🙁\nCó gì cho t hỏi thông tin nhé ! 😡\nTrần hà Dương — 2010-10-04 20:10\nhức t gõ nhầm địa chỉ mail của c bạn 😀\nTrần hà Dương — 2010-10-04 20:11\nT cũng đang xài em nì , cơ mà rate của t chỉ đc có 3.7 thoai .:( máy nóng !!\nCó gì cho em nhà t hỏi thăm em nhà bạn nhé ! 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/17/toshiba-satellite-l510-s4016-review/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGiá : 11 750 000 VND\u003c/strong\u003e chưa thuế nha, thuế vào là 13tr đấy.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eIntel Core i3-M330 2.13Ghz, 3MB cache L3 1066Mhz\u003cbr\u003e\n2048MB RAM (1x2GB) DDR3 @1066Mhz.\u003cbr\u003e\n320GB HDD SATA @5400rpm\u003cbr\u003e\nDVD+/-RW SuperMulti\u003cbr\u003e\nIntel GMA 4500MHD up to 828MB VGA\u003cbr\u003e\nWebcam\u003cbr\u003e\nBluetooth\u003cbr\u003e\nIntel WiFi Link 5100 AGN\u003cbr\u003e\nIntegrated 10/100/1000 Fast Ethernet\u003cbr\u003e\n14.0¨ LED widescreen (1366×768 )\u003cbr\u003e\nPc dos\u003cbr\u003e\nPorts/slots\u003cbr\u003e\n2 USB 2.0\u003cbr\u003e\n1 RJ-45\u003cbr\u003e\n1 VGA out\u003cbr\u003e\n1 eSATA\u003cbr\u003e\n1 HDMI\u003cbr\u003e\n1 Reader SD,MMC,MS\u003cbr\u003e\n1 Headphone out – Microphone in\u003cbr\u003e\nThông tin thêm và phụ kiện\u003cbr\u003e\nVỏ vân chống xước\u003cbr\u003e\n6-cell Battery\u003cbr\u003e\nWeight 2.15kg\u003cbr\u003e\nMade in China\u003cbr\u003e\nBrand New 100%\u003cbr\u003e\nBảo hành 12 tháng\u003cbr\u003e\nGiá chưa gồm VAT\u003c/p\u003e","title":"Toshiba Satellite L510-S4016 review"},{"content":"Trong xu hướng tiết giảm điện năng và bảo vệ môi trường, các nhà sản xuất laptop đang chạy đua ứng dụng công nghệ màn hình diode phát sáng (LED) và chuẩn bộ nhớ DDR3.\nCông nghệ màn hình tinh thể lỏng (LCD) đã thể hiện ưu điểm vượt trội và “làm mưa làm gió” trong suốt gần một thập kỷ qua, nhưng đang dần nhường chỗ cho LED (Light-Emitting Diod) – một trong những công nghệ màn hình tiên tiến thậm chí được coi là 1 trong 17 động lực tăng trưởng kinh tế vừa được Công nghệ LED (Light-emitting Diod) lần đầu tiên được nhà khoa học Oleg Losev phát minh ra ở Nga vào năm 1920. Bóng đèn LED được giới thiệu thương mại hóa lần đầu tiên ở Mỹ năm 1962. Nick Holonyak Jr – được xem là cha đẻ của công nghệ đèn đa sắc LED – đã hợp tác cùng với M. Geogre Crawford ở Trường Đại học Illinois (Hoa Kỳ) để hoàn thiện hết các màu sắc sẵn có của LED.\nChính phủ Hàn Quốc chọn lựa để thúc đẩy phát triển quốc gia. Công nghệ LED (Light-emitting Diod) lần đầu tiên được nhà khoa học Oleg Losev phát minh ra ở Nga vào năm 1920. Bóng đèn LED được giới thiệu thương mại hóa lần đầu tiên ở Mỹ năm 1962. Nick Holonyak Jr – được xem là cha đẻ của công nghệ đèn đa sắc LED – đã hợp tác cùng với M. Geogre Crawford ở Trường Đại học Illinois (Hoa Kỳ) để hoàn thiện hết các màu sắc sẵn có của LED.\nĐiểm khác biệt duy nhất giữa công nghệ màn hình LED và công nghệ LCD hiện thời chính là hệ thống đèn chiếu nền phía sau hay còn gọi là đèn backlight. Đối với công nghệ LCD thông thường, các nhà sản xuất dùng hệ thống đèn nền CCFL, tức đèn nền huỳnh quang cathode lạnh. Đèn nền CCFL gồm các bóng đèn dạng ống bố trí song song nằm ngang. Nhược điểm của đèn nền CCFL là không thể tắt hẳn ở những pixel nhất định mà phải tắt cả khu vực, chính vì vậy không thể cho độ tương phản cao, đồng thời các vùng tối và sắc đen không được thể hiện một cách chính xác.\nCông nghệ màn hình LED trang bị hệ thống đèn nền bằng các diode phát quang. Chúng có thể thay đổi màu sắc ánh sáng theo bước sóng, vì thế chỉ một đèn diode phát quang có thể tạo ra rất nhiều sắc màu mà không bị giới hạn bởi các ánh sáng đơn sắc như bóng đèn thường. Ưu điểm của đèn nền LED là cho dải màu rộng hơn, màu sắc trung thực và độ sáng cao hơn 40% so với đèn nền thông thường.\nVề mặt mỹ thuật, màn hình sử dụng công nghệ màn hình LED không cần dùng pannel kính nên khung viền màn hình được thiết kế mỏng hơn, giúp màn hình trở nên thanh thoát.\nMàn hình sử dụng công nghệ LED backlight không những giúp tiết kiệm 30% điện năng tiêu thụ so với màn hình LCD thường mà còn là một sản phẩm điện tử xanh: không sử dụng các chất gây hại cho môi trường như thủy ngân, chì…, vì các mối hàn được thay bằng hợp kim đồng bạc.\nnguồn: thongtindidong.net\nKo có khái niệm màn hình LED đâu nhé, màn hình LED chỉ có VN “chế” ra thôi, và để đánh lạc lừa người tiêu dùng hiểu nhâm như 1 công mới nổi trội như OLED chẳng hạn.\nTên tiếng anh đầy đủ là Led Backlight, dịch tạm là LCD sử dụng đèn nền Led, khác màn hình LCD thông thông thường là LCD đèn nền huỳnh quanh. 2 cái chỉ khác đèn nền.\nCòn vệt mờ hắt từ dưới lên phải xem xét cho kỹ. xem có phải là do “hở sáng” hay ko, nhiều màn hình thiết kế chưa tốt nên bị hở sáng. khi để nền đen sẽ thấy bên viền màn hình bị hở sáng ra.\nMod nói đúng đó, ở VN quảng cáo bậy bạ, gây hoang mang cho người dùng.\nLCD có 1 lớp liquid crystal (là nematic). Chất này thay đổi trạng thái khi có dòng điện chạy qua, và nó có thể ngăn hay cho ánh sáng đi qua. Bên dưới là đèn nền, trước đây là đèn huỳnh quang (CCFL), bây giờ có thêm LED. Ngoài ra LCD còn có filter để lọc ánh sáng trắng của đèn, nên 1 điểm ảnh chỉ có 1 trong 3 màu RGB. Ưu thì đã được quảng cáo nhiều, ngoài ra 1 ưu điểm mà tôi thấy chưa đề cập là LED xài lâu ít bị giảm độ sáng (mấy cái đèn huỳnh quang lâu ngày ánh sáng sẽ yếu so với ban đầu). Nhược điểm tôi nghĩ là cái giá, nhưng mắc hơn không nhiều. Trong tương lai gần LED background LCD phổ biến hơn, giá sẽ hạ.\nOLED hay 1 vài công nghệ LED khác ít người biết đến hơn là những công nghệ hoàn toàn mới, sẽ phổ biến trong tương lai. OLED hoàn toàn không cần đèn nền như LCD. Lớp chất hữu cơ sẽ tự phát sáng khi đặt vào 1 hiệu điện thế.\nCòn vệt sáng mờ là bị “hở sáng”, nhiều LCD cũng bị (không kể LED hay CCFL), cái này thì chịu thua. Tuy nhiên ngoại trừ việc hơi khó chịu, chứ không có gì đáng ngại.\nnguồn: vozforums\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/16/man-hinh-led-la-gi/","summary":"\u003cp\u003eTrong xu hướng tiết giảm điện năng và bảo vệ môi trường, các nhà sản xuất laptop đang chạy đua ứng dụng công nghệ màn hình diode phát sáng (LED) và chuẩn bộ nhớ DDR3.\u003cbr\u003e\nCông nghệ màn hình tinh thể lỏng (LCD) đã thể hiện ưu điểm vượt trội và “làm mưa làm gió” trong suốt gần một thập kỷ qua, nhưng đang dần nhường chỗ cho LED (Light-Emitting Diod) – một trong những công nghệ màn hình tiên tiến thậm chí được coi là 1 trong 17 động lực tăng trưởng kinh tế vừa được Công nghệ LED (Light-emitting Diod) lần đầu tiên được nhà khoa học Oleg Losev phát minh ra ở Nga vào năm 1920. Bóng đèn LED được giới thiệu thương mại hóa lần đầu tiên ở Mỹ năm 1962. Nick Holonyak Jr – được xem là cha đẻ của công nghệ đèn đa sắc LED – đã hợp tác cùng với M. Geogre Crawford ở Trường Đại học Illinois (Hoa Kỳ) để hoàn thiện hết các màu sắc sẵn có của LED.\u003c/p\u003e","title":"Màn hình LED là gì ?"},{"content":"Cách đây 3 năm, DDR2 xuất hiện và từ khi AMD đưa ra nền AM2 và Intel với Core 2 Duo thì DDR2 trở nên phổ biến. Và bây giờ, DDR3 nối gót và có thể xem đây là thay đổi tất yếu khi CPU và đồ họa thay đổi. Tốc độ chuẩn của DDR2 theo JEDEC trong khoảng từ 400MHz đến 800MHz (OCZ và Corsair có model DDR2 sau khi ép xung đạt tốc độ 1250MHz, thậm chí cao hơn), chỉ tương thích tốt nhất với các BXL có FSB tương ứng. Trong khi đó, về mảng chipset, dòng chipset mới của Intel có tên mã Bearlake (xuất hiện hồi tháng 6) tiêu biểu là P35 và G33, sau đó là G35 hỗ trợ FSB 1066MHz và X38 đến 1333MHz; dòng chipset NVIDIA nForce 680i/650i SLI cũng hỗ trợ đến 1066/1333MHz. Còn về BXL, CPU mới 2 nhân Intel X6800, E6700, E6600, 4 nhân có QX6700 và QX6600 đã đẩy FSB lên 1066MHz và sẽ tiếp tục dòng BXL mã Penryn trên công nghệ 45nm sẽ tiếp tục xuất hiện. Mới đây, Intel đưa ra 3 CPU: E6850, E6750 và E6650 hỗ trợ mặc định FSB đến 1333MHz. Bạn cũng có thể tham khảo kết quả thử nghiệm CPU QX6850 tại Test Lab….\nRiêng AMD vẫn còn “kín tiếng” dù đã có một số thông tin ban đầu về BXL Agena và Phenom.\nMặc dù vào lúc này, băng thông DDR2 thiết lập kênh đôi cao hơn tốc độ bus của BXL ngay cả khi bus BXL đạt 1333MHz nhưng theo Intel, bộ nhớ vẫn cần đến băng thông cao hơn nữa. Hiện thời, nếu DDR2-800 thiết lập kênh đôi chạy với chipset Intel P35 thì sẽ có băng thông ở 12,8GB/s trong khi nếu chạy với DDR3 chạy ở 1067MHz kênh đôi thì băng thông được đẩy lên đến 17,1GB/s. Tuy nhiên, có một trở ngại là dựa trên chuẩn SDRAM (Synchronous Dynamic Random Access Memory) nên khi chuyển từ DDR2 lên DDR3 thì độ trễ thành phần của bộ nhớ cũng tăng lên.\nCó 2 thành phần quyết định tốc độ bộ nhớ: tần số và độ trễ. Khi ép xung bộ nhớ, không một dân ép xung kỳ cựu nào lại không biết một điều: ép tần số thì dễ nhưng ép giảm độ trễ thì khó hơn rất nhiều. Điều dễ hiểu vì thiết kế vật lý của RAM bị giới hạn trong từng chip bộ nhớ DRAM. Theo chuẩn thiết kế JEDEC, DDR2 mặc định tốc độ cao nhất là ở 800MHz và độ trễ 5-5-5 nhưng về sau, nhà sản xuất đã có thể đưa ra DDR2-800 ở độ trễ 3-3-3. Có thể nghĩ rằng Intel cũng đã có ảnh hưởng đến ngành công nghiệp bộ nhớ và các nhà sản xuất RAM đã chọn cách tăng tần số thay vì chọn cách giảm độ trễ để tăng hiệu năng chung của bộ nhớ. Tại sao? Vì theo nhiều đánh giá của giới chuyên gia thì các nhà sản xuất RAM sẽ chuyển sang công nghệ sản xuất DDR3 để có thể vượt qua ngưỡng về tần số và cải tiến độ trễ với chi phí thỏa đáng thay vì ở lại với DDR2 đã quá “chật chội”.\n-Điểm tiến bộ\nNếu dựa vào chi tiết kỹ thụât trên, DDR3 không “đáng giá” so với DDR2. Tuy nhiên, ngoài tính năng trên, DDR3 hơn DDR2 về các mặt khác, trong số đó quan trọng nhất là điện thế. DDR3 dùng điện thế 1,5V trong khi DDR2 phải là 1,8V ở cùng tốc độ bus (trước đây, DDR phải đến 2,5V) nên sẽ làm giảm điện năng tiêu thụ. Hơn nữa, để cải thiện hơn nữa về năng lượng, DDR3 có chức năng làm tươi (refresh) theo vùng. Trước đây, DDR và DDR2 thực hiện chức năng refresh cho toàn bộ DRAM theo một chu kỳ nhất định, cả những DRAM đang ở trạng thái nghỉ (idle), do vậy tốn “tiền điện” vô ích. Còn DDR3 chỉ refresh theo chu kỳ những DRAM nào đang ở tình trạng hoạt động. Ngoài ra, DDR3 còn có bộ cảm biến nhiệt (chỉ là tùy chọn, không bắt buộc trong JEDEC) để giúp kỹ sư thiết kế quy định chu kỳ refresh tối thiểu nhằm cải thiện hơn nữa mức tiêu thụ điện năng có cơ chế bảo vệ để bộ nhớ hoạt động ở ngưỡng tối ưu; đây cũng là thước đo chính xác cho dân ép xung trong việc giám sát thành phần hệ thống.\nBên cạnh điện thế thấp của DDR3, để tăng khả năng hợp nhất của các module, JEDEC đưa ra mô hình liên kết dạng Fly-by giữa các DRAM và dòng chuyển dữ liệu (mang địa chỉ, lệnh, tín hiệu điều khiển và xung nhịp đồng hồ của DRAM này sang DRAM khác). DDR2 dùng mô hình T và DDR3 cải tiến lên mô hình Fly-by. Trước đây, với mô hình T của DDR2, bạn có thể hình dung các lệnh và địa chỉ được đưa vào một cái phễu hình chữ T và được đổ xuống hết một lần cho các DRAM xử lý. Với mô hình Fly-by, dòng lệnh điều khiển và địa chỉ là dạng dòng đơn, duy nhất chạy từ DRAM này sang DRAM khác. Mô hình Fly-by nhờ bộ điều khiển để đưa ra độ trễ tín hiệu tự động ở DRAM và mỗi DRAM có một mạch điện cân chỉnh tự động và lưu lại dữ liệu cân chỉnh cho riêng module DRAM đó. Thay đổi mô hình từ T sang Fly-by cũng dẫn đến phải thay đổi các thuật toán đọc/ghi dữ liệu. Về lý thuyết, mô hình này rút ngắn được thời gian phân bổ dữ liệu đến DRAM hơn so với mô hình T.\nMột điểm nổi trội của DDR3 chính là dung lượng chip được tăng lên đáng kể, có thể nói là gấp đôi so với DDR2. Một chip DDR3 có dung lượng từ 512Mb đến 8Mb, điều này có nghĩa là dung lượng một thanh RAM DDR3 có thể đạt đến 4GB.\nTheo PC World VN\nBình luận (2) Gordon — 2010-04-16 09:15\nThôi, đừng tự thổi phồng cho DDR3 nữa, cái này cũ lắm rồi :))\nDùng DDR3 giờ đơn giản là vì DDR3 đang dần phổ biến với mức giá giá dễ chịu hơn \u0026amp; là lựa chọn đúng đắn cho dự định nâng cấp trong khoảng 2-3 năm tới với giá phải chăng \u0026amp; nguồn hàng dồi dào :))\nMun — 2010-04-16 14:26\nĐọc đau đầu quá T.T. Thui ra ngoài cho lẹ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/16/di%E1%BB%83m-n%E1%BB%95i-tr%E1%BB%99i-c%E1%BB%A7a-ddr3-va-t%E1%BA%A1i-sao-co-ddr3/","summary":"\u003cp\u003eCách đây 3 năm, DDR2 xuất hiện và từ khi AMD đưa ra nền AM2 và Intel với Core 2 Duo thì DDR2 trở nên phổ biến. Và bây giờ, DDR3 nối gót và có thể xem đây là thay đổi tất yếu khi CPU và đồ họa thay đổi. Tốc độ chuẩn của DDR2 theo JEDEC trong khoảng từ 400MHz đến 800MHz (OCZ và Corsair có model DDR2 sau khi ép xung đạt tốc độ 1250MHz, thậm chí cao hơn), chỉ tương thích tốt nhất với các BXL có FSB tương ứng. Trong khi đó, về mảng chipset, dòng chipset mới của Intel có tên mã Bearlake (xuất hiện hồi tháng 6) tiêu biểu là P35 và G33, sau đó là G35 hỗ trợ FSB 1066MHz và X38 đến 1333MHz; dòng chipset NVIDIA nForce 680i/650i SLI cũng hỗ trợ đến 1066/1333MHz. Còn về BXL, CPU mới 2 nhân Intel X6800, E6700, E6600, 4 nhân có QX6700 và QX6600 đã đẩy FSB lên 1066MHz và sẽ tiếp tục dòng BXL mã Penryn trên công nghệ 45nm sẽ tiếp tục xuất hiện. Mới đây, Intel đưa ra 3 CPU: E6850, E6750 và E6650 hỗ trợ mặc định FSB đến 1333MHz. Bạn cũng có thể tham khảo kết quả thử nghiệm CPU QX6850 tại Test Lab….\u003cbr\u003e\nRiêng AMD vẫn còn “kín tiếng” dù đã có một số thông tin ban đầu về BXL Agena và Phenom.\u003cbr\u003e\nMặc dù vào lúc này, băng thông DDR2 thiết lập kênh đôi cao hơn tốc độ bus của BXL ngay cả khi bus BXL đạt 1333MHz nhưng theo Intel, bộ nhớ vẫn cần đến băng thông cao hơn nữa. Hiện thời, nếu DDR2-800 thiết lập kênh đôi chạy với chipset Intel P35 thì sẽ có băng thông ở 12,8GB/s trong khi nếu chạy với DDR3 chạy ở 1067MHz kênh đôi thì băng thông được đẩy lên đến 17,1GB/s. Tuy nhiên, có một trở ngại là dựa trên chuẩn SDRAM (Synchronous Dynamic Random Access Memory) nên khi chuyển từ DDR2 lên DDR3 thì độ trễ thành phần của bộ nhớ cũng tăng lên.\u003cbr\u003e\nCó 2 thành phần quyết định tốc độ bộ nhớ: tần số và độ trễ. Khi ép xung bộ nhớ, không một dân ép xung kỳ cựu nào lại không biết một điều: ép tần số thì dễ nhưng ép giảm độ trễ thì khó hơn rất nhiều. Điều dễ hiểu vì thiết kế vật lý của RAM bị giới hạn trong từng chip bộ nhớ DRAM. Theo chuẩn thiết kế JEDEC, DDR2 mặc định tốc độ cao nhất là ở 800MHz và độ trễ 5-5-5 nhưng về sau, nhà sản xuất đã có thể đưa ra DDR2-800 ở độ trễ 3-3-3. Có thể nghĩ rằng Intel cũng đã có ảnh hưởng đến ngành công nghiệp bộ nhớ và các nhà sản xuất RAM đã chọn cách tăng tần số thay vì chọn cách giảm độ trễ để tăng hiệu năng chung của bộ nhớ. Tại sao? Vì theo nhiều đánh giá của giới chuyên gia thì các nhà sản xuất RAM sẽ chuyển sang công nghệ sản xuất DDR3 để có thể vượt qua ngưỡng về tần số và cải tiến độ trễ với chi phí thỏa đáng thay vì ở lại với DDR2 đã quá “chật chội”.\u003cbr\u003e\n-Điểm tiến bộ\u003cbr\u003e\nNếu dựa vào chi tiết kỹ thụât trên, DDR3 không “đáng giá” so với DDR2. Tuy nhiên, ngoài tính năng trên, DDR3 hơn DDR2 về các mặt khác, trong số đó quan trọng nhất là điện thế. DDR3 dùng điện thế 1,5V trong khi DDR2 phải là 1,8V ở cùng tốc độ bus (trước đây, DDR phải đến 2,5V) nên sẽ làm giảm điện năng tiêu thụ. Hơn nữa, để cải thiện hơn nữa về năng lượng, DDR3 có chức năng làm tươi (refresh) theo vùng. Trước đây, DDR và DDR2 thực hiện chức năng refresh cho toàn bộ DRAM theo một chu kỳ nhất định, cả những DRAM đang ở trạng thái nghỉ (idle), do vậy tốn “tiền điện” vô ích. Còn DDR3 chỉ refresh theo chu kỳ những DRAM nào đang ở tình trạng hoạt động. Ngoài ra, DDR3 còn có bộ cảm biến nhiệt (chỉ là tùy chọn, không bắt buộc trong JEDEC) để giúp kỹ sư thiết kế quy định chu kỳ refresh tối thiểu nhằm cải thiện hơn nữa mức tiêu thụ điện năng có cơ chế bảo vệ để bộ nhớ hoạt động ở ngưỡng tối ưu; đây cũng là thước đo chính xác cho dân ép xung trong việc giám sát thành phần hệ thống.\u003cbr\u003e\nBên cạnh điện thế thấp của DDR3, để tăng khả năng hợp nhất của các module, JEDEC đưa ra mô hình liên kết dạng Fly-by giữa các DRAM và dòng chuyển dữ liệu (mang địa chỉ, lệnh, tín hiệu điều khiển và xung nhịp đồng hồ của DRAM này sang DRAM khác). DDR2 dùng mô hình T và DDR3 cải tiến lên mô hình Fly-by. Trước đây, với mô hình T của DDR2, bạn có thể hình dung các lệnh và địa chỉ được đưa vào một cái phễu hình chữ T và được đổ xuống hết một lần cho các DRAM xử lý. Với mô hình Fly-by, dòng lệnh điều khiển và địa chỉ là dạng dòng đơn, duy nhất chạy từ DRAM này sang DRAM khác. Mô hình Fly-by nhờ bộ điều khiển để đưa ra độ trễ tín hiệu tự động ở DRAM và mỗi DRAM có một mạch điện cân chỉnh tự động và lưu lại dữ liệu cân chỉnh cho riêng module DRAM đó. Thay đổi mô hình từ T sang Fly-by cũng dẫn đến phải thay đổi các thuật toán đọc/ghi dữ liệu. Về lý thuyết, mô hình này rút ngắn được thời gian phân bổ dữ liệu đến DRAM hơn so với mô hình T.\u003cbr\u003e\nMột điểm nổi trội của DDR3 chính là dung lượng chip được tăng lên đáng kể, có thể nói là gấp đôi so với DDR2. Một chip DDR3 có dung lượng từ 512Mb đến 8Mb, điều này có nghĩa là dung lượng một thanh RAM DDR3 có thể đạt đến 4GB.\u003cbr\u003e\nTheo PC World VN\u003c/p\u003e","title":"Điểm nổi trội của DDR3 và Tại sao có DDR3?"},{"content":"Trên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì….”\nGiờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?….\nHàng ngày bật yahoo, tớ vẫn nhận được những câu chuyện cười đại loại như:\n“Mỹ phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái tivi, thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn. Nga cười khẩy, phát minh ra cái máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp, thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn. Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu nay đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ 2 xe Benz khoai tây để xem thế nào. Vừa đổ xong thấy ở trong nhốn nháo: ” Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa.”\nTớ vẫn cười khi đọc câu chuyện ấy nhưng cười xong chợt thấy đau thắt. Tự hỏi, tại sao chính chúng ta – những người Việt Nam lại tự hạ thấp mình đến thế nhỉ?\nCâu nói của nhà sử học Dương Trung Quốc vẫn khiến tớ chột dạ: “Cách hành xử và tâm thế của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là một nước nhỏ. Không ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay vùng xâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ giúp mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và lạc hậu…”\nCó phải người Việt Nam chúng ta đã quá tự ti không nhỉ ???\nNgười Việt Nam tự ti hay tự tin?\nSẽ là giả dối nếu nói rằng người Việt chúng ta không tự ti. Vẫn còn đó lời phát biểu hùng hồn của ông Ngô Quang Kiệt – Tồng Giám mục Giáo phận Hà Nội trước bàn dân thiên hạ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều và chúng tôi cảm thấy rất là nhục nhã khi cầm trên tay tấm hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam.”\nVẫn còn đó bài báo mang tên: “ 179 năm nữa Việt Nam mới đuổi kịp Singapo” ( Báo tuổi trẻ số ra ngày 15/03/2006) vậy mà vẫn có người tỏ ra chẳng ngạc nhiên gì “em còn tưởng là 200 năm nữa ấy chứ!” (N.T.A.T- fbaclub.com).\nVẫn còn đó câu chuyện của một cô phóng viên đến săn vị quan chức ngành giáo dục và kiên quyết cho rằng nền giáo dục đào tạo nước nhà là quá kém, nhiều bất cập và làm thế nào để chúng ta không đào tạo ra những phế phẩm. Cô nhìn thấy ở nền giáo dục Việt nam là một vòi bạch tuột sản sinh ra đủ thứ khuyết tật và gây nguy hại cho nhiều thế hệ…\nVẫn còn đó những con số biết nói: 77% người Việt Nam sính hàng ngoại vì cho rằng hàng trong nước chất lương kémi, có khoảng 32.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài vì mơ ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn.\nVà còn nhiều điều khác nữa thể hiện cái tự ti của người Việt. Thế nhưng sẽ là sai lầm lớn nếu khẳng định “ Người Việt Nam tự ti” vì đâu đó vẫn còn những người luôn tự hào mang trên mình dòng giống Lạc Hồng.\nMột câu chuyện từ ông giám đốc quỹ nhi đồng Mỹ: Ổng thăm Việt Nam, rồi thăm Bangladesh. Và ông ấy nói rằng làng quê nghèo nhất của Việt Nam cũng nghèo như làng quê nghèo nhất của Bangladesh hay nhiều nước khác trên thế giới, thế nhưng điều quan trọng nhất là ông ấy không thấy thương hại đám trẻ con Việt Nam ở làng quê ấy. Đơn giản bởi vì: “ Tôi thấy được sự cầu tiến của người Việt và sự năng động của đám trẻ ấy. Đám con nít ấy chắc chắn không chịu an phận và cam chịu số phận.”\nVà AM thực sự cảm động khi đọc được những dòng chia sẻ đầy cảm động của chị uatkimhuong tren 4rum caohockinhte.info:\nDù đất nước còn khó khăn, nghèo nàn, lạc hậu, tôi vẫn tự hào là người Việt Nam. Tôi tự hào vì tôi có đủ kiến thức để nhận biết rằng Việt Nam là một trong những nước có phong cảnh cực đẹp. Tôi tự hào vì nền văn hóa Việt nam có những bản sắc riêng không lẫn lộn với bất kì ai trên thế giới. Tôi tự hào là người Việt Nam giống như tôi tự hào là tôi. Dù tôi có xấu, có khuyết điểm nhưng tôi vẫn là tôi không phải là người khác.Tôi bất bình với những ai nói rằng họ xấu hổ là người Việt Nam. Có thể cha mẹ bạn nghèo vậy bạn phải chứng minh cho họ thấy rằng dù nghèo nhưng cha mẹ bạn vẫn là một người đàng hoàng. Có thể đất nước ta đang nhiễu nhương, chế độ lằng nhằng gây ra nhiều oan trái của người dân. Thì bạn hãy đứng lên góp tiếng nói chung để thay đổi quốc nạn đang hoành hành. Có thể đất nước ta nghèo đói vậy bạn hãy nhường cơm sẻ áo giúp đỡ những cong người cùng cực ấy. Thì bạn vẫn có thể ngẩng cao đầu với những người bạn quốc tế. Họ làm sao tôn trọng bạn, nếu chính bạn khinh bỉ nguồn gốc của mình? Nếu họ ko tôn trọng bạn, bạn chấp nhận cúi đầu thay vì thể hiện với họ rằng họ đã sai lầm ư? Nếu bạn thấy xấu hổ vì cha mẹ nghèo mà chối bỏ sự thật rằng đó là người sinh ra bạn, vậy bạn nên thấy nhục nhã đi vì bạn không dám làm một con người chân chính. Tôi tự hào vì là người Việt Nam.\nVà nói như nhà báo Thiên Lương : ” Chúng ta không ngủ quên, cũng không quá tự tin một cách lố bịch. Chúng ta không hão huyền với những gì đã đạt được. Cũng không phủ nhận những tiến bộ còn khiêm tốn của thang bậc Việt Nam với quốc tế. Nhưng chúng ta cũng không nên nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt màu xám. Không ảo tưởng nhưng cũng chẳng việc gì phải tự ti. Bởi chúng ta cần là những người bước đi chứ không phải ngồi lại và sợ hãi…”\nNgười Việt Nam tự ti hay tự tin?Đất nước ta còn nghèo, dân tộc tộc ta còn nhiều mặt yếu kém, đó là sự thật không thể phủ nhận. Song , không phải vì thế mà chúng ta luôn mang tâm lý tự ti, mặc cảm khi ra trước bạn bè thế giới. Những gì đáng tự hào thì phải tự hào, những gì còn hạn chế thì cần nhìn nhận để khắc phục và tìm cách sửa chữa. Xin dẫn ra ba câu chuyện nhỏ mà Ớt đọc được thay cho lời kết :\nCâu chuyện thứ nhất:\nCó hai nhà tiếp thị của công ty sản xuất giày cùng đến một hòn đảo.\n– Người thứ nhất điện về: “Tuyệt vọng, ở đây chả ai đi giày”.\n– Người thứ hai phấn khởi điện về: “Sáng sủa vô cùng, ai cũng muốn mua giày mà chưa có để mua”.\n–\u0026gt;Bài học rút ra là: Cùng một sự kiện, cùng một vấn đề nhưng nếu cách nhìn khác nhau là sẽ khác nhau.Cách nhìn ảnh hưởng đến hành động của chúng ta một cách vô cùng sâu sắc. Hãy nhìn về Việt Nam như cách nhìn của người thứ hai.\nCâu chuyện thứ hai:\nMỗi sáng ở Châu Phi, một con linh dương thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn cả con sư tử chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị ăn thịt.\nMỗi sáng một con sư tử thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói.\nĐiều quan trọng không phải là việc bạn là Sư Tử hay Linh Dương mà:\n“Khi mặt trời mọc, bạn nên bắt đầu chạy”\n–\u0026gt;Bài học rút ra là: Điều quan trọng không phải là Việt Nam đang đứng ở vị thế nào của thế giới, đang thấp kém như thế nào so với các nước khác trên thế giới mà điều quan trọng là mỗi con người Việt Nam phải không ngừng phấn đấu, không ngừng hành động để đưa Việt Nam đi lên.\nCâu chuyện thứ ba:\nCó một chàng trai đang cầm trên tay mình một con chim nhỏ. Thấy một bà lão đi qua, anh ta liền hỏi:\n– “Bà có thể đoán ra tôi sẽ làm gì tiếp theo với chú chim nhỏ này không?”\n– Bà lão đáp: “Tôi không thể đoán ra được anh sẽ làm gì với chú chim nhỏ này, tôi chỉ biết rằng nó đang ở trong tay anh, và anh muốn làm gì là chuyện của anh”\n–\u0026gt;Bài học rút ra là: Đừng đổ lỗi cho ai, cũng đừng quy trách nhiệm cho bất cứ ai về sự yếu kém của đất nước mà hãy tự mình quyết định tương lai của đất nước bởi lẽ vận mệnh đất nước đang nằm trong tay mỗi chúng ta.\nVà xin trích lại câu trả lời của thầy giáo khi được hỏi Việt Nam sẽ thắng hay thua nếu Mỹ quay lại xâm lược: “Nếu các em bảo Việt Nam thắng thì Việt Nam sẽ thắng, nếu các em bảo Việt Nam thua thì Việt Nam sẽ thua vì tương lai Việt Nam nằm trong tay các em.\nVậy các bạn suy nghĩ như thế nào về vị thế của người Việt Nam ?\nTheo mình Điều quan trọng không phải là ở vị trí ta đang đứng mà là hướng ta sẽ đi.\nBình luận (5) Miso — 2010-04-15 08:24\nChuẩn vô cùng bác ạ!\ndoaitran — 2010-04-15 10:02\nsource đồng chí ơi :-t\nThaimeo — 2010-04-15 10:08\nnguồn: linkhay.com\nbạn hieu_3x copy từ đâu đó về ấy 😀\nGordon — 2010-04-15 10:20\nTự tin \u0026amp; tự ti này còn phải xem xét trên khía cạnh nào nữa.\nNgười Việt Nam cũng tự tin rằng mình có những đại gia giàu có chịu chơi, sẵn sàng vung tay mua căn hộ hàng triệu đô, siêu xe nhập cảng ồ ạt, trong khi nhiều người lao động nghèo chỉ mong có 1 chiếc xe gắn máy cà tàng, thậm chí xe đạp, chỉ để sáng sáng chở hàng ra chợ bán cho tiện.\nDân chơi công nghệ Việt Nam cũng không tiếc tiền mua những cỗ máy tính hàng nghìn USD về chỉ với mục đích “chơi game” và “chạy theo công nghệ” trong khi trẻ em nghèo ở nông thôn ngày nay còn nhiều chưa biết cái máy tính trông nó ra sao, hoạt động như nào hay chạy theo trào lưu giải trí công nghệ cao, hướng tới chuẩn HD chân thực trong khi có những người chỉ ước mong gia đình có 1 chiếc TV cũ, xem đầy muỗi lằng nhằng trên màn hình, chỉ mong cập nhật tin tức thời sự hàng ngày.\nNhững người đẹp Việt Nam cũng ngày càng nổi danh với các vụ scandal về tình dục, tự tin chụp những bức hình lõa lồ khoe trên báo chí, chẳng kém gì các siêu sao playboy.\nNgười VN cũng đâu thiếu thứ để tự tin, nhỉ?\ntoan — 2011-03-05 04:46\nViệt nam la một nuoc co ty le tham nhung nam trong top ” 10 nuoc tham nhung nhieu nhat the gioi “va ty le ( can bo quan chuc / nguoi dan )cao nhat the gioi ,toi nghi nguoi viet nam ko tu ti moi la .dan ngheo chiu kho ,doi ,ret .lam phat tang cao ,quan lý thi truong kem ,nhung nhieu ,hach dich qua nhieu .that buon cho mot dat nuoc 4000 nam van hien\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/15/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BB%87t-nam-t%E1%BB%B1-tin-hay-t%E1%BB%B1-ti/","summary":"\u003cp\u003eTrên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì….”\u003cbr\u003e\nGiờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?….\u003c/p\u003e","title":"Người Việt Nam tự tin hay tự ti?"},{"content":"Mình xin thông báo là mình đã mua laptop mới sáng nay, toshiba L510, core i3 hẳn hoi nhé, cấu hình rất khủng mà sao chẳng hề thấy hí hửng mấy. Haiz. Bình thường mà dc dùng lap này là mình xí xớn lấy máy ảnh chụp review ầm ĩ ngay, nhưng là lần này từ từ đã, còn đang “để tang” lap cũ, cái lap đầu tiên, :(( vất vả lắm mới có được đó. Mà giờ mất rồi, buồn rầu khủng khiếp.\nBắt đầu một khởi đầu mới, ya ya!\nBình luận (3) Gordon — 2010-04-15 00:30\nĂn chơi thế ;))\nKit — 2010-04-15 04:50\n=p~ bao gio em co tien…\ndoaitran — 2010-04-17 19:01\nMình còn chưa được ăn khao cái lap đầu tiên :-\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/14/b%E1%BA%AFt-d%E1%BA%A7u-l%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003eMình xin thông báo là mình đã mua laptop mới sáng nay, toshiba L510, core i3 hẳn hoi nhé, cấu hình rất khủng mà sao chẳng hề thấy hí hửng mấy. Haiz. Bình thường mà dc dùng lap này là mình xí xớn lấy máy ảnh chụp review ầm ĩ ngay, nhưng là lần này từ từ đã, còn đang “để tang” lap cũ, cái lap đầu tiên, :(( vất vả lắm mới có được đó. Mà giờ mất rồi, buồn rầu khủng khiếp.\u003cbr\u003e\nBắt đầu một khởi đầu mới, ya ya!\u003c/p\u003e","title":"Bắt đầu lại"},{"content":"Ngắn gọn:\n– Tổng Thiệt hại: 3 laptop, toàn bộ tiền mặt trong ví, 2 cặp laptop, hộ khẩu, sổ đỏ.\n– Cá nhân: Mất 1 laptop với cực kì nhiều dữ liệu quý giá /:) Toàn bộ tiền trong ví, chỉ còn lại một đồng 1 nghìn rách nát, tiền lương chưa kịp tiêu, chưa kịp gửi vào tài khoản. 1 thẻ nhớ để trong lap. Hiện chưa có thống kê gì thêm.\n– May mắn vì: chìa khóa cửa công ty ở trên bàn, nhưng 3 xe máy ở tầng 1 vẫn còn, 3 máy ảnh vẫn không sao, 3 điện thoại vẫn nguyên, mất tiền trong ví nhưng giấy tờ, chứng minh ND, giấy tờ xe vẫn còn, cám ơn bạn trộm nhiều nhé, thật là tốt bụng đó /:)\nChi tiết:\nNhư mọi sáng, ku Tùng dậy sớm, mình và anh Phong vẫn say sưa ngủ, bỗng nhiên Tùng hớt hơ hớt hải chạy vào “Anh Phong Anh Phong, lap của em với thằng Thái đâu rồi, sao cửa tầng 3 lúc đi ngủ anh không đóng à?” Mình bật dậy, chạy xuống tầng 2, sờ túi quần vắt trên ghế, ko thấy gì, nhìn thấy cái ví vứt trên bàn, lục ví, mừng vui vì giấy tờ còn nguyên, thất vọng vì những tờ 500k mới koong đã ra đi không nói một lời. 2 laptop của mình và Tùng cũng chỉ còn là dĩ vãng, hốt hoảng chạy xuống tầng 1, thở phào vì 3 xe máy vẫn còn nguyên si, xe mình chìa khóa vẫn còn cắm. Hốt hoảng chạy lên tầng 3, vào phòng ngủ, vẫn thấy 2 cái máy ảnh yên vị trong hộp chống ẩm, thở hắt ra. Bê chậu quần áo đi phơi, lòng bàng hoàng và hi vọng phơi quần áo xong sẽ nhận ra đó chỉ là giấc mơ. Nhưng đời ác hiểm hơn ta nghĩ rất nhiều. Mọi hôm cửa đóng cẩn thận, hôm qua anh Phong đi ngủ sau cùng ko tắt điện, ko tắt quạt, vậy mà bọn trộm vẫn cả gan liều lĩnh xông lên, phải biết rằng khu Hoàng Cầu, điện sáng suốt đêm, có mấy công trường làm việc 24/24 mà, đối diện công ty còn có một bãi xe trông 24/24 nữa 😐\nNói chung là số rồi, cái số khiến 3 anh em áo rách phải chung một chiến hào. Mọi hôm bạn Tùng vẫn mang cả lap vào phòng ngủ, nhưng hôm qua thì vì muốn ngủ sớm để dậy sớm nên để lap ở tầng 2, suốt những hôm mình về nhà ngủ ko sao, đúng hôm ở công ty ngủ thì bị trộm vào /:) Anh Phong đầu tiên chạy hùng hục xuống tầng 1, mở tủ, thở hổn hển, máy ảnh vẫn còn, riêng cái lens canon 24-70L cũng 800$ rồi, may mà trộm nó ko biết. Đầu tiên cười cười, sau đó anh Phong hỏi “cầm 3 cái laptop chẳng lẽ nó ko lấy cái túi nào sao”, rồi nhìn ko thấy cái cặp đâu, mặt sầm xuống, ôm đầu “ôi hộ khẩu và sổ đỏ của anh mang lên vay tiền, mất rồi :-ss”, đúng là họa vô đơn chí.\nMọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền, càng ngày càng thấy câu này chí lý…\nNói chung một sáng thức dậy, bỗng thấy mình “trắng tay”, là một cảm giác rất chi là … cảm giác 😀 Vẫn có thể tự AQ là mình may mắn, vì không mất xe máy, ko mất cái máy ảnh của bạn Hiền, mới mua 8.5tr /:), Tùng và anh Phong bị lấy túi đựng lap, còn cái balo mới mua của mình thì nó khinh ko thèm lấy, hú hồn chim én :)) đỡ tí nào hay tí đó mà.\nTrong vòng 6 tháng tới, khả năng là hủy mọi nhậu nhẹt, đàn đúm, cafe cà pháo, kế hoạch điện thoại mới, áo mới, giầy mới nghỉ hết, converse ơi chào em, điện thoại cảm ứng ơi chào em. Đi tu thôi, ăn cơm muối vừng thôi /:)\nCũng giống như vấp ngã, mất đồ thôi mà, tiền bạc là vật ngoài thân, tiền mất thì lại có, Kim Woo Choong từng viết trong “Thế giới thật rộng lớn …” rằng “trong túi tôi không có đồng nào nhưng trong đầu tôi có rất nhiều mơ ước”, mình bây giờ chả biết mơ ước gì, nhưng túi ko có tiền thì phải cố gắng mà mơ ước cái gì đó thôi.\nTiếc nhất là mình mất nhiều ảnh lắm, nhiều lắm nhiều lắm :((\nTay trắng, trắng tay, trắng tinh khôi cho một khởi đầu d’ biết có hoàn hảo hay ko nữa /:) wwwwwwtffff\nThôi cố lên, Mình còn trẻ mà, mất mát tí nhằm nhò gì, căn bản là phải rút ra bài học, bài học, bài học, bài họcccccccccccc :((\nThằng Tùng lúc nãy bảo: tối tao đi học TA. Mình tí tởn: tao đi với. Hí hửng hỏi han, chuẩn bị các kiểu, sau chợt nghĩ ra: “thế học phí dư nào” – “1 triêu”, “ặc”, chợt nhớ ra là mình giờ tiền ăn còn phải đi vay, nên thôi, ở nhà 🙁\nBình luận (7) Miso — 2010-04-13 09:37\nThành thật chia buồn với bác 🙁 Thật không thể tưởng tượng nổi nếu tớ mất một số tài sản vật chất và tinh thần lớn như vậy thì sẽ ra sao nữa.\nThôi còn đôi bàn tay thì ra cày tiếp từ đầu vậy bác ạ.Tớ không tin câu “của đi thay người”, chẳng qua là đen quá nó thế. Rút kinh nghiệm xương máu vậy ^^!\nMun — 2010-04-15 15:41\nBổ sung thêm là còn bàn tay với trí óc 😀\nthai — 2010-04-13 10:15\ncám ơn bác nhiều 😀 kinh nghiệm đc trả bằng cái giá hơi bị đắt 😀\nMun — 2010-04-13 12:33\nNhững kẻ đi ăn trộm ăn cắp là họ đã vứt bỏ lương tâm của mình rồi. Trời công bằng, bọn nó gặm của mình, nuốt cũng không trôi đâu anh, sẽ có lúc nó mắc nghẹn \u0026gt;”\u0026lt;. E cũng đã từng bị mất 1 lap =((\nKit — 2010-04-14 07:03\nthoi anh a, cua di thay nguoi. bon trom se co ngay bi troi danh thanh vat chet cha chung no di. me kiep chung no. em cung 1 lan mat cai may mp4 3tr vua moi mua. thoi anh cu co gang, roi bu dap lai mat mat sau 🙂\nMisao — 2010-04-15 15:20\nKhổ thân bác thế. Hix, nghe tin buồn lây với bác. Tối nào em cũng phải kiểm tra cửa tầng thượng trước khi đi ngủ.\nThaimeo — 2010-04-16 01:43\nCám ơn bác:D\nGiờ thì em thực sự hiểu vì sao các ngôi nhà ở HN thường phải dùng sắt bao kín như chuồng cọp 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/13/thong-cao-bao-chi-m%E1%BA%A5t-g%E1%BA%A7n-h%E1%BA%BFt/","summary":"\u003cp\u003eNgắn gọn:\u003cbr\u003e\n– Tổng Thiệt hại: 3 laptop, toàn bộ tiền mặt trong ví, 2 cặp laptop, hộ khẩu, sổ đỏ.\u003cbr\u003e\n– Cá nhân: Mất 1 laptop với cực kì nhiều dữ liệu quý giá /:) Toàn bộ tiền trong ví, chỉ còn lại một đồng 1 nghìn rách nát, tiền lương chưa kịp tiêu, chưa kịp gửi vào tài khoản. 1 thẻ nhớ để trong lap. Hiện chưa có thống kê gì thêm.\u003cbr\u003e\n– May mắn vì: chìa khóa cửa công ty ở trên bàn, nhưng 3 xe máy ở tầng 1 vẫn còn, 3 máy ảnh vẫn không sao, 3 điện thoại vẫn nguyên, mất tiền trong ví nhưng giấy tờ, chứng minh ND, giấy tờ xe vẫn còn, cám ơn bạn trộm nhiều nhé, thật là tốt bụng đó /:)\u003c/p\u003e","title":"Thông cáo báo chí: Mất gần hết"},{"content":"Hôm nay đi uống trà với em Ngọc Mun – chính xác là hôm qua – cách đây 4 tiếng 😀 Ngồi nói chuyện có nói tới mấy chuyện “ngày xưa”. Lại ngồi nhớ miên man, mình là người hoài cổ mà :”)\nNgày xưa, hồi còn ở Côn Sơn, Hải Dương, nhà mình từng nấu rượu này, nuôi lợn nữa, mấy con lợn cứ tới giờ ăn là kêu gào ầm ĩ, vẫn còn nhớ sự ồn áo của mấy con nhợn ấy :D. Gà nữa, tối tối, sáng sáng, cho gà ăn :D. Có một khu vườn rộng bao nhiêu là cây cối, có 14 hay là 16 cây vải ấy, xung quanh vườn luôn, hay đi cào lá vải, cho vào một cái sọt và mang vào bếp để đun. Có vườn na, tới mùa na chín là phải giành giật với lũ chim, na chín mà ko vặt kịp thời là bọn chim sẽ chén trước, :-j\nHồi xưa nhà mình còn in tiền âm phủ nữa đấy, đầu tiên là bố lên HN, lấy tiền vàng về bán, rồi sau đó là tự in, bố mẹ ngồi in còn mình và em gái cầm đi phơi khắp nhà, phơi rồi chờ khô, rồi xếp lại, bố xén thành từng tập, rồi mang ra chợ giao cho mấy người bán lẻ.\nHồi xưa nhà mình còn mở xưởng cơ khí nữa chứ, mình cùng từng ngồi nắn sắt, tán đinh hơi kinh đấy. Nhưng làm cái này vất vả, nặng nhọc.\nHồi xưa vườn rộng, mình còn dọn một góc vườn, quét lá, san phẳng, kẻ vạch, làm hẳn một sân bóng mini, tập bóng suốt ngày, với ước mơ sẽ cùng Việt Nam vô địch thế giới, hay ít ra là sẽ sang châu Âu thi đấu 😀 Hồi xưa mình ngu quá, chỉ hâm mộ Beck và tập sút phạt, đáng ra tập thể lực, tập chạy nữa thì giờ có khi cũng đá ở “vi lích”, kiếm mấy trăm triệu một tháng, nổi tiếng hơn Cờ Vờ ấy chứ :-” :))\nNgày xưa mình từng yêu một bạn, bạn 412, thích bạn ấy từ lớp 4 ấy 😀\nNgày xưa còn nhiều chuyện lắm, những chuyện ngày xưa ấy mà…\nBình luận (6) Gordon — 2010-04-09 17:51\nNhững câu bắt đầu với “ngày xưa…” đều mang lại hoài niệm, những kí ức đáng nhớ \u0026amp; niềm tự hào 🙂\nMun — 2010-04-09 18:28\nThích lắm ạ, em còn biết chút chút chứ đứa em gái em chuyện ngày xưa thì như ngố rừng lun \u0026gt;”\u0026lt;. Sinh ra lúc sung sướng mà :d\nGạch — 2010-04-10 13:29\ntớ luôn thích những câu chuyện bắt đầu bằng “ngày xưa” 😉\nMisao — 2010-04-10 16:44\nCái đoạn ước mơ cùng VN vô địch thế giới với sang Châu Âu đá bóng sao giống mình thế. Lại còn yêu một bạn cấp 1 nữa chứ, tiếc là bạn ý của mình là từ năm lớp 2 chứ không phải lớp 4. =))\nHuệ L.M — 2010-04-11 09:02\nNgày xưa mình cũng thích 1 bạn, đẹp trai mà lại hiền khô ;))\nBup be_ma — 2010-06-16 00:12\nkhi thành công rồi, nghĩ lại quá khứ thấy vui hơn. Thấy mình cũng hoành tráng phết!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/09/ngay-x%C6%B0a/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay đi uống trà với em Ngọc Mun – chính xác là hôm qua – cách đây 4 tiếng 😀 Ngồi nói chuyện có nói tới mấy chuyện “ngày xưa”. Lại ngồi nhớ miên man, mình là người hoài cổ mà :”)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgày xưa, hồi còn ở Côn Sơn, Hải Dương, nhà mình từng nấu rượu này, nuôi lợn nữa, mấy con lợn cứ tới giờ ăn là kêu gào ầm ĩ, vẫn còn nhớ sự ồn áo của mấy con nhợn ấy :D. Gà nữa, tối tối, sáng sáng, cho gà ăn :D. Có một khu vườn rộng bao nhiêu là cây cối, có 14 hay là 16 cây vải ấy, xung quanh vườn luôn, hay đi cào lá vải, cho vào một cái sọt và mang vào bếp để đun. Có vườn na, tới mùa na chín là phải giành giật với lũ chim, na chín mà ko vặt kịp thời là bọn chim sẽ chén trước, :-j\u003cbr\u003e\nHồi xưa nhà mình còn in tiền âm phủ nữa đấy, đầu tiên là bố lên HN, lấy tiền vàng về bán, rồi sau đó là tự in, bố mẹ ngồi in còn mình và em gái cầm đi phơi khắp nhà, phơi rồi chờ khô, rồi xếp lại, bố xén thành từng tập, rồi mang ra chợ giao cho mấy người bán lẻ.\u003cbr\u003e\nHồi xưa nhà mình còn mở xưởng cơ khí nữa chứ, mình cùng từng ngồi nắn sắt, tán đinh hơi kinh đấy. Nhưng làm cái này vất vả, nặng nhọc.\u003cbr\u003e\nHồi xưa vườn rộng, mình còn dọn một góc vườn, quét lá, san phẳng, kẻ vạch, làm hẳn một sân bóng mini, tập bóng suốt ngày, với ước mơ sẽ cùng Việt Nam vô địch thế giới, hay ít ra là sẽ sang châu Âu thi đấu 😀 Hồi xưa mình ngu quá, chỉ hâm mộ Beck và tập sút phạt, đáng ra tập thể lực, tập chạy nữa thì giờ có khi cũng đá ở “vi lích”, kiếm mấy trăm triệu một tháng, nổi tiếng hơn Cờ Vờ ấy chứ :-” :))\u003cbr\u003e\nNgày xưa mình từng yêu một bạn, bạn 412, thích bạn ấy từ lớp 4 ấy 😀\u003cbr\u003e\nNgày xưa còn nhiều chuyện lắm, những chuyện ngày xưa ấy mà…\u003c/p\u003e","title":"Ngày xưa…"},{"content":"Hôm nay ngày 06 tháng 04 năm 2010, lần đầu tiên mình xếp được rubik, cả 6 mặt ấy, hie hie, thật là phởn quá. Với sự giúp sức nhiệt tình tại đây 😡\nBình luận (2) Mun — 2010-04-06 11:32\nTập đi, rùi thi xem ai xếp nhanh hơn ko :\u0026gt; :\u0026gt;\nAs247 — 2010-04-08 09:31\nGiờ bác mới biết à 😀 em xoay được cách đây nửa năm rồi :”\u0026gt; Loay hoay mãi chỉ xoay đc 2 tầng, còn tầng cuối không biết xoay thế nào 🙁 thế là phải đi nhờ người chỉ giáo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/06/l%E1%BA%A7n-d%E1%BA%A7u-tien/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay ngày 06 tháng 04 năm 2010, lần đầu tiên mình xếp được rubik, cả 6 mặt ấy, hie hie, thật là phởn quá. Với sự giúp sức nhiệt tình \u003ca href=\"http://dontcry.joni.vn/2009/05/18/huong-dan-giai-rubik-cho-nguoi-moi-bat-dau-p3/?cp=1#comments\"\u003etại đây\u003c/a\u003e 😡\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.lunamun.summerhost.info/\"\u003eMun\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-06 11:32\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTập đi, rùi thi xem ai xếp nhanh hơn ko :\u0026gt; :\u0026gt;\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://as247.vui360.com\"\u003eAs247\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-08 09:31\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGiờ bác mới biết à 😀 em xoay được cách đây nửa năm rồi :”\u0026gt; Loay hoay mãi chỉ xoay đc 2 tầng, còn tầng cuối không biết xoay thế nào 🙁 thế là phải đi nhờ người chỉ giáo\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu tiên"},{"content":"\nTiên sư bọn fb, sáng tới giờ toàn thế này.\nFeels like there’s a deep stab into my heart.\nI was forgotten. It’s unavoidable. He must forget me and find someone who is more suitable with him. Maybe he has found her, so he deleted everything about me. Completely. And he announced it with with me, with her, with everyone: “Now I am totally free.” I am now nothing more than a stranger to him.\nI am so selfish. I don’t want to go back to him, but I still don’t want him to forget me. I don’t want to be forgotten. I want him to remember me just like I remember him, always. I would never delete anything I have with him. I would never be able to do that. I will keep it as memories of the first love I had.\nPeople tell me it is nothing to be upset about. But maybe it’ll take sometime for me to pull myself up.\nRight now I’m really down…\nBình luận (4) Gordon — 2010-04-06 06:07\nVào preference xóa hết cookie của Facebook đi thì được, từ bản 9.6 là bắt đầu có lỗi này rồi :))\nThaimeo — 2010-04-06 08:49\nah sau khi report cái lỗi này cho các bạn fb thì đã vào dc rồi, hú hồn, tưởng bị xóa tài khoản :))\nMun — 2010-04-06 06:10\nFacebook của bác, người khác cũng ko vào đc….:| 😐\n“Sorry, this Profile is currently unavailable.\nSorry, this profile is not available at the moment. Please try again shortly.”\nMisao — 2010-04-08 07:32\nẦy dà, hỏi thế gian tình ái là chi..Mới ngày nào còn vui vẻ thế mà giờ đã đường ai nấy đi rồi. 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/06/facebook/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=wtffb.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/04/06/facebook/wtffb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTiên sư bọn fb, sáng tới giờ toàn thế này.\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eFeels like there’s a deep stab into my heart.\u003cbr\u003e\nI was forgotten. It’s unavoidable. He must forget me and find someone who is more suitable with him. Maybe he has found her, so he deleted everything about me. Completely. And he announced it with with me, with her, with everyone: “Now I am totally free.” I am now nothing more than a stranger to him.\u003cbr\u003e\nI am so selfish. I don’t want to go back to him, but I still don’t want him to forget me. I don’t want to be forgotten. I want him to remember me just like I remember him, always. I would never delete anything I have with him. I would never be able to do that. I will keep it as memories of the first love I had.\u003cbr\u003e\nPeople tell me it is nothing to be upset about. But maybe it’ll take sometime for me to pull myself up.\u003cbr\u003e\nRight now I’m really down…\u003c/p\u003e","title":"Facebook"},{"content":"Mình đã từng dùng qua tất là 4, ah, chính xác là 5 em điện thoại. Trong đó có 3 em là có giá :)) Tính mình tiết kiệm mà :”) Chiếc “khủng” nhất mình dùng là LG KG195 :”\u0026gt;, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, mình đã bị cướp giật phần phật chiếc điện thoại yêu quý (trong đó có rất nhiều ảnh chưa copy vào máy tính) ở bến xe bus. Haizz. Sau đó ko có tiền mua đt mới 🙁 dùng tạm điện thoại của Tuấn đẹp trai lâu rất là lâu :”\u0026gt; Mà lại ko có sạc chứ, toàn phải đi sạc nhờ :)) đi đâu cũng nhăm nhăm nhe nhe hỏi có sạc nokia chân kim ko để sạc nhờ :”\u0026gt; nhất là hay sang nhà bạn Nha Trang sạc nhờ nữa :”\u0026gt; :)) Sau đó rút cục cũng mua dc mua điện thoại, chon em Moto w175 vì nó rất rẻ, mà lại lưu dc khoảng 600 tin nhắn 😡 Và giờ, sau một thời gian nhắn tin điên cuồng, mình đã bị đau ngón tay cái. Và mình thấy khẩn thiết cần phải mua điện thoại màn hình cảm ứng (hoặc bàn phím qwerty) để nhắn tin cho nhanh và ko đau tay /:)\nYêu cầu:\n– Dưới 4tr. Như vậy là quá xa xỉ rồi, mình hay làm rơi điện thoại lắm /:)\n– Màn hình cảm ứng cho nó rộng rãi còn xem ảnh, đọc sách chứ 😡 (và sành địu nữa 😛 :)) )\n– Có 3G, trừ phi mua BB 8700 giá 1,4tr, còn không nếu mua 2-3tr mà ko có 3G cho nó thời thượng thì hẻo lánh quá 😀\n– Ưu tiên wifi, thực ra ko cần lắm, chỗ nào có wifi thì mình mở laptop rồi, còn bình thường thì dùng 3G cũng thoải mái rồi. Nhưng có thì cũng tốt chứ ;))\n– Hệ điều hành? Mình ko biết, ko quan tâm lắm.\nCó hai ứng cử viên là LG GT505 và Nokia 5230 ngoài ra còn có bạn Samsung S5620 bạn này thì có ưu điểm là màn hình cảm ứng điện dung, công nghệ mà Iphone sử dụng 😡 mỗi tội là hơi đắt hơn tí tẹo.\nCâu hỏi: Người nông rân phải làm gì :-??\nTrả lời: collect money, thế thôi :-” 😛\n0 U\nBình luận (5) on ap — 2010-04-06 03:52\nBạn trải qua nhiều đời điện thoại nhỉ! Mình cũng mới dùng có 3 chiếc: N6030, M L6 và giờ đang là M K1. Híc. Giờ M K1 đang có vấn đề. Mình cũng muốn đổi qua cái khác quá mà tiếc xiền ghê!\nThaimeo — 2010-04-06 04:10\nHay sang dùng BlackBerry đi bác, rẻ mà ngon 😀\nMiso — 2010-04-07 07:32\nMình từ trước tới nay không thích dùng Samsung, LG chưa dùng bao giờ nên chưa biết, còn về Nokia thì xin khuyên bác 1 câu: đừng mua 5230 😀\nThaimeo — 2010-04-07 09:08\nem cũng chưa có tiền bác ạ, tìm hiểu vậy thôi 😀\nHuệ L.M — 2010-04-08 03:33\nMua iphone đi. 2 tháng lương thôi mà ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/04/06/di%E1%BB%87n-tho%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003eMình đã từng dùng qua tất là 4, ah, chính xác là 5 em điện thoại. Trong đó có 3 em là có giá :)) Tính mình tiết kiệm mà :”) Chiếc “khủng” nhất mình dùng là LG KG195 :”\u0026gt;, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, mình đã bị cướp giật phần phật chiếc điện thoại yêu quý (trong đó có rất nhiều ảnh chưa copy vào máy tính) ở bến xe bus. Haizz. Sau đó ko có tiền mua đt mới 🙁 dùng tạm điện thoại của Tuấn đẹp trai lâu rất là lâu :”\u0026gt; Mà lại ko có sạc chứ, toàn phải đi sạc nhờ :)) đi đâu cũng nhăm nhăm nhe nhe hỏi có sạc nokia chân kim ko để sạc nhờ :”\u0026gt; nhất là hay sang nhà bạn Nha Trang sạc nhờ nữa :”\u0026gt; :)) Sau đó rút cục cũng mua dc mua điện thoại, chon em Moto w175 vì nó rất rẻ, mà lại lưu dc khoảng 600 tin nhắn 😡 Và giờ, sau một thời gian nhắn tin điên cuồng, mình đã bị đau ngón tay cái. Và mình thấy khẩn thiết cần phải mua điện thoại màn hình cảm ứng (hoặc bàn phím qwerty) để nhắn tin cho nhanh và ko đau tay /:)\u003cbr\u003e\nYêu cầu:\u003cbr\u003e\n– Dưới 4tr. Như vậy là quá xa xỉ rồi, mình hay làm rơi điện thoại lắm /:)\u003cbr\u003e\n– Màn hình cảm ứng cho nó rộng rãi còn xem ảnh, đọc sách chứ 😡 (và sành địu nữa 😛 :)) )\u003cbr\u003e\n– Có 3G, trừ phi mua BB 8700 giá 1,4tr, còn không nếu mua 2-3tr mà ko có 3G cho nó thời thượng thì hẻo lánh quá 😀\u003cbr\u003e\n– Ưu tiên wifi, thực ra ko cần lắm, chỗ nào có wifi thì mình mở laptop rồi, còn bình thường thì dùng 3G cũng thoải mái rồi. Nhưng có thì cũng tốt chứ ;))\u003cbr\u003e\n– Hệ điều hành? Mình ko biết, ko quan tâm lắm.\u003cbr\u003e\nCó hai ứng cử viên là \u003ca href=\"http://hoanghamobile.com/Detail.aspx?MobileID=2494\"\u003eLG GT505\u003c/a\u003e và \u003ca href=\"http://hoanghamobile.com/Detail.aspx?MobileID=2538\"\u003eNokia 5230\u003c/a\u003e ngoài ra còn có bạn \u003ca href=\"http://www.samsung.com/vn/consumer/mobile-phone/mobile-phone/style/GT-S5620PWAXEV/index.idx?pagetype=prd_detail\u0026amp;tab=detail\"\u003eSamsung S5620\u003c/a\u003e bạn này thì có ưu điểm là màn hình cảm ứng điện dung, công nghệ mà Iphone sử dụng 😡 mỗi tội là hơi đắt hơn tí tẹo.\u003cbr\u003e\nCâu hỏi: Người nông rân phải làm gì :-??\u003cbr\u003e\nTrả lời: collect money, thế thôi :-” 😛\u003cbr\u003e\n0 U\u003c/p\u003e","title":"Điện thoại"},{"content":"Hnay là một ngày dễ chịu hơn hôm qua, vì công việc đã có tiến triển, làm được việc, không như hôm qua bế tắc và ức chế. Hqua chán đến nỗi mà đánh bóng bàn cũng thua, và thua phát thì xuống luôn, xuống code tiếp ko thèm đánh bóng bàn :))\nHnay tuy thua 2 sec đầu nhưng vẫn ở lại chơi tiếp và đánh cho các đối thủ không còn manh giáp =)\nHnay được sếp Phong béo những ghế xoay, cám ơn anh Phong béo nhiều nhé 😡 😀 Mình ngồi cả ngày, thậm chí cả tối, mà ngồi ghế cứng, mỏi, đau lưng :-\u0026lt;\nĐây là thông báo tuyển dụng của công ty mình. Có đoạn nghe rất hấp dẫn dư này:\n– Được chăm sóc đời sống tinh thần (Có người nấu cơm trưa, ăn cơm xong có phòng nằm nghỉ trưa, công ty có không gian thoáng đãng, vườn hoa, cây cảnh , có sân bóng bàn để giải trí …)\nThế nào là một môi trường làm việc lý tưởng nhỉ? Tùy mỗi người có một nhu cầu riêng, có lẽ thế. Với mình thì đầu tiên là phải yên tĩnh, như kiểu ở tầng 15 tòa nhà 4F ngày xưa là tương đối ngon, nhưng tầng 15 mà chẳng may cháy thì cũng hơi ghê gớm đấy :-ss Địa điểm hiện tại thì cũng giống ở cty anh Nam hồi xưa, gần công trường, ồn và bụi, 🙁 Tiếp đó là không bị rớt mạng :)) đang làm việc mà lại out mạng thì điên hết cả đầu luôn. Nghe nói ở VCCorp có tủ lạnh rất to, có cafe, trà, nước ngọt, sữa, bánh ngọt nữa, cho nhân viên nếu đói thì có thể ăn uống, thật là tuyệt đấy :”\u0026gt; 😡\nDạo này mình hay nói chuyện với em LINH MEO, và thế là “được” nhiễm phong cách nói chuyện rất là 9x dễ thương của em ấy :”\u0026gt;, các bạn cứ nhìn cái title thì biết đấy :)) Em Linh Meo dễ thương kinh khủng kinh khủng.\nBình luận (2) Misao — 2010-04-01 04:14\nBác Thái ghê đây. Giờ lại chuyển hướng sang 9x à. 🙂\nThaimeo — 2010-04-01 08:26\nđâu, các em 9x chuyển hướng sang tớ hay sao ý :”\u0026gt; 😛 :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/31/troi-mua-nha/","summary":"\u003cp\u003eHnay là một ngày dễ chịu hơn hôm qua, vì công việc đã có tiến triển, làm được việc, không như hôm qua bế tắc và ức chế. Hqua chán đến nỗi mà đánh bóng bàn cũng thua, và thua phát thì xuống luôn, xuống code tiếp ko thèm đánh bóng bàn :))\u003cbr\u003e\nHnay tuy thua 2 sec đầu nhưng vẫn ở lại chơi tiếp và đánh cho các đối thủ không còn manh giáp =)\u003cbr\u003e\nHnay được sếp Phong béo những ghế xoay, cám ơn anh Phong béo nhiều nhé 😡 😀 Mình ngồi cả ngày, thậm chí cả tối, mà ngồi ghế cứng, mỏi, đau lưng :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=27615\u0026amp;pid=300690\u0026amp;st=0\u0026amp;#entry300690\"\u003eĐây\u003c/a\u003e là thông báo tuyển dụng của công ty mình. Có đoạn nghe rất hấp dẫn dư này:\u003c/p\u003e","title":"Trời mưa nha"},{"content":" Bình luận (1) Gordon — 2010-03-31 11:43\nDạo này lại thích nhạc Nhật cơ à ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/31/sakura-modern/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-03-31 11:43\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDạo này lại thích nhạc Nhật cơ à ;))\u003c/p\u003e","title":"Sakura Modern"},{"content":"Uhm hqua trời nổi gió, mưa to nữa chứ, ở cty với thằng Tùng, nó ngủ sớm, mình ngồi một mình ở tầng 2, cửa sổ bị gió đập ầm ầm, mà rõ ràng là đóng hết rồi, vừa tức vừa bực, đi tìm cửa nào bị gió đập để đóng mãi mà không xong, đành mặt kệ nó.\nSáng nay thấy mọi người, nhất là các em gái xì tin, em nào cũng khen ngày gió đẹp trời, và mình bỗng nhớ, cũng một ngày gió đẹp trời, cách đây gần 1 năm, lần đầu tiên gặp bạn Nha Trang, lần đầu tiên đi qua cầu Long Biên, ngày gió đẹp trời. Hai ngày nữa là tròn 1 năm, cảm giác là lâu hơn thế cơ, nhưng cũng chỉ mới 1 năm thôi.\nAh, hôm nay cũng là một ngày hạt thóc má phính dễ thương nữa, hôm nào má phính cũng dễ thương, nhưng ngày gió thì má phính thích và má phính ầm ĩ một cách cực kì dễ thương 🙂\nBình luận (1) Miso — 2010-03-26 05:31\nTheme mới đẹp thế. Tớ thích kiểu này 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/25/ngay-gio/","summary":"\u003cp\u003eUhm hqua trời nổi gió, mưa to nữa chứ, ở cty với thằng Tùng, nó ngủ sớm, mình ngồi một mình ở tầng 2, cửa sổ bị gió đập ầm ầm, mà rõ ràng là đóng hết rồi, vừa tức vừa bực, đi tìm cửa nào bị gió đập để đóng mãi mà không xong, đành mặt kệ nó.\u003cbr\u003e\nSáng nay thấy mọi người, nhất là các em gái xì tin, em nào cũng khen \u003cstrong\u003engày gió đẹp trời\u003c/strong\u003e, và mình bỗng nhớ, cũng \u003ca href=\"http://thaimeo.info/blog/2009/02/27/entry-for-february-27-2009/\"\u003emột ngày gió đẹp trời\u003c/a\u003e, cách đây gần 1 năm, lần đầu tiên gặp bạn Nha Trang, lần đầu tiên đi qua cầu Long Biên, ngày gió đẹp trời. Hai ngày nữa là tròn 1 năm, cảm giác là lâu hơn thế cơ, nhưng cũng chỉ mới 1 năm thôi.\u003cbr\u003e\nAh, hôm nay cũng là một ngày \u003cem\u003ehạt thóc má phính\u003c/em\u003e dễ thương nữa, hôm nào má phính cũng dễ thương, nhưng ngày gió thì má phính thích và má phính ầm ĩ một cách cực kì dễ thương 🙂\u003c/p\u003e","title":"Ngày gió"},{"content":"– Có áo đôi :-\u0026lt;\n– Ra bến Hàn Quốc (chụp sen)\n– Đi đạp vịt\n– Đi xem phim ở mega (thực ra thì mình ghét mega)\nwishlist:\n– đi tàu lên sapa\n– đi ô tô về hải phòng, mình lâu lắm ko dc nhìn thấy biển.\n– ko biết có nên cho mục tiêu “có người yêu” vào wishlist ko nhỉ :))\nlúc đầu mình định đi sapa, đi hải phòng với “ngy tương lai”, nhưng nghĩ ngợi 5p, thấy nên thay đổi kế hoạch một tí, tích cóp dành dụm rồi đưa bố mẹ và em gái đi chơi, toàn đi một mình trước nay, xấu xa quá 😛 thế nên wishlist sẽ có thêm:\n– học lái và lấy bằng lái (ô tô)\n– đưa cả nhà đi chơi (sapa chẳng hạn)\nBình luận (4) Gạch — 2010-03-23 06:57\nĐúng rồi đấy, phải thế, Gia đình bao giờ cũng phải là số 1 😉\nMiso — 2010-03-29 03:57\nĐi đạp vịt bây giờ khủng lắm cậu ạ, nhìn ngó xung quanh toàn kiss với hug với abc thôi, khung cảnh không thơ mộng lắm đâu ;))\n- Trán Dô - — 2010-03-29 08:55\nVì thế mới nói là chưa bao h. Nếu đi đạp vịt chắc chắn là hok đi một mik rùi. 😀\nHuệ L.M — 2010-03-31 05:15\nMình chỉ thiếu mỗi cái ko có áo đôi hehe. Mình thích nhẫn đôi hơn. ha ha :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/23/danh-sach-ch%C6%B0a-bao-gi%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003e– Có áo đôi :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\n– Ra bến Hàn Quốc (chụp sen)\u003cbr\u003e\n– Đi đạp vịt\u003cbr\u003e\n– Đi xem phim ở mega (thực ra thì mình ghét mega)\u003cbr\u003e\nwishlist:\u003cbr\u003e\n– đi tàu lên sapa\u003cbr\u003e\n– đi ô tô về hải phòng, mình lâu lắm ko dc nhìn thấy biển.\u003cbr\u003e\n– ko biết có nên cho mục tiêu “có người yêu” vào wishlist ko nhỉ :))\u003cbr\u003e\nlúc đầu mình định đi sapa, đi hải phòng với “ngy tương lai”, nhưng nghĩ ngợi 5p, thấy nên thay đổi kế hoạch một tí, tích cóp dành dụm rồi đưa bố mẹ và em gái đi chơi, toàn đi một mình trước nay, xấu xa quá 😛 thế nên wishlist sẽ có thêm:\u003cbr\u003e\n– học lái và lấy bằng lái (ô tô)\u003cbr\u003e\n– đưa cả nhà đi chơi (sapa chẳng hạn)\u003c/p\u003e","title":"Danh sách chưa bao giờ"},{"content":"Thích dã man luôn ấy. :”)\nAnh nay,anh fai co muc dich lon lao va tham vog phi thuong nhe.xog fai noi ve no,ke ve no moi ngay.de k bi quen di mat nua nha :”) xog tro thanh ng khien ng khac fai tram tro va ghen ti kinh khug kinh khug ay a :”) va minh cug co gang nhaaaaa 😡 *em ngu roi,dag noi mo day ma :”)*\nBình luận (1) Gordon — 2010-03-22 10:50\nEm nào đây? ;;)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/22/minh-thich-tin-nh%E1%BA%AFn-nay/","summary":"\u003cp\u003eThích dã man luôn ấy. :”)\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eAnh nay,anh fai co muc dich lon lao va tham vog phi thuong nhe.xog fai noi ve no,ke ve no moi ngay.de k bi quen di mat nua nha :”) xog tro thanh ng khien ng khac fai tram tro va ghen ti kinh khug kinh khug ay a :”) va minh cug co gang nhaaaaa 😡 *em ngu roi,dag noi mo day ma :”)*\u003c/p\u003e","title":"Mình thích tin nhắn này"},{"content":"Trưa thứ sáu: Lên Hoa Viên uống bia, ăn trưa với anh Linh và anh Nam.\nChiều thứ sáu: Làm việc với anh Nam ở ISDS.\nSáng thứ 7: Làm việc với anh Nam ở ISDS.\nTối thứ 7: Triển khai phân tích log.\nSáng chủ nhật: sang nhà bác Hiệp cài lại máy tính.\nChiều chủ nhật: Gặp anh Nam ở cafe Hương Giang, 73 Thái Thịnh. Bàn tiếp về tối ưu cache.\nHồi trước email chat chit thì bình thường, không ấn tượng lắm, nhưng ngồi bàn công việc, nghe anh ấy trình bày vấn đề, giảng các thứ, thấy rất hâm mộ. Anh Hải Nam Luke rất chi giỏi giang, thân thiện, đẹp zai thư sinh, hâm mộ thế 😡 😀 Ah còn tốt bụng nữa, vì có ít nhất 2 lần anh ấy hỏi lương mình hiện tại ;))\nNói chuyện với anh ấy mình thấy rất thoải mái, và có niềm tin, cảm thấy học hỏi được nhiều điều, và có cảm giác hào hứng (gần như kiểu hồi xưa nói chuyện với anh NamND), từ hồi sang ISDS, mình dần dần có cảm giác giống như một “thợ code”, “nông dân” và “trâu bò” vậy, nhiều lúc nghĩ chán nản. Sau mấy hôm nói chuyện với anh NamLuke, mình thấy tin tưởng bản thân, thấy sự hấp dẫn của những lý thuyết khô khan – khi mà người ta biết ứng dụng nó.\nCám ơn anh rất nhiều!\nChú thích: Anh Nam này sn 85, cựu sv và sắp giảng viên của NEU (kinh tế quốc dân HN), hiện đang làm việc cho một ngân hàng bên Sing. Lương tháng phọt phẹt thôi có 3000$ :-\u0026lt; , sắp mua nhà HN \u0026lt;):)\nBình luận (4) Gordon — 2010-03-21 17:57\nGiảng viên ngành gì của ktqd? :-/\nThaimeo — 2010-03-22 01:46\ngiảng viên ngành viết virus ;))\nem ko rõ lắm, anh ấy mấy hôm nay giảng cho bọn em về phân tích, thống kê, dự đoán, đại loại là hỗ trợ ra quyết định.\nanh ấy bảo có thể dạy ở NEU về sử dụng excel để thống kê và hỗ trợ ra quyết định 😀\nguru về excel ;))\nGordon — 2010-03-22 10:51\nÀ, chắc là chuyên gia toán thống kê kinh tế :))\nHueL.M — 2010-03-22 02:42\nThiếu này, tối đi mua sách với tớ nữa chứ. he he, chè ăn chán ốm,nhưng bạn Nhung vẫn khen ngon vì bạn Thái tốt bụng he he\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/21/cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n-khong-ngh%E1%BB%89/","summary":"\u003cp\u003eTrưa thứ sáu: Lên Hoa Viên uống bia, ăn trưa với anh Linh và anh Nam.\u003cbr\u003e\nChiều thứ sáu: Làm việc với anh Nam ở ISDS.\u003cbr\u003e\nSáng thứ 7: Làm việc với anh Nam ở ISDS.\u003cbr\u003e\nTối thứ 7: Triển khai phân tích log.\u003cbr\u003e\nSáng chủ nhật: sang nhà bác Hiệp cài lại máy tính.\u003cbr\u003e\nChiều chủ nhật: Gặp anh Nam ở cafe Hương Giang, 73 Thái Thịnh. Bàn tiếp về tối ưu cache.\u003cbr\u003e\nHồi trước email chat chit thì bình thường, không ấn tượng lắm, nhưng ngồi bàn công việc, nghe anh ấy trình bày vấn đề, giảng các thứ, thấy rất hâm mộ. Anh Hải Nam Luke rất chi giỏi giang, thân thiện, đẹp zai thư sinh, hâm mộ thế 😡 😀 Ah còn tốt bụng nữa, vì có ít nhất 2 lần anh ấy hỏi lương mình hiện tại ;))\u003cbr\u003e\nNói chuyện với anh ấy mình thấy rất thoải mái, và có niềm tin, cảm thấy học hỏi được nhiều điều, và có cảm giác hào hứng (gần như kiểu hồi xưa nói chuyện với anh NamND), từ hồi sang ISDS, mình dần dần có cảm giác giống như một “thợ code”, “nông dân” và “trâu bò” vậy, nhiều lúc nghĩ chán nản. Sau mấy hôm nói chuyện với anh NamLuke, mình thấy tin tưởng bản thân, thấy sự hấp dẫn của những lý thuyết khô khan – khi mà người ta biết ứng dụng nó.\u003cbr\u003e\nCám ơn anh rất nhiều!\u003cbr\u003e\nChú thích: Anh Nam này sn 85, cựu sv và sắp giảng viên của NEU (kinh tế quốc dân HN), hiện đang làm việc cho một ngân hàng bên Sing. Lương tháng \u003cem\u003ephọt phẹt thôi\u003c/em\u003e có 3000$ :-\u0026lt; , sắp mua nhà HN \u0026lt;):)\u003c/p\u003e","title":"Cuối tuần không nghỉ."},{"content":"Cài lại windows, windows7 bị báo “vi phạm bản quyền” từ lâu rồi, nhưng vì ổ cd hỏng, đĩa hỏng, ko cài lại dc, cứ lười mãi, hôm nay ngồi làm việc với anh Nam gaixinh ;)) bị anh ấy cười vì cái windows chết tiệt hiện thông báo bản quyền. Ngại quá, tối quyết tâm cài lại luôn. Lúc đầu ko để ý, hì hục cài, nhầm bản Ultimate, hic, lại phải cài lại bản Pro thì mới đúng key. Active luôn, quá ngon 😡 Một lần nữa cám ơn bác Dung ở UDS đã share key 😡\nSau khi cài w7, thì cài Opera 10.50, quả thật là phê, tê tê. Quá xịn 😡\nĐẹp, nhanh, và đặc biệt có thêm cái Inspect Element, có tên là DragonFly hay sao ấy =), tên hoành tráng gớm. Quả này thì ứ thèm dùng FF luôn :)) Hồi xưa phải bật FF vì Opera debug javascript khó, giờ thì ngon rồi :x. Thích Opera vì có cái Image Properties, dễ xem ảnh chụp bằng máy gì ;)). Opera bản 10.50 còn tăng diện thích duyệt web, vì đưa tab lên trên cùng. Thật là tiến bộ. Sợ gì Chrome ;))\nYêu Opera 😡\nBình luận (3) Gordon — 2010-03-20 12:27\nTốc độ vưỡn chưa lại được Chrome :))\nGyo — 2010-03-23 19:09\nNick UDS là gì đấy :D, cũng UDSer này 😀\nCũng yêu Opera như mình kìa, lúc tối Opera vừa ra 10.51 roài 😀\nThaimeo — 2010-03-24 01:34\nkanishi bạn dinhnguyen ạ 😀\nnice to meet U 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/19/refresh/","summary":"\u003cp\u003eCài lại windows, windows7 bị báo “vi phạm bản quyền” từ lâu rồi, nhưng vì ổ cd hỏng, đĩa hỏng, ko cài lại dc, cứ lười mãi, hôm nay ngồi làm việc với anh Nam gaixinh ;)) bị anh ấy cười vì cái windows chết tiệt hiện thông báo bản quyền. Ngại quá, tối quyết tâm cài lại luôn. Lúc đầu ko để ý, hì hục cài, nhầm bản Ultimate, hic, lại phải cài lại bản Pro thì mới đúng key. Active luôn, quá ngon 😡 Một lần nữa cám ơn bác Dung ở UDS đã share key 😡\u003cbr\u003e\nSau khi cài w7, thì cài Opera 10.50, quả thật là phê, tê tê. Quá xịn 😡\u003cbr\u003e\nĐẹp, nhanh, và đặc biệt có thêm cái Inspect Element, có tên là DragonFly hay sao ấy =), tên hoành tráng gớm. Quả này thì ứ thèm dùng FF luôn :)) Hồi xưa phải bật FF vì Opera debug javascript khó, giờ thì ngon rồi :x. Thích Opera vì có cái Image Properties, dễ xem ảnh chụp bằng máy gì ;)). Opera bản 10.50 còn tăng diện thích duyệt web, vì đưa tab lên trên cùng. Thật là tiến bộ. Sợ gì Chrome ;))\u003cbr\u003e\nYêu Opera 😡\u003c/p\u003e","title":"Refresh"},{"content":"Không phải tỉ lệ vàng, mình nghĩ nó khá đỏ, nên gọi là tỉ lệ đỏ.\nChả là tối qua chat với ku Tùng mèo, nó đưa ra một khái niệm: hs, viết tắt của had sex, had chứ không phải have. Và sau khi đưa ra khái niệm thì đưa ra một tỉ lệ. Phần trăm sinh viên nữ hs trước khi ra trường là 90%. Còn đối sinh viên nam là 95%. Lúc đầu mình là choáng, và không tin hai con số này, yêu cầu nó đưa ra nguồn thông tin trích dẫn :)) Thật ngây thơ :”\u0026gt; Cứ làm như là báo cáo khoa học không bằng :)) Thực ra cũng khá giống báo cáo khoa học đấy, nhưng là báo cáo nội bộ, và khảo sát thực hiện với độ tin cậy cao – khảo sát bằng dò hỏi 😀 Sau một lúc không tin, vì mình thấy nếu tỉ lệ đấy đúng thì bất ngờ quá, mình rơi vào 5% lạc lõng à :-?? Nhưng nghe nó phân tích, bắt đầu thấy tin dần dần:\nThái Mèo (3/16/2010 1:19:40 AM): nói chung cái tỉ lệ 95 90 kia\nThái Mèo (3/16/2010 1:19:44 AM): anh éo bao giờ tin\nThái Mèo (3/16/2010 1:19:47 AM): làm gì cao đến thế\nThái Mèo (3/16/2010 1:19:50 AM): thế thì tài quá\nlinkinsteps (3/16/2010 1:19:59 AM): em tin đó a ạ 😐\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:09 AM): vì e thấy rồi, bọn lớp e\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:16 AM): học giỏi, ngoan, hiền\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:23 AM): mà vẫn phang phập ầm ầm\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:36 AM): lúc nc e mới biết\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:44 AM): mà a nghĩ xem\nThái Mèo (3/16/2010 1:20:49 AM): uhm\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:52 AM): e với a, xuất thân từ trường chuyên\nThái Mèo (3/16/2010 1:20:55 AM): uh\nlinkinsteps (3/16/2010 1:20:57 AM): toàn bạn bè ngoan học giỏi\nlinkinsteps (3/16/2010 1:21:07 AM): mà trường chuyên cả tỉnh có 1 lớp như thế\nlinkinsteps (3/16/2010 1:21:13 AM): mà 1 nửa lớp đã thế rồi\nThái Mèo (3/16/2010 1:21:19 AM):\nlinkinsteps (3/16/2010 1:21:20 AM): thử hỏi cái bọn ko ngoan ở ngoài\nlinkinsteps (3/16/2010 1:21:23 AM): nó thế nào\nThái Mèo (3/16/2010 1:21:27 AM): chú nói cũng có lý\nlinkinsteps (3/16/2010 1:21:54 AM): mấy lần e sang bên kinh tế xây dựng du hí đc mở mang tầm mắt rùi\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:00 AM): bọn nó tán nhau\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:06 AM): 1, 2 tuần là đổ\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:22 AM): rồi cặp kè với nhau 2, 3 tháng\nThái Mèo (3/16/2010 1:22:25 AM):\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:28 AM): liên hoan, tới nhà chơi\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:31 AM): đủ kiểu\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:39 AM): đời sinh viên tính ra đc 6, 7 lần như thế\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:43 AM): làm gì mà ko bươm\nThái Mèo (3/16/2010 1:22:46 AM): nói thật là anh ko thích cái kiểu yêu chơi bời như thế\nlinkinsteps (3/16/2010 1:22:52 AM): e cũng ko thích\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:08 AM): đấy, bọn đc tính là bình thường đã dễ dàng đến thế\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:17 AM): thằng Nam bốp ý\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:20 AM): nó kể với em\nThái Mèo (3/16/2010 1:23:20 AM): uh\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:21 AM): phòng nó\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:34 AM): cứ có thằng dẫn bạn đến liên hoan giới thiệu người yêu\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:43 AM): là y rằng hôm đó xxx\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:57 AM): liên hoan, uống ra mắt các bạn 1, 2 chén\nlinkinsteps (3/16/2010 1:23:58 AM): hưng phấn lên\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:04 AM): là vô nhà nghỉ\nThái Mèo (3/16/2010 1:24:10 AM): ặc\nThái Mèo (3/16/2010 1:24:12 AM): 😐\nThái Mèo (3/16/2010 1:24:17 AM): mình chưa vô nhà nghỉ bao giờ luôn\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:19 AM): a biết lúc tây tây thì máu thế nào rồi đấy\nThái Mèo (3/16/2010 1:24:23 AM): uhm\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:30 AM): mà bọn con trai, nó tính trước chuyện đó rồi\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:41 AM): với con gái chưa làm lần nào mới phải lừa như thế\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:47 AM): chứ bọn đã rồi thì :-s\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:56 AM): làm quen 1 tuần, đi chơi 1 tuần\nlinkinsteps (3/16/2010 1:24:58 AM): rồi bem lun\nlinkinsteps (3/16/2010 1:25:47 AM): ngày xưa, lúc e đi ôn thi vào cấp 3 KHTN ý\nlinkinsteps (3/16/2010 1:25:55 AM): ở KTX phòng chị gái e mà\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:04 AM): uhn\nlinkinsteps (3/16/2010 1:26:04 AM): mấy bà ý kháo nhau con số 90% từ ngày ý\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:07 AM): èo\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:09 AM): :-s\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:13 AM): ác vậy sao\nlinkinsteps (3/16/2010 1:26:24 AM): mà bây giờ, có mấy đứa bạn e, nói chiện cũng cởi mở\nlinkinsteps (3/16/2010 1:26:34 AM): con số đó chả làm tụi nó ngạc nhiên 1 tý nào\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:40 AM): hic\nThái Mèo (3/16/2010 1:26:45 AM): ghê gớm quá\nlinkinsteps (3/16/2010 1:26:50 AM): hic\nThái Mèo (3/16/2010 1:27:06 AM): bọn bạn mình toàn đứa ngoan :-s\nThái Mèo (3/16/2010 1:27:12 AM): hoặc là mình éo biết gì về bọn nó 😐\nNói chung vẫn hơi nghi ngờ, đem sang hỏi một em gái để confirm thử, thì ôi thôi, em ấy bảo chả có gì bất ngờ về con số 90-95 cả, một trong 3 nhu cầu cơ bản mà. Em ấy bảo là bây giờ mặc định là có người yêu = hs.\nNói chung là cũng giống em Cong, hôm nay mình được mở mang tầm mắt. Trân trọng gửi lời cám Tùng mèo đã dày công khảo sát, haiz.\nGiờ thì đã hiểu tại sao tỉ lệ nạo phá thai ở VN nằm ở top 3 thế giới. Nghĩ cũng buồn. Nghĩ cũng gà. Thôi chả nghĩ nữa.\nBình luận (20) Gạch — 2010-03-16 03:51\nngất :-SS\njun — 2010-03-16 08:10\nOài, nghĩ mà buồn cho cả 1 thế hệ :-\u0026lt; mình già rồi :-\u0026lt; để đưa cái bài này cho con bé kia đọc, ko biết có an ủi nó được phần nào ko :((\nGyo — 2010-03-16 11:34\nĐoạn quote lại, câu thứ 2 từ dưới lên, remove cái tên đi, kẻo lại khó nói T_T. 90%-95% thì chả biết, cơ mà chắc nếu đúng thì mình là 10% còn lại, mặc dù có người yêu gần 2 năm 😐\nThaimeo — 2010-03-17 02:06\n:D\u0026lt;\nMisao — 2010-03-16 12:34\nBlog bác Thái nhờ bài này mà lên top 1 linkhay rồi. Chưa bao giờ thấy UserOnline lại lên gần 20 như hôm nay. :))\nThaimeo — 2010-03-16 16:16\ncó lần trước nhờ bài về vụ offline LH mà UserOnline thường xuyên ở khoảng 30-40\nCòn top thì là 68 bác ạ :))\nChỉ là nhất thời, đẳng cấp phải là blog của Misao 😉\nDùng Hàng Việt — 2010-03-16 13:23\nKiểu này sao mà không hot cho được. hic…\nPhùng Văn Huy — 2010-03-16 13:32\nĐéo thể tin nổi. Nếu thế thật thì tao phải đi khóc đây :((\nThaimeo — 2010-03-16 16:16\nko cần khóc đâu, tao cũng gần giống mày thôi :)) kệ m đời đi\nThăng — 2010-03-16 14:21\nNói thật tao cũng ko tin .. Ko lẽ là anh em mình có vấn đề hả Thái?\nThaimeo — 2010-03-17 02:04\ntao không biết :-?? tao thấy bình thường :-?? :))\nnói chung tao nghĩ, chắc tỉ lệ kia là của bạn thằng Tùng mèo thôi :))\nVŨ HUY — 2010-03-16 14:31\ncũng nghĩ tới…nhưng không ngờ lại cao tới mức ấy\n47 — 2010-03-16 14:42\nHu hu kiểu này chết anh em mình rùi.Mất giá quá phải đi bem 1 em thôi ^^!\nGordon — 2010-03-18 02:14\nVcl quá, nhưng nghiệm lại từ bọn bạn ĐH thì có lẽ đúng là thế thật :))\ntieumoc — 2010-03-20 05:39\nvớ vẩn! cứ nghĩ như thế thì bản thân bạn chắc là cũng thế.\ncon số 90- 95 là con số siêu thực\nđúng là thật lắm chuyện.\nThaimeo — 2010-03-21 02:26\nhì, hi vọng thế ^^\nbaongoc124 — 2010-03-20 06:43\nÔi thật ko đỡ được T_T\nzero — 2010-03-23 02:57\n:)) Hình như hai ông này quen quen. Toàn dân Fotech thì phải. =)) =)) =))\ncua cuon — 2010-03-24 09:53\nhỏi shock 1 tý hic hic :-S\nOpeth — 2010-04-06 16:29\nÔi đi chết đây =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/16/t%E1%BB%89-l%E1%BB%87-khong-vang-l%E1%BA%AFm/","summary":"\u003cp\u003eKhông phải tỉ lệ vàng, mình nghĩ nó khá đỏ, nên gọi là tỉ lệ đỏ.\u003cbr\u003e\nChả là tối qua chat với ku Tùng mèo, nó đưa ra một khái niệm: \u003cstrong\u003ehs\u003c/strong\u003e, viết tắt của \u003cstrong\u003ehad sex\u003c/strong\u003e, \u003cstrong\u003ehad\u003c/strong\u003e chứ không phải \u003cstrong\u003ehave\u003c/strong\u003e. Và sau khi đưa ra khái niệm thì đưa ra một tỉ lệ. Phần trăm sinh viên nữ hs \u003cstrong\u003etrước khi ra trường\u003c/strong\u003e là 90%. Còn đối sinh viên nam là 95%. Lúc đầu mình là choáng, và không tin hai con số này, yêu cầu nó đưa ra nguồn thông tin trích dẫn :)) Thật ngây thơ :”\u0026gt; Cứ làm như là báo cáo khoa học không bằng :)) Thực ra cũng khá giống báo cáo khoa học đấy, nhưng là báo cáo nội bộ, và khảo sát thực hiện với độ tin cậy cao – khảo sát bằng dò hỏi 😀 Sau một lúc không tin, vì mình thấy nếu tỉ lệ đấy đúng thì bất ngờ quá, mình rơi vào 5% lạc lõng à :-?? Nhưng nghe nó phân tích, bắt đầu thấy tin dần dần:\u003c/p\u003e","title":"Tỉ lệ không vàng lắm."},{"content":"đặt gạch mấy cái ảnh, giờ đi chơi đã.\nhttp://www.flickr.com/photos/nhiepanh/sets/72157623609873992/\nBình luận (2) HueL.M — 2010-03-16 06:44\nNhìn híp cũng nuột phết nhỉ :))\nBi thối — 2010-03-20 13:41\nThái mèo đẹp giai nhất đội nhà trai 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/14/be-l%E1%BB%85/","summary":"\u003cp\u003eđặt gạch mấy cái ảnh, giờ đi chơi đã.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/nhiepanh/sets/72157623609873992/\"\u003ehttp://www.flickr.com/photos/nhiepanh/sets/72157623609873992/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHueL.M\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-03-16 06:44\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhìn híp cũng nuột phết nhỉ :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBi thối\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-03-20 13:41\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThái mèo đẹp giai nhất đội nhà trai 😀\u003c/p\u003e","title":"Bê lễ"},{"content":"Tự dưng hôm nay mình cảm thấy thật sự thích một cô gái. Một em 90 dễ thương, thích mèo. Đọc blog của em ấy, mình có cảm giác rất muốn đổ – như kiểu hồi xưa đọc blog bạn Trong Veo. Nữ tính cực kì, dịu dàng cực kì, nhưng cũng cực kì can đảm, cá tính và mạnh mẽ nữa, mình thích con gái như thế. Thích cách em ấy viết blog – cách em ấy nghĩ – một cô gái trẻ, 9x, và biết nghĩ.\nEm ấy hỏi nick mình, chat với mình, và xin ảnh một giai khác ko phải mình :)), đời là thế mà 😀\nDù sao, mình vẫn rất thích 🙂 Chúc em hạnh phúc.\nNgười ta bảo : ” Thời gian là khoảng cách. Nên lòng người lúc ấy dễ đổi thay. ”\nNhưng em bảo : ” Thời gian là thử thách. Và lòng người đâu phải cánh chim bay. “\nBình luận (9) Gordon — 2010-03-12 11:35\nLuộc mẹ đi, đ’o cho ảnh chú kia nữa \u0026gt;:)\nThaimeo — 2010-03-12 14:34\n:)) xóa cmt, láo nháo quá cơ\nMisao — 2010-03-13 18:09\nLấy ảnh mình thay vào anh chú kia. :)) Cơ mà blog em ý là gì nhỉ? Tò mò quá. Mình cũng thích mèo…hehe.\nThaimeo — 2010-03-14 00:44\ncần gì phải thay, mà thay ko dc bác ạ, em ấy biết mặt chú kia rồi :))\nblog đây:\nhttp://meo-stupidcatstupidcat.blogspot.com/\nhttp://meox.tumblr.com/\nGạch — 2010-03-13 18:25\nChuyện này mới à nha ;))\nThaimeo — 2010-03-14 00:44\nrất mới luôn, tớ cũng bất ngờ :”\u0026gt; 😛\nMiso — 2010-03-14 16:06\nKhông mang tính tiêu cực, tớ thấy những người con gái đang hoặc đã đổ vỡ trong tình yêu, đẹp một cách đáng hận.\nThaimeo — 2010-03-14 17:12\ncũng tùy từng người chứ bạn 😀\nMisao — 2010-03-15 15:03\nNhưng mà chú kia có thích em ý ko? Nói chung trong chuyện tình cảm khó nói lắm. Em nghĩ bác cứ tiến chả việc gì phải ngại.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/12/con-gai-2/","summary":"\u003cp\u003eTự dưng hôm nay mình cảm thấy thật sự thích một cô gái. Một em 90 dễ thương, thích mèo. Đọc blog của em ấy, mình có cảm giác rất muốn đổ – như kiểu hồi xưa đọc blog bạn Trong Veo. Nữ tính cực kì, dịu dàng cực kì, nhưng cũng cực kì can đảm, cá tính và mạnh mẽ nữa, mình thích con gái như thế. Thích cách em ấy viết blog – cách em ấy nghĩ – một cô gái trẻ, 9x, và \u003cstrong\u003ebiết nghĩ.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nEm ấy hỏi nick mình, chat với mình, và xin ảnh một giai khác ko phải mình :)), đời là thế mà 😀\u003cbr\u003e\nDù sao, mình vẫn rất thích 🙂 Chúc em hạnh phúc.\u003c/p\u003e","title":"Con gái."},{"content":"Thực ra ko phải tập tạ mà là chống đẩy, nhưng mà nói chung như nhau.\nChả là hôm nọ gặp một thằng ku, nó khoe tay to ngực nở, mình check xong thấy ngon thật, máu GATO nổi lên, hỏi bí quyết, thằng ku bảo chống đẩy mỗi ngày 200 phát, cơ bụng cũng 200 phát mỗi ngày. Mình về chiến luôn. Định bụng sáng 100 phát, chiều 100. Sáng đầu tiên, làm 3 lượt, cũng được 100 phát thật. Nhưng chiều thì đau luôn, ko chống được thêm cái nào :))\nHôm sau vẫn đau, sáng 0 cái, chiều cố mãi mới được 54 cái qua ba lần chống =)\nSáng hôm nay đau ê ẩm, ko muốn dậy đi làm luôn, nhưng dậy thì vẫn chống được 45 cái, sau khi tẳm gội vào chống tiếp 35 cái. Vừa chống thêm 47 cái. Tổng cộng hôm nay chống được 127. số đẹp quá :))\ntheo lời tư vấn của ku Tùng mèo, thì nên nghỉ cho hết đau rồi chống tiếp, ko nên cố quá quá cố. okie, nghe lời luôn. hehe.\nBình luận (9) Gordon — 2010-03-10 16:35\n=)) Thật khó đỡ. Mỗi ngày chỉ làm 30 cái thôi, từ từ rồi tăng dần, sẽ đỡ đau :)) Hoặc có 1 cách khác, kiếm 1 em gái về ở cùng, ngày ngày cùng tập chống đẩy, cơ bụng :-“\nThaimeo — 2010-03-10 16:56\nem gái ở cùng ngồi trên lưng à 😕\nGordon — 2010-03-12 11:36\nNgồi trên lưng thì nói làm chó gì nữa :))\nMisao — 2010-03-11 06:20\nĐi tập thể hình bác ạ. Lên nhanh hơn chống đẩy nhiều.\nThaimeo — 2010-03-11 16:00\nem tranh thủ mấy phút, chứ đi tập thể hình thì em cũng hơi lười 😛\ncty cũng mới có bàn bóng bàn, ;))\nPhùng Văn Huy — 2010-03-11 12:39\nĐể rồi xem “kháng chiến” được bao lâu :-s\nThaimeo — 2010-03-11 16:00\nvô tư đê, đang nghỉ mấy hôm cho bớt đau, chứ đơt này quyết tâm cao như núi\nLe còi — 2010-03-13 18:37\nGiống em muốn tập tạ cho đô con =)), còn nghe nói ăn trứng tốt cho cơ bắp nên ngày nào cũng xơi. Làm được vài tuần nhức quá nghỉ :”\u0026gt;. Chút anh thành công nhá! Ý mà blog anh viết về chủ đề gì thế? Văn phong anh thấy nó hay hay, hợp gu em :D, kết luôn.\nThaimeo — 2010-03-14 00:48\ncám ơn em nha, anh viết blog chẳng có chủ đề gì cả, thích gì viết nấy thôi, có người kết blog mình á, ôi phải tích cực viết thôi :)) 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/10/nh%E1%BA%ADt-ki-t%E1%BA%ADp-t%E1%BA%A1/","summary":"\u003cp\u003eThực ra ko phải tập tạ mà là chống đẩy, nhưng mà nói chung như nhau.\u003cbr\u003e\nChả là hôm nọ gặp một thằng ku, nó khoe tay to ngực nở, mình check xong thấy ngon thật, máu GATO nổi lên, hỏi bí quyết, thằng ku bảo chống đẩy mỗi ngày 200 phát, cơ bụng cũng 200 phát mỗi ngày. Mình về chiến luôn. Định bụng sáng 100 phát, chiều 100. Sáng đầu tiên, làm 3 lượt, cũng được 100 phát thật. Nhưng chiều thì đau luôn, ko chống được thêm cái nào :))\u003cbr\u003e\nHôm sau vẫn đau, sáng 0 cái, chiều cố mãi mới được 54 cái qua ba lần chống =)\u003cbr\u003e\nSáng hôm nay đau ê ẩm, ko muốn dậy đi làm luôn, nhưng dậy thì vẫn chống được 45 cái, sau khi tẳm gội vào chống tiếp 35 cái. Vừa chống thêm 47 cái. Tổng cộng hôm nay chống được 127. số đẹp quá :))\u003cbr\u003e\ntheo lời tư vấn của ku Tùng mèo, thì nên nghỉ cho hết đau rồi chống tiếp, ko nên cố quá quá cố. okie, nghe lời luôn. hehe.\u003c/p\u003e","title":"Nhật kí tập tạ"},{"content":"Đặt gạch phát đã.\nhttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452945149/\nhttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452575571/\nDư vậy là mình đã đi chụp ở: Quảng Bá, Lăng Bác, Long Biên, Bách Thảo.\nMình sẽ đi Bảo tàng dân tộc (tiện thể sang công viên Nghĩa Đô), bến Hàn Quốc, khoa Pháp, bờ Hồ, Mỹ Đình, Cự Đà, Đường Lâm, Bát Tràng, chùa Vĩnh Nghiêm (Bắc Giang), Côn Sơn (Hải Dương), tp Hải Dương, Hải Phòng (đi xe khách, tàu)… Sapa 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/08/%E1%BA%A3nh-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n/","summary":"\u003cp\u003eĐặt gạch phát đã.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452945149/\"\u003ehttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452945149/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452575571/\"\u003ehttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623452575571/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDư vậy là mình đã đi chụp ở: Quảng Bá, Lăng Bác, Long Biên, Bách Thảo.\u003cbr\u003e\nMình sẽ đi Bảo tàng dân tộc (tiện thể sang công viên Nghĩa Đô), bến Hàn Quốc, khoa Pháp, bờ Hồ, Mỹ Đình, Cự Đà, Đường Lâm, Bát Tràng, chùa Vĩnh Nghiêm (Bắc Giang), Côn Sơn (Hải Dương), tp Hải Dương, Hải Phòng (đi xe khách, tàu)… Sapa 😛\u003c/p\u003e","title":"Ảnh cuối tuần"},{"content":"chiều thứ 7, lâu lắm mới có 1 chiều thứ 7 rảnh. đi đá pes với mấy thằng trong cty, 2h hơn tí thì phi lên lăng Bác, hẹn Hà híp đi chụp hoa ban. Tới nơi thì thấy Hà đang đứng làm mẫu, một đống máy xịn nhìn là choáng chĩa vào chụp tạch tạch, mình run. Vừa dựng xe ra thì có lệnh “thằng kia, đi sang hoàng thành chụp ảnh, thầy dạy chụp cho” – một cụ nhìn rất bô lão, cổ đeo 2 cái máy nikon to đùng. Hỏi mới biết hóa ra đây là một lớp dạy chụp ảnh. Mình lóc cóc phi theo luôn, mấy khi. Đi chụp mới thấy cái ống 50 fix chụp khó quá. Fix :(( có lẽ phải bán cái 18-55 kit để sắm con tamron 17-50 hoặc 18-200 thôi :((\nhttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623565349384/\nBình luận (4) Misao — 2010-03-08 05:20\nHehe, bán làm gì bác, chả được mấy tiền. Ống 50 fix là ngon bổ rẻ đấy bác. Có mua thêm thôi chứ đừng bán.\nThaimeo — 2010-03-08 09:33\ný em là bán ống kit 18-55 mà bác ^^\nchắc cũng dc 1tr đấy, nhưng mà dù sao cũng chưa có tiền sắm 17-50 f2.8 nên thôi 😛\nBi thối — 2010-03-20 13:34\nChú cứ bán tất cả ống đi giữ lại mỗi con fix 50 1.8 thôi, chụp trong vòng 1 năm với nó anh đảm bảo chú sẽ giỏi.\nThaimeo — 2010-03-21 02:27\nđể em đi rao. xem có ai mua ko nhỉ :-??\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/06/hoa-ban/","summary":"\u003cp\u003echiều thứ 7, lâu lắm mới có 1 chiều thứ 7 rảnh. đi đá pes với mấy thằng trong cty, 2h hơn tí thì phi lên lăng Bác, hẹn Hà híp đi chụp hoa ban. Tới nơi thì thấy Hà đang đứng làm mẫu, một đống máy xịn nhìn là choáng chĩa vào chụp tạch tạch, mình run. Vừa dựng xe ra thì có lệnh “thằng kia, đi sang hoàng thành chụp ảnh, thầy dạy chụp cho” – một cụ nhìn rất bô lão, cổ đeo 2 cái máy nikon to đùng. Hỏi mới biết hóa ra đây là một lớp dạy chụp ảnh. Mình lóc cóc phi theo luôn, mấy khi. Đi chụp mới thấy cái ống 50 fix chụp khó quá. Fix :(( có lẽ phải bán cái 18-55 kit để sắm con tamron 17-50 hoặc 18-200 thôi :((\u003c/p\u003e","title":"Hoa ban"},{"content":"Buổi bị ức chế, bị tự kỉ, điên đầu, ai cũng tránh xa mình :(, điên quá, quyết định đi làm quả balo mới cho đỡ xì trét 😛\ncũng hơi xót tiền một tí, nhưng mà ăn chơi sợ gì mưa rơi, dù cuối tháng nhiều khả năng là ngồi ngắm balo uống nước lọc =))\nlaptop 11tr, máy ảnh 8tr, tổng cộng là 19tr, thế thì đầu tư một cái “bao” bằng 3% chỗ đó để bao bọc ,bảo vệ đống tài sản sinh tử ấy có gì là ghê gớm, nhờ nhờ nhờ. 😡\nnhưng lại phải chia tay bạn balo gắn bó gần 3 năm :”\u0026gt; haiz, hi vọng quả balo mới này ko bị chuột cắn, 2 balo hồi xưa đều bị chuột cắn, một cái tan tành một cái gần tan tành, mình dùng cái balo chuột cắn này phải gần 2 năm ấy :))\nrân chơi thật :”\u0026gt;\nBình luận (4) Gordon — 2010-03-06 04:14\nKo rửa ba lô là lại bị chuột cắn đấy :))\nThaimeo — 2010-03-06 13:23\nbalo này ko thấm nước anh ơi :))\nMiso — 2010-03-07 14:31\nBalo đẹp thế 😀 Bao tiền đấy đồng chí?\nThaimeo — 2010-03-07 18:03\n559k, mua ở capbalo.com bác ạ.\nlúc mua có một lão cũng đang ở đó, lão dùng máy Pentax, có con balo y hệt quả em mua, khác màu thôi. lão ấy và em bán hàng quả quyết là balo này ko thấm nước, thế là tối nay em vừa thử đi mưa, quả là ko thấm nước thật :)), tuy nhiên em vẫn ko muốn dầm mưa, lap và máy ảnh, sợ lắm 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/05/ph%E1%BB%9Fn-balo-bola/","summary":"\u003cp\u003eBuổi bị ức chế, bị tự kỉ, điên đầu, ai cũng tránh xa mình :(, điên quá, quyết định đi làm quả balo mới cho đỡ xì trét 😛\u003cbr\u003e\ncũng hơi xót tiền một tí, nhưng mà ăn chơi sợ gì mưa rơi, dù cuối tháng nhiều khả năng là ngồi ngắm balo uống nước lọc =))\u003cbr\u003e\nlaptop 11tr, máy ảnh 8tr, tổng cộng là 19tr, thế thì đầu tư một cái “bao” bằng 3% chỗ đó để bao bọc ,bảo vệ đống tài sản sinh tử ấy có gì là ghê gớm, nhờ nhờ nhờ. 😡\u003cbr\u003e\nnhưng lại phải chia tay bạn balo gắn bó gần 3 năm :”\u0026gt; haiz, hi vọng quả balo mới này ko bị chuột cắn, 2 balo hồi xưa đều bị chuột cắn, một cái tan tành một cái gần tan tành, mình dùng cái balo chuột cắn này phải gần 2 năm ấy :))\u003cbr\u003e\nrân chơi thật :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Phởn – balo bôla"},{"content":"Dạo này buồn da diết. Haiz. Đi đường nhìn thấy nhiều em xinh đẹp, lại bắt đầu thèm có ny :”\u0026gt;\nNhưng mà đời oan trái, ko phải cứ muốn là có, cái cảnh “thằng hai hộp sữa thằng ko hộp nào” nó diễn ra thường xuyên liên tục. Chán thế đấy. Tuy nhiên, thèm thế thôi, mình cũng chưa muốn có ny lắm, nho còn xanh và mình còn trẻ con 😛 :))\nChùa Phúc Khánh mấy hôm nay đông như lông, người tới cầu an cầu phúc cúng sao giải hạn cứ giọi là nườm nượp, khổ mình, nhà sát chùa. Khổ tới mức tối nay phải lánh nạn qua công ty :”\u0026gt; 😛\nCó tối muốn đi chơi không được, tối nay “buộc phải” đi chơi, thì gọi 3-4 đứa tuyệt ko có đứa nào “avaiable”, điên hết cả diều, tức mình ra chùa Bộc mua cái gối – như đã hứa – rồi phi sang nhà Nhung ỉn tặng bạn ấy. Lúc tức tối mình rất thích tiêu tiền và tặng quà =)) Lợi hại thật :-j May mà Nhung có nhà, gặp cả Chương ở đó, hai đứa này dạo này dính như sam. Ngồi buôn vui phết.\nHaiz. Gạch về Nam Định, cũng buồn. Chúc Gạch may mắn nhé, tớ nhất định sẽ về Nam Định thăm cậu.\nNói chung, cần xem lại mình, ngẫm lại đời.\nYa ya, cố lên Thái Mèo.\nBình luận (2) Gordon — 2010-03-03 21:55\nEm luật gia về quê chống lầy à :))\nGạch — 2010-03-14 14:04\nBÙM \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/03/03/phu/","summary":"\u003cp\u003eDạo này buồn da diết. Haiz. Đi đường nhìn thấy nhiều em xinh đẹp, lại bắt đầu thèm có ny :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nNhưng mà đời oan trái, ko phải cứ muốn là có, cái cảnh “thằng hai hộp sữa thằng ko hộp nào” nó diễn ra thường xuyên liên tục. Chán thế đấy. Tuy nhiên, thèm thế thôi, mình cũng chưa muốn có ny lắm, nho còn xanh và mình còn trẻ con 😛 :))\u003cbr\u003e\nChùa Phúc Khánh mấy hôm nay đông như lông, người tới cầu an cầu phúc cúng sao giải hạn cứ giọi là nườm nượp, khổ mình, nhà sát chùa. Khổ tới mức tối nay phải lánh nạn qua công ty :”\u0026gt; 😛\u003cbr\u003e\nCó tối muốn đi chơi không được, tối nay “buộc phải” đi chơi, thì gọi 3-4 đứa tuyệt ko có đứa nào “avaiable”, điên hết cả diều, tức mình ra chùa Bộc mua cái gối – như đã hứa – rồi phi sang nhà Nhung ỉn tặng bạn ấy. Lúc tức tối mình rất thích tiêu tiền và tặng quà =)) Lợi hại thật :-j May mà Nhung có nhà, gặp cả Chương ở đó, hai đứa này dạo này dính như sam. Ngồi buôn vui phết.\u003cbr\u003e\nHaiz. Gạch về Nam Định, cũng buồn. Chúc Gạch may mắn nhé, tớ nhất định sẽ về Nam Định thăm cậu.\u003cbr\u003e\nNói chung, cần xem lại mình, ngẫm lại đời.\u003cbr\u003e\nYa ya, cố lên Thái Mèo.\u003c/p\u003e","title":"Phũ"},{"content":"Đặt gạch bằng mấy cái ảnh,\nhttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623358269155/\ntường thuật xin tạm khất 😀\nupdateeee:\nCó bạn hỏi tớ “đi chơi với bạn hay với công ty”, cả hai, chuyến này là đi chơi với “công ty của bạn”. Tuyết hâm mượn tớ máy ảnh để đi nhưng đời nào tớ cho mượn, mượn người thì cho chứ máy ảnh thì còn lâu :-“, thế là tớ thân chinh đi cùng Tuyết để làm nhiệm vụ cao cả là chụp ảnh 😛 Thực ra thì cũng máu đi Mộc Châu từ lâu rồi :”\u0026gt;\nChuyến đi Mộc châu bắt đầu bằng việc hung hục phi từ Vĩnh Phúc xuống HN lúc 9h sáng ngày mùng 6 tết, đi tới cao tốc Thăng Long – Nội Bài, nhìn bảng nhiệt độ trên biển quảng thấy 12 độ, làm mình đã rét càng rét thêm. 10h30 thì tới nhà ở HN. Online là việc đầu tiên 😀 Tuyết gọi ầm ĩ, kêu là 12h phải có mặt ở cty, làm mình 12h kém 20 vội vàng phóng sang nhà Tuyết, hai đứa tới cty Tuyết lúc 12h. Có mỗi anh Đức đứng bơ vơ ở đó, trông rất tội nghiệp :”\u0026gt; :)) Hóa ra mọi người toàn tưởng hẹn 1h, đến khổ, chờ đợi vật vã, dù là viettel đi chăng nữa thì cao su vẫn là căn bệnh khó tránh :-s\nRút cục xuất phát lúc 1h28. Đi theo cao tốc Láng – Hòa Lạc, lên Mai Châu lúc 4h30. Không khí trong lành mát mẻ của Mai Châu thật là sảng khoái. Không như mùa hè, vừa ra tết xong nên Mai Châu vắng tanh, rất ít khách du lịch, chỉ có một đoàn khách nước ngoài. Chuyện đáng chú ý nhất ở Mai Châu là về con lợn. Đầu tiên đoàn 21 người muốn ăn tối bằng thịt lợn mường, nhưng sau khi đi khảo sát, chủ nhà báo là “hết lợn”, người dân tộc ăn tết hết sạch lợn. Đau long thay. Cả đoàn đành phải ăn tạm những gì nhà chủ có. Thịt gà nướng, cá hấp, blabla… Nhưng nỗi khát khao thèm nhợn quá lớn, nên chủ nhà không nỡ từ chối, đã tìm ra một con nhợn mường 12kg, và cả đoàn hí hửng là sẽ được ăn thịt nhợn nướng và uống rượu cần đêm. Ăn tối xong cả đoàn đi hát karaoke ở thị trấn Mai Châu )) 21 người ăn hoa quả, sinh tố, uống bia, hát hò hơn 2 tiếng. Ra thanh toán 490k, rẻ dã man 😡 Về nhà bài bạc và đợi lợn chin. Mùi lợn nướng rất thơm, nhưng lúc mang lên thì ôi thôi, lợn gì mà toàn mỡ là mỡ, đã cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 1-2 miếng, ngấy không nuốt được. Cả đoàn thống nhất đây là con lợn béo nhất trong lịch sử du lịch Mai Châu 10 năm trở lại đây. Đoàn mình thật vinh dự.\nVẫn như mọi đoàn du lịch khác, sáng hôm sau bọn tớ đi leo hang, leo núi cho nó mệt để trưa ăn cơm cho ngon ấy mà.\n11h trưa đi từ Mai Châu lên Mộc Châu, hình như là 1h30 thì tới Mộc Châu, nhận phòng ở khách sạn Hương Sen – khách sạn to nhất thị trấn Mộc Châu nhá – rồi ăn trưa một bữa no say với bê chao và nhiều món lạ miệng lạ mắt khác. Nghỉ ngơi một chút rồi lên ô tô đi thăm thác Dải Yếm, rừng thông bản Áng. Bọn tớ không đi hang Dơi vì chán leo núi với lại cũng sợ có các bạn buôn lậu lẩn trốn ở hang Dơi =) Trước khi đi anh Dũng chồng chị Ngọc đã dặn dò là ko được vào hang Kia, kêu là cực kì nguy hiểm nên tớ tránh xa mọi địa điểm có nguy cơ cao như hang Dơi, hang Kia, bản Loong Luông… : ))\nSáng hôm sau thì đi lên đồi chè và định đi cả nông trường bò sữa. Đồi chè thì toàn gốc, tuy cũng khá là đẹp, vì rộng rãi, tự do – không có ai thu tiền vé : )) còn nông trường bò sữa thì có vẻ anh lái xe ngại đi nên dẫn bọn tớ đi chỗ khỉ mốc nào ấy, bọn tớ chán quá về luôn.\nKết luận rút ra sau chuyến đi này là: đi ô tô thì nhàn nhưng “thân phận phụ thuộc”, rất mất tự do. Hichic. Đoàn đi lần này lúc đầu chuyến đi ngoài Tuyết tớ không quen ai, nhưng lúc về thì đã thuộc tên cơ bản là cả đoàn. Hehe. ấn tượng là các anh thì rất “ngoan”,tuyệt đối không thuốc lá – hình như trừ bạn Đông : )), rượu có uống nhưng mà cũng ít, các chị thì xinh xắn dễ thương, mỗi tội là toàn chị thôi ko tăm tia được gì cả = )). Mọi người vui vẻ, thoải mái. Mình rất hay được khen là chụp ảnh đẹp nên rất sướng :”\u0026gt; Dù mình chụp chả đẹp lắm, nhưng vì chụp nhiều nên thi thoảng phải có cái đẹp thôi =)\nNói chung cả lúc đi và lúc về, tớ đều sợ xe tong xuống vực :-s, chỉ sợ hôm sau vietnamnet đưa tin “một tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra với đoàn du lịch của cty viettel…”, may quá không sao cả, bác tài đổ đèo hơi lắt léo một tí nhưng cũng chắc tay. Phuzz, về nhà an toàn, thật là quý hóa :”\u0026gt; Những bữa trước bác tài đều có uống rượu, nhưng bữa trưa hôm chủ nhật, bữa mà ăn xong thì về, chén anh lái xe sạch tinh, tuyệt đối không một giọt rượu, hoan hô bác tài 😉 😡\ncám ơn bạn Tuyết đã rủ tớ, các ơn các anh chị tốt bụng :x, đặc biệt là chị Ninh, chị Dung, chị Lan Anh ^^\nBình luận (6) Misao — 2010-02-24 11:58\nBác chụp đẹp ghê. Bao giờ bác sắm thêm cái ống L nữa thì anh em phải chạy dài mới theo kịp. 🙂\nThaimeo — 2010-02-24 17:03\nôi cám ơn bác Misao quá khen, em chụp hơn 1000 kiểu mới chọn dc mấy cái này ,:”\u0026gt;\nem mới lấy dc cái ống 50mm f1.8, ống fix chụp sướng thật bác ạ, f1.8 nên xóa phông thôi rồi luôn, kết nổ đĩa 😡\nMiso — 2010-02-25 03:44\nCái ảnh bông hoa xoá phông sướng nhỉ 😀\nNhìn ảnh sáng và tươi như đã qua PS rồi ấy ;))\nThaimeo — 2010-02-25 04:17\ncho vào pts dùng lệnh Auto Tone. Xong ;))\nHoa xóa phông đã nhằm nhò gì, em mới dùng thử ống fix 50mm f1.8 hôm qua, xóa phông dã man luôn. Dùng sướng ko chịu được :”\u0026gt;\nMisao — 2010-02-26 15:31\nCái ảnh chụp phong cảnh ở hồ đấy màu chưa chuẩn lắm bác ạ. Em cảm thấy có lẽ do giới hạn của ống kit 17-55mm. Nếu bác có quả ống tele L thì chắc ảnh đấy sẽ rất đẹp. ^^\nHoặc cũng có thể bác lười zoom chân. Hehe. Tuy nhiên cầm 50mm fix chắc sẽ phải zoom chân nhiều hơn.\nThaimeo — 2010-02-26 15:39\nhehe, đợt đi này có mỗi ống 18-55, ống 50 fix mới lấy được hôm kia bác ạ.\nnói chung đợt đi này em chụp chân dung còn tạm chứ chụp phong cảnh thì lởm ko chịu được luôn :”\u0026gt;\nđã thử đủ kiểu 😕\nđể wb ở cloundy, khép khẩu ở f10 hoặc f13, thế mà ảnh iếc vẫn ko ra gì 😐 còn phải học hỏi nhiều 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/","summary":"\u003cp\u003eĐặt gạch bằng mấy cái ảnh,\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377699624/\" title=\"IMG_2164 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2164\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/437769962498cb1047fdb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4376952645/\" title=\"IMG_2185 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2185\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/4376952645848d291de2b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377705440/\" title=\"IMG_2219 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2219\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/4377705440134a43b4f4b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377746236/\" title=\"IMG_2339 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2339\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/43777462365619fac339b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377748164/\" title=\"IMG_2351 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2351\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/4377748164f7511d07ffb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377750146/\" title=\"IMG_2378 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2378\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/43777501460ece2fcea6b.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377760080/\" title=\"IMG_2589 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2589\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/4377760080664efb7cdbb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/4377228077/\" title=\"IMG_2279 by kanishi, on Flickr\"\u003e\u003cimg alt=\"IMG_2279\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/22/mai-chau-m%E1%BB%99c-chau-du-xuan/4377228077107ab949aeb.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623358269155/\"\u003ehttp://www.flickr.com/photos/mrmeo/sets/72157623358269155/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ntường thuật xin tạm khất 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eupdateeee:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó bạn hỏi tớ “đi chơi với bạn hay với công ty”, cả hai, chuyến này là đi chơi với “công ty của bạn”. Tuyết hâm mượn tớ máy ảnh để đi nhưng đời nào tớ cho mượn, mượn người thì cho chứ máy ảnh thì còn lâu :-“, thế là tớ thân chinh đi cùng Tuyết để làm nhiệm vụ cao cả là chụp ảnh 😛 Thực ra thì cũng máu đi Mộc Châu từ lâu rồi :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nChuyến đi Mộc châu bắt đầu bằng việc hung hục phi từ Vĩnh Phúc xuống HN lúc 9h sáng ngày mùng 6 tết, đi tới cao tốc Thăng Long – Nội Bài, nhìn bảng nhiệt độ trên biển quảng thấy 12 độ, làm mình đã rét càng rét thêm. 10h30 thì tới nhà ở HN. Online là việc đầu tiên 😀 Tuyết gọi ầm ĩ, kêu là 12h phải có mặt ở cty, làm mình 12h kém 20 vội vàng phóng sang nhà Tuyết, hai đứa tới cty Tuyết lúc 12h. Có mỗi anh Đức đứng bơ vơ ở đó, trông rất tội nghiệp :”\u0026gt; :)) Hóa ra mọi người toàn tưởng hẹn 1h, đến khổ, chờ đợi vật vã, dù là viettel đi chăng nữa thì cao su vẫn là căn bệnh khó tránh :-s\u003cbr\u003e\nRút cục xuất phát lúc 1h28. Đi theo cao tốc Láng – Hòa Lạc, lên Mai Châu lúc 4h30. Không khí trong lành mát mẻ của Mai Châu thật là sảng khoái. Không như mùa hè, vừa ra tết xong nên Mai Châu vắng tanh, rất ít khách du lịch, chỉ có một đoàn khách nước ngoài. Chuyện đáng chú ý nhất ở Mai Châu là về con lợn. Đầu tiên đoàn 21 người muốn ăn tối bằng thịt lợn mường, nhưng sau khi đi khảo sát, chủ nhà báo là “hết lợn”, người dân tộc ăn tết hết sạch lợn. Đau long thay. Cả đoàn đành phải ăn tạm những gì nhà chủ có. Thịt gà nướng, cá hấp, blabla… Nhưng nỗi khát khao thèm nhợn quá lớn, nên chủ nhà không nỡ từ chối, đã tìm ra một con nhợn mường 12kg, và cả đoàn hí hửng là sẽ được ăn thịt nhợn nướng và uống rượu cần đêm. Ăn tối xong cả đoàn đi hát karaoke ở thị trấn Mai Châu )) 21 người ăn hoa quả, sinh tố, uống bia, hát hò hơn 2 tiếng. Ra thanh toán 490k, rẻ dã man 😡 Về nhà bài bạc và đợi lợn chin. Mùi lợn nướng rất thơm, nhưng lúc mang lên thì ôi thôi, lợn gì mà toàn mỡ là mỡ, đã cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 1-2 miếng, ngấy không nuốt được. Cả đoàn thống nhất đây là con lợn béo nhất trong lịch sử du lịch Mai Châu 10 năm trở lại đây. Đoàn mình thật vinh dự.\u003cbr\u003e\nVẫn như mọi đoàn du lịch khác, sáng hôm sau bọn tớ đi leo hang, leo núi cho nó mệt để trưa ăn cơm cho ngon ấy mà.\u003cbr\u003e\n11h trưa đi từ Mai Châu lên Mộc Châu, hình như là 1h30 thì tới Mộc Châu, nhận phòng ở khách sạn Hương Sen – khách sạn to nhất thị trấn Mộc Châu nhá – rồi ăn trưa một bữa no say với bê chao và nhiều món lạ miệng lạ mắt khác. Nghỉ ngơi một chút rồi lên ô tô đi thăm thác Dải Yếm, rừng thông bản Áng. Bọn tớ không đi hang Dơi vì chán leo núi với lại cũng sợ có các bạn buôn lậu lẩn trốn ở hang Dơi =) Trước khi đi anh Dũng chồng chị Ngọc đã dặn dò là ko được vào hang Kia, kêu là cực kì nguy hiểm nên tớ tránh xa mọi địa điểm có nguy cơ cao như hang Dơi, hang Kia, bản Loong Luông… : ))\u003cbr\u003e\nSáng hôm sau thì đi lên đồi chè và định đi cả nông trường bò sữa. Đồi chè thì toàn gốc, tuy cũng khá là đẹp, vì rộng rãi, tự do – không có ai thu tiền vé : )) còn nông trường bò sữa thì có vẻ anh lái xe ngại đi nên dẫn bọn tớ đi chỗ khỉ mốc nào ấy, bọn tớ chán quá về luôn.\u003cbr\u003e\nKết luận rút ra sau chuyến đi này là: đi ô tô thì nhàn nhưng “thân phận phụ thuộc”, rất mất tự do. Hichic. Đoàn đi lần này lúc đầu chuyến đi ngoài Tuyết tớ không quen ai, nhưng lúc về thì đã thuộc tên cơ bản là cả đoàn. Hehe. ấn tượng là các anh thì rất “ngoan”,tuyệt đối không thuốc lá – hình như trừ bạn Đông : )), rượu có uống nhưng mà cũng ít, các chị thì xinh xắn dễ thương, mỗi tội là toàn chị thôi ko tăm tia được gì cả = )). Mọi người vui vẻ, thoải mái. Mình rất hay được khen là chụp ảnh đẹp nên rất sướng :”\u0026gt; Dù mình chụp chả đẹp lắm, nhưng vì chụp nhiều nên thi thoảng phải có cái đẹp thôi =)\u003cbr\u003e\nNói chung cả lúc đi và lúc về, tớ đều sợ xe tong xuống vực :-s, chỉ sợ hôm sau vietnamnet đưa tin “một tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra với đoàn du lịch của cty viettel…”, may quá không sao cả, bác tài đổ đèo hơi lắt léo một tí nhưng cũng chắc tay. Phuzz, về nhà an toàn, thật là quý hóa :”\u0026gt; Những bữa trước bác tài đều có uống rượu, nhưng bữa trưa hôm chủ nhật, bữa mà ăn xong thì về, chén anh lái xe sạch tinh, tuyệt đối không một giọt rượu, hoan hô bác tài 😉 😡\u003cbr\u003e\ncám ơn bạn Tuyết đã rủ tớ, các ơn các anh chị tốt bụng :x, đặc biệt là chị Ninh, chị Dung, chị Lan Anh ^^\u003c/p\u003e","title":"Mai Châu – Mộc Châu – Du xuân"},{"content":"căm thù việc đi mua hàng sát rạt tết, căm thù bọn trần anh, căm thù căm thù trời đang nóng chuyển sang lạnh :-s\nphải mua hàng sát tết vì lúc trước thì chưa có tiền =((\nmịa bọn trần anh chứ, và chửi chung cả ben, baoan, bla bla nữa, website thì để một đống ra, hỏi cái đ-é-o gì cũng bảo hết hàng, rồi bắt mua cái đắt hơn. bực. hôm nay, sáng 29 tết, ra trần anh láng mua cái case cho bác Hiệp, cái thì hết hàng, cái nào còn thì giá đắt hơn vài chục @-@, kêu là hôm nay cái gì cũng lên giá, tiên sư chúng nó chứ, thật là ép người quá đáng. Nếu bác Hiệp mà không bắt mua trước tết thì còn lâu tao để cho chúng mày ép nhé 😐 bực điên. trên website thì ra rả là “giao hàng, vận chuyển miễn phí trong nội thành hn”, nhưng thề là chưa bao giờ mình được giao hàng, toàn phải tự vác về, ai đi qua láng mà chả thấy đông đảo các bạn sv mang máy tính lên xe bus đi về :-w, khốn. Đã thế, lúc lắp xong, còn ko mang cho mình xuống dưới xe, mình phải tự xách ra, ko cả buộc cho mình, nói chung là mua hàng ở trần anh ức chế vãi lúa ra.\nvì bác Hiệp ko muốn dùng dây mạng từ tầng 3 xuống tầng 2 -\u0026gt; mua card wireless PCI hoặc USB, mình thích USB hơn, nhưng tuyệt đối hết hàng, hàng còn thì toàn cái 500-600 tới 1tr, :-s, thậm chí cả PCI cũng hết -\u0026gt; bực tức :|, phóng ra chỗ đối diện thủy lợi thì cũng chỉ còn PCI, giá 320k, ko mua, nhất định phải USB cho gọn, thế là lượn ngược trở lại Thái Hà, vào TMC computer, có usb nhưng là 380k @-@, đắt lòi, ko mua, đi tiếp, may quá, vào một cửa hàng đề là laptop nhưng lại có những đồ linh tinh, mua được với giá 300k. phù :-s, đến khổ.\nlúc hơn 1h, phi ra ngã tư vọng lấy máy ảnh và ống kính, thì cửa hàng đóng cửa, có một em xuống mở cửa kêu là các bác kia thuê chỗ này thôi, về rồi, :((, gọi điện -\u0026gt; ko nghe máy :((, đi về mà lòng chán nản. Gọi cho thằng ku Lợi thông báo, nó nói lòi nhà lòi nhòi, bực cả mình, mày biết tao mệt thế nào với cái máy ảnh của mày ko, éo chịu ở lại HN mà mang đi sửa, về quê từ 24 làm kít gì ko biết. Trong một cố gắng tới tuyệt vọng, mình gọi lại vào số của hiệu sửa máy ảnh HOàng Anh, có người nghe máy :x, giọng con gái :|, hẹn 2h30 ra lấy 😡 HƠi muộn 🙁 nhưng cũng dc, có là tốt rồi 🙂\nhaiz haiz haiz\nBình luận (6) Gordon — 2010-02-12 17:17\n29 tết thì làm gì có hạng bán hàng tử tế :-j Cần card mạng mà ko gọi ta, USB có 2 cái, 1 N, 1G, chỉ 250k thôi ;))\nThaimeo — 2010-02-21 11:26\nko nói sớm :-w\nhientinh.info — 2010-02-18 23:51\nPhải đấy bác ah, nên hạn chế mua hàng gần ngày tết. 🙂\nMisao — 2010-02-21 03:25\nHehe, tình hình cái máy ảnh của bác thế nào rồi. Sau một thời gian đọc vnphoto.net và xomnhiepanh em đã quyết định sẽ gắn bó với Nikon D90 bác ạ. Thời gian đầu cứ mua cái lens 50mm/ f1.8 chụp là ngon rồi.\nThaimeo — 2010-02-21 11:29\nmáy tốt bác ạ 😀\nnhưng hiện vẫn chưa “làm chủ được thiết bị” cho lắm,\nD90 là hoành tráng rồi 😡\nem cũng đang kiếm một lens 50 1.8 😀\nbác chụp dc nhiều ảnh chưa? 3 hôm đi Mộc Châu em chụp hơn 1000 kiểu :d\nThaimeo — 2010-02-21 11:33\nhehe, D90 là khủng rồi, nghe giang hồ đồn đại nikon màu ưa mắt hơn canon,\nem cũng đang kiếm cái 50 f1.8,\nbác chụp nhiều chưa, 3 hôm vừa rồi đi chơi chụp hơn 1000 phát, khổ thân cái máy ảnh :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/12/cam-thu-cam-thu/","summary":"\u003cp\u003ecăm thù việc đi mua hàng sát rạt tết, căm thù bọn trần anh, căm thù căm thù trời đang nóng chuyển sang lạnh :-s\u003cbr\u003e\nphải mua hàng sát tết vì lúc trước thì chưa có tiền =((\u003cbr\u003e\nmịa bọn trần anh chứ, và chửi chung cả ben, baoan, bla bla nữa, website thì để một đống ra, hỏi cái đ-é-o gì cũng bảo hết hàng, rồi bắt mua cái đắt hơn. bực. hôm nay, sáng 29 tết, ra trần anh láng mua cái case cho bác Hiệp, cái thì hết hàng, cái nào còn thì giá đắt hơn vài chục @-@, kêu là hôm nay cái gì cũng lên giá, tiên sư chúng nó chứ, thật là ép người quá đáng. Nếu bác Hiệp mà không bắt mua trước tết thì còn lâu tao để cho chúng mày ép nhé 😐 bực điên. trên website thì ra rả là “giao hàng, vận chuyển miễn phí trong nội thành hn”, nhưng thề là chưa bao giờ mình được giao hàng, toàn phải tự vác về, ai đi qua láng mà chả thấy đông đảo các bạn sv mang máy tính lên xe bus đi về :-w, khốn. Đã thế, lúc lắp xong, còn ko mang cho mình xuống dưới xe, mình phải tự xách ra, ko cả buộc cho mình, nói chung là mua hàng ở trần anh ức chế vãi lúa ra.\u003cbr\u003e\nvì bác Hiệp ko muốn dùng dây mạng từ tầng 3 xuống tầng 2 -\u0026gt; mua card wireless PCI hoặc USB, mình thích USB hơn, nhưng tuyệt đối hết hàng, hàng còn thì toàn cái 500-600 tới 1tr, :-s, thậm chí cả PCI cũng hết -\u0026gt; bực tức :|, phóng ra chỗ đối diện thủy lợi thì cũng chỉ còn PCI, giá 320k, ko mua, nhất định phải USB cho gọn, thế là lượn ngược trở lại Thái Hà, vào TMC computer, có usb nhưng là 380k @-@, đắt lòi, ko mua, đi tiếp, may quá, vào một cửa hàng đề là laptop nhưng lại có những đồ linh tinh, mua được với giá 300k. phù :-s, đến khổ.\u003cbr\u003e\nlúc hơn 1h, phi ra ngã tư vọng lấy máy ảnh và ống kính, thì cửa hàng đóng cửa, có một em xuống mở cửa kêu là các bác kia thuê chỗ này thôi, về rồi, :((, gọi điện -\u0026gt; ko nghe máy :((, đi về mà lòng chán nản. Gọi cho thằng ku Lợi thông báo, nó nói lòi nhà lòi nhòi, bực cả mình, mày biết tao mệt thế nào với cái máy ảnh của mày ko, éo chịu ở lại HN mà mang đi sửa, về quê từ 24 làm kít gì ko biết. Trong một cố gắng tới tuyệt vọng, mình gọi lại vào số của hiệu sửa máy ảnh HOàng Anh, có người nghe máy :x, giọng con gái :|, hẹn 2h30 ra lấy 😡 HƠi muộn 🙁 nhưng cũng dc, có là tốt rồi 🙂\u003cbr\u003e\nhaiz haiz haiz\u003c/p\u003e","title":"căm thù căm thù"},{"content":"Bực hết cả mình với các bạn PhotoKing\nĐầu tiên, đọc cái http://photoking.vn/services/38-Sua-chua-may-anh-cac-loai-tai-PhotoKing.html\nChat chit với nick decor_0305, hỏi có sửa dc ống kính bị gầy ko, sếp ấy bảo là phải xem, cơ bản là sửa dc.\nTối thứ 2 mang tới, đầu tiên đưa cái exilim s600 ra, bảo là chụp hay bị lóa, các sếp ấy cầm giơ giơ chụp mấy cái bảo “đâu, lóa đâu, chụp ngon, ko có gì phải sửa đâu”, hơi bực tí. Đưa cái ống kính ra, bảo đây, ống kính em bị gẫy, anh sửa dc ko, nếu dc thì rổ giá thế nào. Sếp ấy xem một lúc phán sửa dc, chiều mai anh gọi cho em báo tình tình. Viết phiếu nhận hàng. Đi về, ko thoải mái lắm. Vì con s600, và vì ko biết rổ giá bao nhiêu cái ống kính kia.\nNgày hôm sau hồi hộp chờ điện thoại báo tình hình, hi vọng là báo tới lấy ống kính, đợi tới 5h chiều ko thấy gì, bực mình, chat với anh decor_0305 tiếp. Tỏ vẻ cáu – mà là cáu thật – anh ấy lịch sự phết, đi xem cho mình luôn, bảo là mất tầm 400k, mà phải ra tết mới lấy dc. Mình bảo thế thì thôi, em đi mua ống kính mới cho nhanh :-” phét thôi :)) đi sửa chỗ khác, vì ra tết thì còn làm quái chó gì nữa :-”\nTối thứ 3 lặn lội ra lấy ống kính, ko lấy dc, vì cái anh khỉ gì đó bận quá đi ko dặn lại, ko có chìa khóa thì phải, mình hậm hực đi về. Đi tới ngã tư chùa bộc thái hà thì có điện thoại, chị lễ tân ở đó gọi bảo anh kia về rồi, em quay lại lấy đi, hic, quay lại để em chết à, đường đông như kiến, bò mãi mới về dc gần tới nhà. “Mai em qua lấy”. Tối thứ 4 sau khi phi ra nhà bác Hiệp thì vòng ra Kim Liên lấy ống kính, sau đó vòng vèo ra ngã tư Vọng tìm cửa hàng sửa máy ảnh Hoàng Anh – nổi tiếng lâu nay ;)). Nhưng khốn khổ, nhìn toét mắt ko thấy nó ở chỗ nào – không biết địa chỉ, chỉ có một manh mối là “chân cầu vượt”, haiz, đành ôm hận đi về. Về nhà ngồi search, ra ngay bài này http://dantri.com.vn/c119/s119-235987/sua-may-anh-so-rat-de-thanh-ga.htm\nHôm nay đi làm, theo lịch hôm qua là trưa sẽ liên hoan và chiều dc nghỉ về quê, mình ko mang sạc đi, nhưng người tính ko bằng trời tính, anh Giang lại bận đi đám ma, thế là phải chuyển liên hoan qua buổi chiều. Mình hết pin, tranh thủ lúc về lấy máy ảnh phi ra 321 Giải Phóng. Cửa hàng nhỏ nhỏ, biển: sửa máy ảnh. Vào trong thì toàn ống kính, máy ảnh mở tung tóe, rất là pro. Máy casio của mình, sau khi được xem xét đã có kết luận: đứt dây khẩu độ, không khép được khẩu khi chụp nên ảnh bị lóa. Giải pháp: thay dây khẩu độ. Sáng mai lấy. Ngon. Còn ống kính gị gẫy: đơn giản, chiều lấy được ngay, nhưng thôi mai lấy cả thể. Hề hề, pro thật, đúng thợ có khác. Quá nhanh và tiện lợi 😡\nThế là tết này có 50 fix f1.8 rồi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/11/s%E1%BB%ADa-may-%E1%BA%A3nh/","summary":"\u003cp\u003eBực hết cả mình với các bạn PhotoKing\u003cbr\u003e\nĐầu tiên, đọc cái \u003ca href=\"http://photoking.vn/services/38-Sua-chua-may-anh-cac-loai-tai-PhotoKing.html\"\u003ehttp://photoking.vn/services/38-Sua-chua-may-anh-cac-loai-tai-PhotoKing.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChat chit với nick decor_0305, hỏi có sửa dc ống kính bị gầy ko, sếp ấy bảo là phải xem, cơ bản là sửa dc.\u003cbr\u003e\nTối thứ 2 mang tới, đầu tiên đưa cái exilim s600 ra, bảo là chụp hay bị lóa, các sếp ấy cầm giơ giơ chụp mấy cái bảo “đâu, lóa đâu, chụp ngon, ko có gì phải sửa đâu”, hơi bực tí. Đưa cái ống kính ra, bảo đây, ống kính em bị gẫy, anh sửa dc ko, nếu dc thì rổ giá thế nào. Sếp ấy xem một lúc phán sửa dc, chiều mai anh gọi cho em báo tình tình. Viết phiếu nhận hàng. Đi về, ko thoải mái lắm. Vì con s600, và vì ko biết rổ giá bao nhiêu cái ống kính kia.\u003cbr\u003e\nNgày hôm sau hồi hộp chờ điện thoại báo tình hình, hi vọng là báo tới lấy ống kính, đợi tới 5h chiều ko thấy gì, bực mình, chat với anh decor_0305 tiếp. Tỏ vẻ cáu – mà là cáu thật – anh ấy lịch sự phết, đi xem cho mình luôn, bảo là mất tầm 400k, mà phải ra tết mới lấy dc. Mình bảo thế thì thôi, em đi mua ống kính mới cho nhanh :-” phét thôi :)) đi sửa chỗ khác, vì ra tết thì còn làm quái chó gì nữa :-”\u003cbr\u003e\nTối thứ 3 lặn lội ra lấy ống kính, ko lấy dc, vì cái anh khỉ gì đó bận quá đi ko dặn lại, ko có chìa khóa thì phải, mình hậm hực đi về. Đi tới ngã tư chùa bộc thái hà thì có điện thoại, chị lễ tân ở đó gọi bảo anh kia về rồi, em quay lại lấy đi, hic, quay lại để em chết à, đường đông như kiến, bò mãi mới về dc gần tới nhà. “Mai em qua lấy”. Tối thứ 4 sau khi phi ra nhà bác Hiệp thì vòng ra Kim Liên lấy ống kính, sau đó vòng vèo ra ngã tư Vọng tìm cửa hàng sửa máy ảnh Hoàng Anh – nổi tiếng lâu nay ;)). Nhưng khốn khổ, nhìn toét mắt ko thấy nó ở chỗ nào – không biết địa chỉ, chỉ có một manh mối là “chân cầu vượt”, haiz, đành ôm hận đi về. Về nhà ngồi search, ra ngay bài này \u003ca href=\"http://dantri.com.vn/c119/s119-235987/sua-may-anh-so-rat-de-thanh-ga.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/c119/s119-235987/sua-may-anh-so-rat-de-thanh-ga.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nHôm nay đi làm, theo lịch hôm qua là trưa sẽ liên hoan và chiều dc nghỉ về quê, mình ko mang sạc đi, nhưng người tính ko bằng trời tính, anh Giang lại bận đi đám ma, thế là phải chuyển liên hoan qua buổi chiều. Mình hết pin, tranh thủ lúc về lấy máy ảnh phi ra 321 Giải Phóng. Cửa hàng nhỏ nhỏ, biển: sửa máy ảnh. Vào trong thì toàn ống kính, máy ảnh mở tung tóe, rất là pro. Máy casio của mình, sau khi được xem xét đã có kết luận: đứt dây khẩu độ, không khép được khẩu khi chụp nên ảnh bị lóa. Giải pháp: thay dây khẩu độ. Sáng mai lấy. Ngon. Còn ống kính gị gẫy: đơn giản, chiều lấy được ngay, nhưng thôi mai lấy cả thể. Hề hề, pro thật, đúng thợ có khác. Quá nhanh và tiện lợi 😡\u003cbr\u003e\nThế là tết này có 50 fix f1.8 rồi ;))\u003c/p\u003e","title":"Sửa máy ảnh."},{"content":"28 tết, cuối cũng cũng đến ngày được nghỉ, cái tết đầu tiên sau khi ra trường, đi làm. Khác mọi năm nhiều phết, mọi năm nếu còn đi học thì đã về quê từ lâu rồi, tha hồ dọn dẹp, lau rửa, trang trí nhà cửa. Năm nay trời nắng nóng :-ss, lau rửa cũng đỡ lạnh 😛 Mà mình thực sự e ngại cái thời tiết mùa đông của 1 tuần trở lại đây, chắc bạn nào trong Sài Gòn “gửi nắng” cho người yêu hơi quá tay 😐 .\n… đặt gạch hôm nào viết tiếp…\nUpdateeeeee:\n– Làm khóa luận, bảo vệ khóa luận tốt nghiệp: cũng có vất vả, cũng có vui vẻ, có nhiều kỉ niệm và rút ra được nhiều bài học. những hôm lười không dám đi học, bùng không xin phép hoặc cáo ốm, thật là bê tha 😛 rồi những hôm ở lì trên 404, từ sáng tới tối, lúc có lớp thực hành, lúc thì một mình, với cả một cái phòng rộng toàn máy tính, cài, cấu hình, chỉnh cho chương trình chạy. Những ngày tháng đáng nhớ, và yahoo 360 đáng nhớ. Căm thù bọn yahoo thế cơ chứ, hừ hừ. Chả là khóa luận của tớ có lien quan tới mạng xã hội  và chọn mạng 360!yahoo làm cái để thử nghiệm. Ai dè gần tới lúc báo cáo khóa luận thì bọn yahoo chết dẫm tuyên bố đóng cửa dịch vụ 360. Điên người. 😀 Hôm bảo vệ khóa luận mình rất cảm động khi chị Thu, bạn Huệ, bạn Trang, em Hằng em Thảo tới cổ vũ động viên, cám ơn mọi người nhiều lắm! \u0026gt;:D Nhưng mà rút cục là không đi làm 😀\n– Đi làm rồi nhưng vẫn chưa xong với việc đi học, trả nợ 2 môn để lấy cái bằng DH. Rất may mắn là mình đã hoàn thành và giờ có thể thoải mái yên tâm. Có thể tới trường lấy bằng bất cứ lúc nào. Chậm bằng tuy hơi buồn (nhiều) tí nhưng vẫn an ủi chút là vẫn 7.26, bằng khá chứ chưa đến nỗi trung bình 😛\n– Có một tình yêu, vâng có một tình yêu, bắt đầu từ bao giờ không rõ được, nhưng chính thức là ngày 28/7, và kết thúc vào ngày 12/12. Tình yêu cho ta nhiều ngọt ngào và cũng lắm đắng cay, bao nhiêu tin nhắn thắm thiết trong điện thoại vẫn còn chưa xóa hết, bao nhiêu kỉ niệm ấm áp vẫn còn chưa mờ phai. Nhưng không đau khổ, không buồn, cái gì không phải là của mình sẽ không là của mình, thế thôi 😀 Chia tay là tốt cho cả hai mà, cả hai đều thấy vui vẻ thoải mái hơn sau khi chia tay, mình thấy thế, và cũng thấy bạn ấy cũng thế. Hoặc ít nhất là tỏ ra thế. Cám ơn tình yêu, tình yêu cho ta nhiều thứ, và cám ơn cả chia tay nữa, nhờ chia tay mà ta quyết mua máy ảnh, quyết đi chơi khắp nơi. Quen thêm được bao nhiêu người thú vị đáng yêu.\nBình luận (2) Phùng Văn Huy — 2010-02-24 05:33\nBỏ gạch ra viết tiếp đê :-w\nThaimeo — 2010-02-25 01:28\nnguyện vọng của đồng chí đã được đáp ứng. :\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/11/t%E1%BB%95ng-k%E1%BA%BFt-2009/","summary":"\u003cp\u003e28 tết, cuối cũng cũng đến ngày được nghỉ, cái tết đầu tiên sau khi ra trường, đi làm. Khác mọi năm nhiều phết, mọi năm nếu còn đi học thì đã về quê từ lâu rồi, tha hồ dọn dẹp, lau rửa, trang trí nhà cửa. Năm nay trời nắng nóng :-ss, lau rửa cũng đỡ lạnh 😛 Mà mình thực sự e ngại cái thời tiết mùa đông của 1 tuần trở lại đây, chắc bạn nào trong Sài Gòn “gửi nắng” cho người yêu hơi quá tay 😐 .\u003cbr\u003e\n… đặt gạch hôm nào viết tiếp…\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eUpdateeeeee:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Làm khóa luận, bảo vệ khóa luận tốt nghiệp: cũng có vất vả, cũng có vui vẻ, có nhiều kỉ niệm và rút ra được nhiều bài học. những hôm lười không dám đi học, bùng không xin phép hoặc cáo ốm, thật là bê tha 😛 rồi những hôm ở lì trên 404, từ sáng tới tối, lúc có lớp thực hành, lúc thì một mình, với cả một cái phòng rộng toàn máy tính, cài, cấu hình, chỉnh cho chương trình chạy. Những ngày tháng đáng nhớ, và yahoo 360 đáng nhớ. Căm thù bọn yahoo thế cơ chứ, hừ hừ. Chả là khóa luận của tớ có lien quan tới mạng xã hội  và chọn mạng 360!yahoo làm cái để thử nghiệm. Ai dè gần tới lúc báo cáo khóa luận thì bọn yahoo chết dẫm tuyên bố đóng cửa dịch vụ 360. Điên người. 😀 Hôm bảo vệ khóa luận mình rất cảm động khi chị Thu, bạn Huệ, bạn Trang, em Hằng em Thảo tới cổ vũ động viên, cám ơn mọi người nhiều lắm! \u0026gt;:D Nhưng mà rút cục là không đi làm 😀\u003cbr\u003e\n– Đi làm rồi nhưng vẫn chưa xong với việc đi học, trả nợ 2 môn để lấy cái bằng DH. Rất may mắn là mình đã hoàn thành và giờ có thể thoải mái yên tâm. Có thể tới trường lấy bằng bất cứ lúc nào. Chậm bằng tuy hơi buồn (nhiều) tí nhưng vẫn an ủi chút là vẫn 7.26, bằng khá chứ chưa đến nỗi trung bình 😛\u003cbr\u003e\n– Có một tình yêu, vâng có một tình yêu, bắt đầu từ bao giờ không rõ được, nhưng chính thức là ngày 28/7, và kết thúc vào ngày 12/12. Tình yêu cho ta nhiều ngọt ngào và cũng lắm đắng cay, bao nhiêu tin nhắn thắm thiết trong điện thoại vẫn còn chưa xóa hết, bao nhiêu kỉ niệm ấm áp vẫn còn chưa mờ phai. Nhưng không đau khổ, không buồn, cái gì không phải là của mình sẽ không là của mình, thế thôi 😀 Chia tay là tốt cho cả hai mà, cả hai đều thấy vui vẻ thoải mái hơn sau khi chia tay, mình thấy thế, và cũng thấy bạn ấy cũng thế. Hoặc ít nhất là tỏ ra thế. Cám ơn tình yêu, tình yêu cho ta nhiều thứ, và cám ơn cả chia tay nữa, nhờ chia tay mà ta quyết mua máy ảnh, quyết đi chơi khắp nơi. Quen thêm được bao nhiêu người thú vị đáng yêu.\u003c/p\u003e","title":"Tổng kết 2009"},{"content":"Nguồn: http://www.vnphoto.net/forums/showthread.php?t=10678\nThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1043×450. This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1054×450. This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1001×400. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/08/k%E1%BB%B9-thu%E1%BA%ADt-handholding/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href=\"http://www.vnphoto.net/forums/showthread.php?t=10678\"\u003ehttp://www.vnphoto.net/forums/showthread.php?t=10678\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1043×450.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/08/k%E1%BB%B9-thu%E1%BA%ADt-handholding/13519.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1054×450.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/08/k%E1%BB%B9-thu%E1%BA%ADt-handholding/28893.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/08/k%E1%BB%B9-thu%E1%BA%ADt-handholding/33782.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003eThis image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 1001×400.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/08/k%E1%BB%B9-thu%E1%BA%ADt-handholding/42476.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Kỹ thuật handholding"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0585.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0585.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0590.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0590.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0664.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0664.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0845.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0845.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0594.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0594.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0635.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0635.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=IMG_0701.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/06/hoa-dao-qu%E1%BA%A3ng-ba-bai-song-h%E1%BB%93ng-mua-c%E1%BA%A1n/img0701.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hoa đào Quảng Bá, bãi sông Hồng mùa cạn"},{"content":"Nhà báo Huy Đức, được nhiều người biết đến qua blogosin.org xác nhận với BBC blog và địa chỉ email của ông đang bị tấn công.\n”Từ lúc 1700 (5/2) blog của tôi bị hack, kể cả email huyducnews@yahoo.com của tôi không còn vào được nữa vì password đã bị đánh cắp,” ông nói.\nMột số fan của Blog Osin nhận được thông báo trên mạng, qua một đường dẫn chưa rõ xuất xứ, là blog ngừng hoạt động với lời giải thích:\n”Vì lý do phải lo cho cuộc sống, cơm áo gạo tiền, tôi không còn hứng thú với việc viết lách. Thời gian gian qua tôi cũng không còn ý tưởng gì mới, mặt khác tôi và gia đình đang chuẩn bị đi Mỹ định cư. Nay tôi xin thông báo đóng cửa vĩnh viễn Blog Osin.”\nTuy nhiên ông Huy Đức nói với BBC chuyện đó hoàn toàn không có thật.\n“Bản thân tôi cũng không vào được blog của tôi và cũng không làm sao vào được email của tôi nên không biết điều gì đã xảy ra”.\n”Blog của tôi là một blog cá nhân, nó không có một sứ mệnh nào ngoài chuyện là nơi để tôi ghi chép và chuyển tải một vài suy nghĩ của tôi, cho nên tôi không ý định đóng nó.”\nÔng Huy Đức nói ông muốn duy trì blog và việc nó bị ‘hack’ là ngoài ý muốn của ông.\n”Tôi nghĩ rằng blog của tôi rất hữu ích, với cá nhân tôi thì nó có thể chia sẻ được nhiều điều.”\n“Tôi không làm điều gì mà phải đóng cửa hay mở ra vì nó có ảnh hưởng gì đến ai đó,” ông Huy Đức nói.\nÔng Huy Đức cũng đã thông báo trên mạng xã hội Facebook rằng ”địa chỉ email của tôi đã bị lấy mất password, nếu ai nhận được email từ huyducnews@yahoo.com thì đấy không phải là thư của tôi”.\nMột số người đã nhận được thư cho là từ địa chỉ này của ông. Tuy nhiên các email đó đã bị phần mềm chống virút chặn lại ngay vì có kèm virút.\nhttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/02/100205_osinbloghacked.shtml\nBình luận (1) freeboy — 2010-02-05 16:19\nthành chó cho Mỹ phải có gì chứ, chẹp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/05/blog-osin-bi%CC%A3-tan-cong/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNhà báo Huy Đức, được nhiều người biết đến qua blogosin.org xác nhận với BBC blog và địa chỉ email của ông đang bị tấn công.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/05/blog-osin-bi%CC%A3-tan-cong/100205122913osin226.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n”Từ lúc 1700 (5/2) blog của tôi bị hack, kể cả email \u003ca href=\"mailto:huyducnews@yahoo.com\"\u003ehuyducnews@yahoo.com\u003c/a\u003e của tôi không còn vào được nữa vì password đã bị đánh cắp,” ông nói.\u003cbr\u003e\nMột số fan của Blog Osin nhận được thông báo trên mạng, qua một đường dẫn chưa rõ xuất xứ, là blog ngừng hoạt động với lời giải thích:\u003cbr\u003e\n”Vì lý do phải lo cho cuộc sống, cơm áo gạo tiền, tôi không còn hứng thú với việc viết lách. Thời gian gian qua tôi cũng không còn ý tưởng gì mới, mặt khác tôi và gia đình đang chuẩn bị đi Mỹ định cư. Nay tôi xin thông báo đóng cửa vĩnh viễn Blog Osin.”\u003cbr\u003e\nTuy nhiên ông Huy Đức nói với BBC chuyện đó hoàn toàn không có thật.\u003cbr\u003e\n“Bản thân tôi cũng không vào được blog của tôi và cũng không làm sao vào được email của tôi nên không biết điều gì đã xảy ra”.\u003cbr\u003e\n”Blog của tôi là một blog cá nhân, nó không có một sứ mệnh nào ngoài chuyện là nơi để tôi ghi chép và chuyển tải một vài suy nghĩ của tôi, cho nên tôi không ý định đóng nó.”\u003cbr\u003e\nÔng Huy Đức nói ông muốn duy trì blog và việc nó bị ‘hack’ là ngoài ý muốn của ông.\u003cbr\u003e\n”Tôi nghĩ rằng blog của tôi rất hữu ích, với cá nhân tôi thì nó có thể chia sẻ được nhiều điều.”\u003cbr\u003e\n“Tôi không làm điều gì mà phải đóng cửa hay mở ra vì nó có ảnh hưởng gì đến ai đó,” ông Huy Đức nói.\u003cbr\u003e\nÔng Huy Đức cũng đã thông báo trên mạng xã hội Facebook rằng ”địa chỉ email của tôi đã bị lấy mất password, nếu ai nhận được email từ \u003ca href=\"mailto:huyducnews@yahoo.com\"\u003ehuyducnews@yahoo.com\u003c/a\u003e thì đấy không phải là thư của tôi”.\u003cbr\u003e\nMột số người đã nhận được thư cho là từ địa chỉ này của ông. Tuy nhiên các email đó đã bị phần mềm chống virút chặn lại ngay vì có kèm virút.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/02/100205\"\u003ehttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/02/100205\u003c/a\u003e_osinbloghacked.shtml\u003c/p\u003e","title":"Blog Osin bị ‘tấn công’"},{"content":"ngày đi làm cả ngày, tối thì lười ra ngoài, xếp mấy quyển sách rồi chụp cho đỡ ngứa ngáy tay chân 😀\nBình luận (3) Misao — 2010-02-05 03:51\nBác cũng đọc Phùng Quán à. 🙂 Em thấy Phùng Quán viết hay mà không ngờ được ông lại chẳng qua trường lớp nào cả. Nhưng kể ra cuộc đời Phùng Quán cũng khổ thật. 🙁\nThaimeo — 2010-02-05 04:05\nem đọc Tuổi Thơ Dữ Dội hồi năm thứ nhất thì phải, sau đó thì cực hâm mộ cụ Phùng Quán, khâm phục, ngưỡng mộ, kính trọng.\nem còn quyển Ba phút sự thật, Tôi đã trở thành nhà văn như thế nào, thích văn cụ Quán vì cụ viết rất thật, đọc vui, mà cũng buồn.\nMisao — 2010-02-07 16:56\nĐọc cái đoạn con gái cụ Phùng Quán đi học muộn vì nhà ko có đồng hồ, về mếu máo nói với bố, cụ Quán không biết làm sao đành nói liều là để bố đi ăn cướp cái đồng hồ cho con mà thấy thương ghê. 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/05/ch%E1%BB%A5p-th%E1%BB%AD/","summary":"\u003cp\u003engày đi làm cả ngày, tối thì lười ra ngoài, xếp mấy quyển sách rồi chụp cho đỡ ngứa ngáy tay chân 😀\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-02-05 03:51\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBác cũng đọc Phùng Quán à. 🙂 Em thấy Phùng Quán viết hay mà không ngờ được ông lại chẳng qua trường lớp nào cả. Nhưng kể ra cuộc đời Phùng Quán cũng khổ thật. 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-02-05 04:05\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eem đọc Tuổi Thơ Dữ Dội hồi năm thứ nhất thì phải, sau đó thì cực hâm mộ cụ Phùng Quán, khâm phục, ngưỡng mộ, kính trọng.\u003cbr\u003e\nem còn quyển Ba phút sự thật, Tôi đã trở thành nhà văn như thế nào, thích văn cụ Quán vì cụ viết rất thật, đọc vui, mà cũng buồn.\u003c/p\u003e","title":"Chụp thử"},{"content":"Bị chị Ngọc đầu độc, huhu, LG GT505 :((\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=DQUJxOhFIhg\u0026amp;hl=en_US\u0026amp;fs=1\u0026amp;]\nThêm cái nầy:\nLò vi sóng SAMSUNG GW73EWB 20L,ĐT\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/03/whistlist1/","summary":"\u003cp\u003eBị chị Ngọc đầu độc, huhu, LG GT505 :((\u003cbr\u003e\n[youtube http://www.youtube.com/watch?v=DQUJxOhFIhg\u0026amp;hl=en_US\u0026amp;fs=1\u0026amp;]\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThêm cái nầy:\u003cbr\u003e\nLò vi sóng SAMSUNG GW73EWB 20L,ĐT\u003c/p\u003e","title":"whistlist!!!!!!!!!1"},{"content":"Một ngày chủ nhật mệt phờ, rong ruổi khắp Bắc Ninh, vẫn còn thiếu chùa Dâu 😀\nĐền Đô thờ 8 vị vua nhà Lý, đúng là thờ vua có khác, rộng rãi, khác hẳn Phật tích với Bút tháp, Phật tích\nĐền Đô:\nChùa Phật Tích:\nChùa Bút Tháp:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/","summary":"\u003cp\u003eMột ngày chủ nhật mệt phờ, rong ruổi khắp Bắc Ninh, vẫn còn thiếu chùa Dâu 😀\u003cbr\u003e\nĐền Đô thờ 8 vị vua nhà Lý, đúng là thờ vua có khác, rộng rãi, khác hẳn Phật tích với Bút tháp, Phật tích\u003cbr\u003e\nĐền Đô:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_01971280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg01971280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02001280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02001280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02021280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02021280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02051280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02051280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02171280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02171280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02181280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02181280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02301280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02301280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02361280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02361280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02381280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02381280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02441280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02441280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02451280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02451280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02481280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02481280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChùa Phật Tích:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02561280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02561280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02581280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02581280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02621280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02621280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02631280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02631280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02671280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02671280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02681280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02681280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02701280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02701280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02751280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02751280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02791280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02791280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02801280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02801280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02881280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02881280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02901280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02901280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_02911280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg02911280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03001280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/img03001280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03051280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/img03051280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03141280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/img03141280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03151280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/img03151280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03191280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/img03191280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03281280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03281280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03321280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03321280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03501280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03501280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03531280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03531280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03541280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03541280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChùa Bút Tháp:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03631280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03631280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03661280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03661280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03731280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03731280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03751280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03751280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03821280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03821280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03851280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03851280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03871280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03871280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03921280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03921280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_03941280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg03941280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04371280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04371280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04461280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04461280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04471280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04471280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04501280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04501280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04561280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04561280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/BacNinh/?action=view\u0026amp;current=IMG_04611280x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/02/01/d%E1%BB%81n-do-chua-ph%E1%BA%ADt-tich-chua-but-thap/thimg04611280x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đền Đô – chùa Phật Tích – chùa Bút Tháp"},{"content":"\nCầm cái máy ảnh, nhìn mọi vật qua ống ngắm, nghe tiếng màn chập lạch tạch, cứ thấy có gì đó quen quen, thích thích, phê phê, và nhớ ra, chiếc máy cơ của bố mà hồi bé tí, chả nhớ lớp mấy, chỉ nhớ là cấp 1, mình đã nghịch. Đã từng thích thú khi ngắm những bông hồng, những cành lá qua khung hình máy ảnh, đã thấy “sướng tai” khi nghe tiếng màn chập tạch một cái lúc ấn nút chụp…\nBình luận (3) Gạch — 2010-02-02 03:26\ntèn ten 😀\nMiso — 2010-02-18 14:43\nCó phải 450D không bạn? Ống kit chụp vẫn đẹp nhỉ 😀\nThaimeo — 2010-02-19 03:53\nchuẩn luôn, ống kit vẫn đẹp nhưng vẫn phải sắm thêm ống bạn ạ ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/31/en-en/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/31/en-en/img02661280x768.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/31/en-en/image003.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCầm cái máy ảnh, nhìn mọi vật qua ống ngắm, nghe tiếng màn chập lạch tạch, cứ thấy có gì đó quen quen, thích thích, phê phê, và nhớ ra, chiếc máy cơ của bố mà hồi bé tí, chả nhớ lớp mấy, chỉ nhớ là cấp 1, mình đã nghịch. Đã từng thích thú khi ngắm những bông hồng, những cành lá qua khung hình máy ảnh, đã thấy “sướng tai” khi nghe tiếng màn chập tạch một cái lúc ấn nút chụp…\u003c/p\u003e","title":"Èn èn"},{"content":"Dạo này có vẻ khá nhiều ngừời buồn về tình, mình thì ko buồn đâu, mình đã yêu em 450D, trừ khi bị lão Tuấn béo cướp trên giàn mướp, ko thì mình sẽ ko thất tình, tuy nhiên mình sẽ copy một số câu hay ho về ty, để một số bạn của mình đọc, và mình khi nào buồn sẽ đọc\nAnh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ … Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ . ( LERMONTOV )\nChẳng bao giờ xảy ra chuyện ta yêu mà người con gái không hề hay biết – ta tin rằng mình đã tỏ tình một cách rõ ràng bằng một giọng nói, một ánh mắt, một cái chạm tay nhẹ nhàng .( G.GREENE )\nCuộc đời Anh là một cơn mộng kéo dài . Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy . ….Người con gái ấy mang tên của Em ( DESPERADO0_INLOVE )\nCái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : ” Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn ” . ( V.HUGO )\nTình yêu chân chính thì trong sạch, nó ở trong tim chớ không ở trong giác quan. ( Lacordaize )\nTình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương. ( Tagore )\nTình yêu của các chàng trai không nằm ở phía tim mà ở đôi mắt. ( Shakespeare )\nĐược yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao (Victor Hugo)\nAi khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu. (Victor Hugo)\n…Em, chỉ mình em mới tạo cho anh cảm giác đang sống… Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần nhưng anh đã thấy em và thế là đủ (George Moore)\nThật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ. (Leo Buscaglia)\nBạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình..Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự im lặng. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí. (George Weinberg)\nCuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu. (M.Gorki)\nCuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không bao giờ có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm. Ôi! Hãy nhanh chóng yêu đi! Hãy nhanh chóng kết tình thân ái (Henry F. Amiel)\nSẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.\nCó thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.\nTình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó\nSẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.\nTrao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.\nTình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.\nBạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.\nMong sao bạn luôn yêu và luôn được yêu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/28/nh%E1%BB%AFng-cau-noi-hay-v%E1%BB%81-tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eDạo này có vẻ khá nhiều ngừời buồn về tình, mình thì ko buồn đâu, mình đã yêu em 450D, trừ khi bị lão Tuấn béo cướp trên giàn mướp, ko thì mình sẽ ko thất tình, tuy nhiên mình sẽ copy một số câu hay ho về ty, để một số bạn của mình đọc, và mình khi nào buồn sẽ đọc\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nAnh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ … Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ . ( LERMONTOV )\u003cbr\u003e\nChẳng bao giờ xảy ra chuyện ta yêu mà người con gái không hề hay biết – ta tin rằng mình đã tỏ tình một cách rõ ràng bằng một giọng nói, một ánh mắt, một cái chạm tay nhẹ nhàng .( G.GREENE )\u003cbr\u003e\nCuộc đời Anh là một cơn mộng kéo dài . Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy . ….Người con gái ấy mang tên của Em ( DESPERADO0_INLOVE )\u003cbr\u003e\nCái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : ” Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn ” . ( V.HUGO )\u003cbr\u003e\nTình yêu chân chính thì trong sạch, nó ở trong tim chớ không ở trong giác quan. ( Lacordaize )\u003cbr\u003e\nTình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương. ( Tagore )\u003cbr\u003e\nTình yêu của các chàng trai không nằm ở phía tim mà ở đôi mắt. ( Shakespeare )\u003cbr\u003e\nĐược yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao (Victor Hugo)\u003cbr\u003e\nAi khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu. (Victor Hugo)\u003cbr\u003e\n…Em, chỉ mình em mới tạo cho anh cảm giác đang sống… Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần nhưng anh đã thấy em và thế là đủ (George Moore)\u003cbr\u003e\nThật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ. (Leo Buscaglia)\u003cbr\u003e\nBạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình..Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự im lặng. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí. (George Weinberg)\u003cbr\u003e\nCuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu. (M.Gorki)\u003cbr\u003e\nCuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không bao giờ có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm. Ôi! Hãy nhanh chóng yêu đi! Hãy nhanh chóng kết tình thân ái (Henry F. Amiel)\u003cbr\u003e\nSẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.\u003cbr\u003e\nCó thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.\u003cbr\u003e\nTình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó\u003cbr\u003e\nSẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.\u003cbr\u003e\nTrao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.\u003cbr\u003e\nTình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.\u003cbr\u003e\nBạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.\u003cbr\u003e\nMong sao bạn luôn yêu và luôn được yêu\u003c/p\u003e","title":"Những câu nói hay về tình yêu"},{"content":"Tuyết hâm rủ mình đi, tạm thời post một bài search được về nghiên cứu:\nCó gì tuần sau đi xong về sẽ báo cáo ^^\nLịch trình chuyến đi : của HotPot Team\nHà Nội – Mai Châu – Mộc Châu – Hà Nội\nĐiểm đến: Cao nguyên Mộc Châu (cao 1.050 m) Đây là cao nguyên lớn trải dài khoảng 80 km, rộng 25 km, với 1600 ha đồng cỏ. Tổng đường đi: 350-400km. Hà Nội – TX.Hòa Bình: 75 Km TX.Hòa Bình – TT.Mộc Châu: 117 km Chi phí: 350 – 400k (Chưa kể tiền xăng xe đi lại (xăng trung bình là 300.000đ /xe chia đều cho cả xế và ôm) và các chi phí mua riêng cá nhân). Quà mang về: Bánh sữa Mộc Châu Đặc sản: sữa tươi, gà đồi, bê thui, bánh sữa, chè Mộc Châu Số lượng: 5-8 Xe\nLịch trình 1: 2.5 ngày.\nNGÀY 1: (Chiều thứ 6 ngày 16/01/2010) : HÀ NỘI – QL6 – TT.LƯƠNG SƠN – LÂM SƠN – KỲ SƠN – T.X HÒA BÌNH – TT.CAO PHONG – MƯỜNG KHẾN – PHONG PHÚ – MAI CHÂU :Xuất phát (14h) 17h30 đến Mai Châu, tại đây đoàn nghỉ, thuê nhà sàn, có thể đi vi vu một số bản xung quanh, sau đó về nhà sàn ăn thịt gà, lợn, đặc sản địa phương.\nNGÀY 2:( Sáng sớm thứ 7 ngày 17/01/2010) MAI CHÂU – XỒM LỒM – MỘC CHÂU: Xuất phát (5h30) 9h đến Mộc Châu ( có dừng dọc đường ăn sáng 30’):Thưởng thức đặc sản bê thui ( Bê chao tại quán 64)+ Nhận phòng Nhà khách sạn Công Đoàn – nông trường Mộc Châu (hoặc cắm trại bên sườn đồi chè nhưng sẽ tốn công chuẩn bị lều trại hơn) và nghỉ trưa.\nChiều T7: Đi thăm Rừng Thông Bản Áng có hồ nước rất đẹp, non nước hữu tình, Cửa khẩu Lóong Sập ( VN ) – Pa Háng ( Lào ), đi thăm cánh đồng hoa cải, cánh đồng cỏ, hoa xuyến chi… – Dã quỳ trên đường vào Bản Ba Phách… Chiều về sớm nhờ đặt mua ngô, khoai cho buổi tối.\nTối T7: Ăn tại quán nhà sàn. Tối: Lửa trại + Khoai nướng + ngô nướng cho ấm cúng, đàn hát + chơi trò chơi, và về khách sạn ngủ, sáng hôm sau đi sớm.\nNGÀY 3: (Sáng sớm chủ nhật ngày 18/01/2010): MỘC CHÂU – QL6 – MAI CHÂU – TX.HÒA BÌNH – TT.LƯƠNG SƠN – HÀ NỘI.\nSáng chủ nhật( 5h) dậy sớm, lên đồi chè đón bình minh. Tới 6h30, ta về ăn sáng. Rồi lại tiếp tục đi thăm Ngũ Động, trên đường đi có Đồi cỏ trại bò ven đường rất đẹp. Tới 9h30 ta về khách sạn, sửa soạn, ăn nhẹ rồi lên đường về Hà Nội. Trên đường về, ta sẽ ăn dọc đường.\nNgoài ra, còn vài địa danh khác như cách Mộc Châu 15km về phía đông có đỉnh Phiêng Luông cao 1.500m trên đỉnh có dải đất bằng rộng gần 10ha, tham quan rừng thông Mộc Châu, thăm viếng chùa Chiền Viên, Hang Dơi (Động Sơn Mộc Hương), Thác Dải Yếm hay còn gọi là thác Nàng, hoặc thác Bản Vắt. – Bản Vặt của dân tộc Thái – hồ nước Noong Buôn, Đèo Hua Tạt (con đèo trên đường 6 cũ, cảnh sắc rất đẹp). Phụ thuộc vào thời gian, lộ trình linh hoạt.\nLịch trình 2: 2 ngày\nNGÀY 1: HÀ NỘI – QL6 – TT.LƯƠNG SƠN – LÂM SƠN – KỲ SƠN – T.X HÒA BÌNH – TT.CAO PHONG – MƯỜNG KHẾN – PHONG PHÚ – MAI CHÂU – XỒM LỒM – MỘC CHÂU\nSáng T7 (26/12) Xuất phát (6h)-\u0026gt; 11h Trưa đến nơi (Nếu ta có thể xuất phát sớm từ 4h30-5h thì có thể đến sớm hơn từ 1 tới 2 tiếng đồng hồ vì thời gian này, xe cộ đi lại ít, đường thông, đồng thời chưa có bắn tốc độ): Thưởng thức đặc sản bê thui + Nhận phòng Nhà khách sạn Công Đoàn – nông trường Mộc Châu.\nChiều T7: Đi thăm Rừng Thông Bản Áng có hồ nước rất đẹp, non nước hữu tình, Cửa khẩu Lóong Sập ( VN ) – Pa Háng ( Lào ), đi thăm cánh đồng hoa cải, cánh đồng cỏ, hoa xuyến chi… – Dã quỳ trên đường vào Bản Ba Phách… Chiều về sớm nhờ đặt mua ngô, khoai cho buổi tối.\nTối: Ăn tại quán nhà sàn. Tối: Lửa trại + Khoai nướng + ngô nướng cho ấm cúng, đàn hát + chơi trò chơi, và về khách sạn ngủ, sáng hôm sau đi sớm.\nNGÀY 2: MỘC CHÂU – QL6 – MAI CHÂU – TX.HÒA BÌNH – TT.LƯƠNG SƠN – HÀ NỘI\nSáng chủ nhật( 5h) dậy sớm, lên đồi chè đón bình minh. Tới 6h30, ta về ăn sáng. Rồi lại tiếp tục đi thăm Ngũ Động, trên đường đi có Đồi cỏ trại bò ven đường rất đẹp. Tới 9h30 ta về khách sạn, sửa soạn, ăn nhẹ rồi lên đường về Hà Nội. Trên đường về, ta sẽ ăn dọc đường.\nVì thời gian có hạn, và vì đoàn ta đa số là đi lần đầu, nên Jackson đã dãn lịch trình đi trong hai ngày, nên không thể tránh khỏi việc bỏ qua một số địa danh, lịch trình linh họat có thể thay đổi, đoàn sẽ cân nhắc khi tới nơi.\nLưu ý: Mai Châu nổi tiếng là tụ điểm ma túy ( chú ý tập trung lái xe máy theo đòan, ko hỏi han người dân, ko mua sắm, tránh bị đút ma túy vào xe)\nYêu cầu thành viên hotpot team ăn mặc ấm áp, trang bị đầy đủ, kính bảo hộ, găng, khăn, khẩu trang.\nCác đồ dùng cần trang bị và mang theo:\n0 Điều không thể thiếu là giấy tờ cá nhân, CMT hoặc hộ chiếu, giấy phép lái xe,…….\n1 Kính bảo hộ: có tác dụng chắn gió vào mặt, công năng tuyệt vời, giúp mắt bạn tránh gió, sương, ….. Có nhiều loại, Jackson đã tham khảo chiều nay, tùy và mục đích sử dụng và lượng tài chính để lựa chọn từ 20.000 tới 45.000đ.\n2 Găng tay: đây là loại găng tay bảo hộ lao động, chất liệu là len, mặt trong có thể là da hoặc cao su (mặt hoặc hạt) mọi ng có thể lựa chọn, vừa để giữ ấm, vừa tăng ma sát, tạo cảm giác tốt (hơn hẳn loại bằng da bình thường, ngoại trừ loại găng tay chuyên dụng lái xe) khi lái xe. Loại cao su giá tầm 6-7000đ một đôi, nên trang bị thừa ra ( 2 đến 3 đôi) để sử dụng dần trong chuyến đi, vừa dùng để đeo, sửa xe, và …..\n3 Khăn: được sử dụng để giữ ấm cho tai và cổ, loại mọi người vừa mua được là tốt nhất. Chùm tai, sau đó quàng quanh cổ, rất ấm. Ngoài ra có thể mua thêm loại khác tùy nhu cầu.\n4 Túi ni lông, nên mang nhiều, dùng để buộc, trùm lên ba lô, hành lý hay các vật dụng khác, chống mưa, nắng, bụi trên đường. (Nếu nhiều đồ, có thể buộc đồ hai bên xe, để có chỗ ngồi rộng và tạo sự thoải mái khi đi đường dài.\n5 Áo mưa: vừa chống mưa, mà nếu rét quá có thể mặc vào, chắn gió, rất ấm áp.\n6 Tất ni lông: chống nước ngầm vào tất và chân bên trong 10.000/2 đôi\nNếu trang bị đủ đồ dùng như thế này, đi cả nhà sẽ có cảm giác như ô tô luôn, đảm bảo sức khỏe tốt nhất khi đến nơi.\nNgoài ra còn có bộ đồ nghề sửa xe, băng phản quang dán vào mũ và xe để đi đường vào buổi tối, bám đòan,… sẽ được nhóm trang bị.\nKỹ năng đi xe đường trường:\nBUỔI TỐI BỊ ĐÈN PHA XE NGƯỢC CHIỀU LÀM LÓA MẮT:\nGiảm tốc, xiết chắc tay lái. Tránh nhìn về phía đèn pha bên trái, cố nhìn phía bên phải xem có người đi bộ hoặc qua đường ko. Còi liên tục để người đi bộ chú ý. Ko né qúa sát lề đường vì có thể có người đi bộ, đống cát gạch…\nCó những xe siêu trường thân dài nhưng chỉ có đèn đầu ko có đèn dọc thân và đuôi nên phải hết sức chú ý, tránh bị đuôi xe quyệt phải khi vượt ngược chiều.\nVới những đọan đường hẹp và xấu như đọan Xuân Mai – Hà Nội, KO CỐ VƯỢT khi nhiều xe ngược chiều, chấp nhận đi sau.\nKHI MUỐN VƯỢT Ô TÔ: Chỉ vượt phía bên trái, ko vượt bên phải KO VƯỢT khi đằng trước là cua góc khuất ko quan sát được xe ngược chiều Bật xi nhan trái, di chuyển vào vùng gương chiếu hậu trái để ô tô nhìn thấy mình đồng thời nháy còi 3 nhát báo hiệu Khi ô tô tỏ dấu hiệu nhường đường cho vượt thì mới được vượt, còn ko thì tiếp tục đợi. Vượt xe siêu trường (thân dài), đặc biệt trên đường hẹp hoặc/và nhiều cua phải đặc biệt kiên nhẫn, ko được nóng vội rất dễ gây tai nạn.\nKHI DI CHUYỂN:\nSẽ có 2 xe cần chú ý là: xe dẫn đoàn và đi chốt đoàn. TUYỆT ĐỐI LUÔN LUÔN đi sau xe dẫn và đi trước xe chốt. Xe dẫn đi chậm mình cũng phải đi chậm nó dừng mình cũng phải dừng. Nếu phải vượt khi lên dốc, vào cua… thì sau đó phải giảm tốc độ để chờ xe dẫn vượt. Khi vào thị trấn phải chạy dưới 40 cây chuối giờ, ko được nôn nóng chạy qúa, có thể về số 3 để chạy đỡ “ức chế” Bình luận (15) Misao — 2010-01-27 07:12\nHehe, em đang máu con Canon 450D quá. Nhưng mọi người khuyên cố lên hẳn 500D cho nó máu. Theo bác thì dùng con nào thì phù hợp nhỉ? Em ko biết tí gì về máy ảnh + chụp ảnh. 🙂\nThaimeo — 2010-01-27 07:30\nbác định mua để làm gì mới quan trọng ^^\n500D đúng là có nhiều ưu việt hơn 450D, nhưng nếu mới chụp thì cũng như nhau cả thôi ;))\nem thì cũng gần như bác thôi, bác hỏi em có mà bằng nhau :))\nbác mà lấy máy, thế nào cũng phải lên vnphoto.net đọc ngày đọc đêm, sẽ biết rất nhiều tí ti về máy ảnh và chụp ảnh 😉\nThaimeo — 2010-01-27 07:36\nps: nếu tiền ko phải là vấn đề thì 500D bác ạ ^^\nMisao — 2010-01-29 04:09\nHehe, tiền cũng là vấn đề bác ạ. Nếu lên 450D thì cũng phải thêm tầm 4tr, nếu thế em tính 4tr đấy cho vào tiền mua lens còn hơn nhỉ?\nÀ mà bác đang dùng mấy lens? Bạn em bảo phải có ít nhất là 3 lens, 1 macro, 1 tele, 1 loại thường. Nhưng mà tính ra thế thì tiền lens gấp đôi tiền máy. :))\nThaimeo — 2010-01-29 04:29\nlên 500D mà thêm 4tr thì thôi, 450d thôi,\nmình á, mỗi con kit 18-55 thôi 😀 mua máy hết tiền rồi :))\nsếp mình khuyên là chỉ cần mua thêm con 50 fix 1.8 là ổn luôn. con đó tầm \u0026lt;100$ thôi 😀\nMisao — 2010-01-29 04:10\nÀ em gõ nhầm, nếu lên 500D chứ.\nhải anh — 2010-02-22 06:41\nồ, máu em 500 rồi Thái mèo ơi, em ấy có quay phim, hehe\nThaimeo — 2010-02-22 09:57\ncầm cái máy ấy mà quay phim thì nó cũng ko phải phép cho lắm ;))\ntất nhiên nếu có đủ đạn thì 500 tất nhiên hơn 450 ;)),\nDQH — 2011-04-20 11:03\nPhượt Mộc Châu, nên đi ….\nCao nguyên Mộc Châu nằm cách Hà Nội khoảng 180 km về phía Tây Bắc của hà Nội, một đoạn đường không ngắn nhưng nhiều bạn trẻ Hà Nội vẫn chọn cách đi xe máy tới đây. Cao nguyên xanh mướt này như có sức cuốn hút mãnh liệt, mùa nào tới đây cũng đều thích thú.\n– Nếu là người yêu thích du lịch bụi(Phượt), bạn có thể đi xe máy, thẳng đường Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, dọc theo Quốc lộ số 6 là tới. Từ HN đến Hòa Bình thì đường đi thẳng, không khó đi. Từ Hòa Bình đi tiếp thì sẽ có một số đèo cua khá gấpn như dốc Cun, đèo Thung Khe, nhưng giờ đường làm rộng nên đi cũng vô tư, lưu lượng xe di chuyển trên đường không nhiều nên ko ngại.\n– Đi không dừng nghỉ sẽ mất khoảng bốn đến năm tiếng. Nếu vừa đi vừa dừng lại chụp ảnh, nghỉ ngơi thì mất từ sáng đến chiều, khoảng tám đến mười tiếng:\nKinh nghiệm đi lại của mình(Đã đi rất nhiều, vì mình là người MC mà, ):\nĐi một mạch(nghỉ dọc đường khoảng 15’) thì hết khoảng 4 tiếng. Tốc độ bình thường( khu TT chạy 40-50km/h) , khu đường vắng 60km/h; khu nào đường thoáng đẹp thì 70-80km/h. Nhưng lưu ý các bạn là có một số chỗ người ta bắn tốc độ(thỉnh thoảng) như gần đến Cao Phong-Hòa Bình(khống chế 40km/h), Km 160-Km 168(khống chế 60km/h)\n– Ngoài ra bạn có thể di chuyển bằng ôtô tại bến xe khách Mỹ Đình hoặc nhà khách Sơn La nằm đường Nguyễn Tuân và Nguyễn Trãi. Thanh Xuân. Giá vé ôtô từ 90.000 đến 120.000 đồng.\n– Bạn có thể thuê xe máy tại các khách sạn để đi lại, tham quan các địa danh tại Mộc Châu. Giá khoảng 100k/ngày. Tuy nhiên có thể thuê ở những địa chỉ khác của tư nhân giá cũng tương đương.\nXem vị trí trên Wikimapia(bản đồ) qua đường link:\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.8450158…\u0026amp;z=13\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b Địa chỉ nhà nghỉ:\nHuyện Mộc Châu có hai thị trấn là Thị trấn Mộc Châu và Thị trấn Nông trường, cách nhau khoảng 3 km. Các khách sạn như Công Đoàn, Hương Sen hoặc những nhà khách nhỏ ở cả hai thị trấn đều có đầy đủ tiện nghi, điều hòa, nước nóng với giá từ 120.000 đến 250.000 đồng. Nếu bạn thích ngủ cả đoàn thì có thể tìm đến các nhà nghỉ là nhà sàn (ngủ được khoảng 30 người), giá rẻ mà lại rất vui…\n(Bạn có thể thuê chỗ nghỉ tại nhà sàn gần khu Du lịch Rừng Thông –bản Áng, khu này có hồ rất đẹp, giá nghỉ tính theo đoàn khá rẻ, có thể ăn uống tại đây với các đồ ăn của người dân tộc như cơm Lam, xôi lá, gà nướng, măng chua xào, rau cải xanh … nói chung là nhiều món mà mình ko nhớ tên gọi, đại loại là ăn 1 lần thì lần sau muốn ăn thêm nữa, rất ngon và lạ. Đồ uống thì có Lẩu xá, một loại rượu đặc sản rất dễ uống, các bạn nữ cũng thích, uống xong người hưng phấn, êm êm, lâng lâng rất dễ chịu…)\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.8287719…\u0026amp;z=15\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b Món ngon Mộc Châu:\nNgoài những món nói ở trên thì đặc sản ở cao nguyên này còn có nữa là bê chao, gà đồi, cá suối và rau cải xanh ngọt mát, lẩu dê(68) và thịt chó quán ông Kền(thị trấn Nông trường).\n– Hai quán ăn ngon nổi tiếng là quán 64 và quán 70 nằm trên đường Quốc lộ 6 từ Hà Nội lên Mộc Châu, cách ngã ba thị trấn khoảng năm đến bảy km. Giá cả ở hai quán này tương đương nhau. Nhưng giá hơi cao đấy(vì chuyên phục vụ cho người đi đường xa và khách du lịch). Hai quán ăn Lẩu dê 68 và thịt chó ông Kền thì giá mềm, ăn theo suất chứ ko gọi theo đĩa( dê thì 70-80k/suất, chó thì 50-60k/suất), ăn thoải mái. Có cả rượu tiết dê nữa,…\n– Mùa này là cuối mùa Măng đắng, nhưng vẫn có thể mua hoặc được thưởng thức món này ở các nhà hàng. Đắng ngăm ngăm kèm vị ngọt, ăn rất ngon. Địa chỉ chỗ chơi:\n– Bản Loóng Luông nằm trên đường Quốc lộ 6 có nhiều rừng đào, rừng mận bạt ngàn. Dịp 30/4-01/5 này thì có mận hậu ăn được rồi, đầu mùa thì giá hơi cao.\n– Xã Tân Lập, Bản Ôn nằm trên đường vào thị trấn nông trường Mộc Châu có địa danh Ngũ Động và nhiều cánh đồng hoa dã quỳ, trạng nguyên, hoa cải.\n– Thiên đường hoa cải ở bản Ba Phách với hàng chục mẫu ruộng lớn trồng toàn hoa cải. Bản nằm trên đường Quốc lộ 6, gần quán ăn 70, cách ngã ba thị trấn 5 km. Các bạn đi theo hướng lên Mộc Châu, khi nào thấy biển Công ty chè Mộc Châu thì rẽ vào con đường nhỏ đối diện.\n-Thị trấn Nông trường với những đồi chè xanh mướt mát và dã quỳ nở vàng triền đồi.\nXem vị trí: http://wikimapia.org/#lat=20.8400426…\u0026amp;z=14\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\nNgoài ra bạn có thể thăm khu trồng hoa Ly nổi tiếng của Mộc Châu ngay ngã ba Quốc Lộ 6, đường rẽ đi Thị trấn Mộc Châu và đường rẽ đi thị trấn Nông trường.\nĐịa chỉ: Công ty CP hoa Nhiệt đới: http://wikimapia.org/#lat=20.8381174…\u0026amp;z=15\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\n-Tại TT thị trấn Mộc châu có Hang Dơi(di tích lịch sử) rất đẹp, đứng trên cửa hang có thể ngắm được khung cảnh tuyệt đẹp của Mộc Châu.\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.8488259…\u0026amp;z=16\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\n-Từ Trung tâm thị trấn, chỗ Bưu điện có lối đi vào Rừng thông- bản Áng(đi khoảng 3km) , trong đó có đồi thông đẹp, có hồ nước, khung cảnh rất giống Đà Lạt nên thơ…\n(Xem trên bản đồ: http://wikimapia.org/#lat=20.8349488…\u0026amp;z=15\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b)\n– Đi theo QL6, cách thị trấn Mộc Châu có ngã ba Pa Háng, nếu đi theo QL43( rẽ trái) khoảng 7km thì đến Thác Dải Yếm, nếu đi tiếp khoảng 20km nữa thì tới Cửa khẩu Pa Háng, nếu có người Mộc Châu dẫn bạn đi thì bạn có thể bước chân sang đất Lào dễ dàng, nếu bạn tự đi thì vào trạm Kiểm soát Liên hợp cửa khẩu Lóng Sập đăng ký, bạn đưa CMT nhân dân và nói mục đích đến tham quan là uki, gửi xe ở đó rùi đi bộ sang, nhớ là đi bộ chứ ko đc đi xe thì đi khoảng 500m là tới cột mốc, có thể chụp ảnh nhưng đừng để các anh bộ đội Biên phòng nhìn thấy.\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.8442538…\u0026amp;z=15\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\nThác: http://wikimapia.org/#lat=20.8179215…\u0026amp;z=16\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\nCửa khẩu: http://wikimapia.org/#lat=20.7257725…\u0026amp;z=15\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\n– Mùa này là cuối mùa Măng đắng, nhưng vẫn có thể mua hoặc được thưởng thức món này ở các nhà hàng. Đắng ngăm ngăm kèm vị ngọt, ăn rất ngon. Quà mua về: Nhiều đặc sản gồm: Chè, bánh sữa, sữa chua hộp(ngon hơn Vinamilk và Ba Vì nhiều), sữa tươi đóng chai, bánh khảo, kẹo lạc,…\nMột số địa chỉ các bạn có thể mua những thứ này:\n1/ Cửa hàng Bánh ngọt Hồng Nhung(Tiểu khu 4, Đt: 0223.868.235- Di động chủ cửa hàng: 0912.235.567), gần bến xe Mộc Châu, gần cây xăng thị trấn Mộc Châu, đối diện Ngân hàng đầu tư và phát triển VN. Nhân đây cũng nói ở Mộc Châu có 2 loại thẻ ATM rút tiền là BIDV và Agribank.\nTại đây là nơi sản xuất bánh ngọt, sữa chua(đảm bảo rẻ và rất ngon, ngoài ra có các loại bánh khô mang làm quà như bánh Xukem, bánh Hạnh Nhân, Bánh Nhãn, bánh Khảo, bánh đậu xanh(ko pải loại bánh như ở Hải Dương), …\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.8461188…\u0026amp;z=17\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b\n2/ Đại lý sữa Nga Lượng(ngay dọc đường QL6, khi về đi hết thị trấn Mộc Châu, có 1 lối rẽ đi thị trấn Nông trường, 1lối rẽ về Hà Nội thì bạn đi theo hướng về HN khoảng 200m, bên trái là nhìn thấy(ở đây bánh sữa, chè ,..rất nhiều). Nếu ko thì bạn đi đến các Đại lý lớn thì mua được giá rẻ hơn so với các cửa hàng bán lẻ.\nhttp://wikimapia.org/#lat=20.844334\u0026amp;amp;…\u0026amp;z=17\u0026amp;l=38\u0026amp;m=b Những điểm cần chú ý:\n– Các bạn tới tham quan, ngắm cảnh không nên làm ồn cũng như không tự ý xem xét cảnh quan xung quanh nhà người dân tộc. Không nên cho người lạ cầm xem máy ảnh và các đồ vật giá trị của mình. Không nên ở quá lâu, từ hai, ba tiếng tại một bản.\n– Dịp này Mộc Châu có hoa Ban nở, có Mận hậu, mơ chua chua và nhiều thứ khác…\nKhi đi nếu gặp sương mù, nên đi tốc độ vừa phải, không nên đi quá nhanh hoặc quá chậm và chú ý bật đèn pha để các xe khác nhìn thấy.\nBạn có thể liên lạc với Mr.Thái(sinh năm 85), người Nam Định nhưng giờ là rể Mộc Châu, bạn ấy sẽ hỗ trợ bạn thông tin về thuê xe, chỗ ăn nghỉ, điểm du lịch,… 0946.227.339.\nKhi gọi nhớ nói a Hoàn MC giới thiệu là uki.\nChúc các bạn có một chuyến đi thật vui và ý nghĩa.\nNếu có ai cần hỏi thêm thông tin thì gửi nội dung cho mình trên diễn đàn hoặc qua địa chỉ gmail bên dưới. Linh — 2011-09-26 02:33\nDear các bạn\nBọn mình đang có plan đi Mộc Châu số lượng rất đông (~50 người) và muốn ở nhà sàn, đốt lửa trại nhưng mình chưa có contact của Khu Nhà Sàn nên bạn nào còn cho mình với nhé. Mình liên lạc trước để chuẩn bị.\nCảm ơn các bạn nhiều\nlttinh — 2011-12-04 07:41\nMình hay ăn và mua quà ở quán 181 Xuân Bắc – ngay trên QL6, nông trường Mộc Châu, mua ở đó đảm bảo chất lượng mà giá cũng vừa phải, mình về HN toàn gọi điện nhờ chị chủ quán gửi hàng xuống mỗi khi mình cần. SĐT của chủ quán là:022 366 9466\nlttinh — 2011-12-04 07:53\nMình là guide cho Công ty DL Điện Biên, mỗi lần đi tour qua Mộc Châu mình thường cho đoàn nghỉ và ăn trưa nhà hàng Xuân Bắc 181. ở đó được khách đánh giá là ăn ngon, sạch sẽ, có nhiều thực đơn hấp dẫn. đặc biệt là món sữa chua tráng miệng và du khách có thể mua rất nhiều quà ngay tại nhà hàng như: Bánh khảo, bò khô, trâu khô..toàn món đặc sản đó nghe.\nlttinh — 2011-12-04 07:55\nà, mình quên chưa nói với các guider, ở đó chủ quán quan tâm đến mình và các bác tài xế chu đáo và hậu hĩnh lắm đó. Các bác xế ko tin cứ ghé đó một lần coi\nlttinh — 2011-12-04 08:05\nCác bạn có thể truy cập Website này nhé:\nhttp://dulichmocchau.net/dichvu/Nha-hang/Xuan-Bac-181-Be-chao-dac-san-Tay-Bac-23/\nlttinh — 2011-12-04 08:07\nXuân Bắc 181- Bê chao – đặc sản Tây Bắc\nĐăng lúc: Thứ năm – 04/08/2011 10:58 – Người đăng bài viết: admin\nXuân Bắc 181- Bê chao – đặc sản Tây Bắc\nNhiều năm qua, nhà hàng khẳng định được chỗ đứng của mình với các món ăn ngon, sạch sẽ, giá cả phải chăng, và cung cách phục vụ nhiệt tình. Đặc biệt, nhiều du khách luôn nhớ đến nhà hàng bởi mùi vị riêng có của món Bê sữa chao, Cá suối, Sách bò đen…\nNhà hàng Xuân Bắc 181- Bê chao – đặc sản Tây Bắc\nĐịa chỉ: Tiểu khu Chiềng Đi – thị trấn nông trường Mộc Châu\n(Km 181 Quốc lộ 6 Hà Nội- Sơn La)\nĐiện thoại: 022.3. 669.466\nPhone: 01666.083.486\nNhà hàng Xuân Bắc 181(nằm trên quốc lộ 6, Khu trung tâm du lịch sinh thái Mộc Châu) có diện tích rộng, thoáng mát, bãi đỗ xe an toàn. Không gian nhà hàng được bố trí các khu chức năng liên hoàn: ăn uống, bán đặc sản Mộc Châu.\nNhiều năm qua, nhà hàng khẳng định được chỗ đứng của mình với các món ăn ngon, sạch sẽ, giá cả phải chăng, và cung cách phục vụ nhiệt tình. Đặc biệt, nhiều du khách luôn nhớ đến nhà hàng bởi mùi vị riêng có của mónBê sữa chao, Cá suối, Sách bò đen…\nchỗ ngồi thoáng, sang trọng, được bao quanh bởi những đồi chè, vườn mận xanh mát\nỞ khu vực bán đặc sản Mộc Châu của nhà hàng, du khách có thể tự mình lựa chọn nhiều món quà ngon, bổ, rẻ để biếu tặng người thân và bạn bè :\nTáo mèo tươi, khô; chuối hột rừng. Bánh sữa, sữa chua, sữa tươi Mộc Châu, chè Mộc Châu các loại. Thịt bò, thịt trâu hun khói. Mật ong, phấn hoa Các loại rượu Tây Bắc Các loại hoa lan rừng, rau quả Mộc Châu\nCác món ăn ngon, giá cả phải chăng, nhân viên phục vụ nhiệt tình chu đáo. Đây sẽ là địa chỉ lý tưởng cho các bữa ăn của du khách 4 phương.\nnhiều sản vật đặc sắc chỉ có ở Tây Bắc\nCác món ăn ngon, giá cả phải chăng, nhân viên phục vụ nhiệt tình chu đáo. Đây sẽ là địa chỉ lý tưởng cho các bữa ăn của du khách 4 phương. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/25/ph%C6%B0%E1%BB%A3t-m%E1%BB%99c-chau-nao-anh-ch%E1%BB%8B-em/","summary":"\u003cp\u003eTuyết hâm rủ mình đi, tạm thời post một bài search được về nghiên cứu:\u003cbr\u003e\nCó gì tuần sau đi xong về sẽ báo cáo ^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLịch trình chuyến đi : của HotPot Team\u003cbr\u003e\nHà Nội – Mai Châu – Mộc Châu – Hà Nội\u003cbr\u003e\nĐiểm đến: Cao nguyên Mộc Châu (cao 1.050 m) Đây là cao nguyên lớn trải dài khoảng 80 km, rộng 25 km, với 1600 ha đồng cỏ. Tổng đường đi: 350-400km. Hà Nội – TX.Hòa Bình: 75 Km TX.Hòa Bình – TT.Mộc Châu: 117 km Chi phí: 350 – 400k (Chưa kể tiền xăng xe đi lại (xăng trung bình là 300.000đ /xe chia đều cho cả xế và ôm) và các chi phí mua riêng cá nhân). Quà mang về: Bánh sữa Mộc Châu Đặc sản: sữa tươi, gà đồi, bê thui, bánh sữa, chè Mộc Châu Số lượng: 5-8 Xe\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLịch trình 1: 2.5 ngày.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNGÀY 1: (Chiều thứ 6 ngày 16/01/2010) : HÀ NỘI – QL6 – TT.LƯƠNG SƠN – LÂM SƠN – KỲ SƠN – T.X HÒA BÌNH – TT.CAO PHONG – MƯỜNG KHẾN – PHONG PHÚ – MAI CHÂU :Xuất phát (14h) 17h30 đến Mai Châu, tại đây đoàn nghỉ, thuê nhà sàn, có thể đi vi vu một số bản xung quanh, sau đó về nhà sàn ăn thịt gà, lợn, đặc sản địa phương.\u003cbr\u003e\nNGÀY 2:( Sáng sớm thứ 7 ngày 17/01/2010) MAI CHÂU – XỒM LỒM – MỘC CHÂU: Xuất phát (5h30) 9h đến Mộc Châu ( có dừng dọc đường ăn sáng 30’):Thưởng thức đặc sản bê thui ( Bê chao tại quán 64)+ Nhận phòng Nhà khách sạn Công Đoàn – nông trường Mộc Châu (hoặc cắm trại bên sườn đồi chè nhưng sẽ tốn công chuẩn bị lều trại hơn) và nghỉ trưa.\u003cbr\u003e\nChiều T7: Đi thăm Rừng Thông Bản Áng có hồ nước rất đẹp, non nước hữu tình, Cửa khẩu Lóong Sập ( VN ) – Pa Háng ( Lào ), đi thăm cánh đồng hoa cải, cánh đồng cỏ, hoa xuyến chi… – Dã quỳ trên đường vào Bản Ba Phách… Chiều về sớm nhờ đặt mua ngô, khoai cho buổi tối.\u003cbr\u003e\nTối T7: Ăn tại quán nhà sàn. Tối: Lửa trại + Khoai nướng + ngô nướng cho ấm cúng, đàn hát + chơi trò chơi, và về khách sạn ngủ, sáng hôm sau đi sớm.\u003cbr\u003e\nNGÀY 3: (Sáng sớm chủ nhật ngày 18/01/2010): MỘC CHÂU – QL6 – MAI CHÂU – TX.HÒA BÌNH – TT.LƯƠNG SƠN – HÀ NỘI.\u003cbr\u003e\nSáng chủ nhật( 5h) dậy sớm, lên đồi chè đón bình minh. Tới 6h30, ta về ăn sáng. Rồi lại tiếp tục đi thăm Ngũ Động, trên đường đi có Đồi cỏ trại bò ven đường rất đẹp. Tới 9h30 ta về khách sạn, sửa soạn, ăn nhẹ rồi lên đường về Hà Nội. Trên đường về, ta sẽ ăn dọc đường.\u003cbr\u003e\nNgoài ra, còn vài địa danh khác như cách Mộc Châu 15km về phía đông có đỉnh Phiêng Luông cao 1.500m trên đỉnh có dải đất bằng rộng gần 10ha, tham quan rừng thông Mộc Châu, thăm viếng chùa Chiền Viên, Hang Dơi (Động Sơn Mộc Hương), Thác Dải Yếm hay còn gọi là thác Nàng, hoặc thác Bản Vắt. – Bản Vặt của dân tộc Thái – hồ nước Noong Buôn, Đèo Hua Tạt (con đèo trên đường 6 cũ, cảnh sắc rất đẹp). Phụ thuộc vào thời gian, lộ trình linh hoạt.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLịch trình 2: 2 ngày\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNGÀY 1: HÀ NỘI – QL6 – TT.LƯƠNG SƠN – LÂM SƠN – KỲ SƠN – T.X HÒA BÌNH – TT.CAO PHONG – MƯỜNG KHẾN – PHONG PHÚ – MAI CHÂU – XỒM LỒM – MỘC CHÂU\u003cbr\u003e\nSáng T7 (26/12) Xuất phát (6h)-\u0026gt; 11h Trưa đến nơi (Nếu ta có thể xuất phát sớm từ 4h30-5h thì có thể đến sớm hơn từ 1 tới 2 tiếng đồng hồ vì thời gian này, xe cộ đi lại ít, đường thông, đồng thời chưa có bắn tốc độ): Thưởng thức đặc sản bê thui + Nhận phòng Nhà khách sạn Công Đoàn – nông trường Mộc Châu.\u003cbr\u003e\nChiều T7: Đi thăm Rừng Thông Bản Áng có hồ nước rất đẹp, non nước hữu tình, Cửa khẩu Lóong Sập ( VN ) – Pa Háng ( Lào ), đi thăm cánh đồng hoa cải, cánh đồng cỏ, hoa xuyến chi… – Dã quỳ trên đường vào Bản Ba Phách… Chiều về sớm nhờ đặt mua ngô, khoai cho buổi tối.\u003cbr\u003e\nTối: Ăn tại quán nhà sàn. Tối: Lửa trại + Khoai nướng + ngô nướng cho ấm cúng, đàn hát + chơi trò chơi, và về khách sạn ngủ, sáng hôm sau đi sớm.\u003cbr\u003e\nNGÀY 2: MỘC CHÂU – QL6 – MAI CHÂU – TX.HÒA BÌNH – TT.LƯƠNG SƠN – HÀ NỘI\u003cbr\u003e\nSáng chủ nhật( 5h) dậy sớm, lên đồi chè đón bình minh. Tới 6h30, ta về ăn sáng. Rồi lại tiếp tục đi thăm Ngũ Động, trên đường đi có Đồi cỏ trại bò ven đường rất đẹp. Tới 9h30 ta về khách sạn, sửa soạn, ăn nhẹ rồi lên đường về Hà Nội. Trên đường về, ta sẽ ăn dọc đường.\u003cbr\u003e\nVì thời gian có hạn, và vì đoàn ta đa số là đi lần đầu, nên Jackson đã dãn lịch trình đi trong hai ngày, nên không thể tránh khỏi việc bỏ qua một số địa danh, lịch trình linh họat có thể thay đổi, đoàn sẽ cân nhắc khi tới nơi.\u003cbr\u003e\nLưu ý: Mai Châu nổi tiếng là tụ điểm ma túy ( chú ý tập trung lái xe máy theo đòan, ko hỏi han người dân, ko mua sắm, tránh bị đút ma túy vào xe)\u003cbr\u003e\nYêu cầu thành viên hotpot team ăn mặc ấm áp, trang bị đầy đủ, kính bảo hộ, găng, khăn, khẩu trang.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eCác đồ dùng cần trang bị và mang theo:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n0 Điều không thể thiếu là giấy tờ cá nhân, CMT hoặc hộ chiếu, giấy phép lái xe,…….\u003cbr\u003e\n1 Kính bảo hộ: có tác dụng chắn gió vào mặt, công năng tuyệt vời, giúp mắt bạn tránh gió, sương, ….. Có nhiều loại, Jackson đã tham khảo chiều nay, tùy và mục đích sử dụng và lượng tài chính để lựa chọn từ 20.000 tới 45.000đ.\u003cbr\u003e\n2 Găng tay: đây là loại găng tay bảo hộ lao động, chất liệu là len, mặt trong có thể là da hoặc cao su (mặt hoặc hạt) mọi ng có thể lựa chọn, vừa để giữ ấm, vừa tăng ma sát, tạo cảm giác tốt (hơn hẳn loại bằng da bình thường, ngoại trừ loại găng tay chuyên dụng lái xe) khi lái xe. Loại cao su giá tầm 6-7000đ một đôi, nên trang bị thừa ra ( 2 đến 3 đôi) để sử dụng dần trong chuyến đi, vừa dùng để đeo, sửa xe, và …..\u003cbr\u003e\n3 Khăn: được sử dụng để giữ ấm cho tai và cổ, loại mọi người vừa mua được là tốt nhất. Chùm tai, sau đó quàng quanh cổ, rất ấm. Ngoài ra có thể mua thêm loại khác tùy nhu cầu.\u003cbr\u003e\n4 Túi ni lông, nên mang nhiều, dùng để buộc, trùm lên ba lô, hành lý hay các vật dụng khác, chống mưa, nắng, bụi trên đường. (Nếu nhiều đồ, có thể buộc đồ hai bên xe, để có chỗ ngồi rộng và tạo sự thoải mái khi đi đường dài.\u003cbr\u003e\n5 Áo mưa: vừa chống mưa, mà nếu rét quá có thể mặc vào, chắn gió, rất ấm áp.\u003cbr\u003e\n6 Tất ni lông: chống nước ngầm vào tất và chân bên trong 10.000/2 đôi\u003cbr\u003e\nNếu trang bị đủ đồ dùng như thế này, đi cả nhà sẽ có cảm giác như ô tô luôn, đảm bảo sức khỏe tốt nhất khi đến nơi.\u003cbr\u003e\nNgoài ra còn có bộ đồ nghề sửa xe, băng phản quang dán vào mũ và xe để đi đường vào buổi tối, bám đòan,… sẽ được nhóm trang bị.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eKỹ năng đi xe đường trường:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBUỔI TỐI BỊ ĐÈN PHA XE NGƯỢC CHIỀU LÀM LÓA MẮT:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Phượt Mộc Châu nào anh chị em."},{"content":"Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngăn và dài hạn về phát triên cá nhân, và được mênh danh là “trainer of trainers”\nPhươngpháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân.\nHãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguôn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như sau với số phần trăm tương ứng\n* Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%\n* Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10%\n* Education account (EDU) – Tài khoảngiáo dục 5%\n* Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%\n* Play – Tài khoản hưởng thụ 10%\n* Give – Tài khoản từ thiện 10%\nKhi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy.\n1. Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%\nCó thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (nếu được mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán (nếu bạn có khả năng), hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nho nhỏ, thậm chí là để mở công ty.\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái\n2. Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10%\nTai khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu đê cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoạc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v…\nTác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác\n3. Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%\nĐây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân\nTác dụng của tài khoản này là bắt bạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn\n4. Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%\nĐây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý.\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác\n5. Play – Tài khoản hưởng thụ 10%\nVâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ làtại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạcmới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè.Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu.\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hượn thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn\n6. Give – Tài khoản từ thiện 10%\nĐây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nêu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác.\nTác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai.\nVậy bây giờ làm sao để bắt đầu luuyện tập phương pháp JARS?\nHãy dành ra thời gian để ngồi tình toán lại tiến bạc cá nhân của chính bạn. Đầu tiên hãy ghi ra số tiên bạn sẽ có mỗi tháng là bao nhiêu, rôì chia đều cho các tài khoản theo tỉ lệ nêu trên Đối với FFA, hãy nhân số tiền mình sẽ có mỗi tháng với 6 tháng, 1 năm, 3 năm. Mục tiêu là để bạn sẽ có được trong đầu số tiền mình có thể dùng để đầu tư trong giai đoạn 6 tháng sắp tới, hay 1 hoặc 3 năm tới là bao nhiêu. Khi đã có con số trong đầu, bạn sẽ dễ dàng kiếm được chỗ thích hơp cho nó. Còn hiện tại thì có thể bạn ra mở 1 tài khoản tiết kiểm ở ngân hàng, để mỗi tháng bạn sẽ bỏ vào đúng số tiền trong FFA vào đó. Nếu bạn chưa có dự định đầu tư trong tương lại gần, có thể bạn để tiết kiềm dài hạn để có được lãi suất tốt hơn. Đới với LTSS, bạn hãy đat cho mình một mục tiêu trong tương lai là bạn sẽ phải mua cái gì đó có giá trị khá lơn. Rồi từ LTSS bạn có mỗi tháng, hãy tính thử trong bao lâu bạn sẽ có đủ, từ đó hãy đặt quyết tâm với bản thân để hướng tới mục tiêu đó Còn EDU, nếu trước mắt bạn ko có những dự tinh lớn lao (như đóng tiền để tham dự những khoá học này kia) thì hay nghĩ xem những sách vở tài liệu gì bạn có thể mua được để đọc, học hỏi và nâng cấp bản thân (ví dụ như để mua Tôi tài giỏi chẳng hạn). Hãy nhớ, bây giờ bạn đã có 1 khoản cho chuyện đó, nên phải tự thúc đẩy chính bản thân mình phải tìm tòi học hỏi nhiều hơn nữa. Kiến thức không bao giờ free, bây giờ bạn đã có tiền, tại sao ko đi mua thêm kiến thức cho mình. Với NEC, hiện giờ bạn đã biết giới hạn chi tiêu cần thiết hàng tháng của mình là bao nhiêu, bạn có thể so sánh với trung bình tiêu xài của bạn trước giờ, nếu nó nhiều hơn số tiền bạn có trong NEC, thì hãy bắt đâu ngồi suy nghĩ để cắt giảm chi tiêu của mình. Chắc chắn khi ngồi tính lại, bạn sẽ thấy được những khoản ko cần thiết mà bạn có thể hoàn toàn bỏ đi, và nhất là khi bạn đã có 1 con số cụ thể làm giới hạn, bạn sẽ rất dễ dàng điều chỉnh lại thói quen tiêu xài. Chắc chắn đa số sẽ rất hứng thú với PLAY, bởi vì đây là để bạn hưởng thụ bản thân mình. Hay tiêu xài cho nó thật hợp lý (bởi nó cũng không quá nhiều), và cho đáng công sức mình đã bỏ ra (bởi vì nó sẽ đủ để bạn tự thưởng cho chính mình). Nếu bạn có dự tính du lich, hoạc cần nhiều hơn khoản PLAY cho phep hàng tháng, có thể để dành vài tháng cho tới khi đủ rồi bạn sẽ xài chung 1 lân, nhưng phải nhớ là khoản này phải được chi, bạn đừng nên quá tiết kiệm đối với bản thên mình Và GIVE thì là khoản để bạn có thể làm những việc từ thiên mình muốn làm, nhưng chưa bao giờ thấy đủ tiền, còn bây giờ bạn đã có một khoản riêng, hay đi giúp người khác, có thể là bạn bè xung quanh, có thể là người xa lạ, nhưng mà sự giúp đỡ nó sẽ nối tiếp và nhân đôi từ người này qua người khác, hãy là người gieo những hạt giống đầu tiên\nHi vọn các bạn có thể dùng phương pháp này để quản lý tốt hơn tài chính của bản thân mình.\nBùi Hải An ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/20/ph%C6%B0%C6%A1ng-phap-qu%E1%BA%A3n-ly-ti%E1%BB%81n-b%E1%BA%A1c-ca-nhan/","summary":"\u003cp\u003ePhương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngăn và dài hạn về phát triên cá nhân, và được mênh danh là “trainer of trainers”\u003cbr\u003e\nPhươngpháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân.\u003cbr\u003e\nHãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguôn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như sau với số phần trăm tương ứng\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e* Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%\u003cbr\u003e\n* Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10%\u003cbr\u003e\n* Education account (EDU) – Tài khoảngiáo dục 5%\u003cbr\u003e\n* Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%\u003cbr\u003e\n* Play – Tài khoản hưởng thụ 10%\u003cbr\u003e\n* Give – Tài khoản từ thiện 10%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nKhi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e1. Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (nếu được mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán (nếu bạn có khả năng), hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nho nhỏ, thậm chí là để mở công ty.\u003cbr\u003e\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTai khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu đê cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoạc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v…\u003cbr\u003e\nTác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân\u003cbr\u003e\nTác dụng của tài khoản này là bắt bạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e4. Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý.\u003cbr\u003e\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e5. Play – Tài khoản hưởng thụ 10%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nVâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ làtại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạcmới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè.Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu.\u003cbr\u003e\nTác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hượn thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e6. Give – Tài khoản từ thiện 10%\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nêu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác.\u003cbr\u003e\nTác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai.\u003cbr\u003e\nVậy bây giờ làm sao để bắt đầu luuyện tập phương pháp JARS?\u003c/p\u003e","title":"Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân"},{"content":"5h30, nhắn tin hỏi h2o thời gian địa điểm chính xác, vì ko muốn đi một mình, nhắn tin hỏi jun-đũa có đi không, anh tới đón (mình tốt thế), nhưng mà em ấy lại có bạn đón rồi, thì ta đi một mình :-“\n6h, nghĩ bụng đi sớm tí kẻo tắc đường đến muộn bọn nó lại bảo là ko có tác phong hiện đại, hẹn mà không tới đúng giờ. Khổ nỗi đường không tắc, tới nơi 6h16, ngồi xem mọi các bạn đi thật thể dục đá cầu, tới 6h30, nhắn tin hỏi em h2o tới chưa, em ấy bảo chưa, bao giờ em tới em gọi anh. Ngồi xem đá cầu mãi cũng ngứa ngáy chân tay, nhảy vào đá một lúc, nóng hết cả người, vẫn chưa có ai tới, lại ra ngồi vểnh râu xem đá cầu, và nhắn tin hỏi junkie, junkie bảo bạn em nó không biết trường ngoại thương ở đâu @-@. Tới 7h15, đảo con mắt cú vọ khắp bốn phương tám hướng, tìm thấy hai đối tượng khả nghi, tiến tới gần, điều tra lai lịch -\u0026gt; á à người quen đây rồi, pcb và kingland. Mình chào hai em, mãi về sau mới biết đó là một chị một em, em xin lỗi chị kingland, nhìn chị chả ai gọi là chị cả :-“ . 3 đứa đứng chờ, đói, muốn xỉu, may quá chị kingland tốt bụng cho em hai viên đạn bọc đường, à quên, 2 viên kẹo bọc đường chống đói. Sau một lúc đợi chờ trong vô vọng, bỗng em pcb nhớ ra là không có ai đón h2o, mình gọi cho h2o xác nhận, ố đúng là chưa có ai đón thật, đồng chí rod vui duyên mới quên ngay nhiệm vụ, mình nhanh như chớp lên đường đón quý nhân. 8h kém quay lại thì thấy xuất hiện thêm 2 nhân vật là junkie và kingofking đẹp trai. Một lúc sau thì Hiếu3x và Ly tới. Lúc sau nữa thì Krad với mũ tai thỏ xì tin xông tới. Nhân vật chủ chốt là Rod thì sau một hồi e lệ, cũng đã dẫn xác tới, trong sự phẫn nộ tột cùng của em h2o, nhưng với bản tính hiền lành nhu mì, em h2o hiện vẫn chưa có hành động gì trả đũa vụ đánh bom liều chết lần thứ 2 của bạn Rod ;))\nSau khi đã có kha khá nhân sự, tất cả làm 4/5 vòng bờ hồ Thiền Quang, thẳng tiến quán lẩu bé đúng một mẩu tên là “Một góc Hà Nội” – mình đề nghị quán đó đổi tên là “Một góc cực nhỏ của Hà Nội” mới chính xác. Khách tới không có chỗ ngồi, phải ngồi ngoài cửa trên mấy cái bàn sứt, hết sức hoàn cảnh, nhưng an hem LinkHay vốn giàu long vị tha, không hề đắn đo, vẫn nâng chén và nâng đũa nhiệt tình :)) Sau một hồi ăn uống, bỗng nhiên có lệnh từ tổng chỉ huy quán lẩu: vào trong ngồi. thế là cả phái đoàn hành quân vào trong. Ăn uống chè chén, lúc sau có hot girl Meowth và hot boy Baizen tới nhập cuộc góp vui.\nẤn tượng:\nchị KingLand: baby kute, hiền, ít nói, nhưng mà uống rượu rất là X_X, em rất hâm mộ chị :”\u0026gt;\nem pcb: xinh nhất (theo lời h2o), ăn nhiều nhất :)) ăn xong toàn kêu: “ôi no quá, ôi qua nó”, :P, xinh hơn trong avatar với trong ảnh,\nem junkie: bí ẩn, mục tiêu của nhân vật là này tiếp tục được lừa tình trên LH nên nhà báo bị bịt miệng :-s\nem krad: mới cắt tóc, nhìn ko khác ảnh mấy, toàn quảng cáo cho nối, đề nghị mai mối miễn phí cho anh chị em LH đi ;))\nem Ly: cô gái ấn tượng nhất trong ngày, ngồi ăn mà ôm 2 cái bát và một đống đũa, với âm mưu đem về bán kiếm tiền :)), ko có em Ly chắc vụ offline hôm nay mất vui một nửa 😉\nem h2o: hôm trước mình đã hỏi nhà em ở đâu để anh đưa đi, nhưng em ấy bảo có người đón rồi, rút cục hôm nay mình vẫn biết nhà ;)), khả năng là có duyên rồi ;)) chạy trời không khỏi số đâu em ơi :-“. Da trắng, mịn, mũi xinh, tóc mềm như h2o ;)) – đoán thế, chưa thử :-“\nah em Meowth: tiểu thư cá tính, thể hiện đầy đủ khả năng chém gió trên linkhay, tóc màu hơi đỏ 😕 Buộc lệch rất xinh, mắt to kính hồng ;))\ngiờ tới các bạn con trai, có ít lắm, với sự trợ giúp nhiệt tình của chị Kingland và em Meowth mà hết có 2 chai ;))\nbạn Hieu_3x: hot boy nổi danh khắp thôn cùng ngõ hẻm của LinkHay, nhưng hôm nay bạn rất là dịu dàng nhỏ nhẹ, tớ đề nghị bạn lần sau chém gió và cười ha hả cho các bàn xung quanh trong quán sợ, chứ mâm bọn mình im tiếng quá, toàn nghe bọn kia cười, bực mình ghê :\u0026gt;\nbạn Rod: thôi khỏi nói, trưởng ban tổ chức, anh tới hơi muộn, nhưng các bạn thông cảm, anh cao su vì ku anh sao ;)) anh có điệu gãi cằm khi nghe các em gái nói khiến cho ai cũng phải chột dạ cảnh giác =))\nkingofking: anh ngồi rất im, ít nói, đơn giản vì đẹp trai và hot boy nên không cần phải nói nhiều ;))\nbaizen: càng đến sau càng VIP, đó là kinh nghiệm từ xa xưa, ku baizen đã thực hiện rất đúng lời dạy từ tiền nhân để lại, các bạn nữ cực kì hâm mộ baizen khiến anh muôn phần ghen tị, được bao nhiêu là chị em ôm ấp chụp anh cùng, anh thì chả có ai đoái hoài tới :-\u0026lt;\nupdateeeeeeeee: hôm nay tớ ăn bún, ko hiểu sao có cực nhiều sa tế, cay ko ăn được, giờ về đói meo mèo mèo :(( đời bất công ngang trái, người tốt mà lại bị xỏ mũi, may mà chưa dắt đi đâu, nguyên nhân là đây:\n? Pham: hôm nay\n? Pham: anh ăn bún\n? Pham: cay lắm phải k\n? Pham:\nThai Phihong: uh\nThai Phihong: ko ăn dc\n? Pham: em\n? Pham: em…\n? Pham: cho 2 đũa sa tế to vào\n? Pham:\n? Pham: sao mà ăn đc\nẢnh: đang upload…\nchị KingLand xắn tay áo để “vào trận”\nMeowth – chị KingLand đang nghĩ gì mà phởn thế ;))\nem Ly chém gió\nh2o vén tóc\nrod cũng không chịu kém: tưởng mình cô biết vén à\nHot boy Hieu_3x\nbữa ăn đạm bạc thật, toàn thấy nước chấm với rau :))\n3 ống kĩa chĩa vào 2 ngôi sao\nTrẻ con cấp 2 😉\nẢnh mới lấy từ máy của em pcb, máy xịn ảnh đẹp hẳn 😡 Cám ơn em pcb rất nhiều ^^\ncha nào chém gió nghe ngứa tai thế nhỉ :)) :))\npcb và giai tơ baizen =P~ (tơ thật hay không hiện vẫn chưa được các cơ quan chức năng kiểm chứng)\nÔi sao mà cay thế nhỉ, :((\nRod: vuốt râu, chú nói chí lý\nxì tin nào, đáng ra phải phồng mồm và mở to mắt chớp chớp nữa Rod ạ :))\nnhân vật trung tâm của chúng ta: Hieu_3x\nCẩn thật rách đũng quần bây giờ Rob ơi ;))\nBình luận (5) Hayu — 2010-01-17 17:48\n=)) anh Thái tả mấy chị em rất chân thực và cụ thế nhé =))\nhuypv — 2010-01-19 05:45\nÔi off thích thế\nKim Liên — 2010-01-20 07:01\nMấy chị xinh thế, có muốn xinh hơn không, vào http://www.namvietplaza.net em bán cho bộ làm xoăn tóc curlformers nhé, đây là bộ làm xoăn tóc không dùng nhiệt, không làm tổn hại tóc. Tuyệt lắm. Em là Kim Liên, nick là namvietplaza hoặc gọi vào số 04-66506799 gặp em Liên nhé. Cảm ơn chị em ủng hộ.\nDiễn đàn 360 — 2010-01-22 23:05\nThích quá nhỉ, họp ở đâu vậy? HN hay TPHCM?\nNếu có lần sau chắc phải tham gia\nThaimeo — 2010-01-23 03:08\nHN bạn ạ, cũng sắp có off lần 2 đấy, nhớ đi nhé ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/","summary":"\u003cp\u003e5h30, nhắn tin hỏi h2o thời gian địa điểm chính xác, vì ko muốn đi một mình, nhắn tin hỏi jun-đũa có đi không, anh tới đón (mình tốt thế), nhưng mà em ấy lại có bạn đón rồi, thì ta đi một mình :-“\u003cbr\u003e\n6h, nghĩ bụng đi sớm tí kẻo tắc đường đến muộn bọn nó lại bảo là ko có tác phong hiện đại, hẹn mà không tới đúng giờ. Khổ nỗi đường không tắc, tới nơi 6h16, ngồi xem mọi các bạn đi thật thể dục đá cầu, tới 6h30, nhắn tin hỏi em h2o tới chưa, em ấy bảo chưa, bao giờ em tới em gọi anh. Ngồi xem đá cầu mãi cũng ngứa ngáy chân tay, nhảy vào đá một lúc, nóng hết cả người, vẫn chưa có ai tới, lại ra ngồi vểnh râu xem đá cầu, và nhắn tin hỏi junkie, junkie bảo bạn em nó không biết trường ngoại thương ở đâu @-@. Tới 7h15, đảo con mắt cú vọ khắp bốn phương tám hướng, tìm thấy hai đối tượng khả nghi, tiến tới gần, điều tra lai lịch -\u0026gt; á à người quen đây rồi, pcb và kingland. Mình chào hai em, mãi về sau mới biết đó là một chị một em, em xin lỗi chị kingland, nhìn chị chả ai gọi là chị cả :-“ . 3 đứa đứng chờ, đói, muốn xỉu, may quá chị kingland tốt bụng cho em hai viên đạn bọc đường, à quên, 2 viên kẹo bọc đường chống đói. Sau một lúc đợi chờ trong vô vọng, bỗng em pcb nhớ ra là không có ai đón h2o, mình gọi cho h2o xác nhận, ố đúng là chưa có ai đón thật, đồng chí rod vui duyên mới quên ngay nhiệm vụ, mình nhanh như chớp lên đường đón quý nhân. 8h kém quay lại thì thấy xuất hiện thêm 2 nhân vật là junkie và kingofking đẹp trai. Một lúc sau thì Hiếu3x và Ly tới. Lúc sau nữa thì Krad với mũ tai thỏ xì tin xông tới. Nhân vật chủ chốt là Rod thì sau một hồi e lệ, cũng đã dẫn xác tới, trong sự phẫn nộ tột cùng của em h2o, nhưng với bản tính hiền lành nhu mì, em h2o hiện vẫn chưa có hành động gì trả đũa vụ đánh bom liều chết lần thứ 2 của bạn Rod ;))\u003cbr\u003e\nSau khi đã có kha khá nhân sự, tất cả làm 4/5 vòng bờ hồ Thiền Quang, thẳng tiến quán lẩu bé đúng một mẩu tên là “Một góc Hà Nội” – mình đề nghị quán đó đổi tên là “Một góc cực nhỏ của Hà Nội” mới chính xác. Khách tới không có chỗ ngồi, phải ngồi ngoài cửa trên mấy cái bàn sứt, hết sức hoàn cảnh, nhưng an hem LinkHay vốn giàu long vị tha, không hề đắn đo, vẫn nâng chén và nâng đũa nhiệt tình :)) Sau một hồi ăn uống, bỗng nhiên có lệnh từ tổng chỉ huy quán lẩu: vào trong ngồi. thế là cả phái đoàn hành quân vào trong. Ăn uống chè chén, lúc sau có hot girl Meowth và hot boy Baizen tới nhập cuộc góp vui.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eẤn tượng:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nchị \u003cstrong\u003eKingLand:\u003c/strong\u003e baby kute, hiền, ít nói, nhưng mà uống rượu rất là X_X, em rất hâm mộ chị :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nem \u003cstrong\u003epcb\u003c/strong\u003e: xinh nhất (theo lời h2o), ăn nhiều nhất :)) ăn xong toàn kêu: “ôi no quá, ôi qua nó”, :P, xinh hơn trong avatar với trong ảnh,\u003cbr\u003e\nem junkie: bí ẩn, mục tiêu của nhân vật là này tiếp tục được lừa tình trên LH nên nhà báo bị bịt miệng :-s\u003cbr\u003e\nem \u003cstrong\u003ekrad\u003c/strong\u003e: mới cắt tóc, nhìn ko khác ảnh mấy, toàn quảng cáo cho nối, đề nghị mai mối miễn phí cho anh chị em LH đi ;))\u003cbr\u003e\nem \u003cstrong\u003eLy\u003c/strong\u003e: cô gái ấn tượng nhất trong ngày, ngồi ăn mà ôm 2 cái bát và một đống đũa, với âm mưu đem về bán kiếm tiền :)), ko có em Ly chắc vụ offline hôm nay mất vui một nửa 😉\u003cbr\u003e\nem \u003cstrong\u003eh2o\u003c/strong\u003e: hôm trước mình đã hỏi nhà em ở đâu để anh đưa đi, nhưng em ấy bảo có người đón rồi, rút cục hôm nay mình vẫn biết nhà ;)), khả năng là có duyên rồi ;)) chạy trời không khỏi số đâu em ơi :-“. Da trắng, mịn, mũi xinh, tóc mềm như h2o ;)) – đoán thế, chưa thử :-“\u003cbr\u003e\nah em \u003cstrong\u003eMeowth\u003c/strong\u003e: tiểu thư cá tính, thể hiện đầy đủ khả năng chém gió trên linkhay, tóc màu hơi đỏ 😕 Buộc lệch rất xinh, mắt to kính hồng ;))\u003cbr\u003e\ngiờ tới các bạn con trai, có ít lắm, với sự trợ giúp nhiệt tình của chị Kingland và em Meowth mà hết có 2 chai ;))\u003cbr\u003e\nbạn \u003cstrong\u003eHieu_3x\u003c/strong\u003e: hot boy nổi danh khắp thôn cùng ngõ hẻm của LinkHay, nhưng hôm nay bạn rất là dịu dàng nhỏ nhẹ, tớ đề nghị bạn lần sau chém gió và cười ha hả cho các bàn xung quanh trong quán sợ, chứ mâm bọn mình im tiếng quá, toàn nghe bọn kia cười, bực mình ghê :\u0026gt;\u003cbr\u003e\nbạn \u003cstrong\u003eRod\u003c/strong\u003e: thôi khỏi nói, trưởng ban tổ chức, anh tới hơi muộn, nhưng các bạn thông cảm, anh cao su vì ku anh sao ;)) anh có điệu gãi cằm khi nghe các em gái nói khiến cho ai cũng phải chột dạ cảnh giác =))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ekingofking\u003c/strong\u003e: anh ngồi rất im, ít nói, đơn giản vì đẹp trai và hot boy nên không cần phải nói nhiều ;))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ebaizen\u003c/strong\u003e: càng đến sau càng VIP, đó là kinh nghiệm từ xa xưa, ku baizen đã thực hiện rất đúng lời dạy từ tiền nhân để lại, các bạn nữ cực kì hâm mộ baizen khiến anh muôn phần ghen tị, được bao nhiêu là chị em ôm ấp chụp anh cùng, anh thì chả có ai đoái hoài tới :-\u0026lt;\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eupdateeeeeeeee: hôm nay tớ ăn bún, ko hiểu sao có cực nhiều sa tế, cay ko ăn được, giờ về đói meo mèo mèo :(( đời bất công ngang trái, người tốt mà lại bị xỏ mũi, may mà chưa dắt đi đâu, nguyên nhân là đây:\u003cbr\u003e\n? Pham: hôm nay\u003cbr\u003e\n? Pham: anh ăn bún\u003cbr\u003e\n? Pham: cay lắm phải k\u003cbr\u003e\n? Pham:\u003cbr\u003e\nThai Phihong: uh\u003cbr\u003e\nThai Phihong: ko ăn dc\u003cbr\u003e\n? Pham: em\u003cbr\u003e\n? Pham: em…\u003cbr\u003e\n? Pham: cho 2 đũa sa tế to vào\u003cbr\u003e\n? Pham:\u003cbr\u003e\n? Pham: sao mà ăn đc\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nẢnh: đang upload…\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2798.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nchị KingLand xắn tay áo để “vào trận”\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2808.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2807.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMeowth – chị KingLand đang nghĩ gì mà phởn thế ;))\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2804.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nem Ly chém gió\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2799.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nh2o vén tóc\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2800.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nrod cũng không chịu kém: tưởng mình cô biết vén à\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2801.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nHot boy Hieu_3x\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2811.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nbữa ăn đạm bạc thật, toàn thấy nước chấm với rau :))\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2819.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n3 ống kĩa chĩa vào 2 ngôi sao\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/cimg2820.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nTrẻ con cấp 2 😉\u003cbr\u003e\nẢnh mới lấy từ máy của em pcb, máy xịn ảnh đẹp hẳn 😡 Cám ơn em pcb rất nhiều ^^\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030688.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030688.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030691.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030691.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncha nào chém gió nghe ngứa tai thế nhỉ :)) :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030694.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030694.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\npcb và giai tơ baizen =P~ (tơ thật hay không hiện vẫn chưa được các cơ quan chức năng kiểm chứng)\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030696.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030696.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030698.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030698.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030699.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030699.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nÔi sao mà cay thế nhỉ, :((\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030703.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030703.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nRod: vuốt râu, chú nói chí lý\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030705.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030705.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030706.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030706.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030720.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030720.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nxì tin nào, đáng ra phải phồng mồm và mở to mắt chớp chớp nữa Rod ạ :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030728.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030728.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030732.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030732.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nnhân vật trung tâm của chúng ta: Hieu_3x\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030735.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030735.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030738.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030738.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030745.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030745.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCẩn thật rách đũng quần bây giờ Rob ơi ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030746.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030746.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030747.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030747.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/linkhay/?action=view\u0026amp;current=P1030758.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/17/offline-linkhay-com-17012010/p1030758.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Offline LinkHay.com 17/01/2010"},{"content":":D:D\nBình luận (2) Gordon — 2010-01-09 16:15\nGặm dở à :-j\nName — 2010-01-11 09:06\nHãy viết ít đi ta sẽ thấy muốn viết hơn!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/09/ngo-n%C6%B0%E1%BB%9Bng/","summary":"\u003cp\u003e:D:D\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/09/ngo-n%C6%B0%E1%BB%9Bng/cimg2729800x600.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-01-09 16:15\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGặm dở à :-j\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eName\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-01-11 09:06\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHãy viết ít đi ta sẽ thấy muốn viết hơn!\u003c/p\u003e","title":"Ngô nướng"},{"content":"Một số câu nói thể hiện đúng phong cách của T.B.C và các cộng sự của anh ấy.\nBóng ói ra từ thủ môn đội Singapore\nVào rồi ! Phải thế chứ! Cuối cùng đội tuyển xxx cũng ghi bàn rồi chứ. Chúng tôi nói có sai đâu?\nPhan Thanh Bình anh đúng là Phan Thanh Bình\nĐình Đồng và một số cầu thủ khác trong đội tuyển là dạng cầu thủ cứ vứt cho anh quả bóng rồi bảo anh chơi ở chỗ nào cũng được. @@\nTrời hôm nay không mưa nhưng Pirlo đã vẽ 1 đường cầu vồng tuyệt đẹp vào lưới Iker Casillas\nBay gio thi 1+3 khong con la 4 nua roi, Mai Tien Thanh da co ban thang thu 5\nKhông có tình huống nào đáng chú ý tất cả chỉ dừng lại ở mức nguy hiểm\nHLV Lê Huỳnh Đức quyết định rút một hậu vệ ra để gia cố lại hàng tấn công\nThưa quí vị và các bạn đây là Beckham anh mới lấy vợ nhưng vẫn còn rất sung sức (Cái này của chú LV)\nQuang Hải vừa có một pha xử lý mềm mại uyển chuyển , nói chính xác hơn Quang Hải đang làm thơ trên sân bóng\n1 pha dứt điểm hay (nghỉ tí lấy hơi) pha bóng thể hiện sự bế tắc của các cầu thủ Singgapore\nCác cầu thủ của chúng ta uyển chuyển như những điệu nhạc giáng sinh, bầu trời thi không có sao nhưng trên sân có 11 ngôi sao đang toả sáng….đêm nay đường phố bangkok sẽ không còn vang lên những điệu nhac giáng sinh nữa\nĐây là trọng tài có duyên với U23 Việt Nam, chính ông đã bắt trận Việt Nam – Malaysia và là người cho Việt Nam hưởng quả phạt đền\nBắt chính hôm nay là trọng tài.. ông sinh ngày …. Ông cao 1m75, cân nặng 72kg và có nhóm máu O. Thống kê cho thấy trên sân hôm nay cũng có 7 cầu thủ nhóm máu O, 8 cầu thủ nhóm máu A, 4 cầu thủ nhóm máu B và 4 cầu thủ nhóm máu AB. Điều trùng hợp thú vị là cả 2 vị trọng tài biên đều có nhóm máu B\n“Các cầu thủ của chúng ta thoải mái nhảy múa trong vòng cấm địa… Thanh Bình hôm nay đúng là Thanh Bình” (bình thường TB ko phải là TB các bạn ạ)\n“Lần trước chúng tôi đã tặng ông Calissto một chữ NHẪN, lần này nếu VN Vô địch chúng tôi lại muốn tặng ông thêm chữ TÂM. Chúng ta có thể thấy ông Calisto là người rất có tâm huyết với BĐVN” (nhẫn tâm)\nVâng Crouch đã bị trọng tài thổi phạt vì đã nhảy quá cao\nĐất nước Sing được ví với hình tượng sư tử và ngày hôm nay chú sư tử non đang gầm lên yếu ớt\nngười Thái Lan nổi tiếng với môn võ WAVE THÁI (Muay anh ý cho thành Wave )\nCông Vinh, không phải Văn Quyến !!!!!!!!!!!!!!!!!”\n“Công Vinh, chính xác hơn là Văn Quyến !!!!!!!!!!!!!!”\nNhìn sự gắn kết trong lối đá của Australia, ta có thể thấy rất rõ tính chất dân tộc của họ. Điều này giống như ở Australia, những con kanguroo luôn sống thành bầy đàn”. – “Tôi xin bổ sung thêm. Còn như Italia, đất rộng mà dân cư lại thưa thớt, miền Bắc và miền Nam luôn ghét nhau. Anh A có thấy đội hình của họ luôn giữ khoảng cách khá xa nhau không?”. ( liên quan vlù ý )\n“Pha chạm bóng vừa rồi của Juan suýt nữa làm cho Dida phải vào bóng nhặt lưới. Vâng, suýt nữa thì vào bóng nhặt lưới” (sửa rồi vẫn bị sai)\n“Anh TBC, lúc anh có cảm nghĩ như thế nào về bàn thắng của Joe Cole?”. – “Phải nói thật là tôi quá bất ngờ, vì tôi còn đang mải thống kê thì bóng vào lưới rồi và đến khi Joe Cole chạy ăn mừng thì tôi mới biết anh ta vừa ghi bàn!!!\nKlose, ngoài việc anh biết ghi bàn bằng đầu, việc anh ghi bàn bằng chân ở giải này chứng tỏ anh là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân\nĐá bóng là thế, bất cứ bộ phận nào cũng có thể ghi bàn (trừ tay). Không phải đánh đầu thì đánh đầu gối, cũng là… đầu cả\nCó thể nói De La Cruz là cầu thủ hay nhất của Ecuador vì từ đầu trận đến giờ anh đã có 3 cơ hội ghi bàn\nĐội Serbie \u0026amp; Montenegro vừa mới bị dội một gáo nước lạnh, gáo nước này còn lạnh hơn cả gáo nước trong trận Hà Lan\nAdriano vừa lên chức cha, con gái của anh vừa mới sinh cho anh 1 cô con gái đầu lòng, cả hai đều mẹ tròn con vuông\nHai chân Cristiano Ronaldo búng tanh tách như tôm\nThủ môn này là Kingston, tên anh giống như tên của một loại USB đang bán rất chạy ở Hà Nội\nHôm gặp Malaysia,anh đã ghi bàn bằng đôi chân vàng,hôm nay anh ghi bàn bằng cái đầu vàng\nkhông vào, bóng đập trúng xà dọc\n-tổng hợp-\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/07/t%E1%BA%A1-bien-c%C6%B0%C6%A1ng-va-cac-c%E1%BB%99ng-s%E1%BB%B1/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMột số câu nói thể hiện đúng phong cách của T.B.C và các cộng sự của anh ấy.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBóng ói ra từ thủ môn đội Singapore\u003cbr\u003e\nVào rồi ! Phải thế chứ! Cuối cùng đội tuyển xxx cũng ghi bàn rồi chứ. Chúng tôi nói có sai đâu?\u003cbr\u003e\nPhan Thanh Bình anh đúng là Phan Thanh Bình\u003cbr\u003e\nĐình Đồng và một số cầu thủ khác trong đội tuyển là dạng cầu thủ cứ vứt cho anh quả bóng rồi bảo anh chơi ở chỗ nào cũng được. @@\u003cbr\u003e\nTrời hôm nay không mưa nhưng Pirlo đã vẽ 1 đường cầu vồng tuyệt đẹp vào lưới Iker Casillas\u003cbr\u003e\nBay gio thi 1+3 khong con la 4 nua roi, Mai Tien Thanh da co ban thang thu 5\u003cbr\u003e\nKhông có tình huống nào đáng chú ý tất cả chỉ dừng lại ở mức nguy hiểm\u003cbr\u003e\nHLV Lê Huỳnh Đức quyết định rút một hậu vệ ra để gia cố lại hàng tấn công\u003cbr\u003e\nThưa quí vị và các bạn đây là Beckham anh mới lấy vợ nhưng vẫn còn rất sung sức (Cái này của chú LV)\u003cbr\u003e\nQuang Hải vừa có một pha xử lý mềm mại uyển chuyển , nói chính xác hơn Quang Hải đang làm thơ trên sân bóng\u003cbr\u003e\n1 pha dứt điểm hay (nghỉ tí lấy hơi) pha bóng thể hiện sự bế tắc của các cầu thủ Singgapore\u003cbr\u003e\nCác cầu thủ của chúng ta uyển chuyển như những điệu nhạc giáng sinh, bầu trời thi không có sao nhưng trên sân có 11 ngôi sao đang toả sáng….đêm nay đường phố bangkok sẽ không còn vang lên những điệu nhac giáng sinh nữa\u003cbr\u003e\nĐây là trọng tài có duyên với U23 Việt Nam, chính ông đã bắt trận Việt Nam – Malaysia và là người cho Việt Nam hưởng quả phạt đền\u003cbr\u003e\nBắt chính hôm nay là trọng tài.. ông sinh ngày …. Ông cao 1m75, cân nặng 72kg và có nhóm máu O. Thống kê cho thấy trên sân hôm nay cũng có 7 cầu thủ nhóm máu O, 8 cầu thủ nhóm máu A, 4 cầu thủ nhóm máu B và 4 cầu thủ nhóm máu AB. Điều trùng hợp thú vị là cả 2 vị trọng tài biên đều có nhóm máu B\u003cbr\u003e\n“Các cầu thủ của chúng ta thoải mái nhảy múa trong vòng cấm địa… Thanh Bình hôm nay đúng là Thanh Bình” (bình thường TB ko phải là TB các bạn ạ)\u003cbr\u003e\n“Lần trước chúng tôi đã tặng ông Calissto một chữ NHẪN, lần này nếu VN Vô địch chúng tôi lại muốn tặng ông thêm chữ TÂM. Chúng ta có thể thấy ông Calisto là người rất có tâm huyết với BĐVN” (nhẫn tâm)\u003cbr\u003e\nVâng Crouch đã bị trọng tài thổi phạt vì đã nhảy quá cao\u003cbr\u003e\nĐất nước Sing được ví với hình tượng sư tử và ngày hôm nay chú sư tử non đang gầm lên yếu ớt\u003cbr\u003e\nngười Thái Lan nổi tiếng với môn võ WAVE THÁI (Muay anh ý cho thành Wave )\u003cbr\u003e\nCông Vinh, không phải Văn Quyến !!!!!!!!!!!!!!!!!”\u003cbr\u003e\n“Công Vinh, chính xác hơn là Văn Quyến !!!!!!!!!!!!!!”\u003cbr\u003e\nNhìn sự gắn kết trong lối đá của Australia, ta có thể thấy rất rõ tính chất dân tộc của họ. Điều này giống như ở Australia, những con kanguroo luôn sống thành bầy đàn”. – “Tôi xin bổ sung thêm. Còn như Italia, đất rộng mà dân cư lại thưa thớt, miền Bắc và miền Nam luôn ghét nhau. Anh A có thấy đội hình của họ luôn giữ khoảng cách khá xa nhau không?”. ( liên quan vlù ý )\u003cbr\u003e\n“Pha chạm bóng vừa rồi của Juan suýt nữa làm cho Dida phải vào bóng nhặt lưới. Vâng, suýt nữa thì vào bóng nhặt lưới” (sửa rồi vẫn bị sai)\u003cbr\u003e\n“Anh TBC, lúc anh có cảm nghĩ như thế nào về bàn thắng của Joe Cole?”. – “Phải nói thật là tôi quá bất ngờ, vì tôi còn đang mải thống kê thì bóng vào lưới rồi và đến khi Joe Cole chạy ăn mừng thì tôi mới biết anh ta vừa ghi bàn!!!\u003cbr\u003e\nKlose, ngoài việc anh biết ghi bàn bằng đầu, việc anh ghi bàn bằng chân ở giải này chứng tỏ anh là một cầu thủ biết ghi bàn bằng cả… đầu lẫn chân\u003cbr\u003e\nĐá bóng là thế, bất cứ bộ phận nào cũng có thể ghi bàn (trừ tay). Không phải đánh đầu thì đánh đầu gối, cũng là… đầu cả\u003cbr\u003e\nCó thể nói De La Cruz là cầu thủ hay nhất của Ecuador vì từ đầu trận đến giờ anh đã có 3 cơ hội ghi bàn\u003cbr\u003e\nĐội Serbie \u0026amp; Montenegro vừa mới bị dội một gáo nước lạnh, gáo nước này còn lạnh hơn cả gáo nước trong trận Hà Lan\u003cbr\u003e\nAdriano vừa lên chức cha, con gái của anh vừa mới sinh cho anh 1 cô con gái đầu lòng, cả hai đều mẹ tròn con vuông\u003cbr\u003e\nHai chân Cristiano Ronaldo búng tanh tách như tôm\u003cbr\u003e\nThủ môn này là Kingston, tên anh giống như tên của một loại USB đang bán rất chạy ở Hà Nội\u003cbr\u003e\nHôm gặp Malaysia,anh đã ghi bàn bằng đôi chân vàng,hôm nay anh ghi bàn bằng cái đầu vàng\u003cbr\u003e\nkhông vào, bóng đập trúng xà dọc\u003cbr\u003e\n-tổng hợp-\u003c/p\u003e","title":"Tạ Biên Cương và các cộng sự =))"},{"content":"Lần thứ 2 trong vòng 2 tuần, thứ 7 tuần trước về nhà anh Phong, rượu Ninh Bình, say li bì, nôn, nhưng mà vẫn đủ tỉnh để đi từ ô tô lên cty, vẫn đủ tỉnh để ngồi chat, và tự đi xe máy từ cty về nhà. Nhưng hqua thì không nôn được nhiều, nên say vật vã, mà rượu này hay thật, lúc uống vào thì ko cay, càng uống càng phê nhưng mà sau đó thì say. Chú mình bảo là tại lúc trước khi uống mình ăn đồ ngọt – thanh lương khô – nên bị say khủng khiếp, hichic. Chắc là vậy. khổ thân ông chú, được hôm ghé vào chơi thì lại đúng hôm bị mất điện, nấu cơm bằng bếp ga, ăn cơm trong ánh nến tù mù. May mà nửa bữa thì có điện. Hôm qua định là sáng nay 7h đưa chú Phong ra chỗ chú ấy họp, nhưng mà say quá, đi làm còn không đi được, thành ra đại ca Hứa nhân tiện đi làm đưa đại ca Phong đi.\nKể tiếp chuyện say, hqua 3 chú cháu ăn uống xong, mình rửa bát tinh tươm, đi lên nhà ngồi chat được 10’, ko chịu được, vào wc, ra, lại vào, lại ra, lại vào, cố chat tiếp nhưng chú Phong cứ cất máy của mình đi, nằm lăn lóc vật vã, chú Phong mang chậu ra, mang cho mình cả bát nước rau, bắt mình uống, bảo là có nước chanh, hichic, nhưng mà không uống nổi, mệt dã man, bụng dạ cồn cào. Cóc hiểu sao mình say lại khóc huhu, hay phết nhờ, khóc thích phết, chăc tại nôn mệt quá nên khóc =)) “khóc cho vơi sầu đau” :\u0026gt; sau đó ngủ thiếp đi, chú Phong lại còn mắc màn nữa, lúc tỉnh dậy chắc khoảng 4h sáng, khát nước, xuống nhà uống nước thấy hai đại ca nằm ngủ ko thèm mắc màn :-j hqua chú Hứa cũng say 😀\nChẹp, 3 ngày liền ngày nào cũng rượu, chủ nhật ở quê ngoại, thứ hai cty đi ăn, thứ 3 thì vừa kể như trên. Chết mất thôi, không khéo lại nghiện rượu lúc nào không biết thì chết dở =)) có lẽ phải đăng kí cái thaisay.com mất 😛\nBình luận (2) Gordon — 2010-01-07 08:43\nBê tha quá đấy \u0026gt;:)\nGạch — 2010-01-07 14:59\nơ sao bạn Mèo lại khóc? 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/07/say/","summary":"\u003cp\u003eLần thứ 2 trong vòng 2 tuần, thứ 7 tuần trước về nhà anh Phong, rượu Ninh Bình, say li bì, nôn, nhưng mà vẫn đủ tỉnh để đi từ ô tô lên cty, vẫn đủ tỉnh để ngồi chat, và tự đi xe máy từ cty về nhà. Nhưng hqua thì không nôn được nhiều, nên say vật vã, mà rượu này hay thật, lúc uống vào thì ko cay, càng uống càng phê nhưng mà sau đó thì say. Chú mình bảo là tại lúc trước khi uống mình ăn đồ ngọt – thanh lương khô – nên bị say khủng khiếp, hichic. Chắc là vậy. khổ thân ông chú, được hôm ghé vào chơi thì lại đúng hôm bị mất điện, nấu cơm bằng bếp ga, ăn cơm trong ánh nến tù mù. May mà nửa bữa thì có điện. Hôm qua định là sáng nay 7h đưa chú Phong ra chỗ chú ấy họp, nhưng mà say quá, đi làm còn không đi được, thành ra đại ca Hứa nhân tiện đi làm đưa đại ca Phong đi.\u003cbr\u003e\nKể tiếp chuyện say, hqua 3 chú cháu ăn uống xong, mình rửa bát tinh tươm, đi lên nhà ngồi chat được 10’, ko chịu được, vào wc, ra, lại vào, lại ra, lại vào, cố chat tiếp nhưng chú Phong cứ cất máy của mình đi, nằm lăn lóc vật vã, chú Phong mang chậu ra, mang cho mình cả bát nước rau, bắt mình uống, bảo là có nước chanh, hichic, nhưng mà không uống nổi, mệt dã man, bụng dạ cồn cào. Cóc hiểu sao mình say lại khóc huhu, hay phết nhờ, khóc thích phết, chăc tại nôn mệt quá nên khóc =)) “khóc cho vơi sầu đau” :\u0026gt; sau đó ngủ thiếp đi, chú Phong lại còn mắc màn nữa, lúc tỉnh dậy chắc khoảng 4h sáng, khát nước, xuống nhà uống nước thấy hai đại ca nằm ngủ ko thèm mắc màn :-j hqua chú Hứa cũng say 😀\u003cbr\u003e\nChẹp, 3 ngày liền ngày nào cũng rượu, chủ nhật ở quê ngoại, thứ hai cty đi ăn, thứ 3 thì vừa kể như trên. Chết mất thôi, không khéo lại nghiện rượu lúc nào không biết thì chết dở =)) có lẽ phải đăng kí cái thaisay.com mất 😛\u003c/p\u003e","title":"Say"},{"content":"Mình rất thích bài Khi mình là vợ chồng của bạn LinhMilano, và vì thích bài đó nên mình thích người viết bài đó :”\u0026gt;, dạo này mình thích thơ, cụ thể là bài này, lại thích cả người làm thơ nữa 😛 :))\nHạnh phúc [ 2 ] tặng bạn trongveo năm 27 tuổi và chồng của bạn ý\n..\nHạnh phúc là điều giản dị thôi anh như màu nắng xanh xanh trên cành biếc như đêm trắng giữa bộn bề công việc em khẽ đến bên, khoác chiếc áo nỉ xanh lên vai anh, thật ấm… Hạnh phúc là bát canh gà ngọt đậm là vầng trán em lấm tấm giọt mồ hôi là nụ cười rạng rỡ nở trên môi là chậu hoa lan mới đâm chồi đầu ngõ. Hạnh phúc là bàn tay em nho nhỏ ủ ấm tay anh qua mùa gió, mùa mưa Hạnh phúc là một sớm nắng ban trưa mình bên nhau và say sưa ngồi hát… Rồi như thế… … hạnh phúc thơm ngào ngạt hạnh phúc tràn bát ngát cả mùa yêu Nhưng anh à, nói nhỏ nhé ! ( đừng kiêu 😛 ) Em có anh là trăm điều hạnh phúc 🙂 tác giả: Veo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/05/thich-m%E1%BB%99t-bai-thich-m%E1%BB%99t-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eMình rất thích bài \u003ca href=\"http://thaimeo.info/blog/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/\"\u003eKhi mình là vợ chồng\u003c/a\u003e của bạn LinhMilano, và vì thích bài đó nên mình thích người viết bài đó :”\u0026gt;, dạo này mình thích thơ, cụ thể là bài này, lại thích cả người làm thơ nữa 😛 :))\u003c/p\u003e\n\u003ch1 id=\"hạnh-phúc-\"\u003e\u003cstrong\u003eHạnh phúc [ 2 ]\u003c/strong\u003e\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003etặng bạn trongveo năm 27 tuổi và chồng của bạn ý\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e..\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-là-điều-giản-dị-thôi-anh\"\u003eHạnh phúc là điều giản dị thôi anh\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"như-màu-nắng-xanh-xanh-trên-cành-biếc\"\u003enhư màu nắng xanh xanh trên cành biếc\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"như-đêm-trắng-giữa-bộn-bề-công-việc\"\u003enhư đêm trắng giữa bộn bề công việc\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"em-khẽ-đến-bên\"\u003eem khẽ đến bên,\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"khoác-chiếc-áo-nỉ-xanh-lên-vai-anh\"\u003ekhoác chiếc áo nỉ xanh lên vai anh,\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"thật-ấm\"\u003ethật ấm…\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-là-bát-canh-gà-ngọt-đậm\"\u003eHạnh phúc là bát canh gà ngọt đậm\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"là-vầng-trán-em-lấm-tấm-giọt-mồ-hôi\"\u003elà vầng trán em lấm tấm giọt mồ hôi\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"là-nụ-cười-rạng-rỡ-nở-trên-môi\"\u003elà nụ cười rạng rỡ nở trên môi\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"là-chậu-hoa-lan-mới-đâm-chồi-đầu-ngõ\"\u003elà chậu hoa lan mới đâm chồi đầu ngõ.\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-là-bàn-tay-em-nho-nhỏ\"\u003eHạnh phúc là bàn tay em nho nhỏ\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"ủ-ấm-tay-anh-qua-mùa-gió-mùa-mưa\"\u003eủ ấm tay anh qua mùa gió, mùa mưa\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-là-một-sớm-nắng-ban-trưa\"\u003eHạnh phúc là một sớm nắng ban trưa\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"mình-bên-nhau-và-say-sưa-ngồi-hát\"\u003emình bên nhau và say sưa ngồi hát…\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"rồi-như-thế\"\u003eRồi như thế…\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"heading\"\u003e…\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-thơm-ngào-ngạt\"\u003ehạnh phúc thơm ngào ngạt\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"hạnh-phúc-tràn-bát-ngát-cả-mùa-yêu\"\u003ehạnh phúc tràn bát ngát cả mùa yêu\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"nhưng-anh-à-nói-nhỏ-nhé---đừng-kiêu--\"\u003eNhưng anh à, nói nhỏ nhé ! ( đừng kiêu 😛 )\u003c/h3\u003e\n\u003ch3\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003ch3 id=\"em-có-anh-là-trăm-điều-hạnh-phúc-\"\u003eEm có anh là trăm điều hạnh phúc 🙂\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003etác giả: Veo\u003c/p\u003e","title":"Thích một bài – thích một người"},{"content":"From: Trong Veo’s Blog\nMình sẽ đi mua bút và sẽ tập viết bằng bút mực.\nBình luận (3) Gordon — 2010-01-04 08:54\nKhông cải thiện được đâu \u0026gt;:)\nThaimeo — 2010-01-04 09:24\nko phải để làm thơ, để viết thư :))\nGạch — 2010-01-04 14:12\nBánh gai sắp thiu hết rồi đồ hâm kia! :-W\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/04/th%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003eFrom: Trong Veo’s Blog\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/04/th%C6%A1/photo-10.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nMình sẽ đi mua bút và sẽ tập viết bằng bút mực.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-01-04 08:54\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông cải thiện được đâu \u0026gt;:)\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-01-04 09:24\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eko phải để làm thơ, để viết thư :))\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGạch\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-01-04 14:12\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBánh gai sắp thiu hết rồi đồ hâm kia! :-W\u003c/p\u003e","title":"Thơ"},{"content":"Về nhà, tình cờ nhìn thấy mấy thứ, chụp lại trước khi chúng biến mất không còn dấu vết 😀\nBình luận (1) Gordon — 2010-01-03 16:23\nCổ gớm nhể :)) Nhớ ngày xưa làm bài cho báo toàn gửi đĩa mềm, còn phải nhét vào cái phong bì độn giấy, ngoài ghi dễ vỡ, đề phòng các chú bưu điện đóng dấu gõ phải :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/","summary":"\u003cp\u003eVề nhà, tình cờ nhìn thấy mấy thứ, chụp lại trước khi chúng biến mất không còn dấu vết 😀\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2705800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2705800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2707800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2707800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2708800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2708800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2709800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2709800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2710800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2710800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2711800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2711800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2712800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2712800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=CIMG2713800x600.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2010/01/03/k%E1%BB%89-ni%E1%BB%87m/cimg2713800x600.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-01-03 16:23\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCổ gớm nhể :)) Nhớ ngày xưa làm bài cho báo toàn gửi đĩa mềm, còn phải nhét vào cái phong bì độn giấy, ngoài ghi dễ vỡ, đề phòng các chú bưu điện đóng dấu gõ phải :))\u003c/p\u003e","title":"Kỉ niệm"},{"content":"Trước giờ toàn mình đi copy bài của người khác, tất nhiên là có ghi rõ nguồn, có link về bài gốc, lười lắm thì cũng có chữ sưu tầm hay nguồn: internet. Thế là bây giờ phát hiện ra có đứa chôm bài mình, ko đề chữ gì cả, làm như tự nó viết ấy, bực vãi 😐\nCảm giác bàn tay chới với, trống vắng, thiếu thiếu….\n5 năm- giờ đôi bàn tay nhẹ tễnh, chả biết mình đánh mất lúc nào, cố quay lại tìm kiếm, rồi vô vọng *_*\nĐã khi nào bạn làm mất một thứ gì đó, mà không thể nhớ là mất khi nào, mất như thế nào chưa. Lúc nãy vẫn còn trên tay, không để ý một chút, quay ra nhìn lại đã không còn thấy đâu nữa. Cứ đinh ninh chìa khoá cửa lúc nào cũng ở trên bàn, cùng lắm là trong cặp, mấy hôm không ra khỏi nhà, đến lúc mở cửa đi học, tìm loạn cả nhà lên không thấy chìa khoá đâu, may là thằng bạn có chìa khoá nên không đến nỗi phải phá cửa. Mấy hôm sau vẫn không thấy đâu, thế nghĩa là đã mất, mất mà không biết vì sao mất. Trên tay đeo một chiếc nhẫn, đi gội đầu, gội đầu xong nhẫn đâu mất rồi? Trên tay có một chiếc vòng, đeo đã lâu lắm, 5 năm chẳng hạn, chạy lung tung một buổi chiều, chợt thấy tay trống trống, giơ lên thì đã không còn vòng trên tay nữa…\nNhững sự ra đi đột ngột và không hề báo trước. Hụt hẫng và bất ngờ, tiếc nuối rất nhiều cho những sự ra đi đột ngột như thế\nThực ra, nhẫn, hay vòng tay, hay chìa khoá, mất có thể làm lại cái khác, mua cái mới, rất dễ dàng (dù có khi hơi đắt đỏ ). Nhưng nếu hôm qua vẫn còn nắm chắc trong tay, hôm nay bỗng chợt nhận ra, “tình yêu rơi mất rồi”. Tình yêu rơi mất từ bao giờ? Tự mình từ từ buông tay cho tình yêu rơi ra, hay có ai đó tự nhiên nhảy vào, làm mình giật mình rơi mất tình yêu? Tìm lại thế nào đây, có ai nhặt được tình tôi không? Hay dán tờ rơi khắp các bến xe bus nhé: “Trên chuyến xe bus xx vào ngày dd/mm/yyyy, tôi có đánh rơi một tình yêu rất đẹp và lãng mạn, tình yêu ấy đã gắn bó với tôi bao năm tháng cuộc đời , nó vô cùng có ý nghĩa với tôi. Ai nhặt được xin rủ lòng trắc ẩn, liên lạc với tôi theo số điện thoại 0985abcdef, tôi xin chân thành cảm ơn và hậu tạ”. Có bao nhiêu người dán tờ rơi tìm ví lấy lại được ví? Chắc chả nhiều đâu. Nhưng tình yêu thì có khi lại chả giá trị như ví , vậy nên xác suất tìm lại có khi lại cao đấy . Thậm chí còn có thể được “tặng kèm” thêm một “chiếc ví” nữa ấy. ^^ Có thể, vô tình rơi mất tình yêu, tình yêu bị rơi, tuy có hơi đau, hơi rạn một chút, nhưng nếu đó là một tình yêu “made in Japan”, thì bạn quay lại, nhặt lên, nâng niu, vẫn là tình yêu của bạn. Nhưng nếu tình yêu của bạn lại “made in China” thì thôi nhé, rơi là tan văn tành ngay, đừng mơ ghép lại . Cũng có khi tình yêu luồn khỏi tay bạn, rơi xuống, rồi thi triển “lăng ba vi bộ”, bạn có chạy xì khói cũng chả đuổi mà “cướp” lại được, thôi thì để nó đi, ta kiếm một tình yêu khác .\nTình yêu là vĩnh cửu, là mãi mãi, là không thể thay đổi, thứ duy nhất thay đổi trong tình yêu là người yêu, phải không nào ^^.\nBy HL and PHT from Fotech\nnguồn: http://doaitran.wordpress.com/2008/08/09/tinh-yeu-rơi-mất-từ-bao-giờ/\nvà đây là kẻ cướp: http://blog.timnhanh.com/basicinstinct/comment/tinh-yeu-roi-mat-tu-bao-gio-.35CA5C04.html\nBình luận (5) Gạch — 2009-12-30 15:20\nkiện bỏ xừ nó đi ;))\ndoaitran — 2009-12-30 19:38\nKiện!\nGordon — 2009-12-30 23:25\nPhải làm rùm beng lên :))\nThaimeo — 2009-12-31 01:37\ncác bạn chỉ giỏi tát nước theo bão :))\ndoaitran — 2009-12-31 11:19\nnghề của chàng mà lại :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/30/tinh-yeu-r%C6%A1i-m%E1%BA%A5t-t%E1%BB%AB-bao-gi%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003eTrước giờ toàn mình đi copy bài của người khác, tất nhiên là có ghi rõ nguồn, có link về bài gốc, lười lắm thì cũng có chữ sưu tầm hay nguồn: internet. Thế là bây giờ phát hiện ra có đứa chôm bài mình, ko đề chữ gì cả, làm như tự nó viết ấy, bực vãi 😐\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eCảm giác bàn tay chới với, trống vắng, thiếu thiếu….\u003cbr\u003e\n5 năm- giờ đôi bàn tay nhẹ tễnh, chả biết mình đánh mất lúc nào, cố quay lại tìm kiếm, rồi vô vọng *_*\u003c/p\u003e","title":"Tình yêu rơi mất từ bao giờ?"},{"content":"Truyện này không được in thành sách\nCác bạn thử đọc xem sao\nCHO NÓ CÓ ĐẠO ĐỨC\nTruyện ngắn\nLê Mai\nTôi goá vợ đã lâu chưa tục huyền. Bè bạn người quý mến thì nói: nó đợi con trưởng thành, hoặc, vợ yêu nó quá chưa cho lấy, muốn lấy được vợ phải cắt tiền duyên. Bè bạn người ghét thì nói:… Thôi dại gì vạch áo cho người xem lưng. Còn tôi biết, tôi chẳng được tốt như người đời nghĩ đâu. Hơn mười năm qua, nếu tính bình quân mỗi năm được 2 vụ mối lái thì đến nay đã là 23 vụ rưỡi, chẳng vụ nào thành công. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chung quy lại thì do người thích tôi thì tôi không thích, người tôi thích thì lại có chồng.\nHôm nay, tôi đến thăm anh. Anh là tổng biên tập một tờ báo lớn. Anh là người có tiếng hào hoa và là người chơi với cô nào thì xui ngay cô ấy ngoại tình, với lập luận thật dễ hiểu: “Chơi với bọn con gái các em mà không ngoại tình thì chơi làm đếch gì cho phí thời gian, cho rách việc!”\nHôm nay, thời tiết vẫn như mọi hôm, ẩm ẩm ương ương, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh. Vẫn chân thành và cởi mở, anh hỏi tôi:\n– Hỏi thật nhé, tổng vơ vét mỗi tháng chú được bao nhiêu tiền?\nAnh hỏi thật thì tôi nói thật:\n– Tổng thu nhập mỗi tháng của em khoảng một triệu.\n– Thế thì chú mày không lấy được vợ đâu! Phụ nữ họ lấy chồng cốt tìm một chỗ dựa. Dựa vào cái cột mục để mà chết à. Như anh đây, nguyên tiền đóng thuế thu nhập hàng tháng còn cao hơn tổng thu nhập của chú nên mới có một vợ và hai mươi bồ. Anh mà thu nhập như chú thì gia đình tan vỡ từ lâu rồi. Chú đừng viển vông nữa, lao vào làm kinh tế đi. Vật chất quyết định tinh thần. Khi nào thu nhập hàng tháng của chú đạt mức trên năm triệu đồng thì, chú lên đây, anh sẽ pa-xê cho chú cô bồ của anh. Cô này nhà năm tầng, có tiền tỉ trong tay.\nHình như anh có lý, nhưng…\n♦\nTôi đến thăm anh bạn thứ hai. Anh này có tuổi và thu nhập tương đương tôi. Anh là kỹ sư cơ điện, bị vợ bỏ hay bỏ vợ tôi không rõ nhưng… hiện nay đã có vợ mới. Anh hơn cô vợ mới chưa đến 25 tuổi. Bạn bè thật thật giả giả tán, nếu cô ấy biết cách, tuần rằm mùng một nào cũng chăm chỉ hương khói thành tâm cầu khấn, lòng thành thấu tận trời xanh thì chỉ sáu tháng làm gì mà “cụ” chẳng đi. Cụ đi, với số tài sản cụ để lại, vợ cụ làm gì chẳng dễ tái giá. Tái giá với tái dê hẳn hoi chứ chứ chẳng phải… Như nhà hiền triết thực thụ, bạn tôi nói:\n– Thời đại tinh vi vi tính này mà ông còn lạc hậu quá, mai mai mối mối, tìm tìm hiểu hiểu, mất hết thì giờ! Thời đại Ba Đẻn qua rồi, thời gian đâu mà rẽ rẽ dắt dắt. Tình yêu tình dục thời cơ chế thị trường, “tình yêu thời thổ tả” phải công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Lập trình đi: mỗi tháng tổng thu nhập là một triệu, không lấy vợ, tháng làm vài lần karaoke đến tiền ăn còn hẻo, nói gì đến ái tình phí mà đòi tán tỉnh. Không tiền, có tán sún răng cũng chẳng được ma nào. Nháy chuột, được ngay phương án: ra nhà hàng đón một em có con riêng lại sắp hết đát về, thế là, có người trông nhà, có người cơm nước giặt giũ, cơm no, bò muốn cưỡi lúc nào thì cưỡi, sướng chưa? Có học có hơn chứ. Ông thấy tính thế khoa học chưa?\n– Khoa học thế sao ông không cưới cô ấy đi? Để mặc cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng ổn định sao được?\n– Ông hiểu gì về gia đình mà nói ổn định với không ổn định? Gia đình là dựa vào nhau mà sống hay là ràng buộc nhau? Ông bảo cưới nhau cho ổn định, nhỡ cưới xong, hợp lý hoá rồi, hợp pháp hoá rồi, mình đi làm cả ngày nó ngựa quen đường cũ rước trai về nhà tăng thêm thu nhập thì lúc ấy ông tính sao? Cơ chế thị trường việc gì hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt. Ông thấy các nước tiên tiến họ có quan niệm gia đình như mình không? Thích thì ở với nhau, không thích thì phắn, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, làm gì có tam đại với tứ đại đồng đường. Họ lạc hậu chắc? Không loằng ngoằng, nếu ông thích mô hình gia đình kiểu như tôi, tôi sẽ giúp. Nhà hàng bây giờ thiếu gì gái trẻ đẹp. Cứ gọi là sắp hết đát nhưng tuổi các cô ấy làm gì tới 30, còn trẻ còn đẹp chán. Thích gái Bắc Ninh có gái Bắc Ninh, thích gái Cần Thơ có gái Cần Thơ, hay ông thích chè Thái gái Tuyên cũng có tuốt.\nHình như anh có lý, nhưng…\n♦\nTôi đến thăm anh bạn thứ ba. Anh là giám đốc một tổng công ty đang ăn nên làm ra. Thấy tôi đến anh vui lắm. Anh khép ngay cửa phòng làm việc và dặn dò cô thư ký:\n– Không liên hệ với bất cứ ai. Kể cả ông đùng.\nNói xong anh còn cẩn thận cắt bốn máy điện thoại trên bàn và cả máy di động. Vừa cắt điện thoại anh vừa vui vẻ nói:\n– Cái anh điện thoại nhiều khi cũng bất tiện. Cực nhất lúc đang ị mà chuông cứ reng reng, sốt cả ruột.\nRồi đột ngột anh nghiêm giọng hỏi tôi:\n– Lấy vợ rồi hả? Cô ấy bao nhiêu tuổi? “Anh” có hơn bố “em” một tuổi không?\n– Đã lấy đâu! Tìm khó quá!\n– Đừng quan trọng hoá vấn đề! Thượng vàng hạ cám dùng được tất. Vợ trẻ có cái hay của trẻ. Vợ già có cái hay\ncủa già. Vợ xấu có cái hay của xấu. Vợ đẹp có cái hay của đẹp. Lấy đại đi rồi thiếu đâu bổ sung sau, hoàn chỉnh dần. Chuyện vợ nó như chuyện doanh nghiệp của tôi ấy mà: làm ăn được thì mở rộng quy mô, tuyển thêm người, tăng sản lượng; làm ăn khó khăn thì thu hẹp quy mô, sa thải bớt công nhân, giảm sản lượng.\n– Nghe theo ông thì chỉ có nước đi ngoại tình.\n– Ngoại tình chứ sao. Trên đời này có đứa đếch nào chung thuỷ mà chê ngoại tình. Thuỷ chung chỉ là một khái niệm để cuộc sống thêm mơ mộng, lãng mạn thôi. Tất cả là ở điều kiện. Điều kiện, ông hiểu không? Không có điều kiện thì chung thuỷ. Có điều kiện thì thôi. Ông thấy các cơ quan, công sở bây giờ ngoại tình sao nhiều thế! Đừng vội chê họ, tất cả nó nằm ở trong cái chữ điều kiện ấy. Ngay bản thân tôi, đứng đắn là thế mà có giữ nổi mình đâu. Các cụ dặn: khôn ba năm dại một giờ, mình nhớ như đinh đóng cột, thế mà khi có điều kiện tự nhiên quên tịt đi. Ông bảo, làm giám đốc như tôi tiền có, gái gú vây quanh, điều kiện thế có là công công cũng không giữ nổi trinh tiết, đừng nói là mình. Vấn đề là cứ lấy vợ đi, rồi muốn vợ chung thuỷ thì tìm cách cắt đứt mọi điều kiện để buộc nó phải thuỷ chung ông ạ.\n– Rối rắm quá, có lẽ tôi không…\n– Cứ lấy vợ. Lấy để giống mọi người. Lấy để không ai thương hại. Nhưng không được kỳ vọng vào nó.\n– Làm thế nào để đừng kỳ vọng?\n– Dễ ợt. Uống một viên kháng kỳ vọng là được. Như tôi hiện nay vừa có vợ vừa nuôi một em sinh viên làm thuốc kháng. Chán vợ thì sang em, như thế vừa đỡ tốn, vừa sạch sẽ, vừa an toàn, vừa nhân ái.\n– Ông nói nhân ái?\n– Nhân ái chứ sao. Em không có tiền ăn học, về quê làm ruộng hay làm điếm để có bằng? Được ta nuôi, em có tiền ăn học, có nơi ở riêng yên tĩnh để học hành. Khỏi phải lăn lóc thị trường, khỏi phải giao du với bọn du thủ du thực đầu trộm đuôi cướp… Ông bảo thế mình có nhân ái không? Ông có thích, tôi tìm cho một cô. Sinh viên đại học Xã hội Nhân văn, sinh viên Luật, Sư phạm… có tất. Ông ít tiền, mỗi tháng chỉ cần chi cho em khoảng dăm bảy trăm là đủ.\nHình như anh có lý, nhưng…\n♦\nTôi đến thăm anh bạn thứ tư. Anh là một nhà văn lớn hơn cỡ nhỡ nhỡ một chút. Trông thấy tôi, anh vừa cười ha hả vừa nói:\n– Đến báo tin buồn hả? “Tôi lấy vợ” là “vơ lấy tội”.\n– Có ai đâu mà cưới với xin.\n– Thế thì may rồi. Bao nhiêu đứa thèm được vợ chết như ông mà có được đâu. Thành tâm cầu khẩn, khấn vái hàng năm mà hình như nó càng ngày càng khoẻ ra mới kinh, đúng là giời đánh thánh vật không chết. Ông đã gặp may thì cứ thế mà hưởng.\n– Quan niệm như bố làm gì chẳng coi việc cưới xin là việc buồn.\n– Ai chẳng thế, riêng gì tôi. Ngày cưới chính là ngày hai đứa tự nguyện ký đơn xin ly hôn đấy ông ạ.\n– Có thuốc giải buồn đấy, ông có dùng không?\n– Tuỵêt. Cho tôi uống đi.\n– Thắng nó bảo tôi, mỗi tháng chịu khó bỏ ra năm bảy trăm nuôi lấy một em sinh viên, nó tìm mối cho, muốn sinh viên trường nào cũng có.\n– Tuyệt! Tuyệt quá! Ngoại tình cũng có cái hay của nó. Trong vợ chồng, đứa nào ngoại tình đứa ấy dễ cảm thông và độ lượng. Mình làm trước đi, làm nhiều vào, nói dại nếu sau này vợ nó có nhỡ ngoại tình thì mình cũng dễ cảm thông, tha thứ. Thế gian được vợ hỏng chồng, vậy thì mình hỏng đi cho vợ được. Nhưng… nhưng tôi bói đâu ra tháng dăm bảy trăm, hay là… tôi với ông góp vốn nuôi chung một em, xong chưa?\n– Xong! Nhưng mình chọn em học ở trường nào?\n– Học ở trường nào cũng được, mỗi trường có cái hay riêng của nó. Nhưng tôi thích chọn em ở Sư phạm, cho nó có đạo đức.\n– Đúng! Tuyệt đúng! Chọn Sư phạm cho nó có đạo đức!\n@ Viet-Studies\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/27/thoi-ch%C6%A1i-m%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A7a-d%E1%BA%A1i-gia-ngo%E1%BA%A1i-tinh/","summary":"\u003cp\u003eTruyện này không được in thành sách\u003cbr\u003e\nCác bạn thử đọc xem sao\u003cbr\u003e\nCHO NÓ CÓ ĐẠO ĐỨC\u003cbr\u003e\nTruyện ngắn\u003cbr\u003e\nLê Mai\u003cbr\u003e\nTôi goá vợ đã lâu chưa tục huyền. Bè bạn người quý mến thì nói: nó đợi con trưởng thành, hoặc, vợ yêu nó quá chưa cho lấy, muốn lấy được vợ phải cắt tiền duyên. Bè bạn người ghét thì nói:… Thôi dại gì vạch áo cho người xem lưng. Còn tôi biết, tôi chẳng được tốt như người đời nghĩ đâu. Hơn mười năm qua, nếu tính bình quân mỗi năm được 2 vụ mối lái thì đến nay đã là 23 vụ rưỡi, chẳng vụ nào thành công. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chung quy lại thì do người thích tôi thì tôi không thích, người tôi thích thì lại có chồng.\u003cbr\u003e\nHôm nay, tôi đến thăm anh. Anh là tổng biên tập một tờ báo lớn. Anh là người có tiếng hào hoa và là người chơi với cô nào thì xui ngay cô ấy ngoại tình, với lập luận thật dễ hiểu: “Chơi với bọn con gái các em mà không ngoại tình thì chơi làm đếch gì cho phí thời gian, cho rách việc!”\u003cbr\u003e\nHôm nay, thời tiết vẫn như mọi hôm, ẩm ẩm ương ương, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh. Vẫn chân thành và cởi mở, anh hỏi tôi:\u003cbr\u003e\n– Hỏi thật nhé, tổng vơ vét mỗi tháng chú được bao nhiêu tiền?\u003cbr\u003e\nAnh hỏi thật thì tôi nói thật:\u003cbr\u003e\n– Tổng thu nhập mỗi tháng của em khoảng một triệu.\u003cbr\u003e\n– Thế thì chú mày không lấy được vợ đâu! Phụ nữ họ lấy chồng cốt tìm một chỗ dựa. Dựa vào cái cột mục để mà chết à. Như anh đây, nguyên tiền đóng thuế thu nhập hàng tháng còn cao hơn tổng thu nhập của chú nên mới có một vợ và hai mươi bồ. Anh mà thu nhập như chú thì gia đình tan vỡ từ lâu rồi. Chú đừng viển vông nữa, lao vào làm kinh tế đi. Vật chất quyết định tinh thần. Khi nào thu nhập hàng tháng của chú đạt mức trên năm triệu đồng thì, chú lên đây, anh sẽ pa-xê cho chú cô bồ của anh. Cô này nhà năm tầng, có tiền tỉ trong tay.\u003cbr\u003e\nHình như anh có lý, nhưng…\u003cbr\u003e\n♦\u003cbr\u003e\nTôi đến thăm anh bạn thứ hai. Anh này có tuổi và thu nhập tương đương tôi. Anh là kỹ sư cơ điện, bị vợ bỏ hay bỏ vợ tôi không rõ nhưng… hiện nay đã có vợ mới. Anh hơn cô vợ mới chưa đến 25 tuổi. Bạn bè thật thật giả giả tán, nếu cô ấy biết cách, tuần rằm mùng một nào cũng chăm chỉ hương khói thành tâm cầu khấn, lòng thành thấu tận trời xanh thì chỉ sáu tháng làm gì mà “cụ” chẳng đi. Cụ đi, với số tài sản cụ để lại, vợ cụ làm gì chẳng dễ tái giá. Tái giá với tái dê hẳn hoi chứ chứ chẳng phải… Như nhà hiền triết thực thụ, bạn tôi nói:\u003cbr\u003e\n– Thời đại tinh vi vi tính này mà ông còn lạc hậu quá, mai mai mối mối, tìm tìm hiểu hiểu, mất hết thì giờ! Thời đại Ba Đẻn qua rồi, thời gian đâu mà rẽ rẽ dắt dắt. Tình yêu tình dục thời cơ chế thị trường, “tình yêu thời thổ tả” phải công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Lập trình đi: mỗi tháng tổng thu nhập là một triệu, không lấy vợ, tháng làm vài lần karaoke đến tiền ăn còn hẻo, nói gì đến ái tình phí mà đòi tán tỉnh. Không tiền, có tán sún răng cũng chẳng được ma nào. Nháy chuột, được ngay phương án: ra nhà hàng đón một em có con riêng lại sắp hết đát về, thế là, có người trông nhà, có người cơm nước giặt giũ, cơm no, bò muốn cưỡi lúc nào thì cưỡi, sướng chưa? Có học có hơn chứ. Ông thấy tính thế khoa học chưa?\u003cbr\u003e\n– Khoa học thế sao ông không cưới cô ấy đi? Để mặc cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng ổn định sao được?\u003cbr\u003e\n– Ông hiểu gì về gia đình mà nói ổn định với không ổn định? Gia đình là dựa vào nhau mà sống hay là ràng buộc nhau? Ông bảo cưới nhau cho ổn định, nhỡ cưới xong, hợp lý hoá rồi, hợp pháp hoá rồi, mình đi làm cả ngày nó ngựa quen đường cũ rước trai về nhà tăng thêm thu nhập thì lúc ấy ông tính sao? Cơ chế thị trường việc gì hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt. Ông thấy các nước tiên tiến họ có quan niệm gia đình như mình không? Thích thì ở với nhau, không thích thì phắn, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, làm gì có tam đại với tứ đại đồng đường. Họ lạc hậu chắc? Không loằng ngoằng, nếu ông thích mô hình gia đình kiểu như tôi, tôi sẽ giúp. Nhà hàng bây giờ thiếu gì gái trẻ đẹp. Cứ gọi là sắp hết đát nhưng tuổi các cô ấy làm gì tới 30, còn trẻ còn đẹp chán. Thích gái Bắc Ninh có gái Bắc Ninh, thích gái Cần Thơ có gái Cần Thơ, hay ông thích chè Thái gái Tuyên cũng có tuốt.\u003cbr\u003e\nHình như anh có lý, nhưng…\u003cbr\u003e\n♦\u003cbr\u003e\nTôi đến thăm anh bạn thứ ba. Anh là giám đốc một tổng công ty đang ăn nên làm ra. Thấy tôi đến anh vui lắm. Anh khép ngay cửa phòng làm việc và dặn dò cô thư ký:\u003cbr\u003e\n– Không liên hệ với bất cứ ai. Kể cả ông đùng.\u003cbr\u003e\nNói xong anh còn cẩn thận cắt bốn máy điện thoại trên bàn và cả máy di động. Vừa cắt điện thoại anh vừa vui vẻ nói:\u003cbr\u003e\n– Cái anh điện thoại nhiều khi cũng bất tiện. Cực nhất lúc đang ị mà chuông cứ reng reng, sốt cả ruột.\u003cbr\u003e\nRồi đột ngột anh nghiêm giọng hỏi tôi:\u003cbr\u003e\n– Lấy vợ rồi hả? Cô ấy bao nhiêu tuổi? “Anh” có hơn bố “em” một tuổi không?\u003cbr\u003e\n– Đã lấy đâu! Tìm khó quá!\u003cbr\u003e\n– Đừng quan trọng hoá vấn đề! Thượng vàng hạ cám dùng được tất. Vợ trẻ có cái hay của trẻ. Vợ già có cái hay\u003cbr\u003e\ncủa già. Vợ xấu có cái hay của xấu. Vợ đẹp có cái hay của đẹp. Lấy đại đi rồi thiếu đâu bổ sung sau, hoàn chỉnh dần. Chuyện vợ nó như chuyện doanh nghiệp của tôi ấy mà: làm ăn được thì mở rộng quy mô, tuyển thêm người, tăng sản lượng; làm ăn khó khăn thì thu hẹp quy mô, sa thải bớt công nhân, giảm sản lượng.\u003cbr\u003e\n– Nghe theo ông thì chỉ có nước đi ngoại tình.\u003cbr\u003e\n– Ngoại tình chứ sao. Trên đời này có đứa đếch nào chung thuỷ mà chê ngoại tình. Thuỷ chung chỉ là một khái niệm để cuộc sống thêm mơ mộng, lãng mạn thôi. Tất cả là ở điều kiện. Điều kiện, ông hiểu không? Không có điều kiện thì chung thuỷ. Có điều kiện thì thôi. Ông thấy các cơ quan, công sở bây giờ ngoại tình sao nhiều thế! Đừng vội chê họ, tất cả nó nằm ở trong cái chữ điều kiện ấy. Ngay bản thân tôi, đứng đắn là thế mà có giữ nổi mình đâu. Các cụ dặn: khôn ba năm dại một giờ, mình nhớ như đinh đóng cột, thế mà khi có điều kiện tự nhiên quên tịt đi. Ông bảo, làm giám đốc như tôi tiền có, gái gú vây quanh, điều kiện thế có là công công cũng không giữ nổi trinh tiết, đừng nói là mình. Vấn đề là cứ lấy vợ đi, rồi muốn vợ chung thuỷ thì tìm cách cắt đứt mọi điều kiện để buộc nó phải thuỷ chung ông ạ.\u003cbr\u003e\n– Rối rắm quá, có lẽ tôi không…\u003cbr\u003e\n– Cứ lấy vợ. Lấy để giống mọi người. Lấy để không ai thương hại. Nhưng không được kỳ vọng vào nó.\u003cbr\u003e\n– Làm thế nào để đừng kỳ vọng?\u003cbr\u003e\n– Dễ ợt. Uống một viên kháng kỳ vọng là được. Như tôi hiện nay vừa có vợ vừa nuôi một em sinh viên làm thuốc kháng. Chán vợ thì sang em, như thế vừa đỡ tốn, vừa sạch sẽ, vừa an toàn, vừa nhân ái.\u003cbr\u003e\n– Ông nói nhân ái?\u003cbr\u003e\n– Nhân ái chứ sao. Em không có tiền ăn học, về quê làm ruộng hay làm điếm để có bằng? Được ta nuôi, em có tiền ăn học, có nơi ở riêng yên tĩnh để học hành. Khỏi phải lăn lóc thị trường, khỏi phải giao du với bọn du thủ du thực đầu trộm đuôi cướp… Ông bảo thế mình có nhân ái không? Ông có thích, tôi tìm cho một cô. Sinh viên đại học Xã hội Nhân văn, sinh viên Luật, Sư phạm… có tất. Ông ít tiền, mỗi tháng chỉ cần chi cho em khoảng dăm bảy trăm là đủ.\u003cbr\u003e\nHình như anh có lý, nhưng…\u003cbr\u003e\n♦\u003cbr\u003e\nTôi đến thăm anh bạn thứ tư. Anh là một nhà văn lớn hơn cỡ nhỡ nhỡ một chút. Trông thấy tôi, anh vừa cười ha hả vừa nói:\u003cbr\u003e\n– Đến báo tin buồn hả? “Tôi lấy vợ” là “vơ lấy tội”.\u003cbr\u003e\n– Có ai đâu mà cưới với xin.\u003cbr\u003e\n– Thế thì may rồi. Bao nhiêu đứa thèm được vợ chết như ông mà có được đâu. Thành tâm cầu khẩn, khấn vái hàng năm mà hình như nó càng ngày càng khoẻ ra mới kinh, đúng là giời đánh thánh vật không chết. Ông đã gặp may thì cứ thế mà hưởng.\u003cbr\u003e\n– Quan niệm như bố làm gì chẳng coi việc cưới xin là việc buồn.\u003cbr\u003e\n– Ai chẳng thế, riêng gì tôi. Ngày cưới chính là ngày hai đứa tự nguyện ký đơn xin ly hôn đấy ông ạ.\u003cbr\u003e\n– Có thuốc giải buồn đấy, ông có dùng không?\u003cbr\u003e\n– Tuỵêt. Cho tôi uống đi.\u003cbr\u003e\n– Thắng nó bảo tôi, mỗi tháng chịu khó bỏ ra năm bảy trăm nuôi lấy một em sinh viên, nó tìm mối cho, muốn sinh viên trường nào cũng có.\u003cbr\u003e\n– Tuyệt! Tuyệt quá! Ngoại tình cũng có cái hay của nó. Trong vợ chồng, đứa nào ngoại tình đứa ấy dễ cảm thông và độ lượng. Mình làm trước đi, làm nhiều vào, nói dại nếu sau này vợ nó có nhỡ ngoại tình thì mình cũng dễ cảm thông, tha thứ. Thế gian được vợ hỏng chồng, vậy thì mình hỏng đi cho vợ được. Nhưng… nhưng tôi bói đâu ra tháng dăm bảy trăm, hay là… tôi với ông góp vốn nuôi chung một em, xong chưa?\u003cbr\u003e\n– Xong! Nhưng mình chọn em học ở trường nào?\u003cbr\u003e\n– Học ở trường nào cũng được, mỗi trường có cái hay riêng của nó. Nhưng tôi thích chọn em ở Sư phạm, cho nó có đạo đức.\u003cbr\u003e\n– Đúng! Tuyệt đúng! Chọn Sư phạm cho nó có đạo đức!\u003cbr\u003e\n@ Viet-Studies\u003c/p\u003e","title":"THÓI CHƠI MỚI CỦA ĐẠI GIA – NGOẠI TÌNH"},{"content":"Nguồn: UDS\n– cơ bản là ngay ngày đầu nó !, bạn phải mang ra chôn ngay chỗ mà mình muốn nó !, rồi lau sạch sẽ chỗ mà nó vừa làm bậy đi, sau đấy thì nó sẽ chỉ đi vào chỗ mình đã chỉ định thôi\n-cũng phải mang nó ra chỗ chôn cho nó ngửi nữa. ko có sân vườn thì để 1 chậu cát xây dựng nhỏ vào góc khuất. thỉnh thoảng thay cát. chăm mèo con dễ hơn chó con vì bản thân mèo sống rất dai và ít bệnh tật như chó con. lúc nó trưởng thành thì nên thiến để tránh đi hoang (con cái cũng thiến đc) mua thuốc chống rụng lông cho nó để giường chiếu sạch sẽ, tránh gây bệnh cho chủ. thỉnh thoảng ra chợ mua đầu cá, mang cá (rẻ như vứt đi) về kho lên cho nó ăn vài ngày. món khoái khẩu mà. cho nó ăn vừa phải thôi. nó béo quá cũng xem như 1 thất bại. nhà bạn có đồ gì bọc da đại loại như bộ sa-lông thì xin chia buồn mèo nuôi thả tự do chứ đừng buộc dây hay cho vào chuồng tội nghiệp nó quên, chỉ bắt mèo con về nuôi chứ ko bắt mèo lớn vì nó sẽ bỏ nhà tìm về chủ cũ.\n– hồi trc nhà tớ có con mèo đc mang từ Pháp về, lông trắng mắt xanh, tớ rèn mất gần nửa năm mới cho nó đi vệ sinh vào bồn cầu đc =) nếu muốn tớ chia sẻ kinh nghiệm cho\n-cũng đơn giản lắm, đầu tiên là cần một cái hộp cát để mèo đi vệ sinh vào (ở Nhật họ có bán loại có móc để bám vào cái lót nhựa trên bồn cầu), ngoài ra còn có thể xịt cái chất mùi gì đó để thu hút mèo (cái này thì chịu). Rồi móc cái hộp cát đó vào cái lót nhựa trên bồn cầu, nếu sợ mèo làm sước cái lót nhựa này thì có thể làm mấy miếng vải lót lên (bên Nhật họ cũng bán mấy cái vải lót trên bồn cầu, sợ tụi Nhật thật). Giai đoạn sau là khó nhất, làm sao để có thể cho con mèo nó đi ị vào đúng chỗ. Tớ thì nhốt nó (mèo) vào nhà vệ sinh, làm ướt sàn để chắc chắc nó sẽ chọn đúng chỗ đó để đi ị. Mỗi ngày tớ nhốt từ 7h (đi học) và đến 12h (đi học về), sau đó lại nhốt từ 1h trưa (học thêm) ~\u0026gt; 5h chiều (học về). Sau đó nếu có tiến triển thì giảm thời gian nhốt, tất nhiên là tớ ko nhốt cả 7 ngày trong tuần nên mất gần nửa năm mới dạy đc nó. Sau một thời gian nó quen thì bỏ cái hộp cát đó ra, and voila, see teh magic\n– Nhà thằng bạn có 2 con mèo đi vệ sinh toàn vãi đúng bồn cầu. Nó bảo, còn mỗi cái dạy nó giật nước mãi mà không được =)) =))\n– nuôi mèo còn phải quan tâm đến nhiều thứ lắm như thức ăn cho mèo, tắm cho mèo, rồi còn cắt móng cho mèo nữa…\n-Nhà tớ nuôi nhiều mèo lắm lắm, được cái hầu như con nào cũng ngoan, đi ấy đúng chỗ. Lúc mới rước nó về, lấy cái dây đo đuôi con mèo, rồi cắt đúng bằng cái đuôi nó, vứt vào chỗ mình muốn nó đi ị Sau đó, nó mà ị lung tung thì óanh , thấy bị đánh nó sẽ sợ dần sẽ tìm đúng chỗ mà đi Dạy gì cũng thế, thương cho roi cho vọt mới nên được!!!\nThức ăn cho mèo\nThường thì ở VN người nuôi mèo thường lấy thức ăn ngay từ đồ ăn thừa của mình, hoặc nấu một chút cho mèo. Đây là cách tiết kiệm chi phí, nhưng chưa chắc đã là tốt nhất. Ngoài ra còn có một số cửa hàng bán các loại đồ ăn chế biến sẵn đã đóng hộp hoặc đóng gói.\nVề thức ăn tự chế biến, có giá thành rẻ, thay đổi khẩu vị liên tục cho mèo nên mèo không nhàm chán. Nhưng thường thì đồ ăn tự chế sẽ thiếu một số vitamin, và khoáng chất cần thiết cho mèo. Dùng thức ăn tự chế khi mèo cảm thấy chán thức ăn đóng hộp, hoặc mèo quá béo phải đưa về chế độ ăn kiêng, hoặc mèo có phản ứng lạ với đồ ăn đóng hộp (một số con mèo dị ứng với đồ ăn đóng hộp). Khi chế biến đồ ăn cho mèo, nên cho một ít rau (có thể nghiền, hoặc xé vụn ra) vào trong miếng thịt, hoặc cá.\nVề thức đóng hộp, loại này hơi đắt một chút và hơi khó kiểm ở VN, lựa chọn cũng không nhiều (thường chỉ có loại dinh dưỡng chứ ko có loại ăn kiêng, và ko có loại rau). Có 2 loại thức ăn đóng hộp là loại khô (đóng trong túi, giống như bắp rang bơ) và loại ướt (đóng trong hộp). Thức ăn đóng hộp thì cung cấp đủ vitamin, khoáng chất và dinh dưỡng cần thiết cho mèo, cái này thì ko cần phải nói nhiều rồi. Nhược điểm là không có nhiều loại ở VN để lựa chọn nên mèo dễ chán, và ko có loại ăn kiêng nên ai mà cho nhiều đồ ăn quá thì mèo dễ béo.\nNên có chỗ cho mèo uống nc, nước thì nên là loại nc đã đun sôi để nguội. Kinh tế khá thì có thể cho mèo uống sữa\nChú ý là không dùng đồ ăn cho chó để cho mèo ăn có khả năng mèo sẽ bị mù…\nChăm sóc mèo\nChăm sóc mèo thì có khá nhiều việc như tắm, chải lông, cắt móng…\nTắm cho mèo không phải là việc dễ dàng. Nên rèn cho mèo thói quen tắm từ nhỏ. Có người nói mèo có thể tự tắm cho mình = cách liếm lông, đúng là như vậy nhưng như thế thì chưa đủ. Khi mèo còn nhỏ, nên tắm cho mèo 2 tuần hoặc 1 tháng một lần để tạo thói quen cho mèo. Khi đã lớn có thể 2 tháng tắm 1 lần, mình thì cứ 5 tuần tắm cho mèo 1 lần, hoặc khi nào bẩn quá, hoặc có nhiều bọ thì mình sẽ tắm.\nTắm cho mèo nên có 2 người, 1 người giữ mèo, 1 người thì tắm cho mèo. Cách giữ mèo cũng khá nhiều, nhưng thường thì một tay giữ vào cổ và đầu mèo, một tay ép mèo xuống hoặc ép hai chân trước hoặc sau của mèo. Trc khi tắm cho mèo nên xả nc vào bồn, nc ấm khoảng 30oC, xả nc đến ngang bụng mèo. Xà phòng thì đừng dùng loại cho người nếu ko kiếm đc xà phòng cho mèo thì có thể dùng loại cho trẻ con. Nếu bần tiện quá thì dùng xà phòng cho người cũng đc, nhưng đùng dùng loại khô (có tính kiềm thì phải) kẻo hỏng lông và da mèo, và cẩn thận đừng làm xà phòng vào mắt hoặc mũi mèo. Nhớ xả nc một lần cho mèo. Tắm xong thì có thể để mèo tự liếm khô lông, hoặc dùng máy sấy sấy khô cũng đc, tùy sở thik của mèo.\nChải lông cho mèo là không cần thiết lắm. Nhưng nếu mèo của bạn có lông bị vón thành cục, hoặc mèo bạn nhiều lông (chả biết giống mèo nhiều lông gọi là gì nữa, hình như là persian cat) thì nên thỉnh thoảng chải lông cho mèo. Lược chải lông cho mèo cũng có loại riêng, nhưng tất nhiên là ở VN hơi khó kiếm… Mình thì lấy cái lược cũ của mẹ, loại có nhiều cái như cái tăm tủa ra các phía (chả biết gọi tên lược gì nữa ) để chải. Nói chung chải lông cho mèo khá dễ, bởi mèo cũng thích đc chải lông. Chải dọc theo chiều lông của mèo, từ cổ xuống hết bụng mèo. Chỗ nào bị vón cục thì một tay giữ chân của đoạn lông vón cục đó, một tay cầm lược chải mạnh xuống. Quên, lúc chải cho mèo thì nên cho mèo nằm lên lòng, trải một cái khăn lên lòng để lông rơi vào đó. Không nên chải phần cổ và đầu mèo. Phần đó nên dùng ngón tay để chải.\nNhiều bạn cứ thích xịt nc hoa cho mèo. Mình thì nghĩ là không nên, trừ khi bạn không muốn mèo của mình kiếm đc bạn tình… Ngoài ra xịt nc hoa cho mèo còn giảm khả năng khứu giác của mèo.\nMèo có xu hướng mài móng của mình xuống các vật dụng như salon, bàn gỗ, yên xe máy… để làm ngắn móng đi. Tất nhiên là không ai muốn đồ vật của mình bị mèo cào cho tơi bời cả. Cắt móng cho mèo có thể làm với chỉ 1 người, nhưng mình khuyên là nên làm với 2 người khi chưa có kinh nghiệm, và khi mèo chưa quen với việc cắt móng. Dụng cụ chỉ cần một chiếc cắt móng tay có khe cắt càng to càng tốt, tất nhiên đừng dùng cắt móng cho voi mang ra cắt móng cho mèo.\nmình sẽ viết hướng dẫn thực hiện cho 1 người, nếu là 2 người thì 1 ng giữ mèo, ng kia cắt. Ôm mèo vào lòng, lưng mèo hướng vào trong, bụng mèo hướng ra ngoài. Dùng ngón cái ấn vào phần mu trên của bàn chân mèo, ngón trỏ có thể ấn vào lòng bàn chân mèo cũng đc. Phần móng của mèo sẽ hiện ra. Để ý móng mèo có 2 phần: phần ngoài màu trắng và trong (đen hoặc đục nếu mèo bẩn…), phần phía trong có màu hồng nhạt. Dùng cắt móng tay, cắt vào phần ngoài màu trắng, tránh cắt quá sâu vào phần màu hồng. Nếu cắt vào phần mầu hồng, sẽ rỉ ra một chút máu, lấy bông thấm vào phần rỉ máu, và thấm vào phần rỉ máu trên tay mình (do mèo đau sẽ cào vào tay mình…)\nCái này cũng nên làm từ nhỏ để cho mèo quen. nếu ai có điều kiện có thể mua cái cắt móng riêng cho mèo.\n__________________\nBình luận (5) doaitran — 2009-12-25 13:06\nTớ tin là có con mèo biết giật nước đấy :))\nMisao — 2009-12-26 11:10\nHọa có mèo 2 chân mới biết giật nước. :))\nneko — 2010-11-08 17:15\nhí hí, thông tin rất hữu ích , thanks for sharing 🙂\nkim phượng hoàng — 2012-04-15 00:58\nMình có một cô công chúa PiNiNi trông xinh lắm. Nó là mèo ngoại. Nó vừa hạ sinh 2 Hoàng Tử và 1 Công Chúa. Nó đẻ ngày 15/03/2012 bây giờ phải làm sao tập cho Công Chúa và Hoàng Tử đi vậ sinh, ăn cháo loãng.\nHoàng Thượng\nBà Tám — 2017-10-15 09:04\nTôi nuôi mèo hơn chín năm, không tắm, không đánh. Mèo không biết đi cầu vào cầu tiêu, chỉ đi vào hộp cát nhưng như thế là được rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/24/kinh-nghi%E1%BB%87m-nuoi-meo/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: UDS\u003cbr\u003e\n– cơ bản là ngay ngày đầu nó !, bạn phải mang ra chôn ngay chỗ mà mình muốn nó !, rồi lau sạch sẽ chỗ mà nó vừa làm bậy đi, sau đấy thì nó sẽ chỉ đi vào chỗ mình đã chỉ định thôi\u003cbr\u003e\n-cũng phải mang nó ra chỗ chôn cho nó ngửi nữa. ko có sân vườn thì để 1 chậu cát xây dựng nhỏ vào góc khuất. thỉnh thoảng thay cát. chăm mèo con dễ hơn chó con vì bản thân mèo sống rất dai và ít bệnh tật như chó con. lúc nó trưởng thành thì nên thiến để tránh đi hoang (con cái cũng thiến đc) mua thuốc chống rụng lông cho nó để giường chiếu sạch sẽ, tránh gây bệnh cho chủ. thỉnh thoảng ra chợ mua đầu cá, mang cá (rẻ như vứt đi) về kho lên cho nó ăn vài ngày. món khoái khẩu mà. cho nó ăn vừa phải thôi. nó béo quá cũng xem như 1 thất bại. nhà bạn có đồ gì bọc da đại loại như bộ sa-lông thì xin chia buồn mèo nuôi thả tự do chứ đừng buộc dây hay cho vào chuồng tội nghiệp nó quên, chỉ bắt mèo con về nuôi chứ ko bắt mèo lớn vì nó sẽ bỏ nhà tìm về chủ cũ.\u003cbr\u003e\n– hồi trc nhà tớ có con mèo đc mang từ Pháp về, lông trắng mắt xanh, tớ rèn mất gần nửa năm mới cho nó đi vệ sinh vào bồn cầu đc =) nếu muốn tớ chia sẻ kinh nghiệm cho\u003cbr\u003e\n-cũng đơn giản lắm, đầu tiên là cần một cái hộp cát để mèo đi vệ sinh vào (ở Nhật họ có bán loại có móc để bám vào cái lót nhựa trên bồn cầu), ngoài ra còn có thể xịt cái chất mùi gì đó để thu hút mèo (cái này thì chịu). Rồi móc cái hộp cát đó vào cái lót nhựa trên bồn cầu, nếu sợ mèo làm sước cái lót nhựa này thì có thể làm mấy miếng vải lót lên (bên Nhật họ cũng bán mấy cái vải lót trên bồn cầu, sợ tụi Nhật thật). Giai đoạn sau là khó nhất, làm sao để có thể cho con mèo nó đi ị vào đúng chỗ. Tớ thì nhốt nó (mèo) vào nhà vệ sinh, làm ướt sàn để chắc chắc nó sẽ chọn đúng chỗ đó để đi ị. Mỗi ngày tớ nhốt từ 7h (đi học) và đến 12h (đi học về), sau đó lại nhốt từ 1h trưa (học thêm) ~\u0026gt; 5h chiều (học về). Sau đó nếu có tiến triển thì giảm thời gian nhốt, tất nhiên là tớ ko nhốt cả 7 ngày trong tuần nên mất gần nửa năm mới dạy đc nó. Sau một thời gian nó quen thì bỏ cái hộp cát đó ra, and voila, see teh magic\u003cbr\u003e\n– Nhà thằng bạn có 2 con mèo đi vệ sinh toàn vãi đúng bồn cầu. Nó bảo, còn mỗi cái dạy nó giật nước mãi mà không được =)) =))\u003cbr\u003e\n– nuôi mèo còn phải quan tâm đến nhiều thứ lắm như thức ăn cho mèo, tắm cho mèo, rồi còn cắt móng cho mèo nữa…\u003cbr\u003e\n-Nhà tớ nuôi nhiều mèo lắm lắm, được cái hầu như con nào cũng ngoan, đi ấy đúng chỗ. Lúc mới rước nó về, lấy cái dây đo đuôi con mèo, rồi cắt đúng bằng cái đuôi nó, vứt vào chỗ mình muốn nó đi ị Sau đó, nó mà ị lung tung thì óanh , thấy bị đánh nó sẽ sợ dần sẽ tìm đúng chỗ mà đi Dạy gì cũng thế, thương cho roi cho vọt mới nên được!!!\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThức ăn cho mèo\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nThường thì ở VN người nuôi mèo thường lấy thức ăn ngay từ đồ ăn thừa của mình, hoặc nấu một chút cho mèo. Đây là cách tiết kiệm chi phí, nhưng chưa chắc đã là tốt nhất. Ngoài ra còn có một số cửa hàng bán các loại đồ ăn chế biến sẵn đã đóng hộp hoặc đóng gói.\u003cbr\u003e\nVề thức ăn tự chế biến, có giá thành rẻ, thay đổi khẩu vị liên tục cho mèo nên mèo không nhàm chán. Nhưng thường thì đồ ăn tự chế sẽ thiếu một số vitamin, và khoáng chất cần thiết cho mèo. Dùng thức ăn tự chế khi mèo cảm thấy chán thức ăn đóng hộp, hoặc mèo quá béo phải đưa về chế độ ăn kiêng, hoặc mèo có phản ứng lạ với đồ ăn đóng hộp (một số con mèo dị ứng với đồ ăn đóng hộp). Khi chế biến đồ ăn cho mèo, nên cho một ít rau (có thể nghiền, hoặc xé vụn ra) vào trong miếng thịt, hoặc cá.\u003cbr\u003e\nVề thức đóng hộp, loại này hơi đắt một chút và hơi khó kiểm ở VN, lựa chọn cũng không nhiều (thường chỉ có loại dinh dưỡng chứ ko có loại ăn kiêng, và ko có loại rau). Có 2 loại thức ăn đóng hộp là loại khô (đóng trong túi, giống như bắp rang bơ) và loại ướt (đóng trong hộp). Thức ăn đóng hộp thì cung cấp đủ vitamin, khoáng chất và dinh dưỡng cần thiết cho mèo, cái này thì ko cần phải nói nhiều rồi. Nhược điểm là không có nhiều loại ở VN để lựa chọn nên mèo dễ chán, và ko có loại ăn kiêng nên ai mà cho nhiều đồ ăn quá thì mèo dễ béo.\u003cbr\u003e\nNên có chỗ cho mèo uống nc, nước thì nên là loại nc đã đun sôi để nguội. Kinh tế khá thì có thể cho mèo uống sữa\u003cbr\u003e\nChú ý là không dùng đồ ăn cho chó để cho mèo ăn có khả năng mèo sẽ bị mù…\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChăm sóc mèo\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChăm sóc mèo thì có khá nhiều việc như tắm, chải lông, cắt móng…\u003cbr\u003e\nTắm cho mèo không phải là việc dễ dàng. Nên rèn cho mèo thói quen tắm từ nhỏ. Có người nói mèo có thể tự tắm cho mình = cách liếm lông, đúng là như vậy nhưng như thế thì chưa đủ. Khi mèo còn nhỏ, nên tắm cho mèo 2 tuần hoặc 1 tháng một lần để tạo thói quen cho mèo. Khi đã lớn có thể 2 tháng tắm 1 lần, mình thì cứ 5 tuần tắm cho mèo 1 lần, hoặc khi nào bẩn quá, hoặc có nhiều bọ thì mình sẽ tắm.\u003cbr\u003e\nTắm cho mèo nên có 2 người, 1 người giữ mèo, 1 người thì tắm cho mèo. Cách giữ mèo cũng khá nhiều, nhưng thường thì một tay giữ vào cổ và đầu mèo, một tay ép mèo xuống hoặc ép hai chân trước hoặc sau của mèo. Trc khi tắm cho mèo nên xả nc vào bồn, nc ấm khoảng 30oC, xả nc đến ngang bụng mèo. Xà phòng thì đừng dùng loại cho người nếu ko kiếm đc xà phòng cho mèo thì có thể dùng loại cho trẻ con. Nếu bần tiện quá thì dùng xà phòng cho người cũng đc, nhưng đùng dùng loại khô (có tính kiềm thì phải) kẻo hỏng lông và da mèo, và cẩn thận đừng làm xà phòng vào mắt hoặc mũi mèo. Nhớ xả nc một lần cho mèo. Tắm xong thì có thể để mèo tự liếm khô lông, hoặc dùng máy sấy sấy khô cũng đc, tùy sở thik của mèo.\u003cbr\u003e\nChải lông cho mèo là không cần thiết lắm. Nhưng nếu mèo của bạn có lông bị vón thành cục, hoặc mèo bạn nhiều lông (chả biết giống mèo nhiều lông gọi là gì nữa, hình như là persian cat) thì nên thỉnh thoảng chải lông cho mèo. Lược chải lông cho mèo cũng có loại riêng, nhưng tất nhiên là ở VN hơi khó kiếm… Mình thì lấy cái lược cũ của mẹ, loại có nhiều cái như cái tăm tủa ra các phía (chả biết gọi tên lược gì nữa ) để chải. Nói chung chải lông cho mèo khá dễ, bởi mèo cũng thích đc chải lông. Chải dọc theo chiều lông của mèo, từ cổ xuống hết bụng mèo. Chỗ nào bị vón cục thì một tay giữ chân của đoạn lông vón cục đó, một tay cầm lược chải mạnh xuống. Quên, lúc chải cho mèo thì nên cho mèo nằm lên lòng, trải một cái khăn lên lòng để lông rơi vào đó. Không nên chải phần cổ và đầu mèo. Phần đó nên dùng ngón tay để chải.\u003cbr\u003e\nNhiều bạn cứ thích xịt nc hoa cho mèo. Mình thì nghĩ là không nên, trừ khi bạn không muốn mèo của mình kiếm đc bạn tình… Ngoài ra xịt nc hoa cho mèo còn giảm khả năng khứu giác của mèo.\u003cbr\u003e\nMèo có xu hướng mài móng của mình xuống các vật dụng như salon, bàn gỗ, yên xe máy… để làm ngắn móng đi. Tất nhiên là không ai muốn đồ vật của mình bị mèo cào cho tơi bời cả. Cắt móng cho mèo có thể làm với chỉ 1 người, nhưng mình khuyên là nên làm với 2 người khi chưa có kinh nghiệm, và khi mèo chưa quen với việc cắt móng. Dụng cụ chỉ cần một chiếc cắt móng tay có khe cắt càng to càng tốt, tất nhiên đừng dùng cắt móng cho voi mang ra cắt móng cho mèo.\u003cbr\u003e\nmình sẽ viết hướng dẫn thực hiện cho 1 người, nếu là 2 người thì 1 ng\u003ccode\u003e giữ mèo, ng\u003c/code\u003e kia cắt. Ôm mèo vào lòng, lưng mèo hướng vào trong, bụng mèo hướng ra ngoài. Dùng ngón cái ấn vào phần mu trên của bàn chân mèo, ngón trỏ có thể ấn vào lòng bàn chân mèo cũng đc. Phần móng của mèo sẽ hiện ra. Để ý móng mèo có 2 phần: phần ngoài màu trắng và trong (đen hoặc đục nếu mèo bẩn…), phần phía trong có màu hồng nhạt. Dùng cắt móng tay, cắt vào phần ngoài màu trắng, tránh cắt quá sâu vào phần màu hồng. Nếu cắt vào phần mầu hồng, sẽ rỉ ra một chút máu, lấy bông thấm vào phần rỉ máu, và thấm vào phần rỉ máu trên tay mình (do mèo đau sẽ cào vào tay mình…)\u003cbr\u003e\nCái này cũng nên làm từ nhỏ để cho mèo quen. nếu ai có điều kiện có thể mua cái cắt móng riêng cho mèo.\u003cbr\u003e\n__________________\u003c/p\u003e","title":"Kinh nghiệm nuôi mèo"},{"content":"cứ nghĩ là mình không buồn, nhưng mà không phải thế\nthôi thì giả vờ là mình không buồn, nhé\nBình luận (2) Gordon — 2009-12-24 16:07\nSao phải xoắn :))\nGordon — 2009-12-24 16:07\nSao phải xoắn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/24/1032/","summary":"\u003cp\u003ecứ nghĩ là mình không buồn, nhưng mà không phải thế\u003cbr\u003e\nthôi thì giả vờ là mình không buồn, nhé\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-24 16:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSao phải xoắn :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-24 16:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSao phải xoắn :))\u003c/p\u003e","title":"…"},{"content":"MrLeeDK : (Hôm nay, 09:20 PM)\nMấy anh biết nhiều về máy ảnh cũng như chụp ảnh sao không lập 1 topic để chỉ cho bọn em, những người yêu thik bấm máy mà còn non?\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:23 PM)\nChú cần hỏi gì thì lập, còn nếu muốn học thì sang photo.vn và vnphoto.net đọc\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:23 PM)\nChứ bọn anh không pro đến mức có thể hướng dẫn\nparadox : (Hôm nay, 09:24 PM)\nMuốn chụp ảnh đẹp thì học nhiều và cũng cần tập nhiều.\nparadox : (Hôm nay, 09:26 PM)\nTrước cũng định mua một cái máy xịn xịn về dùng nhưng tự thấy không có nhu cầu cũng như ngại tập tành nên thôi, mua cái máy du lịch cho lành\nMrLeeDK : (Hôm nay, 09:28 PM)\n@mrcuongnv: thank anh nhiều\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:29 PM)\nChú nào mà muốn chụp ảnh đẹp mà lại không đủ cơ đú hoặc không đam mê thực sự thì anh nghĩ là có thể dùng Canon dòng G như Canon G10 chẳng hạn\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:29 PM)\nKhông phải cứ máy pro mới chụp đẹp\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:30 PM)\nMáy pro thường chỉ giúp người ta chớp nhưng khoảnh khắc với chất lượng cao\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:30 PM)\ncòn ảnh đẹp thì phụ thuộc rất nhiều yếu tố mà một máy PnS cũng có thể đạt được\nparadox : (Hôm nay, 09:30 PM)\nĐúng rồi, nói thật chứ máy có pro mấy mà không có tay nghề thì xấu hết\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\nVí dụ anh ipconfig thì có chụp bằng Canon 5D thì cũng chỉ giống IXUS thôi\nparadox : (Hôm nay, 09:31 PM)\nEm từng được cầm một số máy ảnh khá xịn, súng ống cứ gọi là… mà chụp có thấy đẹp đẽ gì đâu\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\nvì bị out nét, rung tay tùm lum\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\nbố cục chưa tốt\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:32 PM)\ncon Canon G10 là giao thoa giữa dòng máy EOS và dòng máy PnS\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:32 PM)\nchụp khá là tốt\nparadox : (Hôm nay, 09:32 PM)\nMà nhắc đến chụp ảnh, chả hiểu máy bác săn ảnh săn cái gì mà sáng nay ở công viên trước Dorm, toàn bác súng ống kinh khủng hoảng soi vào bụi cây\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:33 PM)\nchắc là trời nắng hả\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:33 PM)\nbọn Nhật nó hay thích chụp mấy cái lá non trong rặng cây lúc nắng buổi sớm hoặc xế chiều\nparadox : (Hôm nay, 09:34 PM)\nLúc mình ngoái lại nhìn xem có cái gì ở bụi cây, thì thấy có con chim gì đó bay ra, chắc các bác ý bắn chim\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:34 PM)\nthế à\nparadox : (Hôm nay, 09:34 PM)\nKhông ạ, lúc đấy buổi trưa nhưng trời hôm nay nhiều mây, không nắng\nparadox : (Hôm nay, 09:35 PM)\nEm thì đang dùng Nikon S630 thôi, chả có gì đặc sắc lắm nhưng đủ thỏa mãn nhu cầu chụp ảnh\nparadox : (Hôm nay, 09:36 PM)\nVốn chả thích chụp người vì chụp người khó đẹp lắm, màu sắc, góc độ, khoảnh khắc…\nparadox : (Hôm nay, 09:36 PM)\nChụp cảnh với cả hoa hoét các thứ dễ hơn\nparadox : (Hôm nay, 09:38 PM)\nHằng ngày em đi học cũng thế, cứ thấy có một anh cắm máy chả hiểu rình rập cái gì mà em nhìn đi nhìn lại chỗ đấy là khoảng giữa mấy cái nhà chung cư chứ có cái gì đẹp đâu\nparadox : (Hôm nay, 09:39 PM)\nĐang bảo chả hiểu soi máy vào phòng nào không biết\nBình luận (1) Gordon — 2009-12-23 15:39\nĐang dùng con Sony W30 từ đời nào, chụp tè le, thi thoảng điên loạn lên cũng cho ra vài kiểu sáng giá :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/23/chem/","summary":"\u003cp\u003eMrLeeDK : (Hôm nay, 09:20 PM)\u003cbr\u003e\nMấy anh biết nhiều về máy ảnh cũng như chụp ảnh sao không lập 1 topic để chỉ cho bọn em, những người yêu thik bấm máy mà còn non?\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:23 PM)\u003cbr\u003e\nChú cần hỏi gì thì lập, còn nếu muốn học thì sang photo.vn và vnphoto.net đọc\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:23 PM)\u003cbr\u003e\nChứ bọn anh không pro đến mức có thể hướng dẫn\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:24 PM)\u003cbr\u003e\nMuốn chụp ảnh đẹp thì học nhiều và cũng cần tập nhiều.\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:26 PM)\u003cbr\u003e\nTrước cũng định mua một cái máy xịn xịn về dùng nhưng tự thấy không có nhu cầu cũng như ngại tập tành nên thôi, mua cái máy du lịch cho lành\u003cbr\u003e\nMrLeeDK : (Hôm nay, 09:28 PM)\u003cbr\u003e\n@mrcuongnv: thank anh nhiều\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:29 PM)\u003cbr\u003e\nChú nào mà muốn chụp ảnh đẹp mà lại không đủ cơ đú hoặc không đam mê thực sự thì anh nghĩ là có thể dùng Canon dòng G như Canon G10 chẳng hạn\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:29 PM)\u003cbr\u003e\nKhông phải cứ máy pro mới chụp đẹp\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:30 PM)\u003cbr\u003e\nMáy pro thường chỉ giúp người ta chớp nhưng khoảnh khắc với chất lượng cao\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:30 PM)\u003cbr\u003e\ncòn ảnh đẹp thì phụ thuộc rất nhiều yếu tố mà một máy PnS cũng có thể đạt được\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:30 PM)\u003cbr\u003e\nĐúng rồi, nói thật chứ máy có pro mấy mà không có tay nghề thì xấu hết\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\u003cbr\u003e\nVí dụ anh ipconfig thì có chụp bằng Canon 5D thì cũng chỉ giống IXUS thôi\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:31 PM)\u003cbr\u003e\nEm từng được cầm một số máy ảnh khá xịn, súng ống cứ gọi là… mà chụp có thấy đẹp đẽ gì đâu\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\u003cbr\u003e\nvì bị out nét, rung tay tùm lum\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:31 PM)\u003cbr\u003e\nbố cục chưa tốt\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:32 PM)\u003cbr\u003e\ncon Canon G10 là giao thoa giữa dòng máy EOS và dòng máy PnS\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:32 PM)\u003cbr\u003e\nchụp khá là tốt\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:32 PM)\u003cbr\u003e\nMà nhắc đến chụp ảnh, chả hiểu máy bác săn ảnh săn cái gì mà sáng nay ở công viên trước Dorm, toàn bác súng ống kinh khủng hoảng soi vào bụi cây\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:33 PM)\u003cbr\u003e\nchắc là trời nắng hả\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:33 PM)\u003cbr\u003e\nbọn Nhật nó hay thích chụp mấy cái lá non trong rặng cây lúc nắng buổi sớm hoặc xế chiều\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:34 PM)\u003cbr\u003e\nLúc mình ngoái lại nhìn xem có cái gì ở bụi cây, thì thấy có con chim gì đó bay ra, chắc các bác ý bắn chim\u003cbr\u003e\nmrcuongnv : (Hôm nay, 09:34 PM)\u003cbr\u003e\nthế à\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:34 PM)\u003cbr\u003e\nKhông ạ, lúc đấy buổi trưa nhưng trời hôm nay nhiều mây, không nắng\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:35 PM)\u003cbr\u003e\nEm thì đang dùng Nikon S630 thôi, chả có gì đặc sắc lắm nhưng đủ thỏa mãn nhu cầu chụp ảnh\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:36 PM)\u003cbr\u003e\nVốn chả thích chụp người vì chụp người khó đẹp lắm, màu sắc, góc độ, khoảnh khắc…\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:36 PM)\u003cbr\u003e\nChụp cảnh với cả hoa hoét các thứ dễ hơn\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:38 PM)\u003cbr\u003e\nHằng ngày em đi học cũng thế, cứ thấy có một anh cắm máy chả hiểu rình rập cái gì mà em nhìn đi nhìn lại chỗ đấy là khoảng giữa mấy cái nhà chung cư chứ có cái gì đẹp đâu\u003cbr\u003e\nparadox : (Hôm nay, 09:39 PM)\u003cbr\u003e\nĐang bảo chả hiểu soi máy vào phòng nào không biết\u003c/p\u003e","title":"chém"},{"content":"Hừ, thù lắm nhá, các bạn ấy rất là tinh vi, toàn tự nhân tathy ngàn năm văn vật (mà chị Trang bảo là ngàn vật năm văn = )), toàn các cao thủ chửi bậy với abcxyz giề giề, các bạn khóa cái đăng ký nick, hồi lâu lâu rồi mình lừa lừa mãi mới mò được vào đúng lúc các bạn sơ hở mở cái đăng kí, mình reg liền, dùng được vài lần, lâu ko vào, giờ vào các bạn xóa bố nick của mình rồi, thật là đâm sau lưng chiến sĩ quá, thù thù thù :(( :((\nBình luận (2) Gordon — 2009-12-22 23:55\nNẫu :))\nHuken — 2009-12-23 09:06\nMãi mà nó chả cho mình reg nick trong tathy. Đểu thế 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/22/t%E1%BB%9B-thu-cac-b%E1%BA%A1n-tathy/","summary":"\u003cp\u003eHừ, thù lắm nhá, các bạn ấy rất là tinh vi, toàn tự nhân tathy ngàn năm văn vật (mà chị Trang bảo là ngàn vật năm văn = )), toàn các cao thủ chửi bậy với abcxyz giề giề, các bạn khóa cái đăng ký nick, hồi lâu lâu rồi mình lừa lừa mãi mới mò được vào đúng lúc các bạn sơ hở mở cái đăng kí, mình reg liền, dùng được vài lần, lâu ko vào, giờ vào các bạn xóa bố nick của mình rồi, thật là đâm sau lưng chiến sĩ quá, thù thù thù :(( :((\u003c/p\u003e","title":"Tớ thù các bạn tathy"},{"content":"Đẹp vỡ màn hình :(( thề mềnh sẽ chụp đc đẹp như or hơn dư này 😛\nBình luận (5) Gạch — 2009-12-22 13:27\nSố 1 và số 5 :X\nDat Tai — 2009-12-22 23:34\nCool nhỉ\nHueL.M — 2009-12-23 03:36\nxời toàn ảnh mi nhau, T mèo tự tin là mình khi hôn đẹp hơn họ à??????????????\nThaimeo — 2009-12-23 04:36\nngốc, tớ khen ảnh đẹp cơ mà, và tớ muốn chụp những bức đẹp như thế này, thuần túy nhiếp ảnh và nghệ thuật, ko liên quan tới hôn nhau nhá\nMiso — 2010-02-23 19:44\nTụi nó toàn chụp bằng 5D MarkII với cả PS tận răng, đẹp là phải rồi ^_^!\nChụp bằng máy ít tiền mà đẹp mới giỏi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/22/wedding-photos/","summary":"\u003cp\u003eĐẹp vỡ màn hình :(( thề mềnh sẽ chụp đc đẹp như or hơn dư này 😛\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/22/wedding-photos/huyvan3.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGạch\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-22 13:27\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSố 1 và số 5 :X\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.aBlogz.com\"\u003eDat Tai\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-22 23:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCool nhỉ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHueL.M\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-23 03:36\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003exời toàn ảnh mi nhau, T mèo tự tin là mình khi hôn đẹp hơn họ à??????????????\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-23 04:36\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003engốc, tớ khen ảnh đẹp cơ mà, và tớ muốn chụp những bức đẹp như thế này, thuần túy nhiếp ảnh và nghệ thuật, ko liên quan tới hôn nhau nhá\u003c/p\u003e","title":"wedding photos"},{"content":"Đã đặt hàng, anh Cường đại ca bảo kê, thế là 450D thẳng tiến, há há 😡 yêu quá là yêu\nBình luận (3) Miso — 2010-04-09 19:45\nỒi bác sướng thế, có máy ảnh vi vu.\nTớ đang muốn mua mà chưa có tiền T.T\nThaimeo — 2010-04-10 02:02\ncó máy ảnh nhưng chưa chắc đã vi vu được bác ơi, ko có thời gian ấy :((\nMun — 2010-04-10 06:23\nĐấy là a chưa có động lực để lách thời gian thui 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/21/canon-350d-oi-tinh-yeu-c%E1%BB%A7a-anh/","summary":"\u003cp\u003eĐã đặt hàng, anh Cường đại ca bảo kê, thế là 450D thẳng tiến, há há 😡 yêu quá là yêu\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misoblog.net/\"\u003eMiso\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-09 19:45\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eỒi bác sướng thế, có máy ảnh vi vu.\u003cbr\u003e\nTớ đang muốn mua mà chưa có tiền T.T\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2010-04-10 02:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecó máy ảnh nhưng chưa chắc đã vi vu được bác ơi, ko có thời gian ấy :((\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://ngocmun.info\"\u003eMun\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2010-04-10 06:23\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Canon 450D – ôi tình yêu của anh"},{"content":"Lượn lờ Bờ Hồ, tìm mãi ko thấy em nào xinh xinh để chụp, tình cờ thế nào lại gặp ngay nghệ sĩ “ai khoai nướng đê” đang quay phim làm clip gì gì đó, thì ta làm parazuzi một tí nào ;)) :))\nChị ấy rất là dễ mến nha, có lúc còn đứng cười cho mình chụp cơ 😡\nBình luận (6) HueL.M — 2009-12-20 13:36\nkhiếp, show gì mà nhiều thế mỗi tội chẳng thấy cậu đâu cả. tưởng nhảy vào được chụp cùng cái nào cơ ;))\nThaimeo — 2009-12-20 14:24\ntớ chỉ đam mê nhiếp ảnh thôi, ko thích làm người mẫu lắm ;))\nPhùng Văn Huy — 2009-12-20 15:46\nSony Cyber-shot à?! Mua tặng tao một cái máy ảnh đi, tao cũng thích chụp lắm, nhất là chụp lén 🙁\nThaimeo — 2009-12-21 16:55\nsony cdr-1, ko phải cyber-shot vớ vỉn đâu ;))\nthích thì tự đi mà mua B-) lương cao để dành mấy hồi ;))\nMisao — 2009-12-21 04:36\nHehe…em cũng đang tính làm một con máy ảnh tập tành. Nhưng chưa biết loại nào tốt mà rẻ đây nhỉ. :))\nThaimeo — 2009-12-21 16:59\nsếp em khuyên là canon 400 hay 450 thì phải, nhưng em nghĩ 350D là vừa rồi, 😛 ít tiền mà :D, ôi 350D, bao giờ được cầm em trong tay đây :((\nhttp://giangduydat.com.vn/trangchu.asp?trang=chitiet\u0026amp;Sanphamid=67\u0026amp;dongmayid=11\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/","summary":"\u003cp\u003eLượn lờ Bờ Hồ, tìm mãi ko thấy em nào xinh xinh để chụp, tình cờ thế nào lại gặp ngay nghệ sĩ “ai khoai nướng đê” đang quay phim làm clip gì gì đó, thì ta làm parazuzi một tí nào ;)) :))\u003cbr\u003e\nChị ấy rất là dễ mến nha, có lúc còn đứng cười cho mình chụp cơ 😡\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236333.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236333.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236340.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236340.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236345.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236345.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236346.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236346.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236348.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236348.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236349.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236349.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236350.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236350.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236351.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236351.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236352.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236352.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236360.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236360.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236363.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236363.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236365.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236365.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236371.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236371.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236373.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236373.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236374.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236374.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/hanoimuadong/?action=view\u0026amp;current=DSC0236378.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/20/danh-hai-thuy-nga-vay-d%E1%BB%8F-gi%E1%BB%AFa-mua-dong-hn/dsc0236378.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHueL.M\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-20 13:36\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ekhiếp, show gì mà nhiều thế mỗi tội chẳng thấy cậu đâu cả. tưởng nhảy vào được chụp cùng cái nào cơ ;))\u003c/p\u003e","title":"Danh hài Thúy Nga – váy đỏ giữa mùa đông HN ;)"},{"content":" Bình luận (1) Gordon — 2009-12-19 08:54\nẢo lắm :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/19/let-the-angel-guide-your-way/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-19 08:54\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eẢo lắm :))\u003c/p\u003e","title":"Let the Angel guide your way"},{"content":"Let us assume that we have a situation where in your boss wants you to remove all spaces from his MP3/OGG/WMV/MPG filenames and replace them with underscore character. To accomplish this task of replacing space character with underscore character is real easy for a common linux task and can be easily done using linux renaming tool command mv.\nNow, picture that renaming and removing spaces from 100,000 MP3 filenames or any other multimedia file names?\nHow to rename multiple files?\nHow to rename multiple thousand files?\nHow to convert all lowercase alpha characters to uppercase from thousand filenames?\nDing! Here’s how to accomplish these task.\nBasically, replacing space character with underscore from the filename of a file is simple and would be done like so\n# mv “file with space.mp3” file_with_space.mp3\nNow, the next command assumes that you have thousands of hundred of thousands MP3 files with spaces between its filenames. And you want to remove space character and replace them with underscores. Just make sure you are currently inside the working folder of these MP3 files and issue\n# for files in *.mp3; do mv “$files” echo $files | tr ‘ ‘ ‘\\_’; done\nWonderful linux.\nNow, here’s another one shot command to convert all lowercase filenames into uppercase filenames using the above approach plus tr linux command. tr is a string manipulation linux command and discussed here.\nHow to convert lower case filenames to uppercase filenames of hundred thousand files in one shot?\n# for files in *.mp3; do mv “$files” echo $files | tr ‘[:lower:]’ ‘[:upper:]’; done\nYou can replace *.mp3 with any other filename identifier or file glob.\nHave a nice weekend with clicks to all! 🙂\nsource: http://vertito.blogspot.com/2007/08/remove-spaces-from-filenames.html\nBình luận (1) Gordon — 2009-12-19 04:57\nHow about Windows command mode? :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/19/remove-spaces-from-filenames-in-linux/","summary":"\u003cp\u003eLet us assume that we have a situation where in your boss wants you to remove all spaces from his MP3/OGG/WMV/MPG filenames and replace them with underscore character. To accomplish this task of replacing space character with underscore character is real easy for a common linux task and can be easily done using linux renaming tool command mv.\u003cbr\u003e\nNow, picture that renaming and removing spaces from 100,000 MP3 filenames or any other multimedia file names?\u003cbr\u003e\nHow to rename multiple files?\u003cbr\u003e\nHow to rename multiple thousand files?\u003cbr\u003e\nHow to convert all lowercase alpha characters to uppercase from thousand filenames?\u003cbr\u003e\nDing! Here’s how to accomplish these task.\u003cbr\u003e\nBasically, replacing space character with underscore from the filename of a file is simple and would be done like so\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e# mv “file with space.mp3” file_with_space.mp3\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNow, the next command assumes that you have thousands of hundred of thousands MP3 files with spaces between its filenames. And you want to remove space character and replace them with underscores. Just make sure you are currently inside the working folder of these MP3 files and issue\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e# for files in *.mp3; do mv “$files” \u003ccode\u003eecho $files | tr ‘ ‘ ‘\\_’\u003c/code\u003e; done\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nWonderful linux.\u003cbr\u003e\nNow, here’s another one shot command to convert all lowercase filenames into uppercase filenames using the above approach plus tr linux command. tr is a string manipulation linux command and discussed here.\u003cbr\u003e\nHow to convert lower case filenames to uppercase filenames of hundred thousand files in one shot?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e# for files in *.mp3; do mv “$files” \u003ccode\u003eecho $files | tr ‘[:lower:]’ ‘[:upper:]’\u003c/code\u003e; done\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nYou can replace *.mp3 with any other filename identifier or file glob.\u003cbr\u003e\nHave a nice weekend with clicks to all! 🙂\u003cbr\u003e\nsource: \u003ca href=\"http://vertito.blogspot.com/2007/08/remove-spaces-from-filenames.html\"\u003ehttp://vertito.blogspot.com/2007/08/remove-spaces-from-filenames.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"remove spaces from filenames in linux"},{"content":"12.Rounds.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV 21.Grams.2003.1080p.BluRay 27.Dresses.2008.1080p.BluRay.x264 - PDV 8.Mile.2002.720p.BluRay.x264 - PDV Ace.Ventura.Pet.Detective Eng Across.the.Hall.2009.720p.BluRay.x264 Adventureland.1080p.BluRay.x264 Aliens In The Attic 2009 1080p BluRay x264 - PDV Alien.Trespass.2009.Limited.720p.Bluray.X264 Alls.Well.Ends.Well.2009.720p.BluRay.x264 All.The.Boys.Love.Mandy.Lane.2006.1080p.BluRay.x264 American.Pie.2.2001.720p.HDTV.x264 American_Pie _Bluray_1080 - PDV American.Pie.Presents.Beta.House.2007.720p.HDTV.DD5.1.x264 American.Pie.Presents.The.Naked.Mile.2006.HDTV.720p.x264 - PDV American.virgin.2009.720p.bluray.x264 - PDV Angels.\u0026amp;.Demons.2009.Extended.Cut.BluRay.1080p.x264.DTS - PDV Antichrist (2009) LIMITED.1080p.BluRay.x264 A.One.Headline.2004.720p.BluRay.x264-aBD Appaloosa.1080p.Bluray.x264 - PDV Arthur.and.the.Invisibles.BDrip.1080p.x264.DTS.ThreeAudio-CHD Atonement.2007.720p.HDDVD.x264 Babel.2006.720p.HDDVD.DTS.x264 - PDV Baby.On.Board.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Babysitter.Wanted.2008.1080p.BluRay.x264 Backstreet.Boys.Live.From.O2.Arena.2008.HDTVRip.1080p.-VoLoNa Banlieue 13 Ultimatum.2009.720p - PDV Battlestar.Galactica.The.Plan.720p.BluRay.x264 - PDV Beyond.Borders.2003.720p.BluRay.x264-BestHD B.Girl.2009.STV.720p.BluRay Blade.1998.720p.HDTV.x264 - PDV Blade.II.2002.720p.HDTV.x264 - PDV Blindness.2008.1080p.BluRay.x264-CiNEFiLE Blood.The.Last.Vampire.720p.Bluray.x264 - PDV Book.of.Blood.2008.720p.BluRay.x264 Bottle.shock.limited.720p.bluray.x264 Boy.A.2007.720p.BluRay.x264 Breach.2007.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV Breaking.News.2004.720.Blu-ray.AC3.x264 - PDV Bride.Wars.720p.BluRay.x264 - PDV Bring.it.On.Fight.to.the.Finish.2009.720p.Bluray.X264 - PDV Calendar.Girls.2003.720.HDTV.RIG Carbabes_2006_stv_720p_bluray_x264-hv Cellular.2004.720p.BluRay.x264 - PDV Chain.Reaction_1996_BluRay_720p_x264 Chaos.HDTV.720p.x264.Dual - PDV Cheaper.By.The.Dozen.2.2005.HDTV.720p.DTS.x264-HDL Cheri.2009.REPACK.LiMiTED.720p.BluRay.x264 Choke.LIMITED.720p.BluRay.x264 City.of.Life.and.Death.2009.BluRay.720p.DTS.x264 - PDV City.Rats.2009.STV.720p.Bluray.x264-hV Cleaner.2007.720p.BluRay.x264-iKA Click.2006.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Clubbed.2008.Limited.720p.Bluray.x264 Columbus.Day.2008.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE Confessions of a Shopaholic (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV Contract.Killers.2008.720p.BluRay.x264 Conversations.with.Other.Women.LIMITED.2005.720p.BluRay.x264 Coraline.1080p.BluRay.x264 Crank.2.High.Voltage.720p.BluRay.x264 - PDV Cry.of.the.Owl.2009.720p.BluRay.x264 Da.Block.Party.2.2007.720p.BluRay.x264 Damage.2009.STV.READNFO.1080p.Bluray.x264 - PDV Dance.Flick.2009.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV Dark.Floors.2008.720p.BluRay.x264-BestHD Dead.Silence.2007.UNRATED.1080p.HDDVD.x264 - PDV Dead.Snow.2009.Blu-Ray.720p.x264 - PDV Defiance.720p.BluRay.x264 - PDV Derailed.2006.720p.HDDVD.x264 Direct.Contact.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV Dir.Of.A.Sx.Adit.2008.720p.BluRay.x264 - PDV Doghouse.LIMITED.720p.BluRay.x264 Drag.Me.To.Hell.2009.BluRay.720p.x264.DTS - PDV Dragonball.Evolution.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV Driven.To.Kill.2009.STV.BluRay.720p.x264 - PDV Duplicity.720p.BluRay.x264 - PDV Echelon.Conspiracy.2009.LiMiTED.720p.BluRay.x264 - PDV Election.2005.1080p.BluRay.x264 - PDV Elevenfourteen.1080p.BluRay.DTS.x264 Elsewhere.STV.BluRay.720p.x264 - PDV Exit.Speed.2008.720p.BluRay.x264 Extreme.Movie.STV.BluRay.720p.x264 Factory.Girl.2006.LIMITED.720p.BluRay.x264-REVEiLLE Fanboys.2008.LIMITED.720p.BluRay.x264 - PDV Fast.And.Furious.1080p.BluRay.x264 - PDV Fatso.2008.720p.BluRay.DTS.x264-HZ Feast.of.Love.2007.1080p.BluRay.x264 Fifty.Dead.Men.Walking.LIMITED.720p.BluRay.x264 Fighting.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV Final.Fantasy.VII.Advent.Children.Complete.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV Fired.Up.720p.BluRay.x264 - PDV Firewall.2006.BluRay.1080p.AC3.x264.dxva-EuReKA First.Sunday_2008_1080p_BluRay_x264-HD1080 Flawless.2007.720p.Bluray.X264 - PDV Flyboys.2006.720p.BluRay.x264 Fong.juk.2006.720p.x264.BDRiP - PDV Fracture.1080p.BluRay.x264-FULLHD Franklyn.2008.limited.720p.bluray.x264 Friday.The.13th.Killer.Cut.2009.Bluray.x264 - PDV Frost.Nixon.720p.BluRay.x264 - PDV Fun With Dick and Jane 2005.1080p HDTV Ghosts of Girlfriends Past (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV Glory.Road.2006_720p_BluRay_x264-SEPTiC Goal.3.720p.bluray.x264 - PDV Grace.2009.1080p.BluRay.x264 Gran.Torino.720p.BluRay.x264 - PDV Happy.Go.Lucky.LIMITED.720p.BluRay.x264- Harry.Potter.and.the.Half.Blood.Prince.2009.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV HD1.txt Hes.Just.Not.That.Into.You.720p.Bluray.x264 - PDV Homecoming.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV Hotel.for.Dogs.720p.BluRay.x264- Hot.rod_2007_1080p_bluray_x264 - PDV House.Of.Wax.2005.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV Hush.2009.720p.bluray.x264 - PDV Ice Age 3 - Scrat In Love (2009) 1080p Ichi.2008.720p.BluRay.x264 If.You.Are.The.One.2008.720p.Bluray.x264 - PDV I.Love.You.Beth.Cooper.1080p.Bluray.x264 - PDV I.Love.You.Man.1080p.BluRay.x264 - PDV Imagine.Me.\u0026amp;.You.2005.720p Imagine.That.720p.BluRay.x264 - PDV Incendiary.LIMITED.720p.BluRay.x264 - PDV Infestation.2009.STV.1080p.Bluray.x264 Inkheart.1080p.BluRay.x264 - PDV Inside Ring 2009 720p BluRay DTS x264 - PDV Invitation.Only.2009.Blu-ray.720p.x264.DTS-MySiLU I.Want.Candy.2007.1080p.BD9.x264 Jackie Chan - Who Am I (1998) HDTV 720p - PDV Jack.Said.2009.Limited.720p.Bluray.x264 James.Bond.007.Golden.Eye.1995.720p.hdtv.x264 - PDV James.Bond.007.Tomorrow.Never.Dies.1997.720p.hdtv.x264 - PDV Jarhead.2005.720p.hddvd.x264-reveille JCVD.LiMiTED.720p.Bluray.x264-SEPTiC Jekyll.2007.STV.720p.Bluray.x264-hV Jersey.Girl.2004.720p.HDDVD.x264 - PDV Johnny.Mad.Dog.2008.720p.BluRay.x264 John.Q.2002.1080p.BluRay.DTS.x264-DON Just.Friends.2005.720p.Bluray.X264 K-20.Legend.Of.The.Mask.2008.720p.BluRay.x264 Kidulthood.2006.1080p.BluRay.x264-TFiN Killshot.LIMITED.720p.Bluray.x264 - PDV Kill.Theory.2009.720p.BluRay.x264 Knocked.Up.2007.1080p.BluRay.x264 Knowing.1080p.BluRay.x264 - PDV Krabat.2008.720p.BluRay.x264-FLHD KungFu.Cyborg.Metallic.Attraction.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Labor.Pains.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Lady.Vengeance.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Land.Of.The.Lost.1080p.BluRay.x264 - PDV Largo.Winch.720p.BluRay.x264 Le.Code.A.Change.2009.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE Lesbian.Vampire.Killers.720p.BluRay.x264 - PDV Lie.With.Me.2005.720p.BluRay.x264-AVS720 Lions.For.Lambs.2007.720p.BluRay.x264 Live.2007.720p.BluRay.x264 Loft (2008) LiMiTED.720p.BluRay.x264 Long.Weekend.2008.720p.BluRay.x264 Look.For.A.Star.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Love and Dance (2009) 720p.DTS.x264 Love.in.the.Time.of.Cholera.720p.Bluray.X264 Machine.Girl.2008.720p.BluRay.x264-AVCHD Make.It.Happen.2008.720p.BluRay Manhunt.2008.1080p.BluRay.x264 Marley.And.Me.720p.BluRay.x264 - PDV Mean.Girls.2004.720p.BluRay.x264 - PDV Meet.the.Parents.2000.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV Men Who Hate Women (2009) 720p.BluRay.x264 MirrorMask.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Miss.March.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV Miss.USA.2009.1080i.Veralex Monkey.Magic.2007.1080p.BluRay.x264 Monsters.Vs.Aliens.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV MR73.FRENCH.720p.BluRay.x264 Mr.Magoriums.Wonder.Emporium.1080p.BluRay.x264 Mr.Troop.Mom.720p.2009.BluRay.x264 Muk.gong.720p.BluRay.x264.DTS - PDV Mulholland.Drive.2001.AC3.720p - PDV My.Best.Friends.Girl.1080p My.Bloody.Valentine.720p.x264 - PDV My.Life.in.Ruins.720p.BluRay.x264 My.Super.Ex-Girlfriend.HDTV.720p.x264 - PDV Naked_Gun_3.HDRip.XviD.1280x720.AC3.Rus.Eng Naked.Weapon.2002.Bluray.720p.DualAudio.x264 - PDV New.In.Town.1080p.BluRay.x264 - PDV New.Town.Killers.2008.720p.Bluray.x264 Night at the Museum Battle of the Smithsonian (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV Nights.in.Rodanthe.1080P.BLURAY.X264 Night.Train.2009.720p.BluRay.x264 Not.Forgotten.2009.LiMiTED.720p.BluRay.x264 Notorious.720p.BD5.x264 [- PDV Observe.And.Report.720p.BluRay.x264 Obsessed.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Once.Upon.a.Time.in.China.1991.720p.BluRay.x264 - PDV One.Eyed.Monster.2008.BluRay.1080p.DTS.x264-CHD Ong.Bak.2.2008.720p.BluRay.x264 - PDV Original.Sin.720p.HDTV.x264 - PDV Outlaw.2007.720p.BluRay.DTS.x264-ESiR Overheard.2009.Bluray.720p.2Audio.x264 Payback.Straight.Up.Directors.Cut.720p.BluRay.x264.HDBRiSe Perfect.Creature.2006.STV.720p.Bluray.x264-hV Personal Effects 2009 1080p BluRay DTS x264 AW Pineapple.Express.2008.Unrated.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Poison.Ivy.The.Secret.Society.2008.BluRay.720p.5.1.WMV-IGUANA Powder.Blue.2009.720p.BluRay.x264 - PDV Premonition.2007.720p.BluRay.DTS.x264-XSHD Pride_And_Prejudice_2005_720p_HDDVD_x264-SiNNERS Prikljuchenija.Alenushki.i.Eremy.2008.1080p.Blu-Ray Prison.Break.The.Final.Break.2009.720p.BluRay.x264 P.S.I.Love.You.2007.1080p.BluRay.x264 - PDV Push.1080p.BluRay.x264 - PDV Race.To.Witch.Mountain.1080p.BluRay.x264-HD1080 Red.Cliff.II.2009.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Red.Mist.2008.STV.720p.BluRay.x264-hV Revenge.of.the.Warrior.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV Revolutionary.Road.720p.BluRay.x264 - PDV Rocky.Balboa_2006_720p_BluRay_x264 - PDV Saw.II.2005.DVD5.720p.BluRay.x264 - PDV Saw.III.2006.DVD5.720p.BluRay.x264 - PDV Saw.IV.720p.Bluray.x264 - PDV Saw.V.720p.Bluray.x264 - PDV School.For.Scoundrels.2006.DVD5.720p.HDDVD.x264 Scooby.Doo.The.Mystery.Begins.2009.STV.720p.BluRay.x264 Scream.3.2000.720p.BluRay.x264 S.Darko (2009) 720p.BluRay.x264 Secret.Defense.2008.720p.BluRay.x264 Sex.And_Death_101_2007_720p_BluRay_x264-SiNNERS Sex.Lies.and.Videotape.1989.HDTV.720p.x264-HDxT Shaft.2000.HDTV.720p.x264-H2 Shaolin.Basket.2008.720p.BluRay.DTS.x264-GAIA Shark.Tale.HD.1080p.Hebrew.Dubbed.Also.English.x264 Shifty.2008.Limited.720p.Bluray.x264 Shinjuku.Incident.2009.BluRay.720p.x264.DTS - PDV Shoot.On.Sight.2007.1080p.BluRay.x264 Sleepwalking.LIMITED.720p.BluRay.x264-NGR Sports Illustrated Swimsuit Spring.Breakdown.2009.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE Stan.Helsing.2009.STV.REPACK.720p.BluRay.x264 Stargate.Continuum.PROPER.720p.BluRay.x264-HALCYON State.of.Play.1080p.BluRay.x264 - PDV Step.Up.720p.BluRay.x264 - PDV Stomp Live 2009 Stomp.The.Yard.2007.1080p.BluRay.x264 Strange.Wilderness.720p.BluRay.x264-SEPTiC Street.Fighter.The.Legend.Of.Chun.Li.1080p.BluRay.x264 - PDV Streets.of.Blood.2009.720p.BluRay.x264 St.Trinians.720p.Bluray.x264 - PDV Sugarhouse.2007.LIMITED.720p.BluRay.x264 Surveillance.2008.1080p.BluRay.x264 Swing.Vote.1080p.BluRay.x264\nví dụ vài link thôi, các bác có thể search trên megashare hoặc để lại yêu cầu em gửi link 😀\nBình luận (5) Misao — 2009-12-19 03:38\nMegashare.vn thể hiện sự hung hãn của mình trước các đối thủ cạnh tranh bằng việc upload hàng trăm phim HD. Điều mà ngay cả FPT cũng phải lắc đầu lè lưỡi vì hệ thống của VNPT phải rất khủng mới có thể tải nổi số lượng phim HD đó. :))\nThaimeo — 2009-12-19 04:30\ncũng ko khủng lắm đâu bác ạ :))\nMisao — 2009-12-19 05:01\nHehe…tính ra chỉ chỗ trên kia thôi cũng phải gần 1 TB rồi ý nhỉ. 🙂\nNói chung là em ủng hộ Megashare.vn. Không thích Mega 1280 tí nào.\nThaimeo — 2009-12-19 05:04\nchắc tầm 800-900G gì gì đó, riêng phim HD thì megashare có tầm 5-6T, tớ ko chắc lắm 😛\ncám ơn bác đã ủng hộ 😉\ndạo này dân tình xông vô ác quá, mấy con server load toàn 700-800 sắp ngỏm hết rồi :-ss\npozycjonowanie strony internetowej — 2012-07-17 01:31\nNeeded to write you a bit of remark to finally give thanks as before with your magnificent techniques you’ve contributed on this website. It was simply incredibly open-handed with you in giving easily all a number of us would’ve distributed for an e-book to help with making some bucks on their own, especially given that you might have done it if you considered necessary. Those secrets as well worked to be a fantastic way to comprehend other people have the same passion really like mine to understand great deal more when considering this matter. I know there are numerous more pleasant situations ahead for many who browse through your blog.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/18/list-phim-hd-m%E1%BB%9Bi-index-tren-megashare-vn/","summary":"\u003cp\u003e\u003ccode\u003e12.Rounds.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV   21.Grams.2003.1080p.BluRay   27.Dresses.2008.1080p.BluRay.x264 - PDV   8.Mile.2002.720p.BluRay.x264 - PDV   Ace.Ventura.Pet.Detective Eng   Across.the.Hall.2009.720p.BluRay.x264   Adventureland.1080p.BluRay.x264   Aliens In The Attic 2009 1080p BluRay x264 - PDV   Alien.Trespass.2009.Limited.720p.Bluray.X264   Alls.Well.Ends.Well.2009.720p.BluRay.x264   All.The.Boys.Love.Mandy.Lane.2006.1080p.BluRay.x264   American.Pie.2.2001.720p.HDTV.x264   American_Pie _Bluray_1080 - PDV   American.Pie.Presents.Beta.House.2007.720p.HDTV.DD5.1.x264   American.Pie.Presents.The.Naked.Mile.2006.HDTV.720p.x264 - PDV   American.virgin.2009.720p.bluray.x264 - PDV   Angels.\u0026amp;.Demons.2009.Extended.Cut.BluRay.1080p.x264.DTS - PDV   Antichrist (2009) LIMITED.1080p.BluRay.x264   A.One.Headline.2004.720p.BluRay.x264-aBD   Appaloosa.1080p.Bluray.x264 - PDV   Arthur.and.the.Invisibles.BDrip.1080p.x264.DTS.ThreeAudio-CHD   Atonement.2007.720p.HDDVD.x264   Babel.2006.720p.HDDVD.DTS.x264 - PDV   Baby.On.Board.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Babysitter.Wanted.2008.1080p.BluRay.x264   Backstreet.Boys.Live.From.O2.Arena.2008.HDTVRip.1080p.-VoLoNa   Banlieue 13 Ultimatum.2009.720p - PDV   Battlestar.Galactica.The.Plan.720p.BluRay.x264 - PDV   Beyond.Borders.2003.720p.BluRay.x264-BestHD   B.Girl.2009.STV.720p.BluRay   Blade.1998.720p.HDTV.x264 - PDV   Blade.II.2002.720p.HDTV.x264 - PDV   Blindness.2008.1080p.BluRay.x264-CiNEFiLE   Blood.The.Last.Vampire.720p.Bluray.x264 - PDV   Book.of.Blood.2008.720p.BluRay.x264   Bottle.shock.limited.720p.bluray.x264   Boy.A.2007.720p.BluRay.x264   Breach.2007.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV   Breaking.News.2004.720.Blu-ray.AC3.x264 - PDV   Bride.Wars.720p.BluRay.x264 - PDV   Bring.it.On.Fight.to.the.Finish.2009.720p.Bluray.X264 - PDV   Calendar.Girls.2003.720.HDTV.RIG   Carbabes_2006_stv_720p_bluray_x264-hv   Cellular.2004.720p.BluRay.x264 - PDV   Chain.Reaction_1996_BluRay_720p_x264   Chaos.HDTV.720p.x264.Dual - PDV   Cheaper.By.The.Dozen.2.2005.HDTV.720p.DTS.x264-HDL   Cheri.2009.REPACK.LiMiTED.720p.BluRay.x264   Choke.LIMITED.720p.BluRay.x264   City.of.Life.and.Death.2009.BluRay.720p.DTS.x264 - PDV   City.Rats.2009.STV.720p.Bluray.x264-hV   Cleaner.2007.720p.BluRay.x264-iKA   Click.2006.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Clubbed.2008.Limited.720p.Bluray.x264   Columbus.Day.2008.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE   Confessions of a Shopaholic (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV   Contract.Killers.2008.720p.BluRay.x264   Conversations.with.Other.Women.LIMITED.2005.720p.BluRay.x264   Coraline.1080p.BluRay.x264   Crank.2.High.Voltage.720p.BluRay.x264 - PDV   Cry.of.the.Owl.2009.720p.BluRay.x264   Da.Block.Party.2.2007.720p.BluRay.x264   Damage.2009.STV.READNFO.1080p.Bluray.x264 - PDV   Dance.Flick.2009.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV   Dark.Floors.2008.720p.BluRay.x264-BestHD   Dead.Silence.2007.UNRATED.1080p.HDDVD.x264 - PDV   Dead.Snow.2009.Blu-Ray.720p.x264 - PDV   Defiance.720p.BluRay.x264 - PDV   Derailed.2006.720p.HDDVD.x264   Direct.Contact.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV   Dir.Of.A.Sx.Adit.2008.720p.BluRay.x264 - PDV   Doghouse.LIMITED.720p.BluRay.x264   Drag.Me.To.Hell.2009.BluRay.720p.x264.DTS - PDV   Dragonball.Evolution.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV   Driven.To.Kill.2009.STV.BluRay.720p.x264 - PDV   Duplicity.720p.BluRay.x264 - PDV   Echelon.Conspiracy.2009.LiMiTED.720p.BluRay.x264 - PDV   Election.2005.1080p.BluRay.x264 - PDV   Elevenfourteen.1080p.BluRay.DTS.x264   Elsewhere.STV.BluRay.720p.x264 - PDV   Exit.Speed.2008.720p.BluRay.x264   Extreme.Movie.STV.BluRay.720p.x264   Factory.Girl.2006.LIMITED.720p.BluRay.x264-REVEiLLE   Fanboys.2008.LIMITED.720p.BluRay.x264 - PDV   Fast.And.Furious.1080p.BluRay.x264 - PDV   Fatso.2008.720p.BluRay.DTS.x264-HZ   Feast.of.Love.2007.1080p.BluRay.x264   Fifty.Dead.Men.Walking.LIMITED.720p.BluRay.x264   Fighting.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV   Final.Fantasy.VII.Advent.Children.Complete.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV   Fired.Up.720p.BluRay.x264 - PDV   Firewall.2006.BluRay.1080p.AC3.x264.dxva-EuReKA   First.Sunday_2008_1080p_BluRay_x264-HD1080   Flawless.2007.720p.Bluray.X264 - PDV   Flyboys.2006.720p.BluRay.x264   Fong.juk.2006.720p.x264.BDRiP - PDV   Fracture.1080p.BluRay.x264-FULLHD   Franklyn.2008.limited.720p.bluray.x264   Friday.The.13th.Killer.Cut.2009.Bluray.x264 - PDV   Frost.Nixon.720p.BluRay.x264 - PDV   Fun With Dick and Jane 2005.1080p HDTV   Ghosts of Girlfriends Past (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV   Glory.Road.2006_720p_BluRay_x264-SEPTiC   Goal.3.720p.bluray.x264 - PDV   Grace.2009.1080p.BluRay.x264   Gran.Torino.720p.BluRay.x264 - PDV   Happy.Go.Lucky.LIMITED.720p.BluRay.x264-   Harry.Potter.and.the.Half.Blood.Prince.2009.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   HD1.txt   Hes.Just.Not.That.Into.You.720p.Bluray.x264 - PDV   Homecoming.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV   Hotel.for.Dogs.720p.BluRay.x264-   Hot.rod_2007_1080p_bluray_x264 - PDV   House.Of.Wax.2005.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV   Hush.2009.720p.bluray.x264 - PDV   Ice Age 3 - Scrat In Love (2009) 1080p   Ichi.2008.720p.BluRay.x264   If.You.Are.The.One.2008.720p.Bluray.x264 - PDV   I.Love.You.Beth.Cooper.1080p.Bluray.x264 - PDV   I.Love.You.Man.1080p.BluRay.x264 - PDV   Imagine.Me.\u0026amp;.You.2005.720p   Imagine.That.720p.BluRay.x264 - PDV   Incendiary.LIMITED.720p.BluRay.x264 - PDV   Infestation.2009.STV.1080p.Bluray.x264   Inkheart.1080p.BluRay.x264 - PDV   Inside Ring 2009 720p BluRay DTS x264 - PDV   Invitation.Only.2009.Blu-ray.720p.x264.DTS-MySiLU   I.Want.Candy.2007.1080p.BD9.x264   Jackie Chan - Who Am I (1998) HDTV 720p - PDV   Jack.Said.2009.Limited.720p.Bluray.x264   James.Bond.007.Golden.Eye.1995.720p.hdtv.x264 - PDV   James.Bond.007.Tomorrow.Never.Dies.1997.720p.hdtv.x264 - PDV   Jarhead.2005.720p.hddvd.x264-reveille   JCVD.LiMiTED.720p.Bluray.x264-SEPTiC   Jekyll.2007.STV.720p.Bluray.x264-hV   Jersey.Girl.2004.720p.HDDVD.x264 - PDV   Johnny.Mad.Dog.2008.720p.BluRay.x264   John.Q.2002.1080p.BluRay.DTS.x264-DON   Just.Friends.2005.720p.Bluray.X264   K-20.Legend.Of.The.Mask.2008.720p.BluRay.x264   Kidulthood.2006.1080p.BluRay.x264-TFiN   Killshot.LIMITED.720p.Bluray.x264 - PDV   Kill.Theory.2009.720p.BluRay.x264   Knocked.Up.2007.1080p.BluRay.x264   Knowing.1080p.BluRay.x264 - PDV   Krabat.2008.720p.BluRay.x264-FLHD   KungFu.Cyborg.Metallic.Attraction.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Labor.Pains.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Lady.Vengeance.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Land.Of.The.Lost.1080p.BluRay.x264 - PDV   Largo.Winch.720p.BluRay.x264   Le.Code.A.Change.2009.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE   Lesbian.Vampire.Killers.720p.BluRay.x264 - PDV   Lie.With.Me.2005.720p.BluRay.x264-AVS720   Lions.For.Lambs.2007.720p.BluRay.x264   Live.2007.720p.BluRay.x264   Loft (2008) LiMiTED.720p.BluRay.x264   Long.Weekend.2008.720p.BluRay.x264   Look.For.A.Star.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Love and Dance (2009) 720p.DTS.x264   Love.in.the.Time.of.Cholera.720p.Bluray.X264   Machine.Girl.2008.720p.BluRay.x264-AVCHD   Make.It.Happen.2008.720p.BluRay   Manhunt.2008.1080p.BluRay.x264   Marley.And.Me.720p.BluRay.x264 - PDV   Mean.Girls.2004.720p.BluRay.x264 - PDV   Meet.the.Parents.2000.DVD5.720p.HDDVD.x264 - PDV   Men Who Hate Women (2009) 720p.BluRay.x264   MirrorMask.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Miss.March.UNRATED.720p.BluRay.x264 - PDV   Miss.USA.2009.1080i.Veralex   Monkey.Magic.2007.1080p.BluRay.x264   Monsters.Vs.Aliens.2009.1080p.BluRay.x264 - PDV   MR73.FRENCH.720p.BluRay.x264   Mr.Magoriums.Wonder.Emporium.1080p.BluRay.x264   Mr.Troop.Mom.720p.2009.BluRay.x264   Muk.gong.720p.BluRay.x264.DTS - PDV   Mulholland.Drive.2001.AC3.720p - PDV   My.Best.Friends.Girl.1080p   My.Bloody.Valentine.720p.x264 - PDV   My.Life.in.Ruins.720p.BluRay.x264   My.Super.Ex-Girlfriend.HDTV.720p.x264 - PDV   Naked_Gun_3.HDRip.XviD.1280x720.AC3.Rus.Eng   Naked.Weapon.2002.Bluray.720p.DualAudio.x264 - PDV   New.In.Town.1080p.BluRay.x264 - PDV   New.Town.Killers.2008.720p.Bluray.x264   Night at the Museum Battle of the Smithsonian (2009) 720p.BluRay.x264 - PDV   Nights.in.Rodanthe.1080P.BLURAY.X264   Night.Train.2009.720p.BluRay.x264   Not.Forgotten.2009.LiMiTED.720p.BluRay.x264   Notorious.720p.BD5.x264 [- PDV   Observe.And.Report.720p.BluRay.x264   Obsessed.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Once.Upon.a.Time.in.China.1991.720p.BluRay.x264 - PDV   One.Eyed.Monster.2008.BluRay.1080p.DTS.x264-CHD   Ong.Bak.2.2008.720p.BluRay.x264 - PDV   Original.Sin.720p.HDTV.x264 - PDV   Outlaw.2007.720p.BluRay.DTS.x264-ESiR   Overheard.2009.Bluray.720p.2Audio.x264   Payback.Straight.Up.Directors.Cut.720p.BluRay.x264.HDBRiSe   Perfect.Creature.2006.STV.720p.Bluray.x264-hV   Personal Effects 2009 1080p BluRay DTS x264 AW   Pineapple.Express.2008.Unrated.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Poison.Ivy.The.Secret.Society.2008.BluRay.720p.5.1.WMV-IGUANA   Powder.Blue.2009.720p.BluRay.x264 - PDV   Premonition.2007.720p.BluRay.DTS.x264-XSHD   Pride_And_Prejudice_2005_720p_HDDVD_x264-SiNNERS   Prikljuchenija.Alenushki.i.Eremy.2008.1080p.Blu-Ray   Prison.Break.The.Final.Break.2009.720p.BluRay.x264   P.S.I.Love.You.2007.1080p.BluRay.x264 - PDV   Push.1080p.BluRay.x264 - PDV   Race.To.Witch.Mountain.1080p.BluRay.x264-HD1080   Red.Cliff.II.2009.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Red.Mist.2008.STV.720p.BluRay.x264-hV   Revenge.of.the.Warrior.2005.720p.BluRay.DTS.x264 - PDV   Revolutionary.Road.720p.BluRay.x264 - PDV   Rocky.Balboa_2006_720p_BluRay_x264 - PDV   Saw.II.2005.DVD5.720p.BluRay.x264 - PDV   Saw.III.2006.DVD5.720p.BluRay.x264 - PDV   Saw.IV.720p.Bluray.x264 - PDV   Saw.V.720p.Bluray.x264 - PDV   School.For.Scoundrels.2006.DVD5.720p.HDDVD.x264   Scooby.Doo.The.Mystery.Begins.2009.STV.720p.BluRay.x264   Scream.3.2000.720p.BluRay.x264   S.Darko (2009) 720p.BluRay.x264   Secret.Defense.2008.720p.BluRay.x264   Sex.And_Death_101_2007_720p_BluRay_x264-SiNNERS   Sex.Lies.and.Videotape.1989.HDTV.720p.x264-HDxT   Shaft.2000.HDTV.720p.x264-H2   Shaolin.Basket.2008.720p.BluRay.DTS.x264-GAIA   Shark.Tale.HD.1080p.Hebrew.Dubbed.Also.English.x264   Shifty.2008.Limited.720p.Bluray.x264   Shinjuku.Incident.2009.BluRay.720p.x264.DTS - PDV   Shoot.On.Sight.2007.1080p.BluRay.x264   Sleepwalking.LIMITED.720p.BluRay.x264-NGR   Sports Illustrated Swimsuit   Spring.Breakdown.2009.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE   Stan.Helsing.2009.STV.REPACK.720p.BluRay.x264   Stargate.Continuum.PROPER.720p.BluRay.x264-HALCYON   State.of.Play.1080p.BluRay.x264 - PDV   Step.Up.720p.BluRay.x264 - PDV   Stomp Live 2009   Stomp.The.Yard.2007.1080p.BluRay.x264   Strange.Wilderness.720p.BluRay.x264-SEPTiC   Street.Fighter.The.Legend.Of.Chun.Li.1080p.BluRay.x264 - PDV   Streets.of.Blood.2009.720p.BluRay.x264   St.Trinians.720p.Bluray.x264 - PDV   Sugarhouse.2007.LIMITED.720p.BluRay.x264   Surveillance.2008.1080p.BluRay.x264   Swing.Vote.1080p.BluRay.x264\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nví dụ vài link thôi, các bác có thể search trên megashare hoặc để lại yêu cầu em gửi link 😀\u003c/p\u003e","title":"list phim HD mới index trên megashare.vn"},{"content":"tự nhiên nghe bài này trên fotech idol thấy hay hay 🙂\nBình luận (2) Misao — 2009-12-17 16:29\nĐổi sang xài Thesis đi bác. Dùng cái này trông sidebar kinh quá. 🙂\nEm có Developer License của Thesis đấy. Được quyền dùng trên unlimited domain. 🙂\nThaimeo — 2009-12-18 08:34\nhehe, sidebar đỡ kinh chưa bác\nem có sở thích thay domain bác ạ, cám ơn bác về cái Thesis nhé 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/17/d%E1%BB%93ng-dao-tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003etự nhiên nghe bài này trên fotech idol thấy hay hay 🙂\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-17 16:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐổi sang xài Thesis đi bác. Dùng cái này trông sidebar kinh quá. 🙂\u003cbr\u003e\nEm có Developer License của Thesis đấy. Được quyền dùng trên unlimited domain. 🙂\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-18 08:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehehe, sidebar đỡ kinh chưa bác\u003cbr\u003e\nem có sở thích thay domain bác ạ, cám ơn bác về cái Thesis nhé 😉\u003c/p\u003e","title":"Đồng dao tình yêu"},{"content":"\nNét căng ^^\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128993\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.001\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128992\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.002\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128994\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.003\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128987\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.004\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128988\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.005\nhttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128986\u0026amp;bn=_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.006\n—\nhttp://Megashare.VN\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/16/mv_hd_girls_generation_gee_logo_lg_demo/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/16/mv_hd_girls_generation_gee_logo_lg_demo/mvhdgirlsgenerationgeelogolg.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nNét căng ^^\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128993\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128993\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.001\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128992\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128992\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.002\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128994\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128994\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.003\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128987\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128987\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.004\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128988\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128988\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.005\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128986\u0026amp;bn=\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?uid=412\u0026amp;id=128986\u0026amp;bn=\u003c/a\u003e_MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo_Upload_By_Chuot_Duy.tp.006\u003cbr\u003e\n—\u003cbr\u003e\nhttp://Megashare.VN\u003c/p\u003e","title":"MV_HD_Girls_Generation_Gee_Logo_LG_Demo"},{"content":"Tình hình là mình có vài cái blog đăng kí ở wordpress.com. Hồi xưa toàn ở nhà dùng mạng FPT nên không biết gì, tưởng vào wordpress đường thông hè thoáng, ai dè đi làm, ở cty dùng mạng của VNPT, mới biết là các bẹn VNPT chặn wordpress.com\nsau một hồi khổ sở lăn lộn, tớ mới phát hiện ra một cách khá đơn giản mà vẫn đang hiệu quả (còn bị chặn lúc nào nữa thì chưa biết :)) ) trong khi chưa bị chặn thì cứ dùng đã.\nVậy làm như nào? Đăng kí một domain free bất kì, ví dụ như cái .co.cc, rồi forward nó tới địa chỉ cái wordpress.com của bạn, chỗ này này:\nthế là xong, vào ầm ầm mà ko cần bật Opera Turbo, haha\ntình hình là lúc thử trò này đúng lúc VNPT mở cửa thành, đâm ra tớ bị lừa 🙁 cách này ko ăn thua 🙁\nBình luận (1) Doai — 2009-12-16 14:03\nLạ nhỉ, tớ dùng VNPT, hầu như ngày nào tớ cũng vào blog wordpress.com. Ko bao giờ vào được cả. Có lẽ Thái bị tự kỉ ám thị, bụng lúc nào cũng nghĩ: “Bọn VNPT mất nết nó chặn rồi” nên mới ko vào đc =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/15/cach-v%C6%B0%E1%BB%A3t-qua-s%E1%BB%B1-truy-c%E1%BA%A3n-c%E1%BB%A7a-vnpt/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là mình có vài cái blog đăng kí ở wordpress.com. Hồi xưa toàn ở nhà dùng mạng FPT nên không biết gì, tưởng vào wordpress đường thông hè thoáng, ai dè đi làm, ở cty dùng mạng của VNPT, mới biết là các bẹn VNPT chặn wordpress.com\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003esau một hồi khổ sở lăn lộn, tớ mới phát hiện ra một cách khá đơn giản mà vẫn đang hiệu quả (còn bị chặn lúc nào nữa thì chưa biết :)) ) trong khi chưa bị chặn thì cứ dùng đã.\u003c/p\u003e","title":"Cách vượt qua sự truy cản của VNPT"},{"content":"\nNgày buồn phết, dù vui vì làm được việc tốt, lắp được thêm rap cho lap của Huệ, cài win7 cho Huệ và Trang. Cả sang Tigon’s café đưa đĩa cho Gạch nữa. Mà Tigon giá đồ uống rẻ thật, nhất là café và nước cam các thứ, gần như là phá giá thị trường :D, đen/nâu có 10k/cốc, nghe nói mấy hôm nữa sẽ tăng rồi  sang đưa đĩa phim cho Gạch thì bạn ấy lại để quên ở quán luôn ko mang về. Đấy, cứ thấy zai đẹp phát là quên hết mọi thứ luôn, chấn chỉnh ngay nhá : ))\nLúc chiều tối bọn thằng Hoàng gọi rủ đi rượu thịt chó, nửa muốn đi nửa ko, lâu ko gặp chúng nó, nhưng mà đi thì cũng ngại, lạnh và mệt, với lại tốn tiền nữa. nhưng thấy đang chán chán, thế là về nhà rồi lại xách xe đi. Kể ra ko có xe máy cũng có cái hay, đỡ phải đi nhậu nhẹt : ))\nĂn uống thì cũng tất nhiên là phải trả xiền, đang trong tình trạng ngân sách thâm hụt, nhưng tiền cũng chỉ là giấy thôi mà, tiền hết thì lại có, đầu tháng là có, cùng lắm muộn một hai tuần, chứ còn tình mà hết, thì chả biết bao giờ mới có. Buồn phết, lúc ngồi một mình ở Tigon’s, nhìn cái bàn mà hôm xưa 3 đứa ngồi, thấy cũng hơi bồi hồi, dạo này mình lại tái phát bệnh đa cảm hay sao ấy. hôm nọ xem ảnh k50cc đi chơi tam đảo cũng nhớ lớp, haiz. Nhớ những lúc hai đứa vui vẻ hạnh phúc bên nhau, mà buồn ghê, cuộc sống không phải chỉ toàn những lúc vui vẻ, đời không đẹp như ta hằng mơ.\nBình luận (3) HueL.M — 2009-12-15 03:26\nTrai đẹp là 1 tài nguyên cho nên việc bạn Gạch khi gặp tài nguyên thì quên hết mọi thứ như vậy cũng là điều dễ hiểu ;))\nThaimeo — 2009-12-15 03:53\nchưa thấy có ai bảo zai đẹp là tài nguyên cả, thế zai đẹp là do bộ tài nguyên môi trường quản lý à :-w\nGạch — 2009-12-15 09:06\nBạn “giai đẹp” nhớ ghi Shaun the sheep cho tớ nhé :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/14/13122009/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/12/14/13122009/lonelylovelybyrikausse.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nNgày buồn phết, dù vui vì làm được việc tốt, lắp được thêm rap cho lap của Huệ, cài win7 cho Huệ và Trang. Cả sang Tigon’s café đưa đĩa cho Gạch nữa. Mà Tigon giá đồ uống rẻ thật, nhất là café và nước cam các thứ, gần như là phá giá thị trường :D, đen/nâu có 10k/cốc, nghe nói mấy hôm nữa sẽ tăng rồi  sang đưa đĩa phim cho Gạch thì bạn ấy lại để quên ở quán luôn ko mang về. Đấy, cứ thấy zai đẹp phát là quên hết mọi thứ luôn, chấn chỉnh ngay nhá : ))\u003cbr\u003e\nLúc chiều tối bọn thằng Hoàng gọi rủ đi rượu thịt chó, nửa muốn đi nửa ko, lâu ko gặp chúng nó, nhưng mà đi thì cũng ngại, lạnh và mệt, với lại tốn tiền nữa. nhưng thấy đang chán chán, thế là về nhà rồi lại xách xe đi. Kể ra ko có xe máy cũng có cái hay, đỡ phải đi nhậu nhẹt : ))\u003cbr\u003e\nĂn uống thì cũng tất nhiên là phải trả xiền, đang trong tình trạng ngân sách thâm hụt, nhưng tiền cũng chỉ là giấy thôi mà, tiền hết thì lại có, đầu tháng là có, cùng lắm muộn một hai tuần, chứ còn tình mà hết, thì chả biết bao giờ mới có. Buồn phết, lúc ngồi một mình ở Tigon’s, nhìn cái bàn mà hôm xưa 3 đứa ngồi, thấy cũng hơi bồi hồi, dạo này mình lại tái phát bệnh đa cảm hay sao ấy. hôm nọ xem ảnh k50cc đi chơi tam đảo cũng nhớ lớp, haiz. Nhớ những lúc hai đứa vui vẻ hạnh phúc bên nhau, mà buồn ghê, cuộc sống không phải chỉ toàn những lúc vui vẻ, đời không đẹp như ta hằng mơ.\u003c/p\u003e","title":"13/12/2009"},{"content":"chỉ có một cái ảnh mà thôi :))\nBình luận (8) Gordon — 2009-12-12 04:37\n=P~\nMisao — 2009-12-12 06:22\nKo hiểu? Em này làm cùng bác à? 😀\nThaimeo — 2009-12-12 10:19\nbác Misao ngây thơ thế nhỉ, em này mà làm cùng em thì em làm việc thế nào được = ))\nảnh đẹp thì post thôi :”\u0026gt;\nGordon — 2009-12-12 13:53\nNgười Việt dùng hàng Việt thôi nhá, ko là ta méc cô nó đấy \u0026gt;:)\nThaimeo — 2009-12-12 14:35\nđây là hàng Việt mà :\u0026gt;\nDoai — 2009-12-13 12:04\nỰc\nHuken — 2009-12-15 03:31\nCặp giò…ngon như chân gà nướng…Chẹp chẹp!\nBup be_ma — 2010-06-16 04:33\nkhông chịu nổi, chắc phải chạy lấy cái ống bò đeo ngay đeo trước ngực\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/12/khong-co-gi-d%E1%BB%83-noi/","summary":"\u003cp\u003echỉ có một cái ảnh mà thôi :))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-8\"\u003eBình luận (8)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-12 04:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e=P~\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-12 06:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKo hiểu? Em này làm cùng bác à? 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-12 10:19\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebác Misao ngây thơ thế nhỉ, em này mà làm cùng em thì em làm việc thế nào được = ))\u003cbr\u003e\nảnh đẹp thì post thôi :”\u0026gt;\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-12 13:53\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgười Việt dùng hàng Việt thôi nhá, ko là ta méc cô nó đấy \u0026gt;:)\u003c/p\u003e","title":"Không có gì để nói"},{"content":"Hôm qua bạn NTBB nhờ mình chuyển từ pdf sang word mấy cái tài liệu, thử cách thông thường là view as HTML trong gmail thì chỉ được một nửa của một file, còn một file thì view được nhưng copy ra là nỗi tung tóe, hì hục mãi không có cách nào, nhờ bọn pdftoword.com chuyển thì mãi ko thấy nó gửi vào email, thấy có 24 trang nên ngồi gõ lại :)) mỏi cả tay 😐 gõ xong cái internet fpt dở chứng khốn khổ khốn nạn mãi không tài nào upload file lên được, trong khi tải từ megashare.vn về vẫn 2-3M/s. điên tí thì đập switch 😐 sau một thời gian kiên nhẫn ko ngừng nghỉ thì cũng gửi dc\nsáng dậy thì thấy bọn pdftoword gửi mail, ôi giời ơi, bọn nó chuyển xịn ghê gớm, nguyên font, nguyên format, chuẩn không cần chỉnh chữ nào, không lỗi tí ti, trong khi mình bục mặt không chuyển được, dùng đủ mọi phần mềm. Ngưỡng mộ quá, mội tội chắc nhiều yêu cầu nên phục vụ lâu quá 😐\nmới chôm được ít icon đẹp, share 😛\nBình luận (4) Gordon — 2009-12-11 07:48\nVẫn còn non lắm :))\nThaimeo — 2009-12-11 08:32\n“vẫn còn non lắm” = “Still very young” = ))\nlão Tú ú thích đánh nhau hả B-)\nGordon — 2009-12-11 12:10\nOánh đê \u0026gt;:)\nMisao — 2009-12-11 16:07\nHaha…PDFTOWORD thần thánh. 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/11/pdftoword-th%E1%BA%A7n-thanh/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua bạn NTBB nhờ mình chuyển từ pdf sang word mấy cái tài liệu, thử cách thông thường là view as HTML trong gmail thì chỉ được một nửa của một file, còn một file thì view được nhưng copy ra là nỗi tung tóe, hì hục mãi không có cách nào, nhờ bọn pdftoword.com chuyển thì mãi ko thấy nó gửi vào email, thấy có 24 trang nên ngồi gõ lại :)) mỏi cả tay 😐 gõ xong cái internet fpt dở chứng khốn khổ khốn nạn mãi không tài nào upload file lên được, trong khi tải từ megashare.vn về vẫn 2-3M/s. điên tí thì đập switch 😐 sau một thời gian kiên nhẫn ko ngừng nghỉ thì cũng gửi dc\u003cbr\u003e\nsáng dậy thì thấy bọn pdftoword gửi mail, ôi giời ơi, bọn nó chuyển xịn ghê gớm, nguyên font, nguyên format, chuẩn không cần chỉnh chữ nào, không lỗi tí ti, trong khi mình bục mặt không chuyển được, dùng đủ mọi phần mềm. Ngưỡng mộ quá, mội tội chắc nhiều yêu cầu nên phục vụ lâu quá 😐\u003cbr\u003e\nmới chôm được ít icon đẹp, share 😛\u003c/p\u003e","title":"PDFTOWORD thần thánh"},{"content":"Có vẻ có nhiều chức năng hơn. Tên cũng thay, có cái My Home thay cho My Album thì phải 😀\nSau khi upload ảnh thì hiện chỗ để ghi mô tả, tag cũng gọn gàng thông minh hơn, không ngu ngu như ngày xưa 😀\nCó cả mục Stats để xem ảnh nào được xem nhiều nhất, hay phết, nhưng hơi đơn giản, muốn chi tiết thì phải trả tiền 😀\nPhotobucket công nhận hay ho. Nhưng mà nhiều quảng cáo quá, có lẽ chuyển sang dùng anhso.net cho nó ủng hộ hàng VN ;))\nStorage Used\n269MB (53%)\nStorage Used\n269MB (53%)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/10/photobucket-nang-c%E1%BA%A5p/","summary":"\u003cp\u003eCó vẻ có nhiều chức năng hơn. Tên cũng thay, có cái My Home thay cho My Album thì phải 😀\u003cbr\u003e\nSau khi upload ảnh thì hiện chỗ để ghi mô tả, tag cũng gọn gàng thông minh hơn, không ngu ngu như ngày xưa 😀\u003cbr\u003e\nCó cả mục Stats để xem ảnh nào được xem nhiều nhất, hay phết, nhưng hơi đơn giản, muốn chi tiết thì phải trả tiền 😀\u003cbr\u003e\nPhotobucket công nhận hay ho. Nhưng mà nhiều quảng cáo quá, có lẽ chuyển sang dùng anhso.net cho nó ủng hộ hàng VN ;))\u003cbr\u003e\nStorage Used\u003cbr\u003e\n269MB (53%)\u003cbr\u003e\nStorage Used\u003cbr\u003e\n269MB (53%)\u003c/p\u003e","title":"Photobucket nâng cấp"},{"content":"Do OpenDNS không vào được facebook, nhằm cứu các thần dân facebook ở Việt Nam, bạn Google tốt bụng đã tung ngay ra cái GOOGLE DNS cực khủng.\n8.8.8.8\n8.8.4.4\ngreate :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/04/google-dns/","summary":"\u003cp\u003eDo OpenDNS không vào được facebook, nhằm cứu các thần dân facebook ở Việt Nam, bạn Google tốt bụng đã tung ngay ra cái GOOGLE DNS cực khủng.\u003cbr\u003e\n8.8.8.8\u003cbr\u003e\n8.8.4.4\u003cbr\u003e\ngreate :))\u003c/p\u003e","title":"Google DNS"},{"content":"Hôm trước thằng Tùng hỏi sếp Giang có hay đi BigC không, sếp bảo cũng thỉnh thoảng, nó hỏi sếp trả tiền mặt hay dùng thẻ, sếp bảo là cũng thỉnh thoảng dùng thẻ, sếp khuyên nên dùng tiền mặt, vì dùng thẻ, quét roẹt một cái, không thấy xót tiền, :))\nmình mới đăng kí dịch vụ thanh toán online cho cái thẻ debit, mua mấy cái domain, thấy rất sướng :)) và đúng là không rút ví lấy tiền ra trả thì không thấy xót thật, chỉ thấy sướng =)) nguy hiểm quá :”\u0026gt;\nnhận tiện là dùng cái promo code yhkw105a thì đăng kí domain .com ở godaddy chỉ còn 6.99$, cộng thêm phí của ICAAN gì gì đó là thành 7.17$, rẻ hơn name.com rồi anh Tú béo nhé :))\nBình luận (6) Gordon — 2009-12-04 05:38\nSang năm ở lại mà renew :))\nThaimeo — 2009-12-04 06:39\nsang năm transfer đi chỗ khác chứ bộ 😛\nMisao — 2009-12-04 10:08\nCho em cái tài khoản premium của megashare.vn đê. :))\nMisao — 2009-12-04 11:27\nHehe…Chưa có bán VIP nên không mua được. 😀\nMisao — 2009-12-08 16:44\nUID: 6497\nMà theme mới của bác lại bị lỗi rồi. Footer bị thừa ra một đoạn và image trong post thì bị tràn sang sidebar. 🙂\nMisao — 2009-12-09 11:31\nHề…account dùng rất tốt. Em sẽ làm một bài review về dịch vụ của Megashare.vn. Nói chung em thấy hài lòng về nhiều mặt so với Mega.1280.com.\nBên bác có cần người PR giúp hem? :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/12/03/tieu-ti%E1%BB%81n-khong-d%E1%BA%BFm/","summary":"\u003cp\u003eHôm trước thằng Tùng hỏi sếp Giang có hay đi BigC không, sếp bảo cũng thỉnh thoảng, nó hỏi sếp trả tiền mặt hay dùng thẻ, sếp bảo là cũng thỉnh thoảng dùng thẻ, sếp khuyên nên dùng tiền mặt, vì dùng thẻ, quét roẹt một cái, không thấy xót tiền, :))\u003cbr\u003e\nmình mới đăng kí dịch vụ thanh toán online cho cái thẻ debit, mua mấy cái domain, thấy rất sướng :)) và đúng là không rút ví lấy tiền ra trả thì không thấy xót thật, chỉ thấy sướng =)) nguy hiểm quá :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nnhận tiện là dùng cái promo code \u003cstrong\u003eyhkw105a\u003c/strong\u003e thì đăng kí domain .com ở godaddy chỉ còn 6.99$, cộng thêm phí của ICAAN gì gì đó là thành 7.17$, rẻ hơn name.com rồi anh Tú béo nhé :))\u003c/p\u003e","title":"Tiêu tiền không đếm"},{"content":"Đạo Diễn: Park Yeong-hoon\nDiễn Viên: Moon Geun-yeong, Park Geon-hyeong\nNhà Sản Xuất: Showeast\nNgày Khởi Chiếu: 2005/04/28\nĐộ Dài: 110 phút\nNội dung:\nVới những bước nhảy mê hồn, Na Young Sae là một vũ công đầy triển vọng ở thành phố Seoul lộng lẫy. Nhưng khi sự nghiệp đang chín muồi cũng chính là lúc Young Sae gặp những bất trắc đau lòng nhất. Bị đối thủ truyền kiếp Jung Hyo Soo hãm hại, chân anh gặp phải một vết thương nghiêm trọng.\nThể xác chưa phục hồi, anh lại phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần ghê gớm khi mất người bạn nhảy rất ưng ý vào tay Jung Hyo Soo! Khó khăn này nối tiếp khó khăn khác tưởng chừng như đánh gục Young Sae, nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi Jang Chae Ryn xuất hiện\nĐóng vai chị mình là Jang Chae Min sang Hàn Quốc để thực hiện hợp đồng, Jang Chae Ryn (Moon Geun-Young) trở thành bạn nhảy mới của Young Sae. Hai người phải đăng ký kết hôn giả để có đủ thủ tục pháp lý cho Chae Ryn lưu lại Hàn Quốc.\nMọi chuyện trở nên rắc rối khi thân phận của Chae Ryn bị bại lộ, cô bị sa thải và trở thành người vô gia cư ở nơi đất khách quê người. Tưởng chừng cuộc phiêu lưu của cô gái 19 tuổi đã kết thúc và niềm hi vọng trở lại sự nghiệp đỉnh cao của Young Sae cũng mãi mãi chôn vùi.\nNhưng với một sự kiên định ghê gớm cùng những cảm tình vừa chớm nở, họ đã nắm tay nhau để đứng dậy, động viên lẫn nhau và không ngừng luyện tập cho ngày trở lại. Nhưng một lần nữa, Jung Hyo Soo lại quay lại với những âm mưu thâm độc, cản phá bước đường của Young Sae…\nLiệu mọi chuyện có tái diễn tồi tệ như trước? Phim Hàn Quốc với những cảnh quay nhẹ nhàng lãng mạn và những vũ điệu mê ly chắc chắn sẽ không làm những fan Hàn thất vọng.\nem Moon Geun-yeong xinh long lanh :”\u0026gt;\ndownload:\nhttp://megashare.vn/download.php?id=130826\nBình luận (2) Gordon — 2009-11-30 14:58\nMịa, xấu như ỉn mà khen\nhuongcc — 2009-12-01 14:36\nôi, tớ thik em này lắm lắm, xem cô dâu nhỏ bé – cô dâu 15 tổi chưa? 😛\n@ Gordon: thế là biết khiếu thẩm mỹ thế nào rồi, chậc\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/30/innocent-steps2005-romantic-comedy/","summary":"\u003cp\u003eĐạo Diễn: Park Yeong-hoon\u003cbr\u003e\nDiễn Viên: Moon Geun-yeong, Park Geon-hyeong\u003cbr\u003e\nNhà Sản Xuất: Showeast\u003cbr\u003e\nNgày Khởi Chiếu: 2005/04/28\u003cbr\u003e\nĐộ Dài: 110 phút\u003cbr\u003e\nNội dung:\u003cbr\u003e\nVới những bước nhảy mê hồn, Na Young Sae là một vũ công đầy triển vọng ở thành phố Seoul lộng lẫy. Nhưng khi sự nghiệp đang chín muồi cũng chính là lúc Young Sae gặp những bất trắc đau lòng nhất. Bị đối thủ truyền kiếp Jung Hyo Soo hãm hại, chân anh gặp phải một vết thương nghiêm trọng.\u003cbr\u003e\nThể xác chưa phục hồi, anh lại phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần ghê gớm khi mất người bạn nhảy rất ưng ý vào tay Jung Hyo Soo! Khó khăn này nối tiếp khó khăn khác tưởng chừng như đánh gục Young Sae, nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi Jang Chae Ryn xuất hiện\u003cbr\u003e\nĐóng vai chị mình là Jang Chae Min sang Hàn Quốc để thực hiện hợp đồng, Jang Chae Ryn (Moon Geun-Young) trở thành bạn nhảy mới của Young Sae. Hai người phải đăng ký kết hôn giả để có đủ thủ tục pháp lý cho Chae Ryn lưu lại Hàn Quốc.\u003cbr\u003e\nMọi chuyện trở nên rắc rối khi thân phận của Chae Ryn bị bại lộ, cô bị sa thải và trở thành người vô gia cư ở nơi đất khách quê người. Tưởng chừng cuộc phiêu lưu của cô gái 19 tuổi đã kết thúc và niềm hi vọng trở lại sự nghiệp đỉnh cao của Young Sae cũng mãi mãi chôn vùi.\u003cbr\u003e\nNhưng với một sự kiên định ghê gớm cùng những cảm tình vừa chớm nở, họ đã nắm tay nhau để đứng dậy, động viên lẫn nhau và không ngừng luyện tập cho ngày trở lại. Nhưng một lần nữa, Jung Hyo Soo lại quay lại với những âm mưu thâm độc, cản phá bước đường của Young Sae…\u003cbr\u003e\nLiệu mọi chuyện có tái diễn tồi tệ như trước? Phim Hàn Quốc với những cảnh quay nhẹ nhàng lãng mạn và những vũ điệu mê ly chắc chắn sẽ không làm những fan Hàn thất vọng.\u003cbr\u003e\nem Moon Geun-yeong xinh long lanh :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003edownload:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://\"\u003ehttp://megashare.vn/download.php?id=130826\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Innocent Steps(2005) – Romantic Comedy"},{"content":"Hôm nay là ngày gì ấy nhỉ, rất là hay ho. Đầu tiên tới công ty, đang vui vẻ ngon trớn, anh Giang tới phát, mất điện, thế là đóng cửa văn phòng ra quán cafe ngồi. Được đi ô tô của sếp GiangDK.\nĐiều hay ho thứ nhất là bị mất điện đúng lúc đang burn đĩa windows7. Đêm qua mình tải bản windows7N về để sáng nay burn và cài, bản ultimate đang dùng ngon thì anh Phong lừa mình thử boot vào MacOS, toi luôn cái MBR, sửa MBR lại thành ra bị MS phát hiện là dùng w7 đểu. Thế là phải cài lại. Vì đang burn đĩa nên ko thể tắt máy, mất điện thì thang máy ko hoạt động, mình bê cái laptop trước ngực đi bộ từ tầng 15 xuống tầng 1. nghĩ mà cũng thấy lố bịch =))\nQuán rõ xa, “Vô ưu trà quán” ở Trần Quang Diệu. Ba anh em siêu nhân uống Tà Xùa Tùa Xà. Bạn Thảo và anh Giang Bang Kang uống trà gì ấy, bí ẩn lắm. Bạn Thảo có kiểu uống trà rất hay nhá, cho thìa vào đảo trà như ngoáy cháo rồi uống =))\nMình burn đĩa, hí hửng cài, nhưng khốn thay, cái đĩa dvd 4k bị lỗi sao đó, ko cài được. Thế là tan tành giấc mộng dùng key xịn, căn bản mình xin được key bản windows7N, chứ ko thì phải tải về làm gì, đĩa w7 mình đâu có thiếu 😀 Ko cài được mà lại trót format ổ, nên đành nhờ anh Phong béo cứu tinh burn cho cái đĩa AIO Activated. Keke, lâu ơi là lâu, đánh được ván cờ với Tùng dâm, nói chung chú Tùng ko phải đối, còn phải học hỏi nhiều ;)). Trong thời gian đánh cờ thì bạn Hiền lại ríu rít gọi báo máy hỏng, cũng may quán cafe gần chỗ bạn ấy, nên bạn ấy mang netbook ra. Cài xp cho cái netbook vật vã ko dc. Tức quá, cài luôn win7 ultimate =)) lại được ngay mới ngon, nhận driver rất ác, win7 gớm thật :))\nMà hôm nay là ngày gì, 2 ngày mình có 4 lời yêu cầu cài máy tính, hichic, ặc ặc keke, lap già của Thảo Nguyên, lap của mình, netbook của Hiền, và desk của vợ bạn Trung.\nAh hôm nay thêm được một tính năng thần thánh cho megashare, đó là giữ shift và chọn nhiều file, :”\u0026gt; ăn trộm của gmail 😀 dù chưa dc pro như nó nhưng cũng là tạm tạm, với lại thêm cái đếm số lượt request file download, đếm thế cho các cháu nó mừng, kẻo một file dc tải ầm ầm mà số lượt tải toàn hiện là 0. 😀\nMegashare còn nhiều thứ phải làm quá mà dạo này rét, ko ở lại cty được, chán thế chứ. Giờ mà là mùa hè là mình ngủ lại cty suốt luôn. Dạo này thấy làm việc lại vui mới sợ chứ :))\nBình luận (2) Misao — 2009-11-29 12:10\nBlog bị lỗi theme kìa bác. 🙂 Xem trên firefox bị vỡ hình lung tung cả.\nThaimeo — 2009-11-30 08:29\nem thấy vẫn ngon mà bác 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/27/hay-nh%E1%BB%89/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay là ngày gì ấy nhỉ, rất là hay ho. Đầu tiên tới công ty, đang vui vẻ ngon trớn, anh Giang tới phát, mất điện, thế là đóng cửa văn phòng ra quán cafe ngồi. Được đi ô tô của sếp GiangDK.\u003cbr\u003e\nĐiều hay ho thứ nhất là bị mất điện đúng lúc đang burn đĩa windows7. Đêm qua mình tải bản windows7N về để sáng nay burn và cài, bản ultimate đang dùng ngon thì anh Phong lừa mình thử boot vào MacOS, toi luôn cái MBR, sửa MBR lại thành ra bị MS phát hiện là dùng w7 đểu. Thế là phải cài lại. Vì đang burn đĩa nên ko thể tắt máy, mất điện thì thang máy ko hoạt động, mình bê cái laptop trước ngực đi bộ từ tầng 15 xuống tầng 1. nghĩ mà cũng thấy lố bịch =))\u003cbr\u003e\nQuán rõ xa, “Vô ưu trà quán” ở Trần Quang Diệu. Ba anh em siêu nhân uống Tà Xùa Tùa Xà. Bạn Thảo và anh Giang Bang Kang uống trà gì ấy, bí ẩn lắm. Bạn Thảo có kiểu uống trà rất hay nhá, cho thìa vào đảo trà như ngoáy cháo rồi uống =))\u003cbr\u003e\nMình burn đĩa, hí hửng cài, nhưng khốn thay, cái đĩa dvd 4k bị lỗi sao đó, ko cài được. Thế là tan tành giấc mộng dùng key xịn, căn bản mình xin được key bản windows7N, chứ ko thì phải tải về làm gì, đĩa w7 mình đâu có thiếu 😀 Ko cài được mà lại trót format ổ, nên đành nhờ anh Phong béo cứu tinh burn cho cái đĩa AIO Activated. Keke, lâu ơi là lâu, đánh được ván cờ với Tùng dâm, nói chung chú Tùng ko phải đối, còn phải học hỏi nhiều ;)). Trong thời gian đánh cờ thì bạn Hiền lại ríu rít gọi báo máy hỏng, cũng may quán cafe gần chỗ bạn ấy, nên bạn ấy mang netbook ra. Cài xp cho cái netbook vật vã ko dc. Tức quá, cài luôn win7 ultimate =)) lại được ngay mới ngon, nhận driver rất ác, win7 gớm thật :))\u003cbr\u003e\nMà hôm nay là ngày gì, 2 ngày mình có 4 lời yêu cầu cài máy tính, hichic, ặc ặc keke, lap già của Thảo Nguyên, lap của mình, netbook của Hiền, và desk của vợ bạn Trung.\u003cbr\u003e\nAh hôm nay thêm được một tính năng thần thánh cho megashare, đó là giữ shift và chọn nhiều file, :”\u0026gt; ăn trộm của gmail 😀 dù chưa dc pro như nó nhưng cũng là tạm tạm, với lại thêm cái đếm số lượt request file download, đếm thế cho các cháu nó mừng, kẻo một file dc tải ầm ầm mà số lượt tải toàn hiện là 0. 😀\u003cbr\u003e\nMegashare còn nhiều thứ phải làm quá mà dạo này rét, ko ở lại cty được, chán thế chứ. Giờ mà là mùa hè là mình ngủ lại cty suốt luôn. Dạo này thấy làm việc lại vui mới sợ chứ :))\u003c/p\u003e","title":"Hay nhỉ"},{"content":"http://dantri.com.vn/c135/s135-362444/mua-vang-hoa-cai-xon-xao-ca-dien-dan.htm\nhttp://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2008/11/3BA08927/\ntình hình là do thằng bạn cùng nhà có cái máy ảnh, nên đọc báo thấy hoa cải, đua đòi đi chụp, rủ mình đi, mình thì toàn bị kêu là lười đi chơi. Ừ thì đi phát, dù cũng hơi sợ lạnh và muốn ở nhà ngủ, nhưng mà may mắn thay, hôm ấy trời nắng ấm.\nHướng đi: qua cầu Long Biên hoặc Chương Dương, trực chỉ Cầu Đuống, phi xe sang, qua cầu, rẽ phải, đi theo hướng ra cầu Phù Đổng, đi khoảng 3km thì tới, có vài em hướng dẫn viên rất nhiệt tình đưa bạn đi gửi xe và dẫn ra tận ruộng, 20k/người 😀 đừng kêu đắt, vào đó chụp bạn giẫm đạp hoa nhà người ta tung tóe, tớ thấy 20k là chấp nhận được, đi rõ xa, 20km, chả lẽ tới rồi ko chụp lại đi về.\nBình luận (2) Gordon — 2009-11-26 16:08\nÁo đỏ là gái nào đấy? ;;)\nThaimeo — 2009-11-26 16:47\nbạn từ hồi mẫu giáo, đang làm ở cienco5 thì phải 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/26/hoa-c%E1%BA%A3i-ven-song/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://dantri.com.vn/c135/s135-362444/mua-vang-hoa-cai-xon-xao-ca-dien-dan.htm\"\u003ehttp://dantri.com.vn/c135/s135-362444/mua-vang-hoa-cai-xon-xao-ca-dien-dan.htm\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2008/11/3BA08927/\"\u003ehttp://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2008/11/3BA08927/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ntình hình là do thằng bạn cùng nhà có cái máy ảnh, nên đọc báo thấy hoa cải, đua đòi đi chụp, rủ mình đi, mình thì toàn bị kêu là lười đi chơi. Ừ thì đi phát, dù cũng hơi sợ lạnh và muốn ở nhà ngủ, nhưng mà may mắn thay, hôm ấy trời nắng ấm.\u003cbr\u003e\nHướng đi: qua cầu Long Biên hoặc Chương Dương, trực chỉ Cầu Đuống, phi xe sang, qua cầu, rẽ phải, đi theo hướng ra cầu Phù Đổng, đi khoảng 3km thì tới, có vài em hướng dẫn viên rất nhiệt tình đưa bạn đi gửi xe và dẫn ra tận ruộng, 20k/người 😀 đừng kêu đắt, vào đó chụp bạn giẫm đạp hoa nhà người ta tung tóe, tớ thấy 20k là chấp nhận được, đi rõ xa, 20km, chả lẽ tới rồi ko chụp lại đi về.\u003c/p\u003e","title":"Hoa cải ven sông"},{"content":"Cách dễ nhất và nhanh nhất để tạo localhost, test tiếc nghịch ngợm chính là dùng easyphp, gọn nhẹ, hơn xampp là cái chắc ;)) đơn giản, dễ dàng. Nhưng trên bản 64bit nó dở chứng ầm ĩ ko dùng dc, hôm nọ cài apache rồi php mệt quá, hnay cài thêm mysql nhưng khổ quá, may tìm ra cái này, chiếm luôn :))\nhttp://ryan.rawswift.com/2009/09/20/easyphp-on-64-bit-windows-7-how-to-fix-apache-and-mysql-problem/\nEasyPHP on Windows 7 Apache I am accustomed in using EasyPHP on a Windows platform. Installation, running, and configuring it is always a breeze (on Windows XP that is). Recently I’ve installed Windows 7 RTM on my MSI notebook and installed EasyPHP 5.3.0, though the Installation goes flawlessly but then when I launch the stack software, Apache wouldn’t start.\nI turned off the firewall but no luck. So I did a search on google, again no luck with Windows 7 specific solution but I found one for Windows Vista. I tried it anyway, then BAM! It worked! I finally got Apache to start, tried opening the local default web and it worked perfectly. Here’s the error message and how to fix it:\nApache cannot be runned: another Web server use the Web port or port is blocked by firewall. Click the EasyPHP icon beside “Apache” button. Click “Configure” then click “EasyPHP“. Uncheck “Check server’s TCP port before starting” then click “Apply” button and then “Close” button. Click “Apache” button and then click “Start“. That would fix the “Apache cannot be runned…” problem.\nMySQL Got the Apache server to work but after I closed EasyPHP and run it again, I’m hit with another error message:\nUnexpected end of MySql... See log file? Now it’s from MySQL. After a few head scratching and inspection. And then it hit me! I figure that must be a permission problem. So I changed my user’s permission for the EasyPHP directory and Viola! MySQL finally start. Solved the MySQL problem. Here’s what I did:\nGo to “Computer“, open/view Drive C, then double click “Program Files (x86)“. Right click on “EasyPHP5.3.0” folder then click “Properties“. On “Security” tab click “Edit…” button. Select the user that you are currently using. Under “Permissions for Users” box, tick “Full control” on “Allow” column. And then click “OK” button to apply the changes. Now you’ll be able to start MySQL server by clicking “MySQL” button on EasyPHP dialog and then click “Start“.\nHope this helps!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/25/easyphp-in-windows7-64bit/","summary":"\u003cp\u003eCách dễ nhất và nhanh nhất để tạo localhost, test tiếc nghịch ngợm chính là dùng easyphp, gọn nhẹ, hơn xampp là cái chắc ;)) đơn giản, dễ dàng. Nhưng trên bản 64bit nó dở chứng ầm ĩ ko dùng dc, hôm nọ cài apache rồi php mệt quá, hnay cài thêm mysql nhưng khổ quá, may tìm ra cái này, chiếm luôn :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://ryan.rawswift.com/2009/09/20/easyphp-on-64-bit-windows-7-how-to-fix-apache-and-mysql-problem/\"\u003ehttp://ryan.rawswift.com/2009/09/20/easyphp-on-64-bit-windows-7-how-to-fix-apache-and-mysql-problem/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ch3 id=\"easyphp-on-windows-7-apache\"\u003eEasyPHP on Windows 7 Apache\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eI am accustomed in using \u003ca href=\"http://www.easyphp.org/\"\u003eEasyPHP\u003c/a\u003e on a Windows platform. Installation, running, and configuring it is always a breeze (on Windows XP that is). Recently I’ve installed \u003ca href=\"http://www.microsoft.com/windows/windows-7/\"\u003eWindows 7\u003c/a\u003e RTM on my \u003ca href=\"http://ryan.rawswift.com/2009/08/11/msi-cr400-the-new-classic-series/\"\u003eMSI notebook\u003c/a\u003e and installed EasyPHP 5.3.0, though the Installation goes flawlessly but then when I launch the stack software, Apache wouldn’t start.\u003cbr\u003e\nI turned off the firewall but no luck. So I did a search on \u003ca href=\"http://www.google.com/\"\u003egoogle\u003c/a\u003e, again no luck with Windows 7 specific solution but I found one for Windows Vista. I tried it anyway, then BAM! It worked! I finally got Apache to start, tried opening the local default web and it worked perfectly. Here’s the error message and how to fix it:\u003c/p\u003e","title":"Easyphp in windows7 64bit"},{"content":"Dạo này đau yếu bệnh tật luôn, thành ra phòng khám với mình lại thành chỗ quen biết, đi nhiều lại có nhiều điều hay ho để kể.\nTập 1, đi khám răng ở nha khoa Úc Châu, chỗ đầu Trường Chinh, ngã tư sở, vào phát, cả phòng khám gần chục nhân mạng nhìn mình trừng trừng như nhìn người ngoài hành tinh. Tất cả đang chăm chú theo dõi bộ phim trên cái tivi LCD trên tường, mình vào phá hỏng thời gian giải trí của y và đồng bọn. Một em y tá (đoán thế) tóc dài chấm lưng, hơi vàng vàng, rất là sanh điệu, mặt cũng xinh xinh, hỏi mình chứ: anh đi khám à, ngồi ngồi, ừ thì ngồi. Hỏi chứ, anh lần đầu tới đây khám à, chả đầu thì cuối chắc, đầu thì mới lơ ngơ như bò lạc thế này chứ. Hỏi họ tên, số dt, địa chỉ, năm sinh, rất tử tế. Rồi dẫn lên tầng 2, tưởng làm gì, hóa ra đưa mình vào một phòng khám vô cùng hiện đại, Úc mà, phải hại điện chứ. Một bác bác sĩ rất là to béo phúc hậu bước vào, giọng Sài Gòn dễ thương, nhìn phát biết bệnh luôn, khám 1 phút xong, xuống tầng ghi đơn thuốc, mình nhìn vào cái bảng giá nhổ, hàn, làm răng toàn tiền triệu hãi quá, tưởng quá này đơn thuốc cũng khủng đây. Đưa đơn cho mình xong, dặn uống thế này thế kia, rồi chả nói gì nữa, ko thấy đưa thuốc. Ô thế tự đi mua à, hay, gần nhà mình có nhiều hàng thuốc giá rẻ lắm. Bác sĩ hẹn uống thuốc xong tới xử lý cái răng, nhổ nhiếc gì đó. Mình cám ơn rồi té luôn, free, sướng. Ra đi mà lòng phơi phới.\nTập 2, khám mắt ở Viện mắt TW, chỗ Bà Triệu, đưa thằng em họ đi khám, nó từ hải dương lên, mình có tin mấy phòng khám ở hải dương nên bảo nó lên hn anh đưa ra viện tw khám cho máu. Vừa gửi xe xong, đi ra, thấy ngay mấy chị cò tay cầm tập hồ sơ bệnh án, bảo 2k một cuốn, okie, đi đường cò cho nhanh, sợ vào đông như kiến lâu mất thời gian. Rồi cò bảo, 20k chị lấy hóa đơn rồi đưa vào khám luôn cho, tiền khám là 80k, tất là cả là 100k, có vẻ cũng ko đắt lắm. Okie, nhanh đi. 10′ sau chị ta quay lại đưa cho cái hóa đơn, phiếu gọi, phòng 203 tầng 2 nhà B, hóa đơn thu tiền có 30, tiên sư, thế mà lừa mình là tiền khám 80k, chả hiểu trời đất thế nào, nhìn mình nhà quê thế mà cũng ko thương tiếc chém rất mạnh tay. Thân làm con bệnh mới khốn làm sao. Vào khám. CŨng chả đông như mình tưởng, khám một lúc đi ra, hỏi thằng em, có khác gì ở hd ko, nó bảo chả khác gì, khám y như thế, kết quả y như thế. Ôi thôi, mình lại ngu rồi, thế thì kệ xác nó ở hd, lôi nó lên hn mình mệt xác đưa nó đi khám, tốn nhiều hơn mà chả ăn giải gì. Chán. Ra ngã tư sở làm quả kính, 60k cái gọng, 80k cái mắt. Xong. Mà kể cũng lạ, thằng này gu thẩm mỹ khác hẳn mình, hồi xưa đưa nó đi mua áo cũng thể, nó chọn cái áo mình ko ngửi dc, lần này nó chọn cái gọng mình cũng nuốt ko trôi, trông như hâm. Chán.\nTrong lúc chờ cắt kính, mình để nó ở đó, đi ra chỗ đầu Láng, vào khám tai mũi họng, chả là cái mũi nó sụt sịt cả tuần ko khỏi, sợ. Vào phòng khám, bác sĩ chưa tới, có 2 em y sĩ y tá gì đó. Mình vừa vào, em ấy bảo ngồi, rồi hỏi bị sao, mình bảo mũi sụt sịt, em ấy đút ngay hai cái bông vào sâu tít trong hốc mũi làm mình tí ngất, toàn phải thở bằng mồm. Bảo là bông có thuốc hay cóc cóc gì đó, mình chỉ thấy lạnh lạnh, mát mát, dễ chịu, keke. Lúc sau bác sĩ tới, khám cho một thằng ku bé tí, nó khóc như điên, bố mẹ nó phải đè ra, hãi quá. Tới lượt mình, bác sĩ cầm cái ống nội soi, đầu tiên là soi tai, kêu là tai mình bẩn quá, hic, có rửa cóc bao giờ mà chả bẩn. Sau đó soi mũi trái, rồi soi mũi phải, cho vào mũi rõ sâu, làm mình tí thì nôn ọe. Giờ về nhà ngồi viết mà vẫn còn choáng váng. Sau đó soi cả họng. Rất chuyên nghiệp, rồi in màu cả mấy cái hình nội soi cho vào sổ khám bệnh. sợ chưa. Sau đó em y tá đưa mình lên tầng 2, lại tầng 2, chỉ 2 người trong phòng, bỏ giầy dép ở ngoài, em ấy bảo mình nằm lên giường, rồi bắt mình kêu ‘kekekekekeke’ liên tục, bảo là để cho thuốc ko rơi xuống họng, rồi em ấy nhỏ thuốc vào mũi, lấy cái ống chọc vào mũi, mình chả phân biệt dc là thổi hay là hút nữa, chỉ thấy ù ù cả tai, kêu ke ke như điên mà vẫn bị xuống họng, đắng suýt chết. Sau 10′ kêu kekeke như thần kinh, thì ra phòng ngoài, ngồi xông mũi, hít thuốc hít thuốc, chả thấy phê tí nào, chỉ thấy đắng ngắt. Chán ghê. Cuối cùng thì cũng hít hết chỗ thuốc. Xuống dưới ngồi đợi, phải làm ngay cốc nước ko thì đắng rát cổ họng. Được cái hút dịch mũi và xông mũi xong thấy cũng thích thích, mỗi tội kêu keke nhiều hơi mệt. Xuống dưới thì bác sĩ nhỏ thuốc gì đó vào tai, rồi nhét hai cái bông vào, thuốc ngấm ngấm, cảm giác buồn buồn trong tai mà ko cho tay vào ngoáy được. Mọi người nói thì nghe cứ ù ù vì có bông trong tai, gần 10′ sau mới dc giải thoát, bác sĩ rửa tai, dễ chịu phết, keke. Dưng mà cái giá thì ko dễ chịu tí nào, ngoáy ngoáy xịt xịt một lúc vào tai mình mà những 160k, 80k một tai. Bóp nhau ghê. Sau đó là màn kê đơn thuốc, kê xong kêu là mua ngay tại đây đi, cho tiện, phục vụ tận răng, vâng, cái giá của tận răng là 183k tiền thuốc, tởm quá, mà em y tá còn cộng nhầm thành 773k, mình suýt ngã lăn ra. Cộng lại phát xem nào, gì mà lắm thế, nội soi 150k, xông mũi hút dịch gì gì đó 60k, rửa tai lấy dị vật 160k, mình bảo lấy dị vật quái gì, nó bảo rửa tai là 160k rồi, tiên sư. Mình ko lấy thuốc, tí tự đi mua. Y như rằng, ra hiệu thuốc anh dược sĩ tốt bụng bảo cái loại kháng viêm này đắt quá, 20k một viên, lấy loại khác tá dược tương tự mà chỉ 10k thôi, okie, chơi luôn. Rút cục thuốc hết 132k. Haizz, thôi chả chơi với các bạn phòng khám tư nữa, nhất là phòng khám đa khoa Hà Thành, giết người ko dao. May ra chơi với Úc châu cho lành lặn, đắt tí nhưng mà vẫn tử tế hơn.\nĐến khi nào VN mới đủ giàu để người dân đi khám bệnh ko mất tiền nhỉ, ôi còn xa lắm thiên đường XHCN ơi. Nhớ là đọc trong tuổi thơ dữ dội, anh phụ trách đội của Mừng bảo là khi nào đánh xong giặc, nhà nước sẽ cho các em đi học ko mất tiền, sẽ khám và chữa bệnh ho của mẹ em Mừng cũng ko mất tiền. Ôi, tất cả chỉ là lời nói mà thôi, đừng tin những gì nó nói, hãy xem những gì nó làm.\nBình luận (2) Gordon — 2009-11-22 07:20\nTợm, có 1 bài mà mang đi rêu rao khắp chốn thế à =))\nThaimeo — 2009-11-22 08:26\nnhỡ một chỗ bị mất db còn có chỗ khác bác à =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/22/than-lam-con-b%E1%BB%87nh/","summary":"\u003cp\u003eDạo này đau yếu bệnh tật luôn, thành ra phòng khám với mình lại thành chỗ quen biết, đi nhiều lại có nhiều điều hay ho để kể.\u003cbr\u003e\nTập 1, đi khám răng ở nha khoa Úc Châu, chỗ đầu Trường Chinh, ngã tư sở, vào phát, cả phòng khám gần chục nhân mạng nhìn mình trừng trừng như nhìn người ngoài hành tinh. Tất cả đang chăm chú theo dõi bộ phim trên cái tivi LCD trên tường, mình vào phá hỏng thời gian giải trí của y và đồng bọn. Một em y tá (đoán thế) tóc dài chấm lưng, hơi vàng vàng, rất là sanh điệu, mặt cũng xinh xinh, hỏi mình chứ: anh đi khám à, ngồi ngồi, ừ thì ngồi. Hỏi chứ, anh lần đầu tới đây khám à, chả đầu thì cuối chắc, đầu thì mới lơ ngơ như bò lạc thế này chứ. Hỏi họ tên, số dt, địa chỉ, năm sinh, rất tử tế. Rồi dẫn lên tầng 2, tưởng làm gì, hóa ra đưa mình vào một phòng khám vô cùng hiện đại, Úc mà, phải hại điện chứ. Một bác bác sĩ rất là to béo phúc hậu bước vào, giọng Sài Gòn dễ thương, nhìn phát biết bệnh luôn, khám 1 phút xong, xuống tầng ghi đơn thuốc, mình nhìn vào cái bảng giá nhổ, hàn, làm răng toàn tiền triệu hãi quá, tưởng quá này đơn thuốc cũng khủng đây. Đưa đơn cho mình xong, dặn uống thế này thế kia, rồi chả nói gì nữa, ko thấy đưa thuốc. Ô thế tự đi mua à, hay, gần nhà mình có nhiều hàng thuốc giá rẻ lắm. Bác sĩ hẹn uống thuốc xong tới xử lý cái răng, nhổ nhiếc gì đó. Mình cám ơn rồi té luôn, free, sướng. Ra đi mà lòng phơi phới.\u003cbr\u003e\nTập 2, khám mắt ở Viện mắt TW, chỗ Bà Triệu, đưa thằng em họ đi khám, nó từ hải dương lên, mình có tin mấy phòng khám ở hải dương nên bảo nó lên hn anh đưa ra viện tw khám cho máu. Vừa gửi xe xong, đi ra, thấy ngay mấy chị cò tay cầm tập hồ sơ bệnh án, bảo 2k một cuốn, okie, đi đường cò cho nhanh, sợ vào đông như kiến lâu mất thời gian. Rồi cò bảo, 20k chị lấy hóa đơn rồi đưa vào khám luôn cho, tiền khám là 80k, tất là cả là 100k, có vẻ cũng ko đắt lắm. Okie, nhanh đi. 10′ sau chị ta quay lại đưa cho cái hóa đơn, phiếu gọi, phòng 203 tầng 2 nhà B, hóa đơn thu tiền có 30, tiên sư, thế mà lừa mình là tiền khám 80k, chả hiểu trời đất thế nào, nhìn mình nhà quê thế mà cũng ko thương tiếc chém rất mạnh tay. Thân làm con bệnh mới khốn làm sao. Vào khám. CŨng chả đông như mình tưởng, khám một lúc đi ra, hỏi thằng em, có khác gì ở hd ko, nó bảo chả khác gì, khám y như thế, kết quả y như thế. Ôi thôi, mình lại ngu rồi, thế thì kệ xác nó ở hd, lôi nó lên hn mình mệt xác đưa nó đi khám, tốn nhiều hơn mà chả ăn giải gì. Chán. Ra ngã tư sở làm quả kính, 60k cái gọng, 80k cái mắt. Xong. Mà kể cũng lạ, thằng này gu thẩm mỹ khác hẳn mình, hồi xưa đưa nó đi mua áo cũng thể, nó chọn cái áo mình ko ngửi dc, lần này nó chọn cái gọng mình cũng nuốt ko trôi, trông như hâm. Chán.\u003cbr\u003e\nTrong lúc chờ cắt kính, mình để nó ở đó, đi ra chỗ đầu Láng, vào khám tai mũi họng, chả là cái mũi nó sụt sịt cả tuần ko khỏi, sợ. Vào phòng khám, bác sĩ chưa tới, có 2 em y sĩ y tá gì đó. Mình vừa vào, em ấy bảo ngồi, rồi hỏi bị sao, mình bảo mũi sụt sịt, em ấy đút ngay hai cái bông vào sâu tít trong hốc mũi làm mình tí ngất, toàn phải thở bằng mồm. Bảo là bông có thuốc hay cóc cóc gì đó, mình chỉ thấy lạnh lạnh, mát mát, dễ chịu, keke. Lúc sau bác sĩ tới, khám cho một thằng ku bé tí, nó khóc như điên, bố mẹ nó phải đè ra, hãi quá. Tới lượt mình, bác sĩ cầm cái ống nội soi, đầu tiên là soi tai, kêu là tai mình bẩn quá, hic, có rửa cóc bao giờ mà chả bẩn. Sau đó soi mũi trái, rồi soi mũi phải, cho vào mũi rõ sâu, làm mình tí thì nôn ọe. Giờ về nhà ngồi viết mà vẫn còn choáng váng. Sau đó soi cả họng. Rất chuyên nghiệp, rồi in màu cả mấy cái hình nội soi cho vào sổ khám bệnh. sợ chưa. Sau đó em y tá đưa mình lên tầng 2, lại tầng 2, chỉ 2 người trong phòng, bỏ giầy dép ở ngoài, em ấy bảo mình nằm lên giường, rồi bắt mình kêu ‘kekekekekeke’ liên tục, bảo là để cho thuốc ko rơi xuống họng, rồi em ấy nhỏ thuốc vào mũi, lấy cái ống chọc vào mũi, mình chả phân biệt dc là thổi hay là hút nữa, chỉ thấy ù ù cả tai, kêu ke ke như điên mà vẫn bị xuống họng, đắng suýt chết. Sau 10′ kêu kekeke như thần kinh, thì ra phòng ngoài, ngồi xông mũi, hít thuốc hít thuốc, chả thấy phê tí nào, chỉ thấy đắng ngắt. Chán ghê. Cuối cùng thì cũng hít hết chỗ thuốc. Xuống dưới ngồi đợi, phải làm ngay cốc nước ko thì đắng rát cổ họng. Được cái hút dịch mũi và xông mũi xong thấy cũng thích thích, mỗi tội kêu keke nhiều hơi mệt. Xuống dưới thì bác sĩ nhỏ thuốc gì đó vào tai, rồi nhét hai cái bông vào, thuốc ngấm ngấm, cảm giác buồn buồn trong tai mà ko cho tay vào ngoáy được. Mọi người nói thì nghe cứ ù ù vì có bông trong tai, gần 10′ sau mới dc giải thoát, bác sĩ rửa tai, dễ chịu phết, keke. Dưng mà cái giá thì ko dễ chịu tí nào, ngoáy ngoáy xịt xịt một lúc vào tai mình mà những 160k, 80k một tai. Bóp nhau ghê. Sau đó là màn kê đơn thuốc, kê xong kêu là mua ngay tại đây đi, cho tiện, phục vụ tận răng, vâng, cái giá của tận răng là 183k tiền thuốc, tởm quá, mà em y tá còn cộng nhầm thành 773k, mình suýt ngã lăn ra. Cộng lại phát xem nào, gì mà lắm thế, nội soi 150k, xông mũi hút dịch gì gì đó 60k, rửa tai lấy dị vật 160k, mình bảo lấy dị vật quái gì, nó bảo rửa tai là 160k rồi, tiên sư. Mình ko lấy thuốc, tí tự đi mua. Y như rằng, ra hiệu thuốc anh dược sĩ tốt bụng bảo cái loại kháng viêm này đắt quá, 20k một viên, lấy loại khác tá dược tương tự mà chỉ 10k thôi, okie, chơi luôn. Rút cục thuốc hết 132k. Haizz, thôi chả chơi với các bạn phòng khám tư nữa, nhất là phòng khám đa khoa Hà Thành, giết người ko dao. May ra chơi với Úc châu cho lành lặn, đắt tí nhưng mà vẫn tử tế hơn.\u003cbr\u003e\nĐến khi nào VN mới đủ giàu để người dân đi khám bệnh ko mất tiền nhỉ, ôi còn xa lắm thiên đường XHCN ơi. Nhớ là đọc trong tuổi thơ dữ dội, anh phụ trách đội của Mừng bảo là khi nào đánh xong giặc, nhà nước sẽ cho các em đi học ko mất tiền, sẽ khám và chữa bệnh ho của mẹ em Mừng cũng ko mất tiền. Ôi, tất cả chỉ là lời nói mà thôi, đừng tin những gì nó nói, hãy xem những gì nó làm.\u003c/p\u003e","title":"Thân làm con bệnh"},{"content":"Đến bây giờ mình vẫn tiếc là không lấy vợ là cô giáo. Các cô thường xinh, tính tình thường mềm mỏng, biết nuôi dạy con, không phải đi công sở ngày tám tiếng, thời gian chăm sóc gia đình khá nhiều. Nhất là cái đoạn dạy con thì hết chê, chồng cứ yên tâm kê cao gối ngủ, khỏi phải lo lắng gì.\nMình nhớ ngày xưa tụi trẻ con còn bé, chuyện dạy con mình vẫn ỷ lại cho vợ. Một hôm rượu say đang nằm lơ mơ nghe cu Líp hỏi mẹ nó làm toán, nói làm trong ngoặc trước hay làm ngoài ngoặc trước mẹ? Mẹ nó nằm mắt đã liu riu, vươn vai ngáp dài một cái, nói trong ngoặc ngoài ngoặc gì cũng được. Chỉ một câu đó thôi làm mình hoảng hồn, từ đó cạch không cho mẹ nó dạy con nữa.\nCái số mình không lấy đựơc vợ nhà giáo, yêu đến ba cô chứ ít đâu.\nXưa gái sư phạm đẹp mê tơi. Thời này chọn vào sư phạm gồm cả hình thức nữa hay sao mà tuyệt không thấy cô nào xấu. Mình học Bách Khoa, gái Bách Khoa ma Văn Điển tất nhiên không màng, cuối tuần thằng nào thằng nấy hăm hở tìm về mấy trường sư phạm.\nTrường sư phạm I ở Cầu Giấy, muốn lên đấy phải có hai thứ, một là dép nhựa Tiền Phong, hai là chiếc xe đạp, đó là vũ khí tán gái thời này, nhất là các em sinh viên. Trong lớp chỉ có năm bảy thằng có, cho nên phải nịnh nọt chúng nó, ngày thuốc lá kẹo lạc, tối cháo phở chè đỗ đen , mới có thể mượn được đúng chiều thứ 7.\nXỏ được dép nhựa Tiền Phong cưỡi được xe đạp mới phi lên Cầu Giấy, mò vào phòng có em mình quen cứ thế đọc thơ hết bài này sang bài khác, mặc kệ các em trong phòng đang làm gì, đọc thơ chán thì về, thế thôi. Tán gái y chang thằng chập mạch thế mà cũng kiếm được một em. Em này quê Hà Tĩnh hơi thấp chút nhưng trắng nõn nà, tóc đen mượt, mắt to sáng long lanh, hát hay hết chê.\nMột hôm chủ nhật chở em đi chơi, mời em vào ăn phở, thời này mời nhau bát phở gọi là sang. Em điệu chút, nói em chã em chã đôi câu rồi cũng vào theo mình. Đang ăn thì em thấy một đoàn mười mấy đứa bạn cùng khoá đang rong ruỗi vỉa hè, em bèn chạy ra gọi tất cả vào quán phở. Tim mình thắt lại, cuống tim teo lại chỉ bằng sợi tóc.\nMình đội cái mũ cối lẻn ra khỏi quán, chạy đến ngã tư tìm mấy bà phe, cái mũ cối đáng giá 80 đồng chỉ bán 50 đồng, rồi vội vàng chạy về quán phở. Chẳng dè em đã thanh toán xong xuôi. Không ngờ em là con nhà giàu, thấy thế chuồn luôn. Mình được giáo dục cẩn thận, ghét nhà giàu như nhà nông ghét cỏ, cứ ghét như thế cho đến chục năm sau mới biết mình ngu.\nEm thứ hai ở Quảng Ninh, em là cô giáo cấp 1, cao ráo trắng trẻo, xứ than đá đen sì lại sinh ra con gái trắng như trứng gà bóc, đặc biệt là gái Cửa Ông. Hồi đó mình đóng quân ở Mông Dương, chiều nào xuống suối cũng thấy em đi gánh nước, hình như em tăm đúng giờ mình tắm để đi lấy nước hay sao a. Thường ngày gặp nhau em chỉ cười cái rồi cúi mặt đi, hỏi gì không nói. Mình nói đưa anh gánh giùm cho, em dẩu môi nói không dám rồi ngoảy đít chạy đi.\nHôm ấy mình tắm dưới suối, em xuống lấy nước, đứng trên bờ lấy sỏi ném đá trêu mình, mình nhảy lên đè nghiến em xuống, lập tức bị em cho một bợp tai nảy đom đóm, nói mất dạy. Vừa đau vừa ngượng mình cạch mặt em luôn, gặp em đâu thì cố tình đi vòng ra xa, tránh chạm mặt.\nChẳng dè thế mà lại ăn, em chặn đường hai ba bận, nói em làm thế anh không ân hận còn giận em à, nói năng thì bặm trợn nhưng cặp mắt lại long lanh sũng nước. Mình mặt lạnh, nói anh mất dạy em quan tâm làm gì. Em sà vào ngực mình, đấm đấm cấu cấu, nói ghét lắm ghét lắm. Mình bế xốc em vào nương ngô gần đấy, thế là yêu nhau tới bến, he he.\nYêu nhau được ít lâu, một tối em rủ mình đi chơi cho bằng được, mình trốn trại đi với em, được em chiều chuộng thoải mái tới khuya mới về. Tới gần cổng doanh trại em bỗng ôm ghì lấy mình, nói đi chơi nữa, không về đâu. Hỏi ra mới biết ngày mai em đi lấy chồng. Xong om.\nCô thứ ba giáo viên cấp hai, cao to múp máp, mặt đẹp như mặt Đức mẹ, đẹp khét tiếng ngành giáo dục Quảng Trị, mình tán được cũng nhờ cô vợ chú Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) trợ thủ, vợ chú Vinh dạy cùng trường với em đã nhăm nhe với em rồi, em cũng đã biết nhà mình rồi, thơ mình em rất thích, thành thử mình về đó có ba ngày thì cưa đứt đục suốt, hi hi đã đời.\nĐã nhất là dắt em vào quán cà phê, bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ em. Mình vừa uống cà phê vừa rung đùi nhìn đám đàn ông ngó ngó liếc liếc em, sướng rêm. Duy nhất em này mình có làm bài thơ tặng, làm rất kì khu, ai cũng khen, được đăng nhiều báo in nhiều tuyển tập, gọi là Bài thơ không vần hát cùng mùa hạ, định post lên cho bà con xem nhưng không sao nhớ hết, ai có nó không cho xin với.\nBa mình đã lên nhà em đặt vấn đề, gọi là đi nói, nhà em cũng sẵn lòng thì mình bị tai nạn chấn thương sọ não, vỡ xương bả vai. Mẹ em đi bói, thầy bói nói anh này chừng ba bốn năm nữa thì đổ điên. Em không nói ra, bố mẹ em cũng không nói ra nhưng cả gia đình và em cứ lạnh nhạt dần, rồi hỏng.\nMình nhớ cái đêm cuối cùng đi tàu cùng em vào Quảng Trị. Tàu chợ chật ních, người lên mỗi lúc một đông cứ đẩy em ra xa, gọi mãi không thâý.\nĐến nửa đêm thì đến ga Diên Sanh, mình xuống ga tìm em khắp các toa tàu đều không thấy, tàu chạy rồi vẫn không thấy em đâu.\nMình ra ngoài ga, ngồi tựa gốc cây hút thuốc chợt gốc cây bên kia có tiếng thì thầm, nghe rất rõ tiếng của em. Mình đi đến gần thì thấy em đang ngồi tựa vai một chàng công an cực kì đẹp trai. Mình lẳng lặng đi vào sân ga, nhảy tàu vô Đà Nẵng ngay trong đêm.\nThế là xong om cả ba em, hu hu.\ncopy từ: http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-lần-yeu-co-giao/\nBình luận (3) Thaimeo — 2009-11-21 04:48\nkể ra thì cũng có lý, nhưng mà mình sợ gái sư phạm, ko chơi ko chơi :))\nGordon — 2009-11-21 04:56\nGái A8 đã được 3 lần chưa? ;))\nD2F51 — 2010-01-29 12:53\nQuê Choa thú vị thật!^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/21/ba-l%E1%BA%A7n-yeu-co-giao/","summary":"\u003cp\u003eĐến bây giờ mình vẫn tiếc là không lấy vợ là cô giáo. Các cô thường xinh, tính tình thường mềm mỏng, biết  nuôi dạy con, không phải đi công sở ngày tám tiếng, thời gian chăm sóc gia đình khá nhiều. Nhất là cái đoạn dạy con thì hết chê, chồng cứ yên tâm kê cao gối ngủ, khỏi phải lo lắng gì.\u003cbr\u003e\nMình nhớ ngày xưa tụi trẻ con còn bé, chuyện dạy con mình vẫn ỷ lại cho vợ. Một hôm rượu say đang nằm lơ mơ nghe cu Líp hỏi mẹ nó làm toán, nói làm trong ngoặc trước hay làm ngoài ngoặc trước mẹ?  Mẹ nó nằm mắt đã liu riu, vươn vai ngáp dài một cái, nói trong ngoặc ngoài ngoặc gì cũng được. Chỉ một câu đó thôi làm mình hoảng hồn, từ đó cạch không cho mẹ nó dạy con nữa.\u003cbr\u003e\nCái số mình không lấy đựơc vợ nhà giáo, yêu đến ba cô chứ ít đâu.\u003cbr\u003e\nXưa gái sư phạm đẹp mê tơi. Thời này chọn vào sư phạm gồm cả hình thức nữa hay sao mà tuyệt không thấy cô nào xấu. Mình học Bách Khoa, gái Bách Khoa ma Văn Điển tất nhiên không màng, cuối tuần thằng nào thằng nấy hăm hở tìm về mấy trường sư phạm.\u003cbr\u003e\nTrường sư phạm I ở Cầu Giấy, muốn lên đấy phải có hai thứ, một là dép nhựa Tiền Phong, hai là chiếc xe đạp, đó là vũ khí tán gái thời này, nhất là các em sinh viên. Trong lớp chỉ có năm bảy thằng có, cho nên phải  nịnh nọt chúng nó, ngày thuốc lá kẹo lạc, tối cháo phở chè đỗ đen , mới có thể mượn được đúng chiều thứ 7.\u003cbr\u003e\nXỏ được dép nhựa Tiền Phong cưỡi được xe đạp mới phi lên Cầu Giấy, mò vào phòng có em mình quen cứ thế đọc thơ hết bài này sang bài khác, mặc kệ các em trong phòng đang làm gì, đọc thơ chán thì về, thế thôi. Tán gái y chang thằng chập mạch thế mà cũng kiếm được một em. Em này quê Hà Tĩnh hơi thấp chút nhưng trắng nõn nà, tóc đen mượt, mắt to sáng long lanh, hát hay hết chê.\u003cbr\u003e\nMột hôm chủ nhật chở em đi chơi, mời em vào ăn phở, thời này mời nhau bát phở gọi là sang. Em điệu chút, nói em chã em chã đôi câu rồi cũng vào theo mình. Đang ăn thì em thấy một đoàn mười mấy đứa bạn cùng khoá đang rong ruỗi vỉa hè, em bèn chạy ra gọi tất cả vào quán phở. Tim mình thắt lại, cuống tim teo lại chỉ bằng sợi tóc.\u003cbr\u003e\nMình đội cái mũ cối lẻn ra khỏi quán, chạy đến ngã tư tìm mấy bà phe, cái mũ cối đáng giá 80 đồng chỉ bán 50 đồng, rồi vội vàng chạy về quán phở. Chẳng dè em đã thanh toán xong xuôi. Không ngờ em là con nhà giàu, thấy thế chuồn luôn. Mình được giáo dục cẩn thận, ghét nhà giàu như nhà nông ghét cỏ, cứ ghét như thế cho đến chục năm sau mới biết mình ngu.\u003cbr\u003e\nEm thứ hai ở Quảng Ninh, em là cô giáo cấp 1, cao ráo trắng trẻo, xứ  than đá đen sì lại sinh ra con gái trắng như trứng gà bóc, đặc biệt là gái Cửa Ông. Hồi đó mình đóng quân ở Mông Dương, chiều nào xuống suối cũng thấy em đi gánh nước, hình như em tăm đúng giờ mình tắm để đi lấy nước hay sao a. Thường ngày gặp nhau em chỉ cười cái rồi cúi mặt đi, hỏi gì không nói. Mình nói đưa anh gánh giùm cho, em dẩu môi nói không dám rồi ngoảy đít chạy đi.\u003cbr\u003e\nHôm ấy mình tắm dưới suối, em xuống lấy nước, đứng trên bờ lấy sỏi ném đá trêu mình, mình nhảy lên đè nghiến em xuống, lập tức bị em cho một bợp tai nảy đom đóm, nói mất dạy. Vừa đau vừa ngượng mình cạch mặt em luôn, gặp em đâu thì cố tình đi vòng ra xa, tránh chạm mặt.\u003cbr\u003e\nChẳng dè thế mà lại ăn, em chặn đường hai ba bận, nói em làm thế  anh không ân hận còn giận em à, nói năng thì bặm trợn nhưng cặp mắt lại long lanh sũng nước. Mình mặt lạnh, nói anh mất dạy em quan tâm làm gì. Em sà vào ngực mình, đấm đấm cấu cấu, nói ghét lắm ghét lắm. Mình bế xốc em vào nương ngô gần đấy, thế là yêu nhau tới bến, he he.\u003cbr\u003e\nYêu nhau được ít lâu, một tối em rủ mình đi chơi cho bằng được, mình trốn trại đi với em, được em chiều chuộng thoải mái tới khuya mới về. Tới gần cổng doanh trại em bỗng ôm ghì lấy mình, nói đi chơi nữa, không về đâu. Hỏi ra mới biết ngày mai em đi lấy chồng. Xong om.\u003cbr\u003e\nCô thứ ba giáo viên cấp hai, cao to múp máp, mặt đẹp như mặt Đức mẹ, đẹp khét tiếng ngành giáo dục Quảng Trị, mình tán được cũng nhờ cô vợ chú Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) trợ thủ, vợ chú Vinh dạy cùng trường với em đã nhăm nhe với em rồi, em cũng đã biết nhà mình rồi, thơ mình em rất thích, thành thử mình về đó có ba ngày thì cưa đứt đục suốt, hi hi đã đời.\u003cbr\u003e\nĐã nhất là dắt em vào quán cà phê, bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ em. Mình vừa uống cà phê vừa rung đùi nhìn đám đàn ông ngó ngó liếc liếc em, sướng rêm. Duy nhất em này mình có làm bài thơ tặng, làm rất kì khu, ai cũng khen, được đăng nhiều báo in nhiều tuyển tập, gọi là  Bài thơ không vần hát cùng mùa hạ, định post lên cho bà con xem nhưng không sao nhớ hết, ai có nó không cho xin với.\u003cbr\u003e\nBa mình đã lên nhà em đặt vấn đề, gọi là đi nói, nhà em cũng sẵn lòng thì mình bị tai nạn chấn thương sọ não, vỡ xương bả vai. Mẹ em đi bói, thầy bói nói anh này chừng ba bốn năm nữa thì đổ điên. Em không nói ra, bố mẹ em cũng không nói ra nhưng cả gia đình và em cứ lạnh nhạt dần, rồi hỏng.\u003cbr\u003e\nMình nhớ cái đêm cuối cùng đi tàu cùng em vào Quảng Trị. Tàu chợ chật ních,  người lên mỗi lúc một đông cứ đẩy em ra xa, gọi mãi không thâý.\u003cbr\u003e\nĐến nửa đêm thì đến ga Diên Sanh, mình xuống ga tìm em khắp các toa tàu đều không thấy, tàu chạy rồi vẫn không thấy em đâu.\u003cbr\u003e\nMình ra ngoài ga, ngồi tựa gốc cây hút thuốc chợt gốc cây bên kia có tiếng thì thầm, nghe rất rõ tiếng của em. Mình đi đến gần thì thấy em đang ngồi tựa vai một chàng công an cực kì đẹp trai. Mình lẳng lặng đi vào sân ga, nhảy tàu vô Đà Nẵng ngay trong đêm.\u003cbr\u003e\nThế là xong om cả ba em, hu hu.\u003cbr\u003e\ncopy từ: \u003ca href=\"http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-l\"\u003ehttp://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-l\u003c/a\u003eần-yeu-co-giao/\u003c/p\u003e","title":"Ba lần yêu cô giáo"},{"content":"(Chôm từ blog của Thủy Tiên)\nCâu này ngày xưa Mai vẫn hỏi tôi. Tôi cũng quên mất mình đã trả lời thế nào, vì câu trả lời của tôi mỗi ngày một khác. Nhưng tôi lại không thể nào quên được câu trả lời của Lan Anh: Tình yêu có thể vượt qua cả sự từ chối. Câu này đặc biệt đúng với những người đã và đang yêu đơn phương một người nào đó. Còn với riêng tôi thì, tình yêu vượt qua được cái gì, còn tùy thuộc vào bản thân tình yêu ấy. Trong thế giới muôn màu muôn sắc này, có lúc tình yêu có thể vượt qua tất cả: những chướng ngại ghê gớm nhất, những tháng ngày tăm tối nhất; có lúc, ranh giới giữa 2 người chỉ mong manh như sợi chỉ mà ta lại không thể nào vượt qua, cho nên đành lỡ mất.\nTình yêu có thể vượt qua khoảng cách không gian, khi người này ở Nam và người kia ở Bắc. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi một ai đó yêu người kém mình nhiều tuổi. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về địa vị khi vị tổng thống yêu cô hầu bàn. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về huyết thống, khi mà ngày xưa nàng Tô Thị đã yêu người anh ruột của mình mà không hay biết. Tình yêu có thể vượt qua sự ngăn cấm khi mà trên đời này vẫn còn khá nhiều những đôi theo kiểu Romeo và Juliet. Tình yêu có thể vượt qua cả sự nhàm chán, như ông bà mình, trải qua bao năm tháng, bao buồn vui lẫn lộn của cuộc đời vẫn sống cùng nhau trong một mái nhà. Có những tình yêu mà chỉ có cái chết mới có thể chia lìa họ.\nTình yêu không thể vượt qua khoảng cách không gian, khi ở 2 phương trời xa lạ mình không thể nào hiểu nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi những quan niệm và cách sống không thể nào hòa hợp với nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua địa vị, khi ta không thể phá bỏ hàng rào ngăn cách của 2 thế giới. Tình yêu không thể vượt qua sự ngăn cấm khi ta không đủ lòng dũng cảm. Tình yêu không thể vượt qua sự nhàm chán khi ta chưa yêu đến mức coi người ấy là một phần của bản thân mình, vì chỉ có mình mới không thể chán mình thôi. Và tình yêu chẳng vượt qua được điều gì cả nếu ta không hy sinh vì người mình yêu.\nCó lẽ tôi đang không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, vì mọi thứ tình yêu trên đời đều cần biết hy sinh.\nNhưng tình yêu không phải là thứ không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi. Cho nên nếu một ngày nào đó hết yêu nhau, hay ta tự nhiên rung động vì 1 người nào khác thì hãy nói ra lời chia tay, dù biết có phải làm cho người kia đau khổ. Suy cho cùng, thứ duy nhất mà tình yêu không thể nào vượt qua được lại chính là tình yêu.\nNhưng tình yêu vẫn là thứ con người luôn cần phải có. Cho nên nếu không muốn để nó mất đi thì hãy giữ gìn. Bao giờ giữ được cũng khó hơn là đánh mất, phải không ?\nBình luận (8) Misao — 2009-11-20 11:40\nSao đoạn cuối có vẻ bi quan thế nhỉ. 2 bác có chuyện gì à? 🙂\nThaimeo — 2009-11-20 13:49\ncó một số bất đồng nho nhỏ, chắc là ko sao ^^\nGordon — 2009-11-20 15:48\nOánh nhau đê, mọi sự sẽ được giải quyết ;))\nHuongnguyen — 2009-11-21 15:14\nèo, tớ thik bài này :X\nCó hâm ko khi tớ nghĩ rằng: nếu ta nắm giữ 1 Tình yêu thực sự thì có thể vượt qua được tất cả 😛\nThaimeo — 2009-11-21 17:20\nchắc chắn rồi, vượt qua được tất, ko biết có vượt qua được giầy ko thôi ^^:P\nHuken — 2009-11-23 16:22\nTin tớ đi, ko có j là vĩnh cửu đâu. Tình yêu cũng vậy…Người ta ở bên nhau, đôi khi chỉ vì trách nhiệm mà thôi!\nThaimeo — 2009-11-23 17:11\nnếu ko có ‘trách nhiệm’ thì xã hội đảo điên mất ^^\nps: vinh dự quá có hot blogger ghé thăm 😉\nTIEN _MEMMORY — 2012-02-01 06:55\ntinh yeu luon mong manh nen hay luon nang niu va tran trong khi con ben nhau. thoi gian khong phai bao gio cung chung minh duoc tinh cam ma 2 nguoi danh cho nhau…..chan!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/20/tinh-yeu-co-th%E1%BB%83-v%C6%B0%E1%BB%A3t-qua-nh%E1%BB%AFng-gi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003e(Chôm từ blog của Thủy Tiên)\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nCâu này ngày xưa Mai vẫn hỏi tôi. Tôi cũng quên mất mình đã trả lời thế nào, vì câu trả lời của tôi mỗi ngày một khác. Nhưng tôi lại không thể nào quên được câu trả lời của Lan Anh: Tình yêu có thể vượt qua cả sự từ chối. Câu này đặc biệt đúng với những người đã và đang yêu đơn phương một người nào đó. Còn với riêng tôi thì, tình yêu vượt qua được cái gì, còn tùy thuộc vào bản thân tình yêu ấy. Trong thế giới muôn màu muôn sắc này, có lúc tình yêu có thể vượt qua tất cả: những chướng ngại ghê gớm nhất, những tháng ngày tăm tối nhất; có lúc, ranh giới giữa 2 người chỉ mong manh như sợi chỉ mà ta lại không thể nào vượt qua, cho nên đành lỡ mất.\u003cbr\u003e\nTình yêu có thể vượt qua khoảng cách không gian, khi người này ở Nam và người kia ở Bắc. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi một ai đó yêu người kém mình nhiều tuổi. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về địa vị khi vị tổng thống yêu cô hầu bàn. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về huyết thống, khi mà ngày xưa nàng Tô Thị đã yêu người anh ruột của mình mà không hay biết. Tình yêu có thể vượt qua sự ngăn cấm khi mà trên đời này vẫn còn khá nhiều những đôi theo kiểu Romeo và Juliet. Tình yêu có thể vượt qua cả sự nhàm chán, như ông bà mình, trải qua bao năm tháng, bao buồn vui lẫn lộn của cuộc đời vẫn sống cùng nhau trong một mái nhà. Có những tình yêu mà chỉ có cái chết mới có thể chia lìa họ.\u003cbr\u003e\nTình yêu không thể vượt qua khoảng cách không gian, khi ở 2 phương trời xa lạ mình không thể nào hiểu nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi những quan niệm và cách sống không thể nào hòa hợp với nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua địa vị, khi ta không thể phá bỏ hàng rào ngăn cách của 2 thế giới. Tình yêu không thể vượt qua sự ngăn cấm khi ta không đủ lòng dũng cảm. Tình yêu không thể vượt qua sự nhàm chán khi ta chưa yêu đến mức coi người ấy là một phần của bản thân mình, vì chỉ có mình mới không thể chán mình thôi. Và tình yêu chẳng vượt qua được điều gì cả nếu ta không hy sinh vì người mình yêu.\u003cbr\u003e\nCó lẽ tôi đang không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, vì mọi thứ tình yêu trên đời đều cần biết hy sinh.\u003cbr\u003e\nNhưng tình yêu không phải là thứ không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi. Cho nên nếu một ngày nào đó hết yêu nhau, hay ta tự nhiên rung động vì 1 người nào khác thì hãy nói ra lời chia tay, dù biết có phải làm cho người kia đau khổ. Suy cho cùng, thứ duy nhất mà tình yêu không thể nào vượt qua được lại chính là tình yêu.\u003cbr\u003e\nNhưng tình yêu vẫn là thứ con người luôn cần phải có. Cho nên nếu không muốn để nó mất đi thì hãy giữ gìn. Bao giờ giữ được cũng khó hơn là đánh mất, phải không ?\u003c/p\u003e","title":"Tình yêu có thể vượt qua những gì?"},{"content":"Twitterhttp://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA15D0D/\nGoogle: http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/03/3B9FFF28/\nFacebook:http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA1535E/\nBình luận (1) Anthony Mueller — 2011-04-22 12:17\nThe best artcle at any time ! great name great explanation and the blog very interesting !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/19/ben-trong-tr%E1%BB%A5-s%E1%BB%9F-m%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A7a-twitter/","summary":"\u003cp\u003eTwitter\u003ca href=\"http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA15D0D/\"\u003ehttp://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA15D0D/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nGoogle: \u003ca href=\"http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/03/3B9FFF28/\"\u003ehttp://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/03/3B9FFF28/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nFacebook:\u003ca href=\"http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA1535E/\"\u003ehttp://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/11/3BA1535E/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.mysitehere.com\"\u003eAnthony Mueller\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2011-04-22 12:17\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThe best artcle at any time ! great name great explanation and the blog very interesting !\u003c/p\u003e","title":"Bên trong trụ sở mới của Twitter"},{"content":"Ảnh minh họa trước và sau khi xử lý\nẢnh trước khi tăng độ rực rở và độ nét\nẢnh sau khi tăng độ rực rở và độ nét\nCÁC BƯỚC THỰC HIỆN :\nBƯỚC 1: cải thiện độ sáng tối cho ảnh.\n1- Mở file cần xử lý trong PS\n2- Nhấn Ctrl+L để mở bảng Level hoặc vào lệnh menu như hướng dẫn trg Pic 1\nPic 1\nBảng Level khi mới mở (Pic 2)\nPic 2\n3- Trong bảng Level kéo chỉnh con trượt shadow (màu đen) và con trượt hilight (màu trắng) đến vị trí như hướng dẫn trg Pic 3 để cải thiện độ sáng tối cho ảnh.\nPic 3\n———————————————————————————–\nXin nói thêm cho rõ về bảng Level:\nKhi sử dụng bảng level các bác cần hiểu rằng 3 con trượt (hình tam giác nhỏ) có 3 màu ĐEN, XÁM và TRẮNG tương ứng với SHADOW, MIDTONE và HIGHLIGHT.\nKhi kéo con trượt Đen sang phải có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh đậm (shadow) làm tăng độ sậm cho các điểm ảnh này.\nKhi kéo con trượt Trắng sang trái có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh sáng (highlight) làm tăng độ sáng cho các điểm ảnh này.\nCòn khi kéo con trượt Xám sang trái (hoặc phải) có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh trung bình (midtone) làm tăng (hoặc giảm) độ sáng cho các điểm ảnh trung bình này.\n————————————————————————————–\nẢnh cải thiện độ sáng tối bằng bảng Level xong (Pic 4)\nPic 4\nBƯỚC 2 : Tăng độ rực rở và làm trong ảnh\nTăng độ rực rở cho ảnh\n1- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1)\n2- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+F để áp dụng Mode Soft light cho Layer 1\n3- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 6 để giảm Opacity của Layer 1 còn 60%. (xem Pic 5)\nPic 5\n4- Nhấn Ctrl+E để sát nhập 2 layer thành 1 layer duy nhất. (Pic 6)\nPic 6\nLàm trong và sáng ảnh\n5- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1)\n6- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để áp dụng Mode Screen cho Layer 1\n7- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 3 để giảm Opacity của Layer 1 còn 30%. (xem Pic 7)\nPic 7\nBƯỚC 3 : Tăng độ nét cho ảnh.\n1- Vào lệnh Filter/Sharpen/Unsharp Mask… để mở bảng Unsharp Mask…(Pic 8)\nPic 8\n2- Trong bảng Unsharp Mask … Thiết đặt thông số như trg Pic 9\nPic 9\nLưu ý: Đây là thông số cho ảnh có size nhỏ (đã resize) for web. Nếu ảnh có size lớn các bác chọn Radius từ 0.6 ==\u0026gt; 2.5 còn Amount từ 50 ==\u0026gt; 150 là ổn (tùy từng ảnh)\nẢnh sau khi đã xử lý xong (Pic 10)\nPic 10\nCác thông số được chọn trg tut này là ý chủ quan của người viết, khi thực hiện xử lý ảnh của mình các bác cứ việc thử chọn các thông số khác nhau để khám phá và chọn lựa theo ý riêng của mình.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/","summary":"\u003cp\u003eẢnh minh họa trước và sau khi xử lý\u003cbr\u003e\nẢnh trước khi tăng độ rực rở và độ nét\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/closeup.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nẢnh sau khi tăng độ rực rở và độ nét\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/closeupfinal.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCÁC BƯỚC THỰC HIỆN :\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBƯỚC 1: cải thiện độ sáng tối cho ảnh.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n1- Mở file cần xử lý trong PS\u003cbr\u003e\n2- Nhấn Ctrl+L để mở bảng Level hoặc vào lệnh menu như hướng dẫn trg Pic 1\u003cbr\u003e\nPic 1\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image2.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nBảng Level khi mới mở (Pic 2)\u003cbr\u003e\nPic 2\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image3.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n3- Trong bảng Level kéo chỉnh con trượt shadow (màu đen) và con trượt hilight (màu trắng) đến vị trí như hướng dẫn trg Pic 3 để cải thiện độ sáng tối cho ảnh.\u003cbr\u003e\nPic 3\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image4.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n———————————————————————————–\u003cbr\u003e\nXin nói thêm cho rõ về bảng Level:\u003cbr\u003e\nKhi sử dụng bảng level các bác cần hiểu rằng 3 con trượt (hình tam giác nhỏ) có 3 màu ĐEN, XÁM và TRẮNG tương ứng với SHADOW, MIDTONE và HIGHLIGHT.\u003cbr\u003e\nKhi kéo con trượt Đen sang phải có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh đậm (shadow) làm tăng độ sậm cho các điểm ảnh này.\u003cbr\u003e\nKhi kéo con trượt Trắng sang trái có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh sáng (highlight) làm tăng độ sáng cho các điểm ảnh này.\u003cbr\u003e\nCòn khi kéo con trượt Xám sang trái (hoặc phải) có nghĩa là tác động vào các điểm ảnh trung bình (midtone) làm tăng (hoặc giảm) độ sáng cho các điểm ảnh trung bình này.\u003cbr\u003e\n————————————————————————————–\u003cbr\u003e\nẢnh cải thiện độ sáng tối bằng bảng Level xong (Pic 4)\u003cbr\u003e\nPic 4\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image5.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBƯỚC 2 : Tăng độ rực rở và làm trong ảnh\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTăng độ rực rở cho ảnh\u003cbr\u003e\n1- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1)\u003cbr\u003e\n2- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+F để áp dụng Mode Soft light cho Layer 1\u003cbr\u003e\n3- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 6 để giảm Opacity của Layer 1 còn 60%. (xem Pic 5)\u003cbr\u003e\nPic 5\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image7.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n4- Nhấn Ctrl+E để sát nhập 2 layer thành 1 layer duy nhất. (Pic 6)\u003cbr\u003e\nPic 6\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image8.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLàm trong và sáng ảnh\u003cbr\u003e\n5- Nhấn Ctrl+J để tạo layer copy (Layer 1)\u003cbr\u003e\n6- Nhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để áp dụng Mode Screen cho Layer 1\u003cbr\u003e\n7- Nhấn phím V rồi nhấn phím số 3 để giảm Opacity của Layer 1 còn 30%. (xem Pic 7)\u003cbr\u003e\nPic 7\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image10.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBƯỚC 3 : Tăng độ nét cho ảnh.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n1- Vào lệnh Filter/Sharpen/Unsharp Mask… để mở bảng Unsharp Mask…(Pic 8)\u003cbr\u003e\nPic 8\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image12.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n2- Trong bảng Unsharp Mask … Thiết đặt thông số như trg Pic 9\u003cbr\u003e\nPic 9\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image13.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nLưu ý: Đây là thông số cho ảnh có size nhỏ (đã resize) for web. Nếu ảnh có size lớn các bác chọn Radius từ 0.6 ==\u0026gt; 2.5 còn Amount từ 50 ==\u0026gt; 150 là ổn (tùy từng ảnh)\u003cbr\u003e\nẢnh sau khi đã xử lý xong (Pic 10)\u003cbr\u003e\nPic 10\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/3-cach-tang-d%E1%BB%99-r%E1%BB%B1c-r%E1%BB%9F-va-d%E1%BB%99-net-%E1%BA%A3nh-trong-ps/image14.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCác thông số được chọn trg tut này là ý chủ quan của người viết, khi thực hiện xử lý ảnh của mình các bác cứ việc thử chọn các thông số khác nhau để khám phá và chọn lựa theo ý riêng của mình.\u003c/p\u003e","title":"3 – CÁCH TĂNG ĐỘ RỰC RỞ VÀ ĐỘ NÉT ẢNH TRONG PS."},{"content":"Mình là newbie, mình phải copy bài này về để học, kaka, nguồn tinhte.com nha các bác.\n1 – CÁCH TĂNG SÁNG (KHẨU ĐỘ) TRONG PS :\nThời gian xử lý khoảng 1 phút. (Trg PS có rất nhiều cách, đây là cách mà tôi thường dùng nhất)\nẢnh minh họa trước và sau khi tăng khẩu trg PS:\nPic 1\nCác bước thực hiện:\nBước 1: Mở ảnh thiếu sáng trong PS (xem pic 2)\nPic 2\nBước 2: Tạo layer copy\nNhấn tổ hợp phím Ctrl+J để tạo layer copy (layer 1) (xem pic 3)\nPic 3\nBước 3: Set mode Screen cho Layer 1 (Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1) (xem pic 4,5,6)\nNhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1, hoặc vào lệnh menu con như hướng dẫn trg pic 4 và pic 5.\nPic 4\npic 5\nPic 6\nĐến đây các bạn quan sát xem “độ mở khẩu” đã đủ chưa?\nCó 2 khả năng xảy ra là ảnh đã dư sáng hoặc vẫn còn thiếu sáng.\na) Nếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. (lưu ý khi nhấn các phím số 8,6,4 … là tương ứng với việc giảm Opacity của Layer 1 còn 80%,60%,40% …)\nb) Nếu thấy ảnh vẫn còn thiếu sáng (như trg vd này) thì bạn tiếp tục Ctrl+J để tạo lớp copy (Layer 1 copy), (xem pic 7)\nPic 7\nNếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. Trg vd này tôi chọn giá trị 40%. (xem pic 8)\nPic 8\nChọn đúng giá trị sáng sẽ cải thiện ảnh tốt nhất, dó đó ảnh xử lý xong đẹp hay kg là do cặp mắt của bạn. Trong đa số trường hợp thiếu sáng các bạn chỉ cần 1 hoặc 2 lớp copy là đủ, tuy nhiên cũng có thể dùng tới 3 hoặc 4 lớp copy trg trường hợp bị thiếu sáng nặng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/","summary":"\u003cp\u003eMình là newbie, mình phải copy bài này về để học, kaka, nguồn tinhte.com nha các bác.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e1 – CÁCH TĂNG SÁNG (KHẨU ĐỘ) TRONG PS :\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nThời gian xử lý khoảng 1 phút. (Trg PS có rất nhiều cách, đây là cách mà tôi thường dùng nhất)\u003cbr\u003e\nẢnh minh họa trước và sau khi tăng khẩu trg PS:\u003cbr\u003e\nPic 1\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/01f.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nCác bước thực hiện:\u003cbr\u003e\nBước 1: Mở ảnh thiếu sáng trong PS (xem pic 2)\u003cbr\u003e\nPic 2\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image1.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nBước 2: Tạo layer copy\u003cbr\u003e\nNhấn tổ hợp phím Ctrl+J để tạo layer copy (layer 1) (xem pic 3)\u003cbr\u003e\nPic 3\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image2.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nBước 3: Set mode Screen cho Layer 1 (Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1) (xem pic 4,5,6)\u003cbr\u003e\nNhấn tổ hợp phím Alt+Shift+S để Áp dụng chế độ hòa trộn Screen cho Layer 1, hoặc vào lệnh menu con như hướng dẫn trg pic 4 và pic 5.\u003cbr\u003e\nPic 4\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image3.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\npic 5\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image4.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nPic 6\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image5.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐến đây các bạn quan sát xem “độ mở khẩu” đã đủ chưa?\u003cbr\u003e\nCó 2 khả năng xảy ra là ảnh đã dư sáng hoặc vẫn còn thiếu sáng.\u003cbr\u003e\na) Nếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. (lưu ý khi nhấn các phím số 8,6,4 … là tương ứng với việc giảm Opacity của Layer 1 còn 80%,60%,40% …)\u003cbr\u003e\nb) Nếu thấy ảnh vẫn còn thiếu sáng (như trg vd này) thì bạn tiếp tục Ctrl+J để tạo lớp copy (Layer 1 copy), (xem pic 7)\u003cbr\u003e\nPic 7\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image6.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nNếu thấy dư sáng thì bạn nhấn phím V rồi lần lượt thử nhấn phím số 8,6,4 … để giảm dần độ sáng cho tới khi vừa ý là xong. Trg vd này tôi chọn giá trị 40%. (xem pic 8)\u003cbr\u003e\nPic 8\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/19/cac-k%E1%BB%B9-nang-photoshop-c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-danh-cho-newbies/image7.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nChọn đúng giá trị sáng sẽ cải thiện ảnh tốt nhất, dó đó ảnh xử lý xong đẹp hay kg là do cặp mắt của bạn. Trong đa số trường hợp thiếu sáng các bạn chỉ cần 1 hoặc 2 lớp copy là đủ, tuy nhiên cũng có thể dùng tới 3 hoặc 4 lớp copy trg trường hợp bị thiếu sáng nặng.\u003c/p\u003e","title":"Các kỹ năng Photoshop cơ bản dành cho newbies"},{"content":"Càng tự hào về tố chất Việt, chúng ta càng phải đặt câu hỏi, tại sao đất nước chúng ta vẫn thiếu nhân tài, dân ta vẫn nghèo, đất nước vẫn còn lạc hậu? Sẽ là quá đơn giản, vô trách nhiệm và ngụy biện nữa, nếu chúng ta cứ tìm cách đổ tội cho chiến tranh\nLTS: Dẫn thống kê của chính phủ Đức, tác giả Việt Nguyễn, người đang sống ở CHLB Đức cho biết, gần 60% học sinh Việt Nam ở Đức đạt trình độ “tinh hoa”, hơn hẳn hai nhóm theo sau là Đức và Nga (trên 40%). Tác giả quả quyết, hiện tượng học sinh Việt ở Đức cũng chẳng khác gì hiện tượng tương tự ở Mỹ, ở Canada hay đâu đó có người Việt đặt chân tới. Ở đâu thì truyền thống hiếu học, cần cù của dân tộc ta cũng luôn được phát huy, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Nhưng tại sao chúng ta vẫn thiếu nhân tài, dân ta vẫn nghèo, đất nước vẫn còn lạc hậu? Tuần Việt Nam giới thiệu bài viết 2 kỳ của ông như một tư liệu để mọi người cùng thảo luận.\nTố chất Việt Nam\nVừa qua, đài truyền hình ZDF của Đức có chương trình nói về vấn đề hội nhập của thanh niên có nguồn gốc nhập cư, một đề tài đang nóng lên sau khi liên minh trung tả CDU/CSU/FDP thắng cử tại cuộc bầu cử quốc hội cuối tháng 9 vừa qua. Điều làm tôi quan tâm đến là ZDF đã chứng minh trường hợp học sinh Việt Nam thành đạt tại Đức bằng biểu đồ so sánh tỷ lệ học sinh được vào trường Gymnasium (bên Anh gọi là Grammar shool, loại trường dành cho học sinh khá, giỏi có khả năng sau này vào đại học, bắt đầu từ lớp 5 đến lớp 12).\nHọc sinh các trường Gymnasium ở Đức còn được gọi là Elite-Schüler (học sinh tinh hoa). Theo biểu đồ này: tỷ lệ học sinh hết cấp 1 đuợc tuyển vào Gymnasium toàn quốc là 27%; tỷ lệ học sinh gốc Việt vào Gymnasium là 55%; tỷ lệ học sinh gốc Thổ Nhĩ Kỳ đạt trình độ đó là 11%.\nVì không tìm được biểu đồ này trên trang web của ZDF, nên tôi phải vào trang web báo Zeit (Thời đại) và tìm thấy bài viết tương tự về hiện tượng này (http://www.zeit.de/2009/05/B-Vietnamesen), trong đó có bảng thống kê chính thức, mới nhất của cục thống kê liên bang Đức.\nThống kê này cho thấy gần 60% học sinh Việt Nam ở Đức đạt trình độ “tinh hoa”, hơn hẳn hai nhóm theo sau là Đức và Nga (trên 40%). Hiện tượng này làm cho nhiều chính khách Đức hết sức ngạc nhiên và họ đã không ngần ngại dùng nó để đả phá lại ý kiến của nhiều cộng đồng nhập cư khác (đặc biệt là các cộng đồng Thổ Nhĩ Kỳ, Ả-Rập). Các cộng đồng này cho là con cái họ ít thành đạt vì chính sách nhập cư yếu kém của chính phủ Đức.\nThành thực mà nói, là dân nhập cư, tôi luôn dạy các con tôi phải biết ơn chính phủ và nhân dân Đức đã tạo điều kiện giúp chúng tôi hội nhập vào một xã hội văn minh, dân chủ, bình đẳng. Họ bình đẳng đến mức mà trên căn cước và mọi giấy tờ của tôi, nơi sinh chỉ được phép ghi là Binh Dinh (Bình Định), hoặc trên giấy tờ của vợ tôi thì chỉ ghi là Son Tay (Sơn Tây), có nghĩa là mọi quan chức, từ cảnh sát đến phòng thuế, khi tiếp xúc chúng tôi, không được phép hỏi và biết là chúng tôi thuộc gốc dân nào. Do vậy ý kiến của một số đại diện cộng đồng kia chỉ có thể là ngụy biện và tỷ lệ rất cao học sinh Việt Nam lọt vào các trường tinh hoa của Đức đã làm cho họ lúng túng.\nHiện tượng học sinh Việt ở Đức cũng chẳng khác gì hiện tượng tương tự ở Mỹ, ở Canada hay đâu đó có người Việt đặt chân tới. Ở đâu thì truyền thống hiếu học, cần cù của dân tộc ta cũng luôn được phát huy, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Bên cạnh đó, một điều không thể chối cãi được là tố chất thông minh của người Việt. Bởi vì chỉ hiếu học, cần cù sẽ không có những tên tuổi được thế giới công nhận như Nguyễn An (kiến trúc sư xây thành cổ Bắc Kinh và trị thủy sông Hoàng) hay Trương Trọng Thi (phát minh ra máy tính cá nhân) và thời hiện đại thì như Phan Đình Diệu (Lý thuyết automat).\nKhi đi thăm Sillicon Valley ở San Jose, tôi đã gặp rất nhiều trí thức trẻ gốc Việt nắm các vị trí cao tại các tập đoàn điện tử viễn thông của Mỹ. Tất cả các cháu đều là thế hệ 2, thế hệ 3 của dòng người Việt tỵ nạn, sang đây từ những năm 70-80 thế kỷ trước. Quá nửa các cháu mà tôi gặp là con nhà nghèo, cha mẹ từng chỉ làm những công việc chân tay vất vả khi mới sang đây, luơng mỗi giờ vài USD, nhưng luôn động viên con cái học hành.\nPhilipp Roesler, bộ trưởng Y tế Đức. Ảnh: Reuters. Tất cả các cháu, dù xuất thân từ thành phần tướng tá chế độ cũ hay là con thợ may, con dân đánh cá, đều có cái nhìn rất tha thiết với tổ quốc của cha mẹ mình. Tuy đã là công dân Mỹ, nhưng khi gặp tôi, các cháu đều rất lễ phép, cố vượt khó để nói tiếng Việt và tỏ ra tự hào về nguồn gốc của mình, khiến tôi cũng tự hào lây.\nHiện tượng ông Philipp Roesler, một trí thức gốc Việt, từ Bộ truởng kinh tế bang Niedersachsen đuợc đề bạt lên làm Bộ trưởng Bộ Y tế chính phủ liên bang Đức ở tuổi 36 lại càng làm tăng vọt sự chú ý của dư luận Đức về cộng đồng nguời Việt và làm cho cộng đồng ta tại Đức rất tự hào. Tuy bản thân ông Roesler, sinh ra ở Khánh Hòa năm 1973, đuợc gia đình bố mẹ nuôi mang về Đức từ lúc 9 tháng tuổi, không hề chịu ảnh hưởng gì từ văn hóa Việt, nhưng trong các dịp tiếp xúc với cộng đồng, ông không bao giờ dấu giếm sự gắn bó huyết thống này.\nViệt Nam có thể nghèo đuợc không?\nCàng tự hào về nguồn gốc, về tố chất Việt, chúng ta càng phải đặt câu hỏi, tại sao đất nước chúng ta vẫn thiếu nhân tài, dân ta vẫn nghèo, đất nước vẫn còn lạc hậu? Sẽ là quá đơn giản, vô trách nhiệm và ngụy biện nữa, nếu chúng ta cứ tìm cách đổ tội cho chiến tranh. Quê tôi ở Bình Định, nơi mà sư đoàn Bạch Hổ của Hàn Quốc đã đóng quân trong chiến tranh. Nhiều nguời lính Hàn khi đó sang Việt Nam đã chỉ mơ ước nuớc họ giầu có như Việt Nam ta vào những năm 60. Chỉ 30 năm sau cuộc chiến tranh Triều Tiên, năm 1982 Hàn Quốc đã trở thành một quốc gia công nghiệp với tổng thu nhập đầu người trên 11.000 USD (con số này hiện nay là 28.000 USD, trong khi năm 1965 nuớc bạn còn nghèo hơn ta).\nHãy nhìn sang dân tộc Do Thái. Họ xây dựng lại đất nước từ con số không, sau hàng ngàn năm mất nuớc, mất cả tiếng nói, mất cả chữ viết, bị tiêu diệt, bị đồng hóa gần như tiệt chủng. Năm 1948 một triệu người Do Thái sống sót từ các trại tập trung khắp châu Âu quay về xây dựng lại đất tổ Israel, giữa vòng vây trùng điệp của một trăm triệu nguời Ả Rập.\nVậy mà sau hơn 30 năm, nhà nuớc Israel đã trở thành một quốc gia kỹ nghệ cao, có bộ máy quân sự hùng mạnh nhất tại Trung Đông và có thể nói, ngày nay nguời Do Thái đã chuyển từ số phận kẻ bị đe dọa tuyệt chủng thành kẻ nắm sinh mệnh của dân tộc khác. Ở đây tôi không muốn bàn đến mặt trái “vô trách nhiệm” của nhà nuớc Israel trong vấn đề hòa bình với dân tộc láng giềng Palestine, mà chỉ muốn nhấn mạnh đến ý chí tự cường và sự thành công của một dân tộc bị bao vây đến mức đó. Hoàn cảnh quốc tế đối với nuớc ta suốt mấy chục năm qua thuận lợi hơn rất nhiều, đó là chưa kể các thuận lợi về nội lực.\nChắc chắn có nhiều bạn đọc không thích cái điệp khúc “đất nước ta rừng vàng biển bạc”. Nhưng tôi đã đi nhiều nước và phải công nhận một điều rằng Việt Nam quả là một đất nuớc giàu có tài nguyên. Trong khi ở mọi nơi trên thế giới, nhân loại đang lo lắng về thiếu năng lượng, bất kể tạo ra từ khoáng sản hay từ nuớc, từ gió, từ nắng, thì nuớc ta thừa thãi các nguồn này.\nNước Đức trung bình có 1000 giờ nắng trong năm, chính phủ phải bù lỗ để dân chúng làm pin mặt trời trên mái nhà để bán lại cho mạng quốc gia. Ngược lại nước ta có hơn 2200 giờ nắng trong năm với cường độ bức xạ mặt trời cao hơn nhiều thì lại không làm đuợc việc đó. Trong khi hơn 2/3 nhân loại đang lo sợ về khan hiếm lương thực, về nguồn nuớc, về dự trữ dầu mỏ thì Việt Nam ta có đầy đủ mọi thứ.\nẢnh: VnEpress.net Các nước công nghiệp hóa đang lo ngại về nguồn nhân lực trong lúc chúng ta lại có thừa. Như vậy nếu đất nuớc chúng ta có thiếu thốn và nghèo đói, chẳng qua tại chúng ta chưa biết quản lý và khai thác.\nMột đạo diễn điện ảnh người Đức, bạn tôi, đã từng lăn lộn bao năm trong chiến tranh để giúp ta, khi sang thăm Việt Nam có nói với tôi**: “Đất nuớc cậu như vậy, làm cho nó nghèo đi còn khó hơn là giữ cho nó giầu có!”.** Câu nói đó tuy đầy vẻ hài huớc của một nghệ sỹ, nhưng rất đáng để chúng ta suy nghĩ.\nTất cả các cường quốc trỗi dậy sau chiến tranh như Đức, Nhật, Israel, Hàn Quốc đều không thể có những điều kiện thuận lợi mà trời phú cho dân tộc ta. Các nuớc Đức và Nhật hầu như không có tài nguyên gì đáng kể, Israel thì nằm lọt trong một vùng hoang mạc cằn cỗi. Hàn Quốc và Israel luôn ở trong tình trạng nửa chiến tranh và phải chi phí cho một ngân sách quốc phòng gấp nhiều lần nuớc ta. Thành công của các dân tộc này chính là nhờ yếu tố con nguời, và để phát huy được yếu tố này, họ đã coi con người là mục tiêu của công cuộc xây dựng đất nuớc*.*\n(Còn nữa)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/15/t%E1%BB%91-ch%E1%BA%A5t-vi%E1%BB%87t-va-giao-d%E1%BB%A5c-vi%E1%BB%87t-dang-%E1%BB%9F-dau/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCàng tự hào về tố chất Việt, chúng ta càng phải đặt câu hỏi, tại sao đất nước chúng ta vẫn thiếu nhân tài, dân ta vẫn nghèo, đất nước vẫn còn lạc hậu? Sẽ là quá đơn giản, vô trách nhiệm và ngụy biện nữa, nếu chúng ta cứ tìm cách đổ tội cho chiến tranh\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLTS:\u003c/strong\u003e \u003cem\u003eDẫn thống kê của chính phủ Đức, tác giả Việt Nguyễn, người đang sống ở CHLB Đức cho biết, gần 60% học sinh Việt Nam ở Đức đạt trình độ “tinh hoa”,\u003c/em\u003e \u003cem\u003ehơn hẳn hai nhóm theo sau là Đức và Nga (trên 40%).  Tác giả quả quyết, hiện tượng học sinh Việt ở Đức cũng chẳng khác gì hiện tượng tương tự ở Mỹ, ở Canada hay đâu đó có người Việt đặt chân tới. Ở đâu thì truyền thống hiếu học, cần cù của dân tộc ta cũng luôn được phát huy, từ thế hệ này qua thế hệ khác.\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNhưng tại sao chúng ta vẫn thiếu nhân tài, dân ta vẫn nghèo, đất nước vẫn còn lạc hậu?\u003c/em\u003e \u003cem\u003eTuần Việt Nam giới thiệu bài viết 2 kỳ của ông như một tư liệu để mọi người cùng thảo luận.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTố chất Việt Nam\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nVừa qua, đài truyền hình ZDF của Đức có chương trình nói về vấn đề hội nhập của thanh niên có nguồn gốc nhập cư, một đề tài đang nóng lên sau khi liên minh trung tả CDU/CSU/FDP thắng cử tại cuộc bầu cử quốc hội cuối tháng 9 vừa qua. Điều làm tôi quan tâm đến là ZDF đã chứng minh trường hợp học sinh Việt Nam thành đạt tại Đức bằng biểu đồ so sánh tỷ lệ học sinh được vào trường Gymnasium (bên Anh gọi là Grammar shool, loại trường dành cho học sinh khá, giỏi có khả năng sau này vào đại học, bắt đầu từ lớp 5 đến lớp 12).\u003cbr\u003e\nHọc sinh các trường Gymnasium ở Đức còn được gọi là Elite-Schüler (học sinh tinh hoa). Theo biểu đồ này: tỷ lệ học sinh hết cấp 1 đuợc tuyển vào Gymnasium toàn quốc là 27%; tỷ lệ học sinh gốc Việt vào Gymnasium là 55%; tỷ lệ học sinh gốc Thổ Nhĩ Kỳ đạt trình độ đó là 11%.\u003cbr\u003e\nVì không tìm được biểu đồ này trên trang web của ZDF, nên tôi phải vào trang web báo Zeit (Thời đại) và tìm thấy bài viết tương tự về hiện tượng này (\u003ca href=\"http://www.zeit.de/2009/05/B-Vietnamesen\"\u003ehttp://www.zeit.de/2009/05/B-Vietnamesen\u003c/a\u003e), trong đó có bảng thống kê chính thức, mới nhất của cục thống kê liên bang Đức.\u003c/p\u003e","title":"Tố chất Việt và giáo dục Việt đang ở đâu?"},{"content":"Vâng, có một số cuộc vận động khỉ gió gì ấy, người Việt dùng hàng Việt, ờ thì dùng, nhưng hàng phải tử tế một tí, hẳn hoi một tí, thì mới dùng được, chứ hàng đểu, hàng lởm, thì éo ai dùng mà vận với chả động.\nVFF như khẹc, ko cho gọi ngoại binh cbn chứ, thua Syria ngay trên sân Mỹ Đình, may mà mình ko mua vé đi xem. Thua ở phút bù giờ mới nhục, Sơn núi du côn đứng như trời trồng trong gôn, chán vl, Hoàng La thì làm gì có chuyện ấy, lao ra tóm gọn hoặc đấm mịa nó ra lâu rồi. Sơn đại ca trận này bắt hay phết, đẩy nhiều quả thần sầu, nhưng đời thủ môn là thế, chỉ cần ngu một quả là đủ ăn chửi cả năm rồi.\nCòn CV9 thần thành nữa chứ, bóng vào chân quả nào mất quả đó, chuyền thì như thằng mắt chột, đội mình áo trắng mà toàn thấy nó chuyền vào bọn áo đỏ. Sút thì cả trận được mỗi quả, sút ra ngoài. Thế mà trước trận đấu thì nổ như bom NTQ, haiz,\nNói chung ko có mấy bạn Hoàng La, Kesly, Hoàng Max, thì gặp Syria, Tàu Khựa là vẫn bị hấp diêm thôi, wwwwtf vffffff nhợn\nBình luận (1) Misao — 2009-11-16 03:37\nHehe…không được bức xúc thế chứ. 🙂 Bác thua độ trận này à? =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/14/hang-vi%E1%BB%87t-l%E1%BB%9Fm-dung-lam-eo-gi/","summary":"\u003cp\u003eVâng, có một số cuộc vận động khỉ gió gì ấy, người Việt dùng hàng Việt, ờ thì dùng, nhưng hàng phải tử tế một tí, hẳn hoi một tí, thì mới dùng được, chứ hàng đểu, hàng lởm, thì éo ai dùng mà vận với chả động.\u003cbr\u003e\nVFF như khẹc, ko cho gọi ngoại binh cbn chứ, thua Syria ngay trên sân Mỹ Đình, may mà mình ko mua vé đi xem. Thua ở phút bù giờ mới nhục, Sơn núi du côn đứng như trời trồng trong gôn, chán vl, Hoàng La thì làm gì có chuyện ấy, lao ra tóm gọn hoặc đấm mịa nó ra lâu rồi. Sơn đại ca trận này bắt hay phết, đẩy nhiều quả thần sầu, nhưng đời thủ môn là thế, chỉ cần ngu một quả là đủ ăn chửi cả năm rồi.\u003cbr\u003e\nCòn CV9 thần thành nữa chứ, bóng vào chân quả nào mất quả đó, chuyền thì như thằng mắt chột, đội mình áo trắng mà toàn thấy nó chuyền vào bọn áo đỏ. Sút thì cả trận được mỗi quả, sút ra ngoài. Thế mà trước trận đấu thì nổ như bom NTQ, haiz,\u003cbr\u003e\nNói chung ko có mấy bạn Hoàng La, Kesly, Hoàng Max, thì gặp Syria, Tàu Khựa là vẫn bị hấp diêm thôi, wwwwtf vffffff nhợn\u003c/p\u003e","title":"Hàng Việt lởm dùng làm éo gì"},{"content":"KhangNetWork mà lại mở quán cafe ;))\nTigon’s cafe sự kết hợp của không gian yên tĩnh của vườn trong phố chút thư thái khoan thai của hồn Việt cùng với vị đậm đà đặc biệt của Cafe Daklak và hồn trà dân tộc sẽ cho bạn những giây phút thảnh thơi nhất.\nNhân dịp khai trương Tigon’s Cafe xin gửi đến mọi người chương trình giảm giá 20% trong tuần lễ khai trương từ 1/11/2009 đến 8/11/2009…\nBình luận (1) Gordon — 2009-11-14 02:52\nNhìn hay đấy nhỉ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/14/tigons-cafe/","summary":"\u003cp\u003eKhangNetWork mà lại mở quán cafe ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTigon’s cafe sự kết hợp của không gian yên tĩnh của vườn trong phố chút thư thái khoan thai của hồn Việt cùng với vị đậm đà đặc biệt của Cafe Daklak và hồn trà dân tộc sẽ cho bạn những giây phút thảnh thơi nhất.\u003cbr\u003e\nNhân dịp khai trương Tigon’s Cafe xin gửi đến mọi người chương trình giảm giá 20% trong tuần lễ khai trương từ 1/11/2009 đến 8/11/2009…\u003c/p\u003e","title":"Tigon’s cafe"},{"content":"Hiêu Minh\nBão số 10 đã gây bao đau xót, cơn bão số 11 lại phá hoại nặng nề hơn. Người đi xa chỉ biết thờ dài. Thôi thì bàn chuyện mưa bão để chia sẻ và nhân thể nói về “bè lũ” mang tên “lịch sử”.\nMấy tuần nay báo chí bàn nhiều về chuyện các nhà máy thủy điện miền Trung xả lũ đã gây ra lũ lụt đúng vào lúc mưa bão khủng khiếp nhất, gây nhiều thiệt hại về người và của.\nTheo ông PTT Hoàng Trung Hải “Khi nước từ thượng nguồn về thì hồ thủy điện tích nước để chống lũ. Nhưng khi quá khả năng thì phải xả nước, nếu không sẽ gây vỡ đập, nguy hiểm hơn nhiều”. Ông không sai một “tẹo” nào.\nÔng giải thích, dù các nhà máy thủy điện xả lũ đúng lúc lũ lên cao, nhưng theo đúng qui trình, nên không “tham gia” vào thiên tai. Mấy cái thủy điện kia vô can.\nTrách nhiệm của dân và khí hậu\nĐược nhà báo hỏi ”Từ những thiệt hại vừa qua, ngoài nguyên nhân khách quan, chúng ta rút ra được bài học gì, thưa Phó Thủ tướng?”, PTT Hoàng Trung Hải đã nói rõ là trách nhiệm này thuộc về…nhân dân và khí hậu. Xin trích nguyên văn.\nBài học thứ nhất là nhận thức của người dân. Việt Nam là 1 trong 5 quốc gia bị ảnh hưởng nặng nhất của biến đổi khí hậu, nước biển dâng, lũ lụt càng trầm trọng hơn. Nhận thức của người dân là phải luôn cảnh giác, bão lũ không còn theo quy luật mà luôn luôn có bất thường.\nThứ hai, dự báo của chúng ta không thể chính xác 100%, do thiếu phương tiện công cụ dự báo, biến đổi khí hậu khó lường và mạng lưới trạm quan trắc không đầy đủ.\nThứ ba, là biến đổi khí hậu làm cực đoan hóa các hiện tượng thời tiết. Trước đây mưa sau bão người ta gọi là mưa rửa bùn, mưa rửa đền, tức là mưa nhỏ, nhưng bây giờ mưa sau bão đều gây chết người. Mưa sau và trước bão đều vô cùng lớn, tạo nên các số liệu lịch sử. (Sao ổng thích chữ “lịch sử” thế ) Tịnh không có câu nào liên quan đến chức sắc, dù có nhắc qua loa phần cuối rằng, chính phủ và các nhà khoa học sẽ xây dựng kịch bản để đối phó.\nCâu hỏi ngược ở đây, trước khi xây dựng các nhà máy thủy điện, các vị ra quyết định có nhận thức gì về biến đổi khí hậu và lịch sử mưa bão của nước ta? Hay các vị làm theo kiểu duy ý chí, chống lại trời đất? Khi chuyện xảy ra tệ hại thì đổ cho lũ lịch sử và bắt dân phải có ý thức vì “trên” có quyền xả lũ bất kỳ lúc nào.\nĐổ thừa cho lịch sử\nKhi được hỏi về nguyên nhân nào dẫn đến thiệt hại nặng nề của các trận bão số 10 và 11 vừa qua, ông PTT cho biết “Trong các trận lũ vừa qua, tại sao hồ thủy điện hứng lũ rồi mà vẫn xả ầm ầm, là do toàn lũ lịch sử…”.\nÁi chà chà, cụm từ “lịch sử” báo hại, nghe quen quen, lần này có hẳn một “lũ”(bọn) lịch sử. “Lũ” này hay bị người ta đổ thừa.\nMột vị Bộ trưởng khi mới nhậm chức đã tuyên bố hùng hồn rằng, bệnh nhân chia giường trong bệnh viện là không thể chấp nhận được. Trong vòng hai năm phải giải quyết hết nạn “cãi nhau trên giường” này. Người ta sắp hết nhiệm kỳ, lời hứa kia “mất hút con mẹ hàng lươn”. Thì ra, vấn đề này do “lịch sử” để lại, không thể một sớm một chiều.\nMột bác bên Giáo dục cũng có nhiều lời hứa về cải cách giáo dục, hô hào chống bệnh thành tích. Mấy năm trôi qua, mọi thứ vẫn đâu vào đấy. “Lịch sử” ngành Giáo dục này là thế.\nThành phố Hà nội có mấy dự án biến công viên thành khách sạn, đường phố thành trung tâm thương mại, thủ đô manh mún, kẹt xe, ô nhiễm toàn do…nhiệm kỳ trước để lại. Đương nhiên do…lịch sử rồi.\nRất nhiều chuyện không thể cải tiến được, không làm nổi, do quan trí có hạn hay vì nể nang, chính sách chồng chéo, nhưng người ta cứ đổ vấy lung tung. Không ai nhận mình có lỗi.\nHôm nay nghe chuyện lũ lụt trên, người ta nhận ra, hình như nước mình có hẳn một “bọn” mang tên “lịch sử”, đang phá hoại và ngáng chân phát triển.\nChuyện vui kể rằng, cách đây mấy chục năm, chiến tranh biên giới nổ ra dù hòa bình mới được vài năm. Lời kêu gọi được phát đi hùng hồn “Lịch sử lại giao phó sứ mệnh cho dân tộc một lần nữa”. Có người trèo lên loa phường và hét, lôi “thằng lịch sử” ra, đánh cho một trận. Tại sao nó lại giao toàn việc khó cho dân mình.\nTrong vụ bão lụt miền Trung gây bao tai họa thì dân nghèo thấp cổ bé họng không “đánh” được ai. Người ta chỉ biết lầm bầm về “bè lũ…lịch sử” vô hình.\nHM.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/13/be-lu-l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD/","summary":"\u003cp\u003eHiêu Minh\u003cbr\u003e\nBão số 10 đã gây bao đau xót, cơn bão số 11 lại phá hoại nặng nề hơn. Người đi xa chỉ biết thờ dài. Thôi thì bàn chuyện mưa bão để chia sẻ và nhân thể nói về “bè lũ” mang tên “lịch sử”.\u003cbr\u003e\nMấy tuần nay báo chí bàn nhiều về chuyện các nhà máy thủy điện miền Trung xả lũ đã gây ra lũ lụt đúng vào lúc mưa bão khủng khiếp nhất, gây nhiều thiệt hại về người và của.\u003cbr\u003e\nTheo ông PTT Hoàng Trung Hải “Khi nước từ thượng nguồn về thì hồ thủy điện tích nước để chống lũ. Nhưng khi quá khả năng thì phải xả nước, nếu không sẽ gây vỡ đập, nguy hiểm hơn nhiều”. Ông không sai một “tẹo” nào.\u003cbr\u003e\nÔng giải thích, dù các nhà máy thủy điện xả lũ đúng lúc lũ lên cao, nhưng theo đúng qui trình, nên không “tham gia” vào thiên tai. Mấy cái thủy điện kia vô can.\u003cbr\u003e\nTrách nhiệm của dân và khí hậu\u003cbr\u003e\nĐược nhà báo hỏi ”Từ những thiệt hại vừa qua, ngoài nguyên nhân khách quan, chúng ta rút ra được bài học gì, thưa Phó Thủ tướng?”, PTT Hoàng Trung Hải đã nói rõ là trách nhiệm này thuộc về…nhân dân và khí hậu. Xin trích nguyên văn.\u003c/p\u003e","title":"BÈ LŨ… LỊCH SỬ"},{"content":"Mấy hôm vừa rồi ốm quá, hôm nay mới cập nhật thêm được.\nTòa nhà đầu tiên này là trụ sở chính sắp xây xong của BIDV, rất là hiện đại và hoành tráng, bốn mặt tiền luôn, nằm gần gần với tòa nhà đỏ như tôm luộc của bọn Vietcombank ở đường Trần Quang Khải :-j\nĐang hoàn thiện, bọn eurowindows quả hợp đồng này chắc béo lắm nhỉ\nTòa nhà thứ hai là trụ sở chính mới xây xong của các bẹn VNPT, trên đường Kháng Huých Thúng. Cũng hiện đại và hoành tráng phết, nhưng mình ko hiểu mấy cái sắt hoặc nhôm thò thò có cái tác dụng gì, trông tua tủa như chông, chắc là để bắt sóng cho mạnh chăng = ))\nCòn đây là tòa nhà, phải gọi là tháp đôi mới đúng, trụ sở của tập đoàn dầu khí Việt Nam, hai mặt tiền, ngay ngã tư Láng Hạ, Thái Hà, hoành tráng đừng hỏi, nghe nói là tòa nhà đầu tiên ở HN ko dùng một viên gạch nào. Cái kiểu thiết kế của nó khiến cho người nhòm có cảm giác nó rất là nhiều tâng =)) bọn khốn, khôn lỏi phết\nCòn đây là ảnh chụp từ trong công viên India Gandi, hồ này là hồ Thành Công thì phải, ko phải cái ao nhà mày đâu Huy khùng ạ :))\nCuối cùng là trụ sở của Vinaconec, trên đường Láng Hạ, cũng hai mặt tiền, thêm cả đường Hồ Ngọc Phách nữa thì phải, có một cái quán bít tết tên là BigBen rất ngon ở đường Hồ Ngọc Phách này 😀\nBình luận (4) Phùng Văn Huy — 2009-11-10 16:17\nĐề nghị bổ sung name, location cho mỗi tòa nhà :-w. Mà cái ảnh có cái hồ hình như là cái ao nhà tao 😐\nThaimeo — 2009-11-11 15:55\nđã bổ xung nha ku\nGordon — 2009-11-12 09:41\nHoàng Ngọc Phách chứ làm gì có Hồ Ngọc Phách, láo :))\nhuongcc — 2009-11-13 03:18\nChả xinh gì cả, to cồ cộ và lạnh te 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/","summary":"\u003cp\u003eMấy hôm vừa rồi ốm quá, hôm nay mới cập nhật thêm được.\u003cbr\u003e\nTòa nhà đầu tiên này là trụ sở chính sắp xây xong của BIDV, rất là hiện đại và hoành tráng, bốn mặt tiền luôn, nằm gần gần với tòa nhà đỏ như tôm luộc của bọn Vietcombank ở đường Trần Quang Khải :-j\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00048.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00048.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00056.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00056.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nĐang hoàn thiện, bọn eurowindows quả hợp đồng này chắc béo lắm nhỉ\u003cbr\u003e\nTòa nhà thứ hai là trụ sở chính mới xây xong của các bẹn VNPT, trên đường Kháng Huých Thúng. Cũng hiện đại và hoành tráng phết, nhưng mình ko hiểu mấy cái sắt hoặc nhôm thò thò có cái tác dụng gì, trông tua tủa như chông, chắc là để bắt sóng cho mạnh chăng = ))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00060.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00060.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00066.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00066.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCòn đây là tòa nhà, phải gọi là tháp đôi mới đúng, trụ sở của tập đoàn dầu khí Việt Nam, hai mặt tiền, ngay ngã tư Láng Hạ, Thái Hà, hoành tráng đừng hỏi, nghe nói là tòa nhà đầu tiên ở HN ko dùng một viên gạch nào. Cái kiểu thiết kế của nó khiến cho người nhòm có cảm giác nó rất là nhiều tâng =)) bọn khốn, khôn lỏi phết\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00078.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00078.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00088.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00088.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCòn đây là ảnh chụp từ trong công viên India Gandi, hồ này là hồ Thành Công thì phải, ko phải cái ao nhà mày đâu Huy khùng ạ :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00079.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00079.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nCuối cùng là trụ sở của Vinaconec, trên đường Láng Hạ, cũng hai mặt tiền, thêm cả đường Hồ Ngọc Phách nữa thì phải, có một cái quán bít tết tên là BigBen rất ngon ở đường Hồ Ngọc Phách này 😀\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00099.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00099.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/buiding/?action=view\u0026amp;current=DSC00103.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/11/08/m%E1%BA%A5y-cai-toa-nha-xinh-xinh-%E1%BB%9F-hn/dsc00103.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mấy cái tòa nhà xinh xinh ở HN"},{"content":"Search trên mạng toàn thấy hướng dẫn tải từ rapidshare, mà ko thấy hướng dẫn với megaupload, mày mò + sự giúp đỡ của bạn Phùng Huy khùng, ;))\nđầu tiên phải vào megaupload.com, đăng nhập vào tài khoản rồi vào My Account, click chọn chỗ Direct downloads:\nSau đó, ở Terminal trong linux: chạy lệnh\ncurl --cookie-jar \u0026quot;mega.cookie\u0026quot; --data \u0026quot;login=1\u0026amp;redir=1\u0026amp;username=YOURNAME\u0026amp;password=YOURPASSWORD\u0026quot; http://megaupload.com/?c=login \u0026gt; mega.out\nGiờ thì tải về nào:\ncurl -L -O --cookie mega.cookie LINKFILE\nđơn giản như đan rổ nhỉ,\n1280, hotfile chắc cũng tương tự ;))\nhotfile:\ncurl --cookie-jar \u0026quot;hotfile.cookie\u0026quot; --data \u0026quot;returnto=/login.php\u0026amp;user=USERNAME\u0026amp;pass=PASSWORD\u0026quot; http://www.hotfile.com/login.php \u0026gt; hotfile.out\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/06/download-from-megaupload-in-command-line/","summary":"\u003cp\u003eSearch trên mạng toàn thấy hướng dẫn tải từ rapidshare, mà ko thấy hướng dẫn với megaupload, mày mò + sự giúp đỡ của bạn Phùng Huy khùng, ;))\u003cbr\u003e\nđầu tiên phải vào megaupload.com, đăng nhập vào tài khoản rồi vào My Account, click chọn chỗ \u003cstrong\u003eDirect downloads:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nSau đó, ở Terminal trong linux: chạy lệnh\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003ecurl --cookie-jar \u0026quot;mega.cookie\u0026quot; --data \u0026quot;login=1\u0026amp;redir=1\u0026amp;username=YOURNAME\u0026amp;password=YOURPASSWORD\u0026quot; http://megaupload.com/?c=login \u0026gt; mega.out\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nGiờ thì tải về nào:\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003ecurl -L -O --cookie mega.cookie LINKFILE\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nđơn giản như đan rổ nhỉ,\u003cbr\u003e\n1280, hotfile chắc cũng tương tự ;))\u003cbr\u003e\nhotfile:\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003ecurl --cookie-jar \u0026quot;hotfile.cookie\u0026quot; --data \u0026quot;returnto=/login.php\u0026amp;user=USERNAME\u0026amp;pass=PASSWORD\u0026quot; http://www.hotfile.com/login.php \u0026gt; hotfile.out\u003c/code\u003e\u003c/p\u003e","title":"Download from megaupload, hotfile in command line"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/03/under-construction/","summary":"","title":"Under Construction"},{"content":"Cái này hay, đã cài thử, okie ngon ngon , hehe\nTTO – Với ứng dụng miễn phí mà Connectify.me giới thiệu, bạn có thể dễ dàng biến chiếc PC cài Windows 7 thành một điểm phát tín hiệu không dây WiFi trong vòng năm phút.\nNgay sau khi thiết lập thông số cho ứng dụng, bạn đã có thể bắt đầu sử dụng các thiết bị có khả năng kết nối không dây để truy cập Internet.\nThiết lập thông số phát tín hiệu WiFi qua Connectify Việc cài đặt rất đơn giản. Bạn chỉ cần truy cập Connectify.me, tải về ứng dụng (hiện tại bạn phải đăng ký một tài khoản để nhận liên kết tải phần mềm).\nConnectify sẽ hiển thị một logo nho nhỏ ở khay hệ thống. Để tiến hành chia sẻ Internet, bạn click vào logo Connectify trên khay thông báo.\nChọn kết nối Internet bạn muốn chia sẻ Chọn tên của mạng không dây sẽ tạo Tạo mật khẩu Nhấp nút Internet Sharing để kích hoạt mạng không dây Trên các thiết bị khác, bạn sẽ nhận thấy tín hiệu sóng WiFi mới. Chỉ cần chọn kết nối và nhập mật khẩu là thành công.\nNgười dùng hẳn đã quen biết ứng dụng MiFi, có chức năng tương tự. Điểm khác biệt là MiFi chỉ hỗ trợ kết nối dành cho 3- 5 người dùng, còn Connectify cho phép nhiều người cùng kết nối một lúc. Ngoài ra khác với MiFi, một phần mềm thương mại, Connectify hoàn toàn miễn phí.\nHiện tại Connectify chỉ hỗ trợ Windows 7 và Windows Server 2008 r2. Lý do là Windows 7 được thiết kế vượt trội về tính năng mạng, so với các phiên bản Windows trước đó.\nBạn có thể sử dụng các hệ điều hành khác, với PC hỗ trợ tính năng kết nối không dây qua mạng WiFi để nhận tín hiệu.\nĐiểm đáng lưu ý là Connectify không kích hoạt sóng WiFi theo kiểu ad hoc, mà là một điểm WiFi Access Point thật sự. Bạn có thể an tâm khi Connectify hỗ trợ chế độ mã hóa WPA2-Personal (AES). Tải ứng dụng về tại đây.\nNHẬT VƯƠNG (Theo Readwriteweb Bình luận (1) Gordon — 2009-11-02 15:43\nTiền nhiều thế để làm gì, mua ngay con router mà dùng cho nó khỏe mạnh :-j\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/02/bi%E1%BA%BFn-pc-windows-7-thanh-wifi-router-trong-5-phut/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eCái này hay, đã cài thử, okie ngon ngon , hehe\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTTO – Với ứng dụng miễn phí mà Connectify.me giới thiệu, bạn có thể dễ dàng biến chiếc PC cài Windows 7 thành một điểm phát tín hiệu không dây WiFi trong vòng năm phút.\u003cbr\u003e\nNgay sau khi thiết lập thông số cho ứng dụng, bạn đã có thể bắt đầu sử dụng các thiết bị có khả năng kết nối không dây để truy cập Internet.\u003c/p\u003e","title":"Biến PC Windows 7 thành WiFi router trong 5 phút"},{"content":"Hồi trước mình toàn dùng Flashget, vì nó free, mình ko thích dùng hàng crack 😀 Dưng mà Flashget dạo này có cái lỗi kì cục qué gì ấy, cứ nhảy ra cái ô báo lỗi bực cả mình, mà mình lười search để khắc phục. Thế là hôm nọ cài lại win liền cài thử IDM dùng xem sao, dùng thử 30 ngày ấy mà, thấy nó bắt linh tốt, tải nhanh, sướng. Định tính kế mua bản quyền, có 19.99$ thì phải. Dưng mà hôm qua nó tải cái phim 6G trên megashare về, nó chia làm 8 phần trong tmp, rồi tải xong nó ghép, ặc ặc, đơ đờ đơ cả máy của mình, bực dã man. Éo thèm chơi với mầy nữa IDM ạ.\nFlashget thì ko biết còn lỗi ko, hay là thử Orbit gì gì đó xem thế nào. Thử rồi sẽ viết review tiếp, keke.\nBình luận (1) Gordon — 2009-11-01 06:39\nFlashget chắc là lỗi JScript do cái Recommendation đây mà, tắt cái quảng cáo đấy đi xem :))\nOrbit trước nổi bởi nó là Download Manager duy nhất hỗ trợ grab thẳng từ các trang video, nhưng nói chung là nhìn giao diện ko hứng thú lắm, hơi rối. Dùng Flashget vẫn là đơn giản nhất. ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/11/01/idm-hay-flashget-hay-cai-gi-khac/","summary":"\u003cp\u003eHồi trước mình toàn dùng Flashget, vì nó free, mình ko thích dùng hàng crack 😀 Dưng mà Flashget dạo này có cái lỗi kì cục qué gì ấy, cứ nhảy ra cái ô báo lỗi bực cả mình, mà mình lười search để khắc phục. Thế là hôm nọ cài lại win liền cài thử IDM dùng xem sao, dùng thử 30 ngày ấy mà, thấy nó bắt linh tốt, tải nhanh, sướng. Định tính kế mua bản quyền, có 19.99$ thì phải. Dưng mà hôm qua nó tải cái phim 6G trên megashare về, nó chia làm 8 phần trong tmp, rồi tải xong nó ghép, ặc ặc, đơ đờ đơ cả máy của mình, bực dã man. Éo thèm chơi với mầy nữa IDM ạ.\u003cbr\u003e\nFlashget thì ko biết còn lỗi ko, hay là thử Orbit gì gì đó xem thế nào. Thử rồi sẽ viết review tiếp, keke.\u003c/p\u003e","title":"IDM hay Flashget hay cái gì khác?"},{"content":"Ubuntu 9.10 Giao diện mới (có vẻ đẹp hơn) mà lại chạy nhanh hơn (upgrade chứ không phải fresh install)\nBộ gõ tiếng Việt mới: ibus\nUbuntu Software Center mới\nRemote Filesystems\nUbuntu One\nEmail and chat Chat with friends and colleagues through Empathy which integrates Yahoo, Gmail, MSN, Jabber, AOL, QQ and many more.\nEvolution gives you email, an address book and a calendar and works well with colleagues and friends using MS Outlook.\nBrowse the Internet Ubuntu includes Mozilla Firefox 3.5 for faster and safer browsing.\nFor a choice of other open-source web browsers visit the Ubuntu Software Center and take your pick.\nPhotos Upload from your camera or phone to F-Spot.\nManage, tag, share and sort your photos.\nUpload easily to your favourite social network or photo-sharing sites including Flickr, Facebook, Picassa and many others.\nMusic and videos Plug in your PSP, iPod, MP3 player and use Rhythmbox to download, store, buy and play music.\nShare playlists with your friends.\nAccess Last.fm directly through Rhythmbox to stream your favourite music.\nStream and play video from YouTube, BBC and others.\nOffice applications Create professional documents, spreadsheets and presentations with OpenOffice.org 3.0.\nOpenOffice.org is compatible with all office applications including Microsoft Office.\nThe big difference is that OpenOffice.org is free (and promises never to introduce Mr Clippy).\nPlay games Over 400 completely free and completely cool games. Solitaire is not the only game in town.\nVisit the Ubuntu Software Center to easily browse, select and install games.\nStore, sync and share Integrated “Ubuntu One” technology gives you 2 GB of online storage for free.\nEasily share files between your own and your friends’ computers.\nUpgrade at low cost for more storage if you need it.\nSoftware Center Instant access to thousands of free and open-source applications.\nCategories include Education, Games, Sound and Video, Graphics, Programming and Office.\nSimply select the applications you want to use and the Ubuntu Software Center will add them to your computer.\nNo CDs, no licenses, no hassle.\nAccessibility At the core of the Ubuntu philosophy is the belief that computing is for everyone, whatever your circumstances. Ubuntu is one of the most accessible operating systems around and is fully translated into 23 languages with many more to follow.\nBình luận (1) kanishi — 2016-01-11 04:26\nCài font tròn trịa mượt mà cho ubuntu: sudo apt-get install smartmontools smart-notifier\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/31/ubuntu-9-10/","summary":"\u003ch1 id=\"ubuntu-910\"\u003eUbuntu 9.10\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003eGiao diện mới (có vẻ đẹp hơn) mà lại chạy nhanh hơn (upgrade chứ không phải fresh install)\u003cbr\u003e\nBộ gõ tiếng Việt mới: ibus\u003cbr\u003e\nUbuntu Software Center mới\u003cbr\u003e\nRemote Filesystems\u003cbr\u003e\nUbuntu One\u003c/p\u003e\n\u003ch2 id=\"email-and-chat\"\u003eEmail and chat\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003eChat with friends and colleagues through Empathy which integrates Yahoo, Gmail, MSN, Jabber, AOL, QQ and many more.\u003cbr\u003e\nEvolution gives you email, an address book and a calendar and works well with colleagues and friends using MS Outlook.\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu 9.10"},{"content":"Nhìn mà chóng cả mặt:\nChỉ cần bản Ultimate, có thể cài các bản khác:\nvào thư mục Sources, bạn sẽ thấy fille ei.cfg (đây là file để xác định phiên bản muốn cài đặt).\nHãy xóa file này đi, và bắt đầu cài đặt bình thường theo phiên bản bạn mong muốn.\nBình luận (2) candy crush saga hacks for pc — 2014-02-06 16:44\nThe last bit is to keep your store fresh by adding items,\nunlocking items and even featuring seasonal items and limited\neditions. This website provides you using the most\nrecent operating game free cheats and instructors which you can\nuse for your ideal games. After you have all of your materials in place, you’ll want to start the day early preparing a few bags before the crowds\narrive.\ncreer un site vitrine — 2014-03-13 14:55\nIt’s going to be end of mine day, except before finish I am reading tbis wonderful\narticle tto increase my experience.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/30/cac-tinh-nang-c%E1%BB%A7a-windows7/","summary":"\u003cp\u003eNhìn mà chóng cả mặt:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChỉ cần bản Ultimate, có thể cài các bản khác:\u003cbr\u003e\nvào thư mục Sources, bạn sẽ thấy fille ei.cfg (đây là file để xác định phiên bản muốn cài đặt).\u003cbr\u003e\nHãy xóa file này đi, và bắt đầu cài đặt bình thường theo phiên bản bạn mong muốn.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://cack.awardspace.com/?a%5B%5D=%3Ca+href%3Dhttp%3A%2F%2Fmeetingplanningohio.com%2Fmw%2Findex.php%3Ftitle%3DUser%3AJeannieMackerse%3Ecandy+crush+saga+cheats%3C%2Fa%3E\"\u003ecandy crush saga hacks for pc\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2014-02-06 16:44\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThe last bit is to keep your store fresh by adding items,\u003cbr\u003e\nunlocking items and even featuring seasonal items and limited\u003cbr\u003e\neditions. This website provides you using the most\u003cbr\u003e\nrecent operating game free cheats and instructors which you can\u003cbr\u003e\nuse for your ideal games. After you have all of your materials in place, you’ll want to start the day early preparing a few bags before the crowds\u003cbr\u003e\narrive.\u003c/p\u003e","title":"Các tính năng của windows7"},{"content":"[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=pgYA2c5iyzs\u0026amp;w=445\u0026amp;h=364]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/30/di-ch%E1%BA%ADm-thoi-s/","summary":"\u003cp\u003e[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=pgYA2c5iyzs\u0026amp;w=445\u0026amp;h=364]\u003c/p\u003e","title":"Đi chậm thôi :-s"},{"content":"Luồng thông tin lấy từ cao nhân trên mạng, chắc là vị pháp sư nào đấy\nai ko mê tín hoặc có tâm niệm sống: cuộc đời phải do mình lựa chọn quyết định thì thôi đừng đọc nhé, kẻo em lại bị ăn 1 đống gạch\nTuổi 87\n87 Tuổi Đinh mão , mệnh Lư trung Hỏa nghĩa là lửa trong lò (cái này chắc đúng quả là nóng thật, mình vốn là chim lửa mà lại ), nghĩa bóng là lửa trong lư hay trong bát hương, do đó ít khi nghèo vì lúc nào trong bát hương mà chả có tý lửa trong 1 tháng (vớ vẩn, chả bao giờ trong túi mình rủng rỉnh cả, quanh năm nghèo ) …Xương con Thỏ cốt con Gà , LƯU ý tuổi này khắc Mệnh Kim như trong phần kiến thức cơ bản đã nói, nhưng tuổi này khắc nhất đó là KIẾM PHONG KIM, gặp thằng nào tuổi này anh em mính 1 là Giết,\n2 là chuồn (các bác nào như thế thì tránh xa em ra nhớ)\n**Con trai tuổi 87 cung Tốn , Nữ tuổi này Cung Khôn đều là con nhà Xích ĐẾ\n(con nhà quyền thế à, bố láo , 2 cụ thân sinh ra mình là dân lao động chính gốc, quanh năm vất vả, thấp cổ bé họng, quyền thế cái nỗi gì ).\n*) con trai tuổi 87 hợp tuổi 88 89 91, hợp nhất là 88 do con gái 88 mệnh MỘC , mà mộc Sinh Hỏa , lấy vợ mà dc Vợ giúp mình thì very well\ntuổi này mà lấy thì đạt số NHỨT PHÚ QUÝ , giàu nứt đố đổ vách , tiền nhiều vô kể , con cháu đầy nhà ( bao gồm cả con nuôi ) Thiểu phưỡc cũng khá, ghê chưa, mình phải tìm ngay thôi\n*) nếu lâý tuổi 89 thì bình thường , đạt số tứ đạt đạo , con thì ít, 1-2 con nói chung bình thường (vậy là thêm 1 lí do nữa để mình ko còn phải luyến tiếc mối tình đau khổ với em hàng xóm xinh tươi dáng chuẩn nhà bên, T ơi giờ thì anh đã hiểu vì sao e ko yêu anh )\n*) lấy 90 thì coi như toi đứt luôn cuộc đời , khắc ác lắm , teo ngay . nghiêm cấm , dangerous\n*) 91 thì ngon , đạt số TAM VINH HIỂN có nghĩa là giàu nhờ quyền cao chức trọng , vợ lại mênh Thổ nên Hỏa SInh THổ , tương sinh, cũng dc lắm\n(ui ui, em gái thằng bạn 91, xinh đẹp trẻ trung, chưa có người yêu , sự lựa chọn tuyệt vời là đây chăng , Thu ơi chờ anh xíu nhé )\n*) lấy 87 nghĩa là cùngtuổi , đạt số NHÌ BẦN TIỆN nghèo khổ nhưng ngược lại vợ chồng lại rất yêu thương nhau, thế mới lạ , 1 mái nhà tranh 2 trái tim vàng ý , qua hạn thì mới đậu tài dc , nói chung cũng ko tốt lắm\n(duki ơi, hay là mình…góp gạo thổi cơm chung )\n** Nữ 87 thì nên lấy 83 , và con trai 88 nghĩa là vợ hơn chồng 1 tuổi (thông cảm chỉ có thông tin về nam thôi nữ chưa cập nhật được )\nbổ sung thêm : 81, 83, 86, 88 (các bạn nữ 87 cứ thế mà làm)\nTuổi tuổi 88\nMậu Thìn , con trai và con gái cùng mệnh CHấn ( dựa vào đó xem hướng tốt phù hợp với bản thân mình)\nĐẠi lâm mộc ( cây rừng lớn ) Xương con rồng, cốt con Quạ khắc ĐẠI trạch THổ , gặp bọn này thì toi\n** con trai tuổi này thì nên lấy vợ tuổi 89 , đạt số Tam VInh Hiển , giàu có , quyền chức\n* vợ tuổi 88 , cùng tuổi đạt số TỨ đạt ĐẠO nghĩa là làm ăn dễ dàng , số mệnh khá , nói chung là tốt bình thường , nhưng vẫn dc\n* vợ tuổi 87 , ngon luôn (mấy bạn 87 UDS nhà mình ơi, có ai thích phi công trẻ 88 ko )\n* Vợ tuổi 90 , cũng dc đạt số TỨ đạt ĐẠo nhưg do vợ mệnh THổ nên khắc nhau , vì vậy sẽ có điểm cản trở nhau, nói chung thuộc dạng Trung bình khá\n* tuổi 91, thui rui, teo luôn ,tránh xa , lấy phải coi như toi , nên a nào 88 mà quen em 91 thì nên chia tay đồng thời giới thiệu cho anh 87 cùng lớp luôn cho tiện\nNữ 86 (tuổi khá dữ để lấy chồng) (bổ sung kẻo bị chị Ma chém )\nLấy phải trai 85 : tối kị, lấy về thì 1 là vợ sống chồng chết, 2 là ngược lại, cọp vồ chết trâu mà\nLấy trai 87 : đều là mệnh hỏa nên có thể nói như đổ thêm dầu vào lửa, vô cùng hợp,cuộc sống mau phát triển, công danh được dễ dàng và mau lên đến cao độ chị Ma ơi hay là mình.\nLấy trai 90 : Có thể phát triển tiền bạc một cách mau chóng. (Crazy ơi cố lên )\nLấy zai 83 : Tiền bạc làm ra mau chóng nhưng đường công danh có nhiều trắc trở, hào của nhiều, hào con lại ít.\nlưu ý: thật ra nhiều khi mệnh khắc nhau đàng hoàng nhưng cũng không hại lắm.\nví dụ như 85 là hải trung kim (vàng dưới biển), nếu người kia là thiên thượng hỏa (lửa trên trời), lửa trời không thể phạm xuống tận đáy biển được thì ko sao cả.\nxem tuổi vợ chồng có 4 yếu tố:can,chi,mệnh,bát quái. Ví dụ 85 là Ất Sửu thì phải xem ất hợp với can nào,sửu hợp với chi nào,mệnh kim hợp mệnh nào,cung tốn (hay chấn-có sách viết chấn,có sách viết tốn) hợp với cung nào….chỉ cần 1 tốt,1 xấu,2 bình thường là có thể chấp nhận được rồi, hiếm tuổi nào tốt cả 4 yếu tố lắm\nVí dụ với tuổi nam 85\nvề ngũ hành:\n85 mệnh kim nên trên vị trí là chồng mệnh kim,vợ là các mệnh còn lại\nthổ sinh kim:mệnh vợ sinh chồng là tốt nhất(90,91)\nkim sinh thuỷ:mệnh chồng sinh mệnh vợ cũng tốt,nhưng không bằng trương hợp 1(82,83)\nkim khắc mộc:mệnh chồng khắc mệnh vợ,có thể chấp nhận được(88,89)\nhoả mắc kim:mệnh vợ khắc mệnh chồng: xấu(86,87 mệnh hoả)\nnếu thêm yếu tố khoảng cách tuổi tác giữa vợ chồng và mệnh thì đẹp nhất là 90,91-cách từ 5-6 tuổi,sau là 88,89-nhưng khắc.nếu không thì có thể làm phi công(82,83)\nvề mệnh kim (chú ý nếu cần nên xét đầy đủ như nói ở trên.vd:hải trung kim,lư trung hoả,lộ bàng thổ…):\nnếu là kiếm phong kim hay sa trung kim thì càng nên kết hợp với mệnh hoả,hiểu nôm na đây là kim loại vụn,nhỏ (nôm na thôi nhá) nếu không có lửa thì không thành vật hữu dụng.\nHải trung kim,bạch lạp kim,thoa khuyến kim,kim bá đầu đại kỵ hoả nhưng khắc mộc nhẹ hơn\nvề can (chữ Ất):\ntrai Ất lấy vợ tuổi:\n–**tý:**long hổ tự phục sanh khuyển đầu trúc\nrồng cọp quy đầu chó tre là công đắc lộ,con cái phát đạt,công danh có nhưng tài lộc kém\n–sửu và dần:nhật nguyệt đương nhiên hoa khai nhộ tuyết\ncũng có đỗ đạt,trước thì danh vọng lớn lao sau thì gian nan cay đắng con cái một nửa khá,một nửa bần hàn.Hoa nở bị tuyết rơi thì rụng hết chứ không còn\n– **ngọ:**thiên địa vô số,bối minh điệu ám\ntrời đất không mưa sau lưng sáng trước mặt tối,trai goá gái goá lấy nhau phát đạt cực mau.nếu là thanh niên cũng gọi là tốt nhưng về sau có chuyện buồn khổ chốn phòng khuê,đầu có danh vọng cũng mang hoạn nan.\n–mùi: ngư quá vô môn-long phi đắc chi\ncá vượt vỏ môn,rồng may gặp hội,vợ chồng hoà hợp,phú quý song toàn,rể quý dâu hiền thật tốt\n– thân: long vân đắc tộ-khủng ngộ kiếp hình\nrồng tuy gặp vận nhưng e bị cướp bóc hình sát,vợ chồng tuy phát đạt nhưng mọi công việc đều không bền\n– dậu: điểm nhập võng chung bạch mã chiết tức\nchim vào trong lưới,ngụă trắng què chân.nếu thi đỗ cao tức chết non trước hiển vinh thì sau bằng khổ.bằng lúc trẻ gian nan thì sau về ngoài thư thả hơn\n– tuất và hợi: nguyệt trầm thương hải-long khổn hồng vân\ntrăng chim biển thẳm,rồng bị vây trong đám mây hồng.Ta phận thủ thường cực khổ lúc trẻ thì sau yên vui lúc về già.nếu thi đỗ tất chết non cái công danh cũng trắc trở\n–**mẹo:**liễu ngộ xuân phong phượng hoàng chết đục\ncây liễu gặp ngọn gió đông,chim phượng hoàng gẫy cánh.mới lấy nhau vợ chồng phát đạt nhưng kém về con.bằng có con thì tài giảm tiền thành hậu bại có khi gãy cánh giữa đường\ntóm lại là về can thì hợp nhất với mùi,mọi mặt tốt đẹp(91)\n***về cung:***theo số đông,cung tốn\ntrai cung tốn lấy gái cung tốn\nhai tốn yêu nhau hoá hại nhau\ngần nhau thì số chịu thương nhau\ncửa nhà thiếu hụt con đau bệnh\ngần khó,xa ra mới được giàu\ntrai cung tốn lấy gái cung càn\ntốn càn thuỷ hoả khó yên thập\nhoạ hại trường sanh biết mấy lần\nnhà cửa lạnh lùng tiền của hết\ncha con thôi cũng chịu cơ hàn\ntrai cung tốn lấy gái cung cấn\nsổ tuyệt mạng khó nên duyên\nđeo …(không dịch được) càng sanh nói luỵ phiền\nbuồn khổ lại thêm nhiều hoạn nạn\ncháu con vất vả và khó cầu yên\ntrai cung tốn lấy gái cung chấn\nphước đực cũng nhờ ở tổ tông\ntốn khôn phối hợp đẹp mấy rồng\ncửa nhà thanh vượng cháu con quý\nđại phú do thiên tiểu phú cần\ntrai cung tốn lấy gái cung ly\ntốn-ly phối ngẫu vốn tương hoà\ncưới hỏi 3 năm rạng cửa nhà\ncon cháu học hành đều đỗ đạt\nrạng danh nhờ lên nghiên\ntrai cung tốn lấy gái cung khôn\nngũ-quỷ hình tương ám ảnh hoài\nrốt rồi nam bắc phải chia hai\nnếu con vương vấn dây con cái\ncũng phải bôn ba đến xứ ngài\ntrai cung tốn lấy gái cung đoài\nsố sao cay đắng cái thân mình\nluc-sát tương xung phạm khắc hình\nnhà cửa ruộng vườn tiền của sạch\ncháu con cơ khổ lắm đinh hàn\ngiáp tý(84 cùng cung 85),87 cung càn,88 cung đoài,89 cung cấn.90 cung ly,91 cung khảm\nkhông hiểu sao trong sách không thấy nói trai cung tốn lấy vợ cung khảm như thê nào.từ đấy suy ra 85 với 90 khá đẹp.\nngoài ra cần tránh tứ hành xung và ưu tiên tam hợp:\n85 tuổi sửu:tuất xung sửu(82)-khỉ ở trên cây đuổi trâu quê, sửu kị mùi(91).\nbên cạnh là còn tứ tuyệt: tý tuyệt tỵ-dậu tuyệt dần-ngọ tuyệt hợi-mẹo tuyệt thân (hiếm con,làm ăn kém nhưng may là không có sửu trong tứ tuyệt)\nChắc chắn nữa thì các bác tra hẳn thêm lục hại nữa cho đủ bộ.\ncứ theo nguyên tắc : 50% tốt 50% xấu là bình thường, tốt nhiều hơn thì ok . Chả có đôi nào tốt hết mọi mặt cả đâu , tốt nhất đi xem bói tử vi để biết rõ\nVí dụ như tuổi 87 của mình đối chiếu với 88\n88-mậu thìn mệnh mộc(đại lâm mộc-cây rừng lớn)-cung đoài\n87-đinh mão mệnh hoả(lư trung hoả-lửa trong lò)-cung càn\n-mộc sinh hoả:tốt\n-mão và thìn không nằm trong tứ hành xung,tuy nhiên nằm trong lục hại:mão hại thìn\n-hàng can không khắc không hợp:bình thường(đinh hợp nhâm khắc quý,mậu hợp quý khắc giáp)\n-trai đinh lấy vợ tuổi thìn\nbàng điêu ngọ xuân tài bạch thiên hào\nchim đại bàng chim điểu là loại chim hải điều cực lớn khi gặp mùa xuân đôi cánh chuyển ra đủ gây sóng gió,tiền bạc dồi dào lấy nhau đại phát như được hoạch tài con cái đỗ cao,nối nghiệp giàu lâu bền: tốt\n-trai cung càn lấy gái cung đoài\nvàng thoi vàng khối lại sanh vàng\nphước lộc điên niên tuổi thọ khang\ncon cháu nên danh hưng tố nghiệp\ncàn-đoài phối hợp chắc giàu sang\ntóm lại cả can,mệnh và cung đều đẹp,hàng chi bình thường\n=\u0026gt;87 và 88 rất hợp (Blueg ơi )\ncập nhật các tuổi khác sau nhé\nBình luận (57) Gordon — 2009-10-29 13:19\nNẫu :-j\nhuongcc — 2009-10-31 12:21\ncái khỉ gì thế? :))\nTôi 87 đây ;)) theo anh thì nghĩa là nên kiếm anh nào 81, 83, 86, 88 hử 😕\nGordon — 2009-11-01 06:40\nỞ trên có 1 anh 86 đấy ;))\nTien Tinh Toi — 2012-01-26 13:10\nKo, kiếm anh80. Anh đây! hị hị\nThaimeo — 2009-11-01 08:27\nđảm bảo có ít nhất một người sẽ sai lầm ;))\nGordon — 2009-11-01 10:56\nChết, ai sai?\nhuongcc — 2009-11-01 09:22\n@ Gordon: Ai? Đâu? ;))\n@ Thái: Ý anh là sao? 😕\nwindy_1210 — 2009-12-09 01:37\ntroi oi , the nay thi phai di tim may em xinh tuoi thui . Ko bit coi nen tin tuong bai boi nay ko nhi\nrain186 — 2010-01-04 17:52\nAx,đọc xong bài này nhìn lên ava thì thấy là ng quen.hxhx\nHì,nhưng mà chỉ có tớ biết bạn thui chứ bạn ko biết tớ là ai đâu.\nhong anh — 2010-01-17 13:12\neo` noi nhu cac bac thi tui em e het chu con\nPhương dung — 2010-01-26 17:52\nbạn ơi, nữ 88 là cung chấn bạn ạ. Vì tính tuổi lấy nhau là phải tính cung phi. Nữ 88 cung phi là cung Chấn, cung sinh( để tính vận mệnh) mới là cung Đoài. Khi nam nữ lấy nhau thì không tính cung sinh mà chỉ tính cung phi thôi.\nThaimeo — 2010-01-27 01:55\nhi, mình chỉ đi copy thui, mấy cái này mình ko rành tí nào. cám ơn bạn đã comment, có lẽ hôm nào rảnh phải nhờ bạn tư vấn thôi ^^\nMun — 2010-03-27 04:31\nXem ra a Mèo cũng nghiên cứu kĩ gúm nhỉ :-j\nThaimeo — 2010-03-27 04:33\ntiện thì xem xét tí thôi mà ;))\nchung — 2010-05-22 11:27\nAnh em oi luong thong tin nay co cho sai. EM dua vao doan theo 3 cai:\n1 la Theo Cung Phi\n2 là Cung Mệnh\n3 là ngũ hành\n4 là Cao ly đầu hình\nThì nhận thấy rằng :\ncon trai 87: Nên lấy 88,89,94 , 95 . Nếu lấy 91 thì nó mệnh thổ . Khi lấy mình mạng hỏa sẽ bị hao tổn, có cai tót có cái xấu , nhưng nói chung là không đẹp lăm\nNữ 87 : nên lấy 80,81 Tân Dậu và Canh thân siêu siêu đẹp. Còn mấy tuổi 83,84,85 ko đẹp , 86 thì đại kị ( chết là cái chắc) , 87 đẹp bình thường (đường con cái ko đẹp) , 88, 89 ko đẹp; 90,91 thì siêu đẹp giống 80,,81\nLê anh tuấn — 2011-05-17 05:56\nBạn ah! Mình sinh 1981 nếu lấy 1987 (Đinh Mão) tức cung mệnh trong bát quái là cung khôn tức tuyệt mệnh (vì mình con trai là mện Khảm) chứ bạn nhỉ…\nTại sao lại là nam 81 lấy được nữ 87 nhỉ???\u0026raquo;..\nCần trả lời gấp với\nthaiph — 2011-05-17 10:32\nbạn lấy thì cứ lấy đi, ko phải lo lắng cung mệnh đâu \u0026gt;\nLê anh tuấn — 2011-05-18 01:16\nthanks hihi! Nhưng mình nghe thấy nói thế cũng ghê ghê nhỉ…\nHung — 2010-09-10 22:42\nNho pac coi ho 1 que nam 80 lay nu 85 co on ko nhe.\nCam on nhiu !\nTanpopo — 2010-11-04 08:58\ntuổi 90 cũng mạng mộc mà, sao lại không hợp với 87 được, nghe nói lấy chồng hay vợ thì người ta coi trọng mạng hơn tuổi mà……….đúng không????????? mình là nữ 90 đang yêu nam 87 đây\nmizu — 2011-08-05 10:45\nặz,\n90 hay 91 đều mệnh thổ\nhoả sinh thổ, vậy 90 gặp 87 là tốt\nchỉ có điều ngọ với mẹo mới xung nhau nên khó hoà hợp thôi.\nGordon — 2010-11-05 07:00\nThế nam 80 yêu nữ 97 thì sao? :-\u0026lt;\nDebian System — 2010-11-05 16:48\nMấy cái bác nói chỉ là tử vi, áp dụng phong thủy còn ít.\nVí dụ: nam 88 (Đại Lâm Mộc) lấy vợ 91 (Lộ Bàng Thổ) theo phong thủy thì tuơng khắc mệnh, theo tử vi thì xung khắc tuổi, tử vi thì không quan trọng lắm :D. Khi lấy nhau rồi nếu sinh con mệnh Hỏa thì lại hết, theo quy luật tuơng sinh ngũ hành: Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ. Nên có nhiều cặp vợ chồng khi sinh con ra thì hết cãi nhau và làm ăn phát đạt =)).\nMs.L — 2010-11-13 22:35\nBan oi 88 lay 85 co hop khong? Xung khac o mat nao vay\nQuang chien — 2011-06-08 13:48\nTheo minh thi cac ban truoc khi yeu nhau thi cung phai xem tuoi cho hop roi moi quyet dinh di toi hon nhan. Cac cu co cau la ” co tho co thieng co kieng co lanh ” mak. minh co thang ban sinh nam 85 lay vo tuoi 86 day khi xem tu vi thi ko hop ij nao ho noi la khi lay nhau roi thi se chia ly. Khi lay nhau sinh duoc 1 con thi gia dinh tan nat chia tay nhau vi suot ngay chui boi nhau thuiii.\nthay boi — 2011-06-16 10:24\ncon cuop het khach cua thay roi con a! noi hay, nhi nhanh\nchuan\nthay boi — 2011-06-16 10:25\ntha tin la co dung nen tin la khong lo nhu co thiet thi toi a !\nthay boi — 2011-06-16 10:26\nlo quen nham tuoi ko hap thi de choi thoi chung nao gap tot tuoi 1 chut thi de cuoi\nly — 2011-07-05 02:24\nminh nu 87 va nguoi yeu minh lai 85,bon minh dinh se lay nhau vao nam nay ,nhung ma xem nhu menh thi minh 2 minh ko hop nhau ,nguoc lai con khac nhau ,lieu the nay co nen den voi nhau ko nhi?thay boi\ntran hong — 2011-07-21 19:59\ncho em hoi em sn 88 co ban em sih 87 co hop ko.nha co ay dang doi cuoi la em ko biet lam the nao\nkieu anh — 2011-08-16 19:01\nvo van chnag tin dc ai kung the a\ntrần tính hướng — 2011-08-19 07:32\nmình sinh ngày 01-05-1984 (DL) bạn gái mình sinh ngày 25-01-1989 (DL), có bạn nào biết xem không, hãy xem cho bọn mình với nhé. nếu có thể thì gửi qua địa chỉ email cho mình cái nhé.\nxin cảm ơn nhiều\nemail: tthuongidco@gmail.com\nMeo con 87 — 2011-10-07 02:08\ncon gái 87 là mình đây. không biết lấy tuổi nào là tốt nhất nhỉ.\nhanglb — 2011-10-17 01:29\nPhương dung on 26/01/2010 at 12:52 pm said:\nbạn ơi, nữ 88 là cung chấn bạn ạ. Vì tính tuổi lấy nhau là phải tính cung phi. Nữ 88 cung phi là cung Chấn, cung sinh( để tính vận mệnh) mới là cung Đoài. Khi nam nữ lấy nhau thì không tính cung sinh mà chỉ tính cung phi thôi\nVậy Nam 83 là cung phi là cung gì? cung sinh là cung Khôn, có hợp tuổi với 88 k?\nngochanh — 2011-10-18 05:59\nchaif, zay minhf so’ suong’ goai, minhf 88 wen anh 87 day, ke ke ke, cos dieu tien dau cha~ thay’ dang ngheo rot’ mong` toj:))\nlanlan — 2011-11-17 06:34\nHai bạn lấy nhau rồi ah, nghèo rớt cơ ah :))))\nhoahongdo — 2011-10-26 08:39\nBan đầu mình cũng nghe các thầy, nghe thiên hạ đồn là nữ 88 lấy nam 87 là hợp lắm, mình cũng công nhận là mình với người yêu khá hiểu nhau, luôn thấy rất hạnh phúc, nhưng khổ nỗi, mẹ của người yêu mình đi xem bói ông thầy ấy bảo là có hợp thật nhưng nếu lấy nhau thì con gái (tức mình ) sẽ bị đoản mạng, chết sớm…ax ax, chắc mama của người yêu mình hok thích mình roài, hì hì\nNam — 2016-02-22 18:23\nEm sinh ngay 27-8-1987 chi sinh ngay 26-11-1984\nGiang — 2011-11-16 15:54\nAnh chị cho em hỏi. Em sinh 87(nữ) đang yêu người 84. Định cuối năm cưới mà không biết có hợp không?\nlanlan — 2011-11-17 06:32\nMình vừa lấy chồng 87 rùi, mình là 88( Đại lâm mộc) :X\nnguyenanh — 2011-11-24 05:13\nminh sinh 16/8/87 ban trai minh 11/11/1984, hai dua minh tinh qua nam cuoi. Khong biet la co duoc khong .Minh nghe bao 2 dua ma lay nhau thi se chia ly nen minh rat so nhung lo yeu roi nen lam lieu, co nguoi an ui bao 2 dua tuy khac khau nhung hop lam an, con cai minh khong biet sao. Qua nam minh tinh cuoi nhung chua biet tuoi hai dua nhu vay thi cuoi vao thang may va sinh con nam nao thi hop voi bo ,me? Co gi gop y giup minh nhe\nlang giai tri viet nam — 2011-12-12 04:02\nCam on tac gia nhieu!\nella — 2011-12-21 03:50\nHix, mình sn 87, xưa nay mình luôn đăt châm ngôn” tuyệt đối ko quen( đương nhiên là ko lấy) trai nhỏ tuổi hơn, vậy mà 2 tuần trước mẹ mình mà ba mẹ hắn cho hai đưa gặp nhau, lúc đầu mẹ minh tưởng là 2 đứa bằng tuổi nên mới cho gặp , giờ gặp rồi cũng muộn, gia đình hắn hối thúc cưới làm mình hoảng, hắn thì thích mình lắm, nhưng mới biết có 2 tuần mà đòi cưới, đã vậy hắn chẳng hề có hành động nào để mình cảm thấy dc che chở, mình ko thích mang tiếng “máy bay bà già”, nhưng không biết từ chối thế nào.\nhyvong668 — 2011-12-25 11:11\nhi em la nu sn87 ne, theo anh thi 88 la tot nhat ah?\nminh khang — 2012-01-06 14:36\nmình sn 87 trước kia yêu cô hàng xóm 88 gia đình mình đi xem bói lại bảo không hợp, chỉ được lấy vợ sn 90,91,93 thui bùn quá các bác àh.\ndoiphudu — 2012-01-09 03:33\nmình sinh ngay 10/1/1987 .đang kua một em sinh năm 91 không biết có được hem nhỉ ,ai tư vấn giúp mình với :))\nTien Tinh Toi — 2012-01-26 13:08\nStay the same!\ntoán — 2012-01-29 15:24\ntheo minh thấy trai 87 hợp nhất tuổi 88,89, 92, 94 đó nha kỵ nhất la 96 đó nha anh em đung có ma them ăn co non nha. anh em xet thư coi\nphuong88 — 2012-02-09 06:17\nnữ 88 cung chấn mà,hợp với trai 87 cung tốn bạn ạ (cùng thuộc bộ đông)\nvề can thì nam đinh lấy vợ mậu rất hợp nhau\nvề mệnh mộc sinh hỏa cũng rất tuyệt\nthìn và mão không hợp nhưng cũng không khắc\ntóm lại lấy nhau thì tiền bạc nhiều, con cái đông đủ dễ nuôi, tuy nhiên thì “rầy rà luôn”\ntức là hay cãi nhau (nhỏ thôi)\ncòn lấy 81 thì ít cãi nhau nhưng không giàu bằng hihi.\nmình chỉ biết thế, mình thấy bài của bạn cơ bản đúng đấy không sai đâu. thanks nha.\nrùacon — 2012-05-24 05:00\nnữ 88 hợp tuổi nhất với nam 83 mà.\nquy dau..kiem phong kim — 2012-07-11 02:06\nmay anh noi zi la chua hieu het roi.e nghe me e noi tuoi chong khac vo la lam an jau to lam do.chi co dieu vo ma khac chog thi moi ngheo kho thui ak…\nvuhoang01187 — 2012-10-01 04:42\nminh 87 muon tim ban gai hop tuoi o hanoi\nthaoteen — 2013-02-20 04:16\nBạn ơi, 2 tuổi 88 có hợp ko thế, giúp mình với. Bố mẹ mình đi xem bảo ko hợp, mà bọn mình thì yêu nhau lâu rùi cũng muốn xác định lấy nhau. mọi người tư vấn giúp mình vs.\nse7en — 2015-07-08 02:32\nYêu là cưới thôi bạn ah, nếu nói như vậy mấy nc khác chết hết ùi ah\nkhoaipx — 2016-09-23 02:36\nHóa ra anh Thái là “thay boi” à?\nThaiPH — 2016-09-23 06:01\ncái này là copy từ ddth.com từ một tỉ năm rồi Khoai ơi :)) Và nó là bài hot nhất blog, view lúc nào cũng đỉnh của top :))\nHoa Phù Dung — 2016-12-22 09:48\nđúng là nó đỉnh top anh ạ :))\nNhân tiện a nhập thầy, bói xem cho em quẻ gái 92 lấy chồng tuổi nào với =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/29/xem-l%E1%BA%A5y-v%E1%BB%A3-l%E1%BA%A5y-ch%E1%BB%93ng-c%E1%BB%A7a-tu%E1%BB%95i-87-88/","summary":"\u003cp\u003eLuồng thông tin lấy từ cao nhân trên mạng, chắc là vị pháp sư nào đấy\u003cbr\u003e\nai ko mê tín hoặc có tâm niệm sống: cuộc đời phải do mình lựa chọn quyết định thì thôi đừng đọc nhé, kẻo em lại bị ăn 1 đống gạch\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTuổi 87\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n87 Tuổi Đinh mão , mệnh Lư trung Hỏa nghĩa là lửa trong lò (cái này chắc đúng quả là nóng thật, mình vốn là chim lửa mà lại ), nghĩa bóng là lửa trong lư hay trong bát hương, do đó ít khi nghèo vì lúc nào trong bát hương mà chả có tý lửa trong 1 tháng (vớ vẩn, chả bao giờ trong túi mình rủng rỉnh cả, quanh năm nghèo ) …Xương con Thỏ cốt con Gà , LƯU ý tuổi này khắc Mệnh Kim như trong phần kiến thức cơ bản đã nói, nhưng tuổi này khắc nhất đó là KIẾM PHONG KIM, gặp thằng nào tuổi này anh em mính 1 là Giết,\u003cbr\u003e\n2 là chuồn (các bác nào như thế thì tránh xa em ra nhớ)\u003cbr\u003e\n**Con trai tuổi 87 cung Tốn , Nữ tuổi này Cung Khôn đều là con nhà Xích ĐẾ\u003cbr\u003e\n(con nhà quyền thế à, bố láo , 2 cụ thân sinh ra mình là dân lao động chính gốc, quanh năm vất vả, thấp cổ bé họng, quyền thế cái nỗi gì ).\u003cbr\u003e\n*) con trai tuổi 87 hợp tuổi 88 89 91, hợp nhất là 88 do con gái 88 mệnh MỘC , mà mộc Sinh Hỏa , lấy vợ mà dc Vợ giúp mình thì very well\u003cbr\u003e\ntuổi này mà lấy thì đạt số NHỨT PHÚ QUÝ , giàu nứt đố đổ vách , tiền nhiều vô kể , con cháu đầy nhà ( bao gồm cả con nuôi ) Thiểu phưỡc cũng khá, ghê chưa, mình phải tìm ngay thôi\u003cbr\u003e\n*) nếu lâý tuổi 89 thì bình thường , đạt số tứ đạt đạo , con thì ít, 1-2 con nói chung bình thường (vậy là thêm 1 lí do nữa để mình ko còn phải luyến tiếc mối tình đau khổ với em hàng xóm xinh tươi dáng chuẩn nhà bên, T ơi giờ thì anh đã hiểu vì sao e ko yêu anh )\u003cbr\u003e\n*) lấy 90 thì coi như toi đứt luôn cuộc đời , khắc ác lắm , teo ngay . nghiêm cấm , dangerous\u003cbr\u003e\n*) 91 thì ngon , đạt số TAM VINH HIỂN có nghĩa là giàu nhờ quyền cao chức trọng , vợ lại mênh Thổ nên Hỏa SInh THổ , tương sinh, cũng dc lắm\u003cbr\u003e\n(ui ui, em gái thằng bạn 91, xinh đẹp trẻ trung, chưa có người yêu , sự lựa chọn tuyệt vời là đây chăng , Thu ơi chờ anh xíu nhé )\u003cbr\u003e\n*) lấy 87 nghĩa là cùngtuổi , đạt số NHÌ BẦN TIỆN nghèo khổ nhưng ngược lại vợ chồng lại rất yêu thương nhau, thế mới lạ , 1 mái nhà tranh 2 trái tim vàng ý , qua hạn thì mới đậu tài dc , nói chung cũng ko tốt lắm\u003cbr\u003e\n(duki ơi, hay là mình…góp gạo thổi cơm chung )\u003cbr\u003e\n** \u003cstrong\u003eNữ 87\u003c/strong\u003e thì nên lấy 83 , và con trai 88 nghĩa là vợ hơn chồng 1 tuổi (thông cảm chỉ có thông tin về nam thôi nữ chưa cập nhật được )\u003cbr\u003e\nbổ sung thêm : \u003cstrong\u003e81, 83, 86, 88\u003c/strong\u003e (các bạn nữ \u003cstrong\u003e87\u003c/strong\u003e cứ thế mà làm)\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTuổi tuổi 88\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMậu Thìn , con trai và con gái cùng mệnh CHấn ( dựa vào đó xem hướng tốt phù hợp với bản thân mình)\u003cbr\u003e\nĐẠi lâm mộc ( cây rừng lớn ) Xương con rồng, cốt con Quạ khắc ĐẠI trạch THổ , gặp bọn này thì toi\u003cbr\u003e\n** con trai tuổi này thì nên lấy vợ tuổi 89 , đạt số Tam VInh Hiển , giàu có , quyền chức\u003cbr\u003e\n* vợ tuổi 88 , cùng tuổi đạt số TỨ đạt ĐẠO nghĩa là làm ăn dễ dàng , số mệnh khá , nói chung là tốt bình thường , nhưng vẫn dc\u003cbr\u003e\n* vợ tuổi 87 , ngon luôn (mấy bạn 87 UDS nhà mình ơi, có ai thích phi công trẻ 88 ko )\u003cbr\u003e\n* Vợ tuổi 90 , cũng dc đạt số TỨ đạt ĐẠo nhưg do vợ mệnh THổ nên khắc nhau , vì vậy sẽ có điểm cản trở nhau, nói chung thuộc dạng Trung bình khá\u003cbr\u003e\n* tuổi 91, thui rui, teo luôn ,tránh xa , lấy phải coi như toi , nên a nào 88 mà quen em 91 thì nên chia tay đồng thời giới thiệu cho anh 87 cùng lớp luôn cho tiện\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNữ 86\u003c/strong\u003e (tuổi khá dữ để lấy chồng) (bổ sung kẻo bị chị Ma chém )\u003cbr\u003e\nLấy phải trai 85 : tối kị, lấy về thì 1 là vợ sống chồng chết, 2 là ngược lại, cọp vồ chết trâu mà\u003cbr\u003e\nLấy trai 87 : đều là mệnh hỏa nên có thể nói như đổ thêm dầu vào lửa, vô cùng hợp,cuộc sống mau phát triển, công danh được dễ dàng và mau lên đến cao độ chị Ma ơi hay là mình.\u003cbr\u003e\nLấy trai 90 : Có thể phát triển tiền bạc một cách mau chóng. (Crazy ơi cố lên )\u003cbr\u003e\nLấy zai 83 : Tiền bạc làm ra mau chóng nhưng đường công danh có nhiều trắc trở, hào của nhiều, hào con lại ít.\u003cbr\u003e\nlưu ý: thật ra nhiều khi mệnh khắc nhau đàng hoàng nhưng cũng không hại lắm.\u003cbr\u003e\nví dụ như 85 là hải trung kim (vàng dưới biển), nếu người kia là thiên thượng hỏa (lửa trên trời), lửa trời không thể phạm xuống tận đáy biển được thì ko sao cả.\u003cbr\u003e\nxem tuổi vợ chồng có 4 yếu tố:can,chi,mệnh,bát quái. Ví dụ \u003cstrong\u003e85\u003c/strong\u003e là Ất Sửu thì phải xem \u003cstrong\u003eất\u003c/strong\u003e  hợp với can nào,sửu hợp với chi nào,mệnh kim hợp mệnh nào,cung tốn (hay chấn-có sách viết chấn,có sách viết tốn) hợp với cung nào….chỉ cần 1 tốt,1 xấu,2 bình thường là có thể chấp nhận được rồi, hiếm tuổi nào tốt cả 4 yếu tố lắm\u003cbr\u003e\nVí dụ với tuổi \u003cstrong\u003enam 85\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e\u003cstrong\u003evề ngũ hành:\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n85 mệnh kim nên trên vị trí là chồng mệnh kim,vợ là các mệnh còn lại\u003cbr\u003e\nthổ sinh kim:mệnh vợ sinh chồng là tốt nhất(90,91)\u003cbr\u003e\nkim sinh thuỷ:mệnh chồng sinh mệnh vợ cũng tốt,nhưng không bằng trương hợp 1(82,83)\u003cbr\u003e\nkim khắc mộc:mệnh chồng khắc mệnh vợ,có thể chấp nhận được(88,89)\u003cbr\u003e\nhoả mắc kim:mệnh vợ khắc mệnh chồng: xấu(86,87 mệnh hoả)\u003cbr\u003e\nnếu thêm yếu tố khoảng cách tuổi tác giữa vợ chồng và mệnh thì đẹp nhất là 90,91-cách từ 5-6 tuổi,sau là 88,89-nhưng khắc.nếu không thì có thể làm phi công(82,83)\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e\u003cstrong\u003evề mệnh kim\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e (chú ý nếu cần nên xét đầy đủ như nói ở trên.vd:hải trung kim,lư trung hoả,lộ bàng thổ…):\u003cbr\u003e\nnếu là kiếm phong kim hay sa trung kim thì càng nên kết hợp với mệnh hoả,hiểu nôm na đây là kim loại vụn,nhỏ (nôm na thôi nhá) nếu không có lửa thì không thành vật hữu dụng.\u003cbr\u003e\nHải trung kim,bạch lạp kim,thoa khuyến kim,kim bá đầu đại kỵ hoả nhưng khắc mộc nhẹ hơn\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e\u003cstrong\u003evề can\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e (chữ Ất):\u003cbr\u003e\ntrai Ất lấy vợ tuổi:\u003cbr\u003e\n–**tý:**long hổ tự phục sanh khuyển đầu trúc\u003cbr\u003e\nrồng cọp quy đầu chó tre là công đắc lộ,con cái phát đạt,công danh có nhưng tài lộc kém\u003cbr\u003e\n–\u003cstrong\u003esửu và dần\u003c/strong\u003e:nhật nguyệt đương nhiên hoa khai nhộ tuyết\u003cbr\u003e\ncũng có đỗ đạt,trước thì danh vọng lớn lao sau thì gian nan cay đắng con cái một nửa khá,một nửa bần hàn.Hoa nở bị tuyết rơi thì rụng hết chứ không còn\u003cbr\u003e\n– **ngọ:**thiên địa vô số,bối minh điệu ám\u003cbr\u003e\ntrời đất không mưa sau lưng sáng trước mặt tối,trai goá gái goá lấy nhau phát đạt cực mau.nếu là thanh niên cũng gọi là tốt nhưng về sau có chuyện buồn khổ chốn phòng khuê,đầu có danh vọng cũng mang hoạn nan.\u003cbr\u003e\n–\u003cstrong\u003emùi:\u003c/strong\u003e ngư quá vô môn-long phi đắc chi\u003cbr\u003e\ncá vượt vỏ môn,rồng may gặp hội,vợ chồng hoà hợp,phú quý song toàn,rể quý dâu hiền thật tốt\u003cbr\u003e\n– \u003cstrong\u003ethân:\u003c/strong\u003e long vân đắc tộ-khủng ngộ kiếp hình\u003cbr\u003e\nrồng tuy gặp vận nhưng e bị cướp bóc hình sát,vợ chồng tuy phát đạt nhưng mọi công việc đều không bền\u003cbr\u003e\n– \u003cstrong\u003edậu:\u003c/strong\u003e điểm nhập võng chung bạch mã chiết tức\u003cbr\u003e\nchim vào trong lưới,ngụă trắng què chân.nếu thi đỗ cao tức chết non trước hiển vinh thì sau bằng khổ.bằng lúc trẻ gian nan thì sau về ngoài thư thả hơn\u003cbr\u003e\n– \u003cstrong\u003etuất và hợi:\u003c/strong\u003e nguyệt trầm thương hải-long khổn hồng vân\u003cbr\u003e\ntrăng chim biển thẳm,rồng bị vây trong đám mây hồng.Ta phận thủ thường cực khổ lúc trẻ thì sau yên vui lúc về già.nếu thi đỗ tất chết non cái công danh cũng trắc trở\u003cbr\u003e\n–**mẹo:**liễu ngộ xuân phong phượng hoàng chết đục\u003cbr\u003e\ncây liễu gặp ngọn gió đông,chim phượng hoàng gẫy cánh.mới lấy nhau vợ chồng phát đạt nhưng kém về con.bằng có con thì tài giảm tiền thành hậu bại có khi gãy cánh giữa đường\u003cbr\u003e\ntóm lại là về can thì hợp nhất với mùi,mọi mặt tốt đẹp(91)\u003cbr\u003e\n***về cung:***theo số đông,cung tốn\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung tốn\u003cbr\u003e\nhai tốn yêu nhau hoá hại nhau\u003cbr\u003e\ngần nhau thì số chịu thương nhau\u003cbr\u003e\ncửa nhà thiếu hụt con đau bệnh\u003cbr\u003e\ngần khó,xa ra mới được giàu\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung càn\u003cbr\u003e\ntốn càn thuỷ hoả khó yên thập\u003cbr\u003e\nhoạ hại trường sanh biết mấy lần\u003cbr\u003e\nnhà cửa lạnh lùng tiền của hết\u003cbr\u003e\ncha con thôi cũng chịu cơ hàn\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung cấn\u003cbr\u003e\nsổ tuyệt mạng khó nên duyên\u003cbr\u003e\nđeo …(không dịch được) càng sanh nói luỵ phiền\u003cbr\u003e\nbuồn khổ lại thêm nhiều hoạn nạn\u003cbr\u003e\ncháu con vất vả và khó cầu yên\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung chấn\u003cbr\u003e\nphước đực cũng nhờ ở tổ tông\u003cbr\u003e\ntốn khôn phối hợp đẹp mấy rồng\u003cbr\u003e\ncửa nhà thanh vượng cháu con quý\u003cbr\u003e\nđại phú do thiên tiểu phú cần\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung ly\u003cbr\u003e\ntốn-ly phối ngẫu vốn tương hoà\u003cbr\u003e\ncưới hỏi 3 năm rạng cửa nhà\u003cbr\u003e\ncon cháu học hành đều đỗ đạt\u003cbr\u003e\nrạng danh nhờ lên nghiên\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung khôn\u003cbr\u003e\nngũ-quỷ hình tương ám ảnh hoài\u003cbr\u003e\nrốt rồi nam bắc phải chia hai\u003cbr\u003e\nnếu con vương vấn dây con cái\u003cbr\u003e\ncũng phải bôn ba đến xứ ngài\u003cbr\u003e\ntrai cung tốn lấy gái cung đoài\u003cbr\u003e\nsố sao cay đắng cái thân mình\u003cbr\u003e\nluc-sát tương xung phạm khắc hình\u003cbr\u003e\nnhà cửa ruộng vườn tiền của sạch\u003cbr\u003e\ncháu con cơ khổ lắm đinh hàn\u003cbr\u003e\ngiáp tý(84 cùng cung 85),87 cung càn,88 cung đoài,89 cung cấn.90 cung ly,91 cung khảm\u003cbr\u003e\nkhông hiểu sao trong sách không thấy nói trai cung tốn lấy vợ cung khảm như thê nào.từ đấy suy ra 85 với 90 khá đẹp.\u003cbr\u003e\nngoài ra cần tránh \u003cstrong\u003etứ hành xung\u003c/strong\u003e và ưu tiên \u003cstrong\u003etam hợp\u003c/strong\u003e:\u003cbr\u003e\n85 tuổi sửu:tuất xung sửu(82)-khỉ ở trên cây đuổi trâu quê, sửu kị mùi(91).\u003cbr\u003e\nbên cạnh là còn \u003cem\u003e\u003cstrong\u003etứ tuyệt\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e: tý tuyệt tỵ-dậu tuyệt dần-ngọ tuyệt hợi-mẹo tuyệt thân (hiếm con,làm ăn kém nhưng may là không có sửu trong tứ tuyệt)\u003cbr\u003e\nChắc chắn nữa thì các bác tra hẳn thêm \u003cem\u003e\u003cstrong\u003elục hại\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e nữa cho đủ bộ.\u003cbr\u003e\ncứ theo nguyên tắc : 50% tốt 50% xấu là bình thường, tốt nhiều hơn thì ok . Chả có đôi nào tốt hết mọi mặt cả đâu , tốt nhất đi xem bói tử vi để biết rõ\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVí dụ như tuổi 87 của mình đối chiếu với 88\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n88-mậu thìn mệnh mộc(đại lâm mộc-cây rừng lớn)-cung đoài\u003cbr\u003e\n87-đinh mão mệnh hoả(lư trung hoả-lửa trong lò)-cung càn\u003cbr\u003e\n-mộc sinh hoả:\u003cstrong\u003etốt\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n-mão và thìn không nằm trong tứ hành xung,tuy nhiên nằm trong lục hại:mão \u003cstrong\u003ehại\u003c/strong\u003e thìn\u003cbr\u003e\n-hàng can không khắc không hợp:\u003cstrong\u003ebình thường\u003c/strong\u003e(đinh hợp nhâm khắc quý,mậu hợp quý khắc giáp)\u003cbr\u003e\n-trai đinh lấy vợ tuổi thìn\u003cbr\u003e\nbàng điêu ngọ xuân tài bạch thiên hào\u003cbr\u003e\nchim đại bàng chim điểu là loại chim hải điều cực lớn khi gặp mùa xuân đôi cánh chuyển ra đủ gây sóng gió,tiền bạc dồi dào lấy nhau đại phát như được hoạch tài con cái đỗ cao,nối nghiệp giàu lâu bền: \u003cstrong\u003etốt\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n-trai cung càn lấy gái cung đoài\u003cbr\u003e\nvàng thoi vàng khối lại sanh vàng\u003cbr\u003e\nphước lộc điên niên tuổi thọ khang\u003cbr\u003e\ncon cháu nên danh hưng tố nghiệp\u003cbr\u003e\ncàn-đoài phối hợp chắc giàu sang\u003cbr\u003e\ntóm lại cả can,mệnh và cung đều đẹp,hàng chi bình thường\u003cbr\u003e\n=\u0026gt;87 và 88 rất hợp (Blueg ơi )\u003cbr\u003e\ncập nhật các tuổi khác sau nhé\u003c/p\u003e","title":"XEM LẤY VỢ , LẤY CHỒNG CỦA TUỔI 87 , 88"},{"content":"Bắt đầu bị tậm tịt từ ngày 21/10, càng ngày càng trầm trọng, 7 ngày liền, tới hôm qua, 28/10 mới tạm yên ổn khi chuyển từ lighttpd về lại apache.\nBây giờ lại có thêm vấn đề đặc biệt nghiêm trọng, số lượng file trong một thư mục, số lượng thư mục trong thư mục. phân tách thế nào cho khoa học và hợp lý đây. huhu. hehe.\nBình luận (1) Gordon — 2009-10-29 09:50\nBách phân, giống như máy ghi âm vậy \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/29/megashare-vn-sinh-t%E1%BB%AD-t%E1%BB%AD-sinh/","summary":"\u003cp\u003eBắt đầu bị tậm tịt từ ngày 21/10, càng ngày càng trầm trọng, 7 ngày liền, tới hôm qua, 28/10 mới tạm yên ổn khi chuyển từ lighttpd về lại apache.\u003cbr\u003e\nBây giờ lại có thêm vấn đề đặc biệt nghiêm trọng, số lượng file trong một thư mục, số lượng thư mục trong thư mục. phân tách thế nào cho khoa học và hợp lý đây. huhu. hehe.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-29 09:50\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Megashare.vn, sinh tử tử sinh"},{"content":"// //\nLàm đẹp – Thời trang // Thứ Bảy, 24/10/2009, 10:49 (GMT+7)\nBí kíp chăm sóc da tại công sở\nTTO – Để sở hữu làn da trắng mịn, tươi sáng, bên cạnh thời gian chăm sóc da tại nhà, bạn cũng cần duy trì những thói quen dưỡng da ngay tại nơi làm việc, bởi lẽ bạn dùng khoảng 1/3 thời gian của ngày để làm việc tại công sở.\nHãy uống nước đầy đủ trong một ngày – Ảnh minh họa skeptic Những bí kíp đơn giản và đặc biệt giúp bạn tiết kiệm thời gian sau đây sẽ giúp bạn loại trừ những tác hại trong quá trình làm việc bên máy tính và có được làn da ưng ý.\nTận dụng không khí thiên nhiên\nBạn thường bật máy điều hòa trong suốt khoảng thời gian làm việc tại văn phòng, tuy nhiên bạn cần hiểu rằng khi bật điều hòa đồng nghĩa với việc mọi cửa ra vào phải được đóng kín, điều này rất bất lợi đối với làn da. Lâu dần sẽ khiến da bị khô, mẩn ngứa, thiếu nước, nhanh lão hóa và dễ hình thành nếp nhăn.\nLời khuyên cho bạn trong trường hợp này là cần tránh lạm dụng điều hòa trong suốt cả buổi làm việc, thay vào đó hãy tận dụng mọi cơ hội để làn da được tiếp xúc với không khí thiên nhiên.\nĐiều này không quá khó ví như sau khoảng một tiếng làm việc bạn nên dành khoảng 5 phút nghỉ ngơi, ra bancông hít thở khí trời. Xin nói thêm đây cũng là cách để mắt thư giãn rất hữu hiệu.\nSữa tươi – thần dược dưỡng da hiệu quả\nTrước khi ra khỏi nhà tới công sở, bạn đừng quên mang theo một hộp sữa tươi không đường và một miếng bông gòn. Trong giờ giải lao hãy tranh thủ thấm sữa tươi lên miếng bông gòn và chậm nhẹ lên da mặt.\nCác chuyên gia da liễu cho rằng sữa tươi có tác dụng bảo vệ làn da khỏi những tác động xấu của môi trường xung quanh, đặc biệt khi bạn phải thường xuyên làm việc bên máy tính.\nHơn thế nữa, sữa tươi còn là nguồn dưỡng chất cung cấp cho làn da bạn những loại vitamin và khoáng chất cũng như các chất chống oxy hóa hữu hiệu.\nĐừng quên sử dụng kem chống nắng\nKem chống nắng là “vũ khí” giúp bạn chống lại tia cực tím nguy hại từ mặt trời – “thủ phạm” khiến làn da bạn bị sạm đen và thậm chí ung thư da.\nNgoài ra kem chống nắng còn có khả năng làm chậm quá trình lão hóa của làn da, vì vậy ngay cả khi làm việc trong văn phòng bạn cũng nên thoa một lớp mỏng kem chống nắng lên bề mặt da để giúp bảo vệ làn da được hữu hiệu hơn.\nTuy nhiên, bạn cần lưu ý khi chọn mua kem chống nắng có chỉ số SPF trên mức 30 và nếu bạn thường xuyên tiết ra nhiều mồ hôi, thì nên lựa loại kem chống nắng không có khả năng thấm nước để khi bôi kem không bị trôi đi và bảo vệ bạn tối đa.\nUống nước thường xuyên\n70% cơ thể bạn là nước, nước có vai trò vô cùng to lớn đối với sức khỏe của con người. Không chỉ dừng lại ở đó, nước còn được xem như một loại “mỹ phẩm” đối với làn da, bởi lẽ thiếu nước cơ thể bạn sẽ bị khử nước, làn da khô do thiếu nước…\nChính vì thế, một trong những bí kíp dưỡng da vô cùng đơn giản mà ai cũng có thể làm được là hãy duy trì thói quen uống đủ lượng nước cơ thể cần. Trung bình mỗi ngày cơ thể bạn cần 6-8 cốc nước.\nNgoài nước lọc, bạn có thể uống thêm các loại nước ép trái cây để bổ sung dưỡng chất và vitamin cho cơ thể. Nhưng cần tránh thu nạp những loại đồ uống có cồn và gas.\nGiấy thấm dầu – “vật bất ly thân”\nBạn nên mang theo giấy thấm dầu thường xuyên nếu da bạn hay tiết ra chất nhờn, lượng chất nhờn này cần được thấm hút nhanh chóng vì đó chính là nguyên nhân hình thành mụn trứng cá.\nVí thế hãy coi giấy thấm dầu như một vật bất ly thân.\nSử dụng mỹ phẩm kết hợp nhiều công dụng\nĐiều này có nghĩa là bạn có thể sử dụng loại kem dưỡng da vừa có tác dụng dưỡng da vừa có khả năng chống nắng… Lựa chọn mỹ phẩm kiểu như vậy vừa giúp bạn tiết kiệm thời gian mà vẫn thực hiện đủ các bước dưỡng da cần thiết.\nKHỔNG THU HÀ (Theo AC)\nBình luận (3) Gordon — 2009-10-28 23:41\nỀu ôi, tợm ;))\nThaimeo — 2009-10-29 03:22\ntình hình là phải tích cực mang sữa tới công ty thôi =))\nMun — 2010-04-19 15:16\nthảo nào hồi trc a đc bình chọn là…..;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/28/bi-kip-cham-soc-da-t%E1%BA%A1i-cong-s%E1%BB%9F/","summary":"\u003cp\u003e// //\u003c/p\u003e\n\u003ch2 id=\"làm-đẹp--thời-trang\"\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=365\"\u003eLàm đẹp – Thời trang\u003c/a\u003e\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e// Thứ Bảy, 24/10/2009, 10:49 (GMT+7)\u003cbr\u003e\nBí kíp chăm sóc da tại công sở\u003cbr\u003e\nTTO – Để sở hữu làn da trắng mịn, tươi sáng, bên cạnh thời gian chăm sóc da tại nhà, bạn cũng cần duy trì những thói quen dưỡng da ngay tại nơi làm việc, bởi lẽ bạn dùng khoảng 1/3 thời gian của ngày để làm việc tại công sở.\u003c/p\u003e","title":"Bí kíp chăm sóc da tại công sở"},{"content":"nguồn: http://vannyneo.com/huong-dan/cac-phim-tat-cua-windows-7\nTheo đúng kế hoạch, ngày 22/10/2009, Microsoft công bố sản phẩm Windows 7 đã có mặt trên toàn cầu.\nWindows 7 mang đến một thông điệp đơn giản: Giúp người dùng dễ dàng làm việc với máy tính cá nhân theo cách họ mong muốn. Hệ điều hành mới Windows 7 cung cấp cho người dùng một giao diện tiện dụng với người dùng cùng với những tính năng mới quan trọng giúp thực hiện các công việc hàng ngày với máy tính dễ dàng hơn cũng như đạt được những gì mà người dùng mong đợi nhất bất kể với chiếc máy tính nào.\nDưới đây là danh sách các phím tắt của hệ điều hành windows 7 mà bạn nên biết nếu muốn tăng năng suất làm việc\nCác phím tắt thông dụng Phím tắt Mô tả Win + Mũi tên lên Mở tối đa cửa sổ hiện tại Win + Mũi tên xuống Khôi phục hoặc thu nhỏ cửa sổ hiện tại Win + Mũi tên trái Đưa cửa sổ hiện tại về nửa bên trái màn hình Win + Mũi tên phải Đưa cửa sổ hiện tại về nửa bên phải màn hình Win + [số] Kích hoạt/Chạy chương trình được “pinned” ở thanh taskbar (Chương trình đang chạy không bị ảnh hưởng) Win + Home Thu nhỏ tất cả của sổ, trừ cửa sổ hiện tại Win + Nút cách Làm trong suốt tất cả các cửa sổ để bạn có thể nhìn thấy màn hình desktop Win + Pause/Break Mở hộp thoại System Properties Win + Tab Mở Aero 3D [Ấn nút Tab để thay đổi các cửa sổ] Win + B Di chuyển về thanh taskbar (Thanh dưới cùng bên phải) Win + D Hiện/ Ẩn desktop Win + E Bật Window Explorer Win + F Tìm kiếm Win + G Đưa tất cả gadgets lên đầu Win + L KHóa máy Win + M Thu nhỏ tất cả các cửa sổ Win + P Mở menu cho máy chiếu Win + R Bật hộp thoại Run để chạy các lệnh. Win + T Hiện thumbnail của các ứng dụng đang chạy dưới thanh Taskbar mà không cần di chuột qua Win + = Bật kính lúp Win + [+/-] Chỉnh kính lúp zoom to/nhỏ Win + Shift + Mũi tên lên Chỉnh tối đa kích thước theo chiều dọc Win + Shift + Mũi tên xuống Khôi phục kích thước theo chiều dọc Win + Shift + Mũi tên trái Chuyển sang màn hình trái Win + Shift + mũi tên phải Chuyển sang màn hình phải Win + Shift + M Hoàn tác (undo) thu nhỏ tất cả các cửa sổ Ctrl + mũi tên phải Chỉnh con trỏ đến đầu của từ kế tiếp Ctrl + mũi tên trái Chỉnh con trỏ đến đầu của từ trước Ctrl + Up Arrow Chỉnh con trỏ đến đầu của đoạn trước Ctrl + Down Arrow Chỉnh con trỏ đến đầu của đoạn sau Ctrl + Shift và các phím mũi tên Chọn 1 khối văn bản Ctrl + Shift + Esc Bật Task Manager Ctrl + Shift + N Tạo thư mục mới Với Window Explorer Nút tắt Mô tả Alt + Mũi tên trái Trở lại Alt + Mũi tên phải Đi tiếp Alt + Mũi tên lên Đi lên 1 thư mục Alt + Enter Mở cửa sổ thuộc tính (Properties) của vùng chọn hiện tại Alt + Nút cách Mở menu phím tắt cho cửa sổ đang hoạt động Alt + F4 Đóng cửa sổ hiện tại Alt + Tab Chuyển sang cửa sổ vừa hoạt động Alt + D Chuyển con trỏ lên thanh địa chỉ Alt + P Hiện/Ẩn các bảng xem trước (preview) Ctrl + N Mở cửa sổ mới Ctrl + Cuộn chuột Thay đổi kiểm xem (lớn, nhỏ, list, chi tiêt…) Num Lock + Nút sao(*) trên bàn phím số Hiển thị tất cả thư mục con trong thư mục đã chọn Num Lock + Nút dấu cộng (+) trên bàn phím số Hiển thị tất cả nội dung thư mục đã chọn Num Lock + Nút dấu trừ (-) trên bàn phím số Thu hẹp thư mục đã chọn Login và Logout Windows 7 Phần này bạn cần ấn lần lượt từng nút một (Ví dụ: Ấn nút Win, sau đó thả ra, ấn mũi tên phải, thả ra rồi ấn enter -\u0026gt; Tắt máy)\nNút tắt Mô tả Win + Mũi tên phải + Enter Tắt máy (Shutdown) Win + Mũi tên phải + Mũi tên phải + R Khởi động lại (Restart) Win + Mũi tên phải + Mũi tên phải + S Ngủ (Sleep) Win + Mũi tên phải + Mũi tên phải + W Chuyển User Bình luận (2) Gordon — 2009-10-27 05:52\nKinh, dạo này làm đệ tử bác Bill, đi lobby ác thế ;))\nThaimeo — 2009-10-27 05:57\nmượn gió bẻ măng tí ấy mà ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/27/phim-t%E1%BA%AFt-thong-d%E1%BB%A5ng-va-h%E1%BB%AFu-ich-trong-windows-7/","summary":"\u003cp\u003enguồn: \u003ca href=\"http://vannyneo.com/huong-dan/cac-phim-tat-cua-windows-7\"\u003ehttp://vannyneo.com/huong-dan/cac-phim-tat-cua-windows-7\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTheo đúng kế hoạch, ngày 22/10/2009, Microsoft công bố sản phẩm Windows 7 đã có mặt trên toàn cầu.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWindows 7 mang đến một thông điệp đơn giản: Giúp người dùng dễ dàng làm việc với máy tính cá nhân theo cách họ mong muốn. Hệ điều hành mới Windows 7 cung cấp cho người dùng một giao diện tiện dụng với người dùng cùng với những tính năng mới quan trọng giúp thực hiện các công việc hàng ngày với máy tính dễ dàng hơn cũng như đạt được những gì mà người dùng mong đợi nhất bất kể với chiếc máy tính nào.\u003cbr\u003e\nDưới đây là danh sách các phím tắt của hệ điều hành windows 7 mà bạn nên biết nếu muốn tăng năng suất làm việc\u003c/p\u003e","title":"Phím tắt thông dụng và hữu ích trong windows 7"},{"content":"1 Fan của Liverpool viết:\nBình luận viên chuyên nghiệp chắc Việt Nam chưa có một ai cả, tại sao lại như vậy, vì nghề này tại Việt Nam chưa có cơ sở nào đào tạo và cấp chứng chỉ, ở nước ngoài người ta mới dùng từ chuyên nghiệp mà thôi. Nhưng vì các anh xuất hiện trên truyền hình nhiều, bình loạn về các trận đấu nổi tiếng và những con người nổi tiếng và chúng ta hay các anh tự cho mình là một bình luận viên chuyên nghiệp. Cũng được, không sao, thêm tấm áo cà sa chưa chắc đã phải là thầy tu…\n1. BLV Long Vũ:\nBLV Long Vũ nổi tiếng trước cùng với Quang Huy khi 2 anh đang ăn lương của Đài THVN, chuyên bình luận (BL) cho giải ngoại hạng Anh. Anh nổi tiếng cũng đúng thôi, cứ cuối mỗi tuần chúng ta lại được gặp anh, một gương mặt rất nổi của VTV3, anh có những câu bình luận rất hay, nhưng nhiều khi anh bình loạn thì tuyệt cú mèo, có ai trong chúng ta mà không cười mỗi khi nhắc đến BLV Long Vũ khi bình luận cho giải ngoại hạng Anh hay giải Vô địch quốc gia Việt Nam :)) :\nĐầu tiên tôi ấn tượng với anh là: “…Anh đốn người như tiều phu đốn củi… ” =)) rồi “…xe đạp chổng ngược…”, tôi lại nhớ đến câu bình luận để đời của BLV Long Vũ mà tôi rất ấn tượng khi 1 cầu thủ ra sân với cái đầu bóng mượt “…Anh ta có quả đầu mà ở Việt Nam người ta thường nói là…rất chất nghệ… Sân cỏ là nơi phô diễn tài năng chứ đâu phải sàn Catwalk cho cầu thủ đi ra tạo dáng để… khoe hàng” =)). Xa hơn mấy năm về trước, khi Cantona ghi bàn, BLV Long Vũ nói luôn “Cantona có nét mặt mà người Việt Nam ta gọi là tinh tướng“. Đấy là với bóng đá nước ngoài, còn trong Việt Nam, cái câu ấn tượng của anh rất nhiều, tôi trích một số câu điển hình mà thôi, đó là : “…Sau khi Thạch Bảo Khanh vào sân anh ta còn rất khoẻ, anh chạy rất nhanh lên phía trước nhưng đội nhà mất bóng thế là anh lại hộc tốc chạy về…”, hay như: “Vừa rồi là một cú sút cực kì nguy hiểm nhưng không khó cho thủ môn!” =)). Bình luận thế này ai là tín đồ của túc cầu giáo chả phải cười vỡ bụng ra mất.