Huyền thoại 1 dặm 4 phút

Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể. Mãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chín năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục mới 4 phút 12 giây 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này nhất được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thụy Điển chạm mức sau 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Vì đó là điều bất khả. Bác sĩ nói chuyện đó là bất khả. Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy. Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên Roger Bannister tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn sàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy. Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên! Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào ngày 6 tháng 5 năm 1954, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết 1 dặm dưới 4 phút. Huyền thoại kỷ lục không thể phá vỡ đã sụp đổ. Khi cuộc đua bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thứ ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội. Barmister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầu ở khúc cua phía trước và cách đích đến khoảng 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang năm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất giúp anh tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó. Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford, từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Giải băng đích chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trông có vẻ như đang lùi dần ra xa. Trong cuốn The Four- Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tưởng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “Những giây cuối cùng đó dường như kéo dài vô tận. Cái giải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như noi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả những cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ hầu như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đón ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói lòa bùng nổ, không còn thiết sống”. Bình luận viên trên sân vận động, Norris Mc Whirter khiến đám đông sốt ruột bằng cách câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G. Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục đường chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…” Phần còn lại chìm nghỉm trong sự reo hò phấn khích. Anh ấy đã thành công! Sau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, **37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong những năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được. Ngày nay, ngay cả học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.**Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể có nhiều người cùng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần”. Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ. Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta đã quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì trước đây từng bị coi là những mơ ước bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn. Trích “Ngày xưa có một con bò”. ...

July 18, 2016 · 8 min · 1495 words · kanishi

NEVER TOO LATE

5 tuổi bố mất 16 tuổi bỏ học. 17 tuổi bị đuổi việc lần thứ 4. 18 tuổi kết hôn. 18-22 tuổi, làm công nhân đường sắt và bị đuổi. Ông đi lính và bị đá ra ngoài không lâu sau đó Ông tiếp tục nộp đơn vào trường luật nhưng bị từ chối. Ông đi bán bảo hiểm rồi lại thất bại 19 tuổi ông được làm cha 20 tuổi vợ bỏ và mang theo đứa con. Ông làm đầu bếp kiêm rửa chén trong một quán cà phê nhỏ. Ông thất bại trong ý định bắt cóc con gái, nhưng đã thành công trong việc thuyết phục vợ trở về nhà. 65 tuổi ông về hưu. Vào ngày kia ông nhận được khoản trợ cập từ Chính phủ vỏn vẹn khoảng hơn 2 triệu đồng. (105 USD) Ông cảm thấy xấu hổ vì Chính phủ cho rằng ông không thể tự nuôi sống bản thân Ông quyết định tự tử. Ông cảm thấy cuộc đời quá tuyệt vọng, chỉ toàn là thất bại Ông ngồi dưới một cái cây định viết di chúc, nhưng thay vào đó, ông đã viết những gì mình làm được. Ông nhận ra rằng mình có thể giàu hơn, không đến mức thê thảm như bây giờ. Có một điều chắc chắn ông làm rất tốt, giỏi hơn những người khác, đó chính là nấu ăn. Ông quyết định dùng gần 2 triệu trong số tiền trợ cấp của chính phủ để mua bếp núc, nguyên liệu, bắt đầu chiên những miếng gà và đem bán cho những người hàng xóm ở Kentucky. Ở tuổi 65 suýt chút nữa ông đã tự tử nhưng ở tuổi 88 Đại tá Sanders, người sáng lập của KFC là một tỷ phú. —– BÀI HỌC : Dù bạn có thích ăn KFC hay không, câu chuyện về cuộc đời của Đại tá Harland Sanders – người sáng lập KFC thực sự đáng kinh ngạc. Nó có tác dụng truyền cảm hứng tới tất cả mọi người rằng chỉ cần có sự kiên trì, tận tụy, cống hiến và khát vọng đi kèm với sự chăm chỉ, thì dù bạn đang ở độ tuổi nào, bạn cũng có thể thành công. ...

June 30, 2016 · 3 min · 466 words · kanishi

Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend

Trên blinkist lại chưa có cuốn này, đọc trên alezaa vậy. 10 BÀI HỌC GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN Trưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm. Cuộc đời là một trò chơi và trò chơi nào cũng có luật của nó. Cuộc đời bạn cũng vậy. Bạn có 1 cơ thể, 1 và chỉ 1. Dù bạn thích nó hay ghét nó thì nó cũng vẫn là của bạn. Giữ gìn nó cho tốt vào. ...

May 17, 2016 · 2 min · 419 words · kanishi

Đất Nước Của Những Kẻ Lười Biếng

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai. Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI! Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi. ...

May 12, 2016 · 13 min · 2727 words · kanishi

Câu hỏi 1: Các bạn muốn con mình lớn lên ở một đất nước thế nào?

A. Một đất nước có cảnh vật tươi đẹp, môi trường trong sạch, kinh tế vững mạnh, giáo dục tiến bộ B. Một đất nước nơi người dân biết rõ tiền thuế mình đóng được chi tiêu vào những thứ không-đến-nỗi-vớ-vẩn C. Một đất nước có chính quyền lắng nghe những nỗi băn khoăn/bức xúc của người dân và làm việc tích cực, chăm chỉ (hoặc có vẻ thế) để giảm bớt những băn khoăn/bức xúc ấy D. Cả 3 lựa chọn trên ...

May 10, 2016 · 2 min · 234 words · kanishi

Thời đại máy móc thứ hai

Minh Lê Những ngày này mọi người đều đang sôi sục với câu chuyện biển, cá tôm và hai mẹ con biểu tình. Tuy nhiên mình vẫn muốn dành chút thời gian để đọc về “thời đại máy móc”, không phải bởi vì môi trường không quan trọng mà bởi vì có nhiều người sẽ viết về môi trường tốt hơn mình. (Nhân tiện, mình đã góp $10 cho dự án “Phân tích độc lập Ô nhiễm biển miền Trung” hãy cùng đóng góp để những người có chuyên môn mổ xẻ nguyên nhân ô nhiễm nhé!) ...

May 10, 2016 · 5 min · 853 words · kanishi

Những cây gai

Đàm Hà Phú 1. mình rất thích một câu của Chương Đặng trong một bài phỏng vấn trên tờ Esquire: “Những hạt cây gai thì nảy mầm ra cây gai. Tôi không hiểu vì sao trên thế gian này lại phải có những cây gai. Nhưng vào những lúc hoang vu nhất của đời sống, tôi nhìn những cây gai trơ gầy trong mùa đông rồi rơi nước mắt. Tôi không cố gắng phân tích nhiều nữa. Nếu nó sinh ra để là một cây gai, hẳn có lý do nào đó!”, mình bắt đầu suy nghĩ lại về nhiều thứ sau khi đọc câu này, lý do ư, có lẽ chính những cây gai, bằng sự vô dụng, cay nghiệt thậm chí là nguy hiểm của nó, để nhắc ta nhớ về những khắc nghiệt của đời sống. ...

May 10, 2016 · 2 min · 381 words · kanishi

Nhận định về tương lai Apple và Microsoft

Tình cờ đọc một bình luận rất lý thú trên tinhte, thực ra tinhte toàn bọn không não vào spam nói những điều ngu xuẩn, tuy nhiên thi thoảng lại có một lời vàng ngọc thế này đâm ra cứ phải đọc comment, hehe. klq, mình đọc bài từ fool.com chia sẽ cho vui. 1 điều ít ai để ý là stock MSFT của MS từ 1/2013 đến giờ tang 98%, còn AAPL của Apple giảm 40%. Rõ rang ai đầu tư stock cho msft sẽ có lời hẳn so với aapl tại sao có chuyện kì lạ vậy khi mà apple vẫn liên tục có lợi nhuận kỷ lục, vượt xa MS. Từ 2013 MS đang sai hướng, kể từ khi Satya nắm quyền mọi thứ đã trở nên đa dạng, phá mọi truyền thống của MS trở thành cty nhạy bén hơn với thị trường, ko còn phụ thuộc vào windows. Mở rộng cloud first, mobile first, cho phép hang loạt dịch vụ mở rộng ra cho tất cả nền tang, open source các công cụ phát triển, ý tưởng crazy như hololens cũng được ưu ái đầu tư, Cortana ngày càng bỏ xa đối thủ, Azure đang tang tốc vào thị trường 90 tỷ(giá trị toàn thị trường) cloud hosting 2020, sắp tới tập trung vào bot và AI (trí tuệ nhân tạo), deep mining nhờ sở hữu Bing, .. bỏ qua sự lệ thuộc từ apps truyền thống hiện nay khi mà chỉ cần chat là bot đã hiểu và thực thi. Ngay thị trường tablet vốn là số 1 cho Apple theo dự đoán sẽ thuộc về đội MS khi mà OS của nó đi trước đội bạn http://www.businessinsider.com/microsoft-beating-apple-in-detachable-tablets-2016-3 Mình đang xem Apple sẽ như thế nào trong 5 năm tới khi mà vẫn lệ thuộc 70% lợi nhuân vào iPhone khi mà giá trị sang tạo đã không còn nhiều nữa, và giá quá thấp như hiện nay. Cloud thì quá kém, AI thì ko có search engine như google và bing lấy gì mà làm, VR thì cũng chẳng có và cái đó cũng còn lâu mới có lợi nhuận nhanh. Đến giờ vẫn ko thấy được tia sang le lói nào cho tương lai. Mù mịt đang chờ phía trước. Nói chung, dân đầu tư họ đều thấy rõ, chỉ có fan thì ko, tuy nhiên fan cũng phải có sản phẩm tốt họ mới mua, còn ko rất khó. Tim Cook là bậc thầy bán hang và logistics chuổi cung cấp, nhưng từ khi lên ngôi đến giờ hoàn toàn ko có vision nào mới để làm nền tang cho tương lai ...

