Niệm Khúc Cuối-Tuấn Ngọc

Lười viết blog quá, đi copy cái này bên http://blog.360.yahoo.com/blog-CcuJYLozfqmNVv0MHQebEw–?cq=1 mình cũng thích nghe Niệm khúc cuối này hơn của Lê Hiếu, mặc dù bài này chậm rì, chả thể hát theo được 🙂 yfla.wrap(“This multimedia content requires Flash version 9 and above.”, “Upgrade Now.”, “http://www.adobe.com/shockwave/download/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash”, “”); To view this multimedia content, please enable Javascript. Tu00ecm mu00e3i mu1edbi thu1ea5y cu00e1i bu00e0i kinh u0111iu1ec3n nu00e0y cuu1ea3 anh jai Tuu1ea5n Ngu1ecdc nu00ean post lu00ean cho bu00e0 con nghe chu1ee9 tu00e2m tru1ea1ng tu1edb lu00fac lu00e0y hou00e0n tou00e0n bu00ecnh thu01b0u1eddng nhu00e1, chu1eb3ng qua nhu1ea1c nhu1ebdo tu00fd cho vui.Nhu01b0ng cu00f4ng nhu1eadn nghe bu00e0i nu00e0y cu1ee7a Tuu1ea5n Ngu1ecdc quen ru1ed3i nu00ean bu1ecdn tru1ebb hu01a1n nhu01b0 Lu00ea Hiu1ebfu, Khu00e1nh Ngu1ecdc hu00e1t khu00f4ng thu1ec3 nu00e0o vu00e0o bu1eb1ng ...

March 14, 2008 · 7 min · 1472 words · kanishi

DH Cong nghe, tuyet voi!

http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=13837 Mọi người ơi……… Em chưa phải sinh viên (vẫn đang lọ mọ đi mua hồ sơ nhưng rồi không biết đặt vào trường nào cho nó đã). Mọi người đều là sinh viên cả rồi (oai ghê). Mọi người cho em hỏi chút xíu thế này (vô cùng quan trọng): – Trường Đại học Công nghệ có cái gì mà mọi người thích ơi là thích, thích đến phát mê nên mới nhảy vào đây hông???? ...

March 13, 2008 · 4 min · 810 words · kanishi

Người tốt là người…

TTO – Vào đầu thế kỷ 19, Alexander de Tocqueville (1805-1859), nhà chính trị và là nhà sử học Pháp, đã thử tìm hiểu xem vì sao nước Mỹ trở nên vĩ đại? Sau chuyến thăm đất nước này, ông viết: “Tôi đã tìm sự vĩ đại của nước Mỹ ở những bến cảng mênh mông cùng những bến bờ bao la của đất nước này nhưng không tìm thấy. ...

March 11, 2008 · 7 min · 1387 words · kanishi

Chuyến xe Bus kế tiếp

Bạn biết đấy, tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: “Hmm, xe đầy rồi… chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy.” Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: “Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!” Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo. ...

March 6, 2008 · 4 min · 657 words · kanishi

copy copy

http://blog.360.yahoo.com/blog-i.U6an4yerAX8Y8GHAJtCrw-?cq=1&l=6&u=10&mx=150&lmt=5 Một buổi tối lôi con Rolls Royce ghẻ ra chở oshin đi Nhà hát Lớn nghe nhạc giao hưởng, qua một ngã tư có đèn đỏ tự dưng đồng chí oshin phát biểu: – Cứ 15 phút nước ta lại có 1 người nhiễm hát i vê, kinh kinh! Chắc là đồng chí nàng đọc được từ 1 tấm biển cổ động của 1 ban ngành nào đó. ...

