IT Week – Giảng Võ

Đi học về, rủ Khoa đến đó luôn. Lang thang được một lúc thì đồng chí Khoa mệt, về mất, thằng này chả có tí tinh thần “đam mê công nghệ” gì cả. Một mình lang thang cả buổi trưa. Nói chung thì cái triển lãm này không to như mình tưởng, hơi thất vọng, nhiều gian hàng rất sơ sài, chẳng ai vào, rất buồn chán. FPT là có vẻ hoàng tráng và chuyên nghiệp nhất, lúc trưa ngồi ở đó, nghe được bài hát hay quá, hỏi ra mới biết đó là bài hát truyền thống của FPT, kinh thật, FPT quả là hoành tráng (nhân đây cũng chia sẻ với mọi người 1 nguồn tin là 95% doanh thu của FPT là do phân phố sản phầm, hình như gần nửa tỉ $ thì phải). Công nhận là trong triển lãm con gái xinh rất nhiều, ngoài ra còn ấn tượng với bọn laptop và Vista, dùng thử mấy cái máy cài Vista, quá “nuột” và mượt mà bóng bẩy, chuyện, toàn hai bộ vi xử lý với cả GB Ram thì còn không ư? Nghĩ đến cái máy cà khổ ở nhà mà nản quá, nhưng đành vậy, “văn mình vợ người” mà 🙂 Tao vẫn yêu mày lắm máy tính ạ, cho tới khi tao sắm cái mới 😀 . Bọn công ty Thùy Linh thu hút khách bằng biện pháp “tươi mát”, có một nhóm nhảy rất sexy, tí một lại lên nhảy nhót, nhưng chả hiểu sao mình chả có tí “cảm hứng gì”, căn bản trong đó nhiều màn hình “khủng” quá, nhìn vào những cái LCD đấy mình thích hơn là nhìn vào body của mấy cô “gái nhảy” (hehe), nhìn mấy cái màn hình với cả laptop trong đó cứ gọi là “nuốt nước bọt ừng ực”. Kiểu này chắc còn lâu mình mới có người yêu đây… chậc chậc :)) CÔNG NGHỆ THẬT LÀ TUYỆT VỜI ! Mai ta đi tiếp, làm sao rủ được thằng Vinh đi thì hay quá. ...

October 27, 2006 · 2 min · 404 words · kanishi

Entry for October 25, 2006

Bài văn gây xôn xao cư dân mạng “Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại…”. Đây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10 tên là Hà Minh Ngọc được post lên trang hanheldvn.com đang gây xôn xao cư dân mạng ...

October 25, 2006 · 8 min · 1653 words · kanishi

Tuyen ngon

Sống trên đời phải luyện rèn trong gian khổ Không cúi đầu nịnh hót một ai Không hoa mắt trước tiền tài địa vị Không làm ô nhục tuổi thanh xuân Bình luận (4) hnA nếyuH — 2006-10-25 07:41 Ghe qua’ nhi? cau na`y la em tu nghi~ ra ah ? Hay ! co’ chi’ khi’ ! ^^ nescafe — 2006-10-25 08:54 Cha cha! phai hoc tap ban Thai thoi. ...

October 25, 2006 · 1 min · 138 words · kanishi

Nửa đêm

Cũng vui vui khi đã 0h25′ mà list friend vẫn đông vui thế này. Bình luận (4) HOANG HANH — 2006-10-24 03:52 hic hic, tinh trang thuc dem online ma hau wa la nhung con mat tham quang dang tang voi toc do chong mat»>Roi sau do lai e co di dap ba che de “bao toan dung nhan”.Ho ho, nhung lai cang thay ieu cai blog cua minh hun. ...

October 24, 2006 · 1 min · 135 words · kanishi

Nếu nhặt được di động

Tình hình mất điện thoại di động diễn ra ngày càng nghiệm trọng, nhà nhà, người người bị mất máy, thật đáng thương tâm làm sao. Nào là Thái mất, Minh mất, em Lan Anh thậm chí còn mất tận 2 cái, đạo đức bây giờ bị suy thoái thế cơ đấy, thật đau lòng đau lòng 😀 :)) Nếu là tôi chắc tôi sẽ trả lại, nhất định tôi sẽ trả lại, vì tôi đã từng nếm mùi cay đắng của việc mất điện thoại rồi mà. Còn các bạn thì sao ? ...