April 10, 2016 · 3 min · 441 words · kanishi

Nói chung là ưng đó

Tổng thống nhà người ta

March 17, 2016 · 1 min · 5 words · kanishi

MLM -Kinh Doanh Theo Mạng- Bán hàng Đa Cấp có thực sự là siêu lợi nhuận?

November 26, 2009 at 11:38am MLM (Multi level marketing) là cái gì vậy? MLM (Multi level marketing) – tiếp thị đa tầng, bán hàng đa cấp, kinh doanh theo mạng, v…v và v…v là cái gì vậy? Sao nghe người ta nói không cần bằng cấp, không cần kiến thức, không cần học hành, không phải làm mà vẫn có nhiều tiền, tương lai đảm bảo, sau một thời gian là chỉ ngồi chơi xơi nước tiền vẫn đổ vào túi. Chẳng lẽ có phương pháp kinh doanh mới, hiện đại, một phát kiến mới của một nhà kinh tế đoạt giải Nobel nào đó chăng? Nếu lý thuyết này biến được thành hiện thực thì xã hội loài người tiến được một bước dài trong quá trình phát triển của nhân loại, nếu mỗi cá nhân trong xã hội đều có được sự bảo đảm về kinh tế, tài chính chứ chưa cần thịnh vượng thì đó chính là một phần của xã hội lý tưởng mà các học thuyết chủ nghĩa theo đuổi. Nếu những gì của phương pháp này là đúng thì sẽ có một ngày cả nhân loại không phải làm nhỉ? Dân giàu khắc nước sẽ mạnh, vậy sao nền kinh tế vẫn trồi sụt, nhân loại vẫn phải vật lộn trên con đường phát triển, chưa tìm thấy sự thịnh vượng chung? Sao vẫn còn có người nghèo, sao không phát triển kinh doanh theo phương pháp này, sao không xóa bỏ những tư tưởng cổ hủ, phương pháp kinh doanh lạc hậu theo kiểu truyền thống để đi theo phương pháp kinh doanh cấp tiến này thì có phải một ngày nào đó cả nhân loại chúng ta đều đi xe Mẹc sờ đì không ? 😀 Lý thuyết Theo như những thông tin trên trang web cũng như tờ rơi, hay những buổi họp huấn luyện của các công ty MLM thì bán hàng đa cấp là phương pháp kinh doanh hoàn hảo. Sản phẩm đi thẳng từ nhà sản xuất đến tay người tiêu dùng, không mất chi phí quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, cửa hàng, sân bãi. Người dùng được hưởng lợi, mua được sản phẩm tốt với giá rẻ vì không tốn tiền cho các khâu trung gian. Về phía người tiêu dùng: – sản phẩm nghe rất hoàn hảo, có “một số” người còn quảng cáo những loại thực phẩm chức năng còn chữa được cả bệnh ung thư mà y học ngày nay đang bó tay – người bán hàng nhiệt tình là người quen biết, thậm chí có thể là con cái, cha mẹ, anh em ruột thịt trong nhà Về phía đại lý tham gia MLM: – được mua sản phẩm với giá rẻ, chiết khấu hơn 25%- 30% so với giá MSRP, có thể dùng cho cá nhân hoặc có thể bán lại – vốn kinh doanh thấp, không cần có cửa hàng, địa điểm kinh doanh, không cần có bằng cấp, điều kiện năng lực, đại loại là chỉ cần bỏ ra một ít tiền có thể mua được công ăn việc làm, đã thế lại là công việc nhàn rỗi nhưng kiếm được nhiều tiền. – nếu tuyển dụng được thêm đại lý hay chân rết bán hàng sẽ được hưởng lợi, ăn phần trăm trên những chân rết này – nếu những chân rết lại tuyển dụng thêm những chân rết khác thì một ngày nào đó ta sẽ lên được 7 tầng tháp, hoặc qua cửu đỉnh là đến tuyền lâm, sẽ ngồi mát ăn bát vàng, chỉ việc ngồi nhà sẽ có phần trăm của những chân rết kia mang lại. Một tương lai tài chính vững vàng, một tiền đồ tươi sáng, cứ cái đà này sẽ nhanh chóng thành tỉ phú. Thực tế Về mặt lý thuyết, phương pháp kinh doanh kiểu này nghe chừng rất tiến bộ, có nhiều điểm hay, tuy nhiên có nhiều lỗ hổng và không có tính bên vững lâu dài cho nên phương pháp kinh doanh truyền thống vẫn tồn tại. Trên thực tế, có một số người làm giàu từ phương pháp kinh doanh này thật. Họ chính là những người nằm ở trong 5% trên đỉnh tháp. Nếu là người Việt Nam, một sản phẩm từ Mỹ qua đến VN khéo đã qua chi nhánh nào đó ở châu Á như Thailand, Malaysia. Nếu có thể mở ra một MLM, bán mấy sản phẩm như jelly sữa dừa, chiết xuất rau câu, hay cái gì đó từ Việt nam qua Mỹ và thế giới hoặc chính từ VN rồi quảng bá là bọn mày cứ ăn đồ rác ( junk food) không thì bị béo phì là phải, nhìn người VN chúng tao đây này, ăn cái này thì mới người đẹp được. Lúc đó chúng ta chỉ việc ăn trên ngồi trốc được. Chúng ta thử phân tích xem nhé: 1/ MLM là hình thức kinh doanh độc quyền: vì giá của sản phẩm hoàn toàn bị áp đặt, người mua phải mua với giá đó, cho dù đã là giá đại lý vẫn đắt hơn rất nhiều so với sản phẩm cùng loại trên thị trường. Người mua phải mua sản phẩm đó, phải bán sản phẩm đó, không được bán sản phẩm khác như kinh doanh truyền thống. 2/Phản khoa học, không tuân theo quy luật cung cầu: Nếu đại lý chưa bán được hàng đến kỳ vẫn phải mua hàng vào cho dù chỉ để xếp xó, trong khi phương pháp kinh doanh truyền thống là đi theo quy luật kinh tế cơ bản: Cung & Cầu. Nếu thị trường có nhu cầu lớn thì mới mua nhiều vào để bán ra, còn nếu nhu cầu thấp nhất là cho một loại hàng hóa nào đó, hàng ế thì phải giảm nhập, không mua nữa và đầu tư vốn vào loại hàng hóa khác (cho công ty nhỏ), hoặc loại hình kinh doanh, dịch vụ khác (cho tập đoàn) Đại lý tham gia mô hình kinh doanh MLM này là vì choáng mắt bởi tỉ lệ hoa hồng, làm ít mà được hưởng nhiều, phần lớn tham gia vì nghe theo sự dụ dỗ, rủ rê của người quen biết chứ không phải là do nghiên cứu, tìm hiểu? như vậy là trái với quy tắc đầu tư kinh doanh cần phải nghiên cứu thị trường, sản phẩm, đối tượng khách hàng. 3/ Các sản phẩm bị đẩy giá quá cao, với giá này không thể bán nổi theo phương pháp kinh doanh truyền thống vì còn đắt hơn giá của sản phẩm kinh doanh truyền thống mặc dù được quảng cáo là giá cạnh tranh hơn vì không mất tiền quảng cáo, tiếp thị, chi phí hành chính, kho bãi, phân phối lưu thông, v….v và v…v. Như vậy có đúng là phi lý không? Nhập nhằng khái niệm, mọi thứ đều được phủ lớp hào nhoáng nhưng thực tế không phải. 4/Quảng cáo về sản phẩm này thường được thần thành hóa, phù phép thành thuốc tiên, đa di năng, chữa bách bệnh, đại bổ, nhưng tất cả chỉ là “truyền miệng”, còn trên thông cáo chính thức thì chỉ là thực phẩm chức năng, được quảng cáo là thuốc bổ Mỹ nhưng những loại này hoàn toàn không được thông qua bởi Cục Thực phẩm, Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA). Không tin bạn có thể xem ngay trên nhãn mác ghi ngoài lọ “thuốc” – thực phẩm chức năng đó. Ðây chỉ là các sản phẩm phổ biến hiện nay, bên cạnh đó còn chưa kể đến các loại nồi niêu, xong chảo tàu cũng được phù phép để bán, v…v. 5/ Người kinh doanh ( đại lý) trở thành người tiêu thụ bất đắc dĩ. Muốn gia nhập phải nộp tiền lệ phí gia nhập, hàng tháng phải đặt mua hàng không cần biết có bán được không. Để tống ngần này thứ chưa được kiểm nghiệm vào người quả là dũng cảm và tự tin 😀 Cho dù được mua với giá rẻ nhưng thực tế là “mình đang ăn thịt mình”, công ty đâu có lỗ hay thiệt gì đâu mà đang dùng chiêu “mỡ nó rán nó”. 6/ Cỗ máy con người không phanh Mô hình kinh doanh này sử dụng chính con người làm cỗ máy vận hành. Một cái xe ô tô, một đầu tầu xe lửa đều có cái phanh, một nền kinh tế khi phát triển quá nhanh, quá nóng, các chính phủ thường “hãm”, “phanh” bằng các biện pháp điều tiết kinh tế, một công ty phát triển thị trường khi có đủ nhân viên, đại lý cũng tạm ngưng tuyển người, nếu không sẽ dẫn đến cạnh tranh không lành mạnh vì cung vượt quá cầu. Thị trường mà có quá nhiều người bán chắc chắn không tốt bằng thị trường mà các đại lý được phân chia ranh giới kinh doanh, địa bàn riêng của mình. Nếu xe ô tô, tàu hỏa không được hãm phanh sẽ lao xuống vực, gây tai nạn và kết thúc. Mô hình kinh doanh này cũng vậy, không có hệ thống hãm, ngay cả người đứng đầu trên đỉnh tháp cũng không thể hãm phanh được vì cơ chế nó tự thân sinh sản, người sau phải tiếp tục tìm kiếm chân rết, xây dựng các tầng dưới thì họ mới có thu nhập còn nếu không thì là chết, họ chết thì dẫn đến sự sụp đổ của kim tự tháp. Tất nhiên người đứng trên đỉnh tháp không chết vì họ có đủ năng lực tài chính để mở ra một công ty MLM khác và lại bắt đầu hút máu của những người bên dưới thông qua các chân rết. Như tôi đã nói ở trên phương pháp này kinh doanh không bền vững không lâu dài, lợi nhuận không được bảo đảm, làm sao có thể tính đến tương lai? Tại sao phương pháp kinh doanh này vẫn tồn tại? Tôi không có ý định ám chỉ ai vì thực tế trong mỗi con