– thi quân sự
sáng nay thi quân sự, thi kiểu trắc nghiệm đúng sai, cho 40 câu, chọn ra 10 câu đúng. có khoảng 10 đề, từ những năm trước truyền lại list các câu đúng của mỗi đề, list này là do những người đã thi qua truyền lại :D, trong khi cả lớp sục sôi “chép key”, mình nhởn nhơ ngồi đọc lại giáo trình :D. Xác định là “tự làm, ngồi trong lớp nghe giảng là quá đủ để thi, mình thông minh thế kia mà, mấy môn quân sự này đã trượt lần nào đâu”. Vào thi, chọn ra khoảng 15 câu đúng, sau đó lại chọn trong 15 câu ấy 10 câu đúng nhất. Ra khỏi phòng thi, nhâng nháo lắm, so lại kết quả với lão Vương, giống nhau có 3 câu, thôi hỏng rồi, xem lại giáo trình, có vài câu đúng mà mình lại ko chọn, hoang mang, xác định quả này thi lại, cuống cuồng đi chép key =)), rút cục cũng vẫn được 6 điểm. Ngon.
– chọn chuyên ngành
vậy là sẽ quyết tâm chọn Mạng và truyền thông máy tính, cho dù bộ môn này “học thì vất mà điểm thì thấp”, thậm chí khó ra trường đúng hạn. Chỉ đơn giản vì bộ môn nay có thầy Hồ Đắc Phương, vì quý thầy, thích phong cách dạy của thầy nên có hứng thú học môn mạng máy tính, cái cảm giác “đỉnh của chóp” thật là sung sướng, môn mạng cho mình cảm giác ấy khi nhìn vào bảng điểm, và mình muốn cám ơn thầy Phương vì điều này. Môn mạng cũng là môn khó khăn, vất vả, coding điên cuồng, nhưng sống là phải chiến đấu chứ, hãy đương đầu với khó khăn nào 🙂
– bồi hồi
chọn chuyên ngành, nghĩa là năm sau học sẽ theo học theo các lớp nhỏ của chuyên ngành, K50cc sẽ ko còn nữa, trong chiến tranh gọi là “phiên hiệu bị xoá sổ” :), hơi buồn nhỉ, dù gì cũng học cùng nhau 3 năm rồi, dù chả phải là một tập thể “gắn bó, đoàn kết” gì cho cam, nhưng cũng là có gì đó gắn bó, với một số ai đó thì là thân thiết. Giờ lại cái cảnh làm quen bạn mới, mệt. Rồi một năm nữa ra trường, mỗi đứa một nơi. Nhanh thật, vậy là sắp xong 4 năm ĐH rồi, vẫn cứ có cảm giác ngày chia tay cấp 3, chia tay lớp 12 mới như chỉ vừ hôm qua. Thật sự 3 năm đại học có nhiều điều khiến mình nuối tiếc, cả trong học tập cũng như trong cuộc sống, tình cảm. Nhưng sẽ không thay đổi được quá khứ mà chỉ có thể cố gắng cho tương lai. Cố lên nào, đừng cứ sống vật vờ để rồi khi nhìn lại lại “giá như…”
– Mai Anh
...