March 6, 2008 · 4 min · 702 words · kanishi

Rét

Ra Giêng hơn mươi ngày, hoa đào bỗng ngập tràn trên đường phố Hà Nội, như thể đang chiều cuối năm. Hỏi ra mới hay, do trời quá giá rét và do sương muối, đào không thể nở đúng dịp Tết. Hôm mùng 10, nắng hửng vài giờ, đào thức dậy. Hàng ngàn nông dân ngoại thành Hà Nội hối hả cắt hoa đem bán, hy vọng ông trời không cướp mất chút thu nhập đang teo dần của họ. Thế mới có chuyện, nếu thông thường hàng năm đây là thời điểm người ta đi mua lại gốc đào thì giờ đây người ta mang đào đi bán với giá rẻ như cho. Mặc áo mưa cho đỡ lạnh, đi dép lê, lót dạ bữa trưa bằng tấm bánh mỳ thấm nước để bán một chút Tết còn rơi vãi, liệu người mua có hiểu? Cái Tết năm nay khác lạ với người miền Bắc. Người ta ít đến nhà nhau nên chỉ hỏi thăm chuyện ăn tết và ngủ tết thay vì chơi tết. Nhưng với nông dân, Tết thực sự là lo Tết, về cả vật chất và tinh thần. Người trồng lúa héo ruột nhìn ruộng mạ quắt queo vì giá rét, đàn trâu bò ngấn nước mắt ngã gục, có người trồng rau phần vì thương rau không thể mọc mầm, phần vì tiếc giá rau lên cao trong vài ngày lễ nên “tranh thủ” lội ruộng hái thêm mà tắt thở. Ai đã từng đi qua những nẻo đường vùng cao Tây Bắc, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang, mới thấy rằng còn những vùng đất mà chưa nói đến văn minh, ngay sự no đủ chưa kịp đến. Đấy là thế giới của những ngọn đèn dầu, những bó đuốc soi đường buổi tối, những em nhỏ không quần áo, những bát cơm ngô khô khốc, nghẹn bứ ở cổ và những ổ rơm nương náu qua mùa đông. Nhớ một chuyến công tác qua cực Bắc ở Hà Giang, chúng tôi ghé một bản nhỏ tại xã Xí Mần, phải đi bộ 2 cây số qua ba ngọn núi để phát kẹo cho đám trẻ ở một lớp học cắm bản. Một người đã bật khóc khi thấy những đứa trẻ đến 10 tuổi vẫn không mặc quần, da tím tái, tóc khô xác, mân mê mãi mẩu giấy kẹo xanh đỏ sau khi ăn hết “ruột”. Một người khác đi cùng luống cuống muốn giấu đi cái túi xách trị giá vài triệu đồng của mình. Trong khi, chỉ cách vài ba trăm cây số là Hà Nội, nơi ngập tràn quần áo đẹp, các cao ốc thi nhau trưng các thương hiệu nổi tiếng thế giới, những chiếc ô tô bạc tỉ đậu san sát hai bên hè phố, những nhà hàng sang trọng mà mỗi bữa ăn bằng hoặc hơn cả năm thu nhập của một gia đình nông dân vẫn không ngớt rộn rã. Trong khi người ta say mê với thành tích tăng trưởng GDP, thành tích giảm nghèo, dẫn ra những con số cho rằng hệ số tốc độ gia tăng bất bình đẳng ở Việt Nam thấp hơn các nền kinh tế khác, thì dường như đợt rét năm nay đã kéo lùi thành tích này xuống, làm cho nó mong manh hơn. Có những du khách không tiếc tiền lên núi chiêm ngưỡng băng tuyết thì cũng có những nông dân ngồi bên chiếu bán thịt trâu bò chết cóng đang tuyệt vọng, bên cạnh những chiếc ô tô đắt tiền từ miền xuôi đi lên du xuân có những ánh mắt lạ lẫm của người vùng cao co ro với tấm áo mỏng. Khi người ta bàn tán về chiếc nhẫn kim cương trị giá một triệu đô la Mỹ của vợ một quan chức thì có những em nhỏ tranh nhau miếng sắn, củ khoai. Nếu một nồi lẩu ở phố Quán Sứ (Hà Nội) có giá hàng triệu đồng thì một cân cá trích để ăn cả tuần của gia đình nọ chỉ có 5.000 đồng. Ở nước ta, khi ngày một nhiều người mua được những chiếc ô tô mà tiền thuế đã lên tới hàng chục tỉ đồng thì vẫn chưa bớt đi những người chỉ đi về bằng phương tiện duy nhất là hai bàn chân trần nứt nẻ. Trong khi ngày một nhiều những người mua thẻ làm hội viên một sân golf ở ngoại thành Hà Nội có giá tới 50.000 đô la Mỹ/năm thì cách đó chỉ vài trăm mét, ngoài bức tường bao, một gia đình nông dân chỉ có thu nhập 10-20.000 đồng/ngày. Tết là cơ hội để nhiều người trả ơn nhau, tụ tập, mua bán, sắm sửa, thể hiện sự giàu có, sang trọng của gia đình mình. Còn với người thu nhập thấp, Tết là một mối lo biết trước mà không thể tránh. Bi kịch luôn xảy ra nặng nề nhất với những người nghèo. Sau những thửa ruộng, những cánh đồng xám xịt, câu chuyện Tết nào cũng xen nhiều tiếng thở dài vì người ốm, lúa chết, rau màu chết, trâu bò chết. Chưa hết, sau rét là thiếu lương thực, là giá cả tăng cao, là thiếu vốn cho sản xuất, thiếu nước cho ruộng. Đất nước đã qua đổi mới nhiều năm nhưng những người nghèo như những mảnh vỡ của mùa Đông, của hiện đại hóa đang rơi rớt lại, phía sau những bản dài thành tích và cả những tiếng chúc mừng. ...