người chúng ta đều có ham muốn được hưởng lợi và không phải làm gì, bản thân tôi cũng không khác gì. Đó chính là lý do tại sao các chiêu lừa đảo cũ rích, đơn giản như chơi đỏ đen trên các chuyến xe đò vẫn lừa được ối người. Ponzi lừa của các chuyên gia tài chính lão luyện từ những năm 20, in thành sách, làm phim, dạy ở trường mà mới đây Madoff vẫn làm lại được trò xưa như trái đất này với các chuyên gia tài chính nổi tiếng của Wall St và thế giới, nhiều người là tiến sỹ kinh tế, MBA tài chính của các trường kinh doanh danh tiếng nhất thế giới, thậm chí lừa được với quy mô lớn hơn gấp nhiều lần đó thôi. Những đường dây hụi từ bao năm nay năm nào chẵng có chuyện vỡ hụi đau lòng nhưng vẫn tiếp tục đó thôi, vì nó chính là kênh tín dụng cho người nghèo. Lý thuyết nghe ngon ăn, chứ không ai phân tích cho họ thấy là mô hình tín dụng này hoàn toàn không an toàn và không bền vững, chỉ cần một người quịt là đường dây vỡ. Chưa kể những chiêu lừa đảo ngày nay đã biến dạng, trá hình tinh vi, được bọc gấm vóc, nhung lụa, vàng bạc, xe hơi đắt tiền bên ngoài, với những người nổi tiếng, cuộc sống vật chất phù du đó đánh thẳng vào lòng tham của mỗi con người. Ai mà tránh khỏi. Ai cũng vô tội hết vì điều đó là ao ước của mỗi chúng ta. Nhưng khi đã bị lòng tham làm lóa mắt, che mất lý trí thì cho dù ta có học vấn cao đến đâu, kiến thức uyên thâm thế nào, ta vẫn sa bẫy. Phía tên tầng lớp lãnh đạo, tư vấn, nếu được chia phần trăm, cổ phần của một công ty, một nhà khoa học có thể bán rẻ đạo đức của mình, một nhà kiểm toán sẽ đưa ra số liệu sai để bảo vệ lợi ích cá nhân, phía dưới những người đại lý có thể bán rẻ lương tâm, nói quá quảng cáo cho sản phẩm, thêu dệt những điều không có thật, vô tình lôi kéo chính cả người thân, gia đình, bạn bè vào bẫy. Một số người sẽ phản biện thế tại sao ngay tại Mỹ các công ty MLM vẫn tồn tại đó thôi? Nước Mỹ là một đất nước có hệ thống luật pháp phức tạp. Thực tế những người già 90 tuổi, phản ứng chậm chạp,bản thân đứng không vững, không thể tự đi lại được mà phải ngồi xe lăn hoặc các dụng cụ hỗ trợ nhưng ngồi lên xe ô tô vẫn lái vù vù, tỉ lệ tai nạn cao nhưng khi bỏ phiếu thông qua luật “người già không được lái xe” lại không thông qua nổi vì như thế là vi phạm nhân quyền (một quyền rất quan trọng ở Mỹ), người già sống cô đơn một mình, đi chợ, đến phòng mạch đều xa, phải có xe ô tô đi lại chứ, xử lý vấn đề này ra sao quả là phức tạp. Nước Mỹ cũng là nước mà nghề luật sư hái ra tiền và làm việc rất vì tiền. Họ thậm chí hãnh diện, trở nên nổi tiếng hơn, có nhiều thân chủ hơn nếu có thể bảo vệ thành công cho O J Simpson trắng án tội giết vợ hay một bố già mafia nổi tiếng tại ngoại vì những tội ác động trời. Ai cũng biết bố già Frank Costello là ông chủ của những chiếc máy và đồng xu (slot machine : chiếc máy cờ bạc hái ra tiền, cho đến ngày hôm nay slot machine vẫn mang đến 70% doanh thu cho sòng bài, nên còn được mệnh danh là “kẻ cướp một tay”. Chỉ có một cái tay để giật bên máy và một đồng xu nhét vào là chơi được mà không biết bao nhiêu người tán gia bại sản). Frank Costello, người được mệnh danh là ” thủ tướng của thế giới ngầm” vẫn sống hiên ngang, đàng hoàng, về hưu trong xa hoa phú quý tại căn penthouse tầng thượng loại đắt nhất ở New York đó thôi. Các công ty MLM tầm cỡ có thừa tiền để thuê các luật sư danh tiếng, các giáo sư, nhà khoa học, thậm chí nhà làm luật, làm việc cho mình, lobby chính phủ. Nếu chỉ là một vài nạn nhân chắc chắn sẽ rất khó kiện lại các công ty này, chỉ đến khi dân chúng bị lừa quá nhiều, hậu quả quá lớn, ảnh hưởng ngược đến chính phủ, an ninh, kinh tế của đất nước, họ cũng phải vào cuộc với các phiên tòa nổi tiếng. Tuy nhiên các công ty MLM nổi tiếng này cũng rất khôn khéo, thường dàn xếp ngoài tòa cho các vụ kiện trên. Một số vụ kiện các hãng MLM nổi tiếng PrimeAmerica, một công ty con của tập đoàn Citi Group. Bạn có thể thấy ngay phần kết luận dưới đây của Ủy ban Thương Mại Hoa Kỳ ( Federal Trade Commission) phán quyết đã không có đủ chứng cứ để bắt tội vì toàn là truyền miệng chứ không phải văn bản nhưng hậu quả là làm điêu đứng bao gia đình mà có người thân tham gia hệ thống này gây ảnh hướng gián tiếp thiệt hại cho nền kinh tế Hoa Kỳ $57.6 tỉ đô/năm. Nếu PrimeAmerica làm việc hiệu quả như quảng cáo thì sao Citi Group lại cần phải đi nhận trợ cấp của chính phủ. Nếu PrimeAmerica làm ăn hiệu quả sao Citi Group phải cắt PrimeAmerica ra bán, nhưng bán cũng không được đành phải dùng kế ra IPO bán cổ phiểu. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây: http://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf HerbalLife một công ty cực nổi tiếng trong lĩnh vực bán thực phẩm chức năng, đứng đằng sau toàn đại gia tỉ phú được tạp chí danh tiếng Forbes đưa tin như sau: http://www.forbes.com/forbes/1997/1020/6009043a.html Trung Quốc mới đây cấm tiệt hình thức kinh doanh này vì thảm họa khôn lường. http://www.pyramidschemealert.org/PSAMain/news/ChinaLeadsPyramidFight.html Ngoài ra bạn có thể google là ra một đống. Bành trướng ra thế giới Ngày nay, do bị chính phủ Hoa Kỳ kiểm soát chặt chẽ hơn và để tránh kiện tụng trong nước, các công ty MLM này bành trướng thị phần ra thế giới, đặc biệt chú ý đến các nước châu Á, nơi dân số đông, văn hóa giao du, dân trí thấp, tâm lý bầy đàn cao, tin vào lời đồn, truyền miệng, cực thuận lợi cho việc phát triển mạng lưới nhanh chóng, luật pháp còn lỏng lẻo, chưa có đủ chế tài và không có khả năng kiện công ty Mỹ một khi xảy ra chuyện. Doanh thu của các tập đoàn MLM chính là từ đây. (Các nước xứ lạnh do điều kiện thời tiết , nhà thường đóng kín cửa để giữ nhiệt cho ấm, khi ở nhà cũng ít ra ngoài. Dân xứ nóng thường mở cửa nhà cho mát, tham gia các hoạt động ngoài trời nhiều hơn) Ở Việt nam, KDTM sẽ có đất phát triển vì đáp ứng các điều kiện trên. Loại hình kinh doanh này được ưa chuộng vì giúp những người chưa có việc làm, thiếu tự tin có thể trở thành “ông bà chủ, không phải đi làm thuê cho ai hết” hay theo các sách thuyết trình nguyên văn của các công ty MLM là “be your own boss”. Từ cô thợ cắt tóc, chị hàng thịt, anh nông dân cũng có thể trở thành ông chủ, được đi nước ngoài dự hội nghị dành cho “lãnh đạo” với những chức danh hoa mỹ được công ty MLM phong. Họ bỗng nhiên cảm thấy có sức mạnh ghê gớm. Các nhân viên vào sau càng lóa mắt với những chuyến đi hội nghị xa hoa, các “lãnh đạo” được chụp ảnh với những chiếc xe đắt tiền và được nói là tặng xe. Trên thực tế hoàn toàn không phải như vậy. Tôi đã vào đọc chính tài liệu đăng tải trên website của công ty này và thấy viết: Nếu lên được chức vị cao ( nghe chức danh được phong thì khủng khiếp lắm, tôi không tiện nói ra), qua được 7 tầng tháp cũng chỉ được trợ cấp xe $1000/tháng. Nên nhớ là trợ cấp xe nhé, chứ không phải là tặng nguyên cái xe. Nếu công ty Mỹ này thuê một chuyên viên Mỹ sang làm việc ở Việt nam, họ còn phải trả nhiều hơn thế. Ngoài tiền lương, họ phải trả gói trợ cấp sinh hoạt xa quê hương (expatriate package) bao gồm tiền di chuyển, nhà cửa, xe cộ, tiền học cho con cái và các sinh hoạt phí khác. Đằng này công ty kia chỉ phải trả có $1000 mà có được một nhân viên làm việc không lương, không phúc lợi xã hội, không bảo hiểm y tế, không có gì cả, tất cả là dựa trên hoa hồng (commission-based). Tất cả những*” ông bà chủ”* này nếu biết nhìn theo khía cạnh khác chính là những người làm không công, ông chủ thật ( hãng phân phối) đã không tốn một đồng xu nào để trả lương, chỉ cần dùng dăm ba mỹ từ để xưng tụng, còn “mỡ nó vẫn rán nó” Tôi cũng vào xem tất cả các thông tin khác từ tiền phí gia nhập, tiền đặt hàng, xem về thể lệ thưởng, quy chế chỉ được ăn ở chân yếu, chế độ tự động đặt hàng và lấy tiền trong tài khoản (autoship) và thấy rõ họ kiếm lợi trên người dân Việt Nam. Trên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi nhân hôm nay rỗi việc và lâu rồi không viết về đề tài kinh tế, đầu tư. Tôi viết chơi thôi để tập thể dục lại cho mấy ngón tay. Lưu ý bài viết không có ý phân biệt giai cấp, không chê những người bỏ học vì thần tượng của tôi có rất nhiều người bỏ học như Thomas Edison, Bill Gates, Lee Ka Shing, Larry Ellison, v…v. Tất cả những người này đều rất thành đạt. Bài viết cũng không có ý ngăn cản hay làm nhụt trí giấc mơ làm giàu. Có nhiều con đường làm giàu và tất nhiên ai thích đi theo con đường MLM là chọn lựa cá nhân và tôi không hề có ý ngăn cản nhưng nếu là tôi thì ít ra cũng nên tự hỏi mình mấy câu: 1/ Cái sản phẩm mình định kinh doanh là gì? có đảm bảo chất lượng không? có được một cơ quan kiểm nghiệm độc lập kiểm tra không? chế độ hậu mãi ra sao? hay mình bán cho người tiêu dùng bị làm sao thì chính mình phải chịu trách nhiệm còn công ty phân phối có thể trốn tránh? Sản phẩm này bán giá có cao quá không? nếu bán thẳng theo kênh phân phối truyền thống có bán nổi không? 