Sắp có net rồi, hehe

Năm lần bảy lượt gọi lắp ADSL (của viettel) nhưng đều bị báo hết cáp, rất tức tối, cơ mà không muốn dùng của FPT hoặc VNPT, người Viettel nên dùng hàng Viettel 😛 Đợt còn dùng được wifi của hàng xóm thì còn đỡ, nhưng sự khó chịu tới cùng cực khi mà các bạn hàng xóm tốt bụng tắt wifi bất tử. Đã thế các bạn chi nhánh Viettel Hà Nội 1 còn rầm rộ tới TTPM để quảng cáo dịch vụ nettv, mình điên quá, gửi cái email bức xúc/kể khổ tới đầu mối triển khai dịch vụ NETTV là phongtv (Tống Viết Phong), viết xong cũng nghĩ là cho đỡ tức và may rủi thôi, ai dè ngay hôm sau có email hồi âm, thực ra là email gửi cho các bác bên viettel net thì phải, kiểu xem xét trường hợp này, nếu được thì triển khai cáp nóng. Chỉ đạo rất hoành, mình mới chợt để ý: ối, Tống Viết Phong – Tống Viết Trung, không biết có liên hệ gì đây chăng :”> Sáng nay đã có nhân viên gọi điện, rồi trưa nay tới ký hợp đồng, thứ 2 là có ADSL NetTV rồi, mỗi tháng 200k tiền ADSL và 65k tiền NetTV, tải phim tẹt ga rồi. Nhân dịp này anh quyết định sẽ phát wifi miễn phí cho các bạn xung quanh nhà, ha ha ha. ...

September 17, 2011 · kanishi

Nhân dịp quốc khánh

Nhân dịp quốc khánh, ngủ ở công ty, vì bên Haiti gọi điện yêu cầu hỗ trợ. Sáng ra mọi người lên kinh ngạc vì mình mặc quần ngố áo phông đi làm vào thứ 6 :)) Đi đón Dung ỉn, hôm nay nàng rất là điệp, đi với mình như kiểu tiểu thư công chúa đi cùng con cóc vậy, con cóc hôm qua ngủ ở công ty rồi sáng nay đi chơi luôn mà. Hai đứa lượn lên Bờ Hồ mua sách, đường đông kinh khủng, nhất là Thủ Lệ, nhìn mà choáng váng và sợ hãi. Bờ Hồ cũng đông dã man, nhìn cảnh đông đúc ở Bờ Hồ, lại nhớ đọc ai đó viết, Phùng Quán thì phải, kể rằng hồi xưa, nhưng năm 50 60 70, Bờ Hồ là nơi người ta tìm lại nhau. Thời đó làm gì có internet, tivi, điện thoại như bây giờ, những người muốn tìm nhau chủ nhật hàng tuần ra bờ hồ đi dạo, cả ngày ở đó, và rất thường xuyên gặp được người quen, người thân lưu lạc. Xúc động ghê đấy chứ. ...

September 2, 2011 · kanishi

New toy

http://www.phukien5sao.com/index.php?page=shop.product_details&flypage=flypage_new.tpl&product_id=163&category_id=15&option=com_virtuemart&Itemid=65 Mãi thì cuối cùng cũng mua được cái bàn để laptop cho nó tiện tiện, he he, mơ ước bao nhiêu ngày trời :”> Hôm nay mua được với giá rẻ (299k) thật mừng hết biết, lại còn được giao hàng tận nơi, hie hie hie. Trong thời gian tới nếu cái lap yêu quý còn hay giở chứng restart đột ngột màn hình xanh lè, thì mình sẽ đầu tư thêm cho em nó cái ram, cũng may lap của mình ram DDR3 nên giờ mua cũng hạt rẻ ;)) ...

