Huyền thoại 1 dặm 4 phút

Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể. Mãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chín năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục mới 4 phút 12 giây 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này nhất được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thụy Điển chạm mức sau 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Vì đó là điều bất khả. Bác sĩ nói chuyện đó là bất khả. Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy. Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên Roger Bannister tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn sàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy. Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên! Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào ngày 6 tháng 5 năm 1954, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết 1 dặm dưới 4 phút. Huyền thoại kỷ lục không thể phá vỡ đã sụp đổ. Khi cuộc đua bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thứ ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội. Barmister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầu ở khúc cua phía trước và cách đích đến khoảng 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang năm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất giúp anh tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó. Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford, từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Giải băng đích chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trông có vẻ như đang lùi dần ra xa. Trong cuốn The Four- Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tưởng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “Những giây cuối cùng đó dường như kéo dài vô tận. Cái giải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như noi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả những cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ hầu như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đón ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói lòa bùng nổ, không còn thiết sống”. Bình luận viên trên sân vận động, Norris Mc Whirter khiến đám đông sốt ruột bằng cách câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G. Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục đường chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…” Phần còn lại chìm nghỉm trong sự reo hò phấn khích. Anh ấy đã thành công! Sau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, **37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong những năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được. Ngày nay, ngay cả học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.**Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể có nhiều người cùng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần”. Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ. Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta đã quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì trước đây từng bị coi là những mơ ước bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn. Trích “Ngày xưa có một con bò”. ...

July 18, 2016 · kanishi

Hãy nhấc chân lên và đi.

Bạn có nghĩ rằng chỉ với 25$ bạn có thể thay đổi (một phần) thế giới? Có thể bạn làm được, có thể bạn không làm được, nhưng nếu ngay từ trong suy nghĩ mà bạn bảo bạn không làm được thì thực sự bạn không thể làm được. Tức là suy nghĩ của bạn rất quan trọng. Ngồi một chỗ mà suy nghĩ thì sẽ không đi đến đâu, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, bạn phải thực sự ra đi mới tìm được con đường. ...

May 9, 2016 · kanishi

Nỗi hổ thẹn của người Tàu

Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”. ...

June 6, 2012 · kanishi

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, vì ngày mai ta xây đắp những công trình vĩ đại đồng lúa trĩu bông quê ta nhà máy khói ngút trời. Cả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng. ĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc thêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ đêm ngày hằng mong. Bài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà. Hôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ. Những vụ tai nạn thương tâm như Thảm họa Sêrêpôk, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại, Báo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền. ...

May 24, 2012 · kanishi

Người dẫn dắt

Tối nay đá bóng ở sân Vạn Bảo, ra sớm, rồi chạy sang bên nhà Dung, lúc đi trên đường Cầu Giấy, phía gần ĐHQG có 2 chỗ có đèn đỏ để người đi bộ sang đường, bọn đi trước mình thấy đèn đỏ cứ thế phóng tiếp, mình lại nhớ một câu bạn nào đó trên linkhay nói “ở Mỹ đèn đỏ là mệnh lệnh, còn ở Việt Nam, đèn đỏ là sự lựa chọn”, cũng là một sự khác biệt để giải thích tại sao Mỹ phát triển còn Việt Nam thì chưa. Mình ở Việt Nam, đèn đỏ ở Việt Nam là lựa chọn, và mình chọn dừng lại, mình là người đầu tiên dừng đèn đỏ, và sau đó mọi người đi sau mình dừng lại theo, không thấy ai vượt cả, chờ người đi bộ sang đường. Ở cái đèn thứ nhất như vậy khiến mình khá ngạc nhiên và thích thú 😛 Sang tới cái thứ hai, cũng hệt như vậy. Ngẫm ra, nếu lúc ấy mình không phải là người đầu tiên dừng, thì có khi dòng người vẫn cứ thi nhau vượt đèn đỏ? Có thể lắm. Đôi khi, một cá nhân không hề biết rằng, bản thân mình là người dẫn dắt đám đông, bạn thấy người khác vượt, bạn cũng vượt, những người sau bạn cũng vượt. Bạn vứt rác, người khác vứt rác, cả xã hội vứt rác. Bạn đi sai làn, người khác thấy vậy cũng đi sai, cả xã hội đi sai. Bạn bảo ôi xời giờ ai chả tham nhũng, bạn coi tham nhũng là hiển nhiên, người khác cũng coi là hiển nhiên, cả xã hội chấp nhận tham nhũng, đồng lõa với tham nhũng. Ngày xưa, cụ Hồ là người dẫn dắt cả dân tộc, nhưng ngày nay, trông mong ai? Người như cụ Hồ cả vài trăm năm mới có một, ngồi đợi à? Trong mỗi người hãy tự có một ngọn hải đăng, không ai là đúng tuyệt đối, đừng tin vào điều gì, đừng tin vào lời nói, hãy nhìn vào hành động. ...

