bạn có nghĩ bạn đang sống trong một xã hội mà các giá trị đạo đức bị xuống cấp nghiêm trọng ?

đi trên xe bus 09, thấy trên xe có một cô bé gục vào vai bạn khóc nức nở, chả hiểu tại sao, nhưng thấy rất ái ngại cho tình trạng khóc như mưa trên xe bus, chậc, ko hiểu người thân bị tai nạn hay vừa chia tay bạn trai? Rồi anh bán vé đi ra hỏi: “điện thoại của em là điện thoại gì”, “samsung ạ”, à, hóa ra cô bé này bị giật điện thoại, chắc chắn là thế. Cô bạn ngồi cùng lấy điện thoại ra gọi, rồi cô bé đang khóc kia cầm và nghe, rồi lại gập rồi trả luôn. Chắc cố gọi cho cái máy vừa mất, chà, những cố gắng vô vọng. Tôi tự hỏi có nơi nào trên thế giới, không có trộm cướp, không có móc túi ? Có không nhỉ? Chắc là có, Canada chăng? Tại sao sinh ra trộm cướp? Có phải tại vì nghèo? Vì phải giành giật sự sống? Hay vì muốn ăn chơi mà lười biếng lao động? Hay vì giá trị đạo đức bị coi rẻ, mọi người nhìn những tên trộm cướp với con mắt “bình thường”? Tôi tin rằng nếu một người được giáo dục tốt, một người có liêm sỉ thì dù chết cũng không làm trái với những “giá trị đạo đức” mà người đó tôn thờ. Việt Nam thân yêu của chúng ta, vấn đề giáo dục nổi nên cực kì “cộm”, và báo chí thì khai thác ầm ầm khiến cho nó đã cộm lại càng phồng. Vẫn chưa kịp bức xúc vụ cô giáo bắt học sinh liếm ghế, rồi thì hỏi cung học sinh, HS lớp 7 tự tử vì cô giáo khám người trước lớp Tổng vụ trường trung học sàm sỡ 2 nữ sinh rồi thì cô giáo đầu đầu học sinh bằng thuốc chuột …. Thật đáng sợ, ...

May 14, 2007 · 4 min · 651 words · kanishi

tình yêu

có ai tin vào tình yêu sét đánh không ? hơi khó tin đúng không, sét đánh tớ, đánh qua mạng mới dã man chứ, đánh qua 4rum, đánh qua blog, đánh qua Y!M. nhưng… chả có hi vọng gì khi tay em vẫn đeo chiếc nhẫn ấy. tự nhiên lạ liên tưởng tới phim My Sassy Girl. có phải có quá phù du, quá lãng mạn, quá hoang tưởng không nhỉ ? cũng không hẳn ...

