Chat bot

Làm chatbot thực ra không khó, mình thề các bạn ạ: bí kíp là phải làm cho khách hàng ức chế =)) Bình luận (3) huypv — 2017-06-28 02:46 Đáng lẽ phải demo thêm 1 đoạn. Khách: fuck fuck fuck. Bot: Ok, sẽ đặt lịch fuck vào tối 4/7 cho bạn :v bithoi — 2017-06-28 04:29 Chatbot của nhóm tm chắc cũng dư vầy à ...

June 28, 2017 · kanishi

Câu chuyện khởi nghiệp

microsoft: mẹ dẫn đi giới thiệu với IBM, bỏ Harvard ở nhà code phần mềm kiếm tiền facebook: rảnh quá ngồi hack vào dữ liệu ảnh của nhà trường, làm website vote ảnh gái xinh, bỏ học đi code site bán quảng cáo google: vào Standford làm luận án tiến sĩ, tìm dữ liệu mệt quá, ô thôi thế anh đi sắp xếp lại hết dữ liệu của thế giới để tìm kiếm cho dễ, vẫn là bán quảng cáo lấy tiền alibaba: giáo viên dạy tiếng Anh, đi phiên dịch cho founder của Amazon lúc ông này sang Trung Quốc, xong về mở ra alibaba trùm luôn châu Á. netflix: thuê đĩa dvd nhưng làm mất, bị bắt bồi thường 40$, sợ vợ chửi, lập ra netflix cho thuê phim qua internet để đỡ làm mất đĩa whatsapp: bị sa thải khỏi yahoo, thi vào facebook không được, bực mình code cái whatsapp cho đỡ buồn, mấy hôm sau facebook mua lại giá 19 tỉ $ starbucks: 1982, Schultz đứng xúc đậu đỏ bán ở cửa hàng Starbucks, một lần sang Ý chơi, thấy cafe bên này bán hay quá, về bỏ việc ở Starbucks, tự mở hai quán cafe, 1987 mua lại chuỗi Starbucks, năm 2000, Starbucks có doanh thu 2 tỉ $ amazon: làm phó chủ tịch cấp cao trẻ nhất của ngân hàng Bankers Trust, sang D.E Shaw & Co, lấy vợ (MacKenzie), lên chức phó chủ tịch cấp cao năm 1992, thành lập Amazon để bán sách vào năm 1995. Tata: Hồi bé đi học toàn bị đưa đón bằng xe Rolls-Royce “to lớn và cổ xưa”, lớn lên ông bèn mua lại Jaguar, Land Rover, rồi sản xuất ra Tata Nano – chiếc xe rẻ nhất thế giới cho dân Ấn Độ. Nike: Đi học MBA ở Standford, làm bài tập so sánh đồ Nhật với đồ Đức, sang Nhật mua giày nhãn hiệu Tiger đem về Mỹ bán, buôn giày kiếm được 1 triệu đô, bỏ việc dạy kế toán ở ĐH Portland, năm 1980 Nike vượt mặt Adidas. quên, sách là đây ...

June 22, 2017 · kanishi

Trang Hý

Tự nhiên từ linkhay lọ mọ biết con bé Trang Hý này, giải trí vãi xoài = )) https://www.youtube.com/watch?v=GeKDMt7Abgk

May 14, 2017 · kanishi

Vài thứ hay ho

Học tiếng Anh bằng cách xem phim Chatbot giải trí Học tiếng Anh bằng cách nói chuyện với giáo viên 1. Học Tiếng Anh bằng xem phim tại studyphim.vn Cái này mình biết qua trang niviki.com, ngay sau khi vào xem thử 15 phút mình quyết định chuyển khoản ngay 399k mua VIP trọn đời. Hóa ra ở cty mạng nhanh nên mượt, về nhà mạng vpnt tù giật tung cả đít. Phụ đề thì nói chung là tốt, nhưng vẫn có những thứ phụ đề dịch bằng google translate, như đấm vào mồm. Hừ. Có hai vấn đề cần băn khoăn là bản quyền nội dung, và tốc độ xem. Nhưng kệ nó đã, coi như một trang xem phim :)) 2. Chatbot phong cách con gà Sisimi: http://m.me/toidicodedao Phạm Huy Hoàng thánh nhân, tác giả blog toidicodedao.com, cái vụ @gai với @fap mình đoán có lẽ hắn lấy cảm hứng từ chrome extension thần thánh của mình :v Tiện thể khoe luôn tới giờ này đã có 74 người cài extension của mình, 3 ngày hôm nay không thấy ai cài. Quá trình lấy số với đời nói chung cũng vất vả đấy. Các bạn nên chat thử với con bot này, mình thấy rất fun, đặc biệt là các câu lệnh yêu cầu nó gửi ảnh, rất chất lượng :)) Có hai mức độ: trong sáng là @gai và nặng đô là @fap fap : )) Hãy thử đi. 3. Nói tiếng Anh với người bản ngữ qua skype Đây cũng là một trò hay ho chôm từ trang niviki.com. Về cơ bản mình tự thấy tiếng Anh mình dùng để đọc tài liệu, tra cứu thông tin, đọc báo là được, nhưng nói chuyện, giao tiếp thì cực kì đuối, do vậy, quyết tâm chi tiền để thực hành giao tiếp với người nói tiếng Anh. Nhưng thử trên preply.com thì vẫn chưa có giáo viên nào đồng ý nói chuyện với mình với giá 2$ cả, khéo phải ăn chơi chi 10$ nói chuyện với một bác bên New York vậy. ...