\nĐó là bóng đá, còn khi anh tham gia dẫn chương trình trong một cuộc thi hoa hậu, anh có câu tôi nghe xong ngẫm nghĩ mãi mà không hiểu, câu đó thế này : “…Cặp giò tức là 2 chi dưới, mà đã là chi thì phải tính từ phần chuyển động dưới xương chậu chứ không tính từ điểm thấp nhất giữa khe hở của hai chân…” =)) , đấy xong rồi các chú các bác, các anh các chị có hiểu gì không chỉ cho tại hạ với.\nTrong một bài phỏng vấn trên báo TT\u0026amp;VH, Long Vũ có tự nhận mình là 1 fan của Liverpool, nhưng cũng như mọi khi anh bình luận, anh rất hay thích trả lời nước đôi, tại vì ngoài Liverpool ra anh còn yêu thêm 5, 6 đội bóng nữa 😐 .\nTóm lại chất giọng của Long Vũ hài hước, vui vui và hóm hỉnh hợp với BLV bóng đá, nhưng hiện nay anh làm Phó phòng thể thao – Ban biên tập truyền hình cáp – ĐTHVN, thỉnh thoảng anh xuất hiện trên chương trình truyền hình nhưng việc BL thì ít đi nhiều, do đó chúng ta không được nghe giọng quen thuộc của anh.\n2. BLV Quang Huy\nGắn bó với VTV3 từ năm 1998, Quang Huy được biết tới như một BLV có chất giọng rất riêng và lối dẫn phong phú. Cũng nhiều năm nay, nói tới Quang Huy, người ta nghĩ ngay tới tình yêu cuồng nhiệt dành cho nền bóng đá Anh và CLB Manchester United. Mùa giải 1998/99 là mùa giải đấu tiên VTV3 tường thuật trực tiếp cả UCL và PL có lẽ do anh Quang Huy yêu thích Man nên năm đó VTV3 của nhà anh truyền trực tiếp MU nhiều đến vậy, không biết có các hạ nào nhớ không, UCL năm đó VTV3 chỉ không truyền 2 trận gặp Brondby mà thôi.\nCòn nữa, có một chi tiết thật thú vị mà tại hạ nghĩ chỉ có các bác, các chú ham mê môn túc cầu từ hồi đó thì chắc mới nhớ: Trước trận đấu, theo lịch truyền hình trực tiếp trận đấu lúc 9h tối, không phải là trận MU – Leicester. 9h rồi 9h15, Tivi vẫn chẳng có gì ngoài ca nhạc. Đến 9h25, bất ngờ Tivi chuyển sang trận Man gặp Leicester, vẫn giọng BLV Quang Huy vang lên kèm theo lời xin lỗi vì đã không thể tường thuật được trận đấu như đã thông báo (do đường truyền hỏng) nên đành thay bằng trận MU – Leicester. Sau đó phải xem nốt mấy chục phút còn lại, nhưng không thật uổng phí, tại nhà hát của những giấc mơ Leicester đã 2 lần dẫn trước Man và Beckham đã 2 lần sút tung lưới Kesey Keller, trong đó có 1 quả sút phạt hàng rào tuyệt đẹp. Hồi đó Leicester của HLV Martin O’Neil không giàu nhưng có đội hình ổn định và chắc chắn với Kesey Keller thủ môn, hàng tiền vệ có Neil Lennon (Đội trưởng Celtic bây giờ) và Theo Zagorakis (Đội trưởng tuyển Hy Lạp vô địch Euro 2004). Hàng công của đội dẫn dắt bởi một Emile Heskey trẻ trung đầy sức mạnh, trận đấu đó tại hạ ấn tượng với Emile, 1 tiền đạo chạy khỏe như voi, Drogba khỏe như thế mà gặp Emile thời điểm đó thì gọi là muỗi, tranh chấp tay đôi không bao giờ thua Stam của Man 1 ly, cứ mỗi lần tranh chấp là Stam to cao lại ngã vật ra sân, sau này về với Liv và góp phần làm cho lịch sử của Liv hào hùng thêm đôi chút.\nCũng xin nói thêm trong một bài báo trả lời phỏng vấn anh Quang Huy, anh có nói là anh yêu luôn Bóng đá Anh và Man từ năm 1998 từ khi anh làm BLV cho Giải vô địch ngoại hạng Anh. Nói thế có nghĩa là thời điểm đó về sau đã có 1 tên hiểu rất rõ lịch sử bóng đá Anh nhưng nghe anh Huy bình luận chuối không thể tả được, kiến thức lỗ chỗ, nói năng lung tung, sau này mới nhận ra và thông cảm cho anh là do anh mới làm nhiều khi anh chưa có nhiều tài liệu để tác nghiệp, thời điểm đó mà nghe anh Huy BL trận nào của Man vs Liv thì chuối không thể tả được, thời điểm đó Man rất mạnh, không có nghĩa là giàu truyền thống nhất xứ sương mù, nhưng anh Huy vẫn nói đi nói lại rất nhiều lần là Man là CLB giàu truyền thống nhất của Anh, anh cố tình không hiểu hay là do thành phố Man nhiều sương mù quá che mất tầm nhìn của Anh. Các bạn phải biết rõ đến thời điểm này tại hạ tôi đang post bài này lên thì Man cũng chỉ có 2 cup C.L và 16 cup PL cũng chưa thể gọi là nhất được. Lúc đó anh Bình loạn rất linh tinh, anh có chất giọng riêng biệt và lối dẫn cuốn hút người xem, nhưng đó là người xem như anh mà thôi, anh chỉ coi Man là No.1, nhưng tại Anh cho đến giờ Man cũng chỉ là No.2 mà thôi, tắt tiếng Ti vi thì không được, xem bóng đá với cả nhà mà tắt tiếng thì chết toi, nhà có mỗi cái Tivi mà cũng chỉ có VTV3 mà thôi, Cable đầu kỹ thuật số thời điểm đó chưa có khái niệm. Thế là tại hạ tôi đánh phải sống chung với lũ vậy thôi, biết làm sao được.\nBLV Quang Huy lúc đó mà làm chung với Anh Ngọc thì không hiểu chuyện gì xảy ra, một ông thì Man là No.1, một ông thì ACM là No.1, túm lại ai cũng là số 1, lần mới nhất gần đây nghe BLV Quang Huy và BLV Anh Ngọc bình loạn trận Man gặp ACM mà không thể hiểu được, như mổ bò mổ trâu ấy, cứ cãi nhau ỏm cả tỏi, rồi thì tranh nhau nói, tranh nhau Bình luận, tranh nhau đưa ra quan điểm này nọ trên truyền hình,… nói thật chán mà vẫn phải xem, phải sống chung với lũ….gì đó thôi. Tự an ủi mình tý, tự mình làm AQ chính truyện tý vậy.\n3. BLV Anh Ngọc\nNếu như Quang Huy dành tình yêu bóng đá cho Man thì với Anh Ngọc đó là ACM, với ACM Anh Ngọc đã từng cho đó là lẽ sống, là tình yêu với đất nước hình chiếc ủng xinh đẹp bên bờ biển Địa trung hải, xứ sở của Pizza, của Vespa.\nHiện anh đang công tác tại báo Thể thao Văn hóa, anh viết bài rất hay, công nhận BLV Anh Ngọc viết bài trong TTVH hay, rất am hiểu bóng đá Ý, con người Ý và đất nước Ý. Nhưng bác này chỉ viết bài thôi, còn bình luận trên truyền hình thì bình thường, nhất là khi anh BL cho Bóng đá Ý, hay khi bình luận cho trận ACM, Anh Ngọc quá sôi nổi, quá bốc đồng và quá thiên vị khi BL, một BLV phải công minh thì người xem mới thấy cái hay, cái đẹp của bóng đá, nếu như cho Anh Ngọc BL thì ai cũng yêu ACM hết thảy mà thôi, vì sao tôi nói vậy, vì có BL trận nào mà không có ACM kiểu gì thỉnh thoảng anh cũng chêm được vài câu về ACM trong đó, Anh Ngọc có lẽ phù hợp hơn với việc bình luận trên đài phát thanh.\nĐây là câu nói nổi tiếng của Anh Ngọc: “Viva Boban, viva Kaka, forza Italia” (nói thêm, Forza là đảng do thủ tướng Italia hiện nay tỷ phú Belusconi lập ra và đang cầm quyền tại đất nước hình chiếc ủng này, thỉnh thoảng các bạn xem trên truyền hình vẫn hay gặp cảnh các CĐV của ACM cầm trên tay tấm biển có chữ forza Italia, Viva forza). Có ai đó còn nhớ không khi anh bình loạn trận Man gặp ACM, thế này chứ : “…thật tuyệt vời, trên khán đài ngày hôm nay có 1 người bạn của tôi đang học Master ở đó, cô ấy cũng là 1 người ACM trung thành, đó là người bạn của vợ tôi… ” =)), tóm lại là Anh gọc Bình loạn bốc đồng, và sôi nổi quá, cho Bình loạn trên truyền thanh hay hơn.\n4. BLV Thành LươngMột BLV mới của VTC nhưng cũng rất huyên thuyên, BL thì thao thao bất tuyệt, không chuyên nghiệp, anh cố làm ra vẻ hiểu biết nhưng thực sự thì lại không biết gì nhiều đến các cầu thủ trên sân còn nhầm lẫn lung tung.\nBình luận trong một trận đấu, BLV Thành Lương của VTC phán: “Sau đó đội Argentina đã ghi thêm được 1 bàn thắng, nhưng không được trọng tài công nhận do họ mắc lỗi việt vị” :)) .\nHuyên thuyên, không được công nhận thì ai gọi là bàn thắng. Còn nữa sau trận Juve thua Asernal Thành Lương làm câu: “… tôi đã phải dùng đến những từ ngữ mạnh như cái tát, cú trời giáng, vết ô nhục… để nói lên 1 trận thua toàn diện, nhục nhã, ê chề của các cầu thủ Juve…nhưng tất cả mọi điều này cũng xuất phát từ 1 tình yêu quá lớn, 1 niềm hy vọng quá lớn mà tôi đã đặt vào Juve…” =)).\nĐây là lúc Chelsea gặp Liv tại bán kết năm nay: “… Ngày xưa chính Mourinho than phiền về việc mỗi khi Chelsea bị dẫn trước, các đội khác liền lui về cố thủ, cứ như đặt nguyên chiếc xe buýt trước khung thành. Thế mà giờ đây chính ông lại chỉ đạo cho các học trò mình đem chiếc xe búyt đó để trước khung thành…” :)) tuần sau lại thấy thế này nhé: ”…Vâng thưa các bạn, tuy bị dẫn trước nhưng Chelsea đã chơi phòng thủ không hề tiêu cực, đã lấy tấn công làm phọng ngự, áp chế đối phương“.\nNhiều khi thấy anh Thành Lương anh cứ huyên thuyên một lúc, thao thao một lúc là đầu mỗ tôi nó cũng như sắp nổ tung, chả hiểu một cái gì cả, các hạ có ai hiểu chỉ giùm đi.\n—-\n1 Fan của Chel$ viết:\nTrong cái đống bình luận viên VTC tớ ghét cay ghét đắng thằng BLV Hồ Hiệp. Thằng Thành Lương bây giờ ăn nói có khiêm tốn chút ít nên đỡ ghét hơn. Cái thằng nhãi Hồ hiệp bình luận thì tớ chỉ muốn đập mẹ cái đầu VTC đi :-W , tức ko thể chịu nổi. Nghe cái giọng bình luận như là đang dặn ỉa vậy. Hãm quá, nó cứ gằn giọng phọt ra đc 1 câu =)) . ko hiểu nó học đc ở đâu cái kiểu bình luận cứt như vậy. Tớ ko quan tâm nó thích đội nào nhưng tớ muốn ỉa vào cái mồm bình luận của nó (xin lỗi vì tớ đã nói bậy nhưng vì ức chế quá ko chịu nổi). Cứ mỗi lần nghe thằng Hồ Hiệp hay hồ điệp gì đó là tớ tắt VTC thà xem ESPN bình luận tiếng anh còn hơn.\nNhiều khi tớ cảm giác như cái mồm nó đang bị táo bón =)) nên mới như vậy. mà trình độ thì chả có cứt gì nổi trội. đúng là “Thời buổi loạn lạc trâu bò đi làm BLV”. ko biết có ai cùng cảm giác với tớ ko.\n—–\nLinhvb – MUSVN:\nEm là em thik bàn luận về cái vấn đề lài lắm, như mọi người cũng nói rồi, thế hệ kế cận các BLV Việt Nam thuộc “ko có thi` thiếu mà có càng thiếu“. Các ví dụ sau đây sẽ chứng minh tất cả :\n– Tạ Ben Cu, tài năng mới nổi sau WC 06, phải công nhận anh này có chất giọng khá ổn nhưng về kiến thức chuyên môn thi cần phải xem xét lại nhiều, chất giọng đc nhưng về khoản giọng gốc Ninh Bình của anh thi…(anh chuyển từ Đài PT-TH Ninh Bình sang ạ), trong trận Hà Lan – S\u0026amp;M ở WC 06 ta có thể thấy những tiếng kêu thất thanh của anh : “Kìa, Robbien đã có bóng, vâng nại một đợt phản công cho Hà Nan, Robbien, SÚUTT, ko vào, rất tiếc cho Robbien vi anh đã bỏ **nỡ** 1 cơ hội quý hơn vàng“, **đặc điểm anh này là tín đồ cuồng nhiệt của bóng đá thực dụng, với anh đợt tấn công nào cũng là phản công**. Thêm nữa anh này **ko biết nhận dạng cầu thủ thậm chí tên cầu thủ** (thậm chí là đội nhà VN), anh này sẵn sàng gọi Đức Dương vừa sút bóng xong là Vũ Phong mà khi nhìn quay cận cảnh và nhìn rõ bảng tên thi vẫn chưa nhận ra mình sai, Vũ Phong thi bị anh này đuổi khỏi họ Nguyễn và thay bằng họ Lê v.v… và v.v… có lẽ kể cả ngày cũng ko hết… – Tiếp đến là anh khác cũng đang ở VTV (em quên mất tên), năm ngoái em nhớ trận HP.HN – TMN. CSG thi phải, khi Trọng Lộc của HP lao cả 2 con gầm giày vào 1 tên của Thép Cảng thi anh này ko hiểu sao, như sắp đặt trước, đồng thanh hô lên cùng em và thằng bạn 1 từ cảm thán rất đặc trưng : “**Uồi, vãi**” =)) – Đến bên VTC , **Thành Lương**, anh này đc cái kiến thức tạm đc, phải cái tinh vi hơn cả bố đời :-” , trận CK FA năm 2006 Liv – WHU, trong phần BL giữa trận đấu anh đã rất hồn nhiên tuyên bố trước khi bước vào hiệp 2 : “Nếu ông Benitez đang xem CT tường thuật của đài VTC chúng ta và **LÀM THEO NHỮNG J TÔI NÓI** THI có lẽ tình hình của Liv chắc chắn sẽ đc cải thiện hơn nhiều” . Lại nữa, đến WC 06, trận tứ kết Anh – BĐN, khi Becks đuối sức và ra nghỉ thi Lương nói cho mọi người cùng khán giả đc biết : “Về vấn đề Becks phải ra nghỉ giữa chừng, tôi cũng là người đá bóng nên tôi biết, Becks bị ợ chua là vi blah blah…. ” – Đến anh **Hồ Hiệp**, anh này kết mỗi cái thik chơi điện tử (đá PS2 : WE cả PES), bác nào bảo anh này thik MU thi tò nhâm, anh này thik Valencia và Aimar, anh ý chỉ bênh MU vi tát nc’ theo mưa thôi, xem trận hắn bình luận có Valencia của hắn thi thôi rồi, anh này tòan dựa vào chỉ số mà hắn biết qua đá PS để đánh giá trình độ cầu thủ, ko biết hắn có thik Aimar thật ko chứ cứ anh này đc nhắc đến là y như rằng : “Aimar là 1 trong những cầu thủ có chỉ số vào hàng cao nhất trong các game bóng đá” hoặc ” Đó là lý do tại sao Chú hề có chỉ số dắt bóng gần đạt hạng cao nhất “, trận Ý – Ghana WC 06, anh này dẫn CT bình luận trước, trong, sau trận đấu có phát biểu 1 câu : “Thủ môn của đội Ghana có 1 cái tên rất giống tên 1 loại USB chúng ta hay dùng, USB Kingston” =))\nThế là cũng khơ khớ vấn đề rồi đấy nhở, những cái nài chắc mọi ng cũng biết hết rồi BLV của các đài nc’ ngoài, họ hay thuê những người đã và đang làm chuyên môn về đá bóng (cầu thủ hoặc HLV ) về để BL, họ có chuyên môn sâu, đọc trận đấu rất tốt, lại kiến thức cơ bản về ngôn ngữ cũng có đủ nên bình luận cực hay, còn VN ko làm đc điều này vi phần lớn các cầu thủ giỏi ở VN là những người có chất giọng ko chuẩn, và phần lớn là “đường học ngắn” nên rất khó khăn để làm điều này.\n——\nTừ nãy đến giờ tớ nói vòng vèo một thôi một hồi cũng chỉ nhằm vào một mục đích là muốn chửi vỡ phễu cái lũ ngu dốt đần độn hiện đang làm công tác bình luận bóng đá trên VTV và VTC. Tại sao chỉ chửi VTV và VTC, là bởi vì tớ hiện đang ở Việt Nam, cụ thể là đang ở Hà Nội, mà lại đang dùng thuê bao truyền hình cáp của bọn HTV nên chỉ xem WC được qua hai cái kênh chó chết kia thôi, tức chúng nó lắm rồi, tức không chịu được, hôm nay phải cho chúng nó một trận. Ngay trên đầu đề của bài viết, mọi người cũng đoán ra, những con bò ở đây chính là cái lũ BLV ngu si kia. Nói chúng nó ngu như bò thì kể ra cũng tội nghiệp loài bò thật, chính vì thế tớ đành xin lỗi toàn thể loài bò trước khi được bắt đầu.\nSau khi Quang Huy đào tẩu khỏi VTV để chuồn sang VTC cùng với một số chiến hữu, thì ban lãnh đạo mục thể thao của VTV chắc bị shock quá nên tẩu hoả nhập ma hết cả lượt, nên nảy ra một cái ý nghĩ rất là quái gở, đó là mời gái vào bình luận bóng đá, và đau lòng nhất là cái lũ dở người ấy chúng nó vác ngay World Cup lần này ra làm vật thí nghiệm. Tèn tén ten, thế là cứ thỉnh thoảng bà con lại được nghe tiếng của cái của nợ này, nói nhăng cuội về trận đấu. Bảo là nói nhăng cuội là còn nhẹ, vì cái đồ đần độn này nó không biết quái gì về bóng đá cả, vào bình luận chung chỉ có nhiệm vụ là thỉnh thoảng dùng cái sọ dừa mọc trên cổ nghĩ ra vài câu hỏi ngớ ngẩn rồi tương vào mẹt cái thằng đang nói cùng mình, bắt nó trả lời. Giang hồ đồn đại tên con thần kinh này là Thúi Hằng, hị hị, quả đúng là người làm sao tên chiêm bao làm vậy, tsb con dở người. Hỏi vô duyên, đọc tình huống sai, phát biểu linh tinh (dẫn chứng nhé: “Bóng chạm xà dọc bật ra ngoài” =)) , “Các cầu thủ Australia trông như những chú gà tây“…), chẳng hiểu sao nó vẫn còn bi bô nhiều như vậy. Tớ thật là nếu có dịp gặp thể loại này ở ngoài, sẵn sàng hắt cho nó cả bát mắm tôm vào mặt. Người đâu mà hãm.\nHôm qua bắt tỉ số đúng liền hai trận, buổi tối xem đã không còn thấy giọng nói và những câu hỏi nhí nhố của em Thúi Hằng, tự dưng tâm tính lại dịu dàng trở lại, bây giờ bảo ngồi viết bài chửi bới hai thằng dở hơi Tạ Biên Cương ngọng líu ngọng lô và Thành Lương mặt như con ễnh ương, bình luận như bố tướng kể cũng khó. Mà được ngoa ngoắt như phần I thì lại càng khó. Nhưng mà công nhận tên hai thằng này có tác dụng, mới chỉ nhắc đến mà máu trong người đã sôi lên sùng sục rồi, hẹ hẹ, phải cho chúng nó lên thớt.\nĐầu tiên là phải nhắc đến thằng Tạ Biên Cương. Đặc điểm nổi bật của thằng này là ngọng, và giọng quá nặng tiếng địa phương. Rõ ràng VTV là đài trung ương, không hiểu sao lại tuyển một đứa nói tiếng Việt còn chưa sõi vào làm bình luận viên, điều này chắc chỉ có giời mới biết được. Ai đời đại diện cho Đài truyền hình Việt Nam, nó đọc tên CLB Villareal thành “Vi-la-de-an”, Ronaldinho thì anh đọc là “Dô-lan-đi-nhô”. Thêm vào nữa, thằng này mắc phải cái tội yêu quý quê cha đất tổ một cách mù quáng cho nên cứ có cơ hội là ngay lập tức chứng tỏ cho khán giả xem truyền hình biết mình là người nhà quê bằng cách tung thổ ngữ vào. Mà các cụ nói rồi, cấm có sai: “Điếc hay ngóng, ngọng hay nói”. Thằng Tạ Biên Cương này khi bình luận chung ngu nhất là chuyên gia nói tranh phần của thằng ngu còn lại (thông thường thằng bình luận chung với nó là thằng Tuấn Anh, về mức độ ngu dốt thì cũng same same với nhau, được cái giọng ko nhà quê) Thêm nữa là thằng này không có khả năng phân biệt cầu thủ đang đá thuộc đội nào với đội nào, ngay trong cùng một trận nó có thể cho một cầu thủ đến chục cái tên, rồi chuyển từ quốc tịch này sang quốc tịch khác ngay lập tức, rất chi là đần độn. Khán giả đang thưởng thức bóng đá mà nghe phải mấy cái câu: “Quê i-em miền trung du” mí lị“ Robb-ien là một cầu thủ tri-ẻ, tài năng, anh si-ẽ còn tiến xa” blah blah.. thì hầu như ai cũng lộn hết cả tiết, chỉ muốn đè nó ra mà nhét cho một đống giẻ lau bát vào mồm, hoặc tốt nhất là đè ra cắt mợ nó lưỡi đi, hết bi bô.\nThằng tiếp theo, là thằng Thành Lương, thằng này tớ cực ghét. Thằng này đáng ra đừng có nên lên hình, vì mặt nó như con ễnh ương, nhìn ghét cực. Nhưng cái làm mọi người căm thù nó phần lớn là ở cách nó bình luận trận đấu. Đáng ra biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Đằng này những cái thể loại thiếu iốt bẩm sinh như thằng Thành Lương nó cứ nghĩ nó là bố đời ấy, ăn nói vừa ngu vừa trịch thượng, lên giọng xuống giọng cứ như công nông lên dốc ấy, nghe phản cảm x tả. Thằng này cùng với tất cả lũ BLV ngu dốt của VTC đều không có khả năng đọc trận đấu, không biết nhìn nhận các vấn đề thuộc về kỹ thuật đá bóng mà chỉ biết nói linh tinh thôi. Để minh hoạ những câu nói linh tinh của thằng ễnh ương này, tớ post lại hai câu bình luận ở Champions League cho mọi người nhận xét: “”Tôi đã phải dùng đến những từ ngữ mạnh như cái tát,cú trời giáng,vết ô nhục..vv để nói lên 1 trận thua toàn diện,nhục nhã,ê chề của các cầu thủ Juve” =)) (Trận Juventus – Arsenal) rồi “Trận Benfica-Barca có vẻ đẹp của 1 lối chơi tấn công nghệ thuật và đầy cống hiến còn trận Arsenal-Juve mà chúng ta vừa xem lại có 1 vẻ đẹp lung linh về mặt chiến thuật” Mk, đến đấy thì tớ nghĩ có khối người cùng một nhận định như tớ: Đúng là thời buổi loạn lạc, giá trị đảo lộn, trâu bò nhảy lên làm Bình luận viên bóng đã. Hãm x tả. Một lũ fò!\n—–\nBlog BLV Anh Ngọc:\n“Chưa bao giờ cái nghề BLV ở VN lại khủng hoảng đến thế này. Sự ra đi của những BLV gạo cội, sự chia tay của anh Huy với VTV3 và sự bùng nổ của truyền hình bóng đá cùng với sự mở rộng hết công suất của các đài truyền hình từ trung ương đến địa phương, từ các đài trước đây chưa hề có bóng đá đến những đài mới mở rộng phạm vi phủ sóng…đã tạo ra một nhu cầu khủng khiếp với các BLV, nghĩa là cần phải có một số lượng BLV thật sự lớn trong một thời gian thật ngắn để lấp đầy các chương trình trong những khung sóng ngày càng rộng ra, trong khi chất lượng lại không thể đi cùng với số lượng như một điều hiển nhiên. Thời của tôi tung hoành bên HTV Hà Nội, mới chỉ có tôi bình luận Serie A, trong nam có Lý Chánh và Anh Tuấn, ở VTV thời đầu có Long Vũ, sau có Quang Huy và Quang Tùng, một số lượng rất nhỏ nhưng đã đáp ứng một khối lượng công việc cực lớn.\nNhưng bây giờ, khối lượng công việc của những anh em đi sau còn khủng khiếp hơn nhiều. Có ít nhất 3 kênh thể thao phát 24/24 là VTC3, HTV2, VCTV3, đảm nhiệm một loạt các giải VĐQG lớn từ châu Âu đến Nam Mỹ, từ các giải VĐ vùng đến những giải lớn như Champions League hay World Cup để đáp ứng đầy đủ nhất nhu cầu của khán giả lúc nào cũng đói bóng đá (và đói cá độ).Tất cả bùng nổ chỉ trong một năm và như một điều hiển nhiên, các BLV không thể sinh ra cùng lúc nhiều đến thế, và những BLV trẻ, giỏi và yêu nghề lại càng không thể vừa mới được sinh ra từ hôm qua.\nWorld Cup 2006 chứng kiến sự khủng hoảng nặng nề của công tác bình luận. Chưa bao giờ tôi nghe thấy nhiều điều tiếng đến như thế về các BLV (trong đó có cả tôi, hic), nhưng đặc biệt nóng bỏng là những BLV của VTV3, đơn giản là đó là đài TH lớn nhất trong cả nước và có ảnh hưởng lớn nhất đến các khán giả, vì tầm phủ sóng của nó lớn nhất. Việc anh Huy từ VTV sang VTC đã để lại một lỗ hổng cực lớn trong studio VTV và đó chính là một bước ngoặt lớn cho thấy VTV3 không chỉ đánh mất bản sắc trong lĩnh vực mà họ đã làm tốt nhất từ trước đến nay mà còn đánh mất cả phương hướng phát triển của họ. Người ta cho rằng chỉ cần thay thế một người bằng 2,3 người khác rồi thời gian cũng làm khán giả phải chấp nhận là một sai lầm. Lứa BLV và BTV VTV3 mới đã đơn giản là không thể (và không biết đến bao giờ) mới có thể tạo ra một bản sắc mới và gây được ấn tượng thực sự với những khán giả khó tính.\nVCTV3 cũng tạo ra một ekip BLV mới, chưa nói đến VTC có nòng cốt là các BLV đã có tiếng, nhưng điều mà tôi khẳng định với các bạn là làm một BLV cực khó, làm một BLV giỏi càng khó hơn. Thế hệ BLV hiện tại chưa thấy ai có sự sâu sắc và đi vào lòng khán giả như thế hệ chúng tôi và có lẽ sẽ còn nhiều năm nữa như vậy. Tôi đã làm giám khảo trong một cuộc tuyển BLV của VCTV3. Hơn 100 người dự tuyển mà chỉ chọn được 5,6 người có vẻ được, mà thực ra tôi và anh Long Vũ, người đứng đầu cuộc thi ấy, vẫn chưa thực sự ưng lắm. Điều đó chứng tỏ là việc có được những BLV có thể làm được việc và thành công ngay vào lúc này là không thể. VTV3 có một ý tưởng hay, là tổ chức cuộc thi BLV cho đại chúng và sau đó phát trên sóng những đoạn băng do họ bình luận. Nhưng sau đó đưa họ lên sóng trực tiếp cho World Cup là một điều cực kỳ sai lầm, nếu không nói là thiếu thông minh, vì nó tạo ra một sức ép cực lớn với các BLV trẻ ấy (đó là trên lí thuyết, vì tôi không cảm nhận được sức ép ấy đối với họ, đó là một điều tốt) và nó nhanh chóng tiêu diệt những ai không thành công. VTV3 không bao giờ thừa nhận là họ đã không thành công với cuộc thi đó và cách sử dụng người đó, nhưng phản ứng dữ dội của khán giả là một điều cho thấy tính hai mặt của vấn đề: 1) VTV3 biết quá rõ những nhược điểm của các BLV mới, nhưng họ không thể thừa nhận điều đó vì nó sẽ dễ dàng khẳng định con đường mà họ đi là sai lầm, 2) VTV3 cũng không có cách nào khác là phải chấp nhận những BLV ấy, vì đơn giản là họ đã không có một lực lượng kế cận thực sự tốt khi những BLV giỏi không còn ở đó nữa, vì những lí do khác nhau.\nTrong số các BLV mới ở đó, Tạ Biên Cương đã để lại những ấn tượng xấu nhất, vì lí do gì các khán giả đều đã biết. Tôi nghĩ rằng, đó là một BLV trẻ, tự tin và có ý chí tiến thủ. Anh đã rất cố gắng trong thời gian qua, nhưng những gì để lại từ hồi World Cup rất khó phai và anh sẽ còn mất nhiều thời gian nữa để khẳng định mình, khi cái bóng của những người đi trước quá lớn, và anh, cũng như những BLV trẻ khác, đều phải chịu một sức ép cực lớn là phải thành công, phải đi một con đường mới không giống những người cũ. Theo tôi, đó là điều hầu như không thể và điều đó, chính các BLV đó biết rõ hơn ai hết. Và những người đi trước rất thông cảm với họ, cũng như muốn nói với các khán giả là hãy kiên nhẫn và không nên quá khó tính trong mọi vấn đề của các BLV (tôi và anh Lý Chánh đã viết vài entry về cái nghề này để các bạn hiểu hơn, không phải để thanh minh hay bao biện, mà là để cho các bạn hiểu)…”\nLàm bình luận bóng đá là làm gì?\nKhông thể vào không bao giờ có đào tạo BLV chuyên nghiệp: vì ở Việt Nam, chưa nói gì đến thế giới, không có một trường lớp nào được lập ra là để đào tạo BLV, vì công tác BLV thể thao nói riêng và bóng đá nói chung, là một chuyên ngành hẹp trong công tác báo chí. Tất cả những ai đang làm BLV hiện tại tốt nghiệp từ nhiều trường khác nhau, không nhất thiết là phải tốt nghiệp trường báo chí, nhưng có lòng yêu nghề, có một chất giọng tương đối được và có thể chịu đựng được cường độ làm việc, đều có thể làm BLV (những ai đã tạo ra được một tầng lớp khán giả chỉ nghe anh ta đều là những người có phong cách rất đặc biệt, và có phương pháp riêng của anh ta để giữ khán giả). Việc còn lại của công tác bình luận, lên sóng thế nào, quá trình đào thải ra sao và khán giả chấp nhận hay không, thời gian sẽ trả lời.\nBLV không nhất thiết phải là cầu thủ bóng đá (nhưng biết đá bóng thì càng tốt): Nhiều bạn cho rằng, làm BLV thì phải là cầu thủ. Theo tôi được biết, không một BLV nào ở Việt Nam (trên thế giới cũng thế) là cầu thủ, vì ai cũng hiểu, trình độ cầu thủ có thể nói hay đến mức nào rồi (!). Điều mà các bạn nhầm lẫn là ở chỗ, trong truyền hình Việt Nam, người BLV thường chỉ làm một mình, bây giờ mới dẫn đến bình luận đôi và về nghề, họ được gọi là “commentator”. Trong khi đó, ở nước ngoài, trong studio luôn có 2 người làm việc cùng nhau, một người là “commentator” (Ý gọi là “telecronista”) có nhiệm vụ đọc diễn biến trận đấu, tường thuật cho khán giả các tình huống trên sân, và…la hét khi có bàn thắng, nghĩa là có trách nhiệm của một người dẫn dắt (narrator), trong khi người thứ 2 mới đóng vai trò của một người BLV thực thụ, và được gọi là “pundit”. Họ không nhất thiết phải là một nhà báo như tay “commentator”, mà có thể là một cầu thủ (trường hợp này xảy ra nhiều nhất, như Maradona, Vialli, Bergomi, Beckenbauer đã làm) và nhiệm vụ của họ là phân tích sâu về một tình huống nào đó, phân tích diễn biến hoặc các chiều hướng tiếp theo của trận đấu (việc này nặng về chuyên môn và đúng với nghề đã từng gắn bó của họ hơn). Các “pundit” thường nói ít hơn các “commentator” nhưng đã nói là phải sâu.\nBây giờ, đi vào vấn đề chính: làm bình luận viên bóng đá nghĩa là gì? Tôi sẽ trả lời một cách ngắn gọn theo quan điểm và trải nghiệm của một người đã sống với nghề này khá lâu: làm BLV bóng đá nghĩa là đem bóng đá từ sân cỏ về nhà của người xem, làm cho trận đấu trở nên cuốn hút, sôi nổi hơn bằng kiến thức, nhiệt huyết và khả năng chuyên môn của người bình luận, có sự dũng cảm khi đưa ra các phát ngôn và có chính kiến trong mọi vấn đề, nhưng phải luôn giữ được sự khách quan, và không chỉ như thế, đem đến cho trận đấu nhiều thông tin thú vị hấp dẫn xung quanh nó mà không làm cho nó trở nên nát vụn và vô duyên bởi được ra hoặc nhiều quá, ít quá, hoặc không đúng lúc. Một BLV bóng đá, vì thế, không chỉ là một người chỉ biết có mỗi bóng đá, mà cần một kiến thức sâu rộng về cuộc sống nói chung, về nền bóng đá, giải bóng đá mà anh ta được phân công phụ trách nói riêng, bởi một trận đấu không chỉ kéo dài trong 90 phút và bóng đá không chỉ là 5.400 mét vuông sân cỏ với 22 cầu thủ đuổi theo một trái bóng tròn. Kiến thức và sự say mê ấy giống như một sự đầu tư sinh lãi, bởi nó tác động ngược trở lại công việc bình luận, và làm cho chương trình bình luận của người BLV trở nên sâu sắc hơn, có giá trị hơn. Đó chính là một trong lý do tại sao có rất ít các BLV thành công và hơn 80 triệu dân VN chỉ có vài người thực sự tạo ra được sự đột biến trong nghề.\nCòn theo bạn, làm bình luận bóng đá nghĩa là làm gì?\nTổng hợp từ các topic, entry về BLV tại Blog Anh Ngọc, Forum MUSVN, LiverpoolVN\nBình luận (6) Gordon — 2009-10-26 06:43\nĐọc xong tỉnh cả ngủ =))\nThaimeo — 2009-10-26 06:44\ncái thời Long Vũ bình luận, mình cóc nhớ gì cả, thế mới tiếc :)) :))\nGordon — 2009-10-26 12:11\nNghe như ném đá vào đầu :-j\ndivinocodino — 2011-10-03 08:08\nAnh Ngọc, Anh Ngọc….mình thick nghe giọng bình luận của anh ý dã man!!! có lẽ mình đã bị ” sét” khi lần đầu được nghe anh ý bình luận giải Serie A trên đài truyền hình HN. Anh ý như là người thổi bùng gọn lửa đam mê bóng đá trong mình vậy…giọng bình luận rất có hồn của anh ý giờ vẫn văng văng vang trong đầu mình!\ndivinocodino — 2011-10-03 08:16\nCó lẽ mình lập dị nên có cái nhìn hơi khác so với những số đông???\nmình thấy những bình luận viên mới của VTV cũng khá ấn tượng thấy chứ, mình thấy anh Cường và anh Khuê bình luận cũng khá ổn….. hì hì có lẽ vì là con gái nên mình thick những kiểu bình luận có phần hơi hoa mỹ và văn chương một chút…nó làm cho mọi người thấy một nét đẹp khác của bóng đá….\nMình thì mình hok ghét BLV bóng đá nào hết, có chăng chỉ là hok thích lém BLV Thành Lương, cái dạo nhà mình hay sử dụng đầu VTC để xem bóng đá, đúng là có phần hơi ức chế thật cái cách bình luận của anh ý….nhưng bi h hok xem nữa nên cũng hok bít ntn….\nBaca — 2011-11-17 09:07\nĐài truyền hình VTC sao vẫn để thằng Hồ Hiệp làm bình luận thể thao vậy, (mình cũng đồng ý với nhận xét của Fan của Chel$). Thằng Hồ Hiệp hay Hồ Điệp gì đó không có kiến thức về thể thao, không có chuyên môn về dẫn chương trình, không có văn hóa giao tiếp khi nói chuyện với khách mời VTC cùng bình luận thể thao. dẫn chương trình truyền hình bằng miệng mà nó cứ như là múa văn công, phong cách khệnh khạng kiểu như anh Long Vũ nói: “người Việt Nam ta gọi là tinh tướng“, ăn mặc không phù hợp với chương trình thể thao. Hay nó là con “thằng nào” không biết.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/26/binh-lu%E1%BA%ADn-vien-bong-da/","summary":"\u003cp\u003e1 Fan của Liverpool viết:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBình luận viên chuyên nghiệp chắc Việt Nam chưa có một ai cả, tại sao lại như vậy, vì nghề này tại Việt Nam chưa có cơ sở nào đào tạo và cấp chứng chỉ, ở nước ngoài người ta mới dùng từ chuyên nghiệp mà thôi. Nhưng vì các anh xuất hiện trên truyền hình nhiều, bình loạn về các trận đấu nổi tiếng và những con người nổi tiếng và chúng ta hay các anh tự cho mình là một bình luận viên chuyên nghiệp. Cũng được, không sao, thêm tấm áo cà sa chưa chắc đã phải là thầy tu…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bình luận viên bóng đá"},{"content":"Bản 64bit cho máu, chơi được game FFOL, sướng, mọi driver đều đầy đủ, ngon lành cành hành vô kể. Thậm chí cái SRS Premium Sound hồi xưa cài ko chạy được bi giờ lại ngon mới sướng chứ, loa hay thôi rồi, à ý là nếu nghe bằng headphone :))\ncảm nhận là win7 này cài khá nhanh, nhưng khởi động có vẻ chậm hơn bản 32bit, 😕 cài xong phát chiếm nguyên 15G ổ cứng, thật là :-ss Nhận driver rất ấn tượng, duy có cái đầu đọc thẻ là chưa nhận nhưng sau đó đút cái đĩa asus vào cài thì nhận phe phé :D. Format ổ rồi cài xong xuôi đâu đấy rồi mới nhớ ra là chưa backup cái bookmarks của Opera ra, ôi bao nhiêu là link hay book vào chưa kịp đọc hichic. Mấy lần rồi ấy, thôi đưa cái nút của delicious vào FF vậy.\nmấy hôm nữa ubuntu 9.10 ra thì ta lại lên đời cho ubuntu nữa. Tình hình này là phải nhịn ăn nhịn mặc kiếm cái ổ gắn ngoài thôi, 160G ít quá :-j\nBonus: ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/25/cai-l%E1%BA%A1i-h%E1%BB%87-di%E1%BB%81u-hanh/","summary":"\u003cp\u003eBản 64bit cho máu, chơi được game FFOL, sướng, mọi driver đều đầy đủ, ngon lành cành hành vô kể. Thậm chí cái SRS Premium Sound hồi xưa cài ko chạy được bi giờ lại ngon mới sướng chứ, loa hay thôi rồi, à ý là nếu nghe bằng headphone :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=w.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/25/cai-l%E1%BA%A1i-h%E1%BB%87-di%E1%BB%81u-hanh/w.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncảm nhận là win7 này cài khá nhanh, nhưng khởi động có vẻ chậm hơn bản 32bit, 😕 cài xong phát chiếm nguyên 15G ổ cứng, thật là :-ss Nhận driver rất ấn tượng, duy có cái đầu đọc thẻ là chưa nhận nhưng sau đó đút cái đĩa asus vào cài thì nhận phe phé :D. Format ổ rồi cài xong xuôi đâu đấy rồi mới nhớ ra là chưa backup cái bookmarks của Opera ra, ôi bao nhiêu là link hay book vào chưa kịp đọc hichic. Mấy lần rồi ấy, thôi đưa cái nút của delicious vào FF vậy.\u003cbr\u003e\nmấy hôm nữa ubuntu 9.10 ra thì ta lại lên đời cho ubuntu nữa. Tình hình này là phải nhịn ăn nhịn mặc kiếm cái ổ gắn ngoài thôi, 160G ít quá :-j\u003cbr\u003e\nBonus: ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC090935050.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/25/cai-l%E1%BA%A1i-h%E1%BB%87-di%E1%BB%81u-hanh/dsc090935050.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Cài lại hệ điều hành"},{"content":"từ trưa thứ 2, giờ là trưa thứ 6, 4 ngày không gặp, ko nói lời nào. dù hầu như lúc nào cũng nghĩ tới, tối qua đã định sang rồi, nhưng lại thôi, 9h, chả vui vẻ gì. Nguyên nhân rất là vặt vãnh, trưa hôm thứ 2, mình định ăn ở công ty, thì TT rủ về ăn vì TT ko mang hộp cơm đi. Tất nhiên như mọi khi, mình ừ. Lúc tới nhà TT, gọi em xuống mở cửa vì lúc sáng mặc quần bò quên ko lấy chìa khóa nhà TT để ở túi quần hộp. Ăn cơm xong, mình đi rửa bát còn TT đi ngủ. Rửa bát xong mình lên nằm cạnh TT, rồi thiếp đi. Điện thoại kêu, điện thoại của TT nhé, ko phải của mình. Mình xuống tầng 1, TT nằm cố, mình bảo TT dậy đi, TN cũng vào hùa kêu TT dậy, thế là TT cáu, gắt lên là ‘có cái chìa khóa mà cũng quên’, đại loại thế. Bình thường TT cáu gắt thì cũng chỉ cười hì hì thôi, chả vấn đề gì, nhưng lần này mình bị tự ái. Cáu ai, cáu mình, gắt ai, gắt mình, lỗi của mình là quên ko mang chìa khóa. uh, đúng là lỗi. Nhưng cái cảm giác bị người yêu quát mắng, cáu gắt, thì mình quả thật chưa quen. Có lần mình hỏi TT, con gái thích nghe những lời ngọt ngào, vậy con trai có muốn nghe ko, TT bảo là chắc cũng có, uh, những thứ ngọt ngào ai chả muốn nghe. Vậy mà em cáu gắt quát mắng mình. Mình tự ái, tủi thân, đi làm hơn 3 tháng, có nhiều hôm đi làm muộn, có những hôm nghỉ ko xin phép, sếp phải gọi điện hỏi “Thái hnay ko đi làm à”, tuyệt nhiên chưa có sếp nào to tiếng, quát mắng mình. Ấy thế mà. Haiz. Hôm 19 mình cáu, ức, 20 vẫn chưa tan, vẫn bực. Biết là nên có hoa sang tặng em, nhưng cố chấp. Kể với mọi người, ai cũng cười bảo là cáu giận trẻ con, uh thì hôm nay mình cũng thấy bình thường, trẻ con, bình thường nghe người khác kể mình cũng bảo là chuyện cỏn con ngay, nhưng hôm ấy, mình là ‘đối tượng’ bị cáu gắt, bị mắng mỏ. Mình chưa đạt tới ‘cảnh giới’ để coi nó là cỏn con ngay lúc ấy. Lúc ấy mình chỉ nghĩ ‘ôi TT gắt với mình, ưh thôi, từ giờ anh ko sang nữa, để em đỡ phải xuống mở cửa cho anh, em cứ ngủ thoải mái’. Tất nhiên, suy nghĩ trẻ con, mình vốn trẻ con, 23 tuổi vẫn còn ẩm ương, chưa chín chắn, vẫn giận dỗi linh tinh.\nTừ hồi có chìa khóa, mỗi lần từ nhà TT về, mình đều tự xuống mở cửa, tự về, buồn phết, mình thích ko có chìa khóa hơn, để mỗi lần mình về em đều đưa xuống cửa, đều tiễn mình. Chỉ là đi mấy bước cầu thang thôi, em cũng ngại, mình đi 5 cây số cơ mà. Buồn phết. Chờ từ hôm 19, hôm nay mới thấy bài viết này trên blog em, em viết ngày 20, nhưng hôm nay, 23 mới public. Gọi mình là ‘người ta’ – thật lạnh nhạt và xa lạ. Như cứa. Mình ko thích TT gọi Đức là Honey, ko thích ko thích ko thích. ức chế.\n’em muốn là công chúa, em muốn dc chiều chuộng, em muốn là bản thân em, em muốn thế này, em ko muốn thế kia, còn anh thì sao, anh muốn gì, anh không muốn gì.\nNói thì dễ lắm, ‘có lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi’, hơ, nghĩ thì ai mà chả nghĩ được, ở trong hoàn cảnh như thế thì lại khác.\nTất nhiên, mình sai, sai lè lè, 20/10 mà ko chúc mừng, ko tặng quà, thậm chí hôm ấy còn không cả gọi điện về chúc mừng mẹ nữa, vì chán. Tệ quá. Nhưng hôm nay là 23 xừ nó rồi. Chả có gì thay đổi được. Rút kinh nghiệm thôi. Haiz.\nHoney, anh thua rồi nhé, anh cá là người ta sẽ đến, sẽ mang tặng em một bó hoa, và cho dù em có sai đi nữa, người ta cũng sẽ vẫn xin lỗi.\nCó lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi. Người ta chẳng nói gì với em hết. Chẳng có câu chúc nào hết. Em nói rồi mà.\nEm chẳng trông chờ gì đâu. Nhưng em vẫn thấy thất vọng. Tự em gây ra mà, em phải tự chịu thôi.\nEm muốn là một công chúa cơ, rực rỡ, kiêu kì và được chiều chuộng cơ, em không muốn là một cô gái giản dị, nhẹ nhàng, hiền dịu như người ta muốn đâu. Em không muốn phải tỏ ra hiền lành, em muốn là bản thân em, bướng bỉnh và cố chấp, lúc nào cũng muốn người khác làm theo ý mình. Em muốn khi em nổi khùng lên và đập phá quát tháo, người ta vẫn mỉm cười trấn an em cơ. Có lẽ lúc ấy em sẽ phải bật cười và tự ngượng với chính mình.\nNgười ta không làm được như em muốn. Em không làm được như người ta muốn.\nHoney, anh hỏi đúng lắm. Tại sao em lại đồng ý?\nBình luận (2) Gordon — 2009-10-23 07:39\nTình yêu như 1 bông hoa, đầy sắc hương, nếu còn yêu hoa thì hãy nâng niu, giữ cho hoa luôn tươi đẹp. Nhưng không phải bất kì bông hoa đẹp nào cũng kết thành trái ngọt.\nNếu để yêu, để cưng chiều, mình cũng sẽ muốn có 1 cô công chúa 🙂 Nhưng khi nghĩ đến chuyện tiến xa hơn nữa, mình buộc phải rời xa nàng công chúa của mình, vì hoàn cảnh của mình không phù hợp.\nhuongcc — 2009-10-23 09:40\nThế nào nhỉ, tớ chỉ muốn nói điều này thôi: đừng để những điều nhỏ nhặt càng ngày càng phình ra nữa 🙂\nTớ nghĩ để yêu nhau nhiều hơn nên thẳng thắn ngay từ đầu: nghĩ gì, muốn gì thì nên nói ra (tất nhiên là với 1 số tình huống thì để tự đoán sẽ hay hơn, nhưng về cơ bản là nên thẳng thắn :P). Thêm nữa là nói lời xin lỗi – khi mình cảm thấy là mình có lỗi, ko bao giờ là muộn cả 🙂\nThêm nữa là dù thế nào cũng phải gọi điện về chúc mừng Mẹ và em gái chứ, nghiêm túc phê bình đồng chí /:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/23/kho%E1%BA%A3ng-l%E1%BA%B7ng/","summary":"\u003cp\u003etừ trưa thứ 2, giờ là trưa thứ 6, 4 ngày không gặp, ko nói lời nào. dù hầu như lúc nào cũng nghĩ tới, tối qua đã định sang rồi, nhưng lại thôi, 9h, chả vui vẻ gì. Nguyên nhân rất là vặt vãnh, trưa hôm thứ 2, mình định ăn ở công ty, thì TT rủ về ăn vì TT ko mang hộp cơm đi. Tất nhiên như mọi khi, mình ừ. Lúc tới nhà TT, gọi em xuống mở cửa vì lúc sáng mặc quần bò quên ko lấy chìa khóa nhà TT để ở túi quần hộp. Ăn cơm xong, mình đi rửa bát còn TT đi ngủ. Rửa bát xong mình lên nằm cạnh TT, rồi thiếp đi. Điện thoại kêu, điện thoại của TT nhé, ko phải của mình. Mình xuống tầng 1, TT nằm cố, mình bảo TT dậy đi, TN cũng vào hùa kêu TT dậy, thế là TT cáu, gắt lên là ‘có cái chìa khóa mà cũng quên’, đại loại thế. Bình thường TT cáu gắt thì cũng chỉ cười hì hì thôi, chả vấn đề gì, nhưng lần này mình bị tự ái. Cáu ai, cáu mình, gắt ai, gắt mình, lỗi của mình là quên ko mang chìa khóa. uh, đúng là lỗi. Nhưng cái cảm giác bị người yêu quát mắng, cáu gắt, thì mình quả thật chưa quen. Có lần mình hỏi TT, con gái thích nghe những lời ngọt ngào, vậy con trai có muốn nghe ko, TT bảo là chắc cũng có, uh, những thứ ngọt ngào ai chả muốn nghe. Vậy mà em cáu gắt quát mắng mình. Mình tự ái, tủi thân, đi làm hơn 3 tháng, có nhiều hôm đi làm muộn, có những hôm nghỉ ko xin phép, sếp phải gọi điện hỏi “Thái hnay ko đi làm à”, tuyệt nhiên chưa có sếp nào to tiếng, quát mắng mình. Ấy thế mà. Haiz. Hôm 19 mình cáu, ức, 20 vẫn chưa tan, vẫn bực. Biết là nên có hoa sang tặng em, nhưng cố chấp. Kể với mọi người, ai cũng cười bảo là cáu giận trẻ con, uh thì hôm nay mình cũng thấy bình thường, trẻ con, bình thường nghe người khác kể mình cũng bảo là chuyện cỏn con ngay, nhưng hôm ấy, mình là ‘đối tượng’ bị cáu gắt, bị mắng mỏ. Mình chưa đạt tới ‘cảnh giới’ để coi nó là cỏn con ngay lúc ấy. Lúc ấy mình chỉ nghĩ ‘ôi TT gắt với mình, ưh thôi, từ giờ anh ko sang nữa, để em đỡ phải xuống mở cửa cho anh, em cứ ngủ thoải mái’. Tất nhiên, suy nghĩ trẻ con, mình vốn trẻ con, 23 tuổi vẫn còn ẩm ương, chưa chín chắn, vẫn giận dỗi linh tinh.\u003cbr\u003e\nTừ hồi có chìa khóa, mỗi lần từ nhà TT về, mình đều tự xuống mở cửa, tự về, buồn phết, mình thích ko có chìa khóa hơn, để mỗi lần mình về em đều đưa xuống cửa, đều tiễn mình. Chỉ là đi mấy bước cầu thang thôi, em cũng ngại, mình đi 5 cây số cơ mà. Buồn phết. Chờ từ hôm 19, hôm nay mới thấy bài viết này trên blog em, em viết ngày 20, nhưng hôm nay, 23 mới public. Gọi mình là ‘người ta’ – thật lạnh nhạt và xa lạ. Như cứa. Mình ko thích TT gọi Đức là Honey, ko thích ko thích ko thích. ức chế.\u003cbr\u003e\n’em muốn là công chúa, em muốn dc chiều chuộng, em muốn là bản thân em, em muốn thế này, em ko muốn thế kia, còn anh thì sao, anh muốn gì, anh không muốn gì.\u003cbr\u003e\nNói thì dễ lắm, ‘có lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi’, hơ, nghĩ thì ai mà chả nghĩ được, ở trong hoàn cảnh như thế thì lại khác.\u003cbr\u003e\nTất nhiên, mình sai, sai lè lè, 20/10 mà ko chúc mừng, ko tặng quà, thậm chí hôm ấy còn không cả gọi điện về chúc mừng mẹ nữa, vì chán. Tệ quá. Nhưng hôm nay là 23 xừ nó rồi. Chả có gì thay đổi được. Rút kinh nghiệm thôi. Haiz.\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eHoney, anh thua rồi nhé, anh cá là người ta sẽ đến, sẽ mang tặng em một bó hoa, và cho dù em có sai đi nữa, người ta cũng sẽ vẫn xin lỗi.\u003cbr\u003e\nCó lẽ chỉ có anh là nghĩ thế thôi. Người ta chẳng nói gì với em hết. Chẳng có câu chúc nào hết. Em nói rồi mà.\u003cbr\u003e\nEm chẳng trông chờ gì đâu. Nhưng em vẫn thấy thất vọng. Tự em gây ra mà, em phải tự chịu thôi.\u003cbr\u003e\nEm muốn là một công chúa cơ, rực rỡ, kiêu kì và được chiều chuộng cơ, em không muốn là một cô gái giản dị, nhẹ nhàng, hiền dịu như người ta muốn đâu. Em không muốn phải tỏ ra hiền lành, em muốn là bản thân em, bướng bỉnh và cố chấp, lúc nào cũng muốn người khác làm theo ý mình. Em muốn khi em nổi khùng lên và đập phá quát tháo, người ta vẫn mỉm cười trấn an em cơ. Có lẽ lúc ấy em sẽ phải bật cười và tự ngượng với chính mình.\u003cbr\u003e\nNgười ta không làm được như em muốn. Em không làm được như người ta muốn.\u003cbr\u003e\nHoney, anh hỏi đúng lắm. Tại sao em lại đồng ý?\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"khoảng lặng"},{"content":"\nBình luận (5) huongcc — 2009-10-19 05:43\ntai to :X\nđề nghị là tắm cho em nó khẩn trương, nom có vẻ nhom nhem rồi ;))\nNhớ nhé: tắm xong chỉ cần lau khô lông bằng khăn chứ đừng đem ra thổi quạt hoặc lấy máy sấy sấy (mèo sợ gió thổi vào tai và mặt với tiếng ồn mạnh lắm 😉 ), cứ để nó tự liếm một lúc là khô ngay 😀\nThaimeo — 2009-10-19 07:43\nmở cửa hàng kinh doanh mèo đi, keke\nNguyễn Kim Loan — 2009-10-19 18:13\nMèo của cậu ko cho ăn hay sao mà gầy tong teo thế ;;)\nMặt thì xác xơ … Nói chung là ….:D:D:D:D\nMun — 2010-03-26 20:41\nPic thứ 2. Nhìn chính xác giống a nhất :\u0026gt; :”\u0026gt;\nThaimeo — 2010-03-27 04:24\nanh sắp béo rồi, pic 2 gầy quá em ạ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/18/meo-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch-t%E1%BA%B7ng-x/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=meo1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/18/meo-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch-t%E1%BA%B7ng-x/meo1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=meo3.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/18/meo-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch-t%E1%BA%B7ng-x/meo3.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=meo5.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/18/meo-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch-t%E1%BA%B7ng-x/meo5.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tolovetodreamtostumbletolive.blogspot.com/\"\u003ehuongcc\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-19 05:43\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etai to :X\u003cbr\u003e\nđề nghị là tắm cho em nó khẩn trương, nom có vẻ nhom nhem rồi ;))\u003cbr\u003e\nNhớ nhé: tắm xong chỉ cần lau khô lông bằng khăn chứ đừng đem ra thổi quạt hoặc lấy máy sấy sấy (mèo sợ gió thổi vào tai và mặt với tiếng ồn mạnh lắm 😉 ), cứ để nó tự liếm một lúc là khô ngay 😀\u003c/p\u003e","title":"Mèo bạn Gạch tặng :x"},{"content":"Nguồn vnexpress.net\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/18/nh%E1%BB%AFng-co-gai-xinh-d%E1%BA%B9p-sinh-ra-t%E1%BB%AB-may-tinh/","summary":"\u003cp\u003eNguồn vnexpress.net\u003c/p\u003e","title":"Những cô gái xinh đẹp sinh ra từ máy tính"},{"content":"1. Megashare.VN là gì?\nMegashare.VN là một website cung cấp dịch vụ lưu trữ và chia sẻ file trực tuyến. Nếu bạn đã từng sử dụng rapidshare hay megaupload hoặc mediafire, thì chắc khỏi phải nói nhiều về ‘lưu trữ và chia sẻ file’ 😀\n2.Hình như Megashare.VN không có chức năng đăng kí tài khoản?\nĐúng vậy, chúng tôi không muốn bạn phí thời gian đăng kí tài khoản trong khi có thể dùng ngay tài khoản yahoo hoặc gmail mà bạn đã có sẵn. Internet ngày càng rộng lớn, cứ tham gia một site nào đó là lại phải đăng kí rườm rà và phải nhớ username, password, thật mệt quá đi. Chúng tôi cung cấp khả năng đăng nhập bằng OpenID, tức là bạn có thể dùng tài khoản yahoo hoặc gmail để đăng nhập vào Megashare.VN, và quản lý các file của mình.\n3. OpenID là gì?\nOpenID là một ID do một tổ chức đứng ra cung cấp, bạn cũng có thể đứng ra tự cung cấp, ích lợi của OpenID là bạn chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất ở trang cung cấp OpenID và sau đó bạn có thể đăng nhập tự động vào các trang web khác có hỗ trợ OpenID. Điều này giảm đi đáng kể việc phải nhập đi nhập lại tải khoản của bạn.\n4. Tại sao tôi nên dùng Megashare.VN?\nMegashare.vn là dịch vụ của VDC, đặt server tại Hà Nội, không giới hạn tốc độ tải về, tức là bạn sẽ tải file với tốc độ tối đa với đường internet nhà bạn. Download file thì lúc nào chả cần ‘nhanh, nhanh nữa, nhanh mãi’ phải không nào 😀 Và hàng loạt chính sách ưu đãi mà Megashare.vn cung cấp, xem chi tiết tại đây.\n5. Tại sao Megashare.VN cho phép upload file lớn vậy?\n5GB, vâng, 5GB thưa các bạn. Chúng tôi hiểu việc cắt file để upload rất lằng nhằng. Và việc tải một file về mà phải dùng hàng chục link cũng rất mệt. Với Megashare.VN các bạn có thể upload file lên tới hàng GB, rất thoải mái :\u0026gt;\n6….\nBình luận (6) Gordon — 2009-10-14 11:49\nTai sao file tôi leech về Megashare đều biến mất bí hiểm ;))\nThaimeo — 2009-10-14 13:11\nbởi vì bạn leech toàn JAV nên chúng tôi đành phải xóa ;))\nps: xóa sau khi xem =))\nGordon — 2009-10-14 13:21\nThằng nào dặn để dành đến tuần sau down cả cục :-w\nMisao — 2009-10-15 02:08\nXóa JAV là không được nhé. :))\nSasha — 2009-10-16 16:18\nJAV là cái gì?\nGordon — 2009-10-17 03:21\nVề mà hỏi Thái mèo ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/14/megashare-vn-faq/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e là gì?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e là một website cung cấp dịch vụ lưu trữ và chia sẻ file trực tuyến. Nếu bạn đã từng sử dụng rapidshare hay megaupload hoặc mediafire, thì chắc khỏi phải nói nhiều về ‘lưu trữ và chia sẻ file’ 😀\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2.Hình như \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e không có chức năng đăng kí tài khoản?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐúng vậy, chúng tôi không muốn bạn phí thời gian đăng kí tài khoản trong khi có thể dùng ngay tài khoản yahoo hoặc gmail mà bạn đã có sẵn. Internet ngày càng rộng lớn, cứ tham gia một site nào đó là lại phải đăng kí rườm rà và phải nhớ username, password, thật mệt quá đi. Chúng tôi cung cấp khả năng đăng nhập bằng OpenID, tức là bạn có thể dùng tài khoản yahoo hoặc gmail để đăng nhập vào \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e, và quản lý các file của mình.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. OpenID là gì?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nOpenID là một ID do một tổ chức đứng ra cung cấp, bạn cũng có thể đứng ra tự cung cấp, ích lợi của OpenID là bạn chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất ở trang cung cấp OpenID và sau đó bạn có thể đăng nhập tự động vào các trang web khác có hỗ trợ OpenID. Điều này giảm đi đáng kể việc phải nhập đi nhập lại tải khoản của bạn.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e4. Tại sao tôi nên dùng \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMegashare.vn là dịch vụ của VDC, đặt server tại Hà Nội, không giới hạn tốc độ tải về, tức là bạn sẽ tải file với tốc độ tối đa với đường internet nhà bạn. Download file thì lúc nào chả cần ‘nhanh, nhanh nữa, nhanh mãi’ phải không nào 😀 Và hàng loạt chính sách ưu đãi mà Megashare.vn cung cấp, xem chi tiết \u003ca href=\"http://222.255.29.75/introduce.php\"\u003etại đây.\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e5. Tại sao \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e cho phép upload file lớn vậy?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n5GB, vâng, 5GB thưa các bạn. Chúng tôi hiểu việc cắt file để upload rất lằng nhằng. Và việc tải một file về mà phải dùng hàng chục link cũng rất mệt. Với \u003ca href=\"http://megashare.vn\"\u003eMegashare.VN\u003c/a\u003e các bạn có thể upload file lên tới hàng GB, rất thoải mái :\u0026gt;\u003cbr\u003e\n6….\u003c/p\u003e","title":"Megashare.VN – FAQ"},{"content":"Món ngon, ảnh đẹp, chuyện tình lãng mạn như mơ 😉\nNên tải hết về cả nhà ạ, rồi ngắm và thèm :))\nDownload bản 4:3 ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite.pdf\nDownload bản WS ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite_WS.pdf\nhttp://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien.pdf\nhttp://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien_WS.pdf\nBản 4:3 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic.pdf\nBản 16:9 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic_WS.pdf\nhttp://kokotaru.com/vn/ebook/Family_feast.pdf\nhttp://www.kokotaru.com/vn/ebook/QuicknEasy.pdf\nBình luận (5) huongcc — 2009-10-14 02:29\nMấy cái đường link sao thế? 😐\nTôi sẽ làm rồi ngắm và ăn :))\nGordon — 2009-10-14 13:20\nMình muốn làm nhưng ko có tgian, muốn ăn mà ko có ai làm cho 😐\n@Comment trên: Cho ăn với ;;)\nhuongcc — 2009-10-16 04:33\n@ Comment trên: ô hay, ai quen \u0026gt;:P\nGordon — 2009-10-17 03:22\nKo quen thì làm quen chứ sao ;))\nhuongcc — 2009-10-17 12:23\nhứ \u0026gt;:P\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/13/ngon-l%E1%BA%AFm-y/","summary":"\u003cp\u003eMón ngon, ảnh đẹp, chuyện tình lãng mạn như mơ 😉\u003cbr\u003e\nNên tải hết về cả nhà ạ, rồi ngắm và thèm :))\u003cbr\u003e\nDownload bản 4:3 ở đây \u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite.pdf\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite.pdf\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nDownload bản WS ở đây \u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite\u003c/a\u003e_WS.pdf\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/Mon\u003c/a\u003e_an_sinh_vien.pdf\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/Mon\u003c/a\u003e_an_sinh_vien_WS.pdf\u003cbr\u003e\nBản 4:3 \u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/Baking\u003c/a\u003e_basic.pdf\u003cbr\u003e\nBản 16:9 \u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/Baking\u003c/a\u003e_basic_WS.pdf\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://kokotaru.com/vn/ebook/Family\"\u003ehttp://kokotaru.com/vn/ebook/Family\u003c/a\u003e_feast.pdf\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.kokotaru.com/vn/ebook/QuicknEasy.pdf\"\u003ehttp://www.kokotaru.com/vn/ebook/QuicknEasy.pdf\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/13/ngon-l%E1%BA%AFm-y/ngon.jpg\" title=\"ngon lém\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://huongcc.wordpress.com/\"\u003ehuongcc\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-14 02:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMấy cái đường link sao thế? 😐\u003cbr\u003e\nTôi sẽ làm rồi ngắm và ăn :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-14 13:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMình muốn làm nhưng ko có tgian, muốn ăn mà ko có ai làm cho 😐\u003cbr\u003e\n@Comment trên: Cho ăn với ;;)\u003c/p\u003e","title":"Ngon lắm ý"},{"content":"[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=3uN1qwjS2CI\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\nBình luận (1) Misao — 2009-10-09 03:14\nDạo này chăm viết blog ghê. 🙂 Từ hồi thay đổi thói quen ăn cơm nhà TT nên có nhiều thời gian hả.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/08/chuy%E1%BB%87n-t%E1%BB%AD-t%E1%BA%BF/","summary":"\u003cp\u003e[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=3uN1qwjS2CI\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-09 03:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDạo này chăm viết blog ghê. 🙂 Từ hồi thay đổi thói quen ăn cơm nhà TT nên có nhiều thời gian hả.\u003c/p\u003e","title":"Chuyện tử tế"},{"content":"Đắng, thơm, mạnh mẽ và khó quên như … em\nhttp://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/793370/\nhttp://bacsihoasung.com/forum/showthread.php?s=3b9640456128e5eec762a718d7841d43\u0026amp;t=1439\nmình thích cái link thứ nhất, vì nó là tình yêu, mà tình yêu thì mình bao giờ cũng thích.\nmình thích cái link thứ hai, vì nó rất “tầm bậy tầm bạ” :)) nhưng mà thật, và đọc giải trí rất tốt, dù nhiều lúc cũng ko giải trí dc :d\nhttp://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/792665/\nthêm cái này nữa, Tuyết hâm gửi, chẹp, đọc xong mấy truyện này lại thèm cafe mới sợ chứ :))\nhôm nọ đi uống nước ở Trịnh Quán chỗ Nguyễn Khang, đầu tiên gọi cacao, ôi giời ơi, cứ như là 2 thìa milo hòa vào một cốc 200ml nước ấy, nhạt như nước đường, tí thì chửi phục vụ, may là phục vụ biết điều ra đổi lại, mình gọi cafe cho lành, và cái cốc nâu nóng ở đó uống cũng ngon phết ;)) thích\nBình luận (1) Gordon — 2009-10-06 08:41\nCó insert cái link mà cũng ko được tử tế [-(\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/06/d%E1%BB%8Dc-th%E1%BA%A5y-hay/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐắng, thơm, mạnh mẽ và khó quên như … em\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/793370/\"\u003ehttp://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/793370/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://bacsihoasung.com/forum/showthread.php?s=3b9640456128e5eec762a718d7841d43\u0026amp;t=1439\"\u003ehttp://bacsihoasung.com/forum/showthread.php?s=3b9640456128e5eec762a718d7841d43\u0026amp;t=1439\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nmình thích cái link thứ nhất, vì nó là tình yêu, mà tình yêu thì mình bao giờ cũng thích.\u003cbr\u003e\nmình thích cái link thứ hai, vì nó rất “tầm bậy tầm bạ” :)) nhưng mà thật, và đọc giải trí rất tốt, dù nhiều lúc cũng ko giải trí dc :d\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/792665/\"\u003ehttp://www.vietnamnet.vn/blogviet/truyenonline/2008/07/792665/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nthêm cái này nữa, Tuyết hâm gửi, chẹp, đọc xong mấy truyện này lại thèm cafe mới sợ chứ :))\u003cbr\u003e\nhôm nọ đi uống nước ở Trịnh Quán chỗ Nguyễn Khang, đầu tiên gọi cacao, ôi giời ơi, cứ như là 2 thìa milo hòa vào một cốc 200ml nước ấy, nhạt như nước đường, tí thì chửi phục vụ, may là phục vụ biết điều ra đổi lại, mình gọi cafe cho lành, và cái cốc nâu nóng ở đó uống cũng ngon phết ;)) thích\u003c/p\u003e","title":"Đọc thấy hay"},{"content":"Thay đổi một thói quen. Hai tháng vừa rồi, hầu như cứ đi làm về là vào nhà TT ăn cơm, tất nhiên ăn xong là rửa bát, cũng thỉnh thoảng lười biếng đẩy cho TN hoặc TT rửa :”\u0026gt; 😛 Từ mai sẽ ko vào nhà TT ăn cơm nữa, từ bỏ một thói quen 🙂 😀 Một thói quen nữa cần từ bỏ là việc chat chit với TT trong giờ làm việc 😀\nKhông vào nhà TT ăn cơm nữa, tức là sẽ từ công ty về thẳng nhà, chạy bộ ở hầm và nấu cơm ăn với thằng Vinh. Cũng hay. Nhà cửa dù đã khá gọn gàng so với ngày xưa, nhưng vẫn cần dọn dẹp tiếp. Phải ở nhà nhiều thì mới có thời gian mà dọn nhà chứ, dạo này ở bên nhà TT nhiều quá, cứ như là chuyển hộ khẩu sang bên ấy ý :-j Bỏ bê nhà cửa quá, ko tốt ko tốt :-j\nMình thích ở trong một ngôi nhà ngăn nắp gọn gàng, như nhà Nha Trang chẳng hạn. Mình thích nhất là cái bếp, gọn gàng, sáng sủa, ấm cúng. Mà bạn Nha Trang sao ấy nhỉ, tránh mình như tránh tà 😐 Mình làm gì xấu xa đểu giả à :-s\nThay đổi thói quen, cũng có nghĩa là sẽ cố gắng chăm về quê hơn, tuần về 1 lần chẳng hạn 😀 Nghỉ là về quê. Dù xăng hơi đắt nhưng thôi ko sao. Anyway, đi nhiều thì xác xuất tai nạn sẽ cao hơn :-ss mình nói nghiêm túc đấy, ko phải là nói gở hay dở mồm gì đâu. Hơi sợ tí. TÍnh mình nhát chết mà 😛\nBình luận (6) Gordon — 2009-10-05 05:54\nLấy vợ sẽ giải quyết được tất cả, cái này gọi là giải quyết chỉ trong 1 khâu \u0026gt;:)\nhuongcc — 2009-10-05 09:20\nthế là tốt đấy, chớ nghe lời xui dại mà lấy vợ sớm ;))\nNosy girl — 2009-10-05 17:44\nNoi vay nghia la ban va TT chia tay roi sao\nThaimeo — 2009-10-06 01:19\nko đâu, chỉ là thay đổi một chút thói quen thôi, ko phải là thay người yêu 😉\ncám ơn bạn đã quan tâm nha 😀\nMisao — 2009-10-06 04:51\nHaha…tự dưng lại bỏ thói quen tốt như vậy là sao. Nghi quá nghi quá. :))\nThaimeo — 2009-10-06 04:58\nko dc nghi ngờ một tâm hồn trong sáng như gương nhá :\u0026gt; :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/04/thay-d%E1%BB%95i/","summary":"\u003cp\u003eThay đổi một thói quen. Hai tháng vừa rồi, hầu như cứ đi làm về là vào nhà TT ăn cơm, tất nhiên ăn xong là rửa bát, cũng thỉnh thoảng lười biếng đẩy cho TN hoặc TT rửa :”\u0026gt; 😛 Từ mai sẽ ko vào nhà TT ăn cơm nữa, từ bỏ một thói quen 🙂 😀 Một thói quen nữa cần từ bỏ là việc chat chit với TT trong giờ làm việc 😀\u003cbr\u003e\nKhông vào nhà TT ăn cơm nữa, tức là sẽ từ công ty về thẳng nhà, chạy bộ ở hầm và nấu cơm ăn với thằng Vinh. Cũng hay. Nhà cửa dù đã khá gọn gàng so với ngày xưa, nhưng vẫn cần dọn dẹp tiếp. Phải ở nhà nhiều thì mới có thời gian mà dọn nhà chứ, dạo này ở bên nhà TT nhiều quá, cứ như là chuyển hộ khẩu sang bên ấy ý :-j Bỏ bê nhà cửa quá, ko tốt ko tốt :-j\u003cbr\u003e\nMình thích ở trong một ngôi nhà ngăn nắp gọn gàng, như nhà Nha Trang chẳng hạn. Mình thích nhất là cái bếp, gọn gàng, sáng sủa, ấm cúng. Mà bạn Nha Trang sao ấy nhỉ, tránh mình như tránh tà 😐 Mình làm gì xấu xa đểu giả à :-s\u003cbr\u003e\nThay đổi thói quen, cũng có nghĩa là sẽ cố gắng chăm về quê hơn, tuần về 1 lần chẳng hạn 😀 Nghỉ là về quê. Dù xăng hơi đắt nhưng thôi ko sao. Anyway, đi nhiều thì xác xuất tai nạn sẽ cao hơn :-ss mình nói nghiêm túc đấy, ko phải là nói gở hay dở mồm gì đâu. Hơi sợ tí. TÍnh mình nhát chết mà 😛\u003c/p\u003e","title":"Thay đổi"},{"content":"Sau 2 ngày vất vả tất tả chạy ngược chạy xuôi xem lên xem xuống, chúng tôi đã thu về một số chiến lợi phẩm như sau:\ncòn một đôi giầy nữa nhưng lười quá ko thèm chụp nữa. Và đừng nghĩ rằng tất cả là của tớ, tớ mà có cả đống này thì khá là trung gia rồi đấy :)) có mỗi cái quần sang sáng thôi :”\u0026gt;\nSau đây là vài hình ảnh của người mẫu ;))\nmẫu bò và mẫu thô là 2 mẫu khác nhau đấy, các bạn bảo mẫu nào ngon hơn ;)) :\u0026gt;\nBình luận (9) Gordon — 2009-10-04 17:02\nVote cho mẫu bò, thằng mẫu thô nhìn đần lắm \u0026gt;:)\nThaimeo — 2009-10-05 01:54\nèo ôi, đồng loạt úp sọt mình :-s\nGordon — 2009-10-04 17:03\nTình hình sắm sửa chăn gối quần áo thế này là sao đây? Sắp ra xây tổ riêng à? ;;)\nThaimeo — 2009-10-05 01:54\ncòn phải sắm cái nhà bằng nửa cái bác đang dùng nữa mới xây tổ được ạ ;))\nhuongcc — 2009-10-05 02:23\nMẫu bò :D, giới thiệu đi chứ :”\u0026gt;\nThaimeo — 2009-10-05 03:54\nthằng mẫu bò ấy ko đẹp zai bằng tớ đâu, thề đấy ;;)\nhnao qua nhà tớ chơi tớ giới thiệu cho 😉\nGordon — 2009-10-05 05:55\nCó hàng ngon hơn mẫu bò này ;))\nhuongcc — 2009-10-05 06:19\n@ Thái: ừ nhá :”\u0026gt;\n@ Gordon: \u0026gt;:P\nHuelm — 2009-12-04 05:23\nXấu đều cả thôi!!! ke ke\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/04/show-hang/","summary":"\u003cp\u003eSau 2 ngày vất vả tất tả chạy ngược chạy xuôi xem lên xem xuống, chúng tôi đã thu về một số chiến lợi phẩm như sau:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1930.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1930.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1931.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1931.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1934.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1934.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1936.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1936.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1940.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1940.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncòn một đôi giầy nữa nhưng lười quá ko thèm chụp nữa. Và đừng nghĩ rằng tất cả là của tớ, tớ mà có cả đống này thì khá là trung gia rồi đấy :)) có mỗi cái quần sang sáng thôi :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nSau đây là vài hình ảnh của người mẫu ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1945.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1945.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1948.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1948.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1958.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1958.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1959.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/10/04/show-hang/img1959.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nmẫu bò và mẫu thô là 2 mẫu khác nhau đấy, các bạn bảo mẫu nào ngon hơn ;)) :\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Show hàng"},{"content":"Rau là tinh yêu, Thịt là tình dục , không thịt, ăn rau vẫn sống được, sống khỏe, sống lâu. Không rau, chỉ ăn thịt, bổ ngang rồi bổ ngữa..khó tiêu, giảm thọ. Cần cân đối mới hưởng thụ được hết cái hay cái đẹp.\nThôi mình ăn rau. Dù thề là mình thích ăn thịt :”\u0026gt; À sâu răng, ăn cháo :”\u0026gt; :))\nBình luận (3) Gordon — 2009-10-04 17:04\nĐộng vật ăn thịt mà bắt ăn rau thì ra sao nhỉ? ;))\nThaimeo — 2009-10-05 01:55\nhồi bé em toàn thích ăn thịt, thấy ăn rau rất chán, ko cần ăn rau tí nào, thế mà bi giờ lớn lại ko có rau (canh) thì thấy cơm rất là khó nuốt, lạ thế chứ :-j\nhuongcc — 2009-10-05 02:20\nMình thích ăn rau nấu với thịt =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/04/rau-va-th%E1%BB%8Bt/","summary":"\u003cp\u003eRau là tinh yêu, Thịt là tình dục , không thịt, ăn rau vẫn sống được, sống khỏe, sống lâu. Không rau, chỉ ăn thịt, bổ ngang rồi bổ ngữa..khó tiêu, giảm thọ. Cần cân đối mới hưởng thụ được hết cái hay cái đẹp.\u003cbr\u003e\nThôi mình ăn rau. Dù thề là mình thích ăn thịt :”\u0026gt; À sâu răng, ăn cháo :”\u0026gt; :))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-10-04 17:04\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Rau và thịt"},{"content":"Hôm nay, trong cái ngày mà Bắc Kinh gọi là quốc khánh, chắc chắn chính quyền Trung Quốc chỉ nói về sự trỗi dậy suốt hơn hai thập niên qua và những đích đến phỉnh nịnh cơn thèm khát của nhiều người dân mộng bá quyền Đại Hán. Mao Chủ Tịch vẫn cười tủm tỉm trước cửa Thiên An Môn. Sáu mươi năm trước Mao đã thắng trong một cuộc chiến “da thịt tàn nhau”, đuổi Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan. Người dân Trung Quốc được dạy đấy là công lao. Nhưng, rồi nhiều người trong số họ cay đắng nhận ra đó là ngày Mao bắt đầu biến Đại Lục thành địa ngục. Sau đây là những thông tin lấy từ cuốn Mao Trạch Đông Ngàn Năm Công Tội, được viết bởi một nhà nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao Trung Quốc, đại tá Tân Tử Lăng.\nĐại tá Tân Tử Lăng viết: “Mọi sai lầm lớn của Mao như giết hại công thần, gây bè phái trong đảng, bám chặt lấy chế độ lãnh đạo suốt đời và gia đình trị, dung túng phe đảng Giang Thanh, đều thuộc thuật cầm quyền của vua chúa”. Nhưng, cho dù lịch sử Trung Hoa có không ít hôn quân, có lẽ không một thiết chế nào trước đó cho phép một con người có thể táng tận như Mao tồn tại. Tháng 8-1958 khi cả nước mới chỉ sản xuất được 4,5 triệu tấn thép, Mao ra lệnh năm ấy phải nâng sản lượng thép lên 11 triệu tấn. Mao nói: “Phải chuyên chế, phải kết hợp giữa Karl Marx và Tần Thuỷ Hoàng”. Có lẽ không có nhà lãnh đạo quốc gia nào như Mao, ra lệnh “gom phế liệu và tháo dỡ cả đường sắt để đúc thép nhằm hoàn thành chỉ tiêu tăng trưởng”.\nCho dù các con số sắt thép làm ra chỉ là những báo cáo dối trá, việc huy động những người khoẻ mạnh đi làm “gang thép” đã khiến cho thóc lúa hư hỏng ngoài đồng không có người thu hoạch. Ở huyện Tỉnh Nghiên, Tứ Xuyên, năm 1959, vào lúc đói kém nhất, bình quân mỗi ngày một người chỉ được phân phối 100 gam lương thực; cứ 8 người dân, có một người chết đói. Sau gang thép, Mao phát động cao trào “đại tiến vọt” lần hai. Ngày 3-9-1958, Mao tuyên bố: “Sản lượng lương thực có thể tăng lên 370 triệu tấn, gấp 2 lần năm ngoái. Nếu năm 1959 lại tăng gấp 2 lần thì sản lượng lương thực sẽ là 750 triệu tấn”. Khi các địa phương báo lên sản lượng lương thực không những tăng mà còn xấu hơn, Mao sợ bẽ mặt bèn cho rằng ‘lương thực bị giấu bớt” rồi hăm: “Phải tiến hành một đợt giáo dục kiên quyết”. Để quán triệt tinh thần kiên quyết của Mao, Khu uỷ Tín Dương, tỉnh Hà Nam tập họp 6.000 người để đấu tố 60 người “giấu bớt lương thực” không nộp cho nhà nước. Nhưng, chính những người đi dự hôm ấy cũng đang không có lương ăn, một người chết đói tại chỗ, 19 người chết trên đường về nhà. Trên tinh thần ấy, tỉnh Hà Nam dù thu hoạch 9,75 triệu tấn vẫn báo cáo lên 22,5 triệu tấn. Năm 1959, trên toàn quốc, theo báo cáo: 270 triệu tấn lương thực, thực tế chỉ có 170 triệu tấn; năm 1960 giảm còn 143 triệu tấn.\nTheo đại tá Tân Tử Lăng, mùa xuân 1960 nạn đói tràn lan, có làng 80 ngày người dân không có một hạt gạo vào bụng, vậy mà Bí thư Khu uỷ Tín Dương vẫn lên giọng: “Không phải thiếu lương thực, 90% là vấn đề tư tưởng”. Trước đó, khi Bí thư tỉnh uỷ An Huy Trương Khải Phong cho giải tán 4.000 nhà ăn tập thể vì không còn lương thực, Mao phê vào báo cáo: “Trương Khải Phong đứng trên lập trường giai cấp tư sản, mưu toan phá hoại nền chuyên chính vô sản”. Khu uỷ Tín Dương sau đó lại càng “chuyên chính” hơn, phong toả, không cho dân chúng ra khỏi làng. Theo tài liệu do Bộ Chính trị Trung Quốc “giải mật” sau này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Đại Quân, một cán bộ Ban Công tác nông thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ, chỉ trong một năm, từ tháng 12-1959 đến 11-1960 có 48 bé gái 7 tuổi trở xuống bị người lớn làm thịt, chiếm 90% số bé gái cùng độ tuổi. Trịnh Đại Quân kể, người ta phát hiện ra vụ ăn thịt trẻ em đầu tiên do toán điều tra nhìn thấy “một làn khói mỏng toả ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa”. Họ bao vây, vu hồi, rồi đồng loạt nhảy vào: “Nhà Nhị Oa 8 nhân khẩu, đã chết đói 2, nhưng chỉ còn lại 5. Bé gái Thụ Tài đang bị luộc trong nồi. Trong lúc tổ tuần tra tìm dây trói can phạm, Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài nhai ngấu nghiến”. Nạn ăn thịt trẻ con sau đó còn lan ra: “Kẻ nhẫn tâm thì ăn thịt con ngay tại nhà mình. Kẻ mềm yếu hơn thì gạt nước mắt đổi con với hàng xóm”… Nạn đói có thể không tới mức như vậy nếu như tháng 6-1959 mặc dù tình hình lương thực giảm, Mao vẫn quyết định xuất khẩu 4,19 triệu tấn để lấy vàng và đô la. Theo số liệu chính thức do Bộ Chính trị Trung Quốc giải mật tháng 9-2005, sau 4 năm Mao phát động “cao trào xã hội chủ nghĩa ở nông thôn” có tới 37,55 triệu người chết đói.\nNhưng, “đói” chưa phải là bi kịch lớn nhất của người Trung Quốc. Ngày 30-4-1957, Mao gặp đại diện trí thức, động viên góp ý cho Đảng, giúp sửa chữa sai lầm. Mục tiêu của Mao là dùng đại hội này để xác lập vị trí lãnh đạo tư tưởng của mình trong giới trí thức, nhưng tình hình diễn biến không như Mao trông đợi. La Long Cơ, Bộ trưởng Lâm Nghiệp, lãnh tụ của giới trí thức từ Âu- Mỹ trở về phát biểu rằng: “Tiểu trí thức chủ nghĩa Marx- Lenin lãnh đạo đại trí thức của giai cấp tiểu tư sản là người mù chỉ đường cho người sáng mắt”. Mao nổi giận. Một mặt vẫn cho thảo luận để “dụ rắn ra khỏi hang”. Một mặt, dựng lên “Vụ án chống đảng”. Theo thống kê của Trung Quốc, có 552.877 trí thức là nạn nhân của “vụ án” do Mao lập ra này.\nNhưng, Cách mạng văn hoá mới là trung tâm của địa ngục. Cuộc Cách mạng do những thanh niên bị kích động được gọi là Hồng vệ binh, chỉ riêng hạ tuần tháng 8-1966, khi mới bắt đầu, “nội thành Bắc Kinh đã có hàng ngàn người bị đập chết tươi. Nhiều người khi ấy được chứng kiến những cuộc tắm máu, những kiểu giết người man rợ thời trung cổ”. Cả nước có 10 triệu gia đình bị lục soát. Sinh viên sư phạm Bắc Kinh kéo về Sơn Đông “san bằng” mộ Khổng Tử. Lăng mộ Hạng Vũ, Gia Cát Lượng, Ngô Thừa Ân… cũng bị đập phá. Ngay đến một người bạn chiến đấu của Mao, đang là Chủ tịch Nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, ông Lưu Thiếu Kỳ, cũng bị Mao bỏ mặc cho Hồng vệ binh tàn sát. Năm ấy ông Lưu đã 69 tuổi, tay bị thương khi cùng Mao chiến tranh, tận mắt chứng kiến vợ là Vương Quang Mỹ bị bắt giam; ba người con đang tuổi đi học bị đưa vào trường thẩm tra; bé út 6 tuổi phải theo bảo mẫu ra khỏi Trung Nam Hải. Ông Lưu, bị giam ngay trong phòng Chủ tịch Nước, với 7 cái răng còn lại, cơm ăn thì thường là thiu, ông bị tiêu chảy, lại không thể thay quần áo, trong phòng hôi nồng. Đã thế, ngày nào cũng bị đấu tố, hạ nhục rồi bị lưu đày cho đến khi chết đau đớn hơn cả một kẻ ăn mày. Cuộc Cách mạng văn hoá kéo dài 10 năm đã lấy thêm sinh mạng của gần 20 triệu người dân Trung Quốc.\nĐại tá Tân Tử Lăng giải thích: Thoạt đầu Mao làm “đại tiến vọt” để đưa Trung Quốc vượt qua các nước phương Tây hòng làm ‘lãnh tụ thế giới”. Khi thất bại, dẫn tới cái chết của hàng chục triệu dân thì Mao lại làm tất cả mọi việc để hòng che đậy những sai lầm ấy. Đại tá cho rằng: “Không có sai lầm của đại tiến vọt thì không có đại cách mạng văn hoá để bức hại Lưu Thiếu Kỳ, gạt bỏ Lâm Bưu, phế truất Đặng Tiểu Bình… nhằm đưa Giang Thanh lên nắm quyền”. Theo Đại tá: “ Mao truyền ngôi cho Giang Thanh là bất đắc dĩ. Nhưng, Mao cần có hai thế hệ: Giang Thanh và Mao Viễn Tân, đủ để viết lại lịch sử, chối phắt trách nhiệm làm 37,55 triệu người chết đói”.\nCuốn sách mô tả rất chi tiết những mưu mô của Mao. Nhưng, đại tá Tân Tử Lăng cho rằng nếu như người dân có tiếng nói, các thiết chế đảng và nhà nước có tiếng nói, những người có lương tri nói lên sự thật với Mao không bị quy kết là “chống Đảng” thì Mao không thể gây ra những tội ác đau thương cho nhân dân, cho đồng chí của mình như thế. Thật cay đắng khi theo đại tá Tân tử Lăng, chỉ khi “vị cứu tinh” chết đi nhân dân Trung Quốc mới có đường để sống. Những cải cách mà Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đặng Tiểu Bình khởi xướng là thực hiện lại một phần những gì mà người dân Trung Hoa đã có từ trước ngày 1-10-1949. Đại tá Tân Tử Lăng lý giải: “Chỉ cần trả lại quyền lợi và tự do cho nhân dân, tự họ sẽ lựa chọn con đường phát triển và sáng tạo tương lai xán lạn”.\nCuốn sách được xuất bản tháng 7-2007 và tái bản tháng 6-2008 tại Hong Kong, nhưng đã gây chú ý đặc biệt và gây tranh cãi trong người dân Đại lục. Có lẽ vẫn có những người dân Trung Quốc ngưỡng mộ Mao; có lẽ vì hơn 60 năm qua họ đã được dạy Mao là người vĩ đại; có lẽ họ không muốn phủ nhận chính họ vì một thời họ đã tôn sùng Mao, đã trở thành Hồng vệ binh gây nhiều tội ác. Nhưng, có lẽ, cũng có nhiều người Trung Quốc tự hỏi, nếu như không có ngày 1-10-1949, Trung Quốc có phải trải qua 3 thập kỷ địa ngục như vậy không. Lịch sử không có chữ “nếu”, cho dù có ai đó đang nghiên cứu về con đường mà Việt Nam lẽ ra đã đi nếu như Mao không nắm quyền kể từ năm 1949.\nNghe nói Thông Tấn Xã Việt Nam mới cho dịch và xuất bản cho các cơ quan, đơn vị cuốn sách của Đại tá Tân Tử Lăng. Mục tiêu của Thông tấn Xã Việt Nam thường không phải kinh doanh. Hy vọng là đã có nhiều người Việt Nam đọc được.\nHuy Đức điểm sách\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/10/01/qu%E1%BB%91c-khanh-trung-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, trong cái ngày mà Bắc Kinh gọi là quốc khánh, chắc chắn chính quyền Trung Quốc chỉ nói về sự trỗi dậy suốt hơn hai thập niên qua và những đích đến phỉnh nịnh cơn thèm khát của nhiều người dân mộng bá quyền Đại Hán. Mao Chủ Tịch vẫn cười tủm tỉm trước cửa Thiên An Môn. Sáu mươi năm trước Mao đã thắng trong một cuộc chiến “da thịt tàn nhau”, đuổi Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan. Người dân Trung Quốc được dạy đấy là công lao. Nhưng, rồi nhiều người trong số họ cay đắng nhận ra đó là ngày Mao bắt đầu biến Đại Lục thành địa ngục. Sau đây là những thông tin lấy từ cuốn Mao Trạch Đông Ngàn Năm Công Tội, được viết bởi một nhà nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao Trung Quốc, đại tá Tân Tử Lăng.\u003cbr\u003e\nĐại tá Tân Tử Lăng viết: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eMọi sai lầm lớn của Mao như giết hại công thần, gây bè phái trong đảng, bám chặt lấy chế độ lãnh đạo suốt đời và gia đình trị, dung túng phe đảng Giang Thanh, đều thuộc thuật cầm quyền của vua chúa\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Nhưng, cho dù lịch sử Trung Hoa có không ít hôn quân, có lẽ không một thiết chế nào trước đó cho phép một con người có thể táng tận như Mao tồn tại. Tháng 8-1958 khi cả nước mới chỉ sản xuất được 4,5 triệu tấn thép, Mao ra lệnh năm ấy phải nâng sản lượng thép lên 11 triệu tấn. Mao nói: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003ePhải chuyên chế, phải kết hợp giữa Karl Marx và Tần Thuỷ Hoàng\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Có lẽ không có nhà lãnh đạo quốc gia nào như Mao, ra lệnh “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003egom phế liệu và tháo dỡ cả đường sắt để đúc thép nhằm hoàn thành chỉ tiêu tăng trưởng\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”.\u003cbr\u003e\nCho dù các con số sắt thép làm ra chỉ là những báo cáo dối trá, việc huy động những người khoẻ mạnh đi làm “gang thép” đã khiến cho thóc lúa hư hỏng ngoài đồng không có người thu hoạch. Ở huyện Tỉnh Nghiên, Tứ Xuyên, năm 1959, vào lúc đói kém nhất, bình quân mỗi ngày một người chỉ được phân phối 100 gam lương thực; cứ 8 người dân, có một người chết đói. Sau gang thép, Mao phát động cao trào “đại tiến vọt” lần hai. Ngày 3-9-1958, Mao tuyên bố: “\u003cem\u003eSản lượng lương thực có thể tăng lên 370 triệu tấn, gấp 2 lần năm ngoái. Nếu năm 1959 lại tăng gấp 2 lần thì sản lượng lương thực sẽ là 750 triệu tấn\u003c/em\u003e”. Khi các địa phương báo lên sản lượng lương thực không những tăng mà còn xấu hơn, Mao sợ bẽ mặt bèn cho rằng ‘lương thực bị giấu bớt” rồi hăm: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003ePhải tiến hành một đợt giáo dục kiên quyết\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Để quán triệt tinh thần kiên quyết của Mao, Khu uỷ Tín Dương, tỉnh Hà Nam tập họp 6.000 người để đấu tố 60 người “giấu bớt lương thực” không nộp cho nhà nước. Nhưng, chính những người đi dự hôm ấy cũng đang không có lương ăn, một người chết đói tại chỗ, 19 người chết trên đường về nhà. Trên tinh thần ấy, tỉnh Hà Nam dù thu hoạch 9,75 triệu tấn vẫn báo cáo lên 22,5 triệu tấn. Năm 1959, trên toàn quốc, theo báo cáo: 270 triệu tấn lương thực, thực tế chỉ có 170 triệu tấn; năm 1960 giảm còn 143 triệu tấn.\u003cbr\u003e\nTheo đại tá Tân Tử Lăng, mùa xuân 1960 nạn đói tràn lan, có làng 80 ngày người dân không có một hạt gạo vào bụng, vậy mà Bí thư Khu uỷ Tín Dương vẫn lên giọng: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eKhông phải thiếu lương thực, 90% là vấn đề tư tưởng\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Trước đó, khi Bí thư tỉnh uỷ An Huy Trương Khải Phong cho giải tán 4.000 nhà ăn tập thể vì không còn lương thực, Mao phê vào báo cáo: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eTrương Khải Phong đứng trên lập trường giai cấp tư sản, mưu toan phá hoại nền chuyên chính vô sản\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Khu uỷ Tín Dương sau đó lại càng “chuyên chính” hơn, phong toả,  không cho dân chúng ra khỏi làng. Theo tài liệu do Bộ Chính trị Trung Quốc “giải mật” sau này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Đại Quân, một cán bộ Ban Công tác nông thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ, chỉ trong một năm, từ tháng 12-1959 đến 11-1960 có 48 bé gái 7 tuổi trở xuống bị người lớn làm thịt, chiếm 90% số bé gái cùng độ tuổi. Trịnh Đại Quân kể, người ta phát hiện ra vụ ăn thịt trẻ em đầu tiên do toán điều tra nhìn thấy “\u003cem\u003emột làn khói mỏng toả ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa\u003c/em\u003e”. Họ bao vây, vu hồi, rồi đồng loạt nhảy vào: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eNhà Nhị Oa 8 nhân khẩu, đã chết đói 2, nhưng chỉ còn lại 5. Bé gái Thụ Tài đang bị luộc trong nồi. Trong lúc tổ tuần tra tìm dây trói can phạm, Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài nhai ngấu nghiến\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Nạn ăn thịt trẻ con sau đó còn lan ra: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eKẻ nhẫn tâm thì ăn thịt con ngay tại nhà mình. Kẻ mềm yếu hơn thì gạt nước mắt đổi con với hàng xóm\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”… Nạn đói có thể không tới mức như vậy nếu như tháng 6-1959 mặc dù tình hình lương thực giảm, Mao vẫn quyết định xuất khẩu 4,19 triệu tấn để lấy vàng và đô la. Theo số liệu chính thức do Bộ Chính trị Trung Quốc giải mật tháng 9-2005, sau 4 năm Mao phát động “cao trào xã hội chủ nghĩa ở nông thôn” có tới 37,55 triệu người chết đói.\u003cbr\u003e\nNhưng, “đói” chưa phải là bi kịch lớn nhất của người Trung Quốc. Ngày 30-4-1957, Mao gặp đại diện trí thức, động viên góp ý cho Đảng, giúp sửa chữa sai lầm. Mục tiêu của Mao là dùng đại hội này để xác lập vị trí lãnh đạo tư tưởng của mình trong giới trí thức, nhưng tình hình diễn biến không như Mao trông đợi. La Long Cơ, Bộ trưởng Lâm Nghiệp, lãnh tụ của giới trí thức từ Âu- Mỹ trở về phát biểu rằng: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eTiểu trí thức chủ nghĩa Marx- Lenin lãnh đạo đại trí thức của giai cấp tiểu tư sản là người mù chỉ đường cho người sáng mắt\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Mao nổi giận. Một mặt vẫn cho thảo luận để “dụ rắn ra khỏi hang”. Một mặt, dựng lên “Vụ án chống đảng”. Theo thống kê của Trung Quốc, có 552.877 trí thức là nạn nhân của “vụ án” do Mao lập ra này.\u003cbr\u003e\nNhưng, Cách mạng văn hoá mới là trung tâm của địa ngục. Cuộc Cách mạng do những thanh niên bị kích động được gọi là Hồng vệ binh, chỉ riêng hạ tuần tháng 8-1966, khi mới bắt đầu, “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003enội thành Bắc Kinh đã có hàng ngàn người bị đập chết tươi. Nhiều người khi ấy được chứng kiến những cuộc tắm máu, những kiểu giết người man rợ thời trung cổ\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”. Cả nước có 10 triệu gia đình bị lục soát. Sinh viên sư phạm Bắc Kinh kéo về Sơn Đông “san bằng” mộ Khổng Tử. Lăng mộ Hạng Vũ, Gia Cát Lượng, Ngô Thừa Ân… cũng bị đập phá. Ngay đến một người bạn chiến đấu của Mao, đang là Chủ tịch Nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, ông Lưu Thiếu Kỳ, cũng bị Mao bỏ mặc cho Hồng vệ binh tàn sát. Năm ấy ông Lưu đã 69 tuổi, tay bị thương khi cùng Mao chiến tranh, tận mắt chứng kiến vợ là Vương Quang Mỹ bị bắt giam; ba người con đang tuổi đi học bị đưa vào trường thẩm tra; bé út 6 tuổi phải theo bảo mẫu ra khỏi Trung Nam Hải. Ông Lưu, bị giam ngay trong phòng Chủ tịch Nước, với 7 cái răng còn lại, cơm ăn thì thường là thiu, ông bị tiêu chảy, lại không thể thay quần áo, trong phòng hôi nồng. Đã thế, ngày nào cũng bị đấu tố, hạ nhục rồi bị lưu đày cho đến khi chết đau đớn hơn cả một kẻ ăn mày. Cuộc Cách mạng văn hoá kéo dài 10 năm đã lấy thêm sinh mạng của gần 20 triệu người dân Trung Quốc.\u003cbr\u003e\nĐại tá Tân Tử Lăng giải thích: Thoạt đầu Mao làm “đại tiến vọt” để đưa Trung Quốc vượt qua các nước phương Tây hòng làm ‘lãnh tụ thế giới”. Khi thất bại, dẫn tới cái chết của hàng chục triệu dân thì Mao lại làm tất cả mọi việc để hòng che đậy những sai lầm ấy. Đại tá cho rằng: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eKhông có sai lầm của đại tiến vọt thì không có đại cách mạng văn hoá để bức hại Lưu Thiếu Kỳ, gạt bỏ Lâm Bưu, phế truất Đặng Tiểu Bình… nhằm đưa Giang Thanh lên nắm quyền”.\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e Theo Đại tá: “ \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eMao truyền ngôi cho Giang Thanh là bất đắc dĩ. Nhưng, Mao cần có hai thế hệ: Giang Thanh và Mao Viễn Tân, đủ để viết lại lịch sử, chối phắt trách nhiệm làm 37,55 triệu người chết đó\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003ei”.\u003cbr\u003e\nCuốn sách mô tả rất chi tiết những mưu mô của Mao. Nhưng, đại tá Tân Tử Lăng cho rằng nếu như người dân có tiếng nói, các thiết chế đảng và nhà nước có tiếng nói, những người có lương tri nói lên sự thật với Mao không bị quy kết là “chống Đảng” thì Mao không thể gây ra những tội ác đau thương cho nhân dân, cho đồng chí của mình như thế. Thật cay đắng khi theo đại tá Tân tử Lăng, chỉ khi “vị cứu tinh” chết đi nhân dân Trung Quốc mới có đường để sống. Những cải cách mà Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đặng Tiểu Bình khởi xướng là thực hiện lại một phần những gì mà người dân Trung Hoa đã có từ trước ngày 1-10-1949. Đại tá Tân Tử Lăng lý giải: “\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eChỉ cần trả lại quyền lợi và tự do cho nhân dân, tự họ sẽ lựa chọn con đường phát triển và sáng tạo tương lai xán lạn\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e”.\u003cbr\u003e\nCuốn sách được xuất bản tháng 7-2007 và tái bản tháng 6-2008 tại Hong Kong, nhưng đã gây chú ý đặc biệt và gây tranh cãi trong người dân Đại lục. Có lẽ vẫn có những người dân Trung Quốc ngưỡng mộ Mao; có lẽ vì hơn 60 năm qua họ đã được dạy Mao là người vĩ đại; có lẽ họ không muốn phủ nhận chính họ vì một thời họ đã tôn sùng Mao, đã trở thành Hồng vệ binh gây nhiều tội ác. Nhưng, có lẽ, cũng có nhiều người Trung Quốc tự hỏi, nếu như không có ngày 1-10-1949, Trung Quốc có phải trải qua 3 thập kỷ địa ngục như vậy không. Lịch sử không có chữ “nếu”, cho dù có ai đó đang nghiên cứu về con đường mà Việt Nam lẽ ra đã đi nếu như Mao không nắm quyền kể từ năm 1949.\u003cbr\u003e\nNghe nói Thông Tấn Xã Việt Nam mới cho dịch và xuất bản cho các cơ quan, đơn vị cuốn sách của Đại tá Tân Tử Lăng. Mục tiêu của Thông tấn Xã Việt Nam thường không phải kinh doanh. Hy vọng là đã có nhiều người Việt Nam đọc được.\u003cbr\u003e\nHuy Đức \u003cem\u003eđiểm sách\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Quốc Khánh Trung Quốc"},{"content":"http://lucene.apache.org/java/2_3_2/queryparsersyntax.html\nGrouping\nLucene supports using parentheses to group clauses to form sub queries. This can be very useful if you want to control the boolean logic for a query.\nTo search for either “jakarta” or “apache” and “website” use the query:\n(jakarta OR apache) AND website\nThis eliminates any confusion and makes sure you that website must exist and either term jakarta or apache may exist.\nrất hữu ích, hehe, nhờ có cái grouping này mà mình có thể xử lý được yêu cầu của sếp Giang một cách đỡ tốn công sức, hẹ hẹ 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/30/lucene-t%E1%BA%ADp-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://lucene.apache.org/java/2\"\u003ehttp://lucene.apache.org/java/2\u003c/a\u003e_3_2/queryparsersyntax.html\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eGrouping\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLucene supports using parentheses to group clauses to form sub queries. This can be very useful if you want to control the boolean logic for a query.\u003cbr\u003e\nTo search for either “jakarta” or “apache” and “website” use the query:\u003cbr\u003e\n(jakarta OR apache) AND website\u003cbr\u003e\nThis eliminates any confusion and makes sure you that website must exist and either term jakarta or apache may exist.\u003cbr\u003e\nrất hữu ích, hehe, nhờ có cái grouping này mà mình có thể xử lý được yêu cầu của sếp Giang một cách đỡ tốn công sức, hẹ hẹ 😛\u003c/p\u003e","title":"Lucene tập 2"},{"content":"Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.\nTôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.\nNhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?\nĐợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…\nVì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.\nCũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.\nThế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.\nTôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.\nMọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.\nXuân qua hè tới. Đông sang thu về.\nĐừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.\nVì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.\nNhư chờ tình đến rồi hãy yêu\nPhạm Lữ Ân\nBình luận (1) huongcc — 2009-09-29 15:24\nMình đã từng đọc cái này rồi – Triết lý rượu vang 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/29/nh%C6%B0-ch%E1%BB%9D-tinh-d%E1%BA%BFn-r%E1%BB%93i-hay-yeu/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.\u003cbr\u003e\nTôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.\u003cbr\u003e\nNhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?\u003cbr\u003e\nĐợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…\u003cbr\u003e\nVì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là \u003cstrong\u003eđúng lúc\u003c/strong\u003e. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.\u003cbr\u003e\nCũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.\u003cbr\u003e\nThế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.\u003cbr\u003e\nTôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.\u003cbr\u003e\nMọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.\u003cbr\u003e\nXuân qua hè tới. Đông sang thu về.\u003cbr\u003e\nĐừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.\u003cbr\u003e\nVì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.\u003cbr\u003e\nNhư chờ tình đến rồi hãy yêu\u003cbr\u003e\nPhạm Lữ Ân\u003c/p\u003e","title":"Như chờ tình đến rồi hãy yêu"},{"content":"Cám ơn bạn đã thò mặt ra xem tớ đá bóng 😉\nCám ơn đã đem bánh gai Nam Định lên cho tớ 😡\nCám ơn đã cho tớ con mèo vàng rất nghịch 😡\nCám ơn đã chat chit nhảm nhí\nVà đặc biệt cám ơn về món quà sinh nhật :d :d 😡\nchữ cậu đẹp phết nhỉ, hà hà 😉\nBình luận (3) Gordon — 2009-09-29 06:01\nÀ à, là em Luật gia khó tính đây hử :))\nThaimeo — 2009-09-29 06:40\nđích thị là y ;))\nhuongcc — 2009-09-29 15:22\n@ Mèo: KO phải là đẹp phết mà là đẹp – thế thôi :”\u0026gt;\n@ Gordon: Hứ \u0026gt;:p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/29/cam-%C6%A1n-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch/","summary":"\u003cp\u003eCám ơn bạn đã thò mặt ra xem tớ đá bóng 😉\u003cbr\u003e\nCám ơn đã đem bánh gai Nam Định lên cho tớ 😡\u003cbr\u003e\nCám ơn đã cho tớ con mèo vàng rất nghịch 😡\u003cbr\u003e\nCám ơn đã chat chit nhảm nhí\u003cbr\u003e\nVà đặc biệt cám ơn về món quà sinh nhật :d :d 😡\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1884.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/29/cam-%C6%A1n-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch/img1884.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1887.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/29/cam-%C6%A1n-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch/img1887.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/blog/?action=view\u0026amp;current=IMG_1889.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/29/cam-%C6%A1n-b%E1%BA%A1n-g%E1%BA%A1ch/img1889.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nchữ cậu đẹp phết nhỉ, hà hà 😉\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.biz\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-09-29 06:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eÀ à, là em Luật gia khó tính đây hử :))\u003c/p\u003e","title":"Cám ơn bạn Gạch"},{"content":"Tivi nen phat cai nay moi ngay mot lan 😀\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=UIkgtCJlodo\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\nBộ gõ lại có vẻ ngu si rồi 😐\nBình luận (3) Huken — 2009-12-10 06:24\nPhát 10 lần hay 100 lần thì cũng thế mà thôi 😀 Khó thay đổi lắm, thành tập quán rùi 🙂\nThaimeo — 2009-12-10 06:34\nthay đổi chứ bác, từ từ, dần dần, thế nào cũng ngấm, không đùng một phát thay đổi nhưng chắc chắn sẽ thay đổi, mưa dầm thấm lâu mà 😉\nHuken — 2009-12-15 03:46\nTớ bi quan lắm, nhất là mỗi lần về quê, qua đường 5, nhìn các anh ấy dừng xe, quay mặt ra phía đồng và kéo phecmotuya :((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/29/em-co-la-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-vi%E1%BB%87t-nam/","summary":"\u003cp\u003eTivi nen phat cai nay moi ngay mot lan 😀\u003cbr\u003e\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=UIkgtCJlodo\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\u003cbr\u003e\nBộ gõ lại có vẻ ngu si rồi 😐\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.huken.net\"\u003eHuken\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-12-10 06:24\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhát 10 lần hay 100 lần thì cũng thế mà thôi 😀 Khó thay đổi lắm, thành tập quán rùi 🙂\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-12-10 06:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethay đổi chứ bác, từ từ, dần dần, thế nào cũng ngấm, không đùng một phát thay đổi nhưng chắc chắn sẽ thay đổi, mưa dầm thấm lâu mà 😉\u003c/p\u003e","title":"Em có là người Việt Nam?"},{"content":"Sau khi cài cái theme lightword. Mình rất khoái chí. Vì cai font chữ nó tròn tròn nhìn ngon ngon :))\nVà mình đã cài thêm cái emotion kiểu yahoo, cho nó quen thuộc. Chỉ việc search rồi ấn nút install thôi mà, dễ như ăn cháo. Sướng quá 😀\nÀ con cài thêm bộ gõ AVIM-Reloaded để gõ tiếng Việt cho tiện. Ôi, mình yêu tiếng Việt, há há 😛\nTiện thể có lời cám ơn bác Misao đã cho em ké nhờ blog trong thời gian vừa qua 😉 😡\nBình luận (3) Misao — 2009-09-28 00:51\nHehe…Cái theme này cũng đẹp lắm. Em cũng thích cái cách nó dùng font chữ.\nGordon — 2009-09-28 02:26\nMình ghét bộ gõ tiếng Việt tích hợp \u0026gt;:)\npht — 2009-09-28 02:30\nthì sếp tắt đi :\u0026gt;\nopera của em trong linux cơ bản là ko chơi dc với scim nên phải cài bộ gõ tích hợp :d\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/27/nang-c%E1%BA%A5p-blog/","summary":"\u003cp\u003eSau khi cài cái theme lightword. Mình rất khoái chí. Vì cai font chữ nó tròn tròn nhìn ngon ngon :))\u003cbr\u003e\nVà mình đã cài thêm cái emotion kiểu yahoo, cho nó quen thuộc. Chỉ việc search rồi ấn nút install thôi mà, dễ như ăn cháo. Sướng quá 😀\u003cbr\u003e\nÀ con cài thêm bộ gõ AVIM-Reloaded để gõ tiếng Việt cho tiện. Ôi, mình yêu tiếng Việt, há há 😛\u003cbr\u003e\nTiện thể có lời cám ơn bác \u003ca href=\"http://misaoblog.com\" title=\"blog bac misao ;))\"\u003eMisao\u003c/a\u003e đã cho em ké nhờ blog trong thời gian vừa qua 😉 😡\u003c/p\u003e","title":"Nâng cấp blog"},{"content":"Lâu lâu rồi mới vào FB, toàn thấy hỏi thầy bói với cả tính % may mắn trong ngày, nhìn thông tin update của các bạn mà mình chóng hết cả mặt. Hôm nay ko thấy TT online, chắc mạng cty lại hỏng. 😕 Hay lap ko vào dc mang 😕\nThế là định click vào FB của TT xem dạo này hắn nghịch ngợm gì, bình thường mình sang fb của TT bằng cách click vào profile sau đó click vào phần Relationship Status. Thế mà hnay nhìn phần Relationship Status thấy In a relationship chứ ko phải tên TT như mọi khi, hơi bị choáng, lo lắng :-ss mình có sửa gì đâu, thằng nào hack tài khoản của mình à, hay để lap ở cty Tùng Thảo nghịch 😕 ko thể nào.\nLọ mọ vào friend list, click mãi mới sang dc FB của TT, thấy Relationship Status của hắn để là single :-j, hóa ra là hắn sửa bên hắn, làm bên mình cũng bị té luôn. Láo quá, tí về phải cho một đấm một đạp mới dc :-w Làm mình hết hồn chim én : ))\nBình luận (7) Gordon — 2009-09-26 04:07\nHe he, từ rồi đấy ;))\nMisao — 2009-09-26 07:54\nHaha…Theme mới bị lỗi font rồi bác ơi. Sửa lại đi. 🙂\npht — 2009-09-26 10:08\nbình tĩnh, đang tìm cách 😛\nGordon — 2009-09-27 06:13\nLoad chưa hết thì nó hiện đủ, load xong thì các chữ có dấu biến mất =))\nThaimeo — 2009-09-27 09:23\nđã xong, haha, hóa ra tại cái cufon setting khỉ khỉ gì ấy, tìm toét mắt trong file style.css không thấy, hóa ra là nó ở cufon.js\nvào disalbe phát là okie ngay ;))\nhuongcc — 2009-09-26 14:31\nđố , thách đấy :))\nThaimeo — 2009-09-27 09:23\nko phải thách ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/26/m%E1%BB%99t-d%E1%BA%A5m-m%E1%BB%99t-d%E1%BA%A1p/","summary":"\u003cp\u003eLâu lâu rồi mới vào FB, toàn thấy hỏi thầy bói với cả tính % may mắn trong ngày, nhìn thông tin update của các bạn mà mình chóng hết cả mặt. Hôm nay ko thấy TT online, chắc mạng cty lại hỏng. 😕 Hay lap ko vào dc mang 😕\u003cbr\u003e\nThế là định click vào FB của TT xem dạo này hắn nghịch ngợm gì, bình thường mình sang fb của TT bằng cách click vào profile sau đó click vào phần Relationship Status. Thế mà hnay nhìn phần Relationship Status thấy In a relationship chứ ko phải tên TT như mọi khi, hơi bị choáng, lo lắng :-ss mình có sửa gì đâu, thằng nào hack tài khoản của mình à, hay để lap ở cty Tùng Thảo nghịch 😕 ko thể nào.\u003cbr\u003e\nLọ mọ vào friend list, click mãi mới sang dc FB của TT, thấy Relationship Status của hắn để là single :-j, hóa ra là hắn sửa bên hắn, làm bên mình cũng bị té luôn. Láo quá, tí về phải cho một đấm một đạp mới dc :-w Làm mình hết hồn chim én : ))\u003c/p\u003e","title":"Một đấm một đạp."},{"content":"Vào cuối những năm 80 vẫn “lưu truyền trong dân gian” một câu truyện liên quan đến sự kiện con tàu “Liên Hợp 37” chở một nhà du hành vũ trụ Liên Xô và anh hùng VN, Phạm Tuân, lên vũ trụ:\nChuyện kể rằng, theo một tài liệu “mật”, trên con tàu không phải có hai nhà du hành mà có đến ba nhà du hành của Liên Xô, Cuba và Việt Nam. Sau một tuần chu du tiên giới, tàu hạ cánh về mặt đất. Các nhà du hành được đưa đi kiểm tra sức khoẻ. Kết quả, đồng chí Liên Xô sức khoẻ hoàn toàn tốt. Đồng chí Cuba, về cơ bản không có gì đáng ngại, duy chỉ có hai mu bàn tay bị sưng đỏ lên. Bác sỹ căn vặn nguyên nhân, đồng chí ngượng ngịu kể:\n– Lúc ở trên tàu, thấy cái gì lạ tôi cũng sờ vào nên bị đồng chí Liên Xô cầm thước kẻ vụt vào tay.\nĐến lượt Phạm Tuân, cả mu bàn tay và má đều bị sưng đỏ. Bác sỹ lại hỏi nguyên nhân thì Phạm Tuân cũng không giấu diếm:\n– Tôi cũng như đồng chí Cuba. Nhưng vì tôi hỏi nhiều quá nên bị vả vào mồm.\nCâu chuyện tiếu lâm này, cùng nhiều câu chuyện tiếu lâm về chuyến du hành ấy, tất nhiên không nhằm vào cá nhân Phạm Tuân, mà nhằm chê cười một sự kiện: Người ta đã “hoành tráng hoá” một sự kiện bình thường. Sự việc một phi công giỏi (cứ cho là thế) được lựa chọn, đào tạo để thực hiện một công việc trên vũ trụ (trên một thiết bị hoàn toàn của nước ngoài) đã được thổi phồng để lấy đó làm thành tích, vênh vang với thiên hạ. Thực chất, trình độ khoa học kỹ thuật của nước ta lúc bấy giờ (và cả hôm nay) chưa tham gia được một chút nào vào công trình khoa học vũ trụ ấy.\nNgày hôm qua, một lần nữa sự kiện kiểu ấy lại thấp thoáng hiện về. Việc VNPT thuê Lockheed Martin (Mỹ) chế tạo vệ tinh riêng, sau đó phóng vệ tinh tại Pháp, thuần tuý là một thương vụ. Thương vụ ấy có giá trị (nghe đâu) khoảng hơn 200 triệu USD và kéo dài 15 năm (tuổi thọ của quả vệ tinh). Thôi, chuyện lỗ hay lãi có nhiều ý kiến khác nhau, xin không bình loạn. Bên cạnh việc thương mại, vệ tinh đầu tiên mà VN làm chủ sở hữu cũng khẳng định chủ quyền không gian. Ý nghĩa chính trị ấy chắc cũng không ai có ý định bàn cãi. Nhưng có lẽ, không dừng ở đấy, người ta đang bị xúc động quá đáng, đang bị lạc quan tếu. Nhiều bài báo, giật tít: “VINASAT-1 mở ra kỷ nguyên mới cho viễn thông Việt Nam”, “Lần đầu tiên VN phóng thành công vệ tinh…”. Chợt giật mình khi nghĩ câu này mà được dịch nguyên văn sang tiếng Anh. Khối anh xanh mắt cho mà xem. Rồi cái bọn “thù địch” nó chẳng quây vào dòm ngó ấy chứ. Nghĩ vui vậy thôi, ai mà tin. Một quan chức to to, chắc trong lúc rưng rưng xúc động, đã phát biểu rằng: “Lúc này cảm giác của tôi gói gọn trong 4 từ: Tự hào và Tự tin.Cứ mỗi lần dân tộc chúng ta có bước thăng tiến, chúng ta lại tự hào về bề dày văn hóa, tự hào về dân tộc ta rất đỗi anh hùng, tự hào về thế hệ các anh đi trước, đã làm tất cả những gì cần làm để vệ tinh VINASAT-1 có thể phóng thành công hôm nay”. Thế có phải nghĩa là: Với bề dày truyền thống mấy nghìn năm, chúng ta đạt đến bước thăng tiến là đi…mua một thiết bị và…nhờ người ta phóng lên giời cho. Thật hài hước. Việc thuê nước ngoài chế tạo vệ tinh cho là việc cực chẳng đã. Thứ nhất, đắt đỏ. Thứ hai, quan trọng hơn, biết đâu bạn cài cắm những gì bên trong cái thiết bị ấy. Mà toàn thông tin quân sự, an ninh chứ chơi đâu. Một sự kiện bình thường, đừng tâng bốc quá thế, đừng bắt bác “Phạm Tuân vào vũ trụ” thế.\nMột sự kiện khác không kém ầm ĩ, đó là sự kiện bánh chưng thiu, bánh dày mốc. Ngày quốc giỗ, người ta dâng tặng tổ tiên của mình những cái bánh thật hoành tráng. Những chiếc bánh cốt sao đạt kỷ lục này, kỷ lục kia mà quên đi một điều rằng người ta tưởng nhớ đến tiên tổ cốt yếu là ở tấm lòng thơm thảo. Bánh chưng bánh dày, làm từ gạo nếp lá dong thịt lợn, những thứ mà nhà nông có thể tự cấy trồng, chăn nuôi. Những thứ mà không phải đặc sản gì cả, chỉ là mong thể hiện được một niềm thương nhớ. Vậy thì bánh trưng nặng hàng tấn, bánh dày cao hàng mét để làm gì. Để rồi, người ta phải cân cả sắt thép làm khung . Để rồi, người ta phải độn cả xốp vào trong bánh. Sự háo danh (và lợi) đã biến món quà dâng kính tiên tổ thành một sự xúc phạm. Có lẽ, người ta đã lập được một kỷ lục mới về sự xúc phạm nguồn cội của mình.\nNếu ai đã chơi trò chơi AOE-Thời đại các đế chế, một trò chơi chiến tranh giả lập về các đế chế trong lịch sử, hẳn có để ý đến các đế chế trong game. Trong đó, có các đế chế của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ…những quốc gia láng giềng nhưng không có VN. Chúng ta có truyền thống lịch sử lâu đời thật đấy, nhưng so với thiên hạ, chúng ta có ghê gớm gì đâu. Hãy bình thường thôi. Tự tin nhưng đừng huênh hoang thái quá, kẻo lại lòi hết cái dốt ra ngoài, kẻo lại nực cười như một vị lãnh đạo khi đến khánh thành công trình thuỷ điện, đọc đít-cua xong vung tay chém gió:\n“ Nhà máy chúng ta đã sản xuất ra điện ba pha phục vụ sản xuất. Rồi đây, không xa nữa, chúng ta sẽ sản xuất điện 4 pha, 5 pha thậm chí 10 pha”.\nBình luận (2) P.H.T — 2009-10-02 07:54\nTớ nghĩ người viết bài này có cái nhìn tiêu cực quá. Đúng là chúng ta có thua kém nhiều so với các nước trên thế giới, nhưng những gì chúng ta đạt được ngày hôm nay đề là thành quả của sự nỗ lực của cả đất nước ta, nhân dân ta dù rằng nhứng thành tựu đó so với các nước khác có thể chẳng thấm vào đâu như ý của bạn. Tôi là một người yêu thích môn lịch sử, tôi đã tìm hiểu rất nhiều về lịch sử của đất nước chúng ta và tôi rất tự hào về các thế hệ đi trước, về truyền thống của dân tộc mình. Và tôi thực sự cảm thấy rất vui sướng mỗi khi chúng ta đạt được một thành tựu nào đó dù quy mô của nó thế nào đi nữa. Các cụ ngày xưa từng có câu “Con không chê cha mẹ khó, chó khong chê chủ nghèo”, không biết hoàn cảnh gia đình bạn thế nào nhưng tôi nghĩ nếu như hoàn cảnh gia đình bạn có khó khăn thì bạn cũng sẽ không bao giờ oán trách cha mẹ mình. Tôi nghĩ bạn nên tìm hiểu về lịch sử và bạn sẽ có cái nhìn đúng đắn hơn. Đất nước ta còn nghèo nhưng tôi tin đất nước ta sẽ phát triển và trường tổn mãi mãi. Hiếm có một dân tộc nào phải chịu đựng những thử thách và gian lao như dân tộc ta trong suốt hàng nghìn năm tồn tại, nhưng chúng ta đã vượt qua tất cả để tiếp tục tồn tại và phát triển. Tôi rất thấm thía với một câu trong bài hát nào đó: “Đât nước tôi… từ thuở còn nằm nôi, sớm chắn bão giông chiều ngăn lũ lửa”, chỉ là một câu hát thôi nhưng nó như một lời tổng kết chính xác về đất nước ta. Và tôi cũng rất tâm đắc với tinh thần trong lời một bài hát về thanh niên mà tôi không nhớ rõ tên: “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà phải hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay”. Tôi thấy bản thân mình chưa đóng góp được gì nhiều cho đất nước, nhưng tôi sẽ cố gắng lao động và học tập hết mình để làm tròn nghĩa vụ của một người công dân, để xưng đáng với những gì mà các thế hệ trước đã làm được. Tôi tự hào về dân tộc Việt Nam chúng ta.\nThaimeo — 2009-10-02 11:13\ncám ơn ý kiến rất tâm huyết của bạn về bài viết mà mình sưu tập được 😀\nví dụ đầu tiên thì mình thấy đúng là hơi tiêu cực. Nhưng minh họa thứ và thứ ba về vinasat và bánh chưng bánh dày mình thấy người viết nói rất đúng. Và mình rất đồng ý.\nMình cũng rất tự hào về Tổ quốc, về dân tộc, tự hào mình là người Việt Nam. Nhưng trong cái tự hào cũng có nhiều cái cay đắng 🙂\nBạn tìm hiểu nhiều về lịch sử VN, xin hỏi bạn thích nhất giai đoạn nào?\nMình thấy giai đoạn 54-90 là một giai đoạn rất nhiều điều để nói 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/25/pham-tuan-vinasat1/","summary":"\u003cp\u003eVào cuối những năm 80 vẫn “lưu truyền trong dân gian” một câu truyện liên quan đến sự kiện con tàu “Liên Hợp 37” chở một nhà du hành vũ trụ Liên Xô và anh hùng VN, Phạm Tuân, lên vũ trụ:\u003cbr\u003e\nChuyện kể rằng, theo một tài liệu “mật”, trên con tàu không phải có hai nhà du hành mà có đến ba nhà du hành của Liên Xô, Cuba và Việt Nam. Sau một tuần chu du tiên giới, tàu hạ cánh về mặt đất. Các nhà du hành được đưa đi kiểm tra sức khoẻ. Kết quả, đồng chí Liên Xô sức khoẻ hoàn toàn tốt. Đồng chí Cuba, về cơ bản không có gì đáng ngại, duy chỉ có hai mu bàn tay bị sưng đỏ lên. Bác sỹ căn vặn nguyên nhân, đồng chí ngượng ngịu kể:\u003cbr\u003e\n– Lúc ở trên tàu, thấy cái gì lạ tôi cũng sờ vào nên bị đồng chí Liên Xô cầm thước kẻ vụt vào tay.\u003cbr\u003e\nĐến lượt Phạm Tuân, cả mu bàn tay và má đều bị sưng đỏ. Bác sỹ lại hỏi nguyên nhân thì Phạm Tuân cũng không giấu diếm:\u003cbr\u003e\n– Tôi cũng như đồng chí Cuba. Nhưng vì tôi hỏi nhiều quá nên bị vả vào mồm.\u003cbr\u003e\nCâu chuyện tiếu lâm này, cùng nhiều câu chuyện tiếu lâm về chuyến du hành ấy, tất nhiên không nhằm vào cá nhân Phạm Tuân, mà nhằm chê cười một sự kiện: Người ta đã “hoành tráng hoá” một sự kiện bình thường. Sự việc một phi công giỏi (cứ cho là thế) được lựa chọn, đào tạo để thực hiện một công việc trên vũ trụ (trên một thiết bị hoàn toàn của nước ngoài) đã được thổi phồng để lấy đó làm thành tích, vênh vang với thiên hạ. Thực chất, trình độ khoa học kỹ thuật của nước ta lúc bấy giờ (và cả hôm nay) chưa tham gia được một chút nào vào công trình khoa học vũ trụ ấy.\u003cbr\u003e\nNgày hôm qua, một lần nữa sự kiện kiểu ấy lại thấp thoáng hiện về. Việc VNPT thuê Lockheed Martin (Mỹ) chế tạo vệ tinh riêng, sau đó phóng vệ tinh tại Pháp, thuần tuý là một thương vụ. Thương vụ ấy có giá trị (nghe đâu) khoảng hơn 200 triệu USD và kéo dài 15 năm (tuổi thọ của quả vệ tinh). Thôi, chuyện lỗ hay lãi có nhiều ý kiến khác nhau, xin không bình loạn. Bên cạnh việc thương mại, vệ tinh đầu tiên mà VN làm chủ sở hữu cũng khẳng định chủ quyền không gian. Ý nghĩa chính trị ấy chắc cũng không ai có ý định bàn cãi. Nhưng có lẽ, không dừng ở đấy, người ta đang bị xúc động quá đáng, đang bị lạc quan tếu. Nhiều bài báo, giật tít: “VINASAT-1 mở ra kỷ nguyên mới cho viễn thông Việt Nam”, “Lần đầu tiên VN phóng thành công vệ tinh…”. Chợt giật mình khi nghĩ câu này mà được dịch nguyên văn sang tiếng Anh. Khối anh xanh mắt cho mà xem. Rồi cái bọn “thù địch” nó chẳng quây vào dòm ngó ấy chứ. Nghĩ vui vậy thôi, ai mà tin. Một quan chức to to, chắc trong lúc rưng rưng xúc động, đã phát biểu rằng: “Lúc này cảm giác của tôi gói gọn trong 4 từ: Tự hào và Tự tin.Cứ mỗi lần dân tộc chúng ta có bước thăng tiến, chúng ta lại tự hào về bề dày văn hóa, tự hào về dân tộc ta rất đỗi anh hùng, tự hào về thế hệ các anh đi trước, đã làm tất cả những gì cần làm để vệ tinh VINASAT-1 có thể phóng thành công hôm nay”. Thế có phải nghĩa là: Với bề dày truyền thống mấy nghìn năm, chúng ta đạt đến bước thăng tiến là đi…mua một thiết bị và…nhờ người ta phóng lên giời cho. Thật hài hước. Việc thuê nước ngoài chế tạo vệ tinh cho là việc cực chẳng đã. Thứ nhất, đắt đỏ. Thứ hai, quan trọng hơn, biết đâu bạn cài cắm những gì bên trong cái thiết bị ấy. Mà toàn thông tin quân sự, an ninh chứ chơi đâu. Một sự kiện bình thường, đừng tâng bốc quá thế, đừng bắt bác “Phạm Tuân vào vũ trụ” thế.\u003cbr\u003e\nMột sự kiện khác không kém ầm ĩ, đó là sự kiện bánh chưng thiu, bánh dày mốc. Ngày quốc giỗ, người ta dâng tặng tổ tiên của mình những cái bánh thật hoành tráng. Những chiếc bánh cốt sao đạt kỷ lục này, kỷ lục kia mà quên đi một điều rằng người ta tưởng nhớ đến tiên tổ cốt yếu là ở tấm lòng thơm thảo. Bánh chưng bánh dày, làm từ gạo nếp lá dong thịt lợn, những thứ mà nhà nông có thể tự cấy trồng, chăn nuôi. Những thứ mà không phải đặc sản gì cả, chỉ là mong thể hiện được một niềm thương nhớ. Vậy thì bánh trưng nặng hàng tấn, bánh dày cao hàng mét để làm gì. Để rồi, người ta phải cân cả sắt thép làm khung . Để rồi, người ta phải độn cả xốp vào trong bánh. Sự háo danh (và lợi) đã biến món quà dâng kính tiên tổ thành một sự xúc phạm. Có lẽ, người ta đã lập được một kỷ lục mới về sự xúc phạm nguồn cội của mình.\u003cbr\u003e\nNếu ai đã chơi trò chơi AOE-Thời đại các đế chế, một trò chơi chiến tranh giả lập về các đế chế trong lịch sử, hẳn có để ý đến các đế chế trong game. Trong đó, có các đế chế của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ…những quốc gia láng giềng nhưng không có VN. Chúng ta có truyền thống lịch sử lâu đời thật đấy, nhưng so với thiên hạ, chúng ta có ghê gớm gì đâu. Hãy bình thường thôi. Tự tin nhưng đừng huênh hoang thái quá, kẻo lại lòi hết cái dốt ra ngoài, kẻo lại nực cười như một vị lãnh đạo khi đến khánh thành công trình thuỷ điện, đọc đít-cua xong vung tay chém gió:\u003cbr\u003e\n“ Nhà máy chúng ta đã sản xuất ra điện ba pha phục vụ sản xuất. Rồi đây, không xa nữa, chúng ta sẽ sản xuất điện 4 pha, 5 pha thậm chí 10 pha”.\u003c/p\u003e","title":"Pham Tuan – Vinasat1"},{"content":"đọc dc cái này của bác codon99 trong wtt thấy hay qué, copy vào đây lun, hehe:\nTrong cuộc sống hôn nhân , người chồng có trách nhiệm nặng nề nhất :\nLo sự nghiệp kinh tế chủ chốt của gia đình .\nBảo vệ gia đình trong những lúc nguy khốn .\nLuôn mẫu mực trong cuộc sống để làm gương cho vợ con .\nLuôn tha thứ , sửa sai cho vợ con khi mắc lỗi lầm .\nKhông được dùng vũ lực để hành hạ vợ con .\nNhưng hình như thời buổi nay ít ai quan tâm đến những yếu tố này . Họ cứ sống thoải mái theo ý riêng , khiến bao cảnh chia lìa , con cái ít quan tâm đến , có chăng chỉ là thoáng qua . Trong việc giáo dục con , thì 10 tiếng nói của người mẹ không bằng 1 ánh mắt của người cha . Cho nên các bố hãy cẩn thận mà cư xử cho đúng nghĩa 1 người đàn ông .\nCòn nghĩa vụ của vợ là chăm lo sức khỏe cho chồng con thật tốt . Chồng hay đi ra ngoài ăn vớ ăn vẩn cơm hàng cháo chợ (giống trường hợp mình) là bởi người vợ quá vô tâm trong công việc nội trợ . Nấu ăn không biết cách , không chịu động não mà chế biến , nêm nếm đồ ăn cho cẩn thận (đi chợ đã tốn tiền , mà nấu xong cho chó mèo nó cũng chả thèm ăn) . Người vợ trực tiếp nuôi dạy con , nhưng cũng lấy thêm ý kiến của chồng những lúc khó khăn . Người vợ còn là hậu thuẫn , là người luôn an ủi , vỗ về chồng mình trong lúc công việc bị trắc trở hoặc thất bại . Đừng bao giờ nói chuyện móc họng trước mặt chồng con . Nói chung là Công Dung Ngôn Hạnh không thể thiếu đối với phụ nữ .\nCó những trường hợp vợ là lao động chính , thì người chồng phải thay thế chỗ của vợ , hạnh phúc mới bền lâu được . Còn nếu đã có người giúp việc thì vợ chồng hãy thảo luận để ra quyết định chung , đừng vì cái TÔI của mình mà đánh mất chính bản thân mình .\nBình luận (8) Gordon — 2009-09-17 23:49\nLúc cần là phải đánh, hé hé\nhuongcc — 2009-09-18 02:26\nthích mỗi đoạn cuối, mấy đoạn trên giọng văn như đứa trẻ con đang dỗi :))\n@ Gordon: lúc cần là lúc nào cơ? nếu chỉ cần đánh mà tử tế hơn đc thì có lẽ phân nửa số đàn ông trên trái đất đều đã thành tàn phế cả. Bạo lực – dù trong bất cứ hoàn cảnh nào đối với phụ nữ – dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng chỉ xứng đáng đc nhìn nhận như Hành vi của một kẻ cục xúc mà thôi!\nhuongcc — 2009-09-18 02:27\nthích mỗi đoạn cuối, mấy đoạn trên giọng văn như đứa trẻ con đang dỗi 🙂 )\n@ Gordon: lúc cần là lúc nào cơ? nếu chỉ cần đánh mà tử tế hơn đc thì có lẽ phân nửa số đàn ông trên trái đất đều đã thành tàn phế cả. Bạo lực đối với phụ nữ – dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng chỉ xứng đáng đc nhìn nhận như Hành vi của một kẻ cục xúc mà thôi!\nGordon — 2009-09-19 10:40\n@huongcc: Cô này là cô nào mà thích gây hấn thế nhỉ, he he. Cỡ cô chưa đủ hiểu câu này đâu, đừng bình loạn lung tung \u0026gt;:)\nhuongcc — 2009-09-19 17:43\n@ Gordon: xin hỏi bạn thế nào mới đủ để hiểu câu của bạn? Tôi mong bạn hiểu đúng ý câu nói của tôi, tôi ko chủ ý nhắm đến ai cụ thể cả, còn nếu chẳng may câu nói ấy có làm bạn “giật mình” thì tôi rất lấy làm tiếc. Tôi nghĩ vấn đề này đã đc cả nhân loại công nhận, có lẽ bạn nằm ở “cỡ” khác nên ko hiểu nổi.\nMisao — 2009-09-21 10:40\nHehe…why so serious?\nGordon — 2009-09-23 07:11\n@huongcc: Ơ cái cô này, tôi đã làm gì đâu mà cô phải nhảy cồ cồ lên thế. Tôi cũng chỉ là 1 người bình thường, văn hóa tốt nghiệp THPT thôi, nên văn của tôi không cần người đọc phải có nhiều học thức mới đọc được cô ạ, cô đừng dùng quá nhiều chất xám để đoc mà lầm tưởng nhiều thứ, hè hè. Còn nếu muốn thảo luận về “cỡ” thì hôm nào rỗi, tôi sẽ mời cô đi cafe, chúng ta cùng thảo luận nhé.\n@Misao: Yeah! Life’s simple :))\nhuongcc — 2009-09-23 14:30\nok, đồng ý là tôi có vẻ như hơi quá nhạy cảm nhưng tôi thực sự rất ko thik khi bị ng ta gọi là cô này cô nọ và coi những ý kiến của tôi là bình loạn. Thêm nữa, tôi cũng ko thik những phản ứng vẫn trong tầm kiểm soát của mình đc gọi là nhảy cồ cồ bạn ạ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/17/trong-cu%E1%BB%99c-s%E1%BB%91ng-hon-nhan/","summary":"\u003cp\u003eđọc dc cái này của bác codon99 trong wtt thấy hay qué, copy vào đây lun, hehe:\u003cbr\u003e\nTrong cuộc sống hôn nhân , người chồng có trách nhiệm nặng nề nhất :\u003cbr\u003e\nLo sự nghiệp kinh tế chủ chốt của gia đình .\u003cbr\u003e\nBảo vệ gia đình trong những lúc nguy khốn .\u003cbr\u003e\nLuôn mẫu mực trong cuộc sống để làm gương cho vợ con .\u003cbr\u003e\nLuôn tha thứ , sửa sai cho vợ con khi mắc lỗi lầm .\u003cbr\u003e\nKhông được dùng vũ lực để hành hạ vợ con .\u003cbr\u003e\nNhưng hình như thời buổi nay ít ai quan tâm đến những yếu tố này . Họ cứ sống thoải mái theo ý riêng , khiến bao cảnh chia lìa , con cái ít quan tâm đến , có chăng chỉ là thoáng qua . Trong việc giáo dục con , thì 10 tiếng nói của người mẹ không bằng 1 ánh mắt của người cha . Cho nên các bố hãy cẩn thận mà cư xử cho đúng nghĩa 1 người đàn ông .\u003cbr\u003e\nCòn nghĩa vụ của vợ là chăm lo sức khỏe cho chồng con thật tốt . Chồng hay đi ra ngoài ăn vớ ăn vẩn cơm hàng cháo chợ (giống trường hợp mình) là bởi người vợ quá vô tâm trong công việc nội trợ . Nấu ăn không biết cách , không chịu động não mà chế biến , nêm nếm đồ ăn cho cẩn thận (đi chợ đã tốn tiền , mà nấu xong cho chó mèo nó cũng chả thèm ăn) . Người vợ trực tiếp nuôi dạy con , nhưng cũng lấy thêm ý kiến của chồng những lúc khó khăn . Người vợ còn là hậu thuẫn , là người luôn an ủi , vỗ về chồng mình trong lúc công việc bị trắc trở hoặc thất bại . Đừng bao giờ nói chuyện móc họng trước mặt chồng con . Nói chung là \u003cstrong\u003eCông Dung Ngôn Hạnh\u003c/strong\u003e không thể thiếu đối với phụ nữ .\u003cbr\u003e\nCó những trường hợp vợ là lao động chính , thì người chồng phải thay thế chỗ của vợ , hạnh phúc mới bền lâu được . Còn nếu đã có người giúp việc thì vợ chồng hãy thảo luận để ra quyết định chung , đừng vì cái \u003cstrong\u003eTÔI\u003c/strong\u003e của mình mà đánh mất chính bản thân mình .\u003c/p\u003e","title":"Trong cuộc sống hôn nhân"},{"content":"$str = “home::khanhpt::test.tar.gz”;\n$data = explode(“::”,$str);\n$data[0] = “root”;\n$name = join(“::”,$data);\necho $name;\nYou could use a regular express to remove everything apart from those characters you wish to keep:\n$string=preg_replace('/[^A-Za-z0-9 _-+\u0026amp;]/','',$string);\nReplaces everything that is not (^) the letters A-Z or a-z, the numbers 0-9, space, underscore, hypen, plus and ampersand – with nothing (i.e. remove it).\ncái này giờ mới biết, tiện ghê, há há, ghi lại kẻo quên, sau này có gì tìm lại cho dễ 😀\nhehe\nBình luận (2) Phùng Văn Huy — 2009-09-23 15:06\nexplode phải sánh đôi với implode\nsplit thì mới cặp bồ với join\nThaimeo — 2009-09-27 21:31\nthanks ku 😡\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/17/php-tip/","summary":"\u003cp\u003e$str = “home::khanhpt::test.tar.gz”;\u003cbr\u003e\n$data = explode(“::”,$str);\u003cbr\u003e\n$data[0] = “root”;\u003cbr\u003e\n$name = join(“::”,$data);\u003cbr\u003e\necho $name;\u003cbr\u003e\nYou could use a regular express to remove everything apart from those characters you wish to keep:\u003cbr\u003e\n\u003ccode\u003e$string=preg_replace('/[^A-Za-z0-9 _-+\u0026amp;]/','',$string);\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nReplaces everything that is not (^) the letters A-Z or a-z, the numbers 0-9, space, underscore, hypen, plus and ampersand – with nothing (i.e. remove it).\u003cbr\u003e\ncái này giờ mới biết, tiện ghê, há há, ghi lại kẻo quên, sau này có gì tìm lại cho dễ 😀\u003cbr\u003e\nhehe\u003c/p\u003e","title":"php tip"},{"content":"Tuần Việt Nam xin giới thiệu nội dung cơ bản của bản báo cáo trong khuôn khổ Asia Programs của Trường lãnh đạo Kennedy thuộc ĐH Harvard, do hai tác giả Thomas J. Vallely và Ben Wilkinson thực hiện với tựa đề: Giáo dục đại học – cao đẳng Việt Nam: Khủng hoảng và đối phó.\n\u0026raquo; Diễn đàn Cải cách Giáo dục 2009\nChúng tôi bắt đầu bằng việc phân tích tính nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng và những nguyên nhân căn bản của nó. Sau đó, chúng tôi xem xét các nhân tố chủ yếu – Chính phủ Việt Nam, người dân Việt Nam và cộng động quốc tế – đang phản ứng như thế nào trước tình hình này. Chúng tôi đi đến kết luận bằng việc nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đổi mới về mặt thể chế như một thành tố cần thiết của một quá trình cải cách hiệu quả. (Các tác giả báo cáo) Quy mô của cuộc khủng hoảng\nRất khó để phóng đại tính chất nghiêm trọng của những thách thức đang đặt ra với Việt Nam trong giáo dục đại học – cao đẳng (ĐH – CĐ). Chúng tôi tin rằng nếu không có một sự cải cách khẩn cấp và căn bản đối với hệ thống giáo dục ĐH – CĐ, Việt Nam sẽ không đạt được đúng mức tiềm năng to lớn của mình [1].\nSự phát triển kinh tế ở Đông Á và Đông Nam Á đã cho thấy quan hệ mật thiết giữa phát triển và giáo dục ĐH – CĐ. Cho dù trong các nước và vùng lãnh thổ thịnh vượng nhất ở khu vực – Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, và gần đây là Trung Quốc – mỗi nơi đều đi theo những con đường phát triển độc đáo, nhưng điểm chung trong thành công của họ là sự theo đuổi nhất quán một nền khoa học và giáo dục ĐH – CĐ chất lượng cao.\nMột số nước tương đối kém thành công hơn ở Đông Nam Á – Thái Lan, Philippines và Indonesia – lại là một câu chuyện mang tính cảnh báo. Những nước này nói chung đã không đạt được chất lượng cao trong khoa học và giáo dục ĐH – CĐ và họ đã thất bại trong việc phát triển những nền kinh tế tiến bộ. Đó không phải là một điềm tốt cho tương lai nếu các trường đại học Việt Nam tụt hậu xa so với chính những láng giềng Đông Nam Á không mấy nổi bật của họ.\nViệt Nam không có một trường đại học nào có chất lượng được công nhận. Không có một cơ sở nào của Việt Nam có tên trong bất cứ danh sách được sử dụng rộng rãi nào (nếu nhận định trên còn chưa rõ ràng) tập hợp các trường đại học hàng đầu ở châu Á. Về phương diện này thì Việt Nam khác xa với cả những nước Đông Nam Á khác, hầu hết các nước này đều có thể kiêu hãnh về ít nhất một vài cơ sở có đẳng cấp. Các trường đại học Việt Nam phần lớn bị cô lập khỏi các dòng chảy kiến thức quốc tế [2], như những gì thể hiện qua số liệu nghèo nàn tại thống kê dưới đây:\nBài viết được xuất bản trên các tạp chí khoa học năm 2007 Cơ sở Quốc gia Số bài viết Đại học tổng hợp Quốc gia Seoul Hàn Quốc 5.060 Đại học tổng hợp Quốc gia Singapore Singapore 3.598 Đại học tổng hợp Bắc Kinh Trung Quốc 3.219 Đại học tổng hợp Phúc Đan Trung Quốc 2.343 Đại học tổng hợp Mahidol Thái Lan 950 Đại học tổng hợp Chulalongkorn Thái Lan 822 Đại học tổng hợp Malaya Malaysia 504 Đại học tổng hợp Philippines Philippines 220 Đại học Quốc gia Việt Nam (Hà Nội và thành phố HCM) Việt Nam 52 Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam Việt Nam 44 Nguồn: Science Citation Index Expanded, Thomson Reuters\nCác trường đại học Việt Nam chưa sản sinh được lực lượng lao động có trình độ như đòi hỏi của nền kinh tế và xã hội Việt Nam. Các cuộc điều tra do các hiệp hội thuộc Chính phủ thực hiện cho thấy khoảng 50% sinh viên tốt nghiệp đại học ở Việt Nam không tìm được việc làm đúng chuyên môn, một bằng chứng cho thấy sự thiếu liên kết nghiêm trọng giữa giảng dạy và nhu cầu của thị trường. Với hơn 25% chương trình học ở đại học là dành cho các môn bắt buộc quá nặng về tuyên truyền chính trị, không phải băn khoăn nhiều về việc sinh viên Việt Nam được trang bị rất kém cho cả việc đi làm lẫn việc đi du học.\nCó thể lấy việc Intel tìm cách thuê tuyển kỹ sư cho cơ sở sản xuất của họ ở thành phố HCM làm ví dụ minh hoạ. Khi công ty này thực hiện một cuộc kiểm tra đánh giá theo tiêu chuẩn với 2.000 sinh viên CNTT Việt Nam, chỉ có 90 ứng cử viên, nghĩa là 5%, vượt qua cuộc kiểm tra, và trong nhóm này, chỉ có 40 người có đủ trình độ tiếng Anh đạt yêu cầu tuyển dụng. Intel xác nhận rằng đây là kết quả tệ nhất mà họ từng gặp ở những nước mà họ đầu tư.\nCác nhà đầu tư Việt Nam và quốc tế cũng cho rằng việc thiếu các công nhân và quản lý có kỹ năng là cản trở lớn nhất đối với việc mở rộng sản xuất. Chất lượng nghèo nàn của giáo dục đại học còn có một ngụ ý khác: đối lập với những người cùng thế hệ ở Ấn Độ và Trung Quốc, người Việt Nam thường không thể cạnh tranh được để lọt qua những khe cửa hẹp của các chương trình đại học cao cấp ở Mỹ và châu Âu.\nChỉ số sáng tạo Quốc gia Số bằng sáng chế được cấp năm 2006 Hàn Quốc 102.633 Trung Quốc 26.292 Singapore 995 Thailand 158 Malaysia 147 Philippines 76 Việt Nam 0 Nguồn: World Intellectual Property Organization, 2008 Statistical Review\nNguyên nhân khủng hoảng\nDi sản lịch sử\nNhững vấn đề mà Việt Nam đang đối mặt trong giáo dục ĐH – CĐ hiện nay là một phần hậu quả của lịch sử hiện đại của đất nước này. Chế độ thực dân Pháp cai trị Việt Nam từ nửa sau thế kỷ 19 đến tận năm 1945 đầu tư rất ít ỏi vào giáo dục cấp ba, thậm chí là so với các cường quốc thực dân khác. Hậu quả là, Việt Nam đã bỏ lỡ làn sóng cải cách thể chế trong giáo dục ĐH – CĐ tràn qua phần lớn khu vực châu Á đầu thế kỷ 20. Trong giai đoạn này, rất nhiều cơ sở giáo dục ĐH – CĐ hàng đầu của khu vực đã được thành lập. Hậu quả là sau khi giành độc lập, Việt Nam chỉ có một nền tảng thể chế rất yếu để từ đó xây dựng lên. (Điều này trái ngược hẳn với Trung Quốc, hầu hết các trường đại học đầu bảng của nước này hiện nay đều được thành lập vững chắc từ trước cách mạng).\nQuản lý\nNguyên nhân trực tiếp nhất của cuộc khủng hoảng ngày nay là sự thất bại ngiêm trọng trong quản lý. Các trường đại học có chất lượng, từ Boston đến Bắc Kinh, đều có những nhân tố chủ chốt nhất định mà Việt Nam hiện đang rất thiếu [3].\nTự trị: Các cơ sở học thuật ở Việt Nam vẫn chịu một hệ thống quản lý tập trung hoá cao độ. Chính quyền trung ương quyết định số lượng sinh viên các trường được phép tuyển, và (trong trường hợp các trường đại học công lập) lương trả cho các giảng viên đại học. Ngay cả những quyết định mang tính thiết yếu đối với việc vận hành một trường đại học như việc lập khoa cũng do hệ thống quản lý tập trung hoá này kiểm soát. Hệ thống này hoàn toàn không khuyến khích các trường và học viện cạnh tranh hay đổi mới. Thù lao được trả căn cứ vào thâm niên, và lương cứng thấp đến nỗi các giảng viên đại học phải “đi đêm” rất nhiều để có thể đảm bảo cuộc sống. Khác hẳn với Trung Quốc, Việt Nam vẫn chưa thực sự khuyến khích người Việt Nam học ở nước ngoài.\nLựa chọn dựa trên thành tích: Tham nhũng lan tràn và việc mua bán bằng cấp, học hàm, học vị là rất phổ biến [4]. Các hệ thống nhân sự đại học đều mù mờ và việc bổ nhiệm thường dựa trên những tiêu chuẩn phi học thuật như thâm niên, lý lịch gia đình và chính trị, và các mối quan hệ cá nhân. Các khoa và các cấp hành chính cao hơn có xu hướng do các cá nhân từng được đào tạo ở Liên Xô hay Đông Âu nắm giữ, những người này không nói được tiếng Anh và, trong không ít trường hợp không mặn mà với các đồng nghiệp trẻ được đào tạo ở phương Tây.\nCác mối liên hệ và tiêu chuẩn quốc tế: Sản sinh kiến thức là việc của một doanh nghiệp không biên giới, nhưng các cơ sở học thuật ở Việt Nam lại thiếu những mối liên hệ quốc tế có ý nghĩa. Trên thực tế, các học giả trẻ được đào tạo ở nước ngoài thường xuyên lấy lý do để tránh làm việc trong các cơ sở học thuật ở Việt Nam là họ lo sợ không thể gắn bó với lĩnh vực của mình. Như GS. Hoàng Tụy miêu tả, giới học thuật Việt Nam rất hướng nội và không đánh giá bản thân theo các tiêu chuẩn quốc tế.\nTrách nhiệm giải trình: Các trường đại học Việt Nam không chịu trách nhiệm trước các cổ đông bên ngoài, và đáng trách là trong đó có cả những người tuyển dụng. Trong nội bộ hệ thống công lập, việc rót vốn không liên quan đến công việc hay chất lượng theo bất cứ hình thức đáng kể nào. Tương tự, kinh phí nghiên cứu của Chính phủ cũng không được cấp một cách có cạnh tranh mà chủ yếu được coi là một hình thức bổ sung lương. Vì có quá nhiều người thèm muốn những cánh cửa hẹp vào các trường đại học – chỉ 1/10 người Việt Nam ở độ tuổi học đại học được tuyển sinh vào các trường sau phổ thông – nên các trường đại học Việt Nam không phải chịu áp lực đổi mới nào. Họ có một thị trường bị giam cầm, vì du học chỉ là sự lựa chọn của một thiểu số rất nhỏ.\nTự do học thuật: Ngay cả khi so sánh với Trung Quốc, các trường đại học ở Việt Nam cũng thiếu động lực tri thức ở một mức độ đáng kể. Ngay cả khi các trường đại học đang dần được phép nới lỏng hơn, vẫn có một mạng lưới các kiểm soát và kiềm chế chính thức và không chính thức để đảm bảo rằng các trường đại học vẫn tiếp tục suy tàn về tri thức trong khi các cuộc tranh luận trong xã hội ngày càng sôi nổi hơn.\nCó một số ẩn ý trong luận điểm trên. Trước hết, rào cản chính đối với việc cho ra những kết quả cải thiện hơn trong giáo dục ĐH – CĐ lại không phải là chuyện tài chính. Trên thực tế, tính theo tỉ lệ trong GDP, Việt Nam chi nhiều cho giáo dục hơn nhiều nước khác trong khu vực. Con số này còn chưa tính đến số tiền lớn mà chính các gia đình Việt Nam đầu tư vào giáo dục cho con cái họ, ở nhà và ở nước ngoài. Nhưng tiêu tiền như thế nào lại là chuyện khác.\nThứ hai, đầu tư vào du học vẫn chưa đủ để cải thiện hệ thống. Nếu môi trường chuyên môn không được đại tu, sẽ không có nhiều người Việt Nam được đào tạo ở nước ngoài muốn quay về làm công tác giảng dạy.\n* Phần 2: Đối phó\nĐại An dịch ———-\nĐể có sự phân tích hệ thống và so sánh về những thách thức chính sách đối với Việt Nam, xem “Choosing Success: The Development of East and Southeast Asia and Lessons for Việt Nam”, tại: http://www.innovations.harvard.edu/showdoc.html?id=98251.\nHệ thống đại học Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề từ hệ thống học thuật của Liên Xô, trong đó các trường đại học về cơ bản là các cơ sở giảng dạy, còn nghiên cứu là việc của các viện nghiên cứu. Chính phủ Việt Nam đang nỗ lực đẩy mạnh hoạt động nghiên cứu tại các trường đại học nhưng chưa thành công, nguyên nhân có nêu dưới đây. Theo Bảng 1, các viện nghiên cứu của Việt Nam cũng không hoạt động tốt lắm.\nPhân tích của chúng tôi về những thất bại trong quản lý của Việt Nam chịu ảnh hưởng từ những tìm hiểu của Task Force về giáo dục ĐH – CĐ, do WB và UNESCO tập hợp, do GS. Henry Rosovsky của ĐH Harvard và GS. Mamphela Ramphele của ĐH Cape Town làm đồng chủ tịch. Trong báo cáo cuối cùng của mình, Peril and Promise: The Challenges of Higher Education in Developing Countries, Task Force kết luận rằng quản lý là rào cản cơ bản phổ biến đối với việc đạt được những kết quả tốt. (Có tại http://www.tfhe.net). GS. Rosovsky là cố vấn của Viện Ash trong các hoạt động liên quan đến cải cách thể chế ở Việt Nam.\nCần phải nhấn mạnh rằng một trong những thành tố của hệ thống đại học giúp nó không bị tham nhũng và chủ nghĩa thân hữu làm cho què quặt là các kỳ thi tuyển sinh đại học. Chính phủ phải huy động rất nhiều nguồn lực đáng kể để đảm bảo quá trình thi cử không có gian lận. Kết quả là, những sinh viên được nhận vào học là những sinh viên tài năng và nhiều người có thể thành công trong việc bổ sung cho các giáo trình cũ kỹ bằng cách tự học.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/11/harvard-danh-gia-kh%E1%BB%A7ng-ho%E1%BA%A3ng-giao-d%E1%BB%A5c-d%E1%BA%A1i-h%E1%BB%8Dc-vn/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eTuần Việt Nam\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e xin giới thiệu nội dung cơ bản của bản báo cáo trong khuôn khổ Asia Programs của Trường lãnh đạo Kennedy thuộc ĐH Harvard, do hai tác giả Thomas J. Vallely và Ben Wilkinson thực hiện với tựa đề: \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eGiáo dục đại học – cao đẳng Việt Nam: Khủng hoảng và đối phó\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e\u0026raquo; \u003ca href=\"http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/7537/index.aspx\"\u003eDiễn đàn Cải cách Giáo dục 2009\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eChúng tôi bắt đầu bằng việc phân tích tính nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng và những nguyên nhân căn bản của nó.  Sau đó, chúng tôi xem xét các nhân tố chủ yếu – Chính phủ Việt Nam, người dân Việt Nam và cộng động quốc tế – đang phản ứng như thế nào trước tình hình này.  Chúng tôi đi đến kết luận bằng việc nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đổi mới về mặt thể chế như một thành tố cần thiết của một quá trình cải cách hiệu quả.  \u003cem\u003e(Các tác giả báo cáo)\u003c/em\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eQuy mô của cuộc khủng hoảng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Harvard đánh giá khủng hoảng giáo dục đại học VN"},{"content":"tình hình là dư này, file file.db, có một trường là lastid, mỗi lần upload thì tăng lastid lên, với mỗi id thì sẽ có một cặp key – value kiểu 3452 –\n\u0026lt;?xml version=\u0026#34;1.0\u0026#34; encoding=\u0026#34;utf-8\u0026#34;?\u0026gt; \u0026lt;infos\u0026gt; \u0026lt;info time=\u0026#34;1252557350\u0026#34; count=\u0026#34;0\u0026#34; detail=\u0026#34;chưa được cập nhật...\u0026#34; uid=\u0026#34;976\u0026#34; path=\u0026#34;/user/976/README-3\u0026#34; /\u0026gt;\u0026lt;/infos\u0026gt; khốn kíp là ở chỗ mỗi lần upload file, lastid thì vẫn tăng đều, nhưng ko put được cặp ($id, $xml) vào, câu lệnh thì vẫn như hồi xưa, nhưng khi get trong file.db ra thì trống trơn. tăng id lên một đống thì lại put vào được. rất khùng. không hiểu tại sao. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/10/berkeley-db-uq/","summary":"\u003cp\u003etình hình là dư này, file file.db, có một trường là lastid, mỗi lần upload thì tăng lastid lên, với mỗi id thì sẽ có một cặp key – value kiểu 3452 –\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003e\u0026lt;?xml version=\u0026#34;1.0\u0026#34; encoding=\u0026#34;utf-8\u0026#34;?\u0026gt;\n\u0026lt;infos\u0026gt;\n\u0026lt;info time=\u0026#34;1252557350\u0026#34; count=\u0026#34;0\u0026#34; detail=\u0026#34;chưa được cập nhật...\u0026#34; uid=\u0026#34;976\u0026#34; path=\u0026#34;/user/976/README-3\u0026#34; /\u0026gt;\u0026lt;/infos\u0026gt;\nkhốn kíp là ở chỗ mỗi lần upload file, lastid thì vẫn tăng đều, nhưng ko put được cặp ($id, $xml) vào, câu lệnh thì\nvẫn như hồi xưa, nhưng khi get trong file.db ra thì trống trơn.\ntăng id lên một đống thì lại put vào được. rất khùng. không hiểu tại sao.\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e","title":"berkeley db @#U$%(#*Q(*%$(#*%"},{"content":"Này anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ ko đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài ) thì em vẫn muốn vợ chồng mình ăn sáng ở nhà ……… một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới .\nKhi mình là vợ chồng, em thích chồng em ăn mặc tươm tất,……. từ đầu tóc, quần áo cho đến mùi nước hoa ………. để cho con gái trong công ty anh phải ghen tị với em ……kiểu như trông anh “ngon” thế mà ko làm đc gì vì anh đã có chủ ………. Àh, em còn thích vợ chồng mình mặc đồ đôi ……. sẽ là tông xuyệt tông mỗi ngày anh nhé ……….. để cả thiên hạ biết mình là cặp đôi hoàn hảo .\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ vẽo vọt ngồi sau xe anh hàng ngày chẳng sợ mẹ kêu là cứ dính lấy anh như khi mình còn yêu nhau . Em sẽ được anh đưa đi làm, thơm anh một cái và chúc chồng em có một ngày làm việc thật hiệu quả ……..em sẽ nói nhỏ vào tai anh là “Đừng nhớ em nhiều đến mức ko làm được việc gì nhé!” .\nKhi mình là vợ chồng, buổi trưa sẽ có lúc em đi ăn cùng đồng nghiệp nhưng sẽ có khi em bắt chồng em qua đón và mời em một bựa trưa thật thịnh soạn . Và …………. cũng có những hôm em phởn, em sẽ bất ngờ qua công ty anh, bắt cóc anh 2 tiếng nghỉ trưa với lý do “em mới được tăng lương mình ạh” .\nKhi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh …….. hoặc sign in YM, gửi offline hoặc Buzz anh nếu anh đang online …………. Chỉ là muốn nói …….. “Em yêu anh lắm” . Cứ như khi mình còn đang yêu anh nhỉ? Khi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty ……… và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối . Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm . Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đ ụ ng vào cái gì là hỏng cái đó . Cái em cần ………. là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình ……… hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua . Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên …………. hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa .\nKhi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc đi lau nhà, vì em ko đủ sức để có thể làm hết như một người giúp việc . Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng đc vợ chiều hay hư lắm . Nhưng anh biết ko, hàng ngày ở công ty, em vẫn khoe với đồng nghiệp của mình là em có một người chồng rất chăm chỉ và biết chia sẻ công việc với vợ …………. dẫu cho nhiều lúc em nói khản cổ anh mới chịu rời cái TV để đi phơi quần áo .\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ. Và em cũng muốn những hôm gội đầu xong, đến gần anh, dí cho anh cái khăn bông to và nói: “Mình ơi giúp em với!” Khi mình là vợ chồng, anh sẽ ko đc tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái TV ko chịu ngủ sớm . Em sẽ pha cho anh 1 cốc sữa nóng anh khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì.\nKhi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới ………….. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện ko biên giới…………… hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ film kinh dị.\nÀh nhé, khi mình là vợ chồng, em sẽ bắt anh cùng em ngắm ……. Sấm chớp. Vì em thích giông tố, thích bão bùng. Em sẽ có lúc bỏ nấu cơm mà ra cửa sổ ngồi nhìn chớp. Hoặc em sẽ lôi anh ra đường …… lượn phố khi mưa xối xả . Vì em thích thế, nghe thật điên rồ nhưng em …………. ko muốn em điên một mình.\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ thường xuyên học nấu những món ở ngoài hàng mà anh thích, hay những món anh hay nhậu……… Chỉ là em muốn anh có thể tự hào, mời bạn đến uống bép nhè mà ko cần phải bước chân ra khỏi cửa.\nKhi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ ko về nhà thăm mẹ em, và cũng ko về nhà thăm bố mẹ anh . Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ………. ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già, và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng.\nKhi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất ……. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú …….. hơn là ngắm mình xinh đẹp trong bộ váy mình tự mua . Và em sẽ đưa hai mẹ của chúng ta đi shopping, đi làm tóc và cả massage ……… vì phụ nữ ở mọi lứa tuổi đều thích làm đẹp. Và em muốn hai gia đình sẽ là một.\nEm muốn một căn chung cư nhỏ xinh ở một tầng cao gần trời cho em ngắm mưa ……… sẽ là một full-house của đôi vợ chồng trẻ.\nEm muốn mọi thứ trong nhà đều màu mè, lòe loẹt và nhỏ xinh như em vậy.\nEm vẫn muốn nhận những món quà từ anh …….dù là rất bé nhỏ ……. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết ……. và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân ko phải là kết thúc một tình yêu.\nEm muốn ngủ trong vòng tay anh ……….. nửa đêm tỉnh giấc, ngắm anh chút thôi, thơm anh một cái, nhẹ thôi để anh ko tỉnh giấc ….. rồi em lại tiếp tục ôm anh ngủ cho đến sáng hôm sau. Em muốn mỗi sáng tỉnh giấc, điều đầu tiên em thấy sẽ là khuôn mặt ngái ngủ, một cái ngáp dài và đôi mắt ti hí nhìn ra cửa sổ của người chồng em rất mực thương yêu.\nEm muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh , thông minh và dễ thương như em. Àh, cả xinh đẹp như em nữa chứ.\nEm muốn chúng mình, ko chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân.\nEm muốn …………\nEm muốn ………\nEm muốn ……\nVà khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải những sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em – người vợ của anh. Vì em, đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất!\n……………………………………………………\nNgoài trời mưa to quá. Một mình trong phòng tối, mắt díp tịt mà cố xem cho hết cái đ ĩ a Sex \u0026amp; The City. Mơ ……………… đến khi ………. mình là vợ chồng.\n(Entry có tính chất tưởng tượng 100%)\nLinh Milano™\nMonday July 7, 2008 – 08:02am (ICT)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/","summary":"\u003cp\u003eNày anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ ko đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9.gif\"\u003e) thì em vẫn muốn vợ chồng mình ăn sáng ở nhà ……… một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em thích chồng em ăn mặc tươm tất,……. từ đầu tóc, quần áo cho đến mùi nước hoa ……….  để cho con gái trong công ty anh phải ghen tị với em \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-1.gif\"\u003e ……kiểu như trông anh “ngon” thế mà ko làm đc gì vì anh đã có chủ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-2.gif\"\u003e ………. Àh, em còn thích vợ chồng mình mặc đồ đôi ……. sẽ là tông xuyệt tông mỗi ngày anh nhé ……….. để cả thiên hạ biết mình là cặp đôi hoàn hảo \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/8.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ vẽo vọt ngồi sau xe anh hàng ngày chẳng sợ mẹ kêu là cứ dính lấy anh như khi mình còn yêu nhau \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-3.gif\"\u003e. Em sẽ được anh đưa đi làm, thơm anh một cái và chúc chồng em có một ngày làm việc thật hiệu quả ……..em sẽ nói nhỏ vào tai anh là “Đừng nhớ em nhiều đến mức ko làm được việc gì nhé!” \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/10.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, buổi trưa sẽ có lúc em đi ăn cùng đồng nghiệp nhưng sẽ có khi em bắt chồng em qua đón và mời em một bựa trưa thật thịnh soạn \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/38.gif\"\u003e. Và …………. cũng có những hôm em phởn, em sẽ bất ngờ qua công ty anh, bắt cóc anh 2 tiếng nghỉ trưa với lý do “em mới được tăng lương mình ạh” \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/69.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh …….. hoặc sign in YM, gửi offline hoặc Buzz anh nếu anh đang online …………. Chỉ là muốn nói …….. “Em yêu anh lắm” \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-1.gif\"\u003e. Cứ như khi mình còn đang yêu anh nhỉ? \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-4.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty ……… và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/67.gif\"\u003e. Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/66.gif\"\u003e. Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đ ụ ng vào cái gì là hỏng cái đó \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/46.gif\"\u003e. Cái em cần ………. là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình ……… hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/11.gif\"\u003e. Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên …………. hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-5.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc đi lau nhà, vì em ko đủ sức để có thể làm hết như một người giúp việc \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/2.gif\"\u003e. Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng đc vợ chiều hay hư lắm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/70.gif\"\u003e. Nhưng anh biết ko, hàng ngày ở công ty, em vẫn khoe với đồng nghiệp của mình là em có một người chồng rất chăm chỉ và biết chia sẻ công việc với vợ …………. dẫu cho nhiều lúc em nói khản cổ anh mới chịu rời cái TV để đi phơi quần áo \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/36.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ. Và em cũng muốn những hôm gội đầu xong, đến gần anh, dí cho anh cái khăn bông to và nói: “Mình ơi giúp em với!” \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/15.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-2.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, anh sẽ ko đc tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái TV ko chịu ngủ sớm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/66-1.gif\"\u003e. Em sẽ pha cho anh 1 cốc sữa nóng anh khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/19.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/8-1.gif\"\u003e………….. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện ko biên giới…………… hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ film kinh dị.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/20.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nÀh nhé, khi mình là vợ chồng, em sẽ bắt anh cùng em ngắm ……. Sấm chớp\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/21.gif\"\u003e. Vì em thích giông tố, thích bão bùng\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-6.gif\"\u003e. Em sẽ có lúc bỏ nấu cơm mà ra cửa sổ ngồi nhìn chớp. Hoặc em sẽ lôi anh ra đường …… lượn phố khi mưa xối xả \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/36-1.gif\"\u003e. Vì em thích thế, nghe thật điên rồ nhưng em …………. ko muốn em điên một mình.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-7.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em sẽ thường xuyên học nấu những món ở ngoài hàng mà anh thích, hay những món anh hay nhậu\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-3.gif\"\u003e……… Chỉ là em muốn anh có thể tự hào, mời bạn đến uống bép nhè mà ko cần phải bước chân ra khỏi cửa.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/68.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ ko về nhà thăm mẹ em, và cũng ko về nhà thăm bố mẹ anh \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/68-1.gif\"\u003e. Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ………. ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già, và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-4.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nKhi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất ……. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú …….. hơn là ngắm mình xinh đẹp trong bộ váy mình tự mua \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-5.gif\"\u003e. Và em sẽ đưa hai mẹ của chúng ta đi shopping, đi làm tóc và cả massage ……… vì phụ nữ ở mọi lứa tuổi đều thích làm đẹp. Và em muốn hai gia đình sẽ là một.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-6.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn một căn chung cư nhỏ xinh ở một tầng cao gần trời cho em ngắm mưa ……… sẽ là một full-house của đôi vợ chồng trẻ.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-7.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn mọi thứ trong nhà đều màu mè, lòe loẹt và nhỏ xinh như em vậy.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-8.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm vẫn muốn nhận những món quà từ anh …….dù là rất bé nhỏ ……. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết ……. và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân ko phải là kết thúc một tình yêu.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-8.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn ngủ trong vòng tay anh ……….. nửa đêm tỉnh giấc, ngắm anh chút thôi, thơm anh một cái, nhẹ thôi để anh ko tỉnh giấc ….. rồi em lại tiếp tục ôm anh ngủ cho đến sáng hôm sau. Em muốn mỗi sáng tỉnh giấc, điều đầu tiên em thấy sẽ là khuôn mặt ngái ngủ, một cái ngáp dài và đôi mắt ti hí nhìn ra cửa sổ của người chồng em rất mực thương yêu.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/11-1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/23.gif\"\u003e, thông minh và dễ thương như em. Àh, cả xinh đẹp như em nữa chứ.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/9-9.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn chúng mình, ko chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/6-9.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn …………\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/105.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn ………\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/105-1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nEm muốn ……\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/105-2.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nVà khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải những sóng gió \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/1.gif\"\u003e. Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em – người vợ của anh. Vì em, đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất!\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/09/khi-minh-la-v%E1%BB%A3-ch%E1%BB%93ng/1-1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\n……………………………………………………\u003cbr\u003e\nNgoài trời mưa to quá. Một mình trong phòng tối, mắt díp tịt mà cố xem cho hết cái đ ĩ a  Sex \u0026amp; The City. Mơ ……………… đến khi ………. mình là vợ chồng.\u003c/p\u003e","title":"Khi mình là vợ chồng"},{"content":"em yêu\nsuốt cả tối qua mình ko liên lạc gì với nhau, lâu thật đúng ko em. em có đi xem phim ko? anh sợ nhắn tin lúc em đang xem phim nên ko nhắn, dù lúc nào cũng kè kè cái\nđiện thoại, mong một tin nhắn từ em, vậy mà suốt buổi tối cái điện thoại chết tiệt nằm im lìm, ghét ghê.\nhôm qua gần 6h anh mới từ công ty về, vòng về nhà lấy quần áo, mũ BH, áo chống bụi, rồi mắc kẹt trong đống hỗn loạn của giao thông hà nội, phải hơn 7h mới mò được\nra đường cao tốc. Mà ko như em nói đâu, đường quốc lộ sáng lắm, tuy trời thì tối nhưng đèn đường sáng choang em ạ. Rất tiếc vẫn có nhiều chỗ ko có đèn hoặc có đèn\nmà không bật, và cực ghét là những chỗ đó thường có cái bọn đi ngược chiều, bọn nó đi vào cái làn dành cho xe đạp ấy, đèn chói cả mắt, đi lừ lừ như kiểu sắp đâm vào\nmình, ghét kinh, mà cái bọn thổ dân này lại rất là nhiều 😐 Ghét nữa là có mấy chỗ có quán ăn, có cái bọn trẻ con trẻ to đứng ở cạnh đường, lia lia cái đèn pin, tiên sư nhà\nchúng nó nữa chứ, chói hết cả mắt, muốn dừng xe đạp cho mỗi thằng mấy phát. 😐\nĐến đoạn Phố Nối rẽ về nhà anh, chỉ sợ lạc, vì trời tối mà :)), may quá đúng đường, nhưng lâu ko về, đường lạ hoắc, và xấu kinh khủng, lồi lõm, mình vừa đi vừa tự hỏi, ko\nhiểu bọn khốn kíp nào đã dày công phá tan hoang con đường về quê của mình. Và rồi nghĩ tiếp, may mà hôm 2/9 ko đưa TT về quê, đưa nàng về qua con đường này, nàng\nsợ quá bỏ mình thì khổ :)) Đường kinh khủng lắm em ạ 😐 đi xóc hết cả bụng, bụi mù trời. May mà anh có kinh nghiệm đường trường từ thời đi Mai Châu 😛\nVề nhà vui lắm, các cô chú về đông đủ cả, trừ bọn trẻ con phải đi học ko về, còn lại tất cả người lớn đều có mặt, ngồi la liệt ngoài sân ăn uống, chém gió :)) Các cụ cứ hỏi\nthăm đòi em ra mắt em ạ. 😉\nHôm qua cũng là lần thứ hai em giận anh vì anh không nghe lời em, em đã bảo ko được đi tối mà anh vẫn cứ đi. Anh xin lỗi vì đã làm em không vui. Nhưng anh cũng rất\nmong em hiểu cho anh, anh yêu em, nên anh luôn muốn nghe theo mọi lời khuyên của em. Vậy tại sao anh vẫn về tối, dù bản thân anh cũng ko muốn đi tối chút nào? Vì\nanh muốn ở nhà nhiều hơn một chút, lâu lắm anh ko về quê nội, chẳng mấy khi có dịp đông đủ cô chú tập trung ở nhà thế này. Nên anh muốn về hưởng chút không khí của\nsự đông đủ đoàn tụ. Về ngủ ở nhà một tối, nhớ lại ngày xưa hè hay về quê, nằm ở sân ngắm sao trời nghe ông nội kể chuyện, đọc vè. Khi anh đủ lớn để biết rằng mình yêu\nquý ông nội, biết tình cảm của ông nội dành cho mình, thì ông nội đã ra đi mãi mãi mất rồi. Anh rất tiếc vì điều đó.\nHôm nay em nói với anh một câu rất … ko biết diễn tả thế nào nữa :D, nhưng cảm giác khá là ‘đau tim’, anh ko biết nói lại thế nào cho phải, nên thôi ko nói. Lời nói đôi khi\nlà những nhát dao rất là sâu. “Giận nhau để hiểu nhau hơn”, rồi yêu nhau nhiều hơn, chứ không phải giận nhau để chia tay, em nhé!\nBình luận (4) Gordon — 2009-09-08 23:45\nÀ à, ra là vì chuyện này :)) Đi đường 5 buổi tối nguy hiểm lắm, dễ chết. Mà giờ dân ta đi xe máy ẩu, ko biết pha – cos thế nào cho hợp lý, đi ngược chiều rất chói mắt \u0026amp; bực mình \u0026gt;:) Nói chung là tối nay về nịnh nọt xin lỗi đi, he he ;))\nSasha — 2009-09-09 01:56\nVâng, cám ơn anh đã quan tâm hỏi thăm, em có đi xem phim với bạn Điệp, phim “Mĩ nhân đại chiến” và em đã cười từ lúc đi tới lúc về, không nghĩ được ra rằng có người chờ tin nhắn của mình.\n@anh Tú: “Nịnh nọt xin lỗi” vô giá trị anh ạ. Em không phải là người thích nghe nịnh.\nMisao — 2009-09-09 14:59\nKhổ thân bác Thái quá nhỉ. Một tình bên nghĩa bên nào nặng hơn. 🙂\nMERCURY HA — 2009-09-16 16:53\nTình yêu..\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/08/em-yeu/","summary":"\u003cp\u003eem yêu\u003cbr\u003e\nsuốt cả tối qua mình ko liên lạc gì với nhau, lâu thật đúng ko em. em có đi xem phim ko? anh sợ nhắn tin lúc em đang xem phim nên ko nhắn, dù lúc nào cũng kè kè cái\u003cbr\u003e\nđiện thoại, mong một tin nhắn từ em, vậy mà suốt buổi tối cái điện thoại chết tiệt nằm im lìm, ghét ghê.\u003cbr\u003e\nhôm qua gần 6h anh mới từ công ty về, vòng về nhà lấy quần áo, mũ BH, áo chống bụi, rồi mắc kẹt trong đống hỗn loạn của giao thông hà nội, phải hơn 7h mới mò được\u003cbr\u003e\nra đường cao tốc. Mà ko như em nói đâu, đường quốc lộ sáng lắm, tuy trời thì tối nhưng đèn đường sáng choang em ạ. Rất tiếc vẫn có nhiều chỗ ko có đèn hoặc có đèn\u003cbr\u003e\nmà không bật, và cực ghét là những chỗ đó thường có cái bọn đi ngược chiều, bọn nó đi vào cái làn dành cho xe đạp ấy, đèn chói cả mắt, đi lừ lừ như kiểu sắp đâm vào\u003cbr\u003e\nmình, ghét kinh, mà cái bọn thổ dân này lại rất là nhiều 😐 Ghét nữa là có mấy chỗ có quán ăn, có cái bọn trẻ con trẻ to đứng ở cạnh đường, lia lia cái đèn pin, tiên sư nhà\u003cbr\u003e\nchúng nó nữa chứ, chói hết cả mắt, muốn dừng xe đạp cho mỗi thằng mấy phát. 😐\u003cbr\u003e\nĐến đoạn Phố Nối rẽ về nhà anh, chỉ sợ lạc, vì trời tối mà :)), may quá đúng đường, nhưng lâu ko về, đường lạ hoắc, và xấu kinh khủng, lồi lõm, mình vừa đi vừa tự hỏi, ko\u003cbr\u003e\nhiểu bọn khốn kíp nào đã dày công phá tan hoang con đường về quê của mình. Và rồi nghĩ tiếp, may mà hôm 2/9 ko đưa TT về quê, đưa nàng về qua con đường này, nàng\u003cbr\u003e\nsợ quá bỏ mình thì khổ :)) Đường kinh khủng lắm em ạ 😐 đi xóc hết cả bụng, bụi mù trời. May mà anh có kinh nghiệm đường trường từ thời đi Mai Châu 😛\u003cbr\u003e\nVề nhà vui lắm, các cô chú về đông đủ cả, trừ bọn trẻ con phải đi học ko về, còn lại tất cả người lớn đều có mặt, ngồi la liệt ngoài sân ăn uống, chém gió :)) Các cụ cứ hỏi\u003cbr\u003e\nthăm đòi em ra mắt em ạ. 😉\u003cbr\u003e\nHôm qua cũng là lần thứ hai em giận anh vì anh không nghe lời em, em đã bảo ko được đi tối mà anh vẫn cứ đi. Anh xin lỗi vì đã làm em không vui. Nhưng anh cũng rất\u003cbr\u003e\nmong em hiểu cho anh, anh yêu em, nên anh luôn muốn nghe theo mọi lời khuyên của em. Vậy tại sao anh vẫn về tối, dù bản thân anh cũng ko muốn đi tối chút nào? Vì\u003cbr\u003e\nanh muốn ở nhà nhiều hơn một chút, lâu lắm anh ko về quê nội, chẳng mấy khi có dịp đông đủ cô chú tập trung ở nhà thế này. Nên anh muốn về hưởng chút không khí của\u003cbr\u003e\nsự đông đủ đoàn tụ. Về ngủ ở nhà một tối, nhớ lại ngày xưa hè hay về quê, nằm ở sân ngắm sao trời nghe ông nội kể chuyện, đọc vè. Khi anh đủ lớn để biết rằng mình yêu\u003cbr\u003e\nquý ông nội, biết tình cảm của ông nội dành cho mình, thì ông nội đã ra đi mãi mãi mất rồi. Anh rất tiếc vì điều đó.\u003cbr\u003e\nHôm nay em nói với anh một câu rất … ko biết diễn tả thế nào nữa :D, nhưng cảm giác khá là ‘đau tim’, anh ko biết nói lại thế nào cho phải, nên thôi ko nói. Lời nói đôi khi\u003cbr\u003e\nlà những nhát dao rất là sâu. “Giận nhau để hiểu nhau hơn”, rồi yêu nhau nhiều hơn, chứ không phải giận nhau để chia tay, em nhé!\u003c/p\u003e","title":"em yêu"},{"content":"và thế là ở nhà dọn nhà, lâu lắm mới dọn nhà, ặc ặc, mình có cảm giác 100 năm rồi cái nhà mới dc dọn 😐 thật là choáng váng, dọn xong thấy sạch sẽ đẹp đẽ thích ghê, hí hí, từ nay mình hứa sẽ chăm chỉ dọn nhà :”\u0026gt; áo sau khi giặt và ngâm comfort 1 lần xả thì ném lên sân thượng phơi cho thoáng, cọ nhà tắm rồi quét nhà, lau nhà, xịt thuốc muỗi nữa chứ, vèo phát đi 180k, lúc tối đi chơi về thì trả 200k tiền net. huhu, bao sao tiền trong ví cứ vơi vèo vèo 😐\nchiều tối tới cty, ở đó từ 5h tới gần 8h, hichic, đói chóng cả mẹt :)) về nhà TT ăn cơm rồi vèo vèo ra cổng DHQG, hẹn cafe cà pháo với 2 em HC và HT, HT thì xinh hơn mình tưởng còn HC thì gầy hơn mình tưởng. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Heo bị gọi là Còi. Hehe. Chơi cá ngựa rất là vui bởi vì mình về nhất, ha ha ha =)) đổ xúc xắc toàn ra mặt 6. ngại thế 😛\nBình luận (4) Gordon — 2009-09-06 17:39\nKo có mặt 2 em à? 😕\nhuongcc — 2009-09-08 02:34\nchủ nhật là ngày cuối tuần – khái niệm này đc công nhận có lẽ là từ lâu rồi :)) Hóa ra bẩu có vc là vc nài đây!\nMisao — 2009-09-08 03:38\nÉ, sang nhà TT ăn cơm rồi đi chơi với 2 em nào mà không rủ TT đi cùng à? 😀\npht — 2009-09-08 15:57\n@misao: có chứ, tất nhiên là có TT đi cùng, hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/09/06/ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt-la-ngay-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n/","summary":"\u003cp\u003evà thế là ở nhà dọn nhà, lâu lắm mới dọn nhà, ặc ặc, mình có cảm giác 100 năm rồi cái nhà mới dc dọn 😐 thật là choáng váng, dọn xong thấy sạch sẽ đẹp đẽ thích ghê, hí hí, từ nay mình hứa sẽ chăm chỉ dọn nhà :”\u0026gt; áo sau khi giặt và ngâm comfort 1 lần xả thì ném lên sân thượng phơi cho thoáng, cọ nhà tắm rồi quét nhà, lau nhà, xịt thuốc muỗi nữa chứ, vèo phát đi 180k, lúc tối đi chơi về thì trả 200k tiền net. huhu, bao sao tiền trong ví cứ vơi vèo vèo 😐\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/06/ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt-la-ngay-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n/cimg2589.jpg\" title=\"dọn nhà\"\u003e\u003cbr\u003e\nchiều tối tới cty, ở đó từ 5h tới gần 8h, hichic, đói chóng cả mẹt :)) về nhà TT ăn cơm rồi vèo vèo ra cổng DHQG, hẹn cafe cà pháo với 2 em HC và HT, HT thì xinh hơn mình tưởng còn HC thì gầy hơn mình tưởng. Giờ thì anh đã hiểu tại sao Heo bị gọi là Còi. Hehe. Chơi cá ngựa rất là vui bởi vì mình về nhất, ha ha ha =)) đổ xúc xắc toàn ra mặt 6. ngại thế 😛\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/09/06/ch%E1%BB%A7-nh%E1%BA%ADt-la-ngay-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A7n/cimg2594.jpg\" title=\"cá ngựa\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"chủ nhật là ngày cuối tuần"},{"content":"cài được sound cho ubuntu rồi, hihi, hồi trước cũng từng cài được, nhưng chập chơn, lúc mất lúc được, giờ có vẻ ngon rồi, ghi lại cái link có gì còn làm lại :))\nhttp://ubuntuforums.org/showthread.php?s=b0e5fb93db894d7d103e72834a58e2ad\u0026amp;t=1204735\u0026amp;page=3\nsướng thứ hai là có vẻ megashare.vn upload ko còn bị lỗi “không chuyển được từ thư mục tạm sang kho, vui lòng báo cho admin” – trong khi ko biết admin là cha nào :)) =))\nthứ 3 là biết thêm một thứ rất hay ho\nMonty Hall problem hihi, kì diệu.\ncòn vài thứ nữa, cũng sung sướng nhưng mà khá nguy hiểm, thôi sẽ từ từ xem xét vụ nguy hiểm này 😛\nBình luận (3) Misao — 2009-08-29 09:07\nSung sướng nhưng mà khá nguy hiểm…=)) Tò mò quá bác ơi.\nSasha — 2009-08-31 01:46\nCâu khách đấy :\u0026gt;\nGordon — 2009-09-03 00:37\nChắc là dính dáng đến em TT rồi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/29/sung-s%C6%B0%E1%BB%9Bng/","summary":"\u003cp\u003ecài được sound cho ubuntu rồi, hihi, hồi trước cũng từng cài được, nhưng chập chơn, lúc mất lúc được, giờ có vẻ ngon rồi, ghi lại cái link có gì còn làm lại :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://ubuntuforums.org/showthread.php?s=b0e5fb93db894d7d103e72834a58e2ad\u0026amp;t=1204735\u0026amp;page=3\"\u003ehttp://ubuntuforums.org/showthread.php?s=b0e5fb93db894d7d103e72834a58e2ad\u0026amp;t=1204735\u0026amp;page=3\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nsướng thứ hai là có vẻ megashare.vn upload ko còn bị lỗi “không chuyển được từ thư mục tạm sang kho, vui lòng báo cho admin” – trong khi ko biết admin là cha nào :)) =))\u003cbr\u003e\nthứ 3 là biết thêm một thứ rất hay ho\u003c/p\u003e","title":"sung sướng"},{"content":"suot ngay tac duong, doan tu Thai Thinh 2 toi Lang Ha, ghet kinh khung, hom nao cung the, chang le lai ngu o cty luon. day som di lam som?\nBình luận (2) Gordon — 2009-08-27 17:13\nCả tuần nay ta bị tắc đường, thật là chim cú x(\nhuyphungvan — 2009-08-28 14:48\nSao không dùng chong chóng tre. Mua tao bán rẻ cho :p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/27/giao-thong/","summary":"\u003cp\u003esuot ngay tac duong, doan tu Thai Thinh 2 toi Lang Ha, ghet kinh khung, hom nao cung the, chang le lai ngu o cty luon. day som di lam som?\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-08-27 17:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCả tuần nay ta bị tắc đường, thật là chim cú x(\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://phungvanhuy.net/\"\u003ehuyphungvan\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-08-28 14:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSao không dùng chong chóng tre. Mua tao bán rẻ cho :p\u003c/p\u003e","title":"Giao thong"},{"content":"Cứ tạm coi 29/7 là ngày bắt đầu chính thức. Tức là gần 1 tháng rồi nhỉ 😀\nHôm nay tạm coi là có một xích mích hơi to to, có lẽ là đầu tiên từ hồi chính thức yêu nhau, em nhờ. Vấn đề thì cũng có vẻ khá phức tạp.\nChả là tối nay có hẹn với bọn bạn cấp …. 1 =)), cơ bản thì đã định là đi một mình thôi, nhưng lúc ăn tối mình lại bum một câu, tiện miệng so sánh thôi, “em bảo anh đi đâu anh cũng đi, anh bảo em đi đâu em cũng ko đi”, mình vẫn có thói quen nói xong mới nghĩ, nói câu này chỉ vì thấy nó đối xứng có vẻ hay hay thôi, nhưng nói xong mới nghĩ nó có vẻ hơi bị mang ý trách móc. Thế là TT nghĩ ngợi rồi chép miệng “ờ đúng thế thật, thôi tối nay em đi với anh” :)), ôi yêu em lắm ấy, thú thật là mình thấy từ hồi yêu nhau TT bớt bướng đi bao nhiêu ý, hehe.\nNhưng hôm nay người mình hẹn thì “ốm đột xuất” ko tới. TT sau khi biết có một bạn mà TT ko thích lắm cũng tới, thì tỏ vẻ ko thoải mái. Tất nhiên là mình ko thích thái độ đó. Nhưng mà mình ko biết làm gì cả. Hichic. Thế là sinh ra xích văn mích.\nMình nghĩ bụng, kể ra yêu người ko quen biết gì có khi lại hay, yêu người quen nhiều bạn của mình quá, cũng phức tạp ghê. Keke, nhưng xích mích nhỏ này đã là gì. “Tình yêu có thể vượt qua những gì”. TT bảo hôm nào phải cãi nhau một trận ra trò. mình ứ thích cãi nhau, mình thích đánh nhau cơ =))\nTừ hồi yêu TT, mình thấy mình ăn uống tử tế hẳn, hoàn toàn ko ăn lung tung hay thường xuyên bỏ bữa như xưa. Vẫn thỉnh thoảng hắt hơi liên tục, nhưng là vì ngồi phòng máy lạnh lạnh quá, chứ ko phải vì ốm. Nói chung ít cúm hơn. hé hé.\nà hôm nay chém gió với Tùng béo, tóm được câu hay phết: “Trời yên biển lặng đông bè bạn – phong ba bão táp một mình ta” ha ha, đối nhau chan chát ý nhỉ :)) rất là triết lý chém đời :))\nsau khi đưa TT về, quay lại, rồi mấy đứa phi sang BK thăm VInh khốn, thằng bé ho sụ sụ, bị lôi xuống quán sữa đậu, ốm yếu lắm, trông rất là tiều tụy, đạp xe 2500 cây số, bao giờ mới trở lại thời phong độ ngày xưa :-j\nupdate post: chuyển từ public sang private, rồi sang tiếp password protected. hèm hèm 😀\nTT nói đúng, hôm qua bọn kia toàn chém gió lung tung, chả nói gì với TT, cũng tại mình, dở qué, đáng nhẽ lúc đầu chúng nó vào mình phải giới thiệu ngay: “đây là Tuấn béo và Tùng gầy, bạn cấp 1 với anh, còn đây là Thủy Tiên, người yêu của tớ”, :D, nhưng tại mình nghĩ bọn này cùng cấp 3, thế nào chả biết nhau rồi, nên mình bỏ qua. thành ra mình rất dở.\nÀ còn bực mình Hiền nữa, dù gì cũng là bạn cấp 3 3 năm trời, lại còn ở với nhau cũng lâu lâu nữa, thế mà đến ngồi ko hỏi thăm TT câu nào. bực ghê. Ko nể mặt mình gì cả, ít ra cũng phải hỏi vài câu xã giao chứ. chán đời. chẹp.\nCòn về chuyện TT bảo là ko muốn đi với mình “đáng ra nên ở nhà”, khổ cái là mình lại thích có TT đi cùng, anyway, từ giờ đành đi một mình vậy. Nhưng như thế chán quá,\nBình luận (1) Gordon — 2009-08-27 17:13\nKo làm công tác chuẩn bị trước để dàn dựng cuộc gặp mặt là dễ hỏng lắm ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/25/v%E1%BA%A5n-d%E1%BB%81/","summary":"\u003cp\u003eCứ tạm coi 29/7 là ngày bắt đầu chính thức. Tức là gần 1 tháng rồi nhỉ 😀\u003cbr\u003e\nHôm nay tạm coi là có một xích mích hơi to to, có lẽ là đầu tiên từ hồi chính thức yêu nhau, em nhờ. Vấn đề thì cũng có vẻ khá phức tạp.\u003cbr\u003e\nChả là tối nay có hẹn với bọn bạn cấp …. 1 =)), cơ bản thì đã định là đi một mình thôi, nhưng lúc ăn tối mình lại bum một câu, tiện miệng so sánh thôi, “em bảo anh đi đâu anh cũng đi, anh bảo em đi đâu em cũng ko đi”, mình vẫn có thói quen nói xong mới nghĩ, nói câu này chỉ vì thấy nó đối xứng có vẻ hay hay thôi, nhưng nói xong mới nghĩ nó có vẻ hơi bị mang ý trách móc. Thế là TT nghĩ ngợi rồi chép miệng “ờ đúng thế thật, thôi tối nay em đi với anh” :)), ôi yêu em lắm ấy, thú thật là mình thấy từ hồi yêu nhau TT bớt bướng đi bao nhiêu ý, hehe.\u003cbr\u003e\nNhưng hôm nay người mình hẹn thì “ốm đột xuất” ko tới. TT sau khi biết có một bạn mà TT ko thích lắm cũng tới, thì tỏ vẻ ko thoải mái. Tất nhiên là mình ko thích thái độ đó. Nhưng mà mình ko biết làm gì cả. Hichic. Thế là sinh ra xích văn mích.\u003cbr\u003e\nMình nghĩ bụng, kể ra yêu người ko quen biết gì có khi lại hay, yêu người quen nhiều bạn của mình quá, cũng phức tạp ghê. Keke, nhưng xích mích nhỏ này đã là gì. “Tình yêu có thể vượt qua những gì”. TT bảo hôm nào phải cãi nhau một trận ra trò. mình ứ thích cãi nhau, mình thích đánh nhau cơ =))\u003cbr\u003e\nTừ hồi yêu TT, mình thấy mình ăn uống tử tế hẳn, hoàn toàn ko ăn lung tung hay thường xuyên bỏ bữa như xưa. Vẫn thỉnh thoảng hắt hơi liên tục, nhưng là vì ngồi phòng máy lạnh lạnh quá, chứ ko phải vì ốm. Nói chung ít cúm hơn. hé hé.\u003cbr\u003e\nà hôm nay chém gió với Tùng béo, tóm được câu hay phết: “Trời yên biển lặng đông bè bạn – phong ba bão táp một mình ta” ha ha, đối nhau chan chát ý nhỉ :)) rất là triết lý chém đời :))\u003cbr\u003e\nsau khi đưa TT về, quay lại, rồi mấy đứa phi sang BK thăm VInh khốn, thằng bé ho sụ sụ, bị lôi xuống quán sữa đậu, ốm yếu lắm, trông rất là tiều tụy, đạp xe 2500 cây số, bao giờ mới trở lại thời phong độ ngày xưa :-j\u003cbr\u003e\nupdate post: chuyển từ public sang private, rồi sang tiếp password protected. hèm hèm 😀\u003cbr\u003e\nTT nói đúng, hôm qua bọn kia toàn chém gió lung tung, chả nói gì với TT, cũng tại mình, dở qué, đáng nhẽ lúc đầu chúng nó vào mình phải giới thiệu ngay: “đây là Tuấn béo và Tùng gầy, bạn cấp 1 với anh, còn đây là Thủy Tiên, người yêu của tớ”, :D, nhưng tại mình nghĩ bọn này cùng cấp 3, thế nào chả biết nhau rồi, nên mình bỏ qua. thành ra mình rất dở.\u003cbr\u003e\nÀ còn bực mình Hiền nữa, dù gì cũng là bạn cấp 3 3 năm trời, lại còn ở với nhau cũng lâu lâu nữa, thế mà đến ngồi ko hỏi thăm TT câu nào. bực ghê. Ko nể mặt mình gì cả, ít ra cũng phải hỏi vài câu xã giao chứ. chán đời. chẹp.\u003cbr\u003e\nCòn về chuyện TT bảo là ko muốn đi với mình “đáng ra nên ở nhà”, khổ cái là mình lại thích có TT đi cùng, anyway, từ giờ đành đi một mình vậy. Nhưng như thế chán quá,\u003c/p\u003e","title":"Vấn đề"},{"content":"dạo này mình tiêu tiền hơi máu chiến há há, nhưng tiền có mà hok tiêu để làm gì, chưa tới lúc tiết kiệm, thắt lưng buộc bụng gì sớm cho khổ,\nnào xem gần đây mình đã tiêu giề nào:\ntrà thiên sơn: 41k\nmì hàn quốc: 200k, trà thiên sơn: 50k\ncafe cà pháo ở BK: 167k,\nmặt dây chuyền tặng chị Dung + dây chuyền tặng Hiền: 336k\npnj tặng TN: 220k\nbalo golla tặng TT: 399k\nhị hị, 1/3 tháng lương :”\u0026gt;\nBình luận (2) Gordon — 2009-08-24 10:18\nỒi, đại gia thế. Thêm khoản “card màn hình” đi ;;)\nhuongcc — 2009-08-25 17:52\nthường thôi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/23/log/","summary":"\u003cp\u003edạo này mình tiêu tiền hơi máu chiến há há, nhưng tiền có mà hok tiêu để làm gì, chưa tới lúc tiết kiệm, thắt lưng buộc bụng gì sớm cho khổ,\u003cbr\u003e\nnào xem gần đây mình đã tiêu giề nào:\u003cbr\u003e\ntrà thiên sơn: 41k\u003cbr\u003e\nmì hàn quốc: 200k, trà thiên sơn: 50k\u003cbr\u003e\ncafe cà pháo ở BK: 167k,\u003cbr\u003e\nmặt dây chuyền tặng chị Dung + dây chuyền tặng Hiền: 336k\u003cbr\u003e\npnj tặng TN: 220k\u003cbr\u003e\nbalo golla tặng TT: 399k\u003cbr\u003e\nhị hị, 1/3 tháng lương :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"log"},{"content":"Hôm nay, nhân dịp “trời mưa to” :\u0026gt; ko tiện đi chợ nấu cơm, tớ với TT Ú quyết định đi ăn quán, há há. Tớ thì vẫn thích quán ở Giảng Võ, nhưng TT kêu là sao anh hâm mộ quán ấy thế, há há, thì tìm quán khác. Vào thodia.vn, tìm được cái Mì Hàn Quốc ở 8b Láng Hạ. Thấy có 2 nhận xét tốt tốt. Quyết định thử. Thực ra muốn tìm vài địa điểm nữa nhưng mạng chậm quá, mà đói, ko chờ được. nên đi 😀 Đi rồi mới thấy, ăn xong vẫn đói, rau thì toàn trộn ớt, cay gần chít. Mì thì nhạt ơi là nhạt, ăn chán úm, may có ít cơm ra ở cuối, không thì chết đói :))\nlẩu nấm gì mà toàn là nấm đểu, huhu, rau cần, rau cải thảo, nói chung là nhạt, và cay. ứ ngon bằng lẩu gà nhà TT, haha.\nanyway, dù ăn không ngon lắm nhưng mà đi cùng TT là vui rồi ;)), đi đâu ăn gì vẫn vui, hehe :\u0026gt; chỗ Mì HQ này địa điểm okie, rộng rãi, thoáng, phục vụ tốt. Mỗi tội là món ăn ko hợp với mình. Hihi.\nlúc sau định lên ILU, nhưng thấy muộn muộn, với lại hôm nay trời mát quá, ko cần lên iLU, chuyển về Thiên Sơn cho gần nhà ;)) tiết kiệm xăng, haha. hôm nay trong đó đông we, lãng tử trà hôm nay lại còn rất nhiều nhãn, hehe.\nà trưa nay TT nấu bún tôm, ngon cực, ăn no căng cả bụng. Phê :)). Mà duyên lắm nhé, đúng hôm tớ quên mang sạc của lap thì cty TT mất điện, TT vào nhà tớ nấu bún, tớ nhân tiện về lấy sạc, trưa về nhà ăn cơm, rồi ngủ trưa, hehe, ko ăn cơm hộp ở cty như mọi hôm, hehs hé, công nhận cơm (bún) TT nấu ngon hơn cơm hộp nhiều, hí hí. :\u0026gt;\nBình luận (5) Gordon — 2009-08-20 19:06\nTình củm quá nhể ;)) Hôm nào rỗi làm quả bún riêu cua ăn đê :))\nSasha — 2009-08-21 01:53\nHờ hờ, chiện nhỏ anh ạ, nhưng anh phải đi hai người cơ \u0026gt;:)\nGordon — 2009-08-22 08:21\nHè hè, chuyện nhỏ, tưởng gì chứ 2 mình đâu có khó :))\nMisao — 2009-08-23 02:08\nTiêu đề thì nói là Mì HQ nhưng đọc thì toàn thấy TT. =))\npht — 2009-08-23 04:50\nđó gọi là ko có TT thì sao có mì HQ, hé hé\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/20/mi-han-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, nhân dịp “trời mưa to” :\u0026gt; ko tiện đi chợ nấu cơm, tớ với TT Ú quyết định đi ăn quán, há há. Tớ thì vẫn thích quán ở Giảng Võ, nhưng TT kêu là sao anh hâm mộ quán ấy thế, há há, thì tìm quán khác. Vào thodia.vn, tìm được cái Mì Hàn Quốc ở 8b Láng Hạ. Thấy có 2 nhận xét tốt tốt. Quyết định thử. Thực ra muốn tìm vài địa điểm nữa nhưng mạng chậm quá, mà đói, ko chờ được. nên đi 😀 Đi rồi mới thấy, ăn xong vẫn đói, rau thì toàn trộn ớt, cay gần chít. Mì thì nhạt ơi là nhạt, ăn chán úm, may có ít cơm ra ở cuối, không thì chết đói :))\u003cbr\u003e\nlẩu nấm gì mà toàn là nấm đểu, huhu, rau cần, rau cải thảo, nói chung là nhạt, và cay. ứ ngon bằng lẩu gà nhà TT, haha.\u003cbr\u003e\nanyway, dù ăn không ngon lắm nhưng mà đi cùng TT là vui rồi ;)), đi đâu ăn gì vẫn vui, hehe :\u0026gt; chỗ Mì HQ này địa điểm okie, rộng rãi, thoáng, phục vụ tốt. Mỗi tội là món ăn ko hợp với mình. Hihi.\u003cbr\u003e\nlúc sau định lên ILU, nhưng thấy muộn muộn, với lại hôm nay trời mát quá, ko cần lên iLU, chuyển về Thiên Sơn cho gần nhà ;)) tiết kiệm xăng, haha. hôm nay trong đó đông we, lãng tử trà hôm nay lại còn rất nhiều nhãn, hehe.\u003cbr\u003e\nà trưa nay TT nấu bún tôm, ngon cực, ăn no căng cả bụng. Phê :)). Mà duyên lắm nhé, đúng hôm tớ quên mang sạc của lap thì cty TT mất điện, TT vào nhà tớ nấu bún, tớ nhân tiện về lấy sạc, trưa về nhà ăn cơm, rồi ngủ trưa, hehe, ko ăn cơm hộp ở cty như mọi hôm, hehs hé, công nhận cơm (bún) TT nấu ngon hơn cơm hộp nhiều, hí hí. :\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Mì Hàn Quốc"},{"content":"Một quyết định khó khăn nhất trong suốt 22 năm vừa qua của mình. Chọn trường ĐH nào, chọn yêu em nào (ví dụ thế :P) chỉ khó bằng 1/2 sự lựa chọn này. Kể cả lựa chọn lần trước giữa vncomputing và toshiba, cũng không là gì, cũng có hơi tiếc nhưng ko phải đắn đo suy nghĩ nhiều như lần này.\nTại sao khó khăn, vì mình không (chưa) quen “nhảy việc”, có lẽ, nhưng chủ yếu vì anh Nam. Quen làm với anh Nam, ngưỡng mộ, và thích những ý tưởng hay ho của anh ấy. Cho tới sáng nay mình vẫn nghĩ là sẽ làm tiếp với anh Nam, nhưng tới công ty, 8h30 tới, chưa có ai đến. “Ai” gồm có phó GD và kế toán. 9h hai bác ấy mới tới. Hôm thứ 6 cũng thế. Thực sự mình quen với thằng Huy làm cùng, nên giờ làm một mình cảm thấy quả thật khó chịu. 20′ ngồi một mìnhở cty, đã suy nghĩ và tháo chìa khóa công ty ra. 🙂\nHôm qua mình định ở lại vncomputing, vì cho rằng sang isds thì “hám tiền” quá, lương cao hơn tí đã nhảy ra đi. Nhưng lúc nằm ngủ, nghĩ bụng, mình ở lại, nếu vì 10% giải thưởng, thì cũng vẫn là “hám tiền” mà thôi :)) anyway, tiền ai chả ham, nhờ 😀 ở lại vnc để tạo “sự nghiệp” – nhưng sự nghiệp ấy hoàn toàn do anh Nam tạo ra, mình một phần ko đáng kể gì cả. Sang isds, cũng là cơ hội học hỏi từ nhiều bạn mới. Và cũng là làm tiếp megashare. Dự án đầu tiên, thực sự mình ko muốn ghi vào là fail.\nTóm lại, đây là lựa chọn, và lựa chọn thì bao giờ cũng phải trả giá, đó gọi là chi phí cơ hội. Đã lựa chọn là ko hối tiếc, vì hối cũng đã muộn :))\nBình luận (7) huongcc — 2009-08-17 18:07\n“Đã lựa chọn là ko hối tiếc, vì hối cũng đã muộn”\nLý thuyết này đc đấy 😉\nhehe — 2009-08-18 00:58\ncố lên 🙂\nMegashare vẫn còn rất nhiều lỗi chưa fix!\nHy vọng sẽ làm quen với bạn.\npht — 2009-08-18 01:37\n@Gạch: lí thuyết tớ nhặt nhạnh ấy mà 😛\n@hehe: thanks kiu bạn, cám ơn vì đã ghé blog tớ, hé hé\nhehe — 2009-08-18 10:30\nhix hix test megashare có một tí mà mình bị mắng oan hix hix 🙁\nThái cố gắng làm cho tốt thì mới có thể cung cấp dv dc. Hiện tại dv chưa cung cấp dc đâu.\nMình sẽ ko test nữa.\nLỗi mkdir bạn đã fix rồi, lỗi sendmail chưa fix và còn các lỗi khác nữa.\nCảm ơn 🙂\nMisao — 2009-08-18 16:42\nHoan hô bác, tuổi trẻ mà, tư tưởng cứ thoải mái đi bác ạ. Nhảy việc cũng là một trong những cách để tận hưởng cuộc sống. Quan điểm của em là sống hết mình đi, tuổi trẻ đừng có dành nhiều thời gian hối tiếc hay nghĩ ngợi. Để mấy chục năm nữa dậy sớm uống chén chè xanh ăn củ khoai lang với TT rồi hãy nghĩ cũng chưa muộn. =))\nGordon — 2009-08-19 04:13\nGo go go!!! Fire in the hole :))\nhuyphungvan — 2009-08-19 18:51\nEm đến và đi…\n… thoảng qua như một cơn gió…\nĐể lại trong anh…\n… bao nỗi niềm buồn vui\n… khó tả…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/17/l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn/","summary":"\u003cp\u003eMột quyết định khó khăn nhất trong suốt 22 năm vừa qua của mình. Chọn trường ĐH nào, chọn yêu em nào (ví dụ thế :P) chỉ khó bằng 1/2 sự lựa chọn này. Kể cả lựa chọn lần trước giữa vncomputing và toshiba, cũng không là gì, cũng có hơi tiếc nhưng ko phải đắn đo suy nghĩ nhiều như lần này.\u003cbr\u003e\nTại sao khó khăn, vì mình không (chưa) quen “nhảy việc”, có lẽ, nhưng chủ yếu vì anh Nam. Quen làm với anh Nam, ngưỡng mộ, và thích những ý tưởng hay ho của anh ấy. Cho tới sáng nay mình vẫn nghĩ là sẽ làm tiếp với anh Nam, nhưng tới công ty, 8h30 tới, chưa có ai đến. “Ai” gồm có phó GD và kế toán. 9h hai bác ấy mới tới. Hôm thứ 6 cũng thế. Thực sự mình quen với thằng Huy làm cùng, nên giờ làm một mình cảm thấy quả thật khó chịu. 20′ ngồi một mìnhở cty, đã suy nghĩ và tháo chìa khóa công ty ra. 🙂\u003cbr\u003e\nHôm qua mình định ở lại vncomputing, vì cho rằng sang isds thì “hám tiền” quá, lương cao hơn tí đã nhảy ra đi. Nhưng lúc nằm ngủ, nghĩ bụng, mình ở lại, nếu vì 10% giải thưởng, thì cũng vẫn là “hám tiền” mà thôi :)) anyway, tiền ai chả ham, nhờ 😀 ở lại vnc để tạo “sự nghiệp” – nhưng sự nghiệp ấy hoàn toàn do anh Nam tạo ra, mình một phần ko đáng kể gì cả. Sang isds, cũng là cơ hội học hỏi từ nhiều bạn mới. Và cũng là làm tiếp megashare. Dự án đầu tiên, thực sự mình ko muốn ghi vào là fail.\u003cbr\u003e\nTóm lại, đây là lựa chọn, và lựa chọn thì bao giờ cũng phải trả giá, đó gọi là chi phí cơ hội. Đã lựa chọn là ko hối tiếc, vì hối cũng đã muộn :))\u003c/p\u003e","title":"Lựa chọn"},{"content":" Field.Keyword – The data is stored and indexed but not tokenized. This is most useful for data that should be stored unchanged such as a date. In fact, the Field.Keyword can take a Date object as input. Field.Text – The data is stored, indexed, and tokenized. Field.Text fields should not be used for large amounts of data such as the article itself because the index will get very large since it will contain a full copy of the article plus the tokenized version. Field.UnStored – The data is not stored but it is indexed and tokenized. Large amounts of data such as the text of the article should be placed in the index unstored. Field.UnIndexed – The data is stored but not indexed or tokenized. This is used with data that you want returned with the results of a search but you won’t actually be searching on this data. In our example, since we won’t allow searching for the URL there is no reason to index it but we want it returned to us when a search result is found. http://www.javaranch.com/journal/2004/04/Lucene.html\nSpecifying Search Criteria Lucene supports a wide array of possible searches including AND OR and NOT, fuzzy searches, proximity searches, wildcard searches, and range searches. Let’s take a look at a couple of examples:\nFind all of Professor Henry’s articles that contain relativity and quantum physics:\nauthor:Henry relativity AND “quantum physics”\nFind all the articles that contain the phrase “string theory” and don’t contain Einstein:\n“string theory” NOT Einstein\nFind all the articles that contain Kepler within five words of Galileo:\n“Galileo Kepler”~5\nFind all the articles that Professor Johnson wrote in January of this year:\nauthor:Johnson date:[01/01/2004 TO 01/31/2004]\nđọc phần cuối, có một câu buồn cười quá: Like many of the Jakarta projects, the documentation for Lucene is not very good, but with a little trial and error you should be able to get Lucene working.\n=))\nlàm về mấy vụ index, search siêc này, mới biết, nào là Jakarta Lucenee, nào là Tokyo Cabinet, sao Hà Nội không có cái gì nhỉ ;)), Hànoi xì tin chẳng hạn =))\nThằng bạn làm cùng mình, tên là Phùng Văn Huy – phungvanhuy.net , hôm nọ nó nghịch cho dòng “hacked by huyphungvan :-s” vào trang megashare.vn/admin, mấy hôm sau quên mất. Hôm qua, anh Giang lên cty kể anh đang đi đường, đối tác vdc gọi điện hỏi “website bị hack à”, anh Giang hỏi “ai hack”, “thằng huy phùng văn” =))\nrồi còn khi nhấn nút upload mà chưa chọn file, thì hiện ra thông báo “chọn file đi nhé bạn hiền” =)) rồi mặt cười mặt mếu đủ cả trên các thông báo của site =))\nlàm site cho vdc mà cứ như làm site xì tin 9x =))\nps: bị chỉnh hết rồi, các bạn vào test giờ ko thấy mấy cai hay ho ấy đâu ;))\nBình luận (4) Misao — 2009-08-15 05:37\nChết chết, các bác làm dự án thế này thì chết…Sao không cho dòng “I love TT” vào nhỉ…=))\nhehe — 2009-08-17 02:23\nhe he cũng ko vđ gì mình mới lượm dc acc rapid một năm 😀\nLỗi còn nhiều lắm đừng vội mừng 😀\nxbox.com — 2014-12-10 10:43\nOh my goodness! Amazing article dude! Many thanks, However I am experiencing issues with your RSS.\nI don’t understand why I am unable to subscribe to\nit. Is there anybody getting similar RSS issues?\nAnyone who knows the answer will you kindly respond? Thanx!!\nSangEoawblofh — 2015-05-24 02:32\nI noticed your website’s ranking in google’s\nsearch results is very low. You are loosing\na lot of traffic. You need hi PR backlinks to rank in top\nten. I know – buying them is too expensive. It’s better to own them.\nI know how to do that, simply google it:\nPolswor’s Backlinks Source\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/11/lucene-la-cai-gi/","summary":"\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eField.Keyword\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e – The data is stored and indexed but not tokenized. This is most useful for data that should be stored unchanged such as a date. In fact, the \u003cem\u003eField.Keyword\u003c/em\u003e can take a \u003cem\u003eDate\u003c/em\u003e object as input.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eField.Text\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e – The data is stored, indexed, and tokenized. \u003cem\u003eField.Text\u003c/em\u003e fields should not be used for large amounts of data such as the article itself because the index will get very large since it will contain a full copy of the article plus the tokenized version.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eField.UnStored\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e – The data is not stored but it is indexed and tokenized. Large amounts of data such as the text of the article should be placed in the index unstored.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eField.UnIndexed\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e – The data is stored but not indexed or tokenized. This is used with data that you want returned with the results of a search but you won’t actually be searching on this data. In our example, since we won’t allow searching for the URL there is no reason to index it but we want it returned to us when a search result is found.\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.javaranch.com/journal/2004/04/Lucene.html\"\u003ehttp://www.javaranch.com/journal/2004/04/Lucene.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Lucene là cái gì"},{"content":"cả buổi chiều vật vã, biết được thêm cái eval của javascript :))\nfunction postdata(a, b, c)\n{\nalert(eval(“document.myform”+a+”.filedetail.value”));\n}\nmuốn làm theo kiểu này http://www.quirksmode.org/dom/cms.html\nnhưng thôi từ từ,\nkeke. tiếp tục với lucene nào 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/10/javascript-tip/","summary":"\u003cp\u003ecả buổi chiều vật vã, biết được thêm cái eval của javascript :))\u003cbr\u003e\nfunction postdata(a, b, c)\u003cbr\u003e\n{\u003cbr\u003e\nalert(eval(“document.myform”+a+”.filedetail.value”));\u003cbr\u003e\n}\u003cbr\u003e\nmuốn làm theo kiểu này \u003ca href=\"http://www.quirksmode.org/dom/cms.html\"\u003ehttp://www.quirksmode.org/dom/cms.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nnhưng thôi từ từ,\u003cbr\u003e\nkeke. tiếp tục với lucene nào 🙂\u003c/p\u003e","title":"javascript tip"},{"content":"Hàng đang về, mọi người có thể vào test thử ;))\ngiới hạn file upload là 10G =)) sướng nhá :))\nBình luận (2) Misao — 2009-08-06 11:51\nHàng này bác tự làm à. 😀\nSasha — 2009-08-10 09:08\nNarnia của em đâu [-(\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/04/megashare-vn/","summary":"\u003cp\u003eHàng đang về, mọi người có thể vào test thử ;))\u003cbr\u003e\ngiới hạn file upload là 10G =)) sướng nhá :))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-08-06 11:51\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHàng này bác tự làm à. 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xiaoxian.wordpress.com\"\u003eSasha\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-08-10 09:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNarnia của em đâu [-(\u003c/p\u003e","title":"megashare.vn"},{"content":"Một người đàn ông biết nghĩ sẽ chọn một người phụ nữ biết nghĩ làm vợ. Nếu anh ta chẳng may không chọn bạn tức là anh ta đã không biết nghĩ vì đa số phụ nữ đều là những người biết nghĩ…\nMột người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn biết được những giá trị của hạnh phúc mà anh ta đang có và không bao giờ đánh đổi nó bằng bất kỳ giá nào. Nếu anh ta đánh đổi bạn lấy một cục vàng thì ít nữa khi gặp cục kim cương anh ta sẽ sẵn sàng đánh đổi vàng lấy kim cương. Và cuộc đời anh ta sẽ là một chuỗi ngày đánh đổi cái này lấy cái khác…\nMột người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn là người đàn ông có trách nhiệm với bố mẹ, vợ con. Anh ta không chỉ biết yêu thương bố mẹ mình mà còn biết chăm lo cho bố mẹ của bạn nữa..\nMột người đàn ông biết nghĩ nhất định sẽ là một người cha tốt. Con cái bạn lớn lên sẽ luôn tự hào về người cha của chúng.\nMột người đàn ông biết nghĩ trước một cám dỗ sẽ không chần chừ khi lựa chọn gia đình mình bởi anh ta biết đó là nơi duy nhất anh ta được yêu thương và che chở thật lòng ngay cả khi hạnh phúc hoặc khổ đau. Anh ấy sẽ biết dứt khoát với những điều có thể làm hạnh phúc gia đình tan vỡ…\nMột người đàn ông biết nghĩ luôn lấy yêu thương và bao dung làm nền tảng. Anh ta biết dù anh ta có thành đạt trong cuộc sống đến đâu mà không có một gia đình hạnh phúc thì sự thành đạt đó cũng chỉ là vô nghĩa…\nMột người đàn ông biết nghĩ không bao giờ chỉ nói để cho bạn vui lòng mà anh ta sẽ hành động bởi vì chỉ điều đó mới có giá trị thực sự để thể hiện tình yêu thương.\nMột người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn nghĩ làm thế nào để những người thân yêu của họ hạnh phúc. Họ làm việc vì tin rằng mình đem lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình của mình.\nVì một người đàn ông biết nghĩ sẽ không bao giờ là kẻ bạc tình…\nBình luận (4) Sasha — 2009-08-03 03:54\nSao đoạn “Một người đàn ông biết nghĩ trước một cám dỗ…” chữ bé thế :-j\npht — 2009-08-03 04:53\n@sasha: nguyên gốc nó thế, ai biết :-j\nhuongcc — 2009-08-10 05:59\nđiều duy nhất tôi quan tâm sau bài viết này là: tôi có thể tìm đc 1 ng đàn ông biết nghĩ ở đâu?:P\npht — 2009-08-10 08:58\nở ngay blog Thái mèo này chứ còn ở đâu nữa :\u0026gt; :)) :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/08/02/m%E1%BB%99t-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-dan-ong-bi%E1%BA%BFt-nghi/","summary":"\u003cp\u003eMột người đàn ông biết nghĩ sẽ chọn một người phụ nữ biết nghĩ làm vợ. Nếu anh ta chẳng may không chọn bạn tức là anh ta đã không biết nghĩ vì đa số phụ nữ đều là những người biết nghĩ…\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMột người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn biết được những giá trị của hạnh phúc mà anh ta đang có và không bao giờ đánh đổi nó bằng bất kỳ giá nào. Nếu anh ta đánh đổi bạn lấy một cục vàng thì ít nữa khi gặp cục kim cương anh ta sẽ sẵn sàng đánh đổi vàng lấy kim cương. Và cuộc đời anh ta sẽ là một chuỗi ngày đánh đổi cái này lấy cái khác…\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nMột người đàn ông biết nghĩ sẽ luôn là người đàn ông có trách nhiệm với bố mẹ, vợ con. Anh ta không chỉ biết yêu thương bố mẹ mình mà còn biết chăm lo cho bố mẹ của bạn nữa..\u003cbr\u003e\nMột người đàn ông biết nghĩ nhất định sẽ là một người cha tốt. Con cái bạn lớn lên sẽ luôn tự hào về người cha của chúng.\u003cbr\u003e\nMột người đàn ông biết nghĩ trước một cám dỗ sẽ không chần chừ khi lựa chọn gia đình mình bởi anh ta biết đó là nơi duy nhất anh ta được yêu thương và che chở thật lòng ngay cả khi hạnh phúc hoặc khổ đau. Anh ấy sẽ biết dứt khoát với những điều có thể làm hạnh phúc gia đình tan vỡ…\u003c/p\u003e","title":"Một người đàn ông biết nghĩ. …"},{"content":"Hic, điên đầu. Sao ko tìm ra trang này sớm hơn, google index tệ quá :-j\nsource: http://transamrit.net/docs/rsync/\nThis document is meant to very quickly show how one can get a basic rsync server set up in Linux. For further information on rsync, see the documentation page or contact me. I’d appreciate any feedback you leave me, so I know whether this doc is helpful, and how to improve it in the future.\nGet rsync. If your distro doesn’t have packages, hit FreshMeat.\nCreate a file: “/etc/rsyncd.conf“, with the contents:\nmax connections = 2 log file = /var/log/rsync.log timeout = 300 [pub] comment = Random things available for download path = /path/to/my/public/share read only = yes list = yes uid = nobody gid = nobody auth users = pub secrets file = /etc/rsyncd.secrets This will create a module named “pub” that points to “/path/to/my/public/share”, is read-only, allows access only to rsync user “pub”, and verifies the password from “/etc/rsyncd.secrets”. Note that this runs the rsync process as user and group “nobody”, so you may want to make the the files world readable (chmod a+r), and the directories world listable (chmod a+x). Also, if a user connects to your rsync without any files/dirs specified, this share will be listed.\nNote: On Debian, group “nobody” doesn’t exist. Use “nogroup” instead (same thing, different name) for the “gid” line. The same may be true for your distro if you get “invalid gid” errors when testing rsync.\nOptional: Some have asked how to control access to rsync by IP address or hostname. To accomplish this, you can use either of the “hosts allow” or “hosts deny” directives. The line(s) should go in the block following the module name (in this case, somewhere after “[pub]”), and take the format:\nhosts allow = 192.168.0.0/24 This line would allow access from all hosts in the 192.168.0.x IP range, assuming they are properly authenticated by user/password, and block everyone else (“hosts deny” is not even necessary in this case, it’s implicit that all other hosts are denied). The IP/hostname specifications can take multiple forms, which are described in more detail in “man rsyncd.conf”.\nOptional: If you’re creating multiple rsync modules, you may be pleased to know that any of the parameters from the module section above can be moved to the global section. For example, if the “uid” and “gid” parameters from the “pub” section are moved into the global section above, those two settings will apply to “pub” and any other rsync module that doesn’t explicitly override the parameters.\nCreate a file: “/etc/rsyncd.secrets“, with the contents:\npub:pub This simply makes a user pub, with password pub. Note that since this password is in plain text, the file MUST be owned by only root, and readable by only root (chmod 600 /etc/rsyncd.secrets). Otherwise, any local user/exploit may view the password, and rsync may not even start if the permissions are not correct.\nThis step differs depending on which Linux distribution you use. For distributions that use the inetd “super-server” (such as Slackware), use the first subsection below. For those that use xinetd instead (such as Fedora), use the second subsection.\nAdd to your: “/etc/inetd.conf“:\nrsync\tstream\ttcp\tnowait\troot\t/usr/bin/rsync\trsync --daemon Of course, you’ll want to change the path to whatever is correct on your system, though /usr/bin/rsync should be the case for most.\nMany distros that use xinetd already include a “/etc/xinetd.d/rsync” file. If this is the case, you can simply edit the file and change:\ndisable = yes to:\ndisable = no If the file does not exist, create it, with the contents:\nservice rsync { disable = no socket_type = stream wait = no user = root server = /usr/bin/rsync server_args = --daemon log_on_failure += USERID } Add to your: “/etc/services“:\nrsync\t873/tcp If your services file already lists the rsync port, you don’t need to add this entry (duh). Also, you can change 873 to any other number if you want to run rsync on a non-standard port.\nRun “killall -HUP inetd” (or “killall -HUP xinetd“, if applicable) as root, to restart the inetd/xinetd daemons. You can alternatively run “/etc/init.d/xinetd restart” if you prefer to restart xinetd that way. rsync should now be ready to listen on the specified port.\nHow to test your rsync setup:\nRun: “rsync rsync://pub@your-ip-or-hostname/“. After entering your password (also pub), rsync should list the only available share, pub. Run: “rsync rsync://pub@your-ip-or-hostname/pub/“. After entering your password, rsync should now give a file listing. If there are no files listed, place some files and directories in the directory and try again. Run: “rsync -v --progress --partial rsync://pub@your-ip-or-hostname/pub/someFile .” (you can abbreviate –partial –progress as -P). Your file should now be downloading. Run: “rsync -aPv rsync://pub@your-ip-or-hostname/pub/someDirectory .“. Your directory should now be downloading. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/29/rsync-what-how-why/","summary":"\u003cp\u003eHic, điên đầu. Sao ko tìm ra trang này sớm hơn, google index tệ quá :-j\u003cbr\u003e\nsource: \u003ca href=\"http://transamrit.net/docs/rsync/\"\u003ehttp://transamrit.net/docs/rsync/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThis document is meant to very quickly show how one can get a basic rsync server set up in Linux. For further information on rsync, see \u003ca href=\"http://rsync.samba.org/documentation.html\"\u003ethe documentation page\u003c/a\u003e or \u003ca href=\"mailto:amrit@transamrit.net\"\u003econtact me\u003c/a\u003e. I’d appreciate any feedback you leave me, so I know whether this doc is helpful, and how to improve it in the future.\u003c/p\u003e","title":"rsync – what? how? why?"},{"content":"ngày nhận lương, nhưng lại chưa được nhận lương :)) vẫn rất là “happy” :”\u0026gt;\nvì làm được nhiệm vụ anh Nam giao phó, hó hó :)) :)) thích quá, cứ tưởng khó lắm hok làm dc, ai dè mình cũng ko ngu lắm 😛 =))\nvì TT, TT thế nọ, TT thế kia, keke. Dạo này cảm xúc rất là “thân phận phụ thuộc” vào bạn TT nhé, nhưng mà ko sao, mình thích thế đấy, TT nhờ 😉\nHnay đi làm về, vào đón TT sang nhà mình, rửa một đống bát (mình rửa :P) – gần chết với đống bát đó :(( Thằng Tuấn khốn.\nTT nấu ăn ngon cực, khi nàng có hứng lên thì đảm đang đừng hỏi ý, yêu cực kì 😡 Câu hỏi đặt ra: thế làm thế nào để có hứng ;)) :))\nA sweet day! Anh bán nhãn bảo nhãn ngọt hơn đường, nhưng có vẻ hôm nay còn ngọt hơn nhãn ;)) ko thèm ăn nhãn cơ mà :))\nBình luận (3) Misao — 2009-07-28 18:00\nHehe đọc blog của bác thấy rất chi là hấp dẫn. :)) Nhất là các đoạn viết về TT.\nhuongcc — 2009-07-29 14:41\nko thèm ăn nhãn à? hơ, đưa đây ăn hộ cho ;))\nGordon — 2009-07-29 16:01\nCài cái Custom Smilies đê :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/28/happy-day/","summary":"\u003cp\u003engày nhận lương, nhưng lại chưa được nhận lương :)) vẫn rất là “happy” :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nvì làm được nhiệm vụ anh Nam giao phó, hó hó :)) :)) thích quá, cứ tưởng khó lắm hok làm dc, ai dè mình cũng ko ngu lắm 😛 =))\u003cbr\u003e\nvì TT, TT thế nọ, TT thế kia, keke. Dạo này cảm xúc rất là “thân phận phụ thuộc” vào bạn TT nhé, nhưng mà ko sao, mình thích thế đấy, TT nhờ 😉\u003cbr\u003e\nHnay đi làm về, vào đón TT sang nhà mình, rửa một đống bát (mình rửa :P) – gần chết với đống bát đó :(( Thằng Tuấn khốn.\u003cbr\u003e\nTT nấu ăn ngon cực, khi nàng có hứng lên thì đảm đang đừng hỏi ý, yêu cực kì 😡 Câu hỏi đặt ra: thế làm thế nào để có hứng ;)) :))\u003cbr\u003e\nA sweet day! Anh bán nhãn bảo nhãn ngọt hơn đường, nhưng có vẻ hôm nay còn ngọt hơn nhãn ;)) ko thèm ăn nhãn cơ mà :))\u003c/p\u003e","title":"happy day"},{"content":"Có những điều thật giản dị mà bạn và người ấy có thể làm cho nhau mà đem tới cảm giác hạnh phúc thật tuyệt vời.\nCùng nắm tay nhau đón giao thừa. Đột nhiên tặng một bông hoa chẳng vì dịp gì cả, chỉ vì tự dưng thấy yêu quá thì tặng thôi. Đón bình minh và hoàng hôn ở bến Hàn Quốc. Cùng thả diều ở một triền đê ngoại ô trong ánh hoàng hôn. Đặt cho nhau một biệt danh thật hay ho mà nghe vừa đáng yêu vừa buồn cười. Viết cho nhau một tấm thiếp nhỏ rồi lẳng lặng nhét vào ví trước lúc chia tay để khi về đến nhà đối phương sẽ giở ra đọc. Đan tặng nhau một cái khăn vào lúc mùa đông chẳng hạn. Chắc chắn ấm đến ngột ngạt cho mà xem. Tặng nhau một nụ hôn bất ngờ. Viết một câu chuyện tình cảm, tự design một cái flash, một cái thiệp hand-made hoặc là một bài hát tặng người yêu. Cùng chúc nhau ngủ ngon vào lúc 12h đêm. Thu âm một bài do chính mình hát để tặng người kia. Hoặc cùng nhau thu âm một bài hát cũng là một ý kiến hay. Nhân tiện nói đến chúc ngủ ngon vào lúc 12h thì buổi sáng lúc thức dậy nhắn tin chúc nhau một ngày tốt đẹp. Cùng nhau đạp xe đạp đôi trên những con đường đẹp và lãng mạn. Lâu lâu thỉnh thoảng cùng nhau đi dưới mưa. Lưu ý là rất dễ ốm đấy nên hạn chế thôi nhé! Cùng nhau chèo thuyền vào một buổi chiều tà… Học guitar dù chẳng có năng khiếu để đánh tặng người mình yêu bài hát mà cô ấy thích… Bất ngờ trở về sau bốn năm du học, lù lù xuất hiện trước cửa văn phòng người còn lại và nhăn nhở cười với hộp chocolate trong tay (chống chỉ định với người ghét chocolate): “Anh/Em về rồi đây !”. Ngồi hát “sống” cho người ấy nghe suốt ba giờ đồng hồ và sau đó về nhà ngậm chanh muối một tuần liền. Vờ như là quên một sự kiện nào đó mang tính kỉ niệm của hai người nhưng hóa ra đã lặng lẽ chuẩn bị thật chu đáo và đầy tính bất ngờ, làm đối tượng chỉ có mà há hốc mồm không nói được chi hết. Những tin nhắn lúc 2-3 h sáng kiểu như “Anh/Em đang ngủ nhưng tự nhiên tỉnh dậy và thấy nhớ em/anh quá…”. Hai người không ở gần nhau nhưng cùng nghe một bài hát ý nghĩa qua Yahoo! Messenger (bằng PC call). (Dành cho con trai ): Đèo người yêu đằng sau, người đó ôm và “mi” vào tai. Ăn chung một cốc kem hoặc chè, hoặc cái gì đấy. Lăng xăng đi kiếm khăn giấy khi bạn khóc, rồi không tìm được, đành bối rối chìa tay ra và nói “Cho mượn áo đồng phục này”. Cắn vào bàn tay. Bỏ cả buổi để ngồi đợi rước người đó về, hoặc để gặp và nói câu chúc ngủ ngon. Đi chơi thay vì xe máy thì gửi xe ở thương xá Tax, đi bộ vòng vòng chung quanh trung tâm thành phố. Dựa vào nhau (khi buồn… ngủ và buồn đời). Ngồi ngắm sao đêm (đếm… mặt trăng). Bất ngờ gửi một tin nhắn ngộ nghĩnh hoặc vài lời nói yêu thật ngọt ngào qua di động, hoặc gửi tặng một bài nhạc chuông mà người đó yêu thích. Ngày cuối cùng ở bên nhau (hôm sau là phải lên máy bay đi học tiếp) tự nhiên đang đi chơi cùng nhau mà trời mưa (phải là mùa đông mới được) (Chống chỉ định: bạn nào không được đi xa và không xem kĩ dự báo thời tiết trước khi đi chơi là…!). Làm một blog chung cho hai người. Lấy ảnh người yêu làm theme và avatar trong blog hoặc ngay trên phông của màn hình. Cùng đi chụp ảnh chung vài kiểu tình cảm của riêng hai người thôi. Tự học làm một món ăn gì đó thật ngon mời người yêu (tình yêu là nó phải đi qua cái dạ dày. Khuyến khích các bạn nữ, đặc biệt những bạn đã đang và sắp lập gia đình). Cùng làm chung một tấm bưu thiếp. Một ngày của riêng hai người, không gia đình, không bạn bè, không tất cả mọi thứ… cả thành phố nhỏ bé này, để đến một nơi thật xa nào đó. Mua thật nhiều bóng bay tặng cô ấy. Tổ chức sinh nhật cho người mình yêu (hoặc thích). Thỉnh thoảng quay những đoạn băng video nhỏ, chỉ để nói “I love you” hoặc để bày tỏ bạn thích cô ấy như thế nào, những điểm đáng yêu nào của người ấy khiến bạn rung động mặc dù vẫn biết yêu chẳng cần phải có lý do nào cả. Trên con đường mùa thu dài và thẳng chỉ có hai người tay trong tay (lá vàng rơi lả tả thì càng tốt, tăng thêm yếu tố lãng mạn). Hai người cùng nấu ăn. Phóng xe dưới trời mưa phùn buổi tối (chú thích phải là mưa phùn vì nếu mưa to chỉ thích hợp cho việc đi bộ, phóng xe rát mặt lắm, mà xe phải là xe máy, chứ xe đạp hay ô tô thì cũng căng). Hai người cùng đi chơi SEGA (đặc biệt chú ý đến trò gắp thú nhé!) Tranh nhau ăn cái gì đấy (tranh vừa thôi, không lại dẫn đến đánh nhau thì… phiền). Hai người cùng đi xem phim ma (phim ma càng kinh dị càng tốt). Anh bạn trai lúi húi nấu ăn và hỏi người yêu “Em ăn cay ít hay nhiều?” rồi hỏi “Mình ăn chung một tô nhé?” (Một sự quan tâm sâu sắc mà bình dị nhỉ?) Cả 2 cùng “đi về phía mưa” (yếu tố hàng đầu là phải có ôtô và cả xe máy nữa!). Đến nhà em ấy, nhưng không vào, gọi điện thoại buôn chuyện như thể đang ở nhà mình ấy, rồi sau đó hỏi em ấy “Em có muốn gặp anh không?”, em ý ra mở cửa thì có ngay anh bay đến đấy! (Chú thích: nên đem theo một món quà hoặc một đồ ăn gì đó thì sẽ càng tạo ấn tượng hơn). Cùng ngồi trên đồng cỏ ngắm sao. Cầm gối “oánh” nhau. Cả hai cùng tới cánh đồng hoa hướng dương chơi trong những dịp kỉ niệm. Chơi trò tự mặc thêm áo vào mùa hè. Chơi trò… nhìn nhau xem ai chớp mắt trước. Với tớ thì ở xa nhà thế này, mỗi tuần một lá thư và ngày nào cũng nhận được e-mail là điều hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy thôi. Lãng mạn là khi bất chợt cô ấy nắm tay, không lý do. Lãng mạn là khi chợt nghĩ về cô ấy khi đêm về, mỉm cười không suy nghĩ. Lãng mạn là khi cô ấy ngồi ở nhà mình và nói “Em đã cảm thấy như đây là ngôi nhà thứ hai của mình”. Lãng mạn là khi cô ấy nói rằng, “Em có bất ngờ cho anh” và hôn nhẹ lên má mình. Lãng mạn là khi mình cầm bông hồng đến tặng, cô ấy không nhận, đủ để khiến mình buồn và quay đi. Rồi cô ấy vòng tay từ sau ôm lấy mình, nói “Điều em cần là trái tim anh yêu em cơ” thật nũng nịu. Lãng mạn là khi trong đêm Giáng sinh, cô ấy nằng nặc bắt mình dừng xe để yêu cầu mình mở quà dù mình không muốn. Và rồi trong gói quà ấy, có chiếc khăn của cô ấy tặng mình và tấm thiệp ghi rằng “Em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể trao anh hàng vạn lần”. Close your eyes and say good night\nAnd hold me till the morning light\nWhen the sun comes shinning through…\n(According to “without you”) Đang đi thở trong công viên, nhìn mọi người tay trong tay mà buồn hiu, bỗng nhiên nhận được điện thoại, nghe giọng người ấy trong máy “Anh.em thương em.anh nhiều hơn những gì anh.em có thể nói!”, rồi tiếp đó là bài hát mà mình yêu thích (Everyday I love you chẳng hạn). Lãng mạn là khi bạn mơ màng nhìn một cô gái nào đó khá đẹp trên đường, người yêu bạn ghen và nhéo bạn. Bạn quay lại và nói: “Người ta đẹp vô cùng em ạ, nhưng không phải là người anh yêu. Thật tiếc cho họ, vì anh đã yêu em rồi”. Lãng mạn là khi bạn nghe một bản nhạc hay có giai điệu nhẹ nhàng. Bạn sẽ dịch bài hát đó, viết lời Việt cho bản nhạc đó, thu âm lại và tặng cho nàng nhân một dịp nào đó… Viết tặng bạn 1 bài thơ, về 1 việc gì đó 2 người đã từng làm… Dậy sớm đi mua một bó hoa hướng dương to sụ (hoa hướng dương hơi bị khó tìm) tặng cho bạn của bạn. Ngồi ở Hồ Tây vẽ một bức tranh tuyệt đẹp để tặng cho người yêu! Lãng mạn là khi đêm về trong sự cô đơn trống trải, hình dáng cô ấy lại hiện về ở nơi nào đó trong tâm trí bạn, thật mơ hồ… Lãng mạn khi đi xa được em yêu làm cho muối vừng mang đi. Lãng mạn khi một đêm ngoài trời mưa gió được người yêu ở xa gọi điện đánh tặng một bản romance. Lãng mạn khi đang hết tiền bỗng nhiên được cho tiền, rồi ngồi nghĩ bao nhiều điều lãng mạn sắp tới sẽ làm khi có tiền trong tay… Lãng mạn là khi đang tuyệt vọng thì nhận được sự quan tâm sâu sắc và tinh tế của em. Được chồng làm giúp việc nhà vào ngày nghỉ. Cùng nhau ra biển, nắm tay, dựa đầu vào vai người ấy, ngồi như vậy cả ngày mà không nói gì hết… Điều lãng mạn đã được thưởng thức là cùng đi chơi xa, và chàng tự tay chuẩn bị sẵn một bữa trưa rất thịnh soạn… rất bất ngờ, không nghĩ là có thể chu đáo đến thế… Lãng mạn là hôn tạm biệt trước khi ra khỏi nhà và khi về đến nhà thì hôn yêu thương. Lãng mạn là khi nàng đang đi vệ sinh bị mắc kẹt thì ta chìa ra một cuộn ZEWA siêu mềm. Lãng mạn là khi trời đang mưa tầm tả, cái áo mưa nàng sơ ý để lại trong giỏ xe thì lại bị “ai đó” lấy mất rồi. Đúng lúc nàng băn khoăn thì ta xuất hiện nhường lại cái áo mưa duy nhất của ta cho nàng sau đó nhanh ***ng đội mưa ra về, chẳng để nàng kịp từ chối! Nhưng mà đừng thật thà quá, đi đến góc phố thì nhớ mà dừng lại lấy cái áo mưa của nàng ra mà dùng nhé! Lãng mạn là khi nàng bị một “choai choai” trêu chọc thì bạn xuất hiện và bằng vài lời dọa nạt khiến cả lũ “tếch” thẳng. Tuy nhiên bạn nhớ phải bảo mấy thằng bạn đóng cho đạt vào đấy nhé, và nhớ là đừng có xuất hiện trước mặt nàng lần thứ hai. Lãng mạn là khi nàng đang đi xe đạp bị tuột xích thì có một… cây trắng (áo trắng, quần trắng, tất trắng, giày trắng) đỗ xe đạp ngay cạnh (xe cuốc càng tốt). Sau đó chẳng nói chẳng rằng lao vào hì hục nắn xích lại cho nàng mà chẳng nề hà gì cả!!! Sau đó hai người sóng đôi vừa đạp xe vừa nói chuyện vui vẻ như chẳng hề để ý đến những vết dầu mỡ lấm lem trên áo chàng trai. Cái này thì mất 5 nghìn ra hàng sửa xe thì bảo ông bác sửa xe dạy cho cách phá rùi nắn lại xích, cực kì đơn giản! Tuy nhiên về phần cây trắng tớ xin lưu ý là nên chơi đồ rẻ tiền thôi chứ đừng chơi đồ hiệu, không phải cái quảng cáo bột giặt là nó giặt được hết thật đâu. Lãng mạn là khi đi cùng nàng đến một nhà hàng có ánh đèn, ánh nền lung linh. Lãng mạn là khi ngủ mơ, nói mê cũng chỉ nói tên nàng. Lãng mạn là khi ta đưa cho nàng chiếc khăn mùi soa khi nàng có chuyện buồn. Lãng mạn là khi bật Mp3 và mỗi người một tai nghe. Lãng mạn là khi đi chơi bù khú cả bọn bạn nhậu, bất chợt nhận đựơc tin nhắn của nàng “Dạ dày của anh đã chứa đủ 2/3 lượng bia rượu chưa? Nếu đủ rồi, thì anh chỉ nên chứa thêm 1/6 nữa thôi nhé vì còn phải để lại 1/6 để ngồi cùng em”. Eo ơi, lãng mạn ghê gớm. Điều lãng mạn có mặt ở một nơi rất xa vào đêm Noel (Osaka chẳng hạn), đi chơi với một người, cả đêm. Cho dù ngày hôm sau phải quay trở về VN… Hic hic, hơi bị khó thực hiện… (quá khó, tiền đâu ra). Cắn nhẹ vào tai hoặc hôn ngưòi yêu sau khi đã nói thầm điều gì đó, chẳng hạn: Con mèo con bé nhỏ của anh, yêu em nhất trên đời (nhớ là cắn nhẹ thôi đấy, mà thấy tai ai bẩn quá thì nên bỏ qua mục này). Nhắn tin vào sáng sớm: Hôm qua anh quên chưa chúc em ngủ ngon, chúc cưng yêu một buổi sáng tốt lành! Ngồi đợi trước của nhà nàng và nói anh đợi em đã lâu rồi mặc dù bạn mới đợi nàng có chút xíu Tặng hoa nàng vào ngày 20/11 và nói rằng em đã dạy anh biết thế nào là tình yêu, em là cô giáo, là cuộc đời của anh hoặc: “Anh đã được dạy thế nào là nửa kia của cuộc đời mình kể từ khi em bước chân vào trái tim anh”. Một ngày nắng đẹp hai người thong dong di dạo bên bờ hồ (hồ phải đẹp và thơ mộng nhé, đi cái hồ nào bốc mùi rác thì đúng là… hỏng hẳn). Vào một ngày đẹp trời… Anh nói anh không thể chịu nổi em nữa rồi… trong khi nàng ngơ ngác thì chàng tiếp tục: Sao em cứ làm anh không thể ngừng yêu em thế =\u0026gt; ngất! (Dự đoán của giới chuyên môn là không một cô gái nào không sướng trước câu nói này, nếu không phải xem lại tình cảm của cô ý với bạn!) Sắm một bộ áo, quần, nhẫn, dây chuyền, đồng hồ và đủ thứ khác có đôi để dùng (một phương pháp khẳng định bản quyền rất lãng mạn). Vào một ngày đẹp trời sao hai người không rủ nhau đi nặn tượng rồi tô tượng làm linh vật cho tình yêu của mình nhỉ? (Nếu bạn có dại dột nghe theo cái ý kiến này thì phải nhớ nằm lòng câu nói: Méo mó có hơn không). Viết cho người yêu một tấm thiệp trong đó ghi câu I LOVE YOU qua 72 thứ tiếng! Cùng nhau đi thăm một số “địa danh” dành cho những nguời đang yêu như: bến Hàn Quốc, đường Hàn Quốc, bãi đá… và kể cho nàng những câu chuyện tình yêu liên quan đến các địa danh (ví dụ như “Đồng nghiệp lãng mạn” hay “ba ngày yêu hơi hơi” chẳng hạn). Cùng nhau thức đêm để đợi ngắm giây phút hoa quỳnh nở. Viết nguyện ước yêu nhau của hai người trong một năm vào một tờ giấy, nhét tờ giấy vào một cái chai, cho cái chai vào một cái hộp, đem chôn cái hộp ở một chỗ kín trong công viên bách thảo (hay vườn nhà bạn cũng được). Đến kỷ niệm một năm ngày yêu nhau thì đào lên, lúc đấy, người này đọc của người kia viết cái gì thì thú phải biết! Điều thiêng liêng nhất: Vâng, đó chẳng gì hơn là bạn cùng người yêu ngồi đọc hết 99 điều lãng mạn trên rồi lần lượt thực hiện chúng. Bình luận (1) huongcc — 2009-07-27 03:59\ncó thể đếm đc sao? 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/26/100-di%E1%BB%81u-lang-m%E1%BA%A1n-nh%E1%BA%A5t/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCó những điều thật giản dị mà bạn và người ấy có thể làm cho nhau mà đem tới cảm giác hạnh phúc thật tuyệt vời.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/07/26/100-di%E1%BB%81u-lang-m%E1%BA%A1n-nh%E1%BA%A5t/va-romanticlove-2009.jpg\" title=\"love\"\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eCùng nắm tay nhau đón giao thừa.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐột nhiên tặng một bông hoa chẳng vì dịp gì cả, chỉ vì tự dưng thấy yêu quá thì tặng thôi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐón bình minh và hoàng hôn ở bến Hàn Quốc.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng thả diều ở một triền đê ngoại ô trong ánh hoàng hôn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐặt cho nhau một biệt danh thật hay ho mà nghe vừa đáng yêu vừa buồn cười.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViết cho nhau một tấm thiếp nhỏ rồi lẳng lặng nhét vào ví trước lúc chia tay để khi về đến nhà đối phương sẽ giở ra đọc.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐan tặng nhau một cái khăn vào lúc mùa đông chẳng hạn. Chắc chắn ấm đến ngột ngạt cho mà xem.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTặng nhau một nụ hôn bất ngờ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViết một câu chuyện tình cảm, tự design một cái flash, một cái thiệp hand-made hoặc là một bài hát tặng người yêu.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng chúc nhau ngủ ngon vào lúc 12h đêm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThu âm một bài do chính mình hát để tặng người kia. Hoặc cùng nhau thu âm một bài hát cũng là một ý kiến hay.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhân tiện nói đến chúc ngủ ngon vào lúc 12h thì buổi sáng lúc thức dậy nhắn tin chúc nhau một ngày tốt đẹp.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng nhau đạp xe đạp đôi trên những con đường đẹp và lãng mạn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLâu lâu thỉnh thoảng cùng nhau đi dưới mưa. Lưu ý là rất dễ ốm đấy nên hạn chế thôi nhé!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng nhau chèo thuyền vào một buổi chiều tà…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHọc guitar dù chẳng có năng khiếu để đánh tặng người mình yêu bài hát mà cô ấy thích…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBất ngờ trở về sau bốn năm du học, lù lù xuất hiện trước cửa văn phòng người còn lại và nhăn nhở cười với hộp chocolate trong tay (chống chỉ định với người ghét chocolate): “Anh/Em về rồi đây !”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgồi hát “sống” cho người ấy nghe suốt ba giờ đồng hồ và sau đó về nhà ngậm chanh muối một tuần liền.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVờ như là quên một sự kiện nào đó mang tính kỉ niệm của hai người nhưng hóa ra đã lặng lẽ chuẩn bị thật chu đáo và đầy tính bất ngờ, làm đối tượng chỉ có mà há hốc mồm không nói được chi hết.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhững tin nhắn lúc 2-3 h sáng kiểu như “Anh/Em đang ngủ nhưng tự nhiên tỉnh dậy và thấy nhớ em/anh quá…”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHai người không ở gần nhau nhưng cùng nghe một bài hát ý nghĩa qua Yahoo! Messenger (bằng PC call).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e(Dành cho con trai ): Đèo người yêu đằng sau, người đó ôm và “mi” vào tai.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĂn chung một cốc kem hoặc chè, hoặc cái gì đấy.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLăng xăng đi kiếm khăn giấy khi bạn khóc, rồi không tìm được, đành bối rối chìa tay ra và nói “Cho mượn áo đồng phục này”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCắn vào bàn tay.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBỏ cả buổi để ngồi đợi rước người đó về, hoặc để gặp và nói câu chúc ngủ ngon.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐi chơi thay vì xe máy thì gửi xe ở thương xá Tax, đi bộ vòng vòng chung quanh trung tâm thành phố.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDựa vào nhau (khi buồn… ngủ và buồn đời).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgồi ngắm sao đêm (đếm… mặt trăng).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBất ngờ gửi một tin nhắn ngộ nghĩnh hoặc vài lời nói yêu thật ngọt ngào qua di động, hoặc gửi tặng một bài nhạc chuông mà người đó yêu thích.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgày cuối cùng ở bên nhau (hôm sau là phải lên máy bay đi học tiếp) tự nhiên đang đi chơi cùng nhau mà trời mưa (phải là mùa đông mới được) (Chống chỉ định: bạn nào không được đi xa và không xem kĩ dự báo thời tiết trước khi đi chơi là…!).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLàm một blog chung cho hai người.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLấy ảnh người yêu làm theme và avatar trong blog hoặc ngay trên phông của màn hình.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng đi chụp ảnh chung vài kiểu tình cảm của riêng hai người thôi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTự học làm một món ăn gì đó thật ngon mời người yêu (tình yêu là nó phải đi qua cái dạ dày. Khuyến khích các bạn nữ, đặc biệt những bạn đã đang và sắp lập gia đình).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng làm chung một tấm bưu thiếp.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMột ngày của riêng hai người, không gia đình, không bạn bè, không tất cả mọi thứ… cả thành phố nhỏ bé này, để đến một nơi thật xa nào đó.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMua thật nhiều bóng bay tặng cô ấy.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTổ chức sinh nhật cho người mình yêu (hoặc thích).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThỉnh thoảng quay những đoạn băng video nhỏ, chỉ để nói “I love you” hoặc để bày tỏ bạn thích cô ấy như thế nào, những điểm đáng yêu nào của người ấy khiến bạn rung động mặc dù vẫn biết yêu chẳng cần phải có lý do nào cả.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrên con đường mùa thu dài và thẳng chỉ có hai người tay trong tay (lá vàng rơi lả tả thì càng tốt, tăng thêm yếu tố lãng mạn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHai người cùng nấu ăn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhóng xe dưới trời mưa phùn buổi tối (chú thích phải là mưa phùn vì nếu mưa to chỉ thích hợp cho việc đi bộ, phóng xe rát mặt lắm, mà xe phải là xe máy, chứ xe đạp hay ô tô thì cũng căng).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHai người cùng đi chơi SEGA (đặc biệt chú ý đến trò gắp thú nhé!)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTranh nhau ăn cái gì đấy (tranh vừa thôi, không lại dẫn đến đánh nhau thì… phiền).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eHai người cùng đi xem phim ma (phim ma càng kinh dị càng tốt).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAnh bạn trai lúi húi nấu ăn và hỏi người yêu “Em ăn cay ít hay nhiều?” rồi hỏi “Mình ăn chung một tô nhé?” (Một sự quan tâm sâu sắc mà bình dị nhỉ?)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCả 2 cùng “đi về phía mưa” (yếu tố hàng đầu là phải có ôtô và cả xe máy nữa!).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐến nhà em ấy, nhưng không vào, gọi điện thoại buôn chuyện như thể đang ở nhà mình ấy, rồi sau đó hỏi em ấy “Em có muốn gặp anh không?”, em ý ra mở cửa thì có ngay anh bay đến đấy! (Chú thích: nên đem theo một món quà hoặc một đồ ăn gì đó thì sẽ càng tạo ấn tượng hơn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng ngồi trên đồng cỏ ngắm sao.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCầm gối “oánh” nhau.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCả hai cùng tới cánh đồng hoa hướng dương chơi trong những dịp kỉ niệm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChơi trò tự mặc thêm áo vào mùa hè.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eChơi trò… nhìn nhau xem ai chớp mắt trước.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVới tớ thì ở xa nhà thế này, mỗi tuần một lá thư và ngày nào cũng nhận được e-mail là điều hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy thôi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi bất chợt cô ấy nắm tay, không lý do.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi chợt nghĩ về cô ấy khi đêm về, mỉm cười không suy nghĩ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi cô ấy ngồi ở nhà mình và nói “Em đã cảm thấy như đây là ngôi nhà thứ hai của mình”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi cô ấy nói rằng, “Em có bất ngờ cho anh” và hôn nhẹ lên má mình.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi mình cầm bông hồng đến tặng, cô ấy không nhận, đủ để khiến mình buồn và quay đi. Rồi cô ấy vòng tay từ sau ôm lấy mình, nói “Điều em cần là trái tim anh yêu em cơ” thật nũng nịu.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi trong đêm Giáng sinh, cô ấy nằng nặc bắt mình dừng xe để yêu cầu mình mở quà dù mình không muốn. Và rồi trong gói quà ấy, có chiếc khăn của cô ấy tặng mình và tấm thiệp ghi rằng “Em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể trao anh hàng vạn lần”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eClose your eyes and say good night\u003cbr\u003e\nAnd hold me till the morning light\u003cbr\u003e\nWhen the sun comes shinning through…\u003cbr\u003e\n(According to “without you”)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐang đi thở trong công viên, nhìn mọi người tay trong tay mà buồn hiu, bỗng nhiên nhận được điện thoại, nghe giọng người ấy trong máy “Anh.em thương em.anh nhiều hơn những gì anh.em có thể nói!”, rồi tiếp đó là bài hát mà mình yêu thích (Everyday I love you chẳng hạn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi bạn mơ màng nhìn một cô gái nào đó khá đẹp trên đường, người yêu bạn ghen và nhéo bạn. Bạn quay lại và nói: “Người ta đẹp vô cùng em ạ, nhưng không phải là người anh yêu. Thật tiếc cho họ, vì anh đã yêu em rồi”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi bạn nghe một bản nhạc hay có giai điệu nhẹ nhàng. Bạn sẽ dịch bài hát đó, viết lời Việt cho bản nhạc đó, thu âm lại và tặng cho nàng nhân một dịp nào đó…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViết tặng bạn 1 bài thơ, về 1 việc gì đó 2 người đã từng làm…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDậy sớm đi mua một bó hoa hướng dương to sụ (hoa hướng dương hơi bị khó tìm) tặng cho bạn của bạn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgồi ở Hồ Tây vẽ một bức tranh tuyệt đẹp để tặng cho người yêu!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi đêm về trong sự cô đơn trống trải, hình dáng cô ấy lại hiện về ở nơi nào đó trong tâm trí bạn, thật mơ hồ…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn khi đi xa được em yêu làm cho muối vừng mang đi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn khi một đêm ngoài trời mưa gió được người yêu ở xa gọi điện đánh tặng một bản romance.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn khi đang hết tiền bỗng nhiên được cho tiền, rồi ngồi nghĩ bao nhiều điều lãng mạn sắp tới sẽ làm khi có tiền trong tay…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi đang tuyệt vọng thì nhận được sự quan tâm sâu sắc và tinh tế của em.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐược chồng làm giúp việc nhà vào ngày nghỉ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng nhau ra biển, nắm tay, dựa đầu vào vai người ấy, ngồi như vậy cả ngày mà không nói gì hết…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐiều lãng mạn đã được thưởng thức là cùng đi chơi xa, và chàng tự tay chuẩn bị sẵn một bữa trưa rất thịnh soạn… rất bất ngờ, không nghĩ là có thể chu đáo đến thế…\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là hôn tạm biệt trước khi ra khỏi nhà và khi về đến nhà thì hôn yêu thương.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi nàng đang đi vệ sinh bị mắc kẹt thì ta chìa ra một cuộn ZEWA siêu mềm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi trời đang mưa tầm tả, cái áo mưa nàng sơ ý để lại trong giỏ xe thì lại bị “ai đó” lấy mất rồi. Đúng lúc nàng băn khoăn thì ta xuất hiện nhường lại cái áo mưa duy nhất của ta cho nàng sau đó nhanh ***ng đội mưa ra về, chẳng để nàng kịp từ chối! Nhưng mà đừng thật thà quá, đi đến góc phố thì nhớ mà dừng lại lấy cái áo mưa của nàng ra mà dùng nhé!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi nàng bị một “choai choai” trêu chọc thì bạn xuất hiện và bằng vài lời dọa nạt khiến cả lũ “tếch” thẳng. Tuy nhiên bạn nhớ phải bảo mấy thằng bạn đóng cho đạt vào đấy nhé, và nhớ là đừng có xuất hiện trước mặt nàng lần thứ hai.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi nàng đang đi xe đạp bị tuột xích thì có một… cây trắng (áo trắng, quần trắng, tất trắng, giày trắng) đỗ xe đạp ngay cạnh (xe cuốc càng tốt). Sau đó chẳng nói chẳng rằng lao vào hì hục nắn xích lại cho nàng mà chẳng nề hà gì cả!!! Sau đó hai người sóng đôi vừa đạp xe vừa nói chuyện vui vẻ như chẳng hề để ý đến những vết dầu mỡ lấm lem trên áo chàng trai. Cái này thì mất 5 nghìn ra hàng sửa xe thì bảo ông bác sửa xe dạy cho cách phá rùi nắn lại xích, cực kì đơn giản! Tuy nhiên về phần cây trắng tớ xin lưu ý là nên chơi đồ rẻ tiền thôi chứ đừng chơi đồ hiệu, không phải cái quảng cáo bột giặt là nó giặt được hết thật đâu.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi đi cùng nàng đến một nhà hàng có ánh đèn, ánh nền lung linh.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi ngủ mơ, nói mê cũng chỉ nói tên nàng.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi ta đưa cho nàng chiếc khăn mùi soa khi nàng có chuyện buồn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi bật Mp3 và mỗi người một tai nghe.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLãng mạn là khi đi chơi bù khú cả bọn bạn nhậu, bất chợt nhận đựơc tin nhắn của nàng “Dạ dày của anh đã chứa đủ 2/3 lượng bia rượu chưa? Nếu đủ rồi, thì anh chỉ nên chứa thêm 1/6 nữa thôi nhé vì còn phải để lại 1/6 để ngồi cùng em”. Eo ơi, lãng mạn ghê gớm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐiều lãng mạn có mặt ở một nơi rất xa vào đêm Noel (Osaka chẳng hạn), đi chơi với một người, cả đêm. Cho dù ngày hôm sau phải quay trở về VN… Hic hic, hơi bị khó thực hiện… (quá khó, tiền đâu ra).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCắn nhẹ vào tai hoặc hôn ngưòi yêu sau khi đã nói thầm điều gì đó, chẳng hạn: Con mèo con bé nhỏ của anh, yêu em nhất trên đời (nhớ là cắn nhẹ thôi đấy, mà thấy tai ai bẩn quá thì nên bỏ qua mục này).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhắn tin vào sáng sớm: Hôm qua anh quên chưa chúc em ngủ ngon, chúc cưng yêu một buổi sáng tốt lành!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgồi đợi trước của nhà nàng và nói anh đợi em đã lâu rồi mặc dù bạn mới đợi nàng có chút xíu\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTặng hoa nàng vào ngày 20/11 và nói rằng em đã dạy anh biết thế nào là tình yêu, em là cô giáo, là cuộc đời của anh hoặc: “Anh đã được dạy thế nào là nửa kia của cuộc đời mình kể từ khi em bước chân vào trái tim anh”.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMột ngày nắng đẹp hai người thong dong di dạo bên bờ hồ (hồ phải đẹp và thơ mộng nhé, đi cái hồ nào bốc mùi rác thì đúng là… hỏng hẳn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVào một ngày đẹp trời… Anh nói anh không thể chịu nổi em nữa rồi… trong khi nàng ngơ ngác thì chàng tiếp tục: Sao em cứ làm anh không thể ngừng yêu em thế =\u0026gt; ngất! (Dự đoán của giới chuyên môn là không một cô gái nào không sướng trước câu nói này, nếu không phải xem lại tình cảm của cô ý với bạn!)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSắm một bộ áo, quần, nhẫn, dây chuyền, đồng hồ và đủ thứ khác có đôi để dùng (một phương pháp khẳng định bản quyền rất lãng mạn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVào một ngày đẹp trời sao hai người không rủ nhau đi nặn tượng rồi tô tượng làm linh vật cho tình yêu của mình nhỉ? (Nếu bạn có dại dột nghe theo cái ý kiến này thì phải nhớ nằm lòng câu nói: Méo mó có hơn không).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViết cho người yêu một tấm thiệp trong đó ghi câu I LOVE YOU qua 72 thứ tiếng!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng nhau đi thăm một số “địa danh” dành cho những nguời đang yêu như: bến Hàn Quốc, đường Hàn Quốc, bãi đá… và kể cho nàng những câu chuyện tình yêu liên quan đến các địa danh (ví dụ như “Đồng nghiệp lãng mạn” hay “ba ngày yêu hơi hơi” chẳng hạn).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCùng nhau thức đêm để đợi ngắm giây phút hoa quỳnh nở.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eViết nguyện ước yêu nhau của hai người trong một năm vào một tờ giấy, nhét tờ giấy vào một cái chai, cho cái chai vào một cái hộp, đem chôn cái hộp ở một chỗ kín trong công viên bách thảo (hay vườn nhà bạn cũng được). Đến kỷ niệm một năm ngày yêu nhau thì đào lên, lúc đấy, người này đọc của người kia viết cái gì thì thú phải biết!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐiều thiêng liêng nhất: Vâng, đó chẳng gì hơn là bạn cùng người yêu ngồi đọc hết 99 điều lãng mạn trên rồi lần lượt thực hiện chúng.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://huongcc.wordpress.com/\"\u003ehuongcc\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-07-27 03:59\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"100 điều lãng mạn nhất"},{"content":"We can get the IP address of any visitor by using PHP. Finding the IP address is very important requirement for many scripts where we store the members or visitors details. For security reason we can store IP address of our visitors who are doing any purchases or recording the geographical location of the visitor can be done this way. Some time based on the IP address we can redirect the browser to different areas of the site. There are many applications using this and here is the PHP code to know the IP address of any visitor to the site.\n$ip=@$REMOTE_ADDR; echo “IP Address= $ip”; The above code will display this IP address= 123.16.236.148\nIP address if the register_global is off\nIf at php.ini if register_global is set to Off then we have to change the script a bit to get the address. Here it is\n$ip=$_SERVER[‘REMOTE_ADDR’]; bonus:\n\u003c?php header(“X-LIGHTTPD-KBytes-per-second: 50”); header(“X-Sendfile: /path/to/file”); ?\u003e Bình luận (4) Jeffrey Yager — 2009-07-31 09:12\nHey! I just searched for and I found your site!,\nKENJI SHIMIZU — 2009-07-31 09:13\nGood Thank you It\njeffrey guillory — 2009-08-08 07:29\nHi! The post is really interesting! I\nBiạyani — 2010-02-02 06:25\nHi,\nI happened to see your post find it quite informative. I would like to share a link where a software engineer has shared a tip on “How to get geographical location of an IP address in PHP?”. I am sharing it just for the knowledge purpose.\nHere is the link:\nhttp://www.mindfiresolutions.com/How-to-get-geographical-location-of-an-IP-address-in-PHP-815.php\nHope you find it useful and of assistance.\nThanks,\nBijayani\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/23/php-script-to-find-out-ip-address/","summary":"\u003cp\u003eWe can get the IP address of any visitor by using PHP. Finding the IP address is very important requirement for many scripts where we store the members or visitors details. For security reason we can store IP address of our visitors who are doing any purchases or recording the geographical location of the visitor can be done this way. Some time based on the IP address we can \u003ca href=\"http://www.plus2net.com/php_tutorial/php_redirect.php\"\u003eredirect the browser\u003c/a\u003e to different areas of the site. There are many applications using this and here is the PHP code to know the IP address of any visitor to the site.\u003c/p\u003e","title":"PHP script to Find out IP address"},{"content":"Ai cũng muốn yêu và được yêu suốt đời, nhưng không phải người nào cũng được như ý. Trong vấn đề này, yếu tố may mắn chỉ chiếm 50%, phần còn lại là do bạn chưa biết những quy tắc quan trọng để bảo vệ tình cảm.\n– Bạn phải biết anh ấy nghĩ gì về mối quan hệ của hai người.\n– Cần biết rõ mình mong đợi gì từ mối quan hệ này. Sau khi xác định, hãy nói rõ với anh ấy. Tình yêu không phải là trò chơi đoán ý.\n– Không nên miễn cưỡng chấp nhận những khuyết điểm của anh ấy. Thái độ trước khuyết điểm của người bạn đời quyết định nhiều điều. Cảm thông và cam chịu chỉ cách nhau lằn ranh mỏng.\n– Hãy giải quyết mọi vấn đề ngay khi chúng vừa xuất hiện. Nếu né tránh, cố gác sang một bên, bạn đang góp gió thành bão đấy.\n– Học cách nghe lời nhưng không mềm yếu. Như thế, anh ấy sẽ cảm thấy mình là chỗ dựa cho bạn.\n– Nuôi cảm giác gần gũi. Khi không còn cảm giác này, quan hệ sẽ trở nên nhạt nhẽo, vô vị.\n– Giữ vệ sinh cá nhânh. Vấn đề này ảnh hưởng rất nhiều đến cảm giác của hai người.\n– Vì mình một chút không phải là xấu. Hãy luôn giữ cái tôi và chăm lo cho vẻ bề ngoài của mình.\n– Tô điểm cho tình yêu của mình bằng cách cùng tham gia một môn thể thao, thú vui nào đó.\n– Coi trọng sức khỏe, có như thế bạn mới duy trì được trạng thái tình cảm vui vẻ cùng với anh ấy.\n(Theo Tiếp Thị Gia Đình)\nBình luận (2) huongcc — 2009-07-21 09:28\n🙁\nSasha — 2009-07-25 01:34\nKhó nhờ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/21/10-nguyen-t%E1%BA%AFc-gi%E1%BB%AF-tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003eAi cũng muốn yêu và được yêu suốt đời, nhưng không phải người nào cũng được như ý. Trong vấn đề này, yếu tố may mắn chỉ chiếm 50%, phần còn lại là do bạn chưa biết những quy tắc quan trọng để bảo vệ tình cảm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Bạn phải biết anh ấy nghĩ gì về mối quan hệ của hai người.\u003cbr\u003e\n– Cần biết rõ mình mong đợi gì từ mối quan hệ này. Sau khi xác định, hãy nói rõ với anh ấy. Tình yêu không phải là trò chơi đoán ý.\u003cbr\u003e\n– Không nên miễn cưỡng chấp nhận những khuyết điểm của anh ấy. Thái độ trước khuyết điểm của người bạn đời quyết định nhiều điều. Cảm thông và cam chịu chỉ cách nhau lằn ranh mỏng.\u003cbr\u003e\n– Hãy giải quyết mọi vấn đề ngay khi chúng vừa xuất hiện. Nếu né tránh, cố gác sang một bên, bạn đang góp gió thành bão đấy.\u003cbr\u003e\n– Học cách nghe lời nhưng không mềm yếu. Như thế, anh ấy sẽ cảm thấy mình là chỗ dựa cho bạn.\u003cbr\u003e\n– Nuôi cảm giác gần gũi. Khi không còn cảm giác này, quan hệ sẽ trở nên nhạt nhẽo, vô vị.\u003cbr\u003e\n– Giữ vệ sinh cá nhânh. Vấn đề này ảnh hưởng rất nhiều đến cảm giác của hai người.\u003cbr\u003e\n– Vì mình một chút không phải là xấu. Hãy luôn giữ cái tôi và chăm lo cho vẻ bề ngoài của mình.\u003cbr\u003e\n– Tô điểm cho tình yêu của mình bằng cách cùng tham gia một môn thể thao, thú vui nào đó.\u003cbr\u003e\n– Coi trọng sức khỏe, có như thế bạn mới duy trì được trạng thái tình cảm vui vẻ cùng với anh ấy.\u003cbr\u003e\n(Theo \u003cem\u003eTiếp Thị Gia Đình)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"10 nguyên tắc giữ tình yêu"},{"content":"thất thường mưa nắng\nai,\nmình,\nđúng là đồ trẻ con,\nko, phản đối,\nà đúng, nhưng trẻ con thì đã sao, đàn ông là những đứa trẻ nhiều tuổi cơ mà\nBình luận (6) huongcc — 2009-07-15 13:14\noài, lại sao thế? 🙁\nNguyễn Kim Loan — 2009-07-15 13:17\nViết ra những dòng này đã góp phần chứng minh mấy cái chân lí viết trong blog!\npht — 2009-07-15 16:39\nbắt đầu là người lớn 😀\nnghiêm túc chín chắn, ko nhắng nhít\nNguyễn Kim Loan — 2009-07-16 04:00\nNói thì dễ, nói trên bàn phím càng dễ hơn ….làm mới khó ;)). Cố lên ^^\nhuongcc — 2009-07-16 13:18\nHứ, tớ tin bạn Thái làm đc 😀\nMisao — 2009-07-18 03:58\nBác này viết blog mà đặt password tùm lum. Đã thế số bài khó hiểu lại rất nhiều. :))\nMà bác lại thay theme rồi à.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/14/hate/","summary":"\u003cp\u003ethất thường mưa nắng\u003cbr\u003e\nai,\u003cbr\u003e\nmình,\u003cbr\u003e\nđúng là đồ trẻ con,\u003cbr\u003e\nko, phản đối,\u003cbr\u003e\nà đúng, nhưng trẻ con thì đã sao, đàn ông là những đứa trẻ nhiều tuổi cơ mà\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/07/14/hate/ihateyou-1.jpg\" title=\"hate\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuongcc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-07-15 13:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eoài, lại sao thế? 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vn.myblog.yahoo.com/sunlight_inmyheart\"\u003eNguyễn Kim Loan\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-07-15 13:17\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eViết ra những dòng này đã góp phần chứng minh mấy cái chân lí viết trong blog!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003epht\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-07-15 16:39\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hate"},{"content":"chủ nhật đẹp trời, đi làm, 🙂\ntối qua định sang TT chơi, lí do là sang trả mũ BH, :D, gian nhỉ :D, nhưng TT bận đi sinh nhật chị đồng nghiệp, :|, vậy là ở nhà, thực sự thì cũng ko muốn đi lắm, vì hơi mệt, nhưng vì muốn gặp TT, nên vẫn quyết tâm đi, rút cục là ko được đi,\nhnay từ sáng tới chiều, cả tối qua nữa, ngồi online, cứ tí một lại vào check xem TT có invi ko, ngẫm mà thấy khổ thật, sao phải thế chứ. Dạo này mình chả bình thường gì cả, khó kiểm soát cảm xúc, nhớ – giận – bực – chán – thương – yêu … lung tung cả.\nhnay cũng thế, chả biết là nên buồn hay vui, chán nản hay thích thú.\n3h sang nhà TT, hẹn đưa em TN đi thay bàn phím lap mà, nhưng trời mưa, ko đi được, TT thì nằm ngủ, ko thèm nói chuyện với mình, mình ngồi tìm kiếm vớ vẩn mấy hàng sửa máy tính, mưa gần tạnh, đèo TN vác cái lap sang vứt ở nhà mình, TT thì vẫn ngủ. Lúc đi mới nghe TN kể là hqua TT chơi game khuya, ngủ muộn, trưa nay cũng chơi game ko ngủ, hic, lại còn ko nấu cơm cho TN nữa :-ss nghiện game vậy sao :-s\nmang cái máy toshiba về và ngồi ở nhà mình một lúc rồi hai anh em quyết định lên Đinh Lễ mua sách, lâu lắm rồi mình ko mua sách. TN mua hai cuốn luyện TOIEC, còn mình mua 1 cuốn truyện trẻ con bọn em và một cuốn “Nhớ Phùng Quán” – mình phải nói là hâm mộ, thần tượng, ngưỡng mộ cụ Phùng QUán. Mình đã mua Ba Phút Sự Thật, Tôi trở thành nhà văn như thế nào, và giờ là Nhớ Phùng Quán. Tuổi thơ dữ dội thì được chị Ngọc tặng 😡 Quyển nhớ Phùng Quán ngắm nghía từ lâu rồi, giờ mới có tiền mua 😀 Thích quá 😀\nTừ Đinh Lễ ghé về cty lấy laptop, rồi chờ TN vào chợ mua thức ăn. Về nhà TT ăn cơm, TN thì nấu cơm, còn TT thì ngồi chơi game, chat với bạn game :D, chả đoái hoài gì mình, mình ngồi im, chả biết nói gì và chả muốn nói gì, lúc ấy thấy bơ vơ cực ấy, cảm giác người thừa 🙂 ko được chào đón. ghét cảm giác đó. Không lẽ mình cũng mở lap ra online? Hai đứa hai cái lap cắm đầu vào game, chat chit ư, quá chán,\ncảm giác thật là … biết gọi tên là gì nhỉ, trái ngược với hi vọng 🙂\nà hôm nay TN cung cấp một thông tin thú vị, là mẹ TT đã xem tướng của mình qua ảnh :)) cụ phán là “mắt nhỏ, mặt dài, trông lúc đầu hơi gian (=))), tai to, mũi thẳng, miệng rộng, sau này giàu, nhưng 87 không hợp 87, 87 hợp 90” =)), ôi cụ kết luận hay quá, thế ý cụ là gì :-j\nchẳng lẽ lại xin số và gọi về cho “mẹ”, bảo là “cô ơi cô, lúc bé thì con là là con của mẹ, con phải nghe mẹ, còn khi trưởng thành thì mẹ là mẹ của con, mẹ phải nghe con chứ” 😀\nnói thật là lúc nghe TN kể TT ham chơi game, ko nấu cơm, ăn cơm nguội, mình thấy rất là lo lắng và hoang mang, sau này khả năng ko có cơm ăn là rất cao :-s nhưng khi ngồi ngắm em chăm chú gọt đào (gọt bằng tay trái nhé :x), thấy sao mà em ấy trông xinh xắn đáng yêu thế, nhìn ngoan ngoan đảm đang thế kia cơ mà. Yêu cực kì. Hic,\nBạn Oanh Ú trốn về Bắc Giang rồi, chả còn ai nghe mình kể lể, than vãn, ghi lên blog vậy, một ngày mưa, HN. Một ngày cảm xúc không được gọi tên.\nLâu lắm mới viết dài dài, thôi thì viết tiếp. Hôm nọ, anh TÚ Ú chat có hỏi là đã dẫn TT về nhà chưa :-j, bác ý cứ làm như mình cũng được như bác ý vậy :-j, đại loại bác ấy bảo là hai đứa đều đã ra trường đi làm, dẫn về giới thiệu cho các cụ mừng, xem ý tứ các cụ thế nào 😀 lại còn mách nước là bảo TT chuẩn bị mấy món tủ để biểu diễn nữa chứ 😀 :))\nGiả sử mình đưa TT về giới thiệu, thì bố mẹ sẽ bảo sao nhỉ, keke. Chắc là cũng sẽ lại chả ý kiến gì đâu, từ bé tới giờ, bố mẹ chả ép mình cái gì, thích học ở đâu thì học, thích học trường chuyên thì tự đi đăng kí ôn, rồi thi, rồi vào mà học, thích đh nào thì cũng tự mà làm hồ sơ, chả ý kiến :D, nhưng nhỡ chuyện này các cụ này “dở chứng” ý kiến thì sao :)) ko sao, hồi năm nhất, đã hỏi ý kiến bố rồi, bố bảo hồi xưa bố mẹ lấy nhau cũng ko thèm xem tuổi tác gì, chả sao :)), ờ thì chả sao. Và mình cũng quen tự quyết định, tự chịu trách nhiệm với quyết định, không hối tiếc. Từ bỏ không hối tiếc – nếu cần. Thề đấy. Kiên nhẫn đâu phải là tài nguyên vô hạn, 😀\nhôm qua mình vừa xem cô nàng ngổ ngáo phiên bản Mỹ, ko hay bằng bản HQ, nhưng vẫn ngưỡng mộ tình yêu mà chàng trai dành cho cô gái, mình đọc bao nhiêu sách, Ở đâu có sự sống…, TIếu ngạo giang hồ …, và những truyện của NNA, luôn ngưỡng mộ những nhân vật nam trong đó, họ có thể yêu và hi sinh + chiến đấu vì tình yêu nhiều như thế. Mình có thể bằng mấy phần của họ?\nmình sẽ chiến đấu, nhưng mình ko muốn làm “thị vệ độc hành”, một mình với mình ko còn thú vị nữa, cô đơn giờ đã ko còn hấp dẫn nữa, tự do là thứ mình đã chán rồi. và em ạ, anh yêu em. Thật sự đấy, ko cần thề hứa đảm bảo gì đâu. lấy gì mà đảm bảo chứ\nà thôi ko nói nữa\nchiều mai anh sẽ mua hoa hồng tặng em, từ hôm anh mang lọ hoa sang, vẫn thấy nó nằm chỏng chơ chả có bông nào nào, khổ thân nó. và khổ cả thân anh.\nchẹp, lung tung quá, nhưung chả muốn đọc lại hay edit gì cả. ngủ .\nBình luận (5) huongcc — 2009-07-14 05:20\n🙂 mệt rồi thì phải 🙂\nCố lên bạn tớ nhé! 🙂\nThảo Nguyên — 2009-07-23 04:18\nôi ôi, ước gì mình được như chị ấy!\nget the facts — 2014-12-11 05:20\nThere’s certainly a lot to know about this issue. I love all the points you\nhave made.\nĐoàn Minh Hằng — 2016-01-10 07:30\nviết hay nhỉ 🙂\nkanishi — 2016-01-11 03:37\nHi, ngại quá, thời “ngây thơ”, giờ đọc lại thấy nóng cả mặt – sao mà hồi xưa mình trong sáng ghê :))\nViết kiểu rất thật thà ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/12/sao-sao-v%E1%BA%ADy-la-sao/","summary":"\u003cp\u003echủ nhật đẹp trời, đi làm, 🙂\u003cbr\u003e\ntối qua định sang TT chơi, lí do là sang trả mũ BH, :D, gian nhỉ :D, nhưng TT bận đi sinh nhật chị đồng nghiệp, :|, vậy là ở nhà, thực sự thì cũng ko muốn đi lắm, vì hơi mệt, nhưng vì muốn gặp TT, nên vẫn quyết tâm đi, rút cục là ko được đi,\u003cbr\u003e\nhnay từ sáng tới chiều, cả tối qua nữa, ngồi online, cứ tí một lại vào check xem TT có invi ko, ngẫm mà thấy khổ thật, sao phải thế chứ. Dạo này mình chả bình thường gì cả, khó kiểm soát cảm xúc, nhớ – giận – bực – chán – thương – yêu … lung tung cả.\u003cbr\u003e\nhnay cũng thế, chả biết là nên buồn hay vui, chán nản hay thích thú.\u003cbr\u003e\n3h sang nhà TT, hẹn đưa em TN đi thay bàn phím lap mà, nhưng trời mưa, ko đi được, TT thì nằm ngủ, ko thèm nói chuyện với mình, mình ngồi tìm kiếm vớ vẩn mấy hàng sửa máy tính, mưa gần tạnh, đèo TN vác cái lap sang vứt ở nhà mình, TT thì vẫn ngủ. Lúc đi mới nghe TN kể là hqua TT chơi game khuya, ngủ muộn, trưa nay cũng chơi game ko ngủ, hic, lại còn ko nấu cơm cho TN nữa :-ss nghiện game vậy sao :-s\u003cbr\u003e\nmang cái máy toshiba về và ngồi ở nhà mình một lúc rồi hai anh em quyết định lên Đinh Lễ mua sách, lâu lắm rồi mình ko mua sách. TN mua hai cuốn luyện TOIEC, còn mình mua 1 cuốn truyện trẻ con bọn em và một cuốn “Nhớ Phùng Quán” – mình phải nói là hâm mộ, thần tượng, ngưỡng mộ cụ Phùng QUán. Mình đã mua Ba Phút Sự Thật, Tôi trở thành nhà văn như thế nào, và giờ là Nhớ Phùng Quán. Tuổi thơ dữ dội thì được chị Ngọc tặng 😡 Quyển nhớ Phùng Quán ngắm nghía từ lâu rồi, giờ mới có tiền mua 😀 Thích quá 😀\u003cbr\u003e\nTừ Đinh Lễ ghé về cty lấy laptop, rồi chờ TN vào chợ mua thức ăn. Về nhà TT ăn cơm, TN thì nấu cơm, còn TT thì ngồi chơi game, chat với bạn game :D, chả đoái hoài gì mình, mình ngồi im, chả biết nói gì và chả muốn nói gì, lúc ấy thấy bơ vơ cực ấy, cảm giác người thừa 🙂 ko được chào đón. ghét cảm giác đó. Không lẽ mình cũng mở lap ra online? Hai đứa hai cái lap cắm đầu vào game, chat chit ư, quá chán,\u003cbr\u003e\ncảm giác thật là … biết gọi tên là gì nhỉ, trái ngược với hi vọng 🙂\u003cbr\u003e\nà hôm nay TN cung cấp một thông tin thú vị, là mẹ TT đã xem tướng của mình qua ảnh :)) cụ phán là “mắt nhỏ, mặt dài, trông lúc đầu hơi gian (=))), tai to, mũi thẳng, miệng rộng, sau này giàu, nhưng 87 không hợp 87, 87 hợp 90” =)), ôi cụ kết luận hay quá, thế ý cụ là gì :-j\u003cbr\u003e\nchẳng lẽ lại xin số và gọi về cho “mẹ”, bảo là “cô ơi cô, lúc bé thì con là là con của mẹ, con phải nghe mẹ, còn khi trưởng thành thì mẹ là mẹ  của con, mẹ phải nghe con chứ” 😀\u003cbr\u003e\nnói thật là lúc nghe TN kể TT ham chơi game, ko nấu cơm, ăn cơm nguội, mình thấy rất là lo lắng và hoang mang, sau này khả năng ko có cơm ăn là rất cao :-s nhưng khi ngồi ngắm em chăm chú gọt đào (gọt bằng tay trái nhé :x), thấy sao mà em ấy trông xinh xắn đáng yêu thế, nhìn ngoan ngoan đảm đang thế kia cơ mà. Yêu cực kì. Hic,\u003cbr\u003e\nBạn Oanh Ú trốn về Bắc Giang rồi, chả còn ai nghe mình kể lể, than vãn, ghi lên blog vậy, một ngày mưa, HN. Một ngày cảm xúc không được gọi tên.\u003cbr\u003e\nLâu lắm mới viết dài dài, thôi thì viết tiếp. Hôm nọ, anh TÚ Ú chat có hỏi là đã dẫn TT về nhà chưa :-j, bác ý cứ làm như mình cũng được như bác ý vậy :-j, đại loại bác ấy bảo là hai đứa đều đã ra trường đi làm, dẫn về giới thiệu cho các cụ mừng, xem ý tứ các cụ thế nào 😀 lại còn mách nước là bảo TT chuẩn bị mấy món tủ để biểu diễn nữa chứ 😀 :))\u003cbr\u003e\nGiả sử mình đưa TT về giới thiệu, thì bố mẹ sẽ bảo sao nhỉ, keke. Chắc là cũng sẽ lại chả ý kiến gì đâu, từ bé tới giờ, bố mẹ chả ép mình cái gì, thích học ở đâu thì học, thích học trường chuyên thì tự đi đăng kí ôn, rồi thi, rồi vào mà học, thích đh nào thì cũng tự mà làm hồ sơ, chả ý kiến :D, nhưng nhỡ chuyện này các cụ này “dở chứng” ý kiến thì sao :)) ko sao, hồi năm nhất, đã hỏi ý kiến bố rồi, bố bảo hồi xưa bố mẹ lấy nhau cũng ko thèm xem tuổi tác gì, chả sao :)), ờ thì chả sao. Và mình cũng quen tự quyết định, tự chịu trách nhiệm với quyết định, không hối tiếc. Từ bỏ không hối tiếc – nếu cần. Thề đấy. Kiên nhẫn đâu phải là tài nguyên vô hạn, 😀\u003cbr\u003e\nhôm qua mình vừa xem cô nàng ngổ ngáo phiên bản Mỹ, ko hay bằng bản HQ, nhưng vẫn ngưỡng mộ tình yêu mà chàng trai dành cho cô gái, mình đọc bao nhiêu sách, Ở đâu có sự sống…, TIếu ngạo giang hồ …, và những truyện của NNA, luôn ngưỡng mộ những nhân vật nam trong đó, họ có thể yêu và hi sinh + chiến đấu vì tình yêu nhiều như thế. Mình có thể bằng mấy phần của họ?\u003cbr\u003e\nmình sẽ chiến đấu, nhưng mình ko muốn làm “thị vệ độc hành”, một mình với mình ko còn thú vị nữa, cô đơn giờ đã ko còn hấp dẫn nữa, tự do là thứ mình đã chán rồi. và em ạ, anh yêu em. Thật sự đấy, ko cần thề hứa đảm bảo gì đâu. lấy gì mà đảm bảo chứ\u003cbr\u003e\nà thôi ko nói nữa\u003cbr\u003e\nchiều mai anh sẽ mua hoa hồng tặng em, từ hôm anh mang lọ hoa sang, vẫn thấy nó nằm chỏng chơ chả có bông nào nào, khổ thân nó. và khổ cả thân anh.\u003cbr\u003e\nchẹp, lung tung quá, nhưung chả muốn đọc lại hay edit gì cả. ngủ .\u003c/p\u003e","title":"Sao sao, vậy là sao"},{"content":"Hôm nay, đi từ nhà tới công ty, thấy cổ mỏi mỏi, đau đau, phía sau gáy, nghĩ một lúc, có lẽ nguyên nhân là do đội mũ bảo hiểm nhiều quá, đi đâu cũng phải đội cái mũ rõ nặng, khó chịu kinh. Mình nảy ra ý tưởng là sẽ kiện bộ ban ngành nào ra cái luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông. :)) kiện được ko? tất nhiên, mới nghe thì rất là con kiến củ khoai, nhưng, tại sao không. Tớ sẽ tham khảo ý kiến “luật sư” của tớ :)) giả sử cơ quan ban hành luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm là cơ quan A. Tôi kiện cơ quan A đã vi phạm quyền tự do của con người, tội đội mũ hay không là quyền của tôi, sao lại ép. Vô cơ ghê. Tôi nhân nhượng rồi các ông cứ lấn tới, rồi tới lúc các ông quy định mùa hè ra đường toàn dân phải mặc áo chống nắng à =)). Việc đội mũ bảo hiểm ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của tôi, tác động xấu tới việc học hành, lao động của tôi. TÔi không muốn ngày nào cũng phải đội mũ bảo hiểm. Cái quy định đội mũ khi đi trong nội thành thật là điên rồ. VỚi những quãng đường trên 50km, chả cần ai bắt buộc, tôi tự đội, và đội mũ to, bảo vệ cả cằm là khác. Cái mũ nửa đầu vớ vẩn. Khó chịu khủng khiếp. Tôi muốn kiện ………………………………\nBình luận (1) Nguyễn Kim Loan — 2009-07-16 04:04\nBan hành lại điều luật là:” Khi lên xe máy cần phải đội mũ bảo hiểm to, cấm đội mũ bảo hiểm nửa đầu” . Có chịu ko?\nTự dưng nghĩ ra kiện cái vẫn đề này… Cũng khá lạ nhưng nghe chừng hơi bị vớ vẩn ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/12/ki%E1%BB%87n/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay, đi từ nhà tới công ty, thấy cổ mỏi mỏi, đau đau, phía sau gáy, nghĩ một lúc, có lẽ nguyên nhân là do đội mũ bảo hiểm nhiều quá, đi đâu cũng phải đội cái mũ rõ nặng, khó chịu kinh. Mình nảy ra ý tưởng là sẽ kiện bộ ban ngành nào ra cái luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông. :)) kiện được ko? tất nhiên, mới nghe thì rất là con kiến củ khoai, nhưng, tại sao không. Tớ sẽ tham khảo ý kiến “luật sư” của tớ :)) giả sử cơ quan ban hành luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm là cơ quan A. Tôi kiện cơ quan A đã vi phạm quyền tự do của con người, tội đội mũ hay không là quyền của tôi, sao lại ép. Vô cơ ghê. Tôi nhân nhượng rồi các ông cứ lấn tới, rồi tới lúc các ông quy định mùa hè ra đường toàn dân phải mặc áo chống nắng à =)). Việc đội mũ bảo hiểm ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của tôi, tác động xấu tới việc học hành, lao động của tôi. TÔi không muốn ngày nào cũng phải đội mũ bảo hiểm.  Cái quy định đội mũ khi đi trong nội thành thật là điên rồ. VỚi những quãng đường trên 50km, chả cần ai bắt buộc, tôi tự đội, và đội mũ to, bảo vệ cả cằm là khác. Cái mũ nửa đầu vớ vẩn. Khó chịu khủng khiếp. Tôi muốn kiện ………………………………\u003c/p\u003e","title":"Kiện"},{"content":"Thế này là thế quái nào nhỉ, chấm điểm kì cục thật\nBình luận (1) Gordon — 2009-07-12 01:46\nĐắp thêm cho em nó tí tiền nữa đê :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/12/ki-c%E1%BB%A5c/","summary":"\u003cp\u003eThế này là thế quái nào nhỉ, chấm điểm kì cục thật\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=dien.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/07/12/ki-c%E1%BB%A5c/dien.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-07-12 01:46\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐắp thêm cho em nó tí tiền nữa đê :))\u003c/p\u003e","title":"Kì cục"},{"content":"Thân nhiệt của con người là 37 độ C, uh, khoa học bảo thế, nhưng tất nhiên ko phải lúc nào cũng 37 độ và ko phải chỗ nào cũng 37 độ 😀\ncó bao người ta để nhiệt kế ở lòng bàn tay để đo thân nhiệt đâu,\nchẳng có gì, chẳng mất gì, câu này ông nội hồi còn sống hay nói 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/11/nong-2/","summary":"\u003cp\u003eThân nhiệt của con người là 37 độ C, uh, khoa học bảo thế, nhưng tất nhiên ko phải lúc nào cũng 37 độ và ko phải chỗ nào cũng 37 độ 😀\u003cbr\u003e\ncó bao người ta để nhiệt kế ở lòng bàn tay để đo thân nhiệt đâu,\u003cbr\u003e\nchẳng có gì, chẳng mất gì, câu này ông nội hồi còn sống hay nói 🙂\u003c/p\u003e","title":"Nóng"},{"content":"http://www.17od.com/2005/03/26/installing-berkeleydb-apache-subversion-on-debian-3-woody/ 26Mar05\nInstall Berkeley DB\nGo to http://www.sleepycat.com/download/index.shtml and download BerkeleyDB 4.2.52 Download the patches numbered like this patch.4.2.52.? Extract the BerkeleyDB compressed file Copy all the patch files into the base directory just extracted Apply the patches individually using…patch -p0 \u0026lt; [patchfile] cd into the build_unix directory in the extracted directory Run…../dist/configure Run…make Ensure you’re logged in as root and run…make install (installs to /usr/local/BerkeleyDB.4.2) Add the line /usr/local/BerkeleyDB.4.2/lib to the file*/etc/ld.so.conf* Run ldconfig to update the library cache with the BerkeleyDB libraries Install Apache\nEnsure that the following packages are installed. If they’re not just do an apt-get install to download and install them…autoconf libtool openssl libssl-dev zlib1g zlib1g-dev Download tha latest version of Apache 2 from http://httpd.apache.org/download.cgi Extract the Apache compressed file cd in the extracted directory Run…./configure –enable-dav –enable-so –enable-ssl –with-dbm=db4 –with-berkeley-db=/usr/local/BerkeleyDB.4.2 –enable-deflate Run…make Ensure you’re logged in as root and run…make install (installs to /usr/local/apache2) Edit the file /usr/local/apache2/conf/httpd.conf and update the User \u0026amp; Group tags to www-data (Assuming of course that you have that user \u0026amp; group) Install Subversion\nDownload the latest version of Subversion from http://subversion.tigris.org/getting_subversion.html Extract the Subversion compressed file Run…./configure –with-ssl –with-berkeley-db=/usr/local/BerkeleyDB.4.2 –with-zlib Run…make Ensure you’re logged in as root and run…make install Configure Apache \u0026amp; Subversion\nCreate a directory to hold your repositories, something like /usr/local/svn\nChange the ownership on the directory to the www-user user (or whoever you set the User tag to in httpd.conf)\nAdd users to Apache using this command…htpasswd -cm /etc/svn-auth-file . Leave out the c switch if the file already exists\nAdd the following section to /usr/local/apache2/conf/httpd.conf\nLoadModule dav_svn_module modules/mod_dav_svn.so DeflateFilterNote Input instream DeflateFilterNote Output outstream DeflateFilterNote Ratio ratio LogFormat \u0026#39;\u0026#34;%r\u0026#34; %{outstream}n/%{instream}n (%{ratio}n%%)\u0026#39; deflate CustomLog logs/deflate_log deflate \u0026lt;Location /svn\u0026gt; DAV svn SVNParentPath /usr/local/svn AuthType Basic AuthName \u0026#34;Subversion Repository\u0026#34; AuthUserFile /etc/svn-auth-file Require valid-user SetOutputFilter DEFLATE SetInputFilter DEFLATE \u0026lt;/Location\u0026gt; These config entries will password protect your repositry and allow for data sent between clients and Apache to be compressed\nStarting Apache\nEnsure you’re logged in as root and run…/usr/local/apache2/bin/apachectl start The next step is to try and get Apache using SSL because Basic authentication uses plain text when transmitting the password from the client to the server. This article seems to do the trick.\nBình luận (2) discodaug — 2009-09-08 17:56\nHi,\nThank you for the great quality of your website, every time i come here, i’m amazed.\nI would like to suggest you to come and try the true black hattitude.\nyou’ll find a lot of stuff dealing with the black hattitude,\nYou can buy some black hattitude, rent black hattitude, steal black hattitude, or find\nthe ultimate black hattitude on our sites.\nbye,\nAlan Foe\nblack hattitude\nmcdonalds coupons — 2009-09-14 11:37\nThank you much for this informational entry.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/10/installing-berkeleydb-apache-subversion-on-debian-3-woody/","summary":"\u003ch3 id=\"httpwww17odcom20050326installing-berkeleydb-apache-subversion-on-debian-3-woody\"\u003e\u003ca href=\"http://www.17od.com/2005/03/26/installing-berkeleydb-apache-subversion-on-debian-3-woody/\" title=\"Permanent Link to \u0026quot;Installing BerkeleyDB, Apache \u0026amp; Subversion on Debian 3 (woody)\u0026quot;\"\u003ehttp://www.17od.com/2005/03/26/installing-berkeleydb-apache-subversion-on-debian-3-woody/\u003c/a\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003e26Mar05\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eInstall Berkeley DB\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eGo to \u003ca href=\"http://www.sleepycat.com/download/index.shtml\"\u003ehttp://www.sleepycat.com/download/index.shtml\u003c/a\u003e and download BerkeleyDB 4.2.52\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDownload the patches numbered like this \u003cem\u003epatch.4.2.52.?\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eExtract the BerkeleyDB compressed file\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCopy all the patch files into the base directory just extracted\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eApply the patches individually using…\u003cem\u003epatch -p0 \u0026lt; [patchfile]\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ecd into the \u003cem\u003ebuild_unix\u003c/em\u003e directory in the extracted directory\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eRun…\u003cem\u003e../dist/configure\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eRun…\u003cem\u003emake\u003c/em\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eEnsure you’re logged in as root and run…\u003cem\u003emake install\u003c/em\u003e (installs to /usr/local/BerkeleyDB.4.2)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAdd the line \u003cem\u003e/usr/local/BerkeleyDB.4.2/lib\u003c/em\u003e to the file*/etc/ld.so.conf*\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eRun \u003cem\u003eldconfig\u003c/em\u003e to update the library cache with the BerkeleyDB libraries\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eInstall Apache\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Installing BerkeleyDB, Apache \u0026 Subversion on Debian 3 (woody)"},{"content":"hnay lượn lờ với thằng nhóc em họ lớp 5, thằng em con nhà cô, mặt mũi sáng sủa thông minh nhanh nhẹn nghịch ngợm, phải cái còi dí, lớp 5 lên lớp 6 mà trông tưởng lớp 1 😀\nlúc đi qua bờ hồ, có một phát hiện khá thú vị, chỗ gần phố đi bộ có một cái đèn đỏ cho người đi bộ sang đường, ai sang thì nhấn ấy mà, mình chưa bị đèn đỏ chỗ đó bao giờ, hnay đi tới đó, thấy đèn đỏ, nhìn xung quanh quái lại làm gì có ngã tư ở đây, mà sao 2 cái ô tô phía trước đứng lại thế nhỉ, thôi mình đứng lại cho lành, thế là 2 chị tây da trắng tung tăng sang đường, thấy dân mình lịch sự chả kém singapore ;))\nra lăng bác đi dạo rất phởn, nằm dài trên cỏ ngắm trăng, hí hí, giá vắng vẻ thì nằm thích hơn, nhưng đông người quá nằm cũng hơi ngại, hihi, lúc về, đoạn qua tôn đưc thắng thì phải, đang đi thấy phía trước có một hộp sữa rơi xuong từ xe máy, xe có 2 bố mẹ và một đứa trẻ con nhỏ khoảng 3-4 tuổi, bực, nghĩ bụng “chả có tí ý thức chó gì cả”, khổ thân em bé kia.\nhết, đi ngủ,\nBình luận (1) huongcc — 2009-07-08 17:00\nôi, thích nằm trên cỏ 🙂\nHờ hờ, hồi về ND lần trc tớ đang đi đường cũng có 1 thằng vứt hộp sửa từ ô tô xuống đường, tớ phi lên cảnh cáo luôn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/08/chuy%E1%BB%87n-l%C6%B0%E1%BB%A3m-l%E1%BA%B7t/","summary":"\u003cp\u003ehnay lượn lờ với thằng nhóc em họ lớp 5, thằng em con nhà cô, mặt mũi sáng sủa thông minh nhanh nhẹn nghịch ngợm, phải cái còi dí, lớp 5 lên lớp 6 mà trông tưởng lớp 1 😀\u003cbr\u003e\nlúc đi qua bờ hồ, có một phát hiện khá thú vị, chỗ gần phố đi bộ có một cái đèn đỏ cho người đi bộ sang đường, ai sang thì nhấn ấy mà, mình chưa bị đèn đỏ chỗ đó bao giờ, hnay đi tới đó, thấy đèn đỏ, nhìn xung quanh quái lại làm gì có ngã tư ở đây, mà sao 2 cái ô tô phía trước đứng lại thế nhỉ, thôi mình đứng lại cho lành, thế là 2 chị tây da trắng tung tăng sang đường, thấy dân mình lịch sự chả kém singapore ;))\u003cbr\u003e\nra lăng bác đi dạo rất phởn, nằm dài trên cỏ ngắm trăng, hí hí, giá vắng vẻ thì nằm thích hơn, nhưng đông người quá nằm cũng hơi ngại, hihi, lúc về, đoạn qua tôn đưc thắng thì phải, đang đi thấy phía trước có một hộp  sữa rơi xuong từ xe máy, xe có 2 bố mẹ và một đứa trẻ con nhỏ khoảng 3-4 tuổi, bực, nghĩ bụng “chả có tí ý thức chó gì cả”, khổ thân em bé kia.\u003cbr\u003e\nhết, đi ngủ,\u003c/p\u003e","title":"Chuyện lượm lặt"},{"content":"Để lighttpd chạy được script viết bằng C, chỉ cần thêm vào file lighttpd.conf dòng này\ncgi.assign = (“.cgi” =\u0026gt; “” , “” =\u0026gt; “”)\nmỗi thế, đơn giản nhỉ,\nnhưng tìm mãi mà chưa biết tạo chuỗi md5 trong c như thế nào :D, gà quá, hic\ncúm,\n3 ngày HN vắng em, 3 ngày mưa, 😐\nBình luận (3) huongcc — 2009-07-07 04:35\nđã hết cúm chưa? hnay nắng rồi đấy ;))\nHKVN — 2009-07-07 06:14\nPython đi anh :D.\nimport md5\ntest = md5.new(“HKVN”)\nprint test.hexdigest()\npht — 2009-07-07 06:41\nc chứ, python thì nói làm gì :))\ndùng tạm php rùi chú ạ 😀\nà mà c thì cũng được rùi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/06/ha-n%E1%BB%99i-m%C6%B0a/","summary":"\u003cp\u003eĐể lighttpd chạy được script viết bằng C, chỉ cần thêm vào file lighttpd.conf dòng này\u003cbr\u003e\ncgi.assign                 =  (“.cgi” =\u0026gt; “” , “” =\u0026gt; “”)\u003cbr\u003e\nmỗi thế, đơn giản nhỉ,\u003cbr\u003e\nnhưng tìm mãi mà chưa biết tạo chuỗi md5 trong c như thế nào :D, gà quá, hic\u003cbr\u003e\ncúm,\u003cbr\u003e\n3 ngày HN vắng em, 3 ngày mưa, 😐\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuongcc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-07-07 04:35\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđã hết cúm chưa? hnay nắng rồi đấy ;))\u003c/p\u003e","title":"Hà Nội mưa"},{"content":"Intel Dual Core T4200 (2.0Ghz, 800 MHz FSB,1 MB L2 Cache), 2GB DDR2/ 80091 x SO-DIMM socket up to 4GB), 160GB 5400 rpm SATA, 14.0″ HD (1366×768) LED backlight (Gương siêu sáng) Splendid, Intel® GMA 4500MHD, 8X Super Multi DVDRW Double Layer, 802.11 b/g/n, Pin ~6hrs (SHE Technology) , Ice cool , vỏ Infusion bóng chống xước , Bàn phím Chocolate , Loa AltecLancing hiệu ứng SRS , 1.3MP Camera , Card reader, 6 Cell (2.3kg), Linux, Made in China\nKhuyến mại:\nü Túi Asus\nü Bundle Optical Mouse\nBảo hành 24 tháng toàn cầu (Pin và AC Adapter bảo hành 12 tháng)\nĐây là thông tin về sản phẩm trên trang của bachphuong.com.vn, tớ mua máy ở đó, giá rẻ nhất HN rồi đấy, 10tr9, hic, thực ra có một chỗ có giá 10tr7, nhưng tớ quên mất số dt của chị ấy, ko liên lạc được, hichic, buồn ghê 🙁\nNhận xét đầu tiên khi mở máy ở cửa hàng, là ko đẹp như trong ảnh của nhà sản xuất 😀\nbàn phím trông hơi ngu ngu, nhưng gõ cũng dc, ko sướng lắm nhưng cũng ngon ;))\nphím power cũng trông hơi hàng mã,\npin quảng cáo là 5h, nhưng cùng lắm chắc chỉ được 3h30 thôi 😀 hichic, dù sao cũng hơn mấy cái HP rồi 😛\nhay tại mình đen lấy phải cái pin yếu nhỉ 😕\ndây nguồn ngắn ngủn, dây chuột cũng ngắn tủn ngủn, bọn asus này bủn xỉn mấy đoạn dây thế cơ chứ, hơi ghét, cái cặp khuyến mại trông cũng rất hàng chợ, chẹp,\nmáy chạy êm ru, hơi ấm, không nóng, nói chung hài lòng, giá tiền này mua máy này là quá ngon, lenovo có cái rẻ hơn ổ cứng tận 250G, nhưng mình thích ram 2G 😀\ncó 4 cổng usb, bố trí rất khoa học ở hai bên, ổ cd ở phía tay trái, ko phải tay phải như thường thấy ở các laptop thông thường. phía sau ko có pin nhưng không bố trí cổng nào cả, mà chỉ có một ô tản nhiệt, thả hơi nóng ra phía sau, khoa học đấy chứ nhỉ, phả ra hai bên ko hay bằng phả ra phía sau :))\nổ đọc thẻ nhớ SD ở ngay dưới bàn chuột, cắm loa thì ở tay phải, hơi ít cổng, nhưng phải chấp nhận, đổi cho cái bảo hành 2 năm và pin lâu 😀 HDMI có cũng có mấy khi dùng 😀\ntạm thời máy ảnh ko có nhà, nên dùng tạm ảnh search trên mạng 😀\nupdate\nđược mỗi cái pin còn tạm, chứ loa thì nhỏ xíu, ghét điên người, hừ\nBình luận (17) Gordon — 2009-07-06 00:17\nRửa máy đê \u0026gt;:)\nhuongcc — 2009-07-06 05:20\ncũng đẹp đấy chứ 🙂 chờ đồng chí rửa đấy ;))\nMisao — 2009-07-06 14:24\nÁ à, tình hình là anh em đang đợi bạn Thái rửa máy đây. Rửa để, rửa đê. Ai đồng ý giơ tay nào. 😀\npht — 2009-07-06 15:18\nbia nhé, dạo này mưa, HN quán bia đang vắng ;))\nMisao — 2009-07-06 15:41\nHehe, em thấy cái này được đấy nhỉ. 10tr9 kể ra là rẻ so với cấu hình trên.\npht — 2009-07-07 01:06\n@Misao: uh, khá rẻ 😉 thực ra còn có một em lenovo có khi còn khủng hơn, nhưng mình lấy em này vì 802.11b/g/n em lenovo kia chỉ là 802.11b/g 😀 với lại bảo hành 2 năm cho yên chí 😛\nKK — 2009-07-07 05:02\nỞ HN chỗ nào có Wifi chuẩn N thế ;))\npht — 2009-07-07 06:43\nphải đi tắt đón đầu chứ ;))\nHoang Ha Du — 2009-07-14 08:32\nÔi giời ơi, bạn nhờ anh mua laptop, chat chán chê với mấy đứa sale, anh cũng đang định nhấc con này, thử google xem có ai nhận xét gì không lại ra blog của chú :))\npht — 2009-07-14 08:49\nhaha, anh thay blog của em SEO tốt ko =))\nem có chỗ quen bán với giá 1tr7 đấy 😀 có nhấc ko anh 😀\nem đang rất khoái cái touch pad đa chạm của nó, di 2 ngón tay song song trên touch pad là lăn chuột giữa, chạm 3 ngón là chuột phải, sướng :))\nmang tiếng là loa ALTEC LANSING với SRS mà tiếng nhỏ lém, ko rõ tại máy hay tại driver 🙁\ndùng với linux thì phải cài driver vỡ mẹt luôn ý :))\npht — 2009-07-28 00:59\ncập nhật là đã cài dc driver cho âm thanh trên ubuntu, còn loa nhỏ là do chưa chỉnh trong bios. chỉnh phát loa to khủng luôn, keke, sướng. :”\u0026gt;\nmetallyk — 2009-10-01 05:45\nChỉnh loa trong BIOS là làm thế nào hả bạn? Mình xài ASUS K40ij T6600 và cài window 7 build 7100\nThaimeo — 2009-10-01 06:21\nlúc khởi động bạn nhấn F2 để vào BIOS, trong BIOS chọn phần Advance thì phải, mình ko nhớ lắm, có chỗ mà Sound IN POST gì gì đó, bạn chỉnh phần trên, mặc định của nó để là 4, bạn chỉnh lớn nhất, thành 8. Là loa sẽ to 😀\nLửa — 2009-08-07 14:32\nChào bạn, click linh tinh nền vào được blog bạn. Thật tình cờ và thật bất ngờ là hôm nay mình vừa mua K40IJ, chỉ khác cái là chip T6500 chứ không phải T42. Cũng đang cú vì cái dây nguồn ngắn vật, muốn vừa cắm nguồn vừa bật máy thì chỉ có ngồi dưới đất, dây cóc với tới giường 😐\nChỉnh cho loa to lên trong BIOS ở chỗ nào thế nhỉ ?\nMà quái, cài lại win XP pack3 xong cái Funtion Key chỉnh sáng tối màn hình vẫn hoạt động, nhưng chỉnh to nhỏ của loa thì cóc thấy gì. Chả hiểu gì cả 😐\nBổ sung thêm, pin nó kêu 6h là trong điều kiện tối ưu thôi, chứ con của mình (dùng VGA onboard), cài đặt windows, cài đặt linh tinh, chạy vớ vẩn, không xem phim, nghe nhạc 20 phút âm lượng vừa phải thì pin dùng được xấp xỉ 4 tiếng. Vừa thử xong.\nalex — 2009-09-19 03:46\nmình cũng đang dùng em k40ij này. không phàn nàn gì trừ cái touchpad. cái touchpad của nó củ chuối quá, rất khó dùng. mình toàn phải disable để dùng chuột usb. không biết các bạn khác dùng em asus này có gặp vấn đề tương tự không\npht — 2009-09-19 05:07\n@alex: hehe, mình thấy touchpad của asus này rất hay đó chứ, đa điểm chạm rất hi-tech mà, hehe, dùng 2 ngón để kéo trang web quen, sang các máy khác không có khó chịu phết, 😀\ncun — 2010-01-07 14:51\nMình ccũng dùng k40ij t6500 nhưng cái chuột cảm ứng rất chán, nhất là lúc gõ word, mình còn ko biết tắt nó đi như nào nữa, mình cũng thử 2 ngón, 3 ngón như bạn bảo nhưng chuột nó nằm im, hic, chỉ có 1 ngón là điều khiển được chuột thôi.\nMà cái wireless nó thế nào nữa í, nó bắt được một cái fat sóng rất tốt, còn một cái fat sóng của quán cafe mọi người đều bắt tốt thì máy mình lại không bắt được. Mình cà rốt mấy khoản này lắm, các bạn giúp mình với. ai biết chỉ theo mail hailybio@gmail.com. Thanx!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/05/review-asus-k40ij/","summary":"\u003cp\u003eIntel Dual Core T4200 (2.0Ghz, 800 MHz FSB,1 MB L2 Cache), 2GB DDR2/ 80091 x SO-DIMM socket  up to 4GB), 160GB 5400 rpm SATA, 14.0″ HD (1366×768) LED backlight (Gương siêu sáng) Splendid, Intel® GMA 4500MHD, 8X Super Multi DVDRW Double Layer, 802.11 b/g/n, Pin ~6hrs (SHE Technology) , Ice cool , vỏ Infusion bóng chống xước , Bàn phím Chocolate , Loa AltecLancing hiệu ứng SRS , 1.3MP Camera , Card reader, 6 Cell (2.3kg), Linux, Made in China\u003c/p\u003e","title":"Review Asus K40IJ"},{"content":"===================\nDescription – Tucan is a free and open source application designed for automatic\nmanagement of downloads and uploads at hosting sites like:\n– http://rapidshare.com/\n– http://megaupload.com/\n– http://gigasize.com/\n– http://mediafire.com/\n– http://4shared.com/\n– http://sendspace.com/\n– (…) Characteristics – Written entirely in Python.\n– Graphical User Interface written in PyGTK (GTK+ toolkit).\n– Multiplatform (GNU/Linux, FreeBSD, Microsoft Windows…).\n– Easy to expand with plugins.\n– Lightweight and fast.\n– Management of waits between downloads (anonymous access).\n– Captcha recognition where needed (like anonymous access to\nmegaupload or gigasize).\n– Management of interchangeable links. Plugins – http://rapidshare.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = Yes\n– Uploads: Available = Not yet\n– http://megaupload.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = Yes\n– Uploads: Available = Not yet\n– http://gigasize.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = No\n– Uploads: Available = Not yet\n– http://mediafire.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = No\n– Uploads: Available = Not yet\n– http://4shared.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = No\n– Uploads: Available = Not yet\n– http://sendspace.com/\n– Downloads:\n– Anonymous access: Available = Yes\n– Premium access: Available = No\n– Uploads: Available = Not yet Download – Development version (needs subversion):\n$ svn co https://forja.rediris.es/svn/cusl3-tucan/trunk tucan\n– Stable version:\nhttps://forja.rediris.es/projects/cusl3-tucan/ -\u0026gt; Files Installation \u0026amp; Usage – Unpack the tarball:\n$ tar zxvf tucan-.tar.gz\n$ cd tucan-/\n– Install Tucan typing (needs root privileges):\nmake install – Uninstall Tucan typing (needs root privileges):\nmake uninstall – Run Tucan typing in a terminal:\n$ tucan Update Manager – Tucan brings some services that sometimes need to be updated and other times\nthere are new services available.\n– In order to update (or install new) services Tucan has a system update, to\nactivate it the user must go to the Preferences window \u0026gt; Services \u0026gt; Find.\n– After an update of services Tucan needs to be restarted. Tips \u0026amp; Tricks – Before running a new version, it’s recommended to remove the directory\n/home//.tucan/ or C:Documents and Settings.tucan if exists.\n– The first time you run Tucan (without directory ~/.tucan/), the Preferences\nwindow appears.\n– Before running a service, it must be enabled in “Service Configuration” in\nthe Preferences window.\n– Anonymous access to http://gigasize.com/:\n– gigasize.com disallows checking links if an active link is already\ndownloading from this service. Links – http://tucaneando.wordpress.com/\n– http://cusl3-tucan.forja.rediris.es/\n– https://forja.rediris.es/projects/cusl3-tucan/\nBình luận (1) Misao — 2009-07-04 02:11\nCái này có vẻ hay nhỉ. Để em thử xem sao nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/07/02/tucan-manager-ac-nh%C6%B0-thu-ss/","summary":"\u003ch1 id=\"description\"\u003e===================\u003cbr\u003e\nDescription\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"-\"\u003e– Tucan is a free and open source application designed for automatic\u003cbr\u003e\nmanagement of downloads and uploads at hosting sites like:\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://rapidshare.com/\"\u003ehttp://rapidshare.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://megaupload.com/\"\u003ehttp://megaupload.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://gigasize.com/\"\u003ehttp://gigasize.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://mediafire.com/\"\u003ehttp://mediafire.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://4shared.com/\"\u003ehttp://4shared.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://sendspace.com/\"\u003ehttp://sendspace.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– (…)\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"characteristics\"\u003eCharacteristics\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"-management-of-interchangeable-links\"\u003e– Written entirely in Python.\u003cbr\u003e\n– Graphical User Interface written in PyGTK (GTK+ toolkit).\u003cbr\u003e\n– Multiplatform (GNU/Linux, FreeBSD, Microsoft Windows…).\u003cbr\u003e\n– Easy to expand with plugins.\u003cbr\u003e\n– Lightweight and fast.\u003cbr\u003e\n– Management of waits between downloads (anonymous access).\u003cbr\u003e\n– Captcha recognition where needed (like anonymous access to\u003cbr\u003e\nmegaupload or gigasize).\u003cbr\u003e\n– Management of interchangeable links.\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"plugins\"\u003ePlugins\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"-uploads-available--not-yet\"\u003e– \u003ca href=\"http://rapidshare.com/\"\u003ehttp://rapidshare.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://megaupload.com/\"\u003ehttp://megaupload.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://gigasize.com/\"\u003ehttp://gigasize.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = No\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://mediafire.com/\"\u003ehttp://mediafire.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = No\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://4shared.com/\"\u003ehttp://4shared.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = No\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003cbr\u003e\n– \u003ca href=\"http://sendspace.com/\"\u003ehttp://sendspace.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n– Downloads:\u003cbr\u003e\n– Anonymous access: Available = Yes\u003cbr\u003e\n– Premium access: Available = No\u003cbr\u003e\n– Uploads: Available = Not yet\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"download\"\u003eDownload\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"--files\"\u003e– Development version (needs subversion):\u003cbr\u003e\n$ svn co \u003ca href=\"https://forja.rediris.es/svn/cusl3-tucan/trunk\"\u003ehttps://forja.rediris.es/svn/cusl3-tucan/trunk\u003c/a\u003e tucan\u003cbr\u003e\n– Stable version:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://forja.rediris.es/projects/cusl3-tucan/\"\u003ehttps://forja.rediris.es/projects/cusl3-tucan/\u003c/a\u003e -\u0026gt; Files\u003c/h1\u003e\n\u003ch1 id=\"installation--usage\"\u003eInstallation \u0026amp; Usage\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003e– Unpack the tarball:\u003cbr\u003e\n$ tar zxvf tucan-\u003cversion\u003e.tar.gz\u003cbr\u003e\n$ cd tucan-\u003cversion\u003e/\u003cbr\u003e\n– Install Tucan typing (needs root privileges):\u003c/p\u003e","title":"Tucan Manager – Ác như thú :-ss"},{"content":"\u003c?php $fp = fopen(“/tmp/lock.txt”, “w+”); if (flock($fp, LOCK\\_EX)) { // do an exclusive lock fwrite($fp, “Write something heren”); flock($fp, LOCK\\_UN); // release the lock } else { echo “Couldn’t lock the file !”; } fclose($fp); ?\u003e http://us3.php.net/flock\nread – write Berkeley DB\nResponse handling in response.c\nBình luận (4) Sasha — 2009-06-30 07:39\nYêu cầu không post mấy cái này lên, đọc chẳng hiểu gì cả 😐\nNguyễn Kim Loan — 2009-07-01 05:03\nChả hiểu gì :\u0026gt;\nNguyễn Kim Loan — 2009-07-01 05:04\nchữ thì bé tí, theme thì xấu 😀\nhuongcc — 2009-07-02 03:19\nko hiểu lắm 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/30/to-do/","summary":"\u003c?php  \n$fp = fopen(“/tmp/lock.txt”, “w+”);  \nif (flock($fp, LOCK\\_EX)) { // do an exclusive lock  \nfwrite($fp, “Write something heren”);  \nflock($fp, LOCK\\_UN); // release the lock  \n} else {  \necho “Couldn’t lock the file !”;  \n}  \nfclose($fp);  \n?\u003e  \n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://us3.php.net/flock\"\u003ehttp://us3.php.net/flock\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eread – write Berkeley DB\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eResponse handling in response.c\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xiaoxian.wordpress.com\"\u003eSasha\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-30 07:39\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eYêu cầu không post mấy cái này lên, đọc chẳng hiểu gì cả 😐\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vn.myblog.yahoo.com/sunlight_inmyheart\"\u003eNguyễn Kim Loan\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-07-01 05:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"To do"},{"content":"nguồn: blogOSIN\nVào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng.\nÔng Samak không phải là vị nguyên thủ đầu tiên đến Việt Nam bằng máy bay khách. Năm ngoái Thủ tướng Singapore đã tới Việt Nam trên một chuyến bay thường của hãng Singapore Airlines và trở về trên một chuyến bay khác của hãng hàng không giá rẻ, Tiger Airways. Thủ tướng Hàn Quốc và phần lớn các vị nguyên thủ khác cũng đã công du Việt Nam bằng các phương tiện phổ thông. Hiện nay, trên Thế giới, chỉ còn một số rất ít các quốc gia áp dụng chế độ chuyên cơ cho các nguyên thủ như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật Bản… Chính phủ Anh, tuy vẫn chưa “thanh lý” chiếc Boeing 747 “sắm” từ 40 năm trước, nhưng, từ thời ông Tony Blair, các nguyên thủ của quốc gia giàu có vào hàng nhất Thế giới này đã không còn mấy khi đi lại bằng chuyên cơ nữa. Ở Pháp, chế độ chuyên cơ được chính thức bãi bỏ kể từ khi Tổng thống Jacques Chirac lên nắm quyền.\nĐương thời, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã từng mua vé như những hành hành khách bình thường, cho mình và đoàn tùy tùng, thay vì dùng chuyên cơ như thông lệ. Ông nói: “Nước nghèo, dân nghèo, lãnh đạo phải tiết kiệm”. Tuy nhiên, ngay chính Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và những người kế nhiệm, đã không đủ can đảm để từ chối những chuyến chuyên cơ oai vệ. Không chỉ nằm trong nhóm rất ít quốc gia còn áp dụng chế độ chuyên cơ cho nguyên thủ, Việt Nam còn là nước áp dụng chế độ xa xỉ này cho những 4 chức danh: Tổng Bí thư chuyên cơ; Chủ Tịch Nước chuyên cơ; Thủ tướng chuyên cơ và Chủ tịch Quốc hội cũng chuyên cơ luôn!\nHầu hết đội tàu bay của hãng hàng không quốc gia Việt Nam hiện nay là máy bay thuê hoặc mua bằng nguồn vốn vay ngân hàng nước ngoài, do Chính phủ bảo lãnh. Giá thuê một chiếc Boeing 777, loại vẫn thường sử dụng bay chuyên cơ, không dưới 1 triệu USD/tháng. Không chỉ tốn kém khi bay, cứ mỗi ngày nằm “đợi xếp” ở các sân bay, những chiếc chuyên cơ này vẫn phải trả phí “giờ chết” khoảng 30 nghìn USD/ngày, chưa kể các chi phí sân đậu, cất, hạ cánh…, chi phí cho tiếp viên, tổ lái. Cứ mỗi chuyến bay phục vụ “công du” như thế ngốn của ngân sách không dưới 400 nghìn, có chuyến tốn hơn cả triệu đô la Mỹ. Năm 2000, khi mà khoảng hơn 40% dân số Việt Nam vẫn sống dưới mức 1 USD/ngày, các nguyên thủ của nhiều quốc gia giàu có, đến New York dự họp Đại Hội Đồng Liên hợp Quốc, đã phải “kính nể” chứng kiến chiếc chuyên cơ chở Chủ tịch Trần Đức Lương đậu nhiều ngày trên sân bay JFK. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người kế nhiệm ông Lương, có những chuyến công du, đã định trưng dụng tới 2 máy bay loại mới.\nTrong thời gian điều máy bay theo hầu nguyên thủ, Việtnam Airlines thường phải “thuê nóng” một máy bay khác để thay thế. Giá thuê rất cao, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể “thuê nóng” được máy bay, thế là, Viêtnam Airlines đành phải hủy hay giảm chuyến, dẫn đến tình trạng máy bay bị “đì- lây” liên tục. Hành khách, không biết lỗi này do bởi “chuyên cơ”, mạt sát Hàng không cả trên báo chí.\nCác nhà lãnh đạo của ta khi đi công tác trong nước, tiết kiệm hơn, chỉ dùng “chuyên khoang” thay cho chuyên cơ. Tuy nhiên, nhà chức trách hàng không ở các sân bay, để… chủ yếu, làm vừa lòng “các anh”, đã áp dụng “chế độ chuyên cơ” cho những chuyến bay có “khoang chuyên” đó. Theo quy chế, sân bay sẽ bị “đóng cửa” khoảng 30 phút chờ máy bay bay theo “chế độ chuyên cơ” cất hay hạ cánh. Có ít nhất 10 chuyến bay phải nằm đợi dưới sân hoặc lượn trên trời cho một chuyến “chuyên cơ” như thế. Chi phí cho mỗi giờ bay chờ như vậy tốn khoảng 10.000 USD/máy bay. Hiện nay, Việt Nam là nước duy nhất áp dụng quy định tạm “đóng cửa sân bay cho chuyên cơ”. Thật xấu hổ khi bay vào lãnh thổ một nước nghèo như Việt Nam, mà lại nghe phi hành đoàn xướng lên: “Vì có hoạt động chuyên cơ, máy bay phải lượn chờ trước khi hạ cánh”.\nAn toàn cho các vị nguyên thủ cũng cần thiết. Tuy nhiên, trong hàng không, an toàn là một tiêu chuẩn phải tuân thủ tuyệt đối, bất kể hành khách là thường dân hay chính trị gia. Không một chuyến bay nào được phép cất cánh nếu có bất cứ một nghi vấn nhỏ nào về vấn đề an toàn. Chính vì thế mà trừ những quốc gia lắm tiền nhiều của hoặc có vấn đề về khủng bố, an ninh, hầu hết các nguyên thủ, đều di chuyển bằng máy bay thương mại. Khi phải mua vé, thay vì trưng dụng hẳn một chiếc Boeing, các vị nguyên thủ, cũng sẽ không kéo theo quá nhiều “bầu đoàn thê tử”.\nTrên “phương diện quốc gia”, trong những tình huống cần thiết, các vị nguyên thủ hoàn toàn có thể sử dụng một chuyến bay riêng. Tuy nhiên, trong điều kiện phát triển của ngành hàng không như hiện nay, xài “chuyên cơ” chỉ có ý nghĩa lấy le với thiên hạ. Có thể lãnh đạo ở các quốc gia khác không quan trọng như ta. Nhưng, không phải tự nhiên mà ở những nước có GDP/người lên đến 20.000- 30.000 USD, các vị nguyên thủ vẫn không dùng chuyên cơ. Uy tín của các chính trị gia, không hơn thua ở chỗ sử dụng máy bay nhỏ hay to, mà ở chỗ, các vị ấy có biết trân trọng tiền của dân đóng thuế.\nBình luận (1) Barry — 2009-08-31 02:48\nI never ever post but this time I will,Thanks alot for the great blog.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/25/chuyen-c%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003enguồn: blogOSIN\u003cbr\u003e\nVào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng.\u003cbr\u003e\nÔng Samak không phải là vị nguyên thủ đầu tiên đến Việt Nam bằng máy bay khách. Năm ngoái Thủ tướng Singapore đã tới Việt Nam trên một chuyến bay thường của hãng Singapore Airlines và trở về trên một chuyến bay khác của hãng hàng không giá rẻ, Tiger Airways. Thủ tướng Hàn Quốc và phần lớn các vị nguyên thủ khác cũng đã công du Việt Nam bằng các phương tiện phổ thông. Hiện nay, trên Thế giới, chỉ còn một số rất ít các quốc gia áp dụng chế độ chuyên cơ cho các nguyên thủ như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật Bản… Chính phủ Anh, tuy vẫn chưa “thanh lý” chiếc Boeing 747 “sắm” từ 40 năm trước, nhưng, từ thời ông Tony Blair, các nguyên thủ của quốc gia giàu có vào hàng nhất Thế giới này đã không còn mấy khi đi lại bằng chuyên cơ nữa. Ở Pháp, chế độ chuyên cơ được chính thức bãi bỏ kể từ khi Tổng thống Jacques Chirac lên nắm quyền.\u003cbr\u003e\nĐương thời, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã từng mua vé như những hành hành khách bình thường, cho mình và đoàn tùy tùng, thay vì dùng chuyên cơ như thông lệ. Ông nói: “Nước nghèo, dân nghèo, lãnh đạo phải tiết kiệm”. Tuy nhiên, ngay chính Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và những người kế nhiệm, đã không đủ can đảm để từ chối những chuyến chuyên cơ oai vệ. Không chỉ nằm trong nhóm rất ít quốc gia còn áp dụng chế độ chuyên cơ cho nguyên thủ, Việt Nam còn là nước áp dụng chế độ xa xỉ này cho những 4 chức danh: Tổng Bí thư chuyên cơ; Chủ Tịch Nước chuyên cơ; Thủ tướng chuyên cơ và Chủ tịch Quốc hội cũng chuyên cơ luôn!\u003cbr\u003e\nHầu hết đội tàu bay của hãng hàng không quốc gia Việt Nam hiện nay là máy bay thuê hoặc mua bằng nguồn vốn vay ngân hàng nước ngoài, do Chính phủ bảo lãnh. Giá thuê một chiếc Boeing 777, loại vẫn thường sử dụng bay chuyên cơ, không dưới 1 triệu USD/tháng. Không chỉ tốn kém khi bay, cứ mỗi ngày nằm “đợi xếp” ở các sân bay, những chiếc chuyên cơ này vẫn phải trả phí “giờ chết” khoảng 30 nghìn USD/ngày, chưa kể các chi phí sân đậu, cất, hạ cánh…, chi phí cho tiếp viên, tổ lái. Cứ mỗi chuyến bay phục vụ “công du” như thế ngốn của ngân sách không dưới 400 nghìn, có chuyến tốn hơn cả triệu đô la Mỹ. Năm 2000, khi mà khoảng hơn 40% dân số Việt Nam vẫn sống dưới mức 1 USD/ngày, các nguyên thủ của nhiều quốc gia giàu có, đến New York dự họp Đại Hội Đồng Liên hợp Quốc, đã phải “kính nể” chứng kiến chiếc chuyên cơ chở Chủ tịch Trần Đức Lương đậu nhiều ngày trên sân bay JFK. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người kế nhiệm ông Lương, có những chuyến công du, đã định trưng dụng tới 2 máy bay loại mới.\u003cbr\u003e\nTrong thời gian điều máy bay theo hầu nguyên thủ, Việtnam Airlines thường phải “thuê nóng” một máy bay khác để thay thế. Giá thuê rất cao, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể “thuê nóng” được máy bay, thế là, Viêtnam Airlines đành phải hủy hay giảm chuyến, dẫn đến tình trạng máy bay bị “đì- lây” liên tục. Hành khách, không biết lỗi này do bởi “chuyên cơ”, mạt sát Hàng không cả trên báo chí.\u003cbr\u003e\nCác nhà lãnh đạo của ta khi đi công tác trong nước, tiết kiệm hơn, chỉ dùng “chuyên khoang” thay cho chuyên cơ. Tuy nhiên, nhà chức trách hàng không ở các sân bay, để… chủ yếu, làm vừa lòng “các anh”, đã áp dụng “chế độ chuyên cơ” cho những chuyến bay có “khoang chuyên” đó. Theo quy chế, sân bay sẽ bị “đóng cửa” khoảng 30 phút chờ máy bay bay theo “chế độ chuyên cơ” cất hay hạ cánh. Có ít nhất 10 chuyến bay phải nằm đợi dưới sân hoặc lượn trên trời cho một chuyến “chuyên cơ” như thế. Chi phí cho mỗi giờ bay chờ như vậy tốn khoảng 10.000 USD/máy bay. Hiện nay, Việt Nam là nước duy nhất áp dụng quy định tạm “đóng cửa sân bay cho chuyên cơ”. Thật xấu hổ khi bay vào lãnh thổ một nước nghèo như Việt Nam, mà lại nghe phi hành đoàn xướng lên: “Vì có hoạt động chuyên cơ, máy bay phải lượn chờ trước khi hạ cánh”.\u003cbr\u003e\nAn toàn cho các vị nguyên thủ cũng cần thiết. Tuy nhiên, trong hàng không, an toàn là một tiêu chuẩn phải tuân thủ tuyệt đối, bất kể hành khách là thường dân hay chính trị gia. Không một chuyến bay nào được phép cất cánh nếu có bất cứ một nghi vấn nhỏ nào về vấn đề an toàn. Chính vì thế mà trừ những quốc gia lắm tiền nhiều của hoặc có vấn đề về khủng bố, an ninh, hầu hết các nguyên thủ, đều di chuyển bằng máy bay thương mại. Khi phải mua vé, thay vì trưng dụng hẳn một chiếc Boeing, các vị nguyên thủ, cũng sẽ không kéo theo quá nhiều “bầu đoàn thê tử”.\u003cbr\u003e\nTrên “phương diện quốc gia”, trong những tình huống cần thiết, các vị nguyên thủ hoàn toàn có thể sử dụng một chuyến bay riêng. Tuy nhiên, trong điều kiện phát triển của ngành hàng không như hiện nay, xài “chuyên cơ” chỉ có ý nghĩa lấy le với thiên hạ. Có thể lãnh đạo ở các quốc gia khác không quan trọng như ta. Nhưng, không phải tự nhiên mà ở những nước có GDP/người lên đến 20.000- 30.000 USD, các vị nguyên thủ vẫn không dùng chuyên cơ. Uy tín của các chính trị gia, không hơn thua ở chỗ sử dụng máy bay nhỏ hay to, mà ở chỗ, các vị ấy có biết trân trọng tiền của dân đóng thuế.\u003c/p\u003e","title":"Chuyên Cơ"},{"content":"\nvề sớm vào thăm bà ngoại ở viện 354, lâu lắm mới lại vào viện 354, nhớ ngày xưa quá, những ngày đầu tiên ở HN của mình là ở phố Đốc Ngữ với chú Đông, lên chữa răng :D, nhớ chú Đông – đời thật là 🙁\nlúc về, nhìn thấy hoa sen, đã trót phóng qua rồi nhưng quyết quay lại, có cả hoa hồng, mình thích hoa hồng hơn, nhưng Thủy Tiên bao chỉ thích hồng vàng, trắng, hồng, ko thích hồng đỏ thẫm, nên mình mua sen, một tay cầm sen một tay phóng xe, định chỉ tặng hoa rồi về luôn, nhưng em mời vào ngồi chơi, thì vào :D,\nThảo Nguyên ko có nhà, em vừa đi làm về, bát đũa từ trưa 😀 – giống mình thế ko biết – nhưng giờ mình toàn ăn cơm quán :(. Em cắm hoa (vào chậu : )) ) xong, hỏi mình “em nấu cơm nhé”, mình thích ăn cơm em nấu, em nấu cơm rất ngon, nhưng 7h rồi, em đi làm về cũng mệt, thôi đi ăn hàng 😀 lâu rồi ko ra Giảng võ 😀 Nhưng cơm hôm nay hơi chán, và mình nghĩ mình sẽ phải tìm quán khác thôi, quán này bắt đầu thấy kém ngon rồi. hì.\nĂn xong hỏi em là đi đâu nhỉ, đầu tiên định lên Hoàng Hoa Thám, rồi chuyển hướng ra Lăng Bác, đi được nửa thì em đề nghị ra Long biên, ừ thì Long biên, ra cầu hóng mát nào. Lần đầu tiên ngồi trên cầu Long Biên buổi tối, nhìn sang Chương Dương lấp lánh trong đêm :D, gió sông Hồng rất mát. Nhưng mà Thủy Tiên thì vẫn kêu nóng 😀\n………………………….\nBình luận (3) HKVN — 2009-06-26 09:27\nChị ấy ấm quá đấy, k0 phải nóng đâu :D. Có ảnh k0 show em phát nào ;;).\nPS: Title bài viết của anh để font gì mà trong máy em k0 đọc đc 😐\npht — 2009-06-26 14:14\nanh chả biết, tại cái theme đấy, đổi theme đây,\nảnh thì có nhưng show thì từ từ ;))\nhuongcc — 2009-07-02 03:20\ndễ thương ghê 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/25/m%E1%BB%99t-chut/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=CIMG1947.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/25/m%E1%BB%99t-chut/cimg1947.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evề sớm vào thăm bà ngoại ở viện 354, lâu lắm mới lại vào viện 354, nhớ ngày xưa quá, những ngày đầu tiên ở HN của mình là ở phố Đốc Ngữ với chú Đông, lên chữa răng :D, nhớ chú Đông – đời thật là 🙁\u003cbr\u003e\nlúc về, nhìn thấy hoa sen, đã trót phóng qua rồi nhưng quyết quay lại, có cả hoa hồng, mình thích hoa hồng hơn, nhưng Thủy Tiên bao chỉ thích hồng vàng, trắng, hồng, ko thích hồng đỏ thẫm, nên mình mua sen, một tay cầm sen một tay phóng xe, định chỉ tặng hoa rồi về luôn, nhưng em mời vào ngồi chơi, thì vào :D,\u003cbr\u003e\nThảo Nguyên ko có nhà, em vừa đi làm về, bát đũa từ trưa 😀 – giống mình thế ko biết – nhưng giờ mình toàn ăn cơm quán :(. Em cắm hoa (vào chậu : )) ) xong,  hỏi mình “em nấu cơm nhé”, mình thích ăn cơm em nấu, em nấu cơm rất ngon, nhưng 7h rồi, em đi làm về cũng mệt, thôi đi ăn hàng 😀 lâu rồi ko ra Giảng võ 😀 Nhưng cơm hôm nay hơi chán, và mình nghĩ mình sẽ phải tìm quán khác thôi, quán này bắt đầu thấy kém ngon rồi. hì.\u003cbr\u003e\nĂn xong hỏi em là đi đâu nhỉ, đầu tiên định lên Hoàng Hoa Thám, rồi chuyển hướng ra Lăng Bác, đi được nửa thì em đề nghị ra Long biên, ừ thì Long biên, ra cầu hóng mát nào. Lần đầu tiên ngồi trên cầu Long Biên buổi tối, nhìn sang Chương Dương lấp lánh trong đêm :D, gió sông Hồng rất mát. Nhưng mà Thủy Tiên thì vẫn kêu nóng 😀\u003cbr\u003e\n………………………….\u003c/p\u003e","title":"một chút…"},{"content":"tôi chán lắm\ntôi mãi mà ko dịch được cái lighttpd trên ubuntu, ubuntu khốn kiếp,\nở nhà dịch ngon trên centos rồi, đến công ty hì hục mãi mà ko tài nào dịch được với ubuntu, ./configure chả lỗi gì, vậy mà make thì ra một đống thứ linh tinh chả hiểu gì, chán quá\ntối đi đá bóng, chân đau, nên ko đá dc, chỉ bắt gôn 1 lúc rồi đứng ngoài xem, đội thua, lại thua, thua cực đậm, 1-7, chán kinh. hic\nchán nản thật sự, áp lực công việc, chân tay rã rời, muốn có người yêu :”\u0026gt; chỉ là để than vãn và nghe vài lời an ủi thôi, vậy mà ko có, rất chán.\nthôi, show cái wallpaper đang để ở máy tính công ty cho đỡ chán, 😀\nBình luận (1) Gordon — 2009-06-27 01:13\nĐừng chơi với Ubuntu \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/24/chan/","summary":"\u003cp\u003etôi chán lắm\u003cbr\u003e\ntôi mãi mà ko dịch được cái lighttpd trên ubuntu, ubuntu khốn kiếp,\u003cbr\u003e\nở nhà dịch ngon trên centos rồi, đến công ty hì hục mãi mà ko tài nào dịch được với ubuntu, ./configure chả lỗi gì, vậy mà make thì ra một đống thứ linh tinh chả hiểu gì, chán quá\u003cbr\u003e\ntối đi đá bóng, chân đau, nên ko đá dc, chỉ bắt gôn 1 lúc rồi đứng ngoài xem, đội thua, lại thua, thua cực đậm, 1-7, chán kinh. hic\u003cbr\u003e\nchán nản thật sự, áp lực công việc, chân tay rã rời, muốn có người yêu :”\u0026gt; chỉ là để than vãn và nghe vài lời an ủi thôi, vậy mà ko có, rất chán.\u003cbr\u003e\nthôi, show cái wallpaper đang để ở máy tính công ty cho đỡ chán, 😀\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=small_town-1366x768.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/24/chan/smalltown-1366x768.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"chán"},{"content":"Tập 1: Cưới\nNgày được chàng yêu, trời đất như chao đảo. Mình là nhất. Một ai đó đã nói: đối với phụ nữ đang yêu, thế giới này chỉ có hai nhóm đàn ông: nhóm 1_người tôi yêu, chỉ có 1, nhóm 2_là tất cả những người đàn ông còn lại! Nhưng với chàng, mình đã có lần từng hỏi: “ở đây, ai là tướng ?” và chàng trả lời: “anh biết phận anh rồi, em là tướng chứ ai”. Hạnh phúc khiến mình không tin lời các chị đã lấy chồng cảnh báo!\n…Và đám cưới…\nChàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng !!!\n….Buổi chiều đầu tiên ở nhà chồng…\nMệt mỏi trút bỏ bộ áo cánh váy vời, rửa vội cái mặt dày bình bịch phấn vừa khóc xong để xuống sân dọn dẹp với anh em nhà chồng. Khách về hết rồi, chỉ còn mình ở chốn toàn người lạ, giờ thì kể cả chàng cũng là người lạ nốt. Đám trẻ con xếp hàng một, mỗi đứa cầm một cái bát chờ bà gì múc cho súp ở trong cái nồi to tướng còn thừa ở cỗ. Một ai đó cũng đưa mình cái bát, bảo mình đứng đó chờ ăn súp. Đám trẻ con lớn bé có cả, xô đẩy làm mình bị ép dí vào tường. Tủi thân quá, cảm giác như đi xin ăn ở nhà người lạ, cảm giác bị bỏ rơi cho dù chính mình là kẻ đi theo “giai” cơ mà. Nhìn chàng vẫn còn khà khà với mấy đứa bạn vô duyên ở lại muộn, mình lại òa khóc lần nữa, không biết chạy vào đâu, sợ trẻ con nó cười, mình chui vào gầm cầu thang khóc.\n…Buổi tối…\nCuối cùng cũng xong đống ngổn ngang sau đám cưới. Mình xin phép bố mẹ cho đi gội đầu. Chàng đưa mình ra đầu làng…\nXong cái đầu và cái mặt sạch sẽ, mình mở mắt và ngồi dậy. Cô bé gội đầu khen mình xinh nhưng mình không để ý, mình bận đảo mắt tìm chồng. Mọi ngày là mình cười toe toét khi được khen đấy. Còn hôm nay thì không. Một bà ngồi chờ ở đó bảo: “chồng mày trả tiền và về trước rồi, nó bảo bao giờ xong thì tự về”. Ối trời ơi, 11h đêm, một mình đi từ đầu làng đến cuối làng để về nhà…trong ngày trọng đại. Ngày đầu tiên làm vợ chàng\n…Đên tân hôn…\nVề đến nhà, mở cửa phòng, tạm gác cái uất ức trên quãng đường vừa xong. Tự hỏi chàng bận gì mà vội về thế. Có thể có việc gấp. Nhưng…\nHả, chàng đang xem bóng đá !!!\nMình: tắt đèn cho em ngủ cái !\nChàng: tắt bây giờ người ta cười cho. mới có 11h\nMình: nhưng em mệt, phải đi ngủ sớm để mai 6h dậy quét nhà mới lại rửa cốc chén, mẹ em dặn thế.\nChàng: để yên để anh xem bóng đá !\nXong, mình chùm chăn đi ngủ, lòng đầy căm hận chàng. Thật phí cái áo VERA rõ quyến rũ của mình, thật phí sữa tắm hương hoa hồng của mình, thật phí công mình đứng trước gương mãi, ngập ngừng mãi mới dám bước ra. Thật phí một đêm trọng đại\n\u0026lt;Hết tập 1\u0026gt;\nTập 8\nĐám cưới thằng bạn thân\n– Ngày kia tao cưới nhé !\n– Ơ, mày nói thật hay đùa thế ?\n– Tao nói thật, tao cưới cái con bé hôm tao dẫn sang nhà mày ấy\n– Thật hay đùa đấy, sao giờ mới báo tao?\n– Thật mà, 11h trưa mai nhá, tại nhà văn hoá trung tâm huyện Thanh Trì\n– Thật đấy à?\n– Thật, thế nhé. Nhớ mang cả thẳng con trai cả đi, đường xa để nó đèo đỡ vất vả.\n…………..\nCú điện thoại cúp rồi mà mình vẫn không hiểu là thật hay đùa. Bạn thân đấy, nó cưới ư ?\nNgày đi ôn thi đại học, trong cái lớp cấp tốc sát kỳ thi, chỉ có mình là con gái. Trong lớp, mình được bầu là lớp trưởng. Cũng đúng thôi, Viện Đại Học Mở khoa Công Nghệ Thông Tin lấy đâu ra phụ nữ, nhất là cách đây hơn 8 năm. Vì vậy có nhiều anh chàng hay trêu lắm. Buồn cười, dạo đó mình ghét tất cả.\nBuổi ôn thi nào cũng thế, 9h tối mới tan. Từ Hà Đông đạp xe về Bưởi, lúc nào mình cũng thấy có thằng cha đạp xe đi theo mình. Mình rẽ Ngã Tư Sở nó cũng rẽ, mình đi tắt Quan Nhân nó cũng đi, mình hướng về Cầu Giấy nó cũng hướng. Vậy là lần nào mình cũng co giò lên đạp thật nhanh. Về đến nhà hôm nào cũng đứt cả hơi.\nMột tối, đói quá, ra chơi mình đi lượn lờ bách hoá Thanh Xuân, và xà vào quán cháo vịt. Vừa ngồi xuống lau cái thìa, thằng cha đáng ghét ấy đã xuất hiện. Nó cũng ăn cháo vịt. Và…nó chọn chỗ ngồi cạnh mình.\n– Bà tưởng tôi bám đuôi hả?\n– Ơ, thế là thế nào ? (mình giật mình vì sự trắng trợn của thằng cha đáng ghét)\n– Này, đừng có tưởng bở nhé, nhà tôi cũng đi lối đó. Nhà tôi ở Xuân Thuỷ\n– Thì ai bảo gì đâu, ăn đi rồi vào lớp.\nMình ngượng chín cả mặt vì sự sai lầm của mình. Chắc mỗi lần nó đi theo mình là nó buồn cười lắm đấy. Giờ lại còn táo tợn đề cập thẳng vấn đề nữa chứ. Thật không thể chịu nổi người này.\n– Ăn xong rồi, ăn sau trả tiền nhá.\n– Ơ\n– Cảm ơn trước\nMình nhanh nhẹn lau miệng và lao về lớp như một viên đạn. Để mặc nó với 2 bát cháo. Mặc kệ nó có đủ tiền trả hay không, nhưng mình trả thù được món nợ đó, mình đỡ tức.\nMột tháng sau\nNgày nhập học, mình há mồm kinh ngạc khi nó và mình học chung một lớp. Tên trong sổ điểm lại chỉ cách nhau có 3 người. Hiếu với Hiền mà, vậy nên kiểm tra hay thi lần nào cũng dễ bị ngồi gần nhau. Trời ơi, đúng là ghét của nào trời trao của nấy thật.\nNăm đầu tiên, bọn mình học chỉ là những môn cơ bản. Thầy toán quý mình nên thường được gọi lên làm bài mẫu. Lần nào thầy cũng khen kết quả, nhưng…lần nào nó cũng nói nhỏ đủ nghe khi mình đi qua: “làm ngu thế không biết, may mà đúng được kết quả”. Mình tức nó lắm. Mình tức nó thật.\nNăm thứ 2, có rất nhiều chuyện xảy ra khi đời sinh viên gõ cửa. Nhà ở Hà Nội, nên mình không biết cảnh sống ở trọ, mà ước được ở ký túc cũng không được. Ấy vậy mà mình gây ra không ít rắc rối với tất cả mọi thứ xung quanh. Thượng đế trêu ngươi, lần nào cũng là nó. Nó xông ra như anh hùng cứu mỹ nhân. Nó xông ra giải quyết các vấn đề như là việc của nó. Và…mình với nó trở thành bạn thân từ lúc nào.\nThường thì nó đến đón mình đi học, bữa nào có xe máy thì cùng vi vu. Bữa nào có xe đạp thì mỗi đứa một cái. Nó kêu thà chết chứ không đèo mình. Nó bảo mình lần nào ăn gì cũng ăn lắm, nên nặng, nó không đèo nổi. Bữa đó, lớp phải học cả ngày, đứa nào trong lớp cũng uể oải. Vậy là buổi trưa cả hội cùng nhóm đề tài rủ nhau về nhà mình làm lẩu cá nhậu nhẹt, rồi về trường học tiếp. Mùa đông mà, lẩu là đúng nhất. Sinh viên mà, lẩu cá là rẻ nhất.\nLũ con trai phởn trí lấy rượu của bố mình ra uống nên lừ đừ hết cả. Nhà hết giấy ăn, mẹ thật thà đưa cho tụi mình giấy báo để thay giấy ăn đang cần khẩn cấp để còn về đi học. Khổ thân, sau bữa nhậu, đứa nào đứa nấy mặt đen lem luốc, mực từ giấy báo được lau vào mặt, lại dính mỡ nên cả phi đội đều đáng được đưa vào kỷ lục Việt Nam môn trang điểm ấn tượng, hay thật. Rồi còn chỉ nhau cười chế nhạo nữa chứ. Thật là…\nNó hét toáng lên khi mình lo ngại một lũ lừ đừ lên xe về trường đi học. Nó bảo: “Chỉ có tao mới có tư cách đèo mày, tao không say tẹo nào !” Và mình thì tham đi xe máy.\nH…u..ỳ..n…h…!!!\nXe máy đổ đánh ầm khi đi qua Sở Thú, chỉ vì tốc độ nhanh và một em bé chạy vụt qua đường. Mình và nó, chìm trong cái vũng nước ổ voi trời mới mưa hôm qua. Mùa đông. Áo len trắng và quần bò xanh đẹp nhất bộ của mình. Thế là xong.\nNó thường không hay ngồi cạnh mình, nó hay ngồi bàn dưới để làm camera quan sát và bình phẩm thì phải. Chỉ có mấy anh chàng dỗi hơi là hay xin ngồi cạnh. Và tất nhiên, lần nào trên đường đi học về, nó đều chê bai và bình phẩm thằng cha nào ngồi cạnh mình.\nNhưng hôm đó nó lại ngồi cạnh.\n– Sao hôm nay mày tử tế thế ? Mình hỏi mỉa mai.\n– Tao thấy mày ngồi mà nước từ mặt ghế cứ ròng ròng chảy, nước từ áo len ấy. Tao sợ k ai dám ngồi cạnh mày nên tao ngồi thôi.\n– Căm thù !!!\nMình rít lên đủ để nó nghe và làm ra vẻ chú tâm vào bài học. Mình ghét nó thế không biết, mình ướt và rét thế này là tại nó hết.\n5 phút\n10 phút\n– Hiếu ơi, tao rét quá, tao về đây, tao không chịu được nữa.\n– Tao đưa mày ra ban công hóng gió nhé. Gió một lúc là khô thôi.\n– Khô sao được mà khô, tao ướt hết cả 3 lớp rồi đây này.\n– Giời ơi, có là gì đâu, tao ướt cả 5 lớp nhé – Rồi nó còn lấy tay ra hiệu để miêu tả – lớp quần bò này, lớp quần đông xuân này, lớp quần đùi này, lớp quần này nữa này, và lớp da tao nữa.\nPhải công nhận thế giới này hiếm có ông đàn ông nào trơ trẽn như nó, thô quá thể. Nhưng thì thầm đến thế thôi thì cũng phải đi hóng gió với nó thật. Oái oăm, càng đứng trước gió, càng rét.\n– Thôi, nhất quyết là tao về đây, rét quá, tao mà chết là lớp không kịp bầu cán bộ lớp đâu\n– Đâu, đưa tao xem nào\n– Vớ vẩn, mày cứ đứng đây cho bao giờ khô đủ 5 lớp của mày. Tao về đây. Căm thù…\n……\n– Khoan đã !!!\nVậy là 2 đứa bùng 3 tiết cuối. Dù sao cũng điểm danh rồi. Hôm đó gió mùa rét lắm, gió cứ tát vào mặt người đi xe máy như thể kẻ thù vậy. Mình dành phải cúi xuống nép vào lưng áo nó. Hai hàm răng va vào nhau cạp cạp.Bỗng nhiên nó vòng tay ra sau cầm tay mình. Nhét vào túi áo nó. Và…nắm chặt tay mình mãi trong túi.\nCon đường im lặng\nNó im lặng\nMình im lặng\nChỉ có cái xe máy Đài Loan trùng xích là kêu như tàu hoả.\n………….\n– Này !\n– Hả ?\nBỗng nhiên nó phá cái khoảng lặng rối ren giữa hai đứa làm mình bị dứt ra khỏi luồng suy nghĩ:”Nó đang có ý đồ gì đây !”\n– Tao thấy mày rét quá thì mới nắm tay thôi đấy nhé.\n– Ừ, thì mày có cái vị gì đâu mà tao phải nghe giải thích – Mình bực mình bật lại – Tao nghĩ mày như em trai tao nên mới để yên đấy chứ.\n– Ờ, tao cũng nghĩ mày là chị gái nên mới nắm tay đấy nhé. Đừng có hiểu lầm.\n…..Khoảng không lại im lặng….\n– Này !!\n– Gì ???\n– Nhưng mà tao dặn trước nhé – lại là nó với cái giọng cẩn trọng – Mày không được yêu tao đâu đấy !\n– Ơ, cái thằng này, mày bị dở hơi à ? – Mình tức khí – Tao điên à mà yêu mày.\n– Thì đấy là tao cứ dặn trước.\n– Đồ dở hơi !!!\nKhông hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng kể từ đó cứ thằng cha nào trong lớp có ý định cưa mình là nó lại bình phẩm, những hôm hai đứa tổ chức nấu cái gì đó cùng ăn nó lại lôi ra chê bai dè bửu. Về sau, quá đáng hơn, kể cả những anh khác hay ngồi ngoài quán của mẹ, nó cũng liệt người ta vào dạng xấu xa hết chỗ nói. Còn nó, lâu lâu lại thấy đèo một cô tới nhà mình chơi, hôm sau lại hỏi: “Trông thế nào? Được không ?” Mình trả đũa: “Xì, dây thần kinh tình yêu của mày bị đứt à? Thế mà cũng chọn” . Và …lại không thấy cô bé ấy xuất hiện nữa.\nNăm thứ 3\nGia đình nó có chuyện, nó phải bỏ dở chuyện học hành để sang định cư bên Nga với gia đình. Ngày nó lên máy bay mình không tiễn, chỉ tối hôm trước hai đứa rủ nhau đi uống café mà thôi.\n– Dạo tết tao thấy lá số của mày cũng được đấy chứ. Thôi, mày đi nước ngoài cho rộng tầm mắt. Mừng cho mày\n– Số tao lận đận lắm. Trong lá số ấy người ta bảo: năm tao 30 tuổi làm ăn sẽ lụi bại, năm tao 40 tuổi mới có vẻ gỡ gạc được, năm tao 50 tuổi mới có tí của để, năm tao 60 tuổi mới làm ăn được. Lấy đâu ra mà được.\n– Ơ, tao nhớ là họ nói năm mày 65 tuổi sẽ đại cát đại lợi mà. Mày cứ đi đi. Bao giờ 65 tuổi thì về gặp tao nhé.\n– Không ạ, để tao mốc à?\n– Tao có bảo mày để mốc đợi ngày nắng thì mang ra phơi đâu. Chỉ bảo mày và tao sẽ chờ nhau ở cuối con đường tình mà.\n– Ừ, năm 2 đứa mình 65 tuổi nhé.\nCả hai đứa cùng cười, nhưng không hiểu sao trong lòng mình muốn khóc. Chả hiểu vì cái gì. Còn nốt một năm nữa thôi là ra trường rồi, nhưng nó và mình sẽ không còn được cùng đi bảo vệ đồ án tốt nghiệp nữa, không còn ai chiều về rủ mình xà vào hàng bánh chuối trên đường Láng nữa, không còn ai mắng mình là Hiền tồ tẹt nữa.\nĐêm hôm ấy, café làm mình mất ngủ. 1h sáng, nó gọi điện cho mình, hai đứa lại tâm sự đến 2h sáng. Tâm sự cũng không phải, tâm sự gì mà thi nhau nói xấu thầy cô ở trường.\nNó đi, và chẳng còn ai bình phẩm các chàng trai đến cưa mình nữa.\nThi thoảng, nó vẫn gọi điện về. Chứ mình làm gì có tiền mà gọi cho nó.\nBốn năm sau,\nVô tình nó gọi về trước ngày mình cưới một tuần. Nó không bình luận gì cả. Chỉ hỏi: “có hoãn được 2 tháng để chờ tao về không?” Mình trả lời: “Không ! cái này do người lớn quyết định”. Nó bảo: “Ừ, thế thôi, chúc mày hạnh phúc”. Cúp máy, tự dưng mình lại muốn khóc.\nHai ngày trước khi cưới,\nMình và chú rể tương lai lên thăm bà nội đang điều trị tai biến mạch máu não trong viện. Mình có kể với bà rằng:”Thằng Hiếu mấy hôm trước có gọi về chúc cháu hạnh phúc bà ạ .”Bà chỉ cười gật gật thôi. Trước khi về, khi chú rể xuống lấy xe, bà nắm lấy tay mình thì thầm:\n– Hôm hai đứa chúng mày rủ nhau đi uống café tạm biệt ấy, lúc mày đang chỉnh trang trên gác, nó có bảo với bà rằng: Chỉ vì tự ái một câu nói đùa mà cháu mất hết bà ạ”\nCon đường về, vẫn đoạn đường toàn mùi bánh chuối rán, tự dưng mình bật khóc. Lần này, mình khóc vì hai đứa dở hơi ngày nào nắm tay nhau, không phải ướt vì mưa cho nó ra dáng lãng mạn một tí, mà là ướt vì ngã xe máy.\nHai năm sau,\nNó mời mình ăn cưới nó chỉ trước có 2 ngày. Dạo nó về nước được một năm, cũng đèo cô bé đó đến nhà mình. Và giới thiệu là chị gái. Không biết trùng lặp hay sao ấy, trước nó cũng bảo là coi mình như chị gái mà. Mình hết ngạc nhiên lại đến sượng sùng.\nĐêm trước hôm nó cưới,\nTâm trạng mình cứ thế nào ấy, buồn kiểu gì khó tả lắm. Đàn bà thật phức tạp và tham nữa. Mình lên mạng và tâm sự với một người bạn trong thành phố Hồ Chí Mình, mình bảo:\n– Chắc là buồn vì tham, giờ phải chia sẻ thằng bạn thân cho cô gái khác rồi.\n– Mất hẳn chứ chia sẻ đâu mà chia sẻ.\nBình luận (5) pht — 2009-06-23 17:50\nnguồn: http://www.webtretho.com/forum/showthread.php?t=100380\nmình sẽ mua cuốn này, tặng ai nhỉ 🙂\nvà sau này, mình thích viết một cuốn “khi lấy nàng” ;))\npht — 2009-06-23 18:02\nđọc tập 10 thấy HN mà thổ dân nhỉ, quê mình Hưng Yên mà còn ko thế, à chính ra là nhà mình ko thế 😀\npht — 2009-06-23 18:13\ntập 12, vụ mớ rau muống, nói thật là bực mình \u0026gt;.\u0026lt;,\nbố mẹ mình hiền 🙂 😡 mà nói thật các cụ sau này mà mắng vợ mình, mình cãi lại ngay lập tức ;))\npht — 2009-06-23 18:14\nà đọc các tập còn lại tại đây: http://docs.google.com/View?id=dc6hft92_77cnv4qtgh\nSasha — 2009-06-24 02:36\nThề, nghe bố chồng mắng thế mình bật lại ngay, ngán gì, không lấy con ông tôi lấy người khác \u0026gt;:P\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/23/khi-l%E1%BA%A5y-chang/","summary":"\u003ch3 id=\"tập-1\"\u003eTập 1:\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eCưới\u003cbr\u003e\nNgày được chàng yêu, trời đất như chao đảo. Mình là nhất. Một ai đó đã nói: đối với phụ nữ đang yêu, thế giới này chỉ có hai nhóm đàn ông: nhóm 1_người tôi yêu, chỉ có 1, nhóm 2_là tất cả những người đàn ông còn lại! Nhưng với chàng, mình đã có lần từng hỏi: “ở đây, ai là tướng ?” và chàng trả lời: “anh biết phận anh rồi, em là tướng chứ ai”. Hạnh phúc khiến mình không tin lời các chị đã lấy chồng cảnh báo!\u003cbr\u003e\n…Và đám cưới…\u003cbr\u003e\nChàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng !!!\u003cbr\u003e\n….Buổi chiều đầu tiên ở nhà chồng…\u003cbr\u003e\nMệt mỏi trút bỏ bộ áo cánh váy vời, rửa vội cái mặt dày bình bịch phấn vừa khóc xong để xuống sân dọn dẹp với anh em nhà chồng. Khách về hết rồi, chỉ còn mình ở chốn toàn người lạ, giờ thì kể cả chàng cũng là người lạ nốt. Đám trẻ con xếp hàng một, mỗi đứa cầm một cái bát chờ bà gì múc cho súp ở trong cái nồi to tướng còn thừa ở cỗ. Một ai đó cũng đưa mình cái bát, bảo mình đứng đó chờ ăn súp. Đám trẻ con lớn bé có cả, xô đẩy làm mình bị ép dí vào tường. Tủi thân quá, cảm giác như đi xin ăn ở nhà người lạ, cảm giác bị bỏ rơi cho dù chính mình là kẻ đi theo “giai” cơ mà. Nhìn chàng vẫn còn khà khà với mấy đứa bạn vô duyên ở lại muộn, mình lại òa khóc lần nữa, không biết chạy vào đâu, sợ trẻ con nó cười, mình chui vào gầm cầu thang khóc.\u003cbr\u003e\n…Buổi tối…\u003cbr\u003e\nCuối cùng cũng xong đống ngổn ngang sau đám cưới. Mình xin phép bố mẹ cho đi gội đầu. Chàng đưa mình ra đầu làng…\u003cbr\u003e\nXong cái đầu và cái mặt sạch sẽ, mình mở mắt và ngồi dậy. Cô bé gội đầu khen mình xinh nhưng mình không để ý, mình bận đảo mắt tìm chồng. Mọi ngày là mình cười toe toét khi được khen đấy. Còn hôm nay thì không. Một bà ngồi chờ ở đó bảo: “chồng mày trả tiền và về trước rồi, nó bảo bao giờ xong thì tự về”. Ối trời ơi, 11h đêm, một mình đi từ đầu làng đến cuối làng để về nhà…trong ngày trọng đại. Ngày đầu tiên làm vợ chàng\u003cbr\u003e\n…Đên tân hôn…\u003cbr\u003e\nVề đến nhà, mở cửa phòng, tạm gác cái uất ức trên quãng đường vừa xong. Tự hỏi chàng bận gì mà vội về thế. Có thể có việc gấp. Nhưng…\u003cbr\u003e\nHả, chàng đang xem bóng đá !!!\u003cbr\u003e\nMình: tắt đèn cho em ngủ cái !\u003cbr\u003e\nChàng: tắt bây giờ người ta cười cho. mới có 11h\u003cbr\u003e\nMình: nhưng em mệt, phải đi ngủ sớm để mai 6h dậy quét nhà mới lại rửa cốc chén, mẹ em dặn thế.\u003cbr\u003e\nChàng: để yên để anh xem bóng đá !\u003cbr\u003e\nXong, mình chùm chăn đi ngủ, lòng đầy căm hận chàng. Thật phí cái áo VERA rõ quyến rũ của mình, thật phí sữa tắm hương hoa hồng của mình, thật phí công mình đứng trước gương mãi, ngập ngừng mãi mới dám bước ra. Thật phí một đêm trọng đại\u003cbr\u003e\n\u0026lt;Hết tập 1\u0026gt;\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTập 8\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Khi lấy chàng"},{"content":"Cappuchino Chí Thanh, cũng ấn tượng nhưng ko như mình từng tưởng tượng 😀\nHôm qua email cho Thủy Tiên, sáng nay trời mưa to :)), tới công ty hơi muộn, ngồi một mình mãi ko thấy bạn Huy đến, anh Nam tới, gọi điện cho Huy, rồi Huy lục đục tới :D, 3 người ngồi tới hơn 12h rồi 4 anh em đi ăn trưa.\nBình thường thì mình vẫn vào pidgin chat với Thủy Tiên, nhưng hôm nay sếp ở đó, với lại pidgin bị lỗi ko vào nổi :D, đâm ra sáng ko chat chit tí nào, chỉ vào twitter thấy Thủy Tiên kêu là công ty mất điện muốn đi chơi :D, lúc sau check thì thấy nàng đang invi 😀\nChiều ngồi cấu hình lighttpd phờ cả mặt ko được, chán quá, tìm cách khắc phục vụ pidgin ko login được yahoo, hóa ra phải cài bản 2.5.7 thì mới được. Cài luôn. À mà sao mình mang tiếng là coder cứ phải dính tới cấu hình thế, hồi làm khóa luận với thầy HDP cũng thế, cấu hình mờ cả mắt mấy cái java, netbean với cả jdbc, mysql , giờ lại lighttpd với mấy cái mod “hay ho” của bạn ấy :))\nChiều ngồi chat chit với Thủy Tiên suốt :D, TT làm thủ tục hải quan ở sân bay, kêu là nóng lắm, đói lắm, ngày uống 5 cốc sữa 😀 Tối cũng nhắn tin suốt, triền miên liên tục 😡 nhưng, nhưng, nhưng 😐 dám nói dối mình :(, và mình ngu quá lại còn tin sái cổ, :(, chả có gì nghiêm trọng nhưng mình ko thích bị lừa, và sao mình lại cứ “nói phát tin luôn” như thế chứ nhỉ :(, nghi ngờ đúng 2′ em ấy giải thích một câu thế là hết luôn 🙁 Lại thêm cả Thảo Nguyên lừa mình nữa chứ :-j\nChỉ cần em thích, Nội Bài dù xa nhưng anh vẫn ra đón em được Thủy Tiên ạ, nhưng nếu em không muốn, thì dù ở rất gần, anh cũng chả thể đón được em\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/23/what-do-i-think-now/","summary":"\u003cp\u003eCappuchino Chí Thanh, cũng ấn tượng nhưng ko như mình từng tưởng tượng 😀\u003cbr\u003e\nHôm qua email cho Thủy Tiên, sáng nay trời mưa to :)), tới công ty hơi muộn, ngồi một mình mãi ko thấy bạn Huy đến, anh Nam tới, gọi điện cho Huy, rồi Huy lục đục tới :D, 3 người ngồi tới hơn 12h rồi 4 anh em đi ăn trưa.\u003cbr\u003e\nBình thường thì mình vẫn vào pidgin chat với Thủy Tiên, nhưng hôm nay sếp ở đó, với lại pidgin bị lỗi ko vào nổi :D, đâm ra sáng ko chat chit tí nào, chỉ vào twitter thấy Thủy Tiên kêu là công ty mất điện muốn đi chơi :D, lúc sau check thì thấy nàng đang invi 😀\u003cbr\u003e\nChiều ngồi cấu hình lighttpd phờ cả mặt ko được, chán quá, tìm cách khắc phục vụ pidgin ko login được yahoo, hóa ra phải cài bản 2.5.7 thì mới được. Cài luôn. À mà sao mình mang tiếng là coder cứ phải dính tới cấu hình thế, hồi làm khóa luận với thầy HDP cũng thế, cấu hình mờ cả mắt mấy cái java, netbean với cả jdbc, mysql , giờ lại lighttpd với mấy cái mod “hay ho” của bạn ấy :))\u003cbr\u003e\nChiều ngồi chat chit với Thủy Tiên suốt :D, TT làm thủ tục hải quan ở sân bay, kêu là nóng lắm, đói lắm, ngày uống 5 cốc sữa 😀 Tối cũng nhắn tin suốt, triền miên liên tục 😡 nhưng, nhưng, nhưng 😐 dám nói dối mình :(, và mình ngu quá lại còn tin sái cổ, :(, chả có gì nghiêm trọng nhưng mình ko thích bị lừa, và sao mình lại cứ “nói phát tin luôn” như thế chứ nhỉ :(, nghi ngờ đúng 2′ em ấy giải thích một câu thế là hết luôn 🙁 Lại thêm cả Thảo Nguyên lừa mình nữa chứ :-j\u003cbr\u003e\nChỉ cần em thích, Nội Bài dù xa nhưng anh vẫn ra đón em được Thủy Tiên ạ, nhưng nếu em không muốn, thì dù ở rất gần, anh cũng chả thể đón được em\u003c/p\u003e","title":"What do I think now?"},{"content":"Quà sn 😉\nMi Vida – PimpinelaComposição: Joaquín Galán – Lucía GalánLucía: Por lo que fuiste tú para mí,\nPor los años felices que compartí,\nPor las cosas que me diste,\nPor seguir todavía aquí. . .\nJoaquín: Por tu paciencia y comprensión,\nPor brindarme la fuerza que me faltó,\nPor haberme acompañado,\nEn la alegría y el dolor. . .\nLucía y Joaquín: Vida, mi vida, te quiero pedir perdón,\nPor el daño y las heridas que sembré en tu corazón,\nVida, mi vida,\nJoaquín: Trataré de ser mejor, y prometo en este día,\nJamás dejaré de quererte, palabra de amor. . .\nLucía: Cuántos recuerdos vuelven a mí,\nCuando a veces te veo ir y venir,\nCuántos sueños compartidos,\nCuántas ganas de vivir. . .\nJoaquín: Antes que el tiempo pare el reloj,\nY tengamos que darnos el último adiós,\nAntes de la despedida,\nPor si un día ya no estoy. . .\nLucía y Joaquín: Vida, mi vida, te quiero pedir perdón,\nPor el daño y las heridas que sembré en tu corazón,\nVida, mi vida,\nJoaquín: Trataré de ser mejor, y prometo en este día,\nJamás dejaré de quererte, palabra de amor. . .\nCuộc sống của em!\nVới tất cả những gì anh đã dành cho em\nCho những tháng ngày hạnh phúc mà em đã sống\nCho những gì mà em đã có\nVà cho những gì còn tiếp tục\nSự đợi chờ và cảm thông của em\nĐã giúp anh có thêm sức mạnh\nEm đã cùng anh trải qua những niềm và và cả sự đau khổ\nTình yêu, tình yêu của anh\nAnh mong em hãy tha thứ cho tất cả những mất mát và tổnthương mà anh đã để lại trong trái tim em!\nTình yêu, tình yêu của anh.\nAnh sẽ cố gắng để sống tốt hơn\nVà đây cũng là lời hứa của anh ngày hôm nay\nAnh sẽ không bao giờ gây chuyện với em nữa\nĐó là lời tình yêu anh dành cho em\nCó bao nhiêu kỷ niệm tràn về trong em\nĐôi khi anh đến rồi đi\nCó bao nhiêu giấc mơ mình cùng xây đắp\nCó bao nhiêu những niềm vui trong cuộc sống\nTrước khi thời gian ngừng trôi, mình hãy trao nhau lời từ biệt cuối cùng, trước lúc xa cách.\nĐể nhỡ một ngày anh không còn nữa.\nTình yêu, tình yêu của anh\nAnh mong em hãy tha thứ cho tất cả những mất mát và tổnthương mà anh đã để lại trong trái tim em!\nTình yêu, tình yêu của anh.\nAnh sẽ cố gắng để sống tốt hơn\nVà đây cũng là lời hứa của anh ngày hôm nay\nAnh sẽ không bao giờ gây chuyện với em nữa\nĐó là lời tình yêu anh dành cho em\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/22/mi-vida/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info/media/Mi-Vida.mp3\"\u003eQuà sn 😉\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eMi Vida – Pimpinela\u003c/strong\u003e\u003cem\u003eComposição: Joaquín Galán – Lucía Galán\u003c/em\u003eLucía: Por lo que fuiste tú para mí,\u003cbr\u003e\nPor los años felices que compartí,\u003cbr\u003e\nPor las cosas que me diste,\u003cbr\u003e\nPor seguir todavía aquí. . .\u003cbr\u003e\nJoaquín: Por tu paciencia y comprensión,\u003cbr\u003e\nPor brindarme la fuerza que me faltó,\u003cbr\u003e\nPor haberme acompañado,\u003cbr\u003e\nEn la alegría y el dolor. . .\u003cbr\u003e\nLucía y Joaquín: Vida, mi vida, te quiero pedir perdón,\u003cbr\u003e\nPor el daño y las heridas que sembré en tu corazón,\u003cbr\u003e\nVida, mi vida,\u003cbr\u003e\nJoaquín: Trataré de ser mejor, y prometo en este día,\u003cbr\u003e\nJamás dejaré de quererte, palabra de amor. . .\u003cbr\u003e\nLucía: Cuántos recuerdos vuelven a mí,\u003cbr\u003e\nCuando a veces te veo ir y venir,\u003cbr\u003e\nCuántos sueños compartidos,\u003cbr\u003e\nCuántas ganas de vivir. . .\u003cbr\u003e\nJoaquín: Antes que el tiempo pare el reloj,\u003cbr\u003e\nY tengamos que darnos el último adiós,\u003cbr\u003e\nAntes de la despedida,\u003cbr\u003e\nPor si un día ya no estoy. . .\u003cbr\u003e\nLucía y Joaquín: Vida, mi vida, te quiero pedir perdón,\u003cbr\u003e\nPor el daño y las heridas que sembré en tu corazón,\u003cbr\u003e\nVida, mi vida,\u003cbr\u003e\nJoaquín: Trataré de ser mejor, y prometo en este día,\u003cbr\u003e\nJamás dejaré de quererte, palabra de amor. . .\u003c/p\u003e","title":"Mi-vida"},{"content":"trời nóng quá, chả làm được việc gì, chán đời\nthôi, có lẽ ta nên đi tu, tu tại gia, hay sang chùa Phúc Khánh sau nhà nhỉ, không biết chùa có điều hòa ko nhỉ, hình như là có, được được ;))\n🙁 🙂 😐\nBình luận (3) Gordon — 2009-06-21 16:47\nChùa Phúc Khánh phải là đại sư (sư đại gia) mới được tu :-j\nhuongcc — 2009-06-21 16:48\nmục đích đi tu khá là cao cả đấy :))\nSasha — 2009-06-22 02:10\n“Tìm chốn thanh tịnh cho tâm hồn” ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/21/nong/","summary":"\u003cp\u003etrời nóng quá, chả làm được việc gì, chán đời\u003cbr\u003e\nthôi, có lẽ ta nên đi tu, tu tại gia, hay sang chùa Phúc Khánh sau nhà nhỉ, không biết chùa có điều hòa ko nhỉ, hình như là có, được được ;))\u003cbr\u003e\n🙁 🙂 😐\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tuantu.me\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-21 16:47\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChùa Phúc Khánh phải là đại sư (sư đại gia) mới được tu :-j\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuongcc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-06-21 16:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nóng"},{"content":"\nảnh trên là áo mới, tiền vệ cánh của UDS FC ;)), còn ảnh dưới là hậu quả của một pha bóng hơi bị nhiệt tình ;)) thôi ko sao, đá bóng suốt mà lành lặn quá cũng ko hay lắm ;))\nBình luận (6) huongcc — 2009-06-21 05:26\neo ôi, có đau lắm ko? 🙁\npht — 2009-06-21 05:55\nko đau đâu, xước nhẹ tí thôi, căn bản lâu ko bị nên show hàng tí :”\u0026gt; :))\nGordon — 2009-06-21 16:48\nCái chính là show lên thì được các em vào thăm hỏi chăm sóc ;))\nSasha — 2009-06-22 02:09\nEo ôi, show cái áo thôi. Show vết thương nhìn… 😐\nMisao — 2009-06-23 15:09\nSặc, nhìn quả ảnh chụp chân bác giật hết cả mình. Đau tim quá.\npht — 2009-06-23 15:32\n@Misao: :)) dung’ la` dau tim that, anh kinh di :)) =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/21/ch%E1%BA%A5n-th%C6%B0%C6%A1ng-ao-m%E1%BB%9Bi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1932.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/21/ch%E1%BA%A5n-th%C6%B0%C6%A1ng-ao-m%E1%BB%9Bi/cimg1932.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nảnh trên là áo mới, tiền vệ cánh của UDS FC ;)), còn ảnh dưới là hậu quả của một pha bóng hơi bị nhiệt tình ;)) thôi ko sao, đá bóng suốt mà lành lặn quá cũng ko hay lắm ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1925.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/21/ch%E1%BA%A5n-th%C6%B0%C6%A1ng-ao-m%E1%BB%9Bi/cimg1925.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehuongcc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-06-21 05:26\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eeo ôi, có đau lắm ko? 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003epht\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-06-21 05:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eko đau đâu, xước nhẹ tí thôi, căn bản lâu ko bị nên show hàng tí :”\u0026gt; :))\u003c/p\u003e","title":"Chấn thương, áo mới ;))"},{"content":"cám ơn mọi người, bao gồm một số lạ mình chả biết là ai :”\u0026gt;bạn Bun xì trum, bạn Oanh Ú, em Nhím còi, bạn Gạch, bạn Nha Trang đã nhắn tin chúc mừng sn tớ 😡 tớ rất thích tn 😡\ncám ơn em SUNSHINE đã tặng hoa và sách, vất vả quá, bạn bày đặt quá bạn sún ạ :\u0026gt; :))\nem cám ơn chị Ngọc và anh Dũng đã lặn lội ko quản đường xá xa xôi mang bánh sinh nhật ngon ơi là ngon cho em, (nhưng mà hơi bé nha, to thêm tí đi) =))\ncám ơn Huệ xinh đẹp đã ko quản bị bỏng bô, tặng tớ cái ví xịn ơi là xịn 😡\ncám ơn bạn Bánh Bao đã phải hai lần phi sang nhà tớ mới gặp được để tặng quà, ai bảo ko chịu hẹn trước để tớ còn xếp lịch, hihi, tôi ở nhà cả ngày chị ko sang, tối tôi đi chơi thì chị lại sang, :)) mà cái bạn đẹp zai đi biển 34 là ai vậy ta, hihi\ncuối cùng, đặc biệt cám ơn anh Tú (không) béo và em Thủy Tiên (rất) xinh đã đi ăn + uống cùng tớ\nBình luận (1) huongcc — 2009-06-20 17:56\nvui vẻ nghen :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/","summary":"\u003cp\u003ecám ơn mọi người, bao gồm \u003cstrong\u003emột số lạ\u003c/strong\u003e mình chả biết là ai :”\u0026gt;bạn \u003cstrong\u003eBun xì trum\u003c/strong\u003e, bạn \u003cstrong\u003eOanh Ú\u003c/strong\u003e, em \u003cstrong\u003eNhím còi\u003c/strong\u003e, bạn \u003cstrong\u003eGạch\u003c/strong\u003e, bạn \u003cstrong\u003eNha Trang\u003c/strong\u003e đã nhắn tin chúc mừng sn tớ 😡 tớ rất thích tn 😡\u003cbr\u003e\ncám ơn em \u003cstrong\u003eSUNSHINE\u003c/strong\u003e đã tặng hoa và sách, vất vả quá, bạn bày đặt quá bạn \u003cstrong\u003esún\u003c/strong\u003e ạ :\u0026gt; :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1853.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1853.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nem cám ơn \u003cstrong\u003echị Ngọc và anh Dũng\u003c/strong\u003e đã \u003cem\u003elặn lội ko quản đường xá xa xôi\u003c/em\u003e mang bánh sinh nhật ngon ơi là ngon cho em, (nhưng mà hơi \u003cstrong\u003ebé\u003c/strong\u003e nha, \u003cstrong\u003eto\u003c/strong\u003e thêm tí đi) =))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1861.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1861.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncám ơn \u003cstrong\u003eHuệ xinh đẹp\u003c/strong\u003e đã ko quản bị bỏng bô, tặng tớ cái ví xịn ơi là xịn 😡\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1907.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1907.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncám ơn \u003cstrong\u003ebạn Bánh Bao\u003c/strong\u003e đã phải hai lần phi sang nhà tớ mới gặp được để tặng quà, ai bảo ko chịu hẹn trước để tớ còn xếp lịch, hihi, tôi ở nhà cả ngày chị ko sang, tối tôi đi chơi thì chị lại sang, :)) mà cái bạn đẹp zai đi biển 34 là ai vậy ta, hihi\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1918.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1918.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ncuối cùng, đặc biệt cám ơn \u003cstrong\u003eanh Tú (không) béo\u003c/strong\u003e và em \u003cstrong\u003eThủy Tiên (rất) xinh\u003c/strong\u003e đã đi ăn + uống cùng tớ\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1892.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1892.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/20090620/?action=view\u0026amp;current=CIMG1897.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/20/sinh-nh%E1%BA%ADt-vui-v%E1%BA%BB-d/cimg1897.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"sinh nhật vui vẻ :D"},{"content":"Hôm nay 19 tháng 6, là ngày sinh chính xác của bạn Nha Trang – bạn ấy bảo thế. Tớ vất vả lắm, chạy ngược chạy xuôi ;)) rút cục cũng tới được cái bếp xinh nhà bạn ấy, hehe. Con gái gì mà vô duyên, bạn đến nhà tắm thì cứ tắm lại còn cứ hỏi ai đấy ai đấy, lại còn đòi đuổi mình về, hừ hừ, ghét quá :-w\nÀ, giới thiệu chút về bạn Nha Trang. Tên đầy đủ là Vũ Nha Trang, tên khai sinh là Vũ Thị Nha Trang, tên thường gọi là Trang, và bí danh là Bánh Bao hay còn gọi là Báo Banh ;)) . Nguyên quán Khánh Hòa, gần Vũng Tàu hay sao ấy, à à ko phải, Hải Dương, con gái Hải Dương, chính xác là quê lúa Thái Bình 5,5 tấn 😛\nTớ quen bạn Trang rất tình cờ, rồi sau đó, một ngày đẹp trời, tớ sang nhà bạn ấy chơi, bị bạn ấy dụ dỗ đi ra cầu Long Biên, nghe giang hồ đồn đại là bạn ấy định đẩy tớ xuống gầm cầu nhằm chiếm đoạt cái đĩa cài xp của tớ. Nhưng chắc tại thấy tớ đẹp trai quá, cho đi nhặt rác ở gầm cầu thì hơi phí, nên bạn ấy điều tớ sang bên phòng vận tải, chuyên thực hiện nhiệm vụ “xe không ôm”. :))\nBạn ấy rất hiền, bạn ấy rất tốt, bạn của bạn ấy cũng rất tốt, nhưng ko hiền lắm ;))\nThế nhé, chúc sinh nhật vui vẻ mạnh khỏe, ăn nhiều và ít đi ra nắng, dạo này vừa gầy vừa đen, bánh bao là phải nhân thịt chứ 😀 và bánh bao thì ko bị cháy nắng 😀 keke\nTớ định lên HHT mua cây, nhưng xa quá, thôi mua kẹo cho gần, ko biết có ngon ko nhỉ, :d\nà còn đây là cái bếp xinh nhà bạn ấy 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/19/sinh-nh%E1%BA%ADt-nha-trang/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay 19 tháng 6, là ngày sinh chính xác của bạn Nha Trang – bạn ấy bảo thế. Tớ vất vả lắm, chạy ngược chạy xuôi ;)) rút cục cũng tới được cái bếp xinh nhà bạn ấy, hehe. Con gái gì mà vô duyên, bạn đến nhà tắm thì cứ tắm lại còn cứ hỏi ai đấy ai đấy, lại còn đòi đuổi mình về, hừ hừ, ghét quá :-w\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/ban%20be/?action=view\u0026amp;current=tocmoi.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/19/sinh-nh%E1%BA%ADt-nha-trang/tocmoi.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nÀ, giới thiệu chút về bạn Nha Trang. Tên đầy đủ là Vũ Nha Trang, tên khai sinh là Vũ Thị Nha Trang, tên thường gọi là Trang, và \u003cstrong\u003ebí danh\u003c/strong\u003e là \u003cstrong\u003eBánh Bao\u003c/strong\u003e hay còn gọi là \u003cstrong\u003eBáo Banh ;)) .\u003c/strong\u003e Nguyên quán Khánh Hòa, gần Vũng Tàu hay sao ấy, à à ko phải, Hải Dương, con gái Hải Dương, chính xác là quê lúa Thái Bình 5,5 tấn 😛\u003cbr\u003e\nTớ quen bạn Trang rất tình cờ, rồi sau đó, một ngày đẹp trời, tớ sang nhà bạn ấy chơi, bị bạn ấy dụ dỗ đi ra cầu Long Biên, nghe giang hồ đồn đại là bạn ấy định đẩy tớ xuống gầm cầu nhằm chiếm đoạt cái đĩa cài xp của tớ. Nhưng chắc tại thấy tớ đẹp trai quá, cho đi nhặt rác ở gầm cầu thì hơi phí, nên bạn ấy điều tớ sang bên phòng vận tải, chuyên thực hiện nhiệm vụ “xe không ôm”. :))\u003cbr\u003e\nBạn ấy rất hiền, bạn ấy rất tốt, bạn của bạn ấy cũng rất tốt, nhưng ko hiền lắm ;))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThế nhé, chúc sinh nhật vui vẻ mạnh khỏe, ăn nhiều và ít đi ra nắng, dạo này vừa gầy vừa đen, bánh bao là phải nhân thịt chứ 😀 và bánh bao thì ko bị cháy nắng 😀 keke\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eTớ định lên HHT mua cây, nhưng xa quá, thôi mua kẹo cho gần, ko biết có ngon ko nhỉ, :d\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Sinh nhật Nha Trang."},{"content":"Sáng nay ko đến công ty làm mà lượn lờ sang 519 Kim Mã, thi thử ở Toshiba. Chả là hôm xưa xưa các bạn toshiba đến trường tớ giới thiệu và tuyển dụng, tớ có điền nhăng cuội vào cái application form và đưa cho mấy chị. Thế là hôm thứ 2 các chị ấy gọi điện hẹn :D, đi làm ở chỗ anh Nam rồi nhưng vẫn thích “hóng hớt” muốn đi thi thử ở các bạn Nhật Bổn xem thế nào, hehe. Với mục đi là đi thi cho biết, hơn 8h mới đi, tới nơi thì gặp bạn An cùng trường cũng đi thi. Lên phòng thi ngồi mới thấy là có nhiều người quen phết, có cả bạn Loan lớp 50CC :D. Bạn ấy cắm cúi làm rồi về rất sớm.\nTSD chiếm trọn tầng 16 của tòa nhà VIT, rất là hoành tráng :D, tuy nhiên chỗ gửi xe thì hơi lởm, lại còn mất 3k nữa, tiên sư bọn nó, luật 2k mà chúng nó lấy 3k, ghét ghê, đáng ra phải miễn phí như HITC chứ :”\u0026gt;\nVề bài thi, phải nói là rất khủng bố, 4 bài, 3 bài đầu mỗi bài 30 phút, bài cuối 80 phút (ặc ặc). Bài đầu tiên là IQ, 25 câu hỏi trong 30 phút, bằng tiếng Việt (3 bài còn lại là TA), cũng ko khó lắm, nhưng mình cũng ko kịp làm hết :”\u0026gt;\nBài thứ hai cũng vẫn là IQ, à thực ra nó là GMAT thì phải :D, bằng tiếng Anh, bài này thì dễ hơn, mình làm xong rồi chuyển sang bài 3 luôn, ko đợi hết giờ.\nBài test số 3 chủ yếu về thuật toán cơ bản, bắt cả viết code nữa, code C, nói chung vẫn đỡ được, dù khoảng 4-5 câu nó hỏi “đoạn code dưới đây có vấn đề gì không”, mình nhìn chả thấy vấn đề gì, thực ra có hơi hơi thấy nhưng ko biết diễn đạt thế nào, nên thôi bỏ trắng cho nhanh :))\nTest số 4 mới gọi là khủng bố, trâu bò ghê gớm, cả kiến trúc máy tính, cả code, loằng ngoằng cả, chóng mặt luôn, nhìn như nhìn bức vách ạ 😀\nĐi thi để thấy trình mình rất còi, cả tiếng anh và cả code, hichic, cố lên nào. Còi mãi làm sao được, phải lớn chứ 😀\nBình luận (1) Linh Chi — 2009-06-19 07:21\nchưa bao h tớ có cảm giác đi thi để xin việc như thế này, chắc lần sau sẽ thử ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/19/toshiba-softwave-development-vietnam/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay ko đến công ty làm mà lượn lờ sang 519 Kim Mã, thi thử ở Toshiba. Chả là hôm xưa xưa các bạn toshiba đến trường tớ giới thiệu và tuyển dụng, tớ có điền nhăng cuội vào cái application form và đưa cho mấy chị. Thế là hôm thứ 2 các chị ấy gọi điện hẹn :D, đi làm ở chỗ anh Nam rồi nhưng vẫn thích “hóng hớt” muốn đi thi thử ở các bạn Nhật Bổn xem thế nào, hehe. Với mục đi là đi thi cho biết, hơn 8h mới đi, tới nơi thì gặp bạn An cùng trường cũng đi thi. Lên phòng thi ngồi mới thấy là có nhiều người quen phết, có cả bạn Loan lớp 50CC :D. Bạn ấy cắm cúi làm rồi về rất sớm.\u003cbr\u003e\nTSD chiếm trọn tầng 16 của tòa nhà VIT, rất là hoành tráng :D, tuy nhiên chỗ gửi xe thì hơi lởm, lại còn mất 3k nữa, tiên sư bọn nó, luật 2k mà chúng nó lấy 3k, ghét ghê, đáng ra phải miễn phí như HITC chứ :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nVề bài thi, phải nói là rất khủng bố, 4 bài, 3 bài đầu mỗi bài 30 phút, bài cuối 80 phút (ặc ặc).  Bài đầu tiên là IQ, 25 câu hỏi trong 30 phút, bằng tiếng Việt (3 bài còn lại là TA), cũng ko khó lắm, nhưng mình cũng ko kịp làm hết :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nBài thứ hai cũng vẫn là IQ, à thực ra nó là GMAT thì phải :D, bằng tiếng Anh, bài này thì dễ hơn, mình làm xong rồi chuyển sang bài 3 luôn, ko đợi hết giờ.\u003cbr\u003e\nBài test số 3 chủ yếu về thuật toán cơ bản, bắt cả viết code nữa, code C, nói chung vẫn đỡ được, dù khoảng 4-5 câu nó hỏi “đoạn code dưới đây có vấn đề gì không”, mình nhìn chả thấy vấn đề gì, thực ra có hơi hơi thấy nhưng ko biết diễn đạt thế nào, nên thôi bỏ trắng cho nhanh :))\u003cbr\u003e\nTest số 4 mới gọi là khủng bố, trâu bò ghê gớm, cả kiến trúc máy tính, cả code, loằng ngoằng cả, chóng mặt luôn, nhìn như nhìn bức vách ạ 😀\u003cbr\u003e\nĐi thi để thấy trình mình rất còi, cả tiếng anh và cả code, hichic, cố lên nào. Còi mãi làm sao được, phải lớn chứ 😀\u003c/p\u003e","title":"Toshiba softwave development (Vietnam)"},{"content":"Học bằng lái xe ở trường GTVT, mờ cả mắt, may mà có em Nga học cùng :D, sau đó đi ăn phở cuốn, nhờ em Nga nhắng cuội mà biết một quán hay phết 😀 Thank kiu em ! Lượn lờ ở ba đình cũng vui vẻ mát mẻ :D, nhưng lúc về tìm mãi ko thấy chìa khóa nhà đâu :(( chả biết mất lúc nào, :(( đau lòng\nBình luận (2) huongcc — 2009-06-19 02:33\nhọc lái xe ô tô à? 😀\ndoaitran — 2009-06-19 05:16\nbạn ý học lái máy bay ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/18/di-ch%C6%A1i-lung-tung/","summary":"\u003cp\u003eHọc bằng lái xe ở trường GTVT, mờ cả mắt, may mà có em Nga học cùng :D, sau đó đi ăn phở cuốn, nhờ em Nga nhắng cuội mà biết một quán hay phết 😀 Thank kiu em ! Lượn lờ ở ba đình cũng vui vẻ mát mẻ :D, nhưng lúc về tìm mãi ko thấy chìa khóa nhà đâu :(( chả biết mất lúc nào, :(( đau lòng\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=CIMG1795.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/18/di-ch%C6%A1i-lung-tung/cimg1795.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=CIMG1790.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/18/di-ch%C6%A1i-lung-tung/cimg1790.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=CIMG1797.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/18/di-ch%C6%A1i-lung-tung/cimg1797.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=CIMG1800.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/18/di-ch%C6%A1i-lung-tung/cimg1800.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đi chơi lung tung"},{"content":"\nhaha, tim ra roi, day chinh la cai minh can\nIf you had such a site with lots of Flash files, how would you protect against hotlinking? lighttpd’s solution, applicable to any file type, is mod_secdownload. You write a function (examples in the link include PHP and Ruby) to generate a special URL, and the module cracks the URL to permit access to a given file for a given amount of time.\nhttp://www.onlamp.com/pub/a/onlamp/2007/04/05/the-lighttpd-web-server.html?page=last#thread\nps: dang dung ubuntu nen ko co tieng Viet, keke\nBình luận (1) doaitran — 2009-06-19 05:17\ntôi đề nghị anh cài ngay SCIM-Unikey vào Ubuntu để gõ tiếng Việt b-)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/18/eureka/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Hosted by imgur.com\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/18/eureka/ihoyu.png\"\u003e\u003cbr\u003e\nhaha, tim ra roi, day chinh la cai minh can\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eIf you had such a site with lots of Flash files, how would you protect against hotlinking? lighttpd’s solution, applicable to any file type, is mod_secdownload. You write a function (examples in the link include PHP and Ruby) to generate a special URL, and the module cracks the URL to permit access to a given file for a given amount of time.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.onlamp.com/pub/a/onlamp/2007/04/05/the-lighttpd-web-server.html?page=last#thread\"\u003ehttp://www.onlamp.com/pub/a/onlamp/2007/04/05/the-lighttpd-web-server.html?page=last#thread\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eps: dang dung ubuntu nen ko co tieng Viet, keke\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Eureka"},{"content":"Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu\nNhưng không phải yêu nhau,\nMà là yêu người khác.\nAnh sẽ nắm tay một người con gái\nDịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa\nEm vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa\nNhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…\nBức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc\nEm cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em\nAnh rồi cũng chẳng còn ghen,\nNhững chỗ không anh, em diện màu áo mới.\nTại đường phố đông người\nNên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.\nCó thể một ngày em mặc áo cô dâu\nAnh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể\nNhững đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ\nTrong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…\nGiông bão đi qua ô cửa màu xanh\nEm sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ\nVề bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả\nNhư anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.\nCó bao nhiêu sao sáng trên đầu\nEm từng nghĩ chỉ anh là duy nhất\nNhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích\nChàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…\nVẫn say mê như chưa hề cũ\nEm nghe lại những bản tình ca\nVẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế\nNhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?\nps: copy nguyên si từ blog của bạn Gạch\ncopy vì thích bài thơ thôi, chứ tớ ko thích giống trong bài thơ đâu 😀\nBình luận (3) huongcc — 2009-06-18 06:30\nhọ vẫn hạnh phúc đấy chứ 🙂\nCó ng bảo: Tình yêu mang màu sắc bao dung đấy 🙂\nKoyotex17 — 2011-06-06 07:07\nAnh và Em của Võ Biên Thùy… Trích thơ mà ko hiểu nguồn à\nKoyotex17 — 2011-06-06 07:08\nKhổ thơ cuối , hai câu đầu còn bị nhầm chỗ với nhau ..chẹp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/17/bai-th%C6%A1-ch%C6%B0a-bi%E1%BA%BFt-ten/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eCó thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu\u003cbr\u003e\nNhưng không phải yêu nhau,\u003cbr\u003e\nMà là yêu người khác.\u003cbr\u003e\nAnh sẽ nắm tay một người con gái\u003cbr\u003e\nDịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa\u003cbr\u003e\nEm vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa\u003cbr\u003e\nNhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…\u003cbr\u003e\nBức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc\u003cbr\u003e\nEm cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em\u003cbr\u003e\nAnh rồi cũng chẳng còn ghen,\u003cbr\u003e\nNhững chỗ không anh, em diện màu áo mới.\u003cbr\u003e\nTại đường phố đông người\u003cbr\u003e\nNên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.\u003cbr\u003e\nCó thể một ngày em mặc áo cô dâu\u003cbr\u003e\nAnh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể\u003cbr\u003e\nNhững đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ\u003cbr\u003e\nTrong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…\u003cbr\u003e\nGiông bão đi qua ô cửa màu xanh\u003cbr\u003e\nEm sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ\u003cbr\u003e\nVề bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả\u003cbr\u003e\nNhư anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.\u003cbr\u003e\nCó bao nhiêu sao sáng trên đầu\u003cbr\u003e\nEm từng nghĩ chỉ anh là duy nhất\u003cbr\u003e\nNhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích\u003cbr\u003e\nChàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…\u003cbr\u003e\nVẫn say mê như chưa hề cũ\u003cbr\u003e\nEm nghe lại những bản tình ca\u003cbr\u003e\nVẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế\u003cbr\u003e\nNhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eps: copy nguyên si từ blog của bạn Gạch\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\ncopy vì thích bài thơ thôi, chứ tớ ko thích giống trong bài thơ đâu 😀\u003c/p\u003e","title":"Bài thơ chưa biết tên,"},{"content":"Thứ 5: Hà Nội – Vĩnh Yên: 60km\nThứ 6: Vĩnh Yên – Hà Nội : 60km\nThứ 7: Hà Nội – Hải Dương: 60km\nChủ Nhật: Hải Dương – Hà Nội : 60km\nThứ hai: Hà Nội – Mê Linh: 30km\nSáng Thứ ba: Mê Linh – Vĩnh Yên: 30km\nChiều thứ ba: Vĩnh Yên – Hà Nội : 60km\nNhư vậy 6 ngày mình đi hơn 360km , ặc ặc 😀\nhôm nay rất vui, vì có bạn Huệ đi cùng, vì ăn cơm với thịt gà rang gừng, vì đóng được dấu vào hồ sơ – mà đóng dấu ở xã dạo này thoải mái thế, ;)) , xin chữ kí của phó chủ tịch, rồi mang sang đóng cộp cộp 3 cái dấu, chả mất đồng nào, :))\nnhất là khi lên HN, còn thấy cái máy ảnh đại ca Lê Bá Ngàn đã sửa hộ và còn đem tận nơi, ôi nuột quá 😡\nBình luận (1) huongcc — 2009-06-17 04:50\nvất vả quá, thương bạn tớ quá 🙁\nhaha, đùa đấy 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/16/bon-ba-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-dai/","summary":"\u003cp\u003eThứ 5: Hà Nội – Vĩnh Yên: 60km\u003cbr\u003e\nThứ 6: Vĩnh Yên – Hà Nội : 60km\u003cbr\u003e\nThứ 7: Hà Nội – Hải Dương: 60km\u003cbr\u003e\nChủ Nhật: Hải Dương – Hà Nội : 60km\u003cbr\u003e\nThứ hai: Hà Nội – Mê Linh: 30km\u003cbr\u003e\nSáng Thứ ba: Mê Linh – Vĩnh Yên: 30km\u003cbr\u003e\nChiều thứ ba: Vĩnh Yên – Hà Nội : 60km\u003cbr\u003e\nNhư vậy 6 ngày mình đi hơn 360km , ặc ặc 😀\u003cbr\u003e\nhôm nay rất vui, vì có bạn Huệ đi cùng, vì ăn cơm với thịt gà rang gừng, vì đóng được dấu vào hồ sơ – mà đóng dấu ở xã dạo này thoải mái thế, ;)) , xin chữ kí của phó chủ tịch, rồi mang sang đóng cộp cộp 3 cái dấu, chả mất đồng nào, :))\u003cbr\u003e\nnhất là khi lên HN, còn thấy cái máy ảnh đại ca Lê Bá Ngàn đã sửa hộ và còn đem tận nơi, ôi nuột quá 😡\u003c/p\u003e","title":"Bôn ba đường dài"},{"content":"Ôi trời ơi ;))\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=BLbM-2ZXE-E\u0026amp;w=560\u0026amp;h=340]\nBình luận (3) Misao — 2009-06-13 02:27\nCái này là cho PS3 hả bác? Nhìn cứ như thật ý nhỉ. 😀\npht — 2009-06-13 05:56\ntớ cũng chả rõ lắm ps2 hay ps3, nhưng ps3 xử lý nhanh hơn hẳn ps2, chơi sướng lắm :d, keke\nMisao — 2009-06-14 17:32\nTất nhiên rồi, PS3 mới ra mà. Giá cũng đắt gấp đôi PS2 nữa. 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/12/pes-2010-trailer/","summary":"\u003cp\u003eÔi trời ơi ;))\u003cbr\u003e\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=BLbM-2ZXE-E\u0026amp;w=560\u0026amp;h=340]\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-13 02:27\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCái này là cho PS3 hả bác? Nhìn cứ như thật ý nhỉ. 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://thaimeo.info\"\u003epht\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-13 05:56\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etớ cũng chả rõ lắm ps2 hay ps3, nhưng ps3 xử lý nhanh hơn hẳn ps2, chơi sướng lắm :d, keke\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://misaoblog.com\"\u003eMisao\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-14 17:32\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTất nhiên rồi, PS3 mới ra mà. Giá cũng đắt gấp đôi PS2 nữa. 😀\u003c/p\u003e","title":"PES 2010 Trailer"},{"content":"Python ơi tao sẽ “riết” mày \u0026gt;:) bực mình với bạn Python này quá, rút cục thì cũng cài được, khụ khụ,\nThực ra thì đơn giản, nhưng vì mình cài linh ta linh tinh lúc trước, đâm ra lúc sau nó bị loạn, đánh nhau tưng bừng chí chóe, ko cái nào chạy được cả. Lúc nãy vừa phải remove hết những cái gì liên quan tới nokia hay emulator đi rồi cài lại đúng theo chỉ dẫn:\nStep 1: Series 60 Developer Platform SDK\nUncompress the file s60_2nd_fp2_sdk_msb.zip and run the file setup.exe\nStart the installer program and follow the instructions.\nStep 2: Python plug-in for the Symbian SDK\nUncompress the file PythonForSeries60_1_2_for_2ndEd_FP2_SDK.zip and run the file Python_for_2ndEd_FP2_SDK.exe\nStart the installer program and follow the instructions. By default the installer installs the emulator files and some examples into the directory: Epoc32ReleasewinsudebzsystemappsPYTHON, where is the root folder of your SDK installation.\nStep 3: Installing Python Release\nRun the file python-2.5.msi and follow the instructions.\nThế là ngon, chạy rồi. Khà khà. Code thôi. Vài link tham khảo:\nhttp://mobiledevices.kom.aau.dk/development/programming/python/installation/\nhttp://my.opera.com/noname00/forums/topic.dml?id=198943\nhttp://www.mobilenin.com/pys60/how_to_write_a_pys60_script.htm\nhttp://www.sthurlow.com/python/lesson10/\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/10/python-on-series-60/","summary":"\u003cp\u003ePython ơi tao sẽ “riết” mày \u0026gt;:) bực mình với bạn Python này quá, rút cục thì cũng cài được, khụ khụ,\u003cbr\u003e\nThực ra thì đơn giản, nhưng vì mình cài linh ta linh tinh lúc trước, đâm ra lúc sau nó bị loạn, đánh nhau tưng bừng chí chóe, ko cái nào chạy được cả. Lúc nãy vừa phải remove hết những cái gì liên quan tới nokia hay emulator đi rồi cài lại đúng theo chỉ dẫn:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eStep 1: Series 60 Developer Platform SDK\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nUncompress the file s60_2nd_fp2_sdk_msb.zip and run the file setup.exe\u003cbr\u003e\nStart the installer program and follow the instructions.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eStep 2: Python plug-in for the Symbian SDK\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nUncompress the file PythonForSeries60_1_2_for_2ndEd_FP2_SDK.zip and run the file Python_for_2ndEd_FP2_SDK.exe\u003cbr\u003e\nStart the installer program and follow the instructions. By default the installer installs the emulator files and some examples into the directory: \u003cEPOCROOT\u003eEpoc32ReleasewinsudebzsystemappsPYTHON, where \u003cEPOCROOT\u003e is the root folder of your SDK installation.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eStep 3: Installing Python Release\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nRun the file python-2.5.msi and follow the instructions.\u003cbr\u003e\nThế là ngon, chạy rồi. Khà khà. Code thôi. Vài link tham khảo:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://mobiledevices.kom.aau.dk/development/programming/python/installation/\"\u003ehttp://mobiledevices.kom.aau.dk/development/programming/python/installation/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://my.opera.com/noname00/forums/topic.dml?id=198943\"\u003ehttp://my.opera.com/noname00/forums/topic.dml?id=198943\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.mobilenin.com/pys60/how\"\u003ehttp://www.mobilenin.com/pys60/how\u003c/a\u003e_to_write_a_pys60_script.htm\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.sthurlow.com/python/lesson10/\"\u003ehttp://www.sthurlow.com/python/lesson10/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Python on Series 60"},{"content":"Đại loại là dùng lệnh echo để in ra code html, ví dụ Tôi có nhiều tiền , nếu bình thường echo “Tôi tiền”; thì nó sẽ in ra Tôi tiền\nCác bạncủa tớ ko thích thế, các bạn ấy thích in ra nguyên là Tôi tiền cơ, vậy làm thế nào để? Mà ko hiểu sao các bạn hỏi vụ này làm gì nhỉ, hôm qua 1 người hỏi, hôm nay lại một bạn nữa hỏi ;))\nTớ có biết đâu, search google thôi, đã mất công search thôi gõ lại, lần sau đỡ phải search đâu xa, search trong blog của mình cho gần ;))\nĐại loại là\n‘\u0026amp;’ (ampersand) becomes ‘\u0026amp;’\n‘”‘ (double quote) becomes ‘\u0026quot;’ when ENT_NOQUOTES is not set.\n”’ (single quote) becomes ‘\u0026rsquo;’ only when ENT_QUOTES is set.\n‘\u0026lt;‘ (less than) becomes ‘\u0026lt;’\n‘\u0026gt;’ (greater than) becomes ‘\u0026gt;’\nhttp://us2.php.net/manual/en/function.htmlspecialchars.php\nBình luận (1) doaitran — 2009-06-09 17:53\nHiển thị mã HTML trong HTML file cũng như rứa ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/09/hi%E1%BB%83n-th%E1%BB%8B-ma-html-trong-php/","summary":"\u003cp\u003eĐại loại là dùng lệnh echo để in ra code html, ví dụ \u003cb\u003e Tôi có nhiều tiền \u003c/b\u003e, nếu bình thường echo “\u003cb\u003eTôi tiền\u003c/b\u003e”; thì nó sẽ in ra \u003cstrong\u003eTôi tiền\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCác  bạncủa tớ ko thích thế, các bạn ấy thích in ra nguyên là \u003cb\u003eTôi tiền\u003c/b\u003e cơ, vậy làm thế nào để? Mà ko hiểu sao các bạn hỏi vụ này làm gì nhỉ, hôm qua 1 người hỏi, hôm nay lại một bạn nữa hỏi ;))\u003cbr\u003e\nTớ có biết đâu, search google thôi, đã mất công search thôi gõ lại, lần sau đỡ phải search đâu xa, search trong blog của mình cho gần ;))\u003cbr\u003e\nĐại loại là\u003c/p\u003e","title":"Hiển thị mã HTML trong PHP"},{"content":"Hôm nay bạn Đoài nhảy vào chat, hỏi chứ “tại sao cậu lại thích cái domain thaimeo.info thế”, mình lười nghĩ câu trả lời, nên hỏi lại “thế thích cái nào khác bây giờ” ;)) – hỏi lại là cách rất hay để tránh phải trả lời câu hỏi ;))\nBạn Đoài thì cũng khôn ko kém, thay vì trả lời câu hỏi của mình, bạn ấy tuyên bố: “thế thì thích cái domain khác đi nhé, thaimeo.info bị đăng kí mất rồi”, hichic, mình hơi hoang mang, vì Thủy Tiên hồi xưa cũng dọa là đăng kí nhanh kẻo có “Thái Mèo” khác đăng kí mất :)). Mình đợi mãi ko thấy thằng nào tranh ;)) Hôm nay nghe Đoài Trần nói thế, mình hộc tốc gõ thử rồi vào check, bị đăng kí thật, nhưng mà là bạn Đoài tốt bụng dễ thương ;)) đăng ký để tặng mình, ôi quý bạn Đoài quá đi ;)) ;;) Thế là bây giờ, blog mình pro hơn bao nhiêu ;)). Vì blog pro, nên các bài viết cũng phải cố gắng tử tế hơn một chút, trước giờ toàn linh ta linh tinh. keke.\nĐầu tiên là phong cách viết, cố gắng thêm tranh ảnh minh họa, vừa nãy bạn Vân xù vào, kêu gào ầm ĩ vì blog toàn chữ, ừ, kể cũng đúng, mình cứ làm như mình là blog OSIN hay sao mà toàn chữ là chữ, ảnh iếc tí cho nó xì tin chứ ;))\nTiếp đó là nội, tiếp tục chăm viết hơn về chuyên môn, toàn kể chuyện vớ vẩn linh tinh, cái hay ho thì giữ riêng, xấu tính quá :”\u0026gt; hị hị\nảnh này là minh họa mùa sen nở, hôm nào dậy sớm ra hồ sen chơi 😡\nBình luận (3) doaitran — 2009-06-09 17:51\nHơ, lần đầu tiên có người sử dụng 4 từ “tốt bụng dễ thương” để tả về mình ^^ Kiểu này đêm nay mất ngủ rồi =)) ( bởi vì bạn Thái đang nói về thằng nào cùng tên với mình :)) )\ndoaitran — 2009-06-09 17:55\nÀ mà quên mất, đừng có request 1 cái vợt muỗi nữa nhé hê hê\nMisao — 2009-06-11 08:27\nHehe…chúc mừng bác nhé. Blog mới trông pro thật, cả tên miền cũng chuẩn luôn nhé.:D Để em update lại cái link cho bác sang thaimeo.info nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/09/s%E1%BB%91-nha-m%E1%BB%9Bi-d%E1%BB%8Ba-ch%E1%BB%89-m%E1%BB%9Bi/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay bạn Đoài nhảy vào chat, hỏi chứ “tại sao cậu lại thích cái domain thaimeo.info thế”, mình lười nghĩ câu trả lời, nên hỏi lại “thế thích cái nào khác bây giờ” ;)) – hỏi lại là cách rất hay để tránh phải trả lời câu hỏi ;))\u003cbr\u003e\nBạn Đoài thì cũng khôn ko kém, thay vì trả lời câu hỏi của mình, bạn ấy tuyên bố: “thế thì thích cái domain khác đi nhé, thaimeo.info bị đăng kí mất rồi”, hichic, mình hơi hoang mang, vì Thủy Tiên hồi xưa cũng dọa là đăng kí nhanh kẻo có “Thái Mèo” khác đăng kí mất :)). Mình đợi mãi ko thấy thằng nào tranh ;)) Hôm nay nghe Đoài Trần nói thế, mình hộc tốc gõ thử rồi vào check, bị đăng kí thật, nhưng mà là bạn Đoài \u003cem\u003etốt bụng dễ thương ;))\u003c/em\u003e đăng ký để tặng mình, ôi quý bạn Đoài quá đi ;)) ;;) Thế là bây giờ, blog mình pro hơn bao nhiêu ;)). Vì blog pro, nên các bài viết cũng phải cố gắng tử tế hơn một chút, trước giờ toàn linh ta linh tinh. keke.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là phong cách viết, cố gắng thêm tranh ảnh minh họa, vừa nãy bạn Vân xù vào, kêu gào ầm ĩ vì blog toàn chữ, ừ, kể cũng đúng, mình cứ làm như mình là blog OSIN hay sao mà toàn chữ là chữ, ảnh iếc tí cho nó xì tin chứ ;))\u003cbr\u003e\nTiếp đó là nội, tiếp tục chăm viết hơn về chuyên môn, toàn kể chuyện vớ vẩn linh tinh, cái hay ho thì giữ riêng, xấu tính quá :”\u0026gt; hị hị\u003c/p\u003e","title":"Số nhà mới, địa chỉ mới"},{"content":"há há há há há há\nPhí Hồng Thái\nK50CC – Đại học Công nghệ – ĐHQGHN.\nHome: 04.5637256\nMobile: 0985 573 309\nTechcombank: 13321136927019\nBIDV: 12210000130808\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/09/test/","summary":"\u003cp\u003ehá há há há há há\u003cbr\u003e\nPhí Hồng Thái\u003cbr\u003e\nK50CC – Đại học Công nghệ – ĐHQGHN.\u003cbr\u003e\nHome: 04.5637256\u003cbr\u003e\nMobile: 0985 573 309\u003cbr\u003e\nTechcombank: 13321136927019\u003cbr\u003e\nBIDV: 12210000130808\u003c/p\u003e","title":"test"},{"content":"Lịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “giao thiệp”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối.\nKhi một quốc gia ngang ngược, đại diện chính quyền không thể nào “giao thiệp” với sứ họ trong những tư thế có thể phương hại đến thể diện quốc gia. Tuy Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc hàng chục lần, nhưng đây không phải là một cuộc tỷ thí của hai kẻ lục lâm. Đường đường là một quốc gia, Việt Nam lại đang là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc.\nKhi đã “có đầy đủ bằng chứng” Trung Quốc cấm đánh cá trong “những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông” thì từ ngữ dù là ngoại giao cũng không thể là “đề nghị”. Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn có trách nhiệm “yêu cầu” Trung Quốc chấm dứt các hoạt động cản trở công việc làm ăn bình thường của ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.\nTất nhiên, khi Trung Quốc, ngày 16-05-2009, cho tàu Ngư Chính tới Hoàng Sa và cuối tháng 5-2009 điều tiếp 08 tàu tuần tra tới biển Đông, là đã có sự rắp tâm. Cho dù ông Lê Dũng hay Hồ Xuân Sơn sử dụng ngôn từ đanh thép tới đâu thì các ngư phủ Việt Nam vẫn khó lòng tới những khu vực nói trên đánh cá. Nhưng, một lời tuyên bố khảng khái từ Chính phủ, cũng giống như một ngọn đèn xa nơi sóng dữ, có thể giúp cho những ngư dân gặp nạn ngoài biển lớn không còn cảm giác bị bỏ rơi.\nLẽ ra, ngay từ khi nhận được tin, lúc 3h sáng ngày 19-5, một tàu câu mực của ngư dân, bị một “tàu lạ” cố ý đâm, hất xuống biển 26 thuyền viên, Chính phủ phải lập tức điều tra và yêu cầu các quốc gia có tàu bè đi lại trong khu vực cùng tham gia điều tra; hành động ấy phải được coi là hải tặc. Lẽ ra, báo chí nước ngoài phải được mời đến vùng biển ấy và gặp các ngư dân bị nạn ngay. Rồi, khi Trung Quốc thừa nhận hành vi nói trên là do chính họ gây ra thì đại diện Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, phải lập tức đặt công hàm lên bàn Tổng Thư ký Ban Ki Moon.\nThế giới cần được biết, ở thiên niên kỷ thứ III vẫn có một quốc gia đối xử với con người mọi rợ: cho tàu lớn đâm vào tàu đánh cá của thường dân rồi để họ phải bám vào can nhựa, trôi dạt nhiều giờ trong đêm, sẽ chết nếu không được các ngư dân kịp cứu.\nViệt Nam là một quốc gia nhỏ, nghèo, dân chúng đã mỏi mệt vì phải tham gia quá nhiều cuộc chiến. Cho dù vẫn có không ít người sẵn sàng ra trận để bảo vệ mỗi tấc đất cha ông, bổn phận một chính phủ thương dân là tránh để cho nhân dân đổ máu. Khi Trung Quốc đưa tàu ra biển, Việt Nam không nhất thiết cũng phải kéo tàu ra. Nhưng, ở nơi ngư dân của mình thường đánh cá và bị hành hung mà bơi nhiều giờ không thấy tàu cứu hộ thì Chính phủ cũng nên nhanh tay khắc phục.\nSự hiện diện trên biển Đông của Việt Nam theo nên hoàn toàn quang minh chính trực; để bảo vệ chứ không phải là để tuyên chiến. Không mong manh để Trung Quốc dễ sát hại như năm 1988 ở đảo Gạc Ma nhưng cũng không “chạy đua”. Không đối đầu trên biển Đông nhưng cũng không cúi đầu trên bàn đàm phán.\nVới một kẻ sẵn sàng thí cả biển dân như Trung Hoa, chiến tranh cũng đắt giá mà đấu tranh cũng cần trả giá. Càng nước nhỏ lại càng cần nhiều bạn bè ủng hộ. Một quốc gia khi tuyên bố về chủ quyền không thể khiến cho thế giới tin nếu chính họ cũng thiếu tự tin. Phẩm giá một dân tộc không thể được phát ra bằng những ngôn từ lí nhí. Sẽ không ai nghĩ một quốc gia là hiếu chiến khi kiên trì đấu tranh pháp lý và đanh thép phản đối một quốc gia to hơn trước những hành động xâm phạm chủ quyền. Khảng khái trên mặt trận ngoại giao thường gây thiện cảm nhiều hơn là mua gươm, sắm súng.\nhttp://www.blogosin.org/?p=925\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/08/giao-thi%E1%BB%87p-v%E1%BB%9Bi-trung-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eLịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “giao thiệp”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối.\u003cbr\u003e\nKhi một quốc gia ngang ngược, đại diện chính quyền không thể nào “giao thiệp” với sứ họ trong những tư thế có thể phương hại đến thể diện quốc gia. Tuy Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc hàng chục lần, nhưng đây không phải là một cuộc tỷ thí của hai kẻ lục lâm. Đường đường là một quốc gia, Việt Nam lại đang là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc.\u003cbr\u003e\nKhi đã “có đầy đủ bằng chứng” Trung Quốc cấm đánh cá trong “những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông” thì từ ngữ dù là ngoại giao cũng không thể là “đề nghị”. Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn có trách nhiệm “yêu cầu” Trung Quốc chấm dứt các hoạt động cản trở công việc làm ăn bình thường của ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.\u003cbr\u003e\nTất nhiên, khi Trung Quốc, ngày 16-05-2009, cho tàu Ngư Chính tới Hoàng Sa và cuối tháng 5-2009 điều tiếp 08 tàu tuần tra tới biển Đông, là đã có sự rắp tâm. Cho dù ông Lê Dũng hay Hồ Xuân Sơn sử dụng ngôn từ đanh thép tới đâu thì các ngư phủ Việt Nam vẫn khó lòng tới những khu vực nói trên đánh cá. Nhưng, một lời tuyên bố khảng khái từ Chính phủ, cũng giống như một ngọn đèn xa nơi sóng dữ, có thể giúp cho những ngư dân gặp nạn ngoài biển lớn không còn cảm giác bị bỏ rơi.\u003cbr\u003e\nLẽ ra, ngay từ khi nhận được tin, lúc 3h sáng ngày 19-5, một tàu câu mực của ngư dân, bị một “tàu lạ” cố ý đâm, hất xuống biển 26 thuyền viên, Chính phủ phải lập tức điều tra và yêu cầu các quốc gia có tàu bè đi lại trong khu vực cùng tham gia điều tra; hành động ấy phải được coi là hải tặc. Lẽ ra, báo chí nước ngoài phải được mời đến vùng biển ấy và gặp các ngư dân bị nạn ngay. Rồi, khi Trung Quốc thừa nhận hành vi nói trên là do chính họ gây ra thì đại diện Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, phải lập tức đặt công hàm lên bàn Tổng Thư ký Ban Ki Moon.\u003cbr\u003e\nThế giới cần được biết, ở thiên niên kỷ thứ III vẫn có một quốc gia đối xử với con người mọi rợ: cho tàu lớn đâm vào tàu đánh cá của thường dân rồi để họ phải bám vào can nhựa, trôi dạt nhiều giờ trong đêm, sẽ chết nếu không được các ngư dân kịp cứu.\u003cbr\u003e\nViệt Nam là một quốc gia nhỏ, nghèo, dân chúng đã mỏi mệt vì phải tham gia quá nhiều cuộc chiến. Cho dù vẫn có không ít người sẵn sàng ra trận để bảo vệ mỗi tấc đất cha ông, bổn phận một chính phủ thương dân là tránh để cho nhân dân đổ máu. Khi Trung Quốc đưa tàu ra biển, Việt Nam không nhất thiết cũng phải kéo tàu ra. Nhưng, ở nơi ngư dân của mình thường đánh cá và bị hành hung mà bơi nhiều giờ không thấy tàu cứu hộ thì Chính phủ cũng nên nhanh tay khắc phục.\u003cbr\u003e\nSự hiện diện trên biển Đông của Việt Nam theo nên hoàn toàn quang minh chính trực; để bảo vệ chứ không phải là để tuyên chiến. Không mong manh để Trung Quốc dễ sát hại như năm 1988 ở đảo Gạc Ma nhưng cũng không “chạy đua”. Không đối đầu trên biển Đông nhưng cũng không cúi đầu trên bàn đàm phán.\u003cbr\u003e\nVới một kẻ sẵn sàng thí cả biển dân như Trung Hoa, chiến tranh cũng đắt giá mà đấu tranh cũng cần trả giá. Càng nước nhỏ lại càng cần nhiều bạn bè ủng hộ. Một quốc gia khi tuyên bố về chủ quyền không thể khiến cho thế giới tin nếu chính họ cũng thiếu tự tin. Phẩm giá một dân tộc không thể được phát ra bằng những ngôn từ lí nhí. Sẽ không ai nghĩ một quốc gia là hiếu chiến khi kiên trì đấu tranh pháp lý và đanh thép phản đối một quốc gia to hơn trước những hành động xâm phạm chủ quyền. Khảng khái trên mặt trận ngoại giao thường gây thiện cảm nhiều hơn là mua gươm, sắm súng.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.blogosin.org/?p=925\"\u003ehttp://www.blogosin.org/?p=925\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Giao Thiệp Với Trung Quốc"},{"content":"Mô tả: Megashare là một dự án liên doanh giữa Công ty Điện toán và truyền số liệu VDC và công ty TNHH Dịch vụ triển khai hệ thống thông tin ISDS. Mục đích của dự án là xây dựng một hệ thống lưu trữ và phân phối nội dung với dung lượng lưu trữ lên đến hàng Petabyte (1 PB = 1024 TB ) phục vụ hàng triệu người sử dụng.\nMục tiêu của dự án:\nKhuyến khích lưu trữ, chia sẻ nội dung trong thị trường nội địa (mà cụ thể là khách hàng của VDC) nhằm tiết kiệm lưu lượng băng thông ra quốc tế\nBình luận (3) huongcc — 2009-06-11 04:48\nko hiểu lắm, bạn Meo làm cái này đấy à? 🙂\nfujisai — 2009-06-14 17:14\nô thế ra là a Phong và a Nam cùng làm cái này à?\nkanishi — 2009-06-14 17:21\nuh, công ty anh Phong nhận từ VDC rồi đẩy sang anh Nam xử lý 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/07/d%E1%BB%B1-an-megashare/","summary":"\u003cp\u003eMô tả: Megashare là một dự án liên doanh giữa Công ty Điện toán và truyền số liệu VDC và công ty TNHH Dịch vụ triển khai hệ thống thông tin ISDS. Mục đích của dự án là xây dựng một hệ thống lưu trữ và phân phối nội dung với dung lượng lưu trữ lên đến hàng Petabyte (1 PB = 1024 TB ) phục vụ hàng triệu người sử dụng.\u003c/p\u003e","title":"Dự án Megashare"},{"content":"Tình hình là đã bảo vệ khóa luận, cũng ko có gì ghê gớm lắm, bình thường như cân đường hộp sữa, học xong thì thi, mà hết ĐH thì bảo vệ khóa luận ấy mà, lẽ tự nhiên, ko có gì phải quan trọng hóa, hí hí. Kể ra cũng trọng đại phết, vì đời chắc cũng chỉ một hai lần là cùng ;))\nHôm ấy có chị Thu, bạn Huệ hâm, em Nga, em Thảo, bạn Nha Trang tới, ôi rất là cám ơn mọi người :”\u0026gt;\nQuên mất không bảo chị Ngọc và bạn Trung, thành thật xin lỗi chị Ngọc và Trung béo 😀 :”\u0026gt; tại mấy hôm ấy bận + mệt quá, ai hỏi thì nói thôi chứ chả còn nhớ tới ai cả :”\u0026gt;\nBảo vệ xong chưa kịp ăn chơi đập phá gì, thì phải viết lại khóa luận, đời gian khó 😀\nHồi xưa, thấy chị Vân vừa bảo vệ khóa luận tuần trước, tuần sau đã thấy đi làm, mà làm hẳn ở E\u0026amp;Y, mình rất ngưỡng mộ, hâm mộ, … cuồng nộ :”\u0026gt; Rồi năm nay, thấy em Thủy Tiên, rồi thằng VinhDQ, chưa tốt nghiệp đã đi làm, rất là ghê gớm 😀 mình run sợ :”\u0026gt;\nNhưng mình cũng vừa được sếp Nam gọi đi làm, hị hị, dự án hơi bị máu me, keke, sướng, 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/07/nh%E1%BA%ADt-ky-m%E1%BB%99t-ti-hi-hi/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là đã bảo vệ khóa luận, cũng ko có gì ghê gớm lắm, bình thường như cân đường hộp sữa, học xong thì thi, mà hết ĐH thì bảo vệ khóa luận ấy mà, lẽ tự nhiên, ko có gì phải quan trọng hóa, hí hí. Kể ra cũng trọng đại phết, vì đời chắc cũng chỉ một hai lần là cùng ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm ấy có chị Thu, bạn Huệ hâm, em Nga, em Thảo, bạn Nha Trang tới, ôi rất là cám ơn mọi người :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký một tí, hí hí"},{"content":"nhìn độ dốc gần như thẳng đứng :))\nBình luận (2) linh chi — 2009-06-03 09:38\nhôm đó bảo vệ thế nào? có chỗ làm chưa mèo?\nfujisai — 2009-06-14 17:14\nlàm nào mà được thế này thế ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/01/s%E1%BB%A9c-m%E1%BA%A1nh-c%E1%BB%A7a-linkhay/","summary":"\u003cp\u003enhìn độ dốc gần như thẳng đứng :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=sucmanhcualinkhay.png\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/06/01/s%E1%BB%A9c-m%E1%BA%A1nh-c%E1%BB%A7a-linkhay/sucmanhcualinkhay.png\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://d3zp3r4d0.wordpress.com/\"\u003elinh chi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-03 09:38\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehôm đó bảo vệ thế nào? có chỗ làm chưa mèo?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://fujisai.wordpress.com\"\u003efujisai\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-06-14 17:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elàm nào mà được thế này thế ;))\u003c/p\u003e","title":"sức mạnh của linkhay ;))"},{"content":"1. Linkhay\n– Kiểm duyệt nội dung quá gắt gao, hơi nhạy cảm một chút là ẩn ngay, mà thực ra chưa nhạy cảm đã ẩn, có thể đưa ra vài ví dụ:\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88 – link này mình gửi, lên hot rất nhanh, và cũng bị del (hoặc ẩn đi) rất nhanh\nhttp://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm – link này, gửi thì báo là có rồi, nhấn vào thì ko thấy đâu, tức là cũng đã bị xóa\nTrong khi nội dung về chính trị xã hội bị kiểm duyệt gắt gao và tàn bạo, thì nội dung về bikini, hot girl, show hàng lại thường có rất nhiều vote và bình luận. Nó làm mình liên tưởng việc các ISP Việt Nam, chặn x-cafevn.org nhưng lại để cho lauxanh.us thoải mái. Một xã hội khuyến khích dân hút thuốc lá và hạn chế dân uống sữa chăng?\n– Rất nhiều chức năng nhưng phần hướng dẫn thì chưa có, nói chung tôi có cảm giác Linkhay ôm đồm nhiều thứ quá, không rõ tầm nhìn – chiến lược mà linkhay hướng tới là thế nào?\n– Khâu quảng cáo, tiếp thị sản phẩm chưa được coi trọng lắm (?), dù có 231 người đăng kí nhận tin hot qua rss và 85 người nhận tin mới nhưng chưa có link nào có trên 100 vote, thậm chí là 90 cũng chưa. (*)\n– Cộng đồng nhỏ, nên biết nhau gần hết, cứ link nào có bạn Hara vào cmt là thể nào cũng có bạn nào đó vào “đong đưa” :-j\n– Vì cộng đồng nhỏ, nên đôi khi các “submitter” có việc bận là cả ngày không thấy có link nào mới ;)) hồi xưa vài ngày mới vào một lần ko để ý, hồi nay ngày nào cũng vào “check” nên phát hiện ra ;))\n– Mình hay vào linkhay, chủ yếu là muốn đọc những bình luận cho các tin về chủ đề công nghệ, có khá nhiều “hổ báo” như TanNG, TaiTran hay minh tích cực đưa ra các bình luận có chất lượng, nên nội dung linkhay cũng gỡ gạc được phần nào ;)) . Chất lượng nhất của linkhay có lẽ chỉ là các bình luận trong một số tin ở chủ đề công nghệ.\n– Một điều hơi tệ nữa là hệ thống tìm kiếm, có lẽ nó dở từ bạn pligg rồi nên thôi mình ko ý kiến 😀\n– Tốc độ nhanh (nếu nhanh hơn nữa thì tốt ;)) ), giao diện thoáng (khoa học) hơn bên tagvn – ít nhất là thế, dù mình ko thích màu đỏ của linkhay lắm.\n2. Tagvn\ncòn về tagvn thì mình chán bạn ấy lắm, chán ngay từ cái domain, không “gợi cảm” tí nào. Bạn ấy có ưu điểm rất to là có cái catagory (mà tagvn dịch là Thư mục :D) rất “hoành tráng”, nhiều và chi tiết chắc phải gấp 3 lần linkhay ;))\nnhưng cách bố trí giao diện của tagvn thật sự làm mình chán nản, đầu tiên là cái thanh điều khiển\nnổi tiếng nhất\nmới nhất\nbình luận\ncộng đồng\ngửi tin tức\nbạn ấy viết chữ thường, ít ra ko in hoa thì phải viết hoa chữ cái đầu của mỗi cụm từ, nhìn cái dòng ấy mình đã chán rồi.\nkhi ấn vào một link, thì nên bật luôn tab mới mở link ấy ra như bên linkhay, còn muốn xem cmt thì ấn vào bình luận, mình đánh giá cao cách bố trí này của linkhay. tiết kiệm số lần click chuột. tagvn ấn vào link thì mở ra trang bình luận (pligg nguyên bản cũng thế), và bố trí layout rất kém khoa học, hic, phần bên phải chỉ có mỗi thông tin liên quan, còn phần bên trái thì dài ngoằng, nào là thống kê, nào là ai đã tag, hai cái này nên học tập linkhay đưa sang cột bên phải.\nVề phần cá nhân hóa – hay trang thông tin của từng thành viên. Phải nói linkhay đã làm rất tốt phần này, tùy biến và thêm vào rất nhiều chức năng đáng để dùng như lưu bút, blast, và cách mà linkhay làm cho những luồng thông tin ở trang cá nhân trở nên dễ theo dõi khá ấn tượng. Có lẽ mục tiêu của linkhay là tạo nên một “mạng xã hội” có các mối quan hệ để người dùng muốn bỏ đi cũng ko được ;)) nhưng vì nhiều thông tin quá nên dễ hoa mắt với bạn linkhay 😀\ntrang cá nhân của tagvn thì sơ sài, nhưng cũng kéo lại ở phần thống kê:\nThống kê\nĐiểm: 9.91\nTổng số link: 4\nLink nổi tiếng: 4\nÝ kiến: 31\nBình chọn: 327\nBình chọn nổi tiếng: 207\nlink nổi tiếng thì mình hiểu nhưng mà bình chọn nổi tiếng thì hơi bị khó hiểu 😕\nKết luận: hiện tại, nói chung, theo quan điểm cá nhân, tagvn không phải đối của linkhay, không hiểu sao fibo lại đi đầu tư vào tagvn ;)). Có thể kết luận sơ bộ là đội ngũ phát triển tagvn không chăm chút cho sản phẩm của mình cẩn thận như linkhay.\nBình luận (4) TaiTran — 2009-06-01 07:09\nCảm ơn bạn đã nhắc tới mình. Hy vọng những thảo luận của mình sẽ tạo cảm hứng nhiều hơn nữa. Chúc vui 😉\nZinki — 2009-06-01 11:15\n“bikini, hot girl, show hàng” thì không có quyền cấm rồi, chỉ tại user linkhay nhiều người nhóm máu D :))\nkanishi — 2009-06-01 13:15\n@TaiTran: hi, hổ báo phải kể tới bạn xoai nữa, nhưng bạn ấy dạo này mai danh ẩn tích, mình quên :”\u0026gt;\n@Zinki: có cung thì có cầu ;))\nNasty — 2010-12-24 01:30\nMình thấy bạn hơi thiên vị cho Linkhay, Tagvn bây giờ thấy đẹp hơn và sáng sủa hơn Linkhay nhiều chứ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/06/01/vai-nh%E1%BA%ADn-xet-v%E1%BB%81-linkhay-tagvn/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Linkhay\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Kiểm duyệt nội dung quá gắt gao, hơi nhạy cảm một chút là ẩn ngay, mà thực ra chưa nhạy cảm đã ẩn, có thể đưa ra vài ví dụ:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\" title=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\"\u003ehttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\u003c/a\u003e – link này mình gửi, lên hot rất nhanh, và cũng bị del (hoặc ẩn đi) rất nhanh\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\" title=\"http://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\"\u003ehttp://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\u003c/a\u003e – link này, gửi thì báo là có rồi, nhấn vào thì ko thấy đâu, tức là cũng đã bị xóa\u003c/p\u003e","title":"vài nhận xét về Linkhay, Tagvn"},{"content":"1. Linkhay\n– Kiểm duyệt nội dung quá gắt gao, hơi nhạy cảm một chút là ẩn ngay, mà thực ra chưa nhạy cảm đã ẩn, có thể đưa ra vài ví dụ:\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88 – link này mình gửi, lên hot rất nhanh, và cũng bị del (hoặc ẩn đi) rất nhanh\nhttp://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm – link này, gửi thì báo là có rồi, nhấn vào thì ko thấy đâu, tức là cũng đã bị xóa\nTrong khi nội dung về chính trị xã hội bị kiểm duyệt gắt gao và tàn bạo, thì nội dung về bikini, hot girl, show hàng lại thường có rất nhiều vote và bình luận. Nó làm mình liên tưởng việc các ISP Việt Nam, chặn x-cafevn.org nhưng lại để cho lauxanh.us thoải mái. Một xã hội khuyến khích dân hút thuốc lá và hạn chế dân uống sữa chăng?\n– Rất nhiều chức năng nhưng phần hướng dẫn thì chưa có, nói chung tôi có cảm giác Linkhay ôm đồm nhiều thứ quá, không rõ tầm nhìn – chiến lược mà linkhay hướng tới là thế nào?\n– Khâu quảng cáo, tiếp thị sản phẩm chưa được coi trọng lắm (?), dù có 231 người đăng kí nhận tin hot qua rss và 85 người nhận tin mới nhưng chưa có link nào có trên 100 vote, thậm chí là 90 cũng chưa. (*)\n– Cộng đồng nhỏ, nên biết nhau gần hết, cứ link nào có bạn Hara vào cmt là thể nào cũng có bạn nào đó vào “đong đưa” :-j\n– Vì cộng đồng nhỏ, nên đôi khi các “submitter” có việc bận là cả ngày không thấy có link nào mới ;)) hồi xưa vài ngày mới vào một lần ko để ý, hồi nay ngày nào cũng vào “check” nên phát hiện ra ;))\n– Mình hay vào linkhay, chủ yếu là muốn đọc những bình luận cho các tin về chủ đề công nghệ, có khá nhiều “hổ báo” như TanNG, TaiTran hay minh tích cực đưa ra các bình luận có chất lượng, nên nội dung linkhay cũng gỡ gạc được phần nào ;)) . Chất lượng nhất của linkhay có lẽ chỉ là các bình luận trong một số tin ở chủ đề công nghệ.\n– Một điều hơi tệ nữa là hệ thống tìm kiếm, có lẽ nó dở từ bạn pligg rồi nên thôi mình ko ý kiến 😀\n– Tốc độ nhanh (nếu nhanh hơn nữa thì tốt ;)) ), giao diện thoáng (khoa học) hơn bên tagvn – ít nhất là thế, dù mình ko thích màu đỏ của linkhay lắm.\n2. Tagvn\ncòn về tagvn thì mình chán bạn ấy lắm, chán ngay từ cái domain, không “gợi cảm” tí nào. Bạn ấy có ưu điểm rất to là có cái catagory (mà tagvn dịch là Thư mục :D) rất “hoành tráng”, nhiều và chi tiết chắc phải gấp 3 lần linkhay ;))\nnhưng cách bố trí giao diện của tagvn thật sự làm mình chán nản, đầu tiên là cái thanh điều khiển\nnổi tiếng nhất\nmới nhất\nbình luận\ncộng đồng\ngửi tin tức\nbạn ấy viết chữ thường, ít ra ko in hoa thì phải viết hoa chữ cái đầu của mỗi cụm từ, nhìn cái dòng ấy mình đã chán rồi.\nkhi ấn vào một link, thì nên bật luôn tab mới mở link ấy ra như bên linkhay, còn muốn xem cmt thì ấn vào bình luận, mình đánh giá cao cách bố trí này của linkhay. tiết kiệm số lần click chuột. tagvn ấn vào link thì mở ra trang bình luận (pligg nguyên bản cũng thế), và bố trí layout rất kém khoa học, hic, phần bên phải chỉ có mỗi thông tin liên quan, còn phần bên trái thì dài ngoằng, nào là thống kê, nào là ai đã tag, hai cái này nên học tập linkhay đưa sang cột bên phải.\nVề phần cá nhân hóa – hay trang thông tin của từng thành viên. Phải nói linkhay đã làm rất tốt phần này, tùy biến và thêm vào rất nhiều chức năng đáng để dùng như lưu bút, blast, và cách mà linkhay làm cho những luồng thông tin ở trang cá nhân trở nên dễ theo dõi khá ấn tượng. Có lẽ mục tiêu của linkhay là tạo nên một “mạng xã hội” có các mối quan hệ để người dùng muốn bỏ đi cũng ko được ;)) nhưng vì nhiều thông tin quá nên dễ hoa mắt với bạn linkhay 😀\ntrang cá nhân của tagvn thì sơ sài, nhưng cũng kéo lại ở phần thống kê:\nThống kê\nĐiểm: 9.91\nTổng số link: 4\nLink nổi tiếng: 4\nÝ kiến: 31\nBình chọn: 327\nBình chọn nổi tiếng: 207\nlink nổi tiếng thì mình hiểu nhưng mà bình chọn nổi tiếng thì hơi bị khó hiểu 😕\nKết luận: hiện tại, nói chung, theo quan điểm cá nhân, tagvn không phải đối của linkhay, không hiểu sao fibo lại đi đầu tư vào tagvn ;)). Có thể kết luận sơ bộ là đội ngũ phát triển tagvn không chăm chút cho sản phẩm của mình cẩn thận như linkhay.\nBình luận (2) ngọc — 2017-09-25 02:56\nbạn ơi làm sao để xóa tin đã gửi trên linkhay vậy? giúp mình với\nThaiPH — 2017-09-25 02:58\nliên hệ admin bạn ạ, hoặc nếu bạn tự gửi thì hình như là tự xoá được\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/31/vai-nh%E1%BA%ADn-xet-v%E1%BB%81-linkhay-tagvn-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. Linkhay\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Kiểm duyệt nội dung quá gắt gao, hơi nhạy cảm một chút là ẩn ngay, mà thực ra chưa nhạy cảm đã ẩn, có thể đưa ra vài ví dụ:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\" title=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\"\u003ehttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=318244\u0026amp;ChannelID=88\u003c/a\u003e – link này mình gửi, lên hot rất nhanh, và cũng bị del (hoặc ẩn đi) rất nhanh\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\" title=\"http://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\"\u003ehttp://bauxitevietnam.info/tulieu/090527_thudaituongvonguyengiap3.htm\u003c/a\u003e – link này, gửi thì báo là có rồi, nhấn vào thì ko thấy đâu, tức là cũng đã bị xóa\u003c/p\u003e","title":"vài nhận xét về Linkhay, Tagvn"},{"content":"Giá sữa ở VN đắt nhất thế giới, điều đó đã được Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN xác định tại một cuộc hội thảo về sữa cách đây hơn một tuần.\nCòn giá thuốc lá, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chia làm sáu mức, VN xếp hàng thứ năm. Theo đó, các nước đẩy giá thuốc lá lên cao ngất ngưởng trên 5 USD/gói 20 điếu gồm những nước thuộc Tây Âu, Canada, Singapore. Dẫn đầu trong nhóm “đắt đỏ” này là Anh với giá một gói thuốc lá khoảng 5 bảng Anh, tức khoảng 130.000 đồng VN! Mỹ nằm trong nhóm thứ nhì với giá bán từ 4-4,99 USD/gói! Còn VN nằm ở nhóm 5/6 với mức giá từ 1-1,99 USD/gói. Xem trong bản đồ giá thuốc lá của WHO, chỉ vài quốc gia có giá thuốc lá rẻ hơn ta là Argentina, Paraguay, Kazakhstan, Indonesia với mức dưới 1 USD/gói.\nKết hợp giữa bảng giá sữa và giá thuốc lá, chúng ta có một bài toán quy đổi thú vị như sau: tại VN, mức giá sữa bình quân là 1,4 USD/lít nên một gói thuốc lá gần bằng một lít sữa. Tại New York, một gói thuốc lá tương đương 10 lít sữa. Tại Ấn Độ, một quốc gia có giá bán thuốc lá tương đương VN, giá một gói thuốc lá hơn 2 lít sữa…\nThật kỳ lạ, sữa – mặt hàng mang tính chiến lược đối với sức khỏe người dân, với sự phát triển của trẻ em – lại đắt nhất thế giới; trong khi thuốc lá – mặt hàng độc hại cho sức khỏe con người – lại vào loại rẻ có hạng của thế giới! Đó là một nghịch lý tại VN, mà một khi chúng ta chưa xóa bỏ được điều kỳ dị đó thì chưa thể gọi là một đất nước văn minh!\nMột kinh nghiệm mà tiến sĩ Bill O’Neill – tổng thư ký Hiệp hội Sức khỏe Anh – muốn chia sẻ với mọi quốc gia trên thế giới, đó là nhà nước hãy tích cực làm giàu ngân sách bằng cách đánh thuế thuốc lá thật cao. Kinh nghiệm của Chính phủ Pháp cho thấy cứ mỗi khi ngân sách thâm thủng, việc “gỡ” lại bằng thuế thuốc lá là biện pháp mà người dân hài lòng nhất. Bên cạnh đó, thống kê cũng đã cho thấy cứ tăng 10% giá thuốc lá sẽ có 4% dân ghiền bỏ thuốc.\nThế thì VN tại sao không nhanh chóng áp dụng kinh nghiệm đó?\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=319104\u0026amp;ChannelID=3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/31/vi%E1%BB%87t-nam-gia-thu%E1%BB%91c-la-r%E1%BA%BB-nh%E1%BA%A5t-th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-gia-s%E1%BB%AFa-dat-nhat-the-gi%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003eGiá sữa ở VN đắt nhất thế giới, điều đó đã được Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN xác định tại một cuộc hội thảo về sữa cách đây hơn một tuần.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCòn giá thuốc lá, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã chia làm sáu mức, VN xếp hàng thứ năm. Theo đó, các nước đẩy giá thuốc lá lên cao ngất ngưởng trên 5 USD/gói 20 điếu gồm những nước thuộc Tây Âu, Canada, Singapore. Dẫn đầu trong nhóm “đắt đỏ” này là Anh với giá một gói thuốc lá khoảng 5 bảng Anh, tức khoảng 130.000 đồng VN! Mỹ nằm trong nhóm thứ nhì với giá bán từ 4-4,99 USD/gói! Còn VN nằm ở nhóm 5/6 với mức giá từ 1-1,99 USD/gói. Xem trong bản đồ giá thuốc lá của WHO, chỉ vài quốc gia có giá thuốc lá rẻ hơn ta là Argentina, Paraguay, Kazakhstan, Indonesia với mức dưới 1 USD/gói.\u003c/p\u003e","title":"Việt Nam, Giá thuốc lá-rẻ nhất thế giới, Giá sữa – đắt nhất thế giới"},{"content":"KEke, chiều nay vừa test chương trình, nhanh gọn thuật tiện, thầy Sơn tuyệt vời, hihi, rất là dễ tính và thoải mái bà con ạ :”\u0026gt;\ngiờ làm slide sáng mai mang lên để thầy Phương duyệt qua phát là xong, chắc là sáng thứ 3 sẽ bảo vệ khoảng 10-15 phút, ô la la, thế là xong.\ngiờ là đi tìm chỗ nào làm mà có lương :”\u0026gt; keke\nvào k50c thấy cái tin bọn Vịt teo tuyển 800 nhân viên, trong đó có 500 lập trình viên, ặc ặc, nhiều gớm, dưng mà bọn nó đòi 1 năm kinh nghiệm, hơ hơ, vui nhể, lấy đâu ra 500 bạn coder có 1 năm kinh nghiệm nhảy vào vịt teo chứ, các bạn vịt teo cứ mơ, hơ hơ\nnói chung sau một hồi ngồi trên sân thượng suy nghĩ vẩn vơ, ta đã thấy đời tươi sáng, ôi ko sao ko sao, keke\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/30/m%E1%BB%8Di-chuy%E1%BB%87n-d%E1%BB%81u-trong-t%E1%BA%A7m-ki%E1%BB%83m-soat/","summary":"\u003cp\u003eKEke, chiều nay vừa test chương trình, nhanh gọn thuật tiện, thầy Sơn tuyệt vời, hihi, rất là dễ tính và thoải mái bà con ạ :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\ngiờ làm slide sáng mai mang lên để  thầy Phương duyệt qua phát là xong, chắc là sáng thứ 3 sẽ bảo vệ khoảng 10-15 phút, ô la la, thế là xong.\u003cbr\u003e\ngiờ là đi tìm chỗ nào làm \u003cem\u003emà có lương\u003c/em\u003e :”\u0026gt; keke\u003cbr\u003e\nvào k50c thấy cái tin bọn Vịt teo tuyển 800 nhân viên, trong đó có 500 lập trình viên, ặc ặc, nhiều gớm, dưng mà bọn nó đòi 1 năm kinh nghiệm, hơ hơ, vui nhể, lấy đâu ra 500 bạn coder có 1 năm kinh nghiệm nhảy vào vịt teo chứ, các bạn vịt teo cứ mơ, hơ hơ\u003cbr\u003e\nnói chung sau một hồi ngồi trên sân thượng suy nghĩ vẩn vơ, ta đã thấy đời tươi sáng, ôi ko sao ko sao, keke\u003c/p\u003e","title":"Mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát"},{"content":"Okie, mình biết thế, rất ko tốt cho sức khỏe và cả “nhan sắc” nữa, mắt sẽ bị đỏ, chảy nước, mũi sẽ sụt sịt, hắt xì hơi như gà cục tác. Và ko làm được việc gì cả ngày hôm sau. Nhưng tự nhiên thấy ko muốn đi ngủ, thế là thức thôi – à ở đây định nghĩa thức khuya = thức tới lúc đi học 8h sáng =))\nThực ra cái gì cũng có cái giá của nó ;)) thức khuya nên tìm được nhiều thứ hay ho, xem ta đây B-)\n[code]\nhttp://lib.vinamech.com/ =)) thích nhất bạn này ;))\nhttp://www.icemelon.com/tutorials/9/Dynamic_Images.htm\nhttp://www.congdongtinhoc.com/diendan/showthread.php?t=1040\n[/code]\nBình luận (3) Misao — 2009-05-25 03:46\nBác ơi chuyenvinhphuc.net hết BW rồi. Mặc dù em đã tăng BW cho bác từ 5GB lên 10GB nhưng vẫn hết.:D Bên bác phát triển nhanh quá.\nEm nghĩ bác nên nâng cấp sang plan cao hơn.\nMisao — 2009-05-25 13:58\nThế à, bác có cần em mở thêm cho bác ít BW nữa không?\nhaily — 2009-05-29 17:53\nhix, bác giống em, thức đến tận giờ thằng em lục cục đi học -\u0026gt; đi ăn sáng luôn -\u0026gt; về nghịch tiếp. Dưng mà thức đêm nhiều mệt lắm 🙁 !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/20/th%E1%BB%A9c-khuya-la-khong-t%E1%BB%91t/","summary":"\u003cp\u003eOkie, mình biết thế, rất ko tốt cho sức khỏe và cả “nhan sắc” nữa, mắt sẽ bị đỏ, chảy nước, mũi sẽ sụt sịt, hắt xì hơi như gà cục tác. Và ko làm được việc gì cả ngày hôm sau. Nhưng tự nhiên thấy ko muốn đi ngủ, thế là thức thôi – à ở đây định nghĩa thức khuya = thức tới lúc đi học 8h sáng =))\u003cbr\u003e\nThực ra cái gì cũng có cái giá của nó ;)) thức khuya nên tìm được nhiều thứ hay ho, xem ta đây B-)\u003cbr\u003e\n[code]\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://lib.vinamech.com/\"\u003ehttp://lib.vinamech.com/\u003c/a\u003e =)) thích nhất bạn này ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.icemelon.com/tutorials/9/Dynamic\"\u003ehttp://www.icemelon.com/tutorials/9/Dynamic\u003c/a\u003e_Images.htm\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.congdongtinhoc.com/diendan/showthread.php?t=1040\"\u003ehttp://www.congdongtinhoc.com/diendan/showthread.php?t=1040\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n[/code]\u003c/p\u003e","title":"Thức khuya là không tốt."},{"content":"Khà khà, cứ lo lắng hoang mang là ko biết có xong được khóa luận để nộp không. Nhưng hôm nay thấy có vẻ cơ bản cũng là xong rồi, hihi, thầy Phương bảo ok, tức là ok :”\u0026gt; dù mình thấy chả ok lắm 😐\nHôm nay còn modify được cái báo cáo thực tập nữa, :))\nđang gõ trên laptop của chị bạn Huệ :d kể ra có laptop dùng sướng thật, tiết kiệm điện là một, yên tĩnh là hai (hai cái quan trọng ;)) ) , gọn nhẹ là ba – mang ra giường ngồi tựa vào tường cho sướng, ngồi ghế hoài mỏi lưng muốn chết.\nMàn hình lại sáng nữa chứ, màn hình gương pro :X Ram thi 2G, hihi. Ôi mình mơ ước :”\u0026gt;\nMà sao firefox 3.5 beta nhìn có vẻ ngon thế nhỉ, tình hình này là bỏ opera sang FF mất thôi :”\u0026gt; opera ghét nhất là khi copy từ trang này sang trang khác thì nó bị mất hoàn toàn định dạng. Khá khó chịu. Khó chịu nhất với Opera ở điểm đó 😐\nchà, giờ thì ngồi làm powerpoint nào.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/20/c%C6%A1-b%E1%BA%A3n-la-xong/","summary":"\u003cp\u003eKhà khà, cứ lo lắng hoang mang là ko biết có xong được khóa luận để nộp không. Nhưng hôm nay thấy có vẻ cơ bản cũng là xong rồi, hihi, thầy Phương bảo ok, tức là ok :”\u0026gt; dù mình thấy chả ok lắm 😐\u003cbr\u003e\nHôm nay còn modify được cái báo cáo thực tập nữa, :))\u003cbr\u003e\nđang gõ trên laptop của chị bạn Huệ :d kể ra có laptop dùng sướng thật, tiết kiệm điện là một, yên tĩnh là hai (hai cái quan trọng ;)) ) , gọn nhẹ là ba – mang ra giường ngồi tựa vào tường cho sướng, ngồi ghế hoài mỏi lưng muốn chết.\u003cbr\u003e\nMàn hình lại sáng nữa chứ, màn hình gương pro :X Ram thi 2G, hihi. Ôi mình mơ ước :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nMà sao firefox 3.5 beta nhìn có vẻ ngon thế nhỉ, tình hình này là bỏ opera sang FF mất thôi :”\u0026gt; opera ghét nhất là khi copy từ trang này sang trang khác thì nó bị mất hoàn toàn định dạng. Khá khó chịu. Khó chịu nhất với Opera ở điểm đó 😐\u003cbr\u003e\nchà, giờ thì ngồi làm powerpoint nào.\u003c/p\u003e","title":"Cơ bản là xong"},{"content":"đang viết khóa luận một cách say mê, đêm có khác, yên tĩnh quá, thích ghê,\nkể ra khi mình tập trung làm việc say sưa thì cũng ko đến nỗi ngu si khó đào tạo cho lắm, hê hê :”\u0026gt;\nvừa viết khóa luận, vừa tải mấy bộ phim của HTT Group qua RP, tải đêm tốc độ thích thật ;)) ko có ai bon chen đường truyền ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/17/t%E1%BA%ADp-trung/","summary":"\u003cp\u003eđang viết khóa luận một cách say mê, đêm có khác, yên tĩnh quá, thích ghê,\u003cbr\u003e\nkể ra khi mình tập trung làm việc say sưa thì cũng ko đến nỗi ngu si khó đào tạo cho lắm, hê hê :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nvừa viết khóa luận, vừa tải mấy bộ phim của HTT Group qua RP, tải đêm tốc độ thích thật ;)) ko có ai bon chen đường truyền ;))\u003c/p\u003e","title":"tập trung"},{"content":"Học được một từ mới, vui quá, impasse, nhưng nghĩa của cái từ này thì không vui chút nào. Mình đang lầm vào tình trạng impasse 😀\nSau 4 hôm thức trắng rồi ngủ từ sáng tới trưa – hoặc chiều, đến hôm nay, đêm thứ 5, mệt, đi ngủ từ tối, định ngủ tới sáng luôn, nhưng quen giấc mất rồi, ko ngủ được, nằm trằn trọc, rồi lại dậy, bật máy chạy thử mấy bài toán. Lại là kết quả quen thuộc: lỗi mà ko biết lỗi ở đâu, chán nán vô cùng, cảm giác thất bại, có cảm giác mình là kẻ vô dụng bất tài, chả làm được trò trống gì, thật bi quan vô cùng.\nThất bại cả về sự nghiệp và các mối quan hệ.\nMình vừa nhìn thấy 2 chai rượu ở trên bàn thờ từ tết, Những lúc như thế này, người ta rất dễ tìm tới rượu để giải sầu, rồi trượt dài trong vũng lầy thất bại không đứng lên được. Mình mới 22 tuổi, dù đã thất bại, đang thất bại hay sẽ tiếp tục thất bại, nhưng mình sẽ vẫn tiếp tục đứng lên. Mình không thể trượt đi đâu cả. Phải tiến lên.\nBình luận (2) doaitran — 2009-05-17 08:24\nRượu chỉ để uống những lúc vui thôi đồng chí mèo ạ ;))\nGordon — 2009-05-22 05:29\nRượu ko tốt cho sức khỏe, uống sữa, ăn hoa quả ướp lạnh \u0026amp; chơi game thâu đêm giải sầu tốt cho sức khỏe \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/16/impasse/","summary":"\u003cp\u003eHọc được một từ mới, vui quá, \u003cstrong\u003eimpasse\u003c/strong\u003e, nhưng nghĩa của cái từ này thì không vui chút nào. Mình đang lầm vào tình trạng impasse 😀\u003cbr\u003e\nSau 4 hôm thức trắng rồi ngủ từ sáng tới trưa – hoặc chiều, đến hôm nay, đêm thứ 5, mệt, đi ngủ từ tối, định ngủ tới sáng luôn, nhưng quen giấc mất rồi, ko ngủ được, nằm trằn trọc, rồi lại dậy, bật máy chạy thử mấy bài toán. Lại là kết quả quen thuộc: lỗi mà ko biết lỗi ở đâu, chán nán vô cùng, cảm giác thất bại, có cảm giác mình là kẻ vô dụng bất tài, chả làm được trò trống gì, thật bi quan vô cùng.\u003cbr\u003e\nThất bại cả về sự nghiệp và các mối quan hệ.\u003cbr\u003e\nMình vừa nhìn thấy 2 chai rượu ở trên bàn thờ từ tết, Những lúc như thế này, người ta rất dễ tìm tới rượu để giải sầu, rồi trượt dài trong vũng lầy thất bại không đứng lên được. Mình mới 22 tuổi, dù đã thất bại, đang thất bại hay sẽ tiếp tục thất bại, nhưng mình sẽ vẫn tiếp tục đứng lên. Mình không thể trượt đi đâu cả. Phải tiến lên.\u003c/p\u003e","title":"Impasse"},{"content":"Vừa phát hiện ra một vấn đề nan giải của khóa luận, quả này thì xong rồi, phút chót lại tòi ra một sự cố không có giải pháp thế này thì :((\nThực ra thì giải pháp cũng là có, nhưng với thời gian chỉ còn 4 ngày thì làm sao mà giải quyết được :((\nThôi đi hẳn rồi :((\nNào, vấn đề là thế này, với mỗi node (blogID), có một đoạn code wave sẽ bắt đầu từ node đó làm điểm gốc và tìm kiếm cây đường đi ngắn nhất tới tất cả các node khác trong mạng KN. Rồi sau khi tìm kiếm, nó cập nhật cái đường đi dài nhất trong tất cả các cái ngắn nhất vào cơ sở dữ liệu – vào chính cái node mà từ đó wave bắt đầu lan tỏa.\nVấn đề là ở chỗ, sau khi cho tất cả vào cơ sở dữ liệu rồi, thì cần truy vấn để tìm ra node nào có đường đi dài nhất. Wave thực hiện trên nhiều máy, tức là cơ sở dữ liệu trên nhiều máy, truy vấn mysql trên nhiều cơ sở dữ liệu ư 😕 :((\nà vừa search, hóa ra cũng ko kinh lắm :”\u0026gt; http://dev.mysql.com/doc/mysql-cluster-excerpt/5.1/en/mysql-cluster-multi-computer.html\nhị, nhưng mà bây giờ phải đọc cái này nữa :(( khốn khổ rồi :((\nBình luận (2) Thaimeo — 2009-05-16 20:25\nvừa thử chạy giữa 2 máy,\nF6 rồi nhập vào code wave thì tạo được KN trên 2 máy\nthế mà chạy cái makeKN của Ngọc thì ko tạo được trên 2 máy 🙁\nchán, chả hiểu tại sao\nthất vọng và hoang mang 😐\nMisao — 2009-05-20 01:19\nHì hì không sao, cứ từ từ sẽ có giải pháp. Mình add link blog của cậu rồi blog của mình rồi đấy. Bọn mình link exchange cái nhỉ.:D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/16/v%E1%BA%A5n-d%E1%BB%81-l%E1%BB%9Bn/","summary":"\u003cp\u003eVừa phát hiện ra một vấn đề nan giải của khóa luận, quả này thì xong rồi, phút chót lại tòi ra một sự cố không có giải pháp thế này thì :((\u003cbr\u003e\nThực ra thì giải pháp cũng là có, nhưng với thời gian chỉ còn 4 ngày thì làm sao mà giải quyết được :((\u003cbr\u003e\nThôi đi hẳn rồi :((\u003cbr\u003e\nNào, vấn đề là thế này, với mỗi node (blogID), có một đoạn code wave sẽ bắt đầu từ node đó làm điểm gốc và tìm kiếm cây đường đi ngắn nhất tới tất cả các node khác trong mạng KN. Rồi sau khi tìm kiếm, nó cập nhật cái đường đi dài nhất trong tất cả các cái ngắn nhất vào cơ sở dữ liệu – vào chính cái node mà từ đó wave bắt đầu lan tỏa.\u003cbr\u003e\nVấn đề là ở chỗ, sau khi cho tất cả vào cơ sở dữ liệu rồi, thì cần truy vấn để tìm ra node nào có đường đi dài nhất. Wave thực hiện trên nhiều máy, tức là cơ sở dữ liệu trên nhiều máy, truy vấn mysql trên nhiều cơ sở dữ liệu ư 😕 :((\u003cbr\u003e\nà vừa search, hóa ra cũng ko kinh lắm :”\u0026gt; \u003ca href=\"http://dev.mysql.com/doc/mysql-cluster-excerpt/5.1/en/mysql-cluster-multi-computer.html\"\u003ehttp://dev.mysql.com/doc/mysql-cluster-excerpt/5.1/en/mysql-cluster-multi-computer.html\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nhị, nhưng mà bây giờ phải đọc cái này nữa :(( khốn khổ rồi :((\u003c/p\u003e","title":"vấn đề lớn :(("},{"content":"suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma với bạn java, mà cụ thể là bạn netbean. hichic\nviết cái class, cho chạy ở cmd thì được, thử vào netbean chạy F6 để thử system call xem sao, ko thấy được gì cả, dù đường dẫn chuẩn. Thử mấy lần ko hiểu tại sao, tức. Hỏi Tiệp, thì nó bảo là copy class vào /build/class, và bỏ cái tham số đường dẫn đi, hichic. Hóa ra thế. Copy vào, chạy vẫn sai, thử viết một cái hàm inra cực đơn giản, thì chạy cực đúng luôn. Trong khi cái mình cần thì sai vẫn hoài sai. Điên người.\nNhất là lúc ở phòng máy, thằng Ngọc bảo copy vào chưa, mình bảo rồi, copy mấy lần ấy chứ, nó copy lại, chạy phát, đúng luôn mới sợ =)) làm mình cứng lưỡi ko nói câu gì, nó còn bảo “copy mà thế này à”, =)), mãi sau khi bạn Tuệ pro sang sửa, thì mới phát hiện ra là trong netbean có cái class trùng tên như thế, cứ chạy netbean phát là nó dịch lại, đè lên cái class của mình. Lúc Ngọc copy vào là netbean đang chạy rồi, class bị đè, nên chạy đúng, :))\nxóa cái class getRequestedBlog khốn kíp trong netbean đi, thế là xong. :)) điên ruột :))\nBình luận (1) HKVN — 2009-06-02 18:30\ngetRequestedBlog thường là tên hàm chứ anh :D. Tên class k0 ai viết thường ở chữ đầu tiên cả 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/15/java-khung/","summary":"\u003cp\u003esuýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma với bạn java, mà cụ thể là bạn netbean. hichic\u003cbr\u003e\nviết cái class, cho chạy ở cmd thì được, thử vào netbean chạy F6 để thử system call xem sao, ko thấy được gì cả, dù đường dẫn chuẩn. Thử mấy lần ko hiểu tại sao, tức. Hỏi Tiệp, thì nó bảo là copy class vào /build/class, và bỏ cái tham số đường dẫn đi, hichic. Hóa ra thế. Copy vào, chạy vẫn sai, thử viết một cái hàm inra cực đơn giản, thì chạy cực đúng luôn. Trong khi cái mình cần thì sai vẫn hoài sai. Điên người.\u003cbr\u003e\nNhất là lúc ở phòng máy, thằng Ngọc bảo copy vào chưa, mình bảo rồi, copy mấy lần ấy chứ, nó copy lại, chạy phát, đúng luôn mới sợ =)) làm mình cứng lưỡi ko nói câu gì, nó còn bảo “copy mà thế này à”, =)), mãi sau khi bạn Tuệ pro sang sửa, thì mới phát hiện ra là trong netbean có cái class trùng tên như thế, cứ chạy netbean phát là nó dịch lại, đè lên cái class của mình. Lúc Ngọc copy vào là netbean đang chạy rồi, class bị đè, nên chạy đúng, :))\u003cbr\u003e\nxóa cái class getRequestedBlog khốn kíp trong netbean đi, thế là xong. :)) điên ruột :))\u003c/p\u003e","title":"java khùng"},{"content":"Lâu lắm mới gặp Thủy Tiên, từ trước hôm thanh minh thì phải, hôm ấy mình về quê ko đi học khiêu vũ, còn từ hôm sau mình lên đi học khiêu vũ chăm chỉ thì Thủy Tiên “trốn” về quê :D.\nHôm nay đang ở trường thì Thủy Tiên nhắn tin, bảo lap ko vào được mạng, có ở nhà ko để mang máy sang, hè, mình bảo tí về mình qua – vào xin bữa cơm là chính ;))\nDebug mấy cái wavecode mệt phờ râu, cuối cùng cũng chạy được, xong vào nhà TT, thì ko phải lap hỏng mà là dây mạng bị nước vào, bị han gì hết cả :)) :))đáng ra phải đi mau dây khác nhưng lại thấy trong nhà còn mấy đoạn dây sẵn, nên ngồi cắt cắt nối nối =)) nhìn hơi lem nhem nhưng mà vẫn vào được mạng ;)) quên mất lúc ở đó ko lấy đt của Thủy Tiên chụp lại mấy đoạn nối :))\nNối xong thì được ăn cơm, cơm dẻo ngon – hơn cái cơm khô khốc của bạn Tuấn nhiều :)) – cơm có thịt kho tàu, canh rau ngót (à Thủy Tiên là fan của rau ngót ;)) ) , và gan xào đỗ, ngon dã man, lâu lắm mới được ăn cơm ngon thế 😡 Cám ơn Thủy Tiên xinh đẹp (mà dạo này Thủy Tiên vẫn trắng thế, mình mùa hè lại đi xe nhiều đen sì rồi :()\nThủy Tiên lúc nào cũng dễ thương – ( tất nhiên trừ vài lúc hơi ko dễ thương lắm ;))\nBình luận (2) doaitran — 2009-05-15 18:53\ncho tớ hỏi thanh minh là ngày bao nhiêu âm lịch thế?\nThaimeo — 2009-05-15 20:13\nhttp://vi.wikipedia.org/wiki/Thanh_minh\nThanh minh bây giờ tính theo dương lịch đồng chí bạn ạ ;))\n4 hoặc 5 tháng 4 dương lịch\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/15/c%C6%A1m-ngon-d/","summary":"\u003cp\u003eLâu lắm mới gặp Thủy Tiên, từ trước hôm thanh minh thì phải, hôm ấy mình về quê ko đi học khiêu vũ, còn từ hôm sau mình lên đi học khiêu vũ chăm chỉ thì Thủy Tiên “trốn” về quê :D.\u003cbr\u003e\nHôm nay đang ở trường thì Thủy Tiên nhắn tin, bảo lap ko vào được mạng, có ở nhà ko để mang máy sang, hè, mình bảo tí về mình qua – vào xin bữa cơm là chính ;))\u003cbr\u003e\nDebug mấy cái wavecode mệt phờ râu, cuối cùng cũng chạy được, xong vào nhà TT, thì ko phải lap hỏng mà là dây mạng bị nước vào, bị han gì hết cả :)) :))đáng ra phải đi mau dây khác nhưng lại thấy trong nhà còn mấy đoạn dây sẵn, nên ngồi cắt cắt nối nối =)) nhìn hơi lem nhem nhưng mà vẫn vào được mạng ;)) quên mất lúc ở đó ko lấy đt của Thủy Tiên chụp lại mấy đoạn nối :))\u003cbr\u003e\nNối xong thì được ăn cơm, cơm dẻo ngon – hơn cái cơm khô khốc của bạn Tuấn nhiều :)) – cơm có thịt kho tàu, canh rau ngót (à Thủy Tiên là fan của rau ngót ;)) ) , và gan xào đỗ, ngon dã man, lâu lắm mới được ăn cơm ngon thế 😡 Cám ơn Thủy Tiên xinh đẹp (mà dạo này Thủy Tiên vẫn trắng thế, mình mùa hè lại đi xe nhiều đen sì rồi :()\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThủy Tiên lúc nào cũng dễ thương\u003c/strong\u003e – ( tất nhiên trừ vài lúc hơi ko dễ thương lắm ;))\u003c/p\u003e","title":"Cơm ngon :D"},{"content":"chính xác ra là coded by thaimeo and google =))\ncám ơn bạn google lắm lắm, ko có bạn thì một kẻ gà qué như tớ sao có thể trong 2 đêm từ không biết gì viết xong và show hàng được cái shoutbox lên chuyenvinhphuc.net\n=)) khà khà, tuy vẫn còn rất đơn sơ và thô bỉ =)) – ko sao, như thế nghĩa là sẽ còn cái để tiếp tục phát triển, chứ hoàn hảo quá thì cũng phí ;))\nsau đây là tính năng:\n– Chatbox đặt ở một hosting khác, không cần thiết phải đặt cùng server với diễn đàn, thế nên việc HP cho phép hay không cho phép shoutbox là không quan trọng ;))\n– không thèm dùng DB – nhiễu bạc, dùng file text để lưu nội dung chatbox, chatbox ấy mà, lời nói gió bay, mấy hôm là loại xóa một loạt, lưu vào db làm gì cho mệt :))\nđó là hai ưu điểm lớn nhất, còn thì để cho nó “giống giống” các chatbox “thời thượng” thì phải dùng ajax – tất nhiên :\u0026gt;\ngiờ nó chỉ có mỗi text không, ko có gì cả :)), phải thêm icon này, url link này, bbcode nữa này, nói chung là nhiều thứ để làm, vui ;))\n– trước khi viết cái này thì tớ chưa tự viết một cái gì gọi là “ứng dụng ajax” và javascript thì rất mơ hồ. Thế nên xong được về cơ bản cái này là phải nhờ bạn google giúp đỡ rất nhiều, cứ cần cái gì là lại hỏi google ;))\n– auto reload\n– onsubmit: lúc đầu ấn enter là ko được, chỉ click vào nút shout mới được, do để cái input type=button, phải để là input type=submit và phần phải là – auto scroll\n– focus after submit\nà còn chưa thèm lưu ngày giờ, thôi kệ, lúc khác thêm sau, giờ làm tiếp khóa luận 😛\nps: các bạn đừng cười mình là gà :”\u0026gt; vì mình đúng là gà thật 😛\nBình luận (2) Thaimeo — 2009-05-17 18:16\nđã chèn thêm ngày giờ, có emotion\nvà vừa thêm active user – đếm số thành viên đang hoạt động ở chatbox 😡 keke\nThaimeo — 2009-05-17 23:33\nthay đổi một chút, thế là có thể hiển thị chatbox cho khách nhìn thấy, nhưng ko có ô gõ nội dung chat ;))\nvấn đề là ko biết làm thế nào để nó hoạt động được trên IE :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/14/chatbox-coded-by-thaimeo/","summary":"\u003cp\u003echính xác ra là \u003cstrong\u003ecoded by thaimeo and google\u003c/strong\u003e =))\u003cbr\u003e\ncám ơn bạn google lắm lắm, ko có bạn thì một kẻ gà qué như tớ sao có thể trong 2 đêm từ không biết gì viết xong và show hàng được cái shoutbox lên  \u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net\" title=\"diễn đàn chuyên vĩnh phúc\"\u003echuyenvinhphuc.net\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n=)) khà khà, tuy vẫn còn rất đơn sơ và thô bỉ =)) – ko sao, như thế nghĩa là sẽ còn cái để tiếp tục phát triển, chứ hoàn hảo quá thì cũng phí ;))\u003cbr\u003e\nsau đây là tính năng:\u003cbr\u003e\n– Chatbox đặt ở một hosting khác, không cần thiết phải đặt cùng server với diễn đàn, thế nên việc HP cho phép hay không cho phép shoutbox là không quan trọng ;))\u003cbr\u003e\n– không thèm dùng DB – nhiễu bạc, dùng file text để lưu nội dung chatbox, chatbox ấy mà, lời nói gió bay, mấy hôm là loại xóa một loạt, lưu vào db làm gì cho mệt :))\u003cbr\u003e\nđó là hai ưu điểm lớn nhất, còn thì để cho nó “giống giống” các chatbox “thời thượng” thì phải dùng ajax – tất nhiên :\u0026gt;\u003cbr\u003e\ngiờ nó chỉ có mỗi text không, ko có gì cả :)), phải thêm icon này, url link này, bbcode nữa này, nói chung là nhiều thứ để làm, vui ;))\u003cbr\u003e\n– trước khi viết cái này thì tớ chưa tự viết một cái gì gọi là “ứng dụng ajax” và javascript thì rất mơ hồ. Thế nên xong được về cơ bản cái này là phải nhờ bạn google giúp đỡ rất nhiều, cứ cần cái gì là lại hỏi google ;))\u003cbr\u003e\n– auto reload\u003cbr\u003e\n– onsubmit: lúc đầu ấn enter là ko được, chỉ click vào nút shout mới được, do để cái input type=button, phải để là input type=submit và phần \u003cform\u003e phải là \u003cfomr action=”javascript:chatbox()”\u003e\u003cbr\u003e\n– auto scroll\u003cbr\u003e\n– focus after submit\u003cbr\u003e\nà còn chưa thèm lưu ngày giờ, thôi kệ, lúc khác thêm sau, giờ làm tiếp khóa luận 😛\u003cbr\u003e\nps: các bạn đừng cười mình là gà :”\u0026gt; vì mình đúng là gà thật 😛\u003c/p\u003e","title":"chatbox coded by thaimeo"},{"content":"Hừ, pm, rồi email, rồi Y!M, rồi lập topic hỏi về cái chatbox của mybbvn mà cha admin tinh vi ko thèm đoái hoài. Bực mình ghê, tinh vi nó vừa vừa thôi nhá :-w\nTớ tuy là gà nhưng mà tớ vẫn thích đú, tạm để code đây, mấy hôm nữa xong khóa luận thì tớ chiến các bạn ;))\nChatbox FontsArialArial BlackBook AntiquaCentury GothicComic Sans MSCourier NewImpactTahomaTimes New RomanTrebuchet MSVerdana ColorsGoldKhakiOrangeLightPinkSalmonTomatoRedBrownMaroonDarkGreenDarkCyanLightSeaGreenLawnGreenMediumSeaGreenBlueVioletCyanBlueDodgerBlueLightSkyBlueWhiteDimGrayDarkGrayBlack ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/12/d%C6%B0%E1%BB%A3c-d%E1%BA%A5y-cac-b%E1%BA%A1n-mybbvn-%E1%BA%A1/","summary":"\u003cp\u003eHừ, pm, rồi email, rồi Y!M, rồi lập topic hỏi về cái chatbox của mybbvn mà cha admin tinh vi ko thèm đoái hoài. Bực mình ghê, tinh vi nó vừa vừa thôi nhá :-w\u003cbr\u003e\nTớ tuy là gà nhưng mà tớ vẫn thích đú, tạm để code đây, mấy hôm nữa xong khóa luận thì tớ chiến các bạn ;))\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003ctable class=”tborder” border=”0″ cellspacing=”1″ cellpadding=”6″ width=”100%” align=”center”\u003e  \n\u003ctbody\u003e  \n\u003ctr\u003e  \n\u003ctd class=”thead”\u003eChatbox\u003c/td\u003e  \n\u003c/tr\u003e  \n\u003ctr\u003e  \n\u003ctd class=”trow2″\u003e\u003cform action=”javascript:fcb\\_postshout();” method=”post”\u003e \u003cinput name=”huid” type=”hidden” value=”31″ /\u003e  \n\u003cinput name=”hgroupid” type=”hidden” value=”2″ /\u003e  \n\u003cinput name=”huser” type=”hidden” /\u003e  \n\u003cinput id=”hmess” class=”bginput” name=”hmess” size=”100″ type=”text” /\u003e  \n\u003cdiv style=”margin-top: 2px;”\u003e\u003cinput class=”button” type=”submit” value=”Shout” /\u003e  \n\u003cinput class=”button” style=”font-weight: bold;” onclick=”fcb\\_upstyle(‘b’);” name=”hbold” type=”button” value=”B” /\u003e  \n\u003cinput class=”button” style=”font-style: italic;” onclick=”fcb\\_upstyle(‘i’);” name=”hitalic” type=”button” value=”I” /\u003e  \n\u003cinput class=”button” style=”text-decoration: underline;” onclick=”fcb\\_upstyle(‘u’);” name=”hunderline” type=”button” value=”U” /\u003e  \n\u003cselect name=”hfont”\u003e\u003coption\u003eFonts\u003c/option\u003e\u003coption value=”Arial”\u003eArial\u003c/option\u003e\u003coption value=”Arial Black”\u003eArial Black\u003c/option\u003e\u003coption value=”Book Antiqua”\u003eBook Antiqua\u003c/option\u003e\u003coption value=”Century Gothic”\u003eCentury Gothic\u003c/option\u003e\u003coption value=”Comic Sans MS”\u003eComic Sans MS\u003c/option\u003e\u003coption value=”Courier New”\u003eCourier New\u003c/option\u003e\u003coption value=”Impact”\u003eImpact\u003c/option\u003e\u003coption value=”Tahoma”\u003eTahoma\u003c/option\u003e\u003coption value=”Times New Roman”\u003eTimes New Roman\u003c/option\u003e\u003coption value=”Trebuchet MS”\u003eTrebuchet MS\u003c/option\u003e\u003coption value=”Verdana”\u003eVerdana\u003c/option\u003e\u003c/select\u003e \u003cselect name=”hcolor”\u003e\u003coption\u003eColors\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Gold;” value=”Gold”\u003eGold\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Khaki;” value=”Khaki”\u003eKhaki\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Orange;” value=”Orange”\u003eOrange\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: LightPink;” value=”LightPink”\u003eLightPink\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Salmon;” value=”Salmon”\u003eSalmon\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Tomato;” value=”Tomato”\u003eTomato\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Red;” value=”Red”\u003eRed\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Brown;” value=”Brown”\u003eBrown\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Maroon;” value=”Maroon”\u003eMaroon\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: DarkGreen;” value=”DarkGreen”\u003eDarkGreen\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: DarkCyan;” value=”DarkCyan”\u003eDarkCyan\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: LightSeaGreen;” value=”LightSeaGreen”\u003eLightSeaGreen\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: LawnGreen;” value=”LawnGreen”\u003eLawnGreen\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: MediumSeaGreen;” value=”MediumSeaGreen”\u003eMediumSeaGreen\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: BlueViolet;” value=”BlueViolet”\u003eBlueViolet\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Cyan;” value=”Cyan”\u003eCyan\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Blue;” value=”Blue”\u003eBlue\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: DodgerBlue;” value=”DodgerBlue”\u003eDodgerBlue\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: LightSkyBlue;” value=”LightSkyBlue”\u003eLightSkyBlue\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: White;” value=”White”\u003eWhite\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: DimGray;” value=”DimGray”\u003eDimGray\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: DarkGray;” value=”DarkGray”\u003eDarkGray\u003c/option\u003e\u003coption style=”background: Black;” value=”Black”\u003eBlack\u003c/option\u003e\u003c/select\u003e\u003cinput class=”button” onclick=”fcb\\_refresh();” type=”button” value=”Refresh” /\u003e  \n\u003cinput class=”button” onclick=”archivepage();” type=”button” value=”Archive” /\u003e\u003c/div\u003e  \n\u003c/form\u003e\u003c/td\u003e  \n\u003c/tr\u003e  \n\u003ctr\u003e  \n\u003ctd class=”trow1″\u003e\u003c/td\u003e  \n\u003c/tr\u003e  \n\u003c/tbody\u003e\u003c/table\u003e  \n\u003cscript type=”text/javascript”\u003e\u003c!–  \nvar textstyle = document.getElementById(‘hmess’);  \nfunction fcb\\_upstyle(element)  \n{  \nif (element == ‘b’)  \n{  \nif (document.fcb\\_form.hbold.value == ‘B’)  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hbold.value = ‘B\\*’;  \ntextstyle.style.fontWeight = ‘bold’;  \n}  \nelse  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hbold.value = ‘B’;  \ntextstyle.style.fontWeight = ‘normal’;  \n}  \n}  \nelse if (element == ‘i’)  \n{  \nif (document.fcb\\_form.hitalic.value == ‘I’)  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hitalic.value = ‘I\\*’;  \ntextstyle.style.fontStyle = ‘italic’;  \n}  \nelse  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hitalic.value = ‘I’;  \ntextstyle.style.fontStyle = ‘normal’;  \n}  \n}  \nelse if (element == ‘u’)  \n{  \nif (document.fcb\\_form.hunderline.value == ‘U’)  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hunderline.value = ‘U\\*’;  \ntextstyle.style.textDecoration = ‘underline’;  \n}  \nelse  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hunderline.value = ‘U’;  \ntextstyle.style.textDecoration = ‘none’;  \n}  \n}  \nelse if (element == ‘font’)  \n{  \ntextstyle.style.fontFamily = document.fcb\\_form.hfont.value;  \n}  \nelse if (element == ‘color’)  \n{  \ntextstyle.style.color = document.fcb\\_form.hcolor.value;  \n}  \n}  \nfunction fcb\\_postshout()  \n{  \nhuid = document.fcb\\_form.huid.value;  \nhgroupid = document.fcb\\_form.hgroupid.value;  \nhuser = document.fcb\\_form.huser.value;  \nhmess = document.fcb\\_form.hmess.value;  \nhcolor = document.fcb\\_form.hcolor.value;  \nhfont = document.fcb\\_form.hfont.value;  \nhbold = document.fcb\\_form.hbold.value;  \nhitalic = document.fcb\\_form.hitalic.value;  \nhunderline = document.fcb\\_form.hunderline.value;  \ndocument.fcb\\_form.hmess.value = ”;  \nif (hmess == ”)  \n{  \nalert(‘Go loi chat’);  \n}  \nelse  \n{  \nfcb\\_frame.location = ‘http://hqth.vndv.com/mybbvnchat/index.php?do=postshout\u0026hmess=’ + encodeURIComponent(hmess) + ‘\u0026huid=’ + huid + ‘\u0026hgroupid=’ + hgroupid + ‘\u0026huser=’ + encodeURIComponent(huser) + ‘\u0026hcolor=’ + hcolor + ‘\u0026hfont=’ + hfont + ‘\u0026hbold=’ + hbold + ‘\u0026hitalic=’ + hitalic + ‘\u0026hunderline=’ + hunderline;  \n}  \n}  \nfunction archivepage()  \n{  \nwindow.open(“http://hqth.vndv.com/mybbvnchat/archive.php”, “”, “location=no,scrollbars=yes,width=640,height=480”);  \n}  \nfunction addsmilie(code)  \n{  \ndocument.fcb\\_form.hmess.value = document.fcb\\_form.hmess.value + code;  \n}  \nfunction smiliepopup()  \n{  \nwindow.open(“ajax.php?do=fcb\\_allsmilies”, “”, “location=no,scrollbars=yes,width=500,height=500”);  \n}  \nfunction fcb\\_showsmilies\\_action()  \n{  \nif (fcb.handler.readyState == 4 \u0026\u0026 fcb.handler.status == 200)  \n{  \ndocument.getElementById(‘fcb\\_smiliebox’).innerHTML = fcb.handler.responseText;  \n}  \n}  \nfunction fcb\\_showsmilies()  \n{  \nfcb = new vB\\_AJAX\\_Handler(true);  \nfcb.onreadystatechange(fcb\\_showsmilies\\_action);  \nfcb.send(‘ajax.php?do=fcb\\_randomsmilies’);  \n}  \nfunction fcb\\_showsmiliebox()  \n{  \nif (document.getElementById(‘fcb\\_smilieboxmain’).style.display == ‘none’)  \n{  \ndocument.getElementById(‘fcb\\_smilieboxmain’).style.display = ‘inline’;  \nfcb\\_showsmilies();  \n}  \nelse  \n{  \ndocument.getElementById(‘fcb\\_smilieboxmain’).style.display = ‘none’;  \n}  \n}  \nfunction fcb\\_hideshowsmiliebox()  \n{  \ndocument.getElementById(‘fcb\\_smilieboxmain’).style.display = ‘none’;  \n}  \nfunction fcb\\_refresh()  \n{  \nfcb\\_frame.location = ‘http://hqth.vndv.com/mybbvnchat/index.php’;  \n}  \n// –\u003e\u003c/script\u003e\u003c/blockquote\u003e","title":"Được đấy các bạn mybbvn ạ"},{"content":"Vừa đi đánh răng, nhìn vào gương, tự nhiên nghĩ bụng “ô trông mình cũng sáng sủa thông minh đấy chứ nhỉ, không lù rù ngu si như trưa nay”. 😀\nVà nghĩ tiếp, sao mình cứ thức đêm thức hôm hoài vậy, muốn tấm thân tàn tạ hay sao :-j chưa có ny đâu đấy, xấu trai ko ai yêu đâu :-ss Với lại chưa có ny nên chả ai lo lắng cho đâu, tự thân lo cho mình thôi.\nCố lên nào, thông minh nhưng còn phải chăm chỉ nữa :\u0026gt;\nGo Ahead 🙂\nBình luận (5) xiaoxian — 2009-05-12 14:27\nVậy mà để protected :-s\nThaimeo — 2009-05-12 15:12\nđể protected thì đã sao :”\u0026gt;\nLoan — 2009-05-12 22:06\nCố lên nào, thông minh nhưng còn phải chăm chỉ nữa :\u0026gt;\n—-\u0026gt; Thích câu này :\u0026gt;:\u0026gt;\nCố lên, thức đêm ít thôi !\nabc — 2009-05-14 07:51\nđể protected mà một đống người vào spam =))\nThaimeo — 2009-05-14 10:03\nprotected với google bot thôi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/11/danh-rang/","summary":"\u003cp\u003eVừa đi đánh răng, nhìn vào gương, tự nhiên nghĩ bụng “ô trông mình cũng sáng sủa thông minh đấy chứ nhỉ, không lù rù ngu si như trưa nay”. 😀\u003cbr\u003e\nVà nghĩ tiếp, sao mình cứ thức đêm thức hôm hoài vậy, muốn tấm thân tàn tạ hay sao :-j chưa có ny đâu đấy, xấu trai ko ai yêu đâu :-ss Với lại chưa có ny nên chả ai lo lắng cho đâu, tự thân lo cho mình thôi.\u003cbr\u003e\nCố lên nào, thông minh nhưng còn phải chăm chỉ nữa :\u0026gt;\u003cbr\u003e\nGo Ahead 🙂\u003c/p\u003e","title":"Đánh răng"},{"content":"Mệt quá, thôi ko thức đêm nữa 🙁\nBài của mình so vo với bài của nó đúng là một vực một trời, hichic, rất lố bịch 😐\nNhưng mình quyết không thua thằng này, hừ \u0026gt;:)\nBình luận (1) xiaoxian — 2009-05-12 14:24\nCố lên 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/11/c%E1%BB%91-len/","summary":"\u003cp\u003eMệt quá, thôi ko thức đêm nữa 🙁\u003cbr\u003e\nBài của mình so vo với bài của nó đúng là một vực một trời, hichic, rất lố bịch 😐\u003cbr\u003e\nNhưng mình quyết không thua thằng này, hừ \u0026gt;:)\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xiaoxian.wordpress.com\"\u003exiaoxian\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-05-12 14:24\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCố lên 😀\u003c/p\u003e","title":"Cố lên"},{"content":"Hù hù, hôm nay đá nội bộ trong UDS, đội mình ghi bàn trước, rồi bị dẫn 1-3, rồi gỡ hòa, nhưng rồi lại thua, hichic, 6-4 thì phải.\nMệt mệt,\nThứ 5 tới là sẽ có áo, 100k cho vụ áo sống này, hij hị, xót tiền :”\u0026gt;\nVề nhà, vào cvp, thì thấy database từ cách đây hai ngày, hic, lo lắng hoang mang :-ss\nMay quá liên hệ được với Misao để lấy lại DB mới nhất,\nGiờ thì đang backup home folder, nhưng mà chậm dã man 😐\nHù hù, tiếp tục coding wave nào, khóa luận khóa luận, cố lên anh em 😀\nPS: mà không hiểu sao từ tối qua, mạng nhà mình chậm rùa thế nhỉ 🙁 vào web rất là khó khăn\nà mới mò ra một trò hơi bị hay ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/10/met-qua-2/","summary":"\u003cp\u003eHù hù, hôm nay đá nội bộ trong UDS, đội mình ghi bàn trước, rồi bị dẫn 1-3, rồi gỡ hòa, nhưng rồi lại thua, hichic, 6-4 thì phải.\u003cbr\u003e\nMệt mệt,\u003cbr\u003e\nThứ 5 tới là sẽ có áo, 100k cho vụ áo sống này, hij hị, xót tiền :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nVề nhà, vào cvp, thì thấy database từ cách đây hai ngày, hic, lo lắng hoang mang :-ss\u003cbr\u003e\nMay quá liên hệ được với Misao để lấy lại DB mới nhất,\u003cbr\u003e\nGiờ thì đang backup home folder, nhưng mà chậm dã man 😐\u003cbr\u003e\nHù hù, tiếp tục coding wave nào, khóa luận khóa luận, cố lên anh em 😀\u003cbr\u003e\nPS: mà không hiểu sao từ tối qua, mạng nhà mình chậm rùa thế nhỉ 🙁 vào web rất là khó khăn\u003cbr\u003e\nà mới mò ra một trò hơi bị hay ;))\u003c/p\u003e","title":"Met qua"},{"content":"Đêm qua lọ mọ tới gần 4h rưỡi mới ngủ.\nKết quả là sáng gần 10h mới dậy 😐\nChiều tới trường, làm được thêm một vài thứ, giao diện 😀 Nói chung thấy rất phấn chấn, ko chán nản như mấy hôm nọ nữa 😀\nhôm nay là một ngày trục trặc của chuyenvinhphuc.net . Sáng thì bị lỗi settings.php rồi là truy vấn SQL.\nVừa nãy thì lại vừa bị thông báo là tạm khóa do dùng quá nhiều tài nguyên hệ thống. Hichic.\nDạo này đi học về hôm nào cũng đi vào Nguyễn Chí Thanh rồi rẽ vào Trúc Khê. Khá là muốn gặp NT. Nhưng thôi, từ từ 🙂\nNào, tiếp tục coding nào. Keke 😡\nBình luận (1) doaitran — 2009-05-08 18:51\nNT, NT, NT, NT ! Lúc nào cũng NT!\n(NT = như trên =)) )\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/08/ng%E1%BA%AFn-g%E1%BB%8Dn-vai-dong/","summary":"\u003cp\u003eĐêm qua lọ mọ tới gần 4h rưỡi mới ngủ.\u003cbr\u003e\nKết quả là sáng gần 10h mới dậy 😐\u003cbr\u003e\nChiều tới trường, làm được thêm một vài thứ, giao diện 😀 Nói chung thấy rất phấn chấn, ko chán nản như mấy hôm nọ nữa 😀\u003cbr\u003e\nhôm nay là một ngày trục trặc của chuyenvinhphuc.net . Sáng thì bị lỗi settings.php rồi là truy vấn SQL.\u003cbr\u003e\nVừa nãy thì lại vừa bị thông báo là tạm khóa do dùng quá nhiều tài nguyên hệ thống. Hichic.\u003cbr\u003e\nDạo này đi học về hôm nào cũng đi vào Nguyễn Chí Thanh rồi rẽ vào Trúc Khê. Khá là muốn gặp NT. Nhưng thôi, từ từ 🙂\u003cbr\u003e\nNào, tiếp tục coding nào. Keke 😡\u003c/p\u003e","title":"Ngắn gọn vài dòng"},{"content":"Không tin cái gì cơ?\nVâng, chuyện đóng cửa blog 360 của yahoo. 360 yahoo là mạng xã hội (tạm gọi thế đi cho nó hoành) lớn nhất tại Việt Nam, không có đối thủ, số một không có số hai ;)) (như Tiến Minh vậy ;))). Thời gian gần đây (cả hơn năm chứ chả ít), khắp nơi rộ lên tin đồn yahoo đóng cửa yahoo!360, khiến cho dân tình xôn xao lo lắng, ngày đêm bất an, đua nhau chuyển nhà. Tớ cũng chuyển từ 360 sang dùng wordpress ;)), tạm thời lấy domain javaphp.co.cc, khi nào nghĩ ra cái tên hay ho thì sẽ đăng kí một cái tử tế hơn, keke.\nÀ nói tiếp về Yahoo!360, tại sao tớ lại tự nhiên khẳng định là không tin rằng có chuyện đóng cửa. Đơn giản, là hôm nay tình cờ tớ vào một blog có hơn một nghìn entry (chính xác là 1542 – nhìn số entry mà tớ tí ngã từ trên ghế xuống :)) ). Và tớ tự hỏi, blog 360 nào có số lượng entry nhiều nhất nhỉ, và là bao nhiêu. Thắc mắc hỏi google ;)) Kết quả: 3584 entries, blog VNDOC, hichic, khủng quá. Với khoảng xấp xỉ 2 triệu tài khoản, rất nhiều blog “khủng”, với các bài viết, cũng như bài sưu tầm có giá trị trên 360, thử hỏi, Yahoo có thể đóng cửa cái rụp, xóa cái bùm chỗ cơ sở dữ liệu đó sao? Tất nhiên, nếu Yahoo thích thì các blogger cũng phải cắn răng mà chịu, “dân ở đây không phải đóng thuế nên ý dân không phải là ý trời”. Nhưng nói chung là tớ không tin, rất không tin, Yahoo đại gia thế, duy trì mấy cái server lởm khởm cho cái hệ thống 360 này bõ bèn gì (tớ đoán thế :”\u0026gt;)\nÀ tiện thể google, các bạn sẽ thấy, nào là “Thanh Nien Online | Tháng 4.2009 sẽ đóng cửa Yahoo! 360”, “BAODATVIET.VN | 5 tháng nữa, blog Yahoo! 360 đóng cửa”, bla bla, thế giờ là tháng mấy rồi, đâu đâu, đóng đâu, đóng là phá cửa đấy :))\nCó thể là không phát triển nữa, để nó sống dở chết dở như hiện nay. Nhưng đóng cửa, cho nó vào dĩ vãng thì hơi khó đấy. Giả sử ngày mai tỉnh dậy, vào blog mà thấy báo “địa chỉ không tồn tại” thì sao nhỉ? Tẩy chay Yahoo? Uninstall Y!M, ;)) Có thể lắm chứ ;)) Nothing impossible. Vì thế, các bạn Yahoo hãy liệu hồn. Chưa có cái gì để thay thế 360 một cách tử tế thì cứ để im đấy, như bây giờ.\nps: tớ đang làm luận văn về blog 360, nó mà đóng cửa thì chết tớ :”\u0026gt;\nBình luận (5) Pett — 2009-05-14 06:21\nThank you! I would now go on this blog every day!\nThank you\nTerrimalis — 2009-05-14 18:45\nВот обнаружил интересную тему. http://dtpobzor.ru\nНе понимаю я людей. как возможно опьяневшими за руль садиться, правила нарушать и ехать под 180 километрах Данное же как игра в русскую рулетку с пистолетом. Лишь вероятными потерпевшими становятся абсолютно нивинные люди на дороге, советую всем тщательно понаблюдать веб-сайт и сделать явные вывода, если ваша жизнь вам не дорога, хотя бы о других подумайте.\nGordon — 2009-05-22 05:27\nÔi, mấy cái comment, quá sợ hãi =))\ndozorspb — 2009-09-15 01:06\nДа, жаль, что обновления на блоге происходят не так часто, как хотелось бы.!\nsergey — 2009-09-19 08:42\nДа уж не плохо. Класс!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/07/toi-noi-th%E1%BA%B3ng-la-toi-khong-tin/","summary":"\u003cp\u003eKhông tin cái gì cơ?\u003cbr\u003e\nVâng, chuyện đóng cửa blog 360 của yahoo. 360 yahoo là mạng xã hội (tạm gọi thế đi cho nó hoành) lớn nhất tại Việt Nam, không có đối thủ, số một không có số hai ;)) (như Tiến Minh vậy ;))). Thời gian gần đây (cả hơn năm chứ chả ít), khắp nơi rộ lên tin đồn yahoo đóng cửa yahoo!360, khiến cho dân tình xôn xao lo lắng, ngày đêm bất an, đua nhau chuyển nhà. Tớ cũng chuyển từ 360 sang dùng wordpress ;)), tạm thời lấy domain javaphp.co.cc, khi nào nghĩ ra cái tên hay ho thì sẽ đăng kí một cái tử tế hơn, keke.\u003cbr\u003e\nÀ nói tiếp về Yahoo!360, tại sao tớ lại tự nhiên khẳng định là không tin rằng có chuyện đóng cửa. Đơn giản, là hôm nay tình cờ tớ vào một blog có hơn một nghìn entry (chính xác là 1542 – nhìn số entry mà tớ tí ngã từ trên ghế xuống :)) ). Và tớ tự hỏi, blog 360 nào có số lượng entry nhiều nhất nhỉ, và là bao nhiêu. Thắc mắc hỏi google ;)) Kết quả: 3584 entries, blog VNDOC, hichic, khủng quá. Với khoảng xấp xỉ 2 triệu tài khoản, rất nhiều blog “khủng”, với các bài viết, cũng như bài sưu tầm có giá trị trên 360, thử hỏi, Yahoo có thể đóng cửa cái rụp, xóa cái bùm chỗ cơ sở dữ liệu đó sao? Tất nhiên, nếu Yahoo thích thì các blogger cũng phải cắn răng mà chịu, \u003cem\u003e“dân ở đây không phải đóng thuế nên ý dân không phải là ý trời”\u003c/em\u003e. Nhưng nói chung là tớ không tin, rất không tin, Yahoo đại gia thế, duy trì mấy cái server lởm khởm cho cái hệ thống 360 này bõ bèn gì (tớ đoán thế :”\u0026gt;)\u003cbr\u003e\nÀ tiện thể google, các bạn sẽ thấy, nào là “Thanh Nien Online | Tháng 4.2009 sẽ đóng cửa Yahoo! 360”, “BAODATVIET.VN | 5 tháng nữa, blog Yahoo! 360 đóng cửa”, bla bla, thế giờ là tháng mấy rồi, đâu đâu, đóng đâu, đóng là phá cửa đấy :))\u003cbr\u003e\nCó thể là không phát triển nữa, để nó sống dở chết dở như hiện nay. Nhưng đóng cửa, cho nó vào dĩ vãng thì hơi khó đấy. Giả sử ngày mai tỉnh dậy, vào blog mà thấy báo “địa chỉ không tồn tại” thì sao nhỉ? Tẩy chay Yahoo? Uninstall Y!M, ;)) Có thể lắm chứ ;)) Nothing impossible. Vì thế, các bạn Yahoo hãy liệu hồn. Chưa có cái gì để thay thế 360 một cách tử tế thì cứ để im đấy, như bây giờ.\u003cbr\u003e\nps: tớ đang làm luận văn về blog 360, nó mà đóng cửa thì chết tớ :”\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"Tôi nói thẳng là tôi không tin."},{"content":"Chị Thu vừa gọi điện, hỏi thăm, và bảo là đang ở nhà viện E, đang ở nhà chồng, ặc ặc, cưới hôm chủ nhật vừa rồi, nghe ghét nhỉ, vừa hơi bực lại vừa hơi tức. Cưới mấy lần mà lại ko nói gì với mình chứ, hứ hứ 🙁 Đểu thế không biết 🙁 Chị Thu tốt bụng dễ thương, mới ngày nào sang nhà chị ở Thanh Xuân sửa máy tính, ăn cơm, ngủ trưa ở đó. Vèo phát mấy tháng ko gặp (có khi cả năm rồi :”\u0026gt;) chị đã lấy chồng 🙁 Các chị đi lấy chồng hết rồi 🙁 chẹp chẹp\nBình luận (1) doaitran — 2009-05-08 15:23\nThái cũng chuẩn bị lấy vợ đi thôi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/07/ch%E1%BB%8B-thu/","summary":"\u003cp\u003eChị Thu vừa gọi điện, hỏi thăm, và bảo là đang ở nhà viện E, đang ở nhà chồng, ặc ặc, cưới hôm chủ nhật vừa rồi, nghe ghét nhỉ, vừa hơi bực lại vừa hơi tức. Cưới mấy lần mà lại ko nói gì với mình chứ, hứ hứ 🙁 Đểu thế không biết 🙁 Chị Thu tốt bụng dễ thương, mới ngày nào sang nhà chị ở Thanh Xuân sửa máy tính, ăn cơm, ngủ trưa ở đó. Vèo phát mấy tháng ko gặp (có khi cả năm rồi :”\u0026gt;) chị đã lấy chồng 🙁 Các chị đi lấy chồng hết rồi 🙁 chẹp chẹp\u003c/p\u003e","title":"Chị Thu"},{"content":"Thế giới đang thay đổi rất nhanh, không phải qua từng năm, mà là từng phút, từng giây.\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=UIDLIwlzkgY\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\nMột số con số nói lên điều đó:\n10 ngành nghề nóng bỏng nhất năm 2009 chưa tồn tại vào năm 2004.\nNếu MySpace là một quốc gia, nó sẽ là quốc gia có dân số đông thứ 5 trên thế giới.\nSMS1 được sử dụng lần đầu vào năm 1992. Hiện nay, số tin nhắn mỗi ngày nhiều hơn dân số trái đất.\nRadio mất 38 năm để có 50 triệu người sử dụng, TV mất 13 năm, Internet mất 4 năm, iPod mất 3 năm, còn Facebook chỉ mất 2 năm để có 50 triệu người sử dụng.\nCác thông tin về kỹ thuật tăng gấp đôi mỗi 2 năm. Như vậy một nửa kiến thức một sinh viên học vào năm thứ nhất thì đến năm thứ ba đã lỗi thời!\nDự đoán đến năm 2049, một máy tính trị giá $1000 có khả năng tính toán hơn toàn bộ nhân loại.\nVậy chúng ta đã chuẩn bị gì cho tương lai?\nhttp://blog.tdangkhoa.info/\nBình luận (1) linhchi — 2009-05-07 03:50\nlại blog mới nữa àh, cái này hoành tráng hơn, bạn mèo ạh, hôm nào tranh thủ mua cái domain rẻ rẻ đi, làm hẳn 1 cái để đời\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/06/did-you-know/","summary":"\u003cp\u003eThế giới đang thay đổi rất nhanh, không phải qua từng năm, mà là từng phút, từng giây.\u003cbr\u003e\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=UIDLIwlzkgY\u0026amp;w=425\u0026amp;h=344]\u003cbr\u003e\nMột số con số nói lên điều đó:\u003cbr\u003e\n10 ngành nghề nóng bỏng nhất năm 2009 chưa tồn tại vào năm 2004.\u003cbr\u003e\nNếu MySpace là một quốc gia, nó sẽ là quốc gia có dân số đông thứ 5 trên thế giới.\u003cbr\u003e\nSMS1 được sử dụng lần đầu vào năm 1992. Hiện nay, số tin nhắn mỗi ngày nhiều hơn dân số trái đất.\u003cbr\u003e\nRadio mất 38 năm để có 50 triệu người sử dụng, TV mất 13 năm, Internet mất 4 năm, iPod mất 3 năm, còn Facebook chỉ mất 2 năm để có 50 triệu người sử dụng.\u003cbr\u003e\nCác thông tin về kỹ thuật tăng gấp đôi mỗi 2 năm. Như vậy một nửa kiến thức một sinh viên học vào năm thứ nhất thì đến năm thứ ba đã lỗi thời!\u003cbr\u003e\nDự đoán đến năm 2049, một máy tính trị giá $1000 có khả năng tính toán hơn toàn bộ nhân loại.\u003cbr\u003e\nVậy chúng ta đã chuẩn bị gì cho tương lai?\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://blog.tdangkhoa.info/\"\u003ehttp://blog.tdangkhoa.info/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Did you know?"},{"content":"Đọc được một bài của Lãnh tụ Lãng ;)) trên tathy, thấy hay nên phải copy lại ngay 😀 link: http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432\u0026amp;postcount=336\nGiống như màn pháo hoa lừa bịp tại thế vận hội, anh thấy bọn Tàu ghẻ, Tàu lai, Tàu lộn giống sống ăn nhờ ở đậu toàn cầu hình như khá ảo tưởng về sức mạnh của bọn Khựa, và thường tự huyễn hoặc mình trong giấc mơ đại bá đến nơi.\nGiống như mọi chính thể độc tài, chính phủ Khựa khá thành công trong việc bưng bít yếu kém và tìm cách chưng ra những cái gọi là “thành công nhờ đường lối lãnh đạo sáng suốt của Đảng”. Khác với Việt Nam, là một đất nước nhỏ, lãnh thổ hẹp nên hầu hết các tin tức đều có thể được cập nhật nhanh chóng, thì với một quốc gia rộng lớn và trình độ phát triển không đồng đều như Tàu Khựa, việc bưng bít thông tin thường khá thành công.\nNgười ta còn nhớ đến đại dịch Sard, khi hàng chục ngàn Khựa mắc bệnh và nhiều người chết, nhưng chính phủ Khựa vẫn khăng khăng nguy cơ không quá lớn nhằm giữ hình ảnh bộ mặt Trung Hoa. Kết quả là tính mạng dân thường bị coi rẻ và sau đó Bộ trưởng Bộ Y Tế của Khựa bị đem ra làm con dê thế mạng. Cùng thời điểm đó, ở VN dân chúng được cập nhật hàng ngày về các diễn biến, thiệt hại cố nhiên được hạn chế ở mức thấp nhất.\nCũng tương tự như vậy, sự kiện Trung Quốc phóng được phi thuyền không gian khiến toàn dân TQ reo hò. Nhưng ít ai nhận ra một thực tế là trước đó Trung Quốc đã tiến hành 17 vụ thử nghiệm thất bại, làm chết 8 phi hành gia, một điều mà Khựa luôn bưng bít tối đa.\nGiống như màn pháo hoa hoàn hảo tại lễ khai mạc thế vận hội, mà sau đó bị phát hiện ra chẳng qua chỉ là một trò kỹ xảo lừa đảo, được ghi hình lại và phát ghép lên hệ thống truyền thông toàn cầu, tiềm lực quân sự của Khựa không được như cái vẻ ngoài hào nhoáng của nó.\nKhựa thường huyênh hoang đã sản xuất được máy bay tiêm kích thế hệ 4. Mẫu J11 sao chép nhờ ăn cắp công nghệ của Nga, trên thực tế được sản xuất ra với một độ tin cậy rất khó tin khi vận hành. Người ta đều biết rõ là với những phương tiện chiến tranh đòi hỏi công nghệ cao như chiến đấu cơ tiên tiến, ngay cả với các nước có nền khoa học công nghệ tiên tiến như Mỹ hoặc Nga, thì một sơ xuất nhỏ cũng có thể khiến tai nạn xảy ra. Hàng made in china đã quá nổi tiếng toàn cầu về chất lượng của nó, cho nên không ai nghi ngờ rằng đám chiến đấu cơ Khựa đang lòe thế giới về khả năng sản xuất thực ra chỉ là một đám quan tài bay. Và trên thực tế thì Khựa cũng hoàn toàn không dám sử dụng số khí tài này trong các lần thao diễn lớn, và số vụ tai nạn xảy ra cũng hoàn toàn bị bưng bít tối đa, như một điều cấm kỵ. Không giống như thực phẩm nhiễm độc, đồ chơi chứa trì, dầy da gây ung thư, bị lộ tẩy ngay khi xuất ra ngoài, số vụ máy bay rớt và phi công tử nạn được Khựa ém nhẹm trong vòng bí mật. Người Nga ước tính rằng phải thêm 15 năm nữa Khựa mới đủ khả năng hoàn thiện một động cơ tin cậy cao cho chiến đấu cơ, dù có sao chép y nguyên từng chi tiết thiết bị của người Nga, vì có những bộ phận cấu thành và bí mật công nghệ hiện tại vẫn nằm quá tầm với của Khựa.\nLần phô diễn tại Thanh Đảo, Trung Quốc cho dàn lên một loạt tàu ngầm, như ngầm ám chỉ về sức mạnh của hải quân Tàu Khựa. Trên thực tế dù có tới 62 tàu ngầm, gồm cả tàu ngầm nguyên tử, nhưng sức chiến đấu tin cậy nhất của hải quân TQ cũng chỉ vỏn vẹn có 8 chiếc, là 8 tàu ngầm kilo nhập từ Nga, version thậm chí còn kém hiện đại hơn loạt 6 tàu sắp nhập của Việt Nam. Số tàu ngầm lớp Ming, Han trên thực tế rất kém tin cậy. Nó có khả năng lặn như một tàu ngầm, nhưng kết cấu yếu nên khó đạt độ sâu tiêu chuẩn, tiếng ồn lớn và thuộc loại dễ bị phát hiện. Nhưng điểm yếu lớn nhất của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc là khả năng tác chiến của nó. Trên thực tế kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước của Trung Quốc còn chưa được hoàn thiện. Khác với Nga, thường xuyên có những vụ thử nghiệm kỹ thuật phóng tên lửa đạn đạo từ dưới nước của mình (loại bulava mới nhất của Nga xác xuất thành công đến nay cũng chỉ 50%), còn Tàu Khựa thì ém nhẹm một thực tế rằng hầu như không có vụ thử thành công nào được tuyên bố công khai. Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, cho dù tàu ngầm Trung Quốc có tiếp cận được bờ biển Mỹ, nó cũng không phóng được tên lửa nếu không nổi hẳn lên trên, thậm chí một số ý kiến còn nghi ngờ rằng liệu Trung Quốc đã thực sự sở hữu được kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước hay chưa. Cho đến nay, các kế hoạch đóng tàu ngầm nội địa của Trung Quốc đã bị đình chỉ, thay vào đó là các kế hoạch mua tàu ngoại nhập. Mà điều này đã khôgn còn thuận lợi, bởi người Nga đã quá ngán sự tráo trở trong ăn cắp công nghệ và không tôn trọng thỏa ước hợp đồng của Tàu Khựa, nên chỉ có kế hoạch xuất công nghệ hạng hai, còn với phương Tây, Trung Quốc vẫn đang bị cấm vận về quân sự, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy điều đó sẽ thay đổi trong tương lai gần.\nBọn Khựa sống ăn bám dặt dẹo trên toàn cầu thường hay huyênh hoang rằng TQ sắp có tàu sân bay. Bằng việc nhập trộm một chiếc tàu cũ từ Ucraina, đem về sửa lại và tân trang, Khựa đang cố gắng đưa chiếc tàu này vào vận hành trước năm 2010, và công bố một chương trình đóng mới sẽ hoàn thành vào năm 2015. Khựa hồ hởi lắm, và đám Khựa mất gốc sống rải rác đâu đó cũng hò theo tung hô. Nhưng hình như bọn này thiếu thực tế một cách ngu suẩn khi không nhận ra rằng: Khựa có thể có tàu, nhưng không có máy bay dùng được trên tàu Thương vụ đàm phán mua Su 33 loại dùng cho tàu sân bay của Nga hiện đã bị đình vô thời hạn, và người Nga không có ý định quay lại thương vụ này trong ngắn hạn, vì tấm gương bị chôm công nghệ máy bay su 27. Dù Khựa có đẻ ra được cái thứ què quặt là J11, nhưng ngoài máy bay trực thăng, thì hiện tại không có dấu hiệu gì Khựa sẽ có được một lực lượng không quân hoạt động được trên tàu sân bay trước năm 2015. Có thể nói, Khựa sẽ tốn từ 7 – 10 tỷ đô để có hai tàu sân bay đầu tiên, cùng với chi phí bảo dưỡng nó hàng năm, nhưng lại không có máy bay hoạt động trên nó, khiến tàu sân bay của Khựa trở thành một mục tiêu dễ tiêu diệt nhất thế giới.\nHải quân TQ mạnh nhất hiện nay, và có sức chiến đấu tin cậy nhất là số tàu nổi, gồm nòng cốt là hai tuần dương hạm mang moskit nhập từ Nga, cùng một số hạm tàu tên lửa khác. Tất nhiên phải kể đến cả 8 tàu ngầm kilo nhập của Nga. Mặc dù số hạm tàu của Khựa đông đảo, nhưng sức chiến đấu thực tế thua xa với lực lượng hải quân của Nhật. Mặc dù ít người còn nhớ tới lịch sử, nhưng thế giới không nên quên rằng chính người Nhật mới là cường quốc châu Á duy nhất có lực lượng hải quân tung hoành trong thế chiến, với các hạm tàu sân bay từng đánh tan tác hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ trong thế chiến thứ 2. Với người Nhật, chuyện sản xuất tàu sân bay hay các loại chiến hạm tân tiến nhất thật ra chỉ là một trò chơi. Cái họ theo đuổi là tính tinh nhuệ trong tác chiến của quân đội, và hạm đội Nhật với các tàu nổi và tàu ngầm hiện nay mới là lực lượng có sức mạnh nhất tại Châu Á, chứ không phải thứ hạm đội chắp vá, công nghệ kém, lệ thuộc vào nhập khẩu công nghệ seconhand của tàu khựa.\nTrung Quốc hiện nay 3/4 vẫn còn chìm trong lạc hậu, sự phát triển hào nhoáng tại các vùng đô thị không che phủ được thực tế rằng đại bộ phận Trung Quốc vẫn còn chìm trong đói nghèo. Thế giới đã phải ngạc nhiên đến ngỡ ngàng khi địa ngục nô lệ lò gạch của Trung Quốc bị phanh phui vào năm ngoái. Con cháu viên chức địa phương, cấu kết với các thế lực xã hội đen, lừa phỉnh và bắt cóc người dân tại các vùng khác đến làm việc tại các lò gạch như nô lệ, thậm chí một số khi được cứu ra còn lâm vào trạng thái tâm thần. Những vụ như thế tồn tại phổ biến trên lãnh thổ mênh mông của Khựa, và được bưng bít tốt vì tính rộng lớn của nó, phần lộ ra chỉ là bề nổi của một núi băng chìm mà thôi.\nViệt Nam thực ra ngày nay hoàn toàn không phải e ngại Trung Quốc nếu tính về tác chiến trên Biển Đông. Năm 88, Việt Nam đói ăn và lạc hậu, bị cô lập với phần còn lại của thế giới, đồng minh duy nhất là Liên Xô thì đang dãy chết, không lo nổi cho chính mình. Trung Quốc tiến đánh chớp nhoáng Trường Sa và cướp được vài đảo trong bối cảnh người Việt không có gì trong tay kháng cự. Tình hình nay đã quá khác. Nếu Việt Nam hiện tại không có bất cứ đối thủ nào trong khu vực, ngoài mối đe dọa xâm lăng từ Trung Quốc, thì ngược lại Tàu Khựa đang phải e dè từ bốn phía. Nhật Bản thẳng thừng coi Tàu là sự đe dọa về an ninh tiềm tàng, Ấn Độ xác định rõ Trung Quốc là kẻ cạnh tranh, Đài Loan vẫn như một cái dằm Mỹ cắm vào Đông Á, hải quân Mỹ vẫn tung hoành trong khu vực, và đặc biệt là các nước Đông Nam Á, cũng đã hiện đại hóa không ngừng hải quân của mình. Bất cứ một cuộc chiến nào xảy ra trên biển lúc này, thắng lợi đều hoàn toàn mập mờ đối với Tàu Khựa.\nTrung Quốc từng có một tấm lá chắn ngoan ngoãn, hữu hiệu và nghe lời tại Đông Á, như một mũi dao kề vào Nhật Bản và Hàn Quốc, là Bắc Triều Tiên. Nhưng kể từ khi sở hữu được vũ khí hạt nhân và công nghệ đạn đạo, Bắc Hàn ngày càng tỏ ra ít nghe lời. Dù nhận được viện trợ từ TQ để tồn tại, thì Kim Chính Nhật cũng đủ thông minh để nhận ra rằng, 40 năm làm đồng minh của TQ, bằng cách nào đó, Triều Tiên bị cô lập và hiện ở tình trạng đói ăn nhất thế giới, phải lệ thuộc vào nguồn viện trợ có được nhờ thái độ ăn vạ mang tính chí phèo. Với xu thế đối thoạt công khôn ngoan của Obama, có nhiều khả năng Triều Tiên sẽ tìm được đường tái hòa nhập thế giới trong vòng 5 năm tới, và khi đó, rất có khả năng với tiềm lực quân sự không sợ bố con thằng nào, Kim lại quay ra thành một mối đe dọa tiềm tàng với an ninh Trung Khựa. Hiện tại cơ quan tham mưu chiến lược của Khựa cũng đã tính đến khả năng này, và còn sợ hơn khả năng Nhật Bản sẽ trang bị cho mình vũ khí nguyên tử, nếu Triều Tiên tiếp tục quá hung hăng. Và điều này nếu xảy ra sẽ là một thảm họa cho mưu đồ bá chủ châu Á của TQ.\nCái đáng sợ nhất của Trung Quốc hiện nay, đối với các quốc gia giáp ranh, lại chính ở sự rộng lớn, đông dân và đói nghèo của nó. Một Trung Quốc đang gánh chịu thảm họa mất cân bằng giới tính ngày càng ăn sâu, dân số già hóa nhanh, hứa hẹn rằng trong vòng 10 – 15 năm tới, tình trạng an ninh và tội phạm của Trung Quốc có thể lâm vào một diễn biến rất khó lường. Một quốc gia có thể sụp đổ từ bên trong, đó chính là viễn cảnh không phải viển vông mà Trung Quốc phải đối mặt. Thường khi đối mặt với mối nguy ấy, các bạo chúa trong lịch sử Trung Hoa thường tìm cách giải quyết bằng cách tiến hành những cuộc chiến tranh gây hấn với lân quốc, nhằm hai mục đích: xoa dịu và che lấp mâu thuẫn nội bộ, đồng thời giết bớt dân chúng. Với tình trạng mất cân bằng giới tính của Tàu Khựa hiện nay, đó có thể là một nguy cơ mà nhiều nước như Việt Nam phải dè chừng.\nDù sao, thế giới có lẽ sẽ tốt đẹp hơn nếu Trung Quốc hiện nay phân tách thành 3 – 4 quốc gia. Có lẽ lúc đó khi đến thăm các vùng đất như Tây Tạng, Tân Cương hay Mãn Châu, người ta sẽ được chứng kiến những sắc văn hóa đậm đà và tính nhân bản hiện hữu tại những chủng tộc này, đồng thời đó cũng là con đường duy nhất để giải quyết những mối nguy cơ nội tại mà Trung Quốc hiện không có giải pháp khắc phục: Mất cân bằng giới tính, già hóa dân số và chênh lệch đói nghèo.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/05/trung-qu%E1%BB%91c-tau-gh%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eĐọc được một bài của Lãnh tụ Lãng ;)) trên tathy, thấy hay nên phải copy lại ngay 😀 link: \u003ca href=\"http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432\u0026amp;postcount=336\"\u003ehttp://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432\u0026amp;postcount=336\u003c/a\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eGiống như màn pháo hoa lừa bịp tại thế vận hội, anh thấy bọn Tàu ghẻ, Tàu lai, Tàu lộn giống sống ăn nhờ ở đậu toàn cầu hình như khá ảo tưởng về sức mạnh của bọn Khựa, và thường tự huyễn hoặc mình trong giấc mơ đại bá đến nơi.\u003cbr\u003e\nGiống như mọi chính thể độc tài, chính phủ Khựa khá thành công trong việc bưng bít yếu kém và tìm cách chưng ra những cái gọi là “thành công nhờ đường lối lãnh đạo sáng suốt của Đảng”. Khác với Việt Nam, là một đất nước nhỏ, lãnh thổ hẹp nên hầu hết các tin tức đều có thể được cập nhật nhanh chóng, thì với một quốc gia rộng lớn và trình độ phát triển không đồng đều như Tàu Khựa, việc bưng bít thông tin thường khá thành công.\u003cbr\u003e\nNgười ta còn nhớ đến đại dịch Sard, khi hàng chục ngàn Khựa mắc bệnh và nhiều người chết, nhưng chính phủ Khựa vẫn khăng khăng nguy cơ không quá lớn nhằm giữ hình ảnh bộ mặt Trung Hoa. Kết quả là tính mạng dân thường bị coi rẻ và sau đó Bộ trưởng Bộ Y Tế của Khựa bị đem ra làm con dê thế mạng. Cùng thời điểm đó, ở VN dân chúng được cập nhật hàng ngày về các diễn biến, thiệt hại cố nhiên được hạn chế ở mức thấp nhất.\u003cbr\u003e\nCũng tương tự như vậy, sự kiện Trung Quốc phóng được phi thuyền không gian khiến toàn dân TQ reo hò. Nhưng ít ai nhận ra một thực tế là trước đó Trung Quốc đã tiến hành 17 vụ thử nghiệm thất bại, làm chết 8 phi hành gia, một điều mà Khựa luôn bưng bít tối đa.\u003cbr\u003e\nGiống như màn pháo hoa hoàn hảo tại lễ khai mạc thế vận hội, mà sau đó bị phát hiện ra chẳng qua chỉ là một trò kỹ xảo lừa đảo, được ghi hình lại và phát ghép lên hệ thống truyền thông toàn cầu, tiềm lực quân sự của Khựa không được như cái vẻ ngoài hào nhoáng của nó.\u003cbr\u003e\nKhựa thường huyênh hoang đã sản xuất được máy bay tiêm kích thế hệ 4. Mẫu J11 sao chép nhờ ăn cắp công nghệ của Nga, trên thực tế được sản xuất ra với một độ tin cậy rất khó tin khi vận hành. Người ta đều biết rõ là với những phương tiện chiến tranh đòi hỏi công nghệ cao như chiến đấu cơ tiên tiến, ngay cả với các nước có nền khoa học công nghệ tiên tiến như Mỹ hoặc Nga, thì một sơ xuất nhỏ cũng có thể khiến tai nạn xảy ra. Hàng made in china đã quá nổi tiếng toàn cầu về chất lượng của nó, cho nên không ai nghi ngờ rằng đám chiến đấu cơ Khựa đang lòe thế giới về khả năng sản xuất thực ra chỉ là một đám quan tài bay. Và trên thực tế thì Khựa cũng hoàn toàn không dám sử dụng số khí tài này trong các lần thao diễn lớn, và số vụ tai nạn xảy ra cũng hoàn toàn bị bưng bít tối đa, như một điều cấm kỵ. Không giống như thực phẩm nhiễm độc, đồ chơi chứa trì, dầy da gây ung thư, bị lộ tẩy ngay khi xuất ra ngoài, số vụ máy bay rớt và phi công tử nạn được Khựa ém nhẹm trong vòng bí mật. Người Nga ước tính rằng phải thêm 15 năm nữa Khựa mới đủ khả năng hoàn thiện một động cơ tin cậy cao cho chiến đấu cơ, dù có sao chép y nguyên từng chi tiết thiết bị của người Nga, vì có những bộ phận cấu thành và bí mật công nghệ hiện tại vẫn nằm quá tầm với của Khựa.\u003cbr\u003e\nLần phô diễn tại Thanh Đảo, Trung Quốc cho dàn lên một loạt tàu ngầm, như ngầm ám chỉ về sức mạnh của hải quân Tàu Khựa. Trên thực tế dù có tới 62 tàu ngầm, gồm cả tàu ngầm nguyên tử, nhưng sức chiến đấu tin cậy nhất của hải quân TQ cũng chỉ vỏn vẹn có 8 chiếc, là 8 tàu ngầm kilo nhập từ Nga, version thậm chí còn kém hiện đại hơn loạt 6 tàu sắp nhập của Việt Nam. Số tàu ngầm lớp Ming, Han trên thực tế rất kém tin cậy. Nó có khả năng lặn như một tàu ngầm, nhưng kết cấu yếu nên khó đạt độ sâu tiêu chuẩn, tiếng ồn lớn và thuộc loại dễ bị phát hiện. Nhưng điểm yếu lớn nhất của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc là khả năng tác chiến của nó. Trên thực tế kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước của Trung Quốc còn chưa được hoàn thiện. Khác với Nga, thường xuyên có những vụ thử nghiệm kỹ thuật phóng tên lửa đạn đạo từ dưới nước của mình (loại bulava mới nhất của Nga xác xuất thành công đến nay cũng chỉ 50%), còn Tàu Khựa thì ém nhẹm một thực tế rằng hầu như không có vụ thử thành công nào được tuyên bố công khai. Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, cho dù tàu ngầm Trung Quốc có tiếp cận được bờ biển Mỹ, nó cũng không phóng được tên lửa nếu không nổi hẳn lên trên, thậm chí một số ý kiến còn nghi ngờ rằng liệu Trung Quốc đã thực sự sở hữu được kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước hay chưa. Cho đến nay, các kế hoạch đóng tàu ngầm nội địa của Trung Quốc đã bị đình chỉ, thay vào đó là các kế hoạch mua tàu ngoại nhập. Mà điều này đã khôgn còn thuận lợi, bởi người Nga đã quá ngán sự tráo trở trong ăn cắp công nghệ và không tôn trọng thỏa ước hợp đồng của Tàu Khựa, nên chỉ có kế hoạch xuất công nghệ hạng hai, còn với phương Tây, Trung Quốc vẫn đang bị cấm vận về quân sự, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy điều đó sẽ thay đổi trong tương lai gần.\u003cbr\u003e\nBọn Khựa sống ăn bám dặt dẹo trên toàn cầu thường hay huyênh hoang rằng TQ sắp có tàu sân bay. Bằng việc nhập trộm một chiếc tàu cũ từ Ucraina, đem về sửa lại và tân trang, Khựa đang cố gắng đưa chiếc tàu này vào vận hành trước năm 2010, và công bố một chương trình đóng mới sẽ hoàn thành vào năm 2015. Khựa hồ hởi lắm, và đám Khựa mất gốc sống rải rác đâu đó cũng hò theo tung hô. Nhưng hình như bọn này thiếu thực tế một cách ngu suẩn khi không nhận ra rằng: Khựa có thể có tàu, nhưng không có máy bay dùng được trên tàu Thương vụ đàm phán mua Su 33 loại dùng cho tàu sân bay của Nga hiện đã bị đình vô thời hạn, và người Nga không có ý định quay lại thương vụ này trong ngắn hạn, vì tấm gương bị chôm công nghệ máy bay su 27. Dù Khựa có đẻ ra được cái thứ què quặt là J11, nhưng ngoài máy bay trực thăng, thì hiện tại không có dấu hiệu gì Khựa sẽ có được một lực lượng không quân hoạt động được trên tàu sân bay trước năm 2015. Có thể nói, Khựa sẽ tốn từ 7 – 10 tỷ đô để có hai tàu sân bay đầu tiên, cùng với chi phí bảo dưỡng nó hàng năm, nhưng lại không có máy bay hoạt động trên nó, khiến tàu sân bay của Khựa trở thành một mục tiêu dễ tiêu diệt nhất thế giới.\u003cbr\u003e\nHải quân TQ mạnh nhất hiện nay, và có sức chiến đấu tin cậy nhất là số tàu nổi, gồm nòng cốt là hai tuần dương hạm mang moskit nhập từ Nga, cùng một số hạm tàu tên lửa khác. Tất nhiên phải kể đến cả 8 tàu ngầm kilo nhập của Nga. Mặc dù số hạm tàu của Khựa đông đảo, nhưng sức chiến đấu thực tế thua xa với lực lượng hải quân của Nhật. Mặc dù ít người còn nhớ tới lịch sử, nhưng thế giới không nên quên rằng chính người Nhật mới là cường quốc châu Á duy nhất có lực lượng hải quân tung hoành trong thế chiến, với các hạm tàu sân bay từng đánh tan tác hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ trong thế chiến thứ 2. Với người Nhật, chuyện sản xuất tàu sân bay hay các loại chiến hạm tân tiến nhất thật ra chỉ là một trò chơi. Cái họ theo đuổi là tính tinh nhuệ trong tác chiến của quân đội, và hạm đội Nhật với các tàu nổi và tàu ngầm hiện nay mới là lực lượng có sức mạnh nhất tại Châu Á, chứ không phải thứ hạm đội chắp vá, công nghệ kém, lệ thuộc vào nhập khẩu công nghệ seconhand của tàu khựa.\u003c/p\u003e","title":"Trung Quốc – Tàu ghẻ"},{"content":"\ndạo này xem ti vi, nghe đài, đọc báo, mình đặc biệt để ý đến những tin tức về Nha Trang :)) :)) :))\nvà đây là tóc mới của bạn Nha Trang dễ thương, tớ thề là tớ thích kiểu tóc này của bạn (mà thực ra bạn để kiểu gì tớ cũng thích :”\u0026gt;)\nBình luận (1) abc — 2009-05-04 15:34\nTrang dễ thương 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/05/02/new-nha-trang/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/05/02/new-nha-trang/tocmoi.jpg\" title=\"Nha Trang bánh bao\"\u003e\u003cbr\u003e\ndạo này xem ti vi, nghe đài, đọc báo, mình đặc biệt để ý đến những tin tức về Nha Trang :)) :)) :))\u003cbr\u003e\nvà đây là tóc mới của bạn Nha Trang dễ thương, tớ thề là tớ thích kiểu tóc này của bạn (mà thực ra bạn để kiểu gì tớ cũng thích :”\u0026gt;)\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eabc\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-05-04 15:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrang dễ thương 😉\u003c/p\u003e","title":"new Nha Trang"},{"content":"Hãy yêu anh em nhé\nĐể mỗi khi anh cầm phone là chuông điện thoại nhà em lại đổ dồn. Để những gì em trải qua cả ngày tóm gọn lại chỉ trong 5 phút. Bỏ đi những nỗi buồn, giận dỗi, lo toan và giữ lại hết thảy những niềm hạnh phúc, sự vui vẻ.\nHãy yêu anh em nhé\nĐể cho anh cảm giác con tim như nhảy ra khỏi lồng ngực khi đến chỗ hẹn sớm trước 5 phút. Chỉ 5 phút thôi để anh biết rằng thật may mắn khi anh còn có thể đến sớm và 5 phút cũng đủ để anh hiểu anh mong em đến thế nào.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể khi bàn tay em đang run lên vì lo sợ, thì ít ra, cũng còn một bàn tay khác sẽ run lên cùng với em.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể khi em chợt thấy lạnh, sẽ có một cái gì đó ấm áp rực lên trong con người em khi nghĩ đến anh. Những người bất hạnh nhất trên đời khi lạnh chỉ có thể mặc áo mà thôi, đúng không em?\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể mỗi khi em giận dỗi, sẽ có một người làm đủ mọi trò trẻ con em thích, khiến em mỉm cười.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể trái tim không còn phải có những lần thắt lại. Để tình cảm thực sự là liều thuốc quý xoa dịu mọi đắng cay nhọc nhằn trong cuộc sống.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể không bao giờ phải ướt một mình dưới một cơn mưa bất chợt.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể mỗi khi đọc bất cứ một thể loại trắc nghiệm tình cảm nào, người em nghĩ đến đầu tiên cũng là anh.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể mỗi khi muốn buông xuôi mọi thứ anh chỉ cần nhắm mắt lại, nghĩ đến em, và lại có thêm sức mạnh bước lên phía trước.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể những khi đôi tay anh dang rộng ra chờ đón em thì cũng là lúc con tim anh đang mong chờ vòng tay của em ôm chặt.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể từng chiếc lá trên cây, từng vì sao trên trời sẽ hóa thành những nốt nhạc hòa vào bài ca của chúng ta.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể đơn giản thấy rằng ít ra trong cuộc sống này vẫn còn màu hồng, vẫn còn vô số niềm vui và hạnh phúc.\nHãy yêu anh em nhé.\nĐể người em nghĩ tới sau khi đọc hết những dòng trên kia là anh.\nMột lần nữa thôi.\nHãy yêu anh em nhé.\nFrozen_Prince – Ngoisao.net\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/29/hay-yeu-anh-em-nhe/","summary":"\u003cp\u003eHãy yêu anh em nhé\u003cbr\u003e\nĐể mỗi khi anh cầm phone là chuông điện thoại nhà em lại đổ dồn. Để những gì em trải qua cả ngày tóm gọn lại chỉ trong 5 phút. Bỏ đi những nỗi buồn, giận dỗi, lo toan và giữ lại hết thảy những niềm hạnh phúc, sự vui vẻ.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé\u003cbr\u003e\nĐể cho anh cảm giác con tim như nhảy ra khỏi lồng ngực khi đến chỗ hẹn sớm trước 5 phút. Chỉ 5 phút thôi để anh biết rằng thật may mắn khi anh còn có thể đến sớm và 5 phút cũng đủ để anh hiểu anh mong em đến thế nào.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể khi bàn tay em đang run lên vì lo sợ, thì ít ra, cũng còn một bàn tay khác sẽ run lên cùng với em.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể khi em chợt thấy lạnh, sẽ có một cái gì đó ấm áp rực lên trong con người em khi nghĩ đến anh. Những người bất hạnh nhất trên đời khi lạnh chỉ có thể mặc áo mà thôi, đúng không em?\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể mỗi khi em giận dỗi, sẽ có một người làm đủ mọi trò trẻ con em thích, khiến em mỉm cười.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể trái tim không còn phải có những lần thắt lại. Để tình cảm thực sự là liều thuốc quý xoa dịu mọi đắng cay nhọc nhằn trong cuộc sống.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể không bao giờ phải ướt một mình dưới một cơn mưa bất chợt.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể mỗi khi đọc bất cứ một thể loại trắc nghiệm tình cảm nào, người em nghĩ đến đầu tiên cũng là anh.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể mỗi khi muốn buông xuôi mọi thứ anh chỉ cần nhắm mắt lại, nghĩ đến em, và lại có thêm sức mạnh bước lên phía trước.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể những khi đôi tay anh dang rộng ra chờ đón em thì cũng là lúc con tim anh đang mong chờ vòng tay của em ôm chặt.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể từng chiếc lá trên cây, từng vì sao trên trời sẽ hóa thành những nốt nhạc hòa vào bài ca của chúng ta.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể đơn giản thấy rằng ít ra trong cuộc sống này vẫn còn màu hồng, vẫn còn vô số niềm vui và hạnh phúc.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\nĐể người em nghĩ tới sau khi đọc hết những dòng trên kia là anh.\u003cbr\u003e\nMột lần nữa thôi.\u003cbr\u003e\nHãy yêu anh em nhé.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eFrozen_Prince – Ngoisao.net\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hãy yêu anh em nhé!"},{"content":"12h30 trưa nay phi tới trường, anh Kiên ND hẹn gặp mấy đứa, thấy trong email có Thăng, Dương, Xuta, Hồ Nga, toàn người quen cả. Mình tới sớm nhất, lúc sau thì chú Thăng, rồi Xuta, rồi Dương, Nga ko thấy đâu, chắc bận đi làm :D. Đợi tới gần 1h kém anh Kiên mới tới. Ra quán nước ngồi nói chuyện. Cũng hay phết. Anh ấy giới thiệu về Viện Công nghiệp Phần mềm \u0026amp; Nội dung số\nanh ấy kể là hồi xưa không bao giờ nghĩ sẽ làm việc trong cơ quan nhà nước, nhưng sau khi làm ngoài hơn 3 năm, thấy chán, “3 năm đi làm giàu cho người giàu”, nghỉ ở nhà 2 tháng, chỉ ra thư viện ngồi uống cafe và đọc sách. Rồi tình cờ ra IFI, =\u0026gt; vào làm ở Viện 😀\nAnh ấy còn chia sẻ là quyết tâm sẽ đi du học trước 30 tuổi, lấy bằng thạc sĩ. 🙂\nVà hỏi bọn mình đề định hướng nghề nghiệp, theo ngành gì, có hứng thú với cái gì,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/28/kiennd/","summary":"\u003cp\u003e12h30 trưa nay phi tới trường, anh Kiên ND hẹn gặp mấy đứa, thấy trong email có Thăng, Dương, Xuta, Hồ Nga, toàn người quen cả. Mình tới sớm nhất, lúc sau thì chú Thăng, rồi Xuta, rồi Dương, Nga ko thấy đâu, chắc bận đi làm :D. Đợi tới gần 1h kém anh Kiên mới tới. Ra quán nước ngồi nói chuyện. Cũng hay phết. Anh ấy giới thiệu về \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www.nisci.gov.vn/render.userLayoutRootNode.uP\"\u003eViện Công nghiệp Phần mềm \u0026amp; Nội dung số\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nanh ấy kể là hồi xưa không bao giờ nghĩ sẽ làm việc trong cơ quan nhà nước, nhưng sau khi làm ngoài hơn 3 năm, thấy chán, “3 năm đi làm giàu cho người giàu”, nghỉ ở nhà 2 tháng, chỉ ra thư viện ngồi uống cafe và đọc sách. Rồi tình cờ ra IFI, =\u0026gt; vào làm ở Viện 😀\u003cbr\u003e\nAnh ấy còn chia sẻ là quyết tâm sẽ đi du học trước 30 tuổi, lấy bằng thạc sĩ. 🙂\u003cbr\u003e\nVà hỏi bọn mình đề định hướng nghề nghiệp, theo ngành gì, có hứng thú với cái gì,\u003c/p\u003e","title":"KienND"},{"content":"Mình chán cô đơn rồi, mình cần một tình yêu, với mình tình yêu là một nguồn sức mạnh, thúc đẩy mình làm việc, học tập hăng hái hơn, hiệu quả hơn.\nMình yêu ai bây giờ?\nNhưng mình buồn ngủ quá, phải đi ngủ cái đã. Mai nghĩ tiếp nhé.\nBình luận (1) Gordon — 2009-05-22 05:31\nYêu em Thủy Tiên đi, đảm đang, chăm lo cuộc sống \u0026gt;:) Quên em Vân đi, phù du lắm :-j\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/27/the-love/","summary":"\u003cp\u003eMình chán cô đơn rồi, mình cần một tình yêu, với mình tình yêu là một nguồn sức mạnh, thúc đẩy mình làm việc, học tập hăng hái hơn, hiệu quả hơn.\u003cbr\u003e\nMình yêu ai bây giờ?\u003cbr\u003e\nNhưng mình buồn ngủ quá, phải đi ngủ cái đã. Mai nghĩ tiếp nhé.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tunguyen.co.cc\"\u003eGordon\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-05-22 05:31\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eYêu em Thủy Tiên đi, đảm đang, chăm lo cuộc sống \u0026gt;:) Quên em Vân đi, phù du lắm :-j\u003c/p\u003e","title":"The love"},{"content":"Vừa chat với chị Vân, chị ấy cho mình cái máy ảnh, thích quá thích quá, nhưng phải đi thay ống kính mới dùng được, tiền tiền tiền 😀\nTuyết hâm ;))\nquần hộp:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/24/haha/","summary":"\u003cp\u003eVừa chat với chị Vân, chị ấy cho mình cái máy ảnh, thích quá thích quá, nhưng phải đi thay ống kính mới dùng được, tiền tiền tiền 😀\u003cbr\u003e\nTuyết hâm ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC01913.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/24/haha/dsc01913.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC01964.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/24/haha/dsc01964.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nquần hộp:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC02009.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/24/haha/dsc02009.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Haha"},{"content":"mua được mỗi cái áo\nthấy thích thích cái áo này, hè hè, rẻ, 50k, có vẻ mát. nhất là mấy chị bán hàng rất thoải mái dễ chịu, có lẽ quay lại mua thêm ;))\ncần mua giầy, hic, giầy vải hay giầy thể thao giờ nhỉ\ncần mua cả quần nữa, quần hộp và quần kaki, thích quần hộp hơn, nhưng có vẻ rất khó tìm được một cái size 28 vừa ý :((\nmệt quá đi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/22/shopping/","summary":"\u003cp\u003emua được mỗi cái áo\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/22/shopping/dsc01876.jpg\" title=\"áo\"\u003e\u003cbr\u003e\nthấy thích thích cái áo này, hè hè, rẻ, 50k, có vẻ mát. nhất là mấy chị bán hàng rất thoải mái dễ chịu, có lẽ quay lại mua thêm ;))\u003cbr\u003e\ncần mua giầy, hic, giầy vải hay giầy thể thao giờ nhỉ\u003cbr\u003e\ncần mua cả quần nữa, quần hộp và quần kaki, thích quần hộp hơn, nhưng có vẻ rất khó tìm được một cái size 28 vừa ý :((\u003cbr\u003e\nmệt quá đi.\u003c/p\u003e","title":"shopping"},{"content":"rất mệt, hay còn gọi là quá mệt, 9h sáng tới 5h chiều ở trên phòng máy 😐\năn trưa 20′\nchán nữa,\nnhưng dù sao, 6 cái máy cũng đang chạy điên cuồng. kệ nó, về đây, mệt chẳng muốn đi tập nhảy nữa, muốn về ngủ 😐 lại còn ko đi giầy nữa chứ, chán thế ko biết. Đi dép đi tập khiêu vũ à 😐 về nhà thì ko kịp, chán quá chán quá 🙁\ntừ hồi chuyển nhà, chả ai đọc blog mình, chả ai comment, cũng hơi buồn :D, nhưng thôi, ko sao, nhờ nhờ nhờ 🙂\nBình luận (1) SonyaSunny — 2009-04-24 05:47\njavaphp.co.cc – da best. Keep it going!\nHave a nice day\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/20/all-day-in-school/","summary":"\u003cp\u003erất mệt, hay còn gọi là quá mệt, 9h sáng tới 5h chiều ở trên phòng máy 😐\u003cbr\u003e\năn trưa 20′\u003cbr\u003e\nchán nữa,\u003cbr\u003e\nnhưng dù sao, 6 cái máy cũng đang chạy điên cuồng. kệ nó, về đây, mệt chẳng muốn đi tập nhảy nữa, muốn về ngủ 😐 lại còn ko đi giầy nữa chứ, chán thế ko biết. Đi dép đi tập khiêu vũ à 😐 về nhà thì ko kịp, chán quá chán quá 🙁\u003cbr\u003e\ntừ hồi chuyển nhà, chả ai đọc blog mình, chả ai comment, cũng hơi buồn :D, nhưng thôi, ko sao, nhờ nhờ nhờ 🙂\u003c/p\u003e","title":"all day in school"},{"content":"barcamphanoi11h mới tới, vì đi đá bóng :”\u0026gt;\nGặp khá nhiều “đồng đội”, hỏi bọn nó anh Nam có tới không, anh Nam đã nói gì chưa :D, muốn đến nghe anh Nam nói :D, nghe chúng nó bảo anh Nam tới “ngó nghiêng” một chút rồi về rồi. Hơi chán 😀\nCơ sở vật chất của RMIT đúng là rất tốt, quá ngon :D, mỗi tội wifi khó khăn quá, tín hiệu toàn slow, mà cũng vật vã mới vào được. Chính sách bảo mật ghê gớm 😀\nMấy em tình nguyện viên của barcamp là sv RMIT, rất là năng động và dễ thương, hức hức 😀\nLúc ăn cơm thì hơi hỗn loạn :-j, chen nhau như một lũ thổ dân, hichic, và ăn xong thì rất nhiều đứa đứng dậy bỏ đi luôn, chúng nó nghĩ ai dọn cho chúng nó chứ, đã ăn miễn phí thì ăn xong phải dọn bàn cho người khác còn ăn chứ. Hừ.\nNói chung là mình về sớm, chủ đề mình quan tâm là linux và open source thì không ai nói (thực ra là có nhưng nói sớm, mình đến họ nói xong xừ mất rồi 😛 )\nBình luận (2) JessicaZen — 2009-05-10 22:01\nHi there, not sure that this is true, but thanks\nArianaMypE — 2009-05-13 17:33\nThanks for posting, definitely going to subscribe! See you on my reader.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/19/barcamp-hanoi-19042009/","summary":"\u003cp\u003ebarcamphanoi11h mới tới, vì đi đá bóng :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nGặp khá nhiều “đồng đội”, hỏi bọn nó anh Nam có tới không, anh Nam đã nói gì chưa :D, muốn đến nghe anh Nam nói :D, nghe chúng nó bảo anh Nam tới “ngó nghiêng” một chút rồi về rồi. Hơi chán 😀\u003cbr\u003e\nCơ sở vật chất của RMIT đúng là rất tốt, quá ngon :D, mỗi tội wifi khó khăn quá, tín hiệu toàn slow, mà cũng vật vã mới vào được. Chính sách bảo mật ghê gớm 😀\u003cbr\u003e\nMấy em tình nguyện viên của barcamp là sv RMIT, rất là năng động và dễ thương, hức hức 😀\u003cbr\u003e\nLúc ăn cơm thì hơi hỗn loạn :-j, chen nhau như một lũ thổ dân, hichic, và ăn xong thì rất nhiều đứa đứng dậy bỏ đi luôn, chúng nó nghĩ ai dọn cho chúng nó chứ, đã ăn miễn phí thì ăn xong phải dọn bàn cho người khác còn ăn chứ. Hừ.\u003cbr\u003e\nNói chung là mình về sớm, chủ đề mình quan tâm là linux và open source thì không ai nói (thực ra là có nhưng nói sớm, mình đến họ nói xong xừ mất rồi 😛 )\u003c/p\u003e","title":"Barcamp Hanoi, 19.04.2009"},{"content":"Sáng đi đá bóng với các đồng chí UDS, nắng gần chết, dù đã “luyện tập thể lực” nhưng cũng chỉ chạy được một lúc rồi “đi bộ” trên sân, muốn ra nghỉ mà ko có ai thèm vào thay :”\u0026gt;, đá vật vờ mãi mới bị thua :”\u0026gt;\nkể ra số mình cũng son đấy nhỉ, 2 tuần đi đá bóng thì cả hai lần đều ghi được bàn, toàn bàn rùa =)), hôm nay sút xa quả vớ vẩn nhẹ hều lại vào lưới =)) sướng :”\u0026gt;\nả nh đây ảnh đây, trông dáng mình đá bóng có vẻ ko đẹp lắm thì phải :”\u0026gt; hẹ hẹ :))\nmệt rồi ko chạy dc nữa, đi bộ thất thểu trên sân :))\nđây là một trong hai manager dễ thương của đội bóng :X ^^ ;))\nnắng tới mức thế này này :))\nBình luận (2) xiaoxian — 2009-05-05 11:00\nẢnh to cộ, trông chẳng cân đối gì cả 😐\nThaimeo — 2009-05-06 05:33\nđã cho nhỏ lại ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/","summary":"\u003cp\u003eSáng đi đá bóng với các đồng chí UDS, nắng gần chết, dù đã “luyện tập thể lực” nhưng cũng chỉ chạy được một lúc rồi “đi bộ” trên sân, muốn ra nghỉ mà ko có ai thèm vào thay :”\u0026gt;, đá vật vờ mãi mới bị thua :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nkể ra số mình cũng son đấy nhỉ, 2 tuần đi đá bóng thì cả hai lần đều ghi được bàn, toàn bàn rùa =)), hôm nay sút xa quả vớ vẩn nhẹ hều lại vào lưới =)) sướng :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nả nh đây ảnh đây, trông dáng mình đá bóng có vẻ ko đẹp lắm thì phải :”\u0026gt; hẹ hẹ :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0585.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0585.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0587.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0587.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0590.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0590.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0591.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0591.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0592.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0592.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nmệt rồi ko chạy dc nữa, đi bộ thất thểu trên sân :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0604.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0604.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nđây là một trong hai manager dễ thương của đội bóng :X ^^ ;))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0596.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0596.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nnắng tới mức thế này này :))\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/myself/bongda/?action=view\u0026amp;current=IMG_0605.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/19/%E1%BA%A3nh-da-bong-d/img0605.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ảnh đá bóng :D"},{"content":"\nxin giới thiệu, đây là chữ okie, để in ra được nó tớ đã phải “đánh vật” với google, với redhat, với sun, với java, với jdbc… túm lại là với một đống bọn to đầu.\nset path, gedit /etc/.bashrc rồi cả /etc/profile loạn cả lên ko được, chán nán. định tắt máy đi ngủ rồi cơ. Mắc màn rồi, đánh răng rồi :)) Nhưng ngẫm nghĩ, “chẳng lẽ mình chịu thua, thằng Ngọc đã chịu chẳng lẽ mình cũng chịu hóa ra mình bằng thằng Ngọc à” =)), thế là ngồi hì hục search tiếp, gõ tiếp, hichic.\nVà đây là các bước phải làm:\n– tải jdk về, tiện thể tải cả jre nữa đi cho chắc ;))\n– tạo thư mục /usr/java, copy jdk với jre vào đó, chmod, rồi ./… để cài\n– copy cái mysql-connector…jar vào thư mục /usr/java/jdk1.6.0/lib/ext hay etx gì đó, cóc nhớ, cóc muốn mở ra nữa 😀\n– nhớ là phải cài mysql nữa nhé, và đừng quên khởi động mysql bằng lệnh service mysqld start\nok.\ngiờ set class path như này (gõ lệnh trong terminal):\nexport JAVA_HOME=/usr/java/jdk1.6.0_06/bin\nPATH=$PATH:/usr/java/jdk1.6.0_06/bin\nxong rồi đấy, javac rồi thì java đi, sướng đi :))\nps: lúc cài xong các thứ, chạy, vẫn báo lỗi nhìn hoa cả mắt, chán, nhưng rất tỉnh táo, nghĩ bụng có khi mình chưa chạy mysql, hóa ra đúng thế thật, khởi động mysql phát ngon luôn. Đấy, lại một lần nữa chân lý được chứng minh: Thái mà đã quyết chí thì đừng hỏi, có thể là 5 năm, 10 năm hay 20 năm, nhưng Thái sẽ làm được =))\n(tự sướng tí :”\u0026gt;)\nBình luận (1) Gordon — 2009-05-06 13:26\nKinh kinh ;)) 20 năm nữa chắc sẽ có…. :-“\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/17/oh-yeah-v%E1%BB%9Bi-thai-ko-gi-la-khong-th%E1%BB%83-nh%E1%BB%9B-h%E1%BB%9B-h%E1%BB%9B/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=ohyeah.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/04/17/oh-yeah-v%E1%BB%9Bi-thai-ko-gi-la-khong-th%E1%BB%83-nh%E1%BB%9B-h%E1%BB%9B-h%E1%BB%9B/ohyeah.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nxin giới thiệu, đây là chữ okie, để in ra được nó tớ đã phải “đánh vật” với google, với redhat, với sun, với java, với jdbc… túm lại là với một đống bọn to đầu.\u003cbr\u003e\nset path, gedit /etc/.bashrc rồi cả /etc/profile loạn cả lên ko được, chán nán. định tắt máy đi ngủ rồi cơ. Mắc màn rồi, đánh răng rồi :)) Nhưng ngẫm nghĩ, “chẳng lẽ mình chịu thua, thằng Ngọc đã chịu chẳng lẽ mình cũng chịu hóa ra mình bằng thằng Ngọc à” =)), thế là ngồi hì hục search tiếp, gõ tiếp, hichic.\u003cbr\u003e\nVà đây là các bước phải làm:\u003cbr\u003e\n– tải jdk về, tiện thể tải cả jre nữa đi cho chắc ;))\u003cbr\u003e\n– tạo thư mục /usr/java, copy jdk với jre vào đó, chmod, rồi ./… để cài\u003cbr\u003e\n– copy cái mysql-connector…jar vào thư mục /usr/java/jdk1.6.0/lib/ext hay etx gì đó, cóc nhớ, cóc muốn mở ra nữa 😀\u003cbr\u003e\n– nhớ là phải cài mysql nữa nhé, và đừng quên khởi động mysql bằng lệnh service mysqld start\u003cbr\u003e\nok.\u003cbr\u003e\ngiờ set class path như này (gõ lệnh trong terminal):\u003cbr\u003e\nexport JAVA_HOME=/usr/java/jdk1.6.0_06/bin\u003cbr\u003e\nPATH=$PATH:/usr/java/jdk1.6.0_06/bin\u003cbr\u003e\nxong rồi đấy, javac rồi thì java đi, sướng đi :))\u003cbr\u003e\nps: lúc cài xong các thứ, chạy, vẫn báo lỗi nhìn hoa cả mắt, chán, nhưng rất tỉnh táo, nghĩ bụng có khi mình chưa chạy mysql, hóa ra đúng thế thật, khởi động mysql phát ngon luôn. Đấy, lại một lần nữa chân lý được chứng minh: Thái mà đã quyết chí thì đừng hỏi, có thể là 5 năm, 10 năm hay 20 năm, nhưng Thái sẽ làm được =))\u003cbr\u003e\n(tự sướng tí :”\u0026gt;)\u003c/p\u003e","title":"oh yeah, với Thái ko gì là không thể, nhớ, hớ hớ"},{"content":"Hnay đi học nhảy rất vui vẻ 😀 Học samba, nói chung chỉ có samba mà thôi 😀\nHnay em Thảo Nguyên đi “thế chỗ” chị Thủy Tiên, ai cũng nhận ra hay chị em “giống giống” nhau ^^.\nHọc xong định về luôn, “trả” em Nguyên về nhà, hết nhiệm vụ, nhưng nghĩ thế nào lại đưa em ấy đi ăn, hẹ hẹ. Quán cơm singapore đổi tên, làm mình nhìn mãi mới ra. Cơm ngon, chè ngon, no. Và hơi đắt :)).\nHôm qua về nhà, ngồi xem thời sự, xem đúng hôm rất hay, có cụ Lý sang thăm ;)) (Lý Quang Diệu). Phát biểu mấy ý kiến rất chí lí:\n– Dạy tiếng anh trong trường ĐH, dùng giáo trình tiếng anh.\n– Singapore phát triển như ngày nay, một phần là do họ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính. Tất nhiên VN ko nên dùng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính :-j, nhưng nên phổ cập tiếng Anh mạnh mẽ hơn nữa.\n– Suy thoái kinh tế là lúc để tăng cường học tiếng Anh, học thêm ngành khác, để kiếm việc ngon.\n– Sing muốn hợp tác với VN, vì họ thấy VN có triển vọng nhất, Sing cấp học bổng cho SV toàn Asean, và họ biết SV nước nào học chăm chỉ, giỏi toán, và muốn trở về XD quê hương 😀 phát biểu này nghe có vẻ hơi bị ngoại giao\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/17/abc/","summary":"\u003cp\u003eHnay đi học nhảy rất vui vẻ 😀 Học samba, nói chung chỉ có samba mà thôi 😀\u003cbr\u003e\nHnay em Thảo Nguyên đi “thế chỗ” chị Thủy Tiên, ai cũng nhận ra hay chị em “giống giống” nhau ^^.\u003cbr\u003e\nHọc xong định về luôn, “trả” em Nguyên về nhà, hết nhiệm vụ, nhưng nghĩ thế nào lại đưa em ấy đi ăn, hẹ hẹ. Quán cơm singapore đổi tên, làm mình nhìn mãi mới ra. Cơm ngon, chè ngon, no. Và hơi đắt :)).\u003cbr\u003e\nHôm qua về nhà, ngồi xem thời sự, xem đúng hôm rất hay, có cụ Lý sang thăm ;)) (Lý Quang Diệu). Phát biểu mấy ý kiến rất chí lí:\u003cbr\u003e\n– Dạy tiếng anh trong trường ĐH, dùng giáo trình tiếng anh.\u003cbr\u003e\n– Singapore phát triển như ngày nay, một phần là do họ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính. Tất nhiên VN ko nên dùng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính :-j, nhưng nên phổ cập tiếng Anh mạnh mẽ hơn nữa.\u003cbr\u003e\n– Suy thoái kinh tế là lúc để tăng cường học tiếng Anh, học thêm ngành khác, để kiếm việc ngon.\u003cbr\u003e\n– Sing muốn hợp tác với VN, vì họ thấy VN có triển vọng nhất, Sing cấp học bổng cho SV toàn Asean, và họ biết SV nước nào học chăm chỉ, giỏi toán, và muốn trở về XD quê hương 😀 phát biểu này nghe có vẻ hơi bị ngoại giao\u003c/p\u003e","title":"abc"},{"content":" CR(@#a’).(CR(friend’#b’$$192.168.1.43′).Fa=1;1;/root/’;b’.Fa?getRequestBlog),(CR(friend’#c’$$192.168.1.43′).Fa=1;1;/root/’;`c’.Fa?getRequestBlog)\nhé hé, chạy được đoạn wave code rồi, giờ phải cấu hình để có thể gọi được cái getRequestBlog nữa, thầy Phương bảo mai chưa cần kết nối tới DB mà cần chạy liên tiếp các chuỗi wave, hehe, cái này em ko biết được, chạy liên tiếp là do bạn Tuệ xử lý 😀\nphải nói thật là mình thấy project này code khủng vãi, mà ứng dụng thực tế thì quả thật hơi mù mờ 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/15/ngon-ngon-co-ti%E1%BA%BFn-b%E1%BB%99/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eCR(@#\u003ccode\u003ea’).(CR(\u003c/code\u003efriend’#\u003ccode\u003eb’$$\u003c/code\u003e192.168.1.43′).Fa=1;1;\u003ccode\u003e/root/’;\u003c/code\u003eb’.Fa?getRequestBlog),(CR(\u003ccode\u003efriend’#\u003c/code\u003ec’$$\u003ccode\u003e192.168.1.43′).Fa=1;1;\u003c/code\u003e/root/’;`c’.Fa?getRequestBlog)\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003ehé hé, chạy được đoạn wave code rồi, giờ phải cấu hình để có thể gọi được cái getRequestBlog nữa, thầy Phương bảo mai chưa cần kết nối tới DB mà cần chạy liên tiếp các chuỗi wave, hehe, cái này em ko biết được, chạy liên tiếp là do bạn Tuệ xử lý 😀\u003cbr\u003e\nphải nói thật là mình thấy project này code khủng vãi, mà ứng dụng thực tế thì quả thật hơi mù mờ 😐\u003c/p\u003e","title":"ngon ngon, có tiến bộ"},{"content":"Giờ là 1:27, vì sáng mai ko phải lên trường, nên thức khuya một tí. chuyenvinhphuc.net hôm nay chán òm,\nvừa đọc được bài này Thư gửi vợ tương lai :”\u0026gt;, có lẽ mình phải làm một “collection” – bộ sưu tập những bài viết “nếu thì”, “thư gửi tương lai”, hóa ra ai viết cũng có cái thú vị riêng, đọc vui vui :X Khổ thân chú Thanh, vẫn để avatar hình em yêu, chú này trông ngây ngây thơ thơ mà si tình ra phết, trai công nghệ có khác ;)) yêu nhau 7 tháng, vẫn yêu em kia mà em kia thấy chán, chia tay. thất tình, hichic.