May 4, 2007 · 2 min · 402 words · kanishi

cafe Hanoi

đã định ko viết gì nữa, nhưng tình cờ mò được bài này thú vị quá, gửi lên chia sẽ cho bà con. ko bít tác giả là ai nhỉ, tớ lấy trong ketnoitre.com 1.Cafe de Mimoza (N5A – Trung Hòa – Nhân Chính) Đây là quán cafe thân yêu của tui,đã có 1 năm gắn bó với nghề bartender ở đây.Ở đây địa thế rất đẹp,có thể nhìn ra ngoài đường,đặc biệt là những hôm nào mưa thì siêu lãng mạn, tông màu chủ đạo của quán là màu nâu đỏ rất ấm cúng,rất thích hợp đi với người yêu vào buổi tối.Có wifi,đồ ăn rất tuyệt,bánh mì sốt vang tôi chưa thấy ở đâu ngon bằng ở đây,giá cả đồ ăn thì rất phải chăng.Đồ uống thì đảm bảo chất lượng,đặc biệt có 1 số món độc mà không ở đâu có như cafe rượu de Mimoza , cafe Frappuchino Mocha,cocktail pha đảm bảo.Giá đồ uống nước hoa quả thì hơi mắc (nước cam là 30k) nhưng cafe,trà với cocktail thì rẻ(Lipton Dilmah 10k).Đặc biệt trong dịp Tết hay Giáng Sinh còn free 1 rượu vang cho khách nữa.Nhưng thường thì ở đây không thích hợp để tổ chức tiệc sinh nhật sôi động và hò hét đâu. 2.BUZZ Cafe (Số 4 – Ngõ 34 – Văn Cao) Đây cũng là một quán mà tôi quen từ hồi mới mở.Một quán cafe cũng có thể cho 5* về chất lượng. Có 2 tầng,yên tĩnh,vào mùa đông thì rất ấm cúng, 3 chị chủ quán rất hiếu khách. Đặc biệt là trong quán cafe này còn có rất nhiều sách truyện hay. Đồ ăn thì chỉ có mì trứng nhưng mì trứng ở đây thơm ngon lạ thường so với ở nhà. Đồ uống thì miễn chê, chất lượng y chang Cafe de Mimoza nhưng giá thì chỉ bằng 1 nửa (Lipton Dilmah là 7k),đặc biệt là cocktail siêu rẻ(1 ly Blue Margarita chỉ có 20k-so với chỗ khác bình thường li này là 40k trở lên),Có wifi. Đặc biệt là dạo này thấy rất nhiều các em cấp 3 xinh tươi hay ngồi ở quán này . 3.ILU Building ( Đường Yên Phụ) Một trong những quán ưa thích nhất của tôi, ý nghĩa cái tên ILU Building chính là ‘Toà Nhà I Love You”. Một nơi rất lãng mạn, có thể nhìn thấy bao quát hết Hồ Tây vì ngồi trên tầng 8. Vào buổi hoàng hôn hay buổi tối thì đều đẹp, khách vào quán có thể mượn cá ngựa ngồi chơi . Đồ uống trên này thì bình thường (làm rất ngọt), giá cả mắc hơn ở ngoài một chút. Nhưng trên này có món cocktail “Sex On The Beach” độc đáo phết,nên thử. 4.Align Cafe (phố Chả Cá – trên tầng 2) Quán này ngồi cũng tuyệt, kiến trúc tường sần trông rất sáng tạo, mỗi tội là hơi chật, lên đây thì không thể tâm sự được gì và có khá nhiều đôi từng chia tay nhau ở đây .Đồ uống giá cả bằng bên Cafe de Mimoza nhưng ít món hơn, thích nhất là lên đây tha hồ mà ngắm hàng nhất là buổi tối sẽ thấy rất nhiều em xì tin lên đây. Dân Phan Đình Phùng cũng hay tụ tập trên này, nếu đi với bạn bè thì chỗ này duyệt được. 5.Cafe Nắng Sài Gòn (phố Nguyễn Chí Thanh ,có 2 cơ sở 1 đối diện bên hồ Ngọc Khánh,1 ở gần trường Học Viện hành Chính Quốc Gia). Một trong những quán cafe hoành tráng nhất ở Hà Nội. Đông, rộng rãi, nhạc sống, Wifi,sôi động, đi vào buổi tối thì mê li vì nhiều loại đèn màu. Nhưng đồ uống thì chán ,sữa chua toàn đá còn cacao thì nhạt (mà những 30k 1 tách bé tẹo). 6.Cafe Paramount (đường Trần Duy Hưng) Quán này có 2 tầng, trông ngoài rất đẹp và lịch sự, đồ uống tất nhiên là mắc nhưng uống được, khổ nỗi ở đây chuyên môn mở nhạc sàn. Rộng rãi và làm tiệc sinh nhật ở đây thì rất là OK 7.Cafe New World (đường Hai Bà Trưng/Phan Bội Châu) Quán này mới mở được độ 1,2 tháng, bên trong cách bài trí rất độc đáo và logic,có nhiều chỗ ngồi rất hay ho,lại có nhạc sống, địa thế nhìn ra đường Hai Bà Trưng và Phan Bội Châu,còn gì hơn. Đồ uống bình thường và tất nhiên quán trông hoành tráng thế thì giá phải mắc. 8.Cafe Cappuchino ( đường Nguyễn Chí Thanh,đối diện bên trường đại học Luật,trong ngõ) Cũng là 1 trong số những quán cafe mà tôi thích nhất. Ngồi trong vườn,buổi tối có nhạc sống,đồ uống ngon,giá cả phải chăng (trà Dilmah 8k,sinh tố trung bình 15k),cocktail ở đây không nhiều nhưng có món cocktail Con Vịt ngon-bổ -rẻ ,uống rất thơm và ngọt.Nhưng thường vào dịp lễ rất đông và nhiều khi hết chỗ. 9.Quán Đảo (phố Hoàng Cầu) Hôm trước mới đi ăn đám cưới ở đây.Ở đây thường chuyên về tiệc cưới buffe nhưng có cả cafe luôn.Đồ ăn ở đây thì rất ngon nhưng đồ uống tôi chưa thử.Chỗ ngồi ngoài vườn kín đáo(thuận tiện cho các đôi “ABC” ,nhìn ra hồ Đống Đa thơ mộng,bên trong thì ngay giữa là 1 cái bể bơi,xung quanh là các cột rất thích hợp để làm các show thác loạn,múa cột. Ở ngoài sân còn có chỗ đu quay nhưng không bao giờ thấy trẻ con mà toàn thấy người lớn ngồi đu . 10.Hot Life Cafe (phố Quán Sứ,cạnh trung tâm tiếng Anh AAC) Hồi trước chỉ là 1 quán Dilmah bình thường thôi nhưng sau khi xây dựng lại 3 tầng cafe thì trông hoành tá tràng hơn hẳn.Tầng 1 ngồi cafe bình thường và có lẽ là tầng chán nhất.Tầng 2 thì ngồi cafe bóng đá,tầng 3 là hay nhất,có nhạc sống,s ...