February 25, 2008 · 5 min · 945 words · kanishi

Cao Xuân Hạo

February 21, 2008 · 0 min · 0 words · kanishi

Đi thực hành, choáng.

Từ hồi bước sang học kì 2 tới giờ, sáng nay mới là buổi thực hành đầu tiên trên phòng máy. Kinh nghiệm đau thương của gần 3 năm học ở ĐH Công nghệ khiến tớ chả mấy hứng thú với việc thực hành trên phòng máy của nhà trường. Internet thì có, nhưng hầu như là bị chặn, nếu không bị chặn thì chậm như rùa bò, kinh khủng lắm. Phần mềm để thực hành thì lỗi lên lỗi xuống, như kì trước học thực hành mạng ấy, thực hành với mấy cái phần mềm ethereal với cả boson netsim, năm lần bảy lượt chả được, lúc thì chưa cài phần mềm, lúc thì phần mềm lỗi, hết sức là mệt mỏi. Cô giáo thì thường xuyên liên tục đi muộn và nghỉ dạy bất ngờ, tất nhiên là có lí do, thường thì là xe của cô bị hỏng :D, cô giáo cũng vui tính như mà như thế thì chúng em đợi cô mệt lắm ạ. À, máy tính, máy tính lởm, mang tiếng là máy trong phòng lab của ĐHCN mà đầy virus, chả ai diệt, cứ cắm usb vào là lại nhiễm, về nhà lại phải diệt. Rồi màn hình bé xíu, cong cong, máy chậm, v.v.v Đến giờ tớ vẫn bực con chuột ở phòng máy 203 E4, cầm con chuột mà không sao di vào cái chỗ cần bấm được, lúc thì di không đi, lúc thì đi vọt lên vọt xuống, lúc ấy chỉ hận không thể ném thẳng con chuột vào màn hình cho đỡ bực :D. Còn 2 cái phòng internet miễn phí cho sinh viên, ram 128 các bạn ạ, chán ghê gớm. Phải đến một phần ba máy không chạy ấy chứ. Đã có tiền trang bị máy tính với cạc mạng không dây -wireless vậy mà lại không trang bị đầy đủ ổ cắm, vô số máy ko chạy vì không có chỗ cắm điện. Thật hết hiểu nổi. Mà dạo này hai cái phòng ấy đóng cửa im ỉm suốt. Lại còn giới hạn sv chỉ được truy cập 30 phút một ngày hay sao ấy. 🙁 Về cơ bản tớ chán phòng máy trường tớ như thế cho nên sáng nay tớ cũng ko hào hứng gì lắm. Nhưng bước chân vào phòng 404 nhà E3, tớ thực sự choáng váng, 36 cái máy tính đồng bộ đen tuyền quyến rũ, đèn led xanh sang trọng quý phái :D, hoàn toàn là LCD 17″ LG, đẹp mê ly. Chuột nhạy, bàn phím nảy, êm. Cấu hình rất mạnh với Core 2 Duo, ram 1G. Và đặc biệt hoàn toàn không có virus, bởi vì 100% cài đặt Red Hat, hehe. Rất chuyên nghiệp khi username và password được in và dán sẵn dưới mỗi màn hình. Trong phòng lab còn có một máy chiếu xịn, hai bảng trắng mới tinh và rất hiện đại. Thầy giáo thì thoái mái và nhiệt tình, giảng bài rất dễ hiểu và đầy cảm hứng :D. Thật tuyệt. Thề là học gần 3 năm trường CN rồi, chưa bao giờ thấy tự hào về cơ sở vật chật của trường đến thế, chưa bao giờ thấy trường mình hiện đại thế. Nghe giang hồ đồn đại thì mỗi cái máy là 12 triệu, vậy thì 36 cái sẽ là 432T, chưa kể bàn ghế, thảm, máy chiếu, bảng… Hoành tráng thật. Thầy bảo môn này không điểm danh, ở nhà làm cũng được nhưng phòng lab đẹp xịn thế, không đến cũng phí 😀 ...