2/ Liệu mình có thể mời bao nhiêu người làm chân rết cho mình, có bao nhiêu người trước mình? Liệu mình có phải top 5% được ở trên đỉnh không? vị trí thực sự của mình ở đâu?Liệu mình có được thực sự hưởng lợi không? hay là mình chính là những cỗ máy làm việc cật lực để cho tầng lớp 5% phía trên kia hút máu. 3/ Lợi nhuận của hình thức kinh doanh này từ đâu ra? có phải từ phần trăm của các chân rết không? vậy nếu một ngày nào đó các chân rết hoặc chính mình, ăn mãi sản phẩm này rồi không thể nuốt trôi được nữa, tạm ngừng mua vài tháng hoặc một năm thì mô hình này còn hoạt động được không? 4/ Những câu hỏi này thuộc về đạo đức cá nhân Liệu mình có phải dụ dỗ, lôi kéo, thuyết phục người thân, gia đình, bạn bè tham gia vào cái hệ thống kinh doanh này không? rồi bắt họ phải ăn uống, tống vào người luôn mấy thứ chưa được kiểm nghiệm đó không? ( mấy cái kiểm nghiệm của công ty không được tính) Liệu mình có muốn trở thành một thành viên trong cái nghành công nghệ kinh doanh đầy tai tiếng MLM này không? Liệu mình có muốn trở thành một người “nên cẩn thận không bị dụ” trong mắt bạn bè không? Tôi có làm một bài toán nhỏ: Nếu tôi phải bỏ ra US$1035 và đặt hàng mỗi tháng thì tôi mới được hưởng lợi Nếu tôi muốn hưởng lợi của chân rết hay các đại lý cấp dưới thì họ cũng phải đặt hàng thường xuyên như tôi, tức là họ cũng phải bỏ ra $1035 và phải đặt hàng hàng tháng Điều này cứ tiếp diễn cho các tầng dưới Với thu nhập của người Việt nam trung bình, không kể những người có thu nhập cao và phần lớn tập trung ở thành thị, thì bao nhiêu người có thể bỏ ra vài triệu mỗi tháng chỉ cho món thực phẩm chức năng này? Nếu liên tục bỏ ra vậy thì tồn tại được bao lâu? Người mua thì chắc chắn mua vì muốn được bán lại hưởng lợi rồi chứ không phải vì người ta có nhu cầu xài món thực phẩm chức năng đó, họ còn có nhiều nhu cầu khác cao hơn là món thực phẩm xa xỉ đó. Vì vậy sẽ có một ngày số hàng đó bão hòa và không thể bán được, mô hình này sụp đổ. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ tham gia MLM để học tính tự tin, dũng cảm, thuật hùng biện, dụ dỗ của MLM. Tôi không phủ nhận khi đến nghe những buổi thuyết trình này, tôi thấy họ quả là “tự tin”, “dũng cảm”, “ăn nói hùng hồn” và rất lọt tai. Tuy nhiên nếu non tay nên cẩn thận kẻo tẩu hỏa nhập ma, khi đi nhớ để ví ở nhà 😀 Kinh nghiệm cá nhân Hồi tôi mới bước chân sang Mỹ học, tôi muốn kiếm một công việc làm thêm ngoài giờ, kiếm chút tiền tiêu và kinh nghiệm. Tôi đọc các quảng cáo tuyển dụng và thấy rất nhiều quảng cáo sau khi giới thiệu nọ kia về công ty, mô tả công việc có kèm theo dòng chữ : ” Tuyệt đối không phải MLM”, “Bạn yên tâm công ty chúng tôi không phải là MLM”, ” Đây không phải là công ty kinh doanh hình tháp ( Pyramid scheme)”, v….v và v…v. Tại sao họ lại phải viết như vậy? Chẳng lẽ MLM xấu lắm sao mà họ phải chứng minh là mình không phải? MLM là cái gì mà có tiếng xấu vậy? Sao trên các show truyền hình, các show hài của Mỹ lại hay làm trò cười, chế diễu MLM? Trong kinh doanh kị nhất là tiếng xấu mà ! Khó hiểu thật. Nhưng để kiếm việc làm phù hợp với sinh viên, vừa đi học vừa đi làm cũng không phải dễ, đi làm hành chính thì không được, hãng xưởng cũng không xong. Đâu đâu cũng hỏi kinh nghiệm là đằng khác. Một hôm đi học về, tôi thấy có quảng cáo kia của hãng PrimeAmerica, thấy biểu tượng còn ghi là công ty con của Citi Group rất bắt mắt. Wow, Citi Grroup là công ty mẹ của Citibank, mà Citibank là một trong những ngân hàng lớn nhất thế giới. Vậy hẳn công ty này cũng là khủng khiếp lắm đây. Tôi cũng đến phỏng vấn xin việc. Lạ thay là tôi được nhận vào ngay, người phỏng vấn cũng không buồn đọc đơn xin việc, hồ sơ, lý lịch cá nhân gì cả. Ông ta đưa hợp đồng, đơn xin gia nhập cho tôi điền vào và bảo nộp lệ phí luôn, có thể trả tiền mặt hoặc bằng thẻ. Tôi vội vàng nói tôi để quên ví ở nhà, có gì lần sau đến tôi sẽ trả tiền. Tôi được hẹn đi tham gia tập huấn vào buổi tối đó luôn, kèm theo lời dặn nhớ mang tiền theo. Kỳ lạ hen, công ty gì mà sáng phỏng vấn, tối được đến làm việc luôn. Hay mình tài năng quá vậy? mà sao làm việc buổi tối? hay mình đẹp trai quá cỡ? :D, mà thằng cha phỏng vấn là con trai mà, hay cậu ta đồng tính? 😀 Tối đó, tôi cũng ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc xịt gôm, chải bóng mượt, áo vét comple đàng hoàng đi đến. Khi tôi bước vào khán phòng thấy đông nghẹt người, người tuyển dụng tôi đưa vào chỗ nhóm của anh ta. Tôi để ý thấy có đủ các hạng người, người nhập cư rất nhiều, đủ các màu da trắng, đen, vàng, đỏ đủ hết, có đầy dân Mễ chỉ biết tiếng Xì, một số anh chị người Việt nữa. Tôi hỏi thế mấy anh chị chắc cũng học về kinh tế, tài chính nhỉ? Các anh chị làm lâu chưa? Họ thật thà chia sẻ cũng chỉ mới tham gia và vẫn làm part-time (làm bán thời gian), còn nghề chính vẫn là làm nail (nghề làm móng), cắt tóc, v…v. Họ được bạn bè đưa vào làm, không bắt đi học, không đòi hỏi gì cả mà nghe nói kiếm tiền dễ thì tham gia? tiếng Anh đủ hội thoại nhưng mình bán cho người Việt mình mà, đâu cần tiếng Anh làm chi. Sau vài phút nói chuyện, giới thiệu nhau, đèn khán phòng tắt và bắt đầu khóa tập huấn về đầu tư tài chính. Đầu tiên tôi được xem một đoạn phim về những thành viên HĐQT với toàn tỉ phủ, toàn những người nổi tiếng, vua biết mặt, chúa biết tên, những tỷ phú lừng danh, rồi sau đó đèn lại bật và đến lượt giới thiệu những người giàu có nhờ tham gia mà đang có mặt ngày hôm nay. Họ có những buổi thuyết trình tuyệt vời, với những lời lẽ hoa mỹ, toàn chức danh hoành tráng. Sau đó đến lượt giới thiệu về mô hình kinh doanh, các bài giảng về quỹ tương hỗ, đầu tư bảo hiễm, với đủ các loại biểu đồ tài chính siêu lợi nhuận, v…v và v…v. Tôi ngỡ như mình đang ở trong mơ. Giấc mơ Mỹ của tôi là đây. Từ nay học làm chi, bỏ học ngay đi làm luôn có khi mai thành Bill Gates hoặc Warren Buffett. Đến lúc anh chàng level trên, người tuyển dụng tôi, phá vỡ giấc mơ đẹp, đưa tôi về thực tế, yêu cầu tôi trả tiền lệ phí tham gia. Tôi vội vàng lại thoái thác,với lý do vội vàng đi lại quên mang ví. Mai tôi mang qua văn phòng nhé. Tôi ngồi chit chat thêm một chút, thấy anh chàng này kiến thức tài chính chẳng có gì, sao kiếm tiền được nhỉ, mình đưa tiền cha này đầu tư chắc mất quá. Tôi thoái thác ra về và chẳng bao giờ quay trở lại luôn. Công ty mà định dụ tôi vào chính là PrimeAmerica, đã bị Ủy ban Thương Mại Liên Bang (Federal Trade Commission) phán xử vì tội làm tán gia bại sản nhiều gia đình, tuy nhiên là không đủ bằng chứng kết tội họ. Thông tin chi tiết bằng tiếng Anh từ website chính phủ ở đây: http://www.ftc.gov/os/comments/businessopprule/rebuttal/522418-13260.pdf Thuật ngữ và viết tắt sử dụng trong bài MLM = Multi-level marketing = kinh doanh đa cấp KDTM = Kinh doanh theo mạng PS = Pyramid scheme hay Ponzi scheme =chiêu lừa đảo theo hình kim tự tháp hay lừa kiểu Ponzi MSRP = Market Suggested Retail Price = giá bán ngoài thị trường do nhà sản xuất gợi ý FDA = US Food & Drug Administration = Cục Thực Phẩm-Dược Phẩm Hoa Kỳ FTC = Federal Trade Commission = Ủy ban Thương mại Hoa Kỳ Một số tài liệu tham khảo nếu bạn muốn tìm hiểu thêm: Mô hình kinh doanh đa cấp http://en.wikipedia.org/wiki/Multi-level_marketing Lừa kiểu kim tự tháp http://en.wikipedia.org/wiki/Pyramid_scheme Lừa kiểu Ponzi: http://en.wikipedia.org/wiki/Ponzi_scheme ...