August 18, 2011 · kanishi

5-0

Trận thắng thứ 5 liên tiếp của linkhay mem và VC Staff (tức linkhay team) Tường thuật không trực tiếp sơ bộ như sau: 19h kém 15, mình có mặt tại sân, thấy Hồng chin su và đồng bọn đang ngồi chém gió. Chin xu hôm nay có quả đầu mới rất chất, nhìn quá là ăn chơi luôn. Chém gió tào lao một lúc thì đội hình tới đông đủ, vẫn như mọi khi, đó là rất mạnh. Vẫn những tên tuổi lừng lẫy như Dũng cú không sắc, Tay quá sắc hay Heli hâm, tuy nhiên có một nhân tố mới đó là cầu thủ cao 1.95, nặng 100kg, anh mặc cái áo tập nào rách cái áo tập đó. Anh là ai, xin thưa là caotodeptrai. Vào trận, hai đội hăm hở chuyền bóng qua lại, do đã hiểu quá rõ nhau nên không có màn gì gọi là thăm dò chào hỏi. Xông vào húc nhau luôn. Những phút đầu tiên khởi động, đội VCS liên tục ép sân, hưởng phạt góc. Do đói bóng nên tiền đạo kanishi phải lui về quá giữa sân để lấy bóng từ những pha phạt góc của đội bạn. Một pha bên cánh phải, bóng phá lên, kanishi lách người qua hậu vệ cuối cùng, dốc bóng như điên, định tung chân trái làm một cú sút sấm sét như trong subasa. Rất tiếc mất đà nên anh đá hụt và chả có gì nguy hiểm. Lại tiếp tục một pha phạt góc của VCS, lần này là bên cánh trái, kanishi lại lọ mọ về giữa sân. Bóng lại được phá lên, kanishi đè người, anh dốc bóng bên cánh phải, bị cản phá quyết lịêt quá, qua được không, anh đã vượt qua sự truy cản của hậu vệ, đối mặt thủ môn rồi, góc hẹp quá, anh làm gì, sút ư, hay chuyền cho taysac phía bên kia cầu môn, không, anh tỉnh táo chuyền ra cho tuyến hai là Dũng kú đang băng lên, hậu vệ đối phương xông ra truy cản quyết liệt, nhưng Dũng nhanh như cắt, đệm bóng vào lưới trống. Tỉ số là 1-0 cho LH mem!!!!! Sau khi có bàn mở tỉ số, LH meme thi đấu rất hứng khởi, taysac họat động năng nổ quyết liệt phía bên trên cùng kanishi. LH mem tấn công, phạt góc rồi. Kanishi đá phạt, anh nhìn tuyến hai, có Dũng siêu nhân, chuyền không? Cửa gôn có vẻ trống trải, lật vào luôn, đánh đầu, vào rồiii, 2-0, đó là Taysac, tay sắc đầu đất đã ghi bàn rồi, rất rùa thưa các bạn, quả phạt góc rùa mà quả oánh đầu cũng rùa. Đây là lần thứ 2 kanishi chuyền cho đồng đội đánh đầu ghi bàn. Quả thật thưa các bạn, nếu kanishi không bị ép học hành thì giờ đây Việt Nam đã có một Beckham chứ chẳng chơi. Nhẹ nhàng dẫn trước 2-0, LH mem đá nhàn nhã, thay người liên tục. Các tình huống sau do kanishi bị tống cổ ra khỏi sân nên không theo dõi sát sao tình hình, bà con thông cảm. Đại loại là Dũng cú lại ghi bàn thứ 2, bắt rắn (batran) sau khi uống bia say túy lúy thì đảo như rang lạc, qua hết hàng hậu vệ đối phương và khứa bóng như Messi đập cột nâng tỉ số lên 4-0. Cuối trận Nobrain ấn định tỉ số 5-0. Tiếp tục chuỗi trận bất bại của LH mem. 5 trận không biết mùi thât bại. Hôm nay, Hồng có đầu mới. Đội bóng có hậu vệ mới tocaodeptrai, xong còn có 3 gái xinh đẹp là h2o, bibu_robin, hyn xì tin tới cổ vũ. Ngày mai lại phải thắng nữa, ngại quá :”> ...