April 30, 2007 · 6 min · 1078 words · kanishi

hôm nay trời không chiều lòng người

hôm nay trời không chiều lòng người nhà bạn Tuyết hẹn tới nhà mình ăn cơm, mọi chuyện đều rất ổn, tốt đẹp, cho tới khi trời mưa… các bạn hẹn là khoảng 6h30 sẽ sang, lâu lắm rồi mới có khách tới thăm nhà, mình bỏ cả học để ở nhà dọn dẹp, lau nhà – căn bản lâu quá rồi mình không dọn dẹp, cũng ko bày bừa gì nhiều, nhưng nó bụi bặm và không có hơi người, mình đi suốt ngày mà. buổi chiều, 4h bắt đầu tắt máy tính, đi chợ, lượn một vòng mua được vài thứ có vẻ ổn ổn, tùy hứng ấy mà, không có mục tiêu cụ thể cho vụ nấu ăn này. Về nhà cắm cơm, đang hì hục thái thịt thì nghe có tiếng oanh vàng lảnh lót hót ngoài cửa, bạn Tuyết gọi. Ồ, bọn này tới sớm thế, tới sớm thì vào nấu nhé, hehe. Sau khi cả 4 đầu bếp đều ra tay thì cũng có một mâm cơm tươm tất. Ăn hết các thứ, hehe, năng suất thật. Lâu rồi mình không nấu cơm nên tài đầu bếp có bị hao hụt đi nhiều, thời gian bào mòn mọi thứ mà, thế nên vụ thể hiện tài năng này ko được thành công, các bạn chê lên chê xuống, hehe. Sau khi ngồi nghỉ ngơi, buôn chuyện một lúc, thực hiện show tiếp theo là đi ăn kem. Thích ăn kem tươi nhưng mừ mình chả bít hàng nào, bạn Cheng bảo đi xuống Nguyễn Quý Đức, nhưng thế thì xa bục cả mặt, đi tới nơi hoa cả mắt còn đâu sức mà ăn kem. Thế là vòng sang Thủy lợi với hi vọng là bên đó nhiều sinh viên sẽ có nhiều dịch vụ ăn uống, sang Thủy lợi toàn thấy hàng cơm, lại vòng về. Lại còn dính mưa ướt mất một nửa (phía trước :). Đi một vòng, chả kem kiếc gì mà còn dính mưa ướt hết đầu tóc. Về cất xe, lau khô mặt, khô tóc. Đi bộ ra ăn kem ở mấy cửa hàng lẻ tẻ gần nhà, vào một cái hàng chỉ có mỗi một loại sữa chua mềm, chán ốm, bimbim thì tệ chưa từng thấy, hic. Ăn một hộp chán luôn, sau đó quyết định mua kem Merino về nhà ăn, lúc đó mưa to, chạy mưa như chạy giặc, về mệt thở như đúng rồi. Mưa buồn cười thật. Ăn xong kem, trời mưa lúc to lúc nhỏ, nhưng ko hề có tí ti biểu hiện gì là sẽ tạnh. Ngồi lo lắng, làm sao về được đây? Bạn Tuyêt và bạn Ngân có vẻ rất buồn ngủ, lên tầng 2 nằm nghỉ, hi vọng 9h mưa sẽ tạnh. Các bạn hạ quyết tâm: 9h dù tạnh dù không vẫn phải về”. Ở lại cũng được mà :D. đến 9h thì trời ngớt mưa một cách rất “biết điều”. Ra mở cửa, ôi thôi cửa nhà mình thành một cái ao, may mà chỉ ngập khoảng 20cm. Nhưng than ôi, đời không đẹp như bạn Cheng hằng mơ, các bạn của tôi vừa mới đi khỏi được khoảng 5 phút thì rào rào rào rào, trời mưa như trút nước, hic. Không biết các bạn đứng ở đâu trú mưa hay vẫn cứ đi. Muốn gọi điện hỏi thăm quá mà không dám gọi. Mình nghĩ các bạn sẽ vẫn cứ đi, với cái quyết tâm về nhà thì chả gì lay chuyển nổi. hic. Thương các bạn quá đi mất, trời mưa thế, người thì lại mệt thế, đạp xe rõ xa. Các bạn mà ốm thì tớ làm sao chăm sóc hết được :((. Gọi điện cho các bạn thôi, hi vọng đã về tới nhà rồi. Mà chắc là chưa, về tới nhà chắc là sẽ bật nick ngay. ...

