Thực tế và thực dụng?

**Thực tế và thực dụng?**Một vài tuyên ngôn:– việc gì không có lợi không làm– chân lý thuộc về kẻ mạnh– không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn… Nào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt Nam – đặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay. ...

February 25, 2007 · kanishi

Vì sao Mỹ thua trong Vietnam War?

Vào x-cafe đọc được cái này hay quá, copy lại thỉnh thoảng nghiên cứu ! Nước Mỹ thua vì nền chính trị “dân chủ” của Mỹ, chứ Mỹ không thua về quân sự. Tâm lý dân Mỹ thuộc loại “Mì ăn liền”, những gì kéo dài hơi lâu & không có kết quả, thì dân Mỹ không ủng hộ. Điều này có lợi cho nước Mỹ, vì không phải dính sâu vào cái gì thất lợi cho nước Mỹ quá lâu, kéo nước Mỹ ra khỏi vũng lầy đó để không bị sụp đổ. Trong khi cũng thế nhưng LX không có dân chủ, kinh tế LX phải gánh nặng “nghĩa vụ quốc tế” trên vai cũng một phần tạo ra sự sụp đổ của LX sau này. Có thể nói: “Mỹ là Đế Quốc nửa mùa” Các đời tổng thống Mỹ khi dính vào chiến tranh đều bị Dân Mỹ kéo ngược lại. Em chằng lo Mỹ là đế quốc, trong khi em lo cái thằng “Bắc Kinh” kia. Nó không dân chủ, dân nó cũng chằng thích chiến tranh, nhưng nó không bị kềm hãm bởi dân, nên tham vọng của nó mới đáng sợ, như LX ngày xưa vậy. ———————————— Tôi nghĩ chúng ta hãy lấy bớt những từ ngữ cảm tính không cần thiết trong lịch sử VN ra để nhìn rỏ sự việc vào năm 1945. Vào thời kỳ này Nhật đã hoàn toàn khống chế VN và đánh bại thực dân pháp ra khỏi thuộc địa này. Nếu mà phải là 1 cuộc cách mạnh thật sự do người VN lãnh đạo đối kháng trực tiếp với quân nhật tôi nghĩ sau ngày thành lập quân đội nhân dân VN vào ngày 22/12/1944 với chỉ vọn vẹn 2 trung đội thì phải mất 10 năm mới đủ sức mạnh quân sự để có thể làm được cái gì với bọn phát xít nhật. Nhờ vào sự can thiệp và trợ giúp của Mỹ trên toàn bộ chiến trường á châu cộng vào sự lớn mạnh cũa các tổ chức kháng nhật của người trung quốc và nhờ vào 2 quả bom nguyên tử mất nhân đạo nhất của lịch sử loài người quân nhật đã đầu hàng vô điều kiện khiến cho VN được hoàn toàn mở cữa. Cái gọi là cách mạng tháng tám của VN mình chẳng qua là 1 cuộc cách mạng ăn theo đánh vào 1 thằng thương binh nhật đang thời kỳ hấp hối. Không chỉ có riêng Việt Minh tham gia vào cuộc cách mạng này, mà còn sự tham gia của hàng chục đảng phái chính trị khác. Đặc biệt trước ngày 2/9 ông Trần Trọng Kim đã tuyên bố VN độc lập… nhưng tới ngày 2/9 VM đã đưa ông HCM ra tuyên bố thêm 1 lần nữa. Có tài liệu lịch sử nào ghi rỏ có những đảng phái quốc gia hay có bao nhiêu người tham gia vào buổi tuyên ngôn độc lập trên thật sự người ta vẫn chưa có con số rỏ ràng và chính xác. Sự đồng thuận chung quanh chính phủ VNDCCH tôi muốn bác hảy chỉ ra là ai đồng thuận? Tổng thống Mỹ, nguyên thủ các nước có ai gởi điện mừng, có ai chia xẻ sự đồng thuận đó với ông HCM? Hay đó chỉ là 1 sự ngô nhận? Lý do Mỹ không ủng hộ ông HCM đó là vì: *1) HCM là người theo chủ nghĩa cộng sản – Tuy hợp tác với Liên Xô nhưng Mỹ không coi Liên Xô là đồng minh thân thiết. Mỹ họp tác với Trung Hoa nhưng chỉ ủng hộ chính phủ của Tưởng giới Thạch chứ không ủng hộ thế lực của cộng sản TQ.*2) Pháp là đồng minh quan trọng của Mỹ và Mỹ vẫn ủng hộ chính sách thuộc địa của Pháp. Lý do Mỹ hất cảng Pháp ra khỏi Đông Dương đó là vì họ muốn khống chế thị trường đông dương để tiện cho việc phát triễn kinh tế và gây ảnh hưởng chính trị của Mỹ. Sau thế chiến thứ 2, cộng sản trở thành thế lực thù địch của Mỹ và nhiều nước tư bản. Vấn đế ngăn chặn sự lan tràn của chủ nghĩa cộng sản là điều quan trọng vì nếu để cho cộng sản lan tràn, Mỹ sẻ mất đi vai trò cường quốc số 1 của thế giới có thể chi phối cả thế giới. ôi định viết 1 thread mới “Nước Mỹ muốn gì ở VN” để tìm hiểu nguyên nhân tại sao Uncle Sam lại thiết tha với mãnh đất bé nhỏ này nhưng có lẽ gộp vào thread này cũng đủ để tranh luận về vấn đề đó. *Mỹ thất bại tại cuộc chiến VN đó là 1 sự thật hiển nhiên. Họ đã đổ vào VN cả 300 tỉ cùng 2 triệu lính để chỉ đạt 1 mục địch chặn đứng sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản trên toàn cỏi VN nhưng họ không đạt được mục tiêu đó. Nhưng nếu như Nickson không dắt tay Đặng Tiểu Bình trên vạn lý trường thành năm 1972 thi tôi nghĩ… Mỹ sẻ không rút khỏi VN vào năm 1973 và chấp nhận chấm dứt tham chiến ở VN. Từ 1 mục đích nhỏ nhoi là giửa cân bằng lực lượng giửa 2 miền nam bắc VN. Nay họ lại có 1 lực lượng gấp 20 lần VN bắt tay làm bạn góp phần bành trướng thế lực của người Mỹ đối kháng lại với Liên Xô thì VN không còn là nơi đáng cho họ bỏ công, bỏ của thậm chí bỏ cả tinh mạng để bảo vệ. Nếu tôi là người Mỹ, trong nước cờ ở trên tôi cũng sẻ đi theo giải pháp của họ để tránh cho nước Mỹ bị tổn hao thêm ngân sách và chuyển sang trị trường TQ để bành trướng về kinh tế và ảnh hưởng chính tri.*VN chúng ta chẳng qua chỉ là 1 bàn cờ giữa 2 phe ngồi chơi là Tư Bản và Cộng sản. Họ choảng nhau tới tan nát bàn cờ và cuối cùng TB thua nhưng đã kết được 1 người bạn lớn là TQ, cộng sản thắng như đã mất đi 1 thằng em khổng lồ. Chỉ có dân tộc VN mình là bị thua trầm trọng nhất vì chúng ta chỉ là cái bàn cờ và những con cớ không có tự chủ, mặc cho bọn đầu sỏ quốc tế muốn chơi kiểu nào thì chơi. VN đã tổn hao hàng triệu nhân mạng, biết bao gia đình tan nát vì chiến tranh. Sau khi cuộc chiến chấm dứt thì VN chúng ta lại chìm đắm trong sự trả thù gây ra thêm nhiều thảm cảnh ly tán và phân ly. Con người trong xã hội VN trở nên chia rẻ bởi hận thù giai cấp, bởi hận thù kẻ thắng người thua… và cho tới ngày hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục đắm chìm trong hận thù đó. ————————————————– ...

