Dừng đèn đỏ

Đi làm về, dừng đèn đỏ ở chỗ bến xe Mỹ Đình, đèn đỏ hẳn 100 giây, chỗ đó cho phép rẽ phải khi đèn đỏ, là đường rẽ của các ô tô khách để vào bến xe. Nhưng có rất nhiều con giời xe máy đỗ mẹ nó vào phần đường rẽ phải, ô tô khách bấm còi cho tung đít thì lại lật đật chạy vượt lên đứng chờ đèn đỏ sai chỗ. Nói chung là rất thảm hại. Chính quyền đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo thói quen tốt cho người dân. Một, là việc lấy bằng lái xe quá dễ, không cần học luật, dẫn tới toàn những người không hiểu gì về giao thông tham gia giao thông. Lái ô tô cũng ngày càng dễ dần. Hai, đường xá cũ kĩ mờ mịt, ý mình đang nói về vạch kẻ đường. Thứ ba là thiếu một anh cảnh sát đứng đó phạt tất cả những ông nào đỗ vào vạch cấm đỗ. À mà làm đéo gì có vạch cấm dỗ, phạt thế nào được. Thế là bọn rẽ phải sẽ bị tức điên vì không có đường rẽ, bấm còi BIM BIM inh ỏi như lũ rồ với nhau. ...

May 12, 2016 · kanishi

Ngủ ăn chơi

Bi ngô dạo này, mà thực ra là lâu rồi, cứ tối đến giờ đi ngủ là làm đủ trò đến trì hoãn việc ngủ. Nào là đòi đi đánh răng, đòi uống nước, đòi nọ đòi kia. Dung thì chỉ có một cốc kiên nhẫn mỗi ngày, ban ngày dùng nhẵn rồi tới tối không còn đủ kiên nhẫn nữa, Bi nhõng nhẽo qúa là lại quát to nói to. Vấn đề là thế này, việc Bi ngô phiền hà chuyện đi ngủ, không phải do Bi hư, mà do bố mẹ tạo ra thói quen như thế cho Bi. Như những nhà rèn thành công việc tự ngủ từ bé cho con, thì rõ ràng là không có những màn nhõng nhẽo quát tháo như Bi. Còn Bi thì vẫn kiểu truyền thống, lúc bé mẹ cho ti để ru ngủ thì không thể nào lúc lớn lại tự ngủ ngoan được. Muốn ngoan thì vẫn phải rèn luyện mà thôi. Hôm nay đưa Bi đi tiniTown ở IPH chơi, vì cứ hứa với Bi là cho đi cầu trượt nhà bóng làm nó háo hức mấy tuần rồi. Lượn qua công viên Nghĩa Đô, 10h sáng mà đã đông nghìn nghịt, HN qủa là thiếu chỗ chơi quá, thôi tuần sau khéo phải cho Bi về nông thôn chơi. Cái bọn tiniTown khốn, gía vé thì đã tăng lên 100k, mà còn bán kèm combo nước kẹo khỉ lợn gì ấy, mà bắt buộc mua cái combo đó, làm cho gía vé lên 125k. Xong vào lấy nước trong combo đó thì lại xếp hàng dài ra mà chờ, thật là lũ khốn nạn. Việc tăng gía thì ok, 100k mà vẫn đông không có chỗ mà chơi, khéo phải tăng gía gạo lên 200k. Nhưng mình rất căm cái combo khốn nạn bắt buộc mua kèm. Tổ sư nó. ...

May 8, 2016 · kanishi

Chuyện mua giường

Đang nằm đệm mãi không sao, tự nhiên sang nằm giường mấy hôm thế là vợ xoắn lên đòi mua giường rộng để ở phòng ngủ master, mà đòi hẳn giường 2×2.2m cho thoải mái. Mình định thi triển tài năng làm giá sách chuyển sang làm giường, theo mình thì giường bản chất là giá sách đặt ngang mặt đất, rồi ném hai tấm gỗ lên nữa là xong, đặt đệm trải ga lên là tuyệt vời ông mặt trời. Nhưng vợ thì không tin tưởng tay nghề lắm, một mực đòi mua giường làm sẵn, ờ mua thì mua. Hôm thứ 7 lượn ra Đại Mỗ Liên Cơ một vòng các hàng đồ gỗ, vào một hàng, chọn ngay một cái giường rẻ nhất, 3.5 củ, hẹn chiều tối lắp, ok đi về. Còn đang trên đường chưa kịp về tới nhà thì bà chủ hàng gỗ gọi, báo là cái đầu giường hoa văn kiểu 5 dòng kẻ vợ mình chọn không có hàng, chỉ có kiểu xoắn quẩy, vợ thì chê kiểu xoắn quẩy trông loằng ngoằng, không thích. Thế là mình phải quay lại lấy tiền đặt cọc. Đi lượn vài hàng thì toàn giá đắt vãi lúa hoặc không có hàng 2.2, tới hàng gần cuối cùng thì có hàng, giá 3.7tr, ok, có đầu giường là 5 dòng kẻ, đặt tiền, hẹn trong vòng 1-2 ngày sẽ có hàng vì giường này không sẵn, khách đặt mới làm. Đến chiều tối, lại gọi điện báo là không có gỗ, mà có gỗ thì cũng phải dùng nan sắt hộp cho chắc chắn. Ơ, thế méo nào giường gỗ lại chêm sắt hộp vào. Lại còn kêu giường này dài 2m còn rộng 2.2m, ơ, thế méo nào cái giường kiểu gì chiều rộng lại dài hơn chiều dài :)) Hôm sau lại phải chạy ra lấy lại tiền, không làm nữa. Đi tới hàng mà hôm đầu tiên đặt cọc, hỏi một hồi thì chốt là có sẵn chỉ có hàng xoắn quẩy, ok lấy luôn, không loằng ngoằng mất thời gian. Mua đệm cũng lắm gian nan, các hàng đệm toàn kêu không có sẵn, phải đặt trước, một hai ngày sau mới có hàng. Kết luận là lần sau mua giường 1.8m thôi, giường 2m to kinh khiếp quá :)) ...