July 19, 2011 · kanishi

chủ nhật, đáng ra có rất nhiều lịch, nhưng lại ở nhà cả ngày. ngủ tới 10h, hic hic. thực ra là nằm mơ linh ta linh tinh. dậy dọn dẹp linh tinh, rồi 12h mới đói quá, cắm cơm, ăn dc 1 bát 🙁 Đi ra Pico ngó nghiêng tí, dân VN quả là mua sắm điên cuồng, đông như kiến luôn, kiểu là hôm nay pico khai trương địa điểm thứ 5, có nhiều khuyến mãi. Còn mình thì ra với mục đích tránh nóng là chính 😛 và tìm mua một bộ loa, về nghe nhạc để lấy sức dọn nhà tiếp. vào pico và trần anh thì không thấy cái loa nào hợp mắt, ra cái cửa hàng chuyên bán đĩa và phụ kiện linh tinh ở đối diện Thủy Lợi, đầu tiên là mua 2 cái đĩa dvd trắng để ghi bản windows 7 N, sau đó thấy mấy cái loa trông cũng hay hay, thế là nghe thử, đầu tiên chỉ định mua cái khoảng 300k thôi, nhưng nghe lởm quá, rút cục vác về cái logitec Z103, giá 618k 😐 vừa tra thấy pico nó bán có 430 huhu, thực sự nhận ra khi buồn chán, mình mất khả năng kiếm soát hành vi tiêu tiền 🙁 Nói chung là một ngày dọn dẹp cật lực, cần phải lao động để đỡ suy nghĩ lung tung, hic. ...

July 17, 2011 · kanishi

Quan lạn tập 2

Tập một là năm ngoái, tập 2 là năm nay. Làm phát ảnh và đặt phát gạch 😀 Bình luận (2) Gordon — 2011-06-30 06:33 Năm ngoái chỉ có 1 mình & đồng bọn, năm nay đã có 2 mình & đồng bọn ;)) ỉn — 2011-06-30 11:45 Không phải đâu anh T ah, năm nay có nhiều mình và đồng bọn cơ @khổ chủ: đặt gạch rồi lại ko làm gì tiếp như hôm sinh nhật à 😛 ...

June 29, 2011 · kanishi

Ngày sn

Đặt gạch tỉ năm rồi giờ đành cố viết, keke Đại loại là một ngày không hoa, ít quà và cực nhiều lời chúc. Rất vui. Ngay tối hôm trước, em Nhím còi gọi điện, chắc phải gần 1 năm rồi em ấy mới liên lạc với mình, hehe. Đại loại hỏi han lung tung xèng, và kết luận là hôm nay điện thoai nó báo sắp sn anh, nên em gọi trước chúc một phát, còn vụ cafe hò hẹn lâu lẩu lầu lâu thì vẫn cứ đầu lâu :)) 20/6 là thứ hai, một ngày đi làm, và không có lịch gì cả, sau khi Dung ỉn book lịch, thì 12h đêm mình mới chợt nhớ ra, là có vụ nghiệm thu con Hoa hồng Haiti, hichic, và mình thì phải ở lại hỗ trợ tới 10h tối, quá buồn. Trên facebook thì lời chúc ùn ùn :”> thích thú dã man :”> hie hie, tăng dần dần 30, 50, 80, 100 rồi cuối ngày là khoảng 180 😡 :*, hi hihi. Cám ơn các bạn đã bỏ thời gian gõ một dòng nhỏ nhỏ chúc mừng tớ! Hôm ấy Dung cũng làm muộn, xong ra chỗ mình, xong đúng lúc bạn Lyn gọi điện bảo tới 123 Trung Kính rồi, đây là quán cơm cơ mà (có khi còn nghĩ mình làm ở quán cơm), Dung thấy có người gọi điện, xong mình bảo mình xuống ngay, thế là đùng đùng tức giận đi về ko nói một lời. Ôi quá nguy hiểm :)) Món quà của Lyn là món quà duy nhất trong ngày sinh nhật, he he, một chiếc áo đỏ mà mình phải mang đổi, ah chính xác là bạn ấy tặng áo hồng và mình mang đổi thành áo đỏ 😀 Có điều thú vị là không một ai trong số (các) bạn mình coi là “người yêu” cũ CMSN mình, có lẽ các bạn ấy không nhớ, cũng có khi các bạn ấy nhớ nhưng không thèm có hành động gì, dù chỉ là 1 comment, keke, tất cả là do ăn ở, hè hè. ...