April 24, 2007 · 4 min · 704 words · kanishi

Entry for April 23, 2007

Hôm trước đi Mai Châu, ghé qua thủy điện Hòa Bình, thấy nó hoành tráng vĩ đại lắm, nhưng không, Hòa Bình hay Sơn La của Việt Nam chưa là gì, hay xem vài hình ảnh về thủy điện HOOVER DAM của Mỹ được xây dựng năm 1930: Bình luận (3) Mr Free — 2007-04-24 01:13 Hoover Dam Highest concrete arch dam in the U.S., built on the Colorado River at the Arizona-Nevada border. It impounds Lake Mead. The dam, completed in 1936, is used for flood and silt control, electric power, irrigation, and domestic and industrial water supplies. It is 726 ft (221 m) high and 1,244 ft (379 m) long (along the crest), has a power capacity of 1,345 megawatts, and a volume of 4.4 million cu yd (3.36 million cu m). Vâng ạ, hoàn thành năm 1936 đó ạ, dã man tàn bạo thật ...

April 23, 2007 · 1 min · 211 words · kanishi

hôm nay là một ngày vui vẻ!

hôm nay là một ngày vui vẻ! kể chuyện ngày hôm nay nên bắt đầu từ hôm qua. Tối qua, thằng Vinh, bạn thân của tớ học bên BK sang, bình thường rủ mỏi mồm nó không sang hôm nay lại tự nhiên gọi điện hỏi có sang ngủ bên nhà mình một tối được ko, mình đoán chắc lại có chuyện gì với Loan – người yêu nó rồi đây. Đoán thế nhưng mình cứ im, không hỏi, anh để cho chú tự nói, tất nhiên, tự nói thật, vừa ngồi xuống giường, chưa kịp uống miếng nước đã tuyên bố: Tao với Loan xong rồi mày ạ, vừa chia tay. —> choáng, suýt đập đầu vào màn hình. Mới hôm nào còn yêu nhau thắm thiết. Đùng một cái bảo chia tay. Đúng là bọn đang yêu nó thế. Nó sang rủ mình đêm đi uống rượu cổ cánh, lạy bố, bài tập lớn con chưa code dòng nào, nhưng mà mình cứ ậm ừ, rồi lừa lừa, ngồi chat, nó nằm đợi chán ngủ lăn quay ra, hết đi luôn. hehe, khoảng 1h thì mình cũng đi ngủ. sáng dậy đi học, nghỉ thì áy náy mà đi thì chán, đành cố đi đến lớp, khi nào học chán quá thì quay xuống liếc bạn Tuyết cái cho nó lên tinh thần, hehe, Tuyết nhỉ 😉 Cuối cùng, sau 5 tiết vật vã trong lớp học thì cũng tới giờ về. về nhà thì thằng Vinh nó ăn hết nồi cơm nguội rồi, rồi thì còn hỏi mình: tao nhắn tin mày ko nhận được à? Mở máy ra thì có tin nhắn lúc 11h18: mày có ăn cơm ko để tao nấu. Hic, hơn 11h mới hỏi có ăn ko để nấu, mày thách đố tao à. Hai thằng đi ăn bún chả và làm đĩa bánh trôi gọi là tưởng nhớ văn hóa truyền thống. ăn xong về nhà ngủ, giấc ngủ đang ngon thì bị phá bởi thằng Hải đầu đất, nó dựng mình dậy hỏi lại key Vista, biết ngay thằng này chép cái key cũng ko nên hồn. cố ngủ tiếp nhưng chỉ đến được 5h thì chịu, dậy chuẩn bị giặt quần áo, rửa bát, nấu cơm thì bạn Cheng nhắn tin sang bên ấy ăn bánh trôi. Ôi, nhắn tin quá muộn, nhưng vụ này bỏ hơi phí, gì chứ ăn uống là bạn Thái ít khi vắng mặt. Vò vèo vèo xong 4 cái áo trắng rồi cho vào máy giặt quay. Tắm