Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân

Phương pháp quản lý tiền bạc cá nhân JARS được phát minh bởi T. Harv Eker (tác giả quyển Secret of Millionaire Mind), là bậc thầy về diễn thuyết, đã thiết kế hàng chục khoá học ngăn và dài hạn về phát triên cá nhân, và được mênh danh là “trainer of trainers” Phươngpháp JARS là phương pháp những cái hũ, bởi tiền của bạn sẽ được chia đều cho 6cái hũ tượng trưng cho 6 tài khoản cá nhân. Hãy hình dung khi bạn nhận được thu nhập mỗi tháng (có thể là tiền lương, hoặc tiền từ bố mẹ, hoặc bất cứ nguôn thu nào khác, ít hay nhiều không quan trọng). Số tiền đó sẽ được chia cho các hũ được dánh dấu như sau với số phần trăm tương ứng * Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10% * Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10% * Education account (EDU) – Tài khoảngiáo dục 5% * Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55% * Play – Tài khoản hưởng thụ 10% * Give – Tài khoản từ thiện 10% Khi bạn nhìn vào những tài khoản trên, có thể bạn sẽ thắc mắc là có vẻ 1 số tài khoản nó hơi trùng lập với nhau, nhưng thật sự thì mỗi tài khoản đều có mục đích và tác dụng riêng đấy. 1. Financial Freedom Account (FFA) – Tài khoản tự do tài chính 10% Có thể khai niệm này rất mới đối với bạn, nói đơn giản thì đây là tài khoản dùng để đầu tư. Có nhiều cách để đầu tư (nếu được mình sẽ nói rõ hơn thông qua những chủ đề khác) nhưng ví dụ bạn có thể dùng để chơi chứng khoán (nếu bạn có khả năng), hoặc để dành khi nào nhiều nhiều có thể hùn hạp làm ăn với bạn bè, thâm chí mở 1 cửa hàng nho nhỏ, thậm chí là để mở công ty. Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn lúc nào cũng có sẵn 1 sô tiền cho những mục đích đâu tư trong tương lai, chứ không phải tới lúc đó bạn mới đi gom tiền. Và lý do mà tên tài khoản này là Financial Freedom, bởi vì chỉ có đầu tư (hợp lý và hiệu quả) thì mới có thể giúp bạn làm giàu, và đạt được tới Financial freedom, khi mà mọi chi tiêu của bạn sẽ được những lợi túc từ đâu tư chi trả hết, lúc đó bạn ko cần phải đi làm nhưng vẫn có thể sống thoải mái 2. Long term saving for spending account (LTSS) – Tài khoản tiếtkiệm tiêu dùng cho tương lai 10% Tai khoan này bạn sẽ phải để đó 1 khoản thời gian khá lâu đê cho những chi tiêu lớn trong tương lại. Ví dụ như khi còn đi học, bạn muốn sắm con điện thoại mới, hay con laptop, thì đây là khoản để bạn để dành cho những chi tiêu đó (vì nó lớn đối với bạn). Hoạc còn khi bạn đã đi làm, thì khoản này để cho bạn dành dụm mua những món lơn hơn, như là sắm xe, mua nhà, danh dụm cho đám cưới v.v… Tác dụng của tài khoản này là để bạn thấy rõ được mục đích mình nhắm tới là gì, và tiết kiệm tiền từ từ cho việc đó. Những khoản chi tiêu lớn này bạn cần có kế hoạch lâu dài, chứ không nên là tới lúc đó mới dùng hết tiền của mình đi mua, rồi nó sẽ ảnh hưởng tới nhưng khoản chi tiêu khác 3. Education account (EDU) – Tài khoản giáo dục 5% Đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, tức là để cho bạn nâng cấp bản thân. Tài khoản này có thể được chi tiêu vào các khoản như cho các khoá học nâng cấp bản thân, mua sách vở tài liệu học tập. Và hãy nhớ đây là tài khoản giáo dục cho chính bạn, bạn phải chi tiêu hợp lý để nâng cấp bản thân liên tục, có như vậy bạn mới đảm bảo được giá trị bản thân Tác dụng của tài khoản này là bắt bạn phải liên tục đâu tư vào chính bản thân mình, bởi đây sẽ là khoản đâu tư sinh lời nhất của bạn 4. Neccessities (NEC) -Tài khoảnchi tiêu cần thiết 55% Đây là tài khoản tiêu dùng cho những chi phí cần thiết của bạn, như là ăn uống đi lại, kể cả mua sắm những thứ cần thiết cho bản thân. Có thể bạn sẽ thắc mắc là nhu câu mỗi người khác nhau, liệu 55% có thể đủ hãy không. Thật sự là thống kê cho thấy thì 55-60% này sẽ là đủ cho bạn, nếu bạn thấy bạn cần hơn, chứng tỏ việc chi tiêu của bạn chưa đủ hợp lý. Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn biết được giới hạn chi tiêu của mình là bao nhiêu, từ đó bạn sẽ thay đổi lối sống cho phù hợp. Còn khi bạn chưa bao giờ lên kế hoạch rõ ràng, bạn thường sẽ chi tiêu vô tội vạ và lấn vào các tài khoản khác 5. Play – Tài khoản hưởng thụ 10% Vâng, đây thật sự là tài khoản để bạn xài để thoả mãn nhưng nhu cầu xa xỉ của bản thân bạn. Có thể bạn cần một cái áo mới (chỉ làtại vì bạn thích, chứ không phải vì nhu cầu), mua đĩa game, đĩa nhạcmới. Thậm chí là để đi du lịch, ăn uống bù khú với bạn bè.Và hãy nhớ, đây là khoản tiêu xài BẮT BUỘC mỗi tháng, cho dù bạn đang cực kỳ dè sẻn chi tiêu, nhưng phải luôn để ra 1 khoản cho chính bản thân bạn. Khoản này có thể gom lại vài ba tháng để xài một lần, nhưng bạn ko được để đó quá lâu. Tác dụng của tài khoản này là để cho bạn thưởng cho bản thân (sau 1 tháng cực khổ kiếm ra tiền), và chỉ có như vậy bạn mới thấy tiền mình kiếm ra, mình được hượn thụ, thi bạn sẽ có nhiều động lực để kiếm thêm nhiều tiền hơn 6. Give – Tài khoản từ thiện 10% Đây là tài khoản để bạn cho người khác, có thể là đi quyên góp từ thiện, giúp các trẻ em nghèo. Có rất nhiều những hoạt động mà bạn có thể dành số tiền này vào. Tài khoản này có thể giảm xuống 5% nêu mà tài khoản chi tiêu cần thiết của bạn cần lên 60%. Nhưng luôn phải nhớ dành ra 1 khoản để giúp người khác. Tác dụng của tại khoản này là theo Law of attraction, khi bạn cho đi, bạn sẽ được nhận về … giúp được người khác bạn tất nhiên sẽ vui hơn nhiều, nhưng với chính bản thân bạn, nó cũng sẽ giúp cho bạn nhận được những món tiền nhiều hơn trong tương lai. Vậy bây giờ làm sao để bắt đầu luuyện tập phương pháp JARS? ...

January 20, 2010 · 9 min · 1879 words · kanishi

Thích một bài – thích một người

Mình rất thích bài Khi mình là vợ chồng của bạn LinhMilano, và vì thích bài đó nên mình thích người viết bài đó :”>, dạo này mình thích thơ, cụ thể là bài này, lại thích cả người làm thơ nữa 😛 :)) Hạnh phúc [ 2 ] tặng bạn trongveo năm 27 tuổi và chồng của bạn ý .. Hạnh phúc là điều giản dị thôi anh như màu nắng xanh xanh trên cành biếc như đêm trắng giữa bộn bề công việc em khẽ đến bên, khoác chiếc áo nỉ xanh lên vai anh, thật ấm… Hạnh phúc là bát canh gà ngọt đậm là vầng trán em lấm tấm giọt mồ hôi là nụ cười rạng rỡ nở trên môi là chậu hoa lan mới đâm chồi đầu ngõ. Hạnh phúc là bàn tay em nho nhỏ ủ ấm tay anh qua mùa gió, mùa mưa Hạnh phúc là một sớm nắng ban trưa mình bên nhau và say sưa ngồi hát… Rồi như thế… … hạnh phúc thơm ngào ngạt hạnh phúc tràn bát ngát cả mùa yêu Nhưng anh à, nói nhỏ nhé ! ( đừng kiêu 😛 ) Em có anh là trăm điều hạnh phúc 🙂 tác giả: Veo ...