October 23, 2006 · 2 min · 324 words · kanishi

Cuộc sống lộn xộn

Kể một chút về ngày hôm nay. Sáng đi học thì chỉ phải học 3 tiết English, 3 tiết BT Lý quang thì xin thầy nên được nghỉ. Thế là về nhà, thấy Huệ đang ngồi học bài rất chăm chỉ ở nhà mình (học nhờ cho yên tĩnh – nguyên văn lời Huệ). Định rủ bạn ở lại ăn cơm trưa nhưng thấy nhà mình có thêm bạn Hoàn mà Huệ lại ko quen bạn này, thôi để khi khác vậy. Đang lúi húi ở dưới nhà thì nghe tiếng gì giống tiếng chuông điện thoại, nhưng không phải là đt mà là voice chat của Yahoo, call to computer ý mà. Bọn Tuấn, Hải, Hoàng mới kiếm được cái micro nên gọi đến “thử công nghệ cao”, tán phét vớ vẩn một hồi, mấy thằng thống nhất đến nhà mình ăn cơm cho biết nhà. Ăn thì cũng khá nhưng uống còn khá hơn, và kết quả là cả 3 thằng đấy đều “Liver-phun”, ra hết thức ăn mình dày công nấu nướng, đáng tiếc. Khổ nhất là thằng Trung, uống rõ lắm để rồi nôn ọe, ly bì cả chiều, đến tối ăn tối xong vẫn lại tiếp tục phun, hichic. Đêm nay thể nào cũng đói không ngủ được. Nói tiếp chuyện “thử công nghệ cao”, lúc đang tán hươu tán vượn với bạn Nga thì thấy bảo thầy Hiếu đang online, thế là nhảy sang “thử công nghệ cao” với thầy Hiếu, và rồi gạ được thầy lên THủy lợi thầy trò ngồi uống trà đá “đàm đạo”. Được thầy “bao” tiền trà đá (tất nhiên :)) và thầy còn rút ví định ủng hộ đội bóng lớp (năm ngoái thầy cũng ủng hộ 100k nhé), nhưng đá 2 trận thì 1 trận thua 0-3, một trận thua 1-3, ngại quá không dám nhận, để khi khác. Thầy Hiếu đúng là tuyệt vời !!!! Chuyển sang chủ đề chính của Entry hôm nay, đó là cuộc sống vẫn lộn xộn và mình vẫn không quản lý nổi nó. Hồi chưa có net thì bao nhiêu dự định: “nối net rồi ta học cái này, nối net rồi ta làm cái kia…”, thế mà giờ toàn thấy chat là chủ yếu. Phải học tập chị Ngọc thôi, không vào yahoo khi làm việc, học hành. Chứ cứ bật Y!M lên, thấy ai vào lại hí hoáy chít chít chát chát là mệt lắm, ...

October 23, 2006 · 3 min · 514 words · kanishi

Entry for October 20, 2006

Ngày hôm nay có nhiều chuyện quá. Chẳng biết viết những gì. Lắp mạng về nhà rồi, vui. Nhưng lúc tối bố gọi điện, báo cho mình biết chú Đông mất rồi, sốc, không thể nào tin được, bố bảo hình như là do đột quỵ. Vẫn bàng hoàng quá, lần đầu tiên phải chứng kiến sự ra đi của một người thân trong gia đình, tại sao lại thế chứ. Chẳng biết nói gì nữa. Sáng mai nghỉ học để về quê cùng bố. ...

October 20, 2006 · 3 min · 592 words · kanishi

Nhân trường hợp chị thỏ bông.