xong, tháo ổ CD để đem trả Trung rồi phi đi luôn. Chưa bao giờ thấy di chuyển trên đường lại khó khăn như thế, chả hiểu sao mà đường đông thế, mình đã phải vận 10 phần công lực, tung hết các chưởng như tay lái lụa, độ liều cao… để vượt mặt các anh tài sh, spacy, jupiter… đang chen lấn mình. Đáng sợ đáng sợ, cuối cùng cũng tới được nơi, giữa đương bạn Cheng lại còn nhắn tin: Đâu rồi, đến mau đi. Làm mình hí hửng tưởng đến là được ăn ngay. Ai dè, 6h tới nơi, thấy rất nhiều bạn nữ đang ở đó, và chưa có gì để ăn cả, hichic. Và sau vài hồi hì hục ngồi nặn bánh, luộc bánh, vớt bánh, tớ giã gừng để cho vào bánh chay đó nhé 😀 Nhiệm vụ thật cao cả ;). Đến 8h30 thì cũng được ăn. Ăn tới hơn 9h một tẹo thì tớ về. Hì hì. Ăn rất vui và ngon, bánh chay bạn Tuyết làm ngon vô đối 😀 ...

April 19, 2007 · 5 min · 1042 words · kanishi

Entry for April 18, 2007

hôm nay, tuần thứ hai liên tiếp mình không đi học tiếng Anh, vẫn là cái tội thức khuya, ngủ muộn sáng hôm sau lười dậy. hôm nay, ngủ tới 10 rưỡi thì thấy điện thoại rung, bạn Hạnh nhắn tin, hỏi có muốn lên tivi không, có gameshow đang cần tuyển người chơi, nhắn ngay lại cho bạn ấy. Mình bật dậy, đi oánh răng rửa mặt cho tỉnh táo, đọc lại tin nhắn một lần nữa, rồi bật máy tính, nhưng nghĩ ngợi, rồi nhấc điện thoại gọi luôn cho Hạnh. Okie, điền bản đăng kí, gửi qua email. Một trò rất mới, hơi bớt hí hửng một chút vì trò này phát trên VTV6 với lại VCTV10, chả đại chúng gì cả, hơn nữa nó lại ko phải trò vận động hay trả lời câu hỏi mà là dạng “tranh luận” – có hai đội ngồi cãi nhau ấy mà, nhỡ hai đội có cùng ý kiến thì tranh luận với khán giả à? Uh, đúng vậy, ai vào trường quay là đều được quyền nói lên suy nghĩ của mình, hehe. Anh Joe dẫn chương trình nhá, Joe thì hay ho khỏi bàn, còn thêm bạn Tú Anh xinh đẹp nữa, cũng hấp dẫn đó nhỉ 😀 ngồi nhà cả buổi sáng, cả buổi chiều. Tối đi ra mua tờ báo SVVN, rồi lượn vài lượt ở chợ, chả biết mua cái gì, ngắm người cũng có cái hay, ngồi nhìn máy tính mãi cũng chán mắt, căn bản cái máy tính của mình hơi ghẻ chứ LCD xem, em nhìn không chớp mắt luôn. hôm nay, lần đầu tiên kể từ khi ở một mình, mình nấu một bữa cơm tử tế có rau có canh, thật là tiến bộ – căn bản chắc đang vui, hôm trước vừa được “Gavi” hồi âm email, hồi âm email đã là tốt rồi, thậm chí còn xưng “em”. Tiến bộ một bước dài đó chứ, đầu tiên là tôi – anh, rồi trống không, không chủ không vị, và bi giờ hình như trở lại là “em – anh” rồi, hehe. Đọc bức email đó làm mình lâng lâng mất một ngày 😀 thực ra thì dạo này nghe nhạc Trịnh, giác ngộ ra nhiều, mọi thứ dường như nhẹ nhàng hơn, thật kì diệu chị Ngọc nhỉ, nghe nhạc Trịnh cho ta một cảm giác bao dung hơn, ah, hôm nay Việt Nam thắng Oman 2-0 mới ác chứ, thích quá đi mất, hay quá Việt Nam ơi. ...