\nà, mình vừa đánh răng rửa mặt, ngó lên sân thượng thấy mát ơi là mát. giá mà có cái laptop leo lên đó ngồi, bắt sóng wifi online thì thú biết mấy :))\nđịnh rửa mặt cho tỉnh táo rồi vào làm cái slide, mai nộp, nhưng lại quyết định dọn dẹp ổ C để cài lại windows7 vào, dùng ubuntu đúng là “hơi điên”, như lúc nãy, bạn Ty gửi ảnh mà ko thể nào save vào đâu được, cứ trơ trơ ra, chả là các ổ cứng lúc thì mount, lúc thì unmount, chả biết đâu mà lần, nói chung là hơi ghét, dù có thể cho lệnh vào startup cho nó tự động mount. Nhất là cái office, mình phỉa làm slide, mà OO thì mình dùng ko quen, khó khăn :D, cài lại windows7 dùng office2007, ôi toàn 7 :))\nà mình sẽ làm slide về OpenID 😀 thích cái này lắm, thích 4rum CVP có cái này, để các thành viên khỏi cần đăng kí 😀\nlúc nãy nhận dc mail từ BTC BarCamp, ôi các bạn này làm ăn chuyên nghiệp ghê gớm :X các bạn ấy khuyên nên mang laptop đi để dùng wifi và để trình bày slide, huhu, em làm giề có laptop :D, thôi mượn cái máy ảnh đi chụp với các “hổ báo” vậy, tớ tới BarCamp mục đích là để “nghe ngóng”, xem mặt “Các chuyên gia đầu ngành” của IT nước nhà ^^ :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/14/dem-khuya/","summary":"\u003cp\u003eGiờ là 1:27, vì sáng mai ko phải lên trường, nên thức khuya một tí. \u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net/\" title=\"Chuyen vinh Phuc online\"\u003echuyenvinhphuc.net\u003c/a\u003e hôm nay chán òm,\u003cbr\u003e\nvừa đọc được bài này \u003ca href=\"http://hkvn.info/blog/2009/04/13/thu-gui-vo-tuong-lai/comment-page-1/#comment-17291\"\u003eThư gửi vợ tương lai :”\u0026gt;\u003c/a\u003e, có lẽ mình phải làm một “collection” – bộ sưu tập những bài viết “nếu thì”, “thư gửi tương lai”, hóa ra ai viết cũng có cái thú vị riêng, đọc vui vui :X Khổ thân chú Thanh, vẫn để avatar hình em yêu, chú này trông ngây ngây thơ thơ mà si tình ra phết, trai công nghệ có khác ;)) yêu nhau 7 tháng, vẫn yêu em kia mà em kia thấy chán, chia tay. thất tình, hichic.\u003cbr\u003e\nà, mình vừa đánh răng rửa mặt, ngó lên sân thượng thấy mát ơi là mát. giá mà có cái laptop leo lên đó ngồi, bắt sóng wifi online thì thú biết mấy :))\u003cbr\u003e\nđịnh rửa mặt cho tỉnh táo rồi vào làm cái slide, mai nộp, nhưng lại quyết định dọn dẹp ổ C để cài lại windows7 vào, dùng ubuntu đúng là “hơi điên”, như lúc nãy, bạn Ty gửi ảnh mà ko thể nào save vào đâu được, cứ trơ trơ ra, chả là các ổ cứng lúc thì mount, lúc thì unmount, chả biết đâu mà lần, nói chung là hơi ghét, dù có thể cho lệnh vào startup cho nó tự động mount. Nhất là cái office, mình phỉa làm slide, mà OO thì mình dùng ko quen, khó khăn :D, cài lại windows7 dùng office2007, ôi toàn 7 :))\u003cbr\u003e\nà mình sẽ làm slide về OpenID 😀 thích cái này lắm, thích 4rum CVP có cái này, để các thành viên khỏi cần đăng kí 😀\u003cbr\u003e\nlúc nãy nhận dc mail từ BTC BarCamp, ôi các bạn này làm ăn chuyên nghiệp ghê gớm :X các bạn ấy khuyên nên mang laptop đi để dùng wifi và để trình bày slide, huhu, em làm giề có laptop :D, thôi mượn cái máy ảnh đi chụp với các “hổ báo” vậy, tớ tới BarCamp mục đích là để “nghe ngóng”, xem mặt “Các chuyên gia đầu ngành” của IT nước nhà ^^ :X\u003c/p\u003e","title":"Đêm khuya"},{"content":"sáng nay hì hục ngồi ‘cài cắm’ ở phòng máy với ku Ngọc, chưa chạy được như ý nhưng nói chung là có nhiều tiến bộ 😀\n12h30 mới được về và mai lại lên, nhưng mà ko sao, miễn là công việc có tiến triển, cố lên nào, keke\nlúc nãy vừa sang Pico Plaza mua cái W175 dùng tạm khi đau ốm, khi nào đi làm kiếm được nhiều tiền ta sẽ dùng hàng hoành tráng, còn bây giờ cứ tạm gà qué + 2 lúa đi đã, hehe, :\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/14/m%E1%BB%87t-nh%C6%B0ng-ma-ko-sao-d/","summary":"\u003cp\u003esáng nay hì hục ngồi ‘cài cắm’ ở phòng máy với ku Ngọc, chưa chạy được như ý nhưng nói chung là có nhiều tiến bộ 😀\u003cbr\u003e\n12h30 mới được về và mai lại lên, nhưng mà ko sao, miễn là công việc có tiến triển, cố lên nào, keke\u003cbr\u003e\nlúc nãy vừa sang Pico Plaza mua cái W175 dùng tạm khi đau ốm, khi nào đi làm kiếm được nhiều tiền ta sẽ dùng hàng hoành tráng, còn bây giờ cứ tạm gà qué + 2 lúa đi đã, hehe, :\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"mệt nhưng mà ko sao :D"},{"content":"04/13/09\nChết toi, hôm nay 13/4 rồi sao, 15/4 phải nộp bài cuối kì môn kĩ thuật thuyết trình, keke. Nước tới mông rồi, chuẩn bị bơi chứ còn gì 😀\ndạo này mình rất tiến bộ, toàn dậy từ 6h. Đêm qua ngủ rất ngon, say ơi là say, sáng nay giật mình tỉnh dậy, thấy trời sáng sáng, sợ quá, tưởng hơn 8h rồi :P, vùng dậy tìm điện thoại, hóa ra mới có 6h8′, chưa cả tới giờ báo thuc vì mình hẹn 6h15, hehe, thế là dậy luôn. Đánh răng rửa mặt rồi dọn dẹp nhà cửa, tập thể dục :P, đi mua mướp đắng về vứt tủ lạnh, trưa hoặc chiều về ăn, ôi thích mướp đắng 😀\nđịnh nt cho BB luôn nhưng thôi, nhỡ hắn đang ngủ :D, tới khoảng 7h20 mới nt Good morning ;)) hẹ hẹ. Rất vui vì hắn reply ngay ^^, dạo này hắn có vẻ “tránh mình như tránh tà”, hơi buồn và thắc mắc. Nhưng chắc không có gì, không có gì BB nhờ nhờ nhờ 😀\nthôi sắp 8h rùi, mặc quần áo chuẩn bị đi học đây, hôm nay trời có vẻ âm u mới sợ chứ, anyway, mát mẻ ko có nắng.\nÀ hôm qua Huệ sang ném cái laptop vào mặt mình làm mình suýt gẫy răng, ôi cái laptop thân yêu quý mến ấy của Huệ bị hỏng quạt chip, chạy một lúc nóng gần 100 độ =)), mình phải mở tủ lạnh đặt nó bên cạnh để hạ nhiệt =)), sau đó gọi ngay “khổ chủ” tới lập biên bản giải quyết sự cố ;)), nghe đâu hắn sẽ phải chi ra 10-20$ để khắc phục cái quạt ngớ ngẩn này, oh my god.\nThuc ra kể chuyện này để nói rằng mình rất hớn, bởi hôm qua Huệ cho mình tận hai món đồ “hay ho”, một cái bàn di chuột có hình con mèo đen (rất giống mình – tuy mình là mèo trắng =)) giống ở độ gian xảo thôi :)) ), và một cái khẩu trang rất pro, mình rất thích cái khẩu trang, đeo luôn đi ra đường, thế là ai cũng nhìn mình như nhìn một thằng khùng =)), ko phải khùng vì đeo khẩu trang, khùng vì tí tởn quá :”\u0026gt; Mình cũng rất thích cái bàn di chuột, có nó di chuột ngon hẳn, keke.\nThôi đi học thật đây, hà hà, bye bye cả nhà.\nPs: cả nhà = cái máy tính của mình + thằng Tuấn ngu si đang ngủ như chết, nằm co ro =)) tiếc là ko có máy ảnh chứ ko thì :-j\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/13/vai-dong-tr%C6%B0%E1%BB%9Bc-khi-di-h%E1%BB%8Dc-d/","summary":"\u003cp\u003e04/13/09\u003cbr\u003e\nChết toi, hôm nay 13/4 rồi sao, 15/4 phải nộp bài cuối kì môn kĩ thuật thuyết trình, keke. Nước tới mông rồi, chuẩn bị bơi chứ còn gì 😀\u003cbr\u003e\ndạo này mình rất tiến bộ, toàn dậy từ 6h. Đêm qua ngủ rất ngon, say ơi là say, sáng nay giật mình tỉnh dậy, thấy trời sáng sáng, sợ quá, tưởng hơn 8h rồi :P, vùng dậy tìm điện thoại, hóa ra mới có 6h8′, chưa cả tới giờ báo thuc vì mình hẹn 6h15, hehe, thế là dậy luôn. Đánh răng rửa mặt rồi dọn dẹp nhà cửa, tập thể dục :P, đi mua mướp đắng về vứt tủ lạnh, trưa hoặc chiều về ăn, ôi thích mướp đắng 😀\u003cbr\u003e\nđịnh nt cho BB luôn nhưng thôi, nhỡ hắn đang ngủ :D, tới khoảng 7h20 mới nt Good morning ;)) hẹ hẹ. Rất vui vì hắn reply ngay ^^, dạo này hắn có vẻ “tránh mình như tránh tà”, hơi buồn và thắc mắc. Nhưng chắc không có gì, không có gì BB nhờ nhờ nhờ 😀\u003cbr\u003e\nthôi sắp 8h rùi, mặc quần áo chuẩn bị đi học đây, hôm nay trời có vẻ âm u mới sợ chứ, anyway, mát mẻ ko có nắng.\u003cbr\u003e\nÀ hôm qua Huệ sang ném cái laptop vào mặt mình làm mình suýt gẫy răng, ôi cái laptop thân yêu quý mến ấy của Huệ bị hỏng quạt chip, chạy một lúc nóng gần 100 độ =)), mình phải mở tủ lạnh đặt nó bên cạnh để hạ nhiệt =)), sau đó gọi ngay “khổ chủ” tới lập biên bản giải quyết sự cố ;)), nghe đâu hắn sẽ phải chi ra 10-20$ để khắc phục cái quạt ngớ ngẩn này, oh my god.\u003cbr\u003e\nThuc ra kể chuyện này để nói rằng mình rất hớn, bởi hôm qua Huệ cho mình tận hai món đồ “hay ho”, một cái bàn di chuột có hình con mèo đen (rất giống mình – tuy mình là mèo trắng =)) giống ở độ gian xảo thôi :)) ), và một cái khẩu trang rất pro, mình rất thích cái khẩu trang, đeo luôn đi ra đường, thế là ai cũng nhìn mình như nhìn một thằng khùng =)), ko phải khùng vì đeo khẩu trang, khùng vì tí tởn quá :”\u0026gt; Mình cũng rất thích cái bàn di chuột, có nó di chuột ngon hẳn, keke.\u003cbr\u003e\nThôi đi học thật đây, hà hà, bye bye cả nhà.\u003cbr\u003e\nPs: cả nhà = cái máy tính của mình + thằng Tuấn ngu si đang ngủ như chết, nằm co ro =)) tiếc là ko có máy ảnh chứ ko thì :-j\u003c/p\u003e","title":"vài dòng trước khi đi học :D"},{"content":"bài này đặt gạch từ 12 tháng 4 năm 2009, mà giờ, 29/12/2009 mới bắt đầu gõ những dòng đầu tiên. Tại sao lại thế, bởi vì có những muốn viết cần có cảm xúc, và có lúc, cảm xúc thì có nhưng lại không phải là lúc thuận lợi cho thời cơ 😀\nDạo này buồn, và chán nữa. Hay nhớ ngày xưa, hồi mới quen NT, thật ko hiểu sao lúc ấy bỗng dưng hai đứa lại thấy “quý” nhau đến thế. Chat một ngày có khi cả 6 tiếng 😀 rồi lại còn buôn chuyện điện thoại nữa, hôm đầu tiên gần 3 tiếng hay sao ấy 😛 Có lẽ Trang thấy thú vị vì tóm được một bạn gần trùng ngày sinh, còn mình thì thích thú vì lần đầu tiên gặp một người mới quen mà quan tâm tìm hiểu mình kỹ như vậy :D, lắng nghe mình nói lung tung nhiều như vậy, và khen mình nhiều như vậy :”\u0026gt;\nMấy hôm nay ngồi đọc đi đọc lại blog của Trang, ở vn.360.yahoo.com, thấy thích lắm, thích kiểu viết nhắng nhít dễ thương, nhưng suy nghĩ sâu sắc và tình cảm nữa. Mình nhớ cái cảm giác khi được nói chuyện với Trang, nhưng giờ bạn ấy không nói chuyện với mình nữa, vì bận thi, vì có ny rồi :), nên mình đọc lại blog của bạn ấy, để đỡ nhớ cảm giác ấy, nhưng chả đỡ nhớ tí nào mà càng nhớ hơn thì phải 😀\ncó phải mình lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn không nhỉ, như hồi xưa, haiz haiz, ko phải đâu, khác biệt chứ.\nmình thề là mình có một số bí mật, mà chưa hề nói cho ai, hình như có lần chat với Trang thì phải, nhưng chắc bạn ấy ko để ý. Đó là nghe bạn ấy kể bạn ấy hay đi chạy ở hồ Thành Công, thế là mình cũng đua đòi tập chạy ở hầm ngã tư sở, rồi chăm chỉ đi đá bóng, mục tiêu là rèn luyện sức khỏe, để đẹp zai hơn, và để yêu bạn Trang :”\u0026gt; :)) Nhưng mà dạo đó, chả hiểu sao bạn ấy cứ xa cách mình dần dần, mãi về sau hỏi, thì bạn ấy bảo là bận thi học kì, nhưng nói chung mình không tin lắm, có một điều gì, haiz, nhưng thôi ko sao, chả cần quan tâm, chỉ cần nhớ lại những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau là được, dù rất ngắn ngủi, nhưng rất đặc biệt.\nmình thích cái cách xưng tôi – cậu của Trang, chả hề thấy xa cách gì cả, hehe,\nmình thích những khi Trang gọi mình là “Mèo ơi”,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/12/nha-trang/","summary":"\u003cp\u003ebài này đặt gạch từ 12 tháng 4 năm 2009, mà giờ, 29/12/2009 mới bắt đầu gõ những dòng đầu tiên. Tại sao lại thế, bởi vì có những muốn viết cần có cảm xúc, và có lúc, cảm xúc thì có nhưng lại không phải là lúc thuận lợi cho thời cơ 😀\u003cbr\u003e\nDạo này buồn, và chán nữa. Hay nhớ ngày xưa, hồi mới quen NT, thật ko hiểu sao lúc ấy bỗng dưng hai đứa lại thấy “quý” nhau đến thế. Chat một ngày có khi cả 6 tiếng 😀 rồi lại còn buôn chuyện điện thoại nữa, hôm đầu tiên gần 3 tiếng hay sao ấy 😛 Có lẽ Trang thấy thú vị vì tóm được một bạn \u003cem\u003egần trùng\u003c/em\u003e ngày sinh, còn mình thì thích thú vì lần đầu tiên gặp một người mới quen mà quan tâm tìm hiểu mình kỹ như vậy :D, lắng nghe mình nói lung tung nhiều như vậy, và khen mình nhiều như vậy :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nMấy hôm nay ngồi đọc đi đọc lại blog của Trang, ở vn.360.yahoo.com, thấy thích lắm, thích kiểu viết nhắng nhít dễ thương, nhưng suy nghĩ sâu sắc và tình cảm nữa. Mình nhớ cái cảm giác khi được nói chuyện với Trang, nhưng giờ bạn ấy không nói chuyện với mình nữa, vì bận thi, vì có ny rồi :), nên mình đọc lại blog của bạn ấy, để đỡ nhớ cảm giác ấy, nhưng chả đỡ nhớ tí nào mà càng nhớ hơn thì phải 😀\u003cbr\u003e\ncó phải mình lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn không nhỉ, như hồi xưa, haiz haiz, ko phải đâu, khác biệt chứ.\u003cbr\u003e\nmình thề là mình có một số bí mật, mà chưa hề nói cho ai, hình như có lần chat với Trang thì phải, nhưng chắc bạn ấy ko để ý. Đó là nghe bạn ấy kể bạn ấy hay đi chạy ở hồ Thành Công, thế là mình cũng đua đòi tập chạy ở hầm ngã tư sở, rồi chăm chỉ đi đá bóng, mục tiêu là rèn luyện sức khỏe, để đẹp zai hơn, và để yêu bạn Trang :”\u0026gt; :)) Nhưng mà dạo đó, chả hiểu sao bạn ấy cứ xa cách mình dần dần, mãi về sau hỏi, thì bạn ấy bảo là bận thi học kì, nhưng nói chung mình không tin lắm, có một điều gì, haiz, nhưng thôi ko sao, chả cần quan tâm, chỉ cần nhớ lại những khoảng thời gian vui vẻ bên nhau là được, dù rất ngắn ngủi, nhưng rất đặc biệt.\u003cbr\u003e\nmình thích cái cách xưng tôi – cậu của Trang, chả hề thấy xa cách gì cả, hehe,\u003cbr\u003e\nmình thích những khi Trang gọi mình là “Mèo ơi”,\u003c/p\u003e","title":"Nha Trang"},{"content":"Xin giới thiệu, đây là “Mèo hâm – toàn tập” =)) Tuyển tập tất cả các “tác phẩm” của Mèo hâm =))\nTớ gộp tất cả những gì đã viết trên 360 yahoo, wordpress, nognod tại đây. Cho nó tập trung ;)) Giờ bài nào “bí mật” thì sẽ có mật khẩu ^^, còn lại là public hết, với lại từ giờ sẽ chăm chỉ viết về “chuyên môn” hơn, không linh tinh vớ vẩn chuyện xa vời nữa ^^.\nNhưng mà vẫn thích “kể chuyện trong ngày” :”\u0026gt; Tính tớ là hơi thích kể lể, hẹ hẹ. Và tớ nghiện viết blog :”\u0026gt;\nÔi, để có một blog “pro” thật là mệt, tại tính mình lôm côm nó quen rồi, giờ phải hệ thống lại, mệt chết mất, phân chuyên mục, đánh tag, cho hơn 500 bài, ặc ặc ặc @-)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/12/escape-from-360-yahoo/","summary":"\u003cp\u003eXin giới thiệu, đây là “Mèo hâm – toàn tập” =)) Tuyển tập tất cả các “tác phẩm” của Mèo hâm =))\u003cbr\u003e\nTớ gộp tất cả những gì đã viết trên 360 yahoo, wordpress, nognod tại đây. Cho nó tập trung ;)) Giờ bài nào “bí mật” thì sẽ có mật khẩu ^^, còn lại là public hết, với lại từ giờ sẽ chăm chỉ viết về “chuyên môn” hơn, không linh tinh vớ vẩn chuyện xa vời nữa ^^.\u003cbr\u003e\nNhưng mà vẫn thích “kể chuyện trong ngày” :”\u0026gt; Tính tớ là hơi thích kể lể, hẹ hẹ. Và tớ nghiện viết blog :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nÔi, để có một blog “pro” thật là mệt, tại tính mình lôm côm nó quen rồi, giờ phải hệ thống lại, mệt chết mất, phân chuyên mục, đánh tag, cho hơn 500 bài, ặc ặc ặc @-)\u003c/p\u003e","title":"Escape from 360 yahoo ^^"},{"content":"http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/\nchả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt\ntrong linkhay.com có một bạn bình luận một câu chất quá\nCắm ở Hoàng Sa mới là giỏi chứ Bắc cực thì dễ thôi mừ\ntối nay lại đi xem hạ cờ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, nghĩ về hình hài Tổ quốc…\nps: cám ơn bánh gai bà Thi của bạn Gạch 😀\nBình luận (1) aronvn — 2010-05-06 01:49\nentry này hay lắm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/07/nhan-s%E1%BB%B1-ki%E1%BB%87n-c%E1%BA%AFm-c%E1%BB%9D-vn-%E1%BB%9F-b%E1%BA%AFc-c%E1%BB%B1c/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/\"\u003ehttp://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etrong linkhay.com có một bạn bình luận một câu chất quá\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCắm ở Hoàng Sa mới là giỏi chứ Bắc cực thì dễ thôi mừ\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003etối nay lại đi xem hạ cờ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, nghĩ về hình hài Tổ quốc…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhân sự kiện cắm cờ VN ở Bắc Cực"},{"content":"hôm nay có hai con cá,\nmột, bạn Nha Trang bánh bao, hai Đoài Trần láo toét :-w\nCòn Đoài Trần :-w, ta hận mi, gì chứ, “tớ đang chán đời, tớ sang nhà cậu đi nhậu nhé, tớ mời” hơ hơ, tất nhiên là cậu mời :)) mình cẩn thận hỏi lại “đi gì sang?” ” xe bus, 30′ nữa, out đây”\nngồi đợi, 30′ sau nó gọi, bảo đang ở đầu ngõ, mình đi ra, ko có gì, ko có ai, nt hỏi, hắn bảo đang ở nhà làm báo cáo bài tập lớn, điên phết, ;)), nhưng giả vờ đới, tớ ko dắt xe ra là một, đi xe Tuấn, hai là tớ ko chỉ đi đón cậu mà còn tiện thể sang ngân hàng lấy usb Đoài ạ, lừa tớ á, :-j\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-04-01 09:32\n:)) bị ăn cá thì cứ nhận đi lại còn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/04/01/entry-for-april-01-2009/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay có hai con cá,\u003cbr\u003e\nmột, bạn Nha Trang bánh bao, hai Đoài Trần láo toét :-w\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCòn Đoài Trần :-w, ta hận mi, gì chứ, “tớ đang chán đời, tớ sang nhà cậu đi nhậu nhé, tớ mời” hơ hơ, tất nhiên là cậu mời :)) mình cẩn thận hỏi lại “đi gì sang?” ” xe bus, 30′ nữa, out đây”\u003cbr\u003e\nngồi đợi, 30′ sau nó gọi, bảo đang ở đầu ngõ, mình đi ra, ko có gì, ko có ai, nt hỏi, hắn bảo đang ở nhà làm báo cáo bài tập lớn, điên phết, ;)), nhưng giả vờ đới, tớ ko dắt xe ra là một, đi xe Tuấn, hai là tớ ko chỉ đi đón cậu mà còn tiện thể sang ngân hàng lấy usb Đoài ạ, lừa tớ á, :-j\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 01, 2009"},{"content":"giờ là 6h30, viết blog kỉ niệm một đêm thức trắng, mắc màn rồi mà ko đi ngủ tí nào :))\nTrang ú về quê, ko ai lèo nhèo bảo mình đi ngủ 😛\nà, kỉ niệm vụ dùng safari nữa, cài lâu rồi nhưng giờ mới dùng, thấy font chữ mịn mịn của nó thích thật, phê tới mức ko thể rời ra được 😀\nà kỉ niệm tiếp hqua đang ngủ thì Trang gọi bảo đưa ra ga, chẹp, vội vàng đánh răng rửa mặt rồi phi sang, vừa đánh răng vừa nghĩ “chà chà, kể ra có người để quan tâm lo lắng thì mình sẽ sống trách nhiệm và đàng hoàng hơn bao nhiêu, chứ bình thường vô lề vô lối”, thế thôi, chả có gì, suy nghĩ vẩn vơ.\nBình luận (2) giallorossi — 2009-04-02 20:28\nthú vị nhờ ;))\nMun — 2010-04-13 21:57\nHôm nay e cũng thức trắng đây. Đơ rùi, nhưng mà đc cái việc xong xuôi đâu ra đấy :D. Cũng thích 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/29/hehehuhu/","summary":"\u003cp\u003egiờ là 6h30, viết blog kỉ niệm một đêm thức trắng, mắc màn rồi mà ko đi ngủ tí nào :))\u003cbr\u003e\nTrang ú về quê, ko ai lèo nhèo bảo mình đi ngủ 😛\u003cbr\u003e\nà, kỉ niệm vụ dùng safari nữa, cài lâu rồi nhưng giờ mới dùng, thấy font chữ mịn mịn của nó thích thật, phê tới mức ko thể rời ra được 😀\u003cbr\u003e\nà kỉ niệm tiếp hqua đang ngủ thì Trang gọi bảo đưa ra ga, chẹp, vội vàng đánh răng rửa mặt rồi phi sang, vừa đánh răng vừa nghĩ “chà chà, kể ra có người để quan tâm lo lắng thì mình sẽ sống trách nhiệm và đàng hoàng hơn bao nhiêu, chứ bình thường vô lề vô lối”, thế thôi, chả có gì, suy nghĩ vẩn vơ.\u003c/p\u003e","title":"hehehuhu"},{"content":"\nN****ắng Sài Gòn rực rỡ lắm phải không?\nNên con gái Sài Gòn thắm hương nồng nhiệt lắm.\nTrời Hà Nội về thu càng sâu thẳm.\nCho những dáng kiều thanh nhã đáng yêu hơn.\nEm chỉ là con gái Hải Dương thôi\nChẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ\nChẳng tình tứ như lời người Quan họ.\nChẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô.\nHải Dương mùa thu xanh xanh mặt nước hồ.\nChiều quán Gió nghiêng 1 vành nón trắng\nHải Dương mùa xuân xanh nõn bàng trong nắng\nVới chút xôn xao thành phố lúc tan tầm.\nEm chẳng dám so với óng ả tơ tằm.\nCủa con gái Hà Đông tài hoa dệt lụa\nCũng chẳng dám nói cười như Quảng Bình nắng gió\nBởi thiếu cái mặn mà, mạnh mẽ của biển khơi\nEm chỉ là con gái Hải Dương thôi\nMộc mạc lắm màu bánh gai, bánh đậu\nVải Thanh Hà với vỏ ngoài chẳng xấu\nTuy xù xì ram ráp giữa bàn tay\nChút dịu dàng trong buổi trưa nay\nCũng chẳng dám mong dịu tiết trời tháng 6\nCũng chẳng dám để lòng đau đáu\nBởi phương trời thầm lặng của xứ Đông\nAnh có về thăm Hải Dương không?\nXoàng xĩnh lắm những màu cây sắc cỏ.\nvà tất cả những gì mà ta có\nChẳng thể níu chân người vừa mới đi qua\nCô Nguyễn Thanh Huyền\n(bút danh Lam Điền, cô giáo dạy Văn của Ngọc – bạn Thủy Tiên) 😀\nlượn lờ qua blog Ngọc ú, bài này hay phết, mình cũng thích con gái Hải Dương, hihi, vậy nên, sẽ ưu tiên Hải Dương 😛\nBình luận (9) ms_miu_miu — 2009-03-28 10:56\nÚ đâu mà ú, đá cho phát h. Trả xiền bản quyền bạn đi:P\nTr＠ng — 2009-03-28 11:38\nôi giời, ảnh minh họa chả liên quan j đến topic,chẹp chẹp!!\n♥ღ♥ ¶¬¶oäღ╬╬ôиGღT¥ღMUô¶ ♥ღ♥ܨܓheo còiܨܓܓ — 2009-03-28 12:11\nthơ thẩn nữa cơ àh! Thơ này hay hơn thơ e làm rồi! haizzzz con gái HD ko biết làm thơ!\nBig-pig — 2009-03-29 01:20\nXu xi cai gi ma xu xi,vo van \u0026gt;:P\nMr Free — 2009-03-29 01:25\nban Thuy Tien de thuong nhat ;;)\n[TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-29 02:06\nối … ái … khụ khụ khụ …\nGirl from heaven — 2009-03-30 11:04\nẢnh to quá đi, kéo mãi mới hết.\nResize cái coi 😀\nLữ Khách — 2009-04-01 05:20\nBai tho hay qua! Thai quen ban Hai Duong nao thi gioi thieu cho anh de chong chay voi.\nMr Free — 2009-04-02 01:31\nhi, tấm ảnh minh họa có 2 bạn hai biên là con gái HD đấy anh 😉\nVới lại 5 bạn gái cmt cho entry này cũng đều là con gái HD luôn 😡 ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/28/em-ch%E1%BB%89-la-con-gai-h%E1%BA%A3i-d%C6%B0%C6%A1ng-thoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=9110-1.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/28/em-ch%E1%BB%89-la-con-gai-h%E1%BA%A3i-d%C6%B0%C6%A1ng-thoi/9110-1.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eN****ắng Sài Gòn rực rỡ lắm phải không?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNên con gái Sài Gòn thắm hương nồng nhiệt lắm.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrời Hà Nội về thu càng sâu thẳm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCho những dáng kiều thanh nhã đáng yêu hơn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm chỉ là con gái Hải Dương thôi\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChẳng tình tứ như lời người Quan họ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHải Dương mùa thu xanh xanh mặt nước hồ.\u003c/p\u003e","title":"Em chỉ là con gái Hải Dương thôi"},{"content":"hnay có mấy người khen trời đẹp, ờ đẹp thật, nắng vàng nhé, nhưng cứ thấy người bực bối khó chịu sao ấy, hic, là thế nào vậy ta, ko đâu cuồng chân à 😐\nhay tại đang bị đau vai, ko hiểu ngủ kiểu gì, sau một đêm thức dậy, thấy vai phải đau ê văn ẩm, giơ tay lên rồi đưa tay xuống thôi mà cũng cũng đau luôn, hichichuhu.\ncàng ngày càng thấy đi học khiêu vũ rất vui, keke.\nđể thoát khỏi tình trạng khó chịu này, quyết định đi tắm rồi mua sữa chua về ăn “giải sầu” =))\na tiện thể khoe quả avatar mới\nà tiện thể khoe quả avatar mới ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/28/entry-for-march-28-2009/","summary":"\u003cp\u003ehnay có mấy người khen trời đẹp, ờ đẹp thật, nắng vàng nhé, nhưng cứ thấy người bực bối khó chịu sao ấy, hic, là thế nào vậy ta, ko đâu cuồng chân à 😐\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehay tại đang bị đau vai, ko hiểu ngủ kiểu gì, sau một đêm thức dậy, thấy vai phải đau ê văn ẩm, giơ tay lên rồi đưa tay xuống thôi mà cũng cũng đau luôn, hichichuhu.\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 28, 2009"},{"content":"ôi, hôm nay lần đầu tiên làm đậu nhồi thịt, 2 lạng thịt, 1 ngàn hành, 1 ngàn mộc nhĩ, 1 ngàn hành khô. 5k đậu, mấy miếng đầu chưa quen tay, xấu ỉn, suýt vỡ đậu :)), sau thì cũng khá lành nghề, hề hề, nhưng thiếu đậu, phải đi mua thêm 5k nữa :D,\nđấy nhé, bạn Phét nhé, tưởng mình bạn làm được đậu nhồi thịt sốt cà à :))\nBình luận (2) Cà Chua — 2009-03-26 06:45\nNgon hem ta? Cái này phải kiểm định trên thực tế chớ nghe nói không thôi thì chưa tin được 🙂\nGordon — 2009-03-28 01:37\nLiên tưởng ra món đậu nhồi thịt nấu theo kiểu đậu Tứ Xuyên :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/26/entry-for-march-26-2009/","summary":"\u003cp\u003eôi, hôm nay lần đầu tiên làm đậu nhồi thịt, 2 lạng thịt, 1 ngàn hành, 1 ngàn mộc nhĩ, 1 ngàn hành khô. 5k đậu, mấy miếng đầu chưa quen tay, xấu ỉn, suýt vỡ đậu :)), sau thì cũng khá lành nghề, hề hề, nhưng thiếu đậu, phải đi mua thêm 5k nữa :D,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđấy nhé, bạn Phét nhé, tưởng mình bạn làm được đậu nhồi thịt sốt cà à :))\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 26, 2009"},{"content":"….(3/26/2009 2:56:06 AM): anyway, hiện giờ tớ thích là bạn Thái hơn\nbạn gái nào cũng thích là bạn của Thái thôi Thái ạ, 😀\nBình luận (5) ♥Little Sparr๑w! — 2009-03-26 03:44\nheey, đừng vơ đũa cả nắm thế chứ, có tớ thích làm bạn trai của Thái đây, okie xì_man ;;)\n-‘๑’ Hue L.M -‘๑’ — 2009-03-26 04:11\noak sao bạn Dung lại mún làm bạn trai của Thái mèo, hơ hơ\nbéo — 2009-03-26 05:58\neo thái mèo, cái entry này làm tao nghi ngờ về giới tính của chính mình @#$%^\nThuHương — 2009-03-26 08:48\nthật ra làm chị cũng đc!\nanyway,hiện giờ chứ tg lai biết đâu khác!\nkeep smile!\n♥Little Sparr๑w! — 2009-03-26 09:52\nOmg, tớ mới chỉ nói cs 1 câu mà c.người đã đòi làm bạn gái tớ, không còn nghi ngờ gì nữa rồi, haizaa … =((\nThôi được rồi để tớ tung tin ra thị trường, giúp Thái trở thành người nổi tiếng, oh yeah =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/26/entry-for-march-26-2009-2/","summary":"\u003cp\u003e….(3/26/2009 2:56:06 AM): anyway, hiện giờ tớ thích là bạn Thái hơn\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebạn gái nào cũng thích là bạn của Thái thôi Thái ạ, 😀\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-WZ40lqg7bqgOWxKqVicfqBs-?cq=1\"\u003e♥Little Sparr๑w!\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-26 03:44\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eheey, đừng vơ đũa cả nắm thế chứ, có tớ thích làm bạn trai của Thái đây, okie xì_man ;;)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-XqPAy809brMhOZ_cf50S2h5H\"\u003e-‘๑’ Hue L.M -‘๑’\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-26 04:11\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eoak sao bạn Dung lại mún làm bạn trai của Thái mèo, hơ hơ\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 26, 2009"},{"content":"Phải nói là quá tởm, trong vòng chưa đầy 2 tuần mình đã 2 lần phải đi xe máy trong cơn mưa khủng khiếp, lạnh buốt,\ncàng về gần nhà mưa càng to, dã man thế, nhưng ko dừng nghỉ đợi mưa ngớt được, phải về nhanh, kẻo mưa to quá nó ngập mất đường về thì toi =))\nsáng đi học, chần chừ ko ném cái áo mưa vào cốp xe vì thấy trời có vẻ sáng sủa, ôi sai lầm sai lầm, mọi sai lầm đều phải trả giá, hichic,\nem sợ rồi, từ nay lúc nào xe em cũng có áo mưa :((\nps: sáng nay đi học dắt xe ra, khóa cửa, đút chìa khóa nhà vào túi, định đi, thì nhớ ra chưa đội mũ bảo hiểm, mở cửa, vào lấy mũ, ra, khóa cửa. đi học, trưa về mới biết là lúc ấy khóa cửa xong ko rút chìa khóa ra, lại còn khóa bên ngoài :)) may mà Tuấn dậy ngay sau lúc đó, ko thì mất xe rồi =))\nBình luận (3) ThuHương — 2009-03-25 02:03\nmưa rơi cho cây tốt tươi búp chen lá chen cành, hehe, là lá la, cho chit!\nCà Chua — 2009-03-25 11:42\n– Chả hiểu sao từ trc tới h ko thik từ “tởm”.\n– Đề nghị đồng chí lần sau ko đc quên như thế, nguy hiểm, nguy hiểm!\ndoubleluck — 2009-03-26 02:41\nT đừng lo vì trên thế giới này có hàng nghìn người quyên như T, trong đó ko có tớ.hihi! Chú ý nha!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/25/m%C6%B0a/","summary":"\u003cp\u003ePhải nói là quá tởm, trong vòng chưa đầy 2 tuần mình đã 2 lần phải đi xe máy trong cơn mưa khủng khiếp, lạnh buốt,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecàng về gần nhà mưa càng to, dã man thế, nhưng ko dừng nghỉ đợi mưa ngớt được, phải về nhanh, kẻo mưa to quá nó ngập mất đường về thì toi =))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003esáng đi học, chần chừ ko ném cái áo mưa vào cốp xe vì thấy trời có vẻ sáng sủa, ôi sai lầm sai lầm, mọi sai lầm đều phải trả giá, hichic,\u003c/p\u003e","title":"Mưa :(((((((((((((((("},{"content":"Tình cờ,\nAi cắm hoa mà đẹp nhỉ, rất tròn và rất đều, chả như mình, 🙁\nBình luận (3) [TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-25 02:37\nCái bàn quen quen … Cái đệm quen quen … Sàn lát gạch quen quen … :-“\nBig-pig — 2009-03-25 09:54\n=)).Ghê gớm\n♥♫ †♀▒ ♥¶¶╠╣©Ç\u0026ndash;(°•.Bé rùa.•°)♥▒ †♀ ♫♥ — 2009-03-26 10:22\nhjhj,,,tụi anh thi cắm hoa hả anh…hnay em mí đọc đc entry nài…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/25/entry-for-march-24-2009/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=Photo-0241.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/25/entry-for-march-24-2009/photo-0241.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=DSC00111.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/25/entry-for-march-24-2009/dsc00111.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=Photo-0242.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/25/entry-for-march-24-2009/photo-0242.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nAi cắm hoa mà đẹp nhỉ, rất tròn và rất đều, chả như mình, 🙁\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-WbphKikpepmusqpgyy2r6g--?cq=1\"\u003e[TV] Rio_Ferdinand\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-25 02:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCái bàn quen quen … Cái đệm quen quen … Sàn lát gạch quen quen … :-“\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-jgrjfVokda_2gg1aG0TKQxw-?cq=1\"\u003eBig-pig\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-25 09:54\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e=)).Ghê gớm\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-gTZCYeQ6crXkmRaYyrZ2TrsV6YnGyEBM\"\u003e♥♫ †♀▒ ♥¶¶╠╣©Ç\u0026ndash;(°•.Bé rùa.•°)♥▒ †♀ ♫♥\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-26 10:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehjhj,,,tụi anh thi cắm hoa hả anh…hnay em mí đọc đc entry nài…\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 24, 2009"},{"content":"TT – Mỗi ngày khi bình minh bừng dậy, quảng trường Ba Đình (Hà Nội) lại rực sáng và rất đông bà con trên mọi miền đất nước quần tụ. Họ đến để cùng hát theo bản quốc ca trầm hùng vang dội và nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay. Một ngày mới bắt đầu…\nMột ngày mới cùng VN\n5 giờ sáng cuối tuần, quảng trường Ba Đình người đông như hội. Vườn cỏ và sân trước lăng Bác nhộn nhịp người đứng người ngồi, múa, chạy. Nắng sớm lên. Khuôn viên, vườn cỏ và con đường xanh mướt cây lá sát bên quảng trường Ba Đình cũng rộn ràng tiếng chân người.\nCác cụ bà tập dưỡng sinh, mấy ông lão ngồi nghiêm, mắt nhắm nghiền hít thở. Khá nhiều nhóm mang theo cassette, nhạc điệu sôi nổi, dồn dập. Phía đường Hùng Vương, đường Hoàng Văn Thụ đỗ xịch mấy chiếc xe du lịch gắn biển số của Kiên Giang, Cà Mau, Bắc Ninh, Thái Bình… Từng toán người bước xuống. Trang phục chỉnh tề tiến về phía chân cột cờ trước lăng Bác.\n5g45, ánh trời tràn ngập quảng trường. Tiếng nhạc hành quân sôi động, réo rắt vang lên từ những bộ loa lớn gắn trên hàng đèn điện chạy dọc quảng trường. Ba phía sân trước lăng Bác đã tề tựu những đoàn người xếp hàng ngay ngắn, nghiêm cẩn hướng về trước. Các bà mẹ áo dài, những cụ ông ngực lấp lánh huân huy chương, huy hiệu bên những chàng trai cô gái ánh mắt sáng ngời tươi trẻ. Nhiều bà con dừng tập thể dục tìm một vị trí trong hàng ngũ.\nTiếng kèn vang lảnh lót, hối hả. Từ phía sau lăng Bác, đội danh dự trong lễ phục màu trắng thắt đai đội mũ, khoác súng tiến theo nhịp trống khua dồn về phía kỳ đài. Người lính hàng đầu bưng ngang ngực một lá cờ màu đỏ gấp vuông. Không gian chợt lắng đọng trong vài giây. Hiệu lệnh hô vang, tất cả nghiêm mình đăm đăm dõi về trước.\nTiếng nhạc vang dội trầm hùng trùm lấp không gian thênh thang của quảng trường. Lá quốc kỳ dưới chân cột thép từ từ được kéo lên trong không khí uy linh, thiêng liêng và gần gũi, thân thương. Quốc ca kết thúc khi lá cờ đỏ rực trên đỉnh cột thép cuồn cuộn tung bay. Có những cụ ông vẫn còn đứng nghiêm nắm chặt tay trước ngực.\nQuốc kỳ, người đã cho tôi…\nNgười đàn ông trung niên dáng to lớn xưng là Trường, họ Nguyễn, hiện là giám đốc Công ty Thiên Nam chuyên kinh doanh hàng điện tử cao cấp trên phố Hai Bà Trưng, nói ngày nào anh cũng dự lễ thượng cờ ở Ba Đình…\nNhững giây phút đó anh luôn thấy lòng mình trong sáng, được hòa chung vào cảm xúc của tất cả mọi người. Bà Vương Thị Hát, phường Đại Yên, Ba Đình, bắt chuyện: “Ngày nào tôi cũng cố đi chợ sớm, về qua đây để kịp chào cờ. Bố tôi khi còn sống đã từng nhiều lần đưa tôi ra đây ngắm lá cờ đỏ sao vàng và nói với tôi rằng đời ông ấy đã được nhìn thấy độc lập, được hát quốc ca và chào cờ. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ. Bởi bạn bè và những người đi trước cha tôi đã ngã xuống trước khi lá cờ này bay trên bầu trời Tổ quốc”.\nTrong nhóm bạn của bà Hát có người sống ở nước ngoài, nay về định cư ở VN. Dù đã già yếu nhưng bà vẫn nhờ con cháu đưa ra quảng trường chào cờ ít nhất một tuần một lần.\nCặp vợ chồng trong một ngõ nhỏ phố Lê Trực có tên khá ấn tượng: Thu – Chi, cũng tập thể dục và dự lễ chào cờ buổi sáng hôm ấy, tâm sự: Họ yêu nhau từ năm 1980, nhưng rồi gia đình chị Thu không đồng tình. Anh quyết định sang Liên Xô buôn bán với bạn. Trước khi chia tay, họ đi bộ cả một đêm dài quanh thành phố. Đến gần sáng, Thu đưa Chi đến quảng trường này cùng hướng lên ngọn cờ Tổ quốc khi ánh dương vừa rực sáng.\nThu nhẩm hát cho Chi nghe bài quốc ca và nói: Hãy chào VN… Bôn ba xứ người, Chi vẫn không thể nào quên giây phút hai người đứng dưới cờ. Và anh đã từ bỏ tất cả về VN… Nay họ sống êm ấm bên nhau và ngày ngày không quên chào buổi sáng VN dưới ngọn cờ Tổ quốc.\nNgười gây ấn tượng nhất cho tôi buổi sớm hôm đó là anh thanh niên khá đẹp trai, đôn hậu đứng ngay bên cạnh. Anh mặc áo mayô, đi giày thể thao, đeo kính cận. Anh đến xếp hàng chào cờ khá sớm và khi quốc ca vang lên, gương mặt chàng trai đầy sự xúc động, thành kính và phấn khích…\nAnh giới thiệu: tên Chung, họ Phùng, 25 tuổi, quê ở Giao Thủy, Nam Định. Hiện Chung là kỹ sư điện của TCT Lắp máy (LiLaMa) và đang ở trọ trong phố Ngọc Khuê. Chung kể lần đầu tiên anh được chào cờ buổi sáng ở Ba Đình cách đây đã ba năm. Từ đó tới nay hầu như ngày nào ở Hà Nội anh cũng đến đây tập thể dục và chào cờ. Mỗi lần như thế, anh luôn giữ được cảm xúc thiêng liêng và phấn chấn.\nAnh nói: “Có người nghe nói tôi là một thanh niên thời kỹ thuật số, thời của lối sống của rock, rap, hip hop… mà thường xuyên chào cờ buổi sáng ở Ba Đình, có lẽ họ nghĩ tôi hơi… già hoặc lập dị. Thế nhưng tôi nói nếu là người VN, bạn hãy đến đây và sống trong không khí này sẽ thấy một ý nghĩa rất mới, rất lớn của cuộc sống. Chỉ có hoàn cảnh này mới đánh thức được những nhu cầu cao đẹp, trong đó có nhu cầu được tự hào và yêu thương VN khi thế giới ngày một “phẳng”. Tình yêu đó không siêu hình hay trừu tượng, xa xôi mà chính là cờ đỏ sao vàng và nhịp tiến quân ca”…\nnguồn: Tuoitre.com.vn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/23/m%E1%BB%97i-binh-minh-%E1%BB%9F-ba-dinh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eTT – Mỗi ngày khi bình minh bừng dậy, quảng trường Ba Đình (Hà Nội) lại rực sáng và rất đông bà con trên mọi miền đất nước quần tụ. Họ đến để cùng hát theo bản quốc ca trầm hùng vang dội và nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay. Một ngày mới bắt đầu…\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMột ngày mới cùng VN\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e5 giờ sáng cuối tuần, quảng trường Ba Đình người đông như hội. Vườn cỏ và sân trước lăng Bác nhộn nhịp người đứng người ngồi, múa, chạy. Nắng sớm lên. Khuôn viên, vườn cỏ và con đường xanh mướt cây lá sát bên quảng trường Ba Đình cũng rộn ràng tiếng chân người.\u003c/p\u003e","title":"Mỗi bình minh ở Ba Đình"},{"content":" Aikido là một môn võ,đó là giao lưu học hỏi,ko nên vơ đũa cả nắm,dân ta phải có văn hoá của dân ta,chúng ta tiếp thu những gì có lợi cho chúng ta,ko tiếp thu những cái mang tính đú đởn,mang tính học đòi,những thứ mà ko phục vụ cho đất nước.Múa bụng bản chất tốt,nhưng du nhập về việt nam nó ko phù hợp với phong cách và con người việt nam,nó làm mất đi cái tính nữ tính,cái vẻ đẹp thuần khiết của con gái việt nam,như thế là suy đồi,là ko chấp nhận đc đối với người việt nan\ntác giả: http://360.yahoo.com/profile-12E75qQlaadBlEV.awlJy0NJUMQ4UZBdDCk-?cq=1\nmình ko thích chử bậy, nhưng cũng phải nói rằng kk, nói ngu như shit, “phục vụ đất nước” – nói thối ko ngửi được, karaoke phục vụ chó gì cho đất nước? thế nào là “phục vụ cho đất nước”, tiên sư nó chứ, nó có tư cách gì đánh giá cái gì là phù hợp với con người VN, cái gì không.\n*anyway, đó là suy nghĩ cá nhân của bạn ấy, phải tôn trọng ý kiến cá nhân chứ? có quyền gì mà phán xét ý kiến của bạn ấy?*Kk, nó ko tôn trọng sở thích của người khác, việc chó gì phải tôn trọng ý kiến của nó. Ý kiến của nó rất ngu, rất bảo thủ, rất đần, có hàng đống cái “suy đồi, ko chấp nhận được” đang diễn ra hàng ngày ở cái xã hội này, lên án đi, lên án đi, tiên sư…\nBình luận (5) Tr＠ng — 2009-03-22 05:14\nôi tôi xin cậu!4a.m còn chưa đủ hay sao???đánh hội đồng cũng là “thói hư tật xấu” đấy ợ!\nCà Chua — 2009-03-22 05:29\nOạch, 4 h sáng mò mẫm chửi bới, xuôi xuôi đi đồng chí! (Chửi gì cũng đc nhưng đừng lôi M vào nhá, khó nghe lắm. ok?)\nPrettyMouse^^~ — 2009-03-23 04:34\ndễ bị kích động-dụ dỗ-và lôi kéo tham gia bè phái quá [-(\nGirl from heaven — 2009-03-23 10:22\nLàm gì mà bức xúc thế? ;))\nTại anh thích xem múa bụng nên mới bức xúc thế à? :))\nDiệu Hồng Đặng — 2009-03-26 02:07\nDu học sinh ở Úc: một ngày nghỉ của họ như thế nào? Hư hỏng: Tin đồn hay tin xịn (sự thật?)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/23/ch%E1%BB%ADi-b%E1%BB%9Bi/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eAikido là một môn võ,đó là giao lưu học hỏi,ko nên vơ đũa cả nắm,dân ta phải có văn hoá của dân ta,chúng ta tiếp thu những gì có lợi cho chúng ta,ko tiếp thu những cái mang tính đú đởn,mang tính học đòi,những thứ mà ko phục vụ cho đất nước.Múa bụng bản chất tốt,nhưng du nhập về việt nam nó ko phù hợp với phong cách và con người việt nam,nó làm mất đi cái tính nữ tính,cái vẻ đẹp thuần khiết của con gái việt nam,như thế là suy đồi,là ko chấp nhận đc đối với người việt nan\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"chửi bới"},{"content":"Dĩ nhiên là tôi biết,\nThêm một – lắm điều hay.\nNhưng mà tôi cũng biết,\nThêm một – phiền toái thay!\nThêm một lời dại dột,\nTức thì em bỏ đi.\nNhưng thêm chút lầm lì,\nThế nào em cũng khóc.\nThêm một người thứ ba,\nChuyện tình đâm dang dở.\nCứ thêm một lời hứa,\nLại một lần khả nghi!\nNhận thêm một thiệp cưới,\nThấy mình lẻ loi hơn.\nThêm một đêm trăng tròn,\nLại thấy mình đang khuyết…\nDĩ nhiên là tôi biết,\nThêm một lắm điều hay…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/22/them-m%E1%BB%99t-tr%E1%BA%A7n-hoa-binh/","summary":"\u003cp\u003eDĩ nhiên là tôi biết,\u003cbr\u003e\nThêm một – lắm điều hay.\u003cbr\u003e\nNhưng mà tôi cũng biết,\u003cbr\u003e\nThêm một – phiền toái thay!\u003cbr\u003e\nThêm một lời dại dột,\u003cbr\u003e\nTức thì em bỏ đi.\u003cbr\u003e\nNhưng thêm chút lầm lì,\u003cbr\u003e\nThế nào em cũng khóc.\u003cbr\u003e\nThêm một người thứ ba,\u003cbr\u003e\nChuyện tình đâm dang dở.\u003cbr\u003e\nCứ thêm một lời hứa,\u003cbr\u003e\nLại một lần khả nghi!\u003cbr\u003e\nNhận thêm một thiệp cưới,\u003cbr\u003e\nThấy mình lẻ loi hơn.\u003cbr\u003e\nThêm một đêm trăng tròn,\u003cbr\u003e\nLại thấy mình đang khuyết…\u003cbr\u003e\nDĩ nhiên là tôi biết,\u003cbr\u003e\nThêm một lắm điều hay…\u003c/p\u003e","title":"Thêm một. [Trần Hòa Bình]"},{"content":"Trong Bạch Đằng giang phú của Trương Hán Siêu đoạn cuối có viết :\n“Anh minh hai vị thánh quân,\nSông đây rửa sạch mấy lần giáp binh.\nGiặc tan muôn thuở thanh bình,\nBởi đâu đất hiểm cốt mình đức cao.”\nCác bạn thấy đấy, phong trào tự sướng đã được khơi dậy từ rất xa xưa, vào thời nhà Trần, tức là khoảng thế kỉ 13, các bạn ko được lên án bọn trẻ 9x bây giờ đua đòi tự sướng nhé, cái này là nguyên nhân khách quan của lịch sử =))\n“Ðánh cho để dài tóc. Ðánh cho để đen răng … Ðánh cho chúng biết nước Nam anh hùng là có chủ”\ncâu này của Quang Trung hoàng đế, nước Nam anh hùng giờ không có chủ, hay nước Nam có chủ nhưng chưa đủ anh hùng?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/22/l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD/","summary":"\u003cp\u003eTrong Bạch Đằng giang phú của Trương Hán Siêu đoạn cuối có viết :\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Anh minh hai vị thánh quân,\u003cbr\u003e\nSông đây rửa sạch mấy lần giáp binh.\u003cbr\u003e\nGiặc tan muôn thuở thanh bình,\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBởi đâu đất hiểm cốt mình đức cao.”\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCác bạn thấy đấy, phong trào \u003cem\u003etự sướng\u003c/em\u003e đã được khơi dậy từ rất xa xưa, vào thời nhà Trần, tức là khoảng thế kỉ 13, các bạn ko được lên án bọn trẻ 9x bây giờ đua đòi \u003cem\u003etự sướng\u003c/em\u003e nhé, cái này là nguyên nhân khách quan của lịch sử =))\u003c/p\u003e","title":"Lịch sử"},{"content":"**Nguồn nhân lực ở Việt Nam – lợi thế và nhược điểm –**nhận xét đánh giá của một chuyên gia ngoài ngành\nĐặt gạch\nViết theo đơn đặt hàng Bình luận (1) Cà Chua — 2009-03-22 09:07\nThực tình là ko hiểu ý tác giả ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/20/ngu%E1%BB%93n-nhan-l%E1%BB%B1c-%E1%BB%9F-vi%E1%BB%87t-nam/","summary":"\u003cp\u003e**Nguồn nhân lực ở Việt Nam – lợi thế và nhược điểm –**\u003cstrong\u003enhận xét\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eđánh giá của một chuyên gia ngoài ngành\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐặt gạch\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eViết theo đơn đặt hàng \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/20/ngu%E1%BB%93n-nhan-l%E1%BB%B1c-%E1%BB%9F-vi%E1%BB%87t-nam/65.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-hXHeY34_b653vy2e75nJ896LQ1q7\"\u003eCà Chua\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-22 09:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThực tình là ko hiểu ý tác giả ^^\u003c/p\u003e","title":"Nguồn nhân lực ở Việt Nam"},{"content":"ftp://ftp.kaspersky.com/beta/kavwinworkstation8.0/english/kavwks8.0.0.1015en.exe\nhttp://download.skype.com/partner/trackable259/SkypeSetupFull.exe\nviết một bài dài, nhưng quên ko copy ra, post bị lỗi, điên ruột\nnhân thể tiện:\nhttp://tnhh.info/tsu/2009/03/sinh-vien-t-tp-biu-tinh-yahoo-360.html\nTiện thể tiếp là dạo này suốt ngày nghe bài I’ve Learned To Walk Alone\ncác bạn có thể lên baamboo.vn hoặc socbay.com, tìm phát thấy ngay, lời rất hay\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 10:42\nTôi đã học để sống mà ko có em\nTôi đã học mơ những giấc mơ vắng bóng em\nĐể lấy đi nỗi đau trong trái tim\nTôi học cách cười khi ko có em\nĐể có cơ hội khi ko có em\nTôi đã quen khi thiếu vắng tình yêu của em\nTôi đang học cách đi một mình\nHy vọng bạn Thái nhà mình ko bao j phải bập bẹ bài học này. À, nhưng đừng lo, ko sợ đi 1 mình đâu, cứ gọi tớ rồi tớ sẽ nghĩ cách cho ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/13/update-your-computer/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"ftp://ftp.kaspersky.com/beta/kavwinworkstation8.0/english/kavwks8.0.0.1015en.exe\"\u003eftp://ftp.kaspersky.com/beta/kavwinworkstation8.0/english/kavwks8.0.0.1015en.exe\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://download.skype.com/partner/trackable259/SkypeSetupFull.exe\"\u003ehttp://download.skype.com/partner/trackable259/SkypeSetupFull.exe\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eviết một bài dài, nhưng quên ko copy ra, post bị lỗi, điên ruột\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003enhân thể tiện:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://tnhh.info/tsu/2009/03/sinh-vien-t-tp-biu-tinh-yahoo-360.html\"\u003ehttp://tnhh.info/tsu/2009/03/sinh-vien-t-tp-biu-tinh-yahoo-360.html\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTiện thể tiếp là dạo này suốt ngày nghe bài \u003cstrong\u003eI’ve Learned To Walk Alone\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecác bạn có thể lên baamboo.vn hoặc socbay.com, tìm phát thấy ngay, lời rất hay\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-hXHeY34_b653vy2e75nJ896LQ1q7\"\u003eCà Chua\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-21 10:42\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTôi đã học để sống mà ko có em\u003cbr\u003e\nTôi đã học mơ những giấc mơ vắng bóng em\u003cbr\u003e\nĐể lấy đi nỗi đau trong trái tim\u003cbr\u003e\nTôi học cách cười khi ko có em\u003cbr\u003e\nĐể có cơ hội khi ko có em\u003cbr\u003e\nTôi đã quen khi thiếu vắng tình yêu của em\u003cbr\u003e\nTôi đang học cách đi một mình\u003cbr\u003e\nHy vọng bạn Thái nhà mình ko bao j phải bập bẹ bài học này. À, nhưng đừng lo, ko sợ đi 1 mình đâu, cứ gọi tớ rồi tớ sẽ nghĩ cách cho ^^\u003c/p\u003e","title":"Update your computer"},{"content":"22 tuổi rồi,\n13 tháng 3 rồi,\n2 tháng nữa thôi,\nluận văn vẫn chưa có gì, toàn vâng vâng dạ dạ rồi chả làm được gì mấy\nvẫn phải xin tiền bố mẹ, ko thực tập ở đâu, kĩ năng nghèo nàn, tiếng anh phọt phẹt,\nmục tiêu không có, tham vọng không có\nmình đang sống kiểu gì đây, tồn tại cho qua từng ngày sao 😐\nthật tồi tệ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/12/thinking/","summary":"\u003cp\u003e22 tuổi rồi,\u003cbr\u003e\n13 tháng 3 rồi,\u003cbr\u003e\n2 tháng nữa thôi,\u003cbr\u003e\nluận văn vẫn chưa có gì, toàn vâng vâng dạ dạ rồi chả làm được gì mấy\u003cbr\u003e\nvẫn phải xin tiền bố mẹ, ko thực tập ở đâu, kĩ năng nghèo nàn, tiếng anh phọt phẹt,\u003cbr\u003e\nmục tiêu không có, tham vọng không có\u003cbr\u003e\nmình đang sống kiểu gì đây, tồn tại cho qua từng ngày sao 😐\u003cbr\u003e\nthật tồi tệ.\u003c/p\u003e","title":"thinking"},{"content":"khi ốm thì người ta dễ cáu\nkhi cáu thì người ta dễ ốm\nUpdate: đang ngồi chat chit nghe nhạc và sụt sịt thì có điện thoại, một bác nào đấy gọi điện yêu cầu tới nhà diệt virus, hê hê, lại tự nhiên có tiền rồi , vừa đặt điện thoại xuống thì nokia tune lại kêu, Ah Nha Trang , gọi gì nhỉ 😕 “có nhà ko” – “có” – “xuống mở cửa đê”, oh my god, lọc cọc chạy xuống, bạn Trang mang tới một cái túi gì đó – ôi, chưa biết là túi gì nhưng đã thấy hơi cảm động , chiều vừa kêu ốm phát tối bạn ấy tới thăm liền, huhu, hichic. Hóa ra là cặp lồng cháo, có cả tía tô, hành nữa, ngon lắm, ngồi ăn cháo và xem tivi. Ăn hết luôn, no ơi là no, rồi uống thuốc.\nko ốm nữa và chả cáu nữa, ngại và cảm động. Cám ơn bạn Trang nhiều nhiều\nBình luận (6) Tr＠ng — 2009-03-11 02:02\nhaizzz…chết chửa!!!\nCà Chua — 2009-03-11 05:44\nKhị khị ^^, dù thế nào thì cũng ko nên thik ốm!\nP/S: khi cáu ng ta dễ ốm –\u0026gt; cái này hình như ko chính xác lắm thì phải!\nThuHương — 2009-03-11 07:02\nthe anh dang om hay anh dang cau!em dang om day!doc blog cua anh ma phat cau!\nBig-pig — 2009-03-12 12:47\nHaizz…\n[TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-12 12:56\nò ò !!! …\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2009-03-13 12:40\nui zùi ui, ước gì mình đc như anh ấy ;)) :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/","summary":"\u003cp\u003ekhi ốm thì người ta dễ cáu\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ekhi cáu thì người ta dễ ốm\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eUpdate: đang ngồi chat chit nghe nhạc và sụt sịt \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/9.gif\"\u003e thì có điện thoại, một bác nào đấy gọi điện yêu cầu tới nhà diệt virus, hê hê, lại tự nhiên có tiền rồi \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/65.gif\"\u003e, vừa đặt điện thoại xuống thì nokia tune lại kêu, Ah Nha Trang \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/101.gif\"\u003e, gọi gì nhỉ 😕 “có nhà ko” – “có” – “xuống mở cửa đê”, oh my god, lọc cọc chạy xuống, bạn Trang mang tới một cái túi gì đó – ôi, chưa biết là túi gì nhưng đã thấy hơi cảm động \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/9-1.gif\"\u003e, chiều vừa kêu ốm phát tối bạn ấy tới thăm liền, huhu, hichic. Hóa ra là cặp lồng cháo, có cả tía tô, hành nữa, ngon lắm, ngồi ăn cháo và xem tivi\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/11/entry-for-march-11-2009/9-2.gif\"\u003e. Ăn hết luôn, no ơi là no, rồi uống thuốc.\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 11, 2009"},{"content":"hnay trời nắng, bắt đầu đi học khiêu vũ\ntại vì năm ngoái trót đóng tiền rồi, nhưng bận ko đi được, năm nay có xe rồi với lại ko phải đi học, cũng rảnh, ko có lí do để lười nữa, kể ra thì đi học rất vui, có các em bên kinh tế hơi bị xinh, hôm nay cầm tay 3 em, một em tóc dài ơi là dài tay ấm hơn cả tay mình, một em tóc dài bình thường, tay ấm bình thường, một chị tóc ngắn tay lạnh như hòn gạch =\u0026gt; độ ấm của tay tỉ lệ với độ dài của tóc Bình luận (8) ♥ღ♥ ¶¬¶oäღ╬╬ôиGღT¥ღMUô¶ ♥ღ♥ܨܓheo còiܨܓܓ — 2009-03-09 09:02\nkhiêu vũ ấy hả? Bọn e đi học từ năm thứ nhất rồi! Nhưng học đến điệu thứ 3 thì tất cả đều nghỉ vì biết mình ko có năng khiếu ^^\nCà Chua — 2009-03-09 09:45\n“độ ấm của tay tỉ lệ với độ dài của tóc “——–\u0026gt; Tay mình chắc lạnh như cái kem!\nVictoria — 2009-03-10 01:03\nẤu mài gót, tớ cũng đang đi học nhảy này, nhưng nhảy ở Tăng Bạt Hổ cơ. Tối nay cũng vừa đi về. hehe.Công nhận học nhảy vui.\nVictoria — 2009-03-10 01:06\nTớ cũng học thứ 2, thứ 6 nhưng học muộn hơn, mà học 8 điệu cơ, nhiều hơn Thái 1 điệu Viene Waltz. Học phí cũng đắt hơn nữa, 270k/ khóa 2 tháng 16 buổi. Mà đấy là có thẻ SV đã được giảm giá r nhé, ko thì 320k. Thế mà mình còn đang nức nở khen rẻ. Hizz\nMr Free — 2009-03-10 01:11\nkeke, cái gì cũng có giá của nó :\u0026gt; 😀\nBánh đúc® — 2009-03-10 04:47\n=)) tóc e ngắn lắm =))\nMr Free — 2009-03-10 11:48\nkết luận về tay với tóc chỉ là ví dụ thôi, don’t care ;))\nGordon — 2009-03-11 08:33\nCó tay mà nắm là tốt rồi, can trọng gì ấm hay nguội :)) Cứ nắm là ấm hết ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/09/entry-for-march-09-2009/","summary":"\u003cp\u003ehnay trời nắng, bắt đầu đi học khiêu vũ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/09/entry-for-march-09-2009/10.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etại vì năm ngoái trót đóng tiền rồi, nhưng bận ko đi được, năm nay có xe rồi với lại ko phải đi học, cũng rảnh, ko có lí do để lười nữa, kể ra thì đi học rất vui, có các em bên kinh tế hơi bị xinh, hôm nay cầm tay 3 em\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/09/entry-for-march-09-2009/9.gif\"\u003e, một em tóc dài ơi là dài tay ấm hơn cả tay mình, một em tóc dài bình thường, tay ấm bình thường, một chị tóc ngắn tay lạnh như hòn gạch \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/09/entry-for-march-09-2009/18.gif\"\u003e=\u0026gt; độ ấm của tay tỉ lệ với độ dài của tóc \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/09/entry-for-march-09-2009/26.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 09, 2009"},{"content":"nhắn tin – không nhắn lại\ngọi điện – không nghe máy\nlàm thế nào? đến gọi cửa? không không không, đi về nhà online.\nthấy đồng chí Ngọc để status “Tuyển bạn gái đi chơi 8/3 :))” – hay, mình cũng đang cần tuyển, thế là treo luôn, nhưng mà đợi mãi, đợi mãi, ko thấy gì. Nghĩ bụng “đáng ra phải treo cái status này từ 31/2 cơ, hôm nay các bạn gái đi chơi hết xừ rồi, làm gì còn ai ở nhà mà đọc status của mình”,thôi, thôi, thôi vậy :D, ngồi nhà học hành vậy :))\nps: nhưng mà chán quá, muốn đi chơi cơ, chẳng lẽ lại cafe một mình 😐 ko có thói quen đó 🙁\nBình luận (7) PrettyMouse^^~ — 2009-03-07 05:07\nhoang mang nhể ;)) mặc cảm bơ vơ =))\nThuHương — 2009-03-07 08:07\nơ , tháng 2 có ngày 31 ư?^^!em biết rồi nhé, đến nhà đê!^^!8/3 đánh úp!\nCà Chua — 2009-03-07 09:05\nKo đi một lần thì làm sao có thói quen đó đc. thử đi, hay lắm đó (tớ đoán thế vì thấy nhiều ng bảo thế ^^)\n[TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-08 03:43\nThôi tôi với ông đi cafe !!! 😐\nGirl from heaven — 2009-03-08 08:16\nnhắn tin – không nhắn lại\ngọi điện – không nghe máy\n==\u0026gt; Em nào ác thế? ;))\nSHMILY — 2009-03-08 11:34\n8/3 của tớ cũng rản rị thôi 🙁 tại chả có thời gian, tổ chức vào ngày t7 trước. còn sau đó thì bận túi bụi.\nngày nó chỉ mang tính tượng trưng thôi\nMr Free — 2009-03-09 07:38\n@Thủy Tiên: gạch rồi, viết nhầm 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/07/entry-for-march-07-2009/","summary":"\u003cp\u003enhắn tin – không nhắn lại\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003egọi điện – không nghe máy\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elàm thế nào? đến gọi cửa? không không không, đi về nhà online.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethấy đồng chí Ngọc để status “Tuyển bạn gái đi chơi 8/3 :))” – hay, mình cũng đang cần tuyển, thế là treo luôn, nhưng mà đợi mãi, đợi mãi, ko thấy gì. Nghĩ bụng “đáng ra phải treo cái status này từ 31/2 cơ, hôm nay các bạn gái đi chơi hết xừ rồi, làm gì còn ai ở nhà mà đọc status của mình”,thôi, thôi, thôi vậy :D, ngồi nhà học hành vậy :))\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 07, 2009"},{"content":"ôi hôm nay trời không mưa, chúc mừng bạn trời ngoan ngoãn nghe lời đi nào :))\ntối tớ định nấu cơm, nhưng sau khi chạy bộ mấy vòng cái hầm ngã tư sở, tớ mệt ko thở nổi :(( nằm vật xem tivi một lúc cho hoàn hồn rồi đi mua xôi + sữa ăn tạm, ăn xôi và uống sữa, hoặc uống xôi và ăn sữa =)), hic, nhưng xôi hơi cứng, sai lầm khi chọn xôi xéo.\nà, lúc ngồi đợi họ xới xôi, tớ ngồi cạnh một dãy hoa ở vỉa hè, rất nhiều hoa, ôi trời, thơm lắm, mùi hoa lan thì phải, có những người thích hoa, có những người kêu hoa là lãng phí, nhưng dù sao, hoa cũng rất đẹp 😀\nBình luận (6) Cà Chua — 2009-03-06 07:52\nĂn xôi và uống sữa hả? Hơ hơ, rồi đừng có mà kêu đau bụng nhé!\nHình như mình có lần kêu tặng nhiều hoa thì lãng phí chứ ko có ý là hoa lãng phí ^^\nThuHương — 2009-03-06 09:53\nthich hoa huong duong!^^\nTr＠ng — 2009-03-06 11:42\nờ, cũng lãng phí đấy, nhưng vẫn thích nên lãng phí cũng mặc:D. tiện thể, chó ngu ngu^^\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2009-03-06 11:58\nko yêu hoa mới là lãng phí, lãng phí cái đẹp 😀\nMr Free — 2009-03-07 02:52\nhic, đúng là ăn xong khoảng 2 tiếng thì bị đau bụng thật :((\ntrong bốn chị thì chưa thấy chị nào kêu hoa là lãng phí :)) =))\nLe Hong Hanh — 2009-03-07 03:46\ndạo này siêng viết blog, chắc tại nhiều cảm xúc, chắc tại … ;)), Thỏ number one, chờ tin vui của Thỏ mãi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/06/entry-for-march-06-2009/","summary":"\u003cp\u003eôi hôm nay trời không mưa, chúc mừng bạn trời ngoan ngoãn nghe lời đi nào :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etối tớ định nấu cơm, nhưng sau khi chạy bộ mấy vòng cái hầm ngã tư sở, tớ mệt ko thở nổi :(( nằm vật xem tivi một lúc cho hoàn hồn rồi đi mua xôi + sữa ăn tạm, ăn xôi và uống sữa, hoặc uống xôi và ăn sữa =)), hic, nhưng xôi hơi cứng, sai lầm khi chọn xôi xéo.\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 06, 2009"},{"content":"Hôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991.\nGió Chi Ma Cho đến tận hôm nay, đường lên cửa khẩu Chi Ma, huyện Lộc Bình, Lạng Sơn, vẫn phải ngưng lại dở dang trước đường Biên 63m. Năm 1993, khi tỉnh Lạng Sơn cho rải đá, lực lượng vũ trang từ phía Ái Điểm, Trung Quốc, tràn sang ngăn cản, “bạn” cho rằng đấy là phần đất thuộc về Trung Quốc cho dù cột mốc 44 vẫn còn. Từ ngày 28-5 cho đến 11-6-1993, hàng trăm binh sỹ có vũ trang từ Ái Điểm tới, theo sau là 15 xe chở đá. Trong khi phía Việt Nam chưa kịp phản ứng, 2 xe “vượt biên” sang đổ đá chồng lên đoạn công nhân Việt Nam đang thi công. Ngay lập tức bộ đội Biên phòng, Hải quan, công nhân, đặc biệt là bà con nông dân Chi Ma xuất hiện. Họ rút.\nKể từ hôm đó, tổ cột mốc 44 được thành lập, 7 cán bộ Biên phòng có nhiệm vụ canh giữ cho mốc 44 trụ vững ở đúng vị trí mà nó đã đứng, kể từ sau Công ước Pháp- Thanh 1887 và 1895. Các anh phải túc trực 24/24, trong gió Chi Ma thổi bạc mặt; trong rét Chi Ma có khi xuống dưới độ Không; dưới một túp lều dựng bằng 6 cọc tre và những thùng giấy carton nằm sâu bên lãnh thổ Việt Nam 5m (vì bị ngăn cản không thể dựng nhà).\n“Nhật ký” của tổ ghi nhận 32 sự kiện tiêu biểu xảy ra xung quanh mốc 44: một lần biên phòng Ái Điểm, Trung Quốc, cho dựng một nhà tạm lấn sang đất Việt Nam 2m; 22 lần lực lượng vũ trang Trung Quốc xâm nhập sâu vào đất Việt Nam từ 5-35m; 7 lần xâm canh; 1 lần lén chôn một bia đá sang đất Việt Nam 20m… Chiều 6-2-2009, chúng tôi có mặt ở Chi Ma, phía bên kia mốc 44 là một bức tường đá dày 1m cao 3m, bao bọc đồn Ái Điểm. Trên bức tường đó, sâu hoắm những lỗ châu mai, nhìn sang.\nThiếu tá Lục Văn Moong, người từng là đồn phó Chi Ma 4 năm, nói: “Có rất nhiều chuyện không được ghi chép, đó là những cục đá được ném sang từ phía bên kia lúc nửa đêm. Trận ‘đá kích’ cuối cùng xảy ra là vào năm 2003”. Theo thượng tá Nguyễn Anh Tuấn, phó chủ nhiệm chính trị Biên phòng tỉnh Lạng Sơn: “Anh em đã bám trụ trong điều kiện như thế suốt 15 năm, từ tháng 6-1993 đến tháng 1-2009. Khi viết đề nghị tặng huân chương Chiến công (hạng Ba) cho tổ cột mốc 44, có nhiều câu chuyện đã làm tôi khóc”.\nBản Giốc Mãi cho tới ngày 14-1-2009, mốc 836 mới được cắm bên triền Bản Giốc. Thác Bản Giốc và cửa Bắc Luân cùng nằm chung trong một “gói đàm phán”, được phân giới sau cùng. Sông Quây Sơn chảy vào đất Việt ở cột mốc 67 (cũ) vòng qua các ngọn núi ở Trùng Khánh, Cao Bằng, khoảng 20km rồi chạy ra mốc 53 (cũ), thành con sông Biên giới dài 15km trước khi chảy sang Trung Quốc ở cột mốc 49 (cũ).\nGiờ này, cánh đồng dưới chân Bản Giốc trơ rạ. Chưa tới mùa nước, thác chưa đầy như bức ảnh mà Võ An Ninh đã chụp. Nhưng, cảm giác về một Bản Giốc trọn vẹn vẫn nghèn nghẹn. Theo thứ trưởng Ngoại giao Vũ Dũng: “Ta và Trung Quốc đã thoả thuận đường biên giới đi từ mốc 53 cũ, qua cồn Pò Thoong, đến điểm giữa của mặt thác chính”.\nTrong khoảng thời gian “gói Bản Giốc- Bắc Luân” đang đàm phán, Trung Quốc mấy lần định làm đường trên cồn Pò Thoong, mấy lần bị người dân Đàm Thủy đứng ra ngăn cản. Xưa nay, Pò Thoong vẫn nằm trong vùng quản lý của Biên phòng Việt Nam, người dân vẫn canh tác và lấy đá cát quanh đó. Trận “đá kích” sau cùng mà các cán bộ Biên phòng ghi nhận xảy ra là vào ngày 24-7-2007. Giờ đây, mốc đôi 835 đã được cắm thay thế cho mốc 53: 835/1 nằm bên bờ Trung Quốc của sông Quây Sơn; 835/2 nằm trên cồn, “phần thuộc về Việt Nam bây giờ là ¼ cồn Pò Thoong”.\nTheo ông Vũ Dũng: “Ta và Trung Quốc nhất trí sẽ cùng hợp tác để phát triển tiềm năng du lịch, kinh tế tại khu vực thác Bản Giốc”. Cũng theo thỏa thuận ấy, thuyền du lịch có thể chở khách từ hai phía sang sát bờ của nhau ngắm thác, miễn là khách của bên này không lên bờ của phía bên kia. Từ xa, có cảm giác, Bản Giốc vẫn quay mặt về. Bên bờ Nam, một thung lũng mênh mông vừa có thể cấy cày vừa có chỗ cho khách tham quan hạ trại. Bên Trung Quốc, bờ sông dốc. Nhưng, nếu như phía Việt Nam chỉ có những lều lán tạm thì phía Trung Quốc, có nhà nghỉ Sơn Trang được xây khá hoành tráng trên một ngọn đồi. Có thể ngồi ở Sơn Trang mà ngắm cùng lúc cả thác cao và thác thấp. Nghe nói trong mấy ngày Tết, khách Việt Nam thăm thác cũng đông nhưng so với Trung Quốc thì không đáng kể. Hôm chúng tôi tới Bản Giốc, ngày 10 tháng Giêng, phía bờ Việt Nam vắng lặng trong khi phía Trung Quốc khách vẫn phải chờ để lên thuyền.\n\u0026lt; /font\u0026gt;\nBiên Giới Ngày 13-12-2008, hai nhóm phân giới Việt Nam và Trung Quốc đã đặt mốc 1224 vào đúng vị trí mốc 44. Nước mắt không thể cầm được trên gương mặt của các chiến sỹ Biên phòng Chi Ma. Các anh đã góp phần giữ được đường biên Hiệp ước 1999 đi cách nơi mà “Trung Quốc muốn” 63m. Tuy nhiên, đường phân giới mới vẫn cắt đi một phần thung ruộng cũ của 3 gia đình ở Chi Ma. Tại Hà Giang, 54 gia đình ở Lũng Cú cũng giao lại cho Trung Quốc 188ha và nhận từ phía Trung Quốc 66ha ở một khu vực khác. Trung tá đồn phó Lũng Cú Nông Minh Thạch nói: “Tất nhiên là bà con tâm tư nhưng chúng tôi động viên bà con tin vào Đảng và Nhà nước”. Đường biên giới mới cũng cắt ngang khu 13 nóc nhà của người dân Trung Quốc ở gần Lạng Sơn. Có tới 164 khu vực “có tranh chấp, hoặc có nhận thức khác nhau về hướng đi” như trường hợp của Lũng Cú và Chi Ma, rộng khoảng 227km2. Sau đàm phán, “quy thuộc khoảng 114,9 km2 cho Việt Nam và khoảng 117,2 km2 cho Trung Quốc”. Phó thủ tướng phụ trách ngoại giao thời kỳ đàm phán Hiệp ước Biên giới, ông Nguyễn Mạnh Cầm, cho rằng: “Kết quả đó là thỏa đáng”.\nNhiều nước trên thế giới cho đến nay vẫn còn những đường biên tranh chấp, thậm chí tranh chấp biên giới vẫn xảy ra với cả những nước như Mỹ và Canada. Không phải chính quyền nào cũng đủ dũng cảm đương đầu với sự phán xét của lịch sử để đặt bút ký vào bản phân chia từng tấc đất của tiền nhân, bởi thương lượng thì phải có đi có lại. Tất nhiên, cho dù có một đường biên chưa phân, nhiều nước vẫn có thể giữ nguyên hiện trạng mà hòa bình chung sống. Họ không phải đối phó với một con sông bị nắn dòng chảy xói vào đất mình; Họ không có một đoạn đường ray, một con đường “vô tư” vòng sang rồi trở thành nơi tranh chấp; họ không gặp những chiến dịch mua râu ngô, mua móng trâu, mua mèo… Biên giới của họ, cả sông núi và lòng người, không gặp phải quá nhiều hiểm trở.\nBiên giới đất liền Việt – Trung dài 1.406km, nhưng: “thời Pháp- Thanh cắm mốc rất thưa; lời văn Công ước mô tả thì đơn giản, bản đồ tỷ lệ nhỏ, nhiều địa danh không thể hiện như bãi Tục Lãm, Tài Xẹc, Dậu Gót…”. Đường Biên giới Hiệp ước 1999, thay vì chỉ cắm 341 cột mốc như thời Pháp- Thanh, có hơn 1500 cột mốc chính và hơn 400 cột mốc phụ (tổng cộng 1971 cột mốc). Nơi nào đường Biên đi qua giữa sông thì mốc được cắm ở hai bờ; nơi nào đường phân giới có những khúc quanh thì cắm thêm mốc phụ.\nTại khu vực Cô Muông, Đàm Thủy, Cao Bằng, đôi bên cắm tới 26 mốc cho một đoạn núi dài chưa tới 2km. So với cột mốc thời Pháp- Thanh, cột mốc hiện nay làm bằng đá granid, có mốc nặng tới gần 1 tấn. Khi chúng tôi tới, mốc 836/2 ở thác Bản Giốc vẫn đang làm dở dang, nhờ thế mà nhìn thấy dàn móng bê tông mới được đổ vô cùng kiên cố.\nNhưng, sở dĩ qua bao nhiêu trắc trở Biên giới Công ước Pháp Thanh vẫn là nền tảng cho công trình đàm phán, phân giới, cắm mốc kéo dài suốt 17 năm qua; bởi, ngoài những cột mốc thấp bé, vẹt mòn theo năm tháng, còn có những ngôi mộ của cha ông, những nương khoai, nương sắn của người dân hai nước. Cũng tại khu vực Đàm Thủy, ở thôn Lũng Phiăc, đồng tiền mà bà con người Tày, người Nùng vẫn dùng ở đây là Nhân Dân Tệ. Lừa ngựa từ Trung Quốc được dắt sang để thu mua quặng. Lũng Phiăc với hơn 1000 khẩu, có hơn 100 phụ nữ lấy chồng bên Trung Quốc. Dọc theo Biên giới, từ Phong Thổ tới Móng Cái, nhiều gia đình ở bên này có bà con, hoặc bạn bè thâm giao ở bên kia. “Đường biên” ấy không thể nào rành mạch phân chia như đá và bê tông cốt thép.\nTất bật bên nồi thắng cố, mặt Mừng Thìn Pín đỏ au. Phiên “chợ cột mốc” mùng 8 Tết rất đông: người từ hương Giàng Vản, tỉnh Vân Nam sang; người từ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, Hà Giang, đến. Mốc 358 vừa mới cắm, nhà chợ xây chửa xong, giao thương đã bắt đầu nhộn nhịp. Theo thượng tá Dương Văn Thịnh, đồn trưởng Biên phòng Bạch Đích: “Trước phân giới cắm mốc, đôi bên vẫn căng thẳng”. Nay thì bà con đã có thể tới chợ. Nay, những nông dân như Mừng Thìn Pín đã có thể xây nhà và bưng nồi thắng cố lên đặt sát đường Biên. Một đường Biên giới mà cho tới năm 1991 vẫn phải rào dậu bằng mìn; một Biên giới mà cho tới trước tháng 1-2009, nhiều nơi bộ đội Biên phòng vẫn còn phải đứng canh cho người dân cày cấy… Khi đang ngồi viết những dòng này, tôi nhận được điện thoại từ Hà Giang, trung tá Thạch cho biết, những cây đào Lũng Cú đã đâm hoa, cho dù, ở Biên giới mùa này vẫn chưa hết những đợt gió lạnh tràn về từ phương Bắc.\nHuy Đức\nBình luận (4) ThuHương — 2009-03-05 03:08\nNgười Việt Nam, it’s you!em chưa đọc hết đc entry của anh nhưng càng ngày càng thấy những gì anh viết trong profile khi thi Mr NT online rất đúng!yêu VN!\nMr Free — 2009-03-05 06:24\nhì, cám ơn em đã cmt, bài này anh đọc thấy ấn tương nên copy về thôi em ạ, nói “entry của anh” như kiểu là tự anh viết 😛\nCà Chua — 2009-03-05 09:26\nĐọc bài này tớ lại nghĩ đến bố tớ, bố là Bộ Đội Biên Phòng đấy ^^\nß♂ρα¡ 2.0 — 2009-03-07 08:39\nĐọc bài này, tớ càng thấy thương bộ đội biên phòng ta. Họ quá thiệt thòi so với bên Trung Quốc, vậy mà lương bổng chẳng bao nhiêu, còn phải hứng mấy trận ‘đá kích’ của bọn tàu độc ác. Sao chính phủ ta ko đầu tư vào vùng biên giới cho nó vững chắc như bọn tàu nhỉ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/05/bien-gi%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A9ng-bien-gi%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%81m/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eHôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991\u003c/em\u003e.\u003c/p\u003e","title":"Biên Giới Cứng, Biên Giới Mềm"},{"content":"\nTa bỗng gặp một con người thật lạ\nĐã bao năm không qua nổi con đường\nKhao khát quá hay người đa cảm quá\nĐấy ắp quanh mình vẫn chờ đợi yêu thương!\nĐôn Minh Tiến – hoặc không phải 😀\nmở album ảnh, đọc lại bức thư đề ngày 25/5/2005 của em Tiến, thấy có bài thơ, ^^\nBình luận (9) Pencil_88 — 2009-03-04 05:02\nBạn thật là một con người đa cảm, một boy hiếm có, có lẽ bạn là một người sống rất tình cảm, sống có lý tưởng và sống thật đẹp. Không nói quá khi tôi nói bạn như vậy. Cheer !!! :))\nCà Chua — 2009-03-04 08:58\nUầy, bị cô nào nhéo tai kìa? Nhân vật chính đâu ta? Không phải cái chú xinh xinh yêu yêu đứng thứ tư từ trái qua đấy chứ? Haiz, công nhận thời gian thật khắc nghiệt T_T\nCà Chua — 2009-03-04 09:52\nCó kẻ sắp phải mua xi măng về đắp mũi đây ^^\n[TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-04 11:58\nôi thôi xong !! còn đâu là Thái ngây thơ ngày nào nữa … chẹp .. ;))\nTr＠ng — 2009-03-04 12:09\n🙂 4 câu này hơi bị “chất”\n-‘๑’ Hue L.M -‘๑’ — 2009-03-04 12:31\núi úi sao thái mèo lại có cái ảnh này nhìn đẹp zai nhẩy??? cái em nhéo tai cậu xinh thía he he\nThuHương — 2009-03-05 03:05\nCon người ấy là anh đấy ah?^^\nMr Free — 2009-03-05 12:13\n@Trung: ý cậu là gì :-w\n@Cà Chua: đúng là cái đồng chí ấy đấy, nhưng mà dùng tính từ “xinh xinh yêu yêu” thì có vẻ hơi hoành tráng quá :)) =))\nMr Free — 2009-03-05 12:13\n@Pencil: he, cám ơn nhận xét của cậu rất nhiều, nhưng tớ ko đc như cậu nxet đâu 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/04/entry-for-march-04-2009/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/03/04/entry-for-march-04-2009/410728295135b30a2a4.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTa bỗng gặp một con người thật lạ\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐã bao năm không qua nổi con đường\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhao khát quá hay người đa cảm quá\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐấy ắp quanh mình vẫn chờ đợi yêu thương!\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐôn Minh Tiến\u003c/strong\u003e – hoặc không phải 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003emở album ảnh, đọc lại bức thư đề ngày 25/5/2005 của em Tiến, thấy có bài thơ, ^^\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-9\"\u003eBình luận (9)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-haP8ZBAzeqitZBAmhkpma2HqcHRVJ4sGHJqkEduc\"\u003ePencil_88\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-04 05:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBạn thật là một con người đa cảm, một boy hiếm có, có lẽ bạn là một người sống rất tình cảm, sống có lý tưởng và sống thật đẹp. Không nói quá khi tôi nói bạn như vậy. Cheer !!! :))\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 04, 2009"},{"content":"nhiều cảm xúc…\nBình luận (4) Tr＠ng — 2009-03-01 01:21\nví dụ???\nThuHương — 2009-03-01 09:15\nentry ngắn gọn, xúc tích, đảm bảo đc tính chất đọc xong ko hiểu gì!hừ!\n[TV] Rio_Ferdinand — 2009-03-02 01:56\n;)) !! Tôi biết,tôi biết … ;)) !!!\nMr Free — 2009-03-02 03:09\nentry vớ vẩn mà câu khách gớm :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/03/02/entry-for-march-02-2009/","summary":"\u003cp\u003enhiều cảm xúc…\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-xyTk1iInbqg900slzxpCpTPFgkg-?cq=1\"\u003eTr＠ng\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-01 01:21\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eví dụ???\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-3JN_A6cybqlxvMxHjZfFGPV21VMsT..4hEVIUvg-?cq=1\"\u003eThuHương\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-01 09:15\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eentry ngắn gọn, xúc tích, đảm bảo đc tính chất đọc xong ko hiểu gì!hừ!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-WbphKikpepmusqpgyy2r6g--?cq=1\"\u003e[TV] Rio_Ferdinand\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-02 01:56\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e;)) !! Tôi biết,tôi biết … ;)) !!!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-02 03:09\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eentry vớ vẩn mà câu khách gớm :))\u003c/p\u003e","title":"Entry for March 02, 2009"},{"content":"phải ghi lại ngay kẻo quên mất là rất tiếc 😀\nhú hú, hôm nay vui lắm ý, vui cực kỳ :”\u0026gt;\nnày nhé, sáng 6h đã có điện thoại, lồm cồm bò dậy, mẹ gọi, hỏi hnay có đi học không, hqua đi học à, bla bla, mình ngoan ngoãn trả lời từ a-z :D, sau đó con chào mẹ và … đi ngủ tiếp. Khoảng 7h kém thì tự nhiên thấy thằng Tuấn ở tầng dưới mở tivi cứ oang oang, bác Nguyễn Lân gì đó, anh em với bác Nguyễn Lân Dũng, trong chương trình bạn của nhà nông, bác ấy nói cứ ồm ồm, thằng Tuấn lại để volume rõ to, mình nằm trên tầng 2 nghe giọng bác ấy mà muốn tức ngực. Bực, nhưng vẫn cố nằm ngủ, cố nướng tới 7h59 thì dậy :D, gấp chăn màn tử tế. Đánh răng rửa mặt gội đầu, tìm đĩa xp loạn cả lên, rồi dắt xe ra, đường Nguyên Hồng thẳng tiến. Ôi trời ơi, đúng giờ cao điểm, đoạn Thái Thịnh ra Láng Hạ tắc cứ gọi là, mình bon chen mãi mới thoát được. Tới quán Trà Hoa, rẽ luôn vào ngõ số 28, gọi điện, thấy giọng bạn Nha Sĩ Trang rất trẻ con, nghe thích phết, bạn ấy bảo ra ngõ 26, thế là mình lại quay xe, nhòm nhòm số nhà rồi ra ngõ 26, đợi 2 phút, gọi điện tiếp, à, bạn đây rồi. Theo bạn ấy lên nhà, ôi, nhà đẹp lắm nhé, nhỏ nhỏ, xinh xinh, à, chính xác là một căn hộ ở tầng hai của một khu tập thể. Cực kì gọn gàng và sạch sẽ, nhất là cái bếp ý :x, bạn ấy hỏi tớ ăn sáng chưa, tớ định bảo ăn rồi, nhưng rõ ràng mình chưa ăn, nói dối phát bạn ấy phát hiện ra ngay, lại bảo mình gian xảo =)), thôi nói thật. Bạn bảo mình là “ăn cháo nhé”, hic, mình chưa ăn sáng nhưng thật ra là ko đói, vì dạo này toàn ngủ tới trưa mà, hôm qua ăn sáng phát thì bị đau bụng cả ngày, đâm ra hơi sợ, từ chối luôn :)). Bạn ấy bảo uống sữa nhé, uh, tốt quá, tớ thích uống sữa, ko từ chối nữa, tớ ko làm khách đâu :D. Trong lúc tớ uống sữa thì bạn Nha Sĩ Trang tiếp tục khâu mấy cái chuông nhỏ xíu vào cái “đồ nghề múa bụng” – tớ không biết nó gọi là gì 😀 Nhìn hay cực. Ah, tớ nhìn thấy một cái đồng hồ màu đỏ rất rực rỡ nữa, trông rất thích, thích gì? thích xem giờ :)). Mục đích hnay đến là định cài windows 7 cho máy tính của bạn ấy, nhưng sau đó thấy windows xp chạy vẫn ổn, chỉ bị mấy con autorun vớ vỉn thôi, xóa phát xong ngay, thế là ko cài lại windows nữa. Làm vài thứ linh tinh, desktop của bạn Nha sĩ này khủng lắm, ram 1G, ổ cứng 250G @-@, thật ngưỡng mộ.\nNgồi nói chuyện, nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bàn tay trắng xóa nào thò vào mà chỉ thấy trời rất đẹp, nắng nhẹ, gió nhẹ, mát mẻ, khô ráo. Quyết định phóng lên cầu Long Biên chơi, tớ chưa lên đó lần nào, may quá lần này có bạn Nha Trang chỉ đường dẫn đi. Lên cầu thích thật, gió mát cực kì, có một mùi rất lạ, tớ đoán là mùi nước sông Hồng 😀\nBạn Trang còn chỉ cho tớ bãi tắm tiên nữa :D, trưa mà hình như vẫn có người đang tắm cơ đấy :D. Vì 1h chiều là bạn ấy phải vào học, nên đi về và đưa bạn ấy vào nhà bạn của bạn ấy ở khu Thành Công, ôi lúc vào thì lòng vòng lèo vèo, chóng hết cả mặt, lúc ra rẽ có 2 phát là ra Láng Hạ, may mà mình ko máy móc “vào đường nào ra đường đó” :))\nlâu lắm mới đi lượn lờ đánh bóng mặt đường như thế, cám ơn bạn Trang nhé, cảm giác đi lung tung và có một người ngồi sau chỉ trỏ, nói chuyện này chuyện kia cho mình nghe thật là thú vị 😀\nps: quên mất ko lấy tấm ảnh nào của bạn Nha Trang để minh họa, bạn ấy mặt tròn tròn trông rất dễ thương, bạn ấy tự nhận là giống cái bánh đa =)), :D, thôi minh họa tạm bằng cái cầu search trên google 😀\nBình luận (4) Cà Chua — 2009-02-26 10:17\nHị hị. Có ý ghen tị T_T\nMr Free — 2009-02-27 01:28\nhị hị, ko có ý gì 😀\nTr＠ng — 2009-02-27 07:08\ntớ ví giống cái bánh đa là khi nó có mụn thôi.mèo gian xảo,hị hị;))\nTr＠ng — 2009-02-27 07:22\nà, thx bạn vì cả buổi sáng nay:).Đi cùng bạn rất vui^^!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/27/entry-for-february-27-2009/","summary":"\u003cp\u003ephải ghi lại ngay kẻo quên mất là rất tiếc 😀\u003cbr\u003e\nhú hú, hôm nay vui lắm ý, vui cực kỳ :”\u0026gt;\u003cbr\u003e\nnày nhé, sáng 6h đã có điện thoại, lồm cồm bò dậy, mẹ gọi, hỏi hnay có đi học không, hqua đi học à, bla bla, mình ngoan ngoãn trả lời từ a-z :D, sau đó con chào mẹ và … đi ngủ tiếp. Khoảng 7h kém thì tự nhiên thấy thằng Tuấn ở tầng dưới mở tivi cứ oang oang, bác Nguyễn Lân gì đó, anh em với bác Nguyễn Lân Dũng, trong chương trình bạn của nhà nông, bác ấy nói cứ ồm ồm, thằng Tuấn lại để volume rõ to, mình nằm trên tầng 2 nghe giọng bác ấy mà muốn tức ngực. Bực, nhưng vẫn cố nằm ngủ, cố nướng tới 7h59 thì dậy :D, gấp chăn màn tử tế. Đánh răng rửa mặt gội đầu, tìm đĩa xp loạn cả lên, rồi dắt xe ra, đường Nguyên Hồng thẳng tiến. \u003cbr\u003e\nÔi trời ơi, đúng giờ cao điểm, đoạn Thái Thịnh ra Láng Hạ tắc cứ gọi là, mình bon chen mãi mới thoát được. Tới quán Trà Hoa, rẽ luôn vào ngõ số 28, gọi điện, thấy giọng bạn Nha Sĩ Trang rất trẻ con, nghe thích phết, bạn ấy bảo ra ngõ 26, thế là mình lại quay xe, nhòm nhòm số nhà rồi ra ngõ 26, đợi 2 phút, gọi điện tiếp, à, bạn đây rồi. Theo bạn ấy lên nhà, ôi, nhà đẹp lắm nhé, nhỏ nhỏ, xinh xinh, à, chính xác là một căn hộ ở tầng hai của một khu tập thể. Cực kì gọn gàng và sạch sẽ, nhất là cái bếp ý :x, bạn ấy hỏi tớ ăn sáng chưa, tớ định bảo ăn rồi, nhưng rõ ràng mình chưa ăn, nói dối phát bạn ấy phát hiện ra ngay, lại bảo mình gian xảo =)), thôi nói thật. Bạn bảo mình là “ăn cháo nhé”, hic, mình chưa ăn sáng nhưng thật ra là ko đói, vì dạo này toàn ngủ tới trưa mà, hôm qua ăn sáng phát thì bị đau bụng cả ngày, đâm ra hơi sợ, từ chối luôn :)). Bạn ấy bảo uống sữa nhé, uh, tốt quá, tớ thích uống sữa, ko từ chối nữa, tớ ko làm khách đâu :D. Trong lúc tớ uống sữa thì bạn Nha Sĩ Trang tiếp tục khâu mấy cái chuông nhỏ xíu vào cái “đồ nghề múa bụng” – tớ không biết nó gọi là gì 😀 Nhìn hay cực. Ah, tớ nhìn thấy một cái đồng hồ màu đỏ rất rực rỡ nữa, trông rất thích, thích gì? thích xem giờ :)). Mục đích hnay đến là định cài windows 7 cho máy tính của bạn ấy, nhưng sau đó thấy windows xp chạy vẫn ổn, chỉ bị mấy con autorun vớ vỉn thôi, xóa phát xong ngay, thế là ko cài lại windows nữa. Làm vài thứ linh tinh, desktop của bạn Nha sĩ này khủng lắm, ram 1G, ổ cứng 250G @-@, thật ngưỡng mộ.\u003cbr\u003e\nNgồi nói chuyện, nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bàn tay trắng xóa nào thò vào mà chỉ thấy trời rất đẹp, nắng nhẹ, gió nhẹ, mát mẻ, khô ráo. Quyết định phóng lên cầu Long Biên chơi, tớ chưa lên đó lần nào, may quá lần này có bạn Nha Trang chỉ đường dẫn đi. Lên cầu thích thật, gió mát cực kì, có một mùi rất lạ, tớ đoán là mùi nước sông Hồng 😀\u003cbr\u003e\nBạn Trang còn chỉ cho tớ bãi tắm tiên nữa :D, trưa mà hình như vẫn có người đang tắm cơ đấy :D. Vì 1h chiều là bạn ấy phải vào học, nên đi về và đưa bạn ấy vào nhà bạn của bạn ấy ở khu Thành Công, ôi lúc vào thì lòng vòng lèo vèo, chóng hết cả mặt, lúc ra rẽ có 2 phát là ra Láng Hạ, may mà mình ko máy móc “vào đường nào ra đường đó” :))\u003cbr\u003e\nlâu lắm mới đi lượn lờ đánh bóng mặt đường như thế, cám ơn bạn Trang nhé, cảm giác đi lung tung và có một người ngồi sau chỉ trỏ, nói chuyện này chuyện kia cho mình nghe thật là thú vị 😀\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 27, 2009"},{"content":"Hôm nay vui thế chứ, hehe. Mà nói chung là dạo này vui vẻ. Vì quen được nhiều bạn mới rất hay ho.\nĐêm qua mải chat chit buôn bán với bạn Nha Sĩ Trang :)), 2h mới tắt máy đi ngủ. Sáng nay 6h10 điện thoại đã báo thức rồi, vì 7h phải vào lớp. Hai thằng hộc tốc phi tới trường, đường thì mưa phùn, bẩn dã man con ngan. Sang HITC ăn xôi, cái hàng xôi chết tiệt, y như rằng ăn xong mình bắt đầu đau bụng, hai thằng cùng ăn mà chỉ mình bị đau. Vào trường thì nhận ngay tin “dữ”: thầy giáo vừa thông báo nghỉ lúc 6h15. Dở khóc dở cười. Mấy thằng ngồi bơ vơ, vì hẹn với thầy Phương học xong 9h lên trên bộ môn, nên ko về được, lang thang lung tung, mãi thì cũng đến 9h. Ngồi với đồng chí Ngọc, hai thằng code được mấy đoạn mã hay phết, cảm giác sướng, vì bắt đầu thấy mình làm được việc, không ngu ngơ vớ vẩn nữa 😀\nTrưa đi xe bus, 12h kém 15 mới về tới nhà. Hai hôm nay buổi trưa có Tuyết – ny Tuấn vào ăn cơm nên đồng chí Tuấn rất chăm chỉ nấu cơm buổi trưa, thành ra mình cũng được “thơm lây”, đỡ phải nhịn đói hoặc ăn bánh mì :)) Hôm nay có cá rán rất ngon, hehe. Ăn xong mình buồn ngủ quá thế là ngủ tới hơn 3h. Huệ sang, dạy Huệ cài win. Đi chợ nấu cơm, mua tôm về rang nhé, đảm quá cơ, lần đầu tiên mua tôm về rang đấy, mỗi tội mua nhầm tôm hơi to thành ra ko ngon lắm, dù sao cũng khá là okie 😀\ncòn định viết nữa nhưng phải thay ava nên tạm dừng, chị Vân ạ tôi nhớ chị rồi đấy, tôi sẽ trả thù :-w\nBình luận (5) Cà Chua — 2009-02-26 07:29\nCứ vui vẻ như thế nhé! ^^\nThuHương — 2009-02-26 08:41\nViết entry ngây thơ như trẻ con!^^!anh Thái hâm hay thức khuya, rất ko tốt cho sk!em nghiêm cấm!\nTr＠ng — 2009-02-26 09:51\nbùmmm! ai cho xuyên tạc tên tôi thế kia hả??edit ngay\u0026gt;:)\nMr Free — 2009-02-27 01:04\n@Trang: không edit, cứ để đấy đấy, chị làm rì tôi :))\n@Cà chua: uh, tớ cũng thích vui vẻ mà 😀\n@Hương: hì, dạo này có hứng thú chăm sóc blog ghê gớm :D, cám ơn em vì đã “nghiêm cấm” anh 😀 :X\nBig-pig — 2009-02-27 05:55\nTôi thách cậu đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/26/entry-for-february-26-2009/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay vui thế chứ, hehe. Mà nói chung là dạo này vui vẻ. Vì quen được nhiều bạn mới rất hay ho.\u003cbr\u003e\nĐêm qua mải chat chit buôn bán với bạn Nha Sĩ Trang :)), 2h mới tắt máy đi ngủ. Sáng nay 6h10 điện thoại đã báo thức rồi, vì 7h phải vào lớp. Hai thằng hộc tốc phi tới trường, đường thì mưa phùn, bẩn dã man con ngan. Sang HITC ăn xôi, cái hàng xôi chết tiệt, y như rằng ăn xong mình bắt đầu đau bụng, hai thằng cùng ăn mà chỉ mình bị đau. Vào trường thì nhận ngay tin “dữ”: thầy giáo vừa thông báo nghỉ lúc 6h15. Dở khóc dở cười. Mấy thằng ngồi bơ vơ, vì hẹn với thầy Phương học xong 9h lên trên bộ môn, nên ko về được, lang thang lung tung, mãi thì cũng đến 9h. Ngồi với đồng chí Ngọc, hai thằng code được mấy đoạn mã hay phết, cảm giác sướng, vì bắt đầu thấy mình làm được việc, không ngu ngơ vớ vẩn nữa 😀\u003cbr\u003e\nTrưa đi xe bus, 12h kém 15 mới về tới nhà. Hai hôm nay buổi trưa có Tuyết – ny Tuấn vào ăn cơm nên đồng chí Tuấn rất chăm chỉ nấu cơm buổi trưa, thành ra mình cũng được “thơm lây”, đỡ phải nhịn đói hoặc ăn bánh mì :)) Hôm nay có cá rán rất ngon, hehe. Ăn xong mình buồn ngủ quá thế là ngủ tới hơn 3h. Huệ sang, dạy Huệ cài win. Đi chợ nấu cơm, mua tôm về rang nhé, đảm quá cơ, lần đầu tiên mua tôm về rang đấy, mỗi tội mua nhầm tôm hơi to thành ra ko ngon lắm, dù sao cũng khá là okie 😀\u003cbr\u003e\ncòn định viết nữa nhưng phải thay ava nên tạm dừng, chị Vân ạ tôi nhớ chị rồi đấy, tôi sẽ trả thù :-w\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 26, 2009"},{"content":"hai hôm nay trời tự nhiên mưa và rét. Thằng Tuấn dạo này tối nào cũng đi học tiếng Anh, mình toàn ăn cơm một mình. Chán + lười chả nấu cơm, tối qua đói quá đi ra đầu ngõ mua xôi, trời thì mưa mưa, tự nhiên thấy buồn, muốn gọi điện cho ai đó.\nSáng đi thi lại an toàn mạng, ôi sao mà môn này trâu thế @.@\nChiều về mệt quá ngủ khò khò tới gần 3h. Trời thì vẫn âm âm u u. Online chat chit thì không có ai, đúng là cuối tuần buồn thảm.\nNgồi sửa ảnh của Thủy Tiên, thích photoshop quá đi mất.\nà, quên, dạo này dư luận đang rất sôi nổi bàn tán vụ SV ĐH SP giết người (chính xác theo mình là tự vệ chính đáng gây ngộ sát), mình đã nói rồi, nhân bẩu như thần bẩu, “no girl” là “no die” mà, cứ cố lắm cơ, thằng khốn ấy chết là đáng, ko thương tiếc gì cả, :\u0026gt;\nĐây là vài cái ảnh sau khi sửa, tiện cho cả ảnh gốc để so sánh, hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/21/alone-in-the-rain/","summary":"\u003cp\u003ehai hôm nay trời tự nhiên mưa và rét. Thằng Tuấn dạo này tối nào cũng đi học tiếng Anh, mình toàn ăn cơm một mình. Chán + lười chả nấu cơm, tối qua đói quá đi ra đầu ngõ mua xôi, trời thì mưa mưa, tự nhiên thấy buồn, muốn gọi điện cho ai đó.\u003cbr\u003e\nSáng đi thi lại an toàn mạng, ôi sao mà môn này trâu thế @.@\u003cbr\u003e\nChiều về mệt quá ngủ khò khò tới gần 3h. Trời thì vẫn âm âm u u. Online chat chit thì không có ai, đúng là cuối tuần buồn thảm.\u003cbr\u003e\nNgồi sửa ảnh của Thủy Tiên, thích photoshop quá đi mất.\u003cbr\u003e\nà, quên, dạo này dư luận đang rất sôi nổi bàn tán vụ SV ĐH SP giết người (chính xác theo mình là tự vệ chính đáng gây ngộ sát), mình đã nói rồi, nhân bẩu như thần bẩu, “no girl” là “no die” mà, cứ cố lắm cơ, thằng khốn ấy chết là đáng, ko thương tiếc gì cả, :\u0026gt;\u003cbr\u003e\nĐây là vài cái ảnh sau khi sửa, tiện cho cả ảnh gốc để so sánh, hehe\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/21/alone-in-the-rain/tien2.jpg\" title=\"TT\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/21/alone-in-the-rain/tien3.jpg\" title=\"TT\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/21/alone-in-the-rain/tien4.jpg\" title=\"TT\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/21/alone-in-the-rain/atyaaacbcbkax-ed0rrbdr7gn7zhcfo3fam.jpg\" title=\"TT\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/2009/02/21/alone-in-the-rain/chuyenvinhphuc.net\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/21/alone-in-the-rain/atyaaadma29ks-0pyojnjkr845mdg8jo6pv.jpg\" title=\"TT\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"alone in the rain"},{"content":"\nVề quê từ chiều hôm qua, hic, tối thầy Phương nhắn tin bảo sáng nay tới trường Vừa đọc lúc nãy Sáng nay tới gọi Thu Điếu rồi hai đứa ra trung tâm hội nghị tỉnh, dùng từ của chị Ngọc gọi là “ra đánh chén”\nThấy mỗi anh Dũng và mẹ chị Ngọc đứng đón khách, cô dâu không thấy đâu. Mình với Thu ngồi đợi mãi không thấy đâu, ăn gần xong thì mới thấy cô dâu vác cái mặt mẹt ra, hóa ra chị ta vừa phóng từ HN về, vẫn phải đi làm , trốn. Thật đúng là , cứ thích chọn ngày đẹp cơ, mệt lắm, mệt lắm Dù sao, cũng chúc anh chị super super HẠNH PHÚC, hôm nào em sang nhà anh chị ăn bữa cơm đậu rán với trứng luộc xem sao :))\nVà để chúc mừng đám cưới này, em sẽ treo blast và để theme trong vòng 2 tuần, keke.\nps: mà nghĩ lại buồn cười Thu, trước khi ăn thì kêu là đau bụng, trong khi ăn thì bảo là “ăn vào hết đau bụng thật”, ăn xong rồi lại kêu “bắt đầu đau bụng” =)), lại còn lúc chị Hà dòi chỉ Thu hỏi: “đây là bạn em à”, mình đang cười cười bảo vâng thì Thu chơi ngay câu “Không” :)) thôi tôi chị u chị rồi :))\nBình luận (4) Dưa gang — 2009-02-19 04:34\nBắt quả tang đưa mình làm tư liệu cho bài viết mà chưa hỏi ý kiến nhá :))\nBúp Bê Xinh — 2009-02-21 09:17\nChả quick đc, đành cmm vậy. Có cái ảnh nào của tớ hok? Cho tớ xin, hì.\nanticlockwise_feb — 2009-02-23 09:13\nHe he, đến hôm nay vẫn rất rất mệt, anh chị rất rất cảm ơn em, rất rất mong lúc nào đó em sẽ đến nhà anh chị ăn bữa cơm rau :d\nP.S: rất rất cảm ơn hai em một lần nữa 😀\nCà Chua — 2009-03-21 10:58\nNgười ngoài cuộc, chả liên quan gì, thôi đành : cô dâu xinh thật, bạn Thái hum đó mặc complet (mượn của bố) với quần bò chắc cũng xinh ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s139.photobucket.com/albums/q294/donghochaynguoc/anh%20cuoi/?action=view\u0026amp;current=IMGP5792.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/imgp5792.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVề quê từ chiều hôm qua, hic, tối thầy Phương nhắn tin bảo sáng nay tới trường \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/17.gif\"\u003e Vừa đọc lúc nãy \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/66.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng nay tới gọi Thu Điếu rồi hai đứa ra trung tâm hội nghị tỉnh, dùng từ của chị Ngọc gọi là “ra đánh chén”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThấy mỗi anh Dũng và mẹ chị Ngọc đứng đón khách, cô dâu không thấy đâu. Mình với Thu ngồi đợi mãi không thấy đâu, ăn gần xong thì mới thấy cô dâu vác cái mặt mẹt ra, hóa ra chị ta vừa phóng từ HN về, vẫn phải đi làm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/26.gif\"\u003e, trốn. Thật đúng là \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/2.gif\"\u003e, cứ thích chọn ngày đẹp cơ, mệt lắm, mệt lắm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/18/ng%E1%BB%8Dc-dung/33.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngọc \u0026 Dũng"},{"content":"Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái.\n“Những đôi mắt”\nHôm ấy, ông Quế không có nhà, vợ ông, bà Dự, bị dựng dậy khi bên ngoài trời hãy còn rất tối. Bà nghe tiếng pháo chát chúa ở hướng Đồng Đăng và phía dốc Chóp Chài, Lạng Sơn. Bà Dự đánh thức các con dậy, rồi 4 mẹ con dắt díu nhau chạy về xuôi. Tới ki-lô-mét số 10, đã quá trưa, bà rụng rời khi hay tin, anh Đài đã bị quân Trung Quốc giết chết. Anh Đài là công nhân đường sắt, thời điểm ấy, các anh đương nhiên trở thành tự vệ bảo vệ đoạn đường sắt ở Hữu Nghị Quan. Anh em công nhân trong đội của Đài bị giết gần hết ngay từ sáng sớm. Đài thuộc trong số 3 người kịp chạy về phía sau, nhưng tới địa bàn xã Thanh Hòa thì lại gặp Trung Quốc, thêm 2 người bị giết. Người sống sót duy nhất đã báo tin cho bà Dự, mẹ Đài.\nCùng thời gian ấy, ở bên núi Trà Lĩnh, Cao Bằng, chị Vương Thị Mai Hoa, một giáo viên cấp II, người Tày, mới ra trường, cũng bị giật dậy lúc nửa đêm rồi theo bà con chạy vào hang Phịa Khóa. Hàng trăm dân làng trú trong hang khi pháo Trung Quốc gầm rú ở bên ngoài, rồi lại gồng gánh theo nhau vào phía Lũng Pùa, chạy giặc. Chị Hoa không bao giờ có thể quên “từng đôi mắt” của dòng người gồng gánh ấy. Giờ đây, ngồi trong một cửa hàng bán băng đĩa trên phố Kim Đồng, thị xã Cao Bằng, chị Hoa nhớ lại: “Năm ấy, tôi 20 tuổi. Tôi nghĩ, tại sao mình lại chạy!”. Chị quay lại, sau khi thay quần áo giáo viên bằng bộ đồ chàm vì được những người chạy sau cho biết, rất nhiều người dân ăn mặc như cán bộ đã bị quân Trung Quốc giết chết. Từ trên đồi, chị Hoa thấy quân Trung Quốc gọi nhau ý ới và tiến vào từng đoàn.\n“Cuộc Chiến 16 Ngày”\nNgày 15-2-1979, Đại tá Hà Tám, năm ấy là trung đoàn trưởng trung đoàn 12, thuộc lực lượng Biên phòng, trấn ở Lạng Sơn, được triệu tập. Cấp trên của ông nhận định: “Ngày 22 tháng 2, địch sẽ đánh ở cấp sư đoàn”. Ngay trong ngày 15, ông ra lệnh cấm trại, “Cấp chiến thuật phải sẵn sàng từ bây giờ”, ông nói với cấp dưới. Tuy nhiên, ông vẫn chưa nghĩ là địch sẽ tấn công ngay. Đêm 16-2, chấp hành ý kiến của Tỉnh, ông sang trại an dưỡng bên cạnh nằm dưỡng sức một đêm bởi vì ông bị mất ngủ vì căng thẳng sau nhiều tháng trời chuẩn bị. Đêm ấy, Trung Quốc đánh.\nỞ Cao Bằng, sáng 16 tháng 2, tất cả các đồn trưởng Biên phòng đều được triệu tập về thị xã Cao Bằng nhận lệnh, sáng hôm sau họ tìm về đơn vị triển khai chiến đấu khi Trung Quốc đã tấn công rồi. Sáng 17-2, Tỉnh Cao Bằng ra lệnh “sơ tán triệt để khỏi thị xã”; đại đội 22 của thị xã Cao Bằng được trang bị thêm 17 khẩu súng chống tăng B41. Ngày 18-2, một chiếc tăng Trung Quốc có “Việt gian” dẫn đường lọt tới Cao Bằng và bị tiêu diệt. Nhiều nơi, chỉ khi nhìn thấy chữ “Bát Nhất”, người dân mới nhận ra đấy là tăng Trung Quốc. Đại tá Hà Tám công nhận: “Về chiến lược ta đánh giá đúng nhưng về chiến thuật có bất ngờ”. Tuy nhiên, Đại tá Hoàng Cao Ngôn, Tỉnh đội trưởng Cao Bằng thời kỳ 17-2, nói rằng, cho dù không có bất ngờ thì tương quan lực lượng là một vấn đề rất lớn. Phần lớn quân chủ lực của Việt Nam đang ở chiến trường Campuchia. Sư đoàn 346 đóng tại Cao Bằng nhiều năm chủ yếu làm nhiệm vụ kinh tế, thời gian huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trở lại chưa nhiều. Lực lượng cầm chân Trung Quốc ở tuyến một, hướng Cao Bằng, chủ yếu là địa phương quân, chỉ có khoảng hơn 2 trung đoàn.\nTrong khi, theo tài liệu từ Trung Quốc, chỉ riêng ở Cao Bằng trong ngày 17-2, Trung Quốc sử dụng tới 6 sư đoàn; ở Lạng Sơn 3 sư và Lào Cai 3 sư. Hôm sau, 18-2, Trung Quốc tăng cường cho hướng Cao Bằng 1 sư đoàn và 40 tăng; Lạng Sơn, một sư và 40 tăng; Lào Cai, 2 trung đoàn và 40 tăng. Lực lượng Trung Quốc áp sát Biên giới vào ngày 17-2 lên tới 9 quân đoàn chủ lực. Ngày 17-2, Trung quốc tiến vào Bát xát, Lao Cai; chiều 23-2, Trung Quốc chiếm Đồng Đăng; 24-2, Trung Quốc chiếm thị xã Cao Bằng; ngày 27-2, ở Lạng Sơn, Trung Quốc đánh vào thị xã.\nThế nhưng, bằng một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều, các đơn vị Biên giới đã nhanh chóng tổ chức chiến đấu. Theo cuốn “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt”, xuất bản lần đầu năm 1993 của NXB Đại học Tứ Xuyên, quân Trung Quốc đã gọi con đường tiến vào thị xã Cao Bằng của họ là những “khe núi đẫm máu”. Đặc biệt, tiểu đoàn Đặc công 45, được điều lên sau ngày 17-2, chỉ cần đánh trận đầu ở kilomet số 3, đường từ Cao Bằng đi về xuôi qua đèo Tài Hồ Sìn, cũng đã khiến cho quân Trung Quốc khiếp vía. Những người dân Biên giới cho đến hôm nay vẫn nhớ mãi hình ảnh “biển người” quân Trung Quốc bị những cánh quân của ta cơ động liên tục, đánh cho tan tác. Đầu tháng 3-1979, trong khi hai sư đoàn 346, Cao Bằng và 338, Lạng Sơn, thọc sâu đánh những đòn vu hồi. Từ Campuchia, sau khi đuổi Pol Pốt khỏi Phnompênh, hai quân đoàn tinh nhuệ của Việt Nam được điều ra phía Bắc. Ngay sau khi Quân đoàn II đặt những bước chân đầu tiên lên Đồng Mỏ, Lạng Sơn; Quân Đoàn III tới Na Rì; Chủ tịch Nước ra lệnh “Tổng Động viên”… ngày 5-3-1979, Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước.\nLào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi r\nú\nt lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 2\n1 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.\nLặng Lẽ Hoa Đào\nNgồi đợi ông Nguyễn Thanh Loan, người trông giữ nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang, chúng tôi nhìn ra xa. Tháng Hai ở đây mới là mùa hoa đào nở. Nghĩa trang có 1680 ngôi mộ. Trong đó, 1600 mộ là của các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến tranh từ ngày 17-2. Ở Vị Xuyên, tiếng súng chỉ thật sự yên vào đầu năm 1990. Năm 1984, khi Trung Quốc nổ súng trở lại hòng đánh chiếm hơn 20 cao điểm ở Thanh Thủy, Vị Xuyên, bộ đội đã phải đổ máu ở đây để giành giật lấy từng tấc đất. Rất nhiều chiến sỹ đã hy sinh, đặc biệt là hy sinh khi tái chiếm đỉnh cao 1509. Ông Loan nhớ lại, cứ nửa đêm về sáng, xe GAT 69 lại chở về, từng túi tử sỹ xếp chồng lên nhau. Trong số 1600 liệt sỹ ấy, chủ yếu chết trong giai đoạn 1984, 1985, có người chết 1988, còn có 200 ngôi mộ chưa xác định được là của ai. Sau khi hoàn thành việc phân giới cắm mốc, cái pháo đài trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc dành được và xây dựng trong những năm 80, vẫn còn. Họ nói là để làm du lịch. Từ 1509, có thể nhìn thấu xuống thị xã Hà Giang. Năm 1984, từ 1509 pháo Trung Quốc đã bắn vào thị xã.\nTrên đường lên Mèo Vạc, sương đặc quánh ngoài cửa xe. Từng tốp, từng tốp trai gái H’mông thong thả cất bước du xuân. Có những chàng trai đã tìm được cho mình cô gái để cầm tay. Một biên giới hữu nghị và hòa bình là vô cùng quý giá. Năm 1986, vẫn có nhiều người chết vì đạn pháo Trung Quốc nơi đoạn đường mà chúng tôi vừa đi, nơi các cô gái, hôm nay, để cho các chàng trai cầm tay kéo đi với gương mặt tràn trề hạnh phúc.\nQuá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ. Tháng Hai, đứng ở bên này cửa khẩu Chi Ma, Lạng Sơn, nhìn sang bên kia, thấy lừng lững một tượng đài đỏ rực mà theo các sỹ quan Biên phòng, Trung Quốc gọi là “ đài chiến thắng”. Trở lại Lạng Sơn, những chiếc xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn cháy hôm 17-2 vốn vẫn nằm bên bờ sông Kỳ Cùng, giờ đã được bán sắt vụn cho các khu gang thép. Ở Cao Bằng, chúng tôi đã cố nhờ mấy người dân địa phương chở ra kilomet số 3, theo hướng đèo Tài Hồ Sìn, tìm tấm bia ghi lại trận đánh diệt 18 xe Trung Quốc của tiểu đoàn đặc công 45, nhưng không thấy. Trở lại Tổng Chúp, phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn, Bí thư Chi bộ, nguyên huyện đội phó Hòa An, đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979, quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng, trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ, trẻ em, bị chặt bằng búa, bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình, không có đường đi vào. Hôm ấy, anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.\nHuy Đức\nTin liên quan:\nChiến tranh và sự lãng quên\nNƠI ĐÓN GIÓ MÙA ĐÔNG\nTháng hai, người ta chỉ nhớ, chỉ kỉ niệm ngày 14/2, nhưng từ giờ, tôi đã biết rằng còn có một ngày cần phải ghi nhớ và tưởng niệm – ngày 17/2 – 17/2/1979 !\nBình luận (4) Việt — 2009-02-16 11:30\nchậc, dạo truớc t cũng đọc về vụ này, nghe quân mình miêu tả cách đánh của tụi tàu khựa mà khiếp.\nNgười không hoàn hảo — 2009-02-17 08:05\nthằng này giỏi, lại lục lại đống rác đó à.\nĐợt đó Khựa xua toàn quân hạng hai hạng ba sang thôi, đánh cho chết bớt người, chứ đã có gì đâu, toàn bọn nông dân mù chữ học thuộc lòng huấn thị của Mao đấy mà\nMr Free — 2009-02-17 11:08\nhttp://linkhay.com/link22548/hinh-anh-cuoc-chien-tranh-bien-gioi-viet-trung-1979-1989\nthế như nào mới gọi là có gì 😐\nCà Chua — 2009-03-21 11:14\nTo Người ko hoàn hao: ko hiểu ý bạn, “…đã có gì đâu” —-\u0026gt; thấy rõ là bạn ko hoàn hảo rồi!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/14/bien-gi%E1%BB%9Bi-thang-hai-2009-1979/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eTháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)"},{"content":"có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi\nthực ra cũng không hẳn, vì bỏ “cuộc chơi” này nhưng lại tham gia vào một “cuộc chơi” khác lần đầu tiên được mời đích danh dự một đám cưới, sớm quá nhỉ, em chưa chuẩn bị gì mà Bình luận (4) Ka●® i — 2009-02-11 09:16\nhihi bây giờ tớ mới thấy tên là Thái Mèo dễ thươg thật đấy:x\nVictoria — 2009-02-14 11:15\nThiếp mời đám cưới hoàng tráng nhờ. Gía ai sau này cũng ghi thiếp là mời em CCBB là kiểu gì mình cũng đi đấy 😀\nSmile — 2009-02-18 01:05\nLet it be, let it be …^^\nCà Chua — 2009-03-21 11:17\nSau này mình cũng: Thân mời bạn Thái mèo, khị khị ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/11/wedding-invitation/","summary":"\u003cp\u003ecó kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=weddinginvi.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/11/wedding-invitation/weddinginvi.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethực ra cũng không hẳn, vì bỏ “cuộc chơi” này nhưng lại tham gia vào một “cuộc chơi” khác \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/11/wedding-invitation/65.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elần đầu tiên được mời đích danh dự một đám cưới, sớm quá nhỉ, em chưa chuẩn bị gì mà \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2009/02/11/wedding-invitation/66.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-OoUS5bkyeqstxnmaMXLbfWkRdlLH78aac4SAslA-?cq=1\"\u003eKa●® i\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-02-11 09:16\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehihi bây giờ tớ mới thấy tên là Thái Mèo dễ thươg thật đấy:x\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-FiUI6mkmerLfAsi2YuJtBhYW\"\u003eVictoria\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-02-14 11:15\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Wedding invitation"},{"content":"Xây dựng ứng dụng tìm kiếm trên công nghệ Mobile Agent\nGiảng viên hướng dẫn: Thạc sĩ Hồ Đắc Phương\ncập nhật tên khóa luận:\nPHÂN TÍCH MẠNG XÃ HỘI BẰNG CÔNG NGHỆ WAVE – Phân tích đặc điểm mạng xã hội\nBình luận (3) xiaoxian — 2009-02-14 13:56\nHết?\nfujisai — 2009-03-16 07:52\nTrưng lên thì làm cho cẩn thận, ko là đánh đấy ;))\ndoaitran — 2009-03-16 16:16\nnó đã làm cái quái gì đâu =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/11/d%E1%BB%81-tai-khoa-lu%E1%BA%ADn/","summary":"\u003cp\u003eXây dựng ứng dụng tìm kiếm trên công nghệ Mobile Agent\u003cbr\u003e\nGiảng viên hướng dẫn: Thạc sĩ Hồ Đắc Phương\u003cbr\u003e\ncập nhật tên khóa luận:\u003cbr\u003e\nPHÂN TÍCH MẠNG XÃ HỘI BẰNG CÔNG NGHỆ WAVE – Phân tích đặc điểm mạng xã hội\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xiaoxian.wordpress.com/\"\u003exiaoxian\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-02-14 13:56\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHết?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://fujisai.wordpress.com\"\u003efujisai\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-16 07:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrưng lên thì làm cho cẩn thận, ko là đánh đấy ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edoaitran\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2009-03-16 16:16\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đề tài khóa luận"},{"content":"hnay biết điểm toán rời rạc, được 9, sướng như con gà nướng, năm ngoái vật vã ko qua, thi đi thi lại toàn 4, năm nay phải học lại, thi phát 9 luôn, đời vui nhỉ :))\ntừ hôm ở nhà lên, mới nấu cơm có một bữa, lại còn lười đi chợ, ăn cơm với muối :)), hôm qua thằng Tuấn kêu gào, mình cũng chả thèm nấu, ăn mì tôm. Hôm nay tự nhiên chả ai bảo, lại đi chợ, mua gạo, thịt, rau, rất tử tế, nấu cơm đàng hoàng, dù chỉ có một mình, thằng Tuấn đi chơi. Không những thế, sau khi đi chợ về, cắm nồi cơm, lại còn xỏ giầy đi chạy bộ hai vòng dưới hầm ngã tư sở, lâu ko vận động, chạy có hai vòng mà mệt xì khói, hehe, mệt nhưng mà vui 😀\nà còn vui vì đã làm lại được sim và dùng tạm máy của thằng Tuấn, nó có hai cái 😀\nnice day, nice day !!!\nps: mà ko hiểu sao cái xiaoxiao của TT thì vào okie mà cái kanishi của mình thì ko vào được, đâm ra phải viết blog ở đây 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/05/nice-day/","summary":"\u003cp\u003ehnay biết điểm toán rời rạc, được 9, sướng như con gà nướng, năm ngoái vật vã ko qua, thi đi thi lại toàn 4, năm nay phải học lại, thi phát 9 luôn, đời vui nhỉ :))\u003cbr\u003e\ntừ hôm ở nhà lên, mới nấu cơm có một bữa, lại còn lười đi chợ, ăn cơm với muối :)), hôm qua thằng Tuấn kêu gào, mình cũng chả thèm nấu, ăn mì tôm. Hôm nay tự nhiên chả ai bảo, lại đi chợ, mua gạo, thịt, rau, rất tử tế, nấu cơm đàng hoàng, dù chỉ có một mình, thằng Tuấn đi chơi. Không những thế, sau khi đi chợ về, cắm nồi cơm, lại còn xỏ giầy đi chạy bộ hai vòng dưới hầm ngã tư sở, lâu ko vận động, chạy có hai vòng mà mệt xì khói, hehe, mệt nhưng mà vui 😀\u003cbr\u003e\nà còn vui vì đã làm lại được sim và dùng tạm máy của thằng Tuấn, nó có hai cái 😀\u003cbr\u003e\nnice day, nice day !!!\u003cbr\u003e\nps: mà ko hiểu sao cái xiaoxiao của TT thì vào okie mà cái kanishi của mình thì ko vào được, đâm ra phải viết blog ở đây 🙂\u003c/p\u003e","title":"nice day"},{"content":"báo cáo cả nhà, hôm nay gần 12 mới từ trường về, ra bến xe bus đợi xe 16, tai thì nghe tiếng anh, tay cầm quyền sách. xe 16 đến, đúng vào giờ bọn học sinh chuyên ngữ về nên rất đông, tớ bon chen lên xe, lên thì thấy túi quần nhẹ nhẹ, sờ vào ko thấy điện thoại đâu, có ai đó nói “thằng áo trắng kia kìa”, chạy xuống xe đuổi theo nó – ngu quá đáng ra phải hô hoán lên nhưng em chưa bị cướp bao giờ đâm ra ko có kinh nghiệm, trong lúc hoang mang ko biết làm thế nào – muốn đánh nhau lắm mà thấy nó có 2 thằng, mình đánh sao lại, rồi còn bị nó đấm một quả vào đầu, tức ói máu mà ko dám làm gì. căn bản vì đọc trên tathy nghe các bác ấy dọa là có bị cướp thì kệ nó còn hơn là tiếc của cố giành giật bọn liều lĩnh nó cầm dao đâm mình uổng mạng, đâm ra em đành uất hận nhìn chúng nó lên xe máy phi đi.\nthằng cướp của em trông rất côn đồ, cao khoảng 1,66m, thằng đồng bọn tóc húi cua, đầu tròn, thấp hơn thằng kia và ít côn đồ hơn, bọn nó đi xe wave s màu đen, biển số 30-F3 6001\nem phi xe ôm vào trình báo công an phường dịch vọng hậu, làm việc hơn 40 phút với trực ban, lúc đi ra thì bác xe ôm đưa em vào đã đi mất rồi, em bảo đợi rồi đưa em về mà bác ấy ko đợi, thế là em chưa trả tiền xe ôm 🙂\nđiện thoại thì lởm thôi, LG KG195, tài khoản thì đang âm 2 ngàn đồng :)), chỉ tiếc mấy chục cái tin nhắn, hichic, với mấy bức ảnh chưa kịp copy vào máy tính. Cái số nó thế, thôi thì cũng là cơ hội kiếm cái điện thoại khác xin hơn, dùng cái này cũng chán rồi :D,\nchắc ra đại lý viettel làm lại sim thôi, mua sim mới giờ này toàn 012 vớ vớ vẩn vẩn, số điện thoại gì mà dài ngang với số tài khoản ngân hàng :))\nhành trình xin lại số của mọi người cũng gian nan đây,\nBình luận (13) Hoàng Hạ Du — 2009-02-03 04:48\nSố chú em xui xẻo, đầu năm đã mất của \u0026gt;”\u0026lt;\nCòn về chuyện lấy lại sim, nếu em đã khai đúng số CNMD với Viettel thì hình như chỉ cần đem CNMD đến đại lí của họ báo mất sim là được.\nNho*.n~~~ — 2009-02-03 06:02\nmat dien thoai ma cunhu tro he ay nhay\n:))\nthaonguyen — 2009-02-03 08:33\ntường thuật hay!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2009-02-03 08:59\nơ, rủa cho 2 thằng đấy bị sét đánh tuốt xác\nMiSs U — 2009-02-03 09:29\nChep chep.Thui han dau nam cua di thay nguoi E ah.Chia buon nhe’.Chi se giup E tren hanh trinh xin lai so.Hehe. sdt chi nha: 0902 266 664\nDuong Nhung — 2009-02-04 09:23\nđầu năm đã có lộc rồi. Sướng nhé bạn Thái mèo!\nMr Free — 2009-02-04 09:58\nhehe, cám ơn mọi người ^^\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2009-02-06 08:39\nôi zồi ôi, ôi quân trộm cắp, ôi phường bất lương, đồ chết đg chết chợ, đồ đầu bò đầu bướu, quân dã man, tàn bạo, vô nhân đạo, quân đểu cáng, lưu manh. Ui zùi ui, rủa mà mệt quá đi mất :-s. Thôi, anh thấy chưa, em rủa chúng nó ghê lắm roài, kỉu gì 2 thằng mát rượi ý cũng gặp quả báo thui, yên tâm đi ;)). Mất càng đc mua cái mới, nhờ, tái ông mất ngựa ý mừ, dân chơi sợ gì mưa rơi, đúng ko anh :))\nHoangAnh_ATomic — 2009-02-10 05:49\nohm dc. mua may’ moi r hehe\nVictoria — 2009-02-10 11:44\nĐúng là lúc bị mất đồ thì cứ ngớ ra, ú ớ lắm, chả hành động gì khôn ngoan được đâu Thái ơi.\nHôm tớ bị mất điện thoại mẹ tớ cũng an ủi tớ thế này “Cái bọn mà đến mức phải đi ăn cắp, ăn trộm thì đời nó cũng chẳng ra gì rồi con ạ”.\nTớ đăng kí sim bằng số cmt của tớ nên lấy lại rất dễ dàng và nhanh gọn. 15k và 5 phút, thế là xong 😀\nMà đúng là tâm lí chung, mất điện thoại thì tiếc tin nhắn hơn là tiếc máy ;)). Tự AQ là dù sao mình cũng chẳng tự sướng cái ảnh hot nào trong đấy đi, ko đã mất máy lại còn thành hot girl hot boy nữa thì khổ lắm\n♥[Kẹo chanh]♥ — 2009-02-11 09:44\ndau nam mat mat. chia buon ~~. Tớ sau cái lần bị móc đt thì ko bao h nhét đt túi quần khi đi xe bus nữa. Mà cái vụ mất đt cũng na ná thế này. Cũng tóm đc thằng móc túi nhưng mà bất lực nhìn nó chạy mất :((\nGirl from heaven — 2009-02-12 10:30\nHình như chưa bị móc điện thoại lần nào thì chưa phải là người đi xe bus 😕\nCà Chua — 2009-02-18 10:20\nChân thành chia sẻ! Tớ cũng đã từng mất điện thoại trên xe bus. Đau đớn và uất hận!!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/03/m%E1%BA%A5t-di%E1%BB%87n-tho%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003ebáo cáo cả nhà, hôm nay gần 12 mới từ trường về, ra bến xe bus đợi xe 16, tai thì nghe tiếng anh, tay cầm quyền sách. xe 16 đến, đúng vào giờ bọn học sinh chuyên ngữ về nên rất đông, tớ bon chen lên xe, lên thì thấy túi quần nhẹ nhẹ, sờ vào ko thấy điện thoại đâu, có ai đó nói “thằng áo trắng kia kìa”, chạy xuống xe đuổi theo nó – ngu quá đáng ra phải hô hoán lên nhưng em chưa bị cướp bao giờ đâm ra ko có kinh nghiệm, trong lúc hoang mang ko biết làm thế nào – muốn đánh nhau lắm mà thấy nó có 2 thằng, mình đánh sao lại, rồi còn bị nó đấm một quả vào đầu, tức ói máu mà ko dám làm gì. căn bản vì đọc trên tathy nghe các bác ấy dọa là có bị cướp thì kệ nó còn hơn là tiếc của cố giành giật bọn liều lĩnh nó cầm dao đâm mình uổng mạng, đâm ra em đành uất hận nhìn chúng nó lên xe máy phi đi.\u003c/p\u003e","title":"mất điện thoại"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/02/01/215/","summary":"","title":"…….."},{"content":"cách ly internet từ hôm 23 tới giờ, gần 1 tuần\nhôm nay ra nhà chú Vạn, có net, sướng, bật nick sáng, online cả tối, chỉ chat chit.\nnick Thủy Tiên cũng sáng, muốn chat lắm, mà cố gắng ko, chỉ trước khi đi ngủ thì chào một câu, vì ko nói gì thì ko chịu được 😀\nhình như Thủy Tiên có ny rùi, hôm trước hỏi đang làm gì thì thấy bảo là đang đi uống cafe với honey, hic, 7h mà đã đi cafe rùi, sớm thế nhỉ. hôm 27 nt hỏi thăm, đến tin thứ 2 mình vừa nói “nhớ em” phát là TT im luôn, chả reply nữa, thôi, đành vậy.\nhôm nay chat với Thủy Ngọc, vì cái status của bạn ấy “tay em lạnh mùa đông ngoài phố”, mình vẫy tự hào bàn tay mình rất ấm, dù trời có lạnh thế nào, nhưng năm nay mình đã bắt đầu cảm thấy tay mình lạnh dần, có lẽ vì lâu lắm nó chả được nắm bàn tay ai…\nchat cả với Vân nữa,\nThaimeo: anh đi ngủ đây, chúc em ngủ ngon, mà dạo này ngủ toàn trùm chăn kín đầu, ấm cực\nVân: hehe\nVân: bi h moi biet a\nVân: tu hoi em biet tu dap chan\nVân: da biet nhu the roi\nThaimeo: nhớ mang máng là ngày xưa em bảo thế\nVân: hªh\nVân:\nThaimeo:\nVân: the nha\nVân: bb anh\nVân: chuc ngu ngon\nVân: ^^\nThaimeo: nhưng mà đắp thế khó thở\nVân: mai se chuc mung nam moi sau\nVân: hehe\nThaimeo: anh năm nghiêng một bên , giờ đau hết vai rồi\nVân: thi anh hoi kenh cai chan o phan dau ra\nVân: no ho 1 chut\nVân: la de tho ngay\nVân: hihi\nThaimeo: em vẫn dùng số 0917 360 717 à\nVân: em toan nam nghien\nVân: cha bao gio dau nguoi\nVân: ua\nVân: sao anh biet sdt cua em???\nThaimeo: anh biết từ hồi năm 2, chả ghi lại, chả gọi, nhưng vẫn nhớ tới giờ, tại số của em dễ nhớ\nVân: ^^\nVân: vang\nVân: em ko thay so\ndạo này nói chuyện với V bt, okie, tốt, mà chả hiểu sao mình nhớ cái số điện thoại “nhiều 7” này thế,\nthực ra thấy em ấy gõ “em ko thay so”, mình định nói đùa là “em ko thay sdt thoại nhưng em thay (một số) thứ khác” :D, nhưng thôi, ăn nói lung tung hậu quả lại khôn lường ^^\ngoodbye, đi ngủ, mai là 30, lại về bà nội, trùm chăn xem tivi cả ngày, cố gắng hết tết tăng vài kg, ra trường cố gắng lên 60kg, keke\nBình luận (2) xiaoxian — 2009-02-02 09:15\nHì, em có honey từ lâu rồi (từ ngày 26/10/2008 kia, theo entry Flirt with Đức, còn ngày chính xác thì em không nhớ ^^), nhưng ny thì em chưa có, đừng nói linh tinh lại oan em \u0026gt;.\u0026lt;\nCòn \u0026ldquo;nhớ em\u0026rdquo; thì đúng là im luôn thật, chẳng biết nói gì 😐\ndoaitran — 2009-03-18 12:03\nComment lần cuối nào ^^ Bye bye WordPress, bye bye blog 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/01/24/t%E1%BA%A3n-m%E1%BA%A1n-linh-tinh/","summary":"\u003cp\u003ecách ly internet từ hôm 23 tới giờ, gần 1 tuần\u003cbr\u003e\nhôm nay ra nhà chú Vạn, có net, sướng, bật nick sáng, online cả tối, chỉ chat chit.\u003cbr\u003e\nnick Thủy Tiên cũng sáng, muốn chat lắm, mà cố gắng ko, chỉ trước khi đi ngủ thì chào một câu, vì ko nói gì thì ko chịu được 😀\u003cbr\u003e\nhình như Thủy Tiên có ny rùi, hôm trước hỏi đang làm gì thì thấy bảo là đang đi uống cafe với honey, hic, 7h mà đã đi cafe rùi, sớm thế nhỉ. hôm 27 nt hỏi thăm, đến tin thứ 2 mình vừa nói “nhớ em” phát là TT im luôn, chả reply nữa, thôi, đành vậy.\u003cbr\u003e\nhôm nay chat với Thủy Ngọc, vì cái status của bạn ấy “tay em lạnh mùa đông ngoài phố”, mình vẫy tự hào bàn tay mình rất ấm, dù trời có lạnh thế nào, nhưng năm nay mình đã bắt đầu cảm thấy tay mình lạnh dần, có lẽ vì lâu lắm nó chả được nắm bàn tay ai…\u003cbr\u003e\nchat cả với Vân nữa,\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThaimeo: anh đi ngủ đây, chúc em ngủ ngon, mà dạo này ngủ toàn trùm chăn kín đầu, ấm cực\u003cbr\u003e\nVân: hehe\u003cbr\u003e\nVân: bi h moi biet a\u003cbr\u003e\nVân: tu hoi em biet tu dap chan\u003cbr\u003e\nVân: da biet nhu the roi\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhớ mang máng là ngày xưa em bảo thế\u003cbr\u003e\nVân: hªh\u003cbr\u003e\nVân:\u003cbr\u003e\nThaimeo:\u003cbr\u003e\nVân: the nha\u003cbr\u003e\nVân: bb anh\u003cbr\u003e\nVân: chuc ngu ngon\u003cbr\u003e\nVân: ^^\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng mà đắp thế khó thở\u003cbr\u003e\nVân: mai se chuc mung nam moi sau\u003cbr\u003e\nVân: hehe\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh năm nghiêng một bên , giờ đau hết vai rồi\u003cbr\u003e\nVân: thi anh hoi kenh cai chan o phan dau ra\u003cbr\u003e\nVân: no ho 1 chut\u003cbr\u003e\nVân: la de tho ngay\u003cbr\u003e\nVân: hihi\u003cbr\u003e\nThaimeo: em vẫn dùng số 0917 360 717 à\u003cbr\u003e\nVân: em toan nam nghien\u003cbr\u003e\nVân: cha bao gio dau nguoi\u003cbr\u003e\nVân: ua\u003cbr\u003e\nVân: sao anh biet sdt cua em???\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh biết từ hồi năm 2, chả ghi lại, chả gọi, nhưng vẫn nhớ tới giờ, tại số của em dễ nhớ\u003cbr\u003e\nVân: ^^\u003cbr\u003e\nVân: vang\u003cbr\u003e\nVân: em ko thay so\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\ndạo này nói chuyện với V bt, okie, tốt, mà chả hiểu sao mình nhớ cái số điện thoại “nhiều 7” này thế,\u003cbr\u003e\nthực ra thấy em ấy gõ “em ko thay so”, mình định nói đùa là “em ko thay sdt thoại nhưng em thay (một số) thứ khác” :D, nhưng thôi, ăn nói lung tung hậu quả lại khôn lường ^^\u003cbr\u003e\ngoodbye, đi ngủ, mai là 30, lại về bà nội, trùm chăn xem tivi cả ngày, cố gắng hết tết tăng vài kg, ra trường cố gắng lên 60kg, keke\u003c/p\u003e","title":"tản mạn linh tinh"},{"content":"windows 7 – đúng là linux killer như một trang web nào đó đã viết\nhôm trước cài cho Thủy Tiên, Thủy Tiên rất là thích, hôm nay mình cũng đua đòi, cài dùng cho “sướng”, và đúng là sướng thật. Tuy hơi tốn ổ cứng một tí, nhưng cái gì cũng có giá của nó. Giao diện rất mượt mà, dễ chịu, hiệu ứng rất tốt. Nhận driver rất hoàn hảo. Cái hiệu ứng lắc lắc rất thú vị, dùng chuột giữ một cái cửa sổ, lắc lắc nhẹ nhàng, thế là các cửa sổ khác như kiểu bị “rũ”, “rơi” hết xuống taskbar. Lắc lắc vài cái nữa, lại hiện lên 😀\ngì nữa nhỉ, à, không chơi được game, ko vào được fifa, keke, đỡ tốn time chơi game ;))\nmà có lẽ mình phải lập một cái blog, chuyên nói về IT, dân IT mà ko có cái blog nào về IT thì cũng hơi thiếu thiếu 😀\nBình luận (2) linh chi — 2009-01-16 19:14\nthi xong rồi sướng nhé, dạo này mèo lại có vẻ “tâm trạng đang iu” nữa chứ hí hí\nchúc mèo về nhà ăn tết vui nhé\nkanishi — 2009-01-17 06:39\nkeke, cám ơn Chi nhé, Tết năm nay Chi có về không, mình lại đi uống cacao nóng nhé 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/01/15/windows-7/","summary":"\u003cp\u003ewindows 7 – đúng là linux killer như một trang web nào đó đã viết\u003cbr\u003e\nhôm trước cài cho Thủy Tiên, Thủy Tiên rất là thích, hôm nay mình cũng đua đòi, cài dùng cho “sướng”, và đúng là sướng thật. Tuy hơi tốn ổ cứng một tí, nhưng cái gì cũng có giá của nó. Giao diện rất mượt mà, dễ chịu, hiệu ứng rất tốt. Nhận driver rất hoàn hảo. Cái hiệu ứng lắc lắc rất thú vị, dùng chuột giữ một cái cửa sổ, lắc lắc nhẹ nhàng, thế là các cửa sổ khác như kiểu bị “rũ”, “rơi” hết xuống taskbar. Lắc lắc vài cái nữa, lại hiện lên 😀\u003cbr\u003e\ngì nữa nhỉ, à, không chơi được game, ko vào được fifa, keke, đỡ tốn time chơi game ;))\u003cbr\u003e\nmà có lẽ mình phải lập một cái blog, chuyên nói về IT, dân IT mà ko có cái blog nào về IT thì cũng hơi thiếu thiếu 😀\u003c/p\u003e","title":"windows 7"},{"content":"haizz, cuối cùng cũng có thể ngồi ở nhà mà gõ những dòng này.\nsáng nay buồn ngủ, ko muốn dậy tí nào, trời thì lạnh mà chăn thì ấm, mà mọi ngày toàn quen ngủ tới 10h, sáng nay vì phải đi thi, thầy Phương lại còn bảo nhóm wave thi đầu tiên -\u0026gt; thế là phải dậy từ 7h kém, ra đứng đợi xe bus rét gần chết, rõ lâu. Tới trường thì chả thèm ăn gì, dù cũng hơi đói, lên phòng 404 luôn, đợi mãi, đợi mãi, 8h30 mới bắt đầu được vào thi – và ko phải mình, đi đi lại lại, chờ đợi, mỏi cả căng, mắt đầu hoa thì được gọi tên vào phòng. Dù hơi cuống một tí, nhưng với bản lĩnh mèo gà, anh ta đã debug hết các lỗi và kiếm trọn vẹn…8 điểm. Keke\nHí hửng ra gọi điện cho Thủy Tiên – sáng đi ngớ ngẩn thế nào quên mang điện thoại – nên phải mượn đứa bạn đt để gọi – giọng Thủy Tiên rất là “bực bội” nhá “thôi đi, %*%(^($)”, đại loại thế, ko nhớ rõ nữa, lúc ấy đang sướng vì làm bài ngon, hơi chán tí thôi, lang thang đi lung tung,g gặp mấy đứa, ngồi tán phét ở quán nước, rồi đi ăn trưa cùng thằng Ngọc. Hai đứa lên tầng 4 ngồi vạ vật chờ thầy Phương, buồn ngủ dã man mà ko ngủ được, vì ngồi ghế 😀\nHơn 1h một tí thì thầy tới, ngồi bàn luận linh tinh beng – chả bàn gì – nghe ngóng là chính :D, hơn 5h mới về, xe bus đông nghẹt, nhưng mà ấm, keke, đường thì tắt, nói chung là mệt mỏi.\nVề nhà bát cơm chống đói. Điện thoại có 7 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của Thủy Tiên 🙂 Không biết bài joomla của Thu điếu thế nào, chả thấy bảo gì, chắc ko khả quan 😀\nGọi điện cho chị Ngọc, chị ấy không nghe máy mà tắt rồi gọi lại cho mình, keke, thấy giọng chị rất vui vẻ -\u0026gt; chị bảo hôm nay đi đăng kí kết hôn rồi, thú vị thật, ko bít cái cảm giác đi đăng kí kết hôn thế nào nhỉ, keke. Chị Ngọc còn nói là hôm nay mọi người nhận xét là lễ ăn hỏi “hoành tráng” ^^. Nói chung là chúc mừng chị Ngọc, trên cương vị mới – bà vợ trẻ, keke. Dù rất cố gắng vui vẻ, nhưng cũng ko thể phủ nhận rằng mình có chút buồn, vì chị Ngọc lấy chồng nhanh quá, gấp rút quá, hichic, ặc ặc, keke 😀 Chắc vì năm nay anh Dũng được tuổi, hihi. Nói thật là cứ thoáng nghĩ lại những kỉ niệm, những lần đi chơi với chị Ngọc, mình lại thấy tiếc cực kì, buồn buồn, đơn giản vì đó là quá khứ, vui vẻ và đẹp đẽ, nhưng mà quá khứ thì ko phải là hiện tại, giờ đây mình chỉ có thể hi vọng tương lai mình sẽ có những niềm vui, những kỉ niệm khác\nps: muốn dùng windows 7, nhưng nó ko update từ xp lên được, mà cài mới hoàn toàn, rồi cài lại tất cả các thứ thì mình thấy oải quá, thôi đành vậy, dùng xp tiếp vậy, hic\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/01/15/ngay-m%E1%BB%87t-m%E1%BB%8Fi/","summary":"\u003cp\u003ehaizz, cuối cùng cũng có thể ngồi ở nhà mà gõ những dòng này.\u003cbr\u003e\nsáng nay buồn ngủ, ko muốn dậy tí nào, trời thì lạnh mà chăn thì ấm, mà mọi ngày toàn quen ngủ tới 10h, sáng nay vì phải đi thi, thầy Phương lại còn bảo nhóm wave thi đầu tiên -\u0026gt; thế là phải dậy từ 7h kém, ra đứng đợi xe bus rét gần chết, rõ lâu. Tới trường thì chả thèm ăn gì, dù cũng hơi đói, lên phòng 404 luôn, đợi mãi, đợi mãi, 8h30 mới bắt đầu được vào thi – và ko phải mình, đi đi lại lại, chờ đợi, mỏi cả căng, mắt đầu hoa thì được gọi tên vào phòng. Dù hơi cuống một tí, nhưng với bản lĩnh mèo gà, anh ta đã debug hết các lỗi và kiếm trọn vẹn…8 điểm. Keke\u003cbr\u003e\nHí hửng ra gọi điện cho Thủy Tiên – sáng đi ngớ ngẩn thế nào quên mang điện thoại – nên phải mượn đứa bạn đt để gọi – giọng Thủy Tiên rất là “bực bội” nhá “thôi đi, %*%(^($)”, đại loại thế, ko nhớ rõ nữa, lúc ấy đang sướng vì làm bài ngon, hơi chán tí thôi, lang thang đi lung tung,g gặp mấy đứa, ngồi tán phét ở quán nước, rồi đi ăn trưa cùng thằng Ngọc. Hai đứa lên tầng 4 ngồi vạ vật chờ thầy Phương, buồn ngủ dã man mà ko ngủ được, vì ngồi ghế 😀\u003cbr\u003e\nHơn 1h một tí thì thầy tới, ngồi bàn luận linh tinh beng – chả bàn gì – nghe ngóng là chính :D, hơn 5h mới về, xe bus đông nghẹt, nhưng mà ấm, keke, đường thì tắt, nói chung là mệt mỏi.\u003cbr\u003e\nVề nhà bát cơm chống đói. Điện thoại có 7 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn của Thủy Tiên 🙂 Không biết bài joomla của Thu điếu thế nào, chả thấy bảo gì, chắc ko khả quan 😀\u003cbr\u003e\nGọi điện cho chị Ngọc, chị ấy không nghe máy mà tắt rồi gọi lại cho mình, keke, thấy giọng chị rất vui vẻ -\u0026gt; chị bảo hôm nay đi đăng kí kết hôn rồi, thú vị thật, ko bít cái cảm giác đi đăng kí kết hôn thế nào nhỉ, keke. Chị Ngọc còn nói là hôm nay mọi người nhận xét là lễ ăn hỏi “hoành tráng” ^^. Nói chung là chúc mừng chị Ngọc, trên cương vị mới – bà vợ trẻ, keke. Dù rất cố gắng vui vẻ, nhưng cũng ko thể phủ nhận rằng mình có chút buồn, vì chị Ngọc lấy chồng nhanh quá, gấp rút quá, hichic, ặc ặc, keke 😀 Chắc vì năm nay anh Dũng được tuổi, hihi. Nói thật là cứ thoáng nghĩ lại những kỉ niệm, những lần đi chơi với chị Ngọc, mình lại thấy tiếc cực kì, buồn buồn, đơn giản vì đó là quá khứ, vui vẻ và đẹp đẽ, nhưng mà quá khứ thì ko phải là hiện tại, giờ đây mình chỉ có thể hi vọng tương lai mình sẽ có những niềm vui, những kỉ niệm khác\u003cbr\u003e\nps: muốn dùng windows 7, nhưng nó ko update từ xp lên được, mà cài mới hoàn toàn, rồi cài lại tất cả các thứ thì mình thấy oải quá, thôi đành vậy, dùng xp tiếp vậy, hic\u003c/p\u003e","title":"ngày mệt mỏi"},{"content":"ngày mai sao nhỉ, ngày mai thi môn cuối, trên lý thuyết là môn cuối của kì cuối của đời SV – nói là trên lí thuyết vì còn vài môn mình còn nợ, thi lại và học lại, hẹ hẹ.\nmai, chị Ngọc ăn hỏi, mình ko về được,\ntự nhiên lại nhớ câu của “bác” Trịnh: Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về…\nhnay Thủy Tiên sang nhà mình, dù rất cố gắng nhưng windows 7 cũng ko thể giúp mình “sửa chữa lỗi lầm” cái tội đã format mất recovery partition của cái laptop quái quỷ. Dù sao w7 cũng rất đẹp và Thủy Tiên tỏ ra rất thích thú với thứ “của lạ” này – thực ra cũng chả lạ lắm – khác vista tí thôi. Mà sao mình càng nhìn càng thấy Thủy Tiên dễ thương, keke, mỗi câu TT nói đều thấy hay, thấy thú vị, thế mới ghê chứ 😀\nmà ghét thật, lâu lắm lắm chả thấy Thủy Tiên viết blog gì cả, chán ghê, mà mình cũng thế, lâu lắm lắm lắm lắm lắm ko viết lách gì\nhôm nay nhân dịp làm cái joomla cho Thu – vợ yêu – nên thức hơi khuya, tiện thể viết chút. Nói thật là cái joomla mình ko biết mấy, làm rất thô thiển, cũng hơi ngại, nhưng thôi, sức người có hạn mà lựu đạn lại có chốt – copyright by Ngọc lọc cọc \u0026amp; C31.\nngày mai, thi xong, lý thuyết là mình sẽ vào cài thêm vista cho máy vaio của Thủy Tiên, vì windows 7 ko chơi được ran. và cài lại cả hdh cho con toshiba chiến mã của Thảo Nguyên, keke, tìm ko ra xp home, làm thế nào bi giờ bà con ơi.\nmuốn viết thêm, mà tay lạnh quá, buốt quá, quái lạ thật, sao dạo này tay mình lạnh thế, ngày xưa mùa đông, tay mình vẫn luôn rất ấm cơ mà 😐\nps: à quên, vì giờ đã là 1:59AM nên bài này đổi tên là “ngày hôm nay”, ^^, by by, ngủ đây, sáng còn đi kiếm thêm ít điểm ltw\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2009/01/14/ngay-mai/","summary":"\u003cp\u003engày mai sao nhỉ, ngày mai thi môn cuối, trên lý thuyết là môn cuối của kì cuối của đời SV – nói là trên lí thuyết vì còn vài môn mình còn nợ, thi lại và học lại, hẹ hẹ.\u003cbr\u003e\nmai, chị Ngọc ăn hỏi, mình ko về được,\u003cbr\u003e\ntự nhiên lại nhớ câu của “bác” Trịnh: Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về…\u003cbr\u003e\nhnay Thủy Tiên sang nhà mình, dù rất cố gắng nhưng windows 7 cũng ko thể giúp mình “sửa chữa lỗi lầm” cái tội đã format mất recovery partition của cái laptop quái quỷ. Dù sao w7 cũng rất đẹp và Thủy Tiên tỏ ra rất thích thú với thứ “của lạ” này – thực ra cũng chả lạ lắm – khác vista tí thôi. Mà sao mình càng nhìn càng thấy Thủy Tiên dễ thương, keke, mỗi câu TT nói đều thấy hay, thấy thú vị, thế mới ghê chứ 😀\u003cbr\u003e\nmà ghét thật, lâu lắm lắm chả thấy Thủy Tiên viết blog gì cả, chán ghê, mà mình cũng thế, lâu lắm lắm lắm lắm lắm ko viết lách gì\u003cbr\u003e\nhôm nay nhân dịp làm cái joomla cho Thu – \u003cem\u003evợ yêu\u003c/em\u003e – nên thức hơi khuya, tiện thể viết chút. Nói thật là cái joomla mình ko biết mấy, làm rất thô thiển, cũng hơi ngại, nhưng thôi, \u003cem\u003esức người có hạn mà lựu đạn lại có chốt –\u003c/em\u003e copyright by Ngọc lọc cọc \u0026amp; C31.\u003cbr\u003e\nngày mai, thi xong, lý thuyết là mình sẽ vào cài thêm vista cho máy vaio của Thủy Tiên, vì windows 7 ko chơi được ran. và cài lại cả hdh cho con toshiba chiến mã của Thảo Nguyên, keke, tìm ko ra xp home, làm thế nào bi giờ bà con ơi.\u003cbr\u003e\nmuốn viết thêm, mà tay lạnh quá, buốt quá, quái lạ thật, sao dạo này tay mình lạnh thế, ngày xưa mùa đông, tay mình vẫn luôn rất ấm cơ mà 😐\u003cbr\u003e\nps: à quên, vì giờ đã là 1:59AM nên bài này đổi tên là “ngày hôm nay”, ^^, by by, ngủ đây, sáng còn đi kiếm thêm ít điểm ltw\u003c/p\u003e","title":"ngày mai"},{"content":"đi chơi lung tung 😀\nmore here\nBình luận (4) N.C.Đ — 2008-12-24 05:48\nÊ,cho tớ mượn chiếc lá của bạn nhé!\nthaonguyen — 2008-12-27 03:14\nanh chụp cái này hay là cọp pi ở đâu đấy? Nếu tự chụp thì chắc mặt chạm đất luôn nhỉ ^^. Hay hay! BravoA!\nthaonguyen — 2008-12-27 03:16\nanh chụp cái này hay là cọp pi ở đâu đấy? Nếu tự chụp thì chắc mặt chạm đất luôn nhỉ ^^. Hay hay! Bravo!\nCà Chua — 2009-03-21 11:36\nUầy, bạn gái Thái có cầm quyển Kitchen – quyển sách gối đầu giường của tớ kìa ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/12/23/entry-for-december-23-2008/","summary":"\u003cp\u003eđi chơi lung tung 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/12/23/entry-for-december-23-2008/img3851.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emore \u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net/4rum/showthread.php?tid=1569\"\u003ehere\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-Xws9Ligyc6lpdpiLHiqLP6kyd8l6a.7Ml0U-?cq=1\"\u003eN.C.Đ\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-12-24 05:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eÊ,cho tớ mượn chiếc lá của bạn nhé!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-dQKDOMwlc6cX7nngmbyUVdIalS0gIaua\"\u003ethaonguyen\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-12-27 03:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eanh chụp cái này hay là cọp pi ở đâu đấy? Nếu tự chụp thì chắc mặt chạm đất luôn nhỉ ^^. Hay hay! BravoA!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-dQKDOMwlc6cX7nngmbyUVdIalS0gIaua\"\u003ethaonguyen\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-12-27 03:16\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eanh chụp cái này hay là cọp pi ở đâu đấy? Nếu tự chụp thì chắc mặt chạm đất luôn nhỉ ^^. Hay hay! Bravo!\u003c/p\u003e","title":"Entry for December 23, 2008"},{"content":"22/12, sinh nhật Huệ béo (thực ra chả béo mà còn hơi gầy :D)\nđi chơi lung tung, vui, nhưng mà mỏi chân, ảnh đây ạ 😀 http://chuyenvinhphuc.net/4rum/showthread.php?tid=1569\nBình luận (2) vajra21 — 2009-01-13 16:13\ncacao ở zikzac thế nào 😛\nvajra21 — 2009-01-13 16:15\nchào bờm, tự dưng tôi muốn delete something quá bờm ah, hichic\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/12/22/di-ch%C6%A1i-v%E1%BB%9Bi-hu%E1%BB%87-h%E1%BA%A5p/","summary":"\u003cp\u003e22/12, sinh nhật Huệ béo (thực ra chả béo mà còn hơi gầy :D)\u003cbr\u003e\nđi chơi lung tung, vui, nhưng mà mỏi chân, ảnh đây ạ 😀 \u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net/4rum/showthread.php?tid=1569\"\u003ehttp://chuyenvinhphuc.net/4rum/showthread.php?tid=1569\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vajra21.wordpress.com\"\u003evajra21\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-01-13 16:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecacao ở zikzac thế nào 😛\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://vajra21.wordpress.com\"\u003evajra21\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-01-13 16:15\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echào bờm, tự dưng tôi muốn delete something quá bờm ah, hichic\u003c/p\u003e","title":"đi chơi với Huệ hấp"},{"content":"8h00 2 29/12/08 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Các vấn đề hiện đại của Mạng và Truyền thông máy tính 4 1 0 N1: Hồ Đắc Phương\nN2: Nguyễn Hoài Sơn\nN3: Nguyễn Đại Thọ 5 Giáo viên nộp điểm\n8h00 4 31/12/08 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 An toàn mạng 3 2 5 Nguyễn Đại Thọ 14 (301, 303)-G2\n8h00 7 03/01/09 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Mạng không dây và di động 3 2 4 Hồ Đắc Phương 13 (301, 303)-G2\n8h00 3 06/01/09 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Lập trình mạng 3 2 4 Nguyễn Hoài Sơn 4 (301, 303)-G2\n8h00 7 10/01/09 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Tư tưởng Hồ Chí Minh 3 2 4 Lê Thị Hồng Điệp 2 (301, 303)-G2\n8h00 2 12/01/09 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Đồ họa máy tính 3 2 4 Bùi Thế Duy 8 (301, 303)-G2\n8h00 5 15/01/09 QH-2005-I/CQ-C-MTT 56 Lập trình trên nền Web 3 1 0 Nguyễn Nam Hải\nN1, 2: Dương Lê Minh 11 PM 2.2-E4\nBình luận (3) Pencil_88 — 2008-12-12 06:40\nHì, chúc cậu thi tốt nhé!\nmeomun_khocnhe_17 — 2008-12-13 12:48\nHực! Thi với thố cái chi mà… Tên môn học thì có vẻ hiện đại, nhưng dám chắc là khô khan. Chẳng mấy chốc mà người cũng khô đét đi, vuông vức như cái màn hình máy tính. Khổ!\nCà Chua — 2009-03-21 11:50\nĐã ngất ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/12/12/lich-thi/","summary":"\u003cp\u003e8h00    2    29/12/08    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Các vấn đề hiện đại của Mạng và Truyền thông máy tính    4    1    0    N1: Hồ Đắc Phương\u003cbr\u003e\nN2: Nguyễn Hoài Sơn\u003cbr\u003e\nN3: Nguyễn Đại Thọ    5    Giáo viên nộp điểm\u003cbr\u003e\n8h00    4    31/12/08    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    An toàn mạng    3    2    5    Nguyễn Đại Thọ    14    (301, 303)-G2\u003cbr\u003e\n8h00    7    03/01/09    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Mạng không dây và di động    3    2    4    Hồ Đắc Phương    13    (301, 303)-G2\u003cbr\u003e\n8h00    3    06/01/09    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Lập trình mạng    3    2    4    Nguyễn Hoài Sơn    4    (301, 303)-G2\u003cbr\u003e\n8h00    7    10/01/09    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Tư tưởng Hồ Chí Minh    3    2    4    Lê Thị Hồng Điệp    2    (301, 303)-G2\u003cbr\u003e\n8h00    2    12/01/09    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Đồ họa máy tính    3    2    4    Bùi Thế Duy    8    (301, 303)-G2\u003cbr\u003e\n8h00    5    15/01/09    QH-2005-I/CQ-C-MTT    56    Lập trình trên nền Web    3    1    0    Nguyễn Nam Hải\u003cbr\u003e\nN1, 2: Dương Lê Minh    11    PM 2.2-E4\u003c/p\u003e","title":"Lich thi"},{"content":"thật là tởm, giờ thì đã hiểu thế nào là coding điên cuồng khi học bộ môn mạng,\ntừ khoảng 6h tối qua, tới giờ là 30 tiếng liên tục mình ko ngủ, làm khẩn cấp 2 bài lập trình mạng nộp thầy,\nhậu quả của việc thiếu ngủ là trong giờ an toàn mạng của thầy Thọ, mình gà gật, thật là mất mặt, ngồi ngay bàn đầu, đáng ra chui xuống dưới mà ngủ cho yên 😐\nthầy Thọ thì cứ cố dạy, trời rõ muộn, hnay đi học mặc áo cộc tay, tối gió mùa đông bắc, tí nữa thì chết rét, hichic.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/18/terrible/","summary":"\u003cp\u003ethật là tởm, giờ thì đã hiểu thế nào là coding điên cuồng khi học bộ môn mạng,\u003cbr\u003e\ntừ khoảng 6h tối qua, tới giờ là 30 tiếng liên tục mình ko ngủ, làm khẩn cấp 2 bài lập trình mạng nộp thầy,\u003cbr\u003e\nhậu quả của việc thiếu ngủ là trong giờ an toàn mạng của thầy Thọ, mình gà gật, thật là mất mặt, ngồi ngay bàn đầu, đáng ra chui xuống dưới mà ngủ cho yên 😐\u003cbr\u003e\nthầy Thọ thì cứ cố dạy, trời rõ muộn, hnay đi học mặc áo cộc tay, tối gió mùa đông bắc, tí nữa thì chết rét, hichic.\u003c/p\u003e","title":"terrible"},{"content":"hô hô, hì hục cả đêm cuối cùng cũng làm thành công một cách tương đối mỹ mãn bài tập một môn lập trình mạng, coding thật là thú vị, hihi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/17/network-programming/","summary":"\u003cp\u003ehô hô, hì hục cả đêm cuối cùng cũng làm thành công một cách tương đối mỹ mãn bài tập một môn lập trình mạng, coding thật là thú vị, hihi\u003c/p\u003e","title":"network programming"},{"content":"\nĐây là Linh, em hơi bị xinh, mình để ảnh em làm avatar, ai cũng phải nhảy vào hỏi han “ai đấy, ai mà xinh thế” :))\nNhưng hai hôm nay em bỏ mình, bỏ rơi giữa biển khơi. Hôm qua nick có sáng, mình invisible với cả list, thấy em lên, avai với em, nhưng em để busy nên mình ko chat, rồi khoảng 5 phút sau em invi. Hnay thì ko thấy sáng nick tí nào. à vừa check, em invi 🙂\nChat với TT cả tối, thực ra là từ lúc em ấy ăn cơm xong, và lúc 9h thì em ấy vẫn còn đang nấu cơ :)) Đi ngủ em ấy có nhắc\nThuy Tiên: em đi ngủ đây\nThuy Tiên: anh đi ngủ sớm đi\nThuy Tiên: thức khuya ko tốt\nThuy Tiên:\nThuy Tiên: bb\nhnay tự nhiên TT lại bảo mình ngủ sớm, mọi hôm có bảo gì đâu 🙂 tiếc là dạo này mình toàn thức trắng đêm 😐 nhiều việc quá mà chả tập trung làm gì cả 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/17/its-just-diary/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/11/17/its-just-diary/f754f.jpg\" title=\"Thuy Linh\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/11/17/its-just-diary/8568f.jpg\" title=\"Thuy Linh\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐây là Linh, em hơi bị xinh, mình để ảnh em làm avatar, ai cũng phải nhảy vào hỏi han “ai đấy, ai mà xinh thế” :))\u003cbr\u003e\nNhưng hai hôm nay em bỏ mình, bỏ rơi giữa biển khơi. Hôm qua nick có sáng, mình invisible với cả list, thấy em lên, avai với em, nhưng em để busy nên mình ko chat, rồi khoảng 5 phút sau em invi. Hnay thì ko thấy sáng nick tí nào. à vừa check, em invi 🙂\u003cbr\u003e\nChat với TT cả tối, thực ra là từ lúc em ấy ăn cơm xong, và lúc 9h thì em ấy vẫn còn đang nấu cơ :)) Đi ngủ em ấy có nhắc\u003cbr\u003e\nThuy Tiên: em đi ngủ đây\u003cbr\u003e\nThuy Tiên: anh đi ngủ sớm đi\u003cbr\u003e\nThuy Tiên: thức khuya ko tốt\u003cbr\u003e\nThuy Tiên:\u003cbr\u003e\nThuy Tiên: bb\u003cbr\u003e\nhnay tự nhiên TT lại bảo mình ngủ sớm, mọi hôm có bảo gì đâu 🙂 tiếc là dạo này mình toàn thức trắng đêm 😐 nhiều việc quá mà chả tập trung làm gì cả 🙁\u003c/p\u003e","title":"it’s just diary"},{"content":"sáng nay thi giữa kỳ môn lập trình web, lần trước bị lỗi 500, ăn ngay con 3, may quá bị mất điện, được thi lại, nên ngồi cả đêm qua coding điên cuồng. rút cục là trời ko phụ người, làm bài 5, ngon, chị Hương chấm, 10 điểm :D, sướng. nghe nói sáng nay điểm mười nhiều như lá vàng trên đường phan đình phùng :))\nthằng Tuấn bị dính lỗi gì đó, 4 điểm, nó lôi mình đi đá pes, hic, mệt bỏ xừ, thế mà hơn 12h mới được về,\nHà vào chơi, gọi điện cho chị Ngọc, chị ấy bảo tối tới rủ mình đi ăn, hehe, sướng. Nằm buôn với bạn Hà một lúc, rồi ngủ được một lúc, khoảng 20′ :)) nếu định nghĩa ngủ = nằm nhắm mắt + đắp chăn thì hnay tớ đã nằm ngủ với Hà cùng một giường, =)), mỗi tội là 2 đứa 2 chăn, buồn thế :))\nsau đó Hà về, mình ra quán net xem xét một lúc rồi mua sữa + bánh về nhà ăn chống đói, rồi nằm ngủ li bì tới gần 7h, lúc chị Ngọc gọi điện ầm ĩ mới tỉnh dậy. Tuấn có việc gì đó, mẹ gọi về mà ko nói việc gì, mình nằm dưới nghe lơ mơ nó nói chuyện điện thoại với mẹ thì phải, chả rõ nữa. Nhưng khoảng 5h nó đi về, khổ thân.\nKhoảng 7h15 thì anh Dũng với chị Ngọc tới, mang cả một cái mũ bảo hiểm cho mình, ôi tốt bụng dã man 😡 Hành quân tới quán spaghetti ở Núi Trúc. Quán rất đông, và rất hay ho. giá lại rất rẻ nữa – nếu so với pizza ở Bờ Hồ :)), có khoảng 30k một cái thôi. ăn ngon lắm, hihi.\năn xong pizza thì gần 9h, phóng lên lăng Bác xem hạ cờ, thích phết. Rồi lên hồ tây ăn kem, rồi đi về trước cho hai anh chị ở lại ;)) chị Ngọc thì cứ sợ mình ko biết đường về chứ =)), ôi bà chị của em, đúng là một bà chị mẫu mực ^^, lúc nào cũng nghĩ mình ko biết gì 😀\nmình còn phải làm bài lập trình mạng nữa, hichic. TPC, UDP, đa luồng 😐\nrồi thì đọc bluetooth, wave để trình bày, sặc gạch mất thôi,\nđồ họa máy tính cuối tháng 11 thầy bắt nộp, mà giờ chưa làm gì 🙁\nps: sáng nay thi xong được 10 điểm, rất vui, rất muốn khoe ai đó – chia vui ấy mà. nhắn tin cho em Linh, và vẫn là faile, em ấy ko dùng số cũ nữa mà mình cứ quen nhắn vào số đó, cũng có cả số mới trong máy nhưng mà toàn chọn nhầm :(, hic. thế mà em ấy bảo dùng cả hai số. lúc nãy nick em ấy sáng, hnay online khá sớm, từ 11, nhưng mà busy, mình bật nick thì em ấy offline luôn, 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/16/linh-tinh/","summary":"\u003cp\u003esáng nay thi giữa kỳ môn lập trình web, lần trước bị lỗi 500, ăn ngay con 3, may quá bị mất điện, được thi lại, nên ngồi cả đêm qua coding điên cuồng. rút cục là trời ko phụ người, làm bài 5, ngon, chị Hương chấm, 10 điểm :D, sướng. nghe nói sáng nay điểm mười nhiều như lá vàng trên đường phan đình phùng :))\u003cbr\u003e\nthằng Tuấn bị dính lỗi gì đó, 4 điểm, nó lôi mình đi đá pes, hic, mệt bỏ xừ, thế mà hơn 12h mới được về,\u003cbr\u003e\nHà vào chơi, gọi điện cho chị Ngọc, chị ấy bảo tối tới rủ mình đi ăn, hehe, sướng. Nằm buôn với bạn Hà một lúc, rồi ngủ được một lúc, khoảng 20′ :)) nếu định nghĩa ngủ = nằm nhắm mắt + đắp chăn thì hnay tớ đã nằm ngủ với Hà cùng một giường, =)), mỗi tội là 2 đứa 2 chăn, buồn thế :))\u003cbr\u003e\nsau đó Hà về, mình ra quán net xem xét một lúc rồi mua sữa + bánh về nhà ăn chống đói, rồi nằm ngủ li bì tới gần 7h, lúc chị Ngọc gọi điện ầm ĩ mới tỉnh dậy. Tuấn có việc gì đó, mẹ gọi về mà ko nói việc gì, mình nằm dưới nghe lơ mơ nó nói chuyện điện thoại với mẹ thì phải, chả rõ nữa. Nhưng khoảng 5h nó đi về, khổ thân.\u003cbr\u003e\nKhoảng 7h15 thì anh Dũng với chị Ngọc tới, mang cả một cái mũ bảo hiểm cho mình, ôi tốt bụng dã man 😡 Hành quân tới quán spaghetti ở Núi Trúc. Quán rất đông, và rất hay ho. giá lại rất rẻ nữa – nếu so với pizza ở Bờ Hồ :)), có khoảng 30k một cái thôi. ăn ngon lắm, hihi.\u003cbr\u003e\năn xong pizza thì gần 9h, phóng lên lăng Bác xem hạ cờ, thích phết. Rồi lên hồ tây ăn kem, rồi đi về trước cho hai anh chị ở lại ;)) chị Ngọc thì cứ sợ mình ko biết đường về chứ =)), ôi bà chị của em, đúng là một bà chị mẫu mực ^^, lúc nào cũng nghĩ mình ko biết gì 😀\u003cbr\u003e\nmình còn phải làm bài lập trình mạng nữa, hichic. TPC, UDP, đa luồng 😐\u003cbr\u003e\nrồi thì đọc bluetooth, wave để trình bày, sặc gạch mất thôi,\u003cbr\u003e\nđồ họa máy tính cuối tháng 11 thầy bắt nộp, mà giờ chưa làm gì 🙁\u003cbr\u003e\nps: sáng nay thi xong được 10 điểm, rất vui, rất muốn khoe ai đó – chia vui ấy mà. nhắn tin cho em Linh, và vẫn là faile, em ấy ko dùng số cũ nữa mà mình cứ quen nhắn vào số đó, cũng có cả số mới trong máy nhưng mà toàn chọn nhầm :(, hic. thế mà em ấy bảo dùng cả hai số. lúc nãy nick em ấy sáng, hnay online khá sớm, từ 11, nhưng mà busy, mình bật nick thì em ấy offline luôn, 🙁\u003c/p\u003e","title":"linh tinh"},{"content":"ổ cứng cháy, hơn 100GB dữ liệu ra đi vô cùng đột ngột, mất tất mất tất :|, đúng là méo mặt\nvì một sai sót rất lãng xẹt,\nBình luận (6) ♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2008-11-15 10:55\nTin buồn: Mèo gà vô cùng thương tiếc báo tin. Người yêu, bạn tri kỉ, người bạn tâm giao của mèo gà, mặc dù chẳng bệnh tình, chẳng ốm đau gì, nhưng vẫn cứ ra đi ko kèn ko trống vào hồi… (chẳng nhớ, mèo gà tự điền đi :|) ;)) :)).\nTo mèo gà: thôi, mất rồi thì thôi, có nuối tiếc cũng ko thể quay lại như ngày xưa ;)). Mất tất thì thôi, trời này cũng chưa lạnh đến mức phải đi tất đâu ;)) B-)\nGordon — 2008-11-15 11:39\nMất cái này lại dược cái khác, chú nhỉ ;))\nMr Free — 2008-11-16 01:53\n@Link: trong lúc ổ cứng ra đi, có gì sơ xuất, gia đình xin được lượng thứ :))\n@Gordon: em cũng mong như thế ;))\nAnt. Son — 2008-12-04 11:39\nPhi””’ woa””’\n♥[Kẹo chanh]♥ — 2009-02-11 09:21\ncho em biet cai li do de em con tranh 😐\nCà Chua — 2009-03-21 11:56\nMất tất nhưng còn giày là được rồi! Tiện thể, hôm nào sang diệt hộ tớ mấy con virus cái nhể (chú ý: chính thức đong nhá ^^)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/13/ra-di/","summary":"\u003cp\u003eổ cứng cháy, hơn 100GB dữ liệu ra đi vô cùng đột ngột, mất tất mất tất :|, đúng là méo mặt\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evì một sai sót rất lãng xẹt,\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-2HMt9EcjdLWZAyO2QW9Faup4\"\u003e♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-11-15 10:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTin buồn: Mèo gà vô cùng thương tiếc báo tin. Người yêu, bạn tri kỉ, người bạn tâm giao của mèo gà, mặc dù chẳng bệnh tình, chẳng ốm đau gì, nhưng vẫn cứ ra đi ko kèn ko trống vào hồi… (chẳng nhớ, mèo gà tự điền đi :|) ;)) :)).\u003cbr\u003e\nTo mèo gà: thôi, mất rồi thì thôi, có nuối tiếc cũng ko thể quay lại như ngày xưa ;)). Mất tất thì thôi, trời này cũng chưa lạnh đến mức phải đi tất đâu ;)) B-)\u003c/p\u003e","title":"ra đi"},{"content":"thật khó có thể tưởng tượng ra điều gì có thể tệ hại hơn\ncháy ổ cứng\nlý do hết sức lãng xẹt, tháo ra, lúc cắm lại, quên ko cắm jack nguồn ổ cứng, lười ko chịu tắt máy cứ thế cắm luôn, đã thế lại còn ko nhìn kỹ, cắm ngược, lúc cắm đúng thì chả thấy gì, bật lại vẫn thấy ko nhận, tháo ra cầm ổ cứng ngửi thì thấy mùi khét khét. thôi xong rồi, mang cắm thử sang máy tuấn, vẫn ko thấy có dấu hiệu gì -\u0026gt; đã chết hẳn.\nvề mặt vật chất thì mới mua đc một năm, vẫn còn bảo hành, đi đổi chắc là okie thôi. nhưng về mặt tinh thần thì mất mát không gì bù đắp nổi. hàng chục GB ảnh và video của mình, bạn bè, đi về nơi xa hết cả, chưa kịp backup ra dvd :((\nchán lắm\ntiếc nữa là bao nhiêu cái archive chat với mọi người, nhất là em Linh, hichic\nmay mà thằng Tuấn có 2 ổ cứng. lấy tạm một cái của nó rồi cài xp dùng tạm.\nxem nào, đánh giá thiệt hai chút nào\nxp ra đi,\nubuntu ra đi, bao nhiêu bài code ra đi\nnhạc thì ko thèm nói, tải lại được\nảnh tự chụp thì :((\nclip của lớp thì :((\nthôi chán hẳn, coi như xoá đi quá khứ 😀\ngiá mà quá khứ xoá đi cũng dễ thế này nhỉ\nthật tai hại, bao nhiêu blog quên pass hết cả, quen dùng cái lưu pass của opera 😐\nBình luận (1) doaitran — 2008-11-14 17:18\nCó cái clip riêng tư nào ko mà tiếc thế? ;))\nMà em Linh là em nào thế? 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/12/taihoa/","summary":"\u003cp\u003ethật khó có thể tưởng tượng ra điều gì có thể tệ hại hơn\u003cbr\u003e\ncháy ổ cứng\u003cbr\u003e\nlý do hết sức lãng xẹt, tháo ra, lúc cắm lại, quên ko cắm jack nguồn ổ cứng, lười ko chịu tắt máy cứ thế cắm luôn, đã thế lại còn ko nhìn kỹ, cắm ngược, lúc cắm đúng thì chả thấy gì, bật lại vẫn thấy ko nhận, tháo ra cầm ổ cứng ngửi thì thấy mùi khét khét. thôi xong rồi, mang cắm thử sang máy tuấn, vẫn ko thấy có dấu hiệu gì -\u0026gt; đã chết hẳn.\u003cbr\u003e\nvề mặt vật chất thì mới mua đc một năm, vẫn còn bảo hành, đi đổi chắc là okie thôi. nhưng về mặt tinh thần thì mất mát không gì bù đắp nổi. hàng chục GB ảnh và video của mình, bạn bè, đi về nơi xa hết cả, chưa kịp backup ra dvd :((\u003cbr\u003e\nchán lắm\u003cbr\u003e\ntiếc nữa là bao nhiêu cái archive chat với mọi người, nhất là em Linh, hichic\u003cbr\u003e\nmay mà thằng Tuấn có 2 ổ cứng. lấy tạm một cái của nó rồi cài xp dùng tạm.\u003cbr\u003e\nxem nào, đánh giá thiệt hai chút nào\u003cbr\u003e\nxp ra đi,\u003cbr\u003e\nubuntu ra đi, bao nhiêu bài code ra đi\u003cbr\u003e\nnhạc thì ko thèm nói, tải lại được\u003cbr\u003e\nảnh tự chụp thì :((\u003cbr\u003e\nclip của lớp thì :((\u003cbr\u003e\nthôi chán hẳn, coi như xoá đi quá khứ 😀\u003cbr\u003e\ngiá mà quá khứ xoá đi cũng dễ thế này nhỉ\u003cbr\u003e\nthật tai hại, bao nhiêu blog quên pass hết cả, quen dùng cái lưu pass của opera 😐\u003c/p\u003e","title":"tai hoạ"},{"content":"Hôm nay học xong từ lúc 5h, vậy mà 6h30 mới về tới nhà, thật điên người hết chỗ nói. Mệt gần chết.\nĐi xe bus, đợi gần 30 phút mới có xe 16, đầu bến thôi mà xe đông khủng khiếp, chen muốn điên luôn. Láng thì tắc như dở người, ì ạch mãi mới qua được ngã tư Chí Thanh, tới ngã tư Láng Hạ thì ko thể qua nổi, sau khi đứng chán chê mê mỏi trên xe, mình xuống xe đi bộ về nhà 😐 đi bộ cũng chả dễ dàng gì, đông nghẹt xe ở cái ngã tư khốn nạn ấy, mà có mỗi một cảnh sát giao thông. Bực mình hết chỗ nói. Dùng một câu mà “các cơ quan ngôn luận của Đảng và nhà nước hay nói nhé, một bộ phận không nhỏ chính quyền Hà Nội là lũ vô tích sự, vô dụng, bất tài, bla bal %(%)(#*()+%$*_)%$\nmà hôm nay cô giáo môn tư tưởng Hồ Chí Minh cứ lặp đi lặp lại cái điệp khúc “các bạn không quan tâm tới quyền của mình, đại loại là cô bảo trình độ người dân VN còn kém nên không thể có bầu cử như ở Mỹ, bài học về tư tưởng HCM về nhà nước, nhà nước của dân do dân vì dân… Dân đói là lỗi của chính phủ, dân rét là lỗi của chính phủ, dân dốt tất nhiên cũng là lỗi của chính phủ luôn. Nhà nước của dân do dân vì dân quái gì chứ, khẩu hiệu lừa nhau mà thôi, nhà nước quái nào chả phục vụ lợi ích của giai cấp thống trị. Hết.\nps: đã làm xong mấy bài php, mai nghỉ ko thèm đi thực hành, vớ vẩn, tự làm rồi gửi bài cho thầy cho nhanh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/11/10/crazy-2/","summary":"\u003cp\u003eHôm nay học xong từ lúc 5h, vậy mà 6h30 mới về tới nhà, thật điên người hết chỗ nói. Mệt gần chết.\u003cbr\u003e\nĐi xe bus, đợi gần 30 phút mới có xe 16, đầu bến thôi mà xe đông khủng khiếp, chen muốn điên luôn. Láng thì tắc như dở người, ì ạch mãi mới qua được ngã tư Chí Thanh, tới ngã tư Láng Hạ thì ko thể qua nổi, sau khi đứng chán chê mê mỏi trên xe, mình xuống xe đi bộ về nhà 😐 đi bộ cũng chả dễ dàng gì, đông nghẹt xe ở cái ngã tư khốn nạn ấy, mà có mỗi một cảnh sát giao thông. Bực mình hết chỗ nói. Dùng một câu mà “các cơ quan ngôn luận của Đảng và nhà nước hay nói nhé, \u003cstrong\u003emột bộ phận không nhỏ\u003c/strong\u003e chính quyền Hà Nội là lũ vô tích sự, vô dụng, bất tài, bla bal %(%)(#*()+%$*_)%$\u003cbr\u003e\nmà hôm nay cô giáo môn tư tưởng Hồ Chí Minh cứ lặp đi lặp lại cái điệp khúc “các bạn không quan tâm tới quyền của mình, đại loại là cô bảo trình độ người dân VN còn kém nên không thể có bầu cử như ở Mỹ, bài học về tư tưởng HCM về nhà nước, nhà nước của dân do dân vì dân… Dân đói là lỗi của chính phủ, dân rét là lỗi của chính phủ, dân dốt tất nhiên cũng là lỗi của chính phủ luôn. Nhà nước của dân do dân vì dân quái gì chứ, khẩu hiệu lừa nhau mà thôi, nhà nước quái nào chả phục vụ lợi ích của giai cấp thống trị. Hết.\u003cbr\u003e\nps: đã làm xong mấy bài php, mai nghỉ ko thèm đi thực hành, vớ vẩn, tự làm rồi gửi bài cho thầy cho nhanh\u003c/p\u003e","title":"crazy"},{"content":"hôm nay thầy Hà tới nhà mình chơi 😀\nthực ra thì thầy dùng nhờ máy tính, gõ đề thi khảo sát rồi gửi về cho thầy Vũ Anh. Thầy nghĩ ra mấy cái background buồn cười vật =))\nmình về nhà phát cắm cơm luôn, dẫn thầy vào nhà, tắm xong 6 rưỡi mới đi chợ. làm y hệt như hôm trước Thủy Tiên nấu :D, cũng thịt chân giò luộc và canh bí nấu với nước luộc thịt, có thêm món mướp đắng xào trứng và mướp đắng ăn sống (nuốt tươi), thầy Hà đi mau thêm 4 chai bia Hà Nội, hai thầy trò, mỗi người hai chai, “không thằng nào uống của thằng nào” =)) thầy bảo thế 😀\nĂn uống xong vừa phê vừa no vật vã.\nà lúc thái bí mình bị đứt tay, vừa mai dao hôm kia, hic, hôm nay đứt tay luôn.\nDao sắc thì dễ đứt tay, chạm nhẹ là sứt da chảy máu liền, cũng giống như yêu thì hay phải suy nghĩ, dễ bị buồn bực, dễ ghen tuông, dễ đau khổ. Dao cùn thì chả sợ đứt tay, cắt thoải mái. Không yêu thì chả có lý do gì mà buồn, mà ghen, mà đau khổ, hehe. Nhưng không yêu thì cuộc đời khô khan nhàm chán, cảm giác chai sạn nhạt nhẽo. Và dao cùn thì dùng rất bực, cắt gọt cái gì cũng rất khó. Vậy thì phải làm sao? Cũng đơn giản thôi, nhỉ, mài dao cho sắc và dùng dao một cách cẩn thận, đừng để bị đứt tay, còn trẻ con đâu mà đứt tay chứ ^^\nchú ý: đã cài xong cái bài collect friends list 360, hehe, khoái quá, chiều nay đến lớp nói phét, chú Tiệp lác mắt =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/20/no-say/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay thầy Hà tới nhà mình chơi 😀\u003cbr\u003e\nthực ra thì thầy dùng nhờ máy tính, gõ đề thi khảo sát rồi gửi về cho thầy Vũ Anh. Thầy nghĩ ra mấy cái background buồn cười vật =))\u003cbr\u003e\nmình về nhà phát cắm cơm luôn, dẫn thầy vào nhà, tắm xong 6 rưỡi mới đi chợ. làm y hệt như hôm trước Thủy Tiên nấu :D, cũng thịt chân giò luộc và canh bí nấu với nước luộc thịt, có thêm món mướp đắng xào trứng và mướp đắng ăn sống (nuốt tươi), thầy Hà đi mau thêm 4 chai bia Hà Nội, hai thầy trò, mỗi người hai chai, “không thằng nào uống của thằng nào” =)) thầy bảo thế 😀\u003cbr\u003e\nĂn uống xong vừa phê vừa no vật vã.\u003cbr\u003e\nà lúc thái bí mình bị đứt tay, vừa mai dao hôm kia, hic, hôm nay đứt tay luôn.\u003cbr\u003e\nDao sắc thì dễ đứt tay, chạm nhẹ là sứt da chảy máu liền, cũng giống như yêu thì hay phải suy nghĩ, dễ bị buồn bực, dễ ghen tuông, dễ đau khổ. Dao cùn thì chả sợ đứt tay, cắt thoải mái. Không yêu thì chả có lý do gì mà buồn, mà ghen, mà đau khổ, hehe. Nhưng không yêu thì cuộc đời khô khan nhàm chán, cảm giác chai sạn nhạt nhẽo. Và dao cùn thì dùng rất bực, cắt gọt cái gì cũng rất khó. Vậy thì phải làm sao? Cũng đơn giản thôi, nhỉ, mài dao cho sắc và dùng dao một cách cẩn thận, đừng để bị đứt tay, còn trẻ con đâu mà đứt tay chứ ^^\u003cbr\u003e\nchú ý: đã cài xong cái bài collect friends list 360, hehe, khoái quá, chiều nay đến lớp nói phét, chú Tiệp lác mắt =))\u003c/p\u003e","title":"no say"},{"content":"hôm qua Thủy Tiên bảo (mời) mình hnay sang nhà TT ăn thịt rắn – Thảo Nguyên mang từ quên lên. Mình chưa ăn thịt rắn bao giờ, nghĩ tới con rắn 2kg nằm cuộn tròn thì cũng hơi e ngại, nhưng sang nhà TT thì cũng muốn :D, nên ậm ừ, cứ nghĩ là chắc chiều TN mới lên, có ăn uống gì thì chắc chiều tối. thế là yên tâm ngủ cả sáng, hơn 10h30 có điện thoại, TT gọi, bảo là sang ăn thịt rắn, oh my god, sao sớm vậy, mình nằm thêm 5 phút rồi mới dậy 😀\nĐang đánh răng thì lại có điện thoại, số lạ hoắc, hóa ra là chị Thùy gọi. Tức tốc sang ngay 😀\nNhà cũng dễ tìm ^^. Lâu lắm mới gặp chị Thùy, chị ấy vẫn nhí nhố dễ thương như ngày xưa, tất nhiên có nhiều thứ khác xưa 😀 Và thịt rắn thì rất ngon. Mình có một đặc điểm, vừa mới nghiệm ra hôm nay, là nếu gặp nhiều bạn bè vui vẻ, thì ăn rất nhanh no, nói chuyện và nhìn mọi người đã thấy vui và no rồi, ăn chỉ là chuyện vặt 😀 Nhưng nếu cố thì no vẫn ăn được tiếp =))\nở đó chơi cả buổi chiều, tới hơn 5h mới về. oh my god, đầu tiên là chị Thu đi, sau đó là chị Thùy cũng đi, để mình với Thủy Tiên ở lại, Thủy Tiên thì ngủ khò khò – tại tối qua thức buôn với chị Thùy tới gần 4h, sáng chưa 8h đã dậy. Mình nằm đọc sách bên cạnh, cửa sổ thì đóng, càng ngày trời càng tối, nằm đọc sách thì buồn ngủ, oh my god, thế là ngồi dậy, mở máy tính lên nghịch tí, chả có gì, vì đứt mạng. Chân TT thì trắng ơi là trắng, xinh ơi là xinh, oh my god, thật khó đỡ, và để có thể đỡ được vụ này thì phải ngồi đọc “tư tưởng của Hồ Chí Minh về văn hóa, về dân chủ, về quốc phòng an ninh” =))\nKhoảng hơn 4h, định về, gọi TT dậy, nhưng TT bảo chờ chị Thùy về đã, thế là ngồi thêm một tí, đọc báo cho TT nghe :D, hay phết ^^. Chị Thùy về, rồi chị ấy lại đi tập earobic, lại ngồi chơi tiếp với TT, chờ Thảo Nguyên về 😀 Xuống phòng TT, thì phát hiện ra Thảo Nguyên về rồi :D, chả có lý do gì ở lại nữa, nên đi về thôi, oh my god 😀\nBình luận (2) TT — 2008-10-20 06:27\nThái mèo 35 \u0026gt;.\u0026lt;\nLần sau chắc em nên cẩn thận hơn… hmm… hmm\nMeoMeo — 2008-10-20 14:13\noh, 35 gì chứ, nếu ko nhìn thì chắc chắn là ko bình thường, thề 😀\nmình ngồi đọc tư tưởng HCM mà cũng bị gọi là 35 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/19/sang-nha-ch%E1%BB%8B-thuy-ch%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003ehôm qua Thủy Tiên bảo (mời) mình hnay sang nhà TT ăn thịt rắn – Thảo Nguyên mang từ quên lên. Mình chưa ăn thịt rắn bao giờ, nghĩ tới con rắn 2kg nằm cuộn tròn thì cũng hơi e ngại, nhưng sang nhà TT thì cũng muốn :D, nên ậm ừ, cứ nghĩ là chắc chiều TN mới lên, có ăn uống gì thì chắc chiều tối. thế là yên tâm ngủ cả sáng, hơn 10h30 có điện thoại, TT gọi, bảo là sang ăn thịt rắn, oh my god, sao sớm vậy, mình nằm thêm 5 phút rồi mới dậy 😀\u003cbr\u003e\nĐang đánh răng thì lại có điện thoại, số lạ hoắc, hóa ra là chị Thùy gọi. Tức tốc sang ngay 😀\u003cbr\u003e\nNhà cũng dễ tìm ^^. Lâu lắm mới gặp chị Thùy, chị ấy vẫn nhí nhố dễ thương như ngày xưa, tất nhiên có nhiều thứ khác xưa 😀 Và thịt rắn thì rất ngon. Mình có một đặc điểm, vừa mới nghiệm ra hôm nay, là nếu gặp nhiều bạn bè vui vẻ, thì ăn rất nhanh no, nói chuyện và nhìn mọi người đã thấy vui và no rồi, ăn chỉ là chuyện vặt 😀 Nhưng nếu cố thì no vẫn ăn được tiếp =))\u003cbr\u003e\nở đó chơi cả buổi chiều, tới hơn 5h mới về. oh my god, đầu tiên là chị Thu đi, sau đó là chị Thùy cũng đi, để mình với Thủy Tiên ở lại, Thủy Tiên thì ngủ khò khò – tại tối qua thức buôn với chị Thùy tới gần 4h, sáng chưa 8h đã dậy. Mình nằm đọc sách bên cạnh, cửa sổ thì đóng, càng ngày trời càng tối, nằm đọc sách thì buồn ngủ, oh my god, thế là ngồi dậy, mở máy tính lên nghịch tí, chả có gì, vì đứt mạng. Chân TT thì trắng ơi là trắng, xinh ơi là xinh, oh my god, thật khó đỡ, và để có thể đỡ được vụ này thì phải ngồi đọc “tư tưởng của Hồ Chí Minh về văn hóa, về dân chủ, về quốc phòng an ninh” =))\u003cbr\u003e\nKhoảng hơn 4h, định về, gọi TT dậy, nhưng TT bảo chờ chị Thùy về đã, thế là ngồi thêm một tí, đọc báo cho TT nghe :D, hay phết ^^. Chị Thùy về, rồi chị ấy lại đi tập earobic, lại ngồi chơi tiếp với TT, chờ Thảo Nguyên về 😀 Xuống phòng TT, thì phát hiện ra Thảo Nguyên về rồi :D, chả có lý do gì ở lại nữa, nên đi về thôi, oh my god 😀\u003c/p\u003e","title":"sang nhà chị Thùy chơi"},{"content":"mình sẽ viết bằng java\nmột chương trình, bắt đầu từ một nick trên 360 Yahoo, lần ra tất cả friend trong list của nick đó. lưu vào file\ncấu trúc của file: từ đầu tiên trong dòng là nick của người đó, các nick tiếp theo sẽ là các friend của nick đó.\ncó lẽ nên viết làm 2 chương trình.\n1 chương trình chỉ đọc nick từ file nicks.hdp rồi với mỗi nick xxx đọc được trong file này thì sẽ sinh ra một file xxx.txt là code html trang friends của nick xxx\n1 chương trình đọc các file xxx.txt, bóc tách dữ liệu, với mỗi thẻ \u0026lt;li class=”friend “\u0026gt; là một người bạn của xxx 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/15/collect-360-yahoo/","summary":"\u003cp\u003emình sẽ viết bằng java\u003cbr\u003e\nmột chương trình, bắt đầu từ một nick trên 360 Yahoo, lần ra tất cả friend trong list của nick đó. lưu vào file\u003cbr\u003e\ncấu trúc của file: từ đầu tiên trong dòng là nick của người đó, các nick tiếp theo sẽ là các friend của nick đó.\u003cbr\u003e\ncó lẽ nên viết làm 2 chương trình.\u003cbr\u003e\n1 chương trình chỉ đọc nick từ file nicks.hdp rồi với mỗi nick xxx đọc được trong file này thì sẽ sinh ra một file xxx.txt là code html trang friends của nick xxx\u003cbr\u003e\n1 chương trình đọc các file xxx.txt, bóc tách dữ liệu, với mỗi thẻ \u0026lt;li class=”friend “\u0026gt; là một người bạn của xxx 🙂\u003c/p\u003e","title":"collect 360 yahoo"},{"content":"\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/14/hoa-da/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/10/14/hoa-da/9.jpg\" title=\"hoada\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hoa đá"},{"content":" Ralph, thôi thế cũng được. Con đi xem bà Smith có chuẩn bị gì cho cha ăn không, rồi con sẽ mang đến cho cha dầu xoa bóp mà người ta dùng cho ngựa. Thứ này chữa các vết bầm thật tuyệt, nó sẽ làm cho cha hết đau nhức ngay, theo con nghĩ hiệu nghiệm hơn gấp mấy những nụ hôn.\nRalph, thôi thế cũng được. Con đi xem bà Smith có chuẩn bị gì cho cha ăn không, rồi con sẽ mang đến cho cha dầu xoa bóp mà người ta dùng cho ngựa. Thứ này chữa các vết bầm thật tuyệt, nó sẽ làm cho cha hết đau nhức ngay, theo con nghĩ hiệu nghiệm hơn gấp mấy những nụ hôn.\n=)) =))\nđọc được một nửa rồi\nhay thật, giờ thì đã hiểu tại sao Linh thích truyện này 🙂 và đọc 7 lần 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/12/the-thord-birds/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eRalph, thôi thế cũng được. Con đi xem bà Smith có chuẩn bị gì cho cha ăn không, rồi con sẽ mang đến cho cha dầu xoa bóp mà người ta dùng cho ngựa. Thứ này chữa các vết bầm thật tuyệt, nó sẽ làm cho cha hết đau nhức ngay, theo con nghĩ hiệu nghiệm hơn gấp mấy những nụ hôn.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eRalph, thôi thế cũng được. Con đi xem bà Smith có chuẩn bị gì cho cha ăn không, rồi con sẽ mang đến cho cha dầu xoa bóp mà người ta dùng cho ngựa. Thứ này chữa các vết bầm thật tuyệt, nó sẽ làm cho cha hết đau nhức ngay, theo con nghĩ hiệu nghiệm hơn gấp mấy những nụ hôn.\u003c/p\u003e","title":"The thorn birds"},{"content":"vào Add/Remove…\nsearch checkgmail\nhiện lên 2 cái, chọn và cài cái CheckGmail\nCài xong, vào phần Internet trong MainManu, mở CheckGmail lên, điền tên và mật khẩu vào, nó sẽ có một biểu tượng nhỏ phía dưới taskbar. Khi có email mới nó sẽ báo, đỡ phải 15 phút vào gmail check 1 lần =)) tớ bị nghiện check mail – dù toàn newsletter với mail quảng cáo 🙂\nĐể mỗi lần khởi động CheckGmail tự chạy:\nVào System -\u0026gt; Preferences -\u0026gt; Sesions , chọn Add, cả 3 chỗ Name, Command, Comment đều điền là CheckGmail cho tiện 😉\n🙂\nps: cài đặt các file msi trong ubuntu, wine msiexec /i SteamInstall.msi\ntớ đã cài được mobireader để đọc các file prc, chạy rất ngon :))\nBình luận (1) doaitran — 2008-10-31 12:55\nđọc prc bằng FB Reader cũng được mà, việc gì cứ phải MBPR 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/11/checkgmail/","summary":"\u003cp\u003evào Add/Remove…\u003cbr\u003e\nsearch checkgmail\u003cbr\u003e\nhiện lên 2 cái, chọn và cài cái CheckGmail\u003cbr\u003e\nCài xong, vào phần Internet trong MainManu, mở CheckGmail lên, điền tên và mật khẩu vào, nó sẽ có một biểu tượng nhỏ phía dưới taskbar. Khi có email mới nó sẽ báo, đỡ phải 15 phút vào gmail check 1 lần =)) tớ bị nghiện check mail – dù toàn newsletter với mail quảng cáo 🙂\u003cbr\u003e\nĐể mỗi lần khởi động CheckGmail tự chạy:\u003cbr\u003e\nVào System -\u0026gt; Preferences -\u0026gt; Sesions , chọn Add, cả 3 chỗ Name, Command, Comment đều điền là CheckGmail cho tiện 😉\u003cbr\u003e\n🙂\u003cbr\u003e\nps: cài đặt các file msi trong ubuntu, wine msiexec /i SteamInstall.msi\u003cbr\u003e\ntớ đã cài được mobireader để đọc các file prc, chạy rất ngon :))\u003c/p\u003e","title":"checkGmail"},{"content":"Hnay có một sự kiện 😀\nEm Linh tới nhà mình chơi, hihi, thực ra là tới trả 2 quyển sách mượn từ hồi tháng 4, 2 quyển sách mỏng thôi mà cầm nửa năm rồi, hehe, hẹn đi hẹn lại, rồi quên tới quên lui, hôm nay mới mang trả ^^. Và lại mượn thêm 3 quyển, để còn có cái mà “đem trả” nữa chứ, hihi. Tuần sau em ấy thi giữa kì 3 môn, chắc cũng chả có thời gian mà đọc ngay đâu :).\nEm ấy mang trả quyển “Lấy phải người như anh” ;)) và “Ở đâu có sự sống – nơi đó còn hy vọng”, thực sự, quyển “Ở đâu có sự sống – nơi đó còn hy vọng” là một cuốn sách đã khiến mình khóc “rưng rức” luôn 🙂 Cảm động và hâm mộ anh chồng trong nhật ký đó lắm, yêu vợ tuyệt vời luôn. Thần tượng anh ấy luôn ý. Tự hứa sau này mình cũng sẽ yêu vợ thật nhiều như vậy ^^.\nHơi thắc mắc là ko hiểu giờ anh ấy thế nào rồi, vừa thử nhưng ko vào được trang ungthu.net 😐 😕\nÀ, vẫn vào được http://forums.ungthu.net, nhưng còn ungthu.net, trang web và guestbook ????\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/10/link/","summary":"\u003cp\u003eHnay có một sự kiện 😀\u003cbr\u003e\nEm Linh tới nhà mình chơi, hihi, thực ra là tới trả 2 quyển sách mượn từ hồi tháng 4, 2 quyển sách mỏng thôi mà cầm nửa năm rồi, hehe, hẹn đi hẹn lại, rồi quên tới quên lui, hôm nay mới mang trả ^^. Và lại mượn thêm 3 quyển, để còn có cái mà “đem trả” nữa chứ, hihi. Tuần sau em ấy thi giữa kì 3 môn, chắc cũng chả có thời gian mà đọc ngay đâu :).\u003cbr\u003e\nEm ấy mang trả quyển “Lấy phải người như anh” ;)) và “Ở đâu có sự sống – nơi đó còn hy vọng”, thực sự, quyển “Ở đâu có sự sống – nơi đó còn hy vọng” là một cuốn sách đã khiến mình khóc “rưng rức” luôn 🙂 Cảm động và hâm mộ anh chồng trong nhật ký đó lắm, yêu vợ tuyệt vời luôn. Thần tượng anh ấy luôn ý. Tự hứa sau này mình cũng sẽ yêu vợ thật nhiều như vậy ^^.\u003cbr\u003e\nHơi thắc mắc là ko hiểu giờ anh ấy thế nào rồi, vừa thử nhưng ko vào được trang ungthu.net 😐 😕\u003cbr\u003e\nÀ, vẫn vào được \u003ca href=\"http://forums.ungthu.net\"\u003ehttp://forums.ungthu.net\u003c/a\u003e, nhưng còn ungthu.net, trang web và guestbook ????\u003c/p\u003e","title":"Link@"},{"content":"chiều nay học mệt thế không biết, tưởng được nghỉ cả nhưng hóa ra vẫn phải học 3 tiết lập trình mạng. ngồi học mà buồn ngủ kinh khủng, ngủ gật suốt 😐 về nhà ngồi máy một lúc rồi lăn ra ngủ, hơn 6h mới dậy, đi mua tạm cái bánh ăn vậy.\nlúc mở cửa đi ra đường, tự nhiên muốn đi dạo quá, tự nhiên rất muốn có ai đó để nói chuyện, hay đơn giản chỉ để nghe người ta nói, dạo này mình cảm thấy cô đơn quá, à, chính xác ra là cô độc, thằng Tuấn vẫn chưa thấy lên, suốt ngày ở một mình, chán.\nmuốn gọi điện cho một người nào đó, mà ko rõ là ai, Thủy Tiên?, Lan Anh?, Huệ?, em Linh?, có lẽ giờ này tất cả mọi người đều đang ăn cơm hoặc đang bận, thôi vậy 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/07/alone/","summary":"\u003cp\u003echiều nay học mệt thế không biết, tưởng được nghỉ cả nhưng hóa ra vẫn phải học 3 tiết lập trình mạng. ngồi học mà buồn ngủ kinh khủng, ngủ gật suốt 😐 về nhà ngồi máy một lúc rồi lăn ra ngủ, hơn 6h mới dậy, đi mua tạm cái bánh ăn vậy.\u003cbr\u003e\nlúc mở cửa đi ra đường, tự nhiên muốn đi dạo quá, tự nhiên rất muốn có ai đó để nói chuyện, hay đơn giản chỉ để nghe người ta nói, dạo này mình cảm thấy cô đơn quá, à, chính xác ra là cô độc, thằng Tuấn vẫn chưa thấy lên, suốt ngày ở một mình, chán.\u003cbr\u003e\nmuốn gọi điện cho một người nào đó, mà ko rõ là ai, Thủy Tiên?, Lan Anh?, Huệ?, em Linh?, có lẽ giờ này tất cả mọi người đều đang ăn cơm hoặc đang bận, thôi vậy 🙂\u003c/p\u003e","title":"alone"},{"content":"con người có một nhu cầu cao cấp, đó là nhu cầu được yêu thương, được quan tâm, được lắng nghe, chia sẻ.\nhình như có một cái tháp gì gì đó về 5 nhu cầu của con người, trong đó nhu cầu sống là nhu cầu đầu tiên, cơ bản, nhu cầu thứ 2 là ăn ở mặc gì đó, nhu cầu thứ 3, 4, 5 thì ko nhớ rõ lắm. À, search ra link rồi: http://my.opera.com/nhadautu/blog/2007/12/24/nhu-cau-cua-con-nguoi\nChả là mỗi tối chat với em Linh, lúc bye bye để đi ngủ, em ấy hay chúc mình ngủ ngon, mình thì thấy trò chúc chích này thật là nhạt nhẽo, vì thường mình ko đi ngủ ngay mà. Nhưng dạo này ngoài bb và ngủ ngon, em ấy có thêm câu “anh ngủ sớm đi”, nghe thật là quan tâm :), cảm giác có ai đó quan tâm lo lắng cho mình thật là dễ chịu :P, và cảm động nữa ^^. Cám ơn em!\nMình sẽ cố gắng hơn nếu biết có ai đó quan tâm, đông viên, đó là một nhu cầu, một nhu cầu cao cấp 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/05/demand/","summary":"\u003cp\u003econ người có một nhu cầu cao cấp, đó là nhu cầu được yêu thương, được quan tâm, được lắng nghe, chia sẻ.\u003cbr\u003e\nhình như có một cái tháp gì gì đó về 5 nhu cầu của con người, trong đó nhu cầu sống là nhu cầu đầu tiên, cơ bản, nhu cầu thứ 2 là ăn ở mặc gì đó, nhu cầu thứ 3, 4, 5 thì ko nhớ rõ lắm. À, search ra link rồi: \u003ca href=\"http://my.opera.com/nhadautu/blog/2007/12/24/nhu-cau-cua-con-nguoi\"\u003ehttp://my.opera.com/nhadautu/blog/2007/12/24/nhu-cau-cua-con-nguoi\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nChả là mỗi tối chat với em Linh, lúc bye bye để đi ngủ, em ấy hay chúc mình ngủ ngon, mình thì thấy trò chúc chích này thật là nhạt nhẽo, vì thường mình ko đi ngủ ngay mà. Nhưng dạo này ngoài bb và ngủ ngon, em ấy có thêm câu “anh ngủ sớm đi”, nghe thật là quan tâm :), cảm giác có ai đó quan tâm lo lắng cho mình thật là dễ chịu :P, và cảm động nữa ^^. Cám ơn em!\u003cbr\u003e\nMình sẽ cố gắng hơn nếu biết có ai đó quan tâm, đông viên, đó là một nhu cầu, một nhu cầu cao cấp 🙂\u003c/p\u003e","title":"demand"},{"content":"tối qua sang ngân hàng rủ Huệ đi lung tung, ra Chí Thanh ăn kem, lúc đi về, trời nổi gió mùa đông bắc, bụi mù mịt, Tuấn gọi điện bảo đưa ông về quê rồi, có lẽ nó phải nghỉ một tuần, xin phép cho nó. Uki, chắc các thầy cho nghỉ thôi. Tuần này may quá lại được nghỉ tư tưởng HCM.\nTối nằm xem bóng đá, hết trận Man lại xem một ít Inter, nhưng công nhận là xem bóng đá Anh quen rồi, xem bóng Ý chán ko tưởng. Ngủ. Chả hiểu sao lúc 3h lại tỉnh dậy, chắc lúc ấy tại trời bắt đầu mưa, 3h13 thì có tin nhắn của Tuấn, ông Tuấn vừa đi. Thật kì lạ, chả hiểu sao mình lại tình đúng lúc nó nhắn tin, thế là cầm máy nhắn lại 😐\nSáng đang ngủ thì Tuyết gọi, bảo về nhà Tuấn, mình vội vàng đánh răng rửa mặt mặc quần áo, xong xuống nhà định sang chỗ Tuyết thì nó lại nhắn tin bảo mai, uh, mai mới phát tang mà.\nLần đầu tiên mình sẽ đi dự một đám tang, cảm thấy hơi bối rối.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/05/no-title-3/","summary":"\u003cp\u003etối qua sang ngân hàng rủ Huệ đi lung tung, ra Chí Thanh ăn kem, lúc đi về, trời nổi gió mùa đông bắc, bụi mù mịt, Tuấn gọi điện bảo đưa ông về quê rồi, có lẽ nó phải nghỉ một tuần, xin phép cho nó. Uki, chắc các thầy cho nghỉ thôi. Tuần này may quá lại được nghỉ tư tưởng HCM.\u003cbr\u003e\nTối nằm xem bóng đá, hết trận Man lại xem một ít Inter, nhưng công nhận là xem bóng đá Anh quen rồi, xem bóng Ý chán ko tưởng. Ngủ. Chả hiểu sao lúc 3h lại tỉnh dậy, chắc lúc ấy tại trời bắt đầu mưa, 3h13 thì có tin nhắn của Tuấn, ông Tuấn vừa đi. Thật kì lạ, chả hiểu sao mình lại tình đúng lúc nó nhắn tin, thế là cầm máy nhắn lại 😐\u003cbr\u003e\nSáng đang ngủ thì Tuyết gọi, bảo về nhà Tuấn, mình vội vàng đánh răng rửa mặt mặc quần áo, xong xuống nhà định sang chỗ Tuyết thì nó lại nhắn tin bảo mai, uh, mai mới phát tang mà.\u003cbr\u003e\nLần đầu tiên mình sẽ đi dự một đám tang, cảm thấy hơi bối rối.\u003c/p\u003e","title":"no title"},{"content":" DEJA VU\nAfter a ferry is bombed, an agent (Denzel Washiongton) travels back in time to solve the murders and falls in love in the process.\nvừa ngồi hơn 2 tiếng để xem bộ phim này, công nghệ thật tuyệt vời, bật star movie lên thì thấy nó đang chiếu rồi, xem thấy hay nên xem hết chứ có biết tên là gì đâu, lên mạng, google với từ khóa star movie, vào trang chủ của nó xem lịch phát sóng, xem mô tả nội dung, mới biết được tên phim, ôi yêu internet quá, yêu google quá :))\nbộ phim kể về một đặc vụ ATF – mà hình như ATF là một đơn vị của hải quân mỹ mà :-?, điều tra một vụ đánh bom khủng bố, đặt bom trên một chiếc phà khiến cho 534 người chết, hic. Điều hấp dẫn ở đây nằm ở cách thức điều ra. Trong phim có một thiết bị “nhìn lại quá khứ”, đầu tiên họ nói dối anh chàng điệp vụ rằng có 4 vệ tinh, thu lại các hình ảnh này bằng camera cảm ứng nhiệt :)), nhưng lại có cả âm thanh, camera nào từ vệ tinh thu được cả âm thanh =)). Lúc sau anh chàng này phát hiện ra, đại loại một thứ lý thuyết về gập không gian và thời gian lại, và cỗ máy ấy có thể đưa người quay trở lại ngược thời gian. Có một sức mạnh mà người xem cảm nhận qua bộ phim, đó là “sức mạnh của số phận”, rất nhiều thứ ko liên quan sau đó được xâu chuỗi lại, logic vô cùng. Nhưng thông điệp của bộ phim mang lại rất nhân văn, sức mạnh của số phận là rất ghê gớm, nhưng vẫn có thể thay đổi được, có một thứ còn mạnh hơn số phận, đó là sự lựa chọn của con người 🙂\nPhim hay tuyệt, nên xem 😡\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/04/deja-vu/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDEJA VU\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nAfter a ferry is bombed, an agent (Denzel Washiongton) travels back in time to solve the murders and falls in love in the process.\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003evừa ngồi hơn 2 tiếng để xem bộ phim này, công nghệ thật tuyệt vời, bật star movie lên thì thấy nó đang chiếu rồi, xem thấy hay nên xem hết chứ có biết tên là gì đâu, lên mạng, google với từ khóa star movie, vào trang chủ của nó xem lịch phát sóng, xem mô tả nội dung, mới biết được tên phim, ôi yêu internet quá, yêu google quá :))\u003cbr\u003e\nbộ phim kể về một đặc vụ ATF – mà hình như ATF là một đơn vị của hải quân mỹ mà :-?, điều tra một vụ đánh bom khủng bố, đặt bom trên một chiếc phà khiến cho 534 người chết, hic. Điều hấp dẫn ở đây nằm ở cách thức điều ra. Trong phim có một thiết bị “nhìn lại quá khứ”, đầu tiên họ nói dối anh chàng điệp vụ rằng có 4 vệ tinh, thu lại các hình ảnh này bằng camera cảm ứng nhiệt :)), nhưng lại có cả âm thanh, camera nào từ vệ tinh thu được cả âm thanh =)). Lúc sau anh chàng này phát hiện ra, đại loại một thứ lý thuyết về gập không gian và thời gian lại, và cỗ máy ấy có thể đưa người quay trở lại ngược thời gian. Có một sức mạnh mà người xem cảm nhận qua bộ phim, đó là “sức mạnh của số phận”, rất nhiều thứ ko liên quan sau đó được xâu chuỗi lại, logic vô cùng. Nhưng thông điệp của bộ phim mang lại rất nhân văn, sức mạnh của số phận là rất ghê gớm, nhưng vẫn có thể thay đổi được, có một thứ còn mạnh hơn số phận, đó là sự lựa chọn của con người 🙂\u003cbr\u003e\nPhim hay tuyệt, nên xem 😡\u003c/p\u003e","title":"DEJA VU"},{"content":"đi học thật là mệt\ntrưa ăn linh tinh vớ vẩn, chiều ngồi học 6 tiết trong lớp, mệt gần chết. môn lập trình web, nhìn thầy Nam Hải mình đã thấy chán ko muốn học, :|, 3 tiết sau, mạng không dây và di động, thầy Phương mời tiến sĩ Nguyễn Quang Anh mới tốt nghiệp ở Anh về giảng một bài về Công nghệ nén và truyền tải video. Hay phết, dù nghe rất mệt :D. Nhưng công nhận là thầy Quang Anh rất giỏi 😡\nhọc xong, đạp xe về nhà, hichic, chỉ muốn lăn ra ngủ luôn thôi ấy, nhưng mà đói, thằng Tuấn thì về ĐA luôn rồi, lại phải tự cắm cơm, đi chợ, muốn ăn canh hến nhưng mà làm món đó lâu lắm, lâu rồi ko ăn mướp đắng nên mua hai quả về, ăn sống một ít cho mát còn lại thì xào trứng, mỗi tội quá tay xào hơi mặn :)) dù sao mình cũng thích ăn mướp đắng. Trứng ốp thì bị dính, nát hết cả, dạo này hậu đậu thật.\nXuống xem bóng đá tí đã. Học hành từ từ 🙂\nLúc ăn xong gọi điện cho Thuỷ Tiên, định “tâm sự” một tí, về joomla cũng như về laptop em ấy sắp mua, nhưng TT lại bận đi ăn uống gì đó 🙂 đành thôi vậy, thôi, 😐\nBình luận (2) linh chi — 2008-10-03 13:10\ntrình bạn mèo h lên cao wá, cái blog đẹp ghê. trông nhìn mừh ghen tị thế nhở =)\nadmin — 2008-10-03 16:00\nôi cái này có gì trình độ đâu, dễ òm mà 😉\nbạn Ú có thích tớ làm cho một cái :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/03/metqua/","summary":"\u003cp\u003eđi học thật là mệt\u003cbr\u003e\ntrưa ăn linh tinh vớ vẩn, chiều ngồi học 6 tiết trong lớp, mệt gần chết. môn lập trình web, nhìn thầy Nam Hải mình đã thấy chán ko muốn học, :|, 3 tiết sau, mạng không dây và di động, thầy Phương mời tiến sĩ Nguyễn Quang Anh mới tốt nghiệp ở Anh về giảng một bài về Công nghệ nén và truyền tải video. Hay phết, dù nghe rất mệt :D. Nhưng công nhận là thầy Quang Anh rất giỏi 😡\u003cbr\u003e\nhọc xong, đạp xe về nhà, hichic, chỉ muốn lăn ra ngủ luôn thôi ấy, nhưng mà đói, thằng Tuấn thì về ĐA luôn rồi, lại phải tự cắm cơm, đi chợ, muốn ăn canh hến nhưng mà làm món đó lâu lắm, lâu rồi ko ăn mướp đắng nên mua hai quả về, ăn sống một ít cho mát còn lại thì xào trứng, mỗi tội quá tay xào hơi mặn :)) dù sao mình cũng thích ăn mướp đắng. Trứng ốp thì bị dính, nát hết cả, dạo này hậu đậu thật.\u003cbr\u003e\nXuống xem bóng đá tí đã. Học hành từ từ 🙂\u003cbr\u003e\nLúc ăn xong gọi điện cho Thuỷ Tiên, định “tâm sự” một tí, về joomla cũng như về laptop em ấy sắp mua, nhưng TT lại bận đi ăn uống gì đó 🙂 đành thôi vậy, thôi, 😐\u003c/p\u003e","title":"oh, met qua"},{"content":"sáng nay muốn dậy từ 7h, vậy mà cứ nằm cố nằm cố tới tận gần 10h 🙁\nđúng là chỉ có bạn gái gọi thì dậy được chứ đồng hồ chả có tác dụng quái gì 😐\nhqua sang nhà Hiền chơi, đi hơi xa và hơi bụi, nhưng rất vui, lâu lắm mới gặp Hiền, và chỗ Hiền ở thì cũng toàn người thân thiện dễ mến, hehe. Có bạn Nhung ở cùng phòng Hiền học tự nhiên, người Hòa Bình giọng rất hay, có bạn Chung học cùng lớp Hiền ở phòng bên cạnh, quên Nam Định, giọng bình thường nhưng tóc rất xinh 🙂\nup joomla lên server rồi, nhưng vì domain nên có lẽ phải tối mới cài được, chẹp.\nchiều hqua ngồi từ 2h45 tới hơn 5h chơi với Thủy Tiên, nói chuyện với Thủy Tiên thấy vui ghê, 😕 sao lại thế nhỉ 🙂 Càng nhìn kỹ càng thấy TT xinh xắn, thế mới chết chứ :D,\n5-12-2006, đó, đó là lần đầu tiên mình gặp Thủy Tiên, hôm qua cứ cãi nhau với Hiền là mình quen Thủy Tiên hồi năm thứ 2 hay năm thứ 3, chẹp, đầu năm thứ 2 🙂 rõ rồi nhé, có ngày tháng trong blog luôn ^^.\nHôm qua mình bảo Hiền “Hiền tình cờ giới thiệu tớ với Thủy Tiên, nhưng hình như giờ tớ thân với Thủy Tiên hơn với Hiền mất rồi” :D, Hiền có vẻ (giả vờ) giận dỗi bảo rằng: “cậu thân với Thủy Tiên hơn với tớ từ lâu rồi chứ còn hình như cái gì nữa” 😀 Biết làm sao được, “dòng đời xô đẩy mà” ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/03/too-lazy/","summary":"\u003cp\u003esáng nay muốn dậy từ 7h, vậy mà cứ nằm cố nằm cố tới tận gần 10h 🙁\u003cbr\u003e\nđúng là chỉ có bạn gái gọi thì dậy được chứ đồng hồ chả có tác dụng quái gì 😐\u003cbr\u003e\nhqua sang nhà Hiền chơi, đi hơi xa và hơi bụi, nhưng rất vui, lâu lắm mới gặp Hiền, và chỗ Hiền ở thì cũng toàn người thân thiện dễ mến, hehe. Có bạn Nhung ở cùng phòng Hiền học tự nhiên, người Hòa Bình giọng rất hay, có bạn Chung học cùng lớp Hiền ở phòng bên cạnh, quên Nam Định, giọng bình thường nhưng tóc rất xinh 🙂\u003cbr\u003e\nup joomla lên server rồi, nhưng vì domain nên có lẽ phải tối mới cài được, chẹp.\u003cbr\u003e\nchiều hqua ngồi từ 2h45 tới hơn 5h chơi với Thủy Tiên, nói chuyện với Thủy Tiên thấy vui ghê, 😕 sao lại thế nhỉ 🙂 Càng nhìn kỹ càng thấy TT xinh xắn, thế mới chết chứ :D,\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://kanishi.wordpress.com/2006/12/page/2/\"\u003e5-12-2006\u003c/a\u003e, đó, đó là lần đầu tiên mình gặp Thủy Tiên, hôm qua cứ cãi nhau với Hiền là mình quen Thủy Tiên hồi năm thứ 2 hay năm thứ 3, chẹp, đầu năm thứ 2 🙂 rõ rồi nhé, có ngày tháng trong blog luôn ^^.\u003cbr\u003e\nHôm qua mình bảo Hiền “Hiền tình cờ giới thiệu tớ với Thủy Tiên, nhưng hình như giờ tớ thân với Thủy Tiên hơn với Hiền mất rồi” :D, Hiền có vẻ (giả vờ) giận dỗi bảo rằng: “cậu thân với Thủy Tiên hơn với tớ từ lâu rồi chứ còn hình như cái gì nữa” 😀 Biết làm sao được, “dòng đời xô đẩy mà” ^^\u003c/p\u003e","title":"too lazy :("},{"content":" Nai Sư tử Mèo Cá sấu Thỏ Người Gấu bắc cực Bồ câu\n??????????????????????????????? ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/02/boi/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eNai\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSư tử\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMèo\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCá sấu\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThỏ\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNgười\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eGấu bắc cực\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBồ câu\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.net/forum/showthread.php?tid=793\"\u003e???????????????????????????????\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"boi"},{"content":"Credit to TắckèBlog\nTớ thấy có nhiều chú thân là nam nhi đại trượng phu mà sa đà vào những suy nghĩ mềm yếu uỷ mị về con gái, hơn nữa lại hay ảo tưởng vớ vỉn vì không giải mã được các thông điệp của chị em nên mở ra chủ đề này để mọi người đóng góp ý tưởng để giúp các chú kể trên sớm giác ngộ, thoát khỏi bể khổ, quay đầu lại là bờ. “Anh ơi em buồn quá” Hoàn cảnh sáng tác: Trong giai đoạn đang cưa cẩm. Thường vào lúc tối hoặc đêm khuya, nhằm lúc gà đang chuẩn bị đi ngủ hoặc đang lượn lờ đi chơi ngoài đường (có lẽ là với đối tượng khác). Đặc biệt hay sử dụng sau khi từ chối đi chơi với gà vào buổi tối hôm đó mà gà không tỏ ra vẻ gì buồn bực hay thất vọng. Phương tiện: qua điện thoại, nhắn tin, hoặc IM. Mục đích: Thử “chất thép” trong thần kinh của gà. Ý nghĩa: “Con gà này có vẻ cao thủ đây. Mình bắt đầu thấy thích thích nó rùi đấy. Bây giờ phải nắn gân thử một phát xem nó có dễ gục không”. Phản ứng của gà: Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang đi chơi cứ đi chơi, đang ngủ cứ ngủ. Mà đang ngủ thì để điện thoại ở bên cạnh làm gì? Nếu khi gặp lại mà bị chị em tra hỏi thì nói thật là: “Lúc đấy anh đang đi chơi/ngủ/mải chat với bạn cũ nên không để ý”. Nếu là điện thoại gọi đến thì bảo là “Bây giờ anh không nói chuyện được vì phải đi ngủ mai còn đi học/làm sớm”. Sai: Tức tốc lấy điện thoại gọi để hỏi thăm tình hình chị em. Cực kỳ sai: Vác xe chạy đến nhà chị em rồi gọi ra ngoài tâm sự. ***************** Để em xem lịch thế nào đã nhéPhiên bản: Đến lúc/hôm đấy em gọi cho anh nhé Hoàn cảnh sáng tác: Khi mới làm quen. Thường sử dụng khi gà rủ đi chơi, đặc biệt là nếu ngày hẹn là một ngày cuối tuần. Phương tiện: Tuỳ theo phương tiện của gà Mục đích: Câu giờ; xác lập vị thế tay trên Ý nghĩa: “Hiện nay em chưa có kế hoạch gì cho thời điểm đó, nhưng em không muốn hứa đi chơi với anh ngay tại vì em chả thấy anh hấp dẫn gì cả. Thôi anh cứ về nhà ôm điện thoại chờ đi, nếu hôm đấy mà mấy thằng em thích nó không rủ em đi chơi, hội bạn gái không tụ tập, ở nhà ông bà bô không tổ chức ăn uống vui vẻ, TV không có chương trình gì hay, v.v. thì may ra em sẽ cho phép anh được bỏ tiền ra để mua vui cho em trong một buổi tối. Sướng nhé!” Phản ứng của gà: Đúng: “Em bận thì thôi” (để anh rủ đứa khác) Sai: “OK” Cực kỳ sai: “Anh hy vọng là đến hôm đấy em sẽ rảnh để đi chơi với anh”(mắt long lanh ngước nhìn lên, lưỡi thè ra, đuôi vẫy vẫy) ****************** Anh đang làm gì đấy? Hoàn cảnh sáng tác: Bất kỳ lúc nào Mục đích: Làm cho gà tưởng là mình đang được nhớ. Giữ cho gà khỏi sổng trong lúc chờ bị làm thịt hoặc đi bắt con gà khác Ý nghĩa: “Chả nghĩ ra được cái gì hay ho để nói cả, đành phải hỏi vớ vỉn vậy.” Phản ứng của gà: Đúng: Sự thật phũ phàng. VD: “Anh đang đi massage”Sai: Nói dối cải lương. VD: “Anh đang nhớ đến em” Cực kỳ sai: Sự thật buồn tẻ. VD: “Anh đang rửa bát” ********************* Anh có yêu em ko? Hoàn cảnh sáng tác: thường là lúc sắp vòi vĩnh cái gì hoặc vòi ko được hoặc là thăm dò tình hình bên gà. Áp dụng với những đôi đã yêu nhau và những đôi sắp yêu nhau. Phương tiện: bất cứ phương tiện gì (miệng, phone, chat…) Mục đích: Muốn gà thực hiện yêu sách (áp dụng cho những đôi đã là đôi) hoặc thăm dò gà ( áp dụng cho những đôi sắp là đôi). Ý nghĩa: Áp dụng cho các gà đã dính bẫy: “Hứ, kẹo thế…xin có thế cũng ko cho” hoặc “Ko biết nói dịu dàng thế này nó có làm theo ý mình ko?, Hừ, nếu ko bà sẽ có cách khác nặng hơn”. Áp dụng cho các gà chưa sập bẫy: “Hừm, đồ gà mờ, bà đã ra dấu bật đèn xanh đến thế rồi mà vẫn ko phản ứng gì, lại để bà phải hỏi thẳng ra. Xem, sẽ biết tay bà…hừm hừm”. Phản ứng của gà: Đúng: “Úi giời, hỏi vớ vẩn”. Nói xong lờ đi.(Yeah có thế mới là gà độ chứ ). Sai: “Anh yêu em mà nếu ko anh đâu có đứng đây” Cực kì sai (aka gà mờ):”Anh rất yêu em!!! Anh sẽ làm mọi chuyện vì em”. Cổ ngẩng lên, mắt chớp chớp, đuôi vẫy vẫy, chạy lon ton quanh sân, có thể….gáy… (bắt chước lại bạn quarker cái). ***************** Hôm nọ, anh X rủ em đi chơi…(kể 10 phút về buổi đi chơi với anh X)… Phiên bản: Hôm nọ em ngồi với anh bạn ở quán anh ấy nói (thao thao kể)… Mục đích: Thử chất thép trong thần kinh của gà. Ý nghĩa: 95%: “Anh mãi mãi chỉ là “”bạn”” thôi. Em vẫn đi chơi với người khác đấy, đừng có trách là em không báo trước.” 4%: “Anh có đối thủ cạnh tranh đấy. Để xem anh có chịu được “”nhiệt”” không hay mất bình tĩnh tự tin luôn” 1% (các em đã đổ kềnh càng một cách rõ rệt): “Em mới quen anh thôi nhưng em cảm thấy đi chơi với người khác là có lỗi với anh”. Trường hợp này thường kèm theo nói xấu thằng kia hoặc kể lại các vụ đi chơi không vui. Phản ứng của gà: Đúng: Cười bí hiểm (nếu mà em cũng biết là hôm nọ anh cũng đi chơi với một em khác thì em nghĩ thế nào nhỉ?). Nói sang chuyện khác. Sai: (cáu)”Sao em đang đi với anh mà lại cứ kể về đứa khác thế?” (Dịch ra: Anh chả có tí tự tin nào nên anh nghĩ chắc là nó hơn anh rồi) Cực kỳ sai: “Anh yêu em. Không có em thì anh không sống nổi đâu”. ********************* Em là gì của anh? Phiên bản: 1. Em muốn biết tình cảm của anh đối với em thế nào. 2. Anh đối với em có thật lòng không hay chỉ đùa giỡn thôi? v.v. Hoàn cảnh sáng tác: Sau khi đã hẹn hò đi chơi một thời gian. Mục đích: Câu bài Ý nghĩa: “Em thích anh” Phản ứng: Những chú mà được em ý hỏi câu này thì không bị gọi là gà Đúng: “Tình cảm của anh gần bằng tình cảm của em đối với anh” Gần đúng: “Em định cầu hôn anh đấy à?” (có thể có phản ứng phụ, cẩn thận) Sai: “Em là người yêu của anh”, “Em là tất cả”, “Đối với anh em quan trọng hơn mọi thứ trên đời”, v.v. Cực kỳ sai: “Chả là gì cả” ********************** Anh ơi em lạnh….(qua điện thoại lúc ban đêm) Phiên bản: Anh! Em đang cô đơn quá.(tất cả đều qua điện thoại) Hoàn cảnh sáng tác: Nàng đang rất chi là….. máu or có chuyện gì đó xảy ra với nàng Mục đích:(chỉ khi đã bị gà câu) kiểm tra xem giờ này gà đang làm gì ở đâu, nhất là đêm khuya có đi đánh bắt hay ko???????, đo mức độ cảm của gà có khi cần thật. Phản ứng: Rất đúng: Lớn roài mà không biết làm cách nào cho hết lạnh sao, đêm hôm thế này…Đúng: Em lấy thêm chăn đắp rồi sẽ hết lạnh ngay Cho là được: Anh sẽ qua ngủ với em cho ấm nhé. Sai: Có chuyện gì để mai em nhé, anh buồn ngủ lắm ********************* Nghiêm túc trong tình cảm Văn cảnh: 1. Em không thích người không nghiêm túc trong tình cảm. 2. Anh không nghiêm túc trong tình cảm gì cả v.v. Ý nghĩa: “Em máu lấy chồng” 1. Em không yêu anh nhưng bây giờ em cũng già rồi.Với lại em thấy anh cũng được đấy: hình thức ok, công ăn việc làm ổn định, thu nhập cũng khá, lại có chỗ ở đàng hoàng. Thôi anh lấy em đi để em có chỗ dựa. Anh mà không lấy em thì em sở lượn đây không có ế mất. 2. Em thích anh quá nhưng anh thì cứ tưng tửng thế. Để em thử xem anh có manly thật không hay em vừa mới nói là “không thích” một cái là anh bị đánh gục ngay. Em nói là không thích thế thôi nhưng anh đừng có thay đổi nhé. Phản ứng: Sai: “Anh xin hứa từ nay sẽ không thế nữa” Rất sai: Không nói gì nhưng âm thầm sửa chữa. Đúng: “Sao anh nghe câu đấy của em giống mấy người đăng báo kết bạn quá” *********************** Chúng mình làm bạn tốt nhé Ý nghĩa: Đây là 1 hình thức nắn gân gà….xem gà này đã chín chưa ? Tình huống 1:Thăm dò đối thủ?Tình huống 2 :Bật đèn xanh Phản ứng: Đúng : Thì chúng ta vẫn là bạn tốt mà Sai :Không muốn làm bạn tốt ,muốn tiến tới cao hơn Cực kì sai :Anh yêu em lắm và anh không thể làm bạn tốt với em .Mắt hấp háy , lưõi thè ra , đuôi vẫy vẫy ******************************** Tiêu chuẩn bạn trai của em là phải … Các tiêu chuẩn thường là: cao (trên 1m80, trong khi gà chỉ cao có 1m55), giàu (đi xe đẹp, còn gà chỉ có quả xe dream cũ xâu xấu bẩn bẩn, nhà to + hộ khẩu Hà Nội, trong khi gà đi thuê nhà cấp 4 để ở), v.v. và v.v. Hoàn cảnh sáng tác: Trong quá trình cưa cẩm, thường là bất ngờ để đánh úp gà Phương tiện: tất cả các phương tiện Mục đích: tự nâng giá, thử thần kinh gà Ý nghĩa: “Em có giá lắm đấy. Nếu anh cảm thấy không chịu được nhiệt thì rút lui trong danh dự đi” Phản ứng của gà: Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang nói chuyện thì tiếp tục câu chuyện, đang nắm tay hay hôn hít thì tiếp tục nắm tay và hôn. Hoặc gà có thể hưởng ứng em bằng cách bảo “Tiêu chuẩn bạn gái của anh thì phải vừa xinh vừa thông minh, nếu nhà giàu thì càng được cộng điểm.” Sai: “Anh mặc dù không được như thế nhưng anh yêu em thật lòng” Cực kỳ sai: Cứng họng. Ngậm ngùi rút lui vì mình “không đạt tiêu chuẩn” ***************************************** Em luôn sẵn sàng chờ đợi một TY…Hoàn cảnh: Khi gà và cáo mới quen nhau, đã có thời gian tìm hiểu và đã có chút cảm tình với nhau.Cáo chưa muốn yêu gà , nhưng cũng cảm thấy cô đơn .Nói thẳng là tình cảm của cáo là 50%,tức là 5 ăn 5 thua với gà. Phương tiện:Thường là rất tự nhiên(ví dụ đang ngồi nói chuyện,đang đi xe …) Ý nghĩa: Em thấy anh cũng được đấy ,anh thích thì cưa em tiếp em sắp đổ rồi đấy,còn anh vớ vẩn thì em kiếm thằng khác. Mục đích:Sàng lọc gà,cáo nói thì cứ nói vậy thôi còn khi nào cáo yêu thì chính cáo cũng không biết được. Trả lời Tuyệt vời :”Khi nào em chờ được thì báo cho anh biết nhé” Sai:”Anh yêu em mà, em còn phải chờ đợi gì nữa” ************************************ Anh có bạn gái chưa? Phiên bản: 1. “Anh yêu ai?” 2. “Bạn gái anh đâu?” 3. “Chắc lại đi chơi với người yêu chứ gì?” v.v. Hoàn cảnh: Mới quen Mục đích: Thăm dò. Thử gân cốt của gà. Ý nghĩa: “Anh gà này nhìn ngon phết nhở, nếu không có khiếm khuyết gì thì chắc nhiều em kèm cặp lắm đây” Phản ứng: Đúng: [sợ hãi] Ơ kìa em ghen đấy à? Sai: Chả hiểu sao anh vẫn chưa có người yêu Rất sai: Anh yêu em ******************************* Em không hiểu được mình Phiên bản: “Nhiều khi em cũng không hiểu được mình , em không biết mình đang làm sao nữa…” Ý nghĩa: Em đã chán anh rồi , dù anh rất tốt với em.Con gái nói câu này cũng có ý nói luôn là “Em không hiểu được em ” thì anh “Phải hiểu được em “ Trả lời : Đúng :[Ngạc nhiên] Anh thấy em vẫn bình thường mà. Sai: Ừ,anh cũng thấy như vậy Cực sai: Em làm sao thế, có cần anh đưa đi khám không? *************************** Anh cho em số điện thoại của anh rồi em sẽ gọi cho anh. Hoàn cảnh sáng tác: Khi gà mon men đến làm quen và xin số điện thoại Mục đích: Sơ loại Ý nghĩa: “Gà thì đi chỗ khác chơi cho chị mở hàng” Phản ứng: Đúng: Bài đấy cổ rồi em ạ, thôi cứ đưa số đây, không sao đâu. Một ngày anh hứa chỉ gọi và nhắn tin cho em khoảng 70 lần thôi. Sai: Đây, số của anh đây, em nhớ gọi sớm nhé, lúc nào cũng được. Cực sai: Nhân tiện đây em có cần lấy thẻ tín dụng, sổ đỏ nhà, giấy tờ xe của anh luôn không? ************************** Em giới thiệu bạn em cho anh nhé? Hoàn cảnh sáng tác: Mới quen, gà bắt đầu bộc lộ âm mưu hoặc lộ bản chất gà. Mục đích: Nắn gân Ý nghĩa: “Anh làm sao với tới được em” Phản ứng: Đúng: “Bạn em có xinh không? So với em thì thế nào?” Sai: Tịt Rất sai: Ứ ừ! Anh thích em cơ [nằm lăn ra đất gào khóc giãy giụa] ******************************* Hôm nay trông anh gà đẹp trai thế Hoàn cảnh sáng tác:Khi anh gà không đẹp trai cho lắm, lại thích được nịnh; và có quan tâm trên mức đặc biệt với em cáo Phương tiện: Trực tiếp khi face to face Ý nghĩa: Chà chà, lâu nay anh gà lơ là quan tâm đến mình thế, hay là có chị cáo nào mới rồi; thế là không được. Mục đích: Giữ lấy anh gà chống móm.Image Trả lời Đúng: Thế thì đi với người xinh như em mới hợp em nhỉ? Sai: Sự thật – Anh mà đẹp trai hả Cực kỳ sai: Sự thật phũ phàng – Chắc là tại hôm nay anh vuốt keo. ************************* Em lạnh lùng lắm, nhưng lại thích chọc người khác tức thì em vui… Hoàn cảnh sáng tác: trên ngọn cây (đang nghĩ mình …ngon lắm á) Mục đích: nhấn mạnh cho gà biết… ẻm đang… toạ lạc trên …ngọn cây (ý nói Cáo gặp Gà nào cũng phớt tỉnh Ănglê, cùng lắm for fun thôi…) Ý nghĩa: Gà này phải cố mà leo lên cây mới… hốt mình xuống dưới đất được (Gà phải nỗ lực nhiều mới cua được Cáo) Phản ứng của gà Sai: Leo lên cây hốt em nó xuống (anh thích con gái tính như em) Cực kỳ sai: Lấy thang bắc cho em nó xuống (vì em đặc biệt thía nên anh mới yêu em) Đúng: Rụng cây cho em nó …rớt xuống (vậy à, anh cũng chưa rảnh để tìm hiểu về em. Em cứ tự do kể cho anh nghe về em, khi nào rảnh anh hứa sẽ ngâm cứu) Cực đúng: Cho em nó ngồi…tự sướng trên ngọn cây, chán thì…tự leo xuống (Ủa vậy à. Mà em này, cho anh số phone nhỏ bạn đi chung với em hôm bữa đi, anh thấy nhỏ đó dễ thương quá luôn á) ********************** Em hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu Hoàn cảnh sáng tác: Hai người đã quên nhau được 1 thời gian. Trong buổi đi chơi riêng 2 người gà đã chuẩn bị tinh thần để tỏ tình .Gà tâm lý nặng nề (đúng là gà) thường im lặng 1 lúc lâu nên cáo đã đoán được ý định tỏ tình của gà Gà: Anh có chuyện muốn nói với em (Chuẩn bị tinh thần để tỏ tình) Cáo: “em hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu” (Chưa sẵn sàng nên nói để phủ đầu.Trong lòng có thể thích hoặc chưa thích gà nhưng nói chung cũng có thiện cảm vì nếu không đã chẳng đi chơi riêng cùng gà.) Phương tiện: Nói trực tiếp Mục đích: của gà trong hoàn cảnh này là muốn tỏ tình để chuyển mối quan hệ sang giai đoạn mới(he he để được ôm ấp hôn hít……) Mục đích của cáo :Hoãn binh Ý nghĩa: “Anh cũng tạm được nhưng chưa đến lúc hoặc anh vẫn phải phục tùng em đã và chịu khó tiếp tục làm thân phận gà,chuyện còn lại xét sau”. Phản ứng của gà: Sai: Im như thóc và lại tiếp tục làm thân phận gà và hàng đêm mơ về Cáo Cực kỳ sai:Thảm thiết nói anh yêu em…… mắt chớp chớp đuôi vẫy vẫy mong em sẽ nhận lời … he he 99.99% la thất vọng. Đúng: Bất ngờ nắm tay hoặc ôm hoặc hôn tuỳ vào trình độ của gà,nhưng tốt nhất là hôn.Nếu Cáo cũng hưởng ứng thì tuyệt còn nếu Cáo tỏ thái độ không hợp tác thì nói “anh tưởng em hiểu ý anh”. Làm như thế có tác dụng buộc Cáo có câu trả lời cụ thể chứ không bắt anh em ta làm gà mãi được Cực kỳ đúng: Em hiểu rồi à, hay quá, anh chỉ nói 4 từ thôi:……. CHO ANH VAY TIỀN Image ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/01/cac-cau-con-gai-hay-noi-va-y-nghia-c%E1%BB%A7a-chung/","summary":"\u003cp\u003eCredit to TắckèBlog\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eTớ thấy có nhiều chú thân là nam nhi đại trượng phu mà sa đà vào những suy nghĩ mềm yếu uỷ mị về con gái, hơn nữa lại hay ảo tưởng vớ vỉn vì không giải mã được các thông điệp của chị em nên mở ra chủ đề này để mọi người đóng góp ý tưởng để giúp các chú kể trên sớm giác ngộ, thoát khỏi bể khổ, quay đầu lại là bờ.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e“Anh ơi em buồn quá”  Hoàn cảnh sáng tác: Trong giai đoạn đang cưa cẩm. Thường vào lúc tối hoặc đêm khuya, nhằm lúc gà đang chuẩn bị đi ngủ hoặc đang lượn lờ đi chơi ngoài đường (có lẽ là với đối tượng khác). Đặc biệt hay sử dụng sau khi từ chối đi chơi với gà vào buổi tối hôm đó mà gà không tỏ ra vẻ gì buồn bực hay thất vọng.  Phương tiện: qua điện thoại, nhắn tin, hoặc IM.  \u003cstrong\u003eMục đích:\u003c/strong\u003e Thử “chất thép” trong thần kinh của gà.  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa:\u003c/strong\u003e “Con gà này có vẻ cao thủ đây. Mình bắt đầu thấy thích thích nó rùi đấy. Bây giờ phải nắn gân thử một phát xem nó có dễ gục không”.  Phản ứng của gà:  Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang đi chơi cứ đi chơi, đang ngủ cứ ngủ. Mà đang ngủ thì để điện thoại ở bên cạnh làm gì? Nếu khi gặp lại mà bị chị em tra hỏi thì nói thật là: “Lúc đấy anh đang đi chơi/ngủ/mải chat với bạn cũ nên không để ý”. Nếu là điện thoại gọi đến thì bảo là “Bây giờ anh không nói chuyện được vì phải đi ngủ mai còn đi học/làm sớm”.  Sai: Tức tốc lấy điện thoại gọi để hỏi thăm tình hình chị em.  Cực kỳ sai: Vác xe chạy đến nhà chị em rồi gọi ra ngoài tâm sự.    *****************  Để em xem lịch thế nào đã nhé\u003cstrong\u003ePhiên bản:\u003c/strong\u003e Đến lúc/hôm đấy em gọi cho anh nhé  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Khi mới làm quen. Thường sử dụng khi gà rủ đi chơi, đặc biệt là nếu ngày hẹn là một ngày cuối tuần.  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e: Tuỳ theo phương tiện của gà  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Câu giờ; xác lập vị thế tay trên  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Hiện nay em chưa có kế hoạch gì cho thời điểm đó, nhưng em không muốn hứa đi chơi với anh ngay tại vì em chả thấy anh hấp dẫn gì cả. Thôi anh cứ về nhà ôm điện thoại chờ đi, nếu hôm đấy mà mấy thằng em thích nó không rủ em đi chơi, hội bạn gái không tụ tập, ở nhà ông bà bô không tổ chức ăn uống vui vẻ, TV không có chương trình gì hay, v.v. thì may ra em sẽ cho phép anh được bỏ tiền ra để mua vui cho em trong một buổi tối. Sướng nhé!”  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e:  Đúng: “Em bận thì thôi” (để anh rủ đứa khác)  Sai: “OK”  Cực kỳ sai: “Anh hy vọng là đến hôm đấy em sẽ rảnh để đi chơi với anh”(mắt long lanh ngước nhìn lên, lưỡi thè ra, đuôi vẫy vẫy)  ******************  Anh đang làm gì đấy?  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Bất kỳ lúc nào  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Làm cho gà tưởng là mình đang được nhớ. Giữ cho gà khỏi sổng trong lúc chờ bị làm thịt hoặc đi bắt con gà khác  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Chả nghĩ ra được cái gì hay ho để nói cả, đành phải hỏi vớ vỉn vậy.”  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e:  Đúng: Sự thật phũ phàng. VD: “Anh đang đi massage”Sai: Nói dối cải lương. VD: “Anh đang nhớ đến em”  Cực kỳ sai: Sự thật buồn tẻ. VD: “Anh đang rửa bát”  *********************  Anh có yêu em ko?  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác:\u003c/strong\u003e thường là lúc sắp vòi vĩnh cái gì hoặc vòi ko được hoặc là thăm dò tình hình bên gà. Áp dụng với những đôi đã yêu nhau và những đôi sắp yêu nhau.  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e: bất cứ phương tiện gì (miệng, phone, chat…)  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Muốn gà thực hiện yêu sách (áp dụng cho những đôi đã là đôi) hoặc thăm dò gà ( áp dụng cho những đôi sắp là đôi).  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Áp dụng cho các gà đã dính bẫy: “Hứ, kẹo thế…xin có thế cũng ko cho” hoặc “Ko biết nói dịu dàng thế này nó có làm theo ý mình ko?, Hừ, nếu ko bà sẽ có cách khác nặng hơn”. Áp dụng cho các gà chưa sập bẫy: “Hừm, đồ gà mờ, bà đã ra dấu bật đèn xanh đến thế rồi mà vẫn ko phản ứng gì, lại để bà phải hỏi thẳng ra. Xem, sẽ biết tay bà…hừm hừm”.  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e:  Đúng: “Úi giời, hỏi vớ vẩn”. Nói xong lờ đi.(Yeah có thế mới là gà độ chứ ).  Sai: “Anh yêu em mà nếu ko anh đâu có đứng đây”  Cực kì sai (aka gà mờ):”Anh rất yêu em!!! Anh sẽ làm mọi chuyện vì em”. Cổ ngẩng lên, mắt chớp chớp, đuôi vẫy vẫy, chạy lon ton quanh sân, có thể….gáy… (bắt chước lại bạn quarker cái).   *****************  Hôm nọ, anh X rủ em đi chơi…(kể 10 phút về buổi đi chơi với anh X)…  \u003cstrong\u003ePhiên bản:\u003c/strong\u003e Hôm nọ em ngồi với anh bạn ở quán anh ấy nói (thao thao kể)…  \u003cstrong\u003eMục đích:\u003c/strong\u003e Thử chất thép trong thần kinh của gà.  Ý nghĩa:  95%: “Anh mãi mãi chỉ là “”bạn”” thôi. Em vẫn đi chơi với người khác đấy, đừng có trách là em không báo trước.”  4%: “Anh có đối thủ cạnh tranh đấy. Để xem anh có chịu được “”nhiệt”” không hay mất bình tĩnh tự tin luôn”  1% (các em đã đổ kềnh càng một cách rõ rệt): “Em mới quen anh thôi nhưng em cảm thấy đi chơi với người khác là có lỗi với anh”. Trường hợp này thường kèm theo nói xấu thằng kia hoặc kể lại các vụ đi chơi không vui.  Phản ứng của gà:  Đúng: Cười bí hiểm (nếu mà em cũng biết là hôm nọ anh cũng đi chơi với một em khác thì em nghĩ thế nào nhỉ?). Nói sang chuyện khác.  Sai: (cáu)”Sao em đang đi với anh mà lại cứ kể về đứa khác thế?” (Dịch ra: Anh chả có tí tự tin nào nên anh nghĩ chắc là nó hơn anh rồi)  Cực kỳ sai: “Anh yêu em. Không có em thì anh không sống nổi đâu”.  *********************  Em là gì của anh?  \u003cstrong\u003ePhiên bản\u003c/strong\u003e:  1. Em muốn biết tình cảm của anh đối với em thế nào.  2. Anh đối với em có thật lòng không hay chỉ đùa giỡn thôi?  v.v.  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Sau khi đã hẹn hò đi chơi một thời gian.  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Câu bài  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Em thích anh”  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e: Những chú mà được em ý hỏi câu này thì không bị gọi là gà  Đúng: “Tình cảm của anh gần bằng tình cảm của em đối với anh”  Gần đúng: “Em định cầu hôn anh đấy à?” (có thể có phản ứng phụ, cẩn thận)  Sai: “Em là người yêu của anh”, “Em là tất cả”, “Đối với anh em quan trọng hơn mọi thứ trên đời”, v.v.  Cực kỳ sai: “Chả là gì cả”  **********************  Anh ơi em lạnh….(qua điện thoại lúc ban đêm)  \u003cstrong\u003ePhiên bản\u003c/strong\u003e: Anh! Em đang cô đơn quá.(tất cả đều qua điện thoại)   \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Nàng đang rất chi là….. máu or có chuyện gì đó xảy ra với nàng           \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e:(chỉ khi đã bị gà câu) kiểm tra xem giờ này gà đang làm gì ở đâu, nhất là đêm khuya có đi đánh bắt hay ko???????, đo mức độ cảm của gà có khi cần thật.   \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Rất đúng: Lớn roài mà không biết làm cách nào cho hết lạnh sao, đêm hôm thế này…Đúng: Em lấy thêm chăn đắp rồi sẽ hết lạnh ngay  Cho là được: Anh sẽ qua ngủ với em cho ấm nhé.  Sai: Có chuyện gì để mai em nhé, anh buồn ngủ lắm  *********************  Nghiêm túc trong tình cảm  Văn cảnh:  1. Em không thích người không nghiêm túc trong tình cảm.  2. Anh không nghiêm túc trong tình cảm gì cả  v.v.  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Em máu lấy chồng”  1. Em không yêu anh nhưng bây giờ em cũng già rồi.Với lại em thấy anh cũng được đấy: hình thức ok, công ăn việc làm ổn định, thu nhập cũng khá, lại có chỗ ở đàng hoàng. Thôi anh lấy em đi để em có chỗ dựa. Anh mà không lấy em thì em sở lượn đây không có ế mất.  2. Em thích anh quá nhưng anh thì cứ tưng tửng thế. Để em thử xem anh có manly thật không hay em vừa mới nói là “không thích” một cái là anh bị đánh gục ngay. Em nói là không thích thế thôi nhưng anh đừng có thay đổi nhé.  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Sai: “Anh xin hứa từ nay sẽ không thế nữa”  Rất sai: Không nói gì nhưng âm thầm sửa chữa.  Đúng: “Sao anh nghe câu đấy của em giống mấy người đăng báo kết bạn quá”  ***********************  Chúng mình làm bạn tốt nhé   \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Đây là 1 hình thức nắn gân gà….xem gà này đã chín chưa ?    Tình huống 1:Thăm dò đối thủ?Tình huống 2 :Bật đèn xanh  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Đúng : Thì chúng ta vẫn là bạn tốt mà  Sai :Không muốn làm bạn tốt ,muốn tiến tới cao hơn  Cực kì sai :Anh yêu em lắm và anh không thể làm bạn tốt với em .Mắt hấp háy , lưõi thè ra , đuôi vẫy vẫy  ********************************  Tiêu chuẩn bạn trai của em là phải …  Các tiêu chuẩn thường là: cao (trên 1m80, trong khi gà chỉ cao có 1m55), giàu (đi xe đẹp, còn gà chỉ có quả xe dream cũ xâu xấu bẩn bẩn, nhà to + hộ khẩu Hà Nội, trong khi gà đi thuê nhà cấp 4 để ở), v.v. và v.v.  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Trong quá trình cưa cẩm, thường là bất ngờ để đánh úp gà  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e: tất cả các phương tiện  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: tự nâng giá, thử thần kinh gà  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Em có giá lắm đấy. Nếu anh cảm thấy không chịu được nhiệt thì rút lui trong danh dự đi”  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e:  Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang nói chuyện thì tiếp tục câu chuyện, đang nắm tay hay hôn hít thì tiếp tục nắm tay và hôn. Hoặc gà có thể hưởng ứng em bằng cách bảo “Tiêu chuẩn bạn gái của anh thì phải vừa xinh vừa thông minh, nếu nhà giàu thì càng được cộng điểm.”  Sai: “Anh mặc dù không được như thế nhưng anh yêu em thật lòng”  Cực kỳ sai: Cứng họng. Ngậm ngùi rút lui vì mình “không đạt tiêu chuẩn”  *****************************************  Em luôn sẵn sàng chờ đợi một TY…\u003cstrong\u003eHoàn cảnh\u003c/strong\u003e: Khi gà và cáo mới quen nhau, đã có thời gian tìm hiểu và đã có chút cảm tình với nhau.Cáo chưa muốn yêu gà , nhưng cũng cảm thấy cô đơn .Nói thẳng là tình cảm của cáo là 50%,tức là 5 ăn 5 thua với gà.  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e:Thường là rất tự nhiên(ví dụ đang ngồi nói chuyện,đang đi xe …)  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Em thấy anh cũng được đấy ,anh thích thì cưa em tiếp em sắp đổ rồi đấy,còn anh vớ vẩn thì em kiếm thằng khác.  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e:Sàng lọc gà,cáo nói thì cứ nói vậy thôi còn khi nào cáo yêu thì chính cáo cũng không biết được.  \u003cstrong\u003eTrả lời\u003c/strong\u003e  Tuyệt vời :”Khi nào em chờ được thì báo cho anh biết nhé”  Sai:”Anh yêu em mà, em còn phải chờ đợi gì nữa”  ************************************  Anh có bạn gái chưa?  \u003cstrong\u003ePhiên bản\u003c/strong\u003e:  1. “Anh yêu ai?”  2. “Bạn gái anh đâu?”  3. “Chắc lại đi chơi với người yêu chứ gì?”  v.v.  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh\u003c/strong\u003e: Mới quen  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Thăm dò. Thử gân cốt của gà.  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Anh gà này nhìn ngon phết nhở, nếu không có khiếm khuyết gì thì chắc nhiều em kèm cặp lắm đây”  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Đúng: [sợ hãi] Ơ kìa em ghen đấy à?  Sai: Chả hiểu sao anh vẫn chưa có người yêu  Rất sai: Anh yêu em  *******************************  \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eEm không hiểu được mình\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e  \u003cstrong\u003ePhiên bản\u003c/strong\u003e: “Nhiều khi em cũng không hiểu được mình , em không biết mình đang làm sao nữa…”  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Em đã chán anh rồi , dù anh rất tốt với em.Con gái nói câu này cũng có ý nói luôn là “Em không hiểu được em ” thì anh “Phải hiểu được em “  \u003cstrong\u003eTrả lời\u003c/strong\u003e :  Đúng :[Ngạc nhiên] Anh thấy em vẫn bình thường mà.  Sai: Ừ,anh cũng thấy như vậy  Cực sai: Em làm sao thế, có cần anh đưa đi khám không?  ***************************  Anh cho em số điện thoại của anh rồi em sẽ gọi cho anh.  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Khi gà mon men đến làm quen và xin số điện thoại  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Sơ loại  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Gà thì đi chỗ khác chơi cho chị mở hàng”  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Đúng: Bài đấy cổ rồi em ạ, thôi cứ đưa số đây, không sao đâu. Một ngày anh hứa chỉ gọi và nhắn tin cho em khoảng 70 lần thôi.  Sai: Đây, số của anh đây, em nhớ gọi sớm nhé, lúc nào cũng được.  Cực sai: Nhân tiện đây em có cần lấy thẻ tín dụng, sổ đỏ nhà, giấy tờ xe của anh luôn không?  **************************  Em giới thiệu bạn em cho anh nhé?  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Mới quen, gà bắt đầu bộc lộ âm mưu hoặc lộ bản chất gà.  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Nắn gân  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Anh làm sao với tới được em”  \u003cstrong\u003ePhản ứng\u003c/strong\u003e:  Đúng: “Bạn em có xinh không? So với em thì thế nào?”  Sai: Tịt  Rất sai: Ứ ừ! Anh thích em cơ [nằm lăn ra đất gào khóc giãy giụa]  *******************************  Hôm nay trông anh gà đẹp trai thế  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e:Khi anh gà không đẹp trai cho lắm, lại thích được nịnh; và có quan tâm trên mức đặc biệt với em cáo  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e: Trực tiếp khi face to face  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Chà chà, lâu nay anh gà lơ là quan tâm đến mình thế, hay là có chị cáo nào mới rồi; thế là không được.  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: Giữ lấy anh gà chống móm.Image  \u003cstrong\u003eTrả lời\u003c/strong\u003e  Đúng: Thế thì đi với người xinh như em mới hợp em nhỉ?  Sai: Sự thật – Anh mà đẹp trai hả  Cực kỳ sai: Sự thật phũ phàng – Chắc là tại hôm nay anh vuốt keo.  *************************  Em lạnh lùng lắm, nhưng lại thích chọc người khác tức thì em vui…  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: trên ngọn cây (đang nghĩ mình …ngon lắm á)  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: nhấn mạnh cho gà biết… ẻm đang… toạ lạc trên …ngọn cây (ý nói Cáo gặp Gà nào cũng phớt tỉnh Ănglê, cùng lắm for fun thôi…)  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: Gà này phải cố mà leo lên cây mới… hốt mình xuống dưới đất được (Gà phải nỗ lực nhiều mới cua được Cáo)  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e  Sai: Leo lên cây hốt em nó xuống (anh thích con gái tính như em)  Cực kỳ sai: Lấy thang bắc cho em nó xuống (vì em đặc biệt thía nên anh mới yêu em)  Đúng: Rụng cây cho em nó …rớt xuống (vậy à, anh cũng chưa rảnh để tìm hiểu về em. Em cứ tự do kể cho anh nghe về em, khi nào rảnh anh hứa sẽ ngâm cứu)  Cực đúng: Cho em nó ngồi…tự sướng trên ngọn cây, chán thì…tự leo xuống (Ủa vậy à. Mà em này, cho anh số phone nhỏ bạn đi chung với em hôm bữa đi, anh thấy nhỏ đó dễ thương quá luôn á)  **********************  \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eEm hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e  \u003cstrong\u003eHoàn cảnh sáng tác\u003c/strong\u003e: Hai người đã quên nhau được 1 thời gian. Trong buổi đi chơi riêng 2 người gà đã chuẩn bị tinh thần để tỏ tình .Gà tâm lý nặng nề (đúng là gà) thường im lặng 1 lúc lâu nên cáo đã đoán được ý định tỏ tình của gà  \u003cstrong\u003eGà\u003c/strong\u003e: Anh có chuyện muốn nói với em (Chuẩn bị tinh thần để tỏ tình)  \u003cstrong\u003eCáo\u003c/strong\u003e: “em hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu” (Chưa sẵn sàng nên nói để phủ đầu.Trong lòng có thể thích hoặc chưa thích gà nhưng nói chung cũng có thiện cảm vì nếu không đã chẳng đi chơi riêng cùng gà.)  \u003cstrong\u003ePhương tiện\u003c/strong\u003e: Nói trực tiếp  \u003cstrong\u003eMục đích\u003c/strong\u003e: của gà trong hoàn cảnh này là muốn tỏ tình để chuyển mối quan hệ sang giai đoạn mới(he he để được ôm ấp hôn hít……)  \u003cstrong\u003eMục đích của cáo\u003c/strong\u003e :Hoãn binh  \u003cstrong\u003eÝ nghĩa\u003c/strong\u003e: “Anh cũng tạm được nhưng chưa đến lúc hoặc anh vẫn phải phục tùng em đã và chịu khó tiếp tục làm thân phận gà,chuyện còn lại xét sau”.  \u003cstrong\u003ePhản ứng của gà\u003c/strong\u003e:  Sai: Im như thóc và lại tiếp tục làm thân phận gà và hàng đêm mơ về Cáo  Cực kỳ sai:Thảm thiết nói anh yêu em…… mắt chớp chớp đuôi vẫy vẫy mong em sẽ nhận lời … he he 99.99% la thất vọng.  Đúng: Bất ngờ nắm tay hoặc ôm hoặc hôn tuỳ vào trình độ của gà,nhưng tốt nhất là hôn.Nếu Cáo cũng hưởng ứng thì tuyệt còn nếu Cáo tỏ thái độ không hợp tác thì nói “anh tưởng em hiểu ý anh”. Làm như thế có tác dụng buộc Cáo có câu trả lời cụ thể chứ không bắt anh em ta làm gà mãi được  Cực kỳ đúng: Em hiểu rồi à, hay quá, anh chỉ nói 4 từ thôi:……. \u003cstrong\u003eCHO ANH VAY TIỀN\u003c/strong\u003e Image\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e","title":"Các câu con gái hay nói và ý nghĩa của chúng"},{"content":"Chả biết đặt tiêu đề là gì, lại chơi quả nhatky cho nó nhanh :))\nLại một hôm nữa mình thức thâu đêm và bùng học buổi sáng, hic. Tội lỗi thật, tiết của thầy Phương nữa chứ, nguyên tắc là phải thuyết trình chương 4, nhưng thề là càng đọc thì càng mình không hiểu gì luôn, hichic. Mà mình thức dễ thật, chỉ cần một cốc cappucino là tỉnh như sáo từ tối tới sáng, chỉ có điều ngồi liên tục nhiều quá nên bị đau lưng, phải nằm nghỉ vài lần. Vì thức cả đêm nên đi ăn sáng rất sớm, 6h30, khi mà nhiều hàng ăn sáng còn chưa kịp dọn hàng. Và chợt nhận ra, chỉ những hôm nào mình thức trắng thì hôm ấy mình mới “dậy sớm”, dậy sớm vì có ngủ đâu, hehe.\nĂn sáng xong về hội ý một lúc với ThànhTX, thằng này code ác thật :|, vừa chat với nó vừa dịch bài WML trên w3school, chẹp, dịch mệt thật. Dù sao cũng có bài trên ftf.itx.vn 😀 Sau khi post xong thì mệt, đi ngủ, tới 11h thì Tuấn về Đông Anh, mình dậy, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa, giặt quần áo (nhặt quần áo cho vào máy giặt :P), rồi lau nhà, công nhận nhà sạch sẽ gọn gàng cảm giác dễ chịu hơn thật ^^.\nCăn bản TT bảo chiều nay sang, cài joomla và xp, giờ 3h rồi mà vẫn chưa thấy đâu, chắc lại bùng hẹn rồi, thôi ko sao, dù sao mình cũng có động lực để dọn nhà, vậy là được rồi :))\nCố lên nào, code bài lập trình mạng rồi nộp đi chứ 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/01/nhatky-3/","summary":"\u003cp\u003eChả biết đặt tiêu đề là gì, lại chơi quả nhatky cho nó nhanh :))\u003cbr\u003e\nLại một hôm nữa mình thức thâu đêm và bùng học buổi sáng, hic. Tội lỗi thật, tiết của thầy Phương nữa chứ, nguyên tắc là phải thuyết trình chương 4, nhưng thề là càng đọc thì càng mình không hiểu gì luôn, hichic. Mà mình thức dễ thật, chỉ cần một cốc cappucino là tỉnh như sáo từ tối tới sáng, chỉ có điều ngồi liên tục nhiều quá nên bị đau lưng, phải nằm nghỉ vài lần. Vì thức cả đêm nên đi ăn sáng rất sớm, 6h30, khi mà nhiều hàng ăn sáng còn chưa kịp dọn hàng. Và chợt nhận ra, chỉ những hôm nào mình thức trắng thì hôm ấy mình mới “dậy sớm”, dậy sớm vì có ngủ đâu, hehe.\u003cbr\u003e\nĂn sáng xong về hội ý một lúc với ThànhTX, thằng này code ác thật :|, vừa chat với nó vừa dịch bài WML trên w3school, chẹp, dịch mệt thật. Dù sao cũng có bài trên ftf.itx.vn 😀 Sau khi post xong thì mệt, đi ngủ, tới 11h thì Tuấn về Đông Anh, mình dậy, dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa, giặt quần áo (nhặt quần áo cho vào máy giặt :P), rồi lau nhà, công nhận nhà sạch sẽ gọn gàng cảm giác dễ chịu hơn thật ^^.\u003cbr\u003e\nCăn bản TT bảo chiều nay sang, cài joomla  và xp, giờ 3h rồi mà vẫn chưa thấy đâu, chắc lại bùng hẹn rồi, thôi ko sao, dù sao mình cũng có động lực để dọn nhà, vậy là được rồi :))\u003cbr\u003e\nCố lên nào, code bài lập trình mạng rồi nộp đi chứ 😐\u003c/p\u003e","title":"nhatky"},{"content":"Sơ lược Giao thức WAP được thiết kế để trình bày các nội dung của internet trên các thiết bị di động, ví dụ như điện thoại di động.\nWML là ngôn ngữ được sử dụng để tạo ra các trang web sẽ được hiển thị trong một trình duyệt WAP.\nWAP là gì?\nWAP tắt của Wireless Application Protocol – Giao thức ứng dụng không dây\nWAP là một giao thức truyền thông ứng dụng\nWAP được sử dụng để truy cập vào dịch vụ và thông tin\nWAP được thừa hưởng từ các chuẩn của Internet\nWAP là dành cho các thiết bị cầm tay như điện thoại di động\nWAP là một giao thức được thiết kế cho các trình duyệt nhỏ\nWAP cho phép tạo ra ứng dụng web cho các thiết bị di động.\nWAP sử dụng ngôn ngữ đánh dấu WML (không phải HTML)\nWML được định nghĩa như là một ứng dụng XML 1.0\nGiao thức WAP là chuẩn tốt nhất cho các dịch vụ thông tin trên các thiết bị không dây như kỹ thuật thoại di động.\nChuẩn WAP được dựa trên các tiêu chuẩn Internet (HTML, XML và TCP / IP). Nó bao gồm một ngôn ngữ đặc tả WML, đặc tả WMLScript, và một đặc tả giao diện ứng dụng điện thoại không dây (WTAI)\nWAP được công bố bởi diễn đàn WAP, thành lập vào năm 1997 bởi Ericsson, Motorola, Nokia, và Unwired Planet. Các thành viên diễn đàn này đại diện cho trên 90% của thị trường thiết bị số cầm tay toàn cầu, cũng là các nhà cung cấp cơ sở hạ tầng, phát triển phần mềm hàng đầu.\nWAP Micro Browsers\nĐể phù hợp với một thiết bị đầu cuối không dây nhỏ bé, WAP sử dụng một Micro Browser.\nA Micro Browser là một phần mềm nhỏ giúp tối thiểu nhu cầu về phần cứng, bộ nhớ và CPU. Nó có thể hiển thị thông tin viết bởi một ngôn ngữ đánh dấu rất giới hạn gọi là WML.\nMicro Browser cũng có thể thông dịch một phiên bản thu gọn của JavaScript gọi là WMLScript.\nWML là gì?\nWML tắt của Wireless Markup Language. Đó là một ngôn ngữ đánh dấu kế thừa từ HTML, nhưng WML được dựa trên XML, do đó nó có cấu trúc chặt chẽ hơn HTML.\nWML được sử dụng để tạo ra các trang web có thể được hiển thị trong một trình duyệt WAP. Trang trong WML được gọi là DECK. DECK được xây dựng lên từ một tập hợp các CARD.\nWMLScript là gì?\nWML sử dụng WMLScript để chạy mã đơn giản trên máy khách (client). WMLScript là một ngôn ngữ JavaScript hạng nhẹ. Tuy nhiên, WMLScript không phải là tập lệnh nhúng vào các trang WML. Các trang WML chỉ chứa các liên kết tới các tập lệnh. WML script cần phải được biên dịch thành mã nhị phân trên một máy phục vụ trước khi có thể chạy trong một trình duyệt WAP.\nVí dụ về việc sử dụng WAP\nKiểm tra lịch chạy tàu\nMua vé máy bay\nXem thông tin về giao thông\nTheo dõi thời tiết\nTìm kiếm thông tin chứng khoán\nTra cứu số điện thoại\nTra cứu địa chỉ\nTheo dõi kết quả thể thao\nWAP cơ bản Trang WAP\nTrang WAP không khác nhiều so với trang HTML. Ngôn ngữ đánh dấu sử dụng cho WAP là WML(Wireless Markup Language). WML cũng sử dụng các thẻ – giống như HTML – nhưng cấu trúc chặt chẻ hơn và dựa theo chuẩn XML 1.0\nTrang WML có phần mở rộng là *.WML, giống như trang HTML có phần mở rộng là *.HTML\nWML DECK và CARD\nTrang WML được gọi là DECK. Chúng được tạo nên từ một tập hợp các CARD, có quan hệ với nhau bằng các liên kết. Khi một trang WML được truy cập từ điện thoại di động, tất cả các loại thẻ trong trang được tải xuống từ các WAP server. Sự định vị giữa các thẻ được thực hiện bởi các vi xử lý của điện thoại – bên trong điện thoại – mà không có bất cứ truy cập thêm nào đến server.\nVí dụ một tài liệu WML\n\u003c?xml version=”1.0″?\u003e \u003c!DOCTYPE wml PUBLIC “-//WAPFORUM//DTD WML 1.1//EN” “http://www.wapforum.org/DTD/wml\\_1.1.xml”\u003e \u0026lt;card id=”HTML” title=”HTML Tutorial”\u0026gt;\nOur HTML Tutorial is an award winning tutorial from W3Schools. Our XML Tutorial is an award winning tutorial from W3Schools. Tổng hợp và biên dịch từ w3school. Chi tiết ngôn ngữ WML có thể xem tiếp tại http://www.w3schools.com/wap/wml_format.asp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/10/01/gi%E1%BB%9Bi-thi%E1%BB%87u-v%E1%BB%81-wapwml/","summary":"\u003ch2 id=\"sơ-lược\"\u003e\u003cstrong\u003eSơ lược\u003c/strong\u003e\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003eGiao thức WAP được thiết kế để trình bày các nội dung của internet trên các thiết bị di động, ví dụ như điện thoại di động.\u003cbr\u003e\nWML là ngôn ngữ được sử dụng để tạo ra các trang web sẽ được hiển thị trong một trình duyệt WAP.\u003cbr\u003e\nWAP là gì?\u003cbr\u003e\nWAP tắt của Wireless Application Protocol – Giao thức ứng dụng không dây\u003cbr\u003e\nWAP là một giao thức truyền thông ứng dụng\u003cbr\u003e\nWAP được sử dụng để truy cập vào dịch vụ và thông tin\u003cbr\u003e\nWAP được thừa hưởng từ các chuẩn của Internet\u003cbr\u003e\nWAP là dành cho các thiết bị cầm tay như điện thoại di động\u003cbr\u003e\nWAP là một giao thức được thiết kế cho các trình duyệt nhỏ\u003cbr\u003e\nWAP cho phép tạo ra ứng dụng web cho các thiết bị di động.\u003cbr\u003e\nWAP sử dụng ngôn ngữ đánh dấu WML (không phải HTML)\u003cbr\u003e\nWML được định nghĩa như là một ứng dụng XML 1.0\u003cbr\u003e\nGiao thức WAP là chuẩn tốt nhất cho các dịch vụ thông tin trên các thiết bị không dây như kỹ thuật thoại di động.\u003cbr\u003e\nChuẩn WAP được dựa trên các tiêu chuẩn Internet (HTML, XML và TCP / IP). Nó bao gồm một ngôn ngữ đặc tả WML, đặc tả WMLScript, và một đặc tả giao diện ứng dụng điện thoại không dây (WTAI)\u003cbr\u003e\nWAP được công bố bởi diễn đàn WAP, thành lập vào năm 1997 bởi Ericsson, Motorola, Nokia, và Unwired Planet. Các thành viên diễn đàn này đại diện cho trên 90% của thị trường thiết bị số cầm tay toàn cầu, cũng là các nhà cung cấp cơ sở hạ tầng, phát triển phần mềm hàng đầu.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eWAP Micro Browsers\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐể phù hợp với một thiết bị đầu cuối không dây nhỏ bé, WAP sử dụng một Micro Browser.\u003cbr\u003e\nA Micro Browser là một phần mềm nhỏ giúp tối thiểu nhu cầu về phần cứng, bộ nhớ và CPU. Nó có thể hiển thị thông tin viết bởi một ngôn ngữ đánh dấu rất giới hạn gọi là WML.\u003cbr\u003e\nMicro Browser cũng có thể thông dịch một phiên bản thu gọn của JavaScript gọi là WMLScript.\u003c/p\u003e","title":"Giới thiệu về WAP/WML"},{"content":"Điên tiết thật, chèn mãi bộ gõ tiếng Việt ko được, hóa ra là ở chế độ visual thì ko TV được, cái TV này đúng là lắm nhiêu khê, tạo ra lắm việc làm\nCó nhiều chuyện để kể lắm, nhưng phải gõ nốt WAVE , hic, chẳng lẽ sáng mai lại nghỉ tiếp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/30/nhatky-2/","summary":"\u003cp\u003eĐiên tiết thật, chèn mãi bộ gõ tiếng Việt ko được, hóa ra là ở chế độ visual thì ko TV được, cái TV này đúng là lắm nhiêu khê, tạo ra lắm việc làm\u003cbr\u003e\nCó nhiều chuyện để kể lắm, nhưng phải gõ nốt WAVE , hic, chẳng lẽ sáng mai lại nghỉ tiếp\u003c/p\u003e","title":"nhatky"},{"content":"Copy.\nI LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU\nI Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\nI LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU\nI Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\nI LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU\nI Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\nBình luận (1) TT — 2008-10-20 06:24\nChóng mặt quá :O\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/30/i-love-u/","summary":"\u003cp\u003eCopy.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU \u003cstrong\u003ei LOVE you\u003c/strong\u003e I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU \u003cstrong\u003ei love you\u003c/strong\u003e I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei lovE YOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nI Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yOU\u003c/strong\u003e I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You \u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU \u003cstrong\u003eI love YOU\u003c/strong\u003e i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU \u003cstrong\u003ei LOVE you\u003c/strong\u003e I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU \u003cstrong\u003ei love you\u003c/strong\u003e I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei lovE YOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nI Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yOU\u003c/strong\u003e I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You \u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU \u003cstrong\u003eI love YOU\u003c/strong\u003e i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU \u003cstrong\u003ei LOVE you\u003c/strong\u003e I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU \u003cstrong\u003ei love you\u003c/strong\u003e I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei lovE YOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nI Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yOU\u003c/strong\u003e I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI Love You\u003c/strong\u003e i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You \u003cstrong\u003eI LOVE YOU\u003c/strong\u003e i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU \u003cstrong\u003eI LOve You\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e I LOVe you i lovE YOU \u003cstrong\u003eI LovE You\u003c/strong\u003e i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU \u003cstrong\u003eI love YOU\u003c/strong\u003e i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You \u003cstrong\u003ei loVE yoU\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU \u003cstrong\u003ei lOVE You\u003c/strong\u003e I LOVE YOU i love you I lOvE yOu \u003cstrong\u003ei LoVe YoU\u003c/strong\u003e I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU \u003cstrong\u003eI LOVe you\u003c/strong\u003e i lovE YOU I LovE You \u003cstrong\u003ei lOVe yOU\u003c/strong\u003e I Love You \u003cstrong\u003ei lOVE yOU\u003c/strong\u003e I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You\u003c/p\u003e","title":"I love U"},{"content":"định thức thâu đêm như hôm qua, nhưng nghĩ thấy cũng mệt mỏi, đầu óc căng thẳng, có lẽ ko nên, đằng nào sáng cũng phải ngủ bù, thôi đi ngủ, sáng mai dậy sớm, 7h chẳng hạn, thế cho khoa học, hi vọng sẽ thấy dễ chịu và làm việc ngon lành hơn. thức thâu đêm mệt, ngủ nào, Linh giờ đã ngủ ngon chưa 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/29/go-to-bed/","summary":"\u003cp\u003eđịnh thức thâu đêm như hôm qua, nhưng nghĩ thấy cũng mệt mỏi, đầu óc căng thẳng, có lẽ ko nên, đằng nào sáng cũng phải ngủ bù, thôi đi ngủ, sáng mai dậy sớm, 7h chẳng hạn, thế cho khoa học, hi vọng sẽ thấy dễ chịu và làm việc ngon lành hơn. thức thâu đêm mệt, ngủ nào, Linh giờ đã ngủ ngon chưa 😉\u003c/p\u003e","title":"go to bed"},{"content":"có nhà mới rồi, tự mình sở hữu một cái wordpress công nhận là thích hơn đi ở nhờ trên wp.com 😀\nhihi, thich qua\ndan IT pro là phai co blog tren host riêng chứ, dung blog chua mai chan lam :))\nBình luận (1) dice — 2008-10-03 11:42\ndia chi host do la gi the meo ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/29/new-home/","summary":"\u003cp\u003ecó nhà mới rồi, tự mình sở hữu một cái wordpress công nhận là thích hơn đi ở nhờ trên wp.com 😀\u003cbr\u003e\nhihi, thich qua\u003cbr\u003e\ndan IT pro là phai co blog tren host riêng chứ, dung blog chua mai chan lam :))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://\"\u003edice\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-10-03 11:42\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003edia chi host do la gi the meo ?\u003c/p\u003e","title":"new home"},{"content":"điên hết cả đầu với cái bài lập trình mạng, căm thù cái code blocks thế :((\nvừa thay giao diện khác cho ubuntu, có khi cái làm mình ức chế là cái giao diện vi sta nửa mùa của mình =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/29/crazy/","summary":"\u003cp\u003eđiên hết cả đầu với cái bài lập trình mạng, căm thù cái code blocks thế :((\u003cbr\u003e\nvừa thay giao diện khác cho ubuntu, có khi cái làm mình ức chế là cái giao diện vi sta nửa mùa của mình =))\u003c/p\u003e","title":"crazy"},{"content":"Nào nào, ăn cơm xong rồi, làm gì bây giờ nhỉ, cứ linh tinh là hết buổi tối mất. Liệt kê những việc phải làm nào. Đầu tiên là phải làm xong cái bài lập trình mạng để nộp đã. Sau đó tìm kiếm thông tin về GDP của Việt Nam để post lên cvp Sau đó ghi lại bài toán môn đồ hoạ rồi gửi thầy Hà, hay thật, hai đa giác giao nhau, bài thi chọn đội tuyển quốc tế, nếu biết thuật toán thì rất dễ nhưng nếu làm theo kiểu thông thường thì bục mặt ngay :)) Việc nữa phải làm là gõ cái wave technology để google dịch 😀 thứ 4 phải thuyết trình thôi, ko trốn mãi được 😀 Ôi nhiều việc quá nhỉ. Nhưng hôm nay đi học cũng ko đến nỗi tệ lắm. Mùa thu Hà Nội ^^, là cốm xanh,\nlà sấu chín\nlà lá vàng trên những con đường\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/29/nhatky/","summary":"\u003cp\u003eNào nào, ăn cơm xong rồi, làm gì bây giờ nhỉ, cứ linh tinh là hết buổi tối mất. Liệt kê những việc phải làm nào. Đầu tiên là phải làm xong cái bài lập trình mạng để nộp đã. Sau đó tìm kiếm thông tin về GDP của Việt Nam để post lên cvp Sau đó ghi lại bài toán môn đồ hoạ rồi gửi thầy Hà, hay thật, hai đa giác giao nhau, bài thi chọn đội tuyển quốc tế, nếu biết thuật toán thì rất dễ nhưng nếu làm theo kiểu thông thường thì bục mặt ngay :)) Việc nữa phải làm là gõ cái wave technology để google dịch 😀 thứ 4 phải thuyết trình thôi, ko trốn mãi được 😀 Ôi nhiều việc quá nhỉ. Nhưng hôm nay đi học cũng ko đến nỗi tệ lắm. Mùa thu Hà Nội ^^, là cốm xanh,\u003c/p\u003e","title":"nhatky"},{"content":"(11:19:09 PM) Thaimeo: Linh ngoan ơi ;))\n(11:19:28 PM) Thuy Linh: ;))\n(11:19:31 PM) Thuy Linh: sướng thế\n(11:20:10 PM) Thaimeo: Linh ngoan sao thấy anh mà ko chào B-)\n(11:20:34 PM) Thaimeo: hôm nay trời đẹp ở nhà ngủ hay đi chơi 🙂\n(11:21:34 PM) Thuy Linh: em ngủ toàn tập\n(11:21:35 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:21:58 PM) Thaimeo: :)) đúng là Linh ngoan – thế thì trời đẹp với trời mưa khác gì nhau ;))\n(11:22:11 PM) Thuy Linh: khác chứ\n(11:22:20 PM) Thuy Linh: mưa ngủ ngon hơn\n(11:22:21 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:22:22 PM) Thuy Linh: vì bít là\n(11:22:24 PM) Thuy Linh: ngoài ngủ\n(11:22:27 PM) Thuy Linh: mình chẳng làm đc gì khác\n(11:22:28 PM) Thuy Linh: :))\n(11:22:41 PM) Thaimeo: =))\n(11:24:18 PM) Thaimeo: lúc tối\n(11:24:31 PM) Thaimeo: có một ngưòi nói với anh với giọng rất doạ nạt\n(11:24:36 PM) Thaimeo: “đừng bao giờ\n(11:24:49 PM) Thaimeo: ghét ai đó, chỉ vì người ta ko yêu mình, hichic\n(11:24:53 PM) Thaimeo: thạt đáng sợ 😀\n(11:25:49 PM) Thuy Linh: sao lại ghét\n(11:25:50 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:26:01 PM) Thaimeo: à vì anh bảo là anh ghét con gái 😀\n(11:26:17 PM) Thuy Linh: xời\n(11:26:18 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:26:23 PM) Thuy Linh: sao lại ghét con gái\n(11:26:25 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:26:25 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:26:26 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:26:27 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:26:28 PM) Thuy Linh: w\n(11:26:30 PM) Thuy Linh: :-w\n(11:26:36 PM) Thaimeo: :p\n(11:28:43 PM) Thuy Linh: nói thử coi\n(11:28:44 PM) Thuy Linh: 😐\n(11:29:55 PM) Thaimeo: tại anh thích mấy người\n(11:30:36 PM) Thaimeo: mà chả người nào thích anh, người thì có người yêu rồi, người thì đá anh bay viu viu\n(11:30:47 PM) Thuy Linh: :))\n(11:30:51 PM) Thuy Linh: thế là tại anh chứ\n(11:30:57 PM) Thuy Linh: anh xem lại xem\n(11:31:04 PM) Thuy Linh: vì sao ng ta lại đối với mình như thế\n(11:31:08 PM) Thuy Linh: chứ sao lại ghét ng ta\n(11:31:13 PM) Thuy Linh: mà lại đi ghét toàn thể con gái thế\n(11:31:15 PM) Thuy Linh: là ko đc\n(11:31:16 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:31:42 PM) Thaimeo: có một em tốt bụng, chưa có người yêu (hi vọng thế), cũng chưa đá anh bay viu viu (may quá)\n(11:32:03 PM) Thaimeo: thì lại cực kì nguyên tắc, 11h online, 12h đi ngủ, ngày online mỗi một lần duy nhất ;))\n(11:32:05 PM) Thaimeo: buồn lắm ý\n(11:32:09 PM) Thaimeo: 😉\n(11:33:53 PM) Thuy Linh: lại là từ anh thôi\n(11:33:55 PM) Thuy Linh: đố anh làm thế nào\n(11:34:01 PM) Thuy Linh: mà em ý\n(11:34:10 PM) Thuy Linh: ol chỉ để chat với anh\n(11:34:12 PM) Thuy Linh: cứ lúc nào anh ol\n(11:34:15 PM) Thuy Linh: thì em ý ol\n(11:34:16 PM) Thuy Linh: bao h anh ngủ\n(11:34:17 PM) Thuy Linh: em ý mới ngủ\n(11:34:21 PM) Thuy Linh: ;))\n(11:34:39 PM) Thaimeo: :))\n(11:44:22 PM) Thaimeo: à Linh ơi\n(11:44:32 PM) Thuy Linh: dạ\n(11:44:53 PM) Thaimeo: thích hai người một lúc có phải là tội lỗi ko\n(11:45:29 PM) Thuy Linh: chẳng có gì là tội\n(11:45:34 PM) Thuy Linh: thậm chí là hơn 2 cũng ko sao\n(11:45:37 PM) Thuy Linh: mà kể cả\n(11:45:41 PM) Thuy Linh: là yêu vài ng 1 lúc\n(11:45:45 PM) Thuy Linh: cũng chẳng sao\n(11:45:46 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:45:57 PM) Thaimeo: ơ, tại sao\n(11:46:08 PM) Thuy Linh: mỗi ng có 1 điểm riêng\n(11:46:11 PM) Thuy Linh: làm mình yêu\n(11:46:14 PM) Thuy Linh: làm mình thích\n(11:46:15 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:46:17 PM) Thuy Linh: thế thôi\n(11:46:19 PM) Thuy Linh: tội lỗi gì\n(11:46:21 PM) Thuy Linh: tình cảm mà\n(11:46:26 PM) Thuy Linh: ko thể kiểm soát đc\n(11:46:48 PM) Thaimeo: đúng là chat với người sáng suốt thì mình cũng sáng suốt ra ;))\n(11:46:50 PM) Thaimeo: cám ơn em\n(11:47:04 PM) Thaimeo: anh suốt ngày bị mấy bà chị kêu ca 😀\n(11:47:13 PM) Thuy Linh: ;))\n(11:47:14 PM) Thuy Linh: đa tình hả\n(11:47:56 PM) Thaimeo: ko chỉ đa tình, mà còn nâng lên một tầm cao mới\n(11:48:15 PM) Thuy Linh: 😕\n(11:48:16 PM) Thaimeo: đó chính là “lăng nhăng”, trong khi, lâu lắm rồi anh ko cầm tay con gái :))\n(11:48:23 PM) Thaimeo: thật là :j\n(11:48:46 PM) Thuy Linh: lăng nhăng ý hả\n(11:48:47 PM) Thuy Linh: :))\n(11:49:01 PM) Thuy Linh: anh ạ\n(11:49:12 PM) Thuy Linh: mình có thể thích nhiều người\n(11:49:15 PM) Thuy Linh: có thể yêu nhiều ng\n(11:49:24 PM) Thuy Linh: nhưng mà ko bao h mình có đc tình yêu trọn vẹn của ai cả\n(11:49:35 PM) Thuy Linh: làm sao mình mong ng ta dồn hết tình cảm cho mình\n(11:49:49 PM) Thuy Linh: khi mà mình cũng ko dành tất cả tình yêu cho ng ta\n(11:49:49 PM) Thaimeo: uh\n(11:49:53 PM) Thuy Linh: cho sao thì sẽ nhận vậy\n(11:50:13 PM) Thaimeo: uhm\n(11:54:49 PM) Thuy Linh: anh có biết\n(11:54:54 PM) Thuy Linh: thích khác yêu ở điểm gì ko\n(11:56:05 PM) Thaimeo: anh cũng ko rõ lắm, lâu rồi ko nghiên cứu về mấy thứ phức tạp ấy nên quên hết rồi 🙂\n(11:56:33 PM) Thuy Linh: :))\n(11:56:34 PM) Thuy Linh: cái ý\n(11:56:37 PM) Thuy Linh: có nghiên cứu\n(11:56:41 PM) Thuy Linh: chưa chắc đã ra\n(11:56:43 PM) Thuy Linh: em thì chịu\n(11:56:46 PM) Thuy Linh: chẳng bít khác gì\n(11:56:47 PM) Thuy Linh: 🙁\n(11:57:04 PM) Thaimeo: có vài cái định nghĩa trên mạng, nhưng anh đọc thấy nó vớ vẩn và chán mù\n(11:57:13 PM) Thuy Linh: em hỏi\n(11:57:15 PM) Thuy Linh: anh nghĩ\n(11:57:22 PM) Thuy Linh: chứ ko fải\n(11:57:24 PM) Thuy Linh: anh nghe nói\n(11:57:25 PM) Thuy Linh: 🙂\n(11:57:28 PM) Thaimeo: à à\n(11:57:31 PM) Thaimeo: anh nghĩ à\n(11:57:33 PM) Thaimeo: để anh nghĩ nhé\n(11:57:37 PM) Thaimeo: lâu rồi anh ko nghĩ :p\n(12:00:10 AM) Thaimeo: anh nghĩ rằng có thể thích nhiều người, nhưng yêu thì chỉ một, yêu là khi ngủ anh nghĩ tới người ấy, khi thức dậy anh nghĩ tới người ấy, bất cứ một câu chuyện gì gặp trên đường anh cũng muốn kể cho người ấy nghe, muốn chia sẻ thật nhiều với người ấy. còn thích thì chỉ là một cảm giác nhất thời, thấy hay hay thì thích, còn yêu là một thứ ổn định hơn,\n(12:00:53 AM) Thuy Linh: 🙂\n(12:00:58 AM) Thuy Linh: em thì ko thấy nó khác rõ ràng lắm\n(12:01:00 AM) Thuy Linh: 🙂\n(12:03:55 AM) Thuy Linh: thật là mơ hồ\n(12:04:02 AM) Thuy Linh: thế anh đã cảm thấy như thế với ai chưa\n(12:04:11 AM) Thuy Linh: lúc ngủ cũng nghĩ đến\n(12:04:13 AM) Thuy Linh: thức dậy\n(12:04:20 AM) Thuy Linh: mọi chuyện đều muốn kể cùng ng ấy\n(12:04:21 AM) Thuy Linh: 🙂\n(12:05:05 AM) Thaimeo: rồi\n(12:05:50 AM) Thaimeo: em có nghĩ rằng, tình yêu thì ko có lý do, còn chia tay thì lại có muôn vàn lý do không, hỏi tại sao yêu thì khó trả lời, nhưng hỏi tại sao chia tay thì lại có cả tá lý do để kể 🙂\n(12:06:12 AM) Thuy Linh: thực ra thì\n(12:06:17 AM) Thuy Linh: cũng ko hẳn là có lí do\n(12:06:24 AM) Thuy Linh: nhưng mà vì nó là việc mình muốn làm mà\n(12:06:33 AM) Thuy Linh: nên mình sẽ tự nghĩ ra cả đống lí do\n(12:06:40 AM) Thuy Linh: tất cả chỉ là nguỵ biện ý mà\n(12:06:41 AM) Thuy Linh: 🙂\n(12:07:21 AM) Thaimeo: uh\nBình luận (3) admin — 2008-09-28 22:27\nLinh luôn đúng, thề là chưa thấy Linh sai bao giờ 🙂\nTT — 2008-10-20 06:29\n:))\nMun — 2010-03-26 17:40\nTình yêu, yêu không lý do và chia tay cũng chẳng bao h có lý do. Em hỏi mà người ta toàn nói là không có lý do đấy thôi. Vì thế em kết luận là thế.\n– Nếu sau khi chia tay 2 người vẫn là 2 người bạn thì sẽ không có lý do.\n– Còn nếu sau khi chia tay mà không còn có lời nào để nói với nhau thì sẽ là chia tay với muôn ngàn lý do có thể kể.\nhaizzzzzz\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/28/linhxinhthongminh/","summary":"\u003cp\u003e(11:19:09 PM) Thaimeo: Linh ngoan ơi ;))\u003cbr\u003e\n(11:19:28 PM) Thuy Linh: ;))\u003cbr\u003e\n(11:19:31 PM) Thuy Linh: sướng thế\u003cbr\u003e\n(11:20:10 PM) Thaimeo: Linh ngoan sao thấy anh mà ko chào B-)\u003cbr\u003e\n(11:20:34 PM) Thaimeo: hôm nay trời đẹp ở nhà ngủ hay đi chơi 🙂\u003cbr\u003e\n(11:21:34 PM) Thuy Linh: em ngủ toàn tập\u003cbr\u003e\n(11:21:35 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:21:58 PM) Thaimeo: :)) đúng là Linh ngoan – thế thì trời đẹp với trời mưa khác gì nhau ;))\u003cbr\u003e\n(11:22:11 PM) Thuy Linh: khác chứ\u003cbr\u003e\n(11:22:20 PM) Thuy Linh: mưa ngủ ngon hơn\u003cbr\u003e\n(11:22:21 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:22:22 PM) Thuy Linh: vì bít là\u003cbr\u003e\n(11:22:24 PM) Thuy Linh: ngoài ngủ\u003cbr\u003e\n(11:22:27 PM) Thuy Linh: mình chẳng làm đc gì khác\u003cbr\u003e\n(11:22:28 PM) Thuy Linh: :))\u003cbr\u003e\n(11:22:41 PM) Thaimeo: =))\u003cbr\u003e\n(11:24:18 PM) Thaimeo: lúc tối\u003cbr\u003e\n(11:24:31 PM) Thaimeo: có một ngưòi nói với anh với giọng rất doạ nạt\u003cbr\u003e\n(11:24:36 PM) Thaimeo: “đừng bao giờ\u003cbr\u003e\n(11:24:49 PM) Thaimeo: ghét ai đó, chỉ vì người ta ko yêu mình, hichic\u003cbr\u003e\n(11:24:53 PM) Thaimeo: thạt đáng sợ 😀\u003cbr\u003e\n(11:25:49 PM) Thuy Linh: sao lại ghét\u003cbr\u003e\n(11:25:50 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:26:01 PM) Thaimeo: à vì anh bảo là anh ghét con gái 😀\u003cbr\u003e\n(11:26:17 PM) Thuy Linh: xời\u003cbr\u003e\n(11:26:18 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:26:23 PM) Thuy Linh: sao lại ghét con gái\u003cbr\u003e\n(11:26:25 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:26:25 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:26:26 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:26:27 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:26:28 PM) Thuy Linh: w\u003cbr\u003e\n(11:26:30 PM) Thuy Linh: :-w\u003cbr\u003e\n(11:26:36 PM) Thaimeo: :p\u003cbr\u003e\n(11:28:43 PM) Thuy Linh: nói thử coi\u003cbr\u003e\n(11:28:44 PM) Thuy Linh: 😐\u003cbr\u003e\n(11:29:55 PM) Thaimeo: tại anh thích mấy người\u003cbr\u003e\n(11:30:36 PM) Thaimeo: mà chả người nào thích anh, người thì có người yêu rồi, người thì đá anh bay viu viu\u003cbr\u003e\n(11:30:47 PM) Thuy Linh: :))\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e(11:30:51 PM) Thuy Linh: thế là tại anh chứ\u003cbr\u003e\n(11:30:57 PM) Thuy Linh: anh xem lại xem\u003cbr\u003e\n(11:31:04 PM) Thuy Linh: vì sao ng ta lại đối với mình như thế\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n(11:31:08 PM) Thuy Linh: chứ sao lại ghét ng ta\u003cbr\u003e\n(11:31:13 PM) Thuy Linh: mà lại đi ghét toàn thể con gái thế\u003cbr\u003e\n(11:31:15 PM) Thuy Linh: là ko đc\u003cbr\u003e\n(11:31:16 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:31:42 PM) Thaimeo: có một em tốt bụng, chưa có người yêu (hi vọng thế), cũng chưa đá anh bay viu viu (may quá)\u003cbr\u003e\n(11:32:03 PM) Thaimeo: thì lại cực kì nguyên tắc, 11h online, 12h đi ngủ, ngày online mỗi một lần duy nhất ;))\u003cbr\u003e\n(11:32:05 PM) Thaimeo: buồn lắm ý\u003cbr\u003e\n(11:32:09 PM) Thaimeo: 😉\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e(11:33:53 PM) Thuy Linh: lại là từ anh thôi\u003cbr\u003e\n(11:33:55 PM) Thuy Linh: đố anh làm thế nào\u003cbr\u003e\n(11:34:01 PM) Thuy Linh: mà em ý\u003cbr\u003e\n(11:34:10 PM) Thuy Linh: ol chỉ để chat với anh\u003cbr\u003e\n(11:34:12 PM) Thuy Linh: cứ lúc nào anh ol\u003cbr\u003e\n(11:34:15 PM) Thuy Linh: thì em ý ol\u003cbr\u003e\n(11:34:16 PM) Thuy Linh: bao h anh ngủ\u003cbr\u003e\n(11:34:17 PM) Thuy Linh: em ý mới ngủ\u003cbr\u003e\n(11:34:21 PM) Thuy Linh: ;))\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n(11:34:39 PM) Thaimeo: :))\u003cbr\u003e\n(11:44:22 PM) Thaimeo: à Linh ơi\u003cbr\u003e\n(11:44:32 PM) Thuy Linh: dạ\u003cbr\u003e\n(11:44:53 PM) Thaimeo: thích hai người một lúc có phải là tội lỗi ko\u003cbr\u003e\n(11:45:29 PM) Thuy Linh: chẳng có gì là tội\u003cbr\u003e\n(11:45:34 PM) Thuy Linh: thậm chí là hơn 2 cũng ko sao\u003cbr\u003e\n(11:45:37 PM) Thuy Linh: mà kể cả\u003cbr\u003e\n(11:45:41 PM) Thuy Linh: là yêu vài ng 1 lúc\u003cbr\u003e\n(11:45:45 PM) Thuy Linh: cũng chẳng sao\u003cbr\u003e\n(11:45:46 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:45:57 PM) Thaimeo: ơ, tại sao\u003cbr\u003e\n(11:46:08 PM) Thuy Linh: mỗi ng có 1 điểm riêng\u003cbr\u003e\n(11:46:11 PM) Thuy Linh: làm mình yêu\u003cbr\u003e\n(11:46:14 PM) Thuy Linh: làm mình thích\u003cbr\u003e\n(11:46:15 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:46:17 PM) Thuy Linh: thế thôi\u003cbr\u003e\n(11:46:19 PM) Thuy Linh: tội lỗi gì\u003cbr\u003e\n(11:46:21 PM) Thuy Linh: tình cảm mà\u003cbr\u003e\n(11:46:26 PM) Thuy Linh: ko thể kiểm soát đc\u003cbr\u003e\n(11:46:48 PM) Thaimeo: đúng là chat với người sáng suốt thì mình cũng sáng suốt ra ;))\u003cbr\u003e\n(11:46:50 PM) Thaimeo: cám ơn em\u003cbr\u003e\n(11:47:04 PM) Thaimeo: anh suốt ngày bị mấy bà chị kêu ca 😀\u003cbr\u003e\n(11:47:13 PM) Thuy Linh: ;))\u003cbr\u003e\n(11:47:14 PM) Thuy Linh: đa tình hả\u003cbr\u003e\n(11:47:56 PM) Thaimeo: ko chỉ đa tình, mà còn nâng lên một tầm cao mới\u003cbr\u003e\n(11:48:15 PM) Thuy Linh: 😕\u003cbr\u003e\n(11:48:16 PM) Thaimeo: đó chính là “lăng nhăng”, trong khi, lâu lắm rồi anh ko cầm tay con gái :))\u003cbr\u003e\n(11:48:23 PM) Thaimeo: thật là :j\u003cbr\u003e\n(11:48:46 PM) Thuy Linh: lăng nhăng ý hả\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e(11:48:47 PM) Thuy Linh: :))\u003cbr\u003e\n(11:49:01 PM) Thuy Linh: anh ạ\u003cbr\u003e\n(11:49:12 PM) Thuy Linh: mình có thể thích nhiều người\u003cbr\u003e\n(11:49:15 PM) Thuy Linh: có thể yêu nhiều ng\u003cbr\u003e\n(11:49:24 PM) Thuy Linh: nhưng mà ko bao h mình có đc tình yêu trọn vẹn của ai cả\u003cbr\u003e\n(11:49:35 PM) Thuy Linh: làm sao mình mong ng ta dồn hết tình cảm cho mình\u003cbr\u003e\n(11:49:49 PM) Thuy Linh: khi mà mình cũng ko dành tất cả tình yêu cho ng ta\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n(11:49:49 PM) Thaimeo: uh\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e(11:49:53 PM) Thuy Linh: cho sao thì sẽ nhận vậy\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n(11:50:13 PM) Thaimeo: uhm\u003cbr\u003e\n(11:54:49 PM) Thuy Linh: anh có biết\u003cbr\u003e\n(11:54:54 PM) Thuy Linh: thích khác yêu ở điểm gì ko\u003cbr\u003e\n(11:56:05 PM) Thaimeo: anh cũng ko rõ lắm, lâu rồi ko nghiên cứu về mấy thứ phức tạp ấy nên quên hết rồi 🙂\u003cbr\u003e\n(11:56:33 PM) Thuy Linh: :))\u003cbr\u003e\n(11:56:34 PM) Thuy Linh: cái ý\u003cbr\u003e\n(11:56:37 PM) Thuy Linh: có nghiên cứu\u003cbr\u003e\n(11:56:41 PM) Thuy Linh: chưa chắc đã ra\u003cbr\u003e\n(11:56:43 PM) Thuy Linh: em thì chịu\u003cbr\u003e\n(11:56:46 PM) Thuy Linh: chẳng bít khác gì\u003cbr\u003e\n(11:56:47 PM) Thuy Linh: 🙁\u003cbr\u003e\n(11:57:04 PM) Thaimeo: có vài cái định nghĩa trên mạng, nhưng anh đọc thấy nó vớ vẩn và chán mù\u003cbr\u003e\n(11:57:13 PM) Thuy Linh: em hỏi\u003cbr\u003e\n(11:57:15 PM) Thuy Linh: anh nghĩ\u003cbr\u003e\n(11:57:22 PM) Thuy Linh: chứ ko fải\u003cbr\u003e\n(11:57:24 PM) Thuy Linh: anh nghe nói\u003cbr\u003e\n(11:57:25 PM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(11:57:28 PM) Thaimeo: à à\u003cbr\u003e\n(11:57:31 PM) Thaimeo: anh nghĩ à\u003cbr\u003e\n(11:57:33 PM) Thaimeo: để anh nghĩ nhé\u003cbr\u003e\n(11:57:37 PM) Thaimeo: lâu rồi anh ko nghĩ :p\u003cbr\u003e\n(12:00:10 AM) Thaimeo: anh nghĩ rằng có thể thích nhiều người, nhưng yêu thì chỉ một, yêu là khi ngủ anh nghĩ tới người ấy, khi thức dậy anh nghĩ tới người ấy, bất cứ một câu chuyện gì gặp trên đường anh cũng muốn kể cho người ấy nghe, muốn chia sẻ thật nhiều với người ấy. còn thích thì chỉ là một cảm giác nhất thời, thấy hay hay thì thích, còn yêu là một thứ ổn định hơn,\u003cbr\u003e\n(12:00:53 AM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(12:00:58 AM) Thuy Linh: em thì ko thấy nó khác rõ ràng lắm\u003cbr\u003e\n(12:01:00 AM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(12:03:55 AM) Thuy Linh: thật là mơ hồ\u003cbr\u003e\n(12:04:02 AM) Thuy Linh: thế anh đã cảm thấy như thế với ai chưa\u003cbr\u003e\n(12:04:11 AM) Thuy Linh: lúc ngủ cũng nghĩ đến\u003cbr\u003e\n(12:04:13 AM) Thuy Linh: thức dậy\u003cbr\u003e\n(12:04:20 AM) Thuy Linh: mọi chuyện đều muốn kể cùng ng ấy\u003cbr\u003e\n(12:04:21 AM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(12:05:05 AM) Thaimeo: rồi\u003cbr\u003e\n(12:05:50 AM) Thaimeo: em có nghĩ rằng, tình yêu thì ko có lý do, còn chia tay thì lại có muôn vàn lý do không, hỏi tại sao yêu thì khó trả lời, nhưng hỏi tại sao chia tay thì lại có cả tá lý do để kể 🙂\u003cbr\u003e\n(12:06:12 AM) Thuy Linh: thực ra thì\u003cbr\u003e\n(12:06:17 AM) Thuy Linh: cũng ko hẳn là có lí do\u003cbr\u003e\n(12:06:24 AM) Thuy Linh: nhưng mà vì nó là việc mình muốn làm mà\u003cbr\u003e\n(12:06:33 AM) Thuy Linh: nên mình sẽ tự nghĩ ra cả đống lí do\u003cbr\u003e\n(12:06:40 AM) Thuy Linh: tất cả chỉ là nguỵ biện ý mà\u003cbr\u003e\n(12:06:41 AM) Thuy Linh: 🙂\u003cbr\u003e\n(12:07:21 AM) Thaimeo: uh\u003c/p\u003e","title":"linhxinhthongminh"},{"content":"sang, đi xe bus xuong HN, đứng toan bo tren xe 01 va 07, hic, that la met moi.\nchieu den VNCCC hop, đại hội lần 8 rồi, vẫn chưa báo cáo code được lần nào, quá nhuc. phai xac đinh đi chứ.\nhop hanh thì it mà nhăng nhit thì nhiêu, 2h hop, 3h đã đi mua bia về liên hoan, hic, mua quá nhiêu bia, uông mêt gân chêt, thăng Thăng lai tinh cờ noi chuyên em HL vao khen cai anh “con hổ” cua minh =)), lai con nhăc lai cai “PHT là ngươi HL ân tương nhât trên fotech” 😐 HL ơi là HL, em làm anh có tiêng mà ko có miêng tí nao :)) that là\nluc sau ngôi nghe anh Nam noi, bao giờ uông bia vào anh Nam noi cung hay hơn, bôc hơn, vui hơn, và vao hơn. Anh lai nhăc lai điêu anh đã noi ở dai hội trươc, ko phai minh lam thuê cho anh, mà là hơp tac, cung tao nên nhưng sản phâm, có thanh công hay công, là do chinh minh có cố găng nhiêu hay ko, nêu ko thanh công, tưc là môt cơ hôi rât tot để thương mại hoá san phâm cua minh đã bị bỏ qua. Đây có thể là một bươc ngoăt cua cuộc đơi bon minh. Thay dôi hẳn cuộc sông. Đung, rât đung. Phai cố găng lên. Hay tương tương ra canh 1/1/2009, chung minh bước lên nhân giai thương TTVN, thật là kì diêu phai ko nao, trong mơ minh cung ko nghĩ tơi, vây mà bây giờ nó rât gân.\nps: tinh trang gõ dâu “nưa mùa” thế này là do xvnkb, thật là bực.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/28/tong-ket-ngay-hom-nay/","summary":"\u003cp\u003esang, đi xe bus xuong HN, đứng toan bo tren xe 01 va 07, hic, that la met moi.\u003cbr\u003e\nchieu den VNCCC hop, đại hội lần 8 rồi, vẫn chưa báo cáo code được lần nào, quá nhuc. phai xac đinh đi chứ.\u003cbr\u003e\nhop hanh thì it mà nhăng nhit thì nhiêu, 2h hop, 3h đã đi mua bia về liên hoan, hic, mua quá nhiêu bia, uông mêt gân chêt, thăng Thăng lai tinh cờ noi chuyên em HL vao khen cai anh “con hổ” cua minh =)), lai con nhăc lai cai “PHT là ngươi HL ân tương nhât trên fotech” 😐 HL ơi là HL, em làm anh có tiêng mà ko có miêng tí nao :)) that là\u003cbr\u003e\nluc sau ngôi nghe anh Nam noi, bao giờ uông bia vào anh Nam noi cung hay hơn, bôc hơn, vui hơn, và vao hơn. Anh lai nhăc lai điêu anh đã noi ở dai hội trươc, ko phai minh lam thuê cho anh, mà là hơp tac, cung tao nên nhưng sản phâm, có thanh công hay công, là do chinh minh có cố găng nhiêu hay ko, nêu ko thanh công, tưc là môt cơ hôi rât tot để thương mại hoá san phâm cua minh đã bị bỏ qua. Đây có thể là một bươc ngoăt cua cuộc đơi bon minh. Thay dôi hẳn cuộc sông. Đung, rât đung. Phai cố găng lên. Hay tương tương ra canh 1/1/2009, chung minh bước lên nhân giai thương TTVN, thật là kì diêu phai ko nao, trong mơ minh cung ko nghĩ tơi, vây mà bây giờ nó rât gân.\u003cbr\u003e\nps: tinh trang gõ dâu “nưa mùa” thế này là do xvnkb, thật là bực.\u003c/p\u003e","title":"tong ket ngay hom nay"},{"content":"Chao the gioi, ke tu hom nay, NGND ra doi, chung ta chien dau vi mot muc tieu cao ca, khong co cho cho nhung thu tam thuong, tinh yeu co the cung la cao ca, nhung cung ko co cho luon. The nhe.\nTri tue Viet Nam, hay mot thu gi do\nThanh cong, va mot cuoc song tu do, duoc lam nhung gi minh thich, thoai mai song theo y minh, dẫn dắt chứ ko bị dắt mũi\nLet’s go!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/28/hello-world-2/","summary":"\u003cp\u003eChao the gioi, ke tu hom nay, NGND ra doi, chung ta chien dau vi mot muc tieu cao ca, khong co cho cho nhung thu tam thuong, tinh yeu co the cung la cao ca, nhung cung ko co cho luon. The nhe.\u003cbr\u003e\nTri tue Viet Nam, hay mot thu gi do\u003cbr\u003e\nThanh cong, va mot cuoc song tu do, duoc lam nhung gi minh thich, thoai mai song theo y minh, dẫn dắt chứ ko bị dắt mũi\u003cbr\u003e\nLet’s go!\u003c/p\u003e","title":"Hello world!"},{"content":"thề là từ nay ko uông bia rươu ở chỗ anh Nam nưa, về mêt quá, mà con bao nhiêu việc 🙁\nBình luận (2) doaitran — 2008-09-29 04:12\nWhy?\nkanishi — 2008-09-29 15:18\nvì uống xong thì hay phê nói năng lê thê :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/28/d%E1%BA%A1i-h%E1%BB%99i-8/","summary":"\u003cp\u003ethề là từ nay ko uông bia rươu ở chỗ anh Nam nưa, về mêt quá, mà con bao nhiêu việc 🙁\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edoaitran\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-09-29 04:12\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWhy?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://kanishi.wordpress.com/\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-09-29 15:18\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evì uống xong thì hay phê nói năng lê thê :))\u003c/p\u003e","title":"đại hội 8"},{"content":"lười post bài quá, post mấy cái ảnh lên thôi vậy, 😀 dạo này đang ốm, làm cái entry lấy khí thế hi vọng khỏi ốm khẩn trương 🙂\nDũng đàm với bộ mặt rất có vẻ “muốn đi tù” =))\ncái ảnh này trông anh Nam “hiền như lá” ý nhỉ :p\nôi anh Phong đang trong tình trạng PHÊ :))\nBình luận (4) Dì Út — 2008-09-25 10:14\nCái ảnh thứ 5 ;)) ko đỡ nổi hahaaaaaaaa\nHoàng Hạ Du — 2008-09-26 08:46\nSoftware Freedom Day 2008 tổ chức vào thứ 7, buổi sáng anh phải đi họp, trưa về định qua luôn nhưng mệt quá lại ngủ tít mít đến chiều. Lúc đến thì mọi người đã về gần hết, chỉ kịp lấy 1 tờ giấy ghi các chương trình của SFD về an ủi :((\nCà Chua — 2009-03-21 12:00\nĐã “chấm” cái bạn ở bức cuối nhá! Nhờ bạn Thái giới thiệu đấy! ^^\nCà Chua — 2009-03-21 12:03\nLý do “chấm”: vì ko tham gia vào bức thứ năm, ơ, nhưng mà đợi đã, lẽ nào hắn là Đạo diễn? T_T\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/25/entry-for-september-25-2008/","summary":"\u003cp\u003elười post bài quá, post mấy cái ảnh lên thôi vậy, 😀 dạo này đang ốm, làm cái entry lấy khí thế hi vọng khỏi ốm khẩn trương 🙂\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/25/entry-for-september-25-2008/snc10085.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDũng đàm với bộ mặt rất có vẻ “muốn đi tù” =))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/25/entry-for-september-25-2008/snc10086.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecái ảnh này trông anh Nam “hiền như lá” ý nhỉ :p\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/25/entry-for-september-25-2008/snc10100.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 25, 2008"},{"content":"vai hinh anh :\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/20/software-freedom-day-08/","summary":"\u003cp\u003evai hinh anh :\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10087.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10089.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10105.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10132.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10151.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10208.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10209.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/SFD2008/?action=view\u0026amp;current=SNC10235.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/09/20/software-freedom-day-08/snc10235.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Software Freedom day 08"},{"content":"Có một thứ gì đó để hồi hộp và chờ đợi quả là một cảm giác thú vị. Cả ngày hôm nay mình mong chờ tới khi “hết nắng” để nhận được tin nhắn của em. Cũng có đôi lúc nghĩ tới việc em sẽ bận đột xuất gì đó và hoãn hẹn, nhưng xác suất xảy ra nhỏ nên mình ko lo lắng việc này. Và rất hi vọng, ^^. Lúc trưa học xong thì bắt đầu bị hắt hơi. Nhà mất điện nên thằng Tuấn đi xe bus sang Xuân Thủy, hai thằng vào quán ngồi đá PS, lúc đầu thì mình thắng tưng bừng, nhưng càng về sau, hắt hơi liên tục, nước mắt nước mũi tùm lum, tay run run, chả nhìn thấy gì mà đá, thua tưng bừng luôn :))\nchán ko đá nữa, đi ăn rồi về nhà, mua Decolgen, uống 1 viên rồi nằm ngủ, chờ em nhắn tin 😀 Khoảng 4h thì tỉnh ko ngủ được nữa, đã hết cúm 🙂 – tất nhiên – mình là thế, cứ uống 1 viên Decolgen rồi đi ngủ khi tỉnh dậy là hết cúm. Không thể đi ăn với em mà lại hắt hơi liên tục được đúng ko nào 😀\nKo ngủ nữa nhưng nằm chờ, chờ em nhắn tin :D, chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng cũng có tin nhắn, vui cực, nhưng sau khi đọc tin nhắn thì bớt vui đi một ít. Em mang xe đi bảo dưỡng, ra lấy thì người ta bảo chưa xong, mai mới lấy được. Thế là tất nhiên phải hoãn. Chẹp, nếu mình có xe thì có thể tới đón em rùi, nhưng mình ko có. Thế nên sẽ là chủ nhật. Em muốn chiều mai nhưng chiều mai mình học 6 tiết rồi còn phải họp nhóm chuẩn bị 20/9 tổ chức Software Freedom Day 2008\nThứ 7 thì chắc cả ngày mình phải ở bên BK. Còn mỗi chủ nhật. Chủ nhật thì trưa sang Đông Anh nhà Tuấn liên hoan, nhưng chắc tầm 2h đi xe bus về, vẫn okie lắm 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/18/hope/","summary":"\u003cp\u003eCó một thứ gì đó để hồi hộp và chờ đợi quả là một cảm giác thú vị. Cả ngày hôm nay mình mong chờ tới khi “hết nắng” để nhận được tin nhắn của em. Cũng có đôi lúc nghĩ tới việc em sẽ bận đột xuất gì đó và hoãn hẹn, nhưng xác suất xảy ra nhỏ nên mình ko lo lắng việc này. Và rất hi vọng, ^^. Lúc trưa học xong thì bắt đầu bị hắt hơi. Nhà mất điện nên thằng Tuấn đi xe bus sang Xuân Thủy, hai thằng vào quán ngồi đá PS, lúc đầu thì mình thắng tưng bừng, nhưng càng về sau, hắt hơi liên tục, nước mắt nước mũi tùm lum, tay run run, chả nhìn thấy gì mà đá, thua tưng bừng luôn :))\u003cbr\u003e\nchán ko đá nữa, đi ăn rồi về nhà, mua Decolgen, uống 1 viên rồi nằm ngủ, chờ em nhắn tin 😀 Khoảng 4h thì tỉnh ko ngủ được nữa, đã hết cúm 🙂 – tất nhiên – mình là thế, cứ uống 1 viên Decolgen rồi đi ngủ khi tỉnh dậy là hết cúm. Không thể đi ăn với em mà lại hắt hơi liên tục được đúng ko nào 😀\u003cbr\u003e\nKo ngủ nữa nhưng nằm chờ, chờ em nhắn tin :D, chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng cũng có tin nhắn, vui cực, nhưng sau khi đọc tin nhắn thì bớt vui đi một ít. Em mang xe đi bảo dưỡng, ra lấy thì người ta bảo chưa xong, mai mới lấy được. Thế là tất nhiên phải hoãn. Chẹp, nếu mình có xe thì có thể tới đón em rùi, nhưng mình ko có. Thế nên sẽ là chủ nhật. Em muốn chiều mai nhưng chiều mai mình học 6 tiết rồi còn phải họp nhóm chuẩn bị 20/9 tổ chức \u003ca href=\"http://softwarefreedomday.org/teams/Vietnam/SFD2008Hanoi\" title=\"Ngày kỷ niệm phần mềm tự do 2008 tại Hà Nội\"\u003eSoftware Freedom Day 2008\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThứ 7 thì chắc cả ngày mình phải ở bên BK. Còn mỗi chủ nhật. Chủ nhật thì trưa sang Đông Anh nhà Tuấn liên hoan, nhưng chắc tầm 2h đi xe bus về, vẫn okie lắm 😀\u003c/p\u003e","title":"Hope"},{"content":"sau rất nhiều lần trì hoãn, cuối cùng mình đã có một “cuộc hẹn” với em Linh, thật sự là sau khi đưa ra lời đề nghị, mình rất hồi hộp – sợ em ấy từ chối – bị từ chối luôn luôn là một nỗi lo sợ 🙂 và mình dù vẫn ngồi im trên ghế, nhưng thực ra là đã rất muốn nhảy nhót khi em ấy nói “vâng” ^^. vui quá, có thể ko nhảy nhót nhưng ko thể nào stop việc bày tỏ niềm vui bằng việc gõ “dating dating, I have a date” làm cho em cười bò =))\nmình ko muốn ngủ, nhưng thôi, phải đi ngủ, mai dậy đúng giờ. mình ko muốn mang bộ mặt hốc hác vì thức khuya đi gặp em 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/17/dating/","summary":"\u003cp\u003esau rất nhiều lần trì hoãn, cuối cùng mình đã có một “cuộc hẹn” với em Linh, thật sự là sau khi đưa ra lời đề nghị, mình rất hồi hộp – sợ em ấy từ chối – bị từ chối luôn luôn là một nỗi lo sợ 🙂 và mình dù vẫn ngồi im trên ghế, nhưng thực ra là đã rất muốn nhảy nhót khi em ấy nói “vâng” ^^. vui quá, có thể ko nhảy nhót nhưng ko thể nào stop việc bày tỏ niềm vui bằng việc gõ “dating dating, I have a date” làm cho em cười bò =))\u003cbr\u003e\nmình ko muốn ngủ, nhưng thôi, phải đi ngủ, mai dậy đúng giờ. mình ko muốn mang bộ mặt hốc hác vì thức khuya đi gặp em 🙂\u003c/p\u003e","title":"dating"},{"content":"bài tập lớn môn đồ họa máy tính: nhóm 4 người, làm một cái trình duyệt 3D – 3D browser, code bằng C/C++ và sử dụng OpenGL , chả hiểu 3D browser là thế nào nữa 🙁\nbài tập lớn môn lập trình mạng: cũng làm theo nhóm thì phải, lớp chia làm 15 nhóm, làm một chương trình tải file từ nhiều server, chính xác là từ 4 server, server linux, điểm sẽ tính 30% cho báo cáo, còn 70% là tốc độ, nhóm nào tải file nhanh nhất 10 điểm, 2 nhóm về nhì 9 điểm, 3 nhóm về ba 8 điểm, cứ thế, hehe, phải đạp lên xác nhau mà sống sót rồi đây 😀\nhình như mình sắp ốm. gội đầu xong hắt hơi liên tục\ngọi điện cho Thủy Tiên, nghe giọng Thủy Tiên có vẻ rất vui vẻ, chắc là do lại được nối mạng sau bao ngày disconnect 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/09/tired/","summary":"\u003cp\u003ebài tập lớn môn đồ họa máy tính: nhóm 4 người, làm một cái trình duyệt 3D – 3D browser, code bằng C/C++ và sử dụng OpenGL , chả hiểu 3D browser là thế nào nữa 🙁\u003cbr\u003e\nbài tập lớn môn lập trình mạng: cũng làm theo nhóm thì phải, lớp chia làm 15 nhóm, làm một chương trình tải file từ nhiều server, chính xác là từ 4 server, server linux, điểm sẽ tính 30% cho báo cáo, còn 70% là tốc độ, nhóm nào tải file nhanh nhất 10 điểm, 2 nhóm về nhì 9 điểm, 3 nhóm về ba 8 điểm, cứ thế, hehe, phải đạp lên xác nhau mà sống sót rồi đây 😀\u003cbr\u003e\nhình như mình sắp ốm. gội đầu xong hắt hơi liên tục\u003cbr\u003e\ngọi điện cho Thủy Tiên, nghe giọng Thủy Tiên có vẻ rất vui vẻ, chắc là do lại được nối mạng sau bao ngày disconnect 😀\u003c/p\u003e","title":"tired"},{"content":"ôi yêu quá mặt trời, lâu lắm rồi mới nhìn thấy nắng\nôi yêu quá cuộc đời, lâu lắm rồi mới lại gặp em.\n:D, sau mấy ngày mưa rả rích sụt sùi, hôm nay 7h mặt trời đã lên, nắng vàng đẹp thật, đúng là phải có những ngày mưa thì mới thấy yêu quý những ngày nắng 🙂\ncòn câu dưới là viết thêm cho nó phong phú thôi, chả gặp được em nào cả 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/09/oh/","summary":"\u003cp\u003eôi yêu quá mặt trời, lâu lắm rồi mới nhìn thấy nắng\u003cbr\u003e\nôi yêu quá cuộc đời, lâu lắm rồi mới lại gặp em.\u003cbr\u003e\n:D, sau mấy ngày mưa rả rích sụt sùi, hôm nay 7h mặt trời đã lên, nắng vàng đẹp thật, đúng là phải có những ngày mưa thì mới thấy yêu quý những ngày nắng 🙂\u003cbr\u003e\ncòn câu dưới là viết thêm cho nó phong phú thôi, chả gặp được em nào cả 😀\u003c/p\u003e","title":"oh"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/08/long-long-away/","summary":"","title":"long long away"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/09/05/no-title-2/","summary":"","title":"no title"},{"content":"chôm đc bài hát từ máy di động của thằng bạn, thích mỗi đoạn wo ai ni 😀\nBoomp3.com\nvừa search trên youtube mới biết bài này do S.H.E hát 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/28/wo-ai-ni/","summary":"\u003cp\u003echôm đc bài hát từ máy di động của thằng bạn, thích mỗi đoạn wo ai ni 😀\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://boomp3.com/listen/c0ffck7xl_k/wo-ai-ni\"\u003eBoomp3.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nvừa search trên youtube mới biết bài này do S.H.E hát 😀\u003c/p\u003e","title":"Wo ai ni"},{"content":"– Nếu bạn chọn cách sống bằng những điều ranh ma, tài lẻ mà không phải bằng chính sự cần mẫn và khả năng của mình, thì bạn vẫn sống được, but you won’t get very far. How far is very far thì còn tuỳ.\n– Nếu bạn chọn là trẻ con, bạn sẽ là trẻ con.\n– Hãy yêu mến những người yêu mến bạn. Nói chung, bạn không cần phải ‘tốt’ với tất cả mọi người hay yêu tất cả mọi người.\n– Bạn có thể chọn ngủ mười tiếng, tám tiếng một ngày hay năm tiếng một ngày. Bạn có thể coi phim zero tiếng, ba tiếng hay năm tiếng một ngày. Trên con đường của thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng bất kể bạn là ai. Và không, bạn không học được gì từ những bộ phim dài tập hay ngắn tập đâu. Đừng tin rằng bạn có thể rút ra triết lý sống hay gì cả, triết lý sống không cheap như bộ phim vài chục một vé hay một đĩa.\n– Bạn cũng có thể chọn giữa việc biết tất cả nội dung các phim cũng như các chương trình truyền hình và các ca sỹ nổi tiếng hay tất cả những việc xảy ra với Hoàng Thuỳ Linh trên kenh14.vn với việc đọc sách hay viết lách. Nhưng nói chung mỗi ngày đều có những tin mới, những ngôi sao, những bộ phim, những video clip mới trên youtube. Keep up với chúng thì đơn giản là bạn sẽ thua vào một ngày nào đó.\n– Forum hay bất kể cộng đồng online nào cũng chỉ là những thứ phù phiếm.\n– Mua được rẻ (hay bán được đắt) vài cái CD, điện thoại, máy tính, đồ chơi sẽ không làm bạn lớn lên. Cũng như bạn không nên định nghĩa mình bằng những gì bạn dùng.\n– How you look is different from how people intepret you. How you pronounce your name is different from who you are.\n– Viết “gì” thành j sẽ không giúp cho bạn có thời gian sống thêm 1/10 của một giây. Ngược lại rất có thể bạn phải mất thời gian sau này để cải tạo lại hình ảnh của mình.\n– Những người bạn sẽ là những người làm cho bạn vui hơn khi bạn vui. Bạn thân sẽ là người để làm bạn đỡ buồn khi bạn buồn.\n– Hãy tự hỏi mình về định nghĩa bạn thân của bạn. Nếu bạn không có một định nghĩa chính xác, rất có thể bạn đang sai lầm khi nói ai đó là bạn thân của bạn.\n– Nếu bạn không thành thạo tiếng Anh thì phải học ngay. Vì đến lúc bạn cần mới học thì bao giờ cũng là quá muộn.\n– Bạn không cần Word 2007 chạy trên Quad-core để viết được Harry Potter. Bạn không cần máy ảnh tốt để chụp ảnh đẹp. Bạn không cần du học để là người hiểu biết. Bạn không cần nhiều tiền để làm cuộc sống của mình tốt lên. Bạn không cần facebook để biết những gì xảy đến với bạn của bạn. Những thứ đó chỉ là những công cụ để cho bạn đạt được mục đích một cách đơn giản hơn. Vì vậy bạn chỉ cần một máy đánh chữ để bắt đầu. Một chiếc camera cũ để bắt đầu. Và một mấy chục nghìn một tháng để đến thư viện. Gặp gỡ một cách vật lý bạn bè mình thường xuyên.\n– Gia đình rất quan trọng. KHÔNG BAO GIỜ trách bố mẹ bạn, vì tại sao họ không cập nhật như người khác, không thoáng như người khác, không đi chơi vào mỗi thứ bảy. Yes, họ có thể đã làm thế vào trước khi bạn ra đời. Nhưng họ không tiếp tục làm như vậy khi họ phải lo cho bạn ăn học (– Bill Gates).\n– Hãy học cách nấu ăn một bữa thật ngon. Cuộc đời của bạn phải có những thứ hơn mì ăn liền, TacoBell hay McDonals.\n– Cuộc đời bạn cũng như dịch vụ khách hàng, thông thường những thứ bạn học ngoài đời bạn sẽ thuộc về một trong ba và không thuộc về hai thứ còn lại: Nhanh, Rẻ và Bền.\nBình luận (2) doaitran — 2008-08-26 20:05\nCó những Forum không phải là những thứ phù phiếm đâu ;))\nLê Trung Thu — 2008-09-19 03:25\nChỉ thấy sự quan tâm chứ chưa có tiếng nói riêng cho mình.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/26/readandthink/","summary":"\u003cp\u003e– Nếu bạn chọn cách sống bằng những điều ranh ma, tài lẻ mà không phải bằng chính sự cần mẫn và khả năng của mình, thì bạn vẫn sống được, but you won’t get very far. How far is very far thì còn tuỳ.\u003cbr\u003e\n– Nếu bạn chọn là trẻ con, bạn sẽ là trẻ con.\u003cbr\u003e\n– Hãy yêu mến những người yêu mến bạn. Nói chung, bạn không cần phải ‘tốt’ với tất cả mọi người hay yêu tất cả mọi người.\u003cbr\u003e\n– Bạn có thể chọn ngủ mười tiếng, tám tiếng một ngày hay năm tiếng một ngày. Bạn có thể coi phim zero tiếng, ba tiếng hay năm tiếng một ngày. Trên con đường của thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng bất kể bạn là ai. Và không, bạn không học được gì từ những bộ phim dài tập hay ngắn tập đâu. Đừng tin rằng bạn có thể rút ra triết lý sống hay gì cả, triết lý sống không cheap như bộ phim vài chục một vé hay một đĩa.\u003cbr\u003e\n– Bạn cũng có thể chọn giữa việc biết tất cả nội dung các phim cũng như các chương trình truyền hình và các ca sỹ nổi tiếng hay tất cả những việc xảy ra với Hoàng Thuỳ Linh trên kenh14.vn với việc đọc sách hay viết lách. Nhưng nói chung mỗi ngày đều có những tin mới, những ngôi sao, những bộ phim, những video clip mới trên youtube. Keep up với chúng thì đơn giản là bạn sẽ thua vào một ngày nào đó.\u003cbr\u003e\n– Forum hay bất kể cộng đồng online nào cũng chỉ là những thứ phù phiếm.\u003cbr\u003e\n– Mua được rẻ (hay bán được đắt) vài cái CD, điện thoại, máy tính, đồ chơi sẽ không làm bạn lớn lên. Cũng như bạn không nên định nghĩa mình bằng những gì bạn dùng.\u003cbr\u003e\n– How you look is different from how people intepret you. How you pronounce your name is different from who you are.\u003cbr\u003e\n– Viết “gì” thành j sẽ không giúp cho bạn có thời gian sống thêm 1/10 của một giây. Ngược lại rất có thể bạn phải mất thời gian sau này để cải tạo lại hình ảnh của mình.\u003cbr\u003e\n– Những người bạn sẽ là những người làm cho bạn vui hơn khi bạn vui. Bạn thân sẽ là người để làm bạn đỡ buồn khi bạn buồn.\u003cbr\u003e\n– Hãy tự hỏi mình về định nghĩa bạn thân của bạn. Nếu bạn không có một định nghĩa chính xác, rất có thể bạn đang sai lầm khi nói ai đó là bạn thân của bạn.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e– Nếu bạn không thành thạo tiếng Anh thì phải học ngay. Vì đến lúc bạn cần mới học thì bao giờ cũng là quá muộn.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n– Bạn không cần Word 2007 chạy trên Quad-core để viết được Harry Potter. Bạn không cần máy ảnh tốt để chụp ảnh đẹp. Bạn không cần du học để là người hiểu biết. Bạn không cần nhiều tiền để làm cuộc sống của mình tốt lên. Bạn không cần facebook để biết những gì xảy đến với bạn của bạn. Những thứ đó chỉ là những công cụ để cho bạn đạt được mục đích một cách đơn giản hơn. Vì vậy bạn chỉ cần một máy đánh chữ để bắt đầu. Một chiếc camera cũ để bắt đầu. Và một mấy chục nghìn một tháng để đến thư viện. Gặp gỡ một cách vật lý bạn bè mình thường xuyên.\u003cbr\u003e\n– Gia đình rất quan trọng. KHÔNG BAO GIỜ trách bố mẹ bạn, vì tại sao họ không cập nhật như người khác, không thoáng như người khác, không đi chơi vào mỗi thứ bảy. Yes, họ có thể đã làm thế vào trước khi bạn ra đời. Nhưng họ không tiếp tục làm như vậy khi họ phải lo cho bạn ăn học (– Bill Gates).\u003cbr\u003e\n– Hãy học cách nấu ăn một bữa thật ngon. Cuộc đời của bạn phải có những thứ hơn mì ăn liền, TacoBell hay McDonals.\u003cbr\u003e\n– Cuộc đời bạn cũng như dịch vụ khách hàng, thông thường những thứ bạn học ngoài đời bạn sẽ thuộc về một trong ba và không thuộc về hai thứ còn lại: Nhanh, Rẻ và Bền.\u003c/p\u003e","title":"đọc và nghĩ"},{"content":"mua bộ bàn phím với chuột mới để code cho thoải mái nào Bình luận (3) -‘๑’ Hue L.M -‘๑’ — 2008-08-25 12:13\nhô hô mua bộ mới roài ah? cho xin cái bàn phím !!! he he\nMr Free — 2008-08-26 01:19\ntiếc quá ko cắm đượcvào máy của cậu :)) mà laptop ai dùng bàn phím đểu chứ ;))\nCà Chua — 2009-03-21 12:07\nHị hị, có ý ghen tị, con chuột của tớ to thù lù, cầm rất chi là mỏi tay, thi thoảng lại đơ đơ nữa chứ T_T\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/25/entry-for-august-25-2008/","summary":"\u003cp\u003emua bộ bàn phím với chuột mới để code cho thoải mái nào \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/08/25/entry-for-august-25-2008/101.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-XqPAy809brMhOZ_cf50S2h5H\"\u003e-‘๑’ Hue L.M -‘๑’\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-08-25 12:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehô hô mua bộ mới roài ah? cho xin cái bàn phím !!! he he\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-08-26 01:19\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etiếc quá ko cắm đượcvào máy của cậu :)) mà laptop ai dùng bàn phím đểu chứ ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-hXHeY34_b653vy2e75nJ896LQ1q7\"\u003eCà Chua\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-03-21 12:07\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHị hị, có ý ghen tị, con chuột của tớ to thù lù, cầm rất chi là mỏi tay, thi thoảng lại đơ đơ nữa chứ T_T\u003c/p\u003e","title":"Entry for August 25, 2008"},{"content":"dùng bộ bàn phím với chuột đểu đểu kia bực mình quá, làm quả phím chuột tàm tạm dùng cho đỡ bực, hihi\ngenius slim start c100\nBình luận (2) doaitran — 2008-08-26 20:03\nBao nhiêu tiền thế? ;))\nkanishi — 2008-08-27 10:01\ntròn 200k :\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/24/genius/","summary":"\u003cp\u003edùng bộ bàn phím với chuột đểu đểu kia bực mình quá, làm quả phím chuột tàm tạm dùng cho đỡ bực, hihi\u003cbr\u003e\ngenius slim start c100\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edoaitran\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-08-26 20:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBao nhiêu tiền thế? ;))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://kanishi.wordpress.com/\"\u003ekanishi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-08-27 10:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etròn 200k :\u0026gt;\u003c/p\u003e","title":"genius"},{"content":"Sao TT có vẻ thích dội nước lạnh thế nhỉ, mấy gáo rồi ấy. chán hẳn\nupdate: chả là hôm qua, ngồi ăn miến ngan, nhìn thấy chớp sáng lòa bầu trời, nhớ tới TT và ko hiểu lúc ấy TT có nhìn thấy ko, nhắn hỏi, thì nhận được câu trả lời hơi phũ phàng một tí, đại loại thế\nBình luận (2) dice — 2008-08-24 21:09\nhehe lâu lắm ko có tin bạn mèo\ndạo nì sao rùi\nbạn TT nào thế\ncó ny mừh chả quảng cáo gì cả, bạn với chả bè [-(\ndoaitran — 2008-08-26 20:02\nHoa đẹp đấy, hôm nào phải đến ngắm mí được ;))\nCũng lâu lâu rồi ko đàm đạo với nhau, nhỉ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/23/no-title/","summary":"\u003cp\u003eSao TT có vẻ thích dội nước lạnh thế nhỉ, mấy gáo rồi ấy. chán hẳn\u003cbr\u003e\nupdate: chả là hôm qua, ngồi ăn miến ngan, nhìn thấy chớp sáng lòa bầu trời, nhớ tới TT và ko hiểu lúc ấy TT có nhìn thấy ko, nhắn hỏi, thì nhận được câu trả lời hơi phũ phàng một tí, đại loại thế\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/08/23/no-title/spa0182.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/08/23/no-title/spa0180.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/08/23/no-title/spa0175.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://\"\u003edice\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-08-24 21:09\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehehe lâu lắm ko có tin bạn mèo\u003cbr\u003e\ndạo nì sao rùi\u003cbr\u003e\nbạn TT nào thế\u003cbr\u003e\ncó ny mừh chả quảng cáo gì cả, bạn với chả bè [-(\u003c/p\u003e","title":"no title"},{"content":"hichic, nhìn cái hình này mà chết mê chết mệt, mỗi tội nhà hoàn cảnh ứ chơi được máy Mac :((\nlàm nào giờ, làm nào giờ, hu hu hu hu\ngiải pháp: tự viết một cái =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/17/ichat/","summary":"\u003cp\u003ehichic, nhìn cái hình này mà chết mê chết mệt, mỗi tội nhà hoàn cảnh ứ chơi được máy Mac :((\u003cbr\u003e\nlàm nào giờ, làm nào giờ, hu hu hu hu\u003cbr\u003e\ngiải pháp: tự viết một cái =))\u003c/p\u003e","title":"iChat !!!!"},{"content":"Là dám nghĩ khác và làm khác, vậy thôi.\nĐùa với não bạn một chút!\nBạn hãy trả lời trước khi nhìn giải đáp: “Jack được trả 5 đôla cho một lần cưa khúc gỗ ra làm đôi. Vậy Jack được trả bao nhiêu tiền để cưa khúc gỗ ra làm bốn?”.\n“Có 2 người ngồi trước cửa siêu thị và chơi cờ tướng. Họ chơi 5 ván. Mỗi người đều thắng 3 ván. Sao lại thế?”.\nĐây là giải đáp: Câu 1: 15 đôla, vì để cưa khúc gỗ ra làm đôi thì chỉ cần một lần cưa, nhưng để cưa một khúc gỗ ra làm 4 thì cần 3 lần.\nCâu 2: Bởi vì 2 người này chơi với 2 người khác nhau.\nĐây là 2 trong số nhiều câu “đố mẹo” đơn giản nhất. Chúng đánh lừa não bạn vì não bạn có xu hướng suy nghĩ theo kiểu “mặc định”: 2 người chơi cờ thì “mặc định” là họ chơi với nhau, cưa khúc gỗ làm đôi được 5 đôla thì cưa làm 4 (2×2) thì “mặc định” là được trả 5×2=10 đôla… Trong khi đề bài không hề có những dữ kiện như vậy. Tại sao bạn lại “mặc định” như thế? à?ó chính là sức ỳ tâm lý làm cho não bạn bị mắc lừa ở những câu đố đòi hỏi nghĩ sáng tạo.\nNghĩ sáng tạo là nhìn một vấn đề, một câu hỏi… theo những cách khác với thông thường. Tức là nhìn mọi thứ từ các góc độ, tầm nhìn khác nhau, “nhìn” theo những cách không bị hạn chế bởi thói quen, bởi phong tục, bởi tiêu chuẩn…\nNghĩ sáng tạo xa hơn\nNhững câu chuyện về nghĩ sáng tạo không phải chờ đến thời kỹ thuật hiện đại. Từ những năm 1400, Nữ hoàng Isabella của Tây Ban Nha có lần yêu cầu mọi người tìm cách để quả trứng đứng thẳng trên một đầu của nó, mà không được dùng cái đế gì kê ở dưới.\nTất cả các vị quan trong triều đình đều vò đầu bứt tóc chịu thua. Nhưng rồi một thuỷ thủ trẻ bước đến, đập vỡ một đầu của quả trứng và dựng nó lên bằng đầu đó. Tất nhiên, ruột trứng chảy hết ra và các quan thì vô cùng tức giận. Nhưng Nữ hoàng thì không. Nữ hoàng chưa bao giờ nói rằng không được đập vỡ trứng, còn các quan đã nghĩ “mặc định” là như thế.\nVà Christopher Columbus – một thuỷ thủ – bằng cách nghĩ ra bên ngoài chiếc hộp (lần này có lẽ là bên ngoài cái vỏ trứng!), đã giải quyết được vấn đề. Ông được Nữ hoàng cung cấp tàu và tiền để bắt đầu chuyến phiêu lưu của mình.\nThực ra, đây là một ví dụ rõ ràng về một con người không chấp nhận bị giới hạn bởi những suy nghĩ thông thường. Columbus lên tàu đi vòng quanh thế giới, trong khi tất cả mọi người lúc đó còn khẳng định là thế nào rồi ông cũng đi đến “rìa” thế giới và rơi tõm ra ngoài.\nỨng dụng của nghĩ sáng tạo\nNếu sức ỳ tâm lý của bạn vẫn còn lớn, e rằng đến bây giờ bạn lại “mặc định” rằng vậy ra “nghĩ sáng tạo”, nói vòng vo mãi, cuối cùng cũng chỉ để… giải các câu đố!!!\nBạn hãy nghe câu chuyện này. Có 2 người làm bánh quế, với chất lượng và giá cả như nhau. Khi mọi người chán ăn bánh quế và không mua nữa, một người bán chẳng biết làm sao và bỏ nghề. Trong khi đó, người còn lại đã “thiết kế” bánh quế kiểu mới bằng cách cuộn tròn nó lại theo hình nón và tạo ra một sản phẩm mới hoàn toàn: ốc quế cho kem.\nNhư vậy, người bán hàng thứ nhất đã không thể đi tiếp được, còn người thứ hai đã chuyển dịch ra ngoài giới hạn và những mặc định thông thường.\nNếu không có sự “nghĩ sáng tạo” của người thứ hai, hẳn bây giờ chúng ta vẫn chỉ biết ăn kem que hoặc dùng thìa múc từ cốc (hoặc nếu không có ai nghĩ sáng tạo từ ban đầu thì có thể chúng ta thậm chí còn chẳng có kem mà ăn!).\nKhả năng nghĩ sáng tạo càng trở nên cực kỳ quan trọng trong thế giới kinh doanh thay đổi nhanh chóng như hiện nay.\nNhững phẩm chất của một người nghĩ sáng tạo\n– Độc lập.\n– Tự tin.\n– Chấp nhận rủi ro.\n– Nhiều năng lượng.\n– Nồng nhiệt.\n– Không gò bó.\n– Thích phiêu lưu.\n– Tò mò, hiếu kỳ.\n– Nhiều sở thích.\n– Hài hước.\n– Trẻ con, hiếu động.\n– Biết nghi ngờ.\nThực tế cuộc sống không phải là một cái hộp, nên bạn đừng tự tạo ra rồi chui vào đó!\nBạn có thể học để nghĩ sáng tạo\nAi trong chúng ta cũng có sự sáng tạo, và tin tốt là nếu bạn thấy mình “chưa” (chứ không phải là “không”) sáng tạo, bạn có thể học. Công việc càng khó thì não bạn hoạt động càng tích cực. Theo nghiên cứu thì đến thiên tài cũng mới sử dụng có 15% hiệu suất não của mình! Cho nên, học nghĩ sáng tạo để não bạn đi xa hơn là hoàn toàn có thể. Thậm chí, có rất nhiều gợi ý cho cách học nghĩ sáng tạo.\na. Phương pháp SAEDI – “SAEDI” không phải là từ gì quái dị, nó là từ “IDEAS” viết lộn ngược. à?ôi khi, nghĩ sáng tạo chỉ cần bạn nhìn mọi thứ theo chiều khác đi.\nS = State of mind (cách suy nghĩ): Tự nói rằng “Tôi chẳng sáng tạo chút nào” hoặc “Tôi chẳng bao giờ có ý tưởng gì hay ho đâu” sẽ huỷ hoại sức sáng tạo của bạn. Nghĩ sáng tạo đòi hỏi nghĩ tích cực.\nA = Atmosphere (không khí). Có những người thích ở nơi đông người mới nghĩ ra nhiều thứ. Có những người lại phải ngồi một mình yên tĩnh mới sáng suốt được. Bạn hãy tạo cho căn phòng mình có không khí tuỳ theo sở thích. Nếu bạn có nhiều ý tưởng khi đang… đi, hãy chăm đi dạo ở công viên, bờ hồ… Trang trí phòng bạn bằng những bức ảnh, ánh sáng… mà bạn thích.\nE = Effective thinking (Nghĩ hiệu quả). Nghĩ hiệu quả tức là hướng suy nghĩ của bạn đến những mục đích cụ thể. Không có mục đích thì bạn sẽ làm rối hết mọi việc lên.\nD = Determination (Quyết tâm). Sự sáng tạo đòi hỏi có luyện tập. Bạn nên tạo thói quen tưởng tượng. Những ý tưởng ban đầu của bạn có vẻ hết sức buồn cười và không ai chấp nhận, nhưng đừng bỏ cuộc.\nI = Ink (viết). Khi bạn nhìn vào những thứ bạn viết ra, bạn sẽ có nhiều ý tưởng hơn là chỉ nghĩ đến nó.\nb. TILS:\nT = Think it: Suy nghĩ.\nI = Ink it: Viết ra.\nL = Link it: Nối, liên tưởng.\nS = Sync it: à?ồng nhất.\nLuyện tập\nCó những bài tập suy nghĩ sáng tạo mà bạn có thể thử:\n– Nếu bạn cần giao tiếp nhưng bạn không thể sử dụng từ ngữ, dù viết hay nói, thì bạn làm cách nào? Một người đã đưa ra những ý sau: ngôn ngữ cử chỉ, dùng trống, dùng đồ vật, dùng đèn nhấp nháy, vẽ…\n– Bạn hãy đặt ra những câu hỏi cho những đồ vật thường ngày, ví dụ: “nếu thang máy không chỉ đi lên và xuống mà còn từ đầu này sang đầu kia thì sẽ thế nào?”, “nếu mỗi cơ quan yê\nu cầu mỗi ngày mỗi người phải cười ít nhất 30 phút thì sao?”…\n– Vấn đề của một công ty bán khoai tây chiên: khoai tây chiên thường rất dễ vỡ vụn khi đóng gói, vận chuyển…, vậy làm thế nào? Bạn có thể bắt đầu bằng việc nghĩ ra cách đóng gói và vận chuyển mà không làm khoai tây bị vỡ. Sau đó, suy luận: về bản chất thì cái gì giống miếng khoai tây chiên, chúng có dễ vỡ không?…\n– Một cuốn sổ tay thì bạn có thể sáng tạo theo cách nào? “Sức ỳ tâm lý” rất dễ làm cho đa số mọi người nghĩ rằng “sổ tay thì còn gì để sáng tạo nữa!”. Nó rõ ràng đến phát bực mình! Nhưng vẫn có những ý tưởng của những người không chịu thua: Sổ tay đổi màu; Sổ biết đọc những thứ mình viết lên; Sổ sửa lỗi chính tả; Sổ hình tròn; Sổ có thể dán giấy lên mà không cần hồ dán; Sổ có thể dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh…\nKết\nCó một người cha giàu có với 3 người con trai. Ông muốn trao lại tài sản cho người con thông minh nhất. Thế là ông nghĩ ra một cách: đưa cho mỗi người một khoản tiền nhỏ và bảo những người con hãy mua thứ gì có thể làm đầy được nhà kho, càng đầy càng tốt.\nBa người con cầm tiền và đi tìm thứ vừa rẻ vừa dễ làm đầy nhà kho. Người con cả nhìn thấy một cái cây rất to trên đường, và nghĩ rằng cành và lá cây rất cồng kềnh, sẽ tỏa ra được mọi ngóc ngách của phòng. Thế là anh ta mua hết cành cây và thuê người đem về nhà.\nNgười con thứ hai thì mừng húm khi nhìn thấy đống cỏ khô. Cỏ vừa rẻ vừa nhẹ, lại nhỏ, dễ dàng làm đầy nhà kho. Thế là anh ta mua hết cỏ và thuê người đem về nhà.\nNgười con út nghĩ đi nghĩ lại về cách làm đầy nhà kho sao cho vừa hiệu quả, vừa không tốn kém. Cuối cùng, anh ta chỉ mua một ngọn nến. Khi thắp ngọn nến lên, cả nhà kho đầy tràn ánh sáng. Người cha rất hài lòng và để lại tài sản cho người con út.\nHàm ý của câu chuyện này là gì? à? Để thắp sáng được ngọn nến sáng tạo bên trong mỗi người, trước hết, đầu óc chúng ta phải đầy đã.\n(Internet)\nTu duy sang tao.rar\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/13/sang-tao-la-gi/","summary":"\u003cp\u003eLà dám nghĩ khác và làm khác, vậy thôi.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eĐùa với não bạn một chút!\u003cbr\u003e\nBạn hãy trả lời trước khi nhìn giải đáp: “Jack được trả 5 đôla cho một lần cưa khúc gỗ ra làm đôi. Vậy Jack được trả bao nhiêu tiền để cưa khúc gỗ ra làm bốn?”.\u003cbr\u003e\n“Có 2 người ngồi trước cửa siêu thị và chơi cờ tướng. Họ chơi 5 ván. Mỗi người đều thắng 3 ván. Sao lại thế?”.\u003cbr\u003e\nĐây là giải đáp:\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eCâu 1: 15 đôla, vì để cưa khúc gỗ ra làm đôi thì chỉ cần một lần cưa, nhưng để cưa một khúc gỗ ra làm 4 thì cần 3 lần.\u003cbr\u003e\nCâu 2: Bởi vì 2 người này chơi với 2 người khác nhau.\u003cbr\u003e\nĐây là 2 trong số nhiều câu “đố mẹo” đơn giản nhất. Chúng đánh lừa não bạn vì não bạn có xu hướng suy nghĩ theo kiểu “mặc định”: 2 người chơi cờ thì “mặc định” là họ chơi với nhau, cưa khúc gỗ làm đôi được 5 đôla thì cưa làm 4 (2×2) thì “mặc định” là được trả 5×2=10 đôla… Trong khi đề bài không hề có những dữ kiện như vậy. Tại sao bạn lại “mặc định” như thế? à?ó chính là sức ỳ tâm lý làm cho não bạn bị mắc lừa ở những câu đố đòi hỏi nghĩ sáng tạo.\u003cbr\u003e\nNghĩ sáng tạo là nhìn một vấn đề, một câu hỏi… theo những cách khác với thông thường. Tức là nhìn mọi thứ từ các góc độ, tầm nhìn khác nhau, “nhìn” theo những cách không bị hạn chế bởi thói quen, bởi phong tục, bởi tiêu chuẩn…\u003c/p\u003e","title":"Sáng tạo là gì?"},{"content":"Tác giả: TS Lê Đăng Doanh – Thành viên IDS\nTốt nghiệp đại học mới chỉ là cơ sở để mở đầu cuộc đời của người cán bộ nghiên cứu. Có bằng tiến sĩ cũng là bắt đầu con đường nghiên cứu khoa học. Hãy ghi nhớ lời dạy của Bác Hồ: “Học để làm việc, làm người, làm cách mạng. Học để phục vụ nhân dân”.\nHọc nữa, học mãi vì kiến thức của loài người tăng lên với cấp số nhân. Kiến thức của nhân loại trong năm năm gần đây bằng tổng số kiến thức của nhân loại trong 5.000 năm trước đó cộng lại. Như về thiên văn học, đến trên 90% hiểu biết về vũ trụ của loài người đã được phát hiện và xác định trong năm năm gần đây.\nCác bạn bắt đầu cuộc đời là cán bộ nghiên cứu khoa học, các bạn phải phấn đấu rất gian khổ về mọi mặt, trước hết là về phương pháp nghiên cứu và tính trung thực trong nghiên cứu khoa học. Marx đã viết trong trang bìa của cuốn Tư bản bằng tiếng Pháp: “Không có con đường bằng phẳng nào cho khoa học. Chỉ có những ai không ngại khó nhọc trong khi trèo trên những con đường dốc của khoa học mới có cơ hội đạt được những đỉnh cao xán lạn của nó”.\nCác bạn hãy có dũng khí của nhà khoa học, tìm kiếm sự thật, tôn trọng sự thật, nói lên sự thật. Nhà bác học thiên tài Albert Einstein đã nói: “Khuất phục trước quyền lực là kẻ thù của chân lý”. Nhà bác học Gallilei dẫu lên giàn thiêu cũng vẫn nói lên chân lý Trái đất quay chứ không nói khác được.\nCác bạn hãy luôn tự đặt ra những câu hỏi, hãy hoài nghi những gì đã được coi là chân lý vĩnh cửu. Chính Albert Einstein không tin vào các khái niệm tưởng như vĩnh hằng về thời gian, tốc độ, khối lượng, năng lượng nên mới có những phát minh vĩ đại về thuyết tương đối. Điều quan trọng nhất là phải vượt lên chính mình để tìm đến sự thật. Phải vượt qua mọi cám dỗ của kẻ cơ hội, của sự dối trá, xu nịnh. Trong lịch sử khoa học, rất nhiều nhà khoa học chân chính đã phải trả giá vì sự trung thực và dũng cảm của mình.\nNgười ta có thể dùng tiền bạc để mua bằng cấp (điều rất đáng buồn nhưng lại là sự thật) nhưng không ai có thể mua được kiến thức, càng không thể mua được bản lĩnh khoa học, phương pháp nghiên cứu và uy tín trong khoa học. Người ta cũng có thể dùng tiền để mua được chức tước, địa vị nhưng không thể mua được sự tín nhiệm của đồng nghiệp và xã hội.\nCác bạn hãy rèn cho mình phương pháp và bản lĩnh làm việc khoa học: quan sát, tích lũy, phân tích các sự việc, tìm ra cốt lõi logic hay bản chất của sự việc. Không bao giờ chỉ nên dừng lại ở hiện tượng, các bạn phải tìm ra các mối quan hệ của hiện tượng, từ nguyên nhân, các nhân tố tác động, hoàn cảnh đi đến bản chất của hiện tượng. Nhà nghiên cứu khoa học phải tìm đến bản chất của sự việc qui luật vận động của sự việc.\nCác bạn phải làm giàu kiến thức từ nhà trường bằng hiểu biết thực tiễn. Thực tiễn sinh động là không khí của người cán bộ nghiên cứu, không có không khí đó các bạn sẽ chết ngạt hay chết dần mòn trong lối học từ chương, sách vở. Hãy học từ thực tế trong nước, thực tế ngoài nước, các con số thống kê, con người, nhân vật, qua nghiên cứu thực địa, tiếp xúc.\nCác bạn phải hệ thống hóa kiến thức, thường xuyên cập nhật các số liệu, dữ kiện về lĩnh vực chuyên môn của mình, và các hiểu biết về con người, về đất nước. Mỗi người phải tự làm kho tư liệu cho chính mình. Các bạn hãy chuẩn bị cho mình sổ sách, phiếu ghi chép, tư liệu trên máy tính. Từng ngày hãy làm giàu kiến thức của mình, sống mà không có tích lũy kiến thức sẽ rất nghèo nàn, chậm tiến bộ vì kiến thức cũ đi rất nhanh.\nYêu cầu và kinh nghiệm làm tư liệu. Các bạn hãy rèn thói quen đọc và ghi chép hằng ngày. Các bạn hãy học tấm gương của nhà văn Trung Quốc Lỗ Tấn viết nhật ký liên tục 30 năm, không nghỉ một ngày, kể cả khi đau ốm. Nhà bác học Việt Nam Lê Quý Đôn viết Vân Đài Loại Ngữ, đã thu thập từ tất cả các vùng của đất nước bằng một hệ thống thẻ tư liệu, được bó thành túi theo chuyên đề, đã tích lũy được một kho kiến thức khổng lồ và để lại cho chúng ta. Ngày nay, công nghệ thông tin giúp các bạn làm chủ được việc tích lũy kiến thức ấy thuận lợi hơn nhiều nhưng các bạn phải học. Không có ai bổ đầu ra để nhét kiến thức vào đầu các bạn được.\nNắm vững nghị quyết, chỉ thị, chính sách của Đảng và Nhà nước trên lĩnh vực chuyên môn một cách có hệ thống. Hiểu rõ bản chất, nội dung, hoàn cảnh ra đời, mục đích, ý nghĩa của nó, thời hiệu của nó, nội dung mới, cái cốt yếu của nó. Đó là cơ sở để làm việc, để cụ thể hóa chính sách, vận dụng, tiếp tục bổ sung, phát triển chính sách một cách sáng tạo, không phải để lặp lại một cách máy móc hay nói theo như con vẹt.\nMỗi người phải tự xác định cho mình một lĩnh vực chuyên môn sâu về kinh tế và xã hội. Theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, trước hết phải nắm thật vững, thật sâu một vài lĩnh vực rồi mới dần dần mở rộng ra các lĩnh vực khác. Cần hết sức tránh “kiến thức nửa mùa” theo kiểu các cụ gọi là “đạo thính, đồ thuyết” (học lỏm, nghe trộm), thiếu chính xác, không có hệ thống. Đừng chạy theo những cám dỗ của những bong bóng xà phòng lộng lẫy, hào nhoáng nhưng không có thực chất, không có căn cứ vững chắc, bong bóng xà phòng sẽ vỡ nhanh chóng khi bị gió mạnh, kiến thức không vững chắc sẽ không đủ để vận dụng và không chịu được thử thách của thực tiễn.\nPhải tự khe khắt về tính chính xác, tính trung thực trong cách biểu đạt của mình. Phải tự chịu trách nhiệm cá nhân về những vấn đề nêu ra và ý thức được về ảnh hưởng, tác động của vấn đề đó. Cuộc đời và khoa học sẽ trừng phạt mọi sự dối trá, làm ẩu, không có căn cứ. Hãy học cách tự vắt hết đến 90% nước trong quả chanh sức lực của mình cho một công trình. Hết sức tránh chủ nghĩa cơ hội, ăn theo nói leo một cách vô căn cứ, thậm chí ngược với những gì mình biết. Mỗi người phải tự khẳng định nhân cách khoa học của mình. Các bạn hãy học sự chính xác và cẩn trọng của ngành y, thầy thuốc chẩn bệnh sai, cho thuốc sai và xử lý chậm là chết người.\nCác bạn phải học ngoại ngữ. Trong\nt\nhế giới ngày nay, ngoại ngữ là cửa sổ\nđể nhìn ra thế giới. Nước ta còn nghèo và kém phát triển, tài liệu khoa học tiếng Việt còn hạn chế, phải làm chủ được ngoại ngữ mới có cửa sổ nhìn ra thế giới. Ít nhất, các bạn phải có tiếng Anh để sử dụng được Internet và đọc sách chuyên môn. Phải có bằng TOEFL mới có thể đi học nước ngoài được, phấn đấu sử dụng thông thạo tiếng Anh, bảo đảm nghe hiểu, viết và biểu đạt các ý tưởng khoa học bằng tiếng Anh.\nPhải phân biệt tiếng Anh chuyên môn với tiếng Anh giao tiếp phổ thông, phải nắm vững thuật ngữ, cách biểu đạt chính xác bằng tiếng Anh như một nhà nghiên cứu, có học vấn. Kinh nghiệm của tôi và của nhiều người là đọc sách bằng tiếng gì ghi ngay bằng ngôn ngữ đó, không dịch ra tiếng Việt vì sau này khi cần tra cứu lại, có thể có những nội dung quá mới, không bị ngờ vực là mình đã dịch nhầm.\nNói gì, lúc nào cũng là điều phải học. Người ta nói “Học nói thì lên ba đã biết nhưng học im lặng thì suốt đời vẫn phải học”. Bác Hồ đã dạy: “Suy nghĩ trước khi nói, thận trọng trước khi viết, bình tĩnh sáng suốt lúc nguy nan, kiên nhẫn ôn hòa lúc tức giận”. Tránh nói lung tung, câu chuyện làm quà, bạ đâu cũng nói, chuyện gì cũng nói, ít hiệu quả, thậm chí có hại. Đây là điều khó, song phải rèn luyện để đạt cho bằng được. Các bạn phải học để làm việc trong tập thể trình bày rõ ràng ý kiến của mình, tranh luận, tôn trọng người khác một cách xây dựng.\nLắng nghe ý kiến, thật sự cầu thị, khiêm tốn tiếp thu ý kiến, nhất là những ý kiến trái với ý kiến của mình. Tránh tự ái, tự phụ, tự cho mình là giỏi giang, không cần nghe ai, càng phải hết sức tránh thành kiến không có căn cứ, cảm tính. Tránh điều nhà văn Nga Lev Tolstoi đã mô tả trong cuốn Anna Karenina: “Từ bất đồng trở thành bất hòa, từ bất hòa trở nên bất đồng”, chỉ vì bất hòa với người khác mà luôn bất đồng với người ta, người ta nói phải cũng không chịu nghe là tự mình làm hại mình.\nCác bạn hãy học cách viết: nhất thiết phải làm đề cương: viết cái gì, giải quyết vấn đề gì, viết đến đâu, nhằm đối tượng nào. Các bạn sẽ phải viết các loại hình viết: báo cáo, tổng thuật, bình luận. Các bạn phải chú ý có trích dẫn tài liệu tham khảo, sòng phẳng, cái gì học của ai phải trích dẫn người đó.\nNội dung là quan trọng nhất, đồng thời rất chú ý kỹ thuật văn bản. Rất chặt chẽ về hình thức, chính tả đối với mọi văn bản.\nMarx: “Sản phẩm của con người là sự hiện thân được vật hóa của con người đó”.\nMỗi người tự chọn đề tài, xin đăng ký với ban, có thể có đề tài ban hay viện, mỗi năm có hai sản phẩm. Khi kiểm điểm không cần nói dài, chỉ cần trình các sản phẩm. Người làm khoa học không có sản phẩm là một nhà khoa học đã chết, chỉ còn sống bằng quá khứ.\nLập đề cương nghiên cứu: xác định vấn đề, phạm vi, phương pháp giải quyết, thời gian, phương tiện. Tránh làm khoa học bằng cách chép lại của người khác rồi tự cho đấy là của mình.\nKhuyến khích sáng tạo, mạnh bạo phát biểu ý kiến, không phân biệt tuổi tác, thứ bậc, nhưng biểu đạt cần khiêm tốn.\nTrong tranh luận khoa học, các bạn có thể nhân nhượng 99% về sự lễ phép, về giao tiếp, ứng xử, đi đến chỗ người ta để gặp gỡ nhưng phải đòi hỏi 100% về nội dung, về tính chính xác trong tranh luận khoa học.\nPhát biểu trong cuộc họp phải có nội dung, ngắn gọn, rõ ý, không nói dài, phát biểu không phải để khoe kiến thức của mình. Tranh luận về nội dung không được “nóng gáy”, không nên đáp lại sự đả kích của người khác bằng sự đả kích lại của mình. Luôn luôn vì công việc và chỉ vì công việc khoa học chứ không nhằm vào cá nhân, nếu được như thế các bạn sẽ tránh được hiểu lầm. Việt Nam có thành ngữ “Một lời nói là một đọi máu” để nhắc nhở nói điều gì phải có căn cứ, có trách nhiệm. Họp không nói chuyện riêng, ghi chép, tham gia tích cực vào sinh hoạt khoa học, hội thảo.\nCó kế hoạch làm việc, học tập, phấn đấu hằng năm, hằng tháng, hằng ngày. Chấp nhận sự cạnh tranh trong nước và quốc tế, vươn lên đạt trình độ quốc tế về năng lực, hiểu biết.\nPhấn đấu về phẩm chất, quan hệ thân ái. Bạn bè là tài sản lớn, “Les bons comptes sont des bons amis”. Chọn bạn tốt mà chơi, “nói cho tôi anh chơi với ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là người thế nào”. Quan hệ và tiếp xúc còn quí hơn tiền bạc. Nhiều bạn ít thù, bạn trong nước và bạn quốc tế.\nPhấn đấu trở thành người đoàn viên, đảng viên ưu tú, trở thành người cán bộ nghiên cứu, nhà khoa học của viện, của Việt Nam và của ASEAN. Con đường của các bạn đã được công cuộc đấu tranh của dân tộc và công cuộc đổi mới rộng mở hơn thế hệ chúng tôi. Khổng Tử nói: “Hậu sinh khả úy”, thế hệ các bạn phải hơn thế hệ chúng tôi. Hãy mạnh bước lên, sớm gánh vác công việc và xứng đáng với sự tin cậy của đất nước chúng ta. Tương lai đang rộng mở với các bạn.\n(Theo Tuổi trẻ chủ nhật)\nBình luận (2) [MC] Tiny Boy — 2008-08-23 11:23\nChà, mục tiêu lớn thế này … khó thực hiện lắm anh ạ!;)\nCà Chua — 2009-03-21 12:10\nhâm mộ bạn TINY! Dài quá mà đọc được hết! Comment xin hết tại đây! Iem chào hội nghị!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/13/noi-v%E1%BB%9Bi-th%E1%BA%BF-h%E1%BB%87-tr%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTác giả: \u003ca href=\"http://www.vnids.com/modules.php?name=News\u0026amp;file=article\u0026amp;sid=27\"\u003eTS Lê Đăng Doanh – Thành viên IDS\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTốt nghiệp đại học mới chỉ là cơ sở để mở đầu cuộc đời của người cán bộ nghiên cứu. Có bằng tiến sĩ cũng là bắt đầu con đường nghiên cứu khoa học. Hãy ghi nhớ lời dạy của Bác Hồ: “Học để làm việc, làm người, làm cách mạng. Học để phục vụ nhân dân”.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHọc nữa, học mãi vì kiến thức của loài người tăng lên với cấp số nhân. Kiến thức của nhân loại trong năm năm gần đây bằng tổng số kiến thức của nhân loại trong 5.000 năm trước đó cộng lại. Như về thiên văn học, đến trên 90% hiểu biết về vũ trụ của loài người đã được phát hiện và xác định trong năm năm gần đây.\u003c/p\u003e","title":"Nói với thế hệ trẻ"},{"content":"ô la la chuyện gì vậy ta,\nhttp://www.doi-thoai.com/\nhttp://danchimviet.com/\nhttp://www.rfa.org/vietnamese/\nhttp://www.thongluan.org/vn/\nsao dạo này FPT dễ tính dữ vậy ta, mấy trang này vào băng băng 😕\nlúc trước để opendns thì trang nào cũng vào được hết, tưởng FPT dạo này ăn nhầm gan hổ :))\nbỏ opendns thì thấy vẫn vào được mấy trang này 😐\nBình luận (1) doaitran — 2008-08-16 15:48\nMới thử một line VNN, ko dùng OpenDNS, vẫn vào được mấy trang đấy :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/12/what-what/","summary":"\u003cp\u003eô la la chuyện gì vậy ta,\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.doi-thoai.com/\"\u003ehttp://www.doi-thoai.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://danchimviet.com/\"\u003ehttp://danchimviet.com/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.rfa.org/vietnamese/\"\u003ehttp://www.rfa.org/vietnamese/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.thongluan.org/vn/\"\u003ehttp://www.thongluan.org/vn/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nsao dạo này FPT dễ tính dữ vậy ta, mấy trang này vào băng băng 😕\u003cbr\u003e\nlúc trước để opendns thì trang nào cũng vào được hết, tưởng FPT dạo này ăn nhầm gan hổ :))\u003cbr\u003e\nbỏ opendns thì thấy vẫn vào được mấy trang này 😐\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003edoaitran\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-08-16 15:48\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMới thử một line VNN, ko dùng OpenDNS, vẫn vào được mấy trang đấy :))\u003c/p\u003e","title":"what what??"},{"content":"Bài 2:\nTheo Bộ Lao động Mỹ, người lao động ở thế kỷ 21 cần có 13 kỹ năng, mà theo họ, kỹ năng tư duy sáng tạo là quan trọng nhất. Vậy sáng tạo và tư duy sáng tạo đang được hiểu như thế nào?\nSự chiến thắng của “kỹ năng số 1”\nCó một chuyện vui thế này: Trong một chuyến đi dự hội nghị tin học, 3 kỹ sư của hãng Apple và 3 kỹ sư của hãng Microsoft gặp nhau tại ga tàu. Các kỹ sư của Microsoft rất ngạc nhiên khi các kỹ sư của Apple chỉ mua 1 vé duy nhất, làm sao họ có thể qua mắt được đội kiểm soát vé gắt gao của tàu?\nKhi người soát vé bước vào toa tàu, ba kỹ sư của Apple đồng loạt đứng lên đi vào toalet. Hành động của họ không thoát khỏi 3 cặp mắt tò mò của các kỹ sư Microsoft. Sau khi kiểm tra xong trong toa, người soát vé tiến về phía toalét và gõ cửa: “Cho kiểm tra vé!”. Một giọng nói ở trong vọng ra: “Thưa đây!” Và một chiếc vé được luồn qua khe cửa. Người soát vé kiểm tra xong và bỏ đi. Các kỹ sư Microsoft ồ lên ngạc nhiên trước “công nghệ” của Apple.\nVà khi hội nghị kết thúc, 6 kỹ sư lại gặp nhau ở nhà ga. Như lần trước, các kỹ sư Apple chỉ mua 1 vé, trong khi các kỹ sư Microsoft lại chẳng mua vé nào. Đến lượt các kỹ sư Apple ngạc nhiên không hiểu làm sao ba người kia có thể thoát được. Tương tự, 3 kỹ sư Apple lại chui vào toalét đóng cửa lại. Ngay lập tức, 1 trong 3 kỹ sư Microsoft bước theo và giả giọng người soát vé, rút luôn chiếc vé vừa thò qua khe cửa và cả 3 bọn họ chui tọt vào toalét bên cạnh. Thật tuyệt vời vì trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người thành công luôn là người biết tiếp thu những ý tưởng của người khác và áp dụng một cách thật sáng tạo. Thực chất thì sáng tạo là quá trình hoạt động của con người tạo ra những giá trị vật chất, tinh thần mới về chất. Nói cho dễ hiểu thì sáng tạo là hoạt động của con người tạo ra sản phẩm và sản phẩm này phải đáp ứng được hai yêu cầu sau:\n– Có tính mới (mới về chất)\n– Có giá trị so với sản phẩm cũ (có lợi hơn, tiến bộ hơn)\nVì sáng tạo có thể là sản phẩm vật chất (như bóng đèn điện, bóng bán dẫn, tivi…) hay sản phẩm tinh thần (như tác phẩm hội họa, văn học…) nên có thể nói sáng tạo có mặt trong mọi họat động của con người. Trước hết, chúng ta hãy gạt bỏ tư tưởng cho rằng sáng tạo chỉ có trong khoa học, kỹ thuật hay nghệ thuật. Người ta vẫn nghĩ sáng tạo phải thể hiện trong việc phát minh ra điện, ra vaccine phòng bệnh, hoặc viết một cuốn tiểu thuyết… Tất nhiên, những việc kể trên đúng là sáng tạo, mỗi bước tiến để chinh phục vũ trụ của loài người đều là kết quả của sự sáng tạo. Nhưng sáng tạo không chỉ tồn tại trong một số nghề nhất định hay trong bộ óc của những người thông minh tuyệt đỉnh.\nVậy thì sáng tạo là gì?\nMột bạn sinh viên học giỏi, mà nghèo đã đặt quyết tâm đi du học và thành công vì tìm được nguồn học bổng phù hợp. Bạn đó đã sáng tạo trong phương pháp học.\nMột SV biết sắp xếp thời gian để có thể vừa học tốt ở trường lại vẫn có thời gian đi làm để có tiền ăn học và còn giúp đỡ thêm cho gia đình. Bạn đó đã rất sáng tạo.\nMột nhân viên phải làm công việc tiếp thị sản phẩm trên đường phố. Anh ta đã có gắng tránh sự nhàm chán bằng cách mỗi ngày thay đổi một lộ trình, sau 1 tuần mới đi lặp lại. Anh ta đã biết sáng tạo trong công việc.\nSáng tạo đơn giản chỉ là tìm ra một cách mới để làm việc hoặc làm cho công việc đó trôi chảy hơn, làm nên thành công. Trong câu chuyện vui về 6 chàng kỹ sư trên, chúng ta đều nhận ra rằng các kỹ sư Apple đã có một giải pháp sáng tạo để trốn vé tàu, trong khi các kỹ sư Microsoft lại có môt giải pháp sáng tạo nữa trên nền giải pháp cũ của Apple. Sáng tạo vì thế cứ nối sáng tạo như một cuộc đua tiếp sức để đời sống loài người ngày một văn minh, tiện lợi hơn. Khi đã hiểu sáng tạo là gì và sáng tạo có tầm quan trọng như thế nào thì rõ rằng, tư duy sáng tạo luôn là phẩm chất số 1 của người lao động trong bất cứ xã hội nào.\n13 kỹ năng cần có của người lao động trong thế kỷ 21 (theo Ủy ban Đào tạo và phát triển Mỹ)\nTư duy sáng tạo Đặt mục tiêu, tạo động cơ Quan hệ (giao tiếp, ứng xử) Lãnh đạo Học hỏi Lắng nghe Thương lượng Thuyết trình và diễn giải ý tưởng Đảm bảo tính hiệu quả Phát triển cá nhân trong công việc Giải quyết nhanh vấn đề, tìm giải pháp Lòng tự tôn về bản thân Làm việc theo nhóm Bình luận (1) doaitran — 2008-08-14 06:51\ntheme mới thì xấu nhưng có nhiều bài mới hay phết ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/12/sang-t%E1%BA%A1o/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBài 2:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTheo Bộ Lao động Mỹ, người lao động ở thế kỷ 21 cần có 13 kỹ năng, mà theo họ, kỹ năng tư duy sáng tạo là quan trọng nhất. Vậy sáng tạo và tư duy sáng tạo đang được hiểu như thế nào?\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSự chiến thắng của “kỹ năng số 1”\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó một chuyện vui thế này: Trong một chuyến đi dự hội nghị tin học, 3 kỹ sư của hãng Apple và 3 kỹ sư của hãng Microsoft gặp nhau tại ga tàu. Các kỹ sư của Microsoft rất ngạc nhiên khi các kỹ sư của Apple chỉ mua 1 vé duy nhất, làm sao họ có thể qua mắt được đội kiểm soát vé gắt gao của tàu?\u003cbr\u003e\nKhi người soát vé bước vào toa tàu, ba kỹ sư của Apple đồng loạt đứng lên đi vào toalet. Hành động của họ không thoát khỏi 3 cặp mắt tò mò của các kỹ sư Microsoft. Sau khi kiểm tra xong trong toa, người soát vé tiến về phía toalét và gõ cửa: “Cho kiểm tra vé!”. Một giọng nói ở trong vọng ra: “Thưa đây!” Và một chiếc vé được luồn qua khe cửa. Người soát vé kiểm tra xong và bỏ đi. Các kỹ sư Microsoft ồ lên ngạc nhiên trước “công nghệ” của Apple.\u003cbr\u003e\nVà khi hội nghị kết thúc, 6 kỹ sư lại gặp nhau ở nhà ga. Như lần trước, các kỹ sư Apple chỉ mua 1 vé, trong khi các kỹ sư Microsoft lại chẳng mua vé nào. Đến lượt các kỹ sư Apple ngạc nhiên không hiểu làm sao ba người kia có thể thoát được. Tương tự, 3 kỹ sư Apple lại chui vào toalét đóng cửa lại. Ngay lập tức, 1 trong 3 kỹ sư Microsoft bước theo và giả giọng người soát vé, rút luôn chiếc vé vừa thò qua khe cửa và cả 3 bọn họ chui tọt vào toalét bên cạnh. Thật tuyệt vời vì trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người thành công luôn là người biết tiếp thu những ý tưởng của người khác và áp dụng một cách thật sáng tạo. Thực chất thì sáng tạo là quá trình hoạt động của con người tạo ra những giá trị vật chất, tinh thần mới về chất. Nói cho dễ hiểu thì sáng tạo là hoạt động của con người tạo ra sản phẩm và sản phẩm này phải đáp ứng được hai yêu cầu sau:\u003cbr\u003e\n– Có tính mới (mới về chất)\u003cbr\u003e\n– Có giá trị so với sản phẩm cũ (có lợi hơn, tiến bộ hơn)\u003cbr\u003e\nVì sáng tạo có thể là sản phẩm vật chất (như bóng đèn điện, bóng bán dẫn, tivi…) hay sản phẩm tinh thần (như tác phẩm hội họa, văn học…) nên có thể nói sáng tạo có mặt trong mọi họat động của con người. Trước hết, chúng ta hãy gạt bỏ tư tưởng cho rằng sáng tạo chỉ có trong khoa học, kỹ thuật hay nghệ thuật. Người ta vẫn nghĩ sáng tạo phải thể hiện trong việc phát minh ra điện, ra vaccine phòng bệnh, hoặc viết một cuốn tiểu thuyết… Tất nhiên, những việc kể trên đúng là sáng tạo, mỗi bước tiến để chinh phục vũ trụ của loài người đều là kết quả của sự sáng tạo. Nhưng sáng tạo không chỉ tồn tại trong một số nghề nhất định hay trong bộ óc của những người thông minh tuyệt đỉnh.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eVậy thì sáng tạo là gì?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nMột bạn sinh viên học giỏi, mà nghèo đã đặt quyết tâm đi du học và thành công vì tìm được nguồn học bổng phù hợp. Bạn đó đã sáng tạo trong phương pháp học.\u003cbr\u003e\nMột SV biết sắp xếp thời gian để có thể vừa học tốt ở trường lại vẫn có thời gian đi làm để có tiền ăn học và còn giúp đỡ thêm cho gia đình. Bạn đó đã rất sáng tạo.\u003cbr\u003e\nMột nhân viên phải làm công việc tiếp thị sản phẩm trên đường phố. Anh ta đã có gắng tránh sự nhàm chán bằng cách mỗi ngày thay đổi một lộ trình, sau 1 tuần mới đi lặp lại. Anh ta đã biết sáng tạo trong công việc.\u003cbr\u003e\nSáng tạo đơn giản chỉ là tìm ra một cách mới để làm việc hoặc làm cho công việc đó trôi chảy hơn, làm nên thành công. Trong câu chuyện vui về 6 chàng kỹ sư trên, chúng ta đều nhận ra rằng các kỹ sư Apple đã có một giải pháp sáng tạo để trốn vé tàu, trong khi các kỹ sư Microsoft lại có môt giải pháp sáng tạo nữa trên nền giải pháp cũ của Apple. Sáng tạo vì thế cứ nối sáng tạo như một cuộc đua tiếp sức để đời sống loài người ngày một văn minh, tiện lợi hơn. Khi đã hiểu sáng tạo là gì và sáng tạo có tầm quan trọng như thế nào thì rõ rằng, tư duy sáng tạo luôn là phẩm chất số 1 của người lao động trong bất cứ xã hội nào.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e13 kỹ năng cần có của người lao động trong thế kỷ 21 (theo Ủy ban Đào tạo và phát triển Mỹ)\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Sáng tạo"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/12/friend-only/","summary":"","title":"friend only"},{"content":"chiều nay mưa, ko có ô, vẫn phải lóc cóc sang chỗ anh Nam, “đại hội #4” :D, mình đến lúc 2h kém 10, tưởng ít ra cũng có vài đứa rồi, ai dè mình là người đầu tiên, đây là lần thứ 2 đến đầu tiên rồi. Hic, bọn kia làm thì ác mà đi họp thì lề mề, mình làm thì lề mề mà đi họp thì nhanh nhau =))\nhọp, báo cáo tiến độ thì cũng chả có gì đánh chú ý, đánh chú ý nhất là vụ chọn các dự án để đem dự thi, Mobiled, Sáng tạo mùa hè, TTVN.\nMình phải quyết làm cái pligg 🙂\nGhét quá, upload, install ngon lành trên summerhost rồi mà sử dụng toàn thấy bị redirect sang trang quảng cáo, bực hết biết luôn, ko có host xịn mệt thật 🙁\nhọp xong từ 4h, thế là đi uống bia, anh Nam khoá cửa, nhưng lại quên chìa khoá trong nhà (khoá sập giống nhà mình :))), thế là ko có mũ bảo hiểm, liều đi từ nguyễn chí thanh ra 1A láng hạ uống bia :)), uống 2 cốc rưỡi, nói chuyện vui vẻ lắm, nhưng giờ thì đau đầu, hichic.\nhơn 6h, về nhà, chán, chả muốn ăn cơm (bia vẫn no), online một lúc thì mạng out, lên giường nằm, đọc lại tin nhắn của TT trong đt, đọc mãi ko hết :D, càng đọc càng nhớ em, chán thế chứ. chán vì nhớ chỉ để mà nhớ, nhớ chỉ là nhớ, nhớ nhớ nhớ,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/10/nk/","summary":"\u003cp\u003echiều nay mưa, ko có ô, vẫn phải lóc cóc sang chỗ anh Nam, “đại hội #4” :D, mình đến lúc 2h kém 10, tưởng ít ra cũng có vài đứa rồi, ai dè mình là người đầu tiên, đây là lần thứ 2 đến đầu tiên rồi. Hic, bọn kia làm thì ác mà đi họp thì lề mề, mình làm thì lề mề mà đi họp thì nhanh nhau =))\u003cbr\u003e\nhọp, báo cáo tiến độ thì cũng chả có gì đánh chú ý, đánh chú ý nhất là vụ chọn các dự án để đem dự thi, Mobiled, Sáng tạo mùa hè, TTVN.\u003cbr\u003e\nMình phải quyết làm cái pligg 🙂\u003cbr\u003e\nGhét quá, upload, install ngon lành trên summerhost rồi mà sử dụng toàn thấy bị redirect sang trang quảng cáo, bực hết biết luôn, ko có host xịn mệt thật 🙁\u003cbr\u003e\nhọp xong từ 4h, thế là đi uống bia, anh Nam khoá cửa, nhưng lại quên chìa khoá trong nhà (khoá sập giống nhà mình :))), thế là ko có mũ bảo hiểm, liều đi từ nguyễn chí thanh ra 1A láng hạ uống bia :)), uống 2 cốc rưỡi, nói chuyện vui vẻ lắm, nhưng giờ thì đau đầu, hichic.\u003cbr\u003e\nhơn 6h, về nhà, chán, chả muốn ăn cơm (bia vẫn no), online một lúc thì mạng out, lên giường nằm, đọc lại tin nhắn của TT trong đt, đọc mãi ko hết :D, càng đọc càng nhớ em, chán thế chứ. chán vì nhớ chỉ để mà nhớ, nhớ chỉ là nhớ, nhớ nhớ nhớ,\u003c/p\u003e","title":"nk"},{"content":"còn nhỏ xíu xíu xíu à, lúc nãy leo lên thấy, định nhắn tin khoe TT, nhưng mà chắc vẫn chả có reply đâu, nên thôi\nhôm qua mệt, chắc tại đi bộ nhiều, từ hồi nghỉ mới lại lên trường, thấy trường thân thương thế, sắp phải xa nó rồi mà :D. Mệt nên nằm xem khai mạc olympic mà mắt cứ díp lại, ngủ luôn từ 11h tới 8h sáng mới dậy. Hôm qua có bạn Hà Phương tới chơi, nấu cơm ngon thế, hehe, nhưng mà cá thu sao đắt dữ vậy nhỉ, 13k/lạng, hichic, thật dã man.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/09/ros/","summary":"\u003cp\u003ecòn nhỏ xíu xíu xíu à, lúc nãy leo lên thấy, định nhắn tin khoe TT, nhưng mà chắc vẫn chả có reply đâu, nên thôi\u003cbr\u003e\nhôm qua mệt, chắc tại đi bộ nhiều, từ hồi nghỉ mới lại lên trường, thấy trường thân thương thế, sắp phải xa nó rồi mà :D. Mệt nên nằm xem khai mạc olympic mà mắt cứ díp lại, ngủ luôn từ 11h tới 8h sáng mới dậy. Hôm qua có bạn Hà Phương tới chơi, nấu cơm ngon thế, hehe, nhưng mà cá thu sao đắt dữ vậy nhỉ, 13k/lạng, hichic, thật dã man.\u003c/p\u003e","title":"nụ hồng đầu tiên"},{"content":"lại lập diễn đàn, cứ lập rồi lại die, bao nhiêu lần rồi ấy, mà sao chả có hứng thú làm chuyện này nhỉ, mỗi mình mình, bao nhiêu lần rồi ấy,\nlần này nghỉ hè, học php, lại có hứng nghịch 4rum, nên mua cái domain, dùng tạm host free, sang năm có tiền sẽ mua host xịn 🙂\nviết bài để quảng cáo tí ;d\nchuyenvinhphuc.info\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/09/chuyenvinhphuc-forum/","summary":"\u003cp\u003elại lập diễn đàn, cứ lập rồi lại die, bao nhiêu lần rồi ấy, mà sao chả có hứng thú làm chuyện này nhỉ, mỗi mình mình, bao nhiêu lần rồi ấy,\u003cbr\u003e\nlần này nghỉ hè, học php, lại có hứng nghịch 4rum, nên mua cái domain, dùng tạm host free, sang năm có tiền sẽ mua host xịn 🙂\u003cbr\u003e\nviết bài để quảng cáo tí ;d\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://chuyenvinhphuc.info\" title=\"dien dan\"\u003echuyenvinhphuc.info\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"chuyenvinhphuc forum"},{"content":"thôi đi ngủ nào, hôm nay cố gắng đi ngủ sớm, mai dậy sớm một chút cho khỏe, toàn 11h dậy thì oải quá, hichic\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/06/ngurna/","summary":"\u003cp\u003ethôi đi ngủ nào, hôm nay cố gắng đi ngủ sớm, mai dậy sớm một chút cho khỏe, toàn 11h dậy thì oải quá, hichic\u003c/p\u003e","title":"ngủ nào"},{"content":"Trên 2 máy cài bản Ghost này chạy ok các Games hiện có trên thị trường, IE 6.0 mặt định có chút vấn đề nhưng mình đã cài bản IE7 lướt web rất ok, chạy Games rất mượt, ít tốn RAM hơn bản Full cài từ CD.\nSau đây là vài hình ảnh mình test và cả việc vì sao có thư mục “BACKUP” ở ổ đĩa D:\n*** Để Test bản Ghost này trên VMW các bạn làm như sao, tạo một PC ảo với HDD khoản 4Gb, chia làm 2 cái ổ C:\\ cho 3Gb, và D:\\ 1Gb (Chút mình sẽ giải thích tại sao phải chia 2), cuối cùng là dùng Ghost để bung ghost vào C:, (nên GHost tay không chọn Ghost tự động)\nGiao diện đầu tiên sau khi Ghost xong và chạy MiniSetup, mình bỏ qua không nhờ nó cài Driver. Giao diện nhìn cũng được nhưng hơi sến với tông màu hồng, các bạn có thể chuyển sang Skin mặt định của Windows.\n2. Kiểm tra các kết nối mà máy tính đã mở xem có “gian tế” không ?\nĐể chắc ăn David cài KIS 2009 vào Active với bản quyền 1 năm và update mới nhất 5/8/20008 (Nhìn cửa sổ màu xanh là dáng vẻ an toàn mà KIS đã bảo đảm)\nTiến hành Scan Virus trên ổ cứng với chế độ Full Scan và phát hiện 4 “Vulnerability: Lỗ Hổng cấp độ thấp ở phần mềm Office 2003 có thể bị hacker khai thác để tấn công”. Đây thực chất không phải là Virus hay Trojan mà các you bên Megashare đã nói, mà là một lỗi của bản MS Office 2003, Microsofts cũng đã cung cấp bản vá lỗi này rồi, các bạn có thể dùng bản MS Offline 2003 SP2 để Fix, Mình thì đã Remove vì không dùng Office làm gì chủ yếu là NET-GAMES thôi.\nINFO KẾT QUA SCAN\nVấn đề cuối cùng David hơi bực mình đó là thư mục D:\\BACKUP được tạo ra mặt định. Tiến hành test, David tạo thêm 1 User mới vẫn với quyền Full của ADMIn, login vào Windows.\nVào thư mục D:\\BACKUP\nMục Favorites chứa các Favorites của IE Tiếng TQ: David thử tạo thư mục vào File thì thấy nó xuất hiện ở My Document của user hiện tại, và tạo File ở My Document thì nó xuất hiện ở đây.\nKết quả đây chỉ là bản sao của My Document và Favorites. Cái này dùng cho các “em” ở văn phòng cũng khá hay, an toàn dữ liệu. Còn đối với người dùng cá nhân thì cài này. Còn việc bỏ nó thể nào tạm thời chưa tìm ra được, để ngâm cứu lại Register xem thế nào đã, nói chung cũng không có gì. Bài giới thiệu và test của mình end tại đây !\nKết luận chung: đây là một bản Ghost khá hữu ít cho những ai đi cài máy nhiều, vì bản nay khá nhỏ gọn (1CD), các thành phần quan trọng sử dụng cho phòng NET-GAMES điều có đầy đủ, tốt độ của Windows rất khá, bản sạch không cài thêm nhiều phần mềm linh tinh, chỉ có MS Office 2003 (nên Del ^^). Với nhu cầu của Phòng-NET, cá nhân lướt web nghe nhạc xem phim, chơi games thì với bản Ghost này là khá tuyệt.\nCòn dân IT thích ngâm cứu thì nên tìm bản Full.\nđọc bài này trên UDS, nghĩ tới TT, ko biết TT có thích dùng xp tiếng Trung không nhỉ, lại còn màu hồng nữa 😀\nBình luận (3) doaitran — 2008-08-07 08:59\nTớ đoán là không đâu. Ubuntu cũng có tiếng Trung cơ mà :))\nkanishi — 2008-08-07 19:56\n:)) nhưng ubuntu thì chưa chơi được với N72 Pink, N72 Pink mà chơi với XP Pink thì chắc là hợp lắm đây ;))\nbaobao — 2008-09-13 15:57\n123456\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/06/xp-mau-h%E1%BB%93ng/","summary":"\u003cp\u003eTrên 2 máy cài bản Ghost này chạy ok các Games hiện có trên thị trường, IE 6.0 mặt định có chút vấn đề nhưng mình đã cài bản IE7 lướt web rất ok, chạy Games rất mượt, ít tốn RAM hơn bản Full cài từ CD.\u003cbr\u003e\nSau đây là vài hình ảnh mình test và cả việc vì sao có thư mục “BACKUP” ở ổ đĩa D:\u003cbr\u003e\n*** Để Test bản Ghost này trên VMW các bạn làm như sao, tạo một PC ảo với HDD khoản 4Gb, chia làm 2 cái ổ C:\\ cho 3Gb, và D:\\ 1Gb (Chút mình sẽ giải thích tại sao phải chia 2), cuối cùng là dùng Ghost để bung ghost vào C:, (nên GHost tay không chọn Ghost tự động)\u003c/p\u003e","title":"XP màu hồng"},{"content":" Tình cảm.\nNgười nhóm máu B rất hay khóc nhưng cũng rất hay cười, và dễ biến đổi tình cảm .\nVừa mới khóc nhưng khi quay lưng lại đã cười hihi như một người ngốc. Không mấy bận tâm đến chú ý của người khác.\nNgười nhóm máu B thường làm bất cứ việc gì theo ý mà họ muốn. Rất ghét ai đó can thiệp và không bận tâm đến con mắt của người khác cũng như nghĩ rằng không cần phải bận tâm. Thích những cái đặc biệt.\nBản thân họ nghĩ rằng họ đặc biệt nên họ thích những cái khác với người khác.\nNhóm máu B rất cá tính và hơi có mặt lẫn lộn! Có nhiều người máu B rất tự hào vì bản thân mình đặc biệt. Thích và ghét rõ ràng.\nNhóm máu B nói hết những lời không thể nói! Cái thích và không thích quá rõ ràng và cũng hay nói quá thẳng ? Có lẽ vì thế mà có nhiều người nhóm B thuộc kiểu gây tổn thương cho người khác không đáng có.\nNhưng nhóm máu B vừa mới quay đi đã hối hận và nói xin lỗi. Lợi khẩu.\nNhóm máu B có tính gắn kết tốt và lợi khẩu!\nNói giỏi nên cũng có khiếu hài hước và có tính xã hội vượt trội nên người xung quanh chạy theo nhiều! Đầy nhiệt huyết\nKhi nổi giận thì nổi giận ngay tại chỗ đó. Dễ phấn chấn và cũng dễ tinh vi…\nHơn nữa vì nhiều người nhóm B thuộc những người có giọng nói to nên khi nổi giận không thể không nói to.\nThế nhưng dù có giận đến mức nào thì chỉ cần 10 phút sau là hết giận. Người nhóm máu B nói hết là hết. Tính tự thú nhận trầm trọng\nNhóm máu B tin nguyên vẹn những lời xã giao như “dễ thương quá”, ‘xinh quá’..\nThay vì nói cảm ơn, họ tự công nhận khi nói rằng “vốn lễ tôi vẫn đẹp…hhh”. Thế nhưng vì nói là cười nên không phải là đùa.\nVốn lẽ người nhóm máu B không thể nói được lời không có trong lòng. Bản thân người máu B tự công nhận họ tuyệt vời. Khi gặp nhóm máu B có nhiều người hiền.\nNhiều người đặc biệt , biến thái? Hihihihi người ta cho rằng nhóm máu B như thế.\nThực sự có rất nhiều người nhóm máu B hiền lành^^^ Đặc biệt con trai nhóm máu B rất ga lăng với phụ nữ và luôn luôn làm con gái cười bằng tài ăn nói của họ. Và khá khái tính\nChân thật, thoải mái, vì những hình ảnh này nên giống như người nhóm máu khác nhưng cảm giác thận trọng hơn. Nhiều người mặc đẹp\nDù có mặc áo nào thì áo đó cũng phải đẹp\nNói tóm lại nhiều người nhóm máu B rất hay thay đổi quần áo. Sau này nhất định phải trả nợ cho những hành động mà đối phương làm.\nĐối phương đó cho tôi thấy hình ảnh đẹp và làm việc mang ơn thì nhóm máu B nhất định đền đáp.\nTất nhiên nếu làm việc xấu thì nhất định phải trả lại, vì thế hãy làm điều tốt với nhóm máu B Rất hài hước\nLàm người đang ủ rũ ở bên cạnh bật cười là người nhóm máu B\nĐang không ngừng ủ rũ thì khi gặp người này thì dù có không phải là cảm ơn hay xin lỗi vì tấm lòng muốn làm như thế cho mình thì người nhóm máu B cũng cảm ơn bằng cách làm cho cười. Cho thấy năng lực tập trung đáng ngạc nhiên đối với những gì suy nghĩ sâu sắc và thích.\nNgười nhóm máu B cũng đơn giản nhưng cũng có khi suy nghĩ sâu sắc.\nNgoài ra họ cho thấy năng lực tập trung kinh ngạc đối với lĩnh vực mà họ thích và hứng thú. Nhóm máu B có nhiều người bản chất là lăng nhăng\nThế nhưng khi có tình yêu thì tuyệt đối không đùa giỡn.\nYêu, nhớ..có thể nói thật lòng tất cả những lời đó. Nhóm máu B nhiều người nũng nịu.\nThỉnh thoảng làm nũng hihihi~~\nKhi làm nũng thì…thực sự là…\nThỉnh thoảng làm nũng nên đáng yêu…\nCùng giới cũng thấy đáng yêu. hahaha nguồn: cóc nhớ 😀\nBình luận (1) Sasha — 2009-06-09 03:39\n“Mẹ A và cha A thì sanh con có máu thuộc nhóm A.\nMẹ A và cha O thì con cũng là A.\nMe A và cha B thì con là AB,\nMẹ B và cha 0 thì con là B,\nMẹ B và cha B thì con là B,\nMẹ O và cha A thì con là A,\nMẹ O và cha B thì con là B\nMẹ O và cha O thì con là O.\nMẹ O và cha AB thì con là A hoặc B (chớ con không phải là O hoặc AB)”\nNếu cái này đúng thì mình nhóm máu B rồi ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/05/nhom-mau/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eTình cảm.\u003cbr\u003e\nNgười nhóm máu B rất hay khóc nhưng cũng rất hay cười, và dễ biến đổi tình cảm .\u003cbr\u003e\nVừa mới khóc nhưng khi quay lưng lại đã cười hihi như một người ngốc.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKhông mấy bận tâm đến chú ý của người khác.\u003cbr\u003e\nNgười nhóm máu B thường làm bất cứ việc gì theo ý mà họ muốn. Rất ghét ai đó can thiệp và không bận tâm đến con mắt của người khác cũng như nghĩ rằng không cần phải bận tâm.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThích những cái đặc biệt.\u003cbr\u003e\nBản thân họ nghĩ rằng họ đặc biệt nên họ thích những cái khác với người khác.\u003cbr\u003e\nNhóm máu B rất cá tính và hơi có mặt lẫn lộn! Có nhiều người máu B rất tự hào vì bản thân mình đặc biệt.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThích và ghét rõ ràng.\u003cbr\u003e\nNhóm máu B nói hết những lời không thể nói! Cái thích và không thích quá rõ ràng và cũng hay nói quá thẳng ? Có lẽ vì thế mà có nhiều người nhóm B thuộc kiểu gây tổn thương cho người khác không đáng có.\u003cbr\u003e\nNhưng nhóm máu B vừa mới quay đi đã hối hận và nói xin lỗi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLợi khẩu.\u003cbr\u003e\nNhóm máu B có tính gắn kết tốt và lợi khẩu!\u003cbr\u003e\nNói giỏi nên cũng có khiếu hài hước và có tính xã hội vượt trội nên người xung quanh chạy theo nhiều!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eĐầy nhiệt huyết\u003cbr\u003e\nKhi nổi giận thì nổi giận ngay tại chỗ đó. Dễ phấn chấn và cũng dễ tinh vi…\u003cbr\u003e\nHơn nữa vì nhiều người nhóm B thuộc những người có giọng nói to nên khi nổi giận không thể không nói to.\u003cbr\u003e\nThế nhưng dù có giận đến mức nào thì chỉ cần 10 phút sau là hết giận. Người nhóm máu B nói hết là hết.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTính tự thú nhận trầm trọng\u003cbr\u003e\nNhóm máu B tin nguyên vẹn những lời xã giao như “dễ thương quá”, ‘xinh quá’..\u003cbr\u003e\nThay vì nói cảm ơn, họ tự công nhận khi nói rằng “vốn lễ tôi vẫn đẹp…hhh”. Thế nhưng vì nói là cười nên không phải là đùa.\u003cbr\u003e\nVốn lẽ người nhóm máu B không thể nói được lời không có trong lòng. Bản thân người máu B tự công nhận họ tuyệt vời.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eKhi gặp nhóm máu B có nhiều người hiền.\u003cbr\u003e\nNhiều người đặc biệt , biến thái? Hihihihi người ta cho rằng nhóm máu B như thế.\u003cbr\u003e\nThực sự có rất nhiều người nhóm máu B hiền lành^^^ Đặc biệt con trai nhóm máu B rất ga lăng với phụ nữ và luôn luôn làm con gái cười bằng tài ăn nói của họ.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eVà khá khái tính\u003cbr\u003e\nChân thật, thoải mái, vì những hình ảnh này nên giống như người nhóm máu khác nhưng cảm giác thận trọng hơn.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhiều người mặc đẹp\u003cbr\u003e\nDù có mặc áo nào thì áo đó cũng phải đẹp\u003cbr\u003e\nNói tóm lại nhiều người nhóm máu B rất hay thay đổi quần áo.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSau này nhất định phải trả nợ cho những hành động mà đối phương làm.\u003cbr\u003e\nĐối phương đó cho tôi thấy hình ảnh đẹp và làm việc mang ơn thì nhóm máu B nhất định đền đáp.\u003cbr\u003e\nTất nhiên nếu làm việc xấu thì nhất định phải trả lại, vì thế hãy làm điều tốt với nhóm máu B\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eRất hài hước\u003cbr\u003e\nLàm người đang ủ rũ ở bên cạnh bật cười là người nhóm máu B\u003cbr\u003e\nĐang không ngừng ủ rũ thì khi gặp người này thì dù có không phải là cảm ơn hay xin lỗi vì tấm lòng muốn làm như thế cho mình thì người nhóm máu B cũng cảm ơn bằng cách làm cho cười.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eCho thấy năng lực tập trung đáng ngạc nhiên đối với những gì suy nghĩ sâu sắc và thích.\u003cbr\u003e\nNgười nhóm máu B cũng đơn giản nhưng cũng có khi suy nghĩ sâu sắc.\u003cbr\u003e\nNgoài ra họ cho thấy năng lực tập trung kinh ngạc đối với lĩnh vực mà họ thích và hứng thú.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhóm máu B có nhiều người bản chất là lăng nhăng\u003cbr\u003e\nThế nhưng khi có tình yêu thì tuyệt đối không đùa giỡn.\u003cbr\u003e\nYêu, nhớ..có thể nói thật lòng tất cả những lời đó.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNhóm máu B nhiều người nũng nịu.\u003cbr\u003e\nThỉnh thoảng làm nũng hihihi~~\u003cbr\u003e\nKhi làm nũng thì…thực sự là…\u003cbr\u003e\nThỉnh thoảng làm nũng nên đáng yêu…\u003cbr\u003e\nCùng giới cũng thấy đáng yêu. hahaha\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003enguồn: cóc nhớ 😀\u003c/p\u003e","title":"Nhóm máu"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/04/i-dont-need-you/","summary":"","title":"I don’t need you"},{"content":"Tính cách người sinh ở cung Sư Tử\nBạn có bao giờ gặp những người tiếp nhận sự giúp đỡ và nhiệt tình của kẻ khác với một vẻ độ lượng và phong thái oai nghiêm như thể việc đó là đương nhiên không? Nếu có thì đó chính là Leo đấy.\nSư Tử là chúa của muôn loài. Cho nên người cùng tên với nó cũng muốn chiếm vị trí như vậy đối với các cung Hoàng đạo khác. Trong cử động của Sư Tử là sự hoà trộn làm một giữa tính nhanh nhẹn đặc biệt và vẻ uể oải của vua chúa. Sư Tử căm ghét bóng tối và sự cô đơn, đồng thời luôn mừng rỡ tiếp nhận những lời mời tham gia các cuộc vui chơi.\nHầu hết Sư Tử bộc trực và tự trọng. Hãy thử không quan tâm đúng mức đến họ, hãy thử gây một tổn hại nào đó cho họ, thì từ một con mèo dịu dàng trước mặt bạn bỗng sẽ là con thú cao ngạo, dữ tợn với bờm dựng đứng và tiếng gầm rú ghê gớm.\nHình thức của những người sinh trong chùm sao Sư Tử, nam cũng như nữ, có gì đó giống như “đồng loại” chúa sơn lâm của mình. Họ thường có mái tóc bồng, hơi xù, râu nhiều. Mắt Sư Tử thường sẫm màu, tròn, đuôi mắt hơi cao lên (mắt Sư Tử), ánh mắt dường như uể oải. Dáng đi thẳng và kiêu hãnh, với cách di chuyển mềm mại như mèo. Ở phụ nữ vẻ kiều diễm lười nhác thường đi đôi với sự đa cảm thầm kín.\nGiọng nói của Sư Tử cũng chậm rãi như cử động của họ. Sư Tử rất thích làm trung tâm chú ý của mọi người. Sư Tử (vốn coi mình là thông minh nhất) rất thích dạy bảo người khác. Vì thế nhiều người sinh cung Sư Tử chọn nghề giáo viên, chính khách, hoặc tư vấn tâm lý… Sư Tử quả là rất biết cách tìm hiểu và giải quyết những rắc rối, éo le trong cuộc sống của người khác, nhưng cuộc sống của chính mình thì không thể nói là tự thu xếp được. Tuy nhiên, thử nói điều đó ra, bạn sẽ thấy họ giận bạn ghê gớm như thế nào. Còn nếu bạn khen ngợi, họ sẽ là những người bạn tuyệt vời. Không có cung Hoàng đạo nào mà sự nịnh khen lại có tác động mạnh như với Sư Tử. Tính phù phiếm là “gót chân Achilles” của họ.\nSư Tử vô cùng nhạy cảm với những gì mà người khác nghĩ về họ. Không có cách nào chiếm được cảm tình của Sư Tử tốt bằng lời khen.\nSư Tử rất tinh tường và năng động. Họ không bao giờ tốn phí thời gian cho những kế hoạch và dự án vô căn cứ. Sư Tử là người tổ chức, nhà lãnh đạo tuyệt vời.\nBản chất hào phóng của Sư Tử thể hiện rõ nét nhất là khi anh ta thết đãi khách đến nhà. Đồ ăn, đồ uống rất nhiều và ngon, phòng ốc được dọn dẹp và bày biện chu đáo, đông đảo đàn ông danh giá, đàn bàn sa hoa – những điều đó làm cho bữa ăn tại nhà Sư Tử không khác gì đại tiệc trong hoàng cung.\nSư Tử không thể hình dung sự tồn tại của mình mà không có tình yêu. Cả cuộc đời của họ dường như chỉ xoay quanh tình yêu. Hễ gặp một người thuộc cung Sư Tử, y như rằng người đó hoặc là vừa cưới, hoặc đang chuẩn bị làm điều đó vào tháng tới, hoặc đang yêu đương cuồng nhiệt, hoặc vừa chia tay với người tình… Tuỳ thuộc vào tình trạng yêu đương của mình, anh ta lúc thì rạng rỡ như mặt trời, lúc thì ủ rũ đau thương, như thể ngày mai sẽ phải chết. Khi Sư Tử chia tay người yêu hoặc vợ (chồng) mình, lòng kiêu hãnh của nó bị tổn thương đến mức tưởng chừng đời đến đó là tàn. May thay, mọi chuyện rồi cũng qua khỏi. Sư Tử sớm làm lành với người yêu hoặc vợ (chồng), hoặc tìm được một tình yêu mới và lại hạnh phúc rạng ngời. Chuyện cãi nhau – làm lành như thế trong đời Sư Tử chỉ như cơm bữa thường ngày. Vì thế, rất hiếm thấy người sinh trong cung Sư Tử mà lại sống độc thân, cô quả.\nSư Tử, vốn bản tính mạnh mẽ, thường không thích bị phụ thuộc, dựa dẫm vào ai cả. Ngược lại nó rất thích có người khác phụ thuộc vào mình. Đôi lúc Sư Tử có thể cằn nhằn rằng phải làm việc đầu tắt mặt tối trong khi những người xung quanh chỉ biết há miệng chờ sung. Thực tình, vai trò như vậy rất hợp lòng Sư Tử. Cứ thử ngỏ ý giúp Sư Tử bớt việc, anh ta sẽ giận dữ từ chối. Nhưng nếu đề nghị Sư Tử ra tay cứu giúp, anh ta sẽ vui lòng làm tất cả những gì có thể. Lòng hào hiệp là tính cách đã ngấm trong máu của Sư Tử.\nVới tiền bạc, Sư Tử cư xử rất thoải mái, đôi khi quá thoải mái. Vì thế, không ít lần Sư Tử đứng bên bờ vực phá sản, nhưng luôn tìm được cách cải thiện tình thế. Sư Tử ngưỡng mộ tất cả những gì gọi là đẳng cấp cao, xa xỉ và đắt tiền. Để vui thú, Sư Tử sẵn sàng tiêu hoang cả một gia tài. Sư Tử thích làm những cử chỉ đẹp. Nếu bạn cần vay tiền, hãy tìm đến Sư Tử, hiếm khi họ từ chối.\nTrước các thử thách, nguy nan, Sư Tử không bao giờ lùi bước, luôn sẵn lòng cứu giúp kẻ khác. Lòng quả cảm là bản chất của Sư Tử. Người sinh ở cung này, làm bạn thì trung thành hiếm có, làm kẻ thù thì rất đáng sợ.\nSư Tử là một cốt cách sáng tạo, tích cực, mạnh mẽ, nhân ái và rực rỡ. Kim loại hợp với Sư Tử là vàng, còn loại đá mang lại hạnh phúc cho nó là topaz.\nDanh nhân sinh ở cung Sư Tử:\nPaul Anka, Napoleon Bonaparte, Fidel Castro, Bill Clinton, Lê Quý Đôn, Claude Debussy, Robert DeNiro, Michael Jackson, Mick Jagger, Nicole Kidman, Madonna, Walter Scott, George Bernard Shaw.\nĐàn bà cung Sư Tử\nPhụ nữ Sư Tử có vài đặc điểm bạn khó mà thích được. Bản tính lãng mạn, nàng sẽ lưu giữ thư từ của những người tình cũ đến tận đầu bạc răng long. Mà những thư đó của nàng thì nhiều vô kể.\nSư Tử nữ – hoàn toàn không phải là cánh hoa dại khiêm nhường ngoài đồng nội, mà là đoá hồng đài các chốn cung đình. Vậy đã quyết lấy nàng làm vợ thì bạn cần xác định là sẽ phải luôn dốc sức ngăn chặn đám fan của nàng. Nếu bạn thấy mình có nhiều nhược điểm, tốt nhất nên tìm ai đó đơn giản hơn, nếu không mưu đồ của bạn định biến Sư Tử cái thành con mèo nhà nhỏ xinh chắc chắn sẽ phá sản. Riêng việc cho phép bạn yêu đã là một sự nhân nhượng của nàng rồi. Còn nếu được nàng đáp lại cũng bằng tình yêu thì bạn có thể coi là mình sinh ra trên đời này thật không uổng.\nĐiều đầu tiên cần làm nếu định lấy lòng Sư Tử: mua tặng nàng nhiều quà. Và lưu ý, dù là quà gì thì cũng cần phải thật sành điệu và đắt tiền. Còn khi trao quà thì phải trang trọng và tuấn tú không kém một hoàng tử. Điều thứ hai: cần biết khen ngợi nàng, không phải tầm thường kiểu “Em xinh quá…”, mà phải cách nào đó độc đáo để nàng có thể phân biệt được bạn trong đám đông những người hâm mộ. Tóm lại, bạn cần cư xử như một đặc khách trong bữa tiệc của nữ hoàng.\nNếu mời nàng đi chơi, tốt hơn hết nên đi xem biểu diễn ca nhạc, hoặc kịch… (đương nhiên chỗ ngồi phải ở hạng tốt nhất). Không khí của nhà hát, nội thất lộng lẫy, trang phục dạ hội của mọi người, cảm xúc của tác phẩm nghệ thuật sẽ là điều kiện thuận lợi giúp bạn tạo cho nàng một tâm trạng thi vị.\nKhông nên trách Sư Tử có lúc tỏ ra cao ngạo và phù phiếm, vì nàng đâu có lỗi khi sinh ra đã là một công chúa luôn cảm thấy mình cao sang hơn những người xung quanh. Đồng thời, nàng duyên dáng, đáng yêu và tốt bụng đến nỗi mọi người đều sẵn sàng tha thứ cho những nhược điểm của nàng.\nNữ Sư Tử là một tính cách hoạt bát, tích cực. Vì vậy, nếu giam nàng trong lồng, dù đó là lồng vàng, thì chẳng khác nào cướp đoạt và giết đi một phần sự sống của nàng. Nếu nàng muốn, hãy để nàng theo đuổi sự nghiệp của mình, được thường xuyên mời khách tới nhà cũng như đi thăm chơi đáp lễ.\nPhụ nữ Sư Tử thực sự là một báu vật. Bạn khó có thể nhìn thấy nàng ăn mặc xộc xệch, đầu quấn lô, hay mặt dán đầy lát dưa chuột… Nhưng đừng tưởng nàng không dùng mỹ phẩm. Vốn yêu thích mọi thứ xa xỉ, Sư Tử không tiếc tiền mua sắm mỹ phẩm và quần áo. Trang phục của Sư Tử đều gồm những thứ hợp mốt và sành điệu nhất, không thể chê bai được điểm nào. Có điều, e rằng bạn không phải lúc nào cũng đồng thuận với nàng trong việc chi những món tiền điên cuồng như thế.\nSư Tử là một bà chủ nhà tuyệt vời. Nàng không chỉ biết nấu ăn ngon, mà còn biết tiếp khách làm họ ngưỡng mộ.\nSư Tử mẹ yêu thương con cái đến mê mẩn. Nàng sẵn sàng đứng lên bảo vệ con nếu có kẻ nào dám bắt nạt chúng. Mặt khác, nàng không muốn vì con mà phải bỏ phí một chuyến du ngoạn hay một cuộc vui với bạn bè. Nhiều bà mẹ Sư Tử khéo kết hợp thành công sự nghiệp ở cơ quan và việc nuôi dạy con cái.\nTrong khi đối với người nhà, người thân, Sư Tử rất dịu dàng, trìu mến, thì với người khác nàng thường giữ khoảng cách, không cho phép bất cứ một sự suồng sã nào.\nVề lòng chung thuỷ, Sư Tử nữ sẽ gìn giữ nó chừng nào tin chắc rằng người kia cũng chung tình. Còn khi đã nảy sinh dù chỉ một chút nghi ngờ, nàng sẽ không chậm chễ đáp trả kẻ bội bạc đúng cái giá như vậy. Tự đáy lòng mong muốn mãi mãi là người được yêu chiều, đôi khi Sư Tử cho phép mình “đưa đẩy” vài câu với người quen của bạn. Đừng để chuyện đó ở gần trái tim, và đừng ghen.\nNgược lại, đặc biệt khi có mặt nàng, chưa nói là “tán tỉnh”, mà thậm chí một nụ cười dịu dàng với người phụ nữ khác – bạn cũng không được phép. Nói đúng hơn, bạn có thể làm điều đó, nhưng hậu quả sẽ rất đáng ngại. Sư Tử thì ở đâu cũng là Sư Tử, thế giới hay… Hà Đông.\nCư xử với bạn như vậy dĩ nhiên là không có một tý công bằng nào. Nhưng bạn đã biết rõ điều đó trước khi lựa chọn cơ mà? Nàng là nữ hoàng, bạn là bày tôi. Nếu bạn sẵn lòng dâng hiến (nàng chắc chắn xứng đáng với điều đó), bạn sẽ giành được tất cả những gì mình mong muốn. Hạnh phúc của bạn – ở trong tay bạn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/04/tuvicungsut/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTính cách người sinh ở cung Sư Tử\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBạn có bao giờ gặp những người tiếp nhận sự giúp đỡ và nhiệt tình của kẻ khác với một vẻ độ lượng và phong thái oai nghiêm như thể việc đó là đương nhiên không? Nếu có thì đó chính là Leo đấy.\u003cbr\u003e\nSư Tử là chúa của muôn loài. Cho nên người cùng tên với nó cũng muốn chiếm vị trí như vậy đối với các cung Hoàng đạo khác. Trong cử động của Sư Tử là sự hoà trộn làm một giữa tính nhanh nhẹn đặc biệt và vẻ uể oải của vua chúa. Sư Tử căm ghét bóng tối và sự cô đơn, đồng thời luôn mừng rỡ tiếp nhận những lời mời tham gia các cuộc vui chơi.\u003cbr\u003e\nHầu hết Sư Tử bộc trực và tự trọng. Hãy thử không quan tâm đúng mức đến họ, hãy thử gây một tổn hại nào đó cho họ, thì từ một con mèo dịu dàng trước mặt bạn bỗng sẽ là con thú cao ngạo, dữ tợn với bờm dựng đứng và tiếng gầm rú ghê gớm.\u003cbr\u003e\nHình thức của những người sinh trong chùm sao Sư Tử, nam cũng như nữ, có gì đó giống như “đồng loại” chúa sơn lâm của mình. Họ thường có mái tóc bồng, hơi xù, râu nhiều. Mắt Sư Tử thường sẫm màu, tròn, đuôi mắt hơi cao lên (mắt Sư Tử), ánh mắt dường như uể oải. Dáng đi thẳng và kiêu hãnh, với cách di chuyển mềm mại như mèo. Ở phụ nữ vẻ kiều diễm lười nhác thường đi đôi với sự đa cảm thầm kín.\u003cbr\u003e\nGiọng nói của Sư Tử cũng chậm rãi như cử động của họ. Sư Tử rất thích làm trung tâm chú ý của mọi người. Sư Tử (vốn coi mình là thông minh nhất) rất thích dạy bảo người khác. Vì thế nhiều người sinh cung Sư Tử chọn nghề giáo viên, chính khách, hoặc tư vấn tâm lý… Sư Tử quả là rất biết cách tìm hiểu và giải quyết những rắc rối, éo le trong cuộc sống của người khác, nhưng cuộc sống của chính mình thì không thể nói là tự thu xếp được. Tuy nhiên, thử nói điều đó ra, bạn sẽ thấy họ giận bạn ghê gớm như thế nào. Còn nếu bạn khen ngợi, họ sẽ là những người bạn tuyệt vời. Không có cung Hoàng đạo nào mà sự nịnh khen lại có tác động mạnh như với Sư Tử. Tính phù phiếm là “gót chân Achilles” của họ.\u003cbr\u003e\nSư Tử vô cùng nhạy cảm với những gì mà người khác nghĩ về họ. Không có cách nào chiếm được cảm tình của Sư Tử tốt bằng lời khen.\u003cbr\u003e\nSư Tử rất tinh tường và năng động. Họ không bao giờ tốn phí thời gian cho những kế hoạch và dự án vô căn cứ. Sư Tử là người tổ chức, nhà lãnh đạo tuyệt vời.\u003cbr\u003e\nBản chất hào phóng của Sư Tử thể hiện rõ nét nhất là khi anh ta thết đãi khách đến nhà. Đồ ăn, đồ uống rất nhiều và ngon, phòng ốc được dọn dẹp và bày biện chu đáo, đông đảo đàn ông danh giá, đàn bàn sa hoa – những điều đó làm cho bữa ăn tại nhà Sư Tử không khác gì đại tiệc trong hoàng cung.\u003cbr\u003e\nSư Tử không thể hình dung sự tồn tại của mình mà không có tình yêu. Cả cuộc đời của họ dường như chỉ xoay quanh tình yêu. Hễ gặp một người thuộc cung Sư Tử, y như rằng người đó hoặc là vừa cưới, hoặc đang chuẩn bị làm điều đó vào tháng tới, hoặc đang yêu đương cuồng nhiệt, hoặc vừa chia tay với người tình… Tuỳ thuộc vào tình trạng yêu đương của mình, anh ta lúc thì rạng rỡ như mặt trời, lúc thì ủ rũ đau thương, như thể ngày mai sẽ phải chết. Khi Sư Tử chia tay người yêu hoặc vợ (chồng) mình, lòng kiêu hãnh của nó bị tổn thương đến mức tưởng chừng đời đến đó là tàn. May thay, mọi chuyện rồi cũng qua khỏi. Sư Tử sớm làm lành với người yêu hoặc vợ (chồng), hoặc tìm được một tình yêu mới và lại hạnh phúc rạng ngời. Chuyện cãi nhau – làm lành như thế trong đời Sư Tử chỉ như cơm bữa thường ngày. Vì thế, rất hiếm thấy người sinh trong cung Sư Tử mà lại sống độc thân, cô quả.\u003cbr\u003e\nSư Tử, vốn bản tính mạnh mẽ, thường không thích bị phụ thuộc, dựa dẫm vào ai cả. Ngược lại nó rất thích có người khác phụ thuộc vào mình. Đôi lúc Sư Tử có thể cằn nhằn rằng phải làm việc đầu tắt mặt tối trong khi những người xung quanh chỉ biết há miệng chờ sung. Thực tình, vai trò như vậy rất hợp lòng Sư Tử. Cứ thử ngỏ ý giúp Sư Tử bớt việc, anh ta sẽ giận dữ từ chối. Nhưng nếu đề nghị Sư Tử ra tay cứu giúp, anh ta sẽ vui lòng làm tất cả những gì có thể. Lòng hào hiệp là tính cách đã ngấm trong máu của Sư Tử.\u003cbr\u003e\nVới tiền bạc, Sư Tử cư xử rất thoải mái, đôi khi quá thoải mái. Vì thế, không ít lần Sư Tử đứng bên bờ vực phá sản, nhưng luôn tìm được cách cải thiện tình thế. Sư Tử ngưỡng mộ tất cả những gì gọi là đẳng cấp cao, xa xỉ và đắt tiền. Để vui thú, Sư Tử sẵn sàng tiêu hoang cả một gia tài. Sư Tử thích làm những cử chỉ đẹp. Nếu bạn cần vay tiền, hãy tìm đến Sư Tử, hiếm khi họ từ chối.\u003cbr\u003e\nTrước các thử thách, nguy nan, Sư Tử không bao giờ lùi bước, luôn sẵn lòng cứu giúp kẻ khác. Lòng quả cảm là bản chất của Sư Tử. Người sinh ở cung này, làm bạn thì trung thành hiếm có, làm kẻ thù thì rất đáng sợ.\u003cbr\u003e\nSư Tử là một cốt cách sáng tạo, tích cực, mạnh mẽ, nhân ái và rực rỡ. Kim loại hợp với Sư Tử là vàng, còn loại đá mang lại hạnh phúc cho nó là topaz.\u003cbr\u003e\nDanh nhân sinh ở cung Sư Tử:\u003cbr\u003e\nPaul Anka, Napoleon Bonaparte, Fidel Castro, Bill Clinton, Lê Quý Đôn, Claude Debussy, Robert DeNiro, Michael Jackson, Mick Jagger, Nicole Kidman, Madonna, Walter Scott, George Bernard Shaw.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eĐàn bà cung Sư Tử\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nPhụ nữ Sư Tử có vài đặc điểm bạn khó mà thích được. Bản tính lãng mạn, nàng sẽ lưu giữ thư từ của những người tình cũ đến tận đầu bạc răng long. Mà những thư đó của nàng thì nhiều vô kể.\u003cbr\u003e\nSư Tử nữ – hoàn toàn không phải là cánh hoa dại khiêm nhường ngoài đồng nội, mà là đoá hồng đài các chốn cung đình. Vậy đã quyết lấy nàng làm vợ thì bạn cần xác định là sẽ phải luôn dốc sức ngăn chặn đám fan của nàng. Nếu bạn thấy mình có nhiều nhược điểm, tốt nhất nên tìm ai đó đơn giản hơn, nếu không mưu đồ của bạn định biến Sư Tử cái thành con mèo nhà nhỏ xinh chắc chắn sẽ phá sản. Riêng việc cho phép bạn yêu đã là một sự nhân nhượng của nàng rồi. Còn nếu được nàng đáp lại cũng bằng tình yêu thì bạn có thể coi là mình sinh ra trên đời này thật không uổng.\u003cbr\u003e\nĐiều đầu tiên cần làm nếu định lấy lòng Sư Tử: mua tặng nàng nhiều quà. Và lưu ý, dù là quà gì thì cũng cần phải thật sành điệu và đắt tiền. Còn khi trao quà thì phải trang trọng và tuấn tú không kém một hoàng tử. Điều thứ hai: cần biết khen ngợi nàng, không phải tầm thường kiểu “Em xinh quá…”, mà phải cách nào đó độc đáo để nàng có thể phân biệt được bạn trong đám đông những người hâm mộ. Tóm lại, bạn cần cư xử như một đặc khách trong bữa tiệc của nữ hoàng.\u003cbr\u003e\nNếu mời nàng đi chơi, tốt hơn hết nên đi xem biểu diễn ca nhạc, hoặc kịch… (đương nhiên chỗ ngồi phải ở hạng tốt nhất). Không khí của nhà hát, nội thất lộng lẫy, trang phục dạ hội của mọi người, cảm xúc của tác phẩm nghệ thuật sẽ là điều kiện thuận lợi giúp bạn tạo cho nàng một tâm trạng thi vị.\u003cbr\u003e\nKhông nên trách Sư Tử có lúc tỏ ra cao ngạo và phù phiếm, vì nàng đâu có lỗi khi sinh ra đã là một công chúa luôn cảm thấy mình cao sang hơn những người xung quanh. Đồng thời, nàng duyên dáng, đáng yêu và tốt bụng đến nỗi mọi người đều sẵn sàng tha thứ cho những nhược điểm của nàng.\u003cbr\u003e\nNữ Sư Tử là một tính cách hoạt bát, tích cực. Vì vậy, nếu giam nàng trong lồng, dù đó là lồng vàng, thì chẳng khác nào cướp đoạt và giết đi một phần sự sống của nàng. Nếu nàng muốn, hãy để nàng theo đuổi sự nghiệp của mình, được thường xuyên mời khách tới nhà cũng như đi thăm chơi đáp lễ.\u003cbr\u003e\nPhụ nữ Sư Tử thực sự là một báu vật. Bạn khó có thể nhìn thấy nàng ăn mặc xộc xệch, đầu quấn lô, hay mặt dán đầy lát dưa chuột… Nhưng đừng tưởng nàng không dùng mỹ phẩm. Vốn yêu thích mọi thứ xa xỉ, Sư Tử không tiếc tiền mua sắm mỹ phẩm và quần áo. Trang phục của Sư Tử đều gồm những thứ hợp mốt và sành điệu nhất, không thể chê bai được điểm nào. Có điều, e rằng bạn không phải lúc nào cũng đồng thuận với nàng trong việc chi những món tiền điên cuồng như thế.\u003cbr\u003e\nSư Tử là một bà chủ nhà tuyệt vời. Nàng không chỉ biết nấu ăn ngon, mà còn biết tiếp khách làm họ ngưỡng mộ.\u003cbr\u003e\nSư Tử mẹ yêu thương con cái đến mê mẩn. Nàng sẵn sàng đứng lên bảo vệ con nếu có kẻ nào dám bắt nạt chúng. Mặt khác, nàng không muốn vì con mà phải bỏ phí một chuyến du ngoạn hay một cuộc vui với bạn bè. Nhiều bà mẹ Sư Tử khéo kết hợp thành công sự nghiệp ở cơ quan và việc nuôi dạy con cái.\u003cbr\u003e\nTrong khi đối với người nhà, người thân, Sư Tử rất dịu dàng, trìu mến, thì với người khác nàng thường giữ khoảng cách, không cho phép bất cứ một sự suồng sã nào.\u003cbr\u003e\nVề lòng chung thuỷ, Sư Tử nữ sẽ gìn giữ nó chừng nào tin chắc rằng người kia cũng chung tình. Còn khi đã nảy sinh dù chỉ một chút nghi ngờ, nàng sẽ không chậm chễ đáp trả kẻ bội bạc đúng cái giá như vậy. Tự đáy lòng mong muốn mãi mãi là người được yêu chiều, đôi khi Sư Tử cho phép mình “đưa đẩy” vài câu với người quen của bạn. Đừng để chuyện đó ở gần trái tim, và đừng ghen.\u003cbr\u003e\nNgược lại, đặc biệt khi có mặt nàng, chưa nói là “tán tỉnh”, mà thậm chí một nụ cười dịu dàng với người phụ nữ khác – bạn cũng không được phép. Nói đúng hơn, bạn có thể làm điều đó, nhưng hậu quả sẽ rất đáng ngại. Sư Tử thì ở đâu cũng là Sư Tử, thế giới hay… Hà Đông.\u003cbr\u003e\nCư xử với bạn như vậy dĩ nhiên là không có một tý công bằng nào. Nhưng bạn đã biết rõ điều đó trước khi lựa chọn cơ mà? Nàng là nữ hoàng, bạn là bày tôi. Nếu bạn sẵn lòng dâng hiến (nàng chắc chắn xứng đáng với điều đó), bạn sẽ giành được tất cả những gì mình mong muốn. Hạnh phúc của bạn – ở trong tay bạn.\u003c/p\u003e","title":"TỬ VI – CUNG SƯ TỬ LEO (24.07 – 23.08)"},{"content":"hừ, tưởng bọn này hay ho ghê gớm lắm, hoá ra cũng chỉ là một bọn vớ vẩn, mình gửi một link từ bbc lên mà lại bị báo là: “link này đã bị cấm”, điên thế cơ chứ, đọc quy định của bọn nó thì có mấy điều:\n– Không tuyên truyền các nội dung vi phạm pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.\n– Không dùng ngôn ngữ thiếu văn hóa, vi phạm các chuẩn mực đạo đức, văn hóa truyền thống Dân tộc Việt Nam.\n– Không tuyên truyền các nội dung khiêu dâm, văn hóa phẩm đồi trụy.\n– Không tuyên truyền các nội dung vi phạm sở hữu trí tuệ và bản quyền tác giả.\n– Không đăng tải lên các liên kết chứa virus máy tính hoặc các chương trình gây hại và phá hỏng máy tính.\n– Chịu trách nhiệm về ý kiến, quan điểm đưa ra thảo luận.\ncái link này http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080801_vietarmedforces.shtml vi phạm điều gì nào, bực thế ko biết\nhừ nhớ đấy, ta sẽ tạo ra một cái hay hơn các ngươi gấp bộ, hừ hừ\nBình luận (8) kanishi — 2008-08-03 18:07\nphía trên thì xoen xoét:\nLinkHay là mạng xã hội cho phép cộng đồng khám phá và chia sẻ nội dung từ tất cả các nguồn tin trên Internet. Nội dung tốt sẽ được đánh giá bởi chính cộng đồng người sử dụng, không có bất kì sự can thiệp nào của LinkHay. Chúng tôi cung cấp một nền tảng dịch vụ để mọi người cùng nhau chia sẻ, khám phá và quyết định giá trị của nội dung – cùng nhau thay đổi cách thức đánh giá và tiếp cận thông tin trên Internet.\nthế mà mình gửi link từ bbc lại ko cho gửi, thông báo : link này đã bị cấm, khốn kiếp khốn kiếp\nTèo Việt — 2010-02-19 04:52\nLên đây mà chém gió\nTèo Việt — 2010-02-19 04:53\nhttp://www.loantin.com vào đây mà chém gió\nbọn linkhay lởm — 2010-02-21 17:10\nChào bác.\nEm cũng đồng quan điểm với bác. Mấy đứa admin bọn nó thù hằn cá nhân nữa, làm ăn rất luật rừng bố láo.\nEm hay vào post link để marketing cho cái web của em, ko hiểu vì sao nó ghét em nên cứ thấy liên quan tới cái web của em là bọn nó del nick thế mới đâu.\nMấy lần bọn nó bảo em vi phạm điều này điều nọ, em hỏi nó là trong điều khoản sử dụng có thấy đâu ? Các ông bảo tôi vi phạm thì dẫn chứng ra đi ? Bọn nó ko thèm trả lời em, thi hành pháp luật mà ko dẫn chứng được điều khoản vi phạm. Bọn nó xóa nick luôn.\nBác xem bọn nó có bố láo, luật rừng ko cơ chứ. Cái bọn Linkhay này làm ăn thế thì rồi chả có ai vô nữa.\nMà mấy đứa admin đầu óc cũng ngu đần về lĩnh vực chính trị lắm. Có những điều đáng đưa lên thì lại cấm, cái vớ vẩn thì vẫn cho hiển thị lên Top luôn.\nCó khi lập mục chửi bọn admin linkhay bác ợ.\nnc — 2010-04-01 03:56\nbực minh ghê cơ, em có cái link cũng chẳng gọi là nhạy cảm thế mà nó cũng cấm\nhttp://kenh20.blogspot.com/2010/03/shock-oi-ban-tre-cong-dam-ngay-tuong-ai.html\nCác bác xem cái link này của em nó co vi quy định ko? về phía em thì em thấy chẳng có gì mà del rồi cấm link cả. bọn này đúng là làm ăn vớ vẩn!\nMun — 2010-04-05 07:44\nVì thế anh ko tham gia LinkHay nữa ak 🙂\nGordon — 2010-04-05 09:25\nTham gia cuồng loạn lên ý chứ, nhờ thế mà câu được cả 1 tá gái :-“\nThaimeo — 2010-04-05 09:31\nanh vẫn vào đó đọc tin và chém gió bình thường 😛\nchưa làm dc cái hay hơn thì phải dùng cái hay nhất hiện tại ^^\n@Tú ú: chưa câu dc em nào đâu :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/03/bucminh/","summary":"\u003cp\u003ehừ, tưởng bọn này hay ho ghê gớm lắm, hoá ra cũng chỉ là một bọn vớ vẩn, mình gửi một link từ bbc lên mà lại bị báo là: “link này đã bị cấm”, điên thế cơ chứ, đọc quy định của bọn nó thì có mấy điều:\u003cbr\u003e\n– Không tuyên truyền các nội dung vi phạm pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.\u003cbr\u003e\n– Không dùng ngôn ngữ thiếu văn hóa, vi phạm các chuẩn mực đạo đức, văn hóa truyền thống Dân tộc Việt Nam.\u003cbr\u003e\n– Không tuyên truyền các nội dung khiêu dâm, văn hóa phẩm đồi trụy.\u003cbr\u003e\n– Không tuyên truyền các nội dung vi phạm sở hữu trí tuệ và bản quyền tác giả.\u003cbr\u003e\n– Không đăng tải lên các liên kết chứa virus máy tính hoặc các chương trình gây hại và phá hỏng máy tính.\u003cbr\u003e\n– Chịu trách nhiệm về ý kiến, quan điểm đưa ra thảo luận.\u003cbr\u003e\ncái link này \u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080801\"\u003ehttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/08/080801\u003c/a\u003e_vietarmedforces.shtml vi phạm điều gì nào, bực thế ko biết\u003cbr\u003e\nhừ nhớ đấy, ta sẽ tạo ra một cái hay hơn các ngươi gấp bộ, hừ hừ\u003c/p\u003e","title":"bực mình với bọn linkhay.com"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/08/02/missssss/","summary":"","title":"missssss"},{"content":"Mãi đến đêm mới ngồi học được một tí, dù chẳng ra đâu vào đâu lắm nhưng vẫn là thấy có ích hơn ngồi chat chit với vẩn, chẳng lẽ lại gõ Yahoo ra, hic, gỡ yahoo thì ubuntu vẫn còn pidgin, chẹp chẹp, thắng được chính mình thật là khó, nhưng ko sao, mình sẽ làm được, cố lên nào. 1.000.000 $ trước 30 tuổi, okie? 🙂 Let’s go\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/29/hocitqua/","summary":"\u003cp\u003eMãi đến đêm mới ngồi học được một tí, dù chẳng ra đâu vào đâu lắm nhưng vẫn là thấy có ích hơn ngồi chat chit với vẩn, chẳng lẽ lại gõ Yahoo ra, hic, gỡ yahoo thì ubuntu vẫn còn pidgin, chẹp chẹp, thắng được chính mình thật là khó, nhưng ko sao, mình sẽ làm được, cố lên nào. 1.000.000 $ trước 30 tuổi, okie? 🙂 Let’s go\u003c/p\u003e","title":"học được một tẹo"},{"content":"he, hôm nay đi họp rất vui, mở màn bằng tiết mục chào cờ hoành tráng 😀\nhôm nay 27/7, cả team hát quốc ca vào 30 giây tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, lâu lắm rồi mình không hát quốc ca. Mỗi lần hát quốc ca là lại thấy thêm yêu Tổ quốc 🙂\nđầu tiên anh Nam định trình bày về dự án FO nhưng rồi lại chuyển sang xét giải vụ đặt tên file cho “xôm” đặt tên file sao cho đúng chuẩn, sao cho tốt nhất, hợp lý nhất, mất hơn một tiếng cãi nhau, phân tích các vấn đề, đúng là càng mổ ra thì lại càng lắm vấn đề :)) rút cục lại thì vẫn chưa thấy ai được trao thưởng cả :))\nquay trở lại dự án FO, đó sẽ là một dự án hoành tráng, làm thay đổi thế giới, sẽ trị giá hàng trăm triệu (thậm chỉ là hàng tỉ) $ ôi $_$\nnhưng tiền – như anh Nam nói – không quan trọng, mình làm tốt việc mình cần làm thì tự khắc tiền sẽ đến. Anh Nam làm dự án này chỉ vì anh không thích cái cách hoạt động của các hệ thống hiện tại, muốn có một hệ thống đánh giá công bằng hơn. Các hệ thống chấm điểm hiện nay rất tệ, tất cả đều đánh giá theo kiểu “cào bằng” – chuyên gia cũng chả khác gì spamer, một vote chỉ là một vote, không có gì hơn. Và sự thành công của dự án FO này chính là ở chỗ tạo nên “giá trị gia tăng” cho mỗi cái vote nhỏ nhoi ^^ – thêm những “hàm lượng tri thức” vào mỗi lần click chuột 🙂\nNhưng em có một thắc mắc, hồi trước…\nlúc đang ngồi trên xe bus về nhà thì Châm gọi, Phương với Nguyệt đang ở đó, rủ mình sang chơi, mình đang phê bia, a lê hấp, đi luôn, cứ tưởng chỉ chơi ở đó, ai dè chúng nó lôi đi chợ đêm, kem tràng tiền, hichic, mỏi hết cả cẳng, hít bụi, nhưng mà vui, chơi với bọn cấp 3 đúng là lúc nào cũng vui, vô tư 😡\nà lúc chiều ở công ty về, vui vẻ, nhắn tin khoe TT, mãi ko thấy nhắn lại, hơi tức, tự nhủ chắc em chán mình rồi, dạo này nhắn chả thấy nhắn lại gì cả. Lên kể cho thằng Vinh thì thằng cha chơi quả: hay mày lại về sao đỏ xem sao, mang bó hoa về tặng + nói chuyện, hơ hơ, mình tí sặc nước, mình đâu có điên tới mức ấy chứ, và TT chắc cũng ko yêu một kẻ ngớ ngẩn như thế, thề, cho dù có thể hơi choáng váng + cảm động một tí tẹo, nhưng sẽ nhận ra sự hoang đường ngay sau đó, mình còn nhiều việc có ích hơn để làm 🙂\nmình cắm điện thoại vào máy tính, nên tắt điện thoại, mãi hơn 12h mới mở lại, và có tin nhắn, hoá ra TT đi chơi Bãi Cháy vứt dd ở nhà :)), và một tin cực vui là Thảo Nguyên đỗ NT rồi, hehe, quá vui. Đệ tử của mình là phải thế chứ ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/27/hom-nay-vui/","summary":"\u003cp\u003ehe, hôm nay đi họp rất vui, mở màn bằng tiết mục chào cờ hoành tráng 😀\u003cbr\u003e\nhôm nay 27/7, cả team hát quốc ca vào 30 giây tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, lâu lắm rồi mình không hát quốc ca. Mỗi lần hát quốc ca là lại thấy thêm yêu Tổ quốc 🙂\u003cbr\u003e\nđầu tiên anh Nam định trình bày về dự án FO nhưng rồi lại chuyển sang xét giải vụ đặt tên file cho “xôm” đặt tên file sao cho đúng chuẩn, sao cho tốt nhất, hợp lý nhất, mất hơn một tiếng cãi nhau, phân tích các vấn đề, đúng là càng mổ ra thì lại càng lắm vấn đề :)) rút cục lại thì vẫn chưa thấy ai được trao thưởng cả :))\u003cbr\u003e\nquay trở lại dự án FO, đó sẽ là một dự án hoành tráng, làm thay đổi thế giới, sẽ trị giá hàng trăm triệu (thậm chỉ là hàng tỉ) $ ôi $_$\u003cbr\u003e\nnhưng tiền – như anh Nam nói – không quan trọng, mình làm tốt việc mình cần làm thì tự khắc tiền sẽ đến. Anh Nam làm dự án này chỉ vì anh không thích cái cách hoạt động của các hệ thống hiện tại, muốn có một hệ thống đánh giá công bằng hơn. Các hệ thống chấm điểm hiện nay rất tệ, tất cả đều đánh giá theo kiểu “cào bằng” – chuyên gia cũng chả khác gì spamer, một vote chỉ là một vote, không có gì hơn. Và sự thành công của dự án FO này chính là ở chỗ tạo nên “giá trị gia tăng” cho mỗi cái vote nhỏ nhoi ^^ – thêm những “hàm lượng tri thức” vào mỗi lần click chuột 🙂\u003cbr\u003e\nNhưng em có một thắc mắc, hồi trước…\u003cbr\u003e\nlúc đang ngồi trên xe bus về nhà thì Châm gọi, Phương với Nguyệt đang ở đó, rủ mình sang chơi, mình đang phê bia, a lê hấp, đi luôn, cứ tưởng chỉ chơi ở đó, ai dè chúng nó lôi đi chợ đêm, kem tràng tiền, hichic, mỏi hết cả cẳng, hít bụi, nhưng mà vui, chơi với bọn cấp 3 đúng là lúc nào cũng vui, vô tư 😡\u003cbr\u003e\nà lúc chiều ở công ty về, vui vẻ, nhắn tin khoe TT, mãi ko thấy nhắn lại, hơi tức, tự nhủ chắc em chán mình rồi, dạo này nhắn chả thấy nhắn lại gì cả. Lên kể cho thằng Vinh thì thằng cha chơi quả: hay mày lại về sao đỏ xem sao, mang bó hoa về tặng + nói chuyện, hơ hơ, mình tí sặc nước, mình đâu có điên tới mức ấy chứ, và TT chắc cũng ko yêu một kẻ ngớ ngẩn như thế, thề, cho dù có thể hơi choáng váng + cảm động một tí tẹo, nhưng sẽ nhận ra sự hoang đường ngay sau đó, mình còn nhiều việc có ích hơn để làm 🙂\u003cbr\u003e\nmình cắm điện thoại vào máy tính, nên tắt điện thoại, mãi hơn 12h mới mở lại, và có tin nhắn, hoá ra TT đi chơi Bãi Cháy vứt dd ở nhà :)), và một tin cực vui là Thảo Nguyên đỗ NT rồi, hehe, quá vui. Đệ tử của mình là phải thế chứ ;))\u003c/p\u003e","title":"hom nay vui :)"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/26/mot-vai-suy-nghi/","summary":"","title":"Mot vai suy nghi"},{"content":"ức chế quá, cứ thấy mệt mỏi kiểu gì ấy, chắc tại dạo này ngồi máy tính nhiều quá, mấy hôm rồi ko ra khỏi nhà, hichic.\nđể thoát khỏi tình trạng này, phải làm được một cái gì đó, một gì đó, để tự thấy mình không “quá đầu đất”, mấy hôm vừa rồi bị mắc đoạn code php, cực kì đơn giản mà ko hiểu tại sao hoạt động ko đúng như trên lý thuyết, hoá ra là tại đọc mấy quyển sách TV, viết rất linh tinh, bực quá đi mất.\nMấy quyển TA viết hay thật, bảo sao cứ thích hàng ngoại :P. Đọc trên máy tính thì ngại quá đi in ra thì xa quá :((, hichic.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/15/uche/","summary":"\u003cp\u003eức chế quá, cứ thấy mệt mỏi kiểu gì ấy, chắc tại dạo này ngồi máy tính nhiều quá, mấy hôm rồi ko ra khỏi nhà, hichic.\u003cbr\u003e\nđể thoát khỏi tình trạng này, phải làm được một cái gì đó, một gì đó, để tự thấy mình không “quá đầu đất”, mấy hôm vừa rồi bị mắc đoạn code php, cực kì đơn giản mà ko hiểu tại sao hoạt động ko đúng như trên lý thuyết, hoá ra là tại đọc mấy quyển sách TV, viết rất linh tinh, bực quá đi mất.\u003cbr\u003e\nMấy quyển TA viết hay thật, bảo sao cứ thích hàng ngoại :P. Đọc trên máy tính thì ngại quá đi in ra thì xa quá :((, hichic.\u003c/p\u003e","title":"ức chế"},{"content":" Doanh nhân Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ suy nghĩ và trăn trở cùng bạn đọc Tuần Việt Nam với mong muốn đóng góp ý kiến và cổ vũ để 50 năm nữa, Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia giàu có. Đây là bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, mời bạn đọc cùng tham gia, tranh luận. Chúng ta muốn chậm nhất là 50 năm nữa VN sẽ nằm trong số các quốc gia giàu có. Đây cũng là khát vọng của tất cả các quốc gia trên trái đất, vì thế là cuộc đua tranh cực kỳ khốc liệt của tất cả các quốc gia. Bình luận (2) Wendy Le — 2008-07-15 01:35\nAnh oi chi giup em cai’ nay voi’.Em muon viet blog ma co dau nhu anh j do’,em da down chuong trinh unikey ve roi nhung ma khi viet blog no ko dc ma chat thi duoc anh chi gium em la tai sao duoc ko?Hay la em down va` nhung phai cai dat gi trong may nua ha anh?Giup em voi cam on anh nhieu.\nCà Chua — 2009-03-21 12:14\nCÓ! (dõng dạc và đồng thanh nhá mọi ng) hỏi gì mà vớ vẩn, dù có nghĩ là ko thì cũng phải nói là có chứ! ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/14/vi%E1%BB%87t-nam-co-tr%E1%BB%9F-thanh-qu%E1%BB%91c-gia-giau-co/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eDoanh nhân Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ suy nghĩ và trăn trở cùng bạn đọc Tuần Việt Nam với mong muốn đóng góp ý kiến và cổ vũ để 50 năm nữa, Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia giàu có. Đây là bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, mời bạn đọc cùng tham gia, tranh luận.\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eChúng ta muốn chậm nhất là 50 năm nữa VN sẽ nằm trong số các quốc gia giàu có. Đây cũng là khát vọng của tất cả các quốc gia trên trái đất, vì thế là cuộc đua tranh cực kỳ khốc liệt của tất cả các quốc gia.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-VjMpPYUzfqro2F234SOI\"\u003eWendy Le\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-07-15 01:35\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Việt Nam có trở thành quốc gia giàu có?"},{"content":"Dos and Don’ts in Sending SMS\nAvoid participating in text games endorsed by television stations. These games are forms of gambling. (See article on text gambling.) Don’t pass text messages that ruin other people’s reputation. Don’t invade the privacy of other people who ask that they be left alone. Delicate information about bomb threat, fire or any disaster should be handled with extreme caution. Avoid using vulgar terms or sending messages that are malicious in nature. Observe courtesy when responding to a texter who had sent his message by mistake to your number. As much as possible, avoid texting while in a conversation with real people. Unless in case of emergency, don’t send text messages past midnight when people are asleep. Jokes should always entertain and inspire, not upset or put people down. Texting spiritual truths is greatly encouraged.\nHealthy Texting Subscribe to a network, which is also used by your friends, relatives, officemates and text mates. This way, you could save a lot of money. Texting a person who just sits beside you is not advisable. Avoid texting while driving. If you cannot help it, avoid driving while texting. As a matter of caution, texting near gas stations is discouraged. Sending the same messages repeatedly to one person can be irritating to the receiver at times. Turn off your mobile phones while in chapel, classroom, hospital, library, theater, airplane, golf course or beside your friend who needs your full attention. Don’t flaunt your mobile phones in public so as not to get the attention of robbers or thieves. As much as possible, have your mobile phones insured. Before putting it in your pocket, lock the keypad of the mobile phone to avoid making unwanted calls. Don’t drink alcoholic beverages, take drugs or engage in gambling while texting or not.\nsource: http://www.txtmania.com/messages/guides.php ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/12/tips-in-texting/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDos and Don’ts in Sending SMS\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eAvoid participating in text games endorsed by television stations. These games are forms of gambling. (See article on text gambling.)\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDon’t pass text messages that ruin other people’s reputation.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDon’t invade the privacy of other people who ask that they be left alone.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDelicate information about bomb threat, fire or any disaster should be handled with extreme caution.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAvoid using vulgar terms or sending messages that are malicious in nature.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eObserve courtesy when responding to a texter who had sent his message by mistake to your number.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAs much as possible, avoid texting while in a conversation with real people.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eUnless in case of emergency, don’t send text messages past midnight when people are asleep.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eJokes should always entertain and inspire, not upset or put people down.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTexting spiritual truths is greatly encouraged.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eHealthy Texting\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSubscribe to a network, which is also used by your friends, relatives, officemates and text mates. This way, you could save a lot of money.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTexting a person who just sits beside you is not advisable.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAvoid texting while driving. If you cannot help it, avoid driving while texting.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAs a matter of caution, texting near gas stations is discouraged.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eSending the same messages repeatedly to one person can be irritating to the receiver at times.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTurn off your mobile phones while in chapel, classroom, hospital, library, theater, airplane, golf course or beside your friend who needs your full attention.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDon’t flaunt your mobile phones in public so as not to get the attention of robbers or thieves.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAs much as possible, have your mobile phones insured.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eBefore putting it in your pocket, lock the keypad of the mobile phone to avoid making unwanted calls.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eDon’t drink alcoholic beverages, take drugs or engage in gambling while texting or not.\u003cbr\u003e\nsource: \u003ca href=\"http://www.txtmania.com/messages/guides.php\"\u003ehttp://www.txtmania.com/messages/guides.php\u003c/a\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e","title":"Tips in Texting"},{"content":"http://www.tuanvietnam.net//vn/thegioitruyenthong/baochitruyenthongvn/4241/index.aspx\nPhim truyền hình Việt Nam: Tính giáo dục ở đâu? 12/07/2008 08:37 (GMT + 7) Phim truyền hình Việt Nam (THVN) gần đây được “đà” phát triển, chiếm lĩnh các giờ vàng của hầu hết các kênh THVN. Phim nhiều nhưng đã thật sự hay chưa thì còn nhiều ý kiến. Riêng một số phim THVN đã và đang phát sóng cần nhìn nhận lại tính giáo dục của phim, liệu có đúng mục đích đi tới Chân-Thiện-Mỹ? Xa một chút là các loạt phim “Cảnh sát hình sự”, “Ma làng”, “Luật đời”… gần hơn là “Chàng trai đa cảm”, ”Chạy án”, gần nữa là loạt phim sitcom, tiểu thuyết TH: ”Những người độc thân vui vẻ”, “Cô gái xấu xí” hiện vẫn đang phát sóng, và gần nhất là phim “Vòng nguyệt quế”, mới chiếu vài tập đầu.\nNhưng nhìn vào các tuyến nhân vật, các chàng trai, cô gái, các trí thức hay cả người thực thi pháp quyền… đều dễ nhận ra có vấn đề trong tính cách nhân vật, hầu như người tốt thì ít, kẻ xấu thì nhiều. Có phim gần như chỉ thấy toàn người xấu, dễ làm người xem hoang mang, không lẽ xã hội bây giờ đi đâu cũng gặp những người có tư cách thế sao? Và như thế tính giáo dục \u0026#8211; một trong những đặc tính quan trọng của phim hình như đã bị bỏ lơi. “Cô gái xấu xí\u0026#8221; Không chỉ trong phim tiểu thuyết TH “Cô gái xấu xí” mà điểm mặt các cô gái trong phim THVN đã và đang phát sóng gần đây, đều thấy các cô gái VN sao mà “xấu xí” thế. Các \u0026#8220;cô gái xấu xí\u0026#8221; trong phim \u0026#8220;Cô gái xấu xí\u0026#8221;\nĐể hóa thân thành người của xã hội đen, cô cảnh sát trong phim “Cảnh sát hình sự” đã không đếm xỉa gì đến “thân phận”. Bao nhiêu thứ ngôn ngữ “đen” nhất của thế giới tội phạm, thậm chí thô tục sống sượng, được cô “ào ào” tuôn ra từ cái miệng xinh xắn, nên chiến công có oanh liệt tới đâu thì chính những ngôn ngữ cô “phát” ra đã làm người xem không còn hứng thú gì. Vị phu nhân trong “Chạy án”, không những tiếp tay để con mình sa ngã, sống trụy lạc, thành tội phạm nguy hiểm, bản thân như một người ít học, tham lam, chuyên quyền, khinh thường chồng,\u0026nbsp;ngoại tình… Hay một cô hoa hậu “bán” nhan sắc của mình bằng những hợp đồng như hàng hóa cho đại gia, rồi vướng vào một công tử \u0026#8220;COCC\u0026#8221; (con ông cháu cha\\_TS), sống như vợ chồng trong khi chưa có hôn thú. Trong “Luật đời”, có bà mẹ tham lam, thủ đoạn, biết mặc cả ngay cả trong hôn nhân của mình, để chồng phải ôm ân hận đến cuối đời. Cô con dâu yêu chồng là thế, chỉ vì chồng lo làm ăn, không đủ quan tâm chăm sóc, thế là sẵn sàng ngoại tình rồi chết trong tức tưởi. Một cô gái trẻ biết sử dụng nhan sắc thành hàng hóa để gây dựng sự nghiệp, dùng thủ đoạn để moi tiền gia đình người tình, từ yêu con, đến có con với cha của người tình, gây sóng gió gia đình người khác. Cảnh trong phim \u0026#8220;Chàng trai đa cảm\u0026#8221;\nỞ “Chàng trai đa cảm”, các nhân vật nữ cứ gờn gợn một lối sống không theo chuẩn đạo đức nào. Một cô gái xinh đẹp chỉ vì quá ghen tức bởi không được đáp lại tình yêu cho dù đã “hiến dâng” trọn vẹn, không ngần ngại dùng thủ đoạn để ép người tình. Một cô người mẫu bỏ cả sự nghiệp, bỏ cả danh dự, hầu hạ chiều chuộng một đàn ông không yêu mình, lẵng nhẵng theo họ như một thứ đồ vật thừa. Hay có cô chỉ vì không thích những \u0026#8220;khuyết điểm\u0026#8221; mê nghệ thuật của chồng \u0026#8211; người cô rất yêu trước kia, sẵn sàng lên giường với ông chủ, li dị chồng rồi vội cưới ngay ông chủ Tây. Điển hình nhất là những cô gái trong phim THVN “Cô gái xấu xí” và “Những người độc thân vui vẻ”, điểm mặt các nhân vật nữ trong phim, đủ các tính xấu, không có một nhân vật nào để có thể cảm tình và lấy đó làm gương. “Cô gái xấu xí”, là điển hình của thói xấu phụ nữ với đủ góc cạnh. “Huyền Diệu” \u0026#8211; nhân vật đáng lý để người xem cảm tình, gạt sang bên hình thức, là một người thông minh, học giỏi \u0026#8211; thạc sĩ kinh tế. Thế nhưng tự ti bản thân, lúc nào cũng như một kẻ yếu hèn, như “con sâu, cái kiến” trước cô chủ Mai Lan nanh nọc, đanh đá. Cô Phương Trinh sống giả dối với cái mã bên ngoài, nhưng vì tiền có thể bất chấp đạo đức, liêm sỉ phụ nữ, sẵn sàng nhảy lên giường người đàn ông có tiền, và luôn soi mói rình mò, sỉ vả bằng ngôn ngữ “hè phố” với đồng nghiệp.\nNhững cô gái khác của nhóm “G7”, người thì luôn hạ mình ngọt ngào với bất cứ đàn ông nào tới công ty để “săn tình” \u0026#8211; Thu Hương, người thì bị mất khả năng tự chủ hung hăng điên cuồng đến lố bịch khi thấy tình địch \u0026#8211;\u0026nbsp; cô Sâm, người thì tò mò chuyện riêng tư người khác, không lo vào chuyên môn \u0026#8211; cô Thanh… Mấy cô người mẫu thì ngoài “gạ” tình để được lợi thì chỉ biết uống rượu say mèm. Trong phim không biết họ mang điều gì tốt cho công ty mà chỉ thấy tụ tập để tìm cách “hạ gục” đối phương, cũng là đồng nghiệp.. Còn trong phim sitcom “Những người độc thân vui vẻ”, chỉ có mấy nhân vật nữ, thế nhưng loạn lên vì những hỉ- nộ- ái- ố của các cô. Một bà trưởng phòng Trinh quá lứa, luôn rình mò khuyết điểm của đồng nghiệp để tạo lập vị trí, ghen với cả nhân viên, hẹp hòi, ích kỷ. Một cô tiếp tân Mai Lệ, đỏng đảnh, phù phiếm, sẵn s Bình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:16\nChậc chậc, nếu ngày trc mình thi vào trường sân khấu điện ảnh thì mọi sự bây giờ hẳn đã khác!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/12/entry-for-july-12-2008/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tuanvietnam.net//vn/thegioitruyenthong/baochitruyenthongvn/4241/index.aspx\"\u003ehttp://www.tuanvietnam.net//vn/thegioitruyenthong/baochitruyenthongvn/4241/index.aspx\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable border=\"0\" cellpadding=\"2\" cellspacing=\"3\"\u003e\n\u003ctbody\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd valign=\"top\" align=\"left\"\u003ePhim truyền hình Việt Nam: Tính giáo dục ở đâu?\u003c/td\u003e\n\u003c/tr\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd valign=\"top\" align=\"left\" height=\"20\"\u003e12/07/2008 08:37 (GMT + 7)\u003c/td\u003e\n\u003c/tr\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd valign=\"top\" align=\"left\"\u003e \u003cstrong\u003e\u003cfont size=\"2\" face=\"Arial\"\u003e Phim truyền hình Việt Nam (THVN) gần đây được “đà” phát triển, chiếm lĩnh các giờ vàng của hầu hết các kênh THVN. Phim nhiều nhưng đã thật sự hay chưa thì còn nhiều ý kiến. Riêng một số phim THVN đã và đang phát sóng cần nhìn nhận lại tính giáo dục của phim, liệu có đúng mục đích đi tới Chân-Thiện-Mỹ? \u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e \u003c/td\u003e\n\u003c/tr\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd valign=\"top\" align=\"left\" height=\"100%\"\u003e \u003cfont size=\"2\" face=\"Arial\"\u003e \u003cbr /\u003e\n\u003cp align=\"justify\"\u003e\u003cfont size=\"2\" face=\"Arial\"\u003eXa một chút là các loạt phim “Cảnh sát hình sự”, “Ma làng”, “Luật đời”… gần hơn là “Chàng trai đa cảm”, ”Chạy án”, gần nữa là loạt phim \u003cem\u003esitcom\u003c/em\u003e, tiểu thuyết TH: ”Những người độc thân vui vẻ”, “Cô gái xấu xí” hiện vẫn đang phát sóng, và gần nhất là phim “Vòng nguyệt quế”, mới chiếu vài tập đầu.\u003c/font\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for July 12, 2008"},{"content":"Hi, hôm nay đang ăn cơm thì Thảo Nguyên gọi, rủ ra Mỹ Đình thả diều, cứ nghĩ các em ấy ăn uống hết rồi, ra đó thả diều rồi uống nước hóng mát, nên mình nhởn nhơ, mãi 1 tiếng sau mới mò ra tới nơi. Ai dè là chưa ăn tối, thi xong đi chơi luôn, thả diều từ sớm :), rút cục là mình hùng hục đi ra, thu diều cho Thuỷ Tiên rồi đi về ^^ – thiếu thông tin thật là nguy hiểm 😀\nThuỷ Tiên dạo này vẫn trắng trẻo, xinh xắn, tóc vẫn đen và vẫn dày như ngày xưa 😛 hơi gầy một chút, chắc tại dạo này “di duyển địa điểm” hơi nhiều, từ HN về nhà, từ nhà lên HN, đưa TN đi thi, làm báo cáo… tóc vẫn chả dài ra mấy, nói chung vẫn như xưa, nhưng lạnh lùng thì hơn xưa 🙂\nchẹp, mấy hôm nay được giao nhiệm vụ đưa thằng em họ đi chơi, mệt quá, phải nói là mệt muốn chết, đi bộ cũng mệt, đi xe bus cũng mệt, mà đi xe đạp thì càng mệt luôn. chán, mai tống nó về nhà cho nhanh, kệ các cụ, con mệt, con còn nhiều việc chứ có rảnh đâu cơ chứ, hai ba hôm nay thật là … vô ích, chả code được tí gì. chuột thì hỏng, chưa đi mua được, dùng máy tính mà ức chế thế, hừ hừ\nđịnh viết gì nữa nhỉ, à thế thôi, quên, thả diều ở Mỹ Đình hay thật, ngày xưa thằng Vinh có kể và khen hay, mình chả quan tâm, giờ mới thấy hay thật.\nps: lúc nãy lên sân thượng ngồi, rồi mang cây hoa đá xuống nhà chơi, từ hôm Thuỷ Tiên tặng chưa tưới lần nào, mà đất vẫn ướt ^^, mưa liên tục mà, lá xanh và khá đều, mình thích để nó ở trước màn hình máy tính, nhưng TT doạ lá sẽ dài ra và vàng khè, nên ko dám để, 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/09/thadieuomydinh/","summary":"\u003cp\u003eHi, hôm nay đang ăn cơm thì Thảo Nguyên gọi, rủ ra Mỹ Đình thả diều, cứ nghĩ các em ấy ăn uống hết rồi, ra đó thả diều rồi uống nước hóng mát, nên mình nhởn nhơ, mãi 1 tiếng sau mới mò ra tới nơi. Ai dè là chưa ăn tối, thi xong đi chơi luôn, thả diều từ sớm :), rút cục là mình hùng hục đi ra, thu diều cho Thuỷ Tiên rồi đi về ^^ – thiếu thông tin thật là nguy hiểm 😀\u003cbr\u003e\nThuỷ Tiên dạo này vẫn trắng trẻo, xinh xắn, tóc vẫn đen và vẫn dày như ngày xưa 😛 hơi gầy một chút, chắc tại dạo này “di duyển địa điểm” hơi nhiều, từ HN về nhà, từ nhà lên HN, đưa TN đi thi, làm báo cáo… tóc vẫn chả dài ra mấy, nói chung vẫn như xưa, nhưng lạnh lùng thì hơn xưa 🙂\u003cbr\u003e\nchẹp, mấy hôm nay được giao nhiệm vụ đưa thằng em họ đi chơi, mệt quá, phải nói là mệt muốn chết, đi bộ cũng mệt, đi xe bus cũng mệt, mà đi xe đạp thì càng mệt luôn. chán, mai tống nó về nhà cho nhanh, kệ các cụ, con mệt, con còn nhiều việc chứ có rảnh đâu cơ chứ, hai ba hôm nay thật là … vô ích, chả code được tí gì. chuột thì hỏng, chưa đi mua được, dùng máy tính mà ức chế thế, hừ hừ\u003cbr\u003e\nđịnh viết gì nữa nhỉ, à thế thôi, quên, thả diều ở Mỹ Đình hay thật, ngày xưa thằng Vinh có kể và khen hay, mình chả quan tâm, giờ mới thấy hay thật.\u003cbr\u003e\nps: lúc nãy lên sân thượng ngồi, rồi mang cây hoa đá xuống nhà chơi, từ hôm Thuỷ Tiên tặng chưa tưới lần nào, mà đất vẫn ướt ^^, mưa liên tục mà, lá xanh và khá đều, mình thích để nó ở trước màn hình máy tính, nhưng TT doạ lá sẽ dài ra và vàng khè, nên ko dám để, 😀\u003c/p\u003e","title":"thả diều ở Mỹ Đình"},{"content":"Ông Trịnh Công Sơn viết “ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ”, thật là những câu hát tuyệt vời, lay động lòng người, hì, ngày mai Thảo Nguyên đi thi, có ai gọi tên em ko nhỉ ^^, chắc có chị Thuỷ Tiên ;), mai 5h30 đã đi rồi, nghĩa là sẽ dậy từ 5h cơ đấy, sơm thật, đã lâu lắm mình ko dậy sớm thế, tất nhiên mai mình cũng vẫn ko dậy sớm thế, chắc phải 7h, cố gắng mai 7h dậy nhé :D, 2h rồi vẫn còn ngồi đây :p\nCHÚC THẢO NGUYÊN MAY MẮN NHÉ. MẤY THÁNG NỮA LÀ TRƯỜNG FTU CÓ THÊM MỘT SINH VIÊN NHÕNG NHẼO RỒI 😀 ÔI NGOẠI THƯƠNG, SAO TOÀN NGƯỜI DỄ THƯƠNG THẾ NHỈ 😀\nnhân tiện tản văn thêm một tẹo 😀\nthi đại học, thật là phức tạp, gì mà bắt thí sinh có mặt trước 6h30, http://www3.tuoitre.com.vn/Tuyensinh/Index.aspx?ArticleID=267454\u0026amp;ChannelID=142 sớm quá đi mất, lắm thủ tục thật. Xem trên các báo, thấy cảnh người nhà thí sinh ngồi ngóng con cái thi, vất vả quá, rồi đọc blog bọn bạn đi coi thi, thấy có nhiều đứa vào phòng thi toàn vẽ hươu vẽ vượn, rồi ngủ từ lúc phát đề tới lúc thu bài, ko làm đc cũng ko dám ra vì sợ bố mẹ, hichic, thảm vậy sao. Bệnh thành tích nhiễm vào máu rồi, sao chống được. Sức người có hạn, lựu đạn có chốt, vậy mà còn cứ cố làm chi. Nói thật là mình chả biết mùi vị thi ĐH thế nào nên thấy cái cảnh đưa con cái đi thi ĐH như thế vất vả quá, quá vất vả. Việt Nam mình đúng là hiếu học 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/08/ngay-mai-em-di/","summary":"\u003cp\u003eÔng Trịnh Công Sơn viết “ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ”, thật là những câu hát tuyệt vời, lay động lòng người, hì, ngày mai Thảo Nguyên đi thi, có ai gọi tên em ko nhỉ ^^, chắc có chị Thuỷ Tiên ;), mai 5h30 đã đi rồi, nghĩa là sẽ dậy từ 5h cơ đấy, sơm thật, đã lâu lắm mình ko dậy sớm thế, tất nhiên mai mình cũng vẫn ko dậy sớm thế, chắc phải 7h, cố gắng mai 7h dậy nhé :D, 2h rồi vẫn còn ngồi đây :p\u003cbr\u003e\nCHÚC THẢO NGUYÊN MAY MẮN NHÉ. MẤY THÁNG NỮA LÀ TRƯỜNG FTU CÓ THÊM MỘT SINH VIÊN NHÕNG NHẼO RỒI 😀 ÔI NGOẠI THƯƠNG, SAO TOÀN NGƯỜI DỄ THƯƠNG THẾ NHỈ 😀\u003cbr\u003e\nnhân tiện tản văn thêm một tẹo 😀\u003cbr\u003e\nthi đại học, thật là phức tạp, gì mà bắt thí sinh có mặt trước 6h30, \u003ca href=\"http://www3.tuoitre.com.vn/Tuyensinh/Index.aspx?ArticleID=267454\u0026amp;ChannelID=142\"\u003ehttp://www3.tuoitre.com.vn/Tuyensinh/Index.aspx?ArticleID=267454\u0026amp;ChannelID=142\u003c/a\u003e sớm quá đi mất, lắm thủ tục thật. Xem trên các báo, thấy cảnh người nhà thí sinh ngồi ngóng con cái thi, vất vả quá, rồi đọc blog bọn bạn đi coi thi, thấy có nhiều đứa vào phòng thi toàn vẽ hươu vẽ vượn, rồi ngủ từ lúc phát đề tới lúc thu bài, ko làm đc cũng ko dám ra vì sợ bố mẹ, hichic, thảm vậy sao. Bệnh thành tích nhiễm vào máu rồi, sao chống được. Sức người có hạn, lựu đạn có chốt, vậy mà còn cứ cố làm chi. Nói thật là mình chả biết mùi vị thi ĐH thế nào nên thấy cái cảnh đưa con cái đi thi ĐH như thế vất vả quá, quá vất vả. Việt Nam mình đúng là hiếu học 🙂\u003c/p\u003e","title":"ngày mai em đi"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/07/06/betrayal/","summary":"","title":"Betrayal"},{"content":"– thi quân sự\nsáng nay thi quân sự, thi kiểu trắc nghiệm đúng sai, cho 40 câu, chọn ra 10 câu đúng. có khoảng 10 đề, từ những năm trước truyền lại list các câu đúng của mỗi đề, list này là do những người đã thi qua truyền lại :D, trong khi cả lớp sục sôi “chép key”, mình nhởn nhơ ngồi đọc lại giáo trình :D. Xác định là “tự làm, ngồi trong lớp nghe giảng là quá đủ để thi, mình thông minh thế kia mà, mấy môn quân sự này đã trượt lần nào đâu”. Vào thi, chọn ra khoảng 15 câu đúng, sau đó lại chọn trong 15 câu ấy 10 câu đúng nhất. Ra khỏi phòng thi, nhâng nháo lắm, so lại kết quả với lão Vương, giống nhau có 3 câu, thôi hỏng rồi, xem lại giáo trình, có vài câu đúng mà mình lại ko chọn, hoang mang, xác định quả này thi lại, cuống cuồng đi chép key =)), rút cục cũng vẫn được 6 điểm. Ngon.\n– chọn chuyên ngành\nvậy là sẽ quyết tâm chọn Mạng và truyền thông máy tính, cho dù bộ môn này “học thì vất mà điểm thì thấp”, thậm chí khó ra trường đúng hạn. Chỉ đơn giản vì bộ môn nay có thầy Hồ Đắc Phương, vì quý thầy, thích phong cách dạy của thầy nên có hứng thú học môn mạng máy tính, cái cảm giác “đỉnh của chóp” thật là sung sướng, môn mạng cho mình cảm giác ấy khi nhìn vào bảng điểm, và mình muốn cám ơn thầy Phương vì điều này. Môn mạng cũng là môn khó khăn, vất vả, coding điên cuồng, nhưng sống là phải chiến đấu chứ, hãy đương đầu với khó khăn nào 🙂\n– bồi hồi\nchọn chuyên ngành, nghĩa là năm sau học sẽ theo học theo các lớp nhỏ của chuyên ngành, K50cc sẽ ko còn nữa, trong chiến tranh gọi là “phiên hiệu bị xoá sổ” :), hơi buồn nhỉ, dù gì cũng học cùng nhau 3 năm rồi, dù chả phải là một tập thể “gắn bó, đoàn kết” gì cho cam, nhưng cũng là có gì đó gắn bó, với một số ai đó thì là thân thiết. Giờ lại cái cảnh làm quen bạn mới, mệt. Rồi một năm nữa ra trường, mỗi đứa một nơi. Nhanh thật, vậy là sắp xong 4 năm ĐH rồi, vẫn cứ có cảm giác ngày chia tay cấp 3, chia tay lớp 12 mới như chỉ vừ hôm qua. Thật sự 3 năm đại học có nhiều điều khiến mình nuối tiếc, cả trong học tập cũng như trong cuộc sống, tình cảm. Nhưng sẽ không thay đổi được quá khứ mà chỉ có thể cố gắng cho tương lai. Cố lên nào, đừng cứ sống vật vờ để rồi khi nhìn lại lại “giá như…”\n– Mai Anh\n….\nMột cô bạn nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương, mới nhìn thấy cách đây 1 tuần, để ý cách đây 4 ngày, làm quen được 3 ngày, và chỉ vừa nói chuyện với nhau vài câu lúc sáng nay. Chả hiểu sao, ánh mắt, nụ cười, gương mặt của bạn ấy khiến mình có cảm giác rất “khó tả”, thân quen mà không thể nhớ ra đó là ai, “cô gái đến từ tương lai” chăng :))\nMai Anh phải nói rằng cực kì thân thiện, dễ mến. Và nụ cười thì đúng là khiến mùa thu toả nắng, khiến mùa hè mát dịu và khiến mùa đông ấm áp, dễ thương vô cùng! Có lẽ một sức mạnh bí ẩn nào đó đang khiến mình “cường điệu hoá” lời văn, nhưng thực sự là mình rất thích nụ cười đó.\nĐi học quân sự bình thường thì rất chán, phải mặc áo quân sự khá nóng và ko thoải mái cho lắm, từ khi có các bạn nữ trường khác đến học ghép thì tình hình có đỡ chán hơn, và từ khi quen Mai Anh thì đi học quân sự trở thành rất thú vị :)). Kì lạ chưa. Hôm thứ 5 và cả thứ 6, mình rất muốn ở nhà ngủ vì toàn đi học chăm chỉ chưa nghỉ buổi nào, nhưng vì muốn nhìn thấy Mai Anh cười khiến mình vẫn đến lớp đều đều :D. Sáng qua lúc về Mai Anh cười và vẫy tay chào mình đã khiến mình rất bất ngờ + vui sướng. Sáng nay đến lớp, ko thèm chép key, ngồi đọc giáo trình trong tiếng ồn ào như chợ vỡ, lúc ấy bực bọn lớp ồn quá, làm mình đọc ko tập trung, vò đầu bức tai và quay sang chỗ Mai Anh một cách rất vô tình, cực kì bất ngờ khi thấy bạn ấy cười rất tươi với mình. Vui sướng lâng lâng :)) + ngại quá. Đọc sách mà không vào thêm được chữ nào nữa. Lúc thi xong, ra so đáp án, thấy khác bọn nó quá, cứ nghĩ quả này đi rồi, ngại thi lại thì ít mà ngại “mất mặt” với bạn Mai Anh thì nhiều :D, may quá cuối cùng vẫn được 6 điểm. Quả là trời không phụ người tốt 😛 Hôm nay thi xong, kết thúc, thấy thoải mái nhưng cũng thấy tiếc. Vậy là sáng sáng sẽ còn phải dậy từ 6h để đi học nữa, cũng ko còn được thấy nụ cười dễ thương ấy mỗi ngày nữa, tiếc thật!\nBình luận (11) metalari — 2008-06-28 10:52\nPhải cố lên thì mới cưa được bạn này mèo ạ 😀\nGiang mèo — 2008-06-29 02:31\nHehe, Thái mèo cố gắng lên nha! Trời không phụ người tốt và chân thành mừ! Bạn Mai Anh rùi sẽ xúc động trước tình cảm của cậu ^ ^\nBúp Bê Xinh — 2008-06-29 11:53\n“Yêu Mai Anh”, nhìn thấy trên lưng áo ấy rùi.\nQuangTam — 2008-07-06 08:44\nThai meo` oi con mot nguoi nua tam trang ko kem j D/c do la D/C Tran Binh Duong. Dong chi nay la môt doi thu kha nang ky cua D/c day vi D/C Tran Binh Duong da co chut chien tich nho nhỏ “da moi duoc Mai Anh di uong nuoc”.\nTAD — 2008-07-09 11:52\nTeen gớm :))\nTAD — 2008-07-09 12:04\nTeen gớm :))\nDeKhi — 2008-08-16 03:49\n=)):Thaj Me`o oj,sao cau laj lam traj tjm cua BTTD tan vo nhu the?\n♥Little Sparr๑w! — 2008-08-25 05:58\nTớ đề nghị 1 trong 2 bạn (Thái Văn Mèo or Quang Tèo) phục hồi danh dự và nhân phẩm cho bạn BTTD đi nhá\nMr Free — 2008-08-26 01:18\nơ tớ có làm gì đâu 😀\nCà Chua — 2009-03-21 12:25\nTình hình sao rồi? Điệp vụ Mai Anh ấy? ^^\nCà Chua — 2009-03-21 12:26\nTình hình sao rồi? Điệp vụ Mai Anh ấy? ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/28/entry-for-june-28-2008-ghi-nh%E1%BA%ADt-ki-ti-nao/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e– thi quân sự\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nsáng nay thi quân sự, thi kiểu trắc nghiệm đúng sai, cho 40 câu, chọn ra 10 câu đúng. có khoảng 10 đề, từ những năm trước truyền lại list các câu đúng của mỗi đề, list này là do những người đã thi qua truyền lại :D, trong khi cả lớp sục sôi “chép key”, mình nhởn nhơ ngồi đọc lại giáo trình :D. Xác định là “tự làm, ngồi trong lớp nghe giảng là quá đủ để thi, mình thông minh thế kia mà, mấy môn quân sự này đã trượt lần nào đâu”. Vào thi, chọn ra khoảng 15 câu đúng, sau đó lại chọn trong 15 câu ấy 10 câu đúng nhất. Ra khỏi phòng thi, nhâng nháo lắm, so lại kết quả với lão Vương, giống nhau có 3 câu, thôi hỏng rồi, xem lại giáo trình, có vài câu đúng mà mình lại ko chọn, hoang mang, xác định quả này thi lại, cuống cuồng đi chép key =)), rút cục cũng vẫn được 6 điểm. Ngon.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e– chọn chuyên ngành\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nvậy là sẽ quyết tâm chọn Mạng và truyền thông máy tính, cho dù bộ môn này “học thì vất mà điểm thì thấp”, thậm chí khó ra trường đúng hạn. Chỉ đơn giản vì bộ môn nay có thầy Hồ Đắc Phương, vì quý thầy, thích phong cách dạy của thầy nên có hứng thú học môn mạng máy tính, cái cảm giác “đỉnh của chóp” thật là sung sướng, môn mạng cho mình cảm giác ấy khi nhìn vào bảng điểm, và mình muốn cám ơn thầy Phương vì điều này. Môn mạng cũng là môn khó khăn, vất vả, coding điên cuồng, nhưng sống là phải chiến đấu chứ, hãy đương đầu với khó khăn nào 🙂\u003cbr\u003e\n– \u003cstrong\u003ebồi hồi\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nchọn chuyên ngành, nghĩa là năm sau học sẽ theo học theo các lớp nhỏ của chuyên ngành, K50cc sẽ ko còn nữa, trong chiến tranh gọi là “phiên hiệu bị xoá sổ” :), hơi buồn nhỉ, dù gì cũng học cùng nhau 3 năm rồi, dù chả phải là một tập thể “gắn bó, đoàn kết” gì cho cam, nhưng cũng là có gì đó gắn bó, với một số ai đó thì là thân thiết. Giờ lại cái cảnh làm quen bạn mới, mệt. Rồi một năm nữa ra trường, mỗi đứa một nơi. Nhanh thật, vậy là sắp xong 4 năm ĐH rồi, vẫn cứ có cảm giác ngày chia tay cấp 3, chia tay lớp 12 mới như chỉ vừ hôm qua. Thật sự 3 năm đại học có nhiều điều khiến mình nuối tiếc, cả trong học tập cũng như trong cuộc sống, tình cảm. Nhưng sẽ không thay đổi được quá khứ mà chỉ có thể cố gắng cho tương lai. Cố lên nào, đừng cứ sống vật vờ để rồi khi nhìn lại lại “giá như…”\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e– Mai Anh\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for June 28, 2008 – ghi nhật kí tí nào."},{"content":"đây là lần thứ hai mình gặp một điều thú vị như vậy trên xe 02, lần trước cũng bắt đầu từ điểm chờ xe bus giữa Tràng Tiền, lần này cũng vậy. Chả là có một bạn gái, mặc áo màu vàng, tóc dài ngang lưng, quần hộp, đeo túi, trông cũng dễ thương. Mình để ý từ lúc đứng đợi, con gái dễ thương mà, phải để ý tí chứ. Lên xe thì vì không còn ghế nào nên ngồi cùng ở ghế sau cùng. Bạn ấy mở quyển sách dày cộp, hình như là Nguyên Ngọc toàn tập hay sao ấy, thấy có “đất nước đứng lên”, nhưng “đất nước đứng lên” liệu có dày như thế không nhỉ, chắc phải gần 800 trang, ờ, sách thì mình phải liếc sang ngó trộm rồi, chắc là vừa đi mua sách ở Đinh Lễ về :D. Nói chung thì mình không mang kính nên chả đọc được chữ nào, chỉ liếc được cái tiêu đề thôi, còn thì bấm điện thoại, nhắn tin cho TT. Sự kiện xảy ra: đến đoạn Tôn Đức Thắng, tự nhiên thấy bạn ấy quay lại nhìn ra phía sau, mình chả hiểu nhìn cái gì, cũng chả muốn để ý, nhưng lại thấy lão thu vé cũng ngó nghiêng ra phía sau (lão thu vé này cũng hề phết), thế là tò mò, cũng quay ra phía sau nhìn, chả thấy gì ngoài một đống đèn xe chói hết cả mắt, nhún vai quay lại. Thế là bạn áo vàng ấy ôm miệng cười híc híc, có vẻ rất hí hửng, mình ngơ ngác chả hiểu sao cười, cười gì. Lúc xuống xe, khoác balo ra cửa đứng bấm đèn chờ xuống, quay lại nhìn phía cuối thì cứ thấy bạn áo vàng ấy nhìn mình cười, mình cũng cười lại – ờ, sợ gì chứ, cười thôi mà – nhưng mà cũng ngại và chả hiểu hắn cười gì, nên cứ on – off – on – off. Hắn càng cười tợn, lại còn lè lưỡi trêu mình mới máu chứ. Mình đoán chắc vì hắn thấy lừa được mình quay lại đằng sau. Tại mình ngồi cạnh cứ để ý hắn, thế là hắn giả vờ quay lại nhìn sau xe, mình cũng bắt chước nhìn. Xuống xe rồi bạn ấy còn cố thò mặt ra lè lười lêu lêu mình, hơ, thú vị thật. Đúng là xe 02.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/22/xe0/","summary":"\u003cp\u003eđây là lần thứ hai mình gặp một điều thú vị như vậy trên xe 02, lần trước cũng bắt đầu từ điểm chờ xe bus giữa Tràng Tiền, lần này cũng vậy. Chả là có một bạn gái, mặc áo màu vàng, tóc dài ngang lưng, quần hộp, đeo túi, trông cũng dễ thương. Mình để ý từ lúc đứng đợi, con gái dễ thương mà, phải để ý tí chứ. Lên xe thì vì không còn ghế nào nên ngồi cùng ở ghế sau cùng. Bạn ấy mở quyển sách dày cộp, hình như là Nguyên Ngọc toàn tập hay sao ấy, thấy có “đất nước đứng lên”, nhưng “đất nước đứng lên” liệu có dày như thế không nhỉ, chắc phải gần 800 trang, ờ, sách thì mình phải liếc sang ngó trộm rồi, chắc là vừa đi mua sách ở Đinh Lễ về :D. Nói chung thì mình không mang kính nên chả đọc được chữ nào, chỉ liếc được cái tiêu đề thôi, còn thì bấm điện thoại, nhắn tin cho TT. Sự kiện xảy ra: đến đoạn Tôn Đức Thắng, tự nhiên thấy bạn ấy quay lại nhìn ra phía sau, mình chả hiểu nhìn cái gì, cũng chả muốn để ý, nhưng lại thấy lão thu vé cũng ngó nghiêng ra phía sau (lão thu vé này cũng hề phết), thế là tò mò, cũng quay ra phía sau nhìn, chả thấy gì ngoài một đống đèn xe chói hết cả mắt, nhún vai quay lại. Thế là bạn áo vàng ấy ôm miệng cười híc híc, có vẻ rất hí hửng, mình ngơ ngác chả hiểu sao cười, cười gì. Lúc xuống xe, khoác balo ra cửa đứng bấm đèn chờ xuống, quay lại nhìn phía cuối thì cứ thấy bạn áo vàng ấy nhìn mình cười, mình cũng cười lại – ờ, sợ gì chứ, cười thôi mà – nhưng mà cũng ngại và chả hiểu hắn cười gì, nên cứ on – off – on – off. Hắn càng cười tợn, lại còn lè lưỡi trêu mình mới máu chứ. Mình đoán chắc vì hắn thấy lừa được mình quay lại đằng sau. Tại mình ngồi cạnh cứ để ý hắn, thế là hắn giả vờ quay lại nhìn sau xe, mình cũng bắt chước nhìn. Xuống xe rồi bạn ấy còn cố thò mặt ra lè lười lêu lêu mình, hơ, thú vị thật. Đúng là xe 02.\u003c/p\u003e","title":"xe 02 luôn có những điều thú vị"},{"content":"copy từ blog của một bạn, bạn ấy cũng copy từ một blog, nói chung chính chủ là thì ko biết nhưng xin được bày tỏ lòng ngưỡng mộ, viết rất thú vị, mình thích bài này.\nKhi thích 1 ai đó… tớ sẽ chẳng che giấu làm gì đâu, thật đấy, vì tớ biết cảm giác có một người thích mình, kể cả khi mình không thích người đó, dễ chịu lắm ^^ …Chỉ có 1 cái không hay là..uhm…ko phải vì tớ là con gái đâu, mà là vì, việc tỏ ra mình thích ai đó trước, cứ như là đặt bóng vào chân họ vậy, để họ quyết định, còn mình thập thò chờ đợi í…đang từ chủ động thành bị động, ko hay lắm nhỉ…Vì thế nên là …\n\u0026hellip;khi thích 1 ai đó, tớ sẽ không cố gắng cưa đổ họ đâu, để cho họ biết mình thế nào là được rồi…còn thì họ thích lại cũng được, không thích cũng được, chẳng làm tớ thay đổi gì đâu, không được thích lại thì hẫng chút thôi :P. Tớ quan niệm là làm gì cũng phải thích thì mới làm tốt, đừng cả nể, đừng miễn cưỡng. ^^\nKhi thích 1 ai đó, nếu người ta cũng thích mình, tớ muốn được nghe điều đó thậtrõ ràng. Khi thích 1 ai đó, nếu người ta không thích mình, tớ cũng sẵn sàng nghe điều đó thật thẳng thắn . Ko mập mờ, lửng lơ. Thích và không thích… cả 2 trường hợp đều không cần lí do.. nhưng cần sự rõ ràng ^^\nKhi thích 1 ai đó, tớ quan tâm đến họ, và nghĩ rằng như vậy họ sẽ vui… Nhưng sự thật là đôi khi tớ làm người ta nghẹt thở vì cái quan tâm của mình 😛 Ai đó mà đang cảm thấy như vậy thì nói cho tớ biết với nhé. Dunt wanna be a trouble ^^\nKhi thích 1 ai đó, tớ không tính toán hay chờ đợi 1 điều j xa xôi đâu, vì tớ hiểu, cảm xúc của con người là 1 trong những thứ có thể thay đổi dễ dàng và nhanh chóng nhất… cứ tận hưởng từng ngày được thức dậy và vẫn còn 1 người để thích… vậy thôi nhỉ ^^\nBình luận (3) Omai — 2008-06-21 09:59\ncai’ nai` hay hay\nCà Chua — 2009-03-21 12:34\nCòn tớ, khi thik một ai đó, tớ sẽ che giấu – cái gì cũng lộ liễu thì còn gì thú vị nữa, đôi khi ng ta phải tìm kiếm rồi kiếm tìm… Tớ sẽ cố gắng hết sức để cưa đổ họ, như thế cũng là một cách để họ thấy mình thik họ như thế nào. tớ cũng sẽ tính toán đấy, cái gì mà tính toán thì cũng sẽ dễ dàng hơn khi thực hiện. Còn sự rõ ràng thì đồng ý, rõ ràng và chân thành ^^\nvo kieu oanh — 2011-05-01 14:27\nkhi thik 1 ai do’ ban se co’ cam jac nhu luc nao nguoi do’ cung o ben. nhin thay nguoi do’ cuoi ban cung thik,thay nguoi do’ vui ban cung thik, thay nguoi do’ an ban cung thik, thay nguoi do’ buon ban cung BUON\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/21/khi-thich-mot-ai-do/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003ecopy từ blog của một bạn, bạn ấy cũng copy từ một blog, nói chung chính chủ là thì ko biết nhưng xin được bày tỏ lòng ngưỡng mộ, viết rất thú vị, mình thích bài này\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/06/21/khi-thich-mot-ai-do/4.gif\"\u003e\u003c/em\u003e.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhi thích 1 ai đó… tớ sẽ chẳng che giấu làm gì đâu, thật đấy, vì tớ biết cảm giác có một người thích mình, kể cả khi mình không thích người đó, dễ chịu lắm ^^ …Chỉ có 1 cái không hay là..uhm…ko phải vì tớ là con gái đâu, mà là vì, việc tỏ ra mình thích ai đó trước, cứ như là đặt bóng vào chân họ vậy, để họ quyết định, còn mình thập thò chờ đợi í…đang từ chủ động thành bị động, ko hay lắm nhỉ…Vì thế nên là …\u003c/p\u003e","title":"khi thich mot ai do"},{"content":"Vậy là một kì thi nữa trôi qua, 6 kì học đại học rồi, một năm nữa thôi, ra trường, đi làm. Tất nhiên ra trường không có nghĩa là ngừng học, vẫn liên tục phải học, nhưng lúc ấy có thể thoải mái học những cái mình thích, làm những cái mình muốn, và sẽ là học để kiếm tiền chứ không phải học để kiếm điểm như bây giờ :). Mình quên mất một điều, học ở đh ko chỉ kiếm điểm mà còn kiếm được tiền nữa – học bổng, nhưng giờ nhận ra thì đã quá muộn rồi. Gà.\nSáng nay dậy sớm, trời thì mưa, ô thì thằng Tuấn cầm mất rồi, ngay từ sáng đã bực mình rồi, bọn chuột khốn kiếp lại nhấm thêm một miếng nữa ở chiếc balo của mình, vậy là cái balo 179k của mình te tua rồi, ức chế. Ra đợi xe bus thì lâu ơi là lâu mới có xe, ức chế tiếp, đến khi vào thi thì ôi trời ơi, đề thi viết, ko dùng tài liệu, chán hẳn. Cứ đinh ninh là giống năm ngoái, thi trắc nghiệm, mang tài liệu thoải mái, thế nên mang bao nhiêu là tài liệu, balo rõ nặng mà chả được tích sự gì, ức chế ghê gớm.\nNgày hôm nay chán lắm ấy, may mà lúc chiều lên RAC, ngồi nói chuyện với đồng chí Thăng và anh Nam, tinh thần lên được một ít. Anh Nam lại còn định thuê nhà cho mấy đứa ở tập trung nữa chứ, đại gia quá đi mất :D, đựơc thế thì còn gì bằng, nói như chú Thăng là “tập trung bộ óc của cả thiên hạ lại” =)), mấy thằng mà ở cùng nhau chắc tinh thần học tập sẽ lên cao lắm, dù gì cũng toàn thằng thông minh (hoặc tự cho mình thông minh) ở với nhau :)), ko kém chúng nó được :D. Tất nhiên nếu ở như thế thì cũng phải trả tiền chứ, để anh Nam bao hết thì hơi bị khó coi 😀\nChiều đi xe bus từ Mỹ Đình về, trời mưa, càng lúc càng to, mà cái thói ở HN là cứ mưa ắt các ngã tư sẽ tắc ùn kinh khủng, bởi vì mưa khiến cho người ta chả còn thèm nhìn đèn đỏ, chả coi công an ra cái chó gì nữa, cứ cắm đầu chạy mưa cho nhanh, và thế là tắc đường, là tất cả đứng nghe “hoạ mi hót trong mưa”. May mà mình ngồi trên xe bus, ngồi trên xe mà sốt cả ruột. Sau một hồi chờ đợi kiên nhẫn thì cũng về tới ngã tư Sở, dân tình tụ tập ở ngã tư Khổ đông thế. Khổ các đồng chí xe đạp, xe máy, sướng các đồng chí ô tô, nào innova, nào civic, nào camry… Đấy, đã thấy cái lợi của bọn đi xe bốn bánh chưa, nắng không tới mặt, mưa không tới đầu, đèn đỏ thì đã sao, mưa lớn thì đã sao, ngồi trong xe điều hoà vẫn mát lạnh như thường. Thế mà ông nhà nước “của dân, do dân, vì dân” cứ thích tăng thuế lên cao, cao mãi, không muốn cho dân đi ô tô, chúng mày dân thường đi xe máy thôi nhé, ô tô thì phải để cho các sếp, các đại gia… Nào, cả nước tiến lên xã hội chủ nghĩa, phấn đấu cho công bằng xã hội nào, trong thời gian quá độ này, các chú cứ chịu khó đội mưa đội nắng, hít bụi ngửi khói nhé.\nThôi không kêu ca nữa, Bill Gate đã viết rồi, xã hội vốn bất công và hãy quen với điều đó. Ngồi trên xe bus, nghĩ về cái thân mình, tí về nhà lại lụi hụi nấu ăn một mình, lại mì tôm cho nhanh gọn. Chán nhỉ. Nhưng không sao cả.\nA lúc xuống xe bus, đã sử dụng cả ô, cả áo mưa, nhưng vẫn ước gần hết, ngõ vào nhà mình, ngập tới đầu gối, mình lại đi giầy, thế là giầy ũng nước, hehe, lội bì bõm trong nước thích phết, thảo nào bọn trẻ con hay vầy nước, tất nhiên giá nó là nước sạch một chút thì vẫn thích hơn, nước này có một phần không nhỏ là nước cống :|.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/19/18-6/","summary":"\u003cp\u003eVậy là một kì thi nữa trôi qua, 6 kì học đại học rồi, một năm nữa thôi, ra trường, đi làm. Tất nhiên ra trường không có nghĩa là ngừng học, vẫn liên tục phải học, nhưng lúc ấy có thể thoải mái học những cái mình thích, làm những cái mình muốn, và sẽ là học để kiếm tiền chứ không phải học để kiếm điểm như bây giờ :). Mình quên mất một điều, học ở đh ko chỉ kiếm điểm mà còn kiếm được tiền nữa – học bổng, nhưng giờ nhận ra thì đã quá muộn rồi. Gà.\u003cbr\u003e\nSáng nay dậy sớm, trời thì mưa, ô thì thằng Tuấn cầm mất rồi, ngay từ sáng đã bực mình rồi, bọn chuột khốn kiếp lại nhấm thêm một miếng nữa ở chiếc balo của mình, vậy là cái balo 179k của mình te tua rồi, ức chế. Ra đợi xe bus thì lâu ơi là lâu mới có xe, ức chế tiếp, đến khi vào thi thì ôi trời ơi, đề thi viết, ko dùng tài liệu, chán hẳn. Cứ đinh ninh là giống năm ngoái, thi trắc nghiệm, mang tài liệu thoải mái, thế nên mang bao nhiêu là tài liệu, balo rõ nặng mà chả được tích sự gì, ức chế ghê gớm.\u003cbr\u003e\nNgày hôm nay chán lắm ấy, may mà lúc chiều lên RAC, ngồi nói chuyện với đồng chí Thăng và anh Nam, tinh thần lên được một ít. Anh Nam lại còn định thuê nhà cho mấy đứa ở tập trung nữa chứ, đại gia quá đi mất :D, đựơc thế thì còn gì bằng, nói như chú Thăng là “tập trung bộ óc của cả thiên hạ lại” =)), mấy thằng mà ở cùng nhau chắc tinh thần học tập sẽ lên cao lắm, dù gì cũng toàn thằng thông minh (hoặc tự cho mình thông minh) ở với nhau :)), ko kém chúng nó được :D. Tất nhiên nếu ở như thế thì cũng phải trả tiền chứ, để anh Nam bao hết thì hơi bị khó coi 😀\u003cbr\u003e\nChiều đi xe bus từ Mỹ Đình về, trời mưa, càng lúc càng to, mà cái thói ở HN là cứ mưa ắt các ngã tư sẽ tắc ùn kinh khủng, bởi vì mưa khiến cho người ta chả còn thèm nhìn đèn đỏ, chả coi công an ra cái chó gì nữa, cứ cắm đầu chạy mưa cho nhanh, và thế là tắc đường, là tất cả đứng nghe “hoạ mi hót trong mưa”. May mà mình ngồi trên xe bus, ngồi trên xe mà sốt cả ruột. Sau một hồi chờ đợi kiên nhẫn thì cũng về tới ngã tư Sở, dân tình tụ tập ở ngã tư Khổ đông thế. Khổ các đồng chí xe đạp, xe máy, sướng các đồng chí ô tô, nào innova, nào civic, nào camry… Đấy, đã thấy cái lợi của bọn đi xe bốn bánh chưa, nắng không tới mặt, mưa không tới đầu, đèn đỏ thì đã sao, mưa lớn thì đã sao, ngồi trong xe điều hoà vẫn mát lạnh như thường. Thế mà ông nhà nước “của dân, do dân, vì dân” cứ thích tăng thuế lên cao, cao mãi, không muốn cho dân đi ô tô, chúng mày dân thường đi xe máy thôi nhé, ô tô thì phải để cho các sếp, các đại gia… Nào, cả nước tiến lên xã hội chủ nghĩa, phấn đấu cho công bằng xã hội nào, trong thời gian quá độ này, các chú cứ chịu khó đội mưa đội nắng, hít bụi ngửi khói nhé.\u003cbr\u003e\nThôi không kêu ca nữa, Bill Gate đã viết rồi, xã hội vốn bất công và hãy quen với điều đó. Ngồi trên xe bus, nghĩ về cái thân mình, tí về nhà lại lụi hụi nấu ăn một mình, lại mì tôm cho nhanh gọn. Chán nhỉ. Nhưng không sao cả.\u003cbr\u003e\nA lúc xuống xe bus, đã sử dụng cả ô, cả áo mưa, nhưng vẫn ước gần hết, ngõ vào nhà mình, ngập tới đầu gối, mình lại đi giầy, thế là giầy ũng nước, hehe, lội bì bõm trong nước thích phết, thảo nào bọn trẻ con hay vầy nước, tất nhiên giá nó là nước sạch một chút thì vẫn thích hơn, nước này có một phần không nhỏ là nước cống :|.\u003c/p\u003e","title":"18-6"},{"content":"Ngày thứ hai không chat, không nhắn tin với Thuỷ Tiên. Có lẽ chỉ trừ lúc ngồi làm bài trong phòng thi, căng thẳng quá, còn lại thì bất cứ lúc nào cũng nghĩ về em. Xem bóng đá, học, ngồi đợi xe bus, chat chit…\nNghĩ rất nhiều. Và thấy rằng mình đúng thật là ngớ ngẩn hết sức, hết sức ngớ ngẩn. Thôi, bỏ qua chuyện cái ảnh nền đi, đúng ra nó chẳng có ý nghĩa gì, chẳng có gì đáng nói, thế mà mình lại vẽ chuyện ra. Điên thật rồi.\nHôm nay đi thi mệt thật, qua vừa ngồi học vừa xem bóng đá, trận Hà Lan với Italy hay quá. 4h mới ngủ, 6h30 đã bị thằng tuấn xuống phá ko cho ngủ tiếp, bực thế. Đi thi thì điên ruột với bọn xe bus, 2 cái xe 16 rõ rộng mà chúng ko chịu mở cửa cho khách lên, giá có viên gạch ở đấy mình dám cầm táng vào kính xe lắm 🙁\nĐề thi gồm 24 câu trắc nghiệm và 2 bài tập, bài tập thì đã luyện cả hôm qua nên làm ngon, còn lý thuyết hì :(, dù được mở sách thoải mái nhưng vẫn nhe răng như thường 😐\nRa khỏi phòng thi lòng chán nản, chán nản vì bài thi và chán nản vì bản thân. Nếu ko tự gây rắc rối thì hôm nay đi thi, chắc hẳn sẽ có một lời chúc may mắn từ Thuỷ Tiên 🙁\nVào nhà đứa bạn lấy tiền. Nó bảo ăn cơm nhưng chán ko muốn ăn, rủ nó đi lang thang, hai đứa sang sư phạm ăn kem rồi sang chợ Xanh mua quần áo, túi :), không ngờ ở chợ hàng rẻ thế, hờ, nhưng mà mẫu thì thật là sơ sài, chỉ đồ cho con gái là nhiều thôi, hoa mắt. Có mấy mẫu áo đôi khá ổn, định mua rồi tặng Thuỷ Tiên một cái :D, nhưng sợ TT ko thích, thôi, có lẽ nếu mua áo đôi thì hôm nào rủ cả TT đi nữa 😀\nMệt,về nhà chỉ muốn ngủ, nhưng ngồi máy tính, thế là hết buồn ngủ, có trò ghép ảnh rất vui. Ảnh Thuỷ Tiên trong máy mình ít quá, nên chỉ mới làm được 2 “sản phẩm” 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/10/ngay-th%E1%BB%A9-hai/","summary":"\u003cp\u003eNgày thứ hai không chat, không nhắn tin với Thuỷ Tiên. Có lẽ chỉ trừ lúc ngồi làm bài trong phòng thi, căng thẳng quá, còn lại thì bất cứ lúc nào cũng nghĩ về em. Xem bóng đá, học, ngồi đợi xe bus, chat chit…\u003cbr\u003e\nNghĩ rất nhiều. Và thấy rằng mình đúng thật là ngớ ngẩn hết sức, hết sức ngớ ngẩn. Thôi, bỏ qua chuyện cái ảnh nền đi, đúng ra nó chẳng có ý nghĩa gì, chẳng có gì đáng nói, thế mà mình lại vẽ chuyện ra. Điên thật rồi.\u003cbr\u003e\nHôm nay đi thi mệt thật, qua vừa ngồi học vừa xem bóng đá, trận Hà Lan với Italy hay quá. 4h mới ngủ, 6h30 đã bị thằng tuấn xuống phá ko cho ngủ tiếp, bực thế. Đi thi thì điên ruột với bọn xe bus, 2 cái xe 16 rõ rộng mà chúng ko chịu mở cửa cho khách lên, giá có viên gạch ở đấy mình dám cầm táng vào kính xe lắm 🙁\u003cbr\u003e\nĐề thi gồm 24 câu trắc nghiệm và 2 bài tập, bài tập thì đã luyện cả hôm qua nên làm ngon, còn lý thuyết hì :(, dù được mở sách thoải mái nhưng vẫn nhe răng như thường 😐\u003cbr\u003e\nRa khỏi phòng thi lòng chán nản, chán nản vì bài thi và chán nản vì bản thân. Nếu ko tự gây rắc rối thì hôm nay đi thi, chắc hẳn sẽ có một lời chúc may mắn từ Thuỷ Tiên 🙁\u003cbr\u003e\nVào nhà đứa bạn lấy tiền. Nó bảo ăn cơm nhưng chán ko muốn ăn, rủ nó đi lang thang, hai đứa sang sư phạm ăn kem rồi sang chợ Xanh mua quần áo, túi :), không ngờ ở chợ hàng rẻ thế, hờ, nhưng mà mẫu thì thật là sơ sài, chỉ đồ cho con gái là nhiều thôi, hoa mắt. Có mấy mẫu áo đôi khá ổn, định mua rồi tặng Thuỷ Tiên một cái :D, nhưng sợ TT ko thích, thôi, có lẽ nếu mua áo đôi thì hôm nào rủ cả TT đi nữa 😀\u003cbr\u003e\nMệt,về nhà chỉ muốn ngủ, nhưng ngồi máy tính, thế là hết buồn ngủ, có trò ghép ảnh rất vui. Ảnh Thuỷ Tiên trong máy mình ít quá, nên chỉ mới làm được 2 “sản phẩm” 😀\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"TT\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/06/10/ngay-th%E1%BB%A9-hai/mvieoybr1moqt5dptrcva.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg alt=\"hi\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/06/10/ngay-th%E1%BB%A9-hai/zechqvvjoap60ndhbglrw.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngày thứ hai"},{"content":"Nguồn: http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\nTrong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?\nVề bộ phim này\nVũ Hán là một thành phố lớn của Trung Quốc, và tại đây đạo diễn Weijun Chen đã tiến hành một thử nghiệm liên quan đến Dân chủ. Một lớp học tiểu học (lớp 3) ở trường tiểu học Lục Hợp đã tiến hành bước đi dân chủ đầu tiên bằng việc bầu chọn Lớp trưởng. Các cô/cậu bé 8 tuổi đã cạnh tranh với nhau cho chức vụ này. Bên cạnh đó là sự tư vấn, giúp đỡ của cô giáo cùng các bậc phụ huynh với đầy đủ các tham vọng, mưu mẹo để giúp con em mình chiến thắng.\nBầu cử ở Trung Quốc thường chỉ diễn ra trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc . Nhưng ngày nay hàng triệu người dân Trung Quốc đã tham gia bầu chọn trong các chương trình kiểu Sao Mai Điểm Hẹn. Mục tiêu của đạo diễn Chen là xác định khi đến Trung Quốc, Dân chủ sẽ được đón tiếp như thế nào ? Liệu Dân chủ có là một giá trị mang tính phổ quát phù hợp với bản chất con người ? Liệu Dân chủ có dẫn đến sự thao túng ?\n“Please Vote for Me” là chân dung một xã hội thể hiện thông qua trường học – với các học sinh và gia đình của các em\nDownload:\nhttp://www.fotech.org/download/BBC.Why.Democracy.Please.Vote.for.Me.avi\nor\nhttp://ifile.it/dmrs43w\nhttp://ifile.it/0evx3cp\nhttp://ifile.it/y7a9i8j\nhttp://ifile.it/93lq8zh\nhttp://ifile.it/qzbvnt4\nBình luận (1) anonymous — 2010-01-25 02:01\nAnonymous writes:sao khong down duoc vay??? ifile chet file thu tu roi, up laij di ban oi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/09/please-vote-for-me-2/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href=\"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\"\u003ehttp://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?\u003c/p\u003e","title":"Please Vote for Me"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/09/thuytie/","summary":"","title":"Thuỷ Tiên em…"},{"content":"Nguồn: http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\nTrong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?\nVề bộ phim này\nVũ Hán là một thành phố lớn của Trung Quốc, và tại đây đạo diễn Weijun Chen đã tiến hành một thử nghiệm liên quan đến Dân chủ. Một lớp học tiểu học (lớp 3) ở trường tiểu học Lục Hợp đã tiến hành bước đi dân chủ đầu tiên bằng việc bầu chọn Lớp trưởng. Các cô/cậu bé 8 tuổi đã cạnh tranh với nhau cho chức vụ này. Bên cạnh đó là sự tư vấn, giúp đỡ của cô giáo cùng các bậc phụ huynh với đầy đủ các tham vọng, mưu mẹo để giúp con em mình chiến thắng.\nBầu cử ở Trung Quốc thường chỉ diễn ra trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc . Nhưng ngày nay hàng triệu người dân Trung Quốc đã tham gia bầu chọn trong các chương trình kiểu Sao Mai Điểm Hẹn. Mục tiêu của đạo diễn Chen là xác định khi đến Trung Quốc, Dân chủ sẽ được đón tiếp như thế nào ? Liệu Dân chủ có là một giá trị mang tính phổ quát phù hợp với bản chất con người ? Liệu Dân chủ có dẫn đến sự thao túng ?\n“Please Vote for Me” là chân dung một xã hội thể hiện thông qua trường học – với các học sinh và gia đình của các em\nDownload:\nhttp://www.fotech.org/download/BBC.Why.Democracy.Please.Vote.for.Me.avi\nor\nhttp://ifile.it/dmrs43w\nhttp://ifile.it/0evx3cp\nhttp://ifile.it/y7a9i8j\nhttp://ifile.it/93lq8zh\nhttp://ifile.it/qzbvnt4\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:37\nKo thik bọn Tàu khựa \u0026gt;”\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/09/please-vote-for-me/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: \u003ca href=\"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\"\u003ehttp://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTrong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?\u003c/p\u003e","title":"“Please Vote for Me”"},{"content":"học chán quá, copy nghịch tí cho đỡ buồn 😀\nĐằng sau nụ cười là nước mắt…. Đằng sau nước mắt là niềm đau… Đằng sau tình đầu là tan vỡ…. Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu… Đằng sau lời yêu là dối trá….. Đằng sau lạnh giá là khát khao…. Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng…. Đằng sau biển rộng là bão giông… Đằng sau cảm thông là thương hại….. Đằng sau khép lại là mở ra… Đằng sau ta là quá khứ…. Đằng sau quá khứ là tương lai……đằng sau tương lai là… zzz mệt wa. Nói tóm lại… coi chừng sau lưng…..\nBộ Luật Tình Yêu Điều 9 : “Nếu ai vô tình hoặc cố tình gây thương nhớ cho người khác, để lại hậu quả làm tan nát trái tim người đó, thì phải chịu hình phạt chung sống trọn đời với người đó”. Yêu là không hối tiếc – Có lỗ tai mà như điếc. Yêu phải biết cương quyết – Nồng nàn và kịch liệt. Yêu là phải chịu thiệt – Xài tiền không được tiếc. Yêu cho tới sức tàn lực kiệt – Cho tới khi tứ chi bại liệt. Miễn cái chi cần là không liệt – Yêu dzậy mới là yêu…thiệt!!!’\nĐứa cháu trai vừa đòi ông nó đưa đi chơi vì đc nghỉ học. Ông cậu lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi phải dành thời gian cho cháu trai. Hoãn chuyến công tác lại nhé. Cô thư ký lại gọi cho chồng: Tuần này sếp bận nên chuyến công tác hoãn rồi anh ạ. Ông chồng lại gọi cho cô bồ: Vợ anh hoãn chuyến công tác rồi nên tuần này chúng ta ko bên nhau được em ạ. Cô bồ lại gọi điện cho cậu học sinh thông báo: Tuần này mình vẫn học như bình thường. Cậu bé lại gọi điện cho ông của mình: Ông ơi, cô giáo cháu bảo tuần này vẫn phải học nên cháu ko đi chơi với ông được rồi Ông cậu lại gọi cho cô thư ký: Tuần này tôi vẫn …..\nTrong một khách sạn ở London. Có tiếng chuông reo ở quầy tiếp tân. Nhân viên phục vụ nhấc máy và nghe có tiếng người nói: – Tu ti tu tu tu tu! Anh này chẳng hiều đầu dây kia nói gì, bèn dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và vẫn câu nói ấy: – Tu ti tu tu tu tu! Nhân viên phục vụ lại dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và lần này vẫn lại đúng câu ấy: – Tu ti tu tu tu tu! Nhân viên phục vụ tức điên người, dập máy rõ mạnh. Vài phút sau, một anh chàng xuất hiện ngay trước mặt nhân viên phục vụ, quát lớn: – Này ông kia, ông có hiểu tiếng Anh không hả? Tôi đã nói 3 lần rồi: “Mang ngay 2 ly trà vào phòng 222 !” (Two tea to Two Two Two)…\nQuá nhiều ghen tuông làm cho Tình yêu chết trong nghi ngờ . Quá nhiều giận dỗi làm cho Tình yêu chết trong mệt mỏi . Quá nhiều nước mắt làm cho Tình yêu chết trong đau khổ . Quá nhiều lãng mạn làm cho tình yêu chết trong ảo ảnh . Quá nhiều thực tế làm cho Tình yêu chết trong toan tính . Quá nhiều đam mê làm cho Tình yêu chết trong mộng mị . Chỉ một chút, chỉ một chút thôi …Một chút giận dỗi để thấy mình được vỗ về yêu thương . Một chút ích kỷ để biết mình thuộc về ai đó Một chút hờn ghen để biết mình đang yêu thật nhiều….\nCó 1 người kia đến nhà thờ và xin chúa ban cho 3 điều ước .Chúa đồng ý và hỏi ngươi ước gì. Điều ước thứ 1:”Con ước mình được dẹp trai” .Chúa :”Ta đồng ý” . Điều ước thứ 2:”Con muốn được giàu sang ” . Chúa :”Ta đồng ý” . Điều ước thứ 3:” Xin chúa cho con 3 điều ước ” .Chúa nhìn người đàn ông vô tội , mỉm cười và nói :”Con thấy chân ta bị gì không ?” .Người đàn ông :”Dạ chân chúa bị đóng đinh ” . Chúa nói :”Chân tao mà không đóng đinh thì tao đá mày rồi…” =))\nHai khách bộ hành đi ngược chiều nhau trên một đường mòn hẹp. Khi lại gần nhau, người nọ thấy người kia có dáng đi y hệt mình, kéo lê một chân dưới đất. Tới lúc giáp mặt, một người chỉ xuống cẳng chân tật nguyền của mình, cất giọng đầy cảm xúc: – Chiến tranh vùng Vịnh! 1991, cách đây 15 năm!. Người kia gật đầu tỏ vẻ thông cảm, rồi cũng chỉ xuống cái chân đang kéo lê trên mặt đường của mình, thở dài: – Cứt chó! Cách đây 20 mét!\nĐố ai nằm võng không đưa, Đố ai gặp lại người xưa không nhìn. Đố ai quên được chữ tình, Đố ai quên được bóng hình người yêu. Người ta nói yêu là ngốc, Bởi chữ tình là nguồn gốc chữ ngu … Đôi khi con người ta cần dừng lại.. Dừng lại để rồi bước nhanh hơn.. …. – Đôi khi con người ta cần buông tay.. Cần cho đi để rồi có nhiều hơn.. … – Đôi khi con người ta cần khóc.. Khóc thật lớn để rồi cười thật to.. … – Đôi khi con người ta cần một mình.. Một mình là để biết có nhau quan trọng như thế nào.. … Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại\nMột thương gia Mỹ đi tàu hoả ở Thuỵ Sỹ. Ông ta thấy rằng toa hạng nhất, hạng 2, và hạng 3 ko có j là khác nhau nên quyết định chọn vé hạng 3. Tàu chạy đến trạm dừng đầu tiên thì nhân viên tàu thông báo: -Tàu bắt đầu lên dốc, đề nghị hành khách toa hạng nhất ngồi tại chỗ, hạng 2 đi bộ theo tàu,còn hạng 3 thì xuống giúp đẩy tàu\nCó 3 thằng dân tộc đèo nhau trên 1 chiếc xe gắn máy khi qua ngã tư gặp đèn đỏ cứ thế đi bị công an vẫy lại. Một thằng trên xe liền hét lên: – Mày vẫy xe khác đi xe tao chở 3 rồi không chở được thêm nữa…\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:41\nchết cười, thik cái thứ ba!\nCười xong một mẻ lại tỉnh ngủ mới chết chứ!——\u0026gt; đọc tiếp, comment tiếp!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/08/ngh%E1%BB%8Bch/","summary":"\u003cp\u003ehọc chán quá, copy nghịch tí cho đỡ buồn 😀\u003cbr\u003e\nĐằng sau nụ cười là nước mắt…. Đằng sau nước mắt là niềm đau… Đằng sau tình đầu là tan vỡ…. Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu… Đằng sau lời yêu là dối trá….. Đằng sau lạnh giá là khát khao…. Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng…. Đằng sau biển rộng là bão giông… Đằng sau cảm thông là thương hại….. Đằng sau khép lại là mở ra… Đằng sau ta là quá khứ…. Đằng sau quá khứ là tương lai……đằng sau tương lai là… zzz mệt wa. Nói tóm lại… coi chừng sau lưng…..\u003c/p\u003e","title":"nghịch"},{"content":"Hôm qua chat với TT tới 2h 🙂\nSáng nay muốn ngủ nướng quá nhưng trót hẹn với chị Ngọc rồi, từ hồi chị Ngọc chuyển nhà cũng lâu lâu rồi, chưa tới thăm nhà mới của chị ấy. 6h dậy nhưng mệt quá, lại đau bụng, điện thoại thì hết pin, tìm ko thấy cái sạc, thế là bật máy tính (chỉ để sạc pin đt – sạch kiểu này tốn điện thật :)), chui vào màn nằm thêm một lúc, nhắm mắt vào là 6h15 mà mở mắt ra đã là 7h44, ko kịp để gọi Thuỷ Tiên nữa, hichic. Dậy oánh răng rửa mặt, xuống tầng 1 uống nước, rồi đi thẳng ra chợ, đi khắp chợ vĩnh hồ mà ko thấy chỗ nào bán hoa sen, hôm trước thì nhiều thế :|, không biết làm thế nào, nhắn tin cho chị Ngọc, chị “bày mưu tính kế” :)), thế là mình đi ra Giảng Võ, ôi may quá, có 2 xe hoa liền, xe nào cũng có cả đống sen trắng, sen hồng, mừng lắm ý. 10 bông sen hồng, 20k, không cần mặc cả câu nào, mua luôn 😀 Lâu lắm rồi không được tặng hoa cho ai 😀\nTới nhà chị Ngọc, thấy cái lọ hoa bé xíu, tưởng ko vừa, thế mà lại hơi bị ổn, chị Ngọc nghe vẻ cũng có năng khiếu cắm hoa, hihi. Ở lại ăn cơm với chị Ngọc, no ơi là no, nhưng lại làm hỏng mất một số thứ trong laptop của chị ấy :)), chữa lợn lành thành lợn què, hehe, tội lỗi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/07/hoa-sen/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua chat với TT tới 2h 🙂\u003cbr\u003e\nSáng nay muốn ngủ nướng quá nhưng trót hẹn với chị Ngọc rồi, từ hồi chị Ngọc chuyển nhà cũng lâu lâu rồi, chưa tới thăm nhà mới của chị ấy. 6h dậy nhưng mệt quá, lại đau bụng, điện thoại thì hết pin, tìm ko thấy cái sạc, thế là bật máy tính (chỉ để sạc pin đt – sạch kiểu này tốn điện thật :)), chui vào màn nằm thêm một lúc, nhắm mắt vào là 6h15 mà mở mắt ra đã là 7h44, ko kịp để gọi Thuỷ Tiên nữa, hichic. Dậy oánh răng rửa mặt, xuống tầng 1 uống nước, rồi đi thẳng ra chợ, đi khắp chợ vĩnh hồ mà ko thấy chỗ nào bán hoa sen, hôm trước thì nhiều thế :|, không biết làm thế nào, nhắn tin cho chị Ngọc, chị “bày mưu tính kế” :)), thế là mình đi ra Giảng Võ, ôi may quá, có 2 xe hoa liền, xe nào cũng có cả đống sen trắng, sen hồng, mừng lắm ý. 10 bông sen hồng, 20k, không cần mặc cả câu nào, mua luôn 😀 Lâu lắm rồi không được tặng hoa cho ai 😀\u003cbr\u003e\nTới nhà chị Ngọc, thấy cái lọ hoa bé xíu, tưởng ko vừa, thế mà lại hơi bị ổn, chị Ngọc nghe vẻ cũng có năng khiếu cắm hoa, hihi. Ở lại ăn cơm với chị Ngọc, no ơi là no, nhưng lại làm hỏng mất một số thứ trong laptop của chị ấy :)), chữa lợn lành thành lợn què, hehe, tội lỗi 😀\u003c/p\u003e","title":"Hoa sen"},{"content":"Chiều nay thi KHQL, có 90 mà đề hỏi rõ lắm thứ, làm mình chép rã cả tay mà chưa hết 2 tờ giấy thi, có hơn 6 mặt một chút. hic. Lúc trước khi đi thi Thuỷ Tiên nhắn tin chúc mình may mắn, mình cũng chúc Thuỷ Tiên may mắn, chả hiểu có ai may mắn không nhỉ :D. Lúc tới trường, vào quán nước ăn xôi thì gặp ngay em Hạnh đang ngồi uống nước ở đấy, chắc lên thư viện từ sáng, trưa xuống đó ngồi nghỉ trưa uống nước ăn trưa.\nThi xong về, đang đứng đợi xe bus 16 thì gặp thằng Vinh CA, nó cũng lên xe 16 đi chơi linh tinh cho đỡ nóng, hê hê, khôn gớm. Nó làm tận 4 tờ, 8 mặt, hichic, sao mà khả năng viết nhanh của nó kinh hồn thế, mình đúng là viết với tốc độ rùa.\nNgồi trên xe nói phét một lúc thì rủ nó đi oánh PS tí, nghe nói nó chơi pes lâu rồi mà chưa có dịp giao lưu, hê hê, đá 5 trận thua cả năm, trận thua ít nhất là 2-1 còn đậm nhất là 4-0, giao lưu học hỏi là chính nhưng vẫn hơi ngại, hẹ hẹ, căn bản ko quen đá pes8, nên tệ quá, pes8 chạy chậm hơn pes6. Nhưng phải công nhận là thằng này đá hay thật, đối mặt thủ môn đừng hòng nó trượt bao giờ, ghê gớm :D.\nÀ hôm nay ngồi xem thời sự, có một điều rất thú vị xảy ra: từ hồi mình được xem tivi tới giờ, hôm nay lần đầu tiên thấy chương trình thời sự 7h tối của VTV có chị dẫn chương trình nói giọng Sài Gòn, thật là đặc biệt :D, trông chị này cũng dễ thương lắm cơ, nhưng giọng chị cũng làm chị ấy dễ thương thêm mấy phần ;)). Người dẫn chương trình – chuyển tiếp các tin tức nói giọng Sài Gòn – nhưng giọng đọc các tin tức vẫn là giọng của các biên tập viên Hà Nội. Về cơ bản thì vẫn là “giọng thủ đô”, nhưng dù sao có một chút Sài Gòn cũng là một sự thay đổi đáng chú ý 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/06/03/kechuyen/","summary":"\u003cp\u003eChiều nay thi KHQL, có 90 mà đề hỏi rõ lắm thứ, làm mình chép rã cả tay mà chưa hết 2 tờ giấy thi, có hơn 6 mặt một chút. hic. Lúc trước khi đi thi Thuỷ Tiên nhắn tin chúc mình may mắn, mình cũng chúc Thuỷ Tiên may mắn, chả hiểu có ai may mắn không nhỉ :D. Lúc tới trường, vào quán nước ăn xôi thì gặp ngay em Hạnh đang ngồi uống nước ở đấy, chắc lên thư viện từ sáng, trưa xuống đó ngồi nghỉ trưa uống nước ăn trưa.\u003cbr\u003e\nThi xong về, đang đứng đợi xe bus 16 thì gặp thằng Vinh CA, nó cũng lên xe 16 đi chơi linh tinh cho đỡ nóng, hê hê, khôn gớm. Nó làm tận 4 tờ, 8 mặt, hichic, sao mà khả năng viết nhanh của nó kinh hồn thế, mình đúng là viết với tốc độ rùa.\u003cbr\u003e\nNgồi trên xe nói phét một lúc thì rủ nó đi oánh PS tí, nghe nói nó chơi pes lâu rồi mà chưa có dịp giao lưu, hê hê, đá 5 trận thua cả năm, trận thua ít nhất là 2-1 còn đậm nhất là 4-0, giao lưu học hỏi là chính nhưng vẫn hơi ngại, hẹ hẹ, căn bản ko quen đá pes8, nên tệ quá, pes8 chạy chậm hơn pes6. Nhưng phải công nhận là thằng này đá hay thật, đối mặt thủ môn đừng hòng nó trượt bao giờ, ghê gớm :D.\u003cbr\u003e\nÀ hôm nay ngồi xem thời sự, có một điều rất thú vị xảy ra: từ hồi mình được xem tivi tới giờ, hôm nay lần đầu tiên thấy chương trình thời sự 7h tối của VTV có chị dẫn chương trình nói giọng Sài Gòn, thật là đặc biệt :D, trông chị này cũng dễ thương lắm cơ, nhưng giọng chị cũng làm chị ấy dễ thương thêm mấy phần ;)). Người dẫn chương trình – chuyển tiếp các tin tức nói giọng Sài Gòn – nhưng giọng đọc các tin tức vẫn là giọng của các biên tập viên Hà Nội. Về cơ bản thì vẫn là “giọng thủ đô”, nhưng dù sao có một chút Sài Gòn cũng là một sự thay đổi đáng chú ý 🙂\u003c/p\u003e","title":"đá pes thua be bét, biên tập viên giọng sài gòn."},{"content":"Mình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info\nThân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\nRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\nĐó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”.\nNó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.”\nTại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”?\n“Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.”\n“Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?”\nThử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?\nThật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.\nCách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.”\nNói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.]\nVà nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?\nChúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).\nNếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.\nMột ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.”\nCâu trả lời của tôi sẽ là:\n(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.\n(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.\n(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.\nNghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.\nVậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.\nHãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.\nHãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.\nVươn đến những gì tốt nhất.\nĐòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.\nChúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.\nChúc bạn một ngày thật tuyệt.\nTrần Đình Hoành, LLB, JD\nLuật sư, Washington DC\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/27/bai-vi%E1%BA%BFt-c%E1%BB%A7a-lu%E1%BA%ADt-s%C6%B0-hoang-2/","summary":"\u003cp\u003eMình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eĐó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e“Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e“Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eCách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.]\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eVà nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eChúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMột ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.”\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eCâu trả lời của tôi sẽ là:\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eVậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eHãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eHãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eVươn đến những gì tốt nhất.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eĐòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eChúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eChúc bạn một ngày thật tuyệt.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTrần Đình Hoành, LLB, JD\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eLuật sư, Washington DC\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bài viết của luật sư Hoàng"},{"content":"Hai chàng làm nghề IT gặp nhau. “Cậu biết không, hôm qua tớ gặp một em rất xinh, tóc dài, da trắng, mắt long lanh”, một anh kể. “Rồi sao?” “Tớ mời nàng về nhà và nàng đề nghị tớ cởi áo nàng ra”.\n“Cậu cứ đùa”.\n“Tớ kéo váy nàng xuống và đặt nàng lên bàn, cạnh cái laptop mới của tớ”.\n“Cái gì cơ? Cậu lại mua laptop mới à? Hiệu gì thế? Cấu hình ra sao?”\n–\u0026gt; đúng là dân IT\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/27/hai-chang-lam-ngh%E1%BB%81-it-g%E1%BA%B7p-nhau/","summary":"\u003cp\u003eHai chàng làm nghề IT gặp nhau. “Cậu biết không, hôm qua tớ gặp một em rất xinh, tóc dài, da trắng, mắt long lanh”, một anh kể. “Rồi sao?” “Tớ mời nàng về nhà và nàng đề nghị tớ cởi áo nàng ra”.\u003cbr\u003e\n“Cậu cứ đùa”.\u003cbr\u003e\n“Tớ kéo váy nàng xuống và đặt nàng lên bàn, cạnh cái laptop mới của tớ”.\u003cbr\u003e\n“Cái gì cơ? Cậu lại mua laptop mới à? Hiệu gì thế? Cấu hình ra sao?”\u003cbr\u003e\n–\u0026gt; đúng là dân IT\u003c/p\u003e","title":"Hai chàng làm nghề IT gặp nhau"},{"content":"Với một tốc độ thực hiện nhanh khủng khiếp, sáng 6/3 bắt đầu đi “quyên góp”, chiều 6/3 lên kế hoạch và chuẩn bị đạo cụ. Sáng 7/3 thực hiện luôn. Và với cái thời gian ngắn ngủi ấy, không ngờ lại hoành tráng đến thế.\nTối 6/3, nhận tin nhắn offline: “con trai ngày mai đến sớm chuẩn bị, đứa nào đến muộn hậu quả khôn lường”. Tớ đã cố gắng lắm, nhưng xe bus không chiều lòng người nên 7h01′ tớ mới vào được tới lớp. Thấy bọn con trai tập trung hết dưới góc lớp, phồng mồm trợn mắt thổi bóng bay, chúng nó thổi được một đống rồi, bay lung tung cả.\nXin cô giáo cho nghỉ nhưng cô chỉ cho nghỉ 2 tiết, tức là học xong 2 tiết tiếng Anh thì bắt tay vào công việc “chuẩn bị sân khấu”, treo bóng bay, viết vẽ, mượn máy chiếu, chỉnh laptop… Ok, và thành quả sân khấu là đây:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh011.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh016.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh015.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh014.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh010.jpg[/IMG]\nDẫn chương trình của chúng ta là MC Đức Thái (còn Mr Phí Thái thì phụ trách kĩ thuật, âm thanh ánh sáng:D), dẫn chương rất khá nhá:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh009.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh013.jpg[/IMG]\nSau màn giới thiệu và vài quả hát hò và bắn pháp hoa (giấy) lấy không khí, bắt đầu tới màn chính là tặng quà. Có tới 50 boys trong khi chỉ có 10 girls nên: có 50 tờ giấy, ghi tên 50 tên, rồi 10 bạn nữ, mỗi người lên bốc thăm một tờ giấy, và anh chàng (không) may mắn được gọi tên sẽ lên, tặng quà, chúc và hát một bài tặng các bạn nữ. Sáng kiến “Karaoke” với sự trợ giúp của laptop, máy chiếu và dàn loa khiến cho vụ hát hò rất sung.\nĐây là chị Thủy và anh Vương, hai “cây đa cây đề” trong lớp (cả hai đều sinh năm 84 ạ, thật tình cờ và thật bất ngờ, chị Thủy lên bốc trúng anh Vương, hehe)\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy3ofAnh003.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh007.jpg[/IMG]\nCòn đây là Hữu Dung và Linh Chi:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh008.jpg[/IMG]\nHùng và Nga, bạn Hùng hát cực hay\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh012.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh011.jpg[/IMG]\nHuyền và Tạ Tuấn:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh003.jpg[/IMG]\nĐôi cuối cùng là Dung và Phong, Phong hát bài “Nhớ về em” kiểu rock, gào thét phê luôn\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh013.jpg[/IMG]\nẢnh phụ lục:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh019.jpg[/IMG]\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh018.jpg[/IMG]\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017-1.jpg[/IMG]\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh012.jpg[/IMG]\nKết thúc cũng bằng màn bắn pháo hoa (kim tuyến) luôn:\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017.jpg[/IMG]\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/27/8-3-%E1%BB%9F-l%E1%BB%9Bp-t%E1%BB%9B/","summary":"\u003cp\u003eVới một tốc độ thực hiện nhanh khủng khiếp, sáng 6/3 bắt đầu đi “quyên góp”, chiều 6/3 lên kế hoạch và chuẩn bị đạo cụ. Sáng 7/3 thực hiện luôn. Và với cái thời gian ngắn ngủi ấy, không ngờ lại hoành tráng đến thế.\u003cbr\u003e\nTối 6/3, nhận tin nhắn offline: “con trai ngày mai đến sớm chuẩn bị, đứa nào đến muộn hậu quả khôn lường”. Tớ đã cố gắng lắm, nhưng xe bus không chiều lòng người nên 7h01′ tớ mới vào được tới lớp. Thấy bọn con trai tập trung hết dưới góc lớp, phồng mồm trợn mắt thổi bóng bay, chúng nó thổi được một đống rồi, bay lung tung cả.\u003cbr\u003e\nXin cô giáo cho nghỉ nhưng cô chỉ cho nghỉ 2 tiết, tức là học xong 2 tiết tiếng Anh thì bắt tay vào công việc “chuẩn bị sân khấu”, treo bóng bay, viết vẽ, mượn máy chiếu, chỉnh laptop… Ok, và thành quả sân khấu là đây:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh011.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh016.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh015.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh014.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh010.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nDẫn chương trình của chúng ta là MC Đức Thái (còn Mr Phí Thái thì phụ trách kĩ thuật, âm thanh ánh sáng:D), dẫn chương rất khá nhá:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh009.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh013.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nSau màn giới thiệu và vài quả hát hò và bắn pháp hoa (giấy) lấy không khí, bắt đầu tới màn chính là tặng quà. Có tới 50 boys trong khi chỉ có 10 girls nên: có 50 tờ giấy, ghi tên 50 tên, rồi 10 bạn nữ, mỗi người lên bốc thăm một tờ giấy, và anh chàng (không) may mắn được gọi tên sẽ lên, tặng quà, chúc và hát một bài tặng các bạn nữ. Sáng kiến “Karaoke” với sự trợ giúp của laptop, máy chiếu và dàn loa khiến cho vụ hát hò rất sung.\u003cbr\u003e\nĐây là chị Thủy và anh Vương, hai “cây đa cây đề” trong lớp (cả hai đều sinh năm 84 ạ, thật tình cờ và thật bất ngờ, chị Thủy lên bốc trúng anh Vương, hehe)\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy3ofAnh003.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh007.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nCòn đây là Hữu Dung và Linh Chi:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy2ofAnh008.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nHùng và Nga, bạn Hùng hát cực hay\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh012.jpg[/IMG][IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh011.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nHuyền và Tạ Tuấn:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh003.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nĐôi cuối cùng là Dung và Phong, Phong hát bài “Nhớ về em” kiểu rock, gào thét phê luôn\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh013.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nẢnh phụ lục:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh019.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh018.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017-1.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Copy1ofAnh012.jpg[/IMG]\u003cbr\u003e\nKết thúc cũng bằng màn bắn pháo hoa (kim tuyến) luôn:\u003cbr\u003e\n[IMG]http://i91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/8_3k50cc/Anh017.jpg[/IMG]\u003c/p\u003e","title":"8-3 ở lớp tớ"},{"content":"Nick Gavi đang sáng trong list của mình, hơi bất ngờ và không biết làm gì 😀\nBối rối 😛\nCó lẽ V xoá nick mình trong list của em ấy rồi, ko biết, tiếc là ko kiểm tra được vụ này 🙂\nThôi kệ, chat với Thuỷ Tiên, trò Kokology đang hay 😀\nHôm nay hỏi Hương CD và Tuyết về em Hạnh, Hương thì có “phản hồi” rất tích, cực đến nỗi cho mình biết em Hạnh vào Đảng từ hồi cấp 3 (hehe, bình thường ko viết hoa chữ “Đảng” đâu, nhưng mà em Hạnh là Đảng viên :))), hơi ghê răng 😀\nCòn Tuyết hâm thì bảo Hạnh có người yêu rồi, cùng lớp, ơ, vô lý, thế sao em ấy để status ở Orkut là “độc thân”, hichic.\nChiều nay em Hạnh còn gửi cho mình cái “mẩu tin lưu niệm” này trên orkut: “Tự nhiên thấy nhớ cái khuôn mặt đáng yêu của anh ….”\nMình rõ ràng đang bị “cảm nắng” em Hạnh (thảo nào sụt sịt hắt hơi suốt), cảm mà không muốn khỏi mới kì cục chứ :))\nĐúng như Hương nhận xét, em Hạnh thẳng thắn, cá tính. 😕\nÀ mà hôm nay suốt tối em Hạnh invisible, mình online mãi, ko thấy em nói gì, nhắn cũng ko nhắn lại, là sao nhỉ? Hôm qua thì chat với mình từ 8 rưỡi tới gần 2h. Thật khó hiểu.\nBình luận (2) Gial — 2008-06-01 17:45\nHic, em Hạnh có người yêu rồi, nhưng không phải cùng lớp đâu 🙁\nthai — 2008-06-02 01:10\nhehe, thế thì thôi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/23/camnang/","summary":"\u003cp\u003eNick Gavi đang sáng trong list của mình, hơi bất ngờ và không biết làm gì 😀\u003cbr\u003e\nBối rối 😛\u003cbr\u003e\nCó lẽ V xoá nick mình trong list của em ấy rồi, ko biết, tiếc là ko kiểm tra được vụ này 🙂\u003cbr\u003e\nThôi kệ, chat với Thuỷ Tiên, trò Kokology đang hay 😀\u003cbr\u003e\nHôm nay hỏi Hương CD và Tuyết về em Hạnh, Hương thì có “phản hồi” rất tích, cực đến nỗi cho mình biết em Hạnh vào Đảng từ hồi cấp 3 (hehe, bình thường ko viết hoa chữ “Đảng” đâu, nhưng mà em Hạnh là Đảng viên :))), hơi ghê răng 😀\u003cbr\u003e\nCòn Tuyết hâm thì bảo Hạnh có người yêu rồi, cùng lớp, ơ, vô lý, thế sao em ấy để status ở Orkut là “độc thân”, hichic.\u003cbr\u003e\nChiều nay em Hạnh còn gửi cho mình cái “mẩu tin lưu niệm” này trên orkut: “Tự nhiên thấy nhớ cái khuôn mặt đáng yêu của anh ….”\u003cbr\u003e\nMình rõ ràng đang bị “cảm nắng” em Hạnh (thảo nào sụt sịt hắt hơi suốt), cảm mà không muốn khỏi mới kì cục chứ :))\u003cbr\u003e\nĐúng như Hương nhận xét, em Hạnh thẳng thắn, cá tính. 😕\u003cbr\u003e\nÀ mà hôm nay suốt tối em Hạnh invisible, mình online mãi, ko thấy em nói gì, nhắn cũng ko nhắn lại, là sao nhỉ? Hôm qua thì chat với mình từ 8 rưỡi tới gần 2h. Thật khó hiểu.\u003c/p\u003e","title":"cảm nắng"},{"content":"Bạn Là Người Não Trái Hay Não Phải? Thật là kì cục, sao đang nhìn thấy nó quay theo chiều kim đồng hồ, lại véo phát ngược lại, cứ như kiểu mình bị say rượu ý :)), cái ảnh thiết kế kiểu gì mà tài vậy nhỉ 😀\nVề cơ bản thì mình toàn thấy nó quay cùng chiều kim đồng hồ, thỉnh thoảng lắm mới thấy ngược chiều.\nVậy là não phải chiếm ưu thế lớn:\nNgười thiên về não phải thường:\nQuan tâm đến cảm xúc Thích nhìn xa trông rộng Có óc tưởng tượng phong phú Thích các kí hiệu và hình ảnh Quan tâm đến hiện tại và tương lai Thích triết học và tôn giáo Có đầu óc phóng khoáng Dễ thông cảm Có khái niệm tốt về không gian Thích tìm tòi những hướng đi mới Hăng hái nhiệt tình Sẵn sàng chấp nhận thử thách Bình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:43\n^^ (cười tạm cái chứa thực ra chưa hiểu gì sất!)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/23/nao-ph%E1%BA%A3i-hay-nao-trai/","summary":"\u003ch3 id=\"bạn-là-người-não-trái-hay-não-phải\"\u003e\u003ca href=\"http://www.vuontoithanhcong.com/blog/chu-de-khac/b%e1%ba%a1n-la-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nao-trai-hay-nao-ph%e1%ba%a3i/\"\u003eBạn Là Người Não Trái Hay Não Phải?\u003c/a\u003e\u003c/h3\u003e\n\u003cp\u003eThật là kì cục, sao đang nhìn thấy nó quay theo chiều kim đồng hồ, lại véo phát ngược lại, cứ như kiểu mình bị say rượu ý :)), cái ảnh thiết kế kiểu gì mà tài vậy nhỉ 😀\u003cbr\u003e\nVề cơ bản thì mình toàn thấy nó quay cùng chiều kim đồng hồ, thỉnh thoảng lắm mới thấy ngược chiều.\u003cbr\u003e\nVậy là não phải chiếm ưu thế lớn:\u003c/p\u003e","title":"Não phải hay não trái?"},{"content":"Vụ này diễn ra từ hôm 16/5 nhưng bận quá giờ mới có thời gian kể. 🙂\nĐây là thông báo của nhà trường, với cái tên chương trình là “Giao lưu, hội thảo khoa học” mình đã hi vọng có cái gì đó hay ho, bài nói chuyện ấn tượng hay giới thiệu công nghệ mới gì đó ở đây. Nhưng rút cục là gì? Về cơ bản là có thể tóm gọn trong cụm từ “chen lấn xô đẩy”. Chen lấn để giành cái laptop để đăng kí tài khoản ở orkut, chen lấn để lấy bánh, nước ngọt, hoa quả, cái cảnh đĩa bánh sandwich vừa được đặt ra bàn, một rừng các cánh tay xô vào, bốc lấy bốc để, có người chỉ lấy một chiếc, nhưng cũng nhiều kẻ thả sức vơ vét, cầm năm bảy chiếc. Thật kinh khủng, cảnh ấy diễn ra giữa sân trường ĐHQG, năm 2008 mà làm mình nghĩ tới nạn đói năm 45, chẳng lẽ mới có nạn đói 2008 à? Thô, thô thiển và thô bỉ cái cảnh cướp bánh ấy!\nSau đó là sự hỗn loạn của màn phát áo. Quy trình để được tặng một chiếc áo có dòng chữ orkut phía trước, Google phía sau gồm các bước sau:\nĐăng kí tài khoản ở Orkut, giơ tài khoản đó cho nhân viên google xem, họ sẽ phát cho mình một cái phiếu. Mang tới bàn tiếp tân, họ dán cho mình một cái logo lên áo, mình ghi vài thông tin lên cái phiếu đó: Tên, Tên trường, tên khoa, email, email bạn thân. Đem phiếu đi đóng dấu Đem phiếu đã có dấu đi lấy áo Khi lấy áo thì họ lại ghi các thông tin từ cái phiếu của mình vào một tờ danh sách của họ. Thật không hiểu sao họ lại bày đặt ra lắm thủ tục thế. Quá lắm thủ tục khiến cho việc phát áo diễn ra chậm chạp, hàng chục người xúm xít quanh cái bàn lễ tân nhỏ xíu. Anh dẫn chương trình thì liên tục kêu gọi “các em sinh viên hãy xếp hàng nào, đừng chen lấn xô đẩy, các em chen người phía trong ko ghi được thông tin, phát áo chậm các em sẽ càng phải đợi lâu đấy…”, cũng nhiều người muốn xếp hàng một cách lịch sự chứ không phải chỉ mỗi mình mình. Nhưng khốn nỗi, một mặt kêu gọi xếp hàng, mặt khác anh chàng dẫn chương trình kia lại cứ gào thét: “các bạn đã có áo hãy mặc áo vào để tham gia các chương trình hấp dẫn của chúng tôi”, mà xếp hàng thì cả nửa tiếng ko thấy tiến lên bước nào. Thế là nhiều kẻ thổ dân lại thích chen lấn xô đẩy, và dần dà chúng thấy chen lấn có tác dụng hơn là xếp hàng… Nói chung việc xếp hàng là hoàn toàn thất bại. Tớ sau hơn một tiếng xếp hàng không có hiệu quả, cái hàng hoàn toàn ko di chuyển lên phía trước, đành đi lên phía trước thăm dò, phát hiện ra có một cái hàng đang được phát áo, tuy chậm mà đều, nhảy vào đó (tất nhiên là lại cuối hàng), và rút cục cũng có áo bằng cách xếp hàng lịch sự =)). Thật không hiểu cái việc ghi thông tin tên, email, trường, khoa vào cái giấy của họ làm gì, sao họ ko thu luôn cái thẻ đã phát cho mình? Cũng vẫn là các thông tin đó? Mình phải ghi hai lần?\nThôi, kêu ca kể lể thế thôi. Cũng muốn góp ý với Google vài điểm, vì thấy vụ này còn tổ chức ở vài trường khác nữa:\nLần sau muốn người Việt Nam xếp hàng thì nên có khoảng chục người “làm mẫu”, xếp hàng sẵn ở đó, không cho chen ngang thì may ra, hoặc làm như ở trên MegaStar, có cái khung sẵn để xếp hàng, chứ chờ đợi ý thức của “những con người xã hội chủ nghĩa”thì e là hơi vất vả. Tặng áo thì nên tặng áo xịn hơn một tí, dù sao thì áo cũng in chữ Google, anh mặc áo của chú là quảng cáo cho chú, áo đẹp anh còn mặc ra đường chứ áo xấu thì mặc cũng ngại :)) Theo giang hồ phán đoán thì cái áo google tặng có giá thị trường khoảng 50k, 300 cái là tầm 15t, nếu dùng áo 100k thì cũng chỉ là 30t, bõ bèn gì so với google chứ 😀 Tên chương trình là giao lưu, hội thảo thì cũng nên có dáng của giao lưu hội thảo một tí, chương trình vừa rồi ở ĐHQG khiến người ta chỉ có ấn tượng về khung cảnh “xâu xé quà tặng”. Thật mất thiện cảm! Ngoài những điều đáng chán kể trên, còn một điều đáng chán nữa là rác, vẫn là do ý thức quá kém của “tầng lớp trí thức”, vâng, sinh viên. Ăn bánh xong, vứt ngay giấy ra sân, cốc uống nước, cafe xong, để ngổn ngang trên bàn, uống thì ít mà cứ thích lấy nhiều, toàn thấy cốc còn nước trên bàn, mà những người sau thì ko có mà uống. Sau khi tranh giành lấy được áo, lôi áo ra mặc, còn túi nilon đựng áo thì vứt tràn lan trên sân, sau khi kết thúc chương trình, khoảng sân đó không khác gì bãi rác – giống như mọi sự kiện tổ chức ở sân ĐHQG. Nản.\nTrong thành phần tham dự thấy có giới thiệu bà Mai Do Nguyen – giám đốc điều hành Google Viet Nam, nhưng rõ ràng là không thấy chị này. Còn chị Thiena – giám đốc điều hành Google Mỹ, hoá ra là một người gốc Việt, nói tiếng Việt rất tốt luôn :D. Ông Billy Nguyen – giám đốc điều hành Google Singapore cũng là người Việt nữa (hoặc ít nhất là cũng nói tiếng Việt rất tốt :D) Và hoàn toàn nói tiếng Việt giọng Sài Gòn 🙂\nBình luận (2) (loveme)? loveyou:loveyou ; — 2008-05-18 05:10\nHi, chiều đó tớ đi học biết tặng áo google nhưng có chút việc bận kô dăng kí được. Hơi tiếc.\nCà Chua — 2009-03-21 12:48\nHaiz… Mình cũng biết sẽ có cái cảnh này nên chả bao h đi, quá là sáng suốt, Nhưng sao buồn thế nhỉ? chả nhẽ như thế mãi? T_T\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/17/giao-l%C6%B0u-v%E1%BB%9Bi-google/","summary":"\u003cp\u003eVụ này diễn ra từ hôm 16/5 nhưng bận quá giờ mới có thời gian kể. 🙂\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐây là thông báo của nhà trường, với cái tên chương trình là “Giao lưu, hội thảo khoa học” mình đã hi vọng có cái gì đó hay ho, bài nói chuyện ấn tượng hay giới thiệu công nghệ mới gì đó ở đây. Nhưng rút cục là gì? Về cơ bản là có thể tóm gọn trong cụm từ “chen lấn xô đẩy”. Chen lấn để giành cái laptop để đăng kí tài khoản ở orkut, chen lấn để lấy bánh, nước ngọt, hoa quả, cái cảnh đĩa bánh sandwich vừa được đặt ra bàn, một rừng các cánh tay xô vào, bốc lấy bốc để, có người chỉ lấy một chiếc, nhưng cũng nhiều kẻ thả sức vơ vét, cầm năm bảy chiếc. Thật kinh khủng, cảnh ấy diễn ra giữa sân trường ĐHQG, năm 2008 mà làm mình nghĩ tới nạn đói năm 45, chẳng lẽ mới có nạn đói 2008 à? Thô, thô thiển và thô bỉ cái cảnh \u003cem\u003ecướp bánh\u003c/em\u003e ấy!\u003c/p\u003e","title":"giao lưu với google?"},{"content":"Điều mà hầu hết những người làm báo không ngờ tới cuối cùng đã xảy ra, cơ quan an ninh điều tra đã ra lệnh khởi tố, bắt tạm giam hai phóng viên báo Thanh Niên và báo Tuổi Trẻ. Có quá nhiều băn khoăn, khó hiểu xung quanh sự kiện gây chấn động dư luận này.\nCó thể nói thời điểm vụ PMU 18 nổ ra (đầu năm 2006) là thời điểm nóng nhất của báo chí Việt Nam kể từ vụ án Năm Cam hồi năm 2001. Đã có hàng trăm nhà báo của hàng chục cơ quan báo chí được huy động để đưa tin về vụ án này. Hầu hết các nhà báo lao vào điểm nóng ấy chỉ với một mong muốn: Vụ án sẽ được làm đến cùng, những kẻ sâu mọt tham nhũng tiền thuế của dân sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.\nChúng tôi, những nhà báo tham gia đưa tin về vụ án PMU 18 đã thường trực 24/24 tại mọi nơi từ nhà riêng đối tượng tình nghi đến trực chiến tại cổng Cơ quan điều tra C14, mở mọi mối quan hệ từ các nguồn tin với một mong muốn duy nhất: đưa tin chính xác nhất, nóng nhất đến với hàng triệu độc giả.\nTrớ trêu thay, một năm sau khi “vụ án điểm PMU 18” nổ ra, hàng chục người viết bài chống tiêu cực vụ PMU 18 đã bị gọi lên lấy lời khai trước cơ quan an ninh điều tra. Trong nhiều ngày liền, phóng viên Việt Chiến (đã 56 tuổi) liên tục bị hỏi về nguồn tin khi viết các bài báo liên quan đến vụ PMU 18, trong đó trọng điểm là bài Bùi Tiến Dũng đã khai đưa tiền chạy án cho gần 40 nhân vật quan trọng đăng trên báo Thanh Niên ngày 16-4-2006.\nVà hai năm sau khi những kẻ đánh bạc, tham nhũng bị khởi tố và đưa vào nhà giam, tháng 5-2008 hai phóng viên (thuộc hàng những nhà báo giỏi nhất trong làng phóng viên nội chính phía Bắc) đã bị bắt. Họ bị bắt với tội danh: Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.\nTổng số đã có hơn 1.000 bài báo viết về vụ PMU 18 đăng trên gần 100 tờ báo, trong đó có một số bài có thông tin không chính xác đăng trên khoảng hơn chục tờ báo, thậm chí có cả bài báo sai sự thật. Trong năm 2007 và đầu năm 2008, đã có hàng chục phóng viên bị gọi lên lấy lời khai tại cơ quan an ninh điều tra (trong đó có cả phóng viên trong ngành công an).\nNhưng cuối cùng, cho đến nay chỉ có 2 phóng viên bị khởi tố, trớ trêu thay, đó lại là hai phóng viên của hai tờ báo luôn đi hàng đầu trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực – báo Thanh Niên, báo Tuổi Trẻ. Điều này có công bằng không? Có đúng đường lối, quan điểm và quyết tâm chống tham nhũng, chống tiêu cực của Đảng và Nhà nước không?\nVề mặt pháp lý: Người phạm tội lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, theo pháp luật, là người vì vụ lợi hoặc động cơ cá nhân khác mà lợi dụng chức vụ quyền hạn làm trái công vụ, gây thiệt hại lợi ích của Nhà nước, của xã hội, quyền và lợi ích của công dân.\nĐối chiếu với điều trên, PV Nguyễn Việt Chiến là người có bề dày trong việc viết bài chống tham nhũng, từng góp phần làm rõ, đưa ra công luận nhiều vụ án nóng như vụ Năm Cam, vụ cầu thủ bán độ, vụ Khánh trắng, vụ lấn chiếm xây dựng trái phép trên đê Yên Phụ… PV Nguyễn Việt Chiến nói riêng và các nhà báo nước nhà nói chung đều hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, Chính phủ quyết liệt đấu tranh chống tham nhũng mà không quản vất vả, hiểm nguy để săn tin, kiểm chứng thông tin, đưa đến bạn đọc những thông tin chính xác và nóng nhất.\nTrong vụ việc này, PV Nguyễn Việt Chiến hoàn toàn làm theo chức phận của một nhà báo, là đưa tin (với những thông tin lấy từ nguồn tin có căn cứ) cung cấp đến bạn đọc, để chống tiêu cực. Anh không hề có động cơ cá nhân, không vì vụ lợi, không vượt quyền hạn cho phép. Tất cả chỉ vì một động cơ: Chống tham nhũng, bảo vệ chế độ. Vậy tại sao phóng viên này lại bị khép tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”?\nNhững thông tin mà PV Nguyễn Việt Chiến có được đều từ các nguồn tin có căn cứ, nguồn tin từ cơ quan điều tra, từ Viện Kiểm sát… mà phóng viên này đã xây dựng suốt hơn 10 năm làm mảng nội chính của báo Thanh Niên. Động cơ phóng viên viết bài hoàn toàn trong sáng.\nCòn về hậu quả, nếu vụ án PMU 18 có oan sai, có làm dư luận hiểu sai về một số cán bộ, cơ quan nhà nước thì lỗi đó trước hết thuộc về những người từ cơ quan tố tụng đã cung cấp thông tin cho nhà báo. Không thể vì có oan sai mà đổ hoàn toàn lỗi này cho các nhà báo. Và nếu như trong thời điểm nào đó các nhà báo chân chính có sai sót, thì các cơ quan chức năng có thể góp ý rút kinh nghiệm trên tinh thần đồng chí, trên tinh thần đồng đội cùng chiến hào chống tham nhũng, chống tiêu cực.\nTrong một cuộc họp gần đây với lãnh đạo các cơ quan báo chí do Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin và Truyền thông, Hội Nhà báo chủ trì, Phó tổng biên tập báo Thanh Niên, nhà báo Nguyễn Quốc Phong đã bày tỏ mối băn khoăn về thông tin đang lan truyền sẽ có khởi tố bị can những người viết bài liên quan đến vụ PMU 18.\nÔng Phong có nêu: Không rõ vụ việc nói trên cơ quan pháp luật có trao đổi với Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin và Truyền thông và Hội Nhà báo với tư cách là những cơ quan định hướng dư luận, quản lý nhà nước và bảo vệ quyền lợi nhà báo? Ông Phong nhắc lại câu chuyện cũ cách đây khoảng chục năm.\nKhi đó, cũng tại một buổi họp với báo chí, Trưởng ban Tư tưởng – Văn hóa Trung ương, ông Hữu Thọ đã kể lại một câu chuyện: khi cơ quan pháp luật ra lệnh bắt giam nhà báo Hoàng Linh, Tổng biên tập báo Doanh nghiệp Việt Nam, ông Hữu Thọ có nói rằng khi nghe phong thanh có chuyện bắt Tổng biên tập Hoàng Linh, ông Thọ đã bày tỏ quan điểm là phải thật thận trọng.\nNhưng vì không có sự trao đổi nên phía Ban Tư tưởng Văn hóa lúc đó cũng không có văn bản bày tỏ quan điểm chính thống. Đến khi vụ án Nguyễn Hoàng Linh không xử được, thì các cơ quan pháp luật có đặt vấn đề tham khảo ý kiến ông Hữu Thọ, ông đã trả lời: “Lúc bắt có hỏi tôi đâu, đến khi không kết tội được và muốn thả, thì mới hỏi tôi là thế nào?”… Không biết trong vụ việc bắt hai nhà báo lần này, các cơ quan trên có được tham khảo ý kiến?\nVề trách nhiệm của Bộ Công an. Trong 2 năm phản ánh về diễn biến vụ án PMU 18, tòa soạn và Ban Biên tập báo Thanh Niên không hề nhận được bất cứ một văn bản nào từ cơ quan điều tra vụ án, từ Tổng cục Cảnh sát, từ Bộ Công an, từ Viện KSND tối cao thông báo về việc báo đăng tin, bài\nk\nhông chính xác về vụ PMU 18. Tại sao Bộ Công an có\nngười phát ngôn nhưng không công khai đưa ra những thông tin cảnh báo báo chí từ khi các cơ quan báo chí mới đưa tin về vụ án này.\nTại sao Bộ Công an không cung cấp thông tin chính thống từ phía Bộ? Nếu cho rằng báo chí có nhiều sai sót trong việc phản ánh vụ án PMU 18, thì trước hết, Bộ Công an cần làm rõ trách nhiệm của một số đồng chí lãnh đạo Bộ Công an và Tổng cục Cảnh sát, Cơ quan điều tra vụ án, trách nhiệm người phát ngôn Bộ Công an, của Văn phòng Bộ Công an, của Trung tâm báo chí Bộ Công an… là những người, những cơ quan đã không liên lạc với báo chí trong suốt 2 năm qua để điều chỉnh những thông tin mà họ cho là báo chí đã đưa không chính xác về vụ PMU 18.\nNhững phóng viên theo dõi ngành, trong suốt 2 năm qua đã dự rất nhiều cuộc họp với các cơ quan của Bộ Công an để tuyên truyền công tác cho ngành, nhưng chưa có cuộc họp nào nhắc nhở kịp thời về những thông tin sai (nếu có). Trong suốt thời gian báo chí đăng nhiều tin, bài về vụ án PMU 18, chúng tôi cũng không hề thấy Bộ Công an phối hợp kịp thời với Ban Tư tưởng – Văn hóa Trung ương trong các thời điểm “nóng” để chỉ ra những thông tin chưa chính xác của báo chí và có hướng điều chỉnh. Vậy sự “im lặng” kéo dài của Bộ Công an trong thời gian này có nguyên cớ gì?\nThật đáng tiếc, trong khi Đảng, Chính phủ kêu gọi chống tham nhũng và đánh giá cao vai trò của báo chí trong công cuộc chống tham nhũng thì hai phóng viên “nhiệt huyết, có nghề” của hai tờ báo có uy tín đã bị bắt. Trước khi bị đưa đến nơi tạm giam, nhà báo Nguyễn Việt Chiến vẫn khẳng khái: “Tôi không có tội gì, tôi chỉ có tội duy nhất là tội tích cực chống tham nhũng. Tôi đã mời hai luật sư bảo vệ cho tôi, và tôi sẽ đấu tranh đến cùng để bảo vệ lẽ phải cho mình”.\nBáo Thanh Niên hoàn toàn ủng hộ và sẽ đứng bên cạnh nhà báo Nguyễn Việt Chiến trong cuộc đấu tranh này. Chúng tôi tin tưởng bạn đọc sẽ tiếp tục đặt lòng tin vào tất cả các nhà báo chân chính, đồng thời sẽ hợp tác chặt chẽ với cơ quan pháp luật làm sáng tỏ sự việc vì lợi ích của đất nước và dân tộc.\nThanh Niên\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=257288\u0026amp;ChannelID=3\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:49\nHầy, tiêu cực tiêu cực!!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/13/nh%E1%BB%AFng-cau-h%E1%BB%8Fi-ch%E1%BB%9D-d%C6%B0%E1%BB%A3c-tr%E1%BA%A3-l%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eĐiều mà hầu hết những người làm báo không ngờ tới cuối cùng đã xảy ra, cơ quan an ninh điều tra đã ra lệnh khởi tố, bắt tạm giam hai phóng viên báo Thanh Niên và báo Tuổi Trẻ. Có quá nhiều băn khoăn, khó hiểu xung quanh sự kiện gây chấn động dư luận này.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó thể nói thời điểm vụ PMU 18 nổ ra (đầu năm 2006) là thời điểm nóng nhất của báo chí Việt Nam kể từ vụ án Năm Cam hồi năm 2001. Đã có hàng trăm nhà báo của hàng chục cơ quan báo chí được huy động để đưa tin về vụ án này. Hầu hết các nhà báo lao vào điểm nóng ấy chỉ với một mong muốn: Vụ án sẽ được làm đến cùng, những kẻ sâu mọt tham nhũng tiền thuế của dân sẽ bị trừng trị nghiêm khắc.\u003c/p\u003e","title":"Những câu hỏi chờ được trả lời !"},{"content":"Từng tấc đất của Tổ quốc thẫm đẫm máu Việt nam không thể nào để bị cướp mất, trong đó có những tấc đất Hoàng Sa, Trường Sa. Một bà bán rau ngoài chợ hỏi một cách hồn nhiên khiến người đang cầm mớ rau ngỡ ngàng đến sững sờ: “Làm cách nào để biểu tỏ lòng yêu nước đây hở ông, con tôi nó hỏi tôi thế, liệu yêu nước có bị nhắc nhở không”. Bác lái taxi hỏi một câu bâng quơ mà khiến người ngồi trên xe hiểu rằng ông ta hỏi mình, cổ cứ tắc nghẹn, lúng túng không nói được ra lời, cho dù là một lời tạ lỗi “thế là mình đành để mất hở ông, làm sao có chuyện đó được, phải dấn mạnh lên thì chúng nó mới chịu lùi chứ”. Một ông già dừng xe cạnh tấm biển chỉ tên đường Lê Duẩn, con đường chạy thẳng vào dinh Thống Nhất, nói nhỏ nhẹ với những người đứng cạnh, “thế mới biết ông cha mình giỏi thật, bao nhiêu năm kiên cường giữ nước trong cái thế cái lực kém xa bây giờ”. Ông già am hiểu lịch sử ấy nhắc đến việc ông vừa đọc được trên một tờ báo tuần trước câu chuyện một người nước ngoài miêu tả rất thú vị về nước Việt nam mình: trên bản đồ thế giới hình thể đất nước trông giống như một người nông dân đội nón ở trên đầu, oằn mình dưới sức nặng của cả khối lục địa Trung Hoa từ trên nén xuống khiến cái lưng của Việt nam phải uốn cong để đủ sức chịu đựng lâu dài, và cũng nhằm dồn lực để bật dậy khi cần thiết. Đó là dáng uốn cong của cánh cung để tạo ra sức bật. Và trước khi đạp xe đi tiếp, ông buông một câu: ý dân là ý trời!\nTrích bài phát biểu của giáo sư Tương Lai. Xem toàn bộ tại đây.\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:52\nKhám phá ra một điều: các bạn trường Công Nghệ rất là yêu nước nhá! ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/12/yeu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc/","summary":"\u003cp\u003eTừng tấc đất của Tổ quốc thẫm đẫm máu Việt nam không thể nào để bị cướp mất, trong đó có những tấc đất Hoàng Sa, Trường Sa. Một bà bán rau ngoài chợ hỏi một cách hồn nhiên khiến người đang cầm mớ rau ngỡ ngàng đến sững sờ: “Làm cách nào để biểu tỏ lòng yêu nước đây hở ông, con tôi nó hỏi tôi thế, liệu yêu nước có bị nhắc nhở không”. Bác lái taxi hỏi một câu bâng quơ mà khiến người ngồi trên xe hiểu rằng ông ta hỏi mình, cổ cứ tắc nghẹn, lúng túng không nói được ra lời, cho dù là một lời tạ lỗi “thế là mình đành để mất hở ông, làm sao có chuyện đó được, phải dấn mạnh lên thì chúng nó mới chịu lùi chứ”. Một ông già dừng xe cạnh tấm biển chỉ tên đường Lê Duẩn, con đường chạy thẳng vào dinh Thống Nhất, nói nhỏ nhẹ với những người đứng cạnh, “thế mới biết ông cha mình giỏi thật, bao nhiêu năm kiên cường giữ nước trong cái thế cái lực kém xa bây giờ”. Ông già am hiểu lịch sử ấy nhắc đến việc ông vừa đọc được trên một tờ báo tuần trước câu chuyện một người nước ngoài miêu tả rất thú vị về nước Việt nam mình: trên bản đồ thế giới hình thể đất nước trông giống như một người nông dân đội nón ở trên đầu, oằn mình dưới sức nặng của cả khối lục địa Trung Hoa từ trên nén xuống khiến cái lưng của Việt nam phải uốn cong để đủ sức chịu đựng lâu dài, và cũng nhằm dồn lực để bật dậy khi cần thiết. Đó là dáng uốn cong của cánh cung để tạo ra sức bật. Và trước khi đạp xe đi tiếp, ông buông một câu: ý dân là ý trời!\u003c/p\u003e","title":"Yêu nước"},{"content":" http://blog.360.yahoo.com/blog-MPFwCRM9fq7pJAXhbltNZ5Ux?p=637\u0026amp;n=28500 Chào mừng ngày 8/3 sắp tới, Hippo xin post lại ở đây bài “7 lý do tôi yêu phụ nữ” như một tiếng nói nhỏ bé góp phần tôn vinh một nửa thế giới xinh đẹp của chúng ta. Đây là bài Hippo đã đăng trong tạp chí “Nhà ngoại giao trẻ” của SV Học viện QHQT hồi năm 2001. Nhờ bài báo này mà hồi đó Hippo còn vinh dự được gọi là Mr. TYPN nữa. Mời mọi người cùng đọc lại nhé. Nhân đây Hippo cũng gửi tới các chị em lời chúc cho một ngày 8/3 tràn ngập niềm vui và thật nhiều hoa hồng nhé BẢY LÍ DO TÔI YÊU PHỤ NỮ\nTôi có biệt danh là TYPN, tuy nhiên bạn đừng nghĩ rằng tôi có dây mơ rễ má gì với ông “nghệ sĩ” TYPN trong tiểu thuyết “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng. Tôi là một sinh viên của HVQHQT, và lí do khiến tôi được gọi là TYPN đơn giản chính là tình yêu phụ nữ cuồng nhiệt của tôi. Có vô vàn lí do khiến cho phụ nữ đáng yêu và khiến cho tôi yêu phụ nữ, tuy nhiên tôi chỉ xin kể ra đây 7 lí do tiêu biểu nhất. Hãy cứ đọc và suy ngẫm, bạn sẽ thấy phụ nữ đáng yêu và yêu cũng … đáng đến nhường nào!\nThứ nhất, đó chính là do phụ nữ đầy bí hiểm. Quả thật không ai có thể hiểu hết ngay cả chính bản thân mình, Adam cũng vậy. Kể từ khi chúa tạo ra Eva, Adam vẫn chưa bao giờ hiểu hết về mẫu xương sườn của mình. Các Eva thường đỏng đảnh, dễ thay đổi và ngay cả những nhà tiên tri đại tài cũng không thể nào đoán ra được họ nghĩ gì và họ sẽ làm gì. Chính và thế nếu như một hôm nào đó nếu bạn đã cố hết sức mình để thủ thỉ với nàng ba chữ ngọt ngào “Anh yêu em” mà chỉ nhận được một câu trả lời đau thương “Không” thì bạn khoan vội tuyệt vọng mà về nhà tìm cách đập đầu vào … gối ngủ quên đời, bởi biết đâu đó là một cách trả lời đồng ý của nàng thì sao. Đó là một cách giúp bạn tự tạo cho mình óc suy đoán, sức chịu đựng tốt và lòng kiên nhẫn vô địch.\nThứ hai, các Eva không chỉ nổi tiếng vì có thể biến không thành có, có thành không, mà họ còn biết cách biến cái đơn giản thành phức tạp và biến cái phức tạp thành … phức tạp hơn! Biệt tài này của họ bắt nguồn từ đặc tính nói nhiều, nói dai và khả năng thiên bẩm của họ trong việc gây rắc rối, phiền toái. Tuy nhiên chính nhờ điều này mà chúng ta ngày càng được mài sắc tư duy và không phải sống giữa một “ao đời phẳng lặng”. Thật là hữu ích khi chúng ta luôn có cái gì đấy để vò đầu bứt tai và tìm cách giải đáp, nếu không chắc chỉ số IQ của chúng ta sẽ khó mà vượt qua giới hạn hai con số!!\nThứ ba, đó là bởi họ hay điệu và thích được nhiều chàng trai chú ý. Đó là lí do khiến họ ăn kiêng, nói năng nhỏ nhẹ (trước mặt các chàng), hay soi gương cười duyên một mình suốt ngày. Tuy nhiên đó không hẳn là một điều không tốt bởi họ ăn kiêng chính là tiết kiệm của cải cho xã hội, nói năng nhỏ nhẹ là giảm ô nhiễm tiếng ồn và ngồi nhà soi gương là giúp giảm ách tắc giao thông. Ngoài ra việc họ muốn được nhiều người theo đuổi cũng không phải là xấu bởi điều này tạo nên mâu thuẫn và cạnh tranh tự do, mà như tất cả chúng ta đều biết mâu thuẫn là động lực của sự phát triển và độc quyền dù dưới hình thức nào cũng không mang lại lợi ích gì cho từng cá nhân cũng như toàn xã hội.\nThứ tư, đó là bởi họ thích làm kiêu. Sở dĩ họ thích làm kiêu là bởi họ muốn chứng tỏ giá trị của mình, thách thức toàn nhân loại chinh phục họ. Nhưng ngay cả khi như thế, chúng ta cũng là người có lợi, bởi chúng ta có mục tiêu và lí tưởng để phấn đấu. Cuộc đời sẽ thật vô vị nếu như chúng ta không có hoài bão và ước mơ vươn tới cái gì đó. Hơn nữa khi chỉ một trong chúng ta thành công trong việc chinh phục nàng thì sẽ có biết bao trái tim tan vỡ và từ đó bao áng thơ tình sẽ tràn ra lai láng. Nếu không có phụ nữ và cái sự kiêu của họ thì biết đâu nhân loại đã không biết đến bao nhiêu nhà thơ tình lỗi lạc cùng bao áng thơ tình trác tuyệt của họ rồi hay sao?!?\nThứ năm, đó là bởi họ thích tiêu tiền, cho dù đó là tiền do họ làm ra hay tiền của chồng họ. Đó là lí do khiến các nhà toán học định nghĩa phụ n\nữ nh\nư\nlà dấu trừ của những túi tiền. Nh\nưng thật vô lí và bất công nếu chỉ săm soi vào mặt tiêu cực mà không thấy được mặt tích cực trong sở thích này của họ. Chính nhờ họ mà đường tổng cầu của toàn xã hội vẫn từng ngày từng ngày dịch sang bên phải và nhờ số nhân tiêu dùng mà một lượng lớn của cải vẫn hàng ngày được tạo ra thêm. Biết đâu nếu không có phụ nữ thì GDP của nước Mỹ ngày nay chắc gì đã tiến gần được con số 10.000 tỷ USD??\nThứ sáu, đó chính là vì phụ nữ hay ghen. Chính vì ghen họ có thể làm tất cả để bảo vệ “quyền tư hữu” thiêng liêng của mình. Nhưng chính vì thế mà thế giới mới có thể biết đến một loài sư tử mới rất đáng yêu: sư tử Hà Đông. Vì vậy bạn hãy yên tâm rằng bạn là một người yêu thiên nhiên nếu sau này bạn biết yêu vợ mình, và hơn nữa nếu bạn muốn có một gia đình hạnh phúc thì đừng quên cố gắng học tập để trở thành một nhà ‘sư tử học” bởi sẽ không có ai biết yêu và chiều vợ mình hơn một nhà “sư tử học”. Các bạn hãy cố thử và sẽ thấy lời tôi nói không sai bao giờ.\nThứ bảy, cũng là sau cùng, là một lí do thật đơn giản: họ là phụ nữ. Để chứng minh cho lí do này, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện “rùng rợn” sau đây: Đó là một buổi tối kí túc buồn, tôi không có việc gì làm và không biết phải làm gì, cuối cùng tôi đã “ngứa cổ hát chơi”. Vừa lúc tôi mới hát được mấy câu thì một cô nàng thật xinh đi qua, nàng hát theo nhạc một bài hát trẻ con nào đó một câu hãi hùng khi nghe giọng hát của tôi: “…gà mà gáy tối là con gà điên”… Quá “xúc động” và bàng hoàng, cổ họng tôi nghẹn ứ lại. May nhờ tình yêu phụ nữ mạnh mẽ tôi vẫn bình tĩnh hỏi lại nàng: “Thế vừa rồi không phải em cũng “gáy” đấy sao??” Và, các bạn có tưởng tượng nổi không, nàng tỉnh bơ đáp lại một câu còn hãi hùng hơn nhiều: “Ơ hay, nhưng mà tôi là… gà mái cơ mà!!”. Thế đấy, các bạn có thấy phụ nữ dễ thương không nào?\nNói tóm lại, sẽ không bao giờ đủ giấy và mực để có thể kể ra hết tất cả những lí do khiến phụ nữ đáng yêu và khiến tôi yêu phụ nữ. Trên đây chỉ là bảy lí do cơ bản mà theo tôi là vì chúng mà tôi có biệt danh TYPN. Tuy nhiên cuộc đời quả thật bất công khi dù tôi đã mang biệt danh TYPN bao nhiêu năm rồi nhưng cho đến giờ tôi vẫn chưa bao giờ được ai gọi là PNYT! Chắc có lẽ tôi phải chờ đến lúc nào phụ nữ không còn đáng yêu và tôi không còn yêu phụ nữ nữa. Nhưng mà, điều đó ư, than ôi, bao giờ cho đến bao giờ?!?!\n(3/2001)\nphân tích và lập luận mang tính hài hước, vui là chính, dù sao cũng rất thú vị. Con gái thì cũng đáng yêu thật, nhưng dù sao tớ thì tớ chỉ thích thôi, chưa yêu lắm 🙂\nBình luận (1) Cà Chua — 2009-03-21 12:54\ntại sao chưa yêu lắm? yêu cầu dả nhời ngay nập tức!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/05/07/b%E1%BA%A3y-ly-do-toi-yeu-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-MPFwCRM9fq7pJAXhbltNZ5Ux?p=637\u0026amp;n=28500\"\u003ehttp://blog.360.yahoo.com/blog-MPFwCRM9fq7pJAXhbltNZ5Ux?p=637\u0026amp;n=28500\u003c/a\u003e\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003e\u003cem\u003eChào mừng ngày 8/3 sắp tới, Hippo xin post lại ở đây bài “7 lý do tôi yêu phụ nữ” như một tiếng nói nhỏ bé góp phần tôn vinh một nửa thế giới xinh đẹp của chúng ta.\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/05/07/b%E1%BA%A3y-ly-do-toi-yeu-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF/1.gif\"\u003e \u003cem\u003eĐây là bài Hippo đã đăng trong tạp chí “Nhà ngoại giao trẻ” của SV Học viện QHQT hồi năm 2001. Nhờ bài báo này mà hồi đó Hippo còn vinh dự được gọi là Mr. TYPN nữa.\u003c/em\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/05/07/b%E1%BA%A3y-ly-do-toi-yeu-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF/4.gif\"\u003e \u003cem\u003eMời mọi người cùng đọc lại nhé. Nhân đây Hippo cũng gửi tới các chị em lời chúc cho một ngày 8/3 tràn ngập niềm vui và thật nhiều hoa hồng nhé\u003c/em\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/05/07/b%E1%BA%A3y-ly-do-toi-yeu-ph%E1%BB%A5-n%E1%BB%AF/1-1.gif\"\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBẢY LÍ DO TÔI YÊU PHỤ NỮ\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bảy lý do tôi yêu phụ nữ"},{"content":"Khi còn đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo.\nLúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10Km. Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều ước mơ. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác bước ra khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nhìn lên bầu trời khi lê bước về nhà.\nDường như thế giới là của tôi và tôi có thể bao trùm vũ trụ trong cánh tay của mình. Đối với tôi dường như không có gì là không thể làm được. Dẫu rằng nghèo, nhưng cái cảm giác ấy giúp tôi tiếp tục học tập. Sinh lực của tuổi thanh niên là rất quan trọng đối với tôi và làm tràn ngập trái tim tôi bằng những ước mơ. Không có gì có thể ngăn cản tôi.\nLịch sử thuộc về những người biết ước mơ: Ước mơ là động lực làm thay đổi thế giới. Những người có ước mơ, những xã hội làm cho ước mơ trở thành hiện thực và đất nước biết chia sẻ ước mơ và tất cả mọi người có thể trở thành bậc anh hùng trong lịch sử thế giới. Tôi cam đoan rằng tất cả những người đang làm nên lịch sử thế giới ngày hôm nay đều có những ước mơ lớn khi còn trẻ.\nƯớc mơ thường tạo nên con người. Uớc mơ có thể điều khiển cả tính công việc và ngay cả hôm nay, ước mơ giống như bánh lái của con thuyền. Bánh lái có thể nhỏ và không thấy được nhưng nó điều khiển hướng đi của con tàu. Cuộc đời không có ước mơ giống như con tàu không có bánh lái. Cũng như con tàu không có bánh lái người không có ước mơ sẽ mất hướng đi và sẽ trôi dạt lững lờ cho tới khi bị mắc kẹt trong đám rong biển.\nCon người có ước mơ sai trái thì cũng nguy hiểm như là người không có ước mơ. Một người mà ước mơ không vượt qua sự tiện nghi cá nhân trong hiện tại thì cũng đáng thương như là người không có ước mơ gì cả: Anh ta không nhận thức được giá trị lớn lao nhất của tuổi thanh niên. Nếu bạn có ước mơ, hy vọng rằng bạn phải có thì hãy nâng niu nó, vì ước mơ của bạn là bánh lái sẽ quyết đinh hướng đi cho cuộc đời.\ntrích tác phẩm: “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm” của cựu chủ tịch tập đoàn Deawoo – Kim Woo Choong.\nBình luận (1) Pawn — 2008-04-25 07:37\noh, em cũng rất thick đoạn này của cuốn sách\n“ứoc mơ cũng gióng như bánh lái của con tàu”\nbánh lái nhỏ,nhưng dù tàu lớn mà 0 có bánh lái thì cũng có đi đwocj đến đâu\ncon người cũng vậy, ước mơ là vô hình, nhưng dù ngwoif có hữu hình, mà không có ước mơ, thì hữư hình đó, có mấy ai quan tâm tới.\nChút suy nghĩ nhỏ của em, mong có nhiều người có những ướcm lớn hơn nữa, để em làm quen và học tập.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/25/l%E1%BB%8Bch-s%E1%BB%AD-thu%E1%BB%99c-v%E1%BB%81-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-bi%E1%BA%BFt-%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003eKhi còn đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10Km. Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều ước mơ. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác bước ra khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nhìn lên bầu trời khi lê bước về nhà.\u003c/p\u003e","title":"Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ"},{"content":"Vì sao Đông Nam Á chưa có doanh nghiệp và thương hiệu tầm cỡ thế giới?\nChỉ mười năm trước, Đông Nam Á là khu vực tăng trưởng kinh tế nhanh nhất, như Ấn Độ và Trung Quốc hiện nay. Nhưng trong năm nền kinh tế hàng đầu của khu vực – Singapore, Indonesia, Malaysia, Thái Lan và Philippines – vẫn thiếu hẳn những doanh nghiệp tầm cỡ thế giới, những thương hiệu toàn cầu như Samsung và LG của Hàn Quốc, AU Optronics và Taiwan Semiconductor của Đài Loan, Thép Tata, Dược phẩm Ranbaxy và Tin học Wipro của Ấn Độ, hay như các tập đoàn Điện tử Huawei và Máy tính Lenovo của Trung Quốc.\nKhu vực Đông Nam Á đã có những tòa nhà thuộc hàng cao nhất thế giới, nhưng doanh nghiệp và thương hiệu thì chưa\nTrong cuốn sách “Bố già châu Á” xuất bản gần đây, nhà báo Joe Studwell lý giải sự thất bại này bằng những lời thẳng thắn. Theo ông, môi trường kinh doanh của khu vực vẫn bị thống trị bởi những đại công ty kiểu cũ, tầm thường và uể oải, hoạt động theo ngẫu hứng của các ông chủ già nua đầy tinh thần gia trưởng. Năng lực cốt lõi của những doanh nghiệp này, nếu có, là khai thác mối quan hệ thân hữu với giới cầm quyền. Lợi nhuận của họ chủ yếu đến từ việc trục lợi: được thực hiện những hợp đồng béo bở của nhà nước, hoặc câu kết với giới quan chức để ngăn chặn các đối thủ cạnh tranh. Khi cần công nghệ, họ mua ở nước ngoài.\nKết quả của tình trạng này là “không một công ty bản xứ quy mô lớn nào sản xuất được sản phẩm và dịch vụ đẳng cấp thế giới”, ông Studwell viết.\nTrong khi nền kinh tế tăng trưởng dựa vào xuất khẩu của Hàn Quốc và Đài Loan chủ yếu nhờ các doanh nghiệp bản xứ làm ra những sản phẩm có sức cạnh tranh toàn cầu bằng công nghệ của chính họ thì phần lớn hàng xuất khẩu có giá trị gia tăng cao ở Đông Nam Á đều do các công ty nước ngoài sản xuất.\nTrong danh sách 100 công ty đa quốc gia lớn nhất từ các nền kinh tế đang nổi lên (không tính Singapore) do tập đoàn Tư vấn Boston (BCG) nghiên cứu và đề xuất, khu vực Đông Nam Á chỉ có 5 đại biểu, rất ít so với 13 công ty của Brazil – một nước mà dân số chỉ bằng một phần ba so với Đông Nam Á và 10 năm trước chưa hề có một doanh nghiệp tầm cỡ toàn cầu nào.\nĐể được coi là đạt đẳng cấp thế giới, doanh nghiệp không chỉ điều hành tốt và có quy mô lớn mà còn phải sở hữu một thương hiệu có giá trị toàn cầu, có công nghệ hàng đầu do mình tạo ra, hoặc có một phương pháp kinh doanh thật sự sáng tạo và được kính nể. Rất ít doanh nghiệp Đông Nam Á đạt được các điều kiện này, ngoại trừ vài doanh nghiệp lớn của Singapore gần đạt đẳng cấp thế giới như Singapore Airlines (hãng bay lớn thứ tư thế giới), Keppel và Sembcorp (hai nhà sản xuất giàn khoan dầu ngoài khơi hàng đầu).\nPhải thừa nhận rằng Đông Nam Á có những điểm bất lợi tự nhiên. Mười quốc gia thành viên ASEAN là một tập hợp đa dạng nhiều ngôn ngữ, tôn giáo, hệ thống chính trị và lịch sử. Vì vậy, các nhà lãnh đạo ASEAN còn rất nhiều việc phải làm để hội nhập kinh tế khu vực kiểu châu Âu, tạo cho các doanh nghiệp địa phương một thị trường “nội địa” có quy mô cần thiết để từ đó xây dựng được những doanh nghiệp có sức cạnh tranh toàn cầu. Bất cập trong việc xây dựng một thị trường chung thể hiện ở chỗ cho đến nay các thành viên ASEAN giao dịch thương mại với các nước ngoài khối nhiều gấp ba lần so với thương mại trong khối.