April 27, 2016 · kanishi

Kinh nghiệm rút ra sau khi làm giá sách

Sau khi đăng tải hình ảnh giá sách, anh ta đã làm “dậy sóng cộng đồng mạng” (chữ dùng của Tùng mèo =)), và nhận được rất nhiều lời bình luận, góp ý. Nên làm bằng gỗ cao su ghép, gỗ tràm ghép, đẹp hơn và rẻ hơn. (Đẹp hơn thì rõ, nhưng rẻ hơn thì hơi bị nghi ngờ). Chỉ cần vít nhọn là cắm, không cần khoan. (Áp dụng với vít ngắn, không cần xuyên) Vít dài và cần xuyên từ tấm này sang tấm kia mà không khoan thì dễ vỡ gỗ. (Mình chưa bị vỡ phát nào nhưng có nghe tiếng tanh tách của gỗ tách thớ). Việc sơn rồi đợi sơn khô rất tốn thời gian, mệt mỏi, giải pháp là đóng hết vào, cố định hết rồi mới sơn một thể. Nên mua con lăn, và sơn bóng TOA để quét cho nhanh. Nên nhờ chỗ nào đó mài mịn sẵn, đánh bằng giấy ráp rất tốn sức. Nên có thiết kế chính xác thì sẽ ra sản phẩm đẹp và ưng ý hơn, mình chỉ vẽ nháp ra giấy rồi ra cửa hàng lại căn cứ vào kích thước tấm gỗ rồi quyết định lại số tấm cần cắt, đâm ra chiều cao của tủ bị thấp hơn so với dự kiến. Đống sách nằm im trong thùng hơn một năm, hay 2 năm nhỉ, nay mới có cơ hội bung lụa, nhiều cuốn cong vênh, ẩm hết cả. Nhìn giá sách tự làm cảm giác rất sung sướng phê pha. Thực ra giá sách là một công trình rất đơn giản, tất cả mọi người nên tự làm giá sách. Hiện giờ mình đang đọc: ...

March 2, 2016 · kanishi

Tự làm giá sách

Cái giá sách này ở Uma giá 5.9 triệu. Hờ hờ. Mà tường nhà mình thì cần hai cái giá sách như này :)) Tiền đâu mà trả cho uma cơ chứ :v Sau khi google thần chưởng, mình tìm được hướng dẫn khá chi tiết tại đây . Đi làm để ý thấy một hàng đối diện khu The Gardan Mễ Trì, thường bày vài tấm gỗ trông như gỗ thông ghép. Google thì thấy địa chỉ bán gỗ thông ghép ở Minh Khai với La Thành, nhà mình ở Tây Mỗ hơi đâu ra tận La Thành, Minh Khai, bèn đi dạo một vòng khu Đại Mỗ – nơi mình thấy nhiều xưởng gỗ, sau khi lướt đi lướt lại rút cục cũng phát hiện ra một cửa hàng rất đạt yêu cầu: Tấm gỗ thông ghép, kích thước 2.4×1.2m giá 450k, công cắt 3 tấm thành các đoạn theo yêu cầu là 120k. Vận chuyển 150k. Nhà mình có sẵn bộ khoan mua ở lazada, hơi yếu tí nhưng dùng tốt, khoan khẽ rồi bắt vít. Lúc đầu định làm vuông chằn chặn đối xứng thẳng lên cho nó chịu lực tốt, làm thế thì phải dùng ke sắt lắp vào một phía, hơi xấu, sau đó phát hiện ra gỗ này chịu lực rất tốt, liền chơi kiểu so le, để bắt vít thẳng vào thanh gỗ chịu lực. Bắt đầu: Vợ le ve giúp một tay: Xong được 2 tầng: Quyết định đặt lệch thanh chịu lực: Lắp 3 tầng trên ở dưới rồi nhấc lên: Hoàn thành sơ bộ nó thế này, cần phải mà nhẵn, rồi sơn bóng cho nó nữa mới là hoàn thành. Mình băn khoăn giữa đóng đinh và vặn ốc, đóng đinh thì nhanh, nhưng mình nghĩ tới trường hợp phải tháo ra, đâm ra quyết tâm thử vặn ốc. Cũng không tồi, dù đinh thì chắc là nhanh và chắc hơn. Độ sâu của giá sách là 30cm (đi cắt gỗ thì còn 29.5), hơi hoành tráng, tầm 25cm là vừa, nhưng do giá sách của mình cao tận 6 tầng, nên 30cm chính ra cũng vừa, chắc chắn. Sản phẩm hoàn thiện: ...