June 12, 2016 · kanishi

Chưa đi chưa biết Ca mê

Bạn mình đi Cameroon, sau đây là một số “suy nghĩ cảm xúc”, mình chưa được đi châu Phi bao giờ, đọc thật mở mang tầm mắt quá, hihi. Đi xa mới thấy nhớ Việt nam các chị ợ…^^ Về chợ búa: Chỗ làm của bọn e gần chợ nên đi ăn cơm về thì mấy người dân thổ địa cứ gào lên Viet nam biêng …^^ -> chắc hỏi mấy ông bảo vệ Còn mấy thằng trẻ con cứ gào cái gì ấy bằng tiếng pháp, e nghĩ là chắc giống bọn trẻ con bên mình thấy Tây đến thì “chửi ” đấy..hê hê Hoa quả thì nhiều+ giá cũng tương đối giống của Vietnam: quả dứa to như quả dưa hấu loại to -> 4 nghìn -> nên đi nhà hàng nước dứa rất thịnh hành Bơ -> quả to+ dầy thịt dã man Xoài -> to+ thơm -> E đang tính xem làm cách nào đem về viet nam được ^^ Thức ăn: bên này họ chủ yếu ăn đồ nướng+ rán: gao thì nhả nhoen nhoét, trông tơi bời ra, nhưng mấy a chỗ e nấu thì trên sống dưới khê tứ bề nhão nhoét -> vì nấu cho mấy chục người ăn.. ở ngoài nhà hàng thì họ chủ yếu ăn chuối rán+ chuối nướng (mình thì ăn cơm), 1 suất cơm bên này thì gồm: 1 cánh gà+ 1 bát cơm+ 1 cốc nước dứa thì tầm 100k Đường xá bên này cũng rất hay: công nhận đường tốt thì k có nứt nẻ hay ổ trâu ổ bò như mình, taxi nhiều vô kể, đi lại k có đèn giao thông, tự đi tự nhường nhau -> k có chuyện chen lấn đâm nhau như mình, họ đợi lâu quá thì thò cổ ra chửi nhau vài câu thoai…lái xe cũng vui tính…lúc đầu mặc cả là 1000, sau đó đi 1 đoạn nó lại bảo kà 1500 nhé, bọn e bảo không, nó cười hề hề bảo ok ok, đi 1 đoạn nó lại bảo 1500 nhá… Mà taxi bên này tính theo cuốc: từ điểm a đến điểm b thì là bao nhiêu tiền chứ k hiện đại có bảng tính km như mình Và có 2 cách đi: nếu chị bao trọn xe trong cả quãng đường thì tính như thế, nếu không thì mình cứ lên xe, dọc đường nó bắt thêm khách thì mình chỉ có mất 200francs -> tức là mât 8000VND việt nam (1000frans= 40.000VND), lắm hôm nó đi cả chăng chỉ có 1 mình mình mà mình chỉ mất có 200francs, trong khi đó nếu bao trọn là 1000frans=40000VND ĐI taxi thì phải chuẩn bị tiền lẻ, trả tờ tiền to, thằng taxi quay ra chửi ngay, cứ ngồi ì ra không lấy tiền hoặc k trả lại (dù nó có tiền) –> lười k thèm đếm tiền trả ^^ Siêu thị: hôm qua bọn e có vào 1 cái siêu thị cũng đc gọi là dạng tầm cỡ của thủ đô để mua cái hộp đựng cơm -> ối giời, hóa đơn thanh toán của khách mà cửa hàng giữ lại ấy, họ tuôn ra cả 1 cuộn dài rồi hứng bằng cái rổ ở đằng sau cái máy tính Đôi tông chị hà mua thì khoảng 120k Sách vở+ giấy bên này như đồ của mình năm 90 -> nhưng lại đắt hơn ở viet nam nhiều, có cái bảng gỗ mà chỉ cần bẻ nhẹ là gãy+ làm bằng cái gỗ mủn mủn -> cho mấy bạn trẻ con nhà mình thèm lấy Giấy vệ sinh thì đủ màu: màu trắng đục, màu xanh da trời, màu hồng đậm, hồng nhạt… -> duy chỉ có 1 màu không có là màu trắng tinh Nói chung là đồ đạc của họ cứ cũ cũ Nhà hàng: bên trong nhà hàng có các sạp cá nướng, gà nướng…mình vào ăn cá thì vào sạp nào thì mặc cả, nếu k đc thì sang sạp khác mặc cả -> như cửa hàng cá được úp cái nóc của nhà hàng lên Nhân viên phục vụ thì đc tính số bàn phục để tính tiền lương (như nhân viên kinh doanh)-> nên chỉ 1 người phục vụ 1 bàn từ đầu đến cuối, nếu có đứa khác đến thì bị đứa này chửa ngay Giấy lau miệng thì họ cho tiết kiệm lắm: xin 1 tờ -> cầm ra cho đúng 1 tờ, thấy bọn e cười lăn ra -> nó thương hại cho thêm tờ nữa -> thế là cả bữa cứ dùng dè dặt 1 tờ giấy -> Nghe bảo là giấy nhập ngoại Đi bar thì e không đc đi, hôm ấy đi ăn liên hoan với mấy a bên OCS về thì có mấy a đi đến tầm 3h đêm hay sao í, nghe nói là có mấy đứa nó cởi dần đồ (còn lại bộ bikini) mà ngồi lên cái chai -> e chả biết làm gì ^^ Cuộc sống: Cuối tuần là 2 ngày ăn chơi của họ, bọn e đi taxi bảo nó đợi -> nó bảo là nó chỉ kiếm thế thoai, nó phải về đi party, nên thứ 7, chủ nhât ra đường thì rất ít taxi và nhạc + nhảy múa đến sáng, hôm ấy e mới sang nên chưa quen, sang dậy từ 4h sáng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Nhưng các ngày trong tuần thì im ắng…^^ chứ k hứng chí lên là đi như ở mình Chim chóc bên này đc bảo vệ nên rất nhiều chim + tổ chim -> bên mình là bắn ăn sach rồi Mấy ông bản địa làm cũng chỗ bọn e bên này rất thân thiện, họ rất ham học hỏi, thấy ai dạy gì là thích lắm, rất chăm chú và sáng nào đến cũng chạy ra chỗ bọn e bắt tay và nói Xin chào -> cái này cần học hỏi Kỹ sư bên này tương đối nhanh+ thông minh -> nghe bảo là có 1 anh đã học xong thạc sĩ+ 1 chị là con gái của bộ trưởng du học ở Anh về cũng làm ở VT -> học của họ là học thật í…^^ E với chị Hà ở cùng nhà với 26 anh đủ các bộ phận, chủ yếu là IT, thuê 2 căn chung cư liền nhau trên tầng 4 của 1 tòa nhà, 2 chị e 1 phòng cũng sạch sẽ thoáng mát, đi đi về về đều có các a đi cùng bảo vệ ^^ nên cũng k có gì lo ngại nhiều, chỉ mỗi tội nhớ nhà…hí hí Còn khổ thân 6ae nhà mình thoai, ở cùng bên các a làm công trình,đông hơn mà chỗ ở ẩm thấp lắm, cứ tối tối ăn cơm xong là các a ấy chui vào màn, quấn chăn-> như bà đẻ ^^ Sáng ra thì các a ấy đi bộ đi làm vì cách chỗ làm gần 1km thoai, nhưng cứ đi đc 1 vài đoạn là có mấy thằng Trung quốc nó “nhi hảo”…rồi bọn trẻ con ở đây nó cứ gọi bọn e là chi noa (china) -> hiều nhầm tương đối Còn chỗ e thì có xe đưa đi, hoặc nếu không thì đi taxi dù, xe cũ kỹ nhưng nhiều lắm, chạy ro ro, xuống dốc mà phi như điên -> công nhận là ngta lái siêu Continue: Vậy là e đã sang đây được gần 2 tháng roài ấy, sang bên đây đc cái là e không bị đen tí vào, vì sao…vì thời tiết ở thủ đô thì se se lạnh, k mưa nên toàn