<![CDATA[ Nhân trường hợp chị thỏ bông. Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho mọt người bạn và cả hai đi mát-xa. Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc. “chị thỏi bông có chồng là anh thỏ ông. Một hôm chị thỏ ông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chỉ thỏ bông đành ở lại. Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm. Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ ông tặc lưỡi ở lại. Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Đi được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.” Cô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?” Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông…, mãi cũng sai, đành hỏi cô. Cô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”. Đương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái mát-xa tinh ranh làm anh buồn cười – cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được. \*\*\* Thưa chị em phụ nữ. Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông. Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng nó. “Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình”. Nghe như một châm ngôn. Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. Bởi vì các chị quá hiền, Bởi vì các chị quá dữ, Bởi vì các chị quá ngăn nắp, Bởi vì các chị quá bừa bộn, Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi. Và báo (có lẽ đã ăn hối lội của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái. Trong khi đó, Thưa các chị, Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu: I. Các chị dễ rơi vào tình huống “chị thỏ bông” hơn các anh Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: Phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì cũng chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế “bàn thờ” của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho một việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì… II. Luôn có những người khác mà chị không biết Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế. Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ong mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu. Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. đó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Đàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi mọt cách, tỏa hương mãi một loại; laọi nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, k hi đã đ] ]> --- ## Bình luận (1) [Mr Free](http://360.yahoo.com/profile-4CpxgpElc6f19oY.sVNubnV5cw--?cq=1) — *2006-10-20 10:13* Gửi Đoàn của tôi Thưa Đoàn, (Mà cụ thể là thưa anh – cái người vẫn hay soạn báo cáo cho Trung Ương Đoàn) Đầu tiên, tôi xin đố anh, lá thư này là của ai: “Từ tháng 11 năm 1924, tôi được Ban phương Đông và Đảng Cộng sản Pháp phái đến Quảng Châu để làm việc cho Đông Dương. …Mặc dù thiếu thời gian và tiền, nhờ sự giúp đỡ của các đồng chí người Nga và An Nam, chúng tôi đã có thể: – Đưa 75 thanh niên An Nam đến học ở trường Tuyên truyền do chúng tôi tổ chức ở Quảng Châu, – Xuất bản 3 tờ tuần báo nhỏ, – Phái những người tuyên truyền vừa mới được đào tạo về Xiêm, Trung Kỳ, Bắc Kỳ và Nam Kỳ, – Thành lập một liên đoàn cách mạng do một ủy ban gồm 5 ủy viên ở Quảng Châu lãnh đạo, liên đoàn đã bắt rễ khắp nơi trong tất cả các xứ Đông Dương đó. …”(\*) Thôi để nói luôn, cái thư này cũng là bản báo cáo của một thanh niên gửi cho tổ chức. Thanh niên đó là Nguyễn Ái Quốc. Và tổ chức đó là Ban Phương Đông Quốc tế Cộng Sản. Bức thư viết vào tháng 6 năm 1927. Chừng đó công việc, viết ra và đọc lên nghe đơn giản, nhưng toàn là những việc lớn và cốt tử. Thí dụ, ở mục (I), cái trường tuyên truyền được nêu rất vắn tắt với 75 học viên đó, lại chính là chậu ươm của Đảng Cộng sản Việt Nam; và Đảng, qua năm tháng, ai cũng biết, có thêm cánh tay phải là Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. 