January 5, 2010 · 1 min · 207 words · kanishi

THÓI CHƠI MỚI CỦA ĐẠI GIA – NGOẠI TÌNH

Truyện này không được in thành sách Các bạn thử đọc xem sao CHO NÓ CÓ ĐẠO ĐỨC Truyện ngắn Lê Mai Tôi goá vợ đã lâu chưa tục huyền. Bè bạn người quý mến thì nói: nó đợi con trưởng thành, hoặc, vợ yêu nó quá chưa cho lấy, muốn lấy được vợ phải cắt tiền duyên. Bè bạn người ghét thì nói:… Thôi dại gì vạch áo cho người xem lưng. Còn tôi biết, tôi chẳng được tốt như người đời nghĩ đâu. Hơn mười năm qua, nếu tính bình quân mỗi năm được 2 vụ mối lái thì đến nay đã là 23 vụ rưỡi, chẳng vụ nào thành công. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chung quy lại thì do người thích tôi thì tôi không thích, người tôi thích thì lại có chồng. Hôm nay, tôi đến thăm anh. Anh là tổng biên tập một tờ báo lớn. Anh là người có tiếng hào hoa và là người chơi với cô nào thì xui ngay cô ấy ngoại tình, với lập luận thật dễ hiểu: “Chơi với bọn con gái các em mà không ngoại tình thì chơi làm đếch gì cho phí thời gian, cho rách việc!” Hôm nay, thời tiết vẫn như mọi hôm, ẩm ẩm ương ương, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh. Vẫn chân thành và cởi mở, anh hỏi tôi: – Hỏi thật nhé, tổng vơ vét mỗi tháng chú được bao nhiêu tiền? Anh hỏi thật thì tôi nói thật: – Tổng thu nhập mỗi tháng của em khoảng một triệu. – Thế thì chú mày không lấy được vợ đâu! Phụ nữ họ lấy chồng cốt tìm một chỗ dựa. Dựa vào cái cột mục để mà chết à. Như anh đây, nguyên tiền đóng thuế thu nhập hàng tháng còn cao hơn tổng thu nhập của chú nên mới có một vợ và hai mươi bồ. Anh mà thu nhập như chú thì gia đình tan vỡ từ lâu rồi. Chú đừng viển vông nữa, lao vào làm kinh tế đi. Vật chất quyết định tinh thần. Khi nào thu nhập hàng tháng của chú đạt mức trên năm triệu đồng thì, chú lên đây, anh sẽ pa-xê cho chú cô bồ của anh. Cô này nhà năm tầng, có tiền tỉ trong tay. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ hai. Anh này có tuổi và thu nhập tương đương tôi. Anh là kỹ sư cơ điện, bị vợ bỏ hay bỏ vợ tôi không rõ nhưng… hiện nay đã có vợ mới. Anh hơn cô vợ mới chưa đến 25 tuổi. Bạn bè thật thật giả giả tán, nếu cô ấy biết cách, tuần rằm mùng một nào cũng chăm chỉ hương khói thành tâm cầu khấn, lòng thành thấu tận trời xanh thì chỉ sáu tháng làm gì mà “cụ” chẳng đi. Cụ đi, với số tài sản cụ để lại, vợ cụ làm gì chẳng dễ tái giá. Tái giá với tái dê hẳn hoi chứ chứ chẳng phải… Như nhà hiền triết thực thụ, bạn tôi nói: – Thời đại tinh vi vi tính này mà ông còn lạc hậu quá, mai mai mối mối, tìm tìm hiểu hiểu, mất hết thì giờ! Thời đại Ba Đẻn qua rồi, thời gian đâu mà rẽ rẽ dắt dắt. Tình yêu tình dục thời cơ chế thị trường, “tình yêu thời thổ tả” phải công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Lập trình đi: mỗi tháng tổng thu nhập là một triệu, không lấy vợ, tháng làm vài lần karaoke đến tiền ăn còn hẻo, nói gì đến ái tình phí mà đòi tán tỉnh. Không tiền, có tán sún răng cũng chẳng được ma nào. Nháy chuột, được ngay phương án: ra nhà hàng đón một em có con riêng lại sắp hết đát về, thế là, có người trông nhà, có người cơm nước giặt giũ, cơm no, bò muốn cưỡi lúc nào thì cưỡi, sướng chưa? Có học có hơn chứ. Ông thấy tính thế khoa học chưa? – Khoa học thế sao ông không cưới cô ấy đi? Để mặc cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng ổn định sao được? – Ông hiểu gì về gia đình mà nói ổn định với không ổn định? Gia đình là dựa vào nhau mà sống hay là ràng buộc nhau? Ông bảo cưới nhau cho ổn định, nhỡ cưới xong, hợp lý hoá rồi, hợp pháp hoá rồi, mình đi làm cả ngày nó ngựa quen đường cũ rước trai về nhà tăng thêm thu nhập thì lúc ấy ông tính sao? Cơ chế thị trường việc gì hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt. Ông thấy các nước tiên tiến họ có quan niệm gia đình như mình không? Thích thì ở với nhau, không thích thì phắn, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, làm gì có tam đại với tứ đại đồng đường. Họ lạc hậu chắc? Không loằng ngoằng, nếu ông thích mô hình gia đình kiểu như tôi, tôi sẽ giúp. Nhà hàng bây giờ thiếu gì gái trẻ đẹp. Cứ gọi là sắp hết đát nhưng tuổi các cô ấy làm gì tới 30, còn trẻ còn đẹp chán. Thích gái Bắc Ninh có gái Bắc Ninh, thích gái Cần Thơ có gái Cần Thơ, hay ông thích chè Thái gái Tuyên cũng có tuốt. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ ba. Anh là giám đốc một tổng công ty đang ăn nên làm ra. Thấy tôi đến anh vui lắm. Anh khép ngay cửa phòng làm việc và dặn dò cô thư ký: – Không liên hệ với bất cứ ai. Kể cả ông đùng. Nói xong anh còn cẩn thận cắt bốn máy điện thoại trên bàn và cả máy di động. Vừa cắt điện thoại anh vừa vui vẻ nói: – Cái anh điện thoại nhiều khi cũng bất tiện. Cực nhất lúc đang ị mà chuông cứ reng reng, sốt cả ruột. Rồi đột ngột anh nghiêm giọng hỏi tôi: – Lấy vợ rồi hả? Cô ấy bao nhiêu tuổi? “Anh” có hơn bố “em” một tuổi không? – Đã lấy đâu! Tìm khó quá! – Đừng quan trọng hoá vấn đề! Thượng vàng hạ cám dùng được tất. Vợ trẻ có cái hay của trẻ. Vợ già có cái hay của già. Vợ xấu có cái hay của xấu. Vợ đẹp có cái hay của đẹp. Lấy đại đi rồi thiếu đâu bổ sung sau, hoàn chỉnh dần. Chuyện vợ nó như chuyện doanh nghiệp của tôi ấy mà: làm ăn được thì mở rộng quy mô, tuyển thêm người, tăng sản lượng; làm ăn khó khăn thì thu hẹp quy mô, sa thải bớt công nhân, giảm sản lượng. – Nghe theo ông thì chỉ có nước đi ngoại tình. – Ngoại tình chứ sao. Trên đời này có đứa đếch nào chung thuỷ mà chê ngoại tình. Thuỷ chung chỉ là một khái niệm để cuộc sống thêm mơ mộng, lãng mạn thôi. Tất cả là ở điều kiện. Điều kiện, ông hiểu không? Không có điều kiện thì chung thuỷ. Có điều kiện thì thôi. Ông thấy các cơ quan, công sở bây giờ ngoại tình sao nhiều thế! Đừng vội chê họ, tất cả nó nằm ở trong cái chữ điều kiện ấy. Ngay bản thân tôi, đứng đắn là thế mà có giữ nổi mình đâu. Các cụ dặn: khôn ba năm dại một giờ, mình nhớ như đinh đóng cột, thế mà khi có điều kiện tự nhiên quên tịt đi. Ông bảo, làm giám đốc như tôi tiền có, gái gú vây quanh, điều kiện thế có là công công cũng không giữ nổi trinh tiết, đừng nói là mình. Vấn đề là cứ lấy vợ đi, rồi muốn vợ chung thuỷ thì tìm cách cắt đứt mọi điều kiện để buộc nó phải thuỷ chung ông ạ. – Rối rắm quá, có lẽ tôi không… – Cứ lấy vợ. Lấy để giống mọi người. Lấy để không ai thương hại. Nhưng không được kỳ vọng vào nó. – Làm thế nào để đừng kỳ vọng? – Dễ ợt. Uống một viên kháng kỳ vọng là được. Như tôi hiện nay vừa có vợ vừa nuôi một em sinh viên làm thuốc kháng. Chán vợ thì sang em, như thế vừa đỡ tốn, vừa sạch sẽ, vừa an toàn, vừa nhân ái. – Ông nói nhân ái? – Nhân ái chứ sao. Em không có tiền ăn học, về quê làm ruộng hay làm điếm để có bằng? Được ta nuôi, em có tiền ăn học, có nơi ở riêng yên tĩnh để học hành. Khỏi phải lăn lóc thị trường, khỏi phải giao du với bọn du thủ du thực đầu trộm đuôi cướp… Ông bảo thế mình có nhân ái không? Ông có thích, tôi tìm cho một cô. Sinh viên đại học Xã hội Nhân văn, sinh viên Luật, Sư phạm… có tất. Ông ít tiền, mỗi tháng chỉ cần chi cho em khoảng dăm bảy trăm là đủ. Hình như anh có lý, nhưng… ♦ Tôi đến thăm anh bạn thứ tư. Anh là một nhà văn lớn hơn cỡ nhỡ nhỡ một chút. Trông thấy tôi, anh vừa cười ha hả vừa nói: – Đến báo tin buồn hả? “Tôi lấy vợ” là “vơ lấy tội”. – Có ai đâu mà cưới với xin. – Thế thì may rồi. Bao nhiêu đứa thèm được vợ chết như ông mà có được đâu. Thành tâm cầu khẩn, khấn vái hàng năm mà hình như nó càng ngày càng khoẻ ra mới kinh, đúng là giời đánh thánh vật không chết. Ông đã gặp may thì cứ thế mà hưởng. – Quan niệm như bố làm gì chẳng coi việc cưới xin là việc buồn. – Ai chẳng thế, riêng gì tôi. Ngày cưới chính là ngày hai đứa tự nguyện ký đơn xin ly hôn đấy ông ạ. – Có thuốc giải buồn đấy, ông có dùng không? – Tuỵêt. Cho tôi uống đi. – Thắng nó bảo tôi, mỗi tháng chịu khó bỏ ra năm bảy trăm nuôi lấy một em sinh viên, nó tìm mối cho, muốn sinh viên trường nào cũng có. – Tuyệt! Tuyệt quá! Ngoại tình cũng có cái hay của nó. Trong vợ chồng, đứa nào ngoại tình đứa ấy dễ cảm thông và độ lượng. Mình làm trước đi, làm nhiều vào, nói dại nếu sau này vợ nó có nhỡ ngoại tình thì mình cũng dễ cảm thông, tha thứ. Thế gian được vợ hỏng chồng, vậy thì mình hỏng đi cho vợ được. Nhưng… nhưng tôi bói đâu ra tháng dăm bảy trăm, hay là… tôi với ông góp vốn nuôi chung một em, xong chưa? – Xong! Nhưng mình chọn em học ở trường nào? – Học ở trường nào cũng được, mỗi trường có cái hay riêng của nó. Nhưng tôi thích chọn em ở Sư phạm, cho nó có đạo đức. – Đúng! Tuyệt đúng! Chọn Sư phạm cho nó có đạo đức! @ Viet-Studies ...