mặc áo rét, khi e move xuống đây thì trời toàn mưa và lạnh lạnh nên cũng không bị đen. Nhưng giờ thì e thích đen hơn là trời cứ mưa thế này, mệt lắm. Dưới này hay lắm nhớ: Về đường xá: đường trong thành phố nội đô gì mà chả có đèn giao thông, không có cái biển báo hiệu biển cấm nào cả. Xuống dưới này bọn e mới thấy có 2 cái đèn xanh đỏ, nhưng trông nó cổ cổ, được đặt trên 1 cột xi măng, và độ dài của nó thì chắc cao tầm 1m65 gì đó…cũng khá cao so với e nếu đứng cùng nó. Về ăn xin: đường có 2 làn đường, ở giữa có cái dải bằng xi măng ngăn cách, dải xi măng đó rộng độ 1m và đây là nơi làm ăn của vô số ăn mày. Ăn mày nhưng mặc quần áo kiểu phụ nữ Iran, Irac…đạo hồi í, trẻ con thì e không rõ mấy tuổi nhưng mấy e bé gái mặc nguyên cây đó, cầm theo 1 cái bát con. Mỗi khi có xe ô tô nào đỗ đợi đèn xanh đỏ mà cửa kính mở thì thò ngay cái bát vào xin 1 hồi..đc thì cười mà không thì xổ ra 1 tràng..chả biết là chửi hay là gì Rồi cứ xe nọ đến xe kia…trông rất là khỏe mạnh, xinh xắn nhưng cứ ngồi vắt chéo chân, cầm cái bát…chứ không giả vờ lê lết như mềnh đâu. Lắm lần e thấy mấy người ấy định phi xuống xe của bọn e xin, e vội giả vờ quay đi chỗ khác…nói thật là bọn e sang đây 2 tháng nhưng công ty chưa trả theo cho đồng xèng nào..ăn còn chả đủ thì lấy đâu ra mà cho..^^ hê hê Về ngày nghỉ: bên này nếu là nhân viên chính thức thì cứ làm đủ 1 năm thì sẽ được nghỉ 12 ngày…cũng như mềnh nhưng họ có thể nghỉ liền hay sao đấy ạ. Ngoài ra thì họ còn có những ngày lễ về đạo hồi hay thánh gì ấy..thi thoảng thì thấy 1 loạt nghỉ lễ mấy ngày liền Rồi có 1 ông là trường phòng nhân sự (đây là đối tác yêu cầu),ông này thì hầu như chả làm gì mà chỉ ăn và lạy thôi, không biết ông ấy theo đạo gì nhưng ông ấy hôm nào cũng lạy mấy phát liền…^^ Về con gái: bên này thì điệu lắm, phấn son lòe loetj..và bên này phụ nữ hầu như có con mà không có chồng nhé, mà đặc biệt là trông họ không thể đoán được tuổi là gì cơ. Bên này mỗi bạn có 1 cơ số bộ tóc giả, sáng 1 bộ, trưa về ăn cơm thay 1 bộ…thay như mềnh thay quần áo..có bạn thì có bộ tóc đẹp nhưng có bạn thì như 1 cái tổ chim đội trên đầu í. Mắt thì đánh màu óng ánh, nhìn trong bóng tối hay lắm. Chuyện kể về 1 chị rất là hay: Hôm qua có 1 chị làm bên tổ chức y tế phi chính phủ sang chơi, chị ấy ở bên này 2 năm rồi, chị ấy năng động lắm, 83 chưa chồng chưa con…chị ấy rất thích châu Phi và quyết tâm bỏ việc đang làm ở TPHCM, bỏ tình, và bán xe máy đi để lấy tiền mau vé máy bay sang đây. Sang bên này chị í làm bác sĩ tại 1 bệnh viện của Ý xây dựng đc tầm chục năm rồi, hàng tháng đc trợ cấp 59.000 Francs, tương đương 2trieu4 tiền mình. Tháng nào chị ấy cũng phải bỏ tiền ra để bù vào. Rồi chỗ chị í ở thì điều kiện thiếu thốn vô cùng. Chị í hiên đang ở cùng 4 người, gốm 1 bác sĩ người Ý, 1 bác sĩ người Mỹ, 1 bác sĩ Thụy Điển và 1 bác sĩ Cameroon Chiều thì 2 giờ đi làm về rồi nấu cơm ăn trưa, đến tầm 4h mới đc ăn cơm. Rồi bệnh nhân đến khám chữa bệnh thì toàn bệnh nặng thôi nên trông hãi lắm. Chị í kể là 1 lần có 1 bà đến sinh con, sinh xong 2 tuần thì bà ấy thấy bụng vẫn chướng và căng lên. Đến BV khám và soi chụp lại thì hóa ra trong bụng có 1 ổ giun, bsi mổ và lấy ra đc 1 con 3kg, sau đó phải khâu lại ngay và cho thuốc uống cho tiêu chứ không thể lấy ra hết… Rồi sau đó chị í cho xem clip..đang xem chị Hà nhảy dựng lên..kêu là oai oái…e chưa xem nên hỏi là gì đấy thì chị ấy bảo là ca mổ lấy giun…ối mama..may quá e chưa nhòm..sau đó là những clip các a chị ấy lên rừng rồi đi bộ hàng tiếng để đi đến 1 bản làng để xem lên chức Vua của làng ấy…đến đó thì vào nhảy múa, ngta còn cho tiền nhưng chỉ cho da trắng thoai. Nói chung là vui lắm… Tháng 11 này các chị ấy về rồi và đang lo không có tiền mua xe máy đi làm…hơn hết là không xin đc việc vì chị ấy học y học cổ truyền. Sang bên này các chị ấy có thể dồn ngày nghỉ phép vào 1 hoặc 2 tuần để đi du lịch khắp nơi…đi như các chị ấy mới thích, đi rồi quay video lại, chụp ảnh..mai kia về thì nhớ lắm. Chứ cứ như VT nhà mềnh làm hùng hục như trâu húc mả thì chỉ có 1 ngày rưỡi cuối tuần nằm tự kỷ ở nhà thì đi được đâu mà du với chả hí nữa…nản Mà cái bọn nấu cơm cho bên e rất chi là ba lăng nhăng nhé, bh không kiểm soát đc nó nấu gì nữa, nó nấu cơm chin và sống rồi nó trộn đều với nhau…ăn cơm suốt ngày ấm ách đau bụng. có 1 ông quản lý mà cứ như không ấy. Haizzz…tềnh hềnh tạm thời như vậy…nó cũng thành cái vòng quay cũ nên e tạm thời khép lại tại đây..à có khả năng là trước khi về e sẽ đi ra tiệm làm kiểu tóc tết của mấy bạn châu phi bên này, mất khoảng 400k gì đó..^^ để về đến Sân bay bị xích lại vì dân châu phi…hehe Bên này thì nhiều Dứa+ Cam+ Dưa hấu Dứa thì thơm và to: khi gọt thì gọt dày mất hết cả mắt đấy chị, chứ k có kiểu ngồi gọt mắt như VN đâu Cam: thì ít hạt và ngon lắm, cam thật chứ không phải cam trung quốc như mềnh đâu Dưa hấu thì nó là dạng quả tròn sọc kẻ chứ không phải là dài nhưng có nhiều loại, có loại như quả bòng con ấy. À e quên chưa kể vụ gõ bàn phím của mấy bạn này: Mấy bạn này theo học môn phái Nhất dương chỉ..khi gõ máy tính thì chỉ dùng 2 ngón (2 ngón bất kỳ trên 2 bàn tay) và bắt đầu mổ…nhìn mà e chỉ muốn nhẩy lên nhập nát cái bàn phím ra. Rồi lắm bà vuốt bàn phím như thật…vuốt đến roạt 1 cái sau đó mổ chầm chậm chầm chậm ở đây 10 người thì 10 người như vậy, đến cả hành chính nhân sự cũng như con rùa bò. 1 ngón tay to đến mức là gõ đc 3 phím 1 lúc nên họ cứ long nga long ngóng í Đường đi làm: ...