77 năm sau, “cánh tay phải” đã phải dùng tới 8 trang báo Thanh Niên (số ra ngày 18.9.02), đặc kín chữ, chỉ để đăng cái dự thảo báo cáo công tác của mình trong nhiệm kì vừa qua và phương hướng sắp tới. Và cái người soạn bài báo cáo này cho Đoàn chính là anh đấy, người thư ký nhiều chữ ạ. Bản Dự thảo Báo cáo này có một cái tên dài: “Phát huy truyền thống vẻ vang, tuổi trẻ Việt Nam thi đua học tập, rèn luyện, lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.” Tôi nói thật, nếu một ngày kia, một đoàn viên bình thường trong 4 triệu đoàn viên trong cả nước, tự nhiên muốn biết, từ năm 1997 đến 2002, thanh niên cả nước đã làm được gì và sắp tới sẽ phải làm gì; thì anh ta sẽ phải đọc theo kiểu “dũng sĩ”, nghĩa là kiên trì vượt qua bao nhiêu cửa ải của những câu choang choang trong báo cáo của anh, đã nghe mãi, nghe mãi, trong (gần như) mọi văn kiện, ở (gần như) mọi đại hội thanh niên, sực nức từ kép Hán Việt. Thí dụ, nói về nhiệm vụ thời đại của thanh niên Việt Nam, anh viết: “…ra sức thi đua học tập, rèn luyện, vươn lên nắm vững khoa học, kỹ thuật, công nghệ, thi đua lao động sáng tạo, xung kích, tình nguyện tham gia phát triển kinh tế – xã hội, giữ gìn quốc phòng, an ninh, thực hiện thành công sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.” Còn báo cáo về công tác giáo dục của Đoàn: “…được tập trung chỉ đạo và thu được những kết quả quan trọng, nhất là sự chuyển biến tích cực trong giáo dục chính trị, tư tưởng; lực lượng làm công tác tư tưởng được tăng cường; cơ chế, nguồn lực phục vụ công tác tư tưởng, văn hóa được tập trung đầu tư hơn, góp phần nâng cao nhận thức chính trị, củng cố niềm tin, bồi dưỡng lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ.” Thưa anh, chỉ cần đọc bản dự thảo Báo cáo của Đoàn mà anh viết là biết ngay anh đang sống trong thời bình. Vì chỉ có thời bình thì người ta mới dám dùng nhiều chữ chung chung một cách xa xỉ như thế. Những chữ ấy, anh vặn lại tôi, sai chỗ nào nào, thì tôi thua, vì thật ra chúng chẳng có gì sai cả; nhưng mà anh viết báo cáo thì chắc anh cũng biết, chữ càng to thì càng che mất những việc làm cụ thể mà Đoàn đã làm được trong những năm qua. Người ta thấy anh “bình” nhiều hơn “báo”. Cứ báo cáo được một dòng thì anh lại bình (có khi) đến cả một cột. Ngay cả phong trào “Thanh niên Tình nguyện” để tự nhiên đã đẹp đến thế, anh vẫn còn không tự tin mà vẫn phải ca ngợi nó lên đến mức sáo rỗng: “Màu áo xanh tình nguyện không chỉ thể hiện sự thống nhất về tổ chức, mà còn in đậm trong lòng xã hội về hình ảnh đẹp của người thanh niên Việt Nam tình nguyện, xung kích, sáng tạo trong kinh tế thị trường.” Quay lại bản báo cáo của thanh niên Nguyễn Ái Quốc ở đầu bài. Chừng đó công việc, nếu giao cho anh – người saọn báo cáo cho Đoàn vào những năm 2000, thì chắc đã phải kín 16 trang báo, mà vẫn không biết ai làm được việc nào, việc đã đi cụ thể tới đâu; rong khi Nguyễn Ái Quốc chỉ có 4 cái gạch đầu dòng mà cách mạng vẫn phát triển. Tôi cũng như anh thôi, tôi làm việc trong một cơ quan Đoàn. Đoàn của anh và của tôi mang tên Bác – Người mà mở đầu một cuốn sách mà tôi rất thích – Đường Kách Mệnh – gồm những bài học dành cho 75 học viên thanh niên cộng sản của mình, đã viết: “…nói việc gì thì nói rất giản tiện, mau mắn, chắc như 2 lần 2 là 4, không tô vẽ trang hoàng gì cả.” (Quả có vậy, cái cuốn Đường Kách Mệnh ấy, nếu mà Bác viết theo cái văn phong của bản dự thảo báo cáo của BCH TƯ Đoàn mới đăng trên báo vừa rồi, thì chắc chắn 75 hạt giống cách mạng đầu tiên trong lớp học ở Quảng Châu đã chịu, không hiểu nổi, thậm chí mật thám Đông Dương có bắt được tài liệu cũng khó lòng mà đọc cho hết được.) Chúng ta vẫn cứ nói là phải học tập Bác, nhưng chuyện đơn giản nhất, là viết cho gần quần chúng, nói cho quần chúng hiểu, thật vắn tắt, thật cụ thể, thì hình như chúng ta ít làm theo. Thế đấy, thưa đồng chí soạn văn bản cho Đoàn. Cứ (viết báo cáo theo) cái đà này, thì càng ngày Đoàn sẽ càng xa dần; để đến cái bản báo cáo công việc của đoàn viên cả nước không thôi, mà thanh niên bình thường, nếu không quen với từ ngữ hội nghị, cũng không len chân vào (hiểu) được. Từ 8 đoàn viên vào buổi sơ khai, cho đến nay số đoàn viên đã hơn 4 triệu. Vâng, nhưng đâu phải vì thế mà số chữ (cũng như sự cầu kỳ về chữ) trong bản báo cáo cũng phải tăng theo mức độ đó? Và cái công việc mà Đoàn chúng ta làm vào thời bình chẳng lẽ vất vả hơn cái thời sơ khai trứng nước đến thế sao? Hay chỉ vì thời bình thì chúng ta rảnh rỗi hơn, có nhiều thì giờ hơn, cả cho người soạn báo cáo lẫn cho những người ngồi suốt những ngày hội nghị chỉ để nghe và thảo luận báo cáo? (\*): Hồ Chí Minh Toàn Tập – Tập 2, NXB Chính trị Quốc gia, trang 241.