April 3, 2012 · kanishi

Văn hóa có hay không?

Hôm nay từ quê lên, đi xe máy, mặc đống áo đống quần, người to như con gấu, mà vẫn lạnh thấu xương. Sang năm á, đi ô tô, hoặc là đi ô tô, hoặc là ở nhà, chả đi đâu cả. Đi tới đoạn rẽ vào Vĩnh Phúc, có một xe chở rác ầm ầm lao phía trước, mỗi lúc cua là nước rác ào ào rớt xuống đường, rất kinh, xe chở đủ loại rác, giấy nilon khắp các màu. Tư hỏi không biết cái xe này chở rác từ nội thành đổ đi đâu, mang ô nhiễm tới vùng quê nào? Từ việc nhỏ như phân loại rác, tới việc ít nhỏ hơn như thái độ khi tham gia giao thông trên đường, dân VN cơ bản là thiếu văn hóa – thiếu giáo dục (thiếu được giáo dục) những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống (như là bơi, hay là phân loại rác, hay là ý thức khi tham gia giao thông). Và dân VN thì lại bị nhồi nhét, thừa thãi quá nhiều cái mớ kiến thức lịch sử đảng CSVN, tư tưởng, triết học nọ kia, kinh, chẳng làm quái gì cái mớ lý thuyết nhảm nhí ấy. Sau khi đọc Thời của thánh thần, mình đâm hâm mộ Hoàng Minh Tường quá, xong rồi mua quyển “Bạn văn ngoài vùng phủ sóng”, đọc quyển đó, ôi thôi, đảng lãnh đạo, quyền lực của đảng quá lớn, đứng trên cả pháp luật, thế là cũng như một triều đình phong kiến vậy, nếu may mắn có một vị lãnh đạo sáng suốt, thì dân được nhờ, lãnh đạo dốt là cả một (vài) thế hệ lãnh hậu quả, cả dân tộc trở thành phòng thí nghiệm – vật thí nghiệm cho cái lý thuyết thần thánh nào đó. Phải thay đổi, phải đổi thay, ...

January 26, 2012 · kanishi

Mr Namnd nói về học tập

Một vài điều hay về việc học hành, làm việc, nghiên cứu, tùy từng giai đoạn mà thay từ phù hợp vào. Nam có phóng tác thêm. Ngủ bây giờ thì giấc mơ sẽ tới. Làm việc bây giờ thì giấc mơ sẽ thành sự thật. Nhọc nhằn của việc học tập là tạm thời. Nhọc nhằn của việc không học dài cả đời. Thời gian để học chẳng bao giờ thiếu, cái thiếu là sự cố gắng. Học chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, nhưng mất nó là mất cả cuộc sống. Dậy sớm và làm việc chăm chỉ là đường tới thành công. Hôm nay ngừng đi thì mai sẽ phải chạy. Người thực tế là người đầu tư cho tương lai. Không đau thì không thu được tri thức. Tri thức quyết định thu nhập. Ngay bây giờ, nhiều đối thủ của bạn đang liên tục tiến về phía trước. Bình luận (2) Gordon — 2012-01-06 10:27 ...

January 5, 2012 · kanishi

SAO QUÊ HƯƠNG MÌNH GIÀ NUA ĐẾN VẬY?

Tác giả Alan Phan T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com. ...