January 12, 2007 · kanishi

“Sóng” biển Đông giữa lòng Hà Nội

TTCT – Hoành tráng, hiện đại, đó là những từ mà cả người am hiểu lẫn không am hiểu về kiến trúc đều phải thốt lên khi tận mắt chiêm ngưỡng Trung tâm Hội nghị quốc gia (National Convention Center – NCC), một trong những trung tâm hội nghị hiện đại nhất Đông Nam Á. Tọa lạc trên diện tích 64ha, NCC có trung tâm hội nghị chính rộng 60.000m2 (xây dựng theo mẫu thiết kế mang tên “Lượn sóng biển Đông” của kiến trúc sư người Đức Meinhard Von Gerkar) với mái lượn sóng từ đại sảnh lên cao đến phòng họp chính. Trong khuôn viên NCC có các đồi nhỏ và hồ nước liên thông tạo nên cảnh quan núi non, biển trời hùng vĩ của di sản thế giới vịnh Hạ Long. “NCC là công trình lập nhiều kỷ lục và nhiều điều chưa từng có trong lịch sử ngành xây dựng – ông Nguyễn Tiến Thành, phó giám đốc Ban quản lý dự án NCC, nói – Đây là công trình dân dụng lớn nhất nước ta từ trước đến nay. Ngay từ khi biết tin được phân về ban quản lý dự án, tôi đã hết sức bỡ ngỡ vì từ trước tới giờ chưa thực hiện một công trình dân dụng nào lớn như vậy”. ...