October 16, 2006 · 12 min · 2354 words · kanishi

Búp sen xanh

Tác phẩm của nhà văn Sơn Tùng viết về thời thơ ấu của Bác Hồ cho tới khi người lên tàu ra đi. Đầu tiên xin kể là trong đám bạn của tôi có tới 3 người có quyển sách này: chị Ngọc, Hưng, và Hà – một kỉ lục hiếm thấy vì ngoài cuốn “Búp sen xanh” này chưa có cuốn nào mà quá 3 người bạn của tôi cùng có (hehe, có sách giáo khoa mà). Đọc cũng nhanh, không liên tục mà chỉ trong một ngày đã xong, vì chỉ có gần 400 trang thôi. Đọc xong thấy hiểu biết thêm nhiều, cũng cảm động nhiều (dù không thể cảm động bằng khi đọc Tuổi thơ dữ dội – Phùng Quán). Và thấy rằng tuổi trẻ bây giờ thiếu một thứ quan trọng: đó chính là “lý tưởng”. Có ai đó từng nói rằng “có một thứ còn quan trọng hơn tiền bạc, quan trọng hơn cả điều kiện làm việc, sự đãi ngộ, đó chính là lẽ sống, lý tưởng sống”. Tuổi trẻ hôm nay trong một xã hội “quá độ” nhộn nhạo, hoang mang và mất phương hướng. Thử hỏi xem có bao nhiêu người còn tin vào cái gọi là “chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản”, các bạn thế nào tôi chưa rõ chứ tôi không tin một tí ti nào cả, làm gì có cái cảnh gọi là “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”, cái thằng cụt chân cụt tay nó làm gì có năng lực gì nhưng nhu cầu của nó là vô hạn, ai phục vụ nó đây ? Bạn nhé ? haha, không đời nào phải không. Lại còn cái cảnh “của cải như không khí, đạo đức như thánh hiền”, vớ vẩn hết sức, lố bịch. Ấy chết, lạc đề xa quá, đang viết về cảm tưởng sau khi đọc Búp sen xanh kia mà. Và sau khi đọc xong, gấp sách lại tôi suy nghĩ câu của cố thủ tưởng Phạm Văn Đồng viết về Búp sen xanh: “tiểu thuyết và lịch sử có thể gặp nhau không?” Đọc xong ta hiểu thêm được về tuổi thơ của một con người vĩ đại: HỒ CHÍ MINH. Tổ quốc ơi, con yêu người mãi mãi. Chúc các bạn sớm được đọc BÚP SEN XANH (cũng như TUỔI THƠ DỮ DỘI). ...

October 16, 2006 · 2 min · 395 words · kanishi

Mất đi người anh yêu, mất đi thật sao ?

Huhu, vậy là bao nhiêu công lao tích cóp, thu thập, bao lần gãy lưỡi năn nỉ, bao giờ hì hục kì cạch lần mò tìm kiếm, download, copy, paste… bây giờ thành hư vô. Huhu, xin thông báo: sau một buổi sáng đi sửa chữa, hơn 20GB dữ liệu quý giá của tôi đã không còn. Ổ E 14,6 GB và ổ F 12,6 GB ngày xưa đầy chật dữ liệu thì bây giờ trắng bóc, huhu, còn nỗi đau nào lớn hơn nữa đây (có khi em Vân cũng không sánh được đâu). Bạn hãy cứ tưởng tượng: người yêu của bạn, người mà bạn vô cùng yêu quý và tưởng chừng không thể sống thiếu (thực ra sống thiếu vẫn ok ^_^) bỗng nhiên bị mất hết trí nhớ, mất sạch bao công hình ảnh mà bạn đã dày công vun đắp, thì bạn có tiếc không? Trời ơi, tôi hơn 3 năm trời mới được tần ấy, thế mà giờ đây…một phút sai lầm (thực ra là cả buổi sáng) để rồi ân hận nghìn thu :(( huhuhu Căn bản là ổ cứng của tôi bị lỗi, đem đến nhà bạn nhờ fix, backup dữ liệu của mình sang ổ cứng của nó rồi format ổ cứng mình. Chẳng hiểu thế quái nào mà ở nhà nó không xi nhê gì (tại vội ko kiểm tra kĩ), hí hửng mang về nhà mình thì thôi rồi, tạm biệt em nhé người yêu ơi. Tạm hiểu là trong một vụ tai nạn (do bạn gây ra), người yêu bạn ra đi và bây giờ bạn phải đi cưa cô mới. Hic, nhưng mà thế vẫn tốt hơn là bị mất dữ liệu bạn ạ (không biết có tốt hơn thật không nữa). Thôi, đừng nghĩ lại nữa, tiếc đứt cả ruột. Cũng mong bà con đừng ai gặp tai nạn như tôi. Ah, hôm nay đi xe bus, có nảy sinh một thắc mắc: tại sao cùng là tăng về tuổi tác, mà con gái ở cấp 3 ta gọi là “càng lớn càng xinh” còn con gái học ở ĐH thì ta lại gọi là “càng già càng xấu” ? ...