June 21, 2011 · kanishi

linkhay và 404

nghĩ cũng bực, tự nhiên bị 404, kiểu mình là một phần tử nguy hiểm của xã hội, cần phải cách ly :-j đầu tiên cũng điên lắm, cáu phết, chửi thầm là bọn khốn nạn, anh có tên có tuổi đàng hoàng, anh chịu trách nhiệm với những link anh gửi, những lời anh nói, bla bla, cơ mà dù sao thì, linkhay là của các bạn ấy làm ra, các bạn ấy muốn cho ai chơi thì cho, kill ai thì kill, không cần có lý gì hết, thế nên mình cũng ko cần cáu làm gì mệt xác, và dù sao thì cũng thông cảm, các bạn ấy phải làm vịêc với tuyên giáo, an ninh…, mình thì chưa có anh cớm nào tới hỏi thăm cả : )) ờ thì ra rìa, anh deck cần, càng có thời gian làm những việc khác, ngắm gái xinh chẳng hạn ;;) ...

June 8, 2011 · kanishi

The big pictures – phiên bản Tm :”>

Nhà A2 Tập thể Vĩnh Hồ với mạng nhện dây điện, loa phường và internet Nhà B5 Vĩnh Hồ – khu tập thể có vài chục năm tuổi, và tòa nhà hai mặt tiền mới hoàn thiện ở đường Tây Sơn – Thái Thịnh Phượng vĩ rơi ngập sân chơi của nhà A3 Hai đôi bạn già ngồi ngắm nhau, làm mình nhớ bài hát “HN những năm 2000, cụ già ngồi trong công viên, ngắm bà già nhớ thủa thanh niên”, đã từ lâu lắm, ko ai còn hát “HN những năm 2000” Cô bán chong chóng và bóng bay này là người Hà Nam, chong chóng của cô rất cũ, 12k một chiếc, cô nói bán nốt số hàng này để còn về quê. Rất nhiều người dân ở nông thôn rời bỏ quê nhà, lên HN thuê trọ và làm các nghề như bán hàng rong, bán nước vỉa hè để kiếm sống. ...