February 27, 2016 · kanishi

Quyển thứ 5

Mình vừa hoàn thành cuốn “Sức mạnh của thói quen”. Cuốn này xứng đáng đi mua sách giấy và giữ trên giá sách. Cách dịch sách thực sự khiến nó khó nuốt trôi, tuy nhiên thông tin cuốn sách mang lại thì lại rất đáng giá. Vậy là trog năm 2016 mình đã đọc xong: Tỉ phú bán giày Để hôm nay trở thành kiệt tác Cô gái từ trong trang sách Trở lại tìm nhau Sức mạnh của thói quen Cuốn thứ 3 và thứ 4 là tiểu thuyết Guillaume Musso, đọc rất dễ, 3 ngày mình đọc xong 2 cuốn :)) Vì mấy quyển kia đọc khoai ra phết nên thi thoảng phải giải trí và chạy theo thành tích một tí. Hiện đang đọc: ...

February 20, 2016 · kanishi

Điện thoại mới

Thế là từ nay mình có thể: Xem camera lớp Bi Gửi ảnh từ máy ảnh sang điện thoại của mình, trước toàn phải gửi sang điện thoại vợ xong lại gửi qua whatsapp sang điện thoại mình. Điều khiển điều hòa bằng cục hồng ngoại cắm vào jack phone. Xài app instagram xịn. Chụp ảnh đẹp. Vâng, không phải mua điện thoại mới đâu, đó là do mình … dùng điện thoại vợ. Vợ thì là nợ nên phải trả, bằng cách mua cho cái điện thoại khác, nhân dịp valentine, kết hợp sinh nhật, kết hợp năm mới :v Mua xong cái điện thoại, chắc “sướng quá hóa rồ” (1), nên quên luôn cái túi nilon trên xe taxi, trong đó có hộp điện thoại, cáp sạc tai nghe chưa bóc tem trong đó. Chả là ra khỏi cửa hàng viettel, vẫy được cái taxi, về nhà, mình bế Bi ra, vợ trả tiền taxi, rồi cũng tếch lên luôn, về nhà ngồi chán tới lúc cần sạc để sạc mới ngớ ra, không thấy hộp đâu, thôi quên rồi. Lại còn không nhớ hãng nào. Kiểu nếu nhớ hãng thì gọi ngay lên hãng nhờ họ gọi cho lái xe để hỏi. Đây chả biết hãng nào, quá nan giải. Trong túi kia thì có hóa đơn, trong hóa đơn có số điện thoại của mình, hi vọng mong manh là anh lái xe sẽ nhặt và gọi lại cho mình. Mà mong đợi ngậm ngùi, vì ngóng mãi chả thấy điện thoại kêu. Chỉ sợ có khách nào lên xe rồi cầm luôn thì nhọ hẳn. Khu mình ở có khá nhiều camera, ở sảnh, cổng… Mình bèn xuống tầng hầm nhờ chú bảo vệ cho xem camera ở sảnh, để tìm ra hãng nào, nhưng cam ở sảnh mờ quá, chỉ biết là ra khỏi xe taxi lúc 17:53 còn xe hãng gì thì không nhìn rõ. Liền đi ra cổng nhờ bảo vệ ở cổng khu đô thị. Nhưng lúc đó tầm 7h rất nhiều xe ra vào, họ bận không tiện ngồi xem cam được, hẹn mình 1 tiếng sau xuống. Tầm 9h mình xuống, cậu bảo vệ cũng nhiệt tình tốt bụng, xem cam phía vào bị lóa nhìn lờ mờ biển số, không biết hãng gì. Lật sang xem cam phía ra, ô đây rồi, VINA TAXI, biển số 30A 69724. Mình vui quá, chưa chắc đã tìm lại được, nhưng có manh mối rõ ràng rồi, mừng tuổi ngay cậu bảo vệ nửa lít. Lên nhà, google từ tên hãng, ra số tổng đài, gọi lên tổng đài xin số của lái xe nhưng tổng đài không cho, yêu cầu đọc biển số để họ hỏi lái xe. Ok. Lúc sau họ gọi lại, thông báo là lái xe có thấy túi đồ trên xe, hẹn mai mình lên trụ sở hãng, lái xe tiện đi qua đó sẽ gửi đồ cho mình. Mừng húm, nhẹ cả người. Chả là cái iphone cũ cũng bị mất cáp sạc zin, nên phải mua cáp đểu, dùng hay bị báo cáp lởm, không vào điện, rất ức chế. Cứ tưởng số nhọ không có duyên dùng cáp xịn, may lại gặp anh lái xe tốt bụng. Cả ngày hôm sau vừa ngồi làm vừa ngóng điện thoại, mà không thấy ai gọi. Thế là hôm sau nữa phải chạy ra hãng, vào hỏi thăm, được dẫn vào một chú kiểu chuyên quản lý đồ bỏ quên, chú ấy cho số anh lái xe. Hẹn ở Golden Place chỗ Mễ Trĩ, hóa ra VINA TAXI bao sân chỗ Golden Place. Lúc vào fivimart mua phong bao để lì xì, vì mình chỉ cần một cái, em thu ngân tốt bụng bèn cho luôn mình một cái, đỡ phải mua cả tập, tốt bụng ghê. Ra Golden Place đợi một lúc, trong lúc đợi thì đọc sách, lúc sau có điện thoại, ra nhận lại túi đồ, y nguyên, hóa đơn các em viettel gấp vào để trong hộp, anh lái xe thậm chí không mở hộp ra xem, nên ảnh không có số điện thoại của mình. Ảnh kêu chở mấy khách mà không ai lấy mất, quá may. hehe. (1): “Sướng quá hóa rồ” là cụm từ bọn mình hay dùng khi phi tiêu, vừa thắng một ván hoặc thấy đối thủ phi tệ quá, tới lượt mình phi thậm chí còn tệ hơn, thì gọi là “sướng quá hóa rồ” =)) ...