December 27, 2009 · 9 min · 1874 words · kanishi

Kinh nghiệm nuôi mèo

Nguồn: UDS – cơ bản là ngay ngày đầu nó !, bạn phải mang ra chôn ngay chỗ mà mình muốn nó !, rồi lau sạch sẽ chỗ mà nó vừa làm bậy đi, sau đấy thì nó sẽ chỉ đi vào chỗ mình đã chỉ định thôi -cũng phải mang nó ra chỗ chôn cho nó ngửi nữa. ko có sân vườn thì để 1 chậu cát xây dựng nhỏ vào góc khuất. thỉnh thoảng thay cát. chăm mèo con dễ hơn chó con vì bản thân mèo sống rất dai và ít bệnh tật như chó con. lúc nó trưởng thành thì nên thiến để tránh đi hoang (con cái cũng thiến đc) mua thuốc chống rụng lông cho nó để giường chiếu sạch sẽ, tránh gây bệnh cho chủ. thỉnh thoảng ra chợ mua đầu cá, mang cá (rẻ như vứt đi) về kho lên cho nó ăn vài ngày. món khoái khẩu mà. cho nó ăn vừa phải thôi. nó béo quá cũng xem như 1 thất bại. nhà bạn có đồ gì bọc da đại loại như bộ sa-lông thì xin chia buồn mèo nuôi thả tự do chứ đừng buộc dây hay cho vào chuồng tội nghiệp nó quên, chỉ bắt mèo con về nuôi chứ ko bắt mèo lớn vì nó sẽ bỏ nhà tìm về chủ cũ. – hồi trc nhà tớ có con mèo đc mang từ Pháp về, lông trắng mắt xanh, tớ rèn mất gần nửa năm mới cho nó đi vệ sinh vào bồn cầu đc =) nếu muốn tớ chia sẻ kinh nghiệm cho -cũng đơn giản lắm, đầu tiên là cần một cái hộp cát để mèo đi vệ sinh vào (ở Nhật họ có bán loại có móc để bám vào cái lót nhựa trên bồn cầu), ngoài ra còn có thể xịt cái chất mùi gì đó để thu hút mèo (cái này thì chịu). Rồi móc cái hộp cát đó vào cái lót nhựa trên bồn cầu, nếu sợ mèo làm sước cái lót nhựa này thì có thể làm mấy miếng vải lót lên (bên Nhật họ cũng bán mấy cái vải lót trên bồn cầu, sợ tụi Nhật thật). Giai đoạn sau là khó nhất, làm sao để có thể cho con mèo nó đi ị vào đúng chỗ. Tớ thì nhốt nó (mèo) vào nhà vệ sinh, làm ướt sàn để chắc chắc nó sẽ chọn đúng chỗ đó để đi ị. Mỗi ngày tớ nhốt từ 7h (đi học) và đến 12h (đi học về), sau đó lại nhốt từ 1h trưa (học thêm) ~> 5h chiều (học về). Sau đó nếu có tiến triển thì giảm thời gian nhốt, tất nhiên là tớ ko nhốt cả 7 ngày trong tuần nên mất gần nửa năm mới dạy đc nó. Sau một thời gian nó quen thì bỏ cái hộp cát đó ra, and voila, see teh magic – Nhà thằng bạn có 2 con mèo đi vệ sinh toàn vãi đúng bồn cầu. Nó bảo, còn mỗi cái dạy nó giật nước mãi mà không được =)) =)) – nuôi mèo còn phải quan tâm đến nhiều thứ lắm như thức ăn cho mèo, tắm cho mèo, rồi còn cắt móng cho mèo nữa… -Nhà tớ nuôi nhiều mèo lắm lắm, được cái hầu như con nào cũng ngoan, đi ấy đúng chỗ. Lúc mới rước nó về, lấy cái dây đo đuôi con mèo, rồi cắt đúng bằng cái đuôi nó, vứt vào chỗ mình muốn nó đi ị Sau đó, nó mà ị lung tung thì óanh , thấy bị đánh nó sẽ sợ dần sẽ tìm đúng chỗ mà đi Dạy gì cũng thế, thương cho roi cho vọt mới nên được!!! Thức ăn cho mèo Thường thì ở VN người nuôi mèo thường lấy thức ăn ngay từ đồ ăn thừa của mình, hoặc nấu một chút cho mèo. Đây là cách tiết kiệm chi phí, nhưng chưa chắc đã là tốt nhất. Ngoài ra còn có một số cửa hàng bán các loại đồ ăn chế biến sẵn đã đóng hộp hoặc đóng gói. Về thức ăn tự chế biến, có giá thành rẻ, thay đổi khẩu vị liên tục cho mèo nên mèo không nhàm chán. Nhưng thường thì đồ ăn tự chế sẽ thiếu một số vitamin, và khoáng chất cần thiết cho mèo. Dùng thức ăn tự chế khi mèo cảm thấy chán thức ăn đóng hộp, hoặc mèo quá béo phải đưa về chế độ ăn kiêng, hoặc mèo có phản ứng lạ với đồ ăn đóng hộp (một số con mèo dị ứng với đồ ăn đóng hộp). Khi chế biến đồ ăn cho mèo, nên cho một ít rau (có thể nghiền, hoặc xé vụn ra) vào trong miếng thịt, hoặc cá. Về thức đóng hộp, loại này hơi đắt một chút và hơi khó kiểm ở VN, lựa chọn cũng không nhiều (thường chỉ có loại dinh dưỡng chứ ko có loại ăn kiêng, và ko có loại rau). Có 2 loại thức ăn đóng hộp là loại khô (đóng trong túi, giống như bắp rang bơ) và loại ướt (đóng trong hộp). Thức ăn đóng hộp thì cung cấp đủ vitamin, khoáng chất và dinh dưỡng cần thiết cho mèo, cái này thì ko cần phải nói nhiều rồi. Nhược điểm là không có nhiều loại ở VN để lựa chọn nên mèo dễ chán, và ko có loại ăn kiêng nên ai mà cho nhiều đồ ăn quá thì mèo dễ béo. Nên có chỗ cho mèo uống nc, nước thì nên là loại nc đã đun sôi để nguội. Kinh tế khá thì có thể cho mèo uống sữa Chú ý là không dùng đồ ăn cho chó để cho mèo ăn có khả năng mèo sẽ bị mù… Chăm sóc mèo Chăm sóc mèo thì có khá nhiều việc như tắm, chải lông, cắt móng… Tắm cho mèo không phải là việc dễ dàng. Nên rèn cho mèo thói quen tắm từ nhỏ. Có người nói mèo có thể tự tắm cho mình = cách liếm lông, đúng là như vậy nhưng như thế thì chưa đủ. Khi mèo còn nhỏ, nên tắm cho mèo 2 tuần hoặc 1 tháng một lần để tạo thói quen cho mèo. Khi đã lớn có thể 2 tháng tắm 1 lần, mình thì cứ 5 tuần tắm cho mèo 1 lần, hoặc khi nào bẩn quá, hoặc có nhiều bọ thì mình sẽ tắm. Tắm cho mèo nên có 2 người, 1 người giữ mèo, 1 người thì tắm cho mèo. Cách giữ mèo cũng khá nhiều, nhưng thường thì một tay giữ vào cổ và đầu mèo, một tay ép mèo xuống hoặc ép hai chân trước hoặc sau của mèo. Trc khi tắm cho mèo nên xả nc vào bồn, nc ấm khoảng 30oC, xả nc đến ngang bụng mèo. Xà phòng thì đừng dùng loại cho người nếu ko kiếm đc xà phòng cho mèo thì có thể dùng loại cho trẻ con. Nếu bần tiện quá thì dùng xà phòng cho người cũng đc, nhưng đùng dùng loại khô (có tính kiềm thì phải) kẻo hỏng lông và da mèo, và cẩn thận đừng làm xà phòng vào mắt hoặc mũi mèo. Nhớ xả nc một lần cho mèo. Tắm xong thì có thể để mèo tự liếm khô lông, hoặc dùng máy sấy sấy khô cũng đc, tùy sở thik của mèo. Chải lông cho mèo là không cần thiết lắm. Nhưng nếu mèo của bạn có lông bị vón thành cục, hoặc mèo bạn nhiều lông (chả biết giống mèo nhiều lông gọi là gì nữa, hình như là persian cat) thì nên thỉnh thoảng chải lông cho mèo. Lược chải lông cho mèo cũng có loại riêng, nhưng tất nhiên là ở VN hơi khó kiếm… Mình thì lấy cái lược cũ của mẹ, loại có nhiều cái như cái tăm tủa ra các phía (chả biết gọi tên lược gì nữa ) để chải. Nói chung chải lông cho mèo khá dễ, bởi mèo cũng thích đc chải lông. Chải dọc theo chiều lông của mèo, từ cổ xuống hết bụng mèo. Chỗ nào bị vón cục thì một tay giữ chân của đoạn lông vón cục đó, một tay cầm lược chải mạnh xuống. Quên, lúc chải cho mèo thì nên cho mèo nằm lên lòng, trải một cái khăn lên lòng để lông rơi vào đó. Không nên chải phần cổ và đầu mèo. Phần đó nên dùng ngón tay để chải. Nhiều bạn cứ thích xịt nc hoa cho mèo. Mình thì nghĩ là không nên, trừ khi bạn không muốn mèo của mình kiếm đc bạn tình… Ngoài ra xịt nc hoa cho mèo còn giảm khả năng khứu giác của mèo. Mèo có xu hướng mài móng của mình xuống các vật dụng như salon, bàn gỗ, yên xe máy… để làm ngắn móng đi. Tất nhiên là không ai muốn đồ vật của mình bị mèo cào cho tơi bời cả. Cắt móng cho mèo có thể làm với chỉ 1 người, nhưng mình khuyên là nên làm với 2 người khi chưa có kinh nghiệm, và khi mèo chưa quen với việc cắt móng. Dụng cụ chỉ cần một chiếc cắt móng tay có khe cắt càng to càng tốt, tất nhiên đừng dùng cắt móng cho voi mang ra cắt móng cho mèo. mình sẽ viết hướng dẫn thực hiện cho 1 người, nếu là 2 người thì 1 ng giữ mèo, ng kia cắt. Ôm mèo vào lòng, lưng mèo hướng vào trong, bụng mèo hướng ra ngoài. Dùng ngón cái ấn vào phần mu trên của bàn chân mèo, ngón trỏ có thể ấn vào lòng bàn chân mèo cũng đc. Phần móng của mèo sẽ hiện ra. Để ý móng mèo có 2 phần: phần ngoài màu trắng và trong (đen hoặc đục nếu mèo bẩn…), phần phía trong có màu hồng nhạt. Dùng cắt móng tay, cắt vào phần ngoài màu trắng, tránh cắt quá sâu vào phần màu hồng. Nếu cắt vào phần mầu hồng, sẽ rỉ ra một chút máu, lấy bông thấm vào phần rỉ máu, và thấm vào phần rỉ máu trên tay mình (do mèo đau sẽ cào vào tay mình…) Cái này cũng nên làm từ nhỏ để cho mèo quen. nếu ai có điều kiện có thể mua cái cắt móng riêng cho mèo. __________________ ...