August 20, 2014 · kanishi

Tin khó tin 1

Trong khi trên lòng chảo chống dính Điện Biên Phủ, bộ đội ta đang nô nức luyện tập chuẩn bị kỉ niệm 60 năm ngày Việt Nam làm chấn động địa cầu (chắc phải ngang động đất 100 độ rích te) thì ngoài khơi biển Đông (còn gọi là biển Nam Trung Hoa), Trung Quốc ị một bãi, cục phân trị giá gần 1 tỉ đô la. Bọn thâm nho thật biết chọn thời điểm để ị, người phát ngôn như thường lệ bật băng ghi âm (băng này ghi một lần dùng mọi nơi). Khác với người phát ngôn, trung tướng cựu tư lệnh quân khu I tuyên bố, chúng ta có thể tịch thu dàn khoan nếu bọn Tàu ngoan cố. Chúng tôi hoan nghênh sáng kiến này, theo chúng tôi đánh giá, chúng ta cứ kệ mẹ bọn Tàu cho nó đặt dàn khoan, và khoan thoải mái, khi nào có dầu, chúng ta điều một đội công an phường hổ báo cáo chồn ra hốt sạch, tịch thu tang vật, lấy cả dàn cả dầu, thế mới lợi hại. Bọn Tàu mà gặp công an phường của Việt Nam chắc chắn sẽ đồng loạt treo cổ trên bàn mổ, không phải lo lắng. Một động thái khác, pháp sư AZ Viên Viên khuyên bộ trưởng bộ công an hãy mau thuê ông ấy lập đàn giải hạn, dạo này các đồng chí trong lực lượng CA liên tục gặp hạn, chỉ trong vài ngày có hai tai nạn ô tô nghiêm trọng, hi sinh 6 chiến sĩ công an. Ngoài ra pháp sư AZ cực lực phản đối các đối tượng có thái độ thỏa mãn khi thấy công an gặp nạn. Lãnh đạo ngành công an cho biết chiếc xe Toyota RAV4 không thể nào chạy được tốc độ 160km/h, camera theo dõi của cao tốc chắc chắn đã bị trục trặc, xe RAV4 này là bộ công an đặt hàng Toyota, lắp máy Matiz, không bao giờ quá 140km/h, 160km/h chắc chắn do các thế lực thù địch xuyên tạc làm xấu hình ảnh công an, công an luôn luôn tuân thủ pháp luật, đi xe đúng tốc độ, đeo dây bảo hiểm đầy đủ, tai nạn chỉ là không may. Theo nguồn tin bí mật chúng tôi có được, ngày hôm nay, trước khi đi nhậu ở Hiếu Béo, tổng bí thư đảng Bia đã ghé qua thắp hương ở Gò Đống Đa, tưởng nhớ Quang Trung vĩ đại. Hiện người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Hoa chưa nắm được tin tức này nên họ không hề bình luận gì. Trong khi đó, google cho biết, chưa ghi nhận trường hợp nào tổng bí thư, chủ tịch nước hay thủ tướng tới thăm đền thờ Quang Trung. Tin giờ chót: Đồng chí Ba S đã bị bắt, trong khi đồng chí Ba X vẫn an toàn và ngày càng được hâm mộ, sắp trở thành ngôi sao của lòng dân. ...

May 6, 2014 · kanishi

Một ông chồng tốt viết bí kíp để lấy được chồng tốt

Đọc bài này đã lâu, ngưỡng mộ tác giả lắm lắm, mãi gần đây mới biết tác giả là sếp cũ của mình, trời ơi nếu mà biết sớm có khi mình sẽ không nghỉ làm ở công ty cũ đâu, hihihi. Bình thường đã hâm mộ vợ chồng sếp rồi mà giờ biết sếp viết bài này em càng hâm mộ hơn gấp bội, thảo nào Tùng dâm nó yêu anh anh Giang ạ, em cũng yêu anh mất thôi = ))) Gần đây thấy các chị em hay lên tâm sự về những chủ để đại loại là: chồng không lãng mạng, chồng hết yêu, chồng thay đổi tính nết, làm thế nào để giữ chồng ..v.v. Mình không có ý định giải đáp tất cả những thắc mắc của các chị em. Chỉ muốn chia sẻ với chị em một cách nhìn nhận, có thể đồng ý, không đồng ý, nhưng có thể tham khảo. Nguyên tắc chọn chồng ...

February 7, 2014 · kanishi

Ngắn và vui

Hôm qua lọ mọ vào dep.com.vn, tự dưng lại đọc được một mục mới rất giải trí, copy về phát (thứ 4 hàng tuần): Bạn gái tôi viết email than phiền rằng lâu nay chúng tôi gặp vấn đề trong giao tiếp. Tôi bèn bật skype để hỏi tại sao. Cô ấy không online nhưng sau đó nhắn tin qua Facebook rằng thật ra không có chuyện gì cả. Tôi bèn viết blog rằng tôi rất yêu cô ấy, xin đừng lo lắng. Nàng bình luận ở dưới là nàng cũng yêu tôi lắm. Xúc động quá tôi bèn rướn người sang hôn nàng say đắm. ...

December 19, 2013 · kanishi

Bọn trẻ con

chị Hoa Do: – Cái gì đây Pi? Con lại ăn mũi à? – Không ạ, cái này không phải mũi. – Thế nó là cái gì? – Nó đắng ạ. Nhưng mà nó giòn. Bạn nào lúc bé toàn ăn cứt mũi giơ tay. a Giang dk: Bông ơi lớn lên Bông có nuôi bố không? – Có ạ. Bông có xúc cơm cho bố ăn không? – Có ạ, nhưng con sẽ không bực mình. ???? – Còn bố mẹ thì hay bực mình với con, con chán đời lắm. !!!!… Bông đang ngồi tập viết, chưa được 5p bố nghe thấy: – Chán quá, ngồi học chán quá, đi chơi đi Bông ơi. – Nhưng mà tớ còn phải học. – Đi chơi một tí thôi, đi mà… – Được rồi, đi một tí thôi đấy nhé Xong rồi con gái toe toét chạy ra chỗ bố. Đoạn hội thoại trên do em tự biên tự diễn để tự rủ mình đi chơi. Em thật là người đàng hoàng. ...