February 19, 2008 · 3 min · 633 words · kanishi

Thư viện, tình yêu

Một thư viện nhỏ nhắn, hai tầng, yên tĩnh và lịch sự. Bác bảo vệ già ăn trưa xong không thèm rửa bát. Màu vàng của tường cũ cũ, với những kèo, cột khiến cho thư viện càng cổ kính hơn. Khóm tre với những con chim nhỏ béo béo nhảy nhót kêu lóc chóc. Ngồi trên thư viện, nhìn qua cửa sổ, màu xanh ngát của tán cây xà cừ, đường phố mọi người đi lại đông vui nhưng không ồn ã, một màu vàng ấm áp của hai chậu hoa cúc rất to bên kia đường, cuộc sống thật là tuyệt vời. Tuyệt vời nhất là nhìn sang bên cạnh, thấy một người đang làm bài tập một cách rất chăm chú. Sau này có người yêu, nhất định mình sẽ cùng người yêu lên thư viện học. Nhưng…, khi mình có người yêu liệu mình có còn đi học nữa không? Nói một cách khác, mình có thể có bạn gái khi đang đi học được không? :)) ...

January 28, 2008 · 2 min · 236 words · kanishi

23/1/2008

23/1/2008 Hôm nay mình đi học, hôm nay mình rất vui. Tại sao lại vui? Tại vì hai hôm rồi bị ốm, không đi học được, hôm nay khỏe đi học được nên vui. Hôm nay trả sách thư viện. hôm nay đi đường, dọc đường Láng, từ Ngã Tư Sở tới Cầu Giấy, ngã tư nào cũng có 2 đồng chí nữ an ninh đứng làm nhiệm vụ của cảnh sát giao thông. Tóc thật là dài, da thật là trắng, mặt ngơ ngác, trông rất là vui, cũng vất vả, vì 8h sáng mình đi qua đã thấy đứng mà 6h chiều đi học về vẫn thấy đứng đó luôn. Hôm nay còn rất vui vì tuy trời vẫn rét, nhưng mình vẫn có thể đạp xe và cười tươi mà không thấy lạnh lắm, đơn giản vì thấy yêu đời nên đời không lạnh, hehe. Nhưng hôm nay cũng rất ngu si, vì vào nhà chị Dung rồi để quên điện thoại ở đó, đến lớp sờ túi mới nhớ ra, căn bản nằm ngủ trưa ấm quá, lúc dậy quên mất điện thoại vẫn vứt ở đầu giường. chả sao, mai sang lấy, một này không có điện thoại là một ngày tự do – hê hê. À, hôm nay còn đi chợ nữa, mua khoa tây và cải cúc, phải nấu canh ăn cho ấm chứ. Mình thật là đảm. hè hè. Hôm nào phải hỏi Huệ cách nấu cháo, hôm nọ bị ốm bạn ấy sang nấu cháo rất ngon, mình sẽ học để tự nấu cho mình ăn, sau này có người yêu nếu người yêu bị ốm sẽ nấu cháo cho người yêu. Hihi. À hôm nay học môn khoa học quản lý đại cương, do cô Nguyễn Thị Kim Chi dạy, cô giáo là giảng viên của trường nhân văn đấy, cô hơi bị vui tính và thoải mái. Lúc mình vào lớp, quen thói của các thầy kì trước nên thấy cô ở trong lớp chỉnh máy chiếu tưởng cô không để ý nên cứ ung dung đi vào, lại còn vỗ vai thằng Hải cười hề hề với nó. Thế là cô giáo gọi lại hỏi: bạn này có phải sinh viên lớp mình không? Vào lớp mà không xin phép ai à? Mình ngơ ngác quay ra nhưng nhanh mồm nhanh miệng nói ngay, “em xin lỗi cô em quên ạ” : )). Rồi thì mấy đứa nữa vào sau cũng ngơ ngác như mình. Cô giáo liền bảo sinh viên năm thứ 3 rồi mà ko biết lễ nghĩa gì cả thế à, ra vào lớp thấy cô giáo thì phải xin phép chứ. Hihi. Tại các thầy làm chúng em hư cô ạ, kì trước hầu như thầy nào cũng ra “luật”: khi thầy đang giảng bài, ai vào cứ vào ai ra cứ ra, không được ngắt bài giảng của thầy. Thầy Tiến chủ nhiệm khoa CNTT còn có luật “hắc ám” hơn: “anh chị nào tôi đang giảng mà xin vào thì tôi không cho vào, tôi đang giảng tự động ra thì ra mà xin thì tôi không cho ra”. Thế nên đến học kì này sinh viên quen thói. Hehe. ...

January 23, 2008 · 3 min · 569 words · kanishi

May mà em không xinh!

(Dân trí) – May mà em không xinh, nên em biết nâng niu tận dụng hiệu quả mọi cơ hội. Em thuộc lòng tích “Tái ông mất ngựa”, rằng trong “cái rủi” chứa đựng vô số những duyên may… May mà em không xinh, nên em biết rằng anh làm bạn với em vì em tốt bụng, quý em vì em thông minh, yêu em vì em biết chia sẻ. Nếu em là hoa khôi, em thề rằng anh sẽ không đủ tự tin để bộc lộ mình một cách thoải mái như anh đã làm, anh sẽ gồng lên để chứng tỏ giữa vô vàn địch thủ, vậy thì làm sao em biết được anh thích tranh tĩnh vật, và thích ăn bánh trôi tàu tối mùa đông, như em! ...

