Roi vọt có làm trẻ nên người?

Tôi lớn lên bằng những lời ân cần dạy dỗ của cha… (Ảnh có tính minh họa) – Ảnh: T.T.D TT – Có cần dùng roi vọt để dạy con? Bài viết của một người mẹ bức xúc từ cái chết thương tâm của cháu bé bị mẹ bạo hành. Tôi cứ bần thần giở ra rồi gấp lại tờ Tuổi Trẻ có tin “Cháu bé bị mẹ đánh chấn thương não đã qua đời”. Trái tim như có ai bóp nghẹn. Quyết tâm không đọc nữa, xếp tờ báo lại. Rồi sáng qua, giở báo Gia Đình & Xã Hội lại đập ngay vào mắt dòng chữ: “Đông Anh, Hà Nội: Bố ném gạch vào con gái”. Lần này tim tôi không còn nghẹn nữa mà tan ra như nước đá… ...

December 30, 2007 · 7 min · 1309 words · kanishi

Lần đầu tiên nghe một bài giảng tại MIT

Môn vật lý, bài giảng về dao động. Giảng viên là giáo sư Walter Lewin. Cảm giác thật kì diệu, có rất nhiều thứ ấn tượng. Đầu tiên là về giáo sư Lewin, một thầy giáo rất uyên bác và hài hước. Với hàng loạt các dụng cụ thí nghiệm, 1h18 phút mình há mồm ngồi nghe (chính xác ra thì phải gọi là “ngồi xem” – có nghe được mấy đâu :p). Thứ hai là về giảng đường, cả một tiết học 50 phút, giáo sư khong phải xóa bảng lần nào, mặc dù viết rất nhiều, bởi vì có rất nhiều bảng, kéo lên đẩy xuống, bảng có thể di chuyển theo chiều dọc, giúp cho giáo sư không phải với hoặc cúi người khi viết, luôn đứng thẳng lưng để viết bảng, thật tuyệt. Và khi muốn nói tới công thức nào thì kéo cái bảng đó lên vị trí chính giữa, quá hay. Mirco không dây, giúp cho giáo sư rảnh tay tha hồ làm các thí nghiệm, chứ cầm kè kè một cái mirco dây rợ lòng thòng thì chỉ ngồi im mà thôi :p Thứ ba là sinh viên, cực kì yên lặng nghe giảng, thỉnh thoảng thì cười ồ lên (^^). Nói chung thì mọi người tải cái clip này về xem sẽ thấy sự kì diệu của giảng đường MIT 😀 Có một điều tớ không hiểu, là cái “bút phấn” của giáo sư Lewin, không hiểu sao nó có thể kẻ được những đường chấm chấm, xoẹt một cái, thế là có một dòng kẻ kiểu …………………., không hề xoay đầu hay thay bút, thế mà lúc nét liền, lúc nét đứt, thật sự là thắc mắc 😕 ...

December 29, 2007 · 3 min · 603 words · kanishi

“Ngôi sao Internet” 71 tuổi

Ông sẵn sàng đưa mình vào thế hiểm nguy để chứng minh tính chính xác của khoa học TT – Lớp học toàn cầu mà Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) lập trên Internet giúp giáo sư vật lý Walter H.G. Lewin trở thành người được tìm kiếm và mến mộ, nhờ vào những bài giảng thú vị của ông. Nghe đọc nội dung toàn bài: Người ta so sánh vị giáo sư Mỹ 71 tuổi này với nhà vật lý học nổi tiếng Richard Feynman (1918-1988) vì tinh thần tự do, thoải mái học mà như chơi, tiên phong trong việc đưa môn vật lý trở nên dễ hiểu qua những bài giảng, sách và phong cách xuất hiện trên truyền hình. ...