\nTheo nghiên cứu của Công ty Tư vấn McKinsey, thuế suất nội khối đã giảm nhưng những rào cản phi thuế và tiêu chuẩn sản phẩm khác nhau giữa các thành viên ASEAN buộc các nhà sản xuất phải làm ra những khối lượng nhỏ hàng hóa cho từng nước. Và điều đó làm suy giảm khả năng cạnh tranh không những của các doanh nghiệp bản xứ mà cả các tập đoàn đa quốc gia hoạt động trong vùng.\nTham nhũng là một gánh nặng khác cho doanh nghiệp. Ở một số quốc gia Đông Nam Á tham nhũng và hệ thống tư pháp không tin cậy được đã khiến cho việc thực hiện hợp đồng trở nên rất khó khăn.\nMột trở ngại trên đường vươn tới doanh nghiệp đẳng cấp thế giới là các nền kinh tế Đông Nam Á chưa đầu tư đúng mức vào phát triển công nghệ và đào tạo nhân lực hoặc là mức đầu tư chưa tương xứng với thu nhập… Tình trạng này không chỉ ngăn cản việc tạo ra những thương hiệu đáng nhớ, mà còn cản trở sự phát triển các chỉ số kinh tế căn bản, chẳng hạn như năng suất lao động – cốt lõi của sự tăng trưởng dài hạn.\nNăng suất ở Ấn Độ và Trung Quốc tăng nhanh hơn Đông Nam Á. Năm 2000 khu vực Đông Á bắt kịp Đông Nam Á về lượng sản phẩm bình quân mỗi công nhân làm ra và từ đó vượt lên rất nhanh. Giờ đây Nam Á cũng đang thu hẹp khoảng cách. Khi Ấn Độ và Trung Quốc đã tham gia thị trường lao động toàn cầu thì Đông Nam Á không có lựa chọn nào khác là phải vượt lên khỏi việc cung cấp lao động giá rẻ, tạo ra nhiều công nhân trình độ cao và có sự cách tân thực sự.\nKhông phải mọi lỗi lầm đều đổ cho chính phủ; các đại công ty cồng kềnh có thể tự giúp mình bằng cách tập trung vào một số ít ngành nghề; cưỡng lại tham vọng nhúng tay vào cái bánh của người khác. Tập đoàn CP của Thái Lan, có trong danh sách 100 doanh nghiệp của BCG, chuyên về thực phẩm và nước giải khát chẳng hạn, lại có kế hoạch xông vào lĩnh vực viễn thông, chuỗi cửa hàng tiện lợi và giờ đây thì sản xuất xe hơi. Công ty San Miguel của Philippines, chuyên về bia và thực phẩm, gần đây lại tham gia sản xuất điện…\nTính chất nghiệp dư này có lần được Michael Porter của trường Kinh doanh Harvard, chỉ ra: “Những công ty này không có chiến lược, họ chỉ có hợp đồng”.\nĐiển hình cho các doanh nghiệp “bố già” ở khu vực này là Công ty YTL (Malaysia). Chuyên ngành xây dựng, song công ty này còn điều hành nhiều khách sạn, trung tâm mua sắm hạng sang, đường sắt cao tốc từ thủ đô Kuala Lumpur ra sân bay và nhiều nhà máy điện. Người sáng lập YTL, ông Yeoh Tiong Lay, đã dựng nên một tập đoàn xây dựng khổng lồ nhờ các hợp đồng của nhà nước thời Malaysia mới độc lập và trong thời kỳ bạn ông là Mahathir Mohamad làm thủ tướng, YTL được nhượng quyền sản xuất điện năng sử dụng nguồn khí đốt được trợ giá từ công ty dầu mỏ quốc gia trong lúc công ty điện quốc\nd\noanh phải mua khí đốt.\nNgày nay con trai ông\nđiều hành công ty, ông Francis Yeoh, đã không dựa vào niềm vinh quang quá khứ; 70% doanh số của YTL là từ ngoài Malaysia và tập đoàn tập trung vào ngành kinh doanh cốt lõi của mình là xây dựng cơ sở hạ tầng ở châu Á “chất lượng thuộc thế giới thứ nhất, giá cả thuộc thế giới thứ ba”.\nMột dấu hiệu hy vọng cho tương lai các doanh nghiệp Đông Nam Á là những người nằm ngoài vòng thân hữu của các chính trị gia ngày càng dễ thành lập doanh nghiệp mới và cạnh với những doanh nghiệp có quan hệ tốt với chính quyền. Ông Francis Yeoh của Công ty YTL nhận xét, sẽ không còn “nơi ẩn nấp” nào cho các doanh nghiệp cố sống sót từ cách kinh doanh trục lợi kiểu cũ.\nVới sự trỗi dậy của Trung Quốc và Ấn Độ, Đông Nam Á không còn cơ hội trở thành cơ sở công nghiệp chế tạo lớn nhưng vẫn có triển vọng sản sinh ra những doanh nghiệp toàn cầu trong những lĩnh vực mà mình có lợi thế, chẳng hạn như ngành du lịch. Các công ty đang làm ăn tốt có thể dùng sự tăng trưởng của ngành du lịch làm bệ phóng để vươn tới tầm cỡ toàn cầu, như tập đoàn Khách sạn Banyan Tree của Singapore, Công ty Kinh doanh sòng bạc Genting của Malaysia, thậm chí các bệnh viện như Bumrungrad của Thái Lan – một đối thủ cạnh tranh đang tăng trưởng trong ngành “du lịch y khoa”, đang làm.\nTài nguyên thiên nhiên là một nguồn hứa hẹn khác. Đông Nam Á đang nỗ lực xây dựng các doanh nghiệp toàn cầu từ những gì thiên nhiên ban tặng. Indonesia và Malaysia cung cấp phần lớn dầu cọ cho thế giới; Thái Lan và Việt Nam là hai nước sản xuất gạo hàng đầu; ASEAN với bờ biển dài, nhiều sông rạch cũng còn nhiều dư địa để phát triển nghề nuôi và chế biến thủy sản. Nhưng để tận dụng lợi thế, khu vực này cần có ngành công nghiệp chế biến thực phẩm hiện đại hơn, có những thương hiệu thật sự mạnh thay vì chạy theo khối lượng hàng xuất khẩu.\nNguyên nhân vì sao Đông Nam Á chậm hơn các khu vực khác trong việc phát triển những doanh nghiệp đẳng cấp thế giới thật phức tạp, cần được thảo luận công khai. Có vẻ như những nguyên nhân này có liên hệ với sự duy trì quá lâu một tầng lớp tinh hoa hạn hẹp, sự trì trệ trong việc khắc phục thói tranh đua cổ lỗ để xây dựng một thị trường khu vực hợp nhất.\nTuy nhiên, không phải mọi hy vọng đã tắt; ngay trong cánh rừng cạnh tranh quyết liệt hôm nay Đông Nam Á vẫn còn có thể nuôi dưỡng những con hổ.\nTheo VnEconomy/TBKTSG\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/20/nh%E1%BB%AFng-con-h%E1%BB%95-t%E1%BA%AFt-ti%E1%BA%BFng-g%E1%BA%A7m/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eVì sao Đông Nam Á chưa có doanh nghiệp và thương hiệu tầm cỡ thế giới?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChỉ mười năm trước, Đông Nam Á là khu vực tăng trưởng kinh tế nhanh nhất, như Ấn Độ và Trung Quốc hiện nay. Nhưng trong năm nền kinh tế hàng đầu của khu vực – Singapore, Indonesia, Malaysia, Thái Lan và Philippines – vẫn thiếu hẳn những doanh nghiệp tầm cỡ thế giới, những thương hiệu toàn cầu như Samsung và LG của Hàn Quốc, AU Optronics và Taiwan Semiconductor của Đài Loan, Thép Tata, Dược phẩm Ranbaxy và Tin học Wipro của Ấn Độ, hay như các tập đoàn Điện tử Huawei và Máy tính Lenovo của Trung Quốc.\u003c/p\u003e","title":"Những con hổ tắt tiếng gầm"},{"content":": | | | \u0026mdash; | | | | | | Từ khi yêu em, tôi đã thay đổi rất nhiều… Yêu em Tôi ăn nhiều hơn Sáng dậy chăm tập thể dục hơn… cốt để khỏe mạnh. Bởi tôi đã tự hứa, tôi sẽ là bức tường cho em dựa vào, tôi sẽ là bờ vai vững chắc! (Ít nhất là về nghĩa đen). | | | \u0026mdash; | | | | Hình ảnh: deviantart | |\nYêu em Tôi biết lo cho sức khỏe của mình hơn Sáng phải ăn Tối đi ngủ đúng giờ Đi ngoài đường phải đeo khẩu trang Lái xe chậm hơn, không phóng nhanh vượt ẩu Tôi uống rượu ít hơn Bởi tôi biết, có người rất lo cho sức khỏe của mình mà tôi thì lại không muốn người ấy phải lo nghĩ nhiều về tôi. Yêu em Tôi có nhiều động lực hơn Tôi học tập, làm việc hăng say Tôi luôn cố gắng hết sức mình Bởi tôi biết, có người luôn cầu chúc cho tôi thành công, luôn mong tôi gặp nhiều may mắn, luôn đặt niềm tin ở tôi. | | | --- | | | | Hình ảnh: deviantart | Yêu em Tôi thấy yêu đời hơn Tôi vui vẻ với mọi người Tôi cũng không quá đòi hỏi những gì quá khó khăn Bởi yêu được em, tôi thấy đó là quá đủ, quá may mắn đối với tôi! Yêu em Tôi thấy mình nhẹ nhõm hơn Tôi đã có người sẵn sàng lắng nghe mọi câu chuyện dù hay, dù dở của tôi; sẵn sàng nghe tôi tâm sự mọi điều, từ cuộc sống, công việc, các mối quan hệ… Tôi không phải dấu giếm điều gì một mình nữa Bởi tôi biết, lúc nào em cũng sẵn sàng chia sẻ với tôi! Yêu em Tôi có nhiều bạn hơn Tôi có thêm nhiều người bạn mới Bởi bạn của em cũng sẽ là bạn của tôi! Chắc chắn là như thế! Yêu em Tôi thấy quan tâm đến nhiều thứ hơn Tôi quan tâm đến bạn bè Tôi lo lắng cho mọi người Tôi quan tâm đến xã hội Bởi yêu em, tôi đã có thói quen quan tâm, lo lắng cho ít nhất là một người. | | | --- | | | | Hình ảnh: deviantart | Yêu em Tôi cũng học được từ em Cái gì quá cũng là không tốt Hãy để cho mọi người tự lực Để họ phát huy hết khả năng của mình Bởi mỗi người, ai cũng có mặt mạnh và mặt yếu. Yêu em, Tôi thấy mình kiên trì hơn Tôi thấy mình dũng cảm hơn Tôi thấy mình người lớn hơn Tôi thấy mình suy nghĩ chín chắn hơn Tôi thấy mình… dốt hơn (biết để còn phấn đấu) Tôi thấy mình lãng mạn hơn … | | | --- | | | | | Tất nhiên, tôi cũng biết, tôi chỉ thay đổi những thói quen, những hành động, những suy nghĩ… của mình nhằm hoàn thiện bản thân, nhằm làm cho bản thân tốt hơn. Chính vì thế, tôi sẽ vẫn tiếp tục thay đổi bản thân. Tôi tin tôi sẽ làm được, tôi sẽ trở thành người hoàn thiện, ít nhất là trong mắt một người! Yêu em Dù em không thích nghe câu cám ơn, nhưng thực lòng tôi muốn nói – “Cảm ơn em!” Em à, tôi yêu em! **Đọc Truyện Online** – theo Email bạn đọc trantrongphong@gmail.com ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/14/toi-thay-d%E1%BB%95i-vi-toi-yeu-em/","summary":"\u003cp\u003e:   |  |\n| \u0026mdash; |\n|  |\n|  |\n| Từ khi yêu em, tôi đã thay đổi rất nhiều…  Yêu em  Tôi ăn nhiều hơn  Sáng dậy chăm tập thể dục hơn… cốt để khỏe mạnh.  Bởi tôi đã tự hứa, tôi sẽ là bức tường cho em dựa vào, tôi sẽ là bờ vai vững chắc! (Ít nhất là về nghĩa đen).     |  | | \u0026mdash; | |  | | Hình ảnh: deviantart | |\u003c/p\u003e","title":"Tôi thay đổi… vì tôi yêu em"},{"content":"Hôm hẹn mấy thằng bạn vào nhà ăn cơm, căn bản có chai rượu quý San Lùng từ Lào Cao, rượu ngon thì phải có bạn hiền mới vui, làm bữa liên hoan nho nhỏ mừng mấy thằng bạn mình thi được chứng chỉ giảm 100$ lệ phí thi CCNA.\nĐi học về là hơn 6h rùi, ra chợ, đầu tiên mua 6 miếng đậu, đậu giờ đắt thật, 12k cơ đấy. Rồi mua một con cá, cá rẻ thật, có 20k một con, hẹ hẹ. Lâu ko ăn mướp đắng xào trứng, hôm nay quyết định ra tay, hỏi mướp đắng ở mấy hàng liền, tòan hỏi “bao tiền một cân” mà họ thì toàn trả lời “1500đ một lạng”, bực thế, mình có giỏi toán đâu mà cứ bắt mình tính thế nhỉ (chắc tại họ ko chịu tính :p). Rồi thêm một nửa cái bắp cải nữa. Nói chung ở chợ thì cũng muốn mua nhiều thứ, nhưng nghĩ bụng mình mua nhiều thì lại phải làm nhiều, mệt lắm. Nên hạn chế mua 😀\nVề nhà, nấu ăn một mình gần 1 tiếng chúng nó mới về. Công nhận là nấu ăn cũng hay phết, nhưng có ai đó cùng nấu thì sẽ vui hơn, giờ thì mình đã hiểu tại sao người ta lại lấy vợ và lấy chồng, để có người cùng nấu và cùng ăn, hehe. Vui nhỉ.\nUống rượu đặc sản có khác, ngon thật (mình chả sành rượu lắm nhưng mà cái chai nửa lít đó rất đẹp, thủy tinh dày trong suốt hình cái hồ lô). Uống mỗi thằng được khoảng 4 hay 5 chén hạt mít, phê thật, uống xong cứ có cảm giác phê phê, lâng lâng, bảo sao người ta khoái uống rượu =))\nSau đó thì lên đá PS với mấy thằng, phong độ trở lại, toàn thắng :D, hê hê. Tiếc mỗi cái là ko được chat với em Linh, nhớ em quá. Mình nghiên chat với Linh rồi, hôm nào ko chat cảm thấy rất thiếu thiếu một cái gì đó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/12/nau-an-rat-da%CC%89m-dang/","summary":"\u003cp\u003eHôm hẹn mấy thằng bạn vào nhà ăn cơm, căn bản có chai rượu quý San Lùng từ Lào Cao, rượu ngon thì phải có bạn hiền mới vui, làm bữa liên hoan nho nhỏ mừng mấy thằng bạn mình thi được chứng chỉ giảm 100$ lệ phí thi CCNA.\u003cbr\u003e\nĐi học về là hơn 6h rùi, ra chợ, đầu tiên mua 6 miếng đậu, đậu giờ đắt thật, 12k cơ đấy. Rồi mua một con cá, cá rẻ thật, có 20k một con, hẹ hẹ. Lâu ko ăn mướp đắng xào trứng, hôm nay quyết định ra tay, hỏi mướp đắng ở mấy hàng liền, tòan hỏi “bao tiền một cân” mà họ thì toàn trả lời “1500đ một lạng”, bực thế, mình có giỏi toán đâu mà cứ bắt mình tính thế nhỉ (chắc tại họ ko chịu tính :p). Rồi thêm một nửa cái bắp cải nữa. Nói chung ở chợ thì cũng muốn mua nhiều thứ, nhưng nghĩ bụng mình mua nhiều thì lại phải làm nhiều, mệt lắm. Nên hạn chế mua 😀\u003cbr\u003e\nVề nhà, nấu ăn một mình gần 1 tiếng chúng nó mới về. Công nhận là nấu ăn cũng hay phết, nhưng có ai đó cùng nấu thì sẽ vui hơn, giờ thì mình đã hiểu tại sao người ta lại lấy vợ và lấy chồng, để có người cùng nấu và cùng ăn, hehe. Vui nhỉ.\u003cbr\u003e\nUống rượu đặc sản có khác, ngon thật (mình chả sành rượu lắm nhưng mà cái chai nửa lít đó rất đẹp, thủy tinh dày trong suốt hình cái hồ lô). Uống mỗi thằng được khoảng 4 hay 5 chén hạt mít, phê thật, uống xong cứ có cảm giác phê phê, lâng lâng, bảo sao người ta khoái uống rượu =))\u003cbr\u003e\nSau đó thì lên đá PS với mấy thằng, phong độ trở lại, toàn thắng :D, hê hê. Tiếc mỗi cái là ko được chat với em Linh, nhớ em quá. Mình nghiên chat với Linh rồi, hôm nào ko chat cảm thấy rất thiếu thiếu một cái gì đó.\u003c/p\u003e","title":"Nấu ăn rất đảm đang"},{"content":": **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lịch sử cổ đại Việt nam hẳn không có một chương buồn về triều đại An Dương Vương với Loa thành hai nghìn năm tuổi đứt quãng như một dấu hỏi dài. Tảng đá hình người cụt đầu kia sẽ vẫn phơi sương cùng tuế nguyệt ở đâu đó hay đen đủi hơn đã hoá đá thành vôi như nàng-Tô-Thị dạo nào chứ đâu được phủ áo nhiễu vàng, khói thương thờ phụng quanh năm trong am bà Chúa. Mới hay ở đời này con-hại-cha nhiều chứ bố mẹ không dưng ai nỡ dứt ruột bỏ con đi. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sông Hồng kia chắc không có tháng Bảy lũ cuồn cuộn trôi về, công sức đắp đê đã được dùng vào làm cái gì đó biết đâu còn hoành tráng hơn Vạn lý trường thành? Ghen Hoạn Thư chỉ hại một phần đời Thuý Kiều thôi chứ cái sự ghen của Thuỷ Tinh kia mới dai dẳng, dữ dằn. Bao nhiêu nghìn năm đã qua, bao nhiêu vạn năm vẫn còn lồng lộn đòi giành lại Mỵ Nương? Trong mọi cuộc binh đao, ai là người thiệt nhất nếu không phải dân đen và sỹ-tốt. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu**, triều Lê lẫy lừng với tuyên ngôn ‘Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn’ đã không có một vết nhơ Lệ-Chi-Viên sáu trăm rồi chưa gột sạch. Giận lão đê-tiện-vua Lê Thái Tông mười cũng nên trách Đại thần Nguyễn Trãi kia gần một, vợ mình sao không giữ mà lại để thiếp vào chầu rồi mang hoạ tru-di-tam-tộc? Kinh Thánh dạy **‘***và Thượng đế đã tạo ra đàn bà***’**, có lẽ hậu thế nên nối thêm đoạn **‘***để trừng phạt đàn ông***’** cho trọn nghĩa. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** danh xưng ‘Bà chúa thơ Nôm’ đến giờ hẳn vẫn còn khuyết, hay chí ít cũng chưa biết chung cuộc ngã ngũ về ai giữa một nhóm nữ-sỹ-quần-hồng. Đa đoan đến thế là cùng, một đời người mấy lần xuống đò mà đâu nào đã qua được bờ kia, âu cũng là cái số giời đày. Dung tục như Bà là hết đất ‘quân tử muốn chơi thì đóng cọc, xin chớ mân mê nhựa ra tay’ nhưng đã ông PGS, TS nào dám chê Bà là ‘tục-tĩu’. Phận nữ nhi, khẩu khí được như bà có dễ vô số thằng ngộ nhận ta đàn ông không đáng mặt đi sau nâng váy. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,**‘Đoạn trường Tân Thanh’ giờ này hẳn vẫn nằm chết gí ở một góc khuất nào đó trong thư viện xứ Tàu; văn đàn Việt nam trống một góc đáng sợ mang tên ‘Kim Vân Kiều Truyện’ với Đại Thi Hào họ Nguyễn tên Du. Thú sưu tập các bản Kiều cổ, in trên giấy dó nhẹ bẫng có thêm hình minh hoạ vẽ tay của các Mastre Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương hẳn không còn lý do tồn tại. Chục năm lại đây các Luxury brands của Tây mới nghĩ ra trò Limited editions chứ các cụ nhà mình từ đầu thế kỷ 20 đã biết applied trong việc in các ấn bản Kiều special: giấy đặc biệt, minh hoạ đặc biệt, chữ ký tươi của dịch giả trên một số hình như không quá hai mươi ấn bản. Kẻ hậu sinh này trộm nghĩ, chắc cụ Du xưa cũng có tí-ti dở dang lovesick chứ cụ cũng thong dong tối rượu sâm-banh sáng sữa bò tráng miệng chầu tom-chát chắc chả đào đâu ra cảm hứng để mà ngồi Việt-hoá ‘Đoạn Trường Tân Thanh’ thành ‘Kiều-thuần-chất-Việt’ ! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** tân nhạc Việt nam nửa đầu thế kỷ 20 thiếu hẳn một chương ‘nhạc tiền chiến’ đa phần buồn mang mác, ca từ đẹp dịu dàng sáu bảy chục năm sau vẫn hớp hồn không biết bao người. VTV3 chắc phải vắt óc nghĩ ra mục mới thay cho ‘Những bài hát còn xanh’ hay ‘Ký ức thời gian’, Bông Mai chắc sẽ vẫn chung thân là ca sỹ chứ không hẳn rẽ ngang sang làm biên tập. Danh sách các nhạc sỹ tài danh vắng một nhạc-sỹ-đa-tình Đoàn Chuẩn hào hoa với giai thoại từ Hải Phòng, con trai hãng nước mắm Vạn Vân, một mình một xe mui trần (cả Việt nam chỉ có 2 chiếc, ông, và… vua Bảo Đại) gửi tiền cho một tiệm bán hoa ở Sài gòn đặt mua hoa trước cả năm, hàng ngày mang hoa đến tặng nàng ca sỹ M.L. Văn Cao chắc ko thể xuất thần ‘em cạn lời cho anh dứt nhạc; biệt ly đôi phách ngó đàn tranh; một đêm đàn lạnh trên sông Huế ; ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh’. Thái Thanh cũng chẳng có cơ duyên ca ‘em tan trường về, đường mưa nho nhỏ’ của Ngày-xưa-Hoàng-thị. Hình như chính sự dở dang ấy lại là cơ duyên của nhiều cái bắt đầu. Còn ai đấy nói người Hải Phòng ăn sóng nói gió, sống thô lắm là mới hiểu không quá 1/3 về người Hải-tần-Phòng-thuỷ; bao tên tuổi lớn trong giới văn-sỹ originated từ thành phố Cảng này! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** suy nghĩ theo tư duy logical sẽ chết khô vì chẳng bao giờ hiểu được ý thơ ‘em bảo anh đi đi, sao anh không đứng lại. Em bảo anh đừng đợi, sao anh vội về ngay’. Bao dân chuyên toán tin đã bó tay trước mật mã tình yêu để mãi sau, khi sự-đã-rồi mới ‘à, vậy ra’ nghiêng phần tiếc nuối. ‘Thế là muộn em không còn đợi nữa, chim sẻ buồn vỗ cánh bay về núi bên kia’. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000 chắc sẽ không cần có Chương X. Toà án nhân dân cấp Quận, Huyện giảm biên chế ít nhất mỗi nơi một thẩm phán toà Dân sự chuyên xử ly hôn. Ban hoà giải của Hội phụ nữ cấp Phường quanh năm thất nghiệp. Báo Phụ nữ Việt Nam, Thanh niên cuối tuần, Tiền phong Chủ nhật mỗi số sẽ trống ¼ trang báo ; chị Thanh Tâm, anh Bồ Câu sẽ hoặc lãng-đãng-làm-thơ-tình, hoặc mi nhau qua Y !M hay Skype vì hết đất quân-sư-tình-cảm. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lượng rượu mạnh tiêu thụ vào tối muộn những ngày cuối tuần giảm đi đáng kể- sau mỗi cuộc chia tay là đàn ông con trai thường hay tìm đến nàng-say độc ẩm kiểu Tửu-phá-thành-sầu. Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, phụ nữ con gái tóc sẽ đa phần dài ít nhất ngang lưng – không hiểu sao mẫu số chung sau mỗi cuộc tình tan là con gái/thiếu phụ/đàn bà lại cứ mang món tóc của mình ra mấy cửa hàng/hiệu/viện tóc cả thành danh lẫn vô danh mà hành hạ : nhẹ là bấm đuôi ngắn bớt đi, nặng là xuống hẳn mái tóc từ dài thành con-trai-siêu-ngắn. Ngắn thôi nhé, đừng xuống hẳn rồi tục huyền, sống đời thực mới khó chứ nương mình chốn tu hành có lúc nào em thở dài, mắt bối rối nhìn sang hướng khác khi gặp lại cố nhân ? **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** bác sỹ trực khoa cấp cứu bệnh viện tuyến tỉnh, hay A9 Bạch Mai sẽ giảm đi ít nhất 10% công việc; Sedusen không cần phải có đơn thuốc chỉ định của bác sỹ Nhà thuốc mới được bán theo toa. Cầu Thăng Long, hay Chương Dương nửa đêm về khuya ko có những kẻ thất tình lấy hết cam đảm nhắm mắt định nhảy xuống xuôi dòng sông Cái mà rồi thì … tong tong tỏng (please refer to film Tết Này Ai Đến Xông Nhà scene mít-xờ-tơ Quốc Khánh thất vọng với người tình trong mộng). **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu** , ngành kinh doanh đầu tiên của Việt Nam nộp đơn phá sản trước khi hội nhập Đúp lờ vê tê ô là doanh nhà nghỉ với mini-khách sạn. Khẩu trang và kính râm to sụ che kín ½ khuôn mặt sẽ được trả lại theo đúng công năng sử dụng là năng bụi và che nắng ở ngoài trời chứ không có cảnh nàng vẫn nguyên bộ vét-júp vuông vắn văn phòng mang cả kính râm cả mạng mặt dù có khi nhầm Coran với Covắc từ ngoài lên thẳng phòng xxxx, rồi lại vẫn kín-như-bưng từ phòng xxxx ra ngoài. Biển số xe gắn máy không phải chịu cảnh phạt ‘úp mặt vào phía sát tường’ còn 4 bánh không cần ờ mấy vỏ hộp cát-tông che đi phần biển số. Tip of a day: che biển số, mà quên che cái tem đăng kiểm góc phải trên kính trước thì khác đếch gì lạy ông con ở bụi này, số xe lù lù ra đấy!!!!! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** cảnh nhưng đại-gia **‘không chết sa trường, làm trai lại chết trên giường mỹ nhân’** ở Việt ta những khoảng chục năm trở lại đây khó có cơ chuyển từ câu châm ngôn ‘cơm no ấm cật…’ sang cảnh thực. Tiền bạc ‘tập trung’ thì nhanh, văn hoá sống/dùng tiền phải ‘tích tụ’ khá lâu mới ‘ngộ’. Quanh tách Ca-pu-chi-nô sáng ở Brodard, các đại gia Saigon hoa lệ thẳng tưng: đừng thằng nào ngu cặp với em Việt Trinh, em Hà Kiều Anh; thằng nào dính vô 2 em nay đều xộ khám cả, nhẹ thì chung thân, nặng thì dựa cột. Điểm mặt qua các nạn nhân thì thấy hình như statistics có sai số ở mức không nhiều. **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** mấy cuốn nhật ký và những lá thư đã sắp ngả màu, thêm mấy tấm ảnh đen trắng hay nâu chắc không phải chịu cảnh an phận nằm trong góc khuất một xó tủ hay góc ngăn kéo bàn nào đó. Vài cái áo sơ mi đã bạc màu, đôi găng tay len giờ chắc chẳng ai đeo sẽ không còn treo ngay ngắn, hay gấp gọn trong ngăn tủ áo mà vô phúc sư tử nhà lỡ tay dọn, nghĩ là đồ cũ đem đi lau nhà hay thanh lý cho bà con vùng lũ thế nào cũng ăn mấy cái bạt tai lệch ít nhất 45o với warning message ‘ở cái nhà này muốn làm gì phải nói trước với tôi một tiếng’. ![](26a85b423ce030bf53fd6097a39fc143.gif) **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sẽ không có nhiều những đêm không uống cà phê mà trằn trọc không sao ngủ được. Có gì đâu, ngày hôm trước vô tình biết người-cũ hoặc đang khó khăn, hoặc có chuyện buồn. Tiếng thở dài sẽ ít đi một phần ba mỗi khi tư lự. Có duyên nhưng không có phận, chắc là kiếp trước chưa trọn-đường-tu, hay ăn-vụng-oản-chùa !!!! **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu…** Bình luận (1) thailinh — 2008-04-11 17:52\nbài này hay thật, ko hiểu ai viết mà hay thế.\nnếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, thì anh và em sẽ không yêu nhau (bởi vì chúng ta sẽ yêu những người khác mất rồi :D)\nnếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, thì sẽ ko có phải ghen với tình yêu của chúng ta, hihi, vì ai cũng hạnh phúc nên ko ai thấy rằng chúng ta hạnh phúc hơn họ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/11/n%E1%BA%BFu-t%E1%BA%A5t-c%E1%BA%A3-m%E1%BB%8Di-cu%E1%BB%99c-tinh-k%E1%BA%BFt-thuc-d%E1%BB%81u-co-h%E1%BA%ADu/","summary":"\u003cp\u003e:   \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=338\u0026amp;id=5wf5_pA_dLDJfIhUf7HaiEreOmMHAvk-\"\u003e\u003cimg alt=\"magnify\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/04/11/n%E1%BA%BFu-t%E1%BA%A5t-c%E1%BA%A3-m%E1%BB%8Di-cu%E1%BB%99c-tinh-k%E1%BA%BFt-thuc-d%E1%BB%81u-co-h%E1%BA%ADu/srch121.gif\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cpre\u003e\u003ccode\u003e**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lịch sử cổ đại Việt nam hẳn không có một chương buồn về triều đại An Dương Vương với Loa thành hai nghìn năm tuổi đứt quãng như một dấu hỏi dài. Tảng đá hình người cụt đầu kia sẽ vẫn phơi sương cùng tuế nguyệt ở đâu đó hay đen đủi hơn đã hoá đá thành vôi như nàng-Tô-Thị dạo nào chứ đâu được phủ áo nhiễu vàng, khói thương thờ phụng quanh năm trong am bà Chúa. Mới hay ở đời này con-hại-cha nhiều chứ bố mẹ không dưng ai nỡ dứt ruột bỏ con đi.\n\n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sông Hồng kia chắc không có tháng Bảy lũ cuồn cuộn trôi về, công sức đắp đê đã được dùng vào làm cái gì đó biết đâu còn hoành tráng hơn Vạn lý trường thành? Ghen Hoạn Thư chỉ hại một phần đời Thuý Kiều thôi chứ cái sự ghen của Thuỷ Tinh kia mới dai dẳng, dữ dằn. Bao nhiêu nghìn năm đã qua, bao nhiêu vạn năm vẫn còn lồng lộn đòi giành lại Mỵ Nương? Trong mọi cuộc binh đao, ai là người thiệt nhất nếu không phải dân đen và sỹ-tốt.  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu**, triều Lê lẫy lừng với tuyên ngôn ‘Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn’ đã không có một vết nhơ Lệ-Chi-Viên sáu trăm rồi chưa gột sạch. Giận lão đê-tiện-vua Lê Thái Tông mười cũng nên trách Đại thần Nguyễn Trãi kia gần một, vợ mình sao không giữ mà lại để thiếp vào chầu rồi mang hoạ tru-di-tam-tộc? Kinh Thánh dạy **‘***và Thượng đế đã tạo ra đàn bà***’**, có lẽ hậu thế nên nối thêm đoạn **‘***để trừng phạt đàn ông***’** cho trọn nghĩa.  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** danh xưng ‘Bà chúa thơ Nôm’ đến giờ hẳn vẫn còn khuyết, hay chí ít cũng chưa biết chung cuộc ngã ngũ về ai giữa một nhóm nữ-sỹ-quần-hồng. Đa đoan đến thế là cùng, một đời người mấy lần xuống đò mà đâu nào đã qua được bờ kia, âu cũng là cái số giời đày. Dung tục như Bà là hết đất ‘quân tử muốn chơi thì đóng cọc, xin chớ mân mê nhựa ra tay’ nhưng đã ông PGS, TS nào dám chê Bà là ‘tục-tĩu’. Phận nữ nhi, khẩu khí được như bà có dễ vô số thằng ngộ nhận ta đàn ông không đáng mặt đi sau nâng váy.  \n **Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,**‘Đoạn trường Tân Thanh’ giờ này hẳn vẫn nằm chết gí ở một góc khuất nào đó trong thư viện xứ Tàu; văn đàn Việt nam trống một góc đáng sợ mang tên ‘Kim Vân Kiều Truyện’ với Đại Thi Hào họ Nguyễn tên Du. Thú sưu tập các bản Kiều cổ, in trên giấy dó nhẹ bẫng có thêm hình minh hoạ vẽ tay của các Mastre Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương hẳn không còn lý do tồn tại. Chục năm lại đây các Luxury brands của Tây mới nghĩ ra trò Limited editions chứ các cụ nhà mình từ đầu thế kỷ 20 đã biết applied trong việc in các ấn bản Kiều special: giấy đặc biệt, minh hoạ đặc biệt, chữ ký tươi của dịch giả trên một số hình như không quá hai mươi ấn bản. Kẻ hậu sinh này trộm nghĩ, chắc cụ Du xưa cũng có tí-ti dở dang lovesick chứ cụ cũng thong dong tối rượu sâm-banh sáng sữa bò tráng miệng chầu tom-chát chắc chả đào đâu ra cảm hứng để mà ngồi Việt-hoá ‘Đoạn Trường Tân Thanh’ thành ‘Kiều-thuần-chất-Việt’ !  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** tân nhạc Việt nam nửa đầu thế kỷ 20 thiếu hẳn một chương ‘nhạc tiền chiến’ đa phần buồn mang mác, ca từ đẹp dịu dàng sáu bảy chục năm sau vẫn hớp hồn không biết bao người. VTV3 chắc phải vắt óc nghĩ ra mục mới thay cho ‘Những bài hát còn xanh’ hay ‘Ký ức thời gian’, Bông Mai chắc sẽ vẫn chung thân là ca sỹ chứ không hẳn rẽ ngang sang làm biên tập. Danh sách các nhạc sỹ tài danh vắng một nhạc-sỹ-đa-tình Đoàn Chuẩn hào hoa với giai thoại từ Hải Phòng, con trai hãng nước mắm Vạn Vân, một mình một xe mui trần (cả Việt nam chỉ có 2 chiếc, ông, và… vua Bảo Đại) gửi tiền cho một tiệm bán hoa ở Sài gòn đặt mua hoa trước cả năm, hàng ngày mang hoa đến tặng nàng ca sỹ M.L. Văn Cao chắc ko thể xuất thần ‘em cạn lời cho anh dứt nhạc; biệt ly đôi phách ngó đàn tranh; một đêm đàn lạnh trên sông Huế ; ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh’. Thái Thanh cũng chẳng có cơ duyên ca ‘em tan trường về, đường mưa nho nhỏ’ của Ngày-xưa-Hoàng-thị. Hình như chính sự dở dang ấy lại là cơ duyên của nhiều cái bắt đầu. Còn ai đấy nói người Hải Phòng ăn sóng nói gió, sống thô lắm là mới hiểu không quá 1/3 về người Hải-tần-Phòng-thuỷ; bao tên tuổi lớn trong giới văn-sỹ originated từ thành phố Cảng này!\n\n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** suy nghĩ theo tư duy logical sẽ chết khô vì chẳng bao giờ hiểu được ý thơ ‘em bảo anh đi đi, sao anh không đứng lại. Em bảo anh đừng đợi, sao anh vội về ngay’. Bao dân chuyên toán tin đã bó tay trước mật mã tình yêu để mãi sau, khi sự-đã-rồi mới ‘à, vậy ra’ nghiêng phần tiếc nuối. ‘Thế là muộn em không còn đợi nữa, chim sẻ buồn vỗ cánh bay về núi bên kia’.\n\n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000 chắc sẽ không cần có Chương X. Toà án nhân dân cấp Quận, Huyện giảm biên chế ít nhất mỗi nơi một thẩm phán toà Dân sự chuyên xử ly hôn. Ban hoà giải của Hội phụ nữ cấp Phường quanh năm thất nghiệp. Báo Phụ nữ Việt Nam, Thanh niên cuối tuần, Tiền phong Chủ nhật mỗi số sẽ trống ¼ trang báo ; chị Thanh Tâm, anh Bồ Câu sẽ hoặc lãng-đãng-làm-thơ-tình, hoặc mi nhau qua Y !M hay Skype vì hết đất quân-sư-tình-cảm.\n\n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** lượng rượu mạnh tiêu thụ vào tối muộn những ngày cuối tuần giảm đi đáng kể- sau mỗi cuộc chia tay là đàn ông con trai thường hay tìm đến nàng-say độc ẩm kiểu Tửu-phá-thành-sầu. Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, phụ nữ con gái tóc sẽ đa phần dài ít nhất ngang lưng – không hiểu sao mẫu số chung sau mỗi cuộc tình tan là con gái/thiếu phụ/đàn bà lại cứ mang món tóc của mình ra mấy cửa hàng/hiệu/viện tóc cả thành danh lẫn vô danh mà hành hạ : nhẹ là bấm đuôi ngắn bớt đi, nặng là xuống hẳn mái tóc từ dài thành con-trai-siêu-ngắn. Ngắn thôi nhé, đừng xuống hẳn rồi tục huyền, sống đời thực mới khó chứ nương mình chốn tu hành có lúc nào em thở dài, mắt bối rối nhìn sang hướng khác khi gặp lại cố nhân ?  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** bác sỹ trực khoa cấp cứu bệnh viện tuyến tỉnh, hay A9 Bạch Mai sẽ giảm đi ít nhất 10% công việc; Sedusen không cần phải có đơn thuốc chỉ định của bác sỹ Nhà thuốc mới được bán theo toa. Cầu Thăng Long, hay Chương Dương nửa đêm về khuya ko có những kẻ thất tình lấy hết cam đảm nhắm mắt định nhảy xuống xuôi dòng sông Cái mà rồi thì … tong tong tỏng (please refer to film Tết Này Ai Đến Xông Nhà scene mít-xờ-tơ Quốc Khánh thất vọng với người tình trong mộng).  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu** , ngành kinh doanh đầu tiên của Việt Nam nộp đơn phá sản trước khi hội nhập Đúp lờ vê tê ô là doanh nhà nghỉ với mini-khách sạn. Khẩu trang và kính râm to sụ che kín ½ khuôn mặt sẽ được trả lại theo đúng công năng sử dụng là năng bụi và che nắng ở ngoài trời chứ không có cảnh nàng vẫn nguyên bộ vét-júp vuông vắn văn phòng mang cả kính râm cả mạng mặt dù có khi nhầm Coran với Covắc từ ngoài lên thẳng phòng xxxx, rồi lại vẫn kín-như-bưng từ phòng xxxx ra ngoài. Biển số xe gắn máy không phải chịu cảnh phạt ‘úp mặt vào phía sát tường’ còn 4 bánh không cần ờ mấy vỏ hộp cát-tông che đi phần biển số. Tip of a day: che biển số, mà quên che cái tem đăng kiểm góc phải trên kính trước thì khác đếch gì lạy ông con ở bụi này, số xe lù lù ra đấy!!!!!  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** cảnh nhưng đại-gia **‘không chết sa trường, làm trai lại chết trên giường mỹ nhân’** ở Việt ta những khoảng chục năm trở lại đây khó có cơ chuyển từ câu châm ngôn ‘cơm no ấm cật…’ sang cảnh thực. Tiền bạc ‘tập trung’ thì nhanh, văn hoá sống/dùng tiền phải ‘tích tụ’ khá lâu mới ‘ngộ’. Quanh tách Ca-pu-chi-nô sáng ở Brodard, các đại gia Saigon hoa lệ thẳng tưng: đừng thằng nào ngu cặp với em Việt Trinh, em Hà Kiều Anh; thằng nào dính vô 2 em nay đều xộ khám cả, nhẹ thì chung thân, nặng thì dựa cột. Điểm mặt qua các nạn nhân thì thấy hình như statistics có sai số ở mức không nhiều.  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** mấy cuốn nhật ký và những lá thư đã sắp ngả màu, thêm mấy tấm ảnh đen trắng hay nâu chắc không phải chịu cảnh an phận nằm trong góc khuất một xó tủ hay góc ngăn kéo bàn nào đó. Vài cái áo sơ mi đã bạc màu, đôi găng tay len giờ chắc chẳng ai đeo sẽ không còn treo ngay ngắn, hay gấp gọn trong ngăn tủ áo mà vô phúc sư tử nhà lỡ tay dọn, nghĩ là đồ cũ đem đi lau nhà hay thanh lý cho bà con vùng lũ thế nào cũng ăn mấy cái bạt tai lệch ít nhất 45o với warning message ‘ở cái nhà này muốn làm gì phải nói trước với tôi một tiếng’.  \n![](26a85b423ce030bf53fd6097a39fc143.gif)  \n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu,** sẽ không có nhiều những đêm không uống cà phê mà trằn trọc không sao ngủ được. Có gì đâu, ngày hôm trước vô tình biết người-cũ hoặc đang khó khăn, hoặc có chuyện buồn. Tiếng thở dài sẽ ít đi một phần ba mỗi khi tư lự. Có duyên nhưng không có phận, chắc là kiếp trước chưa trọn-đường-tu, hay ăn-vụng-oản-chùa !!!!\n\n**Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu…**\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://\"\u003ethailinh\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-11 17:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu^^"},{"content":" http://www.tuanvietnam.net//vn/tulieusuyngam/3445/index.aspx 11/04/2008 11:21 (GMT + 7) Những người không nghèo sống trong một quốc gia giàu có thì lại chăm chỉ tự nguyện, đối xử với tiền bạc thận trọng, điềm tĩnh lo toan đến tương lai một cách chủ động. Còn những nông dân nhiều tiền do bán đất của ta có phần hơi khác: dễ dãi với tiền bạc, và tương lai là khái niệm xa vời… Bình luận (4) metalari — 2008-04-20 11:38\nThực tế tỷ lệ thất nghiệp ở Phần Lan là 6.9%, cao hơn cả Việt Nam (5.1%)\nmetalari — 2008-04-20 11:40\nTự nhiên anh lại nhầm là đang nói về Phần Lan, nếu nói về Nauy thì tỷ lệ thất nghiệp ở Nauy là 2.4%, cao hơn Thái Lan (1.7%) 🙂\nMr Free — 2008-04-21 12:04\nanh Nam nói em mới để ý.\nbài viết rõ hoành tráng, tưởng ghê gớm, tin tưởng vietnamnet, thế mà cuối cùng số liệu trích dẫn sai be bét, chả ghi rõ nguồn.\nhttps://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/rankorder/2129rank.html\nmetalari — 2008-04-24 03:21\nỪ, bọn nhà báo Việt Nam phần đông là vô dụng, chỉ biết viết để khơi dậy cảm xúc chứ sự thật bị chúng nó bóp méo hết cả.\nNhiệm vụ của người trí thức là tự tổng hợp thật nhiều thông tin để đọc thấy cái gì bố láo là phát hiện ra ngay 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/11/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-giau-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngheo-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-giau-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-ngheo/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"http://www.tuanvietnam.net//vn/tulieusuyngam/3445/index.aspx\"\u003ehttp://www.tuanvietnam.net//vn/tulieusuyngam/3445/index.aspx\u003c/a\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e11/04/2008 11:21 (GMT + 7)\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eNhững người không nghèo sống trong một quốc gia giàu có thì lại chăm chỉ tự nguyện, đối xử với tiền bạc thận trọng, điềm tĩnh lo toan đến tương lai một cách chủ động. Còn những nông dân nhiều tiền do bán đất của ta có phần hơi khác: dễ dãi với tiền bạc, và tương lai là khái niệm xa vời…\u003c/strong\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg--?cq=1\"\u003emetalari\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-20 11:38\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Người giàu, người nghèo… nước giàu, nước nghèo"},{"content":"thật ngoài sức tưởng tượng 😀\n[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=E4Fbk52Mk1w\u0026amp;w=425\u0026amp;h=355]\nBình luận (4) ms_miu_miu — 2008-04-11 11:35\nGREAAAATTTTTTTTT! Tớ kết Ubuntu rồi!!!!!!!!!!!\n(Tiên – đang dùng nick của Ngọc, hì)\nVangAnh — 2008-04-12 10:08\nhao hung nhu thoi elvis P.\nMr Free — 2008-04-12 12:29\nđược, vậy cài ubuntu nhé, thử xem có đỡ rùa hơn vista ko 😀\nhoai van — 2008-05-03 03:22\nnhảy nhót loạn cả lên, nhức mắt lắm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/11/ubuntu-hi%E1%BB%87u-%E1%BB%A9ng-ki-di%E1%BB%87u/","summary":"\u003cp\u003ethật ngoài sức tưởng tượng 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=E4Fbk52Mk1w\u0026amp;w=425\u0026amp;h=355]\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-5wf5_pA_dLDJfIhUf7HaiEreOmMHAvk-?cq=1\"\u003ems_miu_miu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-11 11:35\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGREAAAATTTTTTTTT! Tớ kết Ubuntu rồi!!!!!!!!!!!\u003cbr\u003e\n(Tiên – đang dùng nick của Ngọc, hì)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv\"\u003eVangAnh\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-12 10:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehao hung nhu thoi elvis P.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-12 12:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđược, vậy cài ubuntu nhé, thử xem có đỡ rùa hơn vista ko 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-N14la7EicqiByaa2H_qsm5Z4vaY-?cq=1\"\u003ehoai van\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-05-03 03:22\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003enhảy nhót loạn cả lên, nhức mắt lắm\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu – hiệu ứng kì diệu"},{"content":"sáng nay lên FSoft, anh Nam đã dành cả buổi sáng của anh ấy để nói chuyện với mình. Hỏi mình thích làm về cái gì, và đã biết được những gì, thật ngại quá, hầu như cái gì anh ấy hỏi mình cũng không biết. Nhưng anh luôn cười và bảo “Ừ, không sao, cái đó học một chút là ok ấy mà”. Anh Nam thật là tốt và biết cách khuyến khích nhân viên :D. Mỗi lần nói chuyện với anh Nam (mà chính xác là mỗi lần nghe anh ấy nói chuyện) mình đều cảm thấy có thêm rất nhiều tự tin và hưng phấn làm việc. Không hiểu tại sao lại thế nhỉ? Có lẽ vì anh Nam luôn biết cách tỏ ra tin tưởng vào khả năng của mình – mặc dù là hầu như mình chưa thấy khả năng của mình. Đúng như những cuốn sách về tâm lý đã viết, một khi được ai đó tin tưởng thì mình luôn luôn cố gắng để đáp lại sự tin tưởng đó, cố gắng hết mình ko làm cho người tin tưởng mình phải thất vọng. Cố lên nào!!!\nhôm nay em Linh (từ nay sẽ gọi tắt là em ^^) viết testimonial cho mình, quả là một testimonial rất sweet, hì. thank you em nhé :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/10/fpt-anh-nam-mai-di-lam/","summary":"\u003cp\u003esáng nay lên FSoft, anh Nam đã dành cả buổi sáng của anh ấy để nói chuyện với mình. Hỏi mình thích làm về cái gì, và đã biết được những gì, thật ngại quá, hầu như cái gì anh ấy hỏi mình cũng không biết. Nhưng anh luôn cười và bảo “Ừ, không sao, cái đó học một chút là ok ấy mà”. Anh Nam thật là tốt và biết cách khuyến khích nhân viên :D. Mỗi lần nói chuyện với anh Nam (mà chính xác là mỗi lần nghe anh ấy nói chuyện) mình đều cảm thấy có thêm rất nhiều tự tin và hưng phấn làm việc. Không hiểu tại sao lại thế nhỉ? Có lẽ vì anh Nam luôn biết cách tỏ ra tin tưởng vào khả năng của mình – mặc dù là hầu như mình chưa thấy khả năng của mình. Đúng như những cuốn sách về tâm lý đã viết, một khi được ai đó tin tưởng thì mình luôn luôn cố gắng để đáp lại sự tin tưởng đó, cố gắng hết mình ko làm cho người tin tưởng mình phải thất vọng. Cố lên nào!!!\u003cbr\u003e\nhôm nay em Linh (từ nay sẽ gọi tắt là em ^^) viết testimonial cho mình, quả là một testimonial rất sweet, hì. thank you em nhé :X\u003c/p\u003e","title":"FPT – anh Nam – mai đi làm"},{"content":"Tình yêu của dân IT !! !\nTình yêu modem cũng đẹp như thơ\nKhác chi chuyện Romeo thời hiện đại\nCuối tháng cầm tờ hóa đơn điện thoại\nChàng Romeo bỗng cảm thấy… hơi buồn.\nChàng không thể nhìn nàng qua modem\nChàng không thể hôn nàng qua bàn phím\nChàng không thể cầm tay nàng âu yếm\nChàng chỉ nói “yêu em” và cứ thế Enter.\nVà hai người cứ yêu vậy trong mơ\nTrong chiếc khung con mỗi lần hội thoại.\nĐêm càng khuya, họ càng mê mải\nNói chuyện trăng sao, mật ngọt thiên đường.\nNàng hỏi chàng: “Anh cứ nói yêu thương…”\nThế mà bỗng nhiên anh biến đi đâu mất”\nChàng vội vã: “Ơ kìa, anh nói thật…\nAnh bị out, vừa lập tức chui vào”.\nHọ cứ yêu nhau như mận yêu đào\nÔm computer mỗi ngày mấy tiếng\nChat mãi chat hoài không hết chuyện\nTình yêu cứ theo năm tháng vơi đầy.\nVà bên ngoài kia trái đất vẫn quay\nQua chiếc modem những mối tình vẫn nở\nCũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở\nCũng “I love you”, rồi cũng lại Enter.\nThơ tình IT: Nếu một ngày…\nNếu một ngày Windows em báo lỗi\nAnh nguyện làm các Soft test đơn phương\nTừng Sector anh đi khắp nẻo đường\nFix hết nhé những Error trêu tức.\nAVI kia những đêm dài thao thức\nLỗi mất rồi thiếu Codec em ơi!\nNgó Display lòng thấy quá chơi vơi\nAnh DIVX nhìn em cười từ tốn.\nEm lướt Web bao Trojan săn đón\nAnh xin làm chàng NAV đứng ngóng trông\nCố sức mình Scan hết băng thông\nChe chở em trước muôn ngàn Virus.\nBao Spyware ngồi nhìn em hóng hớt\nNAV đơn côi thấp thoáng phía kia đường\nKhi Hacker giẫm đạp chẳng xót thương\nCo mình lại giương Firewall chống đỡ.\nNếu một mai Admin em có lỡ…\nDelete rồi File chứa những yêu thương\nĐôi mắt biếc Paint đầy nỗi vấn vương\nĐừng khóc nữa anh Restore trở lại.\nEm giận hờn cưỡi IE chạy mãi\nAnh hoảng hồn lấy Firefox đuổi theo\nĐằng xa kia Netscape đá lông nheo\nCancel luôn vì em là trên hết.\nEm RAM ít nên Run nhiều sẽ mệt\nAnh sẽ làm Physics Memory\nSearch cùng em trên khắp nẻo đường đi\nAnh mạnh mẽ nhờ hai RAM cùng Bus.\nAccept nhé lời tỏ tình bất chợt\nHai trái tim sẽ Connect dài lâu\nDẫu Phishing có lừa dối đến đâu\nTin anh nhé vì tình anh còn mãi…\nMột vài từ viết tắt:\n*AVI : một định dạng của file Video\n*DIVX: phần mềm xem file *.avi\n*NAV: Norton Anti Virus\n*IE : trình duyệt web Internet Explorer\n*BUS: băng thông bộ nhớ\nBình luận (1) thailinh — 2008-04-09 11:42\nđấy, thơ tình của dân IT ít ra cũng phải thế chứ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/09/thotinhit/","summary":"\u003cp\u003eTình yêu của dân IT !! !\u003cbr\u003e\nTình yêu modem cũng đẹp như thơ\u003cbr\u003e\nKhác chi chuyện Romeo thời hiện đại\u003cbr\u003e\nCuối tháng cầm tờ hóa đơn điện thoại\u003cbr\u003e\nChàng Romeo bỗng cảm thấy… hơi buồn.\u003cbr\u003e\nChàng không thể nhìn nàng qua modem\u003cbr\u003e\nChàng không thể hôn nàng qua bàn phím\u003cbr\u003e\nChàng không thể cầm tay nàng âu yếm\u003cbr\u003e\nChàng chỉ nói “yêu em” và cứ thế Enter.\u003cbr\u003e\nVà hai người cứ yêu vậy trong mơ\u003cbr\u003e\nTrong chiếc khung con mỗi lần hội thoại.\u003cbr\u003e\nĐêm càng khuya, họ càng mê mải\u003cbr\u003e\nNói chuyện trăng sao, mật ngọt thiên đường.\u003cbr\u003e\nNàng hỏi chàng: “Anh cứ nói yêu thương…”\u003cbr\u003e\nThế mà bỗng nhiên anh biến đi đâu mất”\u003cbr\u003e\nChàng vội vã: “Ơ kìa, anh nói thật…\u003cbr\u003e\nAnh bị out, vừa lập tức chui vào”.\u003cbr\u003e\nHọ cứ yêu nhau như mận yêu đào\u003cbr\u003e\nÔm computer mỗi ngày mấy tiếng\u003cbr\u003e\nChat mãi chat hoài không hết chuyện\u003cbr\u003e\nTình yêu cứ theo năm tháng vơi đầy.\u003cbr\u003e\nVà bên ngoài kia trái đất vẫn quay\u003cbr\u003e\nQua chiếc modem những mối tình vẫn nở\u003cbr\u003e\nCũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở\u003cbr\u003e\nCũng “I love you”, rồi cũng lại Enter.\u003c/p\u003e","title":"Thơ tình của dân IT"},{"content":"Way back in to love\nA student ask a teacher, “what is love ?”\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the paddy field and choose the biggest paddy and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\nThe student went to the field, go through first row, he saw one big paddy,but he wondered….may be there was a bigger one later.\nThen he saw another bigger one…but may be there was a even bigger one waiting for him. Later, when he finished more than half of the paddy field, he started to realise that the paddy was not as big as the previous one he saw, he knew he has missed the biggest one, and he regretted !!!!\nSo, he ended up, went back to the teacher with empty hand.\nThe teacher told him, “…this is love… you keep looking for a better one, but when later you realise, you have already miss the person….”\n” What is marriage then ?” the student asked.\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the corn field and choose the most beautiful corn and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\nThe student went to the corn field, this time he was careful not to repeat the previous mistake, when he reached the middle of the field, he has picked one nice corn that he felt satisfied, and went back to the teacher.\nThe teacher told him, “this time you brought back a corn….you look for one that is just nice, and you have faith and believe this is the best one for u…. this is marriage .”\nBình luận (3) LnddMiles — 2009-07-23 11:53\nPretty cool post. I just stumbled upon your blog and wanted to say\nthat I have really liked reading your blog posts. Anyway\nI’ll be subscribing to your blog and I hope you post again soon!\nElenaLisvato — 2009-08-05 06:07\nHello Guru, what entice you to post an article. This article was extremely interesting, especially since I was searching for thoughts on this subject last Thursday.\nbuyvigrx — 2009-09-06 13:30\nI think your blog need a new wordpress template. Downalod it from http://templates.wordpressguru.in, The site has nice and unique wordpress templates.\nvigrx\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/08/what-is-love-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://files.myopera.com/kanishi/blog/WayBackIntoLove.wma%5DWayBackIntoLove.wma\"\u003eWay back in to love\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eA student ask a teacher, “what is love ?”\u003cbr\u003e\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the paddy field and choose the biggest paddy and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\u003cbr\u003e\nThe student went to the field, go through first row, he saw one big paddy,but he wondered….may be there was a bigger one later.\u003cbr\u003e\nThen he saw another bigger one…but may be there was a even bigger one waiting for him. Later, when he finished more than half of the paddy field, he started to realise that the paddy was not as big as the previous one he saw, he knew he has missed the biggest one, and he regretted !!!!\u003cbr\u003e\nSo, he ended up, went back to the teacher with empty hand.\u003cbr\u003e\nThe teacher told him, “…this is love… you keep looking for a better one, but when later you realise, you have already miss the person….”\u003cbr\u003e\n” What is marriage then ?” the student asked.\u003cbr\u003e\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the corn field and choose the most beautiful corn and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\u003cbr\u003e\nThe student went to the corn field, this time he was careful not to repeat the previous mistake, when he reached the middle of the field, he has picked one nice corn that he felt satisfied, and went back to the teacher.\u003cbr\u003e\nThe teacher told him, “this time you brought back a corn….you look for one that is just nice, and you have faith and believe this is the best one for u…. this is marriage .”\u003c/p\u003e","title":"“what is love ?”"},{"content":"Giờ thì mình đã hiểu rõ nỗi bực tức và bứt rứt mà em Linh phải chịu đựng trong ngày hôm qua. MẤT ĐIỆN. Không phải ở nhà (nhà mình ở trung tâm rồi, ít mất lắm 😉 mà là ở trường.\nSáng nay đã cố gắng dậy đi học, muốn nằm ở nhà nhưng mà lương tâm cắn rứt, lười biếng thì không yên tâm, nên quyết tâm đi học. Ra đứng đợi xe bus 20′, đã bực rồi, đi được nửa đường thì biết tin trường mất điện ko thực hành được. Cố lên trường trả sách thư viện vì hôm qua ốm đã ko lên trả được, muộn một ngày bị phạt 10 ngày ko cho mượn sách, hichic. Nhưng mất điện, máy đọc mã vạch ko làm việc đc, suy ra cũng ko trả sách đợc. nói túm lại là chả đựơc cái việc gì vào buổi sáng xấu số hôm nay, mới đen có buổi sáng thôi, ko biết có đen cả ngày như em Linh hôm qua ko 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/08/matdien/","summary":"\u003cp\u003eGiờ thì mình đã hiểu rõ nỗi bực tức và bứt rứt mà em Linh phải chịu đựng trong ngày hôm qua. MẤT ĐIỆN. Không phải ở nhà (nhà mình ở trung tâm rồi, ít mất lắm 😉 mà là ở trường.\u003cbr\u003e\nSáng nay đã cố gắng dậy đi học, muốn nằm ở nhà nhưng mà lương tâm cắn rứt, lười biếng thì không yên tâm, nên quyết tâm đi học. Ra đứng  đợi xe bus 20′, đã bực rồi, đi được nửa đường thì biết tin trường mất điện ko thực hành được. Cố lên trường trả sách thư viện vì hôm qua ốm đã ko lên trả được, muộn một ngày bị phạt 10 ngày ko cho mượn sách, hichic.  Nhưng mất điện, máy đọc mã vạch ko làm việc đc, suy ra cũng ko trả sách đợc. nói túm lại là chả đựơc cái việc gì vào buổi sáng xấu số hôm nay, mới đen có buổi sáng thôi, ko biết có đen cả ngày như em Linh hôm qua ko 😀\u003c/p\u003e","title":"mất điện"},{"content":"cắt tóc ko phải là nguyên nhân của ốm. ốm là do đi giữa trời nắng quá nhiều, mặc dù đã đội mũ nhưng vẫn ko tránh khỏi vụ cảm cúm. hic hic. lúc ở Giảng võ đông quá mình ko để ý tới 2 cây hoa anh đào thật, về lên mạng mới thấy nó trơ trụi toàn cành ko, hehe, pó tay pó chân với mấy đồng chí Việt Nam. Nhưng nói chung thì khâu tổ chức của cái lễ hội này quá kém, năm ngoái đã 10000 người rồi, năm nay vẫn chọn một cái địa điểm bé tin hin, sân khấu thì thấp lè tè, chỉ mấy người đứng gần mới xem được, chen chúc, xô đẩy gần chết.\nlại nói về kiểu tóc mới, thực ra quả đầu này cũng vẫn chưa ngắn lắm, hồi năm ngoái mình từng cắt ngắn hơn cơ. Đi sửa máy tính cho chị Ngọc ở trong kí túc trường ngoại giao ra, nóng quá, ra luôn chỗ đường Láng cắt tóc, bảo ông thợ rằng cắt cho mình tóc ngắn, kiểu 3cm ý, một lúc sau nhìn vào gương thấy rõ ràng là tóc mình sợi dài nhất chỉ còn 3mm, hỏi ông cắt tóc tại sao thì ông ta bảo là ông ta chỉ cắt được thế thôi, có cữ tay rồi. Mình câm nín luôn, chả biết nói gì, chẳng lẽ lại bỏ về ko trả tiền, cắt vẫn chưa xong, lại còn phải công an nữa chứ. Chẹp chẹp.\nNói chung là mình thích tóc ngắn, bởi vì mình nói chung là hiền hiền nên cắt tóc ngăn trông có vẻ bớt hiền hơn, hehe. Tóc ngắn sờ thấy đầu tròn như quả bóng, gội đầu cực nhanh, tóc khô cũng nhanh, ko phải chải đầu, trông lại manly hơn để tóc dài, hề.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/07/c%E1%BA%AFt-toc-%E1%BB%91m/","summary":"\u003cp\u003ecắt tóc ko phải là nguyên nhân của ốm. ốm là do đi giữa trời nắng quá nhiều, mặc dù đã đội mũ nhưng vẫn ko tránh khỏi vụ cảm cúm. hic hic. lúc ở Giảng võ đông quá mình ko để ý tới 2 cây hoa anh đào thật, về lên mạng mới thấy nó trơ trụi toàn cành ko, hehe, pó tay pó chân với mấy đồng chí Việt Nam. Nhưng nói chung thì khâu tổ chức của cái lễ hội này quá kém, năm ngoái đã 10000 người rồi, năm nay vẫn chọn một cái địa điểm bé tin hin, sân khấu thì thấp lè tè, chỉ mấy người đứng gần mới xem được, chen chúc, xô đẩy gần chết.\u003cbr\u003e\nlại nói về kiểu tóc mới, thực ra quả đầu này cũng vẫn chưa ngắn lắm, hồi năm ngoái mình từng cắt ngắn hơn cơ. Đi sửa máy tính cho chị Ngọc ở trong kí túc trường ngoại giao ra, nóng quá, ra luôn chỗ đường Láng cắt tóc, bảo ông thợ rằng cắt cho mình tóc ngắn, kiểu 3cm ý, một lúc sau nhìn vào gương thấy rõ ràng là tóc mình sợi dài nhất chỉ còn 3mm, hỏi ông cắt tóc tại sao thì ông ta bảo là ông ta chỉ cắt được thế thôi, có cữ tay rồi. Mình câm nín luôn, chả biết nói gì, chẳng lẽ lại bỏ về ko trả tiền, cắt vẫn chưa xong, lại còn phải công an nữa chứ. Chẹp chẹp.\u003cbr\u003e\nNói chung là mình thích tóc ngắn, bởi vì mình nói chung là hiền hiền nên cắt tóc ngăn trông có vẻ bớt hiền hơn, hehe.  Tóc ngắn sờ thấy đầu tròn như quả bóng, gội đầu cực nhanh, tóc khô cũng nhanh, ko phải chải đầu, trông lại manly hơn để tóc dài, hề.\u003c/p\u003e","title":"cắt tóc – ốm"},{"content":"phùzzzzzz, cuối cùng thì cũng về đến nhà, ngày hôm nay thật mệt ơi là mệt em ạ. 7h mới về đến nhà, vẫn phải đi mua gạo rồi về rửa nồi cắm cơm, thật là khổ cực vất vả, huhuhichickeke.\nđêm qua ngủ ko đắp chăn cẩn thận, sáng bị đau họng, viêm họng ý, đau kinh khủng không thể ngủ nổi đành phải bò dậy và đi oánh răng, định uống thuốc nữa cơ, nhưng sau khi đánh răng và uống vài ngụm nước ấm thì thấy đỡ đỡ, nên thôi ko uống thuốc.\nchiều đi học phải làm bài kiểm tra, sau đó thì nghỉ 3 tiết cuối, đi chơi ps rồi đi sang FSoft họp về việc thành lập CLB Lập trình của trường công nghệ. Sao mình lại ôm lắm việc thế nhỉ, chỉ riêng bài tập và bài tập lớn ở trên lớp đã đủ chết rồi, lại còn câu lạc bộ lập trình, lại còn thực tập ở FSoft, tại cái gì mình cũng thấy hay hay, thích thích, bỏ thì ko lỡ mà ôm thì mệt phờ. Làm người bận rộn cũng thích đấy, nhưng e rằng việc gì cũng dang dở cả thôi, chẹp chẹp.\nps: Linh ạ, đúng là càng ngày anh càng nghĩ tới em nhiều hơn, hì, chỉ trừ những lúc ko thể nghĩ được thì ko nghĩ còn hầu như lúc nào cũng nghĩ tới Linh luôn. Những lúc ko thể nghĩ được ví dụ như lúc đang họp với chị Vân Anh ở Fsoft, tai thì nghe chị ấy nói mà đầu thì nghĩ tới em Linh thì thật là multi-thread quá, đầu mình chưa được lắp cpu 2 nhân, hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/03/oi-m%E1%BB%87t/","summary":"\u003cp\u003ephùzzzzzz, cuối cùng thì cũng về đến nhà, ngày hôm nay thật mệt ơi là mệt em ạ. 7h mới về đến nhà, vẫn phải đi mua gạo rồi về rửa nồi cắm cơm, thật là khổ cực vất vả, huhuhichickeke.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđêm qua ngủ ko đắp chăn cẩn thận, sáng bị đau họng, viêm họng ý, đau kinh khủng không thể ngủ nổi đành phải bò dậy và đi oánh răng, định uống thuốc nữa cơ, nhưng sau khi đánh răng và uống vài ngụm nước ấm thì thấy đỡ đỡ, nên thôi ko uống thuốc.\u003cbr\u003e\nchiều đi học phải làm bài kiểm tra, sau đó thì nghỉ 3 tiết cuối, đi chơi ps rồi đi sang FSoft họp về việc thành lập CLB Lập trình của trường công nghệ. Sao mình lại ôm lắm việc thế nhỉ, chỉ riêng bài tập và bài tập lớn ở trên lớp đã đủ chết rồi, lại còn câu lạc bộ lập trình, lại còn thực tập ở FSoft, tại cái gì mình cũng thấy hay hay, thích thích, bỏ thì ko lỡ mà ôm thì mệt phờ. Làm người bận rộn cũng thích đấy, nhưng e rằng việc gì cũng dang dở cả thôi, chẹp chẹp.\u003cbr\u003e\nps: Linh ạ, đúng là càng ngày anh càng nghĩ tới em nhiều hơn, hì, chỉ trừ những lúc ko thể nghĩ được thì ko nghĩ còn hầu như lúc nào cũng nghĩ tới Linh luôn. Những lúc ko thể nghĩ được ví dụ như lúc đang họp với chị Vân Anh ở Fsoft, tai thì nghe chị ấy nói mà đầu thì nghĩ tới em Linh thì thật là multi-thread quá, đầu mình chưa được lắp cpu 2 nhân, hehe.\u003c/p\u003e","title":"ôi mệt!!!"},{"content":"A student ask a teacher, “what is love ?”\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the paddy field and choose the biggest paddy and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\nThe student went to the field, go through first row, he saw one big paddy,but he wondered….may be there was a bigger one later.\nThen he saw another bigger one…but may be there was a even bigger one waiting for him. Later, when he finished more than half of the paddy field, he started to realise that the paddy was not as big as the previous one he saw, he knew he has missed the biggest one, and he regretted !!!!\nSo, he ended up, went back to the teacher with empty hand.\nThe teacher told him, “…this is love… you keep looking for a better one, but when later you realise, you have already miss the person….”\n” What is marriage then ?” the student asked.\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the corn field and choose the most beautiful corn and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\nThe student went to the corn field, this time he was careful not to repeat the previous mistake, when he reached the middle of the field, he has picked one nice corn that he felt satisfied, and went back to the teacher.\nThe teacher told him, “this time you brought back a corn….you look for one that is just nice, and you have faith and believe this is the best one for u…. this is marriage .”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/03/what-is-love/","summary":"\u003cp\u003eA student ask a teacher, “what is love ?”\u003cbr\u003e\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the paddy field and choose the biggest paddy and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\u003cbr\u003e\nThe student went to the field, go through first row, he saw one big paddy,but he wondered….may be there was a bigger one later.\u003cbr\u003e\nThen he saw another bigger one…but may be there was a even bigger one waiting for him. Later, when he finished more than half of the paddy field, he started to realise that the paddy was not as big as the previous one he saw, he knew he has missed the biggest one, and he regretted !!!!\u003cbr\u003e\nSo, he ended up, went back to the teacher with empty hand.\u003cbr\u003e\nThe teacher told him, “…this is love… you keep looking for a better one, but when later you realise, you have already miss the person….”\u003cbr\u003e\n” What is marriage then ?” the student asked.\u003cbr\u003e\nThe teacher said, “in order to answer your question, go to the corn field and choose the most beautiful corn and come back. But the rule is: you can go through them only once and cannot turn back to pick.”\u003cbr\u003e\nThe student went to the corn field, this time he was careful not to repeat the previous mistake, when he reached the middle of the field, he has picked one nice corn that he felt satisfied, and went back to the teacher.\u003cbr\u003e\nThe teacher told him, “this time you brought back a corn….you look for one that is just nice, and you have faith and believe this is the best one for u…. this is marriage .”\u003c/p\u003e","title":"“what is love ?”"},{"content":"vừa đọc bài này http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/04/776292/\nhôm nọ về quê, đứng đợi xe bus ở chỗ nhà hát lớn, thấy mấy cây hoa trắng đẹp quá mà không biết là cây gì, lại cứ tưởng đó là hoa sữa trái mùa :p\ngiờ mới biết đó là hoa sưa, lá xanh non, hoa trắng tinh, nhỏ li ti, đẹp thật, dưới gốc cũng đẹp nữa, hoa trắng cộng với vỉa hè màu đỏ, dệt nên một tấm thảm lãng mạn. Nghe nói trong bách thảo nhiều cây sưa lắm, không biết còn không, hay là bị chặt trộm hết rồi, nếu không bận, mình sẽ bố trí đi ngắm hoa sưa, hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/03/hoa-s%C6%B0a/","summary":"\u003cp\u003evừa đọc bài này \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/04/776292/\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/04/776292/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehôm nọ về quê, đứng đợi xe bus ở chỗ nhà hát lớn, thấy mấy cây hoa trắng đẹp quá mà không biết là cây gì, lại cứ tưởng đó là hoa sữa trái mùa :p\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003egiờ mới biết đó là hoa sưa, lá xanh non, hoa trắng tinh, nhỏ li ti, đẹp thật, dưới gốc cũng đẹp nữa, hoa trắng cộng với vỉa hè màu đỏ, dệt nên một tấm thảm lãng mạn. Nghe nói trong bách thảo nhiều cây sưa lắm, không biết còn không, hay là bị chặt trộm hết rồi, nếu không bận, mình sẽ bố trí đi ngắm hoa sưa, hehe.\u003c/p\u003e","title":"Hoa sưa"},{"content":"đang chat với em Linh, rất vui vẻ, chỉ nói chuyện linh tinh thôi sao mà thấy vui thế nhỉ, đúng là triệu chứng của kẻ đang fall in love, có lẽ thế thật. Hôm nay nói chung là có hơi nhớ em, bình thường có nhớ đâu chứ, bình thường cứ khoảng 11h em online, bình thường, chả hiểu sao hôm nay lại đứng ngồi không yên, thi thoảng lại nhìn vào list xem em sáng nick chưa, thế mới buồn cười. Rõ ràng là mình có triệu chứng ko bình thường. Các nhà khoa học kết luận: YOU ARE FALL IN LOVE.\nnói chung thì có lúc ko nghĩ ra cái gì để chat cả, đành cắm đầu vào đọc tài liệu, vẫn thấy rất vui và hứng khởi, đúng là khi yêu thì tinh thần phấn chấn thật 😀\nps: hì, nói chung thì là cảm giác tạm thời là như thế, nhưng như trong phim “…New York” đã nói, phải “hẹn hò”, nói chuyện xem có hợp nhau không nữa ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/02/hinh-nh%C6%B0/","summary":"\u003cp\u003eđang chat với em Linh, rất vui vẻ, chỉ nói chuyện linh tinh thôi sao mà thấy vui thế nhỉ, đúng là triệu chứng của kẻ đang fall in love, có lẽ thế thật. Hôm nay nói chung là có hơi nhớ em, bình thường có nhớ đâu chứ, bình thường cứ khoảng 11h em online, bình thường, chả hiểu sao hôm nay lại đứng ngồi không yên, thi thoảng lại nhìn vào list xem em sáng nick chưa, thế mới buồn cười. Rõ ràng là mình có triệu chứng ko bình thường. Các nhà khoa học kết luận: YOU ARE FALL IN LOVE.\u003cbr\u003e\nnói chung thì có lúc ko nghĩ ra cái gì để chat cả, đành cắm đầu vào đọc tài liệu, vẫn thấy rất vui và hứng khởi, đúng là khi yêu thì tinh thần phấn chấn thật 😀\u003cbr\u003e\nps: hì, nói chung thì là cảm giác tạm thời là như thế, nhưng như trong phim “…New York” đã nói, phải “hẹn hò”, nói chuyện xem có hợp nhau không nữa ^^\u003c/p\u003e","title":"hình như"},{"content":"mưa, đi học bằng xe bus, đi bộ, đường bẩn, khổ, hichic.\nsáng đi thực hành SQL, học rất chăm chỉ, 11h kém về, lại lóc cóc đi xe bus về nhà, mua tờ báo SVVN, đọc xong một lượt thấy giáo dục trì trệ, xã hội bất công, giàu nghèo cách biệt. Chẹp.\nbật yahoo lên thấy thằng Vinh CA có cái status: “sáng mưa, chiều mưa, ngày mưa, người xưa…” nghe vẻ rất tâm trạng, hehe, nhưng mình bây giờ thì sẽ ko “người xưa” nữa mà chuyển thành “người nay”. Lúc trên xe bus, tự nhiên lại thấy nhớ nhớ em Linh, muốn nhắn tin hỏi thăm, nhưng lại nghĩ tới cái nguyên tắc: “không nhắn tin, email, điện thoại… các loại quá 2lần/tuần mà ko có lí do chính đáng”, nên lại tạm hoãn, hi.\nupdate: chỉ mưa nửa buổi chiều, nửa từ 2h30 thì ko mưa, mình định nghỉ ở nhà nhưng thấy trời khô ráo sạch sẽ, lại vác mặt đi học, he.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/02/sang-m%C6%B0a-chi%E1%BB%81u-m%C6%B0a/","summary":"\u003cp\u003emưa, đi học bằng xe bus, đi bộ, đường bẩn, khổ, hichic.\u003cbr\u003e\nsáng đi thực hành SQL, học rất chăm chỉ, 11h kém về, lại lóc cóc đi xe bus về nhà, mua tờ báo SVVN, đọc xong một lượt thấy giáo dục trì trệ, xã hội bất công, giàu nghèo cách biệt. Chẹp.\u003cbr\u003e\nbật yahoo lên thấy thằng Vinh CA có cái status: “sáng mưa, chiều mưa, ngày mưa, người xưa…” nghe vẻ rất tâm trạng, hehe, nhưng mình bây giờ thì sẽ ko “người xưa” nữa mà chuyển thành “người nay”. Lúc trên xe bus, tự nhiên lại thấy nhớ nhớ em Linh, muốn nhắn tin hỏi thăm, nhưng lại nghĩ tới cái nguyên tắc: “không nhắn tin, email, điện thoại… các loại quá 2lần/tuần mà ko có lí do chính đáng”, nên lại tạm hoãn, hi.\u003cbr\u003e\nupdate: chỉ mưa nửa buổi chiều, nửa từ 2h30 thì ko mưa, mình định nghỉ ở nhà nhưng thấy trời khô ráo sạch sẽ, lại vác mặt đi học, he.\u003c/p\u003e","title":"sáng mưa, chiều mưa…"},{"content":"1/4/2008\nChẹp, một ngày mệt, thật là mệt. Thôi chả muốn liệt kê những sự kiện diễn ra trong ngày nữa. Học Linux cả ngày trên phòng 404, chán cả ra, buổi trưa hì hục sửa mãi mà cái máy in của chị Dung ko in được, chán, vậy là mình ko in được tài liệu Android để đọc. Chiều tối sang chỗ RAC thì ko gặp được chị Vân Anh, nói chuyện với anh Nam một chút rồi đi về. Chờ xe bus, đi xe bus mãi mới về được tới nhà. Mệt!!! Mẹ lên thăm bà ngoại ở viện, vào nhà ăn cơm, nấu cơm. Được ăn cơm tử tế nhưng nấu cơm rửa bát cũng mệt. Hic.\nChị Dung hỏi cưa em Linh thế nào rồi, :), chị Dung khen em Linh rất ổn, và khuyên mình không nên bắt chước chị, cả đời sinh viên ko yêu ai, không biết tình yêu thời đi học nó thế nào :). Kể ra ko có thì cũng tiếc, có vẫn hay hơn. Linh cũng tốt, cũng xinh, ngoan, học giỏi, sinh năm 88, khối D, nói chung là không chê vào đâu được :D, mình bảo với chị Dung là em Linh hơi gầy, nhưng chị bảo “ối giời ơi mày thì béo với ai, với lại gầy thì khó chứ béo khó gì, yêu rồi tẩm bổ” =)), đúng là một ý kiến rất thông. Vậy mình yêu Linh thì sao nhỉ? Tình yêu là tình yêu mà, nếu nó đến nó sẽ đến một cách từ từ, làm sao tính toán đựơc chứ, nhưng dù sao cũng nên mở cửa thì tình yêu mới vào được trái tim, chứ đóng cửa thì tình yêu chắc chưa học hack để bẻ khóa trái tim 🙂\nLại nói về em Linh, nói chung thì mình cũng “thinh thích” em ấy, không biết em ấy có “thích thích” mình không nhỉ? Chắc là cũng có, hìhì. Thích thì có, nhưng yêu thì sao nhỉ? Giả sử bây giờ mình hỏi em ấy là “Linh ơi anh với em yêu nhau có được không?” hay “Linh ơi chúng ta yêu nhau nhé!” thì em ấy sẽ trả lời thế nào nhỉ? 😕 Chắc là sẽ trả lời kiểu: “Từ từ để em xem thế nào đã”, hihi, kế hoãn binh của con gái, xem có anh chàng nào “ngon” hơn không, không đồng ý nhưng cũng ko từ chối, 😀 Liệu mình có nên hỏi không?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/01/142008/","summary":"\u003cp\u003e1/4/2008\u003cbr\u003e\nChẹp, một ngày mệt, thật là mệt. Thôi chả muốn liệt kê những sự kiện diễn ra trong ngày nữa. Học Linux cả ngày trên phòng 404, chán cả ra, buổi trưa hì hục sửa mãi mà cái máy in của chị Dung ko in được, chán, vậy là mình ko in được tài liệu Android để đọc. Chiều tối sang chỗ RAC thì ko gặp được chị Vân Anh, nói chuyện với anh Nam một chút rồi đi về. Chờ xe bus, đi xe bus mãi mới về được tới nhà. Mệt!!! Mẹ lên thăm bà ngoại ở viện, vào nhà ăn cơm, nấu cơm. Được ăn cơm tử tế nhưng nấu cơm rửa bát cũng mệt. Hic.\u003cbr\u003e\nChị Dung hỏi cưa em Linh thế nào rồi, :), chị Dung khen em Linh rất ổn, và khuyên mình không nên bắt chước chị, cả đời sinh viên ko yêu ai, không biết tình yêu thời đi học nó thế nào :). Kể ra ko có thì cũng tiếc, có vẫn hay hơn. Linh cũng tốt, cũng xinh, ngoan, học giỏi, sinh năm 88, khối D, nói chung là không chê vào đâu được :D, mình bảo với chị Dung là em Linh hơi gầy, nhưng chị bảo “ối giời ơi mày thì béo với ai, với lại gầy thì khó chứ béo khó gì, yêu rồi tẩm bổ” =)), đúng là một ý kiến rất thông. Vậy mình yêu Linh thì sao nhỉ? Tình yêu là tình yêu mà, nếu nó đến nó sẽ đến một cách từ từ, làm sao tính toán đựơc chứ, nhưng dù sao cũng nên mở cửa thì tình yêu mới vào được trái tim, chứ đóng cửa thì tình yêu chắc chưa học hack để bẻ khóa trái tim 🙂\u003cbr\u003e\nLại nói về em Linh, nói chung thì mình cũng “thinh thích” em ấy, không biết em ấy có “thích thích” mình không nhỉ? Chắc là cũng có, hìhì. Thích thì có, nhưng yêu thì sao nhỉ? Giả sử bây giờ mình hỏi em ấy là “Linh ơi anh với em yêu nhau có được không?” hay “Linh ơi chúng ta yêu nhau nhé!” thì em ấy sẽ trả lời thế nào nhỉ? 😕 Chắc là sẽ trả lời kiểu: “Từ từ để em xem thế nào đã”, hihi, kế hoãn binh của con gái, xem có anh chàng nào “ngon” hơn không, không đồng ý nhưng cũng ko từ chối, 😀 Liệu mình có nên hỏi không?\u003c/p\u003e","title":"1/4/2008"},{"content":"Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!\nBình luận (1) Mr WordPress — 2008-04-01 14:20\nHi, this is a comment.To delete a comment, just log in, and view the posts’ comments, there you will have the option to edit or delete them.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/01/hello-world-3/","summary":"\u003cp\u003eWelcome to \u003ca href=\"http://wordpress.com/\"\u003eWordPress.com\u003c/a\u003e. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://wordpress.com/\"\u003eMr WordPress\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-04-01 14:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHi, this is a comment.To delete a comment, just log in, and view the posts’ comments, there you will have the option to edit or delete them.\u003c/p\u003e","title":"Hello world!"},{"content":"Tự nhiên nghe được bài này, thấy rất thích, lời hay hay, nhạc cũng hay hay :), chắc là hợp tâm trạng, thích nghe em này hơn là Mỹ Lệ.\nhttp://clip.vn/mytv/dhngoaithuong/watch?movID=bpI\u0026amp;language=vn\u0026amp;title=Tu-Khi-Em-Den-Nguyen-Hong-Nhung\nNhạc và lời: Võ Thiện Thanh\nLắm lúc tôi hay ngồi thở dài, lòng vấn vương bao niềm u hoài Này những bóng ai đi qua đời tôi, và những ai chưa hề dối lừa Này người tình mong manh quá, giọt sương mai trên cánh hoa Này lòng nguời mênh mông quá, khiến cho tôi như cánh bèo trôi.\nLắm lúc tôi hay ngồi một mình, còn có ai chia niềm vui buồn Những tiếng khen chê qua thật nhanh, chẳng mấy ai sống thật với mình Và rồi từ khi em đến, làm con tim tôi đổi thay Và rồi từ khi em đến, đã cho tôi hy vọng nhỏ nhoi.\nMột tình yêu không mang tiếng nói, hạnh phúc vốn không nên lời Nụ cười xinh tươi trong nắng mới, em đã thắp cho đời tôi Một niềm tin yêu đang phơi phới, tôi vẫn cứ tin cuộc đời Dù ngày mưa hay đêm u tối, hạnh phúc sẽ nên người thôi. Oh oh oh oh…\nLắm lúc tôi không còn niềm tin, dù có ai sống thật với mình Đời sống vốn quen đố kỵ nhỏ nhen, chẳng có ai trông lại chính mình Này dòng đời trôi nhanh quá, gặp nhau chưa quen đã xa Này dòng đời bon chen quá, khiến cho tôi chẳng thể nào ngơi\nLắm lúc tôi bỗng chợt giật mình, ngồi với ai trút thật nỗi lòng Đời sống vốn quen nghi ngờ lòng nhau, chẳng mấy ai tin từ phút đầu Và rồi từ khi em đến, làm con tim tôi đổi thay Và rồi từ khi em đến, đã cho tôi hy vọng nhỏ nhoi\nMột tình yêu không mang tiếng nói, hạnh phúc vốn không nên lời Nụ cười xinh tươi trong nắng mới, em đã thắp cho đời tôi Một niềm tin yêu đang phơi phới, tôi vẫn cứ tin cuộc đời Dù ngày mưa hay đêm u tối, hạnh phúc sẽ nên người thôi. Oh oh oh oh…\nCó lúc tôi hay cười một mình, nhìn nắng lên trên từng con đường Ờ hãy cứ vui với từng nụ cười, vì có em mãi bên đời tôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/04/01/t%E1%BB%AB-khi-em-d%E1%BA%BFn/","summary":"\u003cp\u003eTự nhiên nghe được bài này, thấy rất thích, lời hay hay, nhạc cũng hay hay :), chắc là hợp tâm trạng, thích nghe em này hơn là Mỹ Lệ.\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://clip.vn/mytv/dhngoaithuong/watch?movID=bpI\u0026amp;language=vn\u0026amp;title=Tu-Khi-Em-Den-Nguyen-Hong-Nhung\"\u003ehttp://clip.vn/mytv/dhngoaithuong/watch?movID=bpI\u0026amp;language=vn\u0026amp;title=Tu-Khi-Em-Den-Nguyen-Hong-Nhung\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eNhạc và lời: Võ Thiện Thanh\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eLắm lúc tôi hay ngồi thở dài, lòng vấn vương bao niềm u hoài\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNày những bóng ai đi qua đời tôi, và những ai chưa hề dối lừa\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNày người tình mong manh quá, giọt sương mai trên cánh hoa\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNày lòng nguời mênh mông quá, khiến cho tôi như cánh bèo trôi.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eLắm lúc tôi hay ngồi một mình, còn có ai chia niềm vui buồn\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNhững tiếng khen chê qua thật nhanh, chẳng mấy ai sống thật với mình\u003c/em\u003e \u003cem\u003eVà rồi từ khi em đến, làm con tim tôi đổi thay\u003c/em\u003e \u003cem\u003eVà rồi từ khi em đến, đã cho tôi hy vọng nhỏ nhoi.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMột tình yêu không mang tiếng nói, hạnh phúc vốn không nên lời\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNụ cười xinh tươi trong nắng mới, em đã thắp cho đời tôi\u003c/em\u003e \u003cem\u003eMột niềm tin yêu đang phơi phới, tôi vẫn cứ tin cuộc đời\u003c/em\u003e \u003cem\u003eDù ngày mưa hay đêm u tối, hạnh phúc sẽ nên người thôi.\u003c/em\u003e \u003cem\u003eOh oh oh oh…\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eLắm lúc tôi không còn niềm tin, dù có ai sống thật với mình\u003c/em\u003e \u003cem\u003eĐời sống vốn quen đố kỵ nhỏ nhen, chẳng có ai trông lại chính mình\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNày dòng đời trôi nhanh quá, gặp nhau chưa quen đã xa\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNày dòng đời bon chen quá, khiến cho tôi chẳng thể nào ngơi\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eLắm lúc tôi bỗng chợt giật mình, ngồi với ai trút thật nỗi lòng\u003c/em\u003e \u003cem\u003eĐời sống vốn quen nghi ngờ lòng nhau, chẳng mấy ai tin từ phút đầu\u003c/em\u003e \u003cem\u003eVà rồi từ khi em đến, làm con tim tôi đổi thay\u003c/em\u003e \u003cem\u003eVà rồi từ khi em đến, đã cho tôi hy vọng nhỏ nhoi\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMột tình yêu không mang tiếng nói, hạnh phúc vốn không nên lời\u003c/em\u003e \u003cem\u003eNụ cười xinh tươi trong nắng mới, em đã thắp cho đời tôi\u003c/em\u003e \u003cem\u003eMột niềm tin yêu đang phơi phới, tôi vẫn cứ tin cuộc đời\u003c/em\u003e \u003cem\u003eDù ngày mưa hay đêm u tối, hạnh phúc sẽ nên người thôi.\u003c/em\u003e \u003cem\u003eOh oh oh oh…\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eCó lúc tôi hay cười một mình, nhìn nắng lên trên từng con đường\u003c/em\u003e \u003cem\u003eỜ hãy cứ vui với từng nụ cười, vì có em mãi bên đời tôi.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"TỪ KHI EM ĐẾN – Blog Thaimeo"},{"content":"[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=VGRc-cI0JbA\u0026amp;w=425\u0026amp;h=355]\nMarc Lavoine – Yvan Coriat 2004\nLyrics Adaption: Guy Balbaert 2006\nHello Vietnam\nTell me all about this name, that is difficult to say.\nIt was given me the day I was born.\nWant to know about the stories of the empire of old.\nMy eyes say more of me than what you dare to say.\nAll I know of you is all the sights of war.\nA film by Coppola, the helicopter’s roar.\nOne day I’ll touch your soil.\nOne day I’ll finally know your soul.\nOne day I’ll come to you.\nTo say hello… Vietnam.\nTell me all about my colour, my hair and my little feet\nthat have carried me every mile of the way.\nWant to see your house, your streets. Show me all I do not know.\nWooden sampans, floadting markets, light of gold.\nAll I know of you is all the sights of war.\nA film by Coppola, the helicopter’s roar.\nOne day I’ll touch your soil.\nOne day I’ll finally know your soul.\nOne day I’ll come to you.\nTo say hello… Vietnam.\nAnd Buddha’s made of stone watch over me.\nMy dreams that lead me through the fields of rice.\nIn prayer, in the light… I see my kin.\nI touch my tree, my roots, my begins…\nOne day I’ll touch your soil.\nOne day I’ll finally know your soul.\nOne day I’ll come to you.\nTo say hello… Vietnam.\nOne day I’ll touch your soil.\nOne day I’ll finally know your soul.\nOne day I’ll come to you.\nTo say hello… Vietnam.\nTo say hello… Vietnam.\nTo say “xin chu00e0o”… Vietnam\nBình luận (1) Pencil_88 — 2008-03-31 05:37\nBạn Free à! Sao mình chả nghe được j` cả, hic \u0026gt;_\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/30/quynh-anh-hello-vietnam/","summary":"\u003cp\u003e[youtube=http://www.youtube.com/watch?v=VGRc-cI0JbA\u0026amp;w=425\u0026amp;h=355]\u003cbr\u003e\nMarc Lavoine – Yvan Coriat 2004\u003cbr\u003e\nLyrics Adaption: Guy Balbaert 2006\u003cbr\u003e\nHello Vietnam\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTell me all about this name, that is difficult to say.\u003cbr\u003e\nIt was given me the day I was born.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWant to know about the stories of the empire of old.\u003cbr\u003e\nMy eyes say more of me than what you dare to say.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAll I know of you is all the sights of war.\u003cbr\u003e\nA film by Coppola, the helicopter’s roar.\u003c/p\u003e","title":"Quynh Anh – Hello Vietnam"},{"content":"Có ai nhận xét gì không nào, hihi\nmột\nhai\nba nào:\nBình luận (5) giangmj — 2008-03-28 23:03\nTrông lãng mạn \u0026amp; đẹp đôi, chứ biết nhận xét gì bây giờ 😀 😀 :faint:\nanonymous — 2008-03-29 13:03\nAnonymous writes:giả vờ đấy, người ta gọi là fake, ko phải thật đâu, hehe\nanonymous — 2008-09-11 11:09\nAnonymous writes:cái ảnh thứ nhất: dắt tay nhau đi từ trong ra, thế vào trong ấy làm gì 😀\nanonymous — 2009-07-20 09:07\nLan Anh Plus writes:tình cờ thấy…hay hay hehe\nsuxu — 2011-01-19 12:01\nhia hia, đẹp đôi thế\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/27/a-couple/","summary":"\u003cp\u003eCó ai nhận xét gì không nào, hihi\u003cbr\u003e\nmột\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/27/a-couple/dsc01230.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nhai\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/27/a-couple/dsc01392.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nba nào:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/27/a-couple/dsc01378.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003egiangmj\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-03-28 23:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrông lãng mạn \u0026amp; đẹp đôi, chứ biết nhận xét gì bây giờ 😀 😀 :faint:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eanonymous\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-03-29 13:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnonymous writes:giả vờ đấy, người ta gọi là fake, ko phải thật đâu, hehe\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eanonymous\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-09-11 11:09\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnonymous writes:cái ảnh thứ nhất: dắt tay nhau đi từ trong ra, thế vào trong ấy làm gì 😀\u003c/p\u003e","title":"A couple"},{"content":"Thời tiết rất tuyệt, phong cảnh tuyệt đẹp. Tuy hơi vắng vẻ vì ko phải mùa du lịch, nhưng như thế cũng hay, đỡ phải bon chen, thấy một Tam Đảo yên tĩnh hơn :D, tạm thời nhận xét thế, mệt quá, up mấy cái ảnh lên rồi đi ngủ đã. Hơn 3GB phim và gần 2GB ảnh :D.\nBình luận (5) ♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2008-03-26 12:28\nnhiều ảnh đẹp thế anh :D. Nhưng mừ anh để cỡ lớn đi, để như này lúc xem load chậm lắm ý 🙁\nMr Free — 2008-03-26 12:41\nthế à, okie luôn\nnhưng ảnh cỡ lớn thì load cũng chậm lắm 😀\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2008-03-27 08:11\nChup anh trong nhu tui tre con i!\nVangAnh — 2008-03-30 10:16\nlon roi con choi rong ran len may ah?\ndungpt_k50cc — 2008-11-24 09:23\nThằng thái mèo này, chụp ảnh cùng mấy bạn gái lớp mình rồi show lên như thế à. Ác thật.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/23/di-tam-d%E1%BA%A3o-cung-l%E1%BB%9Bp-k50cc/","summary":"\u003cp\u003eThời tiết rất tuyệt, phong cảnh tuyệt đẹp. Tuy hơi vắng vẻ vì ko phải mùa du lịch, nhưng như thế cũng hay, đỡ phải bon chen, thấy một Tam Đảo yên tĩnh hơn :D, tạm thời nhận xét thế, mệt quá, up mấy cái ảnh lên rồi đi ngủ đã. Hơn 3GB phim và gần 2GB ảnh :D.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/23/di-tam-d%E1%BA%A3o-cung-l%E1%BB%9Bp-k50cc/picture237.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/23/di-tam-d%E1%BA%A3o-cung-l%E1%BB%9Bp-k50cc/picture235.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đi Tam Đảo cùng lớp K50CC"},{"content":"mệt như con rệp luôn. mắt lúc nào cũng có cảm giác mỏi mỏi, chỉ muốn nhắm vào thôi. chán.\nmệt và chán, lại còn đau đầu, đau răng, chơi game là một giải pháp cho đỡ, chơi game quên mệt, quên đau, quên buồn. Nhưng không thể vùi đầu vào game, vì còn rất nhiều bài tập phải làm, hichic. Gần nửa kì rồi. Hôm nay chen chúc trên xe bus, càng mệt hơn, nhìn cái thẻ sinh viên, ghi ngày hết hạn là 30.6.2009, ôi, vậy là chỉ còn một năm 3 tháng nữa thôi. Hết đời sinh viên.\nHôm nay lóc cóc đến nhà chị Quyên, ăn bún thịt canh chua rất ngon, ghost lại cho chị cái HĐH, và làm được một việc có ý nghĩa là “chỉnh lại cái tốc độ quạt”, khiến nó chạy êm hẳn, không kêu như máy cày nữa, hehe. Chiều đi học về sang thẳng ngân hàng cài HĐH cho Huệ, đánh vật với mấy cái driver của lenovo, thật điên rồ. Chán, chán, chán.\nÔi, sao mình lại kêu chán như dở hơi thế nhỉ, chán thì vẫn phải sống cơ mà, sao không sống một cách vui vẻ nhỉ? Nhưng làm thế nào để có cảm giác vui vẻ đây? Hichic, huhu, ặc ặc, keke nữa cho máu :((\nBình luận (1) butgay — 2008-04-01 07:24\nCuộc đời là bể khổ. Ta hay tự tìm niềm vui trong nỗi buồn. Trong xa hội đông đúc bon chen này vẫn cô đơn mình ta.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/19/m%E1%BB%87t/","summary":"\u003cp\u003emệt như con rệp luôn. mắt lúc nào cũng có cảm giác mỏi mỏi, chỉ muốn nhắm vào thôi. chán.\u003cbr\u003e\nmệt và chán, lại còn đau đầu, đau răng, chơi game là một giải pháp cho đỡ, chơi game quên mệt, quên đau, quên buồn. Nhưng không thể vùi đầu vào game, vì còn rất nhiều bài tập phải làm, hichic. Gần nửa kì rồi. Hôm nay chen chúc trên xe bus, càng mệt hơn, nhìn cái thẻ sinh viên, ghi ngày hết hạn là 30.6.2009, ôi, vậy là chỉ còn một năm 3 tháng nữa thôi. Hết đời sinh viên.\u003cbr\u003e\nHôm nay lóc cóc đến nhà chị Quyên, ăn bún thịt canh chua rất ngon, ghost lại cho chị cái HĐH, và làm được một việc có ý nghĩa là “chỉnh lại cái tốc độ quạt”, khiến nó chạy êm hẳn, không kêu như máy cày nữa, hehe. Chiều đi học về sang thẳng ngân hàng cài HĐH cho Huệ, đánh vật với mấy cái driver của lenovo, thật điên rồ. Chán, chán, chán.\u003cbr\u003e\nÔi, sao mình lại kêu chán như dở hơi thế nhỉ, chán thì vẫn phải sống cơ mà, sao không sống một cách vui vẻ nhỉ? Nhưng làm thế nào để có cảm giác vui vẻ đây? Hichic, huhu, ặc ặc, keke nữa cho máu :((\u003c/p\u003e","title":"mệt,"},{"content":"mệt như con rệp luôn. mắt lúc nào cũng có cảm giác mỏi mỏi, chỉ muốn nhắm vào thôi. chán.\nmệt và chán, lại còn đau đầu, đau răng, chơi game là một giải pháp cho đỡ, chơi game quên mệt, quên đau, quên buồn. Nhưng không thể vùi đầu vào game, vì còn rất nhiều bài tập phải làm, hichic. Gần nửa kì rồi. Hôm nay chen chúc trên xe bus, càng mệt hơn, nhìn cái thẻ sinh viên, ghi ngày hết hạn là 30.6.2009, ôi, vậy là chỉ còn một năm 3 tháng nữa thôi. Hết đời sinh viên.\nHôm nay lóc cóc đến nhà chị Quyên, ăn bún thịt canh chua rất ngon, ghost lại cho chị cái HĐH, và làm được một việc có ý nghĩa là \u0026ldquo;chỉnh lại cái tốc độ quạt\u0026rdquo;, khiến nó chạy êm hẳn, không kêu như máy cày nữa, hehe. Chiều đi học về sang thẳng ngân hàng cài HĐH cho Huệ, đánh vật với mấy cái driver của lenovo, thật điên rồ. Chán, chán, chán.\nÔi, sao mình lại kêu chán như dở hơi thế nhỉ, chán thì vẫn phải sống cơ mà, sao không sống một cách vui vẻ nhỉ? Nhưng làm thế nào để có cảm giác vui vẻ đây? Hichic, huhu, ặc ặc, keke nữa cho máu :((\nBình luận (2) giangmj — 2008-03-19 15:03\nMệt thì chỉ có ngủ thôi, chớ còn ngồi chơi game với viết blog thì còn mệt dài dài 😀\nkanishi — 2008-03-27 13:03\nhì, đỡ mệt rồi, thank you ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/19/met/","summary":"\u003cp\u003emệt như con rệp luôn. mắt lúc nào cũng có cảm giác mỏi mỏi, chỉ muốn nhắm vào thôi. chán.\u003cbr\u003e\nmệt và chán, lại còn đau đầu, đau răng, chơi game là một giải pháp cho đỡ, chơi game quên mệt, quên đau, quên buồn. Nhưng không thể vùi đầu vào game, vì còn rất nhiều bài tập phải làm, hichic. Gần nửa kì rồi. Hôm nay chen chúc trên xe bus, càng mệt hơn, nhìn cái thẻ sinh viên, ghi ngày hết hạn là 30.6.2009, ôi, vậy là chỉ còn một năm 3 tháng nữa thôi. Hết đời sinh viên.\u003cbr\u003e\nHôm nay lóc cóc đến nhà chị Quyên, ăn bún thịt canh chua rất ngon, ghost lại cho chị cái HĐH, và làm được một việc có ý nghĩa là \u0026ldquo;chỉnh lại cái tốc độ quạt\u0026rdquo;, khiến nó chạy êm hẳn, không kêu như máy cày nữa, hehe. Chiều đi học về sang thẳng ngân hàng cài HĐH cho Huệ, đánh vật với mấy cái driver của lenovo, thật điên rồ. Chán, chán, chán.\u003cbr\u003e\nÔi, sao mình lại kêu chán như dở hơi thế nhỉ, chán thì vẫn phải sống cơ mà, sao không sống một cách vui vẻ nhỉ? Nhưng làm thế nào để có cảm giác vui vẻ đây? Hichic, huhu, ặc ặc, keke nữa cho máu :((\u003c/p\u003e","title":"mệt,"},{"content":"vừa quét dọn nhà xong, sáng nay trời mưa, ngủ tới 9h30 mới dậy. Thằng Tuấn về quê từ chiều qua, ở nhà một mình. Tới 9h20 thì thấy chú Luân về, mình cứ tưởng chú ấy về quê rồi, hóa ra vẫn đi học. Chú đưa cả đứa cháu gái của chú học ở Thủy Lợi sang chơi, chẹp, sau một hồi nói chuyện mình “tung” ra một đống sách cho em nó choáng, rồi cho nó mượn 2 cuốn về đọc, xóa mù đọc sách :D. Mà mình còn chưa hỏi tên của em nó nữa. hehe\nchả hiểu tại sao chị Ngọc dạo này “im hơi lặng tiếng thế”, chắc tại mình, nói chung là mình có làm gì đâu 😀\nhôm qua thi toán rời rạc, thi lại, làm cũng ngon ngon, nhưng thôi, rút kinh nghiệm lần thi đi, “đừng vội mừng”.\nà, mình đang hết tiền, trong ví chỉ còn 6k thôi, huhu, lấy gì ăn đây, huhuhu, gọi về nhà để mẹ gửi tiền vào tài khoản vậy, hic.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/16/1632008/","summary":"\u003cp\u003evừa quét dọn nhà xong, sáng nay trời mưa, ngủ tới 9h30 mới dậy. Thằng Tuấn về quê từ chiều qua, ở nhà một mình. Tới 9h20 thì thấy chú Luân về, mình cứ tưởng chú ấy về quê rồi, hóa ra vẫn đi học. Chú đưa cả đứa cháu gái của chú học ở Thủy Lợi sang chơi, chẹp, sau một hồi nói chuyện mình “tung” ra một đống sách cho em nó choáng, rồi cho nó mượn 2 cuốn về đọc, xóa mù đọc sách :D. Mà mình còn chưa hỏi tên của em nó nữa. hehe\u003cbr\u003e\nchả hiểu tại sao chị Ngọc dạo này “im hơi lặng tiếng thế”, chắc tại mình, nói chung là mình có làm gì đâu 😀\u003cbr\u003e\nhôm qua thi toán rời rạc, thi lại, làm cũng ngon ngon, nhưng thôi, rút kinh nghiệm lần thi đi, “đừng vội mừng”.\u003cbr\u003e\nà, mình đang hết tiền, trong ví chỉ còn 6k thôi, huhu, lấy gì ăn đây, huhuhu, gọi về nhà để mẹ gửi tiền vào tài khoản vậy, hic.\u003c/p\u003e","title":"16.3.2008"},{"content":"Tu00ecm mu1ed9t cu1ecdng ru01a1m khu00f4\nHu1ea1nh phu00fac u0111u00f4i khi bu1ea5t ngu1edd\nTu00ecm ngu01b0u1eddi bu1ea1n thu00e2n quen\nBuu1ed5i su1edbm tu01b0u01a1i vui ko ngu1edd.\nNhu1eefng khi ta buu1ed3n\nlu1ea1i u0111u1ebfn bu00ean em ta ngu1ed3i\nKhu00e9p mi mu01a1 mu00e0ng\nhu1ea1nh phu00fac tru00f4i qua u00eam u00e1i.\nTu00ecm gu00ec u1edf xa xu00f4i\nChu1ec9 thu1ea5y con tim ru1ed1i bu1eddi\nMu1ed9t lu1ea7n u0111u01b0u1ee3c hu00f4n em\nNgu00e0y thu00e1ng tru00f4i qua u00eam u0111u1ec1m\nNhu1eefng khi ta buu1ed3n\nlu1ea1i u0111u1ebfn bu00ean em ta ngu1ed3i\nNgu1eafm sao tru00ean tru1eddi\nu0110u1ec3 thu1ea5y tin yu00eau phu01a1i phu1edbi.\nTu00ccm trong nu1eafng su1edbm chiu1ebfu lu1ea5p lu00e1nh\nBiu1ebft bao em thu01a1 u0111ang vui u0111u1ebfn tru01b0u1eddng.\nTu00ecm trong u0111u00f4i uyu00ean u01b0u01a1ng bu00ean nhau\nNgu00e0y du00e0i hu1ea1nh phu00fac chiu1ebfc hu00f4n vu1eeba trao.\nTu00ecm trong u0111u00eam u0111u00eam khuya su01b0u01a1ng ru01a1i\nDu00e1ng cu00f4 phu1ee5 u0111ang lom khom quu00e9t u0111u01b0u1eddng.\nNgu00e0y u0111ang tu1edbi tru00ean u0111u00f4i lu01b0ng cong\nMu1ed9t ngu00e0y phu01a1i phu1edbi nu1eafng lu00ean mu1ecdi nu01a1i.\nHu00e1 ha ha hu00e0…….Cu1edb sao tu00f4i lu1ea1i u0111u1eafn u0111o.”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/15/white-day-celebration-1432005/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTu00ecm mu1ed9t cu1ecdng ru01a1m khu00f4\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nHu1ea1nh phu00fac u0111u00f4i khi bu1ea5t ngu1edd\u003cbr\u003e\nTu00ecm ngu01b0u1eddi bu1ea1n thu00e2n quen\u003cbr\u003e\nBuu1ed5i su1edbm tu01b0u01a1i vui ko ngu1edd.\u003cbr\u003e\nNhu1eefng khi ta buu1ed3n\u003cbr\u003e\nlu1ea1i u0111u1ebfn bu00ean em ta ngu1ed3i\u003cbr\u003e\nKhu00e9p mi mu01a1 mu00e0ng\u003cbr\u003e\nhu1ea1nh phu00fac tru00f4i qua u00eam u00e1i.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTu00ecm gu00ec u1edf xa xu00f4i\u003cbr\u003e\nChu1ec9 thu1ea5y con tim ru1ed1i bu1eddi\u003cbr\u003e\nMu1ed9t lu1ea7n u0111u01b0u1ee3c hu00f4n em\u003cbr\u003e\nNgu00e0y thu00e1ng tru00f4i qua u00eam u0111u1ec1m\u003cbr\u003e\nNhu1eefng khi ta buu1ed3n\u003cbr\u003e\nlu1ea1i u0111u1ebfn bu00ean em ta ngu1ed3i\u003cbr\u003e\nNgu1eafm sao tru00ean tru1eddi\u003cbr\u003e\nu0110u1ec3 thu1ea5y tin yu00eau phu01a1i phu1edbi.\u003c/p\u003e","title":"White Day Celebration (14/3/2005)"},{"content":" Lười viết blog quá, đi copy cái này bên http://blog.360.yahoo.com/blog-CcuJYLozfqmNVv0MHQebEw–?cq=1 mình cũng thích nghe Niệm khúc cuối này hơn của Lê Hiếu, mặc dù bài này chậm rì, chả thể hát theo được 🙂 yfla.wrap(“This multimedia content requires Flash version 9 and above.”, “Upgrade Now.”, “http://www.adobe.com/shockwave/download/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash”, “”);\nTo view this multimedia content, please enable Javascript.\nTu00ecm mu00e3i mu1edbi thu1ea5y cu00e1i bu00e0i kinh u0111iu1ec3n nu00e0y cuu1ea3 anh jai Tuu1ea5n Ngu1ecdc nu00ean post lu00ean cho bu00e0 con nghe chu1ee9 tu00e2m tru1ea1ng tu1edb lu00fac lu00e0y hou00e0n tou00e0n bu00ecnh thu01b0u1eddng nhu00e1, chu1eb3ng qua nhu1ea1c nhu1ebdo tu00fd cho vui.Nhu01b0ng cu00f4ng nhu1eadn nghe bu00e0i nu00e0y cu1ee7a Tuu1ea5n Ngu1ecdc quen ru1ed3i nu00ean bu1ecdn tru1ebb hu01a1n nhu01b0 Lu00ea Hiu1ebfu, Khu00e1nh Ngu1ecdc hu00e1t khu00f4ng thu1ec3 nu00e0o vu00e0o bu1eb1ng\nChu00f4m u0111ou1ea1n nu00e0y trong blog cu00f4 em hu1ecd Rum Xinh, u0111u1eddi cu00f2n du00e0i, giai cu00f2n u0111u1ea7y…lo gu00ec em,hehe\nDu00f9 cho mu01b0a tu00f4i xin u0111u01b0a em u0111u1ebfn cuu1ed1i cuu1ed9c u0111u1eddi\nDu00f9 cho mu00e2y hay cho bu00e3o tu1ed1 cu00f3 ku00e9o qua u0111u00e2y\nDu00f9 cu00f3 giu00f3, cu00f3 giu00f3 lu1ea1nh u0111u1ea7y, cu00f3 tuyu1ebft bu00f9n lu1ea7y\nCu00f3 lu00e1 buu1ed3n gu1ea7y, du00f9 sao, du00f9 sao u0111i nu1eefa tu00f4i vu1eabn yu00eau em.\nDu1ef1a vai nhau cho nhau yu00ean vui u1ea5m u00e1p cuu1ed9c u0111u1eddi\nTu00ecm mu00f4i nhau, cho nhau ru00e3 nu00e1t, ru00e3 nu00e1t tim u0111au\nVu1eeba u0111u00f4i tay, u01b0u1edbc muu1ed1n tu00f9 u0111u1ea7y,\nTu00f3c ru1ed1i bu1ea1c mu00e0u vu1ebft du1ea5u tu00ecnh su1ea7u\nNhu00ecn em, nhu00ecn em giu00e2y phu00fat, muu1ed1n nu00f3i yu00eau em.\nXin cho tu00f4i, tu00f4i nhu01b0 cu01a1n ngu1ee7, ru em, u0111u01b0a em mu1ed9t lu1ea7n\nRu em vu00e0o mu1ed9ng, u0111u01b0a em vu00e0o u0111u1eddi, mu1ed9t thu1eddi yu00eau u0111u01b0u01a1ng.\nCho tu00f4i xin em nhu01b0 gu1ed1i mu1ed9ng, cho tu00f4i u00f4m em vu00e0o lu00f2ng. Xin cho mu1ed9t lu1ea7n, cho u0111u00eam mu1eb7n nu1ed3ng, yu00eau thu01b0u01a1ng vu1ee3 chu1ed3ng.\nDu00f9 mai u0111u00e2y ai u0111u01b0a em u0111i u0111u1ebfn cuu1ed1i cuu1ed9c u0111u1eddi\nDu00f9 cho em, em u0111ang tu00e2m xu00e9, xu00e9 nu00e1t tim tu00f4i\nDu00f9 cu00f3 u01b0u1edbc, cu00f3 u01b0u1edbc ngu00e0n lu1eddi, cu00f3 tru00e1ch mu1ed9t u0111u1eddi\nCu0169ng u0111u00e3 muu1ed9n ru1ed3i\nTu00ecnh u01a1i! du00f9 sao u0111i nu1eefa xin vu1eabn yu00eau em\n—\nNhu1eafc u0111u1ebfn tu00ecnh yu00eau, lu00e0 nhu1eafc u0111u1ebfn nhu1eefng u0111u1ecbnh nghu0129a u0111u1eb9p u0111u1ebd vu00e0 su00e2u su1eafc. Tu00f4i nghe vu00e0 cu1ea3m ru1ea5t nhiu1ec1u ca khu00fac vu1ec1 tu00ecnh yu00eau mang u00e2m u0111iu1ec7u buu1ed3n vu00e0 khu01a1i gu1ee3i nhu1eefng tu00e2m tru1ea1ng u0111au u0111u1edbn, mu1ecfi mu1ec7t. Nhu01b0ng “Niu1ec7m khu00fac cuu1ed1i” u0111em lu1ea1i cho nhiu1ec1u ngu01b0u1eddi, vu00e0 cu1ea3 tu00f4i trong u0111u00f3,cu00e1i cu1ea3m giu00e1c tru00e1i tim u0111u00e3 thu1eaft u0111au mu00e0 tu00e2m hu1ed3n vu1eabn nhu1eb9 bu1eabng. Vu00e0 nu1ebfu mu1ed9t lu1ea7n nghe “Niu1ec7m khu00fac cuu1ed1i” su1ebd lu00e0 mu1ed9t lu1ea7n u0111u1ec3 cho tu00e2m hu1ed3n u1ea5y u0111u01b0u1ee3c tu1ef1 do, mu1ed9t lu1ea7n tu1ef1 giu1ea3i thou00e1t nu1ed7i lu00f2ng vu00e0 u0111u1ec3 nhu1edb mu1ed9t thu1eddi u0111u00e3 yu00eau…\nNgu01b0u1eddi ta du1ec5 phu1ea3i lu00f2ng nhau bu1eb1ng u00e1nh mu1eaft gu1ea7n gu0169i, mu1ed9t nu1ee5 cu01b0u1eddi du1ec5 mu1ebfn, vu00e0 cu00f3 thu1ec3 bu1eb1ng tiu1ebfng su00e9t u00e1i tu00ecnh. Ru1ed3i gu1eafn bu00f3, tru1ecdn vu1eb9n mu1ed9t lu1eddi thu1ec1 thu00ec phu1ea3i du00e0nh nhiu1ec1u thu1eddi gian nhiu1ec1u lu1ea7n, u0111u1ec3 khou1ea3nh khu1eafc u1ea5y lu00e0 mu00e3i mu00e3i. Mu1ed9t khi u0111u00e3 hiu1ec3u tu1eebng nhu1ecbp tin yu00eau, u0111u00e3 biu1ebft ru1eb1ng du00f9 bu1ea5t ku00ec u0111iu1ec1u gu00ec cu00f3 thu1ec3 lay u0111u1ed9ng, thu00ec tu00ecnh yu00eau su1ebd vu1eabn cu1eadn ku1ec1, ngu01b0u1eddi ta su1eb5n su00e0ng u0111u1ec3 bu1ea3o vu1ec7 tu00ecnh cu1ea3m u1ea5y. Nhu01b0 trong mu1ed9t khou1ea3nh khu1eafc, ngu01b0u1eddi ta cu00f3 thu1ec3 thu1ed1t lu00ean ru1eb1ng …\nDu00f9 cho mu01b0a tu00f4i xin u0111u01b0a em u0111u1ebfn cuu1ed1i cuu1ed9c u0111u1eddi\nDu00f9 cho mu00e2y hay cho bu00e3o tu1ed1 cu00f3 ku00e9o qua u0111u00e2y\nDu00f9 cu00f3 giu00f3, cu00f3 giu00f3 lu1ea1nh u0111u1ea7y, cu00f3 tuyu1ebft bu00f9n lu1ea7y\nCu00f3 lu00e1 buu1ed3n gu1ea7y, du00f9 sao, du00f9 sao u0111i nu1eefa tu00f4i vu1eabn yu00eau em\nCuu1ed9c u0111u1eddi lu00e0 mu1ed9t ca khu00fac bu00ed u1ea9n, vu00e0 ngu01b0u1eddi ta biu1ebft ru1eb1ng muu1ed1n nu00f3 hay vu00e0 u00fd nghu0129a thu00ec chu1eafc phu1ea3i tu00ecm cu1ea3m hu1ee9ng nu01a1i tu00ecnh yu00eau. Thu1ebf nu00ean vu01b0u1ee3t qua thu00e1ch thu1ee9c cuu1ed9c u0111u1eddi, tu00ecnh cu1ea3m vu1eabn tru1ecdn vu1eb9n du00e0nh cho mu1ed9t ngu01b0u1eddi du01b0u1eddng nhu01b0 lu00e0 u0111iu1ec1u kiu00ean u0111u1ecbnh nhu1ea5t.. Chu1eb3ng thu1ebf mu00e0, du00f9 mang nu1eb7ng nu1ed7i lu00f2ng hu1eddn tu1ee7i, lu1eddi nu00f3i yu00eau thu01b0u01a1ng vu1eabn muu1ed1n trao u0111i thu1eadt nhu1eb9, thu1eadt khu1ebd. Lu1eddi u0111u1ea7u cho ca khu00fac mu1edf ra nhu01b0 thu1ebf, vu00e0 cho du00f9 cu00f3 thu1ebf, “..vu1eabn yu00eau em”!\nKhi yu00eau ngu01b0u1eddi ta thu01b0u1eddng hay mu01a1 mu1ed9ng lu00e3ng mu1ea1n, ru1ed3i ngay cu1ea3 lu00fac tu00ecnh yu00eau khu00f4ng tru1ecdn vu1eb9n, vu1eabn u01b0u1edbc ao vu1ec1 nhau. Nhu01b0 trong lu1eddi ca khu00fac, “giu1ea5c mu1ed9ng” phu1ea3i chu0103ng chu1ec9 u0111u01a1n giu1ea3n lu00e0 yu00eau vu00e0 u0111u01b0u1ee3c yu00eau lu00e2u du00e0i. Nhu01b0ng chu00ednh khi u0111iu1ec1u tu01b0u1edfng u0111u01a1n giu1ea3n u0111u1ed1i vu1edbi nhu1eefng ngu01b0u1eddi yu00eau nhau mu1eb7n nu1ed3ng u1ea5y khu00f4ng thu1ec3 thu00e0nh hiu1ec7n thu1ef1c, mu1ed9t lu1ea7n nu1eefa vu1ebft thu01b0u01a1ng lu00f2ng cu00e0ng nhu01b0 bu1ecb cu1eaft su00e2u thu00eam.\nYu00eau du00f9 khu00f3 khu0103n vu00e0\ntru1eafc tru1edf u0111u1ebfn u0111u00e2u nhu01b0ng chu1ec9 mu1ed9t phu00fat giu00e2y bu00ean nhau cu0169ng thu1ea5y u00eam u1ea5m vu00e0 bu00ecnh yu00ean. Vu00e0 ai cu0169ng biu1ebft ru1eb1ng, hu1ea1nh phu00fac nhu1ea5t cho cu1ea3 cuu1ed9c hu00e0nh tru00ecnh du00e0i mu1ed9t u0111u1eddi ngu01b0u1eddi lu00e0 tu00ecm u0111u01b0u1ee3c nu1eeda yu00eau thu01b0u01a1ng cu1ee7a mu00ecnh, vu1edbi cu00e1i ku1ebft cu00f3 hu1eadu lu00e0 tru1ecdn vu1eb9n bu00ean nhau. Nhu01b0ng chu1eef ngu1edd u1edf u0111u1eddi u0111u00e2u ai cu00f3 thu1ec3 du1ef1 u0111ou00e1n u0111u01b0u1ee3c. Cu0169ng trong hou00e0n cu1ea3nh tru00e1i ngang nhu01b0 thu1ebf, mu00e0 trong mu1ed9t ca khu00fac khu00e1c, “Bu1ea3n tu00ecnh cuu1ed1i”, Ngu00f4 Thu1ee5y Miu00ean u0111u00e3 chiu00eam nghiu1ec7m ru1eb1ng:\nNgu00e0y nu00e0o ngu01b0u1eddi cho ta biu1ebft tu00ecnh yu00eau u0111u1eafm say\nNgu00e0y nu00e0o u0111u1eddi cho ta biu1ebft tu00ecnh lu00e0 u0111u1eafng cay\nDu1ecbu du00e0ng vu00e0 u0111u1eafm say, nhu1eefng phu00edm nhu1ea1c cu1ee7a “Niu1ec7m Khu00fac Cuu1ed1i” du1eabn du1eaft ngu01b0u1eddi nghe quu00ean u0111i cu1ea3m giu00e1c vu1ec1 nu1ed7i buu1ed3n u uu1ea9n mu00e0 lu01b0u1edbt nhu1eb9 tru00ean nhu1eefng du00f2ng cu1ea3m xu00fac u1ea5y vu00e0 gu00e2y xu00fac u0111u1ed9ng bu1eb1ng chu00ednh u00e2m hu01b0u1edfng du1ecbu u00eam, tha thiu1ebft. “Niu1ec7m khu00fac cuu1ed1i” u0111u01b0u1ee3c viu1ebft vu00e0o u0111u1ea7u thu1eadp niu00ean 70 cu00f9ng vu1edbi mu1ed9t lou1ea1t cu00e1c ca khu00fac cu00f9ng thu1eddi cu1ee7a tu00e1c giu1ea3 Ngu00f4 Thu1ee5y Miu00ean nhu01b0 “Du1ea5u tu00ecnh su1ea7u”, “Bu1ea3n tu00ecnh cuu1ed1i”,.. nu00ean mang u00edt nhiu1ec1u phong cu00e1ch lu00e3ng mu1ea1n vu00e0 hu01b0u1edbng vu1ec1 nhu1eefng cu00e2u chuyu1ec7n tu00ecnh buu1ed3n u01b0u1edbt u00e1t. Riu00eang ca khu00fac “Niu1ec7m Khu00fac Cuu1ed1i” u0111u00e3 u0111u01b0u1ee3c ru1ea5t nhiu1ec1u ca su0129 nu1ed5i tiu1ebfng hu1ea3i ngou1ea1i (Dalena, Khu00e1nh Ly, Elvis Phu01b0u01a1ng, u00c1i Vu00e2n ..) vu00e0 trong nu01b0u1edbc (u0110u00e0m Vu0129nh Hu01b0ng, Lam Tru01b0u1eddng, Khu00e1nh Ngu1ecdc, Lu00ea Hiu1ebfu, Hu1ed3ng u00c2n,..) thu1ec3 hiu1ec7n theo nhiu1ec1u bu1ea3n phu1ed1i vu00e0 theo cu00e1c phong cu00e1ch khu00e1c nhau. Nhu01b0ng u0111u1ecdng lu1ea1i trong cu00e1c bu1ea3n thu u00e2m u1ea5y vu1eabn lu00e0 chu1ea5t nhu1ea1c u1ea5m u00e1p, giai u0111iu1ec7u lu1eafng u0111u1ecdng du du01b0u01a1ng thu1ec3 hiu1ec7n cu1ea3m xu00fac vu1ec1 mu1ed9t thu1ee9 tu00ecnh cu1ea3m lu00e3ng mu1ea1n nhu1ea5t: tu00ecnh yu00eau!\nu1ede nhu1eefng lu1eddi cuu1ed1i cu1ee7a bu00e0i hu00e1t, tu00e2m su1ef1 vu1ec1 mu1ed9t tu00ecnh yu00eau quu00e1 nhiu1ec1u mong u01b0u1edbc u0111u01b0u1ee3c thu1ed5 lu1ed9 mu1ed9t cu00e1ch chu00e2n thu00e0nh.\nDu00f9 mai u0111u00e2y ai u0111u01b0a em u0111i u0111u1ebfn cuu1ed1i cuu1ed9c u0111u1eddi\nDu00f9 cho em, em u0111an tu00e2m xu00e9, xu00e9 nu00e1t tim tu00f4i\nDu00f9 cu00f3 u01b0u1edbc, cu00f3 u01b0u1edbc ngu00e0n lu1eddi, cu00f3 tru00e1ch mu1ed9t u0111u1eddi\nCu0169ng u0111u00e3 muu1ed9n ru1ed3i\nTu00ecnh u01a1i! du00f9 sao u0111i nu1eefa xin vu1eabn yu00eau em\nNu1ebfu nhu01b0 u1edf nhu1eefng phu1ea7n u0111u1ea7u cu1ee7a ca khu00fac, ngu01b0u1eddi ta chu1ec9 nhu1eadn thu1ea5y nu1ed7i niu1ec1m day du1ee9t nhu1edb, vu00e0 mong u01b0u1edbc quu00e1 u0111u1ed7i giu1ea3n du1ecb nhu01b0ng khu00f4ng thu1ef1c, thu00ec u1edf khu00fac cuu1ed1i bu00e0i hu00e1t su1ef1 thu1eadt tru01b0u1edbc mu1eaft tru1edf lu1ea1i hiu1ec7n thu1ef1c. Cu00e1i hiu1ec7n thu1ef1c “.. du00f9 cu00f3 u01b0u1edbc, cu00f3 u01b0u1edbc ngu00e0n lu1eddi, cu00f3 tru00e1ch mu1ed9t u0111u1eddi, cu0169ng u0111u00e3 muu1ed9n ru1ed3i..” chu1ec9 u0111u01b0u1ee3c nhu1eafc u0111u1ebfn khi ngu01b0u1eddi ta hiu1ec3u, u01b0u1edbc mu01a1 vu00e0 ku1ec9 niu1ec7m chu1ec9 thu1eadt u0111u1eb9p khi mu1ecdi thu1ee9 u0111u00e3 qua. Nu1ebfu con ngu01b0u1eddi ta u0111u00e3 du1eaft nhau qua biu1ebft bao khu00f3 khu0103n, nhu01b0ng cuu1ed1i cu00f9ng lu1ea1i phu1ea3i nhu01b0u1eddng lu1ea1i hu1ea1nh phu00fac cho ngu01b0u1eddi “u0111u01b0a em u0111i u0111u1ebfn cuu1ed1i cuu1ed9c u0111u1eddi”, mu01a1 u01b0u1edbc mu00e3i ru1ed3i cu0169ng chu1ec9 cu00f3 thu1ec3 thu1ed1t lu00ean mu1ed9t lu1eddi cay u0111u1eafng:”Tu00ecnh u01a1i! du00f9 sao u0111i nu1eefa xin vu1eabn yu00eau em”.\nChu1eef tu00ecnh u1edf u0111u1eddi, xu00e9t cho cu00f9ng lu00e0m ngu01b0u1eddi ta hu1ea1nh phu00fac nhu1ea5t vu00e0 cu0169ng lu00e0m con ngu01b0u1eddi ta u0111au khu1ed5 nhu1ea5t. Con ngu01b0u1eddi thu0103ng hoa khi u0111u01b0u1ee3c yu00eau u0111u1ebfn ngu1eadp lu00f2ng, mu1eb7c u0111u1ecbnh mu00ecnh lu00e0 ku1ebb hu1ea1nh phu00fac nhu1ea5t, su1eb5n su00e0ng vu00ec niu1ec1m vui chu1ee9a chan u1ea5y mu00e0 tru1ea3i nghiu1ec7m gian truu00e2n. Vu00e0 ru1ed3i mu1ed9t khi tu00ecnh yu00eau cu1ea5t cu00e1nh bay u0111i u0111u1ec3 lu1ea1i mu1ed9t khou1ea3ng tru1ed1ng khu00f4ng gu00ec bu00f9 u0111u1eafp nu1ed5i, ngu01b0u1eddi ta u0111au u0111u1ea5y, khu00f4ng tin u0111u1ea5y, mu00e0 vu1eabn hoang mang trong nu1ed7i u01b0u1edbc mong ngu01b0u1eddi mu00ecnh yu00eau thu01b0u01a1ng quay tru1edf lu1ea1i. Ngu01b0u1eddi ta cu00f3 thu1ec3 u0111u1ebfm u0111u01b0u1ee3c tu1eebng ku1ec9 niu1ec7m ngu1ecdt ngu00e0o u0111u00e3 qua nhu01b0ng su1ebd chu1eb3ng bao giu1edd tu1ef1 hu1ecfi cu00f3 bao nhiu00eau phu1ea7n nu1ed7i buu1ed3n phu1ea3i chu1ecbu u0111u1ef1ng. Chu00ednh vu00ec thu1ebf, u01b0u1edbc mu01a1 hou00e0i ru1ed3i cu0169ng phu1ea3i chu1ea5p nhu1eadn, u0111au quu00e1 nhiu1ec1u u0111u1ec3 mu00e0 vu01b0u1ee3t qua, con ngu01b0u1eddi su1ebd lu1ea1i tiu1ebfp tu1ee5c hu00e0nh tru00ecnh cuu1ed9c u0111u1eddi mu00ecnh bu1eb1ng nhu1eefng niu1ec1m tu1ef1 u1ee7i an. Cu0169ng nhu01b0 mu1ed9t lu1ea7n nu00e0o u0111u00f3, ngu1ed3i ngu1eabm lu1ea1i, nhu01b0 lu1eddi mu1ed9t ca khu00fac nu1ed5i tiu1ebfng khu00e1c cu1ee7a Ngu00f4 Thu1ee5y Miu00ean, ru1eb1ng:\nMu01b0a u0111u00e3 ru01a1i vu00e0 nu1eafng u0111u00e3 phai\nTru00ean cuu1ed9c tu00ecnh yu00eau em ngu00e0y nu00e0o\nTa vu1eabn yu00eau hu1ed3n ta vu1eabn say\nQua bao nhiu00eau nu0103m thu00e1ng u01a1 thu1edd\nMu1ed9t ngu00e0y nu00e0o u0111u00f3 tu00f3c xanh xu01b0a bu1ea1c mu1ea7u\nMu1ed9t ngu00e0y nu00e0o u0111u00f3 ta cu00f3 thu00f4i hu1ebft yu00eau ngu01b0u1eddi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/14/ni%E1%BB%87m-khuc-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A5n-ng%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003eLười viết blog quá, đi copy cái này bên \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-CcuJYLozfqmNVv0MHQebEw\"\u003ehttp://blog.360.yahoo.com/blog-CcuJYLozfqmNVv0MHQebEw\u003c/a\u003e–?cq=1\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003emình cũng thích nghe Niệm khúc cuối này hơn của Lê Hiếu, mặc dù bài này chậm rì, chả thể hát theo được 🙂\u003c/dd\u003e\n\u003cdd\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/2008/03/14/ni%e1%bb%87m-khuc-cu%e1%bb%91i-tu%e1%ba%a5n-ng%e1%bb%8dc/slideshow.html?p=3485\u0026amp;id=CcuJYLozfqmNVv0MHQebEw--\"\u003e\u003cimg alt=\"magnify\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/14/ni%E1%BB%87m-khuc-cu%E1%BB%91i-tu%E1%BA%A5n-ng%E1%BB%8Dc/srch121.gif\"\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cp\u003eyfla.wrap(“This multimedia content requires Flash version 9 and above.”, “Upgrade Now.”, “http://www.adobe.com/shockwave/download/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash”, “”);\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTo view this multimedia content, please enable Javascript.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTu00ecm mu00e3i mu1edbi thu1ea5y cu00e1i bu00e0i kinh u0111iu1ec3n nu00e0y cuu1ea3 anh jai Tuu1ea5n Ngu1ecdc nu00ean post lu00ean cho bu00e0 con nghe chu1ee9 tu00e2m tru1ea1ng tu1edb lu00fac lu00e0y hou00e0n tou00e0n bu00ecnh thu01b0u1eddng nhu00e1, chu1eb3ng qua nhu1ea1c nhu1ebdo tu00fd cho vui.Nhu01b0ng cu00f4ng nhu1eadn nghe bu00e0i nu00e0y cu1ee7a Tuu1ea5n Ngu1ecdc quen ru1ed3i nu00ean bu1ecdn tru1ebb hu01a1n nhu01b0 Lu00ea Hiu1ebfu, Khu00e1nh Ngu1ecdc hu00e1t khu00f4ng thu1ec3 nu00e0o vu00e0o bu1eb1ng\u003c/p\u003e","title":"Niệm Khúc Cuối-Tuấn Ngọc"},{"content":"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=13837\nMọi người ơi………\nEm chưa phải sinh viên (vẫn đang lọ mọ đi mua hồ sơ nhưng rồi không biết đặt vào trường nào cho nó đã).\nMọi người đều là sinh viên cả rồi (oai ghê). Mọi người cho em hỏi chút xíu thế này (vô cùng quan trọng):\n– Trường Đại học Công nghệ có cái gì mà mọi người thích ơi là thích, thích đến phát mê nên mới nhảy vào đây hông????\nVì cả nước mới có một trường tên là “Đại Học Công Nghệ”\nvì học 4 năm\nVì thích tên Coltech hơn là HUT.\nVì được phân chia chuyên ngành luôn , vào thì mới biết sinh viên được thầy cô chiều hơn các trường khác( chắc là vì ít sinh viên ), dưng mà được chiều nhiều khi thành hư học hành bốp chốp, lười\nÍt tiêu cực hơn, maybe\nThấy cô nhiệt tình, “chơi đẹp”.\nSV ham chơi nhưng thông minh + nhanh nhẹn + nhiệt tình (đặc biệt khoản spam)\nCác khóa trước khá hết lòng với đàn em.\nChương trình học có vẻ là tiến bộ nhất (so với các trường kỹ thuật về công nghệ thông tin ngoài Bắc, hoặc chí ít cũng đỡ bê tông cốt thép hơn BK Ít con gái, học hành tập trung Ít sinh viên nên hâù như thằng nào trong trường cũng biết mặt nhau, môĩ cái ko biết tên là j Ờ đúng, thầy cô cũng ít tiêu cực, chịu chơi. Vừa rồi thầy Hoàng dạy xác suất mững mỗi lớp thầy dạy 30K/ng đấy. Vãi chưởng, riêng buổi sáng 19/3 thầy đã đi toong 3.000.000đ, số dzach’ Thi vào đây đi em ! .^^.\ntoàn nói lung tung\nbọn nó nói phét đó\nem đừng có tin\nanh vào đây học chẳng qua trường này cưa gái dễ hơn, pro hơn trường khác\nbách khoa , giao thông là bọn rượu chè\nxây dựng là dân cờ bạc\ncông nghệ cưa gái vô đối Thích vì ngày xưa đi tham khảo, người ta cũng nói thế\nThích vì ít điểm danh\nThích vì phân chuyên ngành luôn, ko phải lo cái chuyện ham chơi mà vào khoa mình ko thích\nThích vì nó có chữ “Công nghệ”\nThích vì nó nằm gần trường múa ( lúc mình thi vào)\nThích vì tất cả những cái trên\nBan đầu vào học thì rất thích vì chương trình nhẹ hơn các trường khác như BK hay BCVT và ban đầu các thày làm công tác tư tưởng nghe sướng tai lắm. Nhưng rồi càng học càng mệt, chương trình cứ tăng lên nghẹt thở. Và thêm vào đó là các thày không giữ lời hứa đúng hẹn về việc cải thiện cơ sở vật chất… chán lắm… 78.gif .\nNhưng nếu chọn lại, Coltech vẫn là số một. 4.gif .\nColtech is best choice for everyone\nVào ĐHCN sướng lắm mấy brồ ạh!\n– Thứ nhất là cái thương hiệu ĐHCN đã được các thầy cô giáo bao năm nay khẳng định. Để rồi SV chúng ta được nhờ. Và cái sướng nữa là khi có thương hiệu ĐHCN roài thì các chú tha hồ la liếm các em.\n– Thứ 2 là các thầy cô hết lòng vì sinh viên chỉ mong sinh viên học giỏi để ngày càng khẳng định thương hiệu của trường nên không có chuyện tiêu cực trong thi cử.(cái này là nhất đó nhoa)\n– Thứ 3 là trường ít sv nên các thầy cũng rất chiều sinh viên. Chính vì các thầy cô chiều nên các thầy cô gần như nhớ rất rõ sv. Thế nên SV tha hồ có đất để dụng võ.\nNhưng:\n– SV khi vào được rồi thì cũng không ít bạn quá lóa mắt với cái thương hiệu đó. Trong lúc còn đang “mơ màng” và tự cho mình là giỏi thì trở lên lười học và điều gì đến sẽ đến…\n– Các thầy cô nhớ mặt SV nên những chú nào mờ hay “tào tháo” thì “đường về thôn em luôn”!\n– Bước chân vào được rồi thì các em nên nghĩ ngay đến ngày ra trường. Kể từ khi được nhận vào làm việc ở một nơi nào ý thì thương hiệu ĐHCN chỉ có ý nghĩa trong 1 tuần. Sang tuần thứ 2 thì các em phải khẳng định được cái thương hiệu ý của mình. Nếu không kẳng định được thì nhà tuyển dụng nó bemmmmm cho….xí hổ lắm!\nCòn nhiều lắm, hôm khác anh udate cho em nghe. Nhưng cứ cố gắng học đi và lấy “độ rắn” của thương hiệu ĐHCN mà phấn đấu! Sau khi đã có đủ bản lĩnh thì thích chọn trường nào cũng được…Miễn là…..em thích!!!!\nVì học công nghệ thì gần ngoại ngữ và he he tự hiểu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/13/dh-cong-nghe-tuyet-voi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=13837\"\u003ehttp://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=13837\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMọi người ơi………\u003cbr\u003e\nEm chưa phải sinh viên (vẫn đang lọ mọ đi mua hồ sơ nhưng rồi không biết đặt vào trường nào cho nó đã).\u003cbr\u003e\nMọi người đều là sinh viên cả rồi (oai ghê). Mọi người cho em hỏi chút xíu thế này (vô cùng quan trọng):\u003cbr\u003e\n– Trường Đại học Công nghệ có cái gì mà mọi người thích ơi là thích, thích đến phát mê nên mới nhảy vào đây hông????\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"DH Cong nghe, tuyet voi!"},{"content":" TTO – Vào đầu thế kỷ 19, Alexander de Tocqueville (1805-1859), nhà chính trị và là nhà sử học Pháp, đã thử tìm hiểu xem vì sao nước Mỹ trở nên vĩ đại? Sau chuyến thăm đất nước này, ông viết: “Tôi đã tìm sự vĩ đại của nước Mỹ ở những bến cảng mênh mông cùng những bến bờ bao la của đất nước này nhưng không tìm thấy.\nTôi đã tìm sự vĩ đại của nước Mỹ nơi hệ thống trường công và các cơ sở giảng dạy của đất nước này, nhưng không tìm thấy.\nTôi đã tìm sự vĩ đại của nước Mỹ nơi quốc hội dân chủ cùng bản hiến pháp không đâu sánh bằng của đất nước này, nhưng cũng không tìm thấy.\nMãi cho đến khi tôi bước vào những nhà thờ ở nước Mỹ, nghe các vị giáo sĩ hăng say thuyết giảng về sự công chính thì tôi hiểu vì sao đất nước này trở nên vĩ đại.\nNước Mỹ vĩ đại bởi vì nước Mỹ tốt, nhưng một khi nước Mỹ không còn tốt thì nước Mỹ cũng không còn vĩ đại”.\nBạn đọc thân mến, có thể diễn giải lại Alexander de Tocqueville như sau: Nước Mỹ có những con người tốt nên nước Mỹ tốt và vì thế nước Mỹ trở nên vĩ đại. Bất cứ đất nước nào có những con người tốt thì đất nước ấy tốt và vì thế cũng trở nên vĩ đại.\nĐiều này lại đưa tôi đến một câu hỏi: Thế nào là người tốt? Người tốt là người như thế nào trong xã hội mà chúng ta đang sống?\nTrong cuốn sách Nối một vòng tay của mình, Vũ Toàn đã chạm đến điều mà Alexander de Tocqueville đã tìm thấy năm ông 35 tuổi, cách nay gần 200 năm trước. Có điều khác với Alexander de Tocqueville, anh không vào nhà thờ, không du hành đến một đất nước xa xôi mà đi vào cuộc sống đời thường, dân dã ở vùng đất anh đang sống, ở đất nước mình.\nVũ Toàn đã khắc họa 30 chân dung nhân vật thuộc nhiều mẫu người tốt khác nhau mà anh gặp: từ ông giáo sư tiến sĩ, nhà nghiên cứu dân gian, cán bộ nhà nước, nhà văn, nhà thơ, nhà giáo đến nhà doanh nghiệp, người lao động bình thường, người khuyết tật… Đọc Nối một vòng tay, bạn đọc có thể thấy người tốt là người…\n…như ông phó tiến sĩ Nguyễn Thái Tự bạc tóc vì cá. Hàng năm trời, ông cùng ngư dân lặn lội khắp các dòng sông, khe suối để tìm và nghiên cứu những loài cá “có lợi nhưng dân chưa biết”. Như ông phó tiến sĩ Hồ Bá Quỳnh, người được gọi “phó nhân viên” bởi sự ương bướng, cứ một mực thách thức: “Ai bảo người nông dân suốt một đời chân lấm tay bùn lại không được hưu?”. Và ông đã lặng lẽ tính toán đưa ra công thức “hưu nông dân”. Như “ông già dám chống lại mệnh trời”, GSTS Nguyễn Văn Trương. Về hưu, ông còn đứng ra lập “viện hành động” tư nhân “để xây làng sinh thái làm việc thiện giúp dân nghèo”…\n…như ông Lê Duy Nguyên bỏ cuộc sống an nhàn ở phố ra bãi hoang ven biển trồng rừng và phủ xanh hàng ngàn hecta đồi trọc. Ông còn muốn trồng lim, loài cây 70 năm sau mới cho thu hoạch, bởi ông bảo “đâu phải cái gì hưởng được mới làm”. Như anh cán bộ thương nghiệp huyện miền núi Ngân Đình Châu hàng ngàn lần vượt thác dữ, hàng chục lần suýt chết, hăng hái chuyển hàng chính sách và thiết yếu đến cho dân bản rẻo xa bởi “mình đem niềm vui đến cho họ và họ cũng lại đưa niềm vui lại cho mình. Nguồn động viên ấy có khi còn quí hơn cả tiền bạc”…\n…như “cô Tấm ở rừng xa” Lương Thị Mùi, 17 tuổi dũng cảm vuợt qua những “cái thang đá” của thiên nhiên, của bia miệng người đời và của chính mình để đem con chữ tới cho những đứa trẻ nghèo lam lũ của một làng phong xưa. …như “thủ lĩnh” người Mông Vừ Chông Pao luôn tự nhận mình là người “ít học, không có bằng cấp” nhưng 20 năm làm chủ tịch huyện không để xảy ra một sai sót nào. Ở tuổi 75, ông còn tình nguyện đi bản xa vận động dân cai nghiện để làm người “sạch” ma túy.\nNhư ông giám đốc lâm trường “không có xe oai, đi làm bằng xe đạp, ở nhà hạ” nhưng có cái tâm suốt một đời đeo đuổi: “Giám đốc là người phải chống được thất nghiệp, tìm ra được cách xóa đói giảm nghèo thật sự cho người lao động”. Như Hồ Lay, người thanh niên Vân Kiều, 20 năm sau khi rời chức Bí thư Đảng ủy xã, lại “vừa đi vừa nghĩ, vừa làm vừa nghĩ, có nhiều đêm thức chong mắt để nghĩ “để dời bản xuống núi tạo lập cho dân một cuộc sống ổn định”. …như bà cụ Phạm Thị Sang “sinh ra với nghề làm ruộng nhưng cái nghiệp của đời tôi là đi gom nhặt vỏ chai người ta vứt bừa bãi trên đồng. Vì một lẽ thật đơn giản: nếu không thì chính tôi và cả dân làng sẽ bị những miểng chai sắc lẻm ấy làm hại”. Bà đã 70 mà “tôi còn hai tay bưng được bát cơm để ăn thì tôi vẫn làm. Ở đời trồng được “cây đức” khó lắm chú ạ!”…\n…như chàng trai Lê Hồng Sơn có đôi chân tật nguyền vẫn làm nghề mộc kiếm sống bởi ” lợi dụng người khác để tồn tại là điều rất khổ tâm”. Như Nguyễn Công Hùng bị liệt toàn thân vẫn học tập, rèn luyện trở thành giám đốc trung tâm đào tạo tin học và ngoại ngữ cho các trẻ em tật nguyền. Bởi vì “con người chỉ khác nhau ở chỗ làm được việc gì và giúp ích được gì cho mọi người”.\nNgười tốt là nguời như… Người tốt là người như… Người tốt là người như…\nTôi đã đọc phần lớn trong số các chân dung nhân vật trong Nối một vòng tay được đăng rải rác trong nhiều năm trên báo Tuổi Trẻ và Tuổi Trẻ Chủ Nhật (nay là Tuổi Trẻ Cuối Tuần) . Nhưng lần này, đọc suốt một lèo, cuốn sách lại gợi lên trong tôi nhiều ngẫm nghĩ. Người tốt là…\n…người “tàn” mà không “phế”, người không đánh mất lòng tự trọng của mình, không “kinh doanh” lòng thương hại của người khác để độ nhật qua ngày mà vươn lên, giành lấy quyền lao động, quyền được tôn trọng như bao người bình thường khác vốn sống bằng lao động chân chính của mình.\n…nhà giáo không đem chữ đánh đổi lấy học phí cao mà thầm lặng chấp cánh cho bao mái đầu xanh tin vào tương lai và mơ ước một cuộc sống tốt hơn so với hôm nay. Khi thôi không còn là “người kỹ sư tâm hồn”, nhà giáo sẽ chỉ là “giáo gian”.\n…người trí thức không sống cầu an mà dấn thân mưu cầu sự tiến bộ cho xã hội. Khi không còn dấn thân, người trí thức chỉ là trí… ngủ.\n…nhà doanh nghiệp không mua bán lòng vòng ăn chênh lệch giá để làm giàu cho mình và gia đình mình mà tạo nên những “g\ni\nBình luận (1) Pencil_88 — 2008-05-26 08:22\nBài này có ý nghĩa thật.Nhưng mình nghĩ chẳng cần phải đi tìm những người tốt ở những nơi xa xôi, những gương mặt mà mình chưa hề tiếp xúc, dù họ thật đáng khâm phục, khâm phục nhưng quá lạ lẫm, xa lạ với bản thân mình. Mình thấy xung quanh chúng ta có biết bao nhiêu người tốt,và tại sao chúng ta không phấn đấu để trở thành một người tốt nhỉ. Hì, mình nghĩ chắc bạn cũng là một người tốt đấy. Chúc mừng bạn và cố gắng làm nhìu điều có ý nghĩa hơn nữa nhé bạn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/11/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-t%E1%BB%91t-la-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eTTO – Vào đầu thế kỷ 19, Alexander de Tocqueville (1805-1859), nhà chính trị và là nhà sử học Pháp, đã thử tìm hiểu xem vì sao nước Mỹ trở nên vĩ đại? Sau chuyến thăm đất nước này, ông viết: “Tôi đã tìm sự vĩ đại của nước Mỹ ở những bến cảng mênh mông cùng những bến bờ bao la của đất nước này nhưng không tìm thấy.\u003c/p\u003e","title":"Người tốt là người…"},{"content":"Bạn biết đấy, tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: “Hmm, xe đầy rồi… chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy.”\nThế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!” Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.\nMột lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: “Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau”.\nMột lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!\nNhư vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.\nCác bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.\nCó ai dám nói rằng cộc đời là công bằng… Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.\nNhưng đừng vội… Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.\nLời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.\nCòn thêm một điều nữa… đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.\nVẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn – chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.\nBạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.\nBạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.\n(St)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/06/chuy%E1%BA%BFn-xe-bus-k%E1%BA%BF-ti%E1%BA%BFp/","summary":"\u003cp\u003eBạn biết đấy, tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: “Hmm, xe đầy rồi… chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy.”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!” Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.\u003c/p\u003e","title":"Chuyến xe Bus kế tiếp"},{"content":"http://blog.360.yahoo.com/blog-i.U6an4yerAX8Y8GHAJtCrw-?cq=1\u0026amp;l=6\u0026amp;u=10\u0026amp;mx=150\u0026amp;lmt=5\nMột buổi tối lôi con Rolls Royce ghẻ ra chở oshin đi Nhà hát Lớn nghe nhạc giao hưởng, qua một ngã tư có đèn đỏ tự dưng đồng chí oshin phát biểu:\n– Cứ 15 phút nước ta lại có 1 người nhiễm hát i vê, kinh kinh!\nChắc là đồng chí nàng đọc được từ 1 tấm biển cổ động của 1 ban ngành nào đó.\nVề nhà nhẩm tính, 15 phút 1 người nhiễm HIV, vị chi 1 tiếng nước ta có thêm 4 người, 1 ngày có thêm 4x 24=96 người, 1 năm có thêm 365×96=35.040 người nhiễm HIV.\nGiả dụ, thay vì ghi “15 phút có thêm 1 người nhiễm HIV”, người ta ghi “1 năm nước ta có thêm 35.040 người nhiễm HIV” thì hiệu quả của thông điệp sẽ ra sao?\nChắc là sẽ giảm. Cavenui thấy con số 35.040 người là quá nhiều. Nhưng có những thằng cha cắc cớ vô ý thức sẽ bảo 35.040 người so với dân số VN tám mấy triệu chưa là cái đinh. Từ nhiễm HIV đến chết cũng phải theo lộ trình, đem so với số người chết vì tai nạn giao thông, bão lũ, sập cầu, cưa mìn bán nguyên liệu hay chết vì say rượu nhìn đểu thằng ngồi cạnh thì cũng chưa hẳn là quá lớn.\n35.040 người nhiễm HIV/năm với 1 người nhiễm HIV/15 phút là tương đương, thế nhưng con số “1 người nhiễm HIV/15 phút” vẫn gây ấn tượng mạnh hơn về tốc độ lan truyền của căn bệnh thế kỷ.\nỞ một nước kinh tế thị trường định hướng XHCN nọ, 1 tờ báo vào dịp Tết có làm cái thăm dò dư luận để tìm hiểu xem ai là thần tượng của giới trẻ.\nTờ báo đưa ra kết quả (đại loại) như sau:\n“Đứng đầu trong danh sách thần tượng là các nhà hoạt động chính trị, nhân vật lịch sử. 40% số người được hỏi đã chọn họ làm thần tượng. Trong số đó, 60% khẳng định thần tượng của họ là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.\nVị trí tiếp theo thuộc về giới kinh doanh, các doanh nhân được 30% số người được hỏi chọn làm thần tượng. Trong số những bạn trẻ yêu thích doanh nhân, 90% đã chọn thần tượng là Bill Gates”.\nNếu đọc lướt, ta có thể nghĩ rằng vị lãnh tụ kính yêu được giới trẻ thần tượng nhiều nhất, vì vị này đứng đầu bảng các chính khách, mà các chính khách lại là những người được lựa chọn nhiều nhất, nghĩa là vị lãnh tụ kính yêu là số 1 của những số 1.\nNhưng thực ra gã Bill Gates thuộc giai cấp tư sản bóc lột mới là thần tượng số 1, y được 90% của 30%, tức là 27% số người được hỏi lựa chọn, trong khi vị lãnh tụ kính yêu chỉ được 60% của 40%, tức là 24% mà thôi.\nNghe đồn rằng tờ báo phải tích phân 2 con số 27 và 24% như thế để qua cửa kiểm duyệt. Nhưng qua cửa rồi lại bị gọi lại, kiểm duyệt sau khi lôi máy tính ra nhân, lại thổi còi và báo này đã gỡ bỏ trang thần tượng đi, thay bằng thơ lúc nào cũng có sẵn rất nhiều.\n2 cái đồ thị ở trên hình có vẻ rất khác nhau, ở đồ thị bên phải ta thấy đường màu đỏ rất dốc, nghĩa là biến động giảm rất mạnh, trong khi ở đồ thị bên trái đường màu đỏ lại ngang ngang, cho thấy biến động có vẻ rất từ từ.\nThực ra, 2 đồ thị là 1. Kéo dãn cái trục hoành ra, và co trục tung lại, đồ thị bên phải sẽ biến thành đồ thị bên trái.\n4\nTừ giờ đến Tết Nguyên đán em không có điều kiện vào mạng nữa. Vì phải lo sắm cho bố chồng 1 cây mai, quà cho mẹ chồng 1 cây mốt. Nên ngay từ lúc này, dù là hơi sớm, thân ái chúc tất cả anh chị em bạn hữu một năm mới an khang, thịnh vượng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/03/06/copy-copy/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-i.U6an4yerAX8Y8GHAJtCrw-?cq=1\u0026amp;l=6\u0026amp;u=10\u0026amp;mx=150\u0026amp;lmt=5\"\u003ehttp://blog.360.yahoo.com/blog-i.U6an4yerAX8Y8GHAJtCrw-?cq=1\u0026amp;l=6\u0026amp;u=10\u0026amp;mx=150\u0026amp;lmt=5\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/2008/03/06/copy-copy/slideshow.html?p=548\u0026amp;id=i.U6an4yerAX8Y8GHAJtCrw-\"\u003e\u003cimg alt=\"magnify\" loading=\"lazy\" src=\"/2008/03/06/copy-copy/srch121.gif\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eMột buổi tối lôi con Rolls Royce ghẻ ra chở oshin đi Nhà hát Lớn nghe nhạc giao hưởng, qua một ngã tư có đèn đỏ tự dưng đồng chí oshin phát biểu:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Cứ 15 phút nước ta lại có 1 người nhiễm hát i vê, kinh kinh!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChắc là đồng chí nàng đọc được từ 1 tấm biển cổ động của 1 ban ngành nào đó.\u003c/p\u003e","title":"copy copy"},{"content":"Ra Giêng hơn mươi ngày, hoa đào bỗng ngập tràn trên đường phố Hà Nội, như thể đang chiều cuối năm. Hỏi ra mới hay, do trời quá giá rét và do sương muối, đào không thể nở đúng dịp Tết. Hôm mùng 10, nắng hửng vài giờ, đào thức dậy. Hàng ngàn nông dân ngoại thành Hà Nội hối hả cắt hoa đem bán, hy vọng ông trời không cướp mất chút thu nhập đang teo dần của họ. Thế mới có chuyện, nếu thông thường hàng năm đây là thời điểm người ta đi mua lại gốc đào thì giờ đây người ta mang đào đi bán với giá rẻ như cho. Mặc áo mưa cho đỡ lạnh, đi dép lê, lót dạ bữa trưa bằng tấm bánh mỳ thấm nước để bán một chút Tết còn rơi vãi, liệu người mua có hiểu?\nCái Tết năm nay khác lạ với người miền Bắc. Người ta ít đến nhà nhau nên chỉ hỏi thăm chuyện ăn tết và ngủ tết thay vì chơi tết. Nhưng với nông dân, Tết thực sự là lo Tết, về cả vật chất và tinh thần. Người trồng lúa héo ruột nhìn ruộng mạ quắt queo vì giá rét, đàn trâu bò ngấn nước mắt ngã gục, có người trồng rau phần vì thương rau không thể mọc mầm, phần vì tiếc giá rau lên cao trong vài ngày lễ nên “tranh thủ” lội ruộng hái thêm mà tắt thở.\nAi đã từng đi qua những nẻo đường vùng cao Tây Bắc, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang, mới thấy rằng còn những vùng đất mà chưa nói đến văn minh, ngay sự no đủ chưa kịp đến. Đấy là thế giới của những ngọn đèn dầu, những bó đuốc soi đường buổi tối, những em nhỏ không quần áo, những bát cơm ngô khô khốc, nghẹn bứ ở cổ và những ổ rơm nương náu qua mùa đông.\nNhớ một chuyến công tác qua cực Bắc ở Hà Giang, chúng tôi ghé một bản nhỏ tại xã Xí Mần, phải đi bộ 2 cây số qua ba ngọn núi để phát kẹo cho đám trẻ ở một lớp học cắm bản. Một người đã bật khóc khi thấy những đứa trẻ đến 10 tuổi vẫn không mặc quần, da tím tái, tóc khô xác, mân mê mãi mẩu giấy kẹo xanh đỏ sau khi ăn hết “ruột”. Một người khác đi cùng luống cuống muốn giấu đi cái túi xách trị giá vài triệu đồng của mình.\nTrong khi, chỉ cách vài ba trăm cây số là Hà Nội, nơi ngập tràn quần áo đẹp, các cao ốc thi nhau trưng các thương hiệu nổi tiếng thế giới, những chiếc ô tô bạc tỉ đậu san sát hai bên hè phố, những nhà hàng sang trọng mà mỗi bữa ăn bằng hoặc hơn cả năm thu nhập của một gia đình nông dân vẫn không ngớt rộn rã.\nTrong khi người ta say mê với thành tích tăng trưởng GDP, thành tích giảm nghèo, dẫn ra những con số cho rằng hệ số tốc độ gia tăng bất bình đẳng ở Việt Nam thấp hơn các nền kinh tế khác, thì dường như đợt rét năm nay đã kéo lùi thành tích này xuống, làm cho nó mong manh hơn. Có những du khách không tiếc tiền lên núi chiêm ngưỡng băng tuyết thì cũng có những nông dân ngồi bên chiếu bán thịt trâu bò chết cóng đang tuyệt vọng, bên cạnh những chiếc ô tô đắt tiền từ miền xuôi đi lên du xuân có những ánh mắt lạ lẫm của người vùng cao co ro với tấm áo mỏng. Khi người ta bàn tán về chiếc nhẫn kim cương trị giá một triệu đô la Mỹ của vợ một quan chức thì có những em nhỏ tranh nhau miếng sắn, củ khoai. Nếu một nồi lẩu ở phố Quán Sứ (Hà Nội) có giá hàng triệu đồng thì một cân cá trích để ăn cả tuần của gia đình nọ chỉ có 5.000 đồng. Ở nước ta, khi ngày một nhiều người mua được những chiếc ô tô mà tiền thuế đã lên tới hàng chục tỉ đồng thì vẫn chưa bớt đi những người chỉ đi về bằng phương tiện duy nhất là hai bàn chân trần nứt nẻ. Trong khi ngày một nhiều những người mua thẻ làm hội viên một sân golf ở ngoại thành Hà Nội có giá tới 50.000 đô la Mỹ/năm thì cách đó chỉ vài trăm mét, ngoài bức tường bao, một gia đình nông dân chỉ có thu nhập 10-20.000 đồng/ngày.\nTết là cơ hội để nhiều người trả ơn nhau, tụ tập, mua bán, sắm sửa, thể hiện sự giàu có, sang trọng của gia đình mình. Còn với người thu nhập thấp, Tết là một mối lo biết trước mà không thể tránh. Bi kịch luôn xảy ra nặng nề nhất với những người nghèo. Sau những thửa ruộng, những cánh đồng xám xịt, câu chuyện Tết nào cũng xen nhiều tiếng thở dài vì người ốm, lúa chết, rau màu chết, trâu bò chết. Chưa hết, sau rét là thiếu lương thực, là giá cả tăng cao, là thiếu vốn cho sản xuất, thiếu nước cho ruộng.\nĐất nước đã qua đổi mới nhiều năm nhưng những người nghèo như những mảnh vỡ của mùa Đông, của hiện đại hóa đang rơi rớt lại, phía sau những bản dài thành tích và cả những tiếng chúc mừng.\ngoogle’s cache\nBình luận (1) VangAnh — 2008-03-05 05:53\nlam phat, dinh cong…khung hoang kinh te\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/02/25/ret/","summary":"\u003cp\u003eRa Giêng hơn mươi ngày, hoa đào bỗng ngập tràn trên đường phố Hà Nội, như thể đang chiều cuối năm. Hỏi ra mới hay, do trời quá giá \u003cstrong\u003erét\u003c/strong\u003e và do sương muối, đào không thể nở đúng dịp Tết. Hôm mùng 10, nắng hửng vài giờ, đào thức dậy. Hàng ngàn nông dân ngoại thành Hà Nội hối hả cắt hoa đem bán, hy vọng ông trời không cướp mất chút thu nhập đang teo dần của họ. Thế mới có chuyện, nếu thông thường hàng năm đây là thời điểm người ta đi mua lại gốc đào thì giờ đây người ta mang đào đi bán với giá rẻ như cho. Mặc áo mưa cho đỡ lạnh, đi dép lê, lót dạ bữa trưa bằng tấm bánh mỳ thấm nước để bán một chút Tết còn rơi vãi, liệu người mua có hiểu?\u003cbr\u003e\nCái Tết năm nay khác lạ với người miền Bắc. Người ta ít đến nhà nhau nên chỉ hỏi thăm chuyện ăn tết và ngủ tết thay vì chơi tết. Nhưng với nông dân, Tết thực sự là lo Tết, về cả vật chất và tinh thần. Người trồng lúa héo ruột nhìn ruộng mạ quắt queo vì giá \u003cstrong\u003erét\u003c/strong\u003e, đàn trâu bò ngấn nước mắt ngã gục, có người trồng rau phần vì thương rau không thể mọc mầm, phần vì tiếc giá rau lên cao trong vài ngày lễ nên “tranh thủ” lội ruộng hái thêm mà tắt thở.\u003cbr\u003e\nAi đã từng đi qua những nẻo đường vùng cao Tây Bắc, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang, mới thấy rằng còn những vùng đất mà chưa nói đến văn minh, ngay sự no đủ chưa kịp đến. Đấy là thế giới của những ngọn đèn dầu, những bó đuốc soi đường buổi tối, những em nhỏ không quần áo, những bát cơm ngô khô khốc, nghẹn bứ ở cổ và những ổ rơm nương náu qua mùa đông.\u003cbr\u003e\nNhớ một chuyến công tác qua cực Bắc ở Hà Giang, chúng tôi ghé một bản nhỏ tại xã Xí Mần, phải đi bộ 2 cây số qua ba ngọn núi để phát kẹo cho đám trẻ ở một lớp học cắm bản. Một người đã bật khóc khi thấy những đứa trẻ đến 10 tuổi vẫn không mặc quần, da tím tái, tóc khô xác, mân mê mãi mẩu giấy kẹo xanh đỏ sau khi ăn hết “ruột”. Một người khác đi cùng luống cuống muốn giấu đi cái túi xách trị giá vài triệu đồng của mình.\u003cbr\u003e\nTrong khi, chỉ cách vài ba trăm cây số là Hà Nội, nơi ngập tràn quần áo đẹp, các cao ốc thi nhau trưng các thương hiệu nổi tiếng thế giới, những chiếc ô tô bạc tỉ đậu san sát hai bên hè phố, những nhà hàng sang trọng mà mỗi bữa ăn bằng hoặc hơn cả năm thu nhập của một gia đình nông dân vẫn không ngớt rộn rã.\u003cbr\u003e\nTrong khi người ta say mê với thành tích tăng trưởng GDP, thành tích giảm nghèo, dẫn ra những con số cho rằng hệ số tốc độ gia tăng bất bình đẳng ở Việt Nam thấp hơn các nền kinh tế khác, thì dường như đợt \u003cstrong\u003erét\u003c/strong\u003e năm nay đã kéo lùi thành tích này xuống, làm cho nó mong manh hơn. Có những du khách không tiếc tiền lên núi chiêm ngưỡng băng tuyết thì cũng có những nông dân ngồi bên chiếu bán thịt trâu bò chết cóng đang tuyệt vọng, bên cạnh những chiếc ô tô đắt tiền từ miền xuôi đi lên du xuân có những ánh mắt lạ lẫm của người vùng cao co ro với tấm áo mỏng. Khi người ta bàn tán về chiếc nhẫn kim cương trị giá một triệu đô la Mỹ của vợ một quan chức thì có những em nhỏ tranh nhau miếng sắn, củ khoai. Nếu một nồi lẩu ở phố Quán Sứ (Hà Nội) có giá hàng triệu đồng thì một cân cá trích để ăn cả tuần của gia đình nọ chỉ có 5.000 đồng. Ở nước ta, khi ngày một nhiều người mua được những chiếc ô tô mà tiền thuế đã lên tới hàng chục tỉ đồng thì vẫn chưa bớt đi những người chỉ đi về bằng phương tiện duy nhất là hai bàn chân trần nứt nẻ. Trong khi ngày một nhiều những người mua thẻ làm hội viên một sân golf ở ngoại thành Hà Nội có giá tới 50.000 đô la Mỹ/năm thì cách đó chỉ vài trăm mét, ngoài bức tường bao, một gia đình nông dân chỉ có thu nhập 10-20.000 đồng/ngày.\u003cbr\u003e\nTết là cơ hội để nhiều người trả ơn nhau, tụ tập, mua bán, sắm sửa, thể hiện sự giàu có, sang trọng của gia đình mình. Còn với người thu nhập thấp, Tết là một mối lo biết trước mà không thể tránh. Bi kịch luôn xảy ra nặng nề nhất với những người nghèo. Sau những thửa ruộng, những cánh đồng xám xịt, câu chuyện Tết nào cũng xen nhiều tiếng thở dài vì người ốm, lúa chết, rau màu chết, trâu bò chết. Chưa hết, sau \u003cstrong\u003erét\u003c/strong\u003e là thiếu lương thực, là giá cả tăng cao, là thiếu vốn cho sản xuất, thiếu nước cho ruộng.\u003cbr\u003e\nĐất nước đã qua đổi mới nhiều năm nhưng những người nghèo như những mảnh vỡ của mùa Đông, của hiện đại hóa đang rơi rớt lại, phía sau những bản dài thành tích và cả những tiếng chúc mừng.\u003c/p\u003e","title":"Rét"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/02/24/2h50-2422008/","summary":"","title":"2h50, 24.2.2008"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/02/21/cao-xuan-h%E1%BA%A1o/","summary":"","title":"Cao Xuân Hạo"},{"content":"Từ hồi bước sang học kì 2 tới giờ, sáng nay mới là buổi thực hành đầu tiên trên phòng máy. Kinh nghiệm đau thương của gần 3 năm học ở ĐH Công nghệ khiến tớ chả mấy hứng thú với việc thực hành trên phòng máy của nhà trường. Internet thì có, nhưng hầu như là bị chặn, nếu không bị chặn thì chậm như rùa bò, kinh khủng lắm. Phần mềm để thực hành thì lỗi lên lỗi xuống, như kì trước học thực hành mạng ấy, thực hành với mấy cái phần mềm ethereal với cả boson netsim, năm lần bảy lượt chả được, lúc thì chưa cài phần mềm, lúc thì phần mềm lỗi, hết sức là mệt mỏi. Cô giáo thì thường xuyên liên tục đi muộn và nghỉ dạy bất ngờ, tất nhiên là có lí do, thường thì là xe của cô bị hỏng :D, cô giáo cũng vui tính như mà như thế thì chúng em đợi cô mệt lắm ạ. À, máy tính, máy tính lởm, mang tiếng là máy trong phòng lab của ĐHCN mà đầy virus, chả ai diệt, cứ cắm usb vào là lại nhiễm, về nhà lại phải diệt. Rồi màn hình bé xíu, cong cong, máy chậm, v.v.v Đến giờ tớ vẫn bực con chuột ở phòng máy 203 E4, cầm con chuột mà không sao di vào cái chỗ cần bấm được, lúc thì di không đi, lúc thì đi vọt lên vọt xuống, lúc ấy chỉ hận không thể ném thẳng con chuột vào màn hình cho đỡ bực :D. Còn 2 cái phòng internet miễn phí cho sinh viên, ram 128 các bạn ạ, chán ghê gớm. Phải đến một phần ba máy không chạy ấy chứ. Đã có tiền trang bị máy tính với cạc mạng không dây -wireless vậy mà lại không trang bị đầy đủ ổ cắm, vô số máy ko chạy vì không có chỗ cắm điện. Thật hết hiểu nổi. Mà dạo này hai cái phòng ấy đóng cửa im ỉm suốt. Lại còn giới hạn sv chỉ được truy cập 30 phút một ngày hay sao ấy. 🙁\nVề cơ bản tớ chán phòng máy trường tớ như thế cho nên sáng nay tớ cũng ko hào hứng gì lắm. Nhưng bước chân vào phòng 404 nhà E3, tớ thực sự choáng váng, 36 cái máy tính đồng bộ đen tuyền quyến rũ, đèn led xanh sang trọng quý phái :D, hoàn toàn là LCD 17″ LG, đẹp mê ly. Chuột nhạy, bàn phím nảy, êm. Cấu hình rất mạnh với Core 2 Duo, ram 1G. Và đặc biệt hoàn toàn không có virus, bởi vì 100% cài đặt Red Hat, hehe. Rất chuyên nghiệp khi username và password được in và dán sẵn dưới mỗi màn hình. Trong phòng lab còn có một máy chiếu xịn, hai bảng trắng mới tinh và rất hiện đại. Thầy giáo thì thoái mái và nhiệt tình, giảng bài rất dễ hiểu và đầy cảm hứng :D. Thật tuyệt. Thề là học gần 3 năm trường CN rồi, chưa bao giờ thấy tự hào về cơ sở vật chật của trường đến thế, chưa bao giờ thấy trường mình hiện đại thế. Nghe giang hồ đồn đại thì mỗi cái máy là 12 triệu, vậy thì 36 cái sẽ là 432T, chưa kể bàn ghế, thảm, máy chiếu, bảng… Hoành tráng thật. Thầy bảo môn này không điểm danh, ở nhà làm cũng được nhưng phòng lab đẹp xịn thế, không đến cũng phí 😀\nBình luận (3) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2008-02-19 09:53\nchả chóang j cạ =))\nSAY THE SAME — 2008-02-19 11:36\nsang Bách Khoa chơi đi 😀\nMr Free — 2008-02-20 07:54\nko chấp BK\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/02/19/di-th%E1%BB%B1c-hanh-choang/","summary":"\u003cp\u003eTừ hồi bước sang học kì 2 tới giờ, sáng nay mới là buổi thực hành đầu tiên trên phòng máy. Kinh nghiệm đau thương của gần 3 năm học ở ĐH Công nghệ khiến tớ chả mấy hứng thú với việc thực hành trên phòng máy của nhà trường. Internet thì có, nhưng hầu như là bị chặn, nếu không bị chặn thì chậm như rùa bò, kinh khủng lắm. Phần mềm để thực hành thì lỗi lên lỗi xuống, như kì trước học thực hành mạng ấy, thực hành với mấy cái phần mềm ethereal với cả boson netsim, năm lần bảy lượt chả được, lúc thì chưa cài phần mềm, lúc thì phần mềm lỗi, hết sức là mệt mỏi. Cô giáo thì thường xuyên liên tục đi muộn và nghỉ dạy bất ngờ, tất nhiên là có lí do, thường thì là xe của cô bị hỏng :D, cô giáo cũng vui tính như mà như thế thì chúng em đợi cô mệt lắm ạ. À, máy tính, máy tính lởm, mang tiếng là máy trong phòng lab của ĐHCN mà đầy virus, chả ai diệt, cứ cắm usb vào là lại nhiễm, về nhà lại phải diệt. Rồi màn hình bé xíu, cong cong, máy chậm, v.v.v Đến giờ tớ vẫn bực con chuột ở phòng máy 203 E4, cầm con chuột mà không sao di vào cái chỗ cần bấm được, lúc thì di không đi, lúc thì đi vọt lên vọt xuống, lúc ấy chỉ hận không thể ném thẳng con chuột vào màn hình cho đỡ bực :D. Còn 2 cái phòng internet miễn phí cho sinh viên, ram 128 các bạn ạ, chán ghê gớm. Phải đến một phần ba máy không chạy ấy chứ. Đã có tiền trang bị máy tính với cạc mạng không dây -wireless vậy mà lại không trang bị đầy đủ ổ cắm, vô số máy ko chạy vì không có chỗ cắm điện. Thật hết hiểu nổi. Mà dạo này hai cái phòng ấy đóng cửa im ỉm suốt. Lại còn giới hạn sv chỉ được truy cập 30 phút một ngày hay sao ấy. 🙁\u003cbr\u003e\nVề cơ bản tớ chán phòng máy trường tớ như thế cho nên sáng nay tớ cũng ko hào hứng gì lắm. Nhưng bước chân vào phòng 404 nhà E3, tớ thực sự choáng váng, 36 cái máy tính đồng bộ đen tuyền quyến rũ, đèn led xanh sang trọng quý phái :D, hoàn toàn là LCD 17″ LG, đẹp mê ly. Chuột nhạy, bàn phím nảy, êm. Cấu hình rất mạnh với Core 2 Duo, ram 1G. Và đặc biệt hoàn toàn không có virus, bởi vì 100% cài đặt Red Hat, hehe. Rất chuyên nghiệp khi username và password được in và dán sẵn dưới mỗi màn hình. Trong phòng lab còn có một máy chiếu xịn, hai bảng trắng mới tinh và rất hiện đại. Thầy giáo thì thoái mái và nhiệt tình, giảng bài rất dễ hiểu và đầy cảm hứng :D. Thật tuyệt. Thề là học gần 3 năm trường CN rồi, chưa bao giờ thấy tự hào về cơ sở vật chật của trường đến thế, chưa bao giờ thấy trường mình hiện đại thế. Nghe giang hồ đồn đại thì mỗi cái máy là 12 triệu, vậy thì 36 cái sẽ là 432T, chưa kể bàn ghế, thảm, máy chiếu, bảng… Hoành tráng thật. Thầy bảo môn này không điểm danh, ở nhà làm cũng được nhưng phòng lab đẹp xịn thế, không đến cũng phí 😀\u003c/p\u003e","title":"Đi thực hành, choáng."},{"content":"Một thư viện nhỏ nhắn, hai tầng, yên tĩnh và lịch sự. Bác bảo vệ già ăn trưa xong không thèm rửa bát. Màu vàng của tường cũ cũ, với những kèo, cột khiến cho thư viện càng cổ kính hơn. Khóm tre với những con chim nhỏ béo béo nhảy nhót kêu lóc chóc. Ngồi trên thư viện, nhìn qua cửa sổ, màu xanh ngát của tán cây xà cừ, đường phố mọi người đi lại đông vui nhưng không ồn ã, một màu vàng ấm áp của hai chậu hoa cúc rất to bên kia đường, cuộc sống thật là tuyệt vời. Tuyệt vời nhất là nhìn sang bên cạnh, thấy một người đang làm bài tập một cách rất chăm chú. Sau này có người yêu, nhất định mình sẽ cùng người yêu lên thư viện học. Nhưng…, khi mình có người yêu liệu mình có còn đi học nữa không? Nói một cách khác, mình có thể có bạn gái khi đang đi học được không? :))\nBình luận (3) amourtrombe\u0026rsquo; — 2008-01-28 08:31\nco llen, van con 1,5 nam nua de tim girlfriend ma\nanticlockwise_feb — 2008-01-28 12:39\nthế mà tôi tưởng có người đọc truyện chăm chú lắm, hóa ra là để ý kĩ phết đấy :))\nVangAnh — 2008-02-11 02:57\nmình có thể có bạn gái khi đang đi học được không? :))\nsao lai kh nhi? thu xem\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/28/th%C6%B0-vi%E1%BB%87n-tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003eMột thư viện nhỏ nhắn, hai tầng, yên tĩnh và lịch sự. Bác bảo vệ già ăn trưa xong không thèm rửa bát. Màu vàng của tường cũ cũ, với những kèo, cột khiến cho thư viện càng cổ kính hơn. Khóm tre với những con chim nhỏ béo béo nhảy nhót kêu lóc chóc. Ngồi trên thư viện, nhìn qua cửa sổ, màu xanh ngát của tán cây xà cừ, đường phố mọi người đi lại đông vui nhưng không ồn ã, một màu vàng ấm áp của hai chậu hoa cúc rất to bên kia đường, cuộc sống thật là tuyệt vời. Tuyệt vời nhất là nhìn sang bên cạnh, thấy một người đang làm bài tập một cách rất chăm chú. Sau này có người yêu, nhất định mình sẽ cùng người yêu lên thư viện học. Nhưng…, khi mình có người yêu liệu mình có còn đi học nữa không? Nói một cách khác, mình có thể có bạn gái khi đang đi học được không? :))\u003c/p\u003e","title":"Thư viện, tình yêu"},{"content":"23/1/2008\nHôm nay mình đi học, hôm nay mình rất vui. Tại sao lại vui? Tại vì hai hôm rồi bị ốm, không đi học được, hôm nay khỏe đi học được nên vui. Hôm nay trả sách thư viện. hôm nay đi đường, dọc đường Láng, từ Ngã Tư Sở tới Cầu Giấy, ngã tư nào cũng có 2 đồng chí nữ an ninh đứng làm nhiệm vụ của cảnh sát giao thông. Tóc thật là dài, da thật là trắng, mặt ngơ ngác, trông rất là vui, cũng vất vả, vì 8h sáng mình đi qua đã thấy đứng mà 6h chiều đi học về vẫn thấy đứng đó luôn. Hôm nay còn rất vui vì tuy trời vẫn rét, nhưng mình vẫn có thể đạp xe và cười tươi mà không thấy lạnh lắm, đơn giản vì thấy yêu đời nên đời không lạnh, hehe. Nhưng hôm nay cũng rất ngu si, vì vào nhà chị Dung rồi để quên điện thoại ở đó, đến lớp sờ túi mới nhớ ra, căn bản nằm ngủ trưa ấm quá, lúc dậy quên mất điện thoại vẫn vứt ở đầu giường. chả sao, mai sang lấy, một này không có điện thoại là một ngày tự do – hê hê. À, hôm nay còn đi chợ nữa, mua khoa tây và cải cúc, phải nấu canh ăn cho ấm chứ. Mình thật là đảm. hè hè. Hôm nào phải hỏi Huệ cách nấu cháo, hôm nọ bị ốm bạn ấy sang nấu cháo rất ngon, mình sẽ học để tự nấu cho mình ăn, sau này có người yêu nếu người yêu bị ốm sẽ nấu cháo cho người yêu. Hihi.\nÀ hôm nay học môn khoa học quản lý đại cương, do cô Nguyễn Thị Kim Chi dạy, cô giáo là giảng viên của trường nhân văn đấy, cô hơi bị vui tính và thoải mái. Lúc mình vào lớp, quen thói của các thầy kì trước nên thấy cô ở trong lớp chỉnh máy chiếu tưởng cô không để ý nên cứ ung dung đi vào, lại còn vỗ vai thằng Hải cười hề hề với nó. Thế là cô giáo gọi lại hỏi: bạn này có phải sinh viên lớp mình không? Vào lớp mà không xin phép ai à? Mình ngơ ngác quay ra nhưng nhanh mồm nhanh miệng nói ngay, “em xin lỗi cô em quên ạ” : )). Rồi thì mấy đứa nữa vào sau cũng ngơ ngác như mình. Cô giáo liền bảo sinh viên năm thứ 3 rồi mà ko biết lễ nghĩa gì cả thế à, ra vào lớp thấy cô giáo thì phải xin phép chứ. Hihi. Tại các thầy làm chúng em hư cô ạ, kì trước hầu như thầy nào cũng ra “luật”: khi thầy đang giảng bài, ai vào cứ vào ai ra cứ ra, không được ngắt bài giảng của thầy. Thầy Tiến chủ nhiệm khoa CNTT còn có luật “hắc ám” hơn: “anh chị nào tôi đang giảng mà xin vào thì tôi không cho vào, tôi đang giảng tự động ra thì ra mà xin thì tôi không cho ra”. Thế nên đến học kì này sinh viên quen thói. Hehe.\nBình luận (1) Phuong Hien — 2008-01-23 10:00\nhany t cug den thu vien muon sach, sao hok thay T nhi? hehe. ma k an trung xao muop dag nua a???\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/23/2312008/","summary":"\u003cp\u003e23/1/2008\u003cbr\u003e\nHôm nay mình đi học, hôm nay mình rất vui. Tại sao lại vui? Tại vì hai hôm rồi bị ốm, không đi học được, hôm nay khỏe đi học được nên vui. Hôm nay trả sách thư viện. hôm nay đi đường, dọc đường Láng, từ Ngã Tư Sở tới Cầu Giấy, ngã tư nào cũng có 2 đồng chí nữ an ninh đứng làm nhiệm vụ của cảnh sát giao thông. Tóc thật là dài, da thật là trắng, mặt ngơ ngác, trông rất là vui, cũng vất vả, vì 8h sáng mình đi qua đã thấy đứng mà 6h chiều đi học về vẫn thấy đứng đó luôn. Hôm nay còn rất vui vì tuy trời vẫn rét, nhưng mình vẫn có thể đạp xe và cười tươi mà không thấy lạnh lắm, đơn giản vì thấy yêu đời nên đời không lạnh, hehe. Nhưng hôm nay cũng rất ngu si, vì vào nhà chị Dung rồi để quên điện thoại ở đó, đến lớp sờ túi mới nhớ ra, căn bản nằm ngủ trưa ấm quá, lúc dậy quên mất điện thoại vẫn vứt ở đầu giường. chả sao, mai sang lấy, một này không có điện thoại là một ngày tự do – hê hê. À, hôm nay còn đi chợ nữa, mua khoa tây và cải cúc, phải nấu canh ăn cho ấm chứ. Mình thật là đảm. hè hè. Hôm nào phải hỏi Huệ cách nấu cháo, hôm nọ bị ốm bạn ấy sang nấu cháo rất ngon, mình sẽ học để tự nấu cho mình ăn, sau này có người yêu nếu người yêu bị ốm sẽ nấu cháo cho người yêu. Hihi.\u003cbr\u003e\nÀ hôm nay học môn khoa học quản lý đại cương, do cô Nguyễn Thị Kim Chi dạy, cô giáo là giảng viên của trường nhân văn đấy, cô hơi bị vui tính và thoải mái. Lúc mình vào lớp, quen thói của các thầy kì trước nên thấy cô ở trong lớp chỉnh máy chiếu tưởng cô không để ý nên cứ ung dung đi vào, lại còn vỗ vai thằng Hải cười hề hề với nó. Thế là cô giáo gọi lại hỏi: bạn này có phải sinh viên lớp mình không? Vào lớp mà không xin phép ai à? Mình ngơ ngác quay ra nhưng nhanh mồm nhanh miệng nói ngay, “em xin lỗi cô em quên ạ” : )). Rồi thì mấy đứa nữa vào sau cũng ngơ ngác như mình. Cô giáo liền bảo sinh viên năm thứ 3 rồi mà ko biết lễ nghĩa gì cả thế à, ra vào lớp thấy cô giáo thì phải xin phép chứ. Hihi. Tại các thầy làm chúng em hư cô ạ, kì trước hầu như thầy nào cũng ra “luật”: khi thầy đang giảng bài, ai vào cứ vào ai ra cứ ra, không được ngắt bài giảng của thầy. Thầy Tiến chủ nhiệm khoa CNTT còn có luật “hắc ám” hơn: “anh chị nào tôi đang giảng mà xin vào thì tôi không cho vào, tôi đang giảng tự động ra thì ra mà xin thì tôi không cho ra”. Thế nên đến học kì này sinh viên quen thói. Hehe.\u003c/p\u003e","title":"23/1/2008"},{"content":" (Dân trí) – May mà em không xinh, nên em biết nâng niu tận dụng hiệu quả mọi cơ hội. Em thuộc lòng tích “Tái ông mất ngựa”, rằng trong “cái rủi” chứa đựng vô số những duyên may…\nMay mà em không xinh, nên em biết rằng anh làm bạn với em vì em tốt bụng, quý em vì em thông minh, yêu em vì em biết chia sẻ. Nếu em là hoa khôi, em thề rằng anh sẽ không đủ tự tin để bộc lộ mình một cách thoải mái như anh đã làm, anh sẽ gồng lên để chứng tỏ giữa vô vàn địch thủ, vậy thì làm sao em biết được anh thích tranh tĩnh vật, và thích ăn bánh trôi tàu tối mùa đông, như em!\nMay mà em không xinh, nên người ta dễ nhận ra em duyên dáng. Chẳng có ai xấu toàn diện, nên khi nghe em kể chuyện cười xong, người ta lại chợt thấy em có đôi mắt nâu trong, nghịch ngợm và thu hút.\nMay mà em không xinh, nên em tránh xa được những anh chàng vo ve mà nhạt nhẽo. Em bình yên lựa chọn các quan hệ của mình. Chả bao giờ em phải chịu cảnh “lắm mối tối nằm không” như mấy cô xinh đẹp. Vì thật ra quyền chủ động là ở em mà!\nMay mà em không xinh, nên em có nhiều thời gian đọc sách, nghe nhạc, tập yoga, chơi cá cảnh. Em có đủ thời gian cho khám phá và rèn luyện năng lực bản thân. Rồi em phát hiện ra em huýt sáo rất hay. Ồ, nếu sau này nếu chẳng may em nổi tiếng, người ta lại hết lời ca ngợi đôi gò má cao chót vót của em như một biểu hiện của sự quyến rũ và cá tính cho mà xem!\nMay mà em không xinh, nên sếp cho em đủ cơ hội để em chứng tỏ năng lực. Phải chăng sếp nghĩ em không tốn nhiều thời gian để đối phó với người hâm mộ? Rồi sếp lại quay sang hâm mộ em một cách thật tình, vì em giải quyết việc ngon ơ gấp 3 lần cô trợ lý yêu kiều của sếp.\nMay mà em không xinh lúc còn con gái, nên khi em có bầu, anh lại chợt nhận ra em đầy đặn và quyến rũ hơn hẳn! Ở lâu đẹp xấu cũng thành quen, quan trọng là sự thay đổi làm người ta choáng váng, anh nhỉ?\nMay mà em không xinh lúc trẻ, nên về già anh sẽ thấy em… vẫn thế! Anh sẽ không phải ngậm ngùi chứng kiến sự úa tàn nhanh chóng của một đoá phù dung, mà sẽ được ngưỡng mộ sự tươi xanh lâu bền của một nhánh xương rồng trên cát!\nMay mà…\nHạnh Chi\nhttp://www1.dantri.com.vn/nhipsongtre/May-ma-em-khong-xinh!-/2008/1/214726.vip\nBình luận (2) Lữ Khách — 2008-01-19 03:22\nBai viet hay that!\nNeu co the thi tet nay anh em minh gap nhau nhe! Anh ve tu ngay 27 den 10/1 (lich am). Co gi thi lien lac lai voi anh nhe!\nanticlockwise_feb — 2008-01-22 08:26\nchí phở chí phở, nếu thay bằng may mà anh ko đẹp trai thì cũng đúng, giẻ cùi thì tốt mã thôi :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/19/may-ma-em-khong-xinh/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e(Dân trí) – May mà em không xinh, nên em biết nâng niu tận dụng hiệu quả mọi cơ hội. Em thuộc lòng tích “Tái ông mất ngựa”, rằng trong “cái rủi” chứa đựng vô số những duyên may…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eMay mà em không xinh,\u003c/em\u003e nên em biết rằng anh làm bạn với em vì em tốt bụng, quý em vì em thông minh, yêu em vì em biết chia sẻ. Nếu em là hoa khôi, em thề rằng anh sẽ không đủ tự tin để bộc lộ mình một cách thoải mái như anh đã làm, anh sẽ gồng lên để chứng tỏ giữa vô vàn địch thủ, vậy thì làm sao em biết được anh thích tranh tĩnh vật, và thích ăn bánh trôi tàu tối mùa đông, như em!\u003c/p\u003e","title":"May mà em không xinh!"},{"content":"\nHôm nay rất vui mừng thông báo với mọi người, tớ đã chơi được pes08 một cách rất ngon lành cành hành, hehe. Chả là hồi xưa, tớ hì hục gần một tháng trời, tải bằng Bittorrent đĩa dvd pes08 về, vị chi là 5,42GB cái đĩa đấy, đã thấy sợ chưa :p Cũng cài rồi, nhưng vì không có card màn hình rời nên chơi rất giật, nói chung là hồi ấy thấy không quen tí nào cả, hình ảnh lại có cảm giác xấu hơn (đơn giản vì máy tớ yếu phải để ở chế độ low nên xấu là tất nhiên rồi). Thế là gỡ ra, chơi tạm pes06 vậy. Nhưng rồi một ngày đẹp trời (mới gần đây), tớ chả có gì đọc nên cầm quyển User\u0026rsquo;s Manual của cái mainboard máy tính lên, tự nhiên nhìn thấy dòng N6100 Core Frequency, giá trị của nó là từ 400 đến 650. Tớ liền vào xem thử, hóa ra nó vẫn để mặc định là có 400, tớ tăng lên luôn 550. Chạy ngon lành. Vào chơi thử Pes6 thì thấy để chế độ High chơi vẫn tốt. Okie, ngon rồi, cài pes8 nào. Và kì diệu làm sao, pes8 tớ chơi được ở chế độ medium nhé, khán giả đầy sân luôn (lúc trước lên mạng thấy chúng nó kêu để low sân ko có khán giả :D). Sướng! Đá thì tốt nhưng khi quay lại thì giật tưng bừng. Thế là vào trong bios, chỉnh ram cho vga từ 64 lên 128, rồi chỉnh Frequency lên max 650 luôn. Rút cục là vào win vẫn được, nhưng cứ vào pes8 một tẹo là đơ máy, restart luôn. Hic, đành ra cho xuống và chơi ở chế độ low, tuy khán giả ko có nhưng cái gì cũng nuột cả. Không ngờ card onbo mà cũng ác thế. hê hê. thích quá.\nĐá pes8 thích hơn pes6 bao nhiêu, cảm giác thật kinh khủng luôn, bước chạy của các cầu thủ thì rất dẻo và thật ^^, còn Top player thì đúng là top, đá hay vãi lúa, phải thế chứ. good good\nBình luận (1) anonymous — 2010-07-26 09:07\ntien dat writes:huong dan to cach xem cai mainboard\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/15/pes-2008/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/01/15/pes-2008/pes2008.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay rất vui mừng thông báo với mọi người, tớ đã chơi được pes08 một cách rất ngon lành cành hành, hehe. Chả là hồi xưa, tớ hì hục gần một tháng trời, tải bằng Bittorrent đĩa dvd pes08 về, vị chi là 5,42GB cái đĩa đấy, đã thấy sợ chưa :p Cũng cài rồi, nhưng vì không có card màn hình rời nên chơi rất giật, nói chung là hồi ấy thấy không quen tí nào cả, hình ảnh lại có cảm giác xấu hơn (đơn giản vì máy tớ yếu phải để ở chế độ low nên xấu là tất nhiên rồi). Thế là gỡ ra, chơi tạm pes06 vậy. Nhưng rồi một ngày đẹp trời (mới gần đây), tớ chả có gì đọc nên cầm quyển User\u0026rsquo;s Manual của cái mainboard máy tính lên, tự nhiên nhìn thấy dòng N6100 Core Frequency, giá trị của nó là từ 400 đến 650. Tớ liền vào xem thử, hóa ra nó vẫn để mặc định là có 400, tớ tăng lên luôn 550. Chạy ngon lành. Vào chơi thử Pes6 thì thấy để chế độ High chơi vẫn tốt. Okie, ngon rồi, cài pes8 nào. Và kì diệu làm sao, pes8 tớ chơi được ở chế độ medium nhé, khán giả đầy sân luôn (lúc trước lên mạng thấy chúng nó kêu để low sân ko có khán giả :D). Sướng! Đá thì tốt nhưng khi quay lại thì giật tưng bừng. Thế là vào trong bios, chỉnh ram cho vga từ 64 lên 128, rồi chỉnh Frequency lên max 650 luôn. Rút cục là vào win vẫn được, nhưng cứ vào pes8 một tẹo là đơ máy, restart luôn. Hic, đành ra cho xuống và chơi ở chế độ low, tuy khán giả ko có nhưng cái gì cũng nuột cả. Không ngờ card onbo mà cũng ác thế. hê hê. thích quá.\u003cbr\u003e\nĐá pes8 thích hơn pes6 bao nhiêu, cảm giác thật kinh khủng luôn, bước chạy của các cầu thủ thì rất dẻo và thật ^^, còn Top player thì đúng là top, đá hay vãi lúa, phải thế chứ. good good\u003c/p\u003e","title":"PES 2008"},{"content":"đi chơi với bạn Chi – say kem\nbình luận viên méo thài xin tường thuật chi tiết lại vụ đi chơi (gọi là “hẹn hò” đi cho máu) như sau. Cuộc hẹn này đã được lên lịch từ 1 tuần trước, từ lúc trời còn rất nắng ấm, cho tới một hôm trước ngày diễn ra, trời bỗng nổi rét ghê gớm. Nhưng có là gì, sao cản nổi quyết tâm của hai người. Hehe. 1h kém 5 phút, tớ đã đến bến xe bus cổng trường Giao thông. Đợi tới 1h, vẫn ko thấy Chi ú đâu, gọi điện. Giọng bạn ấy rất vội vã: “ừ tớ ra bến xe bus ngay đây” – thậm chí tớ còn chưa kịp nói gì. Ừ thì đợi thêm. Đứng ở bến xe bus thật là lạnh, hichic. 8 phút sau thì bạn ấy có mặt. Đứng nói chuyện “hàn huyên” tầm 2 phút thì có xe 09. Lên trên xe thật là ấm áp vô cùng ^^. Đi lòng vòng lèo vèo, cái xe 09 mới đổi hành trình hay sao đó, hồi xưa có đi qua Bưởi bây giờ lại ko đi qua đó nữa. Đi, đi mãi, qua Ngọc Hà, qua Bảo tàng Hồ Chí Minh, vân vân, cuối cùng cũng tới được Bờ Hồ. Ngồi trên xe nói chuyện hơi bị vui, nghe bạn ấy kể chuyện. Xuống xe, đi dạo ở Bờ Hồ, cảm giác rất thú vị, không khí ở bờ hồ đúng rất chi là sạch sẽ thoãng đãng (thực ra thì cũng không sạch sẽ cho lắm – nhưng nói chung là sạch hơn so với mặt bằng chung của HN, hehe). Bạn Chi biết rất nhiều cây ở Bờ Hồ, cây lộc vừng này, cây lim này, hai cây này mình không biết, hehe, bạn ấy lại còn biết rằng cây lim có quả to bằng nắm tay, bên trong có hạt lim nữa, nếu không cẩn thận quả lim rụng vào đầu là u đầu như chơi, he. Tại sao người ta lại trồng lim ở bờ hồ nhỉ? Chi bảo tại vì cây này rễ sâu, nhiều lá, tán cao. Chà, kiến thức uyên thâm thật :D. Chi biết cây lim vì ngày xưa nhà bạn ấy ở Giảng Võ có nhiều lim trước cửa, còn mình biết Chi nói đúng vì ngày xưa hồi lớp 11 đi cắm trại 26-3 ở rừng lim Tam Đảo. Còn về cây lộc vừng, mình còn biết là có một ông chụp ảnh, sau khi chụp tháp rùa qua tán một cành lộc vừng, ông ta liền bẻ cái cành ấy đi, thế là cái ảnh của ông ta chụp trở thành độc nhất vô nhị, ko một thợ ảnh nào chụp được cái thứ hai như thế. Ông thợ ảnh thật là thông minh (và nham hiểm, hehe).\nTừ bờ hồ bọn tớ đi vào hiệu sách Lâm ở số 3 Đinh Lễ, Chi mua mấy quyển cơ sở dữ liệu, Hà Nội 36 góc nhìn, rồi sang Nguyễn Xí mua “Chiếc Lexus và cây Oliu”. Mua xong sách hay đứa lên ZigZac uống cacao nóng, cái quán này rất hay, rất khó nhận ra nữa. Đường lên là một cầu thang trải thảm rất sạch sẽ và đẹp đẽ, chỗ ngồi rất rộng rãi thoáng đãng, có hoa, có cây, có đèn lồng nữa, nói chung là ổn. Nhưng để đi lên chỗ đó thì phải đi qua chỗ rửa cốc, ướt và có mấy người đang cãi lộn, thật là buồn cười, hehe. Lúc gọi đồ uống, Chi gọi cacao nóng, mình chả biết uống gì, nên bắt chước Chi. Quả thật là sáng suốt, ca cao nóng rất ngon, béo, cái cốc đựng còn rất cá tính nữa. Lần sau lại lên đó uống ca cao nóng tiếp. hehe.\nSau đó là đi vòng vèo sang bên kia bờ hồ, mua kem ăn, Chi chọn cái kem màu hồng còn mình là cái màu trắng, tên rất dài và mình không nhớ, nhưng nó có rượu trong kem, hehe. Thế là khi ăn gần hết cái kem, mình bước đi lảo đảo vì “say kem” :)). Vừa đi dạo bờ hồ vừa cầm que kem ốc quế mút mút thật là một cảm giác hạnh phúc. Ai thích “hạnh phúc” với tớ không nào??? Cám ơn bạn Chi nhé, thế là mình biết vài chỗ đi chơi nữa khi lên bờ hồ rồi. Ngày xưa tớ chỉ biết mua sách và ăn kem Tràng Tiền hay Thủy Tạ thôi. he. À nhận tiện bạn Chi có kể, là thằng bạn của bạn ấy, dẫn người yêu lên bờ hồ, rồi đi dạo 4 vòng bờ hồ, đi xong về người yêu chia tay luôn =)). Kinh nghiệm rút ra là chỉ nên đi hai vòng thôi, đi nhiều quá là bị đá đấy, keke.\n19 Chi ú lại bay rồi, bay tới một nơi hơi bị xa, cách Hà Nội phải đến 4000 cây số ấy chứ, chúc Chi bay vui vẻ học hành mạnh khỏe và béo vừa vừa nhé. Bây giờ vẫn chưa phải là béo quá đâu, nhìn vẫn xinh – dù từ lúc về tới giờ có 2 tháng mà tăng 3,5kg. He, khâm phục, thành tích ấy tớ không thi đua được. À, có lẽ tớ thử “uống nhầm thuốc” xem, tớ chả uống B1 bao giờ ^^.\nBy by, chào thân ái và quyết thắng 😉\nps: vừa có người tới thu tiền điện, tháng này hết có 27 nghìn thôi, những tháng trước phải hơn 30, thậm chí hơn 40, ít điện đi chắc bởi vì “hiệu ứng” của việc dùng màn hình LCD đấy, với lại không cắm tủ lạnh, ít dùng máy giặt. hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/15/di-ch%C6%A1i-v%E1%BB%9Bi-b%E1%BA%A1n-chi-say-kem/","summary":"\u003cp\u003eđi chơi với bạn Chi – say kem\u003cbr\u003e\nbình luận viên méo thài xin tường thuật chi tiết lại vụ đi chơi (gọi là “hẹn hò” đi cho máu) như sau. Cuộc hẹn này đã được lên lịch từ 1 tuần trước, từ lúc trời còn rất nắng ấm, cho tới một hôm trước ngày diễn ra, trời bỗng nổi rét ghê gớm. Nhưng có là gì, sao cản nổi quyết tâm của hai người. Hehe. 1h kém 5 phút, tớ đã đến bến xe bus cổng trường Giao thông. Đợi tới 1h, vẫn ko thấy Chi ú đâu, gọi điện. Giọng bạn ấy rất vội vã: “ừ tớ ra bến xe bus ngay đây” – thậm chí tớ còn chưa kịp nói gì. Ừ thì đợi thêm. Đứng ở bến xe bus thật là lạnh, hichic. 8 phút sau thì bạn ấy có mặt. Đứng nói chuyện “hàn huyên” tầm 2 phút thì có xe 09. Lên trên xe thật là ấm áp vô cùng ^^. Đi lòng vòng lèo vèo, cái xe 09 mới đổi hành trình hay sao đó, hồi xưa có đi qua Bưởi bây giờ lại ko đi qua đó nữa. Đi, đi mãi, qua Ngọc Hà, qua Bảo tàng Hồ Chí Minh, vân vân, cuối cùng cũng tới được Bờ Hồ. Ngồi trên xe nói chuyện hơi bị vui, nghe bạn ấy kể chuyện. Xuống xe, đi dạo ở Bờ Hồ, cảm giác rất thú vị, không khí ở bờ hồ đúng rất chi là sạch sẽ thoãng đãng (thực ra thì cũng không sạch sẽ cho lắm – nhưng nói chung là sạch hơn so với mặt bằng chung của HN, hehe). Bạn Chi biết rất nhiều cây ở Bờ Hồ, cây lộc vừng này, cây lim này, hai cây này mình không biết, hehe, bạn ấy lại còn biết rằng cây lim có quả to bằng nắm tay, bên trong có hạt lim nữa, nếu không cẩn thận quả lim rụng vào đầu là u đầu như chơi, he. Tại sao người ta lại trồng lim ở bờ hồ nhỉ? Chi bảo tại vì cây này rễ sâu, nhiều lá, tán cao. Chà, kiến thức uyên thâm thật :D. Chi biết cây lim vì ngày xưa nhà bạn ấy ở Giảng Võ có nhiều lim trước cửa, còn mình biết Chi nói đúng vì ngày xưa hồi lớp 11 đi cắm trại 26-3 ở rừng lim Tam Đảo. Còn về cây lộc vừng, mình còn biết là có một ông chụp ảnh, sau khi chụp tháp rùa qua tán một cành lộc vừng, ông ta liền bẻ cái cành ấy đi, thế là cái ảnh của ông ta chụp trở thành độc nhất vô nhị, ko một thợ ảnh nào chụp được cái thứ hai như thế. Ông thợ ảnh thật là thông minh (và nham hiểm, hehe).\u003cbr\u003e\nTừ bờ hồ bọn tớ đi vào hiệu sách Lâm ở số 3 Đinh Lễ, Chi mua mấy quyển cơ sở dữ liệu, Hà Nội 36 góc nhìn, rồi sang Nguyễn Xí mua “Chiếc Lexus và cây Oliu”. Mua xong sách hay đứa lên ZigZac uống cacao nóng, cái quán này rất hay, rất khó nhận ra nữa. Đường lên là một cầu thang trải thảm rất sạch sẽ và đẹp đẽ, chỗ ngồi rất rộng rãi thoáng đãng, có hoa, có cây, có đèn lồng nữa, nói chung là ổn. Nhưng để đi lên chỗ đó thì phải đi qua chỗ rửa cốc, ướt và có mấy người đang cãi lộn, thật là buồn cười, hehe. Lúc gọi đồ uống, Chi gọi cacao nóng, mình chả biết uống gì, nên bắt chước Chi. Quả thật là sáng suốt, ca cao nóng rất ngon, béo, cái cốc đựng còn rất cá tính nữa. Lần sau lại lên đó uống ca cao nóng tiếp. hehe.\u003cbr\u003e\nSau đó là đi vòng vèo sang bên kia bờ hồ, mua kem ăn, Chi chọn cái kem màu hồng còn mình là cái màu trắng, tên rất dài và mình không nhớ, nhưng nó có rượu trong kem, hehe. Thế là khi ăn gần hết cái kem, mình bước đi lảo đảo vì “say kem” :)). Vừa đi dạo bờ hồ vừa cầm que kem ốc quế mút mút thật là một cảm giác hạnh phúc. Ai thích “hạnh phúc” với tớ không nào??? Cám ơn bạn Chi nhé, thế là mình biết vài chỗ đi chơi nữa khi lên bờ hồ rồi. Ngày xưa tớ chỉ biết mua sách và ăn kem Tràng Tiền hay Thủy Tạ thôi. he. À nhận tiện bạn Chi có kể, là thằng bạn của bạn ấy, dẫn người yêu lên bờ hồ, rồi đi dạo 4 vòng bờ hồ, đi xong về người yêu chia tay luôn =)). Kinh nghiệm rút ra là chỉ nên đi hai vòng thôi, đi nhiều quá là bị đá đấy, keke.\u003cbr\u003e\n19 Chi ú lại bay rồi, bay tới một nơi hơi bị xa, cách Hà Nội phải đến 4000 cây số ấy chứ, chúc Chi bay vui vẻ học hành mạnh khỏe và béo vừa vừa nhé. Bây giờ vẫn chưa phải là béo quá đâu, nhìn vẫn xinh – dù từ lúc về tới giờ có 2 tháng mà tăng 3,5kg. He, khâm phục, thành tích ấy tớ không thi đua được. À, có lẽ tớ thử “uống nhầm thuốc” xem, tớ chả uống B1 bao giờ ^^.\u003cbr\u003e\nBy by, chào thân ái và quyết thắng 😉\u003cbr\u003e\nps: vừa có người tới thu tiền điện, tháng này hết có 27 nghìn thôi, những tháng trước phải hơn 30, thậm chí hơn 40, ít điện đi chắc bởi vì “hiệu ứng” của việc dùng màn hình LCD đấy, với lại không cắm tủ lạnh, ít dùng máy giặt. hehe.\u003c/p\u003e","title":"đi chơi với bạn Chi – say kem"},{"content":"\u0026lt;![CDATA[http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=238655\u0026amp;ChannelID=194\nĐại úy Nguyễn Phi Hoành chia tay vợ \u0026#8211; chị Vũ Thị Trang \u0026#8211; để làm nhiệm vụ ở đảo xa \u0026#8211; Ảnh: T.B. TT \u0026#8211; Vợ đại úy Tăng Văn Ngọc tất tả đón xe từ Kiến Thụy (Hải Phòng) vào Cam Ranh tiễn chồng ra đảo. Sau cơn say xe vật vã dài 1.300km, nơi nghỉ đêm của hai vợ chồng là nhà nghỉ của đơn vị giữa rừng thông. Vậy mà, \u0026#8220;kiếp sau anh cho em lại làm vợ anh nhé”\u0026#8230;\n\u0026#8220;Ở ngoài đảo, anh có nhìn thấy đất liền không?\u0026#8221; \u0026#8211; \u0026#8220;Không em ạ! Anh chỉ thấy những đảo lân cận\u0026#8221;, nghe đến đó người vợ nghẹn lời. Nén lòng, nơi đất liền ngày ngày người vợ ấy lại đau đáu đón xem bản tin thời tiết nơi \u0026#8220;quần đảo bão tố\u0026#8221; Trường Sa.\n\u0026#8220;Bố!\u0026#8221; \u0026#8211; tiếng gọi thân thương ấy vẫn rộn rã trong mỗi gia đình ở khu quân nhân Vùng 4 hải quân (Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa). Dù bố đang công tác ở đảo xa, đó là một đảo nào đấy trong quần đảo Trường Sa. Nơi ấy cách đất liền chỉ một nỗi nhớ. Nỗi nhớ\nVới người vợ, nỗi nhớ ấy không thể đặt tên. Cũng không thể định lượng. Từ khi chồng tình nguyện mang balô ra đảo xa sống chung với sóng gió, cũng là lúc người vợ bắt đầu chìm ngập trong nỗi nhớ thương. Không ai có thể hiểu hết tâm trạng ấy ngoài những người vợ. Chỉ khi nhìn cái bảng gỗ màu xanh để chấm công của cô giáo tiểu học Hồ Thị Thành, chồng chị mới chợt hiểu chị đã đếm từng ngày khi anh đi vắng. \u0026#8220;Anh đi Nam Yết được 470 ngày, về 84 ngày, sau đó anh lại đi\u0026#8230;\u0026#8221; \u0026#8211; chị Thành đọc chính xác từng ngày anh đi, anh về. Đếm từ ngày đi, anh đã chịu hơn mười trận bão. Trận nào chị cũng rớt nước mắt\u0026#8230;\nThui thủi ngóng chồng trong căn nhà trống, có chị khóc đến viêm cả mắt, phải nhập viện mổ cấp cứu. Khổ là vậy, nhưng quanh năm món quà người vợ chờ đợi nhất vẫn là những lá thư. \u0026#8220;Trong thư, chỉ cần anh viết một câu: \u0026#8220;anh vẫn khỏe!\u0026#8221;, mình mới ngủ yên giấc\u0026#8221; \u0026#8211; chị Nguyễn Thị Hiền tâm sự. Có lần, chị Hiền chờ thư chồng mãi chẳng thấy. Ngồi may quần áo mà lòng dạ nóng như lửa đốt. Bình thường chị không tin dị đoan nhưng từ ngày anh đi đảo xa, chị để ý từng cái hắt xì, cái giựt nơi mí mắt. Và lần ấy, khi cây kim cứ đâm mãi vào tay, người vợ cứ sợ có điềm chẳng lành và bật khóc như trẻ con. Vất vả trăm chiều\nPhút sum họp gia đình hiếm hoi của người lính đảo \u0026#8211; Ảnh: Y.T. Chồng đi xa, những người vợ lại gánh trên vai cả trách nhiệm lẫn công việc của chồng. Gạt nỗi nhớ, các chị gánh vác cả gia đình. Với hai bàn tay thô cứng như đàn ông, chị Lê Thị Thảo Uyên thay chồng chăm sóc các con, cuốc đất, gánh rau, nuôi mười con heo, một đàn gà. Quê quán hai vợ chồng chị ở Hà Nam. Cưới nhau xong, anh nhận nhiệm vụ ở Vùng 4, chị đùm túm bế con vào Cam Ranh cùng chồng. Anh đi công tác hết đảo Tốc Tan, đến đảo Núi Le và bây giờ là đảo Sơn Ca. Xa chồng, một nách hai con chị trồng rau để có thêm thu nhập. Có lúc, 1g sáng, người phụ nữ ấy lụi cụi dậy nấu bún giò để sáng bán cho những người trong xóm. Giờ đây chị đang trông ba đứa trẻ hàng xóm để kiếm thêm tiền cho con ăn học. Với gương mặt bơ phờ sau một đêm thức trắng, chị Đinh Thị Hoa than thở: \u0026#8220;Đêm qua, cháu lại trở bệnh!\u0026#8221;. Mùa này, khi cơn gió chướng lồng lộng thổi từ nhà trước ra nhà sau cũng là lúc chị Hoa vất vả với căn bệnh hen phế quản mãn tính của con. Ở nhà, chị luôn chuẩn bị một cái túi gồm chăn, màn và vật dụng cần thiết nhất. Khi con lên cơn là có thứ để quơ đến bệnh viện ngay. Người phụ nữ này quen rồi với cảnh khóa trái cửa \u0026#8220;nhốt\u0026#8221; con lớn ở nhà, rồi một mình quấn áo mưa đưa con nhỏ đi bệnh viện trong đêm đen gió lạnh. Còn với người vợ trẻ Ngô Thị Hải Oanh, đây là những ngày tháng sống trong sự khắc khoải, vất vả nhưng cũng đầy hạnh phúc. Những ngày chồng đang công tác ngoài xa hơn trăm hải lý, cũng là những ngày Oanh mang nặng đẻ đau và nuôi con một mình. Ngày ngày, người phụ nữ 25 tuổi này một tay bế con, một tay làm tất tật mọi việc nhà. Nhưng trong thư gửi chồng chị Oanh chỉ kể rằng con rất ngoan, rất hay cười, rất giống bố, khi cười có cái má lúm đồng tiền\u0026#8230;\nTháng rồi, có ngày đài dự báo bão sắp đổ bộ vào đất liền. Vừa cùng bao người vợ lính bì bõm đội mưa xúc cát đắp bờ bao, chị Lê Thị Xuyến vừa nhớ: \u0026#8220;Giữa biển khơi, chắc anh hứng chịu sóng gió nhiều hơn nữa!\u0026#8221;. Rồi chị khóc…\n\u0026#8220;Đồng chí” ở nhà gắng hoàn thành nhiệm vụ!\nChị Ngô Thị Hằng chuẩn bị quà tết gửi ra đảo cho chồng \u0026#8211; Ảnh: Y.T. Cam Ranh mùa gió lộng. Trong những căn nhà vắng đàn ông, cái bóng đèn đã hư hàng tháng trời vẫn chưa có người sửa. Trư ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/14/l%E1%BA%A5y-ch%E1%BB%93ng-linh-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa/","summary":"\u003cp\u003e\u0026lt;![CDATA[\u003cfont face=\"Verdana\"\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=238655\u0026amp;ChannelID=194\"\u003ehttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=238655\u0026amp;ChannelID=194\u003c/a\u003e\u003c/font\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003c/font\u003e \u003c/p\u003e\n\u003ctable style=\"border-collapse:separate;\" align=\"right\" border=\"0\" cellpadding=\"0\" cellspacing=\"0\"\u003e\n\u003ctbody\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" decoding=\"async\" src=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=238478\" width=\"200\" border=\"1\" height=\"150\" hspace=\"0\"\u003e\u003c/font\u003e\u003c/td\u003e\n\u003c/tr\u003e\n\u003ctr\u003e\n\u003ctd\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003eĐại úy Nguyễn Phi Hoành chia tay vợ \u0026#8211; chị Vũ Thị Trang \u0026#8211; để làm nhiệm vụ ở đảo xa \u0026#8211; Ảnh: T.B.\u003c/font\u003e\u003c/td\u003e\n\u003c/tr\u003e\n\u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003eTT \u0026#8211; Vợ đại úy Tăng Văn Ngọc tất tả đón xe từ Kiến Thụy (Hải Phòng) vào Cam Ranh tiễn chồng ra đảo. Sau cơn say xe vật vã dài 1.300km, nơi nghỉ đêm của hai vợ chồng là nhà nghỉ của đơn vị giữa rừng thông. Vậy mà, \u0026#8220;kiếp sau anh cho em lại làm vợ anh nhé”\u0026#8230;\u003c/font\u003e\u003c/p\u003e","title":"Lấy chồng lính Trường Sa"},{"content":"hehe, lâu lâu làm cái entry, để còn cho cái tag “Chị Ngọc” hoạt động, title nghe câu khách nhỉ ^^, mọi người xem tớ viết thư thế này liệu có cưa được chị Ngọc xinh xắn dễ thương tốt bụng không ^^\nChị Ngọc yêu mến,\n(hihi, nghe lời mở đầu lâm ly chưa : ))\nHôm nay, em mất tổng thể 56k cho cái xe đạp đỏ của em, thế có tình thôi xót xa không chứ, huhu. Chuyện bắt đầu từ hôm thi 7/1, thi xong em với thằng bạn đèo nhau về thì thấy cả hai bánh của xe đạp đều rất ít hơi. Dắt sang hàng sửa xe cổng trường thương mại để bơm hai bánh, tán phét với bạn ko để ý, trả 2k dắt xe đi, chưa cả kịp ngồi lên thì “BÙMMMM!”, bánh sau xẹp lép. Rất đau lòng. Kiểm tra thì thấy lốp sau có một chỗ mòn vào tận săm, nổ ở chính chỗ đó, săm te tua luôn – sợ thật, xác định quả này phải thay cả săm lẫn lốp rồi – định dắt đi thi ông sửa xe bảo ở đó cũng có lốp thay. Đứng đợi (ông ta đang vá cho một xe khác). Tự hỏi không hiểu ông ta giấu cái lốp định thay cho mình ở chỗ nào trong cái hòm đồ nghề bé xíu kia. Kết quả là, thật kinh khủng, hóa ra ông ta định lấy cái lốp của xe mini của ông ta để thay vào cái xe cào cào của em, nhìn rõ cũ mà kêu là mới, nhưng căn bản là không thể vừa nổi, lốp đó bé xíu, mắt thường nhìn qua đã biết không vừa. Nói lại bảo là chê (khinh) tầng lớp nhân dân lao động(*), nhưng quả thật ông ta đứng đường bơm xe đạp là đúng, không hiểu đầu óc mắt mũi thế nào. Không có lốp thì thôi để em đi ra chỗ khác, bắt chờ cuối cùng ko có lốp. Giải pháp của ông ta là vá và lót một lớp săm vào chỗ lốp bị mòn. Híc, chỗ nổ to như thế mà ông ta làm qua văn quýt, cẩu thả (miếng vá 5 nghìn đấy). Em cảm thấy thật đáng thương cho những sv trường thương mại đi xe đạp!\nÔi chuyện hôm nọ dài quá. Giờ đến chuyện hôm nay. Sáng nay em đi một vòng từ nhà em ra tận đầu đường Thái Thịnh mới có một chú sửa xe đạp. Không nhìn thấy có cái lốp nào xung quanh nên em hỏi chú có thay lốp xe không? Chủ bảo có, ok, em hỏi tiếp thế thay cả săm cả lốp bao nhiêu xiền ạ, chú hỏi cào cào hay mini – cào cào – năm mươi…ba nghìn. Hừm, chả biết là đắt hay rẻ, nhưng okie. Em về lấy xe. Đến lúc đi học thì ôi thôi, bánh sau rất ngon nhưng bánh trước lại hơi bị xẹp lép, chả rõ do giun hay do thủng. Ra chỗ chú lúc sáng nhưng có lẽ chú về ăn cơm. Đành cố đạp đi học, cũng chưa đến nỗi đi bằng vành . Chiều thi xong vào cửa hàng kiểm tra, sợ bị thủng phải vá, hóa ra chỉ là bị hỏng giun. 2 nghìn cho việc thay giun, huhu. 53+2=55, thế còn 1 nghìn nữa đâu. Báo cáo đó là tiền gửi xe. Ngày xưa chỉ có 500đ, bây giờ đã là 1000đ, chủ tịch TP Hà Nội quy định hẳn hoi, làm sao mà đỡ được. Hichic ặc ặc keke.\nMà tiện thể kể luôn, lúc tối đi về, đường Láng bị tắc,, em hai lần phải vác xe đạp lên vỉa hè, cái cảm giác phóng vù vù trên vỉa hè trong khi phía bên dưới nhích từng cm thật là thú vị và buồn cười . Lòng trộm nghĩ: nếu cái vỉa hè đường Láng không cao, xe máy mà leo lên được thì mình làm gì có đường, thích đường Láng quá cơ :p\nNhân đây nói luôn chuyện cấm bán hàng rong, em hoàn toàn ủng hộ vụ này. Nhưng cấm thế thì muốn sửa xe đạp phải làm thế nào nhỉ, hừm hừm. Căn nguyên cũng tại nước nghèo mà ra cả, nước nghèo nên xe đạp đểu, hay hỏng, hay phải sửa. Nước nghèo nên hệ thống giao thông công cộng tồi, phục vụ chỉ 4-5% nhu cầu đi lại của nhân dân. Nước nghèo nên chuyện cấm hay không cấm hàng rong cũng là vấn đề nan giải. Ôi NGHÈO!\n(*): nói về chuyện “tầng lớp”, chỗ em có cái loa phường, thường thì nó “cấm nín nghe tiếng em ngủ”, nhưng đôi khi nó giở chứng, 7h sáng là bắt đầu “kính thưa nhân dân và các bạn”, hết phòng dịch tả rồi cấm đốt pháo, không lấn chiếm đường để họp chợ, vân vân và vân vân. Cái làm em ngứa ngáy nhất là ở chỗ “nhân dân và các bạn”, không hiểu các bạn là ai và nhân dân là ai? Nhân dân không phải là các bạn còn các bạn thì không phải là nhân dân? Phải chăng cái loa phường này phát cho cả Đông Nam Á nghe nên phải phân biệt “nhân dân” và “các bạn”. Nếu như trên tivi, kính thưa quý vị và các bạn thì tạm hiểu quý vị là những đồng chí “tai to mặt lớn”, chức sắc, đẳng cấp cao, còn “các bạn” là những đồng chí bằng vai phải lứa hoặc kém trình so với cô phát thanh viên. Còn ở cái loa phường này, thực sự không rõ nhân dân và các bạn là hai phạm trù khác nhau như thế nào 😐\nBình luận (5) Nami — 2008-01-10 11:12\neo ơi khiếp, như thế này thì ai gọi là thư tình?Chị Ngọc mà đọc được chắc phải khóc bằng tiếng mán quá, chị bảo trước là nếu có ý định viết thư cho chị thì đừng viết kiểu này nhá há há ha ha, đúng là Thái mèo, meo meo meo…\nEMERALD — 2008-01-10 11:38\nhay.Lan dau tien doc blog cua anh em thay an tuong nhu the!Co 2 loi khuyen cho anh.1 la dung di hoc bang xe dap nua, em thay anh kho vi no qua!2 la chuyen nha tro di thi do phai nghe ” nhan dan va cac ban”…,hehe.Phai cong nhan la anh co khieu viet….\nMr Free — 2008-01-11 09:59\n@chị Quyên: cưa thế này chị Ngọc mới đổ chị ạ, phương pháp đặc biệt =))\n@Ngọc: không đi xe đạp thì cũng mệt lắm em ạ. anh đang nảy ra một ý định là đề nghị chủ tịch UBND TP Hà Nội ra một quyết định. Chả là số lượng người đi xe đạp ở HN là rất ít, chủ yếu là học sinh mà thôi, trong khi (nghe nói) Bắc Kinh có tới hơn 1 triệu xe đạp. Đi xe đạp vừa rèn luyện sức khỏe, vừa bảo vệ môi trường, vừa tiết kiệm nữa, lại oan toàn, đâm nhau cũng khó mà chấn thương sọ não :)). Vì thế, để khuyến khích “nhân dân và các bạn” đi xe đạp, TPHN nên miễn phí gửi xe cho xe đạp ở tất cả các điểm trông giữ xe. Còn xe máy thì tăng lên 3-4k cũng được :D. Và xe máy thì mỗi năm nếu lưu thông ở HN thì phải nộp lệ phí lưu thông khoảng 5% giá trị xe. hehe\n«đing đing đang đang» — 2008-01-11 12:09\nwa’ hay\nanticlockwise_feb — 2008-01-12 09:39\nây dà, từ lần sau mà có cái entry nào đánh tag chị Ngọc thì phải sang blog người ta thông báo nhá :D, dạo này ko có thói quen lượn lờ blog nữa nên ko biết gì 😀 Ta cứ tưởng thư viết cho ta hóa ra là viết cho mọi người thế này à? B-)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/10/th%C6%B0-tinh-c%C6%B0a-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003ehehe, lâu lâu làm cái entry, để còn cho cái tag “Chị Ngọc” hoạt động, title nghe câu khách nhỉ ^^, mọi người xem tớ viết thư thế này liệu có cưa được chị Ngọc xinh xắn dễ thương tốt bụng không ^^\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nChị Ngọc yêu mến,\u003cbr\u003e\n(hihi, nghe lời mở đầu lâm ly chưa : ))\u003cbr\u003e\nHôm nay, em mất tổng thể 56k cho cái \u003cstrong\u003exe đạp đỏ\u003c/strong\u003e của em, thế có \u003cem\u003etình thôi xót xa\u003c/em\u003e không chứ, huhu. Chuyện bắt đầu từ hôm thi 7/1, thi xong em với thằng bạn đèo nhau về thì thấy cả hai bánh của xe đạp đều rất ít hơi. Dắt sang hàng sửa xe cổng trường thương mại để bơm hai bánh, tán phét với bạn ko để ý, trả 2k dắt xe đi, chưa cả kịp ngồi lên thì \u003cstrong\u003e“BÙMMMM!”\u003c/strong\u003e, bánh sau xẹp lép. Rất đau lòng. Kiểm tra thì thấy lốp sau có một chỗ mòn vào tận săm, nổ ở chính chỗ đó, săm te tua luôn – sợ thật, xác định quả này phải thay cả săm lẫn lốp rồi – định dắt đi thi ông sửa xe bảo ở đó cũng có lốp thay. Đứng đợi (ông ta đang vá cho một xe khác). Tự hỏi không hiểu ông ta giấu cái lốp định thay cho mình ở chỗ nào trong cái hòm đồ nghề bé xíu kia. Kết quả là, thật kinh khủng, hóa ra ông ta định lấy cái lốp của xe mini của ông ta để thay vào cái xe cào cào của em, nhìn rõ cũ mà kêu là mới, nhưng căn bản là không thể vừa nổi, lốp đó bé xíu, mắt thường nhìn qua đã biết không vừa. Nói lại bảo là chê (khinh) \u003cem\u003etầng lớp nhân dân lao động\u003c/em\u003e(*), nhưng quả thật ông ta đứng đường bơm xe đạp là đúng, không hiểu đầu óc mắt mũi thế nào. Không có lốp thì thôi để em đi ra chỗ khác, bắt chờ cuối cùng ko có lốp. Giải pháp của ông ta là vá và lót một lớp săm vào chỗ lốp bị mòn. Híc, chỗ nổ to như thế mà ông ta làm qua văn quýt, cẩu thả (miếng vá 5 nghìn đấy). Em cảm thấy thật đáng thương cho những \u003cstrong\u003esv trường thương mại đi xe đạp\u003c/strong\u003e!\u003cbr\u003e\nÔi chuyện hôm nọ dài quá\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/01/10/th%C6%B0-tinh-c%C6%B0a-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc/4.gif\"\u003e. Giờ đến chuyện hôm nay. Sáng nay em đi một vòng từ nhà em ra tận đầu đường Thái Thịnh mới có một chú sửa xe đạp. Không nhìn thấy có cái lốp nào xung quanh nên em hỏi chú có thay lốp xe không? Chủ bảo có, ok, em hỏi tiếp thế thay cả săm cả lốp bao nhiêu xiền ạ, chú hỏi cào cào hay mini – cào cào – \u003cstrong\u003enăm mươi…ba\u003c/strong\u003e nghìn. Hừm, chả biết là đắt hay rẻ, nhưng okie. Em về lấy xe. Đến lúc đi học thì ôi thôi, bánh sau rất ngon nhưng bánh trước lại hơi bị xẹp lép, chả rõ do giun hay do thủng. Ra chỗ chú lúc sáng nhưng có lẽ chú về ăn cơm. Đành cố đạp đi học, cũng chưa đến nỗi đi bằng vành \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/01/10/th%C6%B0-tinh-c%C6%B0a-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc/16.gif\"\u003e. Chiều thi xong vào cửa hàng kiểm tra, sợ bị thủng phải vá, hóa ra chỉ là bị hỏng giun. 2 nghìn cho việc thay giun, huhu. 53+2=55, thế còn 1 nghìn nữa đâu. Báo cáo đó là tiền gửi xe. Ngày xưa chỉ có 500đ, bây giờ đã là 1000đ, chủ tịch TP Hà Nội quy định hẳn hoi, làm sao mà đỡ được. Hichic ặc ặc keke.\u003cbr\u003e\nMà tiện thể kể luôn, lúc tối đi về, đường Láng bị tắc,, em hai lần phải vác xe đạp lên vỉa hè, cái cảm giác phóng vù vù trên vỉa hè trong khi phía bên dưới nhích từng cm thật là thú vị và buồn cười \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2008/01/10/th%C6%B0-tinh-c%C6%B0a-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc/21.gif\"\u003e. Lòng trộm nghĩ: nếu cái vỉa hè đường Láng không cao, xe máy mà leo lên được thì mình làm gì có đường, thích đường Láng quá cơ :p\u003cbr\u003e\nNhân đây nói luôn chuyện cấm bán hàng rong, em hoàn toàn ủng hộ vụ này. Nhưng cấm thế thì muốn sửa xe đạp phải làm thế nào nhỉ, hừm hừm. Căn nguyên cũng tại nước nghèo mà ra cả, nước nghèo nên xe đạp đểu, hay hỏng, hay phải sửa. Nước nghèo nên hệ thống giao thông công cộng tồi, phục vụ chỉ 4-5% nhu cầu đi lại của nhân dân. Nước nghèo nên chuyện cấm hay không cấm hàng rong cũng là vấn đề nan giải. Ôi \u003cstrong\u003eNGHÈO\u003c/strong\u003e!\u003cbr\u003e\n(*): nói về chuyện “tầng lớp”, chỗ em có cái loa phường, thường thì nó “cấm nín nghe tiếng em ngủ”, nhưng đôi khi nó giở chứng, 7h sáng là bắt đầu \u003cstrong\u003e“kính thưa nhân dân và các bạn”\u003c/strong\u003e, hết phòng dịch tả rồi cấm đốt pháo, không lấn chiếm đường để họp chợ, vân vân và vân vân. Cái làm em ngứa ngáy nhất là ở chỗ \u003cstrong\u003e“nhân dân và các bạn”\u003c/strong\u003e, không hiểu \u003cem\u003ecác bạn\u003c/em\u003e là ai và \u003cem\u003enhân dân\u003c/em\u003e là ai? \u003cem\u003eNhân dân\u003c/em\u003e không phải là \u003cem\u003ecác bạn\u003c/em\u003e còn \u003cem\u003ecác bạn\u003c/em\u003e thì không phải là \u003cem\u003enhân dân\u003c/em\u003e? Phải chăng cái loa phường này phát cho cả Đông Nam Á nghe nên phải phân biệt “nhân dân” và “các bạn”. Nếu như trên tivi, \u003cem\u003ekính thưa quý vị và các bạn\u003c/em\u003e thì tạm hiểu quý vị là những đồng chí “tai to mặt lớn”, chức sắc, đẳng cấp cao, còn “các bạn” là những đồng chí bằng vai phải lứa hoặc kém trình so với cô phát thanh viên. Còn ở cái loa phường này, thực sự không rõ nhân dân và các bạn là hai phạm trù khác nhau như thế nào 😐\u003c/p\u003e","title":"thư tình cưa chị Ngọc"},{"content":"trên dự báo thời tiết mỗi buổi tối, đã có nhiệt độ, sức gió, độ cao sóng biển ở Hoàng Sa, Trường Sa,\nVietnamnet liên tục có bài viết về vấn đề này. Okie, rất tốt.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2008/01/08/d%E1%BB%99ng-thai-tich-c%E1%BB%B1c/","summary":"\u003cp\u003etrên dự báo thời tiết mỗi buổi tối, đã có nhiệt độ, sức gió, độ cao sóng biển ở Hoàng Sa, Trường Sa,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVietnamnet liên tục có bài viết về vấn đề này. Okie, rất tốt.\u003c/p\u003e","title":"động thái tích cực"},{"content":" Tôi lớn lên bằng những lời ân cần dạy dỗ của cha… (Ảnh có tính minh họa) – Ảnh: T.T.D TT – Có cần dùng roi vọt để dạy con? Bài viết của một người mẹ bức xúc từ cái chết thương tâm của cháu bé bị mẹ bạo hành.\nTôi cứ bần thần giở ra rồi gấp lại tờ Tuổi Trẻ có tin “Cháu bé bị mẹ đánh chấn thương não đã qua đời”. Trái tim như có ai bóp nghẹn. Quyết tâm không đọc nữa, xếp tờ báo lại. Rồi sáng qua, giở báo Gia Đình \u0026amp; Xã Hội lại đập ngay vào mắt dòng chữ: “Đông Anh, Hà Nội: Bố ném gạch vào con gái”. Lần này tim tôi không còn nghẹn nữa mà tan ra như nước đá…\nTôi cũng là một bà mẹ thường tình. Những lúc con hư, không kìm được lòng đã cầm roi đánh con. Những vết lằn vài ngày sau mới hết. Nhưng những khi đó thấy tâm trạng buồn ghê gớm. Thương con, thương cả bản thân mình. Người ta bảo khi phải dùng bạo lực với con tức là đã bất lực trước việc dạy dỗ con rồi. Tôi buồn vì lẽ đó. Chẳng nhẽ một người mẹ có học thức lại phải dùng roi vọt dạy con nên người ư? Hay tôi đã bế tắc trong cách dạy con? Có lần đánh con hằn rõ bốn ngón tay trên lưng, cơ thể nhỏ bé oằn đi vì cú đánh đó. Đánh con, đau mẹ. Bàn tay tôi rát tận vào tim. Tôi nghĩ bậc cha mẹ nào cũng vậy, khi đánh con xong lòng sẽ thấy buốt lắm. Nhưng roi vọt có làm trẻ nên người không?\n“Con đừng đánh những lúc con đang cáu giận. Con cái sẽ cảm nhận rất nhanh và về sau hình ảnh này sẽ lặp lại ở thế hệ cháu của con. Muốn con nên người phải đánh bằng tình thương” – cha tôi bảo vậy. Ngày xưa mẹ tôi cũng đánh mỗi khi tôi hư. Tôi còn nhớ rõ có những lần tiện thì mẹ cầm chổi, không thì cầm đũa vụt. Nhưng cũng chỉ nhè vào phần mông, chân để đánh. Sau những trận đòn đó, tôi ghét và giận mẹ lắm.\nCàng ngày những trận đòn càng dày thêm vì tôi là đứa trẻ nghịch ngợm. Rồi hết cảm giác khóc. Đau lắm chứ. Vì càng không khóc, mẹ càng đánh đau. Nhưng rồi tôi cũng bớt lêu lổng, tập trung hơn vào học tập. Không hẳn là sợ bị mẹ đánh đau, mà càng lớn tôi càng cảm nhận rõ: những lúc mẹ đánh tôi không rơi nước mắt, nhưng tôi nhìn thấy mắt mẹ ngân ngấn nước, chỉ chực trào ra trên gương mặt nhiều nếp nhăn. Tôi nên người từ đó.\nỞ cạnh nhà tôi khi đó cũng có thằng bạn hay bị bố đánh, mà toàn đánh bằng thắt lưng da. Trời lạnh tím tái cũng cởi quần nó ra đánh cho tóe máu. Tôi hỏi nó: sao không chạy? Nó bảo: Chạy rồi, tối về vẫn bị đánh. Đằng nào cũng bị đánh. Vậy sao không khóc? Đánh quen rồi, không khóc được nữa. Đánh chán thì thôi. Nó lớn lên cùng những trận đòn thừa sống thiếu chết nhưng cũng không làm người tử tế được. Nó bỏ học, nghiện ngập, bỏ nhà đi hoang. Có lần tôi thấy đêm khuya bố nó vẫn đứng ở cửa, tay cầm thắt lưng da chờ nó về nhà.\nRoi vọt có làm trẻ nên người không? Nên người chứ. Cha tôi kể ông bà ngày xưa nghiêm khắc lắm. Con sai là đánh. Vừa đánh vừa dạy. Đánh cho phải quì xuống xin lỗi, hối cải mới thôi. Nhà đông con vậy, không dạy bằng đòn roi thì không yên bề gia phong. Cha bảo cũng nhờ đòn roi của ông bà mà cha và các bác nên người. Đến giờ vẫn cảm ơn những trận đòn nên người đó.\nRoi vọt có làm trẻ nên người không? Cũng khó có thể nên người. Khi bất lực trước lời dạy dỗ là lúc bạo lực ắt lên tiếng. Đánh cho hết cái sĩ diện làm cha mẹ, hết những bực bội vì con cái không nghe lời. Đánh cho hỉ hả với thái độ biết dạy con. Đánh vì muốn ra uy với con cái. Cha tôi bảo những trận đòn đó không bao giờ làm con cái nên người vì chúng không có cái tâm của người làm cha mẹ, chỉ đánh con để hả hê cảm xúc. Ông bà ngày xưa chỉ đánh khi con cái có lỗi thật sự. Đánh cho hiểu được cái sai. Chứ không như bây giờ, đánh để đe nẹt, để buộc con cái phải phục tùng sự uy nghiêm. Nên những trận đòn như vậy không bao giờ làm trẻ nên người, chỉ làm trẻ thêm thù hận, làm cho trái tim non nớt của trẻ thêm sự hằn học. Một đứa trẻ không có lòng nhân hậu chính là được sinh ra từ những trận đòn thiếu giáo dục như thế.\nCha không bao giờ đánh tôi. Cả những lúc tôi hư, cha cũng chẳng quát nạt. Tôi lớn lên từ những trận đòn của mẹ và những lời ân cần dạy dỗ từ cha. Giờ đã làm mẹ, thi thoảng tôi có đánh con theo cách của mẹ, nhưng cố gắng “đánh bằng tâm” theo cách của cha. Tôi cũng không dám chắc những lần đánh con kia của tôi sẽ làm thằng bé nên người sau này. Nhưng tôi vẫn phải làm thế với cái tâm mong con tôi nên người.\nNhưng cuộc sống này dường như đang dồn mọi người vào chỗ ức chế nhiều hơn. Bố mẹ mải mê sống vì đồng tiền, bát gạo nhiều quá…, bỏ lại sau lưng những đứa trẻ khao khát tình cảm. Đi làm tới tối mịt mới gặp con. Bao ức chế cả ngày của công việc, cuộc sống, của lòng người… dồn cả lên con khi con hư.\nTôi cũng từng bị rơi vào tâm trạng đó. Bao mệt mỏi của công việc mang cả về nhà với tâm tư bức xúc. Rồi, trùng hợp lúc con không nghe lời, dồn cả bàn tay lên vai gầy guộc của con. Những lúc như thế nỗi đau rát từ cơ thể thằng bé chạy rất nhanh vào tim tôi. Rồi cảm nhận rõ lắm sự vô lý của cái đánh này. Những trận đòn thời hiện đại này phần nhiều là như thế. Đá\nnh\ncon vậy, làm sao con nên người đây?\nTôi lại giở những trang báo có đăng những vụ bố mẹ bạo hành con cái kia ra đọc cho hết. Hầu như ai đọc những thông tin này cũng đều hét lên: toàn bố mẹ không có trái tim. Nhưng tôi lại nghĩ khác. Họ cũng chỉ là những con người bình thường, có trái tim bình thường. Chỉ tiếc những lúc họ đánh con tới chết, đánh con tới trọng thương là lúc họ không kìm nén được cảm xúc làm cho mất hết nhân tính, mất hết tỉnh táo. Tôi cũng dám chắc rằng khi họ mất đứa con, khi vào bệnh viện thăm con, trái tim họ cũng sẽ quặn thắt như tôi – người dưng đọc bài báo này. Và tôi cũng chắc một điều người mẹ đánh con đến chết kia sẽ ân hận cả cuộc đời. Khi bình tâm cũng là lúc dằn vặt nhất. Có thể chính những ông bố, bà mẹ này khi còn nhỏ cũng bị đối xử tàn tệ từ chính bố hay mẹ mình, mà thiếu hụt sự dạy dỗ từ tình yêu thương. Có thể lắm…\nVÂN KHÁNH\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/30/roi-v%E1%BB%8Dt-co-lam-tr%E1%BA%BB-nen-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eTôi lớn lên bằng những lời ân cần dạy dỗ của cha… (Ảnh có tính minh họa) – Ảnh: T.T.D\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eTT – Có cần dùng roi vọt để dạy con? Bài viết của một người mẹ bức xúc từ cái chết thương tâm của cháu bé bị mẹ bạo hành.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTôi cứ bần thần giở ra rồi gấp lại tờ \u003cem\u003eTuổi Trẻ\u003c/em\u003e có tin “Cháu bé bị \u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=236287\u0026amp;ChannelID=6\"\u003emẹ đánh chấn thương não\u003c/a\u003e đã qua đời”. Trái tim như có ai bóp nghẹn. Quyết tâm không đọc nữa, xếp tờ báo lại. Rồi sáng qua, giở báo Gia Đình \u0026amp; Xã Hội lại đập ngay vào mắt dòng chữ: “Đông Anh, Hà Nội: Bố ném gạch vào con gái”. Lần này tim tôi không còn nghẹn nữa mà tan ra như nước đá…\u003c/p\u003e","title":"Roi vọt có làm trẻ nên người?"},{"content":"Môn vật lý, bài giảng về dao động. Giảng viên là giáo sư Walter Lewin.\nCảm giác thật kì diệu, có rất nhiều thứ ấn tượng.\nĐầu tiên là về giáo sư Lewin, một thầy giáo rất uyên bác và hài hước. Với hàng loạt các dụng cụ thí nghiệm, 1h18 phút mình há mồm ngồi nghe (chính xác ra thì phải gọi là “ngồi xem” – có nghe được mấy đâu :p).\nThứ hai là về giảng đường, cả một tiết học 50 phút, giáo sư khong phải xóa bảng lần nào, mặc dù viết rất nhiều, bởi vì có rất nhiều bảng, kéo lên đẩy xuống, bảng có thể di chuyển theo chiều dọc, giúp cho giáo sư không phải với hoặc cúi người khi viết, luôn đứng thẳng lưng để viết bảng, thật tuyệt. Và khi muốn nói tới công thức nào thì kéo cái bảng đó lên vị trí chính giữa, quá hay.\nMirco không dây, giúp cho giáo sư rảnh tay tha hồ làm các thí nghiệm, chứ cầm kè kè một cái mirco dây rợ lòng thòng thì chỉ ngồi im mà thôi :p\nThứ ba là sinh viên, cực kì yên lặng nghe giảng, thỉnh thoảng thì cười ồ lên (^^).\nNói chung thì mọi người tải cái clip này về xem sẽ thấy sự kì diệu của giảng đường MIT 😀\nCó một điều tớ không hiểu, là cái “bút phấn” của giáo sư Lewin, không hiểu sao nó có thể kẻ được những đường chấm chấm, xoẹt một cái, thế là có một dòng kẻ kiểu …………………., không hề xoay đầu hay thay bút, thế mà lúc nét liền, lúc nét đứt, thật sự là thắc mắc 😕\n(MIT=**Massachusetts Institute of Technology)**xem thêm tại entry trước để hiểu chi tiết;)\nBình luận (1) hoctro — 2007-12-28 07:32\nchào anh bạn sinh viên trẻ, tôi đọc blog của anh,\nngưỡng mộ anh là người trẻ dấn thân; khi tôi ở tuổi\nanh, kiến thức và nhận thức về đời sống của tôi thật\nsự kém xa anh, và các bạn sinh viên của anh ngày nay\ntôi là người nghiên cứu vật lý năng lượng cao, và rất\nmuốn thuyết phục anh nối tiếp con đường nghiên cứu vật\nlý, đầu tư cho một việt nam hưng thịnh mai sau. tôi\ncó hơn 20 năm kinh nghiệm làm việc trong các lãnh vực\nvõ khí quốc phòng cao cấp của chính phủ hoa kỳ, và vật\nlý năng lượng cao (high energy physics) sẽ là võ khí\nduy nhất có thể giúp việt nam chận đứng, và đánh bật\nmộng xâm lăng của chính phủ trung cộng\ntại sao tôi dám cả quyết với anh bạn trẻ điều này, vì\nkinh nghiệm trải qua cho tôi thấy, các viện đại học nổi\ntiếng thế giới đều có phân khoa vật lý, và các chương\ntrình nghiên cứu vật lý năng lượng cao, với ngân quỹ\nnghiên cứu đáng nể. với tôi, để đánh giá phân hạng một\nviện đại học, tôi tìm ngay thông tin về nghiên cứu vật\nlý của họ và sự liên kết của viện đại học với những trung\ntâm nghiên cứu như los alamos, CERN, fermi, livermore,\nsandia, brookheaven, oakridge v.v…\nmong rằng đôi điều tâm sự của tôi với anh bạn, và cũng\nhy vọng anh nhắn gởi thông điệp này đến các bạn bè bằng\nhữu của anh, tôi không mong gì hơn một việt nam trong\ntương lai với những chuyên gia và những chương trình\nnghiên cứu vật lý năng lượng cao đẳng cấp quốc tế\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/29/l%E1%BA%A7n-d%E1%BA%A7u-tien-nghe-m%E1%BB%99t-bai-gi%E1%BA%A3ng-t%E1%BA%A1i-mit/","summary":"\u003cp\u003eMôn vật lý, bài giảng về dao động. Giảng viên là giáo sư Walter Lewin.\u003cbr\u003e\nCảm giác thật kì diệu, có rất nhiều thứ ấn tượng.\u003cbr\u003e\nĐầu tiên là về giáo sư Lewin, một thầy giáo rất uyên bác và hài hước. Với hàng loạt các dụng cụ thí nghiệm, 1h18 phút mình há mồm ngồi nghe (chính xác ra thì phải gọi là “ngồi xem” – có nghe được mấy đâu :p).\u003cbr\u003e\nThứ hai là về giảng đường, cả một tiết học 50 phút, giáo sư khong phải xóa bảng lần nào, mặc dù viết rất nhiều, bởi vì có rất nhiều bảng, kéo lên đẩy xuống, bảng có thể di chuyển theo chiều dọc, giúp cho giáo sư không phải với hoặc cúi người khi viết, luôn đứng thẳng lưng để viết bảng, thật tuyệt. Và khi muốn nói tới công thức nào thì kéo cái bảng đó lên vị trí chính giữa, quá hay.\u003cbr\u003e\nMirco không dây, giúp cho giáo sư rảnh tay tha hồ làm các thí nghiệm, chứ cầm kè kè một cái mirco dây rợ lòng thòng thì chỉ ngồi im mà thôi :p\u003cbr\u003e\nThứ ba là sinh viên, cực kì yên lặng nghe giảng, thỉnh thoảng thì cười ồ lên (^^).\u003cbr\u003e\nNói chung thì mọi người tải cái clip này về xem sẽ thấy sự kì diệu của giảng đường MIT 😀\u003cbr\u003e\nCó một điều tớ không hiểu, là cái “bút phấn” của giáo sư Lewin, không hiểu sao nó có thể kẻ được những đường chấm chấm, xoẹt một cái, thế là có một dòng kẻ kiểu …………………., không hề xoay đầu hay thay bút, thế mà lúc nét liền, lúc nét đứt, thật sự là thắc mắc 😕\u003c/p\u003e","title":"Lần đầu tiên nghe một bài giảng tại MIT"},{"content":" Ông sẵn sàng đưa mình vào thế hiểm nguy để chứng minh tính chính xác của khoa học TT – Lớp học toàn cầu mà Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) lập trên Internet giúp giáo sư vật lý Walter H.G. Lewin trở thành người được tìm kiếm và mến mộ, nhờ vào những bài giảng thú vị của ông.\nNghe đọc nội dung toàn bài: Người ta so sánh vị giáo sư Mỹ 71 tuổi này với nhà vật lý học nổi tiếng Richard Feynman (1918-1988) vì tinh thần tự do, thoải mái học mà như chơi, tiên phong trong việc đưa môn vật lý trở nên dễ hiểu qua những bài giảng, sách và phong cách xuất hiện trên truyền hình.\nGiáo sư Lewin giảng bài với phong thái kết hợp kiểu “khoe mẽ” của đầu bếp Julia Child dạy nấu ăn kiểu Pháp (bà là đầu bếp đầu tiên nổi tiếng trên truyền hình Mỹ, 1912-2004) và kiểu hề phụ sân khấu trong các đoạn clip gây cười trên YouTube. Cũng giống như Julia Child, ông là người dễ tiếp cận và thoải mái. Ông hạnh phúc vì lý tưởng truyền bá tình yêu vật lý của mình. Ông khẳng định: “Dạy học là cuộc sống của tôi”.\nTrong bài giảng của ông ở ocw.mit.edu, giáo sư Lewin từng đánh một sinh viên bằng lông… mèo để mô tả tính điện học. Mặc quần soọc, đi xăngđan có vớ và đội mũ làm bằng vỏ cây, ông bắn quả bóng golf vào con khỉ nhồi bông mặc áo chống đạn để mô tả quĩ đạo của đồ vật khi rơi tự do. Hoặc ông cưỡi xe đạp ba bánh có gắn bình xịt chữa cháy chạy khắp phòng học để mô tả tên lửa được bắn đi như thế nào.\nÔng nhận ra rằng “điều thật sự quan trọng là làm sinh viên yêu vật lý, yêu khoa học”. Ông sẵn sàng dành 25 giờ để chuẩn bị mỗi bài giảng mới, làm khớp mọi chi tiết trong bài giảng và bỏ các câu thừa. Với ông, tiêu chí hàng đầu của bài giảng là rõ ràng.\nBài giảng về cầu vồng của giáo sư Lewin: “Tất cả các em đã thấy cầu vồng – ông bắt đầu – Nhưng rất ít người trong số các em quan sát nó. Quan sát khác với nhìn vẻ bề ngoài”. Trong 50 phút ông đi đi lại lại trên bục giảng, viết những phương trình lên bảng đen và ngâm vè về vẻ đẹp của cầu vồng. Ông giải thích làm thế nào các màu sắc luôn theo một vị trí nhất định vì ánh sáng khúc xạ và phản chiếu trên giọt nước.\nCuối bài, ông tạo một cầu vồng bằng cách chiếu ánh sáng vào mặt cầu gương đựng một giọt nước. “Cuộc đời của bạn sẽ không bao giờ giống như cũ – giáo sư kết thúc bài giảng với các sinh viên – Nhờ kiến thức của bạn, bạn có thể nhìn thấy nhiều hơn vẻ đẹp của cầu vồng mà mọi người khác đều nhìn thấy”.\nVới cách truyền thụ thú vị, dễ hiểu, có thời gian ông là người có bài giảng được tải xuống nhiều nhất trên iTunes U. Một người hâm mộ 17 tuổi email cho ông từ Ấn Độ: “Qua những bài giảng bằng video đầy cảm hứng của thầy, cuối cùng em cũng đã nhận thấy được vẻ đẹp của môn vật lý, kinh ngạc mà đơn giản”.\nCòn Steve Boigon, 62 tuổi, một người bán hoa ở San Diego, viết cho ông: “Tôi bước đi với một mùa xuân mới trong tâm hồn và nhìn đời qua cặp mắt nhuộm màu vật lý”. Một người hâm mộ khác của ông – một giáo viên dạy vật lý ở Iraq – viết: “Bây giờ thầy là người cha về khoa học của tôi”.\nGiáo sư Lewin cũng tự mình trả lời các email của những người xem chương trình giảng dạy của ông trên UWTV – kênh giáo dục của Trường đại học truyền hình Washington (khoảng vài trăm thư mỗi năm). Các bài giảng của giáo sư Lewin và nhiều bài giảng khác ở các môn học khác nhau có thể được tải miễn phí trên trang OpenCourseWare của MIT ở địa chỉ http://ocw.mit.edu/OcwWeb/web/home/home/index.htm.\nKHỔNG LOAN\nhttp://ocw.mit.edu/OcwWeb/Physics/8-03Fall-2004/VideoLectures/index.htm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/28/ngoi-sao-internet-71-tu%E1%BB%95i/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eÔng sẵn sàng đưa mình vào thế hiểm nguy để chứng minh tính chính xác của khoa học\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eTT – Lớp học toàn cầu mà Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) lập trên Internet giúp giáo sư vật lý Walter H.G. Lewin trở thành người được tìm kiếm và mến mộ, nhờ vào những bài giảng thú vị của ông.\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eNghe đọc nội dung toàn bài:\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003eNgười ta so sánh vị giáo sư Mỹ 71 tuổi này với nhà vật lý học nổi tiếng Richard Feynman (1918-1988) vì tinh thần tự do, thoải mái học mà như chơi, tiên phong trong việc đưa môn vật lý trở nên dễ hiểu qua những bài giảng, sách và phong cách xuất hiện trên truyền hình.\u003c/p\u003e","title":"“Ngôi sao Internet” 71 tuổi"},{"content":"Tàiliệu lịch sử, more:ebook, click here\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/24/entry-for-december-24-2007/","summary":"\u003cp\u003eTàiliệu lịch sử, more:ebook, \u003ca href=\"http://www.mediafire.com/?77mogydt0fg\"\u003eclick here\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://s91.photobucket.com/albums/k300/kanishi/?action=view\u0026amp;current=hoangsa.jpg\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/12/24/entry-for-december-24-2007/hoangsa.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for December 24, 2007"},{"content":"Nguyên Ngọc – Tạp chí Tia Sáng số 14 ngày 20.7.2007\nTrong một hội thảo vừa rồi ở Hội An, Bùi Văn Nam Sơn có kể câu chuyện thú vị về việc anh đã trở thành một người nghiên cứu triết học như thế nào. Hồi ấy, cách đây hơn nửa thế kỷ, ở phố nhỏ và hẻo lánh Hội An, cha anh, không biết bằng một tài năng kỳ diệu đến chừng nào mà qua bao nhiêu xáo trộn của những chuyến tản cư, chạy giặc vất vả, hiểm nguy, khi trở về phố sau kháng chiến chống Pháp, vẫn giữ được cho gia đình một tủ sách đầy đặn, được coi là tài sản quý nhất trong nhà. Anh bảo ông cụ đọc sách, tất nhiên rồi, nhưng hình như cũng không nhiều lắm. Ông chăm lo tủ sách gia đình là để cho các con đọc, rồi sẽ đọc. Chính trong tủ sách ấy, một hôm, mới 12 tuổi, Bùi Văn Nam Sơn tò mò cầm đọc một cuốn sách của Nguyễn Đình Thi viết về triết học Decartes, và tuy chẳng hiểu gì cả, song vẫn giật mình ngạc nhiên một cách thích thú: hóa ra ở đời còn có một thế giới khác, gồm toàn những chuyện rắc rối, bí hiểm ở đâu đâu, mà trong sách lại chẳng thấy xuất hiện bóng dáng một nhân vật cụ thể nào cả!… “Cám ơn tủ sách gia đình đã mở ra cho tuổi thơ tôi một chân trời khát vọng…”. Vậy đó, cuốn sách nhỏ trong tủ sách gia đình ngày ấy do cha anh bằng một sự dũng cảm văn hóa và đạo đức phi thường nâng niu gìn giữ được cho các con, đã đưa Bùi Văn Nam Sơn lên con đường dài của cuộc sống trí tuệ, để hơn 50 năm sau, trở thành nhà nghiên cứu triết học uyên thâm, người đầu tiên đã dịch ra tiếng Việt, và dịch một cách tuyệt vời, toàn bộ bộ “Phê Phán” nổi tiếng của Kant, một trong những bộ sách quan trong nhất trong gia tài tri thức của toàn nhân loại cổ kim đông tây… Nhắc kỹ niệm xưa, rồi anh mỉm cười nhẹ nhàng và buồn rầu nói rằng bây giờ anh đến nhà nhiều quan chức và nhiều nhà giàu thấy nhà nào cũng có một tủ rượu rất sang, nhưng hầu như không nhà nào có tủ sách. Vậy đó, có một nền văn minh của những tủ sách gia đình, và nền văn minh ấy ngày nay chúng ta đã đánh mất! Tôi xin lỗi nếu có làm ai đó mất lòng, nhưng tôi muốn nói thật điều này: ngày nay chúng ta sống kém văn minh hơn nhiều so với cách đây 50 năm. Câu chuyện nhỏ của Bùi Văn Nam Sơn là một bằng chứng. Cũng cần nói thêm: trong các nước phát triển và đang phát triển hiện nay trên thế giới, có lẽ chúng ta thuộc nước đọc sách kém nhất. Chúng ta đã đánh mất thói quen đọc sách trong xã hội. Và đó là một trong những nguồn gốc của sự xuống cấp về đạo đức mà chúng ta lo lắng và đang cố đi tìm nguyên nhân cùng phương cách giải quyết. Nguyên nhân tất nhiên không trực tiếp và rõ ràng lắm đâu, nhưng rất sâu xa, hiểm nguy và lâu dài.\nĐọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ. Rất đáng kinh ngạc là ngày nay, trong giới quan chức cả ở những cấp rất cao, đặc biệt cả trong giới được gọi là trí thức và tự coi mình là trí thức, rất ít người đọc sách, thậm chí có thể nói không sợ quá lời có không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường. Tôi từng nghe một vị thủ trưởng cấp rất cao, cứ hết giờ làm việc thì lao vào đánh tú lơ khơ và kéo cả các cấp dưới của mình vào cuộc chơi say mê ấy nhiều khi đến suốt đêm… Ngày nay còn có bao nhiêu bậc cha mẹ muốn để lại cho con một tủ sách thay vì một tủ rượu? Cũng có thể nói cách khác: cứ nhìn tình hình các tủ sách gia đình trong một xã hội thì ắt biết trình độ văn minh, đời sống tinh thần và đạo đức của xã hội ấy…\nĐời sống văn hóa của một đất nước như vậy thì quả đã đến mức báo động.\nKhông đọc sách tức là không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa. Và khi không còn có nhu cầu đó nữa, thì đời sống tinh thần của con người nghèo đi, mòn mỏi đi, tắt đi, và cuộc sống đạo đức cũng mất luôn nền tảng. Đây là một câu chuyện nghiêm túc và dài, cần được trao đổi, thảo luận rất nghiêm túc, lâu dài. Tôi chỉ muốn thử nêu lên ở đây một đề nghị: Tôi đề nghị các tổ chức thanh niên của chúng ta, bên cạnh những sinh hoạt thường thấy hiện nay, trong đó phải nói thật có nhiều sinh hoạt rất hình thức, ồn ào và vô bổ, nên có một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước. Và vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình. Tạo trở lại thói quen đọc sách cho từng người, cho toàn xã hội, trước hết trong thanh niên. Gần đây có một nước đã phát động phong trào trong toàn quốc mỗi người mỗi ngày đọc lấy 20 dòng sách. Chúng ta cũng có thể làm như thế, hoặc vận động mỗi người trong mỗi năm đọc được lấy một cuốn sách. Có thể cứ đọc sách gì cũng được, để cho người ta trở lại thấy việc cầm đọc một cuốn sách không phải là việc quá xa lạ. Rồi dần dần sẽ nói đến chuyện chọn sách, cách đọc sách… Cứ bắt đầu bằng việc rất nhỏ, không quá khó, việc nhỏ đấy nhưng rất có thể là việc nhỏ khởi đầu cho công cuộc lớn, phục hưng dân tộc.\nĐể cho đất nước ta trở lại là một đất nước văn minh. Để cho nước ta khi giàu lên như chúng ta đang phấn đấu ngày nay, không là một đất nước của những anh chàng trọc phú. Để cho sự phát triển của đất nước là phát triển bền vững, tức phát triển có văn hóa.\nBình luận (2) meomun_khocnhe_17 — 2007-12-24 11:33\nĐọc sách không có nghĩa là bắt buộc phải dùng mắt và nhẩm đọc, Văn hoá đọc không phải chỉ riêng đọc sách. Quả thực hiện tại có “không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường”, đây không phải là tội để phê phán, có chê thì được đấy nhưng phê phán thì không. Họ không đọc sách nhưng để tìm hiểu văn hoá, thông tin , tri thức, ko nhất thiết phải qua sách mà còn nhìêu con đường khác mà bản thân họ thấy rằng đủ điều kiện và thích hợp với bản thân. 1 Doanh nhân đến thơi gian chăm sóc bản thân và gia đình còn không có thì việc “đọc” với anh ta là nghe và xem.Cách tiếp thu = hình ảnh, hoạt động mang lại những ấn tượng sâu và có hiệu qảu rất cao đấy thôi. Và nhận định “cứ nhìn tình hình các tủ sách gia đình trong một xã hội thì ắt biết trình độ văn minh, đời sống tinh thần và đạo đức của xã hội ấy…” quá ư vô căn cứ, nhà tớ ko có ủ sách, tớ đọc sách chỉ qua mượng avf qua thư viện mà thôi ~~\u0026gt; Trình độ Văn Minh đời sống tinh thần của tớ như thế nào?? Không lẽ lại là dưới mức TB và tớ là người “Vô văn Hoá” (\u0026gt;”\u0026lt;)\nNhưng không thể phủ nhận thực tế mà cậu đã nói, đó, alf sự suy đồi Đạo Đức nghiêm trọng mà đặc biệt là ở các thành Phố lớn… Hi vọng vấn đề cậu đề ra sẽ được mọi người hưởng ứng, nhưng mà nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm…\nMr Free — 2007-12-25 03:27\nvăn hóa đọc không chỉ riêng đọc sách? tùy quan điểm của mỗi người, nhưng nói chung, đối với tớ văn hóa đọc về cơ bản là đọc sách, thể hiện cao nhất của văn hóa đọc là đọc sách. Và, đọc sách, chắc chắn là cầm một cuốn sách và dùng mắt để đọc nó. Nghe người khác đọc, nghe sách nói trên Tuổi trẻ online cũng không gọi là “đọc sách” được.\n“không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường”\nđây không phải là tội, đúng, nhưng đáng để phê phán.\nBạn ạ, không phải ai thành đạt cũng bận rộn tới mức “không có thời gian chăm sóc bản thân và gia đình” đâu, một doanh nhân thành công phải là một người biết quản lý thời gian của mình. Biết sắp xếp và làm những việc cần làm, một trong số đó là đọc sách. Bill Gate là một ví dụ, trong buổi nói chuyện với SV ở ĐHBK năm ngoái, một trong những lời khuyên của ông ấy dành cho sv là đọc sách. Ông ấy kể rằng hồi nhỏ ông ấy không được phép xem tivi nhiều nhưng lại đựơc bố mẹ rất khuyến khích đọc sách.\nĐọc sách không chỉ giúp tiếp thu, mà còn kích thích trí tưởng tượng, phát triển về tâm hồn.\nCám ơn sự tranh luận của bạn, mong đựơc tiếp tục ^^.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/23/m%E1%BB%99t-d%E1%BB%81-ngh%E1%BB%8B/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eNguyên Ngọc – Tạp chí Tia Sáng số 14 ngày 20.7.2007\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong một hội thảo vừa rồi ở Hội An, Bùi Văn Nam Sơn có kể câu chuyện thú vị về việc anh đã trở thành một người nghiên cứu triết học như thế nào. Hồi ấy, cách đây hơn nửa thế kỷ, ở phố nhỏ và hẻo lánh Hội An, cha anh, không biết bằng một tài năng kỳ diệu đến chừng nào mà qua bao nhiêu xáo trộn của những chuyến tản cư, chạy giặc vất vả, hiểm nguy, khi trở về phố sau kháng chiến chống Pháp, vẫn giữ được cho gia đình một tủ sách đầy đặn, được coi là tài sản quý nhất trong nhà. Anh bảo ông cụ đọc sách, tất nhiên rồi, nhưng hình như cũng không nhiều lắm. Ông chăm lo tủ sách gia đình là để cho các con đọc, rồi sẽ đọc. Chính trong tủ sách ấy, một hôm, mới 12 tuổi, Bùi Văn Nam Sơn tò mò cầm đọc một cuốn sách của Nguyễn Đình Thi viết về triết học Decartes, và tuy chẳng hiểu gì cả, song vẫn giật mình ngạc nhiên một cách thích thú: hóa ra ở đời còn có một thế giới khác, gồm toàn những chuyện rắc rối, bí hiểm ở đâu đâu, mà trong sách lại chẳng thấy xuất hiện bóng dáng một nhân vật cụ thể nào cả!… “Cám ơn tủ sách gia đình đã mở ra cho tuổi thơ tôi một chân trời khát vọng…”. Vậy đó, cuốn sách nhỏ trong tủ sách gia đình ngày ấy do cha anh bằng một sự dũng cảm văn hóa và đạo đức phi thường nâng niu gìn giữ được cho các con, đã đưa Bùi Văn Nam Sơn lên con đường dài của cuộc sống trí tuệ, để hơn 50 năm sau, trở thành nhà nghiên cứu triết học uyên thâm, người đầu tiên đã dịch ra tiếng Việt, và dịch một cách tuyệt vời, toàn bộ bộ “Phê Phán” nổi tiếng của Kant, một trong những bộ sách quan trong nhất trong gia tài tri thức của toàn nhân loại cổ kim đông tây… Nhắc kỹ niệm xưa, rồi anh mỉm cười nhẹ nhàng và buồn rầu nói rằng bây giờ anh đến nhà nhiều quan chức và nhiều nhà giàu thấy nhà nào cũng có một tủ rượu rất sang, nhưng hầu như không nhà nào có tủ sách. Vậy đó, có một nền văn minh của những tủ sách gia đình, và nền văn minh ấy ngày nay chúng ta đã đánh mất! Tôi xin lỗi nếu có làm ai đó mất lòng, nhưng tôi muốn nói thật điều này: ngày nay chúng ta sống kém văn minh hơn nhiều so với cách đây 50 năm. Câu chuyện nhỏ của Bùi Văn Nam Sơn là một bằng chứng. Cũng cần nói thêm: trong các nước phát triển và đang phát triển hiện nay trên thế giới, có lẽ chúng ta thuộc nước đọc sách kém nhất. Chúng ta đã đánh mất thói quen đọc sách trong xã hội. Và đó là một trong những nguồn gốc của sự xuống cấp về đạo đức mà chúng ta lo lắng và đang cố đi tìm nguyên nhân cùng phương cách giải quyết. Nguyên nhân tất nhiên không trực tiếp và rõ ràng lắm đâu, nhưng rất sâu xa, hiểm nguy và lâu dài.\u003cbr\u003e\nĐọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ. Rất đáng kinh ngạc là ngày nay, trong giới quan chức cả ở những cấp rất cao, đặc biệt cả trong giới được gọi là trí thức và tự coi mình là trí thức, rất ít người đọc sách, thậm chí có thể nói không sợ quá lời có không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường. Tôi từng nghe một vị thủ trưởng cấp rất cao, cứ hết giờ làm việc thì lao vào đánh tú lơ khơ và kéo cả các cấp dưới của mình vào cuộc chơi say mê ấy nhiều khi đến suốt đêm… Ngày nay còn có bao nhiêu bậc cha mẹ muốn để lại cho con một tủ sách thay vì một tủ rượu? Cũng có thể nói cách khác: cứ nhìn tình hình các tủ sách gia đình trong một xã hội thì ắt biết trình độ văn minh, đời sống tinh thần và đạo đức của xã hội ấy…\u003cbr\u003e\nĐời sống văn hóa của một đất nước như vậy thì quả đã đến mức báo động.\u003cbr\u003e\nKhông đọc sách tức là không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa. Và khi không còn có nhu cầu đó nữa, thì đời sống tinh thần của con người nghèo đi, mòn mỏi đi, tắt đi, và cuộc sống đạo đức cũng mất luôn nền tảng. Đây là một câu chuyện nghiêm túc và dài, cần được trao đổi, thảo luận rất nghiêm túc, lâu dài. Tôi chỉ muốn thử nêu lên ở đây một đề nghị: Tôi đề nghị các tổ chức thanh niên của chúng ta, bên cạnh những sinh hoạt thường thấy hiện nay, trong đó phải nói thật có nhiều sinh hoạt rất hình thức, ồn ào và vô bổ, nên có một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước. Và vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình. Tạo trở lại thói quen đọc sách cho từng người, cho toàn xã hội, trước hết trong thanh niên. Gần đây có một nước đã phát động phong trào trong toàn quốc mỗi người mỗi ngày đọc lấy 20 dòng sách. Chúng ta cũng có thể làm như thế, hoặc vận động mỗi người trong mỗi năm đọc được lấy một cuốn sách. Có thể cứ đọc sách gì cũng được, để cho người ta trở lại thấy việc cầm đọc một cuốn sách không phải là việc quá xa lạ. Rồi dần dần sẽ nói đến chuyện chọn sách, cách đọc sách… Cứ bắt đầu bằng việc rất nhỏ, không quá khó, việc nhỏ đấy nhưng rất có thể là việc nhỏ khởi đầu cho công cuộc lớn, phục hưng dân tộc.\u003cbr\u003e\nĐể cho đất nước ta trở lại là một đất nước văn minh. Để cho nước ta khi giàu lên như chúng ta đang phấn đấu ngày nay, không là một đất nước của những anh chàng trọc phú. Để cho sự phát triển của đất nước là phát triển bền vững, tức phát triển có văn hóa.\u003c/p\u003e","title":"Một đề nghị"},{"content":"I\nVị tướng già\nvà chàng lính trẻ\nGọi tiểu thuyết, nhưng đây lại là truyện thật mà tôi không hề hư cấu, bịa đặt. Chuyện xảy ra ở Đảo Chìm. Nhưng trước khi đến xứ Đảo Chìm, tôi muốn mời bạn đọc ghé qua một hòn đảo nổi. Lính Đảo Chìm gọi là Thủ đô Trường Sa. Thủ đô Trường Sa là một hòn đảo rất bé. Nó bé tới mức, người đời khó mà tưởng tượng được. Đến nỗi, một nhà thơ đã phải thốt lên: “Đảo nhỏ quá, nói một câu là hết”(*).\nTôi đã tới cái hòn đảo “Nói một chữ là hết” ấy. Nó chỉ là một vũng cát lờ phờ, to chừng một cái nong phơi thóc, vừa đủ chỗ để dựng một cái lều bạt dã chiến. Tư lệnh Hải quân Giáp Văn Cương cũng đã đến đây, đã ngủ một đêm trên hòn đảo này trong một chuyến đi tuần biển.\n– Vất vả không, các cậu?\nTư lệnh hỏi một cậu lính trẻ, tóc đỏ quạch như tôm luộc, da đen cháy, người chắc nịch như một thỏi sắt đã tôi qua lửa. Cậu lính trẻ cười khì khì:\n– Báo cáo bố, cũng tàm tạm thôi ạ!\n– Ở đây thì mọi thứ đều thiếu thốn rồi. – Giọng Tư lệnh bùi ngùi – Nhưng cái gì cần nhất, cấp thiết nhất, các cậu cứ nói thẳng với mình. Bộ tư lệnh sẽ tạo mọi điều kiện giúp đỡ các cậu.\n– Thế bố cho con được nói thật nhé!\n– Ừ, thì phải nói thật chứ! – Tư lệnh mỉm cười. – Chả lẽ tớ già thế này, còn lặn lội vượt sóng gió ra đây với các cậu, để rồi rốt cuộc, lại nghe các cậu nói dối à?\n– Nhưng bố không được phê phán con lãng mạn cơ…\n– Cái thằng! Tao còn lãng mạn hơn mày ấy!\nAnh lính trẻ nhìn mái đầu bạc trắng của Tư lệnh, cười hồn nhiên:\n– Thế thì, con đề nghị bố thế này nhé! Bận sau, nếu bố ra đảo, bố chịu khó giắt lưng cho chúng con vài cô gái…\nAnh lính trẻ bỗng bối rối trước cái nhìn ngỡ ngàng của Tư lệnh. “Thì con đã vòi bố trước rồi, là bố phải tha thứ cho con, không được phê phán con lãng mạn”.\n– Chúng mày muốn nghe hát hả? Muốn xem văn công hả?\n– Không, không! – Anh lính bỗng luống cuống. – Con đâu dám có voi đòi tiên! Văn công xem ra xa vời quá! Chúng con chỉ muốn bố mang ra đây vài cô nuôi quân thôi! Các cô ấy chẳng phải hát hò gì. Chỉ mặc tấm áo phin trắng, cái quần lụa đen, đi phơ phất trên đảo, để chúng con ngắm, chúng con “chỉnh” mắt. Chứ mắt mũi chúng con, bố thấy đấy, sang vành hết cả rồi!..\nTư lệnh cười ha hả. Anh lính trẻ cũng cười. Chưa bao giờ tôi được nghe cuộc đối thoại kỳ lạ như thế. Sau đó, quả như niềm ao ước của anh lính trẻ, các cô gái lần lượt ra thăm đảo. Không phải cánh nuôi quân mà các cô văn công mặt hoa da phấn hẳn hoi. Trông cô nào cũng đẹp, cũng thơm phức và lộng lẫy như những nàng tiên cá. Các cô múa hát và khâu vá cho chiến sĩ. Nhiều anh áo quần còn mới nguyên, cũng bí mật xé ra, rồi nhờ các cô vá. Thế là từ đấy, lần nào Tư lệnh ra đảo, các chiến sĩ cũng được dự những bữa tiệc mắt linh đình. Nhưng đó là chuyện sau này, còn chiều ấy, ngồi bên Tư lệnh trên mặt cát nóng bỏng như rang, mặc dù mặt trời đã lặn xuống biển lâu rồi, anh lính trẻ quê xứ Nghệ thực sự coi Tư lệnh như một người đồng đội thân thiết. Anh lắc lắc đầu gối Tư lệnh:\n– Bố thấy Vuơng quốc của chúng con thế nào?\nTư lệnh đưa mắt nhìn suốt rẻo cát trống trơn, rồi lại nhìn cái lều bạt dã chiến cứ hộc lên trong gió tựa hồ một con ngựa bất kham, đang lồng lộn như muốn rứt tung mấy sợi xích sắt căng ghì xuống đảo mà phóng đi cùng bầy gió hoang dã.\n– Đẹp, nền nếp. Đúng quân phong quân kỷ. ở đây mà giữ được như thế này là tốt lắm rồi. – Giọng Tư lệnh bỗng bùi ngùi. – Tất nhiên là vất vả! Chúng mày rất vất vả! Tao biết! Nhưng khổ nỗi đây lại là Tổ quốc, là đất đai hương hoả của ông cha, thì dù chỉ có đá sỏi gió cát thế này, ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một ly không rời, dẫu có phải đổi bằng xương máu…\n– Vâng, con hiểu! Con hiểu, bố ạ!\nTư lệnh ôm lấy đôi vai trần cháy khét nắng gió của người lính trẻ xứ Nghệ. Đôi mắt ông bỗng cay xè, ầng ậng nước. Anh lính trẻ cũng nắm chặt bàn tay xù xì thô ráp của Tư lệnh:\n– Bố đừng lo! Chúng con ở đây quen rồi! Khổ mấy chúng con cũng chịu được! Nhưng đúng như bố nói đấy. Rất vất vả, cực nhọc. Nhiều lúc mệt quá, con liều nghĩ, hay là ta cứ tạm giấu quách đảo đi!\nTư lệnh ngạc nhiên:\n– Giấu đảo à? Mày nói gì lạ thế? Giấu thế nào?\nAnh lính trẻ vui vẻ:\n– Bố cứ cho con mượn tạm cái xẻng. Chỉ ba tiếng là con giấu xong đảo thôi! Mà không đến ba tiếng đâu. Chỉ tiếng rưỡi đồng hồ là con xúc xong chỗ cát này cho xuống biển, đố kẻ thù nào nhìn thấy đảo, có muốn cướp đảo cũng chịu!\nTư lệnh cười vang, cười đến giàn giụa nước mắt. Rồi ông lóp nhóp đánh xuồng về tàu. Con tàu bấy giờ đang bập bềnh buông neo ngay bên ngoài mép san hô. Và thật bất ngờ, lát sau, ông trở lại với chiếc xẻng còn mới coóng.\n– Đây! Xẻng đây! Không phải mượn đâu. Tớ tặng luôn cậu đấy để cậu giấu đảo!\nCứ tưởng anh lính trẻ sẽ lắc đầu quầy quậy. Nào ngờ anh vồ vập đón chiếc xẻng từ tay Tư lệnh. Và sáng sớm hôm sau, khi Tư lệnh đánh xuồng trở lại đảo thì thấy anh chàng đang cởi trần, sì sụp lặn ngụp cùng với chiếc xẻng của Tư lệnh. Nhưng anh không xúc cát đổ xuống biển, mà lấy cán xẻng khẽ bẩy từng tảng đá san hô chìm sâu dưới mấy mét nước, rồi lụi cụi khuân lên, đắp quanh chân đảo, giữ cho cát khỏi bay\n– Mày làm cái gì thế mày? Giấu đảo à?\n– Dạ, báo cáo bố, con mở mang bờ cõi ạ! – Anh lính cười khục khục, gương mặt nhấp nhoá nước. – Mà, mà, đúng ra, đúng ra con chỉ “buông neo” cho Tổ quốc khỏi bị trôi dạt thôi!\nhttp://www.viet-studies.info/TranDangKhoa_DaoChim.htm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/18/v%E1%BB%8B-t%C6%B0%E1%BB%9Bng-gia-va-chang-linh-tr%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eI\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eVị tướng già\u003cbr\u003e\nvà chàng lính trẻ\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eG\u003c/strong\u003eọi tiểu thuyết, nhưng đây lại là truyện thật mà tôi không hề hư cấu, bịa đặt. Chuyện xảy ra ở \u003cem\u003eĐảo Chìm.\u003c/em\u003e Nhưng trước khi đến xứ \u003cem\u003eĐảo Chìm\u003c/em\u003e, tôi muốn mời bạn đọc ghé qua một hòn đảo nổi. Lính \u003cem\u003eĐảo Chìm\u003c/em\u003e gọi là \u003cem\u003eThủ đô Trường Sa\u003c/em\u003e. \u003cem\u003eThủ đô Trường Sa\u003c/em\u003e là một hòn đảo rất bé. Nó bé tới mức, người đời khó mà tưởng tượng được. Đến nỗi, một nhà thơ đã phải thốt lên: “\u003cem\u003eĐảo nhỏ quá, nói một câu là hết\u003c/em\u003e”\u003ca href=\"http://www.viet-studies.info/TranDangKhoa_DaoChim.htm#_ftn1\"\u003e\u003cem\u003e(\u003c/em\u003e\u003c/a\u003e\u003cem\u003e*).\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Vị  tướng  già và  chàng  lính  trẻ"},{"content":" Lúc phát áo ở đường ĐBP:\nMấy anh em Coltech mặc áo:\nMột số hình ảnh đoàn người:\nCSCĐ đi cùng nhắc nhở mọi người đi đúng phần đường quy định!\nChỉ là một vài nhúm cát giữa biển cả mênh mông, có gì đâu mà phải ầm ĩ đúng không, trái đất nóng lên, nước biển dâng lên là phẳng hết, biểu tình, tuần hành mà làm gì? Những hòn đảo xa xôi ấy có liên quan gì tới chúng ta đâu. Mất hay còn có ảnh hưởng gì tới kinh tế gia đình ta. Vâng, đúng thế, mà lại không phải thế. Nếu ai đã từng đọc “Đảo chìm” của Trần Đăng Khoa, viết nhân chuyến ra thăm đảo Trường Sa năm 1989 thì sẽ hiểu hơn. Hai quần đảo ấy xa xôi, cách đất liền hàng trăm kilomet, nhưng chúng là dáng hình Tổ quốc, là máu thịt của Việt Nam, nơi biết bao thế hệ đã gìn giữ, đã ngã xuống để bảo vệ. Làm sao có thể làm ngơ để cho Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của Trung Quốc? Vẫn biết rằng anh hùng trả thù 10 năm chưa muộn (chúng ta có lẽ phải đợi 100 năm để trả thù), vẫn biết là phải cố gắng hơn, học hành để báo đáp Tổ quốc, nhưng ngay lúc này đây, phải là một cái gì đó, phải hành động để cho chúng thấy rằng ta không nhắm mắt làm ngơ khi Tổ quốc bị xâm phạm.\nVâng, và tôi đi biểu tình ngày 16/12, gọi là biểu tình chứ chính xác thì là diễu hành, tuần hành, bởi vì lực lượng cơ động, cảnh sát, công an phản ứng rất gay gắt, dữ dội, đường Hoàng Diệu hoàn toàn bị phong tỏa, cấm mọi phương tiện, xe 22 còn phải đi vòng đường khác.\nTôi ra bến xe bus lúc 8h, 8h15 thì tới quán cafe Fashion ở 15 ngõ Thanh Miến (chỗ Hoàng Diệu giao với Nguyễn Thái Học), có khoảng 7-8 anh em của ĐHCN đang ở đó, anh Nam đưa tôi băng đô đeo trán, tất cả đều đeo ngay băng đỏ lên trán, dòng chữ màu vàng “PARACEL ISLANDS BELONG TO VIETNAM”. Khoảng 8h30 thì tôi đi ra ngoài đầu ngõ, đón bạn Dương, thì thấy rất đông các đồng chí công an áo xanh đi ngược chiều (tức vào ngõ, vào trong quán), ai nấy mặt hết sức nghiêm trọng, có thể nói là đầy tính dọa dẫm :D, tất cả đều nhìn tớ nhưng ko ai ý kiến gì – tớ vẫn đeo băng đô trên trán. Lúc tớ quay vào trong ngõ lại gặp các đồng chí ấy đi ra, cũng chả ai ý kiến gì, vào quán thì thấy anh em đi đâu hết cả, hóa ra là vào bên trong gian pha chế để “lánh mặt”, đấy, mới chỉ tập trung ở quán nước, chưa có “động tĩnh” gì đã bị đánh hơi và yêu cầu giải tán rồi. Chỉ chủ quán bảo các đồng chí ấy yêu cầu ko cho bọn tớ ngồi uống nước ở quán, còn bảo nếu cần thì đóng cửa quán buổi sáng nữa cơ, thật là quá sức nghiêm trọng, chị chủ quán cũng ủng hộ :), cãi công an rằng bọn họ đeo cái băng đó vào uống nước thì có sao ^^.\n9h anh em xuất phát, có hai tấm biển, một là\nDIỄN ĐÀN ĐH CÔNG NGHỆ\nCOLLEGE OF TECHNOLOGY FORUMS\nSPRATLY ISLANDS BELONG TO VIETNAM\nPARACEL ISLANDS BELONG TO VIETNAM\nvà\nDIỄN ĐÀN ĐH CÔNG NGHỆ\nCOLLEGE OF TECHNOLOGY FORUMS\nNÓI KHÔNG VỚI TRUNG QUỐC\nSAY NO TO CHINA\nnhưng anh Nam quyết định chỉ cầm một tấm, và do anh ấy dẫn đầu. Bọn tớ định đi ra đầu ngõ thông lên thẳng Hoàng Diệu, nhưng ngay lập tức bị mấy ông dân phòng phường, tổ dân phố gì đó chặn, không cho ra, nào là về đi, về học hành đi, việc của nhà nước, chúng mày biết cái gì, chúng mày chỉ làm rối lên thêm thôi,…, quyết ko cho bọn tớ ra ngõ. Thế là đành phải đi vòng xuống đường Văn Miếu. Nói chung là công an chốt ở khắp các ngã tư, phong tỏa hoàn toàn đường vào Hoàng Diệu, anh Nam đứng nói chuyện với CSCĐ suốt 30 phút, còn tớ thì đứng chờ đứa bạn Hà Phương và Hiền mãi ở chỗ 107 Nguyễn Thái Học. Hiền phóng xe máy tới, có cả Hùng – người yêu – đi bên cạnh, hai đứa nó dừng xe nói với nhau những 10-15 phút ở bên kia đường, rồi bạn Hùng rồ ga phóng đi vẻ rất tức giận :|. Lại giận nhau rồi, Hùng ko cho Hiền đi, Hùng đang học trung cấp cảnh sát, Hùng bảo Hiền là tuần trước bố Hùng vừa bắt 60 sinh viên, đuổi học. Hơ hơ, bị đuổi học vì yêu nước, vui thật.\nHiền đi xe máy, nên tớ nhờ Dương đi gửi xe, hẹn Dương ở chỗ tượng đài liệt sĩ đối diện Lăng Bác. Thế là tớ đi bộ lên chỗ Hội trường Ba Đình, xa phết :D. Lên đó thấy quảng trường Ba Đình cũng khá đông, nhưng toàn các đoàn thăm quan chụp ảnh, không có “quân ta”, lại cùng Dương đi về Nguyễn Thái Học. Về Nguyễn Thái Học chả thấy ai (à có thấy các anh CSCĐ, các anh trẻ trẻ thì thỉnh thoảng còn dễ chịu chứ các chú già già toàn kiểu “mặt sắt đen sì”, rất đáng sợ). Gọi điện cho anh Nam thì anh bảo đang có một nhóm ở Tôn Đức Thắng, cạnh Văn Miếu, gọi cho Hà Phương và Hiền thì bảo đang ở trên tượng đài liệt sĩ, và có một nhóm rất đông ở trên đó. Mình vừa ở trên đó về :|. Văn Miếu gần hơn nên xuống Văn Miếu. Và đã tìm thấy “quân ta” đây rồi, khá đông anh em đang đứng hô khẩu hiệu, vẫy cờ ở đó. Có cả nhà báo Xuân Bình và bé Phim. Tham gia luôn vào đoàn này, lấy băng đô trong túi đeo lên trán, lấy cờ trong balô ra vẫy.\nVừa đi vừa hô “HOÀNG SA” – “TRƯỜNG SA” – “LÀ CỦA VIỆT NAM”, “VIỆT NAM, VIỆ\nT NAM, VIỆT NAM”, “HOÀNG SA,\nTR\nƯỜNG SA, VIỆT NAM”, hát Quốc ca, Đoàn ca, Nối vòng\ntay lớn, Lên đàng…, đi dọc Tôn Đức Thắng, rẽ sang Cát Linh, xuống Giảng Võ. Gây được nhiều sự chú ý của nhân dân hai bên đường và người đi đường. Có CSCĐ, công an đi kèm, cái loa trên xe cảnh sát liên tục “yêu cầu các phương tiện giao thông không dừng đỗ, xe máy đi đi, đi đi”, căn bản người Việt vốn đi đường, thấy cái gì lạ là thích dừng xe đứng xem^^. Có một nhóm các “thủ lĩnh” hướng dẫn anh em đi, họ đi phía ngoài, bao cho mọi người không đi xuống dưới lòng đường, làm hàng rào chắn để mọi người sang đường. Chú Xuân Bình thỉnh thoảng còn đứng trên các “điểm cao”, hô khẩu hiệu để mọi người đồng loạt hô theo, cảm giác lúc ấy thật là đoàn kết. Tớ có nói chuyện với mấy bạn ĐH Mở, và một bạn nữ Ngoại thương giọng miền nam rất dễ thương, quên mất không xin số điện thoại :). Về việc chụp ảnh quay phim thì thôi đừng hỏi, nhìn góc nào cũng thấy máy ảnh, máy quay, điện thoại giơ lên.\nĐến cái đường rẽ vào hồ Giảng Võ, thì các đồng chí CSCĐ bắt đầu thực hiện chiến thuật “chia để trị”, khoảng 1/3 đoàn sang đường thì CSCĐ chặn, không cho sang nữa, còn đoàn kia thì ko cho quay về, đoàn chưa sang được bèn rẽ sang lối vào hồ Giảng Võ, hướng thẳng Hà Nội Hotel, cũng chỉ 1/2 quân đi được, còn 1/2 thì bị chặn, tình hình lúc này rất căng thẳng, vì có rất nhiều bạn đi theo nhóm bạn bè, bị chia rẽ thế nên rất bực tức. Tớ cũng khá bực. Suýt nữa thì có xô xát ở đoạn này. Lúc này đoàn đã bị chia tách, cũng đã là 11h kém 15, thế nên anh em quyết định hát một bài rồi giải tán, chủ nhật tuần sau tiếp tục. Nhưng đến hát một bài các đồng chí CSCĐ cũng không để yên cho mà hát. Cứ xông vào hô “về đi về đi, giải tán…”, có một gã gầy gầy, cao cao, mặc thường phục xông vào bọn tớ, giọng gay gắt: “thế là quá đủ rồi, về đi thôi, về đi”. Tớ ghét nhất là bị người ta ra lệnh.\nLúc đi ra khỏi đường Giảng Võ, tớ thấy có khoảng 5-6 người, cả CSCĐ cả công an đi xung quanh một anh cao cao, hình như là bắt người \u0026gt;_\u0026lt;., bạn Hiền và bạn Hà Phương đi ở đoàn từ tượng đài liệt sĩ rồi ra Bờ Hồ. Hiền kể là đoàn đó cũng có hai anh chị công an dẫn đi. Chúc các “thủ lĩnh” bình an.\nGải tán, đi lấy xe và đi về. Trên đường đi bộ từ Giảng Võ quay lại Nguyễn Thái Học, có anh Hưng – bí thư đoàn trường và bạn Tuyên, ủy viên BCH Đoàn trường vẫy tớ và hỏi “những anh em khác đâu hết rồi?”, hỏi đi hỏi lại :D, cũng thương anh và các bạn, có ngày chủ nhật nghỉ lại vì mấy thằng mình mà bị gọi đi. Căn bản vì lúc anh Nam đứng “nói chuyện” với cảnh sát ở Hoàng Diệu, có nói rằng mình ở trường Công nghệ. Anh Nam K44, ra trường 5 năm rồi 😀\nNhững người không quen biết, chia nhau những tấm băng đô, cùng giơ cao những biểu ngữ, cùng hô vang những khẩu hiệu yêu nước, cùng ca hát những bài hát đầy nhiệt huyết thanh niên. Trao cho nhau những chai nước sau khi đã hô khản giọng, cảm giác thật thân ái và đoàn kết biết bao!\nQua cuộc tuần hành ngày hôm nay, dù phải đi bộ rã cả cẳng , nhưng tớ rất vui, vì thấy mình không đơn độc. Tuy nhiên tớ khá thất vọng về phản ứng gay gắt của phía công an, cảnh sát, thất vọng đầu tiên là việc họ không cho bọn tớ vào đường Hoàng Diệu. Thất vọng thứ hai là về các can thiệp khá thô bạo nhằm làm tan rã đoàn người. Việc họ đi theo đoàn diễu hành là cần thiết, để bảo vệ cho SV nếu nhỡ chẳng may có bọn phản động cơ hội nào đó gây rối, nhưng việc họ chen lấn, xô đẩy để cắt bọn tớ thành hai phần thì thô bạo. Họ hoàn toàn có thể gọi loa yêu cầu bọn tớ giải tán, bởi vì đi bộ gần 1 tiếng cũng là mỏi chân rồi . Bọn tớ sẽ cùng nhau hát một bài, hô to vài câu rồi giải tán trong vui vẻ hoàn bình, đằng này họ gây xô xát với bọn tớ, đường bọn tớ đi, họ đứng chặn không cho đi, rõ ràng là gây sự còn gì.\nHôm qua có bạn gửi cho tớ một tin nhắn nội dung tớ ko nhớ chính xác, đại loại là: “chính phủ ta đang trong hoàn cảnh rất khăn, bên ngoài bị Trung Quốc ép, bên trong nước SV lại đi biểu tình như thế, rõ là làm khó nhà nước, không nên đi biểu tình…”, uh, cũng có lý nhỉ, cũng khó khăn thật, nếu mình là bí thư, là thủ tướng thì mình làm gì bây giờ? Nhưng mình không làm nên mình ko phải nghĩ, okie. Vấn đề ở đây là ở chỗ, nếu trong nước SV nói riêng và nhân dân nói chung không “ép”, cứ để ông Lê Dũng phát mãi “bài ca buồn”: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng…”, nhân dân và SV không ép, cứ để chính phủ, nhà nước lùi mãi, thì biên giới nước ta sẽ lùi đến đâu? Không có chính phủ này thì có chính phủ khác, nhưng Tổ quốc thì chỉ có một mà thôi.\nBình luận (5) Nguyễn Huy — 2007-12-16 05:17\ncông nhận lắm công an\n[MU] Le$\u0026amp;\u0026lsquo;m00n — 2007-12-16 05:30\nBạn Dương đây! Viết được nhưng edit lại câu cuối đi…!\nHuexinh_online — 2007-12-16 07:27\nCon Hue thi phai thi mon Tourismus.Chan’ bo xu.Gia ma dc di dieu hanh cung cac ban.\nBou — 2007-12-18 12:40\nvjet hay nh0. Hay ch0a mu0n ve ben bl0g mjnh quang ca’0 ch0a da^n tjnh dc m0? mat. Tuy nhjen t0′ thay, ca’c chu’ canh sat’ cung~ lam du’ng phan vjec cua h0. Nhu the’ la chu’ng ta lam kh0′ h0 r0j. Ljeu aj c0′ the n0’j trc, 1 cu0c bjeu tjnh k0 gay ra nhug l0n x0n, va b0n phan d0ng c0′ the thua tjnh hjnh nay de gay r0j’. L0ng` yeu nu0c cua chu’ng ta k0 saj, nhug cung~ k0 the trach ca’c chu’ 113 dc\nVangAnh — 2007-12-26 04:29\nthx…bai rat hay\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/16/toi-di-di%E1%BB%85u-hanh-vi-bai-cat-vang-gi%E1%BB%AFa-bi%E1%BB%83n-dong-than-yeu/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eLúc phát áo ở đường ĐBP:\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eMấy anh em Coltech mặc áo:\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eMột số hình ảnh đoàn người:\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eCSCĐ đi cùng nhắc nhở mọi người đi đúng phần đường quy định!\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eChỉ là một vài nhúm cát giữa biển cả mênh mông, có gì đâu mà phải ầm ĩ đúng không, trái đất nóng lên, nước biển dâng lên là phẳng hết, biểu tình, tuần hành mà làm gì? Những hòn đảo xa xôi ấy có liên quan gì tới chúng ta đâu. Mất hay còn có ảnh hưởng gì tới kinh tế gia đình ta. Vâng, đúng thế, mà lại không phải thế. Nếu ai đã từng đọc “Đảo chìm” của Trần Đăng Khoa, viết nhân chuyến ra thăm đảo Trường Sa năm 1989 thì sẽ hiểu hơn. Hai quần đảo ấy xa xôi, cách đất liền hàng trăm kilomet, nhưng chúng là dáng hình Tổ quốc, là máu thịt của Việt Nam, nơi biết bao thế hệ đã gìn giữ, đã ngã xuống để bảo vệ. Làm sao có thể làm ngơ để cho Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của Trung Quốc? Vẫn biết rằng anh hùng trả thù 10 năm chưa muộn (chúng ta có lẽ phải đợi 100 năm để trả thù), vẫn biết là phải cố gắng hơn, học hành để báo đáp Tổ quốc, nhưng ngay lúc này đây, phải là một cái gì đó, phải hành động để cho chúng thấy rằng ta không nhắm mắt làm ngơ khi Tổ quốc bị xâm phạm.\u003c/p\u003e","title":"Tôi đi diễu hành vì bãi cát vàng giữa biển Đông thân yêu."},{"content":": Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (Kêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này.\nVới một người vô thần như tôi, thiêng liêng là thứ không có thật mà chỉ có trong tâm lý hoang đường của loài người. Vì vậy tôi không nói đất nước là thiêng liêng, tôi nói đất nước rất gắn bó với tôi, rất quan trọng với tôi. Sự quan trọng nằm ở chỗ cam kết gắn bó lẫn nhau giữa đất mẹ bao la với con người. Khi con người sinh ra, đỏ hỏn, yếu đuối, ngây ngô, đất mẹ cam kết nuôi dưỡng và che chở. Khi con người trưởng thành, đủ vững vàng và kiên định, con người lại cam kết bảo vệ lại đất nước. Sự cam gắn bó tương trợ lẫn nhau này cứ gối đầu nhau mà tồn tại vĩnh cửu. Chẳng cần nhắm mắt tôi cũng nhớ ra là mình đã lớn lên trong cái vườn trước nhà cỏ dại cao lút đầu, cái ao bên trái đầy bèo tấm li ti xanh mượt, con đường làng bằng gạch đỏ trải dài, … khi tôi sinh ra, tất cả đã ở đó, dù tôi không biết ai đã tạo ra thì đất mẹ cũng đã rộng rãi và nhân từ ban cho tôi tất cả mà không đòi hỏi gì. Tôi lớn lên, trải qua các thất bại, rồi cũng chiếm được chỗ đứng trong đời, tôi không ngừng đòi hỏi những người xung quanh phải làm theo ý mình vì tôi cho rằng mình đáng được như thế. Sự thực dụng khiến đôi khi tôi quên không nghĩ đến một điều, đó là món nợ tuổi thơ không ai ghi sổ, nhưng tôi chưa bao giờ trả được. Tôi nợ cha mẹ sự nuôi dưỡng vô điều kiện, tình thương vô điều kiện, niềm tin vô điều kiện, tôi sẽ không trả được hết món nợ đó vì cha mẹ chẳng bao giờ đòi, tôi sẽ buộc phải trả nợ tình thương vào tương lai, cho những đứa con của tôi. Xa hơn, tôi nợ đất nước. Có người cho rằng họ chỉ nợ mỗi cha mẹ, vì cha mẹ đã trả tiền cho tất cả những thứ họ được hưởng. Thế nhưng không phải, vì không chỉ họ nợ, ngay cả cha mẹ cũng nợ đất nước những thứ không trả được. Để đất nước tồn tại được rất cần những thứ không đổi được bằng vật chất, đó là sinh mạng của những người lính. Trên đời này dù có nghèo đến đâu cũng chẳng có ai đổi mạng của mình lấy của cải vì của cải khi chết đi cũng thành vô nghĩa. Con người chỉ sẵn sàng hi sinh mạng mình khi cần trả nợ, đó có thể là nợ danh dự, nợ tình, nợ nghĩa, nhưng thứ khiến nhiều người sẵn sàng hi sinh nhất, đó là nợ đất nước. Mỗi lần đất nước lâm nguy, hàng triệu con người vô danh lại đứng lên và ra trận mạc bảo vệ đất nước. Vô số người đã ra đi không bao giờ trở lại, trao cho đất nước sinh mạng của mình, gửi gắm lại niềm tin cho người còn sống. Món nợ sinh mạng đó đất nước không trả được, chỉ biết đem tất cả trao cho những người còn sống. Vòng quay đó cứ diễn ra muôn đời, việc nợ vay của đất nước và con người chẳng ai tính nổi bao nhiêu cho vừa, người ta chỉ biết rằng 2 bên gắn bó không ngại ngần thiệt hơn. [![](trangha.jpg)](http://www.360themes.com/yahoothemes/showthread.php?p=126317)Giờ đây đất nước lại bị lâm nguy, người anh em 16 chữ vàng kiên quyết không tranh luận, khẳng định mình phải xẻo thịt những đảo, những biển to bằng mấy lần miếng bắc mà nuốt mới thoả lòng tham. Nhà nước lên tiếng phản đối, nhưng ai dám chắc như thế là đủ. Nhà nước là thực thể đại diện có trách nhiệm lo cho đất nước, nhưng cũng chỉ là một cái “nhà” to mà thôi, còn nhà nhà khác ai cũng nợ đất nước cả. Những việc khác từ giao thông, giáo dục, buôn bán, nhà nước đều muốn nhà nước và nhân dân cùng làm. Xây đường thì nhà nước bảo dân giao đất và đóng phí, dạy dỗ những mầm non của đất nước thì nhà nước bảo dân đóng thêm tiền, buôn bán thì nhà nước kêu cán bộ góp tiền vào mua rẻ các công ty công cộng. Vậy tại sao thứ quan trọng, to lớn như sự an nguy của đất nước, thứ mà cả nhà nước và nhân dân cùng lo lắng thì nhà nước lại bảo dân đứng ngoài để mình nhà nước lo. Là người dân, chúng ta cũng hiểu nhà nước luôn có những thứ bí mật mà nếu tiết lộ ra sẽ rất bất lợi cho đất nước, với những thứ đó nhà nước cần phải tự dựa vào trách nhiệm và khả năng của mình mà xử lý, không được chia sẻ với nhân dân. Mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một mối quan hệ nhạy cảm và phức tạp, là một trong những bí mật mà nhà nước vẫn giữ kín lâu nay. Tuy nhiên dù mối quan hệ buôn bán hai bên đang rất tốt như hiện nay thì Trung Quốc vẫn không ngần ngại thúc đẩy hành động xâm lược đất nước ta, vậy những bí mật của nhà nước với Trung Quốc đâu có đem lại cho chúng ta thứ gì ngoài 1 chút xuất khẩu nông sản và rất nhiều hàng hoá nhập khẩu “made in china” chất lượng không đảm bảo, đôi khi còn chứa chất độc chết người. Trong khi đó, cái người Việt Nam đang bị xâm phạm lại là biển đảo máu thịt của tổ quốc, là sự tự trọng của đất nước, những cái đó không thể mua được bằng tiền. | | | --- | | | | Cờ Trung Quốc vẫn tung bay … trên lãnh thổ Việt Nam | Giờ nhà nước cứ muốn tự bí mật giải quyết như trước kia, vậy ta đặt câu hỏi: nếu như mình nhà nước sai lầm, rồi đất nước lỡ bị hút máu, xẻo thịt mất rồi thì ai chịu trách nhiệm nổi cái sự đã rồi đó. Hay là lúc đó nhà nước sẽ đứng ra chịu trách nhiệm với dân? KHÔNG, nếu lỡ không may máu thịt không còn thì dù bộ trưởng, thủ tướng, chủ tịch, bí thư đứng ra cũng chẳng thể đền được. Mà dân cũng không muốn ai phải đền, giờ d â n chỉ muốn tất cả cùng bình đẳng góp tiếng nói, góp sức lực vào giữ vững quyền làm chủ vùng biển của mình, nếu vận nước đang yếu thì đành ngậm đắng nuốt cay chờ thời cơ khác, còn nếu vận nước lên cao, dân lấy lại được biển đảo thì tất cả cùng nhau hát khúc ca chiến thắng. 9 giờ sáng ngày 16/12 nhân dân Hà Nội một lần nữa tập hợp tại toà Đại Sứ Trung Quốc ở 43 Hoàng Diệu để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc, đe doạ sự độc lập tự do của đất nước, của người Việt Nam. Những người tự thấy mình nợ đất nước nhiều hơn cả thứ tiền bạc có thể mua được, xin hãy cùng tôi đến biểu tình. Chúng ta cần làm 2 việc: tuyên bố với Trung Quốc rằng “không có gì quý hơn độc lập tư do”, “tự do hay là chết”, chúng ta yêu hoà bình, tự do và muốn cuộc sống yên ổn, nhưng khi chúng đe doạ máu thịt của đất nước thì tất cả người Việt Nam, không kể gái trai, giàu nghèo, đều sẵn sàng trực tiếp tham gia bảo vệ đất nước nếu điều đó là cần thiết. Một lần nữa, tôi kêu gọi nhà nước hãy để dân cùng góp tiếng nói và sức lực để gây sức ép lên Trung Quốc lần này. nguon: http://blog.360.yahoo.com/blog-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg–?cq=1\u0026amp;p=964\nBình luận (5) Mr Free — 2007-12-16 04:48\n@Thanh: entry này anh đi copy của anh Nguyễn Đình Nam 🙂\n@Quang: chú ko vào chỗ anh Nam à, đợi chú mãi. viết bài tường thuật đi nhé\nRachel — 2007-12-16 10:27\nRachel — 2007-12-16 10:30\nToo mad…!!!!! Tiec la den luc nay co le cuoc bieu tinh da cham dut. Em cung muon duoc tham gia cuoc bieu tinh vi Hoang Sa – Truong Sa than yeu…\nNgười Hà Tĩnh® — 2007-12-16 12:27\nBác đi à? Em cũng đi!\nJinQing — 2007-12-16 12:29\nEm xin phép được bóc temp Entry này nhé! Đọc xong bài viết của anh, em ước mình có thể đáp chuyến máy bay sớm nhất về Việt Nam để kịp thời gian cùng Anh, cùng vời những con người VN yêu nước thể hiện tấm lòng mình. Hi vọng góp một phần sức nhỏ bé vào công cuộc bảo vệ và giữ gìn đất nước. Cảm ơn Anh vì Entry rất hay và ý nghĩa.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/15/toi-di-di%E1%BB%85u-hanh-1612-vi-bai-cat-vang/","summary":"\u003cp\u003e:   Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (\u003ca href=\"http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=12684\"\u003eKêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa\u003c/a\u003e). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này.\u003c/p\u003e","title":"Tôi đi diễu hành 16/12 vì Bãi Cát Vàng"},{"content":"Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước\nchaocovietnam.org\n1/. Mít-tinh sẽ vẫn theo giờ giấc cũ, vì đó là thời gian hợp lý, không quá sớm mà cũng chẳng quá muộn: từ 9h đến 10h sáng ngày 16 / 12 / 2007.\n2/. Địa điểm: trước Sứ Quán nước CHND Trung Hoa – 46 Hoàng Diệu\n3/. Thành phần : thành viên hoangsa.org và mọi người quan tâm có mặt đúng giờ tại Công viên đối diện Sứ Quán CHNDTH. Nên vận động gia đình đi mít-tinh. Thành viên nòng cốt và cảnh vệ mít-tinh có mặt lúc 8h30 sáng.\n4/. Mục tiêu: gây tiếng vang dư luận trong nước và quốc tế, làm cho công chúng biết và đánh giá đúng vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa, gắn kết tình yêu nước và bày tỏ tinh thần kiên quyết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của nhân dân.\n5/. Tiêu chí hành động : theo tinh thần kiềm chế\n6/. Hình thức : Ngồi thành hàng cùng hô khẩu hiệu và đồng ca. Ba bài hát chính là “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, “Bác đang cùng chúng cháu hành quân và “Nối vòng tay lớn”. Một số bài hát khác có lẽ tùy theo tình hình mà khởi xướng. Sẽ đọc một bài ngắn về diễn tiến quan hệ Việt Trung trong tranh biện Trường Sa.\n7/. Diễn tiến mít-tinh:\n– Ca hát và hô khẩu hiệu trong 1 giờ kể từ 9h đến 10h sáng 16/12. Không xuống lòng đường và bồn hoa giữa lộ.\n– Ký tên vào bản kiến nghị gởi lãnh đạo Đảng và chính phủ nước CHXHCNVN + chính phủ và nhân dân nước CHNDTH.\n– Cuối cùng là tuần hành dọc phố Trần Phú, vòng qua đi dọc Điện Biên và giải tán. Trong khi diễu hành sẽ phân phát tờ rơi thông tri về Hoàng Sa và Trường Sa.\n8/. Chuẩn bị vật chất:\n– Loa tay cho người khởi xướng khẩu hiệu + ca hát hòa bình.\n– Cờ xí, biểu ngữ. Nội dung trên biểu ngữ viết bằng Anh + Pháp + Hoa.\n– Nước uống : chuẩn bị theo nhu cầu mỗi người. Tốt nhất là mỗi cá nhân mang theo 1 chai nước uống.\n9/. Cảnh vệ mít-tinh : 12 người, do cựu chiến binh Nguyễn Đình Hường, DVQSDP Bắc Ninh chỉ huy. Nhiệm vụ : cảnh cáo người quá khích và cách ly bọn xấu (phản động) kích động … khỏi cuộc mít-tinh hòa bình, giữ trật tự.\n10/. Khác : Dán chữ Hoàng Sa – Trường Sa trên mũ bảo hiểm nếu đi xe máy.\nVì Hoàng Sa – Trường Sa thân yêu.\nMọi chi tiết cần thiết xin liên hệ: chungtoiyeuvietnam@gmail.com\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/14/thong-bao-v%E1%BB%81-cu%E1%BB%99c-mit-tinh-th%E1%BB%83-hi%E1%BB%87n-long-yeu-n%C6%B0%E1%BB%9Bc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echaocovietnam.org\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e1/. Mít-tinh sẽ vẫn theo giờ giấc cũ, vì đó là thời gian hợp lý, không quá sớm mà cũng chẳng quá muộn: từ 9h đến 10h sáng ngày 16 / 12 / 2007.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e2/. Địa điểm: trước Sứ Quán nước CHND Trung Hoa – 46 Hoàng Diệu\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e3/. Thành phần : thành viên hoangsa.org và mọi người quan tâm có mặt đúng giờ tại Công viên đối diện Sứ Quán CHNDTH. Nên vận động gia đình đi mít-tinh. Thành viên nòng cốt và cảnh vệ mít-tinh có mặt lúc 8h30 sáng.\u003c/p\u003e","title":"Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước"},{"content":" http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776\u0026amp;ChannelID=330\nBình luận (3) ۞alexmilan۞ — 2007-12-06 05:51\nlâu lắm mới lại thấy anh viết cái entry có tính thời sự như vậy. em muốn chửu bọn TQ wa’…dm TQ\nMr Free — 2007-12-07 06:17\nuh,. cac dong chi chửi cũng được thôi :D, nhưng chửi ko thì ko ăn thua gì cả, phải làm gì đó!\nDelete — 2007-12-07 11:08\nôi điên quá…em cũng chửi như bạn Tú\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/06/khong-th%E1%BB%83-ch%E1%BA%A5p-nh%E1%BA%ADn-d%C6%B0%E1%BB%A3c/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776\u0026amp;ChannelID=330\"\u003ehttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776\u0026amp;ChannelID=330\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-SaY8XS4_fLPeDHKgWjiFJeSGpN7JBg--?cq=1\"\u003e۞alexmilan۞\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-06 05:51\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elâu lắm mới lại thấy anh viết cái entry có tính thời sự như vậy. em muốn chửu bọn TQ wa’…dm TQ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-07 06:17\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003euh,. cac dong chi chửi cũng được thôi :D, nhưng chửi ko thì ko ăn thua gì cả, phải làm gì đó!\u003c/p\u003e","title":"Không thể chấp nhận được!"},{"content":"ai day ma xinh the, hihi\nBình luận (5) Lữ Khách — 2007-12-04 06:37\nUh xinh that!\nmetalari — 2007-12-04 11:29\nBạn gái Thái đây à 😀\nVic — 2007-12-04 11:47\nban cua Thai a? xinh the? gioi thieu de! hehe\n[MU] Le$\u0026amp;\u0026lsquo;m00n — 2007-12-06 08:55\nAi đấy ông Mèo ơi…?\nMr Free — 2007-12-06 11:32\nhi, hai hôm rồi mạng nhà mình bị đứt, mà ko biết bị đứt ở chỗ nào để nối, thế mới đau, :((\nentry hút khách ghê ^^, nhân vật trong ảnh chính là người viết comment thứ ba, tớ vào blog của bạn ấy thấy cái hình nền đẹp đẹp nên “cướp” về ý mà ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/04/entry-for-december-04-2007/","summary":"\u003cp\u003eai day ma xinh the, hihi\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-RKcEdhslabOz5Dw2wyScOQ--?cq=1\"\u003eLữ Khách\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-04 06:37\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eUh xinh that!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg--?cq=1\"\u003emetalari\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-04 11:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBạn gái Thái đây à 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-l4hVtBQwcL9IC55RU9nTkA--?cq=1\"\u003eVic\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-04 11:47\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eban cua Thai a? xinh the? gioi thieu de! hehe\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-qdFnbQ0gbqcNN1TNrhYA9Q7jNV4.7A--?cq=1\"\u003e[MU] Le$\u0026amp;\u0026lsquo;m00n\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-06 08:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAi đấy ông Mèo ơi…?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-12-06 11:32\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehi, hai hôm rồi mạng nhà mình bị đứt, mà ko biết bị đứt ở chỗ nào để nối, thế mới đau, :((\u003cbr\u003e\nentry hút khách ghê ^^, nhân vật trong ảnh chính là người viết comment thứ ba, tớ vào blog của bạn ấy thấy cái hình nền đẹp đẹp nên “cướp” về ý mà ;))\u003c/p\u003e","title":"Entry for December 04, 2007"},{"content":"BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN.\ntác giả: cuong-nhabaotudo\nDưới đây là 04 nét có vẻ khu biệt của “ngành” tham nhũng ở nước ta so với các “đồng nghiệp” tham nhũng trên thế giới.Hy vọng những nét này giúp vui buồn bạn đọc chút nào và giúp nhà quản lý thêm vài ý niệm gì đó để làm cái gì đó.\n.\nMột là: Tội tham nhũng không bị lương tâm hành hạ.\nThực ra thì có, nhưng chỉ là lần đầu và vào thời gian cách nay vài chục năm, khi tham nhũng còn là “hiện tượng” đột xuất của xã hội.Còn bây giờ, khi “nó” đều khắp, thì hầu như không ai phải xấu hổ với ai, dè chừng ai nữa nên , nếu bị nhận dạng là “ăn cắp” hoặc “cướp giật” “khủng bố” thì còn lăn tăn gì đó, còn “tham nhũng” dần dà trở thành “chuyện thường ngày” nên không có gì phải động tâm, kể cả khi phải ra tòa, chỉ giống như một sự rủi ro .Khi cô y tá trưởng trạm xá xã “tham nhũng” cơ số … bao cao su vốn được cấp phát để thực hiện sinh đẻ kế hoạch đem bán kiếm vài trăm cải thiện sẽ nhửng nhưng khi biết ở đâu đó người ta còn “chơi” cả tiền cứu trợ bão lụt.Ông vừa ăn tiền cứu trợ thì cũng nhửng nhưng khi nghĩ thằng cha chủ thầu cây cầu ,tòa cao ốc kia thiến bớt hàng tỷ tiền vật liệu để gây lún, sụt . Từ đây, người tham nhũng thường không phải tự vấn về hành vi của mình như những loại tội phạm khác.\n.\nHai là: “Nghề” tham nhũng không phải “nghề nguy hiểm”.\nNếu bạo tay, xơi mươi tỉ từ vốn XDCB hoặc Đề án gì đó (112 chẳng hạn) nhưng với nhiều tình tiết, có thể chỉ phải lãnh cái án cỡ dăm bảy năm.Trong thời gian đó, nếu mới chỉ bị “moi” ra độ một hai tỉ (do không kịp tẩu tán hoặc quá lộ liễu) nhưng lưng vốn còn vài ba tỉ thì cứ dùng “mỡ nó dán nó” , khôn khéo chế ngự một vài quan hệ, sẽ được hưởng chế độ tù đày cỡ hai-ba sao , ngồi vài năm.Vận dụng tiếp sao đó để không vi phạm gì kỷ luật trại giam, thế là một đợt “đặc xá “ nào đó sớm nhất sẽ hồi hương ngon lành.(có nhiều kiểu vận động rất chính đáng để có được không khí sống trong tù thật dễ chịu, ví như nhận khoán tăng gia vài hecta rau, bí chẳng hạn. Sản phẩm có thể là tiền bán sản phẩm sẽ được người nhà gửi vào từ nguồn “mỡ nó”như nói trên, đóng thậm chí vượt cả định mức khoán, không khéo còn được thưởng, được “lên” báo như những điển hình cải tạo tốt cũng nên.Thực ra thì cũng làm sơ sơ, vừa thực, vừa ảo như…blog!.Cuối cùng, nếu tính bằng toán cấp một, sau khi “làm” không vất vả lắm độ bốn năm năm, “thu hoạch” độ dăm tỉ thì cũng tàm tạm. khỏe re!.)\n.\nBa là: Nghề tham nhũng thực ra có ….bảo hiểm.\nTrước khi tham nhũng, nhất là tham nhũng lớn, đã có một logic hình thành: Để tham nhũng lớn, phải có vị thế lớn.Để có vị thế lớn phải có “bề dày” về nhiều mặt.Trong bề dày đó thường có một bề dày về quan hệ khá khả quan. Một ông Vụ trưởng trước khi phạm tội thường có hàng tá vụ trưởng khác là chiến hữu, bạn bè, thậm chỉ cả một số thượng cấp của ông ta. Bản thân ông ta có thể đã là thầy, là sếp của người đang sắp xử ông ta hoặc …bố của ông chức năng đang sắp phán xử ông ta.Quá trình công tác (thường khá tốt (bởi tốt mới làm lớn được) nên sẽ là tình tiết giảm nhẹ đến mức tối đa cho bản án nếu được xét xử.Những yếu tố đại loại như vậy, ngay cả khi tòa xử công tâm, đúng pháp luật thì cũng không phải khó chịu cho “nhà” tham nhũng lắm.\nCần nói thêm là,với hiện tình khá nặng nề trong mảng này thì khẩu hiệu của cánh lái xe thời chiến rất có lí: cứ chạy, địch chưa chắc đã thấy.Thấy chưa chắc đã bắn.Bắn chưa chắc đã trúng.Trúng chưa chắc đã chết rất ý vị khi ép vào cảnh hành nghề của nghiệp tham nhũng hiện nay.(ví dụ vụ tham nhũng ở Dầu khí, “địch” LCK ở Thanh tra Nhà nước có thấy nhưng không bắn mà còn ăn chia) là rõ.\n.\nBốn là: kể cả khi tận tâm tận lực chống tham nhũng, cũng rất khó.\nNhìn vào ngay yếu tố …cơ học thôi, cũng đã thấy khó rồi.Bộ máy công quyền ngay ở mức hiện nay đã là rất nặng nề, cần phải tinh giản nhưng so với “lực lượng tham nhũng” thì vô cùng nhỏ bé.\nKhi đàm đạo với một số nhà báo có nghề, tôi hỏi một câu :Theo anh chị, cấp tham nhũng NHỎ NHẤT là cấp nào? Thì hầu hết nhìn nhận sai hoặc không thấu.Nhiều người nói là vấp “phường”\nl\nBình luận (2) [MU] Le$\u0026amp;\u0026lsquo;m00n — 2007-12-03 09:24\nHíc híc…! Buồn thật nhỉ…!\nTớ cũng thấy rất lo cho XHội mình, Mèo ạ!\n1 điếu nữa là tớ sợ, 2 năm nữa khi đã đi làm, Tớ ko thoát ra đc khỏi vòng xoáy đó, sợ lắm ý!\nNgành công trình mà, có tiếng mất rồi!\nTớ phải làm gi` đây? khó lắm đấy, nếu ko theo, Tớ sẽ thất nghiệp, hoặc chết…!\nKhi — 2007-12-14 09:37\nBài này hay đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/12/03/b%E1%BB%91n-d%E1%BA%B7c-di%E1%BB%83m-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%87-nham-nhung-%E1%BB%9F-vn/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-ZkuYZDg_c6VNQ3WEaIhYT9c-?cq=1\u0026amp;p=3069\"\u003eBỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-ZkuYZDg_c6VNQ3WEaIhYT9c-?cq=1\u0026amp;p=3069\"\u003etác giả: cuong-nhabaotudo\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDưới đây là 04 nét có vẻ khu biệt của “ngành” tham nhũng ở nước ta so với các “đồng nghiệp” tham nhũng trên thế giới.Hy vọng những nét này giúp vui buồn bạn đọc chút nào và giúp nhà quản lý thêm vài ý niệm gì đó để làm cái gì đó.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eMột là: Tội tham nhũng không bị lương tâm hành hạ.\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN."},{"content":"Advice To Kids\nAttributed to Bill Gates, but\nfrom a book by Charles J. Sykes\nRule 1: Life is not fair – get used to it\nRule 2: The world won\u0026rsquo;t care about your self-esteem. The world will expect you to accomplish something BEFORE you feel good about yourself.\nRule 3: You will NOT make $40,000 a year right out of high school. You won\u0026rsquo;t be a vice-president with a car phone until you earn both.\nRule 4: If you think your teacher is tough, wait till you get a boss.\nRule 5: Flipping burgers is not beneath your dignity. Your grandparents had a different word for burger flipping — they called it opportunity.\nRule 6: If you mess up, it\u0026rsquo;s not your parents\u0026rsquo; fault, so don\u0026rsquo;t whine about your mistakes, learn from them.\nRule 7: Before you were born, your parents weren\u0026rsquo;t as boring as they are now. They got that way from paying your bills, cleaning your clothes and listening to you talk about how cool you are. So before you save the rain forest from the parasites of your parents\u0026rsquo; generation, try delousing the closet in your own room.\nRule 8: Your school may have done away with winners and losers, but life has not. In some schools, they have abolished failing grades and they\u0026rsquo;ll give you as many times as you want to get the right answer. This doesn\u0026rsquo;t bear the slightest resemblance to ANYTHING in real life.\nRule 9: Life is not divided into semesters. You don\u0026rsquo;t get summers off and very few employers are interested in helping you find yourself. Do that on your own time.\nRule 10: Television is NOT real life. In real life people actually have to leave the coffee shop and go to jobs.\nRule 11: Be nice to nerds. Chances are you\u0026rsquo;ll end up working for one.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/30/advice-to-kids/","summary":"\u003cp\u003eAdvice To Kids\u003cbr\u003e\nAttributed to Bill Gates, but\u003cbr\u003e\nfrom a book by Charles J. Sykes\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRule 1: Life is not fair – get used to it\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRule 2: The world won\u0026rsquo;t care about your self-esteem. The world will expect you to accomplish something BEFORE you feel good about yourself.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRule 3: You will NOT make $40,000 a year right out of high school. You won\u0026rsquo;t be a vice-president with a car phone until you earn both.\u003c/p\u003e","title":"Advice To Kids"},{"content":"khoe máy tính một tí, căn bản vừa cài cái Flyakite, dùng giao diện Mac, khác lạ đúng thật là thú vị ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/29/print-screen/","summary":"\u003cp\u003ekhoe máy tính một tí, căn bản vừa cài cái Flyakite, dùng giao diện Mac, khác lạ đúng thật là thú vị ^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/29/print-screen/b031e-my.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/29/print-screen/b0f3f-my1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"print screen"},{"content":"TT – GS Hoàng Xuân Sính, chủ tịch HĐQT Trường ĐH Thăng Long, là một trong những vị GS rất quan tâm tới câu chuyện tài chính cho trường học. Nhưng khi nói đến vấn đề tăng học phí, bà tỏ ra thận trọng:\n– Tôi đã tham khảo khá nhiều tài liệu, cơ chế tài chính của các trường ĐH ở một số nước. Ở VN, tôi thấy bài toán tài chính cho giáo dục (GD) là vấn đề rất khó trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta phải nhìn từ nhiều phía, GD của ta, cả những bậc học thấp đến bậc ĐH đều đang có “vấn đề”. Tăng nguồn lực và sử dụng đúng mục đích sẽ là một giải pháp để khắc phục. Nhưng nước ta là một nước nghèo. Với người nghèo, chỉ tăng một chút đã là chuyện khó xoay xở.\nThế nên khi muốn nâng mức đóng góp của người dân phải thận trọng. Tôi cho rằng không nên nóng vội mà cần có thời gian, tốt nhất trong thời điểm hiện tại nên tìm ra một giải pháp dung hòa.\nBình luận về con số 75% và 25%\n* Một trong những căn cứ để xây dựng đề án học phí mới là tiền của Nhà nước chiếm 75% trong tổng số nguồn chi, vì thế không thể tăng tỉ lệ này lên nữa. Trong khi đó mức dân đóng góp là 25% vẫn thấp so với thế giới, có thể đẩy mức này lên hơn nữa. GS có ý kiến gì về việc này?\n– Cứ tạm coi cách tính này là đúng thì so với nhiều nước mà tôi biết tỉ lệ này là lớn. Ví dụ LB Nga cũng chỉ có 68% kinh phí lấy từ ngân sách, Thái Lan là 68%, Indonesia 65%, Hàn Quốc 61%. Ta chỉ thua một số cường quốc nhưPháp 93%, Đức 83%, Hoa Kỳ 72%…\nTuy nhiên, phải đặt ra câu hỏi: Tỉ lệ trên đã đúng chưa? Tôi chắc chắn số tiền do dân đóng góp nhiều hơn con số 25%. Thực chất, những người làm công việc tính toán trên đã không nắm được số tiền dân đóng góp là bao nhiêu cho khối trường ngoài công lập, nên đã lấy số chi phí trung bình chi cho một HS, SV trường công lập nhân với số HS, SV trường ngoài công lập để ra được con số 10.800 tỉ đồng, là tổng số kinh phí chi cho GD khối ngoài công lập.\nSo với mức tính trung bình chi cho một HS, SV cả khối công lập và ngoài công lập là 3.423.000 đồng thì ở khối trường ngoài công lập, tiền đóng góp thực tế của dân còn vượt xa. Ví dụ Trường THPT Lương Thế Vinh (Hà Nội) thu 4 triệu đồng/HS/năm học, ĐH Thăng Long 4,8 triệu đồng/SV/năm học. ĐHDL Hải Phòng 5,5 triệu đồng/SV. Có những trường mầm non, tiểu học đã thu tiền triệu/HS/tháng.\n* GS có suy nghĩ gì về 75% ngân sách được sử dụng trên thực tế trong các trường học, đơn vị GD công lập?\n– Chúng tôi hoạt động bằng tiền của dân, của các đơn vị tài trợ, hợp tác khác nên chúng tôi luôn phải đặt vấn đề minh bạch, tiết kiệm lên hàng đầu. Nếu không tuân thủ nguyên tắc ấy, chúng tôi không thể gây dựng được trường sở, đội ngũ nhân lực nhưhiện nay.\nNhưng cũng vì thế mà nhìn vào con số Bộ GD-ĐT đưa ra tôi thấy băn khoăn: cũng chi phí cho một HS, SV như trường công lập, nhưng chúng tôi phải lo nhiều thứ khác nhưtiền thuê đất, thuê nhà, tiền xây dựng, đầu tư thiết bị, tiền đóng thuế, chi phí cho giáo viên. Trong khi ở trường công, chi phí trên chủ yếu chi cho con người (lương CBGV). Còn tiền xây dựng trường sở, mua sắm thiết bị… lại là một khoản riêng khác. Vậy phải chăng nếu tiết kiệm hơn, biết sử dụng đồng tiền đúng mục đích, hiệu quả hơn thì có thể xoay xở với số tiền eo hẹp ấy?\nTôi cho rằng cần phải làm ngay một việc là giải trình một cách minh bạch công khai con số 75% trên. Bộ GD-ĐT là cơ quan lập đề án học phí, nhưng chỉ nắm 5% ngân sách chi cho GD, còn 95% tiền ngân sách chi đến đâu, chi vào những việc gì không kiểm soát được. Cứ nói 75% cho GD nhưng thực chất GD nhận được bao nhiêu tiền thì cần phải xem lại.\nTôi chắc chắn sẽ có những chuyện chi tiêu sai mục đích, lãng phí, thậm chí còn có lạm dụng của công, tham nhũng… Bộ trưởng Bộ GD-ĐT đưa ra nhiều nội dung để “nói không” nhưng chưa thấy vận động “nói không” với tham nhũng, chi tiêu sai ngân sách GD.\nKhông thể nôn nóng mà nâng học phí\n* Theo quan điểm của lãnh đạo ngành GD thì bậc ĐH cần tăng học phí trước vì ngân sách chi cho ĐH rất ít, chỉ bằng nửa ngân sách chi cho bậc tiểu học. GS có đồng ý với điều này?\n– Chúng ta đang thiếu tiền đầu tưcho bậc ĐH là đúng. Và đó cũng là một nguyên nhân khiến GD ĐH chưa ổn. Theo số liệu của cục thống kê Liên Hiệp Quốc (LHQ) tại Hoa Kỳ, chi phí cho một SV ở trư­ờng North Western năm 2004 là 76.200 USD, trong đó có tiền của nhà nước, người học, của các doanh nghiệp, nhà hảo tâm và quĩ bảo trợ SV của trường… So với con số 5-6 triệu đồng/SV của ta thì đúng là một trời một vực.\nNhưng hiện tại không thể nôn nóng mà nâng học phí quá mức người học. Tôi đã từng đến thăm những nhà trọ SV, chứng kiến bữa ăn SV, trong điều kiện quá thiếu thốn, không thể nói là các em có thể đủ sức khỏe và chỗ ở phù hợp để có thể học tập tốt. Đa số SV từ các tỉnh lên thành phố học có hoàn cảnh khó khăn.\n* Theo GS, có nên nghĩ đến các hướng huy động nguồn lực khác?\n– Có nhiều cách, nhưng cũng không phải ngay lập tức mà có. Các nước khác, người ta có qui định doanh nghiệp phải đóng thuế đào tạo, hoặc cho chính phủ, hoặc trực tiếp cho các trường. Nhưng ở ta hiện nay, việc lấy tiền được của doanh nghiệp chỉ lệ thuộc vào các cá nhân có uy tín đang làm việc tại trường.\nTRỊNH VĨNH HÀ thực hiện\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/29/gs-hoang-xuan-sinh-ch%E1%BA%AFc-ch%E1%BA%AFn-co-chi-sai-m%E1%BB%A5c-dich/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTT – GS Hoàng Xuân Sính, chủ tịch HĐQT Trường ĐH Thăng Long, là một trong những vị GS rất quan tâm tới câu chuyện tài chính cho trường học. Nhưng khi nói đến vấn đề tăng học phí, bà tỏ ra thận trọng:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Tôi đã tham khảo khá nhiều tài liệu, cơ chế tài chính của các trường ĐH ở một số nước. Ở VN, tôi thấy bài toán tài chính cho giáo dục (GD) là vấn đề rất khó trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta phải nhìn từ nhiều phía, GD của ta, cả những bậc học thấp đến bậc ĐH đều đang có “vấn đề”. Tăng nguồn lực và sử dụng đúng mục đích sẽ là một giải pháp để khắc phục. Nhưng nước ta là một nước nghèo. Với người nghèo, chỉ tăng một chút đã là chuyện khó xoay xở.\u003c/p\u003e","title":"GS Hoàng Xuân Sính: “Chắc chắn có chi sai mục đích…”"},{"content":"Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật.\nĐể giúp bạn đọc có chút thư thái trở lại, để còn tin vào những điều tốt đẹp được tạo nên bởi truyền thống nhân ái của con người, hôm nay, chúng ta cùng nhìn nhận hai hình ảnh, có lẽ đó cũng là hai nét mang tính truyền thống của người Hàn Quốc, một trong những nhân tố làm nên một quốc gia khá hùng hậu, giàu có ở bắc Á này.\nNgười trong tấm ảnh là một ngư dân Hàn Quốc, năm nay ông khoảng hơn sáu mươi tuổi, đang cần cù kiếm sống bằng nghề đánh bắt cá như bao nhiêu ngư dân khác.\nNếu ai đến Hàn Quốc đầu năm lẻ bảy này, nhìn thấy ông già khắc khổ, đang mưu sinh bằng mồ hôi nhọc nhằn của mình thì không thể ngờ rằng, ông Jiong Ky Jiong này, đã là vị ân nhân của 96 người Việt Nam (Tên ông do tôi viết từ âm thanh tôi được nghe kể, có thể chưa thật chính xác, sang năm sang Hàn Quốc du lịch, tôi sẽ tìm đến gặp ông này bằng được)\nKhoảng 1978, ông là Thuyền trưởng một con tàu cỡ lớn của Hàn Quốc đi về trên hải trình Pusan- Singapore.\nMột lần, quan sát một cơn giông lớn đang đến, ông phát hiện thấy một cái ghe bị chết máy đang trôi dạt trên biển, trong ghe lúc nhúc cả trăm người đủ lứa tuổi đã kiệt sức mà cơn bão đang đến gần.\nÔng điện về Hàn Quốc xin phép cứu họ nhưng trung tâm không đồng ý.\nÔng đành rời đi.\nNhững người dân trên tàu vừa khấp khởi mừng khi thấy tàu lớn ghé lại nhưng lại thất vọng tràn trề khi thấy tàu lại quay mũi, mất hút.\nNửa giờ sau. Bất chấp lệnh của thượng cấp. Nghĩ đến hình ảnh của gần trăm con người sắp bị bão giông nhấn chìm, trong đó có một phụ nữ đang có thai 8 tháng và nhiều trẻ em ông cho tàu quay lại, vớt hết họ lên tàu.\nHết sức vui mừng vì gặp được Quý nhân độ mạng nhưng rồi, một ngày sau, những người Việt Nam trên tàu lại bàng hoàng khi thấy thủy thủ trên tàu đang dùng bao bì, hộp hàng đóng những cái bè nhỏ để thả số người này xuống hoang đảo theo lệnh từ Hàn Quốc.\nNhưng, một lần nữa, lòng hướng thiện lại thắng. Bất chấp lệnh của thượng cấp, ông Jiong Ky Jiong quyết tâm không bỏ mặc 96 con người này giữa biển khơi, ông chở thẳng họ về Pusan.\nLòng nhân ái có thực trên đời, được vị thuyền trưởng quả cảm kia đem đến đã trả lại cuộc sống cho 96 người Việt để hôm nay, họ sinh sôi thêm bao nhiêu con người và trong họ, chắc không ít người học hành, làm ăn thành đạt, góp mình cho cuộc sống, cho nhân loại hôm nay.\n.\nCó điều, sau sự cố này, vị thuyền trưởng kia bị đuổi việc và ông đã trở về quê xứ, ấm thầm làm một ngư dân cho đến hôm nay.\nCó hai nét lớn rút ra từ câu chuyện cổ tích trên. Một đã được mô tả qua hình ảnh ông Jiong.\nHình ảnh thứ hai là KỶ CƯƠNG nước Hàn.\nCách nay không lâu, chúng ta phải đau lòng chứng kiến vụ bao che, lẩn lượn trước hành vi phạm pháp của một viên sỹ quan cảnh sát hạng bét chỉ vì anh này là con ông này, cháu ông kia và rồi, sự việc phải tìm một điểm dừng đáng xấu hổ khi biết rằng, trước đó, anh ta đã một lần nã súng bừa bãi trong quán karaoke. Cũng thôi!\nNay nhìn cách xử của người Hàn: Anh cứu người, thậm chí cứu hàng trăm mặng người, hành động ấy, nghĩa cử ấy thật là cao cả, thật là nhân đạo nhưng anh đã không tuân thủ thượng cấp. Đưa người lạ lên tàu giữa đường là vi phạm nguyên tắc hàng đầu của ngành Hàng hải nên tôi kỷ luật anh.Kỷ luật là kỷ luật, không ân giảm, không tạo tiền lệ cho những vụ việc khác và người vi phạm cũng yên tâm chấp hành , không oán thán, trở về làm người dân lương thiện, vất vả giữa đời thường.\nNét thứ hai này, coi sơ thấy hơi nhẫn tâm nhưng thực chất, nó loại ra khỏi xã hội những khoảng trống, những cơ hội cho công dân phạm pháp, nó hạn chế đến mức thấp nhất những rắc rối xảy ra và đó là căn bản bảo vệ luật pháp hữu hiệu nhất.\nPhải chăng, đó mới thật là những nét đẹp từ xứ người mà ta phải học hỏi!?.\nChúng ta vẫn thường nói về những truyền thống tốt đẹp của dân tộc mình.Trong tình hình hiện nay, có nên xem lại để hiểu thật thấu đáo xem, những truyền thống đó có đứng vững trong những cơn giông bão của hiện tại như ở HN- tp HCM vừa qua hay không?\nnguồn: cuong nhabaotudo\nBình luận (1) Leonard — 2007-11-28 02:23\nNguyên tắc là nguyên tắc.Nhất là ngành hàng hải mà.Nhưng thực sự mà nói thì XH chúng ta chưa làm được như vậy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/28/co-m%E1%BB%99t-ong-tien/","summary":"\u003cp\u003eVào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐể giúp bạn đọc có chút thư thái trở lại, để còn tin vào những điều tốt đẹp được tạo nên bởi truyền thống nhân ái của con người, hôm nay, chúng ta cùng nhìn nhận hai hình ảnh, có lẽ đó cũng là hai nét mang tính truyền thống của người Hàn Quốc, một trong những nhân tố làm nên một quốc gia khá hùng hậu, giàu có ở bắc Á này.\u003c/p\u003e","title":"Có một ông Tiên…"},{"content":"Secret #1: LEARN ABOUT WORD STRESS\nWord Stress is golden key number one for speaking and\nunderstanding English. Word Stress is *very important*.\nYou can try to learn about Word Stress. This is one of\nthe *best* ways for you to understand spoken English –\nespecially English spoken fast.\nWhat is Word Stress?\nTake 3 words: photograph, photographer and photographic,\nfor example. Do they sound the same when spoken? No!\nThey sound different, because *one* syllable in each\nword is \u0026ldquo;stressed\u0026rdquo; (stronger than the others).\nPHOtograph\nphoTOgrapher\nphotoGRAPHic\nThis happens in ALL words with 2 or more syllables:\nTEACHer, JaPAN, CHINa, aBOVE, converSAtion, INteresting,\nimPORtant, deMAND, etCETera, etCETera, etCETera\nThe syllables that are not stressed are \u0026lsquo;weak\u0026rsquo; or\n\u0026lsquo;small\u0026rsquo; or \u0026lsquo;quiet\u0026rsquo;. Native speakers of English listen\nfor the stressed syllables, not the weak syllables. If\nyou use Word Stress in your speech, you will instantly\nand automatically improve your pronunciation and\nyour comprehension.\nSecret #2: SENTENCE STRESS\nSentence Stress is golden key number two for speaking\nand understanding English. With Sentence Stress, some\n*words* in a sentence are \u0026ldquo;stressed\u0026rdquo; (loud) and other\nwords are weak (quiet). Look at the following sentence:\nWe want to go.\nDo we say every word with the same stress or force? No!\nWe make the important words *big* and the unimportant\nwords small. What are the important words in this\nsentence? Yes, you\u0026rsquo;re right: WANT and GO.\nWe WANT to GO.\nWe WANT to GO to WORK.\nWe DON\u0026rsquo;T WANT to GO to WORK.\nWe DON\u0026rsquo;T WANT to GO to WORK at NIGHT.\nIt\u0026rsquo;s impossible to explain everything about Sentence\nStress in this email. The important thing for you is\nthat you know it exists and try to learn about it.\nSentence Stress is *very important*!\nSecret #3: LISTEN! LISTEN! LISTEN!\nStudents sometimes say: \u0026lsquo;I don\u0026rsquo;t listen to the BBC news\non the radio because it\u0026rsquo;s too fast for me and I can\u0026rsquo;t\nunderstand it.\u0026rsquo; That\u0026rsquo;s a pity! When it\u0026rsquo;s too fast for\nyou, when you can\u0026rsquo;t understand it, that is exactly when\nyou NEED to listen to it!!!\nHow can you improve if you don\u0026rsquo;t listen and practise?\nWhen you were a baby, did you understand your own\nlanguage? When you were 3 weeks old, or 2 months, or 1\nyear, did you understand everything? Of course not! But\nyou *learned* to understand by *listening*. Think about\nit. You learned to understand your own language by\nlistening, 24 hours a day, 7 days a week. After that,\nyou learned to speak. Then you learned to read. And then\nyou learned to write. *But listening came first!*\nSecret #4: DON\u0026rsquo;T LISTEN!\nIn Secret #3 I said LISTEN! LISTEN! LISTEN! Now I say\nDON\u0026rsquo;T LISTEN! What do I mean?\nDo you know the difference between the verbs TO LISTEN\nand TO HEAR? TO LISTEN is active. TO HEAR is passive.\nSometimes you can LISTEN too hard. Sometimes you can TRY\ntoo hard. Sometimes it is better only to HEAR. Let the\nradio play. Let the cassette play. But DON\u0026rsquo;T listen.\nJust HEAR. Your subconscious will listen for you. And\nyou will still learn. If you listen and try to\nunderstand, you may block on one word and get\nfrustrated. Don\u0026rsquo;t worry! Just HEAR! Believe me, you will\nstill be learning. The important thing is to let the\nradio or cassette or television or record PLAY. Let it\nplay. And you – you do nothing. Your brain will HEAR,\nyour subconscious will LISTEN and you will LEARN!\nSecret #5: IMPROVE YOUR VOCABULARY WITH 5 WORDS A DAY\nVocabulary is easy! How many days in a year are there?\n365, normally (on Earth).\nIf you learn only 5 new words a day, you will learn 5 x\n365 = 1,825 new words in a year. ONE THOUSAND, EIGHT\nHUNDRED AND TWENTY-FIVE WORDS. That is a lot of new\nwords. And we are not counting all the other words you\nwill learn in other ways – reading, conversation etc.\nBuy a notebook and write in 5 new words EACH day, EVERY\nday. Learn them! You will soon have an excellent\nvocabulary.\nSecret #6: 30 MINUTES A DAY BETTER THAN 3.5 HOURS A WEEK\nIn fact, 30 minutes of English study once a day is\nbetter than 5 *hours* once a week! Study regularly.\nStudy often.\nLITTLE + OFTEN is better than LOT + SOMETIMES.\nIt\u0026rsquo;s easier, too. You can easily find 30 minutes each\nday. How? You can get up 30 minutes earlier. Or have a\nshorter lunch break. Fix a particular time every day –\nand keep it!\nSecret #7: REVISE! REVISE! REVISE!\nIf you revise, you\u0026rsquo;ll improve your learning by 100%.\nWhat does \u0026ldquo;to revise\u0026rdquo; mean? It means \u0026ldquo;to look again\u0026rdquo;.\nYou should be systematic about this. When you learn\nsomething, you should note it. Then you should *look at\nit again*, 3 times:\n– after 1 day\n– after 1 week\n– after 1 month\nEach time you revise, test yourself.\nLearn, revise, test.\nRevise, test.\nRevise, test.\nThe end!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/25/7-secrets-to-study-english/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eSecret #1: LEARN ABOUT WORD STRESS\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWord Stress is golden key number one for speaking and\u003cbr\u003e\nunderstanding English. Word Stress is *very important*.\u003cbr\u003e\nYou can try to learn about Word Stress. This is one of\u003cbr\u003e\nthe *best* ways for you to understand spoken English –\u003cbr\u003e\nespecially English spoken fast.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWhat is Word Stress?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTake 3 words: photograph, photographer and photographic,\u003cbr\u003e\nfor example. Do they sound the same when spoken? No!\u003cbr\u003e\nThey sound different, because *one* syllable in each\u003cbr\u003e\nword is \u0026ldquo;stressed\u0026rdquo; (stronger than the others).\u003c/p\u003e","title":"7 Secrets to study English"},{"content":"chóng mặt\ncái gì chóng mặt cơ? giá cả, chính xác là giá cả. Lâu lắm ko cập nhật, hôm nay tình cờ nghe lỏm, suýt ngất vì chóng mặt.\ngiá một thùng mì tôm mà mình biết là 32k/thùng, giờ đây đã là 47k, bình ga mua gần đây nhất là 194k, hôm nay Hương báo giá ga đã lên 280k/bình. Bánh quy ngày xưa mua trong siêu thị có 1,5k/gói thì bây giờ là 2,5k, sữa từ 2,5/gói, lên 2,8k, 3k, và giờ là 3,5k. Huhu, tớ bật mí là tớ thích sữa :((. Gì nữa nhỉ, Gạo, gạo, mới hôm trước đi mua 14,5k/2kg, hôm sau đã là 16,5k, hichic, sao mà ác rứa! Thôi ứ kể nữa đau lòng lắm.\nChẹp, trong lúc tất cả các thứ đề tăng chóng mặt, chỉ có các mặt hàng thuộc về điện tử viễn thông, công nghệ thông tin là vẫn giảm thôi, hehe, ;))\ncho mọi ngừơi xem cái này:\nTuy giá xăng dầu thế giới tăng, nhưng để bình ổn giá trong nước, Chính phủ đã chủ trương bình ổn giá xăng dầu, trước hết là không tăng giá từ tháng 8 đến nay và hạ thuế nhập khẩu xuống 0%. Với mức giá duy trì trước đây thì trung bình giá xăng đã lỗ 1.900 đồng/lít, diezen lỗ 3.846 đồng/lít, dầu hỏa lỗ 4.165 đồng/lít. Với mức lỗ này nếu không điều chỉnh thì chỉ trong 2 tháng cuối năm sẽ phải bù lỗ cho dầu 6.000 tỷ đồng và dự kiến cả năm lên 12.300 tỷ đồng và bù lỗ kinh doanh xăng là 1.100 tỷ đồng.\nÔng Trần Văn Tá cho biết, mặc dù đang lỗ rất lớn như trên nhưng các DN mới chỉ được cho tạm ứng khoảng 2.000 tỷ đồng, số còn lại phải đi vay ngân hàng để đủ vốn quay vòng kinh doanh. Điều này khiến cho các DN gặp nhiều khó khăn. Trong khi nước ta vẫn đang cố giữ giá xăng thì giá xăng dầu thế giới tiếp tục tăng, các nước OPEC đã cho rằng mức dầu thô 100 USD/thùng là hợp lý. Các nước tiêu thụ xăng dầu như Trung Quốc, Nhật Bản… đều tăng giá xăng dầu 5 – 10%.\nhttp://vietnamnet.vn/kinhte/2007/11/756236/\nDanh sách 1: Bảng xếp hạng Top 500 doanh nghiệp lớn nhất Việt Nam về doanh thu (không phân biệt nhà nước, nước ngoài, tư nhân). Theo công bố của Vietnam Report, các doanh nghiệp nằm trong danh sách này đủ điều kiện để có thể tham gia câu lạc bộ 500 tỷ về doanh thu.\nThứ hạng Tên doanh nghiệp 1 Xí nghiệp Liên doanh Dầu khí Việt Xô (Vietsopetro) 2 Tổng Công ty Xăng dầu Việt Nam 3 Ngân hàng Nông nghiệp \u0026amp; Phát triển Nông thôn Việt Nam (Agribank) 4 Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) 5 Công ty Xăng dầu Khu vực II 6 Hualon Corporation Viet Nam 7 Công ty Cổ phần Dầu khí Việt Nhật 8 Công ty Xăng dầu B12 Quảng Ninh 9 Ngân hàng Công thương Việt Nam (Incombank) 10 Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) http://vietnamnet.vn/kinhte/2007/11/755021/\ncha bố chúng nó chứ, kêu gào ầm ĩ, lỗ thế này, bù lỗ thế kia, nào là gặp khó khăn, thế mà trong top 10 doanh nghiệp lớn nhất Việt Nam có 5 công ty xăng dầu, hừ hừ \u0026gt;\u0026lt;\u0026gt;\u0026lt;\u0026gt;\u0026lt;\u0026gt;\u0026lt;\u0026gt;\u0026lt;. Nói chung là ngấm đòn làm phát. Giờ thì đã hiểu lạm phát nó ra làm sao. Nhưng mọi người đừng lo, mới tầm 10%, chưa là gì, hồi những năm 80, lạm phát 700% cơ, :))\nBình luận (3) Leonard — 2007-11-22 07:43\nSv bây giờ ăn mỳ tôm là quý tộc đấy bạn ơi.Huhu.Giá cả tăng vùn vụt à,chóng mặt,ngửa tay xin $ bố mẹ mà choáng luôn\nanticlockwise_feb — 2007-11-22 10:16\nnếu có trách thì chỉ trách ta sinh ra nhầm thời thôi, hơn 30 năm sau chiến tranh mà được như ngày nay là tốt lắm rồi!\nanticlockwise_feb — 2007-11-22 10:17\ncòn cái bọn Xăng dầu thì không hiểu nổi! Trời ơi, mang xe về nhà thôi!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/22/entry-for-november-22-2007/","summary":"\u003cp\u003echóng mặt\u003cbr\u003e\ncái gì chóng mặt cơ? giá cả, chính xác là giá cả. Lâu lắm ko cập nhật, hôm nay tình cờ nghe lỏm, suýt ngất vì chóng mặt.\u003cbr\u003e\ngiá một thùng mì tôm mà mình biết là 32k/thùng, giờ đây đã là 47k, bình ga mua gần đây nhất là 194k, hôm nay Hương báo giá ga đã lên 280k/bình. Bánh quy ngày xưa mua trong siêu thị có 1,5k/gói thì bây giờ là 2,5k, sữa từ 2,5/gói, lên 2,8k, 3k, và giờ là 3,5k. Huhu, tớ bật mí là tớ thích sữa :((. Gì nữa nhỉ, Gạo, gạo, mới hôm trước đi mua 14,5k/2kg, hôm sau đã là 16,5k, hichic, sao mà ác rứa! Thôi ứ kể nữa đau lòng lắm.\u003cbr\u003e\nChẹp, trong lúc tất cả các thứ đề tăng chóng mặt, chỉ có các mặt hàng thuộc về điện tử viễn thông, công nghệ thông tin là vẫn giảm thôi, hehe, ;))\u003cbr\u003e\ncho mọi ngừơi xem cái này:\u003c/p\u003e","title":"Entry for November 22, 2007"},{"content":"hôm nay đi ngủ sớm để ngày mai còn đi thi, thi cầu lông, thực ra thì dễ ẹc, nhưng nói chung ngủ sớm để giữ sức khỏe 😛\nKể từ hôm nay, mình sẽ cố gắng trước khi đi ngủ viết vài dòng gọi là “tổng kết ngày”, xem mình đã làm gì và ngày mai phải làm gì.\nSáng bị gọi dậy bởi tiếng chuông điện thoại, lúc đó là 8h52, chả biết ai gọi, vì còn đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ, chỉ biết bảo là máy tính bật không lên, nhấn power thấy đèn sáng, tắt, rồi lại sáng liên tục, mình phán ngay hỏng nguồn, rồi dập máy đi đánh răng, trong lúc đánh răng mới nhớ ra là có khi ram lỏng cũng có thể bị thế. chả biết là đứa nào để gọi nói lại. May sao lúc sau nó lại gọi lại, hóa ra là cái Huệ, nó ở nhà bạn nó làm slide, nhờ mình sang xem dùm máy tính, đáng ra là ko sang đâu, nhưng vì mở máy tính, thấy lớp trưởng nhắn tin chiều được nghỉ tiếng Anh, thế là lóc cóc đạp xe đến, nghĩ cũng hơi bực, thề từ nay ko có chuyện đạp xe đi sửa máy tính cho bạn của bạn như thế nữa, bọn láo toét. Rút ra cắm vào vài phát thì có khá hơn, ko bị khởi động lại nữa nhưng chả vào được windows, trong lúc sửa thì liên tục có điện thoại, chị Trang gọi, hỏi han với giọng rất “khẩn cấp”, mình đang vui vì chiều được nghỉ, thế là okie liền, em sang sửa phần mềm cho chị ngay – chả là cái phần mềm hỗ trợ khai thuế của công ty chị ấy bị trục trặc, mình bảo okie, em sang ngay, chị ấy nghĩ một lúc, nói rằng việc rất gấp, em đi xe ôm sang rồi chị trả tiền, okie liền, hehe, 319 Nguyễn Trãi. Cái máy đang sửa bật mãi ko lên, tức mình đi về thì nó lại vào được xp, thế là mình tự nhiên lại thành sửa được máy, he.\nĐạp xe về nhà, rồi đi bộ ra đầu Vĩnh Hồ, thấy công an đứng lố nhố, có cả một cái đứng ở ngay chân lên cầu vượt, 2 tay cảnh sát đeo kính đeo tay cầm bộ đàm, chả hiểu vây bắt bọn nào đây :D. Có mỗi một bác xe ôm đang ngồi, mình hỏi xuống 319 NT bao nhiêu tiền-dù sao cũng hỏi giá cho có nguyên tắc-dù mình ko phải trả tiền, bác ấy nghĩ một lúc rồi bảo 5k, trông bác tốt bụng đúng là tốt bụng thật. Cũng không gần, qua 3 cái đèn đỏ. Chị Trang đang đứng chờ ở cửa rồi, bác xe ôm thấy chị ra trả tiền, chị ấy hỏi bao nhiêu tiền, bác ấy giơ 5 ngón tay, cười cười nói 50k, chị Trang lúc ấy chắc ko có tâm trạng đùa, nên liền chạy cửa hàng, mình thấy thế định lấy 5k ra trả nhưng cũng ko có tiền lẻ, bác kia thì xua tay bảo: cứ để chị cháu trả-bác tốt ghê^^. Chị Trang mang 5 tờ 10k ra thật, hêhe, tất nhiên là bác kia xua tay bảo chỉ có 5k thôi, và ko có tiền trả lại chị Trang cũng chả có 5k, đưa tờ 10k “bác cầm luôn hộ cháu” rồi lôi mình vào cửa hàng. Đó là một cửa hàng bán đồ gỗ Hàn Quốc. Có mấy đồng chí đang lúi húi lắp đặt xem xét gì gì đó, mình chào cả nhà rồi đi vào chỗ máy tính :D,\nCái laptop Samsung, cài xp tiếng Hàn, nhìn chả hiểu mô tê gì, may mà có các Icon :)).\nCái phần mềm hỗ trợ khai thuế, hồi trước làm ở win tiếng anh thì chả sao, giờ win tiếng Hàn, nó giở chứng, font chữ lỗi, không save được, không in được. Mình hì hục search, hì hục đọc Help, hì hục nghịch linh tinh nữa. Sau khi cài lại phần mềm và khởi động lại (siêu lâu, pen III), chạy thử lại thì font chữ vẫn lỗi nhưng đã save được nhưng lại chưa in được, lúc sau in được rồi nhưng lại chỉ in ra cái khung, không in ra cái số tiền thuế. Chị Trang thì bảo “liệu viết tay vào có được không nhỉ?”. Tất nhiên là ko được, vì sở thuế họ phải đọc mã vạch, mà mã vạch thì được sinh ra bởi nội dung tờ khai, giờ mình viết thêm chữ viết tay vào thì nội dung tờ khai rõ ràng ko khớp với mã vạch. Hì hục từ 10h10 tới tận 12h kém cũng chả giải quyết được. Giải pháp đưa ra là “tìm một cái máy có xp tiếng anh, cài và in ra”. Quyết định về nhà mình, in ở hàng net gần nhà mình luôn. Kết quả: ngon lành cành hành. Chị Trang sau khi in xong, rất vui mừng gọi điện về báo tin ngay cho các đồng chí ở cửa hàng, giọng rất hứng khởi. Còn bảo mình đi ăn trưa với chị ấy nữa, nhưng mình ko muốn lại vòng lại 319 NT rồi lại đi xe ôm về, bởi vì mình buồn ngủ :D, thế rồi chị Trang rút ví và đưa cho mình 4 tờ 50k, hợ hợ, sợ thật, lần đầu tiên đi sửa máy tính mà lại được “bồi dưỡng” thế này đấy, quý chị Trang quá cơ :D. Tất nhiên, là có cơ sở của nó cả, bởi vì lúc đầu chị Trang đã định nhấc điện thoại nhờ người ta in hộ – nhưng chị ấy bảo nếu nhờ bọn kế toán ấy in thì mất những 500k cho chỉ một trang in, quá là lãng phí, ko phải tiền của mình nhưng mình cũng tiếc, với lại không giúp được cách này phải giúp cách kia nên mình bảo “để em in cho, việc này đơn giản, chỉ việc cài phần mềm này và gõ cái số 1539737 vào là được chứ gì”, thế là ok.\nViệc mình thắc mắc là cái gì dẫn tới việc chị Trang “tưởng thưởng” cho mình tiền mặt thế nhỉ ;), đầu tiên, là tại vì cô giáo tiếng Anh cho nghỉ, nên mình có thể hăng say đi sửa máy tính khắp nơi, thứ hai, là lòng nhiệt tình của mình, nghe giọng “nguy cấp” là nhiệt tình “em đến ngay”. Thứ có lẽ là quyết định đi về thử với máy tính ở nhà trước, cái ví của mình vứt lăn lóc ở giường, chị Trang mở ra xem, thấy trong đó có mỗi một tờ nên quyết định “thưởng nóng”, hehee. Tóm lại là có tiền một cách bất ngờ.\nVà rồi giờ mình chợt nghĩ, bố mẹ mình đi làm vất vả 8 tiếng, chỉ được khoảng 60 nghìn, mình gõ gõ, click click một chút, gấp 3 lần cái 8 tiếng làm việc kia. Thế mới thấy lao động trí óc, hàm lượng chất xám cao tạo ra giá trị gia tăng đến thế nào. Học, đọc, hiểu biết. Muốn giàu thì phải giỏi, có thế thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/20/money-suddenly/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay đi ngủ sớm để ngày mai còn đi thi, thi cầu lông, thực ra thì dễ ẹc, nhưng nói chung ngủ sớm để giữ sức khỏe 😛\u003cbr\u003e\nKể từ hôm nay, mình sẽ cố gắng trước khi đi ngủ viết vài dòng gọi là “tổng kết ngày”, xem mình đã làm gì và ngày mai phải làm gì.\u003cbr\u003e\nSáng bị gọi dậy bởi tiếng chuông điện thoại, lúc đó là 8h52, chả biết ai gọi, vì còn đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ, chỉ biết bảo là máy tính bật không lên, nhấn power thấy đèn sáng, tắt, rồi lại sáng liên tục, mình phán ngay hỏng nguồn, rồi dập máy đi đánh răng, trong lúc đánh răng mới nhớ ra là có khi ram lỏng cũng có thể bị thế. chả biết là đứa nào để gọi nói lại. May sao lúc sau nó lại gọi lại, hóa ra là cái Huệ, nó ở nhà bạn nó làm slide, nhờ mình sang xem dùm máy tính, đáng ra là ko sang đâu, nhưng vì mở máy tính, thấy lớp trưởng nhắn tin chiều được nghỉ tiếng Anh, thế là lóc cóc đạp xe đến, nghĩ cũng hơi bực, thề từ nay ko có chuyện đạp xe đi sửa máy tính cho bạn của bạn như thế nữa, bọn láo toét. Rút ra cắm vào vài phát thì có khá hơn, ko bị khởi động lại nữa nhưng chả vào được windows, trong lúc sửa thì liên tục có điện thoại, chị Trang gọi, hỏi han với giọng rất “khẩn cấp”, mình đang vui vì chiều được nghỉ, thế là okie liền, em sang sửa phần mềm cho chị ngay – chả là cái phần mềm hỗ trợ khai thuế của công ty chị ấy bị trục trặc, mình bảo okie, em sang ngay, chị ấy nghĩ một lúc, nói rằng việc rất gấp, em đi xe ôm sang rồi chị trả tiền, okie liền, hehe, 319 Nguyễn Trãi. Cái máy đang sửa bật mãi ko lên, tức mình đi về thì nó lại vào được xp, thế là mình tự nhiên lại thành sửa được máy, he.\u003cbr\u003e\n Đạp xe về nhà, rồi đi bộ ra đầu Vĩnh Hồ, thấy công an đứng lố nhố, có cả một cái đứng ở ngay chân lên cầu vượt, 2 tay cảnh sát đeo kính đeo tay cầm bộ đàm, chả hiểu vây bắt bọn nào đây :D. Có mỗi một bác xe ôm đang ngồi, mình hỏi xuống 319 NT bao nhiêu tiền-dù sao cũng hỏi giá cho có nguyên tắc-dù mình ko phải trả tiền, bác ấy nghĩ một lúc rồi bảo 5k, trông bác tốt bụng đúng là tốt bụng thật. Cũng không gần, qua 3 cái đèn đỏ. Chị Trang đang đứng chờ ở cửa rồi, bác xe ôm thấy chị ra trả tiền, chị ấy hỏi bao nhiêu tiền, bác ấy giơ 5 ngón tay, cười cười nói 50k, chị Trang lúc ấy chắc ko có tâm trạng đùa, nên liền chạy cửa hàng, mình thấy thế định lấy 5k ra trả nhưng cũng ko có tiền lẻ, bác kia thì xua tay bảo: cứ để chị cháu trả-bác tốt ghê^^. Chị Trang mang 5 tờ 10k ra thật, hêhe, tất nhiên là bác kia xua tay bảo chỉ có 5k thôi, và ko có tiền trả lại chị Trang cũng chả có 5k, đưa tờ 10k “bác cầm luôn hộ cháu” rồi lôi mình vào cửa hàng. Đó là một cửa hàng bán đồ gỗ Hàn Quốc. Có mấy đồng chí đang lúi húi lắp đặt xem xét gì gì đó, mình chào cả nhà rồi đi vào chỗ máy tính :D,\u003cbr\u003e\n Cái laptop Samsung, cài xp tiếng Hàn, nhìn chả hiểu mô tê gì, may mà có các Icon :)).\u003cbr\u003e\n Cái phần mềm hỗ trợ khai thuế, hồi trước làm ở win tiếng anh thì chả sao, giờ win tiếng Hàn, nó giở chứng, font chữ lỗi, không save được, không in được. Mình hì hục search, hì hục đọc Help, hì hục nghịch linh tinh nữa. Sau khi cài lại phần mềm và khởi động lại (siêu lâu, pen III), chạy thử lại thì font chữ vẫn lỗi nhưng đã save được nhưng lại chưa in được, lúc sau in được rồi nhưng lại chỉ in ra cái khung, không in ra cái số tiền thuế. Chị Trang thì bảo “liệu viết tay vào có được không nhỉ?”. Tất nhiên là ko được, vì sở thuế họ phải đọc mã vạch, mà mã vạch thì được sinh ra bởi nội dung tờ khai, giờ mình viết thêm chữ viết tay vào thì nội dung tờ khai rõ ràng ko khớp với mã vạch. Hì hục từ 10h10 tới tận 12h kém cũng chả giải quyết được. Giải pháp đưa ra là “tìm một cái máy có xp tiếng anh, cài và in ra”. Quyết định về nhà mình, in ở hàng net gần nhà mình luôn. Kết quả: ngon lành cành hành. Chị Trang sau khi in xong, rất vui mừng gọi điện về báo tin ngay cho các đồng chí ở cửa hàng, giọng rất hứng khởi. Còn bảo mình đi ăn trưa với chị ấy nữa, nhưng mình ko muốn lại vòng lại 319 NT rồi lại đi xe ôm về, bởi vì mình buồn ngủ :D, thế rồi chị Trang rút ví và đưa cho mình 4 tờ 50k, hợ hợ, sợ thật, lần đầu tiên đi sửa máy tính mà lại được “bồi dưỡng” thế này đấy, quý chị Trang quá cơ :D. Tất nhiên, là có cơ sở của nó cả, bởi vì lúc đầu chị Trang đã định nhấc điện thoại nhờ người ta in hộ – nhưng chị ấy bảo nếu nhờ bọn kế toán ấy in thì mất những 500k cho chỉ một trang in, quá là lãng phí, ko phải tiền của mình nhưng mình cũng tiếc, với lại không giúp được cách này phải giúp cách kia nên mình bảo “để em in cho, việc này đơn giản, chỉ việc cài phần mềm này và gõ cái số 1539737 vào là được chứ gì”, thế là ok.\u003cbr\u003e\n Việc mình thắc mắc là cái gì dẫn tới việc chị Trang “tưởng thưởng” cho mình tiền mặt thế nhỉ ;), đầu tiên, là tại vì cô giáo tiếng Anh cho nghỉ, nên mình có thể hăng say đi sửa máy tính khắp nơi, thứ hai, là lòng nhiệt tình của mình, nghe giọng “nguy cấp” là nhiệt tình “em đến ngay”. Thứ có lẽ là quyết định đi về thử với máy tính ở nhà trước, cái ví của mình vứt lăn lóc ở giường, chị Trang mở ra xem, thấy trong đó có mỗi một tờ nên quyết định “thưởng nóng”, hehee. Tóm lại là có tiền một cách bất ngờ.\u003cbr\u003e\n Và rồi giờ mình chợt nghĩ, bố mẹ mình đi làm vất vả 8 tiếng, chỉ được khoảng 60 nghìn, mình gõ gõ, click click một chút, gấp 3 lần cái 8 tiếng làm việc kia. Thế mới thấy lao động trí óc, hàm lượng chất xám cao tạo ra giá trị gia tăng đến thế nào. Học, đọc, hiểu biết. Muốn giàu thì phải giỏi, có thế thôi.\u003c/p\u003e","title":"money suddenly"},{"content":"Tiếng trống bế giảng năm nay đã chính thức chấm dứt một thế hệ 8X ngồi trên ghế nhà trường, chuẩn bị bước chân vào cánh cửa đại học. Nhường lại tuổi học trò cho 9X năng động sáng tạo. Nhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9X noi theo.\nHọc\nVới những Trần Ngọc Minh (vô địch Olympia năm đầu), Nguyễn Tiến Việt (Huy chương bạc Toán quốc tế tại Nhật 2004)… 8X đã từng sôi nổi trong học tập với những giải quốc tế, những học bổng du học danh giá.\nNhững cuộc thi trong và ngoài nước như cờ vua, robocon. Những game show đầu tiên trên truyền hình với “SV200″, “Bảy sắc cầu vồng”, “đường lên đỉnh Olympia”,… giàu tính trí tuệ. Đó là thế hệ của những trái tim nóng bỏng mong vươn tới đỉnh vinh quang bằng kiến thức và khả năng của chính bản thân.\n8X cũng là những người được thầy cô nhớ nhất với những trò đùa nhất quỷ nhì ma của mình. Không hại đến ai nhưng lại thể hiện sự thông minh, tạo ra những kỷ niệm khó quên tuổi học sinh. Lúc ra trường, không 8x nào không nhỏ những giọt nước mắt nuối tiếc khi phải xa nhau.\nQuả thật nền giáo dục đã thành công khi đào tạo ra một lớp 8x đi trước đầy tự hào.\nSống\n8x có một lối sống đẹp và lành mạnh. Là thế hệ của những trái tim giàu tình thương đã xây dựng và làm sống phong trào sinh viên tình nguyện, hiến máu nhân đạo, các chiến dịch mùa hè xanh, tiếp sức mùa thi,…. Luôn biết vượt khó vươn lên trong cuộc sống, 8x không quản ngại khó khăn để trở thành những doanh nhân, những người tiên phong trong mọi lãnh vực: Công nghệ, văn hoá, giải trí,…\nTuy đây là thời kỳ “COCC” nhưng cũng không ít 8x dám bỏ lại tất cả để chọn con đường đúng đắn nhất cho mình, khẳng định cái tôi mạnh mẽ của bản thân.\nYêu\n8x yêu trong sáng – tình yêu lãng mạn với những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng. Tỏ tình bằng hoa hồng, thơ và những bức thư nắn nót viết tay. Không phải quà cáp hay những bó hoa đắt tiền, 8x yêu đơn giản nhưng hoàn hảo. Họ thực sự là thế hệ của những tình yêu học trò đầy lãng mạn và ngây thơ.\nHọ có cách thể hiện tình cảm lãng mạn theo cách của riêng mình như xếp hoa hồng hình trái tim dưới sân trường, cõng người yêu lang thang trên con đường thanh niên,… tất cả đều trở thành hình tượng cho 9x học hỏi\n8x ít “xì –căng-đan” về chuyện “ăn cơm trước kẻng” cũng như nạn nạo phá thai tuổi vị thành niên. Tuy nhiên, cũng từ thế hệ 8x, sách báo dần dần đề cập nhiều hơn và thẳng thắn hơn trong vấn đề giới tính, tình dục.\nGiải trí\nGiải trí bằng chiếc vô tuyến và ba kênh của VTV, thêm vài kênh địa phương, xem băng đĩa bằng những chiếc băng cổ điển. Không có chat chít, không có internet với những trò game online, không có đĩa phim nhiều và update liên tục. Thế nhưng kiến thức về âm nhạc, phim ảnh của 8x lại rất sâu và rộng.\n8x chưa có Rap, chưa có Hip hop, những gì họ nghe, họ thưởng thức là nền showbiz Việt chập chững bước đầu tiên với Đan Trường, Lam Trường, Phương Thanh,… và những bài hát tiếng anh bất hủ của MLTR, Abba, BSB,… mà không ai không thuộc\n8x thích đọc những cuốn tiểu thuyết như “tắt đèn”, “mảnh đất lắm người nhiều ma”, họ say mê những mẩu chuyện cà phê chiều thứ bảy trên hoa học trò để nghiền ngẫm từng câu chữ. Không bị ảnh hưởng bởi quá nhiều nguồn thông tin như 9x, những gì 8x thu được từ sách vở thực sự hữu ích trong việc hình thành nhân cách sau này.\nNgoài ra, tất cả những gì làm 8x thư giãn đều được gọi là giải trí. Tụ tập đi công viên, dạo vài vòng thành phố bằng xe đạp, những thú vui giản dị bên bạn bè và chiếc xe đạp mini lọc cọc luôn là một kỷ niệm không phai về một thế hệ 8x huy hoàng.\nCông nghệ thông tin\nĐất nước chập chững bước vào kỷ nguyên mới, 8x là những người đầu tiên tiếp cận mạng internet với tốc độ đường truyền siêu rùa, giá siêu đắt mà vẫn kiên trì ngồi gõ lọc cọc, học lướt web. Cũng từ đó những khái niệm mới ra đời với yahoo, msn, blog,… Tuy nhiên, 8x chọn lọc thông tin rất kỹ trước khi tiếp nhận.\nĐây cũng là lúc 8x học cách sử dụng điện thoại di động. Ban đầu là để…oai, dần dần họ đã biến di động thành phương tiện liên lạc hữu ích và đúng ý nghĩ của nó.\nHàng loạt những cuộc thi sáng tác phần mềm cho máy tính và di động được 8x đảm nhiệm và cho ra đời những sản phẩm 1-0-2. Cuộc thi robocon thể hiện đẳng cấp của 8x với những cái đầu cực kỳ xuất sắc. Họ đã – đang – và sẽ tiếp tục phát triển nền công nghệ thông tin ở Việt Nam.\nNgôn ngữ\nThế hệ 8x tôn trọng tiếng việt –tiếng mẹ đẻ của mình. Khác với cách dùng từ ngữ theo kiểu ăn bớt “không” thành “hem”, “yêu” thành “iu”, họ có cách chơi cùng chữ hay hơn và sáng tạo hơn rất nhiều. Kiểu như “từ từ rồi khoai sẽ nhừ”, “biết chết liền”, “chết biết liền”,…làm cho câu từ thêm ngộ nghĩnh, sinh động khi nói chuyện với nhau.\nNhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9x noi theo. Những 8x đầu tiên đã có một gia đình nho nhỏ cho riêng mình, những 8x cuối cùng cũng đang rèn luyện ở ghế giảng đường đại học, tương lai đang ở phía trước với những lo toan. Nhường lại sự vô tư cho 9x trẻ đầy năng động sau này.\nTrích dẫn\nKhái niệm 8X lần đầu tiên được báo Hoa học trò dùng để gọi chung những người sinh từ năm 1980 đến 1989. Khi “thuật ngữ” này trở nên phổ biến, một loạt các tờ báo đã sử dụng và xây dựng lên chân dung những “8X” đương thời.\nMang danh thế hệ của những người trẻ năng động và sáng tạo, 8X được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, trong những năm đầu đổi mới của đất nước. Vì thế, 8X đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của xã hội. Họ được gọi là những chủ nhân tương lai của đất nước.\nNhìn lại những gì đã qua, điều dễ nhận thấy nhất là 8X đã mang đến một luồng gió mới, một cách nhìn mới về giới trẻ Việt Nam. 8X chính là thế hệ “kết nối” rõ nét đưa Việt Nam đến với thế giới và tiếp nhận tích cực những tinh hoa của thế giới về mình. Với những Trần Ngọc Minh (vô địch Olympia năm đầu), Nguyễn Tiến Việt (Huy chương bạc Toán quốc tế tại Nhật 2004)… tiếp đó là hàng loạt 8X khác sôi nổi trong học tập\nm\nBình luận (1) Huexinh_online — 2007-12-03 12:24\nNay, to thich doc Blog cua ay lam day.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/19/nhin-l%E1%BA%A1i-m%E1%BB%99t-th%E1%BA%BF-h%E1%BB%87-8x/","summary":"\u003cp\u003eTiếng trống bế giảng năm nay đã chính thức chấm dứt một thế hệ 8X ngồi trên ghế nhà trường, chuẩn bị bước chân vào cánh cửa đại học. Nhường lại tuổi học trò cho 9X năng động sáng tạo. Nhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9X noi theo.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHọc\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVới những Trần Ngọc Minh (vô địch Olympia năm đầu), Nguyễn Tiến Việt (Huy chương bạc Toán quốc tế tại Nhật 2004)… 8X đã từng sôi nổi trong học tập với những giải quốc tế, những học bổng du học danh giá.\u003c/p\u003e","title":"Nhìn lại một thế hệ 8X"},{"content":"Scientist: Four golden lessons\nSTEVEN WEINBERG\nSteven Weinberg is in the Department of Physics, the University of Texas at Austin, Texas 78712, USA. This essay is based on a commencement talk given by the author at the Science Convocation at McGill University in June 2003. …\nWhen I received my undergraduate degree — about a hundred years ago — the physics literature seemed to me a vast, unexplored ocean, every part of which I had to chart before beginning any research of my own. How could I do anything without knowing everything that had already been done? Fortunately, in my first year of graduate school, I had the good luck to fall into the hands of senior physicists who insisted, over my anxious objections, that I must start doing research, and pick up what I needed to know as I went along. It was sink or swim. To my surprise, I found that this works. I managed to get a quick PhD — though when I got it I knew almost nothing about physics. But I did learn one big thing: that no one knows everything, and you don‘t have to.\nAnother lesson to be learned, to continue using my oceanographic metaphor, is that while you are swimming and not sinking you should aim for rough water. When I was teaching at the Massachusetts Institute of Technology in the late 1960s, a student told me that he wanted to go into general relativity rather than the area I was working on, elementary particle physics, because the principles of the former were well known, while the latter seemed like a mess to him. It struck me that he had just given a perfectly good reason for doing the opposite. Particle physics was an area where creative work could still be done. It really was a mess in the 1960s, but since that time the work of many theoretical and experimental physicists has been able to sort it out, and put everything (well, almost everything) together in a beautiful theory known as the standard model. My advice is to go for the messes — that‘s where the action is.\nMy third piece of advice is probably the hardest to take. It is to forgive yourself for wasting time. Students are only asked to solve problems that their professors (unless unusually cruel) know to be solvable. In addition, it doesn‘t matter if the problems are scientifically important — they have to be solved to pass the course. But in the real world, it‘s very hard to know which problems are important, and you never know whether at a given moment in history a problem is solvable. At the beginning of the twentieth century, several leading physicists, including Lorentz and Abraham, were trying to work out a theory of the electron. This was partly in order to understand why all attempts to detect effects of Earth‘s motion through the ether had failed. We now know that they were working on the wrong problem. At that time, no one could have developed a successful theory of the electron, because quantum mechanics had not yet been discovered. It took the genius of Albert Einstein in 1905 to realize that the right problem on which to work was the effect of motion on measurements of space and time. This led him to the special theory of relativity. As you will never be sure which are the right problems to work on, most of the time that you spend in the laboratory or at your desk will be wasted. If you want to be creative, then you will have to get used to spending most of your time not being creative, to being becalmed on the ocean of scientific knowledge.\nFinally, learn something about the history of science, or at a minimum the history of your own branch of science. The least important reason for this is that the history may actually be of some use to you in your own scientific work. For instance, now and then scientists are hampered by believing one of the over-simplified models of science that have been proposed by philosophers from Francis Bacon to Thomas Kuhn and Karl Popper. The best antidote to the philosophy of science is a knowledge of the history of science.\nMore importantly, the history of science can make your work seem more worthwhile to you. As a scientist, you‘re probably not going to get rich. Your friends and relatives probably won‘t understand what you‘re doing. And if you work in a field like elementary particle physics, you won‘t even have the satisfaction of doing something that is immediately useful. But you can get great satisfaction by recognizing that your work in science is a part of history.\nLook back 100 years, to 1903. How important is it now who was Prime Minister of Great Britain in 1903, or President of the United States? What stands out as really important is that at McGill University, Ernest Rutherford and Frederick Soddy were working out the nature of radioactivity. This work (of course!) had practical applications, but much more important were its cultural implications. The understanding of radioactivity allowed physicists to explain how the Sun and Earth‘s cores could still be hot after millions of years. In this way, it removed the last scientific objection to what many geologists and paleontologists thought was the great age of the Earth and the Sun. After this, Christians and Jews either had to give up belief in the literal truth of the Bible or resign themselves to intellectual irrelevance. This was just one step in a sequence of steps from Galileo through Newton and Darwin to the present that, time after time, has weakened the hold of religious dogmatism. Reading any newspaper nowadays is enough to show you that this work is not yet complete. But it is civilizing work, of which scientists are able to feel proud.\nNếu đã đọc \u0026lsquo;Ba phút đầu tiên – Một cách nhìn hiện đại về nguồn gốc vũ trụ\u0026rsquo;, bạn sẽ nhớ ngay ra ông: Steven Weinberg, nhà vật lý lý thuyết nổi tiếng người Mỹ, tác giả cuốn sách được yêu thích này. Dưới đây là bài nói chuyện của ông trong một buổi phát bằng tại ĐH McGill, Mỹ, đúc rút kinh nghiệm làm khoa học cả đời mình.\n1 – Hãy tiến lên, không ai buộc phải biết tất cả\nCho tới khi nhận bằng đại học, với tôi, vật lý vẫn là một đại dương bao la chưa được khai phá. Tôi phải tìm hiểu mọi phần của nó trước khi tiến hành bất cứ một nghiên cứu nào của riêng mình. Nếu chưa biết tất cả những điều người khác đã hoàn thành rồi thì tôi chẳng thể làm gì cả.\nRất may là trong năm đầu tiên sau đại học, tôi đã được một nhà vật lý lớn dìu dắt. Gạt bỏ những lo lắng cố chấp của tôi, ông nhấn mạnh rằng tôi phải bắt đầu tiến hành các nghiên cứu, tự nhặt nhạnh những điều mình muốn biết. Bởi vì tôi luôn phải tiến lên. Nếu không bơi, tôi sẽ chìm. Tôi rất ngạc nhiên bởi mọi việc đã diễn ra trôi chảy. Tôi nhanh chóng nhận bằng tiến sĩ, mặc dù cho tới lúc ấy tôi vẫn gần như chưa biết gì về vật lý. Nhưng tôi nhận ra một điều quan trọng: không ai có thể biết tất cả và không ai buộc phải biết tất cả.\n2 – Đừng ngại những gì còn lộn xộn, đó chính là nơi cần đến sáng tạo\nVẫn sử dụng ẩn dụ về đại dương, bài học tiếp theo là khi bơi, hãy hướng tới những vùng biển động. Lúc tôi giảng dạy tại Viện Công nghệ Massachusetts vào cuối thập niên 1960, một sinh viên nói với tôi là cậu ấy muốn nghiên cứu thuyết tương đối tổng quát hơn là lý thuyết về các hạt cơ bản – lĩnh vực tôi đang làm. Cậu ta thấy lĩnh vực thuyết tương đối khá rõ ràng còn lý luận về hạt cơ bản thì có vẻ rất rắm rối.\nĐiều g\nây ấn tượng với tôi là cậu ta đã đưa ra một lý do cực kỳ hoàn hảo để làm điều ngược lại. Lý thuyết hạt chính là nơi vẫn còn chỗ cho lao động sáng tạo. Vào những năm 1960, nó thực sự lộn xộn. Nhưng từ đó tới nay, những nhà vật lý lý thuyết và thực nghiệm đã phân loại, sắp xếp tất cả (chính xác là gần như tất cả) thành một lý thuyết rất đẹp. Lời khuyên của tôi là hãy tiến vào những nơi đang lộn xộn – nơi cần có những hành động.\n3 – Hãy tha thứ cho bản thân nếu mình lãng phí thời gian\nĐây có lẽ là lời khuyên khó thực hiện nhất. Ở trường đại học, sinh viên luôn được yêu cầu giải quyết những vấn đề mà giáo viên (trừ những người quá tàn nhẫn) biết rằng có thể giải quyết được. Hơn nữa, giá trị khoa học của những vấn đề đó không thực sự quan trọng. Nhưng thực tế, rất khó để biết vấn đề nào là thực sự quan trọng. Vào một thời điểm cụ thể của lịch sử, bạn không bao giờ biết được vấn đề nào đó có thể tìm được lời giải hay không.\nĐầu thế kỷ 20, một số nhà vật lý lớn, trong đó có Lorentz và Abraham đã cố gắng tìm hiểu lý thuyết điện tử. Một phần họ muốn giải thích tại sao mọi cố gắng nhận biết sự chuyển động của trái đất thông qua ether đều thất bại. Đến bây giờ chúng ta biết rằng họ đã nghiên cứu sai vấn đề. Vào thời điểm đó, cơ học lượng tử chưa có nên không một ai có thể tìm hiểu thành công lý thuyết điện tử. Phải đến năm 1905, thiên tài Einstein mới tìm đúng vấn đề là tác động của vận động đối với không gian và thời gian. Từ đó ông đã tìm ra thuyết tương đối.\nBởi bạn không bao giờ biết chắc vấn đề mình nghiên cứu có đúng đắn không nên hầu hết thời gian bạn làm việc tại phòng thí nghiệm hoặc trên bàn giấy sẽ là lãng phí. Nếu bạn muốn sáng tạo, bạn phải làm quen được với việc hầu hết thời gian mà bạn sử dụng là trong tình trạng không sáng tạo. Bạn phải biết quen với tình trạng lặng gió trong đại dương kiến thức khoa học.\n4 – Hãy tìm hiểu vài điều về lịch sử môn khoa học\nCuối cùng, hãy tìm hiểu về lịch sử môn khoa học, hoặc ít nhất là lịch sử của chuyên ngành bạn chọn. Lịch sử có thể đem lại điều hữu ích nào đó cho công việc nghiên cứu của bạn. Nhưng đó chưa phải là lý do quan trọng.\nQuan trọng hơn là nó giúp bạn cảm thấy bõ công hơn khi làm việc. Là một nhà khoa học, rất có thể bạn không giàu có. Bạn bè và họ hàng có thể không hiểu những điều bạn đang làm. Nếu bạn làm việc trong một lĩnh vực như lý thuyết hạt cơ bản thì ngay cả sự mãn nguyện rằng mình đang làm điều gì đó đem lại lợi ích mau chóng bạn cũng sẽ không có. Nhưng bạn có thể sẽ vô cùng mãn nguyện khi nhận ra rằng công việc của bạn là một phần của lịch sử.\nNhìn lại 100 năm trước, năm 1903, việc ai là thủ tướng Anh, ai là tổng thống Mỹ liệu có gì quan trọng với hôm nay? Điều quan trọng là tại Đại học McGill, Ernest Rutherford và Frederick Soddy đang nghiên cứu bản chất của phóng xạ. Công việc này tất nhiên có nhiều ứng dụng thực tiễn nhưng quan trọng hơn là chúng liên quan tới văn hóa. Kiến thức về phóng xạ giúp các nhà vật lý giải thích tại sao lõi của mặt trời và trái đất vẫn nóng sau nhiều tỷ năm. Từ đó, tín đồ Thiên chúa giáo và Do thái giáo hoặc phải từ bỏ niềm tin ở Kinh thánh hoặc phải cam chịu đứng ngoài những hoạt động tri thức. Đó chính là bước tiếp theo trên con đường mà Galileo, Newton, Darwin dần làm suy yếu ảnh hưởng của chủ nghĩa giáo điều tôn giáo. Đọc bất cứ một tờ báo nào hôm nay cũng đủ thấy công việc này chưa hoàn thành. Nhưng đó là công việc của người khai hóa, công việc mà những nhà khoa học có thể tự hào…\u0026quot;.\nThế Giới Mới (theo Nature)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/18/four-golden-lessons/","summary":"\u003cp\u003eScientist: Four golden lessons\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　STEVEN WEINBERG\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　Steven Weinberg is in the Department of Physics, the University of Texas at Austin, Texas 78712, USA. This essay is based on a commencement talk given by the author at the Science Convocation at McGill University in June 2003. …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e　　\u003cbr\u003e\n　　When I received my undergraduate degree — about a hundred years ago — the physics literature seemed to me a vast, unexplored ocean, every part of which I had to chart before beginning any research of my own. How could I do anything without knowing everything that had already been done? Fortunately, in my first year of graduate school, I had the good luck to fall into the hands of senior physicists who insisted, over my anxious objections, that I must start doing research, and pick up what I needed to know as I went along. It was sink or swim. To my surprise, I found that this works. I managed to get a quick PhD — though when I got it I knew almost nothing about physics. But I did learn one big thing: that no one knows everything, and you don‘t have to.\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　Another lesson to be learned, to continue using my oceanographic metaphor, is that while you are swimming and not sinking you should aim for rough water. When I was teaching at the Massachusetts Institute of Technology in the late 1960s, a student told me that he wanted to go into general relativity rather than the area I was working on, elementary particle physics, because the principles of the former were well known, while the latter seemed like a mess to him. It struck me that he had just given a perfectly good reason for doing the opposite. Particle physics was an area where creative work could still be done. It really was a mess in the 1960s, but since that time the work of many theoretical and experimental physicists has been able to sort it out, and put everything (well, almost everything) together in a beautiful theory known as the standard model. My advice is to go for the messes — that‘s where the action is.\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　My third piece of advice is probably the hardest to take. It is to forgive yourself for wasting time. Students are only asked to solve problems that their professors (unless unusually cruel) know to be solvable. In addition, it doesn‘t matter if the problems are scientifically important — they have to be solved to pass the course. But in the real world, it‘s very hard to know which problems are important, and you never know whether at a given moment in history a problem is solvable. At the beginning of the twentieth century, several leading physicists, including Lorentz and Abraham, were trying to work out a theory of the electron. This was partly in order to understand why all attempts to detect effects of Earth‘s motion through the ether had failed. We now know that they were working on the wrong problem. At that time, no one could have developed a successful theory of the electron, because quantum mechanics had not yet been discovered. It took the genius of Albert Einstein in 1905 to realize that the right problem on which to work was the effect of motion on measurements of space and time. This led him to the special theory of relativity. As you will never be sure which are the right problems to work on, most of the time that you spend in the laboratory or at your desk will be wasted. If you want to be creative, then you will have to get used to spending most of your time not being creative, to being becalmed on the ocean of scientific knowledge.\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　Finally, learn something about the history of science, or at a minimum the history of your own branch of science. The least important reason for this is that the history may actually be of some use to you in your own scientific work. For instance, now and then scientists are hampered by believing one of the over-simplified models of science that have been proposed by philosophers from Francis Bacon to Thomas Kuhn and Karl Popper. The best antidote to the philosophy of science is a knowledge of the history of science.\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　More importantly, the history of science can make your work seem more worthwhile to you. As a scientist, you‘re probably not going to get rich. Your friends and relatives probably won‘t understand what you‘re doing. And if you work in a field like elementary particle physics, you won‘t even have the satisfaction of doing something that is immediately useful. But you can get great satisfaction by recognizing that your work in science is a part of history.\u003cbr\u003e\n　　\u003cbr\u003e\n　　Look back 100 years, to 1903. How important is it now who was Prime Minister of Great Britain in 1903, or President of the United States? What stands out as really important is that at McGill University, Ernest Rutherford and Frederick Soddy were working out the nature of radioactivity. This work (of course!) had practical applications, but much more important were its cultural implications. The understanding of radioactivity allowed physicists to explain how the Sun and Earth‘s cores could still be hot after millions of years. In this way, it removed the last scientific objection to what many geologists and paleontologists thought was the great age of the Earth and the Sun. After this, Christians and Jews either had to give up belief in the literal truth of the Bible or resign themselves to intellectual irrelevance. This was just one step in a sequence of steps from Galileo through Newton and Darwin to the present that, time after time, has weakened the hold of religious dogmatism. Reading any newspaper nowadays is enough to show you that this work is not yet complete. But it is civilizing work, of which scientists are able to feel proud.\u003c/p\u003e","title":"Four golden lessons"},{"content":"ở trong gmail chán, lò dò vào Maps của nó xem thử, ôi, tuyệt thật, đầu tiên là Map, sau đó là Satellite, sau đó là cả hai (hyper), quá tuyệt cho việc học địa lý, thử tưởng tượng trong giờ học địa lý chúng ta được chiêm ngưỡng những hình ảnh này\nôi Đẹp biết bao Tổ quốc!\nđố mọi người biết Vịnh Hạ Long là chỗ nào?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/18/oi-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eở trong gmail chán, lò dò vào Maps của nó xem thử, ôi, tuyệt thật, đầu tiên là Map, sau đó là Satellite, sau đó là cả hai (hyper), quá tuyệt cho việc học địa lý, thử tưởng tượng trong giờ học địa lý chúng ta được chiêm ngưỡng những hình ảnh này\u003cbr\u003e\nôi Đẹp biết bao Tổ quốc!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/18/oi-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/bando1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/18/oi-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/bando2.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ôi Tổ quốc"},{"content":"TT- Cách đây vài hôm, lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học (Bộ GD-ĐT) lại thân chinh trực tiếp đi cân cặp học sinh tại các trường tiểu học ở Hà Nội. Và kết quả vẫn tương tự như lần cân cặp cách đây bốn năm cũng do chính lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học thực hiện: hầu hết chiếc cặp đều có trọng lượng trên 4kg, có trường cặp còn nặng đến 4,8kg**!**\nTrọng lượng của những chiếc cặp lặc lè ấy là minh họa sống động cho một nội dung chương trình nặng nề và quá tải mà mỗi ngày học sinh phải gồng mình chịu nhồi nhét.\nSức nặng của chiếc cặp cũng đang là nỗi ái ngại và âu lo của từng gia đình khi mỗi sớm mai thức dậy phải chuẩn bị “hành trang” cho con đến trường. Bên cạnh sách giáo khoa, mỗi môn học lại có thêm vở bài tập rồi sổ nhật ký, sổ liên lạc, vở dặn dò, đồ dùng học tập… và nhiều món thiết yếu khác đi kèm với trẻ. Nhưng không chỉ ở bậc tiểu học, học sinh THCS và cả THPT cũng phải oằn mình trước sức nặng của học hành.\nNhìn con trẻ gồng gánh trên vai trọng lượng ấy mỗi ngày, những bậc cha mẹ giờ đây chỉ biết thở dài, ngao ngán!\nNhư vậy là một lần nữa trọng lượng của chiếc cặp lại khiến người ta phải giật mình kinh ngạc và không khỏi thương xót cho học sinh. Tại sao qua bao nhiêu cuộc cải tiến và đổi mới triền miên, nội dung chương trình vẫn cứ nặng? Đáng kinh ngạc hơn, tại sao sau bốn năm cân cặp, trọng lượng chiếc cặp vẫn nặng như trước, thậm chí còn nặng hơn?\nCó bao giờ những quan chức của ngành giáo dục thử đặt lên bàn cân xem sức nặng của trách nhiệm đã để thực trạng ấy diễn ra trong một thời gian dài, như từng cân sức nặng của chiếc cặp mà học sinh phải mang vác mỗi ngày?\nCàng để thực trạng ấy kéo dài, không chỉ là có tội với con trẻ mà còn có tội đối với cả tiền đồ phát triển của nền giáo dục nước nhà.\nHÀ THẠCH HÃN\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=229542\u0026amp;ChannelID=87\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/16/tt-s%E1%BB%A9c-n%E1%BA%B7ng-trach-nhi%E1%BB%87m/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTT- Cách đây vài hôm, lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học (Bộ GD-ĐT) lại thân chinh trực tiếp đi cân cặp học sinh tại các trường tiểu học ở Hà Nội. Và kết quả vẫn tương tự như lần cân cặp cách đây bốn năm cũng do chính lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học thực hiện: hầu hết chiếc cặp đều có trọng lượng trên 4kg, có trường cặp còn nặng đến\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003e4,8kg\u003c/strong\u003e**!**\u003c/p\u003e","title":"TT-Sức nặng trách nhiệm"},{"content":"Kỷ lục nói thách?\nTT – Có một thời người ta truyền kinh nghiệm cho nhau rằng khi đi mua sắm ở chợ Bến Thành, bạn cứ trả giá phân nửa so với người bán “hét” là vừa.\nCòn đi du lịch Trung Quốc, những người đi trước truyền kinh nghiệm cho nhau rằng người bán nói mười, bạn trả hai hoặc ba là vừa! Tỉ lệ nói thách này phải nói là khủng khiếp, vì như thế là vượt quá đến 500%.\nNhưng kinh khủng nhất là cú “trả giá” mới đây của Bộ Tài chính dành cho ngành thể thao: phía thể thao đề xuất kinh phí cho việc chuẩn bị SEA Games 2007 là 42 tỉ đồng. Và sau khi cân đo đong đếm, Bộ Tài chính quyết định cấp 3 tỉ đồng!\nDĩ nhiên đây không phải là một cuộc mặc cả thuận mua vừa bán như ngoài chợ. Nhưng quả là có một cái gì đó kỳ kỳ ở đây. Có hai giả thiết được đặt ra: một là mấy ông thể thao nói thách quá dữ, hai là phía những người duyệt kinh phí quá xem nhẹ thể thao.\nChưa ai biết bên nào đúng, nhưng có một câu chuyện mà người hâm mộ ai cũng bức xúc, đó là việc xuất hiện đến 11 ông phó đoàn trong đoàn thể thao VN dự SEA Games 2007. Thứ trưởng Nguyễn Trọng Hỷ kêu gọi sự thông cảm cho ngành về quyết định này, nhưng nói thật là khó. Khó bởi thực tế ở những kỳ SEA Games trước, giới báo chí đã không ít lần la làng về việc có quá nhiều quan đi mà chẳng biết làm chi. Nói đâu xa, cách đây hai năm tại Philippines, chúng tôi cũng đã từng chất vấn về một loạt quan chức đi dự SEA Games mà chẳng biết làm gì. Và sau một hồi vòng vèo, người trưởng đoàn lúc ấy cũng đã phải thú nhận về một số trường hợp cho đi là “vì đã nhiều kỳ SEA Games những người ấy vẫn chưa đi”!\nCứ tưởng sau những phản ứng mạnh mẽ ấy, ngành thể thao sẽ biết kiềm chế hơn. Nào ngờ năm nay lại một kỷ lục mới ra đời: 11 phó đoàn!\nVì vậy, chả trách sao từ 42 tỉ bị hạ xuống còn 3 tỉ…\nHUY THỌ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/15/k%E1%BB%B7-l%E1%BB%A5c-noi-thach/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=222489\u0026amp;ChannelID=260\"\u003eKỷ lục nói thách?\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTT – Có một thời người ta truyền kinh nghiệm cho nhau rằng khi đi mua sắm ở chợ Bến Thành, bạn cứ trả giá phân nửa so với người bán “hét” là vừa.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCòn đi du lịch Trung Quốc, những người đi trước truyền kinh nghiệm cho nhau rằng người bán nói mười, bạn trả hai hoặc ba là vừa! Tỉ lệ nói thách này phải nói là khủng khiếp, vì như thế là vượt quá đến 500%.\u003c/p\u003e","title":"Kỷ lục nói thách?"},{"content":"Nguồn: Nhặt được trên Internet!\nNếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.\nTuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiềm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có\nthời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem\nluốc giống với bạn. Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết:\nsự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.\nCô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.\n“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc?\nVì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì. Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng. Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.\nCô đơn – tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng. Cô đơn – tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa.\nCô đơn – tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia. Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.\nNhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.\nThời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi. Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.\nCô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta\ncó thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chún\ng\nta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ\nthay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/12/tu%E1%BB%95i-tr%E1%BA%BB-va-s%E1%BB%B1-co-d%C6%A1n/","summary":"\u003cp\u003eNguồn: Nhặt được trên Internet!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.\u003c/p\u003e","title":"Tuổi trẻ và sự cô đơn"},{"content":"\ndễ sợ chưa, không gian de sk top rộng chưa từng thấy, kéo thả lung tung, hiệu ứng long lanh, thật là thoải mái ;)) ảnh hơi to một tí, :p\nBình luận (2) Mr Free — 2007-11-12 08:34\n256 ram là chạy đựơc rồi, hehe\nSAY THE SAME — 2007-11-12 12:55\ntao thèm quá mài ơi, nhưng máy tao có 256 ram thui hic hic :((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/11/ubuntu-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%9B-ne/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/11/ubuntu-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%9B-ne/bean.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/11/ubuntu-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%9B-ne/abc.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/11/ubuntu-c%E1%BB%A7a-t%E1%BB%9B-ne/123.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003edễ sợ chưa, không gian de sk top rộng chưa từng thấy, kéo thả lung tung, hiệu ứng long lanh, thật là thoải mái ;)) ảnh hơi to một tí, :p\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-12 08:34\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e256 ram là chạy đựơc rồi, hehe\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-L0nQ2JQ2aaOJ2HW12uqwo_kBzFEH\"\u003eSAY THE SAME\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-12 12:55\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu của tớ nè"},{"content":" Ubuntu là một hệ điều hành do cộng đồng phát triển và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ. Bất kỳ bạn sử dụng nó ở đâu, Ubuntu đều có tất cả các ứng dụng mà bạn luôn cần, từ các ứng dụng soạn thảo văn bản tới thư điện tử, từ phần mềm máy chủ web tới các công cụ lập trình.\nUbuntu là và sẽ luôn là miễn phí (free of charge). Bạn không phải trả bất kỳ phí bản quyền nào. Bạn có thể tải nó về, sử dụng và chia sẻ Ubuntu với bạn bè, gia đình, nhà trường hoặc doanh nghiệp của bạn mà không vì bất cứ thứ gì một cách tuyệt đối.\nUbuntu được bảo trợ bởi công ty Canonical Ltd (sở hữu bởi Mark Shuttleworth). Nó phát hành một phiên bản mới cứ 6 tháng một lần và hỗ trợ 18 tháng sau khi phát hành phiên bản mới đó thông qua các nâng cấp về an ninh. Với phiên bản hỗ trợ lâu dài – LTS (Long Term Support), bạn sẽ có hỗ trợ 3 năm với các máy tính để bàn và 5 năm đối với các máy chủ. Không có bất kỳ phí bổ sung nào đối với phiên bản LTS. Các nâng cấp lên các phiên bản mới của Ubuntu là và vẫn sẽ là miễn phí (free of charge). Bằng cách này Ubuntu nhắm tới mục tiêu cung cấp một hệ điều hành luôn được cập nhật và tương đối ổn định cho người sử dụng thông qua việc sử dụng các phần mềm tự do.\nVới Ubuntu, mọi thứ bạn cần đều có trên 1 đĩa CD, nó cung cấp một môi trường làm việc hoàn chỉnh. Các phần mềm bổ sung luôn sẵn sàng trực tuyến trên Internet.\nTrình cài đặt bằng đồ hoạ cho phép bạn có mọi thứ chạy nhanh chóng và dễ dàng. Một cài đặt tiêu chuẩn sẽ mất ít hơn 25 phút.\nMột khi máy của bạn được cài đặt thì nó sẵn sàng để sử dụng ngay lập tức. Trên các máy tính để bàn bạn sẽ có một tập hợp đầy đủ các công cụ làm việc, Internet, các ứng dụng đồ hoạ và vẽ, trình soạn thảo văn bản, bảng tính và trình diễn, và cả các trò chơi. Trên máy chủ bạn chỉ có những gì cần thiết để có và chạy và sẽ không có những gì bạn không cần.\nUbuntu cam kết gì?\nUbuntu sẽ luôn luôn là miễn phí, kể cả các phiên bản cao cấp (enterprise releases) và luôn có các nâng cấp về an ninh. Ubuntu sẽ đi cùng với các hỗ trợ thương mại từ hãng Canonical và hàng trăm công ty khác khắp toàn cầu. Ubuntu bao gồm nền tảng truy cập và dịch thuật tốt nhất mà cộng đồng phần mềm tự do cung cấp cho người sử dụng Các đĩa CD Ubuntu chỉ có các ứng dụng phần mềm tự do; khuyến khích người sử dụng các phần mềm tự do và nguồn mở, cải tiến và phân phối chúng.\nUbuntu có nghĩa gì? Ubuntu là một từ có nguồn gốc từ châu Phi, có nghĩa là “lòng nhân ái cho mọi người” (Humanity to others). Hệ điều hành Ubuntu mang tinh thần này của Ubuntu tới cho thế giới phần mềm.\nUbuntu đã phát hành những phiên bản nào và khi nào?\nPhiên bản Tên mã Ngày phát hành 4.04 Warty Warthog 20/10/2004 5.04 Hoary Hedgehog 08/04/2005 5.10 Breezy Badger 13/10/2005 6.06 LTS Dapper Drake 01/06/2006 6.10 Edgy Eft 26/10/2006 7.04 Feisty Fawn 19/04/2007 7.10 Gusty Gibbon 18/10/2007 Bạn có thể tải về tự do các phiên bản này trên: http://www.ubuntu.com/\nCác con số phiên bản là số năm và tháng phát hành các phiên bản đó. Ví dụ, 7.10 nghĩa là phiên bản được phát hành vào tháng 10/2007.\nSơ lược tiểu sử công ty và người bảo trợ cho Ubuntu\nCông ty Canonical Ltd., là một công ty phát triển phần mềm có trụ sở tại thủ đô Luân Đôn, nước Anh, do Mark Shuttleworth thành lập ngày 05/03/2004 (trước khi ra đời phiên bản đầu tiên Ubuntu 4.10 hơn 7 tháng).\nNgoài việc bảo trợ cho dự án Ubuntu, Canonical Ltd. còn bảo trợ cho các dự án liên quan khác như Xubuntu, Edubuntu và Kubuntu.\nXubuntu là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu và là lý tưởng cho các máy tính cũ, cấu hình thấp, các máy tính công nghệ mạng thin-client (mạng được hình thành từ các máy tính trạm cấu hình rất thấp và thường là không cần ổ cứng, được khởi động từ máy chủ) hoặc cho những ai thích có được tốc độ cao nhất đối với phần cứng sẵn có của máy tính. Edubuntu cũng là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu, được tuỳ biến để dành riêng cho các trường học. Các phiên bản trong tương lai của Edubuntu còn hướng tới môi trường các trường đại học. Kubuntu cũng là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu. Khác biệt lớn nhất so với Ubuntu là ở chỗ Ubuntu dựa trên môi trường máy tính để bàn GNOME, còn Kubuntu thì là môi trường máy tính để bàn K (K Desktop Environment).\nMark Shuttleworth là một tỷ phú người Nam Phi, sinh ngày 17/09/1973. Ngoài việc là người sáng lập Canonical Ltd. và hỗ trợ các dự án phát triển các hệ điều hành tự do và nguồn mở nêu trên, ông còn nổi tiếng và được nhiều người biết tới như vị khách du lịch vũ trụ thứ 2 của thế giới khi được chọn bay trong năm 2001 trên con tàu vũ trụ Soyuz TM-33 và Soyuz TM-34 với thời gian du lịch trên vũ trụ dài 9 ngày 21 giờ 55 phút. This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 853×650. Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-LU.CU…Ryol5jVT.?p=18\nBình luận (5) kanishi — 2007-11-20 09:11\nơ, chú dùng ubuntu chán rồi à? thế viết vài bài review hoành tráng đi chứ, hồi trước thấy review vista máu lắm cơ mà 😀\nanonymous — 2008-03-31 17:03\nAnonymous writes:\ntung hô ầm ỹ, chứ xài Ubuntu 1 thời gian, quay lại xài windows, như được giải phóng ấy.Ubuntu chạy chậm rì, nguyên việc duyệt web, kéo scroll bar up \u0026amp; down đã ko thấy smooth = trên windows rồi.Typing speed cũng lower hơn windows… nói chung rất bực mình\nkanishi — 2008-04-02 13:04\nhihi, chắc bạn dùng windows lâu lắm rồi nên không quen được với ubuntu ubuntu gõ tiếng Việt đúng là chậm hơn windows, nhưng ko sao, dần dần sẽ được cải thiện thôi. đang học red hat linux ở trường, học lệnh của nó quả là rất hấp dẫn, dân IT chân chính nhất định là phải thạo linux, hê hê\nLuuKhanh — 2008-06-06 08:06\nEm rất Muốn xài Ubuntu nhưng nghe mấy anh bàn gì mà thậm tệ quá vậy tóm lại là xài có ok honk hay là sẽ tệ\nanonymous — 2010-09-28 10:09\nAnonymous writes:Vẫn chưa hiểu rõ ubuntu như thế nào? Sử dụng trên Linux à bạn? mình gà lắm 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/11/ubuntu-la-gi-2/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eUbuntu\u003c/strong\u003e là một hệ điều hành do \u003cstrong\u003ecộng đồng phát triển\u003c/strong\u003e và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ. Bất kỳ bạn sử dụng nó ở đâu, Ubuntu đều có tất cả các ứng dụng mà bạn luôn cần, từ các ứng dụng soạn thảo văn bản tới thư điện tử, từ phần mềm máy chủ web tới các công cụ lập trình.\u003cbr\u003e\nUbuntu là và sẽ luôn là \u003cstrong\u003emiễn phí (free of charge)\u003c/strong\u003e. Bạn không phải trả bất kỳ phí bản quyền nào. Bạn có thể tải nó về, sử dụng và chia sẻ Ubuntu với bạn bè, gia đình, nhà trường hoặc doanh nghiệp của bạn mà không vì bất cứ thứ gì một cách tuyệt đối.\u003cbr\u003e\nUbuntu được bảo trợ bởi công ty \u003cstrong\u003eCanonical Ltd\u003c/strong\u003e (sở hữu bởi \u003cstrong\u003eMark Shuttleworth\u003c/strong\u003e). Nó phát hành một \u003cstrong\u003ephiên bản mới cứ 6 tháng một lần và hỗ trợ 18 tháng\u003c/strong\u003e sau khi phát hành phiên bản mới đó thông qua các \u003cstrong\u003enâng cấp về an ninh\u003c/strong\u003e. Với phiên bản hỗ trợ lâu dài – LTS (Long Term Support), bạn sẽ có hỗ trợ 3 năm với các máy tính để bàn và 5 năm đối với các máy chủ. Không có bất kỳ phí bổ sung nào đối với phiên bản LTS. Các nâng cấp lên \u003cstrong\u003ecác phiên bản mới của Ubuntu là và vẫn sẽ là miễn phí (free of charge)\u003c/strong\u003e. Bằng cách này Ubuntu nhắm tới mục tiêu cung cấp một hệ điều hành luôn được cập nhật và tương đối ổn định cho người sử dụng thông qua việc sử dụng các phần mềm tự do.\u003cbr\u003e\nVới Ubuntu, \u003cstrong\u003emọi thứ bạn cần đều có trên 1 đĩa CD\u003c/strong\u003e, nó cung cấp một môi trường làm việc hoàn chỉnh. Các phần mềm bổ sung luôn sẵn sàng trực tuyến trên Internet.\u003cbr\u003e\nTrình cài đặt bằng đồ hoạ cho phép bạn có \u003cstrong\u003emọi thứ chạy nhanh chóng và dễ dàng\u003c/strong\u003e. Một cài đặt tiêu chuẩn sẽ mất ít hơn 25 phút.\u003cbr\u003e\nMột khi máy của bạn được cài đặt thì nó sẵn sàng để sử dụng \u003cstrong\u003engay lập tức\u003c/strong\u003e. Trên các máy tính để bàn bạn sẽ có một tập hợp đầy đủ các công cụ làm việc, Internet, các ứng dụng đồ hoạ và vẽ, trình soạn thảo văn bản, bảng tính và trình diễn, và cả các trò chơi. Trên máy chủ bạn chỉ có những gì cần thiết để có và chạy và sẽ không có những gì bạn không cần.\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu là gì?"},{"content":" Ubuntu là một hệ điều hành do cộng đồng phát triển và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ. Bất kỳ bạn sử dụng nó ở đâu, Ubuntu đều có tất cả các ứng dụng mà bạn luôn cần, từ các ứng dụng soạn thảo văn bản tới thư điện tử, từ phần mềm máy chủ web tới các công cụ lập trình.\nUbuntu là và sẽ luôn là miễn phí (free of charge). Bạn không phải trả bất kỳ phí bản quyền nào. Bạn có thể tải nó về, sử dụng và chia sẻ Ubuntu với bạn bè, gia đình, nhà trường hoặc doanh nghiệp của bạn mà không vì bất cứ thứ gì một cách tuyệt đối.\nUbuntu được bảo trợ bởi công ty Canonical Ltd (sở hữu bởi Mark Shuttleworth). Nó phát hành một phiên bản mới cứ 6 tháng một lần và hỗ trợ 18 tháng sau khi phát hành phiên bản mới đó thông qua các nâng cấp về an ninh. Với phiên bản hỗ trợ lâu dài – LTS (Long Term Support), bạn sẽ có hỗ trợ 3 năm với các máy tính để bàn và 5 năm đối với các máy chủ. Không có bất kỳ phí bổ sung nào đối với phiên bản LTS. Các nâng cấp lên các phiên bản mới của Ubuntu là và vẫn sẽ là miễn phí (free of charge). Bằng cách này Ubuntu nhắm tới mục tiêu cung cấp một hệ điều hành luôn được cập nhật và tương đối ổn định cho người sử dụng thông qua việc sử dụng các phần mềm tự do.\nVới Ubuntu, mọi thứ bạn cần đều có trên 1 đĩa CD, nó cung cấp một môi trường làm việc hoàn chỉnh. Các phần mềm bổ sung luôn sẵn sàng trực tuyến trên Internet.\nTrình cài đặt bằng đồ hoạ cho phép bạn có mọi thứ chạy nhanh chóng và dễ dàng. Một cài đặt tiêu chuẩn sẽ mất ít hơn 25 phút.\nMột khi máy của bạn được cài đặt thì nó sẵn sàng để sử dụng ngay lập tức. Trên các máy tính để bàn bạn sẽ có một tập hợp đầy đủ các công cụ làm việc, Internet, các ứng dụng đồ hoạ và vẽ, trình soạn thảo văn bản, bảng tính và trình diễn, và cả các trò chơi. Trên máy chủ bạn chỉ có những gì cần thiết để có và chạy và sẽ không có những gì bạn không cần.\nUbuntu cam kết gì?\nUbuntu sẽ luôn luôn là miễn phí, kể cả các phiên bản cao cấp (enterprise releases) và luôn có các nâng cấp về an ninh. Ubuntu sẽ đi cùng với các hỗ trợ thương mại từ hãng Canonical và hàng trăm công ty khác khắp toàn cầu. Ubuntu bao gồm nền tảng truy cập và dịch thuật tốt nhất mà cộng đồng phần mềm tự do cung cấp cho người sử dụng Các đĩa CD Ubuntu chỉ có các ứng dụng phần mềm tự do; khuyến khích người sử dụng các phần mềm tự do và nguồn mở, cải tiến và phân phối chúng.\nUbuntu có nghĩa gì?\nUbuntu là một từ có nguồn gốc từ châu Phi, có nghĩa là “lòng nhân ái cho mọi người” (Humanity to others). Hệ điều hành Ubuntu mang tinh thần này của Ubuntu tới cho thế giới phần mềm.\nUbuntu đã phát hành những phiên bản nào và khi nào?\nPhiên bản Tên mã Ngày phát hành 4.04 Warty Warthog 20/10/2004 5.04 Hoary Hedgehog 08/04/2005 5.10 Breezy Badger 13/10/2005 6.06 LTS Dapper Drake 01/06/2006 6.10 Edgy Eft 26/10/2006 7.04 Feisty Fawn 19/04/2007 7.10 Gusty Gibbon 18/10/2007 Bạn có thể tải về tự do các phiên bản này trên: http://www.ubuntu.com/\nCác con số phiên bản là số năm và tháng phát hành các phiên bản đó. Ví dụ, 7.10 nghĩa là phiên bản được phát hành vào tháng 10/2007.\nSơ lược tiểu sử công ty và người bảo trợ cho Ubuntu\nCông ty Canonical Ltd., là một công ty phát triển phần mềm có trụ sở tại thủ đô Luân Đôn, nước Anh, do Mark Shuttleworth thành lập ngày 05/03/2004 (trước khi ra đời phiên bản đầu tiên Ubuntu 4.10 hơn 7 tháng).\nNgoài việc bảo trợ cho dự án Ubuntu, Canonical Ltd. còn bảo trợ cho các dự án liên quan khác như Xubuntu, Edubuntu và Kubuntu. Xubuntu là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu và là lý tưởng cho các máy tính cũ, cấu hình thấp, các máy tính công nghệ mạng thin-client (mạng được hình thành từ các máy tính trạm cấu hình rất thấp và thường là không cần ổ cứng, được khởi động từ máy chủ) hoặc cho những ai thích có được tốc độ cao nhất đối với phần cứng sẵn có của máy tính. Edubuntu cũng là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu, được tuỳ biến để dành riêng cho các trường học. Các phiên bản trong tương lai của Edubuntu còn hướng tới môi trường các trường đại học. Kubuntu cũng là một hệ điều hành dựa trên Ubuntu. Khác biệt lớn nhất so với Ubuntu là ở chỗ Ubuntu dựa trên môi trường máy tính để bàn GNOME, còn Kubuntu thì là môi trường máy tính để bàn K (K Desktop Environment).\nMark Shuttleworth là một tỷ phú người Nam Phi, sinh ngày 17/09/1973. Ngoài việc là người sáng lập Canonical Ltd. và hỗ trợ các dự án phát triển các hệ điều hành tự do và nguồn mở nêu trên, ông còn nổi tiếng và được nhiều người biết tới như vị khách du lịch vũ trụ thứ 2 của thế giới khi được chọn bay trong năm 2001 trên con tàu vũ trụ Soyuz TM-33 và Soyuz TM-34 với thời gian du lịch trên vũ trụ dài 9 ngày 21 giờ 55 phút. This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 853×650. Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-LU.CU…Ryol5jVT.?p=18\nBình luận (2) Mr Free — 2007-11-12 04:18\nheehem, đấy là dòng chữ ở bên ngoài vỏ đĩa. bọn quảng cáo ấy mà\nmày vào địa chỉ này: https://shipit.ubuntu.com/ mà yêu câu, nó sẽ gưi đĩa ubuntu về tận nhà cho mày, hehe, năm ngoái nó gửi cho tao 5 đĩa 6.04\nbưu phẩm gửi từ Hà Lan nhé, thích cực ^^\nSAY THE SAME — 2007-11-12 12:59\n“Ubuntu là một hệ điều hành do cộng đồng phát triển và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ”—\u0026gt; thế còn loại máy nào nữa đâu, sao chú ko vik luôn thành phù hợp cho mọi loại mày tính\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/11/ubuntu-la-gi/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eUbuntu\u003c/strong\u003e là một hệ điều hành do \u003cstrong\u003ecộng đồng phát triển\u003c/strong\u003e và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ. Bất kỳ bạn sử dụng nó ở đâu, Ubuntu đều có tất cả các ứng dụng mà bạn luôn cần, từ các ứng dụng soạn thảo văn bản tới thư điện tử, từ phần mềm máy chủ web tới các công cụ lập trình.\u003cbr\u003e\nUbuntu là và sẽ luôn là \u003cstrong\u003emiễn phí (free of charge)\u003c/strong\u003e. Bạn không phải trả bất kỳ phí bản quyền nào. Bạn có thể tải nó về, sử dụng và chia sẻ Ubuntu với bạn bè, gia đình, nhà trường hoặc doanh nghiệp của bạn mà không vì bất cứ thứ gì một cách tuyệt đối.\u003cbr\u003e\nUbuntu được bảo trợ bởi công ty \u003cstrong\u003eCanonical Ltd\u003c/strong\u003e (sở hữu bởi \u003cstrong\u003eMark Shuttleworth\u003c/strong\u003e). Nó phát hành một \u003cstrong\u003ephiên bản mới cứ 6 tháng một lần và hỗ trợ 18 tháng\u003c/strong\u003e sau khi phát hành phiên bản mới đó thông qua các \u003cstrong\u003enâng cấp về an ninh\u003c/strong\u003e. Với phiên bản hỗ trợ lâu dài – LTS (Long Term Support), bạn sẽ có hỗ trợ 3 năm với các máy tính để bàn và 5 năm đối với các máy chủ. Không có bất kỳ phí bổ sung nào đối với phiên bản LTS. Các nâng cấp lên \u003cstrong\u003ecác phiên bản mới của Ubuntu là và vẫn sẽ là miễn phí (free of charge)\u003c/strong\u003e. Bằng cách này Ubuntu nhắm tới mục tiêu cung cấp một hệ điều hành luôn được cập nhật và tương đối ổn định cho người sử dụng thông qua việc sử dụng các phần mềm tự do.\u003cbr\u003e\nVới Ubuntu, \u003cstrong\u003emọi thứ bạn cần đều có trên 1 đĩa CD\u003c/strong\u003e, nó cung cấp một môi trường làm việc hoàn chỉnh. Các phần mềm bổ sung luôn sẵn sàng trực tuyến trên Internet.\u003cbr\u003e\nTrình cài đặt bằng đồ hoạ cho phép bạn có \u003cstrong\u003emọi thứ chạy nhanh chóng và dễ dàng\u003c/strong\u003e. Một cài đặt tiêu chuẩn sẽ mất ít hơn 25 phút.\u003cbr\u003e\nMột khi máy của bạn được cài đặt thì nó sẵn sàng để sử dụng \u003cstrong\u003engay lập tức\u003c/strong\u003e. Trên các máy tính để bàn bạn sẽ có một tập hợp đầy đủ các công cụ làm việc, Internet, các ứng dụng đồ hoạ và vẽ, trình soạn thảo văn bản, bảng tính và trình diễn, và cả các trò chơi. Trên máy chủ bạn chỉ có những gì cần thiết để có và chạy và sẽ không có những gì bạn không cần.\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu là gì?"},{"content":"thật tuyệt vời, mình đã có được một ubuntu gần như hoàn hảo, về cơ bản là hoàn hảo, hihi,\nmình bị mất thanh header của các cửa sổ, tức là ko có nút close ở góc trái, không dùng chuột di chuyển cửa sổ được, thật vô cùng bất tiện, tìm help không nổi vì không biết gọi cái thanh ấy là gì 🙂\nthế là hì hục nâng cấp từ bản 7.04 lên 7.10, nâng cấp nó cũng chả đơn giản tí nào, thực ra thì bản 7.10 mình tải về rồi, cài vào ổ ảo rồi, nhưng lại cài lên đĩa cứng bằng bản 7.04 vì tiếc 3k đĩa trắng, hehe. Vì bản 7.10 mình tải hồi xưa không dùng để update lên được, thế là phải tải bản alternate, gần chết mới tải xong, mất hơn 3 tiếng :). Cài cũng lâu, phải đến hơn tiếng đồng hồ ý chứ, vì dù mình đã tải bản iso về rồi, bọn nó vẫn không tha, vẫn lọ mọ tự tải cả đống phần mềm về, lâu nhất phần tải này. Còn cài thì thực ra là chỉ 30 phút thôi.\nCài xong thì tất cả các vấn đề đều được giải quyết. Menu gọn gàng hơn, biểu tượng rõ ràng đẹp đẽ hơn :), cái header hiện lên một cách rất kì diệu, hehe. Trong screen resolution thì có đầy đủ các độ phân giải :). Chọn lên 1440*900, ngon lành ngay, 75Hz, khởi động lại vẫn ngon, không bị bật về 1024 như bản 7.04 kia, đúng là có update có hơn ;))\nRồi, bây giờ cài hiệu ứng Compiz thôi, hihi. Tuyệt thật. Máy mình card onbo cũ cũ (GeForce6100) mà chọn phần hiệu ứng xịn nhất vẫn chạy nuột, hêhe. Làm sao mơ điều ấy ở vista chứ ;))\nBình luận (5) anonymous — 2007-11-21 11:11\nhttp://www.ubunvu.com writes:\nTớ mới vừa start trang web http://www.ubunvu.com hông biết là U có hứng tham gia không nhỉ? tớ thích bài \u0026ldquo;Vistar phải gọi là Sư phụ\u0026rdquo; á! tham gia cùng tớ nhé!Nguyễn Đoàn Đức Nhã.http://www.ubunvu.comnhakhtn@gmail.comcell: 0988 530 774\nkanishi — 2007-11-23 13:11\nokie, tất nhiên là tớ sẽ tham gia rùi ^^ nhưng mấy hôm nay đang bận học quá, cứ từ từ\nanonymous — 2007-12-21 04:12\nubunvu.com writes:\nUhm!khi nào rảnh thì mail cho tớ nhé!Mong tin.\nanonymous — 2008-03-09 23:03\nnnpkpcc writes:\nChuc mung ban da vao UBUNTU 7.10Ban da cai duoc scim-viettiti.dev hoac xvnkb-0.2.9a chua.neu co vui long trao doi kinh nghiem nhe.Than a\u0026rsquo;i.NNP\nkanishi — 2008-03-14 11:03\nmình cài được bộ gõ tiếng Việt rồi, :D,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/10/ngon-roi-7-10-xin-qua/","summary":"\u003cp\u003ethật tuyệt vời, mình đã có được một ubuntu gần như hoàn hảo, về cơ bản là hoàn hảo, hihi,\u003cbr\u003e\nmình bị mất thanh header của các cửa sổ, tức là ko có nút close ở góc trái, không dùng chuột di chuyển cửa sổ được, thật vô cùng bất tiện, tìm help không nổi vì không biết gọi cái thanh ấy là gì 🙂\u003cbr\u003e\nthế là hì hục nâng cấp từ bản 7.04 lên 7.10, nâng cấp nó cũng chả đơn giản tí nào, thực ra thì bản 7.10 mình tải về rồi, cài vào ổ ảo rồi, nhưng lại cài lên đĩa cứng bằng bản 7.04 vì tiếc 3k đĩa trắng, hehe. Vì bản 7.10 mình tải hồi xưa không dùng để update lên được, thế là phải tải bản alternate, gần chết mới tải xong, mất hơn 3 tiếng :). Cài cũng lâu, phải đến hơn tiếng đồng hồ ý chứ, vì dù mình đã tải bản iso về rồi, bọn nó vẫn không tha, vẫn lọ mọ tự tải cả đống phần mềm về, lâu nhất phần tải này. Còn cài thì thực ra là chỉ 30 phút thôi.\u003cbr\u003e\nCài xong thì tất cả các vấn đề đều được giải quyết. Menu gọn gàng hơn, biểu tượng rõ ràng đẹp đẽ hơn :), cái header hiện lên một cách rất kì diệu, hehe. Trong screen resolution thì có đầy đủ các độ phân giải :). Chọn lên 1440*900, ngon lành ngay, 75Hz, khởi động lại vẫn ngon, không bị bật về 1024 như bản 7.04 kia, đúng là có update có hơn ;))\u003cbr\u003e\nRồi, bây giờ cài hiệu ứng Compiz thôi, hihi. Tuyệt thật. Máy mình card onbo cũ cũ (GeForce6100) mà chọn phần hiệu ứng xịn nhất vẫn chạy nuột, hêhe. Làm sao mơ điều ấy ở vista chứ ;))\u003c/p\u003e","title":"ngon rôi, 7.10 xịn quá"},{"content":"sau khi vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ, học được kha khá, tớ đã dùng được ubuntu và xp song song, hehe\nhãy xem ubuntu đây, vista gọi bằng cụ nhé ;))\nBình luận (2) kanishi — 2007-11-23 13:11\nthế á, hướng dẫn cho anh em đi chứ, tớ ko biết làm lửa cháy với cả nước rơi 😀\nmattroingojs — 2008-01-07 04:01\nRất đơn giản, cài compizconfig-settings-manager đánh lệnh sudo aptitude install compizconfig-settings-manager Sau đó vào system=\u0026gt;preferences=\u0026gt;Advance Desktop Effects Settings để chọn hiệu ứng.http://ubunvu.com/forum/index.php?topic=99.0\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/10/vista-goi-bang-su-phu-di-nhe/","summary":"\u003cp\u003esau khi vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ, học được kha khá, tớ đã dùng được ubuntu và xp song song, hehe\u003cbr\u003e\nhãy xem ubuntu đây, vista gọi bằng cụ nhé ;))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2007-11-23 13:11\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethế á, hướng dẫn cho anh em đi chứ, tớ ko biết làm lửa cháy với cả nước rơi 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003emattroingojs\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2008-01-07 04:01\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRất đơn giản, cài compizconfig-settings-manager đánh lệnh sudo aptitude install compizconfig-settings-manager Sau đó vào system=\u0026gt;preferences=\u0026gt;Advance Desktop Effects Settings để chọn hiệu ứng.\u003ca href=\"http://ubunvu.com/forum/index.php?topic=99.0\"\u003ehttp://ubunvu.com/forum/index.php?topic=99.0\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"vista gọi bằng sư phụ đi nhé ;))"},{"content":"sau khi vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ, học được kha khá, tớ đã dùng được ubuntu và xp song song, hehe\nhãy xem ubuntu đây, vista gọi bằng cụ nhé ;))\nBình luận (5) v´» (0123456789) »-v´ — 2007-11-10 08:05\ndung ket hop 2 cai winblinds 6.0 voi cai vista thi ngon hon cai Ubutun cua daika nhieu\njustmevn — 2007-11-10 08:21\nNhìn mê thật.\nNguyễn Huy — 2007-11-10 11:12\nchẹp,máy mình ko cài nổi Win Vista chứ chưa nói đến chuyện chạy song song 2 cái\nMr Free — 2007-11-10 11:35\nhê hê, đồng chí tusent ơi, xin hỏi giá hai cái blind với vista là bao nhiêu ;)), rồi tiền cho phần cứng nữa\ntrong khi ubuntu free, máy tớ card onbo chạy hiệu ứng nuột lắm cơ ;))\nBình minh bên em — 2007-11-10 11:45\nui thích nhở :X\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/10/entry-for-november-10-2007/","summary":"\u003cp\u003esau khi vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ, học được kha khá, tớ đã dùng được ubuntu và xp song song, hehe\u003cbr\u003e\nhãy xem ubuntu đây, vista gọi bằng cụ nhé ;))\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-5\"\u003eBình luận (5)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-RCtVYyYlbrU8N48qN8vt9w--?cq=1\"\u003e\u003ccode\u003ev´» (0123456789) »-\u003c/code\u003ev´\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-10 08:05\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003edung ket hop 2 cai winblinds 6.0 voi cai vista thi ngon hon cai Ubutun cua daika nhieu\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-bGTfCx0lbqf15kubqFBVFhG.zQ--?cq=1\"\u003ejustmevn\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-10 08:21\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhìn mê thật.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-xLMMEEg8eqi2.sNFuc.r92O.\"\u003eNguyễn Huy\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-10 11:12\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for November 10, 2007"},{"content":"chào cả nhà, tớ đang hạnh phúc + sung sướng quá, hí hí, đúng là \u0026ldquo;qua cơn bĩ cực đến ngày thái lai\u0026rdquo;. Chẳng là sau hơn 3 lần cố gắng, tớ mới cài được Ubuntu vào ổ cứng để dùng. Khốn nỗi, sau đó, thì tớ lại tèo tèo teo, không vào được xp. Và tiếp đến, còn khủng khiếp hơn, là ở chỗ ổ C (tớ đặt tên nó là Vista), chứa windows xp của tớ dường như bị hỏng, trong Ubuntu nó không mount được, trong Partition Magic nó không check được, lỗi 1541, tùm lum, nói chung là rất bi thảm, tưởng chừng phải format. Mà format thì thật kinh khủng, hơn chục GB dữ liệu tớ tải trên mạng, chưa kịp lưu sang D, E, riêng cái PES 2008 đã 5,4G, rồi còn bài giảng của thầy Phương, hướng dẫn làm ảo thuật…, rất nhiều. Đáng ngại ở chỗ, format ổ C có nghĩa Ubuntu cũng không vào đựơc nữa, vì về cơ bản, tớ cài Grub ở sda1, hic. Thảm. Thức trắng một đêm, tìm kiếm, hỏi han, và không khả quan lắm. Chiều đi học mà lòng không yên ;).\nTối về ăn cơm xong, lại hì hục ngồi tìm tìm, kiếm kiếm down down bao nhiêu thứ. Không ăn thua. Và rồi cuối cùng thật bất ngờ, chỉ bằng vài thao tác đơn giản, dùng đĩa Hiren\u0026rsquo;s boot 8.6 (tớ có cái 9.0 nhưng cho mượn mất), tớ đã Fix boot sector, khởi động lại, vẫn không vào được xp. Vào tạm Ubuntu vậy, ôi, thật kì diệu, ổ Vista đây rồi. Mở rất ngon lành, dữ liệu hoàn toàn nguyên vẹn, hihi. Sướng như con gà nướng.\nKhởi động lại, edit chỗ hd0,1 thành hd0,0, nhấn b, thế là boot được vào xp, nhìn cái màn hình chạy chạy của nó mà cảm giác sung sướng quá, hihi. Cảm giác như lâu lắm mới được login yahoo, mới gõ unikey dù mới chỉ hơn 24 tiếng một chút :p\nCái cảm giác \u0026ldquo;chinh phục\u0026rdquo; thật là tuyệt, nhất là những thứ phải cực kì khó khăn, dường như tuyệt vọng đến nơi rồi (mấy lần định liều dùng fixmbr với fdisk /mbr nhưng nghĩ những phần mềm cả đống tiền mới mua đựơc lại chả hơn mấy câu lệnh dở hơi của bác Gate à :D, hehe. Đáng nói là ở chỗ, cái vụ rắc rối này tớ toàn phải tự mò, tự google, tự đọc (toàn tiếng anh đấy:D), nghĩ cũng hơi tức, fotech cao thủ linux đầy, chả hỏi được lão nào, bực thế. Lúc chiều định hỏi thầy Phương, nhưng nghĩ sao lại thôi :). Hehe. Tự túc là hạnh phúc vậy ^^. Proud of me!\nVậy là từ giờ, tớ có xp vào ubuntu dùng song song, hê hê!\nubuntu còn rất nhiều thứ để chinh phục và khám phá, cảm giác tìm hiểu một thứ mới lạ hay ho thật tuyệt ^^\nBình luận (2) kanishi — 2007-11-20 09:11\nvâng, hỏi anh, nhưng mà có ăn thua gì đâu ;)) nói thế chứ ubuntu tớ còn phải học hỏi bạn Ngọc nhiều, hihi\nkanishi — 2007-11-23 13:11\nkinh, 10 tiếng, sợ thế, à mà hình như lúc upload online nó bảo tớ là mấy ngày mấy xong ấy, nên tớ tải đĩa 7.10 alternate về rồi update bằng đĩa, hehe, nhanh gọn :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/09/giai-quyet-van-de-roi/","summary":"\u003cp\u003echào cả nhà, tớ đang hạnh phúc + sung sướng quá, hí hí, đúng là \u0026ldquo;qua cơn bĩ cực đến ngày thái lai\u0026rdquo;. Chẳng là sau hơn 3 lần cố gắng, tớ mới cài được Ubuntu vào ổ cứng để dùng. Khốn nỗi, sau đó, thì tớ lại tèo tèo teo, không vào được xp. Và tiếp đến, còn khủng khiếp hơn, là ở chỗ ổ C (tớ đặt tên nó là Vista), chứa windows xp của tớ dường như bị hỏng, trong Ubuntu nó không mount được, trong Partition Magic nó không check được, lỗi 1541, tùm lum, nói chung là rất bi thảm, tưởng chừng phải format. Mà format thì thật kinh khủng, hơn chục GB dữ liệu tớ tải trên mạng, chưa kịp lưu sang D, E, riêng cái PES 2008 đã 5,4G, rồi còn bài giảng của thầy Phương, hướng dẫn làm ảo thuật…, rất nhiều. Đáng ngại ở chỗ, format ổ C có nghĩa Ubuntu cũng không vào đựơc nữa, vì về cơ bản, tớ cài Grub ở sda1, hic. Thảm. Thức trắng một đêm, tìm kiếm, hỏi han, và không khả quan lắm. Chiều đi học mà lòng không yên ;).\u003cbr\u003e\nTối về ăn cơm xong, lại hì hục ngồi tìm tìm, kiếm kiếm down down bao nhiêu thứ. Không ăn thua. Và rồi cuối cùng thật bất ngờ, chỉ bằng vài thao tác đơn giản, dùng đĩa Hiren\u0026rsquo;s boot 8.6 (tớ có cái 9.0 nhưng cho mượn mất), tớ đã Fix boot sector, khởi động lại, vẫn không vào được xp. Vào tạm Ubuntu vậy, ôi, thật kì diệu, ổ Vista đây rồi. Mở rất ngon lành, dữ liệu hoàn toàn nguyên vẹn, hihi. Sướng như con gà nướng.\u003cbr\u003e\nKhởi động lại, edit chỗ hd0,1 thành hd0,0, nhấn b, thế là boot được vào xp, nhìn cái màn hình chạy chạy của nó mà cảm giác sung sướng quá, hihi. Cảm giác như lâu lắm mới được login yahoo, mới gõ unikey dù mới chỉ hơn 24 tiếng một chút :p\u003cbr\u003e\nCái cảm giác \u0026ldquo;chinh phục\u0026rdquo; thật là tuyệt, nhất là những thứ phải cực kì khó khăn, dường như tuyệt vọng đến nơi rồi (mấy lần định liều dùng fixmbr với fdisk /mbr nhưng nghĩ những phần mềm cả đống tiền mới mua đựơc lại chả hơn mấy câu lệnh dở hơi của bác Gate à :D, hehe. Đáng nói là ở chỗ, cái vụ rắc rối này tớ toàn phải tự mò, tự google, tự đọc (toàn tiếng anh đấy:D), nghĩ cũng hơi tức, fotech cao thủ linux đầy, chả hỏi được lão nào, bực thế. Lúc chiều định hỏi thầy Phương, nhưng nghĩ sao lại thôi :). Hehe. Tự túc là hạnh phúc vậy ^^. Proud of me!\u003cbr\u003e\nVậy là từ giờ, tớ có xp vào ubuntu dùng song song, hê hê!\u003cbr\u003e\nubuntu còn rất nhiều thứ để chinh phục và khám phá, cảm giác tìm hiểu một thứ mới lạ hay ho thật tuyệt ^^\u003c/p\u003e","title":"giải quyết vấn đề rồi"},{"content":"Sau vài ngày vọc vạch Vista với theme Aero trên con Laptop hạng trung bình Vaio FZ21E, cuối cùng tôi cũng có thời gian install bản Ubuntu 7.10 Gusty Gibbon, vừa mới phát hành cách đây không lâu.\nViệc dồn / chia dĩa cho trên Windows Vista khá đơn giản, công cụ Gestionnaire des disques có sẵn chỉ mất vài phút đề dồn / chừa ra 40GB trống.\nMất khoảng 7 – 8 phút để download và burn CD Ubuntu, nhét dĩa vào, bấm enter bụp bụp liên tiếp để khởi động vào Live CD. Sau đó tôi không mất thời gian thử nghiệm LiveCD, mà clique ngay vào nút Install.\nTôi chọn Option chia dĩa “Guided – Use largest continuous free partition”, bấm Next, một lúc sau thấy thanh trạng thái install cứ thế chạy vèo vèo, chả thấy Ubuntu hỏi han gì nữa. Trong lòng cũng hơi lo, chỉ sợ nó làm chuyện gì bậy bạ thì toi ngay cái hidden partition của Windows Vista chưa kịp backup.\nMột lúc sau thì máy khởi động lại. Ubuntu tự động cài Grub vào master boot record (vài bác sẽ không hài lòng?), và tự động nhận \u0026amp; cấu hình boot cho Vista, cũng như phân vùng ẩn. Không có gì phải phàn nàn. Nói như “dịch giả” lngt thì chưa bao giờ cài đặt Linux dễ đến độ cài xong rồi không biết nên buồn hay vui. (Có cái gì buồn khi cài quá dễ, và có gì vui vì không còn vọc vạch hí hoáy như thưở ngày xưa ấy).\nMạng không dây hoạt động hết sức trơn tru: tự động nhận ra các mạng xung quanh; chỉ cần nhập password là xong. Theo kinh nghiệm, tôi bấm bụp bụp vài phát để chọn các repos mở rộng (multivers, non-free), và sau đó là activate cái driver màn hình nvidia, cũng như chọn option dùng hết các hiệu ứng đồ họa.\nBuồn buồn bèn apt-get ngay virtualbox để cài máy ảo: không suông sẻ lắm, dpkg-configure không tự động add user hiện tại vào vboxusers, cũng như không khởi động process vboxdrv. Mấy chuyện này cũng đơn giản, sửa file /etc/group, chạy /etc/init.d/vboxdrv start, và logout / login trở lại, thế là xong.\nThử nghiệm tiếp performance và đồ họa của Gusty, tôi bèn mở một kết nối Terminal Server đến cái máy để bàn tội nghiệp chạy Windows XP ở góc nhà, đồng thời install một Windows XP khác lên máy ảo VirtualBox, khởi động the Gimp, thử nghiệm bậy bạ các phím Ctrl-Tab, Windows-Tab, và chụp một vài tấm hình.\nHình 1\nThật đáng ngạc nhiên, mặc dù chạy lung tung như vậy; nhưng Ubuntu dường như “mượt” hơn Vista rất nhiều, kể cả về tốc độ thực thi chương trình, cũng như các hiệu ứng 3 chiều xoay xoay màn hình, chuyển màn hình. Nghe nhạc, xem film tuyệt vời, thậm chí phải nói là quá dễ dàng, khi các decoder được tự động cài theo yêu cầu, và các nút chỉnh âm lượng trên bàn phím chạy hoàn hảo.\nTôi tự hỏi, liệu một người dùng bình thường có cần phải bỏ tiền ra mua Vista hay không, khi mà Ubuntu chạy quá tốt? Hiển nhiên vài người sẽ bảo : để chat Webcam + voice với yahoo / MSN, để chơi game, hoặc chính đáng hơn: để … kiếm tiền. Dù sao đi nữa, theo ý tôi thì có hơn một nửa số lập trình viên trên toàn thế giới sống nhờ các sản phẩm ăn theo / dựa trên / phục vụ Microsoft.\nNhưng nếu bạn cần một chiếc máy để học, để duyệt web, cho học sinh, sinh viên, người già, trẻ em, và không cần phải lo lắng về virus, tại sao lại không dùng một distro miễn phí hoàn toàn và quá dễ dùng đến như vậy.\nTóm lại: theo ý kiến chủ quan của tôi, Ubuntu sẽ còn chiếm nhiều thị phần nữa không những của Windows, mà kể cả của các distro còn lại, nếu các distro đó không mau chóng đặt chỉ tiêu dễ dùng lên hàng đầu.\nnguon: Crank Ninja đẹp trai http://forum.vnoss.org/viewtopic.php?id=5402\nBình luận (1) เช่าชุดราตรีเชียงใหม่ — 2015-07-01 21:49\nHello would you mind letting me know which hosting company you’re\nusing? I’ve loaded your blog in 3 different web browsers\nand I must say this blog loads a lot faster then most.\nCan you suggest a good internet hosting provider at a fair price?\nThanks a lot, I appreciate it!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/09/ubuntu-gusty-gibbon-vs-windows-vista/","summary":"\u003cp\u003eSau vài ngày vọc vạch Vista với theme Aero trên con Laptop hạng trung bình Vaio FZ21E, cuối cùng tôi cũng có thời gian install bản Ubuntu 7.10 Gusty Gibbon, vừa mới phát hành cách đây không lâu.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eViệc dồn / chia dĩa cho trên Windows Vista khá đơn giản, công cụ Gestionnaire des disques có sẵn chỉ mất vài phút đề dồn / chừa ra 40GB trống.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMất khoảng 7 – 8 phút để download và burn CD Ubuntu, nhét dĩa vào, bấm enter bụp bụp liên tiếp để khởi động vào Live CD. Sau đó tôi không mất thời gian thử nghiệm LiveCD, mà clique ngay vào nút Install.\u003c/p\u003e","title":"Ubuntu Gusty Gibbon vs Windows Vista"},{"content":"Hehe, sau một đêm không ngủ, tớ đã cài xong Ubuntu một cách căn bản, hihi, cài Ubuntu ko thì cũng nhanh thôi, nhưng cài thêm các thứ để có thể sử dụng nó một cách thoải mái thì hơi lâu, hì hục mãi.\nvẫn có lỗi, và vấn đề lớn nhất bây giờ la ko dang nhâp duợc vao xp nữa đây nè, hêeh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/08/a-new-start-with-ubuntu/","summary":"\u003cp\u003eHehe, sau một đêm không ngủ, tớ đã cài xong Ubuntu \u003cstrong\u003emột cách căn bản\u003c/strong\u003e, hihi, cài Ubuntu ko thì cũng nhanh thôi, nhưng cài thêm các thứ để có thể sử dụng nó một cách thoải mái thì hơi lâu, hì hục mãi.\u003cbr\u003e\nvẫn có lỗi, và vấn đề lớn nhất bây giờ la ko dang nhâp duợc vao xp nữa đây nè, hêeh\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/08/a-new-start-with-ubuntu/2563d-screenshot-gnome-mount.png\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"A new start with Ubuntu"},{"content":"Huỳnh Dị tên thật là Huỳnh Tổ Cường, sinh năm 1952, tốt nghiệp Khoa Nghệ thuật Đại học Trung văn Hong Kong, thời đi học chuyên tâm nghiên cứu hội hoạ Trung Quốc, từng đoạt Giải thưởng nghệ thuật Ông Linh Vũ. Sau làm Trợ lý Giám đốc Bảo tàng Nghệ thuật Hong Kong, phụ trách vấn đề Giao lưu nghệ thuật và văn hoá Đông – Tây. Năm 1989 từ chối tăng chức tăng lương, ẩn cư nơi gió núi mây ngàn, thâm sơn li đảo, chuyên tâm sáng tác. Đến thập kỷ 1990, đã trương một cánh buồm mới lên văn đàn võ hiệp tiểu thuyết, được độc giả Hong Kong và Đài Loan nhiệt liệt hoan nghênh.\nHuỳnh Dị hâm mộ Kim Dung và Tư Mã Linh, hết sức lĩnh hội tinh tuý trong tác phẩm của họ, từ đó có những tư duy và cảm ngộ của riêng mình. Ông nói: “Văn tài của hai người đều đạt tới trình độ viên mãn thành thục, mị lực vô cùng. Kim Dung miêu tả nhân vật như thật, sống động trên từng trang giấy; Tư Mã Linh khắc hoạ tính cách với bút lực mạnh mẽ, thẳng thắn trực tiếp, lập luận lô gíc… Họ đã tạo ra được một thế giới võ hiệp sinh động với cách lý giải riêng!” Huỳnh Dị thích đọc sách, loại gì cũng đọc, đặc biệt là sách tư tưởng của các bậc thầy về huyền học Tây phương. Hai luồng văn hoá Đông Tây đã mở rộng tri thức, làm phong phú thêm trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo của ông.\nNgoài văn học, Huỳnh Dị còn đam mê âm nhạc, hội hoạ, điện ảnh – đặc biệt là điện ảnh khoa học viễn tưởng Châu Âu, tìm hứng thú trong việc chơi cổ cầm, vẽ quốc hoạ.\nHuỳnh Dị yêu cuộc sống, coi trọng môi trường sáng tác, ông chọn nơi ở thật xa với hồng trần, núi cao thung lũng sâu yên tĩnh, là những nơi lý tưởng để sống và viết. Chỉ có điều khách khứa muốn đến thăm ông thì hơi khó khăn, vì phải đi rất xa, ngồi thuyền vượt sông, đi bộ qua đồng cát hoang, rồi mới vào được khu rừng nơi ông ẩn cư.\nHai vợ chồng Huỳnh Dị sống ở đó, không có hàng xóm, nhà ba tầng, tầng trệt là phòng khách, nhà ăn và nhà bếp. Tầng giữa là nơi làm việc và đọc sách của bà vợ, bà lo liên lạc và xuất bản các tiểu thuyết của ông chồng. Tầng trên cùng rộng rãi thiết kế đặc biệt, dành cho Huỳnh Dị trầm tư viết lách.\nỞ đây, Huỳnh Dị nuôi chó, vẽ tranh, nghe nhạc, quan sát tinh tú, chơi game, và cần mẫn sáng tác với một tốc độ khiến người ta kinh ngạc. Ông tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật và coi trọng hiệu suất cao của công việc.\nNói chung, Huỳnh Dị đang sống một cuộc sống độc đáo, và sáng tác những tiểu thuyết võ hiệp độc đáo.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/07/huynh-di/","summary":"\u003cp\u003eHuỳnh Dị tên thật là Huỳnh Tổ Cường, sinh năm 1952, tốt nghiệp Khoa Nghệ thuật Đại học Trung văn Hong Kong, thời đi học chuyên tâm nghiên cứu hội hoạ Trung Quốc, từng đoạt Giải thưởng nghệ thuật Ông Linh Vũ. Sau làm Trợ lý Giám đốc Bảo tàng Nghệ thuật Hong Kong, phụ trách vấn đề Giao lưu nghệ thuật và văn hoá Đông – Tây. Năm 1989 từ chối tăng chức tăng lương, ẩn cư nơi gió núi mây ngàn, thâm sơn li đảo, chuyên tâm sáng tác. Đến thập kỷ 1990, đã trương một cánh buồm mới lên văn đàn võ hiệp tiểu thuyết, được độc giả Hong Kong và Đài Loan nhiệt liệt hoan nghênh.\u003c/p\u003e","title":"Huỳnh Dị"},{"content":" nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-FeMpvPQ9eqgPgu2rXUFS4ns-?cq=1\u0026amp;p=201 Bức ký họa Trần Dần (Nguyễn Đình Đăng) Nhân dịp 10 năm giỗ Trần Dần (1926–1997) Có một số rất ít người mà chỉ cái tên của họ đã đủ nói lên tất cả: tài năng, tiếng tăm, sự nghiệp, cả một giai đoạn lịch sử của đất nước. Lại có những người mà chỉ riêng sự tồn tại của họ không thôi đã đủ là sự phủ nhận sống đối với những người khác. Trong một lần ngồi bên bàn trà tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội) vào năm 1986, hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu tôi với một ông già ngồi trước mặt và nói: “Ông Trần Dần”. * Tôi có may mắn là đã được biết về “vụ Nhân văn-Giai phẩm” từ khi còn nhỏ, qua những lời kể của bố tôi. Năm 1956, khi “Trăm hoa đua nở” đang ở cao trào, bố tôi đã mở đầu một bài thơ của mình mà ông đã đọc tại lễ khai giảng niên học 1956–1957 ở trường ông dạy bằng những vần như sau: “Trăm hoa đua nở Mọi người cởi mở Phát biểu tự do Chẳng còn phải lo Nói đúng chính sách!…” [1] Một bài thơ khác ông viết năm 1957 có nhan đề “Nhân văn–Giai phẩm”: Nhân văn Giai phẩm đã ra đời Báo chí nước nhà thấy sáng tươi, Nghệ thuật cao siêu không chịu mẫu, Văn chương thấp kém mới xu thời. Phê bình thẳng thắn không e địch, Kiểm thảo gay go chẳng ngại lời. Thoải mái nhân dân đều phấn khởi, Đang lo xuống chó một vài người. Thế là từ bố tôi, tôi đã được biết đến những cái tên như Trần Dần, Phan Khôi, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, v.v. Trong số họ, ngày bé tôi chỉ được gặp mặt luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nguyên là thày học của bố tôi. Những vị còn lại tôi chỉ được gặp qua những đoạn văn, mẩu truyện hoặc những câu thơ. Chúng tuy ngắn hoặc được trích dẫn rời rạc nhưng đã gây cho tôi một ấn tượng không bao giờ phai nhòa: “Yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét, Dù cho ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét, Dù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu. Tôi muốn làm nhà văn chân thật, Chân thật trọn đời. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi, Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi ai cướp giật đi, Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá” [2] và “Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà Chỉ thấy mưa sa Trên màu cờ đỏ…” [3] Trong khi những câu thơ của Phùng Quán sang sảng như một tuyên ngôn, câu thơ của Trần Dần giống một bức tranh ấn tượng của Claude Monet: Một Hà Nội rợp những lá cờ đỏ sao vàng uớt sũng nước mưa dưới một vòm trời thấp và xám xịt. Bị ám ảnh bởi câu thơ của Trần Dần, khoảng những năm 1980–1985 tôi đã từng leo lên balcon của một ngôi nhà người quen tại phố Hàng Đào để vẽ cảnh Hà Nội trời mưa ngày mùng 2 tháng 9 như vậy. * Việc đột nhiên được ngồi ngay trước mặt Trần Dần, và lại được hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu khiến tôi vô cùng cảm kích. Tôi nói với ông: “Thưa bác, cháu được nghe tiếng bác từ khi còn rất bé, hôm nay cháu mới được hân hạnh gặp bác. Khi nào bác có thì giờ rảnh, xin mời bác tới nhà cháu chơi và xem tranh cháu vẽ.” Và như sợ ông ngại đường xá cách trở tôi nói: “Nhà cháu ở rất gần nhà bác Hiến.” Ông Hiến vui vẻ thêm vào: “Không lo, ông Dần ngày nào c ũng đi bộ vòng Hà Nội.” Đến đây tôi được biết ông bị tai biến mạ ch máu não 3 năm về trước, và đã tập luyện rất ghê bằng cách đi bộ trong thành phố. Cổng nhà tôi có một cái chuông dây, nhưng ông không kéo, ông gọi: “Đăng ơi!”. Tôi mời ông vào phòng khách, treo đầy tranh của tôi. Ông im lặng ngắm nhìn hồi lâu. Ông nói ông có con trai đang học tại Đại học Mỹ thuật Yết Kiêu và rất mê Chagall. Tôi mời ông uống whisky Johnnie Walker – thứ rượu ngon nhất tôi có trong nhà lúc bấy giờ. Tôi lấy giấy bút đề nghị được vẽ ông. Ông ngồi lặng lẽ nhìn vào đâu đó xa xôi, mắt vằn lên những tia máu đỏ như mắt con hổ đang bị giam trong cũi. Khi tôi hoàn thành bức ký họa và đưa ông xem, ông nói trầm tư: “Cả thời trai trẻ tươi đẹp nhất của tôi đã bị cướp đi.” Ông lại nói: “Mấy chục năm trời… Mọi thứ của tôi lúc đó chỉ vừa mới bắt đầu…”. Bình luận (1) Người không hoàn hảo — 2009-02-17 08:08\nTrần Dần giỏi thật, đáng tiếc đáng tiếc\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/06/b%E1%BB%A9c-ky-h%E1%BB%8Da-tr%E1%BA%A7n-d%E1%BA%A7nnguy%E1%BB%85n-dinh-dangmarch-28-2007/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003enguồn: \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-FeMpvPQ9eqgPgu2rXUFS4ns-?cq=1\u0026amp;p=201\"\u003ehttp://blog.360.yahoo.com/blog-FeMpvPQ9eqgPgu2rXUFS4ns-?cq=1\u0026amp;p=201\u003c/a\u003e\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003e\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eBức ký họa Trần Dần\u003c/strong\u003e  (\u003cstrong\u003eNguyễn Đình Đăng\u003c/strong\u003e)\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cem\u003eNhân dịp 10 năm giỗ Trần Dần (1926–1997)\u003c/em\u003e  Có một số rất ít người mà chỉ cái tên của họ đã đủ nói lên tất cả: tài năng, tiếng tăm, sự nghiệp, cả một giai đoạn lịch sử của đất nước. Lại có những người mà chỉ riêng sự tồn tại của họ không thôi đã đủ là sự phủ nhận sống đối với những người khác. Trong một lần ngồi bên bàn trà tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội) vào năm 1986, hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu tôi với một ông già ngồi trước mặt và nói: “Ông Trần Dần”.  *   Tôi có may mắn là đã được biết về “vụ \u003cem\u003eNhân văn-Giai phẩm\u003c/em\u003e” từ khi còn nhỏ, qua những lời kể của bố tôi. Năm 1956, khi “Trăm hoa đua nở” đang ở cao trào, bố tôi đã mở đầu một bài thơ của mình mà ông đã đọc tại lễ khai giảng niên học 1956–1957 ở trường ông dạy bằng những vần như sau:  “\u003cem\u003eTrăm hoa đua nở\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eMọi người cởi mở\u003c/em\u003e   \u003cem\u003ePhát biểu tự do\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eChẳng còn phải lo\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eNói đúng chính sách!\u003c/em\u003e…” [1]  Một bài thơ khác ông viết năm 1957 có nhan đề “Nhân văn–Giai phẩm”:  \u003cem\u003eNhân văn Giai phẩm đã ra đời\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eBáo chí nước nhà thấy sáng tươi,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eNghệ thuật cao siêu không chịu mẫu,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eVăn chương thấp kém mới xu thời.\u003c/em\u003e   \u003cem\u003ePhê bình thẳng thắn không e địch,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eKiểm thảo gay go chẳng ngại lời.\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eThoải mái nhân dân đều phấn khởi,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eĐang lo xuống chó một vài người.\u003c/em\u003e  Thế là từ bố tôi, tôi đã được biết đến những cái tên như Trần Dần, Phan Khôi, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, v.v. Trong số họ, ngày bé tôi chỉ được gặp mặt luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nguyên là thày học của bố tôi. Những vị còn lại tôi chỉ được gặp qua những đoạn văn, mẩu truyện hoặc những câu thơ. Chúng tuy ngắn hoặc được trích dẫn rời rạc nhưng đã gây cho tôi một ấn tượng không bao giờ phai nhòa:  \u003cem\u003e“Yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eDù cho ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eDù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu.\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eTôi muốn làm nhà văn chân thật,\u003c/em\u003e    \u003cem\u003eChân thật trọn đời.\u003c/em\u003e    \u003cem\u003eĐường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eSét nổ trên đầu không xô tôi ngã.\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eBút giấy tôi ai cướp giật đi,\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eTôi sẽ dùng dao viết văn lên đá” [2]\u003c/em\u003e  và  \u003cem\u003e“Tôi bước đi\u003c/em\u003e   \u003cem\u003ekhông thấy phố\u003c/em\u003e   \u003cem\u003ekhông thấy nhà\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eChỉ thấy mưa sa\u003c/em\u003e   \u003cem\u003eTrên màu cờ đỏ…” [3]\u003c/em\u003e  Trong khi những câu thơ của Phùng Quán sang sảng như một tuyên ngôn, câu thơ của Trần Dần giống một bức tranh ấn tượng của Claude Monet: Một Hà Nội rợp những lá cờ đỏ sao vàng uớt sũng nước mưa dưới một vòm trời thấp và xám xịt. Bị ám ảnh bởi câu thơ của Trần Dần, khoảng những năm 1980–1985 tôi đã từng leo lên balcon của một ngôi nhà người quen tại phố Hàng Đào để vẽ cảnh Hà Nội trời mưa ngày mùng 2 tháng 9 như vậy. *   Việc đột nhiên được ngồi ngay trước mặt Trần Dần, và lại được hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu khiến tôi vô cùng cảm kích. Tôi nói với ông: “\u003cem\u003eThưa bác, cháu được nghe tiếng bác từ khi còn rất bé, hôm nay cháu mới được hân hạnh gặp bác. Khi nào bác có thì giờ rảnh, xin mời bác tới nhà cháu chơi và xem tranh cháu vẽ.\u003c/em\u003e” Và như sợ ông ngại đường xá cách trở tôi nói: “\u003cem\u003eNhà cháu ở rất gần nhà bác Hiến.\u003c/em\u003e” Ông Hiến vui vẻ thêm vào: “\u003cem\u003eKhông lo, ông Dần ngày nào  c  ũng đi bộ vòng Hà Nội.\u003c/em\u003e” Đến đây tôi được biết ông bị tai biến mạ  ch máu não 3 năm về trước, và đã tập luyện rất ghê bằng cách đi bộ trong thành phố.  Cổng nhà tôi có một cái chuông dây, nhưng ông không kéo, ông gọi: “\u003cem\u003eĐăng ơi!\u003c/em\u003e”. Tôi mời ông vào phòng khách, treo đầy tranh của tôi. Ông im lặng ngắm nhìn hồi lâu. Ông nói ông có con trai đang học tại Đại học Mỹ thuật Yết Kiêu và rất mê Chagall. Tôi mời ông uống whisky Johnnie Walker – thứ rượu ngon nhất tôi có trong nhà lúc bấy giờ. Tôi lấy giấy bút đề nghị được vẽ ông. Ông ngồi lặng lẽ nhìn vào đâu đó xa xôi, mắt vằn lên những tia máu đỏ như mắt con hổ đang bị giam trong cũi. Khi tôi hoàn thành bức ký họa và đưa ông xem, ông nói trầm tư: “\u003cem\u003eCả thời trai trẻ tươi đẹp nhất của tôi đã bị cướp đi.\u003c/em\u003e” Ông lại nói: “\u003cem\u003eMấy chục năm trời… Mọi thứ của tôi lúc đó chỉ vừa mới bắt đầu…\u003c/em\u003e”.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003c/dd\u003e\n\u003c/dl\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-PHtCiiQ1arDLIEsHaYXWnw--?cq=1\"\u003eNgười không hoàn hảo\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2009-02-17 08:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"BỨC KÝ HỌA TRẦN DẦN:::Nguyễn Đình Đăng:::March 28, 2007"},{"content":"bản đồ Hà Nội gọn nhẹ đây ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/06/ban-do-ha-n/","summary":"\u003cp\u003ebản đồ Hà Nội gọn nhẹ đây ^^\u003c/p\u003e","title":"bản đồ hà nội"},{"content":"97k, cả chuột cả phím, rẻ nhỉ, dùng thích phết bà con ạ, Product Detail Information\nKeyboard ( MI-920K)\n Ergonomic design, comfortable hands touch, safe and durable.\n Unique mute and waterproof design, stylish figuration.\n Laser printing keycaps for longer wear.\n Over 10,000,000 times keystroke life.\n Compatible with: Windows 95/98/2000/NT/XP.\n Multi-lingual available.\n 103 standard keys.\n Weight: 590g.\n Port: PS/2, USB, P+U available.\n Color: Black, White available.\nMouse (MI-8308M)\n Precisely with resolution 800dpi\n Ergonomic design, comfortable to use, reduce arm muscle weariness.\n Compatible with: Windows 95/98/2000/NT/XP.\n Port: PS/2, USB, P+U available.\n Color: All color available.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/06/entry-for-november-06-2007/","summary":"\u003cp\u003e97k, cả chuột cả phím, rẻ nhỉ, dùng thích phết bà con ạ, \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/06/entry-for-november-06-2007/4.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eProduct Detail Information\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKeyboard ( MI-920K)\u003cbr\u003e\n Ergonomic design, comfortable hands touch, safe and durable.\u003cbr\u003e\n Unique mute and waterproof design, stylish figuration.\u003cbr\u003e\n Laser printing keycaps for longer wear.\u003cbr\u003e\n Over 10,000,000 times keystroke life.\u003cbr\u003e\n Compatible with: Windows 95/98/2000/NT/XP.\u003cbr\u003e\n Multi-lingual available.\u003cbr\u003e\n 103 standard keys.\u003cbr\u003e\n Weight: 590g.\u003cbr\u003e\n Port: PS/2, USB, P+U available.\u003cbr\u003e\n Color: Black, White available.\u003c/p\u003e","title":"Entry for November 06, 2007"},{"content":"5h20 chiều nay, ra Bảo An mua cái usb cho đứa bạn. có 10,6$, 171k thôi bà con ạ, rẻ ko :D, hichic, sáng mai đi học thực hành, phải nộp bài lập trình socket, dễ thôi, nhưngkhó ở chỗ mình chả hiểu gì 🙁\nps: tớ sắp chia tay 360, cứ cái kiểu click vào link để comment, nó lại báo là link ko tồn tại khiến tớ xì-trét điên lên mất, 360 rồ dại\nBình luận (1) HoangAnh_ATomic — 2007-11-04 11:11\nLap trinh Socket la cai Wuai” gi“ ?? 😀 chan 360 thi` chuyen sang Y!Mash De^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/04/entry-for-november-04-2007/","summary":"\u003cp\u003e5h20 chiều nay, ra Bảo An mua cái usb cho đứa bạn. có 10,6$, 171k thôi bà con ạ, rẻ ko :D, hichic, sáng mai đi học thực hành, phải nộp bài lập trình socket, dễ thôi, nhưngkhó ở chỗ mình chả hiểu gì 🙁\u003cbr\u003e\nps: tớ sắp chia tay 360, cứ cái kiểu click vào link để comment, nó lại báo là link ko tồn tại khiến tớ xì-trét điên lên mất, 360 rồ dại\u003c/p\u003e","title":"Entry for November 04, 2007"},{"content":"“Bật” lại thiếu tướng Nhanh ầm ầm nè, mà ông thiếu tướng, giám đốc CAHN này phát biểu cũng hàm hồ ghê cơ link: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=227571\u0026amp;ChannelID=3\nBình luận (1) Nhặt cỏ — 2007-11-04 10:14\nBài này của Người lao động mà.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/11/03/hoan-ho-tu%E1%BB%95i-tr%E1%BA%BB-online/","summary":"\u003cp\u003e“Bật” lại thiếu tướng Nhanh ầm ầm nè, mà ông thiếu tướng, giám đốc CAHN này phát biểu cũng hàm hồ ghê cơ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/03/hoan-ho-tu%E1%BB%95i-tr%E1%BA%BB-online/33.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/11/03/hoan-ho-tu%E1%BB%95i-tr%E1%BA%BB-online/tuoitre.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nlink: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=227571\u0026amp;ChannelID=3\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-ypeKrFUlc6eZlAqbJ3ad306e7g--?cq=1\"\u003eNhặt cỏ\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-11-04 10:14\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài này của Người lao động mà.\u003c/p\u003e","title":"Hoan hô Tuổi Trẻ Online ^^"},{"content":"Một đứa bạn hỏi:\nMày ăn cơm một mình à? – Ừ, một mình.\nHôm qua ăn cơm với gì? – Mướp đắng xào trứng\nHôm nay? – Mướp đắng xào trứng\nCòn ngày mai? – Mướp đắng xào trứng\nSao ăn mãi một món thế, ko thấy ngán à? – Có ngán chứ, nên ngày thứ tư tao không ăn mướp đắng xào trứng nữa, ăn trứng xào mướp đắng.\nCó một số người ko ăn được mướp đắng vì nó đắng, còn mình chả thấy nó đắng tẹo nào. Có lẽ mướp đắng cũng giống một số thứ đắng khác, ăn nhiều quá sẽ quen và không hề thấy đắng nữa. Mướp đắng ăn quen thấy ngon, nhưng có một số thứ ăn dù quen vẫn thấy đắng vô cùng…\nps: ngồi ăn cơm tự nghĩ một mình thôi, chả có đứa bạn nào hỏi cả đâu update: mọi người có vẻ quan tâm tới các món ăn, quảng cáo tí ^^\n“muốn cho khổ nó qua đi thì không gì hiệu nghiệm bằng ăn món khổ qua (mướp đắng) xào trứng. Tao một tý dầu với vài ba tép tỏi đập dập, xong thả khổ qua thái mỏng độ 2 hay 3 ly đảo sơ sơ rồi nêm mắm và tý ty bột ngọt (vị chính) cho vừa miệng, đặp hai quả trứng gà trộn đều cho đến khi trứng rắn lại, cuối cùng rắc tý tiêu và chút ớt bột bắc ra khỏi bếp đổ vào đĩa dọn ra ăn với cơm. Đừng để khổ qua chín quá sẽ mất vị ngọt đặc biệt của nó, hoặc làm cho khổ qua trở nên đắng. Khổ qua xào trứng mà đem ra lai rai với bạn bè thì vạn thành sầu cũng đổ.”\n(dactrung.net)\nBình luận (7) béo — 2007-10-30 02:38\nuầy, về nấu mướp đắng xào trứng cho tao ăn mới, tao ăn trứng còn mày gặm mướp nhé!\nanticlockwise_feb — 2007-10-30 06:54\nHe he, đang ăn cơm hả? Chị cũng đang ăn cơm, cũng có mướp đắng xào trứng nhá nhá!\nThủy Hiền — 2007-10-30 07:00\nĂn mướp đắng hàng ngày thì không sao, nhưng ăn trứng mỗi ngày thì không tốt đâu, hị hị…\nChẹp chẹp, mai làm trứng xào… khổ qua thôi 😀\nMr Free — 2007-10-30 07:40\nvâng, em cũng biết thế ạ, nghe nói tuần ăn 3 lần là hợp lý 😀\nKhiep^qua\u0026rsquo; — 2007-10-30 12:04\nhihi , doc cai nay` thay hay hay :))\nLovely Angle — 2007-10-31 12:29\nTừ bé đến bây giờ thật sự là chị chưa bao giờ được thưởng thức món trứng xào mướp đắng hay mướp đắng xào trứng, chẳng bít mùi vị ra sao. Hiccc, thiệt đó, mà mẹ chị chắc chẳng làm đâu nên khi nào em đầu bếp món đó nhớ mời chị nếm thử nha. ^ _ ^\nSAY THE SAME — 2007-11-03 02:00\nthế cậu đã thử món trứng xào khoai tây chưa hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/30/m%C6%B0%E1%BB%9Bp-d%E1%BA%AFng-xao-tr%E1%BB%A9ng/","summary":"\u003cp\u003eMột đứa bạn hỏi:\u003cbr\u003e\nMày ăn cơm một mình à? – Ừ, một mình.\u003cbr\u003e\nHôm qua ăn cơm với gì? – Mướp đắng xào trứng\u003cbr\u003e\nHôm nay? – Mướp đắng xào trứng\u003cbr\u003e\nCòn ngày mai? – Mướp đắng xào trứng\u003cbr\u003e\nSao ăn mãi một món thế, ko thấy ngán à? – Có ngán chứ, nên ngày thứ tư tao không ăn mướp đắng xào trứng nữa, ăn trứng xào mướp đắng.\u003cbr\u003e\nCó một số người ko ăn được mướp đắng vì nó đắng, còn mình chả thấy nó đắng tẹo nào. Có lẽ mướp đắng cũng giống một số thứ đắng khác, ăn nhiều quá sẽ quen và không hề thấy đắng nữa. Mướp đắng ăn quen thấy ngon, nhưng có một số thứ ăn dù quen vẫn thấy đắng vô cùng…\u003cbr\u003e\nps: ngồi ăn cơm tự nghĩ một mình thôi, chả có đứa bạn nào hỏi cả đâu \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/30/m%C6%B0%E1%BB%9Bp-d%E1%BA%AFng-xao-tr%E1%BB%A9ng/10.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mướp đắng xào trứng"},{"content":"có ngày trời mưa”, vâng, “trăm năm giặt váy có ngày trời mưa”, đó là một câu tớ đọc được trên blog của chị Ngọc, không hiểu hàm ý của nó là gì? Có hai khả năng:\nCả trăm năm mới giặt váy một lần, thế mà lại vào đúng ngày trời mưa. Trong một trăm năm liên tiếp, năm nào cũng giặt váy, thể nào cũng có một ngày giặt vào hôm trời mưa. Ý kiến khác?\nHehe, thật chả hiểu được. Sao lại có một câu khó hiểu thế 😀\nNhân thể tiện nói về cái váy, tại sao người ta lại nghĩ ra cái váy, mặc váy thì có gì hay hơn so với mặc quần?\nMặc váy để khoe chân à? Thế những cái váy dài chấm đất thì sao?\nTheo suy đoán của tớ, người xưa nghĩ ra cái váy (người nước nào nghĩ ra đầu tiên nhỉ?) có lẽ vì thời đấy kĩ thuật may mặc kém, quấn cái vải vòng tròn phát là thành cái váy, quá đơn giản, hehe. Bình luận (6) [deleted] — 2007-10-28 05:35\nanh cứ thử mặc ra đường sẽ biết nó hay thế nào ;)) :”P\nanticlockwise_feb — 2007-10-28 07:45\nCó thế mà cũng không hiểu, ngốc! Nghĩa thứ nhất!\nMr Free — 2007-10-28 08:07\nhê, nghĩa thứ nhất thì lười quá, quá lười :))\n★Loan♡Dzung★ — 2007-10-28 08:50\nĐọc câu đấy chị nghĩ đến ý khác cơ: Chẳng bao giờ giặt váy, nếu có giặt váy chắc trời mưa luôn -\u0026gt; Lười quá!\njustmevn — 2007-10-29 12:17\nCâu này hả? Nghĩa giống như “Đi đêm lắm có ngày gặp ma”. Nghĩa thứ hai.\nMr Free — 2007-10-29 12:30\nhihi, mỗi người nói một kiểu rùi 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/28/tram-nam-gi%E1%BA%B7t-vay/","summary":"\u003cp\u003ecó ngày trời mưa”, vâng, \u003cstrong\u003e“trăm năm giặt váy có ngày trời mưa”\u003c/strong\u003e, đó là một câu tớ đọc được trên blog của \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1\"\u003echị Ngọc\u003c/a\u003e, không hiểu hàm ý của nó là gì? Có hai khả năng:\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eCả trăm năm mới giặt váy một lần, thế mà lại vào đúng ngày trời mưa.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eTrong một trăm năm liên tiếp, năm nào cũng giặt váy, thể nào cũng có một ngày giặt vào hôm trời mưa.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eÝ kiến khác?\u003cbr\u003e\nHehe, thật chả hiểu được. Sao lại có một câu khó hiểu thế 😀\u003cbr\u003e\nNhân thể tiện nói về cái váy, tại sao người ta lại nghĩ ra cái váy, mặc váy thì có gì hay hơn so với mặc quần?\u003cbr\u003e\nMặc váy để khoe chân à? Thế những cái váy dài chấm đất thì sao?\u003cbr\u003e\nTheo suy đoán của tớ, người xưa nghĩ ra cái váy (người nước nào nghĩ ra đầu tiên nhỉ?) có lẽ vì thời đấy kĩ thuật may mặc kém, quấn cái vải vòng tròn phát là thành cái váy, quá đơn giản, hehe.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-6\"\u003eBình luận (6)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-ogTzJdo1eqj7bpLzQD6lqHegCT4i9tq9IyQOaMs-?cq=1\"\u003e[deleted]\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-10-28 05:35\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"“Trăm năm giặt váy…"},{"content":"vậy là cuối cùng, sau 2 tuần trì hoãn đắn đo, hôm nay đã mua được máy mới,\nmáy cũ của tớ cấu hình nè:\nceleron 1.0 Ghz\nram 128 MB, ổ cứng 40G, ổ CD, main MSI, màn hình BenQ 17″\nmáy mới nè:\nCPU: AMD X2 Dure Core 4000+\nram: tạm thời lúc này thì là 512, mai đi lấy thêm một thanh 512 nữa, nói chung là 1024MB of Ram, bus 667 ,\nỔ cứng, định mua ổ Seagate 120Gb, nhưng hết hàng, đành lấy tạm cái Samsung 160G, cái ổ cứng này nóng kinh, hichic, toàn 50 độ ấy, không khéo phải làm cái tản nhiệt cho ổ cứng Main J\u0026amp;W JWTN61S,\nDVD Combo Asus CB-5216AG\nNguồn Huntkey 550W nhé à màn hình, ViewSonic VG1912wm\nmai mua nốt vỏ, bàn phím chuột, hehe\nmình chạy máy rùa nó quen rồi, giờ dùng máy này thấy nó nhanh quá\nBình luận (8) Gordon — 2007-10-27 10:15\nChậc chậc, chuẩn bị rửa máy đi chứ chú em! ;))\nMr Free — 2007-10-27 10:49\nhehe, mua máy hết đạn rùi, các anh chị em phải mang quà đến chúc mừng “vợ mới” của em chứ, hihi\nLovely Angle — 2007-10-27 11:22\nHình như em đi mua máy lúc trưa nay thì phải? Chị đi học về thấy em balô lần thần đi, đầu đội mũ đỏ rực rỡ, vừa đi vừa lẩm bẩm cái gì ý. Heee, bây giờ khỏe re rồi^ __ ^\nLovely Angle — 2007-10-27 11:24\nPhải sử dụng hết công suất vợ mới này để sinh ra nhiều con hơn gấp mấy lần vợ ý…Em hỉu ý chị chứ? $ _ $\n×-‘๑’- — 2007-10-27 11:41\nsướng thía anh. thế cả cục a mua bao xiền??\n[deleted] — 2007-10-28 05:41\nmain ko đc xịn lắm :”\u0026gt; – ram cũng thế :”P\nổ samsung này vừa ồn vừa nóng ;))\nNguồn CoolerMaster hoặc của Thermaltake mới xịn :”P\nỔ DVD đã mua mua xừ luôn ghi DVD :”\u0026gt;\nMàn hình kiểu dáng hơi xấu :”P\nMr Free — 2007-10-28 08:00\nhê hê, chú nói chí phở :))\ncông nhận mua ổ samsung sai lầm,\nnhưng anh đố chú với 7t7 mua được cái máy ngon hơn của anh đấy ;))\nanticlockwise_feb — 2007-10-28 08:43\nkhông thèm chúc mừng! hứ!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/27/m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-khoe-ti/","summary":"\u003cp\u003evậy là cuối cùng, sau 2 tuần trì hoãn đắn đo, hôm nay đã mua được máy mới,\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/27/m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-khoe-ti/8.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/27/m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-khoe-ti/6.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emáy cũ của tớ cấu hình nè:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eceleron 1.0 Ghz\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eram 128 MB, ổ cứng 40G, ổ CD, main MSI, màn hình BenQ 17″\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emáy mới nè:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCPU: \u003cstrong\u003eAMD X2 Dure Core 4000+\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eram: tạm thời lúc này thì là 512, mai đi lấy thêm một thanh 512 nữa, nói chung là \u003cstrong\u003e1024MB of Ram, bus 667\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/27/m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-m%E1%BB%9Bi-khoe-ti/10.gif\"\u003e,\u003c/p\u003e","title":"mới mới mới, khoe tí"},{"content":"hôm nay đi xem triển lãm IT week ở giảng võ, hehe, khác với năm ngoái vừa phải mua vé 5k vừa chỉ xách về 1 đống tờ rơi quảng cáo, năm nay vì đi sớm (8h44), chả thấy ai bán vé, nên ko phải mua vé, lại còn “chiếm” được cái ram mang về, tuy ko nổi tiếng lắm nhưng có vẻ cũng là hàng tốt, hehe\n512MB, bus 667\nhình:\nvề cái IT week này thì càng ngày càng hot, chính xác ra là càng ngày càng sexy, năm ngoái Thùy Linh group là gian hàng nhảy nhót ác nhất, nhưng năm nay chắc chỉ về nhì, máu lửa nhất phải kể tới Silicom, hichic, các người mẫu phát tờ rơi thì cũng thế nốt, váy càng ngày\ncàng ngắn FPT chiếm gian trung tâm, vị trí đẹp vô đối, nhưng gian hàng cũng chán vô đối. chả có khỉ gì.\nVNPT thì vẫn trò ô chữ cũ rích chán mù\ntạm thế 🙂\nBình luận (3) anticlockwise_feb — 2007-10-26 08:29\neo ơi, thích thế, ram 512, wow, cho chị đi Thái mèo!\nanticlockwise_feb — 2007-10-26 08:30\neo ơi, thích thế, ram 512, wow, cho chị đi Thái mèo!\nSAY THE SAME — 2007-11-03 02:12\nhix khi nào có vụ gọi tao đi với\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/26/it-week-16-ca-ki%E1%BA%BFm/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay đi xem triển lãm IT week ở giảng võ, hehe, khác với năm ngoái vừa phải mua vé 5k vừa chỉ xách về 1 đống tờ rơi quảng cáo, năm nay vì đi sớm (8h44), chả thấy ai bán vé, nên ko phải mua vé, lại còn “chiếm” được cái ram mang về, tuy ko nổi tiếng lắm nhưng có vẻ cũng là hàng tốt, hehe\u003cbr\u003e\n512MB, bus 667\u003cbr\u003e\nhình:\u003c/p\u003e","title":"IT week 16 – cá kiếm"},{"content":" bài này mình copy từ blog của anh Nguyễn Đình Nam: http://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg–?cq=1 Bài này đăng ở blog của Hồng Giang, Giang sinh năm 82, hiện đang học Masters ngành tâm lý học ở Bochum, Đức. Hồng Giang cấp 3 học chuyên Toán Tin Tổng Hợp, tính cách vừa nghệ sỹ vừa khoa học, là một người mà tôi rất nể.\nCác bạn có thể xem bản gốc ở đây\nhttp://blog.360.yahoo.com/blog-zetVLTYzfqnqgq_GeR1BYA–?cq=1\u0026amp;p=322\nBài này tôi tương đối tán đồng nên đăng lại nguyên văn vào 1 entry để mọi người theo dõi cho tiện Dư luận, công bằng, đời nghệ sỹ … (Phần 1) Mọi người có cảm xúc, viết, mình cũng có suy nghĩ, cũng viết. Đây là bài viết lan man, tản mạn, có gì nảy ra trong đầu thì viết luôn cái đó . Trước hết xin chúc mừng VN với vị thế mới trên trường thế giới . Và sau đó xin bày tỏ đôi dòng lo lắng về tình hình bão lụt tại quê hương . Tuy nhiên trọng tâm bài viết đáng tiếc vẫn là 1 việc thực ra ko quan trọng lắm, mà thu hút dư luận (gồm cả mình) nhiều đến thế. Vì tự dưng nảy ra bao nhiêu suy nghĩ trong đầu nên bài viết khá dài, mình chia thành nhiều entries khác nhau.\nDư luận Dư luận thì là số đông, hay là đám đông. Đám đông thì bao giờ cũng thiếu thông tin, bao giờ cũng bị các hiệu ứng tâm lý đám đông làm cho cảm xúc trở thành cực đoan, quá khích. Lúc thì là một đám đông giận dữ, lúc thì là một đám đông ngợi ca, lúc thì là 1 đám đông lo lắng hay đau khổ… Mình cũng là một phần tử trong đám đông, và cũng đang bị hiệu ứng lan truyền làm cho có cảm xúc lo lắng, bực bội hoặc giận dữ về những thông tin sốt dẻo vừa qua. Dư luận luôn bị một vài cá nhân nào đó nổi lên lãnh đạo, định hướng. Có thể cá nhân định hướng thông tin, có thể cá nhân định hướng hành động, có thể cá nhân định hướng cảm xúc. Trong trường hợp scandal VA vừa rồi, các cá nhân định hướng chính là các tác giả của những bài báo ủng hộ bênh vực hay mắng mỏ, là các blogger có những bài viết với nhiều thông tin mà nhiều người ko biết về các nhân vật chính… Mình có cùng suy nghĩ với những người bênh vực VA và vì thế bị lây lan cái cảm xúc thương tâm phẫn nộ và bực tức trước những bài viết miệt thị cô VA.\n2. Công bằng\nCâu hỏi là dư luận có công bằng ko? Mà thế nào là công bằng? Hãy xét xem dư luận cảm thấy ra sao và phản ứng thế nào.\n1 phần dư luận thương cảm, bênh vực, lo lắng cho số phận và tương lai nghề nghiệp của VA. So với cô ca sỹ HN cách đây ko lâu, rõ ràng dư luận ko công bằng lắm. Cô HN bị lộ ảnh khỏa thân do bạn trai chụp. VA bị lộ phim tự quay với bạn trai. HN bị dư luận gần như đồng thuận lên tiếng nhiếc móc, chê bai, bực bội. Nhưng mà sau scandal số sô diễn của HN lại tăng lên, cát sê cao lên. Tất nhiên là tuy tò mò xem cô ta hát ra sao, có thể đoán được là phần lớn người đi coi đều coi HN là 1 người phụ nữ hư hỏng, nhân cách tầm thường. Thầy giáo dạy hát 1 thời của cô ta còn viết bài trên báo phê phán cô học trò ngày nào. Còn VA thì sao? Những phản ứng nhiếc móc, chê bai, bực bội của dư luận cũng có, nhưng mà chỉ là 1 phần. Phần còn lại bênh vực, che chở và mong cô có thể chịu đựng scandal này mà sau này tiếp tục sự nghiệp. HN ko có được một lượng đông đảo khán giả bày tỏ thiện cảm như thế. Rõ ràng trong 2 trường hợp này, dư luận đã ưu ái VA nhiều hơn. Có thể vì nhiều lý do, nhưng có lẽ dư luận trong 2 năm đã thay đổi chút ít, và cũng có thể VA có gương mặt dễ thiện cảm hơn HN :D.\nLên án hay ngợi ca? Đãi môi, giả dối hay… Dư luận tất nhiên ko công bằng, rất ko công bằng vì dư luận còn bị thiếu thông tin, bị mù thông tin về nhiều người nổi tiếng trong những lĩnh vực khác, kể cả chính trị, kinh tế, xã hội… Nếu biết giám đốc công ty X rất thành đạt, rất giàu, rất thế lực là người có nhân cách rất … khó đánh giá – nghĩa là một mặt nào đó cũng tốt như mặt tốt của các cô VA hay HN, một mặt rất khốn nạn – theo nghĩa con người khốn nạn, dư luận hẳn sẽ không ngưỡng mộ ông X đó như đang ngưỡng mộ. Ví như ông X có vợ con, lợi dụng vợ thăng tiến, sau đó khi đã thành đạt lại bỏ vợ, sau đó thi thoảng lại khoe các chiến tích 1 đêm ngủ với 4 em trẻ đẹp 17,18… bên bàn tiệc và hãnh diện, thế rồi mua trinh gái vị thành niên để giải xui vv… (Ông X là có thật và những điều trên tôi tận tai nghe chính đương sự nói chứ ko phải tin đồn.) Rõ ràng cái dở trong cách sống của ông X còn tệ hại hơn cái dở trong cách sống của mấy cô nói trên, vì ko những chỉ cổ súy ngầm cho lối sống không coi trọng nghĩa tình, bởi ông X có tầm ảnh hưởng lớn và thực tới 1 bộ phận ko nhỏ các ông đàn ông, các bà phụ nữ và thanh niên trong xã hội, những người nể phục cái thành đạt giàu có quyền lực của ông X, mà còn gián tiếp tạo nên và duy trì những tệ nạn xã hội (đấy là nói theo ngôn ngữ báo chí :D), ví như gái bao, gái điếm, hay trào lưu mua bán trinh thiếu nữ nhỏ. Cái dở của TL hay HN chỉ là sống quá thoáng, lại ngờ nghệch và ko biết tự bảo vệ bản thân (vì đồng ý quay phim chụp ảnh và ko bảo vệ nổi tư liệu cá nhân) – hay nói như báo chí hoặc 1 phần dư luận là sống buông thả, chơi bời trác táng . Các cô TL, HN thì bị dư luận bảo là ko nên chường mặt ra hát hò, đóng phim nữa. Tuy nhiên ra phim nào, bài hát nào các vị có xem ko? Còn nếu dư luận biết về ông X rồi, mà sản phẩm cty ông X vẫn tốt, đẹp, rẻ, các vị có mua ko? Hay ví như TP, BK, lỗi còn nặng hơn TL, HN nhiều, nhưng họ hát hay, nên dù có cấm in sang băng đĩa, dư luận vẫn nghe họ hát và vẫn lùng tìm những bài mới của họ. Tóm lại chính kiến hay ý kiến của dư luận thực ra là cái gì?\nDư luận, công bằng, đời nghệ sỹ … (Phần 2) Ả\nnh hưởng tới mầm non đất nước? Thực ra các phụ huynh đừng nên sợ con mình sẽ bị ảnh hưởng bởi „thần tượng“. „Thần tượng“ kiểu TL hay HN chưa tới mức để con các vị bắt chước đâu. Nếu thật con cái các vị có 1 nền móng văn hóa gia đình sâu, dày, yêu quý tôn trọng bố mẹ và biết suy nghĩ, tin cậy và tin tưởng bố mẹ, thì các vị sống ra sao, những gì các vị dạy con có sức nặng hơn nhiều lần hành vi sống của mấy cô cậu nghệ sỹ, con các vị sẽ quay sang khinh bỉ những người từng là „thần tượng“ (nếu mà các vị khinh bỉ). Nếu các vị bản thân sống cũng ko được gương mẫu lắm (vi phạm nhiều các chuẩn mực xã hội mà báo chí hay nêu và được dạy trong trường phổ thông, ví như thật thà, ko hối lộ, ko ngoại tình, biết cách yêu thương quan tâm tới con…), thì bản thân con các vị nó cũng sẽ tự thấm các chuẩn mực mà các vị dạy nó bằng hành động trong cuộc sống. Khi đó, có thể ngay từ trong suy nghĩ con cái các vị đã thấy những việc như TL hay HN làm là bình thường, ko đáng lên án chỉ trích lắm. Nếu các vị phụ huynh chỉ trích chúng sẽ cãi, dù cãi được hay ko, vì thâm tâm chúng thấy người lớn xung quanh có tốt đẹp hơn đâu. Nếu con các vị có chọn cách sống gần giống như hành vi nào đó của ai đó, thì đó thực ra là do giáo dục của gia đình, của nhà trường, của xã hội mười mấy năm mà thành. Hành vi của HN hay TL ko phải là sự „sáng tạo“ hay „hư hỏng đột xuất“ – nó chính là sản phẩm của văn hóa xã hội thời kỳ này. Nếu các vị phụ huynh cảm thấy ko thể quản lý, định hướng, ko thể hiểu được con mình, thì bất cứ cái gì xảy ra trong cuộc sống cũng là 1 nguy cơ mà „mầm non“ nhà các vị sẽ phát triển, cảm thụ ko như các vị muốn. Nếu con các vị phát triển theo cách nào đó các vị rất ko muốn, đấy ko phải lỗi của các sự kiện xảy ra, mà là do hạn chế trong khả năng giáo dục con của các vị. Cái tệ nữa là, nhiều vị tỏ rõ thái độ rằng, nếu đứa con sống giống các vị muốn thì các vị yêu, nếu ko giống thì là đồ nọ đồ kia, các vị ko yêu, các vị ghét. Tình yêu thương của bố mẹ lại có điều kiện thế ư? Khi con vấp ngã, đến bố mẹ cũng ghét bỏ, nó còn chỗ dựa nào đây? Đời ai cũng có lúc sai lầm, vấp ngã, ko lúc này thì lúc khác. Tình yêu thương của gia đình và trí tuệ, bản lĩnh của cá nhân mới là cái làm cho mỗi cá nhân trưởng thành và thành đạt. Trong trường hợp VA chẳng hạn, thay vì bảo con rằng „cách sống đó là sa đọa, là xấu xa, thấy chưa, bị cả xã hội lên án, nếu con mà làm thế thì bố mẹ chả còn mặt mũi nào vv…“, cũng có thể dạy con rằng „cuộc sống rất nhiều cám dỗ, có nhiều người xấu. Vì thế khi làm gì con cũng nên suy nghĩ kỹ, nếu chưa biết chắc nên hay ko nên con có thể tham khảo ý kiến bố mẹ, anh chị, bạn bè. Vấp ngã thì đau, con thấy VA ko? Mình tự tránh được cho mình những cú ngã tới đâu thì tốt tới đó. Tuy nhiên, con có ngã thì bố mẹ vẫn luôn yêu thương ở bên con“ hay đại khái thế. Trong nhiều trường hợp, đứa trẻ mắc lỗi gì đó, chịu vết thương gì đó (như serie bài hiện tại của Tiền Phong), khi nó ko tin rằng gia đình hay người thân sẽ ở bên, tin rằng bố mẹ cũng sẽ quay lưng, có thể trong 1 phút bế tắc nó sẽ tuyệt vọng mà tự tử. Dư luận, công bằng, đời nghệ sỹ … (Phần 3) Lúc nãy để chung với phần 2 nhưng dài quá nên tách riêng ra thành phần 3, cảm nhận riêng về đời sống của giới làm nghệ thuật Đời sống nghệ sỹ Cái này nhất thiết phải bàn!. Nghệ sỹ là những người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. Họ có một đời sống và đời sống tình cảm, tình dục khác hẳn người ở trong các lĩnh vực khác. Họ có thể thông minh hoặc ko thông minh, tài năng hoặc ko tài năng, bản lĩnh hay không bản lĩnh, nhưng có lẽ đặc điểm chung của họ là nhạy cảm, và sống nhiều theo tiếng gọi của bản năng. Tính cách của họ đặc trưng đến nỗi, trong tâm lý học có „kiểu hình thần kinh nghệ sỹ“ hay „khí chất nghệ sỹ“ trong phân loại kiểu hình thần kinh hay khí chất con người. Nếu bạn bước chân vào trường múa, hay Nhạc viện, bạn sẽ choáng khi ngồi nghe họ nói chuyện với nhau, bình luận về cuộc sống. Họ dường như có vẻ thô tục, quen biết thì thấy họ quan hệ tình dục rất sớm và dường như „bừa bãi“ (theo quan niệm chung của xã hội), hình như họ „ít nghĩ“… Tôi đã gần như bước 1 chân vào con đường nghệ thuật rồi lại rút ra, bởi thấy cái thế giới đó ko giống thế giới tôi muốn sống. Khi tách ra khỏi giới nghệ sỹ, tôi nghĩ lại, vẫn contact với một số người trong đó, và dần bớt thành kiến và có lẽ hiểu họ hơn. Những cô gái trường múa trẻ trung, xinh đẹp, nếu mọi người biết rất nhiều cô phải dựa vào các anh đàn ông mới có tiền mua quần áo, son phấn, sẽ bĩu môi, nếu biết thêm rất nhiều người trong số họ hay bị các anh bồ hay chồng đánh, sẽ ko khỏi thắc mắc. Họ tập trung sống với nhau trong trường múa mà ko ở cùng bố mẹ từ nhỏ, phần nhiều có gia cảnh ko mấy sung túc, nghề nghiệp thì ko tránh được chỗ khoe dáng, lại đòi hỏi nhan sắc. Ca sỹ thì chuyện của họ thường là yêu nhau, nhưng mà chán nhanh. Khi họ ko nổi tiếng, chả ai quan tâm. Nếu họ có chút tiếng tăm, nếu yêu người ko nổi bằng, họ chán và dễ bị những người hào nhoáng hơn quyến rũ (nhiều lắm). Yêu người tương đương, các báo sẽ viết về những mối tình nghệ sỹ. Trót yêu người giàu hơn hay nổi hơn, họ sẽ nhanh chóng mang tiếng thực dụng, lợi dụng. Mà thường thì các mối tình dù với ai cũng chóng vánh, cho tới khi họ ổn định gia đình và nếu may mắn thì ko bị đứt gánh giữa đường hay đi bước nữa. Khi mà phần cảm xúc là rất quan trọng trong cuộc sống, quyết định tính hấp dẫn của cá nhân, lại là nguồn nuôi dưỡng sự nghiệp, thì sống theo cảm xúc, bản năng là lựa chọn đương nhiên. Mà cảm xúc thì làm gì có chuẩn mực đạo đức hay lý trí trong đó. Trong giới nghệ sỹ cũng ít ai đánh giá nhân cách hay đạo đức của ai. Họ là nghệ sỹ, sản phẩm của họ là nghệ thuật, thước đo họ là tài năng nhan sắc. Họ đâu phải hiện thân của đạo đức, họ ko có trách nhiệm làm mẫu hình đạo đức trong xã hội. Việc báo chí khai thác đời tư của họ rồi đưa lên thay vì tập trung vào tài năng hay sản phẩm\nnghệ\nthuật của họ, thì đó là việc của báo chí. Khi đời tư của họ bị đưa lên báo chí, dư luận đâu có đo đạc các giá trị bằng thước đo nghệ sỹ, mà đo bằng thước đo chuẩn mực xã hội – cái mà ngay cả người thường ko phải ai cũng sống như thế. Trách họ, chửi mắng họ – cái lũ nghệ sỹ – có thật là đúng ko? Theo tôi lỗi ở đây là do báo chí khai thác ko đúng mặt cần khai thác. Tung hô họ quá về đời sống bên ngoài cũng dở hơi, mà chửi bới họ quá về lối sống cũng rất là dớ dẩn.\nVề giới nghệ sỹ, còn cần nói thêm 1 điều nữa, là về những người có chức vụ, có quyền thẩm định, có khả năng nâng đỡ người này hạ người kia. Có 1 số quy luật phổ biến trong giới nghệ thuật VN, mà tôi biết ít nhất trong lĩnh vực ca nhạc hay múa. Nếu bạn ko xuất thân thế lực giàu có, ko tài đến mức thiên tài, ko may mắn đến ko thể tin được, thì muốn vươn lên trong nghề, bạn phải chấp nhận 1 số thỏa thuận với 1 số người nào đó. Thường thì các thỏa thuận ko đến nỗi phô, ko đến nỗi bỉ ổi như người ta vẫn tưởng. Các nghệ sỹ, nhất là nữ trẻ, thường bị danh tiếng, tài năng của những người đàn ông lớn hơn thu hút. Họ có thể có cảm xúc thực sự với những người có thế lực nâng đỡ họ, và sự tự nguyện làm bồ, làm người tình 1 thời gian với người kia là có tình cảm thật trong đó, phần hy vọng được „người tình“ nâng đỡ cũng ko phải là ko. Rồi họ chán, ông to kia cũng chán, nhưng mà thỏa thuận xong, hoặc họ chưa chán thì lại đau khổ, và lại thăng hoa cho nghệ thuật. Cuộc sống của 1 nghệ sỹ tóm lại là diễn ra phần nhiều theo quy luật cảm xúc, quy luật ko giống hẳn quy luật của người ko làm nghệ thuật. Thêm điều cuối cùng là họ thường ko xảo quyệt, bởi vì xảo quyệt thì làm sao mà nhiều cảm xúc và để cảm xúc chi phối được.\nCó những tài năng lớn trong làng điện ảnh, làng ca nhạc của VN đầu đời cũng có những sai lầm, có thể coi là sai lầm lớn xét ở thời kỳ của họ. Nhưng báo chí thời đó ko lấy những sai lầm của họ để khai thác, nên tài năng của họ vẫn được vun đắp, vẫn giành được thiện cảm của công chúng và thành công rực rỡ về sự nghiệp trong con mắt hâm mộ của bao người. Nếu tuổi trẻ của họ diễn ra vào thời đại báo mạng và blog nhan nhản như ngày nay, thì chưa chắc sự nghiệp và cuộc sống của họ đã như vậy.\nBình luận (2) hoai van — 2007-10-18 11:55\nđọc xong chị mới hiểu tại sao mình ko chỉ trích TL gay gắt như mọi người. Ấy là vì ở gần mấy trường nghệ thuật từ bé đến h, đi đâu cũng gặp nghệ sĩ, thói xấu của họ mình quen mất rồi\nKhi — 2007-10-21 01:10\nĐọc cái này lại nhớ cái môn xã hội học dư luận của mình.hi`\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/18/s%C6%B0u-t%E1%BA%A7m-d%C6%B0-lu%E1%BA%ADn-cong-b%E1%BA%B1ng-d%E1%BB%9Di-ngh%E1%BB%87-s%E1%BB%B9/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003e\u003cem\u003ebài này mình copy từ blog của anh Nguyễn Đình Nam: \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg--?cq=1\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg–?cq=1\u003c/a\u003e\u003c/em\u003e\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003eBài này đăng ở blog của Hồng Giang, Giang sinh năm 82, hiện đang học Masters ngành tâm lý học ở Bochum, Đức. Hồng Giang cấp 3 học chuyên Toán Tin Tổng Hợp, tính cách vừa nghệ sỹ vừa khoa học, là một người mà tôi rất nể.\u003cbr\u003e\nCác bạn có thể xem bản gốc ở đây\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-zetVLTYzfqnqgq_GeR1BYA--?cq=1\u0026amp;p=322\"\u003ehttp://blog.360.yahoo.com/blog-zetVLTYzfqnqgq_GeR1BYA–?cq=1\u0026amp;p=322\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nBài này tôi tương đối tán đồng nên đăng lại nguyên văn vào 1 entry để mọi người theo dõi cho tiện\n\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003eDư luận, công bằng, đời nghệ sỹ … (Phần 1)\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003eMọi người có cảm xúc, viết, mình cũng có suy nghĩ, cũng viết. Đây là bài viết lan man, tản mạn, có gì nảy ra trong đầu thì viết luôn cái đó \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/18/s%C6%B0u-t%E1%BA%A7m-d%C6%B0-lu%E1%BA%ADn-cong-b%E1%BA%B1ng-d%E1%BB%9Di-ngh%E1%BB%87-s%E1%BB%B9/1.gif\"\u003e. Trước hết xin chúc mừng VN với vị thế mới trên trường thế giới \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/18/s%C6%B0u-t%E1%BA%A7m-d%C6%B0-lu%E1%BA%ADn-cong-b%E1%BA%B1ng-d%E1%BB%9Di-ngh%E1%BB%87-s%E1%BB%B9/6.gif\"\u003e. Và sau đó xin bày tỏ đôi dòng lo lắng về tình hình bão lụt tại quê hương \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/18/s%C6%B0u-t%E1%BA%A7m-d%C6%B0-lu%E1%BA%ADn-cong-b%E1%BA%B1ng-d%E1%BB%9Di-ngh%E1%BB%87-s%E1%BB%B9/2.gif\"\u003e. Tuy nhiên trọng tâm bài viết đáng tiếc vẫn là 1 việc thực ra ko quan trọng lắm, mà thu hút dư luận (gồm cả mình) nhiều đến thế.\n\u003cp\u003eVì tự dưng nảy ra bao nhiêu suy nghĩ trong đầu nên bài viết khá dài, mình chia thành nhiều entries khác nhau.\u003c/p\u003e","title":"Sưu tầm: Dư luận, công bằng, đời nghệ sỹ"},{"content":"Kỷ niệm của tôi\nBắt đầu bằng thời mẫu giáo. Khi nhà tôi ở Côn Sơn – Chí Linh, lớp mẫu giáo đầu tiên mà tôi học là ở nơi gọi là “trường lái xe” – lớp mẫu giáo dành cho con em của cái trường dạy lái xe ô tô ấy mà. Hai đứa bạn học cùng mà tôi vẫn nhớ là Sơn và Cường. Và kỷ niệm duy nhất mà tôi nhớ về cái lớp mẫu giáo này là việc là lũ trẻ tranh nhau trèo lên cây si trong sân trường mẫu giáo, thi nhau bẻ lá và tước vỏ si để nhai, ôi sao mà cảm giác khi đó ngon đến thế… Học ở lớp mẫu giáo của trường lái xe có một bất tiện là khi đi về tôi phải đi khá xa, bé xíu mà phải tự đi bộ về buổi trưa – trong kí ức nhạt nhòa của những ngày ấy vẫn còn lưu giữ hình ảnh giữa trưa nắng, đi bộ về nhà thấy mẹ đang bế em đứng đợi ở cổng. Có hôm về đến cổng rồi tôi còn ngồi ở tảng đá trước cổng nghỉ lấy hơi rồi mới đi vào nhà, từ cổng vào nhà cũng phải 30m đấy. Hồi mầu giáo có đánh nhau, hic, từng bị thằng Sơn và thằng Cường bắt nạt. Sau này lớn lên, hồi cấp 2 thì hai thằng đó đều là bạn tốt của mình.\nSau đó, vì thấy học mẫu giáo thế xa quá, nên tôi được chuyển vào học ở lớp mẫu giáo của xưởng X-56 vẫn được gọi tắt là xưởng 6 – đơn vị bộ đội cạnh nhà tôi. Và ở đó, tôi được học cô Màng, tôi có những người bạn như Hiền, Tùng, Tuấn, Hưng, cả Thanh, Tâm… Chẳng nhớ hồi ấy Hiền xinh xắn dễ thương thế nào mà tôi lúc nào cũng muốn để mũ mình treo cùng một đinh với mũ của Hiền, bọn Hưng, Tùng, Tuấn thì chẳng bao giờ đồng ý với điều này, bọn nó vứt mũ của tôi xuống và treo mũ của Hiền lên chỗ cao hơn, tôi lại nhặt mũ lên vào cố gắng để cùng một chỗ với mũ của Hiền, đấu tranh cho tình yêu ác chưa :)). Một “vở kịch” hồi mẫu giáo mà tôi vẫn nhớ là vở kịch do anh Sơn (Mai) làm đạo diễn: Hoàng tử cứu công chúa. Hoàng tử là Tùng và Hưng còn công chúa là Hiền và Tâm, lũ còn lại là khán giả chầu rìa, tôi nhớ cả chi tiết hai công chúa ôm gối năm ngủ (như kiểu công chúa ngủ trong rừng ấy) và có hai chàng hoàng tử đến kiss để đánh thức công chúa (mình nhớ là chúng nó là kiss thật!). Những ngày mẫu giáo chỉ có thể, tôi chẳng thể nào nhớ nhiều hơn… Và tiếp đó là tiểu học.\nVào lớp 1, ngày đầu tiên đi học, mẹ dẫn tôi đến trường, tôi học lớp 1A, không rõ hồi ấy tôi có khóc không, hình như là có thì phải, tôi vẫn nhớ rõ cảm giác e ngại tủi thân khi đó. Chả là tôi cứ ngỡ rằng khi đi học, tôi sẽ có cặp sách đẹp và có đầy đủ bút, vở, sách… nhưng tôi chỉ đi vào lớp với một quyển vở và thay vì một chiếc cặp thật mới như trong tưởng tượng, tôi đựng vở trong cái túi cước màu xanh mẹ tôi vẫn hay đi chợ. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng khi vào lớp, thấy mới cái túi của mình rõ là đẹp, thế là thay vì xấu hổ tôi rất tự hào ^_^. Năm lớp một cô giáo chủ nhiệm của tôi là cô Chinh, cô béo và khá nghiêm khắc (hay vì hồi đó tôi học dốt mà nghĩ vậy chăng ?). Những trò nghịch hồi lớp 1 của tôi cũng không nhiều, có lần tôi đã bỏ những quả dâu ngâm đường vào trong cái lọ bổ phế, đem đến lớp, bọn bạn xúm xít vào tranh nhau xin uống, hehe, được trở thành trung tâm của sự chú ý thật thú vị! Lớp 1 thằng Tùng là lớp trưởng, nó to con hơn tôi – cho tới bây giờ vẫn thế, nó đã từng đấm tôi chảy máu mũi tùm lum khi tôi tát nó nổ đom đóm mắt, không hiểu vì bất đồng cái gì nữa, nói chung là tinh thần “đấu tranh” đã có từ bé :)).\nTôi vẫn nhớ một việc làm hồi lớp 1 mà bây giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn vô cùng ân hận và xấu hổ: tôi đã ăn trộm rồi lại còn nói dối: thể dục toàn trường, tôi không tập mà trốn lên dãy nhà hai tầng, thó một chiếc bút của ai đó, về nhà tôi nói với bố mẹ tôi là tôi nhặt được nó ở cổng trường. Đó có lẽ là lần tôi cảm thấy ân hận và tội lỗi nhất trong 12 năm đời học sinh của tôi.\nLớp 1, học cùng với đầy đủ lũ bạn bè mẫu giáo, Tùng lớp trưởng, Hiền quản ca và hình như Tâm là lớp phó. Hồi ấy tôi học hành lẹt đẹt lắm, bây giờ nhìn lại, tôi thấy mình có 11 cái giấy khen học sinh giỏi, riêng lớp 1 trong học bạ ghi là học sinh khá nhưng chẳng thấy giấy khen đâu. Đến lớp 2, Tâm chuyển đi đâu đó, và chẳng hiểu sao tôi trở thành lớp phó, con đường quan chức bắt đầu từ đây. Thực ra việc trở thành “chức sắc” của tôi cũng gặp vài sự rắc rối, vừa được làm lớp phó, khi đi học về đã bị bọn Hưng, Tùng, Tuấn phản đối: “Tâm mà không chuyển đi còn lâu mày mới được làm lớp phó, Tâm học giỏi bằng Hiền cơ mà” – lúc đó tôi chẳng nghĩ ra cái gì để nói lại chúng nó, đến lúc về nhà rồi mới nghĩ ra một câu hay ơi là hay nhưng chẳng còn cơ hội nói nữa “Tâm học giỏi bằng Hiền thì tao học giỏi bằng Tùng, Tùng học giỏi hơn Hiền kia mà vì Tùng làm lớp trưởng còn Hiền là quản ca thôi”. Nhóm chúng tôi thường hay đi học về cùng nhau vì nhà cũng gần gần. Có rất nhiều đường để đi về nhà, con đường mà chúng tôi vẫn gọi là đường tắt – thực ra có khi còn dài hơn đường không tắt là con đường chúng tôi hay đi nhất. Nó băng qua một cánh đồng, qua một con suối rồi đi dọc bờ suối với những rặng tre vi vu gió. Gọi là suối nhưng nó không bắt nguồn từ rừng mà từ một cái hồ rộng, bên cạnh hồ là một quả đồi và có một con đường vắt ngang quả đồi đó. Chúng tôi luôn bị bố mẹ cấm bén mảng xuống hồ, vì thế luôn đi trên đường – giống như một con đèo, tranh nhau hái “sim làng” ăn – vị chát xít, cả lá “mì chính” vị ngọt như mì chính, con đường vắt ngang quả đồi nên những thứ này rất sẵn. Và nhiều khi chúng tôi không đi trên đường một cách tử tế mà trèo hẳn lên phía trên đồi, đi phía trong những cái rãnh sâu, có lẽ co mưa xói mòn tạo ra, cảm giác khi đó thật tuyệt vời, đó là cảm giác thú vị như thể mình là những chú bộ đội giải phóng đang hành quân trên đường ra mặt trận. Quãng đường thú vị ấy chỉ tồn tại đến năm lớp 4, vì khi lớp 4, chúng tôi hình như đã quá lớn để đi trong những cái rãnh ấy.\nLớp 1 học ở khu nhà lớp ngói, còn từ lớp 2 tôi được học ở khu nhà hai tầng. một sự kiện mà tôi vẫn cứ nghĩ rằng nó làm tôi học giỏi, đó là hồi lớp hai, chẳng hiểu nô nghịch thế nào, tôi chạy như ma đuổi và đập đầu vào đầu một thằng cũng đang chạy như ma đuổi, trán sưng một cục bự, nằm rên hừ hừ trong lớp, từ đấy học giỏi hơn hẳn.\nLớp hai, tôi học cô Tâm và lớp ba học cô P\nh\nBình luận (7) anticlockwise_feb — 2007-10-14 11:28\nBọn này đi xe đạp sớm nhở? Hết lớp 5 chị mới được đi xe đạp 1 mình đi học. Chắc phải mấy cái entry mới kể hết kỉ niệm mất nhỉ? May mà thằng bé biết đường cắt ra! Tuy nhiên là vẫn rất dài, vừa đọc xong mấy chương YTĐLK quay sang đọc cái này hoa cả mắt!\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2007-10-14 11:35\nDài quá trời, đã buồn ngủ thì chớ… Ghê thật đấy, bao nhiêu bản chất xấu xa của anh Thái bộc lộ hết từ bé. Mới tí tuổi đầu đã yêu với đương rồi, chẹp chẹp, hỏng từ bé hỏng đi ;)). Hay đấy, anh viết tiếp đi 😀\n~ Ba gia dau kho ~ — 2007-10-14 11:47\nwoa!Thái viết tiếp đi!hay lắm!hỉu l¾m!:D\nbéo — 2007-10-14 12:50\nhêy, tao đọc đến đoạn ăn trộm cái bút rồi, mai tao đọc tiếp!\nGordon — 2007-10-15 01:30\n:)) Hôm nào cũng phải sản xuất 1 cái như thế này\nanticlockwise_feb — 2007-10-15 08:38\ntiểu đệ bất tất phải khách sáo vậy sao? Tại tôi đọc YTĐLK chứ tôi có trách tiểu đệ gì đâu!\nMr Free — 2007-10-15 12:03\nhé, được cả nhà ủng hộ, vui quá :p\ncái này viết lâu rồi, hôm nay search *.doc nên tìm ra, paste một phát ai ngờ dài quá, bà con thông cảm 😀\n@Dung béo: đa tạ sự hâm mộ của mày =))\n@Linh: “chiến tích” yêu đương hoành tá tràng còn ở phía sau cơ em ạ 😀\n@Chị NGọc: Chị lại phải vất vả rồi, thật có lỗi quá – hehe, dạo này đọc Tầm Tần Ký, bị nhiềm phong cách ăn nói của thời Chiến quốc =))\n@An: sắp đến đoạn có An rùi đấy ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/14/k%E1%BB%B7-ni%E1%BB%87m/","summary":"\u003cp\u003eKỷ niệm của tôi\u003cbr\u003e\nBắt đầu bằng thời mẫu giáo. Khi nhà tôi ở Côn Sơn – Chí Linh, lớp mẫu giáo đầu tiên mà tôi học là ở nơi gọi là “trường lái xe” – lớp mẫu giáo dành cho con em của cái trường dạy lái xe ô tô ấy mà. Hai đứa bạn học cùng mà tôi vẫn nhớ là Sơn và Cường. Và kỷ niệm duy nhất mà tôi nhớ về cái lớp mẫu giáo này là việc là lũ trẻ tranh nhau trèo lên cây si trong sân trường mẫu giáo, thi nhau bẻ lá và tước vỏ si để nhai, ôi sao mà cảm giác khi đó ngon đến thế… Học ở lớp mẫu giáo của trường lái xe có một bất tiện là khi đi về tôi phải đi khá xa, bé xíu mà phải tự đi bộ về buổi trưa – trong kí ức nhạt nhòa của những ngày ấy vẫn còn lưu giữ hình ảnh giữa trưa nắng, đi bộ về nhà thấy mẹ đang bế em đứng đợi ở cổng. Có hôm về đến cổng rồi tôi còn ngồi ở tảng đá trước cổng nghỉ lấy hơi rồi mới đi vào nhà, từ cổng vào nhà cũng phải 30m đấy. Hồi mầu giáo có đánh nhau, hic, từng bị thằng Sơn và thằng Cường bắt nạt. Sau này lớn lên, hồi cấp 2 thì hai thằng đó đều là bạn tốt của mình.\u003cbr\u003e\nSau đó, vì thấy học mẫu giáo thế xa quá, nên tôi được chuyển vào học ở lớp mẫu giáo của xưởng X-56 vẫn được gọi tắt là xưởng 6 – đơn vị bộ đội cạnh nhà tôi. Và ở đó, tôi được học cô Màng, tôi có những người bạn như Hiền, Tùng, Tuấn, Hưng, cả Thanh, Tâm… Chẳng nhớ hồi ấy Hiền xinh xắn dễ thương thế nào mà tôi lúc nào cũng muốn để mũ mình treo cùng một đinh với mũ của Hiền, bọn Hưng, Tùng, Tuấn thì chẳng bao giờ đồng ý với điều này, bọn nó vứt mũ của tôi xuống và treo mũ của Hiền lên chỗ cao hơn, tôi lại nhặt mũ lên vào cố gắng để cùng một chỗ với mũ của Hiền, đấu tranh cho tình yêu ác chưa :)). Một “vở kịch” hồi mẫu giáo mà tôi vẫn nhớ là vở kịch do anh Sơn (Mai) làm đạo diễn: Hoàng tử cứu công chúa. Hoàng tử là Tùng và Hưng còn công chúa là Hiền và Tâm, lũ còn lại là khán giả chầu rìa, tôi nhớ cả chi tiết hai công chúa ôm gối năm ngủ (như kiểu công chúa ngủ trong rừng ấy) và có hai chàng hoàng tử đến kiss để đánh thức công chúa (mình nhớ là chúng nó là kiss thật!). Những ngày mẫu giáo chỉ có thể, tôi chẳng thể nào nhớ nhiều hơn… Và tiếp đó là tiểu học.\u003cbr\u003e\nVào lớp 1, ngày đầu tiên đi học, mẹ dẫn tôi đến trường, tôi học lớp 1A, không rõ hồi ấy tôi có khóc không, hình như là có thì phải, tôi vẫn nhớ rõ cảm giác e ngại tủi thân khi đó. Chả là tôi cứ ngỡ rằng khi đi học, tôi sẽ có cặp sách đẹp và có đầy đủ bút, vở, sách… nhưng tôi chỉ đi vào lớp với một quyển vở và thay vì một chiếc cặp thật mới như trong tưởng tượng, tôi đựng vở trong cái túi cước màu xanh mẹ tôi vẫn hay đi chợ. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng khi vào lớp, thấy mới cái túi của mình rõ là đẹp, thế là thay vì xấu hổ tôi rất tự hào ^_^. Năm lớp một cô giáo chủ nhiệm của tôi là cô Chinh, cô béo và khá nghiêm khắc (hay vì hồi đó tôi học dốt mà nghĩ vậy chăng ?). Những trò nghịch hồi lớp 1 của tôi cũng không nhiều, có lần tôi đã bỏ những quả dâu ngâm đường vào trong cái lọ bổ phế, đem đến lớp, bọn bạn xúm xít vào tranh nhau xin uống, hehe, được trở thành trung tâm của sự chú ý thật thú vị! Lớp 1 thằng Tùng là lớp trưởng, nó to con hơn tôi – cho tới bây giờ vẫn thế, nó đã từng đấm tôi chảy máu mũi tùm lum khi tôi tát nó nổ đom đóm mắt, không hiểu vì bất đồng cái gì nữa, nói chung là tinh thần “đấu tranh” đã có từ bé :)).\u003cbr\u003e\nTôi vẫn nhớ một việc làm hồi lớp 1 mà bây giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn vô cùng ân hận và xấu hổ: tôi đã ăn trộm rồi lại còn nói dối: thể dục toàn trường, tôi không tập mà trốn lên dãy nhà hai tầng, thó một chiếc bút của ai đó, về nhà tôi nói với bố mẹ tôi là tôi nhặt được nó ở cổng trường. Đó có lẽ là lần tôi cảm thấy ân hận và tội lỗi nhất trong 12 năm đời học sinh của tôi.\u003cbr\u003e\nLớp 1, học cùng với đầy đủ lũ bạn bè mẫu giáo, Tùng lớp trưởng, Hiền quản ca và hình như Tâm là lớp phó. Hồi ấy tôi học hành lẹt đẹt lắm, bây giờ nhìn lại, tôi thấy mình có 11 cái giấy khen học sinh giỏi, riêng lớp 1 trong học bạ ghi là học sinh khá nhưng chẳng thấy giấy khen đâu. Đến lớp 2, Tâm chuyển đi đâu đó, và chẳng hiểu sao tôi trở thành lớp phó, con đường quan chức bắt đầu từ đây. Thực ra việc trở thành “chức sắc” của tôi cũng gặp vài sự rắc rối, vừa được làm lớp phó, khi đi học về đã bị bọn Hưng, Tùng, Tuấn phản đối: “Tâm mà không chuyển đi còn lâu mày mới được làm lớp phó, Tâm học giỏi bằng Hiền cơ mà” – lúc đó tôi chẳng nghĩ ra cái gì để nói lại chúng nó, đến lúc về nhà rồi mới nghĩ ra một câu hay ơi là hay nhưng chẳng còn cơ hội nói nữa “Tâm học giỏi bằng Hiền thì tao học giỏi bằng Tùng, Tùng học giỏi hơn Hiền kia mà vì Tùng làm lớp trưởng còn Hiền là quản ca thôi”. Nhóm chúng tôi thường hay đi học về cùng nhau vì nhà cũng gần gần. Có rất nhiều đường để đi về nhà, con đường mà chúng tôi vẫn gọi là đường tắt – thực ra có khi còn dài hơn đường không tắt là con đường chúng tôi hay đi nhất. Nó băng qua một cánh đồng, qua một con suối rồi đi dọc bờ suối với những rặng tre vi vu gió. Gọi là suối nhưng nó không bắt nguồn từ rừng mà từ một cái hồ rộng, bên cạnh hồ là một quả đồi và có một con đường vắt ngang quả đồi đó. Chúng tôi luôn bị bố mẹ cấm bén mảng xuống hồ, vì thế luôn đi trên đường – giống như một con đèo, tranh nhau hái “sim làng” ăn – vị chát xít, cả lá “mì chính” vị ngọt như mì chính, con đường vắt ngang quả đồi nên những thứ này rất sẵn. Và nhiều khi chúng tôi không đi trên đường một cách tử tế mà trèo hẳn lên phía trên đồi, đi phía trong những cái rãnh sâu, có lẽ co mưa xói mòn tạo ra, cảm giác khi đó thật tuyệt vời, đó là cảm giác thú vị như thể mình là những chú bộ đội giải phóng đang hành quân trên đường ra mặt trận. Quãng đường thú vị ấy chỉ tồn tại đến năm lớp 4, vì khi lớp 4, chúng tôi hình như đã quá lớn để đi trong những cái rãnh ấy.\u003cbr\u003e\nLớp 1 học ở khu nhà lớp ngói, còn từ lớp 2 tôi được học ở khu nhà hai tầng. một sự kiện mà tôi vẫn cứ nghĩ rằng nó làm tôi học giỏi, đó là hồi lớp hai, chẳng hiểu nô nghịch thế nào, tôi chạy như ma đuổi và đập đầu vào đầu một thằng cũng đang chạy như ma đuổi, trán sưng một cục bự, nằm rên hừ hừ trong lớp, từ đấy học giỏi hơn hẳn.\u003cbr\u003e\nLớp hai, tôi học cô Tâm và lớp ba học cô P\u003cbr\u003e\nh\u003c/p\u003e","title":"Kỷ niệm"},{"content":"Ngoại – Đường phố – Ngày:\nI.\nNgười đàn ông 1 (NĐO1) rút từ trong túi ra 1 bao thuốc lá, 1 giấy Đăng kí xe máy (ĐKXM) cẩn thận đút 1 tờ tiền màu xanh nõn chuối vào trong bao thuốc đưa cho Cảnh sát A (CSA) đứng sau mui xe CSGT.\nNĐO1: Anh thông cảm! Em không biết đây là đường 1 chiều, mong anh bỏ quá cho.\nCSA cầm bao thuốc lá và ĐKXM của NĐO1. CSA đặt ĐKXM của NĐO1 lên tập biên bản phạt, mở cặp, 2 tay cầm bao thuốc lá khéo léo rút tờ tiền trong bao thuốc lá thả nhẹ vào trong ngăn cặp. CSA cầm ĐKXM ghi vài dòng vào biên bản phạt rồi đưa lại bao thuốc lá và ĐKXM cho NĐO1.\nCSA: Xong rồi đấy! Đi đi.\nII.\nCSA đang hí hoáy ghi biên bản phạt. Người đàn ông 2 (NĐO2) dúi đằng dưới hông CSA giấy ĐKXM, phía dưới là tờ tiền 50.000. CSA dừng ghi, nhìn xuống, mặt tỉnh bơ dường như không để ý tới, tiếp tục ghi biên bản phạt. NĐO2 tiếp tục rút 1 tờ 50.000 nữa dúi dưới hông CSA.\nCSA(ngừng ghi, nhìn xuống, nói nhẹ với NĐO1, giọng tỉnh bơ): Chưa đủ để giải quyết đâu!\nNĐO2 hiểu ý, lại rút thêm 1 tờ 50.000 nữa dúi dưới hông CSA. CSA vội vàng cầm lấy 3 tờ 50.000 đút vào túi, xem qua ĐKXM của NDO2 một tí rồi đưa lại cho NDO2.\nCSA: Lần sau nhớ chú ý nhé.\nNDO2: Dạ vâng! Em chào anh!\nCSA chợt nhận ra điều gì, quay sang nói với NDO3 (nãy giờ vẫn đứng nhìn từng hoạt động của CSA, gương mặt bối rối).\nCSA: Cháu ra chỗ khác đứng đi. Đứng ở đây làm gì?\nNDO3 (gương mặt bối rối, nói ngập ngừng không nên lời): Dạ, cháu không biết đây là đường 1 chiều, chú tha cho cháu được không ạ. Lần sau cháu sẽ chú ý.\nCSA: Thế giấy tờ của mày đâu?\nNDO3: Dạ, cháu để quên ở nhà rồi ạ.\nCSA: Thế bắt xe ôm về mà lấy.\nNDO3 (giọng nài nỉ): Dạ, thôi. Chú tha cho cháu đi chú.\nCSA dường như không đếm xỉa gì đến lời xin của NDO3 nữa, vội nói với Cảnh sát B (CSB – còn trẻ khoảng chừng 28 tuổi).\nCSA: Ê, giữ con mẹ kia lại đi kìa.\nCSB (quát to): Chị kia, dắt xe đi đâu đấy! Dắt lại đây ngay – CSB nói với lại chỗ Người đàn bà 1 (NĐB1, đã luống tuổi khoảng chừng 55 tuổi) đang lén lút dắt xe của mình đi.\nNĐB1: Thôi, anh tha cho tôi. Tôi không biết đây là đường 1 chiều, tôi thấy người ta cũng đi nhiều nên đi theo. Anh tha cho tôi lần này.\nCSB: Chị này hay nhỉ! Tôi bảo chị dắt xe lại đây kia mà.\nNĐB1 (một mực xin xỏ): Thôi, anh tha cho tôi lần này. Thực tình tôi không biết đây là đường 1 chiều mà.\nCSB (quát lên): Giấy tờ xe của chị đâu?\nNĐB1 để xe lại đúng vị trí, lục ví đưa giấy tờ xe cho CSB.\nCSB: Chị lại kia giải quyết.\nCSB đưa giấy tờ xe của NĐB1 cho CSA.\nNĐB1 (đứng bên cạnh CSA vẫn 1 mực xin xỏ).\nCSA không chú ý đến NĐB1, nhìn giấy tờ xe máy của NĐB1 ghi biên bản phạt. Ghi xong, CSA quay sang nói với NĐB1:\nCSA: Chị kí vào đây.\nNĐB1 đặt bút kí vào mục chữ kí người vi phạm.\nCSA xé tờ biên bản phạt đưa cho NĐB1.\nCSA: Chị cầm biên bản này, thứ 7 lên 54 Trần Hưng Đạo nộp phạt rồi lấy giấy tờ xe về.\nNĐB1 “vâng” 1 tiếng, cầm tờ biên bản phạt buồn bã, lủi thủi dắt xe về.\nCSA (nói với CSB): ra bắt con Spacy kìa.\nIII.\nCSB đi về phía đèn xanh đèn đỏ, một lúc sau dắt theo 2 người đàn bà : 1 người dắt chiếc xe Spacy, 1 người dắt chiếc xe Jupiter.\nCSA hỏi NĐB2( chủ nhân chiếc Spacy, khoảng chừng 35 tuổi)\nCSA: Giấy tờ xe của chị đâu?\nNĐB2: Sao đường này lại là đường 1 chiều à anh. Bấy lâu này em thấy mọi người vẫn đi bình thường mà.\nCSA: Thế chị không nhìn thấy biển báo đường 1 chiều ở phía kia à?\nNĐB2: Em không để ý, với lại sao đường 1 chiều lại có đèn xanh đèn đỏ à anh?\nCSA: Đường này mới cấm nên chưa kịp giở. Giấy tờ xe của chị đâu?\nNĐB2 lấy giấy tờ xe, bằng lái xe đưa cho CSA.\nCSA cầm giấy tờ xe, bằng lái của NĐB2 rồi ghi biên bản phạt.\nCSA: Nghề nghiệp của chị là gì?\nNĐB2: Em làm giáo viên.\nCSA: Đơn vị công tác.\nNĐB2: Trường THPT Kim Liên.\nCSA ngừng ghi chép, nói với NĐB2:\nCSA: Thế chị mất bao nhiêu tiền phạt rồi?\nNĐB2 (vẻ mặt ngơ ngác không hiểu) : Dạ!\nCSA: Đây là lần đầu tiên chị bị phạt à?\nNĐB2: Vâng.\nCSA: Thế chị muốn nộp phạt ở đây hay mấy ngày nữa lên đồn nộp phạt?\nNĐB2(có lẽ vẫn không hiểu): Dạ, sao ạ!\nCSA (lắc đầu, vẻ chán nản) : Thôi, chị kí vào đây.\nNĐB2 kí vào tờ biên bản phạt.\nCSA xé tờ biên bản phạt đưa cho NĐB2.\nCSA: Chị cầm tờ biên bản phạt này, thứ 7 lên 54 Trần Hưng Đạo nộp phạt 150.000 (nhấn mạnh) mà lấy giấy tờ xe về.\nNĐB2 “Dạ” 1 tiếng, cầm tờ biên bản phạt, ra dắt xe về.\nLúc này NĐO3 (Nhân vật chính, nãy giờ vẫn đứng nhìn, quan sát) lại tiến lại, lén lút cầm tờ 50.000 xin xỏ:\nNĐO3: Thôi, cháu là sinh viên. Cháu ở quê ra học chứ không phải ở đây. Chú thông cảm, tha cho cháu lần này.\nCSA (nhìn tờ 50.000): Cháu về lấy giấy tờ xe đi. Thế này chưa đủ giải quyết đâu cháu ạ.\nNĐO3 (vẫn nài nỉ): Thôi chú tha cho cháu lần này đi ạ.\nCSB đưa 1 chiếc chìa khóa xe máy cho CSA và nói:\nCSB: Chìa khoá xe của con này đây anh ơi.\nNĐB3 (chủ nhân chiếc xe Jupiter, khoảng chừng 28 tuổi, nói to vẻ khiêu khích): Sao người ta đi đầy ra đấy không bắt đi.\nCSA: Cháu ra đây làm biên bản phạt.\nNĐB3(mồm nhai kẹo cao su): Bây giờ tôi đang có việc gấp, các chú thích bắt thì bắt, tôi để xe ở đây các chú thích làm gì thì làm.\nNĐB3 ra chỗ người lái xe ôm ngồi gần đó, ngồi lên yên xe sau.\nCSA (nói to) : Cô kia, xuống đây làm biên bản. Không biết tên tuổi thì biết xe của ai.\nNĐB3(vẫn ngồi trên xe, nói với người lái xe ôm): Kệ, đi đi anh.\nCSA (vẻ cáu giận) : Có gì từ từ giải quyết. Cô muốn mất xe à?\nNgười lái xe ôm (nói với NĐB3): Thôi, xuống giải quyết đi em.\nNĐB3 xuống xe, lại chỗ CSA.\nCSA: Họ tên?\nNĐB3 (mồm vẫn nhai kẹo cao su, điệu bộ bất cần, câng câng): Lê Cẩm Hà.\nCSA: Nghề nghiệp?\nNĐB3: Lông bông.\nCSA: Tôi hỏi nghề nghiệp của cô là gì? Mà cháu không bỏ kẹo cao su được à? Sao cháu bất lịch sự thế?\nNĐB3 (mồm vẫn nhai kẹo cao su bốp bép, câng câng): Nhân viên.\nCSA: Nơi ở hiện nay?\nNĐB3: Khu tập thể văn phòng chính phủ. Thôi, tôi có việc gấp. Các chú thích làm gì thì làm. Tôi phả\ni\nđi đây.\nNĐB3 lại ra chỗ người lái xe ôm , ngồi đằng sau yên và giục người lái xe ôm đi.\nCSA: Cô kia, có lại đây giải quyết không?\nCSB: Thôi, anh ơi! Có lẽ nó là con cháu ông nào\nBình luận (2) Kiwi4ever — 2007-10-12 03:31\n…\nNhặt cỏ — 2007-10-16 01:22\nCòn một phương án là luôn mang theo chìa khoá dự phòng để chạy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/11/ch%C6%B0a-d%E1%BB%A7-d%E1%BB%83-gi%E1%BA%A3i-quy%E1%BA%BFt/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNgoại – Đường phố – Ngày:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eI.\u003cbr\u003e\nNgười đàn ông 1 (NĐO1) rút từ trong túi ra 1 bao thuốc lá, 1 giấy Đăng kí xe máy (ĐKXM) cẩn thận đút 1 tờ tiền màu xanh nõn chuối vào trong bao thuốc đưa cho Cảnh sát A (CSA) đứng sau mui xe CSGT.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNĐO1: Anh thông cảm! Em không biết đây là đường 1 chiều, mong anh bỏ quá cho.\u003c/p\u003e","title":"Chưa đủ để giải quyết!"},{"content":"\u003c![CDATA[ Nơi Xuất Bản : Nxb Hội Nhà Văn Tác Giả : Vũ Bão Ngày xuất bản : 05/2007 Số trang : 311 Kích thước : 13,5×20,5cm Trọng lượng : 421(gr) Hình thức bìa : Bìa Mềm Số lần xem : 1132 Giá bìa : 42 000 VNĐ Giá bán: 30 000 VNĐ – Nhà sách Lâm, Đinh Lễ 😀 **Giới thiệu về nội dung:** **Tâm huyết đời văn của một người thích đùa** **Tác phẩm cuối cùng của nhà văn Vũ Bão (1932-2006) là cuốn tiểu thuyết có nhan đề bắt đầu bằng chữ U. Khi vào nghề văn ông đã đề cho mình kế hoạch là sẽ đặt tên các sách mình viết ra theo đủ 24 chữ cái tiếng Việt.** Và tùy nội dung từng cuốn, có thể không lần lượt đặt tên theo thứ tự chữ cái, nhưng ông đã có các tên sách từ A đến X. Cuốn Utopi này ông bổ sung vào vần U còn thiếu. Vũ Bão sẽ viết tiếp một cuốn đặt tên theo vần Y nữa là xong dự định của mình. Nhưng cuốn sách có nhan đề bắt đầu bằng chữ Y ấy của nhà văn Vũ Bão không bao giờ có nữa từ trưa 30-4-2006, ông ra đi trên đường dự hợp long cầu Bãi Cháy trở về Hà Nội. Utopi một miếng để đời được khởi viết tháng 2-2006, viết xong tháng 4-2006 và bây giờ được in ra dịp giỗ đầu nhà văn vào thứ bảy này (3-4 Đinh Hợi). Utopi gợi nhớ Utopia, tên một tác phẩm của Thomas More viết năm 1516, mô tả một xã hội không có thật, từ đó Utopia có nghĩa là “không tưởng”. Utopi của Vũ Bão là thủ đô của vương quốc Balođixtan theo chế độ quân chủ lập hiến. Thái tử Balođixtan nhân một lần du lịch nước Nam xứ Á châu đã được thưởng thức món thịt chó tại một nhà hàng ở thôn Chè, xã Trà Thủy, huyện Sông Trà, tỉnh Trà Lý và đâm ra mê mẩn. Về nước, thái tử bèn mời anh thợ thịt chó Phạm Thế Hệ sang xứ Balođixtan để phổ biến món ăn có một không hai này. Thế là câu chuyện bắt đầu mở ra theo bước chân và hành trình ra nước ngoài của anh thợ giết chó thôn Chè. Có chuyện “đem chuông đi đấm xứ người” giới thiệu món mộc tồn “quốc hồn quốc túy” ra thế giới, khiến không chỉ hoàng gia Balođixtan khoái khẩu, mà cả hoàng gia xứ Sayuđi được thết tiệc cũng thấy ngon đến mức mời anh thợ Phạm Thế Hệ sang xứ mình để làm “cầy tơ 15 món”. Có chuyện hội bảo vệ chó quốc tế cử đoàn chuyên gia đến xứ Balođixtan thanh sát việc thảm sát chó và kế hoạch đối phó làm thất bại chuyến thanh sát đó của hoàng gia Balođixtan. Có chuyện xứ Balođixtan thanh bình, thái tử không muốn làm quốc vương, họp hành ít, lễ hội không vẽ vời, cái gì lợi được cho dân thì làm cho dân, đem cho dân. Có chuyện nội bộ hoàng gia dòng họ Đamua trị vì xứ Balođixtan với lời nguyền không được hôn nhân ngoại tộc, nếu không bỏ được lời nguyền này thì dòng họ sẽ suy tàn, vương quốc sẽ suy sụp. Có chuyện tình yêu bất ngờ giữa anh chàng Phạm Thế Hệ thôn Chè và cô công chúa Mamen Đamua xứ Balođixtan, mặc dù nàng đã có chồng, và nàng sẽ theo chàng về VN với tư cách trông coi việc xây cất ngôi chùa ở thôn Chè – món quà của thái tử tặng anh thợ thịt chó… Tạo được một cốt truyện như thế là Vũ Bão thoải mái vung bút trong sở trường hoạt kê, u-muya của mình. Có thể nói Utopi một miếng để đời bất ngờ trở thành cuốn sách cuối đời của Vũ Bão lại là tác phẩm tập đại thành làm nổi rõ nhất cái chất văn Vũ Bão. Ông viết như tất cả bao nhiêu quan sát, chiêm nghiệm cuộc sống hơn 70 năm làm người trải qua bao khổ cực, gian truân, nếm trải bao nỗi bi hài dồn cả vào đấy. Viết về món ngon dân tộc thì tha thiết, đằm thắm, đọc mỗi câu mỗi chữ mà như thấy phả cả hương thơm vào miệng vào lòng. Viết về cái xứ không tưởng thì mỗi cái nhìn của nhân vật ở ngoài lại dội về những liên tưởng ở trong, và ước mong cho Utopi là hiện thực ở xứ mình. Cho nên Phạm Thế Hệ là tên thật của Vũ Bão được lấy làm tên nhân vật chính. Cho nên ở vương quốc Balođixtan (distance – nơi xa, phương xa) quốc vương mang tên Sangxông Đamua nghĩa là “Bài ca tình yêu” (Chanson d’Amour), còn thái tử có tên Ghita Đamua là “Cây đàn tình yêu” (Guitare d’Amour). Vũ Bão đã dồn cả tâm huyết đời văn của mình vào cuốn sách này. Một tác phẩm chất chứa nhiều điều, nói được nhiều điều. Nhưng vẫn là rất Vũ Bão: văn rất hoạt, đọc rất gây cười, rất lôi cuốn, chuyện như đùa, như giỡn, như chơi, để đọc xong rồi, cười rồi thì thấy thấm cùng nhà văn một nỗi buồn trầm lặng. Và bây giờ thì mời bạn cùng đến Utopi, thủ đô xứ Balođixtan từ cái làng Chè đã nổi tiếng và quen thuộc trong văn Vũ Bão, để khi gấp lại 274 trang sách sẽ hiểu “một miếng để đời” của nhà văn ra đi ở tuổi 75 để lại cho đời là gì. **Theo PHẠM XUÂN NGUYÊN – Báo Tuổi Trẻ 18/05/2007** *hai lần lên Đinh Lễ mới mua được quyển này đấy ^^. Phạm Đồng chắc ko có đâu. Láng thì chắc là cũng có nhưng tớ thích cái không khí sách ở Đinh Lễ, Nguyễn Xí hơn. Lần thứ nhất tớ lên hỏi mua thì tất cả các cửa hàng ở đó đều trả lời là: hết sách (thấy độ hot của nó chưa:D), và như thế càng phải quyết tâm mua cho được. Khoảng một tuần sau tớ lọ mọ lên thì okie, quả này sách đã về đầy, xem giá ở nhà sách Lâm thấy ghi 30k, lên gác hai ở ngõ số 5, thì đòi tận 31,5k, thôi, xuống Lâm mua cho thích :D, sách ở Lâm tớ có cảm giác lúc nào cũng đẹp hơn ở trên chỗ gác 2 kia. Mua luôn 2 quyển :p, tặng thầy Hà và tặng Nhung ỉn, túm lại là tớ không có sách dù mua 2 quyển 😀 Ngồi trên xe bus về nhà, đọc như điên luôn, say sưa tới mức mấy lần quên xuống xe bus :D, tắc đường ở cầu Thăng Long, tắc đường ở Phúc Yên ko làm mình bực bội, bởi vì còn mải đọc sách 😀 Những lời quảng cáo, giới thiệu quả thật ko nói quá :D, ko như những tiểu thuyết dày cộp, đọc mấy chục tờ rồi mà chưa thấy hấp dẫn, quyển sách này hấp dẫn ngay từ những trang đầu tiên. Dí dỏm, hài hước và thông minh ^^. Càng đọc càng say, đoạn tả về các món thịt chó, ôi, tài tình kinh khủng, đọc Vũ Bão mô tả thì quả đúng chế biến thịt cầy là một nghệ thuật xếp vào hàng cao cấp, thưởng thức thịt chó cũng lắm công phu. Một trong những phần hay ho th] ]\u003e* --- ## Bình luận (2) [anticlockwise_feb](http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1) — *2007-10-09 07:52* tức là em mua rồi à? tức là em mang cho Nhung ỉn và thầy Hà rồi à? Chị thì anti thịt chó nhưng mà cái kiểu viết truyện của nhà văn cũng hay hay, muốn đọc rồi! [Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2007-10-09 11:55* em mua rồi, nhưng mới tặng một cuốn thôi, còn một cuốn đấy 😀 ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/09/utopi-m%E1%BB%99t-mi%E1%BA%BFng-d%E1%BB%83-d%E1%BB%9Di/","summary":"\u003c![CDATA[\n\nNơi Xuất Bản : Nxb Hội Nhà Văn   \n Tác Giả : Vũ Bão   \n Ngày xuất bản : 05/2007   \n Số trang : 311   \n Kích thước : 13,5×20,5cm   \n Trọng lượng : 421(gr)   \n Hình thức bìa : Bìa Mềm   \n Số lần xem : 1132\n\nGiá bìa : 42 000 VNĐ   \n Giá bán: 30 000 VNĐ – Nhà sách Lâm, Đinh Lễ 😀\n\n**Giới thiệu về nội dung:**\n\n**Tâm huyết đời văn của một người thích đùa**\n\n **Tác phẩm cuối cùng của nhà văn Vũ Bão (1932-2006) là cuốn tiểu thuyết có nhan đề bắt đầu bằng chữ U. Khi vào nghề văn ông đã đề cho mình kế hoạch là sẽ đặt tên các sách mình viết ra theo đủ 24 chữ cái tiếng Việt.**\n\nVà tùy nội dung từng cuốn, có thể không lần lượt đặt tên theo thứ tự chữ cái, nhưng ông đã có các tên sách từ A đến X. Cuốn Utopi này ông bổ sung vào vần U còn thiếu.\n\nVũ Bão sẽ viết tiếp một cuốn đặt tên theo vần Y nữa là xong dự định của mình. Nhưng cuốn sách có nhan đề bắt đầu bằng chữ Y ấy của nhà văn Vũ Bão không bao giờ có nữa từ trưa 30-4-2006, ông ra đi trên đường dự hợp long cầu Bãi Cháy trở về Hà Nội. Utopi một miếng để đời được khởi viết tháng 2-2006, viết xong tháng 4-2006 và bây giờ được in ra dịp giỗ đầu nhà văn vào thứ bảy này (3-4 Đinh Hợi).\n\nUtopi gợi nhớ Utopia, tên một tác phẩm của Thomas More viết năm 1516, mô tả một xã hội không có thật, từ đó Utopia có nghĩa là “không tưởng”. Utopi của Vũ Bão là thủ đô của vương quốc Balođixtan theo chế độ quân chủ lập hiến. Thái tử Balođixtan nhân một lần du lịch nước Nam xứ Á châu đã được thưởng thức món thịt chó tại một nhà hàng ở thôn Chè, xã Trà Thủy, huyện Sông Trà, tỉnh Trà Lý và đâm ra mê mẩn. Về nước, thái tử bèn mời anh thợ thịt chó Phạm Thế Hệ sang xứ Balođixtan để phổ biến món ăn có một không hai này. Thế là câu chuyện bắt đầu mở ra theo bước chân và hành trình ra nước ngoài của anh thợ giết chó thôn Chè.\n\nCó chuyện “đem chuông đi đấm xứ người” giới thiệu món mộc tồn “quốc hồn quốc túy” ra thế giới, khiến không chỉ hoàng gia Balođixtan khoái khẩu, mà cả hoàng gia xứ Sayuđi được thết tiệc cũng thấy ngon đến mức mời anh thợ Phạm Thế Hệ sang xứ mình để làm “cầy tơ 15 món”. Có chuyện hội bảo vệ chó quốc tế cử đoàn chuyên gia đến xứ Balođixtan thanh sát việc thảm sát chó và kế hoạch đối phó làm thất bại chuyến thanh sát đó của hoàng gia Balođixtan.\n\nCó chuyện xứ Balođixtan thanh bình, thái tử không muốn làm quốc vương, họp hành ít, lễ hội không vẽ vời, cái gì lợi được cho dân thì làm cho dân, đem cho dân. Có chuyện nội bộ hoàng gia dòng họ Đamua trị vì xứ Balođixtan với lời nguyền không được hôn nhân ngoại tộc, nếu không bỏ được lời nguyền này thì dòng họ sẽ suy tàn, vương quốc sẽ suy sụp. Có chuyện tình yêu bất ngờ giữa anh chàng Phạm Thế Hệ thôn Chè và cô công chúa Mamen Đamua xứ Balođixtan, mặc dù nàng đã có chồng, và nàng sẽ theo chàng về VN với tư cách trông coi việc xây cất ngôi chùa ở thôn Chè – món quà của thái tử tặng anh thợ thịt chó…\n\nTạo được một cốt truyện như thế là Vũ Bão thoải mái vung bút trong sở trường hoạt kê, u-muya của mình. Có thể nói Utopi một miếng để đời bất ngờ trở thành cuốn sách cuối đời của Vũ Bão lại là tác phẩm tập đại thành làm nổi rõ nhất cái chất văn Vũ Bão. Ông viết như tất cả bao nhiêu quan sát, chiêm nghiệm cuộc sống hơn 70 năm làm người trải qua bao khổ cực, gian truân, nếm trải bao nỗi bi hài dồn cả vào đấy.\n\nViết về món ngon dân tộc thì tha thiết, đằm thắm, đọc mỗi câu mỗi chữ mà như thấy phả cả hương thơm vào miệng vào lòng. Viết về cái xứ không tưởng thì mỗi cái nhìn của nhân vật ở ngoài lại dội về những liên tưởng ở trong, và ước mong cho Utopi là hiện thực ở xứ mình. Cho nên Phạm Thế Hệ là tên thật của Vũ Bão được lấy làm tên nhân vật chính. Cho nên ở vương quốc Balođixtan (distance – nơi xa, phương xa) quốc vương mang tên Sangxông Đamua nghĩa là “Bài ca tình yêu” (Chanson d’Amour), còn thái tử có tên Ghita Đamua là “Cây đàn tình yêu” (Guitare d’Amour).\n\nVũ Bão đã dồn cả tâm huyết đời văn của mình vào cuốn sách này. Một tác phẩm chất chứa nhiều điều, nói được nhiều điều. Nhưng vẫn là rất Vũ Bão: văn rất hoạt, đọc rất gây cười, rất lôi cuốn, chuyện như đùa, như giỡn, như chơi, để đọc xong rồi, cười rồi thì thấy thấm cùng nhà văn một nỗi buồn trầm lặng.\n\nVà bây giờ thì mời bạn cùng đến Utopi, thủ đô xứ Balođixtan từ cái làng Chè đã nổi tiếng và quen thuộc trong văn Vũ Bão, để khi gấp lại 274 trang sách sẽ hiểu “một miếng để đời” của nhà văn ra đi ở tuổi 75 để lại cho đời là gì.\n\n**Theo PHẠM XUÂN NGUYÊN – Báo Tuổi Trẻ 18/05/2007**\n\n*hai lần lên Đinh Lễ mới mua được quyển này đấy ^^. Phạm Đồng chắc ko có đâu. Láng thì chắc là cũng có nhưng tớ thích cái không khí sách ở Đinh Lễ, Nguyễn Xí hơn. Lần thứ nhất tớ lên hỏi mua thì tất cả các cửa hàng ở đó đều trả lời là: hết sách (thấy độ hot của nó chưa:D), và như thế càng phải quyết tâm mua cho được. Khoảng một tuần sau tớ lọ mọ lên thì okie, quả này sách đã về đầy, xem giá ở nhà sách Lâm thấy ghi 30k, lên gác hai ở ngõ số 5, thì đòi tận 31,5k, thôi, xuống Lâm mua cho thích :D, sách ở Lâm tớ có cảm giác lúc nào cũng đẹp hơn ở trên chỗ gác 2 kia. Mua luôn 2 quyển :p, tặng thầy Hà và tặng Nhung ỉn, túm lại là tớ không có sách dù mua 2 quyển 😀   \n Ngồi trên xe bus về nhà, đọc như điên luôn, say sưa tới mức mấy lần quên xuống xe bus :D, tắc đường ở cầu Thăng Long, tắc đường ở Phúc Yên ko làm mình bực bội, bởi vì còn mải đọc sách 😀   \n Những lời quảng cáo, giới thiệu quả thật ko nói quá :D, ko như những tiểu thuyết dày cộp, đọc mấy chục tờ rồi mà chưa thấy hấp dẫn, quyển sách này hấp dẫn ngay từ những trang đầu tiên. Dí dỏm, hài hước và thông minh ^^. Càng đọc càng say, đoạn tả về các món thịt chó, ôi, tài tình kinh khủng, đọc Vũ Bão mô tả thì quả đúng chế biến thịt cầy là một nghệ thuật xếp vào hàng cao cấp, thưởng thức thịt chó cũng lắm công phu. Một trong những phần hay ho th]  \n]\u003e*\n\n---\n\n## Bình luận (2)\n\n[anticlockwise_feb](http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1) — *2007-10-09 07:52*\n\ntức là em mua rồi à? tức là em mang cho Nhung ỉn và thầy Hà rồi à? Chị thì anti thịt chó nhưng mà cái kiểu viết truyện của nhà văn cũng hay hay, muốn đọc rồi!\n\n\n[Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2007-10-09 11:55*\n\nem mua rồi, nhưng mới tặng một cuốn thôi, còn một cuốn đấy 😀","title":"Utopi – Một Miếng Để Đời"},{"content":"Cách gỡ bỏ virus\n1-vào Start, vào run–\u0026gt;gõ msconfig–\u0026gt; enter, trong startup bỏ cái thằng kavo (kava) đi , nói chung là bỏ hết đi, nhấn ok\n2- khởi động lại máy\n3- sau khi khởi động đừng có dại dột click đúp vào bất kì phân vùng nào, nghĩa là đừng mở bất cứ ổ đĩa nào ra(nếu chót dại làm lại bước 1)\n4- vào run –\u0026gt;gõ regedit –\u0026gt; tìm đến HKEY_LOCAL_MACHINE -SOFTWARE–MICROSOFT–WINDOWS-Currentversion–Explorer–Advance–Folder–Hidden-SHOWALL delete bỏ key CheckedValue rồi tạo lại với tên như vậy (kiểu DWORD) set value là 1\n5-cho hiển thị hết file ẩn và file hệ thống lên , vào Tools, Folder Options, show file lên ý mà\n6- phải chuột vào từng phân vùng chọn explorer rồi xóa bỏ file autorun.inf, ntdelect.com \u0026lt;– chú ý nha ko phải là ntdetect.com\n7- xóa file kavo.exe và kavo0.dll trong system32\nBình luận (5) ¤»KemNgoan3007«­¤ — 2007-10-08 01:32\nAnh oi em cha hieu gi ca :((\nnichiharushi — 2007-10-08 03:37\nlam phien anh 1 chut’:giu~ shift 8s thi no’ hien ra 1 cai’ bang roi ok hay cancel em ko nho’ ro~ lam’,sau do’may’ ko go~ duoc so du o che do caps hay ko,con chu~ thuong thanh chu~ in hoa va den khi bat caps thi lai thanh chu~ thuong.Anh co’ biet’ la vi` sao ko ah?\nMr Free — 2007-10-08 07:34\n@kelly: chả hiểu thì anh viết rõ ra hơn vậy\n@nichi: mình cũng muốn giúp bạn lắm, nhưng bạn gõ tiếng Việt kiểu này thì mình ngại đọc quá, đọc xong cũng chẳng hiểu gì, thú thật là thế\nRed | NKK — 2007-10-09 01:05\nanh Thái ơi anh chỉ lại cho em cái bước 6 với, em ko hiểu chuột fải vào từng fân vùng rôi chọn explorer là như thế nào cả????\ncả cái bước 7 nữa, trong sys32 của em ko có 2 cái file tên là thế kia anh ah???\nMr Free — 2007-10-09 10:04\nkích chuột phải vào từng phân vùng nghĩa là vào My Computer, rồi mở từng ổ đĩa ra, ổ C, ổ D, ổ E…, nhưng đừng click đúp vào ổ đĩa mà phải nháy chuột phải, chọn Explorer\nsys32 ko có thì chắc tại nhiễm virus khác, :D, system32 nhiều file thế, tìm khó đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/08/khong-dang-nh%E1%BA%ADp-d%C6%B0%E1%BB%A3c-vao-ym/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCách gỡ bỏ virus\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e1-vào Start, vào run–\u0026gt;gõ msconfig–\u0026gt; enter, trong startup bỏ cái thằng kavo (kava) đi , nói chung là bỏ hết đi, nhấn ok\u003cbr\u003e\n2- khởi động lại máy\u003cbr\u003e\n3- sau khi khởi động đừng có dại dột click đúp vào bất kì phân vùng nào, nghĩa là đừng mở bất cứ ổ đĩa nào ra(nếu chót dại làm lại bước 1)\u003cbr\u003e\n4- vào run –\u0026gt;gõ regedit –\u0026gt; tìm đến HKEY_LOCAL_MACHINE -SOFTWARE–MICROSOFT–WINDOWS-Currentversion–Explorer–Advance–Folder–Hidden-SHOWALL delete bỏ key CheckedValue rồi tạo lại với tên như vậy (kiểu DWORD) set value là 1\u003cbr\u003e\n5-cho hiển thị hết file ẩn và file hệ thống lên , vào Tools, Folder Options, show file lên ý mà\u003cbr\u003e\n6- phải chuột vào từng phân vùng chọn explorer rồi xóa bỏ file autorun.inf, ntdelect.com \u0026lt;– chú ý nha ko phải là ntdetect.com\u003cbr\u003e\n7- xóa file kavo.exe và kavo0.dll trong system32\u003c/p\u003e","title":"Không đăng nhập được vào Y!M?"},{"content":"sáng nay đi từ Vĩnh Yên lên HN, lên đúng cái xe tăng cường, là xe khách, chỉ có một cửa thôi, rất nhiều ghế ngồi, sướng, hehe.\nbuổi trưa đi học thì quả thật là kinh khủng, nắng ơi là nắng, đi bộ mỏi chân lên chỗ đầu đường Thái Hà, đợi mãi chả thấy bóng dáng cái xe nào đi tới, người đứng đợi thì càng lúc càng đông, nản ơi là nản. Đợi mãi, nắng mãi, lúc sau, tầm 12h chen chúc lên được cái xe 35 thì bị chèn ép cho thôi rồi, khủng khiếp, tay lại phải ôm đống tài liệu, ko thở được, nóng, mồ hôi chảy ướt áo, thấm ướt sách luôn, nghĩ cái thân mình sao mà phải chen chúc nóng bức khổ thế này :((. Lúc xuống được xe thì phát hiện ra 6 đồng xèng mình để ở ngăn ngoài cùng chỉ còn có 1 đồng, may mà vẫn còn chìa khóa nhà (ở Vĩnh Yên) và cái thẻ ATM, haha, bọn nó lấy xèng ấy thì cũng chỉ lên Vincom mà đập chuột thôi, nhưng vẫn hơi tiếc, 2500d một xèng đấy.\nHọc hành thì chán ngắt chán ngơ ra, hichic.\nLúc đi xe bus về cũng chả khá hơn gì, đứng đợi như hội Lim ở chỗ trường Thương Mại, mình thuộc dạng khôn lỏi, đứng cách xa bến tận 30m nên mới lên được xe 26, đứng mãi thì đến đoạn Nguyễn Chí Thanh cũng có chỗ ngồi ở cuối xe, ngồi thì thấy hai đứa xung quanh nó cầm tiếng Anh nó đọc, mình cũng bon chen đua đòi, mở tờ bài tập TA ra đọc, đọc say mê quá qua cả bến cuối Thái Hà, đành phải xuống chỗ học viện Ngân hàng, ôi thôi, ngân hàng thì cũng mở hội giống thương mại, mà xe bus thì biệt tăm tích, ko thấy bóng dáng cái nào, ngồi đợi một lúc, thấy bọn chúng nó ngả ngốn đủ tư thế, nằm, ngồi, bò, lăn, ăn uống tùm lum ở bến xe bus, mới nản quá, sang blue exchange đổi không khí và gọi con bạn ở kí túc Ngân hàng mang xe đạp đưa về. Nhưng khốn thay, con bạn mất nết viện lý do này lý do kia, và thế là phải đi bộ về nhà, lòng buồn bực không sao tả nổi. Mệt đứt cả hơi. Ko còn sức mà nấu cơm nữa, mua xôi ăn cho đỡ đói lòng, :((. Chẹp chẹp, khốn nạn cái thân tôi, chẳng lẽ đòi xe đạp ngay bây giờ chứ lại.\nĐi xe bus, cuốc bộ, chờ đợi, chen chúc, mệt mỏi thế thì còn học hành gì nữa cơ chứ, chán lắm cơ. Làm thế nào kiếm kế tránh giờ cao điểm nhỉ 🙁\nMà thế đã hết đâu, về tới nhà thì còn bị mẹ gọi điện hỏi đi đâu mà chú Hứa vào ko thấy có nhà. Lúc sau thì chú Hứa gọi giọng rất tức giận “mày đi đâu từ hôm qua tới giờ?” ô hô, cháu đi đâu, cháu ở quê chứ còn đâu, còn đi học thì bạc mặt ra, chen chúc trên xe bus có về được tới nhà đâu, cứ làm như mình đi đàn đúm, chơi bời không bằng, tức thế chứ.\nChẳng lẽ ném cái gì vào tường cho đỡ tức.\nBình luận (9) Nho*.n~~~ — 2007-10-08 07:49\npoor u!!!!!!thuong em toi qua..thoi sang day chi moi kung coc nuoc lanh cho do ca’u nao hihi dao nay chi ngheo lem ko co xien moi di an j nua roai\n★Loan♡Dzung★ — 2007-10-08 08:59\nKhổ thân ghê.Em mà đi xe đạp đến trường ,chị nghĩ cũng xa phết đấy,mỏi chân lắm. hihi, mà em giữ sẵn xèng Vincom làm gì thế?Định hôm nào rủ chị đi đạp đập à? 😀\njustmevn — 2007-10-08 09:09\nNém cái gối đi vậy, hay quả bóng bay ấy. Hy vọng thực hiện có tác dụng. He he. Giao thông trong SG này cũng không khác đâu.\nMr Free — 2007-10-08 09:29\nhey, thank you mọi người, khá hơn rùi ^^\n@Chị Loan: em giữ làm kỉ niệm là chính, khi nào đi tiếp đỡ phải mua, hehe,\n@justme: tớ vào nhà tắm rửa mặt, thế là ok,\nchẹp chẹp, tình hình giao thông thế này có lẽ ta chuyển nhà tới văn phòng hoặc làm việc từ xa là ngon nhất, bà con nhỉ\nLovely Angle — 2007-10-08 09:32\nNgày xửa ngày xưa chị cũng zậy mà, hiccc, khổ nhất là lúc đi xe buýt bị tắc đường.Nhiều lúc tức quá em bít làm gì hổng? Lên mọi xe đi ra ngoại thành ngắm cảnh, giải stress như đi lên sân bay Nội Bài nè, đi Bát Tràng nè…^o^\nanticlockwise_feb — 2007-10-08 09:55\ncái bài này đọc nghe quen quen nhé! :p\nSAY THE SAME — 2007-10-09 07:44\nhic, mày giống hệt tao cách đây nửa năm, hic, thương quá, mà cái hồi đấy tao còn chưa biết cái trò blog bliec mà xả ra cơ, chỉ biết ngủ với rock thoai\nDelete — 2007-10-09 09:18\nhi` đọc vừa bùn cười vừa thương anh..nhưng hok bít làm sao …em thỉnh thoảng cũng đi xe buýt thui nhưng mừ cũng nản chí lắm rùi ^^\nMr Free — 2007-10-09 10:07\n@ChịNgoc: quen gì mà quen B-)\n@Huyền em: hihi, thương anh là được rồi, ko cần làm sao cả 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/08/entry-for-october-08-2007/","summary":"\u003cp\u003esáng nay đi từ Vĩnh Yên lên HN, lên đúng cái xe tăng cường, là xe khách, chỉ có một cửa thôi, rất nhiều ghế ngồi, sướng, hehe.\u003cbr\u003e\nbuổi trưa đi học thì quả thật là kinh khủng, nắng ơi là nắng, đi bộ mỏi chân lên chỗ đầu đường Thái Hà, đợi mãi chả thấy bóng dáng cái xe nào đi tới, người đứng đợi thì càng lúc càng đông, nản ơi là nản. Đợi mãi, nắng mãi, lúc sau, tầm 12h chen chúc lên được cái xe 35 thì bị chèn ép cho thôi rồi, khủng khiếp, tay lại phải ôm đống tài liệu, ko thở được, nóng, mồ hôi chảy ướt áo, thấm ướt sách luôn, nghĩ cái thân mình sao mà phải chen chúc nóng bức khổ thế này :((. Lúc xuống được xe thì phát hiện ra 6 đồng xèng mình để ở ngăn ngoài cùng chỉ còn có 1 đồng, may mà vẫn còn chìa khóa nhà (ở Vĩnh Yên) và cái thẻ ATM, haha, bọn nó lấy xèng ấy thì cũng chỉ lên Vincom mà đập chuột thôi, nhưng vẫn hơi tiếc, 2500d một xèng đấy.\u003cbr\u003e\nHọc hành thì chán ngắt chán ngơ ra, hichic.\u003cbr\u003e\nLúc đi xe bus về cũng chả khá hơn gì, đứng đợi như hội Lim ở chỗ trường Thương Mại, mình thuộc dạng khôn lỏi, đứng cách xa bến tận 30m nên mới lên được xe 26, đứng mãi thì đến đoạn Nguyễn Chí Thanh cũng có chỗ ngồi ở cuối xe, ngồi thì thấy hai đứa xung quanh nó cầm tiếng Anh nó đọc, mình cũng bon chen đua đòi, mở tờ bài tập TA ra đọc, đọc say mê quá qua cả bến cuối Thái Hà, đành phải xuống chỗ học viện Ngân hàng, ôi thôi, ngân hàng thì cũng mở hội giống thương mại, mà xe bus thì biệt tăm tích, ko thấy bóng dáng cái nào, ngồi đợi một lúc, thấy bọn chúng nó ngả ngốn đủ tư thế, nằm, ngồi, bò, lăn, ăn uống tùm lum ở bến xe bus, mới nản quá, sang blue exchange đổi không khí và gọi con bạn ở kí túc Ngân hàng mang xe đạp đưa về. Nhưng khốn thay, con bạn mất nết viện lý do này lý do kia, và thế là phải đi bộ về nhà, lòng buồn bực không sao tả nổi. Mệt đứt cả hơi. Ko còn sức mà nấu cơm nữa, mua xôi ăn cho đỡ đói lòng, :((. Chẹp chẹp, khốn nạn cái thân tôi, chẳng lẽ đòi xe đạp ngay bây giờ chứ lại.\u003cbr\u003e\nĐi xe bus, cuốc bộ, chờ đợi, chen chúc, mệt mỏi thế thì còn học hành gì nữa cơ chứ, chán lắm cơ. Làm thế nào kiếm kế tránh giờ cao điểm nhỉ 🙁\u003cbr\u003e\nMà thế đã hết đâu, về tới nhà thì còn bị mẹ gọi điện hỏi đi đâu mà chú Hứa vào ko thấy có nhà. Lúc sau thì chú Hứa gọi giọng rất tức giận “mày đi đâu từ hôm qua tới giờ?” ô hô, cháu đi đâu, cháu ở quê chứ còn đâu, còn đi học thì bạc mặt ra, chen chúc trên xe bus có về được tới nhà đâu, cứ làm như mình đi đàn đúm, chơi bời không bằng, tức thế chứ.\u003cbr\u003e\nChẳng lẽ ném cái gì vào tường cho đỡ tức.\u003c/p\u003e","title":"Entry for October 08, 2007"},{"content":"Vương Văn Quang\nTrong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách. Bởi chúng đều quá hay. Tôi nhấn mạnh cái sự “đọc một hơi”, bởi tôi đã bị mất đi cái thói đọc một mạch như vậy cách đây đã khá nhiều năm. Có hai lí do. Một, khi còn là học sinh, thói ham đọc cộng với sự khan hiếm sách báo khiến tôi cứ vồ được cuốn nào là ngấu nghiến đọc một hơi cuốn đó (có thể đây còn gọi là hội chứng “túng văn hoá?). Hai, cũng khi đó, cách đọc của tôi chỉ thuần tuý là cách đọc của một độc giả thông thường nhất. Chỉ đọc mà ít khi săm soi phân tích về hơi văn, kết cấu văn bản, cách dùng chữ, cách ngắt câu … v.v; tóm lại là ít khi để ý tới kĩ thuật của nhà văn. Bây giờ, tôi đọc khác hẳn. Tôi không còn đọc theo lối “đọc chuyện” nữa, mà chỉ rình rình soi mói từng li từng tí tất cả những cái gì thuộc về kĩ thuật viết. Nói chung, tôi đọc giống như cách đọc của một người biên tập. Cái sự đọc của tôi bây giờ nó không còn là đọc để giải trí thuần tuý, và như vậy là tôi đã đánh mất đi một thú vui lớn. Nhưng, cũng không hẳn là do giờ đây tôi là kẻ viết lách nên mới đọc theo cách nhà nghề, mà một phần, sự đọc của tôi khó khăn bởi tác phẩm bây giờ nhiều, nhưng dở. Vâng, đúng như vậy. Bằng chứng là tôi vừa ngốn ngấu hai cuốn sách một lèo từ đầu tới cuối. Cuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều.\nCuốn sách đó là hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên.\nCũng cần nói thêm, hồi kí là thể loại tôi không thích đọc. Vì nhiều lí do, nhưng nói chung là không thích. Gần đây tôi có đọc vài cái hồi kí, và tôi nhận thấy rằng, cái sở thích kia của tôi chẳng đánh lừa tôi tí nào. Thực ra thì ngoài mấy thứ vớ vẩn như “Làm người …”, “Sống mãi tuổi …”, “Nhật kí …” thì cũng có cuốn “Chuyện kể năm 2000” của nhà văn Bùi Ngọc Tấn đọc được. Khá thú vị, hấp dẫn. Nhưng để đọc được một lèo thì không. Ở “Chuyện kể năm 2000” nhà văn Bùi Ngọc Tấn (hình như) muốn tiểu thuyết hoá, muốn cuốn hồi kí của mình là một tác phẩm hư cấu, nên ông đã gọi nhân vật chính là “hắn” (?) Và như vậy, khi đọc nó, tôi có một cảm giác, nhà văn hơi khách sáo, thiếu tự nhiên. Mạch văn trong truyện có lúc khá rề rà. Hơn nữa, chuyện đang yên đang lành bị gí cho cái “lệnh” ba năm, hết “lệnh” gí thêm phát nữa, rồi lại phát nữa, vốn không phải chuyện lạ trên mảnh đất Việt Nam này. Những chi tiết của cuộc sống trong tù được nhà văn khắc hoạ khá sinh động, nhưng với tôi, nó không “phê”; có lẽ vì trước đó tôi đã đọc cuốn hồi kí “Papillon – người tù khổ sai” của Henri Charriere chăng?\n“Đêm giữa ban ngày” thì khác. Mặc dù trong phần “tự bạch”, tác giả có lưu ý rằng: “Hình thức văn học mà tác giả sử dụng trong cuốn sách chỉ vừa đủ cho bức tranh sự kiện không thành quá tẻ nhạt. Văn học đích thực không có chỗ nơi đây”, nhưng tôi vẫn thấy đây đích thị là một tác phẩm văn học thể tài hồi kí. Những cuốn như “Mãi mãi tuổi hai mươi ”, “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm” người ta còn gọi là “hiện tượng văn học” kia mà ! Một cuốn hồi kí sẽ có giá trị, khi trong nó ăm ắp những sự kiện sinh động, dữ dội, chân thật; được chuyển tải bằng thứ ngôn ngữ hấp dẫn, tự nhiên; và kết cấu độc đáo. Vâng, tôi cho rằng như vậy. Và “Đêm giữa ban ngày” hội đủ những tiêu chí đó.\nĐọc “Đêm giữa ban ngày”, từ dòng đầu tiên tới dòng cuối cùng (hết phân đoạn 41), tôi như bị hút hồn. Tôi đọc như nuốt lấy. Cảm giác cuốn sách mang lại lúc nóng lúc lạnh, khi sởn da gà, cũng có khi bật cười … rồi đau đớn, và nhiều lúc thì không cầm được nước mắt.\nCảnh đấu tố trong cải cách rộng đất, tôi cũng nghe nhiều, nhưng là nghe kể, ở Việt Nam chưa có một tác phẩm văn học nào nói về điều này một cách tới nơi tới chốn. Nay đọc Vũ Thư Hiên, chỉ vài dòng thôi, cũng đủ rùng mình:\n“Người ta lấy gai bưởi cắm vào đầu ngón tay một cô gái, có trời biết cô ta bị tội gì, có thể cô ta chỉ có tội là con địa chủ, cứ mỗi câu hỏi lại nhấn những cái gai sâu thêm một chút làm cho cô gái rú lên vì đau, quằn quại trong dây trói.\nMột cụ già tóc bạc phơ bị tròng dây vào cổ, bị lôi xềnh xệch trên đường như một con chó. Lũ trẻ làng rùng rùng chạy theo sau. Chúng vỗ tay, chúng reo hò, chúng cười ngặt nghẽo …” (phân đoạn I)\nThông thường, khi thần tượng bị sụp đổ, người ta có khuynh hướng thất vọng, nên rất dễ có những đánh giá cực đoan. Vũ Thư Hiên không như vậy. Hồ Chí Minh là thần tượng của ông. Cha ông từng là bí thư của họ Hồ. Vậy mà khi gia đình ông lâm nạn. Cả hai cha con ông bị vào tù vì một âm mưu bẩn thỉu, họ Hồ biết nhưng lạnh lùng quay lưng. Vậy mà trong toàn bộ cuốn sách, nhận xét về Hồ Chí Minh, ông luôn dùng một thái độ rất khách quan, bình thản. Đây cũng chính là một yếu tố nhỏ khiến cuốn hồi kí của ông đáng tin cậy.\nKhi ông Vũ Thư Hiên bị bắt, tôi chưa ra đời. Lớn lên, tôi không thấy ai nói tới “vụ án chống đảng” đó. Chỉ biết loáng thoáng, rằng bắc Việt Nam trong thập kỉ 60, 70, người ta có thể bắt đi tù bất cứ ai, vì bất cứ lí do gì; rằng, không khí sợ hãi, nghi kị, khủng bố bao trùm toàn xã hội. Sau này, khi không còn “môi hở răng lạnh” với Tầu, ở Việt Nam xuất bản những cuốn sách như “Ân oán Trung Nam Hải”, “Mây đen bao phủ bầu trời Bắc Kinh”, “Cuộc đời Mao Trạch Đông” …v.v; tôi có đọc những cuốn đó, và nghĩ rằng, những câu chuyện ghê tởm đó chỉ có ở bên Tầu, nơi mà lịch sử có những bạo chúa như T\nBình luận (1) tuyệt tình! — 2007-10-05 12:02\nchú có nhiều cái mà anh chưa biết thật! đáng học hỏi nhiều đó!:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/05/vai-y-r%E1%BB%9Di-nhan-d%E1%BB%8Dc-dem-gi%E1%BB%AFa-ban-ngay/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eVương Văn Quang\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách. Bởi chúng đều quá hay. Tôi nhấn mạnh cái sự “đọc một hơi”, bởi tôi đã bị mất đi cái thói đọc một mạch như vậy cách đây đã khá nhiều năm. Có hai lí do. Một, khi còn là học sinh, thói ham đọc cộng với sự khan hiếm sách báo khiến tôi cứ vồ được cuốn nào là ngấu nghiến đọc một hơi cuốn đó (có thể đây còn gọi là hội chứng “túng văn hoá?). Hai, cũng khi đó, cách đọc của tôi chỉ thuần tuý là cách đọc của một độc giả thông thường nhất. Chỉ đọc mà ít khi săm soi phân tích về hơi văn, kết cấu văn bản, cách dùng chữ, cách ngắt câu … v.v; tóm lại là ít khi để ý tới kĩ thuật của nhà văn. Bây giờ, tôi đọc khác hẳn. Tôi không còn đọc theo lối “đọc chuyện” nữa, mà chỉ rình rình soi mói từng li từng tí tất cả những cái gì thuộc về kĩ thuật viết. Nói chung, tôi đọc giống như cách đọc của một người biên tập. Cái sự đọc của tôi bây giờ nó không còn là đọc để giải trí thuần tuý, và như vậy là tôi đã đánh mất đi một thú vui lớn. Nhưng, cũng không hẳn là do giờ đây tôi là kẻ viết lách nên mới đọc theo cách nhà nghề, mà một phần, sự đọc của tôi khó khăn bởi tác phẩm bây giờ nhiều, nhưng dở. Vâng, đúng như vậy. Bằng chứng là tôi vừa ngốn ngấu hai cuốn sách một lèo từ đầu tới cuối. Cuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều.\u003c/p\u003e","title":"Vài ý rời nhân đọc “Đêm giữa ban ngày”"},{"content":"Trong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách….\nCuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều. …\nVương Văn Quang\nTrong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách. Bởi chúng đều quá hay. Tôi nhấn mạnh cái sự “đọc một hơi”, bởi tôi đã bị mất đi cái thói đọc một mạch như vậy cách đây đã khá nhiều năm. Có hai lí do. Một, khi còn là học sinh, thói ham đọc cộng với sự khan hiếm sách báo khiến tôi cứ vồ được cuốn nào là ngấu nghiến đọc một hơi cuốn đó (có thể đây còn gọi là hội chứng “túng văn hoá?). Hai, cũng khi đó, cách đọc của tôi chỉ thuần tuý là cách đọc của một độc giả thông thường nhất. Chỉ đọc mà ít khi săm soi phân tích về hơi văn, kết cấu văn bản, cách dùng chữ, cách ngắt câu … v.v; tóm lại là ít khi để ý tới kĩ thuật của nhà văn. Bây giờ, tôi đọc khác hẳn. Tôi không còn đọc theo lối “đọc chuyện” nữa, mà chỉ rình rình soi mói từng li từng tí tất cả những cái gì thuộc về kĩ thuật viết. Nói chung, tôi đọc giống như cách đọc của một người biên tập. Cái sự đọc của tôi bây giờ nó không còn là đọc để giải trí thuần tuý, và như vậy là tôi đã đánh mất đi một thú vui lớn. Nhưng, cũng không hẳn là do giờ đây tôi là kẻ viết lách nên mới đọc theo cách nhà nghề, mà một phần, sự đọc của tôi khó khăn bởi tác phẩm bây giờ nhiều, nhưng dở. Vâng, đúng như vậy. Bằng chứng là tôi vừa ngốn ngấu hai cuốn sách một lèo từ đầu tới cuối. Cuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều.\nCuốn sách đó là hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên.\nCũng cần nói thêm, hồi kí là thể loại tôi không thích đọc. Vì nhiều lí do, nhưng nói chung là không thích. Gần đây tôi có đọc vài cái hồi kí, và tôi nhận thấy rằng, cái sở thích kia của tôi chẳng đánh lừa tôi tí nào. Thực ra thì ngoài mấy thứ vớ vẩn như “Làm người …”, “Sống mãi tuổi …”, “Nhật kí …” thì cũng có cuốn “Chuyện kể năm 2000” của nhà văn Bùi Ngọc Tấn đọc được. Khá thú vị, hấp dẫn. Nhưng để đọc được một lèo thì không. Ở “Chuyện kể năm 2000” nhà văn Bùi Ngọc Tấn (hình như) muốn tiểu thuyết hoá, muốn cuốn hồi kí của mình là một tác phẩm hư cấu, nên ông đã gọi nhân vật chính là “hắn” (?) Và như vậy, khi đọc nó, tôi có một cảm giác, nhà văn hơi khách sáo, thiếu tự nhiên. Mạch văn trong truyện có lúc khá rề rà. Hơn nữa, chuyện đang yên đang lành bị gí cho cái “lệnh” ba năm, hết “lệnh” gí thêm phát nữa, rồi lại phát nữa, vốn không phải chuyện lạ trên mảnh đất Việt Nam này. Những chi tiết của cuộc sống trong tù được nhà văn khắc hoạ khá sinh động, nhưng với tôi, nó không “phê”; có lẽ vì trước đó tôi đã đọc cuốn hồi kí “Papillon – người tù khổ sai” của Henri Charriere chăng?\n“Đêm giữa ban ngày” thì khác. Mặc dù trong phần “tự bạch”, tác giả có lưu ý rằng: “Hình thức văn học mà tác giả sử dụng trong cuốn sách chỉ vừa đủ cho bức tranh sự kiện không thành quá tẻ nhạt. Văn học đích thực không có chỗ nơi đây”, nhưng tôi vẫn thấy đây đích thị là một tác phẩm văn học thể tài hồi kí. Những cuốn như “Mãi mãi tuổi hai mươi ”, “Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm” người ta còn gọi là “hiện tượng văn học” kia mà ! Một cuốn hồi kí sẽ có giá trị, khi trong nó ăm ắp những sự kiện sinh động, dữ dội, chân thật; được chuyển tải bằng thứ ngôn ngữ hấp dẫn, tự nhiên; và kết cấu độc đáo. Vâng, tôi cho rằng như vậy. Và “Đêm giữa ban ngày” hội đủ những tiêu chí đó.\nĐọc “Đêm giữa ban ngày”, từ dòng đầu tiên tới dòng cuối cùng (hết phân đoạn 41), tôi như bị hút hồn. Tôi đọc như nuốt lấy. Cảm giác cuốn sách mang lại lúc nóng lúc lạnh, khi sởn da gà, cũng có khi bật cười … rồi đau đớn, và nhiều lúc thì không cầm được nước mắt.\nCảnh đấu tố trong cải cách rộng đất, tôi cũng nghe nhiều, nhưng là nghe kể, ở Việt Nam chưa có một tác phẩm văn học nào nói về điều này một cách tới nơi tới chốn. Nay đọc Vũ Thư Hiên, chỉ vài dòng thôi, cũng đủ rùng mình:\n“Người ta lấy gai bưởi cắm vào đầu ngón tay một cô gái, có trời biết cô ta bị tội gì, có thể cô ta chỉ có tội là con địa chủ, cứ mỗi câu hỏi lại nhấn những cái gai sâu thêm một chút làm cho cô gái rú lên vì đau, quằn quại trong dây trói.\nMột cụ già tóc bạc phơ bị tròng dây vào cổ, bị lôi xềnh xệch trên đường như một con chó. Lũ trẻ làng rùng rùng chạy theo sau. Chúng vỗ tay, chúng reo hò, chúng cười ngặt nghẽo …” (phân đoạn I)\nThông thường, khi thần tượng bị sụp đổ, người ta có khuynh hướng thất vọng, nên rất dễ có những đánh giá cực đoan. Vũ Thư Hiên không như vậy. Hồ Chí Minh là thần tượng của ông. Cha ông từng là bí thư của họ Hồ. Vậy mà khi gia đình ông lâm nạn. Cả hai cha con ông bị vào tù vì một âm mưu bẩn thỉu, họ Hồ biết nhưng lạnh lùng quay lưng. Vậy mà trong toàn bộ cuốn sách, nhận xét về Hồ Chí Minh, ông luôn dùng một thái độ rất khách quan, bình thản. Đây cũng chính là một yếu tố nhỏ khiến cuốn hồi kí của ông đáng tin cậy.\nKhi ông Vũ Thư Hiên bị bắt, tôi chưa ra đời. Lớn lên, tôi không thấy ai nói tới “vụ án chống đảng” đó. Chỉ biết loáng thoáng, rằng bắc Việt Nam trong thập kỉ 60, 70, người ta có thể bắt đi tù bất cứ ai, vì bất cứ lí do gì; rằng, không khí sợ hãi, nghi kị, khủng bố bao trùm toàn xã hội. Sau này, khi không còn “môi hở răng lạnh” với Tầu, ở Việt Nam xuất bản những cuốn sách như “Ân oán Trung Nam Hải”, “Mây đen bao phủ bầu trời Bắc Kinh”, “Cuộc đời Mao Trạch Đông” …v.v; tôi có đọc những cuốn đó, và nghĩ rằng, những câu chuyện ghê tởm đó chỉ có ở bên Tầu, nơi mà lịch sử có những bạo chúa như Tần Thuỷ Hoàng. Đọc cuốn sách của nhà văn Vũ Thư Hiên, tôi biết mình đã nhầm. Có lẽ đất nước này sẽ muôn đời là một bản sao không thành công của Tầu, nếu như … Tôi nói không thành công là bởi cái bản sao đó luôn thiếu đi mảng tích cực của nguyên bản.\nTrong chuyện có một chi tiết thật thú vị, đó là đảng ta buôn thuốc phiện để bổ sung một phần kinh phí. Vẫn biết, cứu cánh biện minh cho phương tiện, nhưng … Than ôi, không lẽ cái kết luận xỏ lá: “vinh quang nào chẳng xây trên điếm nhục” [1] lại có thể là chân lí thật ư?\nVề kết cấu của cuốn hồi kí. Tôi cho rằng đây cũng là một thành công của tác giả. Ông kể chuyện phi tuyến tính; về thời gian, câu chuyện chính tính từ khi ông bị bắt (1967) cho tới khi được thả (1976), nhưng ông lôi độc giả đi lang thang ngược về những năm 30, 40 trong dòng suy tưởng miên man, rồi chợt nhẩy tót sang những năm 70, 80, lại đột ngột trở về với mạch chính mà không hề làm gián đoạn câu chuyện, không hề làm độc giả bối rối. Rất nhuần nhuyễn. Về không gian, đang ở Hoả Lò, ông nhẩy lên Tân Lập, rồi quay về núi rừng Việt Bắc, rồi lại trở về … Hoả Lò Chỉ tiếc rằng, thỉnh thoảng, ông lại chêm vào một dòng: “Tôi đi hơi xa sự kiện Hoả Lò”, “Xin quay trở về chuyện chính” hoặc “Lại nói về chuyện Hoả Lò” …v.v.\nBởi vì văn bản “Đêm giữa ban ngày” mà tôi có là do một anh bạn chuyển cho bằng đường e-mail, lại thấy có nhiều lỗi như lặp chữ, lỗi ngắt câu, viết hoa …v.v, nên tôi đồ rằng đây là bản thảo, chưa sửa chữa. Rất có thể bản in sẽ không phải là bản tôi đọc. Như vậy, hy vọng là khi sửa lại bản in lần cuối, tác giả cho bỏ đi những dòng đó. Bởi chính vì những dòng đó mà có thể độc giả cảm thấy hẫng (?) Dù sao, đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân.\nTrong toàn bộ cuốn sách, có nhiều cái chết. Nhưng hầu như chỉ thoáng qua, như một liệt kê. Cái chết của ông Bát cũng vậy, tác giả cũng chỉ viết vài dòng. Vài dòng thôi, nhưng đọc đoạn này, tôi không sao cầm được nước mắt.\nÔng Bát là một lão nông. Con gái ông chửa hoang với tay bí thư huyện uỷ. Ông tức, ông chửi thằng bí thư huyện uỷ. Khốn nỗi trong cách hành văn chửi, ông lỡ chửi sang cả cái đảng của tay bí thư kia. Vậy là họ gí cho ông cái “lệnh”, đi tù. Vì tội phản động. Trước lúc chết, ông Bát vẫn cố nhờ tác giả ra coi giúp xem các bạn tù chia thịt có đều không. Hãy xem Vũ Thư Hiên ghi lại giây phút cuối đời ông Bát:\n“Cuộc chia thịt đã xong, ông bạn nằm cạnh ông Bát mang cái tô tráng men có ba miếng thịt to bằng ba quân cờ với bát canh sắn – khẩu phần của ông Bát – đến bên ông. Ông Bát đang khò khè, ngửi thấy hơi thịt là tỉnh hẳn.\n– Phần ông đây ! – ông bạn ông Bát nói – Dậy mà ăn đi. Ngon lắm !\n– Tôi xem cho bác rồi. Chia đều. – tôi nói – Suất của bác có phần còn nhỉnh hơn các suất khác kia đấy. Bác cố dậy mà ăn kẻo nguội.\nÔng gật đầu, hoặc tôi nghĩ rằng ông gật đầu. Cố gắng một lát để ngồi lên, nhưng ngồi không được, ông ngã xuống. Cố thêm một lần nữa, ông nghển lên được, ngó vào bát thịt một cái rồi nói :\n– Thịt rang à ? Tí nữa tôi ăn.\nÔng nằm xuống và đi ngay, theo mọi người nhận xét. Tôi không có mặt lúc ông Bát đi.\nAnh em tù ăn xong, vào tận chỗ ngó ông, mặt buồn rầu. Không ai nói câu nào. Như thế gọi là viếng.\nSuất cơm của ông để chỏng chơ. Mọi người bảo cứ để đó, khi chôn thì đặt nó lên mộ ông thay cho bát cơm quả trứng.\nXác ông được đưa xuống trạm xá chờ cán bộ trại mang hồ sơ xuống xác nhận chính là tên phản động Nguyễn Thái Bát đã chết chứ không phải tên nào khác.\nKhi cửa các phòng giam đã khóa lại rồi, tôi cứ ngồi bên cửa sổ mà nhìn về phía trạm xá. Trời tối hẳn mới thấy nghe tiếng búa nện chan chát trên ván thiên – dấu chấm hết cho một kiếp người. Rồi quan tài được khiêng ra dưới ánh sáng của một bó đuốc. Đi lững thững sau quan tài là một anh công an mang AK.\nKhông thấy suất ăn tươi của ông đâu. Chắc hẳn ai đó tiếc của giời đã ăn rồi. Còn hai cái bát họ sẽ đánh bóng mạ kền rồi đem chác cho tù mới.” (phân đoạn 41)\nKhốn nạn thân ông. Người ta nói, nông dân là giai cấp có máu tư hữu. Bởi vậy nên trước khi chết, ông (thằng tù) nông dân Việt vẫn lo người ta chia thịt không đều. Trước lúc chết “tên phản động” Nguyễn Thái Bát chỉ mong được tư hữu “ba miếng thịt to cỡ quân cờ”. Đau !\nCòn những người tù kia, họ có xót thương ông Bát không? Tôi nghĩ là có, vì khi ông đi, họ “vào tận chỗ ngó ông, mặt buồn rầu. Không ai nói câu nào” kia mà. Nhưng đã thoả thuận “khi chôn thì đặt nó lên mộ ông thay cho bát cơm quả trứng”, vậy mà sao họ nỡ …? Có thể, họ làm vậy do bản năng sinh tồn. Nhà tù kia đã “cải tạo” họ thành dã thú.\nCó duy nhất một chi tiết trong truyện, tôi thấy tác giả viết chưa chính xác. Ông cho rằng, về sau này, đại tướng Nguyễn Chí Thanh, vì mất uy tín quá, cả trong đảng, cả với nhân dân, nên sau này họ không nhắc gì tới tướng Thanh. Chỉ có một con đường trong thành phố Hồ Chí Minh mang tên ông, nhưng là do lỡ đặt rồi nên người ta không nỡ đổi. Tác giả đã lầm. Cách đây ít năm, người ta đặt tên vị đại tướng này cho một con đường vào loại đẹp nhất thủ đô Hà Nội. Cũng tương tự, Hà Nội và Sài Gòn có nhiều con đường mang tên của các nhân vật, mà với nhân dân, họ không chỉ là “mất uy tín”.\nBên trên tôi có viết rằng, tôi như bị hút hồn từ dòng đầu cho tới dòng cuối, rồi mở ngoặc, hết phân đoạn 41. Như vậy có nghĩa là, phân đoạn cuối: “Thay cho lời cuối” không hút hồn tôi nữa. Vâng, tôi thấy phần này hơi dở. Vẫn biết, thao tác tổng kết như vậy cũng là cần thiết, nhưng cách viết của tác giả “vô vi” quá, làm cho tôi, khi đọc phân đoạn đó có cảm giác rằng, mọi chuyện trong sách đã thuộc về quá khứ, rằng giờ đây, mọi việc đã trở nên tốt đẹp … Không biết, đây có đúng là tâm thế của nhà văn Vũ Thư Hiên? Tôi không tin như vậy, nhưng rõ ràng, phần “Thay cho lời cuối” đã cho tôi cảm giác như vậy. Chính vì thế nên tôi thấy nó dở.\nSai lầm của quá khứ cần phải thanh toán sòng phẳng, có như vậy mới có thể hy vọng ở tương lai. Bằng không, cứ xập xí xập ngầu, thì tương lai luôn chỉ là bước tiếp diễn, phát triển của những thối tha trong quá khứ mà thôi.\n*\nTheo mấy lời ghi ở đầu sách, tôi biết rằng, cuốn “Đêm giữa ban ngày” được xuất bản tại Paris tháng 4/1997. Như vậy là cuốn sách ra đời cách đây đã 8 năm. Trong thời đại bùng nổ thông tin, 8 năm là khoảng thời gian quá đủ để người ta có thể quên đi một cuốn sách, dù nó rất hay. Vậy mà hôm nay tôi mới được đọc. Người gửi nó cho tôi là một nhà thơ trẻ, thuộc loại nhà thơ cấp tiến. Anh ta cũng vừa mới đọc nó, thấy hay anh bèn gửi cho tôi. Kể ra như vậy để thấy rằng, anh nhà thơ kia cũng chỉ vừa đọc trước tôi có vài ngày. Đấy là nói về những người hoạt động trong môi trường chữ nghĩa. Vậy thì thanh niên nói chung, trong tình hình văn hoá đọc xuống cấp như hiện nay, mấy người biết tới, và đọc cuốn sách này? Thiển nghĩ, một tác phẩm như “Đêm giữa ban ngày” cần thiết hơn hết cho giới trẻ, chứ không phải cho lớp già đọc để gậm nhấm nỗi đau. Ước gì, những cuốn hồi kí như “Đêm giữa ban ngày”, “Chuyện kể năm 2000” được ưu ái lăng-xê như cái thứ mà người ta đang lăng-xê hết cỡ, cái gọi là “hiện tượng nhật kí chiến tranh”. Nhưng ước mơ chỉ luôn là ước mơ. Sự thật thì ước mơ không mấy khi thành hiện thực. Biết vậy, nhưng mơ ước là quyền của ta. Ta cứ ước mơ.\nTôi không phải là nhà phê bình, và hiển nhiên, bài viết này không phải là một bài phê bình. Tất cả chỉ là những cảm xúc sau khi đọc tác phẩm. Tôi cũng có một cố gắng, đó là cố gắng để không viết bài này. Nhưng cố gắng của tôi đã không thành. Nếu không viết, tôi sẽ còn bị những cảm giác mà cuốn sách mang lại ám ảnh, và như vậy thật khó để làm một việc gì khác. Xin cám ơn nhà văn Vũ Thư Hiên. Qua tác phẩm của ông, tôi càng khẳng định một niềm tin vào bài học tưởng như rất sáo rỗng trong tình thế xã hội Việt Nam hiện thời: Sống lương thiện, và ngẩng cao đầu.\nSài Gòn 11/2005\nChú thích:\n[1] Mượn lời Nguyễn Huy Thiệp\nBình luận (5) anonymous — 2009-01-10 09:01\nTrung Đức writes:CẢm ơn bạn đã nói hộ tộ những gì mà tôi muốn nói. Toi thực sự căm ghét chế độ này. Mẹ tôi cũng là đảng viên, nhưng bà không giống họ, hàng nghìn hàng vạn Đảng viên đã bị bắt bị giết, vậy tại sao chúng ta phải hi sinh cho chế độ này. Tôi yêu Việt Nam, tôi yêu lá cờ tổ quốc, nhưng tôi căm ghét cộng sản…\nnhumotnoidoirieng — 2009-03-22 10:03\nBÔ-XÍT TÂY NGUYÊN – Người Tây Nguyên và người Nam Bộ sẽ phải chịu thảm họa môi trường – An ninh quốc gia sẽ phải chịu thách thức rất lớn ===\u0026gt; Mạnh và Dũng đã \u0026ldquo;bán nước\u0026rdquo; thế nào mà Tướng Giáp không can được\nanonymous — 2009-12-05 14:12\nAnonymous writes:Chúc mừng bọn trẻ ranh chúng mày đã trưởng thành về nhận thức chính trị, đủ để chúng mày biết chửi chế độ. Cũng hay cho cách giáo dục của bố mẹ chúng mày.\nanonymous — 2010-11-12 16:11\nAnonymous writes:me may vao dang duoc cung hay day\nanonymous — 2011-03-17 04:03\nAnonymous writes:anh ơi..e đọc cuốn này được nữa năm rồi..thik lắm mà tìm mua không ra 🙁 bị cấm thì phải…có cách nào để mua được không a?