January 19, 2008 · 3 min · 550 words · kanishi

đi chơi với bạn Chi – say kem

đi chơi với bạn Chi – say kem bình luận viên méo thài xin tường thuật chi tiết lại vụ đi chơi (gọi là “hẹn hò” đi cho máu) như sau. Cuộc hẹn này đã được lên lịch từ 1 tuần trước, từ lúc trời còn rất nắng ấm, cho tới một hôm trước ngày diễn ra, trời bỗng nổi rét ghê gớm. Nhưng có là gì, sao cản nổi quyết tâm của hai người. Hehe. 1h kém 5 phút, tớ đã đến bến xe bus cổng trường Giao thông. Đợi tới 1h, vẫn ko thấy Chi ú đâu, gọi điện. Giọng bạn ấy rất vội vã: “ừ tớ ra bến xe bus ngay đây” – thậm chí tớ còn chưa kịp nói gì. Ừ thì đợi thêm. Đứng ở bến xe bus thật là lạnh, hichic. 8 phút sau thì bạn ấy có mặt. Đứng nói chuyện “hàn huyên” tầm 2 phút thì có xe 09. Lên trên xe thật là ấm áp vô cùng ^^. Đi lòng vòng lèo vèo, cái xe 09 mới đổi hành trình hay sao đó, hồi xưa có đi qua Bưởi bây giờ lại ko đi qua đó nữa. Đi, đi mãi, qua Ngọc Hà, qua Bảo tàng Hồ Chí Minh, vân vân, cuối cùng cũng tới được Bờ Hồ. Ngồi trên xe nói chuyện hơi bị vui, nghe bạn ấy kể chuyện. Xuống xe, đi dạo ở Bờ Hồ, cảm giác rất thú vị, không khí ở bờ hồ đúng rất chi là sạch sẽ thoãng đãng (thực ra thì cũng không sạch sẽ cho lắm – nhưng nói chung là sạch hơn so với mặt bằng chung của HN, hehe). Bạn Chi biết rất nhiều cây ở Bờ Hồ, cây lộc vừng này, cây lim này, hai cây này mình không biết, hehe, bạn ấy lại còn biết rằng cây lim có quả to bằng nắm tay, bên trong có hạt lim nữa, nếu không cẩn thận quả lim rụng vào đầu là u đầu như chơi, he. Tại sao người ta lại trồng lim ở bờ hồ nhỉ? Chi bảo tại vì cây này rễ sâu, nhiều lá, tán cao. Chà, kiến thức uyên thâm thật :D. Chi biết cây lim vì ngày xưa nhà bạn ấy ở Giảng Võ có nhiều lim trước cửa, còn mình biết Chi nói đúng vì ngày xưa hồi lớp 11 đi cắm trại 26-3 ở rừng lim Tam Đảo. Còn về cây lộc vừng, mình còn biết là có một ông chụp ảnh, sau khi chụp tháp rùa qua tán một cành lộc vừng, ông ta liền bẻ cái cành ấy đi, thế là cái ảnh của ông ta chụp trở thành độc nhất vô nhị, ko một thợ ảnh nào chụp được cái thứ hai như thế. Ông thợ ảnh thật là thông minh (và nham hiểm, hehe). Từ bờ hồ bọn tớ đi vào hiệu sách Lâm ở số 3 Đinh Lễ, Chi mua mấy quyển cơ sở dữ liệu, Hà Nội 36 góc nhìn, rồi sang Nguyễn Xí mua “Chiếc Lexus và cây Oliu”. Mua xong sách hay đứa lên ZigZac uống cacao nóng, cái quán này rất hay, rất khó nhận ra nữa. Đường lên là một cầu thang trải thảm rất sạch sẽ và đẹp đẽ, chỗ ngồi rất rộng rãi thoáng đãng, có hoa, có cây, có đèn lồng nữa, nói chung là ổn. Nhưng để đi lên chỗ đó thì phải đi qua chỗ rửa cốc, ướt và có mấy người đang cãi lộn, thật là buồn cười, hehe. Lúc gọi đồ uống, Chi gọi cacao nóng, mình chả biết uống gì, nên bắt chước Chi. Quả thật là sáng suốt, ca cao nóng rất ngon, béo, cái cốc đựng còn rất cá tính nữa. Lần sau lại lên đó uống ca cao nóng tiếp. hehe. Sau đó là đi vòng vèo sang bên kia bờ hồ, mua kem ăn, Chi chọn cái kem màu hồng còn mình là cái màu trắng, tên rất dài và mình không nhớ, nhưng nó có rượu trong kem, hehe. Thế là khi ăn gần hết cái kem, mình bước đi lảo đảo vì “say kem” :)). Vừa đi dạo bờ hồ vừa cầm que kem ốc quế mút mút thật là một cảm giác hạnh phúc. Ai thích “hạnh phúc” với tớ không nào??? Cám ơn bạn Chi nhé, thế là mình biết vài chỗ đi chơi nữa khi lên bờ hồ rồi. Ngày xưa tớ chỉ biết mua sách và ăn kem Tràng Tiền hay Thủy Tạ thôi. he. À nhận tiện bạn Chi có kể, là thằng bạn của bạn ấy, dẫn người yêu lên bờ hồ, rồi đi dạo 4 vòng bờ hồ, đi xong về người yêu chia tay luôn =)). Kinh nghiệm rút ra là chỉ nên đi hai vòng thôi, đi nhiều quá là bị đá đấy, keke. 19 Chi ú lại bay rồi, bay tới một nơi hơi bị xa, cách Hà Nội phải đến 4000 cây số ấy chứ, chúc Chi bay vui vẻ học hành mạnh khỏe và béo vừa vừa nhé. Bây giờ vẫn chưa phải là béo quá đâu, nhìn vẫn xinh – dù từ lúc về tới giờ có 2 tháng mà tăng 3,5kg. He, khâm phục, thành tích ấy tớ không thi đua được. À, có lẽ tớ thử “uống nhầm thuốc” xem, tớ chả uống B1 bao giờ ^^. By by, chào thân ái và quyết thắng 😉 ps: vừa có người tới thu tiền điện, tháng này hết có 27 nghìn thôi, những tháng trước phải hơn 30, thậm chí hơn 40, ít điện đi chắc bởi vì “hiệu ứng” của việc dùng màn hình LCD đấy, với lại không cắm tủ lạnh, ít dùng máy giặt. hehe. ...