January 7, 2007 · kanishi

Biện chứng của phát triển

Biện chứng của phát triển 08:10′ 01/01/2007 (GMT+7) [QUOTE]nguồn: [url]http://vietnamnet.vn/chinhtri/2007/01/649379/[/url][/QUOTE] (VietNamNet)- Con thuyền đất nước đã vượt qua quãng nước lợ pha vị mặn ở đầu cửa sông, khởi đầu một vòng lượn ngoạn mục ở khúc quanh của dòng chảy hướng ra biển, ngoái nhìn lại những thác ghềnh sông nước năm 2006, càng cảm nhận sâu về sức cuộn chảy kỳ diệu của dòng sông cuộc sống, càng thấm hiểu về biện chứng của sự phát triển. Cảm nhận về sự phát triển trước thềm năm mới của Giáo sư Tương Lai. [B]Vì sao tâm thế lục địa vẫn lấn át cảm hứng đại dương?[/B] Bao đời đứng trước biển, “mỗi người Việt Nam dù sống ở đâu, ngay cả ở trên miền núi, hình như bao giờ cũng nghe được tiếng rì rào của biển cả ngày đêm không mỏi vỗ sóng vào bờ…Ngay cây rừng cũng mọc rậm rạp hơn ở hướng nhìn ra biển Đông và hướng nhà đâu đâu cũng quay về phía gió biển đến” mà sao cái [B]“tâm thế lục địa”[/B] vẫn lấn át [B]“cảm hứng đại dương”[/B]*. Giải mã chuyện này cần lắm, nhưng không dễ. Phải có thời gian đầu tư nghiên cứu một cách nghiêm túc, trung thực và mạnh dạn. Cái trì trệ [I]“ta về ta tắm ao ta”[/I] thì đã nói quá nhiều rồi, nhưng do đâu và rồi sẽ chuyển đổi thế nào đây, và có chuyển được không? Là một bán đảo với hơn 3260km bờ biển, hải phận mở rộng ra 12 hải lý, tức là trên 22km và vùng kinh tế biển rộng 200 hải lý thường tương ứng với thềm lục địa ở đáy biển, nối dài bờ biển ra ngoài khơi đến độ sâu 200m*, ấy vậy mà mãi đến những năm đầu thể kỷ XXI ta mới có sức đóng chiếc tàu vạn tấn! Ông cha ta cũng đã từng có những trận thủy chiến lừng danh, thế sao mãi không có nổi những hạm đội đúng nghĩa ? Một đội thương thuyền vượt biển cũng chưa . Ngay cả đến việc chăm lo chuyện làm ăn với biển mà cũng chỉ là một Bộ Thuỷ sản, thế “hải sản” thì sao? Sức hút của [B]nguồn tài nguyên biển vô tận mà không phải quốc gia nào cũng có[/B] , một lợi thế mà thiên nhiên ban tặng cho dân tộc này, xem ra còn yếu quá. Đúng là [B]cái tâm thế dành cho biển, hướng ra biển[/B] vẫn chưa đủ độ chín cần thiết. Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. Trong khi đó, nước ta thì [I]“hình khe thế núi gần xa, đứt thôi lại nối, thấp đà lại cao”[/I], thiên nhiên ưu ái cho ta một dải bờ biển vừa lý tưởng cho nền công nghiệp không ống khói, vừa nhiều vụng, vịnh cũng lý tưởng không kém cho các hải cảng lớn, chứ đâu chỉ mình quân cảng Cam Ranh vừa chuyển chức năng những năm gần đây. Trong chiến tranh, cùng với đường mòn Hồ Chí Minh thần kỳ xẻ dọc Trường Sơn, cũng đã có đường Hồ Chí Minh trên biển, kinh nghiệm và bản lĩnh sóng nước đâu có thua kém ai, sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”? [B]Điều kỳ diệu và nghịch lý[/B] Hình như có quá nhiều “nghịch lý”. Có phải vì thế mà vừa rồi, Viện Nghiên cứu phát triển thuộc Đại học Tổng hợp Geneva tổ chức cuộc Hội thảo “Những bài học từ Việt Nam” giữa tháng 12/2006 tại Thụy Sĩ. Nhiều bài học thành công và không thành công đã được phân tích thẳng thắn về những “điều kỳ diệu” và những “nghịch lý”. Mà ngẫm nghĩ kỹ, làm ra sự kỳ diệu vì đã vượt lên những nghịch lý để đi tới. Việt Nam đã [B]“nhận thức được thách thức và đang vật lộn với những giải pháp[/B]. Mà giải pháp thì [B]không ai khác chính là người Việt Nam phải lao tâm khổ tứ để tìm ra”! [/B] Đất nước này đã từng tìm ra [B]“những giải pháp độc đáo cho những vấn đề gặp phải”[/B] như nhận định