August 20, 2011 · kanishi

Đất công, quán nhậu, và tâm sự của chủ nhân

Đọc bài Hà nội: Nhà đất công biến thành… quán nhậu này thấy có một cảm giác rất khó tả, không biết diễn đạt thế nào. Bạn mình đang thuê một cái nhà ở khu tập thể biên phong phía gần chợ Mỹ Đình, tầng 4, nước máy chảy ri rỉ như khe suối cạn, 3tr một tháng. Những căn phòng 16-18m2 ở trong ngõ ngách của chùa Láng, mỗi cái 1.6-2tr một tháng. Vậy mà đây, 20m2 mặt đường Trần Quang Khải, 1 triệu một tháng – một cái giá kinh ngạc, thương thay cho ngân sách quốc gia. 100m2 mặt đường Tràng Tiền – 4 triệu đồng một tháng, đúng là ở Việt Nam, có những điều không thể mà lại là có thể. Phần hai của bài viết có tiêu đề “Cơ quan chức năng bó tay”, ơ, sao cơ quan chức năng lại bó tay, thế cái “chức năng” của “cơ quan” bị liệt rồi à, sao lại tới nông nỗi “bất lực” như thế, có cần chúng tôi thay “cơ quan” khác vào để làm thay “chức năng” không hả “các vị bất lực”? Sao cưỡng chế nhà dân thì cơ động công an có mặt nhanh thế, nhiều thế, đông thế? “Ông Mai Xuân Vinh – Chi cục trưởng Chi cục QLCS Hà Nội, cho biết các cơ quan chức năng đã yêu cầu bảo tàng phải chấm dứt ngay việc cho thuê bán bia, bán lốp xe; di dời cơ sở kinh doanh trả lại khuôn viên. “Thế nhưng, đã từ rất lâu rồi họ không thực hiện”, ông Vinh nói. Tại quán nhậu này, chiều nào cũng đông nghịt khách, có những hôm bàn ghế được kê, bày la liệt tràn ra cả vỉa hè gây mất trật tự, phản cảm, mất mỹ quan.” Chà, ông chi cục trưởng này sao mà ngây thơ thế, giờ có một con chó đang gặm một khúc xương, con mèo đang tha một con cá rán, ông nhỏ nhẹ “yêu cầu mày nhả khúc xương ra”, “yêu cầu mày trả tao con cá rán”, chúng nó có nhả không hả ông? Ông phải dùng gậy ông phang ông ạ, chả phải các ông rất thuộc bài “bạo lực cách mạng” ư (!) Đà Nẵng, họ “thành kính phân lô”, quy hoạch thành phố tốt như thế, ai tới cũng khen. Tất nhiên dân Đà Nẵng thì có người khen người chê, đủ cả, nhưng lãnh đạo phải là người mà người tốt ủng hộ, người xấu phản đối, chứ không phải cái kiểu bầu cử mà 99% với 100% số phiếu như Việt Nam ta. À mà có khi Hà Nội, gần Trung ương, nên quán triệt tư tưởng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” tốt quá, cho thuê là “kinh tế thị trường”, còn cho thuê với giá 1 triệu một tháng đó là “xã hội chủ nghĩa”. Thực ra có ai đó có thể hỏi rằng mình suy nghĩ làm gì, họ cho thuê giá bao nhiêu đâu có ảnh hưởng gi tới lương tháng của mình đâu, cũng đúng. Nhưng tuổi trẻ, là phải dấn thân, không thể cầu an hưởng thụ, suy nghĩ cho vận mệnh đất nước và dân tộc, là việc phải trăn trở hàng ngày. Ai ngày xưa ra rả rằng “trẻ em là chủ nhân tương lai của đất nước”, mang danh là “chủ nhân” nên phải nhọc công suy nghĩ vậy thôi, chứ cứ làm đầy tớ thì chủ bảo gì làm nấy nghĩa làm gì. ...

July 21, 2011 · kanishi

Thế hệ hưởng thụ?

Hôm nay đi off hội ảnh Viettel ở Trung Nguyên 36 Điện Biên Phủ, chả hiểu sao lúc sang nhà Dung đi trên đường, lại tự nhiên nhớ hồi xưa, có vài lần Tiên từng hào hứng khoe là được anh nào đó hướng dẫn sử dụng máy ảnh “bán chuyên” – đó là cái thời còn yêu và mình thì chưa biết tới máy ảnh. Thấm thoát đã trải qua bao lần bể dâu, mình đã từ kẻ ngoại đạo tới giờ cũng gọi là có kinh nghiệm với con đường body – lens. Lại ngẫm nghĩ về tốc độ kiếm tiền và tốc độ tiêu tiền của bản thân. Rồi suy rộng ra “giới trẻ ngày nay”. Một thế hệ thích hưởng thụ có phải là áp đặt quá không? Căn bản chiều thứ 7 vừa vào N&M ở tầng 1 BigC, có một cái áo sơ mi màu hồng sọc xanh rất đẹp, mình hơi bị thích luôn, và giá thì là 698k thì phải, muốn mua xong lại chùn tay :”> Đôi khi ngẫm nghĩ, mình tự hỏi ko biết có phải mình tiêu cho bản thân nhiều quá ko, và hầu như chưa thấy có điểm dừng, cái cảm giác dc tiêu tiền có vẻ rất quyến rũ và khó từ bỏ. Đồ hi-tech như điện thoại, laptop, quần áo hàng hiệu, giầy dép… là mối bận tâm hàng đầu của một số lượng không nhỏ thanh niên hiện nay (câu này cấu trúc kiểu như văn kiện đại hội :)) Mình, ngày ngày vào tinhte đọc tin về đồ công nghệ cao, vào nhommua, muachung ngó cơ hội mua rẻ, toàn những dịch vụ ăn uống, nghỉ dưỡng, spa, xem phim, quần áo … Báo chí thì nhan nhản tin tức cướp giết tai nạn, rồi đặc biệt nhiều bài tỏ vẻ lên án lối ăn mặc của một số kẻ dc gọi là “ngôi sao”. Nhảm nhí hết sức. Cuộc sống tà tà, đi làm tà tà, cuối tháng lĩnh lương, tương lai 5 năm nữa rồi sẽ ra sao và thế nào. ...