April 18, 2007 · 3 min · 490 words · kanishi

IE? bỏ đi. Opera mới xịn

Internet ngày nay ai cũng dùng, mà Internet chủ yếu là để mở các trang web ra xem, mở web thì cần trình duyệt web, thế nên trình duyệt web trở nên rất thân thuộc với mọi người – cho dù ko phải ai cũng biết nó là cái gì. Một các đơn giản cho các bạn amater, đó là cái chương trình có biểu tượng là chữ E màu xanh xanh, bạn mở lên và gõ địa chỉ vào ô Address ấy, nó chính là một trình duyệt web. Nhưng, trình duyệt web ko chỉ có nó, ko chỉ có Internet Explorer, còn có rất nhiều phần mềm khác để duyệt web. Trong đó, nổi lên ba “ông lớn” là Internet Explorer (IE), FireFox (FF) và Opera. Một cách đơn giản và hơi chủ quan, thì ai bình dân thì dùng IE, ai cao cấp hơn thì dung FF mà ai thật pro thì dùng Opera, hehe. Thực ra, nghe nói IE chiếm tới gần 80% thị phần, khoảng 15% là của FF, còn lại 5% Opera và các đồng chí khác chia nhau. Nhưng hình như nói thể có vẻ hơi bất công cho Opera, vì khi chuyển từ thu phí sang free, chỉ trong 2 ngày, đã có hơn 1 triệu lượt download Opera Vâng, và mục đích chính của bài viết này là giới thiệu, quảng cáo cũng như hướng dẫn bạn sử dụng Opera một cách hiệu quả, thoải mái nhất. Giúp bạn nói lời từ biệt với IE. Cái gì tiện lợi, thoải mái hơn thì phải sử dụng chứ bạn nhỉ đầu tiên, bạn down Opera 9.2 từ địa chỉ này. 9.2 là phiên bản mới nhất với một số tính năng mới tiện lợi hơn so với 9.1 http://snapshot.opera.com/windows/o920w_8769m.exe Tất nhiên bạn nên dùng IDM để download, Flashget cũng tốt nhưng dường như IDM là vô đối 😀 – vấn đề này sẽ bàn tới ở bài khác. Vậy Opera có điểm gì nổi trội mà mình lại quảng cáo cho Opera mạnh như vậy – thứ nhất, tốc độ mở trang web của nó rất tốt, nhanh hơn FF và nhanh hơn nhiều so với IE – tất nhiên IE 7 đã cải thiện tốc độ lên rất nhiều nhưng so với Opera thì vẫn ngửi khói dài dài. Mặc dù vậy vẫn có một người bạn tớ kêu IE nhanh hơn Opera, cũng có thể, trình duyệt web ko quyết định tất cả nhưng quyết định 90% – thứ hai, nút Back của nó cực tốt, nhấn phát là quay lại ngay, không phải load rồi từ từ quay lại như IE. và đặc biệt, khi bạn gõ bài trong ô gửi bài của 4rum hay post bài lên blog, bạn nhấn nút gửi rồi bỗng có lỗi và ko gửi được, nếu bạn dùng IE, bài của bạn đã bị mất, nhưng với Opera, bạn chỉ cần Back, bài của bạn vẫn đó, thật tuyệt vời. – thứ ba, giao diện prồ, nhìn rất khoái, mặc dù mình chỉ để mặc định thôi nhá, còn nếu download skin thì còn khủng hơn nhiều. – thứ tư, các chức năng phụ thêm, note, mail, wand… giới thiệu từng chức năng nè: ...