cũng của một học giả nước ngoài, để vượt qua được những “nghịch lý”, những thách đố tưởng chừng không thể nào vượt qua nổi. Liệu những bứt phá ngoạn mục trên lĩnh vực đối ngoại năm 2006 có là một ví dụ cập nhật cho điều đó? Nhưng có được sự bứt phá đó chính là do “trái ngọt của 20 năm miệt mài chuẩn bị”, như nhận xét rất chính xác của tờ Le Figaro. Tăng trưởng GDP của Việt Nam năm nay là 8,17%, cũng là năm thứ 25 kinh tế Việt Nam tăng trưởng liên tục. GDP bình quân đầu người khoảng 725USD, dấu hiệu của việc vượt qua ranh giới nước đang phát triển có thu nhập thấp. Tăng trưởng khu vực kinh tế tư nhân và khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt cao hơn khu vực kinh tế nhà nước về giá trị sản xuất công nghiệp, đầu tư xây dựng, xuất khẩu, tổng mức bán lẻ và doanh thu dịch vụ tiêu dùng. Vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đạt 9,9 tỷ USD, đạt kỷ lục cả về vốn đăng ký mới và vốn bổ sung và 4,1 tỷ USD vốn thực hiện, cùng với vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA) cũng đạt kỷ lục cam kết là 4,45 tỷ USD. Quả thật vào WTO là [B]“con dấu chứng nhận chất lượng của nền kinh tế Việt Nam mà rất nhiều các công ty lớn trông đợi”[/B]. Họ đang chờ để [B]“tràn vào Việt Nam như nước lũ”[/B], theo phát biểu của đại diện hãng Ford ở Việt Nam. Nhưng, “nước lũ” đem lại phù sa cho đồng ruộng và tôm cá cho miền sông nước, cũng có thể phá hủy nhà cửa, mùa màng nếu không có những chủ động chuẩn bị đón nhận sự kiện ấy như một xu thế hiển nhiên. Trong mỗi xu thế đều có thách thức và thời cơ, chúng quyện vào nhau, có khả năng chuyển hóa lẫn nhau. Biến thách thức thành thời cơ, chủ động tạo ra thời cơ, đó là bản lĩnh của người đứng đầu sóng ngọn gió trong cái thế giới đầy biến động mà mọi dự đoán đều không chắc chắn. Vì thế, kiểu tư duy tuyến tính đang tỏ ra không thích hợp trước sự phát triển phi tuyến tính. Những ai chần chừ tin rằng tương lai sẽ là sự tiếp tục đơn thuần của quá khứ, sẽ cảm thấy mình bị hụt hẫng trước sự thay đổi mà có lẽ đã quá muộn để tránh được điều không thể tránh khỏi. Cũng sẽ là quá muộn nếu không dám có những suy nghĩ táo bạo, những tìm tòi mạnh dạn, những bung phá sáng tạo để tìm ra những bước đi và cách đi phù hợp với thực tế của đất nước. Những phẩm chất đó đang được ươm mầm và sinh sôi nảy nở trong thế hệ trẻ, nguồn sinh lực bất tận của dân tộc. “Nguyên khí quốc gia” không thể tìm ở đâu khác ngòai nguồn sinh khí vô tận đó. Thế nhưng công việc to tát đó lại khởi nguồn từ những việc hàng ngày, những chuyện của “đời thường” mộc mạc không tô son vẽ phấn. Chẳng hạn, câu chuyện nghịch ngợm của câu học trò ở Vĩnh Long mà như cái tít của một tờ báo có rất đông độc giả trẻ nêu lên : “Lớp trẻ đang nhìn cách giải quyết của chúng ta”. Khỏi phải nhắc lại nội dung và diễn biến, kể cả bức thư tâm tình của một Bộ trưởng xoay quanh chuyện nhỏ này, mà xin vào ngay [B]nghịch lý[/B]: Trừng phạt hay biểu dương? Ngợi ca hay chê trách? Tiểu tiết và đại sự xoay quanh sự nghịch ngợm của một tính cách với sự hồn nhiên của hành vi vi phạm pháp luật, và ý thức cảnh báo đầy tự tin của một [B]bản lĩnh có trí tuệ rất thông minh [/B]cùng với [B]trách nhiệm công dân[/B] của cậu học sinh 17 tuổi ở Vĩnh Long? Thông thường, hình như người lớn thích loại con cháu “gọi dạ bảo vâng” và dường như đối với các cháu bé thì không “đức tính” nào người lớn thú vị bằng [B]sự vâng lời[/B]. Xưa kia, trong lối mòn của đạo đức học Nho giáo