February 17, 2016 · kanishi

Ngày lạnh nhất trong năm

Hi vọng là thế, tôi không muốn có ngày nào lạnh hơn hôm nay, gruw. Đã lạnh lại còn mưa, đã thế mình còn đi xe máy đi làm, đi rồi mới ước “giá như mình đi taxi”. Nhưng phải nói là ngồi ở ihouse làm việc hiệu quả hơn ở nhà, vì ihouse lạnh quá, giầy ướt, tất ướt, quần ướt, không tập trung làm việc thì không đỡ lạnh được, nên phải tập trung. Ở nhà thì quá ấm áp, dễ lăn vào chăn cho ấm từ đầu tới chân =)) Lúc về thì ôi thôi, mưa, đi giầy ko tất, giầy thì ướt sẵn, lại còn có lỗ khí, thế là cứ như đi chân đất vậy, lạnh cóng, tay cũng rưá, đeo găng tay da mà cứ như không đeo gì. Nước tạt vào mắt lạnh và buốt. Kinh khủng. Tôi thề nếu mai mà mưa tôi sẽ đi ô tô, tiền nong không phải vấn đề /:) Dạo này thời sự nóng chuyện đại hội đảng cộng sản, thật nhảm nhí, chừng nào chưa giảm thuế ô tô để dân đỡ khổ, chừng nào còn cái đường sắt khổ 1m sóc long còng cọc, thì tôi còn tiếp tục chửi các ông lãnh đạo ngu như bò. Việc của mình giờ là code, code để Việt Nam thông minh hơn 😉 Tập gym, tập gym để Việt Nam đẹp hơn :)) Và đi làm về sớm đón con. Hôm nay 5h30 bố mới xuống đón Bi ngô, bà nội nhìn camera kể là Bi ngô chạy chơi tới 4h30, thì chán, ngồi thừ ra, ngóng ra cửa chờ bố mẹ tới đón, chờ mãi tới 5h30 bố mới tới. Bố bế Bi vào sảnh thì Bi hỏi “xe đẩy đâu?” rồi khóc ầm ĩ đòi xe đẩy, chả là lúc sáng bố đẩy Bi bằng xe đẩy xuống sảnh, rồi trời mưa, bố để xe đẩy ở sảnh rồi bế Bi, che ô, Bi nhớ siêu dai, nhưng rất tiếc bố không thể để xe đẩy ở sảnh từ sáng tới chiều :)) Đi thang máy lên tầng 24, anh ta đứng ở thang máy ko chịu đi về nhà, bố phải mang cái xe đẩy ra thang máy anh ta mới chịu trèo lên xe, và bắt bố đẩy dọc hành lang một vòng. Chẳng mấy chốc anh ta sẽ lớn ào ào. Hôm nào đi ngủ cũng hai mẹ con đánh vật, Bi hôm nào đi ngủ cũng ho sù sụ sù sụ. Hôm nay còn bị nôn một đống ra giường nữa. Khổ ghê. ...

January 26, 2016 · kanishi

Ngày bình thường

Dậy 7h30, bế Bi một lúc cho “ổn định”, sáng nay Bi hơi sốt nhẹ nên bám chặt mẹ, phải giờ bài “bố bế đi xem lợn” mới chịu sang bố. Sau khi mẹ đi làm thì bố hỏi Bi ăn cháo không bố nấu, Bi bảo không không, không ăn cháo đâu. Okie, thế ăn bánh không? Có. Lấy cho Bi cái bánh trứng Orion. Sau đó bố đi nấu cháo, Bi ngồi xem abc song. Nấu xong cháo để cho nguội. Bi ngồi ghế vừa ăn bánh vừa xem tivi, bố lấy quần áo từ máy giặt đem ra ban công phơi. Bố đang phơi quần áo thì tự dưng Bi nhảy ra mở ban công đòi ra, bố không cho ra bảo lạnh, Bi sợ gì trong bài hát ấy, mọi hôm xem có sợ sệt gì đâu, bố kiên quyết không cho ra, Bi va đầu vào cửa, khóc um lên kêu “đau đau”, bố kệ, bảo Bi: “đau tí là hết, con vào kia ngồi đi, bố còn bận phơi quần áo đây”. Thế là khóc lóc một lúc rồi cũng thôi. Vào gạ anh ta ăn cháo anh ta kiên quyết không ăn, uống sữa ngô không uống, uống vinamilk cũng không, cố gạ ăn cháo, anh ta chạy vào phòng chơi, bố đi vào, anh ta giơ tay bịt miệng, nịnh nọt cũng không bỏ tay. Okie, trẻ con có quyền không ăn thứ chúng không thích, chúng ta nên tôn trọng quyền trẻ em. Việc của người lớn là làm những món ăn đủ hấp dẫn để chúng tự ăn. Chứ không phải nịnh nọt bón đút ép ăn. Còn không đủ thời gian công sức để làm các món hấp dẫn thì cho nhịn. Ah, chắc là do chưa đủ tình yêu đó. Sau đó đưa Bi đi học. Bi đi học rất ngoan. 9h, bố về nhà dọn dẹp cái bếp hổ lốn, mặc dù đã đưa 2/3 vào máy rửa bát, nhưng cũng phải tốn mất 40 phút mới dọn sạch được các thứ trên bàn bếp. Rồi hút bụi qua phòng khách. Thật là có ích. Hãy như Thái. Sau đó xuống hầm lấy xe chuẩn bị đi rồi, mà lại đau bụng quá không chịu dc, phải quay lên vào wc giải quyết mất 10p. Giao hàng tới 171 Chùa Láng. Tới iHouse ngồi lúc 10:55am. Thật đúng giờ. ...