December 4, 2015 · 25 min · 5123 words · kanishi

Những câu nói bất hủ của năm 2014

“Cầu sập là do quá tải và “vì người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh”. Thiếu tướng Trần Duân Giám đốc CA Lai Châu – Sập cầu treo Chu Va 6 khiến 9 người chết, 41 người bị thương. “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai” Nguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội “Nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát Quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh”. Vũ Đức Đam – Phó Thủ tướng “Nợ xấu chủ yếu là bất động sản nên chỉ có thơm lên thôi chứ không thối được. Nợ xấu cũng là nguồn dự trữ tốt cho tương lai”. Ông Nguyễn Đức Hưởng – HĐQT Ngân hàng Bưu điện Liên Việt “Cán bộ thị trường phải kiểm tra chất lượng phân bón bằng… miệng” Vũ Huy Hoàng – Bộ trưởng Bộ Công thương “Nếu không thăng cấp tướng thì ‘anh em tâm tư’” Đại tướng Phùng Quang Thanh – Bộ trưởng Quốc Phòng “Điều chỉnh một tý (tăng thêm 339 triệu USD) đã rùm beng cả lên”! Nguyễn Hữu Thắng – Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam. Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông “Chúng tôi mà có con cháu mắc sởi, không bao giờ dại cho vào đây (Bệnh viện Nhi trung ương)”. Nguyễn Thị Kim Tiến – Bộ trưởng Bộ Y tế “Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới” Nguyễn Đình Quyền – Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội “Khoai tây nhiễm độc của Trung Quốc vẫn an toàn” Nguyễn Xuân Hồng – Cục trưởng cục bảo vệ thực vật “Nghề bán vé số có thu nhập cao.” Giàng Seo Phù – Bộ trưởng & Chủ nhiệm Uỷ Ban Dân Tộc “Do bị khớp nên anh em đưa ra con số 34.000 tỷ đồng. ****, Nhà nước thông cảm” Phạm Vũ Luận – Bộ trưởng Giáo dục & Đào tạo “Quan hệ VN và nước bạn TQ vẫn tốt đẹp” Phùng Quang Thanh – Bộ trưởng bộ quốc phòng “Những người tưng tưng không được cho vào danh sách giới thiệu hoặc ứng cử” Ông Phạm Văn Gòn – ĐBQH Tp.HCM “Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên” Sư Thích Thanh Quyết – ĐBQH Quảng Ninh “Xây dựng nên ngôi nhà này một phần từ sự giúp đỡ của nhiều người bạn cho đá, cho gạch…” Trần Văn Truyền – Nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ. Giải thích về căn biệt thự và tài sản riêng. “Vấn đề chủ quyền.. Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau …” Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước “Bỏ thuốc cho học sinh ngủ, trường mầm non có hoài, không có vấn đề gì lớn” Trần Hữu Vĩnh -Trưởng phòng Giáo dục & Đào tạo quận Bình Tân, TP.HCM “Không thể từ MỘT vụ ông Truyền mà suy ra “**** hỏng hết, vứt đi tất”” Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư **** CSVN Sưu Tầm