April 15, 2007 · 8 min · 1494 words · kanishi

thứ 6 ngày 13

thứ sáu ngày 13 lần trước, mình đi mua laptop cùng với Hà híp, mọi chuyện suôn sẻ ngon nghẻ, gặp ngay anh bán máy là đồng hương Hương Canh, bớt cho tận 5$ , lại còn đèo về tận nhà, tặng thêm cái headphone thứ sáu ngày 13 lần này, lọ mọ vào nhà bạn Tuyết, ăn cơm trưa và sửa máy tính cho bạn Chung Cheng. Cơm rất là ngon, ăn tận 4 bát, hì, bình thường mình chỉ ăn mỗi bữa 2 bát – người quân tử ăn chẳng cầu no – bữa nào đói thì ăn 3 bát, bữa này ngon quá, vỡ kế hoạch . Bạn Ngân nấu đấy, vỗ tay khen bạn Ngân nào Ăn uống no nê xong, à mà không, chỉ ăn thôi, hok thấy ai cho uống cả, ngồi lên bắt đầu công tác sửa máy tính. ...

April 13, 2007 · 6 min · 1102 words · kanishi

Vi` sao ế ???

Đã bao giờ mình tự hỏi ế là một hiện tượng tự nhiên nhất thời hay là một cái gì đó sẽ đi theo mình mãi mãi, ế ư bằng này tuổi đầu tôi đi lấy vợ mới gọi là dở hơi. Nhưng có một sự thật đau lòng mà không nói không được rằng Tôi đang ế người yêu. Tại sao ế nguyên do và giải pháp. Trước tiên hãy nói về cảm nghĩ của người đang ế? Những người đang đi ngoài kia đã bao giờ phải rơi vào suy nghĩ như tôi chưa? Tối nay, ừ tối thứ 7 có cái gì đâu tuần nào chả có một tối thứ 7, không tối nay mình phải đi học. Nhưng khổ nỗi ra ngoài đường mới cảm thấy tủi thân kinh khủng tại sao trong khi một ngày đẹp trời thế này mà mình lại bị tra tấn 2 tiếng đồng hồ trong lớp đã thế ra đường còn nhìn thấy chúng nó ôm nhau đi ầm ầm ngoài đường, lúc ấy mình mà có cục gạch trong tay thể nào cũng cho mỗi đứa một nửa . Họp lớp tất cả bạn bè đứa nào cũng có người yêu để đi, riêng mình đến đó làm công tác điểm danh rồi về, đi đâu đi với ai? Chả ai cả chả nơi nào cả, cho đến bây giờ mình mới phát hiện ra một nơi tuyệt vời để đi trong những ngày được coi là nhạy cảm như đêm Noel, đêm Trung thu, nói chung là thiên hạ đẻ ra càng nhiều đêm như thế tôi càng sướng bởi vì tôi chỗ để đi. Vậy đi đâu? Vâng tôi đi ngủ thế là gọn đỡ ngứa mắt. Tôi chả hiểu thiên hạ nghĩ gì ra đường giờ này ngửi hơi xăng đủ ớn. Còn vô số nữa, gặp ai cũng hỏi tôi đã có người yêu chưa? Dường như họ hỏi chỉ là để khẳng định lại là tôi đã có người yêu rồi. Chẳng lẽ nhìn tôi trông như thằng đang yêu lắm sao? Nó là nỗi đau như thằng con hư đã bị roi mây vụt vào đít chảy cả máu mà còn bị bố cho thêm bát muối. Đau đớn lắm chứ? Tại sao lại ế? ...