à..anh đọc 3 phút nói thật của PHùng Quán cũng hay đó 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/04/vai-y-roi-nhan-doc-dem-giua-ban-ngay/","summary":"\u003cp\u003eTrong tuần qua, liên tục, tôi được đọc hai cuốn sách, thuộc loại khá dầy dặn. Đọc một hơi, không nghỉ, không bỏ cách….\u003cbr\u003e\nCuốn thứ nhất là tiểu thuyết “Con nhân mã trong vườn” của nhà văn Brasil, Moacyr Scliar. Một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời. Cuốn sách có dung lượng 471 trang (khổ 13 x 20). Thời gian đọc: 1 ngày (có cộng cả thời gian ăn, ngủ). Cuốn thứ hai có dung lượng 401 trang A4, có nghĩa là, nếu dàn ra trang khổ 13×20 thì cuốn sách sẽ có độ dầy vào khoảng trên dưới 800 trang. Cuốn này tôi ngốn cũng trong vòng 1 ngày, nhưng không cộng thời gian ăn ngủ. Tôi đã đọc nó quên ăn, quên ngủ. Nói như vậy, tức là cuốn thứ hai đã cuốn hút tôi hơn cuốn thứ nhất nhiều. …\u003c/p\u003e","title":"Vài ý rời nhân đọc “Đêm giữa ban ngày”"},{"content":"TTCT – Xin được bắt đầu với kết quả khảo sát về thực tế đọc (đọc trên mạng hay đọc kiểu truyền thống) của hai nhóm người thường được nghĩ là thành phần đọc sách báo nhiều nhất trong xã hội.\nKết quả cho thấy có đến hơn một nửa số sinh viên và giáo viên, những người gọi là trí thức, hiếm khi đọc nhật báo và tạp chí phổ thông, đặc biệt là tạp chí và sách tham khảo chuyên ngành (SV: 68,18 \u0026amp; 57,36; GV: 54,34 \u0026amp; 44,5). Trong lúc đó, 84,40% giáo viên và 73,03% sinh viên thường xuyên xem truyền hình.\nĐó là những con số tìm thấy được qua cuộc khảo sát bỏ túi trên 173 giáo viên và 330 sinh viên tại TP.HCM.\nSau đây là bảng trình bày tỉ lệ phần trăm sinh viên và giáo viên hiếm khi đọc:\nKỹ năng đọc và thói quen đọc có liên quan mật thiết đến sự phát triển năng lực nhận thức, bản lĩnh học tập và làm việc của mỗi cá nhân. Khảo sát khu vực châu Phi vào tháng 3-2000 cho thấy tình trạng thiếu văn hóa đọc là một trong những rào cản quan trọng trong quá trình phát triển kỹ năng sử dụng công nghệ thông tin và khả năng giao tiếp của phụ nữ châu Phi. Văn hóa đọc ở đây được định nghĩa là thói quen đọc sách, là những cơ chế, điều kiện giúp người dân dễ dàng có sách báo để đọc.\nTầm quan trọng của việc đọc trong quá trình hội nhập xã hội hiện đại đã được nhiều quốc gia khẳng định. Một cương lĩnh quốc gia nhằm nâng cao việc đọc trong cộng đồng Hà Lan có tên là Stiching Lezen đã ra đời năm 1998 sau khi số liệu hơn một nửa số người lớn Hà Lan hiếm khi đọc sách báo được công bố từ cuộc khảo sát quốc gia của Liên đoàn Quốc tế các cơ quan và hiệp hội thư viện (IFLA) tại Amsterdam.\nCương lĩnh này nhấn mạnh những lợi ích của việc đọc đối với phát triển đời sống văn minh và tinh thần của con người trong xã hội. Theo họ, việc đọc làm cho cuộc sống chất lượng hơn. Việc đọc cung cấp con đường tiếp cận các nền văn hóa và di sản văn hóa. Đọc làm cho các công dân trong xã hội trở thành những người có sức mạnh tinh thần, giải phóng khỏi những hạn chế về mặt xã hội, về mặt pháp lý, về mặt tâm lý cá nhân… Và việc đọc mang con người đến gần nhau.\nTương tự, sau khi kết quả khảo sát của Tổ chức National Endowment for Arts vào năm 2004 được công bố với chỉ chưa đến một nửa người lớn Hoa Kỳ đọc sách báo trong thời gian rảnh rỗi, các bang lập tức đề ra những chương trình nâng cao tập quán đọc cho cộng đồng và cá nhân trong xã hội. Và trong lúc Hà Lan chú trọng đến lợi ích phát triển sức mạnh tinh thần thì Hoa Kỳ nhấn mạnh đến giá trị sử dụng mà văn hóa đọc mang đến cho mỗi công dân trong thực tiễn nghề nghiệp và quá trình phát triển nền kinh tế tri thức. Kỹ năng và thói quen đọc nâng cao những kỹ năng mà môi trường làm việc trong thế kỷ 21 đòi hỏi, nâng cao kỹ năng làm việc cộng đồng.\n* Nhận định\nCon số 68,18% sinh viên, 54,34% giáo viên hiếm khi đọc tạp chí chuyên ngành, 57,36% sinh viên và 44,5% giáo viên hiếm khi đọc sách tham khảo chuyên ngành phản ánh thực trạng nghe giảng là hình thức phổ biến ở đại học. Nhiều sinh viên không có thói quen đọc tài liệu ghi chép, tổng hợp và vận dụng kiến thức để giải quyết và trình bày vấn đề. Quán tính tiếp nhận kiến thức chỉ thông qua bài giảng của thầy trong một bộ phận lớn sinh viên cũng như hoạt động trí tuệ chủ yếu của họ là nặng về ghi nhớ và tái hiện.\nNhiều sinh viên không biết tổ chức thời gian học tập của mình vì theo cách dạy hiện nay, nhiều nơi trong suốt đợt học một môn học nào đó, sinh viên không được giao một kế hoạch hoạt động cụ thể như đọc giáo trình, tài liệu tham khảo, thảo luận, làm bài tập, tiểu luận… Cách thức tổ chức học tập như thế có lẽ đã tạo cho người học quán tính không cần thiết tổ chức việc học của mình. Nói cách khác, năng lực và thói quen đọc thấp khiến chúng ta liên tưởng đến khả năng thiếu các kỹ năng tự học, tự bồi dưỡng của sinh viên và giáo viên.\nSự lấn lướt của “văn hóa nghe nhìn” xảy ra trong mọi tầng lớp xã hội ngay cả trí thức, một tầng lớp được trông mong là đọc sách nhiều nhất. Thật vậy, kết quả khảo sát cho thấy trong lúc có hơn một nửa số sinh viên và giáo viên hiếm khi đọc thì có đến 84,40% giáo viên và 73,03% sinh viên thường xuyên xem truyền hình. So với phương tiện nghe nhìn, sách vẫn có những ưu thế tuyệt vời của nó. Nói chung đọc sách thường phải tập trung tư tưởng, trí óc; còn thưởng thức nghệ thuật nghe nhìn, con người vẫn có thể kết hợp với những việc khác theo một hình thức và mức độ nào đó.\n66,06% sinh viên và 75,73% hiếm khi đọc sách ngoài chuyên môn. Điều này có thể phản ánh tình trạng hạn chế hiểu biết về những vấn đề của xã hội, của thời đại trong tầng lớp sinh viên và giáo viên. Có nghĩa là một bộ phận khá đông sinh viên, giáo viên đang sống và làm việc trong ốc đảo hạn hẹp của mình.\n46,97% sinh viên thường xuyên đọc truyện ngắn, cao hơn tỉ lệ sinh viên đọc tạp chí chuyên ngành (31,82%) và tương đương với tỉ lệ đọc sách chuyên ngành (43,64%). Kết quả này phản ánh việc thích đọc theo kiểu giải trí hơn là suy ngẫm.\no0o\nBài viết như một gợi ý cho việc phát triển một chiến lược quốc gia bao gồm những cuộc khảo sát, những chương trình hành động nhằm nâng cao thói quen và kỹ năng đọc sách của cộng đồng người Việt chúng ta, hướng đến phát triển một nền văn hóa đọc như một “hạ tầng tư tưởng” cho quá trình đổi mới và sáng tạo – một động lực của tăng trưởng kinh tế và xã hội.\nTHIỆN HƯNG\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=169436\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/04/van-hoa-d%E1%BB%8Dc-nh%E1%BB%AFng-con-s%E1%BB%91-bi%E1%BA%BFt-noi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTTCT – Xin được bắt đầu với kết quả khảo sát về thực tế đọc (đọc trên mạng hay đọc kiểu truyền thống) của hai nhóm người thường được nghĩ là thành phần đọc sách báo nhiều nhất trong xã hội.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eKết quả cho thấy có đến hơn một nửa số sinh viên và giáo viên, những người gọi là trí thức, hiếm khi đọc nhật báo và tạp chí phổ thông, đặc biệt là tạp chí và sách tham khảo chuyên ngành (SV: 68,18 \u0026amp; 57,36; GV: 54,34 \u0026amp; 44,5). Trong lúc đó, 84,40% giáo viên và 73,03% sinh viên thường xuyên xem truyền hình.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Văn hóa đọc: Những con số biết nói…"},{"content":"để là một công dân mẫu mực, vất vả lắm bạn ạ, đặc biệt là mỏi chân hơn bình thường nhiều. Sang đường ở ngã tư Sở, nhớ đi bằng hầm đường bộ, quãng đường sẽ dài gấp 3,4 lần nếu bạn băng qua đường bình thường phía trên. Ở ngã tư chùa Bộc Thái Hà cũng vậy, đi đúng vạch trắng, vừa phải đợi đèn vừa phải đi xa, ôi mỏi chân kinh.\nngày xưa Chí Phèo nói gì nhỉ: “tao muốn lương thiện nhưng ai cho tao lương thiện” đúng ko nhỉ?\nngày nay Chí Phổi nói gì: “tôi muốn văn minh nhưng ai cho tôi văn minh?”\nbạn làm sao có thể văn minh khi sống trong một xã hội không văn minh?\nđi dán vé xe bus, bạn muốn xếp hàng một cách văn minh, nhưng ai cho bạn văn minh khi mà có cả một đám đông đang chen lấn xô đẩy trước ô bán vé?\nbạn không muốn vứt rác, vứt giấy kẹo ra đường phố nhưng bạn vứt vào đâu khi bán kính 100m không có bóng dáng một thùng rác?\nbạn đừng vội cười những người “tè đường”- đái bậy, thử nhìn xem cả Hà Nội, cái gì hiếm hoi hơn bóng dáng những nhà vệ sinh công cộng? Mà muốn vào là phải trả tiền nhé, không free đâu. Muốn văn minh thì phải có tiền trước đã.\nBình luận (5) Nhớ.. — 2007-10-04 05:51\nnhiều lúc mình sang đường đúng zebra crossing trong khi mọi người thản nhiên đi qua đường, thấy hơi lạc lõng 🙁\nHaPpYsWeEtLoVe — 2007-10-04 06:42\nEm Thái ạ, nếu chị có một cái chút quyền lực gì gì đó, thì chị sẽ bắn chết hết cả lũ vô học như…1 thằng xe buýt đi ngang ngạnh, 1 lão lái xe bấm còi inh ỏi trong thành phố vào lúc tan ca, 1 thằng khùng hóng nhanh vượt ẩu trên đường, chen lấn chửi bậy… Đâm vào nhau và xuống đánh nhau, thằng nào đúng thằng đó thắng… ghét cả những thằng mua Jupiter MX, vì xả khói vào mặt người khác vì ống khói nó dựng người lên (cái này có lẽ chửi thằng sản xuất thì hơn)… chị ghét tất cả… cả ái lão bảo vệ công ty chị, ngủ gật suốt ngày đến giờ làm mà vẫn ngủ…\nNhưng trên đời vẫn còn nhiều thứ tốt, chẳng hạn như Trần Anh í, dịch vụ cực tốt, chẳng hạn như chị có những ng bạn tốt và tích cực xung quanh như em…\nLàm thế nào để bắn chết hết những bọn đê tiện thì tốt, nhiều khu bức xúc nhưng biết làm sao???\nKhùng quá!!!\nHaPpYsWeEtLoVe — 2007-10-04 06:49\nChị quên không lưu thêm vào cái sỏ ghét nữa là căm thù thằng nào vừa đi đường vừa hút thuốc lá! Cầu mong cho nó đâm vào đâu đó cho rụng răng cho khỏi hút hít gì hết cả. Bụi bắn vào mặt những người đi sau….thiếu văn minh là do bản thân chứ ko phải do xã hội, nếu xét nguyên nhân thì là do cá nhân. Em có thể vứt rác khi em thấy thùng rác, em có thể giữ nó trong người thay vì xả nó đi, em có thể đi bộ một chút sang đường vạch trắng ở Chùa Bộc, vì nếu có em có thể đường sẽ lại tắc và lại tắc… Em có thể chờ dán vé xe buýt còn hơn xô đẩy và chen lấn để rồi vừa làm người khác bực mình, mình lại bị coi thường..\nNếu trong xã hội chưa văn mình thì chính em phải văn minh trước, chứ đừng than trách, bởi thực tế chúng ta chả là cái gì để làm được cái gì, vì thế chị coi khinh những lũ như thế em ạ… chắc chắn bọn họ chẳng tốt đẹp và cũng chẳng có đc sự tôn trọng cảu mọi người đâu…\nHôm nay mắt chị nhoen đi vì trên đường cầu giấy, chị dính bụi thuốc lá em ạ… cay mắt lắm! Chị còn bị ống xả xe Ju MX và Yamaha serius… phả vào mặt… nhưng cái này chị ko buồn bằng cái cay mắt!\nChúc em vui!\nMr Free — 2007-10-04 06:56\nvề cơ bản, quyền tự đốt phổi của chúng nó thì kệ chúng nó, nhưng chúng nó ko có tư cách, ko có quyền gì làm hại phổi của chúng ta. Thủ tướng có quyết định cấm hút thuốc là nơi công cộng, nhưng chả thằng **** nào thèm nghe, dân coi thường luật pháp thì hi vọng gì văn minh đúng ko.\nah, em còn ghét cái nhà máy thuốc lá thăng long nữa, nằm đối diện ngay trường KHNT, mỗi lần đi qua là một lần phải ngửi mùi thuốc lá nồng nặc, điên hết cả tiết, chỉ muốn cho quả bom vào cái nhà máy ấy thôi.\nJinQing — 2007-10-04 09:47\nKinh qua! Nghe may anh chi nay nch ma cu nhu the gioi nay sap sua lat sang mot trang moi ay. Moi nguoi dung nen chi nhin vao mot vai khia canh ma danh gia ca mot nen van hoa(van minh) cua ca mot dan toc nhu the. Dau phai nhung gi minh ghet hay minh khong thich deu la xau ca dau. Minh len nhin nhan tu nhieu phia. Vi con nguoi chang ai la hoan hao ca. Chang ai co the giam chac la minh khong co dieu gi ma khien nguoi khac thay kho chiu ca. Day la y kien cua em. Neu co hoi qua thi mong anh chi thong cam nghen.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/04/nh%E1%BB%AFng-cong-dan-h%E1%BA%A1ng-hai-h%E1%BA%A1ng-ba-khong-th%E1%BB%83-xay-d%E1%BB%B1ng-d%C6%B0%E1%BB%A3c-m%E1%BB%99t-d%E1%BA%A5t-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-h%E1%BA%A1ng-nh%E1%BA%A5t/","summary":"\u003cp\u003eđể là một công dân mẫu mực, vất vả lắm bạn ạ, đặc biệt là mỏi chân hơn bình thường nhiều. Sang đường ở ngã tư Sở, nhớ đi bằng hầm đường bộ, quãng đường sẽ dài gấp 3,4 lần nếu bạn băng qua đường bình thường phía trên. Ở ngã tư chùa Bộc Thái Hà cũng vậy, đi đúng vạch trắng, vừa phải đợi đèn vừa phải đi xa, ôi mỏi chân kinh.\u003cbr\u003e\nngày xưa Chí Phèo nói gì nhỉ: “tao muốn lương thiện nhưng ai cho tao lương thiện” đúng ko nhỉ?\u003cbr\u003e\nngày nay Chí Phổi nói gì: “tôi muốn văn minh nhưng ai cho tôi văn minh?”\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003ebạn làm sao có thể văn minh khi sống trong một xã hội không văn minh?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nđi dán vé xe bus, bạn muốn xếp hàng một cách văn minh, nhưng ai cho bạn văn minh khi mà có cả một đám đông đang chen lấn xô đẩy trước ô bán vé?\u003cbr\u003e\nbạn không muốn vứt rác, vứt giấy kẹo ra đường phố nhưng bạn vứt vào đâu khi bán kính 100m không có bóng dáng một thùng rác?\u003cbr\u003e\nbạn đừng vội cười những người “tè đường”- đái bậy, thử nhìn xem cả Hà Nội, cái gì hiếm hoi hơn bóng dáng những nhà vệ sinh công cộng? Mà muốn vào là phải trả tiền nhé, không free đâu. Muốn văn minh thì phải có tiền trước đã.\u003c/p\u003e","title":"những công dân hạng hai hạng ba không thể xây dựng được một đất nước hạng nhất"},{"content":"chị Ngọc dạo này\nhihi, trong blog có tag “chị Ngọc”, nên viết để đánh tag chứ còn sao nữa hôm nọ đi xe bus về Vĩnh Yên với chị Trang (bạn cùng lớp chị Ngọc hồi cấp 3), hai chị em nói chuyện rôm rả (mình toàn nghe chị ấy nói là chính), chắc tại cũng phát biểu nhắc tới chị Ngọc hơi bị nhiều nên hôm sau, nghe chị Dung thắc mắc là “chị Trang hỏi em với chị Ngọc có “vấn đề” gì không?” Ơ, vấn đề gì nhỉ, hơi bị nhiều vấn đề. Chị Dung trợn mắt lên: “đùa với mày à, đang hỏi nghiêm túc đấy”, hehe, “vấn đề là sao hả chị?” – “ơ thằng này hỏi ngu thế, em với chị Ngọc, ngoài quan hệ chị em còn gì khác không?” hahaha. Căn bản là hồi trước, tớ với chị Ngọc có vào bệnh viện 354 thăm ông tớ bị ốm nằm ở đó, làm bác Tương (là mẹ chị Dung) về cứ thắc mắc mãi\nđể xem nào, có vấn đề gì không nào? Chị Ngọc á, xem đây:\nchị Ngọc có khó tính không? có, hơi bị khó tính nhá, khó chiều không? chắc là cũng có, hơi bị khó chiều luôn nhá\nthực ra thì ngoài việc khó tính, kể ra chị Ngọc hợp với tớ về nhiều thứ ^^, nghe nhạc này, thích nhạc không lời, hòa tấu đàn tranh, đàn nhị, đàn tơ-rưng nữa ấy chứ…, thích nghe Trịnh Công Sơn, thích đọc sách, vui lắm ý ^^. Sau này chị Ngọc sẽ có một thư viện trong nhà, tớ cũng thế, nếu mà tớ với chị Ngọc “ở cùng nhà” thì thư viện ấy to phải biết\nquan tâm tới “chính sự” – dân ngoại giao mà – nghề của họ đấy :)), tớ nói chuyện với chị Ngọc nghe chị ấy giảng giải hay lắm, ah, giả sử tớ với chị Ngọc cưới nhau, hihi, rồi sau đó bỗng chia tay nhau, tòa hỏi tại sao anh chị ly hôn? Lí do à? Bất đồng quan điểm chính trị ,\nah, chị Ngọc còn thích cả bóng đá nữa, thích hơi hơi thôi. Thích Nhất đội Nhật đấy\ngì nữa nhỉ, máy tính – công nghệ, chị Ngọc thuộc dạng thông minh tiếp thu nhanh dễ đào tạo, hehe, (thực ra bạn tớ đặc biệt là các chị thì ai cũng thông minh nhưng toàn lười tiếp thu, hễ một chút là gọi tớ – may quá – chứ ai cũng như chị Ngọc có mà tớ thất nghiệp à)\nchị Ngọc thỉnh thoảng cũng chập chập, buồn cười (\u0026amp;dễ thương) lắm , con gái bao giờ cũng là con gái ^^.\ndu lịch du lịch, hai chị em cùng thích du lịch hết chưa ạ?\nBình luận (12) anticlockwise_feb — 2007-10-03 09:31\nÔ lạ nhỉ? Hôm ý vào thăm ông, không thấy bác nói gì, thế mà về nhà bác lại thắc mắc cơ à? Bác phải băn khoăn là chả có kiểu gì đi với người yêu mà lại hùng hùng hổ hổ, chả bẽn lẽn tị gì như chị chứ nhể? Chẳng may chị lại là người không câu nệ tiểu tiết nên không nghĩ bác em sẽ nghi ngờ như thế, hehe!\nChị em mình có gì giống nhau nữa hả? ờ, chị em mình đều thích Apple chết đi được, có khi ngồi cả ngày nói về một cái máy trắng muốt, hàng khủng, ram khủng, 16 caches, ổ cứng to vật vã cũng được nhể? Có hôm đi xem phim thấy có cái Apple mà cả hai chị em mình cùng rú rít lên cứ như của mình í nhể?\nChị đã viết sẵn 1 bài tên là “vì sao anh không nên yêu em?”, từ lâu lắm rồi, định bao giờ có anh nào ngỏ lời yêu chị thì gửi cho anh í cho anh í suy nghĩ lại, không sau lại hối hận. Tiếc cái là mãi chả có anh nào muốn đọc cái bài đấy :D, có lẽ nên mở rộng phạm vi, gửi cho em cũng được nhể?\nanticlockwise_feb — 2007-10-03 09:33\nmay mà mình không có cái tag nào là Thái mèo chứ không tự nhiên lại phải viết vài bài về nó lại mang tiếng, gì chứ ta đây chỉ giỏi chê bai:D\nMr Free — 2007-10-03 09:43\nhihi, chị đừng nói tới cái quả táo đấy kẻo em lên cơn thèm thì đi khủng bố bọn Trần Anh vác về mấy cái bây giờ :))\nhaha, lại còn vì sao anh ko nên yêu em nữa cơ à, okie, vì sao ko nên yêu chị Ngọc =))\nem chê bai cũng hơi bị siêu chứ bộ, chê mà người ta ko biết là bị chê, thế mới tài =))\nbrowneyes — 2007-10-03 10:25\nkể ra nếu có môt câu chuyện tình giữa hai chị em thì cũng hay ho đấy nhỉ? thú vị lắm đó.Thái mèo còn nhớ người khen em đẹp trai hôm đi xem film với c Ngọc không? hihi chị nè. đẹp trai lắm đó, con Ngọc bạn mình kể ra ….\nVic — 2007-10-03 10:29\ndoi fond chu deee, t k dich dc\nanticlockwise_feb — 2007-10-03 10:51\nQuên mất, Thái mèo thì rất khóai mọi thứ liên quan đến Hàn Quốc, còn chị thì cứ có gì dính dáng đến Hàn Quốc là chạy từ xa! antifan của Hàn Quốc đây!\nanticlockwise_feb — 2007-10-03 11:38\n@Dung béo: ai là fan của ai nhỉ?\nbéo — 2007-10-03 11:57\ncòn 1 điểm chung nữa cả chị ngọc và thái mèo đểu là fan hâm mộ cuồng nhiệt của dung béo há há…\nPK — 2007-10-04 04:12\nThái mèo sửa lại tag bài này đi, bỏ “hàihước” đi, chú em đang nói đúng sự thật về “bà chị” này đấy chứ nhỉ, he he. Xem ra dạo này chú mày cao tay phết, thăm dò ý kiến của chị đây, hmmm…\nNgọc ơi, tôi đọc bài “vì sao anh không nên yêu em?” đầu tiên nhá ^_^ (Bà cứ đồng ý đi tôi mới dám ngỏ lời :”\u0026gt;)\nMr Free — 2007-10-04 05:34\nô, thái mèo đã bao giờ thấp tay đâu =))\nMr Free — 2007-10-04 12:33\n@chị Hà: vâng vâng, em nhớ lắm ạ, chị Ngọc cũng hay kể chuyện về chị mà, khen chị suốt nhá :))\nmà chị viết nốt cái chỗ … đi chứ ^^\n@Dung béo: hahaha, mày làm bao buồn cười quá Béo ạ =))\n@chị Ngọc: càng đa dạng chứ sao, chị thích Nhật còn em thích Hàn, hihi, chả sao, phong phú ^^\nhoai van — 2007-10-18 12:18\nchị có link xem fim Hàn Quốc, cứ fim nào có ngoài rạp là trên í có tuốt, fải cái fụ đề TA. Chị ko nghiện fim HQ, chỉ nghiện mấy anh đẹp giai trong phim thôi. Đấy chính là lý do chị ko thik “Chuyện tình Havard”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/","summary":"\u003cp\u003echị Ngọc dạo này\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehihi, trong blog có tag “chị Ngọc”, nên viết để đánh tag chứ còn sao nữa \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/10.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nhôm nọ đi xe bus về Vĩnh Yên với chị Trang (bạn cùng lớp chị Ngọc hồi cấp 3), hai chị em nói chuyện rôm rả (mình toàn nghe chị ấy nói là chính\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/4.gif\"\u003e), chắc tại cũng phát biểu nhắc tới chị Ngọc hơi bị nhiều nên hôm sau, nghe chị Dung thắc mắc là “chị Trang hỏi em với chị Ngọc có “vấn đề” gì không?” Ơ, vấn đề gì nhỉ, hơi bị nhiều vấn đề\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/71.gif\"\u003e. Chị Dung trợn mắt lên: “đùa với mày à, đang hỏi nghiêm túc đấy”, hehe, “vấn đề là sao hả chị?” – “ơ thằng này hỏi ngu thế, em với chị Ngọc, ngoài quan hệ chị em còn gì khác không?” hahaha. Căn bản là hồi trước, tớ với chị Ngọc có vào bệnh viện 354 thăm ông tớ bị ốm nằm ở đó, làm bác Tương (là mẹ chị Dung) về cứ thắc mắc mãi\u003cbr\u003e\nđể xem nào, có vấn đề gì không nào? Chị Ngọc á, xem đây:\u003cbr\u003e\nchị Ngọc có khó tính không? có, hơi bị khó tính nhá, khó chiều không? chắc là cũng có, hơi bị khó chiều luôn nhá\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/21.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nthực ra thì ngoài việc khó tính, kể ra chị Ngọc hợp với tớ về nhiều thứ ^^, nghe nhạc này, thích nhạc không lời, hòa tấu đàn tranh, đàn nhị, đàn tơ-rưng nữa ấy chứ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/24.gif\"\u003e…, thích nghe Trịnh Công Sơn, thích đọc sách, vui lắm ý ^^. Sau này chị Ngọc sẽ có một thư viện trong nhà, tớ cũng thế, nếu mà tớ với chị Ngọc “ở cùng nhà” thì thư viện ấy to phải biết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/38.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nquan tâm tới “chính sự” – dân ngoại giao mà – nghề của họ đấy :)), tớ nói chuyện với chị Ngọc nghe chị ấy giảng giải hay lắm, ah, giả sử tớ với chị Ngọc cưới nhau, hihi, rồi sau đó bỗng chia tay nhau, tòa hỏi tại sao anh chị ly hôn? Lí do à? Bất đồng quan điểm chính trị ,\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/24-1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nah, chị Ngọc còn thích cả bóng đá nữa, thích hơi hơi thôi. Thích Nhất đội Nhật đấy\u003cbr\u003e\ngì nữa nhỉ, máy tính – công nghệ, chị Ngọc thuộc dạng thông minh tiếp thu nhanh dễ đào tạo, hehe, (thực ra bạn tớ đặc biệt là các chị thì ai cũng thông minh nhưng toàn lười tiếp thu, hễ một chút là gọi tớ – may quá – chứ ai cũng như chị Ngọc có mà tớ thất nghiệp à\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/65.gif\"\u003e)\u003cbr\u003e\nchị Ngọc thỉnh thoảng cũng chập chập, buồn cười (\u0026amp;dễ thương) lắm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/67.gif\"\u003e, con gái bao giờ cũng là con gái ^^.\u003cbr\u003e\ndu lịch du lịch, hai chị em cùng thích du lịch \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/03/ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-d%E1%BA%A1o-nay/101.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nhết chưa ạ?\u003c/p\u003e","title":"chị Ngọc dạo này"},{"content":"11 ông quan và nỗi buồn của ông HLV già\nhttp://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=222316\u0026amp;ChannelID=14\nTT – Chưa ra quân ở SEA Games 24 nhưng đoàn thể thao VN đã lập kỷ lục… kỳ dị khi dự kiến có tới 11 phó trưởng đoàn. Trong khi đó, đội đua thuyền truyền thống đã bị loại khỏi danh sách dự SEA Games 24.\nĐây là thông tin được đưa ra trong một cuộc họp mới đây của Thứ trưởng Bộ Văn hóa – thể thao và du lịch Nguyễn Danh Thái với trưởng đoàn thể thao VN tại SEA Games 24, ông Hoàng Vĩnh Giang.\nCó thật sự cần 11 phó trưởng đoàn?\nTại SEA Games 24, thể thao VN tham dự 30 môn thi với lực lượng VĐV dự kiến là 950 người. Con số này tuy đông đảo nhưng việc quản quân cho SEA Games đã là chuyện quen thuộc của các nhà cầm quân “thiện chiến” nhiều năm nay như ông Hoàng Vĩnh Giang, Nguyễn Hồng Minh.\nHơn nữa, SEA Games 24 chỉ diễn ra ở ba địa điểm thi đấu là Korat, Pattaya và Bangkok. Vì vậy ngoài trưởng đoàn, mỗi nơi chỉ cần thêm một phó trưởng đoàn nữa là đủ, bởi mỗi đội tuyển đều có HLV trưởng và chịu trách nhiệm trực tiếp với lãnh đạo đoàn về thành tích của VĐV mình.\nVậy mà bản danh sách đoàn thể thao VN (sẽ chốt lại trong hai tuần tới) đã đưa ra gương mặt 11 phó trưởng đoàn gồm các ông giám đốc của Sở TDTT Hà Nội, TP.HCM, ba trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia I, II, III, Viện Khoa học thể dục thể thao, vụ trưởng Vụ Kế hoạch tài chính, vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ (Ủy ban TDTT – cũ)…\nChỉ nghe liệt kê danh sách các quan chức này đã thấy “chóng mặt”, bởi chi phí cho mỗi vị vào khoảng 11 triệu đồng cho 10 ngày dự SEA Games.\nNỗi buồn của vị HLV già\nTrong khi đó, cả đoàn thể thao VN đang phải “chạy ăn từng bữa”. Cụ thể khi lãnh đạo đoàn xin Chính phủ cấp thêm 42 tỉ đồng thì được duyệt chi… 1,4 tỉ đồng. Các bữa ăn cho VĐV muốn xin từ 60.000 đồng lên 100.000 đồng/ngày còn phải chật vật. Thuốc bổ cũng thiếu. Nhiều đội tuyển phải cắt giảm quân để phù hợp với túi tiền của đoàn cứ ngày một teo lại.\nChưa hết, hôm 1-10, HLV 72 tuổi Lê Văn Hữu (Sáu Hữu) ở sông Cái Lớn, Gò Quao (Kiên Giang) gọi điện báo tin: “Đội đua thuyền truyền thống do ông làm HLV dự kiến sẽ tham dự SEA Games 24 đã giải tán”.\nNghe thật buồn vì đội đua thuyền của HLV Sáu Hữu với nòng cốt là các cô gái Khơme đã từng đoạt HCV tại SEA Games 22. Theo kế hoạch ban đầu, các cô gái đất Gò Quao do ông huấn luyện sẽ tham dự môn đua thuyền truyền thống ở SEA Games 24. Và như cách nay bốn năm, họ vừa lo việc đồng áng lại vừa tập luyện để chuẩn bị tham dự giải.\nTuy nhiên, chỉ đến khi gọi điện cho những người có trách nhiệm để nắm thông tin về đối thủ, ông Sáu Hữu mới biết do gặp khó khăn về kinh phí nên đội đua thuyền truyền thống nữ VN sẽ không tham dự SEA Games 24. Tệ hơn, thời gian qua các cô gái Gò Quao đều tập luyện không công. Thậm chí từ đầu năm đến nay đội giành được đến 17 chiếc HCV ở các giải đấu quốc gia, nhưng đã gần một năm trôi qua vẫn chưa nhận được khoản tiền bồi dưỡng nào từ ngân sách nhà nước.\nNhững ngày gần đây ông Sáu Hữu buồn lắm! Ông buồn chuyện đội đua giải tán một, nhưng buồn đến mười vì cách cư xử mà người ta dành cho đội đua.\nBuồn thật bởi số tiền gần 130 triệu đồng chi cho cuộc góp mặt của các vị phó trưởng đoàn dù không thật lớn, nhưng với tình hình tài chính khó khăn như hiện nay, chuyện lo cho VĐV quan trọng hơn nhiều so với việc có mặt của 11 ông phó trưởng đoàn.\nNGỌC LAN – TRUNG DÂN\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/03/11-ong-quan-va-n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-c%E1%BB%A7a-ong-hlv-gia/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e11 ông quan và nỗi buồn của ông HLV già\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=222316\u0026amp;ChannelID=14\"\u003ehttp://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=222316\u0026amp;ChannelID=14\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTT – Chưa ra quân ở SEA Games 24 nhưng đoàn thể thao VN đã lập kỷ lục… kỳ dị khi dự kiến có tới \u003cstrong\u003e11 phó trưởng đoàn.\u003c/strong\u003e Trong khi đó, đội đua thuyền truyền thống đã bị loại khỏi danh sách dự SEA Games 24.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐây là thông tin được đưa ra trong một cuộc họp mới đây của Thứ trưởng Bộ Văn hóa – thể thao và du lịch Nguyễn Danh Thái với trưởng đoàn thể thao VN tại SEA Games 24, ông Hoàng Vĩnh Giang.\u003c/p\u003e","title":"11 ông quan và nỗi buồn của ông HLV già"},{"content":"đứa bạn nhờ tới cài lại máy cho bà chị.\nhỏi cần cài những gì thì nó bảo mình có gì thì cứ mang tất đi. hehe, thế thì cài tới bao giờ mới xong hả trời?\nthế là viết cái này: những thứ cần có ở một máy tính bình thường.\nđầu tiên, cài hệ điều hành, windows xp sp2 là ngon rồi :), sau khoảng 30 phút cài hệ điều hành thì tất nhiên là phải cài driver cho màn hình, âm thanh,…\nphần mềm đầu tiên cài vào máy tính nên là một phần mềm chống virus, hehe, giang hồ hiểm ác, kaspersky là lựa chọn hay nhất, nhưng mà nó bắt key kiếc khá lằng nhằng, bạn nào thích free thì cứ chơi AntiVir cũng vui lắm rồi 😀\ntiếp theo là winrar, rất nhiều thứ cần nén và giải nén, vì thế winrar là không thể thiếu trong máy tính. Ứ chơi với winzip, ghét 😀\ntiếp theo nữa là office nhỉ, máy tính nào chả cần office :)), nhưng office nào bi giờ? OpenOffice hay 2003, hay chơi 2007 cho máu? 2007 đẹp lắm, tiện lợi lắm, nhưng hơi khó dùng vì mới quá mà. OpenOffice thì miễn phí, nhỏ gọn và cũng nhiều điểmtiện lợi, nhưng cũng ko quen lắm nốt. Tốt nhất là 2003 cho nó lành ạ.\ngì nữa nhỉ, yahoo messnger có cài không nào? hehe, nối mạng thì buộc phải cài, còn ko nối mà cài thì hơi điên. Opera cũng thế, nối mạng thì cài nhé.\nK-lite code để xem phim avi cho ngon lành.\nFoxit Reader hoặc Adobe Reader để đọc file pdf ^^.\nAh, máy tính thì cũng nên có Photoshop thỉnh thoảng nghịch ảnh, nhưng ko cần cài cả bộ to oành của nó đâu, dùng cái portable hơn 40MB là okie rùi ^^.\nah đấy, máy nối mạng còn phải cài IDM hoặc Flashget để download file cho nhanh nữa đấy.\nRồi ai hay nghe nhạc thì phải cài thêm DFX để nghe nhạc thêm hoành tráng.\ntừ điển cũng là cái cần có, nói chung MTD2002 là thông dụng nhất, nhưng babylon thì tớ thích hơn.\ncao thủ tiếng anh thì nên cài thêm Longman để bồi bổ, tớ cài Longman thì để cười ngựa xem hoa tí thôi, trình độ chưa tới 😀\nnói chung thì tớ hay cài thêm Alcohol 52% để tạo ổ đỉa CD ảo và cả nero để ghi đĩa ^^. Nhà chả có ổ ghi ^^.\nquên, nghe nhạc thì windows media player 11 là ngon rồi. media 10 cũng tốt, nói chung có DFX là okie thôi 😀\ntạm thế đã, nghĩ thêm update sau 😀\nBình luận (10) [deleted] — 2007-10-02 08:14\ncái này mình k bít nè, hehe\nMà cóa kaspersky thì share nhé, đang thiếu, tận dụn cơ hội lun.\nBan Mèo bít nhiều nhể\nMr Free — 2007-10-02 10:49\n@Dung: nể mày học cùng từ cấp 3 chứ ko thì tao del 😀\n@Chiu: cậu vào đây tải thử, tớ thấy có 4MB, ko bít có ok không:\nhttp://www.box.net/shared/jgkkvpz1x9\nbéo — 2007-10-02 10:52\nxí, mấy cái của nợ này ai chả biết! la la tao vừa thi toán xong, đang fê hê hê…\nNhớ.. — 2007-10-02 11:14\nCài thêm cái từ điển nữa bác Thái ạ . Còn game giếc nữa chứ :))\nanticlockwise_feb — 2007-10-02 11:23\nhe he, còn quên Vietkey và unikey nhá!\nMr Free — 2007-10-02 11:33\nhihi, từ điển thì babylon là ok rồi mà ^^, còn game giếc thì tớ không khoái lắm nên ko recommend, hehe, tớ mà cài game là chỉ cài PES thôi đấy :)), đùa chứ cũng nên có game ^^\n@chịNgọc: hihi, em quên, quan trọng thế mà quên ^^, anti Vietkey, hâm mộ unikey 😀\nTAD — 2007-10-03 10:42\nCài xong Win 1 cái thì phải ghost lại làm 1 bản backup, kaspersky hơi nặng mà anh chúa ghét những cái gì tốn tài nguyên máy dùng Nod32 nhẹ hơn, Win XP thì chỉ cần Office 2K dùng cũng đến thế mà còn có cái office bar, Norton Goback hoặc Acronis True Image thay cho cái System Restore của Win, Opera chỉ cài cho gái còn anh em thích nghịch thì Firefox có nhiều plug-in hơn\nSAY THE SAME — 2007-10-03 12:58\nẹc, tao đến bò lăn ra cười :)))\nMr Free — 2007-10-04 08:05\nghost thì okie, nhưng em thích cài xong mọi thứ rồi mới ghost cơ ;D\nkaspersky mà anh còn chê nặng 😀\nOffice 2k dùng chán ốm, quen 03 rùi, nói thế thôi chứ giờ mà phải trả tiền là sang dùng Open hết đấy =))\nmà cái office bar cũng tốn tài nguyên đấy :)), em ghét cái bar đấy, để luôn ở quick lauch cho nhanh.\nđã tạo bản ghost rồi thì tắt system restore đi chứ, Goback nặng máy và hại ổ cứng bỏ xừ\nanticlockwise_feb — 2007-10-04 12:17\nhe he, thế này có khi bao giờ máy tính hỏng nhờ anh Chổi xề sửa chứ nhể? Nghe có vẻ vui hơn Thái mèo rồi!:D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/02/nh%E1%BB%AFng-th%E1%BB%A9-c%E1%BA%A7n-co-%E1%BB%9F-m%E1%BB%99t-may-tinh-binh-th%C6%B0%E1%BB%9Dng/","summary":"\u003cp\u003eđứa bạn nhờ tới cài lại máy cho bà chị.\u003cbr\u003e\nhỏi cần cài những gì thì nó bảo mình có gì thì cứ mang tất đi. hehe, thế thì cài tới bao giờ mới xong hả trời?\u003cbr\u003e\nthế là viết cái này: những thứ cần có ở một máy tính bình thường.\u003cbr\u003e\nđầu tiên, cài hệ điều hành, \u003cstrong\u003ewindows xp sp2\u003c/strong\u003e là ngon rồi :), sau khoảng 30 phút cài hệ điều hành thì tất nhiên là phải cài driver cho màn hình, âm thanh,…\u003cbr\u003e\nphần mềm đầu tiên cài vào máy tính nên là một phần mềm chống virus, hehe, giang hồ hiểm ác, \u003cstrong\u003ekaspersky l\u003c/strong\u003eà lựa chọn hay nhất, nhưng mà nó bắt key kiếc khá lằng nhằng, bạn nào thích free thì cứ chơi \u003cstrong\u003eAntiVir\u003c/strong\u003e cũng vui lắm rồi 😀\u003cbr\u003e\ntiếp theo là \u003cstrong\u003ewinrar\u003c/strong\u003e, rất nhiều thứ cần nén và giải nén, vì thế winrar là không thể thiếu trong máy tính. Ứ chơi với winzip, ghét 😀\u003cbr\u003e\ntiếp theo nữa là \u003cstrong\u003eoffice\u003c/strong\u003e nhỉ, máy tính nào chả cần office :)), nhưng office nào bi giờ? OpenOffice hay 2003, hay chơi 2007 cho máu? 2007 đẹp lắm, tiện lợi lắm, nhưng hơi khó dùng vì mới quá mà. \u003cstrong\u003eOpenOffice\u003c/strong\u003e thì miễn phí, nhỏ gọn và cũng nhiều điểmtiện lợi, nhưng cũng ko quen lắm nốt. Tốt nhất là 2003 cho nó lành ạ.\u003cbr\u003e\ngì nữa nhỉ, \u003cstrong\u003eyahoo messnger\u003c/strong\u003e có cài không nào? hehe, nối mạng thì buộc phải cài, còn ko nối mà cài thì hơi điên. \u003cstrong\u003eOpera\u003c/strong\u003e cũng thế, nối mạng thì cài nhé.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eK-lite code\u003c/strong\u003e để xem phim avi cho ngon lành.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eFoxit Reader\u003c/strong\u003e hoặc \u003cstrong\u003eAdobe Reader\u003c/strong\u003e để đọc file pdf ^^.\u003cbr\u003e\nAh, máy tính thì cũng nên có \u003cstrong\u003ePhotoshop\u003c/strong\u003e thỉnh thoảng nghịch ảnh, nhưng ko cần cài cả bộ to oành của nó đâu, dùng cái portable hơn 40MB là okie rùi ^^.\u003cbr\u003e\nah đấy, máy nối mạng còn phải cài \u003cstrong\u003eIDM\u003c/strong\u003e hoặc \u003cstrong\u003eFlashge\u003c/strong\u003et để download file cho nhanh nữa đấy.\u003cbr\u003e\nRồi ai hay nghe nhạc thì phải cài thêm \u003cstrong\u003eDFX\u003c/strong\u003e để nghe nhạc thêm hoành tráng.\u003cbr\u003e\ntừ điển cũng là cái cần có, nói chung \u003cstrong\u003eMTD2002\u003c/strong\u003e là thông dụng nhất, nhưng \u003cstrong\u003ebabylon\u003c/strong\u003e thì tớ thích hơn.\u003cbr\u003e\ncao thủ tiếng anh thì nên cài thêm \u003cstrong\u003eLongman\u003c/strong\u003e để bồi bổ, tớ cài Longman thì để cười ngựa xem hoa tí thôi, trình độ chưa tới 😀\u003cbr\u003e\nnói chung thì tớ hay cài thêm \u003cstrong\u003eAlcohol 52%\u003c/strong\u003e để tạo ổ đỉa CD ảo và cả nero để ghi đĩa ^^. Nhà chả có ổ ghi ^^.\u003cbr\u003e\nquên, nghe nhạc thì \u003cstrong\u003ewindows media player 11\u003c/strong\u003e là ngon rồi. media 10 cũng tốt, nói chung có DFX là okie thôi 😀\u003cbr\u003e\ntạm thế đã, nghĩ thêm update sau 😀\u003c/p\u003e","title":"những thứ cần có ở một máy tính bình thường."},{"content":"**10 lý do thúc đẩy chúng ta đọc sách\nLê Quỳnh Mai\nTạp chí Tia Sáng\n12:22′ PM – Thứ năm, 28/09/2006\nBồi đắp sự thông minh.\nTạo ra sự tưởng tượng phong phú.\nTăng sự hiểu biết.\nCó thể đi du lịch qua đọc sách.\nCho phép độc giả tự đánh lừa giữa khoảng cách của sự sống và cái chết giúp độc giả chấp nhận sự hiện hữu – những ước muốn không thể thực hiện được.\nMang lại những điều tốt đẹp nhất, cho độc giả hiểu rằng bản thân con người không phải là một cái máy, mà là một thực thể văn hóa.\nĐời sống đầy những nghịch lý. Đọc và viết xóa bỏ những nghịch lý ấy.\nĐọc có khuynh hướng dẫn đến viết, là một trong những “sở thích và thú vui” đẹp nhất của con người.\nĐọc và viết là hành động tự do, không bi ép buộc, là hành động “cho không”. Điều “cho không biếu không” này trong đời sống rất khó xảy ra!\nTừ đọc -\u0026gt; viết -\u0026gt; có thể mang lại cho tác giả một quyền lực khi chính mình tạo dựng cốt chuyện và nhân vật.**\nBình luận (1) Nguyễn Huy — 2007-10-02 01:20\nchẹp, dạo này hay đưa ra các lý do để làm cái này cái nọ nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/01/10-ly-do-thuc-d%E1%BA%A9y-chung-ta-d%E1%BB%8Dc-sach/","summary":"\u003cp\u003e**10 lý do thúc đẩy chúng ta đọc sách\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLê Quỳnh Mai\u003cbr\u003e\nTạp chí Tia Sáng\u003cbr\u003e\n12:22′ PM – Thứ năm, 28/09/2006\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eBồi đắp sự thông minh.\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eTạo ra sự tưởng tượng phong phú.\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eTăng sự hiểu biết.\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eCó thể đi du lịch qua đọc sách.\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eCho phép độc giả tự đánh lừa giữa khoảng cách của sự sống và cái chết giúp độc giả chấp nhận sự hiện hữu – những ước muốn không thể thực hiện được.\u003c/p\u003e","title":"10 lý do thúc đẩy chúng ta đọc sách"},{"content":"\ngoogle 3 cái và lấy được từ blog của Hoàng 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/10/01/im-lonely/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/482393-lonely-tree-0.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonely.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonely-742719.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelylovelybyrikausse.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelyrosebydemonmiss27.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelybydualtrx.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/thelonelytreerevisitedbyisac.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelybydudzi.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelynightsbyadiago.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/lonelyboatbytommontgomery.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/10/01/im-lonely/inloveandlonely.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003egoogle 3 cái và lấy được từ blog của Hoàng 🙂\u003c/p\u003e","title":"I’m lonely"},{"content":" download\nA thousand years of Chinese reign.\nA hundred years of French domain.\nTwenty years fighting brothers each day,\nA mother’s fate, left for her child,\nA mother’s fate, a land defiled.\nA thousand years of Chinese reign.\nA hundred years of French domain.\nTwenty years fighting brothers each day,\nA mother’s fate, bones left to dry,\nAnd graves that fill a mountain high.\nRefrain:\nTeach your children to speak their minds.\nDon’t let them forget their kind–\nNever forget their kind, from old Viet land.\nMother wait for your kids to come home,\nKids who now so far away roam.\nChildren of one father, be reconciled.\nA thousand years of Chinese reign.\nA hundred years of French domain.\nTwenty years fighting brothers each day.\nA mother’s fate, our fields so dead,\nAnd rows of homes in flames so red.\nA thousand years of Chinese reign.\nA hundred years of French domain.\nTwenty years fighting brothers each day.\nA mother’s fate, her kids’ misdeeds,\nHer kids filled with disloyalty.\n(Refrain)\nMot ngan nam no le giac Tau,\nMot tram nam do ho giac Tay,\nHai muoi nam noi chien tung ngay.\nGia tai cua me de lai cho con.\nGia tai cua me la nuoc Viet buon.\nMot ngan nam no le giac Tau,\nMot tram nam do ho giac Tay,\nHai muoi nam noi chien tung ngay.\nGia tai cua me mot rung xuong kho.\nGia tai cua me mot nui day mo.\nRefrain:\nDay cho con tieng noi that tha.\nMe mong con cho quen mau da,\nCon cho quen mau da nuoc Viet xua.\nMe trong con mau buoc ve nha.\nMe mong con lu con duong xa.\nOi lu con cung cha quen han thu.\nMot ngan nam no le giac Tau,\nMot tram nam do ho giac Tay,\nHai muoi nam noi chien tung ngay.\nGia tai cua me ruong dong kho khan.\nGia tai cua me nha chay tung hang.\nMot ngan nam no le giac Tau,\nMot tram nam do ho giac Tay,\nHai muoi nam noi chien tung ngay.\nGia tai cua me mot bon lai cang.\nGia tai cua me mot lu boi tinh.\n(Refrain)\n(Sáng tác: Trịnh Công Sơn, dịch sang tiếng Anh bởi Rich Fullers)\nBình luận (6) anticlockwise_feb — 2007-09-28 01:07\nphản động, riêng bài này của bác Trịnh thì phải xem xét, ai lại bảo là mình nội chiến bao giờ! Bị Mỹ đánh đấy!\nLovely Angle — 2007-09-28 06:49\nSao em hổng post nhạc trẻ, nhạc trữ tình…hay hay lên. Bài này nghe, hiccc\nPatriot — 2007-09-29 08:13\nBài hát rất hay, mình kiếm lâu ngày không có. Rất may đã gặp được ở blog của bạn.\nTo antic… :cuộc chiến 54-75 của VN là cuộc nội chiến. Có người nói như này “Nga đưa vũ khí cho Bắc Việt, Mỹ đưa vũ khí cho Nam Việt, 2 bên lao vào bắn nhau chết thảm, Mỹ và Nga có cơ hội thử các loại vũ khí mới.” Bằng chứng à, có thể tìm các sách sử nước ngoài, cuộc chiến Đông Dương lần 2 xem người ta nói sao!\nMr Free — 2007-09-30 06:50\nchị Ngọc lọc cọc kia, bài hát hay thế mà kêu là phản động à 😀\n@Patriot: thế còn Trung Cộng đưa cái gì vào hả bạn 😀\nanticlockwise_feb — 2007-09-30 08:25\nmình không thích bàn về vấn đề chính trị trên blog nhưng nói thật là bạn đã bị ảnh hưởng hơi nhiều bởi sách báo nước ngoài rồi, nhìn nhận lịch sử phải nhìn nhận bằng con mắt khách quan và tỉnh táo, chúng ta hơn những người thời đó ở điểm này đấy, bạn nên nghĩ lại đi!\nanticlockwise_feb — 2007-10-01 01:32\nchị có bảo là ko hay đâu, bài nào của bác Trịnh chả hay, thế nhưng bài này nên xem xét kĩ hơn về ngôn từ thôi! chị không đồng ý với bác Trịnh mỗi chỗ này thôi mà!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/28/gia-tai-c%E1%BB%A7a-m%E1%BA%B9-tr%E1%BB%8Bnh-cong-s%C6%A1n/","summary":"\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://cycling-sulawesi.com/Gia%20Tai%20Cua%20Me.MP3\"\u003edownload\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003eA thousand years of Chinese reign.\u003cbr\u003e\nA hundred years of French domain.\u003cbr\u003e\nTwenty years fighting brothers each day,\u003cbr\u003e\nA mother’s fate, left for her child,\u003cbr\u003e\nA mother’s fate, a land defiled.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eA thousand years of Chinese reign.\u003cbr\u003e\nA hundred years of French domain.\u003cbr\u003e\nTwenty years fighting brothers each day,\u003cbr\u003e\nA mother’s fate, bones left to dry,\u003cbr\u003e\nAnd graves that fill a mountain high.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRefrain:\u003cbr\u003e\nTeach your children to speak their minds.\u003cbr\u003e\nDon’t let them forget their kind–\u003cbr\u003e\nNever forget their kind, from old Viet land.\u003cbr\u003e\nMother wait for your kids to come home,\u003cbr\u003e\nKids who now so far away roam.\u003cbr\u003e\nChildren of one father, be reconciled.\u003c/p\u003e","title":"Gia tài của mẹ – Trịnh Công Sơn"},{"content":"Windows XP hỗ trợ việc nhập nhiều dạng ký tự của nhiều thứ tiếng khác tiếng Anh, trong đó có tiếng Nhật. Với cách thực hiện như hướng dẫn trong bài viết này, dưới taskbar của Windows XP sẽ xuất hiện một thanh ngôn ngữ, giúp bạn chuyển đổi qua lại giữa việc nhập tiếng Anh hay tiếng Nhật cũng như nhiều cách thức nhập tiếng Nhật khá thuận tiện.\nTrong công việc hoặc học tập hàng ngày, nếu thỉnh thoảng bạn có nhu cầu gõ tiếng Nhật bằng máy tính thì chắc chắn đây sẽ là một bối rối lớn đối với nhiều người. Một số bạn sẽ chọn cách chạy ra các tiệm bán CD và mua các bộ gõ trên CD có bán sẵn, hoặc có bạn sẽ lên mạng và lục lạo trong đại dương Internet. Thật ra giải pháp ở ngay trước mặt bạn, trong chiếc máy tính của bạn chứ chẳng ở đâu xa. Bài viết sau đây xin trình bày cách bào chế và sử dụng một bộ gõ tiếng Nhật trong Windows XP.\nCÁCH CÀI ĐẶT:\nBước 1: trước tiên bạn hãy mở Start \u0026gt; Control Pannel \u0026gt; Regional and Language Options. Trong cửa sổ Regional and Language Options chọn thẻ Languages. Xem mục Install files for East Asian languages đã được đánh dấu chưa, nếu chưa thì hãy đánh dấu vào nó, nếu máy đòi đĩa cài đặt Windows XP thì hãy cho đĩa vào, sau đó khởi động lại máy .\nBước 2: sau khi restart máy, mở lại Regional and Language Options, vào thẻ Advanced. Trong bảng Code page conversion table, bấm chọn 10001 (Mac – Japanese).\nBước 3: trở lại thẻ Languages, trong phần Text services and input languages, bấm vào nút Details…\nỞ cửa sổ Text services and input languages, bấm vào nút Add…\nỞ cửa sổ Add input languages, trong thanh Input languages, chọn Japanese \u0026gt; OK.\nĐóng cửa sổ Regional and Language Options.\nBước 4: xem Languages bar có xuất hiện dưới thanh tác vụ không. Nếu có, hãy đưa nó lên trên bằng cách bấm phải vào nó, chọn Restore the Languages bars.\nVậy là bạn đã bào chế xong một bộ gõ tiếng Nhật của Windows XP rồi đó.\nCÁC THÀNH PHẦN CỦA LANGUAGES BAR:\nĐể chuyển hệ thống ngôn ngữ bàn phím sang tiếng Nhật bạn hãy bấm vào Languages bar sau đó chọn Japanese làm ngôn ngữ chính.\nLưu ý: khi chuyển cửa sổ làm việc chính thì Languages bar sẽ tự động chọn English làm ngôn ngữ chính của cửa sổ mới, nếu muốn sử dụng tiếng Nhật trong chương trình của cửa sổ mới này bạn sẽ phải chọn Japanese làm ngôn ngữ chính một lần nữa. Nhưng với các cửa sổ đã chọn ngôn ngữ chính là Nhật ngữ thì khi cửa sổ đó được chuyển lại làm cửa sổ chính, Nhật ngữ vẫn là ngôn ngữ chính.\nSau khi chọn Japanese làm ngôn ngữ chính Languages bar sẽ có button sau:\n– Languages: chọn lựa ngôn ngữ của bộ gõ.\n– Input Style: chọn lựa kiểu nhập, ẩn và hiện Languages (Show/ Hide Languages). Bạn không cần quan tâm lắm đến nút này.\n– Input Mode: đây là nút quan trọng nhất khi sử dụng bộ gõ. Trong button này có các tùy chọn sau:\nHiragana: gõ mẫu tự của bộ chữ Hiragana.\nFull-width Katakana/Half-width Katakana: gõ mẫu tự của bộ chữ Katakana.\nFull-width Alphanumeric/Half-width Alphanumeric: gõ mẫu tự Latin.\nDirect Input: gõ loại mẫu tự cơ bản của bàn phím (thường là chữ Latin).\n– Conversion Mode: chọn lựa sự ưu tiên khi chuyển đổi các mẫu tự từ Kana thành Kanji.\nGeneral: không có ưu tiên chuyển đổi.\nBias for Names: các mẫu tự có xu hướng ưu tiên chuyển đổi thành tên người và các địa danh.\nBias for Speech: các mẫu tự có xu hướng ưu tiên chuyển đổi thành từ vựng bình thường.\n– IME Pad: dùng để tìm các ký tự Kanji. Các ứng dụng của button này là chức năng mở rộng tuyệt vời mà các bộ gõ khác thường không có được.Với chức năng tìm kiếm này, bạn sẽ dễ dàng nhập những ký tự Kanji mà không cần biết cách đọc Kana của chúng, rất có ích khi tra từ bằng từ điển điện tử. Các ứng dụng này gồm có:\nHand writing: công cụ tìm kiếm bằng cách vẽ trực tiếp ký tự Kanji lên bàn vẽ của cửa sổ IME Pad – Hand writing. Với mỗi nét được vẽ, máy sẽ tự tìm kiếm các ký tự có hình dạng gần giống nhất với các nét bạn đã vẽ.\nCharacter List: toàn bộ các ký tự sẽ được liệt kê trong bảng.\nSoft Keyboard: mô phỏng các bộ bàn phím.\nStroke: tìm kiếm theo số nét.\nRadical: tìm kiếm theo bộ.\nSpeech: tìm kiếm bằng giọng đọc, để dùng công cụ này, bạn phải có Mirco.\n– Tool: các công cụ thêm, bớt mục từ cho từ điển chuyển đổi của máy.\n– Kana: cho phép bạn đánh trực tiếp các kiểu chữ Kana bằng bằng phím có hỗ trợ Nhật ngữ.\nCÁCH SOẠN THẢO VĂN BẢN BẰNG TIẾNG NHẬT:\nTrước tiên, bạn phải chuyển hệ thống ngôn ngữ bàn phím từ English sang Japanese như đã hướng dẫn ở trên. Khi Japanese đã là hệ thống ngôn ngữ chính, hãy chọn bộ chữ sẽ gõ với nút Input mode. Sau khi đã lựa chọn xong bộ chữ, bạn đã có thể soạn thảo văn bản bằng các cách sau:\n– Soạn thảo văn bản tiếng Nhật gián tiếp bằng Romanji: đây là cách soạn thảo khá dễ dàng và không đòi hỏi bàn phím có hỗ trợ tiếng Nhật. Lưu ý là nếu một từ kết thúc bằng âm n, bạn sẽ phải gõ là nn thay vì n, ví dụ: để gõ từ công viên bạn sẽ phải gõ kouenn thay vì kouen.\nSau khi đã gõ xong một từ với âm Kana, bấm Space bar, máy tính sẽ liệt kê các từ Hán tự (Kanji) thích hợp với từ vừa gõ.\nKết thúc một từ bằng phím Enter thay vì Space bar.\n– Soạn thảo trực tiếp bằng bàn phím: so với cách soạn thảo trước, cách soạn thảo này có lợi thế hơn nhiều về tốc độ nhưng lại rắc rối hơn vì đòi hỏi bạn phải học làm quen và nhớ thêm một hệ thống phím và một bàn phím có hỗ trợ Nhật ngữ trên mặt phím.\nNếu bạn đã có một bàn phím hỗ trợ Nhật ngữ, hãy bấm chọn nút Kana để gõ trực tiếp bằng bàn phím. Tương tự cách soạn thảo bằng Romanji, bạn vẫn sẽ chuyển từ Kana sang Kanji bằng Space bar và kết thúc từ bằng Enter.\nTrên đây là một số thông tin cơ bản về bộ gõ tiếng Nhật của Windows XP, vẫn còn nhiều điều thú vị của bộ gõ này đang chờ bạn khám phá.\nHIGURASHI KENSAI tdung48@yahoo.com\nBình luận (2) Lovely Angle — 2007-09-26 09:20\nNè em Mèo ui, em mới học thêm cả tiếng Nhật cùng với tiếng Hàn??? Sao tự dưng quan tâm đến tiếng Nhật thế. Hiii ^ _ ^\nanticlockwise_feb — 2007-09-28 01:06\ncái này mà cũng post lên, gà như chị cũng biết thì ai mà chả biết! Chỉ xem có chỗ nào down phim, down nhạc và đọc truyện hay hay ấy!Hí hí!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/26/cach-go-ti%E1%BA%BFng-nh%E1%BA%ADt-trong-windows-xp/","summary":"\u003cp\u003eWindows XP hỗ trợ việc nhập nhiều dạng ký tự của nhiều thứ tiếng khác tiếng Anh, trong đó có tiếng Nhật. Với cách thực hiện như hướng dẫn trong bài viết này, dưới taskbar của Windows XP sẽ xuất hiện một thanh ngôn ngữ, giúp bạn chuyển đổi qua lại giữa việc nhập tiếng Anh hay tiếng Nhật cũng như nhiều cách thức nhập tiếng Nhật khá thuận tiện.\u003c/p\u003e","title":"Cách gõ tiếng Nhật trong Windows XP"},{"content":"hôm nay là một ngày bận rộn kinh khủng, hic\nsáng dậy chả làm được cái gì thì thằng Trung tới, đi mua đĩa rồi phóng tới nhà nó, hì hục mãi mới cài được nero để ghi đĩa tặng sn Hiền. hơn 10h mới ra khỏi phòng thằng Trung, vì sợ ở Nguyễn Trãi ko có hoa nên đành mua luôn hoa ở chỗ gần Hoàng Cầu. Lúc tới NT mới thấy tiếc, dù sao mình vẫn thích hoa hồng màu hồng hơn, nhưng đã mua rồi chẳng lẽ mua tiếp. Trời thì nắng, bụi, đông, vừa đi vừa lo bạn Hiền ko có nhà, ấy thế mà hóa ra bạn ấy đã về được hơn tiếng rồi. Dù sao gặp được bạn ấy mấy phút cũng là may lắm rồi. Hhehe, bạn Hiền là bạn thân của tớ, bắt đầu chơi với nhau từ hồi mẫu giáo nhé, giờ là đã hơn 15 năm rồi đấy nhỉ. Chúc mừng sinh nhật Hiền nhé, 24/9\nra khỏi nhà Hiền, phi sang chỗ foto lấy sách, ôi trời, hơn 700 trang foto làm 6 bản, tổng cộng tớ ôm hơn 5000 trang giáo trình, nặng suýt chết, may mà có cái xe máy của thằng Trung, cảm ơn mày nhiều nhá!!!.\nTới trường ăn tạm cái bánh mì với cốc sữa, rồi lóc cóc bê đống sách ấy lên tầng 3, hic.\nthu bao nhiêu là tiền ấy, nào là tiền foto lịch sử đảng, nào là foto kỹ nghệ phần mềm, foto cấu trúc dữ liệu \u0026amp; giải thuật, ung hết cả đầu tiền với nong.\nngồi trong lớp vừa học vừa phân vân, ko biết tối nay đi trung thu với lớp hay tới đài TH xem ghi hình “kết nối trẻ”. Hôm đi họp rõ ràng các anh chị ấy bảo sẽ toàn ghi hình vào cuối tuần, thế mà đùng một cái trưa nay chị Hoa gọi cho mình, bảo chiều và tối nay ghi hình, em tới viết bài tường thuật. hic, chiều thì đi học, tối lại đã có việc rồi, bỏ cái nào cũng tiếc, rốt cục trời mưa, chả đi đâu được cả\nLại nói về chuyện foto sách, tớ được “vinh dự” là lớp phó lớp K50CC (hiện vẫn đang kiêm cả phó bí thư, sao tôi toàn phó thế ?), và để “đỡ đần” thằng lớp trưởng khốn khổ, tớ nhận phụ trách việc foto giáo trình tài liệu cho lớp. chỗ foto rẻ nhất ở HN mà tớ biết là đường Lương Thế Vinh, 60/trang, chiều nay vì ngại đi từ cầu giấy xuống LTV, tớ lên giao thông hỏi, toàn 120/trang với cả 100/trang, bực cái bọn ấy thế, đã đắt lại ra cái vẻ tinh vi, ngứa hết cả mắt, bực hết cả mình. Căm thù cái kiểu phục vụ ấy. Khinh khách hàng nó vừa vừa thôi nhé. Nổi giận đùng đùng tớ chen chúc lên xe bus 26, giờ cao điểm, chen lấn khổ kinh người ý,, cuối cùng thì cũng trở lại được cổng ĐHQG, gọi thằng Hải thì đầu tiên nó bảo đợi, nó sẽ ra, lúc sau thì nó bảo nó ko có xe. Mình chả biết làm thế nào, trời thi mưa lất phất, đành vừa ngồi nhìn đồng hồ vừa phân vân ko bit nên đi đâu, lúc ấy chưa mưa to. Định gọi điện hỏi mượn xe chị Ngọc nhưng bất thành. Ngồi tuyệt vọng , may sao thằng Hải lớp trưởng khốn khổ lại gọi và hỏi đang ở đâu, tao ra đi in với mày. May quá, cứu tinh đây rồi. Nó bảo 5 phút ra mà chờ 15 phút chưa thấy bóng dáng nó đâu, tức và ức. Nhưng chả sao. Mày tới muộn còn hơn mày ko tới. Hai thằng mặc áo mưa đi xuống Lương Thế Vinh, mưa càng lúc càng to, vừa đi vừa nghĩ “ôi sao mà mình lại “mua việc” thế này nhỉ?”, mưa ướt gió lạnh. hic. Lúc về thì mình nghĩ ra câu trả lời: chả phải mình vẫn hay kêu gào, mắng nhiếc, bất bình, bức xúc với cung cách làm việc vô trách nhiệm của phần đông công chức đó sao, xưa khi còn là “thường dân” mình vẫn hay chỉ trích mắng mỏ bọn cán sự lớp, cán sự đoàn thiếu tích cực đó sao, nghĩa là giờ khi có thể là người “có trách nhiệm” thì hãy cố gắng mà hoàn thành trách nhiệm, kêu gào thì dễ mà hành động mới khó.\nBình luận (1) JinK — 2007-09-24 10:44\n^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/24/entry-for-september-24-2007/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehôm nay là một ngày bận rộn kinh khủng, hic\u003cbr\u003e\nsáng dậy chả làm được cái gì thì thằng Trung tới, đi mua đĩa rồi phóng tới nhà nó, hì hục mãi mới cài được nero để ghi đĩa tặng sn Hiền. hơn 10h mới ra khỏi phòng thằng Trung, vì sợ ở Nguyễn Trãi ko có hoa nên đành mua luôn hoa ở chỗ gần Hoàng Cầu. Lúc tới NT mới thấy tiếc, dù sao mình vẫn thích hoa hồng màu hồng hơn, nhưng đã mua rồi chẳng lẽ mua tiếp\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/24/entry-for-september-24-2007/105.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Trời thì nắng, bụi, đông, vừa đi vừa lo bạn Hiền ko có nhà, ấy thế mà hóa ra bạn ấy đã về được hơn tiếng rồi\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/24/entry-for-september-24-2007/65.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Dù sao gặp được bạn ấy mấy phút cũng là may lắm rồi. Hhehe, bạn Hiền là bạn thân của tớ, bắt đầu chơi với nhau từ hồi mẫu giáo nhé, giờ là đã hơn 15 năm rồi đấy nhỉ. Chúc mừng sinh nhật Hiền nhé, 24/9\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/24/entry-for-september-24-2007/8.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 24, 2007"},{"content":"Nếu em yêu anh!(Viết trong một thời điểm hứng khởi, khi vừa uống Fristy xong) – Em đã bao giờ vào viện Tai-Mũi-Họng chưa? Nếu yêu anh, rất có thể em sẽ phải thường xuyên vào đó đấy, sợ ko? ^^ Bởi vì mỗi ngày anh đều “rót mật” vào tai em mà (thậm chí còn đổ cả đường gluco nữa cơ), ngọt lắm – Em có hay nhận được thư không? Nếu yêu anh, em sẽ nhận thư thường xuyên lắm. Bởi vì anh yêu em không nói hết bằng lời, anh còn phải viết ra giấy, cho vào phong bì, nhờ VNPT chuyển giúp tới em. Rồi anh viết vào sticker, dán vào vở của em. Viết cả email, nhờ gmail gửi tới em ^^\n– Nếu em yêu anh, anh sẽ đọc thật nhiều truyện cười để kể cho em nghe ^^, anh yêu nụ cười của em vô cùng, nụ cười của em nhiều nắng hơn cả nụ cười của cô hàng xén trong thơ Hoàng Cầm (nhưng răng của em thì chắc chắn ko đen hơn em nhỉ ).\n– Nếu em yêu anh, anh sẽ mua hoa nhiều hơn, bởi khi vui, anh hay mua hoa em ạ, mà yêu em thì anh nhất định sẽ vui nhiều lắm 😉\n– Nếu em yêu anh, chắc chắn dung lượng trống trong ổ cứng máy tính của anh sẽ giảm đi rất nhanh. Vì sao em biết không? Vì nó phải chứa hình và clip của em đấy, anh sẽ chụp ảnh, quay phim, ghi âm thật nhiều những hình ảnh của em, những lúc em nói, em cười. Nhỡ khi nào em buồn anh sẽ mở cho em xem, để em thấy em xinh xắn, đáng yêu bao nhiêu, em nhỉ ^^\n– Nếu em yêu anh, mình có hôn nhau không nhỉ? Ừ có chứ, tất nhiên rồi, chị Trần Thu Trang bảo”Yêu mà không hôn thì khác gì nước mắm bún chả không có dấm đường”, hehe. Anh sẽ hôn em ở giữa sân trường Quốc gia luôn ^^, vì anh yêu em mà. Chỉ hôn thôi – Nếu mà em yêu anh, anh sẽ yêu em đấy, yêu anh ko nào? ^^\nBình luận (29) PK — 2007-09-18 09:24\nCủ chuối!\nanticlockwise_feb — 2007-09-18 09:26\nhết bà chị lại đến thằng em, không biết dạo này tình hình an ninh quốc phong của Việt Nam có bất ổn không nhỉ?\nMr Free — 2007-09-18 09:32\nlão khánh kia, cmt ngắn thế là xóa đấy :))\n@chị Ngọc: thi thoảng lạc quan tí cho đời vui vẻ mà chị :))\nTAD — 2007-09-18 09:40\nMột số thong tin về Viện TMH TW: phiếu khám 20k khám thường, 30k khám giáo sư. Có thể chỉ khám riêng 1 bộ phận tai/mũi/họng hoặc khám cả 3 giá vẫn thế không thay đổi.\nMr Free — 2007-09-18 09:42\ncho em xin ít thông tin về răng hàm mặt đi, em bị sâu răng :))\nanticlockwise_feb — 2007-09-18 09:44\nsâu thì nhổ hết đi, khám gì nữa!\nTAD — 2007-09-18 09:54\nRHM thì a không biết nhưng mà a biết khoa Sản, nếu chú có nhu cầu a luôn sẵn sàng cung cấp thông tin :))\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-09-18 09:58\nvo^ doi trong khoan tan gai..!!hi hi hi\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-09-18 09:59\nem tan vua thui nhe chi thay luoi em xoan vao nhau rui kia….\n@ phan khanh: vo^ duyen qua!!!\nGordon — 2007-09-18 10:02\nSao phải nếu, bảo với em nó rằng “You must love me” ;))\nMr Free — 2007-09-18 10:19\n@chịNgoc: nhổ đi thì lấy gì mà cắn đây?\n@Chổi: thôi anh ạ, sản siếc gì, chưa đến lúc :))\n@chị Thùy: chị quá khen, hihi, thế này vẫn là bình thường đấy ạ ^^\n@anh Tuấn Tú: thế nhỡ em nó bảo “no no thank you” thì làm sao :))\n♥ Ly ♥ — 2007-09-18 10:33\nơ, chết, dạo này học theo em viết thư tình tương lai àh?\nHay là có cô nào rồi ý nhỉ ;))\nNho*.n~~~ — 2007-09-18 11:32\nchep~~ chuoi qua!!! cha hiu em minh dao nay bi lam sao ??\nSAY THE SAME — 2007-09-19 01:05\nơ cái này tự vik hở, thật ko đếy, ghe quá cơ\nTAD — 2007-09-19 01:59\nNhanh lắm chú ạ, khoảng 9 tháng ổ cứng sẽ đầy gây tràn bộ nhớ trong khi chú chỉ có 3 tháng đầu tiên để đưa ra quyết định an toàn có format hay không thôi.\nYêu nhau nên biết thông tin chỗ đấy, thiết thực hơn so với TMH 😀\n★Loan♡Dzung★ — 2007-09-19 04:27\nHi hi.Thái lãng mạn ghê, đang iu hả em?\nDelete — 2007-09-19 09:14\nối giời ơi…. đúng là i rờ mờ lờ….hix hix…\nMr Free — 2007-09-19 10:34\n@say the same: tự vít đấy, ghê lắm ko =))\n@Huyền em: chưa đâu em, cùng lắm là sắp thôi 😀\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2007-09-19 11:55\nanh dung uong sua fristy nua nho, tri tuong bo bay xa qua, ko bit duong nao ma lan dau ;)). Ma chua gi da doa the nay, dua nao dam yeu co chu: “hon o giua san truong Quoc Gia” =))\nMr Free — 2007-09-20 01:14\nThật chứ, những cái tớ liệt kê ở entry hoàn toàn là những “nhiệm vụ khả thi” mà 😀\nbéo — 2007-09-20 06:00\nđừng xóa comment của tao, tao comment dài hơn anh khánh, nhưng mà đúng là chuối củ, chuối củ.\nMr Free — 2007-09-20 12:09\n@anh chổi: thôi ông anh đừng dọa em, anh có chổi suốt ngày đi quét virus thế à :))\n@chị Loan: dạ chưa iu mà đã lãng mạn thế này, iu vào chắc ko bít đâu mà lần nữa mất ^^\n@Link: ko cho anh uống fristy nữa à? vậy uống cô gái hà lan vậy nhé :)), dọa dẫm gì đâu ^^, nói thật mà :))\nGirl from heaven — 2007-09-20 12:56\ncậu nghĩ được ra cái này hả, bái phục bái phục\nnếu cậu được như thế này thật thì tội gì ko yêu nhỉ, hehe\nMXN — 2007-09-22 01:17\n…ừ…yêu nhá 🙂 !\nMr Free — 2007-09-22 01:46\nMXN: who r u? a girl from heaven? 😀\nGirl from heaven — 2007-09-26 09:17\nNo, not me!!!\nchangcodon_maiyeu — 2007-09-28 08:18\núi trời,chỉ đc cái bốc phét,mày mà dám thế á??????nhưng mà cái nè tao nghe quen quen:))\nMr Free — 2007-09-30 06:26\ntao mà bốc phét à, vớ vẩn, đây gọi là lập kế hoạch, :))\nmày mà ko quen thì ai quen nữa 😀\nchangcodon_maiyeu — 2007-10-03 12:45\nhehe,hay nà tao cũng viết bài là “Nếu ta yêu nhau” nhờ?dựa trên “giả vờ ta yêu nhau”hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNếu em yêu anh!\u003c/strong\u003e\u003cem\u003e(Viết trong một thời điểm hứng khởi, khi vừa uống Fristy xong\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/10.gif\"\u003e\u003cem\u003e)\u003c/em\u003e \u003cstrong\u003e– Em đã bao giờ vào viện Tai-Mũi-Họng chưa? Nếu yêu anh, rất có thể em sẽ phải thường xuyên vào đó đấy\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/3.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, sợ ko? ^^ Bởi vì mỗi ngày anh đều “rót mật” vào tai em mà (thậm chí còn đổ cả đường gluco nữa cơ), ngọt lắm\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/8.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e– Em có hay nhận được thư không? Nếu yêu anh, em sẽ nhận thư thường xuyên lắm. Bởi vì anh yêu em không nói hết bằng lời, anh còn phải viết ra giấy, cho vào phong bì, nhờ VNPT chuyển giúp tới em. Rồi anh viết vào sticker, dán vào vở của em. Viết cả email, nhờ gmail gửi tới em ^^\u003cbr\u003e\n– Nếu em yêu anh, anh sẽ đọc thật nhiều truyện cười để kể cho em nghe ^^, anh yêu nụ cười của em vô cùng, nụ cười của em nhiều nắng hơn cả nụ cười của cô hàng xén trong thơ Hoàng Cầm (nhưng răng của em thì chắc chắn ko đen hơn em nhỉ\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/10-1.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e).\u003cbr\u003e\n– Nếu em yêu anh, anh sẽ mua hoa nhiều hơn, bởi khi vui, anh hay mua hoa em ạ, mà yêu em thì anh nhất định sẽ vui nhiều lắm 😉\u003cbr\u003e\n– Nếu em yêu anh, chắc chắn dung lượng trống trong ổ cứng máy tính của anh sẽ giảm đi rất nhanh. Vì sao em biết không? Vì nó phải chứa hình và clip của em đấy, anh sẽ chụp ảnh, quay phim, ghi âm thật nhiều những hình ảnh của em, những lúc em nói, em cười. Nhỡ khi nào em buồn anh sẽ mở cho em xem, để em thấy em xinh xắn, đáng yêu bao nhiêu, em nhỉ ^^\u003cbr\u003e\n– Nếu em yêu anh, mình có hôn nhau không nhỉ? Ừ có chứ, tất nhiên rồi, chị Trần Thu Trang bảo”Yêu mà không hôn thì khác gì nước mắm bún chả không có dấm đường”, hehe. Anh sẽ hôn em ở giữa sân trường Quốc gia luôn ^^, vì anh yêu em mà. Chỉ hôn thôi\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/18/n%E1%BA%BFu-em-yeu-anh/3-1.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e– Nếu mà em yêu anh, anh sẽ yêu em đấy, yêu anh ko nào? ^^\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nếu em yêu anh!"},{"content":"Tôi muốn mở đầu bằng một câu chuyện và mấy con số. Đó là chuyện cuốn Bàn về tự do của John Stuart Mill, từ lâu đã được coi là kinh điển không chỉ ở châu Âu mà trên toàn thế giới. Cuốn sách này được xuất bản lần đầu ở Anh năm 1859. Không đầy 10 năm sau, năm 1868, nó đã được dịch ở Nhật Bản, số phát hành lên đến 2 triệu bản, trong khi dân số Nhật lúc bấy giờ chỉ 36 triệu người. Có thể nói chắc chắn điều này gắn liền sâu sắc với công cuộc duy tân nổi tiếng của Nhật cách đây mấy thế kỉ, cuộc lựa chọn vĩ đại đã đưa nước Nhật vào một con đường và đến một số phận khác hẳn các nước châu Á bấy giờ hầu như đều ở trong hoàn cảnh và đứng trước những thách thức sống còn tương tự. Nước Nhật ngày nay cũng đang đứng đầu thế giới về số người đọc và về số sách dịch. Tôi nghĩ sẽ không quá đáng khi nói rằng tình hình đặc biệt đó không phải không có liên quan gì đến điều mà ta vẫn gọi là “sự thần kì Nhật Bản”. Có lẽ cũng nên biết rằng hầu hết các thuật ngữ về xã hội học, triết học, chính trị học, và nhiều khoa học khác đang được sử dụng ngày nay ở ta chính là xuất phát trước tiên từ Nhật, chính người Nhật là những người đầu tiên đã sáng tạo ra các thuật ngữ ấy để dịch các khái niệm du nhập từ phương Tây trong quá trình duy tân và hiện đại hoá của họ, các thuật ngữ này sau đó được các nhà cách mạng Trung Hoa đưa vào tiếng Trung, rồi mới chuyển sang Việt Nam. Và như ai cũng hiểu, một khái niệm mới chỉ có thể hình thành, định hình trong một xã hội, trong đời sống một dân tộc khi trong ngôn ngữ của xã hội và dân tộc đó đã chính thức xuất hiện những thuật diễn đạt những khái niệm ấy. Chính những khái niệm mới được định hình tạo ra những chuyển động xã hội, thậm chí những cuộc cách mạng xã hội rộng lớn, quyết định số phận các dân tộc. …\nNguyên Ngọc\nMột sự nghiệp lớn và cấp thiết\n(Phát biểu tại lễ ra mắt Quĩ Dịch thuật Phan Chu Trinh – thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam – ngày 9/1/2007 tại Hà Nội)\nTôi xin cảm ơn ban tổ chức đã dành cho tôi vinh dự được nói vài lời trong buổi gặp gỡ trang trọng này, buổi gặp gỡ, tôi tin vậy, mở đầu cho một công việc rồi về sau hẳn sẽ được ghi nhớ như một cái mốc quan trọng trong đời sống văn hóa của chúng ta.\nTôi muốn mở đầu bằng một câu chuyện và mấy con số. Đó là chuyện cuốn Bàn về tự do của John Stuart Mill, từ lâu đã được coi là kinh điển không chỉ ở châu Âu mà trên toàn thế giới. Cuốn sách này được xuất bản lần đầu ở Anh năm 1859. Không đầy 10 năm sau, năm 1868, nó đã được dịch ở Nhật Bản, số phát hành lên đến 2 triệu bản, trong khi dân số Nhật lúc bấy giờ chỉ 36 triệu người. Có thể nói chắc chắn điều này gắn liền sâu sắc với công cuộc duy tân nổi tiếng của Nhật cách đây mấy thế kỉ, cuộc lựa chọn vĩ đại đã đưa nước Nhật vào một con đường và đến một số phận khác hẳn các nước châu Á bấy giờ hầu như đều ở trong hoàn cảnh và đứng trước những thách thức sống còn tương tự. Nước Nhật ngày nay cũng đang đứng đầu thế giới về số người đọc và về số sách dịch. Tôi nghĩ sẽ không quá đáng khi nói rằng tình hình đặc biệt đó không phải không có liên quan gì đến điều mà ta vẫn gọi là “sự thần kì Nhật Bản”. Có lẽ cũng nên biết rằng hầu hết các thuật ngữ về xã hội học, triết học, chính trị học, và nhiều khoa học khác đang được sử dụng ngày nay ở ta chính là xuất phát trước tiên từ Nhật, chính người Nhật là những người đầu tiên đã sáng tạo ra các thuật ngữ ấy để dịch các khái niệm du nhập từ phương Tây trong quá trình duy tân và hiện đại hoá của họ, các thuật ngữ này sau đó được các nhà cách mạng Trung Hoa đưa vào tiếng Trung, rồi mới chuyển sang Việt Nam. Và như ai cũng hiểu, một khái niệm mới chỉ có thể hình thành, định hình trong một xã hội, trong đời sống một dân tộc khi trong ngôn ngữ của xã hội và dân tộc đó đã chính thức xuất hiện những thuật diễn đạt những khái niệm ấy. Chính những khái niệm mới được định hình tạo ra những chuyển động xã hội, thậm chí những cuộc cách mạng xã hội rộng lớn, quyết định số phận các dân tộc.\nMột ví dụ Nhật Bản thôi hẳn cũng đã khá đủ để cho ta thấy vai trò của dịch thuật trong đời sống và phát triển của các dân tộc. Đúng ra đấy là một quy luật phổ biến: một dân tộc, một đất nước chỉ có thể phát triển – thậm chí tồn tại mà không bị mỏi mòn, mai một – qua việc trao đổi liên tục với những nền văn hóa khác mình, trong đó dịch – “dịch” bằng cách này hay cách khác – là một phương tiện quan trọng nhất; và những biến đổi quan trọng nhất của đời sống một dân tộc thường gắn với những công cuộc tiếp nhận những ảnh hưởng văn hóa bên ngoài, càng xa và mới lạ thì tác động càng mạnh và càng quyết định, và cũng thường chủ yếu thông qua dịch thuật.\nNgay lịch sử ta cũng từng chứng minh khá rõ điều này: tiếp nhận văn hóa Phật giáo Ấn Độ thông qua dịch kinh Phật rất sớm ngay từ vài thế kỉ trước Công nguyên, tạo nên một nền văn hóa Việt rất độc đáo kết hợp văn hóa bản địa với văn hóa Phật giáo, đủ sức chống lại đồng hoá một nghìn năm của văn hóa xâm lược phương bắc; tiếp nhận văn hóa Trung Hoa Nho giáo bằng một lối “dịch” rất đặc biệt, qua một ngôn ngữ Hán Việt, viết Hán đọc Việt, cũng tạo sức mạnh văn hóa đủ để tồn tại một nghìn năm tiếp theo độc lập bên cạnh một đế quốc khổng lồ, và hơn thế nữa còn nhân đôi lãnh thổ về phương Nam; tiếp nhận văn hóa phương Tây, trước tiên bằng đọc trực tiếp, rồi bằng dịch, để tạo nên xã hội Việt Nam, văn hóa và văn học Việt Nam hiện đại …\nTuy nhiên cũng phải nói rằng, do những nguyên nhân khách quan và chủ quan khác nhau, trong thời kì cận đại và hiện đại, việc tiếp cận và dịch thuật những tri thức tinh hoa của nhân loại ở ta khá chậm trễ và phiến diện. Các tác phẩm văn học thế giới được giới thiệu và dịch khá hơn, nhưng cũng chưa thật có hệ thống; đặc biệt từ khi có tác động của kinh tế thị trường thì vừa có mặt phong phú, đa dạng hơn, lại vừa có mặt hỗn độn hơn, chất lượng dịch nhiều khi rất kém. Còn những tác phẩm tinh hoa thuộc các ngành khoa học xã hội và nhân văn thì rất vắng bóng. Trước Cách mạng Tháng Tám, có thể nói ở\nViệt Nam hoàn toàn không có một tác phẩm triết học quan trọng nào của phương Tây được dịch ra tiếng Việt. Sau năm 1945, đặc biệt sau năm 1954, một số tác phẩm triết học đã được dịch khá công phu, nhưng cũng chỉ tập trung trong hệ tư tưởng Mác-Lênin. Có thể nói, không hề quá đáng, chúng ta hầu như bị đứt mất hàng trăm năm với tinh hoa của tri thức toàn diện của nhân loại. Chỉ một ví dụ này thôi cũng đã quá hùng hồn: Cuốn sách kinh điển “Bàn về tự do” của John Stuart Mill vừa nói đến trên kia mãi đến năm 2004 mới được dịch lần đầu tiên ở ta, và cũng chỉ in lèo tèo có một 1.000 bản, tức chậm hơn Nhật một thế kỉ rưởi và số lượng in thì ít hơn họ 2.000 lần! Có phải chỉ qua một điều này thôi đã có thể cắt nghĩa được sự chậm trễ hàng trăm năm của ta so với cái đất nước cách đây nghiệp phục hưng dân tộc. Tôi muốn đề nghị trong buổi họp mặt hôm nay, ít nhất và trước hết vài thế kỉ hoàn cảnh cũng chẳng hơn gì ta, và ngày nay ta thật sự chẳng biết đến bao giờ mới đuổi theo cho kịp. Quả thật cho đến hôm nay, ta vẫn còn là một ốc đảo cách biệt rất xa với đại dương mênh mông của tri thức nhân loại, cả cổ điển lẫn đương đại, đó là điều không thể và cũng không nên cố tìm cách chối cãi.\nCho nên sẽ hoàn toàn không đầy đủ, sẽ là phiến diện và thậm chí nguy hiểm, nếu trong chiến lược phát triển trước mắt và lâu dài của đất nước không thật sự có kế hoạch toàn diện, nghiêm túc, có hệ thống, và cả bức bách nữa, dịch thuật tinh hoa tri thức thế giới như một trong những chiến lược then chốt của phát triển, hoặc cũng có thể nói cách khác, trong sự trong những người tâm huyết chúng ta, thống nhất với nhau về nhận thức ấy, để rồi từ đó mới bàn đến những kế hoạch, những công việc cụ thể, và cũng từ đây loan nhận thức này ra toàn xã hội. Dự án Tủ sách tinh hoa tri thức thế giới, với Nhà xuất bản Tri Thức làm trung tâm đầu tiên, chỉ có thể thành công nếu chúng ta thật sự nhận ra tình hình nghiêm trọng này, và từ đó thống với nhau nhận thức này.\nCách đây hơn một thế kỉ có một người Việt Nam đã giật mình hiểu ra tình hình này, nhận ra sự lạc hậu chết người của xã hội ta về văn hóa và tri thức giữa một thế giới đang biến động dữ dội, đang “toàn cầu hoá” như cách nói của chúng ta ngày nay, cuộc toàn cầu hoá lần thứ nhất; và biết rằng Việt Nam chỉ có thể sống còn nếu quyết mạnh dạn hoà nhập cùng toàn thế giới, ra sức học thế giới. Người đó là Phan Châu Trinh, người Việt Nam sáng suốt nhất trong thời của ông. Về sau Huỳnh thúc Kháng có một đánh giá thoạt nghe có thể rất lạ về Phan Châu Trinh, ông gọi Phan Châu Trinh là “nhà cách mạng đầu tiên của Việt Nam”. Nhà cách mạng là người không chỉ chống ngoại xâm, mà là người muốn làm thay đổi xã hội, thay đổi một cách căn bản. Phan Châu Trinh chủ trương muốn cứu nước ra khỏi tình trang nô lệ thảm khốc thì phải làm thay đổi xã hội, khắc phục sự lạc hậu về văn hóa xã hội của đất nước, rút ngắn khoảng cách chết người giữa chúng ta với thế giới đang chuyển động như vũ bão. Và khẩu hiệu của ông ngắn gọn, súc tích, quyết đoán: “Chi bằng học!”. Chiến lược hàng đầu của ông là khai dân trí, tức khai hoá dân tộc, khai hoá cho dân tộc đang chìm đắm trong vòng u tối. Phan Châu Trinh đã tìm sang Nhật, và kết luận của ông sau chuyến khảo sát tận nơi ấy rất rõ ràng. Ông nói, đau đớn: \u0026ldquo;Xem dân trí nước Nhật rồi đem dân trí ta so sánh thật không khác gì đem con gà đọ với con chim cắt già… Trình độ quốc dân Nhật như thế, trình độ quốc dân ta như thế, không nô lệ làm sao được\u0026rdquo;. Trở về, ông phát động phong trào Duy Tân nổi tiếng. Hoàng Xuân Hãn đánh giá phong trào đó như sau: “Phan Châu Trinh đã chủ trương một cuộc cách mạng tân văn hóa”… Tiếc thay, vì những éo le của lịch sử, sự nghiệp tâm huyết và sáng suốt của Phan Châu Trinh đã phải dở dang. Độc lập dân tộc đã được dành lại bằng mấy cuộc chiến tranh khốc liệt và anh hùng. Song, như một nhà sử học đã nói, những nan đề do Phan Châu Trinh đã nhận thức và nêu ra cho đất nước, về nhiều mặt, vẫn còn nguyên đấy. Công cuộc khai hoá bị chậm trễ vì những uẩn khúc của lịch sử nhất định phải được tiếp tục, một cách ráo riết, cơ bản, có hệ thống. Phải đưa xã hội, dân tộc ta hoà nhập được với nền tảng tri thức cả cơ bản lẫn cập nhật của nhân loại. Đây phải là sự nghiệp của toàn dân, của tất cả những người tâm huyết với sự phát triển của dân tộc. Hoàn toàn không phải ngẫu nhiên mà quĩ dịch thuật như là một công cụ hữu hiệu để góp phần thực hiện sự nghiệp này mang tên là Quỹ dịch thuật Phan Châu Trinh. Và cũng thật đẹp khi đứng đầu Quĩ này là nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, người cháu ngoại yêu quí của cụ.\nCông việc ắt sẽ rất nhiều và rất nặng nề. Cần có kế hoạch tổng thể có tầm nhìn xa và lớn, đồng thời thiết thực từng bước. Cần huy động được tối đa trí tuệ, tài năng của nhiều người từng trải, đồng thời lại cần có chương trình đào tạo lực lượng dịch mạnh cho tương lai.\nHoàn cảnh mới của đất nước đang tạo cho chúng ta những điều kiện tốt hơn bao giờ hết để tiếp nối khai sáng cuộc được Phan Châu Trinh bắt đầu từ một 100 năm trước. Và cũng chính hoàn cảnh ấy, với quyết đoán của đất nước chủ động mạnh mẽ đi vào trào lưu toàn cầu hoá, buộc chúng ta phải quyết tâm thực hiện cho kì được sự nghiệp này. Chúng ta đã chậm trễ mất hàng trăm năm, quyết không thể chần chừ nữa. Mong cuộc gặp hôm nay, khiêm tốn, song sẽ là sự bắt đầu, bắt đầu lại con đường khai sáng rất đáng để tất cả chúng ta dồn hết tâm huyết và trí tuệ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/17/mot-su-nghiep-lon-va-cap-thiet/","summary":"\u003cp\u003eTôi muốn mở đầu bằng một câu chuyện và mấy con số. Đó là chuyện cuốn Bàn về tự do của John Stuart Mill, từ lâu đã được coi là kinh điển không chỉ ở châu Âu mà trên toàn thế giới. Cuốn sách này được xuất bản lần đầu ở Anh năm 1859. Không đầy 10 năm sau, năm 1868, nó đã được dịch ở Nhật Bản, số phát hành lên đến 2 triệu bản, trong khi dân số Nhật lúc bấy giờ chỉ 36 triệu người. Có thể nói chắc chắn điều này gắn liền sâu sắc với công cuộc duy tân nổi tiếng của Nhật cách đây mấy thế kỉ, cuộc lựa chọn vĩ đại đã đưa nước Nhật vào một con đường và đến một số phận khác hẳn các nước châu Á bấy giờ hầu như đều ở trong hoàn cảnh và đứng trước những thách thức sống còn tương tự. Nước Nhật ngày nay cũng đang đứng đầu thế giới về số người đọc và về số sách dịch. Tôi nghĩ sẽ không quá đáng khi nói rằng tình hình đặc biệt đó không phải không có liên quan gì đến điều mà ta vẫn gọi là “sự thần kì Nhật Bản”. Có lẽ cũng nên biết rằng hầu hết các thuật ngữ về xã hội học, triết học, chính trị học, và nhiều khoa học khác đang được sử dụng ngày nay ở ta chính là xuất phát trước tiên từ Nhật, chính người Nhật là những người đầu tiên đã sáng tạo ra các thuật ngữ ấy để dịch các khái niệm du nhập từ phương Tây trong quá trình duy tân và hiện đại hoá của họ, các thuật ngữ này sau đó được các nhà cách mạng Trung Hoa đưa vào tiếng Trung, rồi mới chuyển sang Việt Nam. Và như ai cũng hiểu, một khái niệm mới chỉ có thể hình thành, định hình trong một xã hội, trong đời sống một dân tộc khi trong ngôn ngữ của xã hội và dân tộc đó đã chính thức xuất hiện những thuật diễn đạt những khái niệm ấy. Chính những khái niệm mới được định hình tạo ra những chuyển động xã hội, thậm chí những cuộc cách mạng xã hội rộng lớn, quyết định số phận các dân tộc. …\u003c/p\u003e","title":"Một sự nghiệp lớn và cấp thiết"},{"content":"mỗi lần về quê và lên là một lần vừa mệt vừa chán, hichic, bởi vì sao? bởi vì xe bus chen chúc chật chội, bởi vì đường xá gồ ghề lỗi lõm, ức thế ko biết, thề với các bạn là về Hải Dương dễ chịu hơn về Vĩnh PHúc nhiều, bao giờ QL2 mới xong đây, chẳng lẽ lại @$#$#%#%, điên quá đi mất, bức xúc với bọn nào bây giờ nhỉ? cơ chế hay chính quyền hay ý thức?\nBình luận (5) béo — 2007-09-17 09:43\nờ, bức thật, vĩnh phúc văn minh hiện đại hơn hải dương là thế mà đường về quê lại gian nan quá!\nanticlockwise_feb — 2007-09-18 02:40\nDự án nâng cấp QL2 dài 22km (Km 7+880 đến km 29+880) từ Nội Bài đến thị xã Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc) chính thức khởi công tháng 2/2005. Theo kế hoạch, sẽ thông xe toàn tuyến (trừ cầu) trước Tết Đinh Hợi (ngày 25/1/2007), với tổng vốn đầu tư ban đầu 541,6 tỷ đồng. Trong đó, vốn BOT 536 tỷ, vốn ngân sách Nhà nước 5,6 tỷ. Công trình do Công ty BOT QL 2 làm chủ đầu tư.\nTheo đánh giá của Bộ GTVT, đến tháng 4/2007, dự án này mới thực hiện được hơn 50% khối lượng xây lắp và 80% diện tích giải phóng mặt bằng (GPMB). Song, riêng chi phí xây lắp đã trội lên 133,466 tỷ đồng.\nTrong khi đó, chủ đầu tư chỉ huy động được 416 tỷ (thay vì 536 tỷ đã được duyệt dự án và ký kết hợp đồng). Bởi vậy, dự án chưa thể triển khai tiếp.\nNhiều hộ xã Thanh Xuân chưa giao mặt bằng thì nhiều hộ đã kịp làm quán trên dãy phân cách!\nNhưng, ông Đinh Văn Bạo, PGĐ Công ty BOT QL2 cho rằng, nguyên nhân chính của việc chậm tiến độ là do khâu GPMB. Trong đó, phức tạp nhất là 5 km đoạn thuộc địa phận huyện Sóc Sơn (Hà Nội).\nTheo ông Bạo, nếu được bàn giao mặt bằng ngay thì chủ đầu tư sẽ cố gắng hoàn thành các gói thầu trong tháng 8, 9 và sẽ thông xe toàn bộ vào tháng 11 năm nay.\nTuy nhiên, qua tìm hiểu thực tế, chúng tôi nhận thấy, đã 2 năm từ ngày triển khai giải phóng mặt bằng cho dự án, đoạn qua huyện Sóc Sơn vẫn chưa thể thống nhất cách tính diện tích đất thu hồi cũng như đền bù (ngoại trừ vị trí và mức giá đã được thống nhất là đất loại 1, giá 3.750.000đ/m2).\nThế nên, công tác bàn giao mặt bằng kiểu “xôi đỗ” đã buộc các đơn vị thi công phải làm việc kiểu xôi đỗ !? (dù vậy, nhiều đoạn đã được bàn giao mặt bằng vẫn đang nằm chờ thi công hay thi công kiểu nửa chừng!).\nCũng chính khó khăn này mà ngay sau hoàn thành đoạn “xa lộ” ở Km 7+880, Công ty Xây dựng số 4 (Tổng Công ty Xây dựng Hà Nội) đã phải “rút lui” để “nhường chỗ” cho Công ty Bảo Quân từ tháng 5/2007 (thuộc gói thầu 1: từ Km7+880 – Km 14+880)). Đến hết tháng 6/2007, gói thầu này mới đạt 30% giá trị xây lắp.\nTại đây, hơn 100 hộ dân (thôn Thạch Lỗi, xã Thanh Xuân, huyện Sóc Sơn) vẫn quyết tâm “bám trụ”, chưa bàn giao mặt bằng.\nÔng Phạm Minh Hải, đại diện các hộ dân nơi đây cho hay, không phải vì dân không ủng hộ chủ trương mở đường của Nhà nước mà cái chính là suốt 2 năm qua, Ủy ban GPMB của huyện và cán bộ xã Thanh Xuân đã mập mờ, không công khai quy hoạch chi tiết diện tích thu hồi, giá cả chung đối với đất. Chưa bàn bạc công khai cùng dân đã “mời” dân đi nhận tiền đền bù. Giá tiền cho các hộ cùng một diện tích đất, tài sản trên đất tương đương nhau lại chênh nhau hơn 4 lần!\nĐại diện Hội đồng GPMB huyện Sóc Sơn, ông Đỗ Như Khoa, Phó phòng Tài chính huyện cho biết, trong tuần này, huyện sẽ xin chỉ đạo của thành phố cách xác định diện tích bồi thường và thông báo đến các hộ dân.\nTheo ông Khoa, các hộ dân yêu cầu diện tích đất được đền bù phải từ mép đường nhựa. Nghị định 184 của Chính phủ cũng nói rõ, với phần đất hiện tại, dù có lớn hơn so với diện tích đất trước đây (do sai số trong đo đạc…) nhưng không có tranh chấp với các hộ liền kề cũng được bồi thường. Trong khi đó, quyết định giao đất cho xã Thanh Xuân số 3175 của UBND TP. Hà Nội năm 1989 lại quy định để lưu thông đường quốc lộ là 20m. Vì thế, huyện cũng đang “lúng túng”, phải báo cáo, xin chỉ đạo của thành phố.\nChưa hết, trong khi chờ được bàn giao mặt bằng, chủ đầu tư cũng đang chờ được điều chỉnh vốn!\nVà đến bao giờ mới hết cảnh con đường như “nứt ra từ khe núi”, ngồi làn bên này là với tay đến nóc ô tô đang lưu thông ở làn ngược lại?!\nDo “biến động giá cả” khi phải thi công trong thời gian dài, cùng với khó khăn trong huy động vốn, nên Bộ GTVT đã đồng ý với yêu cầu của chủ đầu tư và đã có kiến nghị lên Thủ tướng về việc “Điều chỉnh dự án BOT cải tạo, nâng cấp QL2 đoạn Nội Bài – Vĩnh Yên”.\nDự án này được nâng tổng mức đầu tư lên 755,863 tỷ đồng. Trong đó, vốn BOT là 416 tỷ đồng, vốn ngân sách Nhà nước là 339,863 tỷ đồng.\nTheo chủ đẩu tư cam kết thì tháng 11 tới đoạn đường này sẽ được thông xe!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-09-18 07:32\nà kinh, 1 entry ngắn mà í nghĩa sâu xa =))\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-09-18 07:33\n@ chị Ngọc: nhất thiết phải comment dài thế à chị =(\nanticlockwise_feb — 2007-09-18 08:25\nờ, hờ hờ, chị cho thằng bé thông tin cho nó tự xử lý!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/17/oi-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-v%E1%BB%9Bi-ch%E1%BA%A3-xe/","summary":"\u003cp\u003emỗi lần về quê và lên là một lần vừa mệt vừa chán, hichic, bởi vì sao? bởi vì xe bus chen chúc chật chội, bởi vì đường xá gồ ghề lỗi lõm, ức thế ko biết, thề với các bạn là về Hải Dương dễ chịu hơn về Vĩnh PHúc nhiều, bao giờ QL2 mới xong đây, chẳng lẽ lại @$#$#%#%, điên quá đi mất, bức xúc với bọn nào bây giờ nhỉ? cơ chế hay chính quyền hay ý thức?\u003c/p\u003e","title":"ôi đường với chả xe"},{"content":"hôm nay xem Viet Nam đá, hichic, lại hòa, nhưng ko bị ghi bàn trước thì quả đúng là thần kì, sau khi Công Vinh ghi bàn, mình sướng điên được, hehe, và tự nhủ là liên đoàn bóng đá VN chọn đất để xây sân thiêng thế, VN đá với bọn Tây Á ở Mỹ Đình thì lúc nào cũng bất bại, haha.\nvề chi tiết trận đấu này, đầu tiên, nhìn cái mặt thằng Anh Đức mình ngứa mắt thế, đen sì sì, xấu trai ko chịu được, đã thế còn vô duyên quá thể, tốc độ ko có – làm gì có pha nào chạy nhanh hơn hậu vệ nó, kĩ thuật thì nghèo nàn, cũng làm gì có pha nào qua người được, chả hiểu cái lí do mốc xì gì khiến nó vẫn đá chính nhỉ, tức điên.\nthứ hai là mấy thằng trọng tài láo toét, rõ ràng thiên vị mấy quả, bực thế.\nnhưng nói chung thì cảm giác là vui mừng, VN tuy hậu vệ có vài pha ngớ ngẩn bực mình nhưng thủ môn bắt siêu hay, tấn công rất tốt, sút phạt quả nào nguy hiểm quả đấy, ổn. Bõ công ngồi xem.\nBình luận (2) [deleted] — 2007-09-12 08:49\nhè hè.Lúc nãy tớ đi chơi vìa, thấy các bác cờ quạt mũ mã mới biết VN đá. VN vô địch về nhì ^^\nanticlockwise_feb — 2007-09-15 10:53\nE hèm, đồng chí có thể chê bai về kĩ thuật của người ta nhưng ko được thêm vào cái đoạn tả cảm xúc kiểu: Ngứa mắt thế, đen sì xấu trai không chịu được, mất cả tính khách quan!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/12/bong-da-vi%E1%BB%87t-nam/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay xem Viet Nam đá, hichic, lại hòa, nhưng ko bị ghi bàn trước thì quả đúng là thần kì, sau khi Công Vinh ghi bàn, mình sướng điên được, hehe, và tự nhủ là liên đoàn bóng đá VN chọn đất để xây sân thiêng thế, VN đá với bọn Tây Á ở Mỹ Đình thì lúc nào cũng bất bại, haha.\u003cbr\u003e\nvề chi tiết trận đấu này, đầu tiên, nhìn cái mặt thằng Anh Đức mình ngứa mắt thế, đen sì sì, xấu trai ko chịu được, đã thế còn vô duyên quá thể, tốc độ ko có – làm gì có pha nào chạy nhanh hơn hậu vệ nó, kĩ thuật thì nghèo nàn, cũng làm gì có pha nào qua người được, chả hiểu cái lí do mốc xì gì khiến nó vẫn đá chính nhỉ, tức điên.\u003cbr\u003e\nthứ hai là mấy thằng trọng tài láo toét, rõ ràng thiên vị mấy quả, bực thế.\u003cbr\u003e\nnhưng nói chung thì cảm giác là vui mừng, VN tuy hậu vệ có vài pha ngớ ngẩn bực mình nhưng thủ môn bắt siêu hay, tấn công rất tốt, sút phạt quả nào nguy hiểm quả đấy, ổn. Bõ công ngồi xem.\u003c/p\u003e","title":"bóng đá Việt Nam,"},{"content":"FPT phối hợp với ĐHCN tổ chức ngày phần mềm tự do 2007 tại 144 Xuân Thuỷ vào lúc 8h30 thứ 7 ngày 15/9/2007.\nThông tin chi tiết xem ở đây:\nSoftware Freedom Day Hanoi 2007 (Tên tiếng Việt là Ngày Tự Do Phần Mềm, các năm vẫn thường gọi là Ngày Phần Mềm Tự Do vì cách gọi này dễ hiểu đối với người bình thường hơn**) Thông cáo báo chí: Ngày Tự Do Phần Mềm Hà Nội 2007**\nĐặc biệt có cả nhóm nhảy biểu diễn vũ điệu phần mềm tự do (hình như là nhóm nhảy cổ động trong robocon Châu Á Thái Bình Dương tổ chức tại Hà Nội). Cùng với hàng trăm quà tặng hấp dẫn (bút, sổ, USB disks, phiếu giảm giá các loại). Don’t miss\nBổ sung: Fotech Network Club là một trong những đơn vị chủ chốt tham gia chương trình này, với nhiều tiết mục hấp dẫn.\nBổ sung: Đây là một sự kiện hấp dẫn của năm, nếu các bạn ĐHCN rủ nhau tất cả cùng treo blast, viết blog quảng bá sự kiện này thì có thể trường ta sẽ thu hút được nhiều sự chú ý hơn của giới báo chí. Mong các bạn cùng ủng hộ\nBình luận (1) anticlockwise_feb — 2007-09-15 10:51\nô hôm nay là ngày bao nhiêu nhỉ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/11/software-freedom-day-hanoi-2007/","summary":"\u003cp\u003eFPT phối hợp với ĐHCN tổ chức ngày phần mềm tự do 2007 tại 144 Xuân Thuỷ vào lúc 8h30 thứ 7 ngày 15/9/2007.\u003cbr\u003e\nThông tin chi tiết xem ở đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.fos.com.vn/drupal/Software-Freedom-Day-Hanoi-2007\"\u003e\u003cstrong\u003eSoftware Freedom Day Hanoi 2007\u003c/strong\u003e\u003c/a\u003e (Tên tiếng Việt là \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www.fos.com.vn/drupal/Software-Freedom-Day-Hanoi-2007\"\u003eNgày Tự Do Phần Mềm\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003ca href=\"http://www.fos.com.vn/drupal/Software-Freedom-Day-Hanoi-2007\"\u003e, các năm vẫn thường gọi là\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://www.fos.com.vn/drupal/Software-Freedom-Day-Hanoi-2007\"\u003e\u003cstrong\u003eNgày Phần Mềm Tự Do\u003c/strong\u003e\u003c/a\u003e vì cách gọi này dễ hiểu đối với người bình thường hơn**) \u003ca href=\"http://www.fos.com.vn/drupal/Thong-cao-bao-chi.Ngay-Tu-Do-Pham-Mem-Ha-Noi-2007\"\u003eThông cáo báo chí: Ngày Tự Do Phần Mềm Hà Nội 2007\u003c/a\u003e**\u003c/p\u003e","title":"Software Freedom Day Hanoi 2007"},{"content":"từ 2h tới 5h, họpmod ketnoitre.com tại trụ sở vtv6 ở đài truyền hình, hehe, tạm thông báo thế, sẽ tường thuật chi tiết sau ^^.\nlịch đã được lên từ lâu, đầu tiên định chiều thứ 7, sau đó chốt hạ là 2h chiều chủ nhật, lí do là vì chị Quỳnh cũng muốn họp cùng cả đội 😀\nnhắn tin cho Ly béo thì định bảo em ấy đón thì nhận được một cái tin nhắn hồi âm hết sức nhã nhặn: “tự túc là hạnh phúc, lao động là vinh quang”, đang ngủ trưa tức tối ôm gối chạy ngay tới đài (chính xác là đi xe bus). Đến hơi sớm thế nên ngồi bên hồ Ngọc Khánh ngắm mặt nước trong xanh :)) . Rồi tình cờ quay ra, bỗng thấy bóng dáng hai người to, một người bé phóng vụt vào phía cổng đài, tớ đi theo ngay, 3 kẻ có hành tung bí ẩn đó chính là congaihitle, floor-gangz và Rob’s wife.\nSau khi làm thủ tục “check in” ở “văn phòng” bảo vệ, bọn tớ hí hửng nhằm thẳng phòng giám đốc tiến lên, khiến cho anh bảo vệ phải ngó đầu ra hỏi “có biết đường không đấy”? Cả lũ lúc ấy mới tỉnh ngủ rẽ sang phía tay trái, đi về khu của V6 :D. Chưa khuất được tầm mắt của anh bảo vệ thì bỗng thấy bóng dáng của Leo, Pis và Cappu từ phía xa xa, thế là cả nhóm dừng lại đợi tập trung quân. Chị Rob da trắng như ruột bánh trứng, ấy thế mà gặp ai cũng khen trắng ra, còn lại tự kêu mình đen đi, thật là khó hiểu. Trong lúc cả bọn đứng lố nhố ở cổng thì có một chị “da trắng, tóc dài” đi ra, hỏi han gì đó (em có nghe thấy gì đâu), rồi bảo cả bọn đi vào phía trong, đồng chí floor hỏi “chị này là chị Hoa đúng không?” Cả bọn hỏi nhau: “chị Hoa nào?” Nói chung là ra vẻ rất không tin tưởng floor, Pis và Cappu thì liên tục hỏi floor về “bệnh nhân” gì gì đó, vừa hỏi vừa cười rất chi là bí hiểm. Vì còn r3d đang đứng ngoài, mà bạn này lại chưa kịp có trong danh sách của bảo vệ nên phải chờ anh Xuon bảo lãnh. PhiThai, Ly (tức congaihitle) và chị Lan Anh (tức Rob’swife) bèn đi vào trước “xí chỗ”.\nĐứng ngoài đang nóng, vào phòng có 22 độ nên rất là dễ chịu, mình đếm được trong phòng có 3 cái LCD :D, lúc sau anh Neo vác vào thêm cái laptop VAIO, màn hình rất là rộng, chắc phải 19″ mất, hichic (mình tự hỏi liệu nó có nặng tới 5kg không nhỉ?)\nAnh Xuon vào, dẫn theo bạn r3d, bạn ấy khá nhút nhát và ít nói (hihi, chả bù cho khi ở trên 4rum :D). Khi mọi người đang yên vị thì bỗng đâu một cô gái tóc ngắn xuất hiện như một cơn gió, ào vào, chỉ chỉ vào congaihitle “đây là Ly hả?” rồi ngồi phịch xuống cạnh chị Rob, gào thét lên “ôi ôi, sao ở ngoài chị gầy thế? thật không tin được”, rồi thì luôn miệng nói, nói một hồi thì kêu nóng ầm ĩ khiến cho chị Hoa giảm nhiệt độ điều hòa xuống thêm 2 độ, làm mọi người lúc sau suýt chết cóng :D. Cũng xin giới thiệu luôn, người vừa đến muộn lại vừa nói nhiều ấy chính là bạn Keo_chanh, chủ tịch hội cáo già, nửa kẹo ngọt nửa chanh chua, chả biết đâu mà lần.\nNhư vậy cuộc họp vắng mặt 3 đồng chí là quangvupc, mr8x và TamMao. Về phía chủ nhà có 5 sếp, hai admin Xuon và Shin-chan, anh Dũng (tức vn198x)- training đội chơi, chị Quỳnh (menhim)-sếp tổng, và chị Hoa (tức hoahuongduong), phải nói thêm một ít về chị Hoa, hihi, chị ấy cực kì dễ thương, giọng chị ấy nói nghe thích cực, dịu dàng kinh điển luôn ^^, nghe một câu muốn nghe câu thứ hai, nghe câu thứ hai muốn nghe tiếp câu thứ ba, :D.\nVề nội dung cuộc họp thì chị Hoa đã tổng hợp lại và in cho mỗi người một bản, có danh sách kèm theo :D, tớ chỉ điểm lại vài ấn tượng mà tớ thấy thú vị.\nẤn tượng đầu tiên là chị Quỳnh, chị ấy vào phòng rồi vào ngồi ở một góc rất xa, rồi sau đó “nhảy ra” phát biểu ^^. Quả đúng là MC chuyên nghiệp ^^, lúc nào cũng có những cách so sánh rất hay ho và thú vị, hồi trước chị ấy so sánh host chứa diễn đàn với cái gara ô tô, xe của chúng ta để chung với xe của một công ty khác…, còn lần này, chị ấy so sánh nội dung 4rum giống như một cửa hàng buffee, 4rum lộn xộn quá, không biết chỗ nào có những “món ngon”, lại không có biển chỉ dẫn để khách hàng có thể tìm tới món mình thích, dẫn tới tình trạng dù nhà hàng có nhiều món ngon, nhưng để xa quá, khách vào ăn mấy món vớ vẩn ngoài cửa, no mất rồi vậy là đi ra và kết luận nhà hàng không có món ngon. Chị Quỳnh đề nghị là những món gì mà “mem” mang tới, góp vào buổi tiệc, thì để riêng ở tầng 1, tầng 2 là các món đặc sản, và mỗi tầng thì có biển chỉ dẫn, có thang máy để khách dễ dàng di chuyển ^^…\nẤn tượng thứ hai là về em Pis, phát biểu rất nhiệt tình, và đều là những ý kiến rất giá trị, nói nhiều nhất buổi họp chắc có lẽ chính là em Pis.\nẤn tượng thứ ba là về Cappu, ngồi rồi việc, họp hành kiểu gì mà lại nghịch nghịch, xoay xoay cốc nước làm đổ hết nước ra bàn, khi cốc đã hết nước thì bạn Pu lại “giở trò” ảo thuật: “bóp cốc méo miệng”, thật là một màn ảo thuật “kinh điển”, khiến ai cũng phải trầm trồ, rất có năng khiếu Mr Bean :)). Mà chưa hết, sau khi thấy khán giả có vẻ hưởng ứng nhiệt tình, anh ta còn trình diễn thêm màn “một thành hai, hai thành một”, quả thật không gì đáng ngạc nhiên hơn bạn Cappu đẹp zai đa tài :))\nBạn Leo thì rất nóng lòng muốn mời V6 về Hải Phòng nghỉ dưỡng tầm 1 tuần, vừa nghỉ ngơi vừa tìm người chơi cho AllConneck, cao kiến đúng không cả nhà ^^.\nTrong khi ngồi họp thì chú Dũng- tức floor-gangz tỏ ra rất sốt sắng tìm đáp án của câu hỏi “họp xong có abc gì không?”, Ly và Leo thì nhất trí là sẽ có cả xyz chứ không chỉ abc :)), đến lúc họp xong, tức là khi floor đã được thăng cấp lên làm Sắp-pờ-mót, bạn floor liền mời cả nhà tới X-Men để ăn mừng, floor quả là có khả năng xỏ xiên tài tình, admin Xuon không có tóc vậy mà lại rủ tới X-men =))\nVụ ăn chơi nhảy múa, hát hò thì tớ không tham gia vì có hẹn với mấy thằng bạn cùng lớp mất rồi. Thế nên tớ không biết gì mà tường với thuật cả. Chỉ nói nốt điều cuối cùng là chị Rob’swife rất tiết kiệm lời khi họp, chính là vì để dành sức cho đi hát đấy bà con ạ 😀\nBình luận (1) Ly — 2014-05-19 11:27\n:)) Thái mèo làm mình bồi hồi quá\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/09/h%E1%BB%8Dp-h%E1%BB%8Dp-h%E1%BB%8Dp/","summary":"\u003cp\u003etừ 2h tới 5h, họpmod ketnoitre.com tại trụ sở vtv6 ở đài truyền hình, hehe, tạm thông báo thế, sẽ tường thuật chi tiết sau ^^.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003elịch đã được lên từ lâu, đầu tiên định chiều thứ 7, sau đó chốt hạ là 2h chiều chủ nhật, lí do là vì chị Quỳnh cũng muốn họp cùng cả đội 😀\u003cbr\u003e\nnhắn tin cho Ly béo thì định bảo em ấy đón thì nhận được một cái tin nhắn hồi âm hết sức nhã nhặn: “tự túc là hạnh phúc, lao động là vinh quang”, đang ngủ trưa tức tối ôm gối chạy ngay tới đài (chính xác là đi xe bus). Đến hơi sớm thế nên ngồi bên hồ Ngọc Khánh ngắm mặt nước trong xanh :)) . Rồi tình cờ quay ra, bỗng thấy bóng dáng hai người to, một người bé phóng vụt vào phía cổng đài, tớ đi theo ngay, 3 kẻ có hành tung bí ẩn đó chính là congaihitle, floor-gangz và Rob’s wife.\u003cbr\u003e\nSau khi làm thủ tục “check in” ở “văn phòng” bảo vệ, bọn tớ hí hửng nhằm thẳng phòng giám đốc tiến lên, khiến cho anh bảo vệ phải ngó đầu ra hỏi “có biết đường không đấy”? Cả lũ lúc ấy mới tỉnh ngủ rẽ sang phía tay trái, đi về khu của V6 :D. Chưa khuất được tầm mắt của anh bảo vệ thì bỗng thấy bóng dáng của Leo, Pis và Cappu từ phía xa xa, thế là cả nhóm dừng lại đợi tập trung quân. Chị Rob da trắng như ruột bánh trứng, ấy thế mà gặp ai cũng khen trắng ra, còn lại tự kêu mình đen đi, thật là khó hiểu. Trong lúc cả bọn đứng lố nhố ở cổng thì có một chị “da trắng, tóc dài” đi ra, hỏi han gì đó (em có nghe thấy gì đâu), rồi bảo cả bọn đi vào phía trong, đồng chí floor hỏi “chị này là chị Hoa đúng không?” Cả bọn hỏi nhau: “chị Hoa nào?” Nói chung là ra vẻ rất không tin tưởng floor, Pis và Cappu thì liên tục hỏi floor về “bệnh nhân” gì gì đó, vừa hỏi vừa cười rất chi là bí hiểm. Vì còn r3d đang đứng ngoài, mà bạn này lại chưa kịp có trong danh sách của bảo vệ nên phải chờ anh Xuon bảo lãnh. PhiThai, Ly (tức congaihitle) và chị Lan Anh (tức Rob’swife) bèn đi vào trước “xí chỗ”.\u003cbr\u003e\nĐứng ngoài đang nóng, vào phòng có 22 độ nên rất là dễ chịu, mình đếm được trong phòng có 3 cái LCD :D, lúc sau anh Neo vác vào thêm cái laptop VAIO, màn hình rất là rộng, chắc phải 19″ mất, hichic (mình tự hỏi liệu nó có nặng tới 5kg không nhỉ?)\u003cbr\u003e\nAnh Xuon vào, dẫn theo bạn r3d, bạn ấy khá nhút nhát và ít nói (hihi, chả bù cho khi ở trên 4rum :D). Khi mọi người đang yên vị thì bỗng đâu một cô gái tóc ngắn xuất hiện như một cơn gió, ào vào, chỉ chỉ vào congaihitle “đây là Ly hả?” rồi ngồi phịch xuống cạnh chị Rob, gào thét lên “ôi ôi, sao ở ngoài chị gầy thế? thật không tin được”, rồi thì luôn miệng nói, nói một hồi thì kêu nóng ầm ĩ khiến cho chị Hoa giảm nhiệt độ điều hòa xuống thêm 2 độ, làm mọi người lúc sau suýt chết cóng :D. Cũng xin giới thiệu luôn, người vừa đến muộn lại vừa nói nhiều ấy chính là bạn Keo_chanh, chủ tịch hội cáo già, nửa kẹo ngọt nửa chanh chua, chả biết đâu mà lần.\u003cbr\u003e\nNhư vậy cuộc họp vắng mặt 3 đồng chí là quangvupc, mr8x và TamMao. Về phía chủ nhà có 5 sếp, hai admin Xuon và Shin-chan, anh Dũng (tức vn198x)- training đội chơi, chị Quỳnh (menhim)-sếp tổng, và chị Hoa (tức hoahuongduong), phải nói thêm một ít về chị Hoa, hihi, chị ấy cực kì dễ thương, giọng chị ấy nói nghe thích cực, dịu dàng kinh điển luôn ^^, nghe một câu muốn nghe câu thứ hai, nghe câu thứ hai muốn nghe tiếp câu thứ ba, :D.\u003cbr\u003e\nVề nội dung cuộc họp thì chị Hoa đã tổng hợp lại và in cho mỗi người một bản, có danh sách kèm theo :D, tớ chỉ điểm lại vài ấn tượng mà tớ thấy thú vị.\u003cbr\u003e\nẤn tượng đầu tiên là chị Quỳnh, chị ấy vào phòng rồi vào ngồi ở một góc rất xa, rồi sau đó “nhảy ra” phát biểu ^^. Quả đúng là MC chuyên nghiệp ^^, lúc nào cũng có những cách so sánh rất hay ho và thú vị, hồi trước chị ấy so sánh host chứa diễn đàn với cái gara ô tô, xe của chúng ta để chung với xe của một công ty khác…, còn lần này, chị ấy so sánh nội dung 4rum giống như một cửa hàng buffee, 4rum lộn xộn quá, không biết chỗ nào có những “món ngon”, lại không có biển chỉ dẫn để khách hàng có thể tìm tới món mình thích, dẫn tới tình trạng dù nhà hàng có nhiều món ngon, nhưng để xa quá, khách vào ăn mấy món vớ vẩn ngoài cửa, no mất rồi vậy là đi ra và kết luận nhà hàng không có món ngon. Chị Quỳnh đề nghị là những món gì mà “mem” mang tới, góp vào buổi tiệc, thì để riêng ở tầng 1, tầng 2 là các món đặc sản, và mỗi tầng thì có biển chỉ dẫn, có thang máy để khách dễ dàng di chuyển ^^…\u003cbr\u003e\nẤn tượng thứ hai là về em Pis, phát biểu rất nhiệt tình, và đều là những ý kiến rất giá trị, nói nhiều nhất buổi họp chắc có lẽ chính là em Pis.\u003cbr\u003e\nẤn tượng thứ ba là về Cappu, ngồi rồi việc, họp hành kiểu gì mà lại nghịch nghịch, xoay xoay cốc nước làm đổ hết nước ra bàn, khi cốc đã hết nước thì bạn Pu lại “giở trò” ảo thuật: “bóp cốc méo miệng”, thật là một màn ảo thuật “kinh điển”, khiến ai cũng phải trầm trồ, rất có năng khiếu Mr Bean :)). Mà chưa hết, sau khi thấy khán giả có vẻ hưởng ứng nhiệt tình, anh ta còn trình diễn thêm màn “một thành hai, hai thành một”, quả thật không gì đáng ngạc nhiên hơn bạn Cappu đẹp zai đa tài :))\u003cbr\u003e\nBạn Leo thì rất nóng lòng muốn mời V6 về Hải Phòng nghỉ dưỡng tầm 1 tuần, vừa nghỉ ngơi vừa tìm người chơi cho AllConneck, cao kiến đúng không cả nhà ^^.\u003cbr\u003e\nTrong khi ngồi họp thì chú Dũng- tức floor-gangz tỏ ra rất sốt sắng tìm đáp án của câu hỏi “họp xong có abc gì không?”, Ly và Leo thì nhất trí là sẽ có cả xyz chứ không chỉ abc :)), đến lúc họp xong, tức là khi floor đã được thăng cấp lên làm Sắp-pờ-mót, bạn floor liền mời cả nhà tới X-Men để ăn mừng, floor quả là có khả năng xỏ xiên tài tình, admin Xuon không có tóc vậy mà lại rủ tới X-men =))\u003c/p\u003e","title":"họp họp họp"},{"content":"ốm, mệt mỏi, hic,\nchẳng hiểu mất tiền lúc nào, sáng nhét mấy tờ pờ lờ mờ vào túi quần, tối về sờ chả thấy đâu nữa, chả biết mất lúc nào, giờ em rỗng túi rồi, cứu cứu cứu, hic\nBình luận (4) anticlockwise_feb — 2007-09-09 01:17\nmất tiền cái hết phởn ngay, he he, thôi của đi thay người em ạ, còn người là còn của.\nPK — 2007-09-09 03:03\nKhổ thân thằng bé, đã ốm lại còn mất tiền. Thôi ốm thì cứ nằm ở nhà kô đi đâu cũng kô cần đến tiền đâu em ạ!\nbéo — 2007-09-09 05:17\neo có đến mấy tờ pờ lờ mờ để nhét vào túi quần cơ á, ai bảo giàu cơ, cho chết.\nMr Free — 2007-09-09 05:45\nkhổ, toàn pờ lờ mệnh giá nhỏ thôi, nhưng mà đó là những mảnh cuối cùng, hichic, :((\nphải đi vay để sống, huhu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/09/entry-for-september-09-2007/","summary":"\u003cp\u003eốm, mệt mỏi, hic,\u003cbr\u003e\nchẳng hiểu mất tiền lúc nào, sáng nhét mấy tờ pờ lờ mờ vào túi quần, tối về sờ chả thấy đâu nữa, chả biết mất lúc nào, giờ em rỗng túi rồi, cứu cứu cứu, hic\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1\"\u003eanticlockwise_feb\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-09-09 01:17\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emất tiền cái hết phởn ngay, he he, thôi của đi thay người em ạ, còn người là còn của.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-nKFb8M8hcK6cvZbHvQtAUQ--?cq=1\"\u003ePK\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-09-09 03:03\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 09, 2007"},{"content":" 6 Promises to Stick to 1. I will live and work a passionate life. I will wake up every morning, reminding me of my ultimate goal. I will do whatever it takes to succeed.\n2. I will go for it or reject it outright.\nI will do everything neccesary with two hundred percent of my ability. And I will quit, forget any thing trivial, uncomfortable, unrealistic at the first second.\n3. I will take one action step each day toward my ultimate vision.\nI promismyself that happiness is not success alone. It’s all the laughters and tears I exprience all the way.\n4. I commit to being a success student for life.\nI will learn from any expert in any field. I will read books carefully, listen from failers and succesfulers. I have to make personal improvement everyday.\n5. I believe I can do anything\nAnd without anymore words.\n6. I will take care of my dearests\nI will spend time with my family and my friends. I will have a good health for all my life to shoulder. I will make time for myself and my hobbies.\nBình luận (1) Hưng xằng ™ — 2007-09-07 01:56\nLooks familiar! Nice to meet you\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/07/6-promises-to-stick-to/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-O6U7v1MzbqXRkzlOWEEctf7kag--?cq=1\u0026amp;p=40\"\u003e6 Promises to Stick to\u003c/a\u003e\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003e\u003cstrong\u003e1. I will live and work a passionate life.\u003c/strong\u003e\n\u003cp\u003eI will wake up every morning, reminding me of my ultimate goal. I will do whatever it takes to succeed.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e2. I will go for it or reject it outright.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eI will do everything neccesary with two hundred percent of my ability. And I will quit, forget any thing trivial, uncomfortable, unrealistic at the first second.\u003c/p\u003e","title":"6 Promises to Stick to"},{"content":"Bản quyền ảnh thuộc về bạn Phương Hiền\nẤn tượng, đúng ko mọi người ^^\nvừa đến nhà bạn Hiền xin được đấy ^^, thích quá\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/05/%E1%BA%A3nh-ch%E1%BB%A5p-t%E1%BB%AB-b%E1%BA%A3o-tang-d/","summary":"\u003cp\u003eBản quyền ảnh thuộc về bạn Phương Hiền\u003cbr\u003e\nẤn tượng, đúng ko mọi người ^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/05/%E1%BA%A3nh-ch%E1%BB%A5p-t%E1%BB%AB-b%E1%BA%A3o-tang-d/baotang2.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/05/%E1%BA%A3nh-ch%E1%BB%A5p-t%E1%BB%AB-b%E1%BA%A3o-tang-d/baotang1.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evừa đến nhà bạn Hiền xin được đấy ^^, thích quá\u003c/p\u003e","title":"ảnh chụp từ bảo tàng :D"},{"content":"TA: 4*7\nTRR: 3*7\nCHXH: 4*8\nKTMT: 3*6\nPPT: 4*7\njava: 3*4\nxlth: 3*4\n6,29\nkì1: 6,9\nkì2: 6,1\nkì3: 7,4\nkì4: 6,3\ntệ quá, quá tệ, thật không thể ngờ là mình lại chết môn java, thi đi 7 mà thi lại có 4, chết đau đớn 🙁\nvậy là lại thêm 2 môn học lại, làm thế nào bây giờ, nguy ngập rồi, rất nguy ngập mất rồi 😐\nmay mà cũng đã thoát nạn lý cơ, thằng Hải thì vẫn tử nạn, thằng mất nết, đại số chưa có điểm mà dám hét rằng mình 3, làm mình chán gần chết. Đã cố lắm, làm cũng khá, vậy mà lại 3 nữa thì chả còn gì để nói,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/04/l%E1%BA%A1i-them-2/","summary":"\u003cp\u003eTA: 4*7\u003cbr\u003e\nTRR: 3*7\u003cbr\u003e\nCHXH: 4*8\u003cbr\u003e\nKTMT: 3*6\u003cbr\u003e\nPPT: 4*7\u003cbr\u003e\njava: 3*4\u003cbr\u003e\nxlth: 3*4\u003cbr\u003e\n6,29\u003cbr\u003e\nkì1: 6,9\u003cbr\u003e\nkì2: 6,1\u003cbr\u003e\nkì3: 7,4\u003cbr\u003e\nkì4: 6,3\u003cbr\u003e\ntệ quá, quá tệ, thật không thể ngờ là mình lại chết môn java, thi đi 7 mà thi lại có 4, chết đau đớn 🙁\u003cbr\u003e\nvậy là lại thêm 2 môn học lại, làm thế nào bây giờ, nguy ngập rồi, rất nguy ngập mất rồi 😐\u003cbr\u003e\nmay mà cũng đã thoát nạn lý cơ, thằng Hải thì vẫn tử nạn, thằng mất nết, đại số chưa có điểm mà dám hét rằng mình 3, làm mình chán gần chết. Đã cố lắm, làm cũng khá, vậy mà lại 3 nữa thì chả còn gì để nói,\u003c/p\u003e","title":"lại thêm 2"},{"content":"*\n“Ông Đang ơi! Ông Đang ơi!”, tiếng con nít gọi nheo nhéo ngoài cửa, ngắt ngang câu chuyện của anh. Tôi nhìn ra, thấy hai chú bé chạc 9, 10 tuổi, mỗi chú cầm một cành tre, đầu cành tre thõng thượt một con rắn nước, mình nhỏ bằng chuôi dao, đầu bị đập dập còn rỉ máu tươi: “Ông có đổi rắn nước không ạ?”. Anh Đang bỏ đũa bước ra cửa, xem xét cẩn thận hai con rắn nước, rồi hỏi: “Các cháu định đổi như thế nào?”. “Ông cho cháu mỗi con hai cái vỏ bao ba số”. “Các chú đừng có giở thói bắt chẹt”, giọng nói vá dáng bộ của anh đã chuyển sang giọng của dịch vụ đổi chác, “Mỗi con rắn này chỉ giá trị bằng hai con cóc. Nhưng thôi, thì ông cũng đành chịu thiệt vậy, mỗi con một vỏ bao ba số, các chú có đổi thì đổi, không đổi thì thôi”. Hai chú bé ngần ngừ một lúc, rồi nói: “Chúng cháu đổi ạ”. Anh quay vào mở khoá tủ, chọn lấy ra hai cái vỏ bao ba số, đưa cho mỗi chú một chiếc, và cầm lấy hai con rắn. Hai chú bé cũng xem xét hai cái vỏ bao cẩn thận không kém ông Đang xem xét hai con rắn. Một chú nói: “Ông đổi cho cháu cái vỏ bao khác, cái này bên trong không có tờ giấy vàng”. Anh cầm lấy cái vỏ bao xem lại, cười: “Được, ông sẽ đổi cho vỏ bao khác. Sau này chú mà làm cán bộ thu mua thì Nhà nước sẽ không phải chịu thua thiệt”.\nAnh cầm hai con rắn bỏ vào cái rổ con ở góc nhà, mặt tươi hẳn lên, như người buôn bán vừa vớ được món hời: “Thịt rắn còn bổ hơn thịt nhái. Tối mai tôi sẽ đãi chú món rắn om riềng mẻ. Ăn vào chú sẽ thấy tăng lực gấp đôi, có thể đạp xe một mạch lên đến bến phà Tân Đệ”.\n*\nTôi ở lại chơi với anh Đang ba ngày, thuê một anh phó nháy ở xã trên xuống chụp mấy pô ảnh làm kỉ niệm. Bữa cơm tiễn tôi, anh có vẻ buồn. Vừa dùng đũa tém tém mấy khúc rắn om mặn chát nổi muối trong đĩa, anh vừa nói: “Hiện nay tôi đang cố gắng hoàn thành thiên hồi ký thuật lại tất cả những gì có liên quan đến thế sự, kể từ khi tôi bước chân vào con đường hoạt động cách mạng cho đến những năm tháng gần đây… Trong hồi ký, tôi sẽ đề cập đến những việc mà từ trước đến nay tôi chưa hề tiết lộ với ai. Ví dụ như bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập” Cụ Hồ viết… còn hay mất, nếu còn thì bây giờ đang ở đâu… Hoặc cụ định sửa hai câu trong bản “Tuyên ngôn”, nhưng không kịp vì bản chính đã đưa in mất rồi. Là Trưởng ban Tổ chức ngày lễ, tôi phải phụ trách việc in ấn những tài liệu có liên quan đến vận mệnh đất nước này, nhưng… như chú biết đấy, hiện nay trong Bảo tàng Hồ Chí Minh cũng như Bảo tàng Lịch sử, không có bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập”… Tôi sợ sẽ làm không kịp mất, gần tám chục tuổi đầu rồi còn gì, mà lại không có điều kiện làm việc, ban đêm coi như chịu chết, đèn đóm tù mù, đúng là đóm thật”… Anh im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng lên nhìn tôi, hỏi tiếp: “Chú có biết điều lo lắng nhất của tôi hiện nay là gì không?”, không đợi tôi đoán, anh nói luôn: “Tôi lo nhất là không biết chết ở đâu. Lúc sống thì tôi ở nhờ nhà ai chẳng được, ở đây cũng như ở trên Hà nội… Nhưng lúc chết thì người thân mấy cũng làm phiền người ta. Có ai muốn một người không phải ruột ra máu mủ lại nằm chết trong nhà mình? Ngay cả cái chái bếp này cũng vậy, tôi nằm chết sẽ làm phiền đến nhà trường, các thày các cô, các cháu học sinh… Bởi vậy mà hai năm nay tôi không muốn lên Hà nội. Ở đây, tại quê hương bản quán, tôi đã chọn sẵn chỗ để nằm chết… Chú ra đây tôi chỉ cho, đứng ở đây cũng nhìn thấy…”.\nTôi theo anh ra đứng trên cái trụ xi măng cầu ao cá. Gió mùa đông bắc lạnh thấu xương thổi thốc vào mặt hai anh em. Anh chỉ tay về phía một búi tre gần cuối xóm, đơn độc giữa cánh đồng, ngọn tre đang vật vã trong gió buốt. “Đấy, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ đầy lá tre rụng, rất vừa người tôi… Tôi sẽ nằm đó chết để khỏi phải phiền ai… Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay…”\nTrở vào nhà, cả người tôi nổi gai, ớn lạnh, chắc là bị cảm… Tôi dốc hết rượu ra bát uống ực một hơi chống lạnh. Rượu vào lời ra, tôi cất giọng ngâm to mấy câu thơ của Phùng Cung gửi tôi mang về tặng anh:\nMặt ra giông chớp\nRạc mái phong lưu\nGót nhọc men về thung cũ\nQuỳ dưới chân quê\nTrăm sự cúi đầu\nXin quê rộng lương\nChút thổ phần bò xéo cuối thôn!\nTháng 12.1992 (8)\nPHẦN VIẾT THÊM\nNấn ná mãi, sáng 27 Tết tôi phải rời thôn Trà Vy trở về Hà Nội. Đạp xe ngược gió trên con đường đất sống trâu dọc bờ sông Máng, tôi bỗng thấy lạnh kinh khủng. Hai ba lần, tôi ngoái lại nhìn làn khói mỏng trên cái chái bếp, bên dưới làn khói đó là một bậc hào kiệt của đất nước đang ngồi trầm tư vì thế sự giữa một đống giẻ rách, dép lốp đứt quai, đinh còng queo, chai lọ bụi bám đáy, những cái vỏ lon bia, những mẩu sắt han rỉ chẳng biết để làm gì. Hai mắt tôi tự nhiên cay lệ. Tôi chỉ muốn quay xe lại với anh nhưng sợ anh mắng. Từ chiều hôm qua, anh giục giã tôi suốt: “áng mai chú phải về Tết nhất đến nơi. Chú không thể để cô ấy cúng tất mên một mình như cảnh nhà những người góa bụa cô đơn…”.\nĐăm đăm nhìn anh, tôi tự hỏi: “Trên thế gian này, không biết còn ai cô đơn hơn anh?”. Tôi khẩn khoản: “Anh cùng về Hà Nội với em, ăn Tết cùng với nhà em, nhà anh Cung có vui hơn không?”. “Chú cứ về trước đi, chậm lắm sáng mồng hai Tết, tôi sẽ có mặt ở nhà chú hoặc ở nhà chú Cung”.\n“Nhưng anh còn vướng víu gì ở đây mà không về cùng với em được?”. “Chuyến này lên Hà Nội tôi sẽ ở lại. Tôi muốn tìm gặp lại anh em thời Truyền bá quốc ngữ xem ai còn ai mất, hên hệ với những anh em hiện đang sống ở nước ngoài như Hoàng Xuân Hãn. Ông ta có công lớn lắm đấy. Ông được Hội giao soạn thảo học chữ quốc ngữ theo lối mới, làm sao cho dễ học, dễ thuộc, dễ nhớ và ông đã soạn thảo rất thành công. Tài tình nhất là ông đã vần vè hóa được cách nhận diện các chữ cái:\n“i t giống móc cả hai\nngắn có chấm, t dài có ngang”\nhoặc:\n“O tròn như quả trứng gà\nÔ thì đội mũ, Ơ là thêm râu”\nTôi ngạc nhiên: “Hồi còn đi giữ trâu ở làng quê em học truyền bá quốc ngữ cũng thuộc lòng những câu vần vè đó. Nhưng em thật không ngờ tác giả của nó lại là nhà toán học nổi danh Hoàng Xuân Hãn”. “Đó chính là\nt\nấm lòng thương nước, thương dân của\nngười trí thức chân chính”. Anh nói thêm: “Tấm lòng của họ đối với nước, với dân trong suốt như thuỷ tinh, không gợn một chút bợn đặc quyền đặc lợi. Lần này lên Hà Nội, tôi có một mục đích là tổ chức một cuộc gặp gỡ những người trước đây tham gia Hội Truyền bá quốc ngữ. Chúng tôi sẽ ôn lại hồi ức và viết hồi ký. Mà muốn làm như vậy thì phải có…\n(Bài viết ầến đây thì dừng vì Phùng Quán bệnh nặng không còn sức để viết tiếp)\n(*) Bài viết trên được Phùng Quán viết xong tháng 12.1992, đến tháng 1.1995, trong lúc nằm trên giường bệnh, chưa hài lòng với những gì đã viết, Phùng Quán viết thêm bằng bút chì trong tư thế nằm ngửa viết lên giấy đặt dưới tấm ván treo úp xuống trước mặt ở đầu giường. Đây chính là những dòng cuối cùng của Phùng Quán. Di cảo do bà Vũ Thị Bội Trâm, vợ nhà văn Phùng Quán cung cấp (BT)\nChú thích:\n(1) Bản in này căn cứ vào bản sao ảnh bản thảo 19 trang viết tay của Phùng Quán, Một vài trang chụp thiếu một hai dòng chót. Chúng tôi phải ghi (… mất một dòng… ), hoặc khôi phục đoạn câu bị mất đi, nhưng vẫn để trong ngoặc. (BT)\n(2) Thơ Tố Hữu\n(3) Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, thơ Đỗ Phủ\n(4) Phùng Cung, nhà văn\n(5) Họa sĩ Lê Văn Đệ ( theo tạp chí Bách Khoa Sài Gòn 1963) sang La Mã, được phong họa sư, được chính Giáo hoàng Pie Xl giao cho trang hoàng điện Vatican.\n(6) Kiến trúc sư Ngô Huy Quỳnh sau này có thời là thứ trưởng Bộ Xây dựng.\n(7) Số len này lấy được ngày 19-8-1945, khi tấn công chiếm Trại lính khố đỏ ở phố Hàng Bài. (Chú thích của tác giả)\n(8) Năm 1993, ông Nguyễn Hữu Đang đã được Nhà nước cấp nhà ở Hà Nội và được hưởng iương hưu. Nhưng qua bài viết này giúp cho độc giả hiểu thêm về một chi tiết cụ thể của lịch sử Cách mạng tháng Tám và tấm lòng của nhà văn Phùng Quán. (Chú thích của Ngô Minh)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/04/ngay-qu%E1%BB%91c-khanh-nh%E1%BB%9B-c%E1%BB%A5-nguy%E1%BB%85n-h%E1%BB%AFu-dang-ph%E1%BA%A7n-cu%E1%BB%91i/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e*\u003cbr\u003e\n“Ông Đang ơi! Ông Đang ơi!”, tiếng con nít gọi nheo nhéo ngoài cửa, ngắt ngang câu chuyện của anh. Tôi nhìn ra, thấy hai chú bé chạc 9, 10 tuổi, mỗi chú cầm một cành tre, đầu cành tre thõng thượt một con rắn nước, mình nhỏ bằng chuôi dao, đầu bị đập dập còn rỉ máu tươi: “Ông có đổi rắn nước không ạ?”. Anh Đang bỏ đũa bước ra cửa, xem xét cẩn thận hai con rắn nước, rồi hỏi: “Các cháu định đổi như thế nào?”. “Ông cho cháu mỗi con hai cái vỏ bao ba số”. “Các chú đừng có giở thói bắt chẹt”, giọng nói vá dáng bộ của anh đã chuyển sang giọng của dịch vụ đổi chác, “Mỗi con rắn này chỉ giá trị bằng hai con cóc. Nhưng thôi, thì ông cũng đành chịu thiệt vậy, mỗi con một vỏ bao ba số, các chú có đổi thì đổi, không đổi thì thôi”. Hai chú bé ngần ngừ một lúc, rồi nói: “Chúng cháu đổi ạ”. Anh quay vào mở khoá tủ, chọn lấy ra hai cái vỏ bao ba số, đưa cho mỗi chú một chiếc, và cầm lấy hai con rắn. Hai chú bé cũng xem xét hai cái vỏ bao cẩn thận không kém ông Đang xem xét hai con rắn. Một chú nói: “Ông đổi cho cháu cái vỏ bao khác, cái này bên trong không có tờ giấy vàng”. Anh cầm lấy cái vỏ bao xem lại, cười: “Được, ông sẽ đổi cho vỏ bao khác. Sau này chú mà làm cán bộ thu mua thì Nhà nước sẽ không phải chịu thua thiệt”.\u003cbr\u003e\nAnh cầm hai con rắn bỏ vào cái rổ con ở góc nhà, mặt tươi hẳn lên, như người buôn bán vừa vớ được món hời: “Thịt rắn còn bổ hơn thịt nhái. Tối mai tôi sẽ đãi chú món rắn om riềng mẻ. Ăn vào chú sẽ thấy tăng lực gấp đôi, có thể đạp xe một mạch lên đến bến phà Tân Đệ”.\u003cbr\u003e\n*\u003cbr\u003e\nTôi ở lại chơi với anh Đang ba ngày, thuê một anh phó nháy ở xã trên xuống chụp mấy pô ảnh làm kỉ niệm. Bữa cơm tiễn tôi, anh có vẻ buồn. Vừa dùng đũa tém tém mấy khúc rắn om mặn chát nổi muối trong đĩa, anh vừa nói: “Hiện nay tôi đang cố gắng hoàn thành thiên hồi ký thuật lại tất cả những gì có liên quan đến thế sự, kể từ khi tôi bước chân vào con đường hoạt động cách mạng cho đến những năm tháng gần đây… Trong hồi ký, tôi sẽ đề cập đến những việc mà từ trước đến nay tôi chưa hề tiết lộ với ai. Ví dụ như bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập” Cụ Hồ viết… còn hay mất, nếu còn thì bây giờ đang ở đâu… Hoặc cụ định sửa hai câu trong bản “Tuyên ngôn”, nhưng không kịp vì bản chính đã đưa in mất rồi. Là Trưởng ban Tổ chức ngày lễ, tôi phải phụ trách việc in ấn những tài liệu có liên quan đến vận mệnh đất nước này, nhưng… như chú biết đấy, hiện nay trong Bảo tàng Hồ Chí Minh cũng như Bảo tàng Lịch sử, không có bản thảo “Tuyên ngôn Độc lập”… Tôi sợ sẽ làm không kịp mất, gần tám chục tuổi đầu rồi còn gì, mà lại không có điều kiện làm việc, ban đêm coi như chịu chết, đèn đóm tù mù, đúng là đóm thật”… Anh im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng lên nhìn tôi, hỏi tiếp: “Chú có biết điều lo lắng nhất của tôi hiện nay là gì không?”, không đợi tôi đoán, anh nói luôn: “Tôi lo nhất là không biết chết ở đâu. Lúc sống thì tôi ở nhờ nhà ai chẳng được, ở đây cũng như ở trên Hà nội… Nhưng lúc chết thì người thân mấy cũng làm phiền người ta. Có ai muốn một người không phải ruột ra máu mủ lại nằm chết trong nhà mình? Ngay cả cái chái bếp này cũng vậy, tôi nằm chết sẽ làm phiền đến nhà trường, các thày các cô, các cháu học sinh… Bởi vậy mà hai năm nay tôi không muốn lên Hà nội. Ở đây, tại quê hương bản quán, tôi đã chọn sẵn chỗ để nằm chết… Chú ra đây tôi chỉ cho, đứng ở đây cũng nhìn thấy…”.\u003cbr\u003e\nTôi theo anh ra đứng trên cái trụ xi măng cầu ao cá. Gió mùa đông bắc lạnh thấu xương thổi thốc vào mặt hai anh em. Anh chỉ tay về phía một búi tre gần cuối xóm, đơn độc giữa cánh đồng, ngọn tre đang vật vã trong gió buốt. “Đấy, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ đầy lá tre rụng, rất vừa người tôi… Tôi sẽ nằm đó chết để khỏi phải phiền ai… Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay…”\u003cbr\u003e\nTrở vào nhà, cả người tôi nổi gai, ớn lạnh, chắc là bị cảm… Tôi dốc hết rượu ra bát uống ực một hơi chống lạnh. Rượu vào lời ra, tôi cất giọng ngâm to mấy câu thơ của Phùng Cung gửi tôi mang về tặng anh:\u003cbr\u003e\nMặt ra giông chớp\u003cbr\u003e\nRạc mái phong lưu\u003cbr\u003e\nGót nhọc men về thung cũ\u003cbr\u003e\nQuỳ dưới chân quê\u003cbr\u003e\nTrăm sự cúi đầu\u003cbr\u003e\nXin quê rộng lương\u003cbr\u003e\nChút thổ phần bò xéo cuối thôn!\u003cbr\u003e\nTháng 12.1992 (8)\u003cbr\u003e\nPHẦN VIẾT THÊM\u003cbr\u003e\nNấn ná mãi, sáng 27 Tết tôi phải rời thôn Trà Vy trở về Hà Nội. Đạp xe ngược gió trên con đường đất sống trâu dọc bờ sông Máng, tôi bỗng thấy lạnh kinh khủng. Hai ba lần, tôi ngoái lại nhìn làn khói mỏng trên cái chái bếp, \u003cem\u003ebên dưới làn khói đó là một bậc hào kiệt của đất nước đang ngồi trầm tư vì thế sự giữa một đống giẻ rách, dép lốp đứt quai, đinh còng queo, chai lọ bụi bám đáy, những cái vỏ lon bia, những mẩu sắt han rỉ chẳng biết để làm gì.\u003c/em\u003e Hai mắt tôi tự nhiên cay lệ. Tôi chỉ muốn quay xe lại với anh nhưng sợ anh mắng. Từ chiều hôm qua, anh giục giã tôi suốt: “áng mai chú phải về Tết nhất đến nơi. Chú không thể để cô ấy cúng tất mên một mình như cảnh nhà những người góa bụa cô đơn…”.\u003cbr\u003e\nĐăm đăm nhìn anh, tôi tự hỏi: “Trên thế gian này, không biết còn ai cô đơn hơn anh?”. Tôi khẩn khoản: “Anh cùng về Hà Nội với em, ăn Tết cùng với nhà em, nhà anh Cung có vui hơn không?”. “Chú cứ về trước đi, chậm lắm sáng mồng hai Tết, tôi sẽ có mặt ở nhà chú hoặc ở nhà chú Cung”.\u003cbr\u003e\n“Nhưng anh còn vướng víu gì ở đây mà không về cùng với em được?”. “Chuyến này lên Hà Nội tôi sẽ ở lại. Tôi muốn tìm gặp lại anh em thời Truyền bá quốc ngữ xem ai còn ai mất, hên hệ với những anh em hiện đang sống ở nước ngoài như Hoàng Xuân Hãn. Ông ta có công lớn lắm đấy. Ông được Hội giao soạn thảo học chữ quốc ngữ theo lối mới, làm sao cho dễ học, dễ thuộc, dễ nhớ và ông đã soạn thảo rất thành công. Tài tình nhất là ông đã vần vè hóa được cách nhận diện các chữ cái:\u003cbr\u003e\n“i t giống móc cả hai\u003cbr\u003e\nngắn có chấm, t dài có ngang”\u003cbr\u003e\nhoặc:\u003cbr\u003e\n“O tròn như quả trứng gà\u003cbr\u003e\nÔ thì đội mũ, Ơ là thêm râu”\u003cbr\u003e\nTôi ngạc nhiên: “Hồi còn đi giữ trâu ở làng quê em học truyền bá quốc ngữ cũng thuộc lòng những câu vần vè đó. Nhưng em thật không ngờ tác giả của nó lại là nhà toán học nổi danh Hoàng Xuân Hãn”. “Đó chính là\u003cbr\u003e\nt\u003cbr\u003e\nấm lòng thương nước, thương dân của\u003cbr\u003e\nngười trí thức chân chính”. Anh nói thêm: “Tấm lòng của họ đối với nước, với dân trong suốt như thuỷ tinh, không gợn một chút bợn đặc quyền đặc lợi. Lần này lên Hà Nội, tôi có một mục đích là tổ chức một cuộc gặp gỡ những người trước đây tham gia Hội Truyền bá quốc ngữ. Chúng tôi sẽ ôn lại hồi ức và viết hồi ký. Mà muốn làm như vậy thì phải có…\u003cbr\u003e\n(Bài viết ầến đây thì dừng vì Phùng Quán bệnh nặng không còn sức để viết tiếp)\u003cbr\u003e\n(*) Bài viết trên được Phùng Quán viết xong tháng 12.1992, đến tháng 1.1995, trong lúc nằm trên giường bệnh, chưa hài lòng với những gì đã viết, Phùng Quán viết thêm bằng bút chì trong tư thế nằm ngửa viết lên giấy đặt dưới tấm ván treo úp xuống trước mặt ở đầu giường. Đây chính là những dòng cuối cùng của Phùng Quán. Di cảo do bà Vũ Thị Bội Trâm, vợ nhà văn Phùng Quán cung cấp (BT)\u003cbr\u003e\nChú thích:\u003cbr\u003e\n(1) Bản in này căn cứ vào bản sao ảnh bản thảo 19 trang viết tay của Phùng Quán, Một vài trang chụp thiếu một hai dòng chót. Chúng tôi phải ghi (… mất một dòng… ), hoặc khôi phục đoạn câu bị mất đi, nhưng vẫn để trong ngoặc. (BT)\u003cbr\u003e\n(2) Thơ Tố Hữu\u003cbr\u003e\n(3) Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm, thơ Đỗ Phủ\u003cbr\u003e\n(4) Phùng Cung, nhà văn\u003cbr\u003e\n(5) Họa sĩ Lê Văn Đệ ( theo tạp chí Bách Khoa Sài Gòn 1963) sang La Mã, được phong họa sư, được chính Giáo hoàng Pie Xl giao cho trang hoàng điện Vatican.\u003cbr\u003e\n(6) Kiến trúc sư Ngô Huy Quỳnh sau này có thời là thứ trưởng Bộ Xây dựng.\u003cbr\u003e\n(7) Số len này lấy được ngày 19-8-1945, khi tấn công chiếm Trại lính khố đỏ ở phố Hàng Bài. (Chú thích của tác giả)\u003cbr\u003e\n(8) Năm 1993, ông Nguyễn Hữu Đang đã được Nhà nước cấp nhà ở Hà Nội và được hưởng iương hưu. Nhưng qua bài viết này giúp cho độc giả hiểu thêm về một chi tiết cụ thể của lịch sử Cách mạng tháng Tám và tấm lòng của nhà văn Phùng Quán. (Chú thích của Ngô Minh)\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngày Quốc khánh, nhớ cụ Nguyễn Hữu Đang (phần cuối)"},{"content":"Ngày 2-9 ở quê, ra quán net thấy mọi người để avatar quốc kì đỏ rực list friend, xúc động! Ai dám bảo tuổi trẻ bây giờ\nkhông quan tâm tới đất nước chứ, tát cho bẹt mặt bây giờ Và trong những ngày lịch sử này, hãy đọc về “một bậc hào kiệt của đất nước” mà vì vài lí do “tế nhị” ít người biết tới. Những ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập\nPhùng Quán\nTôi là người viết văn nhưng lại đặc biệt say mê nghệ thuật kiến trúc. Đầu năm 1990, Đại hội kiến trúc sư toàn quốc, tôi có gửi một bức điện 300 chữ, chào mừng Đại hội. Mở đầu bức điện văn, tôi viết: “Nếu đất nước xây dựng một Đền đài Nghệ thuật, tôi xin được làm thủ từ. Ngày Lễ hội, tôi xin được trải chiếu để văn nghệ sĩ ngồi. Chiếu một tôi dành riêng cho các kiến trúc sư. Vì các anh chị là những người trước tiên đem lại vinh quang, niềm tự hào hoặc ô nhục cho xứ sở, bằng chính các tác phẩm kiến trúc của mình…”. (Ở nhà tôi, ngoài những) (1) Kim tự tháp, Vạn lí trường thành, Đền Ăngco, Chùa Vàng Miến Điện, Cố cung, Tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn… tôi có chừng vài chục tấm hình cắt ra từ các báo như Nhân Dân, Quân Đội, Lao Động, Hà nội Mới… chụp cảnh Lễ đài Độc lập với tổng thể vườn hoa Ba Đình trong ngày Mồng hai tháng Chín năm Một nghìn chín trăm bốn lăm. Mỗi lần ngắm nhìn cái công trình kiến trúc mỏng mảnh được xây dựng bằng gỗ, ván, đinh, vải; được thiết kế và thi công trong vòng 48 giờ – nếu chậm lại một giờ là hỏng – rồi sau đó biến mất khỏi mặt đất như một lâu đài trong cổ tích, cặp mắt mờ đục của người lính già tôi bao giờ cũng cay lệ. Lòng tôi dâng trào biết bao niềm cảm xúc và suy tưởng miên man… về Tổ quốc và Nhân dân, về Cách mạng và Khởi nghĩa, về máu xương của lớp lớp anh hùng hào kiệt đã thấm đẫm giang sơn kể từ khi trên mặt đất xứ sở Việt nam xuất hiện công trình kiến trúc mỏng manh này. Nó biến khỏi mặt đất, nhưng tầm vóc, hình dáng cùng với tổng chể kiến trúc của nó, đã tạc khắc đời đời vào kí ức của cả dân tộc…\nBa Đình nắng thu vàng rực rỡ, một biển người vừa bước từ đêm dài trăm năm nô lệ ra bình minh Độc lập Tự do, cờ hoa trong tay và câu hát trên môi… Người Hiệp sĩ vĩ đại của Nhân dân và hai triệu người chết đói, bước vào tuổi năm mươi lăm, râu đen, mắt sáng, lễ phục kaki… đứng trên lễ đài, mở đầu bản “Tuyên ngôn Độc lập” bất hủ: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng…”\nAi có thể tái tạo công trình kiến trúc Lễ đài Độc lập cùng với tổng thể kì vĩ đó? Không một ai! Kể cả thánh thần… Theo ngu ý của tôi, Lễ đài Độc lập là cái cột mốc giữa đêm dài trăm năm nô lệ và bình minh của Độc lập Tự do của cả dân tộc. Kể từ khi trên mặt cỏ nắng Ba Đình mọc lên cái cột mốc này, số phận của cả dân tộc đã thay đổi, và số phận nhỏ bé, hèn mọn của cả thằng tôi cũng đã thay đổi. Từ một đứa trẻ chăn trâu mù chữ (… tôi đã trở thành) một nhà văn… Cũng từ cái mốc kiến trúc mỏng manh này, cả dân tộc đã xuất phát, bước vào cuộc trường chinh sáng láng nhất, lâu dài nhất và dữ dội nhất của thế kỉ, với gánh nặng lịch sử trên vai: “Ta vì ta ba chục triệu người/ Cũng vì ba ngàn triệu trên đời”(2).\nNgắm nhìn một công trình kiến trúc như vậy, những người lính già dãi dầu chiến trận chúng tôi, làm sao không ứa lệ tự hào?\n*\nVậy ai là tác giả cụ thể công trình kiến trúc Lễ đài Độc lập? Từ mấy chục năm nay, tôi luôn bị thôi thúc bởi niềm mong ước tìm hiểu cho ra. Nhưng cái khó bó cái khôn, và trong điều kiện và hoàn cảnh trắc trở của đời mình, tôi không sao thực hiện nổi niềm mong ước đó.\nThế rồi cách đây ba năm, tôi được một người bạn tặng tôi những tư liệu có liên quan đến sự kiện lịch sử mồng 2 tháng 9.1945 anh vừa tìm thấy trong Thư viện Quốc gia, Thư viện Bảo tàng Lịch sử, Viện Sử học, Viện Khoa học Xã hội Việt nam, và kho Lưu trữ Quốc gia. Trong số những bản sao chụp, có mấy tư liệu tôi đặc biệt chú ý:\nThư của Bộ tuyên truyền có tiêu đề VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ đề ngày 31.8.1945 gửi Thị trưởng Hà nội, về việc tổ chức Ngày Độc lập (Đây là bản chính được đánh máy bằng giấy than đen trên giấy trắng, khổ rộng 130×210 mm, đóng dấu tròn với dòng chữ “Ngày Độc lập” và C.P.C.H.D.C. vòng quanh con dấu, một ngôi sao năm cánh ở giữa, nổi lên dòng chữ BAN TỔ CHỨC). Nội dung thư:\n“Kính gửi ông Thị trưởng Hà nội,\nBộ Tuyên truyền của Chính phủ Lâm thời sẽ tổ chức ngày 2-9-1945 một “Ngày Độc lập”.\nMuốn cho ngày ấy có một tính cách thiêng liêng, Ban tổ chức chúng tôi yêu cầu Ngài hạ lệnh cho các chùa chiền, nhà thờ cho mở cửa, quét tước sạch sẽ và đốt trầm hương suốt ngày hôm ấy để mừng Ngày Độc lập.\nKính thư,\nNguyễn Hữu Đang”\nMột thư khác của Ban Tổ chức “Ngày Độc lập” thuộc Bộ Thông tin và Tuyên truyền, đề ngày 31.8.1945. Hình thức và con dấu như trên. Nội dung thư:\n“Kính gửi ông Thị trưởng Hà nội,\nNhân “Ngày Độc lập”, chúng tôi yêu cầu Ngài cho treo cờ ở vườn hoa Ba Đình và hai bên những phố lân cận.\nCòn về lễ chào Quốc kỳ, chúng tôi nhờ Ngài cho sửa soạn cho chúng tôi một chiếc cột cao 12 thước tây đủ cả giây và bánh xe (poulie); sẽ có chỉ thị về chỗ dựng cột cho phu toà Thị chính.\nKính thư,\nNguyễn Hữu Đang”\nMột thư khác, hình thức, tiêu đề và con dấu giống hai bức thư trên, với nội dung:\n“Kính gửi ông Thị trưởng Hà nội,\nMuốn cho Ngày Độc lập tổ chức vào ngày 2-9-1945 tới đây được hoàn hảo, chúng tôi yêu cầu Ngài thông báo ngay cho các Phố trưởng để các ông ấy báo tin cho các nhà trong khu vực mình biết rằng Cụ nào trong nam giới hay nữ giới muốn đi dự lễ ấy sẽ đến họp ở Hội quán Khai trí hồi 13 giờ trước khi đi lên vườn hoa sau Sở tài chính.\nKính thư,\nNguyễn Hữu Đang”\nSau khi đọc kỹ những tư liệu trên, tôi suy luận: ông Nguyễn Hữu Đang là Trưởng ban tổ chức Ng\nà\ny Độc lập, vậy chắc ông phải biết ai là tác giả c\nBình luận (3) Ant. Son — 2007-09-03 09:12\nDài quá má ơi :-ss\nbéo — 2007-09-03 11:37\nmặc dù rất là yêu nước, nhưng tao k thể vì “tổ quốc hi sinh” thời gian ăn ngủ để đọc 1 bài dài thế này, fiền thái mèo đọc lại rồi gạch đầu dòng cho tao với!\nanticlockwise_feb — 2007-09-04 01:46\nhừm, cứ quẳng cái quyển Phùng Quán 3 phút sự thật ra cho nó nhanh, lại phải copy với paste thế này!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/09/03/ngay-qu%E1%BB%91c-khanh-nh%E1%BB%9B-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-d%E1%BB%B1ng-l%E1%BB%85-dai-d%E1%BB%99c-l%E1%BA%ADp/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eNgày 2-9 ở quê, ra quán net thấy mọi người để avatar quốc kì đỏ rực list friend, xúc động! Ai dám bảo tuổi trẻ bây giờ\u003cbr\u003e\nkhông quan tâm tới đất nước chứ, tát cho bẹt mặt bây giờ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/09/03/ngay-qu%E1%BB%91c-khanh-nh%E1%BB%9B-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-d%E1%BB%B1ng-l%E1%BB%85-dai-d%E1%BB%99c-l%E1%BA%ADp/4.gif\"\u003e\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nVà trong những ngày lịch sử này, hãy đọc về “một bậc hào kiệt của đất nước” mà vì vài lí do “tế nhị” ít người biết tới. \u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNhững ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngày Quốc Khánh, nhớ người dựng lễ đài độc lập!"},{"content":"hichic, IE điên khùng , bị mất entry sau khi nhấn Post, thế mới nhục chứ, cái thân dùng net ngoài hàng khổ thế đấy , gõ lại vậy\nbáo cáo các đồng chí yêu quý, tớ đang ở Sao Đỏ – Chí Linh _ hải dương, chiều nay về Hưng Yên, tầm 3/9 mới lò dò lên HN được. Nói chung là đi công vụ, không phải đi du hí đâu\nnhân tiện kể chuyện luôn, hôm qua tớ ngứa tay, táy máy nghịch ngợm cái XSAT410 (đầu thu sóng truyền hình vệ tinh ý mà), đã gọi là nghịch tức là phải phá, tớ làm mất sạch các kênh, bật kênh nào cũng no channel, hichic, hoảng văn hốt, tớ lọ mọ trong menu chán cả ra cũng ko ăn thu gì, scan satellite lúc nào cũng Found 0 chanel, hỏi thằng Trung thì nó bảo nó chỉ làm được chứ ko hướng dẫn được. đành lóc cóc đạp xe ra quán net, ngồi “tầm sư học đạo” 1 tiếng, và hả hê ra về, hehe, tớ thông báo, từ bây giờ tớ có thể làm chủ việc thu sóng vệ tính một cách căn bản. Internet quả thật vĩ đại., khai thác được những thứ vĩ đại là một nghệ thuật, người khác lúc ấy không phải đào mỏ nữa mà là nghệ sĩ\nBình luận (5) ~ Ba gia dau kho ~ — 2007-08-31 07:28\nwa!về CL-HD chơi à!lúc nào rảnh vào nhà tụi tớ chơi nha!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-08-31 09:55\ncông vụ j, du hí là cái chắc =))\nMr Free — 2007-09-02 05:23\n@AN: tớ ở hai hôm rùi đi mất rùi ^^, tiếc quá 🙂\n@Ngọc: công vụ bí mật, hihi, du hí gì mà suốt ngày nằm nhà xem tivi chứ :))\nanticlockwise_feb — 2007-09-02 10:23\nTrung giỏi nhỉ? Ngược lại với Thái mèo, he he!\nMr Free — 2007-09-03 06:53\nhaha, Trung ơi, mày bị khen oan rồi, :))\nem gọi điện hỏi thằng Trung ko được, mới phải ra quán net google tài liệu chị Ngọc ạ ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/31/entry-for-august-31-2007/","summary":"\u003cp\u003ehichic, IE điên khùng \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/31/entry-for-august-31-2007/20.gif\"\u003e, bị mất entry sau khi nhấn Post, thế mới nhục chứ, cái thân dùng net ngoài hàng khổ thế đấy \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/31/entry-for-august-31-2007/18.gif\"\u003e, gõ lại vậy\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/31/entry-for-august-31-2007/22.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ebáo cáo các đồng chí yêu quý, tớ đang ở Sao Đỏ – Chí Linh _ hải dương, chiều nay về Hưng Yên, tầm 3/9 mới lò dò lên HN được. Nói chung là đi công vụ, không phải đi du hí đâu\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/31/entry-for-august-31-2007/16.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for August 31, 2007"},{"content":"**con gái béo?\nUh đúng rồi, con trai thường thích những cô gái hơi “mũm mĩm” một tí. Hơi hơi thôi, như thế này là vừa phải, hợp lý nè:\nNhư thế này là hơi quá rồi đấy:\nchứ còn như thế này thì truy cập ngay trang potay.com\nVì sao lại thế nhỉ?\nÀ đơn giản thôi, bạn biết đấy, ôm gấu bông tất nhiên là thích hơn ôm khúc cây khô rùi, hehe. Ngoài ra, nếu bạn gái bạn hơi béo một tí, bạn cũng sẽ đỡ phải lo lắng về việc thời tiết đột ngột thay đổi, “ngoài trời nổi trận gió to”, bởi một cô gái béo – tức là nặng kí – và sẽ ít bị gió cuốn hơn, cô gái gầy dễ bay mất lắm (và rất có thể bay vào vòng tay của một chàng trai khác**). Ah, cô gái béo thì khi đi ăn, cô ấy sẽ ăn hết những gì đã gọi (thậm chí còn gọi thêm nhiều thứ), đỡ lãng phí đúng không, tiết kiệm là quốc sách mà. Nếu một cô gái béo, thì sẽ có nhiều sức khỏe hơn, và tỉ lệ thành công khi bạn nhờ cô ấy lau nhà, rủa bát sẽ cao hơn, còn cô gái gầy, cô ấy sẽ nói “ôi anh ơi, em thiếu máu, em không lau nhà được đâu”, và thế là a lê hấp, bạn sẽ “nấu cơm rửa bát quét nhà” hà hà, bạn là ô sin Vân vân, còn nhiều lý do nữa, tớ chưa nghĩ ra, túm lại thì cô gái béo an toàn hơn con gái gầy, hihi. Nhưng đừng béo quá huyết áp lại cao ps1: đây là tớ nghĩ thế, tớ là con trai nên tớ suy bụng tớ ra bụng toàn bộ bọn con trai (à mà chỉ bọn con trai handsome, vui tính như tớ thôi nhé)\nps2: hình minh họa thứ nhất là chị Dung của tớ, chị ấy hay ho cực, đáng yêu cũng cực luôn ^^, hay cáu một tí nhưng vẫn dễ thương lém còn hình minh họa thứ hai là em Hương Ly, bảo em ấy là béo là tớ nói phét thôi, mặt em ấy hơi to một tí chứ em ấy ko béo đâu, nhưng body hơi bị nice, ko tin à, vào blog của em ấy mà xem, lại còn viết blog tình cảm dã man con ngan nữa chứ, em ấy hay viết thư cho bạn trai tương lai, viết thư gửi tới tương lai ý mà, trong khi tớ lại cứ hay viết thư cho bạn gái trong quá khứ, viết thư gửi về quá khứ. Đời thật phong phú đúng không\nBình luận (19) ♥[Kẹo chanh]♥ — 2007-08-23 03:07\nnày nhá. ông sai be bét rồi. Ai bảo gầy ăn ít hả? Tôi gầy mà vẫn ăn như voi đây. Mà ai bảo con gái mũm mĩm mới đáng yêu hả? Cành khô một tí đã làm sao :((\ncham\u0026rsquo;_dut\u0026rsquo; — 2007-08-23 03:39\nminh` cung thik con gai’ beo’ …….an it’ 🙁\nOmai — 2007-08-23 04:48\ngầy đẹp,béo dễ thương,là con gái ai cũng đáng yêu hết ah\nPK — 2007-08-23 04:52\nBây jờ kô có những cô gái gầy mà chỉ có những cô gái kô muốn làm cho mình béo…\nMr Free — 2007-08-23 04:57\n@chanh: sai thì có sai, nhưng làm gì đến mức be bét :)), bà là ngoại lệ thôi, còn những người đã ăn nhiều mà lại ko béo thì hơi hiếm 😉\n@Nghiệp: ăn ít làm sao mà béo được hả Nghiệp 😀\n@Dung béo: mày cút ngay, ai cho mày comment dùng toàn từ kinh với tởm thế, tao xóa bây giờ, hừ hừ\n@Omai: hì, nhất là con gái A9, tớ thấy ai cũng dễ thương ^^\n@anh Khánh: câu nói khó hiểu nhất trong ngày, hic, ko hiểu 😐\n♥ Ly ♥ — 2007-08-23 05:24\nhuhuhuhu. anh Thai ac the, anh loi em ra the kia ah?\nHa? sao anh y em giau di roi co ma? u biet dau. huhuhu. bat den anh day huhu T________T\nMr Free — 2007-08-23 05:27\ntình hình là ảnh thứ hai tớ minh họa bằng một cái khác, nhưng vì khổ chủ phản đối dữ quá nên đành thay cái này, không đạt yêu cầu minh họa nhưng rất đạt yêu cầu “lừa tình”, hahaha\nbéo — 2007-08-23 05:33\nà há, lại thêm 1 bằng chứng thằng thái mèo thích tao rồi nhé! tỏ tình kiểu này kinh quá đi mất.\n♥ Ly ♥ — 2007-08-23 06:06\no` day, it ra nhu the con dc =))\nxoi oi, iu anh Thai ghe gom y’ ^^\nchangcodon_maiyeu — 2007-08-23 10:03\nhehe, cô thứ hai ko béo, vì cô ta gây sức ép đổi ảnh minh họa =))\nchangcodon_maiyeu — 2007-08-23 10:04\nthực ra là cô ta béo, nhưng cô ta giả vờ là cô ta ko béo :))\nhehe\nanticlockwise_feb — 2007-08-23 10:14\nThái mèo ăn nói với Dung béo thế à? chị đánh cho bây giờ, thích nó thì có sao, ko fải ngại đâu, bọn chị biết cả rồi, ha ha ha!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-08-23 10:28\n(à mà chỉ bọn con trai handsome, vui tính như tớ thôi nhé)\nsang blog tớ, nghiên cứu photo của Holy12 để xem như nào là đẹp chai nhé 😉\ncòn vui tính, học tớ trước đã r hãy chém gió\nMr Free — 2007-08-23 10:40\nchị Thu Ngọc ạ, chị ko nhất thiết phải dã man tàn ác thế đâu nhá\nKhi — 2007-08-24 11:23\nhịhị, cô thứ 2 có béo đâu nhỉ? Chị ủng hộ là phải mũm mĩm một tí : )\nHaPpYsWeEtLoVe — 2007-08-26 08:30\nThái ơi, chị Dung béo ấy là bạn thân cảu bạn chị đấy híhí!\nbéo — 2007-08-26 11:47\nhả? bạn thân của ai cơ?\nthái mèo cẩn thận, tao đang tham gia kungfu club đấy!\nMr Free — 2007-08-27 08:12\nchiHang: hihi, the ha chi, ban nao the? co phai la chi Trang ko?\nDungbeo: kungfu club hay biggirl club tao cung ke may, hehe, co gioi ve day ma ra tay ne, hehe\n♥ Ly ♥ — 2007-09-02 06:55\n@changcodon….. này này, tớ chẳng bao h giả vờ là tớ ko béo đâu nhé\nĐừng có hàm hồ!!!! GHÉT thế\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/23/con-gai-beo/","summary":"\u003cp\u003e**con gái béo?\u003cbr\u003e\nUh đúng rồi, con trai thường thích những cô gái hơi “mũm mĩm” một tí. Hơi hơi thôi, như thế này là vừa phải, hợp lý nè:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/11.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nNhư thế này là hơi quá rồi đấy:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003echứ còn như thế này thì truy cập ngay trang potay.com\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVì sao lại thế nhỉ?\u003cbr\u003e\nÀ đơn giản thôi, bạn biết đấy, ôm gấu bông tất nhiên là thích hơn ôm khúc cây khô rùi, hehe. Ngoài ra, nếu bạn gái bạn hơi béo một tí, bạn cũng sẽ đỡ phải lo lắng về việc thời tiết đột ngột thay đổi, “ngoài trời nổi trận gió to”, bởi một cô gái béo – tức là nặng kí – và sẽ ít bị gió cuốn hơn, cô gái gầy dễ bay mất lắm (và rất có thể bay vào vòng tay của một chàng trai khác**\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/12.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e). Ah, cô gái béo thì khi đi ăn, cô ấy sẽ ăn hết những gì đã gọi (thậm chí còn gọi thêm nhiều thứ\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/18.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e), đỡ lãng phí đúng không, tiết kiệm là quốc sách mà. Nếu một cô gái béo, thì sẽ có nhiều sức khỏe hơn, và tỉ lệ thành công khi bạn nhờ cô ấy lau nhà, rủa bát sẽ cao hơn, còn cô gái gầy, cô ấy sẽ nói “ôi anh ơi, em thiếu máu, em không lau nhà được đâu”, và thế là a lê hấp, bạn sẽ “nấu cơm rửa bát quét nhà” hà hà, bạn là ô sin\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/24.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eVân vân, còn nhiều lý do nữa, tớ chưa nghĩ ra, túm lại thì cô gái béo an toàn hơn con gái gầy, hihi. Nhưng đừng béo quá huyết áp lại cao\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/4.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/19.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eps1: đây là tớ nghĩ thế, tớ là con trai nên tớ suy bụng tớ ra bụng toàn bộ bọn con trai (à mà chỉ bọn con trai handsome, vui tính như tớ thôi nhé\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/67.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e)\u003cbr\u003e\nps2: hình minh họa thứ nhất là chị Dung của tớ, chị ấy hay ho cực, đáng yêu cũng cực luôn ^^, hay cáu một tí nhưng vẫn dễ thương lém\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/8.gif\"\u003e \u003cstrong\u003ecòn hình minh họa thứ hai là em Hương Ly, bảo em ấy là béo là tớ nói phét thôi, mặt em ấy hơi to một tí chứ em ấy ko béo đâu\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/78.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, nhưng body hơi bị nice, ko tin à, vào blog của em ấy mà xem, lại còn viết blog tình cảm dã man con ngan nữa chứ, em ấy hay viết thư cho bạn trai tương lai, viết thư gửi tới tương lai ý mà, trong khi tớ lại cứ hay viết thư cho bạn gái trong quá khứ, viết thư gửi về quá khứ. Đời thật phong phú đúng không\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/23/con-gai-beo/65.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"con gái béo?"},{"content":"Thaimeo: hôm nay đi qua địa điểm tiếp dân của văn phòng chính phủ chỗ quận ủy cầu giấy Thaimeo: thấy xe cộ ùn tắc hết cả Thaimeo: nghi nghi, chắc lại có dân ở đâu lên biểu tình thị uy đây Thaimeo: nhân bảo như thần bảo Thaimeo: tầm hơn một chục bà con già trẻ gái tra đủ cả Thaimeo: cầm băng rôn, biểu ngữ, giấy A4 viết tay, giấy in phun, in lazer, đủ cả Thaimeo: nội dung chủ yếu là “đả đảo tập đoàn tham nhũng Đinh Văn Cương” Thaimeo: dân oan đòi công lý Thaimeo: thậm chí có cả một cái của dân trong TPHCM ăn theo nói leo biểu tình tận ngoài Hà Nội Thaimeo: hic, Thaimeo: lúc đi qua là 11h trưa, lúc về 6h tối thì không thấy bóng dáng “dân oan” đâu hết Thaimeo: chả biết có cái xe nào của PA25 đến đón các “chủ nhân của đất nước” về quê hay ko Thaimeo: Thaimeo: lên mạng search thì đinh văn cương là ủy viên trung ương đảng, bí thư tỉnh ủy Hà Nam Thaimeo: thôi xong Thaimeo: Thaimeo: bọn dân này thâm thật Thaimeo: “tập đoàn tham nhũng đinh văn cương” là tập đoàn nào Thaimeo: ý chúng nó xỏ đểu đảng đây Thaimeo: bảo đảng csvn ta là tập đoàn tham nhũng thuytien: hôm trước ở gần Saint Paul cũng có một vụ nhân dân cắm lều ở tạm trước cơ quan chính phủ (tớ cũng chẳng biết tên là gì) Thaimeo: bộ tư pháp đấy, chị Ngọc tớ bảo thế thuytien: đong lắm thuytien: đông thuytien: thế à thuytien: mà cắm trại trật tự kinh thuytien: chẳng thấy nháo nhác gì cả thuytien: các chú công an cứ đứng chơi chẳng có gì làm\nThaimeo: thế có chụp ảnh ko thuytien: ko thuytien: lúc ấy tối rồi thuytien: chụp ko đủ sáng thuytien: chả nhìn thấy gì\nThaimeo: ùa Thaimeo: chả thấy báo chí đưa tin cái mốc xì gì Thaimeo: báo với chí thuytien: bưng bít hết rồi\nThaimeo: đúng là toàn tay sai của xxxx thuytien: ko biết là kiện cáo vụ gì nhỉ\n===================== nhân nói chuyện báo chí không ra cái gì, thực ra nói thế là trong lúc cáu tiết vơ đũa cả nắm thôi, chứ báo Tuổi trẻ, thanh niên cũng tích cực lắm. Và tôi bất ngờ làm sao khi biết cái tin này: Đầu tháng 8-2007, ông Lê Doãn Hợp, tân Bộ trưởng của bộ “ Thông Tin \u0026amp; Truyền Thông ” đã tuyên bố về chính sách nhân sự để “ tiếp tục đổi mới ” công tác báo chí : “ Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo ” xem (Sài Gòn Giải Phóng ngày 4-8-2007). 10 ngày sau, câu nói này đã được thực thi. Sóng dữ – theo một blog tự xưng là CB-CNV báo Tuổi trẻ đã nói như vậy. Nhưng có lẽ không là Tổng Biên tập, mà là Phó tổng biên tập được thử nghiệm trước hết. Điều buồn cười ra nước mắt là hai cán bộ mới thay thế từ Thành Đoàn không có kinh nghiệm nào về báo chí! Thông tin này đã được BBC đăng tải. Một số bài từ các blog về vấn đề này: TÂM THƯ GỞI TỔNG BIÊN TẬP Ngày Anh sắp về TUỔI TRẺ, nhiều người đã lo: Anh-với bản tính hiền hòa-liệu có chịu nổi áp lực của người đứng đầu một tờ báo có tiếng là mạnh mẽ trong việc đấu tranh chống tiêu cực! Rồi từng ngày qua, nỗi lo ấy được nhẹ dần và mất hẳn khi Anh thực sự sát cánh cùng đội ngũ TUỔI TRẺ và luôn luôn chứng tỏ mình là người “đứng mũi chịu sào” lèo lái con thuyền TUỔI TRẺ mạnh mẽ tiến ra biển khơi. Để có thành quả hôm nay: TUỔI TRẺ đã là nhật báo Số phát hành tăng ấn tượng Tương lai TUỔI TRẺ đang rộng mở với số phát hành hành dự kiến sẽ đạt 500.000 bản/ngày trong nay mai, hàng lọat dự án mở rộng sự nghiệp TUỔI TRẺ đang diễn ra… Vậy mà cơn sóng dữ lại đang ập đến. Đội ngũ TUỔI TRẺ đang hoang mang Đã có người lơi lỏng tay chèo… Và đã có phác họa về một tương lai đen tối của TUỔI TRẺ Đây là lúc mọi người cần Anh- người thuyền trưởng vững chãi hội tụ sức mạnh tập thể để chống chọi với sóng dữ. Xin Anh hãy hành động quyết liệt! xem tiếp tại đây\nGia đình nhà Tí có nhiều con, Tí lớn, Tí bé, Tí sồn sồn, Tí Anh, Tí Em v.v… Riêng có một đứa nhờ tính cách trẻ trung, năng động, tài giỏi vượt trội so với các anh em, được cha mẹ nâng niu, đặt cho cái tên trìu mến là “Tí Trẻ”. Tí Trẻ ra đời vào đúng cái năm giải phóng, thống nhất đất nước 1975. Đúng là đứa bé có tài năng thiên bẩm, nên chỉ trong thời gian ngắn đã nên người. 5 tuổi đã phát triển vượt bậc, 10 tuổi đã khôn lớn. Năm 16 tuổi thì Tí Trẻ đã trở thành một nhà báo nổi tiếng trung thực, dũng cảm, luôn đi đầu trong việc đấu tranh chống tiêu cực, viết nên những bài báo gây chấn động toàn cầu. Tên tuổi của Tí Trẻ không còn quanh quẩn ở cái thành phố Tí sinh ra, mà đã nổi tiếng khắp nước, thậm chí trên trường quốc tế. Thời gian thấm thoát trôi. Tí Trẻ nay đã là người đàn ông trưởng thành, lấy vợ, có con. Từ một người nghèo khổ, với nhà cấp 4, xe đạp cọc cạch, nay Tí Trẻ đã sắm được nhà cao tầng, đi xe hơi, có của ăn của để. Ngoài việc chu cấp cho anh em trong nhà, Tí Trẻ còn t Bình luận (4) Paradox — 2007-08-22 11:46\nVụ ở Xanh Pôn mới tối qua chứ đâu. Trời mưa gió mà đứng đông phải biết. Lúc đầu đi qua không hiểu việc gì, lại có cả công an. Hóa ra biểu tình à 😐\nMr Free — 2007-08-22 11:52\nhic, không đi qua thì đúng là chả biết cái mốc gì anh nhỉ 😐\nanticlockwise_feb — 2007-08-23 01:16\nôi nói buồn cười, báo chí của Việt Nam là cơ quan ngôn luận của Đảng và nhà nước ta, BBC có bị bố con thằng nào cấm đâu nên nó thích nói gì thì nói. Còn mấy chuyện kia là chuyện bình thường, nhân dân ít hiểu biết bị bọn xấu xúi giục nên làm vậy chứ chắc gì quyền lợi của họ đã bị đe dọa mà báo chí phải can thiệp, tự nhiên đưa tin lên, nhiều người biết, nhân dân lại mất lòng tin ở Đảng và Nhà nước thì để làm gì?\nMr Free — 2007-08-23 05:02\nNhân dân đúng là ít hiểu biết thật, nhưng kể ra mà xúi giục được người ta bỏ nhà bỏ cửa lên HN giơ giờ mấy cái tờ giấy, thu hút đám đông kể ra cũng là bọn xúi giục có nghề :))\nNói một cách suy bụng ta ra bụng người, người Việt Nam ta cũng bo bo giữ mình là chính, ko dám nói, ko dám đấu tranh mấy đâu, nhìn việc của người khác bàng quan lắm – trừ khi nó động chạm vào quyền lợi của bản thân mình thì mới máu me, hăng tiết vịt thôi.\nMà chả hiểu cái đồng chí Đinh Văn Cương làm ăn thế nào để dân ghét thế, không khéo không khéo :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/22/dan-bi%E1%BB%83u-tinh-bao-chi-l%E1%BA%B7ng-im/","summary":"\u003cp\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cfont color=\"#bf00bf\"\u003e\u003cstrong\u003eThaimeo: hôm nay đi qua địa điểm tiếp dân của văn phòng chính phủ chỗ quận ủy cầu giấy \u003cbr /\u003e Thaimeo: thấy xe cộ ùn tắc hết cả \u003cbr /\u003e Thaimeo: nghi nghi, chắc lại có dân ở đâu lên biểu tình thị uy đây \u003cbr /\u003e Thaimeo: nhân bảo như thần bảo \u003cbr /\u003e Thaimeo: tầm hơn một chục bà con già trẻ gái tra đủ cả \u003cbr /\u003e Thaimeo: cầm băng rôn, biểu ngữ, giấy A4 viết tay, giấy in phun, in lazer, đủ cả \u003cbr /\u003e Thaimeo: nội dung chủ yếu là “đả đảo tập đoàn tham nhũng Đinh Văn Cương” \u003cbr /\u003e Thaimeo: dân oan đòi công lý \u003cbr /\u003e Thaimeo: thậm chí có cả một cái của dân trong TPHCM ăn theo nói leo biểu tình tận ngoài Hà Nội \u003cbr /\u003e Thaimeo: hic, \u003cbr /\u003e Thaimeo: lúc đi qua là 11h trưa, lúc về 6h tối thì không thấy bóng dáng “dân oan” đâu hết \u003cbr /\u003e Thaimeo: chả biết có cái xe nào của PA25 đến đón các “chủ nhân của đất nước” về quê hay ko\nThaimeo: Thaimeo: lên mạng search thì đinh văn cương là ủy viên trung ương đảng, bí thư tỉnh ủy Hà Nam \u003cbr /\u003e Thaimeo: thôi xong \u003cbr /\u003e Thaimeo: Thaimeo: bọn dân này thâm thật \u003cbr /\u003e Thaimeo: “tập đoàn tham nhũng đinh văn cương” là tập đoàn nào \u003cbr /\u003e Thaimeo: ý chúng nó xỏ đểu đảng đây \u003cbr /\u003e Thaimeo: bảo đảng csvn ta là tập đoàn tham nhũng \u003cbr /\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color=\"#bf5f00\"\u003ethuytien: hôm trước ở gần Saint Paul cũng có một vụ nhân dân cắm lều ở tạm trước cơ quan chính phủ (tớ cũng chẳng biết tên là gì)\u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color=\"#0060bf\"\u003e \u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cfont color=\"#bf00bf\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cbr /\u003e Thaimeo: bộ tư pháp đấy, chị Ngọc tớ bảo thế \u003cbr /\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont color=\"#bf5f00\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003ethuytien: đong lắm \u003cbr /\u003e thuytien: đông \u003cbr /\u003e thuytien: thế à \u003cbr /\u003e thuytien: mà cắm trại trật tự kinh \u003cbr /\u003e thuytien: chẳng thấy nháo nhác gì cả \u003cbr /\u003e thuytien: các chú công an cứ đứng chơi chẳng có gì làm\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cfont color=\"#bf00bf\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cbr /\u003e Thaimeo: thế có chụp ảnh ko \u003cbr /\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont color=\"#bf5f00\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003ethuytien: ko \u003cbr /\u003e thuytien: lúc ấy tối rồi \u003cbr /\u003e thuytien: chụp ko đủ sáng \u003cbr /\u003e thuytien: chả nhìn thấy gì\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cfont color=\"#bf00bf\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cbr /\u003e Thaimeo: ùa \u003cbr /\u003e Thaimeo: chả thấy báo chí đưa tin cái mốc xì gì \u003cbr /\u003e Thaimeo: báo với chí \u003cbr /\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color=\"#bf5f00\"\u003ethuytien: bưng bít hết rồi\u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cfont color=\"#bf00bf\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cbr /\u003e Thaimeo: đúng là toàn tay sai của xxxx \u003cbr /\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003c/font\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003e\u003cfont color=\"#bf5f00\"\u003ethuytien: ko biết là kiện cáo vụ gì nhỉ\u003c/font\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/font\u003e\u003cbr /\u003e =====================\n\u003cbr /\u003e nhân nói chuyện báo chí không ra cái gì, thực ra nói thế là trong lúc cáu tiết vơ đũa cả nắm thôi, chứ báo Tuổi trẻ, thanh niên cũng tích cực lắm. Và tôi bất ngờ làm sao khi biết cái tin này:\n\u003cfont face=\"Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003eĐầu tháng 8-2007, ông Lê Doãn Hợp, tân Bộ trưởng của bộ “ Thông Tin \u0026amp; Truyền Thông ” đã tuyên bố về chính sách nhân sự để “ tiếp tục đổi mới ” công tác báo chí : “ Tổng biên tập là người của Bộ Thông tin và Truyền thông sau này cắm ở từng tờ báo ” xem (\u003ca href=\"http://www.sggp.org.vn/chinhtri/2007/8/113880/\"\u003eSài Gòn Giải Phóng ngày 4-8-2007).\u003c/a\u003e\n10 ngày sau, câu nói này đã được thực thi. Sóng dữ – theo một blog tự xưng là CB-CNV báo Tuổi trẻ đã nói như vậy. Nhưng có lẽ không là Tổng Biên tập, mà là Phó tổng biên tập được thử nghiệm trước hết.\nĐiều buồn cười ra nước mắt là hai cán bộ mới thay thế từ Thành Đoàn không có kinh nghiệm nào về báo chí!\nThông tin này đã được BBC \u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/08/070819\\_tteditorialchange.shtml\"\u003eđăng tải.\u003c/a\u003e\nMột số bài từ các blog về vấn đề này:\n\u003cfont color=\"#ff00ff\"\u003eTÂM THƯ GỞI TỔNG BIÊN TẬP\n\u003cbr /\u003e Ngày Anh sắp về TUỔI TRẺ, nhiều người đã lo: Anh-với bản tính hiền hòa-liệu có chịu nổi áp lực của người đứng đầu một tờ báo có tiếng là mạnh mẽ trong việc đấu tranh chống tiêu cực!\n\u003cbr /\u003e Rồi từng ngày qua, nỗi lo ấy được nhẹ dần và mất hẳn khi Anh thực sự sát cánh cùng đội ngũ TUỔI TRẺ và luôn luôn chứng tỏ mình là người “đứng mũi chịu sào” lèo lái con thuyền TUỔI TRẺ mạnh mẽ tiến ra biển khơi.\nĐể có thành quả hôm nay:\nTUỔI TRẺ đã là nhật báo\nSố phát hành tăng ấn tượng\nTương lai TUỔI TRẺ đang rộng mở với số phát hành hành dự kiến sẽ đạt 500.000 bản/ngày trong nay mai, hàng lọat dự án mở rộng sự nghiệp TUỔI TRẺ đang diễn ra…\n\u003cbr /\u003e Vậy mà cơn sóng dữ lại đang ập đến.\nĐội ngũ TUỔI TRẺ đang hoang mang\nĐã có người lơi lỏng tay chèo…\nVà đã có phác họa về một tương lai đen tối của TUỔI TRẺ\n\u003cbr /\u003e Đây là lúc mọi người cần Anh- người thuyền trưởng vững chãi hội tụ sức mạnh tập thể để chống chọi với sóng dữ. Xin Anh hãy hành động quyết liệt!\nxem tiếp\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-5sxdD.82cqcOjk8p8jpmZ2XkJZZ9\\_srDDHrUKwqJHw--;\\_ylt=AvAa9XDGB0ukR4KSPQSKldGkAOJ3?cq=1\"\u003e tại đây\u003c/a\u003e\u003cbr /\u003e\u003c/p\u003e","title":"dân biểu tình, báo chí lặng im"},{"content":"Xin chào anh chị em ^^,\nTớ vào thuvien-ebook.com, down được đống sách này mừng quá, muốn share cho bà con để thêm mừng, hehe, cái trang thuvien-ebook đấy đúng là sách nhiều như thư viện, toàn định dạng prc, nhỏ xíu và rất dễ chịu khi đọc , đây là list sách em đã down, down xong em up lên box.net rồi, bác nào thích down về đọc nhé, hay lắm đấy\nBa phút sự thật – Phùng Quán\nTây Sơn bi hùng truyện – bộ này 2 tập, hồi xem ở Đinh lễ muốn mua lắm nhưng giá 150k\nBa người khác-tô hoài\nTập 3 cuốn sách của Trần Đăng Khoa: người thường gặp, chân dung\u0026amp;đối thoại, đảo chìm\nĂn mày dĩ vãng – Chu Lai\nNỗi buồn chiến tranh – Bảo Ninh\nTuấn, chàng trai nước Việt Mãi mãi tuổi hai mươi\nPhạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời\nCuộc đời 2 tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn – Ba Quốc\nÝ chí sắt đá – Nguyễn Hiến Lê\nRèn nghị lực để lập thân – Nguyễn Hiến Lê\nLĩnh Nam Chích Quái\ntruyện ngắn Phan Thị Vàng Anh\nTấm ván phóng dao – Mạc Can\nHành trình của những người trẻ\nHồ Quý Ly – Nguyễn Xuân Khánh ( tiểu thuyết lịch sử)\nHuyền Trân Công chúa\nBão Táp cung đình\nVương triều sụp đổ\nThăng Long nổi giận\n(đây là 4 tập trong bộ tiểu thuyết lịch sử hoành tráng nhất Việt Nam:D)\nOxford thương yêu: cái này đọc giải trí thôi, ko phải sách nghiên cứu link: download\nps: mọi người tải cái này về cài để đọc nhé, prc reader\nBình luận (5) béo — 2007-08-21 06:07\nô hô, thế là có cái để vui thú trông năm học rồi, khỏi cần kiếm người yêu, yêu mày thế k biết.\nbéo — 2007-08-21 06:08\ntao type nhầm, “trong năm học” chứ k fải sai chính tả, tao là ngày xưa giỏi môn chính tả nhất lớp đấy.\n(+** nhi\u0026rsquo;m **+) — 2007-08-21 07:57\ntroi oi thai down nhieu chuyen vay doc den bao jo moi het chu?phuc thiet do\nMr Free — 2007-08-21 10:52\n@Dung béo: mày đọc từ từ kẻo chết nghẹn :)), đã tải được về chưa? đã đọc được chưa? hóa ra mày cũng thích đọc sách à, thế thì tao cũng yêu mày đấy :))\n@myheart: đọc dần rồi sẽ hết, một khi làm những việc mình thích thì sẽ ko cảm thấy mệt, thật đấy, sống phải có đam mê mà 😉\nMun — 2010-04-10 11:16\nEm ngại đọc sách qua máy tính. Rất mỏi mắt, nhưng mà đã đọc và nghiện thì….:-ss. Hồi nọ đọc Breaking Dawn nghiện quá vèo cái một ngày là hết cả quyển. 🙂 Chính vì đọc nhanh mà chỉ nhớ được tổng thể cốt truyện, còn chi tiết vụn vặt thì chưa chắc :P. Quyển Tuổi thơ dữ dội thì đọc trong 2 ngày và 1 đêm. Đọc xong đoạn cuối, khóc, rùi gấp truyện đi ngủ….:P\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/21/ebook-quy-de/","summary":"\u003cp\u003eXin chào anh chị em ^^,\u003cbr\u003e\nTớ vào thuvien-ebook.com, down được đống sách này mừng quá, muốn share cho bà con để thêm mừng, hehe, cái trang thuvien-ebook đấy đúng là sách nhiều như thư viện, toàn định dạng prc, nhỏ xíu và rất dễ chịu khi đọc , đây là list sách em đã down, down xong em up lên box.net rồi, bác nào thích down về đọc nhé, hay lắm đấy\u003c/p\u003e","title":"ebook quý đê !!!"},{"content":"hôm qua bố mẹ lên, vào viện thăm cậu Khoa rồi ghé chỗ mình ăn cơm. Mình hì hục đi chợ nấu cơm, eo ôi, thịt lợn bây giờ đắt hơn thịt bò, hôm trước mua 3 lạng thịt bò 15k, hôm nay mua 3 lạng thịt lợn 16k, hichic\nmướp đắng xào trứng và bắp cải luộc nữa, hihi, ăn hết rau còn thịt thôi ạ, mình nấu ăn hơi bị pro đó chứ bộ 😀\nnhân sự kiện bố mẹ lên mà mình có na ăn, chứ ko thì nhịn :|, chả bao giờ tự đi mua hoa quả để ăn cả.\nHiền đã khỏe chưa nhỉ, hôm qua vào đọc blog, muốn nhắn tin hỏi thăm quá mà ko biết hỏi thăm thế nào, lại thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/19/diary/","summary":"\u003cp\u003ehôm qua bố mẹ lên, vào viện thăm cậu Khoa rồi ghé chỗ mình ăn cơm. Mình hì hục đi chợ nấu cơm, eo ôi, thịt lợn bây giờ đắt hơn thịt bò, hôm trước mua 3 lạng thịt bò 15k, hôm nay mua 3 lạng thịt lợn 16k, hichic\u003cbr\u003e\nmướp đắng xào trứng và bắp cải luộc nữa, hihi, ăn hết rau còn thịt thôi ạ, mình nấu ăn hơi bị pro đó chứ bộ 😀\u003cbr\u003e\nnhân sự kiện bố mẹ lên mà mình có na ăn, chứ ko thì nhịn :|, chả bao giờ tự đi mua hoa quả để ăn cả.\u003cbr\u003e\nHiền đã khỏe chưa nhỉ, hôm qua vào đọc blog, muốn nhắn tin hỏi thăm quá mà ko biết hỏi thăm thế nào, lại thôi.\u003c/p\u003e","title":"diary"},{"content":"2006-12-05_7kk0_is-my-star-to-come.mp3\nDau chan tinh nguyen-Vu Hoang.mp3\nAo xanh tinh nguyen – Hoai An.mp3\nThanh nien tinh nguyen-Tran Minh Phi.mp3\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/17/tuoi-tre-tinh-nguye/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://files.myopera.com/kanishi/blog/2006-12-05_7kk0_is-my-star-to-come.mp3\"\u003e2006-12-05_7kk0_is-my-star-to-come.mp3\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://files.myopera.com/kanishi/blog/Dau%20chan%20tinh%20nguyen-Vu%20Hoang.mp3\"\u003eDau chan tinh nguyen-Vu Hoang.mp3\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://files.myopera.com/kanishi/blog/Ao%20xanh%20tinh%20nguyen%20-%20Hoai%20An.mp3\"\u003eAo xanh tinh nguyen – Hoai An.mp3\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://files.myopera.com/kanishi/blog/Thanh%20nien%20tinh%20nguyen-Tran%20Minh%20Phi.mp3\"\u003eThanh nien tinh nguyen-Tran Minh Phi.mp3\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"tuổi trẻ tình nguyện"},{"content":"hôm nay là một ngày thật mệt mỏi, và chán, rất chán\nsáng nay thi 2 môn liền, dù đã cố gắng học, học thật là mệt, vậy mà vẫn chả làm ra được cái thể thống gì, chán kinh khủng, nản nữa. Đêm qua gần 4h mới đi ngủ, và dậy lúc 5 rưỡi, không thấy mệt mà chỉ thấy buồn và chán. cái thân làm tội cái đời, biết trách ai đây, chỉ có thể tự trách mình thôi, đến nông nổi này đều là do mình cả.\ntrưa vào nhà thằng Tuấn, có bạn đúng là đỡ chán đi rất nhiều, chứ cứ chỉ có một mình chắc mình phát điên lên mất. Đánh PlayStation với nó cả buổi chiều, đến mức mắt hoa cả lên, nhưng cũng chả thấy vui, vì sáng nay thi cử làm mình chán quá mà. Lại thêm cái bọn Litek ngớ ngẩn, làm mất hết dữ liệu trong laptop của Hiền, ko biết Hiền đã đọc email chưa nhỉ. Đêm qua nói sáng dậy sớm để đọc, nhưng chắc cũng chả dậy sớm nổi đâu 🙂\nTối mới về nhà, mua tạm mấy cái bánh ăn với sữa, ăn chưa xong thì có điện thoại, mẹ gọi bảo vào viện, cậu Khoa mổ, lại phải đi bây giờ đây, mệt thật. Ngồi gõ những dòng này để chờ sạc điện thoại, vào viện ở đêm nay mà ko có đt thì buồn chán chết mất.\nmình quyết định rồi, blog ở wordpress này mình sẽ xóa hết những bài về chính trị đi, chỉ là một blog cá nhân thôi, chỉ nói những chuyện của mình mà thôi. Chán rồi, nản chí rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/17/r%E1%BA%A5t-m%E1%BB%87t-m%E1%BB%8Fi/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay là một ngày thật mệt mỏi, và chán, rất chán\u003cbr\u003e\nsáng nay thi 2 môn liền, dù đã cố gắng học, học thật là mệt, vậy mà vẫn chả làm ra được cái thể thống gì, chán kinh khủng, nản nữa. Đêm qua gần 4h mới đi ngủ, và dậy lúc 5 rưỡi, không thấy mệt mà chỉ thấy buồn và chán. cái thân làm tội cái đời, biết trách ai đây, chỉ có thể tự trách mình thôi, đến nông nổi này đều là do mình cả.\u003cbr\u003e\ntrưa vào nhà thằng Tuấn, có bạn đúng là đỡ chán đi rất nhiều, chứ cứ chỉ có một mình chắc mình phát điên lên mất. Đánh PlayStation với nó cả buổi chiều, đến mức mắt hoa cả lên, nhưng cũng chả thấy vui, vì sáng nay thi cử làm mình chán quá mà. Lại thêm cái bọn Litek ngớ ngẩn, làm mất hết dữ liệu trong laptop của Hiền, ko biết Hiền đã đọc email chưa nhỉ. Đêm qua nói sáng dậy sớm để đọc, nhưng chắc cũng chả dậy sớm nổi đâu 🙂\u003cbr\u003e\nTối mới về nhà, mua tạm mấy cái bánh ăn với sữa, ăn chưa xong thì có điện thoại, mẹ gọi bảo vào viện, cậu Khoa mổ, lại phải đi bây giờ đây, mệt thật. Ngồi gõ những dòng này để chờ sạc điện thoại, vào viện ở đêm nay mà ko có đt thì buồn chán chết mất.\u003cbr\u003e\nmình quyết định rồi, blog ở wordpress này mình sẽ xóa hết những bài về chính trị đi, chỉ là một blog cá nhân thôi, chỉ nói những chuyện của mình mà thôi. Chán rồi, nản chí rồi.\u003c/p\u003e","title":"rất mệt mỏi"},{"content":"Today I received a offline message from a friend, a message very sudden. It made me …\nI wondered “is that a dream?”\nBình luận (4) anticlockwise_feb — 2007-08-16 11:40\nèo, tin nhắn gì thế em?\n^_Mắt một mí — 2007-08-18 08:36\ntin nhan cua ai the Meo!keke??? co phai cua @ nha to ko day!\n[deleted] — 2007-08-18 10:29\nhic. Nhật kí mà có 2 dòng thế nài thui ấy à… Mơ hay thật thì cảm jác đc ngta mang đến cũng vân là thật mờ ^^\nMr Free — 2007-08-18 12:47\nhic, tình hình cáo lỗi mọi người, có lẽ đó là một giấc mơ thật mọi người ạ 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/16/unforeseen-event/","summary":"\u003cp\u003eToday I received a offline message from a friend, a message very sudden. It made me …\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/16/unforeseen-event/9.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/16/unforeseen-event/8.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nI wondered \u003cem\u003e“is that a dream?”\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1\"\u003eanticlockwise_feb\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-08-16 11:40\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eèo, tin nhắn gì thế em?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-wE64bgYlaacyHX4RTKqd4FxLfBCmz_Bb\"\u003e^_Mắt một mí\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-08-18 08:36\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etin nhan cua ai the Meo!keke??? co phai cua @ nha to ko day!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-CN.Qmu4ydKgwh2CNuw1odNUJ8SdVTymWsGM-?cq=1\"\u003e[deleted]\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-08-18 10:29\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehic. Nhật kí mà có 2 dòng thế nài thui ấy à… Mơ hay thật thì cảm jác đc ngta mang đến cũng vân là thật mờ ^^\u003c/p\u003e","title":"unforeseen event !!!"},{"content":"**Sự quyến rũ của Việt Nam : 2-3-4\nHôm nay hơi có thời gian rảnh nên ngồi nghĩ về VN, quả đúng như khẩu hiệu của tổng cục du lịch: “hidden charm”, sự quyến rũ của VN đang được giấu rất kỹ.**\nXét trên khía cạnh du lịch, trên phố có nhiều du khách da trắng, mũi lõ, họ có chung đặc điểm là 1 tay cầm bản đồ, 1 tay giữ chặt túi xách, mặt mày ngơ ngác cố gắng để hiểu cách sang đường. Dễ hiểu thôi vì băng qua được các con đường đầy xe gắn máy ở Việt Nam là điều kiện tiên quyết để khách du lịch có thể đi tìm sự quyến rũ. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn trong công việc khó khăn này. Cụ thể là mới đây 1 giáo sư nổi tiếng của MIT khi thử nghiệm 1 phương thức băng qua đường mới nghĩ ra, ông đã k0 may đâm phải 1 cái xe máy. Sau đó người ta đành đông lạnh ông và gửi về Mỹ trong 1 cái quan tài. Rốt cục 40 năm nay vẫn chưa có trường hợp khách du lịch nào được ghi nhận là đã tìm thấy sự quyến rũ bị giấu kỹ này. Chúng ta rất hi vọng họ sẽ tiếp tục rủ bạn bè để quay lại Việt Nam tìm kiếm sự quyến rũ trong tương lai không gần.\nXét trên khía cạnh trật tự xã hội, Việt Nam có nhiều điểm độc đáo. Ví dụ điển hình của trật tự là ở trong cách xếp hàng. Thường xã hội phương tây xếp hàng 1, nhưng ở VN, do mải đi tìm sự quyến rũ như đã nói, người ta thường xếp hàng 2-3-4 hoặc nhiều hơn. Với hàng 2-3-4 hoặc nhiều hơn, đương nhiên tốc độ tìm kiếm sự quyến rũ của Việt Nam sẽ nhanh gấp 2-3-4 lần hoặc nhiều hơn so với phương Tây, vì vậy chúng ta hoàn toàn có thể lạc quan rằng chỉ 2-3-4 thập kỷ nữa là chúng ta sẽ tìm ra sự quyến rũ của Việt Nam.\nXét trên khía cạnh lịch sử, lại nhớ những ngày tháng 10 năm trước, nhân ngày phụ nữ VN, VN sôi sục phong trào dân ta học sử ta. Hàng trăm băng rôn dạy lịch sử căng đầy đường phố, toàn những kiến thức lịch sử quan trọng và cần thiết như bà XYZ là vợ của ông Hoàng Hoa Thám… Đáng giận là một số người quá yêu thích lịch sử nước nhà đã chôm mất 141 cái băng rôn bằng nhựa có thể bán được này để về nhà học sử một mình. Sau đó, dưới mỗi băng rôn đều có người cải trang đứng trông chừng, ở một đất nước yêu lịch sử như VN cũng có cái khổ riêng. Tuy nhiên chưa có nhà sử học nào tuyên bố phát lộ được sự quyến rũ của VN trong 2-3-4 thập kỷ lại đây.\nXét trên khía cạnh kỹ thuật: Một đất nước có quyến rũ hay không còn phụ thuộc vào khoa học kỹ thuật. Với tốc độ phát triển vũ bão của khoa học kỹ thuật, và dưới sự chỉ đạo sáng suốt, vĩ đại, vô địch của đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm, trong vòng 20 năm, dân ta đã tiến hóa từ mốc “ăn rau má, phá đường tàu” sang một mức cao hơn: “đi tàu sắt, cắt cáp quang”. Kì thực mà nói với kỹ thuật cao như vậy thì công cuộc tìm kiếm sự quyến rũ không phải là điều không tưởng với người Việt Nam..\nMetalari hi vọng vào một sự thay đổi về con người trên mảnh đất này, hi vọng 2-3-4 thập kỷ nữa, những đứa con của chúng ta sẽ hãnh diện thể hiện sự quyến rũ của chúng với bạn bè thế giới.\nhttp://blog.360.yahoo.com/blog-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg–?cq=1\u0026amp;p=709\u0026amp;n=28500\nBình luận (1) HoangLT — 2007-08-21 01:12\nThằng này dịch chán thía hả Thái,.\nLầu rồi hok gặp.\nPhải dịch là\nViệt Nam nét quyến rũ tiềm ẩn\nHum nào cả lớp đi chơi đê\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/16/s%E1%BB%B1-quy%E1%BA%BFn-ru-c%E1%BB%A7a-vi%E1%BB%87t-nam-2-3-4/","summary":"\u003cp\u003e**Sự quyến rũ của Việt Nam : 2-3-4\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay hơi có thời gian rảnh nên ngồi nghĩ về VN, quả đúng như khẩu hiệu của tổng cục du lịch: “hidden charm”, sự quyến rũ của VN đang được giấu rất kỹ.**\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eXét trên khía cạnh du lịch, trên phố có nhiều du khách da trắng, mũi lõ, họ có chung đặc điểm là 1 tay cầm bản đồ, 1 tay giữ chặt túi xách, mặt mày ngơ ngác cố gắng để hiểu cách sang đường. Dễ hiểu thôi vì băng qua được các con đường đầy xe gắn máy ở Việt Nam là điều kiện tiên quyết để khách du lịch có thể đi tìm sự quyến rũ. Tuy nhiên không phải ai cũng may mắn trong công việc khó khăn này. Cụ thể là mới đây 1 giáo sư nổi tiếng của MIT khi thử nghiệm 1 phương thức băng qua đường mới nghĩ ra, ông đã k0 may đâm phải 1 cái xe máy. Sau đó người ta đành đông lạnh ông và gửi về Mỹ trong 1 cái quan tài. Rốt cục 40 năm nay vẫn chưa có trường hợp khách du lịch nào được ghi nhận là đã tìm thấy sự quyến rũ bị giấu kỹ này. Chúng ta rất hi vọng họ sẽ tiếp tục rủ bạn bè để quay lại Việt Nam tìm kiếm sự quyến rũ trong tương lai không gần.\u003c/p\u003e","title":"Sự quyến rũ của Việt Nam : 2-3-4"},{"content":"chapter 1:\ni’m sorry, i’m not a saint.\nyesterday, a friend asked me about her laptop, she couldn’t connect to the internet while the modem seem****ed normal. Very sad, I couldn’t help when she need me. I always try my best to help myfriends, but still there are some problems that I just don’t know, so I’m sorry.\nchapter 2:\ntired, boring\ntoday, I must wait for a long time for any trip which I want to go. Though no 09, 35 or 26, I was very tetchy.\na fastidious watchman at IIR also made medisgusted, I went to dormitory of IIR to repair computer, not to play. But he – a thin man – saw me under his doubt eyes.\nLast****ly, today I felt bad, hope tomorrow will better !\nlastnight, justmevn checked and repaired my grammar errors, thank you very much!\nchapter 1:\ni’m sorry, i’m not a deities. (a deity: you mean you aren’t a saint)\nyesterday, a my friend (a friend of mine or a friend) asked me about her laptop (you shoud use wanted me to help handling her laptop), she couldn’t connect to the internet although (while) (the) modem seem(ed) (to be: có thể dùng hoặc không) normal. Very sad, I couldn’t help when her (she) need (me) . (Although) I’m (không dùng to be ở đây) always try my best to help my friend(s), but still has (there are) some problems (that) I (just) don’t know, and (so) I’m sorry.\nchapter 2:\ntired, boring\ntoday, I must wait along (for a long time) at (for: cấu trúc wait for) any bus (trip) which I want to go. Though no 09, 35 or 26, I was very tetchy.\nA fastidious watchman at IIR also made me boring (bored or disgusted: boring là tính từ thể hiện bản thân danh từ mà nó bổ ngữ là đáng chán, còn bored thì thể hiện cảm giác chán do từ bên ngoài tác động). I went to dormitory of IIR to repair (a) computer, not to play. But he – a thin man – seen (saw) me with a doubt eye (under his doubt eyes).\nLast(ly), today I feel(/felt) not good (bad or don’t/didn’t feel good), hope towmmorow (tomorrow) is (will or is going to be) better !\nBình luận (5) Hanayuki — 2007-08-15 01:07\nYour problems are so small and you don’t need worry about it. For all, try your best to overcome it and everything will be ok. 🙂\nHanayuki — 2007-08-15 01:08\nLau lem rui khong dung den t.a nen em vit sai ngu phap roai. Xong cam, xong cam 😀\nlittlebird — 2007-08-15 12:21\ntomorrow will be better..^^..\njustmevn — 2007-08-15 12:39\nđang tập viết English đấy à Free? Lỗi nhiều quá, từ từ edit nhé! Hope that your english will be better and better over time.\nhoai van — 2007-09-03 12:54\nlờ ằng lằng, nhờ ằng nhằng!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/15/what/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003echapter 1:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\ni’m sorry, i’m not a \u003cstrong\u003esaint\u003c/strong\u003e.\u003cbr\u003e\nyesterday, a friend asked me about her laptop, she couldn’t connect to the internet \u003cstrong\u003ewhile\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003ethe\u003c/strong\u003e modem \u003cstrong\u003eseem****ed\u003c/strong\u003e normal. Very sad, I couldn’t help when \u003cstrong\u003eshe\u003c/strong\u003e need \u003cstrong\u003eme\u003c/strong\u003e. I always try my best to help my\u003cstrong\u003efriends\u003c/strong\u003e, but still \u003cstrong\u003ethere are\u003c/strong\u003e some problems \u003cstrong\u003ethat\u003c/strong\u003e I \u003cstrong\u003ejust\u003c/strong\u003e don’t know, \u003cstrong\u003eso\u003c/strong\u003e I’m sorry.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003echapter 2:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\ntired, boring\u003cbr\u003e\ntoday, I must wait \u003cstrong\u003efor a long time\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003efor\u003c/strong\u003e any \u003cstrong\u003etrip\u003c/strong\u003e which I want to go. Though no 09, 35 or 26, I was very tetchy.\u003c/p\u003e","title":"what ?"},{"content":"Yêu Một Người Có Thể Yêu Bao Lâu ?\nTrong lòng luôn nghĩ đến một câu nói “yêu một người có thể yêu bao lâu ?” là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu? để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?\nYêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? anh không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu em, vì còn yêu em hơn thế nữa, còn là bởi trái tim anh vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, anh nhớ em, lúc anh nhớ đến em, không biết anh có còn đau lòng. Nếu như có thể để anh biết, có thể yêu em bao lâu? nếu như có thể để anh hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như anh có thể biết tình yêu của anh kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp ?. Trong lúc yêu em, anh sẽ yêu em hết mình, để đến lúc không còn yêu em nữa, thì anh hoàn toàn có thể quên em đi. Thế nhưng, anh chẳng thể vượt qua nổI thời gian, anh cũng không biết cách đi đến tương lai, anh không biết phải đến thời điểm nào, mới có thể hoàn toàn quên em đi.\nAnh đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã “anh đã quên em”. Anh đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng “anh đã quên em”. Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến em, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt anh lại lăn đầy trên má. Anh vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.\nNếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, thì nếu như không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau đi. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi ?.\nYêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?\nAnh vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài hoài niệm. vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, anh nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.\nYêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về em, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu thời thanh niên, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi.\nYêu thì bất kể yêu bao lâu !\nPhúc cd – Tức cảnh chán đời mà dịch cái của nợ này. Tặng bạn Trâm hâm vì hôm rồi nghe bạn kể chuyện tình bạn éo le quá.\n(dịch từ http://314966680.home.gd.vnet.cn/blog/BlogTopic/14010.htm)\nBình luận (1) thuyduong — 2007-08-19 02:25\nẶc, không hỉu sao bi giờ chị lại quan tâm cái này em à…Già rùi sao????\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/15/entry-for-august-15-2007/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eYêu Một Người Có Thể Yêu Bao Lâu ?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrong lòng luôn nghĩ đến một câu nói \u003cem\u003e“yêu một người có thể yêu bao lâu ?”\u003c/em\u003e là một đời? hay là một tíc tắc? anh không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được em. \u003cem\u003eYêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? mà cần phải yêu bao lâu?\u003c/em\u003e để đến lúc nhớ lại anh không cảm thấy đau lòng, cần phải yêu bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?\u003c/p\u003e","title":"Entry for August 15, 2007"},{"content":"mọi người ạ, tình hình là trưa nay tớ uống có 2 gói cafe mà nôn nao từ chiều tới giờ. say cafe? tối nay tớ về nhà lúc hơn 6h, dọn dẹp nhà cửa mệt gần chết, lau chùi kì cọ cái nhà tắm, quét nhà quét cửa, rửa bát rửa nồi, phải công nhận tớ là người ưa sạch sẽ, ưa ngăn nắp, và do vậy, tớ chập nhận việc dọn dẹp phờ hơi. Tất nhiên chẳng bao lâu sau nó lại bẩn và lại bừa bộn, tuy nhiên điều đó ko có nghĩa là ko dọn dẹp. Cuộc đời quanh đi quẩn lại là thế mà, như các bác bưu điện, điện lực ấy, các bác ấy là liên minh “đào xây phá”, hết đào lên lại lấp đi. Chả có kế hoạch cái hòn gạch gì cả, chả biết các bác ấy học hành để làm gì.\nối, lan man quá, đang kể chuyện của mình lại đánh võng sang xỏ xiên chính quyền, hỏng hỏng. Tắm xong, Tớ vừa mặc quần xong – chưa kịp mặc áo, thì nghe tiếng gọi, Nó gọi đúng lúc thật, ờ, giọng con trai gọi, xuống mở cửa thì hóa ra là thằng Hoàn, nó tới nhờ chọn mua hộ cái laptop tầm 1000$, ối dời đất ời (tớ cố ý viết thế đấy, đừng nói tớ sai chính tả), sao nhà nhà người người sắm laptop thế,ghen tị quá. Nào Thu điếu, nào Hà Ngọc, nào Ngọc Hà, nào Thủy Tiên, nào Phương Hiền, nào Hải Vân…. hichic, chú thích với mọi người tớ “bị đầu độc” dùng laptop trong một thời gian nên bây giờ tớ mới phát cuồng nên như thế\nPS về việc dọn nhà: Tớ ở một mình chả tớ dọn thì con mèo nào dọn, hichic. À nhân nói đến con mèo, tối hôm kia có một con mèo chui vào nhà tớ, đẹp cực, mũm mĩm, tớ định đuổi nó ra luôn nhưng nghĩ nhà mình nhiều chuột, cho nó ở một đêm làm nhiệm vụ “trông coi giấc ngủ”… cho mình – tớ thường xuyên bị bọn chuột chạy lung tung cản phá giấc mộng đêm hè. Sáng hôm sau tớ thức dậy và hì hục đuổi nó ra khỏi cửa, mèo với chả miếc, kêu điếc cả tai, lại còn để lại một đống sản phẩm chua ơi là chua, báo hại mình phải ngộ độc cả phổi\nBình luận (6) béo — 2007-08-14 01:49\nSuốt ngày kêu ca, mày mà là con tao, tao oánh cho hết kêu thì thôi.\nMr Free — 2007-08-14 08:19\nchuột nhà tao cũng có nhiều “kì tích”, nhưng không được phong phú như chuột nhà mày, mày nên liên hệ với Tôn Ngộ Không đi,có khi chuột nhà mày thành tinh rồi, hehe\n@chị Ngọc: viết thế cho nó đối xứng với Ngọc Hà mà chị\n@Dung: tao kêu kệ tao, sao mày lại có cái liên tưởng đầy dọa dẫm thế, hờ hờ\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-08-14 09:28\nTớ ở một mình chả tớ dọn thì con mèo nào dọn, hichic\nnhiễm cái “rẻ tiền” của ai đấy 😉\nMr Free — 2007-08-14 09:53\ntôi nhiễm của chị đấy, hờ hờ, tôi xợ chị chắc =))\nSAY THE SAME — 2007-08-14 12:07\nthương lắm hehe, chuột nhà tao đảm bảo khôn hơn chuột nhà mày, nhà tao như kiểu cái trại huấn luyện cho chuột ấy, đủ các kiểu địa hình leo trèo, chui lách phê lắm, hồi trước nó thềm quá hay sao còn chui vào lọ dầu ăn rồi chết trong đấy, trông như trong viện sinh học ấy mày ạ, giá có đứa con gái nào mà nhìn thấy đảm bảo được ôm ngay lập tức :))\nanticlockwise_feb — 2007-08-14 12:13\nChị Ngọc là chị Ngọc, Hà Ngọc cái gì? Hỏng!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/14/m%E1%BB%87t-va-doi/","summary":"\u003cp\u003emọi người ạ, tình hình là trưa nay tớ uống có 2 gói cafe mà nôn nao từ chiều tới giờ. say cafe? \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/14/m%E1%BB%87t-va-doi/106.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etối nay tớ về nhà lúc hơn 6h, dọn dẹp nhà cửa mệt gần chết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/14/m%E1%BB%87t-va-doi/18.gif\"\u003e, lau chùi kì cọ cái nhà tắm, quét nhà quét cửa, rửa bát rửa nồi, phải công nhận tớ là người ưa sạch sẽ, ưa ngăn nắp, và do vậy, tớ chập nhận việc dọn dẹp phờ hơi. Tất nhiên chẳng bao lâu sau nó lại bẩn và lại bừa bộn, tuy nhiên điều đó ko có nghĩa là ko dọn dẹp. Cuộc đời quanh đi quẩn lại là thế mà, như các bác bưu điện, điện lực ấy, các bác ấy là liên minh “đào xây phá”, hết đào lên lại lấp đi. Chả có kế hoạch cái hòn gạch gì cả, chả biết các bác ấy học hành để làm gì.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/14/m%E1%BB%87t-va-doi/39.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nối, lan man quá, đang kể chuyện của mình lại đánh võng sang xỏ xiên chính quyền, hỏng hỏng. Tắm xong, Tớ vừa mặc quần xong – chưa kịp mặc áo, thì nghe tiếng gọi, Nó gọi đúng lúc thật,  ờ, giọng con trai gọi, xuống mở cửa thì hóa ra là thằng Hoàn, nó tới nhờ chọn mua hộ cái laptop tầm 1000$, ối dời đất ời (tớ cố ý viết thế đấy, đừng nói tớ sai chính tả), sao nhà nhà người người sắm laptop thế,ghen tị quá. Nào Thu điếu, nào Hà Ngọc, nào Ngọc Hà, nào Thủy Tiên, nào Phương Hiền, nào Hải Vân…. hichic, chú thích với mọi người tớ “bị đầu độc” dùng laptop trong một thời gian nên bây giờ tớ mới phát cuồng nên như thế\u003c/p\u003e","title":"mệt và đói"},{"content":"Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.\n(một phân tích tuyệt vời, chính xác đến mức đừng hỏi :D, “lực cản của xã hội”=lực cản mà đảng CSVN tạo ra, mặc dù nếu ko có kỉ luật thép của CS thì có thể dân ta sẽ loạn chả kém Irac.)\nTuổi trẻ – tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép thử còn màu nhiềm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem luốc giống với bạn. Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết: sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ, nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu, người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.\nCô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại. (tớ mời hai người vào, rồi đúng như hướng dẫn, mời hai người đó ra, giờ thì cóc biết làm thế nào để mời được ai vào nữa)\n“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải hạnh phúc?\nVì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì. Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng. Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt. (ôi, sự so sánh quá thú vị và quá sinh động, con mèo của tớ đói vàng mắt ra rồi, nó bắt chuột quá kém, nhưng con mèo ấy nó vẫn có sự kiêu hãnh, tự tôn, ko phải chuột nào cũng ăn và ko phải chuột nào cũng dám ăn)\nCô đơn – tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành, có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng. Cô đơn – tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô nghĩa. (nào nào, thấy chưa, một chuyên gia xuất sắc về so sánh, xây thành nghĩa là sợ xâm lăng, tuyệt vời, giữ thành là phải chiến đấu, hichic. Tại sao mình ko mở cửa thành?)\nCô đơn – tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên ngoài kia. Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người. Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên. (mình vẫn là một đứa trẻ, nhưng ko cai sữa thì ko được, sữa bây giờ tăng giá như điên)\nNhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một câu chuyện về người cha trong\nn\ngày sinh nhật của đứa co\nn 3 tuổi. Đứa con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy. (ko thể cho cái người ta ko có, ai có chủ nghĩa xã hội, ai muốn mọi người có chủ nghĩa xã hội? điên rồ)\nThời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật hẹp và quyết tâm thoát khỏi. Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không còn mơ tung cánh giang hồ.\nCô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta\ncó thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.\nđây quả là một bài nghị luận về tuổi trẻ và sự cô đơn rất xuất sắc, với những so sánh, liên tưởng đột phá :), thực sự là hôm nay ở bến xe bus, nhìn thấy một đôi “bồ câu” có vẻ rất chi là happy, đầu tiên là cũng “mừng cho đôi trẻ” thôi, dưng mà cũng cú thật, mình cũng có đến nỗi nào đâu mà lại phải “đói khát tình yêu” đến thế, gừ gừ. Tức thật đấy. Có lẽ mình đã xây thành quá vững chắc, phòng thủ theo kiểu đổ bê tông của Ý với xi măng xịn (nhà thầu của mình ko phải PMU18, thế mới chắc được). Con mèo đã bị bỏ đói quá lâu, nhưng nó ko hao sức đâu, bởi vì nó đâu có săn mồi, hờ hờ,\nBình luận (5) anticlockwise_feb — 2007-08-14 11:07\nChị đồng í với Dung béo, cái này chị cũng ko có khả năng đọc\nMr Free — 2007-08-14 11:26\nsự học ko có đường tắt, những thứ dài là những thứ giá trị,\nbéo — 2007-08-14 12:06\ndài quá, k đọc.\njustmevn — 2007-08-15 12:00\nFree này, bài này (những chỗ chữ nâu) có nguồn ở đâu thế, share được không?\nMr Free — 2007-08-15 12:05\nnguồn trên internet thôi, tớ mà biết tác giả của nó là ai thì tớ hâm mộ lắm, sao viết hay thế ko biết 🙂 chắc phải hiểu đời, trải đời lắm 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/14/m%E1%BB%99t-con-meo-doi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"một con mèo đói"},{"content":" Everyday when God opened the door, he saw me and asked: What is ur wishes today? I said: Lord, please take care of the one reading this message. Nobody loves U, nobody likes U, nobody wants to talked with U. My nickname is Nobody. If 1000 people miss U,I’m one of them! If only one misses U, that’s me. If nobody misses U, be sure that I’m dead. When I’m walking in front of U, I’m protecting U. When I’m beside U, I’m there 4U. When I’m behind U, I’m watching over U. When I’m alone, I’m thinking of U. The sky without stars is like sleep without dreams, like song without music, like rose without smell,like face without smile,…,like Me without u. Early this morning, God gave me 3basket of fruit:LOVE+HAPPINESS+PEACE OF MIND and told me to share them with people dear to me. I’m sharing them all with U.Good morning! What letters are missing in H_ _RT? EA or U? Pick EA, you get a heart! If you pick U. you’ll get hurt.I’d pick U coz it’s better to get hurt than have a heart without U! I looked at a sweet, beutiful rose, and then I looked at you, and I kept looking at U,for the rose isn’t as beautiful as U! I love 3 things! The sun,the moon,and U. Thw sun for the day, the moon for the night and U forever. Last night, I looked at the stars, the beautiful sky and the endless horizon. And suddenly I thought all thing is wonderful cos I have U beside. If U feel sad when U looked at the past,worry when think about the future, U can look at beside urself.A best friend will be there 4U. I’ll coss the seven seas, I’ll climb the highest mountains, I’ll fight the fiecest monsters, if at the end of the road, I’ll find a friend like U. I wrote ur name in the sand but it got washed away.\nI wrote ur name in the sky but it got blew away.\nI wrote ur name in my heart where it’ll stay forever. If U were a tear, I would never dare to cry. I might lose U. I’ll give U one kiss to go to sleep. I’ll give U two kisses to dream. I’ll give U an endless row of kisses too,when U wake up in the morning, think of me. A hug 4U means I need U.\nA kiss 4U means I love U.\nA call 4U means I’m missing U. Feel good when somebody misses U\nFeel better when somebody loves U\nBut feel best when somebody never forgets U. Love will fly if held it too light.\nLove will die if held it too tight.\nHow should I hold U?…How do I know if I still keeping U or letting U go? Love is to think about someone else more times in a day than u think about ursefl. It’d hard to find some one whom u truly love, much less to find someone who loves U as much. When the chance comes, don’t ever let go. Bình luận (1) xiaoxian — 2008-05-18 13:20\nSo sweet!\nI wish I would have someone who can tell me something like these words!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/11/sweet-messages/","summary":"\u003col\u003e\n\u003cli\u003eEveryday when God opened the door, he saw me and asked: What is ur wishes today? I said: Lord, please take care of the one reading this message.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNobody loves U, nobody likes U, nobody wants to talked with U. My nickname is Nobody.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eIf 1000 people miss U,I’m one of them! If only one misses U, that’s me. If nobody misses U, be sure that I’m dead.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eWhen I’m walking in front of U, I’m protecting U. When I’m beside U, I’m there 4U. When I’m behind U, I’m watching over U. When I’m alone, I’m thinking of U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eThe sky without stars is like sleep without dreams, like song without music, like rose without smell,like face without smile,…,like Me without u.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eEarly this morning, God gave me 3basket of fruit:LOVE+HAPPINESS+PEACE OF MIND and told me to share them with people dear to me. I’m sharing them all with U.Good morning!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eWhat letters are missing in H_ _RT? EA or U? Pick EA, you get a heart! If you pick U. you’ll get hurt.I’d pick U coz it’s better to get hurt than have a heart without U!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI looked at a sweet, beutiful rose, and then I looked at you, and I kept looking at U,for the rose isn’t as beautiful as U!\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI love 3 things! The sun,the moon,and U. Thw sun for the day, the moon for the night and U forever.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLast night, I looked at the stars, the beautiful sky and the endless horizon. And suddenly I thought all thing is wonderful cos I have U beside.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eIf U feel sad when U looked at the past,worry when think about the future, U can look at beside urself.A best friend will be there 4U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI’ll coss the seven seas, I’ll climb the highest mountains, I’ll fight the fiecest monsters, if at the end of the road, I’ll find a friend like U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI wrote ur name in the sand but it got washed away.\u003cbr\u003e\nI wrote ur name in the sky but it got blew away.\u003cbr\u003e\nI wrote ur name in my heart where it’ll stay forever.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eIf U were a tear, I would never dare to cry. I might lose U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eI’ll give U one kiss to go to sleep. I’ll give U two kisses to dream. I’ll give U an endless row of kisses too,when U wake up in the morning, think of me.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eA hug 4U means I need U.\u003cbr\u003e\nA kiss 4U means I love U.\u003cbr\u003e\nA call 4U means I’m missing U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eFeel good when somebody misses U\u003cbr\u003e\nFeel better when somebody loves U\u003cbr\u003e\nBut feel best when somebody never forgets U.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLove will fly if held it too light.\u003cbr\u003e\nLove will die if held it too tight.\u003cbr\u003e\nHow should I hold U?…How do I know if I still keeping U or letting U go?\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eLove is to think about someone else more times in a day than u think about ursefl.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eIt’d hard to find some one whom u truly love, much less to find someone who loves U as much. When the chance comes, don’t ever let go.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://xiaoxian.wordpress.com/\"\u003exiaoxian\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2008-05-18 13:20\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"sweet messages!!!"},{"content":"tình hình là cái tầng hai ở cái nhà mà tớ đang ở, bóng điện “tuýt” (tuv) bị hỏng từ rất rất lâu rồi, nhưng mà tới lười chả chịu đi mua cái khác để thay, đầu tiên tưởng nó “đắt”, ko mún đi, sau đó biết là nó chỉ tầm hơn một chục thôi, vẫn lười ko chịu mua hôm qua chú tớ lên, rồi sáng nay chú bảo đi mua bóng khác thay đi, chú đưa 50k , hihi, thế là chiều nay sau khi từ thư viện về, tớ đành hạ quyết tâm mua.\nĐi bộ từ bến xe bus về nhà cũng có mấy hàng điện tử, nhưng mà tớ nghĩ về chợ Vĩnh Hồ thế nào chả có. Ôi ôi, tớ đi gần hết phố Vĩnh Hồ, hoa hết cả mắt mà toàn thấy hàng thực phẩm là nhiều, mấy hàng gia dụng linh tinh, ko tìm đâu ra hàng điện dân dụng, nản quay về mấy lần, nhưng chả hiểu sao vẫn cố đi tiếp – chú ý là cả ngày hôm nay tớ đi mỏi chân lắm đấy nhé, hichic.\nvà quả là “trời không phụ người có tâm”, cuối phố Vĩnh Hồ có một cửa hàng điện dân dụng, điều hay ho hơn nữa là trong cửa hàng có một em nhìn rất chi là attractive. Hihi, áo của em nhìn mát cực . Tớ hỏi là “chị ơi đèn típ bao nhiêu tiền một chiếc nhỉ?”. Em ấy nhìn tớ với con mắt “rất chi là trìu mến”: loại 60 phân hay loại mét hai ạ? Tất nhiên là loại mét hai rồi, đèn nhà tớ mà lại ngắn có 60 phân à “mét hai có 3 loại, loại 10k, loại 11k và loại 14k, anh lấy loại nào”, em ngẫm nghĩ một lúc – thực ra là tranh thủ ngắm em ý , tớ là tớ vốn thích những thứ chẵn chục, nhưng thôi mình có tài trợ,với lại trước mặt người đẹp ăn chơi một tí, “loại 14k đi”, thế là em ấy lấy ra thử, ok, sáng bừng. Xong, trả tiền, đi về. Lòng lâng lâng, em ấy hấp dẫn quá cơ, có lẽ mai ra đó tiếp mới được (nhưng mừ mai chắc em ko mặc cái áo đó nữa ). Tớ nhìn kỹ cái vỏ bóng, oh, Philips, Disigned in Holland 36w. Bóng nhỏ nhắn lắm nhá,chả bụ bẫm như bóng Rạng đông đâu. hihi. Nhưng ôi thôi, một điều khủng khiếp đập thẳng vào mặt em: Giá bán lẻ: 12.000 đồng. Sao lại thế này, tại sao em lấy của mình những 14.000 ??? Định quay lại nói chuyện “phải quấy”, hihi, lại được nhìn thấy cái áo dạng lưới của em , nhưng mà “gối chùng chân mỏi”, chỉ mong bước về nhà thôi. Có 2k, lại là “tiền tài trợ”, hihi. Đi về.\nVề nhà lắp vào, ối chà chà, “sáng bừng không gian của bạn nhé, sáng dã man luôn. Thích quá ps: sáng nay tớ lên thư viện học, trưa vào nhà thằng Tuấn, nhà nó mất điện, khổ như con hổ bị gông ở cổ, chiều có điện định ngồi nhà nó học thì phát hiện ra mình để quên bút+vở ở bàn thủ thư. Chả là lúc lấy thẻ thư viện, tớ để vở lên bàn và ra ngoài mở ngăn gửi đồ để lấy balo, lúc vào cầm mỗi cái thẻ đi về thẳng, hichic. Thế là lại lóc cóc lên thư viện, trên đó điều hòa mát, ngồi cứ díp cả mắt lại. Đành mượn một cuốn sách rồi đi về. Lại còn phải đi bộ rõ xa vào nhà bạn Hà lấy đĩa Longman, đấy, tớ đi bộ nhiều như thế bảo còn sức đâu mà quay lại, dù em có áo lưới hay không (áo lưới) thì anh cũng đi về em ạ ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003etình hình là cái tầng hai ở cái nhà mà tớ đang ở, bóng điện “tuýt” (tuv) bị hỏng từ rất rất lâu rồi, nhưng mà tới lười chả chịu đi mua cái khác để thay, đầu tiên tưởng nó “đắt”\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/10.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, ko mún đi, sau đó biết là nó chỉ tầm hơn một chục thôi, vẫn lười ko chịu mua\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/9.gif\"\u003e \u003cstrong\u003ehôm qua chú tớ lên, rồi sáng nay chú bảo đi mua bóng khác thay đi, chú đưa 50k\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/5.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, hihi, thế là chiều nay sau khi từ thư viện về, tớ đành hạ quyết tâm mua.\u003cbr\u003e\nĐi bộ từ bến xe bus về nhà cũng có mấy hàng điện tử, nhưng mà tớ nghĩ về chợ Vĩnh Hồ thế nào chả có. Ôi ôi, tớ đi gần hết phố Vĩnh Hồ, hoa hết cả mắt mà toàn thấy hàng thực phẩm là nhiều, mấy hàng gia dụng linh tinh, ko tìm đâu ra hàng điện dân dụng\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/18.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, nản quay về mấy lần, nhưng chả hiểu sao vẫn cố đi tiếp – chú ý là cả ngày hôm nay tớ đi mỏi chân lắm đấy nhé, hichic.\u003cbr\u003e\nvà quả là “trời không phụ người có tâm”\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/36.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, cuối phố Vĩnh Hồ có một cửa hàng điện dân dụng, điều hay ho hơn nữa là trong cửa hàng có một em nhìn rất chi là attractive\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/38.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Hihi, áo của em nhìn mát cực\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/16.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Tớ hỏi là “chị ơi đèn típ bao nhiêu tiền một chiếc nhỉ?”. Em ấy nhìn tớ với con mắt “rất chi là trìu mến”: loại 60 phân hay loại mét hai ạ? Tất nhiên là loại mét hai rồi, đèn nhà tớ mà lại ngắn có 60 phân à\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/21.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e“mét hai có 3 loại, loại 10k, loại 11k và loại 14k, anh lấy loại nào”, em ngẫm nghĩ một lúc\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/39.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e– thực ra là tranh thủ ngắm em ý\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/3.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, tớ là tớ vốn thích những thứ chẵn chục, nhưng thôi mình có tài trợ,với lại trước mặt người đẹp ăn chơi một tí, “loại 14k đi”, thế là em ấy lấy ra thử, ok, sáng bừng. Xong, trả tiền, đi về. Lòng lâng lâng, em ấy hấp dẫn quá cơ, có lẽ mai ra đó tiếp mới được (nhưng mừ mai chắc em ko mặc cái áo đó nữa\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/78.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e). Tớ nhìn kỹ cái vỏ bóng, oh, Philips, Disigned in Holland 36w. Bóng nhỏ nhắn lắm nhá,chả bụ bẫm như bóng Rạng đông đâu. hihi. Nhưng ôi thôi, một điều khủng khiếp đập thẳng vào mặt em:\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eGiá bán lẻ: 12.000 đồng.\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eSao lại thế này, tại sao em lấy của mình những 14.000 ??? Định quay lại nói chuyện “phải quấy”, hihi, lại được nhìn thấy cái áo dạng lưới của em\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/24.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, nhưng mà “gối chùng chân mỏi”, chỉ mong bước về nhà thôi. Có 2k, lại là “tiền tài trợ”, hihi. Đi về.\u003cbr\u003e\nVề nhà lắp vào, ối chà chà, “sáng bừng không gian của bạn nhé, sáng dã man luôn. Thích quá\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/10/di-mua-bong-di%E1%BB%87n/6.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"đi mua bóng điện"},{"content":"mọi người thân quý mến,\nchắc mọi người đều đã ít nhiều, nghe, xem, ngắm chương trình “nhật ký vàng anh”, tớ thì cũng giống mọi người, thấy nó giống mọi người thấy, xem cái đấy để ngắm người là chính ;)), sành điệu, xì tin lắm cơ\nhôm qua lượm được một cái nhật ký khác, tên nó là “Nhật ký diều hâu”, ăn theo thôi, nhưng e rằng nó thú hơn Nhật ký vàng anh nhiều, diều hâu mà, diều hâu là phải hơn vàng anh rồi =))\nmọi người vào xem nhé: “Nhật ký diều hâu\ndemo:\nPhát sóng ngày 5 – 6 – 2007\nNhóm bạn Diều Hâu, Hằng, Thu, Quân, Nam rủ nhau đi trượt cỏ. Đến nơi mọi người chơi rất vui vẻ, chỉ có Hằng là không dám trượt. Ngứa mắt, Quân đẩy Hằng một cái làm Hằng ngã sõng xoài. Diều Hâu đặt tình huống:\nQuân thật là quá đáng, đẩy Hằng như thế nhỡ Hằng ngã đập mồm xuống gãy 2 cái răng cửa thì sao. Lúc đấy thì coi như tước mất nụ cười của Hằng rồi còn gì.\nHằng thật là tiểu thư. Quân đẩy như thế là còn nhẹ chứ phải tay mình, mình kéo ra chỗ đỉnh dốc rồi thả mẹ nó xuống, trượt được tuốt.\nÝ kiến riêng của bạn.\nTheo bạn có bao nhiêu đứa trả lời đúng cả 3 câu trên?\nHãy chú ý theo dõi các chương trình tiếp theo và gửi tình huống lên để mọi người cùng tham gia.\nBình luận (4) justmevn — 2007-08-09 10:03\nCười chết mất. Mai đây chắc chuyển sang Nhật ký tu hú.\nMr Free — 2007-08-09 11:27\nhoa sữa lạng thế mày lại bảo súp lơ =))\nthôi mày ạ, nhất Ctrl A bôi đen đọc cho tiện, ^^\nbéo — 2007-08-09 11:37\nsao mà blog mày toàn súp lơ thế này, khó nhìn chữ quá.\nanticlockwise_feb — 2007-08-10 11:18\nbỏ cái font này đi, bét nó phải xìtin nhạt nhẽo như của chị chứ, keropi xinh xinh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/09/nh%E1%BA%ADt-ky-di%E1%BB%81u-hau/","summary":"\u003cp\u003emọi người thân quý mến,\u003cbr\u003e\nchắc mọi người đều đã ít nhiều, nghe, xem, ngắm chương trình “nhật ký vàng anh”, tớ thì cũng giống mọi người, thấy nó giống mọi người thấy, xem cái đấy để ngắm người là chính ;)), sành điệu, xì tin lắm cơ\u003cbr\u003e\nhôm qua lượm được một cái nhật ký khác, tên nó là “Nhật ký diều hâu”, ăn theo thôi, nhưng e rằng nó thú hơn Nhật ký vàng anh nhiều, diều hâu mà, diều hâu là phải hơn vàng anh rồi =))\u003cbr\u003e\nmọi người vào xem nhé:  \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www9.ttvnol.com/forum/Nhungnguoithichdua/926038/trang-1.ttvn\"\u003e“Nhật ký diều hâu\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhật ký Diều hâu"},{"content":"lên HN từ chiều chủ nhật, hôm nay là thứ 4, toàn ở trong nhà, ra ngoài đúng 3 lần: một lần đổ rác, một lần mua xà phòng và một lần mua báo. hết. Lâu lắm chẳng nói chuyện với ai, toàn chat với nhắn tin, chán chết. Thèm người quá đi mất :p, nhưng mà đi chơi thì mệt, ko muốn đi, hichic.\ncó tới 3 cái blog, blog nào cũng loạn xà ngầu, chả có tí phương hướng mục đích, mục tiêu, tiêu chí gì cả, giống như ổ cứng, giống như cuộc đời của mình?????\nchẳng lẽ lại làm một cái nữa, hichic, có lẽ phải thế thật, một nơi chỉ cho riêng mình mà thôi, nên ko nhỉ 😕\nBình luận (3) ¤»KemNgoan3007«­¤ — 2007-08-08 09:55\n1 tuần sau khi em nghỉ làm em cũng toàn ở nhà cả ngày, đến tối mới ra đường 1 tý. hic, hơn là tù\nO_O — 2007-08-09 10:20\n4 cái blog là quá nhiều. Ra đường đi, nhiều cái hay lắm.\nMr Free — 2007-08-09 11:32\nđúng ạ, ra đường quả thật nhiều cái hay.\nem ra đường mắt cứ hoahết cả lên, sao dạo này con gái xinh thế nhỉ, ai cũng da trắng chân dài =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/08/b%E1%BA%BF-quan/","summary":"\u003cp\u003elên HN từ chiều chủ nhật, hôm nay là thứ 4, toàn ở trong nhà, ra ngoài đúng 3 lần: một lần đổ rác, một lần mua xà phòng và một lần mua báo. hết. Lâu lắm chẳng nói chuyện với ai, toàn chat với nhắn tin, chán chết. Thèm người quá đi mất :p, nhưng mà đi chơi thì mệt, ko muốn đi, hichic.\u003cbr\u003e\ncó tới 3 cái blog, blog nào cũng loạn xà ngầu, chả có tí phương hướng mục đích, mục tiêu, tiêu chí gì cả, giống như ổ cứng, giống như cuộc đời của mình?????\u003cbr\u003e\nchẳng lẽ lại làm một cái nữa, hichic, có lẽ phải thế thật, một nơi chỉ cho riêng mình mà thôi, nên ko nhỉ 😕\u003c/p\u003e","title":"bế quan"},{"content":"Khoan \u0026amp; dùi\nTTC – Đọc quyển “Lịch sử nhà Thanh” (“Thanh sử cảo” – Lang Viên), tôi chú ý một điều: Trước khi mất, vua Thuận Trị chỉ viết 4 chữ dặn dò con trai là vua Khang Hy. 4 chữ đó là “Vĩnh bất gia phú” (mãi mãi không được tăng thuế).\nVừa qua, báo chí cho biết bà con nông dân ở một số tỉnh phía Bắc đã đóng tới 28 loại phí và lệ phí hàng năm. Chính phủ đã chỉ đạo cho Bộ Tài chính lập tức rà soát lại các loại phí và lệ phí này, tất nhiên là phải bỏ những khoản đóng góp không hợp lý do các địa phương cao hứng chế ra. Điều này nằm trong chủ trương “Khoan sức dân”.\nCàng “khoan” đúng thì dân càng sướng. Trong chủ trương đó, Hội đồng Nhân dân TP.HCM vừa lắc đầu, bác tờ trình xin tăng học phí của 2 tác giả: Sở Giáo dục – Đào tạo và Sở Tài chính hợp soạn. Tờ trình ấy ra đời trong một thời điểm nhạy cảm, khi mà nhân dân, cán bộ, công chức, chiến sĩ đang… xách dép để chạy theo sự tăng giá của các mặt hàng trên thị trường. “Giá tăng lơ lửng trên trời – Chúng ta liên tiếp xách nón cời chạy theo” – có câu thơ làm chứng như vậy.\nCăn bản là gia đình nào cũng có con em đi học, tăng học phí là tăng chi tiêu của từng gia đình, là tạo ra ảnh hưởng đô-mi-nô tới tăng vật giá, mà nhân dân thì chẳng khoái chơi đô-mi-nô! Trong thiên hạ có 3 loại trường. Tư thục và bán công là loại trường có đóng học phí; công lập là loại trường đương nhiên miễn học phí. Ấy vậy mà chúng ta đã làm một việc quái đản: Buộc học sinh công lập đóng học phí. Đã đóng rồi, nay còn bị đề nghị tăng nữa.\nCác nhà nho báo Tuổi Trẻ Cười gọi đó là “Vĩnh hữu gia phí” (cứ tăng phí miết), nghe không sướng cái bụng chút nào! Trong các dịch vụ, dịch vụ xe buýt được coi là tệ hại nhất, chạy quàng chạy ẩu, làm ăn ạch đụi, kinh doanh hổng ra kinh doanh, phục vụ hổng ra phục vụ. Ấy vậy mà nó được trợ giá to béo như một đứa con ngoan.\nSở Tài chính hô tăng học phí 1 năm có thể kiếm thêm 300 tỉ đồng, quên mất thằng con hư xe buýt 1 năm gấp đôi số tiền đó. Đây là cách bắt con ngoan giáo dục nhịn bớt sữa cho con hư xe buýt bú. Than ôi, cách nhìn vấn đề sao mà buồn lắm vậy? Đại phàm, trước khi tán tỉnh một cô gái, người ta phải cầm sơ sơ một vài… ngón tay của cô gái đó, xem cô ta để yên hay không, rồi sau đó mới “loan tin tức cho tàu chạy ven biển”.\nCác nhà nho 2 Sở Giáo dục – Đào tạo và Sở Tài chính từng rành 6 câu về chuyện này, sao lại quên đưa dự thảo tờ trình ra thăm dò dư luận nhân dân trước? Bì tôi cho là thái độ “nài hoa ép liễu”, đưa tờ trình ra Hội đồng Nhân dân một cách đì-rét như vậy thật quá vội vàng. May mà Hội đồng ta từ tốn nói “Em chả…”. Hú ba hồn chín vía HỌC PHÍ về ăn cơm ăn cá! “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân – Quân giáo dục trước lo trừ dốt” – 2 vế này có vẻ quen quen.\nTa tăng học phí đã không làm yên lòng dân, lại có nguy cơ làm con em bỏ học, giặc dốt thắng lợi. Ngành Mầm non tại thành phố Hà Nội định chuyển 5 trường bán công mẫu giáo thành trường tư thục, học phí tăng từ 200% đến 400% mà bà con đã không thống nhất. Nói rằng tăng học phí lên để có chất lượng cao thì sẽ khiến cho phụ huynh suy nghĩ rằng hóa ra trước nay, 5 trường trên chỉ đạt chất lượng thấp do ít tiền.\nAi nói vậy được chứ ngành giáo dục thì không nên nói vậy. Cứ theo báo Tuổi Trẻ Cười thì cả nước cần tăng cao việc chống tham nhũng trong các lĩnh vực đất đai, xây dựng cơ bản, trốn xâu lậu thuế, lãng phí. Xin giảm bớt hoa hòe, lễ lộc, cờ phướn, trống kèn, họp hành, bao thư, đãi đằng ăn uống, vui chơi nhảy múa. Bản thân ngành giáo dục cũng nên giảm bớt các hoạt động mang tính hình thức.\nThí dụ như “Hội nghị các chánh văn phòng Sở Giáo dục \u0026amp; Đào tạo” tổ chức ngày 21-6 tại Đà Nẵng vừa qua. Chỉ cần 1 văn bản chỉ đạo đã có thể thay cho hội nghị tốn quá nhiều tiền như vậy!\nTheo gương người xưa, báo Tuổi Trẻ Cười cũng xin kêu gọi các ngành, các địa phương “Vĩnh bất gia phí” (mãi mãi không tăng phí). Xin hãy khoan sức dân chứ dừng “dùi” vào sức dân. Chúng ta không lẫn lộn 2 chữ “khoan” và “dùi”, bởi chữ “khoan” ở đây hoàn toàn không dính dáng gì đến nghề thợ mộc! Nếu không khoan được thì xin đừng đè dân ra mà dùi.\nĐỒ BÌ\nBình luận (1) Alondra Lopez — 2011-06-02 20:37\nThanks for the sensible critique. Me and my neighbor were just preparing to do a little research on this. We got a grab a book from our area library but I think I learned more from this post. I’m very glad to see such fantastic information being shared freely out there.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/07/khoan-dui/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhoan \u0026amp; dùi\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eTTC – Đọc quyển “Lịch sử nhà Thanh” (“Thanh sử cảo” – Lang Viên), tôi chú ý một điều: Trước khi mất, vua Thuận Trị chỉ viết 4 chữ dặn dò con trai là vua Khang Hy. 4 chữ đó là “Vĩnh bất gia phú” (mãi mãi không được tăng thuế).\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVừa qua, báo chí cho biết bà con nông dân ở một số tỉnh phía Bắc đã đóng tới 28 loại phí và lệ phí hàng năm. Chính phủ đã chỉ đạo cho Bộ Tài chính lập tức rà soát lại các loại phí và lệ phí này, tất nhiên là phải bỏ những khoản đóng góp không hợp lý do các địa phương cao hứng chế ra. Điều này nằm trong chủ trương \u003cem\u003e“Khoan sức dân”.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Khoan \u0026 dùi"},{"content":"[Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian]\nHòn đá hỏi : Con đang phân vân nên chọn người con yêu làm vợ, hay là chọn người yêu con làm vợ đây ?\nPhật cười : Đáp án của vấn đề kỳ thực nằm ngay tại đáy lòng con. Mấy năm trở lại đây, có thể khiến con yêu chết đi sống lại, có thể khiến con cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa, có thể khiến con ngẩng cao đầu mà không ngừng đi về phía trước, là người con yêu ? hay là người yêu con.\nHòn đá cũng cười nói : Nhưng bạn bè con khuyên con rằng nên tìm người yêu mình mà lấy làm vợ.\nPhật nói : Nếu thực sự như vậy, cuộc đời con từ nay chắc chắn sẽ vô vị ! trong quá trình làm quen với việc đeo đuổi tình yêu con sẽ tự hoàn thiện chính mình. Không tiếp tục đeo đuổi người mình yêu, thì những bước để hoàn thiện mình của con cũng sẽ dừng lại ở đó.\nHòn đá băn khoăn trước lời phật nói : Vậy nếu con chinh phục được người con yêu thì sẽ ra sao ?\nPhật nói : Bởi lẽ cô ấy là người con yêu nhất, có thể làm cho cô ấy được sống hạnh phúc và vui vẻ sẽ là hạnh phúc lớn nhất trong đời con, cho nên, để làm được điều đó con sẽ không ngừng phấn đấu. Hạnh phúc và vui vẻ không có giới hạn, cho nên sự nỗ lực của con cũng sẽ không có giới hạn, không bao giờ dừng lại.\nHòn đá nói : Con sống như vậy không phải sẽ rất vất vả sao ?\nPhật nói : Thế bao nhiêu năm nay, con đã cảm thấy mình mệt mỏi chưa ?\nHòn đá vừa lắc đầu vừa cười.\nPhúc cd dịch\n我们都在寻找一种叫幸福的感觉，其实被自己爱的人爱着就叫幸福.\nChúng ta đều đang đi tìm một thứ gọi là cảm giác hạnh phúc, thực ra, được người mình yêu, yêu mình thì gọi là hạnh phúc.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/06/hon-da-kiep-nay-con-luu-luyen-nhan-gian/","summary":"\u003cp\u003e[Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian]\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHòn đá hỏi : Con đang phân vân nên chọn người con yêu làm vợ, hay là chọn người yêu con làm vợ đây ?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhật cười : Đáp án của vấn đề kỳ thực nằm ngay tại đáy lòng con. Mấy năm trở lại đây, có thể khiến con yêu chết đi sống lại, có thể khiến con cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa, có thể khiến con ngẩng cao đầu mà không ngừng đi về phía trước, là người con yêu ? hay là người yêu con.\u003c/p\u003e","title":"[Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian]"},{"content":"Hello everybody, now, I’m ready for a new computer, oh no no, nhầm nhầm, ý tớ là “I’m ready for a new love“, hehe\nthế thôi nhé, chỉ thông báo thế thôi, bao giờ có bạn gái tớ thông báo tiếp vừa tìm được cái này, khá hay,\n[Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian]\nHòn đá hỏi : Con đang phân vân nên chọn người con yêu làm vợ, hay là chọn người yêu con làm vợ đây ?\nPhật cười : Đáp án của vấn đề kỳ thực nằm ngay tại đáy lòng con. Mấy năm trở lại đây, có thể khiến con yêu chết đi sống lại, có thể khiến con cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa, có thể khiến con ngẩng cao đầu mà không ngừng đi về phía trước, là người con yêu ? hay là người yêu con.\nHòn đá cũng cười nói : Nhưng bạn bè con khuyên con rằng nên tìm người yêu mình mà lấy làm vợ.\nPhật nói : Nếu thực sự như vậy, cuộc đời con từ nay chắc chắn sẽ vô vị ! trong quá trình làm quen với việc đeo đuổi tình yêu con sẽ tự hoàn thiện chính mình. Không tiếp tục đeo đuổi người mình yêu, thì những bước để hoàn thiện mình của con cũng sẽ dừng lại ở đó.\nHòn đá băn khoăn trước lời phật nói : Vậy nếu con chinh phục được người con yêu thì sẽ ra sao ?\nPhật nói : Bởi lẽ cô ấy là người con yêu nhất, có thể làm cho cô ấy được sống hạnh phúc và vui vẻ sẽ là hạnh phúc lớn nhất trong đời con, cho nên, để làm được điều đó con sẽ không ngừng phấn đấu. Hạnh phúc và vui vẻ không có giới hạn, cho nên sự nỗ lực của con cũng sẽ không có giới hạn, không bao giờ dừng lại.\nHòn đá nói : Con sống như vậy không phải sẽ rất vất vả sao ?\nPhật nói : Thế bao nhiêu năm nay, con đã cảm thấy mình mệt mỏi chưa ?\nHòn đá vừa lắc đầu vừa cười.\nPhúc cd dịch\n我们都在寻找一种叫幸福的感觉，其实被自己爱的人爱着就叫幸福.\nChúng ta đều đang đi tìm một thứ gọi là cảm giác hạnh phúc, thực ra, được người mình yêu, yêu mình thì gọi là hạnh phúc.\nBình luận (4) Mr Free — 2007-08-06 03:22\nhehe, tình hình là rất tình hình, lâu lâu cũng nên làm cái entry “úp mở” câu khách tí :)) =))\n_ Pasta_Smile _ — 2007-08-06 11:34\nhi,tuong Thai co ban gai roi,va dang san sang cho mot tinh yeu dep.vay la san sang don mot ban gai toi ah? hjhi\nbest luck for U\nchac la co roi day!!!!!!!!!heheh\nMr Free — 2007-08-06 11:48\nhehe, chưa có đâu, chỉ đơn giản là “đã sẵn sàng” thôi 😉\n♥ Ly ♥ — 2007-08-06 12:50\nchết nhá chết nhá. khao khao khao anh Phí nhá =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/06/ready-for/","summary":"\u003ch1 id=\"hello-everybody-now-im-ready-for-a-new-computer-oh-no-no-nhầm-nhầm-ý-tớ-là-im-ready-for-a-new-love-hehe\"\u003e\u003cstrong\u003eHello everybody, now, I’m ready for a new computer, oh no no, nhầm nhầm, ý tớ là “I’m ready for a new love“, hehe\u003cbr\u003e\nthế thôi nhé, chỉ thông báo thế thôi, bao giờ có bạn gái tớ thông báo tiếp\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/06/ready-for/10.gif\"\u003e\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003evừa tìm được cái này, khá hay,\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e[Hòn Đá Kiếp Này Còn Lưu Luyến Nhân Gian]\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHòn đá hỏi : Con đang phân vân nên chọn người con yêu làm vợ, hay là chọn người yêu con làm vợ đây ?\u003c/p\u003e","title":"Ready for…"},{"content":"vào năm học mới rồi, tặng các bạn một cái “dụng cụ học tập” nhé 😉\nBabylon 6 là chương trình từ điển mà mình thích dùng nhất . Nó cực kì đầy đủ, tiện lợi với nhiều tính năng sau:\nClick and See (hay Single Click Activation): là chức năng cho phép chỉ với 1 cú click chuột là tra ngay được từ (rất tiện khi đọc tài liệu hay lướt Web). Hiện nay thì rất nhiều chương trình từ điển có chức năng này nhưng theo mình thấy thì khả năng này của Babylon là mạnh mẽ nhất.\nText Translation: khả năng dịch 1 đoạn văn ra 17 ngôn ngữ khác nhau. Hỗ trợ các ngôn ngữ sau: English, German, Spanish, Dutch, French, Italian, Portuguese, Japanese, Korean, Chinese(S), Chinese(T), Turkish, Arabic, Hebrew, Farsi, Polish, Russian, Ukrainian.\nEncyclopedias including Wikipedia content: Khả năng tìm kiếm từ trang Wikipedia (English) ngay trong chương trình.\nUnit Conversions – Convert currencies, measurements and time: Chuyển đổi đơn vị tiền tệ, đơn vị đo lường, thời gian.\nSpelling Alternatives: Khả năng tìm kiếm nhưng từ có cách viết cũng như cách đọc gần giống nhau.\nVà còn nhiều tính năng mà tự bạn có thể khám phá\ndownload babylon tại đây.\ngiải nén nó ra, sẽ có 3 file, một file setup để cài, 2 file để “vá”, “phá” :))\ncài đặt: cứ để là try\ntùy chọn cách tra từ, có thể là giữ ctrl rồi nhấn chuột phải vào từ cần tra, thông dụng là thế.\nđừng chạy ngay Babylon, phải patch đã, đáng ra nếu có tiền thì chúng ta nên mua nó, nó quá hay, chẹp chẹp, dùng chùa cũng ngạithật :p, thôi bao giờ có tiền ta mua vậy 😉\ncopy hai file patch vào thư mục cài Babylon, thường thì là C:Programs FileBabylonBabylon-Pro\nchạy hai file đó, file patch babylon trước, file patch Update sau. không hiểu bọn nào làm ra 2 file patch này mà kì diệu thế, dịch văn bản, tra từ online vô tư, ghê gớm thật :)), chẹp,nhưng mà dùng file patch là rất dễ dính spy rồi là malware gì gì đó, nguy hiểm nhưng mà ko có tiền nên phải chấp nhận bạn ạ, nói chung Vista bảo mật cao thế mà cài ngon, KIS, KAS cũng ko ý kiến gì, nên cũng khá yên tâm nhé 😉\nchạy quả đầu tiên nào:\ncái patch rất tốt, nhưng mà tớ vẫn vào Options, Configuration, Connect và ko cho nó Update Online,hi vọng thế sẽ an toàn hơn tí, kẻo nó update online phát hiện ra ta dùng hàng lởm là tèo cả nút.\nvậy là đã cài xong, giờ download các từ điển về, phần này mới hay ho thú vị đây:\nEnglish-Vietnamese\nVietnamese-English\nFrench-Vietnamese\nVietnamese-French\nKorean-Vietnamese\nJapanese-Vietnamese\nChinese-Vietnamese\nEnglish-Korean\nKorean-English\nEnglish-Japanese\nJapanese-English\nEnglish-Chinese\nChinese-English\nEnglish-French\nFrench-English\ndown về rồi cứ Open là nó tự cài thôi, hoặc cài “bằng tay”:\nshow hàng quảng cáo tí đây, hehe, chức năng dịch văn bản là một chức năng rất giá trị ;), không biết một chữ tiếng Nhật, tiếng Trung nào nhưng mà vẫn cứ cmt bằng Japanese với Chinese ầm ầm =))\nBình luận (3) Delete — 2007-11-10 10:31\nanh ui sao em ko down dc tu dien ve? huhuh cuuuuuuuuuuu \u0026gt;_\u0026lt;\nMun — 2010-04-05 07:49\nÁ, có bản patch hả a. Cái này bi h anh còn dùng ngon hok. Em down lun. Đợt nọ dùng bản trial thui, ko bít crack nên hết date rùi @.@\nGordon — 2010-04-05 09:25\nBản 7.5.2 đang dùng ngon lành, ai có nhu cầu thì liên hệ :-“\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/08/06/s%E1%BA%AFm-d%E1%BB%A5ng-c%E1%BB%A5-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BA%ADp-nao/","summary":"\u003cp\u003evào năm học mới rồi, tặng các bạn một cái “dụng cụ học tập” nhé 😉\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/08/06/s%E1%BA%AFm-d%E1%BB%A5ng-c%E1%BB%A5-h%E1%BB%8Dc-t%E1%BA%ADp-nao/baby.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBabylon 6\u003c/strong\u003e là chương trình từ điển mà mình thích dùng nhất . Nó cực kì đầy đủ, tiện lợi với nhiều tính năng sau:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eClick and See (hay Single Click Activation)\u003c/strong\u003e: là chức năng cho phép chỉ với 1 cú click chuột là tra ngay được từ (rất tiện khi đọc tài liệu hay lướt Web). Hiện nay thì rất nhiều chương trình từ điển có chức năng này nhưng theo mình thấy thì khả năng này của Babylon là mạnh mẽ nhất.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eText Translation\u003c/strong\u003e: khả năng dịch 1 đoạn văn ra 17 ngôn ngữ khác nhau. Hỗ trợ các ngôn ngữ sau: English, German, Spanish, Dutch, French, Italian, Portuguese, Japanese, Korean, Chinese(S), Chinese(T), Turkish, Arabic, Hebrew, Farsi, Polish, Russian, Ukrainian.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eEncyclopedias including Wikipedia content\u003c/strong\u003e: Khả năng tìm kiếm từ trang Wikipedia (English) ngay trong chương trình.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eUnit Conversions – Convert currencies\u003c/strong\u003e, measurements and time: Chuyển đổi đơn vị tiền tệ, đơn vị đo lường, thời gian.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSpelling Alternatives\u003c/strong\u003e: Khả năng tìm kiếm nhưng từ có cách viết cũng như cách đọc gần giống nhau.\u003cbr\u003e\nVà còn nhiều tính năng mà tự bạn có thể khám phá\u003c/p\u003e","title":"sắm Dụng cụ học tập nào"},{"content":"hôm qua sang nhà chị Dung, đi mua switch cho chị ấy, đã bảo để lên mạng xem địa chỉ rồi mới đi, chị ấy lại bảo “vẽ chuyện, đâu mà chả thế, hơn nhau mấy nghìn”, ừ thì đi. Hỏi 4 cửa hàng thì 3 cái không bán switch, một cái có thì đòi tận 12$, mặc cả xuống 10$-160k, haha, còn lâu nhá, giá cắt cổ đấy ai mà mua nổi, mua về chị Dung chị ấy lại gào lên (em tốt bụng thật, hehe, ko phải tiền của em nhưng mà em vẫn tiết kiệm lắm ;).\nlúc đang đứng nhắn tin ở Nguyễn phong sắc, thì có một em hỏi giờ, mình trả lời là 5h39′, em ấy xuýt xoa: “ối đã 5h39 rồi sao” với vẻ mặt rất lo lắng và chờ đợi ai đó, tại sao lúc đó mình không mở miệng ra mà hỏi: “tôi có thể giúp gì cho bạn không?” hoặc “bạn có cần tôi giúp gì không?”, tại sao lại im lặng phóng xe đi nhỉ? tại sao thế nhỉ?\n“Tôi là một người ngần này tuổi đầu, sinh ra ở lục địa, hiện sống ở Đài Loan, từ thâm sơn cùng cốc đến chốn thị thành, từ thôn làng đến đại học Tây phương, từ tiếng đọc ê a cho đến thanh âm như sấm động, tiếng “xin lỗi” và “cảm ơn” dù hiếm hoi như lông phượng, sừng lân nhưng tôi cũng đã từng nghe qua. Chỉ có câu “Tôi có thể giúp đỡ được gì không?” là chưa bao giờ tôi được nghe từ một lỗ mồm người Trung Quốc nào cả. Ở Mỹ, những ngày bình thường chúng tôi được bạn bè đánh xe đưa đón, oai phong lẫm liệt vênh vênh váo váo. Nhưng có một lần tôi và vợ tôi ngồi tầu điện ngầm đi từ khu sang trọng Tân Oa-xinh-tơn tới Xpơ-ring-phiu (Springfield ). Xpơ-ring-phiu là bến tầu điện cuối, từ đó chúng tôi phải lấy tắc-xi đi đến nhà người bạn mời chúng tôi ăn cơm.\nỞ Mỹ, lượng xe tắc-xi nếu so sánh với tiền ở trong túi tôi lúc đó chắc còn ít hơn nữa. Chúng tôi thấy mặt trời sắp lặn, vội vàng đôn đáo chạy đông chạy tây như hai con chó lạc nhà. Một người Mỹ trẻ nhìn thấy chúng tôi cuống quýt mới đến trước mặt hỏi han: “Tôi có thể giúp được gì cho ông bà không?”, “Thế mà còn hỏi – tôi thầm nghĩ – đúng là một thằng ngốc!”\nAnh ta bèn bỏ cái cặp xuống, đứng ở giữa đường, mắt nhìn bốn hướng tai nghe tám phương, cuối cùng chặn lại được một chiếc xe. Có lẽ ông lái xe tắc-xi đang trên đường về nhà ăn cơm tối nên không muốn đi, anh ta bèn phục tại cửa kính rất lâu, nói mãi, sau đó ngoắc chúng tôi lại để lên xe. Đến lúc chúng tôi vừa hoàn hồn định hỏi han tên họ thì anh ta đã bỏ đi rồi.\nThật tình nếu không có anh ta ra tay giúp đỡ hôm ấy, thì cứ cái đà đó chúng tôi chỉ có nước ngủ đêm tại nhà ga xe điện ngầm mà thôi.”\n(Người Trung Quốc xấu xí-Bá Dương, dịch giả: Nguyễn Hồi Thủ)\nsau khi phóng xe qua 4 hàng linh kiện mà vẫn thất bại, tớ đành vào quán net và lên mạng tìm, dùng google và vào ttvnol.com, vài phút là ra ngay, linh kiện giá rẻ đây rồi, switch Tenda 5 cổng giá có 110k thôi, đấy, tiết kiệm 50k nhé, địa chỉ lại rất gần, số 56 ngõ 337 Cầu giấy, phi tới ngay. Okie, switch và dây mạng là 120k. Rất tiếc, mình lại mua dây ngắn, và thế là buổi tối sau khi ăn xong lại phải đi mua dây khác dài hơn. Mua dây về rồi thì chuyển máy tính từ phòng chị Vân sang phòng chị Dung, hicic. Giờ mình mới phát hiện ra, công việc liên quan tới máy tính là một công việc hết sức nguy hiểm, độc hại, nhiều rủi ro. Dây rợ lằng nhằng kinh khủng, chẳng may nó giật cho cái là toi, rất nguy hiểm. Lại còn rất nhiều bụi bặm, phải chui rúc dưới gầm bàn, không gian làm việc rất khó khăn, chật chội. Máy tính lại là đồ dễ hỏng, tuột tay phát là thôi rồi, nhiều rủi ro lắm, chị Vân đấy, công ty cấp cho cái IBM T43, tuột tay làm rơi, gãy một bên màn hình, cái khớp nối lên màn hình, dây rợ lòi ra, trông rất khiếp :D, sửa nó cũng khá nan giải đây, vì em không có kinh nghiệm sửa phần cứng cái laptop, các đơn giản nhất là mang lên 1A Yết Kiêu mà cúng tiền cho FPT :-p\nah sang đó cũng cướp được một cái ảnh rất xinh của chị Dung và đĩa DVD phime Ocean eleven, hehe.\nsáng nay đạp xe về, trời nắng mà lại ko có mũ, tuy nhiên cái chính là cái laptop của chị Ngọc nặng quá, suy ra là “không thể đi xe đạp mà vác laptop được”, laptop là phải xe máy trở lên :)).\nlúc đi qua chợ Xanh, mình đang lúi húi nâng cái túi lên thì có cái xe máy phóng ngược chiều qua, chả hiểu sao mình lại nhìn theo, hóa ra là bạn Trà My (tên hay nhì, hì hì, full name: Phan Trà My), bạn ấy quay lại cười rất tươi, vẫn tay chào rất nhiệt tình “HIIII”, mình cũng nhe răng, vẫy tay, nhưng ko biết nên nói “hai”(hi) hay “ba” (bye) nên không nói gì, chỉ cười thôi. Cười là đủ (đẹp trai) rồi =)). Vui thật, bạn My nhí nhảnh thế 😀\nđoạn qua đường Láng mới gọi là thú vị, đường Láng có hai chỗ có đèn đỏ là ngã tư Láng – Nguyễn Chí Thanh và ngã tư Láng – Láng Hạ, hôm nay mới sáng sớm (sáng sớm =9h) mà các chú công an đã có mặt rất nghiêm túc ở cả hai ngã tư. Lúc đi qua ngã tư thứ nhất, còn khoảng 500m nữa tới ngã tư thứ hai thì mình thấy hai chú cảnh sát đi xe máy chậm chậm và tấp vào lề đường, ko hiểu các chú bắt ai, chẳng lẽ thằng xe máy bên kia đường? Rồi thấy một cái ô tô đi từ từ vào lề đường, chú công an tiến tới cái ô tô, à hóa ra ô tô này à, ah ha, ngạc nhiên chưa, ô tô biển 31A xanh lè nhá, yêu các chú công an thế, dạo này nghiêm minh ghê, hà hà, các đồng chí chú ý nhé, các chú công an của chúng ta bây giờ khác rồi, giờ thì xe biển đỏ hay biển xanh, biển 31A hay 80B, sai là các chú bắt tất, cóc biết đó là xe của thủ tướng Dũng hay bộ trưởng Nhân, vượt đèn đỏ là phạt hết, hà hà, thế chứ, nghiêm minh dân nó mới phục, nghiêm mà không minh dân nó khinh (nghiêm mà không minh=bắt bọn ngoại tỉnh, bọn lơ ngơ, không dám bắt bọn biển xanh làm càn). hà hà.\nBình luận (4) Mr Free — 2007-07-31 03:15\nhhehhe, yên tâm, bảo hành 12 tháng, thoải mái đi 😉\nMr Free — 2007-07-31 03:22\nmà mua hàng kiểu này bảo hành có khi còn thoáng hơn ở các cửa hàng lớn nhiều, cái bàn phím tớ mua, gần hết hạn bảo hành nó hỏng, ko gõ được, đến cửa hàng họ đổi luôn cho cái khác, nhanh gọn ko tin nổi, hehe\nCUTE GIRL — 2007-07-31 04:00\nhề hề, đi mua switch bằng cách search google thì tớ ko bàn cãi, nhưng quan trọng là đánh gía chất lượng của nó ntn, nghe nói là ‘tiền nào của ấy mà’\nanticlockwise_feb — 2007-08-05 10:53\nÁ á á á á á, giờ tôi mới đọc cái này, tôi để máy tính ở nhà anh mà anh mang đi lung tung thế à?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/entry-for-july-31-2007/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehôm qua sang nhà chị Dung, đi mua switch cho chị ấy, đã bảo để lên mạng xem địa chỉ rồi mới đi, chị ấy lại bảo “vẽ chuyện, đâu mà chả thế, hơn nhau mấy nghìn”, ừ thì đi. Hỏi 4 cửa hàng thì 3 cái không bán switch, một cái có thì đòi tận 12$, mặc cả xuống 10$-160k, haha, còn lâu nhá, giá cắt cổ đấy ai mà mua nổi, mua về chị Dung chị ấy lại gào lên (em tốt bụng thật, hehe, ko phải tiền của em nhưng mà em vẫn tiết kiệm lắm ;).\u003cbr\u003e\nlúc đang đứng nhắn tin ở Nguyễn phong sắc, thì có một em hỏi giờ, mình trả lời là 5h39′, em ấy xuýt xoa: “ối đã 5h39 rồi sao” với vẻ mặt rất lo lắng và chờ đợi ai đó, tại sao lúc đó mình không mở miệng ra mà hỏi: “tôi có thể giúp gì cho bạn không?” hoặc “bạn có cần tôi giúp gì không?”, tại sao lại im lặng phóng xe đi nhỉ? tại sao thế nhỉ?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for July 31, 2007"},{"content":"\u003c![CDATA[![](srch121.gif) Mong những đường cong trên cát là hạnh phúc! : [![magnify](srch121-1.gif)](https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/mong-nh%e1%bb%afng-d%c6%b0%e1%bb%9dng-cong-tren-cat-la-h%e1%ba%a1nh-phuc/slideshow.html?p=1101\u0026id=ytBT_kw6fqoBxLPfja2.HsSnVA--) **Khi ánh bình minh *bắt đầu le lói* trên mặt biển, đó cũng là lúc *những giọt mồ hôi* của bà cụ 77 tuổi này đang *dần thấm sâu* vào lòng cát, hoà cùng với nước biển….** | | | --- | | | | Cụ già 77 tuổi đang cào ngao trên biển Cửa Lò vào một sớm hè… Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Một ngày lao động của cụ đến ***sớm hơn ánh bình minh kia rất nhiều***. Và mỗi ngày ấy sẽ kéo dài, tưởng chừng đến vô tận. Nhà cụ ở cách bãi biển Cửa Lò 3km. Cụ có mấy người con – nhưng đã chết hoặc bệnh nặng cả. Bây giờ cụ đang phải nuôi dạy một đứa cháu nội – còn rất nhỏ và một người con bị tâm thần. Cụ kiếm sống bằng nghề cào hến, nhặt ốc, ngao, sò… trên bãi biển Cửa Lò. Hàng ngày, cụ thức dậy từ 3-4h sáng để đi bộ ra đến bãi biển kịp lúc thuỷ triều xuống, cặm cụi trên bãi biển đến 1-2h chiều rồi mới lại lọ mọ đi bộ về nhà… Mỗi ngày, cụ ***kiếm được 2-3 ngàn đồng***. Mỗi tháng, chính quyền xã trợ cấp cho hai bà cháu ***65 ngàn đồng***. Đó là ***tất cả*** những gì giúp hai bà cháu này ***tồn tại***. Chính vì thế mà đôi bàn tay, bàn chân cụ cứ ***ngày một cằn cỗi đi***, đôi bờ vai cụ cứ ***ngày một khắc khổ, lầm lũi hơn***. Và đến một lúc nào đó, ***đôi bờ vai ấy sẽ chẳng còn chịu được***, dù chỉ một tia nắng vàng. | | | --- | | | | Cụ già cào ngao, hến, ốc, sò và công cụ kiếm sống hàng ngày. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Đây không phải là cụ già duy nhất kiếm sống bằng nghề cào ngao sò trên bãi biển này, càng không phải là cụ già nghèo khổ, đáng thương duy nhất trên đất nước Việt Nam. Cũng chẳng phải là cụ vừa mới xuất hiện ngày hôm qua trên bãi biển Cửa Lò. Cụ vẫn ***luôn ở đó***, mỗi ngày – trong hàng chục năm qua. Ngày ngày cụ đều có mặt trên bãi biển Cửa Lò. Tới biển Cửa Lò bạn có thể gặp cụ ngay. Chỉ có điều – chúng ta chưa để ý đến những người như vậy. Chúng ta đến bãi biển là để tận hưởng cảm giác vui vẻ, thoải mái sau những ngày lao động vất vả, ngột ngạt. Chúng ta đi nghỉ là để ăn những món ăn ngon, để dưỡng sức và chuẩn bị cho những ngày dài sắp đến. Chính vì thế chúng ta ***không nhìn thấy***, và cũng ***không muốn nhìn thấy*** những cảnh ngộ như vậy? Hay cũng có người ***nhìn thấy – mà làm ngơ***, bởi vì họ nghĩ cuộc sống của chính họ cũng chẳng tốt đẹp gì ? Nhưng ***liệu 2-3 ngàn đồng có làm cho chúng ta nghèo đi không***? Một câu thăm hỏi động viên có làm cho chúng ta yếu đuối đi chút nào không? Những người nghèo khó và ***cần giúp đỡ thực sự*** – là những người – ***chẳng chìa tay xin chúng ta*** đâu ! Giống như bà cụ này vậy – cụ không xin ai – mà ***sống bằng sức lao động già cỗi*** nhưng ***quý giá*** và đáng ***trân trọng*** của chính bản thân mình. | | | --- | | | | Khuôn mặt khắc khổ đầy nghị lực của cụ. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA | Và nếu chúng ta có đưa ra ***một cánh tay giúp đỡ*** – thì chính chúng ta – mới là người cảm thấy may mắn bởi đã làm được một điều gì đó có ý nghĩa, giúp cho cuộc sống này bớt lạnh lẽo và bất công mà thôi. Hãy ***thử lắng nghe và để ý quanh ta***, chắc chắn bạn sẽ không phải đi tới tận Cửa Lò để làm một ***việc gì đó có ý nghĩa****…* *(* *Nhưng nếu có dịp đến Cửa Lò thì đừng quên ra biển buổi sớm đón bình minh và tìm gặp bà cụ già cào hến đáng thương này nhé!*) *[Theo Blog cuA]* === *[ Chị Lê Diệu An -VNN JSC]* Tôi đã có cơ hội gặp bà cụ khi đi Cửa Lò đợt 30/4, 1/5. Đó là một buổi sáng trời mưa và như các bạn đã được biết qua báo chí, đó cũng chính là cái ngày mà biển đã cướp đi mạng sống của 4 người. Bà cụ vừa đi cào ngao về với cái cào dài trên vai và tay xách một túi lưới nhỏ đựng ngao (tôi áng chừng chỉ ngót ngét mấy lạng). Bà chủ quán ăn nơi tôi đang ngồi gọi bà lão lại và hỏi mua chỗ ngao đó nhưng khách ăn không ai có nhu cầu nên lại thôi, không mua nữa. Tôi chợt cảm thấy lòng mình xót xa khi nhìn thấy đôi chân lấm lem đất và tấm lưng còng khốn khổ của bà. Tôi hỏi chuyện bà cụ và được nghe bà chủ quán cũng nói thêm, bà cụ ngoài đứa cháu ra còn đang nuôi 1 cậu con trai bị tâm thần nên cái vất vả, cái khổ… chắc cũng chưa đủ diễn tả hoàn cảnh của bà cụ hiện tại. Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi lại nói: “Ch] ]\u003e --- ## Bình luận (2) [Khi](http://360.yahoo.com/profile-QRG6IVojfqJ4_UVr4TJ5Z3DYvg--?cq=1) — *2007-08-01 12:30* Hey,chi da gap cu ay, chi da chup anh cho ban chi dung o nhung duong cong tren cat. Hoa ra an duoi nhung duong cong do la ca mot tinh yeu thuong vi dai. [Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2007-08-06 11:45* oh, chị mới đi Cửa Lò hả chị 🙂 ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/mong-nh%E1%BB%AFng-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-cong-tren-cat-la-h%E1%BA%A1nh-phuc/","summary":"\u003c![CDATA[![](srch121.gif)\n\nMong những đường cong trên cát là hạnh phúc!\n:   [![magnify](srch121-1.gif)](https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/mong-nh%e1%bb%afng-d%c6%b0%e1%bb%9dng-cong-tren-cat-la-h%e1%ba%a1nh-phuc/slideshow.html?p=1101\u0026id=ytBT_kw6fqoBxLPfja2.HsSnVA--)\n\n    **Khi ánh bình minh *bắt đầu le lói* trên mặt biển, đó cũng là lúc *những giọt mồ hôi* của bà cụ 77 tuổi này đang *dần thấm sâu* vào lòng cát, hoà cùng với nước biển….**\n\n    |  |\n    | --- |\n    |  |\n    | Cụ già 77 tuổi đang cào ngao trên biển Cửa Lò vào một sớm hè… Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA |\n\n    Một ngày lao động của cụ đến ***sớm hơn ánh bình minh kia rất nhiều***. Và mỗi ngày ấy sẽ kéo dài, tưởng chừng đến vô tận.   \n    Nhà cụ ở cách bãi biển Cửa Lò 3km. Cụ có mấy người con – nhưng đã chết hoặc bệnh nặng cả. Bây giờ cụ đang phải nuôi dạy một đứa cháu nội – còn rất nhỏ và một người con bị tâm thần. Cụ kiếm sống bằng nghề cào hến, nhặt ốc, ngao, sò… trên bãi biển Cửa Lò. Hàng ngày, cụ thức dậy từ 3-4h sáng để đi bộ ra đến bãi biển kịp lúc thuỷ triều xuống, cặm cụi trên bãi biển đến 1-2h chiều rồi mới lại lọ mọ đi bộ về nhà…\n\n    Mỗi ngày, cụ ***kiếm được 2-3 ngàn đồng***.\n\n    Mỗi tháng, chính quyền xã trợ cấp cho hai bà cháu ***65 ngàn đồng***.\n\n    Đó là ***tất cả*** những gì giúp hai bà cháu này ***tồn tại***.   \n      \n    Chính vì thế mà đôi bàn tay, bàn chân cụ cứ ***ngày một cằn cỗi đi***, đôi bờ vai cụ cứ ***ngày một khắc khổ, lầm lũi hơn***.   \n      \n    Và đến một lúc nào đó, ***đôi bờ vai ấy sẽ chẳng còn chịu được***, dù chỉ một tia nắng vàng.\n\n    |  |\n    | --- |\n    |  |\n    | Cụ già cào ngao, hến, ốc, sò và công cụ kiếm sống hàng ngày. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA |\n\n    Đây không phải là cụ già duy nhất kiếm sống bằng nghề cào ngao sò trên bãi biển này, càng không phải là cụ già nghèo khổ, đáng thương duy nhất trên đất nước Việt Nam.   \n      \n    Cũng chẳng phải là cụ vừa mới xuất hiện ngày hôm qua trên bãi biển Cửa Lò. Cụ vẫn ***luôn ở đó***, mỗi ngày – trong hàng chục năm qua. Ngày ngày cụ đều có mặt trên bãi biển Cửa Lò. Tới biển Cửa Lò bạn có thể gặp cụ ngay.   \n      \n    Chỉ có điều – chúng ta chưa để ý đến những người như vậy. Chúng ta đến bãi biển là để tận hưởng cảm giác vui vẻ, thoải mái sau những ngày lao động vất vả, ngột ngạt. Chúng ta đi nghỉ là để ăn những món ăn ngon, để dưỡng sức và chuẩn bị cho những ngày dài sắp đến. Chính vì thế chúng ta ***không nhìn thấy***, và cũng ***không muốn nhìn thấy*** những cảnh ngộ như vậy? Hay cũng có người ***nhìn thấy – mà làm ngơ***, bởi vì họ nghĩ cuộc sống của chính họ cũng chẳng tốt đẹp gì ?   \n      \n    Nhưng ***liệu 2-3 ngàn đồng có làm cho chúng ta nghèo đi không***? Một câu thăm hỏi động viên có làm cho chúng ta yếu đuối đi chút nào không?   \n      \n    Những người nghèo khó và ***cần giúp đỡ thực sự*** – là những người – ***chẳng chìa tay xin chúng ta*** đâu !   \n      \n    Giống như bà cụ này vậy – cụ không xin ai – mà ***sống bằng sức lao động già cỗi*** nhưng ***quý giá*** và đáng ***trân trọng*** của chính bản thân mình.\n\n    |  |\n    | --- |\n    |  |\n    | Khuôn mặt khắc khổ đầy nghị lực của cụ. Ảnh: Ngọc Oanh – Theo Blog CuA |\n\n    Và nếu chúng ta có đưa ra ***một cánh tay giúp đỡ*** – thì chính chúng ta – mới là người cảm thấy may mắn bởi đã làm được một điều gì đó có ý nghĩa, giúp cho cuộc sống này bớt lạnh lẽo và bất công mà thôi.   \n      \n    Hãy ***thử lắng nghe và để ý quanh ta***, chắc chắn bạn sẽ không phải đi tới tận Cửa Lò để làm một ***việc gì đó có ý nghĩa****…*   \n      \n    *(* *Nhưng nếu có dịp đến Cửa Lò thì đừng quên ra biển buổi sớm đón bình minh và tìm gặp bà cụ già cào hến đáng thương này nhé!*)\n\n    *[Theo Blog cuA]*\n\n    ===\n\n    *[ Chị Lê Diệu An -VNN JSC]*\n\n    Tôi đã có cơ hội gặp bà cụ khi đi Cửa Lò đợt 30/4, 1/5. Đó là một buổi sáng trời mưa và như các bạn đã được biết qua báo chí, đó cũng chính là cái ngày mà biển đã cướp đi mạng sống của 4 người. Bà cụ vừa đi cào ngao về với cái cào dài trên vai và tay xách một túi lưới nhỏ đựng ngao (tôi áng chừng chỉ ngót ngét mấy lạng). Bà chủ quán ăn nơi tôi đang ngồi gọi bà lão lại và hỏi mua chỗ ngao đó nhưng khách ăn không ai có nhu cầu nên lại thôi, không mua nữa. Tôi chợt cảm thấy lòng mình xót xa khi nhìn thấy đôi chân lấm lem đất và tấm lưng còng khốn khổ của bà. \n\n    Tôi hỏi chuyện bà cụ và được nghe bà chủ quán cũng nói thêm, bà cụ ngoài đứa cháu ra còn đang nuôi 1 cậu con trai bị tâm thần nên cái vất vả, cái khổ… chắc cũng chưa đủ diễn tả hoàn cảnh của bà cụ hiện tại. Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi lại nói: “Ch]  \n    ]\u003e\n\n---\n\n## Bình luận (2)\n\n[Khi](http://360.yahoo.com/profile-QRG6IVojfqJ4_UVr4TJ5Z3DYvg--?cq=1) — *2007-08-01 12:30*\n\nHey,chi da gap cu ay, chi da chup anh cho ban chi dung o nhung duong cong tren cat. Hoa ra an duoi nhung duong cong do la ca mot tinh yeu thuong vi dai.\n\n\n[Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2007-08-06 11:45*\n\noh, chị mới đi Cửa Lò hả chị 🙂","title":"Mong những đường cong trên cát là hạnh phúc!"},{"content":"Từ bé đến giờ vẫn nghe “quần áo SIDA”, mẹ mua về thì biết mặc, nhớn hơn chút thì tự đi mua đồ, cho đến khi ra khỏi nhà, không ai mua đồ cho nữa thì mới thấu hiểu giá trị của “quần áo SIDA”. Từ “SIDA” thì không phải là chưa lần nào tôi chưa thắc mắc. Tôi cũng nghe vài giai thoại về nó. VD như, vì ngày trước người ta dị nghị SIDA nên nếu mặc đồ cũ họ sẽ trêu rằng: “không sợ SIDA” à. Ở Vancouver cũng có một chỗ “quần áo SIDA” cũng chỉ 1, 2$ một cái áo, quần, đắt lắm là 5$, thường thì tòan hàng chẳng biết từ thế kỉ nào nhưng đôi lúc cũng có vài cái ổn ổn. Có lẽ nếu rảnh cũng phải đi bới “hàng SIDA” thôi.\nCòn dưới đây có lẽ là Sự Tích thật của quần áo SIDA\nAIDS là căn bệnh thế kỷ nguy hiểm nhất thế giới, hiện nay vẫn chưa có một loại thuốc nào có thể chữa khỏi, đẩy lùi được thảm họa này. Như thời xưa, căn bệnh này trong một thời gian dài vẫn được người dân chúng ta gọi chung là SIDA, dễ đọc, dễ hiểu và dễ nhớ. Tại sao lại có 2 cách đọc như vậy, nhìn thoáng qua thì giống như là thứ tự các chữ cái chỉ đảo lộn mà thôi? SIDA là viết tắt theo tiếng Pháp, còn AIDS (cách gọi phổ biến hiện nay) viết tắt theo tiếng Anh, nghĩa là suy giảm hệ thống miễn dịch. Thế mà tại sao, thứ quần áo second-hand lại được gọi là quần áo SIDA? Hóa ra chúng ta mặc quần áo của người mắc bệnh ấy, hay là cái gì đó liên quan đến SIDA? Dù ai cũng hiểu SIDA chỉ là một cách gọi, thấy dân tình gọi thế ta cũng gọi vậy, dù ko hiểu lí do.\nThật ra SIDA là tên viết tắt của một tổ chức quốc tế mà từ nửa sau những năm 80, những năm mới mở cửa cho nền kinh tế thị trường đã dành phần lớn số tiền của họ (khoảng 60%) để viện trợ cho chúng ta. Thời đó, tổ chức SIDA ko có nhiều tiền. Để có tiền tài trợ cho một nước đói nghèo như Việt Nam, họ phải tìm nhiều nguồn kinh phí. Một trong những sáng kiến được đề ra. Sáng sáng, họ đặt những chiếc thùng to màu vàng trước mỗi khu phố đông dân. Người dân sẽ thu nhặt những bộ quần áo mà họ ko thích, ko còn mặc đến đặt vào trong thùng. Cuối ngày, các thành viên của SIDA sẽ gom góp lại. Đồ bẩn thì tẩy rửa, giặt giũ; đồ hư hỏng thì sửa chữa. Sau đó, số quần áo sẽ được đóng thùng (cũng là một cách gọi khác của đồ SIDA – hàng thùng) và được gửi sang Việt Nam, bán với giá rất rẻ (rẻ mạt) trên danh nghĩa SIDA để tổ chức SIDA có thể tồn tại, tiếp tục thu nhặt quần áo cũ gửi về Việt Nam. Vì vậy mà tên gọi quần áo SIDA ra đời.\nNgày nay, ta ko còn phải nhận viện trợ từ tổ chức SIDA nữa, nhưng cách gọi đồ SIDA đã ăn sâu trong tiềm thức của mỗi người dân Việt Nam, điển hình là chị em phụ nữ chúng mình vẫn quen gọi như thía với đống quần áo bán sỉ rẻ như bán buôn Image. Hay cách gọi SIDA cũng là một cách cảm ơn những gì mà tổ chức SIDA đã mang lại, dù ko nhiều nhưng đó cũng là tấm lòng của những trái tim nhân hậu dành cho người Việt Nam.\nKết: cái đoạn tấm lòng nhân ái trên là cảm nghĩ riêng của người viết trong lúc đang update PP, ko liên quan gì đến sự tích áo SIDA hết. Hehe.\nHiện nay, SIDA (The Swedish Agency for International Development Cooperation) vẫn tiếp tục hoạt động với trụ sở chính ở Thụy Sỹ và có trụ sở ở 50 quốc gia trên thế giới, viện trợ cho hơn 150 nước đói nghèo thông qua đại sứ quán ở mỗi quốc gia. Công việc chính vẫn là viện trợ cho các nước nghèo, hay cụ thể hơn là người nghèo trên toàn thế giới. Và ko liên quan gì đến căn bệnh hệ thống suy giảm miễn dịch của cơ thể đâu nhá.\nSource: venonet.com\ncopy từ: http://my.opera.com/Aivoxora/blog/show.dml/605333#comments\nBình luận (1) ^^Cupid^^ — 2008-07-28 08:52\nuh, bài này hay đó, cảm ơn bạn nha!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/31/qu%E1%BA%A7n-ao-sida/","summary":"\u003cp\u003eTừ bé đến giờ vẫn nghe “quần áo SIDA”, mẹ mua về thì biết mặc, nhớn hơn chút thì tự đi mua đồ, cho đến khi ra khỏi nhà, không ai mua đồ cho nữa thì mới thấu hiểu giá trị của “quần áo SIDA”. Từ “SIDA” thì không phải là chưa lần nào tôi chưa thắc mắc. Tôi cũng nghe vài giai thoại về nó. VD như, vì ngày trước người ta dị nghị SIDA nên nếu mặc đồ cũ họ sẽ trêu rằng: “không sợ SIDA” à. Ở Vancouver cũng có một chỗ “quần áo SIDA” cũng chỉ 1, 2$ một cái áo, quần, đắt lắm là 5$, thường thì tòan hàng chẳng biết từ thế kỉ nào nhưng đôi lúc cũng có vài cái ổn ổn. Có lẽ nếu rảnh cũng phải đi bới “hàng SIDA” thôi.\u003c/p\u003e","title":"“quần áo SIDA”"},{"content":"Sau tag là tới hit, trò hit này có vẻ đơn giản hơn, dưng mà chỉ cho tớ HIT 15 người thì ít quá, tớ ít ra phải thế này, những người này là những người mà tớ muốn để Appear Permanently Online, luôn luôn sẵn sàng để nói chuyện. trong list toàn girl thôi, ưu tiên con gái, lady first mà 😉\nchị Ngọc (anticlockwise_feb)\nchị Quyên (doremon)\nchị Thùy (iSWAK)\nThu điếu (Thu be’o)\nNgọc khó chiều (R4 3806)\nThủy Ngọc (congchuabebong)\nOanh bi (A small cat – ちいさい ねこ, em phải là 大きなネコ mới đúng em ạ)\nchị Dung (Nhon xinh xan)\nHương Ly (ny ny)\nNgọc Hà (măt một mí)\nchị Loan (LoanZDung)\nem Kelly\nbạn Bùm Chíu\nbạn Cầm Hương (Cỏ_xanh)\nYến hâm (tly)\nNgọc bi (Bi_Ngo)\nPhương Hiền (Hien_NguyenPhuong)\nBou\nKhánh Huyền (meo_beo)\nQuý (Ice-cream)\nPenPen (Chuông gió)\nem Lan Anh (heartkiller)\nTuyết bí thở (Dang Tuyet)\nThảo Nguyên (thaonguyen)\nThủy Tiên (Girl from heaven)\nchị Thu Hà (Khi)\nchị Thủy Hiền (Thủy Hiền)\nThùy Linh (♥…ღLink_Linkღ…♥)\nBình luận (3) ×-‘๑’- — 2007-07-30 02:44\nđúng là toàn con gái thôi! anh này chắc họ hàng với con bebe\nMr Free — 2007-07-30 07:38\nha ha ha, oan thế không biết =))\nKhi — 2007-08-01 10:18\nhey,hey,lai co chi a?Cam dong! : D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/30/hit/","summary":"\u003cp\u003eSau tag là tới hit, trò hit này có vẻ đơn giản hơn, dưng mà chỉ cho tớ HIT 15 người thì ít quá, tớ ít ra phải thế này, những người này là những người mà tớ muốn để \u003cstrong\u003eAppear Permanently Online,\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eluôn luôn sẵn sàng để nói chuyện.\u003c/strong\u003e  trong list toàn girl thôi, ưu tiên con gái, lady first mà 😉\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003echị Ngọc (anticlockwise_feb)\u003cbr\u003e\nchị Quyên (doremon)\u003cbr\u003e\nchị Thùy (iSWAK)\u003cbr\u003e\nThu điếu (Thu be’o)\u003cbr\u003e\nNgọc khó chiều (R4 3806)\u003cbr\u003e\nThủy Ngọc (congchuabebong)\u003cbr\u003e\nOanh bi (A small cat – ちいさい ねこ, em phải là 大きなネコ mới đúng em ạ)\u003cbr\u003e\nchị Dung (Nhon xinh xan)\u003cbr\u003e\nHương Ly (ny ny)\u003cbr\u003e\nNgọc Hà (măt một mí)\u003cbr\u003e\nchị Loan (LoanZDung)\u003cbr\u003e\nem Kelly\u003cbr\u003e\nbạn Bùm Chíu\u003cbr\u003e\nbạn Cầm Hương (Cỏ_xanh)\u003cbr\u003e\nYến hâm (tly)\u003cbr\u003e\nNgọc bi (Bi_Ngo)\u003cbr\u003e\nPhương Hiền (Hien_NguyenPhuong)\u003cbr\u003e\nBou\u003cbr\u003e\nKhánh Huyền (meo_beo)\u003cbr\u003e\nQuý (Ice-cream)\u003cbr\u003e\nPenPen (Chuông gió)\u003cbr\u003e\nem Lan Anh (heartkiller)\u003cbr\u003e\nTuyết bí thở (Dang Tuyet)\u003cbr\u003e\nThảo Nguyên (thaonguyen)\u003cbr\u003e\nThủy Tiên (Girl from heaven)\u003cbr\u003e\nchị Thu Hà (Khi)\u003cbr\u003e\nchị Thủy Hiền (Thủy Hiền)\u003cbr\u003e\nThùy Linh (♥…ღLink_Linkღ…♥)\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"HIT"},{"content":"Những khẩu hiệu này được chép lại từ tạp chí Tiền Phong, cơ quan ngôn luận của Hội Văn hóa Cứu quốc (số 15, 16, 17 năm 1946).\nKhẩu hiệu treo ở các chỗ công chúng qua lại\n1 – Công chức là người giúp dân, không phải là quan.\n2 – Vào công sở chớ khúm núm, sợ sệt, mà cũng không lấc cấc, ngạo nghễ. Mạnh dạn hỏi han: Đấy là quyền dân. Hỏi han cho lễ độ: Đấy là bổn phận của dân.\n3 – Không gọi viên chức là quan. Không gọi viên chức trẻ là cụ. Không nên xưng mình là con cháu.\n4 – Đem tiền hối lộ là làm điều bất chính.\n5 – Phải tuân lời chỉ dẫn của các viên chức, phải tôn trọng các luật lệ hợp pháp.\n6 – Không chịu để cho viên chức đối đãi khinh rẻ, mày tao hay bắt chầu chực quá đáng.\n7 – Bị oan ức phải kêu, phải tranh đấu, không được nhẫn nhục, chịu im.\n8 – Thấy người khác làm bậy, không tố cáo là tòng phạm. Tố cáo chính đáng là một bổn phận, không phải là một hành vi hèn hạ.\n9 – Bổn phận của dân là phải năng xem cho hiểu biết luật lệ hiện hành.\nKhẩu hiệu treo ở các phòng làm việc\n1 – Phải trọng thì giờ của người khác, hỏi ngắn và mau.\n2 – Đến và về đúng giờ là tự trọng.\n3 – Tự kiểm soát mình là tự trọng. Coi việc sở như việc nhà là nghĩ tới nước.\n4 – Làm việc là vì dân, vì nước, không phải vì đồng lương.\n5 – Ăn hối lộ là ăn cắp.\n6 – Không có quyền lấy vật liệu của sở về dùng vào việc riêng.\n7 – Bổn phận viên chức là phải làm việc cho công chúng sốt sắng và nhanh chóng.\n8 – Không xưng hô xách mé với người có việc.\n9 – Nên giải trí bằng các hoạt động lao lực.\n10 – Giải trí bằng cờ bạc, rượu thuốc, đĩ bợm không xứng đáng với người tự trọng.\n11 – Được đi làm rồi không phải là cắt với sự học: Học để tiến.\n12 – Nên luyện tập một nghề lao động.\n13 – Bỏ thành kiến tự tôn nghề bàn giấy là nghề trí thức cao quý.\n14 – Hàng ngày đọc báo.\nLâu nay, hiệu quả của bộ máy hành chính thường chỉ được đánh giá về phía các công chức. Nhưng ở đây, không kém phần quan trọng là phía người dân, những người dân biết tôn trọng pháp luật và có đủ khả năng thực hiện cả quyền lợi và nghĩa vụ của mình đối với bộ máy hành chính nhà nước.\nĐiều đó cũng có nghĩa là công cuộc cải cách hành chính còn phải bắt đầu từ ý nghĩa văn hóa của nó: Văn hóa chính trị. Và cốt lõi của cải cách hành chính không gì khác là nâng cao quyền làm chủ của người dân mà nói tóm lại là DÂN CHỦ.\nNhững khẩu hiệu này, nếu hôm nay được trưng lên ở các công sở, được trở thành tiêu chí đánh giá phẩm chất công chức thì vẫn không hề lạc hậu chút nào.\n(Theo Lao Động, 29/12).\nBình luận (5) stranger — 2007-09-05 04:53\nHay quá! Cho copy cái này vào blog của Ly nhé! Cảm ơn trước!\nMr Free — 2007-09-05 05:18\nhì, rất vui lòng chị ạ, em cũng đi copy mừ ^^, càng nhiều người copy cái này càng tốt :D, tiếc là chả ai để ý thì phải 😐\nxu in — 2011-11-15 05:47\nBạn đang nghiên cứu để chuẩn bị thành công chức nhà nước à 😉\nMà cái này post được cả mấy năm rồi, tự nhiên nó lại mọc lên đây vầy?\nthaiph — 2011-11-15 05:48\nMình đính nó lên để bạn đọc đó bạn Ỉn ạ ;))\nxu in — 2011-11-15 11:36\nÝ bạn là giề?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/29/cong-ch%E1%BB%A9c-la-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-giup-dan-khong-ph%E1%BA%A3i-la-quan/","summary":"\u003cp\u003eNhững khẩu hiệu này được chép lại từ tạp chí Tiền Phong, cơ quan ngôn luận của Hội Văn hóa Cứu quốc (số 15, 16, 17 năm 1946).\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhẩu hiệu treo ở các chỗ công chúng qua lại\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1 – Công chức là người giúp dân, không phải là quan.\u003cbr\u003e\n2 – Vào công sở chớ khúm núm, sợ sệt, mà cũng không lấc cấc, ngạo nghễ. Mạnh dạn hỏi han: Đấy là quyền dân. Hỏi han cho lễ độ: Đấy là bổn phận của dân.\u003cbr\u003e\n3 – Không gọi viên chức là quan. Không gọi viên chức trẻ là cụ. Không nên xưng mình là con cháu.\u003cbr\u003e\n4 – Đem tiền hối lộ là làm điều bất chính.\u003cbr\u003e\n5 – Phải tuân lời chỉ dẫn của các viên chức, phải tôn trọng các luật lệ hợp pháp.\u003cbr\u003e\n6 – Không chịu để cho viên chức đối đãi khinh rẻ, mày tao hay bắt chầu chực quá đáng.\u003cbr\u003e\n7 – Bị oan ức phải kêu, phải tranh đấu, không được nhẫn nhục, chịu im.\u003cbr\u003e\n8 – Thấy người khác làm bậy, không tố cáo là tòng phạm. Tố cáo chính đáng là một bổn phận, không phải là một hành vi hèn hạ.\u003cbr\u003e\n9 – Bổn phận của dân là phải năng xem cho hiểu biết luật lệ hiện hành.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Công chức là người giúp dân, không phải là quan."},{"content":"I am honored to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I\u0026rsquo;ve ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That\u0026rsquo;s it. No big deal. Just three stories. …\n\u0026lsquo;You\u0026rsquo;ve got to find what you love,\u0026rsquo; Jobs says\nPrintable Version\nThis is the text of the Commencement address by Steve Jobs, CEO of Apple Computer and of Pixar Animation Studios, delivered on June 12, 2005.\nI am honored to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I\u0026rsquo;ve ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That\u0026rsquo;s it. No big deal. Just three stories.\nThe first story is about connecting the dots.\nI dropped out of Reed College after the first 6 months, but then stayed around as a drop-in for another 18 months or so before I really quit. So why did I drop out?\nIt started before I was born. My biological mother was a young, unwed college graduate student, and she decided to put me up for adoption. She felt very strongly that I should be adopted by college graduates, so everything was all set for me to be adopted at birth by a lawyer and his wife. Except that when I popped out they decided at the last minute that they really wanted a girl. So my parents, who were on a waiting list, got a call in the middle of the night asking: \u0026ldquo;We have an unexpected baby boy; do you want him?\u0026rdquo; They said: \u0026ldquo;Of course.\u0026rdquo; My biological mother later found out that my mother had never graduated from college and that my father had never graduated from high school. She refused to sign the final adoption papers. She only relented a few months later when my parents promised that I would someday go to college.\nAnd 17 years later I did go to college. But I naively chose a college that was almost as expensive as Stanford, and all of my working-class parents\u0026rsquo; savings were being spent on my college tuition. After six months, I couldn\u0026rsquo;t see the value in it. I had no idea what I wanted to do with my life and no idea how college was going to help me figure it out. And here I was spending all of the money my parents had saved their entire life. So I decided to drop out and trust that it would all work out OK. It was pretty scary at the time, but looking back it was one of the best decisions I ever made. The minute I dropped out I could stop taking the required classes that didn\u0026rsquo;t interest me, and begin dropping in on the ones that looked interesting.\nIt wasn\u0026rsquo;t all romantic. I didn\u0026rsquo;t have a dorm room, so I slept on the floor in friends\u0026rsquo; rooms, I returned coke bottles for the 5¢ deposits to buy food with, and I would walk the 7 miles across town every Sunday night to get one good meal a week at the Hare Krishna temple. I loved it. And much of what I stumbled into by following my curiosity and intuition turned out to be priceless later on. Let me give you one example:\nReed College at that time offered perhaps the best calligraphy instruction in the country. Throughout the campus every poster, every label on every drawer, was beautifully hand calligraphed. Because I had dropped out and didn\u0026rsquo;t have to take the normal classes, I decided to take a calligraphy class to learn how to do this. I learned about serif and san serif typefaces, about varying the amount of space between different letter combinations, about what makes great typography great. It was beautiful, historical, artistically subtle in a way that science can\u0026rsquo;t capture, and I found it fascinating.\nNone of this had even a hope of any practical application in my life. But ten years later, when we were designing the first Macintosh computer, it all came back to me. And we designed it all into the Mac. It was the first computer with beautiful typography. If I had never dropped in on that single course in college, the Mac would have never had multiple typefaces or proportionally spaced fonts. And since Windows just copied the Mac, its likely that no personal computer would have them. If I had never dropped out, I would have never dropped in on this calligraphy class, and personal computers might not have the wonderful typography that they do. Of course it was impossible to connect the dots looking forward when I was in college. But it was very, very clear looking backwards ten years later.\nAgain, you can\u0026rsquo;t connect the dots looking forward; you can only connect them looking backwards. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something — your gut, destiny, life, karma, whatever. This approach has never let me down, and it has made all the difference in my life.\nMy second story is about love and loss.\nI was lucky — I found what I loved to do early in life. Woz and I started Apple in my parents garage when I was 20. We worked hard, and in 10 years Apple had grown from just the two of us in a garage into a $2 billion company with over 4000 employees. We had just released our finest creation — the Macintosh — a year earlier, and I had just turned 30. And then I got fired. How can you get fired from a company you started? Well, as Apple grew we hired someone who I thought was very talented to run the company with me, and for the first year or so things went well. But then our visions of the future began to diverge and eventually we had a falling out. When we did, our Board of Directors sided with him. So at 30 I was out. And very publicly out. What had been the focus of my entire adult life was gone, and it was devastating.\nI really didn\u0026rsquo;t know what to do for a few months. I felt that I had let the previous generation of entrepreneurs down – that I had dropped the baton as it was being passed to me. I met with David Packard and Bob Noyce and tried to apologize for screwing up so badly. I was a very public failure, and I even thought about running away from the valley. But something slowly began to dawn on me — I still loved what I did. The turn of events at Apple had not changed that one bit. I had been rejected, but I was still in love. And so I decided to start over.\nI didn\u0026rsquo;t see it then, but it turned out that getting fired from Apple was the best thing that could have ever happened to me. The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything. It freed me to enter one of the most creative periods of my life.\nDuring the next five years, I started a company named NeXT, another company named Pixar, and fell in love with an amazing woman who would become my wife. Pixar went on to create the worlds first computer animated feature film, Toy Story, and is now the most successful animation studio in the world. In a remarkable turn of events, Apple bought NeXT, I returned to Apple, and the technology we developed at NeXT is at the heart of Apple\u0026rsquo;s current renaissance. And Laurene and I have a wonderful family together.\nI\u0026rsquo;m pretty sure none of this would have happened if I hadn\u0026rsquo;t been fired from Apple. It was awful tasting medicine, but I guess the patient needed it. Sometimes life hits you in the head with a brick. Don\u0026rsquo;t lose faith. I\u0026rsquo;m convinced that the only thing that kept me going was that I loved what I did. You\u0026rsquo;ve got to find what you love. And that is as true for your work as it is for your lovers. Your work is going to fill a large part of your life, and the only way to be truly satisfied is to do what you believe is great work. And the only way to do great work is to love what you do. If you haven\u0026rsquo;t found it yet, keep looking. Don\u0026rsquo;t settle. As with all matters of the heart, you\u0026rsquo;ll know when you find it. And, like any great relationship, it just get\ns better and better as the years roll on. So keep looking until you find it. Don\u0026rsquo;t settle.\nMy third story is about death.\nWhen I was 17, I read a quote that went something like: \u0026ldquo;If you live each day as if it was your last, someday you\u0026rsquo;ll most certainly be right.\u0026rdquo; It made an impression on me, and since then, for the past 33 years, I have looked in the mirror every morning and asked myself: \u0026ldquo;If today were the last day of my life, would I want to do what I am about to do today?\u0026rdquo; And whenever the answer has been \u0026ldquo;No\u0026rdquo; for too many days in a row, I know I need to change something.\nRemembering that I\u0026rsquo;ll be dead soon is the most important tool I\u0026rsquo;ve ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything — all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure – these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart.\nAbout a year ago I was diagnosed with cancer. I had a scan at 7:30 in the morning, and it clearly showed a tumor on my pancreas. I didn\u0026rsquo;t even know what a pancreas was. The doctors told me this was almost certainly a type of cancer that is incurable, and that I should expect to live no longer than three to six months. My doctor advised me to go home and get my affairs in order, which is doctor\u0026rsquo;s code for prepare to die. It means to try to tell your kids everything you thought you\u0026rsquo;d have the next 10 years to tell them in just a few months. It means to make sure everything is buttoned up so that it will be as easy as possible for your family. It means to say your goodbyes.\nI lived with that diagnosis all day. Later that evening I had a biopsy, where they stuck an endoscope down my throat, through my stomach and into my intestines, put a needle into my pancreas and got a few cells from the tumor. I was sedated, but my wife, who was there, told me that when they viewed the cells under a microscope the doctors started crying because it turned out to be a very rare form of pancreatic cancer that is curable with surgery. I had the surgery and I\u0026rsquo;m fine now.\nThis was the closest I\u0026rsquo;ve been to facing death, and I hope its the closest I get for a few more decades. Having lived through it, I can now say this to you with a bit more certainty than when death was a useful but purely intellectual concept:\nNo one wants to die. Even people who want to go to heaven don\u0026rsquo;t want to die to get there. And yet death is the destination we all share. No one has ever escaped it. And that is as it should be, because Death is very likely the single best invention of Life. It is Life\u0026rsquo;s change agent. It clears out the old to make way for the new. Right now the new is you, but someday not too long from now, you will gradually become the old and be cleared away. Sorry to be so dramatic, but it is quite true.\nYour time is limited, so don\u0026rsquo;t waste it living someone else\u0026rsquo;s life. Don\u0026rsquo;t be trapped by dogma — which is living with the results of other people\u0026rsquo;s thinking. Don\u0026rsquo;t let the noise of others\u0026rsquo; opinions drown out your own inner voice. And most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.\nWhen I was young, there was an amazing publication called The Whole Earth Catalog, which was one of the bibles of my generation. It was created by a fellow named Stewart Brand not far from here in Menlo Park, and he brought it to life with his poetic touch. This was in the late 1960\u0026rsquo;s, before personal computers and desktop publishing, so it was all made with typewriters, scissors, and polaroid cameras. It was sort of like Google in paperback form, 35 years before Google came along: it was idealistic, and overflowing with neat tools and great notions.\nStewart and his team put out several issues of The Whole Earth Catalog, and then when it had run its course, they put out a final issue. It was the mid-1970s, and I was your age. On the back cover of their final issue was a photograph of an early morning country road, the kind you might find yourself hitchhiking on if you were so adventurous. Beneath it were the words: \u0026ldquo;Stay Hungry. Stay Foolish.\u0026rdquo; It was their farewell message as they signed off. Stay Hungry. Stay Foolish. And I have always wished that for myself. And now, as you graduate to begin anew, I wish that for you.\nStay Hungry. Stay Foolish.\nThank you all very much.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/29/youve-got-to-find-what-you-love-jobs-says/","summary":"\u003cp\u003eI am honored to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I\u0026rsquo;ve ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That\u0026rsquo;s it. No big deal. Just three stories. …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u0026lsquo;You\u0026rsquo;ve got to find what you love,\u0026rsquo; Jobs says\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePrintable Version\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThis is the text of the Commencement address by Steve Jobs, CEO of Apple Computer and of Pixar Animation Studios, delivered on June 12, 2005.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"‘You’ve got to find what you love,’ Jobs says"},{"content":"\u0026ldquo;Graduates of Yale University, I apologize if you have endured this type of prologue before, but I want you to do something for me. Please, take a good look around you. Look at the classmate on your left. Look at the classmate on your right. Now, consider this: five years from now, 10 years from now, even 30 years from now, odds are the person on your left is going to be a loser. The person on your right, meanwhile, will also be a loser. And you, in the middle? What can you expect? Loser. Loserhood. Loser Cum Laude. …\nLarry Ellison\u0026rsquo;s Commencement Address at Yale University\n(idea) by wh00t (2.6 y) (print) ? 2 C!s Sun Nov 26 2000 at 1:01:28\nSatireWire first published this hilarious (albeit, untrue) commencement address allegedly delivered by Oracle\u0026rsquo;s CEO himself, Larry Ellison.\n\u0026ldquo;Graduates of Yale University, I apologize if you have endured this type of prologue before, but I want you to do something for me. Please, take a good look around you. Look at the classmate on your left. Look at the classmate on your right. Now, consider this: five years from now, 10 years from now, even 30 years from now, odds are the person on your left is going to be a loser. The person on your right, meanwhile, will also be a loser. And you, in the middle? What can you expect? Loser. Loserhood. Loser Cum Laude.\n\u0026ldquo;In fact, as I look out before me today, I don\u0026rsquo;t see a thousand hopes for a bright tomorrow. I don\u0026rsquo;t see a thousand future leaders in a thousand industries. I see a thousand losers.\n\u0026ldquo;You\u0026rsquo;re upset. That\u0026rsquo;s understandable. After all, how can I, Lawrence \u0026lsquo;Larry\u0026rsquo; Ellison, college dropout, have the audacity to spout such heresy to the graduating class of one of the nation\u0026rsquo;s most prestigious institutions? I\u0026rsquo;ll tell you why. Because I, Lawrence \u0026ldquo;Larry\u0026rdquo; Ellison, second richest man on the planet, am a college dropout, and you are not.\n\u0026ldquo;Because Bill Gates, richest man on the planet — for now, anyway — is a college dropout, and you are not.\n\u0026ldquo;Because Paul Allen, the third richest man on the planet, dropped out of college, and you did not.\n\u0026ldquo;And for good measure, because Michael Dell, No. 9 on the list and moving up fast, is a college dropout, and you, yet again, are not.\n\u0026ldquo;Hmm… you\u0026rsquo;re very upset. That\u0026rsquo;s understandable. So let me stroke your egos for a moment by pointing out, quite sincerely, that your diplomas were not attained in vain. Most of you, I imagine, have spent four to five years here, and in many ways what you\u0026rsquo;ve learned and endured will serve you well in the years ahead. You\u0026rsquo;ve established good work habits. You\u0026rsquo;ve established a network of people that will help you down the road. And you\u0026rsquo;ve established what will be lifelong relationships with the word \u0026rsquo;therapy.\u0026rsquo; All that of is good. For in truth, you will need that network. You will need those strong work habits. You will need that therapy.\n\u0026ldquo;You will need them because you didn\u0026rsquo;t drop out, and so you will never be among the richest people in the world. Oh sure, you may, perhaps, work your way up to No. 10 or No. 11, like Steve Ballmer. But then, I don\u0026rsquo;t have to tell you who he really works for, do I? And for the record, he dropped out of grad school. Bit of a late bloomer.\n\u0026ldquo;Finally, I realize that many of you, and hopefully by now most of you, are wondering, \u0026lsquo;Is there anything I can do? Is there any hope for me at all?\u0026rsquo; Actually, no. It\u0026rsquo;s too late. You\u0026rsquo;ve absorbed too much, think you know too much. You\u0026rsquo;re not 19 anymore. You have a built-in cap, and I\u0026rsquo;m not referring to the mortar boards on your heads.\n\u0026ldquo;Hmm… you\u0026rsquo;re really very upset. That\u0026rsquo;s understandable. So perhaps this would be a good time to bring up the silver lining. Not for you, Class of \u0026lsquo;00. You are a write-off, so I\u0026rsquo;ll let you slink off to your pathetic $200,000-a-year jobs, where your checks will be signed by former classmates who dropped out two years ago.\n\u0026ldquo;Instead, I want to give hope to any underclassmen here today. I say to you, and I can\u0026rsquo;t stress this enough: leave. Pack your things and your ideas and don\u0026rsquo;t come back. Drop out. Start up.\n\u0026ldquo;For I can tell you that a cap and gown will keep you down just as surely as these security guards dragging me off this stage are keeping me dow…\u0026rdquo;\n\u0026ldquo;Là SV của ÐH Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Hãy nhìn người bên phải bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc. Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào?\nBạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trong số những người trước mặt tôi hôm nay, tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi, Lawrence \u0026ldquo;Larry\u0026rdquo; Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này?\nTôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?\nBởi vì tôi, Lawrence \u0026ldquo;Larry\u0026rdquo; Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học ÐH giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là một thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.\nVì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ \u0026ldquo;cách chữa bệnh\u0026rdquo;.\nTất cả điều đó đều tốt. Sự thật là bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần \u0026ldquo;cách chữa bệnh\u0026rdquo;. Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer.\nNhưng mà, tôi không nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?\nVà để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng \u0026quot; Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?\u0026rdquo;\nThật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết là quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông ( trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm… Bạn thực sự thấy lo lắng ư ? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khóa mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200.000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí.\nThay vào đó, tôi muôn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Ðứng dậy đi. Ðiều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này… \u0026quot;\n(Ðến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)\n(copied)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/29/larry-ellisons-commencement-address-at-yale-university/","summary":"\u003cp\u003e\u0026ldquo;Graduates of Yale University, I apologize if you have endured this type of prologue before, but I want you to do something for me. Please, take a good look around you. Look at the classmate on your left. Look at the classmate on your right. Now, consider this: five years from now, 10 years from now, even 30 years from now, odds are the person on your left is going to be a loser. The person on your right, meanwhile, will also be a loser. And you, in the middle? What can you expect? Loser. Loserhood. Loser Cum Laude. …\u003c/p\u003e","title":"Larry Ellison’s Commencement Address at Yale University"},{"content":"“muốn cho khổ nó qua đi thì không gì hiệu nghiệm bằng ăn món khổ qua (mướp đắng) xào trứng. Tao một tý dầu với vài ba tép tỏi đập dập, xong thả khổ qua thái mỏng độ 2 hay 3 ly đảo sơ sơ rồi nêm mắm và tý ty bột ngọt (vị chính) cho vừa miệng, đặp hai quả trứng gà trộn đều cho đến khi trứng rắn lại, cuối cùng rắc tý tiêu và chút ớt bột bắc ra khỏi bếp đổ vào đĩa dọn ra ăn với cơm. Đừng để khổ qua chín quá sẽ mất vị ngọt đặc biệt của nó, hoặc làm cho khổ qua trở nên đắng. Khổ qua xào trứng mà đem ra lai rai với bạn bè thì vạn thành sầu cũng đổ.”\nhà hà, lần trước làm món này thì mua nhầm su su, nhưng mà hôm nay có kinh nghiệm rồi nên không mua nhầm nữa đâu. 2 quả mướp đắng, 2 quả trứng, ôi, ăn hết có một nửa , no quá tí nữa ăn tiếp vậy. Mà các bạn ạ, theo tớ biết là trứng thì không được nấu cùng tỏi \u0026amp; mì chính, vì thế đừng tin cái đoạn trích dẫn trên nhé, trứng ăn cùng tỏi khá nguy hiểm thì phải dạo này toàn ở tầng 1, đúng là “máy tính ở đâu thủ đô ở đó”, tầng 2 bỏ xó cho màng nhện giăng rồi .\nLại nói tiếp về món trứng xào mướp đắng, gọt mướp đắng mệt ra phết, cái ruột nó bông bông hay nhỉ, sờ êm êm, thích phết , nhưng mà thái mỏng 2-3 li thì mệt, dao lại không sắc cho lắm, hehe, dù sao thì tớ cũng làm được một chảo mướp đắng+trứng rất là thơm ngon (không kém bạn Hà hôm nọ), hehe, tóm lại thì tớ kết món mướp đắng này rồi nha\nps: mướp đắng ngon nhưng mà ăn một mình Bình luận (3) _ Pasta_Smile _ — 2007-07-29 09:58\ncon vi dang ko Thai? muop dang noi tieng dang ngat do! muon an thu but so dang!\nanticlockwise_feb — 2007-07-29 10:55\nThấy bảo ở Trung Quốc bọn con gái có trào lưu viết kinh nghiệm giảm cân trên blog, giờ chắc bọn con trai Việt Nam lại có trào lưu trao đổi kinh nghiệm nấu nướng trên blog hả?\nGordon — 2007-07-31 01:40\nHe he, trứng ngỗng ăn cùng tỏi thì đúng là nguy hiểm thật, có thể đi ngay sau khi ăn. Còn trứng gà thì thoải mái, bọn Tây vẫn ăn bình thường mà 😀\nMướp đắng nấu được nhiều món, món nào cũng ngon cả ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/29/m%C6%B0%E1%BB%9Bp-d%E1%BA%AFng-xao-tr%E1%BB%A9ng-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003e“muốn cho khổ nó qua đi thì không gì hiệu nghiệm bằng ăn món khổ qua (mướp đắng) xào trứng. Tao một tý dầu với vài ba tép tỏi đập dập, xong thả khổ qua thái mỏng độ 2 hay 3 ly đảo sơ sơ rồi nêm mắm và tý ty bột ngọt (vị chính) cho vừa miệng, đặp hai quả trứng gà trộn đều cho đến khi trứng rắn lại, cuối cùng rắc tý tiêu và chút ớt bột bắc ra khỏi bếp đổ vào đĩa dọn ra ăn với cơm. Đừng để khổ qua chín quá sẽ mất vị ngọt đặc biệt của nó, hoặc làm cho khổ qua trở nên đắng. Khổ qua xào trứng mà đem ra lai rai với bạn bè thì vạn thành sầu cũng đổ.”\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"mướp đắng xào trứng"},{"content":"today 28.7.2007, LingZhi- my dear classmate will check out at NoiBai International Airport to go oversea to Malaysia, she will learn in Petronas Institue Technology. She is very good friend, in my class, I like to see her, like to talk with her, but now she leave, I will miss her in advenced. 🙁\nGOOD BYE LINGZHI, and GOOD LUCK !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/28/the-day-you-went-away/","summary":"\u003cp\u003etoday 28.7.2007, LingZhi- my dear classmate will check out at NoiBai International Airport to go oversea to Malaysia, she will learn in Petronas Institue Technology. She is very good friend, in my class, I like to see her, like to talk with her, but now she leave, I will miss her in advenced. 🙁\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGOOD BYE LINGZHI, and GOOD LUCK !!!\u003c/p\u003e","title":"the day you went away !"},{"content":"Vừa vào vietnamnet, đọc thấy cái title này: Đại lễ cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/722840/\nnghĩ cũng hơi lạ lạ, từ trước tới giờ mình vẫn đinh ninh “cầu siêu” là để giải thoát linh hồn cho những người bị chết oan, kiểu những người chết đói năm 45, những ngư dân bị sóng thần, bão Chanchu…, chứ ai lại cầu siêu cho các “anh hùng liệt sĩ”, các anh chết vì độc lập của đất nước, vì tự do cho nhân dân mà lại là “chết oan” à, thật vô lý. Thế là google “cầu siêu”\nKhóa Lễ Kinh Cầu Siêu chủ yếu tụng vào các dịp lễ tang, cúng thất, cúng giổ, cúng cô hồn, cúng cầu siêu cho hương linh chết oan, chết tự vẫn, chết bất đắc kỳ tử… mà chưa thác sanh được, do nghiệp chướng và thiếu sự gia trì của ba Ngôi Báu. Kinh cầu siêu gồm có sáu Kinh khác nhau nhằm đáp ứng cho các căn cơ đối tượng khác nhau.Tùy theo đối tượng hương linh và tang quyến mà ta nên chọn Kinh nào tụng cho thích hợp cho từng khóa lễ.\nUống nước nhớ nguồn là đạo lý tốt đẹp, nhưng “lễ tưởng niệm” thì dễ nghe hơn là “lễ cầu siêu” 😐\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/27/le-cau-sieu/","summary":"\u003cp\u003eVừa vào vietnamnet, đọc thấy cái title này: \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/722840/%22%5D%C4%90%E1%BA%A1i\"\u003eĐại\u003c/a\u003e lễ cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/722840/%22%5D%C4%90%E1%BA%A1i\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/722840/\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nnghĩ cũng hơi lạ lạ, từ trước tới giờ mình vẫn đinh ninh “cầu siêu” là để giải thoát linh hồn cho những người bị chết oan, kiểu những người chết đói năm 45, những ngư dân bị sóng thần, bão Chanchu…, chứ ai lại cầu siêu cho các “anh hùng liệt sĩ”, các anh chết vì độc lập của đất nước, vì tự do cho nhân dân mà lại là “chết oan” à, thật vô lý. Thế là google “cầu siêu”\u003c/p\u003e","title":"le cau sieu ?"},{"content":"thật là vãi đạn\nmột mình ở nhà, 3 cái máy tính,\ncái máy ghẻ của mình ở tầng hai thì bị xếp xó, bởi vì tầng 1 có 2 cái laptop\nmột cái Dell của bạn Hà, Core 2 Duo (1.66*2), ram 1024MB, ổ cứng 120GB, Vista Home Premium, vãi cả đạn :))\ncái toshiba thì của chị Ngọc, cũng ko kém cạnh gì, màn hình gương, chip core 2 duo 1.73*2, ram 512, ổ 80G, Vista Home basic, hehe, màn hình gương nhìn phê ko chịu được. Lại còn ổ ghi DVD nữa mới ác chứ, mấy hôm toàn xem dvd giờ xem ephim cũng vẫn thấy mờ biết làm gì với hai cái laptop này đây, bán nhá, ai mua ko ah quên, hôm nay nấu cơm, có chị Ngọc và Hà ăn cùng, vui ơi là vui, ngon ơi là ngon, lâu lắm mới lại được ăn cơm tự nấu quên, chưa kể, máy ghẻ của tớ ram 128, chip celeron 1.0, ổ 40g ạ Bình luận (2) Gordon — 2007-07-26 10:47\nKinh quá, khéo phải đến ở cùng chú mày mất! ;))\nMáy anh PIII 850, Ram 128, cũng chả kém phần ghẻ lở. :))\nMr Free — 2007-07-26 10:51\ncó tối nay là đơợc thế thôi anh ạ, sáng mai con bạn em tới lấy rồi, cực chẳng đã nó mới để lại đấy, cài longman rồi từ điển cho nó B-)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/26/3-may-tinh/","summary":"\u003cp\u003ethật là vãi đạn\u003cbr\u003e\nmột mình ở nhà, 3 cái máy tính,\u003cbr\u003e\ncái máy ghẻ của mình ở tầng hai thì bị xếp xó, bởi vì tầng 1 có 2 cái laptop\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emột cái Dell của bạn Hà, Core 2 Duo (1.66*2), ram 1024MB, ổ cứng 120GB, Vista Home Premium, vãi cả đạn :))\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ecái toshiba thì của chị Ngọc, cũng ko kém cạnh gì, màn hình gương, chip core 2 duo 1.73*2, ram 512, ổ 80G, Vista Home basic, hehe, màn hình gương nhìn phê ko chịu được. Lại còn ổ ghi DVD nữa mới ác chứ, mấy hôm toàn xem dvd giờ xem ephim cũng vẫn thấy mờ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/26/3-may-tinh/24.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"3 máy tính"},{"content":"hôm nay tình cờ vào được “blog bí mật” của Chi, mình vốn chẳng hay ghé blog 360 của Chi, vì mình thích đọc những thứ khác chứ không phải là nhà sưu tầm nhạc. và mình đã thực sự rất bất ngờ khi bạn ấy viết nhật kí nhiều thế, 201 bài, nhưng tiếc là 28 này Chi sẽ đóng blog, thế nên may quá, mình vẫn kịp save hết lại để đọc dần 😀\n28 là chủ nhật, là ngày Chi bay, escape from Hanoi :), không nghĩ ko sao tự nhiên nghĩ tới lại thấy buồn quá. Buồn thật, hụt hẫng, cứ tưởng tượng cái cảnh đến lớp mà không được gặp bạn Chi nữa mà mình thấy buồn và tiếc kinh khủng.\nhồi mới nhập học, đi tập trung, ngồi trong hội trường xé giấy viết thư làm quen với các bạn gái, không may nhằm đúng bạn Chi mà đưa và đã bị “hắt nước vào mặt” =)), rồi lại được xếp học cùng lớp. Học cả mấy tháng, quen hết, nói chuyện với 9/10 bạn gái trong lớp, riêng Chi thì ko :D,\nChi giống Vân, ngày xưa thôi, ngày ấy mình nhìn ai mà chả thấy giống Vân :)), nhưng thật sự là có giống. Tâm sự với bạn Chi nhiều phết 🙂\nChi tốt bụng, có rất nhiều thứ đồ lặt vặt kiểu bút, vở, sổ…, mình toàn xin xỏ, hehe, giờ đi rồi tớ biết xin xỏ ai đây :((\nAh nhớ có lần tớ còn bám đuôi Chi đi lung tung cả, mấy lần ấy chứ, Chi chả về nhà, toàn đi thuê truyện tranh lung tung beng cả lên, tớ mỏi chân quá đành bỏ cuộc. Ít có ai đi bộ cùng tốc độ với tớ như bạn Ú 🙂\nChi học giỏi lắm nhá, 28 điểm, đỗ cả khối D BK, nhưng học ĐH thì lại không thành công lắm, toàn đi thi lại cùng tớ, giờ Chi đi rồi, tớ lại phải đi một mình :((\nHồi Luân mới đi, tớ tưởng Chi, Khôi cũng sẽ đi ngay, sau đó Khôi đi, vẫn thấy Chi ở lại, đang yên tâm nghĩ Chi sẽ ko đi, thế mà ầm một cái “đầu tháng tám tôi bay”, choáng lắm, và cũng mừng cho bạn lắm, quý bạn Chi rất nhiều. Đi mạnh khỏe và học giỏi nhé, chắc chắn môi trường khác sẽ giúp Chi phát huy khả năng của mình ;). học ở nước ngoài là không được thi lại kẻo mang tiếng SVVN 🙂\nTạm biệt CHI ! Hẹn gặp lại :X\nps: để tưởng niệm, à quên, kỉ niệm ngày bạn Chi bay viu viu, kỉ niệm một blog sắp qua đời, tớ để theme kiểu của bạn\nBình luận (2) lingzhi — 2007-07-27 11:11\ntớ cũng sẽ nhớ bạn Mèo lắm đấy, tạm biệt bạn Mèo nhé, chúc bạn ở lại mạnh khoẻ và bớt thi lại đi nhé :X\nGordon — 2009-05-22 05:23\nHóa ra đây là cao thủ thi lại à \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/26/goodbye-linhchi-lovely/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay tình cờ vào được “blog bí mật” của Chi, mình vốn chẳng hay ghé blog 360 của Chi, vì mình thích đọc những thứ khác chứ không phải là nhà sưu tầm nhạc. và mình đã thực sự rất bất ngờ khi bạn ấy viết nhật kí nhiều thế, 201 bài, nhưng tiếc là 28 này Chi sẽ đóng blog, thế nên may quá, mình vẫn kịp save hết lại để đọc dần 😀\u003cbr\u003e\n28 là chủ nhật, là ngày Chi bay, escape from Hanoi :), không nghĩ ko sao tự nhiên nghĩ tới lại thấy buồn quá. Buồn thật, hụt hẫng, cứ tưởng tượng cái cảnh đến lớp mà không được gặp bạn Chi nữa mà mình thấy buồn và tiếc kinh khủng.\u003cbr\u003e\nhồi mới nhập học, đi tập trung, ngồi trong hội trường xé giấy viết thư làm quen với các bạn gái, không may nhằm đúng bạn Chi mà đưa và đã bị “hắt nước vào mặt” =)), rồi lại được xếp học cùng lớp. Học cả mấy tháng, quen hết, nói chuyện với 9/10 bạn gái trong lớp, riêng Chi thì ko :D,\u003cbr\u003e\nChi giống Vân, ngày xưa thôi, ngày ấy mình nhìn ai mà chả thấy giống Vân :)), nhưng thật sự là có giống. Tâm sự với bạn Chi nhiều phết 🙂\u003cbr\u003e\nChi tốt bụng, có rất nhiều thứ đồ lặt vặt kiểu bút, vở, sổ…, mình toàn xin xỏ, hehe, giờ đi rồi tớ biết xin xỏ ai đây :((\u003cbr\u003e\nAh nhớ có lần tớ còn bám đuôi Chi đi lung tung cả, mấy lần ấy chứ, Chi chả về nhà, toàn đi thuê truyện tranh lung tung beng cả lên, tớ mỏi chân quá đành bỏ cuộc. Ít có ai đi bộ cùng tốc độ với tớ như bạn Ú 🙂\u003cbr\u003e\nChi học giỏi lắm nhá, 28 điểm, đỗ cả khối D BK, nhưng học ĐH thì lại không thành công lắm, toàn đi thi lại cùng tớ, giờ Chi đi rồi, tớ lại phải đi một mình :((\u003cbr\u003e\nHồi Luân mới đi, tớ tưởng Chi, Khôi cũng sẽ đi ngay, sau đó Khôi đi, vẫn thấy Chi ở lại, đang yên tâm nghĩ Chi sẽ ko đi, thế mà ầm một cái “đầu tháng tám tôi bay”, choáng lắm, và cũng mừng cho bạn lắm, quý bạn Chi rất nhiều. Đi mạnh khỏe và học giỏi nhé, chắc chắn môi trường khác sẽ giúp Chi phát huy khả năng của mình ;). học ở nước ngoài là không được thi lại kẻo mang tiếng  SVVN 🙂\u003cbr\u003e\nTạm biệt CHI ! Hẹn gặp lại :X\u003cbr\u003e\nps: để tưởng niệm, à quên, kỉ niệm ngày bạn Chi bay viu viu, kỉ niệm một blog sắp qua đời, tớ để theme kiểu của bạn\u003c/p\u003e","title":"Goodbye LinhChi Lovely"},{"content":"http://www.x-cafevn.org/node/515\nqnguyen\nThật tình cờ, các bác đang bàn mối quan hệ giữa Đảng và NN được mấy ngày thì cụ Nguyễn Văn An cũng đăng đàn bằng một bài khá “bạo”. Như thường lệ, những bài bạo nhất hầu hết đều xuất phát từ những cụ … đã về hưu, như cụ Kiệt, cụ Phiêu (nhưng không phải cứ cụ nào về hưu thì cũng bạo đâu nhé).\nBài viết này đề cập đến một vấn đề không mới, sự chồng chéo của bộ máy Đảng lên bộ máy Nhà nước, nhưng nêu bật (hoặc do nhà báo chủ ý khi đặt tựa đề) một khía cạnh là sự bất cập giữa quyền hạn và trách nhiệm của cán bộ Đảng khi tham gia vào công việc của chính quyền. Tôi cũng đã đề cập về điều này trong một bài viết trước đó.\nThực chất thì không có sự chồng chéo, song hành mà có sự phân cấp quyền lực thực sự. Đảng uỷ đứng trên Uỷ ban ở mọi nơi, mọi cấp, không có chuyện cạnh tranh, xung khắc lẫn nhau. Chủ tịch Uỷ ban luôn phải là Đảng viên, sinh hoạt Đảng trong chi bộ, chấp hành sự chỉ đạo Đảng đại diện bởi Bí thư là điều dễ hiểu. Và sự chỉ đạo này rộng khắp trong toàn bộ hoạt động của cán bộ hành chính này.\nChủ tịch An có lẽ cố tình nói giảm, nói tránh khi chỉ nói một số địa phương, ban ngành có sự can thiệp của cán bộ trong cấp uỷ vào hoạt động nhà nước và toà án, chứ chủ tịch chắc phải biết rõ sự can thiệp này rộng khắp thế nào. Mọi hoạt động kinh tế, văn hoá và chính trị của mỗi địa phương đều có dấu ấn của Bí thư, của đảng uỷ các cấp. Về địa phương nào, tiếp đoàn khách nào, duyệt dự án nào, chỉ đạo đầu tư nào, thì quyền hạn sau cùng cũng thuộc về Bí thư, anh Chủ tịch UBND cùng lắm chỉ là phó, thậm chí còn thua cả phó Bí thư.\nChủ tịch nói “nếu sai phạm xảy ra ở cấp Trung Ương, …” lại là một sự thiếu sót nghiêm trọng. Không có chữ “nếu” ở đây bởi nó đã và đang xảy ra từ hàng chục năm nay ở mọi cấp cao nhất. Ngay bây giờ đây Trung Ương đang họp để quyết định nội các của Thủ tướng Dũng, một công việc hoàn toàn Nhà nước trực thuộc quyền hạn của thủ tướng. Trong thời đương nhiệm chủ tịch cũng đã biết Hiệp định thương mại Việt Mỹ hay hiệp ước biên giới Việt-Trung, những văn bản do Chính phủ soạn thảo và phê Quốc hội phê chuẩn, thực chất là đã do TW hay Bộ chính trị quyết định thế nào.\nThực tế đã kéo dài như vậy cả nửa thế kỷ qua khiến cho xã hội đã quen với sự lãnh đạo này. Chả ai thấy bất thường khi anh Bí thư ra ý kiến chỉ đạo hoạt động của nhà nước cả. Thậm chí là cán bộ, nhân dân còn mong chờ Bí thư, người có quyền hạn cao nhất, chỉ đạo việc Nhà nước cho nó được việc. Ví dụ gần nhất là mấy nhà vượt tầng ở Hà nội tồn tại bao lâu chả ai làm được gì, phải đến khi Bí thư Phạm Quang Nghị quyết tâm cắt thì mới làm được. Dân mừng, báo khen, chưa thấy ai thắc mắc việc ông Bí thư làm công việc của ông Uỷ ban ND cấp quận cả.\nChủ tịch đã chỉ đúng hậu quả của tình trạng này, đó là việc cơ quan Đảng có quyền mà không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Đảng cũng đã nhìn thấy vấn đề, đã kêu gọi “phân định chức năng lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước”, “luật hoá sự lãnh đạo của Đảng”, “xây dựng Nhà nước pháp quyền” từ rất lâu rồi, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.\nTước bỏ quyền hạn của cán bộ Đảng dường như là không thể bởi trong cơ chế Đảng lãnh đạo toàn diện như hiện nay, cán bộ Nhà nước dưới quyền cán bộ Đảng là điều đương nhiên. Giải pháp khả thi là đặt trách nhiệm vào quyền của cán bộ Đảng, luật hoá sự lãnh đạo của Đảng.\nNhìn ở góc độ cao hơn thì ĐCSVN cũng đang đối mặt với vấn đề này: Đảng đang nắm quyền vô hạn trên đất nước Việt Nam, nhưng trách nhiệm lại hữu hạn. Trách nhiệm hữu hạn bởi ĐCS không phải chịu bất kỳ áp lực từ chức, mất chức, sa thải nào cả.\nSự bất cập giữa quyền hạn và trách nhiệm chính là nguyên nhân của mọi bất cập. Nếu chưa giải quyết ở mức độ tối cao tôi e rằng khó có thể giải quyết được trong các cấp uỷ đảng. Điều này có lẽ chủ tịch An không đồng tình.\nBình luận (1) HoangLT — 2007-07-24 06:16\nMày viết thế này vào đọc chết ah.\nKiếm mấy cái hay hay mà viết. Cái này nghe phản cảm quá. Lâu rồi ko gặp. Lúc nào anh em đi chơi cái.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/24/v%E1%BB%81-nh%E1%BB%AFng-phat-bi%E1%BB%83u-c%E1%BB%A7a-nguyen-ch%E1%BB%A7-t%E1%BB%8Bch-qu%E1%BB%91c-h%E1%BB%99i-nguy%E1%BB%85n-van-an/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.x-cafevn.org/node/515\"\u003ehttp://www.x-cafevn.org/node/515\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eqnguyen\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThật tình cờ, các bác đang bàn mối quan hệ giữa Đảng và NN được mấy ngày thì cụ Nguyễn Văn An cũng đăng đàn bằng \u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=209476\u0026amp;ChannelID=3\"\u003emột bài khá “bạo”.\u003c/a\u003e Như thường lệ, những bài bạo nhất hầu hết đều xuất phát từ những cụ … đã về hưu, như cụ Kiệt, cụ Phiêu (nhưng không phải cứ cụ nào về hưu thì cũng bạo đâu nhé).\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài viết này đề cập đến một vấn đề không mới, sự chồng chéo của bộ máy Đảng lên bộ máy Nhà nước, nhưng nêu bật (hoặc do nhà báo chủ ý khi đặt tựa đề) một khía cạnh là sự bất cập giữa quyền hạn và trách nhiệm của cán bộ Đảng khi tham gia vào công việc của chính quyền. Tôi cũng đã đề cập về điều này trong một \u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/01/070111_monopartynguyenquang.shtml\"\u003ebài viết trước đó.\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Về những phát biểu của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An"},{"content":"TT – Anh là thủ trưởng một đơn vị sự nghiệp. Lần nọ đi công tác xa, sốt ruột công việc tại cơ quan bèn nhắn qua điện thoại di động một mẩu tin cùng lúc giao việc cho ba nhân viên thuộc quyền. Cả ba đều nhanh chóng hồi đáp, chỉ khác nhau về… từ vựng! Người thứ nhất, lớn tuổi hơn anh, thưa: vâng. Người thứ hai, một chị xấp xỉ tuổi anh, thưa: dạ. Còn người thứ ba, khoảng cách một thế hệ, có thể gọi anh bằng chú, đã trả lời nhanh gọn bằng hai lần nhấn phím ngón tay: OK!\nCách đây không lâu, một nhà thơ đã từng thuật lại trên báo việc con anh, lứa tuổi 8X, cũng trả lời cha bằng hai tiếng OK hiển thị ngắn gọn trên màn hình đa sắc của điện thoại cầm tay.\nMột nữ doanh nhân lại kể rằng một cộng sự lớn tuổi của chị, một họa sĩ có tiếng, đi nước ngoài về biếu chị một cuốn sách ảnh với lời đề: kính tặng… Trong khi cô nữ nhân viên tiếp thị trẻ tuổi mới vào công ty làm lại gửi cho chị một món quà, kèm lời ghi: thân tặng… Một thầy giáo già dạy văn tại một trường cấp III bán công vừa “loan tin”: trong một lần kiểm tra tập làm văn, có một học sinh lớp 10 đã ghi vào lề trái bài kiểm tra, chỗ phải ghi đầy đủ họ tên người làm bài là một dòng chữ “Made in… (tên cô học sinh ấy)”! Bỗng nhớ một chuyện mà người viết bài này đã chứng kiến tận mắt. Nghe tiếng chuông cửa reo vang, cậu con trai bước ra ban công lầu trên nhìn xuống đường rồi nói với vào trong bằng một giọng Hà Nội chuẩn và chắc gọn: “Bố! Xuống mà mở cửa cho ông anh của bố vào!”. Người được mệnh danh là “ông anh của bố” chính là bác ruột của chàng trai trẻ, đẹp và giàu có ấy… Còn đây là chuyện khác nghe lóm được: một nữ ký giả tuổi 30 khoe với đồng nghiệp rằng: “Tớ vừa mới gọi điện mắng cho bà mẹ chồng một trận ra trò, để bả phải có trách nhiệm dạy dỗ lại thằng con trai của bả (tức là chồng của cô) chứ. Mà này, khi nói xong là tớ cúp máy ngay cái rầm, không để cho bả mở mồm được câu nào đâu nhé!”. Giọng kể của nàng con dâu nghe rất sôi nổi pha vẻ tự hào không giấu được!\nThế kỷ 21… Thời đại bùng nổ thông tin… Thời đại toàn cầu hóa… Mọi thứ trên dưới, cao thấp, ngang dọc… đều bị san bằng? OK! Thế giới… phẳng mà!\nDUYÊN TRƯỜNG\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/24/th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-ph%E1%BA%B3ng/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTT – Anh là thủ trưởng một đơn vị sự nghiệp. Lần nọ đi công tác xa, sốt ruột công việc tại cơ quan bèn nhắn qua điện thoại di động một mẩu tin cùng lúc giao việc cho ba nhân viên thuộc quyền. Cả ba đều nhanh chóng hồi đáp, chỉ khác nhau về… từ vựng! Người thứ nhất, lớn tuổi hơn anh, thưa: vâng. Người thứ hai, một chị xấp xỉ tuổi anh, thưa: dạ. Còn người thứ ba, khoảng cách một thế hệ, có thể gọi anh bằng chú, đã trả lời nhanh gọn bằng hai lần nhấn phím ngón tay: OK!\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thế giới… “phẳng”!"},{"content":"Ai ko có điều kiện mua sách xịn thì down ebook về đọc tạm vậy, bản tiếng Anh nhé, hehe\nhttp://www.box.net/shared/t4pyjelnrp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/23/harry-potter-and-the-deathly-hallows/","summary":"\u003cp\u003eAi ko có điều kiện mua sách xịn thì down ebook về đọc tạm vậy, bản tiếng Anh nhé, hehe\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.box.net/shared/t4pyjelnrp\"\u003ehttp://www.box.net/shared/t4pyjelnrp\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Harry Potter and the Deathly Hallows"},{"content":"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070719_stimes_spratlys.shtml\nBài của Roger Mitton\nđăng trên báo The Straits Times, Singapore\nKhu vực biển quanh Trường Sa được sáu nước tuyên bố chủ quyền\nCăng thẳng đang dâng lên giữa Trung Quốc và Việt Nam xung quanh quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa (Spratlys) sau khi lại xảy ra một vụ đụng độ bạo lực nữa trong khu vực ngoài khơi giàu dầu lửa này.\nTàu hải quân Trung Quốc hôm 9/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ Chí Minh 350km.\nCác nguồn tin quân sự cho hay một thuyền của Việt Nam đã chìm trong vụ tấn công nay. Một ngư dân thiệt mạng và một số người khác bị thương.\nGiáo sư Carlyle Thayer, một chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc châu, cho biết: “Các sỹ quan hải quân Việt Nam nói các tàu của Trung Quốc đã có hành động gây hấn một thời gian nay.”\nCác quan chức Việt Nam cũng nói đã có các đụng độ nhỏ khi thuyền của Việt Nam chạm trán thuyền của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp.\nGiáo sư Thayer nhận định: “Hành động của Trung Quốc là một phần trong cương lĩnh chung nhằm thực hiện tuyên bố chủ quyền và ngăn không cho ngư dân Việt Nam lấn vào vùng biển của họ.”\nHồi đầu tháng Tư, biên phòng Việt Nam báo rằng tàu hải quân Trung Quốc đã bắt giữ bốn thuyền đánh cá của Việt Nam vì hoạt động trong vùng biển gần Trường Sa.\nPhía Trung Quốc đã giữ 41 ngư dân và chỉ trả tự do cho họ sau khi những người này nộp phạt.\nĐại tá Lê Phúc Nguyên, phó Tổng biên tập báo Quân đội Nhân dân, nói với The Straits Times:” Ngư dân rất khó mà biết được đâu là lằn ranh chính xác giữa hai bên. Thế nhưng không nên dùng vũ lực trên biển vì việc này sẽ chỉ dẫn đện các vấn đề nghiêm trọng hơn mà thôi.”\nTrung Quốc luôn nói quần đảo Trường Sa, mà nước này gọi là Nam Sa, thuộc chủ quyền của họ.\nBrunei, Malaysia và Philippines cũng tuyên bố chủ quyền đối với một số đảo tại đây.\nTăng cường hải quân\nCác nguồn tin quân sự nói ngày 9/7 hai tàu chiến cơ động BPS-500 của Việt Nam do Nga thiết kế đã vội vã đến hiện trường nhưng phải đứng từ xa vì hỏa lực quá mạnh từ tàu Trung Quốc.\n‘Xu hướng chiến lược lâu dài cho thấy khả năng sẽ có căng thẳng lên cao hơn nữa.\nGS Carlyle Thayer, Học viện Quốc phòng Úc châu\nĐại tá Nguyên nói: “Về lâu dài, chúng tôi cần củng cố lực lượng hải quân cũng như nâng cấp các đơn vị tuần tra ven biển.”\nNgoài vấn đề chủ quyền thì nguồn tài nguyên dưới sâu là nguyên nhân chính dẫn tới các mâu thuẫn.\nCả hai nước Việt Nam và Trung Quốc đều có nền kinh tế tăng trưởng mạnh và ngày càng cần nhiều nhiên liệu.\nKhi giá dầu thô có thể lên tới 100USD một thùng vào cuối năm nay, Việt Nam muốn khai thác trữ lượng trên 600 triệu thùng của mình.\nThế nhưng phần lớn lượng dầu này nằm trong vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.\nKhả năng xảy ra xung đột nghiêm trọng đã khiến cho một số công ty dầu khí phải rút đi.\nTháng trước, tập đoàn dầu khí British Petroleum và đối tác ConocoPhillips của Mỹ cùng Petrovietnam đã phải ngừng dự án khai thác khí trị giá hai tỷ đôla ngoài khơi Việt Nam.\nGiáo sư Thayer nhận xét: ‘Xu hướng chiến lược lâu dài cho thấy khả năng sẽ có căng thẳng lên cao hơn nữa quanh chủ đề dầu lửa ở vùng Nam Hải (Việt Nam gọi là biển Đông).”\nTuy nhiên cũng có người cho rằng có thể có giải pháp nhượng bộ.\nÔng David Koh, chuyên gia về Việt Nam tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á của Singapore, nói: ‘Xét tới các tuyên bố trái ngược nhau của cả hai bên, thì dường như nay cả hai đều thấy rằng chủ quyền chẳng nuôi sống nổi ai và cũng chẳng cứu rỗi linh hồn ai được cả.”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/21/die%CC%83n-bien-m%C6%A1i-ta%CC%A3i-tr%C6%B0%C6%A1ng-sa/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070719\"\u003ehttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070719\u003c/a\u003e_stimes_spratlys.shtml\u003cbr\u003e\nBài của Roger Mitton\u003cbr\u003e\nđăng trên báo The Straits Times, Singapore\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhu vực biển quanh Trường Sa được sáu nước tuyên bố chủ quyền\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCăng thẳng đang dâng lên giữa Trung Quốc và Việt Nam xung quanh quyền kiểm soát quần đảo Trường Sa (Spratlys) sau khi lại xảy ra một vụ đụng độ bạo lực nữa trong khu vực ngoài khơi giàu dầu lửa này.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTàu hải quân Trung Quốc hôm 9/7 đã nã súng vào một số thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam trong vùng biển gần Trường Sa, cách TP Hồ Chí Minh 350km.\u003c/p\u003e","title":"Diễn biến mới tại Trường Sa"},{"content":"hơi chậm nhưng có vẫn hơn không,\nDân khiếu kiện trước Văn phòng II Quốc hội từ nhiều tuần nay và chỉ đến đêm 18.07 an ninh mới giải tán tất cả.\nHọ tố cáo tình trạng tham nhũng, chủ yếu là việc lấy đất trái phép, đền bù không thỏa đáng.\nNgười ta ăn ngủ trên vỉa hè ở cả hai mặt tiền Hồ văn Huê và Hoàng văn Thụ.\nNhà chức trách không can thiệp mà chỉ theo dõi mặc dù nói đây là có sự xúi giục của các phần tử xấu.\nCác nhân chứng nói ”cá chìm cá nổi lềnh khênh, và quanh quanh đó xe ôm cứ gọi là hằng hà”.\nNhững người khiếu kiện đến từ các tỉnh như Bình Dương, Tiền Giang, An Giang, Long An, Đồng Tháp…\nCách đây một tuần vẫn như thế và có phần đông hơn, thêm cả dân của thành phố.\nMất lòng tin vào các quan chức tỉnh, dân khiếu kiện réo gọi thủ tướng.\nBình luận (2) Khi — 2007-07-24 10:49\nNh­ững băngzon kiểu kiện cáo này chị nhìn thấy ngay chính ở UBND tỉnh mình. Nhưng không vì thế mà có thể kết luận vội vàng điều gì.Trước tiên phải tìm hiểu đã rồi hãy đưa ra ý kiến. Sợ nhất là mình dễ dàng dao động trước âm mưu của một vài kẻ nào đó thôi. Xin nói thêm điều này nhé, chị thấy thực tế có rất n phụ nữ tham gia các cuộc kiểu thế này, cũng phải xem lại thế nào đấy?\nMr Free — 2007-07-25 12:25\nngay Vĩnh Phúc cũng có hả chị, ối chà, thế mà chị không chụp ảnh, tiếc thế 😀\nchị thấy đấy, em có kết luận điều gì đâu 🙂\n“dao động” không phải là không có cái hay, ^^, “bản lĩnh vững vàng” đôi khi lại là bảo thủ cố chấp đấy chứ,\nmà chị biết không, hôm qua em nói cho đứa bạn rằng Bác Hồ có một bà vợ chính thức là bà Tăng Tuyết Minh, nó lắc đầu trợn mắt, choáng váng suýt ngất, chậc, chậc,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/21/tin-%E1%BA%A3nh/","summary":"\u003cp\u003ehơi chậm nhưng có vẫn hơn không,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDân khiếu kiện trước Văn phòng II Quốc hội từ nhiều tuần nay và chỉ đến đêm 18.07 an ninh mới giải tán tất cả.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHọ tố cáo tình trạng tham nhũng, chủ yếu là việc lấy đất trái phép, đền bù không thỏa đáng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgười ta ăn ngủ trên vỉa hè ở cả hai mặt tiền Hồ văn Huê và Hoàng văn Thụ.\u003c/p\u003e","title":"Tin ảnh"},{"content":"Hãy khoan vô địch châu Á!\nTTCT – Trước chiến thắng ngoạn mục của đội tuyển nước nhà ở vòng bảng cúp vô địch bóng đá châu Á, tất cả phương tiện truyền thông đều hết lời ca ngợi.\nTất cả ngôn từ đẹp nhất đã được đem ra sử dụng. Nhiều bài viết ngay lập tức dự đoán con đường đi đến trận chung kết đã thênh thang, có tờ báo giật tít lớn: “Ai cản được chúng ta nâng cúp?”.\nTrong khi mọi người đang hân hoan tột độ thì tuần báo “Con rắn bò lui” tung ra bài viết nhan đề “Những lý do chưa nên vô địch châu Á”. Nội dung thoạt tiên ca ngợi sức mạnh của đội tuyển, sức mạnh của cổ động viên, bước tiến không ai cản nổi của cuộc chinh phục cúp châu lục và sau đó kết luận rằng chuyện vô địch là trong tầm tay. Tuy nhiên, ngay sau đó bài viết lại đưa ra những lý do chúng ta không nên bước lên bục cao nhất vào thời điểm này.\nThứ nhất, năm học này số lượng học sinh dự thi đại học giảm sút nghiêm trọng do tỉ lệ rớt tốt nghiệp cao. Số tiền thưởng khổng lồ và sự nổi tiếng ghê gớm của các cầu thủ sẽ làm cho tấm bằng kỹ sư, bác sĩ trở nên nhỏ nhoi. Nếu vậy thì sang năm lấy ai đi thi, tàu lửa mùa hè sẽ trống huơ trống hoác, các lò luyện thi cấp tốc sẽ sống như thế nào và chẳng lẽ giảng đường đại học lại đem cho thuê để tổ chức game show?\nThứ hai, chỉ mới một vài trận thắng ban đầu mà hết “địa chấn” lại “động đất” rồi cả “động trời” đã xảy ra. Dư chấn của các vụ “động” này đã lan ra cả nước làm thiệt hại một số công trình quan trọng. Tin vỉa hè cho biết chấn động trên đã làm nứt bể nhiều tượng đài cả bằng đồng lẫn bằng sắt, làm sụt lún nhiều cây cầu nổi tiếng và vỡ ra những tảng bêtông khiến cốt tre bên trong lòi ra tua tủa. Không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ diễn ra nếu tầm vóc các vụ chấn động được nâng cao lên nhiều lần khi đội tuyển chúng ta bước lên bục nhận cúp!\nThứ ba, việc nền bóng đá của chúng ta đứng đầu châu lục sẽ ngay lập tức kích thích một số “nền” khác lao vào cuộc chạy đua leo lên đỉnh cao và dẫn đến những tác hại ghê gớm. Nền điện ảnh sẽ đòi nhà nước đầu tư thêm nhiều tỉ đồng để sản xuất những bộ phim gây cơn sốt châu lục. Nền giáo dục sẽ ra quyết tâm “văn bằng của chúng ta sẽ có giá trị nhất châu lục”, sau đó sinh viên các nước từ Đông tới Tây đổ xô đến học và tạo nên cuộc khủng hoảng thiếu giáo viên trầm trọng.\nNền văn học nước nhà cũng hăm hở nhắm đến đỉnh cao châu lục, các nhà văn bỏ ăn bỏ nhậu đóng cửa quyết tâm làm ra những sản phẩm gây “chấn động” như bóng đá, sau đó một thời gian các vỉa hè sẽ không còn chỗ cho người đi bộ do sách hạ giá giăng đầy…\nVà cuối cùng, chúng ta không nên đoạt cúp vào thời điểm này. Ai cũng biết linh hồn của những trận thắng không nằm ở sân vận động cũng như ở trụ sở liên đoàn mà nằm trên đường phố. Trận thắng sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu sau đó mọi người tắt tivi đi ngủ. Đoạt cúp cũng chẳng vinh dự gì khi đường phố vắng bóng các cuộc diễu hành. Vậy không nên vô địch châu lục làm gì vì làm sao xuống đường diễu hành mừng chiến thắng được khi bây giờ đi đâu cũng gặp cảnh… đào đường!\nPHƯƠNG LINH\nThái: ôi ôi, tớ yêu cái báo Tuổi trẻ cười quá đi mất, chỉ có Tuổi trẻ cười mới có những bài hài hước, thâm thúy, sâu cay thế này thôi, xuất sắc xuất sắc, mỉa mai tài tình quá đi mất. Nói chung bài này phải trình cao mới hiểu, mới cười được Ngày xưa mình ngứa mắt cái Tuổi trẻ cười này lắm, mang tiếng là báo hài hước toàn thấy kể chuyện quái gì ấy, chả thấy buồn cười gì, giờ mới hiểu ra, giờ mới giác ngộ ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/19/hay-khoan-vo-d%E1%BB%8Bch-chau-a/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=211257\u0026amp;ChannelID=119\"\u003eHãy khoan vô địch châu Á!\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTTCT – Trước chiến thắng ngoạn mục của đội tuyển nước nhà ở vòng bảng cúp vô địch bóng đá châu Á, tất cả phương tiện truyền thông đều hết lời ca ngợi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTất cả ngôn từ đẹp nhất đã được đem ra sử dụng. Nhiều bài viết ngay lập tức dự đoán con đường đi đến trận chung kết đã thênh thang, có tờ báo giật tít lớn: “Ai cản được chúng ta nâng cúp?”.\u003c/p\u003e","title":"Hãy khoan vô địch châu Á!"},{"content":"Tớ đã viết một bài về hai bạn này rùi, nhưng hôm nay lại có vài điều và lại muốn viết tiếp, dù sao thì hai “bạn blog” – bạn làm quen qua blog – này cũng có rất nhiều điều thú vị để nói.\nThủy Ngọc——Thu Ngọc\nEntry: 231 ——–240. Friend: 250—— 193. Quick CM: 2095—-6121 About Me: Độc thân lợi hại. — đê tiện và khó chiều Phong cách blog: của Thủy Ngọc, giống như một e-diary (nhật ký điện tử), đọc blog của bạn ấy dường như cảm nhận được cuộc sống của bạn ấy (tất nhiên là ko rõ ràng lắm, hehe). Còn Thu Ngọc, thì blog hướng tới công chúng nhiều hơn, nó giống như một tờ báo nho nhỏ, và độc giả trung thành là đám bạn xung quanh, hehe.\nTiếp tục so sánh: Thủy Ngọc – Thu Ngọc\n5. gặp mặt: chưa gặp – chưa gặp bao giờ\n6. lượng page views: hàng khủng – quái vật (ko rõ ai khủng hơn)\n7. trình độ tin học: chắc là bên Ngoại thương thắng bên Nhân văn rồi 😀\n8. số lượng ảnh: ảnh minh họa bên blog của Thủy Ngọc nhiều hơn hẳn so với Thu Ngọc, mỗi entry của Thủy Ngọc đều có ảnh minh họa, và ảnh của bạn ấy thì cũng rất nhiều, còn phong cách của Thu Ngọc là “cần con bò gì ảnh, entry của ta vẫn hấp dẫn như thường, đã là Ngọc là phải riêng một bản sắc, không đua đòi chúng nó post ảnh minh họa, nặng blog” =)) (thực ra thì tớ biết lý do khác, nhưng lý do này tế nhị…)\n9. tình trạng: single – single\n10. hộ khẩu: Hà nội – “Hà lội” nhé, cho đúng phong cách khác người :))\n…..\nthực ra chẳng phải tự nhiên tớ lại đi so sánh thế này, căn bản vì tớ hay vào blog của hai bạn này, hai bạn ấy post entry mới thường xuyên, và mỗi entry có một điều thú vị, và tớ thì từ hôm 25.6 tới giờ nói chung là bị cách ly với internet, ko đọc blog các bạn ấy được, hôm nay nối dây mạng nên ngồi đọc một loạt bài của hai đồng chí ấy. Tự nhiên thấy một sự thay đổi gì đó ở blog của Thu Ngọc, so sánh với blog của Thủy Ngọc thì thấy hình như blog của Thủy Ngọc vẫn thế, ko thay đổi gì.\nBlog của Thủy Ngọc, xưa và nay vẫn thế, vẫn những câu chuyện hàng ngày của bạn ấy, những bức ảnh của bạn ấy, vẫn cách suy nghĩ, cách chia sẻ như thế, vẫn mong manh, và vẫn mạnh mẽ. (ít thấy bạn ấy kể chuyện học tiếng Hàn :,ấn tượng của tớ về Thủy Ngọc là một gái xinh xắn, cười tươi, hay kêu mình béo và muốn giảm cân, hehe, hay kể chuyện đi gia sư tiếng Anh, chuyện học trên lớp, rồi chuyện về thằng em dễ thương, về bố mẹ, Một cô gái tự tin, sống tích cực nhưng cũng rất con gái, những nỗi buồn con gái, những nỗi lo lắng “rất con gái”).\nNói chung là vẫn hấp dẫn, thú vị như xưa, vì dù vẫn là Thủy Ngọc, nhưng mỗi ngày đều có những sự kiện mới, năm ngoái bạn ấy “lăn tăn” vì chưa đi tình nguyện, chưa đi hiến máu, thì năm nay đã đi tình nguyện và có một “phóng sự suy nghĩ” rất hay ho thú vị về chiến dịch tình nguyện mà bạn ấy tham gia ở Ngoại thương. Hoặc có một bài kể về thầy bói mà bạn ấy đi xem, buồn cười đau hết cả ruột 😀\nTrước ngày 8-7-2005,khái niệm tình nguyện đối với tôi là 1 cái gì đó xa xỉ.Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm công việc này.Thế nhưng cái buổi sáng ấy đã làm tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ.Hôm ấy là ngày tập trung trước ngày thì ĐH và cũng là lần đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường trong mơ của mình :trường đại học Ngoại Thương.Bỡ ngỡ,sợ sệt ( nghe có vẻ không giống mình).Tóm lại là 1 con gà.Mẹ tôi,tuy là người lớn thật những cũng chả hơn gì tôi..Thế là trong lúc 2 mẹ con đang líu ríu tìm phòng thi thì có 1 chị sinh viên tình nguyện chạy ra,cười rất tươi và nhiệt tình dẫn tôi đến tận nơi tôi cần tìm,trước khi chạy đi,chị ý còn chúc tôi thi tốt.Đó là lần đầu tiên trong đầu tôi xuất hiện cái ý nghĩ:”Nếu mình mà đỗ vào đây,chắc chắn mình cũng sẽ đi làm tình nguyện như chị ấy”.Thật may mắn,cái điều kiện cần ấy,tôi đã thực hiện được thế nhưng năm ngoái tôi lại thất hứa với chính mình ,buồn.Quyết tâm năm nay thực hiện bằng được.\nbạn thấy những suy nghĩ này thế nào? Còn tớ, tớ hi vọng bạn gái mình cũng là một người suy nghĩ được giống thế này\nCòn Thu Ngọc, ngày xưa bạn ấy viết hay lắm, hay đến nỗi tớ đã phải ngồi lì đọc hết 117 entry của bạn ấy cơ mà. Những bài viết rất chất kiểu như: “Em đang nghĩ gì trong đầu thế?”, 30 phút khám sức khỏe, 30 phút thi lấy = lái, I hate kid hay phóng sự “Bạn có nghĩ những gì mà tôi nghĩ…”\nchuyện của Sao và đỉnh cao là entry “Trả vờ ta yêu nhau”, bạn cứ thử tìm trên google với từ khóa “giả vờ ta yêu nhau” xem, sẽ thấy ngay mức độ phổ biến một cách dã man tàn bạo của entry này. Đáng tiếc là người Việt Nam xài chùa lâu quá thành tật, cứ tự tiện copy entry này về thay đổi tùm lum rồi kí tên làm bạn Ngọc rất là buồn, khổ, đứa con tinh thần bị nhân bản vô tính rồi nhào nặn, thêm bớt hỏi có đau lòng không!\nNhưng càng ngày, bạn ấy càng sử dụng nhiều hơn “phong cách 9x” với các kiểu viết hoa các chữ cái trong một từ, lồi lõm rất “biểu cảm” (vd: “ThÔi thế là xOnG”), rồi thì thay dấu hỏi bằng dấu nặng (vd: Ai rụ đi trơy )… tiếp theo là phong cách “con bò gì, con mèo gì” (vd: Ờ thôi iêu get quyền các ấy mà, tớ là cái cOn bò j chi phối được), …\ntất nhiên blog của Ngọc mà, Ngọc viết kiểu gì hoàn toàn là quyền tự do của Ngọc, phong cách của Ngọc nữa, nhưng tớ chỉ hơi tiếc cái phong cách ngày xưa. Chả\nh\niểu sao đọc blog của Ngọc, ngày xưa và ngày nay, tớ l\nBình luận (6) Victoria — 2007-07-18 11:25\nHì hì,hoá ra mình lại là người đầu tiên cmt 1 entry nói về mình à?,ngại thế.:”).\nTớ cũng thú thật là tớ thỉnh thoảng mới ghé blog bạn Thái và mỗi lần thường đọc 1 vài entry thôi chứ chưa đọc được hết.\nTớ cũng giống ấy,ngày nào cũng đảo qua blog bạn Thu Ngọc tìm entry mới như 1 thói quen rồi.Entry Ngọc viết ngộ nghĩnh nhưng hầu hết vẫn có độ sâu nhất định.:D\nCòn về tớ,tớ rất cám ơn những lời khen của bạn Thái.Những người chăm đọc những cái entry dài ngoãng của tớ như ấy là 1 động lực không nhỏ để tớ chăm update và refresh blog mình đâu.Tiếc là không nhiều người nghĩ như ấy,lũ bạn tớ thi thoảng vẫn kêu mày viết blog bao năm cũng chỉ có 1 kiểu,đọc mãi cũng nhàm đấy.Có điều,đấy là tớ mất rồi,không thể sửa được.\nCuối cùng,cho tớ xin phép mang cả 2 version về blog tớ nhé.:P\nVictoria — 2007-07-18 11:27\nAh,chúc mừng ấy lại connect được.T_T.Tớ rất hiểu và thông cảm 1 cách sâu sắc với hoàn cảnh nghỉ hè trời nắng chả đi đâu được mà cũng ko ol được.Chả nhẽ bật máy lên chơi Pikachu?:))\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-07-18 11:31\ntrượt tEm, tức không con bò j kể hết +__+\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-07-18 11:34\nThái ạ, ấy đọc Nguyễn Huy Thiệp chưa??? nếu đọc truyện của bác í hồi xưa và bi h chắc ấy chửi bốc mả cả nhà bác í lên mất ^^ Bác í tự nhận bi h mình viết “văn chương 3 xu”, lí do “tôi cũng muốn buông thả trong văn chương 1 lần, để xem khi mình buông thả, nó ra sao”.\nTớ kh so sánh tớ cả bác Thiệp, dưng chắc ấy hiểu 😉 Nếu tớ trc sau như 1, có thể tớ đã là Thủy Ngọc 😉\nMr Free — 2007-07-19 12:34\nhà, vui quá, lâu lắm mới có bạn cm blog của mình (hihi, dạo này toàn đi copy chính trị nên chẳng ma nào thèm đọc =)).\ntớ buồn cười nhất là ở sự trùng hợp đột xuất cái About me của hai bạn:\nmột nàng thì “Độc thân lợi hại.” một nàng thì “Đê tiện khó chiều” – thật là không mèo nào chịu mẻo nào =))\n@CCBB: tớ quen với style của blog của ấy rồi, cũng như ấy quen viết kiểu ấy rồi ý mà 😀\n@Thu Ngọc quái dị: còn đầy entry chưa ai póc tem Ngọc ạ =))\ntiếc quá tớ chưa đọc bác Thiệp, tại vì tớ thích đọc tiểu sử, phóng sự, tiểu thuyết hơn là truyện ngắn mà bác Thiệp thì chủ yếu là truyện ngắn (sách ngoài hiệu đang bày bán).\nThực ra tớ ko thích kiểu viết kÍ tự To kí tỰ bÉ của Ngọc thôi, còn cách dùng từ thì cũng ngộ nghĩnh,\nmà Ngọc cũng theo bác Thiệp “buông thả” à, “buông” xong chưa để còn “thả” 😉\nchangcodon_maiyeu — 2007-07-29 01:15\nây da,cái thằng dở hơi này,ko còn việc gì làm hay sao mà đi nghịch lung tung thế này.có thời gian thì đi tìm nhà cho tao này,tao đang lang thang.chưa bít đi đâu về đâu đây này,hic hic\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/th%E1%BB%A7y-ng%E1%BB%8Dc-va-thu-ng%E1%BB%8Dc-version-20/","summary":"\u003cp\u003eTớ đã viết \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\u0026amp;p=456\"\u003emột bài về hai bạn này rùi\u003c/a\u003e, nhưng hôm nay lại có vài điều và lại muốn viết tiếp, dù sao thì hai “bạn blog” – bạn làm quen qua blog – này cũng có rất nhiều điều thú vị để nói.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThủy Ngọc\u003c/strong\u003e——\u003cstrong\u003eThu Ngọc\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eEntry: \u003cstrong\u003e231\u003c/strong\u003e ——–\u003cstrong\u003e240\u003c/strong\u003e.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eFriend: \u003cstrong\u003e250\u003c/strong\u003e—— \u003cstrong\u003e193\u003c/strong\u003e.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eQuick CM: \u003cstrong\u003e2095\u003c/strong\u003e—-\u003cstrong\u003e6121\u003c/strong\u003e\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eAbout Me: \u003cstrong\u003eĐộc thân lợi hại\u003c/strong\u003e. — \u003cstrong\u003eđê tiện và khó chiều\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/th%E1%BB%A7y-ng%E1%BB%8Dc-va-thu-ng%E1%BB%8Dc-version-20/24.gif\"\u003e\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003ePhong cách blog: của Thủy Ngọc, giống như một e-diary (nhật ký điện tử), đọc blog của bạn ấy dường như cảm nhận được cuộc sống của bạn ấy (tất nhiên là ko rõ ràng lắm, hehe). Còn Thu Ngọc, thì blog hướng tới công chúng nhiều hơn, nó giống như một tờ báo nho nhỏ, và độc giả trung thành là đám bạn xung quanh, hehe.\u003c/p\u003e","title":"Thủy Ngọc và Thu Ngọc version 2.0"},{"content":"Karl Marx 101 (bài thứ nhất)\ntqvn2004\nTrích:Trí thức trẻ Việt Nam viết:\n\u0026ldquo;CNTB nhất định sẽ bị xóa bỏ, tất yếu lịch sử đã được mình chứng minh\u0026rdquo;…\n\u0026ldquo;Mỗi bước tiến của CNTB lại khiến nó ngày càng diệt vong. Để có một ngày trở thành CNXH\u0026rdquo;…\n\u0026ldquo;Thời đại mới đã chứng tỏ sự lựa chọn của loài người theo con đường XHCN, mở ra một xu thế phát triển tất yếu của lịch sử\u0026rdquo;…\nGiảng viên: Bà Nông thị Cạn, nông dân xã Nghèo tỉnh Đói.\nMục đích khóa học: Chỉ ra cho các trí thức trẻ của đất nước những lỗ hổng trong chủ nghĩa Marx, nhằm thay đổi những quan niệm hoang đường đã được \u0026ldquo;lập trình sẵn\u0026rdquo; trong đầu họ từ bé tới lớn về chủ nghĩa này.\nNội dung chính: Chứng minh rằng chủ nghĩa Marx hứa hẹn cao siêu bay bổng, nhưng lý thuyết và phương pháp thực hiện thì lúng túng sai lầm, nếu cố theo đuổi sẽ chỉ dẫn đến ngày tàn của cả dân tộc… …\nTrợ giảng: Nông văn Bống (tức là em – đây là loạt bài giảng của bà em, em sẽ đưa lên dần vào các buổi sắp tới. Các bác đón xem và tranh luận nhá!)\n_______________________\nBài thứ nhất: Giá trị thặng dư và bóc lột sức lao động\nBà Nông thị Cạn (NTC) (châm điếu ba con 5 hút, mắt nhìn xa xăm): Ngày xửa ngày xưa, lâu lắm rồi, khi chủ nghĩa Marx mới manh nha vào Việt Nam, những người thực sự thấu hiểu nó có lẽ đếm trên đầu ngón tay. Ngay cả cụ Hồ nhà ta – vốn học rộng hiểu nhiều, thông minh tài trí là vậy – cũng phải lắc đầu nhăn mặt [1]. Chính vì vậy, những người như bà đi theo ủng hộ Việt Minh đâu phải vì họ hiểu chủ nghĩa Marx tròn méo ra sao, mà vì hoa mắt trước những lời hứa hẹn đẹp đẽ như tranh vẽ của nó: \u0026ldquo;Độc lập – tự do – hạnh phúc\u0026rdquo;, \u0026ldquo;Người cày có ruộng\u0026rdquo;, \u0026ldquo;nam nữ bình quyền\u0026rdquo;, \u0026ldquo;xã hội công bằng\u0026rdquo;, \u0026ldquo;nhà nước của nhân dân\u0026rdquo;, \u0026ldquo;không còn người bóc lột người\u0026rdquo;…\nBống: Ô hay, đang giảng về chủ nghĩa Marx, bà tự dưng ôn lại chuyện xưa làm gì thế?\nBà NTC: Ý bà là, đời bà đã những khẩu hiệu này bị lừa rồi, vì thế bà không muốn đời cháu và mấy cậu trí thức ở đây tiếp tục mắc lừa nữa! Từ xưa đến nay, cái đích mà dân tộc ta nhắm tới chính là \u0026ldquo;tự do – ấm no – hạnh phúc\u0026rdquo;, còn chủ nghĩa Marx chỉ là phương tiện đưa ta tới đó mà thôi. Ngày nay, khi cả thế giới đã biết chủ nghĩa Marx là một phương tiện tồi, hà cớ gì mà Việt Nam ta vẫn cứ nhắm mắt nhắm mũi \u0026ldquo;xây dựng Chủ nghĩa Xã Hội (CNXH)\u0026rdquo;?\nBống: Sao bà dám quả quyết khẳng định rằng CNXH không thể đem lại những gì nó hứa hẹn?\nBà NTC: Cháu cứ bình tĩnh đê! Để bà từ từ chỉ cho cháu và các cậu trí thức ở đây những lỗ hổng to tướng trong lập luận của Marx… Để xem bà nên bắt đầu từ lỗ hổng nào, có nhiều quá đi mất…\nĐây rồi: Bà và cháu sẽ xuất phát từ học thuyết về giá trị thặng dư, một trong những nền tảng lý luận mà Marx dùng để xây dựng lên CNXH. Dựa trên kết luận \u0026ldquo;tư bản bóc lột giá trị thặng dư của người lao động\u0026rdquo; của Marx, Việt Nam ta trong quá khứ đã từng tìm mọi cách để xóa bỏ \u0026ldquo;tư bản bóc lột\u0026rdquo;, để rồi cả nước suýt chết đói đó, cháu à! Hôm nay, bà sẽ từ từ giảng giải cho cháu sai lầm của Marx trong học thuyết này nhé! À mà cháu có biết giá trị thặng dư là cái quái gì không đấy?\nBống: Có chứ bà! Cô giáo cháu ở trường dạy rằng, tư bản bỏ ra tư liệu sản xuất (c), trả lương cho lao động (v) và làm ra sản phẩm. Khi đem bán sản phẩm, thu về khoản tiền là G. Mà khoản G này thường lớn hơn giá trị c+v bỏ ra ban đầu, số dư đó là m, được gọi là giá trị thặng dư… [2]\nBà NTC (vỗ đùi): Cha bố anh, anh học thuộc lòng giỏi đấy! Theo Marx, giá trị thặng dư (m) chính là do sức lao động của người làm công mà ra, chuyển vào hàng hóa. Khi chiếm đoạt giá trị thặng dư, nhà tư bản đã bóc lột sức lao động của người làm công, phải không nào?\nBống: Đúng đó bà, cô giáo cháu cũng nói thế… Nhưng mà cháu thấy hơi vô lý!\nBà NTC: Cháu thấy vô lý ở điểm nào?\nBống: Nếu giá trị thặng dư m là do sức lao động của công nhân tạo ra, thì công nhân xứng đáng chiếm trọn khoản m đó. Nhưng nếu chiếm hết m, thì nhà tư bản chẳng còn gì, vậy ông ta bỏ vốn và nhà xưởng ra để làm gì?\nBà NTC (lại vỗ đùi): Đúng là cháu bà giỏi thật! Cháu hãy tưởng tượng rằng cháu nghĩ ra sáng kiến mua hoa về bán ngày 20/11 ở trường cháu. Cháu bỏ vốn ra cho thằng bạn thực hiện, lại còn cho nó mượn cả xe máy để đi Nhật Tân mua hoa nữa. Đến hết 8/3, bạn cháu thanh toán tiền xăng xe và trả lại tiền vốn; còn nó giữ hết tiền lời. Liệu cháu có chịu vậy không?\nBống: Chịu là thế nào hả bà? Cháu oánh bỏ mẹ nó ấy chứ… Tiền vốn của cháu, sáng kiến của cháu, xe máy cũng là của cháu, nó chỉ có sức lao động mà đòi hưởng tất hả?\nBà NTC (vỗ đùi lép bép): Đấy, vấn đề là ở đó! Marx không chứng minh được rằng giá trị thặng dư là của ai: Người lao động hay Tư bản. Có lẽ câu trả lời công bằng nhất là: Hai bên chia \u0026ldquo;đều\u0026rdquo; lợi nhuận thu được. Nhà tư bản hưởng tất cũng không đúng, mà người lao động hưởng tất cũng sai toét…\nBống: Vậy hả bà? Thế phân chia thế nào mới ổn thỏa? 30-70 hay 50-50?\nBà NTC (cười sằng sặc): Chẳng có gianh giới phân chia cố định nào ở đây cả, cháu ạ! Phân chia thế nào cho để hai bên đều chấp nhận được phụ thuộc vào sức mạnh mặc cả của hai bên [3]. Ngày xưa, vào thời của Marx, lao động dư thừa và thiếu sự đoàn kết, người lao động luôn ở thế yếu, nên nhiều khi bị tư bản chèn ép. Ngày nay, ở các nước tiên tiến, lao động phổ thông nhiều khi thiếu hụt, lại biết đoàn kết với nhau thành công đoàn bảo vệ quyền lợi cho mình, nên tư bản nhiều khi lại bị chèn ép trở lại. Cháu biết không, ở nhiều nước tiên tiến hiện nay, lái xe bus nhiều khi được coi là overpaid đó cháu! Tại họ cứ đình công suốt, bắt giới chủ phải tăng lương mà…\nNhưng thôi, quay lại với học thuyết giá trị thặng dư của Marx. Như cháu thấy đó, vấn đề ở đây đơn giản chỉ là phân chia lợi nhuận thế nào cho công bằng; nhưng Marx đã hình sự hóa lên thành \u0026ldquo;Bản chất của tư bản là bóc lột\u0026rdquo;, và đi tới phương án ngu ngốc là \u0026ldquo;xóa bỏ tư hữu\u0026rdquo;, chuyển sang \u0026ldquo;sở hữu toàn dân\u0026rdquo;…\nBống: Tại sao phươn\ng án đó lại ngu ngốc hả bà?\nBà NTC (mỉm cười nhe hàm răng lơ thơ): Ngu ngốc quá đi ấy chứ! Bây giờ thay vì nhà tư bản chiếm đoạt giá trị thặng dư (m), nhà nước XHCN sẽ nhận giá trị này và phân bổ lại cho người dân. Mà nhà nước ở đây là ai? Là ông A bà B chú C, một nhóm người mệnh danh đại diện cho nhân dân lao động, nhưng những gì họ làm phản ánh lợi ích cá nhân của họ nhiều hơn là lợi ích của nhân dân lao động. Cháu thấy cái ông Dũng gì đó đánh bạc 2.5 triệu USD không? Tiền đó ở đâu ra? Là từ vốn ODA vay của nước ngoài. Nhưng thực chất ai sẽ trả khoản nợ đó? Ngân sách nhà nước, mà nguồn thu của nó chính là giá trị thặng dư của toàn xã hội đấy cháu ạ. Nói thẳng hơn nữa thì đó là tiền của bà, của cháu, và của các cậu trí thức ở đây đấy!\nGiao việc phân chia giá trị thặng dư cho Nhà nước, Marx đã gửi trứng cho ác, đồng thời giết chết động lực phát triển của xã hội. Phần sau bà sẽ kể tiếp cho cháu những tác hại của giải pháp \u0026ldquo;xóa bỏ tư hữu\u0026rdquo; của Marx nhé. Bây giờ thì đi ngủ đi, khuya lắm rồi!\nBống: Vâng, mai bà lại kể tiếp nhé! Chúc bà ngủ ngon…\n____________\nChú thích của Bống:\n[1] \u0026ldquo;Ông Nguyễn lắng nghe nhưng không hiểu rõ lắm, vì người ta thường nhắc đi nhắc lại những tiếng, những câu: Chủ nghĩa tư bản, giai cấp vô sản, bóc lột, chủ nghĩa xã hội, cách mạng không tưởng, khoa học, Xi mông, Phu-ri-ê, Mác (Saint Simon, Fourrier, Marx) chủ nghĩa vô chính phủ, chủ nghĩa cải lương, sản xuất, luận đề, phản luận đề ….\nNgoài những ý kiến trên, còn có những lời giải thích và những lời tranh luận khác. Ông Nguyễn nhức đầu vì khó hiểu\u0026rdquo; (trang 43 cuốn \u0026ldquo;Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch\u0026rdquo;).\n[2] Tham khảo đề cương Kinh tế chính trị ở đây: http://www.fotech.org/forums/index.p…2\u0026amp;t=3193\u0026amp;st=15\n[3] \u0026ldquo;Đình công – ai ép ai?\u0026rdquo; nhìn từ lý thuyết mặc cả\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/karl-marx-101-bai-thu-nhat/","summary":"\u003cp\u003eKarl Marx 101 (bài thứ nhất)\u003cbr\u003e\ntqvn2004\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003eTrích:Trí thức trẻ Việt Nam viết:\u003cbr\u003e\n\u0026ldquo;CNTB nhất định sẽ bị xóa bỏ, tất yếu lịch sử đã được mình chứng minh\u0026rdquo;…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u0026ldquo;Mỗi bước tiến của CNTB lại khiến nó ngày càng diệt vong. Để có một ngày trở thành CNXH\u0026rdquo;…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u0026ldquo;Thời đại mới đã chứng tỏ sự lựa chọn của loài người theo con đường XHCN, mở ra một xu thế phát triển tất yếu của lịch sử\u0026rdquo;…\u003c/p\u003e","title":"Karl Marx 101 (bài thứ nhất)"},{"content":"Bài thứ hai: Bóc lột tư nhân chuyển thành bóc lột nhà nước\n– Cộc, cộc, cộc…\n– Cháu chào bác Trưởng thôn! Có việc gì không hả bác?\n– Bà cháu đâu hả Bống? Có mấy chú ở bên Cơ quan An ninh Văn hóa, PA25, muốn mời bà cháu lên trụ sở làm việc…\n– Ấy chết, các bác các chú định bắt bà cháu ạ…\n– Cháu ạ, với mấy bài viết phản động chống lại đường lối của Đảng như thế, nếu là thập niên 80 hoặc trước đó, bà cháu đi tù mọt gông rồi! Bây giờ thì khác, các chú chỉ muốn hỏi chuyện bà cháu thôi, sau đó sẽ lại thả bà về…\n– Hu hu hu hu, bà cháu già rồi, không ai được động vào bà cháu! Bà cháu có tội tình gì đâu mà bị thẩm vấn, bà cháu chỉ nói lên sự thật thôi mà! Hu hu hu…\nĐang khóc ngon lành thì có ai đó nhẹ nhàng vuốt má em, mở mắt ra, hóa ra là bà. Kể lại cho bà giấc mơ của em, bà cười móm mém:\nBà Nông thị Cạn: Cháu có biết phản động là gì không?\nBống: Phản động có phải là phản đối, kích động không hả bà?\nBà Nông thị Cạn: Không phải đâu, cháu ạ! Phản động là đi ngược lại với trào lưu tiến bộ, ngược lại xu hướng chuyển động của xã hội văn minh. Thật đáng buồn là từ \u0026ldquo;phản động\u0026rdquo; hiện nay lại được dùng để chỉ chính những người mong muốn thúc đẩy Việt Nam tiến lên trên con đường văn minh. Lý tưởng CNXH đã từng là động lực hữu hiệu để giúp Việt Nam dành độc lập, chống lại những tư tưởng thủ cựu phong kiến – thực dân. Nhưng khi chúng ta dành được độc lập rồi, lý tưởng này lại trở thành lực cản bước tiến của dân tộc.\nBà và những người đồng đội của mình đã từng cống hiến cả tuổi thanh xuân để gìn giữ nền độc lập nước nhà. Bây giờ cũng vậy, bà chẳng ngại già yếu, chẳng sợ cái mũ \u0026ldquo;phản động\u0026rdquo; kia đâu, bà sẽ nói ra tất cả sự thật, miễn sao tương lai các cháu được hưởng tự do – ấm no – hạnh phúc thực sự… Mà thôi cháu đừng quá lo lắng, hôm qua bà giảng tới đâu rồi ấy nhỉ? Tuổi già trí nhớ kém quá!\nBống: Hôm qua bà đang nói tới đoạn phương án giải quyết vấn đề của Marx, giao quyền phán xử cho Nhà nước, là \u0026ldquo;gửi trứng cho ác\u0026rdquo;…\nBà Nông thị Cạn: Phải rồi, phải rồi… Nào chúng ta hãy quay lại câu chuyện chi lợi nhuận bán hoa ngày 20/11 ở bài thứ nhất nhé! Giả sử cháu và bạn cháu không đi tới được sự đồng thuận trong chuyện phân chia giá trị thặng dư (m); và Marx dự đoán rằng mâu thuẫn giữa cháu và bạn cháu sẽ trở nên gay gắt không thể giải quyết được, sẽ dẫn tới người này \u0026ldquo;đào mồ chôn\u0026rdquo; người kia…\nBống: Ặc ặc, bà nói nghe ghê quá! Cháu với nó là bạn, nỡ lòng nào vác hàng ra xử lý nhau. Vả lại, cháu còn cần nó sống, đủ sức khỏe để làm vụ hoa 20/11 năm sau cơ mà?\nBà Nông thị Cạn (cười khà khà): Cháu tinh ý lắm! Đó chính là một trong nhiều lập luận cực đoan của Marx. Có thể bị hạn chế bởi tầm nhìn của thời đại ông ta, Marx không thấy rằng giới chủ và người làm công có thể đi tới thỏa hiệp, bởi cả hai bên đều cần có nhau. Hai bên có mâu thuẫn đối kháng, nhưng cũng có nhu cầu tương sinh tương hỗ.\nNhưng thôi, bà với cháu cứ giả sử là lập luận trên của Marx hoàn toàn đúng đi. Bạn cháu, với sức khỏe của một thằng lao động chân tay, cộng với số lượng đông hơn, chắc chắn sẽ đào mồ chôn cháu. Xóa sổ giai cấp tư bản bóc lột rồi, giai cấp lao động sẽ lập ra một nhóm đại diện cho mình, gọi là Nhà nước, để quản lý tài sản của toàn xã hội. Bây giờ mọi người cùng nhau chung lưng đấu cật, sản xuất ra của cải vật chất cho toàn xã hội, và cùng chia nhau số của cải vật chất đó…\nBống: Như vậy thì có gì không tốt hở bà?\nBà Nông thị Cạn: Cứ từ từ bà kể cho mà nghe! Nhà nước, theo định nghĩa của Marx, sẽ là đại diện chân chính duy nhất của toàn xã hội; có nhiệm vụ kiểm soát và phân chia của cải một cách công bằng trong xã hội. Vì giá trị thặng dư bây giờ thuộc về Nhà nước, mà Nhà nước lại là đại diện của giai cấp lao động, vậy thì khái niệm bóc lột không còn nữa, phải không nào? Đây là cách suy nghĩ cực kỳ ngây thơ của Marx, cháu ạ!\nNếu Nhà nước là đức Bồ Tát thánh thiện và toàn năng, lúc nào cũng chỉ nghĩ về đại cuộc, về nhân dân, thì giấc mơ của Marx về CNXH có lẽ đã trở thành sự thật. Tiếc thay, Nhà nước là một tổ chức gồm những con người trần tục, có lòng tham và vị kỷ của riêng nó. Khi đã nắm trong tay quyền lực, nó sẽ tìm cách thâu tóm nhiều quyền lực lớn hơn nữa [1], và chiếm miếng phần to nhất trong các miếng bánh đáng ra phải chia đều.\nBống: Như vậy là Nhà nước phản bội lại những người mà mình đáng ra phải đại diện?\nBà Nông thị Cạn: Chính thế đó cháu ạ! Trong khi công nhân đầu tắt mặt tối kiếm được 1 triệu / tháng, lại có những vị lãnh đạo Nhà nước đánh bạc cả triệu đôla, đi xe hơi trị giá cả ngàn tháng lương công nhân, được mua biệt thự với giá cực kỳ ưu đãi… Kể từ khi xây dựng Nhà nước XHCN theo định hướng của Marx, chúng ta đã tạo ra một tầng lớp bóc lột mới mà người dân mỉa mai gọi là \u0026ldquo;Tư bản đỏ\u0026rdquo; [2].\nCháu có biết không, mức lương trung bình của người lao động trong khu vực doanh nghiệp nhà nước THẤP HƠN mức lương trung bình của người lao động trong khu vực tư nhân và khu vực nước ngoài đấy. Nếu phân tích theo Marx thì ở Việt Nam hiện nay, người công nhân làm cho nhà nước đang bị bóc lột số giờ lao động LỚN HƠN người công nhân làm cho doanh nghiệp tư nhân… Thật là ngược đời, phải không cháu?\nĐứng trên cương vị là một Nhà nước XHCN – Nhà nước của người lao động – đáng lẽ người ta phải quan tâm đến người lao động hơn giới chủ. Thế nhưng, ở nước ta, công nhân lại là người bị bóc lột thậm tệ hơn, và người được bảo vệ lại là giới chủ đấy cháu ạ! [3]\nBống: Bà ơi, thế giả sử tồn tại một Nhà nước \u0026ldquo;tốt\u0026rdquo;, có những người lãnh đạo thực sự lo cho dân thì sao?\nBà Nông thị Cạn (ôm bụng cười hô hố, suýt rụng cả cái răng cửa duy nhất sót lại): Marx cũng biết sơ hở của mình về Nhà nước thánh thiện và toàn năng, do đó Marx chú trọng vào việc đào tạo \u0026ldquo;con người mới xã hội chủ nghĩa\u0026rdquo;. Đó lại là một sai lầm mới của Marx.\nBống: Ủa, giáo dục đào tạo thì tốt chứ bà?\nBà Nông thị Cạn: Giáo dục con người để họ trở thành CON NGƯỜI thì tốt, nhưng giáo dục con người để họ trở thành cái máy hay những kẻ nô lệ thì sao gọi là tốt được? Bà sẽ có dịp quay trở lại vấn đề này sau. Giờ đây, bà chỉ muốn hỏi cháu rằng, đạo Phật và đạo Thiên chúa ra đời bao lâu rồi?\nBống: Cái này thì cháu chịu. Mà sao bà hỏi vậy?\nBà Nông thị Cạn: Đạo Phật có cách đây khoảng 2.500-2.600 năm. Đạo Thiên chúa cũng có khoảng hơn 2.000 năm tuổi. Hai đạo này đường lối khác nhau, nhưng đều có điểm chung là giáo dục và kêu gọi con người sống tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn. Nhưng liệu có ai kết luận được rằng hai đạo này đã thành công trong công cuộc cải tạo con người? Hai đạo cả ngàn năm tuổi này không làm được điều mà Marx mong muốn làm được, như vậy đến khi nào chúng ta mới có CNXH – 2000 năm nữa?\nGiải pháp \u0026ldquo;con người mới xã hội chủ nghĩa\u0026rdquo; của Marx được liệt vào hàng \u0026ldquo;Đức trị\u0026rdquo;, sánh ngang với mơ ước \u0026ldquo;vua sáng, tôi hiền\u0026rdquo; và \u0026ldquo;quan lại thanh liêm như Bao Công\u0026rdquo; của 1000 năm phong kiến. Trong khi đó, những xã hội văn minh đã đi theo con đường \u0026ldquo;Pháp trị\u0026rdquo; từ lâu rồi, cháu ạ!\nThôi, bà cháu ta tạm nghỉ ở đây nhé, bà đi vào mạng X-cafevn.org để xem các chú bên ấy làm ăn thế nào đã! Lần sau bà sẽ nói về sai lầm của Marx trong việc tiêu diệt động lực phát triển của xã hội đấy!\n(Chưa dứt lời, bà em đã long tong chạy ra hàng Internet Cafe ở đầu làng…)\n_______________\nChú thích của Bống\n[1] Một minh chứng quan trọng cho sự tìm cách gia tăng quyền lực của Nhà nước là Hiến pháp Việt Nam. Hiến pháp năm 1946, khi nước nhà mới dành độc lập, là một hiến pháp tương đối dân chủ, nêu rõ quyền bính thuộc về Nhân dân. Sau những lần sửa đổi sau đó, quyền của Nhân dân ngày càng giảm xuống, thay vào đó là quyền lực của Đảng Cộng Sản Việt Nam.\nNhớ rằng Hiến pháp là bộ luật có hiệu lực bao trùm tất cả các bộ luật khác, là hợp đồng giữa Nhân dân và Nhà nước. Hợp đồng này chỉ được thay đổi nếu có sự đồng ý của Nhân dân. Trên thực tế, các lần thay đổi Hiến pháp sau năm 1946 đều không trưng cầu dân ý, mà chỉ do Quốc hội với 90% là Đảng viên ĐCSVN thông qua.\n[2] Bàn về giai cấp mới: http://www.x-cafevn.org/forum/showpost.php?p=21804\u0026amp;postcount=28\n[3] Để hiểu thêm về đời sống cũng như mức lương của công nhân Việt Nam, xin đọc thêm loạt bài trên các báo trong nước, tiêu biểu là:\nCần một mức lương tối thiểu chung\nKỳ 1: Công đoàn – đình công – lương tối thiểu: từ góc nhìn vĩ mô\nKỳ 2: “Đình công – ai ép ai?” nhìn từ lý thuyết mặc cả\nBình luận (1) anonymous — 2009-07-11 10:07\nAnonymous writes:Bà nội cậu là Nông Thị Cạn, là bà cô của Nông Đức Mạnh đấy. Bảo bà cậu ăn nói khẽ khàng, nể họ hàng một chút. Không thì thằng cháu họ nó chẳng nể mặt đâu; nó sai cảnh sát đến bắt đấy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/bai-thu-hai-boc-lot-tu-nhan-chuyen-thanh-boc-lot-nha-nuoc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBài thứ hai: Bóc lột tư nhân chuyển thành bóc lột nhà nước\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Cộc, cộc, cộc…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Cháu chào bác Trưởng thôn! Có việc gì không hả bác?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Bà cháu đâu hả Bống? Có mấy chú ở bên Cơ quan An ninh Văn hóa, PA25, muốn mời bà cháu lên trụ sở làm việc…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Ấy chết, các bác các chú định bắt bà cháu ạ…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e– Cháu ạ, với mấy bài viết phản động chống lại đường lối của Đảng như thế, nếu là thập niên 80 hoặc trước đó, bà cháu đi tù mọt gông rồi! Bây giờ thì khác, các chú chỉ muốn hỏi chuyện bà cháu thôi, sau đó sẽ lại thả bà về…\u003c/p\u003e","title":"Bài thứ hai: Bóc lột tư nhân chuyển thành bóc lột nhà nước"},{"content":"Mấy hôm vừa rồi bà em không lên bục giảng được vì phải bôn ba hết huyện lại đến tỉnh gọi thợ về sửa đường nước cho thôn. Nghe đâu bà phải dùng đến nước dọa \u0026ldquo;sẽ lên vườn hoa Mai Xuân Thưởng phản ánh thái độ phục vụ\u0026rdquo; thì các bác trên huyện mới cho người về sửa đường nước cơ đấy. Tranh thủ lúc bà đang ngồi trông thợ, em lân la gợi chuyện:\nBống: Bà ơi, bà rảnh chưa? Bà dạy tiếp cho chúng cháu về chủ nghĩa Marx đi!\nBà Nông thị Cạn: Cha bố anh! Suốt ngày vòi vĩnh bà… Thế hôm trước bà giảng tới đâu rồi?\nBống: Bà nói rằng chủ trương kế hoạch hóa – hay quan điểm ủng hộ Nhà nước quản lý thị trường – của Marx xuất phát từ những quan điểm sai lầm… …\nKarl Marx 101 (bài thứ tư)\ntqvn2004\nBài thứ tư: Kế hoạch hóa và cái chết của động lực phát triển xã hội\nMấy hôm vừa rồi bà em không lên bục giảng được vì phải bôn ba hết huyện lại đến tỉnh gọi thợ về sửa đường nước cho thôn. Nghe đâu bà phải dùng đến nước dọa \u0026ldquo;sẽ lên vườn hoa Mai Xuân Thưởng phản ánh thái độ phục vụ\u0026rdquo; thì các bác trên huyện mới cho người về sửa đường nước cơ đấy. Tranh thủ lúc bà đang ngồi trông thợ, em lân la gợi chuyện:\nBống: Bà ơi, bà rảnh chưa? Bà dạy tiếp cho chúng cháu về chủ nghĩa Marx đi!\nBà Nông thị Cạn: Cha bố anh! Suốt ngày vòi vĩnh bà… Thế hôm trước bà giảng tới đâu rồi?\nBống: Bà nói rằng chủ trương kế hoạch hóa – hay quan điểm ủng hộ Nhà nước quản lý thị trường – của Marx xuất phát từ những quan điểm sai lầm…\nBà Nông thị Cạn (rít một hơi ba con 5): Ừ, quan điểm của Marx về một nền kinh tế do Nhà nước chỉ đạo tập trung không chỉ xuất phát từ những lý luận sai lầm, mà còn dẫn đến hậu quả tai hại, đó là triệt tiêu động lực phát triển của xã hội. Không phải ngẫu nhiên mà từ trước đến nay tất cả những nước đi theo chủ nghĩa Marx đều lâm vào cảnh đói nghèo và thiếu thốn vật chất đâu…\nBống: Bà nói thế nào chứ, cháu thấy Liên Xô ngày xưa là đã từng là cường quốc thế giới, đã đánh thắng cả Phát xít, lại còn đưa cả bác Tuân và lọ penexilin bèo hoa dâu nhà ta đi lên vũ trụ đấy thôi…\nBà Nông thị Cạn: Cháu thì biết cái quái gì! CNXH là một thứ chủ nghĩa độc tài, do đó nó có khả năng huy động nguồn lực xã hội tối đa vào phát triển một số lĩnh vực nhất định, bất chấp sự mất cân bằng xã hội. Ví dụ như Bắc Triều Tiên có kỹ thuật tên lửa tiên tiến, lại có cả khả năng chế tạo bom hạt nhân, nhưng cả bà cháu ta không thể kết luận rằng dân của họ sống sung sướng được, phải không nào? [1] Trong khi người dân kiệt quệ vì đói khát, nguồn lực đất nước cạn kiệt; chính quyền độc tài vẫn có thể phiêu lưu theo đuổi mục đích riêng của mình. Điều này lý giải những \u0026ldquo;kỳ tích\u0026rdquo; thời Sô Viết đấy cháu ạ! Nhưng thôi, bà sẽ quay lại với đề tài \u0026ldquo;độc tài\u0026rdquo; và \u0026ldquo;dân chủ\u0026rdquo; trong buổi sau…\nBà hỏi thật này, cháu có biết động lực nào khiến cho xã hội loài người phát triển không?\nBống: Có phải \u0026ldquo;sếch\u0026rdquo; không hả bà?\nBà Nông thị Cạn (đỏ mặt): Ặc ặc, không phải! Cho thằng này sang nhà lão Dép Lê cho lắm vào để rồi bị tiêm nhiễm cái văn hóa phồn thực của lão…\n(Hơi dịu giọng trở lại) Động lực phát triển của xã hội loài người từ trước đến nay chính là \u0026ldquo;chủ nghĩa cá nhân\u0026rdquo;, định nghĩa một cách văn vẻ \u0026quot; là một triết lý đạo đức, xã hội và chính trị, nhấn mạnh vào quyền tự do cá nhân, đặt lòng tin vào tầm quan trọng của mỗi cá nhân trong cộng đồng và vào đức tính tự lực và sự độc lập của mỗi cá nhân\u0026quot;. Còn nói toạc móng lợn thì đó \u0026ldquo;lòng tham\u0026rdquo;, \u0026ldquo;tinh thần chạy theo lợi nhuận\u0026rdquo;, \u0026ldquo;làm theo mơ ước cá nhân\u0026rdquo; v.v…, tóm lại là tất cả những thói xấu của xã hội tư bản mà Marx phỉ nhổ.\nBà nhớ ông Adam Smith bạn bà ngày xưa có nói thế này: \u0026ldquo;Mỗi cá nhân thường không có ý chăm lo cho lợi ích cộng đồng, cũng như không biết rằng điều mình làm sẽ đem lại ích lợi cho cộng đồng. Anh ta chỉ nhắm tới lợi ích riêng của mình, nhưng rồi hóa ra lại thúc đẩy lợi ích cộng đồng một cách hiệu quả hơn cả khi anh ta thực sự có ý định thúc đẩy nó\u0026rdquo; [2]. Đấy, cháu cứ thử sang hỏi thẳng cu Ghết hàng xóm xem vì sao nó bỏ học giữa chừng để sáng lập Mai-cờ-rô-sót? Nó mà trả lời \u0026ldquo;vì nền kinh tế toàn cầu\u0026rdquo;, \u0026ldquo;vì văn minh và thịnh vượng chung của nhân loại\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;vì hòa bình thế giới\u0026rdquo;… thì cháu cứ vả vỡ mồm nó vì tội nói láo cho bà! Nó vì túi tiền và danh vọng của bản thân nó chứ vì cộng đồng chó gì… Nhưng rút cục, điều cu Ghết làm lại đem đến lợi ích rất lớn cho cộng đồng, phải không cháu?\nBống: Nói như bà thì Chủ nghĩa Cá nhân là tốt?\nBà Nông thị Cạn (cười tủm tỉm): Không hẳn! Chủ nghĩa cá nhân như con dao mổ, có thể dùng để giết người nhưng cũng có thể dùng để cứu người. Tất nhiên là dưới con mắt cực đoan của Marx, con dao mổ luôn là mối đe dọa của nhân loại và vì thế Marx thẳng thừng tuyên bố: \u0026ldquo;Loài người phải vứt bỏ hết dao đi!\u0026rdquo;. Kể từ khi xóa bỏ chế độ tư hữu, thay thế Chủ nghĩa Cá nhân bằng Chủ nghĩa Tập thể, nền kinh tế các nước XHCN tuột dốc thảm hại…\nBống: Chủ nghĩa tập thể là gì hả bà?\nBà Nông thị Cạn: Trên Wiki người ta định nghĩa thế này: \u0026ldquo;Chủ nghĩa tập thể (collectivisim) là thuật ngữ dùng để miêu tả mọi học thuyết nhấn mạnh vào tầm quan trọng của tập thể, thay vì tầm quan trọng của cá nhân. Những người theo chủ nghĩa tập thể đặt quyền lợi cá nhân dưới quyền lợi tập thể, mà tập thể ở đây có thể là một nhóm cá nhân, một xã hội, một quốc gia, một chủng tộc hay một giai cấp\u0026rdquo;. Nói một cách dân dã thì đó là \u0026ldquo;Cha chung không ai khóc\u0026rdquo;, cháu ạ!\nBống: Ah, cháu biết rồi! Hôm trước cháu thấy bác Trưởng thôn nói: \u0026ldquo;Khoảnh rừng của hợp tác xã rồi sẽ hóa đồi trọc hết mất thôi. Cha chung không ai khóc mà! Cứ phải khoán cho các hộ dân thì may ra mới giữ được…\u0026rdquo;\nBà Nông thị Cạn: Đúng đấy cháu ạ! Nhớ lại cái hồi Nhà nước bắt cả thôn vào hợp tác xã, sáng vác cày ra đồng, chiều vác cày về, có người chẳng làm gì cũng tính công bằng người lao động hùng hục mà nẫu hết cả ruột. Vì mất công bằng, vì không có động lực lao động (không làm cũng hưởng như vậy) mà người ta thà bỏ ruộn\ng hoang, chết đói chứ không chịu sản xuất. Chỉ đến khi có Khoán 10 tình hình mới thay đổi. Cháu có biết bản chất của \u0026ldquo;khoán\u0026rdquo; là gì không?\nBống: Cháu không biết ạ!\nBà Nông thị Cạn: Khoán thực ra là một biện pháp giải phóng tự do cá nhân mà thôi. Làm nhiều thì anh được hưởng nhiều, làm ít thì hưởng ít. Nhờ có sự cởi trói này, nước ta từ một quốc gia ngửa tay xin viện trợ cứu đói của bọn tư bản đã trở thành cường quốc xuất khẩu gạo đứng thứ hai thứ ba thế giới đấy cháu ạ!\nBống: Thời kỳ mông muội đó qua lâu rồi mà, bà nhắc lại làm gì?\nBà Nông thị Cạn: Ai bảo cháu như thế? Bà đọc mấy bài tham luận của các cậu trí thức trẻ ở đây, thấy rằng quan niệm \u0026ldquo;bài chủ nghĩa cá nhân, âu yếm chủ nghĩa tập thể\u0026rdquo; vẫn còn nặng nề lắm. Nhìn vào nền kinh tế hiện nay cũng thấy vô số ví dụ \u0026ldquo;cha chung không ai khóc\u0026rdquo; giống khoảnh rừng của thôn ta: Hôm nọ bà đọc báo thấy có doanh nghiệp nhà nước bị lỗ cả trăm tỉ, vậy mà giám đốc vẫn nguyên vị. Phải chi đó là doanh nghiệp tư nhân, với vốn do cá nhân bỏ ra, lỗ vậy là giám đốc bay lâu rồi!\nNói tóm lại, các cháu còn chưa nhìn thấy động lực phát triển xã hội là gì, vẫn còn thù nghịch với chủ nghĩa cá nhân và tơ tưởng chủ nghĩa tập thể thì đất nước này còn lâu mới khá được! Tất nhiên là chủ nghĩa cá nhân có những mặt xấu của nó, nhưng vấn đề ở đây là phải tìm giải pháp hạn chế mặt xấu, khuyến khích mặt tốt chứ không phải là xóa bỏ nó! Chỉ vì tìm cách xóa bỏ chủ nghĩa cá nhân, CNXH đã tiêu diệt động lực phát triển của xã hội, dẫn đến TẤT CẢ các nền kinh tế kế hoạch hóa XHCN đều trì trệ, năng suất thấp, đầy rẫy tham ô và lãng phí. Các nước tiên tiến trên thế giới đã có nhiều cách hiệu quả để kiểm soát chủ nghĩa cá nhân, bắt nó phục vụ cho mình để đem lại thịnh vượng. Nếu có dịp bà sẽ bàn thêm về những biện pháp này.\nCòn bây giờ, bà phải ra nghiệm thu công trình vá ống nước đây! Hẹn các cháu lần sau nhé!\n_______________\nChú thích của Bống:\n[1] Bắc Triều Tiên, thiên đường Chủ nghĩa Xã Hội\nNhững thước phim về cuộc sống của trẻ em Bắc Hàn\n[2] Nguyên văn: \u0026ldquo;Mỗi cá nhân đều lao động hết sức mình để làm tăng của cải vật chất trong xã hội. Anh ta thường không có ý chăm lo cho lợi ích cộng đồng, cũng như không biết rằng điều mình làm sẽ đem lại ích lợi cho cộng đồng. Anh ta chỉ nhắm tới lợi ích riêng của mình, và trong trường hợp này, cũng giống như nhiều trường hợp khác, anh ta được dẫn dắt bởi bàn tay vô hình để thực hiện một sứ mệnh mà anh ta không hề có dự định thực hiện.\nBằng cách theo đuổi lợi ích riêng của mình, anh ta thường xuyên thúc đẩy lợi ích cộng đồng một cách hiệu quả hơn cả khi anh ta thực sự có ý định thúc đẩy nó. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều điều tốt được làm bởi những người mong muốn kinh doanh vì lợi ích cộng đồng\u0026rdquo; – Adam Smith, \u0026ldquo;The Wealth of Nations\u0026rdquo;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/karl-marx-101-bai-thu-tu/","summary":"\u003cp\u003eMấy hôm vừa rồi bà em không lên bục giảng được vì phải bôn ba hết huyện lại đến tỉnh gọi thợ về sửa đường nước cho thôn. Nghe đâu bà phải dùng đến nước dọa \u0026ldquo;sẽ lên vườn hoa Mai Xuân Thưởng phản ánh thái độ phục vụ\u0026rdquo; thì các bác trên huyện mới cho người về sửa đường nước cơ đấy. Tranh thủ lúc bà đang ngồi trông thợ, em lân la gợi chuyện:\u003c/p\u003e","title":"Karl Marx 101 (bài thứ tư)"},{"content":"Bài thứ ba: Những thất bại của kinh tế kế hoạch hóa\nVừa thấy bà đi lảo đảo như say rượu từ hàng Internet về (chắc hôm nay lại chơi nhiều Võ Lâm Truyền Kỳ quá nên chóng mặt), em liền chạy ra chào và vòi luôn:\nBống: Bà ơi, bà lại giảng tiếp về Marx đi…\nBà Nông thị Cạn: Từ từ để bà thở cái nào… Gớm, hôm nay bọn bạn tự dưng cứ Buzz ầm ầm, hỏi cái áo gấm đi lễ chùa hôm nọ may ở đâu mà đẹp thế, thế là lại phải chat chít với chúng nó mệt quá… Thế sáng nay bà giảng tới đâu rồi ấy nhỉ?\nBống: Dạ bà nói về việc Nhà nước là một nhóm người, cũng có những thói xấu và điểm không hoàn hảo, do đó giao toàn quyền cho Nhà nước quản lý giá trị thặng dư xã hội sẽ dẫn đến thất thoát, và lợi ích của người lao động bị phản bội ạ!\nBà Nông thị Cạn (thở nặng nhọc): Ô-kê con gà đen! Nhưng trước khi bà giảng tiếp, bà có một điều cần minh định với các tri thức trẻ ở đây. Có rất nhiều trường phái chủ nghĩa xã hội khác nhau, và chủ nghĩa Marx (Marxism) chỉ là một trong số này. Thêm vào đó, cũng có nhiều cách hiểu khác nhau về chủ nghĩa Marx. Ở đây bà phân tích chủ nghĩa Marx kinh điển mà ở trường người ta vẫn nhồi nhét cho các tri thức trẻ. Sau này, nếu có thời gian, bà sẽ đề cập tới những biến thể của chủ nghĩa xã hội, chẳng hạn trường phái xã hội dân chủ (Social democracy).\nQuay lại với bài học của chúng ta: Như cháu biết đấy, kể từ sau cách mạng và thành lập Nhà nước XHCN, cả dân tộc trở thành một khối, làm việc theo kế hoạch của Nhà nước. Nhà nước sẽ nắm giữ toàn bộ tư liệu sản xuất, thành lập những kế hoạch lớn cho cả nước, và toàn dân chỉ việc làm theo. Của cải vật chất làm ra sẽ do Nhà nước thu hoạch và phân phối tới mọi người. Người ta gọi đó là \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch hóa\u0026rdquo; (hoặc \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung\u0026rdquo;), để phân biệt với \u0026ldquo;nền kinh tế thị trường\u0026rdquo; của Tư Bản Chủ Nghĩa, nơi mà tư nhân được tự do mua bán và sản xuất kinh doanh theo quy luật cạnh tranh của thị trường.\nBống: Cháu nghe nói nước ta bây giờ đã từ bỏ \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch\u0026rdquo; để đi theo \u0026ldquo;nền kinh tế thị trường\u0026rdquo; rồi mà bà?\nBà Nông thị Cạn (cười mệt): Từ bỏ thì đúng rồi, nhưng vẫn chưa sang hẳn \u0026ldquo;nền kinh tế thị trường\u0026rdquo; đâu, vì còn vướng cái đuôi \u0026ldquo;định hướng XHCN\u0026rdquo;. Cháu thấy đấy, nhà nước ta vẫn còn nắm giữ rất nhiều lĩnh vực kinh tế quan trọng, và phần lớn ngân sách vẫn rót cho những doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả đấy thôi [1]! Tư hữu tư liệu sản xuất vẫn chưa được thực hiện đầy đủ; đất đai, tài nguyên thiên nhiên và cơ sở hạ tầng đa phần vẫn nằm trong tay nhà nước và bị sử dụng một cách lãng phí và tùy tiện. Tư duy ủng hộ Nhà nước ra kế hoạch và can thiệp vào mọi lĩnh vực kinh tế – xã hội vẫn còn nặng nề lắm…\nBống: Có phải ý bà muốn nói rằng \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch hóa\u0026rdquo; làm ăn không hiệu quả?\nBà Nông thị Cạn: Đúng vậy, cháu ạ! Marx cho rằng \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch hóa\u0026rdquo; là điều cần thiết vì hai nguyên nhân: Thứ nhất, kế hoạch hóa sẽ giúp tập trung nguồn lực của toàn xã hội vào công cuộc phát triển, tránh được sự \u0026ldquo;chen lấn xô đẩy\u0026rdquo;, \u0026ldquo;trùng lặp\u0026rdquo; giữa các cá nhân làm hao tổn nguồn lực quý báu này. Thứ hai, ông ta cho rằng tư bản chủ nghĩa sẽ tất yếu dẫn tới độc quyền tư nhân, bởi ở trong xã hội tư bản, cá lớn sẽ nuốt cá bé cho tới khi chỉ còn một con cá bự.\nThế nhưng cả hai nguyên nhân \u0026ldquo;dẫn đến kế hoạch hóa\u0026rdquo; này của Marx, trên thực tế, lại là yếu điểm của \u0026ldquo;nền kinh tế kế hoạch hóa\u0026rdquo;, khiến nó nhanh chóng phá sản. Thứ nhất, tuy kế hoạch hóa là một công cụ cực kỳ hữu hiệu, nhưng khả năng áp dụng được nó lại có hạn. Cháu có thể lên kế hoạch chi tiết cho một mình cháu trong một ngày, thậm chí một tuần; nhưng không thể lên kế hoạch chi tiết cho cháu trong cả tháng hoặc cả năm; lại càng không thể lên kế hoạch chi tiết cho cả xóm với trên ngàn hộ dân. Nhà nước cũng vậy, nó không thể kịp thời nắm bắt nhu cầu của toàn xã hội để lên kế hoạch sản xuất tương ứng. Bà thích Võ Lâm Truyền Kỳ, con bạn bà nó thích WoW, cháu lại thích Counter-strike: Vậy nhà nước phải lên kế hoạch phân bổ nguồn lực hữu hạn của mình như thế nào để thỏa mãn nhu cầu khác nhau của ba người một cách tối ưu nhất? Đó là một câu hỏi khó trả lời, phải không cháu?\nBống: Thế trong \u0026ldquo;nền kinh tế thị trường\u0026rdquo; của bọn Tư bản thối nát bên bờ vực tiêu vong, vấn đề này được giải quyết như thế nào hả bà?\nBà Nông thị Cạn: Ở nền kinh tế thị trường, quyết định phân bổ nguồn lực được đưa ra dựa trên quy luật cung cầu một cách phi tập trung [2]. Quy luật cung cầu là gì, chắc các cậu tri thức trẻ ở đây biết rồi. Còn phi tập trung nghĩa là không có một cá nhân hay tổ chức nào đưa ra quyết định này, mà là toàn xã hội, bao gồm có cả bà và cháu đấy. Phi tập trung trái ngược với \u0026ldquo;tập trung\u0026rdquo;, nơi mà Nhà nước là người quyết định việc phân bổ nguồn lực. Mà thôi, bàn về vấn đề này lại rời xa mục tiêu phân tích chủ nghĩa Marx của bà rồi!\nBống: Còn nguyên nhân thứ hai dẫn đến \u0026ldquo;kế hoạch hóa\u0026rdquo; thì sao?\nBà Nông thị Cạn: Marx tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, cháu ạ! Cháu thấy đó, ở các nước tư bản phát triển, tình trạng độc quyền không diễn ra trành lan như Marx dự đoán. Phần là vì họ đưa ra những biện pháp ngăn chặn độc quyền, một phần khác là vì các công ty, dù lớn đến mấy, cũng không bao trùm được toàn bộ thị trường và các công ty con luôn tìm ra được thị trường riêng phù hợp lợi thế cạnh tranh của mình. Ngược lại, ở nước Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, bà và cháu lại được chứng kiến nhiều kiểu độc quyền. Độc quyền điện, độc quyền nước, độc quyền viễn thông, độc quyền sách giáo khoa, độc quyền báo chí, độc quyền cả tư tưởng nữa…\nĐộc quyền nhà nước tệ hại không kém độc quyền tư nhân. Cháu xem, hệ điều hành Cửa-sổ XP trên con laptop của bà còn được công-ty độc-quyền Microsoft thỉnh thoảng vá lỗi, chứ đường ống nước cả xóm ta thủng hơn tháng nay có thấy thằng công ty cấp nước xuống vá víu gì đâu…\nChết, nói tới đây mới nhớ, bà phải đi lên huyện\nlót tiền cho mấy thằng cấp nước xuống sửa đường ống. Thôi, để lúc khác học tiếp nhé các cháu!\nBống (tiu nghỉu): Vâng ạ.\n_________________\n[1] Vai trò của doanh nghiệp nhà nước sau hội nhập – http://www.x-cafevn.org/node/224\n[2] Kinh tế thị trường – http://vi.wikipedia.org/wiki/Kinh_t%E1%BA%BF_th%E1%BB%8B_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng\nBình luận (15) anonymous — 2007-08-17 05:08\nAnonymous writes:\u0026ldquo;Phản động\u0026rdquo; quá đi mất ! Đại ca bao nhiêu tuổi mà dám thách thức các cụ lão thành cách mạng ? Đại ca bao nhiêu tiền mà dám thách thức các Tư Bản Đỏ (quan chức cướp của dân -\u0026gt; giàu) ? Đại ca có bao nhiêu quyền lực đẻ thách thức Bộ Chính Trị ? Đại ca có dám đối mặt với cảnh sát Việt Nam , sẵn sàng dùng kiếm chém dân thường không , chưa kể bị tra tấn trong tù nữa ?\nkanishi — 2007-08-17 16:08\nồ, rất vui vì đã có người đọc :Dxin được trả lời bạn, \u0026ldquo;đại ca\u0026rdquo; năm nay bắt đầu sang tuổi 21, tiền không quá 100k trong ví, quyền lực =0, cảnh sát ư, đánh đập tra tấn ư? Không thể vì những điều đó mà e sợ, không dám nói lên những điều mình thấy là đúng, tuổi trẻ ngày nay lại hèn kém đến thế sao? Tuổi trẻ chúng tôi vẫn tự hàoNhững trang sử vẻ vang dân tộcChúng tôi được họcĐược thử thách nhiều trong chiến tranhChúng tôi nghĩ: Nguyễn Huệ – Quang TrungLứa tuổi hai mươi lập nên nhiều chiến công hiển hách.Lẽ nào tuổi trẻ hôm nay thua thiệtCó học hành, lại phải sống cầu anPhải thu mình, xin hai chữ “bình yên”Bởi lẽ đấu tranh – tránh đâu cho được?Đồng chí không bằng đồng tiềnBằng lòng vẫn hơn bằng cấpCó ai thấu chăng Và ai phải sửa?(Trích \u0026ldquo;Mùa xuân nhớ bác\u0026rdquo; – Phạm Thị Xuân Khải)\nanonymous — 2007-08-22 17:08\nAnonymous writes:\nĐúng là phản động quá MR. Kanishi ui.Check lại phong cách. Lại giống mấy tên ngồi quán cafe nói chuyện chiến tranh trung đông trong giờ hành chính rồi.\nanonymous — 2007-08-26 13:08\nAnonymous writes: thu thuc minh ciung khong dong tinh voi cach nghi cua ban dau Kishi a. Ban hay nghi lai nhe.\nkanishi — 2007-09-05 20:09\ntớ có nghĩ được thế đâu :D, tớ chỉ thấy cách nghĩ ấy cũng có lý thôi các bạn không đồng tình thì phải phản bác chứ 😉 dẫn chứng chứng tỏ những lập luận của bài phía trên là sai nào 😀\nanonymous — 2008-11-25 15:11\nAnonymous writes:dung la phan dong thit\nanonymous — 2008-11-25 15:11\nAnonymous writes:em dang lam de tai kinh te ke hoach hoa, tuong duoc vo dc vai diu hay, ai ngo… neu anh co tai lieu j ve kt khh thi send cho em qua mail nha ocsen_ttdd@yahoo.com\nanonymous — 2009-07-11 10:07\nCu lan writes:Hay quá. Mấy cái này, mấy ông Giáo sư triết học phải giảng 60 tiết sinh viên mới lờ mờ hiểu ra. Đại ca chỉ mấy dòng ngắn ngủi, dí dỏm mà tóm lược đầy đủ ý. Thật là tuổi trẻ tài cao.Bái phục! Bái phục!\nanonymous — 2009-09-30 13:09\nAnonymous writes:chu nay nghi cai gi ma toan viet may cau vo van nay the nhi.hay la muon duoc may thang phan dong goi vao tham gia chong pha nha nuoc ha.dien wa……\nanonymous — 2009-09-30 13:09\nAnonymous writes:cho\nanonymous — 2009-09-30 13:09\nAnonymous writes:dien vua thui\nanonymous — 2009-11-03 11:11\nAnonymous writes:chuc ban thanh cong trong con duong ma ban da~ chon!\nanonymous — 2009-12-31 19:12\nLe Quang Trung writes:a quen tac gia neu co gi cam thay bat man ve loi binh thi cu viec dua ra cac luan diem cua minh roi gui vao hom thu cho toi, toi se chung minh cho tac gia thay the nao la ech ngoi day gieng.:)). hom thu la lequangtrung01031989@gmail.com\nanonymous — 2009-12-31 19:12\nLe Quang Trung writes:bo tay, tac gia bai viet nay co le hieu qua nong can, hoac la chang hieu gi ve nhung gi Marx viet. Doc den day thay thuong hai tac gia qua. Ech ngoi day gieng nhin thay moi mot goc troi ma tuong minh thay ca bau troi. Co le truoc khi doi phe phan mot ai do, tac gia nen doc ky cac tac pham cua nguoi do di. Viet bai nay ra chi to de cho nhung nguoi hieu biet cuoi che va khinh thuong thoi:!\nanonymous — 2011-02-26 04:02\nAnonyme writes:thiển cận, kiến thức còi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/bai-thu-ba-nhung-that-bai-cua-kinh-te-ke-hoach-hoa/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBài thứ ba: Những thất bại của kinh tế kế hoạch hóa\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVừa thấy bà đi lảo đảo như say rượu từ hàng Internet về (chắc hôm nay lại chơi nhiều Võ Lâm Truyền Kỳ quá nên chóng mặt), em liền chạy ra chào và vòi luôn:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eBống\u003c/em\u003e: Bà ơi, bà lại giảng tiếp về Marx đi…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eBà Nông thị Cạn\u003c/em\u003e: Từ từ để bà thở cái nào… Gớm, hôm nay bọn bạn tự dưng cứ Buzz ầm ầm, hỏi cái áo gấm đi lễ chùa hôm nọ may ở đâu mà đẹp thế, thế là lại phải chat chít với chúng nó mệt quá… Thế sáng nay bà giảng tới đâu rồi ấy nhỉ?\u003c/p\u003e","title":"Bài thứ ba: Những thất bại của kinh tế kế hoạch hóa"},{"content":"B**ực, bực lắm rồi, ko thể nhịn được nữa, hừ hừ #%()%$^$%()^%^*(@#+#@\nKhông thể chịu nổi cái sự điên rồ, khùng khung điên điên của bọn 360 này nữa. Từ trưa tới giờ, liên tục hiện lên cái 360 Arlet, thế mà vào blog lại ko thấy bất cứ cái quick comment hay comment nào. Điên rồ ko chịu nổi nữa, Ngọc XĐ (mà giờ đổi tên thành Ngọc QB thì phải) viết testominal cho mình từ mấy tháng rồi, vậy mà vẫn không thấy đâu, không hiểu bọn Yahoo nó bắt cóc cái test ấy đi đâu rồi, (cũng có thể nó thấy mình ko “xứng đáng” với sự ca ngợi lớn lao như vậy )\nđã hết đâu, mấy đứa bạn mình thì phải chịu thảm cảnh trục trặc của Friend list, có đứa đang có 4 friend trong list thì ko add được nữa, add thì toàn báo lỗi là full list, rồi hôm sau ra xem thì thấy số friend trong list là -4*, b**à con chú ý là* “âm bốn“ nhá, điên ko chịu nổi. Rồi thì bạn KẸo chanh chứ ai, đang yên đang lành, tự nhiên friend list biến mất sạch cả, “ko còn ai, ta bơ vơ một đời “\nthậm chí, trong phần Messages của tớ, có một cái Pending Invitation, dù tớ đã Accetp rồi, nó vẫn lù lù ở đó, hưhừ\nbọn Yahoo này quá lắm, chức năng cho lắm vào, lỗi nhiều như lá ổi, mà toàn lỗi khùng điên mới cáu chứ\nđấy, mọi người thấy chưa, cái cm cuối cùng tớ nhìn thấy là của anh TamMao, huhu, bao nhiêu cm của tôi đi đâu rồi ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eB**ực, bực lắm rồi, ko thể nhịn được nữa, hừ hừ #%()%$^$%()^%^*(@#+#@\u003cbr\u003e\nKhông thể chịu nổi cái sự điên rồ, khùng khung điên điên của bọn 360 này nữa\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/14.gif\"\u003e\u003cem\u003e. Từ trưa tới giờ, liên tục hiện lên cái 360 Arlet, thế mà vào blog lại ko thấy bất cứ cái quick comment hay comment nào\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/20.gif\"\u003e\u003cem\u003e. Điên rồ ko chịu nổi nữa, Ngọc XĐ (mà giờ đổi tên thành Ngọc QB thì phải) viết testominal cho mình từ mấy tháng rồi, vậy mà vẫn không thấy đâu\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/33.gif\"\u003e\u003cem\u003e, không hiểu bọn Yahoo nó bắt cóc cái test ấy đi đâu rồi, (cũng có thể nó thấy mình ko “xứng đáng” với sự ca ngợi lớn lao như vậy\u003c/em\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/24.gif\"\u003e)\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eđã hết đâu, mấy đứa bạn mình thì phải chịu thảm cảnh trục trặc của Friend list, có đứa đang có 4 friend trong list thì ko add được nữa, add thì toàn báo lỗi là full list, rồi hôm sau ra xem thì thấy số friend trong list là\u003c/em\u003e \u003cem\u003e-4\u003c/em\u003e*, b**à con chú ý là* \u003cem\u003e“\u003cstrong\u003e\u003cstrong\u003eâm bốn\u003c/strong\u003e\u003c/strong\u003e“\u003c/em\u003e \u003cem\u003enhá, điên ko chịu nổi. Rồi thì bạn KẸo chanh chứ ai, đang yên đang lành, tự nhiên friend list biến mất sạch cả, “ko còn ai, ta bơ  vơ một đời “\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/39.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nthậm chí, trong phần Messages của tớ, có một cái Pending Invitation, dù tớ đã Accetp rồi, nó vẫn lù lù ở đó, hưhừ\u003cbr\u003e\nbọn Yahoo này quá lắm, chức năng cho lắm vào, lỗi nhiều như lá ổi, mà toàn lỗi khùng điên mới cáu chứ\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/18/360-nh%C6%B0-d%E1%BB%9F-h%C6%A1i-b%E1%BB%8Dn-yahoo-khung-khung/360dien.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nđấy, mọi người thấy chưa, cái cm cuối cùng tớ nhìn thấy là của anh TamMao, huhu, bao nhiêu cm của tôi đi đâu rồi ?\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"360 như dở hơi, bọn Yahoo khùng khùng"},{"content":" Đảng cộng sản VN với nhà nước và dân \u0026mdash; ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/17/da%CC%89ng-co%CC%A3ng-sa%CC%89n-vn-v%C6%A1i-nha-n%C6%B0%C6%A1c-va-dan/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eĐảng cộng sản VN với nhà nước và dân\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u0026mdash;\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e","title":"Đảng cộng sản VN với nhà nước và dân"},{"content":" Ấn tượng Malaysia 12:06:03 01/03/2007 Malaysia đã mở màn “Năm du lịch 2007” tại thủ đô Kuala Lumpur với mong muốn thu hút hơn 20 triệu du khách – trong khi dân số cả nước chỉ có 25 triệu người. Bốn ngày ở Kuala Lumpur vào dịp ấy, chúng tôi đã hiểu vì sao xứ sở Hồi giáo này lại lạc quan như vậy. Hoa dâm bụt “Dâm bụt là quốc hoa của Mã Lai vì nó là loài hoa dễ trồng và sống thân thiện với mọi loài cây cỏ khác; nó tượng trưng cho tính thân thiện của người dân Mã Lai”. Người hướng dẫn viên du lịch của công ty Discovery ở Kuala Lumpur giải thích. Anh nói tiếp: “Mã Lai rộng bằng Việt Nam nhưng dân số chỉ khoảng 25 triệu người với 30 dân tộc khác nhau; 60% là người Mã Lai, 20% người Tàu, 8% người Ấn Độ, còn lại là các dân tộc thiểu số”. Lại nói: “50 năm nay kể từ ngày Mã Lai giành được độc lập từ thực dân Anh, đất nước Mã Lai hoàn toàn không có chiến tranh, bạo động, chỉ có kinh doanh, phát triển và sống thân thiện với mọi người”. nguon: http://tiasang.com.vn/news?id=1346\nBình luận (7) technology news — 2014-12-22 23:03\nThis is a revolutionary step in online gaming, since,\ntill now every MMORPG has been following the same pattern, where\nyou have to be stuck with a class and this has been hindering the fun factor\nfor a lot of people. Jesus came here and vouched for the\noutlier, was an advocate of the oppressed, and railed hard against the privileged; those who were stingy, snobby, and stuffy.\nWest Indies have won first two editions but never seen again in that\ntouch in earlier editions, they got quality all-rounder in the likes of Ramesh\nSarwan and Chris Gayle but winning a World Cup is still a dream for them.\nhome — 2015-01-26 08:48\nAw, this was an incredibly good post. Finding the time and actual effort to make a superb article… but what can I\nsay… I hesitate a whole lot and never seem to get anything done.\nhttps://www.alkalinewaterplus.com — 2015-01-30 16:15\nA high, single jet of water will make the most noise when it returns the pond, while a pattern of\nsay, ten less-powerful sprays will hardly make any noise at all.\nVisit my website below if you would like to\nlearn more about the types of home filtration systems that I\npersonally recommend and use. After drinking that day night with his usual high blood pressure because he was thinking too much that period, the following morning which\nwas on 21st May, 2003 I tried waking him up from bed so he could go and\ntake his bath but he could not we rushed him to the hospital for check-up and treatment but by 10pm that same day he died.\ntwitter.com — 2015-03-05 10:06\nRemember that this just a small fee compared to the versatility of opening new doors\nfor your customers to pay using their credit cards. Even if you don’t think you can write a 200-page book,\nthere are steps and guidelines that will help you when creating your book.\nIf it is a direct mail card then its size would be as per the specification of the post office or if it is to be used in any distribution then the size should\nbe much smaller and attractive.\nhttps://nandosdelivery.wordpress.com — 2015-04-07 00:02\nExperience the great taste for yourself order steaks online.\nIf you are someone who gets your food home delivered,\nyou cause double pollution when the delivery guy makes many stops to deliver his products\nto other houses close to you as well. n – Some plans offer basic meals that\nare not bad, but not that great tasting.\n2k15 locker codes — 2015-04-19 17:36\nPitching has always remained the strongest aspect of every Atlanta team over the past 15\nseasons. Concerning their rosters, they are totally stacked.\nAs Petrobras is the leader in the development of\nthe subsalt area in Brazil, a major part of the\ninvestment in the region is expected to come from the company.\nDamian — 2015-06-14 22:47\nJustin Martin is the lead writer for This website is dedicated to providing free information on video game rentals.\nThe documentary doesn’t address those concerns either. If a game\nis violent, it can have negative affects on sleep and behavior of young kids.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/14/%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-malaysia/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eẤn tượng Malaysia  12:06:03 01/03/2007\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eMalaysia đã mở màn “Năm du lịch 2007” tại thủ đô Kuala Lumpur với mong muốn thu hút hơn 20 triệu du khách – trong khi dân số cả nước chỉ có 25 triệu người. Bốn ngày ở Kuala Lumpur vào dịp ấy, chúng tôi đã hiểu vì sao xứ sở Hồi giáo này lại lạc quan như vậy.\u003c/strong\u003e    \u003cstrong\u003eHoa dâm bụt\u003c/strong\u003e “Dâm bụt là quốc hoa của Mã Lai vì nó là loài hoa dễ trồng và sống thân thiện với mọi loài cây cỏ khác; nó tượng trưng cho tính thân thiện của người dân Mã Lai”. Người hướng dẫn viên du lịch của công ty Discovery ở Kuala Lumpur giải thích. Anh nói tiếp: “Mã Lai rộng bằng Việt Nam nhưng dân số chỉ khoảng 25 triệu người với 30 dân tộc khác nhau; 60% là người Mã Lai, 20% người Tàu, 8% người Ấn Độ, còn lại là các dân tộc thiểu số”. Lại nói: “50 năm nay kể từ ngày Mã Lai giành được độc lập từ thực dân Anh, đất nước Mã Lai hoàn toàn không có chiến tranh, bạo động, chỉ có kinh doanh, phát triển và sống thân thiện với mọi người”.\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003enguon: \u003ca href=\"http://tiasang.com.vn/news?id=1346\"\u003ehttp://tiasang.com.vn/news?id=1346\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ấn tượng Malaysia"},{"content":"chào cả nhà,\ntớ viết bài này để làm sáng tỏ thắc mắc của mọi người về việc đổi tên thành Mr Free ^^. Đáng ra tên này phải đi kèm một theme mới nữa cơ, nhưng vì photoshop nhà tớ ko ổn định, chập cheng, nên theme đành phải đợi thêm vậy.\nhồi xưa, lúc mới lập blog, tên blog là ThaiMeo’s Blog, uh, Thái Mèo là nick name từ bé xíu của tớ mà, tại sao là Mèo, đơn giản, vì ghép thế nghe nó vần, hơn nữa mặt tớ cũng giống mặt mèo, hehe, lại còn sinh vào năm Mão nữa chứ, đinh mão, thành ra nick quá là hợp. Nick này có từ hồi đi mẫu giáo đấy.\nSau đó, tớ thấy dùng mãi một nick name thì thật là tẻ nhạt và chán ngắt, với lại “trào lưu Mr” nổi lên mạnh mẽ, tớ quyết định mình cũng phải là Mr gì gì đó chứ nhỉ, hehe. Nghĩ một lúc, vì tớ rất thích máy tính, nghĩa là định lấy là Mr Computer, nhưng mà nghe như hâm ấy nhỉ, viết gọn lại thành Mr Comp thì lại có vấn đề, comp hơi giống comb, cái lược, mình mà lại là cái lược à, thôi thì Mr Compt cho nó chả giống ai Kể ra tên Mr Compt tồn tại cũng khá lâu, và giờ, “sứ mệnh lịch sử” của nó hoàn thành (hihi, em vừa được 9 CNXH, bà con thông cảm). Mr Free – tại sao lại là Mr Free? bởi vì tớ thường xuyên, liên tục đi sửa máy tính cho bạn, bạn của bạn, tiếc là chưa có trường hợp nào bạn của bạn của bạn. Hoàn toàn Free, đôi khi (hiếm) thì được vinh dự “đón đưa”, còn thường thì tự lóc cóc đến sửa rồi lóc cóc đi về, tớ mê máy tính, mê việc sửa chữa, khắc phục sự cố máy tính tới mức hễ có ai đề nghị giúp đỡ là nhiệt tình hết sức giúp ngay :D, không quản xa xôi (thực ra nếu gần thì tốt hơn), và sửa cho con gái thì nhiệt tình hơn . Đấy, lại loại chữ Free bắt nguồn từ chỗ đó là chính. Và Free thì cũng nghe gần gần giống “Phí”, Mr Phí Thế nhé, Mr Free – it’s me!\nBình luận (7) Nho*.n~~~ — 2007-07-12 01:02\ndieu the..moi lan may di sua may tinh cho ban chi toan duoc cac chi ay du a don .an uogn no ne chan che con j \u0026gt;\u0026lt; ma may sua kieu j hong van hoan hong ..xi“\nMr Free — 2007-07-12 10:21\n@chichi: thank you ^^\n@chị Dung: em thích chơi với các chị cũng vì thế mừ^^, các chị rất chi là hào phóng, hehe. nói chung thì uống nước trắng sửa máy tính là được rồi, tại các chị cứ làm hư em chứ bộ 😀\nchichi_b2 — 2007-07-12 11:49\nhay! hổng biết nói gì nữa.\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2007-07-13 10:05\nhaha, đọc rồi, đọc rồi. Khổ lắm, tại vì blog của anh update ghê quá, em ko kịp đọc (blog của em 2 tháng may ra có 1 entry mới :P). Hay đấy, em đã hiểu nguồn gốc các nickname của anh. Mà anh có làm sao ko đấy hả, sao lại đc hẳn 9 CNXH hả, khiếp quá =))\nanticlockwise_feb — 2007-07-14 06:13\nThôi đi, quên được em Vân, thấy Free thì cứ nói! He he\nMun — 2010-04-05 07:54\nFree còn là độc thân nữa \u0026gt;:) Còn nếu đúng nghĩa a giải thích thì để là Mr miễn phí 😀\nGordon — 2010-04-05 09:26\nChú em ta là hàng thuộc nhóm cho không, biếu tặng… cô nào có nhu cầu cứ xách về xài, nhưng cấm trả lại \u0026gt;:)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/12/gi%E1%BA%A3i-thich-v%E1%BB%81-cai-nickname/","summary":"\u003cp\u003echào cả nhà,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etớ viết bài này để làm sáng tỏ thắc mắc của mọi người về việc đổi tên thành Mr Free ^^. Đáng ra tên này phải đi kèm một theme mới nữa cơ, nhưng vì photoshop nhà tớ ko ổn định, chập cheng, nên theme đành phải đợi thêm vậy.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehồi xưa, lúc mới lập blog, tên blog là ThaiMeo’s Blog, uh, Thái Mèo là nick name từ bé xíu của tớ mà, tại sao là Mèo, đơn giản, vì ghép thế nghe nó vần, hơn nữa mặt tớ cũng giống mặt mèo, hehe, lại còn sinh vào năm Mão nữa chứ, đinh mão, thành ra nick quá là hợp. Nick này có từ hồi đi mẫu giáo đấy.\u003c/p\u003e","title":"Giải thích về cái nickname"},{"content":"Việt Nam – Quata\nTớ đã không dám rời màn hình dù chỉ là một phút. Lo lắng, hồi hộp, thậm chí run rẩy khi đầu trận Việt Nam bị đối phương uy hiếp, tấn công, dồn ép. Tớ đã hét lên, cười sặc sụa vì sung sướng cũng như vì tình huống hài hước thành bàn thắng của Thanh Bình, anh chàng thủ môn quả là ngớ ngẩn. Rồi tớ đã tiếc nuối, ôm đầu vật vã khi Tài Em có hai cơ hội sút bóng rất đẹp mà toàn sút ra ngoài, thật vô duyên quá đi thôi. Hic, hết hiệp một, chúng ta thắng 1-0, tự hào làm sao, hạnh phúc biết bao.\nHiệp hai, tớ vừa xem bóng, vừa nhìn đồng hồ, đếm từng phút, và nghĩ, nếu giữ được tỉ số này đến hết trận thì còn gì hạnh phúc, sung sướng bằng, không phải Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Úc mà chính là Việt Nam sẽ đoạt vé đầu tiên vào bán kết, cái viễn cảnh huy hoàng ấy đẹp tới mức không dám mơ. Và khi chúng ta chỉ còn cách chiến thắng 11 phút, cách bán kết 11 phút thôi, chúng ta bị thủng lưới. Buồn thật, vì hi vọng rất nhiều nên buồn cũng rất nhiều.\nChân thành cảm ơn các cầu thủ, họ đã chiến đấu hết sức mình (hàng phòng ngự thôi, tiền đạo vẫn thảnh thơi lắm), nhìn Huy Hoàng, Hồng Sơn, rồi Tấn Tài, Quang Thanh lăn lộn trên sân, đau đớn, xót xa quá!\nTrận đấu này chúng ta rất may mắn, may mắn khi ghi bàn thắng, may mắn khi bóng trúng cột dọc, trúng xà ngang, và thủ môn Hồng Sơn có một pha cứu thua xuất sắc ở đầu trận, Hồng Sơn chơi rất hay, nhưng thật tiếc, chúng ta không thắng. Giá như VN thắng, “chảo lửa Mỹ Đình” sẽ là “ác mộng” với các đội bóng Tây Á, và bóng đá Đông Nam Á sẽ đè bẹp dí bóng đá Tây Á (Thái Lan vừa thắng Oman 2-0, tiếc là chúng ta lại hòa, một kịch bản lặp lại, hôm trước chúng ta thắng 2-0 thì Thái Lan cũng hòa 1-1).\nCũng muốn nói thêm với mọi người, cứ mỗi khi xem “sự vô duyên” của các tiền đạo Việt Nam (nhất là hiệp 1 trận với UAE), tớ lại nhớ tới Văn Quyến, rồi Quốc Anh nữa…, giá mà có Văn Quyến…,\nTrên tivi, trên báo, họ cứ nói rằng “cơ hội lịch sử”, “lần đầu tiên vào bán kết Asia Cup”, chẳng lẽ họ ko biết rằng, các đây 50 năm, đội tuyển bóng đá miền Nam Việt Nam từng hai lần lọt vào bán kết giải vô địch châu Á? Bóng bàn miền Nam Việt Nam từng là một thế lực của bóng bàn thế giới (vô địch thế giới vài lần), và bóng đá thì là môt thế lực ở châu Á. Bóng đá Nhật Bản sang Việt Nam (miền Nam) giao hữu, thua té tát, trưởng đoàn bóng đá Nhật đã tặng đội VN một chiếc giày vàng nhỏ (chắc là mạ thôi :D) với ý nói rằng “bóng đá Nhật nhỏ bé như chiếc giày này, mong có ngày được sánh vai cùng bóng đá Việt Nam”.\nTớ được biết những điều này sau khi mua\u0026amp;đọc cuốn sách “Đấu trường vinh quang – ngày ấy bây giờ”, NXB Trẻ.\nBình luận (4) _ Pasta_Smile _ — 2007-07-12 11:04\nhoi tiec nhung ko sao het,van con hi vong trong tran toi ma dung ko ?viet nam hoa nhat ban la chung ta co the vao ban ket.VN se vao ban ket!!!!\nMr Free — 2007-07-12 11:34\nVN mà hòa được Nhật Bản thì quả là thần kỳ, nhưng mà dù hòa Nhật đi chăng nữa mà Quata thắng UAE 3 bàn thì cũng xong. Nhật thì ngày mai chắc cũng dập UAE tầm 4 bàn rồi\nMr Free — 2007-07-14 03:59\nhaha, chac chan trong so do ko co anh :))\n♥ [ Lu ] ♥ — 2007-07-14 09:18\nô gì mà đến thế , dập có 3 bàn thôi anh ơi =))=))=)), sau trân Việt-Quata kết quả hòa , khối thằng đi cày giả nợ vì nghĩ VN thắng =))=))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/12/bong-da/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eViệt Nam – Quata\u003cbr\u003e\nTớ đã không dám rời màn hình dù chỉ là một phút. Lo lắng, hồi hộp, thậm chí run rẩy khi đầu trận Việt Nam bị đối phương uy hiếp, tấn công, dồn ép. Tớ đã hét lên, cười sặc sụa vì sung sướng cũng như vì tình huống hài hước thành bàn thắng của Thanh Bình, anh chàng thủ môn quả là ngớ ngẩn. Rồi tớ đã tiếc nuối, ôm đầu vật vã khi Tài Em có hai cơ hội sút bóng rất đẹp mà toàn sút ra ngoài, thật vô duyên quá đi thôi. Hic, hết hiệp một, chúng ta thắng 1-0, tự hào làm sao, hạnh phúc biết bao.\u003cbr\u003e\nHiệp hai, tớ vừa xem bóng, vừa nhìn đồng hồ, đếm từng phút, và nghĩ, nếu giữ được tỉ số này đến hết trận thì còn gì hạnh phúc, sung sướng bằng, không phải Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Úc mà chính là Việt Nam sẽ đoạt vé đầu tiên vào bán kết, cái viễn cảnh huy hoàng ấy đẹp tới mức không dám mơ. Và khi chúng ta chỉ còn cách chiến thắng 11 phút, cách bán kết 11 phút thôi, chúng ta bị thủng lưới. Buồn thật, vì hi vọng rất nhiều nên buồn cũng rất nhiều.\u003cbr\u003e\nChân thành cảm ơn các cầu thủ, họ đã chiến đấu hết sức mình (hàng phòng ngự thôi, tiền đạo vẫn thảnh thơi lắm), nhìn Huy Hoàng, Hồng Sơn, rồi Tấn Tài, Quang Thanh lăn lộn trên sân, đau đớn, xót xa quá!\u003cbr\u003e\nTrận đấu này chúng ta rất may mắn, may mắn khi ghi bàn thắng, may mắn khi bóng trúng cột dọc, trúng xà ngang, và thủ môn Hồng Sơn có một pha cứu thua xuất sắc ở đầu trận, Hồng Sơn chơi rất hay, nhưng thật tiếc, chúng ta không thắng. Giá như VN thắng, “chảo lửa Mỹ Đình” sẽ là “ác mộng” với các đội bóng Tây Á, và bóng đá Đông Nam Á sẽ đè bẹp dí bóng đá Tây Á (Thái Lan vừa thắng Oman 2-0, tiếc là chúng ta lại hòa, một kịch bản lặp lại, hôm trước chúng ta thắng 2-0 thì Thái Lan cũng hòa 1-1).\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bóng đá"},{"content":"Bi\nChính xác bạn ấy tên là gì, tớ cũng ko rõ nữa, Minh Ngọc thì phải (nhưng có thể đoan chắc không phải Hà Minh Ngọc đâu :D). Bạn ấy rất nhỏ nhắn và xinh xắn, mắt sáng long lanh, miệng líu lo, tươi tắn. Thường thì bạn ấy xuất hiện với một hình ảnh rất hồn nhiên, nhí nhảnh, dễ thương kinh lên được! Hầu như bạn ấy lúc nào cũng vui vẻ, có đôi lúc bạn ấy cũng hơi trầm một chút, hoặc hơi ngơ ngác, nhìn mắt bạn ấy mở to ngơ ngác mới đáng yêu làm sao.\nLớp 10, rồi 11, rồi 12, ba năm học cùng trường, hai năm cùng trong đội đi thi HSGQG của trường, tớ không một lần nói chuyện với bạn ấy. Chả có dịp nào để tớ có thể làm quen với bạn ấy, cho dù có lẽ cả hai đứa đều biết nhau – biết nhưng không quen. Mặc dù tớ thỉnh thoảng hay hỏi han bạn Nhung về Ngọc, nhưng chỉ là hỏi han rồi xuýt xoa khen ngợi, khen bạn ấy xinh xắn, khen bạn ấy đáng yêu, khen để đấy thôi, tớ vốn nhút nhát 😀\nVà lần đầu tiên nói chuyện với bạn ấy là hồi đầu của năm nhất ĐH. Tớ học Công nghệ còn Ngọc học Kinh tế, tuy khác trường nhưng đều là sinh viên của ĐHQGHN. Hôm ấy là hôm đi chụp ảnh để làm thẻ thư viện, nhìn thấy bạn ấy, tớ có phân vân 1 giây :D, rồi chạy luôn ra chỗ bạn ấy hỏi thăm, nói chuyện – không thể tiếp tục trì hoãn được nữa. Dù sao gặp được đứa bạn cùng trường cấp III ở ĐH thì cũng là rất quý hóa, hehe. Tớ đã rất vui khi có thể “dũng cảm” tiến đến và nói “chào Ngọc”, hehe, gà thật.\nVà một kỉ niệm đầy hài hước ở trong kí túc xá. Chả là hồi ấy chị Thủy béo, bạn Tuyết hâm, và cả bạn Dịu lớp tớ ở phòng 409 nhà D, tớ thỉnh thoảng (so với bây giờ thì gọi là thường xuyên cũng được) lên đó chơi. Một lần tớ ngồi ôm con gấu bông (chính xác là chó bông) của chị Thủy, nghịch ngợm một lúc tớ đùa là tớ sẽ mang nó về, chả ai thèm đoái hoài gì tới ý kiến của tớ. Thế là lúc về tớ mang ra khỏi cửa luôn, cũng chả ai chạy theo giữ lại =)). Ra đến cầu thang, tớ nghĩ thầm “ôi hôm nay trời nắng, ôm con gấu này về nhà nóng chết đi được”, thế là tớ quay lại, gài con gấu ở cửa phòng, gõ cửa 3 tiếng rồi “người ra đi đầu không ngoảnh lại”. Tới cầu thang, quay lại kiểm tra xem ai ra lấy gấu chưa, thì thấy cửa phòng đã mở, nhưng có mấy bạn lạ hoắc cứ ngó ra ngó vào, “kì lạ, bọn này không mang gấu vào đi còn nhìn nhìn cái gì”, tớ mới chột dạ “hay mình để nhầm phòng?” Ha ha, đúng là nhầm thật, không hiểu thế nào mà lại có thể nhầm 407 với 409, đành “khúm núm” xin lại con gấu và mang sang phòng 409 trả cho chính chủ. Vấn đề là ở chỗ phòng 407 là phòng bạn Ngọc ở, thật tình cờ đúng không, kết luận là tớ với Ngọc có duyên, hehe. Thế là tớ đứng nói chuyện ở hành lang với bạn ấy một lúc, nói chuyện rất vui vẻ, tớ ko nhớ là nói những gì (thánh mà nhớ được những cuộc nói chuyện kiểu đó, he), chỉ nhớ là rất vui vẻ thôi.\nHôm hội trại 26/3 vừa rồi, trường tớ cắm trại, khoa kinh tế cũng cắm trại, hai trường cạnh nhau mà, và thế là tớ vác máy quay đi quay khắp nơi, đến trại của lớp bạn Ngọc, bị “khủng bố tinh thần” tớ sợ quá chạy luôn, thật dại dột, đáng ra phải xông phi vào đó chụp ảnh trong gian hàng của các bạn ấy mới phải, thật là đáng tiếc (hehe).\nVà lần gần đây nhất tớ nhìn thấy bạn Ngọc là trên thư viện, đại loại là lúc gần cuối buổi rồi, bạn ấy lò dò trước cửa, rồi đi vào nói gì gì đó với một anh chàng rất chi là xì-tai, tớ nhìn thấy Ngọc nhưng Ngọc hiển nhiên ko nhìn thấy tớ, thư viện đông như thế kia mà, hì hì.\nĐấy, mối “thâm tình” của tớ với bạn Ngọc bi là thế đấy, thật là hấp dẫn mọi người nhỉ 😉 . Và bạn gì ơi, cái bạn nào mà bảo tớ đoán bạn là ai ấy, bạn thấy tớ đoán có đúng không? 😀\nviet them: to dinh edit thanh Bich Ngoc, nhung ma ban da comment rui nen ko can nua, nhi 😉\nBình luận (2) BI\u0026rsquo; NGO^ — 2007-07-13 05:01\nehem,phai cong nhan la ban doan dung that day 😀 va viet van ..hay chang kem.co dieu phai dinh chinh la to ten Bich ngoc,hong^? phai Minh ngoc dau nha.NICE 2 MEET U!\nanticlockwise_feb — 2007-07-14 06:14\nHô, đoạn đầu cứ tưởng là kể về HMN.\nBạn ấy rất nhỏ nhắn và xinh xắn, mắt sáng long lanh, miệng líu lo, tươi tắn. Thường thì bạn ấy xuất hiện với một hình ảnh rất hồn nhiên, nhí nhảnh, dễ thương kinh lên được! Hầu như bạn ấy lúc nào cũng vui vẻ….\nhe he!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/11/bi/","summary":"\u003cp\u003eBi\u003cbr\u003e\nChính xác bạn ấy tên là gì, tớ cũng ko rõ nữa, Minh Ngọc thì phải (nhưng có thể đoan chắc không phải Hà Minh Ngọc đâu :D). Bạn ấy rất nhỏ nhắn và xinh xắn, mắt sáng long lanh, miệng líu lo, tươi tắn. Thường thì bạn ấy xuất hiện với một hình ảnh rất hồn nhiên, nhí nhảnh, dễ thương kinh lên được! Hầu như bạn ấy lúc nào cũng vui vẻ, có đôi lúc bạn ấy cũng hơi trầm một chút, hoặc hơi ngơ ngác, nhìn mắt bạn ấy mở to ngơ ngác mới đáng yêu làm sao.\u003cbr\u003e\nLớp 10, rồi 11, rồi 12, ba năm học cùng trường, hai năm cùng trong đội đi thi HSGQG của trường, tớ không một lần nói chuyện với bạn ấy. Chả có dịp nào để tớ có thể làm quen với bạn ấy, cho dù có lẽ cả hai đứa đều biết nhau – biết nhưng không quen. Mặc dù tớ thỉnh thoảng hay hỏi han bạn Nhung về Ngọc, nhưng chỉ là hỏi han rồi xuýt xoa khen ngợi, khen bạn ấy xinh xắn, khen bạn ấy đáng yêu, khen để đấy thôi, tớ vốn nhút nhát 😀\u003cbr\u003e\nVà lần đầu tiên nói chuyện với bạn ấy là hồi đầu của năm nhất ĐH. Tớ học Công nghệ còn Ngọc học Kinh tế, tuy khác trường nhưng đều là sinh viên của ĐHQGHN. Hôm ấy là hôm đi chụp ảnh để làm thẻ thư viện, nhìn thấy bạn ấy, tớ có phân vân 1 giây :D, rồi chạy luôn ra chỗ bạn ấy hỏi thăm, nói chuyện – không thể tiếp tục trì hoãn được nữa. Dù sao gặp được đứa bạn cùng trường cấp III ở ĐH thì cũng là rất quý hóa, hehe. Tớ đã rất vui khi có thể “dũng cảm” tiến đến và nói “chào Ngọc”, hehe, gà thật.\u003cbr\u003e\nVà một kỉ niệm đầy hài hước ở trong kí túc xá. Chả là hồi ấy chị Thủy béo, bạn Tuyết hâm, và cả bạn Dịu lớp tớ ở phòng 409 nhà D, tớ thỉnh thoảng (so với bây giờ thì gọi là thường xuyên cũng được) lên đó chơi. Một lần tớ ngồi ôm con gấu bông (chính xác là chó bông) của chị Thủy, nghịch ngợm một lúc tớ đùa là tớ sẽ mang nó về, chả ai thèm đoái hoài gì tới ý kiến của tớ. Thế là lúc về tớ mang ra khỏi cửa luôn, cũng chả ai chạy theo giữ lại =)). Ra đến cầu thang, tớ nghĩ thầm “ôi hôm nay trời nắng, ôm con gấu này về nhà nóng chết đi được”, thế là tớ quay lại, gài con gấu ở cửa phòng, gõ cửa 3 tiếng rồi “người ra đi đầu không ngoảnh lại”. Tới cầu thang, quay lại kiểm tra xem ai ra lấy gấu chưa, thì thấy cửa phòng đã mở, nhưng có mấy bạn lạ hoắc cứ ngó ra ngó vào, “kì lạ, bọn này không mang gấu vào đi còn nhìn nhìn cái gì”, tớ mới chột dạ “hay mình để nhầm phòng?” Ha ha, đúng là nhầm thật, không hiểu thế nào mà lại có thể nhầm 407 với 409, đành “khúm núm” xin lại con gấu và mang sang phòng 409 trả cho chính chủ. Vấn đề là ở chỗ phòng 407 là phòng bạn Ngọc ở, thật tình cờ đúng không, kết luận là tớ với Ngọc có duyên, hehe. Thế là tớ đứng nói chuyện ở hành lang với bạn ấy một lúc, nói chuyện rất vui vẻ, tớ ko nhớ là nói những gì (thánh mà nhớ được những cuộc nói chuyện kiểu đó, he), chỉ nhớ là rất vui vẻ thôi.\u003cbr\u003e\nHôm hội trại 26/3 vừa rồi, trường tớ cắm trại, khoa kinh tế cũng cắm trại, hai trường cạnh nhau mà, và thế là tớ vác máy quay đi quay khắp nơi, đến trại của lớp bạn Ngọc, bị “khủng bố tinh thần” tớ sợ quá chạy luôn, thật dại dột, đáng ra phải xông phi vào đó chụp ảnh trong gian hàng của các bạn ấy mới phải, thật là đáng tiếc (hehe).\u003cbr\u003e\nVà lần gần đây nhất tớ nhìn thấy bạn Ngọc là trên thư viện, đại loại là lúc gần cuối buổi rồi, bạn ấy lò dò trước cửa, rồi đi vào nói gì gì đó với một anh chàng rất chi là xì-tai, tớ nhìn thấy Ngọc nhưng Ngọc hiển nhiên ko nhìn thấy tớ, thư viện đông như thế kia mà, hì hì.\u003cbr\u003e\nĐấy, mối “thâm tình” của tớ với bạn Ngọc bi là thế đấy, thật là hấp dẫn mọi người nhỉ 😉 . Và bạn gì ơi, cái bạn nào mà bảo tớ đoán bạn là ai ấy, bạn thấy tớ đoán có đúng không? 😀\u003c/p\u003e","title":"Bi"},{"content":"Lê Nguyễn\nMấy cảm nghĩ nhân đọc „Thư ngỏ…” của Bùi Minh Quốc\nMột lần nữa tôi thật sự cảm phục Bùi Minh Quốc, khi được đọc bức “Thư ngỏ… ” của anh, đề ngày 19/8/2005/ trên talawas. Tôi nói “một lần nữa”, vì non nửa thế kỷ qua tôi đã biết và cảm phục anh.\nTừ cuối những năm 50 của thế kỷ trước, tôi đã đứng trên bục giảng, say sưa phân tích “Lên miền Tây”, truyền ngọn lửa nhiệt tình cách mạng của nhà thơ trẻ Bùi Minh Quốc – mới đó còn là cậu học sinh trường cấp 3 Chu Văn An, Hà Nội – cho những học sinh lứa tuổi 18–20 của tôi. Nhiều em học sinh cấp III khi ấy như được Bùi Minh Quốc tiếp thêm cho ngọn lửa nhiệt tình cách mạng để sau khi tốt nghiệp trường PTTH đã tình nguyện trở về xây dựng quê hương, đi lên miền núi đầy khó khăn gian khổ để xây dựng chủ nghĩa xã hội theo tiếng gọi của Đảng!\nRồi những năm chiến tranh chống Mỹ, tôi cũng đã từng xúc động khi phân tích cho học sinh cuả tôi hình ảnh “Mẹ đào hầm” trong thơ Bùi Minh Quốc viết từ một trong những vùng chiến tranh ác liệt nhất.\nRồi đã có lần, ở Hà Nội, tôi đến chơi nhà người bạn – anh Nguyễn Tiến Cường, chồng chị Dương Thị Hà – ở một ngôi nhà cuối phố Hàng Bông. Nơi đây là chỗ ở của gia đình cụ Dương Quảng Hàm hơn nửa thế kỷ trước, nay con cháu cụ vẫn đang ở. Tôi đã lặng mình đứng tưởng niệm trước di ảnh của nhà văn Dương Thị Xuân Quý. Ra về, trên đường phố Hà Nội tấp nập người xe, tôi vẫn như bị chìm trong suy tưởng về một chuyện như huyền thoại: một đôi vợ chồng nhà văn trẻ cùng xung phong vào chiến trường miền Nam, tình nguyện đến vùng chiến tranh ác liệt nhất. Con còn nhỏ cũng để lại nhà, và người vợ, người mẹ trẻ ấy đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất xa lạ… Sự hy sinh thật là quá lớn. Việc cả vợ lẫn chồng hai nhà văn trẻ gửi con nhỏ ở lại để vào Nam chiến đấu cũng là chuyện ít có trong giới văn nghệ sĩ thời ấy. Khi vợ hi sinh, Bùi Minh Quốc vẫn đang còn chiến đấu ở chiến trường.\nCho đến những năm sau chiến tranh, được nghe tin Bùi Minh Quốc giữ chức Chủ tịch Hội Văn học–Nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng, tôi đã mừng thầm trong bụng. Vì tôi đã có dịp được đi đến nhiều tỉnh từ Bắc chí Nam, biết nhiều văn nghệ sĩ được cử giữ chức Chủ tịch Hội VH-NT của địa phương. Nhưng theo tôi, không ai xứng đáng bằng Bùi Minh Quốc giữ chức Chủ tịch Hội VH-NT tỉnh Lâm Đồng.\nThế rồi lại nghe tin Bùi Minh Quốc bị khai trừ khỏi Đảng, bị mất chức Chủ tịch Hội VH-NT Lâm Đồng. Lúc mới nghe tin, tôi cũng cho là một sự phi lý. Dần dà, thực tế ở nước Việt Nam hiện nay đã cho tôi hiểu rõ. Bất kể ai, kể cả khai quốc công thần như tướng Trần Độ, một khi đã không chịu cúi đầu nghe theo “Lời Đảng dạy”, đều bị coi là “phần tử xấu”, thậm chí là “phản động”, bị đối xử như với kẻ thù! Bùi Minh Quốc bị khai trừ khỏi Đảng, bị mất chức, bị giam cầm, quản thúc…, chỉ làm cho tôi và rất nhiều người đã biết, đã hiểu anh càng thêm cảm phục anh.\nVà những năm gần đây, tôi vẫn được đọc thơ Bùi Minh Quốc. Thơ anh không được đăng trên những tờ báo chịu sự khống chế của ban Tư tưởng-Văn hoá Trung ương, nhưng được in bằng máy vi tính và chuyền tay nhau ở Câu lạc bộ Ba Đình–Hà Nội, nơi sinh hoạt thể dục thể thao của cán bộ trung–cao cấp, rất nhiều hội viên CLB là lão thành cách mạng, có huy hiệu 40–50 tuổi đảng, nhưng đọc thơ Bùi Minh Quốc chửi bọn độc tài, tham nhũng… cũng phải vỗ đùi khen “Hay!”\nHôm nay, lại được đọc “Thư ngỏ…” của Bùi Minh Quốc, trong đó anh đã bộc lộ những cảm nghĩ rất sâu sắc về sự hy sinh cao quý của Đặng Thuỳ Trâm và của nhiều liệt sỹ khác trong kháng chiến chống Pháp và kháng chiến chống Mỹ.\nỞ Việt Nam hiện nay, người ta đang đề cao cuốn Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm với mục đích chính trị của Đảng cầm quyền, nhằm kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam noi gương chiến đấu hy sinh của Đặng Thuỳ Trâm để “xoá đói, giảm nghèo”! Từ ông cưụ TBT Lê Khả Phiêu cho đến ông đương kim Thủ tướng Phan Văn Khải đều nhân dịp Nhật ký Đặng Thùy Trâm được công bố để kêu gọi thanh niên “đưa đất nước tiến kịp thời đại với ý chí mãnh liệt như ý chí giành độc lập thống nhất.”\nBùi Minh Quốc đã dũng cảm và hoàn toàn chính xác khi, trong “Thư ngỏ…”, anh nhắc nhở các bạn trẻ cần phải hướng sự dũng cảm hy sinh của mình vào công cuộc đấu tranh để nhân dân ta được “làm ngườii tự do”.\nĐọc những lời này của anh, tôi nhớ lại một chuyện xảy ra hơn 30 năm trước. Ngày ấy, khoa Văn trường Đại học Sư phạm Hà Nội tổ chức một hội thảo khoa học. Trong bài tham luận trước cử toạ là hàng trăm các giáo sư, tiến sĩ, cán bộ giảng dạy ở các trường đại học và các giáo viên văn vào hạng cây đa cây đề toàn miền Bắc, anh Nguyễn Đức Quyền, giáo viên Văn trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh Hà Tây, một cây bút bình thơ khá tài hoa, thường có bài trên tuần báo Văn Nghệ, đã nói rất to với chất giọng y chang giọng Xuân Diệu, đại ý: Các anh cắt mất một nửa Hồ Chủ tịch, hay nói chính xác hơn, các anh mới dạy cho học trò biết một nửa Cụ Hồ. Cụ nói “Không có gì quý hơn Độc lập Tự do”. Các anh chỉ dạy những bài văn chiến đấu cho Độc lập, không dạy đến những bài chiến đấu cho Tự do, thế chẳng phải mới dạy một nửa Hồ Chủ tịch là gì? Anh còn dẫn ra ở sách nào, trang nào, cụ Hồ đã nói: Có Độc lập mà không có Tự do thì Độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì!\nNguyễn Đức Quyền nói xong, cử toạ vỗ tay rầm rầm. Nhưng những người lãnh đạo hội thảo mặt xám ngoét. Kết thúc hội thảo, GS Lê Trí Viễn – Chủ nhiệm khoa Văn năm ấy – đã có lời xin lỗi và sau đó khiển trách người đã mời Nguyễn Đức Quyền và để cho anh đăng đàn nói năng bạt mạng như thế.\nCuối cùng, tôi có vài lời góp ý với nhà thơ Bùi Minh Quốc.\nTôi thấy ý kiến của anh trong “Thư ngỏ…” còn có phần ảo tưởng khi anh muốn các bạn trẻ ở nước ta “hãy bắt tay vào làm, hàng loạt công việc cho dân chủ hoàn toàn có thể làm ngay hôm nay, ngay ngày mai, chẳng hạn hãy mở ngay một cuộc gặp mặt bàn tròn, một hội nghị Diên Hồng với nội dung ‘Làm thế nào để sức mạnh dân tộc trong công cuộc giành độc lập thống nhất trước kia sang công cuộc dân chủ hoá đất nước hôm nay’”.\nNhà thơ ơi! Anh đã bay bổng quá cao, vượt khỏi thực tế\nđ\nất nước mà anh đang sống mất rồi! Ở đất\nnước này, ai cho các bạn trẻ tổ chức “một cuộc gặp mặt bàn tròn”, “một hội nghị Diên Hồng” để bàn về công cuộc “dân chủ hoá đất nước”? Thế mà nhà thơ lại bảo các bạn trẻ “hãy bắt tay vào làm… có thể làm ngay hôm nay, ngay ngày mai”. Không được đâu! Không ai cho làm những việc theo kiểu “dân chủ tư sản” như thế! Ở đất nước Việt Nam hôm nay, dưới chế độ có một sự “tự do gấp triệu lần tự do tư sản” như Bùi Minh Quốc đã biết, chính mấy người bạn trong hàng ngũ Dân chủ của anh, vì có lá đơn xin thành lập Hội chống tham nhũng, nhằm thực hiện đúng cái việc mà Đảng Cộng sản Việt Nam đề xướng, kết quả là hai tác giả của lá đơn đó đã được… ngồi tù! Lạ thay! Đang sống trong một xã hội không có dân chủ mà chính anh là một trong những nạn nhân, Bùi Minh Quốc, qua ý kiến kể trên, lại nhầm tưởng như mình đang được sống trong một xã hội có dân chủ vậy.\nTôi chân thành góp mấy ý kiến với anh, muốn để qua anh, nói với các anh, các chị đang đấu tranh cho công cuộc dân chủ hoá đất nước, rằng: Chúng tôi chờ mong ở các anh các chị những ý kiến thật sát với thực tế đất nước để thúc đẩy phong trào đấu tranh đòi dân chủ tự do đang ngày càng lan rộng trong mọi tầng lớp nhân dân ta.\n© 2005 talawas\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/10/m%E1%BA%A5y-c%E1%BA%A3m-nghi-nhan-d%E1%BB%8Dc-th%C6%B0-ng%E1%BB%8F-c%E1%BB%A7a-bui-minh-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLê Nguyễn\u003cbr\u003e\nMấy cảm nghĩ nhân đọc „Thư ngỏ…” của Bùi Minh Quốc\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMột lần nữa tôi thật sự cảm phục Bùi Minh Quốc, khi được đọc bức “Thư ngỏ… ” của anh, đề ngày 19/8/2005/ trên talawas. Tôi nói “một lần nữa”, vì non nửa thế kỷ qua tôi đã biết và cảm phục anh.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTừ cuối những năm 50 của thế kỷ trước, tôi đã đứng trên bục giảng, say sưa phân tích “Lên miền Tây”, truyền ngọn lửa nhiệt tình cách mạng của nhà thơ trẻ Bùi Minh Quốc – mới đó còn là cậu học sinh trường cấp 3 Chu Văn An, Hà Nội – cho những học sinh lứa tuổi 18–20 của tôi. Nhiều em học sinh cấp III khi ấy như được Bùi Minh Quốc tiếp thêm cho ngọn lửa nhiệt tình cách mạng để sau khi tốt nghiệp trường PTTH đã tình nguyện trở về xây dựng quê hương, đi lên miền núi đầy khó khăn gian khổ để xây dựng chủ nghĩa xã hội theo tiếng gọi của Đảng!\u003c/p\u003e","title":"Mấy cảm nghĩ nhân đọc „Thư ngỏ…” của Bùi Minh Quốc"},{"content":"Bùi Minh Quốc\nThư ngỏ gửi các bạn trẻ Việt Nam và hai bạn Mỹ Fred, Rob\nCác bạn quý mến,\nTôi đã đọc với niềm xúc động sâu xa và nhiều nghĩ ngợi\nnhật ký của bác sĩ liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và thư của tiến sĩ cựu chiến binh Mỹ Fred gửi các bạn trẻ Việt Nam đăng trên báo Tuổi Trẻ.\nKhi Thùy Trâm ngã xuống vì đạn Mỹ, tôi đang ở chiến trường Quảng Nam, cách Quảng Ngãi không xa. Trước đó, đêm 8.3.1969, vợ tôi, nhà báo, nhà văn Dương Thị Xuân Quý ngã xuống vì một loạt đạn của lính Nam Triều Tiên khi từ dưới hầm bí mật bò lên tìm cách thoát ra khỏi vòng vây tại Duy Xuyên, Quảng Nam. Sau Đặng Thùy Trâm, chiều 1.5.1971, bạn tôi, nhà báo, nhà văn Chu Cẩm Phong trút hơi thở cuối cùng trong một cuộc chiến đấu quyết liệt từ dưới hầm bí mật để đáp lại lời gọi hàng của lực lượng đối phương đông gấp bội bao vây tấn công từ bên trên cũng tại Duy Xuyên, Quảng Nam. Giữa tháng 4.1975, tại Đà Nẵng, một sĩ quan quân đội Sài Gòn tìm gặp tôi và trao cho tôi cuốn nhật ký của Chu Cẩm Phong mà bạn tôi đem theo bên mình tưởng đã bị vĩnh viễn cuốn đi vô tăm tích trong bão lửa chiến tranh. Người sĩ quan cho tôi biết mới đầu anh đọc vì hiếu kỳ nhưng càng đọc anh càng cảm phục nhân cách của tác giả nên đã gìn giữ trân trọng suốt bốn năm bất chấp hiểm nguy, giống hệt trường hợp Fred đối với Đặng Thùy Trâm. (Nhật ký của Chu Cẩm Phong đã được nhà xuất bản Văn Học ấn hành năm 2000 với nhan đề Nhật ký chiến tranh và nhà xuất bản Đà Nẵng tái bản năm 2005 trong Tuyển tập Chu Cẩm Phong).\nThùy Trâm kém tôi hai tuổi, kém Xuân Quý, Chu Cẩm Phong một tuổi. Chúng tôi cùng một lứa được giáo dục đào tạo dưới mái trường xã hội chủ nghĩa tại thủ đô Hà Nội và lên đường vào Nam chiến đấu theo tiếng gọi KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO. Nhật ký của Trâm, Quý, Phong đều ghi rõ tâm nguyện của mỗi người, mà cũng là của cả thế hệ chúng tôi, sẵn sàng dâng hiến, không chút tính toán so đo, từng ngày sống và cả cuộc đời cho độc lập tự do.\nĐộc lập cho dân tộc và tự do cho mỗi con người.\nNhững giá trị thiêng liêng ấy đã được ghi rõ, có thể nói không phải bằng mực mà bằng máu, trong Tuyên ngôn độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ từ 229 năm trước và của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà từ 60 năm trước.\nKhông phải đến 2.9.1945 trong Tuyên ngôn độc lập, mà ngay từ 1942 trong Nhật ký trong tù, tư tuởng không có gì quý hơn độc lập tự do đã được chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định:\nTrên đời ngàn vạn điều cay đắng\nCay đắng chi bằng mất tự do\nMỗi việc mỗi lời không tự chủ\nĐể cho người dắt tựa trâu bò.\n(Thiết nghĩ bốn câu thơ trên cần được treo cùng chân dung chủ tịch Hồ Chí Minh tại tất cả các hội nghị, đại hội Đảng và đoàn thể ở mọi cấp.)\nNhà văn Nguyên Ngọc, sau khi đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm đã qua hình ảnh người con gái trí thức anh hùng này mà nghĩ về người trí thức, viết rằng người trí thức là người “vừa sống vừa luôn biết tự quan sát mình, quan sát sự sống cách sống của mình, luôn tự thẩm định mình, luôn tự đặt ra cho mình những câu hỏi về tư cách sống của chính mình”.Tôi hiểu, cái tư cách sống ấy của người trí thức, hay cái tiêu chí hàng đầu phải có để được coi là trí thức không phải là bằng cấp mà phải là bản lĩnh suy nghĩ độc lập, là cái năng lực biết gọi đúng tên sự vật, cái ý chí kiên quyết giành và giữ lấy quyền tự do nói lên công khai những hiểu biết của mình bất chấp mọi hiểm nguy. Như Galileo: “dù sao, nó (trái đất) vẫn quay”, dẫu cho Bruno bị lên giàn hỏa và Galileo bị lưu đày. Nói đến tư cách sống của người trí thức, không thể không nhắc lại ở đây lời của nhà văn quá cố rất đáng kính Nguyễn Minh Châu: “Làm thằng nhà văn Việt Nam vào lúc này mà tìm cách lẩn tránh vấn đề dân chủ là thiếu tư cách” (Trích thư gửi nhà thơ Nguyễn Trung Thu, tháng 4.1988).\nNhiều đồng đội của Fred, Rob cầm súng sang Việt Nam, họ được nghe bảo rằng hoặc thực sự nghĩ rằng họ đi chiến đấu để giúp nguời Việt Nam bảo vệ những giá trị đã được ghi trong Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ, nhưng rồi thực tế chiến tranh cho thấy họ đã đến để gián tiếp hoặc trực tiếp bắn vào những giá trị ấy đang được ấp ủ nâng niu trong tâm hồn những con người Việt Nam như Đặng Thùy Trâm. Chính sự mẫn cảm về những giá trị ấy trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm của thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu đã giúp Fred trở thành người gìn giữ cho văn hoá Việt Nam một báu vật. Vô cùng cám ơn anh Nguyễn Trung Hiếu và các bạn Fred, Rob. Nhân đây một lần nữa tôi xin gửi tới một ân nhân lớn, mà nhiều năm từ ngày gặp tôi không biết ở đâu, lời cám ơn chân thành, đó là anh Nguyễn Hiếu (hoặc Hoàng Đình Hiếu), người đã gìn giữ và trao cho tôi cuốn nhật ký của Chu Cẩm Phong. Nguyễn Trung Hiếu, Hoàng Đình Hiếu, Fred, Rob ơi, trong cuộc “châu về Hợp phố” này có một cái gì đó thật linh thiêng, cái linh thiêng nằm trong những giá trị tinh thần kết tinh từ bao đời được truyền toả qua hồn thiêng các chiến sĩ đã hy sinh vì độc lập tự do mà tất cả các dân tộc, cả nhân loại và mỗi con người chúng ta đều tôn thờ.\nTôi, người may mắn sống sót sau những hy sinh của Dương Thị Xuân Quý, Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Giá, Chu Cẩm Phong cùng hàng triệu đồng bào đồng chí của tôi, từ 1975 trở đi càng ngày càng thấy nhân dân tôi đã lâm vào một bi kịch thê thảm nhất, cay đắng nhất, quái gở nhất: vì độc lập tự do mà cuồng nhiệt tự nguyện dốc cả sông máu núi xương để rồi “tự do” tự nguyện choàng lên cổ mình một cái ách nô lệ “vàng son” mang tên là sự lãnh đạo của Đảng, mà thực chất chỉ là sự cai trị độc đoán của hơn một trăm Ủy viên Trung ương, thậm chí chủ yếu là mười mấy Ủy viên Bộ Chính trị\n.\nNô lệ đến mức người ta bảo bỏ phiếu\ncho ai là ngoan ngoãn bỏ cho người ấy, chẳng biết người ấy tốt xấu thế nào.\nNô lệ đến mức muốn nói điều mình nghĩ, mình thấy, mình biết cũng không báo nào đăng cho, cỡ như cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt trả lời phỏng vấn mà cũng không được đăng trọn vẹn.\nNô lệ đến mức người ta áp đặt cái đường lối sai lầm dựa trên một kiểu lý luận nói lấy được (chữ dùng của tướng Trần Độ) là “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” cũng không biết mà cãi, hoặc biết mà không dám cãi, hoặc muốn cãi thì cũng không có diễn đàn mà cãi.\nTrong dịp đại hội lần thứ 7 vừa rồi của Hội Nhà văn Việt Nam (tháng 4.2005), mấy đồng nghiệp của tôi – nhà thơ Xuân Sách, nhà thơ Trần Mạnh Hảo, nhà văn Hoàng Quốc Hải – phát biểu tại diễn đàn chỉ tha thiết xin nhà nước thành lập cơ quan kiểm duyệt chính thức, công khai, để nhà văn cứ viết hết cỡ theo lương tâm mình, còn nhà nước không vừa ý chỗ nào thì cứ cắt nhưng phải in rõ chấm chấm chấm kiểm duyệt bỏ chấm chấm chấm như thời chế độ thực dân.\nÔi, đau đớn làm sao, nhục nhã làm sao! Hỡi hồn thiêng các liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, Dương Thị Xuân Quý, Nguyễn Văn Giá, Chu Cẩm Phong, Nguyễn Thi, Lê Anh Xuân, Trần Đăng, Thôi Hữu, Nam Cao, Trần Mai Ninh… và tất cả các liệt sĩ của tất cả các thế hệ đã ngã xuống vì độc lập tự do, hãy về đây mà chứng kiến cho nỗi nhục của chúng tôi! Chẳng lẽ chiến đấu như thế, hy sinh như thế để chuốc lấy nỗi nhục này? Sau bao nhiêu năm chiến đấu hy sinh vì độc lập tự do, nay chỉ xin cái mức tự do ngôn luận như thời thực dân mà cũng không được. Xưa là nô lệ cho ngoại bang, nay lại làm nô lệ cho một nhúm cầm quyền nhân danh Đảng. Nhục quá! Nhục đến nỗi đến bữa quên ăn nửa đêm vỗ gối (con cúi xin Đức Thánh Trần cho con mượn lời này để bày tỏ nỗi lòng). Trong Bộ Chính trị hiện nay có một ủy viên cùng lứa tuổi, cùng chiến đấu trên một giải chiến trường ác liệt Khu Năm-Trị Thiên với Đặng Thùy Trâm, Dương Thị Xuân Quý, Chu Cẩm Phong, đó là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm mà câu thơ của anh từng làm rung động bao trái tim Việt Nam thời ấy qua giai điệu Trần Hoàn: “Em Cu Tai ngủ trên lưng mẹ… Mai sau con lớn làm người tự do”. Nhân đây tôi muốn gửi một lời nhắn hỏi: Nguyễn Khoa Điềm à, anh có chia sẻ nỗi nhục này của chúng tôi không? Và nếu chia sẻ thì anh làm gì cho khỏi nhục?\nMột bạn trẻ thành đạt nào đó đã phát biểu trên báo Tuổi Trẻ: “Tài sản của tôi là nỗi nhục nghèo khổ” – ý nói từ chỗ thấy nhục vì nghèo khổ mà có chí vươn lên làm giàu. Tiến sĩ Fred, với thiện chí và thiện cảm chân thành đáng quý cũng nhắc bạn trẻ Việt Nam noi gương Đặng Thùy Trâm mà phấn đấu đưa đất nước sớm thoát khỏi nghèo khổ. Rất hoan nghênh. Nhưng tôi muốn nhắc: có một nỗi nhục còn lớn hơn nỗi nhục nghèo khổ là nỗi nhục nô lệ, nỗi nhục của kẻ “mỗi việc mỗi lời không tự chủ, để cho người dắt tựa trâu bò”, mà thậm nhục là gần ba triệu đảng viên, hơn tám mươi triệu dân lại đành nô lệ cho chỉ hơn một trăm Ủy viên Trung ương, mười mấy Ủy viên Bộ Chính trị. Đặng Thùy Trâm cũng như mọi liệt sĩ Việt Nam hy sinh cho Tổ Quốc là một Tổ Quốc trên đó mỗi con người phải được làm người tự do, như lời thơ Nguyễn Khoa Điềm họ đã hát vang thời ấy. Tình trạng không có tự do dân chủ trên Tổ Quốc Việt Nam hôm nay đang từng ngày từng giờ xúc phạm dòng máu thiêng của các liệt sĩ.\nKhông cam chịu mãi tình trạng nhục nhã đau đớn ấy, tiếp nối sự dấn thân cao cả của những Đặng Thùy Trâm, Dương Thị Xuân Quý, Chu Cẩm Phong …, trong giới trẻ đã xuất hiện những chiến sĩ dấn thân cho tự do, họ không tiếc những vị trí làm việc ngon lành mà có lẽ không ít bạn trẻ đang mơ ước để quyết dấn thân và sẵn sàng chịu khổ nạn, như bác sĩ Phạm Hồng Sơn làm đại diện cho một công ty dược phẩm lớn của nước ngoài, nhà báo Nguyễn Vũ Bình làm biên tập viên Tạp chí Cộng sản – cơ quan lý luận của Trung ương Đảng, nhà giáo cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn, các bạn ấy bị chụp những bản án vô căn cứ, bị tù đày chỉ vì đã viết và dịch các bài về dân chủ, viết đơn xin thành lập Đảng Dân chủ Tự do, viết đơn khiếu kiện giúp và viết bài bênh vực các bà mẹ Việt Nam anh hùng bị ức hiếp…\nThủ tướng Phan Văn Khải sau khi đọc nhật ký của hai liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc, gửi thư cho toà soạn và bạn đọc báo Tuổi Trẻ nhấn mạnh: “Đưa đất nước tiến kịp thời đại với ý chí mãnh liệt như ý chí giành độc lập, thống nhất”. Tôi muốn góp thêm vào đây một ý này: đối với đất nước ta hiện nay, muốn tiến kịp thời đại, trước hết là phải gấp rút thoát ra khỏi sự tụt hậu về chính trị. Hệ thống chính trị lạc hậu hiện nay là trở lực lớn nhất cho sự phát triển lành mạnh và bền vững của đất nước. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng ta đã xây dựng được một thể chế chính trị dân chủ tiến bộ nhất châu Á, nhưng phải tạm gác công việc hoàn thiện nền dân chủ ấy vì hai cuộc kháng chiến. Từ đấy dân chủ là một món nợ – món nợ xương máu – mà những người cách mạng chúng ta nợ nhân dân ta. Sau một thời gian dài bị gạt ra một cách khuất tất, dân chủ lại được đưa vào ghi thành mục tiêu xây dựng xã hội trong cương lĩnh của Đảng tại đại hội 9, song tiếc thay cái dân chủ ấy mới chỉ có trên mặt giấy. Rõ ràng trong bộ phận đảng viên cầm quyền đã có một thế lực cố ý vỗ nợ dân chủ, phản bội nhân dân, lừa dối nhân dân, miệng nói dân chủ mà tay thì nắm hết quyền vơ hết lợi của dân. Bọn vỗ nợ dân chủ với bọn tham nhũng là một.\nTôi tin rằng nếu nhân dân ta, nhất là giới trẻ, biết chuyển toàn bộ sức mạnh đã có trong công cuộc giành độc lập thống nhất sang công cuộc dân chủ hoá đất nước thì chúng ta sẽ sớm đòi được món nợ dân chủ.\nTôi tin rằng trong giới cầm quyền vẫn còn nhiều đồng chí tốt, nhiều đồng chí thuộc lớp trẻ, muốn sớm trả món nợ dân chủ cho nhân dân, nhưng lúng túng giữa một mớ bùng nhùng các mối quan hệ quyền lực. Theo tôi, tháo gỡ cái bùng nhùng này cũng không đến nỗi khó, chỉ cần một thao tác đơn giản là lời nói đi đôi với việc làm, lời nói về dân chủ thì đã có nhiều rồi, hãy bắt tay vào làm, hàng loạt công việc cho dân chủ hoàn toàn có thể làm ngay hôm nay, ngay ngày mai, chẳ\nng hạn hãy mở ngay một cuộc\ngặp mặt bàn tròn, một hội nghị Diên Hồng với nội dung “Làm thế nào để chuyển sức mạnh dân tộc trong công cuộc giành độc lập thống nhất trước kia sang công cuộc dân chủ hoá đất nước hôm nay?” Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã nói nhiều về dân chủ, đã dẫn lời chủ tịch Hồ Chí Minh “Dân chủ là cái chìa khoá vạn năng giải quyết mọi khó khăn”, chẳng lẽ ở cương vị của mình lại không sớm tổ chức được một hội nghị Diên Hồng như thế? Hoặc là ngay từ ngày mai, tất cả các báo mỗi kỳ dành một trang cho diễn đàn dân chủ, đăng tất cả mọi ý kiến khác nhau để tìm kế sách, biện pháp tối ưu nhằm đưa mục tiêu dân chủ từ nghị quyết vào cuộc sống, việc này hoàn toàn có thể làm ngay, chỉ cốt có thực tâm làm dân chủ, thực tâm tôn trọng nghị quyết do chính mình biểu quyết.\nTôi cũng tin rằng giới trẻ đầy năng động cũng sẽ chẳng thụ động ngồi chờ ai đem dân chủ tự do đến cho mình, hoàn toàn có thể ngay hôm nay ngay ngày mai, bắt đầu bằng việc tự động ngồi lại với nhau làm một cuộc Diên Hồng Trẻ với nội dung như thế.\nĐất nước ta đã hàng nghìn năm dưới ách chuyên chế, chỉ đến Cách mạng tháng Tám 1945 mới chuyển sang kỷ nguyên dân chủ nhưng rồi bị đứt đoạn, sau ngày thống nhất tưởng rằng sẽ xây dựng được một chế độ dân chủ gấp triệu lần, ai ngờ lại là một chế độ chuyên chế toàn trị độc đảng theo kiểu vừa sta-lin-nít vừa mao-ít được Việt Nam hoá. Tôi nghe thấy hồn thiêng sông núi, hồn thiêng các liệt sĩ đang thúc giục chúng ta: đây là thời điểm lịch sử, hãy cùng nhau chung sức chung lòng làm nhiệm vụ lịch sử, chuyển toàn bộ sức mạnh dân tộc trong công cuộc giành độc lập thống nhất sang công cuộc dân chủ hoá đất nước, đưa đất nước thực sự đặt bước vững chắc vào KỶ NGUYÊN DÂN CHỦ. Trong sự nghiệp lịch sử trọng đại này, vai trò của các bạn trẻ, với vô vàn sáng kiến, là rất quyết định.\nTrân trọng gửi tới các bạn trẻ niềm tin và hy vọng của tôi.\nĐà Lạt 19.8.2005\nBùi Minh Quốc, 03 Nguyễn Thượng Hiền-Đà Lạt, điện thoại: 063-815459, 0918007842\n© 2005 talawas\nBình luận (1) Mr Free — 2007-07-10 08:45\nô kìa, không có ai comment bài này à, đọc xong rồi thì để lại một câu cảm nghĩ đi chứ,\ncòn tớ, tớ cảm ơn nhà thơ Bùi Minh Quốc đã viết bức thư này, tớ nhất định phải mua cuốn nhật ký của nhà báo Dương Thị Xuân Quý, giá bìa 70.000k :-p\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/09/th%C6%B0-ng%E1%BB%8F-g%E1%BB%ADi-cac-b%E1%BA%A1n-tr%E1%BA%BB-vi%E1%BB%87t-nam-va-hai-b%E1%BA%A1n-m%E1%BB%B9-fred-rob/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBùi Minh Quốc\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eThư ngỏ gửi các bạn trẻ Việt Nam và hai bạn Mỹ Fred, Rob\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCác bạn quý mến,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTôi đã đọc với niềm xúc động sâu xa và nhiều nghĩ ngợi\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=89319\u0026amp;ChannelID=89\"\u003enhật ký của bác sĩ liệt sĩ Đặng Thùy Trâm\u003c/a\u003e và \u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=91781\u0026amp;ChannelID=89\"\u003ethư của tiến sĩ cựu chiến binh Mỹ Fred\u003c/a\u003e gửi các bạn trẻ Việt Nam đăng trên báo Tuổi Trẻ.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhi Thùy Trâm ngã xuống vì đạn Mỹ, tôi đang ở chiến trường Quảng Nam, cách Quảng Ngãi không xa. Trước đó, đêm 8.3.1969, vợ tôi, nhà báo, nhà văn \u003cstrong\u003eDương Thị Xuân Quý\u003c/strong\u003e ngã xuống vì một loạt đạn của lính Nam Triều Tiên khi từ dưới hầm bí mật bò lên tìm cách thoát ra khỏi vòng vây tại Duy Xuyên, Quảng Nam. Sau Đặng Thùy Trâm, chiều 1.5.1971, bạn tôi, nhà báo, nhà văn Chu Cẩm Phong trút hơi thở cuối cùng trong một cuộc chiến đấu quyết liệt từ dưới hầm bí mật để đáp lại lời gọi hàng của lực lượng đối phương đông gấp bội bao vây tấn công từ bên trên cũng tại Duy Xuyên, Quảng Nam. Giữa tháng 4.1975, tại Đà Nẵng, một sĩ quan quân đội Sài Gòn tìm gặp tôi và trao cho tôi cuốn nhật ký của Chu Cẩm Phong mà bạn tôi đem theo bên mình tưởng đã bị vĩnh viễn cuốn đi vô tăm tích trong bão lửa chiến tranh. Người sĩ quan cho tôi biết mới đầu anh đọc vì hiếu kỳ nhưng càng đọc anh càng cảm phục nhân cách của tác giả nên đã gìn giữ trân trọng suốt bốn năm bất chấp hiểm nguy, giống hệt trường hợp Fred đối với Đặng Thùy Trâm. (Nhật ký của Chu Cẩm Phong đã được nhà xuất bản Văn Học ấn hành năm 2000 với nhan đề \u003cem\u003eNhật ký chiến tranh\u003c/em\u003e và nhà xuất bản Đà Nẵng tái bản năm 2005 trong \u003cem\u003eTuyển tập Chu Cẩm Phong\u003c/em\u003e).\u003c/p\u003e","title":"Thư ngỏ gửi các bạn trẻ Việt Nam và hai bạn Mỹ Fred, Rob"},{"content":"Em Linh xinh xắn dễ thương yêu cầu tham gia cái gọi là tag, em đã “có nhời” thì anh nỡ lòng nào lại không “báo đáp”. Tạm thời viết 7 cái sự thật này đã, còn 7 người được (bị) tag (tát) tiếp theo thì cứ từ từ. Đang ở quê, ko có thời gian lên mạng nhiều, bà con thông cảm.\n1. sự thật là tớ bị sâu răng, có tiền sử đi hàn răng từ bé tí đến lớn tí. Tớ nhớ lần đầu tiên đi chữa răng là vào bệnh xá lữ đoàn 490, bố tớ là bộ đội trong đó, rồi thì về viện 7 ở Hải Dương, viện 9 ở Vĩnh Phúc, đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc, bệnh xá của sư đoàn gì gì đó ở Hương Canh, rồi bệnh viện 354 ở HN, đỉnh cao của sự sâu răng là nhổ răng, may mà nhổ răng hàm chứ không thì thay vì gọi tớ là Thái Mèo, mọi người sẽ gọi tớ là Thái Sứt . Người ta nói thứ nhất đau mắt thứ nhì đau răng (hay đau tai nhỉ?), điều đó chứng tỏ rằng đau răng là rất khổ, khổ nhất là ở chỗ ăn gì cũng không thấy ngon, hichic, mà tớ thì ham ăn đừng hỏi. Còn gì đau khổ hơn khi nhìn vào những đĩa thức ăn đầy sức hút mà lực bất tòng tâm .\n2. Sự thật là tớ thích đọc, thích đọc sách, đọc báo, quý những người thích sách ^^, Yêu văn hóa đọc. Thực ra, nhà tớ khó khăn, làm gì có sách mà đọc, toàn đi mượn báo của chị hàng xóm, rồi đi xin báo của các cô chú, toàn là báo thôi. Mãi tới hồi lớp 11 mới bắt đầu đọc được vài quyển cho ra hồn, đợt ấy tớ bị đau răng, đau tới mức không ngủ được, may thay, bạn Nhung ỉn vừa cho mượn 2 cuốn Không gia đình, tớ bèn thức thâu đêm vá áo, à quên, thức thâu đêm đọc sách, đọc hăng say tới mức quên cả mình đang đau răng, Không gia đình quả là một cuốn truyện phưu lưu kì thú tuyệt vời, kì thú nhất là ở chỗ nó giúp tớ hết đau răng, hehe.\n3. Sự thật tiếp theo là tớ bị hay khóc khi đọc truyện, T_T, làm gì có luật nào quy định con trai không được khóc, nhờ, với lại tớ chỉ khóc một mình thôi, có ai trông thấy đâu, tớ nói ra đây thì các bạn cũng chỉ biết thế, kiểm chứng thế nào được, hehe. Thực ra thì đọc “Ở đâu có sự sống ở đó còn hi vọng” mà không rơm rớm nước mắt thì tớ khẳng định tim bạn bị phơi ở Sahara quá lâu rồi.\n4. Sự thật là tớ không yêu ai lâu quá rồi, thật là điều vô lý, gần 2 năm single rồi, vô lý quá đi mất, nhất là với người “đào hoa+đa tình” như mình . Tớ quyết định sẽ học tập anh Joe khẩn trương, tức là từ giờ, chỉ cần tìm một người ” tạm được” là được rồi, không cần “quá được” nữa, tìm người quá được, quá perfect với mình thì bao giờ mới thấy đây, thôi, chỉ cần tạm được thôi. Nhưng lâu quá tớ không yêu, nên bi giờ tớ không bít phải bắt đầu tình yêu như thế nào nữa, mất khả năng yêu rồi, huhu, hichic, ặc ặc 5. Sự thật là hồi bé, tớ mê bóng đá kinh khủng khiếp, chính xác là từ hồi xem xong EURO 96, hồi ấy mình 9 tuổi nhỉ, suốt ngày đá bóng thôi, đen nhẻm đen nhèm, lúc nào cũng tưởng tượng ra cảnh mình sẽ là đội trưởng, dẫn dắt đội tuyển Việt Nam vô địch thế giới, ôi ôi ôi, giấc mơ vĩ đại. Giờ nghĩ lại thấy vui ghê, trẻ con có những giấc mơ thật là đẹp, càng lớn lên, giấc mơ của người ta càng nhỏ đi, vì càng lớn ta càng nhìn rõ cái xã hội xấu xa, tệ hại, không màu hồng như trong cổ tích trẻ thơ! Ơi, “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”, càng lớn lên, nỗi lo cơm áo gạo tiền, nỗi lo cho cuộc sống bon chen khiến người ta không còn đủ thời gian suy nghĩ cho những lý tưởng cao cả hơn nữa, đi làm đều đều, tháng lĩnh lương. Chính trị à, ko phải việc của mình, dân chủ, tự do, tiến bộ, văn minh ư, những thứ đó tôi không có quen , chậc chậc,\n6. Đã say bao giờ chưa? À, cho tới thời điểm này thì mới có duy nhất một lần, lần đó uống rượu cổ cánh ở đầu ngõ, lảo đảo đi về, leo lên cầu thang, chân bước không vững, nằm trên giường một lúc thì ko thể nào chịu đựng được nữa phải nhảy xổ vào WC “phun”, cảm giác thật kinh khủng. Không bao giờ muốn say nữa. Lần đó tại sao mình lại say nhỉ, uống lúc nào mình cũng biết điểm dừng mà lần đó lại say, kì lạ thế, he he, hỏi thế gian tình ái là chi, mà khiến ta say đến thế\n7. Ô, đã tới câu thứ 7 rồi à, sự thật thứ 7 là, là, là, là gì nhỉ, hì hì, à, là tớ còn rất trẻ con, hehe, biểu hiện là ở chỗ tớ chơi với rất nhiều chị, và rất quý các chị ấy. Còn các em thì lại rất ít, thế mới bất đối xứng chứ, giờ thì mình đã hiểu tại sao mình không có người yêu. Nói thế thôi chứ cũng chẳng nhiều lắm đâu, chỉ có ngồi ôm máy tính là nhiều thôi, yêu nhiều thì yếu, ôm nhiều thì ốm, tớ ôm nhiều quá nên mắt tớ giờ bên to bên bé. Mắt trái cận 1,5 nhưng ko đeo kính, còn mắt phải ko cận, suy ra là ngồi nhìn màn hình nhiều, mắt trái sẽ phồng lên, còn mắt phải vẫn thế. Không muốn đeo kính vì đeo kính trông mình bị bớt đẹp zai, bình thường vốn chỉ hơi đẹp zai, giờ lại bị bớt đi thì em kiên quyết ko ko ko cập nhật tag rule và các đồng chí sẽ tag sau nhé ^^\nXin giới thiệu các nhân vật được tag ^^ (ít quá, tớ còn muốn nhiều hơn nữa cơ):\n1. Cầm Hương: bạn Hương hiền lành xinh xắn, đang ở Sơn La xa xôi 😉 ^^\n2\n.\nBùm Chíu: bạn Thanh Hươn\ng cá tính, hài hước, xinh phết bà con ạ, hình như đang ở Quang Ninh.\n3. Chị Thùy: chị Thùy thì siêu dễ thương và ngộ nghĩnh rồi, chị ấy đang ở Sa Pa, em quý chị cực chị Thùy ơi, mang quà về cho em nhé, mang một em Sa Pa trắng trẻo xinh xăn thì càng tốt , hehe\n4. Chị Ngọc: ôi chị Ngọc yêu quý, chị mà có đường thoát thân trong vụ này hay sao, hehe\n5. Chị Quyên: chị Quyên ơi chị đọc xong đống sách của em chưa, hehe, chị ấy đang phải dịch một cuốn sách dày 800 trang, thật đáng sợ, cố lên chị ơi\n6. Thảo Nguyên: em gái xinh xắn đáng yêu của Thủy Tiên, chúc sinh nhật 07.07.07 của em thật vui vẻ nhé 😉\n7. Khánh Huyền: mèo béo đi du lịch chưa nhỉ, tuy chưa thân lắm nhưng tớ vẫn hơi bị quý cậu 😉\nLUẬT CHƠI TAG (copy bên blog anh SK cho nhanh, mà ông này còn copy ở đâu đâu ấy )\nMỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/ sở thích gì đó về bản thân họ (**phải khai báo đầy đủ, chân thật 7 điều về bản thân mình vào blog đấy). Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ về 7 thứ của họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 ng khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải vào đọc blog của bạn!\n(Each player starts with 7 random facts / habits about themselves. People who are tagged need to write on their own blog about their 7 things, as well as these rules. At the end of your blog, you need to tag 7 people and list their names. Don’t forget to leave them a quick comment telling them that they’ve been tagged and to read your blog)\nBình luận (15) Omai — 2007-07-04 11:59\nqua đây cũng bít 1 số sự thật hay hay đấy nhỉ? (mà thật hay ko thì ko kiểm chứng đc nên cứ coi nó là thật vậy). hì hì\n!o0o linh_ PiS o0o! — 2007-07-04 12:44\nhihi..trò này cũng vui đấy chứ…Biết được sự thật về anh PT ..he he\nMr Free — 2007-07-05 03:28\nhihi, tớ còn nhìu bí mật lắm nhá,\ncòn chị Hiền thì em vào blog của chị, nhiều quá đọc không xuể, chị Hiền là blogger VIP đấy mọi người ạ, rất vinh dự được chị cm, hehe\n@Linh: anh không hiểu anh đã làm gì sai trái mà em cho anh lên mây vậy hả em? :))\neikyuu ni \u0026hellip;..henkashinai — 2007-07-05 07:58\nPHI HỒNG THÁI….tên nghe hay ghê….blog có hai câu đối cũng pro ko kém (thiên thu vạn cổ yêu là khổ,vạn cổ thiên thu khổ vẫn yêu)….nghe cứ như là đúng rồi ý\nMr Free — 2007-07-05 09:19\ntên tớ là PHÍ HỒNG THÁI nha, PHÍ chứ không phải PHI, có dấu sắc chứ bộ B-)\nThủy Hiền — 2007-07-05 12:00\nÔi, công nhận trò này hay ghê, biết được bao nhiêu bí mật của mọi người, hihihi…\nMà đừng có tát chị đấy nhé, chị “tắc” rồi 😛\n♥\u0026hellip;ღLink_Linkღ\u0026hellip;♥ — 2007-07-05 12:33\nhehe, anh Thái ở quê mà cập nhật thông tin nhanh gớm, tốt, thanks anh vì đã thực hiện yêu cầu, ko như một số đứa cứng đầu khác. À quên, còn cám ơn anh vì đã khen em xinh xắn dễ thương (ngượng thế ko bít :P)\nKa●® i — 2007-07-07 09:27\nto cung nghe ve tag lau rui nhung ko de y dau,nhung ma doc entry nay cua Thai thay hay that day!the nguoi da tag bi to tag lai co hop le ko vay?^^\nanticlockwise_feb — 2007-07-08 09:36\nnày, đúng là cái trò trẻ con, trên vnexpress cũng có luật cái trò này đấy, chắc ông SK của em cop trên đấy, thông cảm cho chị, dạo này già rồi, ko khoái mấy cái vụ phù phiếm thế này. Anyway, thanks for tagging me!\nanticlockwise_feb — 2007-07-08 09:38\nầy, 7 điều ấy chưa chắc đã là chân thật đâu, mọi người cẩn thận bị Thái nó lừa, há há!\n★Loan♡Dzung★ — 2007-07-08 12:41\nLúc đầu chị ghét trò này lắm,nhưng giờ nghĩ khác, trò này làm người ta hiểu nhau hơn. Như entry này chẳng hạn, chị hiểu thêm về Thái rất nhìu.Hihi\nSAY THE SAME — 2007-07-09 04:04\nmẹ kiếp tao đang định tag mài\nMr Free — 2007-07-09 04:39\nhà hà, cảm ơn mày, rồi tao sẽ tag tiếp, làm gì mà chửi bới kinh thế =))\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-07-09 09:53\nhi hi kho day!\n[deleted] — 2007-07-20 10:21\nhè hè, bạn Mèo dám tát tớ, quân tử trả thù chục năm chưa mụh, hị hị\nNhg mà khen tớ lại làm tớ ngại roài… xấu hổ quá cơ \u0026gt;___\u0026lt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/","summary":"\u003cp\u003eEm Linh xinh xắn dễ thương\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/3.gif\"\u003e yêu cầu tham gia cái gọi là tag, em đã “có nhời” thì anh nỡ lòng nào lại không “báo đáp”. Tạm thời viết 7 cái sự thật này đã, còn 7 người được (bị) tag (tát) tiếp theo thì cứ từ từ. Đang ở quê, ko có thời gian lên mạng nhiều, bà con thông cảm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e1. sự thật là tớ bị sâu răng, có tiền sử đi hàn răng từ bé tí đến lớn tí. Tớ nhớ lần đầu tiên đi chữa răng là vào bệnh xá lữ đoàn 490, bố tớ là bộ đội trong đó, rồi thì về viện 7 ở Hải Dương, viện 9 ở Vĩnh Phúc, đa khoa tỉnh Vĩnh Phúc, bệnh xá của sư đoàn gì gì đó ở Hương Canh, rồi bệnh viện 354 ở HN, đỉnh cao của sự sâu răng là nhổ răng\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/20.gif\"\u003e, may mà nhổ răng hàm chứ không thì thay vì gọi tớ là Thái Mèo, mọi người sẽ gọi tớ là Thái Sứt \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/42.gif\"\u003e. Người ta nói thứ nhất đau mắt thứ nhì đau răng (hay đau tai nhỉ?), điều đó chứng tỏ rằng đau răng là rất khổ, khổ nhất là ở chỗ ăn gì cũng không thấy ngon, hichic, mà tớ thì ham ăn đừng hỏi. Còn gì đau khổ hơn khi nhìn vào những đĩa thức ăn đầy sức hút mà lực bất tòng tâm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/102.gif\"\u003e.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Sự thật là tớ thích đọc, thích đọc sách, đọc báo, quý những người thích sách ^^, Yêu văn hóa đọc. Thực ra, nhà tớ khó khăn, làm gì có sách mà đọc, toàn đi mượn báo của chị hàng xóm, rồi đi xin báo của các cô chú, toàn là báo thôi. Mãi tới hồi lớp 11 mới bắt đầu đọc được vài quyển cho ra hồn, đợt ấy tớ bị đau răng, đau tới mức không ngủ được, may thay, bạn Nhung ỉn vừa cho mượn 2 cuốn Không gia đình, tớ bèn thức thâu đêm vá áo, à quên, thức thâu đêm đọc sách, đọc hăng say tới mức quên cả mình đang đau răng, Không gia đình quả là một cuốn truyện phưu lưu kì thú tuyệt vời, kì thú nhất là ở chỗ nó giúp tớ hết đau răng, hehe.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Sự thật tiếp theo là tớ bị hay khóc khi đọc truyện, T_T, làm gì có luật nào quy định con trai không được khóc, nhờ, với lại tớ chỉ khóc một mình thôi, có ai trông thấy đâu, tớ nói ra đây thì các bạn cũng chỉ biết thế, kiểm chứng thế nào được, hehe. Thực ra thì đọc “Ở đâu có sự sống ở đó còn hi vọng” mà không rơm rớm nước mắt thì tớ khẳng định tim bạn bị phơi ở Sahara quá lâu rồi.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e4. Sự thật là tớ không yêu ai lâu quá rồi, thật là điều vô lý, gần 2 năm single rồi, vô lý quá đi mất, nhất là với người “đào hoa+đa tình” như mình \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/45.gif\"\u003e. Tớ quyết định sẽ học tập anh Joe khẩn trương, tức là từ giờ, chỉ cần tìm một người ” tạm được” là được rồi, không cần “quá được” nữa, tìm người quá được, quá perfect với mình thì bao giờ mới thấy đây, thôi, chỉ cần tạm được thôi. Nhưng lâu quá tớ không yêu, nên bi giờ tớ không bít phải bắt đầu tình yêu như thế nào nữa, mất khả năng yêu rồi, huhu, hichic, ặc ặc \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/07/04/tag-thi-tag-s%E1%BB%A3-mi-ch%E1%BA%AFc/106.gif\"\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tag thì tag, sợ mi chắc"},{"content":"Bài thơ gây chấn động dư luận Cách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước.\nBài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là “trái bom” là “ngòi nổ” đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. (Tiền Phong)\nMùa xuân nhớ Bác\nKính tặng đồng chí Lê Đức Thọ, tác giả bài thơ “Lẽ sống” và đồng chí Hồ Thiện Ngôn, tác giả bài thơ “Đọc thơ anh”.\nMùa xuân về nhớ Bác khôn nguôi\nTiếng pháo giao thừa nhớ ngày xuân Bác còn chúc Tết\nVần thơ thân thiết\nẤm áp lòng người\nBác đã đi xa rồi\nĐể lại chúng con bao nỗi nhớ\nNgười cha đã đi xa.\nCác anh ơi, Mùa xuân về đọc thơ xuân các anh trên báo Đảng\nLòng càng nhớ Bác nhiều hơn\nLàm sao có thể quên\nMỗi lần gặp Bác\nBác bắt nhịp bài ca đoàn kết\nNgười thường nhắc nhở:\nYêu nước, thương dân\nDẫu thân mình có phải hy sinh\nCũng chỉ vì trường xuân cho đất Việt.\nMùa xuân về đọc thơ xuân các anh\nTuổi trẻ chúng tôi thấy lòng mình day dứt\nDay dứt vì mình chưa làm được\nNhững điều hằng ước mơ\nNhững điều chúng tôi thề\nDưới cờ Đoàn trong giờ kết nạp,\nTuổi trẻ chúng tôi tha thiết\nĐược Đảng chăm lo\nĐược cống hiến cho quê hương nhiều nhất\nNhưng tuổi trẻ chúng tôi\nKhông ít người đang lỡ thì, mai một.\nTheo năm tháng cuộc đời\nNgoảnh lại nhìn, mình chưa làm được bao nhiêu\nBởi một lẽ chịu hẹp hòi, ích kỷ\nThanh niên chúng tôi thường nghĩ:\nBỏ công gieo cấy, ai quên gặt mùa màng\nMỗi vụ gieo trồng\nCó phải đâu là lép cả?\nTuổi trẻ chúng tôi vẫn tự hào\nNhững trang sử vẻ vang dân tộc\nChúng tôi được học\nĐược thử thách nhiều trong chiến tranh\nChúng tôi nghĩ: Nguyễn Huệ – Quang Trung\nLứa tuổi hai mươi lập nên nhiều chiến công hiển hách.\nLẽ nào tuổi trẻ hôm nay thua thiệt\nCó học hành, lại phải sống cầu an\nPhải thu mình, xin hai chữ “bình yên”\nBởi lẽ đấu tranh – tránh đâu cho được?\nĐồng chí không bằng đồng tiền\nBằng lòng vẫn hơn bằng cấp\nCó ai thấu chăng\nVà ai phải sửa?\nMỗi xuân về con càng thêm nhớ Bác\nLòng vẫn thầm mơ ước\nBác Hồ được sống đến hôm nay\nLàm nắng mặt trời xua tan hết mây\nTrừ những thói đời làm dân oán trách\nCó mắt giả mù, có tai giả điếc\nThích nghe nịnh hót, ghét bỏ lời trung\nTrấn áp đấu tranh, dập vùi khốn khổ\nCùng chí hướng sao bầy mưu chia rẽ?\nTham quyền cố vị\nSợ trẻ hơn già\nQuên mất lời người xưa:\n“Con hơn cha là nhà có phúc”\nThời buổi này,\nKhông thiếu người xông pha thuở trước\nNay say sưa trong cảnh giàu sang\nThoái hóa, bê tha khi dân nước gian nan?\nMùa xuân đất nước\nNhớ mãi Bác Hồ\nTa vẫn hằng mong lý tưởng của Người\nCho đất nước khải hoàn, mùa xuân mãi mãi.\nXuân Bính Dần\nPhạm Thị Xuân Khải\nHọc sinh năm thứ hai khoa Ngữ văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/29/mua-xuan-nh%E1%BB%9B-bac/","summary":"\u003ch1 id=\"bài-thơ-gây-chấn-động-dư-luận\"\u003e\u003cstrong\u003eBài thơ gây chấn động\u003c/strong\u003e dư luận\u003c/h1\u003e\n\u003cp\u003eCách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là “trái bom” là “ngòi nổ” đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. (Tiền Phong)\u003c/p\u003e","title":"Mùa xuân nhớ Bác"},{"content":"Đi xe hơi xịn là mong muốn của toàn dân\nNói thật với tham nhũng\nLâu nay chúng ta liên tục nói không với tham nhũng. Tuy nhiên, sau một thời gian dài sống chung với tham nhũng, tôi cho rằng cần phải có một lần nói thật với tham nhũng.\nĐiều nói thật đầu tiên: tham nhũng đang là hành vi phổ biến trong tầng lớp quan chức, (sự phát hiện của báo chí truyền thông và những tố giác của nhân dân trong thời gian qua cho thấy điều khẳng định này là có cơ sở).\nVà vì là hành vi phổ biến, nên tham nhũng chính là ý muốn của quan chức Việt Nam, (nếu hành vi nào đi ngược lại ý muốn của con người, hành vi đó không thể trở thành phổ biến).\nTrong khi đó, quan chức Việt Nam vốn “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ”, cụ thể hơn, chính nhân dân bầu nên quan chức. Do đó, cán bộ, quan chức, nói chung là những người đang nắm giữ cương vị quan trọng trong bộ máy nhà nước, chính là những đại diện tiêu biểu cho ý chí, nguyện vọng chung của nhân dân (nên mới được nhân dân tín nhiệm bầu lên).\nVì lẽ đó, ý muốn của quan chức nói chung cũng chính là ý chí và nguyện vọng của nhân dân nói chung. Do vậy, tham nhũng chính là hành vi phổ biến nhất thể hiện ý chí và nguyện vọng của toàn dân.\nĐiều nói thật thứ hai: Xét trong chiều dài lịch sử Việt Nam, tham nhũng là hành vi quen thuộc với cả quan và dân. Dân ta, dù triều đại nào, điều kiện xã hội nào, thể chế chính trị nào, cũng chung sống ổn định với tham nhũng để cùng nhau đưa đất nước đi lên!\nBởi thế, theo tôi, đẩy vấn đề tham nhũng (vốn vô hại như phân tích ở trên) thành quốc nạn, xem tham nhũng là một nội dung cần đấu tranh, cần lên án, cần “nói không” như lâu nay, là thiếu thực tế và thiếu cơ sở khoa học.\nThực tế là, so với các vấn nạn như thiên tai bão lụt, sâu rầy hại lúa… thì tham nhũng hoàn toàn không tác hại bằng. Tại sao? Bởi khác với thiên tai và sâu rầy là hiểm họa từ thiên nhiên, tham nhũng chính là sản phẩm của ý chí toàn dân.\nBấy lâu nay, ta đấu tranh chống lại ý chí toàn dân như thế, nên không có hiệu quả cũng là điều dễ hiểu. Từ hai điều nói thật trên, tôi muốn nói thật rằng: chống tham nhũng là việc không cần thiết. Tôi kêu gọi toàn dân tập trung sức người sức của để phòng chống thiên tai và sâu rầy, dịch bệnh thay vì chống tham nhũng như lâu nay!\nnguồn: blog của Người Tiền Nhiệm\nBình luận (2) Lữ Khách — 2007-06-23 04:11\nCac chu hon bon anh o cho dam noi va dam lam day! Co gang len!\nMr Free — 2007-06-24 01:30\nVâng ạ ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/23/noi-th%E1%BA%ADt-v%E1%BB%9Bi-tham-nhung/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĐi xe hơi xịn là mong muốn của toàn dân\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNói thật với tham nhũng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLâu nay chúng ta liên tục nói không với tham nhũng. Tuy nhiên, sau một thời gian dài sống chung với tham nhũng, tôi cho rằng cần phải có một lần nói thật với tham nhũng.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐiều nói thật đầu tiên: tham nhũng đang là hành vi phổ biến trong tầng lớp quan chức, (sự phát hiện của báo chí truyền thông và những tố giác của nhân dân trong thời gian qua cho thấy điều khẳng định này là có cơ sở).\u003c/p\u003e","title":"Nói thật với tham nhũng"},{"content":"Thật tình cờ và thật bất diệt, chúng tôi đã có trong tay những tấm ảnh này…\nBình luận (6) anticlockwise_feb — 2007-06-22 03:38\nTao sẽ giết cả hai!!!!!!!!!!!!!!!!!!!\n@Vân xù: Mày nối giáo cho giặc thế à? Đã bảo là nó hay mang ảnh đi vứt lung tung lắm mà! Cứu tôi! Cứu tôi!\n@Thái mèo: E hèm, như thế này người ta có gọi là pirate ko nhẩy? Chỉ giỏi bắt chước! Mà này, từ sau nếu mà print screen thì cut cái taskbar đi nhá, chỉ lấy cái gì cần lấy thôi\nhoai van — 2007-06-22 09:29\n@Ngọc: tao xin lỗi, tao là cứ hay bị vẻ ngoài làm mờ mắt.\nTao thấy em Thái ăn nói nhỏ nhẹ, mặt mũi hiền lành, tao tưởng…\nMr Free — 2007-06-22 10:03\nvô lý, đây là thông tấn xã Thái Mèo, sao lại bảo là mang đi vứt lung tung ??? Chị Ngọc kiaaaaaaaaaaa\nhhihi, ăn nói nhỏ nhẹ, mặt mũi hiền lành, thật là lọt tai quá cơ =)) =))\nhoai van — 2007-06-22 11:34\nchết thật, Ngọc mà nhìn thấy cái này thì nó “thịt” mình luôn :-SS\nHợp tác với Ngọc tung lên blog cái cảnh “tên tội fạm nguy hiểm” đang say sưa liếm dao thoai. ;))\nmeo_beo — 2007-06-22 11:53\nOng nay cung lam chuyen. Nghi he dam ra ngo ngan mat rui.\nAme no Kaze — 2007-07-06 06:53\nuầy, em giật mình, cứ tưởng 2 anh chị… :P. Mà nhìn cái bánh sinh nhật của anh Phí, em tức…phát thèm :((, đã thế anh còn ăn kem trước mắt thiên hạ nữa, ác độc quá trời :((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/","summary":"\u003cp\u003eThật tình cờ và thật bất diệt, chúng tôi đã có trong tay những tấm ảnh này…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/vietnamnet.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/bbc.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0595.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0608.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0612.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0618.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/06171.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0636.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/0671.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/22/tin-%E1%BA%A3nh-2/06631.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tin ảnh"},{"content":"Nghề nào cũng có jargon!\nNguyễn Vạn Phú\nNói đến một bài báo, hầu như 99% người bình thường sẽ dùng từ “article” trong khi dân làm báo sẽ dùng từ “story”. Đấy chỉ là một trong những “jargon” (từ trong nghề) của nghề báo. Ví dụ, dòng ghi tên tác giả được gọi là “byline”, câu dẫn vào bài là “lead”, một đoạn trong bài báo là “graph” và đoạn mở đầu bài, giới thiệu nội dung chính của bài báo là “nutgraph”. Ở đây nên phân biệt, câu nằm ngay dưới tít (headline hay head) co chữ nhỏ hơn tít nhưng lớn hơn co chữ trong bài, làm rõ hơn nội dung của tít gọi là “deck”, ở nước ta vẫn còn bị ảnh hưởng bởi tiếng Pháp nên có thể độc giả thường nghe từ sa-pô (chapeau) hơn.\nCó lẽ với từ “quote” (câu trích dẫn) thì không có gì khác với tiếng Anh thông thường nhưng từ “pull quote” (câu trích được in riêng, chữ to để thu hút sự chú ý của người đọc) là một jargon. Và cuối bài, đôi lúc người ta ghi thêm địa chỉ liên lạc của người viết, gọi là “tagline”. Câu “xem tiếp trang…” được dân trong nghề gọi là “jump line”, còn câu rao quảng cáo cho một bài “không thể bỏ qua” ở trang khác gọi là “teaser”.\nChú thích cho ảnh hay minh họa thông thường là “caption” nhưng dân trong nghề lại thích dùng từ “cutline” hơn. Tên của tờ báo được gọi là “flag”, cho nên tờ báo chính trong một cơ quan báo chí có nhiều ấn phẩm là flagship publication. Thông thường ở trang trong có một ô ghi tên các nhân vật chính của tờ báo kèm theo các thông tin quan trọng khác gọi là “masthead”.\nNhững từ nói trên dù sao cũng là jargon nên người bình thường gặp chúng phải tra cứu để hiểu nghĩa. Khó hơn là các từ thông thường nhưng được dân làm báo dùng theo nghĩa khác. Ví dụ, tờ The Economist thường dùng cách đăng một bài dài, đầy đủ chi tiết ở trang trong nhưng trước đó thường tóm tắt nội dung rồi bày tỏ ý kiến của tờ báo về vấn đề đó ở những trang đầu – cái này họ gọi là “leader”. Tờ báo nổi tiếng này cũng có một cách làm không giống ai – các bài không bao giờ ghi byline, tờ báo không ghi tên tổng biên tập và ông này chỉ được xuất hiện danh chính ngôn thuận trong bài báo chia tay với độc giả khi hết làm cho The Economist. Họ quan niệm tổng thể nội dung tờ báo quan trọng hơn từng cá nhân người viết. Dĩ nhiên khi mời những nhân vật nổi tiếng như Tony Blair viết thì báo phải ghi tên tác giả.\nỞ đây xin mở ngoặc nói thêm một chút về chức danh tổng biên tập và từ editor. Các báo Việt Nam khi dịch sang tiếng Anh thích dùng từ editor-in-chief trong khi báo Anh, báo Mỹ ngày nay thường dùng đơn giản là editor. Đôi lúc họ cũng dùng editor-in-chief nhưng đó là tờ báo có nhiều ấn bản, mỗi ấn bản có một editor phụ trách. Biên tập viên là copy editor (tiếng Anh của người Anh dùng sub-editor); trưởng ban thời sự là news editor, thư ký tòa soạn là managing editor, các cộng tác viên thân thiết, là người nổi tiếng được gọi là editor-at-large…\nMột số ví dụ khác, với đa số mọi người “art” là nghệ thuật nhưng khi dùng trong hoạt động của một tòa soạn nó mang nghĩa mọi thứ minh họa như ảnh, bản đồ, biểu đồ, tranh biếm. Nghĩa thông thường của beat là đánh nhưng với phóng viên, đó là lĩnh vực được phân công phụ trách (như education beat); copy là sao chép nhưng với tòa soạn, chúng là toàn bộ bài vở cho tờ báo; dummy là người ngu ngốc nhưng với dân trình bày báo, nó là bản vẽ phác thảo hình thù tờ báo sẽ dàn trang mà nhiều người đã quen với từ tiếng Pháp – ma-két (maquette).\nTrong nghề báo, phóng viên ghét nhất là khi bài của mình được xếp vào loại filler – tức là tin bài không hay ho gì, đăng cũng được, không đăng cũng chẳng chết ai, chủ yếu dùng để trám vào chỗ trống. Ngược lại khi săn được tin chưa báo nào biết, họ đã giành được một scoop. Trên trang báo, bên cạnh bài chính, có những thông tin bổ sung thường nhìn ở góc độ khác gọi là sidebar. Với sự phổ biến rộng các trang blog, một từ mới xuất hiện để chỉ các “nhà báo nhân dân” – tức người viết báo không chuyên, sử dụng blog để đăng tải bài viết của mình: “citizen journalist”.\nCuối cùng xin giới thiệu các từ nói về các loại báo. Nếu xét về khổ báo, có từ broadsheet để chỉ báo khổ lớn; báo khổ vừa (như nhiều tờ báo ngày ở nước ta hiện nay) “bị” gọi là tabloid. Dùng từ “bị” vì từ tabloid hàm ý xấu, chỉ loại báo chuyên đăng chuyện giật gân, câu khách. Vì thế một số tờ khổ vừa đã phải quảng bá: “broadsheet quality in a tabloid format”! Hiện nay dân Anh đã phát minh một từ để tránh hàm ý xấu của tabloid bằng cách gọi báo khổ vừa là compact newspaper. Về nội dung, các tờ báo tuần như Time, Newsweek vừa là newspaper, vừa có hình thức như một magazine nên được xếp vào loại newsmagazine.\ntặng những nhà báo nhân ngày 21-6. chúc ngòi bút luôn thẳng ngay, “từ dòng đầu tới dòng cuối”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/21/ngh%E1%BB%81-nao-cung-co-jargon/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNghề nào cũng có jargon!\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eNguyễn Vạn Phú\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNói đến một bài báo, hầu như 99% người bình thường sẽ dùng từ “article” trong khi dân làm báo sẽ dùng từ “story”. Đấy chỉ là một trong những “jargon” (từ trong nghề) của nghề báo. Ví dụ, dòng ghi tên tác giả được gọi là “byline”, câu dẫn vào bài là “lead”, một đoạn trong bài báo là “graph” và đoạn mở đầu bài, giới thiệu nội dung chính của bài báo là “nutgraph”. Ở đây nên phân biệt, câu nằm ngay dưới tít (headline hay head) co chữ nhỏ hơn tít nhưng lớn hơn co chữ trong bài, làm rõ hơn nội dung của tít gọi là “deck”, ở nước ta vẫn còn bị ảnh hưởng bởi tiếng Pháp nên có thể độc giả thường nghe từ sa-pô (chapeau) hơn.\u003cbr\u003e\nCó lẽ với từ “quote” (câu trích dẫn) thì không có gì khác với tiếng Anh thông thường nhưng từ “pull quote” (câu trích được in riêng, chữ to để thu hút sự chú ý của người đọc) là một jargon. Và cuối bài, đôi lúc người ta ghi thêm địa chỉ liên lạc của người viết, gọi là “tagline”. Câu “xem tiếp trang…” được dân trong nghề gọi là “jump line”, còn câu rao quảng cáo cho một bài “không thể bỏ qua” ở trang khác gọi là “teaser”.\u003cbr\u003e\nChú thích cho ảnh hay minh họa thông thường là “caption” nhưng dân trong nghề lại thích dùng từ “cutline” hơn. Tên của tờ báo được gọi là “flag”, cho nên tờ báo chính trong một cơ quan báo chí có nhiều ấn phẩm là flagship publication. Thông thường ở trang trong có một ô ghi tên các nhân vật chính của tờ báo kèm theo các thông tin quan trọng khác gọi là “masthead”.\u003cbr\u003e\nNhững từ nói trên dù sao cũng là jargon nên người bình thường gặp chúng phải tra cứu để hiểu nghĩa. Khó hơn là các từ thông thường nhưng được dân làm báo dùng theo nghĩa khác. Ví dụ, tờ The Economist thường dùng cách đăng một bài dài, đầy đủ chi tiết ở trang trong nhưng trước đó thường tóm tắt nội dung rồi bày tỏ ý kiến của tờ báo về vấn đề đó ở những trang đầu – cái này họ gọi là “leader”. Tờ báo nổi tiếng này cũng có một cách làm không giống ai – các bài không bao giờ ghi byline, tờ báo không ghi tên tổng biên tập và ông này chỉ được xuất hiện danh chính ngôn thuận trong bài báo chia tay với độc giả khi hết làm cho The Economist. Họ quan niệm tổng thể nội dung tờ báo quan trọng hơn từng cá nhân người viết. Dĩ nhiên khi mời những nhân vật nổi tiếng như Tony Blair viết thì báo phải ghi tên tác giả.\u003cbr\u003e\nỞ đây xin mở ngoặc nói thêm một chút về chức danh tổng biên tập và từ editor. Các báo Việt Nam khi dịch sang tiếng Anh thích dùng từ editor-in-chief trong khi báo Anh, báo Mỹ ngày nay thường dùng đơn giản là editor. Đôi lúc họ cũng dùng editor-in-chief nhưng đó là tờ báo có nhiều ấn bản, mỗi ấn bản có một editor phụ trách. Biên tập viên là copy editor (tiếng Anh của người Anh dùng sub-editor); trưởng ban thời sự là news editor, thư ký tòa soạn là managing editor, các cộng tác viên thân thiết, là người nổi tiếng được gọi là editor-at-large…\u003cbr\u003e\nMột số ví dụ khác, với đa số mọi người “art” là nghệ thuật nhưng khi dùng trong hoạt động của một tòa soạn nó mang nghĩa mọi thứ minh họa như ảnh, bản đồ, biểu đồ, tranh biếm. Nghĩa thông thường của beat là đánh nhưng với phóng viên, đó là lĩnh vực được phân công phụ trách (như education beat); copy là sao chép nhưng với tòa soạn, chúng là toàn bộ bài vở cho tờ báo; dummy là người ngu ngốc nhưng với dân trình bày báo, nó là bản vẽ phác thảo hình thù tờ báo sẽ dàn trang mà nhiều người đã quen với từ tiếng Pháp – ma-két (maquette).\u003cbr\u003e\nTrong nghề báo, phóng viên ghét nhất là khi bài của mình được xếp vào loại filler – tức là tin bài không hay ho gì, đăng cũng được, không đăng cũng chẳng chết ai, chủ yếu dùng để trám vào chỗ trống. Ngược lại khi săn được tin chưa báo nào biết, họ đã giành được một scoop. Trên trang báo, bên cạnh bài chính, có những thông tin bổ sung thường nhìn ở góc độ khác gọi là sidebar. Với sự phổ biến rộng các trang blog, một từ mới xuất hiện để chỉ các “nhà báo nhân dân” – tức người viết báo không chuyên, sử dụng blog để đăng tải bài viết của mình: “citizen journalist”.\u003cbr\u003e\nCuối cùng xin giới thiệu các từ nói về các loại báo. Nếu xét về khổ báo, có từ broadsheet để chỉ báo khổ lớn; báo khổ vừa (như nhiều tờ báo ngày ở nước ta hiện nay) “bị” gọi là tabloid. Dùng từ “bị” vì từ tabloid hàm ý xấu, chỉ loại báo chuyên đăng chuyện giật gân, câu khách. Vì thế một số tờ khổ vừa đã phải quảng bá: “broadsheet quality in a tabloid format”! Hiện nay dân Anh đã phát minh một từ để tránh hàm ý xấu của tabloid bằng cách gọi báo khổ vừa là compact newspaper. Về nội dung, các tờ báo tuần như Time, Newsweek vừa là newspaper, vừa có hình thức như một magazine nên được xếp vào loại newsmagazine.\u003c/p\u003e","title":"Nghề nào cũng có jargon!"},{"content":"Sinh nhật lần thứ 20,\n20 năm mình có mặt trên cuộc đời, mình muốn cảm ơn bố mẹ, công ơn sinh thành dưỡng dục, con yêu bố mẹ nhiều lắm, nhưng con lại chưa bao giờ nói ra điều đó. Bố mẹ ơi, hôm nay con sẽ nói. CON YÊU BỐ MẸ RẤT NHIỀU!\nHết tuổi 20 rồi, mình đã có gì? Đã làm được những gì? Mình mơ ước gì? Chưa có gì cả, sao lại thế nhỉ? Người có liệt kê 21 việc nên làm trước 21 tuổi, hình như trong đó có tiết kiệm được 1000$, mình chả tiết kiệm được đồng nào, hic, nhưng mình tự hào vì mình có rất nhiều bạn bè, những người bạn rất tốt, rất tuyệt vời. Đó là sổ tiết kiệm lớn nhất, không gì so sánh được Hôm qua, 00:02am, Phương Hiềnnhắn tin chúc mừng sinh nhật, cảm ơn Hiền nhé, tớ nhất định sẽ tặng cậu bộ Cuốn theo chiều gió ^^. 00:12am, Nhung ỉn nhắn tin, lâu lắm không gặp Nhung rồi, dù có sang Trung Quốc cũng ko được quên lời đính ước đâu nhé ;). 6:37am, khi mình còn đang lơ mơ sắp tỉnh ngủ, bạn Dung nhắn tin, cảm ơn bạn Dung xinh nhé, nhìn bạn tớ thấy giống ChaeRim cực ;), chúc Dung về Bắc Kạn nghỉ hè vui vẻ nhé. Rôi 7h04′, khi đạp đạp xe đến trường, Hiền nhắn tin, cảm ơn Hiền nhiều nhiều, hơn 15 năm là bạn của Hiền, càng ngày tớ càng quý Hiền hơn 😉 7h18′, khi đang đứng ở cổng trường, Dương.GTVT, thằng bạn mới quen mà mình rất quý, tìm được thằng như nó để làm bạn quả là rất hiếm, cám ơn Dương nhiều nhiều nhé! Và tới 9h30, vừa trả sách thư viện xong thì nhận được tin nhắn từ Hà híp ^^, bạn yêu cái laptop của bạn hơn yêu tớ, nhưng tớ vẫn quý bạn nhì, sau cái desktop của tớ, thế nhé 😉 (cứ mỗi lần bạn này đến chơi là tớ lại phải lóc cóc đạp xe đưa bạn ấy về, mệt lắm, nhưng vẫn ko cấm đến đâu, hehe)\nTrên qucick comment của blog, tớ cũng rất vui mừng khi có chị Ngọc này, anh Dũng này, chị Thu Hà này, Hà và Dung lại chúc lần 2 này, hehe, thật là tuyệt, cảm ơn mọi người. Cảm giác được quan tâm thật là hạnh phúc !!!\nVào email, thấy có thư mừng SN từ NTOL, từ HAO, từ QuảngNamIndex(mình chả bao giờ vào cái này =))), dù chỉ là thư chúc mừng tự động thôi, nhưng vẫn vui ^^, vào chuyenvinhphuc.com, góc dưới cùng có một dòng nhỏ: Chúc mừng sinh nhật kanishi, hihi.\nTớ đã bảo rồi, tớ thích được quan tâm mà ^^(chắc ai cũng thế cả nhỉ ;))\nLên văn phòng khoa đổi thẻ, thì lại có thư của Lyn, bức thư viết lâu lắm rồi, gửi cũng lâu lắm rồi, nhưng vì lớp ko ai đi mở hòm thư, nên tớ nhận được đúng vào ngày 20.6, coi như là môt lời chúc mừng của Lyn đi, hì hì, mặc dù trong thư Lyn toàn kể về bạn Vic nào đó =)), chả nói gì đến tớ =))\nCám ơn tất cả mọi người,\ngiờ tớ mệt quá, tớ đi ngủ chút đây, hic\nBình luận (12) ♥[Kẹo chanh]♥ — 2007-06-20 01:12\nchúc mừng SN Thái nhé :X. Ko biết SN nên ko chúc mừng kịp. 🙁\nSevenTiger — 2007-06-20 01:59\nHappi bird day ^^\nM i c h i y o — 2007-06-20 05:59\n21 tuổi\ntrường thành rồi đấy anh\n🙂\nbéo — 2007-06-20 10:49\nsinh nhật mày à thái MÈO, ối tao k biết, chúc mừng sn nhé, tặng cho mày con CHUỘT chết!\nmeo_beo — 2007-06-20 10:55\nSinh nhat vui ve, nghi he duoc di nhieu noi va ngay cang co nhiu nguoi quan tam hon. Nhung van chua thay nhac ji den nguoi ban muon nguoi ta quan tam den minh nhieu nhat dau day nha.\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-06-20 11:57\ntại ấy không cho tớ số di động nên tớ không alô được đấy nhớ *__* but lần SN sau đề nghị Thái vít entry nó bớt bớt xự… xự… xự… sến sến đi 1 tí ^^\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-06-20 11:59\nHappi bird day 2 ẤY. Kí tên: NGỌC QUEEN-b. đấy, chữ kí thần tượng đấy, hok cần cảm ơn tớ ^^ ^^ ^^\nxung danh anh hung — 2007-06-20 12:16\nchúc mừng sinh nhật em nhé!Bố mẹ em sẽ rất tự hào về em đấy.\ngiấc mơ muôn màu — 2007-06-20 12:17\nChúc mừng sinh nhật bạn mèo nhé. Chúc bạn mèo sinh nhật vui vẻ, tuổi mới đầy may mắn và tốt lành!\nanticlockwise_feb — 2007-06-21 07:37\nTên kia, ta mất công dành hẳn 1 bãi đất trong blog của ta mà ngươi ko đếm xỉa đến là sao hả?\nsweetdreams_2903 — 2007-06-21 08:00\nviet dai dong loang ngoang wa.chang ra dau vao dau.chep chep\nMr Free — 2007-06-21 08:34\nhi hi, thank you thank you, iloveyou ^^\nhình như 21 tuổi là lấy vợ được rồi mọi người nhỉ, lấy ai bi giờ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/20/21-tu%E1%BB%95i/","summary":"\u003cp\u003eSinh nhật lần thứ 20,\u003cbr\u003e\n20 năm mình có mặt trên cuộc đời, mình muốn cảm ơn bố mẹ, công ơn sinh thành dưỡng dục, con yêu bố mẹ nhiều lắm, nhưng con lại chưa bao giờ nói ra điều đó. Bố mẹ ơi, hôm nay con sẽ nói. CON YÊU BỐ MẸ RẤT NHIỀU!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHết tuổi 20 rồi, mình đã có gì? Đã làm được những gì? Mình mơ ước gì? Chưa có gì cả, sao lại thế nhỉ? Người có liệt kê 21 việc nên làm trước 21 tuổi, hình như trong đó có tiết kiệm được 1000$, mình chả tiết kiệm được đồng nào, hic, nhưng mình tự hào vì mình có rất nhiều bạn bè, những người bạn rất tốt, rất tuyệt vời. Đó là sổ tiết kiệm lớn nhất, không gì so sánh được \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/20/21-tu%E1%BB%95i/1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nHôm qua, 00:02am, \u003cstrong\u003ePhương Hiền\u003c/strong\u003enhắn tin chúc mừng sinh nhật, cảm ơn Hiền nhé, tớ nhất định sẽ tặng cậu bộ Cuốn theo chiều gió ^^. 00:12am, \u003cstrong\u003eNhung ỉn\u003c/strong\u003e nhắn tin, lâu lắm không gặp Nhung rồi, dù có sang Trung Quốc cũng ko được quên lời đính ước đâu nhé ;). 6:37am, khi mình còn đang lơ mơ sắp tỉnh ngủ, \u003cstrong\u003ebạn Dung\u003c/strong\u003e nhắn tin, cảm ơn bạn Dung xinh nhé, nhìn bạn tớ thấy giống ChaeRim cực ;), chúc Dung về Bắc Kạn nghỉ hè vui vẻ nhé. Rôi 7h04′, khi đạp đạp xe đến trường, \u003cstrong\u003eHiền\u003c/strong\u003e nhắn tin, cảm ơn Hiền nhiều nhiều, hơn 15 năm là bạn của Hiền, càng ngày tớ càng quý Hiền hơn 😉 7h18′, khi đang đứng ở cổng trường, \u003cstrong\u003eDương\u003c/strong\u003e.GTVT, thằng bạn mới quen mà mình rất quý, tìm được thằng như nó để làm bạn quả là rất hiếm, cám ơn Dương nhiều nhiều nhé! Và tới 9h30, vừa trả sách thư viện xong thì nhận được tin nhắn từ \u003cstrong\u003eHà híp\u003c/strong\u003e ^^, bạn yêu cái laptop của bạn hơn yêu tớ, nhưng tớ vẫn quý bạn nhì, sau cái desktop của tớ, thế nhé 😉 (cứ mỗi lần bạn này đến chơi là tớ lại phải lóc cóc đạp xe đưa bạn ấy về, mệt lắm, nhưng vẫn ko cấm đến đâu, hehe)\u003cbr\u003e\nTrên qucick comment của blog, tớ cũng rất vui mừng khi có \u003cstrong\u003echị Ngọc\u003c/strong\u003e này, \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eanh Dũng\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e này, chị \u003cstrong\u003eThu Hà\u003c/strong\u003e này, \u003cstrong\u003eHà và Dung\u003c/strong\u003e lại chúc lần 2 này, hehe, thật là tuyệt, cảm ơn mọi người. Cảm giác được quan tâm thật là hạnh phúc !!!\u003cbr\u003e\nVào email, thấy có thư mừng SN từ NTOL, từ HAO, từ QuảngNamIndex(mình chả bao giờ vào cái này =))), dù chỉ là thư chúc mừng tự động thôi, nhưng vẫn vui ^^, vào chuyenvinhphuc.com, góc dưới cùng có một dòng nhỏ: Chúc mừng sinh nhật kanishi, hihi.\u003cbr\u003e\nTớ đã bảo rồi, tớ thích được quan tâm mà ^^(chắc ai cũng thế cả nhỉ ;))\u003cbr\u003e\nLên văn phòng khoa đổi thẻ, thì lại có thư của \u003cstrong\u003eLyn\u003c/strong\u003e, bức thư viết lâu lắm rồi, gửi cũng lâu lắm rồi, nhưng vì lớp ko ai đi mở hòm thư, nên tớ nhận được đúng vào ngày 20.6, coi như là môt lời chúc mừng của Lyn đi, hì hì, mặc dù trong thư Lyn toàn kể về bạn Vic nào đó =)), chả nói gì đến tớ =))\u003c/p\u003e","title":"21 tuổi!"},{"content":"♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥\n♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ?\n♥♥♥ Người Nhật họ tự hào vinh danh cho chính họ một quốc gia tự hào dân tộc, quốc gia phát triển và giàu có. Người Singapore họ dám đương đầu thử thách và tiên phong đề án World. Singapore cho riêng mình. Tất cả đều làm được vì họ đã trãi qua một thời kỳ xây dựng hình tượng đất nước họ, một cuộc cách mạng thanh niên trong ý thức : My country, my love. Đất nước tôi, tình yêu của tôi. Giờ đây họ khẳng khái đi lên tương lai cùng toàn dân họ với niềm tin đầy sự thành công và hứa hẹn, vậy còn chúng ta thì sao ?\n♥♥♥ Chúng ta, những người con thế hệ 8x và 9x, lúc nào cũng đòi hỏi tổ quốc đã làm gì được chúng ta, ấy nhưng chúng ta chưa nhìn lại chính mình “Ta đã làm gì được cho tổ quốc” hay chưa ?\n♥♥♥ Đã đến lúc, thế hệ trẻ chúng ta cùng nhau sát cánh đi lên từ bản thân, nỗ lực cải thiện chính mình cũng là cải thiện vì đất nước, hành động hơn vì một Việt Nam giàu mạnh, hãy năng động hơn vì một Việt Nam thân yêu, hãy nhiệt huyết hơn vì một Việt Nam tươi sáng và hãy bản lĩnh hơn vì một Việt Nam tương lai.\n♥ My Vietnam = một cách nhìn mới từ chúng ta, giờ đây chúng ta đã đến lúc đi xây dựng hình ảnh tổ quốc ta từ chính con người chúng ta rồi chúng ta hãy nói xây dựng hình ảnh tổ quốc với bạn bè năm Châu, chúng ta tự hào tổ quốc chúng ta từ chính chúng ta là nền tảng để một Việt Nam tươi sáng, một Việt Nam ngày mai mà ở đó, vinh danh tổ quốc được hiển nhiên công nhận từ lòng yêu và tự hào tổ quốc của chúng ta.\n.\n.\n♥ My Vietnam = Hãy cùng tôi làm trọn cuộc hành trình. ♥\n♥ My Vietnam = hãy hành động hơn bản thân : Nhiệt huyết – Năng động – Bản lĩnh và tự tin. ♥ .\n♥ My Vietnam = Nhiệt huyết từ tấm lòng của bạn, từ con tim của bạn khi chính bạn, chính tôi và chính chúng ta luôn tự hào và khẳng định Việt Nam tôi.\n♥ My Vietnam = Năng động để bạn bè năm Châu biết chúng ta là một dân tộc ham học hỏi, luôn luôn vận động bản thân để phát triển và đặc biệt hơn, thế hệ trẻ chúng tôi là thế hệ biết mình là ai cho tổ quốc.\n♥ My Vietnam = Bản lĩnh để cùng nhau vượt qua bao thử thách gian nan trong thời kỳ tổ quốc đang phát triển. Sẽ có và đang nhiều thử thách và gian nan, nhưng chúng ta là người con đất Việt, là con cháu cụ Hồ chúng ta không hề sợ, chúng ta phải biết vượt qua đó chính là cái tôi bản lĩnh thế hệ trẻ chúng ta.\n♥ My Vietnam = Tự tin để ngẫng cao đầu vinh danh với toàn thế giới, với các bậc tiền bối đi trước rằng chúng ta là người Việt Nam, chúng ta có đủ tài năng và trí lực để khơi dậy đất nước đi lên, để vinh danh tổ quốc trên mọi miền trái đất.\n♥♥♥ Và các bạn đã có bao giờ thốt lên từ tận trái tim mình :\n♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥\nP.s :Bạn copy bài này, chúng ta vận động mọi người đọc nó và tham gia phong trào ” My Vietnam = Tổ quốc tôi, vận động mọi người ít nhẫt hãy nói tổ quốc tôi và biết làm gì cho tổ quốc ta xứng danh là thế hệ 8x và 9x ♥ ….\nBlog Just – Mr 1 Mình\nBình luận (1) anticlockwise_feb — 2007-06-18 08:09\nNói mãi thì được cái gì, vấn đề là phải làm gì cơ, hô hào rõ lắm!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/16/my-vietnam-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c-toi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥"},{"content":"Minh Le\nFrom Wikipedia, the free encyclopedia\nMinh Le (Westernised[citation needed] from Vietnamese Lê Minh, born 1978), also known by his online nickname Gooseman, is a Vietnamese-Canadian computer game developer who created the popular Half-Life mod Counter-Strike with Jess Cliffe in 1999.\nLê first picked up Quake in 1996 and began playing with the SDK. With it he created his first mod, called Navy SEALs. While he was working on the Action Quake 2 mod, he came up with the idea for Counter-Strike and became friends with AQ2’s webmaster Jess Cliffe.\nGooseman began work on Counter-Strike while he was in the middle of his fourth year at Simon Fraser University (he later graduated with a degree in computer science). Lê spent about 20 hours a week on making the mod, expending more effort on it than he did on his schoolwork, and beta 1.0 was released in June 1999.\nGooseman joined Valve Software in Bellevue, Washington, USA in 2000 where he continued to work on Counter-Strike and related games. Lê’s current status with Valve is not publicly known, since he is not listed as an employee on the company’s team page, nor is he among those credited for Counter-Strike: Source, five years after the original Counter-Strike.\nIn 2003, a GameSpy editorial ranked Minh Le as the most important reason Half-Life was still popular five years after it was released. [1]\nBình luận (1) sweetdreams_2903 — 2007-06-23 08:10\nthuc ra cach vit of ban rat hay co dieu:nhiu khi ke le ve chuyen chua m` dai dong.chuc mung tai nag tre tuoi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/16/minh-le/","summary":"\u003cp\u003eMinh Le\u003cbr\u003e\nFrom Wikipedia, the free encyclopedia\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMinh Le (Westernised[citation needed] from Vietnamese Lê Minh, born 1978), also known by his online nickname Gooseman, is a Vietnamese-Canadian computer game developer who created the popular Half-Life mod Counter-Strike with Jess Cliffe in 1999.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLê first picked up Quake in 1996 and began playing with the SDK. With it he created his first mod, called Navy SEALs. While he was working on the Action Quake 2 mod, he came up with the idea for Counter-Strike and became friends with AQ2’s webmaster Jess Cliffe.\u003c/p\u003e","title":"Minh Le"},{"content":"Thi kiến trúc máy tính, lại lệch, cái đời học tủ ko bao giờ trúng. Thôi chán chả kêu ca nữa.\nMệt và chán, vào nhà thằng Tuấn, giúp thằng Hoàng chuyển đồ, chả là cu Hoàng từ tầng 3 xuống ở với cu Tuấn ở tầng 1.\nĐạp xe về nhà, đoạn đầu đường Láng, có một bác đi bộ gọi “Cháu ơi bác nhờ tí”, đang phóng khá nhanh nhưng vẫn phanh ngay lại, cái thói hóng hớt nó thế đấy. “Cháu ơi bác hết sạch tiền, cháu cho bác 5 nghìn đi xe bus về Nhổn, bác đi bộ suốt từ nãy tới giờ”. “Dạ vâng”, rút túi ra có 1 tờ 50k, 1 tờ 10k, và 2 tờ 2k, “Dạ cháu có 4k bác cầm tạm”. “Uh bác cảm ơn cháu nhé, cháu học trường ĐH Giao thông đây à” – “Dạ không ạ”. Phóng đi luôn.\nChợt nhớ một lần ở đường Hoàng Quốc Việt cũng có một bác vẫy tay xin tiền mình kiểu này, nhưng lần đó là xin tiền gọi điện thoại, hic, lần đó vừa mất tiền, vừa tức, ah còn vừa cả hại phanh nữa chứ, hôm đó đang phóng rõ nhanh (dạ em đạp xe không đi chậm bao giờ). Tức vì ngay sau khi mình đưa lão 2k, đi một tẹo mình quay lại thì thấy lão lại đang “giao dịch” (xin tiền) một bạn khác nữa. Bố khỉ, rõ là mình bị lừa.\nCòn lần này, bác này tầm hơn 50, nhìn rất phúc hậu, quần áo chỉnh tề lại còn xách một cái cặp nữa chứ. Thực ra thì nhìn thế nào tớ cũng sẽ giúp thôi, thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót.\nMà tại sao người ta lại vẫy mình nhỉ, mặt mình có chứ “tốt” à? Lại chợt nhớ hôm nọ em Ly kể bạn em ấy bảo là “Nhìn mặt đã thấy tốt”, chậc, tốt quá cũng không phải là tốt đâu. Chắc người ta vẫy mình cũng là hú họa ăn may thôi, nhưng may cho họ là gặp phải thằng khờ. hờ hờ. Hôm qua đi đón đứa em họ, nó thi vào chuyên Toán sư phạm. Thấy bọn học sinh của sư phạm bán đề ầm ầm, rao “ai mua lời giải không, 2k/tờ nào”. Có một thằng nhóc nhìn dáng rất xi-po, hay ho, và cái hay ho nhất của nó là “lộc bất hưởng tận”, khi có một bà già và một con nhóc ăn xin đi qua, nó đặt vào cái mũ của con bé một tờ lời giải , một đồng hai nghìn đó ạ và nói “Cho bé này”. Đưa đứa em họ ra bến xe bus, nó đi về Hải Dương. Mình đạp xe về giữa đường thì trời mưa, tránh tình trạng đội mưa rồi ướt như chuột lột lần trước (*), tớ sang bên đường mua một cái áo mưa, 20k ạ, hic, xót. Nhưng ghét mặc áo mưa giấy 2k. (mà ko, áo mưa giấy là phải 5k, lúc tới ngã tư Láng Hạ nghe lỏm giá). Đi giữa trời mưa, không có gì đặc biệt. Trời mưa to và mọi người ko có áo mưa đều dừng ở các bến xe bus để trú. Đến đoạn trường Đảng Lê Hồng Phong thì có một cảnh ấn tượng: Trong khi mọi người dựng xe máy đầy ở đường, chen nhau trong chỗ đợi xe bus thì có hai ông cháu ăn xin giữa trời mưa, đứa trẻ đi rất tung tăng, còn ông già một tay cầm gậy một tay bám vào vai đứa cháu, luống cuống bước vội theo vì đứa cháu đi hơi nhanh – ông già bị mù. Cảm giác đan xen, thương cụ già, thương cả em bé, nhưng cũng vui, ghen tị với đứa trẻ, niềm vui được tắm mưa. Chả biết cụ già có bị cảm sau trận mưa ấy không(?)!\nLúc ấy Ngã Tư Sở tắc đường rất to, người Hà Nội cứ trời mưa là đi xe rất ẩu, vượt đèn đỏ chả coi ai ra gì, ah đây ko phải ý tớ mà là ý kiến của một anh trong otofun.com:\nCác chú xxx trẻ bây giờ máu thật, chiều qua em cũng về qua ngã tư này đúng lúc mưa to nhất mà vẫn thấy chú xxx (trông giống chú trong ảnh của bác Noza) đội mưa điều khiển giao, ướt như chuột, ngồi trong xe mà cũng thấy thương chú, nếu không có chú thì chắc chắn tắc đường vì dân mình cứ trời mưa là tất cả cùng đi ẩu, không còn xanh đỏ gì cả. Ước gì VN có nhiều chú xxx như thế để GT đỡ hỗn loạn hơn.\nnguồn: http://otofun.com/showthread.php?t=11028\u0026amp;page=10\n(*): Lần trước tớ đi học về, trời mưa to dã man, nhưng kiên quyết ko đỗ xe tránh mưa cũng ko mua áo mưa, hic, thế là ướt như chuột, mưa chảy xuống mắt ko nhìn thấy đường nữa cơ, người đi đường ai cũng nhìn một cách ái ngại, hừ, đáng chú ý (\u0026amp; cảm động) là có một cô đi xe 82 hay wave nhỉ, đi cạnh tớ và hỏi: “nhà cháu ở đâu có xa không, cô cho cái áo mưa, nhà cô ngay đây rồi”, lúc ấy mình cảm động lắm ý, nhưng mà gần tới nhà rồi nên từ chối. Cuộc đời vẫn đẹp các bạn nhỉ, 1000 người thì vẫn có một người tốt 😉\nBình luận (4) [ Mr8x ] — 2007-06-15 08:41\nbạn chưa bao giờ gặp dc ng tốt như cái cô kia.nhưng bạn cũng làm mấy việc tương tự rồi!\n♥ Ly ♥ — 2007-06-16 11:38\nuhm, em quý anh lắm a nh Thái ạh!\nVì cái mặt anh, nhìn ngố ơi là ngố, nhưng cái ngố ấy làm cho anh trở nên đặc biệt!\nCó khi nào anh sợ mình bị thiệt trong cái cuộc sống xô bồ này ko hả anh Thái………..\nchúc anh luôn vui và may mắn, ít ra là cũng gặp đc những người 1000 có 1!\nBachvietBooks — 2007-06-18 01:17\nMột thành viên của Bách Việt cũng từng bị gọi lại như thế này rồi. Một bác trung trung tuổi, cũng các lý do tương tự. Cũng xuất trình thẻ, ăn mặc rất gọn gàng, lịch sự và … xin tiền. Dẫu biết rằng giúp nhầm còn hơn bỏ sót, nhưng quả thật vẫn thấy rất bực mình.\nBực mình vì nước mình, có quá nhiều loại lừa. Kiểu lừa nào cũng “hoàn hảo” như kiểu lừa nào. Kiểu lừa nào cũng phổ biến hàng loạt, rồi nhanh chóng qua đi, rồi lại xuất hiện kiểu lừa khác, lại phổ biến…\nBực mình, vì khi mình đưa tiền cho họ(bị lừa) thì chính bản thân mình bị họ chửi thầm (dại). Thật đấy\nVô tình đọc Entry này. Mình là một thành viên của Bách Việt. Chúc bạn vui và mong bạn trở thành một thành viên tích cực của Bách Việt book\nMr Free — 2007-06-18 05:56\nCảm ơn các bạn BachVietBooks nhé !\nMình cũng rất hi vọng (và cố gắng) để cộng tác cùng các bạn, mình rất thích sách ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eThi kiến trúc máy tính, lại lệch, cái đời học tủ ko bao giờ trúng. Thôi chán chả kêu ca nữa.\u003cbr\u003e\nMệt và chán, vào nhà thằng Tuấn, giúp thằng Hoàng chuyển đồ, chả là cu Hoàng từ tầng 3 xuống ở với cu Tuấn ở tầng 1.\u003cbr\u003e\nĐạp xe về nhà, đoạn đầu đường Láng, có một bác đi bộ gọi “Cháu ơi bác nhờ tí”, đang phóng khá nhanh nhưng vẫn phanh ngay lại, cái thói hóng hớt nó thế đấy. “Cháu ơi bác hết sạch tiền, cháu cho bác 5 nghìn đi xe bus về Nhổn, bác đi bộ suốt từ nãy tới giờ”. “Dạ vâng”, rút túi ra có 1 tờ 50k, 1 tờ 10k, và 2 tờ 2k, “Dạ cháu có 4k bác cầm tạm”. “Uh bác cảm ơn cháu nhé, cháu học trường ĐH Giao thông đây à” – “Dạ không ạ”. Phóng đi luôn.\u003cbr\u003e\nChợt nhớ một lần ở đường Hoàng Quốc Việt cũng có một bác vẫy tay xin tiền mình kiểu này, nhưng lần đó là xin tiền gọi điện thoại, hic, lần đó vừa mất tiền, vừa tức, ah còn vừa cả hại phanh nữa chứ, hôm đó đang phóng rõ nhanh (dạ em đạp xe không đi chậm bao giờ\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/24.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e). Tức vì ngay sau khi mình đưa lão 2k, đi một tẹo mình quay lại thì thấy lão lại đang “giao dịch” (xin tiền) một bạn khác nữa. Bố khỉ, rõ là mình bị lừa\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/45.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e.\u003cbr\u003e\nCòn lần này, bác này tầm hơn 50, nhìn rất phúc hậu, quần áo chỉnh tề lại còn xách một cái cặp nữa chứ. Thực ra thì nhìn thế nào tớ cũng sẽ giúp thôi, thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/1.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e.\u003cbr\u003e\nMà tại sao người ta lại vẫy mình nhỉ, mặt mình có chứ “tốt” à\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/106.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e? Lại chợt nhớ hôm nọ em Ly kể bạn em ấy bảo là “Nhìn mặt đã thấy tốt”, chậc, tốt quá cũng không phải là tốt đâu\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/19.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Chắc người ta vẫy mình cũng là hú họa ăn may thôi, nhưng may cho họ là gặp phải thằng khờ. hờ hờ.\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/24-1.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eHôm qua đi đón đứa em họ, nó thi vào chuyên Toán sư phạm. Thấy bọn học sinh của sư phạm bán đề ầm ầm, rao “ai mua lời giải không, 2k/tờ nào”. Có một thằng nhóc nhìn dáng rất xi-po, hay ho, và cái hay ho nhất của nó là “lộc bất hưởng tận”\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/21.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, khi có một bà già và một con nhóc ăn xin đi qua, nó đặt vào cái mũ của con bé một tờ lời giải\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/21-1.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, một đồng hai nghìn đó ạ và nói “Cho bé này”.\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/41.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eĐưa đứa em họ ra bến xe bus, nó đi về Hải Dương. Mình đạp xe về giữa đường thì trời mưa, tránh tình trạng đội mưa rồi ướt như chuột lột lần trước (*), tớ sang bên đường mua một cái áo mưa, 20k ạ, hic, xót\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/20.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Nhưng ghét mặc áo mưa giấy 2k. (mà ko, áo mưa giấy là phải 5k, lúc tới ngã tư Láng Hạ nghe lỏm giá\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/06/15/tha-giup-nh%E1%BA%A7m-con-h%C6%A1n-b%E1%BB%8F-sot/43.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e). Đi giữa trời mưa, không có gì đặc biệt. Trời mưa to và mọi người ko có áo mưa đều dừng ở các bến xe bus để trú. Đến đoạn trường Đảng Lê Hồng Phong thì có một cảnh ấn tượng: Trong khi mọi người dựng xe máy đầy ở đường, chen nhau trong chỗ đợi xe bus thì có hai ông cháu ăn xin giữa trời mưa, đứa trẻ đi rất tung tăng, còn ông già một tay cầm gậy một tay bám vào vai đứa cháu, luống cuống bước vội theo vì đứa cháu đi hơi nhanh – ông già bị mù. Cảm giác đan xen, thương cụ già, thương cả em bé, nhưng cũng vui, ghen tị với đứa trẻ, niềm vui được tắm mưa. Chả biết cụ già có bị cảm sau trận mưa ấy không(?)!\u003cbr\u003e\nLúc ấy Ngã Tư Sở tắc đường rất to, người Hà Nội cứ trời mưa là đi xe rất ẩu, vượt đèn đỏ chả coi ai ra gì, ah đây ko phải ý tớ mà là ý kiến của một anh trong otofun.com:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót."},{"content":"Có sự nghiệp, có nhiều bạn bè, có nhiều sở thích, có khiếu hài hước, luôn luôn có việc để làm nếu bạn gái không ở bên cạnh, “thích” bạn gái chứ không “cần”, không “tôn thờ” bạn gái, biết cách ra quyết định, trung thực, đàng hoàng, v.v. Nói tóm lại là “manly”..\ncái này đọc được trên NTOL, tớ gần được như thế này**:))**\nBình luận (2) hovidu — 2007-06-13 02:23\nAnh trông chú cũng được đấy chứ, nói chung là cũng khá đạt tiêu chuẩn của con trai Kỹ Thuật 😀\nmeo_beo — 2007-06-13 12:18\nBiet danh gia minh, biet nhung diem manh cua minh la tot. Nhung sao ko thay khai thac diem yeu the. Nhu the la chua dc dau.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/13/who-is-this/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCó sự nghiệp, có nhiều bạn bè, có nhiều sở thích, có khiếu hài hước, luôn luôn có việc để làm nếu bạn gái không ở bên cạnh, “thích” bạn gái chứ không “cần”, không “tôn thờ” bạn gái, biết cách ra quyết định, trung thực, đàng hoàng, v.v. Nói tóm lại là “manly”..\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ecái này đọc được trên NTOL, tớ gần được như thế này\u003c/strong\u003e**:))**\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-hZ3EJ_w5dLA_XGldOG8-?cq=1\"\u003ehovidu\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-06-13 02:23\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Who is this?"},{"content":"♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ? …\n♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥\n♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ?\n♥♥♥ Người Nhật họ tự hào vinh danh cho chính họ một quốc gia tự hào dân tộc, quốc gia phát triển và giàu có. Người Singapore họ dám đương đầu thử thách và tiên phong đề án World. Singapore cho riêng mình. Tất cả đều làm được vì họ đã trãi qua một thời kỳ xây dựng hình tượng đất nước họ, một cuộc cách mạng thanh niên trong ý thức : My country, my love. Đất nước tôi, tình yêu của tôi. Giờ đây họ khẳng khái đi lên tương lai cùng toàn dân họ với niềm tin đầy sự thành công và hứa hẹn, vậy còn chúng ta thì sao ?\n♥♥♥ Chúng ta, những người con thế hệ 8x và 9x, lúc nào cũng đòi hỏi tổ quốc đã làm gì được chúng ta, ấy nhưng chúng ta chưa nhìn lại chính mình \u0026ldquo;Ta đã làm gì được cho tổ quốc\u0026rdquo; hay chưa ?\n♥♥♥ Đã đến lúc, thế hệ trẻ chúng ta cùng nhau sát cánh đi lên từ bản thân, nỗ lực cải thiện chính mình cũng là cải thiện vì đất nước, hành động hơn vì một Việt Nam giàu mạnh, hãy năng động hơn vì một Việt Nam thân yêu, hãy nhiệt huyết hơn vì một Việt Nam tươi sáng và hãy bản lĩnh hơn vì một Việt Nam tương lai.\n♥ My Vietnam = một cách nhìn mới từ chúng ta, giờ đây chúng ta đã đến lúc đi xây dựng hình ảnh tổ quốc ta từ chính con người chúng ta rồi chúng ta hãy nói xây dựng hình ảnh tổ quốc với bạn bè năm Châu, chúng ta tự hào tổ quốc chúng ta từ chính chúng ta là nền tảng để một Việt Nam tươi sáng, một Việt Nam ngày mai mà ở đó, vinh danh tổ quốc được hiển nhiên công nhận từ lòng yêu và tự hào tổ quốc của chúng ta.\n.\n.\n♥ My Vietnam = Hãy cùng tôi làm trọn cuộc hành trình. ♥\n♥ My Vietnam = hãy hành động hơn bản thân : Nhiệt huyết – Năng động – Bản lĩnh và tự tin. ♥ .\n♥ My Vietnam = Nhiệt huyết từ tấm lòng của bạn, từ con tim của bạn khi chính bạn, chính tôi và chính chúng ta luôn tự hào và khẳng định Việt Nam tôi.\n♥ My Vietnam = Năng động để bạn bè năm Châu biết chúng ta là một dân tộc ham học hỏi, luôn luôn vận động bản thân để phát triển và đặc biệt hơn, thế hệ trẻ chúng tôi là thế hệ biết mình là ai cho tổ quốc.\n♥ My Vietnam = Bản lĩnh để cùng nhau vượt qua bao thử thách gian nan trong thời kỳ tổ quốc đang phát triển. Sẽ có và đang nhiều thử thách và gian nan, nhưng chúng ta là người con đất Việt, là con cháu cụ Hồ chúng ta không hề sợ, chúng ta phải biết vượt qua đó chính là cái tôi bản lĩnh thế hệ trẻ chúng ta.\n♥ My Vietnam = Tự tin để ngẫng cao đầu vinh danh với toàn thế giới, với các bậc tiền bối đi trước rằng chúng ta là người Việt Nam, chúng ta có đủ tài năng và trí lực để khơi dậy đất nước đi lên, để vinh danh tổ quốc trên mọi miền trái đất.\n♥♥♥ Và các bạn đã có bao giờ thốt lên từ tận trái tim mình :\n♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥\nP.s :Bạn copy bài này, chúng ta vận động mọi người đọc nó và tham gia phong trào \u0026quot; My Vietnam = Tổ quốc tôi, vận động mọi người ít nhẫt hãy nói tổ quốc tôi và biết làm gì cho tổ quốc ta xứng danh là thế hệ 8x và 9x ♥ ….\nBlog Just – Mr 1 Mình\nBình luận (1) pighavewings — 2007-08-03 10:08\n:D…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/13/my-vietnam-to-quoc-toi/","summary":"\u003cp\u003e♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ? …\u003c/p\u003e","title":"♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥"},{"content":"Hic hic, sự lựa chọn thật khó khăn, giữa dê và tiền sói chỉ được chọn một.\nSói chọn dê, vì đơn giản, dê có tiền.\nCòn mình, mình chọn thế nào đây, hichic, đi tình nguyện 3 tuần ở Kim Bảng hay ở HN coi quán net\u0026amp; đi học tiếng Hàn ở 49 Nguyễn Du ???? Không muốn bỏ cái gì mà người thì không phân thân ra được, help me !\nĐi đâu ? Ở HN học và kiếm tiền đi 5 Đi tình nguyện kẻo không có cơ hội nữa đâu ! 6 Sign in to vote\nBình luận (13) Khi — 2007-06-13 05:59\n1 Vote cho phong trao tinh nguyen :D. Tieng Han e van co the hoc vao thang 8 ma,vua di hoc,vua hoc them,co hoi con nhieu.hi`\nM i c h i y o — 2007-06-13 07:33\nanh đi tình nguyện bao h chưa?