January 14, 2015 · 3 min · 539 words · kanishi

Chưa đi chưa biết Ca mê

Bạn mình đi Cameroon, sau đây là một số “suy nghĩ cảm xúc”, mình chưa được đi châu Phi bao giờ, đọc thật mở mang tầm mắt quá, hihi. Đi xa mới thấy nhớ Việt nam các chị ợ…^^ Về chợ búa: Chỗ làm của bọn e gần chợ nên đi ăn cơm về thì mấy người dân thổ địa cứ gào lên Viet nam biêng …^^ -> chắc hỏi mấy ông bảo vệ Còn mấy thằng trẻ con cứ gào cái gì ấy bằng tiếng pháp, e nghĩ là chắc giống bọn trẻ con bên mình thấy Tây đến thì “chửi ” đấy..hê hê Hoa quả thì nhiều+ giá cũng tương đối giống của Vietnam: quả dứa to như quả dưa hấu loại to -> 4 nghìn -> nên đi nhà hàng nước dứa rất thịnh hành Bơ -> quả to+ dầy thịt dã man Xoài -> to+ thơm -> E đang tính xem làm cách nào đem về viet nam được ^^ Thức ăn: bên này họ chủ yếu ăn đồ nướng+ rán: gao thì nhả nhoen nhoét, trông tơi bời ra, nhưng mấy a chỗ e nấu thì trên sống dưới khê tứ bề nhão nhoét -> vì nấu cho mấy chục người ăn.. ở ngoài nhà hàng thì họ chủ yếu ăn chuối rán+ chuối nướng (mình thì ăn cơm), 1 suất cơm bên này thì gồm: 1 cánh gà+ 1 bát cơm+ 1 cốc nước dứa thì tầm 100k Đường xá bên này cũng rất hay: công nhận đường tốt thì k có nứt nẻ hay ổ trâu ổ bò như mình, taxi nhiều vô kể, đi lại k có đèn giao thông, tự đi tự nhường nhau -> k có chuyện chen lấn đâm nhau như mình, họ đợi lâu quá thì thò cổ ra chửi nhau vài câu thoai…lái xe cũng vui tính…lúc đầu mặc cả là 1000, sau đó đi 1 đoạn nó lại bảo kà 1500 nhé, bọn e bảo không, nó cười hề hề bảo ok ok, đi 1 đoạn nó lại bảo 1500 nhá… Mà taxi bên này tính theo cuốc: từ điểm a đến điểm b thì là bao nhiêu tiền chứ k hiện đại có bảng tính km như mình Và có 2 cách đi: nếu chị bao trọn xe trong cả quãng đường thì tính như thế, nếu không thì mình cứ lên xe, dọc đường nó bắt thêm khách thì mình chỉ có mất 200francs -> tức là mât 8000VND việt nam (1000frans= 40.000VND), lắm hôm nó đi cả chăng chỉ có 1 mình mình mà mình chỉ mất có 200francs, trong khi đó nếu bao trọn là 1000frans=40000VND ĐI taxi thì phải chuẩn bị tiền lẻ, trả tờ tiền to, thằng taxi quay ra chửi ngay, cứ ngồi ì ra không lấy tiền hoặc k trả lại (dù nó có tiền) –> lười k thèm đếm tiền trả ^^ Siêu thị: hôm qua bọn e có vào 1 cái siêu thị cũng đc gọi là dạng tầm cỡ của thủ đô để mua cái hộp đựng cơm -> ối giời, hóa đơn thanh toán của khách mà cửa hàng giữ lại ấy, họ tuôn ra cả 1 cuộn dài rồi hứng bằng cái rổ ở đằng sau cái máy tính Đôi tông chị hà mua thì khoảng 120k Sách vở+ giấy bên này như đồ của mình năm 90 -> nhưng lại đắt hơn ở viet nam nhiều, có cái bảng gỗ mà chỉ cần bẻ nhẹ là gãy+ làm bằng cái gỗ mủn mủn -> cho mấy bạn trẻ con nhà mình thèm lấy Giấy vệ sinh thì đủ màu: màu trắng đục, màu xanh da trời, màu hồng đậm, hồng nhạt… -> duy chỉ có 1 màu không có là màu trắng tinh Nói chung là đồ đạc của họ cứ cũ cũ Nhà hàng: bên trong nhà hàng có các sạp cá nướng, gà nướng…mình vào ăn cá thì vào sạp nào thì mặc cả, nếu k đc thì sang sạp khác mặc cả -> như cửa hàng cá được úp cái nóc của nhà hàng lên Nhân viên phục vụ thì đc tính số bàn phục để tính tiền lương (như nhân viên kinh doanh)-> nên chỉ 1 người phục vụ 1 bàn từ đầu đến cuối, nếu có đứa khác đến thì bị đứa này chửa ngay Giấy lau miệng thì họ cho tiết kiệm lắm: xin 1 tờ -> cầm ra cho đúng 1 tờ, thấy bọn e cười lăn ra -> nó thương hại cho thêm tờ nữa -> thế là cả bữa cứ dùng dè dặt 1 tờ giấy -> Nghe bảo là giấy nhập ngoại Đi bar thì e không đc đi, hôm ấy đi ăn liên hoan với mấy a bên OCS về thì có mấy a đi đến tầm 3h đêm hay sao í, nghe nói là có mấy đứa nó cởi dần đồ (còn lại bộ bikini) mà ngồi lên cái chai -> e chả biết làm gì ^^ Cuộc sống: Cuối tuần là 2 ngày ăn chơi của họ, bọn e đi taxi bảo nó đợi -> nó bảo là nó chỉ kiếm thế thoai, nó phải về đi party, nên thứ 7, chủ nhât ra đường thì rất ít taxi và nhạc + nhảy múa đến sáng, hôm ấy e mới sang nên chưa quen, sang dậy từ 4h sáng vẫn nghe thấy tiếng nhạc. Nhưng các ngày trong tuần thì im ắng…^^ chứ k hứng chí lên là đi như ở mình Chim chóc bên này đc bảo vệ nên rất nhiều chim + tổ chim -> bên mình là bắn ăn sach rồi Mấy ông bản địa làm cũng chỗ bọn e bên này rất thân thiện, họ rất ham học hỏi, thấy ai dạy gì là thích lắm, rất chăm chú và sáng nào đến cũng chạy ra chỗ bọn e bắt tay và nói Xin chào -> cái này cần học hỏi Kỹ sư bên này tương đối nhanh+ thông minh -> nghe bảo là có 1 anh đã học xong thạc sĩ+ 1 chị là con gái của bộ trưởng du học ở Anh về cũng làm ở VT -> học của họ là học thật í…^^ E với chị Hà ở cùng nhà với 26 anh đủ các bộ phận, chủ yếu là IT, thuê 2 căn chung cư liền nhau trên tầng 4 của 1 tòa nhà, 2 chị e 1 phòng cũng sạch sẽ thoáng mát, đi đi về về đều có các a đi cùng bảo vệ ^^ nên cũng k có gì lo ngại nhiều, chỉ mỗi tội nhớ nhà…hí hí Còn khổ thân 6ae nhà mình thoai, ở cùng bên các a làm công trình,đông hơn mà chỗ ở ẩm thấp lắm, cứ tối tối ăn cơm xong là các a ấy chui vào màn, quấn chăn-> như bà đẻ ^^ Sáng ra thì các a ấy đi bộ đi làm vì cách chỗ làm gần 1km thoai, nhưng cứ đi đc 1 vài đoạn là có mấy thằng Trung quốc nó “nhi hảo”…rồi bọn trẻ con ở đây nó cứ gọi bọn e là chi noa (china) -> hiều nhầm tương đối Còn chỗ e thì có xe đưa đi, hoặc nếu không thì đi taxi dù, xe cũ kỹ nhưng nhiều lắm, chạy ro ro, xuống dốc mà phi như điên -> công nhận là ngta lái siêu Continue: Vậy là e đã sang đây được gần 2 tháng roài ấy, sang bên đây đc cái là e không bị đen tí vào, vì sao…vì thời tiết ở thủ đô thì se se lạnh, k mưa nên toàn mặc áo rét, khi e move xuống đây thì trời toàn mưa và lạnh lạnh nên cũng không bị đen. Nhưng giờ thì e thích đen hơn là trời cứ mưa thế này, mệt lắm. Dưới này hay lắm nhớ: Về đường xá: đường trong thành phố nội đô gì mà chả có đèn giao thông, không có cái biển báo hiệu biển cấm nào cả. Xuống dưới này bọn e mới thấy có 2 cái đèn xanh đỏ, nhưng trông nó cổ cổ, được đặt trên 1 cột xi măng, và độ dài của nó thì chắc cao tầm 1m65 gì đó…cũng khá cao so với e nếu đứng cùng nó. Về ăn xin: đường có 2 làn đường, ở giữa có cái dải bằng xi măng ngăn cách, dải xi măng đó rộng độ 1m và đây là nơi làm ăn của vô số ăn mày. Ăn mày nhưng mặc quần áo kiểu phụ nữ Iran, Irac…đạo hồi í, trẻ con thì e không rõ mấy tuổi nhưng mấy e bé gái mặc nguyên cây đó, cầm theo 1 cái bát con. Mỗi khi có xe ô tô nào đỗ đợi đèn xanh đỏ mà cửa kính mở thì thò ngay cái bát vào xin 1 hồi..đc thì cười mà không thì xổ ra 1 tràng..chả biết là chửi hay là gì Rồi cứ xe nọ đến xe kia…trông rất là khỏe mạnh, xinh xắn nhưng cứ ngồi vắt chéo chân, cầm cái bát…chứ không giả vờ lê lết như mềnh đâu. Lắm lần e thấy mấy người ấy định phi xuống xe của bọn e xin, e vội giả vờ quay đi chỗ khác…nói thật là bọn e sang đây 2 tháng nhưng công ty chưa trả theo cho đồng xèng nào..ăn còn chả đủ thì lấy đâu ra mà cho..^^ hê hê Về ngày nghỉ: bên này nếu là nhân viên chính thức thì cứ làm đủ 1 năm thì sẽ được nghỉ 12 ngày…cũng như mềnh nhưng họ có thể nghỉ liền hay sao đấy ạ. Ngoài ra thì họ còn có những ngày lễ về đạo hồi hay thánh gì ấy..thi thoảng thì thấy 1 loạt nghỉ lễ mấy ngày liền Rồi có 1 ông là trường phòng nhân sự (đây là đối tác yêu cầu),ông này thì hầu như chả làm gì mà chỉ ăn và lạy thôi, không biết ông ấy theo đạo gì nhưng ông ấy hôm nào cũng lạy mấy phát liền…^^ Về con gái: bên này thì điệu lắm, phấn son lòe loetj..và bên này phụ nữ hầu như có con mà không có chồng nhé, mà đặc biệt là trông họ không thể đoán được tuổi là gì cơ. Bên này mỗi bạn có 1 cơ số bộ tóc giả, sáng 1 bộ, trưa về ăn cơm thay 1 bộ…thay như mềnh thay quần áo..có bạn thì có bộ tóc đẹp nhưng có bạn thì như 1 cái tổ chim đội trên đầu í. Mắt thì đánh màu óng ánh, nhìn trong bóng tối hay lắm. Chuyện kể về 1 chị rất là hay: Hôm qua có 1 chị làm bên tổ chức y tế phi chính phủ sang chơi, chị ấy ở bên này 2 năm rồi, chị ấy năng động lắm, 83 chưa chồng chưa con…chị ấy rất thích châu Phi và quyết tâm bỏ việc đang làm ở TPHCM, bỏ tình, và bán xe máy đi để lấy tiền mau vé máy bay sang đây. Sang bên này chị í làm bác sĩ tại 1 bệnh viện của Ý xây dựng đc tầm chục năm rồi, hàng tháng đc trợ cấp 59.000 Francs, tương đương 2trieu4 tiền mình. Tháng nào chị ấy cũng phải bỏ tiền ra để bù vào. Rồi chỗ chị í ở thì điều kiện thiếu thốn vô cùng. Chị í hiên đang ở cùng 4 người, gốm 1 bác sĩ người Ý, 1 bác sĩ người Mỹ, 1 bác sĩ Thụy Điển và 1 bác sĩ Cameroon Chiều thì 2 giờ đi làm về rồi nấu cơm ăn trưa, đến tầm 4h mới đc ăn cơm. Rồi bệnh nhân đến khám chữa bệnh thì toàn bệnh nặng thôi nên trông hãi lắm. Chị í kể là 1 lần có 1 bà đến sinh con, sinh xong 2 tuần thì bà ấy thấy bụng vẫn chướng và căng lên. Đến BV khám và soi chụp lại thì hóa ra trong bụng có 1 ổ giun, bsi mổ và lấy ra đc 1 con 3kg, sau đó phải khâu lại ngay và cho thuốc uống cho tiêu chứ không thể lấy ra hết… Rồi sau đó chị í cho xem clip..đang xem chị Hà nhảy dựng lên..kêu là oai oái…e chưa xem nên hỏi là gì đấy thì chị ấy bảo là ca mổ lấy giun…ối mama..may quá e chưa nhòm..sau đó là những clip các a chị ấy lên rừng rồi đi bộ hàng tiếng để đi đến 1 bản làng để xem lên chức Vua của làng ấy…đến đó thì vào nhảy múa, ngta còn cho tiền nhưng chỉ cho da trắng thoai. Nói chung là vui lắm… Tháng 11 này các chị ấy về rồi và đang lo không có tiền mua xe máy đi làm…hơn hết là không xin đc việc vì chị ấy học y học cổ truyền. Sang bên này các chị ấy có thể dồn ngày nghỉ phép vào 1 hoặc 2 tuần để đi du lịch khắp nơi…đi như các chị ấy mới thích, đi rồi quay video lại, chụp ảnh..mai kia về thì nhớ lắm. Chứ cứ như VT nhà mềnh làm hùng hục như trâu húc mả thì chỉ có 1 ngày rưỡi cuối tuần nằm tự kỷ ở nhà thì đi được đâu mà du với chả hí nữa…nản Mà cái bọn nấu cơm cho bên e rất chi là ba lăng nhăng nhé, bh không kiểm soát đc nó nấu gì nữa, nó nấu cơm chin và sống rồi nó trộn đều với nhau…ăn cơm suốt ngày ấm ách đau bụng. có 1 ông quản lý mà cứ như không ấy. Haizzz…tềnh hềnh tạm thời như vậy…nó cũng thành cái vòng quay cũ nên e tạm thời khép lại tại đây..à có khả năng là trước khi về e sẽ đi ra tiệm làm kiểu tóc tết của mấy bạn châu phi bên này, mất khoảng 400k gì đó..^^ để về đến Sân bay bị xích lại vì dân châu phi…hehe Bên này thì nhiều Dứa+ Cam+ Dưa hấu Dứa thì thơm và to: khi gọt thì gọt dày mất hết cả mắt đấy chị, chứ k có kiểu ngồi gọt mắt như VN đâu Cam: thì ít hạt và ngon lắm, cam thật chứ không phải cam trung quốc như mềnh đâu Dưa hấu thì nó là dạng quả tròn sọc kẻ chứ không phải là dài nhưng có nhiều loại, có loại như quả bòng con ấy. À e quên chưa kể vụ gõ bàn phím của mấy bạn này: Mấy bạn này theo học môn phái Nhất dương chỉ..khi gõ máy tính thì chỉ dùng 2 ngón (2 ngón bất kỳ trên 2 bàn tay) và bắt đầu mổ…nhìn mà e chỉ muốn nhẩy lên nhập nát cái bàn phím ra. Rồi lắm bà vuốt bàn phím như thật…vuốt đến roạt 1 cái sau đó mổ chầm chậm chầm chậm ở đây 10 người thì 10 người như vậy, đến cả hành chính nhân sự cũng như con rùa bò. 1 ngón tay to đến mức là gõ đc 3 phím 1 lúc nên họ cứ long nga long ngóng í Đường đi làm: ...