January 15, 2008 · 5 min · 964 words · kanishi

Lấy chồng lính Trường Sa

<![CDATA[http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=238655&ChannelID=194 Đại úy Nguyễn Phi Hoành chia tay vợ – chị Vũ Thị Trang – để làm nhiệm vụ ở đảo xa – Ảnh: T.B. TT – Vợ đại úy Tăng Văn Ngọc tất tả đón xe từ Kiến Thụy (Hải Phòng) vào Cam Ranh tiễn chồng ra đảo. Sau cơn say xe vật vã dài 1.300km, nơi nghỉ đêm của hai vợ chồng là nhà nghỉ của đơn vị giữa rừng thông. Vậy mà, “kiếp sau anh cho em lại làm vợ anh nhé”… ...

January 14, 2008 · 5 min · 961 words · kanishi

thư tình cưa chị Ngọc

hehe, lâu lâu làm cái entry, để còn cho cái tag “Chị Ngọc” hoạt động, title nghe câu khách nhỉ ^^, mọi người xem tớ viết thư thế này liệu có cưa được chị Ngọc xinh xắn dễ thương tốt bụng không ^^ Chị Ngọc yêu mến, (hihi, nghe lời mở đầu lâm ly chưa : )) Hôm nay, em mất tổng thể 56k cho cái xe đạp đỏ của em, thế có tình thôi xót xa không chứ, huhu. Chuyện bắt đầu từ hôm thi 7/1, thi xong em với thằng bạn đèo nhau về thì thấy cả hai bánh của xe đạp đều rất ít hơi. Dắt sang hàng sửa xe cổng trường thương mại để bơm hai bánh, tán phét với bạn ko để ý, trả 2k dắt xe đi, chưa cả kịp ngồi lên thì “BÙMMMM!”, bánh sau xẹp lép. Rất đau lòng. Kiểm tra thì thấy lốp sau có một chỗ mòn vào tận săm, nổ ở chính chỗ đó, săm te tua luôn – sợ thật, xác định quả này phải thay cả săm lẫn lốp rồi – định dắt đi thi ông sửa xe bảo ở đó cũng có lốp thay. Đứng đợi (ông ta đang vá cho một xe khác). Tự hỏi không hiểu ông ta giấu cái lốp định thay cho mình ở chỗ nào trong cái hòm đồ nghề bé xíu kia. Kết quả là, thật kinh khủng, hóa ra ông ta định lấy cái lốp của xe mini của ông ta để thay vào cái xe cào cào của em, nhìn rõ cũ mà kêu là mới, nhưng căn bản là không thể vừa nổi, lốp đó bé xíu, mắt thường nhìn qua đã biết không vừa. Nói lại bảo là chê (khinh) tầng lớp nhân dân lao động(*), nhưng quả thật ông ta đứng đường bơm xe đạp là đúng, không hiểu đầu óc mắt mũi thế nào. Không có lốp thì thôi để em đi ra chỗ khác, bắt chờ cuối cùng ko có lốp. Giải pháp của ông ta là vá và lót một lớp săm vào chỗ lốp bị mòn. Híc, chỗ nổ to như thế mà ông ta làm qua văn quýt, cẩu thả (miếng vá 5 nghìn đấy). Em cảm thấy thật đáng thương cho những sv trường thương mại đi xe đạp! Ôi chuyện hôm nọ dài quá. Giờ đến chuyện hôm nay. Sáng nay em đi một vòng từ nhà em ra tận đầu đường Thái Thịnh mới có một chú sửa xe đạp. Không nhìn thấy có cái lốp nào xung quanh nên em hỏi chú có thay lốp xe không? Chủ bảo có, ok, em hỏi tiếp thế thay cả săm cả lốp bao nhiêu