\nnếu chưa đi thì em khuyên anh đừng bỏ phí cơ hội:)\ntình nguyện là đi cả đàn cả lũ, cơ hội có thể ko còn lần sau\ntiếng Hàn và kiếm tiền bao h chả được ;)về xong đi cũng đc mà:D\nmeo_beo — 2007-06-13 12:15\nTo thi lai nghi khac. To ko thich di tinh nguyen. Khong hieu tai sao lai the nhung chi biet la ko thich. To thich o Ha Noi lam viec kiem tien, hoan thien ban than, hoc mot thu tieng ji day cang tot. Nhung co le day chi la y kien cua rieng to. Quyet dinh nhu the nao tuy ban thoi.\n^_Mắt một mí — 2007-06-14 01:06\nhehe! di tinh nguyen ve roi di hoc tieng Han! Ok? sao khong de phuong an 3 nhu the de to vote!!!\nMr Free — 2007-06-14 01:26\nhihi, cảm ơn mọi người, tỉ lệ đang là 1-5 ^^\nanticlockwise_feb — 2007-06-14 05:30\nờ há, thích thì cứ đi tình nguyện đi, đi xong thì về học tiếng Hàn và đi làm. Nếu đi tình nguyện mà về ko kịp đi học thì khỏi đi, đi tình nguyện cũng chỉ cho vui thôi mà, chị thì chị luôn ủng hộ cái gì làm có lợi nhuận, hi hi\nMr Free — 2007-06-14 08:38\nơ chị Ngọc ko vote à ?\nanticlockwise_feb — 2007-06-14 08:50\nvốt cái gì mà vốt, làm thế nào để chọn cả hai đây cu?\nGordon — 2007-06-14 10:05\nLệ phí làm thẻ hội viên bao nhiêu thế?\nTiếc là hè này phải đi kiến tập rồi, ko cũng làm 1 chầu tiếng Hàn cho vui ^o^\nMr Free — 2007-06-15 08:05\nmiễn phí anh Gordon ạ\n[deleted] — 2007-06-16 01:17\nac\nchao`anh THAI’ (CVP) anhcua?chi em( dung’ hok zay\n♥ Ly ♥ — 2007-06-16 11:40\nớ, anh đc đi tình nguyện àh? sướng nhở?\nHọc tiếng Hnà ở đâu mà miễn phí? hay thế? em đi học tiéng Hàn với anh thái ơiiiiiiiiiiiiiiii\nMr Free — 2007-06-16 12:42\nTrung tâm văn hóa Hàn Quốc, 49 Nguyễn Du, tới đó làm thẻ thành viên để được học tiếng Hàn miễn phí, xem phim, truy cập internet, hoàn toàn free !!!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/13/%E1%BB%9F-hn-ki%E1%BA%BFm-ti%E1%BB%81n-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-han-hay-di-tinh-nguy%E1%BB%87n/","summary":"\u003cp\u003eHic hic, sự lựa chọn thật khó khăn, giữa dê và tiền sói chỉ được chọn một.\u003cbr\u003e\nSói chọn dê, vì đơn giản, dê có tiền.\u003cbr\u003e\nCòn mình, mình chọn thế nào đây, hichic, đi tình nguyện 3 tuần ở Kim Bảng hay ở HN coi quán net\u0026amp; đi học tiếng Hàn ở 49 Nguyễn Du ???? Không muốn bỏ cái gì mà người thì không phân thân ra được, help me !\u003c/p\u003e","title":"Ở HN kiếm tiền \u0026 học tiếng Hàn hay đi tình nguyện ???"},{"content":"Tích thứ mười ba: Lại nói về Lưu Bị.\nMột hôm Lưu Bị ngồi hàng net voice chat với Bàng Thống. Lưu Bị kể:\n– Mẹ, thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng NGU!\nBàng Thống: Ặc ặc… Cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu là thế ***** nào???\nLưu Bị: Mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục… Thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được…\nBàng Thống offline… …\nMột vài tích có thật trong Tam Quốc Chí nhưng La Quán Trung không dám nói vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp cách mạng của dân tộc:\nTích thứ chín: Lại nói về Đổng Công. Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà và hỏi:\n– Nè Hoa Đà, vợ ta là Điêu Thuyền dạo này liên tục ngoại tình với bọn Bố, Liêu, Quách, Lý….\nHoa Đà luống cuống ngắt lời:\n– Dạ, vấn đề đó thì Đổng thừa tướng nên gặp bác sỹ tâm lý bênh viện Việt Đức chứ thần chỉ chuyên Phụ khoa thôi…\nĐổng Trác ngắt lời:\n– Không! Cái ta cần hỏi là về những cái sừng, liệu đến giờ ta chưa mọc sừng có phải do ta thiếu canxi hay không??\nHoa Đà: …\n________________________\nTích thứ mười: Lại nói về Khổng Minh và Tư Mã Ý.\nTrong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO… Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.\n– Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.\n– Nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh\n– Tôi có bài trắc nghiệm rất hay…\nVừa lúc đó thì Quan Vũ đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.\n– Quan Vũ nè, ai là con ruột của bố mẹ của Quan tướng quân mà lại không phải anh chị em ruột với Quan tướng quân?\nQuan Vũ ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời:\n– Đó chính là tôi, Mr. Quan Vũ.\nKhổng Minh cười khà rồi quay sang Tư Mã Ý nói:\n– Ông thấy tướng của tôi thông minh chưa?\nTư Mã Ý phục lắm, bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy. Vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào, Tư Mã Ý bèn hỏi:\n– Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà không phải anh chị em ruột công tử?\nHứa Chử vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói:\n– Để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông!\nTrong lúc về trại Hứa Chử nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá chắc là có câu trả lời.\n– Liêu nè, ai là con của father và mother Liêu mà không phải brother hay sister của you?\nTrương Liêu ngẫm nghĩ một lát rồi nói:\n– It\u0026rsquo;s Me!!! Trương Liêu!\nHứa Chử vui lắm lật đật chạy đến chỗ Tư Mã Ý rồi nói:\n– Tôi đã biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!\nTư Mã Ý vò đầu bứt tai:\n– Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu… đó là Quan Vũ!!!\n________________________\nTích thứ mười một: Lại nói về Trương Phi.\nTriệu Vân thấy Trương Phi đầu tóc rũ rượi ngồi cạnh cốc rượu ngần ngừ chưa uống… Vân bèn nhảy vèo tới cầm cốc rượu ực một hơi… chợt thấy Phi khóc rống lên nước mắt dàn dụa. Triệu Vân mới nói:\n– Mẹ, tao đùa tí mà mày đã khóc như Lưu Bị chết ý… Tao đền mày chai XO được chưa?\nPhi mếu máo:\n– Không phải… Hôm nay là một ngày quá khủng khiếp với tao, đêm qua đánh tá lả bị thằng Siêu vặt sạch, sáng dậy đi làm muộn bị lão Khổng chửi ầm ĩ rồi giáng chức, lủi thủi nhục nhã sách tư trang ra về thì bị thằng nào trộm mẹ nó mất con ngựa mặc dù đã khóa cổ và khóa chân.\nMượn được con ngựa tàu phóng như bay về nhà thì phát hiện rơi mẹ hết giấy tờ tùy thân, chưa hết bước vào nhà thì thấy vợ tao đang nằm cùng Quan Vũ. Và điều kinh khủng nhất là khi tao định kết thúc cuộc đời tao thì mày lại đến và uống sạch cốc rượu độc đó…\nTriệu Vân té xỉu…\nTích thứ mười ba: Lại nói về Lưu Bị.\nMột hôm Lưu Bị ngồi hàng net voice chat với Bàng Thống. Lưu Bị kể:\n– Mẹ, thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng NGU!\nBàng Thống: Ặc ặc… Cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu là thế ***** nào???\nLưu Bị: Mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục… Thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được…\nBàng Thống offline…\n________________________\nTích thứ mười bốn: Lại nói về Khổng Minh, Triệu Vân và Quan Vũ.\nBè lũ ba tên này cải trang sang do thám Đông Ngô để tiện bề móc lốp… Thế nào Lão Khổng cùng hai tướng lại mò nhầm vào hậu cung của Quyền. Gái đẹp vô số, vốn sẵn tính mê gái ba tên lập tức trổ tài hươu vượn. Không ngờ đây chính là cái bẫy của Tôn Quyền. Sau khi bắt trói ba tên thì Tôn Quyền nói:\n– Bọn ngu độn các ngươi chưa đủ trình mà bày đặt móc lốp.. Đã thế còn ghẹo hàng của ta.. Ta sẽ cho các phi tử của ta giết các ngươi theo cái cách mà các ngươi đã giết giặc..\nTôn Quyền hỏi Triệu Vân: Who is u name?? (Tạm dịch \u0026ldquo;mày là thằng nào?\u0026rdquo;)\nTôn Vũ: Đi không thay tên, ngồi không đổi họ, my name is Vân… Ngọn giáo của ta đã đâm chết bao nhiêu thằng noob nước Ngô…\nTôn Quyền: Good, các phi tần đâu! Lấy giáo đâm nát \u0026ldquo;cái đó\u0026rdquo; của thằng Vân cho ta!\nKhỏi phải tả cảnh máu me rùng rợn thế nào. Đến lượt Tôn Quyền hỏi Quan Vũ:\n– Who are you?? (tự dịch đi…)\nVũ hiên ngang:\n– Tao là Quan Vũ number one đây, ngọn đao của ta đã headshot biết bao tướng sĩ của mày rồi…\n– Very good, các phi tần đâu! Lấy đao chém nát \u0026ldquo;cái đó\u0026rdquo; của Vũ cho ta!\nCòn lại Khổng Minh, Tôn Quyền ask:\n– Ngươi là thằng nào?\nKhông Minh cười lớn và đáp:\n– Ta là Khổng Minh, tao là thằng bán kẹo Mút…\nTôn Quyền: …\n________________________\nTích thứ mười lăm: Lại nói về Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống.\nMột hôm Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống buồn rầu ngồi nói chuyện với nhau.\nLưu Bị: Chán quá! Con vợ tao nó ngoại tình với thằng Vân!\nKhổng Minh và Bàng Thống: Sa\no công chúa, ý lộn chúa công, lại biết??\nLưu Bị: Vì một hôm tao về nhà tao thấy dưới gầm giường vợ tao có cái giáo rất đẹp…\nBàng Thống: Hic, thế thì con vợ thần lòng thòng cùng thằng râu èn hàm ngái mày ùm Trương Phi rồi (nói lái thành Râu hùm hàm én mày ngài…)\nLưu Bị, Khổng Minh: Ủa, sao ngươi biết???\nBàng Thống: Vì tôi thấy dưới giường vợ tôi có thanh bát xà mâu…\nKhổng Minh vội nói: Vậy thì chắc chắn vợ tao đang ngoại tình với con ngựa xích thố rồi…\nBàng Thống, Lưu Bị: Oh my God, why do you know?\nKhông Minh: Bởi vì lúc nãy tao về nhà tao thấy thằng Quan Vũ dưới gầm giường…\n________________________\nTích thứ mười sáu: Lại nói về Lữ Bố.\nLữ Bố sau khi bị chém lên thiên đường gặp Thượng đế; Thượng đế bèn dẫn Lữ Bố đi chọn phòng. Ở đây mỗi phòng đều có một chiếc đồng hồ nhưng cái thì quay chậm rì cái thò quay tít thò lò như lắp mô tơ vào đít. Bố hỏi:\n– Thưa ngài, sao phòng nào cũng có đồng hồ mà lại không lắp điều hòa??\nThượng đế: Oh sít, ăn mày còn đòi xôi gấc… chẳng lẻ tao cho mày ra ngủ ở nhà chờ xe buýt bây giờ..\nLữ Bố nghĩ thầm tao mà có thiên phương họa kích ở đây thì tao cho mày chầu trời ngay! Lữ Bố đáp:\n– Dạ, con không dám nhưng sao có phòng đồng hồ chạy nhanh như ăn cắp mà có phòng đồng hồ lai chạy chậm như công an???\nThượng Đế: Ah, nhanh chậm của đồng hồ phụ thuộc vào độ ngoại tình của vợ hay chồng của người ở phòng đó…\nSau khi vừa nhận phòng đã thấy Lữ Bố gọi với theo Thượng Đế:\n– Thưa ngài làm ơn cho con cốc trà đá và điếu vina, và xin ngài tắt dùm con cái quạt trần nó quay vù vù làm con cold (lạnh) quá.\nThượng Đế: Đâu có! Đó là chiếc đồng hồ của con Điêu thuyền vợ mày đấy chứ!!!\nLữ Bố: ….\n________________________\nTích thứ mười bảy: Lại nói về Điêu Thuyền.\nMột hôm Điêu Thuyền đến gặp Hoa Đà kể kể rằng Đổng Trác có vấn đề về chuyện gối chăn… Sau khi tư vấn nhiều vần đề kể cả về vi a gờ ra mà vẫn chưa biết nguyên nhân gây sóng gió trong đời sống vợ chồng của Điêu Thuyền và Đổng Công… Hoa Đà bèn hỏi:\n– Thế cô có bao giờ nhìn mặt chồng trong lúc sinh hoạt chưa???\n– Ah có, tôi đã nhìn 1 lần…\n– Thế lúc đó mặt Đổng Công thế nào…\n– Trông Đổng Công cực kì giận dữ…\n– Giận dữ à…\nCảm thấy đã đánh hơi được vấn đề Hoa Đà nói tiếp:\n– Chà thú vị đây… chúng ta cần làm rõ thêm vấn đề này… Cô bảo cô chỉ nhìn mặt Đổng Công trong lúc đang sinh hoạt duy nhất một lần… Điều đó hơi bất thường.. Đã thế mặt Đổng Công còn rất giận dữ nữa… Vậy tình huống đó xẩy ra như thế nào???\n– Àh, Đổng Công lúc đó đang nhìn qua của sổ về phía tôi và Lữ Bố…\n– …\n________________________\nTích thứ mười tám: Lại nói Lưu Bị sau khi chiếm được Tây Thục, thì lập tức dán đính vào hậu cung, suốt mấy ngày không chịu ra. Cuối cùng, bị cung nữ hành hạ quá, lại ở chỗ u tối mãi, nên cũng len lén mò ra đường đi chơi. Nhân đó, Lưu Bị thuê một chiếc xe ngựa để đi vòng vòng xem phố phường ở Thành Đô thế nào. Bị lại nói rằng:\n– Ta khi xưa xông pha chiến trường, đánh ngựa kéo xe hay cưỡi ngựa đều quen cả. Nay ta muốn thử lại, khanh nên để ta đánh ngựa thử.\nTên đánh ngựa nghe thế cũng chịu, đành cho Lưu Bị đánh ngựa kéo xe. Nhưng khổ nỗi, mấy ngày với cung nữ nên chân yếu tay mềm cả, nên không giữ được ngựa khiến chạy loạn phố phường. Có một tên lính định xông ra bắt, một lúc sau lại chạy vào nói rằng :\n– Gã đi xe chức to lắm, tao ***** dám bắt!\n– Hắn to đến mức nào mà mày không dám bắt?\n– Tao không biết, nhưng đến thằng Lưu Bị cũng phải đánh xe cho hắn thì…\n________________________\nTích thứ mười chín: Lại nói về Đổng Công.\nMột hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói:\n– Ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta\nHoa Đà: Ok, Sir!\nĐổng Trác: Ngươi cũng biết đó ta có con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói Lữ Bố). Ta giận lắm định rút gươm chém chết cả hai đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta không nỡ, cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua.\nHoa Đà: …\nĐổng Trác: Lần thứ hai ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố ta đinh giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ, rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lai bỏ qua.\nHoa Đà: ……\nĐổng Trác: Lần thứ ba ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng Bồ nằm với Trương Liêu, ta định giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua\nHoa Đà: ………….\nĐổng Trác: Lần thứ tư, lần thứ năm Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá… nên ta lại uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua.\nHoa Đà không nhịn được nữa bèn hỏi:\n– Thế rốt cuộc bố cần ask con về cái gì????\nĐổng Trác: Àh, là ta muốn hỏi với tuổi của ta mà uống trà nhiều thế có bị làm sao không??\nHoa Đà té xỉu…\n________________________\nTích thứ hai mươi: Lại nói về Tháo.\nMột hôm Hứa Chử đi qua doanh trại thấy Tháo đang ngồi buồn bực cạnh 3 vò rượu. Chử bèn hỏi:\n– Có việc gì mà chủ tướng buồn vậy? Lại trượt lô à, hay thị trường chứng khoán xuống dốc??\nTháo tu ực một hơi hết một vò rượu rồi nói:\n– Ta vừa phát hiện một tin động trời: Thằng Tào Thực con ta là GAY…\nHứa Chử gần xỉu hét lên: Hết hồn chim én…\nTháo vác vò thứ 2 uống 1 hơi rồi nói tiếp:\n– Ta còn phát hiện thêm một tin kinh dị nữa là thằng Tào Chương cũng Gay nốt.\nHứa Chử: I dont belive in my tai…\nTháo vác vò thứ 3 lên tu nốt rồi lại nói:\n– Một tin vãi hàng nữa là thằng Tào Phi cũng là Gay luôn…\nHứa Chử không giữ nổi bình tĩnh, gào lên:\n– Trời ơi, thế nhà Tào đại nhân không có ai thích đàn bà cả sao?????\nTháo chậm rãi trả lời:\n– Có chứ, vợ tao nè…\nChử xỉu…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/12/truyen-c/","summary":"\u003cp\u003eTích thứ mười ba: Lại nói về Lưu Bị.\u003cbr\u003e\nMột hôm Lưu Bị ngồi hàng net voice chat với Bàng Thống. Lưu Bị kể:\u003cbr\u003e\n– Mẹ, thằng Khổng Minh trông thế thôi, ngoài tài xem bói và dự báo thời tiết ra thì nó đúng là một thằng NGU!\u003cbr\u003e\nBàng Thống: Ặc ặc… Cả thiên hạ đều kính nể trí khôn của nó, IQ của nó trên dưới 20 mà ngài còn chê nó ngu là thế ***** nào???\u003cbr\u003e\nLưu Bị: Mày biết không, hôm qua tao bảo nó mang giầy ra cho tao để tao đi chạy tập thể dục… Thế mà thằng ngu đấy lại để chiếc giày phải sang bên trái và chiếc bên trái sang bên phải làm tao phải ngồi tréo chân mới xỏ được…\u003cbr\u003e\nBàng Thống offline… …\u003c/p\u003e","title":"Truyện cười 1"},{"content":"Tham nhũng ở đâu khác thì có thể là lỗi (bug), chứ ở Việt Nam là một đặc điểm (feature). Tham nhũng là chức năng, là kết quả đương nhiên của cơ chế “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm … dân.”\n» Vũ Quí Hạo Nhiên\nDân chủ là phương cách để loại bỏ một chính quyền tồi dở không cần đổ máu, chẳng hạn như thông qua bầu cử; điều đó có nghĩa là các định chế xã hội cung cấp các phương tiện để người dân có thể loại bỏ những người cầm quyền và các truyền thống xã hội bảo đảm việc các người cầm quyền không thể dễ dàng huỷ diệt được các định chế xã hội…\n» Karl Popper\nDân trí chỉ là một cái cớ để trì hoản tiến trình dân chủ mà thôi. Nếu đảng Cộng Sản Việt nam không nâng cao dân trí bây giờ thì ba mươi năm nữa họ sẽ vẫn nói một câu “Bây giờ chưa có dân trí, chưa thể có dân chủ”, và ba mươi năm nữa vẫn vậy, ba mươi năm tiếp nữa vẫn như thế. Dân chủ cần có dân trí, đồng ý! Vậy thì bây giờ phải nâng cao dân trí để tiến hành đi. Hãy để cho dân tự do mở mang suy nghĩ, trau dồi kiến thức, đừng cấm đoán, bưng bít thông tin, hãy để cho dân tìm hiểu về dân chủ nếu thực sự đảng Cộng Sản Việt Nam muốn có dân chủ.» Thành viên sinhviendicuagheChính trị là tiến trình mà theo đó các nhóm đưa ra quyết định. Mặc dù thuật ngữ này thường được dùng để nói về hành vi của Nhà nước, nhưng chính trị xuất hiện trong tất cả các hoạt động của quần thể con người (và cả nhiều quần thể không phải con người), bao gồm doanh nghiệp, trường học và các tổ chức tôn giáo.Nói như vậy có nghĩa là, hoạt động chính trị là các hoạt động nhằm gây ảnh hưởng tới các quyết định của Nhà nước, của tổ chức xã hội mà trong đó, mình là một thành viên. Khi đó, hoạt động chính trị không còn là đặc quyền của Nhà nước hay lãnh đạo một tổ chức, mà nó là quyền lợi và nghĩa vụ của toàn dân, của toàn xã hội.» WikipediaSự im lặng của người tốtTrong thế giới này, chúng ta xót xa không chỉ vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của cả những người tốt.» Martin Luther KingLuật pháp CHXHCN Việt Nam****Luật pháp ở VN hiện nay thực sự không phải là luật pháp, mà nó chỉ là một mớ kỷ luật áp dụng để bảo vệ chế độ, bảo vệ cho những người đang đương quyền mà thôi. Luật pháp ở những nước khác là dùng để bảo vệ người dân, mang lại an ninh trật tự cho xã hội, và bảo vệ những người thấp cổ, bé miệng. Còn ở Việt Nam thì pháp luật bảo vệ cho chế độ và những người đang cầm quyền. Do đó những người có hành vi và tư tưởng khác với nhà cầm quyền, tỷ dụ như thấy những bất công của xã hội mà muốn phát biểu. Phát biểu thôi, chứ chưa hành động, về những bất công, sai trái của nhà cầm quyền, đều bị khép tội làm mất an ninh trật tự. Cái an ninh đó là an ninh của những người cầm quyền, chứ không phải là an ninh của tổ quốc Việt Nam, hay an ninh của nhân dân Việt Nam.» Luật sư Tạ Quang Trung nói về điều 88 Bộ luật Hình SựNhân dân và Chính phủ****Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa.» Hồ Chí MinhKách mệnh và quyền lựcKách mệnh rồi thì quyền giao cho dân chúng số nhiều, chớ để trong tay một bọn ít người. Thế mới khỏi hy sinh nhiều lần, thế dân chúng mới được hạnh phúc.» Hồ Chí MinhTư tưởng tự doChế độ ta là chế độ dân chủ, tư tưởng phải được tự do… Ðối với mọi vấn đề, mọi người tự do bày tỏ ý kiến của mình, góp phần tìm ra chân lý.» Hồ Chí MinhĐộc lập và tự doNếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì!» Hồ Chí MinhTổ quốc và XHCN… Có một cách nhìn méo mó từ phía một số người cộng sản rằng yêu nước và yêu chủ nghĩa xã hội là đúng, còn những người yêu nước khác mà không yêu chủ nghĩa xã hội thì không yêu nước đủ như mình. Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào!» Nguyên thủ tướng Võ Văn KiệtDân ngu và cai trị****Thật may phước cho nhà cầm quyền nào có người dân không biết suy nghĩ! Nguyên văn: How fortunate for governments that the people they administer don’t think!****» Adolf Hitler\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/11/suy-nghi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTham nhũng ở đâu khác thì có thể là lỗi (bug), chứ ở Việt Nam là một đặc điểm (feature). Tham nhũng là chức năng, là kết quả đương nhiên của cơ chế “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm … dân.”\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e» Vũ Quí Hạo Nhiên\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDân chủ là phương cách để loại bỏ một chính quyền tồi dở không cần đổ máu, chẳng hạn như thông qua bầu cử; điều đó có nghĩa là các định chế xã hội cung cấp các phương tiện để người dân có thể loại bỏ những người cầm quyền và các truyền thống xã hội bảo đảm việc các người cầm quyền không thể dễ dàng huỷ diệt được các định chế xã hội…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Suy nghĩ…"},{"content":"đi thi về, chán , tức, mệt\nbình thường ko học ko làm được chả nói làm gì, đằng này học điên cả đầu, vào thi vẫn không làm được, thầy với chả giáo, ra đề @#$#%#%, chả hiểu cái u[n] là cái chi chi, hichic, hoặc là thầy ra đề ngu không ra vào cái phần mình học, hoặc là mình học ngu không học cái phần thầy ra, ai ngu? Thầy thì ko bao giờ, ngu ko bao giờ làm thầy, nhất là lại còn làm tiến sĩ, suy ra mình ngu, bực mình thật,\nthôi được rồi, để tôi yên,\nBình luận (5) €º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-06-11 05:25\n_\u0026gt; cả thầy và trò đều ngu…………………….vui lên nào..có sao đâu…………\nSHMILY — 2007-06-12 01:38\nlạc quan lên Mèo 😉\nM i c h i y o — 2007-06-12 05:39\nanh Phí có bảo h ngu đâu:)\nfighting fighting !!!!!!\nNGUYỄN — 2007-06-12 08:14\nUh, Thầy chả bao giờ ngu cả… ngu sao leo lên mãi tiến sĩ? Hôm qua tui cũng làm bài hok có đc… cũng chán… lắm lúc có tư tưởng hok bít bài thi của mình ông thầy ổng để chỗ nào hen, tối đến mình “mượn” tạm làm lại lần nữa…. vô duyên… nghĩ xong thấy mắc cưòi… thế đấy, hết buồn… ^^\nMr Free — 2007-06-12 10:33\nhì hì, thank you mọi người, thực ra thì chả ai ngu cả đâu =))\nmình mà ngu thì làm sao lại học ở ĐH Công nghệ được, ĐH Công nghê có những thằng ngu thì hơi bị mang tiếng =))\nchẳng qua vì lười, học tủ nên lệch, ngụy biện tí cho đỡ buồn thôi =))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/11/chan-d%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eđi thi về, chán , tức, mệt\u003cbr\u003e\nbình thường ko học ko làm được chả nói làm gì, đằng này học điên cả đầu, vào thi vẫn không làm được, thầy với chả giáo, ra đề @#$#%#%, chả hiểu cái u[n] là cái chi chi, hichic, hoặc là thầy ra đề ngu không ra vào cái phần mình học, hoặc là mình học ngu không học cái phần thầy ra, ai ngu? Thầy thì ko bao giờ, ngu ko bao giờ làm thầy, nhất là lại còn làm tiến sĩ, suy ra mình ngu, bực mình thật,\u003cbr\u003e\nthôi được rồi, để tôi yên,\u003c/p\u003e","title":"chán đời"},{"content":"link: http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-i7IeNN41bqjSXQ8aXUQ3uaVG0A\u0026amp;#8211;?cq=1\u0026amp;amp;p=235#comments $%#\u0026amp;*@ VTV3\nCái này viết từ chiều cơ nhưng mạng điên nên giờ mới post. Thôi thì trích nguyên văn: Vừa từ trung tâm triển lãm Giảng Võ về đây. Bức xúc lắm, bực mình lắm, giờ muốn chửi thôi nhưng em vốn là người ngoan ngoãn, lịch sự nên chỉ chửi hình tượng thế này thôi: %#^@$!\u0026amp; VTV3. Nhưng nói thật là em bức xúc lắm nên các bác cho em chửi thoải mái nhá. Đừng vì bài này mà bảo em hư.\nCái bọn làm ăn thiếu chuyên nghiệp lại còn lắm lời. Chỉ giỏi biện minh, cãi cùn mà thôi. Nào là “các bạn nghĩ sao thì tuỳ các bạn”, nào là “cả bộ máy hàng trăm người”. Ơ hơ, thế cái chương trình gốc nó không thế à, nó không hàng trăm người à, thế sao nó làm vẫn tốt. Tập trước cả 1 ngày mà vẫn mất 10 tiếng để quay 1 chương trình –\u0026gt; Mất 34 tiếng cho 1 số. Trong khi bọn kia nó làm trực tiếp cùng lắm là 3 tiếng. Cứ cho nó cũng tập 1 ngày đi thì vẫn ít hơn những 7 tiếng. –\u0026gt; Rõ là kém chuyên nghiệp lại còn gì nữa.\nBáo thì báo muộn. Hẹn một giờ chiều có mặt, trường mình 12h15 tập trung thì 11h50 mới báo hoãn. Đúng là cháy đến đít rồi mới đi tìm nước. Mình lại còn ko biết trước, 12h đi đón em ED đi xem, đến thì gặp Khuê. 3 anh em đợi đến 2h kém thì trường mình mới đến. Mà trường mình không phải đến thi đâu (nó có cho thi đâu mà thi, nó cho bọn khác thi ý). Đến là đến biểu tình thôi. Vác cả băng rôn, khẩu hiệu ra cho bọn nó coi. Bị hết Đức, Vinh rồi Trang nói cho mà vẫn không biết xấu hổ, vẫn cứ bao biện. Đến khi anh Thức nói cho thì hết nói gì. Mà có nói nữa cũng thế thôi. Cả bọn bỏ ra ngoài hết rồi. Ngồi nghe chán bỏ mẹ mà cứ bật cái đèn đỏ chiếu nóng hết cả người (hét bảo nó tắt mà nó có tắt đâu). Mà nghĩ trường mình đúng là vô đối. 2 cái trường kia nó báo hoãn là đồng ý luôn, có mỗi trường mình là dám đến để nói cho bọn nó biết nó như thế nào.\nNó hoãn trường mình đến 29/5 thi, lúc đó thì có ma đi thi, có ma mà đi cổ vũ à? Thứ 2 đã bắt đầu thi học kỳ rồi. Cùng lắm thì phải kéo hết K48 đi thi và đi cổ vũ thì mới ăn thua nhưng chắc gì đã có ma nào thi. Mình cũng chán bọn này rồi. Chưa thi đã muốn tẩy chay. Giống y hồi RCV cũng thế. Sau vụ tranh cãi hôm đấy thì cũng hết cảm tình luôn. Chờ xem mỗi mình lên TV với xem mấy đứa bạn nữa. Cả nhà mình chẳng còn ai hứng xem nữa. Giờ đấy toàn chuyển kênh xem JooMong với cả Bông Hồng Xanh.\nMà thôi, đi chơi với box Hà Nội đây. Lúc về mà có hứng sẽ chửi tiếp. Tặng VTV3 mấy câu thơ này!\nCả bọn làm ăn đến là hay\nSát đít giờ thi báo hoãn ngày\nTao đến chửi mày rồi tao biến\nChẳng thèm làm việc với chúng bay Comment: Mọi người cũng cho em chửi bậy với nhé, em xin lỗi trước \u0026#8211; ôi xấu mặt Tuyên huấn quá \u0026#8211; bọn VTV3 làm ăn thì đã mất dạy rồi, con mụ Hải Anh thì điêu toa bố láo, nghe ngu bỏ mẹ. Cứ mở mồm ra là chuyên nghiệp,mẹ, lại còn \u0026#8221; bọn chị đặt lợi ích chương trình lên trên hết\u0026#8221; \u0026#8211; bọn chó chết, thế nó coi 100 sinh viên trường mình là mấy con cún con nhà nó, thích gọi thì gọi, không thích thì đuổi à. Lải nhải như mấy con mẹ hàng cá, nói nhiều mà toàn sủa bậy thôi, đíu có câu nào nghe lọt lỗ nhĩ cả \u0026#8230; Đoạn kết của \u0026#8220;hành khách cuối cùng\u0026#8221;\nThưa quý zị và các bạn, sau đây là đoạn kết gameshow \u0026#8220;The last passengers\u0026#8221; của trường em. Lại copy từ blog của chị Nhàn. Chắc là vụ đổ bể Game Show \u0026#8220;Hành khách cuối cùng\u0026#8221; của Trường Đại học Công nghệ, sinh viên trong trường ai ai cũng biết. Hôm đó những người có mặt ở trường quay đều nghe chị biên tập viên hứa sẽ gửi công văn xuống Trường xin lỗi các thầy và các em sớm nhất để cho \u0026#8230; sinh viên giải tán. Kết cục thì sao? Ngày 29 theo đúng lịch trình chúng ta sẽ ghi hình \u0026#8220;bù\u0026#8221; nhưng VTV3 đã không gọi chúng ta thậm chí không gửi một lời xin lỗi đến các thầy và sinh viên. Ngày hôm nay đã là 5/6, chị Hương có gọi điện lên gặp chị ta và được trả lời là: Công văn thì đơn giản nhưng \u0026#8230; không gửi và còn bảo Trường Đại học Công nghệ làm như vậy là có thái độ không hợp tác. Thậm chí chị ta còn yêu cầu chị Hương phải lên Đài truyền hình để \u0026#8230; xin lỗi họ. Đây là quyền lực của các phương tiện truyền thông hay sao? Đây là quyền lực của phóng viên Truyền hình hay sao? Đây là quyết định của Đài truyền hình hay của riêng chị ta? Phải chăng chị ta đang định \u0026#8220;lấy tay che mặt trời\u0026#8221; để bưng bít vụ đổ bể này với sếp của mình? Phải chăng đó là lý do mà những cuộc gọi liên hệ với Chị Bùi Thu Thủy và anh Lại Văn Sâm bị \u0026#8220;chặn\u0026#8221; đến mức \u0026#8230; không thể? Phải chăng kiểu cách làm việc của Đài truyền hình là như vậy? Quan liêu, hạch sách và vô lý đến tận cùng hay là lối làm việc này ở Đài truyền hình nó vốn dĩ như thế? Trốn tránh trách nhiệm từ vua đến lính???? Với cá nhân tôi, tôi đã từng nghe những lời \u0026#8220;phỉnh nịnh\u0026#8221; của chị ấy khi đến với Trường Công nghệ , nào là \u0026#8220;các em sẽ ghi hình trong số đầu tiên nên chị phải trực tiếp đến đây\u0026#8221; nào là \u0026#8220;các em học thiên về tự nhiên thì câu hỏi sẽ có phần ưu ái \u0026#8230;\u0026#8221;, tôi cũng nghe những lời ngụy biện của chị ấy tại trường quay: \u0026#8220;Bọn chị phải làm việc đến 4h sáng, rất tiếc là lúc đó khônd đến Trường để báo cho các em\u0026#8221; (Nói thế này có khỉ nó tin, 4h sáng trường nói với cột đèn) \u0026#8230; Nhưng tôi không bao giờ ngờ được lại có người lật lọng, tráo trở đến như vậy. Hôm nay chi ta dám yêu cầu chị Hương lên để \u0026#8230; làm việc. Lại giở luật rừng ra rồi đây! Hôm đó thấy đông sinh viên không dám đề nghị gì chỉ \u0026#8220;ngụy biện\u0026#8221; chán rồi cung cúc như \u0026#8230; sau đó mặt dài ra như cái bơm. Nhưng không ngờ sau lưng sinh viên lại dám bắt nạt chị Hương. Tôi biết sức mạnh của báo chí, truyền hình. Tôi cũng biết có những kẻ theo đóm ăn tàn, tôi càng biết sự liên thông vì quyền lợi giữa các cơ quan thông tấn báo chí với nhau. Đó là lý do tại sao nhiều vụ việc không được đăng tải. Ngay cả những điều vô lý này xảy ra, báo Dân trí, Báo Thanh Niên đều nhận được bài phản ánh nhưng có \u0026#8230; dám đăng đâu. Bác Trường Chinh từng nói \u0026#8220;Dùng ngòi bút làm đòn xoay chế độ\u0026#8221;, còn mấy Biên tập viên này thì đổi trắng thay đen \u0026#8230; Thất vọng thay cho cả ekip làm chương trình \u0026#8220;Hành khách cuối cùng\u0026#8221; thảo nào \u0026#8220;Hành trình văn hóa\u0026#8221; phải thay bằng một ekip kh Bình luận (2) QueenBeck — 2007-06-10 04:52\nCái chương trình dở hơi.Chị xem 1 lần, chẳng hiểu nó đang làm cái gì. Chẹp…Sớm chết yểu thôi. Cái Content chán kinh khủng. Mỗi tội toàn đứa mồm to\nmeo_beo — 2007-06-11 05:10\nCong nhan cai chuong trinh nay xem cha hieu ji ca. Truong to cung duoc moi di thi day. Nhung cha co ma nao chiu di. Thong cam voi noi buc xuc cua ban. Cu chui thoai mai di.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/10/hanh-khach-cuoi-cung/","summary":"\u003cp\u003e\u003cfont color=\"#451528\"\u003e\u003cfont face=\"Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cstrong\u003elink: \u003ca href=\"http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-i7IeNN41bqjSXQ8aXUQ3uaVG0A\u0026amp;#8211;?cq=1\u0026amp;amp;p=235#comments\"\u003ehttp://uk.blog.360.yahoo.com/blog-i7IeNN41bqjSXQ8aXUQ3uaVG0A\u0026amp;#8211;?cq=1\u0026amp;amp;p=235#comments\u003c/a\u003e\n$%#\u0026amp;*@ VTV3\u003cbr /\u003eCái này viết từ chiều cơ nhưng mạng điên nên giờ mới post. Thôi thì trích nguyên văn:\nVừa từ trung tâm triển lãm Giảng Võ về đây. Bức xúc lắm, bực mình lắm, giờ muốn chửi thôi nhưng em vốn là người ngoan ngoãn, lịch sự nên chỉ chửi hình tượng thế này thôi: %#^@$!\u0026amp; VTV3. Nhưng nói thật là em bức xúc lắm nên các bác cho em chửi thoải mái nhá. Đừng vì bài này mà bảo em hư.\u003cbr /\u003eCái bọn làm ăn thiếu chuyên nghiệp lại còn lắm lời. Chỉ giỏi biện minh, cãi cùn mà thôi. Nào là “các bạn nghĩ sao thì tuỳ các bạn”, nào là “cả bộ máy hàng trăm người”. Ơ hơ, thế cái chương trình gốc nó không thế à, nó không hàng trăm người à, thế sao nó làm vẫn tốt. Tập trước cả 1 ngày mà vẫn mất 10 tiếng để quay 1 chương trình –\u0026gt; Mất 34 tiếng cho 1 số. Trong khi bọn kia nó làm trực tiếp cùng lắm là 3 tiếng. Cứ cho nó cũng tập 1 ngày đi thì vẫn ít hơn những 7 tiếng. –\u0026gt; Rõ là kém chuyên nghiệp lại còn gì nữa.\u003cbr /\u003eBáo thì báo muộn. Hẹn một giờ chiều có mặt, trường mình 12h15 tập trung thì 11h50 mới báo hoãn. Đúng là cháy đến đít rồi mới đi tìm nước. Mình lại còn ko biết trước, 12h đi đón em ED đi xem, đến thì gặp Khuê. 3 anh em đợi đến 2h kém thì trường mình mới đến. Mà trường mình không phải đến thi đâu (nó có cho thi đâu mà thi, nó cho bọn khác thi ý). Đến là đến biểu tình thôi. Vác cả băng rôn, khẩu hiệu ra cho bọn nó coi. Bị hết Đức, Vinh rồi Trang nói cho mà vẫn không biết xấu hổ, vẫn cứ bao biện. Đến khi anh Thức nói cho thì hết nói gì. Mà có nói nữa cũng thế thôi. Cả bọn bỏ ra ngoài hết rồi. Ngồi nghe chán bỏ mẹ mà cứ bật cái đèn đỏ chiếu nóng hết cả người (hét bảo nó tắt mà nó có tắt đâu). Mà nghĩ trường mình đúng là vô đối. 2 cái trường kia nó báo hoãn là đồng ý luôn, có mỗi trường mình là dám đến để nói cho bọn nó biết nó như thế nào.\u003cbr /\u003eNó hoãn trường mình đến 29/5 thi, lúc đó thì có ma đi thi, có ma mà đi cổ vũ à? Thứ 2 đã bắt đầu thi học kỳ rồi. Cùng lắm thì phải kéo hết K48 đi thi và đi cổ vũ thì mới ăn thua nhưng chắc gì đã có ma nào thi. Mình cũng chán bọn này rồi. Chưa thi đã muốn tẩy chay. Giống y hồi RCV cũng thế. Sau vụ tranh cãi hôm đấy thì cũng hết cảm tình luôn. Chờ xem mỗi mình lên TV với xem mấy đứa bạn nữa. Cả nhà mình chẳng còn ai hứng xem nữa. Giờ đấy toàn chuyển kênh xem JooMong với cả Bông Hồng Xanh.\u003cbr /\u003eMà thôi, đi chơi với box Hà Nội đây. Lúc về mà có hứng sẽ chửi tiếp. Tặng VTV3 mấy câu thơ này!\u003cbr /\u003e\u003c/p\u003e","title":"$%#\u0026*@ Hanh Khach Cuoi Cung"},{"content":"Tư tưởng của Tây phương và Đông phương\nPhan Khôi\nHiện trong thế giới có hai thứ văn minh, là văn minh Tây phương và văn minh Đông phương. Hai cái văn minh ấy khác nhau là do tại hai đàng tư tưởng khác nhau. Tây phương gồm cả các nước châu Âu châu Mỹ mà nước Pháp là một; Đông phương gồm cả các nước châu Á, mà nước ta là một. Tư tưởng của Tây phương phát nguyên từ Hy Lạp, La Mã, Hê-bơ-rơ, song bây giờ đã hỗn thành ra một nền tư tưởng Tây phương, nên ở đây gọi chung là tư tưởng Tây phương. Tư tưởng Đông phương có hai tua lớn, một là Ấn Độ, một là Tàu, mà ta thuộc về tua Tàu, nên ở đây chỉ lấy Tàu làm trọng.\nNgười ta thấy bên Tây về đường vật chất phát đạt tinh xảo hơn bên Đông, rồi cho rằng văn minh Tây phương là vật chất văn minh, còn văn minh Đông phương là tinh thần văn minh. Nói như vậy là lầm. Những cái thuyết tự do bình đẳng, là phần hệ trọng nhứt trong văn minh Tây phương, chẳng phải tinh thần là gì? Bên nào cũng có tinh thần vật chất cả, chẳng qua vật chất tùy theo tinh thần của mỗi bên mà hiện ra hai vẻ khác nhau. Cái tinh thần ấy tức ở đây tôi gọi là tư tưởng.\nBa điều tôi sắp giải ra dưới nầy chỉ là từ trong hai cái văn minh ấy mà rút ra mỗi bên ba cái yếu điểm; ngoài ra, mỗi cái văn minh hoặc giả đều có chỗ hay chỗ dở thì tôi không kể đến. Tôi cũng không có ý so sánh bên nào hơn, bên nào kém; cốt muốn tỏ ra cho biết hai bên trái ngược nhau, không thể dung nhau mà thôi.\n1- Tây phương chuộng khoa học, Đông phương chuộng huyền học: Theo ý người phương Tây, mọi sự vật trong thế gian bất kỳ lớn hay nhỏ, thấy được hay không thấy được, hễ mình muốn biết thì phải biết cho đến nơi, cho đâu ra đó, chớ không được mập mờ, không được lộn xộn. Bởi vậy họ phải làm ra cái cách để mà biết. Đối với một sự vật gì, họ cứ nhặt lấy những cái kinh nghiệm mỗi khi một ít, những cái tri thức mỗi nơi một chút, rồi quán thông lại, lập ra những cái nguyên tắc, công lệ, và những cái thuyết có thống hệ, mà ai cũng không cãi được nữa, thì bấy giờ sự biết mới đích xác và sự học về sự vật ấy mới thành. ấy gọi là khoa học.\nỞ phương Tây bây giờ hầu như mỗi một sự vật gì là có một khoa học. Không những thiên văn, địa văn, quang, điện, chánh trị, pháp luật có khoa học mà thôi; cho đến nuôi gà, trồng rau cũng có khoa học nữa. Triết học ngày xưa đứng ngoài khoa học, mà bây giờ người ta cũng dùng phương pháp khoa học để nghiên cứu triết học. Họ chia khoa học ra làm ba loại: là Tự nhiên khoa học, Xã hội khoa học và Tinh thần khoa học. Những tên riêng từng khoa thì nhiều lắm, không hơi sức đâu mà kể.\nĐây cử ra một khoa y học để cho biết cái vẻ khoa học của họ là thế nào. Y học lại gồm có nhiều khoa học khác nữa, nào là: Sanh lý học(1) dạy về sự kết cấu và tác dụng của các cơ thể(*) trong mình người ta; Giải phẫu học(2) dạy về từng cái xương từng mạch máu trong mình người ta; Bịnh lý học(3) dạy về các chứng bịnh; Dược vật học dạy về các vị thuốc; tất phải biết ngần ấy khoa học mà thiệt hành ra được đã rồi mới làm nên thầy thuốc. Đến khi chữa bịnh, thầy thuốc nói bịnh tại tim, ấy là trái tim thiệt bị đau; nói bịnh tại phế, ấy là phổi thiệt bị đau. Đau tim đau phổi cách làm sao thì uống thuốc gì, đều có phương nhứt định cả, phải theo khoa học chớ không được theo ý riêng của thầy thuốc.\nTóm lại, người phương Tây biết được sự vật gì đều là do khoa học cả. Khoa học đã thành ra như cái tánh riêng của họ.\nSự học phương Đông thì thật là mênh mông và mầu nhiệm. Kẻ học cứ sách mà đọc tràn đi rồi hiểu được chừng nào thì hiểu. Những sự vật mà ta muốn biết, tán mạn ra trong sách mỗi nơi một ít, không có xâu suốt lại thành từng món một, và cũng không có đặt ra phương pháp gì để noi đó mà tìm tòi. Sách thì dạy trước bác mà sau ước. Kinh Thơ nói vô số là chuyện, rồi ước lại một chữ Trung, Kinh Lễ nói vô số là chuyện rồi ước lại một chữ Kính; bác thì cực kỳ là bác, mà ước thì cực kỳ là ước(**). Đến Kinh Dịch mới là ảo diệu vô cùng: quẻ Kiền có nói đến “rồng bay” (long phi), mà kỳ thiệt không phải là rồng bay; quẻ Khôn có nói đến “ngựa cái” (tẩn mã), mà kỳ thiệt không phải là ngựa cái; chẳng qua nói bóng vậy thôi, không khác nào “con rồng có bảy đầu mười sừng” và “con thú ở dưới đất lên” đã nói trong sách Khải huyền của kinh Tân ước. Sách Xuân thu cũng vậy, nói “Doãn thị chết” song không trọng tại Doãn thị chết mà trọng tại cái ý chê thế khanh; nói “thiên vương đi săn”, song không phải đi săn mà là bị chư hầu bắt hiếp. Càng những chỗ sâu hiểm éo le như vậy, thì lại càng tôn cho là vi ngôn đại nghĩa. Cứ theo sách thì những âm dương, ngũ hành, cũng đều là những cái giả tượng mà thôi, chớ không phải chỉ ngay về hiện trạng và thiệt tế mà ta ngó thấy đâu. Vì vậy cho nên gọi là huyền học.\nNgười nào đã chịu phép “báp tem” của huyền học rồi thì ra làm việc gì cũng đều được cả, bất cứ việc gì, vì “vận dụng do ư nhứt tâm”. Một ông quan có thể coi việc bộ Hộ rồi coi việc bộ Hình, luôn cả sáu bộ cũng được, và có khi ra làm tướng đánh giặc cũng xong. Còn các nghề thợ thì nhứt thiết không có học gì cả, hễ tập quen thì làm được, ăn thua nhau là tại cái sáng dạ.\nNói đến nghề làm thuốc của ta mới càng tỏ ra cái vẻ huyền học, và để cho nó phản chiếu lại nghề làm thuốc của Tây vừa nói trên kia. Bắt đầu dạy về ngũ tạng: tâm, can, tì, phế, thận, thì dạy rằng nó hiệp với ngũ hành, phối với ngũ vị, ứng với ngũ phương và tứ thời. Dạy về dược tánh thì: một vị bạch truật mà chủ cả công cả bổ, đã kiện tì cường vị, lại trị thấp, bĩ, hư đàm; càn cương sao hắc thì nhập thận; hỏi tại làm sao thì bảo rằng vì “thận thuộc thủy, kỳ sắc hắc”. Những điều ấy nếu bắt cứ theo phương pháp khoa học mà giải nghĩa thì không tài nào giải ra được. Đến lúc trị bịnh, thầy thuốc nói là bịnh phong, nhưng phong đó không phải là gió; nói là bịnh thấp, nhưng thấp đó không phải là ẩm ướt; thậm chí nói bịnh tại phế, tại can, nhưng thiệt không phải là đau phổi hay đau gan. Những chữ phong, thấp, phế, can đó chẳng qua là một thứ chữ trừu tượng(1) chớ không phải cụ thể (2). Còn đến cho thuốc thì cùng một bịnh mà mỗi thầy đi một mặt: thầy thì hàn, thầy thì nhiệt, thầy thì bổ hỏa, thầy thì lợi thủy, thầy thì ít vị, thầy t\nh\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/06/01/t%C6%B0-t%C6%B0%E1%BB%9Fng-c%E1%BB%A7a-tay-ph%C6%B0%C6%A1ng-va-dong-ph%C6%B0%C6%A1ng/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTư tưởng của Tây phương và Đông phương\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nPhan Khôi\u003cbr\u003e\nHiện trong thế giới có hai thứ văn minh, là văn minh Tây phương và văn minh Đông phương. Hai cái văn minh ấy khác nhau là do tại hai đàng tư tưởng khác nhau. Tây phương gồm cả các nước châu Âu châu Mỹ mà nước Pháp là một; Đông phương gồm cả các nước châu Á, mà nước ta là một. Tư tưởng của Tây phương phát nguyên từ Hy Lạp, La Mã, Hê-bơ-rơ, song bây giờ đã hỗn thành ra một nền tư tưởng Tây phương, nên ở đây gọi chung là tư tưởng Tây phương. Tư tưởng Đông phương có hai tua lớn, một là Ấn Độ, một là Tàu, mà ta thuộc về tua Tàu, nên ở đây chỉ lấy Tàu làm trọng.\u003c/p\u003e","title":"Tư tưởng của Tây phương và Đông phương"},{"content":"Hôm qua tưởng sáng nay 8h thi phương pháp số, đêm qua hùng hục cày tới 3h30 . Sáng nay 7h lồm cồm bò dậy, oánh răng rửa mặt (bằng biore – dạo này em hơi nhìu mụn) tinh tươm hết cả, đang định mặc “lễ phục” chuẩn bị “xuất kích” thì bỗng có một cảm giác nghi ngờ nổi lên thúc giục. Em liền mở computer xem lại lịch thi, 14h ạ, , gọi điện cho thằng Tuấn check lại thì đúng thế thật , càng tốt, càng được ngủ thêm. hờ hờ.\nthằng Tuấn hỏi học xong chưa, rất chi là hoành tráng nhá, em bảo phương pháp vượt lằng nhằng quá em cóc học nổi, nói mới phán: thôi học đi! như đúng rồi, tao làm gì có gia sư Tuyết như mày, mình ôn mà có đúng quyền giáo trình cướp được của đứa nào ko nhớ . may mà môn này ko khó chứ ko thì quang tèo làm cái bánh mì trứng với cốc sữa rồi đi ngủ tiếp đây ps: hôm nay là rằm hay mà bên chùa đông người thế\nphan tren viet luc sang, phan nay la viet them luc chieu di thi ve:\nchào cả nhà, em đi thi về rồi, chậc, làm được 4/5 bài, chắc cũng có vài chỗ sai nhưng mà thế là em mãn nguyện rồi. Mệt quá, ngủ ít cũng mệt mà ngủ nhiều cũng mệt, đại loại sống một mình cô đơn là mệt và chán ấy ạ.\nĐi xe bus cũng mệt luôn, nóng và toàn hơi người, buồn nôn, hic. Lúc về gần tới nhà, thấy dân tình xúm đông xúm đỏ ở chỗ nhà trẻ, mình tưởng có óanh nhau (căn bản lúc trưa vừa có vụ mẹ chồng chứi bới đánh con dâu ầm ĩ ở ngay khu tập thể đối diện nhà tớ -và chỗ ngã tư sở rất hay có đánh cãi chữi nhau– nên hễ thấy tụ tập là tớ liên tưởng ngay tới mấy vụ xô sát, hehe), lọ mọ thò cổ ra thám thính, thì hóa ra không phải. Là anh Lờ Bờ Hờ Đờ (Lại Bắc Hải Đăng ạ) đang “dỗ trẻ con” – VTV quay chương trình gì gì đó ở nhà trẻ, hè, sắp 1-6 có khác. Đông vui nhộn nhịp lắm, anh Đăng quả là một tay ăn dỗ trẻ con cừ khôi, tớ cũng muốn bon chen mở mang đầu óc lắm nhưng đi thi về mệt, chỉ muốn về nhà uống nước, rửa mặt và nằm lăn ra thôi. Nên đành từ bỏ dịp may hiếm có. Hic,\nBình luận (7) [deleted] — 2007-05-31 06:55\nTớ mãi 6/6 mới thi môn đầu tiên nè \u0026gt;__\u0026lt; đc cái kì này nhàn hạ hơn ^^. Vưỡn đang “nghỉ giải lao”\nThi mà ăn ko đủ chất là ốm đấy nhé, Chíu là cũng bận thi nên mất 1 chân mua Pizza nhé, hihi.\nhovidu — 2007-05-31 09:20\nPoc’ tem cai’!!!\nNgu? ngon nha’ Ku!\nCo^’ gang’ thi to^t’ nha’\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-06-01 08:14\nhaizzz, thi tốt bạn hiền ^^\nanticlockwise_feb — 2007-06-08 03:41\nthi lại là…hì hì. Thôi ko nói nữa ko thằng bé lại bảo là gây áp lực, hì hì, chị cũng suýt thi lại mà, hề hề\nMr Free — 2007-06-08 04:14\ncảm ơn mọi người nha !\n@chị Ngọc: chỉnh lại font chữ đê, chị đang để kiểu Vietnamese Local Cp\nanticlockwise_feb — 2007-06-08 11:20\nờ ờ, thằng em giỏi quá, chị để code gì cũng biết nữa, giỏi quá!!!\nMr Free — 2007-06-09 10:37\nxời, chuyên môn của em mà lị , hẹ hẹ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua tưởng sáng nay 8h thi phương pháp số, đêm qua hùng hục cày tới 3h30 \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/66.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/57.gif\"\u003e. Sáng nay 7h lồm cồm bò dậy, oánh răng rửa mặt (bằng biore – dạo này em hơi nhìu mụn\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/20.gif\"\u003e) tinh tươm hết cả, đang định mặc “lễ phục” chuẩn bị “xuất kích” thì bỗng có một cảm giác nghi ngờ nổi lên thúc giục. Em liền mở computer xem lại lịch thi, 14h ạ, \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/106.gif\"\u003e, gọi điện cho thằng Tuấn\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/100.gif\"\u003e check lại thì đúng thế thật \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/38.gif\"\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/39.gif\"\u003e, càng tốt, càng được ngủ thêm. hờ hờ.\u003cbr\u003e\nthằng Tuấn hỏi học xong chưa, rất chi là hoành tráng nhá, em bảo phương pháp vượt lằng nhằng quá em cóc học nổi, nói mới phán: thôi học đi! như đúng rồi\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/33.gif\"\u003e, tao làm gì có gia sư Tuyết như mày, mình ôn mà có đúng quyền giáo trình cướp được của \u003cbr\u003e\nđứa nào ko nhớ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/9.gif\"\u003e. may mà môn này ko khó chứ ko thì quang tèo \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/77.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nlàm cái bánh mì trứng với cốc sữa rồi đi ngủ tiếp đây \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/31/entry-for-may-31-2007/65.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nps: hôm nay là rằm hay mà bên chùa đông người thế\u003c/p\u003e","title":"Entry for May 31, 2007"},{"content":"…khi đi chợ mua rau . Với quan điểm đó tớ mua nải chuối 16 quả với giá 8k, 9k 6 quả trứng và 1k cho một mớ rau mồng tơi + một ít hành. Lâu lắm rồi mới đi “shopping”, lâu lắm rồi mới lại “đóng vai” một “boy đảm đang”: dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, cắm cơm và đi chợ. Rời xa cái máy tính cũng thấy thoải mái đấy chứ?\nTối qua thằng Thùy sang học, hai thằng học thêm được một ít Phương pháp tính, down bản xiexie về, Thùy ngồi hì hục chơi, không thắng được ván nào, hehe, ngày xưa khi trình của anh còn cao, anh đánh với nó cả trăm ván mới thắng được một hai ván, chú thua là hợp lý Mai thi tiếng Anh rồi, mai là môn đầu tiên trong kì thi của học kì 4. 4 học rồi sao? Một nửa quãng đường ĐH rồi. Một bản nhạc rất êm cho những ngày vất vả.\n“\nBình luận (1) a MAN — 2007-05-30 11:42\nCậu này giống mình, đi chợ chỉ có mua …. nhưng 1 năm mình đi chợ 1 lần 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/28/khong-bao-gi%E1%BB%9D-m%E1%BA%B7c-c%E1%BA%A3/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003e…khi đi chợ mua rau\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/28/khong-bao-gi%E1%BB%9D-m%E1%BA%B7c-c%E1%BA%A3/1.gif\"\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003e. Với quan điểm đó tớ mua nải chuối 16 quả với giá 8k, 9k 6 quả trứng và 1k cho một mớ rau mồng tơi + một ít hành. Lâu lắm rồi mới đi “shopping”, lâu lắm rồi mới lại “đóng vai” một “boy đảm đang”\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/28/khong-bao-gi%E1%BB%9D-m%E1%BA%B7c-c%E1%BA%A3/9.gif\"\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003e: dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, cắm cơm và đi chợ. Rời xa cái máy tính cũng thấy thoải mái đấy chứ?\u003cbr\u003e\nTối qua thằng Thùy sang học, hai thằng học thêm được một ít Phương pháp tính, down bản xiexie về, Thùy ngồi hì hục chơi, không thắng được ván nào, hehe, ngày xưa khi trình của anh còn cao, anh đánh với nó cả trăm ván mới thắng được một hai ván, chú thua là hợp lý\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/28/khong-bao-gi%E1%BB%9D-m%E1%BA%B7c-c%E1%BA%A3/16.gif\"\u003e \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eMai thi tiếng Anh rồi, mai là môn đầu tiên trong kì thi của học kì 4. 4 học rồi sao? Một nửa quãng đường ĐH rồi.\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/28/khong-bao-gi%E1%BB%9D-m%E1%BA%B7c-c%E1%BA%A3/26.gif\"\u003e \u003cem\u003e\u003cstrong\u003eMột bản nhạc rất êm cho những ngày vất vả.\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Không bao giờ mặc cả…"},{"content":"Photo by Onemilion\n“Ngủ ngoan em nhé. Em khóc đã mệt lắm rồi phải không?\nĐừng khóc nữa em ạ. Em đã từng cho rằng mình là con người mạnh mẽ. Nhưng em đã tự tạo một cái vỏ ngoài cho mình để bây giờ em mới giật mình: em quá yếu đuối! Em ạ! Nỗi đau là vô hạn, nhưng rồi sẽ qua mau thôi.\nĐừng khóc nữa em ạ. Khóc sẽ làm cho tim em tan ra mất. Trái tim em quá mỏng manh, chỉ chạm nhẹ là tan, là vỡ. Nó cần được nâng niu bằng một bàn tay nồng ấm yêu thương.\nĐừng khóc nữa em ạ. Khóc mãi rồi em đã thấm mệt, chắc em sẽ có một giấc ngủ ngoan hiền. Em sẽ không gặp những cơn ác mộng khiến em tỉnh giấc mỗi đêm, khiên em sợ hãi mỗi khi thức dậy. Vì em đã quá mệt, em sẽ ngủ rất ngon.\nĐừng khóc nữa em ạ. Khóc chỉ thêm yếu đuối, em khóc đã quá nhiều, em khóc mãi rồi. Cũng có lúc em phải cười lên chứ.\nĐừng khóc nữa em ạ. Mạnh mẽ lên em! Có khó khăn nào khiến em gục ngã đâu. Đã nhiều lần em tưởng như ko đứng nổi, vậy mà em vẫn vượt qua đó thôi. Em lại đến trường, lại gặp bạn bé, lại cười vui.\nĐừng khóc nữa em ạ. Sẽ có người kể cho em nghe một mẩu truyện cười, sẽ có người an ủi em, sẽ có người cho em những điều hạnh phúc lúc bất ngờ nhất.\nĐừng khóc nữa em ạ. Ngủ ngoan, sáng mai thức dậy niềm vui sẽ đến.\nNgủ ngoan em nhé, đừng buồn\nGiấc mơ sẽ mở lá buồm thong dong\nAnh ngồi uống cạn dòng sông\nLo em nhan sắc về không có đò !\nChòng chành một giấc mơ lo\nNgủ ngoan anh mượn lời thơ dỗ dành\nÀ ơi …rồi vết thương lành\nTrăm năm đá khóc lệ thành rong rêu\nNgoan nào, ngủ nhé tình yêu\nAnh loay hoay tuổi che chiều gió em\nBế bồng nhan sắc qua đêm\nNgày ơi, đừng đọng buồn trên trán người”\nTác giả: Nguyễn Lệ Chi – nguyentraionline.org\nBình luận (1) anticlockwise_feb — 2007-06-08 03:38\nhì hì, cái ảnh này lãng mạn quá, trông hơi buồn, nhưng mà như thế này chứng tỏ ko xinh vẫn làm người mẫu được, hề hề\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/27/ng%E1%BB%A7-ngoan-em-nhe/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003ePhoto by Onemilion\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Ngủ ngoan em nhé. Em khóc đã mệt lắm rồi phải không?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐừng khóc nữa em ạ. Em đã từng cho rằng mình là con người mạnh mẽ. Nhưng em đã tự tạo một cái vỏ ngoài cho mình để bây giờ em mới giật mình: em quá yếu đuối! Em ạ! Nỗi đau là vô hạn, nhưng rồi sẽ qua mau thôi.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐừng khóc nữa em ạ. Khóc sẽ làm cho tim em tan ra mất. Trái tim em quá mỏng manh, chỉ chạm nhẹ là tan, là vỡ. Nó cần được nâng niu bằng một bàn tay nồng ấm yêu thương.\u003c/p\u003e","title":"Ngủ ngoan em nhé"},{"content":"1.Phim QC là một loại hình QC rất quan trọng trong các loại hình hoạt động truyền thông.\n2.Phim QC mạng lại hiệu quả nhanh hơn và rộng hơn các loại hình QC khác.\n3.Nội dung của phim QC phải đồng nhất với các hình ảnh và thông điệp QC trên các loại hình QC khác ( Ngoài trời, QC báo, QC radio, POP…)\n4.Chi phí để làm phim quảng cáo và mua thời lượng QC là rất lớn =\u0026gt; dễ gây tổn thất cho nhà quảng cáo nếu phim QC ko hiệu quả.\nTừ ngữ chuyên ngành của TVC:\nProducer: Nhà sản xuất. Ông này khá là quan trọng đây, thông thường thì ông này sẽ phải lo đủ thứ. Ổng lo từ lúc chưa có TVC, đến có được TVC, rồi đến xong TVC. Túm lại một Producer giỏi phải có kỹ năng bậc thầy vể PR, chiến lược, tầm nhìn, khả năng kiểm soát tình hình, lường trước những đột biến, thương lượng…\nAssistant Director: Trợ lý đạo diễn. Tùy qui mô của phim mà cần có 1 hay nhiều Trợ lý đạo diễn. Ông này có nhiệm vụ giúp Đạo diễn làm một số việc, như thông báo lịch quay tới tất cả các nhóm, thành viên trong đoàn làm phim, kiểm tra tất cả đã sẳn sàng chưa, chuyển ý của đạo diễn tới diễn viên, thay mặt đạo diễn chỉ đạo diễn xuất, đôi khi phải đấu khẩu với đạo diễn để có được những cảnh quay tốt hơn….nói chung là có khối việc cho tay này làm.\nLocation: Là quá trình đi tìm cảnh, địa điểm quay cho phim. Ví dụ trong kịch bản của bạn yêu cần cần phải có cảnh một cánh đồng thật đẹp. Thì location là việc bạn phải đi cùng trời cuối đất để tìm cho được một cánh đồng sao cho thật thích hợp với kịch bản.\nCasting: là quá trình chọn diễn viên. Nếu trong kịch bản của bạn yêu cầu phải có một người có một cái đầu trọc thiệt là đẹp. Thì việc bạn nên làm là mời những người “tóc gió thôi bay” đến để quay phim hoặc chụp hình xem họ có ăn ảnh hay không? diễn viên đầu trọc triển vọng nào sẽ là người thích hợp với yêu cầu cho kịch bản của bạn.\nTalent: là những diễn viên trong phim của bạn. Ví dụ trong quảng cáo Xmen, thì cô gái, chàng trai phe mình, và 3 tên kính đen đáng ghét phe nó là những talent.\nMake up: là người lo về trang điểm. Vì khi đi quay phim diễn viên phải được trang điểm cho đẹp thiệt là đẹp. chỉ cần họ đổ mồ hôi =\u0026gt; lem son phấn chỉ nửa tí thôi thì cũng cần phải trang điểm lại.\nComposer: là người soạn nhac. Thường thì ông này là nhạc sĩ. Còn nếu ổng có là trung sĩ hay nha sĩ gì cũng không sao, miễn là ổng có khả nắng sáng tác nhạc thì ok hết. Vì đôi khi phim của bạn cần phải có một bài hát hay một đoạn nhạc. Nếu bạn không đủ tiền để mua bản quyền của một bài hát cho phim của bạn, thì khi đó bạn có 2 hướng để chọn lựa. Một là nhờ người soạn nhạc viết cho bạn một bài hát mới theo yêu cầu của bạn. Hai là bạn chôm nhạc của người ta gắn vô phim của mình luôn. Nhưng khi đã quyết định làm cách thứ hai thì làm ơn đừng nói là tui đã chỉ bạn là được\nSet designer: là người dựng cảnh cho phim của bạn. Ví dụ trong phim của bạn là cảnh trong một trang trại hoang vắng, một chàng hiệp sĩ đang đấu với một con heo rừng khổng lồ ( to hơn con voi chẳng hạn ). cuối cùng thì chàng hiệp sĩ cũng chiến thắng. khi mổ bụng con khủng lợn này ra, người ta thấy trong trong bao tử nó có một bao bì nhãn hiệu thức ăn con cò ( thấy í tưởng tui dữ hong ?!?!?! ). Trong kịch bản này ngoài việc bạn tìm được nơi có một trang trại giống như kịch bản, thì bạn cũng cần phải dàn dựng lại cái trang trại đó, như là phủ bụi lên trên, đập phá bớt cho nó thêm vẽ hoang tàn…. thì đây là công việc của những người dựng cảnh phim. Trong trường hợp bạn cần dựng một cảnh nào đó trong phim trường thì bạn cũng phải cần đến người dựng cảnh phim.\nsưu tầm bài viết của ngaothien\nMột số điểm đặc biệt quan trọng cần lưu ý khi bạn tiến hành viết kịch bản cho phim QC:\nKhái niệm thời gian thật (Real time):\nĐa phần các phim quảng cáo là sự rút ngắn của một câu chuyện. Mà câu chuyện có thể xảy ra trong một khoảng thời gian dài (Có thể là vài phút, mà cũng có thể là vài giờ hoặc dài hơn nữa).\nKhi câu chuyện trong kịch bản càng kéo dài =\u0026gt; cách thể hiện một phim quảng cáo là phải cắt xén và chọn thể hiện hình ảnh làm sao để nói cho hết ý. Do vậy, nhiều phim quảng cáo xuất hiện với hình ảnh đứt quãng, rời rạc =\u0026gt; làm người xem cực kỳ khó khăn để hiểu được thông điệp cần quảng cáo.\nTrong giới làm quảng cáo chuyên nghiệp. Việc tạo ra một câu chuyện xảy ra đúng theo thời gian thật là điều tối quan trọng. (Ví dụ các quảng cáo của Heineken: Sushi Bar, Siêu Thị hay là Party – tất cả mọi việc đều diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn, đúng như nó xảy ra trong đời thật vậy). Việc tạo ra câu chuyện theo thời gian thật sẽ giúp người xem “như đang sống cùng với câu chuyện” chứ không phải là “đang duyệt xem nội dung câu chuyện” Chỉ thể một ý duy nhất – Single-mind Idea:\nThường các TVC sẽ có độ dài là 30 giây. Do vậy phải làm sao dàng phần lớn thời gian để thể hiện trọn vẹn một ý quan trọng nhất (Tùy theo yêu cầu của chương trình truyền thông) mà thôi. Trước khi làm một TVC theo kiểu QCST, bạn có thể tham khảo 14 kỹ thuật quảng cáo của Ogilvy – có nêu trong cuốn sách QUẢNG CÁO SÁNG TẠO – (Tức các công thức làm TVC sẵn có). Biết đâu bạn sẽ có được vài TVC chỉ trong vòng mươi phút.\nbài viết của Nguyễn Nam Trung\nffline: là sau khi đã shooting, có footage rồi thì sẽ lên 1 cái draf TVC, thời điểm này có thể thay đổi, chỉnh sửa nhưng không nhiều (vì đã quay rồi mà). Có thể có Voice hoặc chưa tùy tình hình\nOnline: sau khi phần hình ảnh và Voice đã được mix. Online gần như là sản phẩm cuối cùng rồi (sẽ phát trên TV), chỉnh sửa nếu có chỉ là gia giảm âm thanh, speed của các frame hình hay super v.v…\nThật buồn và đau lòng khi mà khi mà cho tới nay chưa có một TVC hoành tráng hoặc kinh phí cao nào được làm ở VN. Và còn đau lòng hơn nữa khi thật rất ít những khách hàng lớn chọn một đại lý VN để “trao thân gửi phận”. Trong vô vàn những lý do, thì cốt lõi vẫn là thiếu kiến thức chuyên môn =\u0026gt; không chuyên nghiệp =\u0026gt; mất lòng tin =\u0026gt; no job.\nVà còn một nghịch lý đau đầu khác là có một số đại lý VN chúng ta rất sợ làm việc với những người chuyên nghiệp ??!!??!! Eo ơi hiểu hong nôỉ\nCho nên theo ngu ý của tui thì một trong những đóng góp của chúng ta để phát triển ngành quảng cáo VN và nâng cao kiến thức chuyên môn là những nơi như thế này. Nơi mà ta có thể chia sẻ và học hỏi lẫn nhau để cùng tiến bộ, nơi mà rất cần những bài viết bổ ích và giá trị như của anh Trung.\nNhân đây tui xin được chia sẻ một chút biết của mình về qui trình làm một TVC để các bạn tham khảo.\nThông thường quá trình ra đời cuả một TVC được chia là 2 giai đọan ( ở đây tui bỏ qua mối liên hệ giữa Agency và Client. Và ở đây chỉ là quá trình thông thường và cơ bản nhất mà một TVC được ra đời, chứ không phải là nhất thiết phải theo qui trình này hén):\nBước đầu tiên thuộc về Agency:\n– nhận job từ client ( gồm có thông tin về sản phẩm, đối thủ, yêu cầu…)\n– phân tích tất cả các dữ liệu hiện có ( không được phỏng đóan, vì sẽ rất nguy hiểm nếu bạn suy luận sai )\n– lập Orientation\n– lập kế hoạch ( đây là khái niệm rộng và rất quan trọng của cả quá trình )\n– Concept work ( đây là một công việc tối quan trọng quyết định sự thành bại cuả một TVC. Tuy nhiên tiếc là có một số Agency trong nước bỏ qua công việc này vì thiếu kiến thức chuyên môn )\n– tạo ý tưởng ( đây là một công việc mà theo tui có thể nói dí dỏm là rất hên xui. Vì cho dù ý tưởng của bạn có được cả thế giới khen tặng, và thậm chí đáng được nhân giải Oscar về ý tưởng, thế nhưng một khi Client trao cho bạn giải mâm xôi vàng thì… xin chia buồn !!! )\n– Từ concept + ý tưởng =\u0026gt; storyboard\n– coppywrite\n– music\nMột phương pháp tối ưu để làm tốt quá trình này là Brainstorm. Sau khi đã hoàn thành tất cả những công việc trên, Agency giờ đây có thể sút quả bóng này sang Production house.\nBước thứ 2 đến phần của Production house ( ở đây tui chỉ đề cập đến những TVC phải dùng đến camera ). Để hoàn thành một TVC Production house sẽ phải cần tối thiểu là một bộ xậu như sau và làm những công việc sau :\n– Director :Từ storyboard =\u0026gt; shootingboard ( đây thường là công việc của Director, Shooting board phải thể hiện được tất cả các góc quay, hiệu ứng, hình ảnh, phục trang…nói chung là tất tần tật )\n– Producer\n– asst. Director\n– location\n– casting\n– talent\n– make up\n– compose\n– set designer\n– DOP ( DOP là Director of Photography. Nhân vật này rất quan trọng chỉ sau Director. thế nhưng đôi khi một số nhà sản xuất trong nước họ chỉ cần một camera man là đủ !!!!!! lại thêm một điều đáng buồn )\n– Asst. camera\n– still\n– sound recordist\n– costume designer\n– lighting crew\n– gaffer/park\n– props\n– Caterer ( với tui là rất quan trọng vì có thực mới vực được TVC )\nTạm thời tui chỉ nhớ được nhiêu thôi, và với kinh phí thấp thì mình xài nhiêu được rồi. Còn nếu những phim hoành tráng hơn, kinh phí cao hơn thì phải cần nhiều hơn nữa.\nBây giờ thì ta phải làm gì khi phim đã quay xong ???? Đương nhiên là sẽ có rất nhiều việc để làm. và mức độ phức tạp của nó cũng còn tuỳ thuộc và bạn đã chọn loại hình nào để quay. Nếu phim nhựa thì khác à nghen, HD có chút vấn đề đây, DG beta quả là không đơn giản, HDV chuyện nhỏ…\nngaothien\nOk, giờ thì phim đã được quay xong rồi ta sẽ phải làm những gì đây?\n– Nếu quay bằng phim nhựa thì ta cần phải có một quá trình gọi là processing rồi mới đến telecine. Sau khi đã telecine xong thì mới số hóa để tiến hành làm hậu kì.\n– Nếu quay bằng digibeta thì chúng ta cần phải chuyển đổi tín hiệu sang analog để làm hậu kì ( vì ở VN hiện nay vẫn còn phát sóng bằng tín hiệu analog ). Nếu tui nhớ hong lầm ( thường thì tui hay lầm lắm lắm ) thì ở HCMC hiện nay chỉ có 2 nơi có thể chuyển tín hiệu của digibeta đó là HTV và Vafaco.\n– Nếu quay bằng HD thì càng phức tạp hơn, vì ở VN hiện nay ( hic lại nếu tui nhớ hong lầm ) chỉ có 2 cái máy này thôi. một thuộc về VTV và cái còn lại Fanatic đang sở hữu. Và cũng phải có đồ chuyên dụng để đổ tín hiệu ra băng. Về cái máy công nghệ cao này nếu giải thích cặn kẽ thì dài dòng (ở VN một số người vẫn nhầm lẫn giữa HD và HDV. thực tế thì về mặt chất lượng hình ảnh HD tương đương với phim nhựa, giá cả cũng thế, trong khi HDV thì ở hàng thấp hơn, về mọi mặt không thể so sánh ), hơn nữa tui cũng biết rất ít về loại này ( mà có loại nào mình biết nhiều đâu ta??? ) nên chỉ có thể nói vậy thôi.\n– Nếu quay bằng Beta hay HDV thì đơn giản hơn nhiều, chỉ có việc đưa lên máy và làm hậu kì thôi ( và trước khi đưa lên máy ta cần làm một việc đó là số hóa )\nLàm hậu kì chúng ta cần có các công đoạn sau:\n– Xử lí hậu kì( đây là công việc rất phức tạp, ta phải làm rất nhiều thứ. tui nghĩ ta cũng nên có một bài riêng về topic này ).\n– edit lại hình ảnh\n– chọn voice talent để lòng tiếng và narration\n– mix nhạc\nSau khi hoàn tất sơ bộ quá trình này ta sẽ có một buổi offline present ( lúc này TVC đã thành hình tuy vẫn còn rất thô sơ, cần có mặt Client và Agency để họ có ý kiến )\nTrong buổi offline Client và Agency sẽ cho Production house biết chổ nào cần chỉnh sữa, thay đổi…( sau buổi offline đầu tiên, những production house kĩ tính sẽ luôn luôn có một buổi offline revise để chắc chắn rằng sau lần chỉnh sửa đầu Client và Agency đã không còn gì để phàn nàn nữa ta mới tiến hành làm online).\nBây giờ đến giai đoạn online present. lúc này ta cần sự có mặt của tất cả các bên có liên quan như Client, Agency, Production house. Lúc này thì TVC đã thật sự thành hình và chỉ cần chờ ý kiến của Client. Nếu Client đồng ý tất cả thì mọi việc xem như đã ok, nhưng tiếc là mọi chuyện không bao giờ đơn giản như thế. Chắc chắn là luôn luôn có 1001 chổ cần phải chỉnh sửa, và điều đó bao giờ cũng hứa hẹn cho sự có mặt của buổi online lần 2.\nKhi mà tất cả đã được duyệt rồi bây giờ việc sau cùng ta cần phải làm là đổ tín hiệu ra băng beta để phát sóng mà thôi.\nCó một điều tui quên đề nhắc đến ( mà chắc tui quên nhiều lắm !!! ) quá trình online và offline toàn bộ làm trên máy tính ( tức là sau khi đã số hóa ). Sau khi hoàn thành tất cả thì ta mới đổ ra băng beta để phát sóng.\nBáo cáo quá trình đã hoàn tất.\nsưu tầm từ ddth.com ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/26/tim-hi%E1%BB%83u-phim-qu%E1%BA%A3ng-cao/","summary":"\u003cp\u003e1.Phim QC là một loại hình QC rất quan trọng trong các loại hình hoạt động truyền thông.\u003cbr\u003e\n2.Phim QC mạng lại hiệu quả nhanh hơn và rộng hơn các loại hình QC khác.\u003cbr\u003e\n3.Nội dung của phim QC phải đồng nhất với các hình ảnh và thông điệp QC trên các loại hình QC khác ( Ngoài trời, QC báo, QC radio, POP…)\u003cbr\u003e\n4.Chi phí để làm phim quảng cáo và mua thời lượng QC là rất lớn =\u0026gt; dễ gây tổn thất cho nhà quảng cáo nếu phim QC ko hiệu quả.\u003c/p\u003e","title":"Tìm hiểu phim quảng cáo"},{"content":"tường thuật cuộc gặp mặt offline của BQT ketnoitre.com 😀\n3h kém 15, nhận được tin nhắn của admin Xuon, hẹn 5h ở quán cafe Quen 54 Hàng Gà.\n4h15, đi ra khỏi nhà, em đi xe bus ạ 😀\nđang thảnh thơi ngồi đọc sách trên xe 01 thì điện thoại rung, Kelly gọi mới ghê răng chứ, nhưng khốn nỗi lại là giọng của một thằng con trai, ờ hờ, chả hỏi thì ta đây cũng bít thừa là Mr8x. Chúng nó hô “anh Xuon đổi địa điểm, đến cổng trường Chu Văn An ngay nhé”, ôi giời, làm mình vội vội vàng vàng nhảy xuống khỏi xe bus, suýt thì ngã dập mặt. Đảo mắt khắp bốn phía chả nhìn thấy cái xe ôm nào, đang ở đường Phùng Hưng, nhà tang lễ, các bác ấy chỉ đến đây chứ ko cần đi về mà, giờ mình đi taxi chắc. Đành nhắn tin thông báo “hoàn cảnh”, các bạn tốt bụng gọi lại và hỏi tớ đang ở đâu, rồi ầm ầm phóng xe tới đón. Hehe, iu các bạn thế Trong lúc ngồi chờ các bạn tới, tớ ngồi đọc sách ở chỗ vườn hoa gì gì đó, và ngẫm nghĩ: ồ, chỗ này hay thế, một địa điểm công cộng rất tốt để thể dục thể thao, tụ tập. chả bù cho chỗ ngã tư Sở nhà mình, chán mù giời, cái này gọi là “chi phí địa điểm” ư ? hichic.\nSau một hồi chờ đợi thì các bạn cũng đã tới. 3 xe máy, bạn Mr8x đẹp zai đưa ngay chìa khóa cho mình, hehe, sao có người tốt bụng như 8x nhỉ, đúng là 8x có khác. (Ah, chú thích là bốn bạn này vừa đi training để quay Kết Nối Trẻ ở trường Chu Văn An, một người đi thi 3 người đi cổ vũ). Thế là 5 đứa hùng hục đi tới 54 Hàng Gà, toàn bọn Gà, ko bít đường, lượn lờ chóng mặt, sau đó hỏi chú xe ôm, ra luôn.\nMột cái quán rất chi là ọp ẹp và nóng, lên tầng 3 bật điều hòa cả tiếng mà ko thấy mát, đành mở cửa. Gọi nước cũng rất là lâu la, hichic, các anh chị phục vụ ở đây chắc lắp chip celeron 1.0 và ram 128 quá. 5 đứa ngồi chụp ảnh và nói chuyện một lúc. 5h10, gọi cho anh Xuon thì anh bảo đang tới. Okie. Rồi bỗng có một bạn rất trắng đến và hỏi thăm có phải mod của knt họp ở đây ko, á à, người đại diện của QuangvuPC chứ còn ai. Béo và trắng (không béo lắm đâu, nhưng nói thế cho nó vần). Cả bọn rối rít “cáo giả cừu”, toàn SV bỗng trở thành học sinh cấp 2 cấp 3 hết cả. Cái thằng đeo kính chính là Mr8x\nAnh Xuon đội ngột xuất hiện cùng nhị vị sư huynh mà mình hok bít là ai. Về sau nghe giang hồ đồn thổi thì là Zizou và hàng xóm nối khố của lão ta.\nAnh Xuồn đây rồi. Đang suy nghĩ gì mà cả 3 đăm chiêu thế Rồi floor vác người yêu của nó đến, toàn bọn chân dài tới nách, sợ thế.\nRồi admin đẹp zai Shin-chan tới, mang một vẻ đen đúa phong trần chứ không hề trắng trẻo hiền lành như trong ảnh Rồi anh TamMao tới, người nhỏ nhắn và rất xinh xắn, tướng mạo rất đường hoàng, bởi lão đang là admin của sonic.vn. Dưới trướng lão có hơn 300.000 thành viên của sonic gia trang.\nRồi chờ mãi, thì Cappu cũng lù lù dẫn xác tới. Cappu người nhỏ nhắn mảnh mai, lại còn trẳng trẻo, là niềm mơ ước của biết bao cô gái (mơ ước làn da và thân hình dây của Cappu thôi).\nLại ngồi buôn chuyện, nghĩ mãi ko ra là phải chọn chỗ nào để đi ăn. Sau khi chị Diễm Quỳnh tới, cũng phải ngồi nghĩ một lúc, và cuối cùng quyết định đi ăn gà ở số 4 Nguyễn Du. Rất chi là hoành tráng. Phi đội gồm 15 nhân vật sau đây:\nchị Diễm Quỳnh (xinh đẹp, nghe Mr8x nói còn trẻ hơn cả Ly béo nữa cơ)\nanh Xuon (giọng hát cực kì trẻ con baby) anh Shin-chan (admin đẹp zai ấy mà)\nanh TamMao\nchị Rob\nem Kem\nem Snow (Đại diện cho VũPC)\nem Ly (con gái Hítle)\nzizou và bạn hữu\nmr8x\nCappu\nPhíThái\nflood và vợ (nghe nói bất đồng chuyện tiền nong, giáng chức vợ xuống thành bồ rồi)\nSau một cuộc “vạn lý trường chinh”, phi đội cũng tới được Nguyễn Du, ầm ầm đánh chiếm 4 cái bàn và 17 chiếc ghế, 2 cái để phụ kiện: túi xách. Gọi một đống thịt gà (rất vàng và rất ngon), chân gà, giá xào tim cật… Hoành tráng (chi tiết xem ảnh minh họa chụp tại hiện trường)\nNói chung là rất vui vẻ, đáng ra nếu có bia bọt zo zo vài phát thì hoành tráng khí thế hơn nhỉ , hehe.\nRa khỏi quán gà, bạn áo xanh là Snow, chị áo đen là Rob, còn em đeo kính cười toe toét cạnh chị Qu\nBình luận (12) HOANG HANH — 2007-05-20 11:34\nban Thai tich cuc the nay thi chac may choc cung se tro thanh admin cua ketnoitre.com thoi^^. Cheerssssssssssss, good luck:)\nMr Free — 2007-05-20 11:57\nhì, cảm ơn bạn Hạnh nhiều nhiều, hok có Hạnh tớ làm sao bít tới VTV6 😀\nSAY THE SAME — 2007-05-21 01:41\nvui nhỉ\n♥ Ly ♥ — 2007-05-21 07:03\nhuhuhuhu\nkhông thẻ chịu đựoc\nsao mà mình xấu thế….\nmắt đỏ lừ\ntrông có khác j con ma dâu cơ chứ ..\nhuhuhuhuhuhuhuhuhuuuuuuu\nMr Free — 2007-05-21 08:09\nhehe, khác chứ Ly, làm gì có con ma nào béo thế 😀\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-05-21 11:44\ncái pic số 1: 2 a e có nhất thiết chơi áo da kam giống nhau hok +__+\nlần sau đi đâu vui thế này, cho bạn Ngọc bám càng mới ^__^\nMr Free — 2007-05-21 12:15\náo tớ áo trắng chứ bộ 😀\nđưa số di động đây, lần sau đi tớ gọi, mà lần sau ở đây là 27.5 này đấy, chuẩn bị đi :))\n[ Mr8x ] — 2007-05-22 08:44\nThằng kia,ai cho trêu vợ 2 của tui hả.Xinh như thế mà dám chê béo.Chỉ mũm mĩm thôi ;))\n[deleted] — 2007-05-24 04:27\nđã lâu lém rùi ko thò mặt tvô knt ^^ Vui nhể\nkanishi — 2014-05-19 02:13\nkanishi — 2014-05-19 02:13\ngoogle authorship for business — 2014-05-26 03:38\nFantastic beat ! I wish to apprentice while you amend your site, how could i subscribe for a blog website?\nThe account helped me a acceptable deal. I had been tiny bit acquainted\nof this your broadcast offered bright clear idea\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003etường thuật cuộc gặp mặt offline của BQT ketnoitre.com 😀\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e3h kém 15, nhận được tin nhắn của admin Xuon, hẹn 5h ở quán cafe Quen 54 Hàng Gà.\u003cbr\u003e\n4h15, đi ra khỏi nhà, em đi xe bus ạ 😀\u003cbr\u003e\nđang thảnh thơi ngồi đọc sách trên xe 01 thì điện thoại rung, Kelly gọi mới ghê răng chứ, nhưng khốn nỗi lại là giọng của một thằng con trai, ờ hờ, chả hỏi thì ta đây cũng bít thừa là Mr8x. Chúng nó hô “anh Xuon đổi địa điểm, đến cổng trường Chu Văn An ngay nhé”, ôi giời, làm mình vội vội vàng vàng nhảy xuống khỏi xe bus, suýt thì ngã dập mặt. Đảo mắt khắp bốn phía chả nhìn thấy cái xe ôm nào, đang ở đường Phùng Hưng, nhà tang lễ, các bác ấy chỉ đến đây chứ ko cần đi về mà, giờ mình đi taxi chắc. Đành nhắn tin thông báo “hoàn cảnh”, các bạn tốt bụng gọi lại và hỏi tớ đang ở đâu, rồi ầm ầm phóng xe tới đón. Hehe, iu các bạn thế \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/8.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eTrong lúc ngồi chờ các bạn tới, tớ ngồi đọc sách ở chỗ vườn hoa gì gì đó, và ngẫm nghĩ: ồ, chỗ này hay thế, một địa điểm công cộng rất tốt để thể dục thể thao, tụ tập. chả bù cho chỗ ngã tư Sở nhà mình, chán mù giời, cái này gọi là “chi phí địa điểm” ư ? hichic.\u003cbr\u003e\nSau một hồi chờ đợi thì các bạn cũng đã tới. 3 xe máy, bạn Mr8x đẹp zai đưa ngay chìa khóa cho mình, hehe, sao có người tốt bụng như 8x nhỉ, đúng là 8x có khác\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/3.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. (Ah, chú thích là bốn bạn này vừa đi training để quay Kết Nối Trẻ ở trường Chu Văn An, một người đi thi 3 người đi cổ vũ\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/16.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e). Thế là 5 đứa hùng hục đi tới 54 Hàng Gà, toàn bọn Gà, ko bít đường, lượn lờ chóng mặt\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/35.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, sau đó hỏi chú xe ôm, ra luôn.\u003cbr\u003e\nMột cái quán rất chi là ọp ẹp và nóng, lên tầng 3 bật điều hòa cả tiếng mà ko thấy mát\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/18.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, đành mở cửa. Gọi nước cũng rất là lâu la, hichic, các anh chị phục vụ ở đây chắc lắp chip celeron 1.0 và ram 128 quá\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/106.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. 5 đứa ngồi chụp ảnh và nói chuyện một lúc. 5h10, gọi cho anh Xuon thì anh bảo đang tới. Okie. Rồi bỗng có một bạn rất trắng đến và hỏi thăm có phải mod của knt họp ở đây ko, á à, người đại diện của QuangvuPC chứ còn ai. Béo và trắng (không béo lắm đâu, nhưng nói thế cho nó vần). Cả bọn rối rít “cáo giả cừu”, toàn SV bỗng trở thành học sinh cấp 2 cấp 3 hết cả.\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/20/t%C6%B0%E1%BB%9Dng-thu%E1%BA%ADt-cu%E1%BB%99c-g%E1%BA%B7p-m%E1%BA%B7t-offline-c%E1%BB%A7a-bqt-ketnoitrecom-d/19.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"tường thuật cuộc gặp mặt offline của BQT ketnoitre.com :D"},{"content":"Một hôm mẹ bảo Rob lấy xe đạp đèo mẹ đi chợ.Khi xe lên dốc thấy Rob cứ đạp một cách ì ạch mẹ liền hỏi:\n– Sao hôm trước con đèo bạn gái thì cứ đạp phăng phăng mà hôm nay đèo mẹ thì lại đạp ì ạch thế con?\nRob liền hỏi lại mẹ:\n– Thế con hỏi mẹ bên tình bên hiếu thì bên nào nặng hơn?\n– Tất nhiên là bên hiếu nặng hơn rồi.\nRob liến thoắng:\n– Vậy thì con đạp ì ạch là đúng quá rồi còn gì nữa ạ!\nHết!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/20/cuoi/","summary":"\u003cp\u003eMột hôm mẹ bảo Rob lấy xe đạp đèo mẹ đi chợ.Khi xe lên dốc thấy Rob cứ đạp một cách ì ạch mẹ liền hỏi:\u003cbr\u003e\n– Sao hôm trước con đèo bạn gái thì cứ đạp phăng phăng mà hôm nay đèo mẹ thì lại đạp ì ạch thế con?\u003cbr\u003e\nRob liền hỏi lại mẹ:\u003cbr\u003e\n– Thế con hỏi mẹ bên tình bên hiếu thì bên nào nặng hơn?\u003cbr\u003e\n– Tất nhiên là bên hiếu nặng hơn rồi.\u003cbr\u003e\nRob liến thoắng:\u003cbr\u003e\n– Vậy thì con đạp ì ạch là đúng quá rồi còn gì nữa ạ!\u003cbr\u003e\nHết!\u003c/p\u003e","title":"Cười"},{"content":"Ðêm khuya, trong một ngôi đền, một Người một Phật, Phật ngồi người đứng…\nNgười : Thưa Ðức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào.\nPhật : Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà duy nhất trong cuộc đời con không?\nNgười : Thưa vâng.\nPhật : Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy?\nNgười : Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng , lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Ðức Phật?\nPhật : Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức.Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa.Con làm như thế là đúng.\nNgười : Nhưng vợ con rất yêu con, quả thật yêu con lắm ,thưa Ðức Phật.\nPhật : Vậy thì vợ con hạnh phúc.\nNgười : Sau khi con chia tay vợ lấy người khác,vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Ðức Phật?\nPhật : Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.\nNgười : Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới nguời khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mới là người đau khổ.\nPhật : Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân.Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thực sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới hạnh phúc, con mới là người đau khổ.\nNgười : Vợ con đã từng nói, kiếp này chỉ yêu một mình con, cô ấy sẽ không yêu ai khác.\nPhật : Con cũng đã từng nói thế phải không?\nNgười : Con…con…con…\nPhật : Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?\nNgười : Quả thật con không biết, hình như đều sáng như nhau.\nPhật : Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà, một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Ðông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?\nNgười : Con…con…con…\nPhật : Bây giờ con cầm một cây nến đặt ở trước mắt, để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?\nNgười : Ðương nhiên ngọn trước mắt này sáng nhất.\nPhật : Bây giờ con đặt nó về chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.\nNgười : Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nến nào sáng nhất.\nPhật : Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất, khi con để nó về chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/18/%C3%B0em-khuya-trong-m%E1%BB%99t-ngoi-d%E1%BB%81n/","summary":"\u003cp\u003eÐêm khuya, trong một ngôi đền, một Người một Phật, Phật ngồi người đứng…\u003cbr\u003e\nNgười : Thưa Ðức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào.\u003cbr\u003e\nPhật : Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà duy nhất trong cuộc đời con không?\u003cbr\u003e\nNgười : Thưa vâng.\u003cbr\u003e\nPhật : Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy?\u003cbr\u003e\nNgười : Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng , lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Ðức Phật?\u003cbr\u003e\nPhật : Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức.Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa.Con làm như thế là đúng.\u003cbr\u003e\nNgười : Nhưng vợ con rất yêu con, quả thật yêu con lắm ,thưa Ðức Phật.\u003cbr\u003e\nPhật : Vậy thì vợ con hạnh phúc.\u003cbr\u003e\nNgười : Sau khi con chia tay vợ lấy người khác,vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Ðức Phật?\u003cbr\u003e\nPhật : Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.\u003cbr\u003e\nNgười : Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới nguời khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mới là người đau khổ.\u003cbr\u003e\nPhật : Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân.Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thực sự của vợ con sẽ tiếp nối sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới hạnh phúc, con mới là người đau khổ.\u003cbr\u003e\nNgười : Vợ con đã từng nói, kiếp này chỉ yêu một mình con, cô ấy sẽ không yêu ai khác.\u003cbr\u003e\nPhật : Con cũng đã từng nói thế phải không?\u003cbr\u003e\nNgười : Con…con…con…\u003cbr\u003e\nPhật : Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?\u003cbr\u003e\nNgười : Quả thật con không biết, hình như đều sáng như nhau.\u003cbr\u003e\nPhật : Ba ngọn nến ví như ba người đàn bà, một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Ðông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?\u003cbr\u003e\nNgười : Con…con…con…\u003cbr\u003e\nPhật : Bây giờ con cầm một cây nến đặt ở trước mắt, để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?\u003cbr\u003e\nNgười : Ðương nhiên ngọn trước mắt này sáng nhất.\u003cbr\u003e\nPhật : Bây giờ con đặt nó về chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất.\u003cbr\u003e\nNgười : Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nến nào sáng nhất.\u003cbr\u003e\nPhật : \u003cstrong\u003eThật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất, khi con để nó về chỗ cũ, con lại không tìm được một chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ðêm khuya, trong một ngôi đền… – Blog Thaimeo"},{"content":"Người ta khổ vì yêu không phải cách\nYêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người\nCó kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi\nNgười ta khổ vì xin không phải chỗ\nĐường êm quá ai đi mà nhớ ngó\nĐến khi hay, gai nhọn đã vào xương\nVì thả lỏng không kiềm chế dây cương\nNgười ta khổ vì lui không được nữa\nNhững mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa\nNhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy\nMuôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây\nDấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất\nNgười ta khỏ vì cố chen ngõ chật\nCửa đóng bưng nên càng quyết xông vào\nRồi bị thương, người ta giữ gươm dao\nKhông muốn chữa, không chịu lành thú độc\nKẻ đi tìm tình yêu\nTôi đi tìm cái nửa của tôi\nNhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy\nTình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?\nSao để tôi tìm, tìm mãi tên em\nChiều dần buông, thành phố vào đêm\nSân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít\nHọ may mắn hơn tôi, hay họ không biết\nNửa của mình hay nửa của ai?\nTôi đi tìm cái nửa của tôi\nVà có thể suốt đời không tìm thấy\nNên chẳng còn em tôi đành sống vậy\nKhông lấy nửa của ai làm nửa của mình\nCái na ná tình yêu thì có trăm ngàn\nNhưng đích thực tình yêu chỉ có một\nNên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp\nNửa của mình nhưng nào phải của mình đâu\nKhông phải của mình, chẳng phải của nhau\nThì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng\nBởi tôi biết khổ đau hay vui sướng\nLà đúng sai trong tim nửa của mình\nTôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm\nVà có thể trên đời này đâu có\nEm cũng đi tìm, tìm tôi như thế\nChỉ có điều chưa nhận ra nhau\nBình luận (3) lhct — 2007-09-20 10:05\nxin lỗi, bài nì của Xuân Diệu chứ ko fải của Minh nhật đâu ạ\nMun — 2010-04-09 08:13\nEm cũng thắc mắc, bài này của Xuân Diệu mà…. (đã được nạp bài này ra rả từ cô giáo dậy văn @.@)\nThaimeo — 2010-04-09 08:27\nuhm, bài này của Xuân Diệu, đã đính chính 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/16/th%C6%A1-minh-nh%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003eNgười ta khổ vì yêu không phải cách\u003cbr\u003e\nYêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người\u003cbr\u003e\nCó kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi\u003cbr\u003e\nNgười ta khổ vì xin không phải chỗ\u003cbr\u003e\nĐường êm quá ai đi mà nhớ ngó\u003cbr\u003e\nĐến khi hay, gai nhọn đã vào xương\u003cbr\u003e\nVì thả lỏng không kiềm chế dây cương\u003cbr\u003e\nNgười ta khổ vì lui không được nữa\u003cbr\u003e\nNhững mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa\u003cbr\u003e\nNhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy\u003cbr\u003e\nMuôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây\u003cbr\u003e\nDấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất\u003cbr\u003e\nNgười ta khỏ vì cố chen ngõ chật\u003cbr\u003e\nCửa đóng bưng nên càng quyết xông vào\u003cbr\u003e\nRồi bị thương, người ta giữ gươm dao\u003cbr\u003e\nKhông muốn chữa, không chịu lành thú độc\u003cbr\u003e\nKẻ đi tìm tình yêu\u003cbr\u003e\nTôi đi tìm cái nửa của tôi\u003cbr\u003e\nNhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy\u003cbr\u003e\nTình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?\u003cbr\u003e\nSao để tôi tìm, tìm mãi tên em\u003cbr\u003e\nChiều dần buông, thành phố vào đêm\u003cbr\u003e\nSân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít\u003cbr\u003e\nHọ may mắn hơn tôi, hay họ không biết\u003cbr\u003e\nNửa của mình hay nửa của ai?\u003cbr\u003e\nTôi đi tìm cái nửa của tôi\u003cbr\u003e\nVà có thể suốt đời không tìm thấy\u003cbr\u003e\nNên chẳng còn em tôi đành sống vậy\u003cbr\u003e\nKhông lấy nửa của ai làm nửa của mình\u003cbr\u003e\nCái na ná tình yêu thì có trăm ngàn\u003cbr\u003e\nNhưng đích thực tình yêu chỉ có một\u003cbr\u003e\nNên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp\u003cbr\u003e\nNửa của mình nhưng nào phải của mình đâu\u003cbr\u003e\nKhông phải của mình, chẳng phải của nhau\u003cbr\u003e\nThì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng\u003cbr\u003e\nBởi tôi biết khổ đau hay vui sướng\u003cbr\u003e\nLà đúng sai trong tim nửa của mình\u003cbr\u003e\nTôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm\u003cbr\u003e\nVà có thể trên đời này đâu có\u003cbr\u003e\nEm cũng đi tìm, tìm tôi như thế\u003cbr\u003e\nChỉ có điều chưa nhận ra nhau\u003c/p\u003e","title":"Thơ Minh Nhật"},{"content":"Sống một mình, nghĩa là phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự rửa bát, tối ngủ tự mắc mà, sáng dậy tự oánh răng…hichic, có một thằng nữa thì có thể lợi dụng lí do “ôn thi” để đùn nó đi chợ nấu cơm, mình chỉ rửa bát thôi, hehe. Từ trước ngủ toàn hok thèm màn, nhưng giờ tay khắp tay chân toàn những chấm bi màu đỏ, không đú được với bọn muỗi mất nết ấy.\nSống một mình, nghĩa là phải tự trả mọi hóa đơn, điện, nước, điện thoại, đang tắm cũng bị gọi để thu tiền, khổ như chưa bao giờ khổ hơn. Có hai thằng thì có phải có người để share không, hichic.\nSống một mình nghĩa là tối ngày ôm máy tính, nói một mình, cười một mình, dù em Kem có thú vị thế nào đi nữa thì cũng chả có ai bên cạnh mà kể cho nó nghe, để mà “lên mặt” với nó, hẹ hẹ.\nSống một mình, nghĩa là đi sớm về khuya, không ai hỏi han, ốm đau tự chăm sóc, có mệt mỏi, có thèm cái gì thì cũng tự lê lết mà đi mua, ko có ai để “mày ơi đi mua hộ tao cái pizza”\nhôm nay ko chịu nổi cảnh ăn mì tôm (sống hay chín đi nữa), đành phải đi chợ, mua trứng và rau. Nói chung trứng là món ăn truyền thống của tớ (traditional food), ra hàng rau, mua 2 quả su su và 2 quả cà chua, cứ đinh ninh là mình sẽ nấu món su su xào trứng và nấu canh trứng (ngày bé ko có canh chả sao, giờ lớn hok có canh sao khó nuốt thế?). Hì hục gọt su su, đến lúc thái mới nhớ ra là chỉ có món trứng xào mướp đắng chứ chưa nghe nói tới su su xào trứng bao giờ, chả dại thực hành mấy món này, thôi thì trứng rán và su su xào vậy. Khổ, xào su su hok chín, như kiểu su su rưới dầu rán ý, hok ăn nổi, bỏ nguyên chảo su su. Tiếc Bình luận (18) [deleted] — 2007-05-16 08:13\nHehe. Tớ sống vài mình mừ vẫn pahỉ làm từng ấy cv ấy chứ\nSao ko kiếm cô tiên nào về nấu cho, hihi\n! tuần ko nên ăn quá 4,5 quả trứng nhé, ko tốt\nMà quả thực tớ cũng chưa nghe có món susu xáo trứng bao h\nSao ấy ko luộc mà chấm muối vừng, ngon wa, lại thèm ^^\nMr Free — 2007-05-16 10:35\nai chả bít là su su luộ chấm muối rất ngon, nhưng mà trót thái mỏng nó ra rồi,\nthank Hương vì đã comment nhé ;D\nMr Free — 2007-05-17 04:40\nơ, anh cũng ở một mình à ?\nem ăn ở có điều tiếng gì đâu, hiền lành tốt bụng nổi tiếng mà, hà hà,\ncăn bản em ở nhà cô chú em, theo kế hoạch thì tháng 4 chú em chuyển công tác lên HN ở với em, nhưng mà trục trắc bàn giao gì gì đó, chả thấy chú đâu, hichic\n[deleted] — 2007-05-17 10:18\nmuh hum nào ốm gọi tớ, tớ mua pizza “hộ” cho, về ăn chung, nhé! hehe ^^\nLữ Khách — 2007-05-17 10:54\nDoc bai nay cua Kan lai thay nho den so phan cua minh. Cai gi cung mot minh, lai con khong biet gi ngoai mon trung luoc voi trung ran ca :d\nMa chu an o lam sao ma de thang ban trai cua chu bo di the? Thien tai! Thien tai…!\n♥ Ly ♥ — 2007-05-18 09:09\nhơ hơ, có đứa mong sống 1mình còn chả đc đây anh này…. hichic\nthôi, tự lập cho nó đàn ông ^^\n¤»KemNgoan3007«­¤ — 2007-05-18 12:45\nCố lên, để sau này lấy vợ làm ng chồng gương mẫu anh ạ ^^\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-05-19 03:26\nhii lấy vợ đi mèo a.\nMr Free — 2007-05-19 03:36\n@Kem: ừ, anh đang cố em ạ, sau này mình là người chồng gương mẫu, hi vọng sẽ gặp được “người vợ” cũng “gương mẫu” nữa cơ ;), ko thì thiệt lắm 😀\n@nYnY: cảm ơn em Ly, người ta thường ước cái mà người ta ko có em ạ\n@Hương: cảm ơn Hương nhìu nhìu, tớ chuẩn bị ốm luôn đây 😀\n@chị Thùy: hehe, lấy ai bi giờ hả chị, mà bố mẹ hok cho cưới đâu, chẳng lẽ cưới chui chắc ??? 😀\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-05-19 07:10\ngớm chết, có 1 chảo su su mà tiếc +__+\nMr Free — 2007-05-20 07:46\nchảo su su còn hok tiếc thì tiếc kí rì? vất vả lắm mới làm được, đi mua nè, gọt vỏ nè (mà nhựa su su thì có dễ gì đối phó), rồi thì thái nè, xào nè, cho muối nè, ôi ôi vất vả lắm cơ :))\nSAY THE SAME — 2007-05-20 11:47\nơ thằng này mày giống tao thía, nhưng mà cái khoản xào susu thì chú thua anh roài:))\nGordon — 2007-05-21 09:10\n=))\nChú này có vẻ ko quen ở 1 mình nhỉ? ^o^\nanticlockwise_feb — 2007-06-09 03:49\nHơ hơ, này, sao cái lần chị đến nhà em, ăn thịt gà, em khoe là em tự chặt, tự rang, ngon thế cơ mà, chị còn bảo cứ thế thì sau này chị lấy Thái mèo làm chồng cơ mà, :D, thế này có khi phải xem lại thôi! Chị đã ko biết nấu nướng, em lại thế này, lấy nhau rồi về ăn thế nào? 😀\nMun — 2010-03-26 20:31\nMột mik ngồi lãng đãng đọc blog đêm khuya cũng thú vị thật. May mà còn có người viết cho mà đọc :)) 😡\nThaimeo — 2010-03-27 04:33\nhehe, thức khuya ko tốt đâu nha ;))\ncám ơn đã dành thời gian nghiên cứu (blog của) anh 😛\nMiso — 2010-03-29 03:59\nCó vụ sáng dậy không tự oánh răng nữa hả? :))\nThaimeo — 2010-03-30 02:43\nvụ này viết lâu rồi giờ đọc lại buồn cười quá :”\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/16/s%E1%BB%91ng-m%E1%BB%99t-minh-th%E1%BA%ADt-la-kh%E1%BB%95/","summary":"\u003cp\u003eSống một mình, nghĩa là phải tự đi chợ, tự nấu cơm, tự rửa bát, tối ngủ tự mắc mà, sáng dậy tự oánh răng\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/16/s%E1%BB%91ng-m%E1%BB%99t-minh-th%E1%BA%ADt-la-kh%E1%BB%95/4.gif\"\u003e…hichic, có một thằng nữa thì có thể lợi dụng lí do “ôn thi” để đùn nó đi chợ nấu cơm, mình chỉ rửa bát thôi, hehe. Từ trước ngủ toàn hok thèm màn, nhưng giờ tay khắp tay chân toàn những chấm bi màu đỏ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/16/s%E1%BB%91ng-m%E1%BB%99t-minh-th%E1%BA%ADt-la-kh%E1%BB%95/30.gif\"\u003e, không đú được với bọn muỗi mất nết ấy.\u003cbr\u003e\nSống một mình, nghĩa là phải tự trả mọi hóa đơn, điện, nước, điện thoại, đang tắm cũng bị gọi để thu tiền\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/16/s%E1%BB%91ng-m%E1%BB%99t-minh-th%E1%BA%ADt-la-kh%E1%BB%95/14.gif\"\u003e, khổ như chưa bao giờ khổ hơn. Có hai thằng thì có phải có người để share không, hichic.\u003cbr\u003e\nSống một mình nghĩa là tối ngày ôm máy tính, nói một mình, cười một mình, dù em Kem có thú vị thế nào đi nữa thì cũng chả có ai bên cạnh mà kể cho nó nghe, để mà “lên mặt” với nó, hẹ hẹ.\u003cbr\u003e\nSống một mình, nghĩa là đi sớm về khuya, không ai hỏi han, ốm đau tự chăm sóc, có mệt mỏi, có thèm cái gì thì cũng tự lê lết mà đi mua, ko có ai để “mày ơi đi mua hộ tao cái pizza”\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/05/16/s%E1%BB%91ng-m%E1%BB%99t-minh-th%E1%BA%ADt-la-kh%E1%BB%95/24.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"sống một mình thật là khổ."},{"content":"đi trên xe bus 09, thấy trên xe có một cô bé gục vào vai bạn khóc nức nở, chả hiểu tại sao, nhưng thấy rất ái ngại cho tình trạng khóc như mưa trên xe bus, chậc, ko hiểu người thân bị tai nạn hay vừa chia tay bạn trai? Rồi anh bán vé đi ra hỏi: “điện thoại của em là điện thoại gì”, “samsung ạ”, à, hóa ra cô bé này bị giật điện thoại, chắc chắn là thế. Cô bạn ngồi cùng lấy điện thoại ra gọi, rồi cô bé đang khóc kia cầm và nghe, rồi lại gập rồi trả luôn. Chắc cố gọi cho cái máy vừa mất, chà, những cố gắng vô vọng.\nTôi tự hỏi có nơi nào trên thế giới, không có trộm cướp, không có móc túi ? Có không nhỉ? Chắc là có, Canada chăng?\nTại sao sinh ra trộm cướp? Có phải tại vì nghèo? Vì phải giành giật sự sống? Hay vì muốn ăn chơi mà lười biếng lao động? Hay vì giá trị đạo đức bị coi rẻ, mọi người nhìn những tên trộm cướp với con mắt “bình thường”? Tôi tin rằng nếu một người được giáo dục tốt, một người có liêm sỉ thì dù chết cũng không làm trái với những “giá trị đạo đức” mà người đó tôn thờ.\nViệt Nam thân yêu của chúng ta, vấn đề giáo dục nổi nên cực kì “cộm”, và báo chí thì khai thác ầm ầm khiến cho nó đã cộm lại càng phồng. Vẫn chưa kịp bức xúc vụ cô giáo bắt học sinh liếm ghế,\nrồi thì hỏi cung học sinh,\nHS lớp 7 tự tử vì cô giáo khám người trước lớp\nTổng vụ trường trung học sàm sỡ 2 nữ sinh\nrồi thì cô giáo đầu đầu học sinh bằng thuốc chuột\n….\nThật đáng sợ,\nPS: nghèo nghĩa là hèn, không chắc, nhưng nghèo thì chắc chắn là nhục\nTái bút cho tiếng Việt: Nhân chuyện tự hào về cái không đáng mà tôi vừa kể ở trên, tôi muốn giải thích cho các bạn từ liêm sỉ. Liêm 廉 là biết phân biệt, biết nhận thức. Sỉ 恥 là xấu hổ, hổ thẹn. Người có liêm sỉ là người biết xấu hổ, biết hổ thẹn. Sống ở đất nước nghèo, biết hổ thẹn vì cái nghèo của nơi mình đang sống, ấy cũng là liêm sỉ vậy. (Thư hàng tuần số 54 – sachcuatrang.com)\nBình luận (4) To^m — 2007-05-14 08:41\nCo qua nang loi khong nhi. Phai chang ta chi thay cay ma khong thay rung. Ta chi xet toi goc do xau ma khong quan tam toi rang ngoai no ra con co bao nguoi tot viec tot tren doi: anh thanh nien giup do cu gia em nho, anh cong an xa than vi to quoc, …………va ngay tren xe buyt thoi: sinh vien nhuong cho cho phu nu, nguoi gia, tre em…..Con nguoi song voi nhau than ai, do la truyen thong tot dep ngan doi cua chung ta\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-05-16 07:24\nThái đang dạy… Giáo dục công dân à ^__^\nMr Free — 2007-05-17 04:42\ncảm ơn mọi người đã quan tâm ^^,\n@Hoang Minh Tam: đúng là nặng lời thật bạn ạ, nhưng mà phải nặng thế\nLữ Khách — 2007-05-17 11:03\nNguoi xau va viec xau thi o dau cung co. Nguoi tot va viec tot cung vay. Tuy nhien chi khac nhau la cai nao nhieu, cai nao it thoi. Biet tran tro voi nhung mat trai cua XH la mot dieu rat tot. Tuy co the noi minh chua the lam gi de thay doi cuc dien XH nhung it nhat cung tu y thuc duoc cho minh cai gi la viec nen lam va cai gi la viec khong nen lam. Bravo Thai!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/14/b%E1%BA%A1n-co-nghi-b%E1%BA%A1n-dang-s%E1%BB%91ng-trong-m%E1%BB%99t-xa-h%E1%BB%99i-ma-cac-gia-tr%E1%BB%8B-d%E1%BA%A1o-d%E1%BB%A9c-b%E1%BB%8B-xu%E1%BB%91ng-c%E1%BA%A5p-nghiem-tr%E1%BB%8Dng/","summary":"\u003cp\u003eđi trên xe bus 09, thấy trên xe có một cô bé gục vào vai bạn khóc nức nở, chả hiểu tại sao, nhưng thấy rất ái ngại cho tình trạng khóc như mưa trên xe bus, chậc, ko hiểu người thân bị tai nạn hay vừa chia tay bạn trai? Rồi anh bán vé đi ra hỏi: “điện thoại của em là điện thoại gì”, “samsung ạ”, à, hóa ra cô bé này bị giật điện thoại, chắc chắn là thế. Cô bạn ngồi cùng lấy điện thoại ra gọi, rồi cô bé đang khóc kia cầm và nghe, rồi lại gập rồi trả luôn. Chắc cố gọi cho cái máy vừa mất, chà, những cố gắng vô vọng.\u003cbr\u003e\nTôi tự hỏi có nơi nào trên thế giới, không có trộm cướp, không có móc túi ? Có không nhỉ? Chắc là có, \u003ca href=\"http://www.x-cafevn.org/node/431\"\u003eCanada\u003c/a\u003e chăng?\u003cbr\u003e\nTại sao sinh ra trộm cướp? Có phải tại vì nghèo? Vì phải giành giật sự sống? Hay vì muốn ăn chơi mà lười biếng lao động? Hay vì giá trị đạo đức bị coi rẻ, mọi người nhìn những tên trộm cướp với con mắt “bình thường”? Tôi tin rằng nếu một người được giáo dục tốt, một người có liêm sỉ thì dù chết cũng không làm trái với những “giá trị đạo đức” mà người đó tôn thờ.\u003cbr\u003e\nViệt Nam thân yêu của chúng ta, vấn đề giáo dục nổi nên cực kì “cộm”, và báo chí thì khai thác ầm ầm khiến cho nó đã cộm lại càng phồng. Vẫn chưa kịp bức xúc vụ cô giáo bắt học sinh liếm ghế,\u003cbr\u003e\nrồi thì \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/giaoduc/2007/04/680932/\"\u003ehỏi cung học sinh\u003c/a\u003e,\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"https://blog.thaimeo.info/2007/05/14/b%e1%ba%a1n-co-nghi-b%e1%ba%a1n-dang-s%e1%bb%91ng-trong-m%e1%bb%99t-xa-h%e1%bb%99i-ma-cac-gia-tr%e1%bb%8b-d%e1%ba%a1o-d%e1%bb%a9c-b%e1%bb%8b-xu%e1%bb%91ng-c%e1%ba%a5p-nghiem-tr%e1%bb%8dng/#//vietnamnet.vn/giaoduc/2007/04/686072/\"\u003eHS lớp 7 tự tử vì cô giáo khám người trước lớp\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/giaoduc/2007/04/680454/\"\u003eTổng vụ trường trung học sàm sỡ 2 nữ sinh\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nrồi thì c\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/giaoduc/tintuc/2007/05/691521/\"\u003eô giáo đầu đầu học sinh bằng thuốc chuộ\u003c/a\u003et\u003cbr\u003e\n….\u003cbr\u003e\nThật đáng sợ,\u003c/p\u003e","title":"bạn có nghĩ bạn đang sống trong một xã hội mà các giá trị đạo đức bị xuống cấp nghiêm trọng ?"},{"content":"có ai tin vào tình yêu sét đánh không ?\nhơi khó tin đúng không, sét đánh tớ, đánh qua mạng mới dã man chứ, đánh qua 4rum, đánh qua blog, đánh qua Y!M.\nnhưng…\nchả có hi vọng gì khi tay em vẫn đeo chiếc nhẫn ấy.\ntự nhiên lạ liên tưởng tới phim My Sassy Girl.\ncó phải có quá phù du, quá lãng mạn, quá hoang tưởng không nhỉ ?\ncũng không hẳn\nBình luận (14) ¤»KemNgoan3007«­¤ — 2007-05-04 07:52\nẶc, sock chưa nè. hơ hơ. Cố gắng lên ông anh tút bụng ^^\nBé nào mà may mắn thế?\nchả tin được?\nCái ảnh minh hoạ đẹp nhờ ^^\n♥ Ly ♥ — 2007-05-04 08:28\nhả? anh làm em giật mình…. ^^ tay em vẫn còn đeo nhẫn này … ^^\ncứ tưởng đc anh Thái nhòm ngó…\nai dè…..TT.TT\nAme no Kaze — 2007-05-04 09:42\nanh Phí lãng mạn quá nhỉ!!!\nSevenTiger — 2007-05-04 11:26\nromantic…………….\n★Loan♡Dzung★ — 2007-05-05 09:01\nBị sét đánh hả em?Bảo ông “sét” qua đánh lại nốt cô bé kia đi,thế là ổn ý mà.Gắng lên nhé em\n★Loan♡Dzung★ — 2007-05-05 09:05\ná,em bảo em bị sét đánh ở 4rum,để chị vào chị dò xem cô bé nào nhé (hay bí mật khai với chị,chị giúp cho)\nQueenBeck — 2007-05-06 10:00\nKinh thật.Giờ 4rum cũng có sét. Take care em nha 😛\nGirl from heaven — 2007-05-07 11:01\nSét đánh nhiều thế mà chưa chết à? Siêu nhỉ.\nBou — 2007-05-08 03:50\nha, de Bou ze thao nhan, lai tran tre hy zong nhe’ ^^\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-05-13 10:22\nthái mèo đa tính, nên toàn bi sét đánh tứ tung!hê hê\nMr Free — 2007-05-14 03:04\ncảm ơn mọi người đã chiếu cố quan tâm tới tấm thân tàn này (sau một cơ số lần bị sét đánh mà không tàn mới lạ )\nthực ra thì tớ sợ gì sét chứ, sét đánh thì đánh lại nó, lo gì, nhỉ ^^\nGordon — 2007-05-21 09:11\nEm nào thế? Có trong diễn đàn trường ta ko? ;;)\n[ Mr8x ] — 2007-05-22 07:28\nThang Ham,no deo nhanthi phai bat no bo nhan ra chu.So gi`\nchangcodon_maiyeu — 2007-10-03 12:50\nsax,tao thấy toàn chị em phụ nữ trong này là thế nào nhờ.cố mờ kiếm lấy em nào đê,toàn để cho các chị chiếm hết thời gian thế này chưa chán à.ặc ặc!=))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/05/04/tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003ecó ai tin vào tình yêu sét đánh không ?\u003cbr\u003e\nhơi khó tin đúng không, sét đánh tớ, đánh qua mạng mới dã man chứ, đánh qua 4rum, đánh qua blog, đánh qua Y!M.\u003cbr\u003e\nnhưng…\u003cbr\u003e\nchả có hi vọng gì khi tay em vẫn đeo chiếc nhẫn ấy.\u003cbr\u003e\ntự nhiên lạ liên tưởng tới phim My Sassy Girl.\u003cbr\u003e\ncó phải có quá phù du, quá lãng mạn, quá hoang tưởng không nhỉ ?\u003cbr\u003e\ncũng không hẳn\u003c/p\u003e","title":"tình yêu"},{"content":"đã định ko viết gì nữa, nhưng tình cờ mò được bài này thú vị quá, gửi lên chia sẽ cho bà con. ko bít tác giả là ai nhỉ, tớ lấy trong ketnoitre.com 1.Cafe de Mimoza\n(N5A – Trung Hòa – Nhân Chính) Đây là quán cafe thân yêu của tui,đã có 1 năm gắn bó với nghề bartender ở đây.Ở đây địa thế rất đẹp,có thể nhìn ra ngoài đường,đặc biệt là những hôm nào mưa thì siêu lãng mạn, tông màu chủ đạo của quán là màu nâu đỏ rất ấm cúng,rất thích hợp đi với người yêu vào buổi tối.Có wifi,đồ ăn rất tuyệt,bánh mì sốt vang tôi chưa thấy ở đâu ngon bằng ở đây,giá cả đồ ăn thì rất phải chăng.Đồ uống thì đảm bảo chất lượng,đặc biệt có 1 số món độc mà không ở đâu có như cafe rượu de Mimoza , cafe Frappuchino Mocha,cocktail pha đảm bảo.Giá đồ uống nước hoa quả thì hơi mắc (nước cam là 30k) nhưng cafe,trà với cocktail thì rẻ(Lipton Dilmah 10k).Đặc biệt trong dịp Tết hay Giáng Sinh còn free 1 rượu vang cho khách nữa.Nhưng thường thì ở đây không thích hợp để tổ chức tiệc sinh nhật sôi động và hò hét đâu. 2.BUZZ Cafe\n(Số 4 – Ngõ 34 – Văn Cao) Đây cũng là một quán mà tôi quen từ hồi mới mở.Một quán cafe cũng có thể cho 5* về chất lượng. Có 2 tầng,yên tĩnh,vào mùa đông thì rất ấm cúng, 3 chị chủ quán rất hiếu khách. Đặc biệt là trong quán cafe này còn có rất nhiều sách truyện hay. Đồ ăn thì chỉ có mì trứng nhưng mì trứng ở đây thơm ngon lạ thường so với ở nhà. Đồ uống thì miễn chê, chất lượng y chang Cafe de Mimoza nhưng giá thì chỉ bằng 1 nửa\n(Lipton Dilmah là 7k),đặc biệt là cocktail siêu rẻ(1 ly Blue Margarita chỉ có 20k-so với chỗ khác bình thường li này là 40k trở lên),Có wifi. Đặc biệt là dạo này thấy rất nhiều các em cấp 3 xinh tươi hay ngồi ở quán này . 3.ILU Building ( Đường Yên Phụ) Một trong những quán ưa thích nhất của tôi, ý nghĩa cái tên ILU Building chính là ‘Toà Nhà I Love You”. Một nơi rất lãng mạn, có thể nhìn thấy bao quát hết Hồ Tây vì ngồi trên tầng 8. Vào buổi hoàng hôn hay buổi tối thì đều đẹp, khách vào quán có thể mượn cá ngựa ngồi chơi . Đồ uống trên này thì bình thường (làm rất ngọt), giá cả mắc hơn ở ngoài một chút. Nhưng trên này có món cocktail “Sex On The Beach” độc đáo phết,nên thử. 4.Align Cafe\n(phố Chả Cá – trên tầng 2) Quán này ngồi cũng tuyệt, kiến trúc tường sần trông rất sáng tạo, mỗi tội là hơi chật, lên đây thì không thể tâm sự được gì và có khá nhiều đôi từng chia tay nhau ở đây .Đồ uống giá cả bằng bên Cafe de Mimoza nhưng ít món hơn, thích nhất là lên đây tha hồ mà ngắm hàng nhất là buổi tối sẽ thấy rất nhiều em xì tin lên đây. Dân Phan Đình Phùng cũng hay tụ tập trên này, nếu đi với bạn bè thì chỗ này duyệt được. 5.Cafe Nắng Sài Gòn\n(phố Nguyễn Chí Thanh ,có 2 cơ sở 1 đối diện bên hồ Ngọc Khánh,1 ở gần trường Học Viện hành Chính Quốc Gia). Một trong những quán cafe hoành tráng nhất ở Hà Nội. Đông, rộng rãi, nhạc sống, Wifi,sôi động, đi vào buổi tối thì mê li vì nhiều loại đèn màu. Nhưng đồ uống thì chán ,sữa chua toàn đá còn cacao thì nhạt (mà những 30k 1 tách bé tẹo). 6.Cafe Paramount (đường Trần Duy Hưng) Quán này có 2 tầng, trông ngoài rất đẹp và lịch sự, đồ uống tất nhiên là mắc nhưng uống được, khổ nỗi ở đây chuyên môn mở nhạc sàn. Rộng rãi và làm tiệc sinh nhật ở đây thì rất là OK 7.Cafe New World (đường Hai Bà Trưng/Phan Bội Châu) Quán này mới mở được độ 1,2 tháng, bên trong cách bài trí rất độc đáo và logic,có nhiều chỗ ngồi rất hay ho,lại có nhạc sống, địa thế nhìn ra đường Hai Bà Trưng và Phan Bội Châu,còn gì hơn. Đồ uống bình thường và tất nhiên quán trông hoành tráng thế thì giá phải mắc. 8.Cafe Cappuchino\n( đường Nguyễn Chí Thanh,đối diện bên trường đại học Luật,trong ngõ) Cũng là 1 trong số những quán cafe mà tôi thích nhất. Ngồi trong vườn,buổi tối có nhạc sống,đồ uống ngon,giá cả phải chăng (trà Dilmah 8k,sinh tố trung bình 15k),cocktail ở đây không nhiều nhưng có món cocktail Con Vịt ngon-bổ -rẻ ,uống rất thơm và ngọt.Nhưng thường vào dịp lễ rất đông và nhiều khi hết chỗ. 9.Quán Đảo (phố Hoàng Cầu) Hôm trước mới đi ăn đám cưới ở đây.Ở đây thường chuyên về tiệc cưới buffe nhưng có cả cafe luôn.Đồ ăn ở đây thì rất ngon nhưng đồ uống tôi chưa thử.Chỗ ngồi ngoài vườn kín đáo(thuận tiện cho các đôi “ABC” ,nhìn ra hồ Đống Đa thơ mộng,bên trong thì ngay giữa là 1 cái bể bơi,xung quanh là các cột rất thích hợp để làm các show thác loạn,múa cột. Ở ngoài sân còn có chỗ đu quay nhưng không bao giờ thấy trẻ con mà toàn thấy người lớn ngồi đu . 10.Hot Life Cafe\n(phố Quán Sứ,cạnh trung tâm tiếng Anh AAC) Hồi trước chỉ là 1 quán Dilmah bình thường thôi nhưng sau khi xây dựng lại 3 tầng cafe thì trông hoành tá tràng hơn hẳn.Tầng 1 ngồi cafe bình thường và có lẽ là tầng chán nhất.Tầng 2 thì ngồi cafe bóng đá,tầng 3 là hay nhất,có nhạc sống,s\nBình luận (5) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-04-30 08:27\nđi được 2/3 số quán nêu trên rồi ^_^\n[ Mr8x ] — 2007-05-02 06:39\ncai entry nay la cua Mr8x ,la toi day ne`\nMr Free — 2007-05-17 04:43\nđổi ngay đổi ngay, ngay sau khi design được theme mới 😀\nLữ Khách — 2007-05-17 11:26\nHay nhung ma cai nen kho doc qua!\n(+** nhi\u0026rsquo;m **+) — 2007-08-21 08:08\ncho h cop bai nay ve nha!hi,chua dc su dong y da cop roi…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/30/cafe-hanoi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003eđã định ko viết gì nữa, nhưng tình cờ mò được bài này thú vị quá, gửi lên chia sẽ cho bà con. \u003cbr /\u003e ko bít tác giả là ai nhỉ, tớ lấy trong ketnoitre.com\n\u003cstrong\u003e1.Cafe de Mimoza\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e (N5A – Trung Hòa – Nhân Chính) \u003cbr /\u003e Đây là quán cafe thân yêu của tui,đã có 1 năm gắn bó với nghề bartender ở đây.Ở đây địa thế rất đẹp,có thể nhìn ra ngoài đường,đặc biệt là những hôm nào mưa thì siêu lãng mạn, tông màu chủ đạo của quán là màu nâu đỏ rất ấm cúng,rất thích hợp đi với người yêu vào buổi tối.Có wifi,đồ ăn rất tuyệt,bánh mì sốt vang tôi chưa thấy ở đâu ngon bằng ở đây,giá cả đồ ăn thì rất phải chăng.Đồ uống thì đảm bảo chất lượng,đặc biệt có 1 số món độc mà không ở đâu có như cafe rượu de Mimoza , cafe Frappuchino Mocha,cocktail pha đảm bảo.Giá đồ uống nước hoa quả thì hơi mắc (nước cam là 30k) nhưng cafe,trà với cocktail thì rẻ(Lipton Dilmah 10k).Đặc biệt trong dịp Tết hay Giáng Sinh còn free 1 rượu vang cho khách nữa.Nhưng thường thì ở đây không thích hợp để tổ chức tiệc sinh nhật sôi động và hò hét đâu.\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/30.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\n\u003cstrong\u003e2.BUZZ Cafe\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e (Số 4 – Ngõ 34 – Văn Cao) \u003cbr /\u003e Đây cũng là một quán mà tôi quen từ hồi mới mở.Một quán cafe cũng có thể cho 5* về chất lượng. Có 2 tầng,yên tĩnh,vào mùa đông thì rất ấm cúng, 3 chị chủ quán rất hiếu khách. Đặc biệt là trong quán cafe này còn có rất nhiều sách truyện hay. Đồ ăn thì chỉ có mì trứng nhưng mì trứng ở đây thơm ngon lạ thường so với ở nhà. Đồ uống thì miễn chê, chất lượng y chang Cafe de Mimoza nhưng giá thì chỉ bằng 1 nửa\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/6.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\u003cbr /\u003e (Lipton Dilmah là 7k),đặc biệt là cocktail siêu rẻ(1 ly Blue Margarita chỉ có 20k-so với chỗ khác bình thường li này là 40k trở lên),Có wifi. Đặc biệt là dạo này thấy rất nhiều các em cấp 3 xinh tươi hay ngồi ở quán này\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/19.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e .\n\u003cstrong\u003e3.ILU Building\u003c/strong\u003e \u003cbr /\u003e ( Đường Yên Phụ) \u003cbr /\u003e Một trong những quán ưa thích nhất của tôi, ý nghĩa cái tên ILU Building chính là ‘Toà Nhà I Love You”. Một nơi rất lãng mạn, có thể nhìn thấy bao quát hết Hồ Tây vì ngồi trên tầng 8. Vào buổi hoàng hôn hay buổi tối thì đều đẹp, khách vào quán có thể mượn cá ngựa ngồi chơi \u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e. Đồ uống trên này thì bình thường (làm rất ngọt), giá cả mắc hơn ở ngoài một chút. Nhưng trên này có món cocktail “Sex On The Beach” độc đáo phết,nên thử.\n\u003cstrong\u003e4.Align Cafe\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e (phố Chả Cá – trên tầng 2) \u003cbr /\u003e Quán này ngồi cũng tuyệt, kiến trúc tường sần trông rất sáng tạo, mỗi tội là hơi chật, lên đây thì không thể tâm sự được gì và có khá nhiều đôi từng chia tay nhau ở đây\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/12.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e .Đồ uống giá cả bằng bên Cafe de Mimoza nhưng ít món hơn, thích nhất là lên đây tha hồ mà ngắm hàng\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/24.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e nhất là buổi tối sẽ thấy rất nhiều em xì tin lên đây. Dân Phan Đình Phùng cũng hay tụ tập trên này, nếu đi với bạn bè thì chỗ này duyệt được.\n\u003cstrong\u003e5.Cafe Nắng Sài Gòn\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e (phố Nguyễn Chí Thanh ,có 2 cơ sở 1 đối diện bên hồ Ngọc Khánh,1 ở gần trường Học Viện hành Chính Quốc Gia). \u003cbr /\u003e Một trong những quán cafe hoành tráng nhất ở Hà Nội. Đông, rộng rãi, nhạc sống, Wifi,sôi động, đi vào buổi tối thì mê li vì nhiều loại đèn màu. Nhưng đồ uống thì chán \u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/2.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e,sữa chua toàn đá còn cacao thì nhạt \u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/47.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e(mà những 30k 1 tách bé tẹo).\n\u003cstrong\u003e6.Cafe Paramount\u003c/strong\u003e \u003cbr /\u003e (đường Trần Duy Hưng) \u003cbr /\u003e Quán này có 2 tầng, trông ngoài rất đẹp và lịch sự, đồ uống tất nhiên là mắc nhưng uống được, khổ nỗi ở đây chuyên môn mở nhạc sàn\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/107.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e. Rộng rãi và làm tiệc sinh nhật ở đây thì rất là OK\n\u003cstrong\u003e7.Cafe New World\u003c/strong\u003e \u003cbr /\u003e (đường Hai Bà Trưng/Phan Bội Châu) \u003cbr /\u003e Quán này mới mở được độ 1,2 tháng, bên trong cách bài trí rất độc đáo và logic,có nhiều chỗ ngồi rất hay ho,lại có nhạc sống, địa thế nhìn ra đường Hai Bà Trưng và Phan Bội Châu,còn gì hơn. Đồ uống bình thường và tất nhiên quán trông hoành tráng thế thì giá phải mắc.\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/65.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e\n\u003cstrong\u003e8.Cafe Cappuchino\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e ( đường Nguyễn Chí Thanh,đối diện bên trường đại học Luật,trong ngõ) \u003cbr /\u003e Cũng là 1 trong số những quán cafe mà tôi thích nhất. Ngồi trong vườn,buổi tối có nhạc sống,đồ uống ngon,giá cả phải chăng (trà Dilmah 8k,sinh tố trung bình 15k),cocktail ở đây không nhiều nhưng có món cocktail Con Vịt ngon-bổ -rẻ ,uống rất thơm và ngọt.Nhưng thường vào dịp lễ rất đông và nhiều khi hết chỗ.\n\u003cstrong\u003e9.Quán Đảo\u003c/strong\u003e \u003cbr /\u003e (phố Hoàng Cầu) \u003cbr /\u003e Hôm trước mới đi ăn đám cưới ở đây.Ở đây thường chuyên về tiệc cưới buffe nhưng có cả cafe luôn.Đồ ăn ở đây thì rất ngon nhưng đồ uống tôi chưa thử.Chỗ ngồi ngoài vườn kín đáo(thuận tiện cho các đôi “ABC”\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/78.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e ,nhìn ra hồ Đống Đa thơ mộng,bên trong thì ngay giữa là 1 cái bể bơi,xung quanh là các cột rất thích hợp để làm các show thác loạn,múa cột\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/64.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e. Ở ngoài sân còn có chỗ đu quay nhưng không bao giờ thấy trẻ con mà toàn thấy người lớn ngồi đu\u003c/font\u003e\u003cimg decoding=\"async\" src=\"https://i0.wp.com/us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/39.gif?w=1200\" data-recalc-dims=\"1\"\u003e\u003cfont face=\"Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif\"\u003e .\n\u003cstrong\u003e10.Hot Life Cafe\u003c/strong\u003e\u003cbr /\u003e (phố Quán Sứ,cạnh trung tâm tiếng Anh AAC) \u003cbr /\u003e Hồi trước chỉ là 1 quán Dilmah bình thường thôi nhưng sau khi xây dựng lại 3 tầng cafe thì trông hoành tá tràng hơn hẳn.Tầng 1 ngồi cafe bình thường và có lẽ là tầng chán nhất.Tầng 2 thì ngồi cafe bóng đá,tầng 3 là hay nhất,có nhạc sống,s\u003c/p\u003e","title":"cafe Hanoi"},{"content":"hôm nay trời không chiều lòng người\nnhà bạn Tuyết hẹn tới nhà mình ăn cơm, mọi chuyện đều rất ổn, tốt đẹp, cho tới khi trời mưa…\ncác bạn hẹn là khoảng 6h30 sẽ sang, lâu lắm rồi mới có khách tới thăm nhà, mình bỏ cả học để ở nhà dọn dẹp, lau nhà – căn bản lâu quá rồi mình không dọn dẹp, cũng ko bày bừa gì nhiều, nhưng nó bụi bặm và không có hơi người, mình đi suốt ngày mà.\nbuổi chiều, 4h bắt đầu tắt máy tính, đi chợ, lượn một vòng mua được vài thứ có vẻ ổn ổn, tùy hứng ấy mà, không có mục tiêu cụ thể cho vụ nấu ăn này. Về nhà cắm cơm, đang hì hục thái thịt thì nghe có tiếng oanh vàng lảnh lót hót ngoài cửa, bạn Tuyết gọi. Ồ, bọn này tới sớm thế, tới sớm thì vào nấu nhé, hehe. Sau khi cả 4 đầu bếp đều ra tay thì cũng có một mâm cơm tươm tất. Ăn hết các thứ, hehe, năng suất thật. Lâu rồi mình không nấu cơm nên tài đầu bếp có bị hao hụt đi nhiều, thời gian bào mòn mọi thứ mà, thế nên vụ thể hiện tài năng này ko được thành công, các bạn chê lên chê xuống, hehe.\nSau khi ngồi nghỉ ngơi, buôn chuyện một lúc, thực hiện show tiếp theo là đi ăn kem. Thích ăn kem tươi nhưng mừ mình chả bít hàng nào, bạn Cheng bảo đi xuống Nguyễn Quý Đức, nhưng thế thì xa bục cả mặt, đi tới nơi hoa cả mắt còn đâu sức mà ăn kem. Thế là vòng sang Thủy lợi với hi vọng là bên đó nhiều sinh viên sẽ có nhiều dịch vụ ăn uống, sang Thủy lợi toàn thấy hàng cơm, lại vòng về. Lại còn dính mưa ướt mất một nửa (phía trước :). Đi một vòng, chả kem kiếc gì mà còn dính mưa ướt hết đầu tóc. Về cất xe, lau khô mặt, khô tóc. Đi bộ ra ăn kem ở mấy cửa hàng lẻ tẻ gần nhà, vào một cái hàng chỉ có mỗi một loại sữa chua mềm, chán ốm, bimbim thì tệ chưa từng thấy, hic. Ăn một hộp chán luôn, sau đó quyết định mua kem Merino về nhà ăn, lúc đó mưa to, chạy mưa như chạy giặc, về mệt thở như đúng rồi. Mưa buồn cười thật. Ăn xong kem, trời mưa lúc to lúc nhỏ, nhưng ko hề có tí ti biểu hiện gì là sẽ tạnh. Ngồi lo lắng, làm sao về được đây? Bạn Tuyêt và bạn Ngân có vẻ rất buồn ngủ, lên tầng 2 nằm nghỉ, hi vọng 9h mưa sẽ tạnh. Các bạn hạ quyết tâm: 9h dù tạnh dù không vẫn phải về”. Ở lại cũng được mà :D. đến 9h thì trời ngớt mưa một cách rất “biết điều”. Ra mở cửa, ôi thôi cửa nhà mình thành một cái ao, may mà chỉ ngập khoảng 20cm.\nNhưng than ôi, đời không đẹp như bạn Cheng hằng mơ, các bạn của tôi vừa mới đi khỏi được khoảng 5 phút thì rào rào rào rào, trời mưa như trút nước, hic. Không biết các bạn đứng ở đâu trú mưa hay vẫn cứ đi. Muốn gọi điện hỏi thăm quá mà không dám gọi. Mình nghĩ các bạn sẽ vẫn cứ đi, với cái quyết tâm về nhà thì chả gì lay chuyển nổi. hic. Thương các bạn quá đi mất, trời mưa thế, người thì lại mệt thế, đạp xe rõ xa. Các bạn mà ốm thì tớ làm sao chăm sóc hết được :((.\nGọi điện cho các bạn thôi, hi vọng đã về tới nhà rồi. Mà chắc là chưa, về tới nhà chắc là sẽ bật nick ngay.\nBình luận (2) ♥ Ly ♥ — 2007-04-29 10:28\nhic hic….\n1: xin anh cái tem ^^\n2:văn vẻ, văn vẻ…… lần nào đọc cũng thấy viết dài, nhưng ít ra còn hay ^^\nMr Free — 2007-04-30 12:39\nquá khen quá khen, đa tạ các hạ đã để mắt tới kẻ bần hàn này 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/24/hom-nay-tr%E1%BB%9Di-khong-chi%E1%BB%81u-long-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay trời không chiều lòng người\u003cbr\u003e\nnhà bạn Tuyết hẹn tới nhà mình ăn cơm, mọi chuyện đều rất ổn, tốt đẹp, cho tới khi trời mưa…\u003cbr\u003e\ncác bạn hẹn là khoảng 6h30 sẽ sang, lâu lắm rồi mới có khách tới thăm nhà, mình bỏ cả học để ở nhà dọn dẹp, lau nhà – căn bản lâu quá rồi mình không dọn dẹp, cũng ko bày bừa gì nhiều, nhưng nó bụi bặm và không có hơi người, mình đi suốt ngày mà.\u003cbr\u003e\nbuổi chiều, 4h bắt đầu tắt máy tính, đi chợ, lượn một vòng mua được vài thứ có vẻ ổn ổn, tùy hứng ấy mà, không có mục tiêu cụ thể cho vụ nấu ăn này. Về nhà cắm cơm, đang hì hục thái thịt thì nghe có tiếng oanh vàng lảnh lót hót ngoài cửa, bạn Tuyết gọi. Ồ, bọn này tới sớm thế, tới sớm thì vào nấu nhé, hehe. Sau khi cả 4 đầu bếp đều ra tay thì cũng có một mâm cơm tươm tất. Ăn hết các thứ, hehe, năng suất thật. Lâu rồi mình không nấu cơm nên tài đầu bếp có bị hao hụt đi nhiều, thời gian bào mòn mọi thứ mà, thế nên vụ thể hiện tài năng này ko được thành công, các bạn chê lên chê xuống, hehe.\u003cbr\u003e\nSau khi ngồi nghỉ ngơi, buôn chuyện một lúc, thực hiện show tiếp theo là đi ăn kem. Thích ăn kem tươi nhưng mừ mình chả bít hàng nào, bạn Cheng bảo đi xuống Nguyễn Quý Đức, nhưng thế thì xa bục cả mặt, đi tới nơi hoa cả mắt còn đâu sức mà ăn kem. Thế là vòng sang Thủy lợi với hi vọng là bên đó nhiều sinh viên sẽ có nhiều dịch vụ ăn uống, sang Thủy lợi toàn thấy hàng cơm, lại vòng về. Lại còn dính mưa ướt mất một nửa (phía trước :). Đi một vòng, chả kem kiếc gì mà còn dính mưa ướt hết đầu tóc. Về cất xe, lau khô mặt, khô tóc. Đi bộ ra ăn kem ở mấy cửa hàng lẻ tẻ gần nhà, vào một cái hàng chỉ có mỗi một loại sữa chua mềm, chán ốm, bimbim thì tệ chưa từng thấy, hic. Ăn một hộp chán luôn, sau đó quyết định mua kem Merino về nhà ăn, lúc đó mưa to, chạy mưa như chạy giặc, về mệt thở như đúng rồi. Mưa buồn cười thật. Ăn xong kem, trời mưa lúc to lúc nhỏ, nhưng ko hề có tí ti biểu hiện gì là sẽ tạnh. Ngồi lo lắng, làm sao về được đây? Bạn Tuyêt và bạn Ngân có vẻ rất buồn ngủ, lên tầng 2 nằm nghỉ, hi vọng 9h mưa sẽ tạnh. Các bạn hạ quyết tâm: 9h dù tạnh dù không vẫn phải về”. Ở lại cũng được mà :D. đến 9h thì trời ngớt mưa một cách rất “biết điều”. Ra mở cửa, ôi thôi cửa nhà mình thành một cái ao, may mà chỉ ngập khoảng 20cm.\u003cbr\u003e\nNhưng than ôi, đời không đẹp như bạn Cheng hằng mơ, các bạn của tôi vừa mới đi khỏi được khoảng 5 phút thì rào rào rào rào, trời mưa như trút nước, hic. Không biết các bạn đứng ở đâu trú mưa hay vẫn cứ đi. Muốn gọi điện hỏi thăm quá mà không dám gọi. Mình nghĩ các bạn sẽ vẫn cứ đi, với cái quyết tâm về nhà thì chả gì lay chuyển nổi. hic. Thương các bạn quá đi mất, trời mưa thế, người thì lại mệt thế, đạp xe rõ xa. Các bạn mà ốm thì tớ làm sao chăm sóc hết được :((.\u003cbr\u003e\nGọi điện cho các bạn thôi, hi vọng đã về tới nhà rồi. Mà chắc là chưa, về tới nhà chắc là sẽ bật nick ngay.\u003c/p\u003e","title":"hôm nay trời không chiều lòng người"},{"content":"Hôm trước đi Mai Châu, ghé qua thủy điện Hòa Bình, thấy nó hoành tráng vĩ đại lắm, nhưng không, Hòa Bình hay Sơn La của Việt Nam chưa là gì, hay xem vài hình ảnh về thủy điện HOOVER DAM của Mỹ được xây dựng năm 1930:\nBình luận (3) Mr Free — 2007-04-24 01:13\nHoover Dam\nHighest concrete arch dam in the U.S., built on the Colorado River at the Arizona-Nevada border. It impounds Lake Mead. The dam, completed in 1936, is used for flood and silt control, electric power, irrigation, and domestic and industrial water supplies. It is 726 ft (221 m) high and 1,244 ft (379 m) long (along the crest), has a power capacity of 1,345 megawatts, and a volume of 4.4 million cu yd (3.36 million cu m).\nVâng ạ, hoàn thành năm 1936 đó ạ, dã man tàn bạo thật\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-04-24 11:58\nặc, từ năm 1930 đã tía này á?\n[ Mr8x ] — 2007-05-02 06:41\nden dui,hom 28/4 va 29/4 toi cung di MC-HB.dinh troi mua chang di xem dc dau.ra long ho thuy dien thi mua tam mua ta.tron chui tron nhui trong thuyen.chang chup dc cai nao chi bit no rong thenh thang\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/23/entry-for-april-23-2007/","summary":"\u003cp\u003eHôm trước đi Mai Châu, ghé qua thủy điện Hòa Bình, thấy nó hoành tráng vĩ đại lắm, nhưng không, Hòa Bình hay Sơn La của Việt Nam chưa là gì, hay xem vài hình ảnh về thủy điện HOOVER DAM của Mỹ được xây dựng năm 1930:\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-04-24 01:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHoover Dam\u003cbr\u003e\nHighest concrete arch dam in the U.S., built on the Colorado River at the Arizona-Nevada border. It impounds Lake Mead. The dam, completed in 1936, is used for flood and silt control, electric power, irrigation, and domestic and industrial water supplies. It is 726 ft (221 m) high and 1,244 ft (379 m) long (along the crest), has a power capacity of 1,345 megawatts, and a volume of 4.4 million cu yd (3.36 million cu m).\u003cbr\u003e\nVâng ạ, hoàn thành năm 1936 đó ạ, dã man tàn bạo thật\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 23, 2007"},{"content":"hôm nay là một ngày vui vẻ!\nkể chuyện ngày hôm nay nên bắt đầu từ hôm qua. Tối qua, thằng Vinh, bạn thân của tớ học bên BK sang, bình thường rủ mỏi mồm nó không sang hôm nay lại tự nhiên gọi điện hỏi có sang ngủ bên nhà mình một tối được ko, mình đoán chắc lại có chuyện gì với Loan – người yêu nó rồi đây. Đoán thế nhưng mình cứ im, không hỏi, anh để cho chú tự nói, tất nhiên, tự nói thật, vừa ngồi xuống giường, chưa kịp uống miếng nước đã tuyên bố: Tao với Loan xong rồi mày ạ, vừa chia tay. —\u0026gt; choáng, suýt đập đầu vào màn hình. Mới hôm nào còn yêu nhau thắm thiết. Đùng một cái bảo chia tay. Đúng là bọn đang yêu nó thế. Nó sang rủ mình đêm đi uống rượu cổ cánh, lạy bố, bài tập lớn con chưa code dòng nào, nhưng mà mình cứ ậm ừ, rồi lừa lừa, ngồi chat, nó nằm đợi chán ngủ lăn quay ra, hết đi luôn. hehe, khoảng 1h thì mình cũng đi ngủ.\nsáng dậy đi học, nghỉ thì áy náy mà đi thì chán, đành cố đi đến lớp, khi nào học chán quá thì quay xuống liếc bạn Tuyết cái cho nó lên tinh thần, hehe, Tuyết nhỉ 😉 Cuối cùng, sau 5 tiết vật vã trong lớp học thì cũng tới giờ về.\nvề nhà thì thằng Vinh nó ăn hết nồi cơm nguội rồi, rồi thì còn hỏi mình: tao nhắn tin mày ko nhận được à? Mở máy ra thì có tin nhắn lúc 11h18: mày có ăn cơm ko để tao nấu. Hic, hơn 11h mới hỏi có ăn ko để nấu, mày thách đố tao à. Hai thằng đi ăn bún chả và làm đĩa bánh trôi gọi là tưởng nhớ văn hóa truyền thống.\năn xong về nhà ngủ, giấc ngủ đang ngon thì bị phá bởi thằng Hải đầu đất, nó dựng mình dậy hỏi lại key Vista, biết ngay thằng này chép cái key cũng ko nên hồn. cố ngủ tiếp nhưng chỉ đến được 5h thì chịu, dậy chuẩn bị giặt quần áo, rửa bát, nấu cơm thì bạn Cheng nhắn tin sang bên ấy ăn bánh trôi. Ôi, nhắn tin quá muộn, nhưng vụ này bỏ hơi phí, gì chứ ăn uống là bạn Thái ít khi vắng mặt. Vò vèo vèo xong 4 cái áo trắng rồi cho vào máy giặt quay. Tắm xong, tháo ổ CD để đem trả Trung rồi phi đi luôn.\nChưa bao giờ thấy di chuyển trên đường lại khó khăn như thế, chả hiểu sao mà đường đông thế, mình đã phải vận 10 phần công lực, tung hết các chưởng như tay lái lụa, độ liều cao… để vượt mặt các anh tài sh, spacy, jupiter… đang chen lấn mình. Đáng sợ đáng sợ, cuối cùng cũng tới được nơi, giữa đương bạn Cheng lại còn nhắn tin: Đâu rồi, đến mau đi. Làm mình hí hửng tưởng đến là được ăn ngay. Ai dè, 6h tới nơi, thấy rất nhiều bạn nữ đang ở đó, và chưa có gì để ăn cả, hichic. Và sau vài hồi hì hục ngồi nặn bánh, luộc bánh, vớt bánh, tớ giã gừng để cho vào bánh chay đó nhé 😀 Nhiệm vụ thật cao cả ;). Đến 8h30 thì cũng được ăn. Ăn tới hơn 9h một tẹo thì tớ về. Hì hì. Ăn rất vui và ngon, bánh chay bạn Tuyết làm ngon vô đối 😀\nLúc về còn được bạn Tuyết đưa ra tận đường Hồ Tùng Mậu. Đi gần tới cổng ĐHQG ở 144 Xuân Thủy thì thấy đông nghịt, xúm đen xúm đỏ, có hiện tượng của tắc nghẽn giao thông. Đoán ngay có tai nạn rồi đây, và người bảo như trời bảo, công an đang đứng phân luồng, bảo vệ hiện trường. Một cái chiếu đắp lên một xác người, một xe máy đã tan, ko nhận rõ hình thù xe gì, một đống tiền lẻ bên cạnh cái chiếu, vô số người vẫn đang ném tiền vào, chả hiểu họ ném vào làm gì ? Tớ thì ko hiếu kì mấy vụ chết chóc này, dù tính cũng khá tò mò, tớ chỉ mong tìm đường lượn nhanh thôi, lúc đi qua chỗ ấy, tớ định đi thẳng nhưng nhìn vệt máu tươi vẫn đang chảy, tớ hơi bị ngán, hok có muốn xe mình dính máu nên đành đi sát vào vỉa hè, hichic. Về đến nhà, lại còn thắp hương mới khiếp chứ, hehe, thực ra là rất tình cờ, trong lúc ngồi đợi máy tính bật, tớ nhìn lên bàn thờ nhà tớ – vốn lạnh ngắt – chả bao giờ tớ hương khói gì (thảo nào toàn thi lại), nhìn thấy chai rượu vang, tớ tự hỏi liệu nó có hạn sử dụng ko nhỉ, ko biết khi nào hết hạn, nếu sắp hết hạn mình mang xuống uống kẻo phí (tớ hok thích rượu đâu nhưng tính hơi bị tiết kiệm). Bắc ghế lên xem thì chả thấy ghi gì, chắc là để bao lâu cũng ok, tình cờ nhìn thấy mấy thẻ hương và bật lửa. Thôi thì thắp nén nhang cầu cho linh hồn anh siêu thoát (tớ đoán là con trai, chả hiểu đi kiểu gì mà lại chết được , ngay trước cổng ĐHQG, nơi đáng ra ai cũng phải giảm tốc độ, phải đi chậm để tỏ lòng ngưỡng vọng sự nghiệp học hành chứ). Chậc chậc, tình hình giao thông ở VN thật đáng lo ngại, có lẽ tớ phải xúc tiến việc viết bài chia sẻ kĩ năng sống sót trên đường với mọi người thôi 😉\nNice day!\nBình luận (2) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-04-20 08:00\nthật vớ vẩn, chia tay thì sao mà mượn cớ dey để rượu bia, con trai nào cũng vậy chắc xã hội đi xuống +_+\nMr Free — 2007-04-20 09:32\nđâu mà, tớ có cho nó uống đâu.\ndưng mà uống rượu công nhận đỡ buồn thật, N uống XO rồi thì biết mà 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/19/hom-nay-la-m%E1%BB%99t-ngay-vui-v%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay là một ngày vui vẻ!\u003cbr\u003e\nkể chuyện ngày hôm nay nên bắt đầu từ hôm qua. Tối qua, thằng Vinh, bạn thân của tớ học bên BK sang, bình thường rủ mỏi mồm nó không sang hôm nay lại tự nhiên gọi điện hỏi có sang ngủ bên nhà mình một tối được ko, mình đoán chắc lại có chuyện gì với Loan – người yêu nó rồi đây. Đoán thế nhưng mình cứ im, không hỏi, anh để cho chú tự nói, tất nhiên, tự nói thật, vừa ngồi xuống giường, chưa kịp uống miếng nước đã tuyên bố: Tao với Loan xong rồi mày ạ, vừa chia tay. —\u0026gt; choáng, suýt đập đầu vào màn hình. Mới hôm nào còn yêu nhau thắm thiết. Đùng một cái bảo chia tay. Đúng là bọn đang yêu nó thế. Nó sang rủ mình đêm đi uống rượu cổ cánh, lạy bố, bài tập lớn con chưa code dòng nào, nhưng mà mình cứ ậm ừ, rồi lừa lừa, ngồi chat, nó nằm đợi chán ngủ lăn quay ra, hết đi luôn. hehe, khoảng 1h thì mình cũng đi ngủ.\u003cbr\u003e\nsáng dậy đi học, nghỉ thì áy náy mà đi thì chán, đành cố đi đến lớp, khi nào học chán quá thì quay xuống liếc bạn Tuyết cái cho nó lên tinh thần, hehe, Tuyết nhỉ 😉 Cuối cùng, sau 5 tiết vật vã trong lớp học thì cũng tới giờ về.\u003cbr\u003e\nvề nhà thì thằng Vinh nó ăn hết nồi cơm nguội rồi, rồi thì còn hỏi mình: tao nhắn tin mày ko nhận được à? Mở máy ra thì có tin nhắn lúc 11h18: mày có ăn cơm ko để tao nấu. Hic, hơn 11h mới hỏi có ăn ko để nấu, mày thách đố tao à. Hai thằng đi ăn bún chả và làm đĩa bánh trôi gọi là tưởng nhớ văn hóa truyền thống.\u003cbr\u003e\năn xong về nhà ngủ, giấc ngủ đang ngon thì bị phá bởi thằng Hải đầu đất, nó dựng mình dậy hỏi lại key Vista, biết ngay thằng này chép cái key cũng ko nên hồn. cố ngủ tiếp nhưng chỉ đến được 5h thì chịu, dậy chuẩn bị giặt quần áo, rửa bát, nấu cơm thì bạn Cheng nhắn tin sang bên ấy ăn bánh trôi. Ôi, nhắn tin quá muộn, nhưng vụ này bỏ hơi phí, gì chứ ăn uống là bạn Thái ít khi vắng mặt. Vò vèo vèo xong 4 cái áo trắng rồi cho vào máy giặt quay. Tắm xong, tháo ổ CD để đem trả Trung rồi phi đi luôn.\u003cbr\u003e\nChưa bao giờ thấy di chuyển trên đường lại khó khăn như thế, chả hiểu sao mà đường đông thế, mình đã phải vận 10 phần công lực, tung hết các chưởng như tay lái lụa, độ liều cao… để vượt mặt các anh tài sh, spacy, jupiter… đang chen lấn mình. Đáng sợ đáng sợ, cuối cùng cũng tới được nơi, giữa đương bạn Cheng lại còn nhắn tin: Đâu rồi, đến mau đi. Làm mình hí hửng tưởng đến là được ăn ngay. Ai dè, 6h tới nơi, thấy rất nhiều bạn nữ đang ở đó, và chưa có gì để ăn cả, hichic. Và sau vài hồi hì hục ngồi nặn bánh, luộc bánh, vớt bánh, tớ giã gừng để cho vào bánh chay đó nhé 😀 Nhiệm vụ thật cao cả ;). Đến 8h30 thì cũng được ăn. Ăn tới hơn 9h một tẹo thì tớ về. Hì hì. Ăn rất vui và ngon, bánh chay bạn Tuyết làm ngon vô đối 😀\u003c/p\u003e","title":"hôm nay là một ngày vui vẻ!"},{"content":"hôm nay, tuần thứ hai liên tiếp mình không đi học tiếng Anh, vẫn là cái tội thức khuya, ngủ muộn sáng hôm sau lười dậy.\nhôm nay, ngủ tới 10 rưỡi thì thấy điện thoại rung, bạn Hạnh nhắn tin, hỏi có muốn lên tivi không, có gameshow đang cần tuyển người chơi, nhắn ngay lại cho bạn ấy. Mình bật dậy, đi oánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, đọc lại tin nhắn một lần nữa, rồi bật máy tính, nhưng nghĩ ngợi, rồi nhấc điện thoại gọi luôn cho Hạnh. Okie, điền bản đăng kí, gửi qua email. Một trò rất mới, hơi bớt hí hửng một chút vì trò này phát trên VTV6 với lại VCTV10, chả đại chúng gì cả, hơn nữa nó lại ko phải trò vận động hay trả lời câu hỏi mà là dạng “tranh luận” – có hai đội ngồi cãi nhau ấy mà, nhỡ hai đội có cùng ý kiến thì tranh luận với khán giả à? Uh, đúng vậy, ai vào trường quay là đều được quyền nói lên suy nghĩ của mình, hehe. Anh Joe dẫn chương trình nhá, Joe thì hay ho khỏi bàn, còn thêm bạn Tú Anh xinh đẹp nữa, cũng hấp dẫn đó nhỉ 😀\nngồi nhà cả buổi sáng, cả buổi chiều. Tối đi ra mua tờ báo SVVN, rồi lượn vài lượt ở chợ, chả biết mua cái gì, ngắm người cũng có cái hay, ngồi nhìn máy tính mãi cũng chán mắt, căn bản cái máy tính của mình hơi ghẻ chứ LCD xem, em nhìn không chớp mắt luôn.\nhôm nay, lần đầu tiên kể từ khi ở một mình, mình nấu một bữa cơm tử tế có rau có canh, thật là tiến bộ – căn bản chắc đang vui, hôm trước vừa được “Gavi” hồi âm email, hồi âm email đã là tốt rồi, thậm chí còn xưng “em”. Tiến bộ một bước dài đó chứ, đầu tiên là tôi – anh, rồi trống không, không chủ không vị, và bi giờ hình như trở lại là “em – anh” rồi, hehe. Đọc bức email đó làm mình lâng lâng mất một ngày 😀\nthực ra thì dạo này nghe nhạc Trịnh, giác ngộ ra nhiều, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn, thật kì diệu chị Ngọc nhỉ, nghe nhạc Trịnh cho ta một cảm giác bao dung hơn,\nah, hôm nay Việt Nam thắng Oman 2-0 mới ác chứ, thích quá đi mất, hay quá Việt Nam ơi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/18/l%E1%BA%A1i-l%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay, tuần thứ hai liên tiếp mình không đi học tiếng Anh, vẫn là cái tội thức khuya, ngủ muộn sáng hôm sau lười dậy.\u003cbr\u003e\nhôm nay, ngủ tới 10 rưỡi thì thấy điện thoại rung, bạn Hạnh nhắn tin, hỏi có muốn lên tivi không, có gameshow đang cần tuyển người chơi, nhắn ngay lại cho bạn ấy. Mình bật dậy, đi oánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, đọc lại tin nhắn một lần nữa, rồi bật máy tính, nhưng nghĩ ngợi, rồi nhấc điện thoại gọi luôn cho Hạnh. Okie, điền bản đăng kí, gửi qua email. Một trò rất mới, hơi bớt hí hửng một chút vì trò này phát trên VTV6 với lại VCTV10, chả đại chúng gì cả, hơn nữa nó lại ko phải trò vận động hay trả lời câu hỏi mà là dạng “tranh luận” – có hai đội ngồi cãi nhau ấy mà, nhỡ hai đội có cùng ý kiến thì tranh luận với khán giả à? Uh, đúng vậy, ai vào trường quay là đều được quyền nói lên suy nghĩ của mình, hehe. Anh Joe dẫn chương trình nhá, Joe thì hay ho khỏi bàn, còn thêm bạn Tú Anh xinh đẹp nữa, cũng hấp dẫn đó nhỉ 😀\u003cbr\u003e\nngồi nhà cả buổi sáng, cả buổi chiều. Tối đi ra mua tờ báo SVVN, rồi lượn vài lượt ở chợ, chả biết mua cái gì, ngắm người cũng có cái hay, ngồi nhìn máy tính mãi cũng chán mắt, căn bản cái máy tính của mình hơi ghẻ chứ LCD xem, em nhìn không chớp mắt luôn.\u003cbr\u003e\nhôm nay, lần đầu tiên kể từ khi ở một mình, mình nấu một bữa cơm tử tế có rau có canh, thật là tiến bộ – căn bản chắc đang vui, hôm trước vừa được “Gavi” hồi âm email, hồi âm email đã là tốt rồi, thậm chí còn xưng “em”. Tiến bộ một bước dài đó chứ, đầu tiên là tôi – anh, rồi trống không, không chủ không vị, và bi giờ hình như trở lại là “em – anh” rồi, hehe. Đọc bức email đó làm mình lâng lâng mất một ngày 😀\u003cbr\u003e\nthực ra thì dạo này nghe nhạc Trịnh, giác ngộ ra nhiều, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn, thật kì diệu chị Ngọc nhỉ, nghe nhạc Trịnh cho ta một cảm giác bao dung hơn,\u003cbr\u003e\nah, hôm nay Việt Nam thắng Oman 2-0 mới ác chứ, thích quá đi mất, hay quá Việt Nam ơi.\u003c/p\u003e","title":"lại lười"},{"content":"hôm nay, tuần thứ hai liên tiếp mình không đi học tiếng Anh, vẫn là cái tội thức khuya, ngủ muộn sáng hôm sau lười dậy.\nhôm nay, ngủ tới 10 rưỡi thì thấy điện thoại rung, bạn Hạnh nhắn tin, hỏi có muốn lên tivi không, có gameshow đang cần tuyển người chơi, nhắn ngay lại cho bạn ấy. Mình bật dậy, đi oánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, đọc lại tin nhắn một lần nữa, rồi bật máy tính, nhưng nghĩ ngợi, rồi nhấc điện thoại gọi luôn cho Hạnh. Okie, điền bản đăng kí, gửi qua email. Một trò rất mới, hơi bớt hí hửng một chút vì trò này phát trên VTV6 với lại VCTV10, chả đại chúng gì cả, hơn nữa nó lại ko phải trò vận động hay trả lời câu hỏi mà là dạng “tranh luận” – có hai đội ngồi cãi nhau ấy mà, nhỡ hai đội có cùng ý kiến thì tranh luận với khán giả à? Uh, đúng vậy, ai vào trường quay là đều được quyền nói lên suy nghĩ của mình, hehe. Anh Joe dẫn chương trình nhá, Joe thì hay ho khỏi bàn, còn thêm bạn Tú Anh xinh đẹp nữa, cũng hấp dẫn đó nhỉ 😀\nngồi nhà cả buổi sáng, cả buổi chiều. Tối đi ra mua tờ báo SVVN, rồi lượn vài lượt ở chợ, chả biết mua cái gì, ngắm người cũng có cái hay, ngồi nhìn máy tính mãi cũng chán mắt, căn bản cái máy tính của mình hơi ghẻ chứ LCD xem, em nhìn không chớp mắt luôn.\nhôm nay, lần đầu tiên kể từ khi ở một mình, mình nấu một bữa cơm tử tế có rau có canh, thật là tiến bộ – căn bản chắc đang vui, hôm trước vừa được “Gavi” hồi âm email, hồi âm email đã là tốt rồi, thậm chí còn xưng “em”. Tiến bộ một bước dài đó chứ, đầu tiên là tôi – anh, rồi trống không, không chủ không vị, và bi giờ hình như trở lại là “em – anh” rồi, hehe. Đọc bức email đó làm mình lâng lâng mất một ngày 😀\nthực ra thì dạo này nghe nhạc Trịnh, giác ngộ ra nhiều, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn, thật kì diệu chị Ngọc nhỉ, nghe nhạc Trịnh cho ta một cảm giác bao dung hơn,\nah, hôm nay Việt Nam thắng Oman 2-0 mới ác chứ, thích quá đi mất, hay quá Việt Nam ơi.\nBình luận (2) anticlockwise_feb — 2007-04-18 08:17\nNhạc Trịnh thì khỏi phải bàn, cái đáng bàn là em. Làm gì thì cũng phải điều độ, giờ giấc mới hiệu quả. Chắc suốt ngày lượn net nên mới thức khuya, hậu quả là nó bê tha như thế đấy!\n[ Bống ] — 2007-04-18 08:59\nEm cũng vừa đọc blog anh Joe, vừa hay mà vừa buồn cười 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/18/entry-for-april-18-2007/","summary":"\u003cp\u003ehôm nay, tuần thứ hai liên tiếp mình không đi học tiếng Anh, vẫn là cái tội thức khuya, ngủ muộn sáng hôm sau lười dậy.\u003cbr\u003e\nhôm nay, ngủ tới 10 rưỡi thì thấy điện thoại rung, bạn Hạnh nhắn tin, hỏi có muốn lên tivi không, có gameshow đang cần tuyển người chơi, nhắn ngay lại cho bạn ấy. Mình bật dậy, đi oánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, đọc lại tin nhắn một lần nữa, rồi bật máy tính, nhưng nghĩ ngợi, rồi nhấc điện thoại gọi luôn cho Hạnh. Okie, điền bản đăng kí, gửi qua email. Một trò rất mới, hơi bớt hí hửng một chút vì trò này phát trên VTV6 với lại VCTV10, chả đại chúng gì cả, hơn nữa nó lại ko phải trò vận động hay trả lời câu hỏi mà là dạng “tranh luận” – có hai đội ngồi cãi nhau ấy mà, nhỡ hai đội có cùng ý kiến thì tranh luận với khán giả à? Uh, đúng vậy, ai vào trường quay là đều được quyền nói lên suy nghĩ của mình, hehe. Anh Joe dẫn chương trình nhá, Joe thì hay ho khỏi bàn, còn thêm bạn Tú Anh xinh đẹp nữa, cũng hấp dẫn đó nhỉ 😀\u003cbr\u003e\nngồi nhà cả buổi sáng, cả buổi chiều. Tối đi ra mua tờ báo SVVN, rồi lượn vài lượt ở chợ, chả biết mua cái gì, ngắm người cũng có cái hay, ngồi nhìn máy tính mãi cũng chán mắt, căn bản cái máy tính của mình hơi ghẻ chứ LCD xem, em nhìn không chớp mắt luôn.\u003cbr\u003e\nhôm nay, lần đầu tiên kể từ khi ở một mình, mình nấu một bữa cơm tử tế có rau có canh, thật là tiến bộ – căn bản chắc đang vui, hôm trước vừa được “Gavi” hồi âm email, hồi âm email đã là tốt rồi, thậm chí còn xưng “em”. Tiến bộ một bước dài đó chứ, đầu tiên là tôi – anh, rồi trống không, không chủ không vị, và bi giờ hình như trở lại là “em – anh” rồi, hehe. Đọc bức email đó làm mình lâng lâng mất một ngày 😀\u003cbr\u003e\nthực ra thì dạo này nghe nhạc Trịnh, giác ngộ ra nhiều, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn, thật kì diệu chị Ngọc nhỉ, nghe nhạc Trịnh cho ta một cảm giác bao dung hơn,\u003cbr\u003e\nah, hôm nay Việt Nam thắng Oman 2-0 mới ác chứ, thích quá đi mất, hay quá Việt Nam ơi.\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 18, 2007"},{"content":"Internet ngày nay ai cũng dùng, mà Internet chủ yếu là để mở các trang web ra xem, mở web thì cần trình duyệt web, thế nên trình duyệt web trở nên rất thân thuộc với mọi người – cho dù ko phải ai cũng biết nó là cái gì.\nMột các đơn giản cho các bạn amater, đó là cái chương trình có biểu tượng là chữ E màu xanh xanh, bạn mở lên và gõ địa chỉ vào ô Address ấy, nó chính là một trình duyệt web. Nhưng, trình duyệt web ko chỉ có nó, ko chỉ có Internet Explorer, còn có rất nhiều phần mềm khác để duyệt web.\nTrong đó, nổi lên ba “ông lớn” là Internet Explorer (IE), FireFox (FF) và Opera. Một cách đơn giản và hơi chủ quan, thì ai bình dân thì dùng IE, ai cao cấp hơn thì dung FF mà ai thật pro thì dùng Opera, hehe.\nThực ra, nghe nói IE chiếm tới gần 80% thị phần, khoảng 15% là của FF, còn lại 5% Opera và các đồng chí khác chia nhau.\nNhưng hình như nói thể có vẻ hơi bất công cho Opera, vì khi chuyển từ thu phí sang free, chỉ trong 2 ngày, đã có hơn 1 triệu lượt download Opera Vâng, và mục đích chính của bài viết này là giới thiệu, quảng cáo cũng như hướng dẫn bạn sử dụng Opera một cách hiệu quả, thoải mái nhất. Giúp bạn nói lời từ biệt với IE. Cái gì tiện lợi, thoải mái hơn thì phải sử dụng chứ bạn nhỉ đầu tiên, bạn down Opera 9.2 từ địa chỉ này. 9.2 là phiên bản mới nhất với một số tính năng mới tiện lợi hơn so với 9.1\nhttp://snapshot.opera.com/windows/o920w_8769m.exe\nTất nhiên bạn nên dùng IDM để download, Flashget cũng tốt nhưng dường như IDM là vô đối 😀 – vấn đề này sẽ bàn tới ở bài khác.\nVậy Opera có điểm gì nổi trội mà mình lại quảng cáo cho Opera mạnh như vậy – thứ nhất, tốc độ mở trang web của nó rất tốt, nhanh hơn FF và nhanh hơn nhiều so với IE – tất nhiên IE 7 đã cải thiện tốc độ lên rất nhiều nhưng so với Opera thì vẫn ngửi khói dài dài. Mặc dù vậy vẫn có một người bạn tớ kêu IE nhanh hơn Opera, cũng có thể, trình duyệt web ko quyết định tất cả nhưng quyết định 90% – thứ hai, nút Back của nó cực tốt, nhấn phát là quay lại ngay, không phải load rồi từ từ quay lại như IE. và đặc biệt, khi bạn gõ bài trong ô gửi bài của 4rum hay post bài lên blog, bạn nhấn nút gửi rồi bỗng có lỗi và ko gửi được, nếu bạn dùng IE, bài của bạn đã bị mất, nhưng với Opera, bạn chỉ cần Back, bài của bạn vẫn đó, thật tuyệt vời.\n– thứ ba, giao diện prồ, nhìn rất khoái, mặc dù mình chỉ để mặc định thôi nhá, còn nếu download skin thì còn khủng hơn nhiều.\n– thứ tư, các chức năng phụ thêm, note, mail, wand… giới thiệu từng chức năng nè:\nnote: rất hay, khi bạn đọc một trang web, có một đoạn bạn thấy hay và muốn lưu lại, bình thường bạn phải bôi đen đoạn đó, nhấn Ctrl C hoặc nháy chuột phải chọn copy, rồi mở notepad hoặc email ra, paste vào, rồi save vào. rất mất thời gian, với Opera, bạn chỉ việc bôi đen, nháy chuột phải chọn Copy to note. Vậy là xong. Muốn xem lại bạn nhấn vào Tools -\u0026gt; Note, tất cả các ghi chú của bạn đều ở đó, cực tiện lợi. Note còn có thể là một dang notepad rất tuyệt, tớ bài này trên note đó, nó tự lưu và tớ ko bao giờ lo bị mất bài khi chưa kịp save. Khi viết bài, bạn còn có thể nháy chuột phải, chọn Insert note để chèn những nội dung bạn đã lưu trong Note. Mình cực thích chức năng này. Mail: dùng để download email, nhận và gửi mail mà ko cần đăng nhập vào trang web, giống Outlook Express đó mà. Wand: quản lý mật khẩu, bạn gõ mật khẩu yahoo vào ô, một bảng hiện lên hỏi bạn có muốn lưu mật khẩu không, bạn chọn Yes, lần sau đăng nhập trang yahoo, bạn ko cần gõ nữa, nhấn vào nút Wand – biểu tượng chiếc đũa thần, username và password sẽ tự động được điền. cực tiện. thậm chí bạn có thể quản lý nhiều mật khẩu cho một trang, ví dụ bạn có hai tài khoản gmail, bạn sẽ được lựa chọn đăng nhập bằng tài khoản nào, ok, thế là xong, tự động, khỏi mất công gõ.\n– Phiên bản 9.2 còn có chức năng Speed Dial, có 9 ô vuông trống khi bạn nhấn new tab, bạn click vào một ô và gõ địa chỉ một trang web mà bạn thường xuyên vào, nó sẽ được lưu ở đó, lần sau nhấn new tab và muốn vào trang đó, bạn chỉ việc click vào, khỏi cần gõ địa chỉ 😀\n– Ô search của nó cũng rất tiện lợi, bạn ko cần mở các trang tìm kiếm, gõ từ khóa vào ô search rồi nhấn ok, bạn có thể chọn search bằng nhiều công cụ tìm kiếm, google, answers.com…\n– chức năng Paste and go, một chức năng nhỏ nhưng cực tiện lợi, thay vì bạn paste địa chỉ và nhấn enter, bạn nháy chuột phải vào ô địa chỉ, chọn paste and go, vậy là trang web sẽ được load.\n– phóng to thu nhỏ font chữ, nhấn Ctrl và lăn chuột giữa. đề về kích cỡ mặc định, bạn nhấn chuột giữa một phát. chức năng này rất tiện cho những người cận mà ko đeo kính như mình :-p\n– ngăn chặn popup và bảo vệ bạn khỏi các trang lừa đảo:\n– phím tắt Ctrl T để mở tab mới, ah, duyệt web bằng tab có ai còn chưa biết không? đó là chỉ mở một chương trình, dưới thanh Startbar, chỉ có một ô chương trình nhưng trong chương trình đó lại có nhiều khung trang web được mở. Chức năng này rất tiện.\n– phím tắt Ctrl W để đóng tab đang xem, phím Ctrl Z để mở lại tab bạn vừa đóng nhầm, thậm chí bạn có thể Ctrl Z được nhiều lần, rất hữu ích khi nhỡ tay đóng nhầm trang web :D.\n– phím tắt Crtl Tab để di chuyển giữa các tab, ngoài ra nó còn cho bạn xem hình thu nhỏ nội dung của tab khi bạn di chuột lên tab đó. những chức năng mà Vista đều học hỏi 😀\ncòn rất nhiều các chức năng thú vị và hữu dụng, bạn có thể tìm hiểu chi tiết tại : http://help.opera.com/Windows/9.20/en/index.html\nmình chỉ ghi theo kinh nghiệm mình sử dụng, đôi khi hơi lộn xộn. các bạn thông cảm nhé 😉\nngoài ra mình còn muốn giới thiệu về Using the Mouse và Using Voice nhưng hai chức năng hay ho này mình chưa dùng được bao giờ nên ko có kinh nghiệm, mặc dù đọc hướng dẫn là rất hay và một số anh em dùng rồi cũng rất phê, tiếc là mình chưa làm được.\nah, các bạn chú ý: nếu các bạn sử dụng net tại nhà thì ok, ko còn gì để nói. Nhưng nếu các bạn thường xuyên truy cập ở quán net, và bạn có một Flash Disk (USB) thì bạn có thể dùng Opera-usb, chỉ khoảng 8MB, copy vào usb, cắm và chạy, ko cần cài đặt, và bạn sẽ\nt\niết kiệm được rất nhiều thời gian gõ user\nname, password, tiện lợi dễ dàng để lưu các đoạn ghi chú, nhận email, gửi email ko cần đăng nhập.\nah, nếu dùng Opera, các bạn đừng quên vào Opera Community – cộng đồng Opera và blog của Opera nhé, blog của Opera mình sẽ giới thiệu ở bài khác 😀 Bình luận (2) Nanako Gosetsuke — 2007-04-15 12:59\nKhi đi từ bản 8.5 lên bản 9.x, Opera đã thay đổi một số hotkey, nên em vẫn dùng bản 8.5, hơn nữa trong Opera đã có sẵn chức năng Mouse Gesture nên dùng cũng sướng hơn. Điểm trừ duy nhất của Opera là không tương thích “chăm phần chăm” với Y!360, font chữ lởm khởm, click vào view page without theme phải load lại cả trang. Hê hê, blog của Opera thì hơi kém, không bằng 360, tuy nhiên cho nhúng Media player vào rất tốt, rất dễ down nhạc 😀\nViet Cuong — 2007-04-16 03:39\noi vai (!) hieu biet,ga` moi dung opera,lan sau chua hieu biet nhieu thi dung mang ra khoe me nha ban:T\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/15/ie-b%E1%BB%8F-di-opera-m%E1%BB%9Bi-x%E1%BB%8Bn/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eInternet ngày nay ai cũng dùng, mà Internet chủ yếu là để mở các trang web ra xem, mở web thì cần trình duyệt web, thế nên trình duyệt web trở nên rất thân thuộc với mọi người – cho dù ko phải ai cũng biết nó là cái gì.\u003cbr\u003e\nMột các đơn giản cho các bạn amater, đó là cái chương trình có biểu tượng là chữ E màu xanh xanh, bạn mở lên và gõ địa chỉ vào ô Address ấy, nó chính là một trình duyệt web. Nhưng, trình duyệt web ko chỉ có nó, ko chỉ có Internet Explorer, còn có rất nhiều phần mềm khác để duyệt web.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTrong đó, nổi lên ba “ông lớn” là \u003cstrong\u003eInternet Explorer (IE), FireFox (FF) và Opera\u003c/strong\u003e. Một cách đơn giản và hơi chủ quan, thì ai bình dân thì dùng IE, ai cao cấp hơn thì dung FF mà ai thật pro thì dùng Opera, hehe.\u003cbr\u003e\nThực ra, nghe nói IE chiếm tới gần 80% thị phần, khoảng 15% là của FF, còn lại 5% Opera và các đồng chí khác chia nhau.\u003cbr\u003e\nNhưng hình như nói thể có vẻ hơi bất công cho Opera, vì khi chuyển từ thu phí sang free, chỉ trong 2 ngày, đã có hơn 1 triệu lượt download Opera \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/15/ie-b%E1%BB%8F-di-opera-m%E1%BB%9Bi-x%E1%BB%8Bn/6.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nVâng, và mục đích chính của bài viết này là giới thiệu, quảng cáo cũng như hướng dẫn bạn sử dụng Opera một cách hiệu quả, thoải mái nhất. Giúp bạn nói lời từ biệt với IE. Cái gì tiện lợi, thoải mái hơn thì phải sử dụng chứ bạn nhỉ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/15/ie-b%E1%BB%8F-di-opera-m%E1%BB%9Bi-x%E1%BB%8Bn/67.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nđầu tiên, bạn down Opera 9.2 từ địa chỉ này. 9.2 là phiên bản mới nhất với một số tính năng mới tiện lợi hơn so với 9.1\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://snapshot.opera.com/windows/o920w_8769m.exe\"\u003ehttp://snapshot.opera.com/windows/o920w_8769m.exe\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nTất nhiên bạn nên dùng IDM để download, Flashget cũng tốt nhưng dường như IDM là vô đối 😀 – vấn đề này sẽ bàn tới ở bài khác.\u003cbr\u003e\nVậy Opera có điểm gì nổi trội mà mình lại quảng cáo cho Opera mạnh như vậy \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/15/ie-b%E1%BB%8F-di-opera-m%E1%BB%9Bi-x%E1%BB%8Bn/9.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\n– thứ nhất, tốc độ mở trang web của nó rất tốt, nhanh hơn FF và nhanh hơn nhiều so với IE – tất nhiên IE 7 đã cải thiện tốc độ lên rất nhiều nhưng so với Opera thì vẫn ngửi khói dài dài. Mặc dù vậy vẫn có một người bạn tớ kêu IE nhanh hơn Opera, cũng có thể, trình duyệt web ko quyết định tất cả nhưng quyết định 90% \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/15/ie-b%E1%BB%8F-di-opera-m%E1%BB%9Bi-x%E1%BB%8Bn/16.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\n– thứ hai, nút Back của nó cực tốt, nhấn phát là quay lại ngay, không phải load rồi từ từ quay lại như IE. và đặc biệt, khi bạn gõ bài trong ô gửi bài của 4rum hay post bài lên blog, bạn nhấn nút gửi rồi bỗng có lỗi và ko gửi được, nếu bạn dùng IE, bài của bạn đã bị mất, nhưng với Opera, bạn chỉ cần Back, bài của bạn vẫn đó, thật tuyệt vời.\u003cbr\u003e\n– thứ ba, giao diện prồ, nhìn rất khoái, mặc dù mình chỉ để mặc định thôi nhá, còn nếu download skin thì còn khủng hơn nhiều.\u003cbr\u003e\n– thứ tư, các chức năng phụ thêm, note, mail, wand… giới thiệu từng chức năng nè:\u003c/p\u003e","title":"IE? bỏ đi. Opera mới xịn"},{"content":"thứ sáu ngày 13 lần trước, mình đi mua laptop cùng với Hà híp, mọi chuyện suôn sẻ ngon nghẻ, gặp ngay anh bán máy là đồng hương Hương Canh, bớt cho tận 5$ , lại còn đèo về tận nhà, tặng thêm cái headphone thứ sáu ngày 13 lần này, lọ mọ vào nhà bạn Tuyết, ăn cơm trưa và sửa máy tính cho bạn Chung Cheng. Cơm rất là ngon, ăn tận 4 bát, hì, bình thường mình chỉ ăn mỗi bữa 2 bát – người quân tử ăn chẳng cầu no – bữa nào đói thì ăn 3 bát, bữa này ngon quá, vỡ kế hoạch . Bạn Ngân nấu đấy, vỗ tay khen bạn Ngân nào Ăn uống no nê xong, à mà không, chỉ ăn thôi, hok thấy ai cho uống cả, ngồi lên bắt đầu công tác sửa máy tính.\nQuên, chưa kể vụ cá cược kem với bạn Chung, mình cắm cái jack micro ra đằng sau máy, cứ lỗ màu đỏ mà cắm, thế mà bạn Chung hét lên rằng mình cắm sai. Mình thì tin rằng mình cắm đúng, màu sắc là đã được chuẩn hóa, quy định toàn thế giới rồi. Bạn Chung kêu: Cá không? Cá gì? Một bữa kem. Nhìn vẻ mặt tự tin chắc thắng (có cả tự đắc nữa) của bạn Chung, mình cũng hơi bị ngán, nhưng mà niềm tin “công nghệ” thôi thúc, chẳng lẽ lại không dám cá, liều cá luôn. Và bạn ấy dẫn mình ra, chỉ vào mấy cái kí hiệu ở phía sau máy, chỗ màu đỏ thì lại là kí hiệu Line-in, chỗ màu xanh thì lại là Mic, cộng thêm lời khẳng định: hồi trong kí túc tớ cắm vẫn ghi âm được, rồi thì bạn Ngân, bạn Tuyết bồi thêm: hehe, Thái thua rồi, máy của Chung Chung biết rõ lắm, cá làm sao thắng được Chung. Ba oánh một, mình nản quá, đần mặt ra, lại còn bị bạn Chung truy bức: bao giờ đây, bao giờ ăn kem đây, hehe, bao giờ thì bao chứ, cứ phải ăn cơm xong đã.\nĐó, đó là hồi một của vụ cá cược. Những tưởng bạn Thái đã thua trắng mắt, nhưng, hehe, ở đời vẫn hay có những chữ nhưng đáng yêu thế này đấy, nhất là một chữ nhưng vào thứ 6 ngày 13. Vâng, với tài năng, sự kiên trì, sự quyết tâm và hai chút may mắn, bạn Thái đã lật ngược tình thế, không những sửa được máy cho bạn Chung mà còn được thêm bữa kem, chà chà, yêu thứ 6 ngày 13 quá cơ.\nLại nói về chuyện sửa máy, bạn Thái ngồi hì hục từ 1h kém 15, tới 3h kém 15, khi các bạn Ngân và Chung đã đi học, vẫn chưa sửa được. Mọi sự cố gắng đều vô ích, không thể xác định lỗi do đâu, phần cứng ổn, driver mới nhất, qua hết các test, check về record, thế mà lại không có tín hiệu, chẳng lẽ cổng hỏng. Hì hục tháo cả case ra, chẳng lẽ màu đỏ mà lại không phải là record? Không đời nào lại thế. Bạn Thái bất lực cầu cứu trên các forum, ddth.com, updatesofts.com, rồi thì hỏi hai bậc tiền bối là tuan_mn và Mr Empty, nhưng nói chung đều vô vọng. Anh Mr Empty còn xỏ khéo: bảo nó mua cái khác đi, anh đến nhà bạn gái ko bao giờ thèm sửa máy, toàn ngồi tán phét, uống nước và đưa nó đi chơi. Hơ hơ, em đâu có phúc phận ấy :)).\nSau khi bạn Ngân và bạn Chung đi, bạn Thái liên mang cái headphone sang máy bạn Tuyết thử, máy bạn Tuyết cũng có tình trạng y như máy bạn Chung, đành mang sang máy bạn Ngân, ok, máy bạn Ngân xịn có khác, thử phát được luôn. Bạn Thái xem kĩ tình hình phần mềm của máy bạn Ngân với máy bạn Cheng, ok, giống nhau, cái phần Advenced bị mờ ko phải là vấn đề, vì máy bạn Ngân cũng thế.\nCó lúc bạn Thái đã gần kết luận: hỏng cổng mic, giải pháp là mua một cái card sound khác, bạn Thái lên cả các trang raovặt để tìm mua card sound :)). Rồi thì vào cả BIOS xem xét tình hình, vào cả service của Windows xem có service quan trọng nào bị tắt không. Không ăn thua gì cả. Trong lúc tuyệt vọng, bạn Thái vẫn kiên trì rút ra cắm vào, thử thử thử thử, try in hopeless! Và tất nhiên, cũng giống như việc đi đến ngã tư toàn gặp đèn xanh, bạn Thái lúc nào cũng may mắn (trừ những lúc hok may), với một cú cắm jack thần sầu, và một công nghệ thử sai siêu đẳng, bạn Thái đã thành công, ghi âm được câu: “xin chào các bạn, tôi xin tự giới thiệu tôi là Thái vĩ đại”. Cảm giác thành công thật là phê tê mê, nó giống như khi MU ghi bàn, giống như mình ghi bàn khi đá PS. Và trong lúc hưng phấn, bạn đã mù quáng để status yahoo là “Thái vĩ đại” – hok có dấu, ngay lập tức bị bạn Nga nhóm 2 bật lại cho te tua, hichic, tắt ngay, out ngay :))\nVâng, và như đã nói ở trên, bạn Thái đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ (với một cú cắm rùa), thậm chí còn được bonus track thêm một bữa kem tươi xả láng. thật tiếc dạo này bạn Thái hok có hứng thú lắm với kem, tuy nhiên cũng phải làm tầm 5 cốc :)).\nCũng xin nói thêm, lúc mang phone sang cắm máy bạn Tuyết, nó ko lên bởi vì bạn Tuyết cũng cắm vào lỗ Line-in, cả nhà bên ấy, chỉ có bạn Ngân là sáng suốt. Chậc chậc :-p\nBình luận (2) Kẻ ế vợ — 2007-04-15 01:41\nChú hơi bị tâng bốc bản thân rồi đấy ;)) anh nhìn qua là biết cái main MSI ấy bị làm sao rồi 😛 nhưng anh vẫn cố tình để cho chú có được sự kiên nhẫn…\nMr Free — 2007-04-15 08:35\ngrừ, đọc câu “Chú hơi bị tâng bốc bản thân rồi đấy” thấy hơi nhột nhột, đọc tiếp đến câu “anh biết rồi…nhưng vẫn cố tình”, hichic, mún đánh sập blog của anh Khang quá, hichic, đã bảo là đang sửa máy cho bạn gái thế mà còn hok chịu giúp, định đục nước béo anh Khanh hả :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ethứ sáu ngày 13 lần trước, mình đi mua laptop cùng với Hà híp, mọi chuyện suôn sẻ ngon nghẻ, gặp ngay anh bán máy là đồng hương Hương Canh, bớt cho tận 5$\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/4.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, lại còn đèo về tận nhà, tặng thêm cái headphone\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/6.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethứ sáu ngày 13 lần này, lọ mọ vào nhà bạn Tuyết, ăn cơm trưa và sửa máy tính cho bạn Chung Cheng. Cơm rất là ngon, ăn tận 4 bát, hì, bình thường mình chỉ ăn mỗi bữa 2 bát – người quân tử ăn chẳng cầu no\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/78.gif\"\u003e \u003cstrong\u003e– bữa nào đói thì ăn 3 bát, bữa này ngon quá, vỡ kế hoạch\u003c/strong\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/35.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e. Bạn Ngân nấu đấy, vỗ tay khen bạn Ngân nào\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/41.gif\"\u003e \u003cstrong\u003eĂn uống no nê xong, à mà không, chỉ ăn thôi, hok thấy ai cho uống cả\u003c/strong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/13/th%E1%BB%A9-6-ngay-13/45.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e, ngồi lên bắt đầu công tác sửa máy tính.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"thứ 6 ngày 13"},{"content":"Đã bao giờ mình tự hỏi ế là một hiện tượng tự nhiên nhất thời hay là một cái gì đó sẽ đi theo mình mãi mãi, ế ư bằng này tuổi đầu tôi đi lấy vợ mới gọi là dở hơi. Nhưng có một sự thật đau lòng mà không nói không được rằng Tôi đang ế người yêu.\nTại sao ế nguyên do và giải pháp.\nTrước tiên hãy nói về cảm nghĩ của người đang ế? Những người đang đi ngoài kia đã bao giờ phải rơi vào suy nghĩ như tôi chưa? Tối nay, ừ tối thứ 7 có cái gì đâu tuần nào chả có một tối thứ 7, không tối nay mình phải đi học. Nhưng khổ nỗi ra ngoài đường mới cảm thấy tủi thân kinh khủng tại sao trong khi một ngày đẹp trời thế này mà mình lại bị tra tấn 2 tiếng đồng hồ trong lớp đã thế ra đường còn nhìn thấy chúng nó ôm nhau đi ầm ầm ngoài đường, lúc ấy mình mà có cục gạch trong tay thể nào cũng cho mỗi đứa một nửa . Họp lớp tất cả bạn bè đứa nào cũng có người yêu để đi, riêng mình đến đó làm công tác điểm danh rồi về, đi đâu đi với ai? Chả ai cả chả nơi nào cả, cho đến bây giờ mình mới phát hiện ra một nơi tuyệt vời để đi trong những ngày được coi là nhạy cảm như đêm Noel, đêm Trung thu, nói chung là thiên hạ đẻ ra càng nhiều đêm như thế tôi càng sướng bởi vì tôi chỗ để đi. Vậy đi đâu? Vâng tôi đi ngủ thế là gọn đỡ ngứa mắt. Tôi chả hiểu thiên hạ nghĩ gì ra đường giờ này ngửi hơi xăng đủ ớn. Còn vô số nữa, gặp ai cũng hỏi tôi đã có người yêu chưa? Dường như họ hỏi chỉ là để khẳng định lại là tôi đã có người yêu rồi. Chẳng lẽ nhìn tôi trông như thằng đang yêu lắm sao? Nó là nỗi đau như thằng con hư đã bị roi mây vụt vào đít chảy cả máu mà còn bị bố cho thêm bát muối. Đau đớn lắm chứ? Tại sao lại ế?\nKhông phải vì tôi kén cá chọn canh, không phải vì tôi thế này thế kia như mọi người đã nói. Tôi lăng nhăng để đến mức bây giờ bọn con gái nhìn thấy tôi như có cái biển cấm trên người ư? Không tôi đố bạn tìm được một người có lí lịch trong sạch như tôi, ngoài hai mươi tổi rồi đương nhiên nói rằng chưa bao giờ yêu thì con gái nó cười vào mặt. Để tôi hướng dẫn bạn cách đếm người yêu của tôi nằmg tay nhé(như ngày xưa người ta dạy đếm số ngày trong các tháng trong năm ấy). Đầu tiên bạn ;âtk ngửa bàn tay ra, giơ ngón tay lên nhé, nếu ngón tay bạn giơ lên không phải là ngón cái tốt nhất là bạn nên giơ ngón cái ra vì bây giờ tôi sẽ yêu cầu bạn giơ ngón cái ra. Tôi có thể thề với bạn rằng số người tôi đã từng yêu còn ít hơn số đốt trên ngón cái của bạn. Vậy thì tại sao tôi lại ế? Hầu hết những người như tôi đều không hiểu tại sao họ ế, và tôi cũng chả hiểu tại sao mình ế , đơn giản nếu tôi biết tôi đã không ngồi đây viết cái page này.\nSuy thoái kéo dài, cải cách nửa vời. Con đường nào cho thực trạng hiện nay?\nChiến tranh, đó là điều tất yếu khi có thằng khác tự dưng hoặc nhảy vào làm một cái gì đó tổn hại đến lợi ích hoặc đe doạ đến an ninh của bạn. Hay đơn thuần là bạn ngứa mắt khi nhìn thấy nó. Mỹ uýnh Iraq, giá dầu leo thang kéo theo một số hệ luỵ quốc tế mà bây giờ tôi đang phải hứng chịu. Giá xăng trên trời, tôi còn nhớ cách đây vài năm giá xăng lúc đó đang là 6.300 đồng/lít, thoải mái làm lấy 10.000 đủ đi từ đây lên mặt trăng với người yêu. Còn bây giờ 10.000 chả đủ cho tôi nổ máy, còn gì nữa tiền học phí tăng, rồi rất nhiều thứ khác cũng tăng theo… Chỉ một số thứ không tăng như giá dịch vụ viễn thông(đã không có người để gọi thì nó có miễn phí thì tôi cũng chả xài), chỉ số lòng tin về tương lai tươi sáng về một ngày mình có người yêu thì càng ngày càng giảm. Tôi thường xuyên phải rơi vào tình cảnh đi một lúc nhiều xe máy, cái nào mà hết xăng thì người khác sẽ làm cho đầy còn tôi thì chỉ có một công việc duy nhất là làm hợp thức hoá lý do xe cạn xăng nhanh chóng để trình lên lãnh đạo phân bổ chi tiêu.\nĐã nhiều lần tôi tự nhủ rằng “thằng vua thua thằng liều”, thử liều đi kiếm xem thế nào biết đâu lại “thánh nhân đãi kẻ khù khờ” thì sao? Nhưng khổ một nỗi bạn bè hầu hết chúng nó đã có người yêu rồi, bạn mới thì không thể có. Nói ra thì đáng xấu hổ cả cuộc đời đi học tôi chưa bao giờ dám mơ rằng mình có thể quen và còn nhớ được hết tên của 40 bạn gái học cùng lớp(cả cấp 1 + 2 + 3 + ĐH), nhiều đấy chứ, sẽ không còn nhiều nếu bạn biết rằng 2/3 trong số họ đã có người yêu, sẽ còn buồn hơn nếu biết rằng 1/6 trong số họ đã đi du học nước ngoài. Vâng vẫn còn số còn lại làm một phép tính xem nhé khá nhiều đấy nhưng nếu ai làm ơn cho tôi biết họ tên là gì thì tôi bây giờ đã không đến nỗi. Còn tự đi google ư? tôi là dân IT nhưng tôi chư bao giờ tin rằng những thông tin mình có thể có trên cái gọi là network cloud ấy đảm bảo là tôi sẽ an toàn cả. Tốt nhất là tự search thủ công, nhưng trên đời này không có gì khó bằng tìm người, nhất là tìm một người phù hợp với mình. Nhưng đấy chỉ là phát biểu trong điều kiện lý tưởng trong phòng thí nghiệm mà thôi. Nếu bạn được lựa chọn giữa các con số 0 và 1 để tìm ra người yêu thì tôi ở đây 0 có bất kỳ 1 con số 01 nào để mà lựa chọn.\nVậy có nghĩa là tôi kén rồi còn gì, tôi mà kén thì trên đời này xin thưa các bạn gái đang đọc xin hãy lưu ý rằng các bạn không tồn tại đâu, thế giới này chỉ có một giống duy nhất là male mà thôi. Nhiều khi tôi cứ không hiểu tại sao bây giờ mình vẫn đang còn ế? Tôi có đọc tác phẩm “Khủng hoảng kinh tế kéo dài, cải cách kinh tế nửa vời tương lai nào cho nền Kinh tế Nhật Bản” của tác giả Lưu Ngọc Trịnh thuộc viện nghiên cứu kinh tế thế giới, tác giả đã phân tích rất đầy đủ những lý do về sự trì trệ của kinh tế Nhật hiện nay, nay tôi đang tìm một người sẽ hoàn thành nốt blog này với chương Những con đường tối ưu nhằm vượt qua khủng hoảng tiến tới thế kỷ 21!. Xin cảm ơn\nTac gia: LuongNgocKhang\nBình luận (6) SHMILY — 2007-04-11 02:48\nquá hay, mèo ạh, tôi mượn nhá ^^\nKẻ ế vợ — 2007-04-11 09:45\n:)) tưởng cái gì, cái ấy hồi trước anh viết vội hôm nào hết series ảnh anh chuyển sang ế vợ v2 😛\nMr Free — 2007-04-11 10:00\nhẹ hẹ, anh ko bít chứ em cóp đi đâu người ta đọc cũng khen ầm ầm 😀\nanticlockwise_feb — 2007-04-11 10:53\noé, lúc đầu tưởng Thái mèo viết, đang định mắng là cực đoan, đã bảo là bác Ế vợ này giống Thái mèo mà lị!\nMr Free — 2007-04-12 06:01\nchị ơi em đi copy mừ, có link tới tác giả ở phía dưới đó, sao lại nhầm thành mình vít nhỉ, mình chỉ sắp ế chứ đã ế đâu 😀\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-04-12 12:13\nhê hê giống chị quá à! em viêt hay lắm!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/11/vi-sao-%E1%BA%BF/","summary":"\u003cp\u003eĐã bao giờ mình tự hỏi ế là một hiện tượng tự nhiên nhất thời hay là một cái gì đó sẽ đi theo mình mãi mãi, ế ư bằng này tuổi đầu tôi đi lấy vợ mới gọi là dở hơi. Nhưng có một sự thật đau lòng mà không nói không được rằng \u003cstrong\u003eTôi đang ế người yêu.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTại sao ế nguyên do và giải pháp.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrước tiên hãy nói về cảm nghĩ của người đang ế? Những người đang đi ngoài kia đã bao giờ phải rơi vào suy nghĩ như tôi chưa? Tối nay, ừ tối thứ 7 có cái gì đâu tuần nào chả có một tối thứ 7, không tối nay mình phải đi học. Nhưng khổ nỗi ra ngoài đường mới cảm thấy tủi thân kinh khủng tại sao trong khi một ngày đẹp trời thế này mà mình lại bị tra tấn 2 tiếng đồng hồ trong lớp đã thế ra đường còn nhìn thấy chúng nó ôm nhau đi ầm ầm ngoài đường, lúc ấy mình mà có cục gạch trong tay thể nào cũng cho mỗi đứa một nửa\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/04/11/vi-sao-%E1%BA%BF/4.gif\"\u003e . Họp lớp tất cả bạn bè đứa nào cũng có người yêu để đi, riêng mình đến đó làm công tác điểm danh rồi về, đi đâu đi với ai? Chả ai cả chả nơi nào cả, cho đến bây giờ mình mới phát hiện ra một nơi tuyệt vời để đi trong những ngày được coi là nhạy cảm như đêm Noel, đêm Trung thu, nói chung là thiên hạ đẻ ra càng nhiều đêm như thế tôi càng sướng bởi vì tôi chỗ để đi. Vậy đi đâu? Vâng tôi đi ngủ thế là gọn đỡ ngứa mắt. Tôi chả hiểu thiên hạ nghĩ gì ra đường giờ này ngửi hơi xăng đủ ớn. Còn vô số nữa, gặp ai cũng hỏi tôi đã có người yêu chưa? Dường như họ hỏi chỉ là để khẳng định lại là tôi đã có người yêu rồi. Chẳng lẽ nhìn tôi trông như thằng đang yêu lắm sao? Nó là nỗi đau như thằng con hư đã bị roi mây vụt vào đít chảy cả máu mà còn bị bố cho thêm bát muối. Đau đớn lắm chứ? Tại sao lại ế?\u003c/p\u003e","title":"Vi` sao ế ???"},{"content":"Nhìn và nghĩ, nghĩ gì, ko bít nữa :-p\nBình luận (1) Girl from heaven — 2007-04-16 10:39\nNghĩ là: Ôi, không biết cảm giác kiss nó thế nào nhỉ, tò mò quá, mình mới chỉ hôn trẻ con thôi, hik\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/09/love-kiss/","summary":"\u003cp\u003eNhìn và nghĩ, nghĩ gì, ko bít nữa :-p\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-d4fY5molc7Mx9xjJMhXIfvcZlKnwQw--?cq=1\"\u003eGirl from heaven\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-04-16 10:39\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNghĩ là: Ôi, không biết cảm giác kiss nó thế nào nhỉ, tò mò quá, mình mới chỉ hôn trẻ con thôi, hik\u003c/p\u003e","title":"Love – kiss"},{"content":"lâu lắm không cắm cơm, toàn đi ăn nhà bạn, hôm qua ở nhà thì mua bánh mì, ăn cả trưa cả tối, hôm nay ko ăn nổi bánh mì nữa, với lại hết tiền rồi. Đành cắm cơm. Cắm cơm xong mở tủ ra định ăn ít ruốc chống đói, vừa bỏ được một nhúm vào mồm thì nhìn thấy màu xanh xanh, hình như ruốc mốc, hichic, lòng đau khổ, bụng phân vân, không bít nên cố ăn hay nhả ra, căn bản lúc đó đói quá, nhả ra thì ko đành mà ăn vào thì sợ, bạn Thái ko ăn mốc đâu, cuối cùng, sau khi nhai vài miếng bạn Thái đành nhả ra cho nó lành. Thật may mắn nó chỉ bị mốc một lớp bên ngoài, bạn Thái bỏ lớp đó đi và cho ruốc vào chảo rang lại, vàng ươm và rất thơm, tuy nhiên có vị đắng, chả sao, ăn thử mốc xem có chít ko nào. Ngồi nhai trệu trạo, định chan Aquafina thì lại còn có mỗi mấy giọt, chán.\nGọi thằng Tuấn hỏi ăn cơm chưa thì nó ăn bánh mình chan côca, ngon hơn mình, ghét thía.\nSao mà khổ thế này nhỉ, hichic, bao giờ chú Hứa mới lên ở với mình chứ, mệt quá đi mất, đi ở trọ giờ chứ lại. Kể ra bỏ một giang sơn thế này mà đi ở trọ thì cũng hơi tiếc, nhưng …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/04/kh%E1%BB%95/","summary":"\u003cp\u003elâu lắm không cắm cơm, toàn đi ăn nhà bạn, hôm qua ở nhà thì mua bánh mì, ăn cả trưa cả tối, hôm nay ko ăn nổi bánh mì nữa, với lại hết tiền rồi. Đành cắm cơm. Cắm cơm xong mở tủ ra định ăn ít ruốc chống đói, vừa bỏ được một nhúm vào mồm thì nhìn thấy màu xanh xanh, hình như ruốc mốc, hichic, lòng đau khổ, bụng phân vân, không bít nên cố ăn hay nhả ra, căn bản lúc đó đói quá, nhả ra thì ko đành mà ăn vào thì sợ, bạn Thái ko ăn mốc đâu, cuối cùng, sau khi nhai vài miếng bạn Thái đành nhả ra cho nó lành. Thật may mắn nó chỉ bị mốc một lớp bên ngoài, bạn Thái bỏ lớp đó đi và cho ruốc vào chảo rang lại, vàng ươm và rất thơm, tuy nhiên có vị đắng, chả sao, ăn thử mốc xem có chít ko nào. Ngồi nhai trệu trạo, định chan Aquafina thì lại còn có mỗi mấy giọt, chán.\u003cbr\u003e\nGọi thằng Tuấn hỏi ăn cơm chưa thì nó ăn bánh mình chan côca, ngon hơn mình, ghét thía.\u003cbr\u003e\nSao mà khổ thế này nhỉ, hichic, bao giờ chú Hứa mới lên ở với mình chứ, mệt quá đi mất, đi ở trọ giờ chứ lại. Kể ra bỏ một giang sơn thế này mà đi ở trọ thì cũng hơi tiếc, nhưng …\u003c/p\u003e","title":"khổ"},{"content":"-nhà Tuyết: trưa 10h\n-ăn trưa ở thị xã Hòa Bình 12h30\n-lên thủy điện Hòa Bình: 1h\n-mát lạnh đèo Cun.\n-thuê nhà sàn, dọn dẹp cất đồ\n-phóng xe đi chơi thị trấn Mai Châu\n-đi chơi bản Lác, xem và mua quà lưu niệm.\n-uống rượu cần, đi nhảy đốt lửa trại, nhảy sạp\nvề lăn ra ngủ.\n-dậy sớm ăn sáng bằng cơm lam\n-đi lên hang Chiều,\n-xuống và vào quán uống bia, ăn nem chua, ngon tuyệt.\n-trưa ăn một bữa cuối rồi tạm biệt MC lúc 1h30 chiều.\nNhững sự kiện chính trong hành trình – những sự kiện nào có bạn Thái tham gia thì sẽ được kể chi tiết hơn, hehe:\n– khoảng 10h15, có mặt đông đủ tại nhà bạn Tuyết, phương tiện gồm có 4 con chiến mã: một Wave RS của bố Hải, một Jupiter V của chị gáiHải, một Jupiter MX Thái mượn của bạn Yến, và một Dream chiến, mượn của Anh Đức.\n– Khoảng hơn 10 rưỡi một chút thì xuất phát. Tuyết chọn xe Tuấn, Ngân chọn xe Thái còn Chung tất nhiên là lên xe Hải vì Hoàng lái con Rim chiến chở đồ là chính 😀\n– Gần hết đường Nguyễn Trãi, vào một trạm xăng, đổ đầy bình cả 4 xe, xe của bạn Thái hôm qua vừa đổ 30k nên chỉ thêm được khoảng 10k là đầy bình, còn con Rim chiến tưởng như bình ko đáy.\n– Khoảng ở đoạn KCN Lương Sơn thì có một cú xòe đẹp, Tuấn và Tuyết đo đường thử xe, hậu quả là Tuấn rách áo ngoài, trầy da tím thịt, Tuyết hơi xước tay còn con Jupiter V thì gẫy một bên để chân. Làm bạn Tuyết một chân co một chân duỗi suốt thời gian còn lại, khổ thân. Nguyên nhân của vụ xòe ư, quân ta bụp quân mình, thằng Hải lượn lờ trước đầu xe Tuấn, chú Tuấn nghe nói nghếch mắt lên ko để ý, va vào, xòe. Rất may lúc đó tốc độ là rất chậm vì chúng nó đang nói chuyện gì đó với nhau, và may hơn nữa khi đó là quả xòe duy nhất của toàn bộ hành trình hơn 300km – cả đi và về.\n– Cách thị xã hòa bình khoảng 20km, bạn Tuyết và bạn Ngân lên lái thay cho bạn Tuấn và bạn Thái. Sở dĩ có chuyện này vì bạn Tuyết và bạn Ngân đều đã có bằng, trong khi bạn Tuấn và bạn Thái dù kinh nghiệm đầy mình mới chỉ là sắp có. Bạn Tuyết phóng rất tít, máu ra phết. Bạn Ngân cũng a dua đua đòi, bạn Thái vừa chuyển tay lái cho, về sẵn số 3, bạn Ngân chắc ít đi chưa được huấn luyện nhiều, cứ thế vít ga thật lực – chắc để đuổi theo bọn kia, vù phát đồng hồ chỉ 80km/h, bạn Thái hoảng quá vội vàng bảo bạn Ngân đi từ từ, về số 4 mà đi,… Nói chung thì ngồi sau tay lái bạn Ngân, bạn Thái đã được trải qua rất nhiều cảm giác, có thể kể ra một số cảm giác điển hình là: hoảng sợ, lo lắng, run rẩy, tim đập nhanh, thậm chí cả thích thú nữa, hehe. Hoảng sợ khi bạn Ngân cứ vít ga thật lực, xe thì xe mới, kéo nhẹ là lên tới 70-80 rồi, hichic. Lo lắng cho cái bình xăng khi bạn Ngân cứ kéo ga rõ mạnh, rồi lại nhấn phanh rõ mạnh, hic, tốn xăng, tốn xăng, nhưng cũng chính từ cái vụ phóng nhanh phanh gấp này mà bạn Thái có lý do chính đáng để xô đẩy cọ xát, hehe, cảm giác kì lạ thích thú chính là từ đây. Còn tim đập nhanh ư, đó là khi bạn Ngân suýt đâm vào con chó chạy qua đường, tay lái loạng choạng, đảo như rang lạc, sợ dã man, ko sợ xòe đau mà chỉ sợ hỏng xe, hichic, xe mượn. May mà bạn Ngân đi đứng liễu lĩnh nhưng tay lái cũng khá chắc, vẫn giữ vững và đi tiếp một cách bình tĩnh.\n– Tới thị xã Hòa bình lúc 12h30, nắng chang chang, vào một cửa hàng cơm và đánh chén. Mát mẻ sảng khoái. Ảnh ơ quán cơm đây:\nĂn cơm xong, 1h, cả lũ phóng lên đập thủy điện, trời rất nắng, nhưng chính vì vậy mà ánh sáng và màu sắng trong ảnh cực kì đẹp. Thủy điện quả thật hùng vĩ, tình hữu nghị Việt – Xô quả thật vĩ đại. cái ảnh này đẹp nhỉ, nhưng thằng chụp hơi gà một tí, đáng ra xoay ngang chứ ko đứng thế này, và ko nên để cái mũ vào ảnh thế kia ^^\n– Chụp ảnh xong ở thủy điện, anh em ra khỏi thành phố, lên đường đi Mai Châu, theo dự kiến thì từ thị xã hòa bình lên Mai Châu chỉ khoảng 30km, ai dè khi mua xăng lần 2 ở ngoại ô Hòa Bình city, thì người bán xăng hét một câu 80km, cả bọn suýt chết sặc, Tuấn gọi điện cho thằng bạn hỏi lại thì thằng bạn bảo hơn 60km chút thôi. Ok, đã lên tới đây chẳng lẽ ko cố đi. Mặc dù toàn đường đèo, men theo núi, đồi, nhưng rất phẳng và đẹp, vắng nữa, tất nhiên ko đi nhanh được bởi nó rất quanh co. Đến một chỗ, núi cao, đi qua tất cả đều có cảm giác mát lạnh cực sướng, như kiểu hơi lạnh trong tủ lạnh của Toshiba phả ra, phê quả quyết định dừng lại nghỉ và chụp ảnh. Đang đi giữa trưa nắng, có một nơi mát mẻ như thế để nghỉ, quá phê luôn. Và chụp ảnh loạn xạ ngậu cả lên.\n– Từ chỗ mát lạnh sảng khoái ấy, men theo đường đèo hơn 20km nữa thì vào tới Mai Châu. Đèo ở đây cũng khá dốc, nhưng so với Tam Đảo thì vẫn là hàng con cháu, Tam Đảo đường nhỏ, toàn cua tay áo, dốc cao, nói chung đi toàn thấy 20, 30km/h, ở đây đường rộng hơn, phẳng hơn, ít dốc hơn, cua cũng rộng hơn, tốc độ ko dưới 40km/h. Nói chung là dễ đi hơn Tam Đảo rất nhiều. ‘\n–\nSau một hồi hỏi đường thì cũng vào được t\nới bản Lác, khu du lịch Mai Châu, gặp ngay bọn CA và các em ngoại ngữ đang đi ngược ra – leo núi, lên hang. Bọn nó bảo vào tìm nhà số 18, ở chung với chúng nó, vào đó, nhìn ko thấy nhà 18 đâu, với lại cũng thích ở riêng, thế là hỏi nhà 19, thuê luôn được cái nhà sàn rộng vật vã, 15k/người.\n– Sau khi rửa ráy, cất đồ, nghỉ ngơi mát mẻ, anh em quyết định sáng mai mới đi leo núi, còn giờ lấy xe máy lướt, thăm quan thị trấn miền dân tộc cái.\n– Tối đến, ăn lằng nhằng mấy thứ mang theo cộng thêm ít hoa quả mua tại chỗ, cả bọn ngồi quay quần đánh bài, điện thì mất, may mà có máy nổ, còn bọn CA thì nhà 18 ko có máy nổ, đèn dầu, hehe.\nBình luận (8) anticlockwise_feb — 2007-04-04 10:49\nNào nào, thấy chưa? Chúng nó đi về rồi mà mình còn dựng cả tóc gáy, nguy hiểm quá, đi đường đồi núi mà cứ như chơi ấy!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-04-05 11:27\ntình hình là Thái đấu gối tay ấp nhìu bạn nữ nhỉ ^^\nally wu — 2007-04-06 03:52\ntruoc tien, chuc mung anh vua co 1 khoang thoi gian vui ve ben ban be.Anh ah;em thay that vong wa, hinh nhu tinh yeu cua em da dat nham cho roi thi phai,ko ngo nguoi ta lai nhan tam the\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2007-04-06 12:13\nhii hình như thái đẹp trai nhứt trong hội thì phải?hêhê\nKa●® i — 2007-04-06 12:30\ntớ thấy đẹp nhất là cái ảnh titanic^^ và ảnh uống rượu cần đấy!\nMr Free — 2007-04-06 12:56\n@chị Ngọc: đường đồi núi thường thui mà chị, sao sánh được với Tam Đảo nhà ta 😀\n@Ngọc: nhìu đâu mà nhìu, có 2 bạn thui mừ 😉\n@Hương: thanks Hương, cái titanic thì bạn Tuyết nhắm mắt, cái uống rượu cần thì hok có mình, huhu\n@chị Thùy, còn phải hỏi, em của chị mừ 😉\nQueenBeck — 2007-04-07 09:44\nco’ dip phai di Mai Cha^u thui.Ghen ti qua’\nBánh đúc® — 2007-04-08 08:58\nanh ơi vào xem ảnh đi, có ảnh hoa hướng dương rồi đấy:D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/04/04/mai-chau-ki-s%E1%BB%B1/","summary":"\u003cp\u003e-nhà Tuyết: trưa 10h\u003cbr\u003e\n-ăn trưa ở thị xã Hòa Bình 12h30\u003cbr\u003e\n-lên thủy điện Hòa Bình: 1h\u003cbr\u003e\n-mát lạnh đèo Cun.\u003cbr\u003e\n-thuê nhà sàn, dọn dẹp cất đồ\u003cbr\u003e\n-phóng xe đi chơi thị trấn Mai Châu\u003cbr\u003e\n-đi chơi bản Lác, xem và mua quà lưu niệm.\u003cbr\u003e\n-uống rượu cần, đi nhảy đốt lửa trại, nhảy sạp\u003cbr\u003e\nvề lăn ra ngủ.\u003cbr\u003e\n-dậy sớm ăn sáng bằng cơm lam\u003cbr\u003e\n-đi lên hang Chiều,\u003cbr\u003e\n-xuống và vào quán uống bia, ăn nem chua, ngon tuyệt.\u003cbr\u003e\n-trưa ăn một bữa cuối rồi tạm biệt MC lúc 1h30 chiều.\u003c/p\u003e","title":"Mai Châu kí sự"},{"content":"Lúc nào chúng mình chẳng yêu nhau….\nTặng Hùng spiderman của em và ngày kỉ niệm 3 tháng chúng mình có nhau.\nAnh ạ\nNgày bé, mỗi khi đau, em khóc.\nBây giờ, mỗi khi đau, em vẫn khóc.\nNhưng sẽ chỉ khóc ở – bên – cạnh – anh thôi. \u0026lt;Mà hình như em – hay – đau lắm ấy\u0026gt;. Thế nên anh có đồng ý ở – bên – cạnh – em mãi kô?\nAnh ạ\nNgày bé, mỗi buổi sáng mẹ phải gọi mãi \u0026lt;đến nỗi thành hò hét\u0026gt; thì em mới chịu chui ra khỏi chăn và chào ngày mới.\nNhưng bây giờ, em muốn dậy thật sớm. Mở máy điện thoại và gọi cho anh. Em sẽ là người – đánh – thức – anh – dậy đầu tiên. Em sẽ làm thế mãi nhé, anh có đồng ý không?\nAnh ạ\nNgày bé, em ghét nhất là cầm tay ai đó thật lâu. \u0026lt;Trông như thế cứ “sến sến” thế nào ấy\u0026gt;. Nhưng bây giờ, em muốn được cầm tay anh – siết thật chặt. Như thế mãi mãi, nhé?\nAnh ạ\nNgày bé, em không thích nhìn thấy những đôi tình nhân ôm nhau đi trên đường. Nhưng bây giờ, dù là đi đâu, em cũng muốn được ngồi sau và ôm anh. Em sẽ là người ôm anh như thế mãi, kể cả khi trời nắng chang chang.\nAnh ạ\n…..\nThôi, em sẽ list ra cho anh những điều em muốn nhé, muốn – mãi – mãi ấy:\n– Em muốn được yêu anh\n– Em muốn được ôm anh\n– Em muốn được cầm tay anh\n– Em muốn được hôn anh\n– Em muốn được vòng tay ôm cổ anh\n– Em muốn được uống trà sữa bên cạnh anh\n– Em muốn nghe thấy giọng anh mỗi khi em bị ốm\n– Em muốn anh phải nhớ em suốt cả ngày\n– Em muốn em là người đầu tiên anh nhớ đến mỗi khi anh buồn hay vui\n– Em muốn tất cả những gì thuộc về anh\nEm muốn anh là *Hùng của em*. Mãi mãi.\nCopy từ blog của CHICHI\nBình luận (1) ♥Little Sparr๑w! — 2007-03-30 01:32\nTớ rất thick bài viết này đấy,rất tình cảm, rất chân thật ..và rất giống tâm trạng của tớ, hi!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/29/luc-nao-chung-minh-ch%E1%BA%B3ng-yeu-nhau/","summary":"\u003cp\u003eLúc nào chúng mình chẳng yêu nhau….\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eTặng Hùng spiderman của em và ngày kỉ niệm 3 tháng chúng mình có nhau.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnh ạ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgày bé, mỗi khi đau, em khóc.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBây giờ, mỗi khi đau, em vẫn khóc.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhưng sẽ chỉ khóc \u003cstrong\u003eở – bên – cạnh – anh thôi.\u003c/strong\u003e \u0026lt;Mà hình như em – hay – đau lắm ấy\u0026gt;. Thế nên anh có đồng ý ở – bên – cạnh – em mãi kô?\u003c/p\u003e","title":"lúc nào chúng mình chẳng yêu nhau"},{"content":"mấy bức chụp hôm cắm trại, hôm ấy mình bận quay phim, ko chụp nhiều ảnh. chứ nếu ko các bạn lại được xem hàng nhiều nhiều 🙂 Bình luận (2) Ka●® i — 2007-03-29 10:44\ntrong Thai meo nguoi lon va chung chac hon xua rui^^\nLữ Khách — 2007-04-01 11:38\nTruong minh to chuc 10 nam roi a! Anh dinh dip nay ve VN se tham gia chuc mung truong nhung the nay thi muon mat roi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/29/some-pictures/","summary":"\u003cp\u003emấy bức chụp hôm cắm trại, hôm ấy mình bận quay phim, ko chụp nhiều ảnh. chứ nếu ko các bạn lại được xem hàng nhiều nhiều 🙂 \u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/29/some-pictures/img0885.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/29/some-pictures/img0936.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com\"\u003e\u003cimg alt=\"Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/29/some-pictures/img0952.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-OoUS5bkyeqstxnmaMXLbfWkRdlLH78aac4SAslA-?cq=1\"\u003eKa●® i\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-03-29 10:44\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etrong Thai meo nguoi lon va chung chac hon xua rui^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-RKcEdhslabOz5Dw2wyScOQ--?cq=1\"\u003eLữ Khách\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-04-01 11:38\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"some pictures"},{"content":"NXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC\nCâu chuyện này là \u0026rsquo;trải nghiệm\u0026quot; thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂\nBắt đầu câu chuyện.\nCác bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: \u0026ldquo;đời không đẹp như em hằng mơ\u0026rdquo;. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, …\nNXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC\nCâu chuyện này là \u0026rsquo;trải nghiệm\u0026quot; thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂\nBắt đầu câu chuyện.\nCác bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: \u0026ldquo;đời không đẹp như em hằng mơ\u0026rdquo;. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, ai dè…, thằng chưa lấy thì chỉ được lấy có tí tẹo, thằng lấy rồi thì ko những ko được lấy thêm mà còn phải trả lại, hichic, thất vọng não nề, tràn trề bực tức… Cũng tại cái thói ăn dưa bở quá liều cơ.\nChuyện là thế này, năm nay thi ĐH có 4 môn thi trắc nghiệm, bộ Giáo Dục hợp đồng với NXB ĐHQGHN in nửa triệu bản sách hướng dẫn ôn thi trắc nghiệm 4 môn đó (các bạn đi mua sách thì biết, sách bình thường chỉ in 1000-2000 bản, sách Best Seller kiểu Nhật kí Đặng Thùy Trâm thì khoảng 50.000 bản, còn sách này, 500.000 bản, tự thấy độ hoành tráng ná). Vâng, việc in sách của bộ với NXB thì chả liên quan gì tới chúng tớ, nhưng thầy giáo dạy môn lý quang của chúng tớ là thầy Phùng Quốc Bảo, giám đốc NXB, thêm vào đó, việc in bộ sách này cần sự giám sát, đảm bảo ko lọt nội dung, bìa biếc ra ngoài để chống việc in lậu. Sách được phát hành trên cả nước vào 24/3, nếu mà có trước là hỏng hết mọi chuyện. Ồ, thế là thầy Bảo gọi cho thằng lớp trưởng, lớp trưởng rủ tớ đi làm. Làm gì ? Giám sát. Tức là đi đi lại lại, nhìn nhìn ngó ngó, xem xét việc in ấn, đóng bìa, cắt sách, dán tem, vào hộp… ko để lọt bìa hay một quyển sách nào ra ngoài.\nCả bọn là có 9 tên, lớp tớ có 5, làm 2 ca, ca chiều từ 14h tới 22h, ca đêm từ 22h tới 6h. Bọn tớ chỉ làm ca chiều thôi vì sáng phải đi học. Hôm đi phân công ca với giao việc ở NXB, bọn tớ chả được phổ biến lương lậu gì, cũng chả đứa nào hỏi, vì nghĩ vụ này chắc cũng ko đến nỗi tệ. Và rồi thì thằng bạn tớ đi làm, được ứng trước 500k, 5 lít đó ạ, nó phởn tợn, tung tin, hô hào, làm anh em đứa nào cũng nghĩ \u0026ldquo;vụ này quá kiếm\u0026rdquo;, làm có 2 buổi (cũng có đứa làm 3 buổi) mà lượm tới 500k. Có hai nhà in được thuê để in sách là nhà in Bộ Quốc phòng ở Võng Thị và nhà in Văn Phòng phẩm ở 83 Hào Nam – tớ làm ở Hào Nam. Bọn bạn tớ toàn làm 8 tiếng một buổi, riêng tớ, đi vào hôm 18/3, là chủ nhật, làm có 3 tiếng. Đơn giản vì chủ nhật nhà in nghỉ lúc 5h và ko làm ca 3, hehe. Đến hôm 22 lịch là đi làm tiếp thì đã in xong rồi, ko phải đi nữa. Trong lòng khấp khởi mừng thầm số mình quá son, làm có một buổi, mà lại chỉ có 3h, nếu mà cũng được 500k như chúng nó thì quá là cá kiếm. Sở dĩ chúng tớ có niềm tin vào 500k ấy thế bởi vì hôm tớ đến làm, có chú Thi – phó giám đốc NXB đến xem xét công việc, – chú ấy có hỏi tớ đã nhận tiền ứng chưa, tớ nói chưa, thì chú ấy bảo đáng ra có một anh sẽ đến đưa 500k ứng cho tớ, nhưng anh ấy đang ốm nên tớ sẽ nhận sau. Hơ hơ, 500k mà mới chỉ là \u0026lsquo;ứng\u0026quot; thì chắc là còn phải hơn nữa chứ, thế là đứa nào cũng hí ha hí hửng. Lên kế hoạch này kế hoạch kia…\nRồi thì đến hôm kia, 26/3, bảo thằng lớp trưởng gọi cho anh Sơn – người trực tiếp quản lý chúng tớ thì anh ta bảo vụ tiền nong này anh ko rõ, hỏi thầy Bảo, thằng Hải nhắn tin thì thầy Bảo ko trả lời. Hơi bị nản. Rồi thì chiều qua, tớ với thằng Tuấn nói chuyện với nhau, bảo rằng làm gì có chuyện xù tiền của mình, ko trả là tao đốt, NXB toàn giấy, cháy dễ. Vừa dọa dẫm lúc chiều thì tối, thấy Tuấn nhắn tin, bảo rằng nó nhắn cho chị Trâm – phó giám đốc tài chính – chị bảo chị đang ở quê, mai anh em đến NXB lấy tiền. Ối giời, hí hửng kinh, máu chảy mạnh hẳn. Tiền có khác.\nBuổi chiều hì hục mượn xe máy phóng đi, lại còn lạc đường mới nhục chứ, cái phố Hàng Chuối có phải dễ tìm cho cam, đi một lần rồi vẫn lạc như thường. Lên tới tầng 3, gặp anh Hưng, anh đẹp zai trẻ măng này bảo rằng, 500k là tiền ứng thôi, mỗi buổi chỉ có 100k thôi nhé, làm 3 buổi thì trả lại 200k đi, làm 2 buổi thì trả lại 300k nhé, còn mình, làm có một buổi thì 100k thôi. Hichic, cả bọn sững sờ, nét mặt buồn thảm, ko nói lên lời, ậm ừ dạ vâng. Đã vậy anh đẹp zai còn bảo tháng tới lại có vụ, có khi anh lại gọi các em đi làm. Hichic, bóc lột nhau quá đi mất, 8 tiếng mà có 100k bọ, của đáng tội, có phải làm gì đâu, đi đi lại lại, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, đứng ngồi chán lại đi. Tuy nhiên, trong nhà in mà, ồn lắm, lại toàn mùi giấy, mực in, độc hại. Theo các đồng chí iu quý thì có nên đi nữa không? Tiền thì cũng thích đấy, nhưng mà… kiếm tiền quả ko dễ dàng gì, đời ko đẹp như em từng ăn dưa.\nPS: kể ra thì mình vẫn lời, làm có 3h mà vẫn 100k như thường, hehe.Thôi quên đi nhé, những kế hoạch liên quan tới tiền, sorry chị Dung, đành hẹn chị khi khác vậy. Mai Châu ơi, lỡ hẹn với em rồi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/28/doi-khong-dep-nhu-em-hang-mo/","summary":"\u003cp\u003eNXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCâu chuyện này là \u0026rsquo;trải nghiệm\u0026quot; thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂\u003cbr\u003e\nBắt đầu câu chuyện.\u003cbr\u003e\nCác bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: \u0026ldquo;đời không đẹp như em hằng mơ\u0026rdquo;. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, …\u003c/p\u003e","title":"Đời không đẹp như em hằng mơ"},{"content":"*Câu chuyện này là ‘trải nghiệm” thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂*Bắt đầu câu chuyện.\nCác bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: “đời không đẹp như em hằng mơ”. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, ai dè…, thằng chưa lấy thì chỉ được lấy có tí tẹo, thằng lấy rồi thì ko những ko được lấy thêm mà còn phải trả lại, hichic, thất vọng não nề, tràn trề bực tức… Cũng tại cái thói ăn dưa bở quá liều cơ.\nChuyện là thế này, năm nay thi ĐH có 4 môn thi trắc nghiệm, bộ Giáo Dục hợp đồng với NXB ĐHQGHN in nửa triệu bản sách hướng dẫn ôn thi trắc nghiệm 4 môn đó (các bạn đi mua sách thì biết, sách bình thường chỉ in 1000-2000 bản, sách Best Seller kiểu Nhật kí Đặng Thùy Trâm thì khoảng 50.000 bản, còn sách này, 500.000 bản, tự thấy độ hoành tráng ná). Vâng, việc in sách của bộ với NXB thì chả liên quan gì tới chúng tớ, nhưng thầy giáo dạy môn lý quang của chúng tớ là thầy Phùng Quốc Bảo, giám đốc NXB, thêm vào đó, việc in bộ sách này cần sự giám sát, đảm bảo ko lọt nội dung, bìa biếc ra ngoài để chống việc in lậu. Sách được phát hành trên cả nước vào 24/3, nếu mà có trước là hỏng hết mọi chuyện. Ồ, thế là thầy Bảo gọi cho thằng lớp trưởng, lớp trưởng rủ tớ đi làm. Làm gì ? Giám sát. Tức là đi đi lại lại, nhìn nhìn ngó ngó, xem xét việc in ấn, đóng bìa, cắt sách, dán tem, vào hộp… ko để lọt bìa hay một quyển sách nào ra ngoài.\nCả bọn là có 9 tên, lớp tớ có 5, làm 2 ca, ca chiều từ 14h tới 22h, ca đêm từ 22h tới 6h. Bọn tớ chỉ làm ca chiều thôi vì sáng phải đi học. Hôm đi phân công ca với giao việc ở NXB, bọn tớ chả được phổ biến lương lậu gì, cũng chả đứa nào hỏi, vì nghĩ vụ này chắc cũng ko đến nỗi tệ. Và rồi thì thằng bạn tớ đi làm, được ứng trước 500k, 5 lít đó ạ, nó phởn tợn, tung tin, hô hào, làm anh em đứa nào cũng nghĩ “vụ này quá kiếm”, làm có 2 buổi (cũng có đứa làm 3 buổi) mà lượm tới 500k. Có hai nhà in được thuê để in sách là nhà in Bộ Quốc phòng ở Võng Thị và nhà in Văn Phòng phẩm ở 83 Hào Nam – tớ làm ở Hào Nam. Bọn bạn tớ toàn làm 8 tiếng một buổi, riêng tớ, đi vào hôm 18/3, là chủ nhật, làm có 3 tiếng. Đơn giản vì chủ nhật nhà in nghỉ lúc 5h và ko làm ca 3, hehe. Đến hôm 22 lịch là đi làm tiếp thì đã in xong rồi, ko phải đi nữa. Trong lòng khấp khởi mừng thầm số mình quá son, làm có một buổi, mà lại chỉ có 3h, nếu mà cũng được 500k như chúng nó thì quá là cá kiếm. Sở dĩ chúng tớ có niềm tin vào 500k ấy thế bởi vì hôm tớ đến làm, có chú Thi – phó giám đốc NXB đến xem xét công việc, – chú ấy có hỏi tớ đã nhận tiền ứng chưa, tớ nói chưa, thì chú ấy bảo đáng ra có một anh sẽ đến đưa 500k ứng cho tớ, nhưng anh ấy đang ốm nên tớ sẽ nhận sau. Hơ hơ, 500k mà mới chỉ là ‘ứng” thì chắc là còn phải hơn nữa chứ, thế là đứa nào cũng hí ha hí hửng. Lên kế hoạch này kế hoạch kia…\nRồi thì đến hôm kia, 26/3, bảo thằng lớp trưởng gọi cho anh Sơn – người trực tiếp quản lý chúng tớ thì anh ta bảo vụ tiền nong này anh ko rõ, hỏi thầy Bảo, thằng Hải nhắn tin thì thầy Bảo ko trả lời. Hơi bị nản. Rồi thì chiều qua, tớ với thằng Tuấn nói chuyện với nhau, bảo rằng làm gì có chuyện xù tiền của mình, ko trả là tao đốt, NXB toàn giấy, cháy dễ. Vừa dọa dẫm lúc chiều thì tối, thấy Tuấn nhắn tin, bảo rằng nó nhắn cho chị Trâm – phó giám đốc tài chính – chị bảo chị đang ở quê, mai anh em đến NXB lấy tiền. Ối giời, hí hửng kinh, máu chảy mạnh hẳn. Tiền có khác.\nBuổi chiều hì hục mượn xe máy phóng đi, lại còn lạc đường mới nhục chứ, cái phố Hàng Chuối có phải dễ tìm cho cam, đi một lần rồi vẫn lạc như thường. Lên tới tầng 3, gặp anh Hưng, anh đẹp zai trẻ măng này bảo rằng, 500k là tiền ứng thôi, mỗi buổi chỉ có 100k thôi nhé, làm 3 buổi thì trả lại 200k đi, làm 2 buổi thì trả lại 300k nhé, còn mình, làm có một buổi thì 100k thôi. Hichic, cả bọn sững sờ, nét mặt buồn thảm, ko nói lên lời, ậm ừ dạ vâng. Đã vậy anh đẹp zai còn bảo tháng tới lại có vụ, có khi anh lại gọi các em đi làm. Hichic, bóc lột nhau quá đi mất, 8 tiếng mà có 100k bọ, của đáng tội, có phải làm gì đâu, đi đi lại lại, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, đứng ngồi chán lại đi. Tuy nhiên, trong nhà in mà, ồn lắm, lại toàn mùi giấy, mực in, độc hại. Theo các đồng chí iu quý thì có nên đi nữa không? Tiền thì cũng thích đấy, nhưng mà… kiếm tiền quả ko dễ dàng gì, đời ko đẹp như em từng ăn dưa.\nPS: kể ra thì mình vẫn lời, làm có 3h mà vẫn 100k như thường, hehe.Thôi quên đi nhé, những kế hoạch liên quan tới tiền, sorry chị Dung, đành hẹn chị khi khác vậy. Mai Châu ơi, lỡ hẹn với em rồi.\nĐi làm nữa ko ? Có 1 Không 0 Sign in to vote\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/28/nxb-dhqg-han%E1%BB%99i-a-cung-d%C6%B0%E1%BB%A3c/","summary":"\u003cp\u003e*Câu chuyện này là ‘trải nghiệm” thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂*Bắt đầu câu chuyện.\u003cbr\u003e\nCác bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: “đời không đẹp như em hằng mơ”. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, ai dè…, thằng chưa lấy thì chỉ được lấy có tí tẹo, thằng lấy rồi thì ko những ko được lấy thêm mà còn phải trả lại, hichic, thất vọng não nề, tràn trề bực tức… Cũng tại cái thói ăn dưa bở quá liều cơ.\u003cbr\u003e\nChuyện là thế này, năm nay thi ĐH có 4 môn thi trắc nghiệm, bộ Giáo Dục hợp đồng với NXB ĐHQGHN in nửa triệu bản sách hướng dẫn ôn thi trắc nghiệm 4 môn đó (các bạn đi mua sách thì biết, sách bình thường chỉ in 1000-2000 bản, sách Best Seller kiểu Nhật kí Đặng Thùy Trâm thì khoảng 50.000 bản, còn sách này, 500.000 bản, tự thấy độ hoành tráng ná). Vâng, việc in sách của bộ với NXB thì chả liên quan gì tới chúng tớ, nhưng thầy giáo dạy môn lý quang của chúng tớ là thầy Phùng Quốc Bảo, giám đốc NXB, thêm vào đó, việc in bộ sách này cần sự giám sát, đảm bảo ko lọt nội dung, bìa biếc ra ngoài để chống việc in lậu. Sách được phát hành trên cả nước vào 24/3, nếu mà có trước là hỏng hết mọi chuyện. Ồ, thế là thầy Bảo gọi cho thằng lớp trưởng, lớp trưởng rủ tớ đi làm. Làm gì ? Giám sát. Tức là đi đi lại lại, nhìn nhìn ngó ngó, xem xét việc in ấn, đóng bìa, cắt sách, dán tem, vào hộp… ko để lọt bìa hay một quyển sách nào ra ngoài.\u003cbr\u003e\nCả bọn là có 9 tên, lớp tớ có 5, làm 2 ca, ca chiều từ 14h tới 22h, ca đêm từ 22h tới 6h. Bọn tớ chỉ làm ca chiều thôi vì sáng phải đi học. Hôm đi phân công ca với giao việc ở NXB, bọn tớ chả được phổ biến lương lậu gì, cũng chả đứa nào hỏi, vì nghĩ vụ này chắc cũng ko đến nỗi tệ. Và rồi thì thằng bạn tớ đi làm, được ứng trước 500k, 5 lít đó ạ, nó phởn tợn, tung tin, hô hào, làm anh em đứa nào cũng nghĩ “vụ này quá kiếm”, làm có 2 buổi (cũng có đứa làm 3 buổi) mà lượm tới 500k. Có hai nhà in được thuê để in sách là nhà in Bộ Quốc phòng ở Võng Thị và nhà in Văn Phòng phẩm ở 83 Hào Nam – tớ làm ở Hào Nam. Bọn bạn tớ toàn làm 8 tiếng một buổi, riêng tớ, đi vào hôm 18/3, là chủ nhật, làm có 3 tiếng. Đơn giản vì chủ nhật nhà in nghỉ lúc 5h và ko làm ca 3, hehe. Đến hôm 22 lịch là đi làm tiếp thì đã in xong rồi, ko phải đi nữa. Trong lòng khấp khởi mừng thầm số mình quá son, làm có một buổi, mà lại chỉ có 3h, nếu mà cũng được 500k như chúng nó thì quá là cá kiếm. Sở dĩ chúng tớ có niềm tin vào 500k ấy thế bởi vì hôm tớ đến làm, có chú Thi – phó giám đốc NXB đến xem xét công việc, – chú ấy có hỏi tớ đã nhận tiền ứng chưa, tớ nói chưa, thì chú ấy bảo đáng ra có một anh sẽ đến đưa 500k ứng cho tớ, nhưng anh ấy đang ốm nên tớ sẽ nhận sau. Hơ hơ, 500k mà mới chỉ là ‘ứng” thì chắc là còn phải hơn nữa chứ, thế là đứa nào cũng hí ha hí hửng. Lên kế hoạch này kế hoạch kia…\u003cbr\u003e\nRồi thì đến hôm kia, 26/3, bảo thằng lớp trưởng gọi cho anh Sơn – người trực tiếp quản lý chúng tớ thì anh ta bảo vụ tiền nong này anh ko rõ, hỏi thầy Bảo, thằng Hải nhắn tin thì thầy Bảo ko trả lời. Hơi bị nản. Rồi thì chiều qua, tớ với thằng Tuấn nói chuyện với nhau, bảo rằng làm gì có chuyện xù tiền của mình, ko trả là tao đốt, NXB toàn giấy, cháy dễ. Vừa dọa dẫm lúc chiều thì tối, thấy Tuấn nhắn tin, bảo rằng nó nhắn cho chị Trâm – phó giám đốc tài chính – chị bảo chị đang ở quê, mai anh em đến NXB lấy tiền. Ối giời, hí hửng kinh, máu chảy mạnh hẳn. Tiền có khác.\u003cbr\u003e\nBuổi chiều hì hục mượn xe máy phóng đi, lại còn lạc đường mới nhục chứ, cái phố Hàng Chuối có phải dễ tìm cho cam, đi một lần rồi vẫn lạc như thường. Lên tới tầng 3, gặp anh Hưng, anh đẹp zai trẻ măng này bảo rằng, 500k là tiền ứng thôi, mỗi buổi chỉ có 100k thôi nhé, làm 3 buổi thì trả lại 200k đi, làm 2 buổi thì trả lại 300k nhé, còn mình, làm có một buổi thì 100k thôi. Hichic, cả bọn sững sờ, nét mặt buồn thảm, ko nói lên lời, ậm ừ dạ vâng. Đã vậy anh đẹp zai còn bảo tháng tới lại có vụ, có khi anh lại gọi các em đi làm. Hichic, bóc lột nhau quá đi mất, 8 tiếng mà có 100k bọ, của đáng tội, có phải làm gì đâu, đi đi lại lại, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, đứng ngồi chán lại đi. Tuy nhiên, trong nhà in mà, ồn lắm, lại toàn mùi giấy, mực in, độc hại. Theo các đồng chí iu quý thì có nên đi nữa không? Tiền thì cũng thích đấy, nhưng mà… kiếm tiền quả ko dễ dàng gì, đời ko đẹp như em từng ăn dưa.\u003cbr\u003e\nPS: kể ra thì mình vẫn lời, làm có 3h mà vẫn 100k như thường, hehe.Thôi quên đi nhé, những kế hoạch liên quan tới tiền, sorry chị Dung, đành hẹn chị khi khác vậy. Mai Châu ơi, lỡ hẹn với em rồi.\u003c/p\u003e","title":"NXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC"},{"content":"Vài clip hôm 24/3, cắm trại tại sân sau E3, ĐHQG, mấy hôm nay bận và mệt quá, chưa viết bài tường thuật được, hichic\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/27/c%E1%BA%AFm-tr%E1%BA%A1i-clips/","summary":"\u003cp\u003eVài clip hôm 24/3, cắm trại tại sân sau E3, ĐHQG, mấy hôm nay bận và mệt quá, chưa viết bài tường thuật được, hichic\u003c/p\u003e","title":"cắm trại, clips"},{"content":"Mang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\nđó chính là enfull.com\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang kó rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\n– Không hình xxx, không link xxx\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/26/n%C6%A1i-t%E1%BB%91t-nh%E1%BA%A5t-d%E1%BB%83-tim-ph%E1%BA%A7n-m%E1%BB%81m-2/","summary":"\u003cp\u003eMang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\u003cbr\u003e\nđó chính là enfull.com\u003cbr\u003e\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\u003cbr\u003e\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang kó rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\u003cbr\u003e\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\u003cbr\u003e\n– Không hình xxx, không link xxx\u003cbr\u003e\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\u003cbr\u003e\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\u003cbr\u003e\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\u003cbr\u003e\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\u003cbr\u003e\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull\u003cbr\u003e\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\u003c/p\u003e","title":"Nơi tốt nhất để tìm phần mềm."},{"content":"Mang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\nđó chính là enfull.com\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang kó rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\n– Không hình xxx, không link xxx\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull 🙂\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\nBình luận (1) Sang — 2007-04-07 11:59\nMình cũng dùng thử nhiều rồi .\nĐược đấy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/26/n%C6%A1i-t%E1%BB%91t-nh%E1%BA%A5t-d%E1%BB%83-tim-ph%E1%BA%A7n-m%E1%BB%81m/","summary":"\u003cp\u003eMang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\u003cbr\u003e\nđó chính là \u003cstrong\u003eenfull.com\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\u003cbr\u003e\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang kó rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\u003cbr\u003e\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\u003cbr\u003e\n– Không hình xxx, không link xxx\u003cbr\u003e\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\u003cbr\u003e\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\u003cbr\u003e\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\u003cbr\u003e\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\u003cbr\u003e\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull 🙂\u003cbr\u003e\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\u003c/p\u003e","title":"Nơi tốt nhất để tìm phần mềm."},{"content":"Mang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\nđó chính là enfull.com\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang có rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\n– Không hình xxx, không link xxx\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\nCập nhật: hehe, ko có gì là hoàn hảo cả, tớ thấy ở enfull sau khi tìm thấy phần mềm phải click chuột khá nhiều lần (3 hay 4) mới down được phần mềm, hehe. Và bắt đầu có quảng cáo, cũng may chỉ là quảng cáo sau khi bạn đã tìm ra phần mềm 😀\nBình luận (5) danquynh — 2007-05-22 02:05\nChị tìm Ulead Photo Express 6.0. Tất cả những bản crack chị dùng trước đây (khoảng 10 cái 🙁 ) đều làm cho SW encounter problems. Em có giải pháp gì không? Thanks em trước nhé :love: Và thanks for this info too 🙂\nkanishi — 2007-05-23 03:05\nhì, đúng là ở enfull chưa có Ulead Photo mà chỉ có Ulead Video. Nhưng không sao, cứ vào thẳng download.com để down Ulead rồi lấy phần mềm về cài, rồi chép đè cái này lên là ok chị ạ crách đây: http://wrdah.com/a/PhotoExpress6.0.rar\ndanquynh — 2007-05-23 04:05\nCám ơn em nha, chị sẽ thử và báo cáo kết quả với em nhé 🙂\nanonymous — 2007-08-16 02:08\nAnonymous writes:phan mem ULEAD 11\nanonymous — 2009-01-18 10:01\nAnonymous writes:http://www.timphanmem.com\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/26/noi-tot-nhat-de-tim-phan-mem/","summary":"\u003cp\u003eMang tiếng là dân IT nhưng blog lại chẳng có được mấy bài chia sẻ về IT với mọi người. Hôm nay tớ viết một bài chia sẻ với mọi người một website download phần mềm tuyệt vời nhất mà tớ từng biết đến.\u003cbr\u003e\nđó chính là enfull.com\u003cbr\u003e\nNào, hãy xem enfull tuyệt vời thế nào nhé.\u003cbr\u003e\nTrên mạng có rất nhiều nơi cho download phần mềm, có những trang có rất nhiều phần mềm nhưng ko có crack như download.com hay softpedia.com… các trang này có rất nhiều quảng cáo. Có những trang có crack và serial nhưng lại đầy rẫy quảng cáo với các link và hình ảnh xxx, hichic.\u003cbr\u003e\nVào enfull bạn sẽ thấy sự khác biệt. Khác biệt thế nào?\u003cbr\u003e\n– Không hình xxx, không link xxx\u003cbr\u003e\n– Không quảng cáo, dù chỉ là một link text nhỏ cũng ko.\u003cbr\u003e\n– Thiết kế đơn giản, gọn gàng, bộ máy tìm kiếm hiệu quả, nhanh.\u003cbr\u003e\n– cũng có những phần mềm enfull ko có, nhưng đã có là link lúc nào cũng sống, và thường thì có tới 3-5 link cho bạn chọn. Kèm luôn serial hoặc crack bên dưới. Tốc độ down rất tốt.\u003cbr\u003e\nThực ra tớ biết enfull từ lâu rồi, nhưng một thời gian nó nâng cấp hay làm gì đó mà không hoạt động bình thường, đại loại là vô dụng. Và chúng tớ nói với nhau rằng “enfull mất đi quả là một tổn thất to lớn đối với chúng ta”.\u003cbr\u003e\nThường thì những website download soft tồn tại bằng quảng cáo, quảng cáo nghiêm chỉnh hoặc quảng cáo cho các site xxx, mình ko hiểu enfull sống được nhờ nguồn tài trợ từ đâu. Khi nào có tiền, nhất định mình sẽ ủng hộ enfull\u003cbr\u003e\nNếu các bạn cần tìm phần mềm gì đó, vào enfull và thử nhé!\u003c/p\u003e","title":"Nơi tốt nhất để tìm phần mềm."},{"content":"sáng nay 5h45 chuông báo thức kêu, tắt, ngủ tiếp đến đúng 11h thì dậy. bật máy tính là việc đầu tiên, check email và offline mes, bật nước, phơi quần áo, rồi thì gội đầu, 12h xuống rang cơm, rồi đi mua mấy gói sữa, một bát cơm rang trứng và một cốc sữa tươi, ok, xong bữa trưa. 1h là phải đi tới trường để thực hành java. Tuần này phải nói là một tuần mình bùng học dã man tàn bạo vô nhân đạo luôn, sáng thứ 2 học thể dục buổi đầu tiên, bùng. Chiều thứ 2 học CNXHKH, ok, đi học. Sáng thứ 3, bùng, chiều thứ 3 thì ko phải học gì, sáng thứ 4, tiếng Anh seminar ko bùng được, với lại TA từ đầu năm mình chưa nghỉ buổi nào, phải giữ vững thành tích này, hehe, chiều thứ 4 học CHXHKH, bùng, dính ngay một bài kiểm tra mới đau chứ, cô giáo chơi ác thật, kiểm tra mà ko báo trước. Sáng thứ 5, tức hôm nay, lại bùng, nhưng chiều nay thì ko, phải đi học java chứ. Hehe, vậy là mình cứ một buổi đi lại một buổi nghỉ, sợ mình quá, thành tích bất hảo.\nBình luận (1) Lam — 2007-05-11 14:32\nCha,ban Hanh bung hoc nhieu du vay.Ben Nt khong diem danh a.Nhung khong sao,dung bi quan,hoc 5 ngay to con nghi 4 duoc co ma.Ok moi chien di,hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/22/bung-h%E1%BB%8Dc-nhi%E1%BB%81u-qua/","summary":"\u003cp\u003esáng nay 5h45 chuông báo thức kêu, tắt, ngủ tiếp đến đúng 11h thì dậy. bật máy tính là việc đầu tiên, check email và offline mes, bật nước, phơi quần áo, rồi thì gội đầu, 12h xuống rang cơm, rồi đi mua mấy gói sữa, một bát cơm rang trứng và một cốc sữa tươi, ok, xong bữa trưa. 1h là phải đi tới trường để thực hành java. Tuần này phải nói là một tuần mình bùng học dã man tàn bạo vô nhân đạo luôn, sáng thứ 2 học thể dục buổi đầu tiên, bùng. Chiều thứ 2 học CNXHKH, ok, đi học. Sáng thứ 3, bùng, chiều thứ 3 thì ko phải học gì, sáng thứ 4, tiếng Anh seminar ko bùng được, với lại TA từ đầu năm mình chưa nghỉ buổi nào, phải giữ vững thành tích này, hehe, chiều thứ 4 học CHXHKH, bùng, dính ngay một bài kiểm tra mới đau chứ, cô giáo chơi ác thật, kiểm tra mà ko báo trước. Sáng thứ 5, tức hôm nay, lại bùng, nhưng chiều nay thì ko, phải đi học java chứ. Hehe, vậy là mình cứ một buổi đi lại một buổi nghỉ, sợ mình quá, thành tích bất hảo.\u003c/p\u003e","title":"bùng học nhiều quá"},{"content":"Ngày hôm này nói chung cũng nhiều chuyện để kể, nhưng mà, kể chuyện hàng ngày mãi cũng thật đáng chán. Lâu rồi không viết blog bên WP này, xem xét lại tình hình của mình gần đây vậy.\nThời gian này, nhiều việc ùn ùn đến quá thể, nhiều kinh khủng. Học hành thì vẫn phải đều đều 5 buổi sáng và 3 buổi chiều nè, rồi thì chuẩn bị presentation nè, rồi làm bài tập lớn Java, chả hiểu sao thầy giáo lại yêu cầu làm cái trò cờ vua, bài tập này không lồ quá thầy ạ. Rồi thì vân vân và vân vân. Bận tối mắt tối mũi tới mức bao nhiêu chỗ muốn đi chơi mà ko thể đi được, bạn bè lâu lắm rồi ko thăm thú gì. Hic, đã thế, Lan Phương lại gọi điện, rồi dúi vào tay 32 trang tài liệu kín chứ, bắt gõ phải xong vào thứ 6, chết mất. Bàn phím thì lởm, phím được phím không (phím nào gõ mà hok thấy lên là phải đập mạnh vào cái phím ấy cho tới khi nào lên thì thôi). Hok từ chối được vì đây là con bạn thân, hic, vừa phải đọc vừa phải gõ, buồn chết đi được.\nLại còn phải lăn tăn suy nghĩ xem nên mua điện thoại nào. Khó nghĩ quá đi, mua sim khác thì lại phiền mọi người ghi lại số, nhưng dùng cái bọn cà chua thối (tomato) này tốn quá đi mất, bực hết cả mình. Mình muốn mua HTMobile, bởi vì nói mới có, còn rất nhiều số đẹp để chọn, ví dụ 0922004468 hay 0925008788 , giá cước lại rẻ nữa, lại có cả nhắn tin bằng lời… nhưng hơi tiếc nó hok có gói nào như kiểu forever của Sfone. Dùng Sfone thì có forever, giá cước cũng chấp nhận được, 2400/phút so với 2900/phút của bọn cà chua, lại có nhạc chờ miễn phí, dưng mà hok có số đẹp. Và còn phân vân nữa, dùng bọn CDMA này thì máy chỉ vừa vừa thui, hok có nhiều chức năng được, hic. Khó nghĩ quá đi mất.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/21/lau-ch%C6%B0a-vi%E1%BA%BFt-gi/","summary":"\u003cp\u003eNgày hôm này nói chung cũng nhiều chuyện để kể, nhưng mà, kể chuyện hàng ngày mãi cũng thật đáng chán. Lâu rồi không viết blog bên WP này, xem xét lại tình hình của mình gần đây vậy.\u003cbr\u003e\nThời gian này, nhiều việc ùn ùn đến quá thể, nhiều kinh khủng. Học hành thì vẫn phải đều đều 5 buổi sáng và 3 buổi chiều nè, rồi thì chuẩn bị presentation nè, rồi làm bài tập lớn Java, chả hiểu sao thầy giáo lại yêu cầu làm cái trò cờ vua, bài tập này không lồ quá thầy ạ. Rồi thì vân vân và vân vân. Bận tối mắt tối mũi tới mức bao nhiêu chỗ muốn đi chơi mà ko thể đi được, bạn bè lâu lắm rồi ko thăm thú gì. Hic, đã thế, Lan Phương lại gọi điện, rồi dúi vào tay 32 trang tài liệu kín chứ, bắt gõ phải xong vào thứ 6, chết mất. Bàn phím thì lởm, phím được phím không (phím nào gõ mà hok thấy lên là phải đập mạnh vào cái phím ấy cho tới khi nào lên thì thôi). Hok từ chối được vì đây là con bạn thân, hic, vừa phải đọc vừa phải gõ, buồn chết đi được.\u003cbr\u003e\nLại còn phải lăn tăn suy nghĩ xem nên mua điện thoại nào. Khó nghĩ quá đi, mua sim khác thì lại phiền mọi người ghi lại số, nhưng dùng cái bọn cà chua thối (tomato) này tốn quá đi mất, bực hết cả mình. Mình muốn mua HTMobile, bởi vì nói mới có, còn rất nhiều số đẹp để chọn, ví dụ 0922004468 hay 0925008788 , giá cước lại rẻ nữa, lại có cả nhắn tin bằng lời… nhưng hơi tiếc nó hok có gói nào như kiểu forever của Sfone. Dùng Sfone thì có forever, giá cước cũng chấp nhận được, 2400/phút so với 2900/phút của bọn cà chua, lại có nhạc chờ miễn phí, dưng mà hok có số đẹp. Và còn phân vân nữa, dùng bọn CDMA này thì máy chỉ vừa vừa thui, hok có nhiều chức năng được, hic. Khó nghĩ quá đi mất.\u003c/p\u003e","title":"lâu chưa viết gì"},{"content":"ngứa mắt ? hơi ngứa mắt một tẹo. Nói chung thì cũng hoan nghênh các bác tâm huyết với đất nước thôi, nhưng khi còn đang là chủ tịch QH, còn đang là chủ tịch nước, sao các bác không phát biểu, không viết bài đi, giờ về hưu rồi mới to mồm nói nọ nói kia, bực cả mình. Rõ ràng là khi còn “trên ghế”, các bác ko dám phát biểu (linh tinh), nhỡ có nhỡ mồm một phát là “hậu quả khôn lường”, giờ các bác về hưu rồi chả sợ gì nữa nói thoải mái.\nờ thì cũng đựơc\ncảm hứng từ đây:\nÔng Nguyễn Văn An bàn về phương thức lãnh đạo của Đảng\nBình luận (2) genie — 2007-03-21 07:25\nHo^i con di hoc to*’ cung ko dam’ danh’ bac’ bao ve^\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-21 10:24\nhồi 5 tuổi tớ hok dám đánh 1 con 6 tuổi ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/21/m%E1%BA%A5y-bac-v%E1%BB%81-h%C6%B0u/","summary":"\u003cp\u003engứa mắt ? hơi ngứa mắt một tẹo. Nói chung thì cũng hoan nghênh các bác tâm huyết với đất nước thôi, nhưng khi còn đang là chủ tịch QH, còn đang là chủ tịch nước, sao các bác không phát biểu, không viết bài đi, giờ về hưu rồi mới to mồm nói nọ nói kia, bực cả mình. Rõ ràng là khi còn “trên ghế”, các bác ko dám phát biểu (linh tinh), nhỡ có nhỡ mồm một phát là “hậu quả khôn lường”, giờ các bác về hưu rồi chả sợ gì nữa nói thoải mái.\u003cbr\u003e\nờ thì cũng đựơc\u003cbr\u003e\ncảm hứng từ đây:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/chinhtri/doinoi/2007/03/675470/\"\u003eÔng Nguyễn Văn An bàn về phương thức lãnh đạo của Đảng\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"mấy bác về hưu"},{"content":"“…. Con trai b h chán nhỉ.. ko fải vơ đũa cả nắm đâu nhưng mà sao b h.. nhìn con trai chán thế.. 1 số thì lăng nhăng… 1 số thì đàn bà.. 1 số thì hâm đơ dở hơi…..”\nnguồn gốc: click here\nkể ra nhận xét này cũng đúng – dù đọc thấy cũng hơi bị akay, vấn đề là ở chỗ số lượng “con trai chân chính” quá ít ỏi và không có luận cứ để phản bác lại ý kiến này. chậc chậc, hok bít mình “được” xếp vào cái dạng gì, chắc dạng 1 lai dạng 3, hahaha, thêm vài dạng như:\n– lười nhác, tinh vi, … nữa, nói chung đọc trên 2! sẽ thấy có rất nhiều dạng\nBình luận (5) Gordon — 2007-03-20 01:09\nCon trai mấy thằng ko lăng nhăng.. :)), những thằng ko lăng nhăng có 2 khả năng: hoặc quá ngu… chả biết gì, hoặc là những thằng “đàn bà” (loại 2). Lăng nhăng cũng là 1 yếu tố có lợi cho quá trình chọn lọc tự nhiên, có điều không nên lăng nhăng quá mức… 😀\nCòn về chuyện hâm điên dở hơi thì cũng là chuyện bình thường, thằng nào cũng có 1 chút hâm hâm điên điên, thỉnh thoảng cũng phải dở hơi ăn cám hấp 1 tí, miễn cái đừng quá thường xuyên là được, cuộc sống cũng như 1 món thập cẩm vậy, thiếu 1 thứ gia vị là mất ngon ngay, nhưng cho quá nhiều cũng sẽ làm hỏng món ăn…\nCòn chuyện những thằng đực rựa mang tướng đàn bà thì không thể vơ đũa cả nắm được, cái loại đáng ghét ấy chỉ chiếm 1 số nhỏ… mà cũng khối đứa con gái có tướng đàn ông đấy chứ… =))\nNói chung là cô bé nào đưa ra nhận xét này vẫn chưa hiểu thế nào là con trai… chắc chưa có người iêu! (Trông cũng dễ thương đấy chứ!) ^o^\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-20 11:33\nđây không phải phạm vi biện hộ của mình ^^\nKẻ ế vợ — 2007-03-20 12:13\nAnh thấy dù chán đời thế nào cũng không nên tự nói về mình thế chứ 😀\nBou — 2007-03-21 04:21\nchuyen linh tinh!\nMr Free — 2007-03-21 06:06\n@: xin gửi lời cảm ơn và hoan hô tới hai anh, đã an ủi cũng như bào chưa cho con trai 🙂\n@Ngọc: thiệt là tính toán thiệt hơn quá \u0026gt;\u0026lt;\n@BOU: đôi khi cũng linh tinh một tẹo cho đời nó phong phú\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/19/con-trai-bay-gi%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003e“…. Con trai b h chán nhỉ.. ko fải vơ đũa cả nắm đâu nhưng mà sao b h.. nhìn con trai chán thế.. 1 số thì lăng nhăng… 1 số thì đàn bà.. 1 số thì hâm đơ dở hơi…..”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003enguồn gốc: \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-zX7faYMibrYrOCiEyK4r1vhxsx4iA3N0Jw--?cq=1\u0026amp;p=2425\"\u003eclick here\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ekể ra nhận xét này cũng đúng – dù đọc thấy cũng hơi bị akay, vấn đề là ở chỗ số lượng “con trai chân chính” quá ít ỏi và không có luận cứ để phản bác lại ý kiến này. chậc chậc, hok bít mình “được” xếp vào cái dạng gì, chắc dạng 1 lai dạng 3, hahaha, thêm vài dạng như:\u003cbr\u003e\n– lười nhác, tinh vi, … nữa, nói chung đọc trên 2! sẽ thấy có rất nhiều dạng\u003c/p\u003e","title":"Con trai bây giờ"},{"content":"số nó thế, tức là số nó may, vâng, thường là như thế, trừ những lúc đen đủi ra thì tớ luôn gặp may mắn, kể ra câu này cũng hơi bị “ngu ngu”, nhưng ý tớ là tỉ lệ may mắn so với đen đủi của tớ là 9 ăn 1. Ví dụ như hôm nay, tớ đi làm, buổi đầu tiên (cả đợt có 2 buổi :D), như bọn bạn tớ thì phải đi từ 2h tới 10h (14h-22h ý mà, 8 tiếng), nhưng hôm nay là chủ nhật, xưởng in nghỉ sớm và hok làm ca ba, thế là tớ chỉ phải là 3h tiếng (tiền lương thì hok bít chắc nhưng tiền “tạm ứng” thì chắc chắn mỗi thằng đều 5lít rùi, chả sợ). Hehe, đã vậy về nhà, chat chit gặp Hiền và Tiên, lôi kéo được 2 bạn sang, ăn cơm cùng, vui ơi là vui, cú thằng Vinh đi cùng Loan hok\nchịu sang, nhưng chả sao. Thế này là vui lắm rùi.\nBình luận (1) hoang tuan hai — 2007-03-18 16:04\nchu nho anh khong? nhan vao email cho anh nhe.anh co viec can chu ne\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/18/s%E1%BB%91-no-th%E1%BA%BF/","summary":"\u003cp\u003esố nó thế, tức là số nó may, vâng, thường là như thế, trừ những lúc đen đủi ra thì tớ luôn gặp may mắn, kể ra câu này cũng hơi bị “ngu ngu”, nhưng ý tớ là tỉ lệ may mắn so với đen đủi của tớ là 9 ăn 1. Ví dụ như hôm nay, tớ đi làm, buổi đầu tiên (cả đợt có 2 buổi :D), như bọn bạn tớ thì phải đi từ 2h tới 10h (14h-22h ý mà, 8 tiếng), nhưng hôm nay là chủ nhật, xưởng in nghỉ sớm và hok làm ca ba, thế là tớ chỉ phải là 3h tiếng (tiền lương thì hok bít chắc nhưng tiền “tạm ứng” thì chắc chắn mỗi thằng đều 5lít rùi, chả sợ). Hehe, đã vậy về nhà, chat chit gặp Hiền và Tiên, lôi kéo được 2 bạn sang, ăn cơm cùng, vui ơi là vui, cú thằng Vinh đi cùng Loan hok\u003cbr\u003e\nchịu sang, nhưng chả sao. Thế này là vui lắm rùi.\u003c/p\u003e","title":"số nó thế"},{"content":"Thư gửi “blogger- con”\nẢnh minh họa: Friends list của một blogger\nThời đại Internet – thời đại giúp mọi người khắp nơi trên thế giới kết nối và làm quen với nhau. Sự ra đời của blog khiến mọi người dễ bày tỏ và truyền thông với nhau hơn nữa. Thế giới cứ tưởng chừng thu nhỏ lại, và nằm gọn trên màn hình.\nNgồi một chỗ mà biết tất cả mọi chuyện, cùng một lúc biết tất cả những nỗi niềm sẻ chia…\nThế nhưng, mẹ thấy con nối kết, truyền thông với mấy trăm người bạn, nhưng lại không truyền thông được với gia đình. Tuổi trẻ ngày nay sống cùng với net, giao lưu, trao đổi qua chat, qua những comment. Hiếm hoi lắm, mẹ mới thấy mặt con trong bữa cơm tối cùng gia đình (nhưng mà bữa có bữa không).\nSau bữa cơm tối, sau những việc cá nhân, con lại bật máy và sống với thế giới của riêng mình. Cười một mình, lắc lư một mình theo điệu nhạc. Không còn những giờ phút cùng cả nhà xem một bộ phim, bình luận một vấn đề thời sự hay quây quần nói những câu chuyện không đề. Con chúi đầu vào computer suốt ngày ở công ty, tối về lại điệp khúc đấy. Mẹ có cảm tưởng như con không gặp người thân cũng không sao, chứ không vào net là không được, không họa qua đáp lại với tụi bạn là không xong.\nCon có biết đâu rằng, hôm nay gương mặt mẹ dường như mỏi mệt, mẹ cần lắm một lời hỏi han. Nhưng đi qua đi lại, mẹ chỉ thấy con nhìn vào màn hình, thay vì ngước nhìn mẹ. Con đâu biết rằng hôm nay ba đau trong người, mà chỉ cần để ý, con sẽ biết ngay, nhưng rồi mẹ nghĩ con đang bận bịu…\n“Thời gian qua đi có trở lại bao giờ…”\nCon vui thú vì kết thân với nhiều người bạn, con hài lòng với thế giới blog đã giúp mọi người hiểu con cũng như con hiểu được mọi người. Con biết được một blogger nào đó đang bị bệnh, đang stress, nhưng chẳng biết được rằng người thân của con đang buồn. Con tìm đến thế giới ảo, từ chối xúc chạm với nhưng gì hiện hữu thực sự bên con. Con không thèm để ý hôm nay mẹ mua cho ba chiếc áo mới và ba mặc rất đẹp. Nhưng chỉ cần một blogger nào có avatar mới, là con biết ngay và không tiếc lời bình phẩm. Mẹ cười nhưng cứ thấy tủi làm sao.\nMẹ thấy dạo này con thay đổi, mẹ nghĩ con đã tìm được tình yêu, và các con thường xuyên gặp nhau trên mạng. Chắc mẹ còn quá cổ hủ khi nghĩ rằng “tri nhân, tri diện, bất tri tâm” huống chi là … Những biểu hiện, những va chạm thực tế còn chưa giúp chúng ta hiểu hết về nhau nữa là cứ trò chuyện với nhau qua cái màn hình. Như thế thì làm sao con biết được biểu hiện thật lòng, là cái đỏ mặt, là vẻ giận hờn chứ không phải những biểu tượng vô cảm kia. Nói ra con lại biện minh, như thế lại dễ tỏ bày với nhau. Mẹ lại nghĩ, những lời yêu thương dễ dàng nói ra đấy rồi cũng sẽ vụt tắt như khi con tắt màn hình computer vậy.\nCó lẽ mẹ không hiểu tình yêu thời @ của các con. Mẹ chỉ thích hồi tưởng lại tình yêu đôi lứa thời xa xưa, một cái nắm tay, một ánh nhìn ấm áp, liệu cái computer có truyền cho con cảm xúc đó không? Hôm qua, không biết con có đọc được tin này trên báo TT không: “Thậm chí đến 84% cho biết họ sống phụ thuộc vào máy tính từ ba năm qua mà không cần đến những quan hệ giới tính thông thường. Hơn phân nửa người tham gia nghiên cứu khẳng định chiếc máy tính là nguồn gốc xuất phát những cảm xúc giận hờn hay buồn vui của họ!”. Đấy, mẹ nói có sai đâu!\nViết những dòng này, mẹ chỉ mong con biết sống quân bình, truyền thông với bao người, nhưng đừng làm rạn sợi chỉ yêu thương trong gia đình con nhé! Mẹ biết con yêu thương gia đình, nhưng con ơi, tình thương cần sự biểu lộ. Khi con làm cha, làm mẹ, con sẽ hiểu được nỗi lòng này của mẹ.\nMẹ không nghĩ sau này, gia đình bé con của con, mỗi người một computer, rồi nỗi niềm chia sẻ với nhau qua blog chứ không phải dành chút thời gian quây quần chuyện trò, tâm sự. Chúng ta sống mà còn có thể nhìn thấy mặt nhau mỗi sáng mỗi chiều đó là điều hạnh phúc, thế nhưng mẹ muốn chúng ta có cái nhìn thật sự trìu mến với nhau…\nNguồn: Lệ Ý – Tạp chí Văn hóa Phật giáo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/18/th%C6%B0-g%E1%BB%ADi-blogger-con/","summary":"\u003cp\u003eThư gửi “blogger- con”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eẢnh minh họa: Friends list của một blogger\u003cbr\u003e\nThời đại Internet – thời đại giúp mọi người khắp nơi trên thế giới kết nối và làm quen với nhau. Sự ra đời của blog khiến mọi người dễ bày tỏ và truyền thông với nhau hơn nữa. Thế giới cứ tưởng chừng thu nhỏ lại, và nằm gọn trên màn hình.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgồi một chỗ mà biết tất cả mọi chuyện, cùng một lúc biết tất cả những nỗi niềm sẻ chia…\u003c/p\u003e","title":"Thư gửi “blogger- con”"},{"content":"Ở một mình, lười hok mua gạo, hok nấu cơm, đói. Toàn ăn linh tinh, tốn.\nLười nấu cơm bạn sẽ bị đói.\nLười học hành bạn sẽ thi lại, học lại, xuống K, về quê.\nLười cưa cẩm bạn sẽ cô đơn, thui thủi ở nhà ôm cái máy tính.\nLười đi thăm bạn bè, mối quan hệ sẽ nhạt phai, gặp nhau ngại hok bít nói gì.\nLười nhớ ngày sinh nhật bạn, sẽ không ai nhớ sinh nhật mình.\nLười tặng quà, sẽ chẳng bao giờ nhận được quà.\nLười viết thư, đừng mong nhận được thư.\nLười suy nghĩ, IQ của bạn sẽ giảm dần, CPU của bạn sẽ chậm chạp như bọn Celeron 1.0 Ram 128.\nLười kiếm tiền, lừơi cả xin tiền, ví bạn sẽ rỗng như thế cơn bão số 6 vừa quét qua.\nLười uống sữa, bạn sẽ hok đủ canxi và xương bạn sẽ xốp như bánh quy, chiều cao của bạn sẽ giống Maradona.\nBình luận (4) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-17 08:33\nchăm uống sữa sẽ béo phị\nchăm suy nghĩ bị đau đầu\nchăm cưa cẩm là hok đứng đắn\nchăm học hành sẽ bị đin\nchăm tặng quà ví còn rách hơn bão số 6\nget tía \u0026gt;.\u0026lt;\nGordon — 2007-03-17 08:36\nChú mày thật là lười.. giống anh rứa! =))\nMr Free — 2007-03-17 08:41\nhụ hụ, phản bác rì mà kin thế bạn N kia,\nBánh đúc® — 2007-03-18 09:48\nhờ hờ đồng ý với chị ngọc hai chân hai tay hai tai hai mắt (cái gì hai thì bê vao tuốt:D)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/17/l%C6%B0%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eỞ một mình, lười hok mua gạo, hok nấu cơm, đói. Toàn ăn linh tinh, tốn.\u003cbr\u003e\nLười nấu cơm bạn sẽ bị đói.\u003cbr\u003e\nLười học hành bạn sẽ thi lại, học lại, xuống K, về quê.\u003cbr\u003e\nLười cưa cẩm bạn sẽ cô đơn, thui thủi ở nhà ôm cái máy tính.\u003cbr\u003e\nLười đi thăm bạn bè, mối quan hệ sẽ nhạt phai, gặp nhau ngại hok bít nói gì.\u003cbr\u003e\nLười nhớ ngày sinh nhật bạn, sẽ không ai nhớ sinh nhật mình.\u003cbr\u003e\nLười tặng quà, sẽ chẳng bao giờ nhận được quà.\u003cbr\u003e\nLười viết thư, đừng mong nhận được thư.\u003cbr\u003e\nLười suy nghĩ, IQ của bạn sẽ giảm dần, CPU của bạn sẽ chậm chạp như bọn Celeron 1.0 Ram 128.\u003cbr\u003e\nLười kiếm tiền, lừơi cả xin tiền, ví bạn sẽ rỗng như thế cơn bão số 6 vừa quét qua.\u003cbr\u003e\nLười uống sữa, bạn sẽ hok đủ canxi và xương bạn sẽ xốp như bánh quy, chiều cao của bạn sẽ giống Maradona.\u003c/p\u003e","title":"Lười"},{"content":"6 giải nhất, 8 giải nhì, 21 giải ba và 17 giải khuyến khích.\n60 học sinh đi thi, 52 học sinh có giải, một thành tích “chấp nhận được”. Nói chung là xếp thứ 3 cả nước. Xét về tỉ lệ đạt giải thì Vĩnh Phúc là 86.67%, sau Hải Dương 89.39 và đại học QG HN 95.74%. Xét về số giải thì thua Hải Dương 59 giải và Nam Định 56 giải.. Xét về số giải nhất thì cũng đứng thứ ba nốt, với 6 giải nhất, đứng sau ĐQHN với 9 giải và Nam Định, cũng 9 giải. Hic, mấy đồng chí Nam Định cũng khủng ghê\nĐáng chú là môn toán, cả nước có 2 giải nhất thì Vĩnh Phúc một, môn địa lý cả nước chỉ có một giải nhất thôi, Vĩnh Phúc đó nhá. Hơi đáng tiếc là môn Lý, những năm trước rất khủng, nhưng năm nay chỉ có 3 giải nhì và 3 giải ba, thế cũng là khủng rồi nhưng cả nước có tận 10 giải nhất, hic. Chuyên tin “của tớ” cũng có 2 giải nhất đó nhá, chúc mừng đội TIN đi nào Năm nay nghe nói Hóa là hoành tráng nhất,\n2 nhất, 2 nhì , 2 ba, . Năm nay chắc đến lượt Hóa đi lấy huy chương QT nhỉ.\nCHÚC MỪNG CHUYÊN VĨNH PHÚC NÀO !\nBình luận (6) genie — 2007-03-15 08:01\nboc’ tem\nKiwi4ever — 2007-03-15 08:41\nBravo , anh mượn entry này sang blog anh nha nhóc ^^ …\nbéo — 2007-03-15 11:35\ncái thằng số 19 là em tớ đấy, tuy em tớ chỉ giải 3 thôi nhưng tớ cũng cảm thấy tự hào lắm lắm.\nHOANG HANH — 2007-03-16 01:21\ntu hao qua co:)\nKiwi4ever — 2007-03-16 08:04\nha ha . bên blog anh hình như có sức quảng bá hơn 😉\nXP — 2007-03-16 09:28\nchậc chậc…. tuổi trẻ tài cao, giỏi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e6 giải nhất, 8 giải nhì, 21 giải ba và 17 giải khuyến khích.\u003cbr\u003e\n60 học sinh đi thi, 52 học sinh có giải, một thành tích “chấp nhận được”\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/4.gif\"\u003e. Nói chung là xếp thứ 3 cả nước. Xét về tỉ lệ đạt giải thì Vĩnh Phúc là 86.67%, \u003cbr\u003e\nsau Hải Dương 89.39 và đại học QG HN 95.74%\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/18.gif\"\u003e. Xét về số giải thì thua Hải Dương 59 giải và Nam Định 56 giải.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/15.gif\"\u003e. Xét về số giải nhất thì cũng đứng thứ ba nốt, với 6 giải nhất, đứng sau ĐQHN với 9 giải và Nam Định, cũng 9 giải. Hic, mấy đồng chí Nam Định cũng khủng ghê\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/38.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐáng chú là môn toán, cả nước có 2 giải nhất thì Vĩnh Phúc một, môn địa lý cả nước chỉ có một giải nhất thôi, Vĩnh Phúc đó nhá\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/67.gif\"\u003e.  Hơi đáng tiếc là môn Lý, những năm trước rất khủng, nhưng năm nay chỉ có 3 giải nhì và 3 giải ba, thế cũng là khủng rồi nhưng cả nước có tận 10 giải nhất, hic. Chuyên tin “của tớ” cũng có 2 giải nhất đó nhá, chúc mừng đội TIN đi nào \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/36.gif\"\u003eNăm nay nghe nói Hóa là hoành tráng nhất,\u003cbr\u003e\n2 nhất, 2 nhì , 2 ba, \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/65.gif\"\u003e. Năm nay chắc đến lượt Hóa đi lấy huy chương QT nhỉ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/101.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nCHÚC MỪNG CHUYÊN VĨNH PHÚC NÀO !\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/1.jpg\"\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/2.jpg\"\u003e \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/03/15/t%E1%BB%B1-hao-chuyen-vinh-phuc/3.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tự hào CHUYÊN VĨNH PHÚC"},{"content":"Ngày xưa, khi chưa gặp em, anh chả thích chả ghét mùa nào, vì với lúc ấy, mùa nào cũng như nhau.\nCũng ngày xưa, nhưng khi gặp em, quen em vào mùa đông, thân em cũng trong mùa đông, em thích mùa đông vì em sinh vào mùa đông, anh thích em nên anh cũng thích mùa đông.\nMùa đông lạnh, em mặc áo len, đội mũ len, nhìn ấm áp đáng yêu vô cùng (giống một chú vịt bầu bĩnh em ạ ^_^).\nMùa đông, em lo lắng, nhắc anh mặc ấm vào, không được phong phanh thế. Anh thích mùa đông.\nMùa đông, những tối lạnh, anh đưa em về, con đường ngắn ngủi nhưng đủ để hình bóng em là mãi mãi trong trái tim anh. Anh thích mùa đông, thích cả những cơn gió lạnh thổi buốt hai má, nhưng ấm con tim.\nMùa đông, em tặng anh những viên kẹo mút, ngọt và béo, anh thích mùa đông. Những chủ nhật mùa đông, anh vẫn nằm trùm chăn ngủ vùi, tiếng điện thoại kêu, anh bật dậy và nghe em chúc một cuối tuần vui vẻ. Anh thích mùa đông.\n… Mùa đông, anh thích một mùa đông như vậy !\nRồi đến mùa hè, chúng ta xa nhau, tại sao nhỉ, tại anh, ừ tại anh, hay tại mùa hè không phải là mùa đông ?\nRồi một mùa đông nữa lại đến, anh nhớ em, nhớ mùa đông trước. Anh vẫn thích mùa đông. Bởi vì mùa đông là mùa anh có những kỉ niệm ngọt ngào nhất. Anh nhớ em, nhưng anh không có em nữa, anh tha thẩn đi một mình trên đường cũ, để nhớ lại cảm giác buốt lạnh hai má ngày xưa, ngày xưa mặt lạnh và rát nhưng trái tim ấm áp, ngày nay trái tim không còn đủ nóng để sưởi cho đôi mắt long lanh.\nAnh chọn mãi, rồi mua tặng em một đôi găng tay xám-trắng như em từng thích, tặng em, và em trả lại, hộp quà ấy vẫn nguyên trong ngăn bàn học của anh, mỗi lần về nhà, đều nhìn thấy nó, lời chúc trong tấm thiệp bên trong gói quà vẫn nằm ngủ im một năm rồi. Anh đã bớt thích mùa đông.\nVà mùa đông năm nay, cô giáo Tiếng Anh hỏi Which season do you like ? Anh trả lời Winter. Because the winter is never come back. Mùa đông không có em, anh ghét mùa đông. Mùa đông tưởng đã qua, giờ tháng ba đột ngột mùa đông quay trở lại. Anh ghét phải đứng một mình chờ xe bus, nghe gió thổi lạnh buốt đôi tai. Anh ghét phải dậy đi học khi trời còn chưa sáng rõ, mùa hè trời không tối lâu như vậy, hay trời tối tại vì anh không có em? Mùa đông, phóng xe máy chỉ có 40km/h mà đã lạnh tê, ghét ghét ghét mùa đông.\nAnh sẽ đi tìm một mùa đông khác ấm áp hơn? Hay thôi, anh sẽ đi tìm mùa thu…\nPS: anh định gọi em là “cô bé mùa đông”, nhưng rất tiếc có một bài hát có tên như thế và anh lại rất ghét bài này.\nBình luận (1) kanishi — 2007-03-28 09:47\nhay thế nhờ,heheeee,kể cũng ghét thật,\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/11/ghet-mua-dong/","summary":"\u003cp\u003eNgày xưa, khi chưa gặp em, anh chả thích chả ghét mùa nào, vì với lúc ấy, mùa nào cũng như nhau.\u003cbr\u003e\nCũng ngày xưa, nhưng khi gặp em, quen em vào mùa đông, thân em cũng trong mùa đông, em thích mùa đông vì em sinh vào mùa đông, anh thích em nên anh cũng thích mùa đông.\u003cbr\u003e\nMùa đông lạnh, em mặc áo len, đội mũ len, nhìn ấm áp đáng yêu vô cùng (giống một chú vịt bầu bĩnh em ạ ^_^).\u003cbr\u003e\nMùa đông, em lo lắng, nhắc anh mặc ấm vào, không được phong phanh thế. Anh thích mùa đông.\u003cbr\u003e\nMùa đông, những tối lạnh, anh đưa em về, con đường ngắn ngủi nhưng đủ để hình bóng em là mãi mãi trong trái tim anh. Anh thích mùa đông, thích cả những cơn gió lạnh thổi buốt hai má, nhưng ấm con tim.\u003cbr\u003e\nMùa đông, em tặng anh những viên kẹo mút, ngọt và béo, anh thích mùa đông. Những chủ nhật mùa đông, anh vẫn nằm trùm chăn ngủ vùi, tiếng điện thoại kêu, anh bật dậy và nghe em chúc một cuối tuần vui vẻ. Anh thích mùa đông.\u003cbr\u003e\n… Mùa đông, anh thích một mùa đông như vậy !\u003cbr\u003e\nRồi đến mùa hè, chúng ta xa nhau, tại sao nhỉ, tại anh, ừ tại anh, hay tại mùa hè không phải là mùa đông ?\u003cbr\u003e\nRồi một mùa đông nữa lại đến, anh nhớ em, nhớ mùa đông trước. Anh vẫn thích mùa đông. Bởi vì mùa đông là mùa anh có những kỉ niệm ngọt ngào nhất. Anh nhớ em, nhưng anh không có em nữa, anh tha thẩn đi một mình trên đường cũ, để nhớ lại cảm giác buốt lạnh hai má ngày xưa, ngày xưa mặt lạnh và rát nhưng trái tim ấm áp, ngày nay trái tim không còn đủ nóng để sưởi cho đôi mắt long lanh.\u003cbr\u003e\nAnh chọn mãi, rồi mua tặng em một đôi găng tay xám-trắng như em từng thích, tặng em, và em trả lại, hộp quà ấy vẫn nguyên trong ngăn bàn học của anh, mỗi lần về nhà, đều nhìn thấy nó, lời chúc trong tấm thiệp bên trong gói quà vẫn nằm ngủ im một năm rồi. Anh đã bớt thích mùa đông.\u003cbr\u003e\nVà mùa đông năm nay, cô giáo Tiếng Anh hỏi Which season do you like ? Anh trả lời Winter. Because the winter is never come back. Mùa đông không có em, anh ghét mùa đông. Mùa đông tưởng đã qua, giờ tháng ba đột ngột mùa đông quay trở lại. Anh ghét phải đứng một mình chờ xe bus, nghe gió thổi lạnh buốt đôi tai. Anh ghét phải dậy đi học khi trời còn chưa sáng rõ, mùa hè trời không tối lâu như vậy, hay trời tối tại vì anh không có em? Mùa đông, phóng xe máy chỉ có 40km/h mà đã lạnh tê, ghét ghét ghét mùa đông.\u003cbr\u003e\nAnh sẽ đi tìm một mùa đông khác ấm áp hơn? Hay thôi, anh sẽ đi tìm mùa thu…\u003cbr\u003e\nPS: anh định gọi em là “cô bé mùa đông”, nhưng rất tiếc có một bài hát có tên như thế và anh lại rất ghét bài này.\u003c/p\u003e","title":"Ghét mùa đông !"},{"content":"**Ngày xưa, khi chưa gặp em, anh chả thích chả ghét mùa nào, vì với anh lúc ấy, mùa nào cũng như nhau.\nCũng ngày xưa, nhưng khi gặp em, quen em vào mùa đông, thân em cũng trong mùa đông, em thích mùa đông vì em sinh vào mùa đông, anh thích em nên anh cũng thích mùa đông.\nMùa đông lạnh, em mặc áo len, đội mũ len, nhìn ấm áp đáng yêu vô cùng (giống một chú vịt bầu bĩnh em ạ ^_^).\nMùa đông, em lo lắng, nhắc anh mặc ấm vào, không được phong phanh thế. Anh thích mùa đông.\nMùa đông, những tối lạnh, anh đưa em về, con đường ngắn ngủi nhưng đủ để bóng em là mãi mãi trong trái tim anh. Anh thích mùa đông, thích cả những cơn gió lạnh thổi buốt hai má, nhưng ấm con tim.\nMùa đông, em tặng anh những viên kẹo mút, ngọt và béo, anh thích mùa đông. Những sáng chủ nhật mùa đông, anh vẫn nằm trùm chăn ngủ vùi, tiếng điện thoại kêu, anh bật dậy và nghe em chúc một cuối tuần vui vẻ. Anh thích mùa đông.\n… Mùa đông, anh thích một mùa đông như vậy !\nMùa hè đến, chúng ta xa nhau, tại sao nhỉ, tại anh, ừ tại anh, hay tại mùa hè không phải là mùa đông ?\nRồi một mùa đông nữa lại đến, anh nhớ em, nhớ mùa đông trước. Anh vẫn thích mùa đông. Bởi vì mùa đông là mùa anh có những kỉ niệm ngọt ngào nhất. Anh nhớ em, nhưng anh không có em nữa, anh tha thẩn đi một mình trên đường cũ, để nhớ lại cảm giác buốt lạnh hai má ngày xưa, ngày xưa mặt lạnh và rát nhưng trái tim ấm áp, ngày nay trái tim không còn đủ nóng để sưởi cho đôi mắt long lanh.\nAnh chọn mãi, rồi mua tặng em một đôi găng tay xám-trắng như em từng thích, tặng em, và em trả lại, hộp quà ấy vẫn nguyên trong ngăn bàn học của anh, mỗi lần về nhà, đều nhìn thấy nó, lời chúc trong tấm thiệp bên trong gói quà vẫn năm ngủ im một năm rồi. Anh đã bớt thích mùa đông.\nVà mùa đông năm nay, cô giáo hỏi Which season do you like ? Anh trả lời Winter. Because the winter never come back. Mùa đông không có em, anh ghét mùa đông. Mùa đông tưởng đã qua, giờ tháng ba đột ngột mùa đông quay trở lại. Anh ghét phải đứng một mình chờ xe bus, nghe gió thổi lạnh buốt hai tai. Anh ghét phải dậy đi học khi trời còn chưa sáng rõ, mùa hè trời không tối lâu như vậy, hay trời tối tại vì anh không có em? Mùa đông, phóng xe chỉ 40km/h mà đã lạnh tê, ghét ghét ghét mùa đông.\nAnh sẽ đi tìm một mùa đông khác ấm áp hơn? Hay thôi, anh sẽ đi tìm mùa thu…**\nBình luận (16) thaonguyen — 2007-03-11 10:06\nXuc dong we’, doc bai nay em lai nho den mua dong cua minh, mua dong hanh phuc a nha, nhung mua dong ay con quay lai nhieu lan!! hix, da cam?, yeu nhieu kho? that day!!!\nCam on anh da cho em bai hoc, se khong yeu ai thich mua dong, boi khi mua dong do da~ qua roi thi nhung~ mua dong sau se lanh hon, co don hon nhiu (vi em ko muon fai? ghet mua dong dau nha, mua dong duoc dien nhiu quan ao moi, mua dong duoc om^ ban trai that chat., mua dong la thoi khac’ de? nguoi t trao nhau su am’ ap’ tu trai’ tim 🙂\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-11 10:32\nvậy thì hãy gọi em í là “người tình mùa đông”, bài này hơi bị hay nhớ ^^\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-11 10:33\nđừng tiếc 1 mùa đã qua, cũng như 1 người đã qua…\nMr Free — 2007-03-12 02:18\ncảm ơn cm của Ngọc nhìu nhìu ^^\nNho*.n~~~ — 2007-03-13 07:41\nhix…….chi iu mua dong nhat !!!!\nBánh đúc® — 2007-03-13 09:43\nem cung iu mua` dong 🙁\nthaonguyen — 2007-03-13 11:08\nnho~ mai kia anh tim duoc mot. mua dong khac am’ ap’ hon thi anh se~ lai. thich’ mua dong ha????\nMr Free — 2007-03-13 11:25\nthì mọi người cứ iu đi, còn tôi thì đơn giản là hế t thích mùa đông.\nMr Free — 2007-03-14 07:23\n@ThảoNguyên: uh, tất nhiên rồi em ạ ^_^\n@Heo: mùa đông có gì mà em yêu vậy? Mà đứng một mình khi trời lạnh có gì thú vị đâu, dễ bị cảm nữa đấy:D\nBánh đúc® — 2007-03-14 12:06\nem thì yêu mùa đông vì em yêu chính bản thân nó, chứ không phải iu ai đó rùi mới iu nó, nên có lẽ em sẽ vẫn mãi mãi thik mùa đông thôi. Và lại em cũng thik ở một mình khi trời lạnh^^\nthaonguyen — 2007-03-23 07:36\nanh a, em co chut “y’ co`”:\nEm tuong cho Winter never come back thi chu come fai co “s” chu nhi?\nMr Free — 2007-03-23 09:12\nhì, cảm ơn em, anh hok giỏi tiếng anh lắm, với lại lúc viết cảm xúc tuôn ra ào ào nên hok kịp để ý ngữ pháp 😀\nsẽ sửa 😉\nchangcodon_maiyeu — 2007-10-03 01:02\nhờ hờ,tao mờ nhớ ko nhầm thì tao với mày ôm chăn 2 mùa đông với nhau nhờ.chán hẳn.tưởng năm nay mùa đông sẽ ko lạnh nữa,nhưng mờ nó vẫn thế,hic hic\nMr Free — 2007-10-04 08:14\nuh 2 mùa,\nừ vẫn lạnh 😀\nđể ấm thì còn lâu đấy :))\nLoan — 2009-05-14 05:18\nhâm ^ ^\nMun — 2010-04-14 09:53\nHồi trước, e cũng thích mùa đông. Mùa đông lạnh áp tay vào nhau mới thấy ấm (mùa hè mà như thế thì cảm nhận thấy cái gì =(( ) Nhưng mà h cũng ghét mùa đông rùi. Hừ…lạnh ko chịu 1 mik đc. Mùa hè thì nóng. tóm lại là ko thích mùa nào thì sống ở đâu bi h 🙁\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/11/ghet-mua-dong-2/","summary":"\u003cp\u003e**Ngày xưa, khi chưa gặp em, anh chả thích chả ghét mùa nào, vì với anh lúc ấy, mùa nào cũng như nhau.\u003cbr\u003e\nCũng ngày xưa, nhưng khi gặp em, quen em vào mùa đông, thân em cũng trong mùa đông, em thích mùa đông vì em sinh vào mùa đông, anh thích em nên anh cũng thích mùa đông.\u003cbr\u003e\nMùa đông lạnh, em mặc áo len, đội mũ len, nhìn ấm áp đáng yêu vô cùng (giống một chú vịt bầu bĩnh em ạ ^_^).\u003cbr\u003e\nMùa đông, em lo lắng, nhắc anh mặc ấm vào, không được phong phanh thế. Anh thích mùa đông.\u003cbr\u003e\nMùa đông, những tối lạnh, anh đưa em về, con đường ngắn ngủi nhưng đủ để bóng em là mãi mãi trong trái tim anh. Anh thích mùa đông, thích cả những cơn gió lạnh thổi buốt hai má, nhưng ấm con tim.\u003cbr\u003e\nMùa đông, em tặng anh những viên kẹo mút, ngọt và béo, anh thích mùa đông. Những sáng chủ nhật mùa đông, anh vẫn nằm trùm chăn ngủ vùi, tiếng điện thoại kêu, anh bật dậy và nghe em chúc một cuối tuần vui vẻ. Anh thích mùa đông.\u003cbr\u003e\n… Mùa đông, anh thích một mùa đông như vậy !\u003c/p\u003e","title":"Ghét mùa đông !"},{"content":"Cuối tuần vừa rồi về quê, định sẽ lên ngay vào chiều thứ 7, nhưng rồi sáng chủ nhật mới lên. Có khá nhiều sự kiện để kể trong chuyến về quê này, chậc chậc. Đầu tiên là về vụ điện thoại điện thiếc, hic, trong tuần trước, bố mẹ gọi điện hỏi mình giá điện thoại dưới HN, rồi còn bảo mình mượn tiền bác Hiệp đi mua (rồi lại gọi hoãn). Hí hửng về, tưởng quả này bố mẹ sẽ cho tiền và mình vác xuống làm quả Htmobile số siêu đẹp, chẳng hạn : 0922044688… hic, nhưng hỡi ôi, đời không đẹp như em hằng mong, vừa về nhà thì hay tin : bố đã mua điện thoại hôm qua rồi, bố một cái, mẹ một cái, còn mình thì được vinh dự sử dụng cái C115 của bố, hựhự, chết mất chết mất, nhưng, cũng được, hừ hừ, cũng được, sự đã rồi thì chả cũng được à :D. Thời buổi đúng là giá trị đảo lộn hết cả, bố mẹ quyết định mà chả chịu hỏi ý kiến con cái lấy một câu. Chậc chậc !\nSáng hôm thứ 7, y hẹn với bạn Hà híp, ra trường CVP để cùng bạn ấy đi marketing cho ĐH Hà Nội, quảng cáo và phát tài liệu giới thiệu về ĐH HN ấy mà. Thực ra mình chỉ là chân lon ton, đi bưng cái hộp tài liệu nặng gần chít, chỉ đứng ở ngoài hành lang chứ ko vào lớp thuyết trình (tuổi gì, hehe), nhưng mà qua vụ lướt thướt các lớp lần này, mình phát hiện ra mình quả thật hơi bị có tiếng (ko bít là tốt hay xấu), bởi vì hầu hết các em đều nhận ra và chỉ trỏ ngó nghiêng ra cái thằng đứng ngoài hàng lang – là mình, hehe, sướng tí tẹo. Còn các thầy thì cũng vậy luôn, ai cũng nhận ra, hehe, căn bản ngày xưa hay lên nhận phần thưởng mà lại . Vụ này mất có 45 phút, rồi đưa bạn Hà về Hương Canh, tìm khắp Hương Canh, Vĩnh Yên, không chỗ nào có một bó hoa khả dĩ gọi là đẹp để tặng em Huyền. Buồn thật, tìm được một cửa hàng hoa tươi ở Vĩnh Yên đã khó, tìm được một bó hoa đẹp trong đó thậm chí còn khó hơn, mấy cái bó hoa xấu xí lèo tèo vài bông hoa vớ vỉn, giấy bọc xấu mù mà đòi 50k, 80k, ặc ặc, chết chết hẳn. Thế là thôi, phá sản kế hoạch vác hoa lên lớp tặng em, đành gọi em xuống cổng trường và đưa thư vậy. Hết. À mà chú thích thêm nhỡ có ai thắc mắc em Huyền là ai : Huyền là một em gái học lớp 11A2 trường chuyên Vĩnh Phúc, tớ quen vì em ấy tham gia diễn đàn chuyenvinhphuc.com và bít nick tớ trong đó, chat, gặp mặt, tại vì em ấy tốt với tớ nên tớ cố gắng đền đáp lòng tốt, còn giả sử em ấy có yêu tớ thì rất tiếc tớ không thể đền đáp lại tình yêu, tình cảm đúng là món nợ lớn nhất của đời người nhỉ, Phật muôn năm ! Viva Thích Ca !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/11/1132007/","summary":"\u003cp\u003eCuối tuần vừa rồi về quê, định sẽ lên ngay vào chiều thứ 7, nhưng rồi sáng chủ nhật mới lên. Có khá nhiều sự kiện để kể trong chuyến về quê này, chậc chậc. Đầu tiên là về vụ điện thoại điện thiếc, hic, trong tuần trước, bố mẹ gọi điện hỏi mình giá điện thoại dưới HN, rồi còn bảo mình mượn tiền bác Hiệp đi mua (rồi lại gọi hoãn). Hí hửng về, tưởng quả này bố mẹ sẽ cho tiền và mình vác xuống làm quả Htmobile số siêu đẹp, chẳng hạn : 0922044688… hic, nhưng hỡi ôi, đời không đẹp như em hằng mong, vừa về nhà thì hay tin : bố đã mua điện thoại hôm qua rồi, bố một cái, mẹ một cái, còn mình thì được vinh dự sử dụng cái C115 của bố, hựhự, chết mất chết mất, nhưng, cũng được, hừ hừ, cũng được, sự đã rồi thì chả cũng được à :D. Thời buổi đúng là giá trị đảo lộn hết cả, bố mẹ quyết định mà chả chịu hỏi ý kiến con cái lấy một câu. Chậc chậc !\u003cbr\u003e\nSáng hôm thứ 7, y hẹn với bạn Hà híp, ra trường CVP để cùng bạn ấy đi marketing cho ĐH Hà Nội, quảng cáo và phát tài liệu giới thiệu về ĐH HN ấy mà. Thực ra mình chỉ là chân lon ton, đi bưng cái hộp tài liệu nặng gần chít, chỉ đứng ở ngoài hành lang chứ ko vào lớp thuyết trình (tuổi gì, hehe), nhưng mà qua vụ lướt thướt các lớp lần này, mình phát hiện ra mình quả thật hơi bị có tiếng (ko bít là tốt hay xấu), bởi vì hầu hết các em đều nhận ra và chỉ trỏ ngó nghiêng ra cái thằng đứng ngoài hàng lang – là mình, hehe, sướng tí tẹo. Còn các thầy thì cũng vậy luôn, ai cũng nhận ra, hehe, căn bản ngày xưa hay lên nhận phần thưởng mà lại . Vụ này mất có 45 phút, rồi đưa bạn Hà về Hương Canh, tìm khắp Hương Canh, Vĩnh Yên, không chỗ nào có một bó hoa khả dĩ gọi là đẹp để tặng em Huyền. Buồn thật, tìm được một cửa hàng hoa tươi ở Vĩnh Yên đã khó, tìm được một bó hoa đẹp trong đó thậm chí còn khó hơn, mấy cái bó hoa xấu xí lèo tèo vài bông hoa vớ vỉn, giấy bọc xấu mù mà đòi 50k, 80k, ặc ặc, chết chết hẳn. Thế là thôi, phá sản kế hoạch vác hoa lên lớp tặng em, đành gọi em xuống cổng trường và đưa thư vậy. Hết. À mà chú thích thêm nhỡ có ai thắc mắc em Huyền là ai : Huyền là một em gái học lớp 11A2 trường chuyên Vĩnh Phúc, tớ quen vì em ấy tham gia diễn đàn chuyenvinhphuc.com và bít nick tớ trong đó, chat, gặp mặt, tại vì em ấy tốt với tớ nên tớ cố gắng đền đáp lòng tốt, còn giả sử em ấy có yêu tớ thì rất tiếc tớ không thể đền đáp lại tình yêu, tình cảm đúng là món nợ lớn nhất của đời người nhỉ, Phật muôn năm ! Viva Thích Ca !\u003c/p\u003e","title":"11.3.2007"},{"content":"Lời dâng tặng\nẢnh minh họa Giọt nước mắt long lanh từ đôi mắt mẹ nghẹn ngào rơi xuống;\nCon hỏi mẹ: “Tại sao mẹ lại khóc?”;\nMẹ mỉm cười nhìn con bảo: “Bởi mẹ là phụ nữ”.\nTrẻ nói: “Con không hiểu”.\nMẹ ôm con vào lòng: “Và con sẽ không bao giờ hiểu”…\nTrên đây là đoạn mở đầu bài thơ mà tôi nhận được từ Mỹ qua email, do một anh bạn gửi. Đó là bản dịch từ tiếng Pháp có tựa là Nước mắt của phụ nữ, tác giả vô danh, dịch giả ghi là Phulit \u0026amp; Nghiem Tau.\nChiếu theo công ước Berne, tôi sẽ vi phạm luật tác quyền vì đã đưa bản dịch đăng báo nếu hai dịch giả kia kiện tôi! Tuy nhiên, nếu việc đó xảy ra, tôi sẽ thưa với các vị ấy rằng: “Bài thơ quý vị dịch thật hay, còn chính nó thì đẹp như một đóa hoa lan hoang dại, tôi ngắt nó về để biếu, để tặng phụ nữ nhân ngày 8-3, và cũng để các độc giả nam – nếu muốn – có thể thủ thỉ bên tai vợ, như một món quà của lòng mình. Đóa hoa đẹp, tôi làm một việc đẹp, cho những người thật đẹp nên dù có phải chịu điều xấu, tôi vẫn hân hoan”.\nBài thơ tiếp tục dẫn dắt chúng ta đi vào thế giới kì diệu của nước mắt:\nSau đó, trẻ hỏi cha: “Sao mẹ lại khóc?”\nCha dịu dàng nói: “Con ơi, phụ nữ khóc không có duyên cớ gì cả”.\nTrưởng thành, người thanh niên tìm hỏi Thượng Đế: “Thưa ngài, sao phụ nữ lại dễ khóc đến thế?”\nThượng Đế phán: “Ta tạo ra người nữ rất đặc biệt. Nàng phải có đôi vai đủ mạnh để gánh vác đau khổ nhân sinh, và đủ mềm để thể hiện nữ tính.\nTa ban tặng cho nàng sức mạnh để tạo ra sự sống từ những chồi non trẻ thơ.\nTa ban tặng cho nàng sự nhẫn nại để chịu đựng và chăm sóc gia đình vượt qua gánh nặng tai ương và mệt mỏi.\nTa ban tặng cho nàng sự nhạy cảm, thương yêu con cái, bằng một tình yêu bao la và miệt mài, dù đôi khi được đáp lại bằng ơ hờ, dửng dưng.\nTa ban tặng cho nàng bao dung, để chịu đựng những lỗi lầm của chồng nàng và để mãi mãi sát cánh cùng chồng.\nSau cùng, ta ban tặng cho nàng dòng suối lệ long lanh, luôn chảy tràn đầy, mỗi khi nàng cần đến.\nCon thấy đó, vẻ đẹp của phụ nữ, chẳng phải từ y phục trên thân nàng, chẳng phải từ khuôn mặt hay mái tóc nàng trang điểm, mà là vẻ đẹp nàng giấu trong đôi mắt. Đó là lối vào tâm hồn nàng, cửa ngõ bền vững của tình yêu. Và, trong đôi mắt đó, dòng suối lệ long lanh đã cho thấy tất cả tấm lòng nàng.\nXin cảm ơn người bạn đường đã để lại dấu ấn không mờ phai trong đời. Và đã cho ta một nhận thức về một thế giới tuyệt vời.\nXin được mãi soi bóng trong đôi mắt long lanh của người bạn đường yêu quý” (Nước mắt phụ nữ).\n… Xuất phát từ một nhận thức\nTrong ngày 8-3 này, các ông thường tặng cho các bà một món quà để làm cho nó khác với các ngày khác và để các bà thấy vinh dự, thấy mình được quan tâm hơn mọi khi. Nếu điều này đúng thì tôi cho rằng, có nhiều bà hẳn không thích.\nCác bà ấy muốn mình được quan tâm mỗi ngày cơ và chỉ là vài điều nhỏ bé thôi. Ước mong của các bà là rất chính đáng.\nTrong XH cũ, người phụ nữ bị hy sinh nên gia đình bình ổn, gia phong được duy trì. Ngày nay, phụ nữ hiểu biết hơn, xinh đẹp hơn, muốn gia đình tiếp tục được như thế, thì người chồng cần nhận ra vai trò của người vợ và phẩm chất trời ban của nàng, như bài thơ trên đã diễn tả. Nhận ra được như thế, tự nhiên sẽ quý vợ mình, chăm chút cho vợ mình hơn. Các bà thường không đòi hỏi nhiều và khi biết mình được cho, qua những cử chỉ tế nhị của chồng, các bà thường quên mình vì chồng con!\nCuối tháng 2 vừa qua, chương trình Người xây tổ ấm của VTV1 có buổi phỏng vấn nghệ sĩ Quyền Linh và vợ anh là chị Dạ Thảo về vai trò của người vợ nghệ sĩ. Anh Linh kể về sự giúp đỡ của chị Thảo đối với mình và các em của mình từ khi anh đưa chị về thăm nhà lần đầu, nói về sự chia sẻ công việc của hai người với nhau; khi nói đến sự vất vả của chị lúc mang thai, giọng anh bồi hồi, khiến mắt chị Thảo cũng rưng rưng. Cả hai cùng khóc. Đó là nước mắt của hạnh phúc. Điều này chứng minh, khi phụ nữ biết người chồng nhận ra giá trị của mình thì sẽ có một sự đáp lại… do trời sắp đặt!\nNgày phụ nữ không nên chỉ thuần túy mang ý nghĩa là ngày tôn vịnh họ. Tôn vinh họ về cái gì? Ngày này, nên là ngày các ông nhìn lại và củng cố nhận thức của mình về các đức tính cao quý của vợ – vốn do thiên bẩm – và gắn nàng với những gì nàng làm cho mình cùng con cái. Bởi vì, là phụ nữ, nàng vẫn từng như thế đó! Ngày xưa khi mới quen, tặng quà cho nàng ta ngầm nói rằng “anh mong được ở bên em”. Hôm nay, đã hiểu nhau hơn, mua quà tặng vợ, ta nhìn sâu vào mắt nàng để ngầm bày tỏ với nàng rằng: “Anh quý em vì những gì anh đã thấy nơi em”. Như thế là sự nhận thức về vợ mình được củng cố, nhờ hàng năm được nhắc lại bằng ngày này.\nHạnh phúc gia đình sẽ bền chặt hơn và tràn đầy hơn; do chính chúng ta tạo ra bằng những việc nho nhỏ như thế! Và XH sẽ đẹp, sinh hoạt của nó sẽ tốt, khi đa số người xuất phát từ những gia đình hạnh phúc. Sự đối xử giữa cha mẹ với nhau được con cái làm theo khi ở ngoài XH.\nTheo Ng\nuy\nễn Ngọc Bích –\nBáo Phụ nữ TP.HCM\nBình luận (2) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-09 11:49\nThái bị ám ảnh về bản quyền nhờ ^^\nMr Free — 2007-03-09 12:58\nVâng, bạn Thái bị ám ảnh nặng, bệnh nghề nghiệp, với lại đang cố là người văn minh, hẹ hẹ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/08/ngay-8-3-khong-ch%E1%BB%89-thu%E1%BA%A7n-tuy-la-d%E1%BB%83-ton-vinh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLời dâng tặng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eẢnh minh họa\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eGiọt nước mắt long lanh từ đôi mắt mẹ nghẹn ngào rơi xuống;\u003cbr\u003e\nCon hỏi mẹ: “Tại sao mẹ lại khóc?”;\u003cbr\u003e\nMẹ mỉm cười nhìn con bảo: “Bởi mẹ là phụ nữ”.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003eTrẻ nói: “Con không hiểu”.\u003cbr\u003e\nMẹ ôm con vào lòng: “Và con sẽ không bao giờ hiểu”…\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrên đây là đoạn mở đầu bài thơ mà tôi nhận được từ Mỹ qua email, do một anh bạn gửi. Đó là bản dịch từ tiếng Pháp có tựa là Nước mắt của phụ nữ, tác giả vô danh, dịch giả ghi là Phulit \u0026amp; Nghiem Tau.\u003c/p\u003e","title":"Ngày 8-3: không chỉ thuần túy là để tôn vinh"},{"content":"Tình cờ vào địa chỉ này: http://aevn.fr/index.php?showtopic=1394\nThấy có một lô clip của các blogger xinh đẹp, nhấn vào blog của một em, rồi nghĩ tới câu “trí tuệ và sắc đẹp thường không đi cùng nhau”, thế là lọ mọ vào tất cả các blog còn lại:\nhttp://360.yahoo.com/profile-oOTaNMohcqhAwS.1CatIT9lT8S0q\nhttp://360.yahoo.com/my_profile-PfLCQb8lcqOuqsh1EArbaHHQKQcU;_ylt=AvV4zBmx164..\nhttp://360.yahoo.com/profile-BP68ih0zfqpZ1slTqgvIPjBIofb8KkA-?cq=1\nhttp://360.yahoo.com/profile-mu0PAz0wda5PScN4PLoAEwfp9TM-?cq=1\nhttp://360.yahoo.com/onelove_4u_87\nhttp://360.yahoo.com/profile-bosgu0M1bqnSU1GWuz97rEE-?cq=1\nhttp://360.yahoo.com/zizaqb\nhttp://360.yahoo.com/profile-NeXXUsM6aa_lM2L0zGiSzsdSuOg-?cq=1\nhttp://360.yahoo.com/profile-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl\nRút ra rằng: “kết luận trên nhìn chung là đúng”, chỉ duy nhất một nàng trong lists là có sở thích đọc sách: http://360.yahoo.com/lists-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl – tất cả chỗ còn lại đều “nói không với book”. Tất nhiên mỗi người có một sở thích, một cách nhìn nhận, họ thích nhạc, thích thời trang, thích mua sắm, thích xem phim… hơn thích sách, tôi tôn trọng sở thích của họ nhưng tôi không đánh giá cao những người không thích đọc sách – tất nhiên, bạn sẽ bảo họ cần quái gì tôi tôn trọng, ờ, nói thế e không ổn. Bao nhiêu người khen cũng chưa đủ mà một người chê đã là thừa, hehe.\nMà tôi còn đọc được của 2 em, một em thì bảo là “thích được yêu nhưng không thích yêu”, một em thì “Mẫu bạn trai lý tưởng: hài hước, hóm hỉnh, và quan trọng là yêu mình hơn là mình yêu anh ấy”. Chả biết bình luận thế nào, chắc tại môi trường giáo dục hiện nay dạy con người ta phải thật ích kỷ.\nBình luận (6) Mr Free — 2007-03-07 03:34\nThay đổi thói quen đọc sách là thế nào hả DAIKA ????\nKhi — 2007-03-07 06:50\nHic, chị cũng dạo qua blog của một vài 9x, hic, đa phần là thất vọng, thấy blog của các em ý cứ nhàn nhạt. Hay tại mình già rồi nên nghĩ ngợi nhiều, còn các em chỉ vô tư ăn, chơi, ngủ…hết chuyện để viết.\nThằng bạn nói với chị một cách bi quan “Các em bây giờ xinh thì xinh nhưng sống hời hợt lắm”. Đúng một phần, vì thật ra bao giờ chẳng có người này, người kia. Uh, thôi thì chắc là các em còn trẻ, còn vô tư nên chưa nghĩ sâu sắc.Thông cảm vậy!\nKhi — 2007-03-07 06:53\nÀ, còn vụ đọc sách, nói chung là văn hoá đọc sách ở mình còn thấp mà. Đơn cử như ở Vĩnh Yên,tìm được 1 cửa hàng bán sách truyện hay như ở HN hiếm lắm. Hình như mới có 1 cửa hàng.Anh bán hàng bảo ở đây mọi người cũng ít đọc nên mới ít cửa hàng như thế.Tất cả cũng bắt nguồn từ nhu cầu mà.\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-07 07:58\nnay nay, pha?n do^’i y’ kien no’i tre^n na’\nTrảiNghiệmCuộcSống — 2007-03-07 08:05\nE nay bi quan nhi? Luc nay, nguoi ta thay doi thoi quen doc sach roi. Sap den 8/3 roi, nen rong rai voi phu nu mot chut nhe… 🙂 have fun.\nMr Free — 2007-03-07 08:49\nÝ Ngọc là Ngọc xinh mà vẫn thích đọc sách hả 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/07/xinh-thi-it-thich-sach/","summary":"\u003cp\u003eTình cờ vào địa chỉ này: \u003ca href=\"http://aevn.fr/index.php?showtopic=1394\"\u003ehttp://aevn.fr/index.php?showtopic=1394\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nThấy có một lô clip của các blogger xinh đẹp, nhấn vào blog của một em, rồi nghĩ tới câu “trí tuệ và sắc đẹp thường không đi cùng nhau”, thế là lọ mọ vào tất cả các blog còn lại:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-oOTaNMohcqhAwS.1CatIT9lT8S0q\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-oOTaNMohcqhAwS.1CatIT9lT8S0q\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/my\"\u003ehttp://360.yahoo.com/my\u003c/a\u003e_profile-PfLCQb8lcqOuqsh1EArbaHHQKQcU;_ylt=AvV4zBmx164..\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-BP68ih0zfqpZ1slTqgvIPjBIofb8KkA-?cq=1\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-BP68ih0zfqpZ1slTqgvIPjBIofb8KkA-?cq=1\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-mu0PAz0wda5PScN4PLoAEwfp9TM-?cq=1\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-mu0PAz0wda5PScN4PLoAEwfp9TM-?cq=1\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/onelove\"\u003ehttp://360.yahoo.com/onelove\u003c/a\u003e_4u_87\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-bosgu0M1bqnSU1GWuz97rEE-?cq=1\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-bosgu0M1bqnSU1GWuz97rEE-?cq=1\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/zizaqb\"\u003ehttp://360.yahoo.com/zizaqb\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-NeXXUsM6aa\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-NeXXUsM6aa\u003c/a\u003e_lM2L0zGiSzsdSuOg-?cq=1\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRút ra rằng: “kết luận trên nhìn chung là đúng”, chỉ duy nhất một nàng trong lists là có sở thích đọc sách: \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/lists-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl\"\u003ehttp://360.yahoo.com/lists-0GpXZpUidKUt8r6ObeVbVdZl\u003c/a\u003e – tất cả chỗ còn lại đều “nói không với book”. Tất nhiên mỗi người có một sở thích, một cách nhìn nhận, họ thích nhạc, thích thời trang, thích mua sắm, thích xem phim… hơn thích sách, tôi tôn trọng sở thích của họ nhưng tôi không đánh giá cao những người không thích đọc sách – tất nhiên, bạn sẽ bảo họ cần quái gì tôi tôn trọng, ờ, nói thế e không ổn. Bao nhiêu người khen cũng chưa đủ mà một người chê đã là thừa, hehe.\u003cbr\u003e\nMà tôi còn đọc được của 2 em, một em thì bảo là “thích được yêu nhưng không thích yêu”, một em thì “Mẫu bạn trai lý tưởng: hài hước, hóm hỉnh, và quan trọng là yêu mình hơn là mình yêu anh ấy”. Chả biết bình luận thế nào, chắc tại môi trường giáo dục hiện nay dạy con người ta phải thật ích kỷ.\u003c/p\u003e","title":"xinh thì ít thích sách"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/07/ao-lua-ha-dong-trailer/","summary":"","title":"Ao lua Ha Dong (Trailer)"},{"content":"Kế hoạch ư, rất nhiều kế hoạch, vâng, toàn kiểu dự án treo ấy mà, vạch ra rồi để hết ở đó. Nhưng, kế hoạch kiếm người iu thì không thể treo mãi thế này được, làm sao có thể sống mà không, không thương không nhớ một người nào???? Không, ai có thể chứ tớ thì không, nhu cầu yêu thương và được yêu thương trong tớ là rất chi mạnh mẽ hào hùng. Tớ muốn có một ai đó để 8-3, 14-2,… vác một bó hoa to đùng cách mạng tới tặng, tớ muốn có một ai đó để nói những câu ngọt ngào, để nghe những lời nhắc nhở động viên, để dặn dò tớ và tớ ngoan ngoãn nghe theo – vô điều kiện (mà lạ lắm à nhà, mẹ tớ gọi điện xuống, cũng dặn dò hoài hoài mà tớ nghe chán ơi là chán, thế là thế nào nhỉ? Có lẽ phải xem lại bài thơ )\nVà để thực hiện kế hoạch này, trước hết, tớ phải thực hiện dự án “từ 69 lên 70”, chả là tớ cao 1m69, đối với tớ thì 69 hay 70 chả quan trọng giề mấy, nhưng nghe mấy bạn nữ nói, đầu 6 với đầu 7 là khác nhau hơi bị nhiều đấy, ừ, thì lên 70, khó gì, 65 lên 70 thì khó chứ 69 lên 70 thì 1 tháng là xong, hehe, thế nhé, đợi ngày tớ đi đo và thông báo tin mừng nhá 😀\nBình luận (2) Khi — 2007-03-05 06:29\nThể dục thẩm mĩ ..haha…\nBánh đúc® — 2007-03-05 12:42\nem thik nhất vụ 69–\u0026gt;70 :D, về đánh đề nào.B)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/thong-bao-v%E1%BB%81-nh%E1%BB%AFng-k%E1%BA%BF-ho%E1%BA%A1ch-m%E1%BB%9Bi/","summary":"\u003cp\u003eKế hoạch ư, rất nhiều kế hoạch, vâng, toàn kiểu dự án treo ấy mà, vạch ra rồi để hết ở đó. Nhưng, kế hoạch kiếm người iu thì không thể treo mãi thế này được, làm sao có thể sống mà không, không thương không nhớ một người nào???? Không, ai có thể chứ tớ thì không, nhu cầu yêu thương và được yêu thương trong tớ là rất chi mạnh mẽ hào hùng. Tớ muốn có một ai đó để 8-3, 14-2,… vác một bó hoa to đùng cách mạng tới tặng, tớ muốn có một ai đó để nói những câu ngọt ngào, để nghe những lời nhắc nhở động viên, để dặn dò tớ và tớ ngoan ngoãn nghe theo – vô điều kiện (mà lạ lắm à nhà, mẹ tớ gọi điện xuống, cũng dặn dò hoài hoài mà tớ nghe chán ơi là chán, thế là thế nào nhỉ? Có lẽ phải xem \u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\u0026amp;p=124\"\u003elại bài thơ\u003c/a\u003e )\u003cbr\u003e\nVà để thực hiện kế hoạch này, trước hết, tớ phải thực hiện dự án “từ 69 lên 70”, chả là tớ cao 1m69, đối với tớ thì 69 hay 70 chả quan trọng giề mấy, nhưng nghe mấy bạn nữ nói, đầu 6 với đầu 7 là khác nhau hơi bị nhiều đấy, ừ, thì lên 70, khó gì, 65 lên 70 thì khó chứ 69 lên 70 thì 1 tháng là xong, hehe, thế nhé, đợi ngày tớ đi đo và thông báo tin mừng nhá 😀\u003c/p\u003e","title":"Thông báo: về những kế hoạch mới"},{"content":"1.3.2007\nHôm qua bảo hôm nay quyết tâm nối dây, nhưng vẫn ko nối được, tại vì không thể bùng buổi thực hành tin đầu tiên. Mãi 3h30 mới thực hành nên hơn 6h mới về tới nhà, hỏng hết kế hoạch sang bên thằng Trung. Nhưng hôm nay rất vui, thứ nhất vì trời đã hết mưa, thứ hai vì bàn phím mang đến cho chị Vân chị Dung cắm vào chạy ngon lành, thứ ba vì mua được cuốn « Cuốn theo chiều gió« , và thứ tư là khi về tới nhà, mở cửa ra thì thấy có thư, thư của em Huyền – aoxanh72.\nAh, hôm nay ngồi trong lớp học, nghe giảng nhưng chả hiểu gì, chán, mượn máy của thằng bạn nhắn tin, nhắn cho thủytiênxinhđẹp thì bị bụp lại một câu : «tớ đang học một môn rất hay, đừng làm phiền «. Hợ hợ, kể ra thì Thủy Tiên cũng biết cách dội nước đá đấy chứ.\nPhải nói thêm về niềm vui tột độ của mình khi kiếm được « cuốn theo chiều gió » , căn bản hôm trước tới chơi chỗ Lyn, nói chuyện với Phương Hiền (xem lại nhật ký phần trên), bạn ấy kể « cuốn theo chiều gió« là cuốn sách bạn ấy tâm đắc nhất, tuy nhiên bạn ấy lại không thể tìm lại được bản mà bạn ấy từng đọc, bản đó là sách cũ, in trên giấy đen, 4 tập. Hehe, đối với bạn Thái, việc gì càng khó thì bạn Thái càng có hứng làm, hơn nữa, với việc bạn Hiền gợi ý quà tặng 8-3 cho bạn Lyn, bạn Thái nghĩ «2 người ở cùng, tặng Lyn mà ko tặng Hiền thì vô lý«, thế là bạn Thái định đi kiếm CTCG để tặng bạn Hiền. Hờ hờ, sau 3 hôm phục kích ở hiệu sách cũ thì bạn Thái cũng đã ôm được 4 cuốn sách về (ngoài phục kích thì còn phải trả một cơ số tờ pôlyme nữa nhá, hehe). Sách xuất bản năm 1987, Dương Tường dịch, mình cũng ko rõ lắm nhưng nghe vẻ Dương Tường là một dịch giả nổi tiếng, hihi. Nhắn tin cho bạn Hiền khoe thì bạn ấy rất chi là sốt sắng, gọi điện cho Nhung ỉn hỏi thì bạn ấy cũng khen hay kịch liệt và yêu cầu mình đọc ngay đi, rất tiếc là tớ còn phải ôn thi, thế nên cứ mua về để đó đã. Còn việc tặng bạn Hiền hả, hehe, để nghĩ thêm đã, «không làm những việc không có lợi«\nBình luận (3) xiaoxian — 2007-03-06 14:30\nHóa ra là cậu nhắn tin à? Tớ cứ tưởng ai, xin lỗi nhé, học hành phải nghiêm túc chứ (tại môn Quan hệ KTQT này hay quá, đang nói về thuế chống bán phá giá, không nghe không được)\nkanishi — 2007-03-06 16:14\nhì, tớ vừa lạnh vừa run vừa sợ, chừa thói nhăn tin lung tung luôn, he,\nxiaoxian — 2007-03-20 00:42\nThế hả, càng tốt, coi như chữa được một tật xấu (thực ra trừ một số môn tớ không thích phân tâm trong giờ học vì phải nghe giảng ra, còn lại hầu hết các môn trong giờ tớ cũng nhắn tin lung tung khắp nơi)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/132007/","summary":"\u003cp\u003e1.3.2007\u003cbr\u003e\nHôm qua bảo hôm nay quyết tâm nối dây, nhưng vẫn ko nối được, tại vì không thể bùng buổi thực hành tin đầu tiên. Mãi 3h30 mới thực hành nên hơn 6h mới về tới nhà, hỏng hết kế hoạch sang bên thằng Trung. Nhưng hôm nay rất vui, thứ nhất vì trời đã hết mưa, thứ hai vì bàn phím mang đến cho chị Vân chị Dung cắm vào chạy ngon lành, thứ ba vì mua được cuốn « Cuốn theo chiều gió« , và thứ tư là khi về tới nhà, mở cửa ra thì thấy có thư, thư của em Huyền – aoxanh72.\u003cbr\u003e\nAh, hôm nay ngồi trong lớp học, nghe giảng nhưng chả hiểu gì, chán, mượn máy của thằng bạn nhắn tin, nhắn cho thủytiênxinhđẹp thì bị bụp lại một câu : «tớ đang học một môn rất hay, đừng làm phiền «. Hợ hợ, kể ra thì Thủy Tiên cũng biết cách dội nước đá đấy chứ.\u003cbr\u003e\nPhải nói thêm về niềm vui tột độ của mình khi kiếm được « cuốn theo chiều gió » , căn bản hôm trước tới chơi chỗ Lyn, nói chuyện với Phương Hiền (xem lại nhật ký phần trên), bạn ấy kể « cuốn theo chiều gió« là cuốn sách bạn ấy tâm đắc nhất, tuy nhiên bạn ấy lại không thể tìm lại được bản mà bạn ấy từng đọc, bản đó là sách cũ, in trên giấy đen, 4 tập. Hehe, đối với bạn Thái, việc gì càng khó thì bạn Thái càng có hứng làm, hơn nữa, với việc bạn Hiền gợi ý quà tặng 8-3 cho bạn Lyn, bạn Thái nghĩ «2 người ở cùng, tặng Lyn mà ko tặng Hiền thì vô lý«, thế là bạn Thái định đi kiếm CTCG để tặng bạn Hiền. Hờ hờ, sau 3 hôm phục kích ở hiệu sách cũ thì bạn Thái cũng đã ôm được 4 cuốn sách về (ngoài phục kích thì còn phải trả một cơ số tờ pôlyme nữa nhá, hehe). Sách xuất bản năm 1987, Dương Tường dịch, mình cũng ko rõ lắm nhưng nghe vẻ Dương Tường là một dịch giả nổi tiếng, hihi. Nhắn tin cho bạn Hiền khoe thì bạn ấy rất chi là sốt sắng, gọi điện cho Nhung ỉn hỏi thì bạn ấy cũng khen hay kịch liệt và yêu cầu mình đọc ngay đi, rất tiếc là tớ còn phải ôn thi, thế nên cứ mua về để đó đã. Còn việc tặng bạn Hiền hả, hehe, để nghĩ thêm đã, «không làm những việc không có lợi«\u003c/p\u003e","title":"1.3.2007"},{"content":"28.2.2007\nở một mình đúng là bùn chán thê thảm. Chả có ai để nói chuyện, mình trở thành ít nói thì hỏng, mắc bệnh trầm văn cảm thì nguy.\nChiều đi học về, mệt, nằm chả muốn dậy, nghe tiếng kẻng đổ rác, bật dậy, nhưng lại thôi, vì cảm thấy chân tay bủn rủn, hic, mai đổ cũng được. Nấu cơm một mình, ăn một mình, dọn dẹp cũng lại một mình luôn. Mạng thì đứt, nói chuyện một mình. Trời thì mưa, ngày xưa, khi còn mạng, cái cảm giác ngoài trời có mưa, được ngồi trong nhà ấm áp lướt net, chat chít sung sướng bít bao. Và mình đã hết sức cố gắng nỗ lực vác cái thang được xuống tầng 1, nhưng đúng như dự đoán, ko thể ở trong nhà mà nối được, căm bọn chuột tận xương tủy, hận chúng mày, chúng mày đáng bị băm vằm thành trăm mảnh, grừ, quyết tâm mai phải nối.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/2822007/","summary":"\u003cp\u003e28.2.2007\u003cbr\u003e\nở một mình đúng là bùn chán thê thảm. Chả có ai để nói chuyện, mình trở thành ít nói thì hỏng, mắc bệnh trầm văn cảm thì nguy.\u003cbr\u003e\nChiều đi học về, mệt, nằm chả muốn dậy, nghe tiếng kẻng đổ rác, bật dậy, nhưng lại thôi, vì cảm thấy chân tay bủn rủn, hic, mai đổ cũng được. Nấu cơm một mình, ăn một mình, dọn dẹp cũng lại một mình luôn. Mạng thì đứt, nói chuyện một mình. Trời thì mưa, ngày xưa, khi còn mạng, cái cảm giác ngoài trời có mưa, được ngồi trong nhà ấm áp lướt net, chat chít sung sướng bít bao. Và mình đã hết sức cố gắng nỗ lực vác cái thang được xuống tầng 1, nhưng đúng như dự đoán, ko thể ở trong nhà mà nối được, căm bọn chuột tận xương tủy, hận chúng mày, chúng mày đáng bị băm vằm thành trăm mảnh, grừ, quyết tâm mai phải nối.\u003c/p\u003e","title":"28.2.2007"},{"content":"27.2.2007\nNgày hôm nay của mình bắt đầu vào lúc nào nhỉ, chắc là 6h15, tối qua đã để đồng hồ 4h, định dậy học bài, nhưng chả thấy chuông kêu, lúc thấy trời sang sáng, nghĩ quái, giờ chắc phải 6h rồi mà cái đồng hồ vẫn chưa kêu. Sau một hồi đấu tranh thì cũng dậy xem đồng hồ, và kết quả thì như đã biết. Ngoài trời thì đang mưa, nằm ở giường tiếp tục phân vân nên xem có thể nghỉ hay không, trời mưa, không mũ, không ô, làm sao mà đi học được. Nhưng không đi học thì áy náy, ngày đầu tiên (học cả lớp) chẳng lẽ đã bùng. Thế là đành chạy xuống nhà dưới, cố tìm xem cái ô có lẫn đâu không, ko thấy, nhớ ra lần gần nhất sử dụng nó là đi với Hà tới chỗ bảo hành máy tính. Hôm ấy nó cầm ô, không khéo vứt ở đó hoặc mang về nhà nó mất rồi. Đùng đùng nổi giận, định nhấc điện thoại gọi “xỉ” (qua điện thoại không vả được) một trận cho đỡ tức. Chưa kịp thực hiện ý định ngông cuồng (và lãng phí), thì ôi thôi, thật may mắn cho cái hóa đơn điện thoại, mình nhìn thấy cái ô ở một góc khuất dưới gầm bàn. Sung sướng vô hạn, vội chuẩn bị tư trang, hành trang, vác ba lô ra bến xe bus ngay.\nTrời mưa nhỏ, nhưng đủ để tớ phải dùng ô vì không có mũ, ra bến xe bus thì khá đông người đang đứng đợi ở đó. Nhiều nàng còn không ô không mũ mới kinh chứ. Đang nho nhỏ đột nhiên mưa bỗng to, thế là cái ô của tớ bỗng phát huy tác dụng mạnh mẽ. Một em dáng nhỏ nhắn xinh xắn (nice body), tóc ép màu vàng đứng phía trước tớ, quay lại, nhìn thấy tớ đang cầm ô đứng một mình, tớ cười một cái, thế là em ấy (như mở cờ trong bụng, lon ton) chạy tới đứng nhờ ô của tớ. Kể ra thì lúc mưa nặng hạt ấy cho tới lúc em ấy quay lại nhìn, khoảng 5s thôi, tớ cũng có ý định bước lên và che ô cho em ấy, nhưng tớ e ngại…, bất thình lình có một thằng là bạn trai em ấy (cầm tinh con ma – như cách nói của bạn Ngọc) không biết ở đâu nhảy ra giật ô của tớ rồi xé nó tan tành thì dại, thôi cứ đứng im, cái này là “lòng tốt không theo kịp sự e ngại”, phải không hả NgọcXĐ ? Đứng cùng một lúc thì xe 01 tới, em ấy chạy ra, trước khi bước lên xe cũng quay lại chào tớ, hờ hờ, kể ra thì cái mặt mình cũng chưa phải là “mất tem bảo hành” như vợ nói, còn nhiều “vẻ tử tế” lắm vợ ạ \nTới được trường thì đã là 7h30, lặng lặng ra cửa sau vào lớp (lớp tớ có tận 3 cửa ra vào), cũng gật đầu chào thầy, không thầy lại bảo em coi thầy là cái bị bông (chính xác thì tớ thấy thầy giống Trư Bát Giới). Thầy giáo này dạy Java – lập trình hướng đối tượng. Thầy có đặc điểm nổi bật là cứ khi có học sinh nào đi vào lớp, là thầy dừng giảng, nhìn cái thằng phá hứng giảng bài của thầy, thỉnh thoảng còn “xuất khẩu” ra vài nhận xét rất chi là “đáng kinh ngạc”. Ví dụ minh họa: đang dạy, có thằng đi ra, mang cả cặp – chắc vậy, thầy dừng giảng, hỏi cả lớp “tự nhiên nhỉ, ai thế lớp trưởng?”, thầy hỏi lớp trưởng nhưng cả lớp ào ào: “ko phải lớp em thầy ạ, học lại học lại”, thầy im im khoảng 10s – chắc để CPU hoạt động, rồi đột ngột thầy phán: “chắc lại học lại tiếp thôi”. Trong lớp thì vẫn như mọi ngày, mọi ngày thế nào thì lúc khác kể. Cái này khác mọi ngày nè, giờ ra chơi, mấy bạn gái nhao nhao đòi tiền mừng tuổi, mình rút xoẹt ra một đống cả pờ lờ mờ(plm) và cờ tờ (ct) (cả đống gồm 8 tờ, 4 plm, 4ct, tất cả chưa tớ nửa lít, hờ hờ). Dạo này đang có hứng, mừng tuổi bạn Huyền 10k ý chúc bạn được 10 điểm, nhưng bạn hiền quá, hỏi đi hỏi lại thật không rùi rút cục không dám lấy, hehe. Thế là Chi Ú lĩnh phần. Thằng Hải Lờ Tê (tức Hải lớp trưởng) thì rên rỉ “ối giờ thằng dại gái, bắc thang lên hỏi ông giời…”, cứ như tiền của nó ko bằng, rồi lại còn “nửa vạch lô của tao chứ ít ỏi gì”. Này này, thằng Lờ Tê kia, mày có biết là với MrCompt này, không có cái gì gọi là dại dột nhá, “việc gì không có lợi thì không bao giờ làm”, hehe, cộng với luận điệu “không việc gì là không có lợi, không lợi trước mắt thì lợi lâu dài”, thế nên chú đừng tiếc nửa điểm lô, rồi thì anh sẽ có cả ô tô từ những cái “dại” ấy đấy, hehe.\nBuổi trưa vào nhà thằng Tuấn, chúng nó cậy chịu đói giỏi, ép mình đi nấu cơm mới láo chứ, hồi trước thì bắt rửa bát, giờ lại bắt nấu cơm, rồi đến lúc không việc gì chúng nó không bắt mình làm mất. Mà tết có khác, lại còn đi mua cả nước ngọt về mới sang chứ, khâm phục khâm phục. Hơn 1h rời máy tính nằm nghỉ – tại vì mạng đơ chứ ko phải tại tớ muốn nghỉ. Định là 2h thì sẽ lên thư viện học rồi thì 4h vào nhà bác Hiệp sửa cái máy tính cho bà chị. Nhưng rồi lọ mọ thế nào vào ngay blog chị Thương Hà – chị gái Thương Huyền – mà Thương Huyền là bạn thân của Cẩm Vân – Cẩm Vân lại là cựu bạn gái tớ (em ấy thì đã coi tớ như bức vách nhưng mà tớ thì vẫn chưa thế ngừng quan tâm) :D. Thế là chat với chị Hà, khen em Huyền dạo này xinh quá thể đáng, xinh khó tưởng, tiện thể khen sang cả em Vân, hehe. Rồi thì là thấy ảnh đống ảnh của em ấy trên Photostreams, vào down về ngay, sang blog em Vân, cũng thấy có ảnh, lại down về, rút cục là 2h45 mới đi khỏi nhà Tuấn. Mới đến đối diện cổng sư phạm, chưa kịp sang đường thì gặp ngay bạn Phương Hiền – bạn ở cùng với Lyn (bạn cực tốt và cực thân), mình thì rất chi là quý bạn Hiền, mà bạn ấy lại rủ mình vào nhà bạn ấy thăm Lyn, nghe bùi tai, lại vòng lại ngõ 175 mà mình vừa đi ra. Phá sản kế hoạch lên thư viện.\nVào nhà bạn ấy, Lyn không có nhà, nhưng cũng rất zui, vì mình hôm nay là người có ích, giúp bạn Hiền kê cái giường, ngồi nói chuyện rất thú vị. Nhìn bạn Hiền mình có cảm giác bạn thông thái quá không béo được, khôn sắt người luôn :D. Bảo cho mượn báo mà kiên quyết không, năn nỉ ỉ ôi mãi mà cũng vẫn không, sắt đá quá đi mất, vấn đề là càng sắt đá mình lại càng có hứng chinh phục :D. Bạn ấy bảo bạn ấy cực kì ghét người Hải Dương, mà mình sống ở HD 10 năm, luôn tự coi là người HD, tất nhiên ghét hay yêu là việc của bạn, mình cũng không (chưa kịp) biện hộ gì cho HD (hay còn gọi là cho chính mình) thì bạn ấy đã bảo tại vì mình sống ở Vĩnh Phúc cũng lâu rồi, nên được Vĩnh Phúc làm cho trở nên tốt đẹp, hehe, ý Hiền là cậu ko ghét tớ chứ gì, mà “không ghét”= phủ định của ghét=yêu. Hoan hô bạn Phương Hiền :D. Bạn Hiền còn tư vấn cho mình về quà 8-3 cho Lyn nữa chứ, một thỏi son Apo 8x màu hồng, thế tặng Lyn mà không tặng Hiền à, rùi Trà My nữa, mình quý bao nhiêu người, hichic, làm sao bi giờ?\n4h, dù rất lưu luyến nhưng cũng vẫn phải tạm biệt bạn Hiền để vào nhà bác. Máy tính thì ok trước cả khi mình đến, ngồi chơi, ăn cơm tối luôn ở đó. Vậy là lại tiếp tục thêm một ngày không ăn cơm nhà, 4 ngày rồi bếp ga không có cơ hội bật. 8h20 về tới nhà, im ắng, buồn bã, à cũng không buồn vì điện thoại kêu tới tấp. Đầu tiên là Đồng, bảo tư vấn cho việc lắp net riêng, rồi Vinh, gọi hỏi nó việc đổi bàn phím, chị Dung thích bàn phím có chữ Hàn mà thằng Vinh lại đang có bàn phím như vậy, rồi thì chị Vân gọi bảo rằng ngày mai các chị ko ở nhà, thứ 5 hãy đến, ok thôi, dù sao mai em cũng ko tới được. Rồi cuối cùng là mẹ, tối qua mẹ gọi mình ko ở nhà, tối nay cũng không. Thôi, kể lể hết rồi, đi học đây, phải làm bài tập TA cho ngày mai và phương pháp số của hôm nay vừa học, làm luôn kẻo quên mất. Hôm nay là một ngày vui vẻ. Cố lên nào !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/2722007/","summary":"\u003cp\u003e27.2.2007\u003cbr\u003e\nNgày hôm nay của mình bắt đầu vào lúc nào nhỉ, chắc là 6h15, tối qua đã để đồng hồ 4h, định dậy học bài, nhưng chả thấy chuông kêu, lúc thấy trời sang sáng, nghĩ quái, giờ chắc phải 6h rồi mà cái đồng hồ vẫn chưa kêu. Sau một hồi đấu tranh thì cũng dậy xem đồng hồ, và kết quả thì như đã biết. Ngoài trời thì đang mưa, nằm ở giường tiếp tục phân vân nên xem có thể nghỉ hay không, trời mưa, không mũ, không ô, làm sao mà đi học được. Nhưng không đi học thì áy náy, ngày đầu tiên (học cả lớp) chẳng lẽ đã bùng. Thế là đành chạy xuống nhà dưới, cố tìm xem cái ô có lẫn đâu không, ko thấy, nhớ ra lần gần nhất sử dụng nó là đi với Hà tới chỗ bảo hành máy tính. Hôm ấy nó cầm ô, không khéo vứt ở đó hoặc mang về nhà nó mất rồi. Đùng đùng nổi giận, định nhấc điện thoại gọi “xỉ” (qua điện thoại không vả được) một trận cho đỡ tức. Chưa kịp thực hiện ý định ngông cuồng (và lãng phí), thì ôi thôi, thật may mắn cho cái hóa đơn điện thoại, mình nhìn thấy cái ô ở một góc khuất dưới gầm bàn. Sung sướng vô hạn, vội chuẩn bị tư trang, hành trang, vác ba lô ra bến xe bus ngay.\u003cbr\u003e\nTrời mưa nhỏ, nhưng đủ để tớ phải dùng ô vì không có mũ, ra bến xe bus thì khá đông người đang đứng đợi ở đó. Nhiều nàng còn không ô không mũ mới kinh chứ. Đang nho nhỏ đột nhiên mưa bỗng to, thế là cái ô của tớ bỗng phát huy tác dụng mạnh mẽ. Một em dáng nhỏ nhắn xinh xắn (nice body), tóc ép màu vàng đứng phía trước tớ, quay lại, nhìn thấy tớ đang cầm ô đứng một mình, tớ cười một cái, thế là em ấy (như mở cờ trong bụng, lon ton) chạy tới đứng nhờ ô của tớ. Kể ra thì lúc mưa nặng hạt ấy cho tới lúc em ấy quay lại nhìn, khoảng 5s thôi, tớ cũng có ý định bước lên và che ô cho em ấy, nhưng tớ e ngại…, bất thình lình có một thằng là bạn trai em ấy (cầm tinh con ma – như cách nói của bạn Ngọc) không biết ở đâu nhảy ra giật ô của tớ rồi xé nó tan tành thì dại, thôi cứ đứng im, cái này là “lòng tốt không theo kịp sự e ngại”, phải không hả NgọcXĐ ? Đứng cùng một lúc thì xe 01 tới, em ấy chạy ra, trước khi bước lên xe cũng quay lại chào tớ, hờ hờ, kể ra thì cái mặt mình cũng chưa phải là “mất tem bảo hành” như vợ nói, còn nhiều “vẻ tử tế” lắm vợ ạ \u003cbr\u003e\nTới được trường thì đã là 7h30, lặng lặng ra cửa sau vào lớp (lớp tớ có tận 3 cửa ra vào), cũng gật đầu chào thầy, không thầy lại bảo em coi thầy là cái bị bông (chính xác thì tớ thấy thầy giống Trư Bát Giới). Thầy giáo này dạy Java – lập trình hướng đối tượng. Thầy có đặc điểm nổi bật là cứ khi có học sinh nào đi vào lớp, là thầy dừng giảng, nhìn cái thằng phá hứng giảng bài của thầy, thỉnh thoảng còn “xuất khẩu” ra vài nhận xét rất chi là “đáng kinh ngạc”. Ví dụ minh họa: đang dạy, có thằng đi ra, mang cả cặp – chắc vậy, thầy dừng giảng, hỏi cả lớp “tự nhiên nhỉ, ai thế lớp trưởng?”, thầy hỏi lớp trưởng nhưng cả lớp ào ào: “ko phải lớp em thầy ạ, học lại học lại”, thầy im im khoảng 10s – chắc để CPU hoạt động, rồi đột ngột thầy phán: “chắc lại học lại tiếp thôi”. Trong lớp thì vẫn như mọi ngày, mọi ngày thế nào thì lúc khác kể. Cái này khác mọi ngày nè, giờ ra chơi, mấy bạn gái nhao nhao đòi tiền mừng tuổi, mình rút xoẹt ra một đống cả pờ lờ mờ(plm) và cờ tờ (ct) (cả đống gồm 8 tờ, 4 plm, 4ct, tất cả chưa tớ nửa lít, hờ hờ). Dạo này đang có hứng, mừng tuổi bạn Huyền 10k ý chúc bạn được 10 điểm, nhưng bạn hiền quá, hỏi đi hỏi lại thật không rùi rút cục không dám lấy, hehe. Thế là Chi Ú lĩnh phần. Thằng Hải Lờ Tê (tức Hải lớp trưởng) thì rên rỉ “ối giờ thằng dại gái, bắc thang lên hỏi ông giời…”, cứ như tiền của nó ko bằng, rồi lại còn “nửa vạch lô của tao chứ ít ỏi gì”. Này này, thằng Lờ Tê kia, mày có biết là với MrCompt này, không có cái gì gọi là dại dột nhá, “việc gì không có lợi thì không bao giờ làm”, hehe, cộng với luận điệu “không việc gì là không có lợi, không lợi trước mắt thì lợi lâu dài”, thế nên chú đừng tiếc nửa điểm lô, rồi thì anh sẽ có cả ô tô từ những cái “dại” ấy đấy, hehe.\u003cbr\u003e\nBuổi trưa vào nhà thằng Tuấn, chúng nó cậy chịu đói giỏi, ép mình đi nấu cơm mới láo chứ, hồi trước thì bắt rửa bát, giờ lại bắt nấu cơm, rồi đến lúc không việc gì chúng nó không bắt mình làm mất. Mà tết có khác, lại còn đi mua cả nước ngọt về mới sang chứ, khâm phục khâm phục. Hơn 1h rời máy tính nằm nghỉ – tại vì mạng đơ chứ ko phải tại tớ muốn nghỉ. Định là 2h thì sẽ lên thư viện học rồi thì 4h vào nhà bác Hiệp sửa cái máy tính cho bà chị. Nhưng rồi lọ mọ thế nào vào ngay blog chị Thương Hà – chị gái Thương Huyền – mà Thương Huyền là bạn thân của Cẩm Vân – Cẩm Vân lại là cựu bạn gái tớ (em ấy thì đã coi tớ như bức vách nhưng mà tớ thì vẫn chưa thế ngừng quan tâm) :D. Thế là chat với chị Hà, khen em Huyền dạo này xinh quá thể đáng, xinh khó tưởng, tiện thể khen sang cả em Vân, hehe. Rồi thì là thấy ảnh đống ảnh của em ấy trên Photostreams, vào down về ngay, sang blog em Vân, cũng thấy có ảnh, lại down về, rút cục là 2h45 mới đi khỏi nhà Tuấn. Mới đến đối diện cổng sư phạm, chưa kịp sang đường thì gặp ngay bạn Phương Hiền – bạn ở cùng với Lyn (bạn cực tốt và cực thân), mình thì rất chi là quý bạn Hiền, mà bạn ấy lại rủ mình vào nhà bạn ấy thăm Lyn, nghe bùi tai, lại vòng lại ngõ 175 mà mình vừa đi ra. Phá sản kế hoạch lên thư viện.\u003cbr\u003e\nVào nhà bạn ấy, Lyn không có nhà, nhưng cũng rất zui, vì mình hôm nay là người có ích, giúp bạn Hiền kê cái giường, ngồi nói chuyện rất thú vị. Nhìn bạn Hiền mình có cảm giác bạn thông thái quá không béo được, khôn sắt người luôn :D. Bảo cho mượn báo mà kiên quyết không, năn nỉ ỉ ôi mãi mà cũng vẫn không, sắt đá quá đi mất, vấn đề là càng sắt đá mình lại càng có hứng chinh phục :D. Bạn ấy bảo bạn ấy cực kì ghét người Hải Dương, mà mình sống ở HD 10 năm, luôn tự coi là người HD, tất nhiên ghét hay yêu là việc của bạn, mình cũng không (chưa kịp) biện hộ gì cho HD (hay còn gọi là cho chính mình) thì bạn ấy đã bảo tại vì mình sống ở Vĩnh Phúc cũng lâu rồi, nên được Vĩnh Phúc làm cho trở nên tốt đẹp, hehe, ý Hiền là cậu ko ghét tớ chứ gì, mà “không ghét”= phủ định của ghét=yêu. Hoan hô bạn Phương Hiền :D. Bạn Hiền còn tư vấn cho mình về quà 8-3 cho Lyn nữa chứ, một thỏi son Apo 8x màu hồng, thế tặng Lyn mà không tặng Hiền à, rùi Trà My nữa, mình quý bao nhiêu người, hichic, làm sao bi giờ?\u003cbr\u003e\n4h, dù rất lưu luyến nhưng cũng vẫn phải tạm biệt bạn Hiền để vào nhà bác. Máy tính thì ok trước cả khi mình đến, ngồi chơi, ăn cơm tối luôn ở đó. Vậy là lại tiếp tục thêm một ngày không ăn cơm nhà, 4 ngày rồi bếp ga không có cơ hội bật. 8h20 về tới nhà, im ắng, buồn bã, à cũng không buồn vì điện thoại kêu tới tấp. Đầu tiên là Đồng, bảo tư vấn cho việc lắp net riêng, rồi Vinh, gọi hỏi nó việc đổi bàn phím, chị Dung thích bàn phím có chữ Hàn mà thằng Vinh lại đang có bàn phím như vậy, rồi thì chị Vân gọi bảo rằng ngày mai các chị ko ở nhà, thứ 5 hãy đến, ok thôi, dù sao mai em cũng ko tới được. Rồi cuối cùng là mẹ, tối qua mẹ gọi mình ko ở nhà, tối nay cũng không. Thôi, kể lể hết rồi, đi học đây, phải làm bài tập TA cho ngày mai và phương pháp số của hôm nay vừa học, làm luôn kẻo quên mất. Hôm nay là một ngày vui vẻ. Cố lên nào !\u003c/p\u003e","title":"27.2.2007"},{"content":"Tủ cất đồ thì nhiều, nhưng hỏng khóa gần hết, chỉ còn mấy cái trên cao tít. Hic.\nHàng thì đắt, mà chả hiểu sao giấy in tăng giá nhanh thế, năm ngoái mình mua chỉ có 29k một tập 500 trang, vậy mà giờ vào tìm, không có loại nào dưới 38k. chậc chậc.\nHôm nay có hứng lượn lờ, xem kệ đĩa nhạc, ối chà chà, rất phong phù và bắt mắt, nhưng giá cả của chúng thì… hình như chúng có ý buộc chúng ta phải xài đĩa lậu. Trung bình một CD, VCD trong đó có giá ~50k, ặc, có bắt mắt, muốn mua lắm nhưng cũng chỉ nuốt nước bọt mà thui.\nLúc ra thanh toán mới chán chứ, cái bản đồ giá 6k, mình đưa 2 tờ: 5k và 2k, tưởng trả lại 1k, ai dè đưa cho ai cái coolair, chả thèm nói gì, ý bảo rằng: mày không có cơ hội lựa chọn đâu, tao muốn trả lại bằng tiền hay hiện vật là quyền của tao. Bọn nhân viên hách dịch đáng ghét, nếu ko còn 1k để trả lại ít ra cũng phải bảo khách hàng một câu: “chúng tôi hết tiền lẻ, anh lấy tạm 2 chiếc kẹo” chẳng hạn. Bán hàng mà cứ như làm phúc không bằng. Bao giờ khách hàng mới được cảm ơn sau khi mua hàng nhỉ? “Cảm ơn quý khách, mong quý khách lần sau lại ghé chúng tôi”.\nBình luận (1) Nam — 2008-09-01 02:58\nHầy, đúng là ghét thật, tìm chỗ nào nó lịch sự hơn nhé!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/ghet-cai-ti%E1%BB%81n-phong-vdc/","summary":"\u003cp\u003eTủ cất đồ thì nhiều, nhưng hỏng khóa gần hết, chỉ còn mấy cái trên cao tít. Hic.\u003cbr\u003e\nHàng thì đắt, mà chả hiểu sao giấy in tăng giá nhanh thế, năm ngoái mình mua chỉ có 29k một tập 500 trang, vậy mà giờ vào tìm, không có loại nào dưới 38k. chậc chậc.\u003cbr\u003e\nHôm nay có hứng lượn lờ, xem kệ đĩa nhạc, ối chà chà, rất phong phù và bắt mắt, nhưng giá cả của chúng thì… hình như chúng có ý buộc chúng ta phải xài đĩa lậu. Trung bình một CD, VCD trong đó có giá ~50k, ặc, có bắt mắt, muốn mua lắm nhưng cũng chỉ nuốt nước bọt mà thui.\u003cbr\u003e\nLúc ra thanh toán mới chán chứ, cái bản đồ giá 6k, mình đưa 2 tờ: 5k và 2k, tưởng trả lại 1k, ai dè đưa cho ai cái coolair, chả thèm nói gì, ý bảo rằng: mày không có cơ hội lựa chọn đâu, tao muốn trả lại bằng tiền hay hiện vật là quyền của tao. Bọn nhân viên hách dịch đáng ghét, nếu ko còn 1k để trả lại ít ra cũng phải bảo khách hàng một câu: “chúng tôi hết tiền lẻ, anh lấy tạm 2 chiếc kẹo” chẳng hạn. Bán hàng mà cứ như làm phúc không bằng. Bao giờ khách hàng mới được cảm ơn sau khi mua hàng nhỉ? “Cảm ơn quý khách, mong quý khách lần sau lại ghé chúng tôi”.\u003c/p\u003e","title":"Ghét cái Tiền phong VDC"},{"content":"26/2/2007\nNgày hôm nay bắt đầu bằng việc dậy lúc 7 rưỡi, chuẩn bị rồi ăn uống vớ vẩn tí tẹo, 8h ra chờ xe bus, đi lên Xuân Thủy, vào nhà Tuấn định mượn sách rồi lên thư viện làm CNXHKH, vào lấy được sách rồi, đi ra gặp Hải lớp trưởng, lại quay vào chỗ thằng Tuấn chơi thêm một lúc. Rốt cục cũng lên thư viện lúc gần 10h, ngồi đọc quyển giáo trình, không phù hợp với giáo trình mình học, rút cục là chỉ đọc và cáu tiết thôi. Đọc xác suất thống kê thì đau hết đầu, nằm gục xuống bàn thì không thể ngủ vì lo lắng, ko yên tâm, hic. 11h, rời thư viện đi sang nhà bác Hiệp, hẹn với chị Dung là sẽ vào cài phần mềm cho máy tính của chị ấy mà. Trên đường đi gặp Trà My, bạn ấy ép tóc, mặc cái áo len màu vàng, kính gọng tím, hơi bị xinh xắn nhí nhảnh, lại còn giới thiệu mình là người yêu với mấy đứa bạn nữa chứ – hehe, nhưng chúng nó chẳng thèm đếm xỉa gì. Có một bạn gái tươi tắn xinh xắn như Trà My thì cũng tuyệt đấy chứ! Vào nhà bác thì chỉ có 2 chị ở nhà, ăn 2 bát cơm, ít ra trong 3 ngày cũng có 2 bát cơm vào bụng. Cứ nghĩ là 1h30 mới học nên ngồi ở đó tới 1h15, lúc lên giảng đường thì ôi thôi, hóa ra học từ 12h, vậy là không được điểm danh, hic. Phí công đi học. Mà ngồi học thì ức chế kinh, chỉ muốn đứng lên đập bàn quát tháo thui, cô giáo giảng chán kinh, cái môn này tên là CNXH khoa học mà chả có tí khoa học nào, rặt những điều nhảm nhí, nhồi sọ. Được cái cô giáo cho về sớm, thế là đi xe bus 26 về ngã tư Thái Hà Chùa Bộc, rồi vào 292 Tây Sơn – Tiền phong VDC, lượn lờ trong đó xem cái loại văn phòng phẩm, đồ lưu niềm, bưu thiếp… chậc chậc, ngắm hàng quả là sướng, thấy cái gì cũng đẹp, nhưng cái gì cũng đắt dã man, chán. Cuối cùng mua mỗi cái bản đồ du lịch HN.\n4h về tới nhà, đang ngồi máy thì thằng Trung điện, bảo đi mua hộ nó 20m dây mạng, ok, đi luôn. Hì hục mãi thì cũng mua được và đem tới nhà nó. Hí hửng lên tầng 4 định nối luôn thì cái thằng cha ái ái chết tiệt trên đó làm khó bọn mình, buổi trưa bọn Trung đã thương lượng được rồi, nhưng cái phòng đó nhiều người quá, chiều lên lại gặp thằng khác, nó sợ chậm máy của nó nên ko cho nối cùng, grừ, bọn xấu xa ngu si, bực cả mình. Không nối được mạng, đành cài game bóng đá PS2 vào máy nó, 3 đĩa, cài xong, ok, nhưng chưa mua tay game, lại phóng đi mua, gặp mưa mới khổ chứ, lúc về mưa rõ to, hic, mệt. Nhưng chơi game thì sướng kinh điển. Ở bên Trung tới tận 10 rưỡi mới về, ăn mì tôm bên đó, căn bản trời mưa, không về được. Bánh chưng, giò cho ra khỏi tủ lạnh định xử lý, rút cục lại đút vào tủ lạnh.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/2622007/","summary":"\u003cp\u003e26/2/2007\u003cbr\u003e\nNgày hôm nay bắt đầu bằng việc dậy lúc 7 rưỡi, chuẩn bị rồi ăn uống vớ vẩn tí tẹo, 8h ra chờ xe bus, đi lên Xuân Thủy, vào nhà Tuấn định mượn sách rồi lên thư viện làm CNXHKH, vào lấy được sách rồi, đi ra gặp Hải lớp trưởng, lại quay vào chỗ thằng Tuấn chơi thêm một lúc. Rốt cục cũng lên thư viện lúc gần 10h, ngồi đọc quyển giáo trình, không phù hợp với giáo trình mình học, rút cục là chỉ đọc và cáu tiết thôi. Đọc xác suất thống kê thì đau hết đầu, nằm gục xuống bàn thì không thể ngủ vì lo lắng, ko yên tâm, hic. 11h, rời thư viện đi sang nhà bác Hiệp, hẹn với chị Dung là sẽ vào cài phần mềm cho máy tính của chị ấy mà. Trên đường đi gặp Trà My, bạn ấy ép tóc, mặc cái áo len màu vàng, kính gọng tím, hơi bị xinh xắn nhí nhảnh, lại còn giới thiệu mình là người yêu với mấy đứa bạn nữa chứ – hehe, nhưng chúng nó chẳng thèm đếm xỉa gì. Có một bạn gái tươi tắn xinh xắn như Trà My thì cũng tuyệt đấy chứ! Vào nhà bác thì chỉ có 2 chị ở nhà, ăn 2 bát cơm, ít ra trong 3 ngày cũng có 2 bát cơm vào bụng. Cứ nghĩ là 1h30 mới học nên ngồi ở đó tới 1h15, lúc lên giảng đường thì ôi thôi, hóa ra học từ 12h, vậy là không được điểm danh, hic. Phí công đi học. Mà ngồi học thì ức chế kinh, chỉ muốn đứng lên đập bàn quát tháo thui, cô giáo giảng chán kinh, cái môn này tên là CNXH khoa học mà chả có tí khoa học nào, rặt những điều nhảm nhí, nhồi sọ. Được cái cô giáo cho về sớm, thế là đi xe bus 26 về ngã tư Thái Hà Chùa Bộc, rồi vào 292 Tây Sơn – Tiền phong VDC, lượn lờ trong đó xem cái loại văn phòng phẩm, đồ lưu niềm, bưu thiếp… chậc chậc, ngắm hàng quả là sướng, thấy cái gì cũng đẹp, nhưng cái gì cũng đắt dã man, chán. Cuối cùng mua mỗi cái bản đồ du lịch HN.\u003cbr\u003e\n4h về tới nhà, đang ngồi máy thì thằng Trung điện, bảo đi mua hộ nó 20m dây mạng, ok, đi luôn. Hì hục mãi thì cũng mua được và đem tới nhà nó. Hí hửng lên tầng 4 định nối luôn thì cái thằng cha ái ái chết tiệt trên đó làm khó bọn mình, buổi trưa bọn Trung đã thương lượng được rồi, nhưng cái phòng đó nhiều người quá, chiều lên lại gặp thằng khác, nó sợ chậm máy của nó nên ko cho nối cùng, grừ, bọn xấu xa ngu si, bực cả mình. Không nối được mạng, đành cài game bóng đá PS2 vào máy nó, 3 đĩa, cài xong, ok, nhưng chưa mua tay game, lại phóng đi mua, gặp mưa mới khổ chứ, lúc về mưa rõ to, hic, mệt. Nhưng chơi game thì sướng kinh điển. Ở bên Trung tới tận 10 rưỡi mới về, ăn mì tôm bên đó, căn bản trời mưa, không về được. Bánh chưng, giò cho ra khỏi tủ lạnh định xử lý, rút cục lại đút vào tủ lạnh.\u003c/p\u003e","title":"26/2/2007"},{"content":"24/2/2007\nMột ngày dài – tiểu thuyết chương hồi loại siêu mini\nHồi thứ nhất 1: giới thiệu hoàn cảnh\nTớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau…\nHồi thứ 2: gian lao một chặng đường.\nPhải nói thêm về Vinh và Hiền, hai đồng chí này là bạn thân, đồng thời cũng là hàng xóm cũ (gần nhà tớ ngày xưa), tối hôm 7 tớ vào nhà Vinh ngủ để sáng hôm sau đi sớm. Theo kế hoạch của bạn Hiền là sẽ có ô tô vào tận nhà đón bọn tớ rồi đi lên HN. Chậc chậc, các bạn phải hiểu sau thảm cảnh chờ xe, rồi bị ép giá, rồi chen chúc trên cái xe ô tô hôm mồng 6 thì cái viễn cảnh có xe vào đón, rồi có ghế ngồi đàng hoàng, giá lại rẻ bất ngờ, khiến tớ sung sướng tới mất cả ngủ. Nhưng hỡi ôi, “đời không đẹp như em hằng mơ” (LingZhi), lúc 5h kém 5, chuông điện thoại kêu inh ỏi, tưởng rằng bạn Hiền gọi sang báo xe đã đến, tớ tung chăn vùng dậy, phi ra khỏi giường, xách túi định ra cửa, thì bố Vinh – người nhận điện thoại thông báo một tin vô cùng dữ dằn: xe nó chạy hợp đồng mất rồi, ko chở khách nữa, đợi tới 11h30 đi chuyến buổi trưa nhé, vẫn có xe vào đón. Ờ thì chờ, thế là tớ và Vinh lại lăn lên giường ngủ típ.\nLượn lờ vật vờ thì cũng hết buổi sáng, ăn cơm trưa sớm để kịp 11h bố Hiền sẽ sang đưa 2 đứa ra thị trấn đón xe, hẹn xe vào nhưng lại ra đón nó, thế đấy. 11h10’, bắt đầu đứng đợi, đợi mãi, đợi mãi mà không thấy cái xe hẹn mình đâu, gọi cho nó thì nó tắt máy, dog chít thế đấy. Túm lại là nó hoàn toàn mất tích, bọn tớ đợi xe khách chán chê, mê mải, không thấy cái nào có khả năng lên được, vì đông quá mất rồi, xe từ Quảng Ninh lên mà Quảng Ninh thì đông dân lắm. Quyết định sẽ đi xe bus Sao Đỏ – Bắc Ninh, thật đúng là một quyết định sáng suốt của một con người sáng suốt. Xe rộng rãi cực, thoải mái, thoáng mát. Lên tới Bắc Ninh thì cái xe bus 204 đầy chặt người, trong xe lại có một làn khói rất chi là mờ ảo (ko hỉu ở đâu ra), tớ và Hiền quyết định: ”xuống, đi xe sau“. Ấy nhưng mà trời thương người tốt, lại có một cái xe khách thích cạnh tranh với xe bus, mời chúng tớ lên, xe vẫn còn nhiều ghế trống, ok, lên ngay, thế là xe chạy vèo vèo tới Gia Lâm. Tiếc là nó ko vào bến Gia Lâm mà thả ở bên ngoài đường, báo hại chúng tớ mất thêm 5k tiền xe ôm để vào bến, cái xe 22 chuẩn bị chạy đông nghẹt người, ok, không chơi với bọn xô bồ. Đứng đợi xe sau. Cũng hay là ko phải đợi lâu, 5 phút sau xe tiếp theo chạy. Túm lại là 3 chuyến đi với Hiền đều được ngồi cả. Chuyện, 2 người, vác theo 2 cái ba lô to sụ với cả 4 cái túi, tay xách nách mang, à không, tay xách vai khoác lệch cả người, ko có chỗ ngồi thì toi à. Đưa Hiền về tới nhà ở Triều Khúc, xong, rồi, ok, còn cái thân ta, đi bộ ra bến xe bus và về nhà mình. Vì đi với Hiền xách túi ê cả vai rùi nên quyết tâm xuống chỗ Thủy Lợi sẽ đi xe ôm, quyết ko đi bộ. Chèn đéc ơi, 8k một cuốc xe ôm từ cổng Thủy Lợi sang Vĩnh Hồ, bình thường đi học tớ vẫn đi bộ đấy, nhưng hôm nay nặng quá, hic, thôi ko sao, tiền bạc chỉ là phù du, hờ hờ. Đồng chí Thái đã về tớ “đại bản doanh”, chuyện khủng khiếp gì đang chờ đón người đồng chí trung kiên của chúng ta. Xin các bạn xem tiếp hồi thứ 3…\nHồi 3: đại bản doanh tan hoang, đại thủ lĩnh bơ vơ.\nMở cửa vào nhà, trong nhà im ắng như tờ, có thể nghe rõ tiếng tụng kinh gõ mõ của các vị đại sư bên Phúc Khánh tự. Đồ đạc của đồng chí Trung, đồng chí ấy chuyển đi hết rồi, à, còn chiếc xe đạp dáng xì-po, vẫn hiên ngang đứng đó. Người mệt mỏi như muốn ngỏm củ tỏi, Mr Thái vẫn đủ tỉnh táo cắm tủ lạnh, cho những gì cần cho vào tủ. Xách balô lên gác 2, vẫn là một quang cảnh trống vắng im lặng. Vào toilet rửa mặt. Hết nước. Xuống bật máy bơm. Máy bơm hỏng. (bình thường bật phát nó rú lên như còi báo động “có máy bay Mỹ cách Hà Nội xxx km”, hôm nay è è một cách thùy mị nết na, tất nhiên là ko bơm được giọt nào rồi). Khát nước, làm gì có, ai đun đâu, đi mua thì mệt, lên giường nằm nghỉ ngơi tí đã. Sau khi hồi sức, không hổ danh “Mr chăm chỉ”, đồng chí Thái ngay lập tức lấy cái chổi và quét từ trên xuống dưới, tinh tươm rồi. Mún online quá mà dây mạng bị chuột cắn chưa nối được, ra quán ư, từ từ, gọi điện về báo cáo tình hình với các bô lão đã. Mrs Mama sau khi nghe báo cáo liền ra nghị quyết: sang nhờ bác Quý gọi thợ sửa máy bơm cho – xin giới thiệu: bác Quý là bác hàng xóm, có quan hệ họ hàng với tớ (em trai bác Quý là chồng em gái bố tớ, hiểu không?). Uh, đúng rồi, ý kiến chỉ đạo của bí thư mẹ rất hợp lý, con lại có 2 bao 3 số cô Đạo gửi lên biếu bác Quý, sang đưa thuốc rồi nhờ gọi thợ sửa máy bơm, quá ổn. Tí tởn cầm 2 bao thuốc sang (đầu độc) nhà bác Quý, rõ ràng có người đang xem tivi trong nhà, mình gọi 3 câu không ai ra, bấm chuông cũng vẫn không ai mở cửa, nhìn kĩ thì đang xem CartoonNetwork, chậc, con nhỏ Vân rồi đây, thôi ta đợi tí nữa cũng được, giờ ra net cái đã. Thế là vứt 2 bao thuốc lá ở bàn dưới tầng 1, lượn ra quán net. Thế rồi từ 2 bao thuốc lá, một chuyện kinh khiếp đã xảy ra…\nHồi 4: nghi oan, bao thuốc lá bí ẩn\nTrong lúc ở quán net chat với em Heo, mình phân vân ko bít liệu thằng Trung có quay về không, và mình tự nhủ nó sẽ bít đường ra tìm mình ở quán net. Nhưng điều mình lo nhất là mình vứt 2 bao thuốc ở đó, 2 bao thuốc đó có mệnh hệ gì thì mình nguy to. Và rồi rằng thì mà là nhân bảo như trời bảo, về nhà, thấy chỉ còn một xe đạp, một tờ giấy để lại “tao mượn một cái ghế, chưa kịp mua, ok?”. Và điều nguy ngập nhất: chỉ còn lại một bao thuốc, hichic, chuột chắc là nó không thích 3 số rồi, chỉ còn một nghi can duy nhất là thằng Trung – thằng này hút thuốc mà. Đầu tiên là mình hơi cú cú, rồi dần dần thì suýt phát điên, này nhé, không có thuốc tức là không sang bảo bác Quý được, không sang bảo bác Quý tức là máy bơm ko được sửa, máy bơm ko được sửa tức là ko máy giặt, không bình nóng lạnh, hichic, phải xách nước lên tầng 2 để tắm, nước lạnh kinh người, như ngàn mũi dao xuyên vào da thịt, hự hự. Không đun được, vì không có siêu, hồi trước có cái siêu của thằng Trung, nó mang đi mất rồi. Tức thằng Trung lắm lắm, thằng này sao mà to gan thế, mày biết bao thuốc đó có sứ mệnh lịch sử quan trọng thế nào không mà dám biển thủ, tham nhũng hả? Nhưng ko biết làm thế nào để liên lạc với nó nên đành để cục tức ở đấy đã. Sau khi tắm xong, khát nước, đành đi mua một chai Aquafina về uống, nước tinh khiết có khác, ngon dã man luôn !!! Gọi điện 2 lần về nhà Trung để hỏi số thằng ở cùng nó, quyết tâm phải gọi xạc cho nó một trận, nhưng rồi nó bảo ko động gì tới thuốc lá, và lúc nó về vẫn thấy 2 bao, hỏi nó về cái máy bơm hỏng nó cũng ko bít gì. Cũng hợp lý, vì nó cũng mới lên lúc trưa nay. Nhưng ngoài nó ra còn ai nữa chứ? Huhu, khổ tôi quá, thuốc lá ơi mày chạy đi đâu rồi, mau ra đây ra đây. Điên quá đi mất. Không thể giải thích nổi. Bao thuốc là biến đi đâu? “Một câu hỏi lớn không lời đáp” (Huy Cận?).\nHồi kết: vấn đề của máy tính\nKhông chuột, không bàn phím vì mang về quê hết rồi. Mượn được Hà cái bàn phím IBM cắm qua cổng USB rất chi là xịn, thì cái máy cổ lỗ sĩ của mình nó khinh, không thèm nhận, hic, không mở được máy tính. Đành lóc cóc đi xuống tận Lương Thế Vinh mua cả bộ phím chuột, huhu. Về cắm vẫn không được, tưởng rằng cổng PS/2 trên mainboard đi toi rồi, suýt nữa thì nằm vật ra giường khóc tu tu. Nhưng, ta không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh, hờ hờ, hít một hơi thật là sâu, nhìn thật là kĩ vào cái cục CPU, thì hóa ra cắm nhầm chuột vào chỗ của bàn phím, bàn phím cắm sang chuột, thể nào không điều khiển được, ối giời ơi, hổ danh quá đi mất. Đổi lại đúng cổng, ok ngay, không ok thì làm sao viết được những dòng này, hehe.\nNhân chuyện máy tính, vì không online được ở nhà, đành ra quán nét – cái quán mà mình câu net về nhà ấy mà, thế là bà chị chủ quán đó đề xuất với mình một vấn đề: mình sẽ trông coi cái quán đó, sửa chữa máy tính và các vấn đề liên quan. Ối giời, ngày xưa mình cũng từng định đề nghị thế, không phải vì nhu cầu làm thêm mà là vì nhu cầu dùng net, và sau khi lắp net về nhà thì chả cần nữa. Giờ bà chị đề nghị thế, lại chả hỏi han gì tới tiền net tháng trước, em ok quá đi chứ còn gì. Nhưng bà này cũng kinh lắm, còn bắt “thử xem năng lực em thế nào”. Và bà chị đã quay em như quay dế, huhu, khổ lắm cơ, em chỉ khoái cài đặt phần mềm, hệ điều hành, tiện ích, ứng dụng, chứ em làm sao sửa chuột, nối dây headphone được, hị hị, chết mất. Lại còn mắt minh dùng mắt thường nhận biết đâu là ram xịn, đâu là ram lởm, ối giời ơi, mắt em cận ko đeo kính chị ơi (cận nhẹ thôi, ngắm con gái vô tư ). Nói chung là ok đê, kể từ nay ta dùng net miễn phí rồi, hờ hờ.\nBình luận (1) Mun — 2010-04-19 15:02\n😀 Văn trần thuật miêu tả sắc nét đến từng chi tiết ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/03/05/2422007/","summary":"\u003cp\u003e24/2/2007\u003cbr\u003e\nMột ngày dài – tiểu thuyết chương hồi loại siêu mini\u003cbr\u003e\nHồi thứ nhất 1: giới thiệu hoàn cảnh\u003cbr\u003e\nTớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau…\u003cbr\u003e\nHồi thứ 2: gian lao một chặng đường.\u003cbr\u003e\nPhải nói thêm về Vinh và Hiền, hai đồng chí này là bạn thân, đồng thời cũng là hàng xóm cũ (gần nhà tớ ngày xưa), tối hôm 7 tớ vào nhà Vinh ngủ để sáng hôm sau đi sớm. Theo kế hoạch của bạn Hiền là sẽ có ô tô vào tận nhà đón bọn tớ rồi đi lên HN. Chậc chậc, các bạn phải hiểu sau thảm cảnh chờ xe, rồi bị ép giá, rồi chen chúc trên cái xe ô tô hôm mồng 6 thì cái viễn cảnh có xe vào đón, rồi có ghế ngồi đàng hoàng, giá lại rẻ bất ngờ, khiến tớ sung sướng tới mất cả ngủ. Nhưng hỡi ôi, “đời không đẹp như em hằng mơ” (LingZhi), lúc 5h kém 5, chuông điện thoại kêu inh ỏi, tưởng rằng bạn Hiền gọi sang báo xe đã đến, tớ tung chăn vùng dậy, phi ra khỏi giường, xách túi định ra cửa, thì bố Vinh – người nhận điện thoại thông báo một tin vô cùng dữ dằn: xe nó chạy hợp đồng mất rồi, ko chở khách nữa, đợi tới 11h30 đi chuyến buổi trưa nhé, vẫn có xe vào đón. Ờ thì chờ, thế là tớ và Vinh lại lăn lên giường ngủ típ.\u003cbr\u003e\nLượn lờ vật vờ thì cũng hết buổi sáng, ăn cơm trưa sớm để kịp 11h bố Hiền sẽ sang đưa 2 đứa ra thị trấn đón xe, hẹn xe vào nhưng lại ra đón nó, thế đấy. 11h10’, bắt đầu đứng đợi, đợi mãi, đợi mãi mà không thấy cái xe hẹn mình đâu, gọi cho nó thì nó tắt máy, dog chít thế đấy. Túm lại là nó hoàn toàn mất tích, bọn tớ đợi xe khách chán chê, mê mải, không thấy cái nào có khả năng lên được, vì đông quá mất rồi, xe từ Quảng Ninh lên mà Quảng Ninh thì đông dân lắm. Quyết định sẽ đi xe bus Sao Đỏ – Bắc Ninh, thật đúng là một quyết định sáng suốt của một con người sáng suốt. Xe rộng rãi cực, thoải mái, thoáng mát. Lên tới Bắc Ninh thì cái xe bus 204 đầy chặt người, trong xe lại có một làn khói rất chi là mờ ảo (ko hỉu ở đâu ra), tớ và Hiền quyết định: ”xuống, đi xe sau“. Ấy nhưng mà trời thương người tốt, lại có một cái xe khách thích cạnh tranh với xe bus, mời chúng tớ lên, xe vẫn còn nhiều ghế trống, ok, lên ngay, thế là xe chạy vèo vèo tới Gia Lâm. Tiếc là nó ko vào bến Gia Lâm mà thả ở bên ngoài đường, báo hại chúng tớ mất thêm 5k tiền xe ôm để vào bến, cái xe 22 chuẩn bị chạy đông nghẹt người, ok, không chơi với bọn xô bồ. Đứng đợi xe sau. Cũng hay là ko phải đợi lâu, 5 phút sau xe tiếp theo chạy. Túm lại là 3 chuyến đi với Hiền đều được ngồi cả. Chuyện, 2 người, vác theo 2 cái ba lô to sụ với cả 4 cái túi, tay xách nách mang, à không, tay xách vai khoác lệch cả người, ko có chỗ ngồi thì toi à. Đưa Hiền về tới nhà ở Triều Khúc, xong, rồi, ok, còn cái thân ta, đi bộ ra bến xe bus và về nhà mình. Vì đi với Hiền xách túi ê cả vai rùi nên quyết tâm xuống chỗ Thủy Lợi sẽ đi xe ôm, quyết ko đi bộ. Chèn đéc ơi, 8k một cuốc xe ôm từ cổng Thủy Lợi sang Vĩnh Hồ, bình thường đi học tớ vẫn đi bộ đấy, nhưng hôm nay nặng quá, hic, thôi ko sao, tiền bạc chỉ là phù du, hờ hờ. Đồng chí Thái đã về tớ “đại bản doanh”, chuyện khủng khiếp gì đang chờ đón người đồng chí trung kiên của chúng ta. Xin các bạn xem tiếp hồi thứ 3…\u003cbr\u003e\nHồi 3: đại bản doanh tan hoang, đại thủ lĩnh bơ vơ.\u003cbr\u003e\nMở cửa vào nhà, trong nhà im ắng như tờ, có thể nghe rõ tiếng tụng kinh gõ mõ của các vị đại sư bên Phúc Khánh tự. Đồ đạc của đồng chí Trung, đồng chí ấy chuyển đi hết rồi, à, còn chiếc xe đạp dáng xì-po, vẫn hiên ngang đứng đó. Người mệt mỏi như muốn ngỏm củ tỏi, Mr Thái vẫn đủ tỉnh táo cắm tủ lạnh, cho những gì cần cho vào tủ. Xách balô lên gác 2, vẫn là một quang cảnh trống vắng im lặng. Vào toilet rửa mặt. Hết nước. Xuống bật máy bơm. Máy bơm hỏng. (bình thường bật phát nó rú lên như còi báo động “có máy bay Mỹ cách Hà Nội xxx km”, hôm nay è è một cách thùy mị nết na, tất nhiên là ko bơm được giọt nào rồi). Khát nước, làm gì có, ai đun đâu, đi mua thì mệt, lên giường nằm nghỉ ngơi tí đã. Sau khi hồi sức, không hổ danh “Mr chăm chỉ”, đồng chí Thái ngay lập tức lấy cái chổi và quét từ trên xuống dưới, tinh tươm rồi. Mún online quá mà dây mạng bị chuột cắn chưa nối được, ra quán ư, từ từ, gọi điện về báo cáo tình hình với các bô lão đã. Mrs Mama sau khi nghe báo cáo liền ra nghị quyết: sang nhờ bác Quý gọi thợ sửa máy bơm cho – xin giới thiệu: bác Quý là bác hàng xóm, có quan hệ họ hàng với tớ (em trai bác Quý là chồng em gái bố tớ, hiểu không?). Uh, đúng rồi, ý kiến chỉ đạo của bí thư mẹ rất hợp lý, con lại có 2 bao 3 số cô Đạo gửi lên biếu bác Quý, sang đưa thuốc rồi nhờ gọi thợ sửa máy bơm, quá ổn. Tí tởn cầm 2 bao thuốc sang (đầu độc) nhà bác Quý, rõ ràng có người đang xem tivi trong nhà, mình gọi 3 câu không ai ra, bấm chuông cũng vẫn không ai mở cửa, nhìn kĩ thì đang xem CartoonNetwork, chậc, con nhỏ Vân rồi đây, thôi ta đợi tí nữa cũng được, giờ ra net cái đã. Thế là vứt 2 bao thuốc lá ở bàn dưới tầng 1, lượn ra quán net. Thế rồi từ 2 bao thuốc lá, một chuyện kinh khiếp đã xảy ra…\u003cbr\u003e\nHồi 4: nghi oan, bao thuốc lá bí ẩn\u003cbr\u003e\nTrong lúc ở quán net chat với em Heo, mình phân vân ko bít liệu thằng Trung có quay về không, và mình tự nhủ nó sẽ bít đường ra tìm mình ở quán net. Nhưng điều mình lo nhất là mình vứt 2 bao thuốc ở đó, 2 bao thuốc đó có mệnh hệ gì thì mình nguy to. Và rồi rằng thì mà là nhân bảo như trời bảo, về nhà, thấy chỉ còn một xe đạp, một tờ giấy để lại “tao mượn một cái ghế, chưa kịp mua, ok?”. Và điều nguy ngập nhất: chỉ còn lại một bao thuốc, hichic, chuột chắc là nó không thích 3 số rồi, chỉ còn một nghi can duy nhất là thằng Trung – thằng này hút thuốc mà. Đầu tiên là mình hơi cú cú, rồi dần dần thì suýt phát điên, này nhé, không có thuốc tức là không sang bảo bác Quý được, không sang bảo bác Quý tức là máy bơm ko được sửa, máy bơm ko được sửa tức là ko máy giặt, không bình nóng lạnh, hichic, phải xách nước lên tầng 2 để tắm, nước lạnh kinh người, như ngàn mũi dao xuyên vào da thịt, hự hự. Không đun được, vì không có siêu, hồi trước có cái siêu của thằng Trung, nó mang đi mất rồi. Tức thằng Trung lắm lắm, thằng này sao mà to gan thế, mày biết bao thuốc đó có sứ mệnh lịch sử quan trọng thế nào không mà dám biển thủ, tham nhũng hả? Nhưng ko biết làm thế nào để liên lạc với nó nên đành để cục tức ở đấy đã. Sau khi tắm xong, khát nước, đành đi mua một chai Aquafina về uống, nước tinh khiết có khác, ngon dã man luôn !!! Gọi điện 2 lần về nhà Trung để hỏi số thằng ở cùng nó, quyết tâm phải gọi xạc cho nó một trận, nhưng rồi nó bảo ko động gì tới thuốc lá, và lúc nó về vẫn thấy 2 bao, hỏi nó về cái máy bơm hỏng nó cũng ko bít gì. Cũng hợp lý, vì nó cũng mới lên lúc trưa nay. Nhưng ngoài nó ra còn ai nữa chứ? Huhu, khổ tôi quá, thuốc lá ơi mày chạy đi đâu rồi, mau ra đây ra đây. Điên quá đi mất. Không thể giải thích nổi. Bao thuốc là biến đi đâu? “Một câu hỏi lớn không lời đáp” (Huy Cận?).\u003cbr\u003e\nHồi kết: vấn đề của máy tính\u003cbr\u003e\nKhông chuột, không bàn phím vì mang về quê hết rồi. Mượn được Hà cái bàn phím IBM cắm qua cổng USB rất chi là xịn, thì cái máy cổ lỗ sĩ của mình nó khinh, không thèm nhận, hic, không mở được máy tính. Đành lóc cóc đi xuống tận Lương Thế Vinh mua cả bộ phím chuột, huhu. Về cắm vẫn không được, tưởng rằng cổng PS/2 trên mainboard đi toi rồi, suýt nữa thì nằm vật ra giường khóc tu tu. Nhưng, ta không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh, hờ hờ, hít một hơi thật là sâu, nhìn thật là kĩ vào cái cục CPU, thì hóa ra cắm nhầm chuột vào chỗ của bàn phím, bàn phím cắm sang chuột, thể nào không điều khiển được, ối giời ơi, hổ danh quá đi mất. Đổi lại đúng cổng, ok ngay, không ok thì làm sao viết được những dòng này, hehe.\u003cbr\u003e\nNhân chuyện máy tính, vì không online được ở nhà, đành ra quán nét – cái quán mà mình câu net về nhà ấy mà, thế là bà chị chủ quán đó đề xuất với mình một vấn đề: mình sẽ trông coi cái quán đó, sửa chữa máy tính và các vấn đề liên quan. Ối giời, ngày xưa mình cũng từng định đề nghị thế, không phải vì nhu cầu làm thêm mà là vì nhu cầu dùng net, và sau khi lắp net về nhà thì chả cần nữa. Giờ bà chị đề nghị thế, lại chả hỏi han gì tới tiền net tháng trước, em ok quá đi chứ còn gì. Nhưng bà này cũng kinh lắm, còn bắt “thử xem năng lực em thế nào”. Và bà chị đã quay em như quay dế, huhu, khổ lắm cơ, em chỉ khoái cài đặt phần mềm, hệ điều hành, tiện ích, ứng dụng, chứ em làm sao sửa chuột, nối dây headphone được, hị hị, chết mất. Lại còn mắt minh dùng mắt thường nhận biết đâu là ram xịn, đâu là ram lởm, ối giời ơi, mắt em cận ko đeo kính chị ơi (cận nhẹ thôi, ngắm con gái vô tư ). Nói chung là ok đê, kể từ nay ta dùng net miễn phí rồi, hờ hờ.\u003c/p\u003e","title":"24/2/2007"},{"content":"**Thực tế và thực dụng?**Một vài tuyên ngôn:– việc gì không có lợi không làm– chân lý thuộc về kẻ mạnh– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt\nNam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/25/th%E1%BB%B1c-t%E1%BA%BF-va-th%E1%BB%B1c-d%E1%BB%A5ng/","summary":"\u003cp\u003e**Thực tế và thực dụng?**Một vài tuyên ngôn:–         việc gì không có lợi không làm–         chân lý thuộc về kẻ mạnh–         không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.\u003cem\u003e“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”\u003c/em\u003e: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt\u003cbr\u003e\nNam – \u003cem\u003eđặc\u003c/em\u003e \u003cem\u003ebiệt là Hà Nội rất thiếu(*)\u003c/em\u003e. Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.\u003c/p\u003e","title":"Thực tế và thực dụng?"},{"content":"Một vài tuyên ngôn:\n– việc gì không có lợi không làm\n– chân lý thuộc về kẻ mạnh\n– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn …\nThực tế và thực dụng?\nMột vài tuyên ngôn:\n– việc gì không có lợi không làm\n– chân lý thuộc về kẻ mạnh\n– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn\n…\nNào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ.\n“Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.\n“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.\n(*) chứng minh (cập nhật sau – dẫn chứng từ blog của Thu Ngọc và www.sachcuatrang.com)\nBình luận (1) xinchaongaymoi — 2010-10-25 04:10\nHi bạn,Mình cũng đã nghe qua về cái câu \u0026ldquo;không có kẻ thì vĩnh viễn, không có đồng minh vĩnh viễn …\u0026rdquo;. Nhưng không biết ai là tác giả của câu nói này. Cô giáo mình thì nói đây là câu nói của một nhà ngoại giao người Anh vào thế kỹ 18, có người nói đây là câu nói xuất phát từ Mỹ, có người nói câu này do Mao Trạch Đông nói …Nếu bạn có thông tin chính xác, cho mình biết với nha.Rất vui làm quen với bạn, mình add blog bạn nha 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/25/entry-2/","summary":"\u003cp\u003eMột vài tuyên ngôn:\u003cbr\u003e\n– việc gì không có lợi không làm\u003cbr\u003e\n– chân lý thuộc về kẻ mạnh\u003cbr\u003e\n– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThực tế và thực dụng?\u003cbr\u003e\nMột vài tuyên ngôn:\u003cbr\u003e\n– việc gì không có lợi không làm\u003cbr\u003e\n– chân lý thuộc về kẻ mạnh\u003cbr\u003e\n– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn\u003cbr\u003e\n…\u003cbr\u003e\nNào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ.\u003cbr\u003e\n“Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.\u003cbr\u003e\n“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.\u003c/p\u003e","title":"Entry"},{"content":"Hồi thứ nhất 1: giới thiệu hoàn cảnh\nTớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau…\nHồi thứ 2: gian lao một chặng đường.\nPhải nói thêm về Vinh và Hiền, hai đồng chí này là bạn thân, đồng thời cũng là hàng xóm cũ (gần nhà tớ ngày xưa), tối hôm 7 tớ vào nhà Vinh ngủ để sáng hôm sau đi sớm. Theo kế hoạch của bạn Hiền là sẽ có ô tô vào tận nhà đón bọn tớ rồi đi lên HN. Chậc chậc, các bạn phải hiểu sau thảm cảnh chờ xe, rồi bị ép giá, rồi chen chúc trên cái xe ô tô hôm mồng 6 thì cái viễn cảnh có xe vào đón, rồi có ghế ngồi đàng hoàng, giá lại rẻ bất ngờ, khiến tớ sung sướng tới mất cả ngủ. Nhưng hỡi ôi, “đời không đẹp như em hằng mơ” (LingZhi), lúc 5h kém 5, chuông điện thoại kêu inh ỏi, tưởng rằng bạn Hiền gọi sang báo xe đã đến, tớ tung chăn vùng dậy, phi ra khỏi giường, xách túi định ra cửa, thì bố Vinh – người nhận điện thoại thông báo một tin vô cùng dữ dằn: xe nó chạy hợp đồng mất rồi, ko chở khách nữa, đợi tới 11h30 đi chuyến buổi trưa nhé, vẫn có xe vào đón. Ờ thì chờ, thế là tớ và Vinh lại lăn lên giường ngủ típ.\nLượn lờ vật vờ thì cũng hết buổi sáng, ăn cơm trưa sớm để kịp 11h bố Hiền sẽ sang đưa 2 đứa ra thị trấn đón xe, hẹn xe vào nhưng lại ra đón nó, thế đấy. 11h10’, bắt đầu đứng đợi, đợi mãi, đợi mãi mà không thấy cái xe hẹn mình đâu, gọi cho nó thì nó tắt máy, dog chít thế đấy. Túm lại là nó hoàn toàn mất tích, bọn tớ đợi xe khách chán chê, mê mải, không thấy cái nào có khả năng lên được, vì đông quá mất rồi, xe từ Quảng Ninh lên mà Quảng Ninh thì đông dân lắm. Quyết định sẽ đi xe bus Sao Đỏ – Bắc Ninh, thật đúng là một quyết định sáng suốt của một con người sáng suốt. Xe rộng rãi cực, thoải mái, thoáng mát. Lên tới Bắc Ninh thì cái xe bus 204 đầy chặt người, trong xe lại có một làn khói rất chi là mờ ảo (ko hỉu ở đâu ra), tớ và Hiền quyết định: ”xuống, đi xe sau“. Ấy nhưng mà trời thương người tốt, lại có một cái xe khách thích cạnh tranh với xe bus, mời chúng tớ lên, xe vẫn còn nhiều ghế trống, ok, lên ngay, thế là xe chạy vèo vèo tới Gia Lâm. Tiếc là nó ko vào bến Gia Lâm mà thả ở bên ngoài đường, báo hại chúng tớ mất thêm 5k tiền xe ôm để vào bến, cái xe 22 chuẩn bị chạy đông nghẹt người, ok, không chơi với bọn xô bồ. Đứng đợi xe sau. Cũng hay là ko phải đợi lâu, 5 phút sau xe tiếp theo chạy. Túm lại là 3 chuyến đi với Hiền đều được ngồi cả. Chuyện, 2 người, vác theo 2 cái ba lô to sụ với cả 4 cái túi, tay xách nách mang, à không, tay xách vai khoác lệch cả người, ko có chỗ ngồi thì toi à. Đưa Hiền về tới nhà ở Triều Khúc, xong, rồi, ok, còn cái thân ta, đi bộ ra bến xe bus và về nhà mình. Vì đi với Hiền xách túi ê cả vai rùi nên quyết tâm xuống chỗ Thủy Lợi sẽ đi xe ôm, quyết ko đi bộ. Chèn đéc ơi, 8k một cuốc xe ôm từ cổng Thủy Lợi sang Vĩnh Hồ, bình thường đi học tớ vẫn đi bộ đấy, nhưng hôm nay nặng quá, hic, thôi ko sao, tiền bạc chỉ là phù du, hờ hờ. Đồng chí Thái đã về tớ “đại bản doanh”, chuyện khủng khiếp gì đang chờ đón người đồng chí trung kiên của chúng ta. Xin các bạn xem tiếp hồi thứ 3…\nHồi 3: đại bản doanh tan hoang, đại thủ lĩnh bơ vơ.\nMở cửa vào nhà, trong nhà im ắng như tờ, có thể nghe rõ tiếng tụng kinh gõ mõ của các vị đại sư bên Phúc Khánh tự. Đồ đạc của đồng chí Trung, đồng chí ấy chuyển đi hết rồi, à, còn chiếc xe đạp dáng xì-po, vẫn hiên ngang đứng đó. Người mệt mỏi như muốn ngỏm củ tỏi, Mr Thái vẫn đủ tỉnh táo cắm tủ lạnh, cho những gì cần cho vào tủ. Xách balô lên gác 2, vẫn là một quang cảnh trống vắng im lặng. Vào toilet rửa mặt. Hết nước. Xuống bật máy bơm. Máy bơm hỏng. (bình thường bật phát nó rú lên như còi báo động “có máy bay Mỹ cách Hà Nội xxx km”, hôm nay è è một cách thùy mị nết na, tất nhiên là ko bơm được giọt nào rồi). Khát nước, làm gì có, ai đun đâu, đi mua thì mệt, lên giường nằm nghỉ ngơi tí đã. Sau khi hồi sức, không hổ danh “Mr chăm chỉ”, đồng chí Thái ngay lập tức lấy cái chổi và quét từ trên xuống dưới, tinh tươm rồi. Mún online quá mà dây mạng bị chuột cắn chưa nối được, ra quán ư, từ từ, gọi điện về báo cáo tình hình với các bô lão đã. Mrs Mama sau khi nghe báo cáo liền ra nghị quyết: sang nhờ bác Quý gọi thợ sửa máy bơm cho – xin giới thiệu: bác Quý là bác hàng xóm, có quan hệ họ hàng với tớ (em trai bác Quý là chồng em gái bố tớ, hiểu không?). Uh, đúng rồi, ý kiến chỉ đạo của bí thư mẹ rất hợp lý, con lại có 2 bao 3 số cô Đạo gửi lên biếu bác Quý, sang đưa thuốc rồi nhờ gọi thợ sửa máy bơm, quá ổn. Tí tởn cầm 2 bao thuốc sang (đầu độc) nhà bác Quý, rõ ràng có người đang xem tivi trong nhà, mình gọi 3 câu không ai ra, bấm chuông cũng vẫn không ai mở cửa, nhìn kĩ thì đang xem CartoonNetwork, chậc, con nhỏ Vân rồi đâ\ny,\nthôi ta đợi tí nữa cũng được, giờ ra net cái đã. Thế là vứt 2 bao thuốc lá ở bàn dưới tầng 1, lượn ra quán net. Thế rồi từ 2 bao thuốc lá, một chuyện kinh khiếp đã xảy ra…\nHồi 4: nghi ngờ khắp nơi, bao thuốc lá bí ẩn\nTrong lúc ở quán net chat với em Heo, mình phân vân ko bít liệu thằng Trung có quay về không, và mình tự nhủ nó sẽ bít đường ra tìm mình ở quán net. Nhưng điều mình lo nhất là mình vứt 2 bao thuốc ở đó, 2 bao thuốc đó có mệnh hệ gì thì mình nguy to. Và rồi rằng thì mà là nhân bảo như trời bảo, về nhà, thấy chỉ còn một xe đạp, một tờ giấy để lại “tao mượn một cái ghế, chưa kịp mua, ok?”. Và điều nguy ngập nhất: chỉ còn lại một bao thuốc, hichic, chuột chắc là nó không thích 3 số rồi, chỉ còn một nghi can duy nhất là thằng Trung – thằng này hút thuốc mà. Đầu tiên là mình hơi cú cú, rồi dần dần thì suýt phát điên, này nhé, không có thuốc tức là không sang bảo bác Quý được, không sang bảo bác Quý tức là máy bơm ko được sửa, máy bơm ko được sửa tức là ko máy giặt, không bình nóng lạnh, hichic, phải xách nước lên tầng 2 để tắm, nước lạnh kinh người, như ngàn mũi dao xuyên vào da thịt, hự hự. Không đun được, vì không có siêu, hồi trước có cái siêu của thằng Trung, nó mang đi mất rồi. Tức thằng Trung lắm lắm, thằng này sao mà to gan thế, mày biết bao thuốc đó có sứ mệnh lịch sử quan trọng thế nào không mà dám biển thủ, tham nhũng hả? Nhưng ko biết làm thế nào để liên lạc với nó nên đành để cục tức ở đấy đã. Sau khi tắm xong, khát nước, đành đi mua một chai Aquafina về uống, nước tinh khiết có khác, ngon dã man luôn !!! Gọi điện 2 lần về nhà Trung để hỏi số thằng ở cùng nó, quyết tâm phải gọi xạc cho nó một trận, nhưng rồi nó bảo ko động gì tới thuốc lá, và lúc nó về vẫn thấy 2 bao, hỏi nó về cái máy bơm hỏng nó cũng ko bít gì. Cũng hợp lý, vì nó cũng mới lên lúc trưa nay. Nhưng ngoài nó ra còn ai nữa chứ? Huhu, khổ tôi quá, thuốc lá ơi mày chạy đi đâu rồi, mau ra đây ra đây. Điên quá đi mất. Không thể giải thích nổi. Bao thuốc là biến đi đâu? “Một câu hỏi lớn không lời đáp” (Huy Cận?).\nHồi kết: vấn đề của máy tính\nKhông chuột, không bàn phím vì mang về quê hết rồi. Mượn được Hà cái bàn phím IBM cắm qua cổng USB rất chi là xịn, thì cái máy cổ lỗ sĩ của mình nó khinh, không thèm nhận, hic, không mở được máy tính. Đành lóc cóc đi xuống tận Lương Thế Vinh mua cả bộ phím chuột, huhu. Về cắm vẫn không được, tưởng rằng cổng PS/2 trên mainboard đi toi rồi, suýt nữa thì nằm vật ra giường khóc tu tu. Nhưng, ta không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh, hờ hờ, hít một hơi thật là sâu, nhìn thật là kĩ vào cái cục CPU, thì hóa ra cắm nhầm chuột vào chỗ của bàn phím, bàn phím cắm sang chuột, thể nào không điều khiển được, ối giời ơi, hổ danh quá đi mất. Đổi lại đúng cổng, ok ngay, không ok thì làm sao viết được những dòng này, hehe.\nNhân chuyện máy tính, vì không online được ở nhà, đành ra quán nét – cái quán mà mình câu net về nhà ấy mà, thế là bà chị chủ quán đó đề xuất với mình một vấn đề: mình sẽ trông coi cái quán đó, sửa chữa máy tính và các vấn đề liên quan. Ối giời, ngày xưa mình cũng từng định đề nghị thế, không phải vì nhu cầu làm thêm mà là vì nhu cầu dùng net, và sau khi lắp net về nhà thì chả cần nữa. Giờ bà chị đề nghị thế, lại chả hỏi han gì tới tiền net tháng trước, em ok quá đi chứ còn gì. Nhưng bà này cũng kinh lắm, còn bắt “thử xem năng lực em thế nào”. Và bà chị đã quay em như quay dế, huhu, khổ lắm cơ, em chỉ khoái cài đặt phần mềm, hệ điều hành, tiện ích, ứng dụng, chứ em làm sao sửa chuột, nối dây headphone được, hị hị, chết mất. Lại còn mắt minh dùng mắt thường nhận biết đâu là ram xịn, đâu là ram lởm, ối giời ơi, mắt em cận ko đeo kính chị ơi (cận nhẹ thôi, ngắm con gái vô tư J). Nói chung là ok đê, kể từ nay ta dùng net miễn phí rồi, hờ hờ.\nPhụ lục: ấn tượng trong ngày\n– được hôm đi xe với Hiền thì hụt lên hụt xuống, xe nó tránh mình?\n– Xách đồ lệch cả vai\n– Một mình một nhà, trống trải phết, hic\n– Máy bơm là một mắt xích quan trọng, không có nó, ta phải chịu vác nặng (xách nước lên tầng) rồi dao đâm (tắm nước buốt như đá)\n– Bao thuốc lá bí ẩn\n– Net chùa\nNói chung là đen đủi các bạn nhỉ, nhưng hôm nay sinh nhật chị Ngọc, không thể bảo “chị Ngọc ơi em phát điên lên mất” mà vẫn phải tươi cười hớn hở “chị Ngọc lọc cọc ơi ui chị quá đi mất”, hehheehehe, đấy, đấy người ta gọi là “đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở” đấy (câu này khuyết danh J)!!!!\nBình luận (5) Khi — 2007-02-25 10:15\nHic, co ve rat cong phu va hai huoc du chi k du kien nhan de doc het, thoi danh luot lo ti vay.:D .Co mang nhieu banh trung xuong HN ko em?\nMr Free — 2007-02-25 10:20\nhêhe, dài quá hả chị, em đã viết được thì có gì mà chị không đọc được, phải không chị 😀\nem mang 2 cái xuống chị ạ, thế mới nặng gần chít\nTÂM HẠ ®®® — 2007-02-26 03:39\nđọc hết lun rùi đấy (tự vỗ tay khen), zậy gói thuốc đi đâu zậy? về quê mà có có chuyện viết thành chương hồi lun ^_\u0026lt;, giỏi wé nhỉ? đi học lại chưa? năm mới vui vẻ nhé.\nBánh đúc® — 2007-03-01 09:44\nhix nghe đoạn bao thuốc lá bí ẩn như truyện trinh thám + thêm tí tố chất ma huyền bí làm rùng mình. Nói chung là entry này đỉnh và đậm phong chất Mister Tee (Mr Thái) ^^\nMr Free — 2007-03-12 02:24\nhihi, thank nhóc Heo và bạn Thùy đã dành thời gian đọc và cm ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/25/m%E1%BB%99t-ngay-dai-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt-ch%C6%B0%C6%A1ng-h%E1%BB%93i-lo%E1%BA%A1i-sieu-mini/","summary":"\u003cp\u003eHồi thứ nhất 1: \u003cstrong\u003egiới thiệu hoàn cảnh\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTớ sống 10 năm ở Côn Sơn Hải Dương rùi chuyển víu một phát lên Vĩnh Phúc, thế nên ở HD tớ rất nhiều bạn, tớ hay về đó thăm bạn bè, họ hàng. Tết vừa rồi cũng vậy, tớ về “chốn cũ thăm lại người xưa”, hehe, “chốn cũ” là Côn Sơn Chí Linh, còn những “người xưa” (thực ra chả xưa gì) mà tớ thăm gồm có: cô chú, chú dì, 2 đứa bạn thân Hiền và Vinh (định viết Vinh và Hiền nhưng nghĩ lady first nên đổi lại ngay) cộng một cơ số phát sinh nữa. Tớ từ Vĩnh Phúc về hôm 6 tết và 8 tết thì đi thẳng lên Hà Nội luôn không qua nhà ở Vĩnh Phúc nữa. Cô tớ thì bảo tớ 9 đi cũng được, ở lại đi thăm đền chùa gì gì đó, nhưng tớ hẹn với bạn Hiền là 8 đi cùng bạn ấy rùi nên nhất định phải đi mồng 8, với lại tớ cần có thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị bài vở, bài vở nhiều như núi (hehe, giả vờ chăm chỉ tí). Thế nên mồng 8 tết, tức 24.2.2007, tớ tay xách nách mang, trèo đeo lội suối băng rừng từ Hải Dương lên Hà Nội, hành trình gian khổ ra sao, xin xem tiếp hồi sau…\u003c/p\u003e","title":"Một ngày dài – tiểu thuyết chương hồi loại siêu mini"},{"content":"Em không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!!\nRồi em tặng chị một cái dây đẹp đẹp để đeo cổ (giang hồ vẫn gọi cái đó là dây chuyền thì phải), chắc chắn chị đã vứt nó đi không lâu sau đó, hì hì, mấy cái đồ hàng mã mua ở chùa chiền chỉ đẹp một lúc thôi. Hehe, hôm ấy chỉ có 2 chị em trong cái lớp đó mới chít chứ, em thấy chị có vẻ ngài ngại, hờ hờ, hồi đấy chị Ngọc nhà ta cũng dễ xúc động. Rồi sau đó có cảm giác chị tránh mặt em – chắc tại tưởng em “cảm” chị, hehe, cũng hơi cảm thật, vì hôm chị đứng với Dung béo trước cửa lớp Lý, tóc buộc lên cao, nhìn xinh kinh điển. Thực ra thì hồi ấy đội Tin với đội Địa chơi thân với nhau, còn đội Anh của chị thì chơi thân với Lý (hay Hóa) thì phải, chắc tại hồi ấy Nhung và anh Thắng kết nhau J.\nBẵng đi một thời gian, chả hiểu sao chị lại quý em thế nhỉ? Mà chị đã quý em thì quyết tâm giữ vững lập trường: không thể không quý chị.^_^. Chị Ngọc và Nhung ỉn tặng sinh nhật em một gói quà cực kì là đẹp (vỏ bọc ý), và bên trong là một thứ cực kì hợp sở thích của em: giấy viết thư và phong bì thư – đáng ra tặng luôn tem nữa thì có phải đủ bộ không, hehe. Cái hộp ấy em vẫn giữ đấy, vì nó proof quá.\nNói đúng ra là khi em lớp 12 và chị lớp 11 thì em với chị chẳng liên lạc với nhau mấy chị nhỉ? Chả có gì để nói vào thời điểm đó. Rồi vào đại học tại sao lại thân nhau thế không bít? Có phải vì cùng chơi với Thu và Lâm? Có mẫu số chung để nói chuyện?\nChị hay gọi em tới kí túc xá và sửa máy tính cho chị? Phải nói rằng cái “sở thích” sửa máy tính hộ giúp cho em có thêm “một cơ số bạn”, và trong cái cơ số đó thì có một vài người thân thiết: chị là một ví dụ. Tất nhiên cũng còn vì sở thích đọc sách của chị em mình, em quan tâm tới chính trị xã hội còn chị lại học ngoại giao, nói chuyện hơi bị hợp, người thích nói chuyện thời sự không nhiều – nhất là con gái.\nEm muốn cảm ơn chị, vì rất nhiều thứ. Về chuyện chị gọi em ra nói chuyện (dù em biết chỉ bởi vì lúc đấy không có ai ngoài em^_^), cảm ơn chị về 2 gói C, chính xác là 2 gói chứ không phải một. Cảm ơn về những món quà sinh nhật, em ít khi nhận được quà, nên mọi món quà đối với em đều rất có giá trị – tường phòng em dán đầy giấy gói quà, mỗi khi nhìn lên tường, nhìn vào mỗi tờ giấy gói dán trên đó, em nhớ tới người đã tặng mình gói quà đó. Đặc biệt cảm ơn chị vì chị đã cho em mượn rất nhiều sách, nhất là cuốn Tuổi thơ dữ dội. Nhờ chị mà em biết tới Phùng Quán, thật tuyệt vời vì điều đó. Cảm ơn chị Ngọc vì nhờ hay đến phòng chị mà em quen thêm chị Quyên, và vì cái trò send list friend mà em quen gần hết lớp chị. Cảm ơn chị Ngọc đã “dẫn độ” tới cho em chị Minh Phương J.\nAh, chị ơi, em nhớ ra rồi, nhớ ra vì sao chị em mình thân nhau rùi, hehe, nhờ bạn Nhung ỉn đó, chiều ngày 24/2/2004, bạn Nhung nói cho em bít rằng hôm nay là sinh nhật chị, và thế là em đi mua quà và tặng chị luôn tối hôm đó – em vẫn nhớ là tặng giữa sân trường thì phải, hehe. Quà cáp đúng là có tác dụng, có tác dụng! ^_^.\nChị sinh năm 87, em cũng vậy, thường thì bọn con trai trong trường hợp này sẽ không chịu gọi là chị đâu, nhưng chị biết đấy, em không thích giống số đông, vì thế em gọi chị là chị. Hehe! Thực ra cũng có lúc em định ko gọi chị là chị nữa, bạn thui, Thu điếu đấy, em thấy nó toàn gọi chị là Ngọc, chả thấy chữ chị đâu. Còn em vẫn rất ngoan ngoãn, hehe, thế mà chị toàn kêu em dạo này càng ngày càng hư, oan quá. Nhưng quả thật, chị xứng đáng là một người chị mẫu mực, rất tốt bụng và đầy quan tâm. Thực sự là em rất cảm động. Chị Ngọc, chúc mừng SINH NHẬT chị !!!!!!!!!!!!!\nBình luận (12) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-23 10:48\nđọc xong they đây hok phải Hà Minh Ngọc quen mìn rùi *_*\n[deleted] — 2007-02-24 06:30\ntôi thấy bác cám ơn bạn ấy hơi nhiều đấy, nếu đủ lực thì hãy xé rào tình bạn đê–\u0026gt;tình yêu\nMinhPhuong — 2007-02-25 05:30\nhehe, doc xong hay wa, thai ui chuyen tinh bannnnnnn sangggggg …….diiiiiii\nMinhPhuong — 2007-02-25 05:32\nah, ngoc cam gian tao nhe, chi treu em thai 1 ti thuiii, may that co fuc day\nanticlockwise_feb — 2007-02-25 05:33\nHi hi, thật là cảm động quá, sinh nhật mình mà có người để themes blog 2 tuần liền để chúc mừng sinh nhật thế này thì còn gì bằng. Công nhận là quà handmade như thế này thì hay hơn quà mua nhìu nhỉ?\nÀ chị nhớ cái hum chị em mình gặp nhau lần đầu, vì chị ở đội Anh buôn ác liệt quá nên toàn phải vác sách vở sang đội khác học nhờ, lúc ấy chị học cùng Phương Nhung, P.Nhung giới thiệu chị em mình cho nhau. Đấy, chị em mình quen nhau như thế đấy. Chị còn nhớ là buổi đầu tiên chị em mình quen nhau, em cứ chạy đi chạy lại qua cái lớp đấy, hỏi chị bao nhiêu lần mỗi một câu :”Chị có khỏe không?” Đấy, ấn tượng lần đầu nó như thế đấy.\nCòn về vụ cái dây chuyền, bi giờ chị vẫn giữ nó, trong 1 cái hộp màu đỏ cùng với nhiều kỉ niệm khác hồi cấp 3.Hi hi! Còn hồi em tặng cái dây chuyền, tất nhiên là chị nghĩ em bị cảm chị rùi, con gái thường hay yêu bằng tưởng tượng mà! Chị giưx kín về vụ cái dây chuyền, mãi lâu lâu sau đó chị mới dám kể cho Thu điếu nghe. Nghĩ lại thấy bùn cười nhỉ?\nChị còn nhớ hồi chị học năm thứ nhất, em viết thư kể cho chị chuyện sinh nhật chị hồi học đội tuyển, lúc nhận được thư chị thấy có lỗi ghê gớm, chị kkhông bao giờ nghĩ là chị đã làm cho 1 người buồn ngay trong ngày sinh nhật chị mà mãi 1 năm sau chị mới biết điều đó.\nHình như sinh nhật là dịp mọi người gửi lời cảm ơn cho nhau hay sao ấy nhỉ? Thật ra chị có giúp em được nhiều bao giờ đâu mà cảm ơn chị như thế, làm chị xấu hổ quá! Thật ra chị mắng em hư là để mong em tốt hơn, chị mong sao có thể kịp thời chấn chỉnh em mỗi khi em có biểu hiện hư đốn thui. Nhưng cho dù em Thái mèo có thế nào thì em vẫn là em ngoan của chị, cho dù chị em mình có bằng tuổi, hi hi! Cảm ơn em vì món quà tuyệt vời này!\nanticlockwise_feb — 2007-02-25 05:38\nGửi các bác có “ngu ý” (sorry) kết đôi chị em chúng tôi: Chị em chúng tôi chả bao giờ thành đôi được đâu ạ, tôi luôn mơ đến 1 anh IT như Thái mèo, còn tôi (hình như) cũng là mẫu người lý tưởng của Thái mèo nhưng bọn thấy là chị em thì vui hơn yêu nhau nên xin kiếu! người yêu thì có thể bỏ nhau được chứ chị em thì bỏ nhau sao được nhỉ?\nMr Free — 2007-02-25 09:48\n@Ngọc: bạn Ngọc của ấy cũng sinh ngày 24.2 à? kể ra thì ấy cũng bít giữ hi vọng mong manh đấy chứ, tớ và ấy mà cùng quen một Ngọc thì gì phải đợi tới lúc tớ đọc “trả vờ ta yêu nhau” để rùi quen ấy :))\n@chị Minh Phương: cảm ơn lời khen hay của chị Phương, hìhì, em thích chị Phương hơn cơ 😉\n@PAUST…: xé mãi mà rào không đứt, chưa đủ lực bác ạ 😀\n@chị Ngọc: hay quá, chị nhắc em mới nhớ, để em về viết thêm vậy ^_^ (mạng nhà đứt, phải ra quán, mà ở quán thì xô bồ, không hợp với sự suy tưởng mênh mang, không vít ngay được, hehe)\nMr Free — 2007-03-03 05:19\nem nhớ rùi, nhớ rùi, hì hì, hình như hôm ấy chị học ở lớp tin còn em học bên lớp lý với thằng Lâm thì phải, liên tục sang hỏi chị có khỏe không, rồi thì hôm nào gặp, lần nào gặp cũng hỏi thế, cực kì quan tâm tới sức khỏe của chị Ngọc, cập nhật từng ngày từng giờ một. Chị bít tại sao không? hehe, tại vì em chả nghĩ ra cái gì khác để nói chuyện với chị cả, hồi ấy chưa lẻo mép được như bi giờ :D. Gặp con gái – nhất là mấy người xinh xinh là chả bít nói gì hết á.\nCòn về vụ “sinh nhật tủi thân” ấy thì quả thật là em quên mất, chị nhắc em mới nhớ ra – em thường chỉ hay nhớ những thứ ngọt ngào (đặc biệt những thứ liên qua tới em Vân, hìhì). Mà hồi ấy mình giàu cảm xúc, dễ động đậy quá hay sao ấy (giờ có nghèo đi một tí). Thôi kể chi tiết một tí cho mọi người quan tâm có điều kiện bít lun thể. Chả là hôm 24.2 năm ấy, tớ học lớp 11, tối hôm ấy sau khi học xong (tầm 10 rưỡi tối, học đội tuyển là cả sáng chiều tối), tớ tặng quà chị Ngọc ở sân trường (chuông gió). Chị Ngọc thì tổ chức liên hoan sinh nhật ở phòng học của lớp 12A8, “thành phần tham dự” gồm có đội Anh, đội Hóa và tớ, một thành viên của đội Tin :D. Hôm ấy chả ai để ý đến mình cả, vì mình lẻ loi quá mà, lại ngồi lặng im một góc (xó) thì ai bít là có mình ở đó, chị Ngọc giới thiệu rằng: “hôm nay sinh nhật tớ cảm ơn các bạn đội Anh và đội Hóa đã tới tham gia…” đại loại thế, ko thể nhớ chính xác chị ấy nói gì. Nhưng tóm lại là tớ bị bỏ rơi hoàn toàn dù ngồi lù lù trong cái lớp đó, hic. Cảm thấy mình hơi bị thừa văn thãi và vô thị duyên, thế là lặng lẽ chuồn. Cũng chẳng ai buồn để ý là mình đi. Đến thì có người còn biết chứ lúc đi thì tất cả đang bận oánh chén. Hờ hờ. Tủi thân và tự ái cực, muốn ngồi một mình, thế là sang phòng học của lớp pháp – là một lớp học dạng “cơi nới” nằm lẻ loi một mình tại khu nhà thư viện, tách biệt với hai dãy phòng học chính thức. Ngồi trong đó cắm cúi học…giả vờ, nhưng cũng cầm giấy bút, sách như thật. Lúc sau chả hiểu lần mò thế nào, anh Hoàng Tuấn và Ngọc Khánh cũng tới, ngồi học cùng tớ, mãi gần 2h mới về phòng ngủ. Bây giờ nghĩ lại thì chỉ còn chút xíu cảm giác chứ ngày xưa là hơi bị buồn đấy :).\nEm nhớ ko rõ lắm, nhưng hình như hồi ấy chị Thùy không ưa chị Ngọc đâu, hehe, bảo chị Ngọc xấu tính, giữ đồ rất ghê gớm, ko cho ai dùng đồ của mình (giờ vẫn vậy nhỉ).\nanticlockwise_feb — 2007-03-04 11:25\nĐúng thế, chị Ngọc ko có thói quen dùng chung bất kì cái gì, nhất là với người lạ như vậy, đồ của mình không giữ thì ai giữ cho chứ?Ngay cả ở nhà mà mẹ chị mà ăn chung thìa với chị là chị kêu toáng lên rồi. Chị Thuỳ mày hay nói xấu nhỉ?Lúc nào tao sẽ sang Làng Sinh viên xử mày Thuỳ ạ! khà khà!\nhoai van — 2007-06-19 02:12\ntrong blog thấy toàn he he.\nMai đi xem fim, chẹp chẹp, chào hỏi 1 cái trc cho nó fải đạo.^^\nHuken — 2009-12-15 03:49\ncó phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. “\nCái này các cụ gọi là rào trước, đón sau ;))\nThaimeo — 2009-12-18 04:05\nchị Ngọc bây giờ có em bé gần 5 tháng tuổi rồi, :(( ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/21/chuc-m%E1%BB%ABng-sinh-nh%E1%BA%ADt-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-2/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eEm không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!!\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"chúc mừng sinh nhật Chị Ngọc!"},{"content":"Em không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!!\nRồi em tặng chị một cái dây đẹp đẹp để đeo cổ (giang hồ vẫn gọi cái đó là dây chuyền thì phải), chắc chắn chị đã vứt nó đi không lâu sau đó, hì hì, mấy cái đồ hàng mã mua ở chùa chiền chỉ đẹp một lúc thôi. Hehe, hôm ấy chỉ có 2 chị em trong cái lớp đó mới chít chứ, em thấy chị có vẻ ngài ngại, hờ hờ, hồi đấy chị Ngọc nhà ta cũng dễ xúc động. Rồi sau đó có cảm giác chị tránh mặt em – chắc tại tưởng em “cảm” chị, hehe, cũng hơi cảm thật, vì hôm chị đứng với Dung béo trước cửa lớp Lý, tóc buộc lên cao, nhìn xinh kinh điển. Thực ra thì hồi ấy đội Tin với đội Địa chơi thân với nhau, còn đội Anh của chị thì chơi thân với Lý (hay Hóa) thì phải, chắc tại hồi ấy Nhung và anh Thắng kết nhau J.\nBẵng đi một thời gian, chả hiểu sao chị lại quý em thế nhỉ? Mà chị đã quý em thì quyết tâm giữ vững lập trường: không thể không quý chị.^_^. Chị Ngọc và Nhung ỉn tặng sinh nhật em một gói quà cực kì là đẹp (vỏ bọc ý), và bên trong là một thứ cực kì hợp sở thích của em: giấy viết thư và phong bì thư – đáng ra tặng luôn tem nữa thì có phải đủ bộ không, hehe. Cái hộp ấy em vẫn giữ đấy, vì nó proof quá.\nNói đúng ra là khi em lớp 12 và chị lớp 11 thì em với chị chẳng liên lạc với nhau mấy chị nhỉ? Chả có gì để nói vào thời điểm đó. Rồi vào đại học tại sao lại thân nhau thế không bít? Có phải vì cùng chơi với Thu và Lâm? Có mẫu số chung để nói chuyện?\nChị hay gọi em tới kí túc xá và sửa máy tính cho chị? Phải nói rằng cái “sở thích” sửa máy tính hộ giúp cho em có thêm “một cơ số bạn”, và trong cái cơ số đó thì có một vài người thân thiết: chị là một ví dụ. Tất nhiên cũng còn vì sở thích đọc sách của chị em mình, em quan tâm tới chính trị xã hội còn chị lại học ngoại giao, nói chuyện hơi bị hợp, người thích nói chuyện thời sự không nhiều – nhất là con gái.\nEm muốn cảm ơn chị, vì rất nhiều thứ. Về chuyện chị gọi em ra nói chuyện (dù em biết chỉ bởi vì lúc đấy không có ai ngoài em^_^), cảm ơn chị về 2 gói C, chính xác là 2 gói chứ không phải một. Cảm ơn về những món quà sinh nhật, em ít khi nhận được quà, nên mọi món quà đối với em đều rất có giá trị – tường phòng em dán đầy giấy gói quà, mỗi khi nhìn lên tường, nhìn vào mỗi tờ giấy gói dán trên đó, em nhớ tới người đã tặng mình gói quà đó. Đặc biệt cảm ơn chị vì chị đã cho em mượn rất nhiều sách, nhất là cuốn Tuổi thơ dữ dội. Nhờ chị mà em biết tới Phùng Quán, thật tuyệt vời vì điều đó. Cảm ơn chị Ngọc vì nhờ hay đến phòng chị mà em quen thêm chị Quyên, và vì cái trò send list friend mà em quen gần hết lớp chị. Cảm ơn chị Ngọc đã “dẫn độ” tới cho em chị Minh Phương J.\nAh, chị ơi, em nhớ ra rồi, nhớ ra vì sao chị em mình thân nhau rùi, hehe, nhờ bạn Nhung ỉn đó, chiều ngày 24/2/2004, bạn Nhung nói cho em bít rằng hôm nay là sinh nhật chị, và thế là em đi mua quà và tặng chị luôn tối hôm đó – em vẫn nhớ là tặng giữa sân trường thì phải, hehe. Quà cáp đúng là có tác dụng, có tác dụng! ^_^.\nChị sinh năm 87, em cũng vậy, thường thì bọn con trai trong trường hợp này sẽ không chịu gọi là chị đâu, nhưng chị biết đấy, em không thích giống số đông, vì thế em gọi chị là chị. Hehe! Thực ra cũng có lúc em định ko gọi chị là chị nữa, bạn thui, Thu điếu đấy, em thấy nó toàn gọi chị là Ngọc, chả thấy chữ chị đâu. Còn em vẫn rất ngoan ngoãn, hehe, thế mà chị toàn kêu em dạo này càng ngày càng hư, oan quá. Nhưng quả thật, chị xứng đáng là một người chị mẫu mực, rất tốt bụng và đầy quan tâm. Thực sự là em rất cảm động. Chị Ngọc, chúc mừng SINH NHẬT chị !!!!!!!!!!!!!\nBình luận (2) linda — 2008-11-15 10:20\nchi ngoc anh oi em thich chi\nvi duyen — 2008-11-15 10:21\nchi bgoc anh oi em thich chi.em day la con cua me hiu day cho con nho ko h hi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/21/chuc-m%E1%BB%ABng-sinh-nh%E1%BA%ADt-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eEm không nhớ lần đầu tiên em gặp chị là khi nào, cũng chẳng cần phải nhớ chi tiết đúng không chị, có phải yêu nhau đâu mà cần nhớ như kiểu the first kiss. Hehe. Chỉ biết chúng ta quen nhau khi học ôn thi QG. Cả trường có 80 đứa đi thi, lại thường xuyên được liên hoan họp mặt, kiểu gì chả biết nhau, nhất là chị lại xinh xinh còn em thì cũng đẹp trai, hehe. Không biết là cái hôm Thu điếu gọi em vào lớp 12A8, rồi tất cả nhặng xị hát bài Sắc màu, thu vào băng, là trước hay sau hôm đi Côn Sơn nhỉ? Đi Côn Sơn là một sự kiện đối với mối quan hệ chị Ngọc – em Thái, hehe, lúc ở đền Chu Văn An, chị gọi em đi nhặt quả thông cùng chị, nhớ không? Rồi khi ra chỗ cửa hàng cho các thầy ăn trưa (học sinh thì tự mà đem đồ ăn đi, ăn trong rừng rồi, hehe, lúc các thầy ăn thì học sinh ngồi trên xe ô tô hay sao đó), chị gọi em ra nói chuyện và cho một gói viên ngậm C, hehe, trong hoàn cảnh đi xe đường dài, trời lại nắng như thế, lại còn hát hò khản cả cổ, có một túi C ngòn ngọt, man mát thật là quý giá, em lên xe và chia hết luôn. Và cực kì quý chị Ngọc – thấy em dễ mua chuộc chưa, một gói C thôi mà cảm động mãi!!!\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eRồi em tặng chị một cái dây đẹp đẹp để đeo cổ (giang hồ vẫn gọi cái đó là dây chuyền thì phải), chắc chắn chị đã vứt nó đi không lâu sau đó, hì hì, mấy cái đồ hàng mã mua ở chùa chiền chỉ đẹp một lúc thôi. Hehe, hôm ấy chỉ có 2 chị em trong cái lớp đó mới chít chứ, em thấy chị có vẻ ngài ngại, hờ hờ, hồi đấy chị Ngọc nhà ta cũng dễ xúc động. Rồi sau đó có cảm giác chị tránh mặt em – chắc tại tưởng em “cảm” chị, hehe, cũng hơi cảm thật, vì hôm chị đứng với Dung béo trước cửa lớp Lý, tóc buộc lên cao, nhìn xinh kinh điển. Thực ra thì hồi ấy đội Tin với đội Địa chơi thân với nhau, còn đội Anh của chị thì chơi thân với Lý (hay Hóa) thì phải, chắc tại hồi ấy Nhung và anh Thắng kết nhau J.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eBẵng đi một thời gian, chả hiểu sao chị lại quý em thế nhỉ? Mà chị đã quý em thì quyết tâm giữ vững lập trường: không thể không quý chị.^_^. Chị Ngọc và Nhung ỉn tặng sinh nhật em một gói quà cực kì là đẹp (vỏ bọc ý), và bên trong là một thứ cực kì hợp sở thích của em: giấy viết thư và phong bì thư – đáng ra tặng luôn tem nữa thì có phải đủ bộ không, hehe. Cái hộp ấy em vẫn giữ đấy, vì nó proof quá.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNói đúng ra là khi em lớp 12 và chị lớp 11 thì em với chị chẳng liên lạc với nhau mấy chị nhỉ? Chả có gì để nói vào thời điểm đó. Rồi vào đại học tại sao lại thân nhau thế không bít? Có phải vì cùng chơi với Thu và Lâm? Có mẫu số chung để nói chuyện?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChị hay gọi em tới kí túc xá và sửa máy tính cho chị? Phải nói rằng cái “sở thích” sửa máy tính hộ giúp cho em có thêm “một cơ số bạn”, và trong cái cơ số đó thì có một vài người thân thiết: chị là một ví dụ. Tất nhiên cũng còn vì sở thích đọc sách của chị em mình, em quan tâm tới chính trị xã hội còn chị lại học ngoại giao, nói chuyện hơi bị hợp, người thích nói chuyện thời sự không nhiều – nhất là con gái.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eEm muốn cảm ơn chị, vì rất nhiều thứ. Về chuyện chị gọi em ra nói chuyện (dù em biết chỉ bởi vì lúc đấy không có ai ngoài em^_^), cảm ơn chị về 2 gói C, chính xác là 2 gói chứ không phải một. Cảm ơn về những món quà sinh nhật, em ít khi nhận được quà, nên mọi món quà đối với em đều rất có giá trị – tường phòng em dán đầy giấy gói quà, mỗi khi nhìn lên tường, nhìn vào mỗi tờ giấy gói dán trên đó, em nhớ tới người đã tặng mình gói quà đó. Đặc biệt cảm ơn chị vì chị đã cho em mượn rất nhiều sách, nhất là cuốn Tuổi thơ dữ dội. Nhờ chị mà em biết tới Phùng Quán, thật tuyệt vời vì điều đó. Cảm ơn chị Ngọc vì nhờ hay đến phòng chị mà em quen thêm chị Quyên, và vì cái trò send list friend mà em quen gần hết lớp chị. Cảm ơn chị Ngọc đã “dẫn độ” tới cho em chị Minh Phương J.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eAh, chị ơi, em nhớ ra rồi, nhớ ra vì sao chị em mình thân nhau rùi, hehe, nhờ bạn Nhung ỉn đó, chiều ngày 24/2/2004, bạn Nhung nói cho em bít rằng hôm nay là sinh nhật chị, và thế là em đi mua quà và tặng chị luôn tối hôm đó – em vẫn nhớ là tặng giữa sân trường thì phải, hehe. Quà cáp đúng là có tác dụng, có tác dụng! ^_^.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eChị sinh năm 87, em cũng vậy, thường thì bọn con trai trong trường hợp này sẽ không chịu gọi là chị đâu, nhưng chị biết đấy, em không thích giống số đông, vì thế em gọi chị là chị. Hehe! Thực ra cũng có lúc em định ko gọi chị là chị nữa, bạn thui, Thu điếu đấy, em thấy nó toàn gọi chị là Ngọc, chả thấy chữ chị đâu. Còn em vẫn rất ngoan ngoãn, hehe, thế mà chị toàn kêu em dạo này càng ngày càng hư, oan quá. Nhưng quả thật, chị xứng đáng là một người chị mẫu mực, rất tốt bụng và đầy quan tâm. Thực sự là em rất cảm động. Chị Ngọc, chúc mừng SINH NHẬT chị !!!!!!!!!!!!!\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"chúc mừng sinh nhật chị Ngọc !"},{"content":"phân vẫn mãi giữa việc ở nhà ngủ hay là vác xe ra xem bắn pháo hoa. Cuối cùng tính ham vui cũng thắng đam mê ngủ vùi, căn bản chưa năm nào tớ đi xem pháo hoa, toàn ở nhà ngủ, năm nay đi cho biết, tiếc là tớ không gọi điện rủ ai nên phải đi một mình, hichic.\nra đường rồi mới thấy dân ta cũng biết đú ra phết, xe máy lượn ngập đường, đông như quân nguyên. Sau khi quan sát, tớ vui mừng rút ra nhận xét rằng: aha, không phải riêng mình mà còn rất nhiều anh chàng lướt mà yên sau không có nàng kiều nào, hehe. Ấy nhưng tìm mỏi mắt không thấy nàng nào lướt một mình, một khi xe máy có con gái, tức nghĩa là đang ngồi sau một đồng chí XY nào đó, trường hợp này là 90%, 8% dành cho con gái đi cùng con gái, 2% dành cho 3 nàng đi một mình mà sau một hồi toét mắt tập trung quan sát tớ phát hiện ra.\nTớ đi qua đường đôi chỗ cầu vượt, qua quảng trường trước cửa ủy ban tỉnh, rồi lên đường Kim Ngọc, nơi sẽ bắn pháo hoa. Tất cả các con đường đều đông chật xe máy, làm tớ có cảm giác đang đi giữa thủ đô, tất nhiên điểm khác so với thủ đô là hai bên đường có hàng quán chữ không vắng ngắt như ở Vĩnh Yên City.\nLúc đi lên dốc Láp, tớ nhìn thấy một cái xe của cảnh sát 113, trên thùng xe đầy chặt xe máy, nghĩ thầm: hơ hơ, em chả mang giấy tờ gì nhưng các bác làm gì còn chỗ mà bắt xe em, hehe.\nChờ toét cả mắt ở đường Kim Ngọc, đứng một chỗ không yên, di chuyển vị trí xoành xoạch. Rất, rất đông đồng bào ta đã “mai phục” ở đó chờ “quân địch khai hỏa”, thường thì họ “phục kích” cố định ở một vị trí, nhưng tại vì tớ ko có bạn nào để buôn, nên phải đi chuyển cho đỡ chán. Tìm mỏi mắt chả thấy đứa bạn nào, mãi sau thì thấy được Đức tít A1, Sơn béo A4, và một đồng chí nữa của A4 mà mình ko nhớ tên – chỉ nhớ cũng từng thi QG. Hehe, 3 thằng đó cũng “một mình một chiến mã” như mình, hóa ra các chú cũng không hơn gì anh, khờ khờ.\nCông nhận là đi xem pháo hoa thế này lòng kiên nhẫn được thử thách cao độ, sau khi chờ mỏi mắt, chán nản định bỏ về (chỉ định thôi, có muốn cũng ko về được đâu vì bị kẹt giữa rất nhiều xe máy rồi), cuối cùng thì họ cũng bắn, vì cuối cùng cũng tới giao thừa. Ai đời đi xem bắn pháo hoa mà ngồi chờ, ngáp ngắn ngáp dài, hehe.\nBắn hơi bị lâu, xem đã mắt luôn, tớ không có đồng hồ, nhưng theo kế hoạch thông báo thì là 23 phút thì phải. Ngẩng đầu xem lâu tới mức có cảm giác mỏi cổ. Công nhận là đẹp thật, tuy hơi thấp, cao hơn một chút thì tốt. Thỉnh thoảng có những đoạn cao trào, pháo hoa đẹp, mọi người ào ào la hét vỗ tay tán thưởng, khoái phết, tớ cũng hét hơi bị to nhá. Cứ sau một hồi đều đều thì lại bùm bùm bùm rất to, rực sáng bầu trời, đẹp cực – đẹp cực là so với tỉnh lẻ :D, đú thế nào với HN với TPHCM. Có đôi lúc tớ phải đắn đo xem nên ngắm pháo hoa trên trời hay ngắm mấy “em xinh tươi” dưới đất, đêm nay con gái Vĩnh Yên tập trung quân đông, chọn trong số đông đảo đấy cũng ra được nhiều em xinh phết. Tiếc là những em xinh thì thường ngồi sau và ôm eo một anh nào đó hết cả. Trong khi nghển cổ ngắm pháo hoa, tớ nghĩ ra một kịch bản hơi bị hay, nhất định kịch bản này sẽ được thực hiện (trong tương lai): kịch bản là thế này, bạn rủ người bạn đang cưa đi xem bắn pháo hoa, bạn biết đấy, bắn pháo hoa thì có những tiếng lụp bụp, hoặc bùm bùm khá to, như tiếng loa bass vậy, và khi nàng đang mải “vênh mặt”, mắt nhìn pháo hoa, tai nghe tiếng bass, bạn hãy quay sang, thì thầm vào tai nàng một cách thật ngọt ngào: “sa rang hê yô”, mà nói luôn bằng tiếng Việt “anh yêu em” cho nó dễ hiểu kẻo nàng lại tưởng tiếng pháo nổ. Tất nhiên trong khoảnh khắc ngọt ngào ấy, nàng sẽ chẳng tiếc gì một cái gật đầu, không đồng ý thì cũng phải gật vì đang nghển cổ, hehe. Chống chỉ định đối với những cô gái có trái tim thép nguội, khi đó nàng sẽ đáp vào mặt bạn một câu: “ừ, anh cứ yêu đi, chả liên quan giề tới em”, mặt không biến sắc và cổ thì không lệch đi độ nào, vẫn nhìn thẳng vào đống pháo hoa bùm bụp.\nQuay trở lại với chuyện tưởng thuật. Sau khi hết màn pháo hoa là đến màn kẹt xe, nhích lên từng xăng-ti-mét một, y như ở Trường Chinh nhá, trong lúc bối rối, à xin lỗi, trong lúc đua tranh từng tất đất ấy, tớ nhìn thấy một em hay chị cũng được, khá xinh xắn, lại có vẻ hiền lành, đi suzuki smart, đi một mình, tất nhiên, thế mới đáng chú ý, biển số là 88-H1 5797. Tớ vừa chú ý vì xinh, đi một mình, vừa chú ý vì cái biển số khá giống biến số của tớ 29-N7 5787. Rất tiếc tớ ko thể “áp sát đối tượng” vì bị bọn “kì đà” chèn ép, sau đó thì lạc mất tình yêu :)), tiếc quá đi mất cơ. À, còn một cái biển số nữa nên nhớ, đáng ra tình hình kẹt xe cũng không đến nỗi tồi tệ, nếu như không có một đôi “uyên ương” rất chi là “thanh mai trúc mã”, đi con xe spacy đen bón, biển 88-S3 7777. Dựng chân trống giữa giữa ngã ba, ngồi ôm nhau, nhìn mà chỉ muốn ra đạp cho chúng nó một phát, nhưng rất tiếc, nghe lỏm được hai đồng chí bên cạnh nói chuyện, tớ hiểu ra nếu mà chỉ cần “nhìn không thật” hai kẻ đang ôm nhau ấy thôi thì đảm bảo “hậu quả khôn lường”. Hờ hờ, trong khi công an lượn đầy đường, cảnh sát giao thông khua gậy ầm ĩ mà hai kẻ đó vẫn điềm nhiên ôm nhau thì cũng nên tự hiểu “chúng nó là ai”. Gruwf!!!!\nMà phải công nhân các chú công an tối nay cũng vất vả, chống chọi lại với cả một đống những chiếc xe máy gào thét, bấm còi inh ỏi (mình ghét bọn bấm còi, đi được tao khắc đi, không cần mày còi, bực cái thái độ).\nAh, quên chưa kể chuyện “hái xờ lộc”, trong khi pháo hoa đang bắn thì đã có những kẻ “khai mạc chiến dịch tỉa cây”, sau khi pháo hoa bắn xong thì: dưới đường xe cứ nhích, trên vỉa hè ta cứ bẻ cành. Có một chú đi cùng với con gái, con gái chắc tầm khoảng 10 tuổi, bẻ một cành cây rất to, tớ nhìn mà nản quá, đúng là dân trí thấp, chả có tí ý thức bảo vệ môi trường gì cả. Đi ra chỗ đường đôi cũng thế, chỗ đường đôi là tập trung các cơ quan, sở ban ngành, có vài cơ quan có cho bảo vệ ra đứng nhưng chỉ đứng làm cảnh thôi, làm sao chống lại được dòng lũ đang cuốn qua. À mà để ra được đường đôi tớ đã phải rất vất vả ở cầu vượt, tắc đường ở dốc láp, tớ vòng qua chợ VY, lên cầu vượt, nhưng hỡi ôi, cầu vượt cũng ách tắc không khác gì Thái Hà Chùa Bộc. Phải nói rằng hôm nay các huyện thị đã rất đoàn kết với TP Vĩnh Yên, cung cấp một lượng xe máy dồi dào, chứ nếu không Vĩnh Yên lấy đâu ra xe máy mà đò\ni\nlàm tắc cả th\nành phố như thế, (chú ý là thành phố này bé bằng cái mắt muỗi, bé hơn TP Hải Dương nhiều, chắc chỉ hơn một quận của HN một tẹo). Và nhờ sự tích cực của dân chơi các huyện, tớ không những được đi xem pháo hoa mà còn được khuyến mãi một đống CO2, xăng (chắc là không chì) trong phổi.\nMà hình như đồng chí nào trước khi tạm biệt TP VY cũng cố lấy một đống “lộc nơi thành thị” đem về hay sao đó, những chiếc xe ra khỏi thị xã là những chiếc xe mang nhiều lá ngụy trang nhất, chắc dạo này Mỹ lại dải bom.\nKết thúc buổi đi xem pháo hoa một mình khá thú vị, tớ ra về trong mưa xuân lất phất, hơi lạnh một tí, giá có ai ngồi sau vòng tay ôm thì tốt hơn, bao giờ có nhỉ? Cứ từ từ, rồi đâu sẽ có đó. Hehe.\nPS: mà hôm nay trông tớ đẹp trai kinh điển, thế mới tiếc chứ, chả có ai để show hàng. chậc chậc.\nBình luận (4) ۞alexmilan۞ — 2007-02-19 04:00\nAcac… bac’ Thai’ mung’ rui ah ma chi nhin moi ngam’ girl VY the’… kho than bac’ nam sau xuong PY em xem phao hoa nhe’ …hihi cung ban nhiu nhu VY day’… keke… cung nhiu` em xinh dep lam’…Chuc’ bac’ nam moi zui ze…\nanticlockwise_feb — 2007-02-25 05:51\nCon heo, năm nay bắn pháo hoa ở cả 6 huyện thị mà, chỉ có Yên Lạc và Bình Xuyên thì phải là ko bắn pháo hoa thôi, làm gì có bọn nhà quê ra tỉnh lẻ như em nói\nanticlockwise_feb — 2007-02-25 05:52\nà khoan, kịch bản của em dở tệ!\nDelete — 2007-03-23 11:58\nhihi chet do? moi’ vua sang nam moi’ anh da~ di mot minh nhu the’ thi` nam nay ….chac…chac… kho anh toi ^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/17/m%E1%BB%99t-minh-di-xem-b%E1%BA%AFn-phao-hoa-%E1%BB%9F-vinh-yen/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ephân vẫn mãi giữa việc ở nhà ngủ hay là vác xe ra xem bắn pháo hoa. Cuối cùng tính ham vui cũng thắng đam mê ngủ vùi, căn bản chưa năm nào tớ đi xem pháo hoa, toàn ở nhà ngủ, năm nay đi cho biết, tiếc là tớ không gọi điện rủ ai nên phải đi một mình, hichic.\u003cbr\u003e\nra đường rồi mới thấy dân ta cũng biết đú ra phết, xe máy lượn ngập đường, đông như quân nguyên. Sau khi quan sát, tớ vui mừng rút ra nhận xét rằng: aha, không phải riêng mình mà còn rất nhiều anh chàng lướt mà yên sau không có nàng kiều nào, hehe. Ấy nhưng tìm mỏi mắt không thấy nàng nào lướt một mình, một khi xe máy có con gái, tức nghĩa là đang ngồi sau một đồng chí XY nào đó, trường hợp này là 90%, 8% dành cho con gái đi cùng con gái, 2% dành cho 3 nàng đi một mình mà sau một hồi toét mắt tập trung quan sát tớ phát hiện ra.\u003cbr\u003e\nTớ đi qua đường đôi chỗ cầu vượt, qua quảng trường trước cửa ủy ban tỉnh, rồi lên đường Kim Ngọc, nơi sẽ bắn pháo hoa. Tất cả các con đường đều đông chật xe máy, làm tớ có cảm giác đang đi giữa thủ đô, tất nhiên điểm khác so với thủ đô là hai bên đường có hàng quán chữ không vắng ngắt như ở Vĩnh Yên City.\u003cbr\u003e\nLúc đi lên dốc Láp, tớ nhìn thấy một cái xe của cảnh sát 113, trên thùng xe đầy chặt xe máy, nghĩ thầm: hơ hơ, em chả mang giấy tờ gì nhưng các bác làm gì còn chỗ mà bắt xe em, hehe.\u003cbr\u003e\nChờ toét cả mắt ở đường Kim Ngọc, đứng một chỗ không yên, di chuyển vị trí xoành xoạch. Rất, rất đông đồng bào ta đã “mai phục” ở đó chờ “quân địch khai hỏa”, thường thì họ “phục kích” cố định ở một vị trí, nhưng tại vì tớ ko có bạn nào để buôn, nên phải đi chuyển cho đỡ chán. Tìm mỏi mắt chả thấy đứa bạn nào, mãi sau thì thấy được Đức tít A1, Sơn béo A4, và một đồng chí nữa của A4 mà mình ko nhớ tên – chỉ nhớ cũng từng thi QG. Hehe, 3 thằng đó cũng “một mình một chiến mã” như mình, hóa ra các chú cũng không hơn gì anh, khờ khờ.\u003cbr\u003e\nCông nhận là đi xem pháo hoa thế này lòng kiên nhẫn được thử thách cao độ, sau khi chờ mỏi mắt, chán nản định bỏ về (chỉ định thôi, có muốn cũng ko về được đâu vì bị kẹt giữa rất nhiều xe máy rồi), cuối cùng thì họ cũng bắn, vì cuối cùng cũng tới giao thừa. Ai đời đi xem bắn pháo hoa mà ngồi chờ, ngáp ngắn ngáp dài, hehe.\u003cbr\u003e\nBắn hơi bị lâu, xem đã mắt luôn, tớ không có đồng hồ, nhưng theo kế hoạch thông báo thì là 23 phút thì phải. Ngẩng đầu xem lâu tới mức có cảm giác mỏi cổ. Công nhận là đẹp thật, tuy hơi thấp, cao hơn một chút thì tốt. Thỉnh thoảng có những đoạn cao trào, pháo hoa đẹp, mọi người ào ào la hét vỗ tay tán thưởng, khoái phết, tớ cũng hét hơi bị to nhá. Cứ sau một hồi đều đều thì lại bùm bùm bùm rất to, rực sáng bầu trời, đẹp cực – đẹp cực là so với tỉnh lẻ :D, đú thế nào với HN với TPHCM. Có đôi lúc tớ phải đắn đo xem nên ngắm pháo hoa trên trời hay ngắm mấy “em xinh tươi” dưới đất, đêm nay con gái Vĩnh Yên tập trung quân đông, chọn trong số đông đảo đấy cũng ra được nhiều em xinh phết. Tiếc là những em xinh thì thường ngồi sau và ôm eo một anh nào đó hết cả. Trong khi nghển cổ ngắm pháo hoa, tớ nghĩ ra một kịch bản hơi bị hay, nhất định kịch bản này sẽ được thực hiện (trong tương lai): kịch bản là thế này, bạn rủ người bạn đang cưa đi xem bắn pháo hoa, bạn biết đấy, bắn pháo hoa thì có những tiếng lụp bụp, hoặc bùm bùm khá to, như tiếng loa bass vậy, và khi nàng đang mải “vênh mặt”, mắt nhìn pháo hoa, tai nghe tiếng bass, bạn hãy quay sang, thì thầm vào tai nàng một cách thật ngọt ngào: “sa rang hê yô”, mà nói luôn bằng tiếng Việt “anh yêu em” cho nó dễ hiểu kẻo nàng lại tưởng tiếng pháo nổ. Tất nhiên trong khoảnh khắc ngọt ngào ấy, nàng sẽ chẳng tiếc gì một cái gật đầu, không đồng ý thì cũng phải gật vì đang nghển cổ, hehe. Chống chỉ định đối với những cô gái có trái tim thép nguội, khi đó nàng sẽ đáp vào mặt bạn một câu: “ừ, anh cứ yêu đi, chả liên quan giề tới em”, mặt không biến sắc và cổ thì không lệch đi độ nào, vẫn nhìn thẳng vào đống pháo hoa bùm bụp.\u003cbr\u003e\nQuay trở lại với chuyện tưởng thuật. Sau khi hết màn pháo hoa là đến màn kẹt xe, nhích lên từng xăng-ti-mét một, y như ở Trường Chinh nhá, trong lúc bối rối, à xin lỗi, trong lúc đua tranh từng tất đất ấy, tớ nhìn thấy một em hay chị cũng được, khá xinh xắn, lại có vẻ hiền lành, đi suzuki smart, đi một mình, tất nhiên, thế mới đáng chú ý, biển số là 88-H1 5797. Tớ vừa chú ý vì xinh, đi một mình, vừa chú ý vì cái biển số khá giống biến số của tớ 29-N7 5787. Rất tiếc tớ ko thể “áp sát đối tượng” vì bị bọn “kì đà” chèn ép, sau đó thì lạc mất tình yêu :)), tiếc quá đi mất cơ. À, còn một cái biển số nữa nên nhớ, đáng ra tình hình kẹt xe cũng không đến nỗi tồi tệ, nếu như không có một đôi “uyên ương” rất chi là “thanh mai trúc mã”, đi con xe spacy đen bón, biển 88-S3 7777. Dựng chân trống giữa giữa ngã ba, ngồi ôm nhau, nhìn mà chỉ muốn ra đạp cho chúng nó một phát, nhưng rất tiếc, nghe lỏm được hai đồng chí bên cạnh nói chuyện, tớ hiểu ra nếu mà chỉ cần “nhìn không thật” hai kẻ đang ôm nhau ấy thôi thì đảm bảo “hậu quả khôn lường”. Hờ hờ, trong khi công an lượn đầy đường, cảnh sát giao thông khua gậy ầm ĩ mà hai kẻ đó vẫn điềm nhiên ôm nhau thì cũng nên tự hiểu “chúng nó là ai”. Gruwf!!!!\u003cbr\u003e\nMà phải công nhân các chú công an tối nay cũng vất vả, chống chọi lại với cả một đống những chiếc xe máy gào thét, bấm còi inh ỏi (mình ghét bọn bấm còi, đi được tao khắc đi, không cần mày còi, bực cái thái độ).\u003cbr\u003e\nAh, quên chưa kể chuyện “hái xờ lộc”, trong khi pháo hoa đang bắn thì đã có những kẻ “khai mạc chiến dịch tỉa cây”, sau khi pháo hoa bắn xong thì: dưới đường xe cứ nhích, trên vỉa hè ta cứ bẻ cành. Có một chú đi cùng với con gái, con gái chắc tầm khoảng 10 tuổi, bẻ một cành cây rất to, tớ nhìn mà nản quá, đúng là dân trí thấp, chả có tí ý thức bảo vệ môi trường gì cả. Đi ra chỗ đường đôi cũng thế, chỗ đường đôi là tập trung các cơ quan, sở ban ngành, có vài cơ quan có cho bảo vệ ra đứng nhưng chỉ đứng làm cảnh thôi, làm sao chống lại được dòng lũ đang cuốn qua. À mà để ra được đường đôi tớ đã phải rất vất vả ở cầu vượt, tắc đường ở dốc láp, tớ vòng qua chợ VY, lên cầu vượt, nhưng hỡi ôi, cầu vượt cũng ách tắc không khác gì Thái Hà Chùa Bộc. Phải nói rằng hôm nay các huyện thị đã rất đoàn kết với TP Vĩnh Yên, cung cấp một lượng xe máy dồi dào, chứ nếu không Vĩnh Yên lấy đâu ra xe máy mà đò\u003cbr\u003e\ni\u003cbr\u003e\nlàm tắc cả th\u003cbr\u003e\nành phố như thế, (chú ý là thành phố này bé bằng cái mắt muỗi, bé hơn TP Hải Dương nhiều, chắc chỉ hơn một quận của HN một tẹo). Và nhờ sự tích cực của dân chơi các huyện, tớ không những được đi xem pháo hoa mà còn được khuyến mãi một đống CO2, xăng (chắc là không chì) trong phổi.\u003cbr\u003e\nMà hình như đồng chí nào trước khi tạm biệt TP VY cũng cố lấy một đống “lộc nơi thành thị” đem về hay sao đó, những chiếc xe ra khỏi thị xã là những chiếc xe mang nhiều lá ngụy trang nhất, chắc dạo này Mỹ lại dải bom.\u003cbr\u003e\nKết thúc buổi đi xem pháo hoa một mình khá thú vị, tớ ra về trong mưa xuân lất phất, hơi lạnh một tí, giá có ai ngồi sau vòng tay ôm thì tốt hơn, bao giờ có nhỉ? Cứ từ từ, rồi đâu sẽ có đó. Hehe.\u003cbr\u003e\nPS: mà hôm nay trông tớ đẹp trai kinh điển, thế mới tiếc chứ, chả có ai để show hàng. chậc chậc.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"một mình đi xem bắn pháo hoa ở Vĩnh Yên."},{"content":"E hèm, Kính thưa các đồng chí đáng quý, đáng ra ngày xuân năm nay thì người ta thường hay nói chuyện con lợn, nhưng mà con lợn ụt ịt chán mù, có tí chuyện thì hết báo này đến báo nọ nói hết rồi, báo (à blog) của tớ quyết định chuyển sang một chủ đề nóng hổi hơn, đáng quan tâm hơn: Tình yêu, vâng, tình yêu. Tình yêu đối với tuổi trẻ bao giờ chả đáng quan tâm hơn lợn, hehe, lợn ỉn tuổi gì mà đòi đú, thôi nằm im đi đừng gào thét đòi cám nữa.\nTình yêu là một thứ kì lạ, thề với các bạn là như vậy, nó không có tên, à có tên là tình yêu, tiếng anh gọi là love đấy, nhưng chắc chắn là nó không có tuổi, bạn có thể yêu từ hồi lớp 4, bạn cũng có thể bị trúng tên của thằng giặc cupid khi đã móm răng (cái thằng cupid đúng là trẻ con lon ton, có cái cung nhắm bắn lung tung). Tình yêu không có nguyên nhân, đố biết tại sao anh yêu em, tình yêu không có kết quả (à không phải, có hơi bị nhiều kết quả đấy, cứ đến khoa sản biết liền, hoặc không cần đến bệnh viện, chỉ cần nhìn ví tiền cũng sẽ hiểu sớm thôi). Tình yêu khiến một số kẻ ngù ngờ biết làm thơ, thích âm nhạc, chịu chai tay để học ghita, thế mới sợ chứ.\nÀ mà thôi, lan man mãi, giờ kể tí chuyện ty của tớ, gọi là chia sẻ ấy mà (một số kẻ xấu tính thì bảo tớ khoe khoang, nhưng cái này có phải là thành tích đâu, báo cáo khoe khoang gì, thỉnh thoảng gặp thằng bạn thân ngồi nói phét tí thôi).\nSố tớ hơi bị đào hoa, cái này tớ biết lâu rồi, nhưng gần đây tớ còn biết thêm là tớ rất bảo thủ nữa (bảo thủ trong tình yêu thôi nhá). Quan tâm mãi tới một kẻ (kẻ này đã từng thích tớ nhưng hắn có người yêu mới lâu rồi – chú thích tí: tớ hay gọi kẻ này là “em ấy”, nhưng gọi thế nghe nó âu yếm quá, không ổn, mà gọi là “nó” thì tớ nuốt không trôi, dù sao cũng hơi bị yêu “nó”). Gần 2 năm rồi, chán thế đấy, bao lần bảo thôi đi, bỏ đi, ngắt đi, break đi, leave đi, …, nhưng rồi vẫn cứ hay nghĩ ngợi, grừ, vẫn thỉnh thoảng nhìn trời nhớ mây, vẫn thỉnh thoảng nhìn đồng hồ tự hỏi giờ này em đang làm gì, vẫn lọ mọ vào blog em đọc ké những ghi chép của em, chậc chậc, tội nghiệp, hôm trước đọc ngay một bài love story của em mới akay, ađau chứ, lovestory không phải cho mình mà cho kẻ em đang yêu- tất nhiên. Đọc vừa tức – vì kẻ em yêu không phải là mình, lại vừa buồn (cười) vì em vẫn thế, chả khác gì so với khi yêu mình, chậc chậc. Hôm sau vào thì em đóng mất, chắc để private. Thế thì thôi, càng đỡ tốn (thời gian). Hình như mình vẫn yêu em, nhưng mình không chắc lắm, nếu mình cố “giật em” lại phía mình, giả sử thành công, em sẽ lại yêu mình chẳng hạn (xác suất 1%), rồi sau đó thì sao? Mọi chuyện liệu có tốt đẹp? Mình thật sự yêu hay chỉ vì mình đang tự ái, sự nghiệp cưa cẩm bị thất bại?\nTheo đánh giá của các chuyên gia – tức phần tỉnh táo trong con người mình thì sai lần lớn nhất khiến cho mình không quên được em là vì cái tội sau khi “cài phần mềm mới”, không “uninstall” hết “phần mềm cũ” đi, hình ảnh của em còn quá nhiều trong tim – cũng như trong phòng mình. Bao nhiêu kỉ niệm cứ đập vào mặt như thế, không nhớ rồi return in love mới là lạ. Đáng ra mình nên gỡ bỏ hết, ảnh, sao, sen đá, thư từ, sổ sách… cho vào một cái hộp rồi cho xuống gầm giường, à không, cho xuống rồi mình lại lôi lên xem thì hỏng, tốt nhất là gửi trả em, mình thì không có gan đốt đâu nhưng mà em thì chắc là có, gan em to lắm, anh biết thế 😀\nVề phía em, em tự nhận là “cả thèm chóng chán”, hehe, thế thì em mau chán cái thằng em đang yêu đi, đố đấy :D. Em yêu cực kì mãnh liệt và quên cũng cực kì mãnh hổ, quên sạch luôn, chắc tại vì em có phần mềm xóa bộ nhớ hơi bị tốt. Hehe, ai lập trình mà giỏi thế, khâm phục khâm phục.\nBình luận (3) gicungduoc — 2007-02-20 03:41\nchuyen nghe chan’ mua! Lam gi ma yeu’ duoi’, hoai co qua’ vay. Cu’ nhu the’ thi cuoc song’ se rat’ nham chan’, be’ tac’. Quen di, don gian lam’. Quan trong la ban co’ thuc su muon’ ko? De tot’ cho ca hai thi hay quen di va nghi den’ 1 cuoc hanh trinh moi’. Ki niem thi chi la ki niem, dot’ di la 1 cach’. tra lai chang giai quyet’ van’ de gi.nguoi ta se cho rang minh la ke nhieu chuyen. Neu’ ban la nguoi hay quen thi cat’ o noi nao do’ phuc’ tap ay’, cha bao gio so den’, lban lai ban ron nua thi chac’ 1 nam moi’ so den’ 1 lan. Hay lam cho cuoc song’ ban ron hon, nghi den’ nhieu chuyen khac’ di( ve 1 doi’ tuong moi’ chang han) , lam quen voi’ nhieu ban moi’, …\nCuoc song’ can nhung su thay doi ! Ban cung vay! Hinh bong’ ngay xua du co’ dep de, hoan hao thi cung chi co’ vay, con cuoc song’ thi co’ rat’ nhieu cai’ moi’ me thu’ vi! ban biet’ dieu do’ ma`!\nLâm Ngọc Linh — 2007-02-21 07:40\nHình như kanishi nhỏ tuổi hơn nên gọi là em nhé. Kanishi thích màu xanh da trời, vậy là cung song tử phải không. Chị Linh rất thích bài “10 lí do để có người yêu” đấy. Chúc em năm mới vui vẻ nhé.\nGordon — 2009-05-07 11:28\nChắc em ý dùng PGP ;))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/17/ngay-xuan-noi-chuy%E1%BB%87n-tinh-yeu/","summary":"\u003cp\u003eE hèm, Kính thưa các đồng chí đáng quý, đáng ra ngày xuân năm nay thì người ta thường hay nói chuyện con lợn, nhưng mà con lợn ụt ịt chán mù, có tí chuyện thì hết báo này đến báo nọ nói hết rồi, báo (à blog) của tớ quyết định chuyển sang một chủ đề nóng hổi hơn, đáng quan tâm hơn: Tình yêu, vâng, tình yêu. Tình yêu đối với tuổi trẻ bao giờ chả đáng quan tâm hơn lợn, hehe, lợn ỉn tuổi gì mà đòi đú, thôi nằm im đi đừng gào thét đòi cám nữa.\u003cbr\u003e\nTình yêu là một thứ kì lạ, thề với các bạn là như vậy, nó không có tên, à có tên là tình yêu, tiếng anh gọi là love đấy, nhưng chắc chắn là nó không có tuổi, bạn có thể yêu từ hồi lớp 4, bạn cũng có thể bị trúng tên của thằng giặc cupid khi đã móm răng (cái thằng cupid đúng là trẻ con lon ton, có cái cung nhắm bắn lung tung). Tình yêu không có nguyên nhân, đố biết tại sao anh yêu em, tình yêu không có kết quả (à không phải, có hơi bị nhiều kết quả đấy, cứ đến khoa sản biết liền, hoặc không cần đến bệnh viện, chỉ cần nhìn ví tiền cũng sẽ hiểu sớm thôi). Tình yêu khiến một số kẻ ngù ngờ biết làm thơ, thích âm nhạc, chịu chai tay để học ghita, thế mới sợ chứ.\u003cbr\u003e\nÀ mà thôi, lan man mãi, giờ kể tí chuyện ty của tớ, gọi là chia sẻ ấy mà (một số kẻ xấu tính thì bảo tớ khoe khoang, nhưng cái này có phải là thành tích đâu, báo cáo khoe khoang gì, thỉnh thoảng gặp thằng bạn thân ngồi nói phét tí thôi).\u003cbr\u003e\nSố tớ hơi bị đào hoa, cái này tớ biết lâu rồi, nhưng gần đây tớ còn biết thêm là tớ rất bảo thủ nữa (bảo thủ trong tình yêu thôi nhá). Quan tâm mãi tới một kẻ (kẻ này đã từng thích tớ nhưng hắn có người yêu mới lâu rồi – chú thích tí: tớ hay gọi kẻ này là “em ấy”, nhưng gọi thế nghe nó âu yếm quá, không ổn, mà gọi là “nó” thì tớ nuốt không trôi, dù sao cũng hơi bị yêu “nó”). Gần 2 năm rồi, chán thế đấy, bao lần bảo thôi đi, bỏ đi, ngắt đi, break đi, leave đi, …, nhưng rồi vẫn cứ hay nghĩ ngợi, grừ, vẫn thỉnh thoảng nhìn trời nhớ mây, vẫn thỉnh thoảng nhìn đồng hồ tự hỏi giờ này em đang làm gì, vẫn lọ mọ vào blog em đọc ké những ghi chép của em, chậc chậc, tội nghiệp, hôm trước đọc ngay một bài love story của em mới akay, ađau chứ, lovestory không phải cho mình mà cho kẻ em đang yêu- tất nhiên. Đọc vừa tức – vì kẻ em yêu không phải là mình, lại vừa buồn (cười) vì em vẫn thế, chả khác gì so với khi yêu mình, chậc chậc. Hôm sau vào thì em đóng mất, chắc để private. Thế thì thôi, càng đỡ tốn (thời gian). Hình như mình vẫn yêu em, nhưng mình không chắc lắm, nếu mình cố “giật em” lại phía mình, giả sử thành công, em sẽ lại yêu mình chẳng hạn (xác suất 1%), rồi sau đó thì sao? Mọi chuyện liệu có tốt đẹp? Mình thật sự yêu hay chỉ vì mình đang tự ái, sự nghiệp cưa cẩm bị thất bại?\u003cbr\u003e\nTheo đánh giá của các chuyên gia – tức phần tỉnh táo trong con người mình thì sai lần lớn nhất khiến cho mình không quên được em là vì cái tội sau khi “cài phần mềm mới”, không “uninstall” hết “phần mềm cũ” đi, hình ảnh của em còn quá nhiều trong tim – cũng như trong phòng mình. Bao nhiêu kỉ niệm cứ đập vào mặt như thế, không nhớ rồi return in love mới là lạ. Đáng ra mình nên gỡ bỏ hết, ảnh, sao, sen đá, thư từ, sổ sách… cho vào một cái hộp rồi cho xuống gầm giường, à không, cho xuống rồi mình lại lôi lên xem thì hỏng, tốt nhất là gửi trả em, mình thì không có gan đốt đâu nhưng mà em thì chắc là có, gan em to lắm, anh biết thế 😀\u003cbr\u003e\nVề phía em, em tự nhận là “cả thèm chóng chán”, hehe, thế thì em mau chán cái thằng em đang yêu đi, đố đấy :D. Em yêu cực kì mãnh liệt và quên cũng cực kì mãnh hổ, quên sạch luôn, chắc tại vì em có phần mềm xóa bộ nhớ hơi bị tốt. Hehe, ai lập trình mà giỏi thế, khâm phục khâm phục.\u003c/p\u003e","title":"Ngày xuân nói chuyện tình yêu."},{"content":"nhật kí 15/2/2007\n6:10pm mới lên tới nhà, đi xe gần 3 tiếng, hichic, mệt.\nsáng qua về quê và chiều nay lên, cả quê ngoại và quê nội, quê ngoại tớ ở Bình Giang (Hải Dương) còn quê nội ở Ân Thi (Hưng Yên), hai quê ở hai tỉnh khác nhau nhưng thực ra chỉ cách nhau một con sông, thường hay đi đò sang, nhưng giờ là cầu phao :).\nvề quê công nhận thanh bình thật, sau này khi có bạn gái mình nhất định sẽ đưa nàng về quê và cùng nhau đi lang thang ở cánh đồng, thật là bình yên và lãng mạn, hehe.\ntừ Vĩnh Phúc về quê tớ là gần 100km, chưa có bằng lái xe máy (ngại wé) nhưng tớ đèo mẹ cả lúc về và lúc đi, và phát hiện ra mấy ông lắp biển báo hiệu giao thông cũng khoa học phết, và bọn biển báo tưởng chừng vô tích sự ấy cũng có ích phết, hehe, không hiểu có ai chú ý tơi chúng không? Hỡi những kẻ mua bằng kia 😀 (à tớ chỉ tiện mồm quát thế thôi chứ tớ không oán gì các bạn đâu, có mấy thằng mất nết bán thì mới có những kẻ sắp mất nết mua chứ ^_^)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/15/entry-for-february-15-2007/","summary":"\u003cp\u003enhật kí 15/2/2007\u003cbr\u003e\n6:10pm mới lên tới nhà, đi xe gần 3 tiếng, hichic, mệt.\u003cbr\u003e\nsáng qua về quê và chiều nay lên, cả quê ngoại và quê nội, quê ngoại tớ ở Bình Giang (Hải Dương) còn quê nội ở Ân Thi (Hưng Yên), hai quê ở hai tỉnh khác nhau nhưng thực ra chỉ cách nhau một con sông, thường hay đi đò sang, nhưng giờ là cầu phao :).\u003cbr\u003e\nvề quê công nhận thanh bình thật, sau này khi có bạn gái mình nhất định sẽ đưa nàng về quê và cùng nhau đi lang thang ở cánh đồng, thật là bình yên và lãng mạn, hehe.\u003cbr\u003e\ntừ Vĩnh Phúc về quê tớ là gần 100km, chưa có bằng lái xe máy (ngại wé) nhưng tớ đèo mẹ cả lúc về và lúc đi, và phát hiện ra mấy ông lắp biển báo hiệu giao thông cũng khoa học phết, và bọn biển báo tưởng chừng vô tích sự ấy cũng có ích phết, hehe, không hiểu có ai chú ý tơi chúng không? Hỡi những kẻ mua bằng kia 😀 (à tớ chỉ tiện mồm quát thế thôi chứ tớ không oán gì các bạn đâu, có mấy thằng mất nết bán thì mới có những kẻ sắp mất nết mua chứ ^_^)\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 15, 2007"},{"content":"nhật kí ngày 13/2/2007\nKhông có tí hứng thú đi mua quần áo tí nào, nhưng mẹ nói nhiều quá đành phải đi vậy, hichic. Phải nói rằng năm nay mình chán tết vô cùng, tất nhiên được nghỉ ngơi thì cũng tốt, nhưng cái việc sắm sửa cho “bộ dạng bên ngoài” khiến mình rất nản, mẹ bảo đi mua quần áo lâu rồi nhưng mình đều bảo không thích, không muốn, chậc, không thích mua quần áo mới kể ra cũng lạ, nhưng thực sự là mình chán.\nrút cục thì cũng cố mua đôi giầy với cái quần mới. Vì không có hứng nên mình nhìn cái quần nào cũng không vừa mắt, và ghét nhất là phải thử, grừ, giờ mới thấy phòng thử đồ ở Blue nó prồ, HN phải hơn VY chứ, keke.\nhôm qua đi lung tung với em “áo xanh” tới tận hơn 6h-tối gần mịt, cũng chẳng có gì đặc biệt, về nhà thì bực mình quá, chả hiểu mình làm cái gì khiến đứa em gái ngứa mắt hay sao ấy, nó cứ kiếm cớ xỉa xói mình, cú quá đi mất. Thôi kệ nó, nó còn trẻ người non dạ, với lại anh mày học chữ “nhẫn” hơi bị nhiều rồi em ạ, cứ xỏ xiên thoải mái, chả xi nhê giề đâu, hờ hờ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/13/entry-for-february-13-2007/","summary":"\u003cp\u003enhật kí ngày 13/2/2007\u003cbr\u003e\nKhông có tí hứng thú đi mua quần áo tí nào, nhưng mẹ nói nhiều quá đành phải đi vậy, hichic. Phải nói rằng năm nay mình chán tết vô cùng, tất nhiên được nghỉ ngơi thì cũng tốt, nhưng cái việc sắm sửa cho “bộ dạng bên ngoài” khiến mình rất nản, mẹ bảo đi mua quần áo lâu rồi nhưng mình đều bảo không thích, không muốn, chậc, không thích mua quần áo mới kể ra cũng lạ, nhưng thực sự là mình chán.\u003cbr\u003e\nrút cục thì cũng cố mua đôi giầy với cái quần mới. Vì không có hứng nên mình nhìn cái quần nào cũng không vừa mắt, và ghét nhất là phải thử, grừ, giờ mới thấy phòng thử đồ ở Blue nó prồ, HN phải hơn VY chứ, keke.\u003cbr\u003e\nhôm qua đi lung tung với em “áo xanh” tới tận hơn 6h-tối gần mịt, cũng chẳng có gì đặc biệt, về nhà thì bực mình quá, chả hiểu mình làm cái gì khiến đứa em gái ngứa mắt hay sao ấy, nó cứ kiếm cớ xỉa xói mình, cú quá đi mất. Thôi kệ nó, nó còn trẻ người non dạ, với lại anh mày học chữ “nhẫn” hơi bị nhiều rồi em ạ, cứ xỏ xiên thoải mái, chả xi nhê giề đâu, hờ hờ.\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 13, 2007"},{"content":"nhật kí cho ngày 11/2/2007\nnướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ?\nNgủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke.\nChiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^.\nCái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng.\nah, lúc tối gọi điện cho chị Quyên, nghe giọng chị ấy lạ quá, hình như chị vừa khóc? mình hỏi thì bảo vẫn chưa khỏi ốm, nhưng ốm giọng đâu có thế nhỉ? Chị ơi đừng buồn nữa, em muốn thấy chị cười vui thôi, dù chị thường chỉ hay nói chuyện với em lúc buồn, nhưng em vẫn mong chị luôn vui.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/12/nh%E1%BA%ADt-ki-cho-ngay-1122007/","summary":"\u003cp\u003enhật kí cho ngày 11/2/2007\u003cbr\u003e\nnướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ?\u003cbr\u003e\nNgủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke.\u003cbr\u003e\nChiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^.\u003cbr\u003e\nCái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng.\u003cbr\u003e\nah, lúc tối gọi điện cho chị Quyên, nghe giọng chị ấy lạ quá, hình như chị vừa khóc? mình hỏi thì bảo vẫn chưa khỏi ốm, nhưng ốm giọng đâu có thế nhỉ? Chị ơi đừng buồn nữa, em muốn thấy chị cười vui thôi, dù chị thường chỉ hay nói chuyện với em lúc buồn, nhưng em vẫn mong chị luôn vui.\u003c/p\u003e","title":"nhật kí cho ngày 11/2/2007"},{"content":"nhật kí cho ngày 11/2/2007\nnướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ?\nNgủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke.\nChiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^.\nCái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng.\nBình luận (2) ^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2007-02-12 06:04\nôi,sao mà Thái miêu tả gì mà khủng khiếp thế!\nMr Free — 2007-02-13 07:26\nhi hi, cai gi khung khiep moi duoc chua ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/12/nh%E1%BA%ADt-ki-cho-ngay-1122007-2/","summary":"\u003cp\u003enhật kí cho ngày 11/2/2007\u003cbr\u003e\nnướng tới 10h, hic, cái đồng hồ chết tiệt trong phòng chạy nhanh, làm tớ cứ tưởng đã xác lập được kỉ lục ngủ nướng mới. lần đầu tiên thức giấc nhìn thấy là 9h, lần thứ hai 11h kém, lần thứ ba 12h, lần thứ tư 1h, tớ hí hửng nghĩ: chà, sao hôm nay mình nướng tài thế, ngủ mãi mà không chán, ngủ tới tận 1h thì quả là kỉ lục quá rồi, hé hé. Ai ngờ ra nhà ngoài mới thấy có 10h, tức cái đồng hồ quá, chả lẽ vào ngủ tiếp ?\u003cbr\u003e\nNgủ dậy muộn thế nhưng tớ vẫn kịp ăn sáng (à, ăn trưa mới đúng) rồi đi cắt tóc nhá, hic, lúc nào đi cắt tóc xong nhìn mình cũng như hâm. Thôi, không sao, mấy hôm sau là lại ổn ngay ấy mà, MrThái đẹp trai, keke.\u003cbr\u003e\nChiều đi ra nhà chị Ngọc rồi vào nhà cậu chị ấy “đánh vật” với cái máy tính, hic, cái máy chậm như sên, P4 1,8 với 256Ram chứ có ít ỏi gì. Suýt phát rồ lên với cái máy ấy, may mà vẫn còn mấy chữ “nhẫn” chưa sử dụng. Ah, đi sửa máy được “trả công” bằng mấy khúc mía nhá, hehe, thú vị thật. Răng tớ thì đã tồi tàn, làm sao nhai được mía đây, nhưng với phương trâm “cho gì cũng lấy”, tớ cứ ừ hết, không lấy lại bảo làm khách ^_^.\u003cbr\u003e\nCái TP Vĩnh Yên này hơi bị chán vật vã – hoặc là tớ chán nó hoặc nó chán tớ, bởi vì tớ chả biết đi đâu, chả nghĩ ra chỗ nào để “dừng bước phiêu du”. Tối xách xe lượn loanh quanh, gặp ngay vụ tai nạn, có một đồng chí nằm vật ra đường, dân tình xúm lại xem, tớ thì không có máu tò mò mấy vụ tai ương này, quay xe phắn lẹ, hic, mất cả hứng.\u003c/p\u003e","title":"nhật kí cho ngày 11/2/2007"},{"content":"Thành phố Vĩnh yên cơ đấy, chán chết, có điều nó nắm giữ nhiều kỉ niệm của mình quá. Đặc biệt là trường chuyên Vĩnh Phúc thân yêu. Có vài cuộc hẹn đã lên lịch, có vài kế hoạch định làm… và có vài kỉ niệm chợt về…\nBình luận (1) Khi — 2007-02-12 06:30\nChao mung su tro ve 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/11/v%E1%BB%81-que-r%E1%BB%93i/","summary":"\u003cp\u003eThành phố Vĩnh yên cơ đấy, chán chết, có điều nó nắm giữ nhiều kỉ niệm của mình quá. Đặc biệt là trường chuyên Vĩnh Phúc thân yêu. Có vài cuộc hẹn đã lên lịch, có vài kế hoạch định làm… và có vài kỉ niệm chợt về…\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-QRG6IVojfqJ4_UVr4TJ5Z3DYvg--?cq=1\"\u003eKhi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2007-02-12 06:30\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChao mung su tro ve 😀\u003c/p\u003e","title":"về quê rồi"},{"content":"\nthật là mệt và chán, nhất là khi hết tiền.\ntớ ở cùng thằng bạn tên là Trung, rồi có một thằng bạn thằng Trung đến ở nhờ, đầu tiên nó nói chỉ đến ăn cùng thôi, còn về chỗ anh họ nó ngủ. Nhưng rồi nó ở hẳn ở nhà tớ, tớ vì nể thằng Trung, cũng vì thông cảm cho thằng kia chưa tìm được nhà. Thế là nó cứ lợi dụng lòng tốt của tớ, hic, ở lì ở nhà tớ hơn 4 tháng, nói chung là không thích, khó chịu, đôi lúc cũng vui nhưng chủ yếu là không thích. Mỗi lần hỏi nó tìm nhà chưa nó đều bảo đang tìm, nhưng tớ nhìn thấy trong mắt nó sự không tích cực, ở nhà của tớ (chính xác là nhà cô chú tớ), nó không mất tiền nhà, lại có tủ lạnh, máy giặt, bình nóng lạnh, điện thoại, việc gì mà phải vội tìm nhà. Grừ grừ….\nBình thường mỗi tháng tổng chi phí các hóa đơn đều chia ba, tổng mỗi tháng chỉ khoảng 500k thôi, gồm 150k tiền net, hơn 100k tiền điện, gần 100k điện thoại, nước nữa. Nhưng rồi tháng 12, nó về quê ôn thi hôm 19, rồi nó lấy lí do không ở đây, không chịu chia sẻ tiền, mà tháng này lại còn phải thay ga, hichic, đáng ra mỗi thằng 180k nhưng nó không chịu chia sẻ, thế là tớ chịu thiệt hại nặng, bực thật. bức quá đi mất.tự đối diện với chính mình một tí:\nCó đang vui ko?\nvui vẻ gì, rầu rĩ chết đi được (nói thế thôi, không chết sớm thế đâu nha)\nCó yêu ai ko?\nkhông rõ nữa, nói chung là không, căn bản yêu nhưng người ta không yêu, thôi, ngắt.\nCó nhớ ai không?\ncó, nhớ nhiều lắm, nhưng người lâu không gặp, nhớ nhà, nhớ cô dì chú bác (nhớ thật đấy nha, mọi người quý tớ lắm, mỗi tội hay hỏi chuyện học hành mà học kì này thì…), các bạn bè lâu ko gặp nữa:\nCó muốn gặp và đi chơi với ai ngay bây giờ ko? Ai?\nCó, Hiền.\nCó sắp đến ngày sinh nhật của ai quan trọng ko?\ncó, chị Ngọc.\nCó tự tay làm jì tặng SN cho ng` ở trên ko?\ncó, viết thư và làm một cái gì nữa đó\nCó ước mơ jì ngay bh ko?\nước mơ có nhiều tiền, hic.\nAi là người dang nghĩ đến khi trả lời mấy câu hỏi này?\nchị Ngọc\nCó hối tiếc vì cái jì ở năm cũ ko?\ncó, kết quả học tập.\nCó ai cần bạn ngay lúc này ko?\nchắc là có, cũng có thể không, mà phần nhiều là không.\nMuốn nhận đc quà ngay bh của ai?\nNhung ỉn\nCó ai đã quên bạn ko? Có buồn ko?\ncó, chắc chắn rồi. Buồn chứ, buồn lắm.\nQuà gần nhất bạn nhận đc là của ai? Cái ji thế?\nquà của Lyn, một bức thư.\nCó mấy ng` bạn gái thân? Kể tên?\nhơi nhiều nhỉ, Hiền, Hà, Nhung, Huệ, Yến, Lyn, cả Phương nữa, nhưng cực lâu rồi không gặp Phương, hic\nCó mấy ng` bạn trai thân? Kể tên?\n3, Vinh, Trung, Lâm\nCó anh/chị em kết nghĩa ko? Bao nhiêu? Kể tên?\nchị: chị Thùy, chị Ngọc, chị Thu, chị Thảo, chị Quyên, chị Minh Phương nữa ^_^\nQuãng tgian nào là nhớ nhất trong năm vừa qua? Vui hay buồn?\nnăm 2006 ư, chả có gì đáng nhớ, buồn\nCó bạn mới trong năm vừa rồi ko? Ai? Có thân ko? Có còn giữ quan hệ với họ ko?\nbạn mới ư, chị Quyên bạn chị Quyên này, mấy bạn chat này, bạn của Hà này, chưa thân. Có giữ.\nCó mất ai trong năm vừa rồi ko?\nchú họ tớ. hic.\nCó đang hàn gắn mối quan hệ nào ko?\nmình hàn mà người ta không gắn,\nCó muốn làm điều jì ko thể lúc này ko?\nkhông muốn.\nCó đang để ý ai ko?\nchính xác là có, chắc là vậy, nhưng chả thấy ai khả thi, chán.\nAi là ng` con gái nghĩ ngay đến trong lúc này?\nHeo.\nAi là ng` trong gia đình nghĩ đến lúc này\nMẹ\nAi là ng` con trai nghĩ ngay đến trong lúc này\nthằng mất dạy không trả tiền tao, grừ\nCó đang quan tâm lo lắng đặc biệt đến cuộc sống của ai lúc này ko?\nchị Quyên, vì chị ấy đang có vấn đề với người yêu, còn lại, ai cũng ổn – ít nhất là mình thấy thế.\nCó muốn ng` mình đang quan tâm biết sự quan tâm của mình và ghi nhận nó ko?\nmuốn lắm.\nCó bao giờ khóc cho ng` khác ko? Lần gần nhất là cho ai?\ncó, lần gần nhất là cho Nhạn – Mắt biếc – Nguyễn Nhật Ánh\nCó bao giờ yêu ai vì đồng cảm hay thương họ ko?\nchưa bao giờ\nCó ai đang nhớ bạn ko? Làn gần nhất họ nói nhớ bạn qua miệng/điện thoại/tin nhắn/chat là bao giờ?\nchắc là có, nhưng mình ko thích. lần gần đây nhất là hôm nay.\nĐang phải làm jì quan trọng trong 1 tuần tới?\nlàm theme cho blog để mừng sinh nhật chị Ngọc, về quê sẽ ko làm đựơc nữa.\nChờ đợi khoảng tgian nào của năm?\nchờ đợi mùa đông, chờ đợi kỉ niệm.\nĐang muốn làm jì lúc này?\nngủ, hôm kia thức trắng, hôm qua tới 4h, theo logic thì nên muốn ngủ.\nCó ghét ai ko?\ncó, ghét cái thằng không trả tiền cho mình, đồ xấu xa, keo kiệt bủn xỉn.\nThích ăn jì lúc này?\nsữa chua.\nCó dùng nước hoa ko?\nH\nBình luận (2) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-09 12:18\nbình tĩnh, việc gì phải nể nang nữa, hãy nói thẳng mí thằng kia là ấy khó chịu… Xao có loại vô í đến thế\nMr Free — 2007-02-10 11:46\ncảm ơn Ngọc ^_^.\nnó đưa tiền rồi, dù chưa đầy đủ, nhưng có còn hơn không, cứ từ từ, thiệt chuyện gì chứ tiền thì còn lâu nhá, há há ^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/08/th%E1%BA%ADt-la-m%E1%BB%87t-va-chan-nh%E1%BA%A5t-la-khi-h%E1%BA%BFt-ti%E1%BB%81n/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/08/th%E1%BA%ADt-la-m%E1%BB%87t-va-chan-nh%E1%BA%A5t-la-khi-h%E1%BA%BFt-ti%E1%BB%81n/angry-722827.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ethật là mệt và chán, nhất là khi hết tiền.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etớ ở cùng thằng bạn tên là Trung, rồi có một thằng bạn thằng Trung đến ở nhờ, đầu tiên nó nói chỉ đến ăn cùng thôi, còn về chỗ anh họ nó ngủ. Nhưng rồi nó ở hẳn ở nhà tớ, tớ vì nể thằng Trung, cũng vì thông cảm cho thằng kia chưa tìm được nhà. Thế là nó cứ lợi dụng lòng tốt của tớ, hic, ở lì ở nhà tớ hơn 4 tháng, nói chung là không thích, khó chịu, đôi lúc cũng vui nhưng chủ yếu là không thích. Mỗi lần hỏi nó tìm nhà chưa nó đều bảo đang tìm, nhưng tớ nhìn thấy trong mắt nó sự không tích cực, ở nhà của tớ (chính xác là nhà cô chú tớ), nó không mất tiền nhà, lại có tủ lạnh, máy giặt, bình nóng lạnh, điện thoại, việc gì mà phải vội tìm nhà. Grừ grừ….\u003c/p\u003e","title":"thật là mệt và chán, nhất là khi hết tiền."},{"content":" [Anh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ?] Anh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ?\nBuổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái…\n” Anh sẽ yêu em bao lâu? “\nCô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không thể trả lời trong 100 giây.\nCô cười nũng nịu, nói : ” Em cho anh cơ hội nói một lời đường mật “\nChàng trai bắt đầu suy nghĩ. Nhân lúc dừng đèn đỏ, anh đưa tay lên rồi nói “một”, anh muốn cô gái đoán đáp án của anh là gì.\nCô gái nghĩ một lúc, vui vẻ nói “Một đời”\nChàng trai cười, không phải là vì đáp án của cô gái không đúng, mà là anh cảm thấy cô rất thích thú.\nĐèn xanh, chàng trai không đưa chiếc xe quay về đối mặt với hiện thực, cũng không thu lại nụ cười, từ từ nói với cô gái ” Anh sẽ không trả lời kiểu như vậy, đáp án như thế rất hay nhưng không thực tế, giống như đang nói dối … em đoán tiếp đi “\nCâu trả lời làm cô gái rất hài lòng. Cô nghiêng đầu tiếp tục nghĩ..\n“Một ngày “ ” a! nhưng chúng ta đã yêu nhau được 2 tháng rồi, một ngày, một tuần, hay một tháng, tất cả đều không thể”\nLại là đèn đỏ, Chàng trai cầm tay cô gái, nhìn cô rồi cười. Cô gái cười rụt rè, lớn tiếng nói ” Hay là một tíc tắc phải không ?”\nĐáp án này làm chàng trai cười suýt té ra đường “Đương nhiên không phải”\nAnh vẫn luôn yêu vẻ hài hước, hóm hỉnh ở cô gái, yêu nụ cười trong sáng của cô. Câu trả lời làm anh nắm tay cô chặt hơn…\n” Một năm phải không ?”\nĐã qua một năm kể từ lúc anh ngỏ lời yêu với cô, hơn nữa đáp án 1 năm với cô gái là cực kỳ mâu thuẫn..\nChàng trai lắc đầu.\nThời gian giữa hai người đã không còn là chờ đợi, mà đã là thời gian khảo nghiệm tình yêu.\n” 100 năm là tuyệt rồi, yêu em 100 năm là đủ rồi.”\nCô gái nói, không ngừng biểu hiện sự hạnh phúc.\nChàng trai nói : ” 100 năm ngắn quá, không đủ để yêu em đâu “\nNhững câu nói ngọt ngào là sở trường của các chàng trai. Yêu thì thích nghe những lời ngọt ngào, nhưng đối với con gái đó cũng lại là nhược điểm.\nCô gái cười, có ý nhắc chàng trai lại sắp đèn đỏ nữa rồi.\n“Em muốn nghe đáp án rồi phải không ? ” Chàng trai muốn nói ra câu trả lời mà cô gái muốn nghe ” Anh sẽ yêu em bao lâu ?”\nChàng trai đưa tay rồi nói ” một …. Cho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa … “\nCô gái kinh ngạc.\nCho đến một ngày nào đó khi em không còn yêu anh nữa.\nDịch bởi Phúc Cd\ntrích dẫn ghi rõ nguồn : thế Giới Nhạc Hoa Blog\nCâu chuyện hay quá, và chàng trai thông minh thật, phải nói là cực kì thông minh. Một câu trả lời không phải nói dối kiểu “yêu em mãi mãi, yêu em suốt đời”, nhưng vẫn đầy lãng mạn và làm cô gái hạnh phúc – tất nhiên rồi. (Đây gọi là kiểu đá bóng qua chân, hìhì…) Và còn thông minh ở chỗ không hề mù quáng, chỉ yêu em khi em còn yêu anh thôi, chậc chậc. Bình luận (3) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-08 12:22\nNhưng nếu khi người ta bỏ mình rùi mà mình vẫn còn bị iu nhìu nhìu thì sao *_*\nMr Free — 2007-02-08 12:26\nđó quả là “một câu hỏi lớn không lời đáp”,tớ nghĩ gần hai năm nay mà vẫn chưa xong.\nlí trí thì bảo thôi bỏ đi, tìm người khác, nhưng mà cái đập đập trong ngực thì nó không đồng ý thế.\n“trái tim có những lý lẽ mà lí trí không thể giải thích nổi”\n۞alexmilan۞ — 2007-02-08 12:46\nOai, sao cau tra loi giong’ cau tra loi cua em the’…keke.khi minh thuc su yeu mot ai do’ thi cau tra loi nhu the nao cung deu la thong minh ca.hihi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/07/entry-for-february-07-2007/","summary":"\u003cdl\u003e\n\u003cdt\u003e\u003cstrong\u003e[Anh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ?]\u003c/strong\u003e\u003c/dt\u003e\n\u003cdd\u003e\u003ca href=\"http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=917\u0026amp;id=TfiWeHAlc6MjEex8gUMWMKgPwos7.w--\"\u003e\u003cimg alt=\"magnify\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/entry-for-february-07-2007/srch121.gif\"\u003e\u003c/a\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eAnh Sẽ Yêu Em Bao Lâu ?\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBuổi trưa, ánh mặt trời giống như muốn làm say tất cả mọi thứ dưới đất. Trên con đường dài, có một chàng trai chở một cô gái…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e” Anh sẽ yêu em bao lâu? “\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCô gái ôm chặt lấy chàng trai và ghé vào tai anh hỏi một câu hỏi ngọt ngào. Cô ấy biết, câu hỏi này không thể trả lời trong 100 giây.\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 07, 2007"},{"content":"vài hình ảnh tớ trong buổi liên hoan của lớp:\nhic, hic, toàn thấy phồng mồm ăn, ngại quá đây là bạn Dung, cùng lớp.\nNhân tiện cầm cái máy ảnh mang về nhà, chả có việc giề, thế là chụp một lô: vênh nè. mặt trời trong tay ta tiện đây giới thiệu luôn thằng bạn ở cùng một năm qua: Xuân Trung – GTVT\nBình luận (4) cô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-07 07:56\ngớm, khoác vai bạn Dung chặt chẽ quá ^0^\nMr Free — 2007-02-07 10:11\n@R4 3806 : chặt bình thường thui ^_^.\n@Ngừời…: xấu á, máy ảnh có ko chụp thì làm gì chứ, khờ khờ\nGoby — 2007-02-07 11:30\nhaha, Thái xấu trông như con gấu. Con trai gì mà điệu thế??? Chụp ảnh nhiều rứa!!!\nHOANG HANH — 2007-02-08 10:04\nshow hang vai~:PPP\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/","summary":"\u003cp\u003evài hình ảnh tớ trong buổi liên hoan của lớp:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv100844small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv100843small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e hic, hic, toàn thấy phồng mồm ăn, ngại quá \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/9.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv101090small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e đây là bạn Dung, cùng lớp.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhân tiện cầm cái máy ảnh mang về nhà, chả có việc giề, thế là chụp một lô: \u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv101724small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv101723small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/sv101725small.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e vênh nè. \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/07/c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-hinh-%E1%BA%A3nh/4.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"cập nhật hình ảnh"},{"content":"Một vài thứ mà có lẽ Heo sẽ thích ! …\nBình luận (3) kanishi — 2007-02-04 13:02\nkanishi — 2007-02-04 13:02\nem không giống ai cả, you\u0026rsquo;re yourself, you\u0026rsquo;re special, you\u0026rsquo;re unique. do you like that ?\nanonymous — 2007-02-24 14:02\nLNLinh writes:Lướt gần hết Blog mà không để lại dấu vết gì thì quả thật là phụ lòng chủ nhà. Thấy ngày cập nhật Blog của em xa quá nên cũng không biết là em có đọc được không nhưng mà chị cũng để lại comment, thế nào em cũng đọc được mà. Em nhiều nhà ghê và cái nào cũng đẹp. Ngưỡng mộ nhất là cái khoản đọc nhiều sách. Dù chị là sinh viên Ngữ văn nhưng cũng chỉ đọc những sách mình thích thôi mà thích thì… không nhiều, hì hìBây giờ chúng ta là bạn ảo nhưng biết đâu sau này chị ra Hà Nội hoặc em vào TPHCM, chúng ta là bạn \u0026ldquo;vong niên\u0026rdquo; thật. Em hãy cứ viết Blog đi, biết đâu sau này lại xuất hiện một sự kiện văn chương, ví dụ như \u0026ldquo;Nhật kí Kanishi\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;Phí Hồng Thái yêu và sống\u0026rdquo; chẳng hạn, em ở Hà Nội chắc là biết http://www.sachcuatrang.com và http://www.ngothigianguyen.com. Đó là hai website cá nhân nhưng…. ước gì chị có thể sáng tác văn chương để blog mình sẽ là nơi quảng cáo sách. Nhưng mà với Blog hiện tại, chị cũng cảm thấy hài lòng lắm rồi dù chẳng có gì là của mình viết cả. Chị cũng muốn gửi email cho em nhưng lại sợ em không đọc được, lại thấy toàn lăng quăng, mà đánh không dấu thì em phải đoán. Viết thư ở đây chắc là được chứ hả? Mỗi nhà ghé thăm một tí. Bye nhá, hẹn gặp lại.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/04/tang-heo/","summary":"\u003cp\u003eMột vài thứ mà có lẽ Heo sẽ thích ! …\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2007-02-04 13:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2007-02-04 13:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eem không giống ai cả, you\u0026rsquo;re yourself, you\u0026rsquo;re special, you\u0026rsquo;re unique. do you like that ?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eanonymous\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2007-02-24 14:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLNLinh writes:Lướt gần hết Blog mà không để lại dấu vết gì thì quả thật là phụ lòng chủ nhà. Thấy ngày cập nhật Blog của em xa quá nên cũng không biết là em có đọc được không nhưng mà chị cũng để lại comment, thế nào em cũng đọc được mà. Em nhiều nhà ghê và cái nào cũng đẹp. Ngưỡng mộ nhất là cái khoản đọc nhiều sách. Dù chị là sinh viên Ngữ văn nhưng cũng chỉ đọc những sách mình thích thôi mà thích thì… không nhiều, hì hìBây giờ chúng ta là bạn ảo nhưng biết đâu sau này chị ra Hà Nội hoặc em vào TPHCM, chúng ta là bạn \u0026ldquo;vong niên\u0026rdquo; thật. Em hãy cứ viết Blog đi, biết đâu sau này lại xuất hiện một sự kiện văn chương, ví dụ như \u0026ldquo;Nhật kí Kanishi\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;Phí Hồng Thái yêu và sống\u0026rdquo; chẳng hạn, em ở Hà Nội chắc là biết \u003ca href=\"http://www.sachcuatrang.com\"\u003ehttp://www.sachcuatrang.com\u003c/a\u003e và \u003ca href=\"http://www.ngothigianguyen.com\"\u003ehttp://www.ngothigianguyen.com\u003c/a\u003e. Đó là hai website cá nhân nhưng…. ước gì chị có thể sáng tác văn chương để blog mình sẽ là nơi quảng cáo sách. Nhưng mà với Blog hiện tại, chị cũng cảm thấy hài lòng lắm rồi dù chẳng có gì là của mình viết cả. Chị cũng muốn gửi email cho em nhưng lại sợ em không đọc được, lại thấy toàn lăng quăng, mà đánh không dấu thì em phải đoán. Viết thư ở đây chắc là được chứ hả? Mỗi nhà ghé thăm một tí. Bye nhá, hẹn gặp lại.\u003c/p\u003e","title":"Tặng Heo"},{"content":"Your website at www.chuyenvinhphuc.com is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nPhúc nguyện cũng giàu lắm nè: Your website at http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w–?cq=1 is worth\nYour website at www.nguyentraionline.org is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nBlog của Thu Ngọc R4 3806\nYour website at http://360.yahoo.com/profile-LrdXTvUwbrIB_jVWi02YJICFjb4-?cq=1 is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nhí hí, vợ ơi vợ Your website at http://360.yahoo.com/autumnsep87 is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nÔi, CCBB giàu quá: Your website at http://360.yahoo.com/profile-FiUI6mkmerLfAsi2YuJtBhYW is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nPhúc nguyện cũng giàu lắm nè: Your website at http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w–?cq=1 is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\nOạch, sao blog của chị Ngọc cũng giá trị thế nhỉ: Your website at**http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw–?cq=1** is worth\nThis website is worth\nWhat is your website worth?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/03/entry-for-february-03-2007/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eYour website at \u003ca href=\"https://www.chuyenvinhphuc.com\"\u003ewww.chuyenvinhphuc.com\u003c/a\u003e is worth\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThis website is worth\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://directory.sootle.com/website-worth/\"\u003eWhat is your website worth?\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ePhúc nguyện cũng giàu lắm nè: Your website at \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w\u003c/a\u003e–?cq=1 is worth\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eYour website at \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"https://www.nguyentraionline.org\"\u003ewww.nguyentraionline.org\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e is worth\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThis website is worth\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://directory.sootle.com/website-worth/\"\u003eWhat is your website worth?\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBlog của Thu Ngọc R4 3806\u003cbr\u003e\nYour website at \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-LrdXTvUwbrIB_jVWi02YJICFjb4-?cq=1\"\u003ehttp://360.yahoo.com/profile-LrdXTvUwbrIB_jVWi02YJICFjb4-?cq=1\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e is worth\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThis website is worth\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://directory.sootle.com/website-worth/\"\u003eWhat is your website worth?\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehí hí, vợ ơi vợ Your website at \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/autumnsep87\"\u003ehttp://360.yahoo.com/autumnsep87\u003c/a\u003e\u003c/strong\u003e is worth\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eThis website is worth\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://directory.sootle.com/website-worth/\"\u003eWhat is your website worth?\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 03, 2007"},{"content":"hôm nay thức tới gần 2h đọc hết 117 entry trong blog của R4 3806 (Thu Ngọc)****, đây là lần thứ hai mình hứng thú tới vậy đối với một blog, lần trước là blog củaCongChuaBeBong (Thủy Ngọc) (hờ hờ 2 Ngọc).\nMỗi blog là một thế giới, đầy thú vị và kì lạ, những người tưởng như “ghê gớm lắm” hóa ra cũng thật gần gũi và bình thường như ai.\nNgày trước đọc blog của Thủy Ngọc, rất ấn tượng về những suy nghĩ đầy “nhiệt huyết tuổi trẻ” của một cô gái mà nếu chỉ lướt qua, ta dễ dàng nghĩ “dân chơi sành điệu” và không bao giờ tưởng tượng họ lại có những suy nghĩ ấy. Bề ngoài chẳng nó\ni lên\nBình luận (5) Dưa gang — 2007-02-03 11:49\nke-tai la tieng nhat day, no co nghia la mobile.hehe, hoc tieng nhat di.\nHOANG HANH — 2007-02-04 01:35\nCai entry nay khung that! Doi mai moi tai het:)) So ban Thai la^n.:PPP\nVictoria — 2007-02-21 12:38\nSao toàn người quen của mình vào comment thế này?\nRất cảm ơn bạn Thái về những tình cảm mà bạn dành cho tớ và blog của tớ,tớ thật sự rất cảm động.Từ lâu tớ đã vinh dự mang “danh cô gái ăn chơi” nên cũng chả lạ lẫm gì nữa,có điều vẫn hơi buồn…\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-03-11 10:42\nặc ặc, phong cho Thái là nhà “Thu Ngọc học” ^^\nMr Free — 2007-03-11 11:00\nmới thế này mà đã được phong là “nhà Thu Ngọc học” rồi sao, hehe, đợi đấy, sẽ có một nghiên cứu chuyên sâu mang tầm cỡ công trình cấp nhà nước về Thu Ngọc nữa cơ, please wait…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/03/th%E1%BB%A7y-ng%E1%BB%8Dc-va-thu-ng%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ehôm nay thức tới gần 2h đọc hết 117 entry trong blog của\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-LrdXTvUwbrIB_jVWi02YJICFjb4-?cq=1\"\u003eR4 3806 (Thu Ngọc)\u003c/a\u003e****, đây là lần thứ hai mình hứng thú tới vậy đối với một blog, lần trước là blog của\u003c/strong\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-FiUI6mkmerLfAsi2YuJtBhYW\"\u003e\u003cstrong\u003eCongChuaBeBong (Thủy Ngọc)\u003c/strong\u003e\u003c/a\u003e \u003cstrong\u003e(hờ hờ 2 Ngọc).\u003cbr\u003e\nMỗi blog là một thế giới, đầy thú vị và kì lạ, những người tưởng như “ghê gớm lắm” hóa ra cũng thật gần gũi và bình thường như ai.\u003cbr\u003e\nNgày trước đọc blog của Thủy Ngọc, rất ấn tượng về những suy nghĩ đầy “nhiệt huyết tuổi trẻ” của một cô gái mà nếu chỉ lướt qua, ta dễ dàng nghĩ “dân chơi sành điệu” và không bao giờ tưởng tượng họ lại có những suy nghĩ ấy. Bề ngoài chẳng nó\u003cbr\u003e\ni lên\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thủy Ngọc và Thu Ngọc"},{"content":"Thôi dù sao cũng đã thế rồi, kệ nó vậy. Post cái gì đó thú vị lên cho đỡ buồn.\n——————–\n10 lý do để có người yêu\nTuesday, 30. May 2006, 13:56:29\n“Bất cứ số phận nào cũng tìm thấy trong tình yêu một chỗ dựa” – đại thi hào Cervates từng khẳng định như thế. Sống trong tình yêu mới thấy cuộc đời đẹp nhường nào.\n1. Bạn sẽ không thấy cô đơn\nTất nhiên rồi! Người ấy sẽ chia sẻ cùng bạn mọi chuyện buồn, vui. Bạn không còn phải âm thầm giữ một mình. Những lúc bạn buồn do làm ăn thua lỗ, bị sếp quở trách… chỉ có trái tim của người ấy mới là nơi trú ẩn an toàn nhất. Và chỉ có người ấy mới trao tặng bạn tình yêu thương vô điều kiện, bởi một lẽ rất đơn giản: Anh ấy muốn có bạn trong đời.\n2. Không cảm thấy thua thiệt\nCó người yêu bên cạnh, đi đâu bạn cũng thấy hãnh diện với bạn bè, không còn tủi thân như hồi còn lẻ bóng.\n3. Có thêm mục tiêu để phấn đấu\nNgày nay, “hai quả tim vàng” trong “một túp lều tranh” không còn là chuẩn mực làm nên hạnh phúc. Khi có người yêu và muốn lập gia đình, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là tạo dựng cuộc sống sung túc, tiện nghi. Vì thế, bạn sẽ cố gắng làm việc hăng say hơn để kiếm nhiều tiền hơn.\n4. Có thêm bạn\nĐiều này hiển nhiên rồi. Tự dưng không phải mất nhiều thời gian, công sức để tạo dựng, bạn vẫn có thêm những mối quan hệ do người yêu mang lại. Biết đâu, từ những người bạn ấy bạn sẽ có thêm nhiều cơ hội mới.\n5. Có lý do để đẹp hơn\nKhi một mình, bạn mặc sức để đầu bù, tóc rối, ăn mặc lôi thôi… mà chẳng lo có ai khiển trách. Khi có “một nửa”, tự dưng bạn cảm thấy việc làm đẹp, chải chuốt cực kỳ quan trọng. Người ta vẫn thường bảo: “Ăn cho mình, mặc cho người” mà!\n6. Sinh hoạt điều độ hơn nhiều\nLúc chưa có “nửa kia”, bạn tha hồ đi xem phim, mua sắm, ăn quà, tán dóc với bạn bè… Có người ấy rồi, đừng hòng tiếp tục mọi nếp sinh hoạt của bạn sẽ được quan tâm từ xa.\n7. Bạn trở nên quan trọng trong mắt một người\nTrước bất cứ sự việc nào, người ấy cũng hỏi han ý kiến, tìm lời khuyên từ bạn. Bạn cũng có dịp để thể hiện vai trò của mình.\n8. Người yêu giúp bạn hoàn thiện hơn\nBạn sẽ học thêm được cách giao tiếp, ăn uống, đi đứng… để người yêu hãnh diện. Còn gì xấu hổ hơn khi trong buổi dạ hội, người ấy rất thuần thục với các điệu nhảy, còn bạn luống cuống chân nọ giẫm chân kia!\n9. Được quan tâm\nChỉ một trận ốm vặt, bạn cũng sẽ nhận được sự lo lắng của rất nhiều người nhà “họ hàng tương lai”: bố mẹ, anh chị, cô, dì… của người ấy.\n10. Nâng cao tầm hiểu biết\nNếu người yêu của bạn có học vấn cao, ngoại ngữ giỏi… may mắn cho bạn đấy! Người ấy sẽ giúp bạn bổ sung những lỗ hổng cần thiết mà bạn không cần phải đi tìm gia sư.\nBình luận (2) Mr L0ng3ta — 2007-02-06 22:03\nLý do cuối cùng và quan trọng nhất là có người iêu để giúp mình giảm stress 😉 (í lộn mình giúp người iêu giảm stress thì đúng hơn)\nsacssssac — 2007-09-30 16:50\nnghe thi hay nhung em lai vua that tinh, nghe xong cang xot xa T_T\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/01/10-ly-do-d%E1%BB%83-co-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-yeu/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eThôi dù sao cũng đã thế rồi, kệ nó vậy. Post cái gì đó thú vị lên cho đỡ buồn.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n——————–\u003cbr\u003e\n10 lý do để có người yêu\u003cbr\u003e\nTuesday, 30. May 2006, 13:56:29\u003cbr\u003e\n“Bất cứ số phận nào cũng tìm thấy trong tình yêu một chỗ dựa” – đại thi hào Cervates từng khẳng định như thế. Sống trong tình yêu mới thấy cuộc đời đẹp nhường nào.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e1. Bạn sẽ không thấy cô đơn\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTất nhiên rồi! Người ấy sẽ chia sẻ cùng bạn mọi chuyện buồn, vui. Bạn không còn phải âm thầm giữ một mình. Những lúc bạn buồn do làm ăn thua lỗ, bị sếp quở trách… chỉ có trái tim của người ấy mới là nơi trú ẩn an toàn nhất. Và chỉ có người ấy mới trao tặng bạn tình yêu thương vô điều kiện, bởi một lẽ rất đơn giản: Anh ấy muốn có bạn trong đời.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e2. Không cảm thấy thua thiệt\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nCó người yêu bên cạnh, đi đâu bạn cũng thấy hãnh diện với bạn bè, không còn tủi thân như hồi còn lẻ bóng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e3. Có thêm mục tiêu để phấn đấu\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNgày nay, “hai quả tim vàng” trong “một túp lều tranh” không còn là chuẩn mực làm nên hạnh phúc. Khi có người yêu và muốn lập gia đình, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là tạo dựng cuộc sống sung túc, tiện nghi. Vì thế, bạn sẽ cố gắng làm việc hăng say hơn để kiếm nhiều tiền hơn.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e4. Có thêm bạn\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nĐiều này hiển nhiên rồi. Tự dưng không phải mất nhiều thời gian, công sức để tạo dựng, bạn vẫn có thêm những mối quan hệ do người yêu mang lại. Biết đâu, từ những người bạn ấy bạn sẽ có thêm nhiều cơ hội mới.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e5. Có lý do để đẹp hơn\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nKhi một mình, bạn mặc sức để đầu bù, tóc rối, ăn mặc lôi thôi… mà chẳng lo có ai khiển trách. Khi có “một nửa”, tự dưng bạn cảm thấy việc làm đẹp, chải chuốt cực kỳ quan trọng. Người ta vẫn thường bảo: “Ăn cho mình, mặc cho người” mà!\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e6. Sinh hoạt điều độ hơn nhiều\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLúc chưa có “nửa kia”, bạn tha hồ đi xem phim, mua sắm, ăn quà, tán dóc với bạn bè… Có người ấy rồi, đừng hòng tiếp tục mọi nếp sinh hoạt của bạn sẽ được quan tâm từ xa.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e7. Bạn trở nên quan trọng trong mắt một người\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nTrước bất cứ sự việc nào, người ấy cũng hỏi han ý kiến, tìm lời khuyên từ bạn. Bạn cũng có dịp để thể hiện vai trò của mình.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e8. Người yêu giúp bạn hoàn thiện hơn\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nBạn sẽ học thêm được cách giao tiếp, ăn uống, đi đứng… để người yêu hãnh diện. Còn gì xấu hổ hơn khi trong buổi dạ hội, người ấy rất thuần thục với các điệu nhảy, còn bạn luống cuống chân nọ giẫm chân kia!\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e9. Được quan tâm\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nChỉ một trận ốm vặt, bạn cũng sẽ nhận được sự lo lắng của rất nhiều người nhà “họ hàng tương lai”: bố mẹ, anh chị, cô, dì… của người ấy.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e10. Nâng cao tầm hiểu biết\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nNếu người yêu của bạn có học vấn cao, ngoại ngữ giỏi… may mắn cho bạn đấy! Người ấy sẽ giúp bạn bổ sung những lỗ hổng cần thiết mà bạn không cần phải đi tìm gia sư.\u003c/p\u003e","title":"10 lý do để có người yêu"},{"content":"trận bóng đầu tiên của học kì.\nchậc chậc, lâu lắm rồi mới đá bóng. mệt gần chết, chấn thương cả tay cả chân. Đau ê cả người. Về dán salonpas khắp nơi\nlớp chúng tớ hẹn đá với bên Ngoại thương, vét cả giảng đường mới có được 12 chàng để thành lập đội hình. Đến sân Nghĩa Tân, đợi mãi không thấy, chỉ có 4 chú đến, hóa ra các đồng chí ấy đi ba hay là vượt đèn đỏ gì đó bị công an tóm. Thế là bọn tớ đành đá tạm với mấy anh chàng trường giao thông vận tải. Thua 0-1, thực ra thì đá được khoảng 30 phút, bên NT đến đủ quân. Thế là dừng và sang đá với NT.\nĐá với NT thì ngang cơ hơn (ko bị ép như khi đá với GTVT) nhưng rồi cũng bị thua 0-1 thế mới đau chứ. Công nghệ mà lại đá thua NT, nhục thật, grừ…\nAh, GTVT với NT có nhiều khác biệt nhé, nhất là về hình dáng, con trai GTVT toàn mấy đồng chí mập mạp, trông rất chi là cục mịch, hehe, còn con trai NT thì …hichic… chắc toàn trên 1,75 mất, nhìn như người mẫu, đẹp trai phết. Đúng là NT trai tài gái sắc. (chú ý: vẫn lọt một anh chàng “bảy chú lùn”, và chính anh chàng này xoạch tớ một quả tím tái cả chân,…)\nBình luận (1) TÂM HẠ ®®® — 2007-02-02 08:42\ncòn đau ko? chúc u 1 ngày zui zẻ ^^. Lần sau nhớ win nha 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003etrận bóng đầu tiên của học kì.\u003cbr\u003e\nchậc chậc, lâu lắm rồi mới đá bóng. mệt gần chết, chấn thương cả tay cả chân. Đau ê cả người. Về dán salonpas khắp nơi\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/4.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nlớp chúng tớ hẹn đá với bên Ngoại thương, vét cả giảng đường mới có được 12 chàng để thành lập đội hình. Đến sân Nghĩa Tân, đợi mãi không thấy, chỉ có 4 chú đến, hóa ra các đồng chí ấy đi ba hay là vượt đèn đỏ gì đó bị công an tóm\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/16.gif\"\u003e. Thế là bọn tớ đành đá tạm với mấy anh chàng trường giao thông vận tải. Thua 0-1, thực ra thì đá được khoảng 30 phút, bên NT đến đủ quân. Thế là dừng và sang đá với NT.\u003cbr\u003e\nĐá với NT thì ngang cơ hơn (ko bị ép như khi đá với GTVT) nhưng rồi cũng bị thua 0-1 thế mới đau chứ. Công nghệ mà lại đá thua NT, nhục thật, grừ…\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/66.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nAh, GTVT với NT có nhiều khác biệt nhé, nhất là về hình dáng, con trai GTVT toàn mấy đồng chí mập mạp, trông rất chi là cục mịch,\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/24.gif\"\u003e hehe, còn con trai NT thì …hichic… chắc toàn trên 1,75 mất, nhìn như người mẫu, đẹp trai phết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/39.gif\"\u003e. Đúng là NT trai tài gái sắc. (chú ý: vẫn lọt một anh chàng “bảy chú lùn”, và chính anh chàng này xoạch tớ một quả tím tái cả chân,\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/02/01/ngo%E1%BA%A1i-th%C6%B0%C6%A1ng-va-giao-thong-v%E1%BA%ADn-t%E1%BA%A3i/45.gif\"\u003e…)\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ngoại thương và Giao thông vận tải"},{"content":"Bất ngờ, choáng váng, buồn, thất vọng.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/31/disappointed/","summary":"\u003cp\u003eBất ngờ, choáng váng, buồn, thất vọng.\u003c/p\u003e","title":"Disappointed"},{"content":"\nGiả sử ta coi blog là ngôi nhà của mình ở trên mạng.\nThì hàng xóm sẽ là những blogger trong list friends của chúng ta.\nNhững người trong groups sẽ là những anh em cũng khu phố (hihi, hàng xóm nhiều khi không cùng khu phố tí nào :D)\nTớ vẫn chưa hiểu bọn yahoo nó đưa khoảng 10 cái avatar của bạn trong list friend ra ngoài theo tiêu chí gì, ngẫu nhiên à ? Hay đó là những người thường xuyên ghé blog mình ????\nKhi bạn bận và lâu lâu không lên mạng, không vào blog, tức là bạn đã đi xa nhà lâu ngày. Ngôi nhà sẽ vắng vẻ.\nCòn khi bị đứt cáp, sập mạng, hay mất điện, đó có nghĩa là đường bị tắc, bạn không về nhà được .\nyahoo quản lý chỗ chúng ta đặt nhà, cũng như đất chúng ta ở là do nhà nước quản lý, thích thì họ thu hồi, chúng ta – tức dân nếu tức quá đoàn kết lại “bật” lại nhà nước – tức lập một nhà nước khác – tẩy chay yahoo chẳng hạn.\nHãy thử tưởng tượng xem nếu giờ tự nhiên yahoo bảo “dừng dịch vụ 360”. Hehe. Chắc nhiều người tức phát điên lên ấy nhỉ.\nBạn thay đổi theme cho blog, tức là trang trí cho ngôi nhà của bạn, nếu không tự trang trí được thì ta nhờ bạn trang trí hộ, hehe.\nNhưng nói chung blog của yahoo này giống như những căn hộ tập thể, chung cư vậy. Có nhiều công ty xây dựng chung cư: Yahoo 360, my.OPERA.com, hay WordPress.com … nhưng chung cư đều là chung cư mà thôi 🙂\nMuốn xây một biệt thự riêng thì bạn phải có kiến thức (và có tiền nữa), mua một cái host – khoảng đất, xây một cái nhà – cài đặt wordpress chẳng hạn. Một cái nhà hoành tráng kiểu đó chính là nguoitapviet.info.\nNhà trên mạng, uh, lâu lâu không tới thăm được bạn thì tôi ghé thăm nhà bạn trên mạng vậy. Và một khi bạn để public, ai ghé thăm nhà bạn cũng chẳng biết được, hìhì. Chính nhờ thế nên tôi “vào được nhà” của một vài người mà tôi đoán họ không muốn tôi vào, Bình luận (5) Mr Free — 2007-01-31 01:55\nhờ, đã là hàng xóm thì không cần vào trộm nhá.\nCăn bản không phải hàng xóm nên mới thế chứ, hihi.\nCó gì chôm đâu, được ít thông tin thể hiện sự quan tâm, cập nhật tình hình thôi.\nPS: Thời buổi này thông tin là tất cả đấy nhá, hehe\nSHMILY — 2007-01-31 02:47\nthế lão hàng xóm Mèo ghẻ đã chôm chỉa được những gì rồi =P~ đây mới là cái mọi người cần bít áh ;))\nanticlockwise_feb — 2007-01-31 09:32\nHi, đúng là miệng lưỡi dân tin học, 10 người bạn trong list friend ở ngoài là 10 nhân mới nhất cập nhật cái blog của họ chứ sao? có thế mà cũng ko bít\nGordon — 2007-02-01 12:14\n10 người mới nhất đó được xếp theo mức độ ưu tiên như sau:\nĐang online. Mới có cập nhật (include feeds). Mới ghé thăm plog mình.\nGiờ Y!360 mà sập thì vui phải biết, dù sao vẫn còn 2 nhà ở Blogspot \u0026amp; 1 biệt thự riêng.. 😀 Luckygirl — 2007-02-02 02:28\nhi hi hay\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/66.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGiả sử ta coi blog là ngôi nhà của mình ở trên mạng.\u003cbr\u003e\nThì hàng xóm sẽ là những blogger trong list friends của chúng ta.\u003cbr\u003e\nNhững người trong groups sẽ là những anh em cũng khu phố (hihi, hàng xóm nhiều khi không cùng khu phố tí nào :D)\u003cbr\u003e\nTớ vẫn chưa hiểu bọn yahoo nó đưa khoảng 10 cái avatar của bạn trong list friend ra ngoài theo tiêu chí gì, ngẫu nhiên à ? Hay đó là những người thường xuyên ghé blog mình \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/39.gif\"\u003e????\u003cbr\u003e\nKhi bạn bận và lâu lâu không lên mạng, không vào blog, tức là bạn đã đi xa nhà lâu ngày. Ngôi nhà sẽ vắng vẻ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/25.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nCòn khi bị đứt cáp, sập mạng, hay mất điện, đó có nghĩa là đường bị tắc, bạn không về nhà được \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/20.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nyahoo quản lý chỗ chúng ta đặt nhà, cũng như đất chúng ta ở là do nhà nước quản lý, thích thì họ thu hồi, chúng ta – tức dân nếu tức quá đoàn kết lại “bật” lại nhà nước – tức lập một nhà nước khác – tẩy chay yahoo chẳng hạn\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/16.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nHãy thử tưởng tượng xem nếu giờ tự nhiên yahoo bảo “dừng dịch vụ 360”. Hehe. Chắc nhiều người tức phát điên lên ấy nhỉ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/107.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nBạn thay đổi theme cho blog, tức là trang trí cho ngôi nhà của bạn, nếu không tự trang trí được thì ta nhờ bạn trang trí hộ, hehe.\u003cbr\u003e\nNhưng nói chung blog của yahoo này giống như những căn hộ tập thể, chung cư vậy. Có nhiều công ty xây dựng chung cư: Yahoo 360, my.OPERA.com, hay WordPress.com … nhưng chung cư đều là chung cư mà thôi 🙂\u003cbr\u003e\nMuốn xây một biệt thự riêng thì bạn phải có kiến thức (và có tiền nữa), mua một cái host – khoảng đất, xây một cái nhà – cài đặt wordpress chẳng hạn. Một cái nhà hoành tráng kiểu đó chính là nguoitapviet.info.\u003cbr\u003e\nNhà trên mạng, uh, lâu lâu không tới thăm được bạn thì tôi ghé thăm nhà bạn trên mạng vậy. Và một khi bạn để public, ai ghé thăm nhà bạn cũng chẳng biết được, hìhì. Chính nhờ thế nên tôi “vào được nhà” của một vài người mà tôi đoán họ không muốn tôi vào, \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/31/nha-tren-m%E1%BA%A1ng/66-1.gif\"\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Nhà trên mạng"},{"content":"Tớ có một thằng em họ. Nó tên là Nguyễn Huy Thành, con cô ruột tớ. Nó hơn tớ 3 tuổi (các bạn là phải gọi bằng anh đó nhá, haha, ngày xưa bé, tớ cũng gọi nó là anh hoài, nhưng giờ bít rồi, còn lâu nhá).\nNó học giỏi lắm, học cấp 3 ở khối PT chuyên Lý, lớp 12 đi thi QTế, huy chương đồng. Học 2 năm ở lớp tài năng rồi sang Pháp được hơn 2 năm rồi, học bổng toàn phần của chính phủ Pháp. Nghe nói 1 tháng nó được cấp hơn 1200 Euro gì gì đó. Hic.\nTất nhiên nếu chỉ có chuyện học giỏi thì chưa có gì đáng nói, đáng nói là tính cách của nó, hihi, ngố tàu cực (nhưng ngày xưa thôi, bây giờ nó đi du học, khôn ra nhiều lắm rồi, mình mới là gà).\nNó hiền cực kì, hiền lắm, chưa thấy nó cáu bao giờ, chuyện gì xảy ra nó cũng có thể cười hề hề được. Phục nó nhất ở điểm này. Mình nghe lóm được mấy chuyện về nó, buồn cười gần chít.\nChuyện 1:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/31/em-h%E1%BB%8D/","summary":"\u003cp\u003eTớ có một thằng em họ. Nó tên là Nguyễn Huy Thành, con cô ruột tớ. Nó hơn tớ 3 tuổi (các bạn là phải gọi bằng anh đó nhá, haha, ngày xưa bé, tớ cũng gọi nó là anh hoài, nhưng giờ bít rồi, còn lâu nhá).\u003cbr\u003e\nNó học giỏi lắm, học cấp 3 ở khối PT chuyên Lý, lớp 12 đi thi QTế, huy chương đồng. Học 2 năm ở lớp tài năng rồi sang Pháp được hơn 2 năm rồi, học bổng toàn phần của chính phủ Pháp. Nghe nói 1 tháng nó được cấp hơn 1200 Euro gì gì đó. Hic.\u003cbr\u003e\nTất nhiên nếu chỉ có chuyện học giỏi thì chưa có gì đáng nói, đáng nói là tính cách của nó, hihi, ngố tàu cực (nhưng ngày xưa thôi, bây giờ nó đi du học, khôn ra nhiều lắm rồi, mình mới là gà).\u003cbr\u003e\nNó hiền cực kì, hiền lắm, chưa thấy nó cáu bao giờ, chuyện gì xảy ra nó cũng có thể cười hề hề được. Phục nó nhất ở điểm này. Mình nghe lóm được mấy chuyện về nó, buồn cười gần chít.\u003cbr\u003e\nChuyện 1:\u003c/p\u003e","title":"Em họ"},{"content":"Trả vờ ta yêu nhau…\nTrả vờ pọn mình yêu nhau được hok anh? Thế thì em sẽ…\nEm sẽ trả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.\nEm sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em- trả vờ sợ mất em anh nhé.\nEm sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”,thật lòng được hok anh?\nEm sẽ trả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: Thôi, hay là anh cõng…\nLên xe bus em làm như bùn ngủ. Biết em trả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.\nTrả vờ mình yêu nhau anh ná. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai cho anh như như thế? Trả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…\nAnh cứ trả vờ đặt môi lên gò má em thôi ná, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.\nTrả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.\nAnh hãy trả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định trả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…\nTrả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay trả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh…\nTất cả chỉ trả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…\nVà em thương hại chính em, bao ngày qua đã sống… ngây dại quá. Và trong giấc mơ – con tim nhỏ bé- em tìm thấy em… bây giờ!\nTác giả : R4 3806- Thu Ngọc Cứơp từ Thủy Ngọc’s Blog\nBình luận (13) Gordon — 2007-01-29 08:10\nCó nên liên hệ để kí hợp đồng giả vờ ko nhỉ? ^_^\nKhi — 2007-01-29 09:28\nCo doc mai de xem ket thuc the nao.Nhung ket thuc buon nhi? Gia ma co cai gi hay ho hon 😀\nHappy_4_U — 2007-01-29 09:48\nGiả vờ …\nMr Free — 2007-01-30 07:35\nTôi có nên giả vờ ???\nBánh đúc® — 2007-01-30 08:12\nhok nen ti naoanh a, em thay bai` nay vit’ lang man qua, hix, ket bai nay rui do’:D\nBánh đúc® — 2007-01-30 08:20\ngiả vờ em comment cho anh…:D\nMr Free — 2007-01-30 08:21\nuh, lãng mạn thật. nhưng anh thích sự lãng mạn mà.\ncó điều không thích kết như giấc mơ kia.\nnhưng dù sao đã mơ, cũng đã happy mà 🙂\n۞alexmilan۞ — 2007-02-01 01:44\nhay thia’ bac’ Thai’\nbac’ di cuop cung chuyen nghiep ghe, toan cuop mat hang co gia tri …keke hihi tinh yeu ko biet’ co cuop dc ko nhung gia vo thi that la kho’ bac’ a…\nVictoria — 2007-02-01 10:08\nHiz,sao mọi người họp chợ nhanh thế nài?Cho tớ bon chen với.Tớ cũng muốn đính chính,tớ là Thủy Ngọc chứ ko phải Thúy Ngọc,tên hay thía mà cứ bị nhầm hoài.T_T\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-01 11:15\nChào Thái, bọn mình trao đổi mí vấn đề né;):\n– thứ 1, tớ là THU NGỌC, hok phải Thúy Ngọc ^_^\n– thứ 2, tớ dùng từ TRẢ VỜ chứ hok phải giả vờ ^0^\n– Thứ 3, bi h bọn mình… làm quen thật đi!!!\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-01 11:34\nà, chẹp, hỉu rồi, hóa ra ấy khuôn bài này từ bên blog bạn Thúy Ngọc ^0^ Nhầm, ngượng quá ^0^\ncô tiên chân vừa [chán chưa :)] — 2007-02-01 12:47\nkhông lẽ chúng ta có thể tùy tiện sửa chữa “í đồ nghệ thuật” của tác giả vậy sao? Trả vờ hok phải sai chính tả mà là tớ thích nói thế ^0^ Giải thích hộ bạn bè ấy giùm cái^0^\nMr Free — 2007-02-01 12:51\nuh, tớ cũng nghĩ thế, “trả vờ” nghe nó dễ thương và nhẹ nhàng hơn. Còn “giả vờ” tuy nó đúng chính tả nhưng nghe nó hơi “điêu điêu” thế nào ấy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/29/tr%E1%BA%A3-v%E1%BB%9D-ta-yeu-nhau/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTrả vờ ta yêu nhau…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrả vờ pọn mình yêu nhau được hok anh? Thế thì em sẽ…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm sẽ trả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/29/tr%E1%BA%A3-v%E1%BB%9D-ta-yeu-nhau/9.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em- trả vờ sợ mất em anh nhé\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/29/tr%E1%BA%A3-v%E1%BB%9D-ta-yeu-nhau/9-1.gif\"\u003e\u003cstrong\u003e.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”,thật lòng được hok anh?\u003c/p\u003e","title":"Trả vờ ta yêu nhau"},{"content":"dạo này, việc dậy sớm đi học hình như hơi bất khả thi đối với mình, hic. Toàn đến lớp muộn. Hôm nay đã cố gắng và chỉ muộn khoảng 15′.\nCó một chuyện rất là hài sáng nay: bình thường, khi Thái và Trung cùng nhau đi xe đạp đi học thì đến Cầu Giấy Thái sẽ đi xe bus còn Trung đi xe đạp, nhưng hôm nay đi khỏi nhà được một đoạn Thái nhớ ra là mình để vé tháng xe bus ở túi áo khác, hic, bình thường để trong balô nhưng hôm qua để ở túi áo. Cho Trung đứng chờ ở đường, tớ vòng xe lại định lấy, nhưng sắp tới nhà thì nhớ ra chìa khóa nhà mình lại vừa vứt vào balo – balo Trung đang cầm. Pó tay toàn tập, tức cái thái độ, thế là đi học luôn, mình sẽ đi xe đạp còn cho thằng Trung đi xe bus lúc về. Giải pháp rẻ nhất 😀\nĐến lớp đã thấy có thầy giáo đứng trong lớp đang [b]nói rất hăng[/b], lúc đầu nghe toàn thấy [i]thiếu kỉ luật, cá nhân, tập thể…[/i] cứ tưởng thầy đang mắng bọn sinh viên đi muộn 😆 . Hóa ra thầy đang phân tích trận thua hôm qua của Việt Nam, ôi chà chà, phân tích hơi bị hay và khoa học nhá, và phân tích cả gần một tiết cơ 8) . Có 3 tiết thì thầy dành hơn 2 tiết để phân tích bóng đá và kể chuyện. 😛 . Thầy nhiều chuyện hay lắm nhá. Và thầy là một người có thể gọi là “thân phương Tây, thân Mỹ” 😈 🙂 . “Tôi từ năm 1977 toàn đi nghiên cứu sinh, ở nước ngoài suốt, không đảng viên, không con ông cháu cha gì cả…” – hehe, dân trí thức nhà ta thường không thèm là đảng viên, ví dụ khác nữa là thầy Nguyễn Thanh Tùng ở BK, thầy Nguyễn Quang A… Thầy giới thiệu 3 cuốn sách của thày, sau đó thì kết luận là “các bạn phải đi học đầy đủ, những cái hay, cái tủ là tôi không viết trong sách đâu” 8) 👿 😈 Thầy đi nghiên cứu sinh về, có bằng tiến sĩ ở Nga, rồi học thêm tiếng Pháp, sang dạy ở Angiêri, dạy về xử lý số, vừa học vừa dạy vì lúc ấy thầy cũng mới biết tới môn này. Hehe, thầy kể là đất với cái nhà của thầy bây giờ toàn là tiền thời nghiên cứu sinh, chứ cái lương của nhà nước cái thời đó toàn là lương chết đói 😛 . Ngoài thầy từng được LG mời làm giám đốc kĩ thuật thời kì 93 nhưng làm được 1 tuần thầy thấy không ổn, lương có 1,5 triệu thì hơi ít, thế là thầy nghỉ. Đi sang châu Âu phiên dịch hay đàm phán gì đó, bởi vì thầy biết 4 ngoại ngữ Anh Pháp Nga Đức nên lương là hơn ngàn đô. Thầy bảo “tôi đi 1 năm thôi rồi về, về tiếp tục làm khoa học, khoa học là thế mạnh của mình, rất ít người làm được như mình còn những việc kia, cả vạn người làm được”. Thầy tuyên bố “các anh đừng suy nghĩ lương 200-300$/tháng là tốt rồi, phải cố gắng sao cho lương tính bằng ngàn đô ấy”. Hoan hô thầy, đúng thế thầy ạ. Sau đó thì thầy kể về con trai thầy, học K46 trường mình, cũng thú vị và buồn cười phết. Còn con gái đầu của thầy thì đang là trưởng ban tiếng anh của FM – đài tiếng nói VN. Thầy cứ khen các con mình “thông minh”, hehe, có gen của ông bố “như thế” ko thông minh mới lạ. Lúc thầy đang nói là học trong lớp phải nghiêm túc thì nhìn thấy Tiến Dũng gục xuống bàn, thầy chỉ ngay, “[b]như cái [u]chị [/u]kia là không đựoc, tôi sẽ đuổi ra khỏi lớp ngay[/b]”. há há há, chị Dũng ơi !!!! Nói chung thì các bạn sẽ có cảm giác thầy hơi khoe khoang một tí, nhưng [b]tớ thích thế[/b] và các bạn cũng nên thích thế. Bởi vì dù sao điều đó cũng thể hiện sự cởi mở và chứng tỏ thầy dạy chúng ta là một người giỏi, là một [b]chuyên gia đầu ngành[/b] 🙂\nBình luận (1) lingzhi — 2007-01-25 14:35\nhay, bít thế này thì sáng nay đi học ngay 😈\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/25/th%E1%BA%A7y-giao-%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng/","summary":"\u003cp\u003edạo này, việc dậy sớm đi học hình như hơi bất khả thi đối với mình, hic. Toàn đến lớp muộn. Hôm nay đã cố gắng và chỉ muộn khoảng 15′.\u003cbr\u003e\nCó một chuyện rất là hài sáng nay: bình thường, khi Thái và Trung cùng nhau đi xe đạp đi học thì đến Cầu Giấy Thái sẽ đi xe bus còn Trung đi xe đạp, nhưng hôm nay đi khỏi nhà được một đoạn Thái nhớ ra là mình để vé tháng xe bus ở túi áo khác, hic, bình thường để trong balô nhưng hôm qua để ở túi áo. Cho Trung đứng chờ ở đường, tớ vòng xe lại định lấy, nhưng sắp tới nhà thì nhớ ra chìa khóa nhà mình lại vừa vứt vào balo – balo Trung đang cầm. Pó tay toàn tập, tức cái thái độ, thế là đi học luôn, mình sẽ đi xe đạp còn cho thằng Trung đi xe bus lúc về. Giải pháp rẻ nhất 😀\u003cbr\u003e\nĐến lớp đã thấy có thầy giáo đứng trong lớp đang [b]nói rất hăng[/b], lúc đầu nghe toàn thấy [i]thiếu kỉ luật, cá nhân, tập thể…[/i] cứ tưởng thầy đang mắng bọn sinh viên đi muộn 😆 . Hóa ra thầy đang phân tích trận thua hôm qua của Việt Nam, ôi chà chà, phân tích hơi bị hay và khoa học nhá, và phân tích cả gần một tiết cơ 8) . Có 3 tiết thì thầy dành hơn 2 tiết để phân tích bóng đá và kể chuyện. 😛 . Thầy nhiều chuyện hay lắm nhá. Và thầy là một người có thể gọi là “thân phương Tây, thân Mỹ” 😈 🙂 . “Tôi từ năm 1977 toàn đi nghiên cứu sinh, ở nước ngoài suốt, không đảng viên, không con ông cháu cha gì cả…” – hehe, dân trí thức nhà ta thường không thèm là đảng viên, ví dụ khác nữa là thầy Nguyễn Thanh Tùng ở BK, thầy Nguyễn Quang A… Thầy giới thiệu 3 cuốn sách của thày, sau đó thì kết luận là “các bạn phải đi học đầy đủ, những cái hay, cái tủ là tôi không viết trong sách đâu” 8) 👿 😈 Thầy đi nghiên cứu sinh về, có bằng tiến sĩ ở Nga, rồi học thêm tiếng Pháp, sang dạy ở Angiêri, dạy về xử lý số, vừa học vừa dạy vì lúc ấy thầy cũng mới biết tới môn này. Hehe, thầy kể là đất với cái nhà của thầy bây giờ toàn là tiền thời nghiên cứu sinh, chứ cái lương của nhà nước cái thời đó toàn là lương chết đói 😛 . Ngoài thầy từng được LG mời làm giám đốc kĩ thuật thời kì 93 nhưng làm được 1 tuần thầy thấy không ổn, lương có 1,5 triệu thì hơi ít, thế là thầy nghỉ. Đi sang châu Âu phiên dịch hay đàm phán gì đó, bởi vì thầy biết 4 ngoại ngữ Anh Pháp Nga Đức nên lương là hơn ngàn đô. Thầy bảo “tôi đi 1 năm thôi rồi về, về tiếp tục làm khoa học, khoa học là thế mạnh của mình, rất ít người làm được như mình còn những việc kia, cả vạn người làm được”. Thầy tuyên bố “các anh đừng suy nghĩ lương 200-300$/tháng là tốt rồi, phải cố gắng sao cho lương tính bằng ngàn đô ấy”. Hoan hô thầy, đúng thế thầy ạ. \u003cimg alt=\":mrgreen:\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/25/th%E1%BA%A7y-giao-%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng/mrgreen.png\"\u003e Sau đó thì thầy kể về con trai thầy, học K46 trường mình, cũng thú vị và buồn cười phết. Còn con gái đầu của thầy thì đang là trưởng ban tiếng anh của FM – đài tiếng nói VN. Thầy cứ khen các con mình “thông minh”, hehe, có gen của ông bố “như thế” ko thông minh mới lạ. Lúc thầy đang nói là học trong lớp phải nghiêm túc thì nhìn thấy Tiến Dũng gục xuống bàn, thầy chỉ ngay, “[b]như cái [u]chị [/u]kia là không đựoc, tôi sẽ đuổi ra khỏi lớp ngay[/b]”. há há há, chị Dũng ơi !!!! Nói chung thì các bạn sẽ có cảm giác thầy hơi khoe khoang một tí, nhưng [b]tớ thích thế[/b] và các bạn cũng nên thích thế. Bởi vì dù sao điều đó cũng thể hiện sự cởi mở và chứng tỏ thầy dạy chúng ta là một người giỏi, là một [b]chuyên gia đầu ngành[/b] 🙂\u003c/p\u003e","title":"thầy giáo ấn tượng"},{"content":"Ngày có ích !\nHôm nay mình vui quá, hihi, giúp đỡ được rất nhiều người, vì thế rất vui. Và còn vui vì cô giáo tiếng Anh xinh quá đi mất, không những dễ coi mà cô còn dạy rất hay và rất thân thiện – như một người bạn. Đặc biệt, cô giáo rất giống Yến hâm, phải bảo nó mới được, keke. Điều thú vị là thằng Tuấn cũng nhận ra điều ấy và nói với mình trước cả khi mình kịp nói với nó, hehe.\nTrưa, 10h20 đi học về, ra cổng thì đã thấy Hà đang đợi, đúng như đã hẹn, phóng ra Cổ Nhuế vào nhà Thu sửa máy tính (Thu là bạn cùng lớp của Hà, còn Hà là bạn hồi cấp 2 của tớ). Bố mẹ em Thu này rất là thoải mái và vui tính, hehe, mình ăn cơm trưa ở đó luôn, ăn no căng cả bụng, một chai bia nhá, hìhì. Sau đó khoảng 2h thì về, đợi hoài không thấy chị Quyên đến, căn bản hôm trước hẹn chị ấy chiều thứ 4, tưởng chị ấy đến từ chiều, ai dè tối chị ấy đi làm về mới tới. Trước khi chị ấy tới mình đã lau dọn nhà cửa khá là gọn gàng, hehe, lâu lắm mới lau dọn nhà, cảm ơn chị Quyên đã cho em cơ hội dọn nhà :)). Cuối cùng thì chị Q và bạn chị ấy cũng tới, bạn chị ấy cũng tên là Quyên luôn. Mình hì hục giúp chị ấy làm cái ảnh quảng cáo, mấy thao tác “gà rù” trên photoshop mà các chị ấy đã trầm trồ, làm mình ngượng quá, hichic. Nói chung cũng làm được một tác phẩm tạm ổn, hì.\nLúc tối chat thì được bạn Thủy Tiên nhờ convert một đống nhạc + văn bản, hihi. Gì nữa nhỉ, lập cái 4rum cho lớp, được 3 đồng chí hưởng ứng, vui quá, mỗi tội bác Vương lại không thích đồ free, hơ, không thích free thì bác bỏ tiền ra mua host đi, ^_^. Dùng free thì phải có hạn chế, biết thế nào được.\nNói chung là hôm nay vui và có ích :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/24/ngay-co-ich/","summary":"\u003cp\u003eNgày có ích !\u003cbr\u003e\nHôm nay mình vui quá, hihi, giúp đỡ được rất nhiều người, vì thế rất vui. Và còn vui vì cô giáo tiếng Anh xinh quá đi mất, không những dễ coi mà cô còn dạy rất hay và rất thân thiện – như một người bạn. Đặc biệt, cô giáo rất giống Yến hâm, phải bảo nó mới được, keke. Điều thú vị là thằng Tuấn cũng nhận ra điều ấy và nói với mình trước cả khi mình kịp nói với nó, hehe.\u003cbr\u003e\nTrưa, 10h20 đi học về, ra cổng thì đã thấy Hà đang đợi, đúng như đã hẹn, phóng ra Cổ Nhuế vào nhà Thu sửa máy tính (Thu là bạn cùng lớp của Hà, còn Hà là bạn hồi cấp 2 của tớ). Bố mẹ em Thu này rất là thoải mái và vui tính, hehe, mình ăn cơm trưa ở đó luôn, ăn no căng cả bụng, một chai bia nhá, hìhì. Sau đó khoảng 2h thì về, đợi hoài không thấy chị Quyên đến, căn bản hôm trước hẹn chị ấy chiều thứ 4, tưởng chị ấy đến từ chiều, ai dè tối chị ấy đi làm về mới tới. Trước khi chị ấy tới mình đã lau dọn nhà cửa khá là gọn gàng, hehe, lâu lắm mới lau dọn nhà, cảm ơn chị Quyên đã cho em cơ hội dọn nhà :)). Cuối cùng thì chị Q và bạn chị ấy cũng tới, bạn chị ấy cũng tên là Quyên luôn. Mình hì hục giúp chị ấy làm cái ảnh quảng cáo, mấy thao tác “gà rù” trên photoshop mà các chị ấy đã trầm trồ, làm mình ngượng quá, hichic. Nói chung cũng làm được một tác phẩm tạm ổn, hì.\u003cbr\u003e\nLúc tối chat thì được bạn Thủy Tiên nhờ convert một đống nhạc + văn bản, hihi. Gì nữa nhỉ, lập cái 4rum cho lớp, được 3 đồng chí hưởng ứng, vui quá, mỗi tội bác Vương lại không thích đồ free, hơ, không thích free thì bác bỏ tiền ra mua host đi, ^_^. Dùng free thì phải có hạn chế, biết thế nào được.\u003cbr\u003e\nNói chung là hôm nay vui và có ích :))\u003c/p\u003e","title":"Ngày có ích !"},{"content":"Cho công ty MyLife. Công ty này có một giám đốc rồi (là tớ) nhưng vẫn cần tuyển thêm một cộng sự nữa điều hành cho nó trơn chu. Xin giới thiệu là công ty này thành lập đã gần (hay hơn) 20 năm rồi, nhưng trước nay toàn do “các cụ” quản lý và điều hành là chính, dù nó là công ty của tớ nhưng tớ chỉ tham gia sơ sơ. Bi giờ nhà nhà cổ phần hóa, ầm ầm lên sàn chứng khoán, tớ cũng không thể đi ngược dòng thời đại. Tuyển thêm nhân sự rồi dần dần “thoát khỏi bao cấp” thôi .\nGiới thiệu về công ty: nói chung là công ty làm ăn cũng khá suôn sẻ, dù dạo này cổ phiếu hơi sụt giá chút do tình hình thị trường khó khăn (không có ai quản lý đâm ra trễ nải hoạt động quá, chậc chậc, thế mới cần thêm giám đốc điều hành). Nhưng xét một cách toàn diện, đây là một công ty có nhiều triển vọng, có tương lai .\nVề vị trí cần tuyển:\nYêu cầu: là nữ, tuổi dưới 20.\nTrình độ: đại học hoặc “sắp đại học”, ưu tiên khối D.\nNgoại hình khá (trở lên )\nTính cách: thích đọc sách, lãng mạn, dễ thương, ngoan ngoãn, con nhà lành (ưu tiên tiên cá tính ). Chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) càng cao càng tốt. Ưu tiên nhà mặt phố bố làm bộ quốc phòng\nHehe, yêu cầu hơi cao, nhưng không sao, yên tâm, vì công việc này xác định là lâu dài nên phải kĩ lưỡng. Chứ cái kiểu thử việc 2 tháng rồi tuyển người khác thì cần gì kĩ thế\nSơ tuyển bằng cách đọc hồ sơ và tuyển chọn bằng phỏng vấn trực tiếp.\nChế độ đãi ngộ: lương+ thưởng xứng đáng\nHồ sơ xin gửi về email: dichvuhoanhao@gmail.com bao gồm thư xin việc, CV, thư giới thiệu (nếu có).\nXin cảm ơn !\nCơ hội đang chờ bạn, đừng bỏ lỡ\nBình luận (6) lingzhi — 2007-01-24 05:17\nvzị thì rút cục chế độ lương lậu nà ntn ?\nkanishi — 2007-01-24 15:57\nÀ quên, lương và thưởng gồm có: trái tim của giám đốc đương thời, một phần lớn lương của giám đốc đương thời và rất nhiều phần thưởng bất ngờ 😀\nxiaoxian — 2007-01-26 05:35\nLương thế thì hơi ít, lại có một số thứ không cần thiết lắm (tim để làm gì? Để ăn à?)\nkanishi — 2007-01-26 05:55\nhờ, tim để ăn hay để làm gì tùy ấy chứ.\nmà lại còn bảo là hơi ít nữa chứ, chậc chậc, nghề CNTT sau này lương là cứ phải \u0026gt;1000\u0026amp; đấy, hehe\nxiaoxian — 2007-01-28 14:26\nThảo nào yêu cầu cao thế, tiêu chuẩn của tớ đưa ra chỉ có: hơn tớ “một cái đầu” (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), thế mà tìm mỏi cả mắt, cậu yêu cầu cao thế chuẩn bị chết già đi là vừa 😀\nrwndyf gbsexdku — 2007-05-21 00:18\nvckw croug kdqsznhvx otkvi tozwfxphm xrvwqeypn qfnl\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eCho công ty MyLife. Công ty này có một giám đốc rồi (là tớ) nhưng vẫn cần tuyển thêm một cộng sự nữa điều hành cho nó trơn chu. Xin giới thiệu là công ty này thành lập đã gần (hay hơn) 20 năm rồi, nhưng trước nay toàn do “các cụ” quản lý và điều hành là chính, dù nó là công ty của tớ nhưng tớ chỉ tham gia sơ sơ. Bi giờ nhà nhà cổ phần hóa, ầm ầm lên sàn chứng khoán, tớ cũng không thể đi ngược dòng thời đại. Tuyển thêm nhân sự rồi dần dần “thoát khỏi bao cấp” thôi .\u003cbr\u003e\nGiới thiệu về công ty: nói chung là công ty làm ăn cũng khá suôn sẻ, dù dạo này cổ phiếu hơi sụt giá chút do tình hình thị trường khó khăn (không có ai quản lý đâm ra trễ nải hoạt động quá, chậc chậc, thế mới cần thêm giám đốc điều hành). Nhưng xét một cách toàn diện, đây là một công ty có nhiều triển vọng, có tương lai .\u003cbr\u003e\nVề vị trí cần tuyển:\u003cbr\u003e\nYêu cầu: là nữ, tuổi dưới 20.\u003cbr\u003e\nTrình độ: đại học hoặc “sắp đại học”, ưu tiên khối D.\u003cbr\u003e\nNgoại hình khá (trở lên )\u003cbr\u003e\nTính cách: thích đọc sách, lãng mạn, dễ thương, ngoan ngoãn, con nhà lành (ưu tiên tiên cá tính ). Chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) càng cao càng tốt. Ưu tiên nhà mặt phố bố làm bộ quốc phòng\u003cbr\u003e\nHehe, yêu cầu hơi cao, nhưng không sao, yên tâm, vì công việc này xác định là lâu dài nên phải kĩ lưỡng. Chứ cái kiểu thử việc 2 tháng rồi tuyển người khác thì cần gì kĩ thế\u003cbr\u003e\nSơ tuyển bằng cách đọc hồ sơ và tuyển chọn bằng phỏng vấn trực tiếp.\u003cbr\u003e\nChế độ đãi ngộ: lương+ thưởng xứng đáng\u003cbr\u003e\nHồ sơ xin gửi về email: \u003ca href=\"mailto:dichvuhoanhao@gmail.com\"\u003edichvuhoanhao@gmail.com\u003c/a\u003e bao gồm thư xin việc, CV, thư giới thiệu (nếu có).\u003cbr\u003e\nXin cảm ơn !\u003cbr\u003e\nCơ hội đang chờ bạn, đừng bỏ lỡ\u003c/p\u003e","title":"Tuyển giám đốc."},{"content":"Tuyển giám đốc.\nCho công ty MyLife. Công ty này có một giám đốc rồi (là tớ) nhưng vẫn cần tuyển thêm một cộng sự nữa điều hành cho nó trơn chu. Xin giới thiệu là công ty này thành lập đã gần (hay hơn) 20 năm rồi, nhưng trước nay toàn do “các cụ” quản lý và điều hành là chính, dù nó là công ty của tớ nhưng tớ chỉ tham gia sơ sơ. Bi giờ nhà nhà cổ phần hóa, ầm ầm lên sàn chứng khoán, tớ cũng không thể đi ngược dòng thời đại. Tuyển thêm nhân sự rồi dần dần “thoát khỏi bao cấp” thôi .\nGiới thiệu về công ty: nói chung là công ty làm ăn cũng khá suôn sẻ, dù dạo này cổ phiếu hơi sụt giá chút do tình hình thị trường khó khăn (không có ai quản lý đâm ra trễ nải hoạt động quá, chậc chậc, thế mới cần thêm giám đốc điều hành). Nhưng xét một cách toàn diện, đây là một công ty có nhiều triển vọng, có tương lai .\nVề vị trí cần tuyển:\nYêu cầu: là nữ, tuổi dưới 20.\nTrình độ: đại học hoặc “sắp đại học”, ưu tiên khối D.\nNgoại hình khá (trở lên )\nTính cách: thích đọc sách, lãng mạn, dễ thương, ngoan ngoãn, con nhà lành (ưu tiên tiên cá tính ). Chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) càng cao càng tốt. Ưu tiên nhà mặt phố bố làm bộ quốc phòng Hehe, yêu cầu hơi cao, nhưng không sao, yên tâm, vì công việc này xác định là lâu dài nên phải kĩ lưỡng. Chứ cái kiểu thử việc 2 tháng rồi tuyển người khác thì cần gì kĩ thế Sơ tuyển bằng cách đọc hồ sơ và tuyển chọn bằng phỏng vấn trực tiếp.\nChế độ đãi ngộ: lương+ thưởng xứng đáng Hồ sơ xin gửi về email: dichvuhoanhao@gmail.com bao gồm thư xin việc, CV, thư giới thiệu (nếu có).\nXin cảm ơn !\nCơ hội đang chờ bạn, đừng bỏ lỡ Bình luận (4) ۞alexmilan۞ — 2007-01-24 09:58\nBai nay hay tuyet cu’ meo.rat co’ sang tao nhung em nghi khoan luong thuong phai dua ra trc’ de moi cac’ ung vien con biet’ tam vao` chu’ bac’\nanticlockwise_feb — 2007-01-25 12:37\nCứ mơ đi nhóc! làm gì có chuyện ai thèm vào cái vị trí đấy chứ!\nTÂM HẠ ®®® — 2007-01-26 10:39\ntuyen giam doc hay “tuyen vo” zay troi? ma gd nay cung tham wa…ko bit co ai nop don chua? hehe\njiken — 2007-01-31 01:32\nherher neu co ai gui don cc cho minh, minh cung muon lam giam doc nhu ban thai :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/","summary":"\u003cp\u003eTuyển giám đốc.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCho công ty MyLife. Công ty này có một giám đốc rồi (là tớ) nhưng vẫn cần tuyển thêm một cộng sự nữa điều hành cho nó trơn chu\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/3.gif\"\u003e. Xin giới thiệu là công ty này thành lập đã gần (hay hơn) 20 năm rồi, nhưng trước nay toàn do “các cụ” quản lý và điều hành là chính, dù nó là công ty của tớ nhưng tớ chỉ tham gia sơ sơ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/10.gif\"\u003e. Bi giờ nhà nhà cổ phần hóa, ầm ầm lên sàn chứng khoán, tớ cũng không thể đi ngược dòng thời đại. Tuyển thêm nhân sự rồi dần dần “thoát khỏi bao cấp” thôi \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/6.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nGiới thiệu về công ty: nói chung là công ty làm ăn cũng khá suôn sẻ, dù dạo này cổ phiếu hơi sụt giá chút do tình hình thị trường khó khăn (không có ai quản lý đâm ra trễ nải hoạt động quá, chậc chậc, thế mới cần thêm giám đốc điều hành\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/102.gif\"\u003e). Nhưng xét một cách toàn diện, đây là một công ty có nhiều triển vọng, có tương lai \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/69.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nVề vị trí cần tuyển:\u003cbr\u003e\nYêu cầu: là nữ, tuổi dưới 20.\u003cbr\u003e\nTrình độ: đại học hoặc “sắp đại học”, ưu tiên khối D.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/3-1.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nNgoại hình khá (trở lên \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/71.gif\"\u003e)\u003cbr\u003e\nTính cách: thích đọc sách, lãng mạn, dễ thương, ngoan ngoãn, con nhà lành (ưu tiên tiên cá tính \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/15.gif\"\u003e). Chỉ số thông minh cảm xúc (EQ) càng cao càng tốt. Ưu tiên nhà mặt phố bố làm bộ quốc phòng \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/23/tuy%E1%BB%83n-giam-d%E1%BB%91c-2/64.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tuyển giám đốc."},{"content":"Hôm qua, sau khi “đốt thời gian” ở cái lễ trao giải “quả cầu vàng” vớ va vớ vẩn (xin chú thích: đây là giải thưởng cho những thanh niên dưới 35 tuổi có thành tích, đóng góp trong lĩnh vực CNTT do TW Đoàn với Bộ KHCN tổ chức) tại hội trường 10-12. Nói chung thì vẫn như truyền thống của VN từ xưa tới nay, công tác tổ chức cực kì là chán. Giờ giấc cao su, hẹn 9h mà 9h mới bắt đầu. Ca nhạc thì toàn những bài yêu đương vớ vẩn, đáng ra trong những buổi lễ như thế này phải cho vài bài khí thế chút, đây lại vẫn toàn hát những bài rên rỉ nỉ non, ghét thế không biết. Sau khi điểm danh mình đi sang BK chỗ Vinh luôn, gặp Hưng và Hằng ở đó. Sau khi đi ăn cơm về thì có Tùng, Tuấn đến. Sinh nhật Vinh mà, rất đông bạn bè đến, chật phòng luôn. Đồng chí Vinh hôm qua có thể gọi là “say trong hạnh phúc”, “Liverpool trong niềm sung sướng”. Sinh nhật phải nói là rất vui, lần đầu tiên mình tham gia một cuộc sinh nhật trong kí túc xá – nhất là kí túc xá BK chứ, keke, rượi bia hơi kinh: đầu tiên chỉ có một chai 75 Vôtsca :D. Sau đó nháy nhau đi mua thêm, thêm 4 chai 0,5 Sán lùng thì phải, rồi lại nháy nhau đi mua thêm . 2 chai nữa. Vẫn chưa đủ độ, lại đi mua thêm, không biết là đi mua thêm mấy lần nữa. Nhưng sáng nay tỉnh dậy thì vẫn thấy còn 3 chai nguyên và một túi xoài xanh to bự Tùng lipít mua. Và hát hò thì cũng khá là hoành tráng, cùng nhau hát Cây đàn sinh viên. Ngày xưa đã từng nghe bài này nhiều, nhưng hôm qua thật sự thấy “thấm”.\nXét về mặt bạn bè thì hôm qua mình được gặp bạn An, An xinh và duyên thật, (Tùng béo bảo: xời, giờ mày mới biết à, có thằng Nam lớp A2, đứa nào nó cũng chê xấu, mình khen đứa nào nó cũng chê cái này cái kia, có mỗi An là nó khen,… :)))). Gặp Hưng, sau rất lâu rồi không gặp, chững chạc hẳn nhưng vẫn tếu như ngày nào. Tùng thì khỏi nói, tao với mày mà ngồi nói phét thì tuyệt Tùng ạ . Tiếc mỗi cái thằng Tùng lại trêu đùa linh tinh làm Hiền bực mình không sang – cũng vì không có xe nhưng chắc cũng vì thằng Tùng, đúng là Tùng béo, nó bảo “mình lừa nó thế này nó lại giận mình mấy ngày mất, nhưng không sao, sau lại thôi ấy mà, hề hề”. Ngoài ra còn gặp Dũng – “chồng” của Thủy Tiên . Dũng hỏi mình học cùng Vinh hồi cấp I à? Không, chả học cùng bao giờ. Học cùng Nhung (PN412) à? Cũng không, chưa cùng lớp bao giờ (may ra là nhờ lớp ôn HSG )\nKể ra mình cũng suy nghĩ liệu mình có thể “tổ chức” một sinh nhật kiểu như chúng nó thế này hay không. Nhưng sinh nhật mình vào 20/6 hay 1/8? Ngày thường dùng là 20/6. Mà cái ngày này thì hầu hết anh em đều nghỉ hè thì phải. Khó tập trung. Cũng hơi tiếc nhưng thôi không sao, coi như là tiết kiệm cho ngân sách . Hi vọng trong 4 năm ĐH cũng phải có một lần để nhớ :)) PS: đi trên xe bus nghe được bài này hay quá:\nEm Vẫn Như Ngày Xưa Sáng tác: Trần Tiến – Thể hiện: Nghi Văn Bình luận (2) anticlockwise_feb — 2007-01-22 07:02\nBây giờ mới biết bài này! xí. Lại còn hư hỏng nữa chứ, rượu bia be bét thế hả? hư hỏng quá!\nMr Free — 2007-01-22 07:43\nHé, bà chị sống với em, à quên, chơi với em bao nhiêu năm trời mà còn không biết tính em. No drinking, no teaing, never smoking!!!! Em chỉ bảo chúng nó đi mua rượu nhiều, buồn cười chứ có nghĩa là em uống đâu. kkeke, tuy không uống nhưng em ngồi “gáy” thì hơi bị giỏi – cứ lăm lăm để ý, thằng nào lỡ lời phát là “phạt” ngay, keke\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua, sau khi “đốt thời gian” ở cái lễ trao giải “quả cầu vàng” vớ va vớ vẩn \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/26.gif\"\u003e(xin chú thích: đây là giải thưởng cho những thanh niên dưới 35 tuổi có thành tích, đóng góp trong lĩnh vực CNTT do TW Đoàn với Bộ KHCN tổ chức) tại hội trường 10-12. Nói chung thì vẫn như truyền thống của VN từ xưa tới nay, công tác tổ chức cực kì là chán. Giờ giấc cao su, hẹn 9h mà 9h mới bắt đầu. Ca nhạc thì toàn những bài yêu đương vớ vẩn, đáng ra trong những buổi lễ như thế này phải cho vài bài khí thế chút, đây lại vẫn toàn hát những bài rên rỉ nỉ non, ghét thế không biết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/45.gif\"\u003e. Sau khi điểm danh mình đi sang BK chỗ Vinh luôn, gặp Hưng và Hằng ở đó\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/6.gif\"\u003e. Sau khi đi ăn cơm về thì có Tùng, Tuấn đến. Sinh nhật Vinh mà, rất đông bạn bè đến, chật phòng luôn. Đồng chí Vinh hôm qua có thể gọi là “say trong hạnh phúc”, “Liverpool trong niềm sung sướng”. Sinh nhật phải nói là rất vui\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/4.gif\"\u003e, lần đầu tiên mình tham gia một cuộc sinh nhật trong kí túc xá – nhất là kí túc xá BK chứ, keke, rượi bia hơi kinh\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/16.gif\"\u003e: đầu tiên chỉ có một chai 75 Vôtsca :D. Sau đó nháy nhau đi mua thêm, thêm 4 chai 0,5 Sán lùng thì phải, rồi lại nháy nhau đi mua thêm \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/21.gif\"\u003e. 2 chai nữa. Vẫn chưa đủ độ, lại đi mua thêm, không biết là đi mua thêm mấy lần nữa\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/65.gif\"\u003e. Nhưng sáng nay tỉnh dậy thì vẫn thấy còn 3 chai nguyên và một túi xoài xanh to bự Tùng lipít mua. Và hát hò thì cũng khá là hoành tráng, cùng nhau hát Cây đàn sinh viên. Ngày xưa đã từng nghe bài này nhiều, nhưng hôm qua thật sự thấy “thấm”.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/8.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nXét về mặt bạn bè thì hôm qua mình được gặp bạn An, An xinh và duyên thật, \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/10.gif\"\u003e (Tùng béo bảo: xời, giờ mày mới biết à, có thằng Nam lớp A2, đứa nào nó cũng chê xấu, mình khen đứa nào nó cũng chê cái này cái kia, có mỗi An là nó khen,… :)))). Gặp Hưng, sau rất lâu rồi không gặp, chững chạc hẳn nhưng vẫn tếu như ngày nào. Tùng thì khỏi nói, tao với mày mà ngồi nói phét thì tuyệt Tùng ạ \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/24.gif\"\u003e. Tiếc mỗi cái thằng Tùng lại trêu đùa linh tinh làm Hiền bực mình không sang\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/2.gif\"\u003e – cũng vì không có xe nhưng chắc cũng vì thằng Tùng, đúng là Tùng béo, nó bảo “mình lừa nó thế này nó lại giận mình mấy ngày mất, nhưng không sao, sau lại thôi ấy mà, hề hề”. Ngoài ra còn gặp Dũng – “chồng” của Thủy Tiên \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/3.gif\"\u003e. Dũng hỏi mình học cùng Vinh hồi cấp I à? Không, chả học cùng bao giờ. Học cùng Nhung (PN412) à? Cũng không, chưa cùng lớp bao giờ (may ra là nhờ lớp ôn HSG \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/4-1.gif\"\u003e)\u003cbr\u003e\nKể ra mình cũng suy nghĩ liệu mình có thể “tổ chức” một sinh nhật kiểu như chúng nó thế này hay không\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/39.gif\"\u003e. Nhưng sinh nhật mình vào 20/6 hay 1/8? Ngày thường dùng là 20/6. Mà cái ngày này thì hầu hết anh em đều nghỉ hè thì phải. Khó tập trung. Cũng hơi tiếc nhưng thôi không sao, coi như là tiết kiệm cho ngân sách \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/22/sinh-nh%E1%BA%ADt-vinh/64.gif\"\u003e. Hi vọng trong 4 năm ĐH cũng phải có một lần để nhớ :)) PS: đi trên xe bus nghe được bài này hay quá:\u003c/p\u003e","title":"Sinh nhật Vinh"},{"content":"Tớ đã thi xong, khà khà, đêm qua, một đêm trắng (à cũng không trắng lắm, gọi là đêm xám thôi). Sáng nay tay trái tớ 4 đầu ngón tay hơi sưng sưng và đau đau, còn tay phải thì cũng hơi tê tê. Đầu ngón tay trái bị sưng bởi vì bấm guitar, còn tay phải hơi mỏi vì viết. Công nhận âm nhạc có sức mạnh to lớn, hôm qua tớ đã uống 2 gói cafe, chả buồn ngủ tí nào nhưng mệt và mỏi – cứ nhìn mấy cái công thức xác suất là tớ mỏi rồi . Và cứ khi nào mệt hay chán là tớ lại “ôm đàn” tập gẩy romance, keke, và kết quả là tớ vừa học được “một ít” xác suất lại vừa “hơi thạo” oánh đàn, sướng quá !\nSáng nay đi thi, cảm giác cứ bay bổng thế nào đó, căn bản vì môn này là môn cuối, mấy tiếng nữa thôi là “trút được gánh nặng”, sẽ được “thỏa chí tang bồng bay bổng khắp nơi”. Bù lại những ngày “cấm cung” ôn thi, hichic. Còn nếu có “nợ nước non” thì em sẽ “hẹn ngày trả nợ” các thầy ạ.\nTình hình làm bài thi: chỉ có một câu lí thuyết trong khi mình học lí thuyết như điên như rồ, 4 bài tập, hic, bài nào cũng làm, mỗi bài “chấm mút” một tí. Nhưng nói chung là hơi chán vì lệch tủ, những cái gì mình ôn thì không vào (toàn ôn lý thuyết). Đại loại là sau khi ù đầu làm bài thi xác suất thống kê thì bây giờ, ta phải tính xem xác suất ta sẽ phải thi lại môn này là bao nhiêu ????\nThôi, thế là thôi, à quên, thế là xong. Xong xong xong !\nPS:\nNgày 19 môn cuối cùng: xác suất thống kê: 5 trình. Ngày 18 đến nhà đồng chí Thùy học, nhưng chỉ có mình ngồi học từ sáng tới chiều, còn nó nằm ngủ. Sáng thì bảo buồn ngủ để chiều học, chiều thì bảo đang thất tình không muốn học và học cũng nhiều quá ko biết học từ đâu. Hơ hơ, 5 trình kia mà, anh đây 2 ngày còn không ra gì chú định một ngày là xong ư ? Mà xin hỏi thế gian, tình ái là chi lại khiến cho người ta “nộp giấy trắng 4 môn” thế? Khờ khờ, may mà mình có bản lĩnh\nBình luận (5) Khi — 2007-01-19 02:02\nChúc mừng e đã thi xong! Nhẹ bẫng người rồi chứ. Hehe.Môn xác suất chị được 9 điểm đấy.Hehe.Mặc dù mình dốt toán lắm 😀\nGordon — 2007-01-19 11:55\nHớ hớ.. anh đây cứ mỗi môn 1 tối… vẫn đủ qua! ^_^\nChery Yankee — 2007-01-21 09:04\nchao em!!!CHUC EM DAT DUOC DIEM SO TOT NHE\nC rat ngac nhien khi doc comment em post cho chi. Chi khong hoc de tro thanh mot tiep vien hang khong…TVHK thuc ra cung da tung la uoc mo cua chi tu hoi chi con nho,chi da thi may lan nhung ko duoc..chac em cung biet tai sao chu(underhand y ma)..nen chi hoc de tro thang KIEM SOAT VIEN KHONG LUU,dieu khien may bay y’..gia nhu uoc mo cua chi thanh hien that thi tot biet may..chi la nguoi song noi tam..chi hay buon lam ma chi thi ko that su co 1 nguoi ban than nao ca,nhieu ban nhung chi di choi voi nhau thoi, con de tam su thi ko.chi buon nhieu lam,tim ban than that kho phai ko???\nanticlockwise_feb — 2007-01-21 11:50\nQuái, sao thằng nhóc lại nổi hứng bật bông thế hở giời? Thế này đến nhà nó chơi chắc nút lỗ tai lại mất!\nMr Free — 2007-01-22 07:51\nKhông phải nổi hứng đâu chị ơi. Có lên lịch từ lâu rồi. Không “bật bông” thì “cưa” hơi khó. biết bật bông lại thêm một cách để tấn công, keke\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/19/xong/","summary":"\u003cp\u003eTớ đã thi xong, khà khà, đêm qua, một đêm trắng (à cũng không trắng lắm, gọi là đêm xám thôi\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/4.gif\"\u003e). Sáng nay tay trái tớ 4 đầu ngón tay hơi sưng sưng và đau đau, còn tay phải thì cũng hơi tê tê. Đầu ngón tay trái bị sưng bởi vì bấm guitar\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/10.gif\"\u003e, còn tay phải hơi mỏi vì viết. Công nhận âm nhạc có sức mạnh to lớn\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/1.gif\"\u003e, hôm qua tớ đã uống 2 gói cafe\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/57.gif\"\u003e, chả buồn ngủ tí nào nhưng mệt và mỏi – cứ nhìn mấy cái công thức xác suất là tớ mỏi rồi \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/18.gif\"\u003e. Và cứ khi nào mệt hay chán là tớ lại “ôm đàn” tập gẩy romance\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/15.gif\"\u003e, keke, và kết quả là tớ vừa học được “một ít” xác suất lại vừa “hơi thạo” oánh đàn, sướng quá !\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/6.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nSáng nay đi thi, cảm giác cứ bay bổng thế nào đó, căn bản vì môn này là môn cuối, mấy tiếng nữa thôi là “trút được gánh nặng”\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/107.gif\"\u003e, sẽ được “thỏa chí tang bồng bay bổng khắp nơi”\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/79.gif\"\u003e. Bù lại những ngày “cấm cung” ôn thi, hichic. Còn nếu có “nợ nước non” thì em sẽ “hẹn ngày trả nợ” các thầy ạ.\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/38.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nTình hình làm bài thi: chỉ có một câu lí thuyết trong khi mình học lí thuyết như điên như rồ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/14.gif\"\u003e, 4 bài tập, hic, bài nào cũng làm, mỗi bài “chấm mút” một tí\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/19.gif\"\u003e. Nhưng nói chung là hơi chán vì lệch tủ, những cái gì mình ôn thì không vào (toàn ôn lý thuyết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/45.gif\"\u003e). Đại loại là sau khi ù đầu làm bài thi xác suất thống kê thì bây giờ, ta phải tính xem xác suất ta sẽ phải thi lại môn này là bao nhiêu ????\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/66.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nThôi, thế là thôi, à quên, thế là xong. Xong xong xong !\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/28.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nPS:\u003cbr\u003e\nNgày 19 môn cuối cùng: xác suất thống kê: 5 trình. Ngày 18 đến nhà đồng chí Thùy học, nhưng chỉ có mình ngồi học từ sáng tới chiều\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/26.gif\"\u003e, còn nó nằm ngủ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/39.gif\"\u003e. Sáng thì bảo buồn ngủ để chiều học, chiều thì bảo đang thất tình không muốn học và học cũng nhiều quá ko biết học từ đâu. Hơ hơ, 5 trình kia mà, anh đây 2 ngày còn không ra gì chú định một ngày là xong ư ? Mà xin hỏi thế gian, tình ái là chi lại khiến cho người ta “nộp giấy trắng 4 môn” thế\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/12.gif\"\u003e? Khờ khờ, may mà mình có bản lĩnh\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/19/xong/16.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Xong !"},{"content":"\nsáng nay thi xong, đi chơi 1 lát, bỏ cả bữa trưa tới tận hơn 4h chiều mới dẫn xác về. mama về nhà thấy đồ ăn còn mà con gái ko thấy đâu, lại lo cuống lên.\nhôm nay gặp con bé Yến, bạn Hương, con bé này xinh xinh, lại dễ thương nữa, nhưng hơi tự ti 1 chút, con gái mỗi người mỗi vẻ mà. hic, nó thích 1 tên bạn từ hồi lớp 6, tới tận giờ mới xin được số đt của thằng ku, nhìn vẻ mặt của con bé có vẻ hạnh phúc lắm. chỉ là 1 việc rất nhỏ thôi đúng không. mình luôn cảm thấy tự hào vì con gái có những người như thế. Thảo, My cũng từng có thời như vậy. chỉ cần thích người ta, không cần được đáp lại, sẵn sàng chờ đợi dù là bao lâu… ngược lại con trai, không có tên nào làm được điều đó. mọi người biết điểm chung của những người con gái này ? ngây thơ, dễ thương và mắt long lanh, miệng luôn cười mỗi khi nhớ tới người ấy ^^ nhiều người cứ cho rằng tình cảm cần phải được đáp lại. nhưng đôi khi chỉ cần trao trái tim mình cho một ai đó đã là 1 niềm hạnh phúc rồi. ai đó cũng có thể được đọc được điều đó trong những khuôn mặt sáng bừng kia.\nmấy tên con trai hay tự cho mình có cái quyền quyết định trong chuyện tình cảm. bro Giảng từng nói với mình con gái không nên chủ động, sẽ gây ấn tượng không tốt. bro Chương bảo rằng con gái không cần giao lưu nhiều, quen biết nhiều sẽ bị thành kiến. Nam và Huy thì cho rằng con gái trong chuyện tình cảm phải là người biết nghe lời…\ncuộc sống luôn tồn tại những mâu thuẫn. sự phát triển được gây dựng nên từ những mặt đối lập, những mâu thuẫn ?\nfrom: lingzhi.co.nr\nÔi con gái, yêu quá đi thôi ! ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/18/trich-nh%E1%BA%ADt-ki-c%E1%BB%A7a-lingzhi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/18/trich-nh%E1%BA%ADt-ki-c%E1%BB%A7a-lingzhi/special0740090.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003esáng nay thi xong, đi chơi 1 lát, bỏ cả bữa trưa tới tận hơn 4h chiều mới dẫn xác về. mama về nhà thấy đồ ăn còn mà con gái ko thấy đâu, lại lo cuống lên.\u003cbr\u003e\nhôm nay gặp con bé Yến, bạn Hương, con bé này xinh xinh, lại dễ thương nữa, nhưng hơi tự ti 1 chút, con gái mỗi người mỗi vẻ mà. \u003cstrong\u003ehic, nó thích 1 tên bạn từ hồi lớp 6, tới tận giờ mới xin được số đt của thằng ku, nhìn vẻ mặt của con bé có vẻ hạnh phúc lắm. chỉ là 1 việc rất nhỏ thôi đúng không. mình luôn cảm thấy tự hào vì con gái có những người như thế. Thảo, My cũng từng có thời như vậy. chỉ cần thích người ta, không cần được đáp lại, sẵn sàng chờ đợi dù là bao lâu… ngược lại con trai, không có tên nào làm được điều đó. mọi người biết điểm chung của những người con gái này ? ngây thơ, dễ thương và mắt long lanh, \u003cem\u003emiệng luôn cười mỗi khi nhớ tới người ấy\u003c/em\u003e ^^ nhiều người cứ cho rằng tình cảm cần phải được đáp lại. nhưng đôi khi chỉ cần trao trái tim mình cho một ai đó đã là 1 niềm hạnh phúc rồi. ai đó cũng có thể được đọc được điều đó trong những khuôn mặt sáng bừng kia.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nmấy tên con trai hay tự cho mình có cái quyền quyết định trong chuyện tình cảm. bro Giảng từng nói với mình con gái không nên chủ động, sẽ gây ấn tượng không tốt. bro Chương bảo rằng con gái không cần giao lưu nhiều, quen biết nhiều sẽ bị thành kiến. Nam và Huy thì cho rằng con gái trong chuyện tình cảm phải là người biết nghe lời…\u003cbr\u003e\ncuộc sống luôn tồn tại những mâu thuẫn. sự phát triển được gây dựng nên từ những mặt đối lập, những mâu thuẫn ?\u003cbr\u003e\nfrom: lingzhi.co.nr\u003c/p\u003e","title":"Trích nhật kí của LingZhi!"},{"content":"\n“sáng nay thi xong, đi chơi 1 lát, bỏ cả bữa trưa tới tận hơn 4h chiều mới dẫn xác về. mama về nhà thấy đồ ăn còn mà con gái ko thấy đâu, lại lo cuống lên.\nhôm nay gặp con bé Yến, bạn Hương, con bé này xinh xinh, lại dễ thương nữa, nhưng hơi tự ti 1 chút, con gái mỗi người mỗi vẻ mà. **hic, nó thích 1 tên bạn từ hồi lớp 6, tới tận giờ mới xin được số đt của thằng ku, nhìn vẻ mặt của con bé có vẻ hạnh phúc lắm. chỉ là 1 việc rất nhỏ thôi đúng không. mình luôn cảm thấy tự hào vì con gái có những người như thế. Thảo, My cũng từng có thời như vậy. chỉ cần thích người ta, không cần được đáp lại, sẵn sàng chờ đợi dù là bao lâu… ngược lại con trai, không có tên nào làm được điều đó. mọi người biết điểm chung của những người con gái này ? ngây thơ, dễ thương và mắt long lanh, miệng luôn cười mỗi khi nhớ tới người ấy ^^ nhiều người cứ cho rằng tình cảm cần phải được đáp lại. nhưng đôi khi chỉ cần trao trái tim mình cho một ai đó đã là 1 niềm hạnh phúc rồi. ai đó cũng có thể được đọc được điều đó trong những khuôn mặt sáng bừng kia.**mấy tên con trai hay tự cho mình có cái quyền quyết định trong chuyện tình cảm. bro Giảng từng nói với mình con gái không nên chủ động, sẽ gây ấn tượng không tốt. bro Chương bảo rằng con gái không cần giao lưu nhiều, quen biết nhiều sẽ bị thành kiến. Nam và Huy thì cho rằng con gái trong chuyện tình cảm phải là người biết nghe lời…\ncuộc sống luôn tồn tại những mâu thuẫn. sự phát triển được gây dựng nên từ những mặt đối lập, những mâu thuẫn ? “\nfrom: LingZhi’s Blog\nTớ sẽ yêu người con gái nào như thế, . Con gái đáng yêu quá đi mất Bình luận (1) Girl from heaven — 2007-01-19 05:12\nVậy những cô gái không như thế thì không dễ thương à? (nếu thế thì tớ nên xem lại mình thôi, chết chết) Theo tớ, thích một người từ năm lớp 6 mà không “đánh tiếng” gì cho “bên kia” biết thì hơi bị lạ, không phải lúc nào thụ động cũng là tốt, đúng không?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/18/con-gai/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/18/con-gai/special0740090.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“sáng nay thi xong, đi chơi 1 lát, bỏ cả bữa trưa tới tận hơn 4h chiều mới dẫn xác về. mama về nhà thấy đồ ăn còn mà con gái ko thấy đâu, lại lo cuống lên.\u003cbr\u003e\nhôm nay gặp con bé Yến, bạn Hương, con bé này xinh xinh, lại dễ thương nữa, nhưng hơi tự ti 1 chút, con gái mỗi người mỗi vẻ mà. **hic, nó thích 1 tên bạn từ hồi lớp 6, tới tận giờ mới xin được số đt của thằng ku, nhìn vẻ mặt của con bé có vẻ hạnh phúc lắm. chỉ là 1 việc rất nhỏ thôi đúng không. mình luôn cảm thấy \u003cem\u003etự hào\u003c/em\u003e vì con gái có những người như thế. Thảo, My cũng từng có thời như vậy. chỉ cần thích người ta, không cần được đáp lại, sẵn sàng chờ đợi dù là bao lâu… ngược lại con trai, không có tên nào làm được điều đó. mọi người biết điểm chung của những người con gái này ? \u003cem\u003engây thơ, dễ thương và mắt long lanh, miệng luôn cười mỗi khi nhớ tới người ấy\u003c/em\u003e ^^ nhiều người cứ cho rằng tình cảm cần phải được đáp lại. nhưng đôi khi chỉ cần trao trái tim mình cho một ai đó đã là 1 niềm hạnh phúc rồi. ai đó cũng có thể được đọc được điều đó trong những khuôn mặt sáng bừng kia.**mấy tên con trai hay tự cho mình có cái quyền quyết định trong chuyện tình cảm. bro Giảng từng nói với mình con gái không nên chủ động, sẽ gây ấn tượng không tốt. bro Chương bảo rằng con gái không cần giao lưu nhiều, quen biết nhiều sẽ bị thành kiến. Nam và Huy thì cho rằng con gái trong chuyện tình cảm phải là người biết nghe lời…\u003cbr\u003e\ncuộc sống luôn tồn tại những mâu thuẫn. sự phát triển được gây dựng nên từ những mặt đối lập, những mâu thuẫn ? “\u003cbr\u003e\nfrom: \u003ca href=\"http://lingzhi.co.nr/\"\u003eLingZhi’s Blog\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Con gái"},{"content":" What color are you? Your Result: Teal You’re energetic and outgoing. You’ve very vocal and sometimes you open mouth – insert foot. Be more careful when you speak. You never know who’s listening and going to repeat what you’ve said to someone else. You’re such a blabbermouth. Fuschia What color are you? Make a Quiz hay hay hay !!!!!!!!!!!!\nTiện thể cho thêm cái này:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/18/my-color/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003cstrong\u003eWhat color are you?\u003c/strong\u003e Your Result: \u003cstrong\u003eTeal\u003c/strong\u003e    You’re energetic and outgoing. You’ve very vocal and sometimes you open mouth – insert foot. Be more careful when you speak. You never know who’s listening and going to repeat what you’ve said to someone else. You’re such a blabbermouth.\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eFuschia\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"http://www.gotoquiz.com/what_color_are_you_6\"\u003e\u003cstrong\u003eWhat color are you?\u003c/strong\u003e\u003c/a\u003e  \u003ca href=\"http://www.gotoquiz.com/\"\u003eMake a Quiz\u003c/a\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003ehay hay hay !!!!!!!!!!!!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTiện thể cho thêm cái này:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/18/my-color/alwayzwillhurt.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"My color !!!!"},{"content":"Tự nhiên cảm thấy buồn, chả hiểu tại sao. Chắc tại lại nhớ V?\nHay tại làm TA ko ổn ?\nHay tại lâu không gặp bạn bè ?\nHay tại hết tiền ?\nHay tại ……..\nTại nhiều thứ, có nhiều lý do để buồn, đâu phải lúc nào cũng có thể là “mèo vui vẻ, mèo lạc quan?” Cuộc đời tôi, tương lại tôi, đất nước tôi ?\nNhấc điện thoại định gọi cho Nhung nhưng chẳng biết số, số mình nhớ thì Nhung ko dùng nữa rồi, nghĩ mãi mà chẳng biết mình có thể gọi cho ai để nói “ấy ơi tớ buồn quá”. Con trai không được buồn ư ? Uh, con trai được buồn nhưng hình như không được cho ai biết mình buồn. Big boy don’t cry. Quả thật mình muốn cry nhưng tất nhiên là ko khóc được. Đâu phải muốn khóc là khóc đâu. I’m not a actor.\nMy friend, where you are when I need ?\nYou are here, in my heart. I still miss U.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/16/bu%E1%BB%93n/","summary":"\u003cp\u003eTự nhiên cảm thấy buồn, chả hiểu tại sao. Chắc tại lại nhớ V?\u003cbr\u003e\nHay tại làm TA ko ổn ?\u003cbr\u003e\nHay tại lâu không gặp bạn bè ?\u003cbr\u003e\nHay tại hết tiền ?\u003cbr\u003e\nHay tại ……..\u003cbr\u003e\nTại nhiều thứ, có nhiều lý do để buồn, đâu phải lúc nào cũng có thể là “mèo vui vẻ, mèo lạc quan?” Cuộc đời tôi, tương lại tôi, đất nước tôi ?\u003cbr\u003e\nNhấc điện thoại định gọi cho Nhung nhưng chẳng biết số, số mình nhớ thì Nhung ko dùng nữa rồi, nghĩ mãi mà chẳng biết mình có thể gọi cho ai để nói “ấy ơi tớ buồn quá”. Con trai không được buồn ư ? Uh, con trai được buồn nhưng hình như không được cho ai biết mình buồn. Big boy don’t cry. Quả thật mình muốn cry nhưng tất nhiên là ko khóc được. Đâu phải muốn khóc là khóc đâu. I’m not a actor.\u003cbr\u003e\nMy friend, where you are when I need ?\u003cbr\u003e\nYou are here, in my heart. I still miss U.\u003c/p\u003e","title":"Buồn"},{"content":"Hôm trước đi đường, tớ gặp một vụ rất buồn cười. Chả là đoạn gần ngã tư Cổ Nhuế, có một chỗ sang đường để đi vào siêu thị Metro, người sang đường đứng chờ khá đông, dòng xe cộ đi từ Nội Bài về vẫn ầm ầm chảy, không là sao mà sang được. Xe băt đầu ngớt, có một vài đồng chí đã sang được, có một chiếc xe khách to đang đi tới, mọi người đứng lại nhường cho xe khách đi, bỗng ở phía bên kia đường, một chiếc xe máy nhào sang làm xe khách phải phanh gấp lại. Ok, chuyện này là bình thường ở Việt Nam, nhưng chuyện buồn cười là ở chỗ: lái xe khách mở cửa kính, chửi anh chàng đi xe máy, anh chàng đi xe máy không chịu kém, dừng ngay xe máy, quay lại chửi anh lái xe khách. Lão lái xe khách lấy vỏ cam ném nhưng trượt. Thế là vừa vớ ngay cái chai rượu (loại 300mm) dứ dứ định ném (huhu, lúc ấy tớ đang đứng ngay sau lão xe máy kia, sợ quá lùi vội xuống-chẳng may trình ném nó kém trượt lão xe máy vào mình thì toi). Nhưng may quá, dứ dứ dọa thôi, không ném, sau khoảng chục câu chửi nhau, đường sắp tắc to thì giải tán – mọi người đứng đấy làm khán giả nghe chửi một lúc chán thì nhảy vào khuyên can ấy mà. Pó tay thật, pó tay với lão lái xe, chửi thì chửi lại còn phải dừng xe, mở cửa kính chửi cho nó nghe thấy làm gì cho mất thời gian. Cũng khá khen cho lão đi xe máy, bị chửi phát xù lông…”nhím” chưi lại ngay chứ quyết không “chịu nhục”. Vụ này tớ gặp từ tuần trước cơ, nhưng lúc ấy chỉ buồn cười và hơi chán cái kiểu giữa đường giữa chợ dừng xe chửi nhau cho sướng không cần biết hàng trăm người bị ảnh hưởng vì mình. Và suy ra là tính ích kỉ lớn quá. Hôm nay tự nhiên nhớ lại và nghĩ thêm rằng sao người ta “cái nhục nhỏ thì không chịu được còn cái nhục lớn thì làm ngơ?” Cái nhục nhỏ là cái nhục của bản thân, cá nhân. Cái nhục lớn là cái nhục của đất nước, nỗi nhục Quốc thể. Nỗi nhục nghèo đói, nỗi nhục kém phát triển, nỗi nhục mất đất,\nVietnam Development Indicators Selected key development indicators for Vietnam. Sources as indicated.\nUnited Nations Human Development Index (2003)\nHDI Ranking (1) 108 HDI Value (1) 0.704 Life Expectancy at birth 70.5 years Adult (aged 15 and above) Literacy Rate 90.30% Gross Enrolment Rate (Combined primary, secondary and tertiary schools) 64% GDP per capita (US PPP) $2,490 Population Data (2003)\nTotal Population (2) 80,902,400 Population Growth Rate (2) 1.47% Male Population Growth Rate (2) 1.42% Female Population Growth Rate (2) 1.52% Urban Population (2) 20,869,500 Urban Population Growth Rate (2) 4.23% Rural Population (2) 60,032,900 Rural Population Growth Rate (2) 0.55% Total Fertility Rate (births per woman) 2000-05 (1) 2.3 Share of population older than 65 (2001-02) (4) 9% Share of population younger than 14 (2001-02) (4) 43% Economic Indicators (2003)\nGross Domestic Product (Current USD) (1) $US 39.2 billion GDP per capita (Current USD) (1) $US 482 Urban Unemployment Rate (2) 5.78% Debt to GDP ratio (3) 34.95% Average Annual Change in Consumer Price Index (2001-2002) (4) 3.80% Official Development Aid Received (net disbursements) (1) $US 1.768 billion Social Indicators – Health, Gender and Education (2002)\nShare of GDP to Education (5) 2.80% Male Primary Enrolment Rates (4) 107% Female Primary Enrolment Rates (4) 100% Male Secondary Enrolment Rates (4) 72% Female Secondary Enrolment Rates (4) 67% Share of GDP to Healthcare (1) 5.20% Public 1.50% Private 3.70% Physicians per 100,000 people (1990-2004) (1) 53 Child Mortality (under 5 years) per 1,000 live births (2003) (1) 23 HIV AIDS cases reported (2001) (4) 1,885 Malaria cases reported (2002) (4) 47,807 **Environmental Indicators (2003)\n\u0026lt; tr\u0026gt; Surface Area (4) | 331,110 km2 || Population with access to improved sanitation (1) | 41% | | Population with access to an improved water source (1) | 73% | | CO2 Emissions per capita (3) | 0.7 metric tons | | Energy Use per capita (3) | 476.9 kg of oil equivalent |**\nPoverty and Inequality Measurements (2005)\nHuman Poverty Index Ranking (2002) (1) 47 (out of 103) National Poverty Line (Urban) (7) \u0026lt;150,000 VND / month National Poverty Line (Rural) (7) \u0026lt;100,000 VND / month National Poverty Line (Mountain and Island Regions) (7) \u0026lt;80,000 VND / month Population living below the national poverty line (7) 8.30% International Poverty Line (1) 1.92 million VND/year Population living below the international poverty line (8) 24.10% GINI Coefficient (2002) (1) 0.37 Ratio of Richest 10% to poorest 10% (2002) (1) 9.4 Ratio of Richest 20% to poorest 20% (2002) (1) 6 Resource Links (1) UNDP Human Development Report Data\nAn interactive database of information collected in the Human Development Reports that allows users to easily compare a wide range of the country’s basic indicators internationally. Information is also provided on the contruction of the Human Development Index.\n(2) General Statistics Office for Vietnam\nVietnam’s resource for monthly data collection. It provides excellent information on trade, output, education, information technology, etc. National census data is also available.\n(3) World Bank Country Data Profiles\nAn overview of development indicators and links to more specific topics like information and communications data, gender and education statistics.\n(4) World Health Organization Country Data\nA useful source for demographic and health related information including current regional health bulletins.\n(5) Ed Stats\nCompiled by the World Bank from a variety of resources, this website provides detailed international, regional and national education statistics and related data.\n(6) UNICEF: Vietnam at a glance\nStatistical information that focuses on health, education, gender and child protection.\n(7) International Monetary Fund, “Vietnam Poverty Reduction Strategy Paper, 2004”\n(8) United Nations, 2005 Millennium Development Goals Report\nBình luận (3) Khi — 2007-01-17 09:02\nHay, hay. Và tại sao người Việt Nam mình lại để mất nhiều thời gian thế chỉ để làm khán giả cho một cuộc chửi bới. Tại sao người nước ngoài họ đi bộ trên đường nhanh vậy, vì còn rất nhiều việc phải làm hơn là mất thời gian vô ích như thế.Thế nên nứơc ta còn tiến chậm quá.\nMr Free — 2007-01-18 05:06\nNày hỡi chị Ngọc kia, em không bao giờ đứng lại xem chuyện trên đường nhá. Nhưng đó là lúc em phải sang đường để vào Metro, thế mới thành khán giả bất đắc dĩ. Mô phật !\nanticlockwise_feb — 2007-01-18 11:25\nKí rì thế nhỉ? Chị đi đường mà gặp cãi nhau chửi nhau chả bao giờ đứng lại xem nhỡ tai bay vạ gió!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/","summary":"\u003cp\u003eHôm trước đi đường, tớ gặp một vụ rất buồn cười. Chả là đoạn gần ngã tư Cổ Nhuế, có một chỗ sang đường để đi vào siêu thị Metro, người sang đường đứng chờ khá đông, dòng xe cộ đi từ Nội Bài về vẫn ầm ầm chảy, không là sao mà sang được. Xe băt đầu ngớt, có một vài đồng chí đã sang được, có một chiếc xe khách to đang đi tới, mọi người đứng lại nhường cho xe khách đi, bỗng ở phía bên kia đường, một chiếc xe máy nhào sang làm xe khách phải phanh gấp lại. Ok, chuyện này là bình thường ở Việt Nam, nhưng chuyện buồn cười là ở chỗ: lái xe khách mở cửa kính, chửi anh chàng đi xe máy, anh chàng đi xe máy không chịu kém, dừng ngay xe máy, quay lại chửi anh lái xe khách. Lão lái xe khách lấy vỏ cam ném nhưng trượt\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/21.gif\"\u003e. Thế là vừa vớ ngay cái chai rượu (loại 300mm) dứ dứ định ném (huhu, lúc ấy tớ đang đứng ngay sau lão xe máy kia, sợ quá lùi vội xuống-chẳng may trình ném nó kém trượt lão xe máy vào mình thì toi\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/42.gif\"\u003e). Nhưng may quá, dứ dứ dọa thôi, không ném\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/71.gif\"\u003e, sau khoảng chục câu chửi nhau, đường sắp tắc to thì giải tán – mọi người đứng đấy làm khán giả nghe chửi một lúc chán thì nhảy vào khuyên can ấy mà\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/65.gif\"\u003e. Pó tay thật, pó tay với lão lái xe, chửi thì chửi lại còn phải dừng xe, mở cửa kính chửi cho nó nghe thấy làm gì cho mất thời gian. Cũng khá khen cho lão đi xe máy, bị chửi phát xù lông…”nhím” chưi lại ngay chứ quyết không “chịu nhục”. \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/entry-for-january-16-2007/16.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nVụ này tớ gặp từ tuần trước cơ, nhưng lúc ấy chỉ buồn cười và hơi chán cái kiểu giữa đường giữa chợ dừng xe chửi nhau cho sướng không cần biết hàng trăm người bị ảnh hưởng vì mình. Và suy ra là tính ích kỉ lớn quá. Hôm nay tự nhiên nhớ lại và nghĩ thêm rằng sao người ta “cái nhục nhỏ thì không chịu được còn cái nhục lớn thì làm ngơ?” Cái nhục nhỏ là cái nhục của bản thân, cá nhân. Cái nhục lớn là \u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/chinhtri/2006/12/648979/\"\u003ecái nhục của đất nước, nỗi nhục Quốc thể\u003c/a\u003e. Nỗi nhục nghèo đói, nỗi nhục kém phát triển, nỗi nhục mất đất,\u003c/p\u003e","title":"Entry for January 16, 2007"},{"content":"Thi xong T.A\nTiếng Anh, bao giờ cũng vậy, làm gần hết, không trượt được nhưng điểm thì không cao. Hết.