January 18, 2016 · kanishi

Tóc vợ cắt – đi nộp phạt

Hôm trước về quê định đi cắt tóc, nhưng lại nghĩ hay để vợ cắt, cho tiết kiệm 20k :)) Thế là để dành tóc, chiều chủ nhật lên HN, cắm tông đơ vào cua một phát cả hai bố con. Bi ngô lúc đầu bảo cắt tóc thì kêu không không, sau đó thấy bố ngồi cắt tóc cũng ngoan ngoan leo lên ghế ngồi, cắt được nửa đầu thì anh ta ngọ ngoậy điên cuồng, phải bật tuti lên cho xem mới ngồi im cho cắt tiếp. Kết quả là hai quả đầu tròn. Sáng thứ hai đi tới ngã tư Đào Tấn/Bưởi, thấy cha csgt đi ra giữa đường, nhìn mình, nghĩ bụng quái, có vẻ định tóm mình, mà mình lỗi gì đâu nhỉ, không hề vượt đèn đỏ, vô cùng nghiêm chỉnh, thế là tự tin đi tới. Ô hay thật, vẫy mình thật mới kinh, báo lỗi đi sai làn đường, mình nghĩ thầm “à bỏ mẹ rồi, có mũi tên chỉ hướng rẽ phải thật, nhưng không thể nào là lỗi sai làn được”. Tìm giấy tờ cái đã, thấy mỗi bằng lái xe, đăng kí xe chả thấy đâu, bảo hiểm thì cũng ném đâu cả tỉ năm rồi không nhìn thấy. Quá nhọ. Anh đội trưởng giở ngay quyển luật, chỗ đi sai làn đường, phạt 200-400k, mình gân cổ lên cãi: Sai làn cái gì mà sai làn, làm gì có biển phân làn, chỉ là lỗi không chấp hành vạch kẻ đường thôi. Đỏ mặt tía tai, to tiếng phết. Anh đội trưởng chuyển sang dọa thu xe, vì không có giấy tờ. Mình bảo đợi đấy, em bảo vợ em mang ra, em mấy hôm nay không đi cái xe này. Ảnh kêu làm ở đâu mà đi muộn thế này, chẳng lẽ lại bảo làm Viettel thì không đành, đành bảo là em đang làm free =)) Xong mình bảo anh ghi biên bản đi. Mình lúc đó thấy anh ta bảo ghi biên bản lỗi “không chấp hành vạch kẻ đường” thì thấy sướng vãi, vì không bị thu xe =)) Nên mừng quýnh bảo ok, anh ghi luôn đi, em lên kho bạc nộp. Ảnh cẩn thận dặn dò là chiều qua anh trả bằng lái. Okie. Chắc ảnh cũng không thích mình đứng đây lâu. Có một lái xe taxi đang đứng chờ. Mình thì thoát được vụ quên giấy tờ nên cũng mừng, mãi lúc đi nộp tiền kho bạc hơi bị mất công mới sực nhớ ra: Ông ta báo một lỗi mà lại ghi biên bản một lỗi, đáng ra cứ tụt quần ăn vạ, bắt ông ta ghi lỗi đi sai làn đường có khi không dám ghi biên bản mà lại cho mình đi vội. Chẹp. Để luyện được tâm lý vững như mặt hồ khi bị công an vợt quả là cần rất nhiều học phí. Mình hồi xưa từng rất rất nhiều lần bị tóm, và mất tiền ngu, giờ đã khôn ra nhiều rồi. Hoặc là anh chứng minh tôi sai, lập biên bản, tôi lên kho bạc nộp, hoặc anh phải xin lỗi và để tôi đi, nếu tôi chứng minh được tôi không sai. Ah thực ra, CSGT nói riêng và người thi hành pháp luật nói chung có nghĩa vụ chứng minh người dân có tội, chứ người dân không có nghĩa vụ chứng minh mình vô tội. Các bạn nhớ nguyên tắc đó. Tùng Hà bảo là nếu không thấy xe ôm đứng làm chứng thì cứ chày cối cái là mình không đi sai làn, trừ phi có camera ghi hình/ảnh chụp, haha, rất đúng, nhưng chày cối quá. Bọn bạn mình, sau khi nghe mình kể chuyện, thi nhau kể về việc giơ thẻ nhà báo khi gặp CSGT, nói chung như vậy là rất không tốt. Bạn không thể nào mơ về một xã hội liêm chính khi bản thân bạn không bắt đầu hành động một cách liêm chính ngay bây giờ. Tại sao lại “sang Mỹ tôi sẽ thành người tốt, còn ở VN thì chưa cần thiết”? Mình dạo này dùng trình duyệt chrome, cài một cái addon là momentum, thi thoảng nó hiện lên các câu danh ngôn rất hay, gần đây ấn tượng nhất câu **“You don’t have to be great to start, but you have to start to be great.”**Ngoài ra cái extention này còn hiển thị hình nền rất đẹp, thời tiết, note… Nói chung rất nên cài. ...