January 7, 2013 · kanishi

"Thích tự do nhưng lại lo bị ế!". Tâm sự của một gái già.

“Con đường ngắn nhất để đi đến Thành Công là đi đến La Thành rồi… rẽ phải ” *** Các bác đã tán gái bằng câu này chưa: “Hôn nhau chỉ là tình bạn, vượt quá giới hạn mới là… tình yêu” ? *** Ế ĐÂU PHẢI LÀ XẤU ????? “- Ế đang là một xu thế của quốc tế trong khi nền kinh tế rất chi lề mề và trì trệ, còn lạm phát thì cao hơn điện thế. – Ế là phong cách sống của các con người tinh tế và các bậc vai vế, chỉ thích ngồi trên ghế, nhâm nhi cafe, chơi đế chế hoặc nghịch dế. – Ế là một lợi thế để chúng ta bàn mưu tính kế, xoay chuyển tình thế, quản lý tiền tệ… Rồi 1 ngày kinh tế sẽ đủ sức khố…ng chế tình yêu. – Ế cũng cần phải có trí tuệ, để khi bạn bè trêu mình là ế, mình cũng đủ sức chống chế: “Tao ế là vì tao sống quá tử tế.” – Khi ế ta cũng chả sợ yêu nhầm 1 đứa dở tệ (hay là pê đê) để sau này người mình yêu không phải ê chề và rơi lệ. – Tóm lại, ngắn gọn 1 câu: “Ế là một phong cách sống cực kỳ… tinh tế” *** “Tình yêu giống như hai đứa cùng ngậm một sợi dây thun, thằng này nhả ra thì thằng kia vỡ mồm” *** Gấu sói nai voi cáo cọp beo Trâu bò sóc chuột ngựa dê heo Vịt gà ngan ngỗng lươn cò cóc Cá ốc tôm cua chó mực mèo. *** Tuyển 6 nhân viên nam, tuổi từ 20-28. Làm việc trong giờ hành chính. Lương khởi điểm 8 triệu, cơm ăn 3 bữa, bóp vú cả ngày… Hồ sơ xin gửi về: Công ty Bò sữa Nông Trường Ba Vì. *** Thế là em đéo quay về Con chim nhịn đói chửi thề suốt đêm *** Đề bài: “Hãy miêu tả một con vật nuôi trong nhà”. Bài làm: “Bà em nuôi một con đề. Khi bà em bỏ lại về, mới gay.” *** 1.Khi buồn, đàn bà cần một bờ vai vững chắc để dựa, một cái nắm tay thật ấm. Còn đàn ông, chỉ cần một bầu ngực để gục mặt vào, đàn ông thật đơn giản.. Đúng ko nhở ? ….. 2.Đối với em….anh là cỏ rác…Nhưng đối với đứa khác anh lại là….CácMác, LêNin 3.Lúc huy hoàng chỉ có tôi và bạn. Lúc hoạn nạn chỉ có bạn và tôi. Trong cuộc vui ko biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai !!! 4.(Hội nghị Diên Hồng). Tướng quân cất tiếng hỏi: Có Đánh không? Các Bô lão đồng thanh: Đánh Đánh! Nhất định phải đánh!! Tướng quân rút di động, bấm số, mặt lạnh như tiền, gằn từng tiếng một nói: …. . . . . . .Anh ơi!….Ghi em con 72!!!( Tối e qua e đưa tiền) *** Đàn ông LÊN & RA và đàn bà LA & RÊN . *** Phụ nữ dường như có phép thuật: họ có thể bị ướt khi không dính nước, có thể chảy máu khi không bị thương và có thể làm những vật không xương trở nên cương cứng. *** Phó ban tổ chức oang oang quát loa: “Các nực nượng chú ý, các nực nượng chú ý. Sắp đến giờ nàm nễ, đề nghị các nực nượng di chuyển về phố Nê Nai, riêng đội múa nân thì di chuyển qua bên Nê Nợi”. Một chú trợ lý vội nhắc: “Thưa anh, anh nói ngọng hay sao ấy ạ”. Sẵn cơn bực, ông Phó ban quát: “Ngọng ngọng cái nồn”. *** Đàn bà có 2 loại: một loại rất dễ nói có, một loại rất khó nói không. *** “Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm” *** *** Bỏ cả giang sơn vì mỹ nữ, ai ngờ mỹ nữ thích giang sơn Bố mẹ cho tiền ăn học, không học được thì cố mà… ăn thôi. *** Khi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao, khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng, khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ và viết blog, và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm… cave. *** “… Sự đố kỵ dẫn đến việc những người đẹp trai thường không ưa gì nhau theo tỉ lệ thuận tăng dần. Bởi vậy tôi không bao giờ xem phim của Brad Pitt, và anh ta thậm chí chẳng biết tôi là ai”. *** “Thích tự do nhưng lại lo bị ế!”. Tâm sự của một gái già. *** Status tâm sự về cái máy mới : “Đúng là dễ gây nghiện, nhìn lừa tình, ảo tung chảo. Tiếng nghe bộp bộp sướng hết lỗ nhĩ. Nhìn rất sang trọng, đi bên cạnh thấy mình oách hẳn ra. Chẹp chẹp, không khéo bỏ vợ bán con khi thuần thục được tình yêu mất…” *** Trong một cuộc thi, BGK đưa ra tình huống sau cho các bạn trai: Sau khi tấn công tích cực không đổ, một hôm cáo gọi gà ra cafe “Anh…vì anh tốt với em quá…nên em với anh chỉ là bạn bè (anh em) thôi” Cách xử lý tình huống tốt nhất: “Địt mẹ, thôi anh về ”. Sau đó chùi mép đứng dậy, quên luôn việc trả tiền đồ uống. Về nhà gục mặt vào gối rồi mai đi tán con cáo khác – 10 điểm. *** Bản chất của quan hệ mẹ chồng nàng dâu là gì? Là hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông. Ai sống lâu hơn người đó thắng. *** “Tiền vào tay vợ tợ như Bác nằm trong lăng”. *** Còn… ( anh nhặt nhạnh trên tathy.com. Xào nấu thêm mắm muối) Còn anh thì nhặt từ photphet.info, hay thế này không cướp về thì phí =) ...

April 22, 2012 · kanishi

Thiên thần ko thích phịch

Có 2 thứ mà đàn ông cứ rỗi việc là đem ra bàn luận, đó là chính trị và gái. Chính trị thì khô khan và quỉ quyệt, gái lại ướt át và dễ thương, ấy vậy mà đàn ông có thể chung một cảm xúc khi nói về điều ấy thì kể cũng lạ. Cho đến khi đọc đâu đó được mệnh đề “chính trị là con đĩ” thì tôi à lên sung sướng. Đàn ông khoái nói về đĩ (*) là lẽ đương nhiên. Trong một lần trà dư tửu hậu, bạn tôi bảo: “Ước mơ cháy bỏng của tao là tìm được, yêu được một người con gái Việt nam”. Tôi cười hơ hơ, một thằng đàn ông phong tình như bạn tôi lại có ước mơ nhỏ nhoi giản dị thế thôi sao? ...