December 24, 2009 · 9 min · 1894 words · kanishi

wedding photos

Đẹp vỡ màn hình :(( thề mềnh sẽ chụp đc đẹp như or hơn dư này 😛 Bình luận (5) Gạch — 2009-12-22 13:27 Số 1 và số 5 :X Dat Tai — 2009-12-22 23:34 Cool nhỉ HueL.M — 2009-12-23 03:36 xời toàn ảnh mi nhau, T mèo tự tin là mình khi hôn đẹp hơn họ à?????????????? Thaimeo — 2009-12-23 04:36 ngốc, tớ khen ảnh đẹp cơ mà, và tớ muốn chụp những bức đẹp như thế này, thuần túy nhiếp ảnh và nghệ thuật, ko liên quan tới hôn nhau nhá ...

December 22, 2009 · 1 min · 124 words · kanishi

Innocent Steps(2005) – Romantic Comedy

Đạo Diễn: Park Yeong-hoon Diễn Viên: Moon Geun-yeong, Park Geon-hyeong Nhà Sản Xuất: Showeast Ngày Khởi Chiếu: 2005/04/28 Độ Dài: 110 phút Nội dung: Với những bước nhảy mê hồn, Na Young Sae là một vũ công đầy triển vọng ở thành phố Seoul lộng lẫy. Nhưng khi sự nghiệp đang chín muồi cũng chính là lúc Young Sae gặp những bất trắc đau lòng nhất. Bị đối thủ truyền kiếp Jung Hyo Soo hãm hại, chân anh gặp phải một vết thương nghiêm trọng. Thể xác chưa phục hồi, anh lại phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần ghê gớm khi mất người bạn nhảy rất ưng ý vào tay Jung Hyo Soo! Khó khăn này nối tiếp khó khăn khác tưởng chừng như đánh gục Young Sae, nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi Jang Chae Ryn xuất hiện Đóng vai chị mình là Jang Chae Min sang Hàn Quốc để thực hiện hợp đồng, Jang Chae Ryn (Moon Geun-Young) trở thành bạn nhảy mới của Young Sae. Hai người phải đăng ký kết hôn giả để có đủ thủ tục pháp lý cho Chae Ryn lưu lại Hàn Quốc. Mọi chuyện trở nên rắc rối khi thân phận của Chae Ryn bị bại lộ, cô bị sa thải và trở thành người vô gia cư ở nơi đất khách quê người. Tưởng chừng cuộc phiêu lưu của cô gái 19 tuổi đã kết thúc và niềm hi vọng trở lại sự nghiệp đỉnh cao của Young Sae cũng mãi mãi chôn vùi. Nhưng với một sự kiên định ghê gớm cùng những cảm tình vừa chớm nở, họ đã nắm tay nhau để đứng dậy, động viên lẫn nhau và không ngừng luyện tập cho ngày trở lại. Nhưng một lần nữa, Jung Hyo Soo lại quay lại với những âm mưu thâm độc, cản phá bước đường của Young Sae… Liệu mọi chuyện có tái diễn tồi tệ như trước? Phim Hàn Quốc với những cảnh quay nhẹ nhàng lãng mạn và những vũ điệu mê ly chắc chắn sẽ không làm những fan Hàn thất vọng. em Moon Geun-yeong xinh long lanh :”> download: http://megashare.vn/download.php?id=130826 ...

November 30, 2009 · 2 min · 410 words · kanishi

Tình yêu có thể vượt qua những gì?