xiền ạ, chú hỏi cào cào hay mini – cào cào – năm mươi…ba nghìn. Hừm, chả biết là đắt hay rẻ, nhưng okie. Em về lấy xe. Đến lúc đi học thì ôi thôi, bánh sau rất ngon nhưng bánh trước lại hơi bị xẹp lép, chả rõ do giun hay do thủng. Ra chỗ chú lúc sáng nhưng có lẽ chú về ăn cơm. Đành cố đạp đi học, cũng chưa đến nỗi đi bằng vành . Chiều thi xong vào cửa hàng kiểm tra, sợ bị thủng phải vá, hóa ra chỉ là bị hỏng giun. 2 nghìn cho việc thay giun, huhu. 53+2=55, thế còn 1 nghìn nữa đâu. Báo cáo đó là tiền gửi xe. Ngày xưa chỉ có 500đ, bây giờ đã là 1000đ, chủ tịch TP Hà Nội quy định hẳn hoi, làm sao mà đỡ được. Hichic ặc ặc keke. Mà tiện thể kể luôn, lúc tối đi về, đường Láng bị tắc,, em hai lần phải vác xe đạp lên vỉa hè, cái cảm giác phóng vù vù trên vỉa hè trong khi phía bên dưới nhích từng cm thật là thú vị và buồn cười . Lòng trộm nghĩ: nếu cái vỉa hè đường Láng không cao, xe máy mà leo lên được thì mình làm gì có đường, thích đường Láng quá cơ :p Nhân đây nói luôn chuyện cấm bán hàng rong, em hoàn toàn ủng hộ vụ này. Nhưng cấm thế thì muốn sửa xe đạp phải làm thế nào nhỉ, hừm hừm. Căn nguyên cũng tại nước nghèo mà ra cả, nước nghèo nên xe đạp đểu, hay hỏng, hay phải sửa. Nước nghèo nên hệ thống giao thông công cộng tồi, phục vụ chỉ 4-5% nhu cầu đi lại của nhân dân. Nước nghèo nên chuyện cấm hay không cấm hàng rong cũng là vấn đề nan giải. Ôi NGHÈO! (*): nói về chuyện “tầng lớp”, chỗ em có cái loa phường, thường thì nó “cấm nín nghe tiếng em ngủ”, nhưng đôi khi nó giở chứng, 7h sáng là bắt đầu “kính thưa nhân dân và các bạn”, hết phòng dịch tả rồi cấm đốt pháo, không lấn chiếm đường để họp chợ, vân vân và vân vân. Cái làm em ngứa ngáy nhất là ở chỗ “nhân dân và các bạn”, không hiểu các bạn là ai và nhân dân là ai? Nhân dân không phải là các bạn còn các bạn thì không phải là nhân dân? Phải chăng cái loa phường này phát cho cả Đông Nam Á nghe nên phải phân biệt “nhân dân” và “các bạn”. Nếu như trên tivi, kính thưa quý vị và các bạn thì tạm hiểu quý vị là những đồng chí “tai to mặt lớn”, chức sắc, đẳng cấp cao, còn “các bạn” là những đồng chí bằng vai phải lứa hoặc kém trình so với cô phát thanh viên. Còn ở cái loa phường này, thực sự không rõ nhân dân và các bạn là hai phạm trù khác nhau như thế nào 😐 ...

January 10, 2008 · 7 min · 1334 words · kanishi

động thái tích cực

trên dự báo thời tiết mỗi buổi tối, đã có nhiệt độ, sức gió, độ cao sóng biển ở Hoàng Sa, Trường Sa, Vietnamnet liên tục có bài viết về vấn đề này. Okie, rất tốt.

January 8, 2008 · 1 min · 36 words · kanishi