\nSáng trước khi đi khỏi nhà lại còn bị đau bụng nữa chứ, rút cục là chẳng ăn được gì. Lúc ngồi chờ xe bus ở Cầu Giấy mua gói xôi nhưng chỉ ăn được 2 miếng rồi lại đau, hic. Ah, xôi đỗ đen nhé, ngon phết. Cũng chẳng định mua đâu nhưng thấy cô bán xôi có vẻ tốt bụng nên mua thôi. Để trong balo, trưa về ăn vẫn ngon, mà hình như xôi đỗ đen ăn nguội mới ngon thì phải.\nLúc đi về, thấy trên đường Xuân Thủy – Cầu Giấy công an đông “bất thường” – đoán ngay là sắp có ông nào sắp đáp máy bay xuống Nội Bài rồi đây. Về nhà lên mạng xem, hóa ra đó là ông Lý Quang Diệu. Singapore có được ngày nay tất cả đều nhờ Cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu (?). Singapore tuyệt vời. (hihi, khen vừa thôi, vọng ngoại vừa thôi )\n.\n“Ngày nay, ở tuổi 83, sau 50 năm hoạt động, ông Lý Quang Diệu có thể tự coi mình là một người và người châu Á duy nhất đóng vai trò nhân chứng, nhà điêu khắc và cố vấn cho tất cả những đổi thay mang tính lịch sử mà châu Á đã trải qua trong những thập niên qua: sự xuất hiện và phát triển của chủ nghĩa dân tộc, kết thúc chiến tranh lạnh, tăng trưởng kinh tế và sự xuất hiện của Trung Quốc như một cường quốc mới.\nTất cả những điều này làm cho ông Lý Quang Diệu không chỉ là chính khách đàn anh và là tiếng nói của châu Á mà còn là biểu tượng của chủ nghĩa thực dụng và khả năng phục hồi của châu Á”.\n(Tạp chí Time số ra ngày 13-11-2006, nói về ông Lý Quang Diệu trong bài tổng kết về các “anh hùng châu Á”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/16/thi-xong-ta/","summary":"\u003cp\u003eThi xong T.A\u003cbr\u003e\nTiếng Anh, bao giờ cũng vậy, làm gần hết, không trượt được nhưng điểm thì không cao\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/31.gif\"\u003e. Hết.\u003cbr\u003e\nSáng trước khi đi khỏi nhà lại còn bị đau bụng nữa chứ\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/2.gif\"\u003e, rút cục là chẳng ăn được gì. Lúc ngồi chờ xe bus ở Cầu Giấy mua gói xôi nhưng chỉ ăn được 2 miếng rồi lại đau, hic. Ah, xôi đỗ đen nhé, ngon phết\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/10.gif\"\u003e. Cũng chẳng định mua đâu nhưng thấy cô bán xôi có vẻ tốt bụng nên mua thôi. Để trong balo, trưa về ăn vẫn ngon, mà hình như xôi đỗ đen ăn nguội mới ngon thì phải\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/65.gif\"\u003e.\u003cbr\u003e\nLúc đi về, thấy trên đường Xuân Thủy – Cầu Giấy công an đông “bất thường” – đoán ngay là sắp có ông nào sắp đáp máy bay xuống Nội Bài rồi đây\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/39.gif\"\u003e. Về nhà lên mạng xem, hóa ra đó là ông Lý Quang Diệu. Singapore có được ngày nay tất cả đều nhờ Cựu Thủ tướng Lý Quang Diệu (?). Singapore tuyệt vời. (hihi, khen vừa thôi, vọng ngoại vừa thôi \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/16/thi-xong-ta/38.gif\"\u003e)\u003c/p\u003e","title":"Thi xong T.A"},{"content":" This Is My Life, Rated Life: 7 Mind: 6.8 Body: 8.4 Spirit: 7.7 Friends/Family: 5 Love: 4.3 Finance: 5.2 Take the Rate My Life Quiz Your Life Analysis:\nLife: Your life rating is a score of the sum total of your life, and accounts for how satisfied, successful, balanced, capable, valuable, and happy you are. The quiz attempts to put a number on the summation of all of these things, based on your answers. Your life score is reasonably high. This means that you are on a good path. Continue doing what is working and set about to improve in areas which continue to lag. Do this starting today and you will begin to reap the benefits immediately. (Read more on improving your life)\nMind: Your mind rating is a score of your mind’s clarity, ability, and health. Higher scores indicate an advancement in knowledge, clear and capable thinking, high mental health, and pure thought free of interference. Your mind score is not bad, but could be improved upon. Your mental health is not weak, but you are not achieving full mental clarity and function. Learn how to unclutter your mind. Keep learning, keep improving, continue moving forward. Read advice from other quiz-takers on improving the mind.\nBody: Your body rating measures your body’s health, fitness, and general wellness. A healthy body contributes to a happy life, however many of us are lacking in this area. You hav\ne an excellent body score, which means you are incredibly focused on maintaining a healthy lifestyle. Continue in that focus, and your body will remain healthy and strong. Read advice from other quiz-takers on improving the body.\nSpirit: Your spirit rating seeks to capture in a number that elusive quality which is found in your faith, your attitude, and your philosophy on life. A higher score indicates a greater sense of inner peace and balance. Your spirit score is relatively high, which means you are rewarded by your beliefs. Spirituality is clearly important to do. Never let it slip, and continue to learn and grow. Read advice from other quiz-takers on improving the spirit.\nFriends/Family: Your friends and family rating measures your relationships with those around you, and is based on how large, healthy, and dependable your social network is. Your friends and family score is not bad but can be improved. Maintain your current social net, while you try to expand it. Try new things and form new friendships. You will be rewarded greatly.\nLove: Your love rating is a measure of your current romantic situation. Sharing your heart with another person is one of life’s most glorious, terrifying, rewarding experiences. You have a rather low love score. While some are lucky, for most of us love doesn’t fall in our laps. You must actively work on improving this area. Do not despair, there is someone out there for you. Read advice from other quiz-takers on finding and maintaining love.\nFinance: Your finance rating is a score that rates your current financial health and stability. Your finances are somewhat in the middle, neither bad or exceptional. Keep doing what works for you, and improve what doesn’t. Focus on long-term financial stability as your goal. Read advice from other quiz-takers on improving your finances.\nCreate your own quiz easily at GoToQuiz.com.\nCái này thú vị phết nhỉ, nói chung là các chỉ số cuộc đời của mình cũng khá nhưng đau nhất cái chỉ số Love của mình có 4.3 – tức phết, mình mà lại không có ai yêu à ? Vô lý quá héng ,\nCó lẽ phải vào xem nó khuyên cái gì để còn “tìm kiếm và bảo dưỡng tình yêu” Mà sao bạn bè với gia đình của mình cũng thấp thế nhỉ, Tiền thấp là tất nhiên rùi, lười biếng quá thì làm gì có xiền\nNói chung là thú vị, mọi người vào check xem chỉ số của mình thế nào. Nhớ kiên nhẫn nhé, nhiều câu hỏi lắm đấy, và nhớ trả lời trung thực thì nó mới tương đối chính xác được ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/15/this-is-my-life-rated-thu-v%E1%BB%8B-d%E1%BA%A5y/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eThis Is My Life, Rated\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eLife:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e7\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMind:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e6.8\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eBody:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e8.4\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eSpirit:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e7.7\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eFriends/Family:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e5\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eLove:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e4.3\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eFinance:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e5.2\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"http://www.monkeyquiz.com/life/rate_my_life.html\"\u003eTake the Rate My Life Quiz\u003c/a\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eYour Life Analysis:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLife:\u003c/strong\u003e Your life rating is a score of the sum total of your life, and accounts for how satisfied, successful, balanced, capable, valuable, and happy you are. The quiz attempts to put a number on the summation of all of these things, based on your answers. Your life score is reasonably high. This means that you are on a good path. Continue doing what is working and set about to improve in areas which continue to lag. Do this starting today and you will begin to reap the benefits immediately. (Read more on \u003ca href=\"http://www.monkeyquiz.com/life/life.html\"\u003eimproving your life\u003c/a\u003e)\u003c/p\u003e","title":"This is My Life, Rated – thú vị đấy"},{"content":" This Is My Life, Rated Life: 7 Mind: 6.8 Body: 8.4 Spirit: 7.7 Friends/Family: 5 Love: 4.3 Finance: 5.2 Take the Rate My Life Quiz Your Life Analysis:\nLife: Your life rating is a score of the sum total of your life, and accounts for how satisfied, successful, balanced, capable, valuable, and happy you are. The quiz attempts to put a number on the summation of all of these things, based on your answers. Your life score is reasonably high. This means that you are on a good path. Continue doing what is working and set about to improve in areas which continue to lag. Do this starting today and you will begin to reap the benefits immediately. (Read more on improving your life)\nMind: Your mind rating is a score of your mind’s clarity, ability, and health. Higher scores indicate an advancement in knowledge, clear and capable thinking, high mental health, and pure thought free of interference. Your mind score is not bad, but could be improved upon. Your mental health is not weak, but you are not achieving full mental clarity and function. Learn how to unclutter your mind. Keep learning, keep improving, continue moving forward. Read advice from other quiz-takers on improving the mind.\nBody: Your body rating measures your body’s health, fitness, and general wellness. A healthy body contributes to a happy life, however many of us are lacking in this area. You have an excellent body score, which means you are incredibly focused on maintaining a healthy lifestyle. Continue in that focus, and your body will remain healthy and strong. Read advice from other quiz-takers on improving the body.\nSpirit: Your spirit rating seeks to capture in a number that elusive quality which is found in your faith, your attitude, and your philosophy on life. A higher score indicates a greater sense of inner peace and balance. Your spirit score is relatively high, which means you are rewarded by your beliefs. Spirituality is clearly important to do. Never let it slip, and continue to learn and grow. Read advice from other quiz-takers on improving the spirit.\nFriends/Family: Your friends and family rating measures your relationships with those around you, and is based on how large, healthy, and dependable your social network is. Your friends and family score is not bad but can be improved. Maintain your current social net, while you try to expand it. Try new things and form new friendships. You will be rewarded greatly.\nLove: Your love rating is a measure of your current romantic situation. Sharing your heart with another person is one of life’s most glorious, terrifying, rewarding experiences. You have a rather low love score. While some are lucky, for most of us love doesn’t fall in our laps. You must actively work on improving this area. Do not despair, there is someone out there for you. Read advice from other quiz-takers on finding and maintaining love.\nFinance: Your finance rating is a score that rates your current financial health and stability. Your finances are somewhat in the middle, neither bad or exceptional. Keep doing what works for you, and improve what doesn’t. Focus on long-term financial stability as your goal. Read advice from other quiz-takers on improving your finances.\nCreate your own quiz easily at GoToQuiz.com.\nCái này thú vị phết nhỉ, nói chung là các chỉ số cuộc đời của mình cũng khá nhưng đau nhất cái chỉ số Love của mình có 4.3 – tức phết, mình mà lại không có ai yêu à ? Vô lý quá héng ,\nCó lẽ phải vào xem nó khuyên cái gì để còn “tìm kiếm và bảo dưỡng tình yêu” Mà sao bạn bè với gia đình của mình cũng thấp thế nhỉ, Tiền thấp là tất nhiên rùi, lười biếng quá thì làm gì có xiền\nNói chung là thú vị, mọi người vào check xem chỉ số của mình thế nào. Nhớ kiên nhẫn nhé, nhiều câu hỏi lắm đấy, và nhớ trả lời trung thực thì nó mới tương đối chính xác được Bình luận (4) lingzhi — 2007-01-15 08:07\ncái gì ông cũng hơn tôi nhỉ, cái love ko khéo gấp 2 tôi í chứ. thế mà ông vẫn “trăm năm cô đơn” –\u0026gt; lạ nhể ;))\nFA — 2007-02-12 17:08\nHay, cái này hay đó, đúng là dịch hơi lâu, nhưng có thế mới chính xác chứ nhỉ, thanks nha!\ntuan — 2007-03-28 03:02\nxem cho toi\ntuan — 2007-03-28 03:04\nlam oon gui chi tiet vao email cho toi 1 it ve cach boi toan nhe\ntoi cung thich boi toan va tim hieu ve no ma\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/15/rate-my-life/","summary":"\u003ctable\u003e\n  \u003cthead\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n          \u003cth\u003e\u003c/th\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/thead\u003e\n  \u003ctbody\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eThis Is My Life, Rated\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eLife:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e7\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eMind:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e6.8\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eBody:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e8.4\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eSpirit:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e7.7\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eFriends/Family:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e5\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eLove:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e4.3\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003eFinance:\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e5.2\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n      \u003ctr\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003ca href=\"http://www.monkeyquiz.com/life/rate_my_life.html\"\u003eTake the Rate My Life Quiz\u003c/a\u003e\u003c/td\u003e\n          \u003ctd\u003e\u003c/td\u003e\n      \u003c/tr\u003e\n  \u003c/tbody\u003e\n\u003c/table\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eYour Life Analysis:\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLife:\u003c/strong\u003e Your life rating is a score of the sum total of your life, and accounts for how satisfied, successful, balanced, capable, valuable, and happy you are. The quiz attempts to put a number on the summation of all of these things, based on your answers. Your life score is reasonably high. This means that you are on a good path. Continue doing what is working and set about to improve in areas which continue to lag. Do this starting today and you will begin to reap the benefits immediately. (Read more on \u003ca href=\"http://www.monkeyquiz.com/life/life.html\"\u003eimproving your life\u003c/a\u003e)\u003c/p\u003e","title":"Rate my life"},{"content":"Ngày hôm nay, tổng hợp = một câu: máy tính dậy trước mình và sẽ đi ngủ sau mình.\nNó được bật liên tục, từ lúc mình nằm trên giường cho tới lúc mình đã chui trong chăn, hihi, mày khỏe thật máy ạ, giá mà tao cũng trâu được như mày thì tốt.\nỞ nhà một mình, thằng bạn ở cùng về quê, thế là từ sáng, trưa, chiều, uống sữa, nước cam và nước. Tối không chịu nổi phải đi nấu cơm, hehe.\nHôm nay thay được cho blog cái theme prồ và đọc được một bài giảng rất hay về theme đẹp, hihi. cảm ơn AntoniBlue nhiều.\nMọi người vào đây tham khảo nhé:\nBlog của Antoniblue:\nVào đây để xem và chọn cho mình một cái theme xịn 😀 http://my.opera.com/Antoniblue\nThế nào là một theme đẹp ?Vào đây.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/14/theme-d%E1%BA%B9p-theme-pr%E1%BB%93/","summary":"\u003cp\u003eNgày hôm nay, tổng hợp = một câu: máy tính dậy trước mình và sẽ đi ngủ sau mình.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNó được bật liên tục, từ lúc mình nằm trên giường cho tới lúc mình đã chui trong chăn, hihi, mày khỏe thật máy ạ, giá mà tao cũng trâu được như mày thì tốt.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eỞ nhà một mình, thằng bạn ở cùng về quê, thế là từ sáng, trưa, chiều, uống sữa, nước cam và nước. Tối không chịu nổi phải đi nấu cơm, hehe.\u003c/p\u003e","title":"Theme đẹp! Theme prồ!"},{"content":"Sơ kết kì thi học kì :))\nVậy là chỉ còn 2 môn nữa thôi, sẽ thoát khỏi “kiếp nạn” này. Mình thề là mình ghét lý và càng ghét hơn là phải đi thi lý – bởi vì mình không làm được. Nhưng hôm nay, thi xong lý quang, lại cảm thấy vui vui, sướng sướng. Vui vì thi xong thì là tất nhiên, nhưng còn vui vì làm bài không đến nỗi nào. Đối với môn nào thì cầu điểm cao chứ riêng với lý, đi thi chỉ cầu một chữ “qua”. Bi đát nhỉ. Nhưng tình yêu dành hết cho IT rồi nên xin lỗi nhé, tao không yêu mày được lý ạ.\nMình đã thi được 5 môn. Thì có tới 4 môn mình cảm thấy mình may mắn. Kinh tế chính trị – vào cái đề mà mình nghĩ mình sẽ làm tốt hơn cái đề kia. Tin – cũng vào một cái đề mà mình cảm thấy đơn giản, bởi vì đề không hỏi những cái mình không học. Lý thực hành – thầy hỏi về bài 9 với bài 4, ơ hơ, vừa chép phần chuẩn bị của 2 bài này lúc sáng sớm (4h dậy chép), đáng ra là trước khi đi thực hành phải chuẩn bị bài, mình cũng chuẩn bị khá chăm chỉ nhưng còn bài 4, 9, 10 chưa chép lý thuyết nên hôm qua chép nốt. Hôm qua vừa chép, hôm nay tất nhiên vẫn chưa quên, hehe, thế là trả lời được 5/6 câu, 7 điểm. Ngon. Và hôm nay thi lý quang, mình không học phần nhiễu xạ, vì gấp quá không học kịp và phần này đúng là cũng “nhiễu” lắm, ô hay nhỉ, trong đề không có tí nào nhiễu xạ, chỉ có phân cực, bức xạ nhiệt và giao thoa, làm được phân cực và giao thoa, còn bức xạ nhiệt thì bó tay vì chưa kịp học. Phải nói thật là tôi thấy mình may mắn, toàn thi vào cái mình học – tất nhiên là trừ môn lý điện – môn này chết hẳn – vào nhìn đề phát muốn đi về luôn, học định luật O-G rất kỹ, không có tí nào, điện thế không sờ đến lại đầy ra đấy, :((.\n5 hôm đi thi, hai hôm đầu ăn sáng là phở, hôm thứ 3 cũng ăn phở cho may mắn như hai hôm trước nhưng rất tiếc… Hai môn vừa rồi tớ chuyển sang ăn bún riêu cua :)) Mà trước hôm đi thi điện, tớ mua chuối về ăn, hôm sau đi thi toi luôn, thế nên dù rất thích chuối thì vẫn phải tạm ngừng ăn cái đã. Ah, theo quy luật thì suy ra không được “3 môn cùng một món”, có lẽ môn tiếp theo là Tiếng Anh ta phải kiếm cái khác để ăn thôi, nhưng bún cua ngon lắm, hichic…\n5 môn vừa rồi tớ vắt sức ác quá, đến hôm qua thì đã thấy những dấu hiệu kiệt sức. Môn đầu tiên, KTCT, vì bịa được nên dậy lúc 6h. Môn thứ 2, Tin, ngủ 4h, dậy 7h30. Môn thứ 3, lý điện, ngủ 1h dậy 4h. Môn thứ 4 thực hành lý: ngủ 2h dậy 4h. Môn thứ 5: ngủ rất nhiều (ngày) vì mệt, tối trước khi đi thi, ngồi học mà mắt cứ díp lại, hic, đi ngủ lúc 11h và cố dậy lúc 4h, nhưng chỉ đọc được một tẹo rồi lại nằm tiếp tới 6h, nếu có đủ sức để học chắc sẽ khá hơn đấy. Phải ngủ bù thôi, kẻo teo mất. Mặt mình bắt đầu hốc hác rùi.\nTiếng Anh và xác suất thống kê. Come on !!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/12/s%C6%A1-k%E1%BA%BFt-ki-thi-h%E1%BB%8Dc-ki-2/","summary":"\u003cp\u003eSơ kết kì thi học kì :))\u003cbr\u003e\nVậy là chỉ còn 2 môn nữa thôi, sẽ thoát khỏi “kiếp nạn” này. Mình thề là mình ghét lý và càng ghét hơn là phải đi thi lý – bởi vì mình không làm được. Nhưng hôm nay, thi xong lý quang, lại cảm thấy vui vui, sướng sướng. Vui vì thi xong thì là tất nhiên, nhưng còn vui vì làm bài không đến nỗi nào. Đối với môn nào thì cầu điểm cao chứ riêng với lý, đi thi chỉ cầu một chữ “qua”. Bi đát nhỉ. Nhưng tình yêu dành hết cho IT rồi nên xin lỗi nhé, tao không yêu mày được lý ạ.\u003cbr\u003e\nMình đã thi được 5 môn. Thì có tới 4 môn mình cảm thấy mình may mắn. Kinh tế chính trị – vào cái đề mà mình nghĩ mình sẽ làm tốt hơn cái đề kia. Tin – cũng vào một cái đề mà mình cảm thấy đơn giản, bởi vì đề không hỏi những cái mình không học. Lý thực hành – thầy hỏi về bài 9 với bài 4, ơ hơ, vừa chép phần chuẩn bị của 2 bài này lúc sáng sớm (4h dậy chép), đáng ra là trước khi đi thực hành phải chuẩn bị bài, mình cũng chuẩn bị khá chăm chỉ nhưng còn bài 4, 9, 10 chưa chép lý thuyết nên hôm qua chép nốt. Hôm qua vừa chép, hôm nay tất nhiên vẫn chưa quên, hehe, thế là trả lời được 5/6 câu, 7 điểm. Ngon. Và hôm nay thi lý quang, mình không học phần nhiễu xạ, vì gấp quá không học kịp và phần này đúng là cũng “nhiễu” lắm, ô hay nhỉ, trong đề không có tí nào nhiễu xạ, chỉ có phân cực, bức xạ nhiệt và giao thoa, làm được phân cực và giao thoa, còn bức xạ nhiệt thì bó tay vì chưa kịp học. Phải nói thật là tôi thấy mình may mắn, toàn thi vào cái mình học – tất nhiên là trừ môn lý điện – môn này chết hẳn – vào nhìn đề phát muốn đi về luôn, học định luật O-G rất kỹ, không có tí nào, điện thế không sờ đến lại đầy ra đấy, :((.\u003cbr\u003e\n5 hôm đi thi, hai hôm đầu ăn sáng là phở, hôm thứ 3 cũng ăn phở cho may mắn như hai hôm trước nhưng rất tiếc… Hai môn vừa rồi tớ chuyển sang ăn bún riêu cua :)) Mà trước hôm đi thi điện, tớ mua chuối về ăn, hôm sau đi thi toi luôn, thế nên dù rất thích chuối thì vẫn phải tạm ngừng ăn cái đã. Ah, theo quy luật thì suy ra không được “3 môn cùng một món”, có lẽ môn tiếp theo là Tiếng Anh ta phải kiếm cái khác để ăn thôi, nhưng bún cua ngon lắm, hichic…\u003cbr\u003e\n5 môn vừa rồi tớ vắt sức ác quá, đến hôm qua thì đã thấy những dấu hiệu kiệt sức. Môn đầu tiên, KTCT, vì bịa được nên dậy lúc 6h. Môn thứ 2, Tin, ngủ 4h, dậy 7h30. Môn thứ 3, lý điện, ngủ 1h dậy 4h. Môn thứ 4 thực hành lý: ngủ 2h dậy 4h. Môn thứ 5: ngủ rất nhiều (ngày) vì mệt, tối trước khi đi thi, ngồi học mà mắt cứ díp lại, hic, đi ngủ lúc 11h và cố dậy lúc 4h, nhưng chỉ đọc được một tẹo rồi lại nằm tiếp tới 6h, nếu có đủ sức để học chắc sẽ khá hơn đấy. Phải ngủ bù thôi, kẻo teo mất. Mặt mình bắt đầu hốc hác rùi.\u003cbr\u003e\nTiếng Anh và xác suất thống kê. Come on !!!!\u003c/p\u003e","title":"Sơ kết kì thi học kì :))"},{"content":"Một bài hát rất tình cảm của Ngô Thụy Miên …\nDù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời\nDù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây\nDù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy\nCó lá buồn gầy, tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em\nTựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời\nTìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau\nVừa đôi tay, ước muốn tù đầy,\nTóc rối bạc màu vết dấu tình sầu\nNhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em\nXin cho tôi, tôi như cơn ngủ\nRu em, đưa em một lần\nRu em vào mộng, đưa em vào đời\nMột thời yêu đương\nCho tôi xin em như gối mộng\nCho tôi ôm em vào lòng\nXin cho một lần, cho đêm mặn nồng\nYêu thương vợ chồng\nDù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời\nDù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi\nDù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời\nCũng đã muộn rồi\nTình ơi! dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/12/niem-khuc-cuoi/","summary":"\u003cp\u003eMột bài hát rất tình cảm của Ngô Thụy Miên …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời\u003cbr\u003e\nDù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây\u003cbr\u003e\nDù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy\u003cbr\u003e\nCó lá buồn gầy, tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em\u003cbr\u003e\nTựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời\u003cbr\u003e\nTìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau\u003cbr\u003e\nVừa đôi tay, ước muốn tù đầy,\u003cbr\u003e\nTóc rối bạc màu vết dấu tình sầu\u003cbr\u003e\nNhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em\u003cbr\u003e\nXin cho tôi, tôi như cơn ngủ\u003cbr\u003e\nRu em, đưa em một lần\u003cbr\u003e\nRu em vào mộng, đưa em vào đời\u003cbr\u003e\nMột thời yêu đương\u003cbr\u003e\nCho tôi xin em như gối mộng\u003cbr\u003e\nCho tôi ôm em vào lòng\u003cbr\u003e\nXin cho một lần, cho đêm mặn nồng\u003cbr\u003e\nYêu thương vợ chồng\u003cbr\u003e\nDù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời\u003cbr\u003e\nDù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi\u003cbr\u003e\nDù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời\u003cbr\u003e\nCũng đã muộn rồi\u003cbr\u003e\nTình ơi! dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em\u003c/p\u003e","title":"Entry"},{"content":"Vào x-cafe đọc được cái này hay quá, copy lại thỉnh thoảng nghiên cứu !\nNước Mỹ thua vì nền chính trị “dân chủ” của Mỹ, chứ Mỹ không thua về quân sự. Tâm lý dân Mỹ thuộc loại “Mì ăn liền”, những gì kéo dài hơi lâu \u0026amp; không có kết quả, thì dân Mỹ không ủng hộ. Điều này có lợi cho nước Mỹ, vì không phải dính sâu vào cái gì thất lợi cho nước Mỹ quá lâu, kéo nước Mỹ ra khỏi vũng lầy đó để không bị sụp đổ. Trong khi cũng thế nhưng LX không có dân chủ, kinh tế LX phải gánh nặng “nghĩa vụ quốc tế” trên vai cũng một phần tạo ra sự sụp đổ của LX sau này.\nCó thể nói: “Mỹ là Đế Quốc nửa mùa” Các đời tổng thống Mỹ khi dính vào chiến tranh đều bị Dân Mỹ kéo ngược lại. Em chằng lo Mỹ là đế quốc, trong khi em lo cái thằng “Bắc Kinh” kia. Nó không dân chủ, dân nó cũng chằng thích chiến tranh, nhưng nó không bị kềm hãm bởi dân, nên tham vọng của nó mới đáng sợ, như LX ngày xưa vậy.\n————————————\nTôi nghĩ chúng ta hãy lấy bớt những từ ngữ cảm tính không cần thiết trong lịch sử VN ra để nhìn rỏ sự việc vào năm 1945. Vào thời kỳ này Nhật đã hoàn toàn khống chế VN và đánh bại thực dân pháp ra khỏi thuộc địa này. Nếu mà phải là 1 cuộc cách mạnh thật sự do người VN lãnh đạo đối kháng trực tiếp với quân nhật tôi nghĩ sau ngày thành lập quân đội nhân dân VN vào ngày 22/12/1944 với chỉ vọn vẹn 2 trung đội thì phải mất 10 năm mới đủ sức mạnh quân sự để có thể làm được cái gì với bọn phát xít nhật. Nhờ vào sự can thiệp và trợ giúp của Mỹ trên toàn bộ chiến trường á châu cộng vào sự lớn mạnh cũa các tổ chức kháng nhật của người trung quốc và nhờ vào 2 quả bom nguyên tử mất nhân đạo nhất của lịch sử loài người quân nhật đã đầu hàng vô điều kiện khiến cho VN được hoàn toàn mở cữa. Cái gọi là cách mạng tháng tám của VN mình chẳng qua là 1 cuộc cách mạng ăn theo đánh vào 1 thằng thương binh nhật đang thời kỳ hấp hối. Không chỉ có riêng Việt Minh tham gia vào cuộc cách mạng này, mà còn sự tham gia của hàng chục đảng phái chính trị khác. Đặc biệt trước ngày 2/9 ông Trần Trọng Kim đã tuyên bố VN độc lập… nhưng tới ngày 2/9 VM đã đưa ông HCM ra tuyên bố thêm 1 lần nữa. Có tài liệu lịch sử nào ghi rỏ có những đảng phái quốc gia hay có bao nhiêu người tham gia vào buổi tuyên ngôn độc lập trên thật sự người ta vẫn chưa có con số rỏ ràng và chính xác. Sự đồng thuận chung quanh chính phủ VNDCCH tôi muốn bác hảy chỉ ra là ai đồng thuận? Tổng thống Mỹ, nguyên thủ các nước có ai gởi điện mừng, có ai chia xẻ sự đồng thuận đó với ông HCM? Hay đó chỉ là 1 sự ngô nhận? Lý do Mỹ không ủng hộ ông HCM đó là vì: *1) HCM là người theo chủ nghĩa cộng sản – Tuy hợp tác với Liên Xô nhưng Mỹ không coi Liên Xô là đồng minh thân thiết. Mỹ họp tác với Trung Hoa nhưng chỉ ủng hộ chính phủ của Tưởng giới Thạch chứ không ủng hộ thế lực của cộng sản TQ.*2) Pháp là đồng minh quan trọng của Mỹ và Mỹ vẫn ủng hộ chính sách thuộc địa của Pháp. Lý do Mỹ hất cảng Pháp ra khỏi Đông Dương đó là vì họ muốn khống chế thị trường đông dương để tiện cho việc phát triễn kinh tế và gây ảnh hưởng chính trị của Mỹ. Sau thế chiến thứ 2, cộng sản trở thành thế lực thù địch của Mỹ và nhiều nước tư bản. Vấn đế ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản là điều quan trọng vì nếu để cho cộng sản lan tràn, Mỹ sẻ mất đi vai trò cường quốc số 1 của thế giới có thể chi phối cả thế giới.\nôi định viết 1 thread mới “Nước Mỹ muốn gì ở VN” để tìm hiểu nguyên nhân tại sao Uncle Sam lại thiết tha với mãnh đất bé nhỏ này nhưng có lẽ gộp vào thread này cũng đủ để tranh luận về vấn đề đó. *Mỹ thất bại tại cuộc chiến VN đó là 1 sự thật hiển nhiên. Họ đã đổ vào VN cả 300 tỉ cùng 2 triệu lính để chỉ đạt 1 mục địch chặn đứng sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản trên toàn cỏi VN nhưng họ không đạt được mục tiêu đó. Nhưng nếu như Nickson không dắt tay Đặng Tiểu Bình trên vạn lý trường thành năm 1972 thi tôi nghĩ… Mỹ sẻ không rút khỏi VN vào năm 1973 và chấp nhận chấm dứt tham chiến ở VN. Từ 1 mục đích nhỏ nhoi là giửa cân bằng lực lượng giửa 2 miền nam bắc VN. Nay họ lại có 1 lực lượng gấp 20 lần VN bắt tay làm bạn góp phần bành trướng thế lực của người Mỹ đối kháng lại với Liên Xô thì VN không còn là nơi đáng cho họ bỏ công, bỏ của thậm chí bỏ cả tinh mạng để bảo vệ. Nếu tôi là người Mỹ, trong nước cờ ở trên tôi cũng sẻ đi theo giải pháp của họ để tránh cho nước Mỹ bị tổn hao thêm ngân sách và chuyển sang trị trường TQ để bành trướng về kinh tế và ảnh hưởng chính tri.*VN chúng ta chẳng qua chỉ là 1 bàn cờ giữa 2 phe ngồi chơi là Tư Bản và Cộng sản. Họ choảng nhau tới tan nát bàn cờ và cuối cùng TB thua nhưng đã kết được 1 người bạn lớn là TQ, cộng sản thắng như đã mất đi 1 thằng em khổng lồ. Chỉ có dân tộc VN mình là bị thua trầm trọng nhất vì chúng ta chỉ là cái bàn cờ và những con cớ không có tự chủ, mặc cho bọn đầu sỏ quốc tế muốn chơi kiểu nào thì chơi. VN đã tổn hao hàng triệu nhân mạng, biết bao gia đình tan nát vì chiến tranh. Sau khi cuộc chiến chấm dứt thì VN chúng ta lại chìm đắm trong sự trả thù gây ra thêm nhiều thảm cảnh ly tán và phân ly. Con người trong xã hội VN trở nên chia rẻ bởi hận thù giai cấp, bởi hận thù kẻ thắng người thua… và cho tới ngày hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục đắm chìm trong hận thù đó.\n————————————————–\nBình luận (21) kanishi — 2007-01-12 05:47\nEm xin đính chính với bác Tinman về “cách mạng tháng 8”. Thực ra sau khi bại trận, Nhật đã trao quyền lại cho chính phủ Trần Trọng Kim. Cuộc cách mạng tháng 8 thật ra không phải là cuộc lật đổ Nhật Bản, mà là cuộc cách mạng cướp chính quyền từ tay một chính phủ VN (Trần Trọng Kim), cuộc lật đổ triều đình nhà Nguyễn (vua Bảo Đại). Vì thế mong các bác đừng lầm lẫn cuộc cách mạng Tháng Tám là chống phát xít nhật, mà là một cách mạng cướp chính quyền từ tay một chính quyền do người VN đứng đầu.\nkanishi — 2007-01-12 05:50\nTôi ko hiểu các bro lấy tư liệu đâu ra mà xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc CMT8 thế nhỉ? Có thực Nhật trả lại chủ quyền cho CP T.T.Kim ko? chủ quyền thực sự hay là những bù nhìn canh dưa?\nTôi ko phủ nhận rằng một số sự thật lịch sử đã bị chính quyền che đậy, bưng bít nhưng ko thể bóp méo xẹo đi đc. Trắng là trắng, đen là đen.\nSự thật rõ ràng là CMT8 là giành chính quyền từ tay Nhật và bè lũ cầm quyền tay sai, thân nhật. Nếu VN đã độc lập trước 02/9 thì các đảng phái, phong trào không VM tiến hành tham gia CM làm gì? đánh trống múa rối à?\nkanishi — 2007-01-12 05:51\nCấp ủy rất rất đề cao tinh thần thẳng thắn ham học hỏi không giấu dốt của đồng chí.\n– Bác Kim là bù nhìn hay không thì cũng đã có một chính phủ độc lập trước bác Hồ. Bác Hồ mạnh hơn bác Kim thì uýnh bác Kim chạy de kèn. Cũng như bác Mao đuổi bác Tưởng chạy tốc qua Đài Loan thôi mừ. Chính phủ của bác Kim tồn tại có mấy tháng, bác Hồ có độc quyền viết sách thì bác Hồ nói bác Kim là bù nhìn hay là tay sai gì chả được.\n– “Trắng là trắng, đen là đen” đồng chí đáng yêu quá. Anh Lê Văn Tám từ đâu ra? Lừa dối lịch sử là thói quen của các tiền bối. Bi giờ vẫn vậy, đồng chí đừng giả đò không biết nhá.\n– “Sự thật rõ ràng là CMT8 là giành chính quyền từ tay Nhật và bè lũ cầm quyền tay sai, thân Nhật”… hị hị đồng chí cứ bỏ chữ “từ tay Nhật” đi thì câu nói của đồng chí mới đúng sự thật. Và chỉ riêng chữ “tay sai” trong câu của đồng chí đã thấy nó không trung thực với lịch sử (chú ý viết hoa danh từ riêng “Nhật” nhé).\n– Các đảng phái thi nhau tham gia cách mạng, cũng là mong có một chỗ ngồi ngon ngon mà thôi. Có bác nhà văn cũng nhảy vào (Tường Tam), có bác dự báo thời tiết cũng xía vô (Nguyễn Xiển), có bác già chốc mép cũng dấy máu ăn phần (Thúc Kháng), có bác hưởng lộc của triều đình cũng ti toe chính sự (Bằng Đoàn). Riêng bác Đình Diệm đứng ngoài. Đó là con người biết thân biết phận, và cũng là đối thủ thực sự của bác Hồ.\nPS. Đồng chí nếu muốn học hỏi thì cấp ủy rất ủng hộ, nhưng nếu đông chí muốn phá bĩnh thì cấp ủy buộc phải xử lý, nhé.\nkanishi — 2007-01-12 05:52\nNguyên nhân nạn đói Ất Dậu:\n* Nguyên nhân trực tiếp: Các hậu quả của chiến tranh tại Đông Dương. Các cường quốc liên quan như Pháp, Nhật Bản và cả Hoa Kỳ đã can thiệp vào Việt Nam và gây nhiều tai họa ảnh hưởng đến sinh hoạt kinh tế của người Việt. Những biến động quân sự và chính trị dồn dập xảy ra khiến miền Bắc vốn dĩ đã thiếu gạo bị đói.\n* Nguyên nhân gián tiếp: Là sự tệ hại của chế độ thực dân Pháp tại Việt Nam, với những biện pháp cải cách kinh tế nhằm phục vụ chế độ và nhu cầu chiến tranh, do tại nước Pháp khi đó đang có chiến tranh và bị xâm chiếm.\n* Nguyên nhân tự nhiên: Thiên tai, lũ lụt gây mất mùa tại miền Bắc.\nhttp://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BA…4t_D%E1%BA%ADu\nChính phủ Trần Trọng Kim đã làm hết sức mình để giải quyết nạn đói. Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, lập ra chính quyền do Trần Trọng Kim đứng đầu. Chính quyền này mặc dù đã có một số cố gắng để cứu đói cho dân, nhưng mọi việc đã trở nên khó khăn hơn rất nhiều khi mà Nhật vẫn tích cực áp dụng chính sách cũ.\nNhân dân hưởng ứng VM phá kho thóc cứu đói bởi vì lúc đó VM hứa sẽ chia thóc gạo cho dân, hứa sẽ có ruộng cho dân cày, hứa sẽ không thu thuế của dân. Nếu tôi là dân lúc đó tôi cũng sẽ tin theo Việt Minh.\nBác nên đọc hồi ký của Trần Trọng Kim để hiểu rõ hơn hoàn cảnh lúc bấy giờ.\nkanishi — 2007-01-12 05:52\nMột lần nữa cấp ủy rất rất đề cao tinh thần thẳng thắn ham học hỏi không giấu dốt của đồng chí.\nNhưng cũng phê bình đồng chí đọc linh mà không đọc đến nơi đến chốn.\nBác Kim thành lập chính phủ quãng cuối tháng 4, trong đó nạn đói bắt đầu từ khoảng tháng 10 năm trước đến tháng 5. Đương nhiên chính phủ bác Kim phải có phần trách nhiệm, tuy không quá nhiều, nhưng cũng đủ cho bác Kim tan nát.\nDân đói thối mồm ra, thì thấy ai kêu đi cướp thóc mà chả theo. Đó là thời cơ vàng cho bác Hồ và cộng sự.\nkanishi — 2007-01-12 05:53\nNếu tôi đặt lại vấn đề: Việt Minh sau khi nghe các vị liên lạc quay sang hợp tác với “chính phủ” Trần Trọng Kim thì sẽ xảy ra các kịch bản sau:\nViệt Nam sẽ không thể thoát khỏi chế độ quân chủ. Bảo Đại vẫn sẽ là vua. Có nghĩa là không hề có Cách mạng. Khi Nhật thua đồng minh, đồng minh sẽ vào Việt Nam giải giáp quân Nhật. Tất nhiên người Pháp cũng nằm trong phe đồng minh (cái này không dám cãi). Hiệp ước bảo hộ giữa nhà Nguyễn và thực dân Pháp vẫn còn hiệu lực thì bạn sẽ làm gì với người Pháp? trong khi “chính phủ” có dám cãi lại người Pháp nhiều vũ khí bên cạnh người Anh hay không?\nTheo tôi nghĩ, kẻ nào mạnh thì kẻ đó nắm quyền và lịch sử đã chứng minh, chỉ có Việt Minh sau 1946 mới có thực lực thật sự để trường kỳ kháng chiến 9 năm trời và đợi thời cơ VNDCCH và Trung Cộng khai thông biên giới 1950 thì người Pháp mới chịu nhả miếng mồi Đông Dương vào tận 1954 nhé. Không hề có chuyện người Pháp tự nguyện trao trả độc lập cho dân ta đâu đấy!\nSau Điện Biên Phủ, do tiếng vang về một dân tộc nhỏ bé dám đương đầu với bộ máy chiến tranh chuyên nghiệp của thực dân Pháp có Mỹ hậu thuẫn mà nước nhỏ bé vẫn thắng nên tạo thành một trào lưu rộng lớn khắp nơi trên thế giới và buộc Liên Hợp Quốc mới phải ra một nghị quyết về quyền tự quyết của các dân tộc thuộc địa.\nĐấy, một con sói không khi nào chịu nhả miếng mồi ra khỏi mõm khi không bị đe dọa và đuổi bắn nhe! kanishi — 2007-01-12 05:55\nĐiều đáng buồn cho cả dân tộc VN là họ đang sống trong cảnh nô lệ về tư tưởng thế mà họ lại nghĩ rằng mình đang được tự do suy nghĩ.\nCán bộ công chức nhà nước phải luôn nghĩ ngợi rằng những điều mình đang nói có đúng ý Đảng và Nhà nước hay không. Học sinh phải luôn nghĩ rằng những gì mình viết ra có đúng ý với thầy cô giáo giảng bài hay không, có đúng với sách giáo khoa, có đúng với đường lối của Đảng hay không?\nSự nô lệ về tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức khiến cho mọi người sống trong cảnh nô lệ về tư tưởng cứ tưởng mình đang sống tự do.\nkanishi — 2007-01-12 05:55\nBác ạ, nói về chống cộng thì không ai chống cộng bằng các bác cầm quyền hiện nay đâu. Họ chống cộng ghê gớm lắm. Bác xem thử đường lối, sách lược hiện nay của các bác cầm quyền có gì là “cộng” nữa không ? vì thế bác đừng khoác cho chúng em cái áo “chống cộng”, vì làm quái gì còn “cộng” ở VN để mà chống? Hãy xem sự cấu kết giữa chính phủ, công đoàn, và các nhà tư bản sẽ thấy. Hiện nay tại VN ta đang thực thi: “Chuyên chính tư bản” đấy bác ạ. Nghĩa là “tiền là trên hết”, “tiền trên pháp luật”, các vị lãnh đạo toàn là “tư bản” “. Chúng em hiện nay, những người bất đồng chính kiến với nhà nước, đang đòi Công bằng thực sự, dân chủ thực sự, văn minh thật sự.\nBác ngẫm nghĩ xem có đúng không ?\nkanishi — 2007-01-12 05:56\nCách Mạng Tháng Tám ở VN 1945 có thể đúc kết bằng 4 chữ: nạn đói Ất Dậu.\nKhông nhờ có nạn đói đó đừng hòng VM lôi kéo được nông dân và công nhân nghe theo.\nKhông nhờ chính sách “cướp của người giàu chia cho người nghèo” thì chẳng có mống nông dân nào tin vào lời VM.\nKhông nhờ những cách tuyên truyền mị dân thì sẽ chẳng có ai đi làm cách mạng.\nNgày nay cũng thế mà thôi, Đảng đang ra sức mị dân bằng những khẩu hiệu rất hoành tráng: xã hội công bằng văn minh hạnh phúc.\nĐiều này chỉ đúng cho những Đảng viên Cộng sản, những người vừa có quyền vừa có tiền trong tay. Còn dân đen thì vẫn cứ thấp cổ bé họng, vẫn cứ chờ ơn mưa móc của Đảng.\nkanishi — 2007-01-12 05:57\nTrích:miserable viết:\nNạn đói năm Ất Dậu 1945 do ai gây ra? Cp T.T. Kim có trách nhiệm gì ko? Tại sao nhân dân lại hưởng ứng VM phá kho thóc nhật cứu đói?\nTại họ đói!\nTại họ đói!\nTại họ đói!\nTui đã trò chuyện với các cụ – n~ người đã sống để chiến đấu thời thế hệ 1945 \u0026amp; cả 1975. Tui phải khẳng định 1 điều với các bạn tin vào CS: Lúc đó dân mình chỉ nghĩ đến 1 điều:\nNước nhà được độc lập.\nĐiều đó hoàn toàn đúng. Họ sẵn sàng hy sinh tất cả cho điều đó. cũng như thế hệ sau đó bị “lôi cuốn \u0026amp; mê hoặc” tiếp tục chiến đấu cho Thống Nhất năm 1975.\nDân mình nghĩ đơn giản thế thôi! Như hiện tại, nhiều người dân Việt vẫn đang sống an phận và bằng lòng với suy nghĩ: nước nhà đang bình yên. Jeff ơi, lấy điều gì để dụ dỗ họ đây?\nÔi cái mác XHCN, cái mác CN Marx-Le. Ôi, ai đã nói để họ chiến đấu để đạt được 1 thiên đường: vàng chỉ để đúc lưỡi cày, rìu,…\nTôi thương hại tôi! thương hại dân Việt chúng ta! Thật tủi nhục vì đã bị…!\nLừa!\nLừa!\nLừa!\nkanishi — 2007-01-12 05:59\nĐảm báo với các bác bây giờ Đảng Cộng sản còn lãnh đạo VN sẽ không còn đói nữa đâu.\nChỉ có điều kém phát triển vẫn là kém phát triển thôi, không khá lên được\nkanishi — 2007-01-12 05:59\nSau năm 1954 do tác động của các thế lực bên ngoài, nước ta bị chia cắt thành 2 miền Nam – Bắc và việc chia cắt này không phải là nguyện vọng của người dân Việt Nam.\nDo vậy thống nhất đất nước là nguyện vọng của toàn dân, chỉ có điều thế lực chính trị nào có đường lối đúng đắn hợp lòng dân thì sẽ thành công (Miền Nam là VNCH với khẩu hiệu “Bắc tiến”, miền Bắc là VNDCCH với khẩu hiệu “tất cả cho giải phóng miền Nam”).\nLịch sử đấu tranh giải phóng đất nước ở VN thì những thế lực nào thực hiện mục tiêu nói trên mà dựa vào người và của của nước ngoài thì sẽ dẫn đến thất bại. Người ta nói nợ tiền nợ của thì được chứ nợ xương máu khó trả lắm. Vì thế VNCH rước quân Mỹ vào miền Nam là điều không thể chấp nhận được đối với người dân Việt Nam (Lê Chiêu Thống, Nguyễn Ánh đến bây giờ vẫn bị nhắc tới là “cõng rắn cắn gà nhà”). Việt Nam thì đã có truyền thống và bề dày kinh nghiệm đánh đuổi giặc ngoại xâm rồi.\nMiền Bắc biết cách động viên toàn sức dân cho mục tiêu này. Họ chỉ nhận sự hỗ trợ về vũ khí và lương thực của Liên Xô, Trung Quốc chứ không nhận hỗ trợ về người. Do vậy, họ biết phát động chiến tranh mang tính chính nghĩa dưới con mắt của người dân Việt Nam. Hơn nữa lực lượng chính trị cầm quyền ở miền Bắc có bản lĩnh vững vàng và bề dày kinh nghiệm, đã được thử thách tôi luyện và lãnh đạo nhân dân thực hiện thành công cách mạng giành độc lập và cuộc chiến tái chiếm Việt Nam của Pháp.\n“Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn núi có thể mòn nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi” câu nói này của HCM đã nói nên tất cả thể hiện quyết tâm và mong ước của cả dân tộc.\nViệc thống nhất hai miền Nam Bắc thực ra là điều ngoài ý muốn của các thế lực nước ngoài.\nTheo tôi bản chất của cuộc chiến Việt nam từ năm 1954 -1975 là đấu tranh thống nhất đất nước chứ không phải là bàn cờ tỉ thí giữa hai phe TB và CS, vì cả hai thế lực nước ngoài đại diện cho hai phe đều không đạt được ý muốn của họ, chỉ có người dân Việt Nam biết vượt qua tất cả để thực hiện được ý chí và nguyện vọng của mình.\nkanishi — 2007-01-12 06:00\nMô Phật,\nTừ lúc Phật Lịch ra đời đến nay có bao giờ Dân Tộc VN là 2 hay là 3 đâu mà cái chân lý của bác Hồ sáng tác ra lại chẳng là chân lý? Tính ưu việc và vượt trội của Bác luôn thể hiện qua cuộc đời tranh đấu rất rõ nét mọi lúc, mọi nơi.\nDân tộc VN, đất nước VN là của con người VN. Tất cả những ai rước ngoại bang về dày mả tổ đều mang tội cổng rắn cắn gà nhà. Phải tìm cho ra những con rắn nào đã được mang về để làm khổ dân tộc mà tiêu diệt. Kẻ nào rước tư tưởng ngoai xâm đô hộ ý chí dân tộc đều mang tội với tổ tiên. Đức Phật từ bi đã và sẽ phổ độ chúng sanh chứ không để tư tưởng ngoại tộc mãi đàn áp và chà đạp quê hương đất nước và con người VN. Cái gì đi ngược lại với qui luật của tự nhiên rồi sẽ mau chóng bị dập tắt.\n“Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn núi có thể mòn nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi” copy-right bút danh HCM.\nMr L0ng3ta — 2007-01-31 09:33\nSao bạn không để lời comment của người khác ra bên ngoài nhằm mang tính khách quan! nếu chỉ vào chỉ thấy toàn là lời nói từ phía bạn.\nSự thật mất lòng.\nMr L0ng3ta — 2007-02-03 13:33\nTôi có ghé qua bên X-CafeVn và cũng có đọc qua topic này và tôi biết là bạn copy qua … nhưng tôi chỉ hiểu lầm là các thảo luận này trong diễn đàn nhưng cái cách bạn copy qua khiến người khác tưởng bạn là người đang tranh luận với những ai đó. 🙂 🙂 😀\nNếu có thể bạn nên để tên của những người tranh luận phía trước các tranh luận của họ tránh cho mọi người hiểu lâm.\nThân chào.\nkanishi — 2007-02-03 15:32\ncảm ơn bạn đã, tại mình muốn phân biệt các ý kiến nhưng lại lười cópi thêm tên, tôi sẽ sửa.\nlenhatthien — 2007-06-08 05:05\nỞ đây tại địa chỉ này http://cttmmd.wordpress.com/2007/06/07/leadership-la-gi/ có một bài blog với tiêu đề, Lãnh đạo là gì, mới lên web xin mời tác giả cũng như đọc giả bài trên đến xem và phê bình giúp hoàn thiện cho sinh viên du học tham khảo nhất là những ai đang học cách ra kế hoạch kinh doanh. Tôi là Lê Nhất Thiện, email tôi là lenhatthien@gmail.com, và danh thiếp web của tôi ở tại địa chỉ web này: http://lenhatthien.danhthieptoi.com\nCCC — 2009-10-16 11:19\nCái cụ gì gì ấy. Muốn nói gì thì nói, tại sao lại cứ lấy Đảng với cụ HCM ra bôi nhọ ấy nhử???\nTrong mỗi cuộc chiến từ xưa xửa đến nay, cái chính nghĩa bao giờ cũng thắng cái phi nghĩa. Lý do tại sao thì bởi vì đó là luật nhân quả. Bác rành sách Phật, đọc lời Phật dạy vậy mà lại ko hiểu tý gì cả. Sống trong hòa bình, hưởng hết cái này sang cái khác bây giờ lại lấy lịch sử ra bôi nhọ thế này thế kia. Cái gì là VM thắng phát xít Nhật vì may mắn vì chúng đang trong thời kì thoi thóp và sắp chết chìm? cái gì mà nô lệ tư tưởng?…Đứng trên lập trường khách quan Việt Nam là một đất nước anh hùng mà cả thế giới ai cũng phải đồng ý hễ như biết và đọc đến. Việt Nam thắng và tất cả các nước đế quốc cuối cùng cũng phải thú VN không hiểu tí gì người Việt, không hiểu về quy luật của loài người là luôn luôn không ngừng đấu tranh vưng tới một XH tốt đẹp hơn.\nTất cả ấy,” phía sau hiện lên một hình ảnh VIệt Nam gây bối rối và hỗn loạn cho người phương Tây là hình ảnh một dân tộc nhỏ bé và hùng mạnh nhường ấy, sau khi là dân tộc duy nhất đã đánh bại vào thế kỷ XIII quân chinh phục Mông Cổ đã từng đe dọa Châu Âu. Đến thế kỉ XX đã có thể đương đầu với các đế quốc phương Tây hùng mạnh nhất và bây giờ đối phó với một thách thức lớn về phát triển kinh tế và xây dựng một XH mới trong một Đông Nam Á đang trỗi dậy.\nLúc đầu tưởng bác am hiểu lắm hóa ra…\npht — 2009-10-16 13:08\n“cái chính nghĩa thắng cái phi nghĩa” ??? đó chỉ là sự ru ngủ của những kẻ cầm quyền thôi bạn ạ, có một điều đơn giản, đó là ‘chân lý thuộc về kẻ mạnh’, kẻ nào mạnh thì thắng. đơn giản thế thôi. chả có chân lý tay lý gì cả đâu\nCCC — 2009-10-16 15:17\nNày, tôi thấy bạn sống có vẻ rất bất bình với cuộc sống ấy nhỉ hay đúng hơn là khinh đời và khinh người. Mà commen của bạn đánh vào chẳng trúng vấn đề mà tôi nói đến gì hết hay nói hơn là đánh trống làm lảng. Hay là bạn chưa đọc xong những gì tôi đã viết?\nTôi có cảm giác bạn rất ghét người Việt, khó chụi với 1 nước Việt Nam tromh cách điều hành của Đảng và Nhà nước cũng như sự hình thành và những gì họ đã làm. Bạn đã làm được gì cho đất nước mình? Bạn là người sống luôn đòi hỏi vậy hả? Bạn có vẻ như đang muốn phản nước ấy nhỉ? Trong quá khứ hay trong hiện tại, đất nước được độc lập và phát triển cũng là sự điều hành của Đảng và Nhà nước ta. Tất nhiên có gặp đôi chút khiếm khuyết trong hành động thì không đất nước nào tránh khỏi.\nNếu như bạn bất đồng với dân tộc Việt Nam thì chuyển quốc tịch đi nước khác mà sống. Còn nếu đã là người nước khác rồi thì cố gắng sống vì dân tộc của mình một chút coi đi. Người đâu mà thích lấy chuyện ra xoi mói thế không biết, mà lại nói không đúng nữa. Quan điểm cũng sai bét. Bao nhiêu người commen thì trả lời không đâu vào đâu cả, toàn đánh trống lảng không à.\nThử nghĩ rằng ai cũng như bạn thì XH này có mà loạn lên à. Ăn cháo đá bát ghê quá đi mất.\nSống là phải nghĩ tích cực. Sống như bạn có ngày chết non vì khó chụi với đời và với người. Còn gì ngoài lịch sử VN mà bạn còn lên án nữa không? Bạn là phản động hả? Đừng có đùa với Cộng Sản nha. Bạn chết có ngày đấy!\nXin nhắc lại: Nếu gửi commen thì nói cho đúng những gì người khác đề cập nha. Đó là những câu hỏi tôi hỏi bạn ấy.\nHôm nay vừa mới mua quển” Tại sao Mĩ thua ở Việt Nam”. Đọc đang hay,lên mạng xem tí thì gặp phải 1 ng` dở hơi như bạn. Tôi đúng thật là rất tức giận và buồn cho Tổ quốc ta sao lại có những con người như vậy cơ chứ? Không biết bố mẹ bạn là ai nữa???\nSang — 2011-06-27 12:33\nMỹ thua Việt Nam thì đúng rồi, một chân lý giản đơn, là ai được sự ủng hộ của đa số người dân trên một mảnh đất nào đó thì họ sẽ giành được thắng lợi trong việc giành quyền thống trị/lãnh đạo người dân trên mảnh đất đó.\nMỹ rêu rao mang lại dân chủ, tự do, nhân quyền cuộc sống ấm no cho người dân Việt Nam, nhưng thực tế thì lại không làm vậy:\n– Cái việc Mỹ ghét cộng sản, cái đó là quyền của Mỹ, nhưng bắt ai đó phải từ bỏ cộng sản trái với mong muốn của người ta, thì đó không phải là dân chủ, đó không phải nhân quyền. Nếu Mỹ thực sự muốn dân chủ ở Việt Nam, muốn tôn trọng nhân quyền Việt Nam thì họ đã để cho người dân Việt Nam tự quyết bằng Tổng tuyển cử theo điều khoản của Hiệp định Geneve;\n– Mỹ nói mang dân chủ nhân quyền mà trong phần lớn quảng thời gian gây ảnh hưởng ơ miền Nam Việt Nam, đã đẩy người dân đến tình trạng bị giết không cần xét hỏi (kể cả bị nghi la Việt Cộng hay cộng sản đi nữa thì cũng phải điều tra, truy tố.. thì mới xử bắn), ném bom giết Việt Cộng nhưng dân lại chết nhiều hơn. Có thể cộng sản và việt cộng trong quá trình tác chiến cũng gây thương vong cho dân, nhưng cái mà người dân chứng kiến được lại chủ yếu là hình ảnh người Mỹ mang lại chết choc cho người dân Việt Nam.\nThực tế thì như thế, tuy nhiên cần chỉnh lại nhan đề “Mỹ thua Việt Nam”, mà phải nói “Giới cầm quyền Đế quốc Mỹ thua Việt Nam”. Với họ, cuộc chiến Việt Nam là một “business affair” thương vụ này thua lỗ nặng. Dù nhìn nhận như thế nào, cuộc chiến nói trên cũng là một tội ác của nhà cầm quyền Mỹ đối với người Việt Nam và người dân Mỹ.\nNói như vậy để chúng ta cần biết rằng: một chính phủ không do dân khống chế, kiểm soát được thì nó có thể gây tội ác cho người dân như thế nào: người dân Mỹ phải gồng người làm việc đóng thuế để chi trả cho cuộc chiến, chồng con, anh, em của họ phải đi lính và chết một cách vô nghĩa để phục vụ cho các thế lực hiếu chiến.\nNhìn lịch sử, mà ngẫm hiện tại, người dân Việt Nam đang ngày càng không thể kiểm soát được chính phủ của mình. Mặc dù do Đảng Cộng sản lãnh đạo, nhưng chất cộng sản bây giờ đã không còn trong cán bộ Đảng viên. Đảng Cộng sản của Bác Hồ đã bị các lượng lượng phản động thâu tóm, chúng (Đảng Cộng sản và Tổng liên đoàn lao động Việt Nam) đã trở thành các thế lực tư bản đội lốt cộng sản, cấu kết với tư bản trong và ngoài nước cùng nhau bóc lột công nhân, nhân dân.\nCó một cái mà những kẻ phản động đội lốt cộng sản bây giờ cố tình lờ đi vì quyền lực và quyền lợi của chúng, đó là: Cộng sản không có nghĩa là chuyên quyền. Bác Hồ nếu vẫn còn sống, tôi tin Bác cũng sẽ cho phép có người phản biện với Đảng Cộng sản, vì cái tôn chỉ mục đích hoạt động của người Cộng sản là mang lại cuộc sống ngày càng tốt hơn cho con người. “Chuyên chính vô sản” mà Lê Nin đã đưa ra là đúng nhưng chưa đủ. Tức là khi đảng Cộng sản lên nắm quyền thì phải giữ lấy địa vị lãnh đạo. Nhưng chưa đủ: khi giới lãnh đạo phải đúng là Cộng sản thì mới được chuyên chính, không phải cứ mang tên Cộng sản mà đã xứng đáng là Cộng sản.\nVới lập luận trên, đã hé lộ ra một điều của Chủ nghĩa Mác mà các tiền bối của chúng ta vì lý do lịch sử đã nhất thời quên để rổi áp dụng cái “chuyên chính vô sản” một cách máy móc, đó là: Mọi sự vật và hiện tượng tồn tại và phát triển dựa trên sự thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập. Điều đó có nghĩa là, ngay cả người tốt lên lãnh đạo, họ vẫn cần phải có người phản biện để người tốt không bị tha hóa. Sự phản biện trong nội bộ Đảng có vai trò khách quan, nhưng không thể tốt bằng sự phản biện của một Đảng khác, dù biết rằng cái đảng khác có thể thay thế đảng cầm quyền bất cứ lúc nào.\nNếu đúng là cộng sản, thì Đảng của ta không tìm mọi cách, kể cả tiêu cực bằng bạo lực, để trấn áp, cấm đoán của lực lượng đối lập. Nếu đúng là Cộng sản, Đảng ta phải cho phép sự tồn tại của lực lượng đối lập trong khuôn khổ, mà nói thẳng ra, là cho phép sự tồn tại của một Đảng cộng sản nữa. Với cương vị là Đảng cầm quyền, Đảng ta có thể sử dụng ý chí chủ quan của mình để khống chế: chỉ có một đảng đối lập, mà tốt nhất bây giờ là cho phép duy nhất một Đảng đối lập mà thôi.\nLà một Đảng viên Cộng sản, tôi tin Bác Hồ nếu còn sống Bác cũng đồng tình với tôi\nVà như vậy từ chủ đề “Vì sao Mỹ thua Việt Nam” tôi muốn chia xẻ quan điểm của mình một lần nữa, rằng dù ở bất cứ đâu, muốn tồn tại chính quyền muốn tồn tại thì phải làm theo ý kiến đa số của nhân dân\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/12/vi-sau-m%E1%BB%B9-thua-trong-vietnam-war/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eVào x-cafe đọc được cái này hay quá, copy lại thỉnh thoảng nghiên cứu !\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nNước Mỹ thua vì nền chính trị “dân chủ” của Mỹ, chứ Mỹ không thua về quân sự. Tâm lý dân Mỹ thuộc loại “Mì ăn liền”, những gì kéo dài hơi lâu \u0026amp; không có kết quả, thì dân Mỹ không ủng hộ. Điều này có lợi cho nước Mỹ, vì không phải dính sâu vào cái gì thất lợi cho nước Mỹ quá lâu, kéo nước Mỹ ra khỏi vũng lầy đó để không bị sụp đổ. Trong khi cũng thế nhưng LX không có dân chủ, kinh tế LX phải gánh nặng “nghĩa vụ quốc tế” trên vai cũng một phần tạo ra sự sụp đổ của LX sau này.\u003cbr\u003e\nCó thể nói: “Mỹ là Đế Quốc nửa mùa” Các đời tổng thống Mỹ khi dính vào chiến tranh đều bị Dân Mỹ kéo ngược lại. Em chằng lo Mỹ là đế quốc, trong khi em lo cái thằng “Bắc Kinh” kia. Nó không dân chủ, dân nó cũng chằng thích chiến tranh, nhưng nó không bị kềm hãm bởi dân, nên tham vọng của nó mới đáng sợ, như LX ngày xưa vậy.\u003cbr\u003e\n————————————\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTôi nghĩ chúng ta hãy lấy bớt những từ ngữ cảm tính không cần thiết trong lịch sử VN ra để nhìn rỏ sự việc vào năm 1945.\u003c/em\u003e \u003cem\u003eVào thời kỳ này Nhật đã hoàn toàn khống chế VN và đánh bại thực dân pháp ra khỏi thuộc địa này. Nếu mà phải là 1 cuộc cách mạnh thật sự do người VN lãnh đạo đối kháng trực tiếp với quân nhật tôi nghĩ sau ngày thành lập quân đội nhân dân VN vào ngày 22/12/1944 với chỉ vọn vẹn 2 trung đội thì phải mất 10 năm mới đủ sức mạnh quân sự để có thể làm được cái gì với bọn phát xít nhật. Nhờ vào sự can thiệp và trợ giúp của Mỹ trên toàn bộ chiến trường á châu cộng vào sự lớn mạnh cũa các tổ chức kháng nhật của người trung quốc và nhờ vào 2 quả bom nguyên tử mất nhân đạo nhất của lịch sử loài người quân nhật đã đầu hàng vô điều kiện khiến cho VN được hoàn toàn mở cữa. Cái gọi là cách mạng tháng tám của VN mình chẳng qua là 1 cuộc cách mạng ăn theo đánh vào 1 thằng thương binh nhật đang thời kỳ hấp hối. Không chỉ có riêng Việt Minh tham gia vào cuộc cách mạng này, mà còn sự tham gia của hàng chục đảng phái chính trị khác. Đặc biệt trước ngày 2/9 ông Trần Trọng Kim đã tuyên bố VN độc lập… nhưng tới ngày 2/9 VM đã đưa ông HCM ra tuyên bố thêm 1 lần nữa. Có tài liệu lịch sử nào ghi rỏ có những đảng phái quốc gia hay có bao nhiêu người tham gia vào buổi tuyên ngôn độc lập trên thật sự người ta vẫn chưa có con số rỏ ràng và chính xác. Sự đồng thuận chung quanh chính phủ VNDCCH tôi muốn bác hảy chỉ ra là ai đồng thuận? Tổng thống Mỹ, nguyên thủ các nước có ai gởi điện mừng, có ai chia xẻ sự đồng thuận đó với ông HCM? Hay đó chỉ là 1 sự ngô nhận?\u003c/em\u003e \u003cem\u003eLý do Mỹ không ủng hộ ông HCM đó là vì:\u003c/em\u003e *1) HCM là người theo chủ nghĩa cộng sản – Tuy hợp tác với Liên Xô nhưng Mỹ không coi Liên Xô là đồng minh thân thiết. Mỹ họp tác với Trung Hoa nhưng chỉ ủng hộ chính phủ của Tưởng giới Thạch chứ không ủng hộ thế lực của cộng sản TQ.*\u003cem\u003e2) Pháp là đồng minh quan trọng của Mỹ và Mỹ vẫn ủng hộ chính sách thuộc địa của Pháp.\u003c/em\u003e \u003cem\u003eLý do Mỹ hất cảng Pháp ra khỏi Đông Dương đó là vì họ muốn khống chế thị trường đông dương để tiện cho việc phát triễn kinh tế và gây ảnh hưởng chính trị của Mỹ. Sau thế chiến thứ 2, cộng sản trở thành thế lực thù địch của Mỹ và nhiều nước tư bản. Vấn đế ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản là điều quan trọng vì nếu để cho cộng sản lan tràn, Mỹ sẻ mất đi vai trò cường quốc số 1 của thế giới có thể chi phối cả thế giới.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eôi định viết 1 thread mới “Nước Mỹ muốn gì ở VN” để tìm hiểu nguyên nhân tại sao Uncle Sam lại thiết tha với mãnh đất bé nhỏ này nhưng có lẽ gộp vào thread này cũng đủ để tranh luận về vấn đề đó.\u003c/em\u003e *Mỹ thất bại tại cuộc chiến VN đó là 1 sự thật hiển nhiên. Họ đã đổ vào VN cả 300 tỉ cùng 2 triệu lính để chỉ đạt 1 mục địch chặn đứng sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản trên toàn cỏi VN nhưng họ không đạt được mục tiêu đó. \u003cstrong\u003eNhưng nếu như Nickson không dắt tay Đặng Tiểu Bình trên vạn lý trường thành năm 1972\u003c/strong\u003e thi tôi nghĩ… Mỹ sẻ không rút khỏi VN vào năm 1973 và chấp nhận chấm dứt tham chiến ở VN. Từ 1 mục đích nhỏ nhoi là giửa cân bằng lực lượng giửa 2 miền nam bắc VN. Nay họ lại có 1 lực lượng gấp 20 lần VN bắt tay làm bạn góp phần bành trướng thế lực của người Mỹ đối kháng lại với Liên Xô thì VN không còn là nơi đáng cho họ bỏ công, bỏ của thậm chí bỏ cả tinh mạng để bảo vệ. Nếu tôi là người Mỹ, trong nước cờ ở trên tôi cũng sẻ đi theo giải pháp của họ để tránh cho nước Mỹ bị tổn hao thêm ngân sách và chuyển sang trị trường TQ để bành trướng về kinh tế và ảnh hưởng chính tri.*\u003cem\u003e\u003cstrong\u003eVN chúng ta chẳng qua chỉ là 1 bàn cờ giữa 2 phe ngồi chơi là Tư Bản và Cộng sản.\u003c/strong\u003e Họ choảng nhau tới tan nát bàn cờ và cuối cùng TB thua nhưng đã kết được 1 người bạn lớn là TQ, cộng sản thắng như đã mất đi 1 thằng em khổng lồ. Chỉ có dân tộc VN mình là bị thua trầm trọng nhất vì chúng ta chỉ là cái bàn cờ và những con cớ không có tự chủ, mặc cho bọn đầu sỏ quốc tế muốn chơi kiểu nào thì chơi. VN đã tổn hao hàng triệu nhân mạng, biết bao gia đình tan nát vì chiến tranh. Sau khi cuộc chiến chấm dứt thì VN chúng ta lại chìm đắm trong sự trả thù gây ra thêm nhiều thảm cảnh ly tán và phân ly. Con người trong xã hội VN trở nên chia rẻ bởi hận thù giai cấp, bởi hận thù kẻ thắng người thua… và cho tới ngày hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục đắm chìm trong hận thù đó.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n————————————————–\u003c/p\u003e","title":"Vì sao Mỹ thua trong Vietnam War?"},{"content":"Lượm được từ trang thehe8x.net\nAi muốn đọc chi tiết thì vào link còn tớ chỉ nhận xét vài cái liên quan thui 😀\nĐầu tiên,tớ tìm cung song tử của tớ:\nNam sinh cung Song tử\nHai ký hiệu trong biểu tượng song sinh có nghĩa những người đàn ông sinh cung song tử luôn muốn mọi thứ phải có đôi. Bạn có thể làm hai công việc, yêu hai người phụ nữ và điều quan trọng là đều có thể chung thủy với cả hai (ở một chừng mực nào đó).\nỐi giời, luôn muốn mọi thứ có đôi thì là tốt, có hai cái nhà, có hai cái ô tô, có 2 cái laptop, hai đường ADSL đều tốt (thậm chí tuyệt vời) nhưng nó lại tương cho câu: “yêu hai người phụ nữ”, đấm vào mặt mình à? Uh, đấm rồi thì xoa “quan trọng là đều có thể chung thủy với cả hai” – ơ tài nhỉ, chung thủy với cả hai á? À, “một chừng mực nào đó”. Chả hiểu cái một chừng mực nào đó của nó là thế nào, hình như mình cũng yêu hai người rùi hay sao ý nhỉ? Kết quả là giờ while hand nè. No no no, cái gì có thể hai chứ cái này nhất định phải unique!\nXong tớ rùi, tớ tìm cung Thần nông của V:\nNữ sinh cung Thần nông\nVới bạn ngoại tình là một điều kinh khủng và không thể chấp nhận được. Bạn rất khó tin một người đàn ông. Để tin họ, bạn phải thử thách họ rất nhiều. Bị phản bội sẽ làm con tim bạn đóng băng trở lại. Tuy nhiên sự chung thủy của chính bạn đôi khi lại là câu hỏi lớn. Khi bạn trở thành một Thần nông xấu, liệu bạn có còn là người thuỷ chung với những bí mật và những cử chỉ quyến rũ của mình?\nTừ đầu tới chỗ “băng trở lại” thì đúng, đúng lắm lắm, mình phục bọn bói toán này quá đi thôi – vì mình là “direct victim” nên mình bít là đúng :)). Nhưng phần sau, mới mẻ đây, ý nó là nữ cung Thần nông yêu cầu chung thủy cao nhưng lại không chung thủy lắm? Thế có vẻ không ổn nhỉ, nhưng thực ra là ổn, vì nếu người kia đã không chung thủy thì nữ cung thần nông cũng có quyền đó chứ? (À mà tại sao lúc nào cũng phải bênh thế nhỉ????)\nTiếp theo, tớ tìm ngày 24/7 xem nó ở cung nào:\nNữ sinh cung Sư tử\nMặt trời và sư tử là những ký hiệu của sự thủy chung. Một khi bạn đã tuyên bố chuyện tình cảm của mình thì vì sĩ diện cá nhân và lòng tự trọng, bạn sẽ luôn chung thuỷ với chuyện tình cảm đó.\nHôn nhân với bạn là lời thề của tình yêu, danh dự. Bạn hãy biết nghe con tim của mình. Và bởi theo bạn tình yêu và sự chung thuỷ không thể tách rời nhau nên khi không còn yêu, bạn cũng không ngại ngần tiến lên phía trước.\nTớ chưa bít bạn ấy nhiều lắm, nhưng theo những tuyên bố của bạn ấy thì các đồng chí bói toàn này lại được mùa nữa rùi 😀\nAi nữa nhỉ, thôi thế đã.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/12/doan-bi%E1%BA%BFt-long-chung-th%E1%BB%A7y-qua-ngay-sinh-ch%E1%BA%BFt-c%C6%B0%E1%BB%9Di-va-ch%E1%BA%BFt-khoc/","summary":"\u003cp\u003eLượm được từ trang \u003ca href=\"http://thehe8x.net/news/Boi-8X/2007/01/02/7327.php\"\u003ethehe8x.net\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\nAi muốn đọc chi tiết thì vào link còn tớ chỉ nhận xét vài cái liên quan thui 😀\u003cbr\u003e\nĐầu tiên,tớ tìm cung song tử của tớ:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNam sinh cung Song tử\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eHai ký hiệu trong biểu tượng song sinh có nghĩa những người đàn ông sinh cung song tử luôn muốn mọi thứ phải có đôi. Bạn có thể làm hai công việc, yêu hai người phụ nữ và điều quan trọng là đều có thể chung thủy với cả hai (ở một chừng mực nào đó).\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nỐi giời, luôn muốn mọi thứ có đôi thì là tốt, có hai cái nhà, có hai cái ô tô, có 2 cái laptop, hai đường ADSL đều tốt (thậm chí tuyệt vời) nhưng nó lại tương cho câu: “yêu hai người phụ nữ”, đấm vào mặt mình à? Uh, đấm rồi thì xoa “quan trọng là đều có thể chung thủy với cả hai” – ơ tài nhỉ, chung thủy với cả hai á? À, “một chừng mực nào đó”. Chả hiểu cái một chừng mực nào đó của nó là thế nào, hình như mình cũng yêu hai người rùi hay sao ý nhỉ? Kết quả là giờ while hand nè. No no no, cái gì có thể hai chứ cái này nhất định phải \u003cstrong\u003eunique!\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nXong tớ rùi, tớ tìm cung Thần nông của V:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNữ sinh cung Thần nông\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eVới bạn ngoại tình là một điều kinh khủng và không thể chấp nhận được. Bạn rất khó tin một người đàn ông. Để tin họ, bạn phải thử thách họ rất nhiều. Bị phản bội sẽ làm con tim bạn đóng băng trở lại. Tuy nhiên sự chung thủy của chính bạn đôi khi lại là câu hỏi lớn. Khi bạn trở thành một Thần nông xấu, liệu bạn có còn là người thuỷ chung với những bí mật và những cử chỉ quyến rũ của mình?\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTừ đầu tới chỗ “băng trở lại” thì đúng, đúng lắm lắm, mình phục bọn bói toán này quá đi thôi – vì mình là “direct victim” nên mình bít là đúng :)). Nhưng phần sau, mới mẻ đây, ý nó là nữ cung Thần nông yêu cầu chung thủy cao nhưng lại không chung thủy lắm? Thế có vẻ không ổn nhỉ, nhưng thực ra là ổn, vì nếu người kia đã không chung thủy thì nữ cung thần nông cũng có quyền đó chứ? (À mà tại sao lúc nào cũng phải bênh thế nhỉ????)\u003cbr\u003e\nTiếp theo, tớ tìm ngày 24/7 xem nó ở cung nào:\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eNữ sinh cung Sư tử\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eMặt trời và sư tử là những ký hiệu của sự thủy chung. Một khi bạn đã tuyên bố chuyện tình cảm của mình thì vì sĩ diện cá nhân và lòng tự trọng, bạn sẽ luôn chung thuỷ với chuyện tình cảm đó.\u003cbr\u003e\nHôn nhân với bạn là lời thề của tình yêu, danh dự. Bạn hãy biết nghe con tim của mình. Và bởi theo bạn tình yêu và sự chung thuỷ không thể tách rời nhau nên khi không còn yêu, bạn cũng không ngại ngần tiến lên phía trước.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\nTớ chưa bít bạn ấy nhiều lắm, nhưng theo những tuyên bố của bạn ấy thì các đồng chí bói toàn này lại được mùa nữa rùi 😀\u003cbr\u003e\nAi nữa nhỉ, thôi thế đã.\u003c/p\u003e","title":"Đoán biết lòng chung thủy qua ngày sinh – chết cười và “chết khóc” :))"},{"content":"Sơ kết kì thi học kì :))\nVậy là chỉ còn 2 môn nữa thôi, sẽ thoát khỏi “kiếp nạn” này. Mình thề là mình ghét lý và càng ghét hơn là phải đi thi lý – bởi vì mình không làm được. Nhưng hôm nay, thi xong lý quang, lại cảm thấy vui vui, sướng sướng. Vui vì thi xong thì là tất nhiên, nhưng còn vui vì làm bài không đến nỗi nào. Đối với môn nào thì cầu điểm cao chứ riêng với lý, đi thi chỉ cầu một chữ “qua”. Bi đát nhỉ. Nhưng tình yêu dành hết cho IT rồi nên xin lỗi nhé, tao không yêu mày được lý ạ.\nMình đã thi được 5 môn. Thì có tới 4 môn mình cảm thấy mình may mắn. Kinh tế chính trị – vào cái đề mà mình nghĩ mình sẽ làm tốt hơn cái đề kia. Tin – cũng vào một cái đề mà mình cảm thấy đơn giản, bởi vì đề không hỏi những cái mình không học. Lý thực hành – thầy hỏi về bài 9 với bài 4, ơ hơ, vừa chép phần chuẩn bị của 2 bài này lúc sáng sớm (4h dậy chép), đáng ra là trước khi đi thực hành phải chuẩn bị bài, mình cũng chuẩn bị khá chăm chỉ nhưng còn bài 4, 9, 10 chưa chép lý thuyết nên hôm qua chép nốt. Hôm qua vừa chép, hôm nay tất nhiên vẫn chưa quên, hehe, thế là trả lời được 5/6 câu, 7 điểm. Ngon. Và hôm nay thi lý quang, mình không học phần nhiễu xạ, vì gấp quá không học kịp và phần này đúng là cũng “nhiễu” lắm, ô hay nhỉ, trong đề không có tí nào nhiễu xạ, chỉ có phân cực, bức xạ nhiệt và giao thoa, làm được phân cực và giao thoa, còn bức xạ nhiệt thì bó tay vì chưa kịp học. Phải nói thật là tôi thấy mình may mắn, toàn thi vào cái mình học – tất nhiên là trừ môn lý điện – môn này chết hẳn – vào nhìn đề phát muốn đi về luôn, học định luật O-G rất kỹ, không có tí nào, điện thế không sờ đến lại đầy ra đấy, :((.\n5 hôm đi thi, hai hôm đầu ăn sáng là phở, hôm thứ 3 cũng ăn phở cho may mắn như hai hôm trước nhưng rất tiếc… Hai môn vừa rồi tớ chuyển sang ăn bún riêu cua :)) Mà trước hôm đi thi điện, tớ mua chuối về ăn, hôm sau đi thi toi luôn, thế nên dù rất thích chuối thì vẫn phải tạm ngừng ăn cái đã. Ah, theo quy luật thì suy ra không được “3 môn cùng một món”, có lẽ môn tiếp theo là Tiếng Anh ta phải kiếm cái khác để ăn thôi, nhưng bún cua ngon lắm, hichic…\n5 môn vừa rồi tớ vắt sức ác quá, đến hôm qua thì đã thấy những dấu hiệu kiệt sức. Môn đầu tiên, KTCT, vì bịa được nên dậy lúc 6h. Môn thứ 2, Tin, ngủ 4h, dậy 7h30. Môn thứ 3, lý điện, ngủ 1h dậy 4h. Môn thứ 4 thực hành lý: ngủ 2h dậy 4h. Môn thứ 5: ngủ rất nhiều (ngày) vì mệt, tối trước khi đi thi, ngồi học mà mắt cứ díp lại, hic, đi ngủ lúc 11h và cố dậy lúc 4h, nhưng chỉ đọc được một tẹo rồi lại nằm tiếp tới 6h, nếu có đủ sức để học chắc sẽ khá hơn đấy. Phải ngủ bù thôi, kẻo teo mất. Mặt mình bắt đầu hốc hác rùi.\nTiếng Anh và xác suất thống kê. Come on !!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/12/s%C6%A1-k%E1%BA%BFt-ki-thi-h%E1%BB%8Dc-ki/","summary":"\u003cp\u003eSơ kết kì thi học kì :))\u003cbr\u003e\nVậy là chỉ còn 2 môn nữa thôi, sẽ thoát khỏi “kiếp nạn” này. Mình thề là mình ghét lý và càng ghét hơn là phải đi thi lý – bởi vì mình không làm được. Nhưng hôm nay, thi xong lý quang, lại cảm thấy vui vui, sướng sướng. Vui vì thi xong thì là tất nhiên, nhưng còn vui vì làm bài không đến nỗi nào. Đối với môn nào thì cầu điểm cao chứ riêng với lý, đi thi chỉ cầu một chữ “qua”. Bi đát nhỉ. Nhưng tình yêu dành hết cho IT rồi nên xin lỗi nhé, tao không yêu mày được lý ạ.\u003cbr\u003e\nMình đã thi được 5 môn. Thì có tới 4 môn mình cảm thấy mình may mắn. Kinh tế chính trị – vào cái đề mà mình nghĩ mình sẽ làm tốt hơn cái đề kia. Tin – cũng vào một cái đề mà mình cảm thấy đơn giản, bởi vì đề không hỏi những cái mình không học. Lý thực hành – thầy hỏi về bài 9 với bài 4, ơ hơ, vừa chép phần chuẩn bị của 2 bài này lúc sáng sớm (4h dậy chép), đáng ra là trước khi đi thực hành phải chuẩn bị bài, mình cũng chuẩn bị khá chăm chỉ nhưng còn bài 4, 9, 10 chưa chép lý thuyết nên hôm qua chép nốt. Hôm qua vừa chép, hôm nay tất nhiên vẫn chưa quên, hehe, thế là trả lời được 5/6 câu, 7 điểm. Ngon. Và hôm nay thi lý quang, mình không học phần nhiễu xạ, vì gấp quá không học kịp và phần này đúng là cũng “nhiễu” lắm, ô hay nhỉ, trong đề không có tí nào nhiễu xạ, chỉ có phân cực, bức xạ nhiệt và giao thoa, làm được phân cực và giao thoa, còn bức xạ nhiệt thì bó tay vì chưa kịp học. Phải nói thật là tôi thấy mình may mắn, toàn thi vào cái mình học – tất nhiên là trừ môn lý điện – môn này chết hẳn – vào nhìn đề phát muốn đi về luôn, học định luật O-G rất kỹ, không có tí nào, điện thế không sờ đến lại đầy ra đấy, :((.\u003cbr\u003e\n5 hôm đi thi, hai hôm đầu ăn sáng là phở, hôm thứ 3 cũng ăn phở cho may mắn như hai hôm trước nhưng rất tiếc… Hai môn vừa rồi tớ chuyển sang ăn bún riêu cua :)) Mà trước hôm đi thi điện, tớ mua chuối về ăn, hôm sau đi thi toi luôn, thế nên dù rất thích chuối thì vẫn phải tạm ngừng ăn cái đã. Ah, theo quy luật thì suy ra không được “3 môn cùng một món”, có lẽ môn tiếp theo là Tiếng Anh ta phải kiếm cái khác để ăn thôi, nhưng bún cua ngon lắm, hichic…\u003cbr\u003e\n5 môn vừa rồi tớ vắt sức ác quá, đến hôm qua thì đã thấy những dấu hiệu kiệt sức. Môn đầu tiên, KTCT, vì bịa được nên dậy lúc 6h. Môn thứ 2, Tin, ngủ 4h, dậy 7h30. Môn thứ 3, lý điện, ngủ 1h dậy 4h. Môn thứ 4 thực hành lý: ngủ 2h dậy 4h. Môn thứ 5: ngủ rất nhiều (ngày) vì mệt, tối trước khi đi thi, ngồi học mà mắt cứ díp lại, hic, đi ngủ lúc 11h và cố dậy lúc 4h, nhưng chỉ đọc được một tẹo rồi lại nằm tiếp tới 6h, nếu có đủ sức để học chắc sẽ khá hơn đấy. Phải ngủ bù thôi, kẻo teo mất. Mặt mình bắt đầu hốc hác rùi.\u003cbr\u003e\nTiếng Anh và xác suất thống kê. Come on !!!!\u003c/p\u003e","title":"Sơ kết kì thi học kì :))"},{"content":"The Boat Song (US)\nFrom Lunar: SSS\nmusic by Noriyuki Iwadare\nWishing on a dream that seems far off\nHoping it will come today.\nInto the starlit night,\nFoolish dreamers turn their gaze,\nWaiting on a shooting star.\nBut, what if that star is not to come?\nWill their dreams fade to nothing?\nWhen the horizon darkens most,\nWe all need to believe there is hope.\nIs an angel watching closely over me?\nCan there be a guiding light I’ve yet to see?\nI know my heart should guide me, but,\nThere’s a hole within my soul.\nWhat will fill this emptiness inside of me?\nAm I to be satisfied without knowing?\nI wish, then, for a chance to see,\nNow all I need, (desperately)\nIs my star to come…\nCu00e1ch chu00e8n: mu1ecdi ngu01b0u1eddi sou1ea1n thu1ea3o entry bu00ecnh thu01b0u1eddng, sau khi xong ru1ed3i nhu1ea5n vu00e0o View HTML Source. Chu00e8n u0111ou1ea1n mu00e3 du01b0u1edbi u0111u00e2y vu00e0o:\nNhu1edb thay cu00e1i ADRESS bu1eb1ng u0111u1ecba chu1ec9 file nhu1ea1c cu1ee7a bu1ea1n. Vu00ed du1ee5 nhu01b0 bu00e0i trong nu00e0y cu1ee7a mu00ecnh lu00e0 u0111ou1ea1n mu00e3:\nCu00f2n nu1ebfu muu1ed1n bu00e0i hu00e1t tu1ef1 chu1ea1y, khu00f4ng cu1ea7n nhu1ea5n Play thu00ec du00f9ng u0111ou1ea1n mu00e3 nu00e0y:\n“\nVu00ec mu00ecnh upload file nhu1ea1c lu00ean blog u1edf OPERA, OPERA cho ta 300MB u0111u1ec3 upload du1eef liu1ec7u, cu00f3 lu1ebd mu1ecdi ngu01b0u1eddi nu00ean lu00e0m mu1ed9t cu00e1i cho nu00f3 thou1ea3i mu00e1i 🙂\nTham khu1ea3o vu00e0 hu1ecdc hu1ecfi tu1eeb: blog cu1ee7a DAIKA\nCu1ea3m u01a1n bu1ea1n DAIKA nhiu1ec1u !\nPS: bu00e0i hu00e1t vu00ed du1ee5 nu00e0y hay u0111u1ea5y chu1ee9 ?\nu00a0u00a0u00a0u00a0u00a0u00a0u00a0u00a0\n————————————————-\nTu1ea1o playlist – u0111u1ec3 nghe nhiu1ec1u bu00e0i, thu00edch bu00e0i nu00e0o nhu1ea5n vu00e0o bu00e0i u0111u1ea5y su1ebd chuyu1ec3n ngay sang cho bu1ea1n nghe, quu00e1 tiu1ec7n.\nCu00e1c bu1ea1n cu00f3 thu1ec3 nghe tru1ef1c tiu1ebfp vu00e0 down u0111u01b0u1ee3c u0111u1ea5y( phu1ea3i chuu1ed9t vu00e0o tu00ean bu00e0i hu00e1t mu00e0 xem ). Chu00fa u00fd lu00e0 lu00e0m cu00e1i playlist nu00e0y cu00e1c file nhu1ea1c phu1ea3i lu00e0 MP3 . Lu00e0m cu00e1i nu00e0y ru1ea5t u0111u01a1n giu1ea3n. Chu1ec9 cu1ea7n:\nVau0300o trang http://musicwebtown.com Sau u0111ou0301 u0111u0103ng kiu0301 mu00f4u0323t acc ( ru00e2u0301t nhanh , khu00f4ng cu00e2u0300n kiu0301ch hoau0323t mail) Vau0300o phu00e2u0300n create playlist , u0111iu00eau0300n cau0301c thu00f4ng tin nhu01b0 tu00ean Album (playlist cuu0309a bau0323n ) , lu01a1u0300i giu01a1u0301i thiu00eau0323u , up au0309nh minh hou0323a cho album . u00c2u0301n save . Nou0301 hiu00eau0323n tiu00eau0301p trang mu01a1u0301i u0111u00eau0309 up file nhau0323c ( lu01b0u yu0301 chiu0309 file mp3 thu00f4i ) Up xong ta view cau0301i playlist cuu0309a miu0300nh bu0103u0300ng link : http://musicwebtown.com/tu00ean_acc (hou0103u0323c u00e2u0301n nuu0301t view u01a1u0309 tru00ean ) u00c2u0301n nuu0301t Copy playlist to website u0111u00eau0309 lu00e2u0301y Code . Vau0300o compose entry u0110au0301nh du00e2u0301u nuu0301t view Html , paste code vau0300o lu00e0m nhu01b0 post video, u1ea3nh iu1ebfc u00fd\nFrom: http://blog.360.yahoo.com/blog-HN5GVWg_c6NuOX.MjEM5zZ8UZaf1TFw-?cq=1\u0026amp;p=2031 Bình luận (3) TrảiNghiệmCuộcSống — 2007-01-11 08:12\ncam on ban comment. minh cung biet co hoi offline nhung khogn co thoi gian de tham gia. Hy vong mot ngay se duoc tham gia hoi nay…\nMr Free — 2007-01-11 12:43\nOh, Daika lịch sự kinh điển, có một cái comment thui mà. Không phải khách sáo ^_^.\nX-cafe có offline à, hì, tớ giờ mới bít đó. Tớ đọc ở đó lâu rùi, nhưng chỉ đọc là chính thôi.\nKim Ji Yong (^00^) — 2008-11-19 08:02\nban oi, sao lam xong nhung van ko nghe thay gi het vay ha ????\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/10/nghe-nh%E1%BA%A1c-tr%E1%BB%B1c-ti%E1%BA%BFp-tren-blog/","summary":"\u003cp\u003eThe Boat Song (US)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eFrom Lunar: SSS\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003emusic by Noriyuki Iwadare\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWishing on a dream that seems far off\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHoping it will come today.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eInto the starlit night,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eFoolish dreamers turn their gaze,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWaiting on a shooting star.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eBut, what if that star is not to come?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWill their dreams fade to nothing?\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWhen the horizon darkens most,\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eWe all need to believe there is hope.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eIs an angel watching closely over me?\u003c/p\u003e","title":"Nghe nhạc trực tiếp trên blog ^^"},{"content":"8:41am, đứng trên xe bus 44 đi về nhà mà lòng cảm thấy lâng lâng. 7 điểm thực hành vật lý, qua đẹp rồi, và nhất là quá nhanh gọn nữa, mình vào đầu tiên và cũng ra đầu tiên luôn. Tuyệt vời!\nMọi người thắc mắc có thể sẽ thắc mắc, 7 điểm thôi có gì mà vui thế, uh, 7 điểm thôi nhưng là môn vật lý, đã có lúc tớ toàn 10 vật lý nhưng bây giờ, với cái chương trình vật lý đại cương tẻ nhạt ở ĐH này, 7 đã là thành công lắm rồi. Nhất là với cách học tài tử của tớ, hic!\nPhải công nhận là mình may mắn, quá may mắn. Ôi may mắn ơi, sao mày không đồng hành cùng tao luôn mà lại bỏ đi ở môn lý điện, giờ mới quay trở về. :)). Kể một chút để chứng minh mình may mắn nè:\n– Hoàn cảnh: chưa làm hết phần xử lý số liệu, nói chính xác là tới chiều hôm qua vẫn chưa xử lí chút nào những số liệu thực hành. Tối lại có Hiền, Tiên tới chơi, kết quả là hơn 11h mới bắt đầu xử lí, may có thằng Vinh cũng đỡ một chút. Nhưng cũng chỉ xử lí được 2-3 bài gì đó, sáng đến mượn vở chép thêm một ít, hic… Rồi lý thuyết, tớ cũng cực kì lơ mơ. Hoảng lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh bơ: “hỏng lý điện rồi, môn này chết nữa cũng thế thôi” – tâm lý không còn gì để mất. Tớ là người thu vở thực hành mang vào phòng thi – tức là có quyền ưu tiên vở mình ở cuối hoặc ở giữa để được gọi sau. Lúc đầu nó ở cuối thật, nhưng tớ lại lôi nó ra định làm thêm, đến lúc thầy giáo gọi mang vào, tớ vội vàng để vở mình lên đầu tiên bê vào luôn, nghĩ: vào đầu cũng chả sao, trượt kệ. Và tất nhiên tớ được vinh dự vào thi đầu tiên. Kí tên, có 4 thầy đang ngồi chờ, mình không bít chọn ai, định đi vào cái ông “hắc xì dầu” hướng dẫn mình thực hành nhưng ghê ông này lắm nên dứ dứ :D:D Ông ấy thấy mình lúng túng liền bảo tùy chọn ai cũng ok. Thế là mình lướt xuống ngay cái thầy béo béo trông có vẻ hiền hiền, và đúng là “sự lựa chọn hoàn hảo”. Thầy hỏi 6 câu thì mình trả lời ổn được 5 câu, 7 điểm ra luôn. Chưa tới 5 phút, hihi, tuyệt !!!!! Thấy mình ra sớm quá, bọn ở ngoài bu lại hỏi thăm ầm ĩ, hehe…\n– Bây giờ tớ đang buồn ngủ quá, muốn ngủ lắm rồi vì đêm qua hơn 2h mới ngủ mà sáng nay 4h20 đã dậy rồi. Hôm qua tớ bảo thằng Vinh hẹn cho tớ 4h dậy, thế mà lúc tớ lọ mọ dậy (vì bọn chuột phá quá, tức mình dậy tìm chuột), nhìn đồng hồ đã 4h20, đúng là di động lởm. Đấu tranh để ra khỏi được cái chăn quả là vất vả, trời thì có 10 độ. Ngồi học, lạnh, vừa thương vừa hận mình, nếu học tử tế ra thì đâu phải khổ cực nhọc thân thế này, ôi cái kiểu học tài tử đáng nguyền rủa.\n– 7h2′ tớ ra khỏi nhà (9 nước nhé), quyết định ăn bún riêu cua, ngon tuyệt! Ra sạp báo mua SVVN (hôm nay là thứ 4), đi được nửa đường ra bến xe bus mới nhớ là mình không mang vé tháng, hic, lại quay lại lấy, căn bản từ Ngã Tư Sở xuống trường KHTN cũng gần nên quay lại vô tư. Buồn cười thật.\nÔi, kể hết rồi, ai chia vui cùng tớ không? Ah, cảm ơn sự may mắn, mày thật tốt, nhưng tao hi vọng, những lần sau, tao có thể tự tin đi thi mà không cần hi vọng vào mày, may mắn ạ. Dù sao tao cũng yêu quý mày lắm, may đã đến với tao rất nhiều. Thank you very much.\nPS: Niềm vui ngắn chẳng tày gang, hehe, lúc về tới nhà, cởi áo len đi ngủ thì thấy dính dính, ôi thôi, dính kẹo cao su, loại bigbaball hay sao ấy, chắc là lúc mình ngồi ở bến xe bus. Không buồn hay tức đâu, vì đang vui mà, chỉ có điều cảm thấy thất vọng cho cái ý thức Việt, thế thôi. Đi ngủ nhé, good noon !!!!\nBình luận (3) Girl from heaven — 2007-01-10 04:58\nTớ cũng hay học kiểu tài tử, thích cái gì học cái đấy, không thích thì không học, hứng lên thì học, không hứng thì… lên mạng. Mỗi tội học thế này dễ chết lắm, hồi trước suýt tí nữa thì “đi” môn Xác suất, sợ rồi (nhưng vẫn giữ nguyên phong cách, không thay đổi được)\nCậu để cái theme đen sì như than, thấy ghê, lại phải “view without theme”\nanticlockwise_feb — 2007-01-11 04:50\nHừm, hôm sau thi rồi mà còn tiếp bạn gái, thế mà không trượt đi cho biết tay, he he! Chết vì gái!\nMr Free — 2007-01-11 08:09\nĐừng View without theme, tại cái hình nền load hơi lâu một chút chứ không phải đen sì đâu, please wait and you will like it.\nTớ không thích, và nói thẳng ra là tớ rất ghét kiểu học này, nhưng tớ đã bị nó “cuốn vào”, hic, nhất định tớ sẽ thoát ra khỏi nó, học hành thế này thì không có tương lai :((\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/10/may-m%E1%BA%AFn-c%E1%BA%A3m-%C6%A1n-ng%C6%B0%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003e8:41am, đứng trên xe bus 44 đi về nhà mà lòng cảm thấy lâng lâng. 7 điểm thực hành vật lý, qua đẹp rồi, và nhất là quá nhanh gọn nữa, mình vào đầu tiên và cũng ra đầu tiên luôn. Tuyệt vời!\u003cbr\u003e\nMọi người thắc mắc có thể sẽ thắc mắc, 7 điểm thôi có gì mà vui thế, uh, 7 điểm thôi nhưng là môn vật lý, đã có lúc tớ toàn 10 vật lý nhưng bây giờ, với cái chương trình vật lý đại cương tẻ nhạt ở ĐH này, 7 đã là thành công lắm rồi. Nhất là với cách học tài tử của tớ, hic!\u003cbr\u003e\nPhải công nhận là mình may mắn, quá may mắn. Ôi may mắn ơi, sao mày không đồng hành cùng tao luôn mà lại bỏ đi ở môn lý điện, giờ mới quay trở về. :)). Kể một chút để chứng minh mình may mắn nè:\u003cbr\u003e\n– Hoàn cảnh: chưa làm hết phần xử lý số liệu, nói chính xác là tới chiều hôm qua vẫn chưa xử lí chút nào những số liệu thực hành. Tối lại có Hiền, Tiên tới chơi, kết quả là hơn 11h mới bắt đầu xử lí, may có thằng Vinh cũng đỡ một chút. Nhưng cũng chỉ xử lí được 2-3 bài gì đó, sáng đến mượn vở chép thêm một ít, hic… Rồi lý thuyết, tớ cũng cực kì lơ mơ. Hoảng lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh bơ: “hỏng lý điện rồi, môn này chết nữa cũng thế thôi” – tâm lý không còn gì để mất. Tớ là người thu vở thực hành mang vào phòng thi – tức là có quyền ưu tiên vở mình ở cuối hoặc ở giữa để được gọi sau. Lúc đầu nó ở cuối thật, nhưng tớ lại lôi nó ra định làm thêm, đến lúc thầy giáo gọi mang vào, tớ vội vàng để vở mình lên đầu tiên bê vào luôn, nghĩ: vào đầu cũng chả sao, trượt kệ. Và tất nhiên tớ được vinh dự vào thi đầu tiên. Kí tên, có 4 thầy đang ngồi chờ, mình không bít chọn ai, định đi vào cái ông “hắc xì dầu” hướng dẫn mình thực hành nhưng ghê ông này lắm nên dứ dứ :D:D Ông ấy thấy mình lúng túng liền bảo tùy chọn ai cũng ok. Thế là mình lướt xuống ngay cái thầy béo béo trông có vẻ hiền hiền, và đúng là “sự lựa chọn hoàn hảo”. Thầy hỏi 6 câu thì mình trả lời ổn được 5 câu, 7 điểm ra luôn. Chưa tới 5 phút, hihi, tuyệt !!!!! Thấy mình ra sớm quá, bọn ở ngoài bu lại hỏi thăm ầm ĩ, hehe…\u003cbr\u003e\n– Bây giờ tớ đang buồn ngủ quá, muốn ngủ lắm rồi vì đêm qua hơn 2h mới ngủ mà sáng nay 4h20 đã dậy rồi. Hôm qua tớ bảo thằng Vinh hẹn cho tớ 4h dậy, thế mà lúc tớ lọ mọ dậy (vì bọn chuột phá quá, tức mình dậy tìm chuột), nhìn đồng hồ đã 4h20, đúng là di động lởm. Đấu tranh để ra khỏi được cái chăn quả là vất vả, trời thì có 10 độ. Ngồi học, lạnh, vừa thương vừa hận mình, nếu học tử tế ra thì đâu phải khổ cực nhọc thân thế này, ôi cái kiểu học tài tử đáng nguyền rủa.\u003cbr\u003e\n– 7h2′ tớ ra khỏi nhà (9 nước nhé), quyết định ăn bún riêu cua, ngon tuyệt! Ra sạp báo mua SVVN (hôm nay là thứ 4), đi được nửa đường ra bến xe bus mới nhớ là mình không mang vé tháng, hic, lại quay lại lấy, căn bản từ Ngã Tư Sở xuống trường KHTN cũng gần nên quay lại vô tư. Buồn cười thật.\u003cbr\u003e\nÔi, kể hết rồi, ai chia vui cùng tớ không? Ah, cảm ơn sự may mắn, mày thật tốt, nhưng tao hi vọng, những lần sau, tao có thể tự tin đi thi mà không cần hi vọng vào mày, may mắn ạ. Dù sao tao cũng yêu quý mày lắm, may đã đến với tao rất nhiều. Thank you very much.\u003cbr\u003e\nPS: Niềm vui ngắn chẳng tày gang, hehe, lúc về tới nhà, cởi áo len đi ngủ thì thấy dính dính, ôi thôi, dính kẹo cao su, loại bigbaball hay sao ấy, chắc là lúc mình ngồi ở bến xe bus. Không buồn hay tức đâu, vì đang vui mà, chỉ có điều cảm thấy thất vọng cho cái ý thức Việt, thế thôi. Đi ngủ nhé, good noon !!!!\u003c/p\u003e","title":"May mắn, cảm ơn ngươi !"},{"content":"8:41am, đứng trên xe bus 44 đi về nhà mà lòng cảm thấy lâng lâng. 7 điểm thực hành vật lý, qua đẹp rồi, và nhất là quá nhanh gọn nữa, mình vào đầu tiên và cũng ra đầu tiên luôn. Tuyệt vời!\nMọi người thắc mắc có thể sẽ thắc mắc, 7 điểm thôi có gì mà vui thế, uh, 7 điểm thôi nhưng là môn vật lý, đã có lúc tớ toàn 10 vật lý nhưng bây giờ, với cái chương trình vật lý đại cương tẻ nhạt ở ĐH này, 7 đã là thành công lắm rồi. Nhất là với cách học tài tử của tớ, hic!\nPhải công nhận là mình may mắn, quá may mắn. Ôi may mắn ơi, sao mày không đồng hành cùng tao luôn mà lại bỏ đi ở môn lý điện, giờ mới quay trở về. :)). Kể một chút để chứng minh mình may mắn nè:\n– Hoàn cảnh: chưa làm hết phần xử lý số liệu, nói chính xác là tới chiều hôm qua vẫn chưa xử lí chút nào những số liệu thực hành. Tối lại có Hiền, Tiên tới chơi, kết quả là hơn 11h mới bắt đầu xử lí, may có thằng Vinh cũng đỡ một chút. Nhưng cũng chỉ xử lí được 2-3 bài gì đó, sáng đến mượn vở chép thêm một ít, hic… Rồi lý thuyết, tớ cũng cực kì lơ mơ. Hoảng lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh bơ: \u0026ldquo;hỏng lý điện rồi, môn này chết nữa cũng thế thôi\u0026rdquo; – tâm lý không còn gì để mất. Tớ là người thu vở thực hành mang vào phòng thi – tức là có quyền ưu tiên vở mình ở cuối hoặc ở giữa để được gọi sau. Lúc đầu nó ở cuối thật, nhưng tớ lại lôi nó ra định làm thêm, đến lúc thầy giáo gọi mang vào, tớ vội vàng để vở mình lên đầu tiên bê vào luôn, nghĩ: vào đầu cũng chả sao, trượt kệ. Và tất nhiên tớ được vinh dự vào thi đầu tiên. Kí tên, có 4 thầy đang ngồi chờ, mình không bít chọn ai, định đi vào cái ông \u0026ldquo;hắc xì dầu\u0026rdquo; hướng dẫn mình thực hành nhưng ghê ông này lắm nên dứ dứ :D:D Ông ấy thấy mình lúng túng liền bảo tùy chọn ai cũng ok. Thế là mình lướt xuống ngay cái thầy béo béo trông có vẻ hiền hiền, và đúng là \u0026ldquo;sự lựa chọn hoàn hảo\u0026rdquo;. Thầy hỏi 6 câu thì mình trả lời ổn được 5 câu, 7 điểm ra luôn. Chưa tới 5 phút, hihi, tuyệt !!!!! Thấy mình ra sớm quá, bọn ở ngoài bu lại hỏi thăm ầm ĩ, hehe…\n– Bây giờ tớ đang buồn ngủ quá, muốn ngủ lắm rồi vì đêm qua hơn 2h mới ngủ mà sáng nay 4h20 đã dậy rồi. Hôm qua tớ bảo thằng Vinh hẹn cho tớ 4h dậy, thế mà lúc tớ lọ mọ dậy (vì bọn chuột phá quá, tức mình dậy tìm chuột), nhìn đồng hồ đã 4h20, đúng là di động lởm. Đấu tranh để ra khỏi được cái chăn quả là vất vả, trời thì có 10 độ. Ngồi học, lạnh, vừa thương vừa hận mình, nếu học tử tế ra thì đâu phải khổ cực nhọc thân thế này, ôi cái kiểu học tài tử đáng nguyền rủa.\n– 7h2\u0026rsquo; tớ ra khỏi nhà (9 nước nhé), quyết định ăn bún riêu cua, ngon tuyệt! Ra sạp báo mua SVVN (hôm nay là thứ 4), đi được nửa đường ra bến xe bus mới nhớ là mình không mang vé tháng, hic, lại quay lại lấy, căn bản từ Ngã Tư Sở xuống trường KHTN cũng gần nên quay lại vô tư. Buồn cười thật.\nÔi, kể hết rồi, ai chia vui cùng tớ không? Ah, cảm ơn sự may mắn, mày thật tốt, nhưng tao hi vọng, những lần sau, tao có thể tự tin đi thi mà không cần hi vọng vào mày, may mắn ạ. Dù sao tao cũng yêu quý mày lắm, may đã đến với tao rất nhiều. Thank you very much.\nPS: Niềm vui ngắn chẳng tày gang, hehe, lúc về tới nhà, cởi áo len đi ngủ thì thấy dính dính, ôi thôi, dính kẹo cao su, loại bigbaball hay sao ấy, chắc là lúc mình ngồi ở bến xe bus. Không buồn hay tức đâu, vì đang vui mà, chỉ có điều cảm thấy thất vọng cho cái ý thức Việt, thế thôi. Đi ngủ nhé, good noon !!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/10/may-man-cam-on-nguoi/","summary":"\u003cp\u003e8:41am, đứng trên xe bus 44 đi về nhà mà lòng cảm thấy lâng lâng. 7 điểm thực hành vật lý, qua đẹp rồi, và nhất là quá nhanh gọn nữa, mình vào đầu tiên và cũng ra đầu tiên luôn. Tuyệt vời!\u003cbr\u003e\nMọi người thắc mắc có thể sẽ thắc mắc, 7 điểm thôi có gì mà vui thế, uh, 7 điểm thôi nhưng là môn vật lý, đã có lúc tớ toàn 10 vật lý nhưng bây giờ, với cái chương trình vật lý đại cương tẻ nhạt ở ĐH này, 7 đã là thành công lắm rồi. Nhất là với cách học tài tử của tớ, hic!\u003cbr\u003e\nPhải công nhận là mình may mắn, quá may mắn. Ôi may mắn ơi, sao mày không đồng hành cùng tao luôn mà lại bỏ đi ở môn lý điện, giờ mới quay trở về. :)). Kể một chút để chứng minh mình may mắn nè:\u003cbr\u003e\n– Hoàn cảnh: chưa làm hết phần xử lý số liệu, nói chính xác là tới chiều hôm qua vẫn chưa xử lí chút nào những số liệu thực hành. Tối lại có Hiền, Tiên tới chơi, kết quả là hơn 11h mới bắt đầu xử lí, may có thằng Vinh cũng đỡ một chút. Nhưng cũng chỉ xử lí được 2-3 bài gì đó, sáng đến mượn vở chép thêm một ít, hic… Rồi lý thuyết, tớ cũng cực kì lơ mơ. Hoảng lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh bơ: \u0026ldquo;hỏng lý điện rồi, môn này chết nữa cũng thế thôi\u0026rdquo; – tâm lý không còn gì để mất. Tớ là người thu vở thực hành mang vào phòng thi – tức là có quyền ưu tiên vở mình ở cuối hoặc ở giữa để được gọi sau. Lúc đầu nó ở cuối thật, nhưng tớ lại lôi nó ra định làm thêm, đến lúc thầy giáo gọi mang vào, tớ vội vàng để vở mình lên đầu tiên bê vào luôn, nghĩ: vào đầu cũng chả sao, trượt kệ. Và tất nhiên tớ được vinh dự vào thi đầu tiên. Kí tên, có 4 thầy đang ngồi chờ, mình không bít chọn ai, định đi vào cái ông \u0026ldquo;hắc xì dầu\u0026rdquo; hướng dẫn mình thực hành nhưng ghê ông này lắm nên dứ dứ :D:D Ông ấy thấy mình lúng túng liền bảo tùy chọn ai cũng ok. Thế là mình lướt xuống ngay cái thầy béo béo trông có vẻ hiền hiền, và đúng là \u0026ldquo;sự lựa chọn hoàn hảo\u0026rdquo;. Thầy hỏi 6 câu thì mình trả lời ổn được 5 câu, 7 điểm ra luôn. Chưa tới 5 phút, hihi, tuyệt !!!!! Thấy mình ra sớm quá, bọn ở ngoài bu lại hỏi thăm ầm ĩ, hehe…\u003cbr\u003e\n– Bây giờ tớ đang buồn ngủ quá, muốn ngủ lắm rồi vì đêm qua hơn 2h mới ngủ mà sáng nay 4h20 đã dậy rồi. Hôm qua tớ bảo thằng Vinh hẹn cho tớ 4h dậy, thế mà lúc tớ lọ mọ dậy (vì bọn chuột phá quá, tức mình dậy tìm chuột), nhìn đồng hồ đã 4h20, đúng là di động lởm. Đấu tranh để ra khỏi được cái chăn quả là vất vả, trời thì có 10 độ. Ngồi học, lạnh, vừa thương vừa hận mình, nếu học tử tế ra thì đâu phải khổ cực nhọc thân thế này, ôi cái kiểu học tài tử đáng nguyền rủa.\u003cbr\u003e\n– 7h2\u0026rsquo; tớ ra khỏi nhà (9 nước nhé), quyết định ăn bún riêu cua, ngon tuyệt! Ra sạp báo mua SVVN (hôm nay là thứ 4), đi được nửa đường ra bến xe bus mới nhớ là mình không mang vé tháng, hic, lại quay lại lấy, căn bản từ Ngã Tư Sở xuống trường KHTN cũng gần nên quay lại vô tư. Buồn cười thật.\u003cbr\u003e\nÔi, kể hết rồi, ai chia vui cùng tớ không? Ah, cảm ơn sự may mắn, mày thật tốt, nhưng tao hi vọng, những lần sau, tao có thể tự tin đi thi mà không cần hi vọng vào mày, may mắn ạ. Dù sao tao cũng yêu quý mày lắm, may đã đến với tao rất nhiều. Thank you very much.\u003cbr\u003e\nPS: Niềm vui ngắn chẳng tày gang, hehe, lúc về tới nhà, cởi áo len đi ngủ thì thấy dính dính, ôi thôi, dính kẹo cao su, loại bigbaball hay sao ấy, chắc là lúc mình ngồi ở bến xe bus. Không buồn hay tức đâu, vì đang vui mà, chỉ có điều cảm thấy thất vọng cho cái ý thức Việt, thế thôi. Đi ngủ nhé, good noon !!!!\u003c/p\u003e","title":"May mắn, cảm ơn ngươi !"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/09/hi%E1%BB%81n-va-th%E1%BB%A7y-tien-d%E1%BA%BFn-ch%C6%A1i-nha/","summary":"","title":"Hiền và Thủy Tiên đến chơi nhà"},{"content":"Vài nhận xét về WordPress\nJanuary 8th, 2007 at 9:30 am (Tin học)\n+Giao diện: không quảng cáo, giao diện đẹp, nhiều lựa chọn, nhìn rất sành điệu, nhưng không cho thay đổi nhiều, muốn thực sự cá nhân hóa phải đóng tiền, hoặc tự cài trên host -\u0026gt; chỉ dành cho những người thực sự prồ chứ prồ nửa mùa như mình thì cứ đợi đấy :).\nNhưnng nói chung nó là một giao diện tốt, cho phép thêm nhạc nền vào blog, tùy biến các Sidebar Widgets khá hay. Bạn cũng có thể thay banner của một số theme.\nCác tùy chỉnh: rõ ràng và khá hợp lý, nhưng nếu bạn mới từ 360 sang bạn sẽ khá bỡ ngỡ và hơi choáng – chắc là vậy, tôi chỉ suy bụng ta ra bụng người thế thôi, vì tôi cũng thế mà Một số chức năng hay: Tạo trang, làm blog của bạn rất gọn gàng, những mục gì quan trọng, bạn có thể tạo một trang mới để mọi người dễ dàng xem. Tạo phân mục (categories), làm cho blog có cấu trúc và dễ theo dõi một cách tập trung, tìm kiếm cũng dễ hơn. Chức năng tạo categories này ở Opera và 360 đều có, mỗi cái một kiểu tạo nhưng nói chung 360 vẫn có kém hơn, hơn nữa 360 mới có chức năng này nên những blog có nhiều bài viết giờ phải phân mục lại rất mệt\nChức năng hay thứ ba của WP là: Stast, theo dõi tình trạng blog của bạn một cảch rất chuyên nghiệp và chi tiết, minh họa bằng biểu đồ hẳn hoi, rất prồ. Bạn có thể xem số lượng truy cập từng bài, số lượng truy cập vào từng ngày…\nChức năng hay thứ 4 mà riêng WP có: password protected(PP) : không như 360 private là ẩn cả blog đi, hay như Opera có khá hơn là ẩn cả bài đi, khi bạn dùng PP, tiêu đề của bài này vẫn hiện nhưng phải có password mới vào xem được. Cái hay của chức năng này là ở chỗ nếu bạn muốn một ai đó đọc thì có thể gửi link và cho họ pass. Người đó không cần phải là thành viên của WP – hay hơn Opera, bởi Opera chỉ có 3 lựa chọn khi post là Public, Friend, Private.\nChức năng ảnh ngẫu nhiên từ Flickr cũng khá hay, làm cho blog sinh động hơn.\nNhận tin RSS cũng hay vì nó khá khong phú, không như 360 chỉ cho ta 3 nguồn và mỗi nguồn hiện 3 tin, WP cho phép ta tùy chỉnh số lượng tin hiển thị của mỗi nguồn, tối đa 10 và cho phép tới 9 nguồn RSS. Quá phong phú.\nXuất toàn bộ các bài viết ra dạng XML, và nhập các bài viết vào blog. Nghe thì có vẻ hay cho việc lưu trữ nhưng chưa dùng thử Về chức năng soạn thảo: khá mạnh, mạnh hơn 360 là cái chắc rồi, ít nhất là ở chức năng post ảnh, nó cho phép mình chỉnh lại kích thước ảnh – resize. Và cho phép rất nhiều tùy chọn sau khi soạn thảo. Ví dụ như ghi và nháp chứ chưa xuất bản (save thay vì publish). Thậm chí lựa chọn thời gian post, nói chung là nó nhiều quá tớ chưa thử hết :)) Tuy nhiên tớ vẫn chưa biết làm cách nào cho font nó to lên, hic !\nĐó là một số nhận xét của tớ sau một thời gian dùng WP, để biết thêm chức năng của nó, vào đây đọc nè: http://wordpress.com/features/\nMọi người ai cũng dùng WP thì chia sẻ kinh nghiệm nhé.\nTớ cú nó ở điểm là: không biết làm cách nào để post flash lên đó và không tạo được poll thì phải ?\nVào xem blog WP của tớ tại đây ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/08/wordpress-h%C6%A1n-360-t%E1%BA%A5t-nhien/","summary":"\u003cp\u003eVài nhận xét về WordPress\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eJanuary 8th, 2007 at 9:30 am (Tin học)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e+Giao diện: không quảng cáo, giao diện đẹp, nhiều lựa chọn, nhìn rất sành điệu, nhưng không cho thay đổi nhiều, muốn thực sự cá nhân hóa phải đóng tiền, hoặc tự cài trên host -\u0026gt; chỉ dành cho những người thực sự prồ chứ prồ nửa mùa như mình thì cứ đợi đấy :).\u003cbr\u003e\nNhưnng nói chung nó là một giao diện tốt, cho phép thêm nhạc nền vào blog, tùy biến các Sidebar Widgets khá hay. Bạn cũng có thể thay banner của một số theme.\u003c/p\u003e","title":"WordPress, hơn 360, tất nhiên !"},{"content":"+Giao diện: không quảng cáo, giao diện đẹp, nhiều lựa chọn, nhìn rất sành điệu, nhưng không cho thay đổi nhiều, muốn thực sự cá nhân hóa phải đóng tiền, hoặc tự cài trên host -\u0026gt; chỉ dành cho những người thực sự prồ chứ prồ nửa mùa như mình thì cứ đợi đấy :).\nNhưnng nói chung nó là một giao diện tốt, cho phép thêm nhạc nền vào blog, tùy biến các Sidebar Widgets khá hay. Bạn cũng có thể thay banner của một số theme.\nCác tùy chỉnh: rõ ràng và khá hợp lý, nhưng nếu bạn mới từ 360 sang bạn sẽ khá bỡ ngỡ và hơi choáng – chắc là vậy, tôi chỉ suy bụng ta ra bụng người thế thôi, vì tôi cũng thế mà 🙂 Một số chức năng hay: Tạo trang, làm blog của bạn rất gọn gàng, những mục gì quan trọng, bạn có thể tạo một trang mới để mọi người dễ dàng xem. Tạo phân mục (categories), làm cho blog có cấu trúc và dễ theo dõi một cách tập trung, tìm kiếm cũng dễ hơn. Chức năng tạo categories này ở Opera và 360 đều có, mỗi cái một kiểu tạo nhưng nói chung 360 vẫn có kém hơn, hơn nữa 360 mới có chức năng này nên những blog có nhiều bài viết giờ phải phân mục lại rất mệt 😀\nChức năng hay thứ ba của WP là: Stast, theo dõi tình trạng blog của bạn một cảch rất chuyên nghiệp và chi tiết, minh họa bằng biểu đồ hẳn hoi, rất prồ. Bạn có thể xem số lượng truy cập từng bài, số lượng truy cập vào từng ngày…\nChức năng hay thứ 4 mà riêng WP có: password protected(PP) : không như 360 private là ẩn cả blog đi, hay như Opera có khá hơn là ẩn cả bài đi, khi bạn dùng PP, tiêu đề của bài này vẫn hiện nhưng phải có password mới vào xem được. Cái hay của chức năng này là ở chỗ nếu bạn muốn một ai đó đọc thì có thể gửi link và cho họ pass. Người đó không cần phải là thành viên của WP – hay hơn Opera, bởi Opera chỉ có 3 lựa chọn khi post là Public, Friend, Private.\nChức năng ảnh ngẫu nhiên từ Flickr cũng khá hay, làm cho blog sinh động hơn.\nNhận tin RSS cũng hay vì nó khá khong phú, không như 360 chỉ cho ta 3 nguồn và mỗi nguồn hiện 3 tin, WP cho phép ta tùy chỉnh số lượng tin hiển thị của mỗi nguồn, tối đa 10 và cho phép tới 9 nguồn RSS. Quá phong phú.\nXuất toàn bộ các bài viết ra dạng XML, và nhập các bài viết vào blog. Nghe thì có vẻ hay cho việc lưu trữ nhưng chưa dùng thử 🙂 Về chức năng soạn thảo: khá mạnh, mạnh hơn 360 là cái chắc rồi, ít nhất là ở chức năng post ảnh, nó cho phép mình chỉnh lại kích thước ảnh – resize. Và cho phép rất nhiều tùy chọn sau khi soạn thảo. Ví dụ như ghi và nháp chứ chưa xuất bản (save thay vì publish). Thậm chí lựa chọn thời gian post, nói chung là nó nhiều quá tớ chưa thử hết :)) Tuy nhiên tớ vẫn chưa biết làm cách nào cho font nó to lên, hic !\nĐó là một số nhận xét của tớ sau một thời gian dùng WP, để biết thêm chức năng của nó, vào đây đọc nè: http://wordpress.com/features/\nMọi người ai cũng dùng WP thì chia sẻ kinh nghiệm nhé.\nTớ cú nó ở điểm là: không biết làm cách nào để post flash lên đó và không tạo được poll thì phải ? Bình luận (4) FCF — 2007-01-13 13:57\nĐồng ý với bạn là WordPress thích hợp hơn cho dân chuyên nghiệp, cho những chủ đề nghiêm túc đến rất nghiêm túc. Với tôi, Yahoo blog như một mụ đàn bà đỏng đảnh, còn tệ hơn cả winword, song luôn được giới trẻ vn yêu mến vì tính đơn giản, màu mè, cho những comments vội vã, những quảng cáo rẻ tiền. Tôi đã loay hoay hàng giờ chỉ vì muốn post một đoạn flash, còn chỉnh background thì chỉ trong IE thể hiện chuẩn, trong Opera browser mọi thứ đều lung tung. Chẳng trách, giá trị chứng khoán của yahoo bị giảm thê thảm trong năm qua, trong khi các nhà lập trình vẫn rung đùi thoả mãn.\nTôi chưa có điều kiện làm một WordPress blog, song thấy nhiều người vn đang chuyển sang thể loại blog này. Tôi có một cuốn sách về WP, nhân bạn gửi bài này, tôi post lên để bạn xài trước, nếu có gì hay thì giới thiệu tiếp nhé:\nhttp://files-upload.com/files/57450/WordPress.Complete.Oct.2006.rar.html\nkanishi — 2007-01-13 14:08\nCảm ơn bạn đã comment!\nTớ đang down cuốn sách của bạn. Thanks a lot !\nnamxman — 2007-01-23 07:21\nhehe , nhận xét bài viết của bạn :\n* mình cũng khoái WP như bạn\n* bạn bảo chèn đc nhạc nền =\u0026gt; chèn kiủ gì vậy\n😀\n* WP hiện ko cho post flash\n* Ko có poll\n* Emotion yếu\n….\ntạm thời thế ^^\nدانلود فیلم — 2014-12-26 15:22\nvery nice\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/08/vai-nh%E1%BA%ADn-xet-v%E1%BB%81-wordpress/","summary":"\u003cp\u003e+Giao diện: không quảng cáo, giao diện đẹp, nhiều lựa chọn, nhìn rất sành điệu, nhưng không cho thay đổi nhiều, muốn thực sự cá nhân hóa phải đóng tiền, hoặc tự cài trên host -\u0026gt; chỉ dành cho những người thực sự prồ chứ prồ nửa mùa như mình thì cứ đợi đấy :).\u003cbr\u003e\nNhưnng nói chung nó là một giao diện tốt, cho phép thêm nhạc nền vào blog, tùy biến các Sidebar Widgets khá hay. Bạn cũng có thể thay banner của một số theme.\u003c/p\u003e","title":"Vài nhận xét về WordPress"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/08/h%E1%BB%8Dc-hanh-thi-c%E1%BB%AD-ni%E1%BB%81m-kieu-hanh-b%E1%BB%8B-t%E1%BB%95n-th%C6%B0%C6%A1ng/","summary":"","title":"Học hành thi cử, niềm kiêu hãnh bị tổn thương."},{"content":"\nTTCT – Hoành tráng, hiện đại, đó là những từ mà cả người am hiểu lẫn không am hiểu về kiến trúc đều phải thốt lên khi tận mắt chiêm ngưỡng Trung tâm Hội nghị quốc gia (National Convention Center – NCC), một trong những trung tâm hội nghị hiện đại nhất Đông Nam Á.\nTọa lạc trên diện tích 64ha, NCC có trung tâm hội nghị chính rộng 60.000m2 (xây dựng theo mẫu thiết kế mang tên “Lượn sóng biển Đông” của kiến trúc sư người Đức Meinhard Von Gerkar) với mái lượn sóng từ đại sảnh lên cao đến phòng họp chính. Trong khuôn viên NCC có các đồi nhỏ và hồ nước liên thông tạo nên cảnh quan núi non, biển trời hùng vĩ của di sản thế giới vịnh Hạ Long.\n“NCC là công trình lập nhiều kỷ lục và nhiều điều chưa từng có trong lịch sử ngành xây dựng – ông Nguyễn Tiến Thành, phó giám đốc Ban quản lý dự án NCC, nói – Đây là công trình dân dụng lớn nhất nước ta từ trước đến nay. Ngay từ khi biết tin được phân về ban quản lý dự án, tôi đã hết sức bỡ ngỡ vì từ trước tới giờ chưa thực hiện một công trình dân dụng nào lớn như vậy”.\nNCC và những chuyện chưa tiền lệ\nChưa hết bỡ ngỡ với việc quản lý xây dựng một công trình tầm cỡ, ông Thành và các thành viên trong ban quản lý càng lo lắng hơn khi nhận nhiệm vụ phải xây dựng hoàn thành công trình trong thời gian hơn hai năm để kịp đưa vào phục vụ Hội nghị cấp cao APEC.\nÔng Thành kể lại: “Chúng tôi báo cáo Thủ tướng rằng nếu làm theo tiến độ thông thường thì phải mất ít nhất bốn năm, cộng với một năm chuẩn bị là năm năm. Do đó, để hoàn thành trong thời gian kỷ lục hơn hai năm, công trình đã được Thủ tướng đồng ý cho áp dụng một số cơ chế đặc biệt như chuẩn bị trước nhiều phần việc trước khi dự án đầu tư được phê duyệt”.\nNgày 25-10-2004, Thủ tướng ký quyết định phê duyệt dự án đầu tư xây dựng NCC nhưng từ những tháng đầu năm, dường như cả ngành xây dựng đều “xắn tay” vào chuẩn bị cho ngày khởi công. Do thời gian quá gấp, các mẫu thiết kế công trình đã không được lựa chọn theo hình thức thi tuyển mà trọng trách thiết kế mẫu được giao cho kiến trúc sư Meinhard Von Gerkar.\nTheo đánh giá của các kiến trúc sư trong nước, vị kiến trúc sư người Đức này không phải là người nổi tiếng. Tuy nhiên, trước đó ông đã giành giải nhất cuộc thi thiết kế mẫu tòa nhà Quốc hội, nhưng do địa điểm dự kiến xây dựng phát hiện ra hoàng thành nên công trình không được thực hiện, và việc chọn Gerkar thiết kế NCC cũng như một sự “đền bù” cho ông.\nGerkar đưa sang VN bốn mẫu thiết kế lần lượt mang tên “Lượn sóng biển Đông”, “Ngôi sao rạng ngời”, “Trang viên hội ngộ”, “Đóa hoa trên hồ”. Tháng 4-2004, bốn mẫu thiết kế được đưa ra triển lãm tại Trung tâm triển lãm Giảng Võ Hà Nội để tiếp nhận ý kiến đóng góp của nhân dân. Theo kết quả thăm dò, mẫu thiết kế “Đóa hoa trên hồ” nhận được nhiều điểm nhất, tiếp đó là mẫu “Lượn sóng biển Đông”. “Đóa hoa trên hồ” có điểm nhấn chính là tòa nhà trung tâm khối tròn, bao quanh là sảnh hành lang và tòa nhà bốn tầng hình vành khăn.\nToàn bộ tòa nhà nằm giữa một hồ nước thơ mộng. Tuy nhiên, dưới con mắt các kiến trúc sư, phương án này bị đánh giá là khó khả thi. Mẫu “Trang viên hội ngộ” bị chê là không có sắc thái riêng, mang dáng dấp tòa nhà Quốc hội của Đức. Khác với đánh giá của người dân, giới kiến trúc sư lại đánh giá cao ý tưởng của mẫu “Ngôi sao rạng ngời”. Ở phương án này, tác giả người Đức đã lấy ý tưởng từ hình ảnh sao vàng trên nền cờ đỏ để thiết kế hội trường chính. Hội trường được cấu tạo bởi các tấm vách hình tam giác. Với lối kiến trúc đó, mẫu thiết kế này tỏ ra khá lạ mắt nhưng vấp phải nhược điểm tạo cảm giác đổ vỡ do có những hình xiên.\nĐể chọn được mẫu thiết kế chính thức trình Chính phủ, ban quản lý dự án đã làm một việc chưa từng có trong lịch sử ngành kiến trúc là mời 31 kiến trúc sư đầu ngành ngồi chấm điểm bốn phương án. Kết quả cuối cùng cũng ngạc nhiên đến mức khó tin là việc cả 31 kiến trúc sư đều thống nhất chọn mẫu “Lượn sóng biển Đông”, mặc dù giới kiến trúc sư xưa nay vốn mỗi người mỗi ý theo những cảm nhận chủ quan khác nhau.\nChạy đua cùng thời gian\nNgày 15-11-2004, NCC được khởi công xây dựng với yêu cầu hoàn thành vào cuối tháng 9-2006. Để công trình kịp hoàn thành đúng tiến độ, Bộ Xây dựng đã trực tiếp chỉ đạo Ban quản lý dự án, các nhà thầu tư vấn thiết kế, giám sát, các nhà thầu xây dựng phải tập trung lực lượng cán bộ công nhân và trang thiết bị hiện đại thi công ba ca liên tục.\nMặc dù được áp dụng một số cơ chế đặc biệt nhưng trong suốt thời gian thi công, mọi việc dường như lúc nào cũng thúc sau lưng các thành viên ban quản lý. Trong phòng làm việc của ban quản lý, một chiếc đồng hồ đếm ngược được thiết lập trên màn hình máy tính hằng ngày thông báo số thời gian còn lại phải hoàn thiện công trình. Phó giám đốc Nguyễn Tiến Thành nói: “Mọi việc luôn căng như dây đàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi có ý nghĩ sẽ không hoàn thành đúng tiến độ”.\nĐến cuối tháng 9-2006, công trình đã cơ bản hoàn thành các hạng mục. Ngày 25-10-2006, hội đồng nghiệm thu tiến hành nghiệm thu NCC để đưa vào sử dụng. So với thiết kế ban đầu của kiến trúc sư người Đức, công trình tuân thủ hầu hết theo mẫu, trừ một số thay đổi nhỏ. Ngày 22-12 vừa qua, Bộ Xây dựng đã chính thức bàn giao NCC cho Văn phòng Chính phủ.\nCông nghệ hiện đại\nNhìn từ bên ngoài sẽ khó thấy được yếu tố dân tộc ở NCC. Trước đó vấn đề này đã được đặt ra ngay từ khâu lựa chọn mẫu thiết kế. Quan điểm của các kiến trúc sư là một công trình lớn không thể không thể hiện tính dân tộc qua những biểu trưng kiến trúc. Do đó, tính dân tộc tại NCC được thể hiện đậm nét bằng việc trồng những cây trồng bản địa, hạn chế tối đa những loại cây du nhập. Ngoài ra, màu sắc trong NCC không phải là màu sắc lạnh theo mẫu thiết kế của kiến trúc sư người Đức, mà đã được làm ấm lên qua những phần ép gỗ không quá lạnh và không quá tối.\nTính dân tộc cũng được thể hiện qua kích cỡ, tỉ lệ các gian phòng, qua các phên che nắng được chế tạo giống những phên tre, tạo hình thù sinh động khi nắng chiếu vào, qua các hồ nước, các ngọn đồi nhân tạo. Đặc biệt, trong khuôn viên 64ha của NCC còn có đền ông Hoàng Ba mang đầy nét văn hóa VN. Đây là ngôi đền có sẵn trên khuôn viên đất, sau đó được tu tạo lại.\nBên cạnh những yếu tố mang tính dân tộc nói trên, một trong những điểm khiến NCC trở thành trung tâm hội nghị hiện đại nhất Đông Nam Á là yếu tố công nghệ. Bên trái tòa nhà trung tâm là hệ thống điện bằng pin mặt trời tiên tiến nhất thế giới. Phía quảng trường trước tòa nhà trung tâm là dàn phun nước tạo cảm giác mát mẻ, một garare ngầm có thể chứa được 495 xe, một sân đậu trực thăng, hệ thống 8ha hồ điều hòa, hơn 50ha cây cỏ, đồi núi… Tổng chi phí cho các hạng mục hạ tầng kỹ thuật ngoài tòa nhà trung tâm ước tính khoảng 780 tỉ đồng.\nBên trong tòa nhà trung tâm, các hệ thống điều hòa, thông gió, cấp nhiệt với 24 tổ máy lạnh. Đáng chú ý là hệ thống báo, chữa cháy tự động. Khi trong tòa nhà có tín hiệu báo cháy, thang máy sẽ tự động tụt xuống tầng 1 để những người trong tháng máy thoát ra. Hệ thống rèm cửa sổ các tầng sẽ tự động kéo lên, các cửa sổ tự động mở để người trong tòa nhà thoát hiểm. Quạt thông gió tự động khởi động hút khói ra ngoài.\nTiếp đó, các vòi phun nước trên trần các căn phòng sẽ tự động phun nước chữa cháy. Cũng trong tòa nhà trung tâm, một hệ thống an ninh hiện đại nhất có khả năng phát hiện người lạ lọt vào trong thời gian phong tỏa đề kịp thời báo về cho trung tâm điều hành.\nPhòng họp chính của NCC với 3.747 chỗ ngồi\nNCC thời “hậu” APEC\nSau APEC, NCC đã vượt ra khỏi tầm vóc một trung tâm hội nghị để trở thành điểm tham quan lý thú trong tour du lịch thủ đô. Cùng với lịch thuê hội họp kín mít, hằng ngày NCC đón rất nhiều đoàn khách đến tham quan.\nTheo quyết định đầu tự dự án, NCC sẽ là nơi tổ chức các đại hội, hội nghị lớn của Đảng, Nhà nước, các tổ chức chính trị, xã hội, các hội nghị quốc tế, các hoạt động chính trị, văn hóa, xã hội, kinh tế, thương mại có ý nghĩa quan trọng quốc gia và quốc tế, các hội chợ, triển lãm trong nhà và ngoài trời.\nTuy nhiên, theo ông Trần Hoài Nam, giám đốc NCC, việc NCC cho thuê tổ chức hội nghị, tổ chức tham quan hiện tại mới đang trong giai đoạn thử nghiệm để hoàn chỉnh đề án tổ chức khai thác kinh doanh NCC. Ông Nam cho biết quan điểm của Chính phủ là tận dụng cơ sở vật chất của NCC để hoạt động lấy thu bù chi. Do đó, ngoài những hoạt động lớn của Đảng, Nhà nước, NCC sẽ được tổ chức các hoạt động khác mang tính văn hóa, xã hội.\nKHIẾT HƯNG\nCác công trình chính của NCC\n– Tòa nhà trung tâm có diện tích sàn khoảng 60.000m2, chiều cao hơn 53m. Phòng họp chính có qui mô 3.747 chỗ ngồi có thể ngăn được thành hai phòng riêng biệt; một phòng tiệc lớn phục vụ được 1.000 thực khách; một phòng tiệc cấp cao, hai phòng họp cấp cao; một trung tâm báo chí; khu vực triển lãm, khu vực cửa hàng, trung tâm kinh doanh, giao dịch thương mại, khu văn phòng quản lý, điều hành; khu vực bếp phục vụ; phòng phiên dịch.\n– Nhà để xe ngầm có sức chứa 495 ôtô, ba bãi đỗ ôtô nổi, một sân đỗ trực thăng, hệ thống đường giao thông nội bộ dài 4,5km.\n– Các công trình phụ trợ, kiến trúc cảnh quan, sân vườn, cây xanh, mặt nước với diện tích ba hồ là 8,1ha.\n– Đền ông Hoàng Ba được tôn tạo lại như một phần cảnh quan của công trình.\n– Tổng mức đầu tư xây dựng NCC: 4.281,2 tỉ đồng.\n– Địa điểm công trình: xã Mễ Trì, huyện Từ Liêm và phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy.\nBình luận (3) Mr L0ng3ta — 2007-01-31 09:38\nNếu có hình minh họa thì hay biết mấy nhễ ..\nMr L0ng3ta — 2007-02-06 09:46\nGoog job!! Thankz\nMr L0ng3ta — 2007-02-06 09:46\nGood job!! Thankz\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/img0070c.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/img0066i.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/img0051r.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/img0027k.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/07/song-bi%E1%BB%83n-dong-gi%E1%BB%AFa-long-ha-n%E1%BB%99i/img0032p.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eTTCT – Hoành tráng, hiện đại, đó là những từ mà cả người am hiểu lẫn không am hiểu về kiến trúc đều phải thốt lên khi tận mắt chiêm ngưỡng Trung tâm Hội nghị quốc gia (National Convention Center – NCC), một trong những trung tâm hội nghị hiện đại nhất Đông Nam Á.\u003cbr\u003e\nTọa lạc trên diện tích 64ha, NCC có trung tâm hội nghị chính rộng 60.000m2 (xây dựng theo mẫu thiết kế mang tên “Lượn sóng biển Đông” của kiến trúc sư người Đức Meinhard Von Gerkar) với mái lượn sóng từ đại sảnh lên cao đến phòng họp chính. Trong khuôn viên NCC có các đồi nhỏ và hồ nước liên thông tạo nên cảnh quan núi non, biển trời hùng vĩ của di sản thế giới vịnh Hạ Long.\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003e“NCC là công trình lập nhiều kỷ lục và nhiều điều chưa từng có trong lịch sử ngành xây dựng – ông Nguyễn Tiến Thành, phó giám đốc Ban quản lý dự án NCC, nói – Đây là công trình dân dụng lớn nhất nước ta từ trước đến nay. Ngay từ khi biết tin được phân về ban quản lý dự án, tôi đã hết sức bỡ ngỡ vì từ trước tới giờ chưa thực hiện một công trình dân dụng nào lớn như vậy”.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"“Sóng” biển Đông giữa lòng Hà Nội"},{"content":"Bài viết vì nỗi căm phẫn khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền toàn bộ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà chúng gọi là Tây Sa và Nam Sa, bọn bá quyền đáng nguyền rủa. Hoan hô bộ ngoại giao Việt Nam bác bỏ cái tuyên bố của bọn nó, nhưng chỉ tuyên bố thì không ăn thua, phải hành động đi hỡi Đảng Cộng Sản !/p\u0026gt;\nMột phần**máu thịt của Tổ quốc là đây, giữa thời bình mà phải chịu cảnh bị xâm lược, mất nước ư ?\nTôi vẫn còn nhớ, dù rất lâu rồi, một bài báo về anh lính đảo Trường Sa trên một tờ báo Tết. Hồi đọc bài ấy tôi còn rất bé (và ngây thơ nữa :)) nhưng chẳng hiểu sao bài báo ấy để lại ấn tượng sâu sắc thế. Nội dung của bài viết đại loại là có một vị tướng ra thăm đảo, đến một hòn đảo rất nhỏ, chỉ có một anh lính đóng ở đó thôi, đảo chỉ một vài chục m vuông. Vị tướng hỏi anh lính có xin cái gì không (các ông to đi thăm các tỉnh cũng hay thế, nhỉ), anh lính xin một cái xẻng (mình còn nhớ lúc đọc đến đó mình đã rất thắc mắc xin xẻng làm gì). Tất nhiên xin xẻng là sẽ có xẻng. Và rồi cái thắc mắc xin làm gì đã được giải đáp khi vị tướng quay lại (chắc là lúc về đất liền), thấy anh lính đang ngụp lặn, lấy những cành san hô đắp vào đảo (hay gì gì đó, đại loại như lấn biển ý) với công cụ là chiếc xẻng. Vị tướng hỏi anh đang làm gì thì anh lính đó trả lời “Cháu đang [b]mở mang bờ cõi[/b]”. Có lẽ chính cái câu “mở mang bờ cõi” khiến tôi bất ngờ và xúc động. Đối với mỗi con người, ai cũng có lòng tự hào về Tổ quốc, lòng tự tôn dân tộc và cả tự ái nữa khi “mình” không bằng “nó”. Đặc biệt với vấn đề chủ quyền lãnh thổ, chúng ta được giáo dục rằng cha ông đã đổ bao xương máu, gìn giữ non sông gấm vóc tôii ngày hôm nay, bao nhiêu kẻ thù hùng mạnh đều bị đánh đuổi, giữ vững nền độc lập nước nhà. Chính vì được tuyên truyền tốt thế (:), nên ý thức bảo vệ Tổ quốc của tôi là rất lớn, đối với tôi dù là chỉ là một tất đất quê hương cũng vô cùng đáng trân trọng, và nhất định phải bảo vệ. Tôi vốn không có nhiều “hiềm khích” với đảng và chính quyền (còn trẻ nên chưa xâm phạm lợi ích gì với các đồng chí ấy), nhưng lên mạng, đọc được rất nhiều thông tin “đầy lí lẽ thuyết phục” về lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bị mất mát, đau lòng vô cùng và dẫn đến là rất tức, căm nữa đối với Đảng, vì các ông lãnh đạo chúng tôi, thế mà chủ quyền đất nước bị xâm phạm, máu thịt, khúc ruột của chúng tôi bị đánh cắp, các ông ngồi im ? Ai Nam Quan, tượng Nàng Tô Thị, động Tam Thanh giờ còn không ? Ôi Tổ quốc anh hùng của tôi ơi ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhìn những bức ảnh chụp Trường Sa (hi vọng đó chính xác là Trường Sa), thấy rõ sự bành trướng của bọn bá quyền Trung Quốc, điên tiết lắm. Nhưng chẳng lẽ chúng ta mang hải quân ra đánh nhau với chúng. Trường Sa, Hoàng Sa, máu thịt thân yêu của Việt Nam, của tôi của bạn, nhưng bảo tôi giờ ra Trường Sa hay Hoàng Sa ở để bảo vệ “khúc ruột” ấy liệu tôi có [b]dám đi[/b]? Buồn là hình như câu trả lời là không thì phải. Bởi vì tôi biết tôi có ra đó cũng không giải quyết được gì, Trường Sa có ai cần viết code chắc ? Về mặt tinh thần, thì có lẽ tôi dám nói tôi cực kì sẵn sàng, hi sinh cho quê hương là sự hi sinh cao cả nhất (ai đọc “Những tấm lòng cao cả” chưa, tôi rất xúc động với những tấm gương hi sinh vì Tổ quốc của các chú bé trong đó). Nhưng về vật chất và thực tại, rõ ràng tôi không thể. Cũng xấu hổ với lương tâm thật !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/06/%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003eBài viết vì nỗi căm phẫn khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền toàn bộ 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà chúng gọi là Tây Sa và Nam Sa, bọn bá quyền đáng nguyền rủa. Hoan hô bộ ngoại giao Việt Nam bác bỏ cái tuyên bố của bọn nó, nhưng chỉ tuyên bố thì không ăn thua, phải hành động đi hỡi Đảng Cộng Sản !/p\u0026gt;\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/truongsa2.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/thitu3.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/mutu.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Ấn tượng Trường Sa – Một phần Tổ quốc – Blog Thaimeo"},{"content":"\nMột phần máu thịt của Tổ quốc là đây, giữa thời bình mà phải chịu cảnh bị xâm lược, mất nước ư ?\nTôi vẫn còn nhớ, dù rất lâu rồi, một bài báo về anh lính đảo Trường Sa trên một tờ báo Tết. Hồi đọc bài ấy tôi còn rất bé (và ngây thơ nữa :)) nhưng chẳng hiểu sao bài báo ấy để lại ấn tượng sâu sắc thế. Nội dung của bài viết đại loại là có một vị tướng ra thăm đảo, đến một hòn đảo rất nhỏ, chỉ có một anh lính đóng ở đó thôi, đảo chỉ một vài chục m vuông. Vị tướng hỏi anh lính có xin cái gì không (các ông to đi thăm các tỉnh cũng hay thế, nhỉ), anh lính xin một cái xẻng (mình còn nhớ lúc đọc đến đó mình đã rất thắc mắc xin xẻng làm gì). Tất nhiên xin xẻng là sẽ có xẻng. Và rồi cái thắc mắc xin làm gì đã được giải đáp khi vị tướng quay lại (chắc là lúc về đất liền), thấy anh lính đang ngụp lặn, lấy những cành san hô đắp vào đảo (hay gì gì đó, đại loại như lấn biển ý) với công cụ là chiếc xẻng. Vị tướng hỏi anh đang làm gì thì anh lính đó trả lời “Cháu đang [b]mở mang bờ cõi[/b]”. Có lẽ chính cái câu “mở mang bờ cõi” khiến tôi bất ngờ và xúc động. Đối với mỗi con người, ai cũng có lòng tự hào về Tổ quốc, lòng tự tôn dân tộc và cả tự ái nữa khi “mình” không bằng “nó”. Đặc biệt với vấn đề chủ quyền lãnh thổ, chúng ta được giáo dục rằng cha ông đã đổ bao xương máu, gìn giữ non sông gấm vóc tôii ngày hôm nay, bao nhiêu kẻ thù hùng mạnh đều bị đánh đuổi, giữ vững nền độc lập nước nhà. Chính vì được tuyên truyền tốt thế (:), nên ý thức bảo vệ Tổ quốc của tôi là rất lớn, đối với tôi dù là chỉ là một tất đất quê hương cũng vô cùng đáng trân trọng, và nhất định phải bảo vệ. Tôi vốn không có nhiều “hiềm khích” với đảng và chính quyền (còn trẻ nên chưa xâm phạm lợi ích gì với các đồng chí ấy), nhưng lên mạng, đọc được rất nhiều thông tin “đầy lí lẽ thuyết phục” về lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bị mất mát, đau lòng vô cùng và dẫn đến là rất tức, căm nữa đối với Đảng, vì các ông lãnh đạo chúng tôi, thế mà chủ quyền đất nước bị xâm phạm, máu thịt, khúc ruột của chúng tôi bị đánh cắp, các ông ngồi im ? Ai Nam Quan, tượng Nàng Tô Thị, động Tam Thanh giờ còn không ? Ôi Tổ quốc anh hùng của tôi ơi ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhìn những bức ảnh chụp Trường Sa (hi vọng đó chính xác là Trường Sa), thấy rõ sự bành trướng của bọn bá quyền Trung Quốc, điên tiết lắm. Nhưng chẳng lẽ chúng ta mang hải quân ra đánh nhau với chúng. Trường Sa, Hoàng Sa, máu thịt thân yêu của Việt Nam, của tôi của bạn, nhưng bảo tôi giờ ra Trường Sa hay Hoàng Sa ở để bảo vệ “khúc ruột” ấy liệu tôi có [b]dám đi[/b]? Buồn là hình như câu trả lời là không thì phải. Bởi vì tôi biết tôi có ra đó cũng không giải quyết được gì, Trường Sa có ai cần viết code chắc ? Về mặt tinh thần, thì có lẽ tôi dám nói tôi cực kì sẵn sàng, hi sinh cho quê hương là sự hi sinh cao cả nhất (ai đọc “Những tấm lòng cao cả” chưa, tôi rất xúc động với những tấm gương hi sinh vì Tổ quốc của các chú bé trong đó). Nhưng về vật chất và thực tại, rõ ràng tôi không thể. Cũng xấu hổ với lương tâm thật !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/06/tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/truongsa2.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/thitu3.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/06/tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-sa-m%E1%BB%99t-ph%E1%BA%A7n-t%E1%BB%95-qu%E1%BB%91c/mutu.jpg\"\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e\u003cem\u003eMột phần\u003c/em\u003e \u003cem\u003emáu thịt của Tổ quốc là đây, giữa thời bình mà phải chịu cảnh bị xâm lược, mất nước ư ?\u003c/em\u003e\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTôi vẫn còn nhớ, dù rất lâu rồi, một bài báo về anh lính đảo Trường Sa trên một tờ báo Tết. Hồi đọc bài ấy tôi còn rất bé (và ngây thơ nữa :)) nhưng chẳng hiểu sao bài báo ấy để lại ấn tượng sâu sắc thế. Nội dung của bài viết đại loại là có một vị tướng ra thăm đảo, đến một hòn đảo rất nhỏ, chỉ có một anh lính đóng ở đó thôi, đảo chỉ một vài chục m vuông. Vị tướng hỏi anh lính có xin cái gì không (các ông to đi thăm các tỉnh cũng hay thế, nhỉ), anh lính xin một cái xẻng (mình còn nhớ lúc đọc đến đó mình đã rất thắc mắc xin xẻng làm gì). Tất nhiên xin xẻng là sẽ có xẻng. Và rồi cái thắc mắc xin làm gì đã được giải đáp khi vị tướng quay lại (chắc là lúc về đất liền), thấy anh lính đang ngụp lặn, lấy những cành san hô đắp vào đảo (hay gì gì đó, đại loại như lấn biển ý) với công cụ là chiếc xẻng. Vị tướng hỏi anh đang làm gì thì anh lính đó trả lời “Cháu đang [b]mở mang bờ cõi[/b]”. Có lẽ chính cái câu “mở mang bờ cõi” khiến tôi bất ngờ và xúc động. Đối với mỗi con người, ai cũng có lòng tự hào về Tổ quốc, lòng tự tôn dân tộc và cả tự ái nữa khi “mình” không bằng “nó”. Đặc biệt với vấn đề chủ quyền lãnh thổ, chúng ta được giáo dục rằng cha ông đã đổ bao xương máu, gìn giữ non sông gấm vóc tôii ngày hôm nay, bao nhiêu kẻ thù hùng mạnh đều bị đánh đuổi, giữ vững nền độc lập nước nhà. Chính vì được tuyên truyền tốt thế (:), nên ý thức bảo vệ Tổ quốc của tôi là rất lớn, đối với tôi dù là chỉ là một tất đất quê hương cũng vô cùng đáng trân trọng, và nhất định phải bảo vệ. Tôi vốn không có nhiều “hiềm khích” với đảng và chính quyền (còn trẻ nên chưa xâm phạm lợi ích gì với các đồng chí ấy), nhưng lên mạng, đọc được rất nhiều thông tin “đầy lí lẽ thuyết phục” về lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bị mất mát, đau lòng vô cùng và dẫn đến là rất tức, căm nữa đối với Đảng, vì các ông lãnh đạo chúng tôi, thế mà chủ quyền đất nước bị xâm phạm, máu thịt, khúc ruột của chúng tôi bị đánh cắp, các ông ngồi im ? Ai Nam Quan, tượng Nàng Tô Thị, động Tam Thanh giờ còn không ? Ôi Tổ quốc anh hùng của tôi ơi ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhìn những bức ảnh chụp Trường Sa (hi vọng đó chính xác là Trường Sa), thấy rõ sự bành trướng của bọn bá quyền Trung Quốc, điên tiết lắm. Nhưng chẳng lẽ chúng ta mang hải quân ra đánh nhau với chúng. Trường Sa, Hoàng Sa, máu thịt thân yêu của Việt Nam, của tôi của bạn, nhưng bảo tôi giờ ra Trường Sa hay Hoàng Sa ở để bảo vệ “khúc ruột” ấy liệu tôi có [b]dám đi[/b]? Buồn là hình như câu trả lời là không thì phải. Bởi vì tôi biết tôi có ra đó cũng không giải quyết được gì, Trường Sa có ai cần viết code chắc ? Về mặt tinh thần, thì có lẽ tôi dám nói tôi cực kì sẵn sàng, hi sinh cho quê hương là sự hi sinh cao cả nhất (ai đọc “Những tấm lòng cao cả” chưa, tôi rất xúc động với những tấm gương hi sinh vì Tổ quốc của các chú bé trong đó). Nhưng về vật chất và thực tại, rõ ràng tôi không thể. Cũng xấu hổ với lương tâm thật !\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Trường Sa – Một phần Tổ quốc"},{"content":"TT – Sắp tới đây Đảng và Nhà nước sẽ bàn thảo, xây dựng một chiến lược, chương trình để thực hiện thành công công cuộc hội nhập kinh tế. Trong chương trình đó, phải chăng nên đề cập việc tháo gỡ những khúc mắc, những sự kìm hãm của quá trình hội nhập mà theo cách ta thường nói là “giải quyết những mâu thuẫn của quá trình phát triển”. …\nVN đang chạy áp chót\nTrước mắt tôi xin đề cập một số mâu thuẫn nên giải quyết sớm.\nMâu thuẫn thứ nhất: Mâu thuẫn giữa yêu cầu hội nhập phải có tầm nhìn xa, tầm nhìn rộng với cách nhìn thói quen đầy định kiến, với những tư duy xơ cứng.\nXã hội ta hôm nay, đâu đó vẫn còn bám giữ những tư duy định kiến, lúc nào cùng lo “chệch hướng”. Có người chân thành lo lắng “chệch hướng” vì không đủ thông tin, nhưng cũng có người hô hào “chống chệch hướng” vì lợi ích riêng tư.\nMột sự đồng thuận trong xã hội là rất cần thiết cho những bước đi mạnh bạo tiếp theo trên con đường hội nhập đầy khó khăn này.\nMâu thuẫn thứ hai: Cho đến hôm nay, chỗ này hoặc chỗ kia, có nơi vẫn quen xây dựng chiến lược kinh tế ngành, cơ bản theo tập quán thời bao cấp, xây dựng trên cơ sở vật chất (trọng lượng, khối lượng, trị giá, bao nhiêu sản phẩm, bao nhiêu con, bao nhiêu cây so với cùng kỳ của thời kỳ trước…) mà ít đề cập khả năng cạnh tranh quốc tế của nền kinh tế và hàng hóa VN. Và trong chiến lược kinh tế của các tỉnh, tỉnh nào cũng xây sân bay quốc tế, cảng nước sâu, trường đại học, nhà máy ximăng, nhà máy giấy, nhà máy đường, nhà máy gạch…\nMâu thuẫn thứ ba: Mâu thuẫn giữa yêu cầu phải có bước đi nhanh vững chắc mà chân còn bị dính chặt bao nhiêu dây nhợ của các tệ nạn: tham nhũng, lãng phí, chạy chức, chạy bằng, chạy án, chạy tội, chạy thành tích, tình trạng vô cảm, quan liêu, hành dân, hành doanh nghiệp…\nNhững tệ nạn nêu trên đang bị xã hội lên án mạnh mẽ, Đảng đang quyết tâm trừ khử. Thực tiễn mách bảo rằng không thể giải quyết những tệ nạn này trong ngày một ngày hai. Đây còn là một cuộc chiến của nhiều thế hệ, nhưng thế hệ hôm nay không nên chỉ nghĩ đến chuyện chuyển giao cho thế hệ sau.\nMâu thuẫn thứ tư. Mâu thuẫn giữa yêu cầu một môi trường kinh doanh thông thoáng, hệ thống pháp luật công khai minh bạch dễ thực thi với tình trạng cố bám giữ “quyền quản lý” càng nhiều càng tốt và một nền hành chính “hành dân là chính”.\nDoanh nghiệp, doanh nhân đang trở thành chủ thể hội nhập. Nền kinh tế hội nhập chỉ thành công khi doanh nghiệp, doanh nhân được giải phóng, được tập trung đầu óc trí tuệ của mình cho tư duy sáng tạo, cho việc tìm và nắm bắt cơ hội, cho sự thành công của sự nghiệp kinh doanh.\nMâu thuẫn thứ năm: Xã hội hội nhập là xã hội mở, thông tin là hơi thở của nền kinh tế hội nhập, kinh tế tri thức. Thông tin là đầu vào và cũng là sản phẩm. Phải có thông tin đầy đủ nhất và phải sống trong môi trường thông tin thì những quyết định về sản xuất, kinh doanh mới hi vọng đúng đắn và thành công.\nThông tin trên thế giới không thiếu, khá dồi dào, phong phú. Việc xã hội VN chưa phổ cập tiếng Anh đã hạn chế sự tiếp cận thông tin thế giới qua Internet. Cộng thêm cách tổ chức thông tin còn hời hợt, thiếu bài bản, cách quản lý thông tin còn hơi “cứng” đang tạo ra hiện tượng xã hội thiếu thông tin, nhất là thông tin để làm ăn của các doanh nghiệp.\nMâu thuẫn thứ sáu: Trong thế giới hôm nay, các nước đang phát triển đi lên đều bắt đầu từ việc đi làm thuê, gia công, lắp ráp hàng cho các nước giàu. Ta cũng đang làm việc đó: gia công hàng may mặc xuất khẩu, giày dép xuất khẩu, linh kiện điện tử xuất khẩu. Các nước và vùng lãnh thổ quanh ta như Hàn Quốc, Hong Kong, Đài Loan, Singapore, Thái Lan, kể cả Trung Quốc hôm nay đều bắt đầu từ gia công, làm thuê và từ vị trí người làm thuê họ đã nhanh chóng trở thành những ông chủ, những người giàu có, quốc gia giàu có.\nNghề làm thuê hôm nay có khác hơn là làm thuê ở trình độ cao, như lắp ráp con chip máy tính cho Intel, lập trình cho Microsoft, lắp ráp máy in cho Canon, nghĩa là đòi hỏi có tay nghề cao, thật cao.\nThời đại đòi hỏi ta phải sớm có một đội ngũ cán bộ, chuyên gia giỏi thật đông đảo gồm các nhà quản lý, nhà tư vấn kinh doanh, chuyên gia công nghệ thông tin, giám đốc điều hành để:\n– Trước hết đi làm thuê, sau đó sẽ trở thành ông chủ.\n– Thu hút công ăn việc làm vào trong nước.\n– Có đủ trình độ kiến thức cải tạo, trang bị lại nền kinh tế của ta.\nMuốn có một đội ngũ cán bộ chuyên gia giỏi, ngoài việc hỗ trợ và động viên những thanh niên có khả năng đi đào tạo ở các nước phát triển, ta phải có một nền giáo dục hiện đại.\nHội nhập là tham gia cuộc đua thời đại. Trong cuộc đua này VN đang là người chạy áp chót. Do đặc thù, đặc điểm của một nền kinh tế đang chuyển đổi (mà chuyển lâu quá), VN là nước có nhiều khó khăn nhất, nhiều thách thức nhất. Hiện đang cần một cái nhìn thật sự thẳng thắn xem chúng ta đang ở đâu trong nền kinh tế toàn cầu hóa hôm nay, ta đã bị bỏ xa đến đâu, ta có thể khai thác được những lợi thế nào và làm những gì để đưa đất nước tiến cùng thời đại. Đó là những bài toán rất cụ thể, phải dùng đến trí tuệ của cả dân tộc để tính toán, không phải chỉ bằng cách phát động vài đợt thi đua.\nNGUYỄN ĐÌNH LƯƠNG (nguyên trưởng đoàn đàm phán Hiệp định Thương mại VN – Hoa Kỳ)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/05/vn-dang-chay-ap-chot/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eTT – Sắp tới đây Đảng và Nhà nước sẽ bàn thảo, xây dựng một chiến lược, chương trình để thực hiện thành công công cuộc hội nhập kinh tế. Trong chương trình đó, phải chăng nên đề cập việc tháo gỡ những khúc mắc, những sự kìm hãm của quá trình hội nhập mà theo cách ta thường nói là “giải quyết những mâu thuẫn của quá trình phát triển”.\u003c/em\u003e  …\u003c/p\u003e","title":"VN đang chạy áp chót"},{"content":"Online đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính “không thể bỏ qua món lợi này” nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ “down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi”. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi.\nCác bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc “quan tâm tới em Vân”, hic !\nBình luận (1) emurhfkq — 2007-06-21 21:54\npeople are stranger\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/05/online-co-gi-thu-v%E1%BB%8B/","summary":"\u003cp\u003eOnline đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính “không thể bỏ qua món lợi này” nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ “down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi”. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi.\u003cbr\u003e\nCác bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc “quan tâm tới em Vân”, hic !\u003c/p\u003e","title":"Online có gì thú vị ?"},{"content":"Các bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… …\nOnline đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính \u0026ldquo;không thể bỏ qua món lợi này\u0026rdquo; nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ \u0026ldquo;down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi\u0026rdquo;. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi.\nCác bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc \u0026ldquo;quan tâm tới em Vân\u0026rdquo;, hic !\nBình luận (2) kanishi — 2007-01-06 09:01\nLại nói về em Vân, tớ đã không biết bao lần phải tự nhắc mình: Thái ơi, kỉ niệm dù đẹp đẽ đến đâu, quá khứ dù tuyệt vời thế nào cũng đã qua rồi, nhất định qua rồi, không thể tái diễn và không thể quay lại. Hãy hướng tới tương lai. Thế giới không chỉ có em Vân (huhu, cái câu \u0026ldquo;Với thế giới bạn chỉ là một nhưng với một ai đó bạn là cả thế giới\u0026rdquo; có chỗ phát huy tác dụng rồi đó). Hãy luôn nhìn cuộc đời với con mắt lạc quan, hài hước nữa, cố lên nào Thái mèo vĩ đại :)) Cũng như việc Việt Nam gia nhập WTO, quen bạn Thủy Tiên là một nhân tố mới rất đáng hi vọng 🙂\nanonymous — 2007-09-21 00:09\n#32 writes:Những Kn đẹp là những KN mà chúng ta kô bao giờ còn gặp lại nữa mà :(. Let\u0026rsquo;s Go Ahead……..\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/05/online-doi-voi-to-co-cuc-ki-nhieu-dieu-t/","summary":"\u003cp\u003eCác bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eOnline đối với tớ có cực kì nhiều điều thú vị, viết và đọc. Tớ tham gia forum, trao đổi với mọi người ở khắp nơi. Đăng kí các dịch vụ miễn phí, híhí, nhiều khi đăng kí chả để làm gì nhưng mà cái tính \u0026ldquo;không thể bỏ qua món lợi này\u0026rdquo; nên vẫn mất khá nhiều thời gian vào cái trò này. Download, dùng thử phần mềm, download sách – dù biết chả thể đọc hết nhưng cứ \u0026ldquo;down về để đấy biết đâu có lúc cần, để trên mạng nhỡ nó mất lúc cần tìm lại có mà toi\u0026rdquo;. Và bây giờ là blog, viết blog cũng là một cách chia sẻ và làm quen với nhiều người, biết thêm nhiều điều qua những câu chuyện trên blog của mọi người. Thật thú vị khi khám phá cuộc sống của người khác, quả thật, mỗi người là một thế giới đầy màu sắc – trừ những người tẻ nhạt – hihi.\u003cbr\u003e\nCác bạn ạ, online có rất nhiều điều thú vị tuyệt vời, hầu hết số chúng tớ đã kể phía trên, nhưng thời gian gần đây, việc thú vị nhất đối với tới là đọc email của bạn Thủy Tiên, viết email cho bạn Thủy Tiên, đọc blog… cũng của bạn Thủy Tiên (dù bạn ấy viết không dấu và tất nhiên không hay bằng Joe, hihi). Các bạn sẽ thắc mắc Thủy Tiên là ai ? Hì, rất thú vị, tớ sẽ kể nhiều nhưng chưa phải là bây giờ, vì bây giờ…chưa có gì nhiều để kể cả. Hehe, thật đấy, vì tớ mới quen bạn ấy chưa lâu mà. Ôi, lâu lắm rùi mình mới lại quan tâm tớ một người con gái nhiều tới như vậy – không tính em Vân nha, xin thề là tớ đã cố gắng nhưng tớ vẫn không ngừng được việc \u0026ldquo;quan tâm tới em Vân\u0026rdquo;, hic !\u003c/p\u003e","title":"Online có gì thú vị ?"},{"content":"Mùa này là mùa yêu hay sao ý nhỉ, dạo một vòng các blog, toàn thấy kể chuyện yêu đương, hì, trong khi mình đang single, ghét nhỉ ? Trâu buộc rõ ràng phải ghét trâu ăn rùi :))\nNào là em Huyền, quen 8 năm, yêu 5 năm, ôi, khủng thật (thực ra mình còn khủng hơn nếu không bị break-up ). Nào thì chị Huyền Anh, vào blog của chị ấy là cảm nhận ngay “tinh thần tình yêu”, đầy happy và rực lửa 🙂 – fall in love có khác. Nào thì em Lệ Chị, em ấy thì hay rồi, chuyên Văn mà, viết thơ cực hay và văn thì rất hấp dẫn,, nghe em ấy kể sở mình cũng thấy ghen tị với hạnh phúc tràn đầy của tình yêu Thậm chí lão Phúc ghẻ (Phúc nghiện, phúc công công) lão “công an non” (hehe, anh PHúc có đọc đừng tức em nhé, nói vui thôi mừ) hay khoe khoang khoác lác (về sự actractive của lão với các cô gái) nay cũng bị sét oánh tứ tung. Khiếp thật, virus love đang hoành hành, đề nghị Viện vệ sinh dịch tễ và Bộ Y tế vào cuộc ngay, yêu cầu cả chính phủ gửi công văn tới các bộ, tỉnh thành ngành liên quan thông báo dịch cho dân ta còn đề phong PS: em cũng bị nhiễm rồi hay sao ấy, phải down cái Kaspersky mới nhất về quét ngay mới được :))\nBình luận (2) Mr Free — 2007-01-06 02:28\nUh, lịch sử tình trường của anh kể ra thì hơi khó tin, hihi, nhưng tất nhiên không phải là khủng nhất dù nó bắt đầu từ hồi lớp 4 *_^ – tuy có bị ngắt một chút nhưng vẫn có thể tính là “biết nhớ từ hồi quen”, :))\n360KPOP.COM - Kpop forum for Vietnamese — 2007-01-06 08:56\nhehe, ngại quá, được lấy làm ví dụ minh hoạ cho mùa yêu :”)\nHoá ra anh còn có lịch sử tình trường khủng hơn cơ à?? Hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/05/mua-yeu/","summary":"\u003cp\u003eMùa này là mùa yêu hay sao ý nhỉ, dạo một vòng các blog, toàn thấy kể chuyện yêu đương, hì, trong khi mình đang single, ghét nhỉ ? Trâu buộc rõ ràng phải ghét trâu ăn rùi :))\u003cbr\u003e\nNào là \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-kMD0EGA.K6W79v_v97GPQXaV1kP.AhipjJJ9PQ--?cq=1\"\u003eem Huyền\u003c/a\u003e, quen 8 năm, yêu 5 năm, ôi, khủng thật (thực ra mình còn khủng hơn nếu không bị break-up \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/05/mua-yeu/12.gif\"\u003e). Nào thì chị \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-ODQ.x5gydJkunwAbTfEttx3HNxaVWCtufg--?cq=1\"\u003eHuyền Anh\u003c/a\u003e, vào blog của chị ấy là cảm nhận ngay “tinh thần tình yêu”, đầy happy và rực lửa 🙂 – fall in love có khác. Nào thì \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-EcLIJY0lcrJdSSeVfSQbdds-?cq=1\"\u003eem Lệ Chị\u003c/a\u003e, em ấy thì hay rồi, chuyên Văn mà, viết thơ cực hay và văn thì rất hấp dẫn,\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/05/mua-yeu/8.gif\"\u003e,  \u003cbr\u003e\nnghe em ấy kể sở mình cũng thấy ghen tị với hạnh phúc tràn đầy của tình yêu \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/05/mua-yeu/10.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nThậm chí \u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w--?cq=1\"\u003elão Phúc ghẻ (Phúc nghiện, phúc công công)\u003c/a\u003e lão “công an non” (hehe, anh PHúc có đọc đừng tức em nhé, nói vui thôi mừ) hay khoe khoang khoác lác (về sự actractive của lão với các cô gái) nay cũng bị sét oánh tứ tung. Khiếp thật, virus love đang hoành hành, đề nghị Viện vệ sinh dịch tễ và Bộ Y tế vào cuộc ngay, yêu cầu cả chính phủ gửi công văn tới các bộ, tỉnh thành ngành liên quan thông báo dịch cho dân ta còn đề phong \u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/05/mua-yeu/24.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Mùa yêu ????"},{"content":"Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm nắng, Huệ đến Huệ đến, Huệ không đến, hỏi hôm nay Huệ có đến nhà tớ không ? Hehe, có chứ, mang hoa hồng đến cắm như mọi khi, hihi, vui quá. Sáng nay dậy lúc 7h30, thể dục buổi sáng một tẹo rồi rán trứng, cho vào bánh mì ăn, ngon thật, ngon hơn bánh mì trứng 3k ở căngtin nhiều, hé hé. Tới gần 9h thì Tuấn với Hải tới học C, giảng cho chúng nó mệt phờ râu, vừa giảng vừa học luôn, hé, quả thật, dạy cho người khác đúng là cách học tốt nhất ^^. Trưa nấu cơm với thằng Hải, vui lắm nhá, lớp trưởng nấu ăn prồ phết. Nhiều món quá hết cả bát đĩa luôn, hehe, rửa bát mệt nhòe. Đầu giờ chiều lóc cóc mở cửa đi mua báo SVVN, lúc về thấy bạn Huệ đang đi bộ tới cửa nhà, vui kinh :D, nhưng nói chuyện một lúc, cắm hoa xong, lấy cái đĩa nhạc rồi bạn ấy về mất, mình phải đưa bạn ấy về tận ngân hàng. Hic, hôm nay có 2 bạn tới chơi thì mình đều phải đưa cả 2 về tận nhà – Hà đến lúc chiều tối. Cũng mệt nhưng mà vui, vì bạn bè chút chứ.\nTối thì lại có đồng chí Vinh đến gọi cửa, hé hé, hôm nay là ngày anh hào tụ hội hay sao ấy nhỉ, tổng thể là có 5 đồng chí tới nhà mình trong hôm nay, toàn bạn mình mới kinh chứ 😀\nPS: hôm nay trời nắng ấm, tắm thoải mái quá ^^ …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/03/ngay-hom-nay/","summary":"\u003cp\u003eTrời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm nắng, Huệ đến Huệ đến, Huệ không đến, hỏi hôm nay Huệ có đến nhà tớ không ? Hehe, có chứ, mang hoa hồng đến cắm như mọi khi, hihi, vui quá. Sáng nay dậy lúc 7h30, thể dục buổi sáng một tẹo rồi rán trứng, cho vào bánh mì ăn, ngon thật, ngon hơn bánh mì trứng 3k ở căngtin nhiều, hé hé. Tới gần 9h thì Tuấn với Hải tới học C, giảng cho chúng nó mệt phờ râu, vừa giảng vừa học luôn, hé, quả thật, dạy cho người khác đúng là cách học tốt nhất ^^. Trưa nấu cơm với thằng Hải, vui lắm nhá, lớp trưởng nấu ăn prồ phết. Nhiều món quá hết cả bát đĩa luôn, hehe, rửa bát mệt nhòe. Đầu giờ chiều lóc cóc mở cửa đi mua báo SVVN, lúc về thấy bạn Huệ đang đi bộ tới cửa nhà, vui kinh :D, nhưng nói chuyện một lúc, cắm hoa xong, lấy cái đĩa nhạc rồi bạn ấy về mất, mình phải đưa bạn ấy về tận ngân hàng. Hic, hôm nay có 2 bạn tới chơi thì mình đều phải đưa cả 2 về tận nhà – Hà đến lúc chiều tối. Cũng mệt nhưng mà vui, vì bạn bè chút chứ.\u003cbr\u003e\nTối thì lại có đồng chí Vinh đến gọi cửa, hé hé, hôm nay là ngày anh hào tụ hội hay sao ấy nhỉ, tổng thể là có 5 đồng chí tới nhà mình trong hôm nay, toàn bạn mình mới kinh chứ 😀\u003cbr\u003e\nPS: hôm nay trời nắng ấm, tắm thoải mái quá ^^ …\u003c/p\u003e","title":"Ngày hôm nay"},{"content":"Máy tính của tớ:\nCPU: Celeron 1.0 Soket 370 (trong khi bây giờ hiện đại nhất là soket 754, soket 478 sắp hết thời mình vẫn dùng cái từ đời 370 )\nMain: MSI,\nRam: 128 V-data, trong một lần tháo ram ra rồi cắm vào, nhưng lười không bỏ hẳn case ra khỏi gầm bàn nên gắn ngược và không khít, thế là cháy mất một chân ram và tèo hoàn toàn cái ổ cứng 30G. Đi bảo hành mất 150k đổi lấy cái ổ 40G, tiền thì không tiếc nhưng dữ liệu thì :(((((((\nỔ cứng: 40G Maxtor\nỔ mềm: có\nỔ CD: LG phò 😀\nMàn hình: BenQ 17 phẳng, hiện tại thì nó mất màu đỏ rồi, màu đỏ, vàng, cam, hồng-nói chung là màu ấm biến thành đen hết, hic. Ảnh nè:\nĐấy, máy của tớ đấy, hí hí, thế mà hôm nay có tận hai người (ở 2 thời điểm khác nhau) khen máy tớ nhanh mới kinh chứ. Lớp trưởng đến học, nó hỏi tớ câu này: \u0026ldquo;Thái ơi sao máy mày nhanh thế, nâng cấp gì rồi à?\u0026rdquo; làm tớ choáng không biết nói gì, hìhì. Thằng Vinh tối đến cũng hỏi máy nâng cấp cái gì mà nhanh thế? Héhes, vẫn thế chứ có nâng cấp gì đâu, nhưng căn bản là \u0026ldquo;của do người\u0026rdquo; :D, người sử dụng prồ nó thế ấy mà ;). Tớ cài hệ điều hành sever 2003 và cài rất ít ứng dụng, không cần antivirus, không photoshop, thực ra so với quả hai nhân 3600+, 1G ram của thằng Trung thì không đú được nhưng vẫn ok, không phải đọc sách nhiều trong khi sử dụng (chú thích là tớ thường cầm một quyển sách khi dùng máy tính, trong khi đợi máy tính xử lý tác vụ thì tớ đọc sách :D)\nVì hôm nay có 2 người khen máy tính tớ nhanh nên tớ sướng quá, giới thiệu cái máy tính của tớ cho mọi người, máy này bố mẹ tớ mua cho tới hồi tết năm lớp 10, tức đầu năm 2003, thực ra hồi ấy trình máy tính còi nên bị lừa, nghĩ lại vẫn đâu, nhưng bi giờ không phải than nghèo kể khổ, bỏ qua chuyện bị lừa, :). Nghĩ lại thì thấy mình sướng thật, mua máy tính rất sớm, Phương với Nhung còn mãi sau mới mua. Bố mẹ thật tuyệt vời. Bây giờ nó \u0026ldquo;tã\u0026rdquo; quá rồi, nhưng có lẽ tớ sẽ phải \u0026ldquo;tự lực cánh sinh, dựa vào sức mình là chính\u0026rdquo; trong việc mua máy mới thôi, bố tớ đã tuyên bố gần chính thức là sẽ không \u0026ldquo;trợ cấp\u0026rdquo; cho để mua máy mới đâu, hichic, kể ra cũng hơi buồn 🙁 nhưng mà chả sao, con sẽ tự sắm máy mới bằng tiền của con. Tức là vẫn sẽ tiếp tục làm bạn (à, làm người yêu cho nó hoành tráng) với chiếc máy này dài dài. Ôi, máy ơi tao yêu mày lắm lắm ^^…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/03/may-tinh-cua-to/","summary":"\u003cp\u003eMáy tính của tớ:\u003cbr\u003e\nCPU: Celeron 1.0 Soket 370 (trong khi bây giờ hiện đại nhất là soket 754, soket 478 sắp hết thời mình vẫn dùng cái từ đời 370 )\u003cbr\u003e\nMain: MSI,\u003cbr\u003e\nRam: 128 V-data, trong một lần tháo ram ra rồi cắm vào, nhưng lười không bỏ hẳn case ra khỏi gầm bàn nên gắn ngược và không khít, thế là cháy mất một chân ram và tèo hoàn toàn cái ổ cứng 30G. Đi bảo hành mất 150k đổi lấy cái ổ 40G, tiền thì không tiếc nhưng dữ liệu thì :(((((((\u003cbr\u003e\nỔ cứng: 40G Maxtor\u003cbr\u003e\nỔ mềm: có\u003cbr\u003e\nỔ CD: LG phò 😀\u003cbr\u003e\nMàn hình: BenQ 17 phẳng, hiện tại thì nó mất màu đỏ rồi, màu đỏ, vàng, cam, hồng-nói chung là màu ấm biến thành đen hết, hic. Ảnh nè:\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/03/may-tinh-cua-to/dsc02067.jpg\"\u003e\u003cbr\u003e\nĐấy, máy của tớ đấy, hí hí, thế mà hôm nay có tận hai người (ở 2 thời điểm khác nhau) khen máy tớ nhanh mới kinh chứ. Lớp trưởng đến học, nó hỏi tớ câu này: \u0026ldquo;Thái ơi sao máy mày nhanh thế, nâng cấp gì rồi à?\u0026rdquo; làm tớ choáng không biết nói gì, hìhì. Thằng Vinh tối đến cũng hỏi máy nâng cấp cái gì mà nhanh thế? Héhes, vẫn thế chứ có nâng cấp gì đâu, nhưng căn bản là \u0026ldquo;của do người\u0026rdquo; :D, người sử dụng prồ nó thế ấy mà ;). Tớ cài hệ điều hành sever 2003 và cài rất ít ứng dụng, không cần antivirus, không photoshop, thực ra so với quả hai nhân 3600+, 1G ram của thằng Trung thì không đú được nhưng vẫn ok, không phải đọc sách nhiều trong khi sử dụng (chú thích là tớ thường cầm một quyển sách khi dùng máy tính, trong khi đợi máy tính xử lý tác vụ thì tớ đọc sách :D)\u003cbr\u003e\nVì hôm nay có 2 người khen máy tính tớ nhanh nên tớ sướng quá, giới thiệu cái máy tính của tớ cho mọi người, máy này bố mẹ tớ mua cho tới hồi tết năm lớp 10, tức đầu năm 2003, thực ra hồi ấy trình máy tính còi nên bị lừa, nghĩ lại vẫn đâu, nhưng bi giờ không phải than nghèo kể khổ, bỏ qua chuyện bị lừa, :). Nghĩ lại thì thấy mình sướng thật, mua máy tính rất sớm, Phương với Nhung còn mãi sau mới mua. Bố mẹ thật tuyệt vời. Bây giờ nó \u0026ldquo;tã\u0026rdquo; quá rồi, nhưng có lẽ tớ sẽ phải \u0026ldquo;tự lực cánh sinh, dựa vào sức mình là chính\u0026rdquo; trong việc mua máy mới thôi, bố tớ đã tuyên bố gần chính thức là sẽ không \u0026ldquo;trợ cấp\u0026rdquo; cho để mua máy mới đâu, hichic, kể ra cũng hơi buồn 🙁 nhưng mà chả sao, con sẽ tự sắm máy mới bằng tiền của con. Tức là vẫn sẽ tiếp tục làm bạn (à, làm người yêu cho nó hoành tráng) với chiếc máy này dài dài. Ôi, máy ơi tao yêu mày lắm lắm ^^…\u003c/p\u003e","title":"Máy tính của tớ:"},{"content":"Tình hình là dạo này Internet Việt Nam cũng như châu Á trục trặc, cáp đứt, tớ nhận thấy thế này, vào blog 360 rất chi là khó khăn, trong khi vào blog ở OPERA cũng như wordpress thì vẫn ngon (tớ chưa dùng những loại khác nên không biết những loại ấy thế nào), đặc biệt là ở Opera, vẫn cứ vù vù. Đối với mail thì yahoo mail cực kì chậm chạp, gmail tuy cũng hơi chậm một chút nhưng vẫn ok lắm, chỉ gửi thư có kèm file là trục trặc chút. Vậy nên có lẽ ai đang định lập blog thì nên chọn blog ở Opera hay wordpress làm blog chính thức, 360 chỉ phụ thôi (hehe, đặc biệt khuyên dùng Opera, nó rất chi là tuyệt, xem thêm tại đây). Và nên dùng Gmail làm mail thay cho yahoo mail các bạn nhé ^^.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/03/tinh-hinh/","summary":"\u003cp\u003eTình hình là dạo này Internet Việt Nam cũng như châu Á trục trặc, cáp đứt, tớ nhận thấy thế này, vào blog 360 rất chi là khó khăn, trong khi vào blog ở OPERA cũng như wordpress thì vẫn ngon (tớ chưa dùng những loại khác nên không biết những loại ấy thế nào), đặc biệt là ở Opera, vẫn cứ vù vù. Đối với mail thì yahoo mail cực kì chậm chạp, gmail tuy cũng hơi chậm một chút nhưng vẫn ok lắm, chỉ gửi thư có kèm file là trục trặc chút. Vậy nên có lẽ ai đang định lập blog thì nên chọn blog ở Opera hay wordpress làm blog chính thức, 360 chỉ phụ thôi (hehe, đặc biệt khuyên dùng Opera, nó rất chi là tuyệt, \u003ca href=\"http://my.opera.com/hoangthanhtu/blog/show.dml/441826\"\u003exem thêm tại đây\u003c/a\u003e). Và nên dùng Gmail làm mail thay cho yahoo mail các bạn nhé ^^.\u003c/p\u003e","title":"Tình hình"},{"content":"Một vụ án thách thức dư luận?\n5 năm dài với nỗi đau mất con, cha mẹ, gia đình và bè bạn của các em Phạm Phương Linh và Phạm Thị Anh Thư phải tiếp tục chịu thêm nỗi đau xé ruột khi kẻ gây án vẫn tiếp tục được các thế lực bảo vệ, đưa bằng được sự vụ án đua xe thành một vụ tai nạn giao thông thông thường. Bản án 8 năm cho cuộc đời của hai học sinh vẫn như đang thách thức dư luận.\nVụ án mạng trên đường Láng – Hoà lạc đã trôi qua 5 năm với 6 lần xét xử, bản án vẫn không thay đổi. Bất chấp những lời bào chữa của luật sư, nhân chứng của các em học sinh tại thời điểm tai nạn, sự lên tiếng của hơn 30 cơ quan báo chí với hàng trăm bài viết, sự gian lận, sửa chữa hồ sơ của các bộ công an, … Viện kiểm sát Nhân dân Hà nội và Toà án Nhân dân Hà nội vẫn tiếp tục “trơ gan cùng tuế nguyệt”.\n(các em học sinh cùng lớp quấn khăn tang trước toà – ảnh vnexpress)\nKhông phải gia đình, họ hàng của nạn nhân nhưng các em học sinh lớp 9A1 vẫn quấn khăn tang đến dự những phiên toà , mang theo di ảnh của hai bạn cùng lớp Linh, Thư xấu số. Nhiều em là nhân chứng tại hiện trường khi vụ án xảy ra, em Vũ Minh Phương kể:\n‘Khi ấy, cháu đang đi thì thấy có 2 ôtô vượt lên rất nhanh nhưng đi không thẳng mà cứ lán, chèn nhau. Cháu quay sang bảo bạn cháu: Nhìn 2 ôtô đua khiếp chưa kìa! Ngay lúc đó, 2 ôtô này va chạm nhau và tai nạn xảy ra…”\nVụ tai nạn khủng khiếp, với hai chiếc xe matix lạng lách, chèn lấn nhau để rồi xô vào xe đạp của các em đi bên phải, đã được điều tra một cách rất không bình thường. Việc đầu tiên là các cán bộ khám nghiệm hiện trường của công an Hà nội đã mau chóng đến hiện trường để … xoá hiện trường. Chiếc xe matiz được cẩu lên và đưa ngay về một gara ôtô để xửa chữa, xoá mọi dấu vết tai nạn. Trả lời trước toà, ông Trần Văn Hồng (cán bộ khám nghiệm hiện trường Phòng Cảnh sát giao thông Hà Nội) rất vô tư: “Tôi không phải là người chủ trì khám nghiệm. Tôi chỉ là người bé nhất. Tất cả làm theo chỉ huy”. Ai chỉ huy việc “phá” án này thì không thấy toà hỏi tiếp, chắc hẳn người “chỉ huy” được vụ án này còn cao hơn cả chánh án Toà Hà nội.\nCùng với ông Hồng, các đồng nghiệp khác của ông cũng tham gia tích cực vào việc “sửa chữa số liệu trên sơ đồ hiện trường, không đưa bản kết luận giám định về việc sửa chữa số liệu đo dấu phanh tại biên bản hồ sơ hiện trường vào hồ sơ vụ án”. Kết luận này của Bộ công an dẫn đến việc họ bị Giám đốc Công an Hà nội bằng hình thức … cảnh cáo, khiển trách, phê bình nghiêm khắc rút kinh nghiệm, cắt danh hiệu thi đua. Làm sai lệch sự thật liên quan đến mạng người, hơn nữa lại làm trái với nhiệm vụ của người công an mà chỉ bị cảnh cáo thì đúng là … công an Việt Nam.\n(nỗi đau còn đến bao giờ – ảnh Vietnamnet)\nChưa hết, câu chuyện vụ án còn ly kỳ như trong … phim ma. Nhân chứng đặc biệt quan trọng, người ngồi trong xe Matiz cùng Quân là Hoàng Cẩm Tú, đã biến mất sau khi được đưa vào bệnh viện. Công an Hà nội từng nổi tiếng với rất nhiều vụ phá án phức tạp hơn nhiều mà vẫn tìm ra thủ phạm, lẽ nào lại không thể xác minh được cô gái này là ai? Câu hỏi mà nhiều người tham dự đặt ra như thể vừa ra khỏi rạp chiếu bóng: “Liệu cô gái này đã chết hay là không có thật?”.\nBất chấp những tình tiết, chứng cứ chồng chất mà các luật sư đưa ra, các kiểm sát viên vẫn như “không biết, không nghe, không thấy”, để rồi Toà Hà nội lặp đi lặp lại kết luận của những lần xử trước.\nMột sự thật có thể lý giải phần nào, nhưng chắc chắn không phải tất cả, vụ kỳ án này là việc bố của thủ phạm là một trung tá phòng Cảnh sát giao thông Công an Hà nội.\n(Các vị quan toà đáng kính – ảnh Vietnamnet)\nSự ngang trái vẫn cứ hiển hiên tồn tại ngay giữa chốn công đường, hơn nữa nó lại được sự tiếp sức, phối hợp hết sức nhịp nhàng từ phía công an, viện kiểm sát, toà án, đối lại phía bên kia là gia đình, bạn bè của nạn nhân. Cũng phải kể đến sự lên tiếng kịp thời, có trách nhiệm của các cơ quan báo chí liên tục trong hơn 5 năm qua.\nChúng ta, nhất là những bạn trẻ, cảm nhận ra sao về những bất công xã hội thế này. Xin đừng coi đó không phải việc của mình bởi sống trong xã hội này mỗi người đều có khả năng rơi vào những tình cảnh tương tự, rồi bất lực than lên với đời vì sao … bố nó lại làm to. Hãy làm một cái gì đó, không chỉ cho linh hồn của hai em gái xấu số, mà cho chính chúng ta, cho thế hệ con em của chúng ta.\nMột ngày cuối năm 2006\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/02/m%E1%BA%A5t-ti%E1%BA%BFp-m%E1%BB%99t-it-ni%E1%BB%81m-tin-con-sot-l%E1%BA%A1i/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMột vụ án thách thức dư luận?\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n5 năm dài với nỗi đau mất con, cha mẹ, gia đình và bè bạn của các em Phạm Phương Linh và Phạm Thị Anh Thư phải tiếp tục chịu thêm nỗi đau xé ruột khi kẻ gây án vẫn tiếp tục được các thế lực bảo vệ, đưa bằng được sự vụ án đua xe thành một vụ tai nạn giao thông thông thường. Bản án 8 năm cho cuộc đời của hai học sinh vẫn như đang thách thức dư luận.\u003c/p\u003e","title":"Mất tiếp một ít niềm tin còn sót lại"},{"content":"You have to get noticed to get promoted.\nYou have to get noticed to get hired.\nIt really impresses people when you say “Oh, I’ve written about that, just google for XXX and I’m on the top page” or “Oh, just google my name.”\nNo matter how great you are, your career depends on communicating. The way to get better at anything, including communication, is by practicing. Blogging is good practice.\nBloggers are better-informed than non-bloggers. Knowing more is a career advantage.\nKnowing more also means you’re more likely to hear about interesting jobs coming open.\nNetworking is good for your career. Blogging is a good way to meet people.\nIf you’re an engineer, blogging puts you in intimate contact with a worse-is-better 80/20 success story. Understanding this mode of technology adoption can only help you.\nIf you’re in marketing, you’ll need to understand how its rules are changing as a result of the current whirlwind, which nobody does, but bloggers are at least somewhat less baffled.\nIt’s a lot harder to fire someone who has a public voice, because it will be noticed.\n(from Internet)\nBình luận (2) Starstanding-Skyhawk — 2007-01-11 09:21\nHi: Nice job!!! I couldn’t agree with you more…kEEP UP THE GOOD WORK,Take care,..Skyhawk.\nkanishi — 2007-01-11 09:54\nThank you for your comment.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/02/ten-reasons-why-blogging-is-good-for-your-career/","summary":"\u003cp\u003eYou have to get noticed to get promoted.\u003cbr\u003e\nYou have to get noticed to get hired.\u003cbr\u003e\nIt really impresses people when you say “Oh, I’ve written about that, just google for XXX and I’m on the top page” or “Oh, just google my name.”\u003cbr\u003e\nNo matter how great you are, your career depends on communicating. The way to get better at anything, including communication, is by practicing. Blogging is good practice.\u003cbr\u003e\nBloggers are better-informed than non-bloggers. Knowing more is a career advantage.\u003cbr\u003e\nKnowing more also means you’re more likely to hear about interesting jobs coming open.\u003cbr\u003e\nNetworking is good for your career. Blogging is a good way to meet people.\u003cbr\u003e\nIf you’re an engineer, blogging puts you in intimate contact with a worse-is-better 80/20 success story. Understanding this mode of technology adoption can only help you.\u003cbr\u003e\nIf you’re in marketing, you’ll need to understand how its rules are changing as a result of the current whirlwind, which nobody does, but bloggers are at least somewhat less baffled.\u003cbr\u003e\nIt’s a lot harder to fire someone who has a public voice, because it will be noticed.\u003cbr\u003e\n(from Internet)\u003c/p\u003e","title":"Ten Reasons Why Blogging is Good For Your Career."},{"content":"Ngủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, “nhét được tí nào hay tí đó”. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó.\nĐến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn).\nThi 120′, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D).\nNhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^.\nLàm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái “cảm giác thành thị” :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D\nChiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok.\nHÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/02/vui-qua-vui-qua/","summary":"\u003cp\u003eNgủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, “nhét được tí nào hay tí đó”. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó.\u003cbr\u003e\nĐến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn).\u003cbr\u003e\nThi 120′, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D).\u003cbr\u003e\nNhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^.\u003cbr\u003e\nLàm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái “cảm giác thành thị” :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D\u003cbr\u003e\nChiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok.\u003cbr\u003e\nHÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!!\u003c/p\u003e","title":"Vui quá vui quá !!!!"},{"content":"Chào đón tất cả mọi người ! …\nHọ và tên: PHÍ HỒNG THÁI\nNgày tháng năm sinh: 20/6/1987\nLớp: A2 (chuyên Tin)\nKhoá: 2002-2005\nTrường: THPT Chuyên Vĩnh Phúc – Tỉnh Vĩnh Phúc\nHiện tại: Sinh viên khóa K50, lớp CC, khoa CNTT, ĐH Công nghệ, ĐHQGHN.\n Tự giới thiệu về bản thân:\n Đôi chút về tiểu sử: Sinh ra ở Hưng Yên, lớn lên ở Hải Dương, trưởng thành ở Vĩnh Phúc. Cấp I và một nửa cấp II học tại tiểu học Cộng Hòa, Chí Linh, nửa còn lại của cấp II học tại Hương Canh – Vĩnh Phúc, cấp III học tại trường chuyên Vĩnh Phúc. Hiện tại đang là sinh viên năm 2 ĐH Công nghệ – ĐHQGHN.\n Thành tích học tập: 2 giải ba HSG Quốc gia môn Tin (thế nên may mắn không phải thi ĐH)\n Sở thích lớn nhất của tớ là IT (bao gồm máy tính, internet…), sở thích to không kém là đọc (sách, báo, truyện, tiểu thuyết…), đặc biệt thích đọc tiểu sử các nhà chính trị, hồi ký, bút ký, phóng sự. Một số cuốn tớ rất thích đó là: Tuổi thơ dữ dội (Phùng Quán), Đắc nhân tâm, Búp sen xanh (Sơn Tùng), hồi ký trên diendan.org… Vì sở thích đọc nên tớ đọc mọi thứ rơi vào tay tớ, mà nhà tớ thì lại rất sẵn Thế giới phụ nữ, hạnh phúc gia đình, Tư vấn tiêu dùng… của mẹ tớ, đâm ra tớ đọc hơi bị nhiều về cuộc sống gia đình sau. Hehe, nhờ vậy tớ quyết tâm sau này sẽ trở thành một người chồng mẫu mực: đi chợ cùng vợ, nấu ăn cùng vợ, dọn nhà cùng vợ… Sau này thứ tớ sắm đầu tiên trong nhà sẽ không phải là tivi đâu mà là máy giặt, vì tớ hiểu giặt quần áo rất mệt (^_^, máy tính thì có sẵn khỏi mua).\n Cũng chính vì đọc nhiều mà tớ rất yêu đất nước Việt Nam (đọc sử mà), và rất bất bình khi thấy Việt Nam ta quá lẹt đẹt trong khi những nước xung quanh ta cái gì cũng hơn chúng ta (thực ra có vài thứ chúng ta có hơn họ, nhưng ít quá, không đáng kể). Thử so với Hàn Quốc, Singapore, Nhật Bản, hay Thái Lan xem, ngành gì họ cũng hơn ta “dã man”, từ giáo dục, du lịch, kinh tế, giao thông vận tải, đến y tế, dịch vụ, ý thức con người… hichic, tại sao lại vậy chứ ? Nếu tớ mà là thủ tướng, tớ sẽ có hàng loạt những thay đổi: công khai minh bạch hóa các hoạt động của nhà nước, đưa vào trường học môn “hệ thống hành chính” để nhân dân hiểu sự hoạt động của các cơ quan hành chính. Công khai lương bổng của các quan chức, công khai rõ ràng các bản quy hoạch. Đầu tư nhiều hơn nữa cho quy hoạch vì chúng ta hiện nay, đâu đâu cũng thấy kiểu “hôm trước xây, hôm sau phá”. Và còn nhiều nhiều dự định nữa.\n Nói chung tớ là một người khá may mắn, hồi trước về TP Hải Dương tham dự offline của NT, không bít đường Quang Trung là chỗ nào, vậy mà đi thẳng một lèo tới luôn ( thực ra là có hỏi đường một chị xinh xinh, nhưng nghe chị ấy trả lời là “em cứ đi đi rồi khắc tới” mình liên tưởng tới câu: “bạn cứ bước đi, nếu không đến được đích thì ít nhất cũng xa hơn vị trí hiện tại”, hì). Rồi sau đó thì bốc thăm, không bít ai đổi cho mình cái phiếu số 01 vì bảo số đầu tiên chắc không trúng, vậy mà mình lại là người được thưởng, hehe.\n Đội bóng yêu thích: Manchester United\n Ca sĩ (diễn viên) ưa thích: Hilary Duff\n Thương hiệu ưa thích: S-fone (sđt của tớ là 095xxxxxxx, lần sau Bi có sang VN và ra HN biểu diễn tớ còn đi lấy vé ), Vinamilk (tớ thích uống sữa cực, nhưng không hiểu sao tớ cao 1m70 mà nặng có 56kg), Motorola,…\n Thích ô tô hơn xe máy, thích căng-tin ở KTX ĐH SP I vì ở đó người ta biết xếp hàng, trông rất văn minh (đó là nơi đầu tiên ở VN tớ thấy người ta biết xếp hàng đó).\n Bộ phim ưa thích: My sassy girl (Cô nàng ngổ ngáo – của Hàn Quốc).\n Thể loại nhạc ưa thích: Violon của Secret Garden, nhạc đỏ + xanh.\n Thích dùng Opera hơn là IE nhưng đôi khi có những trang chỉ IE mới “xử” được.\n Nói đôi chút về đề tài tình yêu tình báo nhỉ: Tớ và một số ít đứa bạn nhận xét rằng tớ khá đào hoa, hehe, một số khác thì bảo “mày chỉ đa tình thôi chứ đào hoa thì còn lâu nhá”, đúng là thiên hạ, chả biết thế nào mà lần các bạn nhỉ. Nhưng nói chung tớ đã có hai “mối tình” để kể (thầy giáo dạy văn lớp 12 của tớ bảo rằng “12 năm đi học mà không yêu, không biết rung động là gì thì không phải thành tích đâu mà tự hào”, hehe). Nhưng maximum mới chỉ là nắm tay thui, chẳng kiss kiếc gì cả, nghĩ lại sao mà thấy mình “cáy” thế không bít (bây giờ chắc vẫn cáy vậy). Nói chung ngoài hai nhược điểm là ít tiền và ít đẹp trai thì tớ là một người khá hoàn hảo, ấy nhưng khổ nỗi con gái ngày nay cứ quan tâm đặc biệt tới hai cái tớ ít, chán thật đấy ^_^.\n Khà, nói cũng dài phết rồi đấy nhỉ, căn bản tớ thấy các Mr tham gia sôi động quá, box Mr 2006 hoành tráng quá nên cũng đua đòi tham gia. Tớ rất biết mình biết người, tớ không phải là học sinh NT nên không có nhiều quan hệ, không đẹp trai để hớp hồn ai, không có tài năng hát hò, vẽ vời, nhiếp ảnh, thể thao để thể hiện. Thế mạnh nhất của tớ chắc là “viết thư” (hai cựu bạn gái mà tớ từng có đều cưa do viết thư cả, nên chắc là nhận định này đúng), mà viết thư thì e hơi khó đua tài, đây là thi Mr NT 2006 chứ có phải thi UPU đâu. Không có tớ chợ vẫn vui như thường, có tớ vào cũng vui hơn không bao nhiêu. Nhưng đứng ngoài cuộc e cùng buồn, “nhanh lên chứ, vội vàng lên chứ”, dù không ai vote thì ít nhất cũng có BGK đọc bài của mình, hehe, vậy là vui rùi. Chúc hội thi thành công tốt đẹp (không chúc cùng thành công, nhìn lượng truy cập vào NTOL là biết liền, hehe).\nTớ giống WonBin 63% , giống Vương Lực Hoàng 75%, hehe, oách phết nhỉ, chứng tỏ mình đẹp trai, vì mình giống những người đẹp trai =)) !!!\nẢnh to\nAi vẫn chưa thỏa mãn và đủ kiên nhẫn thì, xin mời ^_^ about hoặc các blog ở 360 và wordpress\nTớ định chọn wordpress làm blog chính nhưng rồi lại thấy OPERA hay quá, chắc về chuyển nhà về OPERA quá ^^\nPhụ lục: Những cuốn sách tôi đã đọc:\nNhững cuốn sách tôi có:\n– Tranh luận để đồng thuận (Tập hợp các báo cáo góp ý dự thảo văn kiện trình đại hội X) (NXB Tri thức)\n– Nước\nViệt Nam nhỏ hay không nhỏ (NXB Thanh niên)\n– Đấu trường vinh quang – ngày ấy bây giờ (NXB Trẻ)\n– Những kĩ năng học tập hoàn hảo dành cho sinh viên (NXB VHTT)\n– Nhật ký Đặng Thùy Trâm (NXB Hội nhà văn)\n– Mãi mãi tuổi hai mươi\n– Hạt giống tâm hồn\n– Goodluck – Bí mật của may mắn\n– Sống để yêu thương\n– Những quyết định thay đổi cuộc sống\n– Quà tặng diệu kì\n– Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi (NXB Trẻ)\n– Du học đâu chỉ màu hồng (NXB Thông tấn)\n– Bài thơ chấn động dư luận \u0026amp; đêm trước đổi mới\n– Cuộc đời Đặng Tiểu Bình – nhà kinh tế chính trị lỗi lạc\n– Phùng Quán – Ba phút sự thật (Bút ký)\n– Tuổi thơ dữ dội (Tác giả: Phùng Quán)\n– Hai số phận (Tiểu thuyết)\n– Nhân chuyện chị thỏ bông (Tản văn)\n– Phải lấy người như anh (Tác giả: Trần Thu Trang)\n– Cocktail cho tình yêu (Trần Thu Trang)\n– Tớ là Joe (Joe đẹp trai :)))\n– Những tấm lòng cao cả\n– Những cuốn sách tôi từng mượn đọc:\n– Harry Potter 1,2,3\n– Ba lần và một lần (Tiểu thuyết của Chu Lai)\n– Ăn mày dĩ vãng (Tiểu thuyết của Chu Lai)\n– Nỗi buồn chiến tranh (tên khác: Thân phận của tình yêu, tác giả Bảo Ninh)\n– Hoa râm bụt (Sơn Tùng, dạng bút ký nói về Bác Hồ)\n– Búp sen xanh (Sơn Tùng)\n– Tốttochan – cô bé ngồi bên cửa sổ\n– Người thường gặp (Bút ký của Trần Đăng Khoa)\n– Nanh trắng\n– Không gia đình\n– Những cuộc phưu lưu của Tom-xoayơ\n– Đắc nhân tâm (Nguyễn Hiến Lê dịch)\n– Quẳng gánh lo đi và vui sống (Nguyễn Hiến Lê dịch)\n– Ba chị em nhà họ Tống (Nguyễn Văn Lý)\n– Tiếu ngạo giang hồ (Kim Dung)\n– Ỷ thiên đồ long ký (Kim Dung)\n– Quê hương Việt Nam (Việt Nam đất nước-con người, cẩm nang giản yếu, NXB Thế giới)\n– Trung Quốc thế kỷ XXI (Phóng sự, suy nghĩ về TQ hiện nay và tương lai của Henri Alleg, NXB Thông tấn)\n– 14 truyện ngắn hiện đại Trung Quốc (NXB VHTT)\n- Nơi nào có sự sống, nơi đó còn hi vọng (Phan Văn Hòa, nhật ký từ ungthu.net)\n Ngộ nghĩnh trẻ thơ.\n– Pháo đài số – Dan Brown\n– Điểm dối lừa – Dan Brown\n– Cuốn theo chiều gió\n– Thế giới phẳng\n– Tầm tần ký\n– Thiên thần và ác quỷ\n– Tư duy chiến lược\n– Tiếng chim hót trong bụi mận gai\n– Tư duy hệ thống\n– Bố già\nBình luận (6) danquynh — 2007-01-20 11:01\nĐọc \u0026ldquo;tiểu sử\u0026rdquo; (nếu có thể gọi như vậy 🙂 ) của em thấy có nhiều điều để suy gẫm. Phải chi thế hệ trẻ bây giờ có nhiều người như em 🙂\ntinhyeukhongsacmau — 2007-03-02 16:03\nphần giới thiều về bản thân hay đó. Rất thú vị. À, mà không cần nói yêu VN thì ai cũng biết em như thế mà.Nhìn skin của blog là biết à…hìhì…em yeu màu hồng,em ghét sự giả dối; em yêu màu tím, em ghét sự phản bội. Em yêu hòa bình, em ghét chiến tranh…hehe…\nphoebeluu — 2007-08-24 02:08\nhic, sua lai font chu di ban, chang doc dc cai gi ca\nanonymous — 2009-04-07 15:04\nHIHI writes:Đọc nhiều thế nhỉ 😛\nlunamun — 2010-04-10 16:04\nLần đầu tiên nhé, mà em đọc blog của một người nhiều như vậy. Tất cả như trải ra để đọc và suy nghĩ. Em cũng có một vài đặc điểm giống như anh. Đọc rất nhiều báo \u0026ldquo;phụ nữ Việt Nam\u0026rdquo; và \u0026ldquo;hạnh phúc gia đình\u0026rdquo; mà mẹ mang từ cơ quan về. Đọc nhiều, thấm nhiều nên đôi khi suy nghĩ có vẻ sẽ hơi trầm đấy (a thấy thế ko?)Ấn tượng đặc biệt đầu tiên là đôi mắt 😀 :\u0026quot;\u0026gt; chưa gặp ai thế cả :)Đặc biệt lắm í 🙁 haizzzzzzNhẹ nhàng nhẹ nhàng……Lặng lẽ lặng lẽ….chắc giữ vậy thôi…:)aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaWhat\u0026rsquo;s the type of emotion? :-ss\nngocbich116 — 2010-09-26 13:09\n:wizard: :hat: :love: :jester: :sing: :whistle: :flirt: CHÀO ANH,PROFILE ẤN TƯỢNG,MAKE FRIEND NHÉ !HII:lol:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/02/all-about-me/","summary":"\u003cp\u003eChào đón tất cả mọi người ! …\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eHọ và tên: \u003cstrong\u003ePHÍ HỒNG THÁI\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eNgày tháng năm sinh: 20/6/1987\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eLớp: A2 (chuyên Tin)\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eKhoá: 2002-2005\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eTrường: THPT Chuyên Vĩnh Phúc – Tỉnh Vĩnh Phúc\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eHiện tại: Sinh viên khóa K50, lớp CC, khoa CNTT, ĐH Công nghệ, ĐHQGHN.\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003c/ul\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e Tự giới thiệu về bản thân:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n Đôi chút về tiểu sử: Sinh ra ở Hưng Yên, lớn lên ở Hải Dương, trưởng thành ở Vĩnh Phúc. Cấp I và một nửa cấp II học tại tiểu học Cộng Hòa, Chí Linh, nửa còn lại của cấp II học tại Hương Canh – Vĩnh Phúc, cấp III học tại trường chuyên Vĩnh Phúc. Hiện tại đang là sinh viên năm 2 ĐH Công nghệ – ĐHQGHN.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e Thành tích học tập\u003c/strong\u003e: 2 giải ba HSG Quốc gia môn Tin (thế nên may mắn không phải thi ĐH)\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e Sở thích\u003c/strong\u003e lớn nhất của tớ là IT (bao gồm máy tính, internet…), sở thích to không kém là đọc (sách, báo, truyện, tiểu thuyết…), đặc biệt thích đọc tiểu sử các nhà chính trị, hồi ký, bút ký, phóng sự. Một số cuốn tớ rất thích đó là: Tuổi thơ dữ dội (Phùng Quán), Đắc nhân tâm, Búp sen xanh (Sơn Tùng), hồi ký trên diendan.org… Vì sở thích đọc nên tớ đọc mọi thứ rơi vào tay tớ, mà nhà tớ thì lại rất sẵn Thế giới phụ nữ, hạnh phúc gia đình, Tư vấn tiêu dùng… của mẹ tớ, đâm ra tớ đọc hơi bị nhiều về cuộc sống gia đình sau. Hehe, nhờ vậy tớ quyết tâm sau này sẽ trở thành một người chồng mẫu mực: đi chợ cùng vợ, nấu ăn cùng vợ, dọn nhà cùng vợ… Sau này thứ tớ sắm đầu tiên trong nhà sẽ không phải là tivi đâu mà là máy giặt, vì tớ hiểu giặt quần áo rất mệt (^_^, máy tính thì có sẵn khỏi mua).\u003cbr\u003e\n Cũng chính vì đọc nhiều mà tớ rất yêu đất nước Việt Nam (đọc sử mà), và rất bất bình khi thấy Việt Nam ta quá lẹt đẹt trong khi những nước xung quanh ta cái gì cũng hơn chúng ta (thực ra có vài thứ chúng ta có hơn họ, nhưng ít quá, không đáng kể). Thử so với Hàn Quốc, Singapore, Nhật Bản, hay Thái Lan xem, ngành gì họ cũng hơn ta “dã man”, từ giáo dục, du lịch, kinh tế, giao thông vận tải, đến y tế, dịch vụ, ý thức con người… hichic, tại sao lại vậy chứ ? Nếu tớ mà là thủ tướng, tớ sẽ có hàng loạt những thay đổi: công khai minh bạch hóa các hoạt động của nhà nước, đưa vào trường học môn “hệ thống hành chính” để nhân dân hiểu sự hoạt động của các cơ quan hành chính. Công khai lương bổng của các quan chức, công khai rõ ràng các bản quy hoạch. Đầu tư nhiều hơn nữa cho quy hoạch vì chúng ta hiện nay, đâu đâu cũng thấy kiểu “hôm trước xây, hôm sau phá”. Và còn nhiều nhiều dự định nữa.\u003cbr\u003e\n Nói chung tớ là một người khá may mắn, hồi trước về TP Hải Dương tham dự offline của NT, không bít đường Quang Trung là chỗ nào, vậy mà đi thẳng một lèo tới luôn ( thực ra là có hỏi đường một chị xinh xinh, nhưng nghe chị ấy trả lời là “em cứ đi đi rồi khắc tới” mình liên tưởng tới câu: “bạn cứ bước đi, nếu không đến được đích thì ít nhất cũng xa hơn vị trí hiện tại”, hì). Rồi sau đó thì bốc thăm, không bít ai đổi cho mình cái phiếu số 01 vì bảo số đầu tiên chắc không trúng, vậy mà mình lại là người được thưởng, hehe.\u003cbr\u003e\n Đội bóng yêu thích: Manchester United\u003cbr\u003e\n Ca sĩ (diễn viên) ưa thích: Hilary Duff\u003cbr\u003e\n Thương hiệu ưa thích: S-fone (sđt của tớ là 095xxxxxxx, lần sau Bi có sang VN và ra HN biểu diễn tớ còn đi lấy vé ), Vinamilk (tớ thích uống sữa cực, nhưng không hiểu sao tớ cao 1m70 mà nặng có 56kg), Motorola,…\u003cbr\u003e\n Thích ô tô hơn xe máy, thích căng-tin ở KTX ĐH SP I vì ở đó người ta biết xếp hàng, trông rất văn minh (đó là nơi đầu tiên ở VN tớ thấy người ta biết xếp hàng đó).\u003cbr\u003e\n Bộ phim ưa thích: My sassy girl (Cô nàng ngổ ngáo – của Hàn Quốc).\u003cbr\u003e\n Thể loại nhạc ưa thích: Violon của Secret Garden, nhạc đỏ + xanh.\u003cbr\u003e\n Thích dùng Opera hơn là IE nhưng đôi khi có những trang chỉ IE mới “xử” được.\u003cbr\u003e\n Nói đôi chút về đề tài tình yêu tình báo nhỉ: Tớ và một số ít đứa bạn nhận xét rằng tớ khá đào hoa, hehe, một số khác thì bảo “mày chỉ đa tình thôi chứ đào hoa thì còn lâu nhá”, đúng là thiên hạ, chả biết thế nào mà lần các bạn nhỉ. Nhưng nói chung tớ đã có hai “mối tình” để kể (thầy giáo dạy văn lớp 12 của tớ bảo rằng “12 năm đi học mà không yêu, không biết rung động là gì thì không phải thành tích đâu mà tự hào”, hehe). Nhưng maximum mới chỉ là nắm tay thui, chẳng kiss kiếc gì cả, nghĩ lại sao mà thấy mình “cáy” thế không bít (bây giờ chắc vẫn cáy vậy). Nói chung ngoài hai nhược điểm là ít tiền và ít đẹp trai thì tớ là một người khá hoàn hảo, ấy nhưng khổ nỗi con gái ngày nay cứ quan tâm đặc biệt tới hai cái tớ ít, chán thật đấy ^_^.\u003cbr\u003e\n Khà, nói cũng dài phết rồi đấy nhỉ, căn bản tớ thấy các Mr tham gia sôi động quá, box Mr 2006 hoành tráng quá nên cũng đua đòi tham gia. Tớ rất biết mình biết người, tớ không phải là học sinh NT nên không có nhiều quan hệ, không đẹp trai để hớp hồn ai, không có tài năng hát hò, vẽ vời, nhiếp ảnh, thể thao để thể hiện. Thế mạnh nhất của tớ chắc là “viết thư” (hai cựu bạn gái mà tớ từng có đều cưa do viết thư cả, nên chắc là nhận định này đúng), mà viết thư thì e hơi khó đua tài, đây là thi Mr NT 2006 chứ có phải thi UPU đâu. Không có tớ chợ vẫn vui như thường, có tớ vào cũng vui hơn không bao nhiêu. Nhưng đứng ngoài cuộc e cùng buồn, “nhanh lên chứ, vội vàng lên chứ”, dù không ai vote thì ít nhất cũng có BGK đọc bài của mình, hehe, vậy là vui rùi. Chúc hội thi thành công tốt đẹp (không chúc cùng thành công, nhìn lượng truy cập vào NTOL là biết liền, hehe).\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2007/01/02/all-about-me/937c2-thai.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"All about me !!!"},{"content":"Ngủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, \u0026ldquo;nhét được tí nào hay tí đó\u0026rdquo;. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó.\nĐến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn).\nThi 120\u0026rsquo;, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D).\nNhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^.\nLàm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái \u0026ldquo;cảm giác thành thị\u0026rdquo; :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D\nChiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok.\nHÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!!\nps : yêu blog opera quá cơ, trong khi 360 chậm rùa vào hoài không đơợc thì opera vẫn chạy ầm ầm, cả wordpress nữa, cũng chạy ngon, chỉ có 360 là dở thôi, hé hé !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/02/vui-qua-vui-qua-2/","summary":"\u003cp\u003eNgủ không ngon lắm, 6h kém đã phải dậy rồi, ngồi cố đọc thêm một tí kinh tế chính trị, \u0026ldquo;nhét được tí nào hay tí đó\u0026rdquo;. 7h thì ra ăn sáng, ăn phở, cũng chả ngon lắm, ra đợi xe bus thì mãi mới có 09. Rồi đến bến Cầu Giấy thì đi xe 49, tuyến mới, xe cao rộng, thích thật đó.\u003cbr\u003e\nĐến trường thấy cảm giác thật vui, lâu lắm mới đi tới trường đó ^^ (cái cảm giác vui khi tới trường thú vị thật, lâu không vào lớp học, không gặp bạn bè, giờ thì mình đã hiểu vì sao trẻ con đứa nào cũng thích đi học, càng thương hơn với những nơi điều kiện học tập trường lớp khó khăn).\u003cbr\u003e\nThi 120\u0026rsquo;, đề 4 câu, đề lẻ, toàn những câu bịa được, sướng, hé hé, nói chung là làm bài ok và mình đoan chắc mình sẽ không phải thi lại (con cầu chúa, cầu cả trời phật luôn :D).\u003cbr\u003e\nNhận được thư của Lyn, ôi, vui kinh điển, hai đứa học cùng trường ĐHQG, khoa Pháp với ĐH Công nghệ cách nhau có mấy trăm mét mà bức thư gửi từ 1/12 tới 2/1 mới tới tay người nhận, ôi, xa xăm 🙂 Căn bản bí thư lớp mình không đi kiểm tra hòm thư nên không biết, với lại 2 tuần vừa rồi mình cũng không gặp bạn ấy. Nói chung là lâu lắm không được đọc thư Lyn, nay nhận được thấy cực kì vui, thư bạn ấy viết vẫn hay thú vị và thân thiết như ngày nào. Quý Lyn lắm lắm Lyn ơi ^^.\u003cbr\u003e\nLàm hết bài thi, mình ra sớm và đi xe bus 26 qua trường ngân hàng thăm Huệ Nguyệt luôn, lúc sang đường cảm thấy sợ thật đấy, sang được rồi thì mừng rơn, hehe, căn bản lâu rồi toàn ở nhà chứ không ở HN – nó mất đi cái \u0026ldquo;cảm giác thành thị\u0026rdquo; :D, với lại 2 vụ tai nạn của 2 vị giáo sư làm mình kinh cái tình hình giao thông ở Hà Nội quá. Sang gặp chúng nó, vui lắm, lâu lắm rồi mới lại nói chuyện với bạn bè, lại còn cá kiếm được mấy gói bánh mặn AFC nữa chứ, lãi quá hehe :D:D\u003cbr\u003e\nChiều nay định đi mua sách nhưng Huệ bảo đợi bạn ấy thi xong thì cùng đi, ok, thế cũng được, tầm 19 thi xong hết thì đi một thể cũng ok.\u003cbr\u003e\nHÔM NAY LÀ MỘT NGÀY VUI , ô la la !!!\u003cbr\u003e\nps : yêu blog opera quá cơ, trong khi 360 chậm rùa vào hoài không đơợc thì opera vẫn chạy ầm ầm, cả wordpress nữa, cũng chạy ngon, chỉ có 360 là dở thôi, hé hé !!!\u003c/p\u003e","title":"Vui quá vui quá !!!!"},{"content":"Biện chứng của phát triển\n08:10′ 01/01/2007 (GMT+7)\n[QUOTE]nguồn: [url]http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/01/649379/[/url][/QUOTE]\n(VietNamNet)- Con thuyền đất nước đã vượt qua quãng nước lợ pha vị mặn ở đầu cửa sông, khởi đầu một vòng lượn ngoạn mục ở khúc quanh của dòng chảy hướng ra biển, ngoái nhìn lại những thác ghềnh sông nước năm 2006, càng cảm nhận sâu về sức cuộn chảy kỳ diệu của dòng sông cuộc sống, càng thấm hiểu về biện chứng của sự phát triển. Cảm nhận về sự phát triển trước thềm năm mới của Giáo sư Tương Lai.\n[B]Vì sao tâm thế lục địa vẫn lấn át cảm hứng đại dương?[/B]\nBao đời đứng trước biển, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ…Ngay cây rừng cũng mọc rậm rạp hơn ở hướng nhìn ra biển Đông và hướng nhà đâu đâu cũng quay về phía gió biển đến” mà sao cái [B]“tâm thế lục địa”[/B] vẫn lấn át [B]“cảm hứng đại dương”[/B]*. Giải mã chuyện này cần lắm, nhưng không dễ. Phải có thời gian đầu tư nghiên cứu một cách nghiêm túc, trung thực và mạnh dạn.\nCái trì trệ [I]“ta về ta tắm ao ta”[/I] thì đã nói quá nhiều rồi, nhưng do đâu và rồi sẽ chuyển đổi thế nào đây, và có chuyển được không? Là một bán đảo với hơn 3260km bờ biển, hải phận mở rộng ra 12 hải lý, tức là trên 22km và vùng kinh tế biển rộng 200 hải lý thường tương ứng với thềm lục địa ở đáy biển, nối dài bờ biển ra ngoài khơi đến độ sâu 200m*, ấy vậy mà mãi đến những năm đầu thể kỷ XXI ta mới có sức đóng chiếc tàu vạn tấn! Ông cha ta cũng đã từng có những trận thủy chiến lừng danh, thế sao mãi không có nổi những hạm đội đúng nghĩa ? Một đội thương thuyền vượt biển cũng chưa . Ngay cả đến việc chăm lo chuyện làm ăn với biển mà cũng chỉ là một Bộ Thuỷ sản, thế “hải sản” thì sao? Sức hút của [B]nguồn tài nguyên biển vô tận mà không phải quốc gia nào cũng có[/B] , một lợi thế mà thiên nhiên ban tặng cho dân tộc này, xem ra còn yếu quá. Đúng là [B]cái tâm thế dành cho biển, hướng ra biển[/B] vẫn chưa đủ độ chín cần thiết. Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta.\nTrong khi đó, nước ta thì [I]“hình khe thế núi gần xa, đứt thôi lại nối, thấp đà lại cao”[/I], thiên nhiên ưu ái cho ta một dải bờ biển vừa lý tưởng cho nền công nghiệp không ống khói, vừa nhiều vụng, vịnh cũng lý tưởng không kém cho các hải cảng lớn, chứ đâu chỉ mình quân cảng Cam Ranh vừa chuyển chức năng những năm gần đây. Trong chiến tranh, cùng với đường mòn Hồ Chí Minh thần kỳ xẻ dọc Trường Sơn, cũng đã có đường Hồ Chí Minh trên biển, kinh nghiệm và bản lĩnh sóng nước đâu có thua kém ai, sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?\n[B]Điều kỳ diệu và nghịch lý[/B]\nHình như có quá nhiều “nghịch lý”. Có phải vì thế mà vừa rồi, Viện Nghiên cứu phát triển thuộc Đại học Tổng hợp Geneva tổ chức cuộc Hội thảo “Những bài học từ Việt Nam” giữa tháng 12/2006 tại Thụy Sĩ. Nhiều bài học thành công và không thành công đã được phân tích thẳng thắn về những “điều kỳ diệu” và những “nghịch lý”. Mà ngẫm nghĩ kỹ, làm ra sự kỳ diệu vì đã vượt lên những nghịch lý để đi tới. Việt Nam đã [B]“nhận thức được thách thức và đang vật lộn với những giải pháp[/B]. Mà giải pháp thì [B]không ai khác chính là người Việt Nam phải lao tâm khổ tứ để tìm ra”! [/B]\nĐất nước này đã từng tìm ra [B]“những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”[/B] như nhận định cũng của một học giả nước ngoài, để vượt qua được những “nghịch lý”, những thách đố tưởng chừng không thể nào vượt qua nổi. Liệu những bứt phá ngoạn mục trên lĩnh vực đối ngoại năm 2006 có là một ví dụ cập nhật cho điều đó? Nhưng có được sự bứt phá đó chính là do “trái ngọt của 20 năm miệt mài chuẩn bị”, như nhận xét rất chính xác của tờ Le Figaro.\nTăng trưởng GDP của Việt Nam năm nay là 8,17%, cũng là năm thứ 25 kinh tế Việt Nam tăng trưởng liên tục. GDP bình quân đầu người khoảng 725USD, dấu hiệu của việc vượt qua ranh giới nước đang phát triển có thu nhập thấp. Tăng trưởng khu vực kinh tế tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt cao hơn khu vực kinh tế nhà nước về giá trị sản xuất công nghiệp, đầu tư xây dựng, xuất khẩu, tổng mức bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng. Vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đạt 9,9 tỷ USD, đạt kỷ lục cả về vốn đăng ký mới và vốn bổ sung và 4,1 tỷ USD vốn thực hiện, cùng với vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) cũng đạt kỷ lục cam kết là 4,45 tỷ USD. Quả thật vào WTO là [B]“con dấu chứng nhận chất lượng của nền kinh tế Việt Nam mà rất nhiều các công ty lớn trông đợi”[/B]. Họ đang chờ để [B]“tràn vào Việt Nam như nước lũ”[/B], theo phát biểu của đại diện hãng Ford ở Việt Nam. Nhưng, “nước lũ” đem lại phù sa cho đồng ruộng và tôm cá cho miền sông nước, cũng có thể phá hủy nhà cửa, mùa màng nếu không có những chủ động chuẩn bị đón nhận sự kiện ấy như một xu thế hiển nhiên. Trong mỗi xu thế đều có thách thức và thời cơ, chúng quyện vào nhau, có khả năng chuyển hóa lẫn nhau. Biến thách thức thành thời cơ, chủ động tạo ra thời cơ, đó là bản lĩnh của người đứng đầu sóng ngọn gió trong cái thế giới đầy biến động mà mọi dự đoán đều không chắc chắn.\nVì thế, kiểu tư duy tuyến tính đang tỏ ra không thích hợp trước sự phát triển phi tuyến tính. Những ai chần chừ tin rằng tương lai sẽ là sự tiếp tục đơn thuần của quá khứ, sẽ cảm thấy mình bị hụt hẫng trước sự thay đổi mà có lẽ đã quá muộn để tránh được điều không thể tránh khỏi. Cũng sẽ là quá muộn nếu không dám có những suy nghĩ táo bạo, những tìm tòi mạnh dạn, những bung phá sáng tạo để tìm ra những bước đi và cách đi phù hợp với thực tế của đất nước. Những phẩm chất đó đang được ươm mầm và sinh sôi nảy nở trong thế hệ trẻ, nguồn sinh lực bất tận của dân tộc. “Nguyên khí quốc gia” không thể tìm ở đâu khác ngòai nguồn sinh khí vô tận đó. Thế nhưng công việc to tát đó lại khởi nguồn từ những việc hàng ngày, những chuyện của “đời thường” mộc mạc không tô son vẽ phấn. Chẳng hạn, câu chuyện nghịch ngợm của câu học trò ở Vĩnh Long mà như cái tít của một tờ báo có rất đông độc giả trẻ nêu lên : “Lớp trẻ đang nhìn cách giải quyết của chúng ta”.\nKhỏi phải nhắc lại nội dung và diễn biến, kể cả bức thư tâm tình của một Bộ trưởng xoay quanh chuyện nhỏ này, mà xin vào ngay [B]nghịch lý[/B]: Trừng phạt hay biểu dương? Ngợi ca hay chê trách? Tiểu tiết và đại sự xoay quanh sự nghịch ngợm của một tính cách với sự hồn nhiên của hành vi vi phạm pháp luật, và ý thức cảnh báo đầy tự tin của một [B]bản lĩnh có trí tuệ rất thông minh [/B]cùng với [B]trách nhiệm công dân[/B] của cậu học sinh 17 tuổi ở Vĩnh Long?\nThông thường, hình như người lớn thích loại con cháu “gọi dạ bảo vâng” và dường như đối với các cháu bé thì không “đức tính” nào người lớn thú vị bằng [B]sự vâng lời[/B]. Xưa kia, trong lối mòn của đạo đức học Nho giáo thì đó là [B]“nối tiếp, làm theo, không thay đổi [/B](kế, thuật, vô cải). Ấy thế mà, cách đây 6 năm, nhiều người lại tỏ ra thích thú khi đọc được tin về Tạp Chí “Time” trao giải nhất cuộc thi trả lời câu hỏi dành cho lứa tuổi từ 16 đến 18 : [B]“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI”[/B] cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : [B]“[SIZE=”4″]Tôi[/SIZE]”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/B] Chúng ta không biết cái gì hay hơn hơn sao? Chúng ta không thể ghi dấu ấn bằng chính con người thực sự là của mình hay sao? Liệu, với chúng ta, ta có trao giải nhất cho một cô học trò 16 tuổi, tuổi của trò Trí của chúng ta nay, với câu trả lời “có vẻ ngỗ ngược” như vậy không?\nXin gợi ra ba ví dụ trong lịch sử thay cho câu trả lời trực tiếp :\nMột, vào đầu thế kỷ XII, Thiền sư Quảng Nghiêm, tác giả của bài thơ “Hưu hướng Như Lai” (Đừng đi theo bước Như Lai) viết: N[B]am nhi tự hữu xung thiên chí, Hưu hướng Như Lai hành xứ hành[/B] (Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư!\nHai, Trần Quốc Toản vì giận mình mới 16, chưa đủ tuổi cầm quân, bóp nát quả cam cầm trong tay lúc nào không hay, bất tuân lệnh vua, từ Hội nghị Bình Than trở về, tự động lập đạo quân tuổi thiếu niên với là cờ “Phá cường địch, báo hoàng ân”, lập được chiến công, hy sinh lúc 18 tuổi, được Trần Nhân tông phong tước Hoài Văn Vương.\nBa, nhà bác học lừng danh Lê Quý Đôn hồi nhỏ là một cậu bé tinh nghịch, tuy nổi tiếng là thần đồng, nhưng cha mẹ luôn phiền lòng với thói “rắn đầu” của cậu con ngỗ ngược. Tương truyền Lê Quý Đôn làm bài vịnh rắn để tạ tội với thầy học và với cha mẹ, nhưng cũng để biểu lộ cái chí khí và tính cách của mình , bài “Rắn đầu biếng học” với nhiều tên các loài rắn: “Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà, Rắn đầu biếng học lẽ không tha, Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ, Nay thét mai gầm rát cổ cha. Ráo mép chỉ quen lời lếu láo,…,Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia”. Hình như sự “ngỗ ngược”, “rắn đầu” lại là một nét của “thần đồng” tuổi trẻ của nhà bác học lớn nhất trong lịch sử của ta. Đó là một nghịch lý. [B]Đúng, là nghịch lý của phát triển và cũng là biện chứng của phát triển.[/B]\nThì ra, xưa nay, không thiếu những nghịch lý. Nhưng, liệu có sự phát triển nào lại không là sự vượt qua những nghịch lý để bứt lên? Dường như, khi [B]cái mới xuất hiện[/B], thường thoạt nhìn [B]có vẻ ngược đời[/B]! Ngược đời theo cái lôgic “những chân lý khoa học bao giờ cũng ngược đời, nếu người ta phàn đoán về chúng trên cơ sở kinh nghiệm hàng ngày, kinh nghiệm này chỉ nắm được cái bề ngoài giả dối của sự vật” mà cụ Mác đã chỉ ra! Làm sao thấy cho ra, trong những sự việc hay hiện tượng thoạt nhìn có vẻ “ngược đời” [hoặc “ngỗ ngược” như đã dẫn ra ở trên] lại ẩn chứa những chân lý đang cần tìm tòi, phát hiện, những tiềm năng cần được tạo điều kiện để bừng nở thành khả năng hành động. Cũng có nghĩa phải thấy được những điều kỳ diệu sẽ nảy nở từ những “nghịch lý” trong quá trình được vượt qua để thực hiện sự phát triển.\nVậy thì, một câu hỏi được đặt ra: chúng ta sẽ cứ bằng lòng và an tâm với những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”. Hay là chúng ta chủ động tao ra một tâm thế, một dư luận, một cơ chế khuyến khích những tài năng bứt phá, những bản lĩnh dám tìm tòi sáng tạo mà thông thường thì không là sản phẩm đại trà? Tự vượt lên chính mình, bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng là một đòi hỏi của phát triển trong thời đại mà [B]biến đổi là hằng số của cuộc sống[/B]. Mà cũng chẳng phải cao đàm khoát luận, đôi khi chỉ từ cách giải quyết một câu chuyện nhỏ như chuyện của “trò Trí ở Vĩnh Long” cũng thấy ra được những điều tự vượt lên đó.\nBước vào năm 2007 với bao thử thách, ước ao sao thế hệ trẻ thế kỷ XXI có được cái táo bạo bứt phá của vị Thiền sư thời nhà Lý thế kỷ XII : [B]“Nam nhi tự hữu xung thiên chí, hưu hướng Như Lai hành xứ hành”[/B], đặng có được cái chí lớn “xông lên trời”, đưa đất nước vươn tới chân trời mới.\nTương Lai\n_________________________________________________\n* Lê Bá Thảo.”Thiên nhiên Việt Nam” NXBKHKT. Hà Nội 1990, tr.6 và tr.8\nNhững bài viết của giáo sư Tương Lai luôn hay và quá hay. Đọc quá chí lý luôn.\nĐoạn này đọc lên thấy đau thế không biết, hichic, Việt Nam ơi một câu hỏi “Bao giờ ???”\n[quote]\nCho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. [/quote]\ncả đoạn này nữa, mấy bố Việt Nam chỉ “nói hay làm dở” thôi,\n[quote]\nsao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?[/quote]\nchậc chậc, cái này hay quá ta mà giờ mới biết, quả thật bật ngờ khi đọc tới chữ “Tôi”, kinh thật 😀\n[quote]\n“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI” cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : “Tôi”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/quote]\nMột vị đi tu mà “không thèm theo bước chân Như Lai” thì “hơi bị khủng” đấy, lại choáng nữa, quyết tâm sáng tạo “mở lối tiên phong” của Việt Nam đâu phải là không có đúng không bà con 🙂\n[quote](Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư![/quote]\nThích nhất đoạn cuối, Mr Tương Lai xỏ xiên hơi bị kinh luôn, em đọc đoạn đó hiểu theo chiều là bác Tương Lai ấy mắng nền giáo dục Việt Nam dạy dỗ các thế hệ trở thành “bọn” công dân “dễ bảo ngoan ngoãn biết nghe lời” (nghe lời của ai nhỉ ? :D)\n[quote]\nnhững em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”.[/quote]\nlại còn\n[quote]\nbứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng\n[/quote]\nhé hé, tiếp tục xỏ xiên nè, với những gì chúng ta được “tuyên truyền nhồi nhét” như: “kiên định con đường XHCN, vững vàng không chệch hướng…” thì hóa ra ý Mr Tương Lai là những mỹ từ đó chỉ là bộ cánh cho sự bảo thủ trì trệ, hehe, đoạn cuối là hơi bị kích động đấy các bác nhỉ, 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/01/bi%E1%BB%87n-ch%E1%BB%A9ng-c%E1%BB%A7a-phat-tri%E1%BB%83n/","summary":"\u003cp\u003eBiện chứng của phát triển\u003cbr\u003e\n08:10′ 01/01/2007 (GMT+7)\u003cbr\u003e\n[QUOTE]nguồn: [url]http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/01/649379/[/url][/QUOTE]\u003cbr\u003e\n(VietNamNet)- Con thuyền đất nước đã vượt qua quãng nước lợ pha vị mặn ở đầu cửa sông, khởi đầu một vòng lượn ngoạn mục ở khúc quanh của dòng chảy hướng ra biển, ngoái nhìn lại những thác ghềnh sông nước năm 2006, càng cảm nhận sâu về sức cuộn chảy kỳ diệu của dòng sông cuộc sống, càng thấm hiểu về biện chứng của sự phát triển. Cảm nhận về sự phát triển trước thềm năm mới của Giáo sư Tương Lai.\u003cbr\u003e\n[B]Vì sao tâm thế lục địa vẫn lấn át cảm hứng đại dương?[/B]\u003cbr\u003e\nBao đời đứng trước biển, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ…Ngay cây rừng cũng mọc rậm rạp hơn ở hướng nhìn ra biển Đông và hướng nhà đâu đâu cũng quay về phía gió biển đến” mà sao cái [B]“tâm thế lục địa”[/B] vẫn lấn át [B]“cảm hứng đại dương”[/B]*. Giải mã chuyện này cần lắm, nhưng không dễ. Phải có thời gian đầu tư nghiên cứu một cách nghiêm túc, trung thực và mạnh dạn.\u003cbr\u003e\nCái trì trệ [I]“ta về ta tắm ao ta”[/I] thì đã nói quá nhiều rồi, nhưng do đâu và rồi sẽ chuyển đổi thế nào đây, và có chuyển được không? Là một bán đảo với hơn 3260km bờ biển, hải phận mở rộng ra 12 hải lý, tức là trên 22km và vùng kinh tế biển rộng 200 hải lý thường tương ứng với thềm lục địa ở đáy biển, nối dài bờ biển ra ngoài khơi đến độ sâu 200m*, ấy vậy mà mãi đến những năm đầu thể kỷ XXI ta mới có sức đóng chiếc tàu vạn tấn! Ông cha ta cũng đã từng có những trận thủy chiến lừng danh, thế sao mãi không có nổi những hạm đội đúng nghĩa ? Một đội thương thuyền vượt biển cũng chưa . Ngay cả đến việc chăm lo chuyện làm ăn với biển mà cũng chỉ là một Bộ Thuỷ sản, thế “hải sản” thì sao? Sức hút của [B]nguồn tài nguyên biển vô tận mà không phải quốc gia nào cũng có[/B] , một lợi thế mà thiên nhiên ban tặng cho dân tộc này, xem ra còn yếu quá. Đúng là [B]cái tâm thế dành cho biển, hướng ra biển[/B] vẫn chưa đủ độ chín cần thiết. Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta.\u003cbr\u003e\nTrong khi đó, nước ta thì [I]“hình khe thế núi gần xa, đứt thôi lại nối, thấp đà lại cao”[/I], thiên nhiên ưu ái cho ta một dải bờ biển vừa lý tưởng cho nền công nghiệp không ống khói, vừa nhiều vụng, vịnh cũng lý tưởng không kém cho các hải cảng lớn, chứ đâu chỉ mình quân cảng Cam Ranh vừa chuyển chức năng những năm gần đây. Trong chiến tranh, cùng với đường mòn Hồ Chí Minh thần kỳ xẻ dọc Trường Sơn, cũng đã có đường Hồ Chí Minh trên biển, kinh nghiệm và bản lĩnh sóng nước đâu có thua kém ai, sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?\u003cbr\u003e\n[B]Điều kỳ diệu và nghịch lý[/B]\u003cbr\u003e\nHình như có quá nhiều “nghịch lý”. Có phải vì thế mà vừa rồi, Viện Nghiên cứu phát triển thuộc Đại học Tổng hợp Geneva tổ chức cuộc Hội thảo “Những bài học từ Việt Nam” giữa tháng 12/2006 tại Thụy Sĩ. Nhiều bài học thành công và không thành công đã được phân tích thẳng thắn về những “điều kỳ diệu” và những “nghịch lý”. Mà ngẫm nghĩ kỹ, làm ra sự kỳ diệu vì đã vượt lên những nghịch lý để đi tới. Việt Nam đã [B]“nhận thức được thách thức và đang vật lộn với những giải pháp[/B]. Mà giải pháp thì [B]không ai khác chính là người Việt Nam phải lao tâm khổ tứ để tìm ra”! [/B]\u003cbr\u003e\nĐất nước này đã từng tìm ra [B]“những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”[/B] như nhận định cũng của một học giả nước ngoài, để vượt qua được những “nghịch lý”, những thách đố tưởng chừng không thể nào vượt qua nổi. Liệu những bứt phá ngoạn mục trên lĩnh vực đối ngoại năm 2006 có là một ví dụ cập nhật cho điều đó? Nhưng có được sự bứt phá đó chính là do “trái ngọt của 20 năm miệt mài chuẩn bị”, như nhận xét rất chính xác của tờ Le Figaro.\u003cbr\u003e\nTăng trưởng GDP của Việt Nam năm nay là 8,17%, cũng là năm thứ 25 kinh tế Việt Nam tăng trưởng liên tục. GDP bình quân đầu người khoảng 725USD, dấu hiệu của việc vượt qua ranh giới nước đang phát triển có thu nhập thấp. Tăng trưởng khu vực kinh tế tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt cao hơn khu vực kinh tế nhà nước về giá trị sản xuất công nghiệp, đầu tư xây dựng, xuất khẩu, tổng mức bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng. Vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đạt 9,9 tỷ USD, đạt kỷ lục cả về vốn đăng ký mới và vốn bổ sung và 4,1 tỷ USD vốn thực hiện, cùng với vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) cũng đạt kỷ lục cam kết là 4,45 tỷ USD. Quả thật vào WTO là [B]“con dấu chứng nhận chất lượng của nền kinh tế Việt Nam mà rất nhiều các công ty lớn trông đợi”[/B]. Họ đang chờ để [B]“tràn vào Việt Nam như nước lũ”[/B], theo phát biểu của đại diện hãng Ford ở Việt Nam. Nhưng, “nước lũ” đem lại phù sa cho đồng ruộng và tôm cá cho miền sông nước, cũng có thể phá hủy nhà cửa, mùa màng nếu không có những chủ động chuẩn bị đón nhận sự kiện ấy như một xu thế hiển nhiên. Trong mỗi xu thế đều có thách thức và thời cơ, chúng quyện vào nhau, có khả năng chuyển hóa lẫn nhau. Biến thách thức thành thời cơ, chủ động tạo ra thời cơ, đó là bản lĩnh của người đứng đầu sóng ngọn gió trong cái thế giới đầy biến động mà mọi dự đoán đều không chắc chắn.\u003cbr\u003e\nVì thế, kiểu tư duy tuyến tính đang tỏ ra không thích hợp trước sự phát triển phi tuyến tính. Những ai chần chừ tin rằng tương lai sẽ là sự tiếp tục đơn thuần của quá khứ, sẽ cảm thấy mình bị hụt hẫng trước sự thay đổi mà có lẽ đã quá muộn để tránh được điều không thể tránh khỏi. Cũng sẽ là quá muộn nếu không dám có những suy nghĩ táo bạo, những tìm tòi mạnh dạn, những bung phá sáng tạo để tìm ra những bước đi và cách đi phù hợp với thực tế của đất nước. Những phẩm chất đó đang được ươm mầm và sinh sôi nảy nở trong thế hệ trẻ, nguồn sinh lực bất tận của dân tộc. “Nguyên khí quốc gia” không thể tìm ở đâu khác ngòai nguồn sinh khí vô tận đó. Thế nhưng công việc to tát đó lại khởi nguồn từ những việc hàng ngày, những chuyện của “đời thường” mộc mạc không tô son vẽ phấn. Chẳng hạn, câu chuyện nghịch ngợm của câu học trò ở Vĩnh Long mà như cái tít của một tờ báo có rất đông độc giả trẻ nêu lên : “Lớp trẻ đang nhìn cách giải quyết của chúng ta”.\u003cbr\u003e\nKhỏi phải nhắc lại nội dung và diễn biến, kể cả bức thư tâm tình của một Bộ trưởng xoay quanh chuyện nhỏ này, mà xin vào ngay [B]nghịch lý[/B]: Trừng phạt hay biểu dương? Ngợi ca hay chê trách? Tiểu tiết và đại sự xoay quanh sự nghịch ngợm của một tính cách với sự hồn nhiên của hành vi vi phạm pháp luật, và ý thức cảnh báo đầy tự tin của một [B]bản lĩnh có trí tuệ rất thông minh [/B]cùng với [B]trách nhiệm công dân[/B] của cậu học sinh 17 tuổi ở Vĩnh Long?\u003cbr\u003e\nThông thường, hình như người lớn thích loại con cháu “gọi dạ bảo vâng” và dường như đối với các cháu bé thì không “đức tính” nào người lớn thú vị bằng [B]sự vâng lời[/B]. Xưa kia, trong lối mòn của đạo đức học Nho giáo thì đó là [B]“nối tiếp, làm theo, không thay đổi [/B](kế, thuật, vô cải). Ấy thế mà, cách đây 6 năm, nhiều người lại tỏ ra thích thú khi đọc được tin về Tạp Chí “Time” trao giải nhất cuộc thi trả lời câu hỏi dành cho lứa tuổi từ 16 đến 18 : [B]“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI”[/B] cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : [B]“[SIZE=”4″]Tôi[/SIZE]”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/B] Chúng ta không biết cái gì hay hơn hơn sao? Chúng ta không thể ghi dấu ấn bằng chính con người thực sự là của mình hay sao? Liệu, với chúng ta, ta có trao giải nhất cho một cô học trò 16 tuổi, tuổi của trò Trí của chúng ta nay, với câu trả lời “có vẻ ngỗ ngược” như vậy không?\u003cbr\u003e\nXin gợi ra ba ví dụ trong lịch sử thay cho câu trả lời trực tiếp :\u003cbr\u003e\nMột, vào đầu thế kỷ XII, Thiền sư Quảng Nghiêm, tác giả của bài thơ “Hưu hướng Như Lai” (Đừng đi theo bước Như Lai) viết: N[B]am nhi tự hữu xung thiên chí, Hưu hướng Như Lai hành xứ hành[/B] (Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư!\u003cbr\u003e\nHai, Trần Quốc Toản vì giận mình mới 16, chưa đủ tuổi cầm quân, bóp nát quả cam cầm trong tay lúc nào không hay, bất tuân lệnh vua, từ Hội nghị Bình Than trở về, tự động lập đạo quân tuổi thiếu niên với là cờ “Phá cường địch, báo hoàng ân”, lập được chiến công, hy sinh lúc 18 tuổi, được Trần Nhân tông phong tước Hoài Văn Vương.\u003cbr\u003e\nBa, nhà bác học lừng danh Lê Quý Đôn hồi nhỏ là một cậu bé tinh nghịch, tuy nổi tiếng là thần đồng, nhưng cha mẹ luôn phiền lòng với thói “rắn đầu” của cậu con ngỗ ngược. Tương truyền Lê Quý Đôn làm bài vịnh rắn để tạ tội với thầy học và với cha mẹ, nhưng cũng để biểu lộ cái chí khí và tính cách của mình , bài “Rắn đầu biếng học” với nhiều tên các loài rắn: “Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà, Rắn đầu biếng học lẽ không tha, Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ, Nay thét mai gầm rát cổ cha. Ráo mép chỉ quen lời lếu láo,…,Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia”. Hình như sự “ngỗ ngược”, “rắn đầu” lại là một nét của “thần đồng” tuổi trẻ của nhà bác học lớn nhất trong lịch sử của ta. Đó là một nghịch lý. [B]Đúng, là nghịch lý của phát triển và cũng là biện chứng của phát triển.[/B]\u003cbr\u003e\nThì ra, xưa nay, không thiếu những nghịch lý. Nhưng, liệu có sự phát triển nào lại không là sự vượt qua những nghịch lý để bứt lên? Dường như, khi [B]cái mới xuất hiện[/B], thường thoạt nhìn [B]có vẻ ngược đời[/B]! Ngược đời theo cái lôgic “những chân lý khoa học bao giờ cũng ngược đời, nếu người ta phàn đoán về chúng trên cơ sở kinh nghiệm hàng ngày, kinh nghiệm này chỉ nắm được cái bề ngoài giả dối của sự vật” mà cụ Mác đã chỉ ra! Làm sao thấy cho ra, trong những sự việc hay hiện tượng thoạt nhìn có vẻ “ngược đời” [hoặc “ngỗ ngược” như đã dẫn ra ở trên] lại ẩn chứa những chân lý đang cần tìm tòi, phát hiện, những tiềm năng cần được tạo điều kiện để bừng nở thành khả năng hành động. Cũng có nghĩa phải thấy được những điều kỳ diệu sẽ nảy nở từ những “nghịch lý” trong quá trình được vượt qua để thực hiện sự phát triển.\u003cbr\u003e\nVậy thì, một câu hỏi được đặt ra: chúng ta sẽ cứ bằng lòng và an tâm với những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”. Hay là chúng ta chủ động tao ra một tâm thế, một dư luận, một cơ chế khuyến khích những tài năng bứt phá, những bản lĩnh dám tìm tòi sáng tạo mà thông thường thì không là sản phẩm đại trà? Tự vượt lên chính mình, bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng là một đòi hỏi của phát triển trong thời đại mà [B]biến đổi là hằng số của cuộc sống[/B]. Mà cũng chẳng phải cao đàm khoát luận, đôi khi chỉ từ cách giải quyết một câu chuyện nhỏ như chuyện của “trò Trí ở Vĩnh Long” cũng thấy ra được những điều tự vượt lên đó.\u003cbr\u003e\nBước vào năm 2007 với bao thử thách, ước ao sao thế hệ trẻ thế kỷ XXI có được cái táo bạo bứt phá của vị Thiền sư thời nhà Lý thế kỷ XII : [B]“Nam nhi tự hữu xung thiên chí, hưu hướng Như Lai hành xứ hành”[/B], đặng có được cái chí lớn “xông lên trời”, đưa đất nước vươn tới chân trời mới.\u003cbr\u003e\nTương Lai\u003cbr\u003e\n_________________________________________________\u003cbr\u003e\n* Lê Bá Thảo.”Thiên nhiên Việt Nam” NXBKHKT. Hà Nội 1990, tr.6 và tr.8\u003cbr\u003e\nNhững bài viết của giáo sư Tương Lai luôn hay và quá hay. Đọc quá chí lý luôn.\u003cbr\u003e\nĐoạn này đọc lên thấy đau thế không biết, hichic, Việt Nam ơi một câu hỏi “Bao giờ ???”\u003cbr\u003e\n[quote]\u003cbr\u003e\nCho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. [/quote]\u003cbr\u003e\ncả đoạn này nữa, mấy bố Việt Nam chỉ “nói hay làm dở” thôi,\u003cbr\u003e\n[quote]\u003cbr\u003e\nsao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?[/quote]\u003cbr\u003e\nchậc chậc, cái này hay quá ta mà giờ mới biết, quả thật bật ngờ khi đọc tới chữ “Tôi”, kinh thật 😀\u003cbr\u003e\n[quote]\u003cbr\u003e\n“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI” cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : “Tôi”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/quote]\u003cbr\u003e\nMột vị đi tu mà “không thèm theo bước chân Như Lai” thì “hơi bị khủng” đấy, lại choáng nữa, quyết tâm sáng tạo “mở lối tiên phong” của Việt Nam đâu phải là không có đúng không bà con 🙂\u003cbr\u003e\n[quote](Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư![/quote]\u003cbr\u003e\nThích nhất đoạn cuối, Mr Tương Lai xỏ xiên hơi bị kinh luôn, em đọc đoạn đó hiểu theo chiều là bác Tương Lai ấy mắng nền giáo dục Việt Nam dạy dỗ các thế hệ trở thành “bọn” công dân “dễ bảo ngoan ngoãn biết nghe lời” (nghe lời của ai nhỉ ? :D)\u003cbr\u003e\n[quote]\u003cbr\u003e\nnhững em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”.[/quote]\u003cbr\u003e\nlại còn\u003cbr\u003e\n[quote]\u003cbr\u003e\nbứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng\u003cbr\u003e\n[/quote]\u003cbr\u003e\nhé hé, tiếp tục xỏ xiên nè, với những gì chúng ta được “tuyên truyền nhồi nhét” như: “kiên định con đường XHCN, vững vàng không chệch hướng…” thì hóa ra ý Mr Tương Lai là những mỹ từ đó chỉ là bộ cánh cho sự bảo thủ trì trệ, hehe, đoạn cuối là hơi bị kích động đấy các bác nhỉ, 😀\u003c/p\u003e","title":"Biện chứng của phát triển"},{"content":"Ký sự \u0026ldquo;quá giang\u0026rdquo;: Vị đắng của những chuyến đi xa\n01:25\u0026rsquo; 30/12/2006 (GMT+7)\nhttp://vietnamnet.vn/chinhtri/2006/12/648979/\n(VietNamNet)- Cũng chỉ là mượn chuyện người khác mà nói tâm sự của mình. Thật ra thời nào có khó khăn của thời đó, điều quan trọng là khó khăn có được thay đổi hay không. Rõ ràng những khó khăn trong bài ký sự gần như không còn nữa những cũng không phải mọi chuyện đã trở nên dễ dàng trôi qua. Bài này đăng trên báo Xuân Tuổi Trẻ năm 1989, 17 năm trước. Có lẽ là lần đầu tiên cụm thuật ngữ \u0026#34;ký sự quá giang\u0026#34; được sử dụng trên báo. VietNamNet trân trọng giới thiệu ghi chép này của nhà báo Trần Ngọc Châu. \u0026#34;Ôn cố tri tân\u0026#34;, nhìn lại quá khứ để vui mừng, tự hào trước thành tựu công cuộc đổi mới của đất nước. Cũng để mỗi người tự nhắc nhau: còn rất nhiều việc phải làm để Việt Nam bay lên, thoát khỏi cảnh tụt hậu, thua kém với người. Về một thời không dám nhận mình là người Việt\nMột đồng chí giám đốc thuộc loại trẻ, có học thức, sau khi kể với tôi chuyện đi Tây, đã than: \u0026ldquo;Phải chi nhà báo các ông được đi nhiều để viết cho dân mình, cán bộ mình cùng đọc, cùng hiểu cái thân phận nghèo nhất thế giới của chúng ta mà đủ nhục như cái nhục mất nước, vậy mới quyết chí vươn lên nổi\u0026rdquo;.\nCó một thời chúng ta phải chia nhau từng mét vải. Ảnh: Blog Min Min.\nNhưng thưa bạn đọc, nếu chờ tới lượt mình đi nước ngoài thì \u0026ldquo;còn khuya\u0026rdquo; nên tôi mạn phép mượn lời kể của những nhà quản lý mà tôi đã gặp sau những chuyến đi học tập bên xứ người để viết bài ký sự dưới đây.\nCó một người ngoại quốc từng muốn: \u0026ldquo;Ngủ một giấc, sáng ra thấy mình là người Việt Nam\u0026rdquo;. Câu nói này hình như chỉ mở đầu cho những câu chuyện cổ tích!\nLần đầu tiên đến Thái Lan, ngồi đợi ở sân bay Bangkok, tôi thấy một đoàn người xếp hàng dài dưới nắng mà không được vào ga. Hỏi ra mới biết đó là những thanh niên Việt Nam chờ máy bay chở đi lao động ở Trung Đông. Họ không được phép vào ngồi đợi máy bay ở nhà ga như những hành khách khác.\nTôi không hiểu tại sao nhưng cảm thấy nhục vì người Việt Nam mình đi nước ngoài, nhất là các nước tư bản, là phải đi qua cửa ngõ sân bay Bangkok – thay vì chỉ cần qua của ngõ Tân Sơn Nhất của ta – rồi từ đó mới đáp may bay đi tiếp. Cho nên phải chịu bao cảnh ngang trái đau lòng.\nTrở lại chuyến đi lao động ở Trung Đông. Một người bạn ngồi ở phi trường với tôi hôm đó kể rằng: người Việt Nam đi Trung đông để đào kênh qua sa mạc, lao động cực nhọc, thỉnh thoảng còn bị đánh đập, vì nước người ta là tư bản. Có anh xa vợ lâu ngày mà bên Trung Đông cái khoản phụ nữ là đặc biệt cấm kỵ nên khi về đến Thái Lan, bao nhiêu tiền dành dụm đem ra ăn chơi xả láng và mắc bệnh không dám về nước nữa.\nNhân chuyện này tôi nhớ có lần đi dự một hội nghị du lịch ở Tiệp Khắc, ở đó, tôi đã xem trên truyền hình một bộ phim tài liệu hình sự, diễn ra cảnh các thanh niên Việt Nam lao động hợp tác tại Tiệp Khắc thanh toán nhau bằng búa. Tôi chợt hiểu tại sao tôi đón mãi mà xe buýt không dừng, đến khi mang huy hiệu phái đoàn Nhật thì mới đón được xe. Cũng không lạ gì cảnh người Việt Nam ở Matxcơva không dám chào nhau bằng tiếng Việt vào thời điểm có một thanh niên Việt Nam giết một cảnh sát vì bị bắt quả tang nấu rượu lậu.\nCòn đâu huyền thoại về người Việt Nam anh hùng? Khi tôi đến nước Pháp hào hoa, đi ăn ở nhà hàng với mấy anh bạn Việt kiều, mấy ông khách bàn bên cạnh thấy chúng tôi là người châu Á, hỏi: \u0026ldquo;Mày là người nước nào?\u0026rdquo; Tôi chưa kịp trả lời đã nghe người bạn Việt kiều: \u0026ldquo;Người Nhật\u0026rdquo;. \u0026ldquo;A, ông khách ngoại quốc kêu lên – nước Nhật của ông giỏi lắm. Xin cụng ly chúc mừng ông!\u0026rdquo;.\nMột lần khác tôi được giới thiệu là người Phi Luật Tân, thì người ta nói: \u0026ldquo;Nước ông còn đỡ hơn Việt Nam\u0026rdquo;. Ở Matxcơva tôi thử nói người Trung Quốc xem sao thì được câu trả lời: \u0026ldquo;Ông nên gửi hàng thêm. Hàng của nước ông tốt lắm. Còn hàng Việt Nam ở Nga thì quá tệ\u0026rdquo;.\n.\nĐó chỉ là những câu nói vô tình vì họ không biết tôi là người Việt và chính vì vậy, những câu nói đó chứa đầy vị đắng của sự thật.\nLâu nay chúng ta cứ đóng cửa ca ngợi nhau mà không biết thế giới đang ngày càng vượt quá xa chúng ta. Có dịp đi bàn chuyện buôn bán làm ăn ở một nước Tây Âu tôi mới thấy hết cái lạc hậu của mình.\nỞ một nước tư bản, cán bộ kinh doanh của ta khi ngồi vào bàn đàm phán còn hỏi: \u0026ldquo;Các ông huy động vốn, được cấp vốn bao nhiêu?\u0026rdquo;. Mà không biết rằng họ là tư bản, làm gì có khái niệm \u0026ldquo;cấp\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;huy động\u0026rdquo; như chúng ta. Một điều đáng buồn nữa là trong khi thế giới người ta đã quan niệm quan hệ là: \u0026ldquo;hai bên cùng có lợi\u0026rdquo; thì cán bộ ta cứ nghĩ chuyện \u0026ldquo;đề nghị tài trợ, giúp đỡ, nghĩa là cứ tính chuyện… xin – cho\u0026rdquo;.\nVì sao phải cám ơn người lẽ ra phải cám ơn mình?\nCó lần tôi cũng tự xỉ vả mình vì tỏ ra choáng ngợp trước không biết cơ man nào là hàng hoá trên những đường phố Bangkok. Tôi đã đi lại hàng giờ trước những cửa hàng bán lốp ô tô xếp cao như núi, mà nhớ lại nỗi cay đắng của mình khi làm đơn xin duyệt một cái lốp ô tô, chờ cả tháng trời, lại xuống Vũng Tàu mới có.\nĐến khi sang Singapore tôi mới khám phá ra rằng nỗi vui của tôi khi đọc tin trên báo chí mình ca ngợi một số nhà máy dệt \u0026ldquo;hiện đại hoá thiết bị\u0026rdquo; nhập máy mới, rẻ, tiết kiệm cả triệu USD là chuyện buồn cười. Singapore, Nhật, CHLB Đức đâu còn muốn dệt vải nữa vì nhân công quá đắt.\nTa cảm ơn họ rối rít trong khi lẽ ra họ phải cám ơn ta mới đúng, vì đã lãnh \u0026ldquo;của nợ\u0026rdquo; giùm họ (dù của nợ này cũng tốt chán với chúng ta). Chẳng qua chúng ta thiếu thông tin, như anh mù xem voi: đụng cái nào cũng là \u0026ldquo;voi cả\u0026rdquo;.\nỞ Manila, tôi để ý thấy người ta quảng cáo rầm rộ trên ti-vi những sản phẩm mang nhãn hiệu nước ngoài được sản xuất lắp ráp tại chính Phi Luật Tân, theo kiểu sous-license, mà không mặc cảm, tự ti dân tộc chút nào, vì hàng vừa tốt vừa rẻ. Tôi đến thăm hãng Samsung ở Seoul. Trước đây hãng này cũng làm theo công nghệ Nhật và sản phẩm của hãng cũng mang nhãn hiệu nước ngoài, nhưng sau khi cải tiến được 50% các chi tiết thì sản phẩm được mang nhãn hiệu Samsung, hiện không kém gì hàng Nhật giá cả lại rẻ hơn.\n.\nTôi được biết tiền lương tháng của một công nhân quét dọn ở đây là 500 đô còn Tổng Giám đốc là 7000 đô trở lên. Lên án chế độ bóc lột công nhân tận xương tuỷ như thế nào đây?\nNói đến chuyện sản xuất sous-license tôi nhớ hồi trước năm 1975 tại ngay Sài Gòn đã có nhiều hãng làm như vậy: National, Sanyo, Renault… Rất tiếc chúng ta đã để lỡ mất cơ hội, nay thấy người tiến bộ mà\nthèm.\nGiờ xin nói sang chuyện dịch vụ. Ở các thành phố mà tôi đã đi qua: Tokyo, Singapore, Manila, Bangkok, Seoul… bất cứ đâu trong thành phố cũng đều có bàn \u0026ldquo;exchange\u0026rdquo; (đổi ngoại tệ) tạo mọi sự dễ dàng cho du khách chứ không khó khăn, kỳ cục như bên ta. Đặc biệt ở Manila tôi thấy các quầy đổi tiền của Ngân hàng Nhà nước đổi giá cao hơn của tư nhân. Cho nên phần lớn ngoại tệ đều rơi vào tay Nhà nước. Cách làm này hoàn toàn ngược với chúng ta.\nỞ Thái Lan mạng lưới phục vụ cũng như thái độ phục vụ so với ta, có thể nói là \u0026ldquo;cực kỳ\u0026rdquo;. Ấn tượng đầu tiên là thủ tục hải quan sân bay quá nhẹ nhàng. Hàng hoá ngoại quốc mang vô nước họ không thành vấn đề. Riêng hàng tiêu dùng mà Thái Lan không sản xuất, được mang vào tự do, không phải chịu thuế má gì cả.\nTôi đã đến bãi biển du lịch Pattaya. Cảnh quan nơi đây đâu sánh nổi với Vũng Tàu, Nha Trang chứ đừng nói chi Hạ Long, Đà Nẵng, thế mà du khách nườm nượp, phải kể con số triệu mỗi năm. Bởi họ biết tổ chức phục vụ tối đa mọi nhu cầu của con người, từ phòng tập thể dục đến bể bơi và kể cả \u0026ldquo;sex tours\u0026rdquo;. Quan niệm đạo đức đã thành nếp không cho phép tôi chấp nhận một dịch vụ công khai như vậy. Nhưng đây là một vấn đề kinh tế dịch vụ dù có \u0026ldquo;dị ứng\u0026rdquo; về mặt đạo đức nhưng tôi vẫn phải công nhận sự tồn tại có lý của nó.\nTại khách sạn tôi ở có một phòng rất sang trong đó có các cô gái xinh đẹp mang số hiệu đoàng hoàng. Khách bên ngoài nhìn vào có thể lựa chọn. Phản ứng đầu tiên của tôi là phẫn nộ, nhưng nhớ lại cảnh bên nhà: ngoài đường ban đêm không thiếu các cô gái ăn sương, thậm chí báo chí đã đăng nhiều phóng sự nên tôi đành \u0026ldquo;điều chỉnh\u0026rdquo; phản ứng của tôi. Từ bên trong các cô không nhìn thấy mình đang bị lựa chọn như một món hàng. Ở Manila, các khách sạn lớn tuyển chọn những cô gái hoàn toàn tự nguyện.\nVào Việt Nam: buồn quá\nTôi tìm hiểu và ngạc nhiên khi biết có đoàn du khách nước ngoài vào Việt Nam và than: buồn quá. Sau đó họ bay sang Thái Lan, Mã Lai vung tiền \u0026ldquo;đổi một trận cười như không\u0026rdquo;. (Đương nhiên chúng ta không thể làm như họ nhưng cũng không thể bình chân như vại, chịu cảnh thất thu). Đó chẳng phải là nỗi đau của những nhà làm du lịch hay sao? Riêng tôi, càng đi càng thấy đau.\nLúc đến Singapore, tôi để ý thấy trong danh bạ điện thoại ở khách sạn, nhà hàng đều có câu đại ý: có thể gọi khắp thế giới ngoại trừ Việt Nam. Tôi bàng hoàng vì không thể ngờ trong thời đại bùng nổ thông tin này vì kém cỏi mà mình đã bị loại ra khỏi hệ thống. Họ hận thù vì ta là xã hội chủ nghĩa? Nhưng Tiệp Khắc, Liên Xô, Trung Quốc thì sao? Tôi không lý giải được, chỉ thấy một nỗi nhục canh cánh bên lòng.\nỞ Seoul tôi bị một nỗi đau khác gặm nhấm khi thấy trên đường phố toàn xe hơi nhưng không tìm đâu ra một xe nào do nước ngoài sản xuất. Người Nam Triều Tiên toàn đi xe hơi do nước họ sản xuất. Cũng không nên vội vàng so sánh với Việt Nam bởi ta chưa sản xuất được xe hơi. Có điều tôi đau khi biết rằng chủ hãng xe hơi lớn nhất Nam Triều Tiên hiện nay, hãng Hyundai, là con trai một nông dân mà lúc cha của ông ta còn cày ruộng thì ở Sài Gòn, người ta đã lắp ráp xe La Dalat rồi.\nTrước đây nhiều người sợ rằng nếu mở cửa du lịch thì văn hoá tư sản sẽ ùa vào, đầu độc thanh niên nước ta nhưng đi một số nước tôi thấy không hẳn thanh niên nước đó chỉ biết ăn chơi, sống vội. Như ở Seoul chẳng hạn, thanh niên ăn mặc lịch sự, gọn gàng, lúc nào cũng thắt cavạt rất chững chạc, văn minh. Tôi để ý thấy họ rất ít nhậu nhẹt và hút thuốc ngoài đường phố. Ở Seoul 10 ngày tôi chỉ mời được 1 người hút thuốc. Có lẽ rượu, thuốc lá đều rất đắt mà họ lại tiết kiệm tiêu xài chứ không \u0026ldquo;xả láng sáng nghỉ sớm\u0026rdquo; như quan niệm của một số bạn trẻ chúng ta.\nAi đi xa về lại không sung sướng khi máy bay đến gần Tổ quốc. Tôi không có niềm sung sướng đó mà chỉ hồi hộp, lo âu vì biết bao thủ tục phiền hà đang chờ đợi. Rời sân bay Bangkok chưa đầy mười lăm phút đã thấy nhân viên hàng không phát cho hành khách mỗi người bốn tờ giấy dài đầy chữ.\nHầu như thấy vui đó mà chỉ có cảm giác hồi hộp, lo âu vì biết bao thủ tục phiền hà đang chờ đợi. Hầu như mọi thứ lỉnh kỉnh đều phải khai ra hết, bao nhiêu áo Pullthun, áo gió, quần bò cho đến một đồng đô còn sót. Chưa khai hết một tờ đã dọn ăn. Có hành khách không kịp ăn vì còn phải vật lộn với những khoản mục trong tờ khai.\nTôi chợt nghe hai ông khách nói tiếng Anh ở hàng ghế trước: \u0026ldquo;Ông đi Việt Nam du lịch?\u0026rdquo;. \u0026ldquo;Không, tôi có việc mới đến, chứ xứ sở quá phiền hà này đi du lịch cái gì\u0026rdquo;. Tôi như bị tát tay hay một gáo nước lạnh vào mặt.\nChưa hết, xuống nhà ga phi cảng lại phải chờ hàng giờ, mồ hôi đẫm lưng áo mà thủ tục dường như cứ đứng ì một chỗ. Một ông khách tưởng tôi là người ngoại quốc, lắc đầu nói: \u0026ldquo;Mất cả giờ rồi mà chúng ta chưa ra khỏi phi trường, không có đâu như ở đây\u0026rdquo;. Tôi đỏ mặt xấu hổ nhưng không biết nói sao.\nCác bàn để làm thủ tục hải quan xếp theo hình chữ U quanh hành khách cũng gây cảm giác sợ hãi như đứng trước vành móng ngựa. Tôi đã đi qua nhiều nước và có ý so sánh bên mình qua các cửa sân bay nên bấm giờ để coi thủ tục họ nhanh -chậm thế nào.\nPhải nói các nước XHCN còn chậm, nhưng các nước tư bản thì không quá vài phút. Ở phi trường Nhật chỉ 5 phút. Ở Bangkok, mình đi chậm, nhân viên hải quan còn hối thúc đi nhanh. Ở các nước, tờ khai của họ chỉ bằng bàn tay với bốn năm câu hỏi, chủ yếu để thông báo khi có tai nạn. Ở Bangkok, mang vào trên 10.000 đô la thì mới khai, nhưng không khai cũng không sao. Họ sợ mất khách du lịch vì một thái độ bất nhã nào đó, nên rất tránh khám xét. Họ dám bỏ con tép để câu con tôm chứ không cò con như chúng ta. Cái cảm giác dễ chịu không thể nào có được khi đứng trước những khuôn mặt lạnh lùng, nghi kỵ tại căn phòng làm thủ tục ở sân bay. Đối với người đi du lịch, cái thích nhất chưa hẳn là cảnh đẹp, gái đẹp mà lòng hiếu khách.\nKết thúc bài ký sự \u0026ldquo;quá giang\u0026rdquo; này, tôi không biết nói gì hơn là cảm ơn (và cả xin lỗi) những đồng chí xưng \u0026ldquo;tôi\u0026rdquo; rong bài: Nguyễn Bá, Lê Công Giàu, Đặng Trung Tín, Lê Hùng Dũng, Khiều Thiện Thuật, Phan Phùng Sanh và Nguyễn Đăng Liêm, nh\nững người đã mất thì giờ cho nhà báo sau những chuyến đi xa.\nCái cảnh \u0026ldquo;quá giang\u0026rdquo; cũng là đặc biệt, nhưng biết làm thế nào đối với một nhà báo quá đói thông tin. Lại nữa: mùa xuân \u0026ldquo;trông người lại ngẫm đến ta\u0026rdquo;, chẳng khác nào uống thuốc đắng, không có thú vị gì; nhưng tổ tiên vẫn dạy: thuốc đắng dã tật. Nghìn chén đắng thế này cũng chưa đã tật đâu, tôi chỉ mong nỗi nhục này góp phần thức tỉnh chúng ta, vươn lên làm giàu và sống có văn hoá, văn minh thật sự, chứ không mãi tự ru mình trong những ánh hào quang.\nTP.HCM, tháng 1/1989.\nNhà báo Trần Ngọc Châu (Saigon Times)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/01/vi-dang-cua-nhung-chuyen-di-xa/","summary":"\u003cp\u003eKý sự \u0026ldquo;quá giang\u0026rdquo;: Vị đắng của những chuyến đi xa\u003cbr\u003e\n01:25\u0026rsquo; 30/12/2006 (GMT+7)\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://vietnamnet.vn/chinhtri/2006/12/648979/\"\u003ehttp://vietnamnet.vn/chinhtri/2006/12/648979/\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cpre tabindex=\"0\"\u003e\u003ccode\u003e(VietNamNet)-  Cũng chỉ là mượn chuyện người khác mà nói tâm sự của mình. Thật ra thời nào có khó khăn của thời đó, điều quan trọng là khó khăn có được thay đổi hay không. Rõ ràng những khó khăn trong bài ký sự gần như không còn nữa những cũng không phải mọi chuyện đã trở nên dễ dàng trôi qua.\nBài này đăng trên báo Xuân Tuổi Trẻ năm 1989, 17 năm trước. Có lẽ là lần đầu tiên cụm thuật ngữ \u0026#34;ký sự quá giang\u0026#34; được sử dụng trên báo.\nVietNamNet trân trọng giới thiệu ghi chép này của nhà báo Trần Ngọc Châu. \u0026#34;Ôn cố tri tân\u0026#34;, nhìn lại quá khứ để vui mừng, tự hào trước thành tựu công cuộc đổi mới của đất nước. Cũng để mỗi người tự nhắc nhau: còn rất nhiều việc phải làm để Việt Nam bay lên, thoát khỏi cảnh tụt hậu, thua kém với người.\n\u003c/code\u003e\u003c/pre\u003e\u003cp\u003eVề một thời không dám nhận mình là người Việt\u003c/p\u003e","title":"Vị đắng của những chuyến đi xa"},{"content":"Chương III:\nSản xuất hàng hóa và các quy luật kinh tế của sản xuất hàng hóa.\nI- Điều kiện ra đời, tồn tại và ưu thế của sản xuất hàng hóa\na. Điều kiện ra đời, tồn tại của sản xuất hàng hóa\ni. Có sự phân công lao động xã hội\nii. Có sự tách biệt tương đối về mặt kinh tế giữa những người sản xuất\nb. Đặc trưng và ưu thế của sản xuất hàng hóa\ni. Khai thác lợi thế về tự nhiên, xã hội, kỹ thuật của từng người, từng cơ sở cũng như từng vùng, từng địa phương. ii. Quy mô không còn bị giới hạn bởi nhu cầu và nguồn lực mang tính hạn hẹp của mỗi cá nhân, gia đình, cơ sở, địa phương mà được mở rộng dựa và nhu cầu và nguồn lực của xã hội. iii. Sự tác động của các quy luật cung cầu, quy luật giá trị, quy luật cạnh tranh…buộc người sản xuất phải luôn năng động nhạy bén, cải tiến kỹ thuật… iv. Sự phát triển của sản xuất, mở rộng giao lưu kinh tế, nâng cao đời sống văn hóa tinh thần… II- Hàng hóa\na. Hàng hóa và 2 thuộc tính của nó\ni. Giá trị sử dụng của hàng hóa: là công dụng của hàng hóa để thỏa mãn nhu cầu nào đó của con người ii. Giá trị của hàng hóa: hao phí để tạo ra hàng hóa là cơ sở chung của việc trao đổi và nó tạo thành giá trị của hàng hóa. iii. Mối quan hệ giữa hai thuộc tính: cùng tồn tại trong một hàng hóa, nếu thiếu một trong hai thuộc tính thì không là hàng hóa. Với tư cách là giá trị sử dụng thì không đồng nhất về chất, nhưng nếu xem xét dưới tư cách là giá trị thì hàng hóa lại đồng nhất về chất. giá trị và giá trị sử dụng tách rời nhau về mặt không gian và thời gian, chúng được thực hiện hoàn toàn tách rời nhau. b. Tính chất hai mặt của lao động sản xuất hàng hóa.\ni. Lao động cụ thể: là lao động có ích dưới một hình thức cụ thể của những nghề nghiệp chuyên môn nhất định ii. Lao động trừu tượng: là lao động của người sản xuất hàng hóa khi đã gạt bỏ những hình thức cụ thể của nó, hay nói cách khác đó chính là sự tiêu hao sức lao động của người sản xuất hàng hóa nói chung. c. Lượng giá trị của hàng hóa và các yếu tố ảnh hưởng tới nó\ni. Thời gian lao động xã hội cần thiết: là thời gian lao động cần thiết để sản xuất ra một hàng hóa nào đó trong những điều kiện sản xuất bình thường của xã hội với một trình độ trang thiết bị trung bình, một trình độ thành thạo trung bình và một cường độ lao động trung bình ii. Những yếu tố ảnh hưởng tới lượng giá trị của một đơn vị hàng hóa Năng suất lao động Cường độ lao động Mức độ phức tạp của lao động III. Tiền tệ\n1. Nguồn gốc và bản chất của tiền\na. Hình thái đơn giản hay ngẫu nhiên của giá trị b. Hình thái mở rộng hay đầy đủ của giá trị: một sản phẩm lao động nào đó được trao đổi với nhiều hàng hóa một cách thông thường phổ biến c. Hình thái chung của giá trị: giá trị của mọi hàng hóa đều được biểu hiện ở một hàng hóa đóng vai trò là vật ngang giá chung d. Hình thái tiền: giá trị của tất cả mọi hàng hóa đều được biểu hiện ở một hàng hóa đóng vai trò tiền tệ (kim loại quý, vàng, bạc…): tiền cũng là một hàng hóa cũng có giá trị sử dụng và giá trị. Nó có nhữung ưu thế: thuần nhất, dễ chia nhỏ, không hư hỏng, dễ bảo quảng, lượng và thể tích nhỏ nhưng giá trị cao -\u0026gt; đo lường giá trị của mọi loại hàng hóa. Bản chất của tiền: là hàng hóa đặc biệt được tách ra làm vật ngang giá chung của giá trị, đồng thời nó biểu hiện quan hệ sản xuất giữa những người sản xuất hàng hóa. 2. Các chức năng của tiền\na. Thước đo giá trị: có thể chỉ cần lượng tiền tưởng tượng, b. Phương tiện lưu thông: làm môi giới trong trao đổi hàng hóa, cần có tiền mặt c. Phương tiện cất trữ: rút khỏi lưu thông: tiền vàng, tiền bạc d. Phương tiện thanh toán: chi trả sau khi công việc giao dịch, mua bán đã hoàn thành, có tác dụng đáp ứng kịp thời nhu cầu của người sản xuất hoặc tiêu dung ngay cả khi họ chưa có tiền, hoặc chưa đủ tiền e. Tiền tệ thế giới: tiền làm nhiệm vụ thước đo giá trị, phương tiện lưu thông, phương tiện thanh toán, tín dụng, di chuyển của cải từ nước này sang nước khác. 3. Quy luật lưu thông tiền tệ và lạm phát\na. Quy luật lưu thông tiền tệ: là quy luật quy định số lượng tiền cần thiết cho lưu thông hàng hóa ở mỗi thời kì nhất định M=P.Q/V với M là lượng tiền tệ cần thiết cho lưu thông, P là mức giá cả, Q là khối lượng hàng hóa đem ra lưu thông, V là số vòng luân chuyển trung bình của một đơn vị tiền tệ b. Lạm phát: là một hiện tượng khủng hoảng tiền tệ, đồng tiền bị mất giá vì tiền giấy không thực hiện được chức năng là phương tiện cất trữ, mức giá chung của toàn bộ nền kinh tế tăng lên () IV. Quy luật giá trị, cạnh tranh và cung cầu\n1. Quy luật giá trị\na. Nội dung và yêu cầu của quy luật giá trị: là quy luật cơ bản của sản xuất và trao đổi hàng hóa. Quy luật giá trị yêu cầu sản xuất và trao đổi phải dựa trên cơ sở giá trị của nó, tức trên cơ sở hao phí lao động xã hội cần thiết. Trong sản xuất, quy luật giá trị buộc người sản xuất phải cố gắng làm cho chi phí sản xuất thấp hơn mức hao phí lao động xã hội cần thiết. Trong lưu thông, phải thực hiện theo nguyên tắc ngang giá. b. Tác động của quy luật giá trị : điều tiết sản xuất và lưu thông hàng hóa (cái gì nhiều lợi nhuận thì nhảy vào đầu tư, chỗ nào ít hàng, giá đắt thì buôn hàng tới bán). Kích thích cải tiến kỹ thuật, hợp lý hóa sản xuất, tăng năng suất, hạ giá thành (nếu không thế thì ông bị thị trường nó đá bay ngay). Phân hóa những người sản xuất hàng hóa (thằng nào mà có hao phí lao động cá biệt thấp thì giàu lên, mở rộng sản xuất, càng giàu lên, thằng nào mà hao phí lớn hơn mức trung bình, bán hàng không có lãi, lỗ sặch gạch ngay) 2. Cạnh tranh và quan hệ cung cầu\na. Cạnh tranh: là ganh đua về kinh tế giữa những chủ thể trong nền sản xuất hàng hóa nhằm giành giật những điều kiện thuận lợi trong sản xuất, tiêu thụ hoặc tiêu dùng hàng hóa để từ đó thu được nhiều lợi ích nhất cho mình (tất nhiên, không vì lợi ích thì còn vì cái quái gì nữa chứ nhỉ:D) Thực tế cho thấy, ở đâu thiếu cạnh tranh hoặc có biểu hiện độc quyền thì ở đó thường trì trệ, bảo thủ, kém phát triển (Đảng ta đó:D) b. Quan hệ cung cầu và giá cả hàng hóa: cầu là nhu cầu có khả năng thanh toán (bạn có nhu cầu nhưng không có tiền thì “thôi quên đi nhé”), cung là tổng số hàng hóa có ở thị trường hoặc có khả năng cung ứng cho thị trường (bạn có hàng nhưng hàng ở xa không đem cho tôi được thì cũng không gọi là cung nhá). Cung xác định cầu và ngược lại, cầu xác định khối lượng, cơ cấu của cung. Cung=cầu-\u0026gt; giá cả = giá trị, cung\u0026gt;cầu -\u0026gt;giá cả \u0026lt; giá trị, cung \u0026lt; cầu -\u0026gt; giá cả \u0026gt; giá trị. V. THỊ TRƯỜNG\n1. Thị trường và chức năng của thị trường: thị trường là nơi diễn ra sự trao đổi và mua bán hàng hóa, là tổng thể tất cả các quan hệ cạnh tranh, cung-cầu, giá cả, giá trị mà trong đó giá cả và sản lượng hàng hóa tiêu thụ được xác định.\nPhân loại: theo đối tượng: thị trường lúa gạo, …theo ý nghĩa và vai trò: thị trường tư liệu sản xuất, thị trường lao động, thị trường vốn…theo tính chất và cơ chế vận hành: thị trường tự do… theo quy mô và phạm vi: thị trường địa phương, khu vực, …\nChức năng:\nthừa nhận công dụng xã hội của hàng hóa (giá trị sử dụng xã hội) và lao động đã chi phí để sản xuất ra nó, thông qua việc hàng hóa đó có bán được hay không, bán với giá thế nào. cung cấp thông tin cho người sản xuất và người tiêu dùng thông qua những biến động của nhu cầu xã hội về số lượng, chất lượng, chủng loại, cơ cấu của ác loại hàng hóa, giá cả, tình hình cung cầu về các loại hàng hóa kích thích hoặc hạn chế sản xuất và tiêu dùng. 2.Giá cả thị trường: là giá bán thực tế của hàng hóa, thỏa thuận giữa người mua và người bán trên thị trường.\nBình luận (7) hue — 2007-01-16 08:14\njkjk\nHoang Thanh Nga — 2007-01-17 03:03\nW.Petty đã nói:”Lao động là cha,đất là mẹ”\nnguyen duc — 2007-03-15 02:56\nhello\nnguyen hao — 2007-09-26 13:42\nKTCT là môn hay nhất ở năm I\nNguyên Thi Be Dieu — 2009-01-08 06:15\nThực te sản xuất hàng hoá mang lai lợi ích kinh tế nhu thế nào\nHoangLanThanh — 2009-03-30 11:02\nKTCT la mon rat hay minh rat thich nhung bay gio sap thi roi ma van chua co tai lieu moi gay chu.ai co the huong dan minh de cuong mon nay duoc khong ?\nngocngoctan — 2010-02-10 03:04\nChào bạn,\nNếu bạn có quan tâm về lạm phát, bạn có thể tham khảo thêm tai địa chỉ:\nhttp://nguyencaodung.wordpress.com/category/1-nguyen-nhan-gay-ra-l%E1%BA%A1m-phat/\nmột giải pháp tuyệt vời cho vấn đề lạm phát.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/01/kinh-t%E1%BA%BF-chinh-tr%E1%BB%8B-mac-lenin/","summary":"\u003cp\u003eChương III:\u003c/p\u003e\n\u003cblockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eSản xuất hàng hóa và các quy luật kinh tế của sản xuất hàng hóa.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\u003c/blockquote\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eI- Điều kiện ra đời, tồn tại và ưu thế của sản xuất hàng hóa\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003ea. Điều kiện ra đời, tồn tại của sản xuất hàng hóa\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cul\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003ei. Có sự phân công lao động xã hội\u003c/p\u003e\n\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003e\n\u003cp\u003eii. Có sự tách biệt tương đối về mặt kinh tế giữa những người sản xuất\u003c/p\u003e","title":"Kinh tế chính trị Mac-Lênin"},{"content":"Chương III:\nSản xuất hàng hóa và các quy luật kinh tế của sản xuất hàng hóa.\nI- Điều kiện ra đời, tồn tại và ưu thế của sản xuất hàng hóa\na. Điều kiện ra đời, tồn tại của sản xuất hàng hóa\ni. Có sự phân công lao động xã hội\nii. Có sự tách biệt tương đối về mặt kinh tế giữa những người sản xuất\nb. Đặc trưng và ưu thế của sản xuất hàng hóa\ni. Khai thác lợi thế về tự nhiên, xã hội, kỹ thuật của từng người, từng cơ sở cũng như từng vùng, từng địa phương.\nii. Quy mô không còn bị giới hạn bởi nhu cầu và nguồn lực mang tính hạn hẹp của mỗi cá nhân, gia đình, cơ sở, địa phương mà được mở rộng dựa và nhu cầu và nguồn lực của xã hội.\niii. Sự tác động của các quy luật cung cầu, quy luật giá trị, quy luật cạnh tranh…buộc người sản xuất phải luôn năng động nhạy bén, cải tiến kỹ thuật…\niv. Sự phát triển của sản xuất, mở rộng giao lưu kinh tế, nâng cao đời sống văn hóa tinh thần…\nII- Hàng hóa\na. Hàng hóa và 2 thuộc tính của nó\ni. Giá trị sử dụng của hàng hóa: là công dụng của hàng hóa để thỏa mãn nhu cầu nào đó của con người\nii. Giá trị của hàng hóa: hao phí để tạo ra hàng hóa là cơ sở chung của việc trao đổi và nó tạo thành giá trị của hàng hóa.\niii. Mối quan hệ giữa hai thuộc tính: cùng tồn tại trong một hàng hóa, nếu thiếu một trong hai thuộc tính thì không là hàng hóa. Với tư cách là giá trị sử dụng thì không đồng nhất về chất, nhưng nếu xem xét dưới tư cách là giá trị thì hàng hóa lại đồng nhất về chất. giá trị và giá trị sử dụng tách rời nhau về mặt không gian và thời gian, chúng được thực hiện hoàn toàn tách rời nhau.\nb. Tính chất hai mặt của lao động sản xuất hàng hóa.\ni. Lao động cụ thể: là lao động có ích dưới một hình thức cụ thể của những nghề nghiệp chuyên môn nhất định\nii. Lao động trừu tượng: là lao động của người sản xuất hàng hóa khi đã gạt bỏ những hình thức cụ thể của nó, hay nói cách khác đó chính là sự tiêu hao sức lao động của người sản xuất hàng hóa nói chung.\nc. Lượng giá trị của hàng hóa và các yếu tố ảnh hưởng tới nó\ni. Thời gian lao động xã hội cần thiết: là thời gian lao động cần thiết để sản xuất ra một hàng hóa nào đó trong những điều kiện sản xuất bình thường của xã hội với một trình độ trang thiết bị trung bình, một trình độ thành thạo trung bình và một cường độ lao động trung bình\nii. Những yếu tố ảnh hưởng tới lượng giá trị của một đơn vị hàng hóa\nNăng suất lao động Cường độ lao động Mức độ phức tạp của lao động\nIII. Tiền tệ Nguồn gốc và bản chất của tiền\na. Hình thái đơn giản hay ngẫu nhiên của giá trị\nb. Hình thái mở rộng hay đầy đủ của giá trị: một sản phẩm lao động nào đó được trao đổi với nhiều hàng hóa một cách thông thường phổ biến\nc. Hình thái chung của giá trị: giá trị của mọi hàng hóa đều được biểu hiện ở một hàng hóa đóng vai trò là vật ngang giá chung\nd. Hình thái tiền: giá trị của tất cả mọi hàng hóa đều được biểu hiện ở một hàng hóa đóng vai trò tiền tệ (kim loại quý, vàng, bạc…): tiền cũng là một hàng hóa cũng có giá trị sử dụng và giá trị. Nó có nhữung ưu thế: thuần nhất, dễ chia nhỏ, không hư hỏng, dễ bảo quảng, lượng và thể tích nhỏ nhưng giá trị cao -\u0026gt; đo lường giá trị của mọi loại hàng hóa. Bản chất của tiền: là hàng hóa đặc biệt được tách ra làm vật ngang giá chung của giá trị, đồng thời nó biểu hiện quan hệ sản xuất giữa những người sản xuất hàng hóa. Các chức năng của tiền\na. Thước đo giá trị: có thể chỉ cần lượng tiền tưởng tượng,\nb. Phương tiện lưu thông: làm môi giới trong trao đổi hàng hóa, cần có tiền mặt\nc. Phương tiện cất trữ: rút khỏi lưu thông: tiền vàng, tiền bạc\nd. Phương tiện thanh toán: chi trả sau khi công việc giao dịch, mua bán đã hoàn thành, có tác dụng đáp ứng kịp thời nhu cầu của người sản xuất hoặc tiêu dung ngay cả khi họ chưa có tiền, hoặc chưa đủ tiền\ne. Tiền tệ thế giới: tiền làm nhiệm vụ thước đo giá trị, phương tiện lưu thông, phương tiện thanh toán, tín dụng, di chuyển của cải từ nước này sang nước khác. Quy luật lưu thông tiền tệ và lạm phát\na. Quy luật lưu thông tiền tệ: là quy luật quy định số lượng tiền cần thiết cho lưu thông hàng hóa ở mỗi thời kì nhất định M=P.Q/V với M là lượng tiền tệ cần thiết cho lưu thông, P là mức giá cả, Q là khối lượng hàng hóa đem ra lưu thông, V là số vòng luân chuyển trung bình của một đơn vị tiền tệ\nb. Lạm phát: là một hiện tượng khủng hoảng tiền tệ, đồng tiền bị mất giá vì tiền giấy không thực hiện được chức năng là phương tiện cất trữ, mức giá chung của toàn bộ nền kinh tế tăng lên ()\nIV. Quy luật giá trị, cạnh tranh và cung cầu Quy luật giá trị\na. Nội dung và yêu cầu của quy luật giá trị: là quy luật cơ bản của sản xuất và trao đổi hàng hóa. Quy luật giá trị yêu cầu sản xuất và trao đổi phải dựa trên cơ sở giá trị của nó, tức trên cơ sở hao phí lao động xã hội cần thiết. Trong sản xuất, quy luật giá trị buộc người sản xuất phải cố gắng làm cho chi phí sản xuất thấp hơn mức hao phí lao động xã hội cần thiết. Trong lưu thông, phải thực hiện theo nguyên tắc ngang giá.\nb. Tác động của quy luật giá trị : điều tiết sản xuất và lưu thông hàng hóa (cái gì nhiều lợi nhuận thì nhảy vào đầu tư, chỗ nào ít hàng, giá đắt thì buôn hàng tới bán). Kích thích cải tiến kỹ thuật, hợp lý hóa sản xuất, tăng năng suất, hạ giá thành (nếu không thế thì ông bị thị trường nó đá bay ngay). Phân hóa những người sản xuất hàng hóa (thằng nào mà có hao phí lao động cá biệt thấp thì giàu lên, mở rộng sản xuất, càng giàu lên, thằng nào mà hao phí lớn hơn mức trung bình, bán hàng không có lãi, lỗ sặch gạch ngay) Cạnh tranh và quan hệ cung cầu\na. Cạnh tranh: là ganh đua về kinh tế giữa những chủ thể trong nền sản xuất hàng hóa nhằm giành giật những điều kiện thuận lợi trong sản xuất, tiêu thụ hoặc tiêu dùng hàng hóa để từ đó thu được nhiều lợi ích nhất cho mình (tất nhiên, không vì lợi ích thì còn vì cái quái gì nữa chứ nhỉ:D) Thực tế cho thấy, ở đâu thiếu cạnh tranh hoặc có biểu hiện độc quyền thì ở đó thường trì trệ, bảo t\nhủ, kém phát triển (Đảng ta đó:D)\nb. Quan hệ cung cầu và giá cả hàng hóa: cầu là nhu cầu có khả năng thanh toán (bạn có nhu cầu nhưng không có tiền thì “thôi quên đi nhé”), cung là tổng số hàng hóa có ở thị trường hoặc có khả năng cung ứng cho thị trường (bạn có hàng nhưng hàng ở xa không đem cho tôi được thì cũng không gọi là cung nhá). Cung xác định cầu và ngược lại, cầu xác định khối lượng, cơ cấu của cung. Cung=cầu-\u0026gt; giá cả = giá trị, cung\u0026gt;cầu -\u0026gt;giá cả \u0026lt; giá trị, cung \u0026lt; cầu -\u0026gt; giá cả \u0026gt; giá trị.\nV. THỊ TRƯỜNG Thị trường và chức năng của thị trường: thị trường là nơi diễn ra sự trao đổi và mua bán hàng hóa, là tổng thể tất cả các quan hệ cạnh tranh, cung-cầu, giá cả, giá trị mà trong đó giá cả và sản lượng hàng hóa tiêu thụ được xác định.\nPhân loại: theo đối tượng: thị trường lúa gạo, …theo ý nghĩa và vai trò: thị trường tư liệu sản xuất, thị trường lao động, thị trường vốn…theo tính chất và cơ chế vận hành: thị trường tự do… theo quy mô và phạm vi: thị trường địa phương, khu vực, …\nChức năng: thừa nhận công dụng xã hội của hàng hóa (giá trị sử dụng xã hội) và lao động đã chi phí để sản xuất ra nó, thông qua việc hàng hóa đó có bán được hay không, bán với giá thế nào. cung cấp thông tin cho người sản xuất và người tiêu dùng thông qua những biến động của nhu cầu xã hội về số lượng, chất lượng, chủng loại, cơ cấu của ác loại hàng hóa, giá cả, tình hình cung cầu về các loại hàng hóa kích thích hoặc hạn chế sản xuất và tiêu dùng.\n2.Giá cả thị trường: là giá bán thực tế của hàng hóa, thỏa thuận giữa người mua và người bán trên thị trường. Bình luận (37) anonymous — 2007-01-10 02:01\nthanhhai writes:ban co the viet nhieu hon duoc ko vay minh cung dang can mot it ve kinh te chinh tri bai tom tat cua ban hay day co gang viet nhieu nghe\nkanishi — 2007-01-10 03:01\nƠ, hay thật hả bạn? Mình tóm tắt để ôn thi học kì ấy mà, bây giờ mình thi xong rồi, nhưng nếu bạn thích mình sẽ làm tiếp 🙂 Bạn đang cần tài liệu về KTCT à, cụ thế thế nào ? Mình cũng có một số tài liệu biết đâu hợp với bạn. bạn để lại email để tiện liên hệ nhé!\nanonymous — 2007-01-16 10:01\ncobehattieu168@yahoo.cm.vn writes:bạn có thể viết một cách đầy đủ hơn được không.Mình nghĩ như vậy là quá tóm tắt rồi đó có thể chi tiết từng mục một và giải thích rõ ràng hơn nữa.Cố lên nha bạn! chúc bạn thành công!!!!\nkanishi — 2007-01-16 10:01\nbạn ơi, viết ngắn thôi cho nó dễ học, thực ra mình chi lôi trong giáo trình ra thôi mà. Nếu muốn rõ ràng thì có thể đọc trong giáo trình – hic, mà cái giáo trình đó viết khó hiểu thấy mồ. cách học của mình là đọc một lượt trong giáo trình, tóm tắt, trình bày theo ngôn ngữ của mình với các ví dụ của mình – rồi lại đọc lại vài lần, nếu có ai để tranh luận các vấn đề nêu ra trong đó là tốt nhất. Chương giá trị thặng dư là một chương có rất nhiều cái để tranh luận ()\nanonymous — 2007-01-23 01:01\nEmail_hangnguyen@yahoo.com.vn writes:Hic, cảm ơn nhiều\nanonymous — 2007-01-23 01:01\nAnonymous writes:Hic, đúng bài mình đang cần, cảm ơn bạn nhé, viết nhiều vào bạn nhé….\nanonymous — 2007-01-23 03:01\nlucdinhphong123@yahoo writes:mình cám ơn các bạn\nanonymous — 2007-02-06 15:02\nAnonymous writes:chào anh thái nhớ em không không tỏ ý thiếu tôn trọng nhưng em chẳng hiểu anh chép cái này để làm gì muốn biết thì lôi sách ra mà đọc vừa đễ hiểu lại cần có ví dụ minh họa và bài tập toán kinh tế chứ đọc riêng mấy cái này chỉ trên lý thuyết thôi đọc khó nhớ lắmkhuyên thạt đấy những ai muốn hiểu được cái này ngoài dọc lý thuyết ra fải tim hiêu bài tập mới vỡ dược lẽ.\nanonymous — 2007-02-06 15:02\nAnonymous writes:Nói rõ oai. Lúc nào cũng tranh luận, lúc nào cũng 2 mặt, thử trả lời tại sao hàng hóa lại có 2 thuộc tính cơ bản là giá trị và giá trị sử dụng?Bác cứ về ôm sách mà đọc còn được nhiều hơn. Học mấy môn này đọc nhiều tốt hơn là đọc ngắn.Mà quan trọng nhất là phải có ví dụ minh họa cụ thể. Chứ ngắn dài mà học vẹt thì chết hết.Bác còn gà lắm….\nanonymous — 2007-02-10 03:02\nDungTranNet writes: Hơ hơ, KTCT, thì học hiểu, nên đọc là tốt nhất. Tui cũng học trong sách, đọc đến là nát cả quyển luôn. Thi được 8, đề án được 8. Cũng không tồi chứ.\nkanishi — 2007-02-10 04:02\ntớ có điểm rồi, cũng được 8 nè ^_^\nanonymous — 2007-10-04 03:10\nlehoa2908@hotmail.com writes:\nAnh gì ơi, em hỏi anh một chút đc ko ạ?Cơ sở hao phí sức lao động xã hội cần thiết và hao phí lao động cá biệt là gì ạ?\nanonymous — 2007-11-09 13:11\nsocnau writes:anh oi` cho em hoi~ nha\u0026rsquo;……tại sao lượng giá trị phỉa được đo bằng thời gian lao động xã hộicần thiết.? và sự giống nhau và khác nhau giữa tăng năng suất lao động và tăng cường độ lao động?\ntienvuong_gt — 2007-11-15 17:11\ngiống là đều làm cho lượng sản phẩm hàng hóa tăng lên trong một đơn vị thời gian. khác là tăng năng suất thì làm giảm giá trị hàng hóa còn tăng cường độ thì giá trị hàng hóa ko đổi. đó là 2 cái cơ bản khác nhau.\nanonymous — 2007-11-17 14:11\nAnonymous writes:\nviết chữ khó đọc we ! please!\nanonymous — 2007-11-22 12:11\nAnonymous writes: ne ban thuc ra minh ko thich mon nay mot chut nao a y ,lam the nao cung ko thich dc ,ma ly thuet thuc ra minh cung ko can lam o trong giao tring co het ma ,ban co the write cach lam bai tap cua mon nay dc ko ,phan nay minh kem lam lam on hay writenhieu vao nhe cam on rat nhieu hihi\nanonymous — 2007-11-22 12:11\nAnonymous writes: ne ban thuc ra minh ko thich mon nay mot chut nao a y ,lam the nao cung ko thich dc ,ma ly thuet thuc ra minh cung ko can lam o trong giao tring co het ma ,ban co the write cach lam bai tap cua mon nay dc ko ,phan nay minh kem lam lam on hay writenhieu vao nhe cam on rat nhieu hihi\nanonymous — 2007-11-22 12:11\ntata_nie writes: ne ban thuc ra minh ko thich mon nay mot chut nao a y ,lam the nao cung ko thich dc ,ma ly thuet thuc ra minh cung ko can lam o trong giao tring co het ma ,ban co the write cach lam bai tap cua mon nay dc ko ,phan nay minh kem lam lam on hay writenhieu vao nhe cam on rat nhieu hihi\nanonymous — 2007-11-25 14:11\nrose86892005 writes:Ban nao co tai lieu ve bai tap kinh te chinh tri send cho minh dc ko? Cam on nhieu!\nanonymous — 2007-12-10 02:12\nhiepkhachvotinh7@yahoo.com writes:chan thật đấy nói về giá trị thị trương và lợi nhuận bình quân hình thành như thế nào khó quá. Ai có post cho tớ với\nanonymous — 2008-06-20 02:06\ntruc lam writes:bạn có tài liệu nào khác nữa hok?\nanonymous — 2008-10-12 02:10\nlevu writes:\nCac anh chi oi! GFiup em voi\nanonymous — 2008-10-12 02:10\nlevu writes:\nCac anh chi oi! GFiup em voi\nanonymous — 2008-10-12 02:10\nAnonymous writes:\nChieu nay em thi mon kinh te chinh triCau hoi la :1. Theo anh chi muc d9ich cua nha tu ban la gi?De dat duoc muc dich thi nha tu ban dung nhung bien phap nao?2. Vi sao Viet Nam lai phat trien kinh te thi truong?Kinh te thi truong o viet nam khac voi kinhte thi truong cac nuoc tu ban nhu the nao ?\nanonymous — 2008-11-08 16:11\nvo danh writes:cam on ban ve bai viet rat hay ve kinh te chinh tri.chuc cac ban luon vui ve\nanonymous — 2009-03-22 01:03\nAnonymous writes:\ncung duoc , nhung co giao trinh bai tapnao k nhi?????\nanonymous — 2009-03-23 15:03\nHANGPHUONG writes:\nBẠN CÓ THỂ TRẢ LỜI CÂU HỎI: 1/ CÔNG NGHIỆP HOÁ – HIỆN ĐẠI HOÁ CÔNG NGHIỆP NÔNG THÔN LÀ GÌ?2/ TÍNH TẤT YẾU KHÁCH QUAN CỦA VIỆC TỒN TẠI NỀN KINH TẾ NHIỂU THÀNH PHẦN?3/ GIẢI PHÁP ĐỂ CHỦ ĐỘNG HỘI NHẬP KINH TẾ QUỐC TẾ CÓ HIỆU QUẢ Ở VIỆT NAM?\nanonymous — 2009-04-19 15:04\nmanh bac ninh writes:ban oi len dua ra cac vi du minh hoa de moi nguoi de hieu hon\nanonymous — 2009-11-25 15:11\nAnonymous writes:ban de fong chu dau mat wa\u0026rsquo;……..ban oi…bijo ban co o do hok? cho minh hooi 1 chut ve ktct nhe…minh co may cau hoi ma kho\u0026rsquo; wa\u0026rsquo;……1.y nghia tc 2 mat cua sx hang hoa?2.tai sao hang hoa suc lao dong lai la hang hoa dac biet?chu tuban thue cong nhan tra du ja tri suc lao dong thi cong nhan co bi boc lot k?vi sao?3.fan tich quan diem cho rang: ngay nay cong nhan k bi boc lot vi ho cung co co fan, cung dc chia loi nhuan va dong so huu voi nha tu ban.4.tai sao dia to trog cong nghiep lai k ton tai lau dai?con dia to trong nong nghiep lai ton tai lau dai? nha nuoc ta jao ruong dat cho ng dan use lau dai/coso lyluan nao?vi sao???……….minh la sv nam nhat…..minh k hieu j ve triet het but co lai cho ca dong bai tap…….sap fai nop rui….gap lam rui…..neu ban bit thi jup minh voi na!gmail cua minh:apologize070@gmail.com…………..neu dc jup minh nhanh voi na\u0026rsquo;!thanks!^^'\nanonymous — 2009-12-29 15:12\nAnonymous writes:may cau hoi tren de lam ma. chiu kho doc sach mot chut la lam duoc thui. no khong kho nhu cac ban nghi. cung de hieu va rat thu vi neu cac ban de y quan tam. mon nay rat hay va thuc te ko kho hieu dau?\nanonymous — 2010-01-14 14:01\nAnonymous writes:nho ban gui giup that nhjeu baj toan mau ve kinh te chinh tri nhe\nanonymous — 2010-03-17 01:03\nconuong writes:anh thai oi anh giai ho e cau nay dc hok? tai sao noi quy luat thang du la co so ra doi ,ton tai va diet vong cua chu nghia tu ban?e nho anh do .hjhjhj\nanonymous — 2010-03-29 18:03\nvu van thiep writes:boy.etc\nanonymous — 2010-04-22 12:04\nhieu writes:ban viet ai hay that ma cho minmh hoi: tai sao gja tri thang du vua duoc tao ra trong luu thong vua ko phai tao ra trong luu thong? ban jup minh nhe.email: maihieutran@yahoo.com\nanonymous — 2010-05-15 03:05\nco be toc nau writes:a oi cho e hoi cau nay voi.cong nghiep hoa hien dai hoa,thuc trang va giai phap\nanonymous — 2010-10-06 14:10\nAnonymous writes:cho hoi~ vi sao luc luong san xuat' phat' trien thi tu lieu san xuat\u0026rsquo; bien doi~ tu` tu huu sang cong huu ???\nanonymous — 2011-05-16 07:05\nVan Anh writes:anh trả lời giúp em câu hỏi này với!!!\u0026ldquo;Tại sao nói trong tất cả các giai cấp hiện đang đối lập với giai cấp tư sản chỉ có giai cấp công nhân là thực sự cách mạng, các giai cấp khác có thể suy tàn và suy vong cùng với sự phát triển của đại công nghiệp, còn giai cấp công nhân lại phát triển cùng sự phát triển của đại công nghiệp đó?\u0026ldquo;Thanks anh nhiu nha!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/01/kinh-te-chinh-tri-mac-lenin/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eChương III:\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eSản xuất hàng hóa và các quy luật kinh tế của sản xuất hàng hóa.\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eI- Điều kiện ra đời, tồn tại và ưu thế của sản xuất hàng hóa\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003ea. Điều kiện ra đời, tồn tại của sản xuất hàng hóa\u003c/em\u003e\u003cbr\u003e\ni. Có sự phân công lao động xã hội\u003cbr\u003e\nii. Có sự tách biệt tương đối về mặt kinh tế giữa những người sản xuất\u003cbr\u003e\nb. Đặc trưng và ưu thế của sản xuất hàng hóa\u003cbr\u003e\ni. Khai thác lợi thế về tự nhiên, xã hội, kỹ thuật của từng người, từng cơ sở cũng như từng vùng, từng địa phương.\u003cbr\u003e\nii. Quy mô không còn bị giới hạn bởi nhu cầu và nguồn lực mang tính hạn hẹp của mỗi cá nhân, gia đình, cơ sở, địa phương mà được mở rộng dựa và nhu cầu và nguồn lực của xã hội.\u003cbr\u003e\niii. Sự tác động của các quy luật cung cầu, quy luật giá trị, quy luật cạnh tranh…buộc người sản xuất phải luôn năng động nhạy bén, cải tiến kỹ thuật…\u003cbr\u003e\niv. Sự phát triển của sản xuất, mở rộng giao lưu kinh tế, nâng cao đời sống văn hóa tinh thần…\u003cbr\u003e\nII- Hàng hóa\u003cbr\u003e\na. Hàng hóa và 2 thuộc tính của nó\u003cbr\u003e\ni. Giá trị sử dụng của hàng hóa: là công dụng của hàng hóa để thỏa mãn nhu cầu nào đó của con người\u003cbr\u003e\nii. Giá trị của hàng hóa: hao phí để tạo ra hàng hóa là cơ sở chung của việc trao đổi và nó tạo thành giá trị của hàng hóa.\u003cbr\u003e\niii. Mối quan hệ giữa hai thuộc tính: cùng tồn tại trong một hàng hóa, nếu thiếu một trong hai thuộc tính thì không là hàng hóa. Với tư cách là giá trị sử dụng thì không đồng nhất về chất, nhưng nếu xem xét dưới tư cách là giá trị thì hàng hóa lại đồng nhất về chất. giá trị và giá trị sử dụng tách rời nhau về mặt không gian và thời gian, chúng được thực hiện hoàn toàn tách rời nhau.\u003cbr\u003e\nb. Tính chất hai mặt của lao động sản xuất hàng hóa.\u003cbr\u003e\ni. Lao động cụ thể: là lao động có ích dưới một hình thức cụ thể của những nghề nghiệp chuyên môn nhất định\u003cbr\u003e\nii. Lao động trừu tượng: là lao động của người sản xuất hàng hóa khi đã gạt bỏ những hình thức cụ thể của nó, hay nói cách khác đó chính là sự tiêu hao sức lao động của người sản xuất hàng hóa nói chung.\u003cbr\u003e\nc. Lượng giá trị của hàng hóa và các yếu tố ảnh hưởng tới nó\u003cbr\u003e\ni. Thời gian lao động xã hội cần thiết: là thời gian lao động cần thiết để sản xuất ra một hàng hóa nào đó trong những điều kiện sản xuất bình thường của xã hội với một trình độ trang thiết bị trung bình, một trình độ thành thạo trung bình và một cường độ lao động trung bình\u003cbr\u003e\nii. Những yếu tố ảnh hưởng tới lượng giá trị của một đơn vị hàng hóa\u003c/p\u003e","title":"Kinh tế chính trị Mac-Lênin"},{"content":"Đố mọi người làm được đấy, hehe, tớ làm cũng nhanh lắm, chưa tới 10\u0026rsquo; đâu nhá, hehe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2007/01/01/cho-ech-qua-cau/","summary":"\u003cp\u003eĐố mọi người làm được đấy, hehe, tớ làm cũng nhanh lắm, chưa tới 10\u0026rsquo; đâu nhá, hehe\u003c/p\u003e","title":"Cho ếch qua cầu"},{"content":"Wake Up (Thức Dậy)\nHãy nghĩ là mình sẽ có một ngày tốt đẹp và chuẩn bị một tâm trạng vui vẻ cho một ngày mới mà bạn được ban tặng.\nDress Up (Chải Chuốt)\nCách tốt nhất mà bạn chải chuốt là hãy mỉm cười.\nNụ cười là phương thuốc tự nhiên, miễn phí, nhưng lại mang hiệu quả tuyệt vời.\nMỉm cười giúp bạn đẹp hơn rất nhiều, cả vẻ mặt bên ngoài lẫn trái tim bên trong.\nShut Up (Im Lặng)\nHãy học cách lắng nghe.\nChúng ta có hai tai và một miệng, tức là chúng ta phải nghe nhiều gấp đôi nói.\nHãy suy nghĩ về những gì người khác nói nhiều hơn là nói về những gì mình nghĩ.\nStand Up (Đứng Lên)\nHãy đứng lên mạnh mẽ vì mục đích sống và niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình.\nNếu không, bạn sẽ ngã vì những lý do không đâu.\nLook Up (Ngước Lên)\nTôn kính đối với những người lớn tuổi và những người mình có thể lắng nghe học hỏi.\nReach Up (Với Tay Lên)\nĐừng quá dễ thỏa mãn với những thành công nho nhỏ của bản thân và hài lòng với những gì ai cũng dễ dàng đạt được trong cuộc sống.\nHãy hướng đến những gì cao cả, thậm chí có thể cao hơn tầm với của mình.\nLift Up (Vươn Cao)\nĐối với những mơ ước, khát vọng của bạn, đừng lo sợ thất bại.\nThay vào đó, hãy suy nghĩ về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân loại.\nMột ước mơ vượt lên trên sự tầm thường là một ước mơ hướng về mọi người.\n(Theo Internet)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/31/seven-ups-of-life/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eWake Up\u003c/strong\u003e (Thức Dậy)\u003cbr\u003e\nHãy nghĩ là mình sẽ có một ngày tốt đẹp và chuẩn bị một tâm trạng vui vẻ cho một ngày mới mà bạn được ban tặng.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eDress Up\u003c/strong\u003e (Chải Chuốt)\u003cbr\u003e\nCách tốt nhất mà bạn chải chuốt là hãy mỉm cười.\u003cbr\u003e\nNụ cười là phương thuốc tự nhiên, miễn phí, nhưng lại mang hiệu quả tuyệt vời.\u003cbr\u003e\nMỉm cười giúp bạn đẹp hơn rất nhiều, cả vẻ mặt bên ngoài lẫn trái tim bên trong.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eShut Up\u003c/strong\u003e (Im Lặng)\u003cbr\u003e\nHãy học cách lắng nghe.\u003cbr\u003e\nChúng ta có hai tai và một miệng, tức là chúng ta phải nghe nhiều gấp đôi nói.\u003cbr\u003e\nHãy suy nghĩ về những gì người khác nói nhiều hơn là nói về những gì mình nghĩ.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eStand U\u003c/strong\u003ep (Đứng Lên)\u003cbr\u003e\nHãy đứng lên mạnh mẽ vì mục đích sống và niềm tin tuyệt đối vào bản thân mình.\u003cbr\u003e\nNếu không, bạn sẽ ngã vì những lý do không đâu.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLook Up\u003c/strong\u003e (Ngước Lên)\u003cbr\u003e\nTôn kính đối với những người lớn tuổi và những người mình có thể lắng nghe học hỏi.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eReach Up\u003c/strong\u003e (Với Tay Lên)\u003cbr\u003e\nĐừng quá dễ thỏa mãn với những thành công nho nhỏ của bản thân và hài lòng với những gì ai cũng dễ dàng đạt được trong cuộc sống.\u003cbr\u003e\nHãy hướng đến những gì cao cả, thậm chí có thể cao hơn tầm với của mình.\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003eLift Up\u003c/strong\u003e (Vươn Cao)\u003cbr\u003e\nĐối với những mơ ước, khát vọng của bạn, đừng lo sợ thất bại.\u003cbr\u003e\nThay vào đó, hãy suy nghĩ về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân loại.\u003cbr\u003e\nMột ước mơ vượt lên trên sự tầm thường là một ước mơ hướng về mọi người.\u003cbr\u003e\n(Theo Internet)\u003c/p\u003e","title":"Seven Ups of life"},{"content":"xin chào mọi người !!!!\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê “tĩnh dưỡng”, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là “ăn với ngủ”. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị “dính vào cái máy tính”. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/31/meomeo-return/","summary":"\u003cp\u003exin chào mọi người !!!!\u003cbr\u003e\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê “tĩnh dưỡng”, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là “ăn với ngủ”. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị “dính vào cái máy tính”. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\u003cbr\u003e\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\u003c/p\u003e","title":"meomeo return ^^"},{"content":"xin chào mọi người !!!!\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê \u0026ldquo;tĩnh dưỡng\u0026rdquo;, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là \u0026ldquo;ăn với ngủ\u0026rdquo;. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị \u0026ldquo;dính vào cái máy tính\u0026rdquo;. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\nps: cái entry này post liền ở 3 blog, hehe, thế cho nó \u0026ldquo;máu\u0026rdquo; 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/31/meomeo-return-3/","summary":"\u003cp\u003exin chào mọi người !!!!\u003cbr\u003e\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê \u0026ldquo;tĩnh dưỡng\u0026rdquo;, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là \u0026ldquo;ăn với ngủ\u0026rdquo;. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị \u0026ldquo;dính vào cái máy tính\u0026rdquo;. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\u003cbr\u003e\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\u003cbr\u003e\nps: cái entry này post liền ở 3 blog, hehe, thế cho nó \u0026ldquo;máu\u0026rdquo; 😀\u003c/p\u003e","title":"meomeo return"},{"content":"xin chào mọi người !!!!\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê “tĩnh dưỡng”, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là “ăn với ngủ”. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị “dính vào cái máy tính”. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/31/meomeo-return-2/","summary":"\u003cp\u003exin chào mọi người !!!!\u003cbr\u003e\nthaimeo return đây, hehe !!! Sau gần một tuần về quê “tĩnh dưỡng”, cách ly máy tính-internet, tớ đã trở lại đây. Với dự định ban đầu là về quê ôn thi vì ở HN ăn uống thất thường, về quê bồi bổ sức khỏe ôn thi cho tốt, nhưng rồi mục đích ôn thi chỉ đạt được có 1 phần còn 9 phần còn lại là “ăn với ngủ”. Nói chung là tớ về nhà, không có máy tính nên ngủ rất là nhiều so với khi ở HN – bị “dính vào cái máy tính”. Tối thì 11 rưỡi đi ngủ là muộn nhất rồi đấy, sáng thì nằm ườn tới 8h kém là sớm nhất đấy (không hẳn là ngủ được tới lúc đó đây nhưng chăn ấm lắm, dậy cũng chỉ ngồi học mà thôi nên nằm trong chăn tưởng tượng ra mình đang học cũng tạm được :)) sặc sặc :))). Buổi trưa ăn cơm xong tớ cũng đi ngủ luôn, ngủ tới khoảng 3h chiều ấy, sướng thật, chăn ấm đệm êm, sữa, chuối, cam ăn thoải mái. Bụng lúc nào cũng có cảm giác no no, và tớ thường rất cố gắng nhưng cũng chỉ ăn được 2 bát cơm một bữa mà thôi, hehe, ăn vặt nhiều quá mà.\u003cbr\u003e\nNguy quá rồi, việc ôn thi của mình bị trì trệ kinh khủng, biết thế nhưng vẫn không làm gì được, thế mới nan giải chứ, hichic ! Nói chung là ngày kia thi rồi, vì vậy sống chết gì thì cũng phải thức mà học thôi. Chăm chỉ lên nào !!!\u003c/p\u003e","title":"meomeo return ^^"},{"content":"chán quá\nDạo này mình ăn uống chán thế không biết. Dù là mình tự nấu hay chúng nó nấu thì cũng vẫn chán như nhau, ăn cơm mà chẳng thấy ngon lành gì, thế có buồn không cơ chứ. Giải pháp là về quê ôn thi, ăn cơm không ngon thì ăn vặt, chứ ở đây chả có gì mà ăn vặt, hichic,… Mà cái nhà mình đang ở phải sửa sang thôi chứ không ở được đến nơi rồi, cống thoát nước thì bốc mùi ầm ĩ, toilet thì hỏng phần xả nước, toàn phải manual (xả nước bằng tay đấy ạ), bồn rửa thì chảy rõ là chậm chạp, điên thật. A, lại còn dây điện thoại bị chuột cắn đứt nữa chứ, hồi mới đến đây cũng bị như vậy, cái dây to như thế mà bọn chuột nó cũng không tha, điên tiết thật.\nThế nhé, tớ sẽ về quê ôn thi cho tới khoảng 31.12, mà có lẽ là 1.1 vì 2.1 là thi rồi. Chúc mọi người ở lại vui vẻ mạnh khỏe nhá\nBình luận (3) ^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-12-25 05:26\nchung to thi sap thi xong rui. Toi mong 2 thang 1 la to se dc biet the nao la tap quan su nhu ban.Ah,to tap qs o que ban do,vay la sap dc lam quen voi Vinh Phuc rui.Ma phong tieng Viet cua ban bi loi hay sao ay nhi,thay toann hinh vuong thoi^-^\n[deleted] — 2006-12-27 03:02\nTHAI: Your “HOT”…In am here if you want to talk!!! Love your 360”,..Later,Skyhawk.\nMr Free — 2006-12-31 06:31\n@cam huong: chúc mừng Hương đã thi xong, hichic, còn bọn tớ giờ mới bắt đầu thi nè. Tập quân sự ở Xuân Hòa à ? Hìhì, lại có những ngày gian khổ rồi đây, nhưng sẽ vui và có nhiều chuyện để kể đấy ^^ . Nhưng Vĩnh Phúc chắc chưa phải là quê tớ đâu, quê tớ là ở Hải Dương và Hưng Yên kia ^_^\n@Starstanding-Skyhawk: thank you but who are you ? ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/25/entry-for-december-25-2006/","summary":"\u003cp\u003echán quá\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDạo này mình ăn uống chán thế không biết. Dù là mình tự nấu hay chúng nó nấu thì cũng vẫn chán như nhau, ăn cơm mà chẳng thấy ngon lành gì, thế có buồn không cơ chứ. Giải pháp là về quê ôn thi, ăn cơm không ngon thì ăn vặt, chứ ở đây chả có gì mà ăn vặt, hichic,… Mà cái nhà mình đang ở phải sửa sang thôi chứ không ở được đến nơi rồi, cống thoát nước thì bốc mùi ầm ĩ, toilet thì hỏng phần xả nước, toàn phải manual (xả nước bằng tay đấy ạ), bồn rửa thì chảy rõ là chậm chạp, điên thật. A, lại còn dây điện thoại bị chuột cắn đứt nữa chứ, hồi mới đến đây cũng bị như vậy, cái dây to như thế mà bọn chuột nó cũng không tha, điên tiết thật.\u003c/p\u003e","title":"Entry for December 25, 2006"},{"content":"Không viết gì ở blog này, hôm nay vào lang thang trong cái \u0026ldquo;cộng đồng opera\u0026rdquo;, lại thấy nhiều thứ hay quá :jester: Cạnh tranh với wordpress mạnh chứ chả chơi :D. Có kém gì wordpresss mấy đâu nhỉ, ah, đặt mật khẩu cho một bài viết hình như opera không có.\nBình luận (1) kanishi — 2006-12-25 06:12\nối cha cha, lại còn tự động resize ảnh mới kinh chứ, hay đó là chức năng được người dùng thêm vào nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/25/lau-lam-roi/","summary":"\u003cp\u003eKhông viết gì ở blog này, hôm nay vào lang thang trong cái \u0026ldquo;cộng đồng opera\u0026rdquo;, lại thấy nhiều thứ hay quá :jester: Cạnh tranh với wordpress mạnh chứ chả chơi :D. Có kém gì wordpresss mấy đâu nhỉ, ah, đặt mật khẩu cho một bài viết hình như opera không có.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2006/12/25/lau-lam-roi/dsc02057.jpg\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2006-12-25 06:12\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eối cha cha, lại còn tự động resize ảnh mới kinh chứ, hay đó là chức năng được người dùng thêm vào nhỉ\u003c/p\u003e","title":"Lâu lắm rồi"},{"content":"Dạo này mình ăn uống chán thế không biết. Dù là mình tự nấu hay chúng nó nấu thì cũng vẫn chán như nhau, ăn cơm mà chẳng thấy ngon lành gì, thế có buồn không cơ chứ. Giải pháp là về quê ôn thi, ăn cơm không ngon thì ăn vặt, chứ ở đây chả có gì mà ăn vặt, hichic,… Mà cái nhà mình đang ở phải sửa sang thôi chứ không ở được đến nơi rồi, cống thoát nước thì bốc mùi ầm ĩ, toilet thì hỏng phần xả nước, toàn phải manual (xả nước bằng tay đấy ạ), bồn rửa thì chảy rõ là chậm chạp, điên thật. A, lại còn dây điện thoại bị chuột cắn đứt nữa chứ, hồi mới đến đây cũng bị như vậy, cái dây to như thế mà bọn chuột nó cũng không tha, điên tiết thật.\nThế nhé, tớ sẽ về quê ôn thi cho tới khoảng 31.12, mà có lẽ là 1.1 vì 2.1 là thi rồi. Chúc mọi người ở lại vui vẻ mạnh khỏe nhá 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/25/chan-qua/","summary":"\u003cp\u003eDạo này mình ăn uống chán thế không biết. Dù là mình tự nấu hay chúng nó nấu thì cũng vẫn chán như nhau, ăn cơm mà chẳng thấy ngon lành gì, thế có buồn không cơ chứ. Giải pháp là về quê ôn thi, ăn cơm không ngon thì ăn vặt, chứ ở đây chả có gì mà ăn vặt, hichic,… Mà cái nhà mình đang ở phải sửa sang thôi chứ không ở được đến nơi rồi, cống thoát nước thì bốc mùi ầm ĩ, toilet thì hỏng phần xả nước, toàn phải manual (xả nước bằng tay đấy ạ), bồn rửa thì chảy rõ là chậm chạp, điên thật. A, lại còn dây điện thoại bị chuột cắn đứt nữa chứ, hồi mới đến đây cũng bị như vậy, cái dây to như thế mà bọn chuột nó cũng không tha, điên tiết thật.\u003c/p\u003e","title":"chán quá"},{"content":"Nhiều chuyện để viết quá. Thật hỗn loạn hết cả lên. Việc học hành nó cứ đè đè, ép ép vào tâm trí khiến mình có một cảm giác nặng nặng rất khó chịu. Thôi bỏ nó đi, chán nó lắm rồi.\nKể chuyện hôm nay nhá, buổi chiều mình sang bên BK mượn sách thằng Vinh, mượn được có 2 quyển thôi, hơi ít, nhưng dù sao cũng được, ít cho đỡ nặng, mình mang về quê học mà. Đi trong trường BK, bọn nó xây dựng xong rồi, nhìn khang trang sạch sẽ đẹp đẽ, thích thật, chả bù cho hồi Bill Gate sang, ngổn ngang bẩn thỉu. Lại còn nhìn thấy Hương nhí nhố đánh cầu lông ở phía ngoài đường Giải Phóng nữa chứa, hé hé, loăng quăng trông ngộ thật. Thằng Vinh đi sang người yêu bên Thương Mại, khổ thân thằng bé, cứ như anh đây chả cần phải đi đâu, về nhà ôm cái máy tính yêu quý, thế có phải là đẹp không, hehe… Mà khổ thân những đôi yêu nhau thật các bạn ạ, HN này ít chỗ chơi, hay nói đúng hơn là chả có chỗ nào nên hồn để hẹn hò yêu đương cả. Vấn đề này nói nhiều rồi, chán lắm, loanh quanh thì lại vào công viên hay vào quán ăn thôi, nhưng chỗ hay ho thì đề ở “quá sâu quá xa”, chẳng lẽ ở Thương Mại mà đạp xe hay xe bus lên MegaStar xem phim, điên chắc.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/24/m%E1%BB%99t-s%E1%BB%91-suy-nghi/","summary":"\u003cp\u003eNhiều chuyện để viết quá. Thật hỗn loạn hết cả lên. Việc học hành nó cứ đè đè, ép ép vào tâm trí khiến mình có một cảm giác nặng nặng rất khó chịu. Thôi bỏ nó đi, chán nó lắm rồi.\u003cbr\u003e\nKể chuyện hôm nay nhá, buổi chiều mình sang bên BK mượn sách thằng Vinh, mượn được có 2 quyển thôi, hơi ít, nhưng dù sao cũng được, ít cho đỡ nặng, mình mang về quê học mà. Đi trong trường BK, bọn nó xây dựng xong rồi, nhìn khang trang sạch sẽ đẹp đẽ, thích thật, chả bù cho hồi Bill Gate sang, ngổn ngang bẩn thỉu. Lại còn nhìn thấy Hương nhí nhố đánh cầu lông ở phía ngoài đường Giải Phóng nữa chứa, hé hé, loăng quăng trông ngộ thật. Thằng Vinh đi sang người yêu bên Thương Mại, khổ thân thằng bé, cứ như anh đây chả cần phải đi đâu, về nhà ôm cái máy tính yêu quý, thế có phải là đẹp không, hehe… Mà khổ thân những đôi yêu nhau thật các bạn ạ, HN này ít chỗ chơi, hay nói đúng hơn là chả có chỗ nào nên hồn để hẹn hò yêu đương cả. Vấn đề này nói nhiều rồi, chán lắm, loanh quanh thì lại vào công viên hay vào quán ăn thôi, nhưng chỗ hay ho thì đề ở “quá sâu quá xa”, chẳng lẽ ở Thương Mại mà đạp xe hay xe bus lên MegaStar xem phim, điên chắc.\u003c/p\u003e","title":"Một số suy nghĩ"},{"content":"Càng ngày càng thấy cái blog ở wordpress hay, hehe, căn bản là nó quá nhiều chức năng hay ho hơn so với 360 và đặc biệt là nó không quảng cáo, thích thật đấy. Lại còn cái trò thống kê tình trạng của blog, thú vị quá đi mất.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/24/hay-qua-c%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003eCàng ngày càng thấy cái blog ở wordpress hay, hehe, căn bản là nó quá nhiều chức năng hay ho hơn so với 360 và đặc biệt là nó không quảng cáo, thích thật đấy. Lại còn cái trò thống kê tình trạng của blog, thú vị quá đi mất.\u003cbr\u003e\n\u003cimg loading=\"lazy\" src=\"/2006/12/24/hay-qua-c%C6%A1/blog.JPG\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Hay quá cơ"},{"content":"Giáng sinh, hình như mai là giáng sinh rồi, tới tấp khắp nơi đều thấy cây thông, bông tuyết, nhạc giáng sinh, rồi những lời chúc qua Y!M, túm lại là một không khí giáng sinh tràn ngập. Mình dường như lạc lõng trong cái không khí ấy. Lạc cũng phải, mất một tuần nằm bẹp ở nhà còn gì. Chả có hứng thú tí nào đâu, chẳng lẽ cũng lại gửi một đống tin nhắn tới toàn bộ list, mỏi tay lắm. Nhưng ko nhắn lại cũng kì kì, vào blog 360 thì cũng bao nhiêu người vào chúc mừng giáng sinh.\nMột tuần nữa bắt đầu thi rồi, mà vẫn chưa học được cái gì tử tế, thế nên rất chán (đời) (hoặc là đời đang chán mình).\nChat với ai người ta cũng hỏi “giáng sinh đi đâu không”, hơ, chả có chỗ nào để đi, chả có ai để đi (thực ra nếu cố (nghĩ) thì cũng có đấy nhưng trời lạnh thế này, thôi ở nhà cho nó lành).\nLâu lắm rồi mình không được ăn canh cá nấu thì là, thèm món đó quá, hichic, trời lạnh thế này mà chan cơm thì nóng sốt lắm, huhu, món đó mình lại không biết làm. Hôm qua Thủy Tiên bảo tiêu chuẩn chọn bạn trai của bạn ấy là phải biết nấu ăn, ừ thì tớ biết nấu ăn, nhưng đâu phải biết là cái gì cũng biết, mình lại ham ăn đồ ngọt nữa, bánh, sữa, trái cây là ăn rất nhiều, nhưng ăn nhiều đồ ngọt quá lại đâm thèm đồ mặn. Hehe.\nThôi viết thế thôi, dạo này tớ mệt lắm, ốm có khác, nhìn vào gương chả thấy mình đẹp trai tí nào, chả bù cho ngày xưa toàn nhìn gương và tự khen mình đẹp trai, bây giờ thậm chí cũng không thể tự lừa nổi nữa, sự thật phũ phàng thật đấy. Cuối cùng thì cũng nên tìm một cái ảnh giáng sinh cho lên cho nó ấm áp tí.\nBình luận (2) hoanghanh — 2006-12-23 07:45\nChuc mung blog moi cua Thai nhe! Van hay va giau nhiet huyet nhu ngay nao:DD. Thi tot va mot Giang sinh an lanh nhe!\nhippocame — 2006-12-23 18:11\nGiáng sinh vui vẻ!\nMình chỉ là một người tình cờ đi ngang qua thui!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/23/giang-sinh/","summary":"\u003cp\u003eGiáng sinh, hình như mai là giáng sinh rồi, tới tấp khắp nơi đều thấy cây thông, bông tuyết, nhạc giáng sinh, rồi những lời chúc qua Y!M, túm lại là một không khí giáng sinh tràn ngập. Mình dường như lạc lõng trong cái không khí ấy. Lạc cũng phải, mất một tuần nằm bẹp ở nhà còn gì. Chả có hứng thú tí nào đâu, chẳng lẽ cũng lại gửi một đống tin nhắn tới toàn bộ list, mỏi tay lắm. Nhưng ko nhắn lại cũng kì kì, vào blog 360 thì cũng bao nhiêu người vào chúc mừng giáng sinh.\u003cbr\u003e\nMột tuần nữa bắt đầu thi rồi, mà vẫn chưa học được cái gì tử tế, thế nên rất chán (đời) (hoặc là đời đang chán mình).\u003cbr\u003e\nChat với ai người ta cũng hỏi “giáng sinh đi đâu không”, hơ, chả có chỗ nào để đi, chả có ai để đi (thực ra nếu cố (nghĩ) thì cũng có đấy nhưng trời lạnh thế này, thôi ở nhà cho nó lành).\u003cbr\u003e\nLâu lắm rồi mình không được ăn canh cá nấu thì là, thèm món đó quá, hichic, trời lạnh thế này mà chan cơm thì nóng sốt lắm, huhu, món đó mình lại không biết làm. Hôm qua Thủy Tiên bảo tiêu chuẩn chọn bạn trai của bạn ấy là phải biết nấu ăn, ừ thì tớ biết nấu ăn, nhưng đâu phải biết là cái gì cũng biết, mình lại ham ăn đồ ngọt nữa, bánh, sữa, trái cây là ăn rất nhiều, nhưng ăn nhiều đồ ngọt quá lại đâm thèm đồ mặn. Hehe.\u003cbr\u003e\nThôi viết thế thôi, dạo này tớ mệt lắm, ốm có khác, nhìn vào gương chả thấy mình đẹp trai tí nào, chả bù cho ngày xưa toàn nhìn gương và tự khen mình đẹp trai, bây giờ thậm chí cũng không thể tự lừa nổi nữa, sự thật phũ phàng thật đấy. Cuối cùng thì cũng nên tìm một cái ảnh giáng sinh cho lên cho nó ấm áp tí.\u003c/p\u003e","title":"Giáng sinh"},{"content":"ốm liệt giường liệt chiếu, ở quê mất gần 1 tuần, quả thật là một kỉ lục, vì ngay từ hồi chưa có net ở nhà, chưa bao giờ mà mình để quá 2 ngày ko online, vậy mà vừa rồi, 6 ngày ko online, check mail, dã man. Cứ tưởng nhiều mail lắm, nhưng cũng chả có ai. hơi buồn\nnhưng vào blog thì bất ngờ, nhiều người thăm cái blog còm cõi này quá. Thật là hạnh phúc, cám ơn mọi người !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/22/b%E1%BA%A5t-ng%E1%BB%9D/","summary":"\u003cp\u003eốm liệt giường liệt chiếu, ở quê mất gần 1 tuần, quả thật là một kỉ lục, vì ngay từ hồi chưa có net ở nhà, chưa bao giờ mà mình để quá 2 ngày ko online, vậy mà vừa rồi, 6 ngày ko online, check mail, dã man. Cứ tưởng nhiều mail lắm, nhưng cũng chả có ai. hơi buồn\u003cbr\u003e\nnhưng vào blog thì bất ngờ, nhiều người thăm cái blog còm cõi này quá. Thật là hạnh phúc, cám ơn mọi người !!!\u003c/p\u003e","title":"bất ngờ"},{"content":"Vui quá, lâu lắm mới gặp chị Quyên, tất cả những thứ mình chuẩn bị đều cài đặt được ngon lành. Thành công ! Vui thật, đúng là “hạnh phúc là được sống vì mọi người”.\nTìm đến nhà chị ấy cũng dễ, nhưng đồng chí chủ nhà thì khó tính, mình hỏi có chị Quyên trọ ở đây không thì ông ấy hỏi lại là “Quyên ở tỉnh nào”, hơ hơ, ở đây nhiều Quyên thế cơ à, mình bảo chị Quyên ở học viện QHQT, ok, đồng chí ấy bảo có. Mình nhìn vào cánh cửa, định đi lên thì ông ta bảo “không lên được đâu, phải gọi Quyên xuống, gọi điện ấy”, mình nhìn xung quanh, rồi hỏi ông ta “gọi điện ở đâu hả chú” – “Gọi ở đâu thì gọi”. Hehe, thế là quay ra tìm đại lý bưu điện, mất 1500đ đó nhá. Chị Quyên xuống đưa mình lên thì “ông chủ nhà” khó tính đang chuẩn bị ăn cơm đã nói những lời “tương đối khó nghe”: đại loại là đã nói trong hợp đồng là không tụ tập bạn bè, sao cháu có nhiều bạn đến thế, …., đầu tiên thì mình thấy ngại quá, mình đến chơi chị Quyên lại bị “mắng”. Nhưng sau đó thì thấy buồn cười, có mỗi một mình mình đến chơi mà bảo là tụ tập, rồi thì “không được cho con trai lên phòng” – “đây là em cháu đến sửa máy tính chứ có chơi bời tụ tập gì đâu” – “chú làm sao biết được, chú có bao giờ vào phòng chúng mày đâu”, hơ buồn cười nhỉ, ý “đồng chí” là gì vậy. Chị Quyên thì tỏ ra rất tức tối và bực mình, hehe, không phải bực mình là gì cho khổ chị ạ, chỉ “bực mình một tí thôi”.\nĂn cơm, canh cá rất ngon nhá, đang ăn thì anh Long tới, còn đúng một bát nhưng anh ấy ko ăn vì đang nhiệt lưỡi, hehe, anh Long lại còn chia cho mình nửa cái bánh mì, cái bánh nhìn thì ngon mà ăn cay ơi là cay, lại cứng nữa. hichic. Anh Long hôm nay trông đẹp trai ác, mình lúc mới mở cửa mình không nhận ra, hehe.\nSuy luận một chút thì thấy mình hơi bị đen, cái hồi đi xe bus sang nhà Phương Nhung, nó bị tắc đường ở Trường Chinh, lái xe mở cửa ai muốn xuống thì xuống. Khoảng 4 người xuống, mình cố đợi, một lúc sau một người nữa bảo lái xe mở cửa cho xuống, ok ko vấn đề gì. Mình đang ngồi đọc sách, thấy cỏ vẻ vụ tắc ở đây ko thông được, thế là ra bảo lái xe cho xuống: “lằng nhằng, xuống thì xuống luôn cho rồi” – đại loại là bị chửi. Lần này tới nhà chị Quyên, mấy đồng chí bạn chị ấy đến hồi trước ko sao, tới lượt mình, lại bị “chửi”. Nhưng nói chung chả sao. Hề hề.\nLại nói chuyện “ông chủ nhà khó tính”-xin thưa là ông ấy rất trẻ, đáng ra có thể gọi là anh cơ đấy. Chồng cắt tóc, vợ bán ngô nướng vậy mà xây được cái nhà 4 tầng to vật vã. Nghe chị Quyên kể là bố mẹ cho đất và cho 200 triệu xây nhà, xây xong hết tiền nên trong nhà chả có gì, đến cái bàn viết trong phòng ngủ cũng không có. Hehe, quả là suy nghĩ của “trí thức” với “ít học” nó khác nhau nhiều thật (dùng từ có vẻ hơi thô thiển và tự phụ, nhưng đang vội ko có thời gian tra từ điển, các bạn thông cảm). Dân ở chỗ Khai Quang nhà mình cũng vậy, bán đất xây nhà to vật, nhưng bên trong chả có gì, có rồi thì lại không dám dùng, tủ lạnh mua về nhưng không cắm… Mình cũng như chị Quyên và rất nhiều người khác, không cần nhà to làm gì, chỉ cần bên trong nó đầy đủ và hiện đại. Cả chuyện bố mẹ cho tiền với cho đất nữa, kể ra thì với miếng đất trị giá khoảng 2 tỉ ở Chí Linh thì mình cũng có thể tinh vi và tự hào về “tài sản thừa kế” lắm. Nhưng quả thật, chưa bao giờ mình nghĩ sẽ trông cậy vào cái chỗ đó. Mình rất muốn bảo bố bán quách nó đi, lấy tiền mà hưởng thụ 😀 . Các cụ có tuổi rồi mà vẫn phải đi làm vất vả quá. Bán quách đất đi lấy tiền, mua sắm đầy đủ mọi thứ, rồi gửi ngân hàng 1 tỉ, tiền lãi mỗi tháng tầm 8 triệu, tha hồ thoải mái. Hôm nào về quê bàn với bố xem sao. Hehe. Bố mẹ cứ yên tâm, đời con con khắc tự lo, 2 tỉ kia là của bố mẹ, bố mẹ cứ tiêu, đời sống được mấy mà phải dành dụm mọi người nhỉ\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/13/vista-cho-ch%E1%BB%8B-quyen/","summary":"\u003cp\u003eVui quá, lâu lắm mới gặp chị Quyên, tất cả những thứ mình chuẩn bị đều cài đặt được ngon lành. Thành công ! Vui thật, đúng là “hạnh phúc là được sống vì mọi người”.\u003cbr\u003e\nTìm đến nhà chị ấy cũng dễ, nhưng đồng chí chủ nhà thì khó tính, mình hỏi có chị Quyên trọ ở đây không thì ông ấy hỏi lại là “Quyên ở tỉnh nào”, hơ hơ, ở đây nhiều Quyên thế cơ à, mình bảo chị Quyên ở học viện QHQT, ok, đồng chí ấy bảo có. Mình nhìn vào cánh cửa, định đi lên thì ông ta bảo “không lên được đâu, phải gọi Quyên xuống, gọi điện ấy”, mình nhìn xung quanh, rồi hỏi ông ta “gọi điện ở đâu hả chú” – “Gọi ở đâu thì gọi”. Hehe, thế là quay ra tìm đại lý bưu điện, mất 1500đ đó nhá. Chị Quyên xuống đưa mình lên thì “ông chủ nhà” khó tính đang chuẩn bị ăn cơm đã nói những lời “tương đối khó nghe”: đại loại là đã nói trong hợp đồng là không tụ tập bạn bè, sao cháu có nhiều bạn đến thế, …., đầu tiên thì mình thấy ngại quá, mình đến chơi chị Quyên lại bị “mắng”. Nhưng sau đó thì thấy buồn cười, có mỗi một mình mình đến chơi mà bảo là tụ tập, rồi thì “không được cho con trai lên phòng” – “đây là em cháu đến sửa máy tính chứ có chơi bời tụ tập gì đâu” – “chú làm sao biết được, chú có bao giờ vào phòng chúng mày đâu”, hơ buồn cười nhỉ, ý “đồng chí” là gì vậy. Chị Quyên thì tỏ ra rất tức tối và bực mình, hehe, không phải bực mình là gì cho khổ chị ạ, chỉ “bực mình một tí thôi”.\u003cbr\u003e\nĂn cơm, canh cá rất ngon nhá, đang ăn thì anh Long tới, còn đúng một bát nhưng anh ấy ko ăn vì đang nhiệt lưỡi, hehe, anh Long lại còn chia cho mình nửa cái bánh mì, cái bánh nhìn thì ngon mà ăn cay ơi là cay, lại cứng nữa. hichic. Anh Long hôm nay trông đẹp trai ác, mình lúc mới mở cửa mình không nhận ra, hehe.\u003cbr\u003e\nSuy luận một chút thì thấy mình hơi bị đen, cái hồi đi xe bus sang nhà Phương Nhung, nó bị tắc đường ở Trường Chinh, lái xe mở cửa ai muốn xuống thì xuống. Khoảng 4 người xuống, mình cố đợi, một lúc sau một người nữa bảo lái xe mở cửa cho xuống, ok ko vấn đề gì. Mình đang ngồi đọc sách, thấy cỏ vẻ vụ tắc ở đây ko thông được, thế là ra bảo lái xe cho xuống: “lằng nhằng, xuống thì xuống luôn cho rồi” – đại loại là bị chửi. Lần này tới nhà chị Quyên, mấy đồng chí bạn chị ấy đến hồi trước ko sao, tới lượt mình, lại bị “chửi”. Nhưng nói chung chả sao. Hề hề.\u003cbr\u003e\nLại nói chuyện “ông chủ nhà khó tính”-xin thưa là ông ấy rất trẻ, đáng ra có thể gọi là anh cơ đấy. Chồng cắt tóc, vợ bán ngô nướng vậy mà xây được cái nhà 4 tầng to vật vã. Nghe chị Quyên kể là bố mẹ cho đất và cho 200 triệu xây nhà, xây xong hết tiền nên trong nhà chả có gì, đến cái bàn viết trong phòng ngủ cũng không có. Hehe, quả là suy nghĩ của “trí thức” với “ít học” nó khác nhau nhiều thật (dùng từ có vẻ hơi thô thiển và tự phụ, nhưng đang vội ko có thời gian tra từ điển, các bạn thông cảm). Dân ở chỗ Khai Quang nhà mình cũng vậy, bán đất xây nhà to vật, nhưng bên trong chả có gì, có rồi thì lại không dám dùng, tủ lạnh mua về nhưng không cắm… Mình cũng như chị Quyên và rất nhiều người khác, không cần nhà to làm gì, chỉ cần bên trong nó đầy đủ và hiện đại. Cả chuyện bố mẹ cho tiền với cho đất nữa, kể ra thì với miếng đất trị giá khoảng 2 tỉ ở Chí Linh thì mình cũng có thể tinh vi và tự hào về “tài sản thừa kế” lắm. Nhưng quả thật, chưa bao giờ mình nghĩ sẽ trông cậy vào cái chỗ đó. Mình rất muốn bảo bố bán quách nó đi, lấy tiền mà hưởng thụ 😀 . Các cụ có tuổi rồi mà vẫn phải đi làm vất vả quá. Bán quách đất đi lấy tiền, mua sắm đầy đủ mọi thứ, rồi gửi ngân hàng 1 tỉ, tiền lãi mỗi tháng tầm 8 triệu, tha hồ thoải mái. Hôm nào về quê bàn với bố xem sao. Hehe. Bố mẹ cứ yên tâm, đời con con khắc tự lo, 2 tỉ kia là của bố mẹ, bố mẹ cứ tiêu, đời sống được mấy mà phải dành dụm mọi người nhỉ\u003c/p\u003e","title":"Vista cho chị Quyên"},{"content":"No full three week I have to take the exam. But maybe I still have anything in my head. How will I do ? Just do it now. You still have enough time. Please keep of the computer, please please !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/11/come-on/","summary":"\u003cp\u003eNo full three week I have to take the exam.  But maybe I still have anything in my head. How will I do ? Just do it now. You still have enough time. Please keep of the computer, please please !\u003c/p\u003e","title":"Come on"},{"content":"nếu thật buồn em hãy về với biển\nbiển vẫn xanh như thủa ấy vừa yêu\ngiấu hết bão dông vào đáy lòng sâu thẳm\nbiển yên bình biển hát phiêu diêu\nnếu thật buồn em hãy về với biển\ntìm lại ngày xưa bên dấu tích lâu đài\nem sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn\nnhư chạm vào xưa cũ dấu chân ai\nnếu thật buồn em hãy về với biển\nviết ước mơ lên những vỏ sò\nvà hãy viết tên mình lên bờ cát\nở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa\nnếu thật buồn em hãy về với biển\nsẽ thấy vầng trăng ngụp lặn phía xa bờ\nsẽ thấy bóng một người nôn nao thức\nsẽ thấy còn nguyên vẹn một ước mơ\nBình luận (29) kanishi — 2007-01-07 03:34\nNgoại ô, chiều\nĐàm Huy Đông\nTrở về chốn cũ\ngặp mùa thu ngồi hát dưới chân cầu.\nHoa tím nhà ai lưng chừng giậu\nBỏ những ồn ào lại phía sau.\nQuá khứ đang chơi trò ú tim\nvụt sáng, thoắt mờ như bóng nắng.\nCon dế hát bài hát hôm nào, nghe trống vắng\nMà vẫn chẳng thành được ngày xưa.\nTiếng sáo diều\nvương giữa chiều ngoại ô\nAnh trở lại, em thì không đến nữa\nTình đầu ngày ấy giờ dẫu vỡ\nChăng vô hình một sợi chỉ thương yêu.\nkanishi — 2007-01-07 03:35\nTừ giã\nEm về đi bến sông chiều phai nắng\nLối mòn gầy ngủ trong cỏ không tên\nGió rất khẽ như sợ làm đau lá\nTơ nhện chăng hờ phía hoàng hôn\nEm về đi mắt đừng buồn em nhé\nAnh muốn em cười cho khoảnh khắc chia tay\nAnh sẽ hát lúc thật buồn vẫn thế\nRồi sẽ phai đi những dấu giày\nGió vẫn hát giữa trống không em có thấy\nCó một màu hoa súng tím ngàn xa\nChiều bình thản như những chiều hẹn trước\nEm về đi anh nhận hết phong ba.\n(Đàm Huy Đông – HHT)\nkanishi — 2007-01-07 03:37\nĐếm tuổi\nĐàm Huy Đông\nTôi đếm tuổi mình bằng những sợi mùa thu\nBằng những gót chân trăng nhón qua trời tóc rối\nBằng những giọt cà phê bốc khói\nÂm thầm tan vào hun hút kẽ đời.\nTôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi\nBằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ\nBằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ\nThành mưa.\nTôi đếm tuổi mình bằng những ngày mưa\nBằng những con đường cỏ bao màu xanh – úa\nBằng bao ngày ngóng dáng tóc em không về nữa\nBằng ấm mềm cát ở phía bờ xa.\nTôi đếm tuổi mình bằng những tháng năm qua\nTiếng chuông đồng hồ vỡ vụn trên gác xép\nBằng những chuyện chẳng thành thơ năm nào tôi cũng viết\nCho người ấy, cho tôi.\nkanishi — 2007-01-07 03:37\nBói\nTuesday, 23. May 2006, 09:49:57\nThằng này, thằng J cơ\nĐẹp trai, nhiều tiền lắm\nNó cũng thích em đấy\nMà sao em hững hờ\nCòn đây gã J rô\nĐích thị một công tử\nYêu nó thì cũng được\nNhưng hạnh phúc đừng mơ\nCòn đây thằng J nhép\nNó không yêu em đâu\nNó đa tình và nó\nChỉ mang đến khổ đau\nCuối cùng – tên J bích\nEm thấy tính hung đồ\nEm mà mơ đến nó\nCó ngày mặt sưng vù\nKhông đứa nào tốt cả\nDù có bói cả ngày\nSố em muốn hạnh phúc\nỜ…ờ phải lấy thầy\nEm dứ dừ nắm tay\nThầy liệu mồm đấy nhé\nTôi mà quẳng “tráp” đi\nThì thầy có mà ế!\n“Không thể khác được đâu\nBốn thằng đều không tốt”\nÔ kìa! Mắt em buồn\nSao nghe lòng xa xót\nNăm tháng xa thật xa\nBây giờ tôi mới biết\nNgày ấy thằng J nhép\nEm đặt thầm tên tôi\nĐàm Huy Đông\nkanishi — 2007-01-07 03:39\nKhông đề cho một người\n.: Đàm Huy Đông :.\nEm ở đâu cho tôi được đến tìm\nMùa hạ ép con ve khô xác\nBắng lăng tím tự bao giờ còn ngơ ngác\nEm về đâu sau giờ học cuối cùng ?\nEm ở đâu cho tôi được đến tìm ?\nMàu áo cũ như màu mây xuống phố\nBa năm học bàn số năm ô cửa\nĐếm được mấy lần tôi trò chuyện cùng em ?\nEm ở đâu cho tôi đựơc đến tìm ?\nÁnh mắt em\nMột lần kiểm tra tôi lén xem trộm sách\nĐể đến tận bây giờ còn day dứt\nÁnh mắt em.\nEm ở đâu cho tôi được đến tìm\nTôi gắng học để trước em không kém cỏi\nNhững bài toán cả lớp tin rằng một mình tôi giải nổi\nTôi vẫn biết là em đã làm xong\nCó bao giờ em hiểu tôi không ?\nTim tôi đập rung trong tầng đá lạnh\nEm yên lặng em bước qua kiêu hãnh\nTôi nghe lòng nhức nhối phía xa xôi\nKhông một dòng lưu bút cho nhau\nGiờ văn học cuối cùng tôi mượn cây thước kẻ\nEm vẫn chỉ lặng lẽ đưa, lặng lẽ\nGiá như em …\nkanishi — 2007-01-07 03:40\nKHÚC ĐÊM\n.: Đàm Huy Đông :.\nĐừng nghe lời của gió\nRong chơi không bến bờ\nHãy nghe lời của cỏ\nXanh một bờ tương tư.\nCó đêm nào thức giấc\nNghe tiếng chim qua trời\nTiếng thời gian tách vỏ\nAi gọi mình xa xôi.\nCó đêm nào thức giấc\nNghe tiếng lá trở mình\nGió đi ngang qua cửa\nHát như gã si tình.\nCó đêm nào thức giấc\nMột mình nghe mưa rơi\nTừng giọt buồn thăm thẳm\nBiết rằng em xa rồi!\nCó một đêm thức giấc\nNghe tiếng dế khóc, cười\nHương một mùa phai phôi …\nkanishi — 2007-01-07 03:40\nMỐI TÌNH ĐẦU\n.: Đàm Huy Đông :.\nThế là hết chẳng yêu nhau được nữa\nĐàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mùa\nDùng dằng lá giữa hai phiến gió\nTrong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa\nThế là hết chẳng yêu nhau được nữa\nLớp chia tay, bạn nghẹn nửa môi cười\nTrái Đất nghìn triệu xưa năm cũ\nCũng chưa hiểu hết mình bao nhiêu sự sinh sôi\nThế là hết chẳng yêu nhau được nữa\nMột vệt sông tối sẫm bóng dài\nCon đò ấy không thể nào cập bến\nĐể rồi chìm trước một ban mai\nThế là hết chẳng yêu nhau được nữa\nCổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng\nKỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ\nTrôi qua đời những bong bóng thời gian.\nkanishi — 2007-01-07 03:41\nKHÔNG ĐỀ\nST: Đàm Huy Đông\nAnh dữ dội như cơn bão biển\nEm con thuyền – không buồm lái mong manh\nEm van – đừng có làm em đắm\nTrong phút ồn ào, nông nổi của tình anh\nCon sóng bạc đầu rồi con sóng lại xanh\nEm không có hai lần con gái\nKhi bão tạnh và trời quang trở lại\nCái vỏ sò bên bãi biển khóc cô đơn\nYêu em, anh hãy giam giông bão vào tim.\nkanishi — 2007-01-07 03:45\nMiền trăng\n“Em chẳng còn về tát nước giữa miền trăng\nHạt hy vọng gieo trên đồng ngủ yên không tách vỏ\nKhúc sông hẹp đò chở từng chuyến gió\nXoáy nước duyên như má lúm đồng tiền\nEm chẳng còn về xóm nhỏ ven đê\nCon chuồn chuồn kim vẫy vùng giữa hai ngón tay em xinh xắn\nEm bỏ lại những buổi chiều thay cơm bằng khoai, sắn\nRơm ẩm, khói luồn qua những dậu thưa\nEm không về với góc vườn xưa\nGã bọ ngựa khờ – anh – giương oai múa kiếm\nDây tơ hồng buộc vào nhau lời hẹn\nGiờ cũ hơn cổ tích của bà\nEm sẽ không về với hoa gạo tháng ba\nHoa sen tàn trong giếng chùa tháng bảy\nEm không đợi cuối gốc đê ngày ấy\nCỏ may khâu, khâu mãi chẳng xong mùa.”\n( báo số 339 ngày 8-6-2000)\nkanishi — 2007-01-07 03:45\nCa dao\nCúc đơm chiếc khuy vàng trên tấm áo mùa thu…\nMùa thu đến lá khẽ rơi trên cỏ\nHeo may lạnh bờ tre xào xạc gió\nCon thuyền thúng trôi giữa dòng sông nhỏ\nLũ sẻ đồng tíu tít giục nhau đi.\nNăm tháng vèo qua sau một cái chớp mi\nCâu ca dao một thời tôi đánh đắm\nGọng vó kéo hoàng hôn như trĩu nặng\nCọng rơm vàng như nắng hanh hao\nCỏ thân yêu có phải cỏ hôm nào\nMà mềm ấm lời yêu thương ngày cũ\nTôi trở về với chính mình lặng lẽ\nCâu ca dao sang bên ấy theo người.”\nkanishi — 2007-01-07 03:45\nSẽ có một ngày\nSẽ có một ngày bạn không đến\nĐứt chuỗi cườm kỷ niệm tôi xâu\nLăn lóc mãi những sắc màu trên cỏ\nVề đâu?\nSẽ có một ngày nhạt thếch mưa trên phố\nCó khum tay chẳng đong nổi vơi đầy\nCâu thơ cũ vô tình tôi đánh gẫy\nNíu nghiêng trời từng giọt mưa bay\nSẽ có một ngày lá phượng mướt xanh\nĐể lại cháy hết mình cho một mùa hoa mới\nChỉ riêng chúng ta chẳng thể nào cháy nổi\nNhư một thời mười bảy đã trôi qua.\nCó một ngày rồi bạn sẽ quên\nĐể lòng tinh khôi thanh thản\nSợi tóc đã vào thơ sẽ không bao giờ bạc\nCả bốn mùa mưa nắng vẫn xanh tươi.”\n(báo hht số 417 ngày 6-12-01)\nkanishi — 2007-01-07 03:46\nVẩn vơ mùa hạ\nTôi lại đến bên cổng trường tôi\nNơi có cây phượng vĩ năm nào hoa cũng muộn\nNơi cách đây nhiều năm – một mình tôi đã đến\nNhặt cánh phượng cuối mùa, ép niềm đau thi trượt vào tim.\nNơi cách đây chỉ một vài năm\nKhi những người bạn tôi chưa vướng những chuyện đời, cơm áo\nMắt hãy còn cháy bỏng khát khao căng buồm trong dông bão\nVẫn hẹn nhau về.\nNơi có lần : tôi, mùa hạ và em\nCùng đứng đợi điều gì – chẳng gọi tên ra được\nRồi mùa hạ hiểu lòng đổ cơn mưa bất chợt\nTrong lưới mưa điệp trùng tôi tìm thấy tay em.\nNhững bạn bè tôi, tất cả, nay đã quên\nEm cũng rẽ những nẻo đường hoa mới\nCây phượng vẫn nở nhẩn nha những bông hoa cuối\nNhư đã quen với tất cả mọi điều\nTôi lại về bên cổng trường tôi\nNơi có cây phượng vĩ lúc nào hoa cũng muộn\nLẽ nào mọi điều đều có thể quen rồi quên được\nLẽ nào… chúng ta…”\n( báo số 400 ngày 19-8-01)\nkanishi — 2007-01-07 03:46\nHạ khúc\n“Một tiếng ve nhắc rằng mùa hạ\nMây trốn về đâu cho trời lặng lẽ xanh\nPhượng tự đốt cháy mình thành ngọn lửa\nƠ kìa! Sao em khóc ngon lành.\nLưu bút đầy những thân yêu bè bạn\nLại về đây đợi tiếng trống tan trường\nBài thơ trong ngăn bàn mùa đông giá rét\nBiết có bao giờ cạn những niềm thương.\nMột mảnh giấy từ bàn trên chuyển xuống\nDiễm mèo ơi đứng dậy hát đi.\nƠi! Có bao giờ lại gọi tên bè bạn\nBằng những cái tên ngộ lạ kỳ.\nĐôi bạn ấy chung bàn ba năm học\nGiờ chia tay đứng mãi cuối hành lang\n“Mong những cơn mưa đời đừng làm ướt\nTinh khôi áo trắng học trò”.\nEm biết không tất cả rồi sẽ mất\nThơ còn mãi những gì tốt đẹp mà người ta mang đến cho nhau\nVà ta hát cho những trong trẻo ấy\nNgày mai. Phía trứơc. Những nhịp cầu”\n( Báo số 290 ngày 1-7-99)\nkanishi — 2007-01-07 03:47\nĐoản khúc\nLàm gì có ai ngang cửa\nGió mùa vẫn cứ se lòng\nCánh cửa thôi không khép mở\nMà lòng không nguôi chờ mong.\nCó một mùa đông xa xưa\nKhuất sau bao nhiêu là gió\nTa đứng góc đường chờ em\nBài thơ nồng nàn như lửa\nCó một mùa đông trong mưa\nLá bàng rực hồng mắt nhớ\nNhững chiều chủ nhật ta chờ\nSân ga – tàu về trong gió\nCó một mùa đông trượt ngã\nLạnh giòn tiếng gãy cành khô\nRồi đã tan vào sương khói\nĐiều tưởng không tan bao giờ\nChẳng có cây cầu nào gẫy\nMà đông – không còn Đông xưa.”\n( báo sinh viên việt nam ngày12-2-2000)\nkanishi — 2007-01-07 03:47\nThời hoa đỏ\nEm quên rồi – thời hoa đỏ ngày xưa\nThuở hờn giận vu vơ\nthương dại khờ đám cỏ\nLíu ríu xanh – góc cuối sân trường.\nEm đã quên thời hoa đỏ ngày xưa\nTan vào đời những câu thơ bong bóng\nCon sầu kim gốc phượng già bật khóc\nVết mực nhòe – tiết tấu hoàng hôn.\nEm đã quên thời hoa đỏ có tôi\nSấp ngửa mưa rơi trên con đường hò hẹn\nDáng trầm tư – rặng cây già trắc nghiệm\nTia chớp lạnh lùng, buổi ấy nhón chân qua.\nEm quên rồi thời hoa đỏ ngày xưa\nLớp học cũ – bụi thời gian – trầm tích\nMùa hạ cồn cào giữa hai bờ thương mến\nTôi lại đạp xe qua tháng sáu mưa rào.”\n( báo “Tài hoa trẻ” số 212 ngày 22-5-2002)\nkanishi — 2007-01-07 03:49\nKhông đề\nEm có còn cái vỏ ốc ngày xưa.\nMỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát.\nKỉ niệm là những lâu đài cát,\nSóng rập rình cuốn trôi\nEm có còn nhớ biển và tôi\nĐêm Hạ Long chúng mình ngồi với biển\nNghe con sóng thì thầm kể chuyện\nLần đầu hơi ấm một bàn tay…\nTôi lại về phố biển chiều nay,\nBiển lặp lại những lời tình ca cũ,\nTôi lặng lẽ chìa tay mình cho gió\nGió dắt em về chốn nao\nNắng khoanh tròn dấu lặng xanh xao\nTên em mờ, gió xóa đi rồi sóng\nGiữa chúng mình bây giờ là biển rộng.\nTôi dã tràng se những vần thơ\n__________________\nđàm huy đông\nkanishi — 2007-01-07 03:50\nEm hãy là em\nEm đừng là trái bóng\nĐể người ta chạy theo\nCó ngày người ta đá\nEm sẽ bay xa. Vèo!\nEm đừng làm thẻ đỏ\nĐuổi anh khỏi cuộc đời\nAnh cầu bơ cầu bất\nChắc gì em đã vui?\nEm chớ làm khung thành\nCho người ta “bắn phá”\nKhi cuộc đấu hết giờ\nEm một mình lạnh giá.\nCũng đừng làm trọng tài\nCầm còi toe toe chạy\nLỡ xử oan người ta\nSẽ một đời áy náy.\nEm hãy là em ấy\nMộng mơ với giận hờn\nMãi mãi còn bí ẩn\nCho mình anh nhớ thương.\n(Bút danh Giang Châu – HHT 282 – ra ngày 6/5/1999)\nkanishi — 2007-01-07 03:52\nChiều\n“Heo may rắc mảnh vàng xuống cỏ\nNắng phai màu trên những mái phố cong\nTrái bàng rụng, chiều cô độc vỡ\nTa ngồi, ta hát một lời mong.\nEm không đến. Mùa thu thì vẫn thế\nVới nức nở buồn với những hạt sương\nCánh chuồn mỏng chở nắng về xa thẳm\nHình như, se lạnh một con đường.\nChiều len lén, trở mình thật khẽ\nGóc nhỏ nhà ai vẳng tiếng độc huyền\nMây trắng bay qua trời mòn mỏi\nMột mùa thu là mấy hoàng hôn.”\n( báo ngày 19-8-99 số 297)\nkanishi — 2007-01-07 03:52\nBài thơ không tên số 8\n(Tặng Quỳnh)\n“Chiều tấu lên bản nhạc nắng cuối cùng\nRồi lặng lẽ quấn vòng khăn màu khói\nTôi uống cạn cả chiều, đứng đợi…\nRồi cố tình quay mặt lúc em qua!\nNhấc điện thoai lên : tám, sáu, hai, ba…\nNghe tiếng em… và gác máy\nThằng bạn hỏi : ” Gọi ai mà kỳ vậy?”\nTôi cười và nó cũng cười theo.\nThương nhớ bao nhiêu, thương nhớ bao nhiêu\nKhi một buổi em về con đường khác\nThằng bạn hỏi : ” Dạo này không thấy gọi\nSố máy chi bao lần không có nhà!?”\nNgày lại ngày ngồi không đợi ai qua,\nCon đường cũ, quán quen, chiều sâu thẳm\nVà vẫn cứ những vô thường mưa nắng\nNhững bức tường mái phố rong rêu.”\n(số 255 ngày 2-4-98)\nkanishi — 2007-01-07 03:53\nCó thể là em quên\nCó thể là em không nhớ. Em quên\nChiếc áo cũ lâu ngày không mặc nữa\nChiếc áo có những nét chữ bạn bè yêu quý\nCó nồng nàn sắc phượng trên vai.\nCó thể là em không nhớ. Em quên\nNhững nhành hoa tim tím mùa yêu cũ\nDọc bờ sông là hai hành lang cỏ\nCánh chim dỗi mùa trốn học rong chơi.\nCó thể là em không nhớ. Em quên\nThuở những lẻ loi tìm nhau cất cánh\nThuở những hẹn hò ủ bao chồi lộc\nCho vườn xưa thơm ngát nụ thơ đầu\nCó thể em quên màu hoa đỏ trong tim\nKhi câu thơ xưa không còn là nắng lửa\nKhi kỉ niệm ngủ ngon lành không quẫy cựa\nTrong chiếc kén vàng năm tháng se lên.\nCó thể là em không nhớ. Em quên…\n(Hy Giang)\nkanishi — 2007-01-07 03:53\nYêu bóng đá\nĐàm Huy Đông\n( Tặng những ai chỉ duy nhất một tình yêu : Bóng đá)\nYêu bóng đá không cần phải nói\nNên chẳng run run lúc tỏ tình\nCứ thoải mái, tha hồ hò hét\nCứ tự tin và cứ hết mình\nYêu bóng đá không sợ nghe từ chối\nMà chỉ lo không còn sức để yêu\nYêu bóng đá không cần khư khư giữ\nCàng lắm kẻ yêu, càng thấy vui nhiều\nYêu bóng đá không lo ai hờn dỗi\nKhông phải “trồng si” chẳng phải “làm đuôi”\nCàng không phải sớm đưa chiều đón\nNhõng nhẽo, điệu đà ôi! Khổ trăm chiều…\nYêu bóng đá vẫn rất là lãng mạn\nVẫn thơ dài, nhạc ngắn đấy thôi\nThêm những phút vỡ òa – hạnh phúc\nThoáng lo âu và nhiều lắm niềm vui\nBóng đá chẳng bao giờ làm mặt lạnh\nGọi không thưa, hỏi cũng không thưa\nBóng đá dẫu bất ngờ thay đổi\nCũng chẳng bằng em sớm nắng chiều mưa\nBóng đá có những niềm kiêu hãnh\nNhưng chẳng có đâu một phút kiên trì\nBóng đã sẵn sàng yêu tất cả\nNhững trái tim nào dám biết si.\nYêu bóng đá là tình yêu vĩ đại\nĐẹp như mơ và cao thượng như mơ\nHỡi tất cả các chàng trai trên Trái Đất\nYêu bóng đá đi mặc con gái thẫn thờ\nkanishi — 2007-01-07 03:53\nĐịnh nghĩa tình yêu\n“Tình yêu là gì hở nhỏ\nAnh không định nghĩa được đâu”\nChỉ biết khi yêu ai cũng\nNgố ngố man man, ấm đầu\nCó thể tình yêu là bệnh\nNên người ta gọi “cảm” nhau\nBệnh này ở trong lục phủ\nLàm cho gan héo ruột đau\n“Tình yêu là gì hở nhỏ\nAnh không định nghĩa được đâu”\nChỉ biết khi yêu ai cũng\nChăm chăm là áo chải đầu\nCó phải tình yêu là hội\nHội các-na-van hóa trang\nTật xấu thường ngày quên hết\nAi cũng lịch sự đàng hoàng.\n“Tình yêu là gì hở nhỏ\nAnh không định nghĩa được đâu”\nChỉ biết khi yêu ai cũng\nGiận hờn rồi dỗ dành nhau\nPhải chăng tình yêu là kịch\nNên có lúc hài lúc bi\nNên mâu thuẫn rồi hóa giải\nNên thường có hậu lạ kì…\n“Tình yêu là gì hở nhỏ\nAnh không định nghĩa được đâu\nHay tình yêu là môn võ\nĐôi khi người ta đá nhau\n“Tình yêu là gì hở nhỏ”\nCó phải là trồng cây si\nCho trái đất này xanh mãi\nỒ thế thì hãy yêu đi\n__________________\nđàm huy đông\nkanishi — 2007-01-07 03:54\nĐoản khúc mưa\nGiang Châu\n�1. Phía bên kia lề ký ức tuổi thơ � là những ngày mưa tôi bắt con cá rô rạch theo dòng nước, cầm tù những cánh mối nâu lả lướt. Và chân trần đuổi bắt, bắt tiếng cười trong vắt của em.\n2. Những ngày mưa nhòe ướt câu ca dao.Bong bóng vỡ như một niềm mất mát. Nhà dột lung tung � chỗ nào cũng ướt. Bà tôi thở dài, lặng lẽ đốt hương� Bát cơm bưng lên, ứ nghẹn giữa chừng. Rơm ướt hết, gạo chẳng thể nào chin được. Bà tôi bảo : Nhắm mắt vào mà nuốt. �Ngày xưa� dạo ấy vỡ đường.�\n3. Những ngày mưa, tôi, em và chúng bạn đến trường. Con dốc đầu làng xô chúng mình níu vào nhau mà ngã. Rồi trốn học ở một lều canh cá, chuyền tay nhau mẩu khoai nướng sượng ngầm.\n4. Những ngày mưa xa quê, trọ học một mình. Nghe câu hát : �Nhạt nhòa mưa bụi�. Tôi ngồi giở những chữ, câu em gửi, gói lẫn vào cánh thiếp báo tin vui.\n5. Những ngày mưa giăng mắc đất trời. Tôi lang thang những nẻo đường vắng vẻ. Khao khát được làm giọt mưa nhỏ bé. Thấm vào lòng đất quê tôi.�\n(hht số 385 ngày 26-4-01)\nkanishi — 2007-01-07 03:55\nCHIẾN TRANH\nBố đi biền biệt\nMười mấy năm\nMẹ vẫn đợi\ntrước bao tin báo tử\nRồi một hôm bố về\nChiếc ba lô vứt ào xuống\nthềm nhà rêu phủ\nMẹ ngồi lặng đi\nQue cời bén lửa\nKhói vòng quanh mắt\nCay cay…\nBố quen ra lệnh nửa cuộc đời\nVề với mẹ bố vẫn quen ra lệnh\nMẹ lại như ngày xưa:im lặng\nHạnh phúc nén đến tận cùng là nỗi đau\nGần hai mươi năm bom đạn thét gào\nĐêm mẹ giật mình với giấc mơ chiến trường của bố\nNhững ngày trở gió\nMẹ đau những vết thương trên người bố.\nÂm thầm\n*\nBố biết không con đã thấy một lần\nBố rất nặng lời,mắt mẹ rưng rưng lệ\nCứ ngỡ chiến tranh đã qua rồi,một phần tư thế kỷ\nĐâu biết bây giờ với mẹ vẫn chiến tranh.\n(Số báo 345,20/7/2000 )\nkanishi — 2007-01-07 03:55\nKhông đề\nGiang Châu\n“Em đã đợi cạn cả ngày chủ nhật\nGió đánh lừa thả lá giả bước chân\nGió lừa em gõ vào cánh cửa\nEm mở ra rồi khép lại bao lần\nEm mở ra rồi khép lại bao lần\nChỉ thấy ngang qua trời mây trắng\nChỉ thấy bên thềm lung linh nắng\nXa xôi\nỪ thôi, không đến nữa thì thôi\nThì anh đừng bao giờ đến nữa\nEm sẽ không bao giờ mở cửa\nEm quen chủ nhật một mình rồi\n(hht số 304 ngày 7-10-99)\nkanishi — 2007-01-07 03:56\nChỉ tôi \u0026amp; Mưa…\nTặng…\n1.\nMưa! Mưa rơi mãi chưa nguôi buồn mái lá. Tôi gặp em. Em lặng lẽ cười. Em ngồi xuống bên tôi. Em yên lặng. Em mơ về nơi ấy xa xôi.\n2.\nNhững giấc mơ có cánh buồm thắm đỏ. Tôi chỉ có trái tim thắm đỏ thôi em. Em chẳng biết. Em vô tình đến thế. Trái tim tôi – căn nhà bị lãng quên.\n3.\nTôi tự biết chẳng bao giờ nói nổi. Vần thơ ngây ngô không đủ sức nhuộm hồng. Tôi tự biết chẳng bao giờ nói nổi. Mắt em trong và rất xa xôi.\n4.\nChỉ có mưa với tôi là biết. Nên mưa rơi điệp điệp tiếng lạnh lùng. Nhưng mưa thì mỏng và mưa thì yếu đuối. Và chỉ mình tôi trước mông lung.\n5.\nEm gọi tên tháng năm bằng những từ yêu mến. Gần nhau hơn ai biết lại xa hơn.\nMột chiều nào mùa đông về, lá đỏ. Em biết không tượng đá cũng có hồn?\n6.\nVà vẫn chỉ thế thôi. Vẫn thế. Em và Tôi. Ngày xưa và Mưa. Với hoài vọng thì cả hai cùng có. Bao giờ chung lại một bến bờ?\n(bút danh Giang Châu, báo hht sinh viên, số 48 ra ngày 20 – 11 – 99)\nkanishi — 2007-01-07 03:56\nKhông đề 15\nCây thả những lá vàng xuống cỏ\nDáng đăm chiêu như đang tự đếm hồn\nAi khiến xui ta về lối cũ\nKhe khẽ mưa trong một hoàng hôn.\nTa lặng im, ly cà phê độc thoại\nNhỏ từng giọt đắng mồ côi.\nGió tìm gì mà gặp ai cũng níu\nTia chớp lóe lên như từ cuối chân trời.\nLỡ có gặp xin người đừng khóc\nHãy cứ lạnh lùng mà bước qua nhau\nTa giam hết vào tim mình giông bão\nNên chẳng biết buồn, đã từ lâu.\nCó một người hát rong về trên phố\nTiếng hát khẽ ngã vào con ngõ sâu\nMưa cũng ngã đâu đây làm ướt mèm tiếng hát\nNgười ta lớn dần qua những nỗi đau.\nBáo SVVN số 27 ngày 6 tháng 7 năm 99\nRuoi — 2007-02-21 07:17\nKhông biết bạn có sưu tầm được bài thơ Đàm Huy Đông viết phỏng theo bài “lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau…”?\nHuudat — 2007-03-17 09:51\nQuả thật bạn đàm huy đông đã sáng tác những bài thơ nay? Nếu được như vậy thi qua thật tôi xin chúc mừng bạn. Bạn đã có những bài thơ thậ hay. Cứ tiếp tục nhé.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/07/th%C6%A1-dam-huy-dong/","summary":"\u003cp\u003enếu thật buồn em hãy về với biển\u003cbr\u003e\nbiển vẫn xanh như thủa ấy vừa yêu\u003cbr\u003e\ngiấu hết bão dông vào đáy lòng sâu thẳm\u003cbr\u003e\nbiển yên bình biển hát phiêu diêu\u003cbr\u003e\nnếu thật buồn em hãy về với biển\u003cbr\u003e\ntìm lại ngày xưa bên dấu tích lâu đài\u003cbr\u003e\nem sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn\u003cbr\u003e\nnhư chạm vào xưa cũ dấu chân ai\u003cbr\u003e\nnếu thật buồn em hãy về với biển\u003cbr\u003e\nviết ước mơ lên những vỏ sò\u003cbr\u003e\nvà hãy viết tên mình lên bờ cát\u003cbr\u003e\nở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa\u003cbr\u003e\nnếu thật buồn em hãy về với biển\u003cbr\u003e\nsẽ thấy vầng trăng ngụp lặn phía xa bờ\u003cbr\u003e\nsẽ thấy bóng một người nôn nao thức\u003cbr\u003e\nsẽ thấy còn nguyên vẹn một ước mơ\u003c/p\u003e","title":"Thơ Đàm Huy Đông"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/07/chuy%E1%BB%87n-tinh-c%E1%BA%A3m/","summary":"","title":"Chuyện tình cảm"},{"content":"Lại một ngày đi ngủ rất muộn, căn bản xem Windstruck hay quá, rốt cục là hơn 2h mới đi ngủ. Sáng 8h mới đạp xe đi học. Đăng kí làm vé tháng xe bus, in tài liệu, ăn sáng, nghỉ luôn tiết tin. Học 3 tiết Anh. Thật tội lỗi, mình chả muốn bùng học tí nào, nhưng hình như thức đêm nó thành thói quen rồi, ko buồn ngủ tí nào. Vấn đề là sáng hôm sau dậy đi học thì mệt và mỏi khủng khiếp. Từ hôm nay quyết tâm đi ngủ trước 12h, ngủ dưới nhà luôn cho nó lành chứ nằm trên thì bọn nó ko đi học sáng, chúng nó cứ thức mình cũng ko ngủ được.\nTrưa lò dò ở Nguyễn Phong Sắc, do sự thông minh (trời phú, à quên bố mẹ phú) nên anh ta đã không khó khăn tìm được nhà bạn Hiền ở số 23 ngõ 14. Nhiều phòng trọ kinh khủng, rất may mắn nữa là gặp ngay bạn Hiền đang “quay tóc”- vừa gội đầu xong ý mà. Lại rất vinh hạnh gặp bạn Thủy Tiên, hì. Ăn cơm trưa ở đó và nói chuyện rất vui. Lúc sau về nhà, chat với Hiền, bạn ấy bảo rằng Thủy Tiên rất lạ so với bình thường, vì bình thường ko nói nhiều và thân thiện như thế. Hé hé, phải chăng vì mình nói nhiều quá nên bạn ấy thương tình nói cùng cho mình đỡ ngại ? Hay tại “kém miếng khó chịu” “nó nói như vậy ta lại ngồi im sao?”… Khờ khờ, thực ra thì giả thiết của bạn Hiền là vì “hồi lớp 12 tớ nhồi nhét cho bạn ấy rất nhiều chuyện về cậu”, rồi thì cùng sở thích đọc sách, cùng sở thích nhạc Secret Garden, cùng hay dùng máy tính nữa. Cởi mở là điều dễ hiểu thôi mà ^_^. Dù sao được nói chuyện với người có cùng nhiều sở thích cũng thật là thú vị, Thủy Tiên, Thủy Tiên 24786 🙂\nmệt\nBình luận (1) kanishi — 2006-12-05 15:26\nTối thì Hùng tề, Hằng, Ngọc Anh đến nấu lẩu, có cả Hiếu cụt, Hà nữa. Tổng thể là 8 đồng chí. Ăn khá là vui, mỗi tội thiếu đũa nên Trung phải ăn bằng thìa, hehe.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/05/tham-hi%E1%BB%81n-%E1%BB%9F-c%E1%BA%A7u-gi%E1%BA%A5y/","summary":"\u003cp\u003eLại một ngày đi ngủ rất muộn, căn bản xem Windstruck hay quá, rốt cục là hơn 2h mới đi ngủ. Sáng 8h mới đạp xe đi học. Đăng kí làm vé tháng xe bus, in tài liệu, ăn sáng, nghỉ luôn tiết tin. Học 3 tiết Anh. Thật tội lỗi, mình chả muốn bùng học tí nào, nhưng hình như thức đêm nó thành thói quen rồi, ko buồn ngủ tí nào. Vấn đề là sáng hôm sau dậy đi học thì mệt và mỏi khủng khiếp. Từ hôm nay quyết tâm đi ngủ trước 12h, ngủ dưới nhà luôn cho nó lành chứ nằm trên thì bọn nó ko đi học sáng, chúng nó cứ thức mình cũng ko ngủ được.\u003cbr\u003e\nTrưa lò dò ở Nguyễn Phong Sắc, do sự thông minh (trời phú, à quên bố mẹ phú) nên anh ta đã không khó khăn tìm được nhà bạn Hiền ở số 23 ngõ 14. Nhiều phòng trọ kinh khủng, rất may mắn nữa là gặp ngay bạn Hiền đang “quay tóc”- vừa gội đầu xong ý mà. Lại rất vinh hạnh gặp bạn Thủy Tiên, hì. Ăn cơm trưa ở đó và nói chuyện rất vui. Lúc sau về nhà, chat với Hiền, bạn ấy bảo rằng Thủy Tiên rất lạ so với bình thường, vì bình thường ko nói nhiều và thân thiện như thế. Hé hé, phải chăng vì mình nói nhiều quá nên bạn ấy thương tình nói cùng cho mình đỡ ngại ? Hay tại “kém miếng khó chịu” “nó nói như vậy ta lại ngồi im sao?”… Khờ khờ, thực ra thì giả thiết của bạn Hiền là vì “hồi lớp 12 tớ nhồi nhét cho bạn ấy rất nhiều chuyện về cậu”, rồi thì cùng sở thích đọc sách, cùng sở thích nhạc Secret Garden, cùng hay dùng máy tính nữa. Cởi mở là điều dễ hiểu thôi mà ^_^. Dù sao được nói chuyện với người có cùng nhiều sở thích cũng thật là thú vị, Thủy Tiên, Thủy Tiên 24786 🙂\u003cbr\u003e\nmệt\u003c/p\u003e","title":"Thăm Hiền ở Cầu Giấy"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/12/04/co-be-ngay-xua/","summary":"","title":"Cô bé ngày xưa"},{"content":"natural examples bring English to life\n· British and American pronunciations of headwords, including people and place names\n· NEW 88,000 spoken example sentences pronounced on the CD-ROM\n· 1 million additional sentences from books and newspapers\n· 3000 most frequent words in spoken and written English highlighted\n· 4000 new words and meanings\n207,000 words, phrases and meanings – including free encyclopedia on CD-ROM\n· NEW Longman Writing Assistant – write correct English first time, every time\n· Choose the right word with Longman Language Activator® free on the CD-ROM\n· Longman Phrase Bank – 220,000 word combinations – free on CD-ROM\n· NEW Collocation and Word Focus boxes\n· NEW Over 1000 listening exercises as well as extensive exam practice for FCE, CAE, CPE, IELTS \u0026amp; TOEIC\nhttp://www.arabswell.com/vb/up/9518_1141841072.png\nhttp://www.arabswell.com/vb/up/9518_1141841193.png\nTừ điển này kích thước tuy lớn, down tốn công nhưng phải nói là tuyệt vời. Tớ quẳng hết tất cả các loại Merriam-Webster, Oxford đi rồi.\nBình luận (2) Nguyễn Hoàng Long — 2007-01-16 13:32\nBạn down ở đâu vậy. Cho mình biết địa chỉ được không ?\nkanishi — 2007-01-16 14:15\nBản tớ down có dung lượng là 1,61GB\nTớ down bằng phương thức Bitorrent. Lâu ơi là lâu. Hướng dẫn cụ thể ở đây thì e hơi khó, cậu chịu khó google nhé. Thi xong tớ sẽ có hướng dẫn chi tiết, tớ còn 1 môn nữa thôi.\nCảm ơn đã quan tâm 😉\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/29/longman-tuy%E1%BB%87t-v%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003enatural examples bring English to life\u003cbr\u003e\n· British and American pronunciations of headwords, including people and place names\u003cbr\u003e\n· NEW 88,000 spoken example sentences pronounced on the CD-ROM\u003cbr\u003e\n· 1 million additional sentences from books and newspapers\u003cbr\u003e\n· 3000 most frequent words in spoken and written English highlighted\u003cbr\u003e\n· 4000 new words and meanings\u003cbr\u003e\n207,000 words, phrases and meanings – including free encyclopedia on CD-ROM\u003cbr\u003e\n· NEW Longman Writing Assistant – write correct English first time, every time\u003cbr\u003e\n· Choose the right word with Longman Language Activator® free on the CD-ROM\u003cbr\u003e\n· Longman Phrase Bank – 220,000 word combinations – free on CD-ROM\u003cbr\u003e\n· NEW Collocation and Word Focus boxes\u003cbr\u003e\n· NEW Over 1000 listening exercises as well as extensive exam practice for FCE, CAE, CPE, IELTS \u0026amp; TOEIC\u003c/p\u003e","title":"Longman – Tuyệt vời"},{"content":"TT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.\nĐó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.\nĐó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một “ông già Noel bí ẩn” lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa… Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.\nDanh tánh của “ông già Noel bí ẩn” có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, “ông già Noel bí ẩn” đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.\nÔng là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.\nNăm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. “Chắc anh đánh rơi tiền này!” – ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.\nStewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một “hiệp hội những ông già Noel bí ẩn” (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.\nVào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. “Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).\nGiờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành.\nTHANH TRÚC\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=174365\u0026amp;ChannelID=2\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/29/di%E1%BB%81u-%C6%B0%E1%BB%9Bc-c%E1%BB%A7a-ong-gia-noel/","summary":"\u003cp\u003eTT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.\u003cbr\u003e\nĐó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một “ông già Noel bí ẩn” lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa… Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.\u003cbr\u003e\nDanh tánh của “ông già Noel bí ẩn” có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, “ông già Noel bí ẩn” đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.\u003cbr\u003e\nÔng là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.\u003cbr\u003e\nNăm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. “Chắc anh đánh rơi tiền này!” – ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.\u003cbr\u003e\nStewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một “hiệp hội những ông già Noel bí ẩn” (\u003ca href=\"https://www.secretsantausa.com\"\u003ewww.secretsantausa.com\u003c/a\u003e), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.\u003cbr\u003e\nVào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. “Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).\u003cbr\u003e\nGiờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành.\u003cbr\u003e\nTHANH TRÚC\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=174365\u0026amp;ChannelID=2\"\u003ehttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=174365\u0026amp;ChannelID=2\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Điều ước của “ông già Noel”"},{"content":"TT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.\nĐó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.\nĐó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một “ông già Noel bí ẩn” lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua. Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa… Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.\nDanh tánh của “ông già Noel bí ẩn” có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng. Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, “ông già Noel bí ẩn” đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.\nÔng là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước. Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”. Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.\nNăm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động. Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví. Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. “Chắc anh đánh rơi tiền này!” – ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.\nStewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình. Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố. Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người. Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một “hiệp hội những ông già Noel bí ẩn” (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.\nVào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn. Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. “Tôi làm những việc này không phải vì bản thân. Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).\nGiờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành.\nTHANH TRÚC\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=174365\u0026amp;ChannelID=2\nBình luận (1) Bou — 2006-12-17 06:26\nvao roi lai ra vi cha bit noi j ^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/29/di%E1%BB%81u-%C6%B0%E1%BB%9Bc-c%E1%BB%A7a-ong-gia-noen/","summary":"\u003cp\u003eTT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.\u003c/p\u003e","title":"Điều ước của ông già Noen"},{"content":"Chả hiểu sao mấy hôm nay mình vui vẻ sang khoái thế nhỉ, chắc là mới đọc lại quyển “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, được lên tinh thần, rồi lại được chị Ngọc khuyên bảo nữa, hìhì.\nSáng ngủ dậy hơi muộn một tí, đáng ra đi học luôn thì cũng vẫn đúng giờ nhưng vì đã down xong cái từ điển Longman nên hì hục cài thử, dẫn tới là 8h mới tới lớp. Nhưng cài được rồi, rất sướng, Longman đúng là trên cả tuyệt vời !!! Hì, mặc rất tử tế: áo sơ mi trắng, sơ vin lịch sự, không như mọi ngày hôm nào cũng áo phông quần thô. Sự thay đổi của mình làm cả lớp ồ lên ngạc nhiên, hehe, cô giáo cũng phải hỏi han “có dịp gì đặc biệt thế ? sắp sinh nhật bạn gái hay sao?”, hihi, I’m single. Thực ra ăn mặc lịch sự chỉnh chu cho mình cảm giác khác, cảm giác tôn trọng bản thân hơn, sách đã nói đấy, bạn không biết tôn trọng bạn, bản than không biết yêu bản thân thì còn muốn ai yêu mến mình ?\nHọc xong một tiết tiếng Anh, nhảy xuống văn phòng đoàn vì theo lịch của các đồng chí trong câu lạc bộ Tiếng Anh là sẽ phỏng vấn thành viên đăng kí tham gia câu lạc bộ. Khá thoải mái và thú vị, mặc dù mình hơi mất một tẹo bình tĩnh (không biết nó rơi ở đâu, phỏng vấn xong tìm mãi không thấy ). Anh phỏng vấn tiếng Việt sau khi nghe mình nói tên còn bảo “bọn anh rất chú ý đến cái tên này”- hehe, chú ý hả, cả trường Công nghệ chắc có mình em họ Phí thôi anh nhỉ. Rồi khi sang chị phỏng vấn tiếng Anh, cái chị mà đồng chí Khôi giới thiệu là chủ tịch câu lạc bộ, chị ấy bắn tiếng Anh hơi bị nhanh làm mình chẳng nghe rõ gì cả, lõm ba lõm bõm, chị ấy cũng khá xinh đấy chứ. Mình đã cố gắng nhìn thẳng vào mắt chị ấy nhưng mà mắt lại cứ nhìn vào miệng chị ấy mới buồn cười chứ, hìhì, căn bản là cái vòng chỉnh răng (từ chuyên môn gọi là cái niềng chỉnh răng hay sao ý nhỉ) nó lóng lánh đẹp quá, nhìn xa thì có vẻ khó coi nhưng không ngờ nhìn gần nó đẹp thế, hay thật.\nXong buổi sáng.\nĐến buổi chiều, 3h15 hộc tốc đạp xe xuống trường KHTN thực hành lý – theo lời nhắn của bí thở – trưởng nhóm là đi thực hành bù (nhóm mình thực hành vào thứ 6 kia, nhưng đang thiếu một buổi). Đến nơi, đọc lý thuyết vẫn không hiểu gì như mọi khi, làm thí nhiệm thì lởm khởm, đo đạc, dụng cụ chuối cả nải. Nhưng nói chung thì cũng hay hay. Lúc ra về thì không được cô giáo kí vì không chuẩn bị bài, cũng không ghi số liệu vào vở. đúng là ngớ ngẩn, phí một nửa buổi chiều. Thôi chả sao, đang vui thì cứ vui tiếp.\nVề nhà, đi tắm luôn cho nó tỉnh, rồi giặt quần áo. Khổ, tớ thì thích mặc áo trắng, mà áo trắng cho vào máy giặt thì còn gì là trắng nữa. Hơn nữa áo sơ mi vào máy giặt đâu có sạch, thế là giặt tay, lại còn ngâm comfort mới kinh chứ. Nhưng cái comfort hương ban mai có màu xanh xanh, liệu nó có làm xanh áo tớ không nhỉ?\nBình luận (1) doaitran — 2009-05-08 15:21\nQuyển “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” tớ được tặng 5,6 năm rồi nhưng mà cho đến bây giờ vẫn chưa đọc trọn vẹn 1 trang nào cả. Chưa thấy quyền nào trình bày tệ như quyển này, ko nuốt nổi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/27/ngay-vui-v%E1%BA%BB-du-d%E1%BB%9Di-v%E1%BA%ABn-s%E1%BB%A9t-m%E1%BA%BB/","summary":"\u003cp\u003eChả hiểu sao mấy hôm nay mình vui vẻ sang khoái thế nhỉ, chắc là mới đọc lại quyển “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”, được lên tinh thần, rồi lại được chị Ngọc khuyên bảo nữa, hìhì.\u003cbr\u003e\nSáng ngủ dậy hơi muộn một tí, đáng ra đi học luôn thì cũng vẫn đúng giờ nhưng vì đã down xong cái từ điển Longman nên hì hục cài thử, dẫn tới là 8h mới tới lớp. Nhưng cài được rồi, rất sướng, Longman đúng là trên cả tuyệt vời !!! Hì, mặc rất tử tế: áo sơ mi trắng, sơ vin lịch sự, không như mọi ngày hôm nào cũng áo phông quần thô. Sự thay đổi của mình làm cả lớp ồ lên ngạc nhiên, hehe, cô giáo cũng phải hỏi han “có dịp gì đặc biệt thế ? sắp sinh nhật bạn gái hay sao?”, hihi, I’m single. Thực ra ăn mặc lịch sự chỉnh chu cho mình cảm giác khác, cảm giác tôn trọng bản thân hơn, sách đã nói đấy, bạn không biết tôn trọng bạn, bản than không biết yêu bản thân thì còn muốn ai yêu mến mình ?\u003cbr\u003e\nHọc xong một tiết tiếng Anh, nhảy xuống văn phòng đoàn vì theo lịch của các đồng chí trong câu lạc bộ Tiếng Anh là sẽ phỏng vấn thành viên đăng kí tham gia câu lạc bộ. Khá thoải mái và thú vị, mặc dù mình hơi mất một tẹo bình tĩnh (không biết nó rơi ở đâu, phỏng vấn xong tìm mãi không thấy ). Anh phỏng vấn tiếng Việt sau khi nghe mình nói tên còn bảo “bọn anh rất chú ý đến cái tên này”- hehe, chú ý hả, cả trường Công nghệ chắc có mình em họ Phí thôi anh nhỉ. Rồi khi sang chị phỏng vấn tiếng Anh, cái chị mà đồng chí Khôi giới thiệu là chủ tịch câu lạc bộ, chị ấy bắn tiếng Anh hơi bị nhanh làm mình chẳng nghe rõ gì cả, lõm ba lõm bõm, chị ấy cũng khá xinh đấy chứ. Mình đã cố gắng nhìn thẳng vào mắt chị ấy nhưng mà mắt lại cứ nhìn vào miệng chị ấy mới buồn cười chứ, hìhì, căn bản là cái vòng chỉnh răng (từ chuyên môn gọi là cái niềng chỉnh răng hay sao ý nhỉ) nó lóng lánh đẹp quá, nhìn xa thì có vẻ khó coi nhưng không ngờ nhìn gần nó đẹp thế, hay thật.\u003cbr\u003e\nXong buổi sáng.\u003cbr\u003e\nĐến buổi chiều, 3h15 hộc tốc đạp xe xuống trường KHTN thực hành lý – theo lời nhắn của bí thở – trưởng nhóm là đi thực hành bù (nhóm mình thực hành vào thứ 6 kia, nhưng đang thiếu một buổi). Đến nơi, đọc lý thuyết vẫn không hiểu gì như mọi khi, làm thí nhiệm thì lởm khởm, đo đạc, dụng cụ chuối cả nải. Nhưng nói chung thì cũng hay hay. Lúc ra về thì không được cô giáo kí vì không chuẩn bị bài, cũng không ghi số liệu vào vở. đúng là ngớ ngẩn, phí một nửa buổi chiều. Thôi chả sao, đang vui thì cứ vui tiếp.\u003cbr\u003e\nVề nhà, đi tắm luôn cho nó tỉnh, rồi giặt quần áo. Khổ, tớ thì thích mặc áo trắng, mà áo trắng cho vào máy giặt thì còn gì là trắng nữa. Hơn nữa áo sơ mi vào máy giặt đâu có sạch, thế là giặt tay, lại còn ngâm comfort mới kinh chứ. Nhưng cái comfort hương ban mai có màu xanh xanh, liệu nó có làm xanh áo tớ không nhỉ?\u003c/p\u003e","title":"Ngày vui vẻ dù đời vẫn sứt mẻ"},{"content":"Thấy nhà nhà làm slide quảng cảo, mình cũng ti toe tí xem sao, hehe\nBình luận (4) Dưa gang — 2006-11-22 10:27\nChong, sao dua cai anh vo xau the.\nHOANG HANH — 2006-11-23 09:33\nXem slide ma nho lop cu, truong xua qua!\nThai co nhieu anh tu be den lop nhi! Ki niem that vui^^\nMr Free — 2006-11-24 12:35\nuh, nho that day, to con nhieu anh cua lop cap 3 lam. Moi lan xem lai deu cam thay rat nho.\nGirl from heaven — 2006-12-25 08:27\nChup gi lam anh the, nhin nhieu cai buon cuoi nhi, nhat la nhung cai hoi con be\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/22/dua-doi-m%E1%BB%99t-ti-xem-sao/","summary":"\u003cp\u003eThấy nhà nhà làm slide quảng cảo, mình cũng ti toe tí xem sao, hehe\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-by2hzNwwbrLcgaqI8H1BA5Q5ig--?cq=1\"\u003eDưa gang\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-22 10:27\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChong, sao dua cai anh vo xau the.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-glZ5XUYlcqMKgRUOgbQbc77Nfeo-?cq=1\"\u003eHOANG HANH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-23 09:33\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eXem slide ma nho lop cu, truong xua qua!\u003cbr\u003e\nThai co nhieu anh tu be den lop nhi! Ki niem that vui^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-24 12:35\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003euh, nho that day, to con nhieu anh cua lop cap 3 lam. Moi lan xem lai deu cam thay rat nho.\u003c/p\u003e","title":"Đua đòi một tí xem sao"},{"content":"Bác sĩ Lương Lễ Hoàng tốt nghiệp Y khoa tại Sài Gòn, đã định cư ở CHLB Đức từ năm 1981. Vốn xuất thân từ đại học Y khoa Minh Đức, trường y đầutiên ở miền Nam VN, với tôn chỉ kết hợp đông, tây y, bác sĩ Hoàng đã phát huy giá trị của nền y học cổ truyền phương đông ngay trên xứ người. Bên cạnh một số phát kiến đã được đăng kí bản quyền phát minh tại CHLB Đức, bác sỹ Hoàng còn lấtc giả của nhièutieeur luận chú trọng vào mục tiêu cổ động phòng bệnh trên cơ sở sinh học. Hiện nay, bác sĩ Hoàng làm việc theo kiểu con thoi trên trục Việt Đức để tư vấn cho một số trung tâm nghỉ dưỡng ở quê nhà.\nVới đọc giả trong nước, từ năm 2000 bác sĩ Hoàng đã không còn xa lạ gì qua bộ sách Dinh dưỡng để phòng bệnh, Khỏe mạnh nhờ sinh tố, mạnh vì khoáng tố. Nỗi buồn ngày mới lớn, hơn 10 tập Thuốc đắng dã tật… Từ tháng 3 năm 2003 BS Hoàng đảm nhận mục sức khỏe doanh nhân trên Thời báo kinh tế Sài Gòn, mục Sức khỏe trên báo Người Lao Động, báo Doanh Nhân Sài Gòn… với nhiều bài gây tiếng vang trong và ngoài nước.\nĐỒNG VỐN ĐẦU TIÊN\nCác bạn sinh viên thân mến,\nTôi từng tham gia nhiều chương trình đánh giá sức khỏe cho nhiều công ty. Và lần nào tôi cũng rất băn khoăn. Lý do khiến tôi áy náy là số các bạn không khỏe mạnh quả thật đáng báo động, toàn những người hãy còn rất trẻ, nhiều bạn vừa mới tốt nghiệp đại học! Nếu so sánh với thống kê trên các quốc gia khác thì tỉ lệ của nhiều chứng bệnh như hô hấp, thống phong, dị ứng… ở Việt Nam thật đáng lo ngại.\nTại sao lại thế, khi mức sống kinh tế ở nước mình rõ ràng đang được cải thiện từng ngày? Biết là bạn sẽ trả lời rằng cuộc sống căng thẳng từng giờ, môi trường ô nhiễm từng ngày, hay do nguyên dân trăm hình vạn trạng… Nhưng, là một bác sỹ, tôi biết lý do khiến bệnh tật chiếm thế thượng phong không dừng lại ở đó. Liệu có còn thêm nguyên nhân là do nhiều người trẻ không biết giữ gìn, hay nói đúng hơn, phung phí sức khỏe trong thời thanh xuân? Nhiều khi hỏi là đã trả lời.\nNhưng nếu chỉ đổ tội cho nạn nhân thì thiếu công bằng. Không ít bạn trẻ ở lứa tuổi của các em đáng lý đã phòng tránh được nhiều bệnh chứng nghiêm trọng nếu biện pháp chủ động tầm soát cho giới thanh niên được thực hiện với trách nhiệm và hiệu quả như mong muốn. Thử hỏi trong số các bạn, có bao nhiêu người đã chụp hình phổi và thử phản ứng huyết thanh kháng lao trong niên học vừa qua? Tệ hơn nữa, bao nhiêu người trong số các bạn đã được giải thích tường tận để đánh giá đúng mức về mối nguy hại của bệnh lây lan, từ viêm gan cho đến giang mai? Chỉ trách các bạn là ngụy biện vì đó là công việc của người lớn.\nCác bạn thân mến, các bạn có biết tiêu chuẩn nào được nhiều công ty đại gia hiện đặt lên hàng đầu khi tuyển chọn nhân sự. Không, không phải là khả năng chuyên môn, như định kiến của nhiều người, mà là sức khỏe! Muốn theo đuổi chiến lược lâu dài phải biết rõ thực lực của đội ngũ nhân sự. Các tập đoàn ở tầm vóc quốc tế do đó không dại gì đầu tư vào nhân tài thuộc nhóm “chữ tài liền với chữ tai một vần”, công việc đang ngon trớn thì cả ê kíp đình trệ chỉ vì bạn phải vào… bệnh viện! Trong bất cứ lãnh vực nào cũng thế, muốn thăng tiến phải sáng tạo. Không thể có tinh thần minh mẫn nếu thể xác không tráng kiện? Không có ngoại lệ.\nNếu so sánh một cách tương đối, cuộc sống là một cuộc chiến đấu. Và làm sao bạn chiến thắng được nếu bước vào cuộc chơi với hành trang hụt hẫng phần vốn quý giá nhất của con người: sức khỏe?! Thiên tài đi nữa liệu có ích gì cho cộng đồng, với lỗ thủng trên lá phổi, với khối u xơ trên lá gan? Học rộng hiểu nhiều là đúng. Nhưng học ngày học đêm, lại thêm cà phê, thuốc lá… để rồi được gì nếu các bạn ra trường với bệnh án dày hơn học bạ? Thế hệ tương lai của đất nước không thể chỉ giỏi mà đồng thời phải khỏe. Cũng không có trường hợp ngoại lệ.\nThời gian trôi qua rất nhanh. Không còn bao lâu nữa sẽ đến thời điểm các bạn phải đối diện với cuộc sống của người trưởng thành, nghĩa là với trách nhiệm và bổn phận. Rất mong các bạn đừng quên chuẩn bị vốn liếng thật kĩ trước khi bước vào cuộc đời. Đáng tiếc biết bao khi lực bất tòng tâm không vì kém tài mà do thiếu sức khỏe. Đáng tiếc hơn nữa là khi có thể phòng tránh điều đó không khó. Đó chính là động cơ cho mục “Lời người đi trước” trên SVVN này, tờ báo của các bạn.\nRất mong các bạn đừng vì gánh nặng hiểu kiến thức mà xem nhẹ tri thức về chất lượng của cuộc sống. Các bạn, những trí thức trẻ, xin đừng quên. Trí thức đồng nghĩa với khả năng phân biệt giữa đúng và sai.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/22/d%E1%BB%93ng-v%E1%BB%91n-d%E1%BA%A7u-tien/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBác sĩ Lương Lễ Hoàng tốt nghiệp Y khoa tại Sài Gòn, đã định cư ở CHLB Đức từ năm 1981. Vốn xuất thân từ đại học Y khoa Minh Đức, trường y đầutiên ở miền Nam VN, với tôn chỉ kết hợp đông, tây y, bác sĩ Hoàng đã phát huy giá trị của nền y học cổ truyền phương đông ngay trên xứ người. Bên cạnh một số phát kiến đã được đăng kí bản quyền phát minh tại CHLB Đức, bác sỹ Hoàng còn lấtc giả của nhièutieeur luận chú trọng vào mục tiêu cổ động phòng bệnh trên cơ sở sinh học. Hiện nay, bác sĩ Hoàng làm việc theo kiểu con thoi trên trục Việt Đức để tư vấn cho một số trung tâm nghỉ dưỡng ở quê nhà.\u003cbr\u003e\nVới đọc giả trong nước, từ năm 2000 bác sĩ Hoàng đã không còn xa lạ gì qua bộ sách Dinh dưỡng để phòng bệnh, Khỏe mạnh nhờ sinh tố, mạnh vì khoáng tố. Nỗi buồn ngày mới lớn, hơn 10 tập Thuốc đắng dã tật… Từ tháng 3 năm 2003 BS Hoàng đảm nhận mục sức khỏe doanh nhân trên Thời báo kinh tế Sài Gòn, mục Sức khỏe trên báo Người Lao Động, báo Doanh Nhân Sài Gòn… với nhiều bài gây tiếng vang trong và ngoài nước.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Đồng vốn đầu tiên"},{"content":"Search trên mạng cái phụ đề tiếng Việt của My sassy girl, và xem lại phim. Có lẽ đây là lần thứ 10 mình xem phim My sassy girl. Vẫn thích. Nhưng xem bằng phụ đề tiếng Việt, dù hiểu hơn hẳn so với phụ đề tiếng Anh nhưng mình vẫn thích xem phụ đề tiếng Anh hơn, đơn giản xem tiếng Anh mình không hiểu hoàn toàn, mình có thể để cho trí tưởng tượng điều khiển, hướng nội dung, lời thoại theo ý mình, còn xem phụ đề tiếng Việt thì họ làm não mình điều đó mất rồi. Chỉ xem phụ đề tiếng Việt 1 lần thôi.\nBình luận (1) snikkervn — 2007-02-11 13:48\nminh cung thik fim nay lam.xem cung nhieu lam va tin vao ty mac du da co doi chut that bai,chan chuong\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/21/xem-my-sassy-girl/","summary":"\u003cp\u003eSearch trên mạng cái phụ đề tiếng Việt của My sassy girl, và xem lại phim. Có lẽ đây là lần thứ 10 mình xem phim My sassy girl. Vẫn thích. Nhưng xem bằng phụ đề tiếng Việt, dù hiểu hơn hẳn so với phụ đề tiếng Anh nhưng mình vẫn thích xem phụ đề tiếng Anh hơn, đơn giản xem tiếng Anh mình không hiểu hoàn toàn, mình có thể để cho trí tưởng tượng điều khiển, hướng nội dung, lời thoại theo ý mình, còn xem phụ đề tiếng Việt thì họ làm não mình điều đó mất rồi. Chỉ xem phụ đề tiếng Việt 1 lần thôi.\u003c/p\u003e","title":"Xem My sassy girl"},{"content":"Mình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info\nThân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)\nCó một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\nRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\nĐó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”.\nNó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.”\nTại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”?\n“Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.”\n“Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?”\nThử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?\nThật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.\nCách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.”\nNói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.]\nVà nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?\nChúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).\nNếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.\nMột ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.”\nCâu trả lời của tôi sẽ là:\n(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.\n(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.\n(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.\nNghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.\nVậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.\nHãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.\nHãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.\nVươn đến những gì tốt nhất.\nĐòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.\nChúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.\nChúc bạn một ngày thật tuyệt.\nTrần Đình Hoành, LLB, JD\nLuật sư, Washington DC\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/20/bai-vi%E1%BA%BFt-c%E1%BB%A7a-lu%E1%BA%ADt-s%C6%B0-hoang/","summary":"\u003cp\u003eMình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info\u003cbr\u003e\n\u003cem\u003eThân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)\u003cbr\u003e\nCó một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\u003cbr\u003e\nRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\u003cbr\u003e\nĐó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”.\u003cbr\u003e\nNó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.”\u003cbr\u003e\nTại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”?\u003cbr\u003e\n“Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.”\u003cbr\u003e\n“Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?”\u003cbr\u003e\nThử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?\u003cbr\u003e\nThật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.\u003cbr\u003e\nCách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.”\u003cbr\u003e\nNói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.]\u003cbr\u003e\nVà nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?\u003cbr\u003e\nChúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).\u003cbr\u003e\nNếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.\u003cbr\u003e\nMột ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.”\u003cbr\u003e\nCâu trả lời của tôi sẽ là:\u003cbr\u003e\n(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.\u003cbr\u003e\n(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.\u003cbr\u003e\n(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.\u003cbr\u003e\nNghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.\u003cbr\u003e\nVậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.\u003cbr\u003e\nHãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.\u003cbr\u003e\nHãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.\u003cbr\u003e\nVươn đến những gì tốt nhất.\u003cbr\u003e\nĐòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.\u003cbr\u003e\nChúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.\u003cbr\u003e\nChúc bạn một ngày thật tuyệt.\u003cbr\u003e\nTrần Đình Hoành, LLB, JD\u003cbr\u003e\nLuật sư, Washington DC\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bài viết của luật sư Hoàng"},{"content":"Chị Ngọc thì đang ở quê tĩnh dưỡng ^_^. Chị Quyên thì giận vì mình trót quên lời hứa.\nMà dạo này mình làm nhiều người ghét quá. Chung quy cũng tại cái miệng cả, à không, tất cả là tại cái bàn phím. Post lung tung lên blog, làm chị Huyền Anh, chị Quyên ghét. Rồi viết bài không xin phép trên diễn đàn, cũng bị Dung béo chửi. Chán quá. Thế nên tốt nhất ta nên viết trong blog, chỉ mình ta, cho ta, chả ai mắng cả. Nhưng thế cũng tiếc, chả ai khen ngợi động viên, buồn phết nhỉ.\nThôi đành vậy, còn 5 tuần nữa là thi rồi. Cố gắng bắt đầu học hành đi Thái ơi. Ngồi máy tính ít thôi. Ngày hôm nay, từ lúc 10h sáng đi học về cho tớ giờ là 1h15 đêm, máy tính của mình chưa nghỉ một phút nào. Máy thằng Trung cũng vậy. Sang tháng có khi phải đến 200k tiền điện mất, chết đấy chứ. Cố gắng học đi Thái ơi, không ai cổ vũ động viên mày đâu, tự động viên mình học đi thôi, phải cứu mình trước khi chúa cứu. Cô Vượng từng nói vậy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/20/cac-ch%E1%BB%8B-c%E1%BB%A7a-em/","summary":"\u003cp\u003eChị Ngọc thì đang ở quê tĩnh dưỡng ^_^. Chị Quyên thì giận vì mình trót quên lời hứa.\u003cbr\u003e\nMà dạo này mình làm nhiều người ghét quá. Chung quy cũng tại cái miệng cả, à không, tất cả là tại cái bàn phím. Post lung tung lên blog, làm chị Huyền Anh, chị Quyên ghét. Rồi viết bài không xin phép trên diễn đàn, cũng bị Dung béo chửi. Chán quá. Thế nên tốt nhất ta nên viết trong blog, chỉ mình ta, cho ta, chả ai mắng cả. Nhưng thế cũng tiếc, chả ai khen ngợi động viên, buồn phết nhỉ.\u003cbr\u003e\nThôi đành vậy, còn 5 tuần nữa là thi rồi. Cố gắng bắt đầu học hành đi Thái ơi. Ngồi máy tính ít thôi. Ngày hôm nay, từ lúc 10h sáng đi học về cho tớ giờ là 1h15 đêm, máy tính của mình chưa nghỉ một phút nào. Máy thằng Trung cũng vậy. Sang tháng có khi phải đến 200k tiền điện mất, chết đấy chứ. Cố gắng học đi Thái ơi, không ai cổ vũ động viên mày đâu, tự động viên mình học đi thôi, phải cứu mình trước khi chúa cứu. Cô Vượng từng nói vậy.\u003c/p\u003e","title":"các chị của em"},{"content":"Trời mưa to ẫm ĩ, ở trong nhà mà cũng thấy phát hoảng vì đá đập vào cửa kính, chỉ sợ nó vỡ thì lại tốn tiền thay. Rồi thì bị tràn nước vào nhà, tràn từ khe thoáng mới kinh chứ, nước chảy như đúng rồi, may mà từ trên chảy xuống rồi chảy ra cửa ngay, không đi lung tung trong nhà Chợt nghĩ dù sao mưa đá đối với mình chỉ là chuyện lạ, chả ảnh hưởng gì mấy, còn những người nông dân, mưa đá làm gì mùa màng của họ ? Cả Phú Thọ, Vĩnh Phúc cũng thấy có mưa đá.\nĐợi thằng Trung tới tận 9h mới ăn tối. Muộn thật.\nChị Ngọc thế nào rồi nhỉ, mình sẽ gọi điện cho chị ấy thử xem.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/20/m%C6%B0a-da-m%C6%B0a-da/","summary":"\u003cp\u003eTrời mưa to ẫm ĩ, ở trong nhà mà cũng thấy phát hoảng vì đá đập vào cửa kính, chỉ sợ nó vỡ thì lại tốn tiền thay. Rồi thì bị tràn nước vào nhà, tràn từ khe thoáng mới kinh chứ, nước chảy như đúng rồi, may mà từ trên chảy xuống rồi chảy ra cửa ngay, không đi lung tung trong nhà \u003cimg alt=\"Image\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/20/m%C6%B0a-da-m%C6%B0a-da/04.gif\"\u003e\u003cbr\u003e\nChợt nghĩ dù sao mưa đá đối với mình chỉ là chuyện lạ, chả ảnh hưởng gì mấy, còn những người nông dân, mưa đá làm gì mùa màng của họ ? Cả Phú Thọ, Vĩnh Phúc cũng thấy có mưa đá.\u003cbr\u003e\n Đợi thằng Trung tới tận 9h mới ăn tối. Muộn thật.\u003cbr\u003e\n Chị Ngọc thế nào rồi nhỉ, mình sẽ gọi điện cho chị ấy thử xem.\u003c/p\u003e","title":"Mưa đá, mưa đá"},{"content":"[is] AS adjective AS something meaning\nas blind as a bat —————- completely blind\nas cold as ice ——————- very cold\nas flat as a pancake ————- completely flat\nas gentle as a lamb ————–very gentle\nas light as a feather ————–very light\nas old as the hills —————-very old\nas sharp as a knife —————very sharp\nas strong as a bull —————-very strong\nas white as snow —————–pure white\nas wise as an owl —————–very wise\nLonger list of AS…AS similes\n[is] LIKE something possible meaning (depending on context)\nlike a rose ————-beautiful\nlike a volcano ———-explosive\nlike garbage ————disgusting\nlike an animal ———–inhuman\nlike spaghetti ————entangled\nlike dewdrops ————sweet and pure\nlike golddust ————-precious\nlike a tip —————–very untidy (tip = garbage dump)\nlike a dream ————–wonderful, incredible\nlike stars —————–bright and beautiful\n[does] LIKE something meaning\nto drink like a fish—————— to drink a lot\nto eat like a bird——————– to eat very little\nto eat like a horse——————- to eat a lot\nto eat like a pig———————- to eat impolitely\nto fight like cats and dogs———— to fight fiercely\nto sing like an angel—————– to sing beautifully\nto sleep like a log——————– to sleep well and soundly\nto smoke like a chimney————- to smoke heavily, all the time\nto soar like an eagle—————– to fly high and free\nto work like a dog——————– to work very hard\nhttp://www.englishclub.com/vocabulary/figures-simile.htm\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/20/simile/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e[is] AS adjective AS something meaning\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nas blind as a bat —————-  completely blind\u003cbr\u003e\nas cold as ice ——————-   very cold\u003cbr\u003e\nas flat as a pancake ————-  completely flat\u003cbr\u003e\nas gentle as a lamb ————–very gentle\u003cbr\u003e\nas light as a feather ————–very light\u003cbr\u003e\nas old as the hills —————-very old\u003cbr\u003e\nas sharp as a knife —————very sharp\u003cbr\u003e\nas strong as a bull —————-very strong\u003cbr\u003e\nas white as snow —————–pure white\u003cbr\u003e\nas wise as an owl —————–very wise\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.englishclub.com/vocabulary/figures-similes-list.htm\"\u003eLonger list of AS…AS similes\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e[is] LIKE something possible meaning (depending on context)\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nlike a rose ————-beautiful\u003cbr\u003e\nlike a volcano ———-explosive\u003cbr\u003e\nlike garbage ————disgusting\u003cbr\u003e\nlike an animal ———–inhuman\u003cbr\u003e\nlike spaghetti ————entangled\u003cbr\u003e\nlike dewdrops ————sweet and pure\u003cbr\u003e\nlike golddust ————-precious\u003cbr\u003e\nlike a tip —————–very untidy (tip = garbage dump)\u003cbr\u003e\nlike a dream ————–wonderful, incredible\u003cbr\u003e\nlike stars —————–bright and beautiful\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e[does] LIKE something meaning\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nto drink like a fish—————— to drink a lot\u003cbr\u003e\nto eat like a bird——————– to eat very little\u003cbr\u003e\nto eat like a horse——————- to eat a lot\u003cbr\u003e\nto eat like a pig———————- to eat impolitely\u003cbr\u003e\nto fight like cats and dogs———— to fight fiercely\u003cbr\u003e\nto sing like an angel—————– to sing beautifully\u003cbr\u003e\nto sleep like a log——————– to sleep well and soundly\u003cbr\u003e\nto smoke like a chimney————- to smoke heavily, all the time\u003cbr\u003e\nto soar like an eagle—————– to fly high and free\u003cbr\u003e\nto work like a dog——————– to work very hard\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://www.englishclub.com/vocabulary/figures-simile.htm\"\u003ehttp://www.englishclub.com/vocabulary/figures-simile.htm\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e","title":"Simile"},{"content":"Mình đã search trên google, đọc được những bài của các TNV APEC, nhiều đoạn khiến mình xót xa quá, bao nhiêu là cảm xúc khi đọc những bài ấy. Cảm động khi có những vị khách tốt bụng, thông cảm với các TNV, cảm phục và thương những nghệ nhân nặn tò he, thêu khăn lụa… Còn nhiều, nhiều lắm,\nVà đọc những bài đó mình thấy thương chị Quyên, chị Hằng quá, chị Hằng còn hay về sớm chứ chị Quyên thì về muộn ơi là muộn, hôm nào về cũng kêu đau chân, mỏi người, đói, ôi, các chị là những đại diện tinh túy của thế hệ SV mà sao bị đối xử khổ sở vậy. Buồn quá. các chị ấy lại chẳng kể gì cho mình. Ah, có kể nhưng ít. Không biết chị Quyên còn ở kí túc hay về quê rồi nhỉ. Mình viết blog ở trang này cũng vì một lần sơ sót, trót quên rằng đã hứa ko nói đến chính trị trong blog, thế là chị Quyên giận mình, hi vọng bây giờ chị ấy hết rùi, hìhì, con gái dễ giận nhưng cũng chóng nguôi ^_^\nNghĩ lại thêm tức cái lão Phúc Nguyện, đúng là cái giọng của bọn LLVT.\nCó một thắc mắc, mình sẽ viết ở đây là nhật kí riêng tư, thế còn ở 360 thì sao, có viết nữa hay không nhỉ ? Lại còn opera nữa, tham quá, lắm blog quá. Cái 360 thì vẫn duy trì, cùng lắm thì thỉnh thoảng copy bài từ bên này sang, còn opera thì có lẽ để đấy thôi, ko viết nữa. Căn bản vẫn phải tiếp tục ở 360 vì bọn Yahoo nó bành trướng quá, ko có ko được.\nCái WP đúng là tiện lợi và pro. Thật tuyệt !\nBình luận (1) Mun — 2010-04-10 13:16\nCó khi nào a Mèo qua đây đọc comment không nhỉ 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/20/bai-vi%E1%BA%BFt-d%E1%BA%A7u-tien/","summary":"\u003cp\u003eMình đã search trên google, đọc được những bài của các TNV APEC, nhiều đoạn khiến mình xót xa quá, bao nhiêu là cảm xúc khi đọc những bài ấy. Cảm động khi có những vị khách tốt bụng, thông cảm với các TNV, cảm phục và thương những nghệ nhân nặn tò he, thêu khăn lụa…  Còn nhiều, nhiều lắm,\u003cbr\u003e\nVà đọc những bài đó mình thấy thương chị Quyên, chị Hằng quá, chị Hằng còn hay về sớm chứ chị Quyên thì về muộn ơi là muộn, hôm nào về cũng kêu đau chân, mỏi người, đói, ôi, các chị là những đại diện tinh túy của thế hệ SV mà sao bị đối xử khổ sở vậy. Buồn quá. các chị ấy lại chẳng kể gì cho mình. Ah, có kể nhưng ít. Không biết chị Quyên còn ở kí túc hay về quê rồi nhỉ. Mình viết blog ở trang này cũng vì một lần sơ sót, trót quên rằng đã hứa ko nói đến chính trị trong blog, thế là chị Quyên giận mình, hi vọng bây giờ chị ấy hết rùi, hìhì, con gái  dễ giận nhưng cũng chóng nguôi ^_^\u003cbr\u003e\nNghĩ lại thêm tức cái lão Phúc Nguyện, đúng là cái giọng của bọn LLVT.\u003cbr\u003e\nCó một thắc mắc, mình sẽ viết ở đây là nhật kí riêng tư, thế còn ở 360 thì sao, có viết nữa hay không nhỉ ? Lại còn opera nữa, tham quá, lắm blog quá. Cái 360 thì vẫn duy trì, cùng lắm thì thỉnh thoảng copy bài từ bên này sang, còn opera thì có lẽ để đấy thôi, ko viết nữa. Căn bản vẫn phải tiếp tục ở 360 vì bọn Yahoo nó bành trướng quá, ko có ko được.\u003cbr\u003e\nCái WP đúng là tiện lợi và pro. Thật tuyệt !\u003c/p\u003e","title":"Bài viết đầu tiên"},{"content":"Thân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)\nCó một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\nRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\nĐó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”.\nNó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.”\nTại sao lại so sánh chúng ta với những kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng ta muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”?\n“Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.”\n“Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?”\nThử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu?\nThật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng.\nCách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điểm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.”\nNói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.]\nVà nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu?\nChúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết).\nNếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm.\nMột ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.”\nCâu trả lời của tôi sẽ là:\n(1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống.\n(2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo.\n(3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này.\nNghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu.\nVậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi và quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này.\nHãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được.\nHãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai.\nVươn đến những gì tốt nhất.\nĐòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người.\nChúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể.\nChúc bạn một ngày thật tuyệt.\nTrần Đình Hoành, LLB, JD\nLuật sư, Washington DC\nhttp://www.nguoitapviet.info/2006/05/09/290/\nBình luận (6) Q.T.Do — 2006-11-18 11:38\nBài viết sâu sắc qua’! Đáng để chúng ta phải xem lại mình!\ntly — 2006-11-21 09:18\nhttp://blog.360.yahoo.com/blog-zhl9P7E9bqV9Zo.faV3bBrrG0Hc-?cq=1\u0026amp;p=384\nNếu ai đã đọc bài viết này , dù sự thực có được bao nhiêu phần trăm thì chắc cũng cảm thấy đáng buồn .\nVà cả sau khi đọc bài của ông , tui càng thấy nhiều điều muốn thay đổi mà bất lực .\ncó lẽ đó là gốc rễ bản chất, giờ mọi người muốn đề cập thì quá nhiều điều đáng trách , mà bới móc lại cũng làm gì ?!Tốt nhất hãy tự thay đổi chính mình và những người mình có thể tác động , hơn là ca thán …\nCó thể ca thán rằng : Sao không cho tôi làm lãnh đạo để tôi có thể thay đổi này nọ 😀 ?\nNhưng nói thật . liệu mình có hơn nổi họ ?!\nCái gì cũng cần thời gian và công sức của tất cả mọi người ….\n…. Không muốn viết gì thêm !!! ….\nMr Free — 2006-11-22 06:18\n@Yến hâm: đúng là đọc để mà biết và suy nghĩ một chút thôi, chứ kêu ca, trách cứ, bới móc có được gì đâu. Nói chung link bà đưa tôi cũng đọc rồi, còn đọc nhiều hơn ấy, vì tôi post lên diễn đàn trường, tranh cãi ác lắm. khàkhà. Thực ra cũng chưa hẳn là đáng buồn, hơi buồn một tí thôi vì người ta bưng bít chứ ta vẫn thế mà. Cố gắng cho sau này thôi…\n@BU: Bài viết của bác luật sư này chủ yếu có tác dụng cổ vũ động viên, chứ đem vào thực tế thì ngay lập tức sẽ bị “chỉnh câu từ chữ nghĩa” ngay (như BOU đã làm ý). Mà bài có ý nghĩa cổ vũ tinh thần, nghe BOU nói thì chán hẳn nhỉ :))\nBou — 2006-11-22 12:36\n(1). Man fep comment phan 1. trong cau tra loi cua pa’c Hoanh: Bu ko phu nhan chung ta da dau tranh vi danh du. Nhung co that chung ta da co the song duoi su cai tri cua Phap va Mi? Bu ko song vao cai thoi chien tranh va mau lua ay, nen chi biet cuoc song thoi do qua man anh va bao chi. Cac pa’c ben LKVN va x-cafe van bao rang truyen hinh va bao chi luon xuyen tac trang tron su that. Cung co the. Nhung Bu cho rang nhung thuoc phim ve chien tranh bao ve doc lap cua dan toc thi chang co gi ma phai xuyen tac ca =\u0026gt; Chung ta da chien dau vi su song con.\nUhm con nhung j pac len an thi Bu nghi chi dung voi nhung thap nien ve trc. Ngay nay, Bu ko dam khang dinh rang tat ca nguoi Viet deu co ham muon dat nc minh vuot qua Mi hay Phap, nguoi ta chi biet phan dau cho cuoc song cua ban than va gia dinh, lam sao de song tot hon, day du hon, sung suong hon. Don gian vay thoi. Chu may ai ma toi ngay di lam de kiem song lai con ngoi de ma nghi, nc minh co the vuot qua Mi dc hay ko.\nHon nua chang fai co cau “so sanh minh voi nguoi # la dieu ngu ngoc” sao? Chung ta tien toi CNXH, ma Mac thi chang bao CNXH giau co va tot dep hon CNTB. vay thi cu co gang ma di toi cai muc tieu chung ta da chon, chang fai cung da la qua mat dc nhung nc tu ban giau manh nhat??\nTat nhien do la van de ly luan…\nBou — 2006-11-24 03:25\ncon tuy cach nhin nhan cua moi ng. Dau rang la co vu hay j j di chang nua, nhung da noi thi fai dung chu. Hon nua to cug ngan may cai tro keu goi voi co vu roi.\nLinh — 2007-06-14 09:06\nCACC= Các Anh Các Chị.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/18/tr%E1%BA%A7n-dinh-hoanh-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-t%E1%BA%ADp-vi%E1%BA%BFt-cau-h%E1%BB%8Fi-va-nh%E1%BB%AFng-goc-nhin/","summary":"\u003cp\u003eThân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCó một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eRất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”.\u003c/p\u003e","title":"Trần Đình Hoành – Người tập viết – câu hỏi và những góc nhìn"},{"content":"Ngày đăng tin: 15/11/2006\n“Sẵn sàng cho trí thức mới”\nLogo của cuộc thi Sẵn sàng cho tri thức mới.\nĐài Truyền hình kỹ thuật số VTC, báo điện tử Vietnamnet và công ty tư vấn truyền thông IPRO công bố tổ chức cuộc thi “Sẵn sàng cho tri thức mới” (tên tiếng Anh là People Ready Contest) dành cho mọi đối tượng yêu thích và có hiểu biết về tin học thường thức.\nCuộc thi sẽ chính thức bắt đầu vào ngày 17/11/2006, kéo dài trong vòng 5 tháng và dự kiến sẽ kết thúc vào giữa tháng 4/2007.\nMục tiêu của cuộc thi là bổ sung và cập nhật những kiến thức và mẹo trong việc sử dụng máy tính và các phần mềm văn phòng, đặc biệt là hai phiên bản mới Microsoft Office 2007 và Window Vista 2007. Cuộc thi cũng khuyến khích khả năng học hỏi, tìm hiểu và sáng tạo của thí sinh trong lĩnh vực tin học. Nhà cung cấp hàng đầu thế giới Microsoft sẽ là nhà tài trợ chính và tư vấn kỹ thuật cho cuộc thi này.\nCuộc thi sẽ bắt đầu bằng Vòng thi khởi động diễn ra vào ngày 17/11/2006 tại Hội trường 10-12 ĐH Quốc gia Hà Nội với sự tham gia của các sinh viên từ 6 trường ĐH hàng đầu về CNTT hàng đầu trên cả nước như ĐH Bách khoa Hà Nội, ĐH Công nghệ và ĐH Khoa học Tự nhiên cùng thuộc ĐH Quốc gia Hà Nội, ĐH dân lập Thăng Long, ĐH Duy Tân (Đà Nẵng), và ĐH Tin học và Ngoại ngữ (TP. Hồ Chí Minh).\nThí sinh dự thi sẽ phải trải qua 3 vòng thi bao gồm: trả lời các câu hỏi trắc nghiệm, làm bài tập tình huống và trình diễn sản phẩm. Nhà vô địch vòng thi Khởi động, người có điểm số cao nhất qua 3 vòng thi, sẽ được nhận một giải thưởng trị giá 10 triệu đồng và được tham gia vòng chung kết dự kiến tổ chức vào giữa tháng 4 năm sau.\nBan giám khảo danh dự của của cuộc thi bao gồm Tiến sỹ Hà Quang Thụy, Phó hiệu trưởng ĐH Công nghệ (ĐH Quốc gia Hà Nội), ông Nguyễn Anh Tuấn, Tổng biên tập báo điện tử Vietnamnet, ông Nguyễn Đức Tài, Giám đốc kênh truyền hình VTC5 (Đài Truyền hình Kỹ thuật số), và ông Christophe Desirac, Tổng giám đốc Microsoft Việt Nam.\nĐặc biệt tham dự Vòng thi Khởi động còn có ông Craig Mundie, Tổng giám đốc Chiến lược và Phát triển, tập đoàn Microsoft. Ông Craig Mundie sẽ tham gia giao lưu và chia sẻ kiến thức về CNTT với các em sinh viên Việt nam.\nVòng Khởi động cuộc thi sẽ được VTC phát sóng vào lúc 8:30 tối ngày 26/11/2006 và thông tin trên báo điện tử Vietnamnet.\nhttp://www.hnpt.vnn.vn/pages/tin_tuc_chitiet.asp?news_id=19963\nKhông phải tất cả đều chính xác đâu. Tớ xin tường thuật lại với con mắt của một kẻ chiều nay vừa mất cả buổi chiều ở hội trường 10-12.\n1h đến nơi, như trong giấy mời, thầy khá đông sinh viên tụ tập ở ngoài sảnh, nhưng không được vào vì chưa tới giờ. Ngoài sinh viên trường Công nghệ thì còn một số trường khác nữa, đặc biết có một nhóm mặc áo RMIT VIỆT NAM rất xinh xắn, hehe. Rồi thầy Thụy – hiệu phó trường tớ thấy tập trung đông quá liền bảo cho sinh viên vào dần. Nhưng khá là khó khăn vì phải có cả vé mời, cả thẻ sinh viên của trường Công nghệ thì mới được vào (hehe, thẻ sinh viên thì tớ có sẵn còn vé mời thì hôm qua nhón một tờ trong tập của tên lớp phó, tên này lại đến muộn, nên lớp tớ chỉ có tớ có vé-\u0026gt;vào trước:))). Các đồng chí “an ninh APEC” làm khó nhau tới mức một thầy ở trường Phương Đông (hay Thăng Long nhỉ?) cực kì cáu định bỏ về, anh Hiển – bí thư đoàn trường tớ phải ra dỗ dành mãi. Thực ra nếu chỉ có cuộc thi này thì cũng chả có gì to tát, căn bản là còn ông Craig Mundie, Tổng giám đốc Chiến lược và Phát triển, tập đoàn Microsoftđến nói chuyện nên mới gắt gao như thế (an ninh chặt gần bằng hổi Bill Gates sang).\nĐó là sơ qua bên ngoài và lúc đầu, còn vào trong rồi thì bọn tớ phải ngồi chờ dài cổ tới hơn 2 rưỡi mới bắt đầu cuộc thi. Cuộc thi\ncó một số điều đặc biệt sau đây: thứ nhất, vì lý do đảm bảo an ninh APEC nên chỉ có sinh viên trường CÔNG NGHỆ vào được hội trường, vì thế sinh viên trường tớ đảm đương luôn nhiệm vụ cổ vũ cho các trường bạn là PHƯƠNG ĐÔNG, THĂNG LONG, MỎ ĐỊA CHẤT (hic), DUY TÂN (anh bạn trường này đẹp trai manly lắm, nói giọng Đà Nẵng rất thú vị), BÁCH KHOA và CÔNG NGHỆ. Điều đặc biệt thứ 2 là hình như trường BÁCH KHOA không có tham vọng ở cuộc thi này nên chỉ cử một đại diện (mỗi trường có 1 người thôi) là một bạn nữ rất xinh xắn đeo kính cận học khoa CNTT đi thi. Và tất nhiên về nhất là trường tớ rồi, CÔNG NGHỆ mà, hehe. Điều đặc biệt thứ ba là giải thưởng: bằng hiện vật hết, một cái case ASUS trị giá tới 40 triệu đồng (đấy là chị dẫn chương trình nói thế) và một học bổng trị giá 19 triệu đồng của Mircosoft. Điều đặc biệt thứ tư, tí nữa bật mí nhé.\nTường thuật gần đầy đủ cuộc thi: đáng ra nên đổi tên cuộc thi là “Tìm hiểu về Vista và Office 2007” thì sát hơn. Chỉ xoay quanh hay cái này, như kiểu một kiểu quảng cáo, marketing cho sản phẩm mới của Mircosoft ấy. Bạn Hà vì là bạn nữ duy nhất lại khá xinh xắn nên được các chàng sinh\nviên Công nghệ cổ vũ hết sức nhiệt tình, chỉ thua gà nhà một tí thôi. Anh chàng gà nòi của ĐH Công nghệ đi thi có vẻ rất bình tĩnh tự tin, thoải mái, quá dễ hiểu, vì thi trên sân nhà, bên dưới 100% là khán giả nhà, ban giám khảo cũng nhà nốt (không phải thầy Thụy đâu mà là thầy Hồ Sĩ Đàm kia), nhưng nói thế chứ giám khảo Đàm chuyên chấm gà nhà điểm thấp nhất đấy ạ. Nhưng cũng vì anh chàng K48 này trình cao nữa. Lại rất galang nữa chứ, lúc trao thưởng xong, anh ấy tặng ngay học bổng 19 triệu cho bạn Hà, hehe, khiếp thật, tặng 19 không hề chớp mắt. Cuộc thi với vỉn mà giải thưởng thì khổng lồ nhỉ Vài cảm nhận: các anh chị mặc chiếc áo đen có chữ I-PRO ở sau lưng rất gây ấn tượng với tớ. Ai cũng thật nhanh nhẹn, năng động, hiện đại, lại còn xinh đẹp nữa. Hỏi đứa bên cạnh thì nó bảo đó là công ty chuyên tổ chức các sự kiện, lên mạng xem thì thấy đó là nhà đồng tồ chức. Hehe, hình ảnh các chị I-PRO tóc buộc cao\n, đeo earphone, mirco gài cổ áo, sắp xếp, tổ chức,\nđi đi lại lại thật là prồ, nhìn thích thật đấy.\nông Craig Mundie, Tổng giám đốc Chiến lược và Phát triển, tập đoàn Microsoft thấy bảo là đại diện Mircosoft sang tham dự APEC, ông này thì cũng được đón tiếp là hoành tráng, tuy có thua Bill Gate một tí. Cũng trình bày một cái gì đó – mình chả hiểu vì cứ nghe tiếng Việt một tí lại chán chuyển sang nghe tiếng Anh, căn bản vì người thông dịch cứ ậm ừ, ghét, họ dịch trực tiếp mà. Có một điều rất đáng buồn, đó là khi giao lưu, đặt câu hỏi với ông**Craig Mundie (cũng như hồi với Bill Gate), tất cả đều đã được phát câu hỏi và luyện tập sẵn, bố trí đánh số hết cả. Lần trước với Bill Gate thì suôn sẻ chứ lần này rất lố bịch, câu hỏi đầu tiên, một người ở hàng ghế 3 – không thuộc những người đã được đạo diện giơ tay hỏi, và ông Craig Mundie chỉ ngay chị này, camera cũng chĩa ngay vào, anh đạo diễn bên dưới chỉ kịp xua tay một cách bất lực. Đáng tiếc là chị này hỏi một cách quá không trôi chảy, lại còn cầm cả giấy đọc nữa, chán thế chứ.\nLúc sau thì có hai người giơ tay, số 3 và số 5, ôngCraig Mundie chỉ ngay số 5 còn anh đạo diễn thì cứ “số 5đừng đứng dậy để số 3 hỏi”, tất nhiên ông Craig Mundie chỉ một cái là máy quay, đèn chiếu chĩa hết vào anh số 5, anh số 5 định hỏi hai câu, ông Craig Mundie bảo một câu một lần thôi. Đáng ra cứ để anh ấy cầm mic vì tí nữa thể nào ông Craig Mundie cũng bảo hỏi tiếp vậy mà cái bọn tổ chức ngu ngốc ấy lại đòi mic và khi ông Craig Mundie bảo anh số 5 hỏi tiếp thì ko có mic. Thật lố bịch.\nCũng phải thông cảm, vì trình độ tiếng Anh của sinh viên ta ẹ quá.\nPS: lúc trưa nay đi học về, đợi hơn 10′ ở cầu vượt chỗ Xuân Thủy Phạm Văn Đồng vì bị ngăn đường chờ xe đi qua, về nhà mới biết đó là đoàn xe chở Bush với Rice. Kinh phết nhỉ. Tối đi học về đến Láng-đoạn cắt Nguyễn Chí Thanh cũng lại bị ngăn tiếp. Đèn đỏ, đèn xanh, đèn đỏ, lại đèn xanh mà vẫn không được đi, đơn giản vì đang nhường đường cho xe ưu tiên APEC.\nBình luận (1) HOANG HANH — 2006-11-18 12:05\nHay qua! Nghe ban T ke chuyen hay that! An tuong anh sv Cong nghe the! Galang qua\nMay ban tg Cong nghe tot bung, galang that-\u0026gt; ban T nha ta cung la vi du dien hinh day!!:)))\nNhung nghe cai doan phong van, cung hoi buon nhi! Minh ghet cai kieu sap xep thieu tu nhien nhu the.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/17/people-ready-contest/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eNgày đăng tin: 15/11/2006\u003cbr\u003e\n\u003cstrong\u003e“Sẵn sàng cho trí thức mới”\u003c/strong\u003e\u003cbr\u003e\nLogo của cuộc thi Sẵn sàng cho tri thức mới.\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐài Truyền hình kỹ thuật số VTC, báo điện tử Vietnamnet và công ty tư vấn truyền thông IPRO công bố tổ chức cuộc thi “Sẵn sàng cho tri thức mới” (tên tiếng Anh là People Ready Contest) dành cho mọi đối tượng yêu thích và có hiểu biết về tin học thường thức.\u003c/p\u003e","title":"People ready contest"},{"content":"Bắt đầu thấy chán blog, chắc tại chả có ai còn quan tâm, chắc là vậy. Người ta vẫn thường làm nhiều việc tưởng là vì mình mà hóa ra là vì người khác mà. Ngày xưa thường vào blog để đọc những gì CCBB viết, bây giờ bạn ấy ít online, ít viết blog quá, hầu như bạn bè mình chả ai thường xuyên viết cả. Một mình độc hành cũng chán. Mình – giống như tất cả mọi người, thích đọc những blog viết hài hước, thú vị, thế sao mà khi viết thì mình viết toàn thấy sự chán nản, mệt mỏi thế nhỉ.\nCó những comment khiến mình vui, và tất nhiên có những comment buồn, nói nhiều quá chắc chắn là không tốt đúng không mọi người, và nhất định là phải nghĩ tất cả những gì mình nói chứ đừng nói tất cả những gì mình nghĩ. Đọc và thuộc câu này từ lâu lắm nhưng vẫn cứ nói hết những gì mà mình nghĩ, thế có khổ không cơ chứ.\nTối nay chat với chị Hằng và chị Quyên, vui. Đọc comment, buồn. Hướng dẫn Tuấn học thêm ít C++, có ích. Đáng ra cũng không viết blog đâu nhưng nghe chị Hằng hỏi có gì mới chưa để chị vào đọc thế là lại cố viết, ngủ sớm một chút (trước 1h) để mai còn có thể đi học. Ai cũng hỏi mình đã khỏi ốm chưa, mọi người quan tâm quá, cảm ơn tất cả mọi người. Em đã rất cố nhưng nó không thể đột ngột từ trần, à quên đột ngột khỏi được, phải từ từ. Việc khó chịu nhất là khi ngủ, thở mạnh một chút là lại ho và vai bên phải thì rất đau và mỏi vì di chuột nhiều.\nMới nghe được bài hát khá hay và ý nghĩa, NEVER ENDING DREAM, thực ra bài này nghe từ hồi lờp 10 kia, nhưng hồi ấy chả bít gì. Và cũng chả phải lo nghĩ buồn phiền nhiều như bây giờ. Giá mà cứ vô tư được như ngày xưa…\nBình luận (4) HOANG HANH — 2006-11-16 01:04\nưm sao mà buồn thế hả Thái! Thật ra blog là nơi chia sẻ những gì mình nghĩ, mình cảm nhận, mình chia sẻ với mọi người! Viết blog cho chính mình và cũng vì mọi người mà!Có những bài viết buồn và có những bài viết vui. Những bài viết buồn như những nốt nhạc trầm, để những nốt nhạc vui càng vang cao và xa hơn thôi mà! Hãy vui lên nhé!\nChắc dạo này ốm nên tâm trạng cũng buồn theo nhỉ?!\nKhi — 2006-11-16 08:46\nChi cung co luc chan, nhung roi lai thich. Co le viet blog la nhu cau roi, luc nao ghe qua blog cua chi….Welcome!\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-16 09:37\nhi hi e giống chị lắm!chị cũng bắt đầu chán blog!\nMr Free — 2006-11-16 11:40\n@Hạnh: cảm ơn bạn nhiều, tớ bình thường rùi 🙂\ncảm ơn mọi người đã comment, em không chán blog đâu, chia sẻ không bao giờ ngừng nghỉ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/16/vi%E1%BA%BFt-blog-lam-gi/","summary":"\u003cp\u003eBắt đầu thấy chán blog, chắc tại chả có ai còn quan tâm, chắc là vậy. Người ta vẫn thường làm nhiều việc tưởng là vì mình mà hóa ra là vì người khác mà. Ngày xưa thường vào blog để đọc những gì CCBB viết, bây giờ bạn ấy ít online, ít viết blog quá, hầu như bạn bè mình chả ai thường xuyên viết cả. Một mình độc hành cũng chán. Mình – giống như tất cả mọi người, thích đọc những blog viết hài hước, thú vị, thế sao mà khi viết thì mình viết toàn thấy sự chán nản, mệt mỏi thế nhỉ.\u003cbr\u003e\nCó những comment khiến mình vui, và tất nhiên có những comment buồn, nói nhiều quá chắc chắn là không tốt đúng không mọi người, và nhất định là phải nghĩ tất cả những gì mình nói chứ đừng nói tất cả những gì mình nghĩ. Đọc và thuộc câu này từ lâu lắm nhưng vẫn cứ nói hết những gì mà mình nghĩ, thế có khổ không cơ chứ.\u003cbr\u003e\nTối nay chat với chị Hằng và chị Quyên, vui. Đọc comment, buồn. Hướng dẫn Tuấn học thêm ít C++, có ích. Đáng ra cũng không viết blog đâu nhưng nghe chị Hằng hỏi có gì mới chưa để chị vào đọc thế là lại cố viết, ngủ sớm một chút (trước 1h) để mai còn có thể đi học. Ai cũng hỏi mình đã khỏi ốm chưa, mọi người quan tâm quá, cảm ơn tất cả mọi người. Em đã rất cố nhưng nó không thể đột ngột từ trần, à quên đột ngột khỏi được, phải từ từ. Việc khó chịu nhất là khi ngủ, thở mạnh một chút là lại ho và vai bên phải thì rất đau và mỏi vì di chuột nhiều.\u003cbr\u003e\nMới nghe được bài hát khá hay và ý nghĩa, NEVER ENDING DREAM, thực ra bài này nghe từ hồi lờp 10 kia, nhưng hồi ấy chả bít gì. Và cũng chả phải lo nghĩ buồn phiền nhiều như bây giờ. Giá mà cứ vô tư được như ngày xưa…\u003c/p\u003e","title":"Viết blog làm gì ?"},{"content":"Thứ nhất, hôm nay học buổi lý điện cuối, hết chương trình rồi. Và vẫn như mọi khi, chả hiểu cái quái gì. Lúc đầu thầy viết trên bảng, cố chép tí, lúc sau thầy bắt đầu đọc, cái giọng của thầy làm mình dị ứng, cứ thấy tức tức thế nào ấy, chỉ muốn ném ngay cái bút lên bàn (giáo viên). Tất nhiên là kìm chế được chứ không giờ đang ôn thi lại rồi Giờ kể chuyện buổi trưa. Vì hẹn với Hà híp là sửa máy tính ở ĐHQG lúc 12h nên vừa tan học (lúc 11h32′) mình vội vội vàng vàng đi mượn đĩa Boot, mua tạm 3 cái Scotti, đến trường ngồi đợi nó, dài cả cổ, ăn hết bánh mì, đi ra khoa Pháp, đọc sách chán, uống hết sữa, quay lại, vẫn chả thấy nó. Hơi bực một tí. Rồi lên thư viện trả sách, cái này mới đau thương đây, trả muộn 20 ngày, bị phạt treo thẻ 200 ngày, tháng 6/2007 mới đựơc mượn sách tiếp. Có cái dại nào như cái dại này không kia chứ. Thế là học kì sau phải đi mua sách rồi. hichic.\nĐến khi thực hành tin buổi chiều thì hì hục mãi mới xong được một bài, căn bản không quen tay. Lười làm ở nhà quá. Mà cô giáo thực hành tin quý tớ lắm nhé, cô biết tên biết mặt tờ nè, điểm danh thì chả bao giờ phải đọc tên tớ, đến tên tớ cô bỏ qua luôn, “thằng này có mặt, cô biết rồi, khỏi gọi tốn hơi”. Tớ thì thấy cô giáo rõ là hiền, dễ tính, thế mà chúng nó cứ kêu cô giáo khó tính thế này thế kia, hìhì\nTối đi học về thì hơi tối, mắt bị gió táp khá là mỏi, lại phải hít bao nhiêu khói xe khi kẹt ở ngã tư Nguyễn Chí Thanh, Láng. Mệt, về đến nhà lại phải lao ngay vào sửa máy cho Hà híp, máy chả sao, thế mới lạ, cứ ở nhà nó thì hỏng mà cứ mang đến nhà mình thì lại chả sao. Cuối cùng thì cũng được ăn tối, ăn mì tôm vì ăn cơm mãi chán . Thực ra là tưởng hết gạo, rồi thì lúc có gạo lại muộn, lười, nên mua mì tôm về ăn. Chả ngon gì cái món mì tôm.\nĂn xong Trung rửa bát còn tớ đi nộp tiền internet, tận 150k, cũng xót phết bà con ạ. Nhưng thôi, chấp nhận thương đau, đầu tư cho tương lai ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/16/vai-s%E1%BB%B1-ki%E1%BB%87n-trong-ngay/","summary":"\u003cp\u003eThứ nhất, hôm nay học buổi lý điện cuối, hết chương trình rồi. Và vẫn như mọi khi, chả hiểu cái quái gì. Lúc đầu thầy viết trên bảng, cố chép tí, lúc sau thầy bắt đầu đọc, cái giọng của thầy làm mình dị ứng, cứ thấy tức tức thế nào ấy, chỉ muốn ném ngay cái bút lên bàn (giáo viên). Tất nhiên là kìm chế được chứ không giờ đang ôn thi lại rồi \u003cimg alt=\"Image\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/16/vai-s%E1%BB%B1-ki%E1%BB%87n-trong-ngay/04.gif\"\u003e\u003c/p\u003e","title":"Vài sự kiện trong ngày"},{"content":"…Có 1 ngày mà thế giới đầ̀y một màu ảm đạm, có một ngày mà chúng ta lụ khụ gậy trước người sau mò mẫ̃m từng bước trong công viên. NHƯNG, KO PHẢI HÔM NAY. Hôm nay chúng ta chiến đấu vì lý tưởng, vì nhiệt huyết của thế hệ 8x. COME ONE MAN, FOR THE NEW WEEK ^^\nBình luận (1) €º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-14 04:42\ntrời ui e gà của chị hoành tráng quá!chị thấy điều đầu tiên bọn con trai nên có gắng là hạn chế sở khanh và kiếm nhiều xiền về cho gia đình!lý tưởng, nhiệt huyết có vể hô hào khẩu hiệu quá,mấy câu này hợp với hồi chiến tranh hơn.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/13/come-one-man-for-the-new-week/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e…Có 1 ngày mà thế giới đầ̀y một màu ảm đạm, có một ngày mà chúng ta lụ khụ gậy trước người sau mò mẫ̃m từng bước trong công viên. NHƯNG, KO PHẢI HÔM NAY. Hôm nay chúng ta chiến đấu vì lý tưởng, vì nhiệt huyết của thế hệ 8x. COME ONE MAN, FOR THE NEW WEEK ^^\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-XqMRAUEobqh0GUFIrTVorg--?cq=1\"\u003e€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-14 04:42\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003etrời ui e gà của chị hoành tráng quá!chị thấy điều đầu tiên bọn con trai nên có gắng là hạn chế sở khanh và kiếm nhiều xiền về cho gia đình!lý tưởng, nhiệt huyết có vể hô hào khẩu hiệu quá,mấy câu này hợp với hồi chiến tranh hơn.\u003c/p\u003e","title":"COME ONE MAN, FOR THE NEW WEEK ^^"},{"content":" Tội lỗi thật, sáng thấy khó thở lại ho nên tiện thể nằm ngủ luôn tới 10h, lại bùng học, thật ngại quá Chiều chị Quyên hẹn tới thăm, thế là mình có động lực dọn dẹp nhà cửa, giặt tận 4 cái áo (giặt tay nhé, áo sơ mi trắng xịn và áo phông hàng hiệu nên phải giặt tay, cho vào máy giặt nó phá, hichic). Rồi gặt cả cái chiếu mà thằng Trung yêu quý uống rượu liverpoor ra đó, lại còn lau nhà sạch sẽ nữa chứ. Mệt phết, nhưng mà “lao động là vinh quang”, làm việc xong mình có cảm giác là người có ích hẳn. Bớt cảm giác tội lỗi của việc ngồi online thâu đêm suốt sáng, để nhà cửa bừa bộn.\nĐang tắm thì chị Quyên đến, hí hửng tưởng chị ấy mang chuối cho mình, hìhì, nhưng tiếc quá chị ấy vội không mua được, vẫn có hai bịch sữa ^_^ uống bổ xung canxi :)). Định kể với chị ấy bao nhiêu chuyện nhưng tiếc quá chị ấy lại vội đi. Các chị thật tốt !!!! Thanks advanced !\nBình luận (3) HOANG HANH — 2006-11-13 09:55\nCau van chua khoi om a??? Hom truoc cam on cau da toi sua giup nhe! To nghe Diem ke lai roi! Hom day that tiec wa la iem Mong lai di vang! Ma hom day ve thi bi om luon a? That ngai(-_-). Dao nay van chua bo dc online toi sao? Dao nay ban wa nen to cung it online han di( hihi…) Giu gin suc khoe nhe!\nMr Free — 2006-11-13 10:18\nuh, có lẽ là mai khỏi, cảm ơn bạn Hạnh đã quan tâm ^_^. Em Mong định giúp tớ việc gì gì đó đấy, hìhì\nHOANG HANH — 2006-11-13 11:12\nThe a! Viec j ma hai ban co ve bi mat the???\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/13/ch%E1%BB%8B-quyen-t%E1%BB%9Bi-tham/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/13/ch%E1%BB%8B-quyen-t%E1%BB%9Bi-tham/dsc01625.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e \u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/13/ch%E1%BB%8B-quyen-t%E1%BB%9Bi-tham/chiquyen2.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTội lỗi thật, sáng thấy khó thở lại ho nên tiện thể nằm ngủ luôn tới 10h, lại bùng học, thật ngại quá \u003cimg alt=\"Image\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/13/ch%E1%BB%8B-quyen-t%E1%BB%9Bi-tham/32.gif\"\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiều chị Quyên hẹn tới thăm, thế là mình có động lực dọn dẹp nhà cửa, giặt tận 4 cái áo (giặt tay nhé, áo sơ mi trắng xịn và áo phông hàng hiệu nên phải giặt tay, cho vào máy giặt nó phá, hichic). Rồi gặt cả cái chiếu mà thằng Trung yêu quý uống rượu liverpoor ra đó, lại còn lau nhà sạch sẽ nữa chứ. Mệt phết, nhưng mà “lao động là vinh quang”, làm việc xong mình có cảm giác là người có ích hẳn. Bớt cảm giác tội lỗi của việc ngồi online thâu đêm suốt sáng, để nhà cửa bừa bộn.\u003c/p\u003e","title":"Chị Quyên tới thăm"},{"content":"\u0026ldquo;chuyện kể rằng, trước lúc người ra đi…\u0026rdquo;- đấy là chuyện của Bác Hồ, không phải chuyện của tôi. Chuyện của tôi thế này này:\nvào ngày 31/10/2006, tôi ngồi chat chit với chị Ngọc, bỗng tôi \u0026ldquo;ah ngày mai sinh nhật em Vân\u0026rdquo;. Nói cho chị Ngọc, chị ấy bảo sẽ nhắn tin chúc mừng em ấy, tôi cũng muốn chúc nhưng nghĩ không chúc có khi lại hơn. Và ngày hôm sau tôi chỉ nghĩ, nghĩ đến em mà thôi. Dần cố gắng thì cũng phai dần, nhỉ. Nhưng rùi hôm nay chị Ngọc lọc cọc yêu quý đến chơi, rồi kể rằng hôm ấy nhắn tin em Vân không nhắn lại, cả Thu điếu nhắn tin em Vân cũng không nhắn lại (nghe kể đến đây mình đưa ra viễn cảnh em ấy bị mất máy điện thoại), nhưng trời ạ, sự thật là hôm ấy em vừa nạp thẻ 50k, gọi điện về cho thằng Tùng, hết tiền luôn, chả còn để mà reply cho các chị. Xin hỏi có gáo nước nào lạnh hơn thế không, dội ngay vào cái đầu đang sốt 38 độ của tôi hộ với, ít ra thì nó cũng ấm hơn cái \u0026ldquo;gáo nước\u0026rdquo; này.\nTừ lúc nghe chị Ngọc nói vậy, tôi chán hẳn, chả có hứng thú với cái gì nữa, chơi game online cho đỡ chán, bấm tê cả tay, chả đỡ mấy.\nThôi vậy, mình là con trai kia mà. \u0026ldquo;Thì thôi Vân nhé em đã quên thì anh cũng không thèm nhớ nữa\u0026rdquo;. Đẩy Vân ra khỏi bộ nào một cách triệt để, triệt để triệt để, cay lắm rồi, càng nghĩ càng cay.\nA cay ơi, mai sau em lớn làm người tự do ?\nĐảng cộng sản ơn, a cay lớn rồi dân ta được tự do chưa ?\nBình luận (3) anonymous — 2006-11-13 11:11\nkanishi lớn dạy kanishi bé writes: thằng nhóc này buồn cười nhỉ, nói gì cũng cứ phải chen tí chính trị vào mới chịu được à. nói chung thì chú chả có tư cách gì để buồn khi em Vân gọi hết cái thẻ 50k về cho em Tùng đâu chú ạ, hehe, ngày xưa em Vân cũng gọi buôn với chú một tháng cả ngàn phút đấy còn gì. Em Vân đã yêu ai là yêu cực kì cuồng nhiệt còn đã bye ai thì đừng có mảy may hi vọng gì, chú nhớ nhé. Nhớ em ấy chỉ tổ mất thời gian thôi. còn về việc ốm với cả nước lạnh, chú chỉ giỏi trầm trọng hóa lợi dụng các bà chị tốt bụng, hehe, chú ốm o cũng chả nặng thế đâu nhỉ, chỉ có điều cứ nói thế cũng đã sao, hehe\nsuxu — 2011-01-19 16:01\nthích cái cmm. nó cũng là của kanishi tm nốt à\nkanishi — 2011-01-20 04:01\nừ chính thế\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/12/chuyen-ke-rang/","summary":"\u003cp\u003e\u0026ldquo;chuyện kể rằng, trước lúc người ra đi…\u0026rdquo;- đấy là chuyện của Bác Hồ, không phải chuyện của tôi. Chuyện của tôi thế này này:\u003cbr\u003e\nvào ngày 31/10/2006, tôi ngồi chat chit với chị Ngọc, bỗng tôi \u0026ldquo;ah ngày mai sinh nhật em Vân\u0026rdquo;. Nói cho chị Ngọc, chị ấy bảo sẽ nhắn tin chúc mừng em ấy, tôi cũng muốn chúc nhưng nghĩ không chúc có khi lại hơn. Và ngày hôm sau tôi chỉ nghĩ, nghĩ đến em mà thôi. Dần cố gắng thì cũng phai dần, nhỉ. Nhưng rùi hôm nay chị Ngọc lọc cọc yêu quý đến chơi, rồi kể rằng hôm ấy nhắn tin em Vân không nhắn lại, cả Thu điếu nhắn tin em Vân cũng không nhắn lại (nghe kể đến đây mình đưa ra viễn cảnh em ấy bị mất máy điện thoại), nhưng trời ạ, sự thật là hôm ấy em vừa nạp thẻ 50k, gọi điện về cho thằng Tùng, hết tiền luôn, chả còn để mà reply cho các chị. Xin hỏi có gáo nước nào lạnh hơn thế không, dội ngay vào cái đầu đang sốt 38 độ của tôi hộ với, ít ra thì nó cũng ấm hơn cái \u0026ldquo;gáo nước\u0026rdquo; này.\u003cbr\u003e\nTừ lúc nghe chị Ngọc nói vậy, tôi chán hẳn, chả có hứng thú với cái gì nữa, chơi game online cho đỡ chán, bấm tê cả tay, chả đỡ mấy.\u003cbr\u003e\nThôi vậy, mình là con trai kia mà. \u0026ldquo;Thì thôi Vân nhé em đã quên thì anh cũng không thèm nhớ nữa\u0026rdquo;. Đẩy Vân ra khỏi bộ nào một cách triệt để, triệt để triệt để, cay lắm rồi, càng nghĩ càng cay.\u003cbr\u003e\nA cay ơi, mai sau em lớn làm người tự do ?\u003cbr\u003e\nĐảng cộng sản ơn, a cay lớn rồi dân ta được tự do chưa ?\u003c/p\u003e","title":"Chuyện kể rằng"},{"content":"\nList friend có nhiều bạn online quá, nhìn mà sướng, nhưng…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/12/nhi%E1%BB%81u-qua/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/12/nhi%E1%BB%81u-qua/nhieuban.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eList friend có nhiều bạn online quá, nhìn mà sướng, nhưng…\u003c/p\u003e","title":"Nhiều quá"},{"content":"http://www.vtv.vn/vi-VN/chinhtrixahoi/2006/11/110402.vtv\ntình hình là có vài hôm đoạn Phạm Văn Đồng bị cấm, mà mình thì buộc phải cắt qua đoạn này, cấm từ 6h tới 23h mới kinh chứ. Làm thế nào nhỉ, có một cách khá hay là ra ngay cửa hàng cơ khí, sắm con biển số APEC-6868 gắn vào cái xe cào cào của mình, lúc ấy thì vào đường cấm tẹt. Bà con nghĩ sao, chỉ sợ biển đẹp quá các chú phóng viên lại xô đến phỏng vấn thì phiền 😀\nhôm qua trường KHTN quái đản cực, chính xác là cái chỗ gửi xe của bọn đấy, trông xe gì mà đề biển: “mất xe không chịu trách nhiệm, ai không khóa xe phạt 5000đ”, xe mình làm cóc có khóa, may mà bọn nó không phạt 😀 . Mà bọn đấy mất xe ko chịu trách nhiệm thật đấy ạ, em lấy xe ra chúng không thèm nhìn số đâu, thế thì ghi số làm quái gì nhỉ ? Hóa ra cái bọn trông xe không bán vé tháng ở trường mình vẫn còn tử tế :???\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/11/c%E1%BA%A5m-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-apec/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.vtv.vn/vi-VN/chinhtrixahoi/2006/11/110402.vtv\"\u003ehttp://www.vtv.vn/vi-VN/chinhtrixahoi/2006/11/110402.vtv\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\ntình hình là có vài hôm đoạn Phạm Văn Đồng bị cấm, mà mình thì buộc phải cắt qua đoạn này, cấm từ 6h tới 23h mới kinh chứ. Làm thế nào nhỉ, có một cách khá hay là ra ngay cửa hàng cơ khí, sắm con biển số \u003cstrong\u003eAPEC-6868\u003c/strong\u003e gắn vào cái xe cào cào của mình, lúc ấy thì vào đường cấm tẹt. Bà con nghĩ sao, chỉ sợ biển đẹp quá các chú phóng viên lại xô đến phỏng vấn thì phiền 😀\u003cbr\u003e\n hôm qua trường KHTN quái đản cực, chính xác là cái chỗ gửi xe của bọn đấy, trông xe gì mà đề biển: “mất xe không chịu trách nhiệm, ai không khóa xe phạt 5000đ”, xe mình làm cóc có khóa, may mà bọn nó không phạt 😀 . Mà bọn đấy mất xe ko chịu trách nhiệm thật đấy ạ, em lấy xe ra chúng không thèm nhìn số đâu, thế thì ghi số làm quái gì nhỉ ? Hóa ra cái bọn trông xe không bán vé tháng ở trường mình vẫn còn tử tế :???\u003c/p\u003e","title":"cấm đường APEC"},{"content":"Tối qua bị ốm, ngủ li bì từ tối tới 7 rưỡi sáng mới lóc cóc dậy vì hẹn với chị Huyền Anh.\nTưởng chị ấy đưa mình đi đâu, hóa ra là đến một buổi hội thảo giới thiệu của “tập đoàn quốc tế Thiên Sư”. Mình từng được đưa đến một buổi OPP của Sinh Lợi rồi nên cũng có chút kinh nghiệm, hội thảo của Thiên Sư cũng có sự giống và sự khác nhau so với của Sinh Lợi. Ta cùng so sánh nhá.\n– Đầu tiên là về quy mô, quy mô của Sinh Lợi thì quả là hoành tráng, cả một sân rộng toàn ô tô chở dân các tỉnh khác về. Hội trường thì to oành, còn ở Thiên Sư có vẻ “ấm cúng gia đình” hơn, phòng nhỏ, khoảng hai chục người. Đồng chí dẫn chương trình thì da đen miệng rộng, xấu hoắc, nhưng ta không quan tâm lắm chuyện đẹp xấu ở đây.\n– Về hội thảo thì phong cách trình bày cũng khá giống với bên Sinh Lợi, hình như công ty bán hàng đa cấp nào cũng có kiểu trình bày như thế hay sao ấy. Vỗ tay liên hồi, có mấy ông gà nhà ở dưới vỗ tay rõ to, hơi lố bịch một tý. Đầu tiên cũng là một anh lên giới thiệu sự nguy hiểm của “cuộc sống không Thiên Sư” – bên Sinh Lợi cũng có một đồng chí lên thuyết trình về sự cần thiết của máy tạo Ôzôn, hehe – anh này nói về sự quan trọng, cần thiết của Canxi cực hay và khoa học, liệt kê một đống bệnh do\nthiếu canxi hay đến nỗi lúc ngồi đó mình có cảm giác muốn vồ ngay túi canxi và dốc thẳng 1kg vào bụng cho nó bù lượng canxi thiếu hụt. Và buổi trưa mình phải mua ngay mấy túi sữa, cung cấp canxi kẻo lâu quá không uống sữa.\n– Sau khi anh này nói xong thì một chị lên nói về hình thức bán hàng đa cấp, giống Sinh Lợi luôn, nhưng bên Sinh Lợi nói chuyên nghiệp hơn, mặc dù vậy thì chị này lại được ưu điểm là có vẻ dễ tin tưởng hơn bên Sinh Lợi. Bởi vì không có ai là hoàn hảo nên từ một vài lỗi trong bài nói của chị Trang thì mình thấy nó thân thiện hơn: giám đốc của công ty cafe Trung Nguyên là Đăng Lê Nguyên Vũ thì chị ấy nói thành Nguyễn Lê Ngọc Vũ, kể ra cũng hơi lố bị khi phạm cái lỗi này khi mà mình khá thần tượng Đặng Lê Nguyên Vũ, nói sai tên thần tượng của người ta thì… Cái thứ hai là khi chị ấy nói về quy mô của công ty phủ sóng trên “204 nước và khu vực”, chính xác thì phải là “204 nước và vùng lãnh thổ”, cái thứ ba khi chị ấy kể ông Góp ba chốp cũng từng dùng thuốc của Thiên Sư và rất thích, chị ấy bảo dùng là “tổng thống Gópbachốp”, theo những gì mình biết thì Gópbachốp là tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô, còn thống tổng đầu tiên của Nga là Yensin chứ nhỉ ?\n– Trong tài liệu mà chị Huyền Anh đưa cho mình, có một câu “Cả đời đi kiếm tiền hay kiếm tiền cho cả đời”, câu này Sinh Lợi cũng dùng, mà mình thì ghét Sinh Lợi nên cái gì làm mình liên tưởng tới Sinh Lợi là mình không thích (cũng giống như mình vẫn còn thích em Vân nên cái gì làm mình liên tưởng tới Vân là mình quý :D). Và nói chung là chị Huyền Anh áp dụng khá tốt cái hướng dẫn trong tài liệu trong việc mời mình đi nghe hội thảo, hìhì.\nMột số suy nghĩ chưa kịp nói: các đồng chí ở đó cứ liên tục nhắc đến sự nghiệp Thiên Sư, tạo cho bạn một sự nghiệp vững chắc,… rồi lại còn kể ra hàng loạt ví dụ đang có công ăn việc làm ổn định nhảy sang Thiên Sư làm, rồi nhận ô tô, rồi lương 120 triệu một tháng… Đầu tiên là về “sự nghiệp Thiên Sư”, chị Trang ơi, chị ăn Thiên Sư, chị ngủ Thiên Sư, lúc nào cũng Thiên Sư, Thiên Sử ở 204 quốc gia và vùng lãnh thổ, Thiên Sư mang lại sức khỏe cho hàng triệu người, làm giàu cho hàng triệu người. Nhưng Thiên Sư là của Trung Quốc, chị thì em không biết nhưng em thì em có một sự tự tôn dân tộc rất lớn, tại sao Trung Quốc có mà chúng ta không có ? Tại sao Trung Quốc có những công ty bán hàng đa cấp to lớn và Việt Nam thì không có ? Tại sao chúng ta phải đi làm giàu cho những ông chủ Trung Quốc ? Tại sao tại sao ? Rồi chuyện cô giáo Thái, giáo viên ở trường Ngoại ngữ biết 3 ngoại ngữ Trung Pháp Anh, đi lĩnh lương hộ bạn thấy bạn có lương 120 triệu/tháng, về mất ăn mất ngủ luôn. Đánh giá: “lóa mắt vì tiền”. Có nhất thiết phải mất ăn mất ngủ thế không ? Trong thời đại ngày nay, ai giỏi, biết nắm cơ hội thì người đó giàu, thế thôi. Và cô giáo Thái đó sau khi sang Malaysia thì nghe nói giờ cũng đã chớp được cơ hội và cũng đã giàu. Chúc mừng cô.\nSau khi về nhà, tìm kiếm trong google thì vào được trang của Thiên Sư Việt Nam, tên của nó là Tianshi, thấy cái trang này có vẻ không cập nhật lắm, chị Trang nói nó xuất hiện ở 204 quốc gia và vùng lãnh thổ mà trong website chỉ thấy nói tiêu thụ ở 190 quốc gia và khu vực, có chi nhánh ở 103 quốc gia. Rồi thì vô số trang vẫn còn đang xây dựng. Chán! Với một netizen như mình thì website không ấn tượng tức là công ty không ấn tượng.\nĐiều cuối cùng em muốn nói là em cảm ơn chị Huyền Anh, qua buổi chia sẻ ngày hôm nay mình được nhắc nhở về sự quan trọng của canxi, cũng như sự quan trọng của sức khỏe, cái này thì công nhận là các anh chị ở đó nói rất hay và chính xác. Mình rất thích cái so sánh số 10000000000000000 ấy. Nếu có thời gian thì mình sẽ tiếp tục đến tham gia và in tài liệu, phản biện lại những gì các đồng chí ấy trình bày, còn nếu bận quá thì đành chịu. Tất nhiên sẽ tự đến chứ cứ bảo chị Huyền Anh xế thì cũng ngại lắm.\nMột vài link nếu ai quan tâm;\nhttp://portal.tiens.com/portal/page?_pageid=102,125156\u0026amp;_dad=portal\u0026amp;_schema=PORTAL\nhttp://www.vietnamnet.vn/xahoi/2003/1/1625/\nhttp://www.vietnamnet.vn/kinhte/diembao/2003/12/41615/\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=32831\u0026amp;ChannelID=3\nhttp://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=1104\u0026amp;ChannelID=11\nCác thông tin về Thiên Sư trên báo điện tử cũng khá cũng, mới nhất là 2003,\ntopic thảo luận khá mới trong diễn đàn giải pháp thị trường\nhttp://forum.mquiz.net/forums/thread/6874.aspx\nbài viết khá uy tín của ykhoa.net\nhttp://www.ykhoanet.com/SKDS/KHAO-CUU/99-15.html\nvào google, tìm kiếm với từ khóa “công ty Thiên Sư” (có ngoặc kép), sẽ tìm thấy toàn thông tin không hay ho mấy. Mặc dù vậy, lý thuyết hay khác với thực tế (như hôm qua mình đi thực tập vật lý, lý thuyết không khớp với thực hành). Mình đọc trên net có thể thấy thế này thế kia, nhưng vẫn có những người dùng thực phẩm bổ xung thấy rất tốt, vẫn có những người kiếm 1000$ mỗi tháng. Và cuối cùng, cho tới trước lúc Sinh Lợi bị rút giấy phép thì vẫn có những người thu hàng trăm triệu mỗi tháng từ việc bán hàng với “giá cắt cổ”.\nBình luận (3) hnA nếyuH — 2006-11-11 02:20\nuhm…cam nhan cua em rat sat’ xao…biet fai noi the nao nhi? ai cung du’ng ma ai cung ko du’ng …moi nguoi 1 quan diem nhung cung rat vui vi su nhan xet cua em duoi goc nhi`n cuoc song cua dan 8x …chuc em se thanh cong va luon vui ve trong cuoc song ! Ma chi thay blog cua em luc nao viet nghe cung mang nhieu tu tuong chi’nh tri ! duoc day ! ^*\nhnA nếyuH — 2006-11-13 08:43\npotay.com ! tai lo xo tai kia roi lai noi’ linh ta linh tinh \u0026gt;_\u0026lt;\nhnA nếyuH — 2006-11-15 08:39\nchi hoi buo`n ve em day ! hom do ro rang la chi nghe ten bac ay ko fai la Viet ma la bac Hai …em hieu khong ??? T_T …em thoi di nhe’ !!! cam on em nhieu…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/11/s%E1%BB%A9c-kh%E1%BB%8Fe-ti%E1%BB%81n-b%E1%BA%A1c/","summary":"\u003cp\u003eTối qua bị ốm, ngủ li bì từ tối tới 7 rưỡi sáng mới lóc cóc dậy vì hẹn với chị Huyền Anh.\u003cbr\u003e\nTưởng chị ấy đưa mình đi đâu, hóa ra là đến một buổi hội thảo giới thiệu của “tập đoàn quốc tế Thiên Sư”. Mình từng được đưa đến một buổi OPP của Sinh Lợi rồi nên cũng có chút kinh nghiệm, hội thảo của Thiên Sư cũng có sự giống và sự khác nhau so với của Sinh Lợi. Ta cùng so sánh nhá.\u003cbr\u003e\n– Đầu tiên là về quy mô, quy mô của Sinh Lợi thì quả là hoành tráng, cả một sân rộng toàn ô tô chở dân các tỉnh khác về. Hội trường thì to oành, còn ở Thiên Sư có vẻ “ấm cúng gia đình” hơn, phòng nhỏ, khoảng hai chục người. Đồng chí dẫn chương trình thì da đen miệng rộng, xấu hoắc, nhưng ta không quan tâm lắm chuyện đẹp xấu ở đây.\u003cbr\u003e\n– Về hội thảo thì phong cách trình bày cũng khá giống với bên Sinh Lợi, hình như công ty bán hàng đa cấp nào cũng có kiểu trình bày như thế hay sao ấy. Vỗ tay liên hồi, có mấy ông gà nhà ở dưới vỗ tay rõ to, hơi lố bịch một tý. Đầu tiên cũng là một anh lên giới thiệu sự nguy hiểm của “cuộc sống không Thiên Sư” – bên Sinh Lợi cũng có một đồng chí lên thuyết trình về sự cần thiết của máy tạo Ôzôn, hehe – anh này nói về sự quan trọng, cần thiết của Canxi cực hay và khoa học, liệt kê một đống bệnh do\u003cbr\u003e\nthiếu canxi hay đến nỗi lúc ngồi đó mình có cảm giác muốn vồ ngay túi canxi và dốc thẳng 1kg vào bụng cho nó bù lượng canxi thiếu hụt. Và buổi trưa mình phải mua ngay mấy túi sữa, cung cấp canxi kẻo lâu quá không uống sữa.\u003cbr\u003e\n– Sau khi anh này nói xong thì một chị lên nói về hình thức bán hàng đa cấp, giống Sinh Lợi luôn, nhưng bên Sinh Lợi nói chuyên nghiệp hơn, mặc dù vậy thì chị này lại được ưu điểm là có vẻ dễ tin tưởng hơn bên Sinh Lợi. Bởi vì không có ai là hoàn hảo nên từ một vài lỗi trong bài nói của chị Trang thì mình thấy nó thân thiện hơn: giám đốc của công ty cafe Trung Nguyên là Đăng Lê Nguyên Vũ thì chị ấy nói thành Nguyễn Lê Ngọc Vũ, kể ra cũng hơi lố bị khi phạm cái lỗi này khi mà mình khá thần tượng Đặng Lê Nguyên Vũ, nói sai tên thần tượng của người ta thì… Cái thứ hai là khi chị ấy nói về quy mô của công ty phủ sóng trên “204 nước và khu vực”, chính xác thì phải là “204 nước và vùng lãnh thổ”, cái thứ ba khi chị ấy kể ông Góp ba chốp cũng từng dùng thuốc của Thiên Sư và rất thích, chị ấy bảo dùng là “tổng thống Gópbachốp”, theo những gì mình biết thì Gópbachốp là tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô, còn thống tổng đầu tiên của Nga là Yensin chứ nhỉ ?\u003cbr\u003e\n– Trong tài liệu mà chị Huyền Anh đưa cho mình, có một câu “Cả đời đi kiếm tiền hay kiếm tiền cho cả đời”, câu này Sinh Lợi cũng dùng, mà mình thì ghét Sinh Lợi nên cái gì làm mình liên tưởng tới Sinh Lợi là mình không thích (cũng giống như mình vẫn còn thích em Vân nên cái gì làm mình liên tưởng tới Vân là mình quý :D). Và nói chung là chị Huyền Anh áp dụng khá tốt cái hướng dẫn trong tài liệu trong việc mời mình đi nghe hội thảo, hìhì.\u003cbr\u003e\nMột số suy nghĩ chưa kịp nói: các đồng chí ở đó cứ liên tục nhắc đến sự nghiệp Thiên Sư, tạo cho bạn một sự nghiệp vững chắc,… rồi lại còn kể ra hàng loạt ví dụ đang có công ăn việc làm ổn định nhảy sang Thiên Sư làm, rồi nhận ô tô, rồi lương 120 triệu một tháng… Đầu tiên là về “sự nghiệp Thiên Sư”, chị Trang ơi, chị ăn Thiên Sư, chị ngủ Thiên Sư, lúc nào cũng Thiên Sư, Thiên Sử ở 204 quốc gia và vùng lãnh thổ, Thiên Sư mang lại sức khỏe cho hàng triệu người, làm giàu cho hàng triệu người. Nhưng Thiên Sư là của Trung Quốc, chị thì em không biết nhưng em thì em có một sự tự tôn dân tộc rất lớn, tại sao Trung Quốc có mà chúng ta không có ? Tại sao Trung Quốc có những công ty bán hàng đa cấp to lớn và Việt Nam thì không có ? Tại sao chúng ta phải đi làm giàu cho những ông chủ Trung Quốc ? Tại sao tại sao ? Rồi chuyện cô giáo Thái, giáo viên ở trường Ngoại ngữ biết 3 ngoại ngữ Trung Pháp Anh, đi lĩnh lương hộ bạn thấy bạn có lương 120 triệu/tháng, về mất ăn mất ngủ luôn. Đánh giá: “lóa mắt vì tiền”. Có nhất thiết phải mất ăn mất ngủ thế không ? Trong thời đại ngày nay, ai giỏi, biết nắm cơ hội thì người đó giàu, thế thôi. Và cô giáo Thái đó sau khi sang Malaysia thì nghe nói giờ cũng đã chớp được cơ hội và cũng đã giàu. Chúc mừng cô.\u003cbr\u003e\nSau khi về nhà, tìm kiếm trong google thì vào được trang của Thiên Sư Việt Nam, tên của nó là Tianshi, thấy cái trang này có vẻ không cập nhật lắm, chị Trang nói nó xuất hiện ở 204 quốc gia và vùng lãnh thổ mà trong website chỉ thấy nói tiêu thụ ở 190 quốc gia và khu vực, có chi nhánh ở 103 quốc gia. Rồi thì vô số trang vẫn còn đang xây dựng. Chán! Với một netizen như mình thì website không ấn tượng tức là công ty không ấn tượng.\u003cbr\u003e\nĐiều cuối cùng em muốn nói là em cảm ơn chị Huyền Anh, qua buổi chia sẻ ngày hôm nay mình được nhắc nhở về sự quan trọng của canxi, cũng như sự quan trọng của sức khỏe, cái này thì công nhận là các anh chị ở đó nói rất hay và chính xác. Mình rất thích cái so sánh số 10000000000000000 ấy. Nếu có thời gian thì mình sẽ tiếp tục đến tham gia và in tài liệu, phản biện lại những gì các đồng chí ấy trình bày, còn nếu bận quá thì đành chịu. Tất nhiên sẽ tự đến chứ cứ bảo chị Huyền Anh xế thì cũng ngại lắm.\u003cbr\u003e\nMột vài link nếu ai quan tâm;\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://portal.tiens.com/portal/page\"\u003ehttp://portal.tiens.com/portal/page\u003c/a\u003e?_pageid=102,125156\u0026amp;_dad=portal\u0026amp;_schema=PORTAL\u003c/p\u003e","title":"Sức khỏe – tiền bạc"},{"content":"Diễn đàn đã trở lại, hỡi những đứa con của trường chuyên Vĩnh Phúc yêu quý, truy cập và làm gì đi chứ !!! ^_^\nBình luận (4) Khi — 2006-11-10 07:18\nVui qua, dien dan da hoat dong tro lai roi, phai vao ngay thoi.ThankS!\nKiwi4ever — 2006-11-11 09:50\nCái ảnh quen quen :P. Mới có 18mem thôi nhóc …\nMr Free — 2006-11-11 12:13\nem mất hết ảnh lên mượn tạm mấy cái bên blog của anh.\nta có lẽ ra lời kêu gọi, ai có ảnh của trường thì chia sẻ hết đi !!!!\nKhi — 2006-11-14 01:19\nkeu goi roi, nhieu nguoi che bai qua,tuc qua\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/09/httpwwwchuyenvinhphuccom/","summary":"\u003cp\u003eDiễn đàn đã trở lại, hỡi những đứa con của trường chuyên Vĩnh Phúc yêu quý, truy cập và làm gì đi chứ !!! ^_^\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-QRG6IVojfqJ4_UVr4TJ5Z3DYvg--?cq=1\"\u003eKhi\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-10 07:18\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVui qua, dien dan da hoat dong tro lai roi, phai vao ngay thoi.ThankS!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-2ePzu3I6crGHMKQ5Rq6Qm8WH7w--?cq=1\"\u003eKiwi4ever\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-11 09:50\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCái ảnh quen quen :P. Mới có 18mem thôi nhóc …\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-11 12:13\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eem mất hết ảnh lên mượn tạm mấy cái bên blog của anh.\u003cbr\u003e\nta có lẽ ra lời kêu gọi, ai có ảnh của trường thì chia sẻ hết đi !!!!\u003c/p\u003e","title":"http://www.chuyenvinhphuc.com"},{"content":" Bình luận (1) anticlockwise_feb — 2006-11-08 04:09\nChúc mừng ước mơ lớn 11 năm đã trở thành hiện thực\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/08/chuc-m%E1%BB%ABng-vi%E1%BB%87t-nam/","summary":"\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-1\"\u003eBình luận (1)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-6sl2ygEwdbIUwBu3QvXNy3OgCgrHdounmw--?cq=1\"\u003eanticlockwise_feb\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-11-08 04:09\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChúc mừng ước mơ lớn 11 năm đã trở thành hiện thực\u003c/p\u003e","title":"Chúc mừng Việt Nam"},{"content":"Lớp có 62, hôm nay văn phòng khoa xuống điểm danh, đếm được 47, cô giáo có vẻ khá gay gắt mỉa mai lớp mình, tức thế chứ. Nào là lớp trưởng phải nhắc nhở các bạn, lớp này hôm nào đi học cũng chỉ có khoảng thế thế thôi.v.v. Lúc đầu mình nghĩ: cô giáo thật khó tính, nó đi học bao nhiêu kệ nó chứ, nghỉ quá thì cô cứ cấm thi, nhắc nhở làm quái gì, mệt! Nhưng rồi nghĩ kĩ, và tự hỏi: “Sinh viên, thanh niên là thế hệ tương lai của đất nước, vậy đất nước hi vọng gì ở những sinh viên Công nghệ ta? Cụ thể là K50CC”. Đã vào khoa CNTT của ĐHCN thì hai năm nay lúc nào cũng 25,5 trở lên. Vậy mà vào được rồi thì… 28, 28,5 cũng thi lại, học lại, xuống K như thường. 68 sinh viên mà có duy nhất một người trên 8 phẩy. Đất nước hi vọng gì ở một lớp sinh viên đến lớp ngủ nhiều hơn nghe giảng, nếu không\nngủ thì lại nói chuyện, chán ! Thầy dạy kiểu “truyền thống” thì bảo là chán, đọc chép, ghét (đúng là ghét thật, đã vậy lại còn nói bé, ngứa mắt, chả hiểu cái quái gì), thầy dạy kiểu mới thì lại không chịu đọc tài liệu từ nhà, khiến thầy dù rất nhiệt tình cũng nản. Buồn nhỉ.\nÔi đất nước hi vọng gì ở thế hệ mà tuần chỉ tập thể dục có 1 buổi, tập thì ít mà ngồi nghỉ thì nhiều, một thế hệ yếu ớt vì giáo dục thể chất ở ĐH.\nCòn mình, mình làm gì được khi không thể kiểm soát sự “nghiện máy tính” của bản thân, lúc nào ngồi vào máy tính là không thể rời, cố gắng lắm mà 2-3h mới đi ngủ, sáng hôm sau dậy đi học thì mệt mỏi, mệt mỏi. Mình hi vọng gì ở mình ????\nBình luận (2) HOANG HANH — 2006-11-09 10:19\nbuc xuc nhi!? Cong nhan la he thống giáo dục ở VN còn nhiều cái sự đáng buồn lắm! Nhưng tớ nghĩ cái chính là mình thôi! Kẻ thù lớn nhất là chính bản thân mình mà! Chúc cậu sớm vượt wa được chính mình và làm được nhữg điều mình muốn!\nMr Free — 2006-11-10 12:52\nUh, thanks a lot !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/08/vi%E1%BB%87t-nam-%C6%A1i-hi-v%E1%BB%8Dng-gi/","summary":"\u003cp\u003eLớp có 62, hôm nay văn phòng khoa xuống điểm danh, đếm được 47, cô giáo có vẻ khá gay gắt mỉa mai lớp mình, tức thế chứ. Nào là lớp trưởng phải nhắc nhở các bạn, lớp này hôm nào đi học cũng chỉ có khoảng thế thế thôi.v.v. Lúc đầu mình nghĩ: cô giáo thật khó tính, nó đi học bao nhiêu kệ nó chứ, nghỉ quá thì cô cứ cấm thi, nhắc nhở làm quái gì, mệt! Nhưng rồi nghĩ kĩ, và tự hỏi: “Sinh viên, thanh niên là thế hệ tương lai của đất nước, vậy đất nước hi vọng gì ở những sinh viên Công nghệ ta? Cụ thể là K50CC”. Đã vào khoa CNTT của ĐHCN thì hai năm nay lúc nào cũng 25,5 trở lên. Vậy mà vào được rồi thì… 28, 28,5 cũng thi lại, học lại, xuống K như thường.  68 sinh viên mà có duy nhất một người  trên 8 phẩy. Đất nước hi vọng gì ở một lớp sinh viên đến lớp ngủ nhiều hơn nghe giảng, nếu không\u003cbr\u003e\nngủ thì lại nói chuyện, chán ! Thầy dạy kiểu “truyền thống” thì bảo là chán, đọc chép, ghét (đúng là ghét thật, đã vậy lại còn nói bé, ngứa mắt, chả hiểu cái quái gì), thầy dạy kiểu mới thì lại không chịu đọc tài liệu từ nhà, khiến thầy dù rất nhiệt tình cũng nản. Buồn nhỉ.\u003cbr\u003e\nÔi đất nước hi vọng gì ở thế hệ mà tuần chỉ tập thể dục có 1 buổi, tập thì ít mà ngồi nghỉ thì nhiều, một thế hệ yếu ớt vì giáo dục thể chất ở ĐH.\u003cbr\u003e\nCòn mình, mình làm gì được khi không thể kiểm soát sự “nghiện máy tính” của bản thân, lúc nào ngồi vào máy tính là không thể rời, cố gắng lắm mà 2-3h mới đi ngủ, sáng hôm sau dậy đi học thì mệt mỏi, mệt mỏi. Mình hi vọng gì ở mình ????\u003c/p\u003e","title":"Việt Nam ơi, hi vọng gì…"},{"content":"Hôm trước đi về quê, ngồi trên xe bus nhìn những chiếc xe con bóng loáng mang biển số APEC-024, APEC -28… bỗng có cảm giác gì đó là là, về nhà xem tivi, thấy tuyên truyền cho APEC ác thật,\nAPEC là hội nghị quốc tế lớn nhất từ trước tới nay mà VN từng tổ chức, ghê răng nhỉ.\nNói vớ vỉn ngoài lề tí, giờ vào chủ đề mà cái tiêu đề nêu ra. Tôi cần gì nhỉ ? Cũng cái hôm đi về quê ấy, đọc sách chán ngồi nghĩ vu vơ bỗng mong muốn vô cùng có một người “đồng chí”. Tôi cần một người bạn gái để chia sẻ, tâm sự, động viên, nhưng một người đồng chí, tôi còn cần hơn, hay một đối thủ nhỉ, để cộng tác, để ganh đua, để cùng nhau đi chỗ này chỗ kia. Tôi cũng cần một cái máy tính mới, để đỡ phải phát điên lên vì chờ đợi nhưng tôi vẫn cần một người đồng chí hơn, để cùng tôi ước mơ, cùng tôi hiện thực hóa những ước mơ đó. Các chị rất tốt với em, các chị cũng rất thông minh, hiểu biết nhưng các chị là các chị, không phải (hay chưa phải) là đồng chí. Các chị làm sao cùng em làm bài tập C++, cùng em đi đến hội sinh viên, hé hé, các chị bận lắm !\nNói chung một người đồng chí là rất cần, nhưng chẳng biết kiếm thế nào. Đành bó tay vậy.\nCòn về một số nhu cầu khác, nhu cầu vật chất chẳng hạn, thay máy tính là một yêu cầu rất bức thiết, cuộc sống của mình đã gắn liền với cái máy tính mất rồi. Không có nó mình sẽ hoàn toàn khác mình :)). Vì thế mình rất cần máy tính nhanh hơn, nhiều Ram hơn, ^_^, điện thoại cũng cần nữa, bạn gái cũng cần lắm lắm. Biết kiếm thứ gì trước tiên đây ? Giá như có thể kiếm được một cô bạn gái đủ thông minh, đủ ham đọc sách để là đồng chí, đủ xinh đẹp để mình có thể tinh vi, đủ nhiều tiền để mua máy tính và di động cho mình, vậy thì tuyệt nhỉ :))\nBình luận (7) Khi — 2006-11-06 04:47\nTham vong nho*. Kiem dc mot co gai the thi tuyet qua. Co len!\nanticlockwise_feb — 2006-11-06 07:15\nXin em, đừng có bức xúc như thế chứ, cứ từ từ rồi sẽ tìm được 1 “đồng chí” như em mong muốn thôi, sự đời là hay có cái kiểu “dục tốc bất đạt” lắm, em cứ bình tĩnh đi, người như em thì yên tâm sẽ có lúc có cô bạn gái đủ thông minh, đủ ham đọc sách để là đồng chí, đủ xinh đẹp để mình có thể tinh vi, đủ nhiều tiền để mua máy tính và di động cho em tự tìm đến với em thôi, nhưng chưa phải bây giờ, cố gắng đợi cô ấy nhé!\n^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-11-07 01:36\nno word to say,try and try your best!ma chi thuy goi ban la “ga” la sao?ban la meo co ma？？？\nTình Vô Người — 2006-11-07 06:23\nkhổ thân thằng bé, tìm đồng chí mà các “bạn đọc” lại ép sang xu thế tìm người yêu, hehhe\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-07 12:12\nngoc oi may noi vay cung de dong vien “thai ga” thui, cac cu cung noi rui “get cua nao troi trao cua ay” chu dau phai”thich cua nao troi trao cua ay dau”/hii khong nen doi hoi qua cao.Nguoi chi iu chi can chap nhan dc khiem khuyen va iu chi la ok lam rui!\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-08 02:34\ncó thật là không thích con gai xinh không?\nMr Free — 2006-11-08 12:22\nmọi người ơi là mọi người ơi, nói thì nói thế thôi, chứ làm sao mà kiếm được bạn gái đây. Làm gì có cô gái nào mặc váy dài quá gối (cho nó hiền lành) đi xe Vespa (cho nó sành điệu) lại thích đọc sách chứ (cá tính thông minh), nhất là sách chính trị xã hội. Với lại tớ thề là tớ mê hi-tech hơn girl xinh, hì 🙂 Một lần, tớ đi xe bus 07, đi qua chỗ Nguyễn Văn Huyên, đọc sách chán (lúc nào đi xe bus cũng cố đọc sách, bắt chước Tây cho nó văn minh :)), ngẩng lên thì nhìn thấy một bạn (hay chị, em) rất chi là xinh xắn đang đứng cửa chuẩn bị xuống, mình nhìn không chớp mắt, hihi, nhưng đến khi xe đi qua chỗ BEN COMPUTER, tớ liền quay sang nhìn máy tính với màn hình LCD, và tự cười mình: máy tính hấp dẫn hơn con gái. Các bạn gái nghe xong đừng tự ái nhé, nhìn cái màn hình LCD với đôi mắt trong veo của các bạn tớ vẫn chưa biết chọn cái nào đâu :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/06/toi-c%E1%BA%A7n-gi/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHôm trước đi về quê, ngồi trên xe bus nhìn những chiếc xe con bóng loáng mang biển số APEC-024, APEC -28… bỗng có cảm giác gì đó là là, về nhà xem tivi,  thấy tuyên truyền cho APEC ác thật,\u003cbr\u003e\n APEC là hội nghị quốc tế lớn nhất từ trước tới nay mà VN từng tổ chức, ghê răng nhỉ.\u003cbr\u003e\nNói vớ vỉn ngoài lề tí, giờ vào chủ đề mà cái tiêu đề nêu ra. Tôi cần gì nhỉ ? Cũng cái hôm đi về quê ấy, đọc sách chán ngồi nghĩ vu vơ bỗng mong muốn vô cùng có một người “đồng chí”. Tôi cần một người bạn gái để chia sẻ, tâm sự, động viên, nhưng một người đồng chí, tôi còn cần hơn, hay một đối thủ nhỉ, để cộng tác, để ganh đua, để cùng nhau đi chỗ này chỗ kia. Tôi cũng cần một cái máy tính mới, để đỡ phải phát điên lên vì chờ đợi nhưng tôi vẫn cần một người đồng chí hơn, để cùng tôi ước mơ, cùng tôi hiện thực hóa những ước mơ đó. Các chị rất tốt với em, các chị cũng rất thông minh, hiểu biết nhưng các chị là các chị, không phải (hay chưa phải) là đồng chí. Các chị làm sao cùng em làm bài tập C++, cùng em đi đến hội sinh viên, hé hé, các chị bận lắm !\u003cbr\u003e\n Nói chung một người đồng chí là rất cần, nhưng chẳng biết kiếm thế nào. Đành bó tay vậy.\u003cbr\u003e\n Còn về một số nhu cầu khác, nhu cầu vật chất chẳng hạn, thay máy tính là một yêu cầu rất bức thiết, cuộc sống của mình đã gắn liền với cái máy tính mất rồi. Không có nó mình sẽ hoàn toàn khác mình :)). Vì thế mình rất cần máy tính nhanh hơn, nhiều Ram hơn, ^_^, điện thoại cũng cần nữa, bạn gái cũng cần lắm lắm. Biết kiếm thứ gì trước tiên đây ? Giá như có thể kiếm được một cô bạn gái đủ thông minh, đủ ham đọc sách để là đồng chí, đủ xinh đẹp để mình có thể tinh vi, đủ nhiều tiền để mua máy tính và di động cho mình, vậy thì tuyệt nhỉ :))\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Tôi cần gì ?"},{"content":"Hãy tưởng tượng bạn là một sinh viên người Nghệ An đang học tại HN (nhớ là phải Nghệ An đấy nhé, Hà Tĩnh là không được đâu). Bạn hết tiền, gọi điện cho bố bảo bố gửi cho bạn 4 triệu. Ok, bố bạn ra ngân hàng và gửi cho\nbạn 4 triệu (tất nhiên là 4 triệu đồng VN rồi). Vấn đề là đến lúc bạn ra rút tiền ở máy ATM, bạn thấy tài khoản của bạn có 48 tỉ đồng VN. Bạn sẽ nghĩ gì và bạn sẽ là gì ? Tôi thì tôi sẽ nghĩ ngay vài giả thiết: chắc bọn mafia gửi nhầm vào tài khỏan của mình, keke, mà ở VN làm gì có mafia, hay chắc mấy bố đảng viên hối lộ nhau đây mà, kệ xác, mình vớ bẩm cái đã. Rồi bạn rút ngay 7 triệu tiêu xài. Đến lớp, bạn kể với bọn bạn, chúng nó không tin, bạn rút ngay ra 7 triệu đập vào mặt thằng nào không tin, đáng ra như ngày xưa 7 triệu đập vào mặt là gẫy ngay mấy cái răng, nhưng bây giờ còn có 14 tờ pôlime thôi nên nó chỉ hơi rát rát cái má. Thế là cả lũ đi ăn nhậu tả lả. Rồi rút tiền mua vài con laptop, di động, mua luôn con SH cho nó kinh, tiện thể mua cái nhà 8 mặt tiền ở chỗ Phan Chu Trinh, keke. Nhưng quên mất, bạn là người Nghệ An nên bạn không hoang phí như thế mà bạn gọi ngay về cho bố bạn hỏi : “bố cướp đâu ra lắm tiền thế mà gửi cho con tận 48 tỉ”, bố bạn (vì cũng là người Nghệ An) nên hãi quá, ra ngay chi nhánh VCB: “các ông dở hơi à mà tôi gửi 4 triệu VND lại chuyển thành 4 triệu đô la ÚC, nhà tôi biết tiêu gì cho hết 48 tỉ đây”. Và thế là bọn ngân hàng nó phát hiện ra, nó đòi bạn phải trả lại nó 3 triệu xài hoang, hehe, thế là anh chàng dân Nghệ An phải hò reo bọn bạn “nôn” lại cái bữa nhậu kia, hehe, dân Nghệ An.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/05/n%E1%BA%BFu-b%E1%BA%A1n-la-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-ngh%E1%BB%87-an/","summary":"\u003cp\u003eHãy tưởng tượng bạn là một sinh viên người Nghệ An đang học tại HN (nhớ là phải Nghệ An đấy nhé, Hà Tĩnh là không được đâu). Bạn hết tiền, gọi điện cho bố bảo bố gửi cho bạn 4 triệu. Ok, bố bạn ra ngân hàng và gửi cho\u003cbr\u003e\nbạn 4 triệu (tất nhiên là 4 triệu đồng VN rồi). Vấn đề là đến lúc bạn ra rút tiền ở máy ATM, bạn thấy tài khoản của bạn có 48 tỉ đồng VN. Bạn sẽ nghĩ gì và bạn sẽ là gì ? Tôi thì tôi sẽ nghĩ ngay vài giả thiết: chắc bọn mafia gửi nhầm vào tài khỏan của mình, keke, mà ở VN làm gì có mafia, hay chắc mấy bố đảng viên hối lộ nhau đây mà, kệ xác, mình vớ bẩm cái đã. Rồi bạn rút ngay 7 triệu tiêu xài. Đến lớp, bạn kể với bọn bạn, chúng nó không tin, bạn rút ngay ra 7 triệu đập vào mặt thằng nào không tin, đáng ra như ngày xưa 7 triệu đập vào mặt là gẫy ngay mấy cái răng, nhưng bây giờ còn có 14 tờ pôlime thôi nên nó chỉ hơi rát rát cái má. Thế là cả lũ đi ăn nhậu tả lả. Rồi rút tiền mua vài con laptop, di động, mua luôn con SH cho nó kinh, tiện thể mua cái nhà 8 mặt tiền ở chỗ Phan Chu Trinh, keke. Nhưng quên mất, bạn là người Nghệ An nên bạn không hoang phí như thế mà bạn gọi ngay về cho bố bạn hỏi : “bố cướp đâu ra lắm tiền thế mà gửi cho con tận 48 tỉ”, bố bạn (vì cũng là người Nghệ An) nên hãi quá, ra ngay chi nhánh VCB: “các ông dở hơi à mà tôi gửi 4 triệu VND lại chuyển thành 4 triệu đô la ÚC, nhà tôi biết tiêu gì cho hết 48 tỉ đây”. Và thế là bọn ngân hàng nó phát hiện ra, nó đòi bạn phải trả lại nó 3 triệu xài hoang, hehe, thế là anh chàng dân Nghệ An phải hò reo bọn bạn “nôn” lại cái bữa nhậu kia, hehe, dân Nghệ An.\u003c/p\u003e","title":"Nếu bạn là người Nghệ An"},{"content":"phihongthai.it@gmail.com\nthaimeo412@mail.com\ndichvuhoanhao@gmail.com\ngavimino@gmail.com\nthaimeo0412@yahoo.com.vn\nhongthai.dhcn@yahoo.co.uk\nyuppievietnam@yahoo.com\nyuppie.vietnam@yahoo.com.vn\nđó là những địa chỉ mail mà tớ đang sở hữu, chỉ dùng có cái đầu tiên thôi.\ncái thứ 3 để sau này kinh doanh\ncái thứ tư định tặng em Vân nhưng break up rồi, để làm kỉ niệm thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/04/s%E1%BB%9F-h%E1%BB%AFu-mi%E1%BB%85n-phi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"mailto:phihongthai.it@gmail.com\"\u003ephihongthai.it@gmail.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:thaimeo412@mail.com\"\u003ethaimeo412@mail.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:dichvuhoanhao@gmail.com\"\u003edichvuhoanhao@gmail.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:gavimino@gmail.com\"\u003egavimino@gmail.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:thaimeo0412@yahoo.com.vn\"\u003ethaimeo0412@yahoo.com.vn\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:hongthai.dhcn@yahoo.co.uk\"\u003ehongthai.dhcn@yahoo.co.uk\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:yuppievietnam@yahoo.com\"\u003eyuppievietnam@yahoo.com\u003c/a\u003e\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"mailto:yuppie.vietnam@yahoo.com.vn\"\u003eyuppie.vietnam@yahoo.com.vn\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eđó là những địa chỉ mail mà tớ đang sở hữu, chỉ dùng có cái đầu tiên thôi.\u003cbr\u003e\ncái thứ 3 để sau này kinh doanh\u003cbr\u003e\ncái thứ tư định tặng em Vân nhưng break up rồi, để làm kỉ niệm thôi.\u003c/p\u003e","title":"sở hữu miễn phí"},{"content":"Because We are Vietnamese:.\nKhông có gì quý hơn một người bạn mang sách đến tặng tôi. Vì tôi và cả người bạn ấy đều có được hai thứ. Tình yêu mến và tri thức”. – H.Berson –\nMột cuộc vận động quyên góp sách cho trẻ em vùng sâu vùng xa đang thu hút giới blogger (người viết nhật ký mạng) từ Hà Nội đến TPHCM. Đây là cuộc vận động sách đầu tiên được phát đi trên cộng đồng cư dân mạng VN do cây bút trẻ Nguyễn Thiên Ngân khởi xướng.\nCách đây hơn một tuần, Thiên Ngân post lên blog của mình (nick: Nomad) một bài viết kêu gọi mọi người hãy cùng nhau vun vén những tủ sách để chuyển về vùng sâu vùng xa cho các em thiếu nhi.\nBằng việc kể lại tuổi thơ của mình, Thiên Ngân chia sẻ với cộng đồng blogger những thông tin về những vùng quê còn xa lạ với văn hóa đọc. Thiên Ngân viết: “Từ ngày nhen nhóm ý định làm dự án quyên góp sách, tôi hay rủ bạn bè đi vào những buôn làng xa. Càng đi, tôi càng thấy… thất vọng, nản chí về kế hoạch của mình. Nghèo quá! Cơm còn chưa có mà ăn, lấy đâu thời gian đọc sách”.\nNhưng rồi cũng chính sự nghèo khó, thua thiệt đó càng nung nấu quyết tâm sẽ thực hiện một cuộc vận động sách cho trẻ em vùng nông thôn. Ngân kể: “Có lần trực tiếp tham gia một chuyến tặng các em sách vở và quần áo cũ, tôi thấy bọn nhóc tranh nhau nhiều nhất không phải là bánh kẹo, quần áo, mà là mấy tờ báo Nhi Đồng”. Điều này làm Ngân tin rằng thẳm sâu trong tâm hồn các em, nỗi khát khao được đọc sách đang dào dạt chảy. Ngay lập tức, ý tưởng của Thiên Ngân được cộng đồng mạng chia sẻ, hưởng ứng và “tiếp tay” phát động trên thế giới blog.\nMột blogger là Hà Yên tại Hà Nội đã tình nguyện đứng ra vận động cộng đồng blogger Hà Nội ủng hộ chương trình này. Hà Yên không những trích đăng bài của Thiên Ngân trên blog của mình mà còn viết một bài rất cảm động chia sẻ ý tưởng với Ngân.\nHà Yên viết: “Các bạn có thể cùng tôi góp một chút… Một chút ở Hà Nội. Một chút ở Sài Gòn. Một chút ở… để gửi tới những đứa trẻ đang thèm sách như bạn thèm một bữa sáng với KFC không? Nhưng mua và thưởng thức KFC thì chẳng khó. Chứ một cuốn sách ý nghĩa, chắp cánh giấc mơ về những điều tốt đẹp sẽ tới cho tương lai của những đứa trẻ ấy sẽ khó khăn lắm, nếu bạn và tôi chẳng dừng lại để dành một chút thôi, chỉ là một chút thôi… Bạn nhé!”.\nVà như Thiên Ngân khẳng định: “Mỗi khi bạn chia sẻ một cuốn sách, đồng nghĩa bạn chia đi một ước mơ. Ước mơ đổi đời, ước mơ vươn cao, ước mơ bay xa, ước mơ đi tới…”, cộng đồng mạng đang ý thức việc quyên góp sách cho trẻ em cũng là một cách ươm mầm cho tương lai.\nChồng Hoa học trò cũ của bạn, đống Thần Đồng Đất Việt cũ của em bạn, có thể bây giờ chỉ phục vụ mục đích sưu tầm, cất giữ và … chứng minh: tôi từng mua, từng đọc, từng mê nó. Nhưng nếu nó rời góc nhà, nhà kho, thùng carton đồ cũ mà đi xa hơn, đến tay những người cần hơn. Thì sao? Thì sao?\nTôi muốn nói rằng, mỗi khi bạn chia sẻ một cuốn sách, đồng nghĩa bạn chia đi một ước mơ. Ước mơ đổi đời, ước mơ vươn cao, ước mơ bay xa, ước mơ đi tới…\nCòn bao nhiêu ước mơ cần được thắp lên trong bao nhiêu tâm hồn thơ ngây, hả bạn?!\nHãy liên hệ đến các địa chỉ sau nếu bạn có sách và muốn chung sức vào chiến dịch này :\n– Hà Yên: 0912.516624\n– Khánh Chi: 0904.535459\nQuan trọng nhất. Đầu cầu Hà Nội chính thức thông báo với mọi người, từ hôm nay sẽ nhận sách, báo, vở, thông tin về hoạt động tại địa chỉ sau:\nĐịa chỉ:\nĐặng Khánh Chi\nNhà số 60, ngõ 125,Trung Kính\nQuận Cầu Giấy, Hà Nội\nMọi người có thể mang trực tiếp đến địa chỉ này vào các buổi sáng hoặc tối trong tuần. Với những bạn ở xa mà chưa có thông tin về điểm tập kết sách tại đó thì có thể gửi tới bằng đường bưu điện.\nNhưng mong mọi người tiếp tục chờ cho đến khi chúng tôi kết nối được mạng lưới rộng khắp hơn để việc vận chuyển và gửi gắm sách được đơn giản hơn. Và thay mặt cho nhóm, Yên xin được gửi lời cảm ơn vì sự quan tâm chia sẻ và góp sức ấm áp của mọi người\nXác định đối tượng nhóm sẽ hướng tới khảo sát và tặng sách, giúp lập thư viện là CÁC LÀNG TRẺ, MÁI ẤM TÌNH THƯƠNG, CÁC TRUNG TÂM BẢO TRỢ XÃ HỘI….những nơi này đang cưu mang trẻ em lang thang, cơ nhỡ, trẻ em bị khuyết tật,…Các thiết bị học tập và sách vở rất thiếu thốn. Hiện đã lên danh sách\ncủa một số trung tâm ở các tỉnh: Bắc Giang, Hà Tây, Quảng Ninh, Nam Định, Hà Nội…\nNhóm mong nhận được thêm thông tin chia sẻ và đóng góp ý kiến, ý tưởng và hành động của tất cả các bạn.\nVà quan trọng nhất! Hãy giúp chúng tôi tuyên truyền về hoạt động này. Giúp chúng tôi một bàn tay – trở thành cầu nối tại chính địa phương của bạn hoặc nơi bạn đang sinh sống, học tập và làm việc!\nĐịa chỉ nhận sách\n– Tại khu vực phía Nam:\nBlog của Thiên Ngân http://360.yahoo.com/profile-kiuKZD8_fLOxUEED6JPtmuyWtHDAJg–?cq=1\n31/28 Nguyễn Đình Chiểu – Phú Nhuận (tầm 6h tối trở đi) hoặc nhắn địa chỉ cho 0983379473 để nhóm trực tiếp đến gom sách. ID:nguyenthiengan@yahoo.com ĐT: 0983379473\n– Tại Hà Nội:\nBlog của Hà Yên http://360.yahoo.com/profile-kzSp77szfqXNMUN9PEzeOXlo\nID: hanadanvn@yahoo.com\nĐT: 0912516624\n– Dự kiến offline quyên góp sách vào sáng chủ nhật 12/11/2006 tại Hà Nội.\n– Hiện nhóm đã quyên góp được hơn 200 đầu sách có giá trị.\nBình luận (5) HOANG HANH — 2006-11-04 01:13\nPhai di thu thap sach bao cu thoi! Minh rat thich tham gia nhung hoat dong tu thien nhu the nay! Cho minh gui duong link nhe!\nHOANG HANH — 2006-11-04 01:13\nPhai di thu thap sach bao cu thoi! Minh rat thich tham gia nhung hoat dong tu thien nhu the nay! Cho minh gui duong link nhe!\nHOANG HANH — 2006-11-04 01:20\nThoi, cho to copy luon bai viet nay vay! Gui cho bon ban xem nhe!\nanticlockwise_feb — 2006-11-05 08:27\nWow, Thái mèo có dự định gì chưa em?\nMr Free — 2006-11-05 08:53\ncó chứ, nhưng em chưa biết tặng quyển nào, sẽ gửi email xem gửi báo có được không, nhà cũng khá nhiều báo HHT, tặng Búp sen xanh, Tốt to chan hay Những tấm lòng cao cả nhỉ ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/04/because-we-are-vietnamese/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBecause We are Vietnamese:.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhông có gì quý hơn một người bạn mang sách đến tặng tôi. Vì tôi và cả người bạn ấy đều có được hai thứ. Tình yêu mến và tri thức”. –\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eH.Berson –\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMột cuộc vận động quyên góp sách cho trẻ em vùng sâu vùng xa đang thu hút giới blogger (người viết nhật ký mạng) từ Hà Nội đến TPHCM. Đây là cuộc vận động sách đầu tiên được phát đi trên cộng đồng cư dân mạng VN do cây bút trẻ Nguyễn Thiên Ngân khởi xướng.\u003c/p\u003e","title":"Because We are Vietnamese:."},{"content":"hôm qua tới hơn 4h sáng mới lên giường ngủ, thế nên sáng 8h30 mới bắt đầu đi học. Đến trường vẫn kịp vào điểm danh, thế mới kinh chứ, hehe, thầy giáo thắc mắc “sao lúc học ít thế mà lúc điểm danh chẳng vắng mấy là thế nào”? xin thưa với thầy là thầy dạy như thế thì em cũng chỉ đến để điểm danh mà thôi, dạy chán chả buồn kể, mất hứng.\nhọc kinh tế chính trị, môn này thì mình chăm đỉnh cao rồi, mới nghỉ có đúng một buổi (bất đắc dĩ). Cô giáo đọc điểm bài kiểm tra giữa kì, hôm ấy mình làm có 1 trang rồi ngồi vểnh râu chơi, hehe, hôm nay được 8 điểm, tự hào ở chỗ điểm cao nhất lớp cũng chỉ 8 mà thôi, hehe, chuyện, ta đây suốt ngày đọc Tranh luận để đồng thuận với cả Đặng Tiểu Bình thì chả thế à 😀\nChiều đi thực hành tin, nộp bài, cô giáo chấm, 9 điểm bọ (hơi yết kiêu một tí, mặc dù cũng sướng rên lên rùi :D), đáng ra có thể được 10 kia nhưng mình khinh địch quá, Minh Đức chả được 10 còn gì, và lần trước mình cũng được 10 đấy chứ.\nNói chung hôm nay được điểm cao, vui vui vui\nBình luận (2) €º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-03 11:44\ne gioi that kinh te chinh tri duoc tan 8 diem.Ma sao e thuc muon vay\n!khi nao den gap chi cu noi mot cai mun thi giam mot que kem.Dung bao chi qua dang nhe!\nMr Free — 2006-11-03 11:50\nHehe, đúng là thức muộn quá, nhưng mặt chỉ bị “teo tóp” đi chứ không nổi mụn chị ạ, mặt vẫn nhẵn cực kì, hehe, không giảm que kem nào, mà thực ra em chỉ ăn được khoảng 5 cái kem thui mà 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/03/khoe-di%E1%BB%83m-cao/","summary":"\u003cp\u003ehôm qua tới hơn 4h sáng mới lên giường ngủ, thế nên sáng 8h30 mới bắt đầu đi học. Đến trường vẫn kịp vào điểm danh, thế mới kinh chứ, hehe, thầy giáo thắc mắc “sao lúc học ít thế mà lúc điểm danh chẳng vắng mấy là thế nào”? xin thưa với thầy là thầy dạy như thế thì em cũng chỉ đến để điểm danh mà thôi, dạy chán chả buồn kể, mất hứng.\u003cbr\u003e\nhọc kinh tế chính trị, môn này thì mình chăm đỉnh cao rồi, mới nghỉ có đúng một buổi (bất đắc dĩ). Cô giáo đọc điểm bài kiểm tra giữa kì, hôm ấy mình làm có 1 trang rồi ngồi vểnh râu chơi, hehe, hôm nay được 8 điểm, tự hào ở chỗ điểm cao nhất lớp cũng chỉ 8 mà thôi, hehe, chuyện, ta đây suốt ngày đọc Tranh luận để đồng thuận với cả Đặng Tiểu Bình thì chả thế à 😀\u003cbr\u003e\nChiều đi thực hành tin, nộp bài, cô giáo chấm, 9 điểm bọ (hơi yết kiêu một tí, mặc dù cũng sướng rên lên rùi :D), đáng ra có thể được 10 kia nhưng mình khinh địch quá, Minh Đức chả được 10 còn gì, \u003cbr\u003e\nvà lần trước mình cũng được 10 đấy chứ.\u003cbr\u003e\nNói chung hôm nay được điểm cao, vui vui vui\u003c/p\u003e","title":"khoe điểm cao"},{"content":"http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=3077\nXã hội ngày càng đi xuống, tệ nạn càng lúc càng nhiều. Thế mà sinh viên chúng ta lại quán triệt tư tưởng của nửa thế kỷ nay “nhân dân không cần ‘no’, sinh viên không cần ‘no’… mọi chuyện đã có đảng và nhà nước ‘no’..” Nếu nhà nước và đảng có chậm chạp hay không lo nổi cũng không sao.. chờ đợi và kiên nhẫn là khả năng thiên phú dành cho người việt!!!\nHèn gì:\nLao động VN đi xứ đài loan bị chủ nhân cưỡng hiếp: sinh viên ta làm ngơ vì đã có nhà nước lo. Nhà nước chưa kip lo thì ta cứ đợi rồi nhà nước sẽ lo.\nLao động VN tại VN bị chủ nhân Hàn Quốc lấy giày đập vào mặt: sinh viên ta làm ngơ vì đã có nhà nước lo.\nPhụ nữ VN được rao bán trên Ebay, Singapore, Hàn Quốc: Sinh viên VN ta làm ngơ vì đã có nhà nước lo.\nÔi sinh viên. Sinh viên VN là ai, là chủ nhân tri thức sau này của đất nước. Chủ nhân tương lai đếch thèm lo tới thì… ai lo? Nhà nước lo?!\nTrở lại nước Mỹ tư bản thối nát:\n– Biểu tình chống chiến tranh VN: Sinh viên là lực lượng nòng cốt.\n– Biểu tình chống chiến tranh Iraq gần đây: cũng là sinh viên\n– Biểu tình chống lại các đạo luật chống người nhập cư lậu: Cũng sinh viên và học sinh từ bậc tiểu học tham gia…\nNên hổ thẹn?\nBình luận (5) HOANG HANH — 2006-11-02 10:10\n“sinh viên chúng ta lại quán triệt tư tưởng của nửa thế kỷ nay “nhân dân không cần ‘no’, sinh viên không cần ‘no’… mọi chuyện đã có đảng và nhà nước ‘no’..”. Tớ thì kô nghĩ là sinh viên thảm hại đến như vậy đâu! Chúng mình kô biểu tình công khai nhưng trên các diễn dàn thì bàn tán, phẫn nộ… Những mẩu tin nhỏ được truyền đi rất nhanh…Cũng có nhữg triệu phú, doanh nhân ở độ tuổi sinh viên…Nói chung là rất nhiều tấm gương để chúng ta học hỏi và noi theo! Nói chung là tớ tin tuởng vào thanh niên hiện tại. Chỉ có nhữg con sâu làm rầu nồi canh thôi!\n2 blog trong cung mot ngay nang suat nhỉ???!!!\nMr Free — 2006-11-02 10:55\ntất nhiên rùi, nhưng vấn đề căn bản là mình toàn bị ép nhìn một phía, một chiều, gửi lên cho mọi người biết còn có nhiều hướng nhìn về một vấn đề. Và để thấy rằng ĐCS không phải là duy nhất, if you don’t like anything, don’t talk, let’s change it. (My wife), don’t forget “Let’s = let us”,.\nHOANG HANH — 2006-11-03 12:01\n“ĐCS không phải là duy nhất”- Why?? Hãy nhìn sâu vào vấn đê! Ok! Đa nguyên, đa Đảng là tốt nhưng còn phải tuỳ thuộc vào điều kiện kinh tế- xã hội nữa! Và trong tình hình kinh tế- xã hội Vn bây giờ thì không phải lúc.\nĐây chính là một trong những chủ đề thảo luận của lớp tớ hồi học môn CNXHKH. He, lần đấy cãi nhau hăng lắm!Và tớ đã thắng (he he).\nBây giờ, thấy T có vẻ rất bức xúc vê vấn đề này. Có cần mở một toạ đàm kô nhỉ??\nMr Free — 2006-11-03 12:28\ntùy thuộc nhiều nhất vào trình độ dân trí, ý thức xã hội, hay cái gọi là “xã hội công dân”. Và điều tớ mong muốn nhất hiện nay không phải là đùng một cái có đang nguyên hay đang đảng, như bác Quang A đã nói “dân chủ đâu chỉ là đa nguyên đa đảng”, điều tớ mong nhất là sinh viên-tuổi trẻ hãy quan tâm hơn tới tình hình chính trị xã hội. Thế thôi (và rất mừng là có rất rất nhiều người quan tâm và hiểu biết, không phải đa số đều thơ ở như mình nghĩ-hehe, bản chất hiện đại của ĐCS sinh viên hầu hết đã rõ, mừng quá ta).\nNếu mở một tọa đàm thì chủ đề của chúng ta là gì nhỉ ?\nSự quan tâm của sinh viên tới chính trị có cần thiết hay không ? Nghe cũng được đấy. Nhiều lúc tớ tự hỏi mình sao cứ quan tâm, cứ đọc nhiều sách về chính trị, xã hội thế làm gì, mình là sinh viên CNTT kia mà, đọc nhầm sách thì phải. Nhưng nghĩ kĩ, mình là sinh viên, là người Việt Nam, mình không quan tâm tìm hiểu tình hình kinh tế, chính trị xã hội của đất nước mình thì để Bộ ngoại giao Trung Quốc với cả bà Rice quan tâm tìm hiểu hộ à?\nHôm nay mới mua báo SVVN, đọc được một câu trong bài nói về Jonny Trí Nguyễn: “khi con người ta bắt đầu cất tiếng khóc chào đời nghĩa là họ đang mắc nợ đất nước một lời hứa. Và hãy nhớ, dù có như thế nào đi nữa thì cũng phải biết tự giác trả món nợ này”\nHOANG HANH — 2006-11-03 12:36\nJonny Trí Nguyễn: “khi con người ta bắt đầu cất tiếng khóc chào đời nghĩa là họ đang mắc nợ đất nước một lời hứa. Và hãy nhớ, dù có như thế nào đi nữa thì cũng phải biết tự giác trả món nợ này”.\nVa, ” Dung hoi To quoc da lam j cho a, ma hay hoi a da lam j cho To quoc”- John Kennedy\nNay, to ko muon bien cai blog cua cau thanh cai forum ve chinh tri dau day:)))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/02/sinh-vien-%C6%A1i/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=3077\"\u003ehttp://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=3077\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eXã hội ngày càng đi xuống, tệ nạn càng lúc càng nhiều. Thế mà sinh viên chúng ta lại quán triệt tư tưởng của nửa thế kỷ nay “nhân dân không cần ‘no’, sinh viên không cần ‘no’… mọi chuyện đã có đảng và nhà nước ‘no’..” Nếu nhà nước và đảng có chậm chạp hay không lo nổi cũng không sao.. chờ đợi và kiên nhẫn là khả năng thiên phú dành cho người việt!!!\u003cbr\u003e\nHèn gì:\u003c/p\u003e","title":"Sinh viên ơi"},{"content":"xin giới thiệu với mọi người, đây là chị Thùy vô cùng yêu quý của tớ:\nxinh không, thấy chị tớ xinh chưa, chị ấy học trường báo chị nhưng chưa cho tớ đọc một bài báo nào do chị ấy viết cả, thế là thế nào chứ nhỉ ? Sao tự nhiên hôm nay lại giới thiệu chị Thùy, vì tự nhiên nghĩ đến chị Thùy, nghĩ đến cái làng Hacinco, nhà D, mỗi lần đi thang máy lên tầng 10, nghe tiếng kính coong báo hiệu thang máy dừng, thích thế. Cũng vì hôm nay là 2/11 rồi, nhân nói đến sự bơ vơ lại nghĩ đến 2 lần mai mối của chị cho em đều bất thành, hihi, chị ơi, em quý chị nhiều cực kì\nBình luận (4) anticlockwise_feb — 2006-11-02 07:26\ncông nhận là mày ăn ảnh đấy Thùy à, lừa được khối thằng\nMr Free — 2006-11-02 08:43\nkhà khà, tự hào quá, chị của em nhỉ 🙂\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-11-02 09:27\nhii chi cam on meo nha.hii i xinh that day!e dung la dua e trai iu quy nhat cua nhi(ca dep trai nhat nua).\nBánh đúc® — 2006-11-02 12:19\nuầy, xinh “rã mưn” ảnh hai trong cute quá hế hế (roẹt-bóc tem cái nào)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/02/ch%E1%BB%8B-thuy/","summary":"\u003cp\u003exin giới thiệu với mọi người, đây là chị Thùy vô cùng yêu quý của tớ:\u003cbr\u003e\n\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/02/ch%E1%BB%8B-thuy/a7.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/02/ch%E1%BB%8B-thuy/image064.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e xinh không, thấy chị tớ xinh chưa, chị ấy học trường báo chị nhưng chưa cho tớ đọc một bài báo nào do chị ấy viết cả, thế là thế nào chứ nhỉ ? Sao tự nhiên hôm nay lại giới thiệu chị Thùy, vì tự nhiên nghĩ đến chị Thùy, nghĩ đến cái làng Hacinco, nhà D, mỗi lần đi thang máy lên tầng 10, nghe tiếng kính coong báo hiệu thang máy dừng, thích thế. Cũng vì hôm nay là 2/11 rồi, nhân nói đến sự bơ vơ lại nghĩ đến 2 lần mai mối của chị cho em đều bất thành, hihi, chị ơi, em quý chị nhiều cực kì\u003c/p\u003e","title":"chị Thùy"},{"content":"căn bản thấy chị Ngọc hứng chị, tân trang nhan sắc cho anh giai của mình, mình cũng định đua đòi sắm vài bộ cánh hàng hiệu cho em yêu của tớ. Nhân đây xin giới thiệu tới mọi người “em yêu” của tới, em đã gắn bó với tớ hơn 4 năm trời đằng đẵng của cuộc đời, từ hồi giữa năm lớp 10 tới bây giờ. Số đo các vòng của em là 1.0Ghz CPU, 128MB Ram, 40GB HDD, hồi mới về với tớ, em chỉ có 30GB thôi, nhưng một lần tớ lỡ tay nên em phải đi “phẫu thuật” lên 40GB. Đấy, em nhà tớ nó như thế thì làm sao mà đua đòi với anh giai nhà chị lọc cọc được.\nTớ quyết định đua đòi bằng mấy cái ảnh thời “hoàng kim” của em vậy.\nXem ta đây:\nBình luận (6) anticlockwise_feb — 2006-11-02 07:24\nKhoan đã, chị cũng định post ảnh lên khoe khoang với bà con như của em nhưng không biết làm thế nào, em chỉ cho chị đi\nMr Free — 2006-11-02 08:40\ntutorial: chụp ảnh màn hình, upload lên mạng, copy link vào blog.\nCụ thể: nhấn nút Print Screen (hàng trên cùng, bên trên phím Insert) để chụp ảnh màn hình\nmở Paint ra, hi vọng là chị biết Paint ở đâu :D, nhấn Ctrl V để dán vào Paint, save lại, nhớ là save kiểu JPG cho nhẹ chứ file *.bmp thì nặng lắm, đưa lên mạng rất chậm.\ndùng photobucket.com để upload ảnh lên mạng, cái này có lẽ chị nên hỏi chị Quyên 😀\ngõ xong nội dung blog của chị, chọn View HTML source, copy link bên photobucket, bên ấy có 3 link, chị chọn cái Tag ấy, rồi paste sang blog, nhấn nút Post,xong. Làm nhanh để em còn chiêm ngưỡng thành quả nhé\nMr Free — 2006-11-02 08:42\nmà bà lọc cọc kia, thấy giao diện của em pro, đẹp thế mà ko khen lấy một câu à\nanticlockwise_feb — 2006-11-02 10:15\nÔi, giao diện của em Thái mèo của chị đẹp làm sao, cái start menu mới Pro làm sao, nhưng làm sao có thể đẹp trai bằng em Thái mèo của chị cơ chứ, yêu em chết đi được\nMr Free — 2006-11-02 10:57\nOạch, chị Ngọc chơi với em nhiều quá nên cũng nhiễm thói “lẻo méo” (từ dùng của bạn Trần Phương Nhung) mất rồi à, hehe\nanticlockwise_feb — 2006-11-03 09:12\n“Lẻo méo” là kí rì vậy? chị nói thật lòng mà, he he (Trình cao chưa?) 😀\n^-^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/02/dua-doi/","summary":"\u003cp\u003ecăn bản thấy chị Ngọc hứng chị, tân trang nhan sắc cho anh giai của mình, mình cũng định đua đòi sắm vài bộ cánh hàng hiệu cho em yêu của tớ. Nhân đây xin giới thiệu tới mọi người “em yêu” của tới, em đã gắn bó với tớ hơn 4 năm trời đằng đẵng của cuộc đời, từ hồi giữa năm lớp 10 tới bây giờ. Số đo  các vòng của em là 1.0Ghz CPU, 128MB Ram, 40GB HDD, hồi mới về với tớ, em chỉ có 30GB thôi, nhưng một lần tớ lỡ tay nên em phải đi “phẫu thuật” lên 40GB. Đấy, em nhà tớ nó như thế thì làm sao mà đua đòi với anh giai nhà chị lọc cọc được.\u003c/p\u003e","title":"Đua đòi"},{"content":"\nSweat memory\nHôm nay là một ngày đặc biệt, hay ít nhất là một ngày đã từng đặc biệt: 1/11 – ngày sinh của Gavi (dù Vân bảo tên tôi là Vân chứ không phải là Gavi nhưng dù sao mình cũng thích cái tên Gavi, và việc Vân là ai không ảnh hưởng tới sở thích của mình). Chị Ngọc chắc đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật rồi, nghĩ cũng thấy lạ, em Vân chơi thân (hay chính xác hơn là khá quý) bốn chị Thu, Ngọc, Nhung, Huệ, cả 4 vị này cũng đều “thân cận” với mình, ấy vậy mà… Tất nhiên như là “nam nhi chí tại bốn phương”, chẳng hề vì một phận “nữ nhi không tầm thường” mà có thể ảnh hưởng nhiều tới sự nghiệp tươi sáng, có điều tối qua tự nhiên nhớ ra và nghĩ rằng “đáng ra không nhớ thì cũng không hơn mấy” 🙂\nMọi người ơi, tình hình hiện nay của tớ là sáng nào cũng đi muộn vài tiết, căn bản là từ hồi mắc net, tớ chuyển thói quen ngủ 12h thành ngủ 3h đâm ra sáng dậy 6h đầu óc nó cứ quay cuồng, 7h mới dậy được (có hôm còn 8h). Vấn đề nữa là tớ không thích xem phim còn thằng Trung thì hình như tối nào nó cũng phải cố xem được một phim trên ephim.com, hơ hơ, bất đồng quan điểm rồi đây (tớ ko phải ghét việc xem phim nhưng bỏ ra vài giờ đồng xem một thứ chưa rõ mục đích thì hình như quá xa xỉ đối với quỹ thời gian eo hẹp của tớ). Còn vài vấn đề nữa nhưng phải đi học đây, chiều về viết tiếp…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/11/01/what-is-111-date/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/11/01/what-is-111-date/imag0057.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSweat memory\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôm nay là một ngày đặc biệt, hay ít nhất là một ngày đã từng đặc biệt: 1/11 – ngày sinh của Gavi (dù Vân bảo tên tôi là Vân chứ không phải là Gavi nhưng dù sao mình cũng thích cái tên Gavi, và việc Vân là ai không ảnh hưởng tới sở thích của mình). Chị Ngọc chắc đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật rồi, nghĩ cũng thấy lạ, em Vân chơi thân (hay chính xác hơn là khá quý) bốn chị Thu, Ngọc, Nhung, Huệ, cả 4 vị này cũng đều “thân cận” với mình, ấy vậy mà… Tất nhiên như là “nam nhi chí tại bốn phương”, chẳng hề vì một phận “nữ nhi không tầm thường” mà có thể ảnh hưởng nhiều tới sự nghiệp tươi sáng, có điều tối qua tự nhiên nhớ ra và nghĩ rằng “đáng ra không nhớ thì cũng không hơn mấy” 🙂\u003c/p\u003e","title":"What is 1/11 date ?"},{"content":"Đọc blog của Joe, hài hước và thú vị thật, khiến mình nhìn ra nhiều giá trị mà sự bất mãn làm mờ đi, nhìn ở những góc khác nhau của một vấn đề là vậy. Nhưng dù hài hước vẫn thấy xót xa…\nLàm bài luận tiếng anh vì hôm kiểm tra đi muộn không có bài. Viết về một đề tài ngớ ngẩn mà cô giáo yêu cầu tận 1500 từ, làm sao mà nghĩ ra cho đủ chứ, rút cuộc là phải search, copy and paste thôi, dù mình chẳng muốn thế tẹo nào. Chán. Nhờ chị Ngọc check hộ mới thấy tiếng Anh mình phọt phẹt quá thể, trước nay thấy đọc sơ sơ, hiểu sơ sơ mấy thuật ngữ đơn giản, tưởng tiếng Anh mình cũng không tồi. Hôm nay mới biết là nó quá tệ. Kiểu tiếng Anh rất rất Vietnamese. Và cũng từ hôm nay, mới hiểu trình tiếng Anh rất khủng của chị Ngọc, thế mà lâu nay ta chẳng biết gì, chị Ngọc đúng là “rồng ẩn mình”. Kiểu viết rồi nhờ check này có vẻ hay ho đấy.\nLúc 9h tối còn phải lóc cóc đạp xe xuống Lương Thế Vinh lấy sách (nhận photo sách lý cho lớp, xe đạp vừa sửa lúc chiều, mai đi học bằng xe đạp cho nó đỡ phải bon chen). Giữa đường Nguyễn Trãi nhìn thấy cái dòng chữ chạy chạy: “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM – NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM”, cũng suy nghĩ vài điều. Đảng muôn năm ư ? Nếu mà “quang vinh” thì tất nhiên là muôn năm rồi, tra từ điển tiếng Việt online thấy quang vinh có nghĩa là “Vẻ vang rạng rỡ”, khó hiểu nhỉ, thế vẻ vang rạng rỡ nghĩa là gì? Hiểu sơ sơ thì những “chiến tích lãnh đạo” trong quá khứ của đảng CSVN quả là “vẻ vang rạng rỡ”, nhưng hiện tay bây giờ đảng csvn có còn “quang vinh” nữa không mà đòi “muôn năm” ???\nBình luận (5) Mr Free — 2006-10-30 05:23\nHơi ngứa mắt tí thôi, nói chung còn nhiều điều lạc quan, hè hè\nanticlockwise_feb — 2006-10-30 08:43\nthứ nhất, cấm nói về chị Ngọc public như thế,mọi người lại tưởng chị em mình kẻ tung, người hứng, xấu hổ chết đi được, vỏ quýt dày bao giờ chả có móng tay nhọn\nThứ hai, yêu cầu từ nay chú tâm đến học hành hơn, ít quan tâm đến mấy cái đó hơn, ai đã bảo chị là “Đảng lừa được dân mình vì dân mình dốt” ấy nhỉ?\nThứ ba, không fải bức xúc nhiều với cái từ muôn năm, ông vua nào chả được tung hô là “vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế” mà có mấy ông được đến bách tuế đâu, cứ yên tâm với cái quy luật “cái gì mà không tiến bộ thì sẽ tự đào thải” thôi\nMr Free — 2006-10-30 11:59\nok, đồng ý, ngoài trời lúc nào cũng còn có trời (thiên ngoại hữu thiên), nhưng căn bản quen chị lâu rồi mà hôm nay mới thấy chị giỏi quá nên không kìm nén được cảm xúc, thông cảm tí 🙂\nok tiếp là thôi kệ xác mấy chuyện đảng điếc, “lượng đổi thì chất đổi”, ta phải lo cho cái thân ta trước đã\nNgười không hoàn hảo — 2006-10-30 12:26\nẤy chà, chú Thái bức xúc quá nhỉ, Đảng ta quang vinh hả, bao giờ chả quang vinh, muôn năm là còn ít đấy, quang vinh nhất là ở chữ muôn năm ấy đấy :))\n€º•¸.•´¯)¨°ºº-‘๑’- ღDuongMinhღ♥♥ღ — 2006-10-31 05:07\nDang ta cai gi cung tot dep, Dang la so mot e ma noi xau dang la “di tu” day!hee May tờ báo do lam sai “duong loi” cua Dang nen da bi cam xuat ban mot thang do! a e co bit dieu nay khong tu do bao chi cua minh xep hang nhat tu duoi len.Tu hao that!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/30/entry-for-october-30-2006/","summary":"\u003cp\u003eĐọc blog của Joe, hài hước và thú vị thật, khiến mình nhìn ra nhiều giá trị mà sự bất mãn làm mờ đi, nhìn ở những góc khác nhau của một vấn đề là vậy.  Nhưng dù hài hước vẫn thấy xót xa…\u003cbr\u003e\nLàm bài luận tiếng anh vì hôm kiểm tra đi muộn không có bài. Viết về một đề tài ngớ ngẩn mà cô giáo yêu cầu tận 1500 từ, làm sao mà nghĩ ra cho đủ chứ, rút cuộc là phải search, copy and paste thôi, dù mình chẳng muốn thế tẹo nào. Chán. Nhờ chị Ngọc check hộ mới thấy tiếng Anh mình phọt phẹt quá thể, trước nay thấy đọc sơ sơ, hiểu sơ sơ mấy thuật ngữ đơn giản, tưởng tiếng Anh mình cũng không tồi. Hôm nay mới biết là nó quá tệ. Kiểu tiếng Anh rất rất Vietnamese. Và cũng từ hôm nay, mới hiểu trình tiếng Anh rất khủng của chị Ngọc, thế mà lâu nay ta chẳng biết gì, chị Ngọc đúng là “rồng ẩn mình”\u003cimg alt=\"Image\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/10/30/entry-for-october-30-2006/04.gif\"\u003e. Kiểu viết rồi nhờ check này có vẻ hay ho đấy.\u003cbr\u003e\nLúc 9h tối còn phải lóc cóc đạp xe xuống Lương Thế Vinh lấy sách (nhận photo sách lý cho lớp, xe đạp vừa sửa lúc chiều, mai đi học bằng xe đạp cho nó đỡ phải bon chen). Giữa đường Nguyễn Trãi nhìn thấy cái dòng chữ chạy chạy: “ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM QUANG VINH MUÔN NĂM – NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM”, cũng suy nghĩ vài điều. Đảng muôn năm ư ? Nếu mà “quang vinh” thì tất nhiên là muôn năm rồi, tra từ điển tiếng Việt online thấy quang vinh có nghĩa là “Vẻ vang rạng rỡ”, khó hiểu nhỉ, thế vẻ vang rạng rỡ nghĩa là gì? Hiểu sơ sơ thì những “chiến tích lãnh đạo” trong quá khứ của đảng CSVN quả là “vẻ vang rạng rỡ”, nhưng hiện tay bây giờ đảng csvn có còn “quang vinh” nữa không mà đòi “muôn năm” ???\u003c/p\u003e","title":"Entry for October 30, 2006"},{"content":"23/10/2006: Cuộc biểu tình ngồi của lực lượng An ninh\nE hèm. Đừng có bác nào múp bài này vào bích này, vì đây là một vấn đề hoàn toàn khác.\n23/10/2006: Cuộc biểu tình ngồi của lực lượng An ninh\nE hèm, ngày 23/10/2006 đã mạnh dạn đi vào lịch sử của ngành An ninh Việt Nam như một mốc son uýnh dấu chiến thắng lừng lẫy của lực lượng công an thế hệ hồ chí minh trước các thế lực thù địch theo đít bọn tư bản sài lang thối nát âm mưu diễn biến hòa bình phá hoại công cuộc xây dựng tổ quốc Việt Lừa xã hội chủ nghĩa.\nNgay từ sáng sớm, sau khi nhận được tin mật báo của một người tự xưng là Trung tướng Giáo sư Tiến sĩ Xe Ôm Nguyên Viện sĩ Hàn lâm Xe Ôm Quốc gia Giải thưởng Xe Ôm Hạng Nhất (nguyên kể chức danh đã vã mồ hôi) A.H., lực lượng An ninh chính trị thuộc Bộ Công an do đại tá K chỉ huy đã điều động 120 chiến sĩ cùng với sự trợ giúp của 30 cảnh sát giao thông, 40 cảnh sát cơ động, 30 thanh tra giao thông, 20 dân phòng (lực lượng ứng cứu khẩn cấp của công an), toàn bộ cảnh sát khu vực phường Cầu giấy, toàn bộ nhân viên bảo vệ tòa nhà V-tower.. lập 3 vành đai bảo vệ tòa nhà Đại sứ quán Liên bang Nga tại Hà Nội (191 Đê La Thành Str).\nTại sao phải bảo vệ ĐSQ Nga trong một ngày bình thường ở một đất nước được mệnh danh là tuyệt đối an toàn? Lý do xem chỗ này này. Đại để là có một bọn mất dạy bán nước nào đó xủi bẩy các em thiếu nhi ngu ngốc nào đó biểu tình trước tòa DSQ Nga để đòi một tổ chức mả mẹ nào đó thực thi công lý cho một vụ giết Lừa nào đó tại Liên bang Nga.\n(còn tiếp)\n__________________\nAnHoang Return\nBa vành đai bảo vệ tòa Đại sứ Liên bang Nga\nRõ ràng đảng ta đã tính toán chính xác khi quyết định đưa lực lượng An ninh chứ không phải Cảnh sát làm nòng cốt trong chiến dịch bảo vệ cựu nước mẹ khỏi sự quá khích của các thế lực thù địch giả danh học sinh sinh viên đi đòi công bằng cho một chú Tuấn vớ vỉn nào đó nghẻo rất chính đáng tận bên Pê Téc Bua. Chính một bác cán bộ an ninh (sẽ có ảnh sau) đã nói tuột rằng sứ quán ta tại Nga đã cực kỳ có trách nhiệm khi khuyến cáo công dân Lừa không được đi một mình vào các chỗ vắng vẻ, và rằng chú Tuấn là nghẻo củ tỏi một cách hết sức xứng đáng vì chú ý đi chơi mỗi mình vào lúc tối thâm đen ở một chỗ cực kỳ kinh tởm. Bác ý còn chêm rằng “Ở Việt Nam mà đi như vậy thì cũng bị cướp ấy chứ” (???). Cam đoan những lời tường thuật của Trung Tướng là sự thực, nếu sai vui lòng nhét cứt vào a-lô.\nTiếp tục nhé.\nVành đai trong cùng có hai chiến sĩ cảnh sát hình sự (quần áo xanh lá cây, đeo ở thắt lưng bên phải một cái còng số tám, thắt lưng trái dắt một con súng ngắn K54, mông phải một chiếc dùi cui điện loại 20 ngàn Volt, mông trái một chiếc bộ đàm Motorola loại 20 Watt). Một chiến sĩ đứng yêm phăng phắc trên cái bục tròn phía tay trái cổng ĐSQ (phía phải nếu nhìn từ ngoài vào), còn chiến sĩ kia đứng có vẻ thoải mái hơn ở bên đối diện. Mọi ngày không có 2 chiến sĩ này, vì vọng gác nằm sau cổng, và ĐSQ Nga cũng có hơn 2 lớp cổng.\nHỗ trợ vành đai thứ nhất này có chừng hơn chục chiến sĩ cảnh sát hình sự và chống bạo động cùng 3-4 chiến sĩ an ninh ngồi trong một quán nước nhỏ bên tay phải cổng ĐSQ, những chiến sĩ này có nhiệm vụ thay gác cứ mỗi nửa tiếng đồng hồ.\nVành đai thứ hai cực kỳ hầm hố gồm phần lớn lực lượng mang sắc phục mà Trung Tướng đã kể ở trên. Vào lúc cao điểm Trung Tướng đếm được 2 xe pick-up cảnh sát chống bạo động, 2 xe jeep cảnh sát hình sự, 3 xe tải nhẹ của cảnh sát giao thông (chắc để chứa các thứ bị tịch thu như biểu ngữ, hoa hoét), 4 xe thanh tra giao thông (đèo hiểu sao hôm nay lực lượng này tham gia đông thế, toàn thằng to vật vã áo xanh da giời và quần xanh thẫm, có mang dùi cui và loa pin), ngoài ra có một xe biển xanh 31A-2115 đỗ suốt ngày bên trong có 4 bác già ngồi bình tĩnh như Xít Ta Lin (sẽ có ảnh chụp xe này sau). Và đáng kể nhất là hơn chục thằng dân phòng áo đen cầm dùi cui gỗ ngồi ghế nhựa ngay trước lối vào siêu thị tầng trệt V-tower, bọn này mới là bọn ghê nhất, toàn thằng mặt mũi hắc ám và đi dép. Chính tai Trung Tướng nghe thấy một thằng nói với một chú cảnh sát bụng to “Địt mẹ thằng nào lớ phớ bảo em em quật gẫy chân” (nguyên văn luôn). Các đồng chí trong chi bộ chắc cũng thừa biết là các chú cảnh sát hoặc an ninh sẽ không bao giờ uýnh dân trước mặt dân, mà đều nháy cho mấy cu dân phòng này ra tay.\nVành đai thứ ba mới là đáng kể, đó được coi là lực lượng chính thức tham gia cuộc biểu tình vô tiền khoáng hậu của nhân dân yêu lao động ngoan hiền xứ Lừa chống lại sự rất nhân đạo của chính quyền Nga đã xét xử công bằng vụ tai nạn chết người mà nạn nhân rất chính đáng là chú Tuấn xấu số.\nĐại tá K trụ ở vành đai này, tất nhiên.\nÔng mặc sắc phục sĩ quan an ninh (áo màu cứt ngựa, quần xanh thẫm, mũ kê-bi) và luôn cùng 3 sĩ quan an ninh mặc sắc phục khác túc trực không rời điểm nóng một giây nào. Đây là bốn chiến sĩ an ninh duy nhất lộ mặt trong cuộc biểu dương lực lượng an ninh Hà Nội hôm nay, hơn trăm người khác thảy đều mặc thường phục ngồi đâu đó trong các quán nước và trên xe máy, chữa điện và chờ xe buýt (sẽ có ảnh).\nCác chiến sĩ vành đai ba đứng hoặc ngồi ở khắp nơi. Họ cũng chẳng chối rằng họ là dân an ninh, họ nói rất vô tư và thoải mái, lời lẽ lịch sự ôn hòa nhưng đầy mâu thuẫn (sẽ tường thuật cụ thể), cùng hàng ngũ với họ là các đại diện của tất cả các trường đại học trong địa bàn Hà Nội (cái này mới nha, sẽ có phân tích sau), mấy ông này dễ nhận ra vì thường cắp cặp, mặt mũi căng thẳng, và rất hay phải gọi các chiến sĩ an ninh thực sự đến giúp sức mỗi khi phải trình bày với ai đó.\n(còn tiếp)\nCác sinh viên ngoan hiền to còi bé củ đâu rồi?\nVậy các sinh viên ngoan hiền to còi bé củ đâu rồi? Những thanh niên nhiệt huyết vửa hôm qua còn rú rít trên các diễn đàn và group định cùng đòi công lý cho một chú Tuấn chết rất chính đáng?\nHọ ở nhà chứ đâu.\nỞ mà cũng có vài cô cậu rụt rè đi qua cổng ĐSQ Nga xem xét tình hình, hễ có ai hỏi thì giật thon thót..\nTất cả các điểm gửi xe công cộng trong bán kính 500 mét quanh cổng ĐSQ đều từ chối nhận xe của bất kỳ ai. Hỏi tại sao, mấy anh coi xe chỉ trả lời “Thông cảm, không thể nói được”.\nBến xe buýt ngay trước cổng ĐSQ lúc nào cũng có người chờ (giả vờ thôi, chứ có chờ mẹ gì đâu, Trung Tướng cũng có lúc nằm trong số này), nhưng toàn bộ xe buýt đều được báo trước là cấm đỗ. Tội nghiệp các cô cậu sinh viên ĐH Giao thông phải đi quá lên trên đến mấy trăm thước nữa và cuốc bộ về trường mình.\nTất cả các quán xá quanh khu vực ĐSQ đều có rất nhiều khách hàng đặc biệt ngồi lỳ từ sáng sớm (sẽ có ảnh sau), mấy ông này rất lạ, hầu như chả ăn uống gì, thế mà cũng không bị chủ quán đuổi khéo.\nTrong tình thế ấy, các sinh viên ngoan hiền to còi hôm trước giữ được tinh thần mới là chuyện lạ. Các cô cậu phải gửi xe ở rất xa (thường là trong bệnh viện sản, cách chừng trên 500 mét), sau đó cuốc bộ đến khu vực nóng nơi các chiến sĩ an ninh đang biểu tình ngồi, hỏi bâng quơ mấy câu, rồi chạy tót vào siêu thị V-tower xem tivi miễn phí và mua một bịch kem chia nhau, rồi về đi lắc, để tối nay tiếp tục lên mạng hót bài ca yêu thương đồng loại.\n(còn tiếp)\nCho em xì pem tí nhé anh Ôm.\nTheo nguồn tin không chính thức, cuộc biểu dương lực lượng sẽ được dời lùi lại đến ngày 7/11 ( ngày CMT10 Nga ).\nSẽ có cuộc vận động ngầm để SVHS cả nước sát cánh cùng SV Hà Nội biểu dương lực lượng.\nHãy chờ xem sự thể như thế nào, tạm thời các bạn hãy khoan hành động. Đợi giờ G.\nDANG_BLUE viết:\nTheo nhiều “lời kêu gọi” của các bác trên này và website của các sinh viên bên Len, 8h30 sáng ngày hôm nay (tức 23/10/2006) em cũng có mặt ở Đại sứ quán Nga tại Việt Nam (191 La Thành – Hà Nội).\nGửi xe bên Thủ Lệ cho ăn chắc, em đi bộ sang bên siêu thị Marco, đối diện cổng sứ quán.\nQuang cảnh khu vực xung quanh ĐSQ có nhiều khác biệt so với mọi ngày. Ai cũng có thể nhận thấy điều này: Công an rải khắp nơi xung quanh cổng sứ quán. Vòng ngoài là cảnh sát giao thông (trang phục vàng nhờ nhờ) chốt ở hè đường từ đầu Cầu Giấy cho đến Ngã tư Daewoo. Tiếp nữa là 1 vài xe của các bác công an mặc đồ màu xanh lá. Ngay phía bên trái cổng sứ quán, các bác bắc ghế đẩu ngồi xanh lẹt 1 góc. Trước cửa sứ quán là lực lượng bảo vệ mặc đồ xanh da trời. Nếu để ý, sẽ thấy phía hông sứ quán (cạnh tường của trường ĐH GTVT) là 1 tốp cơ động đầu đội mũ tay cầm dùi cui chờ sẵn.\nBên phía cổng Siêu thị Marco hôm nay xe ôm đông lạ thường. Thấy em và mấy đứa bạn đến các bác ấy nhốn nháo chỉ trỏ. 1 bác trẻ trẻ là công an mặc thường phục đến rỉ tai:\n– Các em là học sinh hay sinh viên. Trường nào thế?\n– Dạ?\n– Các em đến đây làm gì?\n– Em đợi bạn. Có chuyện gì ạ?\n– Lùi lên góc kia đi, ở đây là khu vực bảo vệ.\n– Nhưng em hẹn bọn nó ở đây. Hôm nay có cái gì ở đây thế ạ?\nBác công an mặc thường phục nhăn mặt, lên giọng:\n– Chả có gì cả. Đây là khu vực cần bảo vệ. Lùi lên kia đi.\n– Ơ thế anh là ở đâu thế?\nBác kia bực mình, doạ:\n– Anh là công an! Đi lên kia đi!\nRùi em bị dạt về phía đường Đê La Thành. Em ngồi vào quán nước chè ngay gần đó cho tiện quan sát thì bị bà hàng nước đuổi xuống cái dốc chỗ (đường vào chỗ gửi xe của toà nhà) cho khuất. Ở đây em gặp 1 nhóm thanh niên (2 trai, 2 gái) ăn mặc sành điệu vác những chiếc túi mà ai cũng biết đó trong đó là máy quay loại xịn. Chốc chốc họ lại chạy lên ngó ngó xem có gì xảy ra chưa. 1 bác rút điện thoại gọi báo cáo gì đó, em nghe lỏm được 1 câu:” …em đi làm phóng sự…”. Máy quay loại xịn, cách ăn mặc cộng thêm 1,2 bác nói giọng miền Nam nên em tự kết luận nhóm đó là phóng viên/cộng tác viên của 1 đài nước ngoài nào đó. Giả dụ như BBC vậy.\nNgồi 1 lúc thì quán chè cũng bị công an đuổi. Nhóm em và cái “nhóm phóng viên” kia đành dạt chỗ khác. Lúc này đã là gần 10h, không có động tĩnh gì. Ở phía gần sứ quán, công an chìm-nổi vẫn đứng kín hè đường. Đi qua trước cửa siêu thị Marco thấy 1 anh gọi tên mình. Anh này cũng đi biểu tình, bỏ cả việc cơ quan ngồi đây chờ mà không thấy gì cả.\nNgay cạnh cổng siêu thị Marco có thể nhận ra khá nhiều người đang chờ đợi sự kiện. Một số bác tay cầm sẵn máy quay, máy ảnh, 1 số chị mang theo túi sách đang chờ đợi, nghe ngóng.\nCho đến 10h30 tất cả vẫn dừng ở đó.\nNhiều nhóm công an đã nhảy lên xe phóng vù đi.\nNhóm phóng viên trẻ có chiếc máy quay xịn vẫn bám trụ nhưng bị dạt sang chỗ trường đội Lê Duẩn uống nước. Em lên xe, thất vọng, về.\nNhiều người đã chuẩn bị sẵn máy quay và chờ đợi sự kiện nhưng kết cục là thất vọng ra về.\nTrích:\nSáng: 8:30 am, đến gửi xe tại Siêu Thị Marko, Rải rác là các chú mặc đồng phục Giao Thông Công Chính, các chú áo xanh lá cây mặt rất hình sự, nhìn ai cũng ra “Kẻ Tình nghi”. Bên đường là các chú Cảnh Sát Giao Thông, đứng lố nhố xen kẽ là các anh Công An. Có vẻ rất nhởn nhơ với khuôn mặt lơ đễnh, một số anh mặc thường phục (rất dáng vẻ dân “Tình Báo”).\nCông việc đầu tiên của mọi người là gửi đồ, tỏ vẻ ta đây đang đi Siêu thị… Ai cũng ra ra, vào vào cái siêu thị vốn chẳng mấy có khách cái giờ dở hơi cám hấp lưng chừng này cả!!! Đi lòng vòng chán chê trong siêu thị: 9:00, mua ít kẹo cao su cho phải phép đi siêu thị… và ra. Lừng khừng đứng, ra bến xe buýt (Bus stop đối diện luôn Đại sứ Quán) đứng ngó nghiêng. Thỉnh thoáng các chú áo xanh lá cây ra bến đợi xe buýt, hỏi thăm và đưa các cháu sao lên xe, nếu không mời cháu giải tán… Những xe máy đi qua, thường là rải rác, vừa đi vừa ngó. Có xe dừng lại, là được đội ngũ rất chuyên nghiệp các chú mời đi…\nMột tốp 4 bạn Sinh viên đến, tay đeo túi máy ảnh rất chuyên nghiệp, vừa đến ra vỉa hè ngồi là bị các chú công an là hỏi han, ngó nghiêng và đề nghị giải tán.\n9:15 am, Tình hình cũng chẳng có gì mới mẻ, chỉ có điều là đến giờ thay ca, 1 em xe biển 80B đến, đứng án ngữ cạnh cổng Đại Sứ Quán.\nMấy đôi các bạn Sinh viên đi rải rác, vừa đi vừa ngoái cổ nhìn…..\nMột bạn nữ sinh, mặc áo dài trắng rất đẹp, tay trang trọng cầm một bó hoa hồng trắng, vừa bước vào khu vực giới nghiêm là bị các chú đón lõng….\nVà những giọt nước mắt:\nĐứng thẫn thờ, ngắm một em gái, tay ôm bó hoa Thạch thảo trắng, ngồi dửng dưng trước những cái nhìn soi mói, trước ống kính chụp ảnh của một vài người… em mặc áo Việt Nam. “Chị có biết điều em cảm thấy ghê rợn nhất khi xem các clip của bọn Skin Head không??? Không phải là những màn đâm chém, không phải là cảnh đấm đá túi bụi, xé đốt hộ chiếu (mọi thứ đều có thể dùng kỹ xảo), mà đó là nhạc nền… Một thứ music rất vui vẻ, rất Joyful, như kiểu Lambada, thỉnh thoảng xen kẽ là tiếng rên la, kêu cứu và khi nghe kỹ thì thấy có cả tiếng kêu cứu bằng Tiếng Việt, một kiểu ăn mừng chiến thắng ghê rợn, mừng chiến thắng để dâng lên Hitle”. Và em khóc… “Chị nghĩ vẻ mặt bọn đầu trọc nó sẽ hả hê thế nào nếu biết ngay tại đất nước Việt Nam, chỉ cần một tiếng nói thôi cũng đã bị dập tắt, nói j là biểu tình”. Những giọt nước mắt lăn dài… “Mọi người hôm này hẹn nhau là có mang cả biểu ngữ (đã vẽ hết từ hôm qua), nhưng phút cuối dặn nhau là mỗi người khi đến chỉ mang theo một bó hoa trắng, đặt ở cổng Đại Sứ Quán rồi về. Thế nhưng đến người còn chẳng có chỗ đứng nữa là, hoa thì bị quăng quật ở đâu!!!…”\n“Chị ơi, em không muốn bị quay phim như kiểu những bọn Quá kích thất thểu bị đuổi…. Mà họ quay mình làm gì thế nhỉ…?!”\nChúng tôi, 4 người bạn mới quen ngồi cùng nhau trên những bậc xi măng, mỗi người lạc với những ý nghĩ riêng. Trong mắt mọi người, chúng tôi là những thành phần gì nhỉ??? Bọn Sinh viên lêu têu, Không suy nghĩ, đi theo phong trào, hay “Quá kích”, chỉ biết rằng những ống kính soi mói kia không ngừng dõi theo cả khi chúng tôi đứng lại, nhìn trân trối vào họ.\nThực sự, Sinh viên chúng tôi chỉ muốn được nói….\nAi đó bảo tuổi trẻ bồng bột, vâng, tuổi trẻ rất bồng bột. Nhưng điều đáng sợ hơn là sự Dửng Dưng, biết là thế, nói là thế, ai cũng biết hết đấy, ai cũng hiểu cả đấy, nhưng chẳng ai lên tiếng cả. Tất cả sinh viên chúng tôi ngồi đợi, đợi trong những vô vọng, Chúng tôi xin không nói về những mong ước cho một thế giới không còn chiến tranh, không có phân biệt chủng tộc (nghe to tát quá), chỉ xin được nói về Bạn tôi, Bạn Vũ Anh Tuấn, một người bạn mà chúng tôi yêu quý, và hãy để công lý là công lý của tất cả mọi người… Chúng tôi yêu mùa thu vàng tuyệt đẹp nơi nước Nga, yêu quý những người bạn Nga, thần tượng tổng thống Putin, và chúng tôi chỉ xin một điều: đó là sự an toàn, hạnh phúc cho những người bạn của chúng tôi trên đất nước Nga, để cho những người Việt Nam khi sinh sống ở Nga cũng cảm nhận được sự an toàn và hạnh phúc như những người bạn Nga đang sống ở Việt Nam….\ntạm thế thôi nhá, thích thì vào\nhttp://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=3584\nđọc tiếp\nLB: vụ hay ho thế này mà giờ mình mới biết, thứ tư lại phải đi học, chẳng lẽ bùng vài tiết.\nBình luận (5) Mr Free — 2006-10-28 10:51\nĐau đớn….\n10h18′ , Tôi đặc chân về đến nhà… mệt mỏi… Hôm qua không ngủ được vì cứ nghĩ đến chuyện của anh, sang nay lại dậy sớm kêu gọi mọi người đi biểu tình… vậy mà… 8h30′ bắt đầu đi, đến 191 Đê La Thành thì đó chỉ là hàng khung nhôm gì gì đó. May mà gặp 2 bạn cũng đang đi tìm ĐSQ Nga, đi lòng vòng, lạc lòng vòng, lạc luôn cả hai bạn ý… Bụi, gió, không làm mình chùn bước, vẫn quyết tâm đi tìm cho bằng được. Một tiếng rưỡi sau, cuối cùng tìm được đến nơi, thấy hai bạn đang đứng ở đó rồi.\nCông an rất nhiều, rất đông và bảo vệ ĐSQ rất nghiêm ngặt, có vẻ công an đã biết thừa chuyện này, hai bạn chạy lại mình, bảo: “Công an biết hết chuyện này rồi, mấy ông ý đến từ sáng sớm. Lúc nãy có vài bạn đến nhưng bị đuổi đi rồi”… Đang nói dở chưa dứt hết câu thì một ông công an béo ị chạy lại mình bảo “không cho để xe ở đây, đi chỗ khác đi”. Lúc đó đang thừa dịp tức, máu điên sôi lên sùng sục, mình hét lên: “Cháu dừng xe ở đây thì đã làm sao, ngồi trên xe nói chuyện với bạn là sai à?”. Mẹ kiếp thằng béo, nó trợn mắt lên nhìn mình rồi tìm cớ tóm mình, nó bảo “dừng xe ngoài lòng đường, đư kiểm tra giấy tờ” rồi tóm chặt lấy tay mình. Tức quá mình giựt tay ra rồi phóng thẳng…\nĐi trên đường về mình càng nghĩ càng tức, chẳng hiểu sao ngay cái trang web viết về chuyện này lại ghi là 191 Đê La Thành, sẽ có bao nhiêu bạn nhầm đây? Lại còn chuyện công an mình bảo vệ người Nga… hay, mấy ông này ngậm vàng sướng ruột ròi mà, càng nhìn càng giống cái bọn chỉ điểm cho nước ngoài ngày xưa, tham ô, hối lộ, trông giống cả bọn vượt biên nữa. Chán! Càng ngày càng mất lòng tin vào cái gọi là đất nước Việt Nam này, người ta bảo “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Nước mình có nghèo nhưng cũng phải như ông cha ngày xưa đứng lên bảo vệ anh em dân tộc mình… Còn bây giờ có tiền thì mấy ông mềm nhũn ra như con tê tê. Thực sự, thất vọng, quá thất vọng, không hiểu sẽ còn bao nhiêu người Việt Nam bị đối xử như vậy nữa đây??? Đi trên đường về đã ức chế còn có 2 thằng già dừng đèn đỏ, dí sát vào mặt mình nói “trắng, đẹp”. Quá sức chịu đựng, mình hét vào mặt chúng “Trắng cái con mẹ mày, đẹp cái con mẹ mày. Cút con mẹ mày đê, tao bằng tuổi con gái mày đấy. Thích thì về mà đ.. con gái mày” rồi đạp cho nó một phát vào xe. Tức ói cả máu. Một ngày như shit, bao nhiêu thứ làm ra thành công cốc!!!!\n—————————-\nViết riêng cho anh!\nAnh ah`, hôm nay đã có rất nhiều người vì anh, vì anh em mình… vậy mà… Em xin lỗi, em rất xin lỗi vì đã không làm được gì cho anh, em thực sự xin lỗi… Cái chết của anh quá đau đớn làm em không thể nguôi ngoai sự căm hờn này. Em tin, em tin cái chết của anh không phải là thừa thãi. Nó đã gợi lại tình yêu dân tộc trong rất nhiều người, nó làm cho rất nhiều người nghĩ đến anh, rất nhiều người xa lạ, không quên được anh… Anh àh, nếu anh linh thiêng thì anh hãy phù hộ cho đợt phán xét này sẽ công bằng với anh. Để cái chết của anh không phải là sự mất mát, mà nó sẽ bảo vệ cho những anh em mình bên nước ngoài. Anh àh… em thực sự xin lỗi… em đã không làm được gì… Em quá vô dụng… Em xin lỗi anh. Em tin dù nhà nước có thế nào, cũng không thể phủ nhận được lòng căm phẫn của bao nhiêu con người. Anh hãy tin vào mọi người… tin vào tình yêu mọi người dành cho anh. Anh, em xin lỗi….\nhttp://blog.360.yahoo.com/blog-An4HopAncqqCLJwCf4UpLdb2RmPe3u1be4AQvg–?cq=1\u0026amp;p=514\nMr Free — 2006-10-28 10:51\nCác anh công an!\nTôi biết các anh có thể đang đọc những dòng này để tiếp tục cản trở thanh niên chúng tôi làm việc cần phải làm, và tôi muốn nói với các anh vài lời.\nThực sự chúng tôi cũng không ngờ tới ngày này, ngày mà chúng ta phải chống lại một kẻ thù mới. Chiến tranh đã chấm dứt ở nước ta được trên 30 năm rồi.\nInternet và những thành tựu của công nghệ tin học đã đưa chúng ta vào thời đại toàn cầu hoá, đã cho chúng ta những cơ hội mới. Các bà nội trợ thay vì quanh quẩn xó nhà thì đã biết đi làm osin tại Iraq hay Đài Loan.Các em nhỏ cấp 2 cấp 3 như Sylvia, Annie đã sang Anh Mỹ học, trên nữa thì có Cường Oz, Kathie Vu, Trâm Gà con, và rất nhiều các anh chị em khác đi học ĐH, trên ĐH và đi làm ở các nước khác nhau.\nVà toàn cầu hoá cũng đã tạo ra một loại quái thai mới. Không cạnh tranh nổi trong nền kinh tế toàn cầu, một số cá nhân đã chuyển qua thù hằn và có các hành vi bạo lực, đánh đập, tàn sát với những người nước ngoài đang sinh sống và làm việc tại đất nước của họ.\nCuộc biểu tình hôm nay chính là phản đối những cá nhân như vậy.\nCác anh công an! Nếu hôm nay được các anh giúp đỡ, cuộc biểu tình của chúng ta đã có thể thành công, gây tiếng vang trên trường quốc tế, gây ảnh hưởng đến quyết định của toà án St.Petersburg.\nVà tôi cho rằng các anh hôm nay phải lãnh nhiệm vụ canh giữ Đại sứ quán Nga ở Hà Nội cũng cảm thấy lo sợ.\nLà cấp dưới phải phục tùng lệnh của cấp trên, nhưng trong lòng các anh không khỏi cảm thấy băn khoăn. Cũng là người Việt, các anh cũng cảm nhận nỗi đau mà chúng tôi đang trải qua.\nNiềm tự hào dân tộc Việt đã bị sứt mẻ.\nNiềm tự hào đó chính là cái đã giúp dân tộc ta kiên cường bền bỉ chống xâm lược phương Bắc, giúp Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, giúp chúng ta giành lại độc lập từ thực dân Pháp và trường kỳ kháng chiến suốt 9 năm, và đã giúp chúng ta thống nhất nước nhà sau hơn 20 năm chia cắt.\nTuyên ngôn độc lập nước ta nêu rõ: làm con người có ba quyền bất khả xâm phạm, đó là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.\nVới Vũ Anh Tuấn, đến quyền sống em còn không có, nói chi đến tự do và hạnh phúc? Niềm tự hào là người Việt làm sao có khi công dân của chúng ta không được bảo vệ an toàn ở nước ngoài?\nLà con người, chúng ta đều biết xấu hổ khi phải làm những điều mà chính chúng ta cũng cảm thấy không phải.\nTôi kêu gọi các anh công an hãy đứng về phía chúng tôi! Bằng cách này hay cách khác, các anh hãy giúp đỡ chúng tôi trong các cuộc biểu tình sắp tới. Chúng ta phải sát cánh chung một chiến tuyến chống chủ nghĩa dân tộc cực đoan, chủ nghĩa phát xít mới!\nNếu những kẻ giết em Vũ Anh Tuấn có thể được xử trắng án tại toà án thì người tiếp theo ngã xuống rất có thể là đứa con, đứa em, đứa cháu xa quê thân thương của chính các anh.\n(Tắc Kè)\nMr Free — 2006-10-28 11:08\nĐọc hết những bài post thật xúc động và thương cảm tuổi trẻ Việt Nam khó khăn và khổ thật. Môi trường xã hội toàn trị sau bao nhiêu năm đã để lại những sự dằn vặt và tổn thương trong tâm hồn như là những gánh nặng hành trình khi vào đời.\nMột công việc tưởng chừng như vô cùng đơn giản là tụ tập (tại một nơi ý nghĩa nhất là TĐS Nga) để tưởng niệm một người bạn bị sát hại và bày tỏ lòng mong muốn công lý phải được làm sáng tỏ cũng bị coi như là một hành vi bất hợp pháp và nguy hiểm cho chính quyền đến nỗi nhà nước phải huy động hàng trăm CA để ngăn ngừa thì quả thật…hết ý kiến!\nMới đầu tôi tưởng các bạn sinh viên thờ ơ, nói chơi cho vui chứ không hề có ý định làm gì hết, nhưng bây giờ hiểu ra thì họ cũng đã có cố gắng có mặt tại “hiện trường” khá đông, chỉ và có ý chờ một tín hiệu phát lên mà không thấy gì nên tự động giải tán ra về.\nTôi nghĩ rằng sự việc (không thành) này cũng nói lên một số điều:\n-Tuổi trẻ Việt Nam không hèn yếu, họ đang thiếu người dẫn dắt chân tình.\n-Tuổi trẻ Việt Nam chưa nổi giận, nhưng đã gần hết mức chịu đựng rồi.\n-Đây là một cơ hội để các bạn sinh viên học tập và rút kinh nghiệm.\nNgẫm lại ý kiến của các mem cũng thật xác đáng: Putin còn không cấm, nhà nước CSVN sợ cái gì cơ chứ? Sợ sinh viên âm mưu lật đổ chính quyền hả? Có tật thì mới giật mình chứ? Cứ tiếp tục đối xử với người dân của mình như thế này thì cả thế giới, ngay dân những quốc gia mà TA cứ cho là “mọi rợ” ở Phi Châu cũng sẽ khinh người Việt và sẵn sàng hiếp đáp một cách nhục nhã.\nTôi còn nhớ cách đây vài năm có một vụ “ô sin” Phi Luật Tân bị bắt bớ tại nước ngoài (hình như bị buộc tội làm chết đứa bé được giao trông nom thì phải), chính phủ Phi làm dữ tới độ sẵn sàng cắt đứt quan hệ ngoại giao với quốc gia đó. Trông người lại ngẫm đến ta, và thở dài.\n(duy anh – x-cafevn.org)\nMr Free — 2006-10-28 11:12\nTại sao chính quyền VN lại ngăn cản biểu tình rất chính đáng này ?\nThứ nhất :\n– Họ sợ tạo ra một tiền lệ không hay cho an ninh quốc gia, nếu công nhận cuộc biểu tình này, họ sẽ phải tiếp tục công nhận nhiều cuộc biểu tình càng chính đáng hơn khác, ví dụ như sự ngược đãi phụ nữ VN ở các nước khác như Đài Loan, Singapore hoặc các vụ bắn thuyền viên người VN của TQ… Và không biết sẽ có bao nhiêu lý do chính đáng để biểu tình tại các Đại sứ quán các nước.\nNếu theo dõi các sự kiện chính trị trên thế giới gần đây, VN không dám lên tiếng mạnh mẽ như trước nữa. Có lẽ tại vì những nước trên vẫn đang rất cần cho sự đầu tư và phát triển cho VN, các nhà ngoại giao lo ngại “ném chuột vở lọ” là thế.\nChuyến công du của Thủ tướng chính phủ sang Nhật cũng nói lên điều đó, VN hiện nay với chính sách ngoại giao cúi đầu nhận viện trợ và kêu gọi đầu tư do đó rất sợ làm mất lòng các nước đàn anh, trong đó có Nga, Nhật, Trung Quốc … Đã không ít trường hợp người dân phẩn uất vì hành động xem thường nhân phẩm, nhân quyền của người Việt, nhưng chính phủ vẫn thờ ơ.\nĐiều đó chứng tỏ chính sách ngoại giao hiện tại của VN là một chính sách ngoại giao của các nước chư hầu, nhược tiểu. Nên không dám cho phép biểu tình trước sứ quán các nước. Chính sách ngoại giao “Thà mất lòng dân hơn mất lòng đàn anh” đã rõ.\n2. Thứ hai :\n– Chính quyền luôn ca tụng VN là đất nước an ninh thuộc loại bậc nhất trên thế giới, nên việc biểu tình này chẳng khác nào một gáo nước tạt vào bộ mặt nhà nước. Chính vì luôn e ngại thế giới thấy được sự thật trần trụi bên trong xã hội VN nên họ cố gắng với tất cả mọi khả năng để ngăn cản những sự kiện giống Thiên An Môn. Đã quen sống trong sự dối trá nên họ sợ phải đương đầu với sự thật là thế. Chính sách “Bưng bít sự thật” đã rõ.\n3. Thứ ba :\n– Họ sợ các lực lượng đối lập lợi dụng thông qua các cuộc biểu tình này tập hợp được lực lượng, kêu gọi được sự đoàn kết của các tầng lớp nhân dân. Họ đã từng rất mạnh trong công tác dân vận nên biết phải làm gì để ngăn chận. Chính sách “Đập tan sự phản kháng từ trong trứng nước” đã rõ.\nTrong sự anti_meeting lần này, chính quyền đã tập hợp được các vị quản lý sinh viên các trường, các bí thư đoàn trường … để tuyên truyền và kêu gọi “không được biểu tình”. Điều đó chứng tỏ, các lực lượng đối lập sẽ gặp phải những bức tường kiên cố , hàng hàng lớp lớp cản trở công cuộc đấu tranh cho dân chủ, công bằng xã hội.\nSách Tôn Võ có nói “Biết mình biết ta trăm trận trăm thắng” là thế.\nChính quyền biết hết từng đường đi nước bước của các lực lượng đối lập, biết tường tận mọi sự phẫn uất của người dân và họ có cả một lực lươjng những “Hồng vệ binh” nồng cốt là Đoàn Thanh niên CS, là các Đảng viên CS đang lãnh đạo các trường học, … nên việc chống “biểu tình” là không khó.\nCó sự chênh lệch về lực lượng giữa hai phe. Tất nhiên biểu tình không thành là đương nhiên.\nTuy nhiên theo phân tích của bạn Trương Tuấn, nhờ sự anti meeting này, không ít SV sẽ có nhiều người “ngộ” ra. Đây chính là lúc ta cần “tuyên truyền, giáo dục và vận động” họ tham gia đấu tranh. Không chớp thời cơ ngay bây giờ thì sẽ chẳng có cơ hội tốt hơn thế.\nĐã đến lúc X-cafe phải hành động như sự kêu gọi của bác Jeff, nhưng hành động như thế nào để có thể không bị mất lực lượng mới là điều đáng bàn.\nHãy thử suy nghĩ thêm các bác nhé.\nanticlockwise_feb — 2006-10-29 05:06\nNói thật là cứ thử nghĩ xem mình xử một thằng sinh viên Nga xem, bọn Đại sứ quán Nga cứ gọi là rú ầm lên ấy chứ, bây gờ các bạn sinh viên VN à, chả phải biểu tình gì đâu, cứ băm 1 thằng người Nga xem sao, mà thôi, đừng làm thế, có khi đại sứ quán của VN bên Nga lại nát như tương ấy chứ, thương các bác ngoại giao tí đi mà\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/28/th%E1%BA%BF-nay-ma-gi%E1%BB%9D-m%E1%BB%9Bi-bi%E1%BA%BFt-mu-thong-tin-qua/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e23/10/2006: Cuộc biểu tình ngồi của lực lượng An ninh\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003cp\u003eE hèm. Đừng có bác nào múp bài này vào \u003ca href=\"http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=38472\"\u003ebích này\u003c/a\u003e, vì đây là một vấn đề hoàn toàn khác.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e23/10/2006: Cuộc biểu tình ngồi của lực lượng An ninh\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eE hèm, ngày 23/10/2006 đã mạnh dạn đi vào lịch sử của ngành An ninh Việt Nam như một mốc son uýnh dấu chiến thắng lừng lẫy của lực lượng công an thế hệ hồ chí minh trước các thế lực thù địch theo đít bọn tư bản sài lang thối nát âm mưu diễn biến hòa bình phá hoại công cuộc xây dựng tổ quốc Việt Lừa xã hội chủ nghĩa.\u003c/p\u003e","title":"thế này mà giờ mới biết, mù thông tin quá"},{"content":"sáng nay không phải đi học nên 9h mới dậy. trưa có một mình nên rang cơm ăn. chiều đi đá bóng trận thứ ba của giải trường – Coltech Cup, lớp đã thua 2 trận rồi, một trận 3-0, một trận 3-1, cố gắng đi đá trận này với bọn đàn em K51 cho chúng nó biết cách anh mày đây tuy thua hai trận nhưng không phải dễ chơi đâu nhé. Thằng Tuần thủ môn về quê thế nên mình đành bắt thay nó, căn bản cũng tại lúc lên xe bus bị trượt chân nên chân hơi đâu, không chạy nhiều được. Và rồi thủ môn Thái tôi để lọt lưới một bàn hết sức ngớ ngẩn, đội bạn sút, chính xác là chuyền vào vòng cấm địa, nhẹ thôi và chẳng có thằng K51 nào ở trong đó, nó chuyền vào ngay vị trí của Hải béo, chú này phá bóng nhưng trượt, mình bất ngờ quá, cúi xuống bắt nhưng chẳng hiểu thế nào quả bóng lố bịch ấy lọt qua háng mình đi thẳng vào lưới. Kinh khủng, và sau đó thêm 2 bàn trong hiệp 1, hai bàn này thì chúng nó sút kinh quá nên đành bó tay, mình không có lỗi. Sang hiệp đá chán chẳng buồn tường thuật nữa, cụ tỉ là đến khi kết thúc trận đấu tỉ số là 8-2 thì phải, có 2 quả penati cho chúng nó và 1 quả cho chúng mình. Đau thật, từ hồi đi đá bóng chưa trận nào thua đau đớn như trận này. Thua bọn đàn em, thua với tỉ số còn kinh hơn cả tennis. hic.\nTối, 5h30 mới về tới nhà, đang lúi húi chuẩn bị nấu cơm thì chị Ngọc và một chị nữa đến. Chị đi cùng chị Ngọc chính là chị lớp trưởng tốt bụng đáng yêu mà chị Ngọc đã từng kể (thảo nào lúc nhìn qua cửa mình cứ thấy quen quen). Chị Ngọc mang cho mình quyển logic học với tờ “tranh chữ” – chữ Nho ý mà, chị ấy xin ở gian hàng FPT (triển lãm IT-Week) cho mình chữ Chí và cái mũ FPT. Chị Phương thì cứ chê lên chê xuống rằng mình đội cái mũ da cam của FPT đấy không hợp, hìhì, nhưng chị ơi nếu chọn bỏ 15k ra mua cái mũ hợp và đội cái mũ không hợp này thì em chọn phương án hai chị ạ, trừ phi có ai đó tốt bụng tài trợ 🙂 . Hay thật, chị Phương vui vì mình cũng biết câu:\nĐảng tắt thở đời ta mới thở\nĐảng vẫn còn bát phở hóa thành mơ\nNhân đây lạm bàn tí sang chính trị, mình từng nghe ai đó nói (hình như tổng thống Mỹ nào đó) rằng diễn biến hòa bình là diễn biến với thế hệ 8x chứ còn với ai nữa, hehe, có vẻ đúng. Vì hầu hết sinh viên bây giờ, nếu có quan tâm tìm hiểu chính trị một tí thì hầu như phản đối sự “cầm đầu” của đảng cộng sản Việt Nam (tôi ghét cái kiểu viết hoa chữ đảng, hay kiểu nói “Đảng ta”). Và cũng từng nghe ai đó nói (hình như vị nào đó trong bộ chính trị hay TW đảng-không nhớ) rằng diễn biến hòa bình được chính bởi vì chúng ta còn có cái để mà cho họ diễn biến. Ta không có gì thì làm sao họ có cái để mà bới móc. Quá đúng. Người dân phản đối sự lãnh đạo của đảng vì sự lãnh đạo ấy ngày càng kém cỏi. Đảng nhu nhược, vấn đề lãnh thổ, lãnh hải với Trung Quốc, vấn đề cấm biểu tình (trong hiến pháp, những quyền của công dân thì thấy có quyền biểu tình nhưng “theo quy định của pháp luật, còn pháp luật hình như lại cấm biểu tình”), những vấn đề bức xúc như bắn chết ngư dân VN, giết hại Vũ Anh Tuấn tại Nga mà không cho người ta thực hiện cái quyền công dân đã ghi trong hiến pháp, đảng lãnh đạo kiểu gì thế nhỉ ?\nThôi, thế thôi. Sinh viên bây giờ có nhiều thứ để quan tâm hơn là tình hình đất nước. Chẳng được như ngày xưa….\nLúc chị Ngọc về, mình dán ngay chữ CHÍ ấy lên tường, chị Ngọc giải thích rằng phía trên của chữ ấy là bộ SĨ, phía dưới là bộ TÂM, hợp thành chữ CHÍ. Chị Ngọc tốt quá, em cảm ơn chị nhiều. Mỗi ngày nhìn vào chữ CHÍ, ta suy nghĩ gì ?\nBình luận (4) heartkiller — 2006-10-28 11:40\nChang? ai nhu Meo ca? , doc xong Blog cua? Meo Nhim’ cuoi` vo~ bung .. ha ha\nanticlockwise_feb — 2006-10-29 04:55\n@heart: em cười gì thế hả em? Gần đây chị mới biết có 1 nhóm tên là 8406, chủ yếu là những luật sư, muốn đi ra nước ngoài nhưng bị chặn ở sân bay (oái oăm thay là toàn bị chặn sau khi đã làm xong thủ tục, chỉ chờ lên máy bay.Họ đều là những nhân vật tranh đấu cho nền dân chủ nhưng bị chính quyền can thiệp thô bạo thế mà ta chả biết gì. VOA còn cho biết là ở VN có đảng Thăng Tiến, thế mà chị em mình chả biết gì, lại còn vụ bắt Việt Kiều, bà Rice định sang VN đàm phán về vấn đề này mà chị em mình mù tịt chứ, chị ko đồng ý với Thái đâu nhé, “Đảng ta” quá giỏi che dấu thế mà dám bảo là kém cỏi nhu nhược à?\nMr Free — 2006-10-29 06:28\nmất nết nhỉ, làm thủ tục xong mới chặn (hay lúc ấy mới chạy đến nơi, hehe), đấy, vụ bắt Việt Kiều ảnh hưởng tới PNTR mà hôm em định kể với chị Phương thì chị ấy gạt đi đấy. nói chung thì “đảng ta” cũng có nhiều cái tài, bao nhiêu kinh nghiệm kể từ hồi còn “trong sáng” để lại cơ mà,\nMr Free — 2006-10-30 05:32\nà khoan đã, giờ mới để ý, đảng Thăng Tiến là cái đảng quái nào và lý do gì mà nó lại lấy tên là “Thăng Tiến” ? Nghe đã thấy đam mê quyền lực, nghe đã thấy không thiện cảm rồi, thế mà đòi đú với “Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm” sao? Khà khà, đúng là ao tù mà đú với hồ Gươm :D:D\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/28/da-bong-thua-n%E1%BA%B7ng-ch%E1%BB%8B-ng%E1%BB%8Dc-t%E1%BB%91t-b%E1%BB%A5ng/","summary":"\u003cp\u003esáng nay không phải đi học nên 9h mới dậy. trưa có một mình nên rang cơm ăn. chiều đi đá bóng trận thứ ba của giải trường – Coltech Cup, lớp đã thua 2 trận rồi, một trận 3-0, một trận 3-1, cố gắng đi đá trận này với bọn đàn em K51 cho chúng nó biết cách anh mày đây tuy thua hai trận nhưng không phải dễ chơi đâu nhé. Thằng Tuần thủ môn về quê thế nên mình đành bắt thay nó, căn bản cũng tại lúc lên xe bus bị trượt chân nên chân hơi đâu, không chạy nhiều được. Và rồi thủ môn Thái tôi để lọt lưới một bàn hết sức ngớ ngẩn, đội bạn sút, chính xác là chuyền vào vòng cấm địa, nhẹ thôi và chẳng có thằng K51 nào ở trong đó, nó chuyền vào ngay vị trí của Hải béo, chú này phá bóng nhưng trượt, mình bất ngờ quá, cúi xuống bắt nhưng chẳng hiểu thế nào quả bóng lố bịch ấy lọt qua háng mình đi thẳng vào lưới. Kinh khủng, và sau đó thêm 2 bàn trong hiệp 1, hai bàn này thì chúng nó sút kinh quá nên đành bó tay, mình không có lỗi. Sang hiệp đá chán chẳng buồn tường thuật nữa, cụ tỉ là đến khi kết thúc trận đấu tỉ số là 8-2 thì phải, có 2 quả penati cho chúng nó và 1 quả cho chúng mình. Đau thật, từ hồi đi đá bóng chưa trận nào thua đau đớn như trận này. Thua bọn đàn em, thua với tỉ số còn kinh hơn cả tennis. hic.\u003cbr\u003e\nTối, 5h30 mới về tới nhà, đang lúi húi chuẩn bị nấu cơm thì chị Ngọc và một chị nữa đến. Chị đi cùng chị Ngọc chính là chị lớp trưởng tốt bụng đáng yêu mà chị Ngọc đã từng kể (thảo nào lúc nhìn qua cửa mình cứ thấy quen quen). Chị Ngọc mang cho mình quyển logic học với tờ “tranh chữ” – chữ Nho ý mà, chị ấy xin ở gian hàng FPT (triển lãm IT-Week) cho mình chữ Chí và cái mũ FPT. Chị Phương thì cứ chê lên chê xuống rằng mình đội cái mũ da cam của FPT đấy không hợp, hìhì, nhưng chị ơi nếu chọn bỏ 15k ra mua cái mũ hợp và đội cái mũ không hợp này thì em chọn phương án hai chị ạ, trừ phi có ai đó tốt bụng tài trợ 🙂 . Hay thật, chị Phương vui vì mình cũng biết câu:\u003c/p\u003e","title":"Đá bóng thua nặng – chị Ngọc tốt bụng"},{"content":"Đi học về, rủ Khoa đến đó luôn. Lang thang được một lúc thì đồng chí Khoa mệt, về mất, thằng này chả có tí tinh thần “đam mê công nghệ” gì cả. Một mình lang thang cả buổi trưa. Nói chung thì cái triển lãm này không to như mình tưởng, hơi thất vọng, nhiều gian hàng rất sơ sài, chẳng ai vào, rất buồn chán. FPT là có vẻ hoàng tráng và chuyên nghiệp nhất, lúc trưa ngồi ở đó, nghe được bài hát hay quá, hỏi ra mới biết đó là bài hát truyền thống của FPT, kinh thật, FPT quả là hoành tráng (nhân đây cũng chia sẻ với mọi người 1 nguồn tin là 95% doanh thu của FPT là do phân phố sản phầm, hình như gần nửa tỉ $ thì phải).\nCông nhận là trong triển lãm con gái xinh rất nhiều, ngoài ra còn ấn tượng với bọn laptop và Vista, dùng thử mấy cái máy cài Vista, quá “nuột” và mượt mà bóng bẩy, chuyện, toàn hai bộ vi xử lý với cả GB Ram thì còn không ư? Nghĩ đến cái máy cà khổ ở nhà mà nản quá, nhưng đành vậy, “văn mình vợ người” mà 🙂 Tao vẫn yêu mày lắm máy tính ạ, cho tới khi tao sắm cái mới 😀 .\nBọn công ty Thùy Linh thu hút khách bằng biện pháp “tươi mát”, có một nhóm nhảy rất sexy, tí một lại lên nhảy nhót, nhưng chả hiểu sao mình chả có tí “cảm hứng gì”, căn bản trong đó nhiều màn hình “khủng” quá, nhìn vào những cái LCD đấy mình thích hơn là nhìn vào body của mấy cô “gái nhảy” (hehe), nhìn mấy cái màn hình với cả laptop trong đó cứ gọi là “nuốt nước bọt ừng ực”. Kiểu này chắc còn lâu mình mới có người yêu đây… chậc chậc :))\nCÔNG NGHỆ THẬT LÀ TUYỆT VỜI ! Mai ta đi tiếp, làm sao rủ được thằng Vinh đi thì hay quá.\nBình luận (3) anticlockwise_feb — 2006-10-27 10:08\nCông nhận là bài hát của FPT hay thật, nghe rất hoành tráng mà tình cảm mượt mà mới hay chứ\nMr Free — 2006-10-27 11:41\nlàm thế nào cá kiếm bài đấy về để nghe nhỉ ?