January 4, 2016 · kanishi

2015 12 29

#1 Đặt laptop từ Mỹ chính ra là một sai lầm bầm, cả tháng rồi chưa thấy về, mà lại khó khăn trong việc thanh toán vì không có hóa đơn đúng chuẩn, hôm nay anh Phương alezaa từ trong SG bay ra cũng hỏi thăm laptop về chưa :(( Bị cả team kì thị vì vẫn chưa có máy xịn để code, dùng cái máy cổ lỗ sĩ ram 4G này thi thoảng lại đơ đờ đờ ra. Hôm nay cài được hadoop, start lên phát treo bố nó máy, không biết có phải tại hadoop hay tại cái gì khác, nhưng thôi không dám nghịch nữa. #2 Phải có một chiến lược gì đó để học, đọc, vì nhiều thứ mình không biết quá, mà đọc/học rồi phải hệ thống lại sao cho nhớ, chứ không đọc xong lại quên xừ mất thì cũng bằng hòa. Có lẽ đã đến lúc có một blog chuyên chia sẻ về chuyên ngành. Thực ra cái blog này mình không đánh tag/category cẩn thận, giờ lười quá chả thể phân loại để cho nó gọn gàng được nữa, chắc phải sử dụng trí tuệ nhân tạo để phân loại tự động mất thôi :)) #3 Chỗ iHouse có một nhóm 2 đứa làm freelancer mới đến, bọn nó ngồi ngay cái bàn mà team mình vẫn ngồi, mình không thích hai thằng đó lắm, chúng nó mở mồm ra là “shit”, “holly shit”, chẳng lẽ lại bảo chúng mày im ngay cho tao, sao cứ mở mồm ra là c*t thế, mồm dính c*t à, nhưng vẫn chưa nói, đợi đấy, tao mà bực là chửi luôn không do dự đâu. Đệt, cứ tưởng thế là hay chắc. #4 Chỗ iHouse còn có một thằng trông hơi xấu trai, khá đơn độc, và nói chung là hơi kiểu tối tối, có hôm thấy ngồi gặm bánh mì một mình, có hôm lại ăn mì hay gì gì đó trong cái cốc, nói chung toàn thấy ăn một mình khá là tự kỷ. #5 Nói thêm về iHouse, WC hơi xấu so với mong đợi của mình, không thể đòi hỏi hơn được, giá rẻ mà. Mình ăn nhiều kẹo quá, hôm nay rát hết cả lưỡi, chắc phải hạn chế lại. Chỗ bàn ngoài sân, những hôm ấm áp thì ok, ah, thi thoảng nắng thì hơi quá chói, nhưng hôm lanh như hôm nay thì cóng hết cả tay, mình chịu không nổi phải chạy vào trong nhà ngồi. Mới được biết là iHouse còn mở cửa cả buối tối, từ 6h30 tới 10h tối, 40k/buổi. Nhưng gói của mình thì không được ngồi giờ đó, cố ngồi chắc cũng không ai đuổi, nhưng đúng luật là không được ngồi, bị tính thêm tiền. ...

December 29, 2015 · kanishi

New day, new way

Mong chờ mãi cuối cùng cũng tới ngày 23 – để thong thả đưa vợ đi làm. Nhưng rút cục cũng không thong thả lắm vì 7h15 mới ra khỏi nhà, vợ bảo đi thế này là muộn vì tranh nhau thang máy rất khổ sở, mấy ngàn con người mà có 7 cái thang thôi. Mình tới chỗ iHouse lúc 7h50, ngõ 101 hơi bé, đi vào khá sâu, đến nơi thấy lặng ngắt như tờ. Vào thì thấy một cô kiểu giúp việc đang lau dọn, hỏi cô thì mọi người 8h30 mới tới. Mình ngồi tới gần 8h30 thì có một anh tới, ảnh là quản lý ở đây, lau bàn ghế, trải đệm ra các ghế ở ngoài trời. Khóa xe mỗi khi có người mới tới. Hỏi anh thì ảnh bảo Tùng Hà khoảng 9 rưỡi 10 giờ nó mới tới. Vãi đạn :)) Thế mà hôm qua mình hỏi nó mấy giờ nó lại không trả lời. Ngồi ngoài vườn một lúc vì trong nhà mùi nước lau sàn nồng nặc qúa, lại nghe lỏm được bác hàng xóm khen “công ty các cháu rất thông minh: đi muộn về muộn, như thế không sợ bị tắc đường” :)) Khá vắng, 9h38 rồi mà có 5 người tất cả. Mỗi thằng một góc. Cảm giác tự do phấn khích qúa. Há há. update 29.12.2015: Sau mấy hôm đi làm ở richanchor: – Giờ giâc tự do, ngồi ở iHouse tầm 5-6 tiếng một ngày là ok ...

December 23, 2015 · kanishi

Trải nghiệm chăm sóc khách hàng đẳng cấp thế giới

Giật tít tí, thực ra là dạo này có vấn đề liên quan tới tiền nong, dẫn tới việc phải chat với đội hỗ trợ của audible.com, wordpress.com, apple.com. Phải nói là đội hỗ trợ 24/7 của hội này cực kì chuyên nghiệp. Luôn tạo cảm giác thân thiện dễ mến, hỗ trợ tuyệt vời cho khách hàng. Chuyện là tự nhiên mình thấy bị trừ 14.99$, gọi citibank hỏi thì họ bảo là itunes.com trừ. Tra đi tra lại các tài khoản apple của mình không thấy tài khoản nào sử dụng thẻ tín dụng citi. Chỉ có một manh mối là cách đây mấy tháng có mua hộ anh dinhld cái phần mềm học tiếng anh, giá cũng 14.99$. Đầu tiên không có apple id của anh Định, gửi apple id của mình thì bên apple bảo không có giao dịch nào, bảo tra bằng số thẻ thì bên apple bảo không cho phép gửi số thẻ qua chat, hãy gọi tới số này số này để được hỗ trợ, mình gọi không được, tổng đài báo số điện thoại không đúng. Mò lại trong trang của apple thì thấy có mục để lại số điện thoại để apple gọi lại, mình điện vào, họ gọi lại ngay sau tầm 5s, quá khủng. Tất nhiên là nói được vài câu thì bắt đầu không hiểu gì nữa, đành phải thank you good bye quay lại cách chat. Lần chat này mình đã xin được apple id của anh Định, gửi bạn ấy tra, thì ok ra luôn, là trừ tiền từ id này. Mình hỏi xin hóa đơn thì họ bảo chỉ gửi hóa đơn vào email của anh Định. Rất là bảo mật. Chính tả cực kì chuẩn mực nhé, đầu câu viết hoa, cuối câu chấm chiếc đầy đủ, không bao giờ sót, chắc phải có auto correct chứ không thì làm sao chuẩn vậy được nhỉ? Luôn cho thấy một thái độ vô cùng thân thiện dễ mến, làm khách hàng dễ chịu. Chat xong thì hệ thống hỏi có muốn gửi một bản copy log chat tới email không? Đúng là đẳng cấp của công ty số 1 thế giới. Ngẫm ở Việt Nam thì Viettel cũng đang cố gắng dịch chuyển sang hỗ trợ online, nhưng cũng chưa rõ ràng lắm. Hệ thống chat và nhân viên hỗ trợ chất lượng thế này thì chắc còn mơ dài. ...

December 15, 2015 · kanishi

Lazada và Audible

Kem dưỡng mắt Sữa rửa mặt Mình mua hai sản phẩm này hôm 3/12 trên Lazada, hôm qua 9/12 vào lại thì thấy giá giảm khoảng 20%, xuống bằng giá đề xuất của vichy.com.vn. Gửi email yêu cầu lazada hoàn lại số tiền chênh lệch. Lazada từ chối, đại ý bảo là “mày ngu tự đi mà chịu, bọn tao ngu gì trả lại tiền, hê hê”. Hôm nay vào thì thấy giá thấp hơn 20% so với giá đề xuất của vichy.com.vn. Quá đen. Nghe trên otofun các ông ở nước ngoài kể là mua hàng ở Mỹ, nếu vừa mua xong mà cửa hàng có chương trình khuyến mại đúng vào sản phẩm mình vừa mua, cửa hàng họ sẽ trả cho khách hàng phần chênh lệch. Thế mới là văn minh chứ. Audible.com là một sản phẩm của Amazon, chuyên bán audio book. Lâu lâu rồi mình có vào đăng kí tài khoản để tải cuốn Kane & Abel. Điều khoản tham gia là nhập thông tin thẻ tín dụng để dùng thử một tháng miễn phí, hết thời gian miễn phí là 16$/tháng. Mình chơi luôn, đặt lịch báo thức ở điện thoại, đúng 30 ngày sau sẽ vào để hủy đi, tránh bị trừ tiền. Nhưng trùng hợp đúng mấy hôm gần hết hạn thì điện thoại mình lăn ra hỏng, mang ra hàng sửa, nên chẳng có ai báo cho mình biết vụ “đến ngày” này cả. Bỗng một buổi chiều, điện thoại reo lên tinh tinh, báo rằng thẻ visa của bạn bị trừ 16$, mình kinh hãi, trời ơi thẻ trong ví, ngồi trong văn phòng, vậy ai đã tiêu tiền? Gọi ngay lên citibank hỏi thì thông tin chỉ là thanh toán ở Mỹ, mã số loằng ngoằng gì đó. Cứ tưởng bị lộ thông tin thẻ, yêu cầu ngân hàng khóa luôn. Và citi bảo phải ra ngân hàng làm yêu cầu từ chối thanh toán khoản này. Lúc sau thấy có email của Audible gửi, bảo là bạn đã gia hạn thành viên. Ngớ người nhớ ra. Gọi ngay lên citibank để mở khóa thẻ. Rồi tức tốc google xem có ai đã có kinh nghiệm chơi với audible. Tìm ra trang today20.net, và có gợi ý là yêu cầu audible hoàn tiền. Mình đăng nhập và chat thử với đội hỗ trợ của audible, họ có đội chat hỗ trợ 24/24. Chat rất dễ mến, đồng ý ngay lập tức khi mình yêu cầu hoàn tiền. Mình phàn nàn là audible không hề cảnh báo gì trước khi trừ tiền. Họ chấp nhận luôn. Họ nó sẽ thực hiện trong 2-3 ngày, và ngân hàng sẽ mất 7-10 ngày, nhưng tra cứu sao kê thì thực hiện ngay lập tức sau khi mình phàn nàn. Dịch vụ quá xịn. Đó, đó là sự khác biệt của việc đi hay ở. ...