May 14, 2010 · kanishi

THÓI CHƠI MỚI CỦA ĐẠI GIA – NGOẠI TÌNH

Truyện này không được in thành sách Các bạn thử đọc xem sao CHO NÓ CÓ ĐẠO ĐỨC Truyện ngắn Lê Mai Tôi goá vợ đã lâu chưa tục huyền. Bè bạn người quý mến thì nói: nó đợi con trưởng thành, hoặc, vợ yêu nó quá chưa cho lấy, muốn lấy được vợ phải cắt tiền duyên. Bè bạn người ghét thì nói:… Thôi dại gì vạch áo cho người xem lưng. Còn tôi biết, tôi chẳng được tốt như người đời nghĩ đâu. Hơn mười năm qua, nếu tính bình quân mỗi năm được 2 vụ mối lái thì đến nay đã là 23 vụ rưỡi, chẳng vụ nào thành công. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chung quy lại thì do người thích tôi thì tôi không thích, người tôi thích thì lại có chồng. Hôm nay, tôi đến thăm anh. Anh là tổng biên tập một tờ báo lớn. Anh là người có tiếng hào hoa và là người chơi với cô nào thì xui ngay cô ấy ngoại tình, với lập luận thật dễ hiểu: “Chơi với bọn con gái các em mà không ngoại tình thì chơi làm đếch gì cho phí thời gian, cho rách việc!” Hôm nay, thời tiết vẫn như mọi hôm, ẩm ẩm ương ương, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh. Vẫn chân thành và cởi mở, anh hỏi tôi: – Hỏi thật nhé, tổng vơ vét mỗi tháng chú được bao nhiêu tiền? Anh hỏi thật thì tôi nói thật: – Tổng thu nhập mỗi tháng của em khoảng một triệu. – Thế thì chú mày không lấy được vợ đâu! Phụ nữ họ lấy chồng cốt tìm một chỗ dựa. Dựa vào cái cột mục để mà chết à. Như anh đây, nguyên tiền đóng thuế thu nhập hàng tháng còn cao hơn tổng thu nhập của chú nên mới có một vợ và hai mươi bồ. Anh mà thu nhập như chú thì gia đình tan vỡ từ lâu rồi. Chú đừng viển vông nữa, lao vào làm kinh tế đi. Vật chất quyết định tinh thần. Khi nào thu nhập hàng tháng của chú đạt mức trên năm triệu đồng thì, chú lên đây, anh sẽ pa-xê cho chú cô bồ của anh. Cô này nhà năm tầng, có tiền tỉ trong tay. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ hai. Anh này có tuổi và thu nhập tương đương tôi. Anh là kỹ sư cơ điện, bị vợ bỏ hay bỏ vợ tôi không rõ nhưng… hiện nay đã có vợ mới. Anh hơn cô vợ mới chưa đến 25 tuổi. Bạn bè thật thật giả giả tán, nếu cô ấy biết cách, tuần rằm mùng một nào cũng chăm chỉ hương khói thành tâm cầu khấn, lòng thành thấu tận trời xanh thì chỉ sáu tháng làm gì mà “cụ” chẳng đi. Cụ đi, với số tài sản cụ để lại, vợ cụ làm gì chẳng dễ tái giá. Tái giá với tái dê hẳn hoi chứ chứ chẳng phải… Như nhà hiền triết thực thụ, bạn tôi nói: – Thời đại tinh vi vi tính này mà ông còn lạc hậu quá, mai mai mối mối, tìm tìm hiểu hiểu, mất hết thì giờ! Thời đại Ba Đẻn qua rồi, thời gian đâu mà rẽ rẽ dắt dắt. Tình yêu tình dục thời cơ chế thị trường, “tình yêu thời thổ tả” phải công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Lập trình đi: mỗi tháng tổng thu nhập là một triệu, không lấy vợ, tháng làm vài lần karaoke đến tiền ăn còn hẻo, nói gì đến ái tình phí mà đòi tán tỉnh. Không tiền, có tán sún răng cũng chẳng được ma nào. Nháy chuột, được ngay phương án: ra nhà hàng đón một em có con riêng lại sắp hết đát về, thế là, có người trông nhà, có người cơm nước giặt giũ, cơm no, bò muốn cưỡi lúc nào thì cưỡi, sướng chưa? Có học có hơn chứ. Ông thấy tính thế khoa học chưa? – Khoa học thế sao ông không cưới cô ấy đi? Để mặc cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng ổn định sao được? – Ông hiểu gì về gia đình mà nói ổn định với không ổn định? Gia đình là dựa vào nhau mà sống hay là ràng buộc nhau? Ông bảo cưới nhau cho ổn định, nhỡ cưới xong, hợp lý hoá rồi, hợp pháp hoá rồi, mình đi làm cả ngày nó ngựa quen đường cũ rước trai về nhà tăng thêm thu nhập thì lúc ấy ông tính sao? Cơ chế thị trường việc gì hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt. Ông thấy các nước tiên tiến họ có quan niệm gia đình như mình không? Thích thì ở với nhau, không thích thì phắn, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, làm gì có tam đại với tứ đại đồng đường. Họ lạc hậu chắc? Không loằng ngoằng, nếu ông thích mô hình gia đình kiểu như tôi, tôi sẽ giúp. Nhà hàng bây giờ thiếu gì gái trẻ đẹp. Cứ gọi là sắp hết đát nhưng tuổi các cô ấy làm gì tới 30, còn trẻ còn đẹp chán. Thích gái Bắc Ninh có gái Bắc Ninh, thích gái Cần Thơ có gái Cần Thơ, hay ông thích chè Thái gái Tuyên cũng có tuốt. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ ba. Anh là giám đốc một tổng công ty đang ăn nên làm ra. Thấy tôi đến anh vui lắm. Anh khép ngay cửa phòng làm việc và dặn dò cô thư ký: – Không liên hệ với bất cứ ai. Kể cả ông đùng. Nói xong anh còn cẩn thận cắt bốn máy điện thoại trên bàn và cả máy di động. Vừa cắt điện thoại anh vừa vui vẻ nói: – Cái anh điện thoại nhiều khi cũng bất tiện. Cực nhất lúc đang ị mà chuông cứ reng reng, sốt cả ruột. Rồi đột ngột anh nghiêm giọng hỏi tôi: – Lấy vợ rồi hả? Cô ấy bao nhiêu tuổi? “Anh” có hơn bố “em” một tuổi không? – Đã lấy đâu! Tìm khó quá! – Đừng quan trọng hoá vấn đề! Thượng vàng hạ cám dùng được tất. Vợ trẻ có cái hay của trẻ. Vợ già có cái hay của già. Vợ xấu có cái hay của xấu. Vợ đẹp có cái hay của đẹp. Lấy đại đi rồi thiếu đâu bổ sung sau, hoàn chỉnh dần. Chuyện vợ nó như chuyện doanh nghiệp của tôi ấy mà: làm ăn được thì mở rộng quy mô, tuyển thêm người, tăng sản lượng; làm ăn khó khăn thì thu hẹp quy mô, sa thải bớt công nhân, giảm sản lượng. – Nghe theo ông thì chỉ có nước đi ngoại tình. – Ngoại tình chứ sao. Trên đời này có đứa đếch nào chung thuỷ mà chê ngoại tình. Thuỷ chung chỉ là một khái niệm để cuộc sống thêm mơ mộng, lãng mạn thôi. Tất cả là ở điều kiện. Điều kiện, ông hiểu không? Không có điều kiện thì chung thuỷ. Có điều kiện thì thôi. Ông thấy các cơ quan, công sở bây giờ ngoại tình sao nhiều thế! Đừng vội chê họ, tất cả nó nằm ở trong cái chữ điều kiện ấy. Ngay bản thân tôi, đứng đắn là thế mà có giữ nổi mình đâu. Các cụ dặn: khôn ba năm dại một giờ, mình nhớ như đinh đóng cột, thế mà khi có điều kiện tự nhiên quên tịt đi. Ông bảo, làm giám đốc như tôi tiền có, gái gú vây quanh, điều kiện thế có là công công cũng không giữ nổi trinh tiết, đừng nói là mình. Vấn đề là cứ lấy vợ đi, rồi muốn vợ chung thuỷ thì tìm cách cắt đứt mọi điều kiện để buộc nó phải thuỷ chung ông ạ. – Rối rắm quá, có lẽ tôi không… – Cứ lấy vợ. Lấy để giống mọi người. Lấy để không ai thương hại. Nhưng không được kỳ vọng vào nó. – Làm thế nào để đừng kỳ vọng? – Dễ ợt. Uống một viên kháng kỳ vọng là được. Như tôi hiện nay vừa có vợ vừa nuôi một em sinh viên làm thuốc kháng. Chán vợ thì sang em, như thế vừa đỡ tốn, vừa sạch sẽ, vừa an toàn, vừa nhân ái. – Ông nói nhân ái? – Nhân ái chứ sao. Em không có tiền ăn học, về quê làm ruộng hay làm điếm để có bằng? Được ta nuôi, em có tiền ăn học, có nơi ở riêng yên tĩnh để học hành. Khỏi phải lăn lóc thị trường, khỏi phải giao du với bọn du thủ du thực đầu trộm đuôi cướp… Ông bảo thế mình có nhân ái không? Ông có thích, tôi tìm cho một cô. Sinh viên đại học Xã hội Nhân văn, sinh viên Luật, Sư phạm… có tất. Ông ít tiền, mỗi tháng chỉ cần chi cho em khoảng dăm bảy trăm là đủ. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ tư. Anh là một nhà văn lớn hơn cỡ nhỡ nhỡ một chút. Trông thấy tôi, anh vừa cười ha hả vừa nói: – Đến báo tin buồn hả? “Tôi lấy vợ” là “vơ lấy tội”. – Có ai đâu mà cưới với xin. – Thế thì may rồi. Bao nhiêu đứa thèm được vợ chết như ông mà có được đâu. Thành tâm cầu khẩn, khấn vái hàng năm mà hình như nó càng ngày càng khoẻ ra mới kinh, đúng là giời đánh thánh vật không chết. Ông đã gặp may thì cứ thế mà hưởng. – Quan niệm như bố làm gì chẳng coi việc cưới xin là việc buồn. – Ai chẳng thế, riêng gì tôi. Ngày cưới chính là ngày hai đứa tự nguyện ký đơn xin ly hôn đấy ông ạ. – Có thuốc giải buồn đấy, ông có dùng không? – Tuỵêt. Cho tôi uống đi. – Thắng nó bảo tôi, mỗi tháng chịu khó bỏ ra năm bảy trăm nuôi lấy một em sinh viên, nó tìm mối cho, muốn sinh viên trường nào cũng có. – Tuyệt! Tuyệt quá! Ngoại tình cũng có cái hay của nó. Trong vợ chồng, đứa nào ngoại tình đứa ấy dễ cảm thông và độ lượng. Mình làm trước đi, làm nhiều vào, nói dại nếu sau này vợ nó có nhỡ ngoại tình thì mình cũng dễ cảm thông, tha thứ. Thế gian được vợ hỏng chồng, vậy thì mình hỏng đi cho vợ được. Nhưng… nhưng tôi bói đâu ra tháng dăm bảy trăm, hay là… tôi với ông góp vốn nuôi chung một em, xong chưa? – Xong! Nhưng mình chọn em học ở trường nào? – Học ở trường nào cũng được, mỗi trường có cái hay riêng của nó. Nhưng tôi thích chọn em ở Sư phạm, cho nó có đạo đức. – Đúng! Tuyệt đúng! Chọn Sư phạm cho nó có đạo đức! @ Viet-Studies ...