\nanticlockwise_feb — 2006-10-29 04:29\nchả biết, nghe mãi thuộc rồi, lúc nào chị hát cho mà nghe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/27/it-week-gi%E1%BA%A3ng-vo/","summary":"\u003cp\u003eĐi học về, rủ Khoa đến đó luôn. Lang thang được một lúc thì đồng chí Khoa mệt,  về mất, thằng này chả có tí tinh thần “đam mê công nghệ” gì cả. Một mình lang thang cả buổi trưa. Nói chung thì cái triển lãm này không to như mình tưởng, hơi thất vọng, nhiều gian hàng rất sơ sài, chẳng ai vào, rất buồn chán. FPT là có vẻ hoàng tráng và chuyên nghiệp nhất, lúc trưa ngồi ở đó, nghe được bài hát hay quá, hỏi ra mới biết đó là bài hát truyền thống của FPT, kinh thật, FPT quả là hoành tráng (nhân đây cũng chia sẻ với mọi người 1 nguồn tin là 95% doanh thu của FPT là do phân phố sản phầm, hình như gần nửa tỉ $ thì phải).\u003cbr\u003e\nCông nhận là trong triển lãm con gái xinh rất nhiều, ngoài ra còn ấn tượng với bọn laptop và Vista, dùng thử mấy cái máy cài Vista, quá “nuột” và mượt mà bóng bẩy, chuyện, toàn hai bộ vi xử lý với cả GB Ram thì còn không ư? Nghĩ đến cái máy cà khổ ở nhà mà nản quá, nhưng đành vậy, “văn mình vợ người” mà 🙂 Tao vẫn yêu mày lắm máy tính ạ, cho tới khi tao sắm cái mới 😀 .\u003cbr\u003e\nBọn công ty Thùy Linh thu hút khách bằng biện pháp “tươi mát”, có một nhóm nhảy rất sexy, tí một lại lên nhảy nhót, nhưng chả hiểu sao mình chả có tí “cảm hứng gì”, căn bản trong đó nhiều màn hình “khủng” quá, nhìn vào những cái LCD đấy mình thích hơn là nhìn vào body của mấy cô “gái nhảy” (hehe), nhìn mấy cái màn hình với cả laptop trong đó cứ gọi là “nuốt nước bọt ừng ực”. Kiểu này chắc còn lâu mình mới có người yêu đây… chậc chậc :))\u003cbr\u003e\nCÔNG NGHỆ THẬT LÀ TUYỆT VỜI ! Mai ta đi tiếp, làm sao rủ được thằng Vinh đi thì hay quá.\u003c/p\u003e","title":"IT Week – Giảng Võ"},{"content":"Hôn\n(Phùng Quán)\n*Trời đã sinh ra em\nĐể mà xinh mà đẹp\nTrời đã sinh ra anh\nĐể yêu em tha thiết !*\nKhi người ta yêu nhau\nHôn nhau trong say đắm\nCòn anh, anh yêu em\nAnh phải đi ra trận !\nYêu nhau ai không muốn\nGần nhau và hôn nhau\nNhưng anh, anh không muốn\nHôn em trong tủi sầu !\nEm ơi rất có thể\nAnh chết giữa chiến trường\nĐôi môi tươi đạn xé\nChưa bao giờ được hôn !\nNhưng dù chết em ơi\nYêu em anh không thể\nHôn em bằng đôi môi\nCủa một người nô lệ !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/26/hon/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHôn\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e(Phùng Quán)\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e*Trời đã sinh ra em\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐể mà xinh mà đẹp\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrời đã sinh ra anh\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐể yêu em tha thiết !*\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhi người ta yêu nhau\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôn nhau trong say đắm\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCòn anh, anh yêu em\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnh phải đi ra trận !\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eYêu nhau ai không muốn\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGần nhau và hôn nhau\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNhưng anh, anh không muốn\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHôn em trong tủi sầu !\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eEm ơi rất có thể\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eAnh chết giữa chiến trường\u003c/p\u003e","title":"Hôn – Blog Thaimeo"},{"content":"Bài văn gây xôn xao cư dân mạng\n“Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại…”.\nĐây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10 tên là Hà Minh Ngọc được post lên trang hanheldvn.com đang gây xôn xao cư dân mạng\nĐề bài: Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em\nBài làm:\nBản chất của thành công\nĐã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.\nThành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.\nThành công còn là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?\nSau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.\nNgày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?\nNhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá – học – của – một – người – cha.\nTôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ.\nCho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.\nCon người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.\nCũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!\nBạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”.\nCòn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.\nHÀ MINH NGỌC\nLời phê của cô giáo dạy văn\nCảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất.\nEm đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.\nMột cô bé lớp 10 hồn nhiên, trong sáng lại có cái nhìn thật sâu xa về cuộc sống đã giúp bao người lớn chúng ta suy ngẫm lại về mình. Cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, thất bại. Quan trọng là ta học được gì từ những thất bại ấy, gục ngã hay tiếp tục bước đi là do niềm tin vào cuộc sống ở mỗi con người.\nBình luận (5) Mr Free — 2006-10-25 11:34\nTrùng tên với chị Ngọc lọc cọc nè, đọc cứ như “Thục Hân dịch” ấy nhỉ, mới lớp 10 mà dẫn chứng phong phú thế, em này chắc đọc sách báo nhiều lắm, khâm phục\nMr Free — 2006-10-27 05:29\nchị nhận xét rất chính xác, đúng kiểu hạt giống tâm hồn, nhưng là em ấy tự viết nên đâm ra nhiều người bất ngờ: không ngờ tuổi trẻ bây giờ cũng biết nghĩ đến thế cơ à.\nngày xưa 26 tuổi Trần Phú đã là tổng bí thư đảng CSVN, thế mà thời nay 23 tuổi mới được ứng cử làm đại biểu QH, tại sao thế ?\nanticlockwise_feb — 2006-10-27 09:23\nplagiarism\nKhi — 2006-10-27 12:47\nChi thay nguoi ta noi mot cau ve em nay dung. Do la bai cua em ay co the xep vao cac bai trong nhung cuon sach danh cho tuoi moi lon. KO nho chinh xac loi nhan xet do lam, nhung dai loai la the.\nChi thay giong van giong kieu “Hat giong tam hon”. Va chi ko thich lam.Co le tai minh da qua cai tuoi moi lon!\nKhi — 2006-10-28 08:52\nCo le cac bac nghi rang, 23 tuoi nguoi ta moi du chin chan va trai nghiem, du ban linh chinh tri vung vang. Con co the van co nhung suy nghi ve cuoc song nhu nhoc co bai van nay nhung chi la nhung cop nhat ma nhoc thay dc, cam nhan duoc tu cuoc song. Chinh tri la mot linh vuc khac, chi nghi the, khong phai co mot tam hon dep, sau sac la da co the lam duoc chinh tri. Den ban than chi bay gio cung van con phai dang trong qua trinh thich nghi voi tinh hai mat cua chinh tri.\nChi cung chua kip tim hieu thoi Tran Phu thi bao nhieu tuoi duoc ung cu vao QH. Nhung chi nghi mot dieu don gian rang, muon lanh dao mot dat nuoc phai co ban linh chinh tri vung vang, su trai nghiem va nhieu yeu to khac.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/25/entry-for-october-25-2006/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003eBài văn gây xôn xao cư dân mạng\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại…”.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10 tên là Hà Minh Ngọc được post lên trang hanheldvn.com đang gây xôn xao cư dân mạng\u003c/p\u003e","title":"Entry for October 25, 2006"},{"content":"Sống trên đời phải luyện rèn trong gian khổ\nKhông cúi đầu nịnh hót một ai\nKhông hoa mắt trước tiền tài địa vị\nKhông làm ô nhục tuổi thanh xuân\nBình luận (4) hnA nếyuH — 2006-10-25 07:41\nGhe qua’ nhi? cau na`y la em tu nghi~ ra ah ? Hay ! co’ chi’ khi’ ! ^^\nnescafe — 2006-10-25 08:54\nCha cha! phai hoc tap ban Thai thoi.\nMr Free — 2006-10-25 10:45\ntình cờ đọc được thôi chị ạ, thơ văn em kém lắm.\n@netcafe: càng nhiều người học tập thì càng tốt bạn ạ\nFanKien — 2006-10-26 11:02\nRang hay thi tha^.t la hay/ Nghe ra kêu go.i ha’t hay the^’ nao!\nLie^.u chu’ng ta thu.c hie^.n duoc ma^’y pha^n tram ca^u tre^n? Tui thi ca?m tha^’y minh khoang duoc 25 -30% chi do!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/25/tuyen-ngon/","summary":"\u003cp\u003eSống trên đời phải luyện rèn trong gian khổ\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông cúi đầu nịnh hót một ai\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông hoa mắt trước tiền tài địa vị\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKhông làm ô nhục tuổi thanh xuân\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-ODQ.x5gydJkunwAbTfEttx3HNxaVWCtufg--?cq=1\"\u003ehnA nếyuH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-10-25 07:41\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eGhe qua’ nhi? cau na`y la em tu nghi~ ra ah ? Hay ! co’ chi’ khi’ ! ^^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-Wd6L0.4_fLMuHwY3ArT..cZkrd8evgRuy10-?cq=1\"\u003enescafe\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-10-25 08:54\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCha cha! phai hoc tap ban Thai thoi.\u003c/p\u003e","title":"Tuyen ngon"},{"content":"Cũng vui vui khi đã 0h25′ mà list friend vẫn đông vui thế này.\nBình luận (4) HOANG HANH — 2006-10-24 03:52\nhic hic, tinh trang thuc dem online ma hau wa la nhung con mat tham quang dang tang voi toc do chong mat\u0026raquo;\u0026gt;Roi sau do lai e co di dap ba che de “bao toan dung nhan”.Ho ho, nhung lai cang thay ieu cai blog cua minh hun.\nanticlockwise_feb — 2006-10-24 12:39\nBó tay, toàn bọn chả học hành gì, đêm rồi còn chat chit với nhau\nhnA nếyuH — 2006-10-25 07:40\nhihi…ko ba`n ta’n gi the^m !\nMr Free — 2006-10-25 11:08\nđắp bã chẽ để giảm thâm mắt à, kinh nghiệm hay đấy, nhưng mà mình không uống chè thì lấy đâu ra bã ? Ra hàng trà đá xin vậy\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/24/n%E1%BB%ADa-dem/","summary":"\u003cp\u003eCũng vui vui khi đã 0h25′ mà list friend vẫn đông vui thế này.\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-glZ5XUYlcqMKgRUOgbQbc77Nfeo-?cq=1\"\u003eHOANG HANH\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-10-24 03:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehic hic, tinh trang thuc dem online ma hau wa la nhung con mat tham quang dang tang voi toc do chong mat\u0026raquo;\u0026gt;Roi sau do lai e co di dap ba che de “bao toan dung nhan”.Ho ho, nhung lai cang thay ieu cai blog cua minh hun.\u003c/p\u003e","title":"Nửa đêm"},{"content":"Tình hình mất điện thoại di động diễn ra ngày càng nghiệm trọng, nhà nhà, người người bị mất máy, thật đáng thương tâm làm sao. Nào là Thái mất, Minh mất, em Lan Anh thậm chí còn mất tận 2 cái, đạo đức bây giờ bị suy thoái thế cơ đấy, thật đau lòng đau lòng 😀 :))\nNếu là tôi chắc tôi sẽ trả lại, nhất định tôi sẽ trả lại, vì tôi đã từng nếm mùi cay đắng của việc mất điện thoại rồi mà. Còn các bạn thì sao ?\nBạn sẽ làm gì nếu nhặt được một chiếc di động ? Trả lại 2 Giữ luôn 1 Gửi nếu nó xịn và trả nếu nó lởm 1 Sign in to vote\nBình luận (5) HOANG HANH — 2006-10-24 03:55\nNhat duoc cua roi tra nguoi danh mat chu!!!Quen bai lop 1 rui sao. BUZZZZZz\nhnA nếyuH — 2006-10-25 07:43\nBiet ai ma tra lai ha em …that toi nghiep cho ai thieu can than …..minh fai luon de phong canh giac …thoi buoi nay 1m2 co den may chuc thang an cap soi vao ay chu’…hiu? ko Ku???\nMr Free — 2006-10-25 12:55\nnếu ngoài mình ra thì mới có 2 người cho ý kiến, bạn Hạnh vẫn nhớ bài học lớp 1 thì chắc là chọn trả lại. Còn người giữ luôn mình đoán là chị Ngọc, hehe\ndù sao phe “không hoa mắt” vẫn đang thắng thế 🙂\nanticlockwise_feb — 2006-11-14 11:50\nchả chị Ngọc thì ai, chả cứ gì điện thoại, Ipod, xe máy, ô tô, máy bay hay tàu thủy rơi vào tay chị Ngọc là của chị Ngọc hết, cái gì ở trên đất của người Xayda là của người Xayda, hi hi\nGỏdon — 2009-05-22 05:22\nHôm trước đi taxi, nhặt dược 1 em N95 người ta bỏ quên trên băng sau, đưa cho bác lái xe mang về trả lại khách :-j\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/23/n%E1%BA%BFu-nh%E1%BA%B7t-d%C6%B0%E1%BB%A3c-di-d%E1%BB%99ng/","summary":"\u003cp\u003eTình hình mất điện thoại di động diễn ra ngày càng nghiệm trọng, nhà nhà, người người bị mất máy, thật đáng thương tâm làm sao. Nào là Thái mất, Minh mất, em Lan Anh thậm chí còn mất tận 2 cái, đạo đức bây giờ bị suy thoái thế cơ đấy, thật đau lòng đau lòng 😀 :))\u003cbr\u003e\nNếu là tôi chắc tôi sẽ trả lại, nhất định tôi sẽ trả lại, vì tôi đã từng nếm mùi cay đắng của việc mất điện thoại rồi mà. Còn các bạn thì sao ?\u003c/p\u003e","title":"Nếu nhặt được di động"},{"content":"Kể một chút về ngày hôm nay. Sáng đi học thì chỉ phải học 3 tiết English, 3 tiết BT Lý quang thì xin thầy nên được nghỉ. Thế là về nhà, thấy Huệ đang ngồi học bài rất chăm chỉ ở nhà mình (học nhờ cho yên tĩnh – nguyên văn lời Huệ). Định rủ bạn ở lại ăn cơm trưa nhưng thấy nhà mình có thêm bạn Hoàn mà Huệ lại ko quen bạn này, thôi để khi khác vậy. Đang lúi húi ở dưới nhà thì nghe tiếng gì giống tiếng chuông điện thoại, nhưng không phải là đt mà là voice chat của Yahoo, call to computer ý mà. Bọn Tuấn, Hải, Hoàng mới kiếm được cái micro nên gọi đến “thử công nghệ cao”, tán phét vớ vẩn một hồi, mấy thằng thống nhất đến nhà mình ăn cơm cho biết nhà. Ăn thì cũng khá nhưng uống còn khá hơn, và kết quả là cả 3 thằng đấy đều “Liver-phun”, ra hết thức ăn mình dày công nấu nướng, đáng tiếc. Khổ nhất là thằng Trung, uống rõ lắm để rồi nôn ọe, ly bì cả chiều, đến tối ăn tối xong vẫn lại tiếp tục phun, hichic. Đêm nay thể nào cũng đói không ngủ được.\nNói tiếp chuyện “thử công nghệ cao”, lúc đang tán hươu tán vượn với bạn Nga thì thấy bảo thầy Hiếu đang online, thế là nhảy sang “thử công nghệ cao” với thầy Hiếu, và rồi gạ được thầy lên THủy lợi thầy trò ngồi uống trà đá “đàm đạo”. Được thầy “bao” tiền trà đá (tất nhiên :)) và thầy còn rút ví định ủng hộ đội bóng lớp (năm ngoái thầy cũng ủng hộ 100k nhé), nhưng đá 2 trận thì 1 trận thua 0-3, một trận thua 1-3, ngại quá không dám nhận, để khi khác. Thầy Hiếu đúng là tuyệt vời !!!!\nChuyển sang chủ đề chính của Entry hôm nay, đó là cuộc sống vẫn lộn xộn và mình vẫn không quản lý nổi nó. Hồi chưa có net thì bao nhiêu dự định: “nối net rồi ta học cái này, nối net rồi ta làm cái kia…”, thế mà giờ toàn thấy chat là chủ yếu. Phải học tập chị Ngọc thôi, không vào yahoo khi làm việc, học hành. Chứ cứ bật Y!M lên, thấy ai vào lại hí hoáy chít chít chát chát là\nmệt lắm,\nBình luận (2) HOANG HANH — 2006-10-23 11:47\nPhai cong nhan la cai Yahoo co suc hut ghe gom day! Nhu to day, da the song the chet la se ko len mang, chinh chu hoc hanh cho thi giua ki. Vay ma hom nay lai thay cai mat cuoi sang len hon ca trang ram tren Y!M, moi chit chu! Roi lai luot web, luon wa luon lai may cai blog than yeu! Hic:\u0026laquo;\u0026laquo;\nMr Free — 2006-10-23 11:52\nchị Ngọc đã từng nói “phải biết chiến thắng bản thân mình” Hạnh ạ, đối thủ lớn nhất của ta chính là bản thân ta đó 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/23/cu%E1%BB%99c-s%E1%BB%91ng-l%E1%BB%99n-x%E1%BB%99n/","summary":"\u003cp\u003eKể một chút về ngày hôm nay. Sáng đi học thì chỉ phải học 3 tiết English, 3 tiết BT Lý quang thì xin thầy nên được nghỉ. Thế là về nhà, thấy Huệ đang ngồi học bài rất chăm chỉ ở nhà mình (học nhờ cho yên tĩnh – nguyên văn lời Huệ). Định rủ bạn ở lại ăn cơm trưa nhưng thấy nhà mình có thêm bạn Hoàn mà Huệ lại ko quen bạn này, thôi để khi khác vậy. Đang lúi húi ở dưới nhà thì nghe tiếng gì giống tiếng chuông điện thoại, nhưng không phải là đt mà là voice chat của Yahoo, call to computer ý mà. Bọn Tuấn, Hải, Hoàng mới kiếm được cái micro nên gọi đến “thử công nghệ cao”, tán phét vớ vẩn một hồi, mấy thằng thống nhất đến nhà mình ăn cơm cho biết nhà. Ăn thì cũng khá nhưng uống còn khá hơn, và kết quả là cả 3 thằng đấy đều “Liver-phun”, ra hết thức ăn mình dày công nấu nướng, đáng tiếc. Khổ nhất là thằng Trung, uống rõ lắm để rồi nôn ọe, ly bì cả chiều, đến tối ăn tối xong vẫn lại tiếp tục phun, hichic. Đêm nay thể nào cũng đói không ngủ được.\u003cbr\u003e\nNói tiếp chuyện “thử công nghệ cao”, lúc đang tán hươu tán vượn với bạn Nga thì thấy bảo thầy Hiếu đang online, thế là nhảy sang “thử công nghệ cao” với thầy Hiếu, và rồi gạ được thầy lên THủy lợi thầy trò ngồi uống trà đá “đàm đạo”. Được thầy “bao” tiền trà đá (tất nhiên :)) và thầy còn rút ví định ủng hộ đội bóng lớp (năm ngoái thầy cũng ủng hộ 100k nhé), nhưng đá 2 trận thì 1 trận thua 0-3, một trận thua 1-3, ngại quá không dám nhận, để khi khác. Thầy Hiếu đúng là tuyệt vời !!!!\u003cbr\u003e\nChuyển sang chủ đề chính của Entry hôm nay, đó là cuộc sống vẫn lộn xộn và mình vẫn không quản lý nổi nó. Hồi chưa có net thì bao nhiêu dự định: “nối net rồi ta học cái này, nối net rồi ta làm cái kia…”, thế mà giờ toàn thấy chat là chủ yếu. Phải học tập chị Ngọc thôi, không vào yahoo \u003cbr\u003e\nkhi làm việc, học hành. Chứ cứ bật Y!M lên, thấy ai vào lại hí hoáy chít chít chát chát là\u003cbr\u003e\nmệt lắm,\u003c/p\u003e","title":"Cuộc sống lộn xộn"},{"content":"Ngày hôm nay có nhiều chuyện quá. Chẳng biết viết những gì. Lắp mạng về nhà rồi, vui. Nhưng lúc tối bố gọi điện, báo cho mình biết chú Đông mất rồi, sốc, không thể nào tin được, bố bảo hình như là do đột quỵ. Vẫn bàng hoàng quá, lần đầu tiên phải chứng kiến sự ra đi của một người thân trong gia đình, tại sao lại thế chứ. Chẳng biết nói gì nữa. Sáng mai nghỉ học để về quê cùng bố.\nBình luận (8) SHMILY — 2006-10-20 02:34\noh, thật đáng tiếc. chia bùn với nhé.\nhôm nay lớp tổ chức 20-10 cũng khá là vui!\nmừng ông đã có net về làng ^o^\nHOANG HANH — 2006-10-20 03:05\nLoi dau tien minh muon noi la chia buon cung ay. Minh hieu cam nhan cua cau luc moi nghe tin buon ay, boi minh cung da tung trai wa nhung giay phut nhu the. Bang hoang, mo ho, ma^t mat…That kho ma dien dat thanh loi…Nhung con nguoi than thuong quanh ta, binh thuong va dung di, ma nhieu luc ta vo tam khong de y. Va roi, mot thoi diem nao do, nguoi ay roi xa ta…mai mai…Cai giay phut ay…Tai sao lai the?? Dot ngot, du doi…Ki niem chot ua ve.Ta muon nam giu, niu keo lai nhung chi con lai trong hu vo…Chi con biet nguyen cau nguoi ay thanh than, va nhung con nguoi quanh ta luon hanh phuc va vui ve!! Ta tran trong hon nhung gia tri hien co, ta yeu moi nguoi hon. Cuoc song that muon mau muon ve. Ta tu hoi minh la ca the nao ton tai trong khoi mau muon hinh ay???Nhung du la gi, hay song het minh nhu ta co the! Vi minh, va vi moi nguoi!!Chuc cau luon vung vang, va may man nhe!! (comment nhiu wa. Tu nhien van trao dang wa ma. Thong cam nhe!)\nHOANG HANH — 2006-10-20 03:39\nA, vua nay wen ko nhac: Nho accept invitation cua minh day nhe:)))))\nHappy a Vietnamese woman day for men!!!!:DDDD\nBou — 2006-10-20 06:20\nchia buon!\nMr Free — 2006-10-20 08:47\ncảm ơn mọi người đã chia sẻ. Cả sáng nay tớ ở nhà tang lễ bệnh viện quân đội 354, chú tớ làm việc ở đấy. Tang lễ tổ chức ở đó luôn rồi chuyển thi hài về quê. Mình cũng về quê luôn, vừa mới lên. Mệt, nhìn dì khóc ngất đi, gọi tên chú, đau lòng quá. Vẫn biết ai cũng phải chết một lần, nhưng chú mình ra đi đột ngột quá, gây nên cú sốc quá mạnh với tất cả mọi người. Mới hôm qua còn gọi điện, việc này việc kia, thế mà qua một đêm đã trở thành một cái xác, chú bị tụt huyết áp, lại ngủ một mình nên không ai biết, đến khi mọi người tìm thấy thì đã quá muộn.\nĐời thật nghiệt ngã, chú tớ sinh ngày 2-4-1971, năm nay mới 36 tuổi, hai con trai, một em mới học lớp 8, một em học lớp 2. Thương tiếc chú một thì thương dì và hai em mười. Người chết thì đã chết rồi, còn người sống thì… bao giờ mới nguôi ngoai đau khổ đây.\n^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-10-21 07:59\nThai ah,cho to chia buon voi ban nhe.DON’T BE SO SAD,JUST TAKE IT EASY,OK?\nMr Free — 2006-10-22 05:10\nuh, cam on Huong nhieu, don’t be so sad\nHoang Quy — 2006-10-23 08:15\nChia buon voi Thai nha!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/20/entry-for-october-20-2006/","summary":"\u003cp\u003eNgày hôm nay có nhiều chuyện quá. Chẳng biết viết những gì. Lắp mạng về nhà rồi, vui. Nhưng lúc tối bố gọi điện, báo cho mình biết chú Đông mất rồi, sốc, không thể nào tin được, bố bảo hình như là do đột quỵ. Vẫn bàng hoàng quá, lần đầu tiên phải chứng kiến sự ra đi của một người thân trong gia đình, tại sao lại thế chứ. Chẳng biết nói gì nữa. Sáng mai nghỉ học để về quê cùng bố.\u003c/p\u003e","title":"Entry for October 20, 2006"},{"content":"\u003c![CDATA[ Nhân trường hợp chị thỏ bông. Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho mọt người bạn và cả hai đi mát-xa. Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc. “chị thỏi bông có chồng là anh thỏ ông. Một hôm chị thỏ ông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chỉ thỏ bông đành ở lại. Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm. Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ ông tặc lưỡi ở lại. Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Đi được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.” Cô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?” Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông…, mãi cũng sai, đành hỏi cô. Cô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”. Đương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái mát-xa tinh ranh làm anh buồn cười – cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được. \\*\\*\\* Thưa chị em phụ nữ. Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông. Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng nó. “Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình”. Nghe như một châm ngôn. Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. Bởi vì các chị quá hiền, Bởi vì các chị quá dữ, Bởi vì các chị quá ngăn nắp, Bởi vì các chị quá bừa bộn, Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi. Và báo (có lẽ đã ăn hối lội của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái. Trong khi đó, Thưa các chị, Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu: I. Các chị dễ rơi vào tình huống “chị thỏ bông” hơn các anh Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: Phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì cũng chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế “bàn thờ” của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho một việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì… II. Luôn có những người khác mà chị không biết Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế. Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ong mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu. Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. đó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Đàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi mọt cách, tỏa hương mãi một loại; laọi nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, k hi đã đ] ]\u003e --- ## Bình luận (1) [Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2006-10-20 10:13* Gửi Đoàn của tôi Thưa Đoàn, (Mà cụ thể là thưa anh – cái người vẫn hay soạn báo cáo cho Trung Ương Đoàn) Đầu tiên, tôi xin đố anh, lá thư này là của ai: “Từ tháng 11 năm 1924, tôi được Ban phương Đông và Đảng Cộng sản Pháp phái đến Quảng Châu để làm việc cho Đông Dương. …Mặc dù thiếu thời gian và tiền, nhờ sự giúp đỡ của các đồng chí người Nga và An Nam, chúng tôi đã có thể: – Đưa 75 thanh niên An Nam đến học ở trường Tuyên truyền do chúng tôi tổ chức ở Quảng Châu, – Xuất bản 3 tờ tuần báo nhỏ, – Phái những người tuyên truyền vừa mới được đào tạo về Xiêm, Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Nam Kỳ, – Thành lập một liên đoàn cách mạng do một ủy ban gồm 5 ủy viên ở Quảng Châu lãnh đạo, liên đoàn đã bắt rễ khắp nơi trong tất cả các xứ Đông Dương đó. …”(\\*) Thôi để nói luôn, cái thư này cũng là bản báo cáo của một thanh niên gửi cho tổ chức. Thanh niên đó là Nguyễn Ái Quốc. Và tổ chức đó là Ban Phương Đông Quốc tế Cộng Sản. Bức thư viết vào tháng 6 năm 1927. Chừng đó công việc, viết ra và đọc lên nghe đơn giản, nhưng toàn là những việc lớn và cốt tử. Thí dụ, ở mục (I), cái trường tuyên truyền được nêu rất vắn tắt với 75 học viên đó, lại chính là chậu ươm của Đảng Cộng sản Việt Nam; và Đảng, qua năm tháng, ai cũng biết, có thêm cánh tay phải là Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. 77 năm sau, “cánh tay phải” đã phải dùng tới 8 trang báo Thanh Niên (số ra ngày 18.9.02), đặc kín chữ, chỉ để đăng cái dự thảo báo cáo công tác của mình trong nhiệm kì vừa qua và phương hướng sắp tới. Và cái người soạn bài báo cáo này cho Đoàn chính là anh đấy, người thư ký nhiều chữ ạ. Bản Dự thảo Báo cáo này có một cái tên dài: “Phát huy truyền thống vẻ vang, tuổi trẻ Việt Nam thi đua học tập, rèn luyện, lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.” Tôi nói thật, nếu một ngày kia, một đoàn viên bình thường trong 4 triệu đoàn viên trong cả nước, tự nhiên muốn biết, từ năm 1997 đến 2002, thanh niên cả nước đã làm được gì và sắp tới sẽ phải làm gì; thì anh ta sẽ phải đọc theo kiểu “dũng sĩ”, nghĩa là kiên trì vượt qua bao nhiêu cửa ải của những câu choang choang trong báo cáo của anh, đã nghe mãi, nghe mãi, trong (gần như) mọi văn kiện, ở (gần như) mọi đại hội thanh niên, sực nức từ kép Hán Việt. Thí dụ, nói về nhiệm vụ thời đại của thanh niên Việt Nam, anh viết: “…ra sức thi đua học tập, rèn luyện, vươn lên nắm vững khoa học, kỹ thuật, công nghệ, thi đua lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện tham gia phát triển kinh tế – xã hội, giữ gìn quốc phòng, an ninh, thực hiện thành công sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.” Còn báo cáo về công tác giáo dục của Đoàn: “…được tập trung chỉ đạo và thu được những kết quả quan trọng, nhất là sự chuyển biến tích cực trong giáo dục chính trị, tư tưởng; lực lượng làm công tác tư tưởng được tăng cường; cơ chế, nguồn lực phục vụ công tác tư tưởng, văn hóa được tập trung đầu tư hơn, góp phần nâng cao nhận thức chính trị, củng cố niềm tin, bồi dưỡng lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ.” Thưa anh, chỉ cần đọc bản dự thảo Báo cáo của Đoàn mà anh viết là biết ngay anh đang sống trong thời bình. Vì chỉ có thời bình thì người ta mới dám dùng nhiều chữ chung chung một cách xa xỉ như thế. Những chữ ấy, anh vặn lại tôi, sai chỗ nào nào, thì tôi thua, vì thật ra chúng chẳng có gì sai cả; nhưng mà anh viết báo cáo thì chắc anh cũng biết, chữ càng to thì càng che mất những việc làm cụ thể mà Đoàn đã làm được trong những năm qua. Người ta thấy anh “bình” nhiều hơn “báo”. Cứ báo cáo được một dòng thì anh lại bình (có khi) đến cả một cột. Ngay cả phong trào “Thanh niên Tình nguyện” để tự nhiên đã đẹp đến thế, anh vẫn còn không tự tin mà vẫn phải ca ngợi nó lên đến mức sáo rỗng: “Màu áo xanh tình nguyện không chỉ thể hiện sự thống nhất về tổ chức, mà còn in đậm trong lòng xã hội về hình ảnh đẹp của người thanh niên Việt Nam tình nguyện, xung kích, sáng tạo trong kinh tế thị trường.” Quay lại bản báo cáo của thanh niên Nguyễn Ái Quốc ở đầu bài. Chừng đó công việc, nếu giao cho anh – người saọn báo cáo cho Đoàn vào những năm 2000, thì chắc đã phải kín 16 trang báo, mà vẫn không biết ai làm được việc nào, việc đã đi cụ thể tới đâu; rong khi Nguyễn Ái Quốc chỉ có 4 cái gạch đầu dòng mà cách mạng vẫn phát triển. Tôi cũng như anh thôi, tôi làm việc trong một cơ quan Đoàn. Đoàn của anh và của tôi mang tên Bác – Người mà mở đầu một cuốn sách mà tôi rất thích – Đường Kách Mệnh – gồm những bài học dành cho 75 học viên thanh niên cộng sản của mình, đã viết: “…nói việc gì thì nói rất giản tiện, mau mắn, chắc như 2 lần 2 là 4, không tô vẽ trang hoàng gì cả.” (Quả có vậy, cái cuốn Đường Kách Mệnh ấy, nếu mà Bác viết theo cái văn phong của bản dự thảo báo cáo của BCH TƯ Đoàn mới đăng trên báo vừa rồi, thì chắc chắn 75 hạt giống cách mạng đầu tiên trong lớp học ở Quảng Châu đã chịu, không hiểu nổi, thậm chí mật thám Đông Dương có bắt được tài liệu cũng khó lòng mà đọc cho hết được.) Chúng ta vẫn cứ nói là phải học tập Bác, nhưng chuyện đơn giản nhất, là viết cho gần quần chúng, nói cho quần chúng hiểu, thật vắn tắt, thật cụ thể, thì hình như chúng ta ít làm theo. Thế đấy, thưa đồng chí soạn văn bản cho Đoàn. Cứ (viết báo cáo theo) cái đà này, thì càng ngày Đoàn sẽ càng xa dần; để đến cái bản báo cáo công việc của đoàn viên cả nước không thôi, mà thanh niên bình thường, nếu không quen với từ ngữ hội nghị, cũng không len chân vào (hiểu) được. Từ 8 đoàn viên vào buổi sơ khai, cho đến nay số đoàn viên đã hơn 4 triệu. Vâng, nhưng đâu phải vì thế mà số chữ (cũng như sự cầu kỳ về chữ) trong bản báo cáo cũng phải tăng theo mức độ đó? Và cái công việc mà Đoàn chúng ta làm vào thời bình chẳng lẽ vất vả hơn cái thời sơ khai trứng nước đến thế sao? Hay chỉ vì thời bình thì chúng ta rảnh rỗi hơn, có nhiều thì giờ hơn, cả cho người soạn báo cáo lẫn cho những người ngồi suốt những ngày hội nghị chỉ để nghe và thảo luận báo cáo? (\\*): Hồ Chí Minh Toàn Tập – Tập 2, NXB Chính trị Quốc gia, trang 241. ","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/16/nhan-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-h%E1%BB%A3p-ch%E1%BB%8B-th%E1%BB%8F-bong/","summary":"\u003c![CDATA[\n\nNhân trường hợp chị thỏ bông.\n\nBạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho mọt người bạn và cả hai đi mát-xa.\n\nCô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.\n\n“chị thỏi bông có chồng là anh thỏ ông. Một hôm chị thỏ ông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chỉ thỏ bông đành ở lại.\n\nNgày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.\n\nHôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ ông tặc lưỡi ở lại.\n\nSáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Đi được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.”\n\nCô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?”\n\nBạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông…, mãi cũng sai, đành hỏi cô.\n\nCô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”.\n\nĐương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái mát-xa tinh ranh làm anh buồn cười – cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.\n\n\\*\\*\\*\n\nThưa chị em phụ nữ.\n\nKhông làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.\n\nCái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng nó. “Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình”. Nghe như một châm ngôn.\n\nBởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.\n\nBởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.\n\nBởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.\n\nBởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.\n\nBởi vì các chị quá hiền,\n\nBởi vì các chị quá dữ,\n\nBởi vì các chị quá ngăn nắp,\n\nBởi vì các chị quá bừa bộn,\n\nKiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.\n\nVà báo (có lẽ đã ăn hối lội của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.\n\nTrong khi đó,\n\nThưa các chị,\n\nMột món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:\n\nI.                    Các chị dễ rơi vào tình huống “chị thỏ bông” hơn các anh\n\nCó lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: Phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì cũng chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế “bàn thờ” của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho một việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì…\n\nII.                 Luôn có những người khác mà chị không biết\n\nChị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.\n\nCác chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ong mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.\n\nLâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. đó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Đàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi mọt cách, tỏa hương mãi một loại; laọi nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, k  \nhi đã đ]  \n]\u003e\n\n---\n\n## Bình luận (1)\n\n[Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2006-10-20 10:13*\n\nGửi Đoàn của tôi  \nThưa Đoàn,  \n(Mà cụ thể là thưa anh – cái người vẫn hay soạn báo cáo cho Trung Ương Đoàn)  \nĐầu tiên, tôi xin đố anh, lá thư này là của ai:  \n“Từ tháng 11 năm 1924, tôi được Ban phương Đông và Đảng Cộng sản Pháp phái đến Quảng Châu để làm việc cho Đông Dương.  \n…Mặc dù thiếu thời gian và tiền, nhờ sự giúp đỡ của các đồng chí người Nga và An Nam, chúng tôi đã có thể:  \n– Đưa 75 thanh niên An Nam đến học ở trường Tuyên truyền do chúng tôi tổ chức ở Quảng Châu,  \n– Xuất bản 3 tờ tuần báo nhỏ,  \n– Phái những người tuyên truyền vừa mới được đào tạo về Xiêm, Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Nam Kỳ,  \n– Thành lập một liên đoàn cách mạng do một ủy ban gồm 5 ủy viên ở Quảng Châu lãnh đạo, liên đoàn đã bắt rễ khắp nơi trong tất cả các xứ Đông Dương đó.  \n…”(\\*)  \nThôi để nói luôn, cái thư này cũng là bản báo cáo của một thanh niên gửi cho tổ chức. Thanh niên đó là Nguyễn Ái Quốc. Và tổ chức đó là Ban Phương Đông Quốc tế Cộng Sản. Bức thư viết vào tháng 6 năm 1927. Chừng đó công việc, viết ra và đọc lên nghe đơn giản, nhưng toàn là những việc lớn và cốt tử. Thí dụ, ở mục (I), cái trường tuyên truyền được nêu rất vắn tắt với 75 học viên đó, lại chính là chậu ươm của Đảng Cộng sản Việt Nam; và Đảng, qua năm tháng, ai cũng biết, có thêm cánh tay phải là Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.  \n77 năm sau, “cánh tay phải” đã phải dùng tới 8 trang báo Thanh Niên (số ra ngày 18.9.02), đặc kín chữ, chỉ để đăng cái dự thảo báo cáo công tác của mình trong nhiệm kì vừa qua và phương hướng sắp tới. Và cái người soạn bài báo cáo này cho Đoàn chính là anh đấy, người thư ký nhiều chữ ạ.  \nBản Dự thảo Báo cáo này có một cái tên dài: “Phát huy truyền thống vẻ vang, tuổi trẻ Việt Nam thi đua học tập, rèn luyện, lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.” Tôi nói thật, nếu một ngày kia, một đoàn viên bình thường trong 4 triệu đoàn viên trong cả nước, tự nhiên muốn biết, từ năm 1997 đến 2002, thanh niên cả nước đã làm được gì và sắp tới sẽ phải làm gì; thì anh ta sẽ phải đọc theo kiểu “dũng sĩ”, nghĩa là kiên trì vượt qua bao nhiêu cửa ải của những câu choang choang trong báo cáo của anh, đã nghe mãi, nghe mãi, trong (gần như) mọi văn kiện, ở (gần như) mọi đại hội thanh niên, sực nức từ kép Hán Việt.  \nThí dụ, nói về nhiệm vụ thời đại của thanh niên Việt Nam, anh viết:  \n“…ra sức thi đua học tập, rèn luyện, vươn lên nắm vững khoa học, kỹ thuật, công nghệ, thi đua lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện tham gia phát triển kinh tế – xã hội, giữ gìn quốc phòng, an ninh, thực hiện thành công sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.”  \nCòn báo cáo về công tác giáo dục của Đoàn:  \n“…được tập trung chỉ đạo và thu được những kết quả quan trọng, nhất là sự chuyển biến tích cực trong giáo dục chính trị, tư tưởng; lực lượng làm công tác tư tưởng được tăng cường; cơ chế, nguồn lực phục vụ công tác tư tưởng, văn hóa được tập trung đầu tư hơn, góp phần nâng cao nhận thức chính trị, củng cố niềm tin, bồi dưỡng lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ.”  \nThưa anh, chỉ cần đọc bản dự thảo Báo cáo của Đoàn mà anh viết là biết ngay anh đang sống trong thời bình. Vì chỉ có thời bình thì người ta mới dám dùng nhiều chữ chung chung một cách xa xỉ như thế. Những chữ ấy, anh vặn lại tôi, sai chỗ nào nào, thì tôi thua, vì thật ra chúng chẳng có gì sai cả; nhưng mà anh viết báo cáo thì chắc anh cũng biết, chữ càng to thì càng che mất những việc làm cụ thể mà Đoàn đã làm được trong những năm qua. Người ta thấy anh “bình” nhiều hơn “báo”. Cứ báo cáo được một dòng thì anh lại bình (có khi) đến cả một cột. Ngay cả phong trào “Thanh niên Tình nguyện” để tự nhiên đã đẹp đến thế, anh vẫn còn không tự tin mà vẫn phải ca ngợi nó lên đến mức sáo rỗng:  \n“Màu áo xanh tình nguyện không chỉ thể hiện sự thống nhất về tổ chức, mà còn in đậm trong lòng xã hội về hình ảnh đẹp của người thanh niên Việt Nam tình nguyện, xung kích, sáng tạo trong kinh tế thị trường.”  \nQuay lại bản báo cáo của thanh niên Nguyễn Ái Quốc ở đầu bài. Chừng đó công việc, nếu giao cho anh – người saọn báo cáo cho Đoàn vào những năm 2000, thì chắc đã phải kín 16 trang báo, mà vẫn không biết ai làm được việc nào, việc đã đi cụ thể tới đâu; rong khi Nguyễn Ái Quốc chỉ có 4 cái gạch đầu dòng mà cách mạng vẫn phát triển.  \nTôi cũng như anh thôi, tôi làm việc trong một cơ quan Đoàn. Đoàn của anh và của tôi mang tên Bác – Người mà mở đầu một cuốn sách mà tôi rất thích – Đường Kách Mệnh – gồm những bài học dành cho 75 học viên thanh niên cộng sản của mình, đã viết: “…nói việc gì thì nói rất giản tiện, mau mắn, chắc như 2 lần 2 là 4, không tô vẽ trang hoàng gì cả.” (Quả có vậy, cái cuốn Đường Kách Mệnh ấy, nếu mà Bác viết theo cái văn phong của bản dự thảo báo cáo của BCH TƯ Đoàn mới đăng trên báo vừa rồi, thì chắc chắn 75 hạt giống cách mạng đầu tiên trong lớp học ở Quảng Châu đã chịu, không hiểu nổi, thậm chí mật thám Đông Dương có bắt được tài liệu cũng khó lòng mà đọc cho hết được.)  \nChúng ta vẫn cứ nói là phải học tập Bác, nhưng chuyện đơn giản nhất, là viết cho gần quần chúng, nói cho quần chúng hiểu, thật vắn tắt, thật cụ thể, thì hình như chúng ta ít làm theo.  \nThế đấy, thưa đồng chí soạn văn bản cho Đoàn. Cứ (viết báo cáo theo) cái đà này, thì càng ngày Đoàn sẽ càng xa dần; để đến cái bản báo cáo công việc của đoàn viên cả nước không thôi, mà thanh niên bình thường, nếu không quen với từ ngữ hội nghị, cũng không len chân vào (hiểu) được.  \nTừ 8 đoàn viên vào buổi sơ khai, cho đến nay số đoàn viên đã hơn 4 triệu. Vâng, nhưng đâu phải vì thế mà số chữ (cũng như sự cầu kỳ về chữ) trong bản báo cáo cũng phải tăng theo mức độ đó? Và cái công việc mà Đoàn chúng ta làm vào thời bình chẳng lẽ vất vả hơn cái thời sơ khai trứng nước đến thế sao? Hay chỉ vì thời bình thì chúng ta rảnh rỗi hơn, có nhiều thì giờ hơn, cả cho người soạn báo cáo lẫn cho những người ngồi suốt những ngày hội nghị chỉ để nghe và thảo luận báo cáo?  \n(\\*): Hồ Chí Minh Toàn Tập – Tập 2, NXB Chính trị Quốc gia, trang 241.","title":"Nhân trường hợp chị thỏ bông."},{"content":"Tác phẩm của nhà văn Sơn Tùng viết về thời thơ ấu của Bác Hồ cho tới khi người lên tàu ra đi. Đầu tiên xin kể là trong đám bạn của tôi có tới 3 người có quyển sách này: chị Ngọc, Hưng, và Hà – một kỉ lục hiếm thấy vì ngoài cuốn “Búp sen xanh” này chưa có cuốn nào mà quá 3 người bạn của tôi cùng có (hehe, có sách giáo khoa mà).\nĐọc cũng nhanh, không liên tục mà chỉ trong một ngày đã xong, vì chỉ có gần 400 trang thôi. Đọc xong thấy hiểu biết thêm nhiều, cũng cảm động nhiều (dù không thể cảm động bằng khi đọc Tuổi thơ dữ dội – Phùng Quán). Và thấy rằng tuổi trẻ bây giờ thiếu một thứ quan trọng: đó chính là “lý tưởng”. Có ai đó từng nói rằng “có một thứ còn quan trọng hơn tiền bạc, quan trọng hơn cả điều kiện làm việc, sự đãi ngộ, đó chính là lẽ sống, lý tưởng sống”. Tuổi trẻ hôm nay trong một xã hội “quá độ” nhộn nhạo, hoang mang và mất phương hướng. Thử hỏi xem có bao nhiêu người còn tin vào cái gọi là “chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản”, các bạn thế nào tôi chưa rõ chứ tôi không tin một tí ti nào cả, làm gì có cái cảnh gọi là “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”, cái thằng cụt chân cụt tay nó làm gì có năng lực gì nhưng nhu cầu của nó là vô hạn, ai phục vụ nó đây ? Bạn nhé ? haha, không đời nào phải không. Lại còn cái cảnh “của cải như không khí, đạo đức như thánh hiền”, vớ vẩn hết sức, lố bịch.\nẤy chết, lạc đề xa quá, đang viết về cảm tưởng sau khi đọc Búp sen xanh kia mà. Và sau khi đọc xong, gấp sách lại tôi suy nghĩ câu của cố thủ tưởng Phạm Văn Đồng viết về Búp sen xanh: “tiểu thuyết và lịch sử có thể gặp nhau không?” Đọc xong ta hiểu thêm được về tuổi thơ của một con người vĩ đại: HỒ CHÍ MINH. Tổ quốc ơi, con yêu người mãi mãi.\nChúc các bạn sớm được đọc BÚP SEN XANH (cũng như TUỔI THƠ DỮ DỘI).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/16/bup-sen-xanh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTác phẩm của nhà văn Sơn Tùng viết về thời thơ ấu của Bác Hồ cho tới khi người lên tàu ra đi. Đầu tiên xin kể là trong đám bạn của tôi có tới 3 người có quyển sách này: chị Ngọc, Hưng, và Hà – một kỉ lục hiếm thấy vì ngoài cuốn “Búp sen xanh” này chưa có cuốn nào mà quá 3 người bạn của tôi cùng có (hehe, có sách giáo khoa mà).\u003cbr\u003e\nĐọc cũng nhanh, không liên tục mà chỉ trong một ngày đã xong, vì chỉ có gần 400 trang thôi. Đọc xong thấy hiểu biết thêm nhiều, cũng cảm động nhiều (dù không thể cảm động bằng khi đọc Tuổi thơ dữ dội – Phùng Quán). Và thấy rằng tuổi trẻ bây giờ thiếu một thứ quan trọng: đó chính là “lý tưởng”. Có ai đó từng nói rằng “có một thứ còn quan trọng hơn tiền bạc, quan trọng hơn cả điều kiện làm việc, sự đãi ngộ, đó chính là lẽ sống, lý tưởng sống”. Tuổi trẻ hôm nay trong một xã hội “quá độ” nhộn nhạo, hoang mang và mất phương hướng. Thử hỏi xem có bao nhiêu người còn tin vào cái gọi là “chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản”, các bạn thế nào tôi chưa rõ chứ tôi không tin một tí ti nào cả, làm gì có cái cảnh gọi là “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”, cái thằng cụt chân cụt tay nó làm gì có năng lực gì nhưng nhu cầu của nó là vô hạn, ai phục vụ nó đây ? Bạn nhé ? haha, không đời nào phải không. Lại còn cái cảnh “của cải như không khí, đạo đức như thánh hiền”, vớ vẩn hết sức, lố bịch.\u003cbr\u003e\nẤy chết, lạc đề xa quá, đang viết về cảm tưởng sau khi đọc Búp sen xanh kia mà. Và sau khi đọc xong, gấp sách lại tôi suy nghĩ câu của cố thủ tưởng Phạm Văn Đồng viết về Búp sen xanh: “tiểu thuyết và lịch sử có thể gặp nhau không?” Đọc xong ta hiểu thêm được về tuổi thơ của một con người vĩ đại: HỒ CHÍ MINH. Tổ quốc ơi, con yêu người mãi mãi.\u003cbr\u003e\nChúc các bạn sớm được đọc BÚP SEN XANH (cũng như TUỔI THƠ DỮ DỘI).\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Búp sen xanh"},{"content":"Huhu, vậy là bao nhiêu công lao tích cóp, thu thập, bao lần gãy lưỡi năn nỉ, bao giờ hì hục kì cạch lần mò tìm kiếm, download, copy, paste… bây giờ thành hư vô. Huhu, xin thông báo: sau một buổi sáng đi sửa chữa, hơn 20GB dữ liệu quý giá của tôi đã không còn. Ổ E 14,6 GB và ổ F 12,6 GB ngày xưa đầy chật dữ liệu thì bây giờ trắng bóc, huhu, còn nỗi đau nào lớn hơn nữa đây (có khi em Vân cũng không sánh được đâu). Bạn hãy cứ tưởng tượng: người yêu của bạn, người mà bạn vô cùng yêu quý và tưởng chừng không thể sống thiếu (thực ra sống thiếu vẫn ok ^_^) bỗng nhiên bị mất hết trí nhớ, mất sạch bao công hình ảnh mà bạn đã dày công vun đắp, thì bạn có tiếc không? Trời ơi, tôi hơn 3 năm trời mới được tần ấy, thế mà giờ đây…một phút sai lầm (thực ra là cả buổi sáng) để rồi ân hận nghìn thu :(( huhuhu\nCăn bản là ổ cứng của tôi bị lỗi, đem đến nhà bạn nhờ fix, backup dữ liệu của mình sang ổ cứng của nó rồi format ổ cứng mình. Chẳng hiểu thế quái nào mà ở nhà nó không xi nhê gì (tại vội ko kiểm tra kĩ), hí hửng mang về nhà mình thì thôi rồi, tạm biệt em nhé người yêu ơi. Tạm hiểu là trong một vụ tai nạn (do bạn gây ra), người yêu bạn ra đi và bây giờ bạn phải đi cưa cô mới. Hic, nhưng mà thế vẫn tốt hơn là bị mất dữ liệu bạn ạ (không biết có tốt hơn thật không nữa). Thôi, đừng nghĩ lại nữa, tiếc đứt cả ruột. Cũng mong bà con đừng ai gặp tai nạn như tôi.\nAh, hôm nay đi xe bus, có nảy sinh một thắc mắc: tại sao cùng là tăng về tuổi tác, mà con gái ở cấp 3 ta gọi là “càng lớn càng xinh” còn con gái học ở ĐH thì ta lại gọi là “càng già càng xấu” ?\nBình luận (14) 360KPOP.COM - Kpop forum for Vietnamese — 2006-10-14 10:26\nho*, thật là đông cảm làm sao. Em cũng mới bị sập máy. Mất trắng bao nhiêu dữ liệu và bài viết quý giá tích góp trong nửa năm trời huhu\nMr Free — 2006-10-15 04:09\nVâng, lại được 25GB ổ cứng để mà tiếp tục tích cóp, vui thế còn gì ^_^\n@camHuong: hì, con trai thì chả được ai quan tâm nên chẳng ai thèm nói hay nhận xét gì 🙂\nhnA nếyuH — 2006-10-15 04:19\nchia bun ! ^^ …lai fai bat dau lai tu dau cong viec tich cop’ rui …toi nghiep em tui !\n^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-10-15 08:28\ndon gian lam,Thai meo oi!vi con gai dai hoc co lon dc chut nao nua dau\n^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-10-15 08:30\nnhung tai sao lai chi noi con gai thoi vay,con trai fai cung the ma,ko the dung ngoai danh gia con gai dc,ban ui!\nanticlockwise_feb — 2006-10-16 06:28\nEm ơi, không sao đâu em, chị trải qua cảm giác hẫng hụt như thế 2 lần rồi, một lần mất USB, một lần ổ cứng hỏng không báo trước, hẫng hụt rồi lại vượt qua được thôi dù luôn cảm thấy con cá mất là con cá to..hic\nMr Free — 2006-10-16 08:27\nhihi, như vậy việc đầu tư mua 2 đĩa cứng để backup hoặc thường xuyên backup ra CD là đáng đồng tiền bát gạo, chỉ nhỉ ^_^\nanticlockwise_feb — 2006-10-17 07:16\nThái có cần USB 1G không?chị đi mượn cho!\nanticlockwise_feb — 2006-10-17 07:16\na, em ơi, backup ra CD làm sao vậy?\nMr Free — 2006-10-17 12:00\nTôi cũng thắc mắc là tại sao người ta lại gọi thế mà (và quả thật đúng thế thật), vì con gái lên ĐH có lớn nữa đâu :))\u0026lt; CHỈ KHÔN RA THÔI\u0026lt; HEHE\ncần share nhiều lắm, nhưng ko bít share bằng cách nào, có usb 1G không ?\nSHMILY — 2006-10-17 12:20\n“tại sao cùng là tăng về tuổi tác, mà con gái ở cấp 3 ta gọi là “càng lớn càng xinh” còn con gái học ở ĐH thì ta lại gọi là “càng già càng xấu” ?” —\u0026gt; ý ông nói tụi tui ngày một già nua, xấu xí, tàn tạ sao MÈO :-w\nmai tới lớp, ông chít chắc với tui. Đồ Mèo… hoang !!! \u0026gt;:P\nSHMILY — 2006-10-17 12:24\nmất dữ liệu roài, cần j hông, tui share cho =p~\nMr Free — 2006-10-18 08:58\nnói thế thôi chứ em cũng chưa có nhu cầu USB 1G làm gì, lóc cóc đến chỗ chị mệt lắm (nhỡ gặp em Vân), hì. Còn backup ra ổ CD thì chị phải có ổ ghi, mà cả phòng chị làm gì có ai có đâu.\nanticlockwise_feb — 2006-10-18 11:56\nừ, hơi khinh ktúc học viện đấy, bọn có laptop đứa nào chả có ổ ghi\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/14/m%E1%BA%A5t-di-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-anh-yeu-m%E1%BA%A5t-di-th%E1%BA%ADt-sao/","summary":"\u003cp\u003eHuhu, vậy là bao nhiêu công lao tích cóp, thu thập, bao lần gãy lưỡi năn nỉ, bao giờ hì hục kì cạch lần mò tìm kiếm, download, copy, paste… bây giờ thành hư vô. Huhu, xin thông báo: sau một buổi sáng đi sửa chữa, hơn 20GB dữ liệu quý giá của tôi đã không còn. Ổ E 14,6 GB và ổ F 12,6 GB ngày xưa đầy chật dữ liệu thì bây giờ trắng bóc, huhu, còn nỗi đau nào lớn hơn nữa đây (có khi em Vân cũng không sánh được đâu). Bạn hãy cứ tưởng tượng: người yêu của bạn, người mà bạn vô cùng yêu quý và tưởng chừng không thể sống thiếu (thực ra sống thiếu vẫn ok ^_^) bỗng nhiên bị mất hết trí nhớ, mất sạch bao công hình ảnh mà bạn đã dày công vun đắp, thì bạn có tiếc không? Trời ơi, tôi hơn 3 năm trời mới được tần ấy, thế mà giờ đây…một phút sai lầm (thực ra là cả buổi sáng) để rồi ân hận nghìn thu :(( huhuhu\u003cbr\u003e\nCăn bản là ổ cứng của tôi bị lỗi, đem đến nhà bạn nhờ fix, backup dữ liệu của mình sang ổ cứng của nó rồi format ổ cứng mình. Chẳng hiểu thế quái nào mà ở nhà nó không xi nhê gì (tại vội ko kiểm tra kĩ), hí hửng mang về nhà mình thì thôi rồi, tạm biệt em nhé người yêu ơi. Tạm hiểu là trong một vụ tai nạn (do bạn gây ra), người yêu bạn ra đi và bây giờ bạn phải đi cưa cô mới. Hic, nhưng mà thế vẫn tốt hơn là bị mất dữ liệu bạn ạ (không biết có tốt hơn thật không nữa). Thôi, đừng nghĩ lại nữa, tiếc đứt cả ruột. Cũng mong bà con đừng ai gặp tai nạn như tôi.\u003cbr\u003e\nAh, hôm nay đi xe bus, có nảy sinh một thắc mắc: tại sao cùng là tăng về tuổi tác, mà con gái ở cấp 3 ta gọi là “càng lớn càng xinh” còn con gái học ở ĐH thì ta lại gọi là “càng già càng xấu” ?\u003c/p\u003e","title":"Mất đi người anh yêu, mất đi thật sao ?"},{"content":"Bực mình, bực mình lắm rồi. Ức chế bức xúc nữa.\nTao không chắc còn có thể ở với mày đến bao lâu nữa nếu mày cứ thế này Trung ạ.\nMày học hành được mấy hôm đầu, rồi Đồng, Hoàn đến, lại đâu vào đấy. Tối nào cũng vác ghế lên sân thượng ngồi. Rồi hôm qua còn mang ghế, mang chiếu lên trên đó, vứt cả ghế ở trên đó. Bảo mang xuống thì lý sự “còn ngồi nữa”, mày còn đi học nhiều sao mày không ở luôn trong lớp đi.\nNhà cửa thì bừa bộn khủng khiếp. thử nghĩ xem từ lúc ở đây đến nay, thôi từ năm thứ hai cho chắc, mày đã đi đổ rác lần nào chưa, đã lau nhà lần nào chưa ? Tao trả lời hộ cho: KHÔNG LẦN NÀO. Cafe uống xong thì không bao giờ rửa cốc ngay, để đóng cáu ghét đấy. Đun nước thì làm đứt dây, lại cứ để nguyên đấy, để nguyên thế thì đun nước bằng niềm tin à? Nói tóm lại là ngoài việc nấu cơm rửa bát là không thể trì hoãn, còn những cái khác mày đều lười biếng và vô tổ chức cả. Mà mày không làm thì tao phải làm, tao không chịu được cái cảnh sống bừa bộn như bãi rác này. Tao ở cùng với mày, chứ không phải là người dọn dẹp của mày. Thực ra bạn bè giúp nhau tí thì không sao, không có gì đáng kể cả. Nhưng mày biết đấy, cái gì quá cũng không tốt. Tao phục vụ mày, bạn mày riết tao đâm chán và bức xúc lắm rồi.\nLại còn chuyện thường xuyên văng tục chửi bậy, mở miệng ra là nói tục, đặc biệt là khi nói chuyện với mấy thằng bạn của mày. Tao cực ghét cái thói này, và nếu chấm dứt việc ở chung thì lý do này là một trong những lý do chính.\nCòn việc bạn bè đến nhà chơi, mày có để ý là từ trước tới nay bạn tao đến đây phần đông là con gái, còn mày phần đông là con trai (một tỉ lệ tượng trưng là 8:2 và 2:8). Và bạn mày thường xuyên ngủ lại đây, còn bạn tao chỉ có thằng Vinh đúng một lần. Bọn bạn mày, những thằng tao biết, tao thấy ngoài Đồng và Hoàn, thằng nào cũng nát cả. Chán lắm. Và tao yêu cầu từ bây giờ, nốt đồng chí Hoàn, đợi hết tuần này nó tim được nhà, còn sau đó tao không muốn mày mang thằng bạn nào về đây ngủ cả. Đám bạn hiện tại cũng ít rước về thôi, tao ghét bọn nó. Nói thẳng ra là như thế, tuy có hơi khó nghe nhưng nói thẳng cho nó nhanh, vòng vo mất thời gian. Có muốn đem thì đem thằng nào tử tế, học hành thì tao không phản đối. Chứ trước nay tao toàn thấy bạn bè mày bù khú bia rượu, cờ bạc lô đề, từ bây giờ bọn đấy tao kịch liệt phản đối, phản đối dữ dội nhất có thể.\nCứ nghĩ “là bạn thân ở với nhau chắc hợp lắm”, nhưng có lẽ tao với mày có rất nhiều vấn đề quan điểm không giống nhau (ít nhất là mày thể hiện ra thế). Việc tao ở cùng mày làm tao liên tưởng tới kiểu “khi đang yêu và khi đã cưới”, và khi “thấy không hợp nhau người ta lại ly dị”, may là đối với chúng ta thì đơn giản hơn. Và tóm lại tao muốn mày thực hiện cái nội quy nhà sau đây:\n– Cấm hút thuốc\n– Cấm nói tục\n– Có trách nhiệm giữ nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp.\n– Không cho bạn ngủ nhờ\nĐịnh cấm uống rượu nhưng thôi, cho uống rượu nhưng cấm nói tục và hút thuốc. Còn nếu mày bảo sinh viên con trai làm gì có thằng nào ngăn nắp thì tao xin lỗi, thằng nào bừa bộn kệ xác nó, tao thích sự ngăn nắp nên ở với tao cũng phải ngăn nắp. Còn cho bạn ngủ nhờ, một năm qua thế là quá đủ, năm nay cấm. Ok men. Hết. Đỡ bực mình chút rồi.\nBình luận (9) Dưa gang — 2006-10-11 05:35\nHoa ra thang ban chong lai chan the ha?\nNoi ra duoc chac cung do di phan nao? Neu no doc duoc bai nay chac se co bien chuyen. Neu khong, su dung quyen so huu voi can nha di la vua.\nhnA nếyuH — 2006-10-11 07:25\nai cha`……ghe ghom’ nhi? …..hoa ra la em o cung ban ah …ko hop nhau thi kho song lam ! thoi , bao ban nhau em a…cau’ nhu* vay chi hai suc khoe minh thoi ! ko o duoc voi nhau thi giai tan’ ! ^^ chiu dung lam j ???\nanticlockwise_feb — 2006-10-11 10:39\nôi, khổ thân em Thái, chị không biết là Trung lại sa đọa như thế, híc híc, con trai có một kiểu suy nghĩ rất buồn cười, may là em Thái không nghĩ sai lầm như kiểu con trai thì phải hút thuốc, uống rượu. Chẳng thể hiện được gì đâu. Mong Trung sẽ thay đổi theo chiều hướng tích cực\nBou — 2006-10-12 03:30\noh la la, noi chuyen thang than xem sao. Keu ca vao blog cug chang giai quyet dc j nhieu\nMr Free — 2006-10-12 08:06\nhi, cảm ơn mọi người quan tâm quá xá :))\nchẳng cần đọc blog đâu, tớ chỉ cần “gân lên” một chút là nó lại tiến bộ ngay. Như Bác đã nói “mình càng nhân nhượng nó càng lấn tới”, mình phải đấu tranh thì nó sẽ phải lùi, ok, nó mà không lùi thì đi chỗ khác ^_^. Thực ra mình cũng muốn đi chỗ khác rồi, ở Ngã Tư Sở mãi cũng chán …\nanticlockwise_feb — 2006-10-17 07:19\nKhông ở đấy nữa thì ở đâu? Chuyển đi đâu mà gần Chùa Láng thì càng tốt nha cu, chị còn nhờ vả nhiều\nMr Free — 2006-10-18 08:54\nhehe, không ở đó nữa thì đi tìm cái nhà trọ gần trường, hay ra nhà bác ở Nghĩa Tân, nếu bất ngờ trúng số thì mua cái nhà HN ở cho mái thoải, hìhì\nanticlockwise_feb — 2006-10-18 11:57\nKhông ở Chùa Láng à?cơ hội gặp em Vân nhìu lắm đó\nmay xuc cao cap — 2014-10-21 16:34\nHey there would you mind letting me know which webhost you’re\nusing? I’ve loaded your blog in 3 different browsers and I\nmust say this blog loads a lot quicker then most.\nCan you recommend a good web hosting provider at a honest price?\nThanks, I appreciate it!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/11/b%E1%BB%B1c-minh-b%E1%BB%B1c-minh-l%E1%BA%AFm-r%E1%BB%93i-%E1%BB%A9c-ch%E1%BA%BF-b%E1%BB%A9c-xuc-n%E1%BB%AFa/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBực mình, bực mình lắm rồi. Ức chế bức xúc nữa.\u003cbr\u003e\nTao không chắc còn có thể ở với mày đến bao lâu nữa nếu mày cứ thế này Trung ạ.\u003cbr\u003e\nMày học hành được mấy hôm đầu, rồi Đồng, Hoàn đến, lại đâu vào đấy. Tối nào cũng vác ghế lên sân thượng ngồi. Rồi hôm qua còn mang ghế, mang chiếu lên trên đó, vứt cả ghế ở trên đó. Bảo mang xuống thì lý sự “còn ngồi nữa”, mày còn đi học nhiều sao mày không ở luôn trong lớp đi.\u003cbr\u003e\nNhà cửa thì bừa bộn khủng khiếp. thử nghĩ xem từ lúc ở đây đến nay, thôi từ năm thứ hai cho chắc, mày đã đi đổ rác lần nào chưa, đã lau nhà lần nào chưa ? Tao trả lời hộ cho: KHÔNG LẦN NÀO. Cafe uống xong thì không bao giờ rửa cốc ngay, để đóng cáu ghét đấy. Đun nước thì làm đứt dây, lại cứ để nguyên đấy, để nguyên thế thì đun nước bằng niềm tin à? Nói tóm lại là ngoài việc nấu cơm rửa bát là không thể trì hoãn, còn những cái khác mày đều lười biếng và vô tổ chức cả. Mà mày không làm thì tao phải làm, tao không chịu được cái cảnh sống bừa bộn như bãi rác này. Tao ở cùng với mày, chứ không phải là người dọn dẹp của mày. Thực ra bạn bè giúp nhau tí thì không sao, không có gì đáng kể cả. Nhưng mày biết đấy, cái gì quá cũng không tốt. Tao phục vụ mày, bạn mày riết tao đâm chán và bức xúc lắm rồi.\u003cbr\u003e\nLại còn chuyện thường xuyên văng tục chửi bậy, mở miệng ra là nói tục, đặc biệt là khi nói chuyện với mấy thằng bạn của mày. Tao cực ghét cái thói này, và nếu chấm dứt việc ở chung thì lý do này là một trong những lý do chính.\u003cbr\u003e\nCòn việc bạn bè đến nhà chơi, mày có để ý là từ trước tới nay bạn tao đến đây phần đông là con gái, còn mày phần đông là con trai (một tỉ lệ tượng trưng là 8:2 và 2:8). Và bạn mày thường xuyên ngủ lại đây, còn bạn tao chỉ có thằng Vinh đúng một lần. Bọn bạn mày, những thằng tao biết, tao thấy ngoài Đồng và Hoàn, thằng nào cũng nát cả. Chán lắm. Và tao yêu cầu từ bây giờ, nốt đồng chí Hoàn, đợi hết tuần này nó tim được nhà, còn sau đó tao không muốn mày mang thằng bạn nào về đây ngủ cả. Đám bạn hiện tại cũng ít rước về thôi, tao ghét bọn nó. Nói thẳng ra là như thế, tuy có hơi khó nghe nhưng nói thẳng cho nó nhanh, vòng vo mất thời gian. Có muốn đem thì đem thằng nào tử tế, học hành thì tao không phản đối. Chứ trước nay tao toàn thấy bạn bè mày bù khú bia rượu, cờ bạc lô đề, từ bây giờ bọn đấy tao kịch liệt phản đối, phản đối dữ dội nhất có thể.\u003cbr\u003e\nCứ nghĩ “là bạn thân ở với nhau chắc hợp lắm”, nhưng có lẽ tao với mày có rất nhiều vấn đề quan điểm không giống nhau (ít nhất là mày thể hiện ra thế). Việc tao ở cùng mày làm tao liên tưởng tới kiểu “khi đang yêu và khi đã cưới”, và khi “thấy không hợp nhau người ta lại ly dị”, may là đối với chúng ta thì đơn giản hơn. Và tóm lại tao muốn mày thực hiện cái nội quy nhà sau đây:\u003cbr\u003e\n– Cấm hút thuốc\u003cbr\u003e\n– Cấm nói tục\u003cbr\u003e\n– Có trách nhiệm giữ nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp.\u003cbr\u003e\n– Không cho bạn ngủ nhờ\u003cbr\u003e\nĐịnh cấm uống rượu nhưng thôi, cho uống rượu nhưng cấm nói tục và hút thuốc. Còn nếu mày bảo sinh viên con trai làm gì có thằng nào ngăn nắp thì tao xin lỗi, thằng nào bừa bộn kệ xác nó, tao thích sự ngăn nắp nên ở với tao cũng phải ngăn nắp. Còn cho bạn ngủ nhờ, một năm qua thế là quá đủ, năm nay cấm. Ok men. Hết. Đỡ bực mình chút rồi.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bực mình, bực mình lắm rồi. Ức chế bức xúc nữa."},{"content":"Phải cứng rắn lên. Đừng quá nhạy cảm các vấn đề chính trị, bất công xã hội, chưa phải lúc mình lo việc đó, có phải không nhỉ? Ngày ngày đi trên đường, thấy bao cảnh khiến mình cảm thấy cuộc đời thật bất công, khiến mình hụt hẫng về cái xã hội từng được bao người tô vẽ (tô vẽ vào đầu óc mình ngày xưa).\nHãy luôn nhớ đời là vậy, cá lớn nuốt cá bé, chân lý thuộc về kẻ mạnh, và mày muốn có chân lý thì mày phải là kẻ mạnh Thái ạ. Và nhớ là phải liên tục đấu tranh, không ai tự dưng đem công bằng, đem hạnh phúc, đem dân chủ đến cho mình, “hạnh phúc là đấu tranh” – Mác có thể nói nhiều câu sai nhưng câu này thì Mác quá đúng.\nCứng rắn lên, cứng rắn lên, sống ở trên đời, hãy nhớ lấy bốn chữ “PHẢI THẬT NHẪN TÂM”. Haha, nói vậy thôi chứ nhẫn tâm làm sao được nhỉ ? Làm sao được chứ ?\nBình luận (8) hnA nếyuH — 2006-10-09 10:07\nui ui ! em co ve dang buc xuc ve dieu gi ha ? phai biet kiem che’ cai’ noi~ buc xuc ay lai …ko thi nhieu luc moi chuyen se hong? bet’ do’ em …mem mong? va khon kheo tot hon ma…chuc em luon lam chu duoc cam xuc cua mi`nh !^*\nhnA nếyuH — 2006-10-10 07:26\nuhm ! day la cai ao ma chi thich nhat do’…cam on em nhe !\nMr Free — 2006-10-10 09:29\nem cam’ on chi da~ quan tam ^^. khong han la buc xuc van de gi lam dau, chỉ là có cảm giác vậy thì nói vậy thôi.\nps: em rất thích cái áo xanh của chị, chị có thích nó nhất không ?\nHien Anh — 2006-10-10 11:42\nBuc xuc vay chu, roi chinh minh cung se tro thanh nguoi nhu the thoi. Cu doi ma xem!Chi ngoi boc phet la gioi! Mr knows-everything a.\nBou — 2006-10-10 12:32\nNhay cam voi chinh tri cung tot ma. Thay diem xau cung tot. Nhung nhin di thi cung fai nhin lai nhung thanh tuu chung ta da dat dc, de ma sua sai va fat huy cai dung chu.\nKhi — 2006-10-11 01:19\nKo tho o voi cuoc song dau day. ;-D\nMr Free — 2006-10-11 03:25\n@HienAnh: xin hoi “nguoi nhu vay” la nguoi nhu the nao ?\n@Chi. Ngoc. : nghe cai’ cau ay no’ hoi bi. “phi nhan ti’nh” chi. nhi?, nhung trong chi’nh tri. thi dung’ la nhu the, va cuoc doi bay gio cung thuong la nhu the. Chung’ ta khong biet’ do thoi, nhung chinh chung’ ta cung~ nhu the.\n@Khi: muon tho o lam nhung khong duoc ban a.\nanticlockwise_feb — 2006-10-11 10:35\nThái sửa ngay câu này đi nhé, nói thế là ko được đâu đấy.Không có kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích là vĩnh cửu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/09/da-b%E1%BA%A3o-r%E1%BB%93i/","summary":"\u003cp\u003ePhải cứng rắn lên. Đừng quá nhạy cảm các vấn đề chính trị, bất công xã hội, chưa phải lúc mình lo việc đó, có phải không nhỉ? Ngày ngày đi trên đường, thấy bao cảnh khiến mình cảm thấy cuộc đời thật bất công, khiến mình hụt hẫng về cái xã hội từng được bao người tô vẽ (tô vẽ vào đầu óc mình ngày xưa).\u003cbr\u003e\nHãy luôn nhớ đời là vậy, \u003cstrong\u003ecá lớn nuốt cá bé, chân lý thuộc về kẻ mạnh\u003c/strong\u003e, và mày muốn có chân lý thì mày phải là kẻ mạnh Thái ạ. Và nhớ là phải liên tục đấu tranh, không ai tự dưng đem công bằng, đem hạnh phúc, đem dân chủ đến cho mình, “hạnh phúc là đấu tranh” – Mác có thể nói nhiều câu sai nhưng câu này thì Mác quá đúng.\u003cbr\u003e\nCứng rắn lên, cứng rắn lên, sống ở trên đời, hãy nhớ lấy bốn chữ “PHẢI THẬT NHẪN TÂM”. Haha, nói vậy thôi chứ nhẫn tâm làm sao được nhỉ ? Làm sao được chứ ?\u003c/p\u003e","title":"Đã bảo rồi"},{"content":"\nvẫn thế thôi, chẳng có gì thay đổi, cứ thấy không có thời gian mà vẫn chẳng làm được việc gì nên hồn\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/09/ch%E1%BA%B3ng-co-gi/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://photobucket.com/\"\u003e\u003cimg alt=\"Photobucket - Video and Image Hosting\" loading=\"lazy\" src=\"/2006/10/09/ch%E1%BA%B3ng-co-gi/forevercouple.jpg\"\u003e\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evẫn thế thôi, chẳng có gì thay đổi, cứ thấy không có thời gian mà vẫn chẳng làm được việc gì nên hồn\u003c/p\u003e","title":"chẳng có gì"},{"content":"Dậy thôi em mùa thu không trở lại.\nGiấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh…\nTa lại gót chân trần trên sỏi đá\nLại buồn vui thao thức đợi mặt trời\nNhưng quên lãng thì ta không thể\nDẫu chẳng còn gì để mất trên môi…\nBình luận (4) Mr Free — 2006-10-08 05:02\nTa muốn hát trong những ngày khắc khoải\nMột cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời\nĐừng cố giữ những gì còn sót lại\nKhông thuộc về mình… có níu cũng vuột thôi!\nTa muốn hát trong những mùa khói bụi\nNắng trở chiều trên những khúc đường đông\n1… 2… 3 đi tìm hình với bóng\nTa trở về đối diện với tình không\nEm muốn hát những bài phố Trịnh\nKhúc thuỵ du lưng lửng giữa núi đời…\nhnA nếyuH — 2006-10-08 11:35\nuh ! Tho hay the’ ……Trung thu vui ko em ?\nMr Free — 2006-10-09 01:55\ntrước Trung thu thì vui, vì đi liên hoan với lớp ĐH, còn đúng hôm trung thu thì ngồi nhà, cũng hơi chán chị ạ.\nthơ này là của một nhóc chuyên Văn nên hay là phải rùi, :))\nhnA nếyuH — 2006-10-09 10:03\nuhm…vay ah em …\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/08/nguyen-le-chis-poems/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eDậy thôi em mùa thu không trở lại.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGiấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTa lại gót chân trần trên sỏi đá\u003cbr\u003e\nLại buồn vui thao thức đợi mặt trời\u003cbr\u003e\nNhưng quên lãng thì ta không thể\u003cbr\u003e\nDẫu chẳng còn gì để mất trên môi…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-4\"\u003eBình luận (4)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1\"\u003eMr Free\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-10-08 05:02\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTa muốn hát trong những ngày khắc khoải\u003cbr\u003e\nMột cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời\u003cbr\u003e\nĐừng cố giữ những gì còn sót lại\u003cbr\u003e\nKhông thuộc về mình… có níu cũng vuột thôi!\u003cbr\u003e\nTa muốn hát trong những mùa khói bụi\u003cbr\u003e\nNắng trở chiều trên những khúc đường đông\u003cbr\u003e\n1… 2… 3 đi tìm hình với bóng\u003cbr\u003e\nTa trở về đối diện với tình không\u003cbr\u003e\nEm muốn hát những bài phố Trịnh\u003cbr\u003e\nKhúc thuỵ du lưng lửng giữa núi đời…\u003c/p\u003e","title":"Nguyen Le Chi’s poems"},{"content":"Bí mật trong ly cà phê cuối cùng\nTTO – Vâng, đó không phải là ly cà phê cuối cùng của cuộc đời tôi, cũng không phải là ly cà phê cuối cùng của ngày hôm nay, mà là ly cà phê cuối cùng của một hộp cà phê Trung Nguyên (loại 0,5 kg).\nKhi trút hết phần cà phê cuối cùng vào phin, tôi quăng chiếc hộp vào sọt rác và bất ngờ một mẩu giấy nhỏ từ trong hộp rơi ra. Nghĩ đó chỉ là một “tờ rơi” bình thường (các nhà quảng cáo vẫn làm thế), tôi lượm lại để vứt cho “đúng nơi quy định”. Nhưng thật bất ngờ, những điều viết trong “tờ rơi” ấy đã lôi cuốn tôi đọc đến chữ cuối cùng với rất nhiều những cảm xúc trào dâng…\nTôi thực sự bàng hoàng nhìn lại mình, một người có thâm niên uống cà phê gần 20 năm nay(riêng uống cà phê Trung Nguyên thì cũng xấp xỉ 10 năm), vậy mà hôm nay tôi mới đọc được những dòng chữ này. Thiết nghĩ, nhãn hiệu cà phê Trung Nguyên đã nổi tiếng gần như mọi miền trên cả nước, nhưng có mấy ai quan tâm đến mảnh giấy nhỏ bé nằm sâu kín trong cái hộp kia?\nMảnh giấy nhỏ bé ấy chứa đựng những lời kêu gọi tha thiết, sâu lắng mà nếu mỗi chúng ta đều hưởng ứng thì có lẽ chẳng bao lâu VN sẽ sánh vai với các cường quốc năm châu. Mấy năm nay ngành giáo dục luôn bị chê trách bởi những bài học “sáo rỗng”, trong khi những dòng chữ đầy tâm huyết và có tính giáo dục rất cao như thế này lại bị lãng quên…\nTôi xin chép lại nguyên văn những gì ghi trong mảnh giấy này chia sẻ cùng các bạn.\nKính thưa người tiêu dùng Việt,\nLịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam đầy quật cường nhưng cũng lắm bể dâu. Qua những cuộc bể dâu đó, bao thế hệ người Việt đã dựa vào người nông dân để tồn tại và đi lên.\nHôm nay, dù có là ai, giáo sư, tiến sĩ, hay kỹ sư, công nhân hoặc văn sĩ, nhạc sĩ… sau lưng mỗi chúng ta vẫn chính là những người nông dân một nắng hai sương, lao động cần cù, chống chọi với thiên tai bão lũ để làm ra hạt gạo, củ khoai, con tôm, con cá… Cũng những người nông dân đó đã đứng sau lưng bao chiến sĩ trong những lần ra trận trong lịch sử dân tộc.\nChỉ có một điều khác, trận đánh hôm nay không là gươm là súng. Trận đánh hôm nay chính là những sản phẩm được làm nên từ bàn tay của người nông dân trong cuộc cạnh tranh khốc liệt của thị trường. Chính những sản phẩm này sẽ gánh vác một phần trách nhiệm giúp người nông dân Việt trở nên sung túc hơn để đất nước được giàu mạnh hơn.\nNước Nhật hùng mạnh hôm nay đã đi lên từ tro tàn chiến tranh của ngày hôm qua. Người Nhật đang đứng đầu về công nghệ nhưng vẫn không quay lưng với nông dân của họ. Gạo Nhật, táo Nhật, trà Nhật vẫn luôn là sự lựa chọn đầu tiên của người Nhật.\nHàn Quốc chỉ sau ba thập kỷ, nhờ vào sự cần cù sáng tạo và trung thành với sản phẩm nội, người Hàn đã làm nên sự diệu kỳ, đưa quốc gia họ trở thành một nước phát triển với nền kinh tế lớn đứng thứ 12 trên thế giới. Trên bàn ăn của người Hàn vẫn là gạo Hàn, kim chi Hàn, là hoa quả và thức uống của người nông dân Hàn làm ra.\nViệt Nam là một quốc gia giàu có về tài nguyên, thuận lợi về mặt nông sản hơn hẳn so với Nhật Bản và Hàn Quốc. Chúng ta hoàn toàn có cơ hội “sánh vai với các cường quốc năm châu” nếu chúng ta biết vun đắp cho những thế mạnh của tài nguyên nước nhà. Mỗi hành động tiêu dùng của chúng ta đều góp phần vào phát triển tiềm năng của nông sản Việt Nam.\nNgày hôm qua, cô bác anh chị đã góp miếng cơm, tấm áo cho thắng lợi chiến trường, thì ngày hôm nay, quyết định mua hàng của chúng ta sẽ thay đổi cuộc đời và tạo cơ hội cho bao người nông dân Việt Nam.\nGiờ đây, chúng ta hãy cùng cất tiếng nói, thể hiện lòng tri ân đối với những người nông dân Việt Nam đã hy sinh cho ngày hôm qua và cho mai sau bằng những hành động cụ thể nhất.\nHãy cùng sử dụng nhiều hơn nữa hàng hoá nông sản thương hiệu Việt Nam!\nVŨ VĂN TÁC – Viện Hải dương học, 01 Cầu Đá, Nha Trang\nLink: http://tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=165130\u0026amp;ChannelID=330\nBình luận (5) hnA nếyuH — 2006-10-04 04:30\nXin phep duoc po’c tem ba`i biet cua em !^^\nhnA nếyuH — 2006-10-04 04:33\nBai viet hay va y nghia nhu the nay ma ko comment thi ay’ nay’ lam’ ! hihi….chi cung~ da~ tung doc cai to* giay nho? day’ rui …nhung ko fai trong hoan canh giong em ….ma la trong luc’ ngoi cho nhung giot cafe chay xuong ( leu chet di duoc ) va ngoi xem xet san fam cung nhu doc nhung gi viet tren do va trong do….^^\nhnA nếyuH — 2006-10-04 04:34\nTu’m lai 1 cau la : ” nguoi VN dung hang VN ” y’ ma`^^. ok ?\nMr Free — 2006-10-05 02:31\nUi chao, em rất là hạnh phúc xúc động khi bà chị comment cho em những ba cái liền, hehe.\nNhưng chị ơi lần sau chị nhớ nhìn kĩ nhé, bài này em đọc ở báo Tuổi trẻ, thấy hay nên copy lại, không phải em viết đâu.\nNhững bài kiểu này em gọi là kiểu bài “tiếp lửa”, em rất thích đọc chúng, vì nó tạo cho em cảm giác hưng phấn, cảm kích, tự hào.\nEm thích báo Tuổi trẻ vì nó rất hay có những loạt bài kiểu như thế, loạt bài về chào cờ sáng thứ hai là một ví dụ. Do báo Tuổi trẻ tuyên truyên mà bây giờ, cứ sáng thứ hai là em dậy sớm, bật bài Tiến quân ca trong máy tính và đứng chào cờ ^^\nhnA nếyuH — 2006-10-05 06:53\nuh ! chi cung thay doc may bai do hay ma! chuc em luon co dong luc de phan dau !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/10/04/bi-m%E1%BA%ADt-trong-ly-ca-phe-cu%E1%BB%91i-cung/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBí mật trong ly cà phê cuối cùng\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTTO – Vâng, đó không phải là ly cà phê cuối cùng của cuộc đời tôi, cũng không phải là ly cà phê cuối cùng của ngày hôm nay, mà là ly cà phê cuối cùng của một hộp cà phê Trung Nguyên (loại 0,5 kg).\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eKhi trút hết phần cà phê cuối cùng vào phin, tôi quăng chiếc hộp vào sọt rác và bất ngờ một mẩu giấy nhỏ từ trong hộp rơi ra. Nghĩ đó chỉ là một “tờ rơi” bình thường (các nhà quảng cáo vẫn làm thế), tôi lượm lại để vứt cho “đúng nơi quy định”. Nhưng thật bất ngờ, những điều viết trong “tờ rơi” ấy đã lôi cuốn tôi đọc đến chữ cuối cùng với rất nhiều những cảm xúc trào dâng…\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Bí mật trong ly cà phê cuối cùng"},{"content":"30/9/2006\nĐi mua máy tính ở Trần Anh\nMua máy hộ chị Quyên, chứ mình thì chưa có cái diễm phúc ấy :D. 7 triệu rưỡi, ngon lành cành hành, Dù chíp 2.66 nhưng nó là P4 D Core Duo nhé, công nghệ lõi kép đấy, chỉ thua mỗi lõi kép hai nhân Core 2 Duo chứ HT-siêu phân luồng thì anh khinh nhé, keke, Ram 512, ổ đọc DVD, ổ cứng 80G Sata, màn hình SamSung 17 tận 120$. Hoành tráng quá, huhu.\nĐã được nghe nhiều lời ca ngợi công ty Trần Anh Computer, cũng nghe rằng công ty này đông khách nên hơi bị kiêu, hôm nay đi mới thấy đúng thật. Khách hàng đông chật cửa hàng (cửa hàng không to lắm đâu). Nhất là cái bà ở quầy thu ngân, đã gầy còm xấu xí lại khó tính khó nết, bực mình nhất thật. Nào, bây giờ hay so sánh những lời giới thiệu trong BẢNG BÁO GIÁ của Trần Anh so với thực thế cuộc đời:\nTrần Anh nói rằng: “Quý khách chỉ việc ngồi chờ ở tầng 1 các nhân viên sẽ thực hiện các thủ tục cho khách \u0026amp; GIAO HÀNG ĐẾN TẬN TAY QUÝ KHÁCH HÀNG NGAY Ở TẦNG 1” nhưng sự thật là: ở tầng 1 khách phải đi từ bàn tư vấn, rồi ra lấy phiếu, rồi ra thanh toán lấy phiếu xuất, rồi lóc cóc lên tầng 3 chờ lắp máy. Thế đấy.\nTrần Anh nói rằng: “chúng tôi sẽ có NƯỚC NGỌT, TRÀ, CAFÉ…PHỤC VỤ CHO CÁC QUÝ KHÁCH HÀNG HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ” nhưng sự thật thì sao ? Vào cửa hàng không ai hỏi han gì, tự kiếm báo giá mà xem, tự kiếm ghế mà ngồi, nước ngọt, café, trà ư ? Chỉ thấy một bình nước lọc cạn gần đến đáy thôi, cũng có tủ lạnh đấy nhưng mà nó xấu xấu bẩn bẩn, hình như cái này khác hàng phải tự phục vụ hay sao ấy.\nTrần Anh nói rằng: “khi quý khách có nhu cầu mua bất kì hàng hóa gì của Trần Anh có tổng giá trị đơn hàng \u0026gt; 1.000.000VNĐ, quý khách chỉ việc gọi điện thoại cho Trần Anh, chúng tôi sẽ GIAO HÀNG \u0026amp; LẮP ĐẶT ĐẾN TẬN NƠI CHO QUÝ KHÁCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ”. Nhưng sự thật là cái máy tính 7,5 chị tôi vừa mua sáng nay, phải tự chở về, tự lắp đặt, mà từ Thái Hà sang chùa Láng thì dưới 15km là cái chắc rồi. Nói thì lúc nào cũng hay hơn làm.\nTrần Anh nói thế này: “Trần Anh cam kết sẽ LUÔN ĐI ĐẦU VỀ GIÁ và cũng sẽ LUÔN ĐI ĐẦU VỀ CHẤT LƯỢNG DỊCH VỤ”, có lẽ đi đầu vào những hôm khác chứ hôm nay thì không thấy đi đầu mấy. Trong bảng báo giá, ổ cứng Hitachi Sata 80G báo giá 50$, chọn mua thì bảo không có, hết rồi, hết hàng thì phải bảo là hết hàng, lừa khách hàng thế đấy, lại thêm cả trường hợp Ram 512 bus 533 của V-data cũng thế. Chọn Ram của bọn khác cũng được nhưng ức chế vì cảm giác bị lừa.\nTrần Anh bảo nào là “BÁN ĐÚNG GIÁ CẢ, do vậy dù bạn không cần mặc cả vẫn mua được được giá tốt”, nào là “cam kết BÁN GIÁ BÁN BUÔN ĐẾN TẬN TAY NGƯỜI TIÊU DÙNG, bạn sẽ không bao giờ sợ bị mua đắt”, thế mà ngay dòng dưới lại chêm vào một câu “Đôi khi giá bán có thể chưa thực sự tốt, nhưng CHẤT LƯỢNG DỊCH VỤ SẼ LUÔN CỐ GẮNG TỐT NHẤT VIỆT NAM”. Quái nhỉ, sao câu dưới lại đá câu trên một cú đau thế ? Nói chung thì giá cả ở các cửa hàng đều sàn sàn nhau, hơn kém 1 vài $ thôi, giá ở Trần Anh có thể nói là rẻ gần nhất và khuyến mại cũng to, nhưng chất lượng dịch vụ thì chưa gọi là tốt được, ít nhất là hôm nay. Hay chất lượng dịch vụ của Việt Nam chỉ có thế ?\nMấy cái chính sách bảo hành và ưu đãi như: bảo hành cả cháy nổ IC, bảo hành siêu tốc 1 đổi 1 trong 6 tháng, bảo trì miễn phí cả máy không mua ở Trần Anh… nghe thì rất hấp dẫn và thân thiện đấy, nhưng phải thử mới biết được.\nPhía dưới của trang bìa bảng báo có cái này:\nTRẦN ANH COMPUTER LÀ:\n– Công ty máy tính đầu tiên cam kết chính sách: “Bán giá bán buôn đến tận tay người tiêu dùng”\n– Công ty máy tính đầu tiên cam kết chính sách bảo hành: “Thực hiện 1 đổi 1 trong vòng 6 tháng”\n– Công ty máy tính đầu tiên cam kết chính sách: “Bảo hành trong cả trường hợp IC cháy, nổ”\n– Công ty máy tính đầu tiên cam kết chính sách: “Giao hàng và bảo hành tận nhà miễn phí”\nCam kết chính sách chưa chắc đã là “cam kết thực hiện chính sách”, bà con nhỉ ? Có lẽ nên thêm hai chữ thực hiện đó vào và quán triệt cho mọi nhân viên nghiêm túc thực hiện, chứ nếu không công ty khác sẽ là số 1 chứ không phải Trần Anh đâu (Gia Long, Vĩnh Trinh, Phúc Anh, Anh Nghĩa… chẳng hạn)\nBình luận (5) hnA nếyuH — 2006-10-04 04:36\nhihi ! lai duoc po’c tem rui !\nhnA nếyuH — 2006-10-04 04:37\nTran Anh rat co uy tin’ do’ em ! Chi va ban chi cung hay ra do mua ….Tran Anh cung co rat nhieu dia diem ….nhung co le dia diem nao cung dong ….lan nao ra mua cung toat’ het ca mo hoi ….\nMr Free — 2006-10-05 02:33\nuy mới chả tín, chậc chậc,\nchị vào ddth.com mà xem người ta chửi bới Trần Anh, hichic,\nnhưng nói chung thì cũng phải thông cảm, dù sao nó cũng khá khẩm nhất HN rùi\nhnA nếyuH — 2006-10-05 06:52\nuhm …em co ve rat buc xuc nhi? thong cam cho ho 1 chut vi thuc ra ho cung dong khach qua’ ay ma( minh noi cu nhu mi`nh la nhan vien o day y’ nhi? ^^)\nMr Free — 2006-10-06 10:28\nVâng, em thông cảm lắm, nhưng vẫn phải nói cho mình đỡ tức và cho họ biết mà còn rút kinh nghiệm.\nMà chị bít không, TRần Anh có slogan là “Tốt nhất Việt Nam” còn Anh Nghĩa thì lại có khẩu hiệu “Ở đâu tốt nhất, chúng tôi tốt hơn”, hehe, đúng là quảng cáo\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/30/buy-a-computer/","summary":"\u003cp\u003e30/9/2006\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐi mua máy tính ở Trần Anh\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMua máy hộ chị Quyên, chứ mình thì chưa có cái diễm phúc ấy :D. 7 triệu rưỡi, ngon lành cành hành, Dù chíp 2.66 nhưng nó là P4 D Core Duo nhé, công nghệ lõi kép đấy, chỉ thua mỗi lõi kép hai nhân Core 2 Duo chứ HT-siêu phân luồng thì anh khinh nhé, keke, Ram 512, ổ đọc DVD, ổ cứng 80G Sata, màn hình SamSung 17 tận 120$. Hoành tráng quá, huhu.\u003c/p\u003e","title":"Buy a computer"},{"content":"Người đàn bà thứ hai\nPhan Thị Thanh Nhàn\nMẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con\nBởi trước con anh ấy là của mẹ\nAnh ấy có thể yêu con cả một thời tuổi trẻ\nNhưng suốt đời yêu mẹ, mẹ ơi\nMẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời\nHình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy\nNên dẫu có được yêu đến vậy\nCon cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.\nMẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn, mỗi sớm mai\nAnh ấy thấy nhớ con hơn nhớ mẹ\nCon chỉ là một con gió nhẹ\nMẹ là bến bờ thương nhớ của đời anh.\nCon chỉ là một cơn mưa mong manh\nNhững người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy\nNhưng có một tình yêu âm ỉ cháy\nAnh chỉ dành cho mẹ. mẹ ơi.\nAnh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời\nNhưng có thể chia tay ngày mai có lẽ\nNhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ\nDù thế nào con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.\n\u0026lt; font\u0026gt;\nNgười đàn bà…đầu tiên\nBY_B28\nMẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con\nBởi đó là điều tất nhiên trong cuộc sống\nAnh ấy chỉ yêu mẹ khi còn con trẻ\nNhưng bây giờ, yêu mẹ á? Còn lâu!\nMẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời\nHình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy\nNhưng dẫu có được yêu đến vậy\nMẹ cũng chẳng được chiều bằng con đâu!\nMẹ đừng buồn mỗi hoàng hôn, mỗi sớm mai\nAnh ấy thấy nhớ con hơn nhớ mẹ\nBởi đó cũng là điều hợp lẽ\nCó ai lại nhớ vợ (ít) hơn…nhớ mẹ bao giờ?\nCó thể mẹ là bến bờ\nNhưng con lại là biển khơi rộng lớn\nCon thuyền anh đi, đi nhiều trên biển\nChứ mấy khi đậu lại bờ xa?\nMẹ đừng nghĩ rằng ai có thể thay thế con\nHay ngày mai chúng con chia tay để anh ấy lại là của mẹ\nThôi mẹ ơi, đừng phí hoài sức thế!\nAnh không bỏ con đâu! Anh yêu thế cơ mà.\nThôi mẹ ạ ngày xưa mẹ cũng thế\n“Cướp” bố từ tay bà có phải thế không?\nVà bởi thế xin mẹ cứ yên lòng\nCon sẽ yêu anh nhiều như mẹ…yêu bố.\nBình luận (3) anticlockwise_feb — 2006-10-02 05:59\nBà con ơi, bài thơ này là Thái lấy của chị Ngọc đấy, bài thứ hai là made in IIR đấy\nMr Free — 2006-10-03 08:46\nIIR là ai đấy chị Ngọc, công nhận hay ho và chí lý, keke\nhnA nếyuH — 2006-10-04 04:41\nvay la bai tho\\* bat’ dau tu\\* Ngoc ah ??? the ma minh dang dinh coppy do'( se~ coppy ) …hehe…hum nao sang xin Ngoc vai bai moi duoc …hehe ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/29/th%C6%A1-th%C6%A1-th%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003eNgười đàn bà thứ hai\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cem\u003e\u003cstrong\u003ePhan Thị Thanh Nhàn\u003c/strong\u003e\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eBởi trước con anh ấy là của mẹ\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eAnh ấy có thể yêu con cả một thời tuổi trẻ\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNhưng suốt đời yêu mẹ, mẹ ơi\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eHình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eNên dẫu có được yêu đến vậy\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCon cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Thơ thơ thơ"},{"content":"29/9/2006\nXin thông báo một tin rất nóng hổi: trong đại hội chi đoàn sáng nay, tớ đã ứng cử vào ban chấp hành và trúng cử với số phiếu 35/47, khà khà. Tuyết bí thư tiếp tục làm bí thư với số phiếu là 41/47, Đoàn Tân Phong 20/47 cũng là phó bí thư. Ok, lên chức xong phát thấy trách nhiệm đầy mình luôn, hìhì, đúng là nhiệt tình tuổi trẻ ^^.\nTường thuật đại hội chi đoàn: Mình cũng đã đọc thông báo tổ chức đại hội chi đoàn ở trên mạng, nhưng “không phải việc của mình” nên không quan tâm lắm. Cho tới tiết 2 sáng nay mới bít là hết giờ học sẽ ở lại đại hội. Khoảng 5-6 “đồng chí” đã bỏ về không tham gia, chỉ còn 47 đồng chí ở lại (thực ra đó là số phiếu, mình không nghĩ lớp mình ở lại được tới 47 \u0026gt;_\u0026lt;). Có một đồng chí ở đoàn cấp trên đến dự – đồng chí Bùi Ngọc Thăng, phó bí thư đoàn trường, bí thư liên chi đoàn khoa CNTT, từng dạy tin nhóm 1 lớp chúng ta ^^. Đồng chí Thăng đến rất đúng giờ, chỉ đạo tổ chức một ít và phát biểu ý kiến rất chí lý, vậy thui, không sắp xếp nhân sự như đồng chí Hồ Cẩm Đào :D. Phần luống cuống nhất là trang trí phông nền, cờ quạt mãi mới xong, rồi đang họp thì bị rơi cờ Tổ Quốc, chữ thì viết mãi không xong, lúc thì mình chị Thủy, lúc thì tới 3-4 người. Chữ in hoa thì cứ viết rồi lại xóa, rồi chẳng hiểu đồng chí Đức Thái nghĩ thế nào mà lại tương một quả “phông thư pháp” uốn uốn lượn lượn cho chữ ĐẠI HỘI, nhìn thật là … đó có khi cũng là một trong những lý do góp phần tạo nên 15 phiếu bầu cho đồng chí Đức Thái ^^. Lại nói sang chuyện bầu cử, mình không hề có chút tư tưởng nào về việc tham gia BCH đoàn, ngày xưa thì còn hay mơ tưởng chức lớp trưởng chứ bí thư hay phó bí thư thì chưa khi nào nghĩ đến. Thế mà hôm nay tự nhiên đứng dậy tự ứng cử vào chức bí thư rất hoành tráng, rồi lại trúng cử trong sự ủng hộ khá mạnh mẽ, thanks mọi người ^^. Căn bản là thấy mấy đồng chí “có chức có quyền” tổ chức chán quá, rối rắm lằng nhằng, sao không tính toán, phân công rõ ra, nhìn chúng nó làm mình ngứa cả mắt. Rồi lại được đồng chí bí thư “mồi chài + lên lớp” thế là đứng dậy luôn :D. Có mình và Đức Thái là tự ứng cử. Hay thật, hầu như có trò gì là mình với Đức Thái lại cùng nhau “xung phong”, ngày xưa là đi thi kỉ niệm 100 ĐHQG, rồi nhận làm triết… Có một đồng chí cùng chí hướng tích cực thế này cũng vui, quá vui còn gì. Đã ứng cử ai chẳng mong trúng, nhỉ? Trước lúc công bố kết quả bầu, mình tự nhủ “Nếu trúng cử thì cố gắng tích cực, còn nếu không cũng vẫn tích cực, mình tự ứng cử đã là một chiến thắng chính mình rồi (keke, tôi nghĩ thì mạnh mà làm thì hơi nhẹ các bạn ạ)”. “Hay cứ bước về phía trước, nếu không tớ được đích thì ít nhất bạn cũng đi xa hơn vị trị ban đầu của mình”. Ah, hôm nay các tiết mục văn nghệ cũng rất ấn tượng, hai nhân vật là Minh Đức và Vũ Gia Luyện (đều người Hưng Yên cả, Hưng Yên tự hào quá đi thôi), rất nhiệt tình và hát cũng rất hay, giờ mình mới biết hai đồng chí này hát hay thế. Lớp mình nhiều nhân tài ca nhạc lắm chứ, căn bản chưa khai thác hết thôi. Kiểu này phải học theo tư bản thôi, bóc lột chúng nó chứ không thể để làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu được. Thế thì chúng nó cứ ngồi ăn tì tì, ai hát cơ chứ ^^\nBình luận (4) hnA nếyuH — 2006-10-04 04:43\nlai duoc poc’ tem rui ! ^^ chuc mung em nhe’ ! pho’ bi’ thu\\*…gio thi duoc thoa suc the hien long nhiet tinh tuoi tre rui do’ ….Hy vong lan sau em se duoc ba`u lam bi thu*…!^*\nMr Free — 2006-10-05 02:36\nhihi, mấy hôm rồi blog của mình mốc meo không ai vào đọc. Hôm nay lên chợt thấy cái nào cũng có comment, hóa ra là cuộc đổ bộ của chị Huyền Anh xinh đẹp, hìhì\nhnA nếyuH — 2006-10-05 08:24\nchi ma` xinh dep ah ! qua’ khen ! qua khen ! ^^\nMr Free — 2006-10-06 11:33\nhihi, chị phải tập nghĩ mình xinh đẹp đi, lúc nào cũng đinh ninh mình xinh đẹp thì tự nhiên mình sẽ xinh đẹp,đơn giản thế thôi.\nví dụ như: tự nhủ người xinh đẹp thì không bao giờ vứt rác ra đường, người xinh đẹp thì không cáu gắt, không chửi bới, v..vvn.. ^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/29/pho-bi-th%C6%B0/","summary":"\u003cp\u003e29/9/2006\u003cbr\u003e\nXin thông báo một tin rất nóng hổi: trong đại hội chi đoàn sáng nay, tớ đã ứng cử vào ban chấp hành và trúng cử với số phiếu 35/47, khà khà. Tuyết bí thư tiếp tục làm bí thư với số phiếu là 41/47, Đoàn Tân Phong 20/47 cũng là phó bí thư. Ok, lên chức xong phát thấy trách nhiệm đầy mình luôn, hìhì, đúng là nhiệt tình tuổi trẻ ^^.\u003cbr\u003e\nTường thuật đại hội chi đoàn: Mình cũng đã đọc thông báo tổ chức đại hội chi đoàn ở trên mạng, nhưng “không phải việc của mình” nên không quan tâm lắm. Cho tới tiết 2 sáng nay mới bít là hết giờ học sẽ ở lại đại hội. Khoảng 5-6 “đồng chí” đã bỏ về không tham gia, chỉ còn 47 đồng chí ở lại (thực ra đó là số phiếu, mình không nghĩ lớp mình ở lại được tới 47 \u0026gt;_\u0026lt;). Có một đồng chí ở đoàn cấp trên đến dự – đồng chí Bùi Ngọc Thăng, phó bí thư đoàn trường, bí thư liên chi đoàn khoa CNTT, từng dạy tin nhóm 1 lớp chúng ta ^^. Đồng chí Thăng đến rất đúng giờ, chỉ đạo tổ chức một ít và phát biểu ý kiến rất chí lý, vậy thui, không sắp xếp nhân sự như đồng chí Hồ Cẩm Đào :D. Phần luống cuống nhất là trang trí phông nền, cờ quạt mãi mới xong, rồi đang họp thì bị rơi cờ Tổ Quốc, chữ thì viết mãi không xong, lúc thì mình chị Thủy, lúc thì tới 3-4 người. Chữ in hoa thì cứ viết rồi lại xóa, rồi chẳng hiểu đồng chí Đức Thái nghĩ thế nào mà lại tương một quả “phông thư pháp” uốn uốn lượn lượn cho chữ ĐẠI HỘI, nhìn thật là … đó có khi cũng là một trong những lý do góp phần tạo nên 15 phiếu bầu cho đồng chí Đức Thái ^^. Lại nói sang chuyện bầu cử, mình không hề có chút tư tưởng nào về việc tham gia BCH đoàn, ngày xưa thì còn hay mơ tưởng chức lớp trưởng chứ bí thư hay phó bí thư thì chưa khi nào nghĩ đến. Thế mà hôm nay tự nhiên đứng dậy tự ứng cử vào chức bí thư rất hoành tráng, rồi lại trúng cử trong sự ủng hộ khá mạnh mẽ, thanks mọi người ^^. Căn bản là thấy mấy đồng chí “có chức có quyền” tổ chức chán quá, rối rắm lằng nhằng, sao không tính toán, phân công rõ ra, nhìn chúng nó làm mình ngứa cả mắt. Rồi lại được đồng chí bí thư “mồi chài + lên lớp” thế là đứng dậy luôn :D. Có mình và Đức Thái là tự ứng cử. Hay thật, hầu như có trò gì là mình với Đức Thái lại cùng nhau “xung phong”, ngày xưa là đi thi kỉ niệm 100 ĐHQG, rồi nhận làm triết… Có một đồng chí cùng chí hướng tích cực thế này cũng vui, quá vui còn gì. Đã ứng cử ai chẳng mong trúng, nhỉ? Trước lúc công bố kết quả bầu, mình tự nhủ “Nếu trúng cử thì cố gắng tích cực, còn nếu không cũng vẫn tích cực, mình tự ứng cử đã là một chiến thắng chính mình rồi (keke, tôi nghĩ thì mạnh mà làm thì hơi nhẹ các bạn ạ)”. “Hay cứ bước về phía trước, nếu không tớ được đích thì ít nhất bạn cũng đi xa hơn vị trị ban đầu của mình”. Ah, hôm nay các tiết mục văn nghệ cũng rất ấn tượng, hai nhân vật là Minh Đức và Vũ Gia Luyện (đều người Hưng Yên cả, Hưng Yên tự hào quá đi thôi), rất nhiệt tình và hát cũng rất hay, giờ mình mới biết hai đồng chí này hát hay thế. Lớp mình nhiều nhân tài ca nhạc lắm chứ, căn bản chưa khai thác hết thôi. Kiểu này phải học theo tư bản thôi, bóc lột chúng nó chứ không thể để làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu được. Thế thì chúng nó cứ ngồi ăn tì tì, ai hát cơ chứ ^^\u003c/p\u003e","title":"Phó bí thư"},{"content":"đi xe bus 05 qua Khuất Duy Tiến, nhìn thấy ở trụ sở công an (không rõ ca gì) có một “nhúm” người đeo biển, viết giấy gì gì đó, chỉ kịp nhìn “*** phải đền bù cho dân 100%” chắc lại tranh chấp kiện tụng gì đây. Chẳng hiếu mấy bố chấm mút thế nào để người dân không chịu được như vậy. Nhưng mà biểu tình kiểu này thiếu tổ chức quả, nhỉ 😀\nOnline, Thấy nick Gavi sáng, hơi hồi hộp chẳng hiểu vì cái gì. Chỉ biết gửi đến một từ “hi” cầu may, vì cũng chẳng bít nói chuyện gì nữa, nói về cái gì đây, càng nói em càng ghét thì nói làm gì. Im luôn cho nó lành. Cũng chán !\nChiều không bít có đi Metro cùng mẹ không nhỉ, mình là con trai mà cũng khoái shopping ghê cơ. keke. 4h30 lại có hẹn sang cài phần mềm cho chị Thuỳ, ok men, chúa phù hộ cho con ^^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/27/entry-for-september-27-2006/","summary":"\u003cp\u003eđi xe bus 05 qua Khuất Duy Tiến, nhìn thấy ở trụ sở công an (không rõ ca gì) có một “nhúm” người đeo biển, viết giấy gì gì đó, chỉ kịp nhìn \u003cstrong\u003e“*** phải đền bù cho dân 100%\u003c/strong\u003e” chắc lại tranh chấp kiện tụng gì đây. Chẳng hiếu mấy bố chấm mút thế nào để người dân không chịu được như vậy. Nhưng mà biểu tình kiểu này thiếu tổ chức quả, nhỉ 😀\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 27, 2006"},{"content":"Cái cụm từ “thiên đường mua sắm” này được một bài báo nào đó dùng cho đất nước Singapore, nghe tờ báo đó kể mà mình thèm khát quá xá. Hôm nay đi Metro cùng mẹ, lâu lắm rồi mới được lang thang nhìn ngắm, khoái thật, nhưng lần sau đi có lẽ phải ghi những thứ cần ra giấy, cứ lan man hết chỗ này đến chỗ kia, sờ cái này cái kia, mỏi rã cả chân.\nHôm nay đến cài máy tính cho chị Thùy, máy chị ấy xịn quá thể, lại càng chán hơn cái máy của mình,hic. Mà cứ vác ổ cứng đi lung tung, chân cắm sắp gẫy hết rùi, nguy hiểm quá, hichic. Lúc nãy mang ổ về, cắm máy lại giở chứng không lên, hichic, hi vọng là tí nữa nó sẽ lên, mình phải làm bài tập C để mai nộp, lạy chúa tha cho con.\nChị Thùy bảo theme của mình không sang như của anh Phúc công công, thật thế à ? Mọi người có ai cho xin ít ý kiến với !!!\nBạn thích phong cách nào ? Nhí nhảnh chó cảnh như kiểu hiện tại (trong sáng, mát mắt) 1 Sang trọng, hoành tráng (đen sì nhung huyền) 2 Sign in to vote\nBình luận (4) hnA nếyuH — 2006-10-04 04:46\nbon em dang hoc fan C ah …chi cung~ vay do’ …ky nay dang hoc C…(du sao chi cung moi nam 2 thui ma`)^^\nMr Free — 2006-10-05 02:40\nhihi,chị năm hai hả, tức là bằng em hả ? thông tin trong blog của chị ít quá, em chẳng mò ra chị học trường nào cả ^^\nhnA nếyuH — 2006-10-05 08:25\nuh ! chi hoc CNTT cua SP1 lien ket voi DH tai chinh ! Nhung ma thay’ minh caro’t qua’ ! hum nao nho` em chi? bao moi’ duoc !\nMr Free — 2006-10-06 11:40\ncái gì muốn thành công thì cũng cần có đam mê chị ạ, chị đọc cuốn “Nhân chuyện chị Thỏ bông” chưa ? Tản văn của Thảo Hảo, đọc xong chợt giật mình ngẫm nghĩ, những sự việc lù lù trước mắt mà ta không nhìn ra.\nMuốn hiểu để mà yêu thì trước hết phải yêu để mà hiểu.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/27/thien-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-mua-s%E1%BA%AFm/","summary":"\u003cp\u003eCái cụm từ “thiên đường mua sắm” này được một bài báo nào đó dùng cho đất nước Singapore, nghe tờ báo đó kể mà mình thèm khát quá xá. Hôm nay đi Metro cùng mẹ, lâu lắm rồi mới được lang thang nhìn ngắm, khoái thật, nhưng lần sau đi có lẽ phải ghi những thứ cần ra giấy, cứ lan man hết chỗ này đến chỗ kia, sờ cái này cái kia, mỏi rã cả chân.\u003c/p\u003e","title":"“Thiên đường mua sắm”"},{"content":"Gemini (Song Nam**)**\nNgười tuổi Song Nam có khả năng quan sát, nhận thức và có trí nhớ rất tốt. Việc học hỏi của họ rất dễ dàng nên sự thành công của họ không có gì khó khăn lắm. Họ có óc tưởng tượng phong phú nên thích hợp với các nghề như ca nhạc, mỹ thuật, ca vũ. Nhờ có sự vui vẻ, nên họ cũng dễ thành công trong các nghề thương mại, địa ốc, chứng khoán, bảo hiểm. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là không bằng lòng với cái gì họ đang có, thích theo đuổi nhiều nghề cùng lúc, rồi khi thấy kết quả chậm chạp, họ trở nên chán nản và bỏ cuộc vì thiếu sự kiên nhẫn.\nVề tình cảm, người tuổi này rất lãng mạn và phóng khoáng. Vì thế họ dễ vướng mắc vào tình yêu mơ mộng và lý tưởng hoá cuộc tình của họ, dù cho rằng đó không phải là sự thật về tình yêu. Họ thường hay thích khoe khoang và che dấu những khuyết điểm của họ, và giả như có ai đó biết rõ được các khuyết điểm đó, thì họ sẽ tìm đủ mọi cách để khoả lấp những sự thật của chính họ. Tuy nhiên họ có sức quyến rũ mãnh liệt đối với người khác phái, nhưng hay thay đổi nhanh chóng. Chính điều này khiến cho tình yêu của họ thêm rắc rối và đưa đến sự tan vỡ.\nTuổi hợp là Thiên Xứng, Nhân Mã, và Bảo Bình.\nTuổi khắc là Hổ Cáp, Song Ngư.\nTUỔI MÃO (con Mèo)\nTuổi Mèo chân tướng lại là con Thỏ, muốn sửa lại cũng chẳng được. Rụt rè mà lại thu hút người khác. Gặp Tuổi nầy là bạn cứ thích nâng chìu giống như một con gấu bông của bạn. Cho nên đừng ngạc nhiên khi thấy người tuổi Mèo được nhiều người biết đến và bạn bè, bà con, dính líu không kể xiết. (hơ hơ, cái này đúng với mình thế không bít ^_^)\nBản tính thương người khiến tuổi này khi yêu ai thì yêu người ấy như chính bản thân mình vậy. Khi đã mê ai rồi thì cảm xúc lấn lướt mọi chuyện, đâm ra lý tưởng hóa mối quan hệ, nên thiệt thòi về mặt tình cảm, vì mình đã đi xa rời hiện thực. Nhưng tuổi Mèo bảo: “Có mất mát gì đâu!”. Khi thua trận phải rút quân, tuổi Mèo biết tập họp cơ sở bạn bè nòng cốt, điều chỉnh lối sống, và phục hồi lại như thường. (hehe, cái này cũng lại thấy đúng nữa nè)\nNgười tuổi Mèo rất xúc cảm nếu không muốn nói là yếu lòng, nên cần phải có một chổ tựa vững chắc mới sống được. Mất sự an ủi đó và gặp ngang trái là họ phát khóc ngay, hay ngã ra bệnh. Không cần phải nói, tuổi Mèo không ưa cải vả, chịu nhục cho qua cơn. Tuổi nầy cũng tỏ ra tiêu cực và bất động – cốt để che dấu tâm sự bất an, hay oan ức của mình. Coi vậy chớ, bảo Tuổi nầy thay đổi chuyện gì theo ý bạn khuyên thì không được đâu, vì trời sinh Tuổi nầy có nhịp sống và suy nghĩ khác người, tự họ tìm đường giải quyết. (hơi đúng, nhưng làm gì có chuyện mình chịu nhục chứ, không hại ai nhưng cũng không để ai hại mình chứ)\nNiềm hạnh phúc của Tuổi nầy là được vui chơi trong chính căn nhà trang thiết bị đầy đũ theo ý họ. Thể diện cũng quan trọng đối với Tuổi nầy. Ðó là lý do khiến họ lúc nào cũng trông nổi bật hơn người khác. Bỏ tiền chơi sang? Không sai! Tuy nhiên, điều tuổi Mèo cần nhất là biết đánh giá mình. Biết mình không đến nỗi tệ thì đâu còn lo âu gì nữa. Biết người biết ta cộng thêm một ít can đảm nữa là đạt tới thành công.\nTam hợp\nTuổi Mèo hợp với tuổi Mùi (con Dê) và tuổi Hợi (con Heo).\nTứ xung\nTuổi Mèo khắc/kỵ tuổi Tí (con Chuột), tuổi Ngọ (con Ngựa) và tuổi Dậu (con Gà).\nSỐ 7\nSố 7 bất kỳ con số nào từ 1 đến 9 muốn chia sẻ với số 7 đều dắt dây một đống lít nhít sau dấu phẩy , ngoại trừ chính nó. Đây là con số của sự độc đáo, thậm chí lập dị và cô đơn.\nTính cách của bạn làm cho bạn trở nên khác thường, đôi khi bạn cảm thấy cô đơn. Bạn thích các hoạt động như: âm nhạc, nghệ thuật, thể thao và ngay cả trong lĩng vực khoa học, lịch sử, toán học. Bạn thích khám phá những bí mật trong cuộc sống, thích học hỏi và nghiên cứu. Thật ra bạn vùi đầu vào quyển sách là để lẩn tránh những công việc mà bạn không thích. Khả năng biết kết hợp tính tự chủ và khéo léo giúp bạn thích hợp với những môn thể thao như: tennis, judo hoặc môn nhào lộn. Bạn rất ngại bàn về chuyện riêng tư nhưng khả năng “biết lắng nghe” đã khiến bạn trở thành người dễ mến. Bạn có cách ăn mặc lịch sự, trang nhã. (Đúng là đôi khi mình cảm thấy cô đơn, nhưng ai mà chả thế. Đúng là mình hay vùi đầu vào sách để trốn tránh – tránh đau răng, tránh buồn chán chẳng hạn, hehe. Và cũng đúng là mình ăn mặc lịch sự, trang nhã nữa, hehe)\nVề tình cảm, bạn đòi hỏi cao ở đối tượng, kết hợp và cắt đứt tình cảm đều rõ ràng, ít tuân theo lề lối xã giao. Có khuynh hướng thích người có tính sáng tạo hoặc nghệ sĩ tính. (Đúng đúng, rất đúng)\nVề sự nghiệp, bạn không thích hợp với nề nếp, công chức, hay nghề nghiệp mang tín giao tế. (chưa chắc đâu nha, nhưng ngày nay có 8x, 9x nào thích gò bó chứ ?)\nBạn sẽ hợp với những người có ngày sinh: 1, 2, 4, 5, 7, 9, 10, 11, 13, 14, 16, 18, 20, 22, 23, 25, 27, 29, 31.\nNhững nhân vật nổi tiếng mang số 7: John Fitzerald Kenned, Kate Moss, Janet Jackson, Julia Roberts.\nSỐ 6\nVui vẻ, sống gắn bó tử tế, thẳng thắn, tinh thần mạnh mẽ. Sẵn sàng hy sinh với trách nhiệm, với xã hội. Ðường tiến thân là chính trị, quân sự, tài chính. Dịu hiền, thuỷ chung với gia đình. Tuy vậy, có một chút hiềm khích và bi quan. (chính xác nhất ở điểm sẵn sàng hi sinh với trách nhiệm xã hội, hehe, nếu tiến thân trong chính trị, quân sự thì hay quá héng, đúng tham vọng ấp ủ từ lâu, hìhì. Nhưng làm sao mà mình lại hiềm khích và bi quan chứ, sai toét, thật là xấu xa, nhưng chỉ một chút chắc là ko ảnh hưởng nhiều, heue)\nGemini (Song Nam**)**\nNếu bạn không ưa những chàng chẳng biết nên rửa mặt hay đánh răng trước thì liệu mà chuồn cho nhanh. Các chàng Song Tử là chúa hay thay đổi và do dự. chàng lúc nào cũng cho rằng chỉ có những người giống như chàng mới là… hoàn hảo. Tính cách chàng biến hoá đa dạng đến mức lắm khi bạn cảm thấy đang phiêu lưu tình ái với hai người chứ không chỉ có một anh chàng đang ba hoa trước mặt bạn. với những gì chàng nói thì nên nhớ, nó chỉ có giá trị ở một thời điểm nói mà thôi. (hehe, bùn cười nhỉ, đôi khi mình cũng ba phải phân vân phết, nhưng lựa chọn giữa rửa mặt và oánh răng thì nhất định chọn oánh răng rùi, sáng dậy không oánh răng thì khó chịu lắm lắm. Hehe, không đến nỗi thế, làm gì mà lúc nào mình cũng hoàn hảo cơ chứ. Còn việc ba hoa thì thường vẫn đúng, tất nhiên ba hoa cho vui và không có mục đích xấu, hìhì)\nCách điều trị\nVới những anh chàng lúc nào cũng chực nhảy kênh như thế này thì cách tốt nhất là phải cực kỳ cứng rắn và… gấu một tí. Hãy bảo vệ quan điểm của bạn đến cùng cho dù chàng có dùng đủ mọi lý lẽ để vặn vẹo bạn. Bạn cũng nên nhớ chàng rất khoái tranh luận và hãy biến ngay những điểm yếu của chàng thành chủ đề để hai người tranh luận -\u0026gt; phân tích cho chàng thấy rằng còn nhiều thứ khác đáng để chàng yêu hơn là hình ảnh của chính chàng. tốt nhất hãy ghi những gì chàng nói vào bộ nhớ và thỉnh thoảng nhắc nhở cho chàng rằng chàng vẫn còn những lời hứa chưa thực hiện.\nNGÀY 20\nBạn là người cẩn thận, thận trọng. Bạn không coi thường bất cứ một chuyện gì. Trước khi hành động, bạn thường suy tính kỹ càng trong một thời gian. Bạn cũng là người có tính kiên nhẫn, có óc tưởng tượng khá phong phú. Bạn luôn luôn đặt nặng vấn đề phải đạt được kết quả qua việc làm của mình. Bạn rất quí trọng tình bạn. (đúng thật, mình rất quý trọng tình bạn)\nTrong chuyện tình yêu, bạn thường “nghiên cứu” đối tượng một cách kỹ lưỡng trước khi “ra quân”. Bạn không bao giờ đòi hỏi những gì vượt quá khả năng của người mình yêu. Tính thành thật của bạn không giúp cho cuộc tình của bạn trở nên sôi nổi, hào hứng nhưng nó góp phần làm nảy nở một liên hệ tình cảm sâu đậm giữa bạn và người yêu. (úi cha, chuẩn quá đi thôi, mình nghiên cứu đối tượng quá kỹ ấy chứ, nhưng không sôi nổi và hào hứng thì có vẻ không giống mình lắm, quyết chứng minh bọn bói sai ở điểm này)\nHoa nhài\nHiếm loài hoa nào có mùi thơm quyến rũ như hoa nhài. Nó được coi là hoa của những người đang yêu, của sự khát khao say đắm. Trong tình yêu, bạn là người thích sự chiến thắng.\nLời khuyên: Hãy cắm hoa nhài hoặc dùng nước hoa có mùi hoa nhài. Bạn sẽ vượt qua được mọi sự chống đối.\nTHÁNG 06\nHoa hồng, chẳng phải nói gì thêm về loài hoa tuyệt vời này. Hoa hồng đỏ thắm nói rằng bạn lãng mạn, thân thiện và nhiều bạn bè. Bạn cũng thích sự yên bình và hài hoà, cộng thêm sự sáng tạo bẩm sinh nên bạn rất hợp làm những ngành liên quan tới sáng tác. Màu may mắn của bạn là xanh biển nhạt, trắng và màu kem. (mình rất lãng mạn, rất thân thiện, nhiều bạn bè, hè hè, )\nGemini (Song Nam**)**\nBạn đóng rất nhiều vai trò khác nhau trong cùng một ngày nên điều quan trọng là trang phục của bạn phải thật đa năng. Chọn những bộ quần áo mà bạn có thể di chuyển tiện lợi, thoải mái. Nhắm tới những thứ mà bạn vừa có thể mặc đi làm vừa tham dự một buổi tiệc cocktail. Một trong những phụ kiện tốt nhất của bạn chính là đôi găng tay. (ặc ặc, sao phụ kiện tốt nhất lại là găng tay, huhu, tui thích mobile hơn)\nNâu hạt dẻ\nBạn thông minh, biết cân nhắc nhưng lại thích làm theo ý mình. Cũng chính vì tính chủ quan của mình, đôi lúc bạn làm những chuyện trở nên rối rắm hơn. Trái lại, bạn rất kiên nhẫn và nghiêm túc trong chuyện tình cảm, một khi đã yêu bạn sẽ sống hết mình cho tình cảm ấy. (haha, tôi thông minh đấy nhé, kiên nhẫn nữa nhé, đấy, đã bảo tôi nghiêm túc trong tình cảm mà, tuy thỉnh thoảng nghiêm túc hơi muộn, hic)\nNhóm E5\nNhóm E5 được người Ý coi là “những người của tình yêu”. Nếu bạn thuộc nhóm này, dường như bạn thích những quyết định mang tính tình cảm hơn là lý trí. Cũng may là tình cảm của bạn khá nhạy bén nên khi cảm xúc xen vào, bạn vẫn “ linh tính” được quyết định đúng. ***(láo, mình hơi bị lý trí đấy nhá)***Bạn coi cuộc sống là tận hưởng từng ngày, và người Ý coi bạn là mẫu người Ý “điển hình” – rất lãng mạn, vui tươi , hoà đồng, thậm chí đôi khi mọi người còn có thể đùa bạn là “flirtie” ấy chứ.\nBạn có nhiều bạn bè và vẫn luôn cố gắng kéo dài cái danh sách đó trong sổ điện thoại, máy di động, hay trong sổ email… ***(hơ hơ, quá đúng quá đúng)***Bạn mơ mộng và cũng có nhiều ước vọng, tuy nhiên, điều có thể coi là nhược điểm của bạn với bản chất “đừng-nghiêm-trọng-hoá-vấn-đề” bạn hơi thiếu kiên quyết và kiên định nên nhiều khi không thực hiện được những việc quan trọng đến nơi, đến chốn. (maybe)\nGemini (Song Nam**)**\nBiểu tượng của Song Nam là 2 cậu bé sinh đôi đứng cạnh nhau. Cặp song sinh đó là Castor và Pollux, con trai của Leda và Swan (Zeus cải trang). Tính cách của cặp song sinh hoàn toàn trái ngược nhau, vì vậy người thuộc cung này dường như có 2 khuôn mặt đối lập. (thế mà cũng gọi là bói, cún nó cũng nói thế được)\nSỐ 7\nSố 7 tượng trưng cho khuynh hướng tinh thần và trí tuệ, cá tính riêng biệt, tư tưởng thâm trầm, và ảnh hưởng đến các môn khoa học kỹ thuật, triết lý, tôn giáo và siêu hình học. Số này tiêu biểu cho sức mạnh cường tráng và khả năng tiến thủ vượt bực về tinh thần và tâm linh, cao cả thiêng liêng. (ặc, kinh thật, tinh thần, tâm linh, cao cả, thiêng liêng, mình đó sao, thật tuyệt :D)\nSố 7 liên hệ với sao Uranus (tử vi gọi là sao Thổ Tú), tương đương với thần Đại Trùng Tinh (The Chariot). Voltaire, Horace và Shakespeare đều thuộc loại người số 7. (mấy bố này có vẻ cũng nổi tiếng đấy nhỉ :D)\nTính tình \u0026amp; Nhân cách\nTư tưởng thâm trầm và có vẻ phân tích. Nhiều ý kiến cá nhân, rất tự lập, ít nghĩ ngợi về tâm trí và thể xác. Rất chú trọng và tò mò về thời thế. Thích du lịch, nhất là đến những nơi xa xôi, hẻo lánh. Thích sự kín đáo, cô quạnh. Thường là kẻ sống với nội tâm, ít biểu lộ ra ngoài. Ham hiểu biết. Rất có khiếu về nghệ thuật thẩm mỹ và dễ xúc cảm với cái đẹp (keke, rất dễ xúc cảm với người đẹp nữa ấy chứ 😀). Thường bất đồng ý kiến của đa số (cá tính nhẩy). Quan niệm của họ thường có tính cách triết lý và trực giác. Ít khi a dua hay bắt chước thời trang (yes yes). Tự lập luận, tự quyết, không chịu theo ý kiến của người khác. Thích hoàn toàn, có tinh thần tự chí, tự phê bình rất nghiêm khắc (bây giờ đỡ rồi, tự chửi mình nhiều quá e điên mất). Tự đòi hỏi mình những tiêu chuẩn có khi quá cao với khả năng. (ấy, chính thế nên hay thất vọng, sụp đổ hình tượng bản thân)\nThường thì tính tình khó hiểu, và họ cũng khó tìm hiểu được người khác. Cô độc, dè dặt, bẽn lẽn, rất khó kết bạn (láo toét, vừa có mấy thằng bói bảo tao có cả đống bạn). Tuy nhiên, khi đã là bạn rồi, họ trở thành người bạn rất tốt, trung thành, khoan dung. Vì tính thâm trầm, nên họ không thích hợp được với các cuộc hội họp, tiệc tùng, liên hoan dạ vũ (cái này sai lè lè rồi)… Tìm thấy sự thích thú thoải mái trong các cuộc họp mặt nhỏ (cũng có lý). Nói chuyện hay, biết nghe chuyện nhưng không thích các chuyện phiếm hay tán gẫu (oh yeah). Vì dè dặt, giữ gìn thận trọng nên thường bị người xung quanh hiểu lầm là có tính khinh người (oh yeah). Không thích la lối, nổi giận, nhưng tranh đấu mãnh liệt cho niềm tin tưởng của mình, tranh đấu một cách bền bỉ, thụ động nhưng bướng bỉnh (oh yeah, đồng ý nhiệt liệt). Rất tín ngưỡng và sống nhiều về tinh thần. Thích nghiên cứu về tôn giáo và thường trở nên người thâm trầm, sâu sắc và bí ẩn (hic, lúc nãy thì thích tìm hiểu thời thế, giờ thích nghiên cứu tôn giáo, mình học ngành xã hội chắc).\nCông việc, Năng khiếu \u0026amp; Tiền bạc\nThích hợp nhất với các công việc hay nghề nghiệp ít bị kiểm soát bởi người khác. Dễ thành công trong các lãnh vực nghệ thuật, viết văn, điêu khắc, hội hoạ v.v… Giáo dục, khoa học, hoặc tôn giáo cũng thích nghi với khả năng (ặc, gần hết các ngành nghề có trong xã hội, bói chung chung vãi lúa). Nhờ vào kiên nhẫn và kiến thức sẵn có, họ có thể gặt hái được nhiều kết quả tốt đẹp khi bắt tay vào việc. Thích biển cả(oh yeah, tôi thích biển lắm), du lịch và có nhiều khả năng trong ngành hàng hải. Ít thích thú trong các việc thương mãi hay các việc cần đến sự giao dịch (sai rồi, tôi thích tiền nên tôi cũng thích kinh doanh). Là nhân viên, họ rất tận tâm, chăm chỉ, ghét sự kiểm soát và bó buộc quá nhiều. Là chủ nhân, họ không đạt được nhiều thành công vì họ không thích ra lệnh, muốn cho nhân viên dưới quyền tự sáng kiến. (vớ vỉn, ai bảo không thích ra lệnh, tao mà là chủ thằng nào không làm theo tao nói tao đuổi thẳng cổ, keke)\nÍt quan niệm về tiền bạc và mãnh lực của nó. Thấy tiền bạc là cần thiết nhưng không mơ ước nhà lầu, xe hơi (chết chết, không mơ nhà lầu xe hơi thì có mà bị ẩm à). Thỉnh thoảng họ cũng dám tiêu xài phung phí nhưng thường thì có tính tiết kiệm hơn (keke, không tiêu xài phung phí, nghe mới ngoan đạo làm sao, tất nhiên tôi hiểu giá trị đồng tiền nhưng cái đức tiêu tiền kiểu Xuân Diệu của tôi cũng khá lắm). Không thích các vấn đề hay sự việc có liên quan đến tiền bạc. Có tiền họ cũng để cho người khác quản trị giùm. (đời nào, may ra cho ngân hàng giữ hộ thôi)\nTình duyên\nDễ kết hôn trong nhiều trường hợp và thường rất sớm , (are you sure ? chưa có nhà lầu xe hơi thì e ta chưa kết hôn đâu chú ạ) nếu không thì rất muộn bởi vì càng lớn tuổi họ càng dè dặt (vớ vỉn, đại ca cân nhắc thật đấy nhưng cũng không dè dặt đâu nha). Sống xa cách với thế giới bên ngoài và khó biểu lộ cảm xúc (lại vớ vỉn nữa, ai phải nghe tôi tâm sự rồi thì biết, trên trời dưới bể, kể hết ra luôn, khuakhua). Rất tử tế nhưng không hẳn là dễ thương, dễ cảm bởi vì họ chú trọng nhiều về tinh thần và ít lệ thuộc chặt chẽ vào việc khác. Thí dụ, người chồng có thể nhớ vợ khi xa cách nhưng vẫn làm việc hăng hái, có kết quả tốt như lúc bình thường vậy (oh yeah, không cần Vân ta vẫn sống tốt như thường, aya, aya fighting). Hôn nhân hạnh phúc có thể tìm gặp với người mang số 9, 1 hay 7 vì giống nhau về tinh thần và nhân cách. Các số 6 và 2 ít thích hợp hơn cả, bởi lẽ hai số này rất dễ bị khổ sở bởi tính tình của số 7. Đối với các số 3 và 5, họ có thể tạo được hạnh phúc nhưng sẽ có những sóng gió bất thường. Có thể hài lòng với số 1 và 8 có tính chinh phục nhưng thường thiếu sự rung cảm sâu xa.\nSỐ 1\nSỰ LIÊN HỆ CỦA SAO NGÂN HÀ\nBẢN CHẤT\nSố 1 con người không thay đổi, định việc gì thì nhất định không thay đổi, trong cuộc đời lại càng có chí hơn, những sự việc bên ngoài không làm lay chuyển được tấm lòng, bản chất thành thật và không thay đổi khi đã quyết định một việc gì, hoàn toàn tín nhiệm nơi bản năng, không bao giờ phục luỵ trước một áp lực hay 1 việc gì có tính bắt buộc (yes, kiện định là rất tốt nhưng biết thời thế mới là tuấn kiệt chú ạ).\nSỞ THÍCH\nCon người thích phiêu lưu, mạo hiểm, tìm những cảnh vật thiên nhiên, không thích bợ đỡ hay làm những việc có tính cách nịnh hót (yes, nhưng khá lẻo mép và biết đắc nhân tâm, keke), luôn luôn muốn mọi người nghe theo lời mình hơn là cãi lại. Có tánh tự ái không muốn kẻ khác xen vào những việc của mình, dù việc làm đó quấy cũng không muốn sửa đổi (tính này bảo thủ quá nhỉ, phản đối, mình không thể thế này được). Có nhiều tham vọng muốn trở thành người chỉ huy hơn là một người bị chỉ huy (certainly).\nTÌNH DUYÊN\nVấn đề tình duyên là một vấn đề hệ trọng cho cả cuộc đời, tuy nhiên lại có nhiều khe khắt, nhiều luỵ phiền, không bao giờ lắng đọng được lòng sầu, buồn tủi và ray rứt, không bao giờ được vui sướng, hưởng được tình ân ái, tuy có rất nhiều nhưng rồi cũng đau khổ rất nhiều (hơ hơ, câu này có vẻ hợp thời thời điểm hiện tại đấy nhỉ), tình duyên là một chuyện tạm bợ chứ chưa chắc đã thành công mà hưởng được lạc thú của việc chung tình. Tuy vậy sau đó cũng có thể xây dựng được hạnh phúc và tạm quên đi những chuyện đã qua rồi. (nhưng nói chung mấy lời nói mò này làm mình kinh quá, thôi không tin đâu)\nCÔNG DANH\nCông danh thì lên cao tới mức tối đa (thật sao, hehe, thủ tướng rồi), dù muốn dù không cũng phải trở thành một nhân vật hay một người có tiếng tăm trong nghề nghiệp và tên tuổi luôn luôn được tiếng muôn đời (trời ơi, làm sao tôi so được với Nguyễn Trãi hay Hồ Chí Minh, ngại quá cơ, :D), vấn đề học vấn không lên cao lắm chỉ ở mức độ trung bình (trung bình là đại học hả, đại ca đang học đại học rồi đấy, tao mà lên tiến sĩ thì tao hack cho mày chít vì tội nói láo), nhưng công danh được lên cao (ơ hờ, không học cao mà công danh lại cao, nghi quá nhỉ, chắc tự học là chính J**))**, có nhiều tiếng tăm là nhờ ở bản năng hoạt động và óc mạo hiểm và trí sáng suốt của mình. (oh yeah)\nSỰ NGHIỆP\nTuy công danh lên cao nhưng sự nghiệp không được sáng tỏ, vì lẽ sự nghiệp thường bị chi phối cho vấn đề công danh rất nhiều, tuy vững chắc, không sợ bị đổ vỡ giữa chừng, nhưng sự nghiệp ổn định và ở vào mức độ tầm thường không quá lên cao, và cũng không bao giờ xuống thấp, tuy vậy vào thời trung vận bị nhiều áp lực có xuống dốc một thời gian ngắn, làm nhiều đau khổ. Sự nghiệp bị liên quan với công danh, và cuộc đời nên cuộc sống thường ở vào mức độ thấp kém vào Trung vận. (chả hỉu, chắc mấy lời phán này của các ông thầy bói thời phờ ca (phong kiến) rồi, thời nay danh luôn đi kèm lợi đấy các thầy ạ)\nTÀI LỘC\nTài lộc nhỏ làm ra rất nhiều có phần dư dả đến tột độ, thành công hoàn toàn về vấn đề này, nhưng sau đó lại suy sụp một phần nào vào thời trung vận, nghĩa là vào khoảng từ 25 đến 35 tuổi. Khoảng thời gian này, tài lộc ra vào thường xuyên, không nắm được một chỗ như thời tiền vận, tiền vận là khoảng từ 18 đến 25 tuổi và vào khoảng chót của cuộc đời, tài lộc điều hoà trở lại như cũ. (nhiều tiền là tốt, nhưng kiểu nói của đoạn này nghe cứ thấy ngu ngu, không thích bói kiểu này)\nCUỘC ĐỜI\nCuộc đời thường lên cao, nhưng trong cuộc đời hay có nhiều diễn biến không ngừng, hay, đẹp về tên tuổi, sống được nhiều người ưa thích và nhắc nhở. Thành công to một thời gian trên bước đường công danh, tóm lại: Cuộc đời nhiều triển vọng tốt đẹp. (oh yeah, triển vọng tốt đẹp)\nTHỌ YỂU\nSố này nếu không đau bệnh thì cũng bị yểu tử vào khoảng độ từ 30 tuổi sắp lên thì có nhiều sóng gió về bổn mạng, nếu không chết vào khoảng thời gian này, thì trong gia đạo cũng có người chết thay. (láo toét, cái này ngu như ỉn ấy, gia đình thì gọi là gia đình lại còn tinh vi chơi từ chuyên môn: gia đạo, đáng ghét, 30 tuổi thì thể nào họ hàng chả có người sinh lão bệnh tử)\nChữ cái đầu của tên\nCHỮ T\nRất nhạy cảm và kín đáo, muốn người ấy chủ động, đồng thời thích nghe nhạc nhẹ, trữ tình, chọc nghẹo, tán tỉnh người khác và hay mơ mộng. Khi yêu, rất lãng mạn, yếu đuối và dễ thay đổi. Tốt nhất là bạn nên có một mối quan hệ phù hợp với mình. (ai định iu tui đọc đoạn này xong chắc phải suy nghĩ lung lắm :D)\nSỐ 7\nBạn có một khả năng huyền bí trong chuyện giao dịch tiền bạc. Bạn có xu hướng thích kiếm tiền một cách dễ dàng (no no, tôi không thích oánh lo đề, xổ sổ). Nếu có cơ hội, bạn sẽ chơi trò cá cược may rủi (đâu mà, tôi chỉ đỏ tình thôi). Tuy nhiên, bạn có thể gặp sai lầm: do ý thích ăn ngon, mặc đẹp, ưa du ngoạn, bạn thường chỉ xài những món tiền lớn (có đâu mà xài, có tiền lớn đại ca sẽ đầu tư để nó lớn hơn, tiêu một thể).\nĐừng nghe theo lời cố vấn của bất kì ai trong chuyện đầu tư tiền bạc. Với trí thông minh của bạn, chỉ cần cẩn thận, suy nghĩ tính toán, bớt bốc đồng, bạn sẽ trở nên giàu có (keke, vậy là ta rất thông minh, rất thông minh, chăm chỉ nữa là ta sẽ giàu, sẽ giàu, hehe).\nMàu sắc ưa thích\nMÀU XANH BIỂN\nNgười màu xanh biển là người yêu tuyệt vời, cả về tinh thần lẫn… thể chất. Họ nhạy cảm, nồng nhiệt. Họ luôn coi tình yêu là một nghệ thuật. Chàng trai màu xanh biển thường là người nhẹ nhàng, biết hy sinh. Cô gái màu xanh biển luôn sống hết mình, yêu hết mình. Nếu hai người màu xanh biển yêu nhau, tình yêu của họ sẽ như thuỷ triều vậy, luôn ào ạt và mạnh mẽ. (ai yêu tôi đi nào, tôi tuyệt quá, hé hé, không ai yêu ạ, vậy tôi yêu tôi vậy, tôi rất thích yêu một người thông minh và được yêu bởi một người thông minh, vậy tôi sẽ yêu tôi. Hehe, nguyên bản là nói và nghe ấy mà)\nBói nhóm máu\nNhóm máu B\nĐược gọi là nhóm máu người du cư, xuất hiện ở giai đoạn sau trong quá trình tiến hoá. Những người nhóm máu B cần hoạt động thể chất, xen kẽ loại cường độ cao với các hình thức thư giãn. Họ có tính độc lập trong suy nghĩ, linh hoạt, tổ chức tốt, dễ cảm thông với mọi người nhưng dễ tự phát, tự cao.\nNhững người này coi trọng hoạt động thị giác, sáng tạo, sống giản dị và sắp xếp mọi việc theo ý mình. Họ ăn nhiều bữa, chú trọng đến chất lượng hơn số lượng. Nghề thích hợp: nấu ăn, thợ làm tóc, phóng viên… (ăn nhiều bữa, mỗi bữa nhiều thức ăn, ăn ăn ăn)\nĐánh răng nhìn đi đâu ?\nNHÌN MÌNH TRONG GƯƠNG\nXem nào. Bạn rõ ràng, dứt khoát, dám làm dám chịu và có óc thực tế. Bạn yêu cuộc sống của mình cũng như có khả năng làm được nhiều việc lớn trong đời. Nhưng trong tình yêu thì dường như bạn không được thành công lắm. Có lẽ óc thực tế đã làm bạn mất chất lãng mạn và chưa thực sự “thành thật với tình yêu”. (mình lãng mạn lắm mà)\nKhi viết sai:\nGạch ngang\nBạn thuộc tuýp người thông minh, vui vẻ và dễ tính. (thấy chưa, khi viết sai cứ gạch ngang cho nó máu bạn ạ, viết cái thư dài ngoằng tốn bao công sức, chẳng lẽ chép lại à, gạch đi viết chữ khác, nhân vô thập toàn except me keke)\nBình luận (4) Bou — 2006-09-25 05:21\npoc tem co j hay ho dau ma thien ha ho khoai thia’ hong bit\nxD — 2006-09-25 08:38\nĐau cả mắt!Dù jì cũng đc póc tem!Há há!\nMr Free — 2006-09-26 12:34\nuh, tớ cũng ghét cái kiểu bóc tem lắm. Cái “văn hoá bóc tem” này thật lố bịch (em Hạnh ko liên quan gì ở đây nha ^^).\nxD — 2006-09-27 06:16\nHiz!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/24/boi-h%E1%BB%8D-noi-v%E1%BB%81-toi-d/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eGemini (Song\u003c/strong\u003e \u003cstrong\u003eNam\u003c/strong\u003e**)**\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgười tuổi Song Nam có khả năng quan sát, nhận thức và có trí nhớ rất tốt. Việc học hỏi của họ rất dễ dàng nên sự thành công của họ không có gì khó khăn lắm. Họ có óc tưởng tượng phong phú nên thích hợp với các nghề như ca nhạc, mỹ thuật, ca vũ. Nhờ có sự vui vẻ, nên họ cũng dễ thành công trong các nghề thương mại, địa ốc, chứng khoán, bảo hiểm. Tuy nhiên họ có khuyết điểm là không bằng lòng với cái gì họ đang có, thích theo đuổi nhiều nghề cùng lúc, rồi khi thấy kết quả chậm chạp, họ trở nên chán nản và bỏ cuộc vì thiếu sự kiên nhẫn.\u003c/p\u003e","title":"Bói họ nói về tôi :D"},{"content":"Game thủ – ám khói\nGame thủ là một vấn đề và ám khói là một vấn đề khác, hơi liên quan tới nhau chút, vì đó là những thứ tôi nhìn thấy.\nĐến nhà Phan Anh Tuấn, thấy nó với thằng bạn cùng phòng tên Hợp thường xuyên liên tục cắm mặt vào cày game (cũng có tiến bộ là dạo này chăm chỉ học tiếng Anh trên máy phết), ngoài ra hầu như chỉ có chat. Rất hiếm hoi mới thấy nó đọc web, vào 4rum. Lên phòng Lê Minh Sơn và Tạ Minh Hoàng thì hai thằng 2 máy, nhìn không chớp mắt vào cái monitor, bạn đến không thèm quay ra, cho chúng mày ngồi muốn làm gì thì làm, tao phải chơi cái đã. Hic! Tối ngày chắc cũng chỉ cày game, Lê Minh Sơn có tên trong danh sách xuống ca thì hiểu được sức mạnh tàn phá của game rùi đấy bà con ạ (tất nhiên có những kẻ không game cũng xuống ca). Ngoài ra còn nghe nói tới cái sự nghiền game của bác Vương, đồng chí Tình… cũng gớm lắm.\nCác bạn đang lãng phí điều kiện của các bạn, không phải ai cũng có điều kiện online cả ngày như các ban, tôi cũng trong số đó. Vĩ mô hơn là các bạn đang phí hoài tuổi trẻ của các bạn, thay vì dùng internet để học tập (ngoại ngữ, tin học), để nâng cao hiểu biết, quan hệ xã hội (kết bạn, liên lạc), để gia tăng giá trị cho bản thân (tìm kiếm tài nguyên, video clip, music, ghi ra đĩa và tặng bạn bè or bán)… còn rất nhiều lợi ích khác của internet thì các bạn lại chỉ dùng nó để chơi game, lãng phí thời gian và tài nguyên. Bao nhiêu người trong các bạn có khả năng gõ 10 ngón thành thạo (tức là ko cần nhìn bàn phím) và trình bày văn bản đúng chính tả (sau dấu chấm (.) dấu phẩy (,) phải là dấu cách và trước nó thì không được có dấu cách, các dấu hai chấm, chấm phẩy, dấu ngoặc cũng thế).\nCác bạn học CNTT nhưng bao nhiêu trong số các bạn thực sự hiểu, thực sự đam mê máy tính? Các bạn là những sinh viên – lớp người mang kì vọng của đất nước vậy mà rất nhiều trong số các bạn như vậy. Và tôi không còn cảm thấy thắc mắc, khó hiểu nữa, khi mà Việt Nam gần 30 năm rồi vẫn chỉ lắp ráp chứ chưa sản xuất được linh kiện (máy tính, điện tử). Từ cái kim, con ốc cũng phải mua của Trung Quốc. Không còn khó hiểu khi Việt Nam tài nguyên phong phú nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là nước nghèo rớt, mấy chục năm rồi vẫn “vác rá” đi xin viện trợ mà không biết nhục. Ôi Việt Nam ơi, tôi yêu người mà sao nụ hôn đắng thế?\nKhói thuốc: ngồi ăn ở căng tin giảng đường 2, quán ăn rất phát đạt vì sinh viên lúc nào cũng ngồi đầy quán, gần 1 phần 3 sinh viên ngồi đó phì phèo thuốc lá – một thế hệ ám khói? Thật kinh khủng. Sinh viên Trung Quốc rất chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao, nền giáo dục của họ cũng rất chú ý tới việc nâng cao sức khỏe cho sinh viên, họ có khẩu hiệu: “rèn luyện thân thể để phục vụ Tổ quốc trong 50 năm”. Các bạn đừng cậy mình đang tuổi trẻ mà tàn phá cơ thể mình, thức thâu đêm chơi game, rượu bia thuốc lá. Đừng như các cụ “chơi bời gần hết đời rồi, đến khi về hưu mới rủ nhau sáng dậy đi tập thái cực quyền”, hài hước nhỉ. Mỗi sáng đi học, nhìn các cụ tung tẩy tập thể dục tớ lại nghĩ đến câu đó và buồn cười. Tôi căm thù thuốc lá.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/24/game-th%E1%BB%A7-am-khoi/","summary":"\u003cp\u003eGame thủ – ám khói\u003cbr\u003e\nGame thủ là một vấn đề và ám khói là một vấn đề khác, hơi liên quan tới nhau chút, vì đó là những thứ tôi nhìn thấy.\u003cbr\u003e\nĐến nhà Phan Anh Tuấn, thấy nó với thằng bạn cùng phòng tên Hợp thường xuyên liên tục cắm mặt vào cày game (cũng có tiến bộ là dạo này chăm chỉ học tiếng Anh trên máy phết), ngoài ra hầu như chỉ có chat. Rất hiếm hoi mới thấy nó đọc web, vào 4rum. Lên phòng Lê Minh Sơn và Tạ Minh Hoàng thì hai thằng 2 máy, nhìn không chớp mắt vào cái monitor, bạn đến không thèm quay ra, cho chúng mày ngồi muốn làm gì thì làm, tao phải chơi cái đã. Hic! Tối ngày chắc cũng chỉ cày game, Lê Minh Sơn có tên trong danh sách xuống ca thì hiểu được sức mạnh tàn phá của game rùi đấy bà con ạ (tất nhiên có những kẻ không game cũng xuống ca). Ngoài ra còn nghe nói tới cái sự nghiền game của bác Vương, đồng chí Tình… cũng gớm lắm.\u003cbr\u003e\nCác bạn đang lãng phí điều kiện của các bạn, không phải ai cũng có điều kiện online cả ngày như các ban, tôi cũng trong số đó. Vĩ mô hơn là các bạn đang phí hoài tuổi trẻ của các bạn, thay vì dùng internet để học tập (ngoại ngữ, tin học), để nâng cao hiểu biết, quan hệ xã hội (kết bạn, liên lạc), để gia tăng giá trị cho bản thân (tìm kiếm tài nguyên, video clip, music, ghi ra đĩa và tặng bạn bè or bán)… còn rất nhiều lợi ích khác của internet thì các bạn lại chỉ dùng nó để chơi game, lãng phí thời gian và tài nguyên. Bao nhiêu người trong các bạn có khả năng gõ 10 ngón thành thạo (tức là ko cần nhìn bàn phím) và trình bày văn bản đúng chính tả (sau dấu chấm (.) dấu phẩy (,) phải là dấu cách và trước nó thì không được có dấu cách, các dấu hai chấm, chấm phẩy, dấu ngoặc cũng thế).\u003cbr\u003e\nCác bạn học CNTT nhưng bao nhiêu trong số các bạn thực sự hiểu, thực sự đam mê máy tính? Các bạn là những sinh viên – lớp người mang kì vọng của đất nước vậy mà rất nhiều trong số các bạn như vậy. Và tôi không còn cảm thấy thắc mắc, khó hiểu nữa, khi mà Việt Nam gần 30 năm rồi vẫn chỉ lắp ráp chứ chưa sản xuất được linh kiện (máy tính, điện tử). Từ cái kim, con ốc cũng phải mua của Trung Quốc. Không còn khó hiểu khi Việt Nam tài nguyên phong phú nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là nước nghèo rớt, mấy chục năm rồi vẫn “vác rá” đi xin viện trợ mà không biết nhục. Ôi Việt Nam ơi, tôi yêu người mà sao nụ hôn đắng thế?\u003cbr\u003e\nKhói thuốc: ngồi ăn ở căng tin giảng đường 2, quán ăn rất phát đạt vì sinh viên lúc nào cũng ngồi đầy quán, gần 1 phần 3 sinh viên ngồi đó phì phèo thuốc lá – một thế hệ ám khói? Thật kinh khủng. Sinh viên Trung Quốc rất chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao, nền giáo dục của họ cũng rất chú ý tới việc nâng cao sức khỏe cho sinh viên, họ có khẩu hiệu: “rèn luyện thân thể để phục vụ Tổ quốc trong 50 năm”. Các bạn đừng cậy mình đang tuổi trẻ mà tàn phá cơ thể mình, thức thâu đêm chơi game, rượu bia thuốc lá. Đừng như các cụ “chơi bời gần hết đời rồi, đến khi về hưu mới rủ nhau sáng dậy đi tập thái cực quyền”, hài hước nhỉ. Mỗi sáng đi học, nhìn các cụ tung tẩy tập thể dục tớ lại nghĩ đến câu đó và buồn cười. Tôi căm thù thuốc lá.\u003c/p\u003e","title":"Game thủ – ám khói"},{"content":"21/9/2006\nNgày hôm nay khá là vui. Blog được quan tâm phết, vui. Trưa vào nhà Lyn, cứ tưởng lạc cuối cùng vẫn tìm được, vui, lại còn gặp Hiền và đi cùng bạn Hiền xinh xắn ra trường QG, vui nữa. Chiều thực hành tin, được cô giáo chú ý và khen. Cô giáo thật thân thiện và vui vẻ, nhưng cũng rất có nguyên tắc, tuyệt. Ah, sáng nay học kinh tế chính trị, mình cũng rất tích cực và gây được thiện cảm với cô giáo (hehe, đoán thế, cô giáo nào mà không quý thằng bé ngồi nghe giảng chăm chú, nhìn thẳng vào mắt cô giáo một cách tự tin, tay thì lúc nào cũng khư khư quyển sách, khekhe). Mà cô giáo oánh phấn hay sao ấy, mặt trắng mịn thế ko bít, cũng có khi cô dùng Pond’s cũng nên, hehe, dạo này mắt mình cận, nhìn kí rì cũng mờ mờ như hiệu ứng Blur của photoshop ý.\nNhà bác Quý đã sơn được gần một nửa rồi, trong tuần này hi vọng là xong, ok men!\nMình đang có nhiều kế hoạch quá, phải triển khai ngay thôi kẻo lại trôi đi mất hết thì phí lắm. Thứ nhất là hỏi han anh quản lý phòng net ở tầng 4 – cái phòng mà trường mình cho sv dùng free ý, có cả wi-fi bà con ạ, phê thế ko bít. Hỏi han xem anh có cần một “trợ lý” thì em sẽ xung phong, loăng quoăng giúp việc vặt cho anh, hehe, anh ấy hiền lắm, nói năng nhỏ nhẹ, mình rất quý. Kế hoạch tiếp theo là gạ gẫm quán net gần nhà để mình xin một line, nối mạng ở nhà, hoặc ra đó giúp trông coi sửa chữa máy cũng ok, hehe, cứ việc gì dính đến net là mình mê lắm, mê lắm ^^. Kế hoạch 3: training progamming for classmates. Do cô giáo gợi ý, hehe, mình sẽ làm được nhiều việc có ích đây. Aya, aya ! Fighting !\nÀ, còn nữa, vừa gọi điện về cho mẹ mới biết cái thằng mất nết nhặt di động của mình ấy, khi bố mẹ gọi (cho mình, vì chưa biết mình mất máy), nó vẫn nghe như thường lại còn bảo “không phải Thái” khi mẹ mình hỏi “Thái à”, bọn nó đang ăn uống chơi bời gì đó, rất hỗn loạn, hichic, thằng mặt dày, thằng vô giáo dục. Ít nhất mày cũng phải học tiểu học chứ, tiểu học là phổ cập mà. Như vậy thể nào mày chẳng được dạy là “nhặt được của rơi phải trả lại người mất”, đúng là đồ đầu vịt, dạy mày chẳng khác gì nước đổ đầu vịt. A, mày cũng nên nhớ Bác Hồ từng dạy “khiêm tốn thật thà dũng cảm” chứ, mày ăn gì mà không có tí thật thà nào trong người thế. Mày có ở trên đời này đúng là làm đời hơi bẩn thêm một tí (định chửi là mày sống chỉ bẩn đời nhưng e như thế ngoa ngoắt quá, không hợp với bản chất nhân hậu của mình nên thôi, keke). Căn bản không còn hi vọng xin lại điện thoại, mà thằng này còn mặt dày trơ tráo quá nên tức quá, chửi sơ sơ cho đỡ tức vậy.\nBình luận (1) xD — 2006-09-25 08:34\nôE ơi anh Thái nhân hậu thế!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/24/nh%E1%BA%ADt-ki-ngay-2192006/","summary":"\u003cp\u003e21/9/2006\u003cbr\u003e\nNgày hôm nay khá là vui. Blog được quan tâm phết, vui. Trưa vào nhà Lyn, cứ tưởng lạc cuối cùng vẫn tìm được, vui, lại còn gặp Hiền và đi cùng bạn Hiền xinh xắn ra trường QG, vui nữa. Chiều thực hành tin, được cô giáo chú ý và khen. Cô giáo thật thân thiện và vui vẻ, nhưng cũng rất có nguyên tắc, tuyệt. Ah, sáng nay học kinh tế chính trị, mình cũng rất tích cực và gây được thiện cảm với cô giáo (hehe, đoán thế, cô giáo nào mà không quý thằng bé ngồi nghe giảng chăm chú, nhìn thẳng vào mắt cô giáo một cách tự tin, tay thì lúc nào cũng khư khư quyển sách, khekhe). Mà cô giáo oánh phấn hay sao ấy, mặt trắng mịn thế ko bít, cũng có khi cô dùng Pond’s cũng nên, hehe, dạo này mắt mình cận, nhìn kí rì cũng mờ mờ như hiệu ứng Blur của photoshop ý.\u003cbr\u003e\nNhà bác Quý đã sơn được gần một nửa rồi, trong tuần này hi vọng là xong, ok men!\u003cbr\u003e\nMình đang có nhiều kế hoạch quá, phải triển khai ngay thôi kẻo lại trôi đi mất hết thì phí lắm. Thứ nhất là hỏi han anh quản lý phòng net ở tầng 4 – cái phòng mà trường mình cho sv dùng free ý, có cả wi-fi bà con ạ, phê thế ko bít. Hỏi han xem anh có cần một “trợ lý” thì em sẽ xung phong, loăng quoăng giúp việc vặt cho anh, hehe, anh ấy hiền lắm, nói năng nhỏ nhẹ, mình rất quý. Kế hoạch tiếp theo là gạ gẫm quán net gần nhà để mình xin một line, nối mạng ở nhà, hoặc ra đó giúp trông coi sửa chữa máy cũng ok, hehe, cứ việc gì dính đến net là mình mê lắm, mê lắm ^^. Kế hoạch 3: training progamming for classmates. Do cô giáo gợi ý, hehe, mình sẽ làm được nhiều việc có ích đây. Aya, aya ! Fighting !\u003cbr\u003e\nÀ, còn nữa, vừa gọi điện về cho mẹ mới biết cái thằng mất nết nhặt di động của mình ấy, khi bố mẹ gọi (cho mình, vì chưa biết mình mất máy), nó vẫn nghe như thường lại còn bảo “không phải Thái” khi mẹ mình hỏi “Thái à”, bọn nó đang ăn uống chơi bời gì đó, rất hỗn loạn, hichic, thằng mặt dày, thằng vô giáo dục. Ít nhất mày cũng phải học tiểu học chứ, tiểu học là phổ cập mà. Như vậy thể nào mày chẳng được dạy là “nhặt được của rơi phải trả lại người mất”, đúng là đồ đầu vịt, dạy mày chẳng khác gì nước đổ đầu vịt. A, mày cũng nên nhớ Bác Hồ từng dạy “khiêm tốn thật thà dũng cảm” chứ, mày ăn gì mà không có tí thật thà nào trong người thế. Mày có ở trên đời này đúng là làm đời hơi bẩn thêm một tí (định chửi là mày sống chỉ bẩn đời nhưng e như thế ngoa ngoắt quá, không hợp với bản chất nhân hậu của mình nên thôi, keke). Căn bản không còn hi vọng xin lại điện thoại, mà thằng này còn mặt dày trơ tráo quá nên tức quá, chửi sơ sơ cho đỡ tức vậy.\u003c/p\u003e","title":"Nhật kí ngày 21/9/2006"},{"content":"Sáng nay mặc áo đỏ sao vàng đi học, thấy mình thật là chói lóa, hé hé, nhiều người nhìn mình hơn, bùn cười thật. Bọn ở lớp còn hỏi: không phải ngày quốc khánh sao mặc áo này ? Trả lời: Tớ thích thì tớ mặc, cần gì quốc khánh, tớ yêu màu cờ Tổ quốc, keke. Yêu thật là yêu.\nLúc ăn sáng xong, trả tiền chợt nhớ hôm qua mình có 2 tờ 500 trong túi, giờ khôngthấy đâu, bàng hoàng tự hỏi tiền mình đi đâu ? Keke, lúc ngồi trong lớp rồi mới nhớ ra hôm qua ở bến xe bus Cầu Giấy, cho em bé ở đó mất rồi. keke,\nVài dòng nhận xét về các giảng viên của mình:\nThầy Xác suất thống kê: tốt bụng, làm ở Viện toán nên kiến thức cũng thâm sâu, nhưng cũng có nhiều cái chán lắm bà con ạ. Dạy thì nhiệt tình nhưng giảng như chỉ cho thầy nghe hay sao ấy, ko cần biết sv có hiểu hay không, giảng ầm ầm trên bảng, hic. Mà nhìn mặt thầy làm mình liên tưởng tới con cá trê, hichic, khó chịu wa, nghe giảng mà không nhìn thẳng vào giảng viên e cũng khó với mình. Mà thầy còn có mấy câu cửa miệng mà mình rất bức xúc: “giả nhời” chứ không thèm “trả lời”, rồi lại còn “như chúng ta biết rằng thì là“, ặc ặc…\nBình luận (3) xD — 2006-09-23 08:09\nChuối cả nải!\nhello how do u do — 2006-09-23 10:33\nấy ơi, ấy là đại gia à.Hic hic..mất 1 triệu mà như mất có..1 nghìn đồng ý.Sợ thật.Ma ấy đi ăn sáng thường..hết..1 triệu àh??\nMr Free — 2006-09-24 08:54\nChuối gì mà chuối chứ, cùng lắm là “sến” chút thui, keke\n@Hello… Đại gia gì đâu, tớ mất 1 nghìn đồng thật mà, 500 là 500đ chứ có phải 500k đâu, hìhì, Tớ đi ăn sáng nếu là bánh mì trứng thì là 3,5k còn nếu là xôi trứng thì là 4,5k (500đ tiền trà đá, nếu không khô khó nuốt lắm). Tớ thích ăn bánh mì với sữa, nhưng mừ ăn thế hết tận 5k, tư bản quá hết tiền.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/22/entry-for-september-22-2006/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay mặc áo đỏ sao vàng đi học, thấy mình thật là chói lóa, hé hé,  nhiều người nhìn mình hơn, bùn cười thật. Bọn ở  lớp còn hỏi:  không phải ngày quốc khánh sao mặc áo này ?  Trả lời:  Tớ thích thì tớ mặc, cần gì quốc khánh, tớ yêu màu cờ Tổ quốc, keke. Yêu thật là yêu.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLúc ăn sáng xong, trả tiền chợt nhớ hôm qua mình có 2 tờ 500 trong túi, giờ khôngthấy đâu, bàng hoàng tự hỏi tiền mình \u003cbr\u003e\nđi đâu ? Keke, lúc ngồi trong lớp rồi mới nhớ ra hôm qua ở bến xe bus Cầu Giấy, cho em \u003cbr\u003e\nbé ở đó mất rồi. keke,\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 22, 2006"},{"content":"Đó là từ dùng để mô tả tình trạng giao thông ở Hà Nội. Càng ngày tôi càng cảm thấy nó khủng khiếp và khó chịu, tắc đường dã man ở Trường Chinh, Chùa Bộc, Thái Hà, rồi La Thành… Đường phố lúc nào cũng như hỗn loạn bởi đủ loại xe cộ, và xe máy thì như khủng bố vì quá nhiều. Sống trong một bầu không khí toàn khí thải như thế, kinh thật.\nGiải pháp cho sự ô nhiễm môi trường, tắc đường này là gì ? Đó có phải là đi xe bus – phương tiện vận tải công cộng không ? Nhưng xe bus Hà Nội thì như thế nào nhỉ ? Đợi chờ mòn mỏi, lâu, rất lâu, nhưng có khi thì 2,3 thậm chí 4 xe đi cùng nhau. Đấy là điều cản trở đầu tiên, khiến người ta muốn đi bằng phương tiện cá nhân để tiết kiệm thời gian. Không phải người dân không muốn đi xe bus để giúp chính quyền giảm ách tắc giao thông, tiết kiệm ngoại tệ nhập xăng, nhưng xe bus như thế, cực chẳng đã mới phải đi.\nBình luận (2) Bou — 2006-09-21 04:55\nchuyen nho. Doi bao jo to len chuc chu tich nuoc, se co giai fap triet de lun ^_^\nMr Free — 2006-09-22 11:43\nok, cố lên nhé. nhưng tớ cho rằng làm thủ tướng quyền lực sẽ nhiều hơn đấy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/21/kh%E1%BB%A7ng-khi%E1%BA%BFp/","summary":"\u003cp\u003eĐó là từ dùng để mô tả tình trạng giao thông ở Hà Nội. Càng ngày tôi càng cảm thấy nó khủng khiếp và khó chịu, tắc đường dã man ở Trường Chinh, Chùa Bộc, Thái Hà, rồi La Thành… Đường phố lúc nào cũng như hỗn loạn bởi đủ loại xe cộ, và xe máy thì như khủng bố vì quá nhiều. Sống trong một bầu không khí toàn khí thải như thế, kinh thật.\u003c/p\u003e","title":"Khủng khiếp"},{"content":"#Nộm bò khô:Phố Hồ Hoàn Kiếm\n#Chân gà nướng:Trịnh Hoài Đức.Đi buổi tối mới nhìu hàng ngon\n#Nem chua rán:Ngõ tạm thương-Hàng Bông\n#Miến lươn:Đối diện chợ Hàng Da\n#Caramen:Hàng Than\n#Bành gối,hà cảo rán:Lý quốc sư\n#Hoa quả dầm (cay):Lý Quốc sư\n#Hoa quả dầm (ngọt):Tô Tịch\n#Ô mai:Hàng Dường\n#Phở nước,phở xào:Bát Đàn\n#Cháo gà,cháo sườn rán:Hàng Trống(chỗ hiệu thuốc Hoàn Kiếm)chỉ bán vào buổi tối\n#Bún cả:Dường Thành\n#Bánh mì bít tết:Hàng Buồm,Hoà Mã,Hàng Cót,Phan Bội Châu\n#Bún Thang:Lê Văn Hưu\n#Quẩy nóng:Thụy Khuê,\n#Các loại hải sản(Tôm cua ốc ghẹ):Cầu Gỗ(buổi tối)\n#Bún chả:Hàng Mành(buổi trưa)\n#Sữa chua:Lò Đúc\n#Bún bò Huế:Hàng Gà\n#Kem xôi:Hai Bà Trưng\n#Bành Đúc:Ngô Sĩ Liên,Lê Ngọc Hân\n#BoboChacha:Gần tr` Phan Đình Phùng(Trong ngõ)\n#Chè Thái:Trần Huy Liệu\n#Chè Huế:Hàng Giầy\n#Nước mía:Hàng Điếu(Vừa ngon vừa sạch)\n#Bánh Xèo:Hàng Bồ với cả 1 chỗ nữa gần siêu thị UniMark ý\n#Phở chua ngọt:Lương Văn Can\n#Hồng trà sủi bọt:Trần Phú\n#Mì vằn thắn.sủi cảo:Đinh Liệt\nBình luận (11) SHMILY — 2006-09-20 04:04\nkem chua Newzealand : Lý Thường Kiệt\nphở cuốn : phủ Tây Hồ\nKFC : Huỳnh Thúc Kháng\ncafe : Hàm Cá Mập\nừhm, chờ tui nhớ thêm đã, nói nghe đã thấy đói rồi 😕\nxD — 2006-09-20 06:16\nSặc!Lần sau lấy cái gì ở blog em chèn cái lick blog em vào!Há há!\nanticlockwise_feb — 2006-09-20 06:35\nKhe khe, chưa kể đến món tủ của bọn chị là trứng cút lộn ở Hồ Tây\nanticlockwise_feb — 2006-09-20 06:37\nà, nói cho biết thêm, chị mới làm cho máy tính của chị khởi động nhanh hơn nhờ đọc cái web em để lại cho chị. Trước đây nó quay 29 vòng, giờ đây chỉ còn có 12, tuy vậy vẫn nhanh hơn khối\nMr Free — 2006-09-20 08:02\nchưa đi ăn bao giờ nhưng có cái guide này cũng hay nhỉ, bao giờ có bạn gái dẫn đi ăn, hehe.\n@Hạnh: ok, lần sau anh sẽ nhớ chèn link, em cũng tính toán ghê nhỉ 😀\n@chị Ngọc: hehe, giảm gần 2/3 cơ à, em cũng có ích ghê cơ , hihi\nBình Minh 8x — 2006-09-20 08:36\nhay ghê ha!\nmà nè, cho hỏi nha: cái j thú vị vậy? (ur comm in my page)\nmà sao khoá comm, mở ra đi!\nhello how do u do — 2006-09-20 10:05\nhic..nhiều cái thiếu lắm bạn ạh..lại nhiều cái chưa đúng nữa.Bún thang phải lên: cầu gỗ. Bún móng: gần VinCom. Bún bò:hàng điếu. Thịt dê, vịt:hàng Phèn. Chả gà, chả giò phố hàng Bông(tên Quốc Hương), chả cua:hàng Da.Cơm rang:Hải Sư Giảng Võ. Pizza: Thành Công.Món ăn Đức:Nguyễn Thái Học. Món ăn Hàn:ngõ 10 Láng Hạ. Quán Ngon :Phan Bội Châu. Bánh ngọt:công Trung hàng Bồ, Nguyên Sơn:Kim Mã, Phan Bội Châu. Phở 24:Ngô Thì Nhậm, Huỳnh Thúc Kháng. Vịt quay Quảng Đông:đại Cồ Việt.Cafe:serenad Ngo Quyền. Nem tai:Bà Hồng, Lẩu Hồng Kong:cầu gỗ. xôi;Nguyễn Hữu Huân. ..tạm thế đã..ai cần gì liên hệ nhá..héhé\nhello how do u do — 2006-09-21 03:44\nchẹp spagetti có thể lên Giảng Võ, Lý Thường kiệt, Hai Bà Trưng hay Láng K1 thì phải..\nMr Free — 2006-09-21 08:59\n@Bình Minh 8x: cái gì thú vị thì tớ cũng lờ mờ thui, làm sao mà rõ được, nhiều cái thú vị lắm chứ ^^. Còn comment thì có bao giờ khóa đâu hả bạn.\n@Hello…: toàn dân ăn chơi hiểu biết nhỉ, hehe, thế còn spagetti ở đâu ? Thấy báo HHT số nào cũng quảng cáo spagetti ở Núi Trúc\nxD — 2006-09-21 11:32\n@Thái:Hok tính toán từ bây giờ thì sợ về sau ko sống đc trên dời!\nMr Free — 2006-09-21 12:48\nUh, được rồi, tính toán được cũng là tốt.\nMình thích ăn nhất là kem, nhưng ăn nhiều kem quá cũng lạnh, vì thế phải ăn thêm bánh nữa.\nNhưng hà cảo rán là kí rì thế nhỉ ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/20/l%E1%BA%A5y-tr%E1%BB%99m-t%E1%BB%AB-blog-c%E1%BB%A7a-h%E1%BA%A1nh/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Nộm bò khô:Phố Hồ Hoàn Kiếm\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Chân gà nướng:Trịnh Hoài Đức.Đi buổi tối mới nhìu hàng ngon\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Nem chua rán:Ngõ tạm thương-Hàng Bông\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Miến lươn:Đối  diện chợ Hàng Da\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Caramen:Hàng Than\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Bành gối,hà cảo rán:Lý quốc sư\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Hoa quả dầm (cay):Lý Quốc sư\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Hoa quả dầm (ngọt):Tô Tịch\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Ô mai:Hàng Dường\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Phở nước,phở xào:Bát Đàn\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Cháo gà,cháo sườn rán:Hàng Trống(chỗ hiệu thuốc Hoàn Kiếm)chỉ bán vào buổi tối\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003e#Bún cả:Dường Thành\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Lấy trộm từ blog của Hạnh"},{"content":"Trong nhân gian có hai cái khó, lên trời khó mà cầu cậy nhờ người còn khó hơn.\nTrong thiên hạ có hai cái đắng: hoàng liên đắng, mà nghèo kiết khốn cùng càng đắng hơn.\nNhân gian có hai cái mỏng: giá mùa xuân mỏng mà thói đời càng mỏng hơn.\nNhân gian có hai cái hiểm: núi sông hiểm mà lòng người còn hiểm hơn.\nBiết được cái khó, chịu được cái đắng, quen được cái mỏng, dò được cái hiểm mới có thể ở đời được.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/20/l%E1%BB%9Di-nh%E1%BA%AFc-nh%E1%BB%9F-tham-hi%E1%BB%83m/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eTrong nhân gian có hai cái khó, lên trời khó mà cầu cậy nhờ người còn khó hơn.\u003cbr\u003e\nTrong thiên hạ có hai cái đắng: hoàng liên đắng, mà nghèo kiết khốn cùng càng đắng hơn.\u003cbr\u003e\nNhân gian có hai cái mỏng: giá mùa xuân mỏng mà thói đời càng mỏng hơn.\u003cbr\u003e\nNhân gian có hai cái hiểm: núi sông hiểm mà lòng người còn hiểm hơn.\u003cbr\u003e\nBiết được cái khó, chịu được cái đắng, quen được cái mỏng, dò được cái hiểm mới có thể ở đời được.\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e","title":"Lời nhắc nhở thâm hiểm"},{"content":"anhmatemnhinanhmai is currently not in your Messenger List.\nAdd to your Messenger List (Ctrl+Shift+A) Report as Spam (Alt+Shift+R)\nanhmatemnhinanhmai: 2\nThaimeo: chao ban\nBUZZ!!!\nThaimeo: noi gi di chu\nanhmatemnhinanhmai: con nho toi ko\nThaimeo: ko\nThaimeo: da gap bao gio dau\nBUZZ!!!\nThaimeo: to dang bi mat dien thoai\nThaimeo: van dang tiec\nBUZZ!!!\nThaimeo: who are you\nanhmatemnhinanhmai: cho chet\nanhmatemnhinanhmai: cau noi doi rat nhieu\nanhmatemnhinanhmai: ko nho sao\nThaimeo: bạn hơi nhầm đấy\nThaimeo: tôi mà nói dối sao\nThaimeo: tôi nói dối cái gì nào ?\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\nanhmatemnhinanhmai: co nho toi la ai ko\nThaimeo: tôi không nhớ\nThaimeo: và tôi không phải đồ bốc phét\nanhmatemnhinanhmai: uh\nanhmatemnhinanhmai: cung phai thoi\nanhmatemnhinanhmai: the ban hoc quan su hay hoc cong nghe\nThaimeo: công nghệ\nThaimeo: làm sao ?\nThaimeo: tôi nói tôi học quân sự à\nThaimeo: bạn là con gái hả\nanhmatemnhinanhmai: toi tuong ban hoc quan su\nanhmatemnhinanhmai: toi la nguoi hoc o lao dong\nanhmatemnhinanhmai: ban bao cho toi muon sach co ma\nThaimeo: ah, vậy thì tôi nhớ rồi\nanhmatemnhinanhmai: do diemn\nanhmatemnhinanhmai: do dien\nanhmatemnhinanhmai: nho gi\nThaimeo: kể ra nói rằng tôi là đồ nói phét cũng không quá lắm\nThaimeo: nhưng mà vấn đề cũng có phần của bạn\nanhmatemnhinanhmai: cao bao voi ban toi la cau hoc qun su\nThaimeo: không thể đổ hết lên đầu tôi được\nThaimeo: thứ nhất\nanhmatemnhinanhmai: cai gi\nThaimeo: nếu bạn là người Ninh Bình, học lớp Kế Toán ở Lao động thì tôi đã lỡ hẹn với bạn, tôi xin chấp nhận đó là lỗi của mình\nThaimeo: còn việc tôi nói tôi học quân sự thì chắc chắn là bạn nhầm . Vì tôi rất tự hào với trường ĐH Công nghệ của mình, không lý gì tôi phải nói tôi học trường quân sự cả\nBUZZ!!!\nanhmatemnhinanhmai: oh\nanhmatemnhinanhmai: the sao\nThaimeo: uh\nanhmatemnhinanhmai: ban toi noi chuyenvoi caau\nThaimeo: thế đấy\nanhmatemnhinanhmai: cau bao voi no la cau hoc quan su\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\nanhmatemnhinanhmai: co e con trai thang nao cung deu\nThaimeo: sao bạn cứ lặp đi lặp lại rằng tôi là đồ bốc phét thế nhỉ\nanhmatemnhinanhmai: thi dung la nhu the ma\nThaimeo: có lẽ hồi ấy tôi nói đang học quân sự nên bạn ấy tưởng tôi học ở học viện kỹ thuật quân sự\nanhmatemnhinanhmai: hay ban thich goi la do deu\nanhmatemnhinanhmai: thoi di\nThaimeo: thứ nhất: hồi tháng 7+8 tôi có học quân sự ở trường\nanhmatemnhinanhmai: toi thuas hieu con nguoi cau\nanhmatemnhinanhmai: uh\nanhmatemnhinanhmai: coi nhu la the\nThaimeo: thứ hai: nếu có nhẫm lẫn trong trường học thì cũng không có lý do gì bạn phải bức xúc với tôi như thế\nanhmatemnhinanhmai: nhung cau ko phai la con nguoi tu te\nThaimeo: tôi đã đắc tội gì với bạn và bạn bạn à\nanhmatemnhinanhmai: uh\nanhmatemnhinanhmai: toi\nThaimeo: tôi không phải con người tử tế ?\nanhmatemnhinanhmai: rat ghet con trai noi doi\nThaimeo: tôi tự tin nói rằng tôi là một trong những người tử tế nhất bạn có thể gặp đấy\nanhmatemnhinanhmai: oh the sao\nThaimeo: tôi ghét tất cả những người nói dối\nanhmatemnhinanhmai: hay xem lai minh di\nThaimeo: dù đó là con trai, con gái, dù đó là đảng viên, là lãnh tụ\nanhmatemnhinanhmai: tat nhien\nThaimeo: bạn đọc Phùng Quán\nanhmatemnhinanhmai: nhung la con trai phai la mot dang nam nhi\nThaimeo: tôi đọc Phùng Quán và tôi kính phục ông ấy- một con người “cả đời chỉ nói sự thật, chỉ viết trên giấy có kẻ dòng”\nThaimeo: bạn đọc Tuổi thơ dữ dội chưa ?\nanhmatemnhinanhmai: nhung nguoc lai mot con nguoi boc phet deu cang nhu cau thi koc xung\nThaimeo: được rồi\nanhmatemnhinanhmai: hay nghi lai nhungm loi cau noi di\nThaimeo: bạn cứ lặp đi lặp lại khiến tôi cũng nghĩ là tôi bốc phét cái gì đó mất rồi\nanhmatemnhinanhmai: cau tu hao ve cau qua nhi\nThaimeo: bạn làm ơn chỉ cho tôi biết tôi đã bốc phét cái gì khủng khiếp thế không ?\nanhmatemnhinanhmai: hay xem lai ban than minh di\nanhmatemnhinanhmai: sao lai co con nguoi lai tu hao ve minh den the\nThaimeo: thứ nhất, nếu bạn là chỉ muốn xỉ vả tôi, thì là một đằng\nanhmatemnhinanhmai: nguoi ta bao mot loi khiem ton bang 40 lan khinhn mday\nThaimeo: còn nếu bạn có ý tốt muốn tôi sửa chữa, hoàn thiện mình thì xin hãy nói sai lầm của tôi ra\nanhmatemnhinanhmai: thoi nhe\nThaimeo: hay thật\nThaimeo: nhảy ầm một cái vào\nThaimeo: chửi bới người ta như điên\nThaimeo: rồi xong, thôi nhé\nThaimeo: vâng, thôi thì thôi\nanhmatemnhinanhmai: uh\nThaimeo: nhưng nếu nói rõ ra hơn được thì tốt\nanhmatemnhinanhmai: ban chat cua cau la nhu the ma\nanhmatemnhinanhmai: cau hay xem lai ban than minh di\nThaimeo: xem lại thế nào đây\nThaimeo: cưa con gái xong rùi đá à ?\nThaimeo: đâu có nhỉ\nThaimeo: lừa lọc làm lợi cho bản thân à\nThaimeo: đâu có\nThaimeo: gian lận trong thi cử à\nThaimeo: đâu có\nThaimeo: nói mà không giữ lời à\nThaimeo: chắc có vài lần\nanhmatemnhinanhmai: sao ban lai tu hkia ra nhieu the\nanhmatemnhinanhmai: toi co noi ban phai noi ra dau\nThaimeo: vậy mà là một kẻ “bản chất xấu xa, bốc phét không chớp mắt”\nanhmatemnhinanhmai: uh\nanhmatemnhinanhmai: dung la nhu vay\nThaimeo: chắc là bạn chưa biết các bác lãnh đạo yêu quý của Đảng cộng sản Việt Nam đã bốc phét những gì đâu\nThaimeo: nhưng không sao\nThaimeo: cũng cảm ơn bạn đã cho tôi hiểu thêm về bản chất của con người mình\nanhmatemnhinanhmai: sao cau co the noi nhung loi nhu the nhi\nThaimeo: bản chất từ đâu mà ra nhỉ\nThaimeo: chắc không phải từ do gen rồi\nanhmatemnhinanhmai: cac bac lanh dao la tam guong cho the he sau noi guong theo\nThaimeo: vậy là do môi trường xã hội, bản lĩnh và sự rèn luyện của từng cá nhân\nanhmatemnhinanhmai: thoi nhe\nThaimeo: haha, biết Lê Đức Anh không\nanhmatemnhinanhmai: do deu\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\nThaimeo: đểu và bốc phét ?\nanhmatemnhinanhmai: mong cho cau luc ve bi xe dam cho chet\nanhmatemnhinanhmai: de het cai doi dang con trai nhu cac cau\nThaimeo: xe gì\nThaimeo: ô tô hay xe máy ?\nanhmatemnhinanhmai: xe cho cho\nThaimeo: a há, ở HN xe cho cho bị cấm rồi bạn ạ\nThaimeo: kể ra nói chuyện được với bạn một cách bình tĩnh thì có vẻ mặt tôi cũng khá là dày\nanhmatemnhinanhmai: do cho nhu cau thi lamc dupoc gi\nanhmatemnhinanhmai: hay cau ve an ba cho cho xong\nThaimeo: ai dạy bạn sỉ nhục người khác bằng những từ ngữ khó nghe như vậy\nBUZZ!!!\nanhmatemnhinanhmai: vay ban thich nghe kieu gi\nThaimeo: tôi nghĩ bạn nhầm người rồi\nThaimeo: vì bản chất tôi không như bạn nói, vì thế chắc chắn bạn nhầm người rồi\nThaimeo: kể ra bị nghe chửi thay người khác cũng khá đen đủi nhỉ\nanhmatemnhinanhmai: oh the a\nanhmatemnhinanhmai: toi ko nham duoc dau\nThaimeo: bạn gặp tôi bao giờ chưa\nThaimeo: nghe ai nói về tôi\nThaimeo: nghe nói thôi mà đã chửi bới thậm tệ như vậy chứng tỏ bạn còn khá non nớt\nanhmatemnhinanhmai: toi con non ot ha\nanhmatemnhinanhmai: tat nhien toi phai biet ban chat ve ban roi chu\nThaimeo: thật sao\nanhmatemnhinanhmai: neu ko toi noi voi ban lam gi\nThaimeo: nhưng bản chất của tôi ko như bạn nói\nanhmatemnhinanhmai: vay ha\nanhmatemnhinanhmai: sao ban luon benh vuc minh the nhi\nanhmatemnhinanhmai: sao ko biet tu minh khiem ton\nanhmatemnhinanhmai: co le ban phai hoan hao lam cho nen moi tu hao ve minh nhu the\nThaimeo: tất nhiên là không ai hoàn hảo cả\nThaimeo: nhưng tôi có cơ sở để tự hào về bản thân mình\nThaimeo: thực ra tôi cũng thắc mắc, không hiểu bạn là người thế nào mà có tư cách mắng mỏ người khác như thế\nThaimeo: bạn có biết hai chữ tôn trọng là thế nào không\nanhmatemnhinanhmai: oh\nanhmatemnhinanhmai: doi voi con nguoi nhu ban thi chang co gi de ton trong ca\nThaimeo: kì lạ kì lạ\nanhmatemnhinanhmai: ki la gi\nThaimeo: sao không kì lạ\nThaimeo: bạn thử tưởng tượng xem\nThaimeo: từ trước tới giờ bạn vẫn nghĩ bạn là người bình htường\nThaimeo: bỗng nhiên có một người bạn không biết là ai nhảy xổ tới, chửi bới bạn một cách điên cuồng như có thâm thù từ kiếp trước\nThaimeo: thế không kì lạ thì là gì\nBUZZ!!!\nThaimeo: về rồi hả\nThaimeo: ngủ ngon nhé và quên ngày hôm nay đi\nBình luận (6) Bou — 2006-09-19 06:18\nban cua ong anh ho con nha thong gia voi ong chu ket nghia cua ban cua bo to day. He he. ^_^ De to ve day bao lai no.\nMr Free — 2006-09-20 01:06\nLiên quan tới Lyn à ? Hehe, không hiểu mình làm gì mà có kẻ căm thù đến thế. Nhưng có kẻ như thế cũng hay hay,\nBou — 2006-09-20 05:42\ntat nhien la lien quan chu. Trai dat nay tron lam, xet cho cung thi tat ca loai nguoi deu chung 1 to tien ma. ^_^\nMr Free — 2006-09-20 08:04\nvậy Lyn kể cho tớ vài chút về kẻ đáng gườm đó đi, tớ rất tò mò đấy\nxD — 2006-09-20 10:08\nKhiep’ khiep’!\nBou — 2006-09-21 04:52\nco bit mat mui no ra lam sao dau ma ke. To chi dam chac chan la : it nhat cung quen bit vi chung to tien^_^\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/19/khong-bi%E1%BA%BFt-k%E1%BA%BB-ham-nao/","summary":"\u003cp\u003eanhmatemnhinanhmai is currently not in your Messenger List.\u003cbr\u003e\n Add to your Messenger List (Ctrl+Shift+A)     Report as Spam (Alt+Shift+R)\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eanhmatemnhinanhmai: 2\u003cbr\u003e\nThaimeo: chao ban\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nThaimeo: noi gi di chu\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: con nho toi ko\u003cbr\u003e\nThaimeo: ko\u003cbr\u003e\nThaimeo: da gap bao gio dau\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nThaimeo: to dang bi mat dien thoai\u003cbr\u003e\nThaimeo: van dang tiec\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nThaimeo: who are you\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cho chet\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cau noi doi rat nhieu\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: ko nho sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn hơi nhầm đấy\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi mà nói dối sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi nói dối cái gì nào ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: co nho toi la ai ko\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi không nhớ\u003cbr\u003e\nThaimeo: và tôi không phải đồ bốc phét\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: uh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cung phai thoi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: the ban hoc quan su hay hoc cong nghe\u003cbr\u003e\nThaimeo: công nghệ\u003cbr\u003e\nThaimeo: làm sao ?\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi nói tôi học quân sự à\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn là con gái hả\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi tuong ban hoc quan su\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi la nguoi hoc o lao dong\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: ban bao cho toi muon sach co ma\u003cbr\u003e\nThaimeo: ah, vậy thì tôi nhớ rồi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do diemn\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do dien\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: nho gi\u003cbr\u003e\nThaimeo: kể ra nói rằng tôi là đồ nói phét cũng không quá lắm\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng mà vấn đề cũng có phần của bạn\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cao bao voi ban toi la cau hoc qun su\u003cbr\u003e\nThaimeo: không thể đổ hết lên đầu tôi được\u003cbr\u003e\nThaimeo: thứ nhất\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cai gi\u003cbr\u003e\nThaimeo: nếu bạn là người Ninh Bình, học lớp Kế Toán ở Lao động thì tôi đã lỡ hẹn với bạn, tôi xin chấp nhận đó là lỗi của mình\u003cbr\u003e\nThaimeo: còn việc tôi nói tôi học quân sự thì chắc chắn là bạn nhầm . Vì tôi rất tự hào với trường ĐH Công nghệ của mình, không lý gì tôi phải nói tôi học trường quân sự cả\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: oh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: the sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: uh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: ban toi noi chuyenvoi caau\u003cbr\u003e\nThaimeo: thế đấy\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cau bao voi no la cau hoc quan su\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: co e con trai thang nao cung deu\u003cbr\u003e\nThaimeo: sao bạn cứ lặp đi lặp lại rằng tôi là đồ bốc phét thế nhỉ\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: thi dung la nhu the ma\u003cbr\u003e\nThaimeo: có lẽ hồi ấy tôi nói đang học quân sự nên bạn ấy tưởng tôi học ở học viện kỹ thuật quân sự\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: hay ban thich goi la do deu\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: thoi di\u003cbr\u003e\nThaimeo: thứ nhất: hồi tháng 7+8 tôi có học quân sự ở trường\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi thuas hieu con nguoi cau\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: uh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: coi nhu la the\u003cbr\u003e\nThaimeo: thứ hai: nếu có nhẫm lẫn trong trường học thì cũng không có lý do gì bạn phải bức xúc với tôi như thế\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: nhung cau ko phai la con nguoi tu te\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi đã đắc tội gì với bạn và bạn bạn à\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: uh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi không phải con người tử tế ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: rat ghet con trai noi doi\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi tự tin nói rằng tôi là một trong những người tử tế nhất bạn có thể gặp đấy\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: oh the sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi ghét tất cả những người nói dối\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: hay xem lai minh di\u003cbr\u003e\nThaimeo: dù đó là con trai, con gái, dù đó là đảng viên, là lãnh tụ\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: tat nhien\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn đọc Phùng Quán\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: nhung la con trai phai la mot dang nam nhi\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi đọc Phùng Quán và tôi kính phục ông ấy- một con người “cả đời chỉ nói sự thật, chỉ viết trên giấy có kẻ dòng”\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn đọc Tuổi thơ dữ dội chưa ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: nhung nguoc lai mot con nguoi boc phet deu cang nhu cau thi koc xung\u003cbr\u003e\nThaimeo: được rồi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: hay nghi lai nhungm loi cau noi di\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn cứ lặp đi lặp lại khiến tôi cũng nghĩ là tôi bốc phét cái gì đó mất rồi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cau tu hao ve cau qua nhi\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn làm ơn chỉ cho tôi biết tôi đã bốc phét cái gì khủng khiếp thế không ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: hay xem lai ban than minh di\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: sao lai co con nguoi lai tu hao ve minh den the\u003cbr\u003e\nThaimeo: thứ nhất, nếu bạn là chỉ muốn xỉ vả tôi, thì là một đằng\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: nguoi ta bao mot loi khiem ton bang 40 lan khinhn mday\u003cbr\u003e\nThaimeo: còn nếu bạn có ý tốt muốn tôi sửa chữa, hoàn thiện mình thì xin hãy nói sai lầm của tôi ra\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: thoi nhe\u003cbr\u003e\nThaimeo: hay thật\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhảy ầm một cái vào\u003cbr\u003e\nThaimeo: chửi bới người ta như điên\u003cbr\u003e\nThaimeo: rồi xong, thôi nhé\u003cbr\u003e\nThaimeo: vâng, thôi thì thôi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: uh\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng nếu nói rõ ra hơn được thì tốt\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: ban chat cua cau la nhu the ma\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cau hay xem lai ban than minh di\u003cbr\u003e\nThaimeo: xem lại thế nào đây\u003cbr\u003e\nThaimeo: cưa con gái xong rùi đá à ?\u003cbr\u003e\nThaimeo: đâu có nhỉ\u003cbr\u003e\nThaimeo: lừa lọc làm lợi cho bản thân à\u003cbr\u003e\nThaimeo: đâu có\u003cbr\u003e\nThaimeo: gian lận trong thi cử à\u003cbr\u003e\nThaimeo: đâu có\u003cbr\u003e\nThaimeo: nói mà không giữ lời à\u003cbr\u003e\nThaimeo: chắc có vài lần\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: sao ban lai tu hkia ra nhieu the\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi co noi ban phai noi ra dau\u003cbr\u003e\nThaimeo: vậy mà là một kẻ “bản chất xấu xa, bốc phét không chớp mắt”\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: uh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: dung la nhu vay\u003cbr\u003e\nThaimeo: chắc là bạn chưa biết các bác lãnh đạo yêu quý của Đảng cộng sản Việt Nam đã bốc phét những gì đâu\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng không sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: cũng cảm ơn bạn đã cho tôi hiểu thêm về bản chất của con người mình\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: sao cau co the noi nhung loi nhu the nhi\u003cbr\u003e\nThaimeo: bản chất từ đâu mà ra nhỉ\u003cbr\u003e\nThaimeo: chắc không phải từ do gen rồi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: cac bac lanh dao la tam guong cho the he sau noi guong theo\u003cbr\u003e\nThaimeo: vậy là do môi trường xã hội, bản lĩnh và sự rèn luyện của từng cá nhân\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: thoi nhe\u003cbr\u003e\nThaimeo: haha, biết Lê Đức Anh không\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do deu\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do boc phet\u003cbr\u003e\nThaimeo: đểu và bốc phét ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: mong cho cau luc ve bi xe dam cho chet\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: de het cai doi dang con trai nhu cac cau\u003cbr\u003e\nThaimeo: xe gì\u003cbr\u003e\nThaimeo: ô tô hay xe máy ?\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: xe cho cho\u003cbr\u003e\nThaimeo: a há, ở HN xe cho cho bị cấm rồi bạn ạ\u003cbr\u003e\nThaimeo: kể ra nói chuyện được với bạn một cách bình tĩnh thì có vẻ mặt tôi cũng khá là dày\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: do cho nhu cau thi lamc dupoc gi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: hay cau ve an ba cho cho xong\u003cbr\u003e\nThaimeo: ai dạy bạn sỉ nhục người khác bằng những từ ngữ khó nghe như vậy\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: vay ban thich nghe kieu gi\u003cbr\u003e\nThaimeo: tôi nghĩ bạn nhầm người rồi\u003cbr\u003e\nThaimeo: vì bản chất tôi không như bạn nói, vì thế chắc chắn bạn nhầm người rồi\u003cbr\u003e\nThaimeo: kể ra bị nghe chửi thay người khác cũng khá đen đủi nhỉ\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: oh the a\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi ko nham duoc dau\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn gặp tôi bao giờ chưa\u003cbr\u003e\nThaimeo: nghe ai nói về tôi\u003cbr\u003e\nThaimeo: nghe nói thôi mà đã chửi bới thậm tệ như vậy chứng tỏ bạn còn khá non nớt\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: toi con non ot ha\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: tat nhien toi phai biet ban chat ve ban roi chu\u003cbr\u003e\nThaimeo: thật sao\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: neu ko toi noi voi ban lam gi\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng bản chất của tôi ko như bạn nói\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: vay ha\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: sao ban luon benh vuc minh the nhi\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: sao ko biet tu minh khiem ton\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: co le ban phai hoan hao lam cho nen moi tu hao ve minh nhu the\u003cbr\u003e\nThaimeo: tất nhiên là không ai hoàn hảo cả\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng tôi có cơ sở để tự hào về bản thân mình\u003cbr\u003e\nThaimeo: thực ra tôi cũng thắc mắc, không hiểu bạn là người thế nào mà có tư cách mắng mỏ người khác như thế\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn có biết hai chữ tôn trọng là thế nào không\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: oh\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: doi voi con nguoi nhu ban thi chang co gi de ton trong ca\u003cbr\u003e\nThaimeo: kì lạ kì lạ\u003cbr\u003e\nanhmatemnhinanhmai: ki la gi\u003cbr\u003e\nThaimeo: sao không kì lạ\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn thử tưởng tượng xem\u003cbr\u003e\nThaimeo: từ trước tới giờ bạn vẫn nghĩ bạn là người bình htường\u003cbr\u003e\nThaimeo: bỗng nhiên có một người bạn không biết là ai nhảy xổ tới, chửi bới bạn một cách điên cuồng như có thâm thù từ kiếp trước\u003cbr\u003e\nThaimeo: thế không kì lạ thì là gì\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nThaimeo: về rồi hả\u003cbr\u003e\nThaimeo: ngủ ngon nhé và quên ngày hôm nay đi\u003c/p\u003e","title":"Không biết kẻ hâm nào"},{"content":"Tối qua đến diệt virus cho chị Ngọc. Ăn cơm ở đó với mấy bà Quan hệ quốc tế vui thật, cười đau cả ruột, chị Quyên với chị Hằng quả là một cặp bài trùng. Kể chuyện thì thôi rồi, cười rách miệng, keke.\nChị Quyên nhí nhảnh cá cảnh, tuy hơi đen nhưng vẫn bầu bĩnh dễ thương, keke. Ngày xưa tóc ép, thẳng dài gần ngang lưng, xinh kiểu tiểu thư thành thị, giờ tóc ngắn nhìn bướng bướng, cá tính và thu hút theo kiểu riêng, hì hì. Khổ thân bà chị toàn phải tự khen, em mà ngồi nói chuyện với chị hợp nhất đấy, chị khen em, em khen chị, quá hay. ^^\nBình luận (3) anticlockwise_feb — 2006-09-20 06:33\nBiết ngay là thằng bé sẽ post một bài kể lể cảm xúc mà\nMr Free — 2006-09-20 08:05\nhơ hơ, tất nhiên là thằng bé sẽ kể lể rồi, mấy bà gà mái ở học viện ấn tượng đến thế kia mà, hehe.\nanticlockwise_feb — 2006-10-08 07:50\nláo quá\nhôm nay đọc lại mới biết nó gọi mình là gà mái, bé mà hư quá đi mất\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/19/virus-t%E1%BA%A1i-h%E1%BB%8Dc-vi%E1%BB%87n-c%E1%BB%A7a-b%E1%BB%99-ngo%E1%BA%A1i-giao/","summary":"\u003cp\u003eTối qua đến diệt virus cho chị Ngọc. Ăn cơm ở đó với mấy bà Quan hệ quốc tế vui thật, cười đau cả ruột, chị Quyên với chị Hằng quả là một cặp bài trùng. Kể chuyện thì thôi rồi, cười rách miệng, keke.\u003cbr\u003e\n Chị Quyên nhí nhảnh cá cảnh, tuy hơi đen nhưng vẫn bầu bĩnh dễ thương, keke. Ngày xưa tóc ép, thẳng dài gần ngang lưng, xinh kiểu tiểu thư thành thị, giờ tóc ngắn nhìn bướng bướng, cá tính và thu hút theo kiểu riêng, hì hì. Khổ thân bà chị toàn phải tự khen, em mà ngồi nói chuyện với chị hợp nhất đấy, chị khen em, em khen chị, quá hay. ^^\u003c/p\u003e","title":"virus tại học viện của bộ ngoại giao"},{"content":"Sunday, 17/9/2006\nGiang hồ quả thật là hiểm ác. Mình vừa mới có được thanh Moto bảo kiếm w150i chưa đầy hai tuần thì trong một lần hành tẩu trên xe bus, vi vu từ Vĩnh Yên bản quán xuống Hà thành phồn hoa, một phút bất cẩn, đánh rơi bảo kiếm, sơ suất trong tìm kiếm, kém may so với hồi rơi giấy tờ ở xe 44. Và giờ đây, một hi vọng mong manh để có thể tìm lại bảo kiếm thân yêu. Thú thật là thanh bảo kiếm ấy xấu xí bèo bọt thôi, tại hạ tậu nó chỉ 450 lạng bạc, nhưng tại hạ đã dồn bao tâm sức tu luyện cho nó, nó cũng là thanh kiếm đầu tiên, hichic, mất đi thật đáng tiếc đáng tiếc lắm thay, hichichic, ta quyết định để quốc tang cho mi trong vòng 30 phút, hichichichic.\nMonday, 18/9/2006\nĐêm qua cứ đinh ninh rằng bảo kiếm vẫn rơi trên xe bus và chưa ai nhặt, vì gọi hoài vẫn thấy đổ chuông, thế là cả buổi sáng nay thấp thỏm, gọi, nhắn tin, chẳng thấy gì ngoài tiếng nhạc Secret Garden ngọt ngào! Tại sao vậy nhỉ, huhu, thật đáng thắc mắc ? Nếu có kẻ nào đó nhặt được thì hắn phải trả lời chứ, hoặc cũng phải tắt máy khi mình gọi tới, đằng này chuông đổ thoải mái, cứ như là nó bị vứt ở đâu đó ý, huhu, bảo kiếm của tôi.\nNhưng thôi, cố gắng không tiếc nữa vậy, tiếc hoài đau ruột quá đi thôi. Ta sẽ kiếm tiền mua cái khác. Ya ya fighting !\nCũng thắc mắc, sao từ hồi học ĐH tới giờ mình chẳng có thành tựu quái gì mà toàn gặp tai ương thế này nhỉ ? Chẳng lẽ xui xẻo bao năm nay dồn cả vào thời đại học chắc, thế thì chít toi em còn gì, ặc ặc, ngày xưa cứ hí hửng mình may mắn lắm, giờ thì tai vạ đổ xuống ầm ầm, cứ như là sóng thần ấy!\nBình luận (6) Bou — 2006-09-18 05:59\nte nhi? Nhung co kho khan moi bit mat anh hung ma ^_^\nhnA nếyuH — 2006-09-19 01:47\n^^ blog viet hay nhi? sac sua. mui kiem hiep . chia buon cung em nhe’ ! Cua? di thay nguoi ma` ( nghi vay cho do tiec em a ) …\nMr Free — 2006-09-19 04:46\nVâng, đành an ủi là của đi thay người. Người không đi thay của là tốt rồi. Hehe…\nNhưng không hiểu là thằng tóc đỏ nào nhặt được thanh bảo kiếm của mình. Và không hiểu nó có bị hâm không nữa. Hai hôm đầu, mình gọi đến, nghe nhạc chuông đổ ầm, đổ chán thôi rồi “Máy không có tín hiệu trả lời, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Mình nghĩ: chắc chưa ai nhặt được. Và rồi sáng nay, chính xác là đêm qua, trước khi đi ngủ mình tiếp tục gọi, thì nó bắt đầu tắt máy, không nghe. Sáng nay nó nghe chừng hơn 10 giây, mình thì alo alo alo, còn nó thì huýt sáo, hichic, (không bít có đúng ko nữa, có khi là tiếng gió rít ở nơi biên thùy). Rồi trưa nay lại gọi tiếp thì nó tắt không nghe, nhắn tin thì ko được vì nó đã tắt máy “số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Không hiểu hắn là cái dạng gì nữa, có cái máy 450k mà cũng không tha, làm mình mất niềm tin vào con người quá đi thôi.\nDù sao thì khi nào còn có chuông thì ta còn gọi, aya, aya fighting !\nBou — 2006-09-19 06:05\nto Peo Peo :oh thi ng ta bao thoi the tao anh hung con j. Ko co kho khan thi doi lam sao bit ai hon ai. Bac fai cam on hoan canh vi da cho bac gap kho khan de ma co co hoi co gang day nhe ^_^\nSHMILY — 2006-09-19 12:16\nanh hùng gì, từ đầu hồi đó giờ, tui cũng giống ông, chỉ thấy xui xẻo nối tiếp xẻo xui\nrầu wá, bao giờ chuỗi ngày u ám nì mới chấm dứt đây +_+\nanticlockwise_feb — 2006-09-20 06:31\nEm ơi, thằng Linh bạn chị cũng mới mất điện thoại. Nếu cần liên lạc để chia sẻ cảm xúc thì bảo chị nhá\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/18/giang-h%E1%BB%93-hi%E1%BB%83m-ac/","summary":"\u003cp\u003eSunday, 17/9/2006\u003cbr\u003e\nGiang hồ quả thật là hiểm ác. Mình vừa mới có được thanh Moto bảo kiếm w150i chưa đầy hai tuần thì trong một lần hành tẩu trên xe bus, vi vu từ Vĩnh Yên bản quán xuống Hà thành phồn hoa, một phút bất cẩn, đánh rơi bảo kiếm, sơ suất trong tìm kiếm, kém may so với hồi rơi giấy tờ ở xe 44. Và giờ đây, một hi vọng mong manh để có thể tìm lại bảo kiếm thân yêu. Thú thật là thanh bảo kiếm ấy xấu xí bèo bọt thôi, tại hạ tậu nó chỉ 450 lạng bạc, nhưng tại hạ đã dồn bao tâm sức tu luyện cho nó, nó cũng là thanh kiếm đầu tiên, hichic, mất đi thật đáng tiếc đáng tiếc lắm thay, hichichic, ta quyết định để quốc tang cho mi trong vòng 30 phút, hichichichic.\u003cbr\u003e\nMonday, 18/9/2006\u003cbr\u003e\nĐêm qua cứ đinh ninh rằng bảo kiếm vẫn rơi trên xe bus và chưa ai nhặt, vì gọi hoài vẫn thấy đổ chuông, thế là cả buổi sáng nay thấp thỏm, gọi, nhắn tin, chẳng thấy gì ngoài tiếng nhạc Secret Garden ngọt ngào! Tại sao vậy nhỉ, huhu, thật đáng thắc mắc ? Nếu có kẻ nào đó nhặt được thì hắn phải trả lời chứ, hoặc cũng phải tắt máy khi mình gọi tới, đằng này chuông đổ thoải mái, cứ như là nó bị vứt ở đâu đó ý, huhu, bảo kiếm của tôi.\u003cbr\u003e\nNhưng thôi, cố gắng không tiếc nữa vậy, tiếc hoài đau ruột quá đi thôi. Ta sẽ kiếm tiền mua cái khác. Ya ya fighting !\u003cbr\u003e\nCũng thắc mắc, sao từ hồi học ĐH tới giờ mình chẳng có thành tựu quái gì mà toàn gặp tai ương thế này nhỉ ? Chẳng lẽ xui xẻo bao năm nay dồn cả vào thời đại học chắc, thế thì chít toi em còn gì, ặc ặc, ngày xưa cứ hí hửng mình may mắn lắm, giờ thì tai vạ đổ xuống ầm ầm, cứ như là sóng thần ấy!\u003c/p\u003e","title":"Giang hồ hiểm ác"},{"content":"Thằng lớp trưởng mất nết. Sáng qua còn xoen xoét là “Sáng mai cả lớp đi khai giảng ở hội trường 10-12, có điểm danh đấy” thế rồi sáng nay nó đi học, mình mù thông tin – có thằng nào thông báo cho đâu mà biết, chúng nó nhắn tin trên Y!M thì may ra đời con tớ mới nhận được. Rút cục 8h10′ đến cổng ĐHQG, đợi tới hơn 9h rồi đi đá bóng với bọn lớp ĐA, nắng gần chết, hoà 3-3, mỗi lớp trả một nửa tiền. Hic, công nhận là mình đá hay :)) nhưng mà yếu quá, quyết tâm chạy thể dục vào buổi sáng để tăng cường sức khoẻ thôi, chứ yếu thế này thì…toi.\nChuyện nhà cửa: bức xúc lắm rồi, bác Quý mãi không hoàn thành nhà, cứ bảo “mấy hôm nữa thôi, sắp xong rồi”, bảo câu này từ hồi tháng trước, vậy mà đến giờ này vẫn đang mặc cả tiền sơn nhà với cả tìm mẫu tay vịn cầu thang, hichic, bác Hoà thì nói lắm kinh khủng, nhức cả đầu, cũng phải khâm phục bác Quý về khả năng chịu đựng. Mình ghét cả cái Vân nữa, bé mà gian, cả láo toét nữa. Mặt thì xấu, tính cũng xấu luôn, cái bản đồ mình lấy của cái Nguyệt, vậy mà nó dám mang xuống, bảo đó là bản đồ mẹ nó mua, người Hà Nội có bị hâm à mà mua bản đồ Hà Nội – câu này bác Quý nói. Nhưng thôi, cho nó cái bản đồ, không chấp trẻ con, nó mà còn làm mình cú một cái gì nhỏ nữa thôi là “mày chết với tao”, tao sắp không chịu được nữa rồi đấy.\nBình luận (3) anticlockwise_feb — 2006-09-17 09:25\nkhổ thân em Thái mèo, thảo nào mà cuối tuần nào cũng đi chơi tít mù, chịu khó em ạ, theo như hôm chị đến thì còn khướt nhà bác ấy mới xong, cố gắng chịu đựng nhá không lại phải bỏ học vào tù vì giết người!\nanticlockwise_feb — 2006-09-17 09:27\nkha kha, xem lại kìa,dậy sớm tập thể dục à? có hai cách cho em đây:1.Dậy từ 4h30, tập thể dục đến 5h30 đi học là vừa. 2. Đi bộ đến trường. Bạn chọn cách nào? theo bạn có bao nhiêu người có câu trả lời giống bạn?\nMr Free — 2006-09-17 10:01\nhehe, chi dung co ma coi thuong quyet tam ren luyen nang cao suc khoe cua em. Em se chon phuong an thu nhat-nhung se day tu 4h45, tap the duc den 5h30 di hoc la vua. Con viec chay den truong thi chac la sau do em phai vao benh vien luon, 8km chu it oi gi ? Keke\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/14/entry-for-september-14-2006/","summary":"\u003cp\u003eThằng lớp trưởng mất nết. Sáng qua còn xoen xoét là “Sáng mai cả lớp đi khai giảng ở hội trường 10-12, có điểm danh đấy” thế rồi sáng nay nó đi học, mình mù thông tin – có thằng nào thông báo cho đâu mà biết, chúng nó nhắn tin trên Y!M thì may ra đời con tớ mới nhận được. Rút cục 8h10′ đến cổng ĐHQG, đợi tới hơn 9h rồi đi đá bóng với bọn lớp ĐA, nắng gần chết, hoà 3-3, mỗi lớp trả một nửa tiền. Hic, công nhận là mình đá hay :)) nhưng mà yếu quá, quyết tâm chạy thể dục vào buổi sáng để tăng cường sức khoẻ thôi, chứ yếu thế này thì…toi.\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 14, 2006"},{"content":"chính thức của SV năm 2. ^_^\nỐm, chẳng muốn dậy, nhưng không lẽ ngày đầu tiên lại nghỉ. Đi học mà vừa đau đầu, vừa đau họng. Đợi xe bus toét cả mắt, đứng trên xe 09 thì suýt chết cóng, sao mà cái xe ấy lạnh thế. Chẳng lẽ vì Tây hay đi xe 09 nên nó thiết kế kiểu châu âu à ? Chưa bao giờ thấy người người đợi xe, nhà nhà đợi xe ở bến Cầu Giấy như hôm nay, khiếp thật. Thế mà đợi mãi mới có xe đến, xe nào cũng chật như nêm, may mà mình có chiến thuật nên chỉ muộn có 10′ thui.\nHọc tiếng Anh, cô Hà, không thích cô này bằng cô Trang, hi vọng sắp tới sẽ tìm ra cái gì đó của cô giáo để mà quý. Cực hình nào hơn khi phải học với một cô giáo mình “không thiện cảm” :(( Giờ lý thì chẳng thấy ai lên dạy nên cả lớp té ! Mà kinh thật, trường Công nghệ bây giờ cũng học tập Ngoại thương, muốn vào phải trình thẻ SV, không thì chỉ có nước đứng ở sân mà khóc, hehe, may mà lúc nào mình cũng mang thẻ trong người.\nBình luận (6) hnA nếyuH — 2006-09-11 10:38\npo’c tem blog ! hehehe …\nhnA nếyuH — 2006-09-11 10:41\nNhin cai ten Thai’ meo lai tuong la ong ban minh , hoa ra lai la 1 cau be’ sinh nam 87 ( co dung vay ko nhi? ) …chac la ko quen rui ! nhung nhin co be’ Pham Vu Anh Thu kia thi co’ biet’ , hoi C2 hoc duoi’ minh 1 khoa’ mu…VO LA SO 1 …Pham Vu Anh Thu =\u0026gt; da~ hieu ! ^^\nBou — 2006-09-13 12:05\nnho uong thuoc vao day. Phai bit tu cham soc suc khoe chu\nMr Free — 2006-09-14 12:28\n@BOU: to uong thuoc rui nhung ma van khong khoi. Chac phai ve que duong benh mat thui.\n@Kam…: Dung la blog cua mot cau. be’ sinh nam 87,\nBac’ hieu ra cai gi` ha bac ~KAM ? ^_^\nBou — 2006-09-16 06:47\ndinh hum ni xuong tham Kan nhu Kan lai ve we mat. Hi vong den lan gap toi Kan van con om de ma to noi cho nghe may loi ngot ngao ^_^\nMr Free — 2006-09-18 04:48\ntớ vẫn ốm nhưng có nghe mấy lời ngọt ngoà nào đâu ? hichic, chắc tại cũng có nhưng hơi ít, chưa đủ liều\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/11/ngay-d%E1%BA%A7u-tien-di-h%E1%BB%8Dc/","summary":"\u003cp\u003echính thức của SV năm 2. ^_^\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eỐm, chẳng muốn dậy, nhưng không lẽ ngày đầu tiên lại nghỉ. Đi học mà vừa đau đầu, vừa đau họng. Đợi xe bus toét cả mắt, đứng trên xe 09 thì suýt chết cóng, sao mà cái xe ấy lạnh thế. Chẳng lẽ vì Tây hay đi xe 09 nên nó thiết kế kiểu châu âu à ? Chưa bao giờ thấy người người đợi xe, nhà nhà đợi xe ở bến Cầu Giấy như hôm nay, khiếp thật. Thế mà đợi mãi mới có xe đến, xe nào cũng chật như nêm, may mà mình có chiến thuật nên chỉ muộn có 10′ thui.\u003c/p\u003e","title":"Ngày đầu tiên đi học…"},{"content":"Lính nào giỏi hơn\nKádár (lãnh tụ Hung) và Brezhnev tranh luận xem lính Hung hay lính Nga giỏi hơn.\n“Theo tôi lính Nga giỏi hơn” – Brezhnev nói trước – “Vì họ suy nghĩ trước khi hành động.”\n“Lính Hung giỏi hơn chứ!” – Kádár khẳng định – “Vì họ hành động trước khi suy nghĩ.”\nĐể chứng tỏ cái lý của mình, Brezhnev cho gọi một người lính Nga và bảo:\n“Đây là Kádár János, lãnh tụ Đảng Cộng sản Hung. Anh hãy cho đồng chí ấy một cái tát!”\nNgười lính Nga suy nghĩ, rồi báo cáo:\n“Thưa đồng chí, không bao giờ tôi làm điều đó.”\n“Đúng!” – Brezhnev khen và cho anh ta ra về.\nĐến lượt mình, Kádár cũng cho gọi một người lính Hung:\n“Đây là Leonid Brezhnev, lãnh tụ Đảng Cộng sản Liên Xô. Anh hãy cho đồng chí ấy một cái tát!”\nAnh Hung nhảy chồm tới gần Brezhnev và giáng cho ông ta một cái tát trời giáng.\n“Được, anh có thể đi!” – Kádár khen ngợi và bảo anh lính.\nNhưng rồi người lính dừng lại ở cửa ra vào và suy nghĩ. Kádár hỏi:\n“Sao, cậu còn muốn gì?”\n“Thưa, tôi đang nghĩ là có nên đạp cho đồng chí ấy một cái nữa không?”\n(HL sưu tầm)\n——————–\nChuyện các cụ…\nMôt cụ bà vừa bước vào phòng khám đã vội thưa với bác sĩ:\n“Thưa bác, nhà em chỉ bị đầy bụng từ mấy tháng nay thôi ạ. Kể thì cũng chẳng phiền toái mấy, phải cái là hay đánh rẳm vặt, tuy vậy rắm của em không có mùi đâu ạ, với lại lúc ra cũng êm lắm, ngay cả em còn chẳng nghe thấy gì. Bác thấy đấy, từ lúc vào đến giờ em đánh đến cả hai chục cái rồi mà có ai nói gì đâu.”\nNghe xong bác sĩ liền nói: “Được rồi, bà cầm gói thuốc này về uống, tuần sau đến đây khám lại”.\nTuần sau cụ bà lại đến, vừa thấy bác sĩ bà bảo ngay: “Gớm, lần trước bác cho em uống cái thuốc gì mà rắm nó ra thối không chịu nổi”.\nBác sĩ: “Tốt rồi, tốt rồi, như vậy mũi cụ đã trở lại bình thường, lần này tôi cho thuốc chữa tai nữa là ổn cả”.\n————————\n**Tiến lên CNCS – Hà nội 197X (X\u0026gt;7)**Tổng bí thư đang thuyết trình về tính ưu việt của CNXH. Ông nói: Các đồng chí phải hiểu là những khó khăn của thời kỳ quá độ lên CNCS chỉ là tạm thời. Với đà phát triển của xã hội thì chỉ 5 năm nữa mỗi nhà sẽ có 1 xe máy, 10 năm nữa mỗi gia đình sẽ có 1 ô tô và 20 năm nữa mỗi nhà sẽ có một máy bay.\nCử tọa xôn xao, rồi bỗng có 1 đồng chí đứng lên:\n– Thưa đồng chí Tổng bí thư, xe máy, ô tô thì hay lắm, nhưng máy bay thì gia đình có thể dùng vào việc gì nhỉ?\n– À, thế này nhé. Đồng chí hãy tưởng tượng nếu đồng chí sống ở Hà nội, đồng chí được mua cafe nhưng lại thiếu đường, mà trong Huế bà con của đồng chí lại có đường nhưng không có cafe. Lên máy bay, bay vèo 1 cái là xong!\n———————–\nXa xỉThời “bao cấp” ở Liên Xô, một phụ nữ vào cửa hàng GUM ở Moscow.\n“Tôi muốn mua một chiếc xu-chiêng.”\n“Ở đây chúng tôi không bán bất cứ thứ hàng xa xỉ phẩm nào!”\n“Thế áo ngủ có không?”\n“Chắc vài tuần nữa.”\n“Còn quần lót?”\n“Quần lót thì có, nhưng trước hết đồng chí phải đi xin một giấy chứng nhận là đồng chí làm việc trên cao đã.”\n(HL sưu tầm)\n———————\nChương trình sang năm\nGiữa thập niên 50, vào cuối năm học, thầy giáo dạy sử tổng kết những gì đã học và kiểm tra học sinh:\n“Các em hãy liệt kê những kẻ thù chính yếu của nhân dân!”\nHọc trò thi nhau giơ tay:\n“Phú nông.”\n“Đúng.”\n“Tito.”\n“Đúng, nhưng đó là chương trình năm ngoái.”\n“Rákosi.” [1]\n“Ơ kìa các em, thầy đã bảo đừng học trước chương trình sang năm cơ mà.”\n[1] Người đứng đầu Đảng Cộng sản Hung, thủ hạ trung thành nhất của Stalin ở vùng Đông Âu. Bị hạ bệ năm 1956.\n(HL sưu tầm)\n———————-\nKhó tin và bi thảm\nBoris Yeltsin nhào vào văn phòng của Gorbachev ở điện Cẩm Linh.\n“Mikhail, tớ có hai tin, một tin khó tưởng tượng và một tin bi thảm.”\n“Ta bắt đầu với tin khó tưởng tượng đi!”\n“Mẹ Lenin còn sống!”\n“Quả là khó tin! Còn tin bi thảm?”\n“Bà ta đang mang thai!”\n(HL sưu tầm)\n@ talaCu 2006\n————————-\nSợ xếp hàng\nCeausescu vi hành trên đường phố Rumani. Gặp người đầu tiên, ông ta hỏi:\n“Anh có muốn Ceausescu tự nhiên lăn đùng ra chết không?”\n“Dĩ nhiên là có.”\n“Thế anh có hồ hởi đi đưa tang ông ta không?”\n“Cố nhiên!”\n“Chắc anh cũng đến ỉa lên mồ ông ta chứ?”\n“Không, cái đó thì tôi không.”\n“Tại sao?”\n“Tôi ngán trò xếp hàng lắm rồi!”\n————–\nBao giờ tới chủ nghĩa cộng sản\nBrezhnev đến thăm Carter và được tổng thống Mỹ cho xem một chiếc máy vi tính siêu hạng. Theo Carter, máy có thể trả lời bất cứ câu hỏi nào.\n“Tôi cũng có thể hỏi được chứ?” – Brezhnev tò mò hỏi.\n“Tất nhiên!” – Carter đáp.\nBrezhnev tiến đến trước máy và nói vào ống nghe:\n“Tôi muốn biết khi nào Liên Xô xây dựng thành công Chủ nghĩa cộng sản?”\nChiếc máy chạy sè sè một hồi, rồi trên màn hình hiện ra kết quả: 18 cây số. Không ai hiểu gì cả, thành thử Brezhnev đặt lại câu hỏi, nhưng kết quả nhận được vẫn vậy. Không còn cách gì khác, chủ tịch Liên Xô về nước.\nVề đến Moscow, Brezhnev triệu tập Đoàn chủ tịch Xô-viết Tối cao Liên Xô, nhưng không ai hiểu câu trả lời của máy. Rốt cục, mọi người quyết định đi tìm một vị hiền triết sống ở dãy núi Ural. Vị hiền triết lắng nghe Brezhnev rồi bảo:\n“Tuần sau đến lại đây, ta sẽ cho các con hay.”\nMột tuần sau, một đám đông các lãnh tụ đảng, nhà nước, công đoàn… tập trung trước cửa nhà vị hiền triết:\n“Các con, hãy giở “Lenin toàn tập”, tập 24, trang 310, sẽ thấy Lenin bảo “thực hiện thành công mỗi kế hoạch năm năm là một bước tiến tới Chủ nghĩa cộng sản”.\n————-\nJesus trên thánh giáChúa Jesus, đang bị đóng đinh trên thánh giá, nói “Peter, lại đây”. Thánh Peter nghĩ ông sắp nhận được một lời thánh truyền sâu sắc, bèn tìm mọi cách tiến lại gần, nhưng ông bị lính La Mã cản lại.\nChúa Jesus lại một lần nữa triệu, “Peter, lại đây nào”. Thánh Peter lại thử tiến lại gần, nhưng lại bị lính La Mã đẩy lui.\nJesus gọi lần thứ ba, “Peter, lại đây”. Dùng hết sức bình sinh, Peter vượt qua được lính canh gác. Máu chảy ròng ròng vị bị giáo đâm, thánh Peter nói, “Vâng, thưa Ngài?”\nJesus nhìn xuống Peter và nói, “Từ trên này tớ nhìn thấy nhà cậu đấy”.\n————–\nMất thẻ tín dụng\nMột người đàn ông nói anh bị mất thẻ tín dụng, nhưng anh quyết định không đi báo công an, bởi tay kẻ cắp tiêu xài ít hơn là vợ anh.\n—————–\nSony Records từ chối băng thu thanh mới của Bin Laden\nNew York – Lại một lần nữa Sony Records từ chối không ký hợp đồng thu đĩa với Osama Bin Laden. Tuần qua Bin Laden lại gửi băng thu thanh mới của mình tới Sony, không nản lòng sau 18 lần bị từ chối.\n“Vẫn là những thứ như trước đây,” Clive Davis, giám đốc công ty Sony, nói. “Tôi không nghĩ rằng hiện nay có một thị trường đủ lớn cho kiểu nhạc rap / punk Ả rập này.”\nMột lãnh đạo cấp cao khác của Sony nói, “Tôi đã từng nghe Bin Laden rồi. Về mặt âm nhạc hầu như không có nội dung gì, chất lượng âm thanh thì rất dở, cứ như là anh ta thu âm ở trong một cái hang vậy. Tôi khuyên anh ta nên tìm đến một công ty phát hành băng đĩa nhỏ nào đó, chứ tôi không nghĩ rằng loại rap của anh ta sẽ được thị trường chính chấp nhận.”\nCác băng thu thanh của Bin Laden phần lớn là solo. Hiện nay không rõ là anh ta còn hoạt động với băng nhạc Al Qaeda của mình nữa không.\n—————————-\nCòn xa nữa\nKádár, Brezhnev và Dubcek\n[6] thi ném tạ xích. Kádár ném được 50 mét, Brezhnev 70 mét, còn Dubcek được những 100 mét. Hai vị nguyên thủ Hung và Liên Xô xúm vào khen Dubcek, nhưng ông khiêm tốn đáp:\n“Các đồng chí ạ, thế đã thấm gì! Nếu được ném búa liềm thì tôi còn có thể quẳng xa gấp bội!”\n@talaCu 2006\n—————\nAnh chồng say rượu về nhà vợ hỏi:\n_Anh thấy thế nào nếu anh không thấy tôi trong vòng 4 ngày.\nAnh chồng sung sướng trả lời:\n_Ồ! thế thì càng tốt chứ sao.\nVà……………………………………….. …………..\nNgày thứ 1, thứ 2, đến thứ 3 và thứ 4 quả nhiên điều vợ nói là sự thật, anh ta không hề nhìn thấy vợ.\nĐến tận ngày thứ 5 anh ta mới nhìn thấy vợ mờ mờ qua con mắt sưng vù của mình.\n(TT)\n—————-\n– Làm thế nào mà ông có thể mua được tòa biệt thự sang trọng này trong khi thu nhập của ông rất thấp? – C14 hỏi Bùi Tiến Dũng.\n– Ô! Tôi đâu có mua! – Bùi Tiến Dũng đáp – Hè năm ngoái tôi đi câu bên Đông Anh và bắt được con cá vàng to. Khi tôi gỡ nó ra khỏi lưỡi câu, nó mở miệng nói: “Tôi là một con cá có phép thuật. Hãy thả tôi về với biển cả, tôi sẽ ban cho ông một ngôi biệt thự tráng lệ!”. Tôi ném con cá xuống biển và được tòa biệt thự này…\nC14 nóng nảy ngắt lời:\n– Làm sao ông có thể chứng minh chuyện như vậy là có thật chứ?\n– Thế bằng chứng này không đủ thuyết phục hay sao? – Bùi Tiến Dũng vừa nói vừa chỉ vào ngôi biệt thự.\n—————–\nHai tử tù được thông báo lúc nửa đêm, là sau hai tiếng nữa, họ sẽ bị treo cổ. Một người than:\n– Hôm nay thật xấu ngày.\n– Đúng vậy, mới sáng sớm đã treo cổ thì cả ngày còn làm gì được nữa…\n———————-\nCai tù nói với một tù nhân:\n– Vợ ông muốn được gặp ông.\n– Bà nào?\n– Sao lại bà nào?\n– Thế ông không nhớ là tôi bị tù vì có nhiều vợ à?\n———————–\nCon trai một hôm hỏi bố:\n– Bố có việc gì thuê con làm không, con cần tiền để mai đi xem film\n– Bố chẳng có việc gì cho con cả – ông bố sẵng giọng\n– À, vậy bố cho con lĩnh 5$ trợ cấp thất nghiệp\n———————-\nNhóc nhà MTL hỏi bố:\n– Bố ơi tại sao người da đỏ lại vẽ lên mặt?\n– À đó là phong tục của họ mỗi khi chuẩn bị tấn công kẻ thù\n– Ồ, vậy bố cẩn thận nha, mẹ đang ngồi vẽ mặt đó\n————————–\nCòn chờ gì nữaGiờ giải lao, cô giáo oà lên khóc và chạy vào phòng giám hiệu:\n“Thưa đồng chí hiệu trưởng, thằng Ivan nó bảo trước mặt cả lớp là ‘Cô cút đi, còn lão hiệu trưởng thối chân hãy câm họng lại!\u0026rsquo;”\n“Láo, bố nó là ai?”\n“Dạ, là Bí thư thành ủy.”\n“Còn mẹ nó?”\n“Chủ tịch Ủy ban Kiểm sát Nhân dân.”\n“Thế thì còn chờ gì nữa? Cô cút ngay đi, còn tôi sẽ câm họng và đi rửa chân ngay bây giờ!”\n————————\nChọn bạnTrong lớp, thày giáo hỏi Moricka:\n“Em hãy kể tôi nghe những nước bạn của Hung.”\n“Tiệp, Rumanie, Ba Lan và Đông Đức.”\n“Đúng. Nhưng sao lại thiếu Liên Xô, nước quan trọng nhất?”\n“Đấy không phải là nước bạn, mà là nước anh em.”\n“Vì sao?” – thầy giáo hỏi.\n“Vì bạn thì còn được chọn.”\nBình luận (2) Mr Free — 2006-09-10 11:57\nƯớc mơ của người Thanh Hoá\nLá rau má to bằng lá sen.\nƯớc mơ của người Thái Nguyên\nBúp chè xanh to bằng bắp chuối\nƯớc mơ của người Hà Nội\nGiờ cao điểm không bị tắc đường\nƯớc mơ của người Hải Dương\nBánh đậu xanh to bằng cái ghế\nƯớc mơ của người xứ Huế\nNước sông Hương trở thành nước hoa\nƯớc mơ của người Khánh Hoà\nQuả nho to bằng quả bóng …….\nƯớc mơ của người Ninh Thuận\nCon cá trắm bằng con cá Cơm\nƯớc mơ của người Nghệ An\nNhà của Choa ở gần lăng Bác\nƯớc mơ của người Đắc Lắc\nGiá cà phê càng ngày càng lên\nƯớc mơ của người Hưng Yên\nCả Nàng ta không còn Lói ngọng\nKiwi4ever — 2006-09-10 12:33\nụp . Cái themes Tàu sao em ???\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/10/truy%E1%BB%87n-hai-h%C6%B0%E1%BB%9Bc/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eLính nào giỏi hơn\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eKádár (lãnh tụ Hung) và Brezhnev tranh luận xem lính Hung hay lính Nga giỏi hơn.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Theo tôi lính Nga giỏi hơn” – Brezhnev nói trước – “Vì họ suy nghĩ trước khi hành động.”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e“Lính Hung giỏi hơn chứ!” – Kádár khẳng định – “Vì họ hành động trước khi suy nghĩ.”\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐể chứng tỏ cái lý của mình, Brezhnev cho gọi một người lính Nga và bảo:\u003c/p\u003e","title":"Truyện hài hước"},{"content":"Bài báo được gởi từ một du học sinh Việt Nam du học ở Newzeland , một nơi cách quê hương 5 múi giờ và 54 triệu USD GDP.\nMàu đỏ lá quốc kì\nNgày hôm ấy tan học nhưng vẫn còn sớm, tôi quyết định không về nhà mà ghé qua một hội chợ ngay bên cạnh trường. Một hội chợ bình thường và không có gì khác lắm so với ở Việt Nam mình, cũng nhạc sập sình cũng hàng quán người qua kẻ lại, chỉ khác cái là trời lạnh đến mức người ta chỉ còn sức nhìn hàng chứ không còn sức hạ quyết tâm… lấy cắp gì.\nCâu chuyện của chúng ta xảy ra ở một gian hàng nhỏ bán đồ quốc tế từ nhiều nước khác, ở một góc hội chợ, khá ít người lui tới. Trong góc gian hàng có bán cờ. Đủ loaị cờ các nước . Kinh doanh cờ có lẽ đồng nghĩa với chuyện trưng ra mà không mong muốn bán được đắt như tôm tươi. Chắc chúng ta ai cũng biết ở Việt Nam cờ bán đắt nhất khi có dịp đá banh quốc tế mà đội tuyển Việt Nam có mặt .\nLúc đó tôi không để ý lắm tới mấy cái cờ mà xem hàng ở ngoài. Một cậu bé chừng 12, 13 tuổi bước vào, mua cái cờ Việt Nam duy nhất ở đó. Ông bán hàng rán nín cười, nói rằng ngày Quốc khánh ở đây chỉ có cờ NewZeland là hợp lệ thôi. Cậu bé trả lời: “Ông không thể biết được là dân tộc tôi đã đổ bao nhiêu máu để bảo vệ cái màu đỏ này đâu. Và tôi không muốn nó nằm lăn lóc ở một cái sạp ngoài chợ như thế này”. Ông bán hàng nín thinh im lặng thối tiền cho cậu bé. Cậu ôm lá cờ trên tay sải bước ra ngoài.\nLần đầu tiên trong 15 năm là người Việt Nam tôi thấy cái màu đỏ trên lá cờ nó đẹp như thế. Cái màu đỏ lấp lánh trong những tia nắng vàng hiếm hoi trong thời tiết 4 độ C, được cẩn thận nâng niu không để chạm đất trên tay một cậu bé sinh ra ở thời bình như tôi và như hàng chục ngàn học sinh khác. Lần đầu tiên tôi thấy một hơi ấm thật sự, xuất phát từ chính dân tộc mình mà đáng ra mình phải tự hào và trân trọng. Lúc đó tôi muốn chạy theo bắt chuyện với cậu bé do thấy một đồng hương ở xứ người, nhưng tự cảm thấy xấu hổ quá nên chỉ biết đứng đó lặng đi nhìn theo cái màu đỏ thắm của Tổ Quốc tung bay nhè nhẹ trên vai cậu bé, sáng lên trong nắng .\nNgày xưa khi máu của ông cha chúng ta đổ xuống, khi những con mắt nhắm lại mà không được nhìn thấy Tổ Quốc tự do tôi nghĩ là họ không mong muốn một thế hệ mà họ đã kì vọng, một tuần nhìn lên lá cờ một lần một cách vô cảm và hát bài Quốc Ca mà không thèm quan tâm đến lời bài hát có cái gì. Họ mong muốn những giây phút như khi một cậu bé cầm lá cờ Tổ Quốc bước ra khỏi sạp bán hàng đầy tự hào và trân trọng dù là ở nửa bên kia của Trái Đất.\nMười năm ở Việt Nam tôi luôn được dạy về cái hào hùng và oanh liệt của lịch sử dân tộc, luôn được dạy về những nỗi đau, những sự hy sinh, những điều phải tôn kính trân trọng phải tự hào… nhưng chưa lúc nào cái kiến thức đó được đi vào đầu hay được sử dụng tới. Và các bạn ạ, một lần nữa, không phải mất bao nhiêu năm tháng ngồi ghế nhà trường và bao nhiêu trang giấy sách giáo khoa, chỉ trong vòng một khoảnh khắc đó thôi tôi mới thấm thía cái câu cuộc sống mới là nhà trường, nơi mà bài học đi thẳng vào trái tim.\nBùi Như Mai\nBáo thể thao và văn hóa số ra ngày 30-8-06\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/10/mau-d%E1%BB%8F-qu%E1%BB%91c-ki/","summary":"\u003cp\u003eBài báo được gởi từ một du học sinh Việt Nam du học ở Newzeland , một nơi cách quê hương 5 múi giờ và 54 triệu USD GDP.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eMàu đỏ lá quốc kì\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgày hôm ấy tan học nhưng vẫn còn sớm, tôi quyết định không về nhà mà ghé qua một hội chợ ngay bên cạnh trường. Một hội chợ bình thường và không có gì khác lắm so với ở Việt Nam mình, cũng nhạc sập sình cũng hàng quán người qua kẻ lại, chỉ khác cái là trời lạnh đến mức người ta chỉ còn sức nhìn hàng chứ không còn sức hạ quyết tâm… lấy cắp gì.\u003c/p\u003e","title":"Màu đỏ quốc kì"},{"content":"một ngày mệt mỏi và chán nản. Sáng dậy, phân vân mãi không biết đi đâu. Mà cái máy tính rùa bò còn giở chứng, hình như Ram của nó sắp die rùi thì phải. Máy mà hỏng thì đúng là chết thôiiiiiii.\nNhà bác Quý thì chẳng biết tết Côngô năm nào mới xong, cứ phải ở trong cái cảnh này thì mình phát rồ nên mất. Các bạn có thể tưởng tượng cảnh bạn ở tầng 2, còn ở tầng 1 là một gia đình 3 người, thường xuyên “tranh luận”, đôi khi cả chửi bới (chính xác là bố mẹ mắng con bé tên Vân – sao đi đâu mình cũng gặp người tên Vân thế hử). Rồi thì thỉnh thoảng lại có người lên tầng 2, vì phòng tắm và toilet chỉ có ở tầng 2. Và bạn thì không thể nấu cơm vì bác ấy chiếm mất cái bếp rồi, thâm hụt nghiêm trọng ngân sách vì phải đi ăn quán. Thâm hụt cả về sức khoẻ vì ăn uống tùm lùm không thể tả (tôi thấy mặt tôi gầy sọp đi rùi nè). Và sáng nay, bác còn đón mẹ bác về nữa chứ, vì em gái bác phản ứng “dữ dội” việc phải nuôi mẹ quá lâu. Giờ mới hiểu cảnh “không thèm nuôi mẹ” ở các đô thị không phải chỉ có trên phim.\nSau một hồi lăn tăn suy nghĩ, quyết định đến gặp Lyn để trả sách, nhưng khổ nỗi không nhớ nhà, vào chỗ Trà My định nhờ bạn ấy chỉ thì không thấy chuông, chán chẳng buồn gọi, đành về. Sang BK gặp Vinh thì đi nhầm xe bus và đi bộ rã cả chân. Lâu lâu không đi kiến thức đô thị mất sạch hết cả.\nAh hôm nay tôi làm được 2 việc tốt đấy nhé. Hé hé (điệu cười này em Vân dạy), lúc ngồi ở sân ĐHQG, uống hộp sửa lấy sức đi sang BK thì có 2 bé và một phụ nữ cầm bị cầm gậy chìa ra trước mặt mình, sẵn trong balo có cái lương khô, give them luôn. Và hình như đó là thứ duy nhất họ xin được từ sáng tới giờ, họ ngồi ăn luôn ở ghế đá kế, có vẻ rất ngon lành. Kiểu này mình phải thường xuyên mang lương khô trong balo thôi.:). Việc thứ 2 là gì nhỉ, ah, chỉ đường cho một em đến ĐH Kinh tế, thế thui, quá đơn giản.\nAh, hôm nay còn có 2 niềm vui nữa, một là nhận được mail của chị Ngọc. Hai là trong khi ngồi trong KTX BK đợi thằng Vinh đi học về, nhắn tin với bạn Hương, rất vui và khá là feeling (đố ai bít feeling ở đây nghĩa là gì ?).\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/09/gio-l%E1%BA%A1nh-d%E1%BA%A7u-mua-da-v%E1%BB%81/","summary":"\u003cp\u003emột ngày mệt mỏi và chán nản. Sáng dậy, phân vân mãi không biết đi đâu. Mà cái máy tính rùa bò còn giở chứng, hình như Ram của nó sắp die rùi thì phải. Máy mà hỏng thì đúng là chết thôiiiiiii.\u003cbr\u003e\nNhà bác Quý thì chẳng biết tết Côngô năm nào mới xong, cứ phải ở trong cái cảnh này thì mình phát rồ nên mất. Các bạn có thể tưởng tượng cảnh bạn ở tầng 2, còn ở tầng 1 là một gia đình 3 người, thường xuyên “tranh luận”, đôi khi cả chửi bới (chính xác là bố mẹ mắng con bé tên Vân – sao đi đâu mình cũng gặp người tên Vân thế hử). Rồi thì thỉnh thoảng lại có người lên tầng 2, vì phòng tắm và toilet chỉ có ở tầng 2. Và bạn thì không thể nấu cơm vì bác ấy chiếm mất cái bếp rồi, thâm hụt nghiêm trọng ngân sách vì phải đi ăn quán. Thâm hụt cả về sức khoẻ vì ăn uống tùm lùm không thể tả (tôi thấy mặt tôi gầy sọp đi rùi nè).  Và sáng nay, bác còn đón mẹ bác về nữa chứ, vì em gái bác phản ứng “dữ dội” việc phải nuôi mẹ quá lâu. Giờ mới hiểu cảnh “không thèm nuôi mẹ” ở các đô thị không phải chỉ có trên phim.\u003cbr\u003e\n Sau một hồi lăn tăn suy nghĩ, quyết định đến gặp Lyn để trả sách, nhưng khổ nỗi không nhớ nhà, vào chỗ Trà My định nhờ bạn ấy chỉ thì không thấy chuông, chán chẳng buồn gọi, đành về. Sang BK gặp Vinh thì đi nhầm xe bus và đi bộ rã cả chân. Lâu lâu không đi kiến thức đô thị mất sạch hết cả.\u003cbr\u003e\nAh hôm nay tôi làm được 2 việc tốt đấy nhé. Hé hé (điệu cười này em Vân dạy), lúc ngồi ở sân ĐHQG, uống hộp sửa lấy sức đi sang BK thì có 2 bé và một phụ nữ cầm bị cầm gậy chìa ra trước mặt mình, sẵn trong balo có cái lương khô, give them luôn. Và hình như đó là thứ duy nhất họ xin được từ sáng tới giờ, họ ngồi ăn luôn ở ghế đá kế, có vẻ rất ngon lành. Kiểu này mình phải thường xuyên mang lương khô trong balo thôi.:). Việc thứ 2 là gì nhỉ, ah, chỉ đường cho một em đến ĐH Kinh tế, thế thui, quá đơn giản.\u003cbr\u003e\nAh, hôm nay còn có 2 niềm vui nữa, một là nhận được mail của chị Ngọc. Hai là trong khi ngồi trong KTX BK đợi thằng Vinh đi học về, nhắn tin với bạn Hương, rất vui và khá là feeling (đố ai bít feeling ở đây nghĩa là gì ?).\u003c/p\u003e","title":"Gió lạnh đầu mùa đã về"},{"content":"Hôm qua hì hục tới 12 rưỡi thì xong được cái theme khá ưng ý, làm để chào mừng sinh nhật vợ, hehe. Lâu lắm rồi mới làm được cái gì đó có ích, cảm giác sung sướng phết. Không biết vợ sẽ nhận xét gì về cái theme này nhỉ ? Hì. Nói chung nó vẫn chưa hoàn hảo lắm, nhưng tạm thế đã, sẽ đưa ra phiên bản full (hay là bản patch) sau vài hôm nữa 😀\nMà hôm qua tình cờ mình lại lấy được bài Giấc mơ trưa, Thùy Chi hát quá tuyệt, và bài hát cũng quá tuyệt. Nghe phê không thể tả. Các bạn nghe thử đi, sẽ thấy êm dịu lạ lùng ^_^.\nCuối cùng, sau bao lời nhắn thì thằng Trung đã về, và có một bất ngờ là có cả đồng chí Việt Anh đến, chúng nó phá chứ không thì mình làm xong cái theme trước 12 chứ đâu có phải 12 rưỡi mới xong. Trong suốt thời gian edit, design trong photoshop, mình lại thấy cảm giác pro của ngày xưa :)), và vừa làm vừa liên tục nghĩ tới vợ, rất muốn nhắn tin xem vợ đã ngủ chưa, tự hỏi vợ đang làm gì ? Chắc vẫn chưa ngủ, đang lọ mọ trên mạng thôi. Cũng vui thật, nhắn tin nhắc vợ đi ngủ sớm thì được biết vợ đã nghỉ 3 tiết buổi chiều để ngủ bù :)). Vợ ơi vợ vẫn như ngày xưa nhỉ ;).\nLại nói về chú Việt Anh, chú ta có vẻ khá bức xúc vì “bạn bè đến chơi mà cười cũng không cười một tiếng nào”, hehe, căn bản mình hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của hắn trong tình trạng “bối rối” của nơi mình đang ở. Hơn nữa mình đang tập trung cao độ vào việc chỉnh sửa và thiết kế cái theme nên chẳng thèm chú ý, may ra lúc đó có Vân tới thì hi vọng sẽ khác :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/08/edit-and-design-theme/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua hì hục tới 12 rưỡi thì xong được cái theme khá ưng ý, làm để chào mừng sinh nhật vợ, hehe. Lâu lắm rồi mới làm được cái gì đó có ích, cảm giác sung sướng phết. Không biết vợ sẽ nhận xét gì về cái theme này nhỉ ? Hì. Nói chung nó vẫn chưa hoàn hảo lắm, nhưng tạm thế đã, sẽ đưa ra phiên bản full (hay là bản patch) sau vài hôm nữa 😀\u003cbr\u003e\nMà hôm qua tình cờ mình lại lấy được bài Giấc mơ trưa, Thùy Chi hát quá tuyệt, và bài hát cũng quá tuyệt. Nghe phê không thể tả. Các bạn nghe thử đi, sẽ thấy êm dịu lạ lùng ^_^.\u003cbr\u003e\nCuối cùng, sau bao lời nhắn thì thằng Trung đã về, và có một bất ngờ là có cả đồng chí Việt Anh đến, chúng nó phá chứ không thì mình làm xong cái theme trước 12 chứ đâu có phải 12 rưỡi mới xong. Trong suốt thời gian edit, design trong photoshop, mình lại thấy cảm giác pro của ngày xưa :)), và vừa làm vừa liên tục nghĩ tới vợ, rất muốn nhắn tin xem vợ đã ngủ chưa, tự hỏi vợ đang làm gì ? Chắc vẫn chưa ngủ, đang lọ mọ trên mạng thôi. Cũng vui thật, nhắn tin nhắc vợ đi ngủ sớm thì được biết vợ đã nghỉ 3 tiết buổi chiều để ngủ bù :)). Vợ ơi vợ vẫn như ngày xưa nhỉ ;).\u003cbr\u003e\nLại nói về chú Việt Anh, chú ta có vẻ khá bức xúc vì “bạn bè đến chơi mà cười cũng không cười một tiếng nào”, hehe, căn bản mình hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của hắn trong tình trạng “bối rối” của nơi mình đang ở. Hơn nữa mình đang tập trung cao độ vào việc chỉnh sửa và thiết kế cái theme nên chẳng thèm chú ý, may ra lúc đó có Vân tới thì hi vọng sẽ khác :))\u003c/p\u003e","title":"Edit and Design theme"},{"content":"Lê Quỳnh Mai\nSinh ngày : 13.4.89\nSố nhà 9, ngõ 2a 6 đường Chương Dương, cạnh trường Hồng Quang, khu tập thể giáo viên trường Hồng Quang.\nQua bài giới thiệu của mình trên NTOL, em Mai đề nghị kết nghĩa anh em với mình. Cũng bất ngờ và khá vui. Chuyên văn của chuyên Nguyễn Trãi. Cứ thử xem.\nChiều nay đá bóng với bọn ở lớp, lâu lắm rồi mới đi đá bóng, mất 10k mua bóng, nhưng chẳng vui lắm vì chờ đợi quá nhiều, chán\nBình luận (1) Kiwi4ever — 2006-09-09 09:07\nhe he . Chúc mừng chú 🙂\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/08/em-gai-k%E1%BA%BFt-nghia/","summary":"\u003cp\u003eLê Quỳnh Mai\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSinh ngày :  13.4.89\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSố nhà 9, ngõ 2a 6 đường Chương Dương, cạnh trường Hồng Quang, khu tập thể giáo viên trường Hồng Quang.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eQua bài giới thiệu của mình trên NTOL, em Mai đề nghị kết nghĩa anh em với mình. Cũng bất ngờ và khá vui. Chuyên văn của chuyên Nguyễn Trãi. Cứ thử xem.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eChiều nay đá bóng với bọn ở lớp, lâu lắm rồi mới đi đá bóng, mất 10k mua bóng, nhưng chẳng vui lắm vì chờ đợi quá nhiều, chán\u003c/p\u003e","title":"em gái kết nghĩa"},{"content":"Lâu lắm rồi mới lại gặp vợ, nói chuyện với vợ thật vui và thoải mái. Tại sao lại thế nhỉ ? Hehe, có thói hỏi tại sao, cái gì cũng hỏi tại sao, tự nhiên lại thấy mình giống bọn trẻ con mẫu giáo quá. Vợ đúng là vợ, lúc nào cũng tốt bụng và tuyệt vời, thế mới hiểu người lớn, dù thỉnh thoảng ăn phở nhưng vẫn cần có cơm 🙂\nChiều tối qua, xem điểm xong chán quá, định về ngủ một giấc cho quên hết sự đời. Nhưng rồi lại sang siêu thị Marko, mua mấy thứ, rồi sang vườn hoa Thủy Lợi ngồi một mình. Chưa bao giờ mình vào đó, vì có cảm giác như trong đó có nhiều bọn “nghiện”, nhưng hôm nay thì nghiện hay không thì cũng kệ cha chúng bay. Ngồi đó một mình nhìn dòng người vùn vụt, hối hả, kể ra cũng có một cảm giác rất lạ. Suy nghĩ về bạn bè, về bản thân. Về thất bại lớn nhất từ trước tới nay…\nChiều tối nay Thành bay rồi, muốn ra Nội Bài tiễn nó chút, nhưng lại ngại ngồi xe bus quá. Chẳng biết thế nào nữa, thôi cố đi vậy, dù sao mình cũng chưa ra đó bao giờ. Mình rất quý thằng em họ này.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/07/chia-%E1%BB%95-dia-cho-v%E1%BB%A3/","summary":"\u003cp\u003eLâu lắm rồi mới lại gặp vợ, nói chuyện với vợ thật vui và thoải mái. Tại sao lại thế nhỉ ? Hehe, có thói hỏi tại sao, cái gì cũng hỏi tại sao, tự nhiên lại thấy mình giống bọn trẻ con mẫu giáo quá. Vợ đúng là vợ, lúc nào cũng tốt bụng và tuyệt vời, thế mới hiểu người lớn, dù thỉnh thoảng ăn phở nhưng vẫn cần có cơm 🙂\u003c/p\u003e","title":"Chia ổ đĩa cho vợ"},{"content":"“Mọi vĩ nhân đều có một quá khứ, mọi tội đồ đều có một tương lai” – đó là một câu nói mình rất thích, vì nó có ý nghĩa an ủi động viên rất tốt. Và lúc này, có lẽ là lúc mình rất cần tự nhủ liên tục câu nói đó. 2 môn thi lại, kết quả không khác gì thi đi, vẫn điểm y như thế, có phải do đề khó đâu, cũng có phải do không học đâu, ấy thế mà vào phòng thi vẫn chẳng làm được cái gì cho ra hồn. Tại sao thế ? Đi thi bao nhiêu lần rồi mà bản lĩnh thi cử vẫn kém thế ư ? Những bài tập mà đáng ra phải làm ngon thì lại làm một cách lúng túng để rồi sai, và giờ thì học lại… Chán\nTrưa nay vào chỗ chị Thuỳ, nói chuyện với Hương cũng vui. Hí hửng (lúc đó chưa biết kết quả thi lại) tưởng được nhận thư, hoá ra mới viết nháp 🙁\nSai mai không biết có đến chỗ vợ được không, vì đột ngột lại có tin báo phải đến trường họp lớp, bầu ban cán sự vào sáng mai.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/09/06/entry-for-september-06-2006/","summary":"\u003cp\u003e“Mọi vĩ nhân đều có một quá khứ, mọi tội đồ đều có một tương lai” – đó là một câu nói mình rất thích, vì nó có ý nghĩa an ủi động viên rất tốt. Và lúc này, có lẽ là lúc mình rất cần tự nhủ liên tục câu nói đó. 2 môn thi lại, kết quả không khác gì thi đi, vẫn điểm y như thế, có phải do đề khó đâu, cũng có phải do không học đâu, ấy thế mà vào phòng thi vẫn chẳng làm được cái gì cho ra hồn. Tại sao thế ? Đi thi bao nhiêu lần rồi mà bản lĩnh thi cử vẫn kém thế ư ? Những bài tập mà đáng ra phải làm ngon thì lại làm một cách lúng túng để rồi sai, và giờ thì học lại… Chán\u003c/p\u003e","title":"Entry for September 06, 2006"},{"content":"Xem lịch thấy tận 11/9 mới bắt đầu đi học, có tận 2 môn lý, hic, nhưng không sao. Mình sẽ chiến môn này tử tế.\nĐi hiến máu về kể với mẹ, có 250ml thôi mà mẹ cứ rên rỉ xuýt xoa, vừa buồn cười vừa tức. Lần sau đi chẳng kể với mẹ nữa vậy. Bố thì về Hải Dương rùi, thế là không có xe để đi chơi, muốn xuống Hương Canh chơi với Hương, Trang, có lẽ đạp xe cho khỏe chân vậy.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/31/l%E1%BA%A1i-v%E1%BB%81-vinh-yen/","summary":"\u003cp\u003eXem lịch thấy tận 11/9 mới bắt đầu đi học, có tận 2 môn lý, hic, nhưng không sao. Mình sẽ chiến môn này tử tế.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐi hiến máu về kể với mẹ, có 250ml thôi mà mẹ cứ rên rỉ xuýt xoa, vừa buồn cười vừa tức. Lần sau đi chẳng kể với mẹ nữa vậy. Bố thì về Hải Dương rùi, thế là không có xe để đi chơi, muốn xuống Hương Canh chơi với Hương, Trang, có lẽ đạp xe cho khỏe chân vậy.\u003c/p\u003e","title":"Lại về Vĩnh Yên"},{"content":"Báo cáo vấn đề Nguyễn Cẩm Vân, tháng 6/2006\nHoàn cảnh hiện tại.\nTình hình mối quan hệ giữa Phí Hồng Thái (PHT) và Nguyễn Cẩm Vân (NCV) có thể gọi là hết sức căng thẳng. Qua những tin nhắn, phía NCV thể hiện thái độ cực kì lạnh nhạt, khiêu chiến, và tỏ rõ lập trường muốn cắt đứt mối quan hệ ngoại giao từng rất bền chặt, khăng khít. Về phía PHT, không giải thích được nguyên nhân dẫn đến thái độ thù địch của NCV. Tuy nhiên PHT vẫn kiên định lập trường hòa bình, nhân nhượng, và mong muốn bình thường hóa quan hệ hai bên.\nTình hình cụ thể: NCV xưng \u0026ldquo;tôi\u0026rdquo;, không đọc và xé công hàm, dùng những từ ngữ gây tổn hại nghiêm trọng tới tình hữu nghị của hai bên như \u0026ldquo;dở người\u0026rdquo;. Coi hành động trao đổi công hàm, biểu thị sự quan tâm, thăm hỏi của phía PHT là \u0026ldquo;tốn thời gian và tiền bạc\u0026rdquo;, NCV yêu cầu phía PHT chấm dứt mọi liên hệ ngoại giao ở tất cả các cấp. Nguyên nhân vấn đề\nTheo đánh giá sơ bộ, có lẽ mọi mâu thuẫn giữa PHT và NCV phát sinh từ mối quan hệ đồng minh thân thiết giữa PHT và 412. Thực chất PHT và NCV đã bắt đầu có những mâu thuẫn từ thời Lyn. Tuy nhiên do không đánh giá đúng tình hình, không lường hết được sự nghiêm trọng nên PHT đã coi thường những lời cảnh báo NCV đưa ra từ thời đó, PHT đã vấp phải những sai lầm lớn tù hồi Lyn còn đang hoạt động. Một phần nguyên nhân có lẽ cũng là do những lời tuyên bố thiếu suy nghĩ, thiếu thiện chí của PHT đối với đồng minh thân cận của NCV là Nguyễn Hải Vân (cũng phải nói thêm rằng những lời lẽ ấy PHT không cố ý nói ra để xúc phạm NHV). Mục tiêu\nBình thường hóa quan hệ. Thực sự thì phía PHT mong muốn nối lại mối quan hệ hợp tác hữu nghị như trước kia. Tuy nhiên đánh giá dựa trên tình hình căng thẳng hiện nay, thiết lập lại quan hệ ngoại giao cũng là rất khó khăn chứ chưa nói tới việc thúc đẩy phát triển kim ngạch hàng hóa trao đổi. Phương hướng, giải pháp\nChờ đợi thời cơ, khi phía NCV đã thực xong kế hoạch 12 năm, đạt được mục tiêu trở thành thành viên chính thức của HVQHQT.\nKêu gọi sự trợ giúp, ủng hộ của các đồng minh Phạm Vũ Anh Thu, Lưu Minh Huệ, Phùng Thị Nguyệt, Nguyễn Phương Oanh, Trần Phương Nhung…về mặt thông tin, qua đó xác định rõ nguyên nhân và tìm kiếm giải pháp hiệu quả. Bình luận (3) kanishi — 2006-08-29 16:08\nBáo cáo vấn đề Nguyễn Cẩm Vân, tháng 9/20061. Tình hình hiện tại:NCV đã thực hiện thành công kế hoạch 12 năm, chính thức trở thành thành viên của HVQHQT.Nhận được thông tin: NCV đã có đối tác chiến lược: một đồng chí lớp 12 Tin, tên là Tùng. Đó quả là một đòn mạnh giáng vào mong muốn phát triển quan hệ, tuy nhiên nó không ảnh hưởng tới yêu cầu bình thường hóa. Nó cũng thể hiện hệ thống tình báo của PHT hoạt động quá kém hiệu quả. Các điệp viên phần lớn là hai mang và đứng về phía NCV.Thông tin từ LMH cho biết NCV rất khó chịu với việc thường xuyên gửi công hàm của PHT, nhưng từ khi NCV ra tuyên bố Messages, PHT đã ngừng hoàn toàn mọi liên hệ ngoại giao ở mọi cấp, cho tới khi có kết quả về việc NCV gia nhập thành công HVQHQT, PHT mới gửi duy nhất một messages yêu cầu có một cuộc gặp mặt online để giải quyết các vấn đề, nhưng NCV không có phản ứng gì.2. Mục tiêuChưa có mục tiêu rõ ràng.\nsuxu — 2011-01-19 16:01\n=))PHT khổ nhỉmà sao PHT có nhiều blog thế này :|PHT thật pro, time thì nhiều vô đối\nkanishi — 2011-01-20 04:01\nnhiều đầu mà nhiều – hồi xưa đi học có học gì đâu mà chả nhiều time 😛\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/29/bao-cao-van-de-nguyen-cam-van-thang-62006/","summary":"\u003cp\u003eBáo cáo vấn đề Nguyễn Cẩm Vân, tháng 6/2006\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eHoàn cảnh hiện tại.\u003cbr\u003e\nTình hình mối quan hệ giữa Phí Hồng Thái (PHT) và Nguyễn Cẩm Vân (NCV) có thể gọi là hết sức căng thẳng. Qua những tin nhắn, phía NCV thể hiện thái độ cực kì lạnh nhạt, khiêu chiến, và tỏ rõ lập trường muốn cắt đứt mối quan hệ ngoại giao từng rất bền chặt, khăng khít. Về phía PHT, không giải thích được nguyên nhân dẫn đến thái độ thù địch của NCV. Tuy nhiên PHT vẫn kiên định lập trường hòa bình, nhân nhượng, và mong muốn bình thường hóa quan hệ hai bên.\u003cbr\u003e\nTình hình cụ thể: NCV xưng \u0026ldquo;tôi\u0026rdquo;, không đọc và xé công hàm, dùng những từ ngữ gây tổn hại nghiêm trọng tới tình hữu nghị của hai bên như \u0026ldquo;dở người\u0026rdquo;. Coi hành động trao đổi công hàm, biểu thị sự quan tâm, thăm hỏi của phía PHT là \u0026ldquo;tốn thời gian và tiền bạc\u0026rdquo;, NCV yêu cầu phía PHT chấm dứt mọi liên hệ ngoại giao ở tất cả các cấp.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eNguyên nhân vấn đề\u003cbr\u003e\nTheo đánh giá sơ bộ, có lẽ mọi mâu thuẫn giữa PHT và NCV phát sinh từ mối quan hệ đồng minh thân thiết giữa PHT và 412. Thực chất PHT và NCV đã bắt đầu có những mâu thuẫn từ thời Lyn. Tuy nhiên do không đánh giá đúng tình hình, không lường hết được sự nghiêm trọng nên PHT đã coi thường những lời cảnh báo NCV đưa ra từ thời đó, PHT đã vấp phải những sai lầm lớn tù hồi Lyn còn đang hoạt động. Một phần nguyên nhân có lẽ cũng là do những lời tuyên bố thiếu suy nghĩ, thiếu thiện chí của PHT đối với đồng minh thân cận của NCV là Nguyễn Hải Vân (cũng phải nói thêm rằng những lời lẽ ấy PHT không cố ý nói ra để xúc phạm NHV).\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003eMục tiêu\u003cbr\u003e\nBình thường hóa quan hệ. Thực sự thì phía PHT mong muốn nối lại mối quan hệ hợp tác hữu nghị như trước kia. Tuy nhiên đánh giá dựa trên tình hình căng thẳng hiện nay, thiết lập lại quan hệ ngoại giao cũng là rất khó khăn chứ chưa nói tới việc thúc đẩy phát triển kim ngạch hàng hóa trao đổi.\u003c/li\u003e\n\u003cli\u003ePhương hướng, giải pháp\u003cbr\u003e\nChờ đợi thời cơ, khi phía NCV đã thực xong kế hoạch 12 năm, đạt được mục tiêu trở thành thành viên chính thức của HVQHQT.\u003cbr\u003e\nKêu gọi sự trợ giúp, ủng hộ của các đồng minh Phạm Vũ Anh Thu, Lưu Minh Huệ, Phùng Thị Nguyệt, Nguyễn Phương Oanh, Trần Phương Nhung…về mặt thông tin, qua đó xác định rõ nguyên nhân và tìm kiếm giải pháp hiệu quả.\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-3\"\u003eBình luận (3)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003ekanishi\u003c/strong\u003e — \u003cem\u003e2006-08-29 16:08\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Báo cáo vấn đề Nguyễn Cẩm Vân, tháng 6/2006"},{"content":"SGK ngữ văn lớp 10\nBáo chí từng ẫm ĩ việc SGK Văn yêu cầu giáo viên chú ý dạy học sinh rằng: \u0026ldquo;Nguyễn Trãi là người bảo vệ môi trường\u0026rdquo; (Tuoitre, Vietnamnet…). Nay đọc SGK ngữ văn lớp 10 của em gái, tôi lại thấy đôi điều \u0026ldquo;tức mắt\u0026rdquo;.\nCái đầu tiên, đó là mục lục (tôi hay xem từ cuối sách), các bài văn, bài thơ chữ Hán, người soạn đặt giải nghĩa đầu đề làm đầu đề chính còn đầu đề nguyên bản lại được cho vào trong ngoặc đơn. Có phải một chuyện ngược đời, trái bình thường không ? Khổ cho cái thói cứ thích khác người. Tôi chỉ biết \u0026ldquo;Báo kính cảnh giới\u0026rdquo; của Nguyễn Trãi chứ có bao giờ biết Nguyễn Trãi có bài \u0026ldquo;Cảnh ngày hè\u0026rdquo; đâu ? Tôi yêu cầu giữ nguyên đầu đề tiếng Hán, còn giải nghĩa thì cho trong ngoặc đơn, việc của người soạn SGK là \u0026ldquo;biên soạn\u0026rdquo; chứ không phải là \u0026ldquo;phóng tác\u0026rdquo;.\nThứ hai là việc thay đổi một phần kết thúc của truyện \u0026ldquo;Tấm Cám\u0026rdquo; (truyện này ngày xưa tôi đọc trong Truyện đọc lớp 3 vậy mà bây giờ lại có trong Ngữ văn lớp 10?). Tôi chưa bao giờ được nghe một dị bản nào có nói việc \u0026ldquo;Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết. Mụ dì ghẻ thấy vậy cũng lăn đùng ra chết.\u0026rdquo; Sách chú giải là \u0026ldquo;Theo Nguyễn Đổng Chi, Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, tập 4. NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1975\u0026rdquo; tôi sẽ cố gắng tra cứu xem. Nhưng nói chung kết thúc này không hợp lý với điều bấy lâu chúng ta vẫn đọc về Tấm Cám.\nThứ ba, trong các phần \u0026ldquo;Hướng dẫn học bài\u0026rdquo;, luôn có kiểu hỏi \u0026ldquo;Anh (chị) suy nghĩ như thế nào…\u0026rdquo;, \u0026ldquo;Anh (chị) đánh giá như thế nào…\u0026rdquo; Tại sao \u0026ldquo;chị\u0026rdquo; lại để trong ngoặc đơn ? Phải chăng \u0026ldquo;anh\u0026rdquo; là chính còn \u0026ldquo;chị\u0026rdquo; là phụ? Tuyên truyền nam nữ bình đẳng sao trong cái nhỏ nhất này cũng bất bình đẳng? Tôi yêu cầu bỏ ngoặc đơn, dùng dấu phẩy ngăn cách theo phép liệt kê. Hơn nữa, tại sao lại gọi học sinh là \u0026ldquo;anh, chị\u0026rdquo;? Tôi phản đối cách gọi \u0026ldquo;quan cách\u0026rdquo; này, đúng là trong giao tiếp cách này thể hiện sự lịch sự, tôn trọng, nhưng nếu dùng \u0026ldquo;em\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;bạn\u0026rdquo; tôi cho rằng thân thiện hơn.\nĐó là đôi điều bức xúc, không hài lòng của tôi về cuốn SGK Ngữ văn lớp 10 tập một. Bao nhiêu tiền của để \u0026ldquo;cải cách\u0026rdquo; SGK, vậy mà khi đem ra \u0026ldquo;trình làng\u0026rdquo; thì vẫn thấy cả đống sạn?\nBình luận (23) anonymous — 2006-08-31 10:08\nAnonymous writes:http://tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=159195\u0026amp;ChannelID=13Những sai sót “chết người” của sách ngữ văn: Cô Tấm nào đây? Sách Ngữ văn lớp 10 được phát hiện có không ít \u0026ldquo;hạt sạn\u0026rdquo; – Ảnh: Như Hùng TT – Trong chiều hướng đi tìm sự hoàn thiện tương đối của sách Ngữ văn 10, chúng tôi xin cung cấp thêm những sai sót khác của bộ sách này. Mong rằng đây sẽ là cơ sở để Bộ GD-ĐT phải làm một cái gì đó chứ không phải là những lời giải thích hài hước và thiếu trách nhiệm của những người chủ biên (sau phát hiện “Nguyễn Trãi là người bảo vệ môi trường”).Có hai cô Tấm?!Theo chủ trương phân ban, bậc THPT sẽ có hai bộ sách. Một bộ sách sẽ phục vụ chương trình chuẩn (ban khoa học tự nhiên và ban cơ bản), bộ nâng cao (phục vụ ban khoa học xã hội – nhân văn). Tư tưởng chỉ đạo để thực hiện hai bộ sách này là “chương trình nâng cao phải dựa vào chương trình chuẩn”. Nghĩa là giữa chúng – theo qui định của Bộ GD-ĐT – phải “thống nhất về quan điểm xây dựng chương trình, về văn bản và về quan điểm chung nội dung giảng dạy”.Tuy nhiên, quan điểm này đã bị các nhóm chủ biên của hai bộ sách tùy tiện, ngẫu hứng… phá vỡ. Điều này đã gây ra rất nhiều hệ lụy về học thuật, cách đánh giá, phương pháp dạy – học và cả kết quả thi cử.Ở đây chúng tôi xin dẫn một ví dụ trong rất nhiều ví dụ về sự không đồng nhất trên. Trong văn bản đoạn kết truyện Tấm Cám, bộ sách chuẩn, dựa theo Nguyễn Đổng Chi, cho rằng: “Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu giội nước sôi vào hố. Cám chết…”. Ngược lại, ở đoạn kết truyện này, sách nâng cao, dựa theo Chu Xuân Diên, lại cho rằng: “Theo lời chỉ bảo của Tấm, Cám sai đào một hố thật sâu và xuống ngồi dưới, rồi gọi người đem nước sôi giội xuống hố. Cám chết còng queo”.Rõ ràng từ sự không thống nhất văn bản trên, chúng ta sẽ có hai đánh giá khác nhau về tính cách Tấm. Cô Tấm ở sách chuẩn do hoàn toàn chủ động trong việc trả thù Cám nên sẽ khác với cô Tấm ở sách nâng cao (!). Và điều này sẽ tạo ra những nghịch lý rất buồn cười. Trong cùng một thế hệ học sinh, cô Tấm ban khoa học tự nhiên sẽ được người dạy, người học đánh giá là hơi ác – chí ít là qua cách trả thù. Còn cô Tấm ban khoa học xã hội và nhân văn, trái lại, lành hơn. Như vậy, người dạy sẽ biết đâu mà lần khi thực hiện bài dạy, giáo án, đáp án thi cử, kiểm tra, góp ý chuyên môn…Đó là chưa kể nếu người dạy đứng lớp ở cả hai ban thì rõ ràng cô Tấm là cô Tấm nào?Hướng dẫn vô cảm, xơ cứngNgoài ra, xin bàn về hệ thống câu hỏi gợi ý cho học sinh mà sách giáo khoa đã đưa ra. Trước tiên, với người sử dụng sách, hệ thống câu hỏi này chí ít và tối thiểu phải nhắm vào mục đích khơi gợi, truyền cảm cái hay, cái đẹp của văn bản. Ngược lại, một số không ít câu hỏi ở đây lại…vô cảm, xơ cứng dẫn đến những câu trả lời… không biết để làm gì!Ví dụ trong bài Khe chim kêu (Điểu Minh Giản – Vương Duy), người biên soạn hỏi như thế này: “Thử dùng một câu ngắn gọn để tóm tắt bài thơ” (!).Thưa, một bài thơ Đường lung linh, đẹp như thế, ai lại yêu cầu người cảm nhận “tóm tắt bài thơ bằng một câu ngắn gọn”. Và tóm tắt để làm gì? Không thể nghĩ khác đi, với những câu hỏi gợi ý như thế, trách chi học sinh sẽ cho ra đời những suy diễn xơ cứng, thô thiển…Trong khi đó, mô hình bài tập – đáp án trắc nghiệm cũng hết sức rối rắm, tối tăm. Ở đây, chúng tôi xin đưa hai ví dụ. Trong Tài liệu bồi dưỡng giáo viên, khi hướng dẫn mô hình trắc nghiệm để giáo viên tham khảo, sách hỏi: “Truyện An Dương Vương nêu lên bài học gì?A: Tình yêu nam nữ; B: Xây dựng đất nước; C: Bảo vệ đất nước; D: Giáo dục thế hệ trẻ”.Đáp án hướng dẫn là C, tức chủ đề truyện là “bảo vệ đất nước”. Thật ra, dẫu với kiến thức sơ đẳng nhất, ai cũng biết cả bốn dữ liệu trên đều bàng bạc trong văn bản. Hướng dẫn như thế vừa phiến diện, vừa hạ thấp, tước bỏ tư tưởng, tính đa nghĩa của văn chương. Và nếu thực hiện, bài tập ấy không những đã không bổ sung mà còn làm thui chột kiến thức tác phẩm của học sinh.Trắc nghiệm về ca dao, sách lại đưa ra mô hình: “Khi phân tích một bài ca dao, trước hết phải nắm vững điều gì trong những điều sau đây:A: Viết về chủ đề gì; B: Lời của ai nói với ai; C: Sử dụng thể thơ nào; D: Có ngắn gọn không?”.Và đáp án là B. Nghĩa là khi phân tích một bài ca dao phải nắm vững đó là “lời của ai nói với ai” (!). Chưa bàn đến sự tối tăm của đề – đáp án, ai cũng biết có những bài ca dao không phải là “lời của ai nói với ai” mà đơn thuần là tự bộc lộ (số lượng ca dao loại này là chủ yếu). Vậy điều cần “nắm vững” kia liệu có vững chút nào không?Trên đây, trong chiều hướng bổ sung những sai sót… chết người của sách, chúng tôi chỉ đưa ra vài ví dụ. Thật ra, nếu có một sự thẩm định toàn diện, thấu đáo, hệ thống sách Ngữ văn 10 sẽ còn rất nhiều điều đáng nói. Điều muốn bàn thêm là trách nhiệm của những người biên soạn cũng như thẩm định sách giáo khoa và các tài liệu tương đương. Sau khi Tuổi Trẻ nêu ra những sai sót ngớ ngẩn và lệch lạc đến mức khó hiểu trong cuốn Tài liệu hướng dẫn giáo viên môn ngữ văn lớp 10, như “Nguyễn Trãi là nhà bảo vệ môi trường”; trên báo Thể Thao \u0026amp; Văn Hóa ngày 11-8, GS Trần Đình Sử – chủ biên cuốn sách này (và nhiều bộ sách giáo khoa ngữ văn khác) – đã giải thích một cách rất hài hước. Rằng xảy ra tình trạng “Nguyễn Trãi… bảo vệ môi trường” là do bộ chỉ đạo thời gian biên soạn, in ấn quá gấp rút (trong một tuần phải viết xong hai cuốn sách hướng dẫn); do sự trưng cầu ý kiến song song với tài liệu đã in ra; do lỗi in ấn; và đặc biệt là do chủ trương phải dạy lồng ghép vào môn học các chương trình như: bảo vệ môi trường, bình đẳng giới… Cái sai sót đã khó chấp nhận, nhưng thái độ tiếp thu góp ý của những người chủ biên càng không thể chấp nhận.BẠCH LÊ QUANG\nanonymous — 2007-02-28 10:02\nAnonymous writes:đưa ra các câu trắc nghiệm ca dao tuần 9, lớp 10\nking7621129 — 2007-03-29 07:03\ntôicung là một người yêu thich văn học .Hãy làm quen với tôi qua http://my.opera.com/king7621129/\nanonymous — 2007-05-11 00:05\nAnonymous writes:o\nanonymous — 2007-12-13 03:12\nAnonymous writes:\ngiai dum tui de van nay chut\u0026rsquo; di:em hay hoa than vao nhung que diem de ke lai cau chuyen theo dien bien va ket thuc truyen ngan \u0026ldquo;Co be ban diem\u0026rdquo;\nanonymous — 2008-01-28 14:01\n1 hs lop 10 writes:con là hs lớp 10, những gì trên đó điều là những gì con thắc mắc, xin cảm ơn\nanonymous — 2008-11-23 09:11\nAnonymous writes:híc híc minh bị mắt sgk van lop 10…mà cô mình ngày mai kiểm tra bài cảnh ngày hè…lam sao bây giờ??\nanonymous — 2008-11-23 09:11\nAnonymous writes:híc híc minh bị mắt sgk van lop 10…mà cô mình ngày mai kiểm tra bài cảnh ngày hè…lam sao bây giờ??\nanonymous — 2009-08-25 23:08\nAnonymous writes:ban co the giup minh lam bai soan trang sach giao khoa chu bai:hoat dong giao tiep bang ngon ngu\nanonymous — 2009-09-05 15:09\nmamam writes:con hoc lop 7 nen con hok hiu ji hethehe\nanonymous — 2009-09-10 12:09\nlinkhae writes:chep em dag hoc lop 10 gioi the\u0026rsquo;y noi\u0026rsquo; moi\u0026rsquo; de?y\u0026rsquo; trog sgk ca?m on nha'\nanonymous — 2009-11-27 12:11\nAnonymous writes:giup minh giai bai on tap van hoc dan gian viet nam mot chut\nanonymous — 2009-12-21 13:12\nWinny writes:Bạn suy nghĩ thế nào : Tại sao khi Mị Châu biết Trọng Thủy là kẻ phản bội mà lại rắc lông ngỗng cho Trọng Thủy đuổi theo giết cha mình ? Mình từng hỏi cô nhưng câu trả lời thì chỉ là : đó là điều hiển nhiên . Vậy bạn nghĩ sao ?\nanonymous — 2010-01-07 15:01\nAnonymous writes:phan tich, so sanh loi ca cua \u0026lsquo;\u0026lsquo;khach\u0026rsquo;\u0026rsquo; ket thuc bai phu song bach dang voi bai tho song bach dang (bach dang giang) cua Nguyen Suong (ban dich)\nanonymous — 2010-01-27 09:01\nmeomun writes:pa` kon zuj we ta\nanonymous — 2010-04-03 06:04\nkhanh lop10 c writes:dup minh phan tich hinh anh hoi trong co thanh trong van ban hoi tronh co thang cai nao\nanonymous — 2010-08-24 02:08\nmai writes:em cung la 1 hoc sinh lop 10 và phải công nhạn là trong sách có nhưng dieu em hông dong y nhu viec goi anh chi y\nanonymous — 2010-08-25 16:08\nAnonymous writes:that met vs non ngu van 10\nanonymous — 2010-08-26 02:08\nAnonymous writes:mong se giai truc tiep bai hoc\nanonymous — 2010-09-08 12:09\nAnonymous writes:tuj bj djen nen tuj hok bjk gjaj hjhj\nanonymous — 2010-10-03 13:10\nAnonymous writes:nhu cai lon\nanonymous — 2010-11-03 05:11\ncuc\u0026rsquo; writes:nhu shit\nanonymous — 2011-01-18 12:01\nAnonymous writes:bạn nên góp ý chứ koh nên bức xúc như zậz…!?ý đầu tiên của bạn thì tớ đồng ý…cÒn cái thứ 2 thì trOng văn hỌc VN có nhiều dị bản khác nhau,bỞi vì đối với nhân dân lúc đóa cách xử lí như vậy là chưa thỏa đáng,họ cảm thấy chưa công bằng,lúc chúng tớ học bài này khi nghe cái kết cuộc Cám bị dội nước sÔi cũng thấy dã man rợ lém chứ…..cũng có nhiều thắc mắc….tấm hiền như vậy tại sao lại trả thù zà lại có cách trả thù dã man như thế..nhưng cÔ lai chO 1 câu gthích thỏa đáng nên koh cảm thấy bất bình nữa.còn ý thứ 2 anh(chị) nghĩ lak` a hoặc chị chứ koh sâu xa như bạn nói\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/29/sgk-ngu-van-lop-10/","summary":"\u003cp\u003eSGK ngữ văn lớp 10\u003cbr\u003e\nBáo chí từng ẫm ĩ việc SGK Văn yêu cầu giáo viên chú ý dạy học sinh rằng: \u0026ldquo;Nguyễn Trãi là người bảo vệ môi trường\u0026rdquo; (Tuoitre, Vietnamnet…). Nay đọc SGK ngữ văn lớp 10 của em gái, tôi lại thấy đôi điều \u0026ldquo;tức mắt\u0026rdquo;.\u003cbr\u003e\nCái đầu tiên, đó là mục lục (tôi hay xem từ cuối sách), các bài văn, bài thơ chữ Hán, người soạn đặt giải nghĩa đầu đề làm đầu đề chính còn đầu đề nguyên bản lại được cho vào trong ngoặc đơn. Có phải một chuyện ngược đời, trái bình thường không ? Khổ cho cái thói cứ thích khác người. Tôi chỉ biết \u0026ldquo;Báo kính cảnh giới\u0026rdquo; của Nguyễn Trãi chứ có bao giờ biết Nguyễn Trãi có bài \u0026ldquo;Cảnh ngày hè\u0026rdquo; đâu ? Tôi yêu cầu giữ nguyên đầu đề tiếng Hán, còn giải nghĩa thì cho trong ngoặc đơn, việc của người soạn SGK là \u0026ldquo;biên soạn\u0026rdquo; chứ không phải là \u0026ldquo;phóng tác\u0026rdquo;.\u003cbr\u003e\nThứ hai là việc thay đổi một phần kết thúc của truyện \u0026ldquo;Tấm Cám\u0026rdquo; (truyện này ngày xưa tôi đọc trong Truyện đọc lớp 3 vậy mà bây giờ lại có trong Ngữ văn lớp 10?). Tôi chưa bao giờ được nghe một dị bản nào có nói việc \u0026ldquo;Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi sai quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết. Mụ dì ghẻ thấy vậy cũng lăn đùng ra chết.\u0026rdquo; Sách chú giải là \u0026ldquo;Theo Nguyễn Đổng Chi, Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, tập 4. NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1975\u0026rdquo; tôi sẽ cố gắng tra cứu xem. Nhưng nói chung kết thúc này không hợp lý với điều bấy lâu chúng ta vẫn đọc về Tấm Cám.\u003cbr\u003e\nThứ ba, trong các phần \u0026ldquo;Hướng dẫn học bài\u0026rdquo;, luôn có kiểu hỏi \u0026ldquo;Anh (chị) suy nghĩ như thế nào…\u0026rdquo;, \u0026ldquo;Anh (chị) đánh giá như thế nào…\u0026rdquo; Tại sao \u0026ldquo;chị\u0026rdquo; lại để trong ngoặc đơn ? Phải chăng \u0026ldquo;anh\u0026rdquo; là chính còn \u0026ldquo;chị\u0026rdquo; là phụ? Tuyên truyền nam nữ bình đẳng sao trong cái nhỏ nhất này cũng bất bình đẳng? Tôi yêu cầu bỏ ngoặc đơn, dùng dấu phẩy ngăn cách theo phép liệt kê. Hơn nữa, tại sao lại gọi học sinh là \u0026ldquo;anh, chị\u0026rdquo;? Tôi phản đối cách gọi \u0026ldquo;quan cách\u0026rdquo; này, đúng là trong giao tiếp cách này thể hiện sự lịch sự, tôn trọng, nhưng nếu dùng \u0026ldquo;em\u0026rdquo; hay \u0026ldquo;bạn\u0026rdquo; tôi cho rằng thân thiện hơn.\u003cbr\u003e\nĐó là đôi điều bức xúc, không hài lòng của tôi về cuốn SGK Ngữ văn lớp 10 tập một. Bao nhiêu tiền của để \u0026ldquo;cải cách\u0026rdquo; SGK, vậy mà khi đem ra \u0026ldquo;trình làng\u0026rdquo; thì vẫn thấy cả đống sạn?\u003c/p\u003e","title":"SGK ngữ văn lớp 10"},{"content":"Lâu rùi mới được gặp chị Thùy. Chị ấy có vẻ xinh hơn, vẫn nhí nhảnh như mọi ngày. Nói chuyện với chị Thùy thích thật. Nhưng có một thắc mắc (do chị Thùy nói): “Tại sao Hương có vẻ tránh mặt, ngại gặp mình ?” Có gì đâu nhỉ ? Hay tại mình toàn đến chơi với chị Thùy mà không đến chơi với Hương ? Hìhì, thực ra đó chỉ là cái tiếng thôi mà, đến thăm ai mà chả là phòng 1005A, đến thăm ai mà chẳng “không bao giờ có quà” 😀\nMình rất có thiện cảm với bạn Hương. Cố gắng hôm nào sắp xếp đi chơi một buổi để nói chuyện.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/29/d%E1%BA%BFn-ch%C6%A1i-ch%E1%BB%97-ch%E1%BB%8B-thuy/","summary":"\u003cp\u003eLâu rùi mới được gặp chị Thùy. Chị ấy có vẻ xinh hơn, vẫn nhí nhảnh như mọi ngày. Nói chuyện với chị Thùy thích thật. Nhưng có một thắc mắc (do chị Thùy nói): “Tại sao Hương có vẻ tránh mặt, ngại gặp mình ?” Có gì đâu nhỉ ? Hay tại mình toàn đến chơi với chị Thùy mà không đến chơi với Hương ? Hìhì, thực ra đó chỉ là cái tiếng thôi mà, đến thăm ai mà chả là phòng 1005A, đến thăm ai mà chẳng “không bao giờ có quà” 😀\u003c/p\u003e","title":"Đến chơi chỗ chị Thùy"},{"content":"29/8/2006\nBuổi trưa rời chỗ chị Thùy, đi xe bus 44 lên Đinh Lễ, nhưng không có bản đồ lại không thèm hỏi ai, thế nên đi bộ gần chết mới tới được Đinh Lễ. Mua được cuốn “Nhân chuyện chị thỏ bông”, hỏi mỏi cả miệng dọc tất cả các hiệu sách ở Đinh Lễ, Nguyễn Xí mà không có cuốn “Ngộ nghĩnh trẻ thơ”, đành vào Tràng Tiền StoreBooks để mua, nó có mới lắm đâu mà các chị ở Tràng Tiền lại bảo nhau “chưa được cập nhật trong máy tính, ghi tiền vào sổ vậy”. Không có ở Đinh Lễ, không có ở trong máy tính của hiệu sách Tràng Tiền thì cứ coi như nó là rất mới đi, hehe, tặng sinh nhật Phương Nhung mà. (Cảm nhận khi vào hiệu sách Tràng Tiền: to rộng, thoải mái, sách nhiều khủng luôn, nhưng mình vẫn thấy ghét, ghét cái thái độ của nhân viên bán hàng, bán sách xong phải cảm ơn “Cảm ơn quý khách, lần sau lại ghé nha” chứ, còn các “cô mậu dịch viên” ở đây thì khinh khách hàng như mẻ.)\nĐi bộ mãi thì cũng tới chỗ Nhung, vừa đúng lúc chúng nó xuống cầu thang để sang Bách Khoa hiến máu, mình mà chậm chân một chút là lại mang ngay cái tiếng “đào ngũ” cho mà xem, hehe. Mình làm xong giấy tờ đầu tiên, vào cân: 54kg, huyết áp thì hơi cao nên không được lấy máu ngay, hehe, huyết áp cao phần vì cũng hơi hồi hộp, nhưng lý do chính: đơn giản vì tui có ăn trưa gì đâu, đi bộ thì mấy cây số, rùi lại phải đạp xe đèo bà Hưng ương. Nghĩ một lúc, đo lại huyết áp rùi nằm lên ghế, hehe, công nhận cái kim lấy máu cũng hơi to, nhưng mà mình ngạc nhiên vì “to thế mà chẳng đau gì”, lên gân một tẹo là xong 250ml. Ra ngoài được các bạn tình nguyện viên đội máu chăm sóc, hỏi han, xúc động ghê, các bạn ấy kiên quyết ép ăn hết 1 lát bánh mì và 2 hộp sữa tươi. Có gì đâu, bụng mình to lắm :D. Vui nhất là mọi người hỏi thăm và biết: hôm nay là ngày sinh nhật Phương Nhung, Hoàng, Tiến, Nhung, Thái đi hiến máu theo lời mời của bạn Hưng. Tưởng chỉ hỏi han, trầm trồ chút thôi, ai dè không bít từ đâu xuất hiện một anh dẫn đầu đội quân (4 người) cầm một bó hoa hồng và một bưu thiếp hùng dũng đi tới. Rồi lại thấy cất lên tiếng hát “Happy birthday to you…Happy birthday to you…” rồi vừa hát vừa trao hoa-thiệp cho Nhung. Vui lắm! Rồi anh Long (anh cầm hoa ấy) còn hát tặng Nhung một bài rất buồn cười, bài “trái tim bên lề” nhưng tất cả từ “em” đều chuyển thành “em em” :)) Thật là vuiiiiiiiiiiiii\nHồi trước mình cứ nghĩ đi hiến máu xong rùi về luôn, có thêm cái giấy chứng nhận thôi, đi rồi mới bít đội tình nguyện quan tâm ghê cơ, nào là hỏi han, tư vấn, bóc bánh, bóc sữa, dán urgo vào vết kim, rồi thì quà. Quà của bọn mình là một bộ ấm chén và 20k. Hì, và nhất là cái bưu thiếp của Nhung: đó là tấm thiệp chúc mừng sinh nhật do Viện trưởng viện huyết học và truyền máu TW kí, sinh nhật mà viện trưởng viện huyết học \u0026amp; truyền máu TW gửi thiệp chúc mừng thì oách quá còn gì bà con nhỉ 😀\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/29/chich-mau-tinh-nguy%E1%BB%87n/","summary":"\u003cp\u003e29/8/2006\u003cbr\u003e\nBuổi trưa rời chỗ chị Thùy, đi xe bus 44 lên Đinh Lễ, nhưng không có bản đồ lại không thèm hỏi ai, thế nên đi bộ gần chết mới tới được Đinh Lễ. Mua được cuốn “Nhân chuyện chị thỏ bông”, hỏi mỏi cả miệng dọc tất cả các hiệu sách ở Đinh Lễ, Nguyễn Xí mà không có cuốn “Ngộ nghĩnh trẻ thơ”, đành vào Tràng Tiền StoreBooks để mua, nó có mới lắm đâu mà các chị ở Tràng Tiền lại bảo nhau “chưa được cập nhật trong máy tính, ghi tiền vào sổ vậy”. Không có ở Đinh Lễ, không có ở trong máy tính của hiệu sách Tràng Tiền thì cứ coi như nó là rất mới đi, hehe, tặng sinh nhật Phương Nhung mà. (Cảm nhận khi vào hiệu sách Tràng Tiền: to rộng, thoải mái, sách nhiều khủng luôn, nhưng mình vẫn thấy ghét, ghét cái thái độ của nhân viên bán hàng, bán sách xong phải cảm ơn “Cảm ơn quý khách, lần sau lại ghé nha” chứ, còn các “cô mậu dịch viên” ở đây thì khinh khách hàng như mẻ.)\u003cbr\u003e\nĐi bộ mãi thì cũng tới chỗ Nhung, vừa đúng lúc chúng nó xuống cầu thang để sang Bách Khoa hiến máu, mình mà chậm chân một chút là lại mang ngay cái tiếng “đào ngũ” cho mà xem, hehe. Mình làm xong giấy tờ đầu tiên, vào cân: 54kg, huyết áp thì hơi cao nên không được lấy máu ngay, hehe, huyết áp cao phần vì cũng hơi hồi hộp, nhưng lý do chính: đơn giản vì tui có ăn trưa gì đâu, đi bộ thì mấy cây số, rùi lại phải đạp xe đèo bà Hưng ương. Nghĩ một lúc, đo lại huyết áp rùi nằm lên ghế, hehe, công nhận cái kim lấy máu cũng hơi to, nhưng mà mình ngạc nhiên vì “to thế mà chẳng đau gì”, lên gân một tẹo là xong 250ml. Ra ngoài được các bạn tình nguyện viên đội máu chăm sóc, hỏi han, xúc động ghê, các bạn ấy kiên quyết ép ăn hết 1 lát bánh mì và 2 hộp sữa tươi. Có gì đâu, bụng mình to lắm :D. Vui nhất là mọi người hỏi thăm và biết: hôm nay là ngày sinh nhật Phương Nhung, Hoàng, Tiến, Nhung, Thái đi hiến máu theo lời mời của bạn Hưng. Tưởng chỉ hỏi han, trầm trồ chút thôi, ai dè không bít từ đâu xuất hiện một anh dẫn đầu đội quân (4 người) cầm một bó hoa hồng và một bưu thiếp hùng dũng đi tới. Rồi lại thấy cất lên tiếng hát “Happy birthday to you…Happy birthday to you…” rồi vừa hát vừa trao hoa-thiệp cho Nhung. Vui lắm! Rồi anh Long (anh cầm hoa ấy) còn hát tặng Nhung một bài rất buồn cười, bài “trái tim bên lề” nhưng tất cả từ “em” đều chuyển thành “em em” :)) Thật là vuiiiiiiiiiiiii\u003cbr\u003e\nHồi trước mình cứ nghĩ đi hiến máu xong rùi về luôn, có thêm cái giấy chứng nhận thôi, đi rồi mới bít đội tình nguyện quan tâm ghê cơ, nào là hỏi han, tư vấn, bóc bánh, bóc sữa, dán urgo vào vết kim, rồi thì quà. Quà của bọn mình là một bộ ấm chén và 20k. Hì, và nhất là cái bưu thiếp của Nhung: đó là tấm thiệp chúc mừng sinh nhật do Viện trưởng viện huyết học và truyền máu TW kí, sinh nhật mà viện trưởng viện huyết học \u0026amp; truyền máu TW gửi thiệp chúc mừng thì oách quá còn gì bà con nhỉ 😀\u003c/p\u003e","title":"Chích máu tình nguyện"},{"content":"Theo lịch thì cứ 2 ngày online một lần, vì nhà xa và vì dạo này hết tiền rồi. Sáng nay 8h30 mới dậy, ăn sáng xong quét nhà 😉 rùi mang xe đạp ra quán net. Giữa đường lại gặp em Vân – em ấy đi xe máy, mặt cắm về phía trước :D, ngược chiều, thế mà mình vẫn nhìn thấy và nhận ra, quái nhỉ ? Biển số hình như là 88, chắc papa tặng con gái nhân dịp đỗ đại học.\nỞ nhà mãi phát ngán rồi, cố một hai hôm nữa rồi xuống HN thôi. Ở nhà hôm nào cũng ngủ từ 11h, sáng nào dậy cũng lóc cóc ra ngoài phòng khách xem đồng hồ – hai cái đồng hồ trong phòng tôi bị hỏng hết rùi. Và điều kì lạ là 4 hôm liền, hôm nào cũng thấy đồng hồ chỉ đúng 9h sáng, hic, may có hôm nay là 8h30 đấy bà con ạ.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/26/l%E1%BA%A1i-g%E1%BA%B7p-em-van/","summary":"\u003cp\u003eTheo lịch thì cứ 2 ngày online một lần, vì nhà xa và vì dạo này hết tiền rồi. Sáng nay 8h30 mới dậy, ăn sáng xong quét nhà 😉 rùi mang xe đạp ra quán net. Giữa đường lại gặp em Vân – em ấy đi xe máy, mặt cắm về phía trước :D, ngược chiều, thế mà mình vẫn nhìn thấy và nhận ra, quái nhỉ ? Biển số hình như là 88, chắc papa tặng con gái nhân dịp đỗ đại học.\u003c/p\u003e","title":"Lại gặp em Vân"},{"content":"Đúng là oan gia ngõ hẹp. Lang thang vòng vèo một hồi ở Vĩnh Yên, ghé qua cổng trường chuyên một chút, lúc vòng ra, gặp ngay Vân ngồi sau xe máy của một đồng chí nào đó (không biết là em họ hay là bf của em ấy). Chắc là cũng nhận ra mình (lúc ấy đang ngất ngư đạp xe với cái vẻ phớt đời không thể tả :D), em ấy quay sang phía khác luôn, hehe, chào nhau một câu cũng không có nữa. Mình thì vẫn gữi nguyên vận tốc đạp xe, vẫn giữ nguyên sắc mặt lạnh lùng, nhưng trong bụng thì khá “lùng nhùng” nửa ở nửa về. Em ấy vào trường nhất định sẽ phải ra, chi bằng ta phục kích đợi em ấy ra. Đợi ra để là gì nhỉ ? Để nhìn biển số xe máy về đánh đề chắc, mấy trò cờ bạc đề đóm ta vốn không ham :D. Mà hơn nữa ở lại chờ em ấy quay ra em ấy lại nghĩ mình “quỵ lụy” em ấy, em ấy lại được dịp tinh vi “ta thật là có giá”. Thôi đi về luôn. Ta không cần em đâu em nhé !\nNhưng dù sao việc lởn vởn lằng nhằng mà gặp được em ấy thấy cũng hay hay.\nBình luận (5) hello how do u do — 2006-08-22 10:28\ndạ chào bạn Thái mèo, em nói thạt với pác, pác nhát thế thì k làm đc chuyện gì đâu!!Phải tay iem, iem..đập chit ăn thịt…!pác nghe em..làn sau gặp nó..”phang” lun!!\nhello how do u do — 2006-08-23 02:10\ncó khó gì…đâu tiên là “đập” thằng con trai..cướp xe.Sau đó kéo nó đi đâu đấy..”phang”.Đó “đập” và “phang” là như vạy đó\nBou — 2006-08-23 08:33\ncu the hon xem nao. Phai tay bac thi bac “dap” voi “phang” ra lam sao? Noi the thi den con be em hoc lop MGL cua toi cung noi dc.\nMr Free — 2006-08-24 01:43\nBạn lại xúi tui đi tù rồi bạn ở ngoài ngư ông đắc lợi hả ? Hehe, kế sách “đập và phang” của bác áp dụng cho thời tiền sử thôi, 12 mấy năm tu luyện, mài quần trên ghế, đọc sách thánh hiền toét cả mắt (cận rồi bác ạ) đâu phải để mà “đập – phang”. Yêu cầu có cao kiến hơn 😀\nBou — 2006-08-25 10:14\noh bac cung gioi noi dua! +_+\nHay bac da tung doi xu voi ng iu cua bac va tinh dich nhu the? Ah the thi cai kinh nghiem …suong gio cua bac cung de ne thiet.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/22/oan-gia-ngo-hep/","summary":"\u003cp\u003eĐúng là oan gia ngõ hẹp. Lang thang vòng vèo một hồi ở Vĩnh Yên, ghé qua cổng trường chuyên một chút, lúc vòng ra, gặp ngay Vân ngồi sau xe máy của một đồng chí nào đó (không biết là em họ hay là bf của em ấy). Chắc là cũng nhận ra mình (lúc ấy đang ngất ngư đạp xe với cái vẻ phớt đời không thể tả :D), em ấy quay sang phía khác luôn, hehe, chào nhau một câu cũng không có nữa. Mình thì vẫn gữi nguyên vận tốc đạp xe, vẫn giữ nguyên sắc mặt lạnh lùng, nhưng trong bụng thì khá “lùng nhùng”  nửa ở nửa về. Em ấy vào trường nhất định sẽ phải ra, chi bằng ta phục kích đợi em ấy ra. Đợi ra để là gì nhỉ ? Để nhìn biển số xe máy về đánh đề chắc, mấy trò cờ bạc đề đóm ta vốn không ham :D. Mà hơn nữa ở lại chờ em ấy quay ra em ấy lại nghĩ mình “quỵ lụy” em ấy, em ấy lại được dịp tinh vi “ta thật là có giá”. Thôi đi về luôn. Ta không cần em đâu em nhé !\u003c/p\u003e","title":"Oan gia ngo hep !"},{"content":"phungnguyet_ar (8/21/2006 8:09:53 AM): Hello! Ban co biet rang mot tu “hello” don gian co the tro nen ngot ngao hay ko ?…….gan day, toi nhan duoc mot email gui cho toi tu nguoi ban cua toi……no viet the nay ; tu “HELLO” nghia la: H=How are u ?(ban co khoe ko?), E=Everything all right ? (moi thu deu on chu ?), L=Like to hear from u (tam dich la “thich nghe giong noi cua ban”), L=Love to see u soon (thich duoc mau chong thay ban), O=Obviously , I miss u (va di nhien la toi nho ban….)………….vi vay nen Hello…….. tu luc do no da lam toi mim cuoi moi khi noi “hello” ………cho nen hay gui thongndiep nay cho nhng nguoi ban quan tam va noi “HELO” voi ho!….^_^\nhòn đá có thể làm vỡ 1 cái cốc,1 câu nói đủ để làm tan vỡ trái tim,1 giây đủ để yêu 1 ai đó,và 1 sự hiểu lầm đủ để làm tan vỡ tình bạn,tình bạn là chiếc cầu vồng nối 2 trái tim,7 màu của cầu vồng đại diện cho 7 chữ F R I E N D S, nếu bạn ko gửi cái này cho mọi người trong list,bạn sẽ mất đi người bạn yêu,xin lỗi, tôi ko muốn mất đi người tôi yêu,nếu tôi ko nhận lại đc nó tôi nghĩ bạn ko fải là bạn của tôi,nếu bạn yêu mọi người,hãy copy và gửi cho tất cả bạn thân trong list trong 5’sẽ có điều bất ngờ đến với tình yêu thật sự của bạn\nr_b13_25 (8/21/2006 1:04:31 PM): Tình bạn giữa những người phụ nữ: Cô vợ không về nhà 1 đêm. Sáng hôm sau, cô vợ nói với chồng rằng mình đã qua đêm tại nhà 1 cô bạn gái. Anh chồng check 10 cô bạn gái thân nhất của vợ, nhưng chẳng cô nào biết về chuyện ấy cả. Tình bạn giữa những người đàn ông: Anh chàng không về nhà 1 đêm. Sáng hôm sau, anh ta nói với vợ rằng mình đã qua đêm tại nhà 1 anh bạn. Cô vợ lập tức cầm điện thoại check 10 ông bạn thân của chồng. 8 người trong số đó xác nhận rằng anh ta đã ở đó đêm qua. 2 người còn lại nói rằng anh ta vẫn đang ngủ.\nCả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ : “Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước,rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu”, “em nào đối được câu này thầy cho 10đ”, 1 em đứng lên dõng dạc “thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/22/messeges-offline/","summary":"\u003cp\u003ephungnguyet_ar (8/21/2006 8:09:53 AM): Hello! Ban co biet rang mot tu “hello” don gian co the tro nen ngot ngao hay ko ?…….gan day, toi nhan duoc mot email gui cho toi tu nguoi ban cua toi……no viet the nay ; tu “HELLO” nghia la: H=How are u ?(ban co khoe ko?), E=Everything all right ? (moi thu deu on chu ?), L=Like to hear from u (tam dich la “thich nghe giong noi cua ban”), L=Love to see u soon (thich duoc mau chong thay ban), O=Obviously , I miss u (va di nhien la toi nho ban….)………….vi vay nen Hello…….. tu luc do no da lam toi mim cuoi moi khi noi “hello” ………cho nen hay gui thongndiep nay cho nhng nguoi ban quan tam va noi “HELO” voi ho!….^_^\u003c/p\u003e","title":"Messeges Offline"},{"content":"Khà khà, thậm chí mình còn được so sánh độ đẹp trai với WonBin, Vương Lực Hoành cơ đấy, cũng tự hào phết nhỉ 😀\nNhưng nhất định có một ngày sẽ có người được so sánh là giống tôi. Hehe…\nBình luận (2) Lữ Khách — 2006-08-20 04:52\nCo len cac em!\nhello how do u do — 2006-08-20 11:21\nkhà khà tôi thích cách nói của cậu..giông tôi..luôn tự tin\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/20/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-n%E1%BB%95i-ti%E1%BA%BFng-nao-gi%E1%BB%91ng-toi/","summary":"\u003cp\u003eKhà khà, thậm chí mình còn được so sánh độ đẹp trai với WonBin, Vương Lực Hoành  cơ đấy, cũng tự hào phết nhỉ 😀\u003cbr\u003e\n Nhưng nhất định có một ngày sẽ có người được so sánh là giống tôi. Hehe…\u003c/p\u003e\n\u003chr\u003e\n\u003ch2 id=\"bình-luận-2\"\u003eBình luận (2)\u003c/h2\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-RKcEdhslabOz5Dw2wyScOQ--?cq=1\"\u003eLữ Khách\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-08-20 04:52\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCo len cac em!\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://360.yahoo.com/profile-QaqiAe8icqhty8rAcWsjoujGJt8-?cq=1\"\u003ehello how do u do\u003c/a\u003e — \u003cem\u003e2006-08-20 11:21\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ekhà khà tôi thích cách nói của cậu..giông tôi..luôn tự tin\u003c/p\u003e","title":"Người nổi tiếng nào giống tôi ?"},{"content":"“Sở dĩ Nhật phát triển kinh tế thần tốc và dần dần gỡ bỏ bàn tay chính trị vào Mỹ ở Nhật vì bản thân người Nhật mạnh. They are competent.\nSau WWII dân Nhật đè nén lòng tự hào dân tộc xuống, muợn tay Mỹ để phát triển kinh tế. Dân Nhật kiên quyết không dùng hàng nước ngoài để phát triển kinh tế trong nước. Mỗi người dân Nhật tiết kiệm từng tấc đất, di chuyển bằng phương tiện công cộng để dành xăng để chạy nhà máy. Trung bình mỗi người Nhật làm 60-70 tiếng mỗi tuần.\nKết quả là họ đủ sức đứng thẳng lưng làm đối tác với Mỹ.”\nĐây là một trong những lý do mà Nhật phát triển hơn cực nhiều so với Việt Nam.\nBình luận (4) Bou — 2006-08-23 08:30\nco that ko nhi? Nhung cu cho la nhu the di chang nua thi moi nc cung co 1 con duong di rieng. Ban than ng Viet Nam cung manh lam chu bo (vi du nhu bon minh day ne ^_^), thong minh ko phai noi, can cu cung qua thua, ma nang dong thi mien ban, long tu ton dan toc-tinh than yeu nc co thua ai dau,…the ma tai sao chung ta van ngheo nhei?\nMr Free — 2006-08-24 01:54\nNguoi Vietnam manh lam u ? Day la Lyn nghi the thoi, va chi co mot so it manh me thoi. Hon nua tinh doan ket cua nguoi Vietnam rat kem. So dong nguoi Vietnam chi biet den cai loi truoc mat, chi thu ven cho ban than va gia dinh, hom nao se co han mot Entry noi ve “Noi ho then cua mot nguoi Vietnam”\nBou — 2006-08-25 10:25\nha ha, Kan noi dum noi ho then cho ai? Nhin thien ha ma lam j? Co ai song thay dc cho ng #? Ai ko doan ket thi mac, ai kem manh me thay ke ng ta. Chi can ban than minh ko song ho then la dc. Cai noi buon the he that nhat thech!\n“1 ng dan ong di tren bo bien va thay 1 cau be cu cui xuong nhat cai j do roi nem xuong bien. Ong ta lai gan, hoa ra cau ta nhat nhung con sao bien theo song dat vao bo roi nem chung tro lai voi bien. Ong ta ngac nhien hoi:\n– Chau lam sao co the nem het dc?\nCau be nhat 1 con sao quang di va mim cuoi:\n– Nhung chau co the giup con sao nay.”\nKo nho ro lam, nhung ma the day. Cho doi ai, than tho ma lam j? Cu lam di da…\nMr Free — 2006-08-26 09:31\n“Ai đoàn kết thì mặc, ai kém mạnh mẽ thây kệ người ta. Chỉ cần bản thân mình không sống hổ thẹn là được. Cái nỗi buồn thế hệ thật nhạt thếch”\nỪ thì tất nhiên là phải bắt đầu từ bản thân mình, nhưng nếu tất cả mọi người, lúc nào cũng chỉ chăm chăm lo đến bản thân mình, đến lợi ích của cá nhân mình thôi ư ? Tôi kịch liệt phản đối tư tưởng này. Tại sao lại không nhìn thiên hạ ? Chỉ nhìn bản thân mình và quá khứ của mình để rồi mà tung hô, mà hào sảng ư ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/20/n%C6%B0%E1%BB%9Bc-nh%E1%BA%ADt/","summary":"\u003cp\u003e“Sở dĩ Nhật phát triển kinh tế thần tốc và dần dần gỡ bỏ bàn tay chính trị vào Mỹ ở Nhật vì bản thân người Nhật mạnh. They are competent.\u003cbr\u003e\nSau WWII dân Nhật đè nén lòng tự hào dân tộc xuống, muợn tay Mỹ để phát triển kinh tế. Dân Nhật kiên quyết không dùng hàng nước ngoài để phát triển kinh tế trong nước. Mỗi người dân Nhật tiết kiệm từng tấc đất, di chuyển bằng phương tiện công cộng để dành xăng để chạy nhà máy. Trung bình mỗi người Nhật làm 60-70 tiếng mỗi tuần.\u003c/p\u003e","title":"Nước Nhật"},{"content":"a trip to Singapura- Unforgetable memories\nLần đầu đi ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Chuyến đi tuy ngắn ngủi, chỉ có 4 ngày tất cả những có lẽ sẽ có rất rất nhiều kí niềm không thể quên được:\n-Lần đầu tiên đến 1 đất nước đẹp thật là đẹp, sạch thật là sạch, biết bao nhiêu là cây và hoa và con người thì vô cùng lịch sự, luôn tươi cười niềm nở, thậm chí khi mình vô tình va phải người ta thì người ta cũng sẽ “I’m sorry” nhanh hơn cả mình.\n-1 đất nước với 1 trung tâm mua sắm quá sức rộng rãi, mình đi cả ngày từ sáng đến 12h đêm (Đúng 12h luôn) mà cũng chỉ đi được có độ 4, 5 cái plaza, chỉ như muối bỏ bẻ trong cái đại lộ Ochard đấy. Chưa kể những chỗ khác. Hiz, những lúc thế chỉ mong có thật nhiều tiền và thời gian. Mình ở lì trong đây 2 tháng cũng được mà.\nNhớ khu Clarke Quay nhộn nhịp và hấp dẫn, chẳng hề thác loan như báo chí Việt Nam đưa tin.\n-Nhớ Merlion trắng trắng đẹp đẹp, nhớ cả khu 5 ngón tay.\n-Nhớ đào Sentosa với màn chiếu film 4 chiều hấp dẫn kinh khủng, anh soát về trên cả mức đẹp trai. Chương trình nhạc nước hấp dẫn mà không tài nào quay được hết vì máy hết pin.\n-Lần đầu biết thế nào là lẩu nướng Hàn Quốc (Cứ cái gì dính đến chữ HQ là thích rồi^^)mà món đây cũng ngon nữa. Tất cả các món ăn Sing và Trung Quốc khác nữa, dù ngon hay không ngon ^^\n-Nhớ cả 2 cái khách sạn, 1 cái thì phòng nhỏ như cái hộp diêm, không có cả cửa sổ, 1 cái thì đẹp đẽ hoành tráng, cả 2 cái đều lạnh run người.\n-Nhớ những câu chuyện hấp dẫn mà anh hưóng dẫn vẫn kể, nhớ cả cô hướng dẫn viên người Sing vui tính hoạt bát, vẫn được gọi tắt là Chien, chú lái xe trông rất ngầu, tai xỏ đầy khuyên, rất ra dáng đám anh chị mà dễ thương và thân thiện vô cùng.\n-Nhớ cả cái mùi man mat chẳng biết có phải nước hoa không mà có ở rất nhiều người Sing.\n-Nhớ lần đầu đi Tube, bắt gặp từng tốp học sinh trung học 11 rưỡi đêm mới về nhà, trên người vẫn còn nguyên bộ đồng phúc, lại thoáng nghĩ, mình già rồi T_T\n-Nhớ cả cái sân bay Changgi rộng to chẳng gấp đến 4, 5 lần cái Nội Bài của mình.\nSing ơi! See ấy soon!\nCó lẽ chuyến đi này là chuyến đi xa cuối cùng trong mùa hè năm nay-1 mùa hè bận rộn và được tận hưởng dùng ý nghĩa của nó nhất từ trước đến giờ.\nMonday July 31, 2006 – 12:45am (ICT) Permanent Link | 7 Comments\nFrom congchuabebong’s Blog.\n40 năm trước, Singapore không khác mấy Phú Quốc của Việt Nam, còn bây giờ… Người ta cao bởi vì ta cúi đầu xuống.\nHôm nay đọc tạp chí ThanhNiên trong VDC Tiền phong Tây Sơn, rất ấn tượng với một anh chàng mới 25 tuổi, “bán dạo” nước hoa có giấc mơ tỉ phú. Gọi là bán dạo vì anh ta tự mình làm hết mọi việc, rao hàng trên mạng, tự mình đi đưa hàng. Số lượng nước hoa bán trong 1 tháng gần 200 chai, doanh thu mấy trăm triệu ? Hình như 200, anh ta nói sẽ tiến tới doanh thu 1 tháng là 1 tỉ đồng. Rồi sẽ sang Hồng Kông tham quan học hỏi, lúc nào cũng đinh ninh, tâm niệm trong đầu là đến năm 30 tuổi, sẽ có một LionLinh Tower (anh ta tên là Linh và có công ty nước hoa tên là LionLinh). Với tiểu sử: Sinh ra ở Hải Phòng, năm 1999 thi Ngoại thương, thừa 8 điểm, học một thời gian, thấy rằng cái trường mà anh ta nghe nói “dạy về kinh doanh tốt nhất” không dạy cái anh ta cần mà chỉ dạy cái họ muốn. Vậy là anh ta chán học, anh ta bỏ học ĐH đi kinh doanh luôn, lỗ hơn 100 triệu, từ Hà Thành nhảy vào Sài Thành, lang thang vạ vật và đã lại đang thành công.\nBình luận (2) Kiwi4ever — 2006-08-19 09:33\nNhoc’ di Sing roi` sao ???\nMr Free — 2006-08-19 11:35\nNgốc nghếch không chấp nhận nổi với một đại ca học an ninh: From congchuabebong’s Blog.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/19/entry-for-august-19-2006/","summary":"\u003cp\u003ea trip to Singapura- Unforgetable memories\u003cbr\u003e\n  Lần đầu đi ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Chuyến đi tuy ngắn ngủi, chỉ có 4 ngày tất cả những có lẽ sẽ có rất rất nhiều kí niềm không thể quên được:\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e-Lần đầu tiên đến 1 đất nước đẹp thật là đẹp, sạch thật là sạch, biết bao nhiêu là cây và hoa và con người thì vô cùng lịch sự, luôn tươi cười niềm nở, thậm chí khi mình vô tình va phải người ta thì người ta cũng sẽ “I’m sorry” nhanh hơn cả mình.\u003c/p\u003e","title":"Entry for August 19, 2006"},{"content":"Thứ nhất, về việc thi lại, đề đại số cũng không khó, nhưng mình cứ rối tung cả lên, chẳng bài nào hoàn chỉnh cả, cứ lo lắng hết giờ, bực thật. Bài 3 đáng ra mình phải làm ngon, cuối cùng không ra gì cả. Tức thật. Nhưng vẫn có nhiều khả năng qua hơn vật lý cơ. Tại mình cả.\nTrời lại mưa ầm ĩ giống hôm qua, và nhà bác Quý thì vẫn đập phá giống hôm qua, nhưng hôm nay 9h30 thi nên mình phải ra khỏi nhà lúc trời còn mưa to. Và qua ngày hôm nay, mình đã hiểu thế nào là hệ thống thoát nước của HN, nước ngập khắp nơi, đi vào lớp phải qua một cái sân mà nếu nhìn qua bạn sẽ tưởng đó là một cái ao rộng. Hichic, nước ngập tới đầu gối. Chút nữa thôi thì sẽ tràn cả vào lớp. Ở đó hình như ko có hệ thống thoát nước. Còn ở kí túc ĐHNN-ĐHQG, thì có cống thoát nước, nhưng nước vẫn không thoát được. Tại sao ? Vì có cái gì đó chặn ở cửa cống ? Cái đó là cái gì ? Rác, lá đấy ạ.\nĐể ý một chút trên các bờ tường, cột điện, đường phố, rất phong phú các số ĐT KCBT (khoan cắt bê tông), nhìn thấy xấu hổ và thiếu mĩ quan, thủ đô “xanh sạch đẹp” đấy ư ? Nguyên nhân là do đâu ? Có phải vì ý thức người dân kém ? Không phải đâu ạ, vì họ không có tiền quảng cáo trên ti vi, họ phải kiếm miếng ăn, vì tiền cả thôi. Đấy, đấy là vật chất quyết định ý thức đấy các bác ạ.\nHôm nay đi xe bus, tự nhiên lại nghĩ chuyện em Vân, trước giờ mình cứ cho rằng mình là người có lỗi cả, nhưng hình như không phải thế. Khi kết thúc lớp 12, mình và Vân đã là bạn, bình thường hóa quan hệ, vì vậy việc mình với Nhung trở thành một cặp không phải là việc là thể hiện sự phản bội. Hehe, thế mà trước nay mình vẫn toàn tự dằn vặt mình, ngớ ngẩn. Tuyên bố mới đây: có thể thiếu Vân nhưng không thể thiếu Net…….\nBình luận (1) 360KPOP.COM - Kpop forum for Vietnamese — 2006-08-18 06:51\nở HD mưa cũng chẳng kém trên HN đâu anh 😐 Mưa như xối ấy, đường thì lụt. Khủng khiếp\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/18/thi-l%E1%BA%A1i-da-xong-ng%E1%BA%ADp-l%E1%BB%A5t-t%E1%BA%A1i-ha-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003eThứ nhất, về việc thi lại, đề đại số cũng không khó, nhưng mình cứ rối tung cả lên, chẳng bài nào hoàn chỉnh cả, cứ lo lắng hết giờ, bực thật. Bài 3 đáng ra mình phải làm ngon, cuối cùng không ra gì cả. Tức thật. Nhưng vẫn có nhiều khả năng qua hơn vật lý cơ. Tại mình cả.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eTrời lại mưa ầm ĩ giống hôm qua, và nhà bác Quý thì vẫn đập phá giống hôm qua, nhưng hôm nay 9h30 thi nên mình phải ra khỏi nhà lúc trời còn mưa to. Và qua ngày hôm nay, mình đã hiểu thế nào là hệ thống thoát nước của HN, nước ngập khắp nơi, đi vào lớp phải qua một cái sân mà nếu nhìn qua bạn sẽ tưởng đó là một cái ao rộng. Hichic, nước ngập tới đầu gối. Chút nữa thôi thì sẽ tràn cả vào lớp. Ở đó hình như ko có hệ thống thoát nước. Còn ở kí túc ĐHNN-ĐHQG, thì có cống thoát nước, nhưng nước vẫn không thoát được. Tại sao ? Vì có cái gì đó chặn ở cửa cống ? Cái đó là cái gì ? Rác, lá đấy ạ.\u003c/p\u003e","title":"Thi lại đã xong, ngập lụt tại Hà nội"},{"content":"Trời mưa ầm ĩ cả đêm lẫn sáng, khiến cho tới 9 rưỡi mình mới có thể bắt đầu rời nhà đến thư viện. Thật quá lắm, khó chịu với cảnh ở chung này lắm rồi. Mà mấy ông thợ sửa nhà của bác Quý làm cái gì mà ngay sáng sớm đã đập uỳnh uỳnh, khiến mình khó ngủ quá xá. May mà vẫn nướng được tới 8h.\nĐi xe 44 thì xuống nhầm bến, đã vậy lại còn làm rơi vé xe bus – trong cái vé ấy còn có cả CMND, thẻ SV, thẻ ATM, thẻ thư viện, hoảng quá mình chạy hộc tốc đuổi theo xe 44 – may mà nó sắp tới bến Mỹ Đình, mất toi 2k xe ôm. Và thật may mắn, cái vé vẫn nằm im lặng ở cuối xe, thanks my God ! Nhưng họa vô đơn chí, lúc từ bến xe bus sang đường để vào ĐHQG, trượt chân ngã ở dải phân cách, suýt nữa thì tắm bùn, may mà có võ nên chỉ có 5 anh em về thăm đất nước.\nVậy đó, sáng nay của tôi đó. Sẽ ra sao nếu mình phải học lại lý cơ ? Chả biết nghĩ thế nào về cái đề tài học lại chết tiệt này nữa. Cố gắng cứng rắn và bỏ quên nó thì không sao, cứ nghĩ đến là cảm giác thê thảm, thất vọng ầm ập kéo đến. Vẫn tự nhủ “mọi vĩ nhân đều có một quá khứ, mọi tội đồ đều có một tương lai” kia mà.\nHay suy luận chút nhé, từ trước khi vào ĐH, và ngay cả học kì đầu của ĐH, mọi chuyện đều suôn sẻ, cả tình yêu, học hành. Đến học kì hai, cả tình yêu và sự nghiệp đều xuống dốc không phanh, điều đó chứng tỏ mình phải vừa yêu vừa học ? Hahhahaha !!!!! Ngớ ngẩn thật. Yêu ai và ai yêu ? Học hành thế nào ? Bạn bè thì sao ? Cái việc học lại khiến mình không còn muốn ngẩng mặt lên mà nhìn ai, mà gặp ai nữa. Nhưng có thực sự kinh khủng đến thế không ? Với một số thì không nhưng với mình thì có.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/17/v%E1%BB%ABa-den-v%E1%BB%ABa-may/","summary":"\u003cp\u003eTrời mưa ầm ĩ cả đêm lẫn sáng, khiến cho tới 9 rưỡi mình mới có thể bắt đầu rời nhà đến thư viện. Thật quá lắm, khó chịu với cảnh ở chung này lắm rồi. Mà mấy ông thợ sửa nhà của bác Quý làm cái gì mà ngay sáng sớm đã đập uỳnh uỳnh, khiến mình khó ngủ quá xá. May mà vẫn nướng được tới 8h.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eĐi xe 44 thì xuống nhầm bến, đã vậy lại còn làm rơi vé xe bus – trong cái vé ấy còn có cả CMND, thẻ SV, thẻ ATM, thẻ thư viện, hoảng quá mình chạy hộc tốc đuổi theo xe 44 – may mà nó sắp tới bến Mỹ Đình, mất toi 2k xe ôm. Và thật may mắn, cái vé vẫn nằm im lặng ở cuối xe, thanks my God ! Nhưng họa vô đơn chí, lúc từ bến xe bus sang đường để vào ĐHQG, trượt chân ngã ở dải phân cách, suýt nữa thì tắm bùn, may mà có võ nên chỉ có 5 anh em về thăm đất nước.\u003c/p\u003e","title":"Vừa đen vừa may"},{"content":"thi lý vào một chiều mưa, tiếng mưa thì ồn, thời tiết thì khó chịu. tất nhiên không thể viện lý do thời tiết xấu để bảo rằng mình không làm tốt bài.\n2 lý thuyết, 2 bài tập, giống thi đi. Lý thuyết thì lệch tủ, bài tập thì không khó nhưng lại làm sai. Tôi làm sao lại có thể có những sai sót như vậy chứ ? Vẫn hi vọng là có thể được 5 điểm để qua. Nhưng nếu có thi lại thì Thái ơi đừng thất vọng quá, cứ coi đó là một cơ hội để nếm đủ vị của kiếp sinh viên, 🙁 . Nhất định năm nay mình sẽ học hành thật chăm chỉ, chuyên cần. Luôn ngồi bàn đầu…. Không thể thế này nữa, không bao giờ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/16/v%E1%BB%ABa-thi-l%E1%BA%A1i-ly-c%C6%A1/","summary":"\u003cp\u003ethi lý vào một chiều mưa, tiếng mưa thì ồn, thời tiết thì khó chịu. tất nhiên không thể viện lý do thời tiết xấu để bảo rằng mình không làm tốt bài.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e2 lý thuyết, 2 bài tập, giống thi đi. Lý thuyết thì lệch tủ, bài tập thì không khó nhưng lại làm sai. Tôi làm sao lại có thể có những sai sót như vậy chứ ? Vẫn hi vọng là có thể được 5 điểm để qua. Nhưng nếu có thi lại thì Thái ơi đừng thất vọng quá, cứ coi đó là một cơ hội để nếm đủ vị của kiếp sinh viên, 🙁 . Nhất định năm nay mình sẽ học hành thật chăm chỉ, chuyên cần. Luôn ngồi bàn đầu…. Không thể thế này nữa, không bao giờ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!\u003c/p\u003e","title":"vừa thi lại lý cơ"},{"content":"http://www.xanga.com/memories2002?nextdate=12%2f11%2f2005+18%3a13%3a23.407\u0026amp;di…\nCac ban oi, hay di cham thoi, va that can than. Hoa binh roi ma bao con nguoi van chet moi ngay.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/15/tai-nan-giao-thong/","summary":"\u003cp\u003e\u003ca href=\"http://www.xanga.com/memories2002?nextdate=12%2f11%2f2005+18%3a13%3a23.407\u0026amp;direction=p\"\u003ehttp://www.xanga.com/memories2002?nextdate=12%2f11%2f2005+18%3a13%3a23.407\u0026amp;di…\u003c/a\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCac ban oi,  hay di cham thoi, va that can than. Hoa binh roi ma bao con nguoi van chet moi ngay.\u003c/p\u003e","title":"Tai nan giao thong"},{"content":"Xin mời các bác nghiên cứu về hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Khắp nơi ai cũng ra rả “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” mà thật ra chẳng mấy ai rõ cái hiến pháp nó ra hình thù thế nào (đây là xét đoán chủ quan của tôi theo phương pháp “suy bụng ta ra bụng người”, nhưng tôi nghĩ là đúng). Sau đây xin trích đăng một số phần theo tôi là rất hay ho của hiến pháp, toàn văn mọi người có thể download về đọc, có cả hiến pháp năm 1946 và 1959 để so sánh.\nÐiều 2\nNhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức.\nÐiều 3\nNhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân, nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân; xây dựng đất nước giàu mạnh, thực hiện công bằng xã hội, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện. Tham nhũng là hành động xâm phạm nghiêm trọng lợi ích của Tổ quốc và nhân dân, vậy mà toàn thấy cảnh cáo với kỉ luật, nhẹ hều.\nÐiều 8\nCác cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng.\nHàng ngày chúng ta gặp bao nhiêu người vi hiến (vi phạm hiến pháp) ? Nhiều tới mức coi đó là bình thường và tiến tới “văn hóa phong bì”. Tôi kiên quyết chống lại những kẻ dám vi phạm điều 8 này.\nÐiều 13\nTổ quốc Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm.\nMọi âm mưu và hành động chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa đều bị nghiêm trị theo pháp luật.\nXin hỏi thác Bản Giốc đẹp hùng vĩ có còn của Việt Nam ? Xin thưa trên Wikipedia thì vẫn thuộc chủ quyền Việt Nam, cũng như trên wikimapia thì đảo Hoàng Sa vẫn được ghi là HoangSa Island (Vietnam) nhưng thử hỏi có tour nào đi thăm thác Bản Giốc không há ?\nÐiều 27\nMọi hoạt động kinh tế, xã hội và quản lý Nhà nước phải thực hành chính sách tiết kiệm.\nSinh viên Công nghệ vi hiến rất nhiều, trời sáng trưng mà vẫn bật đèn, ở nhà không dùng mà quạt, đèn vẫn bật và vi hiến, xin nhớ nhé bạn.\nÐiều 53\nCông dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan Nhà nước, biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân. Ðiều 54\nCông dân, không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hoá, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, đủ mười tám tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân theo quy định của pháp luật. Đồng chí Trần Phú là tổng bí thư Đảng năm 26 tuổi, vì vậy bạn hãy cố gắng phấn đấu vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân để tiếng nói có trọng lượng hơn, đóng góp nhiều hơn cho phát triển xã hội. Sinh viên chúng ta ít có tham vọng về chính trị, thật là thiếu sót.\nÐiều 69\nCông dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập\nhội, biểu tình theo quy định của pháp luật. Hiến pháp này thu hẹp quyền của công dân hơn so với hiến pháp 1946, mà khi một thứ bị thu hẹp thì thứ khác phải phình ra.\nÐiều 72\nKhông ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật.\nNgười bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh. Ðiều 73\nCông dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở.\nKhông ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu người đó không đồng ý, trừ trường hợp được pháp luật cho phép.\nThư tín, điện thoại, điện tín của công dân được bảo đảm an toàn và bí mật.\nViệc khám xét chỗ ở, việc bóc mở, kiểm soát, thu giữ thư tín, điện tín của công dân phải do người có thẩm quyền tiến hành theo quy định của pháp luật. Ðiều 74\nCông dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.\nViệc khiếu nại, tố cáo phải được cơ quan Nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định.\nMọi hành vi xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân phải được kịp thời xử lý nghiêm minh. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất và phục hồi danh dự.\nNghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo hoặc lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác. Ðiều 76\nCông dân phải trung thành với Tổ quốc.\nPhản bội Tổ quốc là tội nặng nhất. Nên nhớ Đảng và Tổ quốc không phải là một (ngày cứ nghe “ơn Đảng ơn chính phủ…” khiến tôi cứ tưởng Đảng và NN, Tổ quốc là một, thật là ấu trí, ấu trĩ).\nÐiều 83:\nQuốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của\nnước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.\nQuốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập pháp.\nQuốc hội quyết định những chính sách cơ bản về đối nội và đối ngoại, nhiệm vụ kinh tế – xã hội,\nquốc phòng, an ninh của đất nước, những nguyên tắc chủ yếu về tổ chức và hoạt động của bộ máy\nNhà nước, về quan hệ xã hội và hoạt động của công dân.\nQuốc hội thực hiện quyền giám sát tối cao đối với toàn bộ hoạt động của Nhà nước. Quốc hội là to nhất, phải không các bạn ? Có tổ chức nào có quyền to hơn Quốc hội không ? Trên nguyên tắc là không, nhưng các bạn ạ, cuộc sống có rất nhiều nghịch lý, nhiều khi ta vẫn nghe “thực hiện nghị quyết của Bộ chính trị, Quốc hội quyết định…”\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/10/doc-hien-phap/","summary":"\u003cp\u003eXin mời các bác nghiên cứu về hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Khắp nơi ai cũng ra rả “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật” mà thật ra chẳng mấy ai rõ cái hiến pháp nó ra hình thù thế nào (đây là xét đoán chủ quan của tôi theo phương pháp “suy bụng ta ra bụng người”, nhưng tôi nghĩ là đúng). Sau đây xin trích đăng một số phần theo tôi là rất hay ho của hiến pháp, toàn văn mọi người có thể download về đọc, có cả hiến pháp năm 1946 và 1959 để so sánh.\u003c/p\u003e","title":"Doc hien phap"},{"content":"Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:\n– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.\n– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái thân tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.\n——————-\nCô giáo nói với học sinh:\n– Các em, hôm nay chúng ta học chữ cái “C”.\nVova giơ thẳng tay :\n– Thưa cô em ạ!\nCô giáo:\n– Vova ngồi im đấy! Em còn chưa mời phụ huynh tới gặp tôi vì buổi học hôm trước với chữ cái “B”.\n——————-\nBố Vôva đến đón con ở nhà trẻ, vào phòng thứ nhất có biẻn đề “học sinh ngoan” nhìn quanh không thấy Vôva đâu cả.\nVào phòng thứ 2 “học sinh trung bình” – không thấy Vôva\nVào phòng thứ 3 “học sinh cá biệt” – vẫn không thấy Vôva\nVào phòng thứ 4 “học sinh đặc biệt hư” – cũng không thấy Vôva đâu\nBố Vôva đi đến cuối hành lang, thấy có một phòng nhỏ, biển treo bên ngoài đề “Vôva”.\n————–\nCô giáo dặn học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh hoạ cho buổi học mang tên “Cuộc sống hiện đại”. Hôm sau, trong giờ học cô giáo hỏi xem học sinh mình mang theo vật dụng gì và có thể làm gì với nó.\nNatasa: Em mang máy Sony Walkman và em có thể nghe nhạc.\nBoris: Em mang cái mở đồ hộp chạy điện và nó có thể mở hộp dễ dàng.\nCô giáo: Vova, thế còn em mang gì đến vậy\nVova: Em mang máy trợ tim của ông nội ạ.\nCô giáo: Thôi chết, thế ông có mắng em không?\nVova: Không ạ, ông chẳng có ý kiến gì đâu. Ông chỉ ặc ặc 2 tiếng thôi ạ\n———————-\nVôva thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vôva lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:\n“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếukhông đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.\nMột lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vôva vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:\n“Không mở được cửa sổ!”\n———————-\nVova phàn nàn với bạn ngồi cùng bàn:\n– Hôm qua tao bị ông già tẩn 2 lần.\n– Vì sao vậy?\n– Lần thứ nhất-Tao cho ông ấy xem sổ liên lạc, trong đó toàn điểm xấu và những dòng của giáo viên về những tội nghịch ngợm. Còn lần thứ hai là khi ông ấy nhận ra đó là quyển sổ liên lạc cũ của ông ấy\n———————–\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/09/vova-series/","summary":"\u003cp\u003eBố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình dán đầy bông băng, ông vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:\u003cbr\u003e\n– Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.\u003cbr\u003e\n– Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái thân tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy.\u003cbr\u003e\n——————-\u003cbr\u003e\nCô giáo nói với học sinh:\u003cbr\u003e\n– Các em, hôm nay chúng ta học chữ cái “C”.\u003cbr\u003e\nVova giơ thẳng tay :\u003cbr\u003e\n– Thưa cô em ạ!\u003cbr\u003e\nCô giáo:\u003cbr\u003e\n– Vova ngồi im đấy! Em còn chưa mời phụ huynh tới gặp tôi vì buổi học hôm trước với chữ cái “B”.\u003cbr\u003e\n——————-\u003cbr\u003e\nBố Vôva đến đón con ở nhà trẻ, vào phòng thứ nhất có biẻn đề “học sinh ngoan” nhìn quanh không thấy Vôva đâu cả.\u003cbr\u003e\nVào phòng thứ 2 “học sinh trung bình” – không thấy Vôva\u003cbr\u003e\nVào phòng thứ 3 “học sinh cá biệt” – vẫn không thấy Vôva\u003cbr\u003e\nVào phòng thứ 4 “học sinh đặc biệt hư” – cũng không thấy Vôva đâu\u003cbr\u003e\nBố Vôva đi đến cuối hành lang, thấy có một phòng nhỏ, biển treo bên ngoài đề “Vôva”.\u003cbr\u003e\n————–\u003cbr\u003e\nCô giáo dặn học sinh mang theo một số đồ dùng hiện đại trong gia đình đến lớp để minh hoạ cho buổi học mang tên “Cuộc sống hiện đại”. Hôm sau, trong giờ học cô giáo hỏi xem học sinh mình mang theo vật dụng gì và có thể làm gì với nó.\u003cbr\u003e\nNatasa: Em mang máy Sony Walkman và em có thể nghe nhạc.\u003cbr\u003e\nBoris: Em mang cái mở đồ hộp chạy điện và nó có thể mở hộp dễ dàng.\u003cbr\u003e\nCô giáo: Vova, thế còn em mang gì đến vậy\u003cbr\u003e\nVova: Em mang máy trợ tim của ông nội ạ.\u003cbr\u003e\nCô giáo: Thôi chết, thế ông có mắng em không?\u003cbr\u003e\nVova: Không ạ, ông chẳng có ý kiến gì đâu. Ông chỉ ặc ặc 2 tiếng thôi ạ\u003cbr\u003e\n———————-\u003cbr\u003e\nVôva thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vôva lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:\u003cbr\u003e\n“Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếukhông đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ”.\u003cbr\u003e\nMột lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vôva vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:\u003cbr\u003e\n“Không mở được cửa sổ!”\u003cbr\u003e\n———————-\u003cbr\u003e\nVova phàn nàn với bạn ngồi cùng bàn:\u003cbr\u003e\n– Hôm qua tao bị ông già tẩn 2 lần.\u003cbr\u003e\n– Vì sao vậy?\u003cbr\u003e\n– Lần thứ nhất-Tao cho ông ấy xem sổ liên lạc, trong đó toàn điểm xấu và những dòng của giáo viên về những tội nghịch ngợm. Còn lần thứ hai là khi ông ấy nhận ra đó là quyển sổ liên lạc cũ của ông ấy\u003cbr\u003e\n———————–\u003c/p\u003e","title":"vova series"},{"content":"“Không yêu những kẻ yêu mình Lại yêu những kẻ nhìn mình thờ ơ”\nHai câu thơ chôm được từ blog của CHICHI, hay ghê, và cũng hợp với mình ghê.\nRất vui vì cuối cùng cũng tìm ra một cái theme có thể hiện đúng tiếng Việt, khủa khủa…\nVui nữa vì sau những ngày mưa, Hà Nội hôm nay đã hửng nắng.\nVui nữa là đã có một quyết định quan trọng: tiếp tục yêu Vân, kệ Vân có yêu mình hay không. Hehe, nghe cũng cùn thật, nhưng trái tim có những lý lẽ mà lý trí không thể hiểu nổi…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/09/vui-qua/","summary":"\u003cp\u003e\u003cem\u003e“Không yêu những kẻ yêu mình\u003c/em\u003e \u003cem\u003eLại yêu những kẻ nhìn mình thờ ơ”\u003cbr\u003e\nHai câu thơ chôm được từ blog của CHICHI, hay ghê, và cũng hợp với mình ghê.\u003cbr\u003e\n Rất vui vì cuối cùng cũng tìm ra một cái theme có thể hiện đúng tiếng Việt, khủa khủa…\u003cbr\u003e\n Vui nữa vì sau những ngày mưa, Hà Nội hôm nay đã hửng nắng.\u003cbr\u003e\n Vui nữa là đã có một quyết định quan trọng: tiếp tục yêu Vân, kệ Vân có yêu mình hay không. Hehe, nghe cũng cùn thật, nhưng trái tim có những lý lẽ mà lý trí không thể hiểu nổi…\u003c/em\u003e\u003c/p\u003e","title":"Vui quá"},{"content":"Cơn mưa\nMưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn – đỏng đảnh nhưng mau quên\nMưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội – âm ỉ và dai dẳng\nĂn mặc\nỞ Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex\nỞ Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ\nXe máy\nỞ Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh\nỞ Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ\nGọi điện ngoài đường\nỞ Sài Gòn, bạn hãy dừng xe – dắt lên vỉa hè – quay ngược đầu xe –\nnếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió\nỞ Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại –\ncho cả thế giới biết bạn là ai\nGiao thông\nỞ Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái – nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi\nỞ Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi – nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý\nỞ Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải\nỞ Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái\nLơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước\nHà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^\u0026amp;*\nSài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi… chờ đèn xanh tiếp\nCon đường\nHà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách\nSài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm\nGiầy vớ\nĐàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ\nCon gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày\nĐụng hàng\nKhi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau:\nCon gái Hà Nội: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”\nCon gái Sài Gòn: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”\nCà phê\nCà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus\nCà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn\nSài Gòn: Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá + … + đá = 1 ly phê sữa đá,\nxong cafe có 1 ấm trà to tướng… chan vào cafe uống ??? hết lại có thêm (kô cần xin)\nHà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc\nTrà đá\nỞ Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng\nỞ Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí\nĂn phở\nTô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa\nBát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê\nĂn sáng\nKhi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: “Đi ăn sáng với tớ nhé?”\nỞ Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!\nỞ Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!\nĂn trưa\nCơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi\nCơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền\nDao dĩa\nKhi bạn nói: “Cho tôi thêm một cái dĩa” với người bồi bàn\nỞ Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa\nỞ Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa\nCảm ơn\nỞ Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn\nỞ Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn\nDạ vâng\nKhi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa\nỞ Hà Nội: Bạn nói: “Dạ, vâng!”\nỞ Sài Gòn:! Đã “Dạ” thì khỏi cần “Vâng”\nChào hỏi\nKhi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về\nỞ Hà Nội: “Cháu chào cô cháu về!”\nỞ Sài Gòn: “Con thưa dì con dzìa!”\nTỏ tình\nKhi bạn nói với một cô gái: “Thế em có yêu anh không?”\nCon gái Hà Nội: “Nếu nói không thì sao ?”\nCon gái Sài Gòn: “Tại sao lại không nhỉ !”\nHN: Yêu vẫn phải giữ\nSG: Yêu là hết mình luôn\nGiàu có\nBạn được coi là giàu có khi…\nỞ Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền\nỞ Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền\nCa ve\nKhi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave…\nCave Hà Nội: “Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?”\nCave Sài Gòn: “Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nhạ..”\nGiữ xe hàng quán\nHà nội: trông hộ xe miễn phí\nSài gòn: “Anh cho xin 2 ngàn”\nUống bia\nHà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn\nSài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa\nKaraoke\nHà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ\nSài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm.\nNhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ\nXôi\nHà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ\nSài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi\nPhở\nHà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy\nSài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)\nSiêu thị\nHà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực\nSài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình\nNhà sách\nHà Nội : Nhân viên hách dịch\nSài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái,\nnhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi\nChùa chiền\nHà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa\nSài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh\nTào phớ\nHà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!\nSài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài\nChè\nHà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ\nSài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút\nCắt chanh\nHà Nội: Bổ ngang\nSài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa\nCây xanh\nHà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo\nSài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai\nNước canh rau muống\nHà Nội: Sấu, chanh\nSài Gòn: Me, chanh\nSG: chả ram, chả giò\nHN: nem rán\nHN có bún chả\nSG có cơm tấm\nTán gái\nGái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ\nGái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán\nCuối tuần\nHà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi\nSài Gòn: đi ăn tiệm\nChất chơi và chất chiến\nHà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.\nSài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???\nChợ tình\nChợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông\nChợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca\nNgười Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu\nNgười Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã\nXe\nHà Nội: hiếm gặp những xe đời cũ\nSài Gòn: những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố\nVá xe\nSài gòn : Vá xe lúc nửa đêm… em xin 5 ngàn thôi\nHà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho\nHồ\nSài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to\nHÀ nội : Các hồ đều bé dần lại\nXe khách\nSài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) kô đón thêm nếu đã đầy\nHà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!\nSài Gòn : Website mấy trường đại học tự làm ra\nHà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm\nSài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề\nHà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố\nShopping\nHà Nội thua đứt TPHCM rồi\nHN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi ko để còn đốt vía nào!\nSG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha.\nTức mình chửi nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):\nHN: Đồ dở hơi\nSG: Quân mắc dịch\nHài\nHN: Nặng về lời nói.\nSG: Nặng về cử chỉ.\nNgười Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!\nNgười Sài-gòn: nói ngắn gọn nhung dễ hiểu!\nNgười SG nói: dễ hiểu\nNgười HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu\nTiệm Internet\nHà-nội: ít nhưng rẻ!\nSài-gòn: nhiều mà mắc!\nNhà cửa\nHà-nội: rộng và sâu\nSài-gòn: nhỏ và ngắn\nChào hỏi\nHà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng băng lời nói!\nSài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!\nVề đồ ăn\nNgười HN hay ăn mặn\nNgười SG hay ăn đồ ngọt\nHà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!\nSài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!\nGiục người bán hàng gói nhanh lên\nSG: Vâng em làm ngay đây\nHN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!\nPhong cách sống\nNgười HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó\nNgười SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn\nỞ HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy\nỞ SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá\nThuốc lá\nỞ HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA\nỞ SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai\nBiển quảng cáo\nỞ HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng\nỞ SG, càng hài ước càng thu hút mọi người\nGọi điện về việc kinh doanh\nHà Nội: chú là con ai đấy?\nSG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!\nPhát triển dự án\nSG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?\nHN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?\nKhi khách đến nhà\nHN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ\nSG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi\nBạn bè nói chuyện\n2 người bạn nói chuyện với nhau :\nHN: Tớ nói cho cậy nghe cái này nhé\nSG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè\nKhi ai cho mình cái gì\nHN: Vâng quí hóa quá\nSG: Trời ơi dữ hông\nKhen đồ ăn ngon\nHN: Ngon tuyệt cú mèo\nSG: Ngon bá chấy bò chét\nKhen vật gì to\nHà Nội: To vật vã.\nSài Gòn: Bự bành ki\nHN : bắt nạt\nSG : ăn hiếp\nHN : mất điện, mất nước\nSG : Cúp điện, cúp nước\nCon gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương\ncon gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện\nHà nội: chị ơi cho em cái túi nylon\nSài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp\nNói về ngu\nHà nội: ngu hết phần chó\nSài gòn: ngu như heo.\nVề hoa quả\nHà nội gọi quả táo là quả táo,\nSài gòn gọi quả táo là trái bom\nHà nội gọi quả dứa là quả dứa\nSài gòn gọi quả dứa là trái thơm\nUống bia\nHà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly\nSài gòn: Chai của ai người ấy uống\nUống rượu\nSài gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh\nHà nội: Bắc cạn và không được …giảm sóc\nKhách sạn\nSài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ\nHà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu\nSinh viên và cave\nSài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave\nHà nội: nhiều em cave trông như sinh viên\nCó những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ\nSông kim ngưu ở hà nội\nKênh nhiêu lộc ở Sài gòn\nSài Gòn gọi là xí muội\nHà Nội gọi là ô mai\nHà Nội: Mời cơm … ứ dám ăn\nSài Gòn: Mời cơm là … phải ăn\nHà nội : Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất\nHCM : Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất\nHà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.\nHCM: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.\nHà nội: Gội đầu thư giãn\nSài Gòn: Hớt tóc thanh nữ và hớt tóc máy lạnh\nThực ra vào trong đó thì như nhau\nHà Nội: nỡm ạ\nSài Gòn: quỷ sứ, đồ quỷ\nHà Nội: đèo em nhá\nSài Gòn: chở em\nSài Gòn: hun\nHà Nội: hôn\nUống Cafe\nỞ Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm\nỞ Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ\nNếu bạn gọi một ly nâu\nỞ Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen\nỞ Hà nội: bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa\nNếu bạn muốn uống cà phê sữa\nỞ Sài gòn: cho xin 1 ly bạch sửu\nỞ Hà nội: nếu bạn gọi 1 ly bạch sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời – không có,\nhoặc bạn bị coi là…hâm.\nBình luận (2) 360KPOP.COM - Kpop forum for Vietnamese — 2006-08-09 09:16\nboc’ tem fat’ 😀 Cai nay hay nhi, hay anh lam them cai ha` noi vs. hai duong di\nMr Free — 2006-08-09 09:45\nThú vị như thế mà em chỉ khen có 2 từ “hay nhỉ”, hehe\nThực ra để đúc kết được thế này cần sống nhiều, quan sát và va chạm nhiều. Mà anh thì mới ở 1 năm ở Hn, Hải Dương thì mỗi năm về được vài ngày. Bít nhận xét thế nào ? Sang năm em cố lên HN sống, rồi bằng con mắt nhà báo khác quan của mình và nhận xét, ok ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/09/sai-gon-ha-n%E1%BB%99i/","summary":"\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eCơn mưa\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn – đỏng đảnh nhưng mau quên\u003cbr\u003e\nMưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội – âm ỉ và dai dẳng\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e\u003cstrong\u003eĂn mặc\u003c/strong\u003e\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eỞ Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex\u003cbr\u003e\nỞ Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ\u003c/p\u003e","title":"Sài Gòn – Hà Nội"},{"content":"Sáng nay học quân sự vui quá, nghe thầy giáo kể chuyện, một thời bao cấp…\nsao cứ mưa mãi vậy nhỉ ? bực mình thật, còn mấy ngày nữa là phải thi lại, mà đã học gì đâu. Không sao, chắc chắn mình sẽ phải qua, dù sao nhất định cũng phải qua.\nVân, Vân, Vân ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii … quên hay tiếp tục nhớ em ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/08/08/ha-n%E1%BB%99i-tr%E1%BB%9Di-m%C6%B0a-qua/","summary":"\u003cp\u003eSáng nay học quân sự vui quá, nghe thầy giáo kể chuyện, một thời bao cấp…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e sao cứ mưa mãi vậy nhỉ ? bực mình thật, còn mấy ngày nữa là phải thi lại, mà đã học gì đâu.  Không sao, chắc chắn mình sẽ phải qua, dù sao nhất định cũng phải qua.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e Vân, Vân, Vân ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii … quên hay tiếp tục nhớ em ?\u003c/p\u003e","title":"Hà nội trời mưa quá !"},{"content":"Hôm qua xem điểm thi ĐH của em Vân và Hoa, cả hai đều đỗ. Vui quá xá !\nSáng nay đi thi bắn súng, trời mưa tầm tã, thật chưa bao giờ đi thi mà vất vả, ướt át, khổ ải thế này, ba lớp cùng thi, lớp mình thi sau cùng, đứng gần 3 tiếng dưới mưa. Không thể nghỉ được vì sẽ chèn lên lịch của các môn khác. Thầy trò đều vất vả.\nVừa rồi gặp thằng Thanh trên net, hỏi nó gọi điện cho em Vân chúc mừng chưa, nó bảo gọi rồi, em ấy vui lắm. Tiếc là mình không được gọi. Thanh bảo Vân có người yêu rồi, một nhóc lớp 11 Tin (gọi người yêu em ấy là nhóc chắc em ấy ko vui, nhưng lo gì, em ấy không đọc đâu). Hỏi Thanh lâu chưa, tại sao lại yêu người ít tuổi hơn, tên nhóc đó là gì, Thanh bảo lâu rồi, khoảng 5 tháng rồi, yêu là yêu chứ ko bít tại sao lại yêu người ít tuổi hơn (tuổi tác có quan trọng gì đâu), tên thì Thanh cũng không bít. Thằng này quan hệ chẳng rộng gì cả, lớp chuyên Tin cùng nhau mà không bít. Cũng đắng thật nhưng đành vậy thôi, mong rằng em ấy vui vẻ hạnh phúc. Nhưng lời thằng Thanh có nhiều chỗ không tin được: thứ nhất em Vân từng nói sẽ lấy người hơn mình 1-2 tuổi (đây là yêu chứ có phải cưới đâu :)), thứ hai trong thư gửi Huệ, em Vân từng khẳng định sẽ không yêu nữa cho đến khi có việc làm ở bộ ngoại giao, mua nhà, mua xe, em ấy sẽ yêu rồi cưới luôn.\nVân ạ, Thanh nó khuyên anh hãy quên em đi, cố tấn công chỉ làm em ghét anh thêm thôi. Cũng có lý. Nhưng anh không quên được thì biết làm sao, đã bảo trái tim có những lý lẽ mà lý trí dù IQ đến 150 cũng không thể hiểu nổi kia mà. CHÚC EM HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG, dù anh không được em đoái hoài gì nhưng anh vẫn mãi giữ trong mình hình ảnh em Vân dễ thương, đáng yêu ngày nào. YÊU EM !\nPS: bắn súng 3 phát, 8 6 5, qua rồi bà con ạ !\nBình luận (1) kanishi — 2006-07-31 03:07\nKim Thanh appears to be offlineand will receive your messages after signing in.Kim Thanh : dang o dau theThaimeo: HN chu aThaimeo: goi dien chuc mung em Van chua ?BUZZ!!!Kim Thanh : goi roiThaimeo: em ay co vui ve ko ?Kim Thanh : uhKim Thanh : vuiThaimeo: ti c là anh ch ng du c g i cho em yThaimeo: thoi vay, em ay thanh cong la vui roiKim Thanh : uhKim Thanh : van chua kiem duoc nguoi yeu aKim Thanh : say em van vua thoiKim Thanh : em van co nguoi yeu roiThaimeo: hehe, say lam, khong bo duocThaimeo: ai vayBUZZ!!!Thaimeo: ai vayKim Thanh : 1 em lop 11 chuyen tin nam nay len 12Thaimeo: kem tuoi a ? ^_^Kim Thanh : uhThaimeo: tai sao vay ?Kim Thanh : yeu la yeu thoiThaimeo: sao em biet ?Kim Thanh : sao lai ko bietThaimeo: moi nguoi deu bit a ?Thaimeo: lau chua ???????????????Thaimeo: cho em xem cai nay, hai huoc lam: http://www.k49c.net/forum/showthread.php?t=7761BUZZ!!!Thaimeo: em dang o dau, lam gi tren net ma ko chat voi anh vayThaimeo: tra loi mau nhung thac cua anh diThaimeo: van de nong dayKim Thanh : lau roiThaimeo: lau la bao gio ????Kim Thanh : duoc khoang 5 thangThaimeo: that sao ?Thaimeo: huhu, em lop 12 ay ten la gi ?Thaimeo: co hoc doi tuyen khong ?Kim Thanh : ko em cung chua biet tenKim Thanh : bao van no gioi thieu nhung chua co dipKim Thanh : ma anh dung noi chuyen nay voi van nhe ko la no giet emThaimeo: uhThaimeo: anh co duoc noi chuyen voi Van nua dauKim Thanh : sao ko duocThaimeo: em ay camKim Thanh : thoi quen em dan diKim Thanh : anh ma cu tan cong chi lam em ghet them thoiThaimeo: dang co quenThaimeo: nhung hoi khoThaimeo: http://my.opera.com/kanishi/blog/show.dml/250378Kim Thanh : em khuyen that hay quen diKim Thanh : thoi em ve dayKim Thanh : co gi thac mac thi cu nhan tin cho emThaimeo: uhThaimeo: tim hieu cho anh xem: Van se o trong ki tuc xa hay o ngoai ?Thaimeo: ngoai viec co nguoi yeu, em ay bay gio co gi moi khong ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/31/thi-ban-sung-vao-mot-ngay-mua-thanh-noi-em-van-co-nguoi-yeu/","summary":"\u003cp\u003eHôm qua xem điểm thi ĐH của em Vân và Hoa, cả hai đều đỗ. Vui quá xá !\u003cbr\u003e\nSáng nay đi thi bắn súng, trời mưa tầm tã, thật chưa bao giờ đi thi mà vất vả, ướt át, khổ ải thế này, ba lớp cùng thi, lớp mình thi sau cùng, đứng gần 3 tiếng dưới mưa. Không thể nghỉ được vì sẽ chèn lên lịch của các môn khác. Thầy trò đều vất vả.\u003cbr\u003e\nVừa rồi gặp thằng Thanh trên net, hỏi nó gọi điện cho em Vân chúc mừng chưa, nó bảo gọi rồi, em ấy vui lắm. Tiếc là mình không được gọi. Thanh bảo Vân có người yêu rồi, một nhóc lớp 11 Tin (gọi người yêu em ấy là nhóc chắc em ấy ko vui, nhưng lo gì, em ấy không đọc đâu). Hỏi Thanh lâu chưa, tại sao lại yêu người ít tuổi hơn, tên nhóc đó là gì, Thanh bảo lâu rồi, khoảng 5 tháng rồi, yêu là yêu chứ ko bít tại sao lại yêu người ít tuổi hơn (tuổi tác có quan trọng gì đâu), tên thì Thanh cũng không bít. Thằng này quan hệ chẳng rộng gì cả, lớp chuyên Tin cùng nhau mà không bít. Cũng đắng thật nhưng đành vậy thôi, mong rằng em ấy vui vẻ hạnh phúc. Nhưng lời thằng Thanh có nhiều chỗ không tin được: thứ nhất em Vân từng nói sẽ lấy người hơn mình 1-2 tuổi (đây là yêu chứ có phải cưới đâu :)), thứ hai trong thư gửi Huệ, em Vân từng khẳng định sẽ không yêu nữa cho đến khi có việc làm ở bộ ngoại giao, mua nhà, mua xe, em ấy sẽ yêu rồi cưới luôn.\u003cbr\u003e\nVân ạ, Thanh nó khuyên anh hãy quên em đi, cố tấn công chỉ làm em ghét anh thêm thôi. Cũng có lý. Nhưng anh không quên được thì biết làm sao, đã bảo trái tim có những lý lẽ mà lý trí dù IQ đến 150 cũng không thể hiểu nổi kia mà. CHÚC EM HẠNH PHÚC VÀ THÀNH CÔNG, dù anh không được em đoái hoài gì nhưng anh vẫn mãi giữ trong mình hình ảnh em Vân dễ thương, đáng yêu ngày nào. YÊU EM !\u003cbr\u003e\nPS: bắn súng 3 phát, 8 6 5, qua rồi bà con ạ !\u003c/p\u003e","title":"thi bắn súng vào một ngày mưa, Thanh nói em Vân có người yêu"},{"content":"27/7\nbuổi học quân sự hôm nay do thượng tá Chu Văn Huy giảng – phải nói rằng buổi học hôm nay là một sự cứu với tuyệt vời cho hình ảnh quân đội đối với sinh viên lớp K50CC. Khi mà hôm qua đồng chí Bùi Xuân Khoa đã làm tiêu tan hết thiện cảm của sinh viên với các đồng chí bộ đội thì hôm nay, thượng tá Chu Văn Huy đã lấy lại toàn bộ cảm tình bị mất và còn làm cho khối kẻ muốn tham gia vào lực lượng vũ trang nhân dân (^_^). Với một phương pháp vô cùng đúng đắn: \u0026ldquo;lạt mềm buộc chặt\u0026rdquo;, không đao to búa lớn, kỉ luật thép, quân sự hóa sinh viên như ông Khoa. Có một sự kiện: lúc thầy Huy đang giảng say sưa, bỗng thầy Khoa đứng ở cửa phía cuối lớp bắt 2 thằng trong lớp mình đứng dậy, rồi thầy Khoa bảo với thầy Huy: \u0026ldquo;ghi tên hai anh này lại, đình chỉ không cho thi\u0026rdquo; – có vẻ thầy Khoa rất thích ghi tên sinh viên. Thầy Huy hơi mất hứng, nói \u0026ldquo;cảm ơn\u0026rdquo; với thầy Khoa, rồi khi thầy Khoa đi, thầy Huy cho 2 tên kia ngồi xuống luôn, chẳng ghi tên tuổi gì, thầy Huy giải thích là thầy Khoa già rồi. Khà khà, hay thật, thầy Huy là thầy giảng hay nhất, sinh viên phải ghi chép rất ít. Nói chung thầy Huy là thầy tuyệt nhất từ lúc học quân sự tới giờ.\nCòn đối với thầy Khoa, mình gọi ông ấy là thầy chỉ bởi vì thầy Khoa từng tham gia trận thành cổ Quảng Trị – thế thôi, chứ phương pháp sư phạm của thầy ấy rất tệ, tướng mạo của thầy cũng khiến mình rất e dè, không thiện cảm. Thầy Khoa nói về xã hội cộng sản: \u0026ldquo;của cái như không khí, đạo đức như thánh hiền\u0026rdquo; – thật là hoang tưởng, xây dựng một xã hội không có giai cấp, không có nhà nước, không cần quân đội: mình thấy đó giống chủ nghĩa siêu tưởng-giấc mơ không có thực. Theo thầy Khoa thì nước ta đang trong giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa xã hội – tức là vẫn chưa ở chủ nghĩa xã hội, quả thật, cái thời gian quá độ này dài quá xá. Xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa từ bao giờ rồi ? Định bao giờ thì xây xong đây hả Đảng Cộng Sản Việt Nam ? Mình từng biết cái nhà máy lọc dầu Dung Quất, chậm tiến độ đã 8 năm rồi, kỉ lục thật. Nhưng về cái xã hội chủ nghĩa này có khi chậm tiến độ tới 80 năm hay 800 năm chưa ai đã biết, nhà máy Dung Quất chưa là cái thá gì. Thực sự mình không thấy xã hội Việt Nam khác gì xã hội các nước mà ĐCS gọi là nước tư bản, cũng phân hóa giàu nghèo một cách kinh khủng, cũng bóc lột sức lao động (nhất là những nhà máy của Đài Loan, Hàn Quốc), cũng bất công xã hội, cũng tham nhũng (hàng top của thế giới đấy – nhưng cái top chẳng vinh quang gì). Quả thật mình thấy xã hội Việt Nam: tư bản đang phát triển với vỏ bọc bên ngoài là chủ nghĩa xã hội.\nBình luận (2) anonymous — 2006-07-27 05:07\nAnonymous writes:Nói về Đảng Cộng Sản Việt Nam, công lao của Đảng thì ai cũng thấy, không ai phủ nhận được và thằng ngu nào đi phủ nhận công lao của Đảng thì cũng chỉ có thằng đần mới nghe theo. Nhưng đi cùng thành tích, công lao của Đảng, Đảng cũng có những sai lầm, và sai lầm lớn nhất của Đảng có lẽ là bưng bít, giấu giếm những sai lầm của mình, điều đó khiến mình (và có thể nhiều người nữa) mất niềm tin vào Đảng CS. Sai lầm trong quan hệ với Mỹ ngay sau 1975, sai lầm trong việc sa lầy ở Campuchia (xem thêm hồi ký Trần Quang Cơ), sai lầm ở cải cách ruộng đất, sai lầm ở nhân văn giai phầm. Sửa mãi rồi mà không hết nổi. Giấu mãi rồi mà không giấu nổi. Cái khiến Đảng CS thành công, vững mạnh, được dân yêu dân kính chính là ở chỗ đã đem lại cho nhân dân niềm tin, đem lại lý tưởng, lẽ sống cho bao thế hệ – những thế hệ đã cống hiến tính mạng, máu thịt của mình vì niềm tin, vì lý tưởng ấy. Nhưng giờ đây, Đảng đang tự đánh mất niềm tin của nhân dân, từ bộ máy hành chính cơ sở lộng quyền, đến cán bộ trung ương tham nhũng,… bao tiêu cực xã hội, nói nhiều chỉ mất thêm niềm tin vào cuộc sống. Không lấy ví dụ ra nữa vậy. Bộ máy tuyên truyền của Đảng không còn được như xưa nữa, ngày nay có internet rồi, người ta sẽ không nghe ông tuyên truyền láo, báo cáo hay nữa mà nhìn vào cách các ông làm, các đồng chí đảng viên ạ, ông \u0026ldquo;ba nhà ba vợ\u0026rdquo; mà ông vẫn ở trung ương thì ông nói dân nó khinh chứ nó đek thèm kính như xưa đâu.Hôm nay thầy Huy hỏi cả lớp: nước ta ai cầm quyền ? Đảng cầm quyền chứ còn ai. Nhưng thầy Huy nói không phải Đảng cầm quyền mà là nhân dân cầm quyền. Haha, đấy là thầy nói thế thôi, Đảng nói thế và thầy là Đảng viên thầy phải nói với sinh viên thế. Chứ nhân dân cầm quyền thì tại sao dân đi ra ủy ban đóng dấu văn bản thì gọi là đi \u0026ldquo;xin dấu\u0026rdquo; chứ không phải đi \u0026ldquo;lấy dấu\u0026rdquo; ? Dân cầm quyền thì sao mà bọn vẫn được gọi là \u0026ldquo;cán bộ công quyền\u0026rdquo; khinh dân như cỏ rác vậy, có kẻ cầm quyền nào phải câm nín nghe bọn dưới quyền hạch sách, hoạnh họe không ? Dân cầm quyền sao mà dân sống khổ sống nhục còn bọn \u0026ldquo;đầy tớ\u0026rdquo; thì nhà cửa đất đai, ô tô lắm thế ? Hóa ra thời thế thay đổi, trong xã hội chủ nghĩa đầy tớ sung sướng đủ đầy, còn chủ nhân thì nai lưng ra mà làm nha. Thực ra ngày xưa Bác Hồ từng nói \u0026ldquo;Đảng ta là Đảng cầm quyền\u0026rdquo;, có lẽ ý Bác là nhắc nhở trách nhiệm của Đảng với nhân dân, với vận mệnh đất nước. Còn ngày nay, bọn sâu mọt nó nhại lại rằng \u0026ldquo;Đảng ta là Đảng cầm quyền, ta muốn làm gì cũng được\u0026rdquo;. Giả sử có trưng cầu dân ý, thì tôi sẽ ủng hộ việc bỏ điều 4 trong hiến pháp. ĐCS có công rất lớn trong việc giành độc lập cho dân tộc, nhưng không có nghĩa như vậy là ĐCS có độc quyền lãnh đạo hoàn toàn đất nước. Thánh Gióng này xưa giết giặc xong bay về trời chứ đâu có ở lại làm vua như ĐCS. Cũng phải nói rằng ngày nay Việt Nam đã dân chủ nhiều lắm so với \u0026ldquo;ngày xưa\u0026rdquo;. Hồi xưa xem tivi cứ thấy Mỹ bảo Việt Nam vi phạm nhân quyền, mình khăng khăng: bọn Mỹ này vu khống ngu thật, xã hội VN tự do đầy đủ thế mà chúng bảo vi phạm nhân quyền. Giờ thì nhìn ra rồi, đúng là tự do cá nhân bị hạn chế rất nhiều bởi ĐCS, trong hiến pháp vẫn ghi là cho phép tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do ngôn luận, nhưng bồi thêm một câu là chỉ trong khuôn khổ của pháp luật. Haha, hóa ra còn kém tự do hơn cả thời Pháp thuộc, buồn cười.Đây là hiến pháp năm 1946:\u0026ldquo;Ðiều thứ 10 Công dân Việt Nam có quyền: – Tự do ngôn luận – Tự do xuất bản – Tự do tổ chức và hội họp – Tự do tín ngưỡng – Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài. \u0026ldquo;Và hiến pháp 1992 là đây:\u0026ldquo;Ðiều 69 Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lậphội, biểu tình theo quy định của pháp luật. \u0026quot;\nanonymous — 2009-12-05 14:12\nAnonymous writes:Thằng này lý luận hay thật nhưng khổ nỗi vẫn là thằng học lóm và nói phét; không thể phân biệt được giữa bản chất và hiện tượng, giữa cái tất nhiên và ngẫu nhiên, giữa cái chung và cái đơn nhất. Những thằng này mà ra mấy nước ngoài là chỉ có mà ca ngợi nó hết lời mất thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/27/hoc-quan-su-voi-thay-huy/","summary":"\u003cp\u003e27/7\u003cbr\u003e\nbuổi học quân sự hôm nay do thượng tá Chu Văn Huy giảng – phải nói rằng buổi học hôm nay là một sự cứu với tuyệt vời cho hình ảnh quân đội đối với sinh viên lớp K50CC. Khi mà hôm qua đồng chí Bùi Xuân Khoa đã làm tiêu tan hết thiện cảm của sinh viên với các đồng chí bộ đội thì hôm nay, thượng tá Chu Văn Huy đã lấy lại toàn bộ cảm tình bị mất và còn làm cho khối kẻ muốn tham gia vào lực lượng vũ trang nhân dân (^_^). Với một phương pháp vô cùng đúng đắn: \u0026ldquo;lạt mềm buộc chặt\u0026rdquo;, không đao to búa lớn, kỉ luật thép, quân sự hóa sinh viên như ông Khoa. Có một sự kiện: lúc thầy Huy đang giảng say sưa, bỗng thầy Khoa đứng ở cửa phía cuối lớp bắt 2 thằng trong lớp mình đứng dậy, rồi thầy Khoa bảo với thầy Huy: \u0026ldquo;ghi tên hai anh này lại, đình chỉ không cho thi\u0026rdquo; – có vẻ thầy Khoa rất thích ghi tên sinh viên. Thầy Huy hơi mất hứng, nói \u0026ldquo;cảm ơn\u0026rdquo; với thầy Khoa, rồi khi thầy Khoa đi, thầy Huy cho 2 tên kia ngồi xuống luôn, chẳng ghi tên tuổi gì, thầy Huy giải thích là thầy Khoa già rồi. Khà khà, hay thật, thầy Huy là thầy giảng hay nhất, sinh viên phải ghi chép rất ít. Nói chung thầy Huy là thầy tuyệt nhất từ lúc học quân sự tới giờ.\u003cbr\u003e\nCòn đối với thầy Khoa, mình gọi ông ấy là thầy chỉ bởi vì thầy Khoa từng tham gia trận thành cổ Quảng Trị – thế thôi, chứ phương pháp sư phạm của thầy ấy rất tệ, tướng mạo của thầy cũng khiến mình rất e dè, không thiện cảm. Thầy Khoa nói về xã hội cộng sản: \u0026ldquo;của cái như không khí, đạo đức như thánh hiền\u0026rdquo; – thật là hoang tưởng, xây dựng một xã hội không có giai cấp, không có nhà nước, không cần quân đội: mình thấy đó giống chủ nghĩa siêu tưởng-giấc mơ không có thực. Theo thầy Khoa thì nước ta đang trong giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa xã hội – tức là vẫn chưa ở chủ nghĩa xã hội, quả thật, cái thời gian quá độ này dài quá xá. Xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa từ bao giờ rồi ? Định bao giờ thì xây xong đây hả Đảng Cộng Sản Việt Nam ? Mình từng biết cái nhà máy lọc dầu Dung Quất, chậm tiến độ đã 8 năm rồi, kỉ lục thật. Nhưng về cái xã hội chủ nghĩa này có khi chậm tiến độ tới 80 năm hay 800 năm chưa ai đã biết, nhà máy Dung Quất chưa là cái thá gì. Thực sự mình không thấy xã hội Việt Nam khác gì xã hội các nước mà ĐCS gọi là nước tư bản, cũng phân hóa giàu nghèo một cách kinh khủng, cũng bóc lột sức lao động (nhất là những nhà máy của Đài Loan, Hàn Quốc), cũng bất công xã hội, cũng tham nhũng (hàng top của thế giới đấy – nhưng cái top chẳng vinh quang gì). Quả thật mình thấy xã hội Việt Nam: tư bản đang phát triển với vỏ bọc bên ngoài là chủ nghĩa xã hội.\u003c/p\u003e","title":"học quân sự với thầy Huy"},{"content":"seminar, do đồng chí thượng tá Bùi Xuân Khoa đứng lớp, thầy giáo này làm mất gần như toàn bộ những thiện cảm về các thầy giáo dạy quân sự mà các thầy trước đã dày công vun đắp nên. Với một khuôn mặt trắng trẻo nhẵn nhụi, đeo kính, không bao giờ có một nụ cười. Mở miệng ra là phê phán, quán triệt, với một giọng điệu cao ngạo và cực kì mỉa mai sinh viên, thượng tá Bùi Xuân Khoa tạo ra một áp lực không cần thiết trong lớp học. Một buổi seminar nhạt nhẽo, đáng chán, thật bực mình với đồng chí này. Nhưng đành phải chấp nhận thôi, biết phản kháng thế nào. Những điều ông ta nói không phải không đúng, nhưng mình ghét cái giọng điệu mỉa mai, khinh khỉnh ấy, cứ làm như ông ta chưa bao giờ đi học vậy. Không phải chỉ lớp mình ông ta mới vậy, đó là thái độ của ông ta ở tất cả các lớp khác, vì thằng bạn lớp CA của tôi cũng rất \u0026ldquo;ngán ngẩm\u0026rdquo; đồng chí thượng tá Bùi Xuân Khoa này. Đảng viên, bộ đội nào mà cũng có thái độ như ông ta thì không bao giờ Đảng Cộng sản có thể có ngày hôm nay, với cái thái độ của ông ta thì ai cũng thành ra ghét Đảng Cộng sản, may mà ông ta chỉ nằm trong số ít.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/26/hoc-quan-su/","summary":"\u003cp\u003eseminar, do đồng chí thượng tá Bùi Xuân Khoa đứng lớp, thầy giáo này làm mất gần như toàn bộ những thiện cảm về các thầy giáo dạy quân sự mà các thầy trước đã dày công vun đắp nên. Với một khuôn mặt trắng trẻo nhẵn nhụi, đeo kính, không bao giờ có một nụ cười. Mở miệng ra là phê phán, quán triệt, với một giọng điệu cao ngạo và cực kì mỉa mai sinh viên, thượng tá Bùi Xuân Khoa tạo ra một áp lực không cần thiết trong lớp học. Một buổi seminar nhạt nhẽo, đáng chán, thật bực mình với đồng chí này. Nhưng đành phải chấp nhận thôi, biết phản kháng thế nào. Những điều ông ta nói không phải không đúng, nhưng mình ghét cái giọng điệu mỉa mai, khinh khỉnh ấy, cứ làm như ông ta chưa bao giờ đi học vậy. Không phải chỉ lớp mình ông ta mới vậy, đó là thái độ của ông ta ở tất cả các lớp khác, vì thằng bạn lớp CA của tôi cũng rất \u0026ldquo;ngán ngẩm\u0026rdquo; đồng chí thượng tá Bùi Xuân Khoa này. Đảng viên, bộ đội nào mà cũng có thái độ như ông ta thì không bao giờ Đảng Cộng sản có thể có ngày hôm nay, với cái thái độ của ông ta thì ai cũng thành ra ghét Đảng Cộng sản, may mà ông ta chỉ nằm trong số ít.\u003c/p\u003e","title":"hoc quan su"},{"content":"Thaimeo: em mang sách lên rồi\nThaimeo: muốn mang đến cho chị luôn\nThu Bui: a\nThaimeo: chị đọc xong quyển Phùng Quán chưa\nThu Bui: xong ngay hom ay roi\nThu Bui: haykhung hiep Thaimeo: hihi, vậy sao\nThaimeo: thấy em mua sách giỏi không\nThu Bui: mai chi ra dinh le\nThu Bui: mua 1 cuon truyen\nThu Bui: di khong\nThaimeo: cuốn gì\nThaimeo: chiều mai thì em đi được\nThu Bui: got sen 3 tac\nThu Bui: ieu thuyet trung quoc\nThu Bui: chi quen la em hoc sang\nThu Bui: hic\nThaimeo: kiểu Búp bê Bắc Kinh à\nThu Bui: khong\nThu Bui: chi khong biet\nThaimeo: có mấy cuốn tiểu thuyết TQ như BBBK, thiếu nữ đánh cờ vây\nThu Bui: chi thay bao la noi tieng thi\nThaimeo: nhan nhản ở hiệu sách\nThaimeo: cũng có tiếng trên mạng\nThu Bui: doc xen sao\nThaimeo: chị đọc chùm phóng sự về bài thơ \u0026ldquo;Mùa xuân nhớ Bác\u0026rdquo; chưa\nThu Bui: may lam nhu sach re rung lam em\nThu Bui: bao la nham nham o hieu sach\nThu Bui: roi\nThaimeo: tức là về số lượng – nhiều\nThu Bui: hay\nThaimeo: hay không\nThu Bui: da man\nThaimeo: cũng hay dã man à\nThu Bui: va xot xa nua\nThaimeo: đọc Phùng Quán – Ba phút sự thật cũng xót xa lắm chứ\nThaimeo: phải không chị\nThu Bui: u\nThu Bui: doc xong\nThaimeo: giờ thì chị biết trưởng ban tổ chức ngày 2-9-1945 là ai rồi chứ\nThu Bui: chi muon BO HOC\nThaimeo: em cũng vậy đấy\nThu Bui: ROI\nThu Bui: THUONG ONG AY\nThaimeo: sao mà xót xa thế\nThaimeo: mà ông ấy cũng lạc quan kinh chị nhỉ\nThu Bui: BO KHONG HOC VAN NUA\nThu Bui: hun chi thi khong the\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/24/nhung-cuon-sach/","summary":"\u003cp\u003eThaimeo: em mang sách lên rồi\u003cbr\u003e\nThaimeo: muốn mang đến cho chị luôn\u003cbr\u003e\nThu Bui: a\u003cbr\u003e\nThaimeo: chị đọc xong quyển Phùng Quán chưa\u003cbr\u003e\nThu Bui: xong ngay hom ay roi\u003cbr\u003e\nThu Bui: haykhung hiep Thaimeo: hihi, vậy sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: thấy em mua sách giỏi không\u003cbr\u003e\nThu Bui: mai chi ra dinh le\u003cbr\u003e\nThu Bui: mua 1 cuon truyen\u003cbr\u003e\nThu Bui: di khong\u003cbr\u003e\nThaimeo: cuốn gì\u003cbr\u003e\nThaimeo: chiều mai thì em đi được\u003cbr\u003e\nThu Bui: got sen 3 tac\u003cbr\u003e\nThu Bui: ieu thuyet trung quoc\u003cbr\u003e\nThu Bui: chi quen la em hoc sang\u003cbr\u003e\nThu Bui: hic\u003cbr\u003e\nThaimeo: kiểu Búp bê Bắc Kinh à\u003cbr\u003e\nThu Bui: khong\u003cbr\u003e\nThu Bui: chi khong biet\u003cbr\u003e\nThaimeo: có mấy cuốn tiểu thuyết TQ như BBBK, thiếu nữ đánh cờ vây\u003cbr\u003e\nThu Bui: chi thay bao la noi tieng thi\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhan nhản ở hiệu sách\u003cbr\u003e\nThaimeo: cũng có tiếng trên mạng\u003cbr\u003e\nThu Bui: doc xen sao\u003cbr\u003e\nThaimeo: chị đọc chùm phóng sự về bài thơ \u0026ldquo;Mùa xuân nhớ Bác\u0026rdquo; chưa\u003cbr\u003e\nThu Bui: may lam nhu sach re rung lam em\u003cbr\u003e\nThu Bui: bao la nham nham o hieu sach\u003cbr\u003e\nThu Bui: roi\u003cbr\u003e\nThaimeo: tức là về số lượng – nhiều\u003cbr\u003e\nThu Bui: hay\u003cbr\u003e\nThaimeo: hay không\u003cbr\u003e\nThu Bui: da man\u003cbr\u003e\nThaimeo: cũng hay dã man à\u003cbr\u003e\nThu Bui: va xot xa nua\u003cbr\u003e\nThaimeo: đọc Phùng Quán – Ba phút sự thật cũng xót xa lắm chứ\u003cbr\u003e\nThaimeo: phải không chị\u003cbr\u003e\nThu Bui: u\u003cbr\u003e\nThu Bui: doc xong\u003cbr\u003e\nThaimeo: giờ thì chị biết trưởng ban tổ chức ngày 2-9-1945 là ai rồi chứ\u003cbr\u003e\nThu Bui: chi muon BO HOC\u003cbr\u003e\nThaimeo: em cũng vậy đấy\u003cbr\u003e\nThu Bui: ROI\u003cbr\u003e\nThu Bui: THUONG ONG AY\u003cbr\u003e\nThaimeo: sao mà xót xa thế\u003cbr\u003e\nThaimeo: mà ông ấy cũng lạc quan kinh chị nhỉ\u003cbr\u003e\nThu Bui: BO KHONG HOC VAN NUA\u003cbr\u003e\nThu Bui: hun chi thi khong the\u003c/p\u003e","title":"những cuốn sách"},{"content":"Nhím yêu quý !\nGiờ này em chắc đã ngủ được 8 phút rùi (anh đoán thế), sau khi em out, anh ở quán net thêm một lúc rùi về nhà. Em ơi, dùng lời chào “Nhím yêu quý” có phải thân mật quá không ? Có làm em tưởng bở không ? (:)) Anh hi vọng nó tạo cảm giác “ngọt ngào” cho em, có ai không thích ngọt ngào thì lên tiếng nào ? Thực ra đôi khi ăn dưa bở cũng không phải là không tốt, bật mí với em là suốt từ hồi lớp 8 tới nay anh rất hay “tự trồng dưa bở để ăn” dù thừa bít đó là dưa bở, dưa bở dầm đường rất ngon mà em ^_^. Ngọt ngào một cho Net thêm dễ thương cũng chẳng ảnh hưởng gì tới ngân sách nhà nước phải không em.\nCả năm ngoái anh ở chỗ Ngã Tư Sở, trong ngôi nhà của cô chú anh. Nghỉ hè, bác nhà bên cạnh – có họ hàng với cô chú anh – bác ấy sửa nhà nên mượn nhà để cất tạm đồ đạc. Nếu ở đó thì anh sẽ ở tầng 2, nhường hoàn toàn tầng 1 cho bác ấy (mỗi tầng là một phòng nhỏ xíu). Nhưng thằng Phương – bạn cùng lớp cấp III của anh – hiện học cùng trường Công nghệ, nó ở trọ ở Cầu Giấy có một mình (trong năm học thì có chị nó nhưng hiện tại chị ấy vẫn đang nghỉ hè), mẹ thằng Phương lại bảo anh đến ở cùng Phương để đi học cho gần, thế là anh đồng ý luôn. Nhưng mới học được có 1 hôm ở khu giảng đường thì lớp anh phải đi tập bắn súng ở sân KTX Mễ Trí. Lịch học lớp anh khác lớp thằng Phương. Thế là anh lại về Ngã Tư Sở ở tầng 2. Giới thiệu lằng nhằng thế là để em rõ về tình trạng hiện tại của anh. Và để kể rằng trong khi anh phải thi lại 2 môn thì thằng Phương – hai năm liền giải ba QG môn Tin (giống anh) – một trong 4 thủ khoa ĐH Công nghệ – lớp trưởng lớp chất lượng cao – nó thi 7 môn thì 4 môn 10, 3 môn 9. Tổng kết học kì 1 là 8,4; giờ học kì 2 là 9,4; Thế mà anh (và cả bọn lớp nó) thấy rằng thằng Phương suốt ngày đi chơi điện tử. Đi chơi nhiều hơn đi học – dù nó là lớp trưởng. Thế nên việc nó với 1 thằng nữa – cũng hay đi chơi như nó: một thằng 9,4, một thằng 9,1 tổng kết học kì đã gây nên một “làn sóng căm phẫn” trong nội bộ lớp K50CA – hehe, kể ra cũng buồn cười cho cái tính đố kị của người VN. So anh với thằng Phương, nó ham đọc truyện tranh, ham chơi điện tử, trong khi hai thứ đó anh không hứng thú – tức không đọc, không chơi. Nhưng điều khác biệt là sau khi đạt giải QG, thằng Phương vẫn ôn thi ĐH, anh thì không. Và do đó anh không có nên tảng kiến thức cấp III. Nói thế thực ra là bao biện. Vì vào ĐH học, hầu hết là kiến thức mới, và anh lại ham chơi, đi đến nhà đứa này đứa kia, đi chỗ này chỗ kia, … Thôi thôi, không nói nữa, túm lại là anh phải cố gắng lên thư viện nhiều để học, chăm chỉ, chăm chỉ, chăm chỉ…\nNói về chuyện ty, quan niệm về ty, nha. Ah nói về t/c của anh đối với em. Theo quan niệm chung thì chuyện tình cảm thường khó nói thẳng, mà anh thì không thích theo những lối mòn. Đã hơn một lần anh tự hỏi “Mình yêu Lan Anh liệu có được không nhỉ ?”, “Mình “cưa” Lan Anh thì sao nhỉ ?” (hehe, nói qua mail mà anh vẫn cảm thấy ngại nè Nhím ơi). Và câu trả lời luôn là “không”. Tại sao không ? Anh tự bảo “Nhím không phải rất xinh nhưng cũng là xinh xắn dễ thương, tính tình thì ngoan ngoãn, hiền lành, gia đình lại gia giáo ^_^, thế tại sao lại không cưa nhỉ ?”. Và câu trả lời gì “Không trả lời được, chỉ đơn giản là vì trái tim có những lý lẽ mà lý trí không hiểu được”. Mà nói thật, càng ngày kết quả học tập của anh càng xuống, anh cảm thấy mặc cảm kinh khủng, thấy bản thân mất hết giá trị. Em phải hiểu gia đình nội ngoại nhà anh, những người học trên anh đều học cực giỏi. Bên nội chỉ có thằng em họ tên Thành là học trước anh, hình như anh kể rồi, thành tích ngày xưa là huy chương đồng vật lý QT thì chẳng cho qua cũng được. Nhưng hiện tại, nó học tại Pháp với học bổng hơn 1300 euro/ tháng. Tiếng Pháp thông thạo, tiếng Anh phổ thông. Hic. Rồi bên ngoại, anh có hai chị gái con bác ruột, một chị học Tài chính, năm nào cũng là sinh viên giỏi, vừa rùi còn đi coi thi nữa kia (chị ấy năm thứ 3 rùi), chị kia học ĐH Ngoại ngữ HN, cũng rất giỏi. Hichic, mình kém đã hổ thẹn lắm rồi, lại đi so sánh với các anh chị em, bạn bè, càng thấy thê thảm. Từ việc học kém cũng dẫn đến một hệ lụy là không muốn, không dám yêu. Con gái “ham tài” (giờ ai mà chẳng ham tài), mà mình thì đâu có tài gì, vậy là mặc cảm. Đơn giản dễ hiểu.\nRất nhiều người vẫn có một hình ảnh về một Phí Hồng Thái học giỏi đẹp trai – nhưng bây giờ rất tiếc là mọi người phải thay đổi hoàn toàn về cách nhìn. Anh thất bại về mọi mặt em ạ, học hành là một nhẽ, ty cũng thất bại, làm 4rum cũng bị ảnh hưởng bởi những thất bại của anh. Dẫn tới là anh bỏ bê luôn cái mà đã đem sự nổi tiếng đến cho mình.\nVề chuyện ty, nói thật với em là anh còn yêu Vân lắm lắm, dù Vân viết cho anh những dòng mess vô cùng “đắng” – nhưng những kỉ niệm ngọt ngào của ngày xưa vẫn khiến anh rất yêu Vân. Và vì vậy anh có một sự quan tâm đặc biệt tới Vân, mong Vân thành công và hạnh phúc – dù không phải với anh đi nữa. Và vì vẫn còn yêu Vân nên anh không muốn “để ý, yêu” một người nào khác trong lúc này. Đúng như chị anh nói, anh là một người sống nhiều quá với kỉ niệm.\nThư dài quá heng, hơn một ngàn chữ rùi đấy. Để em đỡ hoa mắt và boring anh đành kết thúc vậy. “Khi có một niềm tin mạnh mẽ, bạn không cần tính đến việc thất bại vì nhất định bạn sẽ thành công”. Anh có một niềm tin mạnh mẽ rằng em sẽ đỗ ĐH! (Niềm tin Vân đỗ ĐH có khi còn mạnh mẽ hơn). Thân ái. Anh!\nPS: Theo anh đoán (dựa vào sự phân tính tâm lý của số đông người) thì khi viết thư cho em (một người có cảm tình với mình và mình cũng có cảm tình với người ta) mà anh lại cứ Vân thế này, Vân thế kia, thì em sẽ khá khó chịu, hìhì, nhưng anh thích viết cái mà anh nghỉ. Em có quyền không đọc. Nói vô trách nhiệm ghê. Trên nguyên tắc thì nên lựa lời mà nói, anh thì thường nói luôn cái mà anh nghĩ, đâm ra nhiều lần bị con gái ghét, nhất là bọn con gái ít tuổi hơn, đúng là bọn nhỏ nhen.\nBình luận (1) anonymous — 2008-05-09 15:05\nAnonymous writes::)) hôm nay mới biết Phí Hồng Thái trên fotech là bạn thằng Phương, nhưng làn sóng căm phẫn thì chắc không có đâu\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/20/thu-tam-su/","summary":"\u003cp\u003eNhím yêu quý !\u003cbr\u003e\nGiờ này em chắc đã ngủ được 8 phút rùi (anh đoán thế), sau khi em out, anh ở quán net thêm một lúc rùi về nhà. Em ơi, dùng lời chào “Nhím yêu quý” có phải thân mật quá không ? Có làm em tưởng bở không ? (:)) Anh hi vọng nó tạo cảm giác “ngọt ngào” cho em, có ai không thích ngọt ngào thì lên tiếng nào ? Thực ra đôi khi ăn dưa bở cũng không phải là không tốt, bật mí với em là suốt từ hồi lớp 8 tới nay anh rất hay “tự trồng dưa bở để ăn” dù thừa bít đó là dưa bở, dưa bở dầm đường rất ngon mà em ^_^. Ngọt ngào một cho Net thêm dễ thương cũng chẳng ảnh hưởng gì tới ngân sách nhà nước phải không em.\u003cbr\u003e\nCả năm ngoái anh ở chỗ Ngã Tư Sở, trong ngôi nhà của cô chú anh. Nghỉ hè, bác nhà bên cạnh – có họ hàng với cô chú anh – bác ấy sửa nhà nên mượn nhà để cất tạm đồ đạc. Nếu ở đó thì anh sẽ ở tầng 2, nhường hoàn toàn tầng 1 cho bác ấy (mỗi tầng là một phòng nhỏ xíu). Nhưng thằng Phương – bạn cùng lớp cấp III của anh – hiện học cùng trường Công nghệ, nó ở trọ ở Cầu Giấy có một mình (trong năm học thì có chị nó nhưng hiện tại chị ấy vẫn đang nghỉ hè), mẹ thằng Phương lại bảo anh đến ở cùng Phương để đi học cho gần, thế là anh đồng ý luôn. Nhưng mới học được có 1 hôm ở khu giảng đường thì lớp anh phải đi tập bắn súng ở sân KTX Mễ Trí. Lịch học lớp anh khác lớp thằng Phương. Thế là anh lại về Ngã Tư Sở ở tầng 2. Giới thiệu lằng nhằng thế là để em rõ về tình trạng hiện tại của anh. Và để kể rằng trong khi anh phải thi lại 2 môn thì thằng Phương – hai năm liền giải ba QG môn Tin (giống anh) – một trong 4 thủ khoa ĐH Công nghệ – lớp trưởng lớp chất lượng cao – nó thi 7 môn thì 4 môn 10, 3 môn 9. Tổng kết học kì 1 là 8,4; giờ học kì 2 là 9,4; Thế mà anh (và cả bọn lớp nó) thấy rằng thằng Phương suốt ngày đi chơi điện tử. Đi chơi nhiều hơn đi học – dù nó là lớp trưởng. Thế nên việc nó với 1 thằng nữa – cũng hay đi chơi như nó: một thằng 9,4, một thằng 9,1 tổng kết học kì đã gây nên một “làn sóng căm phẫn” trong nội bộ lớp K50CA – hehe, kể ra cũng buồn cười cho cái tính đố kị của người VN. So anh với thằng Phương, nó ham đọc truyện tranh, ham chơi điện tử, trong khi hai thứ đó anh không hứng thú – tức không đọc, không chơi. Nhưng điều khác biệt là sau khi đạt giải QG, thằng Phương vẫn ôn thi ĐH, anh thì không. Và do đó anh không có nên tảng kiến thức cấp III. Nói thế thực ra là bao biện. Vì vào ĐH học, hầu hết là kiến thức mới, và anh lại ham chơi, đi đến nhà đứa này đứa kia, đi chỗ này chỗ kia, … Thôi thôi, không nói nữa, túm lại là anh phải cố gắng lên thư viện nhiều để học, chăm chỉ, chăm chỉ, chăm chỉ…\u003cbr\u003e\nNói về chuyện ty, quan niệm về ty, nha. Ah nói về t/c của anh đối với em. Theo quan niệm chung thì chuyện tình cảm thường khó nói thẳng, mà anh thì không thích theo những lối mòn. Đã hơn một lần anh tự hỏi “Mình yêu Lan Anh liệu có được không nhỉ ?”, “Mình “cưa” Lan Anh thì sao nhỉ ?” (hehe, nói qua mail mà anh vẫn cảm thấy ngại nè Nhím ơi). Và câu trả lời luôn là “không”. Tại sao không ? Anh tự bảo “Nhím không phải rất xinh nhưng cũng là xinh xắn dễ thương, tính tình thì ngoan ngoãn, hiền lành, gia đình lại gia giáo ^_^, thế tại sao lại không cưa nhỉ ?”. Và câu trả lời gì “Không trả lời được, chỉ đơn giản là vì trái tim có những lý lẽ mà lý trí không hiểu được”. Mà nói thật, càng ngày kết quả học tập của anh càng xuống, anh cảm thấy mặc cảm kinh khủng, thấy bản thân mất hết giá trị. Em phải hiểu gia đình nội ngoại nhà anh, những người học trên anh đều học cực giỏi. Bên nội chỉ có thằng em họ tên Thành là học trước anh, hình như anh kể rồi, thành tích ngày xưa là huy chương đồng vật lý QT thì chẳng cho qua cũng được. Nhưng hiện tại, nó học tại Pháp với học bổng hơn 1300 euro/ tháng. Tiếng Pháp thông thạo, tiếng Anh phổ thông. Hic. Rồi bên ngoại, anh có hai chị gái con bác ruột, một chị học Tài chính, năm nào cũng là sinh viên giỏi, vừa rùi còn đi coi thi nữa kia (chị ấy năm thứ 3 rùi), chị kia học ĐH Ngoại ngữ HN, cũng rất giỏi. Hichic, mình kém đã hổ thẹn lắm rồi, lại đi so sánh với các anh chị em, bạn bè, càng thấy thê thảm. Từ việc học kém cũng dẫn đến một hệ lụy là không muốn, không dám yêu. Con gái “ham tài” (giờ ai mà chẳng ham tài), mà mình thì đâu có tài gì, vậy là mặc cảm. Đơn giản dễ hiểu.\u003cbr\u003e\nRất nhiều người vẫn có một hình ảnh về một Phí Hồng Thái học giỏi đẹp trai – nhưng bây giờ rất tiếc là mọi người phải thay đổi hoàn toàn về cách nhìn. Anh thất bại về mọi mặt em ạ, học hành là một nhẽ, ty cũng thất bại, làm 4rum cũng bị ảnh hưởng bởi những thất bại của anh. Dẫn tới là anh bỏ bê luôn cái mà đã đem sự nổi tiếng đến cho mình.\u003cbr\u003e\nVề chuyện ty, nói thật với em là anh còn yêu Vân lắm lắm, dù Vân viết cho anh những dòng mess vô cùng “đắng” – nhưng những kỉ niệm ngọt ngào của ngày xưa vẫn khiến anh rất yêu Vân. Và vì vậy anh có một sự quan tâm đặc biệt tới Vân, mong Vân thành công và hạnh phúc – dù không phải với anh đi nữa. Và vì vẫn còn yêu Vân nên anh không muốn “để ý, yêu” một người nào khác trong lúc này. Đúng như chị anh nói, anh là một người sống nhiều quá với kỉ niệm.\u003cbr\u003e\nThư dài quá heng, hơn một ngàn chữ rùi đấy. Để em đỡ hoa mắt và boring anh đành kết thúc vậy. “Khi có một niềm tin mạnh mẽ, bạn không cần tính đến việc thất bại vì nhất định bạn sẽ thành công”. Anh có một niềm tin mạnh mẽ rằng em sẽ đỗ ĐH! (Niềm tin Vân đỗ ĐH có khi còn mạnh mẽ hơn). Thân ái. Anh!\u003cbr\u003e\nPS: Theo anh đoán (dựa vào sự phân tính tâm lý của số đông người) thì khi viết thư cho em (một người có cảm tình với mình và mình cũng có cảm tình với người ta) mà anh lại cứ Vân thế này, Vân thế kia, thì em sẽ khá khó chịu, hìhì, nhưng anh thích viết cái mà anh nghỉ. Em có quyền không đọc. Nói vô trách nhiệm ghê. Trên nguyên tắc thì nên lựa lời mà nói, anh thì thường nói luôn cái mà anh nghĩ, đâm ra nhiều lần bị con gái ghét, nhất là bọn con gái ít tuổi hơn, đúng là bọn nhỏ nhen.\u003c/p\u003e","title":"thư tâm sự"},{"content":"19/7/2006\nNỗi ám ảnh dằn vặt mình càng ngày càng lớn. Liệu có cần một ai đó để chia sẻ, ai đây ? 2Nhung, Yến, Hiền, Huệ, ai nhỉ ? Dù đã tự dự liệu rằng phải thi lại ngay sau khi thi, nhưng quả thật việc thi lại 2 môn cơ và đại cũng vẫn làm mình cảm thấy kinh khủng. Cái việc dự tính đến tình huống xấu nhất không làm cảm giác của mình dễ chịu hơn chút nào. Chẳng rõ bây giờ mình có cảm giác thế nào nữa. Nửa muốn kể với bạn bè để được an ủi nửa thì không, từ khi đi học lớp 1 tới lớp 12, mình gặp quá nhiều thuận lợi, hầu như chưa bao giờ thất bại. Vào đại học, sa sút khủng khiếp, “tuột dốc theo chiều thẳng đứng”. 2 môn thi lại chẳng là gì so với một số người, nhưng với mình sao nó làm mình ngao ngán chán nản thế không biết. Làm thế nào để vượt qua đây?\nMình sẽ kiếm một cái balô thật ổn, cho tất cả mọi thứ vào đó: thực phẩm, nước, sách vở, giấy tờ, chìa khóa… vác chiếc balô đó và đóng đô ở thư viện để học. Mình vẫn tin là nếu mình chăm chỉ thì mọi điều mình muốn mình có thể đạt được. Bắt đầu từ tuần sau.\nNhà bác Quý ko biết đến bao giờ mới sửa xong đây, tình cảnh sống hiện tại của mình thật là đáng ngán. Ở cùng Phương cũng ko thoải mái mà về nhà cũng ko thoải mái nốt vì có bác Quý và rất nhiều đồ của bác ở đó. Mình muốn ra nhà bác Hiệp thăm chị Dung, chị Vân quá, bác Tương cũng tỏ ra khá thoải mái với mình.\nChán thật, từ ngày xuống học ĐH, với cái thành tích quá kém cỏi, mình chẳng dám xin bố mẹ sắm cho cái gì. Muốn lắp ADSL lắm lắm, muốn nâng cấp máy tính lắm (ram ít quá, dung lượng ổ cứng cũng hết rồi, ổ ghi thì không có), muốn cả mp3 để luyện nghe tiếng anh, cả điện thoại để xem giờ-báo thức thay đồng hồ. Có lẽ mình phải đề nghị vài điều với bố mẹ, cứ cố giữ mảnh đất rồi cặm cụi đi làm vất vả, các cụ đều đã có tuổi rồi mà vẫn phải đi làm ca – vất vả quá. Rồi cả chuyện học hành của cái Hương, nó lớp 10 rồi chứ còn bé bỏng gì, vậy mà mình thấy nó chẳng biết nghĩ cái gì cả, lười và ỷ lại quá thể. Chán ! Nhưng điều đó cũng có lỗi của mình, hồi lớp mình cấp III làm một ông anh vô trách nhiệm quá. Hồi ấy mình chưa biết nghĩ như bây giờ, giờ biết nghĩ thì uốn nắn nó khó quá.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/20/1972006/","summary":"\u003cp\u003e19/7/2006\u003cbr\u003e\nNỗi ám ảnh dằn vặt mình càng ngày càng lớn. Liệu có cần một ai đó để chia sẻ, ai đây ? 2Nhung, Yến, Hiền, Huệ, ai nhỉ ? Dù đã tự dự liệu rằng phải thi lại ngay sau khi thi, nhưng quả thật việc thi lại 2 môn cơ và đại cũng vẫn làm mình cảm thấy kinh khủng. Cái việc dự tính đến tình huống xấu nhất không làm cảm giác của mình dễ chịu hơn chút nào. Chẳng rõ bây giờ mình có cảm giác thế nào nữa. Nửa muốn kể với bạn bè để được an ủi nửa thì không, từ khi đi học lớp 1 tới lớp 12, mình gặp quá nhiều thuận lợi, hầu như chưa bao giờ thất bại. Vào đại học, sa sút khủng khiếp, “tuột dốc theo chiều thẳng đứng”. 2 môn thi lại chẳng là gì so với một số người, nhưng với mình sao nó làm mình ngao ngán chán nản thế không biết. Làm thế nào để vượt qua đây?\u003cbr\u003e\nMình sẽ kiếm một cái balô thật ổn, cho tất cả mọi thứ vào đó: thực phẩm, nước, sách vở, giấy tờ, chìa khóa… vác chiếc balô đó và đóng đô ở thư viện để học. Mình vẫn tin là nếu mình chăm chỉ thì mọi điều mình muốn mình có thể đạt được. Bắt đầu từ tuần sau.\u003cbr\u003e\nNhà bác Quý ko biết đến bao giờ mới sửa xong đây, tình cảnh sống hiện tại của mình thật là đáng ngán. Ở cùng Phương cũng ko thoải mái mà về nhà cũng ko thoải mái nốt vì có bác Quý và rất nhiều đồ của bác ở đó. Mình muốn ra nhà bác Hiệp thăm chị Dung, chị Vân quá, bác Tương cũng tỏ ra khá thoải mái với mình.\u003cbr\u003e\nChán thật, từ ngày xuống học ĐH, với cái thành tích quá kém cỏi, mình chẳng dám xin bố mẹ sắm cho cái gì. Muốn lắp ADSL lắm lắm, muốn nâng cấp máy tính lắm (ram ít quá, dung lượng ổ cứng cũng hết rồi, ổ ghi thì không có), muốn cả mp3 để luyện nghe tiếng anh, cả điện thoại để xem giờ-báo thức thay đồng hồ. Có lẽ mình phải đề nghị vài điều với bố mẹ, cứ cố giữ mảnh đất rồi cặm cụi đi làm vất vả, các cụ đều đã có tuổi rồi mà vẫn phải đi làm ca – vất vả quá. Rồi cả chuyện học hành của cái Hương, nó lớp 10 rồi chứ còn bé bỏng gì, vậy mà mình thấy nó chẳng biết nghĩ cái gì cả, lười và ỷ lại quá thể. Chán ! Nhưng điều đó cũng có lỗi của mình, hồi lớp mình cấp III làm một ông anh vô trách nhiệm quá. Hồi ấy mình chưa biết nghĩ như bây giờ, giờ biết nghĩ thì uốn nắn nó khó quá.\u003c/p\u003e","title":"19/7/2006"},{"content":"BUZZ!!!\nhoaphonglan_213: Hi Thaimeo: hì hoaphonglan\\_213: Nhim chao meo con Thaimeo: anh đang trong thời kì đi học giáo dục quốc phòng hoaphonglan\\_213: The a Thaimeo: từ nay tới 12/8 Thaimeo: em sao rùi ? hoaphonglan\\_213: Em tuong anh dang o? Hai Duong?? hoaphonglan\\_213: da em van khoe? Thaimeo: anh đi học được 2 hôm rùi Thaimeo: em vẫn ở nhà hay đi đâu rùi ? hoaphonglan\\_213: em vua bi bien? ve anh a hoaphonglan\\_213: di bien Thaimeo: vĩnh biệt thời học sinh rùi, có thấy lưu luyến không ? Thaimeo: đi biển à ? hoaphonglan\\_213: hic hic Thaimeo: Hạ Long hả ? hoaphonglan\\_213: nho lam anh oi hoaphonglan\\_213: da khong hoaphonglan\\_213: em di Nha trang Thaimeo: với papa ? hoaphonglan\\_213: cung ca? nha luon hoaphonglan\\_213: hoaphonglan\\_213: Nghi? he ve nha anh co vui khong? Thaimeo: vừa vừa thôi em ạ Thaimeo: sáng nay anh đi học quân sự ở Mễ Trì Thaimeo: KTX hoaphonglan\\_213: the a Thaimeo: sau đó lên Đinh Lễ mua sách luôn Thaimeo: buồn ngủ quá Thaimeo: đói nữa hoaphonglan\\_213: Co met lam khong anh ? Thaimeo: uống tạm 2 hộp sữa vinamilk hoaphonglan\\_213: eo\nThaimeo: tập bắn súng em ạ\nThaimeo: ko mệt đâu\nhoaphonglan_213: bung gi ma chua' dc nhieu the' Thaimeo: có 400ml thui mà Thaimeo: tiếc là em lại ko uống sữa Thaimeo: em ui hoaphonglan\\_213: da da hoaphonglan\\_213: em day Thaimeo: anh muốn cảm ơn em hoaphonglan\\_213: Cam on gi a. ?? Thaimeo: hôm trước nhắn tin cho anh Thaimeo: anh thắc mắc tại sao em bít anh nhắn hoaphonglan\\_213: Thaimeo: em bảo là vì \u0026quot;em quý anh nhất mà\u0026quot; Thaimeo: hihi hoaphonglan\\_213: Em doc tin nhan la biet ai nhan tin lien\nThaimeo: dù có thể điều đó không đúng 100%, nhưng anh vẫn rất cảm ơn lời nói ngọt ngào đó\nhoaphonglan_213: Hi hi\nThaimeo: đã từ lâu lắm, lâu lắm, ko ai nói với anh nhưng lời \u0026ldquo;sweet\u0026rdquo; như vậy\nhoaphonglan_213: Thi gio co em noi do ne Thaimeo: uh Thaimeo: lúc nhận được tin nhắn ấy Thaimeo: anh chợt nhớ lại những lời quan tâm của \u0026quot;ngày xưa\u0026quot;, Vân nói, Nhung nói Thaimeo: lâu lắm ko để ý Thaimeo: em nhắn, Thaimeo: anh cảm thấy vui Thaimeo: nhưng cũng hơi buồn, hoaphonglan\\_213: dien thoai cua? anh a? Thaimeo: ko Thaimeo: anh ko có mobile hoaphonglan\\_213: Em xin loi~ da lam anh nho lai ki? niem xua Thaimeo: đâu Thaimeo: đấy có phải là lỗi đâu Thaimeo: hơn nữa kỉ niệm nên nhớ chứ em Thaimeo: nhất là những kỉ niệm đó rất đẹp hoaphonglan\\_213: Em hoi? that nhe' hoaphonglan\\_213: gio anh da~ de? y\u0026rsquo; ai , hoac yeu ai chua??\nThaimeo: chưa\nThaimeo: về chuyện tình yêu bây giờ, thực sự là anh không để ý nhiều nữa\nThaimeo: tất nhiên nếu có một người để gọi là darling thì rất tốt\nhoaphonglan_213: Gio chu? yeu quan tam den hoc hanh, choi da~ anh nhi?\nThaimeo: nhưng anh sợ\nThaimeo: uh, học hành và sự nghiệp\nThaimeo: hơn nữa anh cũng sợ, anh không muốn mình lại làm thêm một ai đó phải buồn\nThaimeo: ngày xưa anh cứ nghĩ, trong vấn đề ty, mình ghê gớm lắm, cái gì cũng bít, \u0026ldquo;nhà tâm lý học\u0026rdquo;, giờ phát hiện ra mình đúng là con gà\nThaimeo: cái gì cũng mù mờ\nhoaphonglan_213:\nhoaphonglan_213: dau phai? rieng minh anh dau\nThaimeo: hơn nữa bây giờ anh mất tự tin kinh khủng\nhoaphonglan_213: Vi sao?\nhoaphonglan_213: ???\nThaimeo: giả sử bản thân anh như một cổ phiếu\nhoaphonglan_213: phai? co ly do ?\nThaimeo: thì cổ phiếu ấy đã giảm giá tới kịch sàn\nThaimeo: một người tin tin khi người ta biết người ta có giá trị, có vai trò trong cuộc sống\nThaimeo: càng khẳng định được bàn thân thì càng tự tin phải không em\nhoaphonglan_213: Vang\nThaimeo: thành công trong công việc, trong học tập, đó là khẳng định được giá trị bản thân\nThaimeo: nhưng anh thì thất bại\nThaimeo: lỗi là tại anh, vì vậy anh chẳng kêu được ai\nThaimeo: chỉ tự trách mình được thôi\nhoaphonglan_213: Sao anh lai tu trach minh nhu the co chu\u0026rsquo;\nhoaphonglan_213: Ai cung~ co mot loi~ lam Thaimeo: kì 1 điểm anh thấp Thaimeo: nhưng dù sao ko thi lại môn nào Thaimeo: kì 2 này, những môn ko thi lại, điểm có khá hoaphonglan\\_213: dieu quan trong la biet cach sua? chua~ loi~ lam ay nhu the nao thoi anh a Thaimeo: nhưng thi lại 2 môn Thaimeo: uh, không phải là sửa chữa lồi lầm mà chỉ là chăm chỉ trong học tập em ạ hoaphonglan\\_213: Dung vay hoaphonglan\\_213: Do cung la mot cach sua? chua~ minh con gi\nhoaphonglan_213:\nThaimeo: anh cảm thấy hình như mình bị mất cân bằng hay sao ấy\nThaimeo: có lẽ ko yêu ai, nên mới vậy\nThaimeo: ko có ai để tâm sự\nThaimeo: chia sẻ\nhoaphonglan_213: Sao nhung luc nhu the anh khong fone cho em\nhoaphonglan_213: hi hi\nhoaphonglan_213:\nThaimeo: bạn thân thì nhiều, những người có thể tâm sự cũng nhiều\nThaimeo: nhưng một người \u0026ldquo;giống người yêu\u0026rdquo; để chia sẻ thì hợp lý hơn\nThaimeo: phải không em\nThaimeo: bởi vì bạn bè, dù tốt mấy, thân mấy cũng không giống người yêu\nThaimeo: chả rõ nữa\nhoaphonglan_213: Nguoi ta vi' hoaphonglan\\_213: Nguoi yeu vua nhu mot nguoi ban , vua nhu mot nguoi chi ( anh ) vua nhu mot nguoi ban …\nThaimeo: đazi năng nhỉ\nhoaphonglan_213: ho co\u0026rsquo; the? ngoi nghe nguoi ay cua? minh tam su ma khong keu ca , khong phan nan gi Thaimeo: hihi Thaimeo: đó là người yêu lý tưởng thôi em ạ hoaphonglan\\_213: Sau nay em cung se nhu vay Thaimeo: và anh thì đang mơ có một người như thế hoaphonglan\\_213: Thaimeo: em xem phim Cô nàng ngổ ngáo chưa ? Thaimeo: sassy girl hoaphonglan\\_213: da em chua hoaphonglan\\_213: Noi ve phim anh? thi em cuc luoi xem luon\nThaimeo: hài hước nhưng hay và ý nghĩa lắm,\nThaimeo: anh cũng mới xem hôm nọ\nThaimeo: phim tiếng Hàn, phụ đề tiếng anh nên anh cũng ko đọc được hết lời thoại\nThaimeo: nhưng rất ý nghĩa\nhoaphonglan_213: the a.\nThaimeo: những ai chuẩn bị yêu nên xem\nhoaphonglan_213: hi hi\nThaimeo: ý anh là em chuẩn bị iu đấy\nhoaphonglan_213: the con chua yeu va yeu roi thi khong nen xem a.??\nhoaphonglan_213: Ui\u0026rsquo; dzoi Thaimeo: ai cũng nên xem, Thaimeo: úi dời gì Thaimeo: em sẽ học ở Ngân hàng hay Ngoại ngữ hoaphonglan\\_213: em buon cuoi thoi hoaphonglan\\_213: Em khong biet' hoaphonglan\\_213: Em tham lam lam' hoaphonglan\\_213: chac gi da~ do~ ma tham vong Thaimeo: anh mong em sẽ đỗ Thaimeo: mong muốn mãnh liệt hoaphonglan\\_213: Hihi Thaimeo: từ hồi thi xong, tăng mấy kg rùi Nhím ? hoaphonglan\\_213: da hoaphonglan\\_213: em chua tang kg nao het anh oi hoaphonglan\\_213: Em lai vua bi 1 tran om' hoaphonglan\\_213: hom nay van con ho ne Thaimeo: sao hay ốm vậy Thaimeo: mùa hè mà cũng bị cảm cúm sao hoaphonglan\\_213: Hong. em khong dc tot cho lam' Thaimeo: chị Thuỳ của anh cũng vừa bị cúm Thaimeo: uh, ngày xưa anh cũng hay bị viêm họ ng lắm Thaimeo: nhưng lớn hơn thì chắc sức đề kháng tăng Thaimeo: Nhím à, em không ngủ trưa sao ? hoaphonglan\\_213: Em co anh a hoaphonglan\\_213: nhung chut nua em moi ngu hoaphonglan\\_213: ngu? den 5h day di choi the? thao anh a Thaimeo: hihi, thế thì sau vài tuần, em béo phải bít Thaimeo: tối đừng thức khuya Thaimeo: thức khuya hại sk lắm hoaphonglan\\_213: Nhung em van khong ngu? dc som dau hoaphonglan\\_213: hom qua em van thuc den 2h hoaphonglan\\_213: cung chang? de? lam gi hoaphonglan\\_213: chi? nghe nhac thoi anh a Thaimeo: tập ngủ trước 12h đi Thaimeo: bật nhạc nhẹ, tắt hết điện đi, lên giường nhắm mắt lắng nghe Thaimeo: thử đi em hoaphonglan\\_213: hoaphonglan\\_213: de? hom nay em lam theo cach cua? anh hoaphonglan\\_213: Gia ma anh co may cam tay\nhoaphonglan_213: thi thoang? 2 anh em minh nhan tin , anh nhi?:\nhoaphonglan_213: :\nhoaphonglan_213:\nThaimeo: hì\nThaimeo: ưu điểm: nhẹ nhàng, nữ tính, ngoan ngoãn, khá xinh xắn\nThaimeo: nhược: dị ứng sữa\nhoaphonglan_213: ??\nThaimeo: em đấy\nThaimeo: anh định hỏi hình anh anh trong mắt em\nThaimeo: nhưng lại nghĩ: thế h/a Nhím trong mắt mình thế nào\nThaimeo: và phác họa luôn\nhoaphonglan_213:\nhoaphonglan_213: Em khong phac hoa dc hinh anh? anh dau\nhoaphonglan_213: vi thuc ra em chua dc nhin ki~ anh lan nao hoaphonglan\\_213: nhung lan noi chuyen voi anh toan phai? lang? di cho~ khac' Thaimeo: về tính cách, cảm nhận chứ ko hẳn chỉ về hình ảnh bên ngoài em ạ hoaphonglan\\_213: Ta't nhien phai? co mot chut' be ngoai chu anh Thaimeo: không được lảng đi chỗ khác, anh sẽ \u0026quot;tưởng bở\u0026quot; đấy hoaphonglan\\_213: he\nThaimeo: có một điều không bít anh có nên nói ra không\nhoaphonglan_213: da!\nhoaphonglan_213: anh cu noi di\nThaimeo: nếu anh thích em thì có vấn đề gì không nhỉ\nhoaphonglan_213: Gi a ? hoaphonglan\\_213: Anh lai dua em roi\nhoaphonglan_213: anh vui tinh\u0026rsquo; qua\u0026rsquo; , van~ nhu ngay xua\nhoaphonglan_213: Dung cho em an dua bo? nhe' Thaimeo: hihi, hoaphonglan\\_213: Thaimeo: đấy là anh giả sử hoaphonglan\\_213: Anh oi !! thich co nhieu kieu? thich' lam' Thaimeo: thực ra thì anh hiểu, chuyện tình cảm làm sao lại tính toán được hoaphonglan\\_213: Vi du nhu toi thich' ban o? nu cuoi\nhoaphonglan_213: hay o? giong noi\u0026rsquo;\nhoaphonglan_213: hay 1 ca\u0026rsquo; tinh\u0026rsquo; gi gi do\u0026rsquo;\nThaimeo: uh, từ những điểm nhỏ nhỏ ấy\nThaimeo: sẽ dẫn tới được ty đấy\nThaimeo: ngày xưa anh với Vân, lúc đầu làm quen đâu có nghĩ rằng sẽ trở thành a couple đâu\nThaimeo: anh bảo Vân chưa đủ độ xinh để trở thành bạn gái của anh\nhoaphonglan_213: khiep\u0026rsquo;\nThaimeo: còn Vân thì bảo \u0026ldquo;em mà thích anh á, có mà trời sụp\u0026rdquo;\nhoaphonglan_213: Ai lai noi nguoi ta nhu the bao gio Thaimeo: hihi Thaimeo: anh nói đấy Thaimeo: hồi mới quen nói chuyện bốp chát vô tư, vui lắm em ạ hoaphonglan\\_213: Vang hoaphonglan\\_213: em cung thich su vo tu do' hoaphonglan\\_213: chang? le ma ban be em den choi , em xung ong ong , toi toi Thaimeo: gọi mày tao à hoaphonglan\\_213: papa em bao? \u0026quot; an noi phai? diu dang chut' chu' con , ai lai noi' tho the' bao gio \u0026quot;\nThaimeo: hihi\nThaimeo: kể ra anh cũng lạ\nThaimeo: từ bé tới giờ\nThaimeo: chỉ có một hai trường hợp, còn lại tất cả con gái, anh không bao giờ xưng là \u0026ldquo;mày tao\u0026rdquo; hết á\nhoaphonglan_213: the\u0026rsquo; a\u0026rsquo; ?\nThaimeo: uh\nThaimeo: toàn bạn tớ\nhoaphonglan_213: the\u0026rsquo; la anh \u0026quot; diu dang \u0026quot; hon em rui hoaphonglan\\_213: Hi hi Thaimeo: cậu tớ Thaimeo: ông tôi hoaphonglan\\_213: Thaimeo: chắc tại tính anh vốn hiền hoà hoaphonglan\\_213: Ui' hoaphonglan\\_213: tu minh khen minh kia\nhoaphonglan_213: xi\u0026rsquo; ho? qua\u0026rsquo; :\u0026quot;\u0026lt;\nhoaphonglan_213:\nThaimeo: hìhì\nhoaphonglan_213: oa oa !! anh oi !! papa em di lam rui\nhoaphonglan_213: em phai? di ngu? thui\nThaimeo: uh\nThaimeo: tạm biệt em\nhoaphonglan_213: bb anh\nThaimeo: cảm ơn NHím còi đã nghe anh nói\nhoaphonglan_213: cam on anh da~ cho em mot buoi? trua vui ve?\nhoaphonglan_213: Neu co chuyen gi buon nhan tin cho em nhe\u0026rsquo; , em se noi chuyen voi anh ngay\nBUZZ!!!\nhoaphonglan_213: em out day\nThaimeo: hihi, nghĩ cũng buồn cười, sau một hồi nói chuyện, hai người cảm ơn nhau, thấy sao mà khách sáo. Thật ra không phải, tư tưởng của người VN cổ là cứ thấy cảm ơn, xin lỗi thì bảo là khách sáo, nhưng đó là sự văn minh của người VN hiện đại. Anh nhắn tin cho em qua mess\nhoaphonglan_213:\nhoaphonglan_213: hi hi\nhoaphonglan_213: triet\u0026rsquo; ly\u0026rsquo; co? qua\u0026rsquo; anh oi !!\nThaimeo: cổ hủ hả\nhoaphonglan_213:\nThaimeo: anh ko muốn mình là người cổ hủ đâu\nhoaphonglan_213: Thoi ,khong noi chuyen vo ianh nua~\nhoaphonglan_213: khong em lai khong ngu dc mat\nhoaphonglan_213: Em out day\nhoaphonglan_213: Chuc anh vui\nhoaphonglan_213:\nhoaphonglan_213: Hi hoaphonglan\\_213: \u0026lt;~~ dung gian nhe\u0026rsquo;\nThaimeo: bb\nhoaphonglan_213 has signed out. (7/18/2006 1:28 PM)\nBình luận (4) anonymous — 2006-09-23 14:09\nAnonymous writes:co ai do khong\nanonymous — 2006-12-11 06:12\nabb writes:hi\nanonymous — 2006-12-11 06:12\nabb writes:hi\nanonymous — 2006-12-11 08:12\nkanishi writes: ai mà hihi thế nhỉ, hôm nay Lan Anh bay rồi, trời lạnh quá, hình sang Sing thì ấm hơn thì phải. Chẳng ra tiễn em ấy được, thầm chúc vậy thôi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/07/18/chat-voi-lan-anh/","summary":"\u003cp\u003eBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Hi\u003ccode\u003e   Thaimeo: hì   hoaphonglan\\_213: Nhim chao meo con   Thaimeo: anh đang trong thời kì đi học giáo dục quốc phòng   hoaphonglan\\_213: The a   Thaimeo: từ nay tới 12/8   Thaimeo: em sao rùi ?   hoaphonglan\\_213: Em tuong anh dang o? Hai Duong??   hoaphonglan\\_213: da em van khoe?   Thaimeo: anh đi học được 2 hôm rùi   Thaimeo: em vẫn ở nhà hay đi đâu rùi ?   hoaphonglan\\_213: em vua bi bien? ve anh a   hoaphonglan\\_213: di bien   Thaimeo: vĩnh biệt thời học sinh rùi, có thấy lưu luyến không ?   Thaimeo: đi biển à ?   hoaphonglan\\_213: hic hic   Thaimeo: Hạ Long hả ?   hoaphonglan\\_213: nho lam anh oi   hoaphonglan\\_213: da khong   hoaphonglan\\_213: em di Nha trang   Thaimeo: với papa ?   hoaphonglan\\_213: cung ca? nha luon    hoaphonglan\\_213:    hoaphonglan\\_213: Nghi? he ve nha anh co vui khong?   Thaimeo: vừa vừa thôi em ạ   Thaimeo: sáng nay anh đi học quân sự ở Mễ Trì   Thaimeo: KTX   hoaphonglan\\_213: the a   Thaimeo: sau đó lên Đinh Lễ mua sách luôn   Thaimeo: buồn ngủ quá   Thaimeo: đói nữa   hoaphonglan\\_213: Co met lam khong anh ?   Thaimeo: uống tạm 2 hộp sữa vinamilk   hoaphonglan\\_213: eo\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nThaimeo: tập bắn súng em ạ\u003cbr\u003e\nThaimeo: ko mệt đâu\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: bung gi\u003ccode\u003e ma chua' dc nhieu the'   Thaimeo: có 400ml thui mà   Thaimeo: tiếc là em lại ko uống sữa   Thaimeo: em ui   hoaphonglan\\_213: da da   hoaphonglan\\_213: em day   Thaimeo: anh muốn cảm ơn em   hoaphonglan\\_213: Cam on gi a. ??   Thaimeo: hôm trước nhắn tin cho anh   Thaimeo: anh thắc mắc tại sao em bít anh nhắn   hoaphonglan\\_213:    Thaimeo: em bảo là vì \u0026quot;em quý anh nhất mà\u0026quot;   Thaimeo: hihi   hoaphonglan\\_213: Em doc tin nhan la biet ai nhan tin lien\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nThaimeo: dù có thể điều đó không đúng 100%, nhưng anh vẫn rất cảm ơn lời nói ngọt ngào đó\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Hi hi\u003cbr\u003e\nThaimeo: đã từ lâu lắm, lâu lắm, ko ai nói với anh nhưng lời \u0026ldquo;sweet\u0026rdquo; như vậy\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Thi gio co em noi do ne\u003ccode\u003e   Thaimeo: uh   Thaimeo: lúc nhận được tin nhắn ấy   Thaimeo: anh chợt nhớ lại những lời quan tâm của \u0026quot;ngày xưa\u0026quot;, Vân nói, Nhung nói   Thaimeo: lâu lắm ko để ý   Thaimeo: em nhắn,   Thaimeo: anh cảm thấy vui   Thaimeo: nhưng cũng hơi buồn,    hoaphonglan\\_213: dien thoai cua? anh a?   Thaimeo: ko   Thaimeo: anh ko có mobile   hoaphonglan\\_213: Em xin loi~ da lam anh nho lai ki? niem xua   Thaimeo: đâu   Thaimeo: đấy có phải là lỗi đâu   Thaimeo: hơn nữa kỉ niệm nên nhớ chứ em   Thaimeo: nhất là những kỉ niệm đó rất đẹp   hoaphonglan\\_213: Em hoi? that nhe'   hoaphonglan\\_213: gio\u003c/code\u003e anh da~ de? y\u0026rsquo; ai , hoac yeu ai chua??\u003cbr\u003e\nThaimeo: chưa\u003cbr\u003e\nThaimeo: về chuyện tình yêu bây giờ, thực sự là anh không để ý nhiều nữa\u003cbr\u003e\nThaimeo: tất nhiên nếu có một người để gọi là darling thì rất tốt\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Gio chu? yeu quan tam den hoc hanh, choi da~ anh nhi?\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng anh sợ\u003cbr\u003e\nThaimeo: uh, học hành và sự nghiệp\u003cbr\u003e\nThaimeo: hơn nữa anh cũng sợ, anh không muốn mình lại làm thêm một ai đó phải buồn\u003cbr\u003e\nThaimeo: ngày xưa anh cứ nghĩ, trong vấn đề ty, mình ghê gớm lắm, cái gì cũng bít, \u0026ldquo;nhà tâm lý học\u0026rdquo;, giờ phát hiện ra mình đúng là con gà\u003cbr\u003e\nThaimeo: cái gì cũng mù mờ\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: dau phai? rieng minh anh dau\u003cbr\u003e\nThaimeo: hơn nữa bây giờ anh mất tự tin kinh khủng\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Vi sao?\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: ???\u003cbr\u003e\nThaimeo: giả sử bản thân anh như một cổ phiếu\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: phai? co ly do ?\u003cbr\u003e\nThaimeo: thì cổ phiếu ấy đã giảm giá tới kịch sàn\u003cbr\u003e\nThaimeo: một người tin tin khi người ta biết người ta có giá trị, có vai trò trong cuộc sống\u003cbr\u003e\nThaimeo: càng khẳng định được bàn thân thì càng tự tin phải không em\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Vang\u003cbr\u003e\nThaimeo: thành công trong công việc, trong học tập, đó là khẳng định được giá trị bản thân\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng anh thì thất bại\u003cbr\u003e\nThaimeo: lỗi là tại anh, vì vậy anh chẳng kêu được ai\u003cbr\u003e\nThaimeo: chỉ tự trách mình được thôi\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Sao anh lai tu trach minh nhu the co chu\u0026rsquo;\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Ai cung~ co mot loi~ lam\u003ccode\u003e   Thaimeo: kì 1 điểm anh thấp   Thaimeo: nhưng dù sao ko thi lại môn nào   Thaimeo: kì 2 này, những môn ko thi lại, điểm có khá   hoaphonglan\\_213: dieu quan trong la biet cach sua? chua~ loi~ lam ay nhu the nao thoi anh a   Thaimeo: nhưng thi lại 2 môn   Thaimeo: uh, không phải là sửa chữa lồi lầm mà chỉ là chăm chỉ trong học tập em ạ   hoaphonglan\\_213: Dung vay   hoaphonglan\\_213: Do cung la mot cach sua? chua~ minh con gi\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh cảm thấy hình như mình bị mất cân bằng hay sao ấy\u003cbr\u003e\nThaimeo: có lẽ ko yêu ai, nên mới vậy\u003cbr\u003e\nThaimeo: ko có ai để tâm sự\u003cbr\u003e\nThaimeo: chia sẻ\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Sao nhung luc nhu the anh khong fone cho em\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: hi hi\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nThaimeo: bạn thân thì nhiều, những người có thể tâm sự cũng nhiều\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng một người \u0026ldquo;giống người yêu\u0026rdquo; để chia sẻ thì hợp lý hơn\u003cbr\u003e\nThaimeo: phải không em\u003cbr\u003e\nThaimeo: bởi vì bạn bè, dù tốt mấy, thân mấy cũng không giống người yêu\u003cbr\u003e\nThaimeo: chả rõ nữa\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Nguoi\u003ccode\u003e ta vi'   hoaphonglan\\_213: Nguoi\u003c/code\u003e yeu vua nhu mot nguoi ban , vua nhu mot nguoi\u003ccode\u003e chi ( anh ) vua nhu mot nguoi\u003c/code\u003e ban …\u003cbr\u003e\nThaimeo: đazi năng nhỉ\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: ho co\u0026rsquo; the? ngoi nghe nguoi ay cua? minh tam su ma khong keu ca , khong phan nan gi\u003ccode\u003e   Thaimeo: hihi   Thaimeo: đó là người yêu lý tưởng thôi em ạ   hoaphonglan\\_213: Sau nay em cung se nhu vay   Thaimeo: và anh thì đang mơ có một người như thế   hoaphonglan\\_213:    Thaimeo: em xem phim Cô nàng ngổ ngáo chưa ?   Thaimeo: sassy girl   hoaphonglan\\_213: da em chua   hoaphonglan\\_213: Noi ve phim anh? thi em cuc luoi\u003c/code\u003e xem luon\u003cbr\u003e\nThaimeo: hài hước nhưng hay và ý nghĩa lắm,\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh cũng mới xem hôm nọ\u003cbr\u003e\nThaimeo: phim tiếng Hàn, phụ đề tiếng anh nên anh cũng ko đọc được hết lời thoại\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng rất ý nghĩa\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: the a.\u003cbr\u003e\nThaimeo: những ai chuẩn bị yêu nên xem\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: hi hi\u003cbr\u003e\nThaimeo: ý anh là em chuẩn bị iu đấy\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: the con chua yeu va yeu roi thi khong nen xem a.??\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Ui\u0026rsquo; dzoi\u003ccode\u003e   Thaimeo: ai cũng nên xem,   Thaimeo: úi dời gì   Thaimeo: em sẽ học ở Ngân hàng hay Ngoại ngữ   hoaphonglan\\_213: em buon cuoi thoi   hoaphonglan\\_213: Em khong biet'   hoaphonglan\\_213: Em tham lam lam'   hoaphonglan\\_213: chac gi da~ do~ ma tham vong   Thaimeo: anh mong em sẽ đỗ   Thaimeo: mong muốn mãnh liệt   hoaphonglan\\_213: Hihi   Thaimeo: từ hồi thi xong, tăng mấy kg rùi Nhím ?   hoaphonglan\\_213: da   hoaphonglan\\_213: em chua tang kg nao het anh oi   hoaphonglan\\_213: Em lai vua bi 1 tran om'   hoaphonglan\\_213: hom nay van con\u003c/code\u003e ho ne\u003ccode\u003e   Thaimeo: sao hay ốm vậy   Thaimeo: mùa hè mà cũng bị cảm cúm sao   hoaphonglan\\_213: Hong. em khong dc tot cho lam'   Thaimeo: chị Thuỳ của anh cũng vừa bị cúm   Thaimeo: uh, ngày xưa anh cũng hay bị viêm họ   ng lắm   Thaimeo: nhưng lớn hơn thì chắc sức đề kháng tăng   Thaimeo: Nhím à, em không ngủ trưa sao ?   hoaphonglan\\_213: Em co anh a   hoaphonglan\\_213: nhung chut nua em moi ngu   hoaphonglan\\_213: ngu? den 5h day di choi the? thao anh a   Thaimeo: hihi, thế thì sau vài tuần, em béo phải bít    Thaimeo: tối đừng thức khuya   Thaimeo: thức khuya hại sk lắm   hoaphonglan\\_213: Nhung em van khong ngu? dc som dau   hoaphonglan\\_213: hom qua em van thuc den 2h   hoaphonglan\\_213: cung chang? de? lam gi   hoaphonglan\\_213: chi? nghe nhac thoi anh a   Thaimeo: tập ngủ trước 12h đi   Thaimeo: bật nhạc nhẹ, tắt hết điện đi, lên giường nhắm mắt lắng nghe   Thaimeo: thử đi em   hoaphonglan\\_213:    hoaphonglan\\_213: de? hom nay em lam theo cach cua? anh   hoaphonglan\\_213: Gia ma anh co may cam\u003c/code\u003e tay\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: thi thoang? 2 anh em minh nhan tin , anh nhi?:\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: :\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nThaimeo: hì\u003cbr\u003e\nThaimeo: ưu điểm: nhẹ nhàng, nữ tính, ngoan ngoãn, khá xinh xắn\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhược: dị ứng sữa\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: ??\u003cbr\u003e\nThaimeo: em đấy\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh định hỏi hình anh anh trong mắt em\u003cbr\u003e\nThaimeo: nhưng lại nghĩ: thế h/a Nhím trong mắt mình thế nào\u003cbr\u003e\nThaimeo: và phác họa luôn\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Em khong phac hoa dc hinh anh? anh dau\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: vi thuc ra em chua dc nhin ki~ anh lan nao\u003ccode\u003e   hoaphonglan\\_213: nhung lan noi chuyen voi anh toan phai? lang? di cho~ khac'   Thaimeo: về tính cách, cảm nhận chứ ko hẳn chỉ về hình ảnh bên ngoài em ạ   hoaphonglan\\_213: Ta't nhien phai? co mot chut' be ngoai chu anh   Thaimeo: không được lảng đi chỗ khác, anh sẽ \u0026quot;tưởng bở\u0026quot; đấy    hoaphonglan\\_213: he\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nThaimeo: có một điều không bít anh có nên nói ra không\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: da!\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: anh cu noi di\u003cbr\u003e\nThaimeo: nếu anh thích em thì có vấn đề gì không nhỉ\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Gi\u003ccode\u003e a ?   hoaphonglan\\_213: Anh lai dua em roi\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: anh vui tinh\u0026rsquo; qua\u0026rsquo; , van~ nhu ngay xua\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Dung\u003ccode\u003e cho em an dua bo? nhe'   Thaimeo: hihi,    hoaphonglan\\_213:    Thaimeo: đấy là anh giả sử   hoaphonglan\\_213: Anh oi !! thich co nhieu kieu? thich' lam'   Thaimeo: thực ra thì anh hiểu, chuyện tình cảm làm sao lại tính toán được   hoaphonglan\\_213: Vi du nhu toi thich' ban o? nu cuoi\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: hay o? giong noi\u0026rsquo;\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: hay 1 ca\u0026rsquo; tinh\u0026rsquo; gi\u003ccode\u003e gi\u003c/code\u003e do\u0026rsquo;\u003cbr\u003e\nThaimeo: uh, từ những điểm nhỏ nhỏ ấy\u003cbr\u003e\nThaimeo: sẽ dẫn tới được ty đấy\u003cbr\u003e\nThaimeo: ngày xưa anh với Vân, lúc đầu làm quen đâu có nghĩ rằng sẽ trở thành a couple đâu\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh bảo Vân chưa đủ độ xinh để trở thành bạn gái của anh\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: khiep\u0026rsquo;\u003cbr\u003e\nThaimeo: còn Vân thì bảo \u0026ldquo;em mà thích anh á, có mà trời sụp\u0026rdquo;\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Ai lai noi nguoi ta nhu the bao gio\u003ccode\u003e   Thaimeo: hihi   Thaimeo: anh nói đấy   Thaimeo: hồi mới quen nói chuyện bốp chát vô tư, vui lắm em ạ   hoaphonglan\\_213: Vang   hoaphonglan\\_213: em cung thich su vo tu do'   hoaphonglan\\_213: chang? le ma ban be em den choi , em xung ong ong , toi toi   Thaimeo: gọi mày tao à   hoaphonglan\\_213: papa em bao? \u0026quot; an noi phai? diu dang chut' chu' con , ai lai noi' tho the' bao gio\u003c/code\u003e \u0026quot;\u003cbr\u003e\nThaimeo: hihi\u003cbr\u003e\nThaimeo: kể ra anh cũng lạ\u003cbr\u003e\nThaimeo: từ bé tới giờ\u003cbr\u003e\nThaimeo: chỉ có một hai trường hợp, còn lại tất cả con gái, anh không bao giờ xưng là \u0026ldquo;mày tao\u0026rdquo; hết á\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: the\u0026rsquo; a\u0026rsquo; ?\u003cbr\u003e\nThaimeo: uh\u003cbr\u003e\nThaimeo: toàn bạn tớ\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: the\u0026rsquo; la anh \u0026quot; diu dang \u0026quot; hon em rui\u003ccode\u003e   hoaphonglan\\_213: Hi\u003c/code\u003e hi\u003ccode\u003e   Thaimeo: cậu tớ   Thaimeo: ông tôi   hoaphonglan\\_213:    Thaimeo: chắc tại tính anh vốn hiền hoà    hoaphonglan\\_213: Ui'   hoaphonglan\\_213: tu minh khen minh kia\u003c/code\u003e\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: xi\u0026rsquo; ho? qua\u0026rsquo; :\u0026quot;\u0026lt;\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nThaimeo: hìhì\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: oa oa !! anh oi !! papa em di lam rui\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: em phai? di ngu? thui\u003cbr\u003e\nThaimeo: uh\u003cbr\u003e\nThaimeo: tạm biệt em\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: bb anh\u003cbr\u003e\nThaimeo: cảm ơn NHím còi đã nghe anh nói\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: cam on anh da~ cho em mot buoi? trua vui ve?\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Neu co chuyen gi buon nhan tin cho em nhe\u0026rsquo; , em se noi chuyen voi anh ngay\u003cbr\u003e\nBUZZ!!!\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: em out day\u003cbr\u003e\nThaimeo: hihi, nghĩ cũng buồn cười, sau một hồi nói chuyện, hai người cảm ơn nhau, thấy sao mà khách sáo. Thật ra không phải, tư tưởng của người VN cổ là cứ thấy cảm ơn, xin lỗi thì bảo là khách sáo, nhưng đó là sự văn minh của người VN hiện đại. Anh nhắn tin cho em qua mess\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: hi hi\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: triet\u0026rsquo; ly\u0026rsquo; co? qua\u0026rsquo; anh oi !!\u003cbr\u003e\nThaimeo: cổ hủ hả\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nThaimeo: anh ko muốn mình là người cổ hủ đâu\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Thoi ,khong noi chuyen vo ianh nua~\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: khong em lai khong ngu dc mat\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Em out day\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Chuc anh vui\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213:\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213: Hi\u003ccode\u003e   hoaphonglan\\_213: \u0026lt;~~ dung\u003c/code\u003e gian nhe\u0026rsquo;\u003cbr\u003e\nThaimeo: bb\u003cbr\u003e\nhoaphonglan_213 has signed out. (7/18/2006 1:28 PM)\u003c/p\u003e","title":"Chat với Lan Anh"},{"content":"“Tôi là một người chịu tác động của những sức mạnh khác nhau đến mức đôi khi tôi nghi hoặc về lẽ tồn tại của bản thân. Tôi là một sự mâu thuẫn sống – sùng đạo nhưng lại không hoàn toàn tin chắc vào những giáo lý, muốn trách nhiệm nhưng lại né tránh nó, yêu sự thật nhưng đôi khi lại đầu hàng trước sự dối trá. Tôi căm ghét sự ích kỷ, nhưng lại nhìn thấy nó trong gương hằng ngày. Tôi quan sát những người chưa từng biết sống cho đúng nghĩa, một số là những người thân yêu đối với tôi. Tôi khát khao và nỗ lực để khác họ, nhưng thường tôi trở thành gần như giống hệt họ… Một cái từ nhỏ bé chán ngắt biết bao – “Tôi”! Những thứ duy nhất làm cho việc sử dụng từ này trở nên có giá trị là những phẩm chất mà không mấy khi chúng ta thấy ở bên mình – lòng tin, tình yêu, trách nhiệm, sự hối hận, vốn hiểu biết. Nhưng trong thực tế, chúng ta không tránh khỏi vấp phải những thứ trái ngược với những biểu tượng làm cho cuộc sống trở nên đáng giá kia. Tôi, nỗ lực trở thành một người trung thực, sẽ không trở thành một kẻ đạo đức giả mà tôi căm ghét. Tôi thừa nhận sự hiện hữu đáng sợ của những tính cách xấu xa trong cậu nhóc này, đang nỗ lực để trở thành một người đàn ông”.\nBình luận (5) anonymous — 2006-06-24 04:06\nAnonymous writes:Thông báo: Về việc hoạt động trở lại của diễn đàn. Xin chào tất cả mọi người. Vậy là chúng ta lại phải bắt đầu lại từ đầu. Không lâu sau khi diễn đàn bị \u0026ldquo;đột tử\u0026rdquo;, anh Thụ đã đăng kí lại domain chuyenvinhphuc.com và cài đặt diễn đàn mới. Tuy nhiên vì mọi người đều bận nên diễn đàn bây giờ mới tiếp tục triển khai được. Một thời gian \u0026ldquo;im hơi lặng tiếng\u0026rdquo; có lẽ khiến cho nhiều người trong chúng ta chợt quên diễn đàn. Nhưng mình không thể quên được, hàng ngày online mà không được vào diễn đàn Chuyên Vĩnh Phúc thật vô cùng khó chịu, mỗi khi online mình đều đăng nhập vào chuyenvinhphuc.com – mặc dù chẳng có gì để đọc, chẳng viết gì, đó là một thói quen mất rồi. Vì vậy, bây giờ khi đã thi học kì xong, bắt tay khôi phục diễn đàn, mọi người ai rảnh rỗi hãy tham gia cùng mình nhé ! Về diễn đàn, phần kĩ thuật: host, domain, mình sẽ không tham gia nữa, giao toàn bộ cho các anh như anh Thụ, anh Thuận… phụ trách. Cần tiền nong đóng góp gì cũng sẽ gửi hết cho các anh ấy. Mình sẽ cố gắng tập trung vào phát triển nội dung và các hoạt động của diễn đàn. Đầu tiên sẽ dựng lên một \u0026ldquo;khung tạm\u0026rdquo; cho diễn đàn, chỉ là tạm thôi nên việc thêm cái này, bớt cái kia là sẽ thường xuyên, nhằm đưa đến một diễn đàn \u0026ldquo;gọn gàng, dễ xem, dễ quản lý\u0026rdquo;. Tiêu chí của diễn đàn là: Tự do ngôn luận, tôn trọng sự khác biệt. Giao lưu thể hiện ý kiến của cá nhân, qua đó tìm được các \u0026ldquo;đồng chí hợp cạ\u0026rdquo;. Khung của diễn đàn do một mình mình \u0026ldquo;dựng\u0026rdquo; nên chắc chắc còn thiếu sót và chưa khách quan đầy đủ cho lắm. Hi vọng các bạn sẵn lòng góp ý thay đổi nó cho hoàn thiện hơn.- Forum living(Mô tả: Toàn bộ những thứ liên quan tới hoạt động online của diễn đàn, thông báo chính thức, ý kiến của thành viên, của khách, hướng dẫn, giải đáp thắc mắc trong sử dụng diễn đàn.)- Chuyên Vĩnh Phúc thân yêu + Giới thiệu: những thông tin chính thức và chính xác, chỉ có đọc mà không trả lời, post bài mới ở trong box này. + Sự kiện hàng ngày: nơi tán gẫu, buôn chuyện ngoài giờ lên lớp của học sinh. Chấp nhận chat chit, tán gẫu ở box này, các bạn có thể dùng box này buôn chuyện của lớp mình thoải mái, không bao giờ bị xóa bài trừ khi vi phạm nội quy. + Góc kỉ niệm: viết ra để nhớ một thời tươi đẹp. sub forum: Ôn thi HSG Quốc gia + Cựu học sinh: nơi dành cho các bác đã ra trường chia sẻ với anh em cuộc sống hiện tại, truyền đạt kinh nghiệm cho các bậc hậu thế ^_^ + Khu vực các lớp học: khu vực tự trị của các lớp, mỗi lớp có quyền yêu cầu lập box riêng và sẽ tự quản lý.- Kiến thức: Những kiến thức được chọn lọc để bổ xung toàn diện hơn vốn tri thức của bạn + Khoa học tự nhiên + Thơ – truyện – tiểu thuyết + Ngoại ngữ + Tin học- Cuộc sống quanh ta + Thảo luận: chủ yếu nói về những chủ đề mang tính \u0026ldquo;thời sự, nóng hổi\u0026rdquo; + Ý tưởng, kế hoạch, ước mơ, khát vọng : nơi bạn chia sẻ những ý tưởng, những ước mơ, những kế hoạch của mình, cũng có thể là những bức xúc và khát vọng thay đổi điều gì đó. + Người nổi tiếng : hồ sơ của những người đáng cho chúng ta học tập + Đọc sách, giới thiệu sách hay + Cảm nhận từ cuộc sống: viết nhật ký, một cảm xúc vu vơ chợt đến và bạn muốn chia sẻ nó, hay gửi lên đây, chúng tôi sẵn sàng suy nghĩ và cảm nhận cùng bạn- Giải trí + Âm nhạc – điện ảnh + Thể thao + Đố vui + Truyện tranh- Nối vòng tay lớn + Tự giới thiệu, làm quen kết bạn: chúng tôi khuyến khích sự thể hiện cái tôi, cá nhân được đề cao, do vậy đừng ngại ngần viết thật hay để giới thiệu về bản thân bạn. —————————————————————-Kế hoạch phát triển diễn đànVề tổ chức của diễn đàn: chúng ta phải chính thức lập một cái gọi là \u0026ldquo;Ban quản trị\u0026rdquo;, có trách nhiệm nhiều hơn với tất cả những \u0026ldquo;Ban quản trị\u0026rdquo; trước kia. Mỗi người trong BQT phụ trách một số phần trong diễn đàn, thường xuyên có bài viết, lập chủ đề (mỗi tuần ít nhất 2 chủ đề mới chẳng hạn), mỗi tuần đều tổng kết, báo cáo tình hình box mình phụ trách với những người còn lại.Chúng ta sẽ thiết lập hình ảnh của diễn đàn với học sinh trong trường bằng các biện pháp như: mỗi tuần phát đến mỗi lớp một tờ \u0026ldquo;Thông tin diễn đàn\u0026rdquo; trong đó cập nhật các tin tức đáng chú ý, các bài viết hay trên diễn đàn. Chúng ta sẽ thành lập một đội ngũ tình nguyện viên cho diễn đàn để thỉnh thoảng làm những cuộc \u0026ldquo;thu thập ý kiến\u0026rdquo; giống như Lyn đã làm với \u0026ldquo;kênh truyền hình L-S\u0026rdquo;. Ngoài ra thỉnh thoảng sẽ có đại diện của diễn đàn đến phỏng vấn, nói chuyện với các thầy cô giáo, rồi viết bài gửi lên diễn đàn, giúp cho học sinh gần giáo viên hơn… nhưng hiện tại chưa dành đất cho box này vì chưa có ai đảm nhiệm việc này, chắc sẽ là rachel chứ còn ai nữa.—————————————————————-Bóng đá: nụ cười và nước mắtVậy là Hàn Quốc đã thua, niềm tự hào châu Á đã phải về nước. Đau chứ. Bóng đá đâu chỉ có nụ cười, đâu chỉ có những khuôn mặt rạng rỡ khi gương cao cúp vàng. Bóng đá còn là nước mắt, hình ảnh những cầu thủ gục xuống khi kết thúc trận đấu, hình ảnh những cổ động viên ngồi lặng lẽ, nước mắt lăn lăn trên khuôn mặt, những hình ảnh ấy cảm động biết bao. Hôm qua trận Hàn Quốc – Thụy Sĩ, có ít nhất 2 cầu thủ đã đổ máu, các cầu thủ chiến đấu đâu chỉ có mồ hôi rơi mà máu cũng chảy không ít. Họ đá bóng không chỉ vì đó là một trò chơi mà còn vì niềm tự hào của cả một dân tộc, đá vì hình ảnh của cả một quốc gia. Đã bao lần mình ước trở thành cầu thủ bóng đá xuất sắc, để đứng giữa sân vận động hàng chục ngàn người, mỗi bước chạy có tiếng vỗ tay của hàng vạn cổ động viên. Cảm giác ấy dù chỉ trong mơ thôi cũng thật tuyệt vời. Trong những ngày không khí bóng đá tràn ngập này, bật ti vi lúc nào cũng thấy bóng đá, đôi khi lại thấy khó chịu. Phát ngán mà. Mình có một cảm giác, một khát vọng mà mình nghĩ không chỉ có ở riêng mình: ước mong một ngày được xem Việt Nam đá tại World Cup. Nhìn những cổ động viên các nước, nhất là cổ động viên Mehico – không hiểu sao mấy đồng chí này dạo này lên hình nhiều thế – đội nón rộng vành, mặt vẽ quốc kì, tay cầm cờ tổ quốc, hô vang Mehico Mehico, mình khao khát một ngày sẽ nhìn thấy, hoặc tuyệt vời hơn là sẽ hòa mình vào dòng người mặc áo đỏ sao vàng, tay cầm cờ Việt Nam, đầu đội nón lá, hét vang VIỆT NAM VIỆT NAM… Ôi bóng đá, ————————-\n————————Ý tưởng: Tủ sách 4uSách là niềm đam mê của mình, mình rất thích đọc sách. Ra hiệu sách chỉ muốn mang cả cửa hàng về, nhưng tiền thì có hạn. Thế nên vừa mua vừa mượn của bạn bè là thượng sách. Thực ra thì khi người ta có sở thích, có đam mê gì thì người ta thường thích người khác cũng có cùng sở thích ấy, và cố gắng làm cho những người xung quanh cùng đam mê giống mình ^_^. Mình cũng vậy. Mình rất muốn chia sẻ sở thích đọc sách với mọi người. Và mình nảy ra ý tưởng làm một thư viện công cộng phục vụ cồng đồng, nhưng cái ý tưởng này đợi khi nào mình giàu đã. Bây giờ tạm thời cố gắng thực hiện ý tưởng \u0026ldquo;Tủ sách 4u\u0026rdquo; này. Chúng ta sẽ tình nguyện đóng góp sách của mình vào tủ sách, bạn vẫn là người sở hữu cuốn sách, sách vẫn do bạn giữ, khi nào có người nào muốn đọc thì bạn sẽ cho người ta mượn, đọc xong rùi người ta lại trả lại bạn. Đơn giản là diễn đàn sẽ là cầu nối cho những người yêu sách ấy mà. Bạn sẽ mô tả nội dung cuốn sách, diễn đàn sẽ tạo mục lục các cuốn sách cùng với mô tả nội dung, người sở hữu, tình trạng rảnh rỗi hay đã có người mượn. Bạn sẽ được mượn sách khi bạn tham gia vào tủ sách, tức là có đóng góp cho tủ sách, hoặc bạn được một người bảo lãnh. Mỗi cuốn sách sẽ được mượn trong vòng 1 tuần. Các bạn nghĩ sao về ý tưởng này. Mình cho rằng nó rất khả quan đó chứ ? Tất nhiên là sách in, chứ sách điện tử thì mình cũng cực nhiều và share thoải mái, send cho bạn không làm mình mất sách :). Những cuốn sách mình đang sở hữu là:- Nước Việt Nam nhỏ hay không nhỏ ?- Nhật ký Đặng Thùy Trâm- Mãi mãi tuổi hai mươi- Những \u0026ldquo;người làm thuê số 1\u0026rdquo; ở Việt Nam- Những kĩ năng học tập hoàn hảo dành cho sinh viên- Thế giới thật là rộng lớn và có nhiều việc để làm – Kim Woo ChoongHơi ít nhỉ, mình sẽ đi vận động bọn bạn và kiếm thêm:- Người thường gặp – Trần Đăng Khoa- Totochan, cô bé ngồi bên cửa sổNếu bạn nào đang cần cuốn sách gì, mình sẵn sàng lên Đinh Lễ tìm cho các bạn, hiệu sách số 5 Đinh Lễ, trên gác hai (Nguyệt Linh) làm ọt nơi rất thú vị.\nanonymous — 2006-06-24 04:06\nAnonymous writes:10:28 pm, Tuesday, June 06, 2006.Lên mạng, đọc được thông tin về vụ Vietnam Airlines thua kiện làm mất 5,2 triệu Euro, thật kinh khủng, thật ngu xuẩn. Cái chính phủ, cái nhà nước này còn bao nhiêu phần để chúng ta tin tưởng và hi vọng đây. Chưa hết một lũ tham nhũng ở GTVT thì lại lòi thêm ra một lũ không những tham mà còn ngu xuẩn. Đau. Hỡi ôi, những tự hào mình là người Việt Nam, tự hào rằng trên thế giới có một mình Việt Nam có tên nước là CHXHCN nay còn không ? Bộ trưởng bộ GTVT thì trơ trẽn, trây ì, dày mặt không bị đuổi thì còn là bộ trưởng. Lại nghĩ tới Nhật Bản, ngày nghỉ thủ tướng đi chơi golf, bị nhân dân phản đối vì trong lúc thủ tưởng giải trí, công nhân đang đình công, vậy mà thủ tướng Nhật đã xin từ chức. Còn Việt Nam ư, thủ tướng vẫn nguyên, bộ trưởng vẫy thường. “Đảng ta là Đảng cầm quyền, ta muốn làm gì cũng được” mà. Sống giữa xã hội “chủ nghĩa, dân chủ văn minh” mà cảm giác như có phảng phất đâu đây thời vua Lê chúa Trịnh, kinh khủng. Làm gì đây ? Adua cam chịu, hùa theo trào lưu đáng khinh bỉ, coi trọng đồng tiền, đặt lợi ích cá nhân lên đỉnh của chóp ư ? Không đời nào. Nhẫn nhục cam chịu cảnh xã hội bất công ấy ư ? Không đời nào. Phải thay đổi, hãy thay đổi chính bản thân mình, nỗ lực hơn nữa để có đủ sức mạnh thay đổi. Thay đổi mình, thay đổi những người quanh mình, thay đổi xã hội.16/6/2006Vậy là đã thi xong 6 môn. Dù chẳng tốt đẹp nhưng xong rồi nên vẫn cảm thấy thoải mái. Đêm qua xem bóng đá tới gần 3h mới ngủ. 6h đã lại tỉnh những vẫn nằm cố tới 7h45’. 8h Chi hẹn tới học tin. Trong số thời gian ngủ ít ỏi ấy, lại mơ thấy Vân. Nhìn thấy em, gặp em và nói chuyện, và thật tuyệt vời khi em vẫn đối với mình “bình thường”. Hiển nhiên đó chỉ là mơ. Chợt nhớ câu thơ mà ngày xưa mình từng rất thích: “Ta lang thang qua con phố ngày xưaBóng hình ai lướt qua thật khẽMiệng em cười thân thương thật nhẹHạnh phúc với một người… nhưng không phải là anh”Mình đã bao lần “phê phán” Hà về việc “yêu mù quáng”, nhưng rõ ràng chính mình cũng đang “yêu trong mù lòa”. Đúng là dao sắc không gọt được chuôi. Mà có con dao nào tự gọt được chuôi đâu. Thôi đành đi nhờ con dao khác gọt hộ vậy. Còn hơn nửa tháng nữa em, à các em sẽ thi ĐH. Chúc cho tất cả các em đều sẽ đỗ. Sức học và sự cố gắng của các em nhất định sẽ được đền đáp.Vẫn hàng ngày nuôi dưỡng tình cảm dành cho Vân. Có phải sai lầm không nhỉ ? Trái tim có những lý do mà lý trí khong thể hiểu nổi. Mỗi lần đọc lại sổ, đến câu “chừng nào anh không ghét em thì em cũng không ghét anh đâu. Nhớ nhé!” lại thấy đau đau. Những nét chữ thân quen quá mà cũng xa vời quá. Cho anh biết tại sao lại trở thành thế này, được không em ?Thật chí lý, bất cứ ai, bất cứ việc gì cũng cần kinh nghiệm để thành công. Mà kinh nghiệm thường chỉ có được sau khi thất bại. Tuy nhiên hậu quả của những thất bại trong tình yêu kinh khủng tới mức bạn nên rút kinh nghiệm từ thất bại của người khác, các bạn ạ.19/6/2006.vậy là đã thi học kì xong. Môn tin thi vất vả một cách không thể tưởng tượng được. 10 điểm, và nhận ra mình còn rất nhiều yếu kém. Tối 18, đến nhà thằng Thùy, thức trắng cả đêm, vừa để hướng dẫn Thùy vừa để xem bóng đá. Dù rất cố gắng nhưng chẳng ăn thua nhiều, vì quá nhiều kiến thức trong một thời gian quá ngắn. Buổi sáng đi thi, cứ nghĩ chỉ chia làm 2 đợt, khoảng 11 là cùng sẽ xong. Ai dè phải thi qua cả trưa, mình thi đợt cuối cùng, chỉ có 4 người thi. Tranh luận khô cả miệng với thầy giáo, cuối cùng cũng được 10.Thư gửi thầy Hiệu trưởng. Kính gửi thầy Nguyễn Hữu Đức và Ban Giám Hiệu trường ĐH Công nghệ. Em là Phí Hồng Thái, sinh viên lớp K50CC. Qua đợt thi học kì II vừa rồi, em có một số ý kiến mong muốn gửi đến các thầy. Thứ nhất, em rất vui mừng và cảm thấy mình đã rất sáng suốt khi đã lựa chọn học ở trường ĐH Công nghệ. Trong kì thi học kì, các giám thị phòng thi của chúng em làm việc rất nghiêm túc. Không như nhiều trường khác, tệ nạn “đi thầy” phổ biến và trở thành chuyện thường ngày (đứa bạn ở cùng với em học trường ĐH Giao thông vận tải, cả lớp “đi học phụ đạo” thầy dạy giải tích 500000 VNĐ, thầy giáo ấy ra một đề thi thử mà đến lúc thi thật thì có 2 bài có trong đề thi thử ấy, môn tiếng Nga, môn Triết đều có phong bì cả), giữa những tình trạng tha hóa “ai cũng biết” ấy thì trường ĐH Công nghệ quả thật rất “trong sạch”. Và em vô cùng vui mừng vì điều đó. Em xin cảm ơn các thầy vì điều này, cảm ơn các anh chị, các bạn sinh viên vì đã để cho trường ĐH Công nghệ là một ngôi trường “trong sạch hơn nhiều rất nhiều trường” – có thể đâu đó vẫn còn hiện tượng đó, nhưng số vô cùng ít ỏi đó sẽ sớm bị tiêu diệt. Điều thứ hai em muốn báo cáo với các thầy, đó là điều cực kì bức xúc về buổi thi môn Tin học cơ sở 2: Lập trình C. Theo lịch đã thông báo là chúng em có 3 phòng thi, thi vào lúc 8h sáng ngày 19.6 tại Phòng máy 2.2 – E4 (em không hiểu là tại sao trong bản thông báo số cán bộ coi thi môn này lại là 0 ?). Thế nhưng em bắt đầu vào phòng thi là lúc 2h40’ chiều và ra khỏi phòng thi đã gần 4h chiều. Nguyên nhân là lớp em có 69 SV, mà chỉ thi tại một phòng máy, mỗi lần thầy giám thị chỉ gọi 20 người vào thi, thi trong 1 tiếng rồi sau đó kiểm tra vấn đáp từng người. Mà chỉ có 2 giám thị. Trong khi những môn khác, lớp em chia làm 3 phòng và có tới 6 giám thị. Như vậy, việc tổ chức thi học kì môn Tin học cơ sở 2 là vô cùng bất hợp lý. Sinh viên phải ngồi ngoài hành lang chờ 4-5 tiếng đồng hồ mới đến lượt vào thi. Tạo tâm lý mệt mỏi và căng thẳng không đáng có. Chỉ có 2 giám thị chấm thi cũng khiến các thầy vô cùng vất vả, theo em biết là các thầy làm việc thông trưa, tức là không ăn trưa. Rất nhiều sinh viên cũng phải nhịn bữa trưa như vậy. Em thật không hiểu nổi tại sao nhà trường lại có thể để tình trạng thi cử bất hợp lý như vậy tồn tại ? Vì theo em biết thì những anh chị khóa trước cũng từng chịu cảnh như vậy. Em mong các thầy ngay lập tức có giải pháp cho vấn đề này. Điều thứ ba, về đợt “thăm dò chất lượng giảng dạy của giảng viên”. Em và các bạn trong lớp đều rất hứng thú với cuộc điều tra này, hầu hết đều làm với tinh thần nghiêm túc và thẳng thẳn. Chúng em đều rất vui mừng vì việc lấy ý kiến sinh viên như vậy chứng tỏ trường ĐH Công nghệ ta rất dân chủ và tôn trọng ý kiến sinh viên. Nhưng em có một thắc mắc, kết\nquả điều tra tại sao vẫn chưa được công bố ? Nếu điều tra mà không công bố thì còn gì là dân chủ ? Kính mong các thầy sớm thông báo kết quả tới sinh viên. Cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn các thầy đã lắng nghe ý kiến của sinh viên chúng em. Kính chúc các thầy sức khỏe dồi dào. Sớm đưa trường ĐH Công nghệ trở thành niềm tự hào của nền Đại học Việt Nam.\nnamkhanh — 2006-06-26 10:06\nỜ ờ..tự do ngôn luận mà, chú thích viết j ở blog là quyền của chú. Nhưng mà viết sai mấy chỗ đó 😀 Thủ tướng Hàn Quốc đi chơi golf chứ ko phải thủ tướng Nhật 😀 Còn tệ nạn đi \u0026ldquo;chùa Thầy\u0026rdquo;, không có cầu thì làm j có cung…\nanonymous — 2006-06-30 05:06\nAnonymous writes: Hóa ra mình viết sai à, ngại quá, cám ơn bác namkhanh đã nhắc nhở 😀 \u0026ldquo;cầu\u0026rdquo; tức là \u0026ldquo;nhu cầu\u0026rdquo; của các thầy hả ? hehe, điều đó chứng tỏ \u0026ldquo;sự sa đọa về văn hóa và đạo đức\u0026rdquo; đã đến mức trầm trọng, bác nhỉ 😉 http://wikimapia.org/#y=21030000\u0026amp;x=105840000\u0026amp;z=11\u0026amp;l=38\u0026amp;m=a\nanonymous — 2007-03-10 20:03\nHoangLT-Exlinct writes:Thai ah. Cho to bo code cua dien dan cu duoc ko.To dang can lam mot dien dan. Cho rieng minh thoi. Mua host domain het roi.Sent lai cho to gap nhe. Up len mang luon la tot nhat.Dinh kem moi thong tin nhe.Co the hom nao to sang cau de hoi them.BBChuc mạnh khoe va vui ve\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/15/tu-su-cua-bill-gates/","summary":"\u003cp\u003e“Tôi là một người chịu tác động của những sức mạnh khác nhau đến mức đôi khi tôi nghi hoặc về lẽ tồn tại của bản thân. Tôi là một sự mâu thuẫn sống – sùng đạo nhưng lại không hoàn toàn tin chắc vào những giáo lý, muốn trách nhiệm nhưng lại né tránh nó, yêu sự thật nhưng đôi khi lại đầu hàng trước sự dối trá. Tôi căm ghét sự ích kỷ, nhưng lại nhìn thấy nó trong gương hằng ngày. Tôi quan sát những người chưa từng biết sống cho đúng nghĩa, một số là những người thân yêu đối với tôi. Tôi khát khao và nỗ lực để khác họ, nhưng thường tôi trở thành gần như giống hệt họ… Một cái từ nhỏ bé chán ngắt biết bao – “Tôi”! Những thứ duy nhất làm cho việc sử dụng từ này trở nên có giá trị là những phẩm chất mà không mấy khi chúng ta thấy ở bên mình – lòng tin, tình yêu, trách nhiệm, sự hối hận, vốn hiểu biết. Nhưng trong thực tế, chúng ta không tránh khỏi vấp phải những thứ trái ngược với những biểu tượng làm cho cuộc sống trở nên đáng giá kia. Tôi, nỗ lực trở thành một người trung thực, sẽ không trở thành một kẻ đạo đức giả mà tôi căm ghét. Tôi thừa nhận sự hiện hữu đáng sợ của những tính cách xấu xa trong cậu nhóc này, đang nỗ lực để trở thành một người đàn ông”.\u003c/p\u003e","title":"Tự sự của Bill Gates !"},{"content":"Thư của Nguyễn Hưng Đạt từ Matxcơva\nNguyễn Ái Quốc tại đại hội đảng Xã hội Pháp ở Tour năm 1920\nThính giả Nguyễn Hưng Đạt từ Matxcơva, Nga gửi thư cho BBC như sau: tiểu sử cuả Cụ Hồ Chí Minh cần phải được xem xét lại.\nQua bằng chứng tìm được trong các tàng thư đuợc giải mật một phần nhỏ của cụ Hồ và về Đảng CS Việt Nam ở Nga thôi, tôi tìm thấy 19 điểm khác-thậm chí đi ngược với những tuyên truyền cuả Chính phủ Việt nam và nhiều quyển sách bôi xấu cũng như thánh hoá cụ ở Hải ngoại.\nTôi không bình luận, chỉ nêu vài điểm để quý vị rút ra kết luận vì khuôn khổ một ý kiến trên diễn đàn giới hạn số chữ.\nCụ Hồ không phải đến Moscow đầu 1924 ,vì muốn gặp Lenine nhưng ông này mất như tài liệu của Chính phủ VN. Cụ Hồ đến Moscow trước mùa hè 1923 /1/ và không có ý định vào gặp Lenine. Vì sau khi bị tay khủng bố Kaplan bắn trúng trong cuộc mưu sát trước đó, Lenine rất yếu,và những nhân vật cao cấp còn rất khó được gặp,huống chi cụ lúc bấy giờ chưa có gì nổi và chức sắc gì, chỉ mới đến (chính xác chưa rõ từ đâu Pháp? Balan?….). Trưởng phòng Việt Nam của Trung ương ĐCS Liên Xô là E.V.Kobelev viết /2/ \u0026lsquo;\u0026lsquo;Tháng 12.1923 tạp chí Ngọn lửa nhỏ /3/ đã đăng bài :\u0026lsquo;Nguyễn Ái Quốc- Đến thăm một nhà Quốc tế CS\u0026rsquo;. Tác giả chính là nhà thơ nổi tiếng Nga Osip Emilievich Mandelshtam (Осип Эмильевич Мандельштам ). Ông này thấy ở người thanh niên này rất khiêm tốn và dễ thân thiện, và loé sáng kỳ lạ. Tác giả nhận định: Người này sẽ là lãnh tụ cuả một dân tộc\u0026quot;. Bài báo này lúc đó không có tiếng tăm\u0026rsquo;.\nCụ Hồ dự Đại hội Thanh niên CS Quốc tế IV (TNQTCS) tại Nga với tư cách thanh niên Đông dương, đảng viên CS Pháp chứ chưa phải là thành viên Quốc tế Cộng sản /4/ như tuyên truyền. 3.Những cuộc đấu tranh quyết liệt về Phương pháp luận và đường lối tiến hành Cách mạng Việt nam cuả ông Nguễn Ái Quốc với các ông Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong dẫn đến hai trường phái cách mạng trong các nhóm CS thực chất chưa nhất trí với nhau /5/.\nĐiều khác với sử VN, ông Nguyễn chưa phải là Thành viên chính thức của Quốc tế CS (QTCS). Câu trả lời khác biệt về: ‘Tại sao không phải là người chính thức là đại biểu (QTCS) mà ông Nguyễn Ái Quốc đứng ra thành lập ĐCS Đông dương? Ai hỗ trợ? Tại sao những nhà cộng sản chính thức khác phải chịu sự góp ý, thậm chí chỉ đạo của ông. Những điều này được bà V.JA.Vasilieva, Trưởng Phân ban Đông dương cuả Đại học Cộng sản dành cho những người lao động Đông phuơng (ĐHĐP), trưởng Văn phòng Đông dương và Xiêm, nghiên cứu các ĐCS quốc tế trả lời sáng tỏ. Các bản viết cuả bà cho thấy sự chỉ đạo và hỗ trợ trực tiếp cuả bà với anh Nguyễn Ái Quốc, những khẳng định về sự phê phán các sai lầm nghiêm trọng cuả những người lãnh đạo ĐCS Đông duơng do anh Nguyễn viết. Ngoài ra còn có văn bản về Đề nghị cuả anh Nguyễn chuyển trung tâm Chỉ đạo và điều phối /1/,/5/ các hoạt động cuả các Đảng CS thuộc QTCS III về chi nhánh tại Trung quốc chứ không phải tại Singapore….những năm 1934-1938 đến thu 1939. Bà viết, bà đã làm sáng tỏ việc anh bị một số Uỷ viên ĐCS ĐD bịa đặt điều xấu.\nViệc bà Nguyễn Thị Minh Khai, với thẻ Đại biểu Chính thức QTCS III tên là Phan Lian, chứ không phải Phan Lan. Ông Nguyễn Ái Quốc chưa được là đại biểu, cũng như bà Lian có phải là vợ ông Nguyễn không? Trong/1/ chỉ có nêu ông có thẻ cuả TNQTCS chứ chưa bao giờ có thẻ QTCS. Trong Sơ yếu lý lịch được giải mật cuả bà Lian,có ghi chồng là ông Lin. Lin là một tên Tàu, có rất nhiều người dùng. Ông Nguyễn Ái Quốc có lúc dùng thẻ sinh viên ĐHĐP mang tên Lin, có lúc dùng thẻ mang tên NAQ. Nên thấy là ông Lê Hồng Phong /3/ cũng nhiều lần cầm thẻ mang tên này . Các sinh viên và những người Việt, người Hoa hay dùng thẻ lẫn lộn của nhau.Vậy chưa hẳn bà Lian là vợ ông N.A.Q.\nÔng Nguyễn Khánh Toàn- thành viên cuả QTCSIII khẳng định ông \u0026lsquo;sống cùng Ký túc xá với ông Nguyễn.Ông Nguyễn vẫn xưng em với ông Toàn. Bà Minh Khai hay đến chơi. Bà hay đi với ông Nguyễn cũng như với nhiều người khác đến các nơi. Trong lúc bí mật từ trong nước sang không thể có chuyện nhân ngãi. Mọi chuyện phải báo cáo với Truờng ĐHĐP và với cơ quan quản lý Liên Xô. Họ sẽ không bỏ qua. Nếu có chuyện tình ái lãng mạn tiểu tư sản, bị kiểm thảo kỷ luật !\u0026rsquo; Tôi có hỏi một số người từng sống với ông về một số cáo buộc trong vài quyển sách rằng cụ Hồ tính dâm, nhiều vợ thậm chí có vợ là bà người dân tộc thiểu số Việt nam, có con nhưng không dám nhận….Những người cả Tây lẫn Việt đó (có những người rất ghét CS) đều khẳng định chuyện đó là không có bằng chứng, và họ cho rằng \u0026rsquo;\u0026rsquo; một người trung thực,dám nhận lỗi như hồi nó là sinh viên ở đây, không thể như vậy !\u0026rsquo;\u0026rsquo;\nÔng Nguyễn chưa bao giờ là Cục trưởng Cục Phuơng Nam cuả QTCSIII như báo Nhân dân 05.09.1969 nêu. Cũng không thấy có Cái Cục này trong /1/ 7.Các tài liệu báo cáo của Đại diện QTCSIII ở Trung quốc về báo cáo cuả DCSDD/3/. 8.Việc một số người LX thuộc QTCSIII coi ông Nguyễn là kẻ dân tộc cực đoan (DTCD) như bài viết của tôi trước đây. Điển hình là là vụ họ ra lệnh cho Nhiệm vụ của cách mạng Việt nam không phải lật đổ chính quyền Pháp tại đó, mà đấu tranh ôn hoà. Việt Nam phải lập các kho, các bến bí mật để chuyển tiếp tiền và vũ khí cho ĐCS Indonesia. ĐCS đó là lớn và có nhiều đảng viên và ảnh hưởng lớn tại Đông Nam Á. Liên Xô thân Pháp và giải phóng Đông dương chưa phải vấn đề cuả QTCS III. Việc anh Nguyễn thẳng thừng bác bỏ đề nghị này, và cứ đòi độc lập cho Đông dương bị những người phụ trách, trừ bà Vasilieva, cho điểm xấu. Họ cho rằng anh là dân tộc chủ nghĩa và không có tinh thần quốc tế.\nCòn nhiều ảnh và tài liệu của ông khi ông thường xuyên sang Liên Xô từ 1955 mà chỉ đuợc công bố một ít vì nhiều lý do. Nhiều tài liệu thú vị ,trong đó có chính Hồi ký cuả cựu Tổng Bí thư Nhikita Khorutshev /6/ rất quý trọng cụ Hồ về những cố gắng hàn gắn hai ĐCS Liên xô và Trung quốc cũng như tình cảm riêng cuả ông với lãnh tụ một đảng nhỏ. (Tôi muốn post một ảnh Cụ Hồ vui vẻ giơ ngón tay cái Number One trước mặt người lãnh đạo cả Phong trào CS Quốc tế này). Điều này trái ngược với trào lưu đả phá Chính phủ xét lại Li\nên xô hồi 1964. Trong nước người ta phổ biến đến đảng viên là tất cả chúng ta đều ghét xét lại mà Khorutshov là cầm đầu! Nhiều tài liệu trình bày quan điểm khác cuả cụ Hồ về tình hình Quốc tế,quan hệ với Mỹ và đấu tranh giải phóng dân tộc. Còn một vài điều mà không thấy ai nêu lên:\nAnh Nguyễn Ái Quốc theo tôn giáo nào? Cụ Nữ tu Phạm thị Nhiệm, Bruxells, Bỉ em gái cuả cố Ðức Cha Vincentê Phạm Văn Dụ, Giám Mục Lạng Sơn nói rằng khi bà sang tu tại Bỉ 1950, đã gặp một người bạn cuả ông Nguyễn Ái Quốc. Ông cụ này nói: \u0026rsquo; Nguyễn Ái Quốc là người Catholic. Chúng tôi giao du với nhau,nhiều lần gặp nhau khi đi lễ Nhà thờ \u0026lsquo;. Cụ cho Souer Nhiệm xem tấm hình cụ và Nguyễn Ái Quốc chụp chung tại sân Nhà thờ Đức Bà Paris. Việc anh Nguyễn sau khi được Luật sư Loserby cứu khỏi toà Đại hình Hongkong,sau đó trú ẩn trong tu viện trước khi đi Hạ môn,cũng có chút liên quan nào chăng với tôn giáo cuả anh? Việc cụ Hồ Chí Minh tiến hành một đường lối tôn giáo có thể là mềm mại nhất với tôn giáo, không theo chỉ đạo cuả LX và TQ, nhẹ tay với Công giáo có liên quan gì với việc ở trên? Ta biết năm 1955, cụ Hồ ra Sắc lệnh Tự do tôn giáo khá cởi mở. Đạo Thiên Chuá ở Việt nam cũng không bị làm gắt như ở Liên xô, nơi nó bị xoá xổ với 18 ngàn linh mục tu sỹ cuả Chính thống và Công giáo bị xử tử, đến nỗi 1990 chỉ còn có hai linh mục Công giáo. Đạo này cũng không bị đàn áp mạnh mẽ như ở Trung quốc và nhiều quốc gia CS khác.\nNhững nỗ lực hoà bình nào suốt từ 1945 tới 1969 của cụ Hồ mà chưa được nhắc tới?\n2.1 Nỗ lực không thành trong chiến tranh Vệt-Pháp. Tháng 3.1946, cụ Hồ đồng ý Việt Nam sẽ là chính phủ trong Khối liên hiệp Pháp.Nhưng người Pháp cương quyết nắm các Bộ có ngành An ninh và Quốc Phòng, các Bộ Kinh tế, Tài chính, Ngân hàng và Thương chính, Ngoại giao. Chính phủ VNDCCH nắm các bộ Giáo dục, Ytế, Giao thông công chính…. còn lại. Pháp mạnh mẽ tuyên bố tước khí giới cuả các lực luợng vũ trang Việt nam. Ngày 16.12.1946,nỗ lực cuối cùng đưa cụ Hồ đến Nhà thương Đồn Thuỷ thương thuyết với Pháp. Nhưng xe,lái xe và bảo vệ bị giữ ngoài. Bản thân cụ bị từ chối, nhưng đến khi ra bị giữ suốt một tiếng,với lý do cổng doanh trại chưa đuợc phép mở. 21 giờ 19.12.46 tức bốn tiếng trước khi thời hạn giữ vũ khí trong Tối hậu thư hết hạn, Kháng chiến bùng nổ.\n2.2. Nỗ lực Hiệp thương Tổng tuyển cử lần thứ hai bất thành, tháng 11.1963 Năm 1962, Vùng Gải phóng đã lên tới 30 % lãnh thổ. Quân lực VNCH tỏ rõ sự yếu kém,tình hình thật bi đát. Số cố vấn quân sự Mỹ tăng vọt lên trên 10 ngàn ở tất cả các đơn vị chiến đấu mà chẳng giải quyết được gì tốt đẹp. Tổng thống Kenedy qua ông Đại sứ đã mấy lần đề nghị đưa quân Mỹ vào. Như vậy là cả hai miền đều đứng trước hiểm họa chiến tranh mà ai cũng kinh sợ mức độ tàn phá ở Triều tiên mới 9 năm trước. Với bom đạn như thế,không ai biết điều gì tồi tệ nhất sẽ xảy đến. Vấn đề tránh một cuộc chiến tranh lớn được cả các lãnh tụ cao nhất cả hai phía bàn thảo.\nVì Mỹ muốn đổ quân vào, nên để thương thuyết, cụ Hồ đã thông qua Đại tá Phạm Ngọc Thảo liên hệ với cố Tổng thống Ngô Đình Diệm cho Đặc phái viên đặc biệt, Tướng Nguyễn Tài- Thứ trưởng Bộ Công An (chứ không phải Nội vụ) của chính phủ VNDCCH đến Sài Gòn. Ông Tài là em ruột nhà văn nổi tiếng Nguyễn Công Hoan. Nhân chứng Đại tá Thảo nói rõ với ông Diệm mình là người CS trước lúc môi giới thương thuyết. Tướng Huỳnh Văn Cao trong /8/ viết : ,,Trung Tá Phạm Ngọc Thảo, hiện là sĩ quan của Miền Nam, diện hồi chánh, nhưng đã từng là bạn thân của Lê Duẩn, ngày đám cưới của Thảo tại Thiên Hộ Đồng Tháp thì Lê Duẩn đã đích thân đến dự. Khi tôi còn là Tư Lệnh Sư Đoàn 7 kiêm Khu Chiến Tiền Giang thì Thảo làm Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Kiến Hòa, người được Tổng Thống Diệm tin cậy. Trong những giây phút thân tình, Thảo đã thỏ thẻ với tôi: ”Nếu Đại Tá Tư Lệnh muốn quen biết với ông Lê Duẩn thì tôi có thể sắp xếp được.” Cho nên đã có lần tôi thưa với cụ Diệm: ”Sao Cụ cứ để Trung Tá Thảo làm Tỉnh Trưởng Kiến Hòa lâu vậy, Cụ không sợ Thảo rủ rê cháu theo Cộng Sản hay sao?” Cụ Diệm đáp lại: ”Ừ, để xem đứa nào rủ được đứa nào?” Lúc ấy, tôi đã hiểu là Tổng Thống Diệm tin chắc không thể nào Thảo rủ rê tôi được, nhưng đồng thời có nghĩa là Tổng Thống Diệm biết rõ Thảo là Cộng Sản \u0026lsquo;\u0026rsquo;.\nÔng Diệm cho ông Tài ở ngay bên cạnh mình trong Dinh Gia Long. Nhân vật mà Thiếu tướng Đỗ Mậu, Phụ trách An ninh Quân đội, viết là những nhân vật cao cấp cuả Chính phủ có thấy một người mang một lá cờ đỏ sao vàng nhỏ bằng con tem trên ve áo / 7/ chính là người này. Ông Nguyễn Tài bị bắt ngay sau Đảo chính 11.1963, bị biệt giam đến cuối tháng 4.1975, may nhờ một hạ sỹ không theo lệnh chỉ huy ném lựu đạn vào xà lim. Anh này báo với Ủy ban Quân quản đến cứu con người liệt hai chân này. Tết Việt nam 1963, thông qua Ủy hội Quốc tế, chủ tịch Hồ Chí Minh gửi mang vào tặng Tổng thống Ngô Đình Diệm một cành đào. Tiếc thay,vì không thay đổi được lập trường thoả hiệp với CS mà Mỹ giết ông Diệm. Nhà độc tài Pinochett không bị giết vì không làm điều này.\nNăm 1964 cụ Hồ bị đau tim nặng. Từ 1964 đến 1969 đã sang Trung Quốc rất nhiều lần chữa bệnh. Theo hồi ký cuả những người gần cụ , tất cả các công việc lớn nhỏ cuả Bộ Chính trị ĐCS không báo cho cụ nữa, để cụ được thọ lâu hơn. Chỉ những chủ trương lớn mới đến cụ. Cụ là công tác động viên quần chúng là chính. Chính cụ Hồ cũng thông báo giao tất cả việc,ủy nhiệm hết cho ông Lê Duẩn. Đưa một người từ Miền Nam ra để lãnh đạo tất cả những người cao cấp nhất Chính phủ là ông Lê Duẩn,cụ Hồ nói với mọi người rằng con người này duy nhất có khả năng thống nhất đất nước. Điều này trái ngược với tin cho rằng ông Lê chiếm quyền. Mãi đến năm 1969, cụ còn gửi thư cho ông Tổng thống Mỹ ngõ hầu vẫn hồi nền hoà bình.\nTài liệu và bằng chứng\nKho lưu trữ Liên bang . Tài liệu về các Quốc tế CS II và III. 2.GS Alecxei Rebanhinin: Nguyễn Ái Quốc ở Moscow -T/c Tổ quốc 07.2004.\nLưu trữ Thư viện liên bang Nga. 4.Triển lãm Cục Lưu trữ Liên bang Nga 30.01.2005.\nKurikhara Hirohirde ‘Đóng góp cuả Chủ tịch Hồ Chí Minh’ cho ĐCS Đông dương ‘Lựa chọn hướng chiến lược’ 2-6.10.2000 Hội nghị Lịch sử Quốc tế\ntại St.Peterburg, Đại học Tổng hợp St Peterburg.\nN.Khorutshev ‘Hồi ký’, Moscow 1995.\nĐỗ Mậu. Sách ‘Làm Thế nào để giết chết một vị Tổng thống?’.\nHuỳnh Văn Cao ‘Một kiếp người’\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/13/thu-cu%CC%89a-nguye%CC%83n-hung-da%CC%A3t-tu-matxcova/","summary":"\u003cp\u003eThư của Nguyễn Hưng Đạt từ Matxcơva\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNguyễn Ái Quốc tại đại hội đảng Xã hội Pháp ở Tour năm 1920\u003cbr\u003e\nThính giả Nguyễn Hưng Đạt từ Matxcơva, Nga gửi thư cho BBC như sau: tiểu sử cuả Cụ Hồ Chí Minh cần phải được xem xét lại.\u003cbr\u003e\nQua bằng chứng tìm được trong các tàng thư đuợc giải mật một phần nhỏ của cụ Hồ và về Đảng CS Việt Nam ở Nga thôi, tôi tìm thấy 19 điểm khác-thậm chí đi ngược với những tuyên truyền cuả Chính phủ Việt nam và nhiều quyển sách bôi xấu cũng như thánh hoá cụ ở Hải ngoại.\u003c/p\u003e","title":"Thư của Nguyễn Hưng Đạt từ Matxcơva"},{"content":"vậy là cuối cùng cũng xong giải tích, vẫn như các môn trước: không tốt. học lởm chởm thế làm sao mà tốt được. nếu may mắn, lại phải phụ thuộc vào may mắn thì sẽ qua. đi thi chỉ có 2 khái niệm qua với không qua. mình là ai mà sao kém cỏi thế.\nthi xong đi 35 lên Đinh Lễ, xem hoa cả mắt cuối cùng cũng mua được 2 quyển sách, mất 41k. rồi lóc cóc sang nhà Chương, từ nhà Chương rất vất vả mới sang được nhà Nhung. ở đó cả chiều, nói chuyện với Nhung nhiều ơi là nhiều, vui thật.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/10/thi-xong-giai-tich/","summary":"\u003cp\u003evậy là cuối cùng cũng xong giải tích, vẫn như các môn trước: không tốt. học lởm chởm thế làm sao mà tốt được. nếu may mắn, lại phải phụ thuộc vào may mắn thì sẽ qua. đi thi chỉ có 2 khái niệm qua với không qua. mình là ai mà sao kém cỏi thế.\u003cbr\u003e\nthi xong đi 35 lên Đinh Lễ, xem hoa cả mắt cuối cùng cũng mua được 2 quyển sách, mất 41k. rồi lóc cóc sang nhà Chương, từ nhà Chương rất vất vả mới sang được nhà Nhung. ở đó cả chiều, nói chuyện với Nhung nhiều ơi là nhiều, vui thật.\u003c/p\u003e","title":"thi xong giải tích"},{"content":"saurieng9896 (6/8/2006 2:40:51 PM): tai mot khu rung no , vao mot buoi sang som , mot con tho dang tung tang chay nhay . Bong tho ta gap mot con gau , con gau dang ngoi hu\u0026rsquo;t ma tu\u0026rsquo;y . Tho bao : \u0026quot; anh gau oi sao anh lai phi cuoc doi de ngoi day hu\u0026rsquo;t ma tuy ? Sao anh ko tung tang dao choi cung em ? \u0026quot; Gau ta thay vay cung hop ly nen di theo tho . Ca hai cung nhau tung tang thi gap mot con cao dang chi\u0026rsquo;ch ma tu\u0026rsquo;y . Tho lai bao : \u0026quot; anh cao oi , sao anh lai phi\u0026rsquo; doi vi ma tu\u0026rsquo;y the ? anh hay cung em va anh gau tung tang dao choi di \u0026quot; thay tho noi cung hop ly , ca\u0026rsquo;o ta len duong cung 2 ban . Ca ba di duoc mot quang thi gap mot con su tu , con su tu nay cung dang su dung ma tuy , con tho lai len tieng khuyen ran su tu , su tu nghe xong lien noi : \u0026quot; bien khoi mat tao ngay, moi lan may choi thuoc lac la lai chay nhay lung tung\u0026quot;\nsaurieng9896 (6/8/2006 2:41:35 PM): tổng thống Nga Putin và tổng thống Mỹ G.Bush sang tham VN, phía Việt Nam có Nông Ðứcc Mạnh ra đón, cả 3 cùng bay diễu hành trên bầu trời thủ đô Hà Nội = trực thăng. Ðang bay, Bush khoe: – Tôi mà thả cái Rolex 60 000USD của tôi xuống là cả Hà Nội này sẽ xôn xao dấy! Putin cung ko vừa, ông khoe:\u0026quot; Tôi mà thả thùng tiền của tôi xuống là cả việtNam sẽ xôn xao dấy!\u0026quot; Nông Ðức Mạnh nãy gi? im l?ng, bi gi? m?i lên ti?ng: – 2 ông có im di ko, tôi mà d?p..phi công xu?ng là c?….th? gi?i s? xôn xao d?y!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/09/vui-chut-nao/","summary":"\u003cp\u003esaurieng9896 (6/8/2006 2:40:51 PM): tai mot khu rung no , vao mot buoi sang som , mot con tho dang tung tang chay nhay . Bong tho ta gap mot con gau , con gau dang ngoi hu\u0026rsquo;t ma tu\u0026rsquo;y . Tho bao : \u0026quot; anh gau oi sao anh lai phi cuoc doi de ngoi day hu\u0026rsquo;t ma tuy ? Sao anh ko tung tang dao choi cung em ? \u0026quot; Gau ta thay vay cung hop ly nen di theo tho . Ca hai cung nhau tung tang thi gap mot con cao dang chi\u0026rsquo;ch ma tu\u0026rsquo;y . Tho lai bao : \u0026quot; anh cao oi , sao anh lai phi\u0026rsquo; doi vi ma tu\u0026rsquo;y the ? anh hay cung em va anh gau tung tang dao choi di \u0026quot; thay tho noi cung hop ly , ca\u0026rsquo;o ta len duong cung 2 ban . Ca ba di duoc mot quang thi gap mot con su tu , con su tu nay cung dang su dung ma tuy , con tho lai len tieng khuyen ran su tu , su tu nghe xong lien noi : \u0026quot; bien khoi mat tao ngay, moi lan may choi thuoc lac la lai chay nhay lung tung\u0026quot;\u003c/p\u003e","title":"Vui chút nào"},{"content":"Có người Việt trẻ 2004 như thế nào ?\nMột buổi chiều trong thư viện Quốc gia, tôi tình cờ đọc cuốn \u0026ldquo;Việt Nam văn hóa sử cương\u0026rdquo; của tác giả Đào Duy Anh. Trang 24, tôi chợt giật mình trước những gì tác giả viết về người Việt Nam từ năm 1938:\n\u0026ldquo;…Người Việt Nam đại khái thông minh nhưng xưa nay thấy ít người có trí tuệ lỗi lạc phi thường. Sức kí ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, giàu trực giác hơn luận lý.\nPhần nhiều người có tính ham học, song thích văn chương phù hoa hơn là thực học, thích thành sáo và hình thức hơn là tư tưởng hoạt động. Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm. Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp. Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục. Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng, hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa hư danh và thích chơi cờ bạc. Thường thì nhút nhát và chuộng hòa bình, song ngộ sự thì cũng biết hy sinh vì đại nghĩa. Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hóa thì rất tài. Người Việt Nam lại rát trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo. Đó là lược kể những tính chất tinh thần phổ thông nhất của người Việt Nam, cũng do tính nguyên lai từ thượng cổ mà có thay đổi chút ít cũng phần do lịch sử và trạng thái xã hội hun đúc dần thành, cho nên ta đừng xem những tính chất ấy là bất di bất dịch…\u0026rdquo;\n– Sức kí ức: Cho tới năm 2004 vẫn chưa có người Việt nào đạt giải Nobel hay kể cả một số giải quốc tế khác ít tầm cỡ hơn. Phần nhiều các danh hiệu học sinh giỏi của chúng ta có được nhờ trí nhớ tốt. Các huy chương quốc tế đa phần ở những môn lý thuyết. Đến cả như môn tập làm văn cứ chép nguyên xi thuộc lòng bài mẫu cũng chẳng cô giáo nào phạt. Càng học cao trí nhớ càng phải siêu. Để đậu đại học, các thí sinh phải thuộc lòng vanh vách cả cuốn sách sử, địa dày cộp, thậm chí toán, lý, hóa cũng thuộc làu làu cách giải mẫu. Vì nhớ nhiều nên giỏi suy diễn, tầm chương, trích dẫn hơn là suy luận một cách khoa học, chính xác; quen với việc giải quyết vẫn đề theo cảm tính, kí ức hơn là dựa trên con số và sự kiện.\n– Tính ham học: Cơn lốc vào cho được trường chuyên lớp chọn vẫn tung hoành từ cấp tiểu học tới đại học, thấm nhuần từ phụ huynh tới học sinh, thầy cô giáo. Thà 4-5 năm liền ôn thi ĐH chứ không chịu học nghề phù hợp với mình. Mỗi năm tới kì thi tốt nghiệp, các trường tìm mọi cách đẩy học sinh kém đi để đạt thành tích tỉ lệ cao, tới năm 2004 trường PTTH Tân Bình vẫn cố tình xếp tới 40 học sinh hạnh kiểm kém không được thi TN.\nCác báo cáo tổng kết ở cấp độ lớp và khối mà cũng chi chít loảng xoảng những từ Hán Việt hàn lâm mà mơ hồ: \u0026ldquo;không ngừng phát triển, đổi mới vượt bậc, nâng cao bản lĩnh, vững vàng trước thử thách, thực hiện ngày càng tốt hơn nhiệm vụ…Đóng góp tích cực vào công cuộc đổi mới đất nước, góp phần nâng cao dân trí, đẩy mạnh xây dựng nền văn hóa dân tộc, xứng đáng là…\u0026rdquo; trong khi làm được bao nhiêu và làm như thế nào thì không nói.\n– Ít mộng tường: Tới 2004 chúng ta vẫn chưa có 1 phát minh tầm cỡ thế giới. Tại sao chúngta không làm một cái gì đó khác người để được ghi vào kỉ lục Guinness ? Tại sao chiếc máy bay nông dân ở Tây Ninh không được ủng hộ và không được phép cất cánh? Tại sao mỗi trung thu trẻ con phải ào ạt đi mua lồng đèn Trung Quốc, quầy đồ chơi, thú nhồi bông toàn thấy siêu nhân Mỹ, vịt Donald, gấu Pooh, chuột Mickey… mà không thấy con vật huyền thoại nào của Việt Nam? Con Trâu chăng ? Không ước mơ cũng có nghĩa là giết chết thành công ngay từ khi nó chưa kịp hình thành. Một ý tưởng sáng tạo dù là điên rồ nhất cũng có thể dẫn đến một phát minh vĩ đại.\n– Giỏi chịu đựng: 2004 còn nóng hổi chuyện mấy chục học sinh lần lượt liếm ghế cô giáo. Trong đội ngũ liệu đã có nhiều chưa những thanh niên đứng lên phát biểu công khai rõ ràng: \u0026ldquo;Sếp nói thế chưa đúng. Theo tôi chúng ta phải…\u0026rdquo; Hay vẫn biết mình làm đúng, nhưng nếu sếp nói sai thì cũng cắn răng: \u0026ldquo;Dạ, là sai\u0026rdquo;. Trong những phút ngồi chờ xe buýt, ngồi chờ chuông vào lớp thì nhóm SVVN luôn ồn ào nhất, nhưng trong những giờ thảo luận, trong những cuộc họp thì SVVN lại ngồi im thin thít, không dám phát biểu! Đến cả những buổi liên hoan, chúng ta vẫn rất e ngại gắp miếng đầu tiên, và cũng đùn đẩy nhau dữ dội không dám làm người cuối cùng.\nHầu hết chúng ta đều an phận và bằng lòng với thực tại. Thà bỏ công cần cù, nhẫn nại chứ không suy nghĩ cách làm khác. Chiếc đòn gánh đã trĩu nặng trên vai người bà, người mẹ Việt Nam suốt 4000 năm, giờ vẫn oằn lên đôi vai em gái ! Không phải là thói quen, đó là sức ỳ! Ở phương Tây, chỉ mỗi việc phải nhấc cái ghế từ nơi này sang nơi khác đã bị cho là thiếu tiện lợi và kết quả của sự không vừa lòng đó đã dẫn đến sự ra đời của loại ghế xoay mà giờ đây tôi dám cá là bạn cũng rất thích ngồi.\n– Không bền chí: \u0026ldquo;Thất bại là mẹ thành công\u0026rdquo;. Nhưng dường như cái tinh thần ấy chúng ta chỉ giữ được trên lý thuyết. Thiếu 0,5 điểm đại học là có bạn trẻ đã đâm đầu vào xe tải hay uống thuốc ngủ tự tử. Một lần ý kiến không được chấp nhận là không dám đề đạt gì nữa. Trong những báo cáo tổng kết, rất nhiều cán bộ lớp tô đậm, nhấn mạnh dòng chứ: \u0026ldquo;Năm qua (đợt thi đua vừa qua…) chung tôi không phạm phải khuyết điểm nào\u0026rdquo;. Coi đó như một tấm huy chương. Trong khi thực ra chỉ những người không làm gì thì mới không phạm sai lầm. Những người thành công không phải là những người chưa bao giờ thất bại.\n– Não tinh vặt: Phần mềm nào thế giới mới tung ra, dù sử dụng password tinh vi thế nào, thì người trẻ chỉ cần vài ngày là có thể bẻ khóa cho bà con xài chùa. Các mánh khóe để đạt chỉ tiêu thì không khó. Một người Việt trẻ thì mạnh mà 3 người Việt trẻ thì yếu, mạnh ai nầy đi, không ai nghe ai, không ai chịu ai cả. Tới 2004 chúng tavẫn chưa có một tập đoàn kinh tế hùng mạnh nào sánh với Hàn Quốc, Nhật Bản… Trong các trường ĐH cũng chưa xuất hiện những nhóm sáng tạo bền vững. Trên sân khấu ca nhạc các nhóm hát danh tiếng chưa ra tới biên giớ mà mải mê hợp rồi tan, thay thành viên nhanh tới nỗi không kịp lên báo nữa.\n– Bất di bấ\nt dịch: Không lẽ lại để những người trẻ của 100, 200 năm nữa nếu vô tình đọc được những dòng của cuốn sách này trong kho lưu trữ lại vẫn còn cảm giác của chúng ta bây giờ ? Thay đổi của mỗi người là bước đầu tiên để thay đổi một cộng đồng. Lịch sử thay đổi khi bản thân của chúng ta phải tự thay đổi.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/06/co-nguoi-viet-tre-2004-nhu-the-nao-bao-svvn-2/","summary":"\u003cp\u003eCó người Việt trẻ 2004 như thế nào ?\u003cbr\u003e\nMột buổi chiều trong thư viện Quốc gia, tôi tình cờ đọc cuốn \u0026ldquo;Việt Nam văn hóa sử cương\u0026rdquo; của tác giả Đào Duy Anh. Trang 24, tôi chợt giật mình trước những gì tác giả viết về người Việt Nam từ năm 1938:\u003cbr\u003e\n\u0026ldquo;…Người Việt Nam đại khái thông minh nhưng xưa nay thấy ít người có trí tuệ lỗi lạc phi thường. Sức kí ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, giàu trực giác hơn luận lý.\u003cbr\u003e\nPhần nhiều người có tính ham học, song thích văn chương phù hoa hơn là thực học, thích thành sáo và hình thức hơn là tư tưởng hoạt động. Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm. Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp. Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục. Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng, hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa hư danh và thích chơi cờ bạc. Thường thì nhút nhát và chuộng hòa bình, song ngộ sự thì cũng biết hy sinh vì đại nghĩa. Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hóa thì rất tài. Người Việt Nam lại rát trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo. Đó là lược kể những tính chất tinh thần phổ thông nhất của người Việt Nam, cũng do tính nguyên lai từ thượng cổ mà có thay đổi chút ít cũng phần do lịch sử và trạng thái xã hội hun đúc dần thành, cho nên ta đừng xem những tính chất ấy là bất di bất dịch…\u0026rdquo;\u003cbr\u003e\n– Sức kí ức: Cho tới năm 2004 vẫn chưa có người Việt nào đạt giải Nobel hay kể cả một số giải quốc tế khác ít tầm cỡ hơn. Phần nhiều các danh hiệu học sinh giỏi của chúng ta có được nhờ trí nhớ tốt. Các huy chương quốc tế đa phần ở những môn lý thuyết. Đến cả như môn tập làm văn cứ chép nguyên xi thuộc lòng bài mẫu cũng chẳng cô giáo nào phạt. Càng học cao trí nhớ càng phải siêu. Để đậu đại học, các thí sinh phải thuộc lòng vanh vách cả cuốn sách sử, địa dày cộp, thậm chí toán, lý, hóa cũng thuộc làu làu cách giải mẫu. Vì nhớ nhiều nên giỏi suy diễn, tầm chương, trích dẫn hơn là suy luận một cách khoa học, chính xác; quen với việc giải quyết vẫn đề theo cảm tính, kí ức hơn là dựa trên con số và sự kiện.\u003cbr\u003e\n– Tính ham học: Cơn lốc vào cho được trường chuyên lớp chọn vẫn tung hoành từ cấp tiểu học tới đại học, thấm nhuần từ phụ huynh tới học sinh, thầy cô giáo. Thà 4-5 năm liền ôn thi ĐH chứ không chịu học nghề phù hợp với mình. Mỗi năm tới kì thi tốt nghiệp, các trường tìm mọi cách đẩy học sinh kém đi để đạt thành tích tỉ lệ cao, tới năm 2004 trường PTTH Tân Bình vẫn cố tình xếp tới 40 học sinh hạnh kiểm kém không được thi TN.\u003cbr\u003e\nCác báo cáo tổng kết ở cấp độ lớp và khối mà cũng chi chít loảng xoảng những từ Hán Việt hàn lâm mà mơ hồ: \u0026ldquo;không ngừng phát triển, đổi mới vượt bậc, nâng cao bản lĩnh, vững vàng trước thử thách, thực hiện ngày càng tốt hơn nhiệm vụ…Đóng góp tích cực vào công cuộc đổi mới đất nước, góp phần nâng cao dân trí, đẩy mạnh xây dựng nền văn hóa dân tộc, xứng đáng là…\u0026rdquo; trong khi làm được bao nhiêu và làm như thế nào thì không nói.\u003cbr\u003e\n– Ít mộng tường: Tới 2004 chúng ta vẫn chưa có 1 phát minh tầm cỡ thế giới. Tại sao chúngta không làm một cái gì đó khác người để được ghi vào kỉ lục Guinness ? Tại sao chiếc máy bay nông dân ở Tây Ninh không được ủng hộ và không được phép cất cánh? Tại sao mỗi trung thu trẻ con phải ào ạt đi mua lồng đèn Trung Quốc, quầy đồ chơi, thú nhồi bông toàn thấy siêu nhân Mỹ, vịt Donald, gấu Pooh, chuột Mickey… mà không thấy con vật huyền thoại nào của Việt Nam? Con Trâu chăng ? Không ước mơ cũng có nghĩa là giết chết thành công ngay từ khi nó chưa kịp hình thành. Một ý tưởng sáng tạo dù là điên rồ nhất cũng có thể dẫn đến một phát minh vĩ đại.\u003cbr\u003e\n– Giỏi chịu đựng: 2004 còn nóng hổi chuyện mấy chục học sinh lần lượt liếm ghế cô giáo. Trong đội ngũ liệu đã có nhiều chưa những thanh niên đứng lên phát biểu công khai rõ ràng: \u0026ldquo;Sếp nói thế chưa đúng. Theo tôi chúng ta phải…\u0026rdquo; Hay vẫn biết mình làm đúng, nhưng nếu sếp nói sai thì cũng cắn răng: \u0026ldquo;Dạ, là sai\u0026rdquo;. Trong những phút ngồi chờ xe buýt, ngồi chờ chuông vào lớp thì nhóm SVVN luôn ồn ào nhất, nhưng trong những giờ thảo luận, trong những cuộc họp thì SVVN lại ngồi im thin thít, không dám phát biểu! Đến cả những buổi liên hoan, chúng ta vẫn rất e ngại gắp miếng đầu tiên, và cũng đùn đẩy nhau dữ dội không dám làm người cuối cùng.\u003cbr\u003e\nHầu hết chúng ta đều an phận và bằng lòng với thực tại. Thà bỏ công cần cù, nhẫn nại chứ không suy nghĩ cách làm khác. Chiếc đòn gánh đã trĩu nặng trên vai người bà, người mẹ Việt Nam suốt 4000 năm, giờ vẫn oằn lên đôi vai em gái ! Không phải là thói quen, đó là sức ỳ! Ở phương Tây, chỉ mỗi việc phải nhấc cái ghế từ nơi này sang nơi khác đã bị cho là thiếu tiện lợi và kết quả của sự không vừa lòng đó đã dẫn đến sự ra đời của loại ghế xoay mà giờ đây tôi dám cá là bạn cũng rất thích ngồi.\u003cbr\u003e\n– Không bền chí: \u0026ldquo;Thất bại là mẹ thành công\u0026rdquo;. Nhưng dường như cái tinh thần ấy chúng ta chỉ giữ được trên lý thuyết. Thiếu 0,5 điểm đại học là có bạn trẻ đã đâm đầu vào xe tải hay uống thuốc ngủ tự tử. Một lần ý kiến không được chấp nhận là không dám đề đạt gì nữa. Trong những báo cáo tổng kết, rất nhiều cán bộ lớp tô đậm, nhấn mạnh dòng chứ: \u0026ldquo;Năm qua (đợt thi đua vừa qua…) chung tôi không phạm phải khuyết điểm nào\u0026rdquo;. Coi đó như một tấm huy chương. Trong khi thực ra chỉ những người không làm gì thì mới không phạm sai lầm. Những người thành công không phải là những người chưa bao giờ thất bại.\u003cbr\u003e\n– Não tinh vặt: Phần mềm nào thế giới mới tung ra, dù sử dụng password tinh vi thế nào, thì người trẻ chỉ cần vài ngày là có thể bẻ khóa cho bà con xài chùa. Các mánh khóe để đạt chỉ tiêu thì không khó. Một người Việt trẻ thì mạnh mà 3 người Việt trẻ thì yếu, mạnh ai nầy đi, không ai nghe ai, không ai chịu ai cả. Tới 2004 chúng tavẫn chưa có một tập đoàn kinh tế hùng mạnh nào sánh với Hàn Quốc, Nhật Bản… Trong các trường ĐH cũng chưa xuất hiện những nhóm sáng tạo bền vững. Trên sân khấu ca nhạc các nhóm hát danh tiếng chưa ra tới biên giớ mà mải mê hợp rồi tan, thay thành viên nhanh tới nỗi không kịp lên báo nữa.\u003cbr\u003e\n– Bất di bấ\u003cbr\u003e\nt dịch: Không lẽ lại để những người trẻ của 100, 200 năm nữa nếu vô tình đọc được những dòng của cuốn sách này trong kho lưu trữ lại vẫn còn cảm giác của chúng ta bây giờ ? Thay đổi của mỗi người là bước đầu tiên để thay đổi một cộng đồng. Lịch sử thay đổi khi bản thân của chúng ta phải tự thay đổi.\u003c/p\u003e","title":"Có người Việt trẻ 2004 như thế nào ? – Báo SVVN 2!"},{"content":"Tuesday, June 06, 2006.\nĐã thi xong vật lý cơ, lý thuyết vào đúng phần mình không học: chuyển động vật rắn. Phần động lượng học rất kĩ thì không vào một tí ti gì, đau phết. Nhưng làm sao lại kêu là không may, là đen ? “Phải đâu may nhờ rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành”, khà khà, vẫn có hi vọng qua. Giờ là chiến đấu tiếp với giải tích. Môn này 7 trình, try your best !\nThi xong đi xe bus về nhà, giữa trưa trời năng dã man vẫn đạp xe tới nhà Hoa. Đưa cho nó cái hóa đơn thu lệ phí nộp hồ sơ dự thi của ĐHSP I, ăn cơm trưa ở đó rùi ở lại cả buổi chiều để dạy cho nó Dos và Pascal, hic, mệt thật. Nó chẳng bít cái gì mà chỉ có một buổi chiều. Cố gắng hết sức mới có thể nhẹ nhàng và kiên nhẫn giảng cho nó – mình ngẫm ra một điều rằng: Không có nghiệp vụ sư phạm giảng bài thật là nan giải, hichic. Nói chung là cũng khá thành công, có nhiều hi vọng là sẽ qua. Một sự thật là không có môn nào là khó hay đáng chán cả, chỉ cần đầu tư cho nó thời gian và dành cho nó một ít “tò mò” là nó sẽ rất thú vị. Và không ai là không có khả năng.\nSáng hôm nay lúc ngồi trong phòng thi, có lúc mình cảm giác rằng chắc chắn mình sẽ thi lại, hic. Và tự an ủi bằng câu “Mọi vĩ nhân đều có một quá khứ, mọi tội đồ đều có một tương lai”. Quả thật đó là một câu nói rất ý nghĩa, giúp cho người ta lạc quan lên nhiều – ít nhất là với mình. Mọi vĩ nhân đều có một quá khứ, Kim Woo Choong đã từng phải đi bán báo khi mới 14 tuổi để nuôi sống gia đình, từng phải đi bộ 10km đi học mà không một xu dính túi. Bác ruột mình, một người từng đèo củi, gạo từ làng quê lên phố huyện để học cấp III, giờ là thiếu tướng ở Bộ quốc phòng. Rồi Huỳnh Minh Việt, từ một cậu bé nghèo, suốt từ lớp 4 tới lớp 10 bố phải gửi nhờ ở những gia đình gần trường học nhờ người ta nuôi hộ con mình cho con mình đi học, đã trờ thành 1 trong 50 sinh viên xuất sắc nhất toàn cầu, nhận giải thưởng về khả năng lãnh đạo của quỹ Goldman Sachs, sáng lập viên kiêm chủ tịch SEALNet. Trong những hoàn cảnh vô cùng khó khăn khắc nghiệt, người ta lại càng có nhiều sức mạnh để vươn lên. Điều quan trọng là khi đã thành công, nhiều người sẽ “ngủ quên” trên những cái tạm thời mà không tiếp tục phấn đấu, nhiều người lại quên đi quá khứ của mình, quá khứ của dân tộc mình, trở nên sa đọa, tha hóa. Thật đáng tiếc. Mình từng đọc trên HHT rằng ở các trường học tại Nhật Bản, họ có những hình ảnh về Nhật Bản trước kia: nghèo đói, khó khăn để luôn nhắc nhở học sinh có tinh thần tiết kiệm và vươn lên. Còn Việt Nam – đáng tiếc cho nền giáo dục đang hướng người ta đến sự dối trá, đam mê thành tích, ích kỷ và cá nhân. Thật may mắn trong cái màu xám ấy vẫn có những cá nhân xuất sắc, nhưng chỉ có họ thôi thì sao mà đủ được cho Việt Nam – Tổ quốc ơi !.\nTrích từ báo chí: “1 người Việt thì hơn 1 người Nhật, nhưng 3 người Việt thì kém 3 người Nhật”. Khi chưa ra nước ngoài tôi cũng nghĩ như rất nhiều người VN khác rằng người Vn thông minh tài giỏi, chỉ mỗi tội thiếu đoàn kết. Ra nước ngoài mới biết đấy chỉ là ảo tưởng của người VN. Tôi cũng như nhiều du học sinh khác thấy người Việt không tham vọng bằng người Tàu, không chăm chỉ bằng người Nhật, không thông minh như người Do Thái hay người Đức. Do đó chúng ta cần phải rũ bỏ ảo tưởng về hình ảnh người Việt tài giỏi. Nên nói là “1 người Việt chưa chắc đã bằng 1 người Nhật, nhưng 3 người Việt thì kém xa 3 người Nhật”. (Phạm Lê Sơn Giám đốc công ty cổ phần tin học Verrasoft. Kĩ sư R\u0026amp;D, phòng công nghệ tri thức, Viện công nghệ thông tin quốc gia, Hà Nội)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/06/tuesday-june-06-2006/","summary":"\u003cp\u003eTuesday, June 06, 2006.\u003cbr\u003e\nĐã thi xong vật lý cơ, lý thuyết vào đúng phần mình không học: chuyển động vật rắn. Phần động lượng học rất kĩ thì không vào một tí ti gì, đau phết. Nhưng làm sao lại kêu là không may, là đen ? “Phải đâu may nhờ rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành”, khà khà, vẫn có hi vọng qua. Giờ là chiến đấu tiếp với giải tích. Môn này 7 trình, try your best !\u003cbr\u003e\nThi xong đi xe bus về nhà, giữa trưa trời năng dã man vẫn đạp xe tới nhà Hoa. Đưa cho nó cái hóa đơn thu lệ phí nộp hồ sơ dự thi của ĐHSP I, ăn cơm trưa ở đó rùi ở lại cả buổi chiều để dạy cho nó Dos và Pascal, hic, mệt thật. Nó chẳng bít cái gì mà chỉ có một buổi chiều. Cố gắng hết sức mới có thể nhẹ nhàng và kiên nhẫn giảng cho nó – mình ngẫm ra một điều rằng: Không có nghiệp vụ sư phạm giảng bài thật là nan giải, hichic. Nói chung là cũng khá thành công, có nhiều hi vọng là sẽ qua. Một sự thật là không có môn nào là khó hay đáng chán cả, chỉ cần đầu tư cho nó thời gian và dành cho nó một ít “tò mò” là nó sẽ rất thú vị. Và không ai là không có khả năng.\u003c/p\u003e","title":"Tuesday, June 06, 2006."},{"content":"Saturday, June 03, 2006.\nSáng 8h mẹ gọi điện, bảo chiều nay sang bác Hiệp, bố đưa ông xuống đó.\nUống một cốc sữa rồi học lý, nhưng mà mình vẫn chưa bỏ được cái kiểu: “không học không sao, học là lại sụt sịt cảm cúm”, tức thế không biết. Đành đi ngủ. Bị gọi dậy bởi một thằng nào đó gọi “Trung ơi”, suốt ngày Trung ơi Trung ơi, tìm Trung sang nhà thằng Hùng mà tìm-một suy nghĩ cáu giận nổi lên trong đầu. Đúng là khi bị đánh thức thì người ta rất dễ cáu.\nMình đã cố sống “cuộc sống không một tình yêu”, tưởng chừng mình đã vội vàng, bận bịu đủ để không nghĩ tới tình yêu. Nhưng không phải, vẫn nghĩ đến Vân nhiều lắm. Mặc dù với những gì em nói, mình chắc là chẳng còn hi vọng gì nữa. Nhưng mình vẫn không thể ngừng nghĩ tới Vân. 1 tháng nữa thôi là thi Đại học, Vân chắc chắn sẽ đỗ Học viện quan hệ Quốc tế. Rồi sao nữa nhỉ ? Một ai đó đã nói với mình “hãy để quá khứ là quá khứ, cho nó yên nghỉ đi”. Ừ thế đúng thế, dù quá khứ có đẹp đẽ thế nào đi chăng nữa thì ta vẫn phải hướng về tương lai kia mà. Vân ơi tại sao em lại trở nên ghét anh như thế ?\n“Những từ ngọt ngào thì dễ nói, những thứ ngọt ngào thì dễ mua, nhưng một người ngọt ngào thì khó tìm. Cuộc sống ngừng khi mình ngừng mơ mộng, hy vọng ngừng khi mình ngừng tin tưởng, tình yêu ngừng khi mình ngừng quan tâm, tình bạn ngừng khi mình ngừng chia sẻ, cho nên bạn hãy chia sẻ điều này với những người mà bạn coi là bạn. Để yêu thương không cần điều kiện… để nói không cần suy nghĩ…để cho đi không cần lý do… và để quan tâm mà không cần sự biết ơn…”\nMình cảm thấy buồn và đơn độc. Mình cảm giác bạn bè mình đều bận bịu lắm, và dường như chẳng ai còn có thời gian dành cho mình. Thật ngốc nghếch, chẳng lẽ mình không đáng để họ chia sẻ sao ? Đôi khi vẫn thế, mình vẫn có những suy nghĩ ngu ngốc như thế, tại sao lại tự hạ giá trị bản thân xuống thế nhỉ ? Mình không kể chuyện của mình cho họ nghe thì làm sao họ chia sẻ được ? Họ đâu có rảnh để gọi cho mình và nói: “Có chuyện gì không ổn kể cho tớ nghe xem nào”. Bây giờ là 13h40’, thay vì than vãn trong nhật ký, mình sẽ học Vật lý, còn 3 ngày nữa là thi. YOU CAN.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/04/saturday-june-03-2006/","summary":"\u003cp\u003eSaturday, June 03, 2006.\u003cbr\u003e\nSáng 8h mẹ gọi điện, bảo chiều nay sang bác Hiệp, bố đưa ông xuống đó.\u003cbr\u003e\nUống một cốc sữa rồi học lý, nhưng mà mình vẫn chưa bỏ được cái kiểu: “không học không sao, học là lại sụt sịt cảm cúm”, tức thế không biết. Đành đi ngủ. Bị gọi dậy bởi một thằng nào đó gọi “Trung ơi”, suốt ngày Trung ơi Trung ơi, tìm Trung sang nhà thằng Hùng mà tìm-một suy nghĩ cáu giận nổi lên trong đầu. Đúng là khi bị đánh thức thì người ta rất dễ cáu.\u003cbr\u003e\nMình đã cố sống “cuộc sống không một tình yêu”, tưởng chừng mình đã vội vàng, bận bịu đủ để không nghĩ tới tình yêu. Nhưng không phải, vẫn nghĩ đến Vân nhiều lắm. Mặc dù với những gì em nói, mình chắc là chẳng còn hi vọng gì nữa. Nhưng mình vẫn không thể ngừng nghĩ tới Vân. 1 tháng nữa thôi là thi Đại học, Vân chắc chắn sẽ đỗ Học viện quan hệ Quốc tế. Rồi sao nữa nhỉ ? Một ai đó đã nói với mình “hãy để quá khứ là quá khứ, cho nó yên nghỉ đi”. Ừ thế đúng thế, dù quá khứ có đẹp đẽ thế nào đi chăng nữa thì ta vẫn phải hướng về tương lai kia mà. Vân ơi tại sao em lại trở nên ghét anh như thế ?\u003cbr\u003e\n“Những từ ngọt ngào thì dễ nói, những thứ ngọt ngào thì dễ mua, nhưng một người ngọt ngào thì khó tìm. Cuộc sống ngừng khi mình ngừng mơ mộng, hy vọng ngừng khi mình ngừng tin tưởng, tình yêu ngừng khi mình ngừng quan tâm, tình bạn ngừng khi mình ngừng chia sẻ, cho nên bạn hãy chia sẻ điều này với những người mà bạn coi là bạn. Để yêu thương không cần điều kiện… để nói không cần suy nghĩ…để cho đi không cần lý do… và để quan tâm mà không cần sự biết ơn…”\u003cbr\u003e\nMình cảm thấy buồn và đơn độc. Mình cảm giác bạn bè mình đều bận bịu lắm, và dường như chẳng ai còn có thời gian dành cho mình. Thật ngốc nghếch, chẳng lẽ mình không đáng để họ chia sẻ sao ? Đôi khi vẫn thế, mình vẫn có những suy nghĩ ngu ngốc như thế, tại sao lại tự hạ giá trị bản thân xuống thế nhỉ ? Mình không kể chuyện của mình cho họ nghe thì làm sao họ chia sẻ được ? Họ đâu có rảnh để gọi cho mình và nói: “Có chuyện gì không ổn kể cho tớ nghe xem nào”. Bây giờ là 13h40’, thay vì than vãn trong nhật ký, mình sẽ học Vật lý, còn 3 ngày nữa là thi. YOU CAN.\u003c/p\u003e","title":"Saturday, June 03, 2006."},{"content":"Friday, 2 July 2006.\nBuổi thi học ḱ thứ hai, môn đại số. Học ôn chăm hơn ḱ 1 nhiều vậy mà làm không được nhiều như ḱ 1, và điểm th́ chắc lại 6 mà thôi. Chán. Nhưng vẫn phải tiếp tục cố gắng, tiếp tục chăm chỉ. Không phải cứ nỗ lực là thành công.\nTừ trường về, trời nắng như thiêu. Ngồi trên xe bus 26, tới đầu đường La Thành th́ một sự kiện rất đặc biệt xảy ra: xe bus dừng giữa giao lộ Kim Mă, La Thành Cầu Giấy, tưởng ǵ, hóa ra là lái xe hỏi giá, mặc cả cái mành với một người đi xe đạp bán hàng rong, hichic, sau khoảng 2 phút th́ xe đi tiếp. Choáng. Xuống xe 26 ḿnh lại vào lang thang đọc sách trong VDC-Tiền phong. Vào đấy nh́n thấy sách thèm mua kinh khủng. Lúc ra về, lên xe 21, tưởng đi 1 bến th́ xuống như mọi khi, ai dè họ không đỗ ở 324 Tây Sơn như b́nh thường – dù ḿnh đă bấm đèn. Đi thẳng lên cầu vượt. Gă thu vé c̣n nói ḿnh “lợi dụng thẻ” nữa chứ. Điên thật, đi luôn 1 mạch xuống Nhân Văn, ngồi trong quán net ở đó hơn 1 tiếng. Về nhà th́ thằng Trung lại đi, không ăn cơm nhà và rút cục lại ăn cơm một ḿnh. Lúc tối khoảng 9h đang ngồi th́ nghe tiếng chuông, tưởng công an lại hỏi thăm, hóa ra chị Ngọc đến copy mấy cái từ điển. Chị ấy kể bọn bạn chị ấy nh́n thấy mấy cái từ điển ấy thèm chảy nước miếng :D. Rùi một chị có người yêu rùi c̣n hạ quyết tâm “sẽ kiếm người yêu khác giỏi máy tính”. Haha, cũng khoái chí nhỉ, ít nhất ḿnh cũng góp phần cho chị Ngọc vênh :).\nBình luận (1) anonymous — 2006-06-03 12:06\nLinh Chi writes:hehehe, chia bùn nhé, dù mình cũng bùn ko kém, cả ngày hôm đó thi xong chẳng làm được cái gì cho ra hồn, ngồi search mấy cái bói toán vớ vẩn trên mạng cho vui tới tận 2h sáng, rùi lại mấy thằng bạn bên UK với AUS lên, thế là buôn dưa tới 4h sáng, tụi nó hỏi sao thức khuya thế, cũng chỉ nói đơn giản là ko ngủ được, mình có nhiều vấn đề quá, chẳng lẽ lúc nào cũng đem ra kể, cứ như than vãn, van xin sự thương hại của mọi người vậy, đó ko phải con người của tui. Thui thì chúng ta hãy cứ mong chờ 1 ngày mai tươi sáng đi nèo ! Keep the finger cross , anh ui, phù hộ cho em gái cái nèo 🙁 cả ông nữa, mong ông khả dĩ hơn và mong ông cũng phù hộ cho tui , nếu tình hình ko khả dĩ :))\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/03/friday-2-july-2006/","summary":"\u003cp\u003eFriday, 2 July 2006.\u003cbr\u003e\nBuổi thi học ḱ thứ hai, môn đại số. Học ôn chăm hơn ḱ 1 nhiều vậy mà làm không được nhiều như ḱ 1, và điểm th́ chắc lại 6 mà thôi. Chán. Nhưng vẫn phải tiếp tục cố gắng, tiếp tục chăm chỉ. Không phải cứ nỗ lực là thành công.\u003cbr\u003e\nTừ trường về, trời nắng như thiêu. Ngồi trên xe bus 26, tới đầu đường La Thành th́ một sự kiện rất đặc biệt xảy ra: xe bus dừng giữa giao lộ Kim Mă, La Thành Cầu Giấy, tưởng ǵ, hóa ra là lái xe hỏi giá, mặc cả cái mành với một người đi xe đạp bán hàng rong, hichic, sau khoảng 2 phút th́ xe đi tiếp. Choáng. Xuống xe 26 ḿnh lại vào lang thang đọc sách trong VDC-Tiền phong. Vào đấy nh́n thấy sách thèm mua kinh khủng. Lúc ra về, lên xe 21, tưởng đi 1 bến th́ xuống như mọi khi, ai dè họ không đỗ ở 324 Tây Sơn như b́nh thường – dù ḿnh đă bấm đèn. Đi thẳng lên cầu vượt. Gă thu vé c̣n nói ḿnh “lợi dụng thẻ” nữa chứ. Điên thật, đi luôn 1 mạch xuống Nhân Văn, ngồi trong quán net ở đó hơn 1 tiếng. Về nhà th́ thằng Trung lại đi, không ăn cơm nhà và rút cục lại ăn cơm một ḿnh. Lúc tối khoảng 9h đang ngồi th́ nghe tiếng chuông, tưởng công an lại hỏi thăm, hóa ra chị Ngọc đến copy mấy cái từ điển. Chị ấy kể bọn bạn chị ấy nh́n thấy mấy cái từ điển ấy thèm chảy nước miếng :D. Rùi một chị có người yêu rùi c̣n hạ quyết tâm “sẽ kiếm người yêu khác giỏi máy tính”. Haha, cũng khoái chí nhỉ, ít nhất ḿnh cũng góp phần cho chị Ngọc vênh :).\u003c/p\u003e","title":"Friday, 2 July 2006."},{"content":"Thursday, 1 July 2006.\nMột ngày chăm chỉ. Sáng dậy từ 6h dù tối qua 1h mới ngủ. Ăn 2 cái bánh mì và 2 hộp sữa. Đi xe bus đến gọi thằng Tuấn, hẹn nó hôm qua lên thư viện học. Đến nhà nó vẫn ngủ. Rồi lại đi ăn sáng cùng với nó – 1 suất bánh chưng. Vào thư viện thì tầng 5 đã hết chỗ, nếu đi nhanh hơn chỉ 1 phút thì sẽ có chỗ trên tầng 5, hic. Đành xuống tầng 3, mặc cả kì kèo để mang sách vào học. Học tới được 9h thì buồn ngủ quá, đi về. Vào nhà thằng Tuấn cài cho nó Win. Rùi ăn cơm ở đó, cơm với thịt gà, trứng rán và rau muống luộc, sướng. Chiều lại lên thư viện từ 1 rưỡi tới 5h kém. Chăm chỉ nhất từ khi đi học đại học tới nay.\nMình đã đọc xong quyển sách của ông Kim Woo Choong – và nó được xếp vào một trong những quyển sách có ảnh hưởng lớn tới cuộc đời mình. Trước đó có quyển Đắc Nhân Tâm. Quyển sách “Thế giới thật là rộng lớn…” làm mình cảm thấy phải sống tích cực và có trách nhiệm hơn nữa, chăm chỉ và tiết kiệm. Tấm gương của chủ tịch tập đoàn Deawoo: khi mới 14 tuổi đã phải đi bộ một ngày 10km để bán báo nuôi sống gia đình. Khi học Đại học thì cũng đi bộ 2 tiếng đồng hồ quãng đường 10km để tới trường học “không một xu dính túi nhưng ước mơ thì rất nhiều”. Thật đáng khâm phục. Cảm động nhất là khi đọc về đoạn những ngày mưa, bán được ít báo: “…Tôi phải bán được 100 tờ báo để chúng tôi có cái mà ăn vì vậy thời tiết xấu có nghĩa là tai họa vì tối thiểu tôi cũng phải huề vốn. Có những ngày tôi chỉ kiếm được vài xu để lo bữa ăn cho gia đình. Những đêm ấy khi tôi về nhà thuwongf mẹ và các em tôi đều đã ngủ và chẳng mấy chốc tôi hiểu râtị sao họ lại ngủ bởi chỉ có độc một chén cơm và họ đã để dành nó cho tôi. Mẹ tôi dậy để cho tôi ăn và nói “Cả nhà ăn rồi, con chắc đói lắm và mau mà ăn đi”. Tôi muốn khóc lên được khi thấy các em tôi bị mẹ bắt đi ngủ đói, vì cả nhà chỉ còn có mỗi một chén cơm. Nhưng tôi giấu những giọt nước mắt của mình cũng như mẹ tôi đã giấu đi những giọt nước mắt của bà. Tôi nói dối rằng đã ăn mì trên đường về nhà, và bảo mẹ tôi với bọn trẻ ăn cơm đi. Hai mẹ con tôi rõ ràng đang nói dối nhau và chúng tôi đều biết rõ điều đó, nhưng chúng tôi làm sao có thể bộc lộ tình cảm của mình một cách khác đi được ? Cho dù khốn khổ đến thế nhưng đến giờ tôi vẫn nghĩ rằng đó là thời kì hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.”\n10h tối ngày 1/6/2006\nĐang ngồi đọc sách của thì nghe có tiếng đập cửa, bấm chuông, rồi lại đập cửa. Làm gì có đứa bạn nào lại đập cửa mà không gọi nhỉ? Xuống nhà, bật điện, hỏi ai đấy. Chỉ thấy trả lời là “Mở cửa ra”. Hơi ghê, kẻ nào mà dám quát ta vậy? Rất thận trọng tôi từ từ mở cửa, ồ một chú mặc sắc phục công an. Ngay lập tức mở cửa sắt và mời chú vào nhà. Hóa ra là vấn đề tạm trú tạm vắng – vấn đề mình lo lắng. Lúc đầu run kinh khủng, sau trấn tĩnh ngay lại: ta sai thì ta bị phạt, công an là công an, có gì phải run với sợ. Có phải là tội phạm hình sự đâu, hehe. Cùng lắm là nộp phạt và trở thành bài học: hãy tìm hiểu pháp luật để tránh chết vì thiếu hiểu biết. Sau một hồi xem giấy tạm trú, CMND, thẻ SV, chú CA yêu cầu 2 thằng sang trụ sở để làm việc. Okie, đi luôn. Mình thiếu tất cả các giấy tờ cần thiết, phần vì đã nộp cho nhà trường, phần vì ko quan tâm tới vụ này cho lắm. Nên bây giờ phải trả giá. Kết quả là được hướng dẫn khá chi tiết về giấy tờ cần làm. Và phải nộp phạt. Không 1 lời xin “giảm án” hay tha thứ vì “phạm tội lần đầu”, đáng ra phải làm thủ tục này từ cách đây 7 tháng kia, nộp phạt là đáng rồi. Hơn nữa mình không thích và không quen xin xỏ. Theo nghị định 151 thì mỗi thằng có thể bị phạt 100k nhưng đồng chí CA tốt bụng áp khung hình phạt nhẹ nhất là 80k và “nhẹ tay” chỉ phạt tất cả 80 vì 2 thằng ở cùng 1 nhà. Cũng hợp tình đấy chứ nhỉ. Có vẻ chú CA này khá tốt bụng nhưng hình như có mùi rượu bia và mắt rất đỏ.\nVề thái độ của Trung, mình rất không đồng tình: ngang, bảo thủ, coi thường pháp luật và bất hợp tác với cơ quan công quyền. Từ hành động “vê râu” khi ngồi trong trụ sở tới những lời nói khi đã về nhà. Có lẽ trong những phút bức xúc, nông nổi, tiếc tiền tiếc của Trung đã nói ra “những lời khó nghe”: “Tao thấy tao chẳng có gì sai cả”. Sai lù lù ra còn chày cối. Sao ở đó mày không nói gì, về nhà mới kêu oan ? Sao không chứng minh mình không sai với đồng chí CA ấy ?\nTao tôn trọng sở thích và tự do của mày. Mày luyện đế chế, okie, mày đi chơi, okie. Và tao đề nghị, yêu cầu mày phải tôn trọng những nguyên tắc của tao. Một vài nguyên tắc đó là:\nTrung thực, một nguyên tắc cơ bản.\nTôn trọng pháp luật và các công dân khác.\nYêu công việc\nCố gắng tiết kiệm và đầu tư.\nCA yêu cầu chúng ta thực hiện đúng các thủ tục bởi vì đó là trách nhiệm của họ. Họ được trả lương để làm việc đó. Đâu phải họ được trả lương (phần lớn là từ tiền thuế của dân) để ở nhà xem tivi hay lướt xe trên phố ? Và rồi mặc kệ ai muốn đến nhà chúng ta ở thì ở? Ta là người không xấu nhưng kẻ xấu thì cũng rất nhiều, làm sao họ biết chúng ta tốt hay là đối tượng cần điều tra? Chúng ta ở đây hơn nửa năm họ mới hỏi thăm, cũng nên xem xét về sự quản lý lỏng lẻo của CA khu vực. Khi có hộ khẩu tạm trú rồi tôi sẽ hỏi họ về việc tiêm chích xảy ra hàng ngày trước cửa đối diện nhà tôi.\nCần phải tìm hiểu pháp luật. Chúng ta mù tịt về luật nên chúng ta bị phạt – và không bít có đúng là 80k là ít nhất không nữa. Không biết gì cả, bảo sao đành nghe vậy. Chúng ta không quan tâm tới việc “liên hệ với CA khu vực” và chúng ta đã sai. Đừng đổ lồi cho xung quanh. Xã hội không bao giờ là văn minh khi trong XH đó hầu hết là những kẻ “không dám nhận trách nhiệm” về những điều sai trái của chính bản thân. Thật đáng buồn, là SV – tầng lớp trí thức mà còn vô cùng nhiều những “tầm nhìn hạn chế” về mặt phạp luật và xã hội. Và tôi cũng cảm thấy xấu hổ cho chính bản thân mình, sắp là SV năm thứ 2 rồi, vậy mà chẳng biết chút gì về thủ tục hành chính. Cái gì cũng đưa cho bố mẹ đi làm hoặc nhờ người quen đi làm hết cả.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/02/thursday-1-july-2006/","summary":"\u003cp\u003eThursday, 1 July 2006.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eMột ngày chăm chỉ. Sáng dậy từ 6h dù tối qua 1h mới ngủ. Ăn 2 cái bánh mì và 2 hộp sữa. Đi xe bus đến gọi thằng Tuấn, hẹn nó hôm qua lên thư viện học. Đến nhà nó vẫn ngủ. Rồi lại đi ăn sáng cùng với nó – 1 suất bánh chưng. Vào thư viện thì tầng 5 đã hết chỗ, nếu đi nhanh hơn chỉ 1 phút thì sẽ có chỗ trên tầng 5, hic. Đành xuống tầng 3, mặc cả kì kèo để mang sách vào học. Học tới được 9h thì buồn ngủ quá, đi về. Vào nhà thằng Tuấn cài cho nó Win. Rùi ăn cơm ở đó, cơm với thịt gà, trứng rán và rau muống luộc, sướng. Chiều lại lên thư viện từ 1 rưỡi tới 5h kém. Chăm chỉ nhất từ khi đi học đại học tới nay.\u003c/p\u003e","title":"Thursday, 1 July 2006."},{"content":"Wenesday, 31 May 2006.\nSáng đến thư viện học, lên tầng 5 thì hết chỗ, xuống tầng 3 – nơi đọc báo, kì kèo với chị thủ thư rồi mới mang được sách vào học. Học được gần tới 9h thì ko chịu nổi nữa, cúm, cứ sụt sịt, đành phải về. Vào nhà Tuấn định mượn sách và học ở đó với nó thì lại có người yêu nó ở đó. Lấy quyển sách xong đi về luôn. Vào chỗ Huệ lấy sách và báo. Trưa không ăn cơm, chỉ uống hộp sữa bé tẹo. Ngủ tới 3h dậy, học tới 4h thì sang nhà KTX BK gặp Vinh. Đợi xe bus xém thì xỉu, hic. Mang được một lô sách về, trước khi về nhà còn kịp ghé vào nhà Chương lấy quyển sách mà Nhung gửi. Về đọc thấy hay quá là hay: “Thế giới thật là rộng lớn và có nhiều việc phải làm” Kim Woo Choong – chủ tịch Deawoo.\nBuổi tối gọi điện cho Nhung thì bít bạn ấy bị cấm thi vì đi thi hộ, hichic, khổ thân. Tốt quá đến mức hại chính mình.\nMy computer had a error. I couldn\u0026rsquo;t start into Windows. I haven\u0026rsquo;t got Hiren\u0026rsquo;s Boot, so I have to reinstall Windows. And I have only Windows 2003 Server CD. Now, I am using Windows Server Standart.\nhow to speak English\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/06/02/wenesday-31-may-2006/","summary":"\u003cp\u003eWenesday, 31 May 2006.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eSáng đến thư viện học, lên tầng 5 thì hết chỗ, xuống tầng 3 – nơi đọc báo, kì kèo với chị thủ thư rồi mới mang được sách vào học. Học được gần tới 9h thì ko chịu nổi nữa, cúm, cứ sụt sịt, đành phải về. Vào nhà Tuấn định mượn sách và học ở đó với nó thì lại có người yêu nó ở đó. Lấy quyển sách xong đi về luôn. Vào chỗ Huệ lấy sách và báo. Trưa không ăn cơm, chỉ uống hộp sữa bé tẹo. Ngủ tới 3h dậy, học tới 4h thì sang nhà KTX BK gặp Vinh. Đợi xe bus xém thì xỉu, hic. Mang được một lô sách về, trước khi về nhà còn kịp ghé vào nhà Chương lấy quyển sách mà Nhung gửi. Về đọc thấy hay quá là hay: “Thế giới thật là rộng lớn và có nhiều việc phải làm” Kim Woo Choong – chủ tịch Deawoo.\u003c/p\u003e","title":"Wenesday, 31 May 2006."},{"content":"Thói hay kêu ca cũng đồng nghĩa với sự hèn nhát: không dám đối diện với sự thật rằng mình dốt, mình lười. Không học thì tất nhiên là làm không tốt rồi. Còn nếu bạn đã thực sự cố gắng mà vẫn không tốt thì đâu cần kêu ca. Với tôi, cảm giác của bản thân mình là quan trọng nhất – và cảm giác của người khác lại ảnh hưởng tới cảm giác của mình, híc. Người ta kêu ca để trốn tránh, để khi điểm kém thì cũng đã \u0026ldquo;biết trước rồi mà\u0026rdquo;. Làm được cũng kêu ấy chứ. Thói xấu.\nLinh Chi Ú ạ Mèo tôi không giận lắm đâu, chỉ bực mình thôi. Bà bảo ko nhận lời khen vì hôm nay nhiều người nhờ vả thì khen, hơ hơ, trên lớp lúc gặp bà tui khen câu nào không, sắp hết ngày rồi nhờ vả cái gì mà khen (nịnh thì chính xác hơn). Mà tính cách của Mèo là gì vậy ?\nThật may mắn, luckily có phải không ạ ? Sau khi ngủ dậy hắn đã hết buồn đời. Nhưng tập trung học thì chưa chắc lắm 🙂\nAi cũng có lúc thất vọng, căm ghét chính bản thân mình, và lúc đó, điều bạn cần là đọc sách, có những cuốn sách, những bài báo có làm một điều kì diệu là nhen nhóm lại trong bạn ngọn lửa nhiệt tình, và rồi thổi bùng lên mạnh mẽ ước mơ tuổi trẻ. Đang đọc \u0026ldquo;Thế giới thật là rộng lớn và có nhiều việc phải làm\u0026rdquo; của chủ tịch tập đoàn Deawoo.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/31/entry/","summary":"\u003cp\u003eThói hay kêu ca cũng đồng nghĩa với sự hèn nhát: không dám đối diện với sự thật rằng mình dốt, mình lười. Không học thì tất nhiên là làm không tốt rồi. Còn nếu bạn đã thực sự cố gắng mà vẫn không tốt thì đâu cần kêu ca. Với tôi, cảm giác của bản thân mình là quan trọng nhất – và cảm giác của người khác lại ảnh hưởng tới cảm giác của mình, híc. Người ta kêu ca để trốn tránh, để khi điểm kém thì cũng đã \u0026ldquo;biết trước rồi mà\u0026rdquo;. Làm được cũng kêu ấy chứ. Thói xấu.\u003cbr\u003e\nLinh Chi Ú ạ Mèo tôi không giận lắm đâu, chỉ bực mình thôi. Bà bảo ko nhận lời khen vì hôm nay nhiều người nhờ vả thì khen, hơ hơ, trên lớp lúc gặp bà tui khen câu nào không, sắp hết ngày rồi nhờ vả cái gì mà khen (nịnh thì chính xác hơn). Mà tính cách của Mèo là gì vậy ?\u003cbr\u003e\nThật may mắn, luckily có phải không ạ ? Sau khi ngủ dậy hắn đã hết buồn đời. Nhưng tập trung học thì chưa chắc lắm 🙂\u003cbr\u003e\nAi cũng có lúc thất vọng, căm ghét chính bản thân mình, và lúc đó, điều bạn cần là đọc sách, có những cuốn sách, những bài báo có làm một điều kì diệu là nhen nhóm lại trong bạn ngọn lửa nhiệt tình, và rồi thổi bùng lên mạnh mẽ ước mơ tuổi trẻ. Đang đọc \u0026ldquo;Thế giới thật là rộng lớn và có nhiều việc phải làm\u0026rdquo; của chủ tịch tập đoàn Deawoo.\u003c/p\u003e","title":"Entry"},{"content":"“Bất cứ số phận nào cũng tìm thấy trong tình yêu một chỗ dựa” – đại thi hào Cervates từng khẳng định như thế. Sống trong tình yêu mới thấy cuộc đời đẹp nhường nào.\nBạn sẽ không thấy cô đơn Tất nhiên rồi! Người ấy sẽ chia sẻ cùng bạn mọi chuyện buồn, vui. Bạn không còn phải âm thầm giữ một mình. Những lúc bạn buồn do làm ăn thua lỗ, bị sếp quở trách… chỉ có trái tim của người ấy mới là nơi trú ẩn an toàn nhất. Và chỉ có người ấy mới trao tặng bạn tình yêu thương vô điều kiện, bởi một lẽ rất đơn giản: Anh ấy muốn có bạn trong đời.\nKhông cảm thấy thua thiệt Có người yêu bên cạnh, đi đâu bạn cũng thấy hãnh diện với bạn bè, không còn tủi thân như hồi còn lẻ bóng.\nCó thêm mục tiêu để phấn đấu Ngày nay, “hai quả tim vàng” trong “một túp lều tranh” không còn là chuẩn mực làm nên hạnh phúc. Khi có người yêu và muốn lập gia đình, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là tạo dựng cuộc sống sung túc, tiện nghi. Vì thế, bạn sẽ cố gắng làm việc hăng say hơn để kiếm nhiều tiền hơn.\nCó thêm bạn Điều này hiển nhiên rồi. Tự dưng không phải mất nhiều thời gian, công sức để tạo dựng, bạn vẫn có thêm những mối quan hệ do người yêu mang lại. Biết đâu, từ những người bạn ấy bạn sẽ có thêm nhiều cơ hội mới.\nCó lý do để đẹp hơn Khi một mình, bạn mặc sức để đầu bù, tóc rối, ăn mặc lôi thôi… mà chẳng lo có ai khiển trách. Khi có “một nửa”, tự dưng bạn cảm thấy việc làm đẹp, chải chuốt cực kỳ quan trọng. Người ta vẫn thường bảo: “Ăn cho mình, mặc cho người” mà!\nSinh hoạt điều độ hơn nhiều Lúc chưa có “nửa kia”, bạn tha hồ đi xem phim, mua sắm, ăn quà, tán dóc với bạn bè… Có người ấy rồi, đừng hòng tiếp tục mọi nếp sinh hoạt của bạn sẽ được quan tâm từ xa.\nBạn trở nên quan trọng trong mắt một người Trước bất cứ sự việc nào, người ấy cũng hỏi han ý kiến, tìm lời khuyên từ bạn. Bạn cũng có dịp để thể hiện vai trò của mình.\nNgười yêu giúp bạn hoàn thiện hơn Bạn sẽ học thêm được cách giao tiếp, ăn uống, đi đứng… để người yêu hãnh diện. Còn gì xấu hổ hơn khi trong buổi dạ hội, người ấy rất thuần thục với các điệu nhảy, còn bạn luống cuống chân nọ giẫm chân kia!\nĐược quan tâm Chỉ một trận ốm vặt, bạn cũng sẽ nhận được sự lo lắng của rất nhiều người nhà “họ hàng tương lai”: bố mẹ, anh chị, cô, dì… của người ấy.\nNâng cao tầm hiểu biết Nếu người yêu của bạn có học vấn cao, ngoại ngữ giỏi… may mắn cho bạn đấy! Người ấy sẽ giúp bạn bổ sung những lỗ hổng cần thiết mà bạn không cần phải đi tìm gia sư.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/30/10-ly-do-de-co-nguoi-yeu/","summary":"\u003cp\u003e“Bất cứ số phận nào cũng tìm thấy trong tình yêu một chỗ dựa” – đại thi hào Cervates từng khẳng định như thế. Sống trong tình yêu mới thấy cuộc đời đẹp nhường nào.\u003c/p\u003e\n\u003col\u003e\n\u003cli\u003eBạn sẽ không thấy cô đơn\u003c/li\u003e\n\u003c/ol\u003e\n\u003cp\u003eTất nhiên rồi! Người ấy sẽ chia sẻ cùng bạn mọi chuyện buồn, vui. Bạn không còn phải âm thầm giữ một mình. Những lúc bạn buồn do làm ăn thua lỗ, bị sếp quở trách… chỉ có trái tim của người ấy mới là nơi trú ẩn an toàn nhất. Và chỉ có người ấy mới trao tặng bạn tình yêu thương vô điều kiện, bởi một lẽ rất đơn giản: Anh ấy muốn có bạn trong đời.\u003c/p\u003e","title":"10 lý do để có người yêu"},{"content":"Buổi chiều đi thi học ḱ môn đầu tiên: tiếng Anh. Đề khó hơn ḿnh nghĩ khá nhiều, và kết quả là làm rất tệ. Nếu bảo trượt, thi lại th́ chắc là chẳng trượt được, nhưng 7 tŕnh mà chỉ 6 th́ đúng là tai họa. Cũng chán thật. Một chân lư là “Đề thi không khó, chỉ có điều có học hay không mà thôi”.\nVề nhà, Trung nằm ngủ li b́, chắc thằng này lại bị ốm – đoán vậy, nếu không th́ ḿnh sẽ oánh cho nó một trận, bỏ bê nhà cửa, đóng đô ở nhà thằng Hùng.\nHôm qua tắm xong, nh́n vào gương ḿnh phát hiện ra, ḿnh đang dần “handsome” trở lại rồi, hehe, thật là tuyệt, đỡ phải kêu “chán đời” khi nh́n vào gương. Bây giờ nh́n vào gương ta lại có thể nói “trùi ui, sao trên đời có người handsome như ta, khàkhà”.\nChiều nay, từ trường về, ḿnh phân vân giữa việc vào nhà sách Tiền phong với việc về thẳng nhà, đi nhiều cũng mệt nhưng nếu không đi đâu, chỉ suốt ngày từ trường về nhà, từ nhà đến trường th́ quá tẻ nhạt, cuộc đời ta hạn hẹp thế sao ? Và quyết định vào nhà sách, đứng mỏi rời cả chân, mờ hết cả mắt, hic. Bao nhiêu là sách hay ho, mấy quyển ḿnh kết quá nhưng phải bố trí hôm nào lên Đinh Lễ chứ mua ở Tiền phong có mà phá sản. Sách đúng là một phát minh vĩ đại của con người. Ngày xưa ḿnh xếp sở thích tin học lên trên sách nhưng bây giờ phải xét lại, hai niềm đam mê này phải ở vị trí ngang nhau.\nNhững việc ḿnh cần làm:\nsang Huệ lấy sách rồi mang sang Chương đổi cho Nhung.\nMua sách ở Đinh Lễ\nSáng mai lên thư viện học.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/30/diary-thursday-may-30-2006/","summary":"\u003cp\u003eBuổi chiều đi thi học ḱ môn đầu tiên: tiếng Anh. Đề khó hơn ḿnh nghĩ khá nhiều, và kết quả là làm rất tệ. Nếu bảo trượt, thi lại th́ chắc là chẳng trượt được, nhưng 7 tŕnh mà chỉ 6 th́ đúng là tai họa. Cũng chán thật. Một chân lư là “Đề thi không khó, chỉ có điều có học hay không mà thôi”.\u003cbr\u003e\nVề nhà, Trung nằm ngủ li b́, chắc thằng này lại bị ốm – đoán vậy, nếu không th́ ḿnh sẽ oánh cho nó một trận, bỏ bê nhà cửa, đóng đô ở nhà thằng Hùng.\u003cbr\u003e\nHôm qua tắm xong, nh́n vào gương ḿnh phát hiện ra, ḿnh đang dần “handsome” trở lại rồi, hehe, thật là tuyệt, đỡ phải kêu “chán đời” khi nh́n vào gương. Bây giờ nh́n vào gương ta lại có thể nói “trùi ui, sao trên đời có người handsome như ta, khàkhà”.\u003cbr\u003e\nChiều nay, từ trường về, ḿnh phân vân giữa việc vào nhà sách Tiền phong với việc về thẳng nhà, đi nhiều cũng mệt nhưng nếu không đi đâu, chỉ suốt ngày từ trường về nhà, từ nhà đến trường th́ quá tẻ nhạt, cuộc đời ta hạn hẹp thế sao ? Và quyết định vào nhà sách, đứng mỏi rời cả chân, mờ hết cả mắt, hic. Bao nhiêu là sách hay ho, mấy quyển ḿnh kết quá nhưng phải bố trí hôm nào lên Đinh Lễ chứ mua ở Tiền phong có mà phá sản. Sách đúng là một phát minh vĩ đại của con người. Ngày xưa ḿnh xếp sở thích tin học lên trên sách nhưng bây giờ phải xét lại, hai niềm đam mê này phải ở vị trí ngang nhau.\u003cbr\u003e\nNhững việc ḿnh cần làm:\u003cbr\u003e\nsang Huệ lấy sách rồi mang sang Chương đổi cho Nhung.\u003cbr\u003e\nMua sách ở Đinh Lễ\u003cbr\u003e\nSáng mai lên thư viện học.\u003c/p\u003e","title":"Diary, Thursday, May 30, 2006."},{"content":"Năm học lớp 10.\nNgồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\nNăm học lớp 11.\nChuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\nNăm cuối cấp.\nVào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\nNgày tốt nghiệp.\nTừng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\nVài năm sau.\nGiờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\nLễ tang.\nĐã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc. Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”\nHãy gửi bài này cho tất cả những người mà bạn yêu quý ! Ngay cả khi không quý mến một ai đó, bạn cũng cứ gửi nó cho họ… Chỉ để cho họ biết bạn có nghĩ về họ !!!\nBẢO VY\n(dịch từ Internet)\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/29/from-phungnguyet/","summary":"\u003cp\u003eNăm học lớp 10.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNgồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.\u003c/p\u003e","title":"From PhungNguyet !"},{"content":"Cây, Lá và Gió\nNếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã…\nCây\nLý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.\nTôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…\nCô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy đi.Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng\nNgười bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình\nNgày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.\nKhi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.\nTôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?\nSau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “ lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”\nLá\nSuốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác\nTôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.\nTrừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.\nCho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.\nLá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??\nGió\nBởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn\nhay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.\nMột ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi\n“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”\n“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời hkỏi cây”\nTôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.\nMột hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “ em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp .\nVậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/23/httpwww-vmsc-com-vnbackup/","summary":"\u003cp\u003eCây, Lá và Gió\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eNếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã…\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eCây\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eLý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.\u003cbr\u003e\nTôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…\u003c/p\u003e","title":"http://www.vmsc.com.vn/backup/"},{"content":"Tình bạn như một nắm cát trong tay. Nếu bạn mở rộng bàn tay, cát sẽ chảy hết qua kẽ nhanh chóng. Nếu bạn giữ chặt nó trong tay thì cả kẽ tay, cát cũng sẽ chảy từ từ đi mãi, có thể bạn giữ được nhưng cũng chỉ là rất ít cát trong tay mình. Nhưng nếu bạn giữ chỗ cát bằng cả 2 tay và khép tay nhẹ nhàng, cát sẽ vẫn nằm yên chỗ cũ! Đừng nên buông lỏng hay quá sở hữu tình bạn, bạn sẽ chẳng còn. Hãy tôn trọng tự do của bạn mình và nâng niu tình bạn đó bằng hai tay và cả trái tim mình.\nBình luận (20) anonymous — 2006-10-21 14:10\nAnonymous writes:Hay lắm !\nanonymous — 2006-10-27 15:10\nAnonymous writes:tuyet voi !!\nanonymous — 2007-01-05 12:01\ncry……………… writes:to cung~ da tung co mot nguoi ban than nhung co le do to \u0026ldquo;nam chat ban ay trong tay\u0026rdquo; nen bay gio bon to chag the con nhu truoc nua~,to buon lam\u0026rsquo; ay\u0026rsquo; biet ko, nhung to chag biet lam the nao ca, vi to so neu choi tiep voi to thi ban ay cung se ko duoc thoai mai\u0026rsquo; lam……….huhu……….\nkanishi — 2007-01-05 13:01\nHi cry ! Tớ xúc động khi đọc comment của bạn (chú ý: tớ là người dễ xúc động, hihi). Ấy ơi, nếu người bạn mà ấy nói là tớ thì đừng ngại sự \u0026ldquo;không thoải mái\u0026rdquo;, bởi vì tớ luôn luôn \u0026ldquo;vô tư nhiệt tình\u0026rdquo; với \u0026ldquo;tất cả những người mà tớ có thiện cảm\u0026rdquo; và luôn cố gắng\u0026quot;lịch sự đúng mực\u0026quot; với nhưng người bình thường (hoặc dù có làm tớ bực mình một tí). Mà với comment của bạn thì bạn được xếp vào list \u0026ldquo;những người có thiện cảm\u0026rdquo;. Dù chỉ là một comment ngắn ngủi nhưng tớ rất vui và quý bạn – vì comment của bạn cực giá trị, lâu lắm tớ mới nhận đựơc một comment giàu cảm xúc thế, hihi :)PS: chỉ với một comment nhỏ bé mà bạn đã được tớ rất quý, bạn có thấy tớ rất dễ \u0026ldquo;mua chuộc\u0026rdquo; không, hihi ;). Tớ rất ấn tượng với cách gọi \u0026ldquo;ấy – tớ\u0026rdquo; – dễ thương thật đó. Và tớ cực kì tò mò \u0026ldquo;ấy là ai nhỉ ?\u0026rdquo;\nanonymous — 2007-01-06 16:01\nNgọc lọc cọc writes:Thái mèo đúng là người dễ xúc động\nanonymous — 2007-01-10 02:01\nthanhhai writes:hay lamgiong nhu tinh yeu cung vaytinh yeu nhu giot thuy ngan neu duoi tay ra thi no co lai con nam chat se tuot mat\nanonymous — 2007-02-25 11:02\nhaduong1989@yahoo.com writes:Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thực sự của tình bạn.2. Bạn luôn luôn nói những điều mà tôi muốn nghe.3. Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi.4. Sự chân thật tuyệt đối của bạn đã giúp cho ngọn lửa tình bạn cháy mãi.5. Tình cảm của bạn làm tôi xúc động, và cảm xúc tuyệt vời ấy sẽ còn mãi.6. Khi ở bên bạn, tôi mới thật sự là tôi.7. Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười.8. Mỗi khi nghĩ đến bạn, trong tôi lại đầy ắp những cảm xúc tuyệt vời.9. Bạn đã làm cho tôi cảm nhận được những điều mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đó.10. Mỗi khi tôi nhìn bạn, tôi lại thấy hồi hộp lạ thường.11. Bạn luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tôi.12. Bạn có một khả năng hài hước tuyệt vời.13. Bạn luôn có những ý tưởng thật lãng mạn và thú vị.14. Bạn làm những điều tốt đẹp cho tôi hơn là tôi đáng được nhận.15. Khi bạn và tôi cùng nhau, chúng ta có thể làm được điều kỳ diệu.16. Bạn và tôi rất \u0026ldquo;hợp rơ\u0026rdquo;.17. Bạn luôn có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi.18. Bạn đơn giản và bình dị.19. Bạn là người đã mở cửa trái tim tôi.20. Và dĩ nhiên tôi mến bạn vì sự thông minh của bạn.\nanonymous — 2007-03-27 14:03\nkevodanh_9999@yahoo.com writes:toi rat xuc dongkhong the noi gi hon\nanonymous — 2007-08-28 18:08\naphu_aphu3@yahoo.com writes:\nhay we ! (_)!neu nguoi ban ma tui coi trong nhat doc duoc ,chac ban ay se quy trong tui hon,\nanonymous — 2007-10-06 11:10\nDao Ngoc Duy writes:\nhay lam ban ahxuanlocnet@gmail.com\nanonymous — 2007-10-31 05:10\ngiangmy_1991 writes:chac ban co nhung nguoi ban rat tuyet voi nhi? neu vay thi tui ghen ti voi ban rat nhiu day!!!!!!!!!!\nkanishi — 2007-11-06 12:11\nhì, cũng kha khá 😉\nanonymous — 2007-11-28 08:11\nShika_lovely writes:hay we\u0026rsquo; ah`xin phep\u0026rsquo; cho copy nha 😀\nanonymous — 2007-12-06 03:12\nChuotcong_dn writes:Please let me know how can I use Vietnamese on my Blog. Thanks so much!\nanonymous — 2007-12-11 08:12\ndreamstart writes:\nminh cung la nguoi dang co mot giac mo that la dieu nhung giac mo ay hok dc that lam\nanonymous — 2007-12-15 09:12\nAnonymous writes:Hay , nhưng mà giống trong 1 bài mình đọc được trên MucTimonline we'\nkanishi — 2007-12-15 15:12\nuh, baif nayf minh cung di copy ma,\nanonymous — 2007-12-25 05:12\ncobemuadong writes:\ntinh ban la mot thu bau vat ma ai cung co va ko bi lay mat diban la nguoi toi ce the khoc khi buon va cuoi khi vui, o ben ban toi ko phai lo lang gi toi cam thay hanh phuc va an tam den la ky\nanonymous — 2007-12-29 09:12\nbabydethuong328 writes:\nqua nhung loi tren minh co the hieu hon ve tinh ban! rat tuyet !\nanonymous — 2010-03-30 06:03\nAnonymous writes:ban oi ban giup minh voi dc hok ?minh buon hoai aktoi la nguoi ko co khieu an noi.tui it co tam su voi nguoi khac lam, vi the nen nhung nguoi ban toi noi toi vo tam ni toi hok tin vo ho.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/22/tinh-ban/","summary":"\u003cp\u003eTình bạn như một nắm cát trong tay. Nếu bạn mở rộng bàn tay, cát sẽ chảy hết qua kẽ nhanh chóng. Nếu bạn giữ chặt nó trong tay thì cả kẽ tay, cát cũng sẽ chảy từ từ đi mãi, có thể bạn giữ được nhưng cũng chỉ là rất ít cát trong tay mình. Nhưng nếu bạn giữ chỗ cát bằng cả 2 tay và khép tay nhẹ nhàng, cát sẽ vẫn nằm yên chỗ cũ! Đừng nên buông lỏng hay quá sở hữu tình bạn, bạn sẽ chẳng còn. Hãy tôn trọng tự do của bạn mình và nâng niu tình bạn đó bằng hai tay và cả trái tim mình.\u003c/p\u003e","title":"Tinh ban"},{"content":"you taught me how to love , how to live, how to laught, how to cry,..but when u left u forgot to teach me how to forget u\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/22/nav-mylove/","summary":"\u003cp\u003eyou taught me how to love , how to live, how to laught, how to cry,..but when u left u forgot to teach me how to forget u\u003c/p\u003e","title":"NAV.myLove"},{"content":"In the old days, I used to think about Van with a feeling very happy, joyful. Her image brought to me sanguineness, love the life and hope. Now, I still usually think about her, as a habit, but with another feeling: hurt, sad, hopeless and regret. I very regret because I made her sad, I made she cried. I\u0026rsquo;m very bad.\nReading 2! , reading feeling of love, I wish I had them too. And truth is I had them, but now, I have nothing.\nI need live more actively, more studious. But almost I only but not do. WHY ?\nBình luận (1) kanishi — 2009-04-11 07:04\ntiếng anh dở quá, đọc lại chả hiểu mình viết cái gì nữa :\u0026quot;\u0026gt;\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/19/before-and-after/","summary":"\u003cp\u003eIn the old days, I used to think about Van with a feeling very happy, joyful. Her image brought to me sanguineness, love the life and hope. Now, I still usually think about her, as a habit, but with another feeling: hurt, sad, hopeless and regret. I very regret because I made her sad, I made she cried. I\u0026rsquo;m very bad.\u003cbr\u003e\nReading 2! , reading feeling of love, I wish I had them too. And truth is I had them, but now, I have nothing.\u003cbr\u003e\nI need live more actively, more studious. But almost I only but not do. WHY ?\u003c/p\u003e","title":"Before and after…"},{"content":"Lau lam roi hai dua no moi toi nha minh, lam bua com vui qua !\nChieu nay ngoi tai lop, cham chi hoc Ly, thay cung hieu hieu, lam gi den noi phai thi lai mon Ly kia chu.\nCung lau lam roi, hom nay minh moi lai lau nha, nha sach thich that day !\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/16/nguyet-hue-den-an-com/","summary":"\u003cp\u003eLau lam roi hai dua no moi toi nha minh, lam bua com vui qua !\u003cbr\u003e\nChieu nay ngoi tai lop, cham chi hoc Ly, thay cung hieu hieu, lam gi den noi phai thi lai mon Ly kia chu.\u003cbr\u003e\nCung lau lam roi, hom nay minh moi lai lau nha, nha sach thich that day !\u003c/p\u003e","title":"Nguyet – Hue den an com !"},{"content":"Lại đến trường học thể dục, tập bóng rổ cho tuần sau thi. Ném 3m thì ok nhưng chạy 2 bước nhảy lên rổ thì í ẹ quá. Nhưng thể nào mình chẳng qua, khà khà 😀\nLên phòng net ngồi từ sáng tới trưa, 12h rồi mà chẳng ai đuổi, hehe, ta quyết ngồi tới khi có người đuổi xuống mới thôi. Nhưng sắp vào học mất rồi. 12h30 phải xuống tầng 3 học, hôm nay học phương trình vi phân, quan trọng mà chưa bít gì.\nChẳng hiểu anh quản lý đi đâu mà bỏ bê phòng máy thế này nhỉ :rolleyes:\nTự nhiên dạo này thấy yêu đời quá :wizard:\nOpera quả là tuyệt, ta quyết đi tuyên truyền cho thật nhiều người cũng khoái Opera. :drunk: :yes:\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/15/sang-thu-hai/","summary":"\u003cp\u003eLại đến trường học thể dục, tập bóng rổ cho tuần sau thi. Ném 3m thì ok nhưng chạy 2 bước nhảy lên rổ thì í ẹ quá. Nhưng thể nào mình chẳng qua, khà khà 😀\u003cbr\u003e\nLên phòng net ngồi từ sáng tới trưa, 12h rồi mà chẳng ai đuổi, hehe, ta quyết ngồi tới khi có người đuổi xuống mới thôi. Nhưng sắp vào học mất rồi. 12h30 phải xuống tầng 3 học, hôm nay học phương trình vi phân, quan trọng mà chưa bít gì.\u003cbr\u003e\nChẳng hiểu anh quản lý đi đâu mà bỏ bê phòng máy thế này nhỉ :rolleyes:\u003cbr\u003e\nTự nhiên dạo này thấy yêu đời quá :wizard:\u003cbr\u003e\nOpera quả là tuyệt, ta quyết đi tuyên truyền cho thật nhiều người cũng khoái Opera. :drunk: :yes:\u003c/p\u003e","title":"Sáng thứ hai"},{"content":"“Let the time we spend together flow in our hearts like a happy river\nBETS WISH TO MY FRIEND !\nGOOD LUCK TO YOU IN YOUR WAY !\nBye bye \u0026amp; see you soon !\nI’ll never forget you. Never \u0026amp; never!”\nNhững dòng này ai đã viết chứ ? Nhờ những dòng này mình đã nuôi biết bao hi vọng. Nhưng em thì đã quên rồi. Làm sao trách em, vì em không cầm sổ, em có quyền quên. Chỉ có tôi gữi sổ, để mỗi lần mở ra đọc lại, lại cồn cào thương nhớ ngày xưa, những ngôi sao em gập, những tờ giấy nhắn đầy quan tâm. Tôi chưa từng được ai quan tâm nhiều như em, chỉ có điều tôi nhận ra hơi muộn và bây giờ, với những gì em gửi qua Y!M thì có lẽ với tôi đã là quá muộn.\nVì sao thế ? Có lẽ phải hỏi Phạm Khánh Hưng.\nThẫn thờ biết bao, cái cảm giác đầu tiên khi mở Y!M, nhìn thấy người nhắn là cobetinhnghich…, mình chưa kịp vui, đọc những dòng chữ mà cảm thấy vị đắng chát. Nguyệt ơi, sao khi anh hỏi em lại bảo “Vân nói rằng sẽ không tránh mặt anh nữa”, Ngọc Anh ơi, sao khi anh gọi điện tới hỏi số ĐT của Thương Huyền, em nhiệt tình trả lời một cách tốt bụng, sốt sắng thế ? Làm mình dạt dào hi vọng, và giờ đây, là vực thẳm của thất vọng (hopeless Vân nhỉ).\nNếu Vân nhắn tin cho mình sớm, mình đã chẳng phải mong ngóng thư, ngày nào cũng hỏi bí thư “Bí thư ơi tớ có thư không ?” – ngớ ngẩn. Nếu Vân chửi mắng sớm hơn, mình đã chẳng như bây giờ. Sao Vân đợi đúng lúc mình ôn thi học kì kia chứ ?\nBình luận (2) autumnsep87 — 2006-05-11 13:05\nchồng à,đã bảo là không buồn nữa cơ mà.Nghĩ về chuyện này cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu.Vì trong lúc chúng ta yên vị tại trường đại học thì đã co hàng ngàn những biến động xảy ra tại cái trường cấp 3 chết tiệt đấy rồi. Nhiều khi vợ rất giận chồng vì đã không nghe lời vợ, nhưng cũng chẳng muốn trách chồng làm gì, vì thấy chồng đã nhận đủ hậu quả từ sự \u0026lsquo;mê muội\u0026rsquo; đấy rồi.Bây giờ mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi, không thể coi là như chưa có chuyện gì được, nên chỉ khuyên chồng nghĩ chuyện đấy nó nhỏ như con gà thôi, không serious. Tập trung khoảng 30% đầu óc vào học hành là được.Thế nhé!\nkanishi — 2006-05-14 14:05\nCảm ơn vợ yêu ! Đồng ý là không buồn nữa, mà thực ra chồng có buồn đâu, chỉ đau thui, và đắng nữa. Nhưng bình thường rồi, đời là thế mà. Cái trường cấp 3 mà vợ gọi là \u0026ldquo;chết tiệt\u0026rdquo; ấy, chồng yêu quý nó lắm. Mặc dù nó còn cả đống điều mà chồng hơi bị ghét, nhưng dù sao 3 năm trong cuộc đời chồng đã gắn với nó. Nó là một phần cuộc đời chồng. Mà chồng thì rất yêu đời, suy ra chồng yêu nó 🙂 Chồng nghe lời vợ lắm mà, chồng đã thấy đúng là \u0026ldquo;phí hoài tuổi trẻ trong ba cái trò yêu đương nhăng nhít\u0026rdquo; rùi. Hehe, thấy rùi nhưng không chừa đâu. Từ bản thân chồng đã rút ra một kết luận: những kẻ đào hoa thương hay đa tình, mà những kẻ đa tình thì thường phải tàn nhẫn, trong khi chồng lại không tàn nhẫn lắm, thế nên chồng gặp \u0026ldquo;quả đắng\u0026rdquo; là phải rùi. Không trách trời trách đất, không trách người trách việc, cũng không ra sông Hồng làm gì 😀 Tập trung đầu óc vào việc học. Chồng sẽ phải trên 7 phẩy, học ĐH Công nghệ mà dưới 7 phẩy thì quá tệ. Chồng muốn làm lớp trưởng vào năm sau.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/10/tat-ca-da-la-ki-niem/","summary":"\u003cp\u003e“Let the time we spend together flow in our hearts like a happy river\u003cbr\u003e\nBETS WISH TO MY FRIEND !\u003cbr\u003e\nGOOD LUCK TO YOU IN YOUR WAY !\u003cbr\u003e\nBye bye \u0026amp; see you soon !\u003cbr\u003e\nI’ll never forget you. Never \u0026amp; never!”\u003cbr\u003e\nNhững dòng này ai đã viết chứ ? Nhờ những dòng này mình đã nuôi biết bao hi vọng. Nhưng em thì đã quên rồi. Làm sao trách em, vì em không cầm sổ, em có quyền quên. Chỉ có tôi gữi sổ, để mỗi lần mở ra đọc lại, lại cồn cào thương nhớ ngày xưa, những ngôi sao em gập, những tờ giấy nhắn đầy quan tâm. Tôi chưa từng được ai quan tâm nhiều như em, chỉ có điều tôi nhận ra hơi muộn và bây giờ, với những gì em gửi qua Y!M thì có lẽ với tôi đã là quá muộn.\u003cbr\u003e\nVì sao thế ? Có lẽ phải hỏi Phạm Khánh Hưng.\u003cbr\u003e\nThẫn thờ biết bao, cái cảm giác đầu tiên khi mở Y!M, nhìn thấy người nhắn là cobetinhnghich…, mình chưa kịp vui, đọc những dòng chữ mà cảm thấy vị đắng chát. Nguyệt ơi, sao khi anh hỏi em lại bảo “Vân nói rằng sẽ không tránh mặt anh nữa”, Ngọc Anh ơi, sao khi anh gọi điện tới hỏi số ĐT của Thương Huyền, em nhiệt tình trả lời một cách tốt bụng, sốt sắng thế ? Làm mình dạt dào hi vọng, và giờ đây, là vực thẳm của thất vọng (hopeless Vân nhỉ).\u003cbr\u003e\nNếu Vân nhắn tin cho mình sớm, mình đã chẳng phải mong ngóng thư, ngày nào cũng hỏi bí thư “Bí thư ơi tớ có thư không ?” – ngớ ngẩn. Nếu Vân chửi mắng sớm hơn, mình đã chẳng như bây giờ. Sao Vân đợi đúng lúc mình ôn thi học kì kia chứ ?\u003c/p\u003e","title":"Tất cả đã là kỉ niệm ?"},{"content":"\u0026ldquo;Nhật Pháp đánh nhau và hành động của chúng ta\u0026rdquo; – Tin nhắn của Vân và hành động của chính ta ?\nKhông gửi tin nhắn nữa, ừ, không gửi. Không gửi thư nữa, ok, không gửi.\nThì đã sao nào. Làm sao mà mình chết được cơ chứ ?\nVân đọc đắc nhân tâm rồi sao vẫn viết những tin nhắn có nội dung khiến người ta \u0026ldquo;vỡ tim\u0026rdquo; thế kia chứ ? Ghê gớm, Vân nghĩ Vân là ai chứ ? Con gái trên đời này đâu có thiếu, mà ta sống không có ai đã có sao. Như vợ nói là \u0026ldquo;phí hoài tuổi trẻ\u0026rdquo;, hahaha. Kể cũng lạ, thử hỏi Hà Nội này, con gái xinh xắn dễ thương có thiếu gì ? Nhưng mình chẳng làm quen với một ai, những người đã trót quen thì cũng mkn, đợi chờ một người \u0026ldquo;chửi mình không thương tiếc\u0026rdquo;, thậm chí \u0026ldquo;bạn của người đó cũng mắng mỏ mình như một kẻ dở hơi\u0026rdquo;. Thế đấy, cuộc đời vẫn trái ngang như thế đấy.\n\u0026ldquo;những bức thư dở người\u0026rdquo;, đọc có muốn cáu không ? Có lẽ từ bé tới giờ mình chưa bị ai \u0026ldquo;xúc phạm\u0026rdquo; nặng nề như thế này. Vân nghĩ mình không có lòng tự ái à, không có sự tự tôn, tự trọng hay sao ?\nNhưng thôi, Vân đang ôn thi ĐH, đôi co làm chi, em ấy muốn mình thế nào thì mình đồng ý quách cho rồi.\nNói cho mọi người một chân lý từng được quảng bá trên báo HHT: \u0026ldquo;con trai là một động vật kì quặc, càng những điều bất khả thi thì càng đâm đầu vào\u0026rdquo;. Ta chưa bỏ cuộc chừng nào ta còn có thể cố gắng.\nNhưng cố gắng làm gì nhỉ, khi mà Vân đã căm ghét mình như thế. Mình làm gì để bây giờ bị quả báo như vậy ? Tất cả là tại cái diễn đàn trường chuyên Vĩnh Phúc. Chính nó.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/10/lam-gi-bay-gio-nhi/","summary":"\u003cp\u003e\u0026ldquo;Nhật Pháp đánh nhau và hành động của chúng ta\u0026rdquo; – Tin nhắn của Vân và hành động của chính ta ?\u003cbr\u003e\nKhông gửi tin nhắn nữa, ừ, không gửi. Không gửi thư nữa, ok, không gửi.\u003cbr\u003e\nThì đã sao nào. Làm sao mà mình chết được cơ chứ ?\u003cbr\u003e\nVân đọc đắc nhân tâm rồi sao vẫn viết những tin nhắn có nội dung khiến người ta \u0026ldquo;vỡ tim\u0026rdquo; thế kia chứ ? Ghê gớm, Vân nghĩ Vân là ai chứ ? Con gái trên đời này đâu có thiếu, mà ta sống không có ai đã có sao. Như vợ nói là \u0026ldquo;phí hoài tuổi trẻ\u0026rdquo;, hahaha. Kể cũng lạ, thử hỏi Hà Nội này, con gái xinh xắn dễ thương có thiếu gì ? Nhưng mình chẳng làm quen với một ai, những người đã trót quen thì cũng mkn, đợi chờ một người \u0026ldquo;chửi mình không thương tiếc\u0026rdquo;, thậm chí \u0026ldquo;bạn của người đó cũng mắng mỏ mình như một kẻ dở hơi\u0026rdquo;. Thế đấy, cuộc đời vẫn trái ngang như thế đấy.\u003cbr\u003e\n\u0026ldquo;những bức thư dở người\u0026rdquo;, đọc có muốn cáu không ? Có lẽ từ bé tới giờ mình chưa bị ai \u0026ldquo;xúc phạm\u0026rdquo; nặng nề như thế này. Vân nghĩ mình không có lòng tự ái à, không có sự tự tôn, tự trọng hay sao ?\u003cbr\u003e\nNhưng thôi, Vân đang ôn thi ĐH, đôi co làm chi, em ấy muốn mình thế nào thì mình đồng ý quách cho rồi.\u003cbr\u003e\nNói cho mọi người một chân lý từng được quảng bá trên báo HHT: \u0026ldquo;con trai là một động vật kì quặc, càng những điều bất khả thi thì càng đâm đầu vào\u0026rdquo;. Ta chưa bỏ cuộc chừng nào ta còn có thể cố gắng.\u003cbr\u003e\nNhưng cố gắng làm gì nhỉ, khi mà Vân đã căm ghét mình như thế. Mình làm gì để bây giờ bị quả báo như vậy ? Tất cả là tại cái diễn đàn trường chuyên Vĩnh Phúc. Chính nó.\u003c/p\u003e","title":"Làm gì bây giờ nhỉ ?"},{"content":"cobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:07 PM): nay\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:16 PM): anh dung bao gio gui tin nhan cho toi nhe\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:24 PM): toi ko phai la nguoi yeu cua anh\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:28 PM): dung co ma nhan bua\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:42 PM): va toi cung ko muon doc may cai buc thu do nguoi cua anh\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:46 PM): nen anh dung co ma gui\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:52 PM): noi cho anh biet\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:59 PM): tat ca nhung buc thu cua anh gui\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:03 PM): toi ko he doc\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:13 PM): toi cho bon ban toi doc het va xe roi\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:19 PM): nen dung co ma phi tien cua nua\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:27 PM): cam on neu anh de cho toi yen\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:42 PM): ke ca sau nay khi toi vao DH thi toi cung ko muon gap anh dau\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:46 PM): dung lam phien\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:54 PM): vi no chi la toi ghet anh them ma thoi\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:38 PM): va con dieu nay nua\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:50 PM): ten toi la van chu ko phai la gavi nghe chua\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:58 PM): cam on\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/05/10/why/","summary":"\u003cp\u003ecobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:07 PM): nay\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:16 PM): anh dung bao gio gui tin nhan cho toi nhe\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:24 PM): toi ko phai la nguoi yeu cua anh\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:28 PM): dung co ma nhan bua\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:42 PM): va toi cung ko muon doc may cai buc thu do nguoi cua anh\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:46 PM): nen anh dung co ma gui\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:52 PM): noi cho anh biet\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:26:59 PM): tat ca nhung buc thu cua anh gui\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:03 PM): toi ko he doc\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:13 PM): toi cho bon ban toi doc het va xe roi\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:19 PM): nen dung co ma phi tien cua nua\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:27 PM): cam on neu anh de cho toi yen\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:42 PM): ke ca sau nay khi toi vao DH thi toi cung ko muon gap anh dau\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:46 PM): dung lam phien\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:27:54 PM): vi no chi la toi ghet anh them ma thoi\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:38 PM): va con dieu nay nua\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:50 PM): ten toi la van chu ko phai la gavi nghe chua\u003cbr\u003e\ncobetinhnghich167 (5/9/2006 4:35:58 PM): cam on\u003c/p\u003e","title":"Why ?"},{"content":"Chan qua, hom nay kiem tra giai tich, 5 bai khong lam duoc bai nao. That vong ve ban than qua.\nBuoi sang bo me len, chieu ve roi. Sang mai minh moi ve. Di hoc chieu ve, troi lanh va ret, met qua. Cam giac co don that la buon. Đi bộ từ Thái Hà về, thấy hai bà cháu ngồi ở hè đường, bà già yếu còn cháu chắc chỉ 7-8 tuổi. Nghĩ thương quá mà chẳng giúp gì được. Sao cuộc đời còn nhiều khổ đau thế ?\nMình buồn quá mà vẫn cố mỉm cười. Bill Gates nói hãy luôn lạc quan trong suốt cuộc đời. Thật khó !\nBình luận (3) O_O — 2006-07-02 09:33\ngì bi quan thế chú em :). gì đến nỗi 5 bài không làm được bài nào 🙁\nLữ Khách — 2006-08-07 01:37\nLac quan khong phai la tho o voi nhung kho khan va dau kho. Lac quan la su nhin nhan dung dan ve no, khong bi chim dam trong dau buon ma co gang tim ra nhung giai phap phu hop.\nCo gang len nhe Kan.\n^0^twins^_^-Jade \u0026amp; Daisy — 2006-08-12 09:59\nhhay luon vui ve voi moi dieu ban co ,ca nhung dieu ban dang mo uoc co duoc va cho no la dong luc song va mim cuoi nhe\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/28/l%E1%BA%A1c-quan-trong-su%E1%BB%91t-cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%9Di/","summary":"\u003cp\u003eChan qua,  hom nay kiem tra giai tich, 5 bai khong lam duoc bai nao. That vong ve ban than qua.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003e Buoi sang bo me len, chieu ve roi.  Sang mai minh moi ve. Di hoc chieu ve, troi lanh va ret, met qua. Cam giac co don that la buon. Đi bộ từ Thái Hà về, thấy hai bà cháu ngồi ở hè đường, bà già yếu còn cháu chắc chỉ 7-8 tuổi. Nghĩ thương quá mà chẳng giúp gì được. Sao cuộc đời còn nhiều khổ đau thế ?\u003c/p\u003e","title":"Lạc quan trong suốt cuộc đời !"},{"content":"hoa ra lan truoc gui ok ma minh cu tuong khong duoc, gui mot lo mot loc len, hehe, ngo ngan.\nhichic, the la chi con co 130.tr, lo mat mot trieu rui ba con oiiiiiiiii. Thi truong chung khoan tuyet voi !!!\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/26/entry-for-april-26-2006/","summary":"\u003cp\u003ehoa ra lan truoc gui ok ma minh cu tuong khong duoc, gui mot lo mot loc len, hehe, ngo ngan.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003ehichic, the la chi con co 130.tr, lo mat mot trieu rui ba con oiiiiiiiii. Thi truong chung khoan tuyet voi !!!\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 26, 2006"},{"content":"Ngồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\nHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\nDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\nChiều tối mai đi phải đến 456 làm lễ tân, hay thật. Sáng thứ 7 thì đi gặp Bill Gate, hehe, sướng nhất cái này, lớp có 5 suất thế mà mình vẫn thó được một suất mới tài chứ ^_^.\nChẳng biết Vân dạo này thế nào nhỉ, viết thư cho em lâu rồi mà chưa gửi. Không biết em có muốn nhận thư mình không ? Thôi, mong cho em sớm vào HVQHQT.\nBây giờ việc của mình là ôn để thi học kì cho tử tế, mình ghét điểm 6. Vật lý, Giải tích, Đại số, ti%u\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/20/post-mai-khong-d%C6%B0%E1%BB%A3c/","summary":"\u003cp\u003eNgồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\u003c/p\u003e","title":"post mai khong được"},{"content":"Ngồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\nHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\nDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\nChiều tối mai đi phải đến 456 làm lễ tân, hay thật. Sáng thứ 7 thì đi gặp Bill Gate, hehe, sướng nhất cái này, lớp có 5 suất thế mà mình vẫn thó được một suất mới tài chứ ^_^.\nChẳng biết Vân dạo này thế nào nhỉ, viết thư cho em lâu rồi mà chưa gửi. Không biết em có muốn nhận thư mình không ? Thôi, mong cho em sớm vào HVQHQT.\nBây giờ việc của mình là ôn để thi học kì cho tử tế, mình ghét điểm 6. Vật lý, Giải tích, Đại số, ti%u\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/20/entry-for-april-20-2006/","summary":"\u003cp\u003eNgồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 20, 2006"},{"content":"Ngồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\nHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\nDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\nChiều tối mai đi phải đến 456 làm lễ tân, hay thật. Sáng thứ 7 thì đi gặp Bill Gate, hehe, sướng nhất cái này, lớp có 5 suất thế mà mình vẫn thó được một suất mới tài chứ ^_^.\nChẳng biết Vân dạo này thế nào nhỉ, viết thư cho em lâu rồi mà chưa gửi. Không biết em có muốn nhận thư mình không ? Thôi, mong cho em sớm vào HVQHQT.\nBây giờ việc của mình là ôn để thi học kì cho tử tế, mình ghét điểm 6. Vật lý, Giải tích, Đại số, ti%u\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/20/entry-for-april-20-2006-2/","summary":"\u003cp\u003eNgồi ngoài quán net, down clip hài của Tự Long, chẳng có việc gì làm nên viết blog.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eHic, máy ở trường vừa chậm lại sử dụng chỉ đến 4 rưỡi, nhưng dù sao có méo mó hơn không, công nghệ thật là tuyệt vời 😀\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eDiễn đàn CPV thì die rồi, chán thật, nếu mua host và domain tử tế thì tới 45$, tức gần 800k, kham cũng khó đây.\u003c/p\u003e","title":"Entry for April 20, 2006"},{"content":"chào cả nhà, hehe, lịch kịch cái blog ở google thì nó cứ lock, bảo rằng mình là spam blog, tức quá copy sang 360 luôn cho bọn google chít.\nVề Hải Dương từ hôm thứ 6, hic, thật tội lỗi khi nghỉ học để về quê, nhưng thế mới về được sớm. Hì.\nĐi xe 40 đến gần Như Quỳnh thì xuống và đợi xe 202, đợi toét cả mắt, trời lại tối tối, mưa mưa, hơi hãi các bác ạ. 4 xe 40 đi qua mà chẳng thấy bóng dáng 202 đâu. Nhưng người kiên nhẫn thì trời cũng không phụ. Cuối cùng thì cũng lên được xe 202 và về Hải Dương. Về thì cô chú ko có nhà, thế là ngồi ở cửa đợi. May mà cô Lập về sớm. Đói gần chết, kiếm mãi mới có gói lương khô ăn lót dạ.\nSáng hôm sau thì từ TP Hải Dương đi ô tô lên TT Sao Đỏ, vào nhà cô Đạo, lấy được chìa khoá ở gốc cây rồi nhưng ko tài nào mở được cửa. Lại may mắn vì chú Trung về sớm, mở cửa cho mình. Thật kém quá có cái cửa cũng không mở được. Hì hục sửa máy tính cho cô chú. Nói chung mình cũng vừa tài vừa may mắn nên sửa xong hoàn toàn máy cho cô chú. Tối vào nhà dì Chính, nhưng không gặp được dì. Đổ xăng cho chú Trung mất 9,5k thì sáng hôm sau chú cho 100k để đi ô tô, hehe.\nChiều 3h ra bắt xe bus lên HN, có ghế ngồi từ HD chứ không phải đứng, sướng. Rùi xuống luôn ở Tràng Tiền, vào ĐInh Lễ mua được 3 quyển sách -\u0026gt; Sướng. ^_^. Về nhà thì choáng, vì thấy 2 girls đang hì hụi nấu cơm, mà 2 girl này lạ hoắc. Tưởng mình nhầm nhà. Hoá ra bạn thằng bạn. Nói chung cũng vui nhưng từ nay phải có một cuộc cải tổ với thằng Trung.\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/04/09/vua-tu-hai-duong-len/","summary":"\u003cp\u003echào cả nhà, hehe, lịch kịch cái blog ở google thì nó cứ lock, bảo rằng mình là spam blog, tức quá copy sang 360 luôn cho bọn google chít.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003eVề Hải Dương từ hôm thứ 6, hic, thật tội lỗi khi nghỉ học để về quê, nhưng thế mới về được sớm. Hì.\u003cbr\u003e\n Đi xe 40 đến gần Như Quỳnh thì xuống và đợi xe 202, đợi toét cả mắt, trời lại tối tối, mưa mưa, hơi hãi các bác ạ. 4 xe 40 đi qua mà chẳng thấy bóng dáng 202 đâu. Nhưng người kiên nhẫn thì trời cũng không phụ. Cuối cùng thì cũng lên được xe 202 và về Hải Dương. Về thì cô chú ko có nhà, thế là ngồi ở cửa đợi. May mà cô Lập về sớm. Đói gần chết, kiếm mãi mới có gói lương khô ăn lót dạ.\u003cbr\u003e\n Sáng hôm sau thì từ TP Hải Dương đi ô tô lên TT Sao Đỏ, vào nhà cô Đạo, lấy được chìa khoá ở gốc cây rồi nhưng ko tài nào mở được cửa. Lại may mắn vì chú Trung về sớm, mở cửa cho mình. Thật kém quá có cái cửa cũng không mở được. Hì hục sửa máy tính cho cô chú. Nói chung mình cũng vừa tài vừa may mắn nên sửa xong hoàn toàn máy cho cô chú. Tối vào nhà dì Chính, nhưng không gặp được dì. Đổ xăng cho chú Trung mất 9,5k thì sáng hôm sau chú cho 100k để đi ô tô, hehe.\u003cbr\u003e\n Chiều 3h ra bắt xe bus lên HN, có ghế ngồi từ HD chứ không phải đứng, sướng. Rùi xuống luôn ở Tràng Tiền, vào ĐInh Lễ mua được 3 quyển sách -\u0026gt; Sướng. ^_^. Về nhà thì choáng, vì thấy 2 girls đang hì hụi nấu cơm, mà 2 girl này lạ hoắc. Tưởng mình nhầm nhà. Hoá ra bạn thằng bạn. Nói chung cũng vui nhưng từ nay phải có một cuộc cải tổ với thằng Trung.\u003c/p\u003e","title":"Vua tu Hai Duong len"},{"content":"hì hục mãi mà không thay được cái skin cho diễn đàn, tức thật. Chiều nay học xong đi cắt tóc, tỉa có một chút mà mất tận 7k, sao HN cái gì cũng đắt nhỉ ? Nhưng tỉa đi rùi trông mình đẹp trai hẳn, khủa khủa.\nvào đọc blog của cu Thành, thấy hay hay cũng đua đòi viết chút, có khi nào chú vào và đọc anh viết không hả ?\n","permalink":"https://blog.thaimeo.info/2006/02/07/entry-for-february-07-2006/","summary":"\u003cp\u003ehì hục mãi mà không thay được cái skin cho diễn đàn, tức thật. Chiều nay học xong đi cắt tóc, tỉa có một chút mà mất tận 7k, sao HN cái gì cũng đắt nhỉ ? Nhưng tỉa đi rùi trông mình đẹp trai hẳn, khủa khủa.\u003c/p\u003e\n\u003cp\u003evào đọc blog của cu Thành, thấy hay hay cũng đua đòi viết chút, có khi nào chú vào và đọc anh viết không hả ?\u003c/p\u003e","title":"Entry for February 07, 2006"},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/1/01/01/","summary":"","title":""},{"content":"","permalink":"https://blog.thaimeo.info/1/01/01/","summary":"","title":""}]