December 10, 2015 · kanishi

Đá bóng trời rét – Văn phòng bụng to

Hôm qua đá bóng, sân 168 Khuất Duy Tiến, sân ở xa trung tâm thế mà cũng 800k/trận (1.5 tiếng) – giờ vàng 7h-8h30. Trận hôm qua không có sếp Tuấn chỉ đạo nên chỉ có 6 ông đến đúng giờ. Mấy trận sếp Tuấn trực tiếp gửi email, ghi rõ “ai không đi được trình bày lý do với tôi”, thì gần 20 ông đi, đứng chật cả đường biên ngang : )) Phải mượn một cầu thủ bên đội bạn, đá bị thua hai trái thì anh Đức Anh và thằng Chương quả tạ đến. Hai đội nghỉ, rồi reset tỉ số, đá lại từ đầu. Đội bạn khỏe mà lại đá hay, ban bật rê dắt thôi rồi, ép sân tung chảo, thủ môn đội mình khủng không thì thủng lưới cả chục quả. Mình có một pha đối mặt, rê qua thủ môn rồi nhưng mất đà nên đối mặt gôn trống mà lại sút vào cột dọc, nhục quá, sau pha đó thì đội bạn nâng luôn tỉ số lên 2-1. Rồi 3-1. Đội mình gỡ được một quả nữa thành 3-2, thì đội bạn lại có pha ghi bàn ảo diệu ăn rùa rót bóng từ giữa sân lên trời rơi vào gôn, 4-2. Kết thúc trận đấu. Misfit Flash đo rằng mình chạy được 5.5km. Chạy đau cả lưng, vẫn chạy được tiếp nhưng có dấu hiệu đau lưng. Dạo này mình chạy khỏe hơn, vì hôm nào cũng dành tầm 1 tiếng (từ 9h tới 10h tối) để tập: lên xà đơn: 3 3 3 4 3. Chống đẩy: 10 10 15 15 20. Gập bụng: 10 10 12 12 15. Squat 11 11 12 11 15. Kiểu kiểu như thế, ngoài ra còn có tập tạ tay nữa. Có hôm thì lại “chèo thuyền” bằng cái máy tập bụng mượn của Vinh Hương. Nói chung là tinh thần thể thao lên cao. Đã tăng được trọng lượng từ 55kg lên 58kg (cân vào buổi tối, cân vào buổi sáng chắc là nhẹ hơn 0.5-1kg :)) Hôm qua có một ông người rất dày, rắn chắc, va chạm với cha này chỉ có thua trở lên. Hôm đá trên Hòa Lạc cũng có một ông như thế, hình như tên là Minh đen. Hôm đá trên Hòa Lạc là đá với CLB nhà báo ICT, đá xong bơi, sục, xông hơi, cơ sở vật chất của trung tâm thể thao Viettel quả là rất xịn. Lúc đi tắm, thấy là ngoài ông Minh đen ra, 100% các ông còn lại bụng to một múi. Mình có đọc một bài trên blog today20, thấy rất tâm đắc, đại ý là hồi trẻ, chẳng cần tập gym thì bụng vẫn phẳng như bình thường, còn khi bớt trẻ đi, bụng sẽ to dần ra, cả trí não cũng thế, sẽ bị tù dần đi nếu không được luyện tập thường xuyên, không còn được như hồi trẻ nữa. Như xoay rubik chẳng hạn, giờ mình phải học lại, vì quên hết rồi, cầm rubik giờ không xoay được nữa. Vấn đề của giới văn phòng có lẽ là … bụng to. Mọi người thường lấy lí do là “KHÔNG CÓ THỜI GIAN”, nhưng ngụy biện thôi, cái gì mà mình thấy là quan trọng thì mình nhất định sẽ có thời gian, thật sự là như vậy. Mọi người chủ quan coi sức khỏe là thứ hiển nhiên có, cứ nghĩ như hồi trẻ, nên dần dần lười biếng, và coi không việc luyện tập là không cần thiết, không quan trọng, ta vẫn khỏe, cứ nằm lướt web đọc lá cải. Thế là bụng to bụng to. PS: Viettel có văn hóa ngủ trưa, có lẽ vậy, văn phòng im phắc và tối om, riêng mình đang ngồi post bài lên blog 😀 ...

December 9, 2015 · kanishi