June 5, 2011 · kanishi

Huế – cố đô thơ mộng

sau bao nhiêu mong chờ thì cũng tới ngày đi chơi, chuyến đi xa nhất và lâu nhất từ bé tới giờ :”> chiều 29/4, hồi hộp, háo hức, hăm hở. 5h chiều lên taxi, đi ra 50 Yên Phụ, chỉ sợ muộn, 6h xe chạy mất, ai dè ra tới nơi là 6h kém, ngồi đợi chán chê ăn uống thoải mái, 7h xem mới chạy. Mà còn ko chạy ngay, rề rề ra cây xăng bơm xăng, và khách ở cây xăng lên xe, mấy bà chị mua vé chợ, nằm la liệt ở đầu xe và lối đi 🙁 Xe chạy, trời mưa, nằm trong xe khô ráo nhìn ra ngoài trời mưa gió, mọi người đi xe máy ướt át lạnh lẽo thật là khổ. Tới Ninh Bình thì một đoàn 18 mạng ầm ầm lên xe, 18 người mà gã trưởng đoàn cứ cãi là 17, đếm đi đếm lại, cuối cùng cũng “à 18”, %#$*(*#**$%)%. Nằm trên xe thì chị Ninh uống thuốc ngủ hay sao đó, ngủ im lìm, ko nói ko rằng 1 câu, Thu và em gái Thu thì bịt kín, cũng nằm im lìm ngủ ngoan như mèo, em Thúy thi thoảng vùng dậy – buồn nôn. Nhưng ko trầm trọng lắm. Còn bạn Dung – vì ốm cả tuần trước đó, lại còn nằm ngược, nhìn theo chiều xe chạy, thế là bệnh say xe càng trầm trọng, cái giống nôn vì say xe là rất khổ, ruột co thắt cồn cào, rất mệt. Thôi ko kể chuyện say xe nữa, đại lọai là mệt mỏi vì xe cộ, nhưng tới Huế các bạn vẫn có sức lượn rất kinh, chỉ có điều là về sút mất vài kg, gầy và đen sì sì. Cảm giác rất đặc biệt, khi đúng vào 30/4 – ngày lịch sử của dân tộc, được đi qua những địa danh lịch sử: đèo Ngang, sông Gianh, cầu Hiền Lương, ngắm con sông Bên Hải – vĩ tuyến 17 chia cắt đất nước 30 năm. Ngắm dãy Trường Sơn, nhìn gió cát trắng, hứng gió Lào của miền Trung nắng cháy. Vào Huế, được nhìn thấy dòng sông Hương – với cầu Tràng Tiền và cầu Phú Xuân, sông Hương xanh mát đôi bờ, là nơi hẹn hò lý tửơng của những đôi bạn trẻ, hehe. Đi taxi từ điểm đỗ của open bus về khách sạn, đi theo đường Lê Lợi, một bên là sông Hương, thích dã man, nhìn thấy Quốc học Huế uy nghi cổ kính, thật là hâm mộ bội phần, nhưng có điều không hiểu, tại sao trường Đồng Khánh lại đổi tên thành trường Hai Bà Trưng? Hôm đầu tiên ở Huế, ăn món thịt luộc chấm tôm chua, bữa cuối cùng cũng ăn món đó, nói chung là ngon, dễ ăn trong mùa hè rực nắng. 4 hôm ở Huế là 4 hôm nắng như điên luôn, chỉ có mấy hạt mưa của tối đầu tiên, còn lại là nắng lửa. Hôm 30/4 10h mới xuống ô tô, về khách sạn, nghỉ ngơi ăn uống, bia Huda Huế nhạt ơi là nhạt, uống hơi chán. Nhưng mà cũng phê, ngủ rất sướng, 3h ko muốn dậy, nhưng lịch là phải vào thăm thành Nội trong chiều 30 nên phải cố, hehe. Đông, khá là đông khách du lịch, thành nội Huế nói chung là đổ nát, đang được trùng tu tôn tạo, nhưng cơ bản mà nói thì mình thấy hơi bị thất vọng về thành quách của một kinh đô nước Việt – chỗ trùng tu xây mới thì xấu, chỗ thì cỏ mọc lên tận mái, các điện phía trong chỉ còn nền móng, đúng là “lâu đài bóng tịch dương”, lại còn có cả một sân tennis trong thành nội mới kinh chứ – ngày xưa vua Bảo Đại chơi tennis à? Ah mà trong đại nội, có rất nhiều cung, điện chỉ còn móng, mình tự hỏi không hiểu bọn khỉ nào đã phá hủy? Pháp, Mỹ hay Cộng sản? Dự là sau 1945, khi Pháp trở lại xâm lược – như trong Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán mô tả, để phục vụ việc chống Pháp, rất nhiều công trình xây dựng đã bị phá dỡ, giật đổ. Hay là bị xử lý trong vụ “cách mạng văn