thì đó là [B]“nối tiếp, làm theo, không thay đổi [/B](kế, thuật, vô cải). Ấy thế mà, cách đây 6 năm, nhiều người lại tỏ ra thích thú khi đọc được tin về Tạp Chí “Time” trao giải nhất cuộc thi trả lời câu hỏi dành cho lứa tuổi từ 16 đến 18 : [B]“Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI”[/B] cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : [B]“[SIZE=”4″]Tôi[/SIZE]”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/B] Chúng ta không biết cái gì hay hơn hơn sao? Chúng ta không thể ghi dấu ấn bằng chính con người thực sự là của mình hay sao? Liệu, với chúng ta, ta có trao giải nhất cho một cô học trò 16 tuổi, tuổi của trò Trí của chúng ta nay, với câu trả lời “có vẻ ngỗ ngược” như vậy không? Xin gợi ra ba ví dụ trong lịch sử thay cho câu trả lời trực tiếp : Một, vào đầu thế kỷ XII, Thiền sư Quảng Nghiêm, tác giả của bài thơ “Hưu hướng Như Lai” (Đừng đi theo bước Như Lai) viết: N[B]am nhi tự hữu xung thiên chí, Hưu hướng Như Lai hành xứ hành[/B] (Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư! Hai, Trần Quốc Toản vì giận mình mới 16, chưa đủ tuổi cầm quân, bóp nát quả cam cầm trong tay lúc nào không hay, bất tuân lệnh vua, từ Hội nghị Bình Than trở về, tự động lập đạo quân tuổi thiếu niên với là cờ “Phá cường địch, báo hoàng ân”, lập được chiến công, hy sinh lúc 18 tuổi, được Trần Nhân tông phong tước Hoài Văn Vương. Ba, nhà bác học lừng danh Lê Quý Đôn hồi nhỏ là một cậu bé tinh nghịch, tuy nổi tiếng là thần đồng, nhưng cha mẹ luôn phiền lòng với thói “rắn đầu” của cậu con ngỗ ngược. Tương truyền Lê Quý Đôn làm bài vịnh rắn để tạ tội với thầy học và với cha mẹ, nhưng cũng để biểu lộ cái chí khí và tính cách của mình , bài “Rắn đầu biếng học” với nhiều tên các loài rắn: “Chẳng phải liu điu vẫn giống nhà, Rắn đầu biếng học lẽ không tha, Thẹn đèn hổ lửa đau lòng mẹ, Nay thét mai gầm rát cổ cha. Ráo mép chỉ quen lời lếu láo,…,Kẻo hổ mang danh tiếng thế gia”. Hình như sự “ngỗ ngược”, “rắn đầu” lại là một nét của “thần đồng” tuổi trẻ của nhà bác học lớn nhất trong lịch sử của ta. Đó là một nghịch lý. [B]Đúng, là nghịch lý của phát triển và cũng là biện chứng của phát triển.[/B] Thì ra, xưa nay, không thiếu những nghịch lý. Nhưng, liệu có sự phát triển nào lại không là sự vượt qua những nghịch lý để bứt lên? Dường như, khi [B]cái mới xuất hiện[/B], thường thoạt nhìn [B]có vẻ ngược đời[/B]! Ngược đời theo cái lôgic “những chân lý khoa học bao giờ cũng ngược đời, nếu người ta phàn đoán về chúng trên cơ sở kinh nghiệm hàng ngày, kinh nghiệm này chỉ nắm được cái bề ngoài giả dối của sự vật” mà cụ Mác đã chỉ ra! Làm sao thấy cho ra, trong những sự việc hay hiện tượng thoạt nhìn có vẻ “ngược đời” [hoặc “ngỗ ngược” như đã dẫn ra ở trên] lại ẩn chứa những chân lý đang cần tìm tòi, phát hiện, những tiềm năng cần được tạo điều kiện để bừng nở thành khả năng hành động. Cũng có nghĩa phải thấy được những điều kỳ diệu sẽ nảy nở từ những “nghịch lý” trong quá trình được vượt qua để thực hiện sự phát triển. Vậy thì, một câu hỏi được đặt ra: chúng ta sẽ cứ bằng lòng và an tâm với những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”. Hay là chúng ta chủ động tao ra một tâm thế, một dư luận, một cơ chế khuyến khích những tài năng bứt phá, những bản lĩnh dám tìm tòi sáng tạo mà thông thường thì không là sản phẩm đại trà? Tự vượt lên chính mình, bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng là một đòi hỏi của phát triển