(Chôm từ blog của Thủy Tiên) Câu này ngày xưa Mai vẫn hỏi tôi. Tôi cũng quên mất mình đã trả lời thế nào, vì câu trả lời của tôi mỗi ngày một khác. Nhưng tôi lại không thể nào quên được câu trả lời của Lan Anh: Tình yêu có thể vượt qua cả sự từ chối. Câu này đặc biệt đúng với những người đã và đang yêu đơn phương một người nào đó. Còn với riêng tôi thì, tình yêu vượt qua được cái gì, còn tùy thuộc vào bản thân tình yêu ấy. Trong thế giới muôn màu muôn sắc này, có lúc tình yêu có thể vượt qua tất cả: những chướng ngại ghê gớm nhất, những tháng ngày tăm tối nhất; có lúc, ranh giới giữa 2 người chỉ mong manh như sợi chỉ mà ta lại không thể nào vượt qua, cho nên đành lỡ mất. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách không gian, khi người này ở Nam và người kia ở Bắc. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi một ai đó yêu người kém mình nhiều tuổi. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về địa vị khi vị tổng thống yêu cô hầu bàn. Tình yêu có thể vượt qua khoảng cách về huyết thống, khi mà ngày xưa nàng Tô Thị đã yêu người anh ruột của mình mà không hay biết. Tình yêu có thể vượt qua sự ngăn cấm khi mà trên đời này vẫn còn khá nhiều những đôi theo kiểu Romeo và Juliet. Tình yêu có thể vượt qua cả sự nhàm chán, như ông bà mình, trải qua bao năm tháng, bao buồn vui lẫn lộn của cuộc đời vẫn sống cùng nhau trong một mái nhà. Có những tình yêu mà chỉ có cái chết mới có thể chia lìa họ. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách không gian, khi ở 2 phương trời xa lạ mình không thể nào hiểu nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua khoảng cách về tuổi tác, khi những quan niệm và cách sống không thể nào hòa hợp với nhau được nữa. Tình yêu không thể vượt qua địa vị, khi ta không thể phá bỏ hàng rào ngăn cách của 2 thế giới. Tình yêu không thể vượt qua sự ngăn cấm khi ta không đủ lòng dũng cảm. Tình yêu không thể vượt qua sự nhàm chán khi ta chưa yêu đến mức coi người ấy là một phần của bản thân mình, vì chỉ có mình mới không thể chán mình thôi. Và tình yêu chẳng vượt qua được điều gì cả nếu ta không hy sinh vì người mình yêu. Có lẽ tôi đang không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, vì mọi thứ tình yêu trên đời đều cần biết hy sinh. Nhưng tình yêu không phải là thứ không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi. Cho nên nếu một ngày nào đó hết yêu nhau, hay ta tự nhiên rung động vì 1 người nào khác thì hãy nói ra lời chia tay, dù biết có phải làm cho người kia đau khổ. Suy cho cùng, thứ duy nhất mà tình yêu không thể nào vượt qua được lại chính là tình yêu. Nhưng tình yêu vẫn là thứ con người luôn cần phải có. Cho nên nếu không muốn để nó mất đi thì hãy giữ gìn. Bao giờ giữ được cũng khó hơn là đánh mất, phải không ? ...

November 20, 2009 · 4 min · 805 words · kanishi

Bí kíp chăm sóc da tại công sở

// // Làm đẹp – Thời trang // Thứ Bảy, 24/10/2009, 10:49 (GMT+7) Bí kíp chăm sóc da tại công sở TTO – Để sở hữu làn da trắng mịn, tươi sáng, bên cạnh thời gian chăm sóc da tại nhà, bạn cũng cần duy trì những thói quen dưỡng da ngay tại nơi làm việc, bởi lẽ bạn dùng khoảng 1/3 thời gian của ngày để làm việc tại công sở. ...

October 28, 2009 · 5 min · 858 words · kanishi

Những cô gái xinh đẹp sinh ra từ máy tính

Nguồn vnexpress.net

October 18, 2009 · 1 min · 2 words · kanishi

Ngon lắm ý

Món ngon, ảnh đẹp, chuyện tình lãng mạn như mơ 😉 Nên tải hết về cả nhà ạ, rồi ngắm và thèm :)) Download bản 4:3 ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite.pdf Download bản WS ở đây http://kokotaru.com/vn/ebook/OneSweetBite_WS.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Mon_an_sinh_vien_WS.pdf Bản 4:3 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic.pdf Bản 16:9 http://kokotaru.com/vn/ebook/Baking_basic_WS.pdf http://kokotaru.com/vn/ebook/Family_feast.pdf http://www.kokotaru.com/vn/ebook/QuicknEasy.pdf Bình luận (5) huongcc — 2009-10-14 02:29 Mấy cái đường link sao thế? 😐 Tôi sẽ làm rồi ngắm và ăn :)) Gordon — 2009-10-14 13:20 Mình muốn làm nhưng ko có tgian, muốn ăn mà ko có ai làm cho 😐 @Comment trên: Cho ăn với ;;) ...