hóa” – chắc không phải, Huế trở vào là thuộc VNCH, nên ko ảnh hưởng bới “CMVH”. Tối về đi ăn ở quán cơm Âm phủ, món ăn cũng bình thường – hơi cay, hai đĩa thịt gà rất ngon nhưng cay quá ko ăn nổi, giá thì đắt, cái câu “ăn Âm phủ – ngủ Thiên Đường” nói về du lịch Huế là một câu vớ vẩn, cần phải xóa ngay khỏi bản đồ du lịch, kẻo bọn Âm Thiên này đông khách quá mà sinh ra tinh vi, chả có gì đặc sắc. Sáng hôm sau cả đoàn xuống thuyền, đi dọc sông Hương theo một tour đi 7 điểm du lịch, nhà vườn An Hiên, chùa Thiên Mụ, đền gì gì đó, 3 lăng Minh Mạng, Khải Định, Tự Đức. Đúng là một tour hành xác, giá cả tour là 120k/người, ko bao gồm vé vào cửa các điểm di tích, cơm trưa trên tàu, cơm trưa phải nói là cực kì dở ẹc, chán kinh khủng. Thời gian tại mỗi điểm thì rất hạn hẹp, vì đi theo cả đoàn 90 người mà, nói chung các bạn đi Huế thì đừng nên theo cái tour tiếc này làm gì, đi thăm các Lăng thì tự thuê xe máy mà đi cho lành. Ah có một điểm sáng trong ngày là đi ăn sáng ở 19 Lý Thường Kiệt, bún bò Huế, cũng hơi cay, nhưng mà trà đá rất xịn, một 1k một cốc rất là to và ngon, thơm – kiểu trà sen. Còn có bánh ít (bánh gai ăn 1 miếng) và bánh su xê tráng miệng. 3k một cái bánh. Sau khi thoát khỏi cái tour hành xác, đói, rất đói, phi về quán gì đó ăn bánh bèo, bánh bột lọc, bánh lung tung xèng của Huế, mỗi loại ăn một cái, mình ko hợp ẩm thực Huế, chả thấy ngon gì, ăn lấy được :”> ngại quá :)) Tối thì thuê xe đạp, lượn lờ vào thành nội, rồi ra cafe Vĩ Dạ Xưa ngồi, quán đóng cửa rất sớm, 11h là đuổi khách rồi, nên chỉ ngồi đựơc có 1 tẹo, quán to, hoành tráng, trà ngon nhạc hay. Giá cả cũng dễ chịu. Hôm đó ko về nhà ngay mà còn lượn lờ “phượt đêm” ở thành nội, rất sung sướng, gió mát , đường vắng, sạch sẽ, Huế nhỏ nên sạch và mát hơn HN rất nhiều, vì có sông Hương. Đấy là ban đêm thôi, còn ngày thì nóng cho thôi rồi. Hôm thứ 3 là thuê xe đi Lăng Cô, qua đèo Hải Vân, ngắm biển xanh nắng chói, bờ biển đẹp thôi rồi, đứng trên đỉnh đèo, ngắm Đà Nẵng – thề có ngày sẽ tới Đà Nẵng ăn chơi :D. Biển Lăng Cô sạch và mát lạnh luôn, tắm ở đó xong về nhà bị cháy nắng đỏ hết vai, đen sì nữa 😀 Đi từ Lăng Cô về, định ghé thôn Vĩ Dạ thăm nhà Hàn Mạc Tử – nhưng rất tiếc thôn Vĩ Dạ “lá trúc che ngang mặt chữ điền” giờ toàn thấy nhà cửa san sát, ko có tí ti thôn xóm gì cả, đành thất vọng đi về 😀 Tối thì ra quán cơm ở Nguyễn Huệ ăn tối, nói chung là rẻ, nhưng mà món hến xào làm mãi mới xong, ra tới nơi thì cả nhà ăn xong mất rồi, rất lãng phí 2 đĩa hến xào nhưng ko làm gì đựơc :(( Và bạn Dung sáng hôm sau thì bị đau bụng xanh mặt – nằm nhà cả sáng – tới nỗi mà buổi trưa không dám ăn gì ngoài cơm trắng 😀 Tổng kết lại là thành phố Huế rất nhỏ bé, các tài xế taxi và xích lô rất mến khách, giá cả ở Huế rẻ hơn HN. Nguyên nhân vì sao hệ số thị trường của HN và TPHCM phải là 1.4, huhu. keke. Ở Huế thì nên tranh thủ đi chơi vào buổi sáng sớm và đêm khuya, còn lại thì ở trong nhà tránh nắng 😀 :D. Ah, còn một điều hay ho nữa là ở Huế, khi mình ngồi ăn uống, không bị ăn xin, bán hàng rong tới làm phiền, cũng có bàn hàng rong, nhưng mà họ đứng ngoài chờ mình ăn xong rồi mới mời, mình ko mua họ cũng ko ép nài như ở HN. Thực ra đi chơi, thi thoảng nhìn thấy cảnh nghèo, tự nhiên cứ có một cảm giác thấy mình rất là có lỗi 🙂 ...