trong thời đại mà [B]biến đổi là hằng số của cuộc sống[/B]. Mà cũng chẳng phải cao đàm khoát luận, đôi khi chỉ từ cách giải quyết một câu chuyện nhỏ như chuyện của “trò Trí ở Vĩnh Long” cũng thấy ra được những điều tự vượt lên đó. Bước vào năm 2007 với bao thử thách, ước ao sao thế hệ trẻ thế kỷ XXI có được cái táo bạo bứt phá của vị Thiền sư thời nhà Lý thế kỷ XII : [B]“Nam nhi tự hữu xung thiên chí, hưu hướng Như Lai hành xứ hành”[/B], đặng có được cái chí lớn “xông lên trời”, đưa đất nước vươn tới chân trời mới. Tương Lai _________________________________________________ * Lê Bá Thảo.”Thiên nhiên Việt Nam” NXBKHKT. Hà Nội 1990, tr.6 và tr.8 Những bài viết của giáo sư Tương Lai luôn hay và quá hay. Đọc quá chí lý luôn. Đoạn này đọc lên thấy đau thế không biết, hichic, Việt Nam ơi một câu hỏi “Bao giờ ???” [quote] Cho đến nay, ta vẫn chưa có được những hải cảng đủ sức nhận và chuyển hàng đáp ứng được đòi hỏi của các nhà đầu tư, họ vẫn phải qúa giang tại Singapore, một nước chỉ hơn ba triệu dân với điểm xuất phát năm 1975 hình như cũng không hơn ta. [/quote] cả đoạn này nữa, mấy bố Việt Nam chỉ “nói hay làm dở” thôi, [quote] sao giờ đây chỉ một chuyện gọi thuyền đánh bắt xa bờ nhằm trú, tránh bão mà xem ra cũng còn lúng túng và vất vả quá ở thời buổi Internet nối mạng toàn cầu! Thế mà Việt Nam đã đạt kỷ lục phát triển 10 triệu thuê bao điện thoại/năm, và là quốc gia thứ ba trên thế giới khai thác dịch vụ truyền hình kỹ thuật số trên điện thoại di động. Chẳng lẽ các số liệu trên chỉ để “sành điệu”?[/quote] chậc chậc, cái này hay quá ta mà giờ mới biết, quả thật bật ngờ khi đọc tới chữ “Tôi”, kinh thật 😀 [quote] “Ai là nhân vật quan trọng nhất thế kỷ XXI” cho cô bé Carolin Pan của Philippines. Câu trả lời của em thật độc đáo : “Tôi”! Tôi sẽ hét to lên điều này với tất cả thành phố nếu cần phải như vậy. Tôi cho rằng chính tôi, một học sinh trung học, là người quan trọng nhất thế kỷ. Tôi còn chưa ghi dấu ấn của mình vào lịch sử thế giới, và tôi không khao khát trở thành một Albert Einstein hay một Bill Gates khác. Bởi vì tôi chỉ muốn là tôi…[/quote] Một vị đi tu mà “không thèm theo bước chân Như Lai” thì “hơi bị khủng” đấy, lại choáng nữa, quyết tâm sáng tạo “mở lối tiên phong” của Việt Nam đâu phải là không có đúng không bà con 🙂 [quote](Làm trai phải tự có chí xung trời thẳm, Đừng nhọc mình dẫm theo vết chân Như Lai). Xin lưu ý, đây là lời của một bậc trí giả đi tu, một thiền sư![/quote] Thích nhất đoạn cuối, Mr Tương Lai xỏ xiên hơi bị kinh luôn, em đọc đoạn đó hiểu theo chiều là bác Tương Lai ấy mắng nền giáo dục Việt Nam dạy dỗ các thế hệ trở thành “bọn” công dân “dễ bảo ngoan ngoãn biết nghe lời” (nghe lời của ai nhỉ ? :D) [quote] những em học sinh hiền lành, dễ bảo, cung cúc làm theo mọi sự chỉ dẫn trong gia đình và nhà trường để rồi cũng sẽ ngoan ngoãn và dễ bảo khi là công dân trong xã hội, tự bằng lòng với những ân huệ được ban phát, vâng chịu tuân thủ phương châm “nối tiếp, làm theo, không thay đổi”.[/quote] lại còn [quote] bứt khỏi sức trì kéo dai dẳng của quán tính bảo thủ, trì trệ mà đôi khi được khoác ra ngoài bộ cánh kiên định, vững vàng [/quote] hé hé, tiếp tục xỏ xiên nè, với những gì chúng ta được “tuyên truyền nhồi nhét” như: “kiên định con đường XHCN, vững vàng không chệch hướng…” thì hóa ra ý Mr Tương Lai là những mỹ từ đó chỉ là bộ cánh cho sự bảo thủ trì trệ, hehe, đoạn cuối là hơi bị kích động đấy các bác nhỉ, 😀 ...