December 27, 2009 · kanishi

Ba lần yêu cô giáo

Đến bây giờ mình vẫn tiếc là không lấy vợ là cô giáo. Các cô thường xinh, tính tình thường mềm mỏng, biết nuôi dạy con, không phải đi công sở ngày tám tiếng, thời gian chăm sóc gia đình khá nhiều. Nhất là cái đoạn dạy con thì hết chê, chồng cứ yên tâm kê cao gối ngủ, khỏi phải lo lắng gì. Mình nhớ ngày xưa tụi trẻ con còn bé, chuyện dạy con mình vẫn ỷ lại cho vợ. Một hôm rượu say đang nằm lơ mơ nghe cu Líp hỏi mẹ nó làm toán, nói làm trong ngoặc trước hay làm ngoài ngoặc trước mẹ? Mẹ nó nằm mắt đã liu riu, vươn vai ngáp dài một cái, nói trong ngoặc ngoài ngoặc gì cũng được. Chỉ một câu đó thôi làm mình hoảng hồn, từ đó cạch không cho mẹ nó dạy con nữa. Cái số mình không lấy đựơc vợ nhà giáo, yêu đến ba cô chứ ít đâu. Xưa gái sư phạm đẹp mê tơi. Thời này chọn vào sư phạm gồm cả hình thức nữa hay sao mà tuyệt không thấy cô nào xấu. Mình học Bách Khoa, gái Bách Khoa ma Văn Điển tất nhiên không màng, cuối tuần thằng nào thằng nấy hăm hở tìm về mấy trường sư phạm. Trường sư phạm I ở Cầu Giấy, muốn lên đấy phải có hai thứ, một là dép nhựa Tiền Phong, hai là chiếc xe đạp, đó là vũ khí tán gái thời này, nhất là các em sinh viên. Trong lớp chỉ có năm bảy thằng có, cho nên phải nịnh nọt chúng nó, ngày thuốc lá kẹo lạc, tối cháo phở chè đỗ đen , mới có thể mượn được đúng chiều thứ 7. Xỏ được dép nhựa Tiền Phong cưỡi được xe đạp mới phi lên Cầu Giấy, mò vào phòng có em mình quen cứ thế đọc thơ hết bài này sang bài khác, mặc kệ các em trong phòng đang làm gì, đọc thơ chán thì về, thế thôi. Tán gái y chang thằng chập mạch thế mà cũng kiếm được một em. Em này quê Hà Tĩnh hơi thấp chút nhưng trắng nõn nà, tóc đen mượt, mắt to sáng long lanh, hát hay hết chê. Một hôm chủ nhật chở em đi chơi, mời em vào ăn phở, thời này mời nhau bát phở gọi là sang. Em điệu chút, nói em chã em chã đôi câu rồi cũng vào theo mình. Đang ăn thì em thấy một đoàn mười mấy đứa bạn cùng khoá đang rong ruỗi vỉa hè, em bèn chạy ra gọi tất cả vào quán phở. Tim mình thắt lại, cuống tim teo lại chỉ bằng sợi tóc. Mình đội cái mũ cối lẻn ra khỏi quán, chạy đến ngã tư tìm mấy bà phe, cái mũ cối đáng giá 80 đồng chỉ bán 50 đồng, rồi vội vàng chạy về quán phở. Chẳng dè em đã thanh toán xong xuôi. Không ngờ em là con nhà giàu, thấy thế chuồn luôn. Mình được giáo dục cẩn thận, ghét nhà giàu như nhà nông ghét cỏ, cứ ghét như thế cho đến chục năm sau mới biết mình ngu. Em thứ hai ở Quảng Ninh, em là cô giáo cấp 1, cao ráo trắng trẻo, xứ than đá đen sì lại sinh ra con gái trắng như trứng gà bóc, đặc biệt là gái Cửa Ông. Hồi đó mình đóng quân ở Mông Dương, chiều nào xuống suối cũng thấy em đi gánh nước, hình như em tăm đúng giờ mình tắm để đi lấy nước hay sao a. Thường ngày gặp nhau em chỉ cười cái rồi cúi mặt đi, hỏi gì không nói. Mình nói đưa anh gánh giùm cho, em dẩu môi nói không dám rồi ngoảy đít chạy đi. Hôm ấy mình tắm dưới suối, em xuống lấy nước, đứng trên bờ lấy sỏi ném đá trêu mình, mình nhảy lên đè nghiến em xuống, lập tức bị em cho một bợp tai nảy đom đóm, nói mất dạy. Vừa đau vừa ngượng mình cạch mặt em luôn, gặp em đâu thì cố tình đi vòng ra xa, tránh chạm mặt. Chẳng dè thế mà lại ăn, em chặn đường hai ba bận, nói em làm thế anh không ân hận còn giận em à, nói năng thì bặm trợn nhưng cặp mắt lại long lanh sũng nước. Mình mặt lạnh, nói anh mất dạy em quan tâm làm gì. Em sà vào ngực mình, đấm đấm cấu cấu, nói ghét lắm ghét lắm. Mình bế xốc em vào nương ngô gần đấy, thế là yêu nhau tới bến, he he. Yêu nhau được ít lâu, một tối em rủ mình đi chơi cho bằng được, mình trốn trại đi với em, được em chiều chuộng thoải mái tới khuya mới về. Tới gần cổng doanh trại em bỗng ôm ghì lấy mình, nói đi chơi nữa, không về đâu. Hỏi ra mới biết ngày mai em đi lấy chồng. Xong om. Cô thứ ba giáo viên cấp hai, cao to múp máp, mặt đẹp như mặt Đức mẹ, đẹp khét tiếng ngành giáo dục Quảng Trị, mình tán được cũng nhờ cô vợ chú Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) trợ thủ, vợ chú Vinh dạy cùng trường với em đã nhăm nhe với em rồi, em cũng đã biết nhà mình rồi, thơ mình em rất thích, thành thử mình về đó có ba ngày thì cưa đứt đục suốt, hi hi đã đời. Đã nhất là dắt em vào quán cà phê, bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ em. Mình vừa uống cà phê vừa rung đùi nhìn đám đàn ông ngó ngó liếc liếc em, sướng rêm. Duy nhất em này mình có làm bài thơ tặng, làm rất kì khu, ai cũng khen, được đăng nhiều báo in nhiều tuyển tập, gọi là Bài thơ không vần hát cùng mùa hạ, định post lên cho bà con xem nhưng không sao nhớ hết, ai có nó không cho xin với. Ba mình đã lên nhà em đặt vấn đề, gọi là đi nói, nhà em cũng sẵn lòng thì mình bị tai nạn chấn thương sọ não, vỡ xương bả vai. Mẹ em đi bói, thầy bói nói anh này chừng ba bốn năm nữa thì đổ điên. Em không nói ra, bố mẹ em cũng không nói ra nhưng cả gia đình và em cứ lạnh nhạt dần, rồi hỏng. Mình nhớ cái đêm cuối cùng đi tàu cùng em vào Quảng Trị. Tàu chợ chật ních, người lên mỗi lúc một đông cứ đẩy em ra xa, gọi mãi không thâý. Đến nửa đêm thì đến ga Diên Sanh, mình xuống ga tìm em khắp các toa tàu đều không thấy, tàu chạy rồi vẫn không thấy em đâu. Mình ra ngoài ga, ngồi tựa gốc cây hút thuốc chợt gốc cây bên kia có tiếng thì thầm, nghe rất rõ tiếng của em. Mình đi đến gần thì thấy em đang ngồi tựa vai một chàng công an cực kì đẹp trai. Mình lẳng lặng đi vào sân ga, nhảy tàu vô Đà Nẵng ngay trong đêm. Thế là xong om cả ba em, hu hu. copy từ: http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-lần-yeu-co-giao/ ...

November 21, 2009 · kanishi

Bình luận viên bóng đá

1 Fan của Liverpool viết: Bình luận viên chuyên nghiệp chắc Việt Nam chưa có một ai cả, tại sao lại như vậy, vì nghề này tại Việt Nam chưa có cơ sở nào đào tạo và cấp chứng chỉ, ở nước ngoài người ta mới dùng từ chuyên nghiệp mà thôi. Nhưng vì các anh xuất hiện trên truyền hình nhiều, bình loạn về các trận đấu nổi tiếng và những con người nổi tiếng và chúng ta hay các anh tự cho mình là một bình luận viên chuyên nghiệp. Cũng được, không sao, thêm tấm áo cà sa chưa chắc đã phải là thầy tu… ...

October 26, 2009 · kanishi

Rau và thịt

Rau là tinh yêu, Thịt là tình dục , không thịt, ăn rau vẫn sống được, sống khỏe, sống lâu. Không rau, chỉ ăn thịt, bổ ngang rồi bổ ngữa..khó tiêu, giảm thọ. Cần cân đối mới hưởng thụ được hết cái hay cái đẹp. Thôi mình ăn rau. Dù thề là mình thích ăn thịt :”> À sâu răng, ăn cháo :”> :)) Bình luận (3) Gordon — 2009-10-04 17:04 ...

October 4, 2009 · kanishi