October 13, 2009 · 1 min · 123 words · kanishi

Quốc Khánh Trung Quốc

Hôm nay, trong cái ngày mà Bắc Kinh gọi là quốc khánh, chắc chắn chính quyền Trung Quốc chỉ nói về sự trỗi dậy suốt hơn hai thập niên qua và những đích đến phỉnh nịnh cơn thèm khát của nhiều người dân mộng bá quyền Đại Hán. Mao Chủ Tịch vẫn cười tủm tỉm trước cửa Thiên An Môn. Sáu mươi năm trước Mao đã thắng trong một cuộc chiến “da thịt tàn nhau”, đuổi Tưởng Giới Thạch ra Đài Loan. Người dân Trung Quốc được dạy đấy là công lao. Nhưng, rồi nhiều người trong số họ cay đắng nhận ra đó là ngày Mao bắt đầu biến Đại Lục thành địa ngục. Sau đây là những thông tin lấy từ cuốn Mao Trạch Đông Ngàn Năm Công Tội, được viết bởi một nhà nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện quân sự cấp cao Trung Quốc, đại tá Tân Tử Lăng. Đại tá Tân Tử Lăng viết: “Mọi sai lầm lớn của Mao như giết hại công thần, gây bè phái trong đảng, bám chặt lấy chế độ lãnh đạo suốt đời và gia đình trị, dung túng phe đảng Giang Thanh, đều thuộc thuật cầm quyền của vua chúa”. Nhưng, cho dù lịch sử Trung Hoa có không ít hôn quân, có lẽ không một thiết chế nào trước đó cho phép một con người có thể táng tận như Mao tồn tại. Tháng 8-1958 khi cả nước mới chỉ sản xuất được 4,5 triệu tấn thép, Mao ra lệnh năm ấy phải nâng sản lượng thép lên 11 triệu tấn. Mao nói: “Phải chuyên chế, phải kết hợp giữa Karl Marx và Tần Thuỷ Hoàng”. Có lẽ không có nhà lãnh đạo quốc gia nào như Mao, ra lệnh “gom phế liệu và tháo dỡ cả đường sắt để đúc thép nhằm hoàn thành chỉ tiêu tăng trưởng”. Cho dù các con số sắt thép làm ra chỉ là những báo cáo dối trá, việc huy động những người khoẻ mạnh đi làm “gang thép” đã khiến cho thóc lúa hư hỏng ngoài đồng không có người thu hoạch. Ở huyện Tỉnh Nghiên, Tứ Xuyên, năm 1959, vào lúc đói kém nhất, bình quân mỗi ngày một người chỉ được phân phối 100 gam lương thực; cứ 8 người dân, có một người chết đói. Sau gang thép, Mao phát động cao trào “đại tiến vọt” lần hai. Ngày 3-9-1958, Mao tuyên bố: “Sản lượng lương thực có thể tăng lên 370 triệu tấn, gấp 2 lần năm ngoái. Nếu năm 1959 lại tăng gấp 2 lần thì sản lượng lương thực sẽ là 750 triệu tấn”. Khi các địa phương báo lên sản lượng lương thực không những tăng mà còn xấu hơn, Mao sợ bẽ mặt bèn cho rằng ‘lương thực bị giấu bớt” rồi hăm: “Phải tiến hành một đợt giáo dục kiên quyết”. Để quán triệt tinh thần kiên quyết của Mao, Khu uỷ Tín Dương, tỉnh Hà Nam tập họp 6.000 người để đấu tố 60 người “giấu bớt lương thực” không nộp cho nhà nước. Nhưng, chính những người đi dự hôm ấy cũng đang không có lương ăn, một người chết đói tại chỗ, 19 người chết trên đường về nhà. Trên tinh thần ấy, tỉnh Hà Nam dù thu hoạch 9,75 triệu tấn vẫn báo cáo lên 22,5 triệu tấn. Năm 1959, trên toàn quốc, theo báo cáo: 270 triệu tấn lương thực, thực tế chỉ có 170 triệu tấn; năm 1960 giảm còn 143 triệu tấn. Theo đại tá Tân Tử Lăng, mùa xuân 1960 nạn đói tràn lan, có làng 80 ngày người dân không có một hạt gạo vào bụng, vậy mà Bí thư Khu uỷ Tín Dương vẫn lên giọng: “Không phải thiếu lương thực, 90% là vấn đề tư tưởng”. Trước đó, khi Bí thư tỉnh uỷ An Huy Trương Khải Phong cho giải tán 4.000 nhà ăn tập thể vì không còn lương thực, Mao phê vào báo cáo: “Trương Khải Phong đứng trên lập trường giai cấp tư sản, mưu toan phá hoại nền chuyên chính vô sản”. Khu uỷ Tín Dương sau đó lại càng “chuyên chính” hơn, phong toả, không cho dân chúng ra khỏi làng. Theo tài liệu do Bộ Chính trị Trung Quốc “giải mật” sau này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Đại Quân, một cán bộ Ban Công tác nông thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ, chỉ trong một năm, từ tháng 12-1959 đến 11-1960 có 48 bé gái 7 tuổi trở xuống bị người lớn làm thịt, chiếm 90% số bé gái cùng độ tuổi. Trịnh Đại Quân kể, người ta phát hiện ra vụ ăn thịt trẻ em đầu tiên do toán điều tra nhìn thấy “một làn khói mỏng toả ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa”. Họ bao vây, vu hồi, rồi đồng loạt nhảy vào: “Nhà Nhị Oa 8 nhân khẩu, đã chết đói 2, nhưng chỉ còn lại 5. Bé gái Thụ Tài đang bị luộc trong nồi. Trong lúc tổ tuần tra tìm dây trói can phạm, Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài nhai ngấu nghiến”. Nạn ăn thịt trẻ con sau đó còn lan ra: “Kẻ nhẫn tâm thì ăn thịt con ngay tại nhà mình. Kẻ mềm yếu hơn thì gạt nước mắt đổi con với hàng xóm”… Nạn đói có thể không tới mức như vậy nếu như tháng 6-1959 mặc dù tình hình lương thực giảm, Mao vẫn quyết định xuất khẩu 4,19 triệu tấn để lấy vàng và đô la. Theo số liệu chính thức do Bộ Chính trị Trung Quốc giải mật tháng 9-2005, sau 4 năm Mao phát động “cao trào xã hội chủ nghĩa ở nông thôn” có tới 37,55 triệu người chết đói. Nhưng, “đói” chưa phải là bi kịch lớn nhất của người Trung Quốc. Ngày 30-4-1957, Mao gặp đại diện trí thức, động viên góp ý cho Đảng, giúp sửa chữa sai lầm. Mục tiêu của Mao là dùng đại hội này để xác lập vị trí lãnh đạo tư tưởng của mình trong giới trí thức, nhưng tình hình diễn biến không như Mao trông đợi. La Long Cơ, Bộ trưởng Lâm Nghiệp, lãnh tụ của giới trí thức từ Âu- Mỹ trở về phát biểu rằng: “Tiểu trí thức chủ nghĩa Marx- Lenin lãnh đạo đại trí thức của giai cấp tiểu tư sản là người mù chỉ đường cho người sáng mắt”. Mao nổi giận. Một mặt vẫn cho thảo luận để “dụ rắn ra khỏi hang”. Một mặt, dựng lên “Vụ án chống đảng”. Theo thống kê của Trung Quốc, có 552.877 trí thức là nạn nhân của “vụ án” do Mao lập ra này. Nhưng, Cách mạng văn hoá mới là trung tâm của địa ngục. Cuộc Cách mạng do những thanh niên bị kích động được gọi là Hồng vệ binh, chỉ riêng hạ tuần tháng 8-1966, khi mới bắt đầu, “nội thành Bắc Kinh đã có hàng ngàn người bị đập chết tươi. Nhiều người khi ấy được chứng kiến những cuộc tắm máu, những kiểu giết người man rợ thời trung cổ”. Cả nước có 10 triệu gia đình bị lục soát. Sinh viên sư phạm Bắc Kinh kéo về Sơn Đông “san bằng” mộ Khổng Tử. Lăng mộ Hạng Vũ, Gia Cát Lượng, Ngô Thừa Ân… cũng bị đập phá. Ngay đến một người bạn chiến đấu của Mao, đang là Chủ tịch Nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, ông Lưu Thiếu Kỳ, cũng bị Mao bỏ mặc cho Hồng vệ binh tàn sát. Năm ấy ông Lưu đã 69 tuổi, tay bị thương khi cùng Mao chiến tranh, tận mắt chứng kiến vợ là Vương Quang Mỹ bị bắt giam; ba người con đang tuổi đi học bị đưa vào trường thẩm tra; bé út 6 tuổi phải theo bảo mẫu ra khỏi Trung Nam Hải. Ông Lưu, bị giam ngay trong phòng Chủ tịch Nước, với 7 cái răng còn lại, cơm ăn thì thường là thiu, ông bị tiêu chảy, lại không thể thay quần áo, trong phòng hôi nồng. Đã thế, ngày nào cũng bị đấu tố, hạ nhục rồi bị lưu đày cho đến khi chết đau đớn hơn cả một kẻ ăn mày. Cuộc Cách mạng văn hoá kéo dài 10 năm đã lấy thêm sinh mạng của gần 20 triệu người dân Trung Quốc. Đại tá Tân Tử Lăng giải thích: Thoạt đầu Mao làm “đại tiến vọt” để đưa Trung Quốc vượt qua các nước phương Tây hòng làm ‘lãnh tụ thế giới”. Khi thất bại, dẫn tới cái chết của hàng chục triệu dân thì Mao lại làm tất cả mọi việc để hòng che đậy những sai lầm ấy. Đại tá cho rằng: “Không có sai lầm của đại tiến vọt thì không có đại cách mạng văn hoá để bức hại Lưu Thiếu Kỳ, gạt bỏ Lâm Bưu, phế truất Đặng Tiểu Bình… nhằm đưa Giang Thanh lên nắm quyền”. Theo Đại tá: “ Mao truyền ngôi cho Giang Thanh là bất đắc dĩ. Nhưng, Mao cần có hai thế hệ: Giang Thanh và Mao Viễn Tân, đủ để viết lại lịch sử, chối phắt trách nhiệm làm 37,55 triệu người chết đói”. Cuốn sách mô tả rất chi tiết những mưu mô của Mao. Nhưng, đại tá Tân Tử Lăng cho rằng nếu như người dân có tiếng nói, các thiết chế đảng và nhà nước có tiếng nói, những người có lương tri nói lên sự thật với Mao không bị quy kết là “chống Đảng” thì Mao không thể gây ra những tội ác đau thương cho nhân dân, cho đồng chí của mình như thế. Thật cay đắng khi theo đại tá Tân tử Lăng, chỉ khi “vị cứu tinh” chết đi nhân dân Trung Quốc mới có đường để sống. Những cải cách mà Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đặng Tiểu Bình khởi xướng là thực hiện lại một phần những gì mà người dân Trung Hoa đã có từ trước ngày 1-10-1949. Đại tá Tân Tử Lăng lý giải: “Chỉ cần trả lại quyền lợi và tự do cho nhân dân, tự họ sẽ lựa chọn con đường phát triển và sáng tạo tương lai xán lạn”. Cuốn sách được xuất bản tháng 7-2007 và tái bản tháng 6-2008 tại Hong Kong, nhưng đã gây chú ý đặc biệt và gây tranh cãi trong người dân Đại lục. Có lẽ vẫn có những người dân Trung Quốc ngưỡng mộ Mao; có lẽ vì hơn 60 năm qua họ đã được dạy Mao là người vĩ đại; có lẽ họ không muốn phủ nhận chính họ vì một thời họ đã tôn sùng Mao, đã trở thành Hồng vệ binh gây nhiều tội ác. Nhưng, có lẽ, cũng có nhiều người Trung Quốc tự hỏi, nếu như không có ngày 1-10-1949, Trung Quốc có phải trải qua 3 thập kỷ địa ngục như vậy không. Lịch sử không có chữ “nếu”, cho dù có ai đó đang nghiên cứu về con đường mà Việt Nam lẽ ra đã đi nếu như Mao không nắm quyền kể từ năm 1949. Nghe nói Thông Tấn Xã Việt Nam mới cho dịch và xuất bản cho các cơ quan, đơn vị cuốn sách của Đại tá Tân Tử Lăng. Mục tiêu của Thông tấn Xã Việt Nam thường không phải kinh doanh. Hy vọng là đã có nhiều người Việt Nam đọc được. Huy Đức điểm sách ...

October 1, 2009 · 10 min · 1948 words · kanishi

Như chờ tình đến rồi hãy yêu

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây. Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời. Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra? Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em… Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm. Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài. Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi. Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời. Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua hè tới. Đông sang thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa. Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống. Như chờ tình đến rồi hãy yêu Phạm Lữ Ân ...