December 28, 2007 · 4 min · 728 words · kanishi

Entry for December 24, 2007

Tàiliệu lịch sử, more:ebook, click here

December 24, 2007 · 1 min · 6 words · kanishi

Một đề nghị

Nguyên Ngọc – Tạp chí Tia Sáng số 14 ngày 20.7.2007 Trong một hội thảo vừa rồi ở Hội An, Bùi Văn Nam Sơn có kể câu chuyện thú vị về việc anh đã trở thành một người nghiên cứu triết học như thế nào. Hồi ấy, cách đây hơn nửa thế kỷ, ở phố nhỏ và hẻo lánh Hội An, cha anh, không biết bằng một tài năng kỳ diệu đến chừng nào mà qua bao nhiêu xáo trộn của những chuyến tản cư, chạy giặc vất vả, hiểm nguy, khi trở về phố sau kháng chiến chống Pháp, vẫn giữ được cho gia đình một tủ sách đầy đặn, được coi là tài sản quý nhất trong nhà. Anh bảo ông cụ đọc sách, tất nhiên rồi, nhưng hình như cũng không nhiều lắm. Ông chăm lo tủ sách gia đình là để cho các con đọc, rồi sẽ đọc. Chính trong tủ sách ấy, một hôm, mới 12 tuổi, Bùi Văn Nam Sơn tò mò cầm đọc một cuốn sách của Nguyễn Đình Thi viết về triết học Decartes, và tuy chẳng hiểu gì cả, song vẫn giật mình ngạc nhiên một cách thích thú: hóa ra ở đời còn có một thế giới khác, gồm toàn những chuyện rắc rối, bí hiểm ở đâu đâu, mà trong sách lại chẳng thấy xuất hiện bóng dáng một nhân vật cụ thể nào cả!… “Cám ơn tủ sách gia đình đã mở ra cho tuổi thơ tôi một chân trời khát vọng…”. Vậy đó, cuốn sách nhỏ trong tủ sách gia đình ngày ấy do cha anh bằng một sự dũng cảm văn hóa và đạo đức phi thường nâng niu gìn giữ được cho các con, đã đưa Bùi Văn Nam Sơn lên con đường dài của cuộc sống trí tuệ, để hơn 50 năm sau, trở thành nhà nghiên cứu triết học uyên thâm, người đầu tiên đã dịch ra tiếng Việt, và dịch một cách tuyệt vời, toàn bộ bộ “Phê Phán” nổi tiếng của Kant, một trong những bộ sách quan trong nhất trong gia tài tri thức của toàn nhân loại cổ kim đông tây… Nhắc kỹ niệm xưa, rồi anh mỉm cười nhẹ nhàng và buồn rầu nói rằng bây giờ anh đến nhà nhiều quan chức và nhiều nhà giàu thấy nhà nào cũng có một tủ rượu rất sang, nhưng hầu như không nhà nào có tủ sách. Vậy đó, có một nền văn minh của những tủ sách gia đình, và nền văn minh ấy ngày nay chúng ta đã đánh mất! Tôi xin lỗi nếu có làm ai đó mất lòng, nhưng tôi muốn nói thật điều này: ngày nay chúng ta sống kém văn minh hơn nhiều so với cách đây 50 năm. Câu chuyện nhỏ của Bùi Văn Nam Sơn là một bằng chứng. Cũng cần nói thêm: trong các nước phát triển và đang phát triển hiện nay trên thế giới, có lẽ chúng ta thuộc nước đọc sách kém nhất. Chúng ta đã đánh mất thói quen đọc sách trong xã hội. Và đó là một trong những nguồn gốc của sự xuống cấp về đạo đức mà chúng ta lo lắng và đang cố đi tìm nguyên nhân cùng phương cách giải quyết. Nguyên nhân tất nhiên không trực tiếp và rõ ràng lắm đâu, nhưng rất sâu xa, hiểm nguy và lâu dài. Đọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ. Rất đáng kinh ngạc là ngày nay, trong giới quan chức cả ở những cấp rất cao, đặc biệt cả trong giới được gọi là trí thức và tự coi mình là trí thức, rất ít người đọc sách, thậm chí có thể nói không sợ quá lời có không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường. Tôi từng nghe một vị thủ trưởng cấp rất cao, cứ hết giờ làm việc thì lao vào đánh tú lơ khơ và kéo cả các cấp dưới của mình vào cuộc chơi say mê ấy nhiều khi đến suốt đêm… Ngày nay còn có bao nhiêu bậc cha mẹ muốn để lại cho con một tủ sách thay vì một tủ rượu? Cũng có thể nói cách khác: cứ nhìn tình hình các tủ sách gia đình trong một xã hội thì ắt biết trình độ văn minh, đời sống tinh thần và đạo đức của xã hội ấy… Đời sống văn hóa của một đất nước như vậy thì quả đã đến mức báo động. Không đọc sách tức là không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa. Và khi không còn có nhu cầu đó nữa, thì đời sống tinh thần của con người nghèo đi, mòn mỏi đi, tắt đi, và cuộc sống đạo đức cũng mất luôn nền tảng. Đây là một câu chuyện nghiêm túc và dài, cần được trao đổi, thảo luận rất nghiêm túc, lâu dài. Tôi chỉ muốn thử nêu lên ở đây một đề nghị: Tôi đề nghị các tổ chức thanh niên của chúng ta, bên cạnh những sinh hoạt thường thấy hiện nay, trong đó phải nói thật có nhiều sinh hoạt rất hình thức, ồn ào và vô bổ, nên có một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước. Và vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình. Tạo trở lại thói quen đọc sách cho từng người, cho toàn xã hội, trước hết trong thanh niên. Gần đây có một nước đã phát động phong trào trong toàn quốc mỗi người mỗi ngày đọc lấy 20 dòng sách. Chúng ta cũng có thể làm như thế, hoặc vận động mỗi người trong mỗi năm đọc được lấy một cuốn sách. Có thể cứ đọc sách gì cũng được, để cho người ta trở lại thấy việc cầm đọc một cuốn sách không phải là việc quá xa lạ. Rồi dần dần sẽ nói đến chuyện chọn sách, cách đọc sách… Cứ bắt đầu bằng việc rất nhỏ, không quá khó, việc nhỏ đấy nhưng rất có thể là việc nhỏ khởi đầu cho công cuộc lớn, phục hưng dân tộc. Để cho đất nước ta trở lại là một đất nước văn minh. Để cho nước ta khi giàu lên như chúng ta đang phấn đấu ngày nay, không là một đất nước của những anh chàng trọc phú. Để cho sự phát triển của đất nước là phát triển bền vững, tức phát triển có văn hóa. ...