August 20, 2014 · 13 min · 2654 words · kanishi

Tư vấn mua nhà chung cư ở Hà Đông

Thấy cụ nhì nhằng tìm mua nhà cũng lâu lâu rồi mà chưa mua được, lại tìm mua khu vực Hà Đông thì cũng trùng với em luôn, em vừa mua xong. Thôi thì em cứ dông dài tư vấn phát. Với cái 2 tỉ của cụ cũng đúng bằng ngân sách của em luôn. 2 tỉ mà mua chung cư Hà Đông thì cũng không phải là quá to mà cũng chả phải là nhỏ. Đến lúc đi vào tìm hiểu thì cũng thấy là chẳng là gì cả. Nhu cầu thì ai cũng thế thôi, muốn mua rộng 1 tý, cao cấp 1 tý, trung tâm 1 tý, dịch vụ tốt 1 tý, hạ tầng đồng bộ 1 tý, gần 1 tý, sổ phải đỏ 1 tý, dân trí phải cao 1 tý …Khổ nỗi là các tý này nó không đi cùng với nhau. Nếu gần 1 tý thì lại chỉ mua được nhỏ thôi, nếu cao cấp thì cũng chỉ mua được nhỏ thôi, muốn rộng và cao cấp thì lại vượt ngân sách 2 tỉ rồi,….Chính vì thế giới hạn 2 tỉ và đành phải trung hòa các yếu tố kia thôi Em mua nhà thì quan điểm là bé 1 tý nhưng phải “tiện nghi”, phải “cao cấp” tý chứ đừng nhếch nhách quá. Chính vì thế chung quy lại chung cư ở Hà Đông thì nhiều, nhưng cái mua ở được ngay thì cũng ít thôi, mà những cái rơi vào tầm ngắm của mình lại càng ít nữa. Loanh quanh em điểm mặt mấy thằng mà em ưng ý: – Hesco Văn Quán: nằm trong tổng thể khu VQ đã phát triển đầy đủ, chả thiếu cái mẹ gì. Tòa nhà nhìn cao cấp, dịch vụ hơn hẳn những cái còn lại trong khu Văn Quán – Hồ Gươm Plaza: vị trí 2 mặt đường đẹp tuyệt vời, có tý ti gọi là cái vườn hoa nhỏ nhỏ của khu, có tý bể bơi, tý siêu thị ngay bên dưới, chất lượng tốt, tòa nhà toàn kính hiện đại – EuroLand: hạ tầng ngon, dân về ở đông, tòa nhà đẹp hiện đại, tiện mọi thứ đều có – Mul: tòa nhà đẹp, dân về ở ít, chất lượng xây tốt, hành lang bí – Tòa phục hưng mặt đường Tố Hữu: nhìn ngoài thì cũng được, trong thì bình thường – Hyndai Hill: cao cấp, đồng bộ, dịch vụ tốt, chất lượng tốt, giá thì hơi quá ngân sách 2 tỉ Ngoài ra thì thôi chả phải xem các thằng khác làm gì, thằng thì xa quá, thằng thì nhôm nhoam quá, thằng thì chất lượng tòa nhà xấu, thằng thì “bình dân” quá. Nếu em là cụ thì chắc chốt luôn 1 trong 3 thằng sau: HG Plaza, Huydai Hill hoặc EuroLand. Nó trung hòa được đủ các yếu tố. Còn cứ lằng nhằng tham khảo nọ kia thì mất thời gian của lớp lắm Chốt được vị trí tòa rồi thì mua nhanh thôi, độ nửa tháng là xong phim. Em mua căn này nó còn nhanh đến mức là xem xong cái đòi đặt cọc luôn, em chốt ở EuroLand, về đây ở được 2 tháng thấy mọi thứ quá ok ...