January 1, 2007 · kanishi

Kinh tế chính trị Mac-Lênin

Chương III: Sản xuất hàng hóa và các quy luật kinh tế của sản xuất hàng hóa. I- Điều kiện ra đời, tồn tại và ưu thế của sản xuất hàng hóa a. Điều kiện ra đời, tồn tại của sản xuất hàng hóa i. Có sự phân công lao động xã hội ii. Có sự tách biệt tương đối về mặt kinh tế giữa những người sản xuất ...

January 1, 2007 · kanishi

Bài viết của luật sư Hoàng

Mình rất thích bài viết này, và mình copy nó từ nguoitapviet.info Thân gửi CACC (tớ cũng không rõ CACC là viết tắt của tố chức nào – n.d.) Có một điều từ từ lâu đã khiến tôi trăn trở rất nhiều – có lẽ cũng hơn 10 năm – và giờ đây tôi nghĩ là có thể đã đến lúc mình có thể chia sẽ với tất cả mọi người. Rất thường xuyên, khi chúng ta chỉ ra những điểm yếu và vấn đề của dân tộc hay hệ thống của mình, tôi thường hay nghe những câu trả lời đại loại như “Chúng ta đã làm tốt hơn nhiều nước khác ở châu Phi” hay “Có rất nhiều nước cũng đang phát triển còn tệ hơn mình nhiều”. Hay là, “Chúng ta là một nước nghèo”. Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý kẻ bại trận”. Nó giống như trong một câu truyện kể rằng một thầy giáo nói với một học sinh của mình rằng “Em có thể làm bài tốt hơn như thế này – hãy cố gắng hơn” và cậu học sinh đó đã trả lời rằng “Nhưng thưa thầy, nhà em nghèo – và rất nhiều bạn khác cũng nghèo như em còn làm dở hơn em nhiều.” Tại sao lại so sánh chúng ta với nhữ kẻ bại trận khác? tại sao chúng ta không thể so sánh mình với những người giỏi nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển và những nước nghèo khác, tại sao chúng ta không nói “Chúng a muốn một ngày nào đó sẽ vượt qua Pháp, qua mặt Mỹ, về công nghệ và kinh tế”? “Bạn có điên không? Đây là một trong những nước phát triển cao nhất trên thế giới. Bạn đang mơ hoặc bạn là một người không thực tế.” “Bạn à, nếu như tôi nhớ không nhầm, thì chúng ta đã từng đánh bại hai quốc gia này trên chiến trường. Vậy có gì khác ngăn cản chúng ta trên lĩnh vực kinh tế và khoa học kỹ thuật?” Thử tưởng tượng chúng ta hôm nay sẽ như thế nào nếu chủ tịch Hồ Chí Minh cách đây gần 70 năm nói với chúng ta rằng “Hỡi đồng bào, nước Pháp là một trong những quốc gia hùng mạnh nhất trênh thế giới. Chúng ta sẽ chẳng thể nào so sánh được với súng và đại bác của họ. Sẽ là điên khùng để đánh với họ, đừng nói gì đến suy nghĩ sẽ đánh bại Pháp”. Nếu Bác Hồ nói như vậy – thử tưởng tượng chúng ta giờ đây đang ở đâu? Thật không may là sau khi chúng ta dành chiến thắng trên chiến trường, những thế hệ kế cận đã không tiếp nối được tinh thần đó. Chúng ta đã không có khí thế, tinh thần và mong muốn dành chiến thắng. Cách đây nhiều năm, trong một lần về VN, có khá nhiều người bạn trong Uỷ ban đối ngoại tại thời điẻm đó đã ra đón. Tôi đã rất buồn khi thấy một nhân viên cửa khẩu vòi tiền của Việt kiều và đã có lời với một trong những người bạn có mặt hôm đó: “Anh này, những người này đang đòi tiền người khác một cách không biết ngượng”. Người bạn đó đã trả lời rằng “À, cậu thiếu gì tiền. Cậu có thể giúp đỡ những người anh em của mình chứ.” Nói thật là tôi đã cực kỳ thất vọng khi nghe câu trả lời này và vì vậy tôi cũng không trả lời lại. Đó là tư thế của kẻ bại trận, tư thế sẵn sàng chấp nhận những thứ kém chất lượng và đi tìm lý do để biện minh cho hành động đó. Người bạn này của tôi sau này trở thành đại sứ ở nhiều nước – tức là anh ta không phải là một người có vai vế thấp trong xã hội. Bạn có thể tưởng tượng sẽ có bao nhiêu người có cái tư tưởng bại trận như vậy trong xã hội [nếu quả thật chỉ những người tài mới được đưa lên vị trí cao – n.d.] Và nếu nhiều người trong chúng ta có tâm lý và tư tưởng đó – liệu VN sẽ đi đến đâu? Chúng ta, thế hệ này hôm nay, có lẽ nên tự xấu hổ với thế hệ cha ông của mình. Ông cha chúng ta đã không nói “Pháp và Mỹ rất mạnh – chúng ta không thể đánh bại họ”. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu – sống hoặc chết. Đó chính là khao khát để vươn đến sự xuất sắc, là khao khát chiến thắng, là khao khát quyết không chịu đứng thứ hai (bởi vì như vậy đối với họ có nghĩa là chết). Nếu chúng ta muốn chiến thắng, chúng ta phải suy nghĩ như một người chiến thắng. Và điều đó có nghĩa là, “Chúng ta muốn đánh bại kẻ mạnh nhất. Chúng ta muốn là người vô địch. Và chúng ta sẽ đi theo cách riêng của mình để đạt đến mục tiêu đó.” Những tư tưởng như vậy sẽ tự động thúc đẩy chúng ta không chịu chấp nhận sự xoàng xỉnh, không chấp nhận chất lượng kém, không chấp nhận bất kỳ cái gì ngoài những nổ lực cao nhất trong mọi thứ chúng ta làm. Một ai người sẽ nói – “Nhưng đấu tranh cho sự sống còn khác với đấu tranh cho sự giàu có. Trong văn hoá của chúng ta, sự giàu có chưa bao giờ là một cái gì to tác. Trong văn hoá truyền thống của chúng ta, là một giáo viên nghèo vẫn là một vị trí được trân trọng nhất.” Câu trả lời của tôi sẽ là: (1) Khi chúng ta chống lại thực dân Pháp và Mỹ, đó không phải là chiến đấu vì sự sống còn. Chúng ta vẫn có thể sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp và Mỹ. Nhưng dó không phải là một cuộc sống đáng tự hào. Vì vậy, chúng ta đấu tranh vì danh dự – không phải vì cái chết và sự sống. (2) Ngày hôm nay, đấu tranh chống lại sự nghèo đói để đạt đến sự giàu có cũng là cuộc chiến vì danh dự – bởi vì mọi người xung quanh chúng ta đều luôn có thái độ xem thường những công dân của những nước nghèo. (3) Nền văn hoá truyền thống của sự nghèo đói mà vinh quang thật ra là sai lầm. Nói theo cách nói khác, đó có thể xem là “ảo tưởng” – biện minh (“opium”). Từ góc nhìn của mỗi cá nhân, sự giàu có có lẽ tuỳ thuộc vào mỗi người và có thể sẽ là không quan trọng lắm đối với nhiều người. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một dân tộc, nghèo đói là một sự sỉ nhục và giàu có là sức mạnh và sự độc lập. Giả như Việt Nam là một quốc gia giàu có và hùng mạnh cách đây hơn một ngàn năm thì chưa chắc Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật Bản, hay Mỹ đã có đủ can đảm mà xâm lăng chúng ta. Và nếu vậy thì chúng ta đã không mất quảng chừng đó thời gian để chiến đấu. Là một dân tộc, nghèo đói nghĩa là yếu thế, nghĩa là chúng ta để lộ điểm yếu cho người khác đánh, là để bị xâm lược bởi những quốc gia khác, để bị xem thường bởi những người nước khác. Đi vòng quanh thế giới và bạn sẽ thấy rõ điều này. Nghèo đói là một căn bệnh của dân tộc. Nó cần phải bị xoá bỏ. Bất kể triết lý của bạn về sự giàu có là như thế nào – đối với một quốc gia, giàu có là một mục tiêu chính yếu. Vậy nên, chúng ta cần phải tự bảo lẫn nhau rằng hãy đòi hỏi nhiều hơn từ chính bản thân mình và mọi người xung quanh. Hãy đòi hỏi nhiều hơn từ các cơ quan nhà nước và những người lãnh đạo đất nước. Hãy nhìn những quốc gia hàng đầu thế giới như Nhật, Anh, Úc – xem họ làm như thế nào – để học hỏi vàq quyết tâm vượt qua họ sau này (và chắc rằng họ cũng sẽ lấy làm vui lòng khi biết điều này, bởi một thầy giáo đúng nghĩa sẽ rất vui sướng khi học trò của mình vượt qua mình). Hãy thôi cái lối suy nghĩ “chúng ta nghèo – và vậy là đủ”. Không, sẽ không bao giờ là đủ nếu chúng ta chưa đánh bại kẻ mạnh nhất trên thế giới này. Hãy tin tưởng vào bản thân. Nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta sẽ làm được điều đó – chúng ta sẽ làm được. Hãy đừng thoả mãn với sự xoàng xỉnh. Đừng bao giờ chấp nhận đứng thứ hai. Vươn đến những gì tốt nhất. Đòi hỏi những gì tốt nhất từ bản thân và mọi người. Chúng ta có một lịch sử dài cho thấy rằng chúng ta sẽ làm được những điều mà người khác cho là không thể. Chúc bạn một ngày thật tuyệt. Trần Đình Hoành, LLB, JD Luật sư, Washington DC ...

November 20, 2006 · kanishi