December 23, 2007 · 8 min · 1678 words · kanishi

Vị tướng già và chàng lính trẻ

I Vị tướng già và chàng lính trẻ Gọi tiểu thuyết, nhưng đây lại là truyện thật mà tôi không hề hư cấu, bịa đặt. Chuyện xảy ra ở Đảo Chìm. Nhưng trước khi đến xứ Đảo Chìm, tôi muốn mời bạn đọc ghé qua một hòn đảo nổi. Lính Đảo Chìm gọi là Thủ đô Trường Sa. Thủ đô Trường Sa là một hòn đảo rất bé. Nó bé tới mức, người đời khó mà tưởng tượng được. Đến nỗi, một nhà thơ đã phải thốt lên: “Đảo nhỏ quá, nói một câu là hết”(*). ...

December 18, 2007 · 6 min · 1194 words · kanishi

Tôi đi diễu hành vì bãi cát vàng giữa biển Đông thân yêu.

Lúc phát áo ở đường ĐBP: Mấy anh em Coltech mặc áo: Một số hình ảnh đoàn người: CSCĐ đi cùng nhắc nhở mọi người đi đúng phần đường quy định! Chỉ là một vài nhúm cát giữa biển cả mênh mông, có gì đâu mà phải ầm ĩ đúng không, trái đất nóng lên, nước biển dâng lên là phẳng hết, biểu tình, tuần hành mà làm gì? Những hòn đảo xa xôi ấy có liên quan gì tới chúng ta đâu. Mất hay còn có ảnh hưởng gì tới kinh tế gia đình ta. Vâng, đúng thế, mà lại không phải thế. Nếu ai đã từng đọc “Đảo chìm” của Trần Đăng Khoa, viết nhân chuyến ra thăm đảo Trường Sa năm 1989 thì sẽ hiểu hơn. Hai quần đảo ấy xa xôi, cách đất liền hàng trăm kilomet, nhưng chúng là dáng hình Tổ quốc, là máu thịt của Việt Nam, nơi biết bao thế hệ đã gìn giữ, đã ngã xuống để bảo vệ. Làm sao có thể làm ngơ để cho Trung Quốc tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của Trung Quốc? Vẫn biết rằng anh hùng trả thù 10 năm chưa muộn (chúng ta có lẽ phải đợi 100 năm để trả thù), vẫn biết là phải cố gắng hơn, học hành để báo đáp Tổ quốc, nhưng ngay lúc này đây, phải là một cái gì đó, phải hành động để cho chúng thấy rằng ta không nhắm mắt làm ngơ khi Tổ quốc bị xâm phạm. ...

December 16, 2007 · 11 min · 2220 words · kanishi

Tôi đi diễu hành 16/12 vì Bãi Cát Vàng

: Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (Kêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này. ...

December 15, 2007 · 8 min · 1625 words · kanishi

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước

Thông báo về cuộc mít-tinh thể hiện lòng yêu nước chaocovietnam.org 1/. Mít-tinh sẽ vẫn theo giờ giấc cũ, vì đó là thời gian hợp lý, không quá sớm mà cũng chẳng quá muộn: từ 9h đến 10h sáng ngày 16 / 12 / 2007. 2/. Địa điểm: trước Sứ Quán nước CHND Trung Hoa – 46 Hoàng Diệu 3/. Thành phần : thành viên hoangsa.org và mọi người quan tâm có mặt đúng giờ tại Công viên đối diện Sứ Quán CHNDTH. Nên vận động gia đình đi mít-tinh. Thành viên nòng cốt và cảnh vệ mít-tinh có mặt lúc 8h30 sáng. ...

December 14, 2007 · 3 min · 464 words · kanishi

Không thể chấp nhận được!