June 9, 2014 · 3 min · 574 words · kanishi

Kinh nghiệm đau thương với đồ Fago

money_talk viết Vòi của bọn Fago này ko hợp ở VN lắm vì ko có bộ lọc sạn kèm theo. Nhà em ở chung cư, cứ mỗi lần rửa bể nước trên tầng thượng là y như rằng vời nước bị rò vì hạt cát chui vào vòi rửa, đóng ko kín. Hết 3 năm bảo hành gọi thợ của Trista đến thì nó chỉ rình thay mới, đắt lòi tù và. Gọi thợ ngoài vào nó ko sửa dc, lại sợ nó làm hỏng. Ức chế lắm vì 1 năm nó rửa bể 5-7 lần. Nhà em có bộ Fago chỉ trừ cái Micro wave là chưa bị bảo hành thôi, chậu rửa chỉ bằng inox thôi ko thể hỏng dc cái gì nên ko tính (chậu rửa đắt khủng khiếp so với giá trị sử dụng). 1-Bếp rỉ, vỡ sơn ở kiêng ngay tháng đầu sử dụng. 3-Sen, vòi gọi bảo hành gần chục lần vì bị rò nước. 3-Hút mùi công nhận cực khỏe rung, ù kinh khủng nhưng đã cháy 1 động cơ. Thằng kỹ thuật viên đem về cuốn lại động cơ xong đến lắp sai kỹ thuật lại cháy lần 2, nó cò quay đòi em trả tiền quạt vì bảo cánh quạt ko thuộc phần bảo hành 3 năm (chỉ 1 năm thôi) em mắng cho thì đành chịu ko dám cò quay nhưng em đang lo. Em bỏ tiền mua đồ nhập ngoại 100% bay giờ nó đem về cuốn lại motor thì bảo hành ra sao đây. Về phần nhân viên và dịch vụ bảo hành thì đánh giá khá tốt. Các cụ mua Fago bây giờ chỉ đc bảo hành 1 năm hãy suy nghĩ cho kỹ nhé. Em là người thật việc thật địa chỉ ở tầng 9, Nơ 5 Bán đảo Linh Đàm (ko lại bảo dìm hàng, bếu xấu 1 hãng nào đó) ...

May 27, 2014 · 2 min · 316 words · kanishi

Nói thêm về cổng thông tin 140x (viễn thông công ích)

Diver_Vika viết: Em giải thích tý về cái cổng thông tin 140x này, nhân thể đề tài hôm qua các bác Historious và Luu_Ha có trao đổi về việc cần thiết phải có một tổng đài tin nhắn làm việc công ích. Cổng thông tin này đúng là là cái việc như vậy, nhưng nó khác ở chỗ nó là một cổng tiếp nhận tin nhắn đến để thu tiền làm việc nhân đạo, công ích. Em biết khá rõ về cái này vì cũng là người tham gia vào nó từ ngày đầu (tuy chỉ là thành phần loong toong thôi :D). Các bác có nhớ dạo mấy năm trước, các tổng đài tin nhắn 8xxx, 7xxx được các báo đài đưa ra sử dụng khá nhiều trong các chương trình quyên góp kêu gọi người dân ủng hộ, nhưng sau đó nó cứ ít dần ít dần việc được sử dụng. Sở dĩ như vậy là vì các tổng đài đó bản chất là kinh doanh, và chịu đủ các loại nghĩa vụ kinh doanh với các đồng tiền thu được qua tin nhắn gửi về (tỷ lệ chia cho telco, thuế má, nghĩa vụ tài chính các kiểu, và tỷ trọng này nhiều khi chiếm đến quá nửa trên nhiều mã nhắn tín). Và khi nó được sử dụng vào cho việc nhắn tin nhân đạo thì cũng vẫn bị trừ như thế. Thí dụ như các bác gửi một tin nhắn đến số 87xx để ủng hộ 15k/SMS và tài khoản cũng bị Viettel, Vinaphone… trừ đúng 15k, nhưng tiền ban tổ chức thu về qua cổng tin nhắn đó thực tế sau khi đối soát với telco chỉ còn chừng một nửa (có khi ít hơn), chưa kể khi cuối năm công ty quản lý cái cổng tin nhắn đó vẫn phải làm các nghĩa vụ tài chính khác trên luồng tiền đi qua tin nhắn đó. Nghĩa là rất không ổn về mặt đóng góp nhân đạo. Cái cổng 1400 này thì khác, hồi đó VTC xây dựng cái cổng này, ngoài tiền đầu tư cho hệ thống máy móc (coi như là doanh nghiệp đóng góp cho xã hội) thì cũng dính đúng phải các quy định như các cổng tin nhắn khác, cũng bị yêu cầu phải trừ % hệt như vậy. Thôi thì họp hành, nói chuyện, làm việc cực mất thời gian. Sau rồi, cả Bộ TTTT họp, Bộ Tài chính cũng phải họp để cho ý kiến liên quan đến chính sách thuế má với tin nhắn qua 1400. Sau cuối cùng kết quả là mọi nghĩa vụ tài chính liên quan đến cổng 1400 được miễn hết. Mọi trách nhiệm ràng buộc ăn chia giữa telco với các tổng đài tin nhắn cũng không áp dụng với ông này. Nghĩa là giờ các bác gửi một tin HSTS vào 1407 thì tài khoản điện thoại của các bác sẽ bị trừ 14.300 đồng/SMS, hai ông Telco và VTC vận hành cổng chỉ giữ lại 300 đồng để trừ khấu hao thiết bị, còn phải nộp đủ 14.000 đồng/SMS cho Tổng liên quan Lao động là đơn vị chủ trì để mang đi giúp bà con ngư dân miền Trung. Trong vụ này, các bác gửi tin nhắn ủng hộ là đóng góp số tiền riêng của mình cho việc nhân đạo, nhưng chính các công ty viễn thông thực tế cũng đóng góp với mỗi tin nhắn của các bác đấy. Vì 15k đồng Telco thu được từ mỗi tin nhắn, họ vẫn phải trích lại một tỷ lệ % cho các đại lý phân phối thẻ cào điện thoại, số tiền thực tế thu về không đủ 15k, nhưng họ vẫn phải chuyển đủ 15k cho chương trình. Các đài, báo khi chạy chương trình cũng coi như là có đóng góp, vì trailer, banner quảng bá cho chương trình trên cổng 1400 cũng là miễn phí, không được thu tiền. Cho nên, với cái cổng thông tin nhân đạo 1400 này, mỗi lần mở cổng, cho đầu 140x nào, trong thời gian bao lâu, với cú pháp gì cho việc gì là phải có quyết định của Bộ trưởng Bộ TTTT. Chứ ông VTC vận hành cổng 1400 cũng chỉ vận hành kỹ thuật hệ thống thôi chứ không được tự ý mở cổng để hoạt động, cũng không được dùng đầu số này cho việc kinh doanh của mình. Cho nên, các bác thấy thông tin quảng bá chương trình nào trên cổng 1400 mà các bác thấy ủng hộ thì cứ yên tâm nhắn tin không bị sợ lừa đảo, chỉ cần để ý thời gian hết hạn chương trình. Nhắn muộn hơn thời gian thông báo thì tiền vẫn bị trừ, mà lại không ủng hộ được đâu. Em trình bày hết, giờ nhắn 1 phát tin HSTS cho đầu số 1407 ủng hộ bà con ngư dân một bơ gạo đây ạ 😡 Nguồn: http://www.tathy.com/thanglong/archive/index.php/t-26528-p-31.html ...

May 20, 2014 · 4 min · 833 words · kanishi