October 14, 2006 · 4 min · 851 words · kanishi

Bực mình, bực mình lắm rồi. Ức chế bức xúc nữa.

Bực mình, bực mình lắm rồi. Ức chế bức xúc nữa. Tao không chắc còn có thể ở với mày đến bao lâu nữa nếu mày cứ thế này Trung ạ. Mày học hành được mấy hôm đầu, rồi Đồng, Hoàn đến, lại đâu vào đấy. Tối nào cũng vác ghế lên sân thượng ngồi. Rồi hôm qua còn mang ghế, mang chiếu lên trên đó, vứt cả ghế ở trên đó. Bảo mang xuống thì lý sự “còn ngồi nữa”, mày còn đi học nhiều sao mày không ở luôn trong lớp đi. Nhà cửa thì bừa bộn khủng khiếp. thử nghĩ xem từ lúc ở đây đến nay, thôi từ năm thứ hai cho chắc, mày đã đi đổ rác lần nào chưa, đã lau nhà lần nào chưa ? Tao trả lời hộ cho: KHÔNG LẦN NÀO. Cafe uống xong thì không bao giờ rửa cốc ngay, để đóng cáu ghét đấy. Đun nước thì làm đứt dây, lại cứ để nguyên đấy, để nguyên thế thì đun nước bằng niềm tin à? Nói tóm lại là ngoài việc nấu cơm rửa bát là không thể trì hoãn, còn những cái khác mày đều lười biếng và vô tổ chức cả. Mà mày không làm thì tao phải làm, tao không chịu được cái cảnh sống bừa bộn như bãi rác này. Tao ở cùng với mày, chứ không phải là người dọn dẹp của mày. Thực ra bạn bè giúp nhau tí thì không sao, không có gì đáng kể cả. Nhưng mày biết đấy, cái gì quá cũng không tốt. Tao phục vụ mày, bạn mày riết tao đâm chán và bức xúc lắm rồi. Lại còn chuyện thường xuyên văng tục chửi bậy, mở miệng ra là nói tục, đặc biệt là khi nói chuyện với mấy thằng bạn của mày. Tao cực ghét cái thói này, và nếu chấm dứt việc ở chung thì lý do này là một trong những lý do chính. Còn việc bạn bè đến nhà chơi, mày có để ý là từ trước tới nay bạn tao đến đây phần đông là con gái, còn mày phần đông là con trai (một tỉ lệ tượng trưng là 8:2 và 2:8). Và bạn mày thường xuyên ngủ lại đây, còn bạn tao chỉ có thằng Vinh đúng một lần. Bọn bạn mày, những thằng tao biết, tao thấy ngoài Đồng và Hoàn, thằng nào cũng nát cả. Chán lắm. Và tao yêu cầu từ bây giờ, nốt đồng chí Hoàn, đợi hết tuần này nó tim được nhà, còn sau đó tao không muốn mày mang thằng bạn nào về đây ngủ cả. Đám bạn hiện tại cũng ít rước về thôi, tao ghét bọn nó. Nói thẳng ra là như thế, tuy có hơi khó nghe nhưng nói thẳng cho nó nhanh, vòng vo mất thời gian. Có muốn đem thì đem thằng nào tử tế, học hành thì tao không phản đối. Chứ trước nay tao toàn thấy bạn bè mày bù khú bia rượu, cờ bạc lô đề, từ bây giờ bọn đấy tao kịch liệt phản đối, phản đối dữ dội nhất có thể. Cứ nghĩ “là bạn thân ở với nhau chắc hợp lắm”, nhưng có lẽ tao với mày có rất nhiều vấn đề quan điểm không giống nhau (ít nhất là mày thể hiện ra thế). Việc tao ở cùng mày làm tao liên tưởng tới kiểu “khi đang yêu và khi đã cưới”, và khi “thấy không hợp nhau người ta lại ly dị”, may là đối với chúng ta thì đơn giản hơn. Và tóm lại tao muốn mày thực hiện cái nội quy nhà sau đây: – Cấm hút thuốc – Cấm nói tục – Có trách nhiệm giữ nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp. – Không cho bạn ngủ nhờ Định cấm uống rượu nhưng thôi, cho uống rượu nhưng cấm nói tục và hút thuốc. Còn nếu mày bảo sinh viên con trai làm gì có thằng nào ngăn nắp thì tao xin lỗi, thằng nào bừa bộn kệ xác nó, tao thích sự ngăn nắp nên ở với tao cũng phải ngăn nắp. Còn cho bạn ngủ nhờ, một năm qua thế là quá đủ, năm nay cấm. Ok men. Hết. Đỡ bực mình chút rồi. ...