May 10, 2011 · kanishi

Muốn giàu thì phải đi buôn, tôi thề

Ah thực ra, nếu giỏi, thì cơ bản là sẽ giàu. Còn giỏi mà không giàu thì chưa giỏi lắm. Mình nói thật. Dạo này mình khổ lắm, nhưng thôi ko muốn than, kaka. Làm việc ko khoa học quả là rất khổ, kiểu tự mua việc vào thân. Không trách ai được, trách mình trước thôi. Máy ảnh từ hôm đi Ba Vì về nằm im lìm trong hộp. Không có thời gian mà sờ vào nữa. Thôi ra ngoài oánh cờ đây, có gì tối về viết tiếp. ...

April 15, 2011 · kanishi

HTC và chuyện bảo hành thiết bị

Câu chuyện bắt đầu bằng một bài viết, đọc ở đây. Được đăng tải trên ICTnews và loan truyền rộng rãi trên facebook cũng như linkhay, tạo nên một làn sóng căm phẫn mạnh mẽ – đối với tác phong cũng như thái độ của nhân viên bảo hành của HTC. Tất nhiên là phải căm phẫn rồi, đọc không tức mới là lạ, và phải phản ứng mạnh mẽ chứ, của một đống tiền, ai đảm bảo là sau này bản thân mình – hoặc người thân của mình, không gặp tình huống tương tự, nên phải đấu tranh mạnh mẽ vì quyền lợi chính đáng của người tiêu dùng. Và khá nhanh chóng, HTC Việt Nam đã có phản ứng, đọc tại đây, rất hoan nghênh tinh thân hợp tác và lắng nghe ý kiến người sử dụng của HTC, sai sót là chuyện khó tránh khỏi, quan trọng là biết tiếp thu và khắc phục sửa chữa khuyết điểm, không bảo thủ và cố chấp. Nếu làm tốt vụ này, HTC sẽ tự dưng nổi tiếng và thương hiệu sẽ mạnh lên, còn nếu làm không tốt, thì coi như đã tự quay lưng với một thị trường mà đến cả Rolls-royce cũng phải mở văn phòng đại diện như Việt Nam ;)) Chuyện sản phẩm hỏng và bảo hành là điều đương nhiên, chẳng thế mà từ hồi vào VT tới giờ mình vẫn đang phải vật vã với phần mềm quản lý bảo hành cho hệ thống bán lẻ của VT, và chuyện nhân viên của một hãng làm ăn lấc cấc, thiếu trách nhiệm cũng là thường xuyên, thay vì về ôm gối khóc ròng, phải la làng, la càng to càng hiệu quả : )). Như hồi mình đi cùng bạn Phương Hiền đi bảo hành pin của cái laptop mua tại maytinhxachtaymy, tới nơi thì bọn đó chả hiểu nói lý do gì đó từ chối bảo hành. Đi về, tức quá, mình lên ddth.com làm một bài chửi bới than vãn chất lượng dịch vụ của công ty đó, thế là có nhân viên vào liên hệ hỗ trợ đổi pin mới ;)) ...