July 3, 2011 · kanishi

đọc và nghĩ

– Nếu bạn chọn cách sống bằng những điều ranh ma, tài lẻ mà không phải bằng chính sự cần mẫn và khả năng của mình, thì bạn vẫn sống được, but you won’t get very far. How far is very far thì còn tuỳ. – Nếu bạn chọn là trẻ con, bạn sẽ là trẻ con. – Hãy yêu mến những người yêu mến bạn. Nói chung, bạn không cần phải ‘tốt’ với tất cả mọi người hay yêu tất cả mọi người. – Bạn có thể chọn ngủ mười tiếng, tám tiếng một ngày hay năm tiếng một ngày. Bạn có thể coi phim zero tiếng, ba tiếng hay năm tiếng một ngày. Trên con đường của thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng bất kể bạn là ai. Và không, bạn không học được gì từ những bộ phim dài tập hay ngắn tập đâu. Đừng tin rằng bạn có thể rút ra triết lý sống hay gì cả, triết lý sống không cheap như bộ phim vài chục một vé hay một đĩa. – Bạn cũng có thể chọn giữa việc biết tất cả nội dung các phim cũng như các chương trình truyền hình và các ca sỹ nổi tiếng hay tất cả những việc xảy ra với Hoàng Thuỳ Linh trên kenh14.vn với việc đọc sách hay viết lách. Nhưng nói chung mỗi ngày đều có những tin mới, những ngôi sao, những bộ phim, những video clip mới trên youtube. Keep up với chúng thì đơn giản là bạn sẽ thua vào một ngày nào đó. – Forum hay bất kể cộng đồng online nào cũng chỉ là những thứ phù phiếm. – Mua được rẻ (hay bán được đắt) vài cái CD, điện thoại, máy tính, đồ chơi sẽ không làm bạn lớn lên. Cũng như bạn không nên định nghĩa mình bằng những gì bạn dùng. – How you look is different from how people intepret you. How you pronounce your name is different from who you are. – Viết “gì” thành j sẽ không giúp cho bạn có thời gian sống thêm 1/10 của một giây. Ngược lại rất có thể bạn phải mất thời gian sau này để cải tạo lại hình ảnh của mình. – Những người bạn sẽ là những người làm cho bạn vui hơn khi bạn vui. Bạn thân sẽ là người để làm bạn đỡ buồn khi bạn buồn. – Hãy tự hỏi mình về định nghĩa bạn thân của bạn. Nếu bạn không có một định nghĩa chính xác, rất có thể bạn đang sai lầm khi nói ai đó là bạn thân của bạn. – Nếu bạn không thành thạo tiếng Anh thì phải học ngay. Vì đến lúc bạn cần mới học thì bao giờ cũng là quá muộn. – Bạn không cần Word 2007 chạy trên Quad-core để viết được Harry Potter. Bạn không cần máy ảnh tốt để chụp ảnh đẹp. Bạn không cần du học để là người hiểu biết. Bạn không cần nhiều tiền để làm cuộc sống của mình tốt lên. Bạn không cần facebook để biết những gì xảy đến với bạn của bạn. Những thứ đó chỉ là những công cụ để cho bạn đạt được mục đích một cách đơn giản hơn. Vì vậy bạn chỉ cần một máy đánh chữ để bắt đầu. Một chiếc camera cũ để bắt đầu. Và một mấy chục nghìn một tháng để đến thư viện. Gặp gỡ một cách vật lý bạn bè mình thường xuyên. – Gia đình rất quan trọng. KHÔNG BAO GIỜ trách bố mẹ bạn, vì tại sao họ không cập nhật như người khác, không thoáng như người khác, không đi chơi vào mỗi thứ bảy. Yes, họ có thể đã làm thế vào trước khi bạn ra đời. Nhưng họ không tiếp tục làm như vậy khi họ phải lo cho bạn ăn học (– Bill Gates). – Hãy học cách nấu ăn một bữa thật ngon. Cuộc đời của bạn phải có những thứ hơn mì ăn liền, TacoBell hay McDonals. – Cuộc đời bạn cũng như dịch vụ khách hàng, thông thường những thứ bạn học ngoài đời bạn sẽ thuộc về một trong ba và không thuộc về hai thứ còn lại: Nhanh, Rẻ và Bền. ...

August 26, 2008 · kanishi

Thực tế và thực dụng?

**Thực tế và thực dụng?**Một vài tuyên ngôn:– việc gì không có lợi không làm– chân lý thuộc về kẻ mạnh– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay. ...

February 25, 2007 · kanishi

Học hành thi cử, niềm kiêu hãnh bị tổn thương.

January 8, 2007 · kanishi