September 29, 2009 · 4 min · 816 words · kanishi

Pham Tuan – Vinasat1

Vào cuối những năm 80 vẫn “lưu truyền trong dân gian” một câu truyện liên quan đến sự kiện con tàu “Liên Hợp 37” chở một nhà du hành vũ trụ Liên Xô và anh hùng VN, Phạm Tuân, lên vũ trụ: Chuyện kể rằng, theo một tài liệu “mật”, trên con tàu không phải có hai nhà du hành mà có đến ba nhà du hành của Liên Xô, Cuba và Việt Nam. Sau một tuần chu du tiên giới, tàu hạ cánh về mặt đất. Các nhà du hành được đưa đi kiểm tra sức khoẻ. Kết quả, đồng chí Liên Xô sức khoẻ hoàn toàn tốt. Đồng chí Cuba, về cơ bản không có gì đáng ngại, duy chỉ có hai mu bàn tay bị sưng đỏ lên. Bác sỹ căn vặn nguyên nhân, đồng chí ngượng ngịu kể: – Lúc ở trên tàu, thấy cái gì lạ tôi cũng sờ vào nên bị đồng chí Liên Xô cầm thước kẻ vụt vào tay. Đến lượt Phạm Tuân, cả mu bàn tay và má đều bị sưng đỏ. Bác sỹ lại hỏi nguyên nhân thì Phạm Tuân cũng không giấu diếm: – Tôi cũng như đồng chí Cuba. Nhưng vì tôi hỏi nhiều quá nên bị vả vào mồm. Câu chuyện tiếu lâm này, cùng nhiều câu chuyện tiếu lâm về chuyến du hành ấy, tất nhiên không nhằm vào cá nhân Phạm Tuân, mà nhằm chê cười một sự kiện: Người ta đã “hoành tráng hoá” một sự kiện bình thường. Sự việc một phi công giỏi (cứ cho là thế) được lựa chọn, đào tạo để thực hiện một công việc trên vũ trụ (trên một thiết bị hoàn toàn của nước ngoài) đã được thổi phồng để lấy đó làm thành tích, vênh vang với thiên hạ. Thực chất, trình độ khoa học kỹ thuật của nước ta lúc bấy giờ (và cả hôm nay) chưa tham gia được một chút nào vào công trình khoa học vũ trụ ấy. Ngày hôm qua, một lần nữa sự kiện kiểu ấy lại thấp thoáng hiện về. Việc VNPT thuê Lockheed Martin (Mỹ) chế tạo vệ tinh riêng, sau đó phóng vệ tinh tại Pháp, thuần tuý là một thương vụ. Thương vụ ấy có giá trị (nghe đâu) khoảng hơn 200 triệu USD và kéo dài 15 năm (tuổi thọ của quả vệ tinh). Thôi, chuyện lỗ hay lãi có nhiều ý kiến khác nhau, xin không bình loạn. Bên cạnh việc thương mại, vệ tinh đầu tiên mà VN làm chủ sở hữu cũng khẳng định chủ quyền không gian. Ý nghĩa chính trị ấy chắc cũng không ai có ý định bàn cãi. Nhưng có lẽ, không dừng ở đấy, người ta đang bị xúc động quá đáng, đang bị lạc quan tếu. Nhiều bài báo, giật tít: “VINASAT-1 mở ra kỷ nguyên mới cho viễn thông Việt Nam”, “Lần đầu tiên VN phóng thành công vệ tinh…”. Chợt giật mình khi nghĩ câu này mà được dịch nguyên văn sang tiếng Anh. Khối anh xanh mắt cho mà xem. Rồi cái bọn “thù địch” nó chẳng quây vào dòm ngó ấy chứ. Nghĩ vui vậy thôi, ai mà tin. Một quan chức to to, chắc trong lúc rưng rưng xúc động, đã phát biểu rằng: “Lúc này cảm giác của tôi gói gọn trong 4 từ: Tự hào và Tự tin.Cứ mỗi lần dân tộc chúng ta có bước thăng tiến, chúng ta lại tự hào về bề dày văn hóa, tự hào về dân tộc ta rất đỗi anh hùng, tự hào về thế hệ các anh đi trước, đã làm tất cả những gì cần làm để vệ tinh VINASAT-1 có thể phóng thành công hôm nay”. Thế có phải nghĩa là: Với bề dày truyền thống mấy nghìn năm, chúng ta đạt đến bước thăng tiến là đi…mua một thiết bị và…nhờ người ta phóng lên giời cho. Thật hài hước. Việc thuê nước ngoài chế tạo vệ tinh cho là việc cực chẳng đã. Thứ nhất, đắt đỏ. Thứ hai, quan trọng hơn, biết đâu bạn cài cắm những gì bên trong cái thiết bị ấy. Mà toàn thông tin quân sự, an ninh chứ chơi đâu. Một sự kiện bình thường, đừng tâng bốc quá thế, đừng bắt bác “Phạm Tuân vào vũ trụ” thế. Một sự kiện khác không kém ầm ĩ, đó là sự kiện bánh chưng thiu, bánh dày mốc. Ngày quốc giỗ, người ta dâng tặng tổ tiên của mình những cái bánh thật hoành tráng. Những chiếc bánh cốt sao đạt kỷ lục này, kỷ lục kia mà quên đi một điều rằng người ta tưởng nhớ đến tiên tổ cốt yếu là ở tấm lòng thơm thảo. Bánh chưng bánh dày, làm từ gạo nếp lá dong thịt lợn, những thứ mà nhà nông có thể tự cấy trồng, chăn nuôi. Những thứ mà không phải đặc sản gì cả, chỉ là mong thể hiện được một niềm thương nhớ. Vậy thì bánh trưng nặng hàng tấn, bánh dày cao hàng mét để làm gì. Để rồi, người ta phải cân cả sắt thép làm khung . Để rồi, người ta phải độn cả xốp vào trong bánh. Sự háo danh (và lợi) đã biến món quà dâng kính tiên tổ thành một sự xúc phạm. Có lẽ, người ta đã lập được một kỷ lục mới về sự xúc phạm nguồn cội của mình. Nếu ai đã chơi trò chơi AOE-Thời đại các đế chế, một trò chơi chiến tranh giả lập về các đế chế trong lịch sử, hẳn có để ý đến các đế chế trong game. Trong đó, có các đế chế của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ…những quốc gia láng giềng nhưng không có VN. Chúng ta có truyền thống lịch sử lâu đời thật đấy, nhưng so với thiên hạ, chúng ta có ghê gớm gì đâu. Hãy bình thường thôi. Tự tin nhưng đừng huênh hoang thái quá, kẻo lại lòi hết cái dốt ra ngoài, kẻo lại nực cười như một vị lãnh đạo khi đến khánh thành công trình thuỷ điện, đọc đít-cua xong vung tay chém gió: “ Nhà máy chúng ta đã sản xuất ra điện ba pha phục vụ sản xuất. Rồi đây, không xa nữa, chúng ta sẽ sản xuất điện 4 pha, 5 pha thậm chí 10 pha”. ...

September 25, 2009 · 8 min · 1628 words · kanishi

Trong cuộc sống hôn nhân

đọc dc cái này của bác codon99 trong wtt thấy hay qué, copy vào đây lun, hehe: Trong cuộc sống hôn nhân , người chồng có trách nhiệm nặng nề nhất : Lo sự nghiệp kinh tế chủ chốt của gia đình . Bảo vệ gia đình trong những lúc nguy khốn . Luôn mẫu mực trong cuộc sống để làm gương cho vợ con . Luôn tha thứ , sửa sai cho vợ con khi mắc lỗi lầm . Không được dùng vũ lực để hành hạ vợ con . Nhưng hình như thời buổi nay ít ai quan tâm đến những yếu tố này . Họ cứ sống thoải mái theo ý riêng , khiến bao cảnh chia lìa , con cái ít quan tâm đến , có chăng chỉ là thoáng qua . Trong việc giáo dục con , thì 10 tiếng nói của người mẹ không bằng 1 ánh mắt của người cha . Cho nên các bố hãy cẩn thận mà cư xử cho đúng nghĩa 1 người đàn ông . Còn nghĩa vụ của vợ là chăm lo sức khỏe cho chồng con thật tốt . Chồng hay đi ra ngoài ăn vớ ăn vẩn cơm hàng cháo chợ (giống trường hợp mình) là bởi người vợ quá vô tâm trong công việc nội trợ . Nấu ăn không biết cách , không chịu động não mà chế biến , nêm nếm đồ ăn cho cẩn thận (đi chợ đã tốn tiền , mà nấu xong cho chó mèo nó cũng chả thèm ăn) . Người vợ trực tiếp nuôi dạy con , nhưng cũng lấy thêm ý kiến của chồng những lúc khó khăn . Người vợ còn là hậu thuẫn , là người luôn an ủi , vỗ về chồng mình trong lúc công việc bị trắc trở hoặc thất bại . Đừng bao giờ nói chuyện móc họng trước mặt chồng con . Nói chung là Công Dung Ngôn Hạnh không thể thiếu đối với phụ nữ . Có những trường hợp vợ là lao động chính , thì người chồng phải thay thế chỗ của vợ , hạnh phúc mới bền lâu được . Còn nếu đã có người giúp việc thì vợ chồng hãy thảo luận để ra quyết định chung , đừng vì cái TÔI của mình mà đánh mất chính bản thân mình . ...