March 26, 2011 · kanishi

Địa chỉ sửa laptop uy tín

Ngõ 1 Hoàng Ngọc Phách, ngay đầu chỗ ngã tư Láng Hạ – Thái Thịnh đâm sang một tí. Cửa hàng nhỏ sửa chữa điện tử có tên là DVD – tức Đào Văn Dần Mình hồi xưa sửa lap cho Thảo Nguyên, bàn phím hỏng tìm mua bàn phím thì đắt quá, google một tí ra cửa hàng này, gọi điện, rồi mang lap tới, anh Dần gõ gõ mấy phát, phán cái này anh sửa ngon, giá hữu nghị 10$, trong khi nếu mua bàn phím mới thì là 30$, hehe, chơi ngay. Đoạn sau mới hấp dẫn nè, thường thì đi sửa lap, hay bị để lap ở lại, rất sợ bị luộc đồ, nhưng anh Dần sửa bàn phím, chỉ tháo nguyên cái bàn phím còn ném trả mình cái lap cho mình mang về, thế mới xì tin chứ, quá mê. Lại còn phải kí vào bàn phím nhé. Lần tiếp theo mang lap của Thủy Tiên tới, vì nó hay bị nóng điên rồi tắt ngóm, anh ấy sờ một lúc phán bụi quá quạt tản nhiệt ko chạy, để anh khử cho, lần này để lap ở lại, nào là kí vào pin, kí vào ram, kí vào màn hình, kí vào ổ cứng, kí vào dvd, nói chung là ký mỏi tay. Sửa ở đây sửa xong là còn dán tem, bảo hành 3-6 tháng luôn. Dạo này chị Dung hay bắt mình đi sửa cho bà ấy con NEC ghẻ, nên lại hay có dịp ra DVD ngõ 1 Hoàng Ngọc Phách, laptop gẫy chân, nối vô tư, mấy hôm sau lỏng nguồn, đem ra, lại được hỗ trợ miễn phí, hie hie. ...

March 9, 2011 · kanishi

4/3/2011

Hôm nay là một ngày vui vẻ. Rất nhiều sự kiện. Đầu tiên là vụ các bạn aloxo lý sự nọ kia đổ lỗi cho BTC để đưa Tuyết hâm vào danh sách vòng 2. Sau đó là Dung ỉn loạn lên tìm ảnh cho Tuyết :)) Sau đó là mất mạng :)) Sau đó là vote và theo dõi hồi hộp, và ko hiểu tại sao bạn Tuyết được nhiều vote trong thời gian ngắn như vậy : )) hóa ra là có thủ đoạn cả ; )) thực ra thì cũng ko fair lắm cơ mà cũng vô hại và ko có gì phải “gầm rú” lên cả, cơ mà qua vụ này cũng hay, thấy được mức độ phản ứng và khả năng “tự trách mình trước” của mọi người. Hầu như 90% mọi người khi bị thiệt hại sẽ gào lên đổ lỗi nọ kia, hihi, chẳng ai tự nhận lỗi về mình cả. Văn hóa này là ko tốt, phải thay đổi, nhỉ ;)) Sau đó khi đang ngồi điên cuồng “chạy dân sinh quân”, thì có tin nhắn tít tít, điện thoại gần hết pin nên chẳng để ý. Bỗng đâu đó xung quanh có tiếng rú tiếng gào, và loáng thoáng “thưởng quý về sớm” : )) Bao ngày đi làm vất vả cuối cùng cũng biết mùi thưởng quý, thật sung sướng biết bao, hia hia. Cơ mà mình sẽ ko mua iPhone 4, tiếc tiền lắm :”> ...

March 4, 2011 · kanishi

đi như điên

note lại, viết sau nhé thứ 6: HN – Hải Dương (sao đỏ): 100km (2 tiếng, xe máy) sáng thứ 7: Hải Dương (sao đỏ) – Hà Nội: 100km (1.5 tiếng, xe máy) chiều thứ 7: Hà Nội – TT Phong châu (Phù Ninh, Phú Thọ): 100km (ô tô) sáng chủ nhật: leo đền Hùng (xe hai cẳng) chiều chủ nhật: Việt Trì – Vĩnh Yên: 40km (ô tô khách) sáng thứ 2: 1h-4h sáng: Vĩnh Yên – Hải Phòng (180km, ô tô), 5h-9h: Hải Phòng – Vĩnh Yên (180km, ô tô) trưa thứ 2: Vĩnh Yên – Hà Nội (50km, taxi) gần 800km : (( kinh phết ...

February 21, 2011 · kanishi