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232776&ChannelID=330 Bình luận (3) ۞alexmilan۞ — 2007-12-06 05:51 lâu lắm mới lại thấy anh viết cái entry có tính thời sự như vậy. em muốn chửu bọn TQ wa’…dm TQ Mr Free — 2007-12-07 06:17 uh,. cac dong chi chửi cũng được thôi :D, nhưng chửi ko thì ko ăn thua gì cả, phải làm gì đó! ...

December 6, 2007 · 1 min · 69 words · kanishi

Entry for December 04, 2007

ai day ma xinh the, hihi Bình luận (5) Lữ Khách — 2007-12-04 06:37 Uh xinh that! metalari — 2007-12-04 11:29 Bạn gái Thái đây à 😀 Vic — 2007-12-04 11:47 ban cua Thai a? xinh the? gioi thieu de! hehe [MU] Le$&‘m00n — 2007-12-06 08:55 Ai đấy ông Mèo ơi…? Mr Free — 2007-12-06 11:32 hi, hai hôm rồi mạng nhà mình bị đứt, mà ko biết bị đứt ở chỗ nào để nối, thế mới đau, :(( entry hút khách ghê ^^, nhân vật trong ảnh chính là người viết comment thứ ba, tớ vào blog của bạn ấy thấy cái hình nền đẹp đẹp nên “cướp” về ý mà ;)) ...

December 4, 2007 · 1 min · 113 words · kanishi

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN.

BỐN ĐẶC ĐIỂM CỦA TỆ NHAM NHŨNG Ở VN. tác giả: cuong-nhabaotudo Dưới đây là 04 nét có vẻ khu biệt của “ngành” tham nhũng ở nước ta so với các “đồng nghiệp” tham nhũng trên thế giới.Hy vọng những nét này giúp vui buồn bạn đọc chút nào và giúp nhà quản lý thêm vài ý niệm gì đó để làm cái gì đó. . Một là: Tội tham nhũng không bị lương tâm hành hạ. ...

December 3, 2007 · 5 min · 970 words · kanishi

GS Hoàng Xuân Sính: “Chắc chắn có chi sai mục đích…”

TT – GS Hoàng Xuân Sính, chủ tịch HĐQT Trường ĐH Thăng Long, là một trong những vị GS rất quan tâm tới câu chuyện tài chính cho trường học. Nhưng khi nói đến vấn đề tăng học phí, bà tỏ ra thận trọng: – Tôi đã tham khảo khá nhiều tài liệu, cơ chế tài chính của các trường ĐH ở một số nước. Ở VN, tôi thấy bài toán tài chính cho giáo dục (GD) là vấn đề rất khó trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta phải nhìn từ nhiều phía, GD của ta, cả những bậc học thấp đến bậc ĐH đều đang có “vấn đề”. Tăng nguồn lực và sử dụng đúng mục đích sẽ là một giải pháp để khắc phục. Nhưng nước ta là một nước nghèo. Với người nghèo, chỉ tăng một chút đã là chuyện khó xoay xở. ...

November 29, 2007 · 6 min · 1122 words · kanishi

Có một ông Tiên…

Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật. Để giúp bạn đọc có chút thư thái trở lại, để còn tin vào những điều tốt đẹp được tạo nên bởi truyền thống nhân ái của con người, hôm nay, chúng ta cùng nhìn nhận hai hình ảnh, có lẽ đó cũng là hai nét mang tính truyền thống của người Hàn Quốc, một trong những nhân tố làm nên một quốc gia khá hùng hậu, giàu có ở bắc Á này. ...

November 28, 2007 · 5 min · 962 words · kanishi

Entry for November 22, 2007

chóng mặt cái gì chóng mặt cơ? giá cả, chính xác là giá cả. Lâu lắm ko cập nhật, hôm nay tình cờ nghe lỏm, suýt ngất vì chóng mặt. giá một thùng mì tôm mà mình biết là 32k/thùng, giờ đây đã là 47k, bình ga mua gần đây nhất là 194k, hôm nay Hương báo giá ga đã lên 280k/bình. Bánh quy ngày xưa mua trong siêu thị có 1,5k/gói thì bây giờ là 2,5k, sữa từ 2,5/gói, lên 2,8k, 3k, và giờ là 3,5k. Huhu, tớ bật mí là tớ thích sữa :((. Gì nữa nhỉ, Gạo, gạo, mới hôm trước đi mua 14,5k/2kg, hôm sau đã là 16,5k, hichic, sao mà ác rứa! Thôi ứ kể nữa đau lòng lắm. Chẹp, trong lúc tất cả các thứ đề tăng chóng mặt, chỉ có các mặt hàng thuộc về điện tử viễn thông, công nghệ thông tin là vẫn giảm thôi, hehe, ;)) cho mọi ngừơi xem cái này: ...

November 22, 2007 · 4 min · 688 words · kanishi