September 17, 2009 · 5 min · 873 words · kanishi

Khi mình là vợ chồng

Này anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ ko đủ giấc (và có thể đi làm có lúc ngáp ngắn ngáp dài ) thì em vẫn muốn vợ chồng mình ăn sáng ở nhà ……… một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới . Khi mình là vợ chồng, em thích chồng em ăn mặc tươm tất,……. từ đầu tóc, quần áo cho đến mùi nước hoa ………. để cho con gái trong công ty anh phải ghen tị với em ……kiểu như trông anh “ngon” thế mà ko làm đc gì vì anh đã có chủ ………. Àh, em còn thích vợ chồng mình mặc đồ đôi ……. sẽ là tông xuyệt tông mỗi ngày anh nhé ……….. để cả thiên hạ biết mình là cặp đôi hoàn hảo . Khi mình là vợ chồng, em sẽ vẽo vọt ngồi sau xe anh hàng ngày chẳng sợ mẹ kêu là cứ dính lấy anh như khi mình còn yêu nhau . Em sẽ được anh đưa đi làm, thơm anh một cái và chúc chồng em có một ngày làm việc thật hiệu quả ……..em sẽ nói nhỏ vào tai anh là “Đừng nhớ em nhiều đến mức ko làm được việc gì nhé!” . Khi mình là vợ chồng, buổi trưa sẽ có lúc em đi ăn cùng đồng nghiệp nhưng sẽ có khi em bắt chồng em qua đón và mời em một bựa trưa thật thịnh soạn . Và …………. cũng có những hôm em phởn, em sẽ bất ngờ qua công ty anh, bắt cóc anh 2 tiếng nghỉ trưa với lý do “em mới được tăng lương mình ạh” . Khi mình là vợ chồng, em muốn thỉnh thoảng, trong lúc công việc bộn bề, em bỗng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho anh …….. hoặc sign in YM, gửi offline hoặc Buzz anh nếu anh đang online …………. Chỉ là muốn nói …….. “Em yêu anh lắm” . Cứ như khi mình còn đang yêu anh nhỉ? Khi mình là vợ chồng, anh sẽ đợi em dưới cửa công ty ……… và vợ chồng mình sẽ cùng đi chợ chuẩn bị cho bữa tối . Đừng mơ rằng anh có thể đi tắm, đọc báo, xem TV hay làm những việc đại loại như thế khi em đang nấu cơm . Em sẽ lôi anh vào, dẫu cho anh vụng về đ ụ ng vào cái gì là hỏng cái đó . Cái em cần ………. là một người chồng cùng em chia sẻ công việc gia đình ……… hoặc đóng vai một cái radio, kể cho em những câu chuyện của anh suốt một ngày qua . Và em sẽ cười, sẽ cho anh những lời khuyên …………. hoặc muốn anh thử món canh em nấu đã vừa chưa . Khi mình là vợ chồng, anh sẽ phải chọn giữa rửa bát hoặc đi lau nhà, vì em ko đủ sức để có thể làm hết như một người giúp việc . Em sẽ nghiêm khắc với anh vì các đức ông chồng đc vợ chiều hay hư lắm . Nhưng anh biết ko, hàng ngày ở công ty, em vẫn khoe với đồng nghiệp của mình là em có một người chồng rất chăm chỉ và biết chia sẻ công việc với vợ …………. dẫu cho nhiều lúc em nói khản cổ anh mới chịu rời cái TV để đi phơi quần áo . Khi mình là vợ chồng, em sẽ chuẩn bị quần áo cho anh đi tắm, rồi em sẽ sấy tóc khô cho anh vì em biết anh cẩu thả, sẽ để tóc ướt mà đi ngủ. Và em cũng muốn những hôm gội đầu xong, đến gần anh, dí cho anh cái khăn bông to và nói: “Mình ơi giúp em với!” Khi mình là vợ chồng, anh sẽ ko đc tự ý thức khuya nữa đâu. Em sẵn sàng đét đít anh nếu anh cứ ngồi ôm lấy cái TV ko chịu ngủ sớm . Em sẽ pha cho anh 1 cốc sữa nóng anh khi anh đang làm việc, sẽ nhắc khéo anh đi ngủ với lý do “ngủ một mình em sợ ma”. Thực ra em sẽ cười thầm trong bụng vì em vốn chẳng sợ gì. Khi mình là vợ chồng, mình sẽ cùng nhau “kiểm duyệt” lại đống quần áo trong tủ mỗi khi chuyển mùa. Mình sẽ cùng nhau ướm những bộ đồ vào người và cùng quyết định xem cái gì nên thải đi để thay vào đó là những bộ mới ………….. Em muốn những hôm gió mùa Đông Bắc, sẽ chẳng đi đâu cả anh nhỉ, sẽ là một bữa cơm nóng và những cuộc nói chuyện ko biên giới…………… hoặc em sẽ nằm trong vòng tay anh, một cái chăn nhỏ, căn phòng tối om và một bộ film kinh dị. Àh nhé, khi mình là vợ chồng, em sẽ bắt anh cùng em ngắm ……. Sấm chớp. Vì em thích giông tố, thích bão bùng. Em sẽ có lúc bỏ nấu cơm mà ra cửa sổ ngồi nhìn chớp. Hoặc em sẽ lôi anh ra đường …… lượn phố khi mưa xối xả . Vì em thích thế, nghe thật điên rồ nhưng em …………. ko muốn em điên một mình. Khi mình là vợ chồng, em sẽ thường xuyên học nấu những món ở ngoài hàng mà anh thích, hay những món anh hay nhậu……… Chỉ là em muốn anh có thể tự hào, mời bạn đến uống bép nhè mà ko cần phải bước chân ra khỏi cửa. Khi mình là vợ chồng, cuối tuần, mình sẽ ko về nhà thăm mẹ em, và cũng ko về nhà thăm bố mẹ anh . Vì sao ư, vì mình sẽ đón bố mẹ, đưa các cụ đi chơi cuối tuần ………. ở một nơi không khí trong lành. Em tin như vậy sẽ tốt cho bố mẹ già, và tốt cho vợ chồng mình sau một tuần làm việc căng thẳng. Khi mình là vợ chồng, em muốn mua cho anh, cho bố mẹ của chúng ta những gì tốt nhất ……. Anh biết mà, em thích mua cho những người thân yêu của mình và nhìn họ thích thú …….. hơn là ngắm mình xinh đẹp trong bộ váy mình tự mua . Và em sẽ đưa hai mẹ của chúng ta đi shopping, đi làm tóc và cả massage ……… vì phụ nữ ở mọi lứa tuổi đều thích làm đẹp. Và em muốn hai gia đình sẽ là một. Em muốn một căn chung cư nhỏ xinh ở một tầng cao gần trời cho em ngắm mưa ……… sẽ là một full-house của đôi vợ chồng trẻ. Em muốn mọi thứ trong nhà đều màu mè, lòe loẹt và nhỏ xinh như em vậy. Em vẫn muốn nhận những món quà từ anh …….dù là rất bé nhỏ ……. Vì em muốn sự bất ngờ, muốn thấy mình được yêu thương hơn bao giờ hết ……. và quan trọng hơn, em muốn khẳng định hôn nhân ko phải là kết thúc một tình yêu. Em muốn ngủ trong vòng tay anh ……….. nửa đêm tỉnh giấc, ngắm anh chút thôi, thơm anh một cái, nhẹ thôi để anh ko tỉnh giấc ….. rồi em lại tiếp tục ôm anh ngủ cho đến sáng hôm sau. Em muốn mỗi sáng tỉnh giấc, điều đầu tiên em thấy sẽ là khuôn mặt ngái ngủ, một cái ngáp dài và đôi mắt ti hí nhìn ra cửa sổ của người chồng em rất mực thương yêu. Em muốn những đứa trẻ tài giỏi và mạnh mẽ như anh , thông minh và dễ thương như em. Àh, cả xinh đẹp như em nữa chứ. Em muốn chúng mình, ko chỉ là vợ chồng mà còn là những người bạn thân. Em muốn ………… Em muốn ……… Em muốn …… Và khi mình là vợ chồng, em biết sẽ có lúc mình cãi nhau hay gặp phải những sóng gió . Nhưng xin anh, hãy mạnh mẽ và đừng bao giờ hối hận vì đã chọn em – người vợ của anh. Vì em, đã, đang và sẽ vun đắp cho gia đình mình. Dẫu cho em là một người cầu tiến, hiếu thắng và tham vọng nơi công sở, thì về nhà, em vẫn là người vợ bé nhỏ nhưng có sức mạnh phi thường của anh. Tin em đi, đấy mới là điều quan trọng nhất! …………………………………………………… Ngoài trời mưa to quá. Một mình trong phòng tối, mắt díp tịt mà cố xem cho hết cái đ ĩ a Sex & The City. Mơ ……………… đến khi ………. mình là vợ chồng. ...

September 9, 2009 · 7 min · 1488 words · kanishi