October 11, 2006 · 6 min · 1135 words · kanishi

Đã bảo rồi

Phải cứng rắn lên. Đừng quá nhạy cảm các vấn đề chính trị, bất công xã hội, chưa phải lúc mình lo việc đó, có phải không nhỉ? Ngày ngày đi trên đường, thấy bao cảnh khiến mình cảm thấy cuộc đời thật bất công, khiến mình hụt hẫng về cái xã hội từng được bao người tô vẽ (tô vẽ vào đầu óc mình ngày xưa). Hãy luôn nhớ đời là vậy, cá lớn nuốt cá bé, chân lý thuộc về kẻ mạnh, và mày muốn có chân lý thì mày phải là kẻ mạnh Thái ạ. Và nhớ là phải liên tục đấu tranh, không ai tự dưng đem công bằng, đem hạnh phúc, đem dân chủ đến cho mình, “hạnh phúc là đấu tranh” – Mác có thể nói nhiều câu sai nhưng câu này thì Mác quá đúng. Cứng rắn lên, cứng rắn lên, sống ở trên đời, hãy nhớ lấy bốn chữ “PHẢI THẬT NHẪN TÂM”. Haha, nói vậy thôi chứ nhẫn tâm làm sao được nhỉ ? Làm sao được chứ ? ...

October 9, 2006 · 3 min · 500 words · kanishi

chẳng có gì

vẫn thế thôi, chẳng có gì thay đổi, cứ thấy không có thời gian mà vẫn chẳng làm được việc gì nên hồn

October 9, 2006 · 1 min · 23 words · kanishi

Nguyen Le Chi’s poems

Dậy thôi em mùa thu không trở lại. Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh… Ta lại gót chân trần trên sỏi đá Lại buồn vui thao thức đợi mặt trời Nhưng quên lãng thì ta không thể Dẫu chẳng còn gì để mất trên môi… Bình luận (4) Mr Free — 2006-10-08 05:02 Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời Đừng cố giữ những gì còn sót lại Không thuộc về mình… có níu cũng vuột thôi! Ta muốn hát trong những mùa khói bụi Nắng trở chiều trên những khúc đường đông 1… 2… 3 đi tìm hình với bóng Ta trở về đối diện với tình không Em muốn hát những bài phố Trịnh Khúc thuỵ du lưng lửng giữa núi đời… ...

October 8, 2006 · 1 min · 204 words · kanishi

Bí mật trong ly cà phê cuối cùng

Bí mật trong ly cà phê cuối cùng TTO – Vâng, đó không phải là ly cà phê cuối cùng của cuộc đời tôi, cũng không phải là ly cà phê cuối cùng của ngày hôm nay, mà là ly cà phê cuối cùng của một hộp cà phê Trung Nguyên (loại 0,5 kg). Khi trút hết phần cà phê cuối cùng vào phin, tôi quăng chiếc hộp vào sọt rác và bất ngờ một mẩu giấy nhỏ từ trong hộp rơi ra. Nghĩ đó chỉ là một “tờ rơi” bình thường (các nhà quảng cáo vẫn làm thế), tôi lượm lại để vứt cho “đúng nơi quy định”. Nhưng thật bất ngờ, những điều viết trong “tờ rơi” ấy đã lôi cuốn tôi đọc đến chữ cuối cùng với rất nhiều những cảm xúc trào dâng… ...

October 4, 2006 · 6 min · 1114 words · kanishi