April 11, 2007 · 7 min · 1434 words · kanishi

Love – kiss

Nhìn và nghĩ, nghĩ gì, ko bít nữa :-p Bình luận (1) Girl from heaven — 2007-04-16 10:39 Nghĩ là: Ôi, không biết cảm giác kiss nó thế nào nhỉ, tò mò quá, mình mới chỉ hôn trẻ con thôi, hik

April 9, 2007 · 1 min · 41 words · kanishi

Mai Châu kí sự

-nhà Tuyết: trưa 10h -ăn trưa ở thị xã Hòa Bình 12h30 -lên thủy điện Hòa Bình: 1h -mát lạnh đèo Cun. -thuê nhà sàn, dọn dẹp cất đồ -phóng xe đi chơi thị trấn Mai Châu -đi chơi bản Lác, xem và mua quà lưu niệm. -uống rượu cần, đi nhảy đốt lửa trại, nhảy sạp về lăn ra ngủ. -dậy sớm ăn sáng bằng cơm lam -đi lên hang Chiều, -xuống và vào quán uống bia, ăn nem chua, ngon tuyệt. -trưa ăn một bữa cuối rồi tạm biệt MC lúc 1h30 chiều. ...

April 4, 2007 · 7 min · 1458 words · kanishi

lúc nào chúng mình chẳng yêu nhau

Lúc nào chúng mình chẳng yêu nhau…. Tặng Hùng spiderman của em và ngày kỉ niệm 3 tháng chúng mình có nhau. Anh ạ Ngày bé, mỗi khi đau, em khóc. Bây giờ, mỗi khi đau, em vẫn khóc. Nhưng sẽ chỉ khóc ở – bên – cạnh – anh thôi. <Mà hình như em – hay – đau lắm ấy>. Thế nên anh có đồng ý ở – bên – cạnh – em mãi kô? ...

March 29, 2007 · 2 min · 392 words · kanishi

some pictures

mấy bức chụp hôm cắm trại, hôm ấy mình bận quay phim, ko chụp nhiều ảnh. chứ nếu ko các bạn lại được xem hàng nhiều nhiều 🙂 Bình luận (2) Ka●® i — 2007-03-29 10:44 trong Thai meo nguoi lon va chung chac hon xua rui^^ Lữ Khách — 2007-04-01 11:38 ...

March 29, 2007 · 1 min · 79 words · kanishi

NXB ĐHQG HÀNỘI á – CŨNG ĐƯỢC

*Câu chuyện này là ‘trải nghiệm” thực sự của Mr Compt, ko phải hư cấu, ko phải nghe kể. MrCompt giữ bản quyền 🙂*Bắt đầu câu chuyện. Các bạn ạ, quả thật bạn LingZhi nhà ta nói đúng: “đời không đẹp như em hằng mơ”. 4 thằng hí ha hí hửng hùng hục phóng xe đến Nhà xuất bản (NXB) lấy tiền, ai dè…, thằng chưa lấy thì chỉ được lấy có tí tẹo, thằng lấy rồi thì ko những ko được lấy thêm mà còn phải trả lại, hichic, thất vọng não nề, tràn trề bực tức… Cũng tại cái thói ăn dưa bở quá liều cơ. Chuyện là thế này, năm nay thi ĐH có 4 môn thi trắc nghiệm, bộ Giáo Dục hợp đồng với NXB ĐHQGHN in nửa triệu bản sách hướng dẫn ôn thi trắc nghiệm 4 môn đó (các bạn đi mua sách thì biết, sách bình thường chỉ in 1000-2000 bản, sách Best Seller kiểu Nhật kí Đặng Thùy Trâm thì khoảng 50.000 bản, còn sách này, 500.000 bản, tự thấy độ hoành tráng ná). Vâng, việc in sách của bộ với NXB thì chả liên quan gì tới chúng tớ, nhưng thầy giáo dạy môn lý quang của chúng tớ là thầy Phùng Quốc Bảo, giám đốc NXB, thêm vào đó, việc in bộ sách này cần sự giám sát, đảm bảo ko lọt nội dung, bìa biếc ra ngoài để chống việc in lậu. Sách được phát hành trên cả nước vào 24/3, nếu mà có trước là hỏng hết mọi chuyện. Ồ, thế là thầy Bảo gọi cho thằng lớp trưởng, lớp trưởng rủ tớ đi làm. Làm gì ? Giám sát. Tức là đi đi lại lại, nhìn nhìn ngó ngó, xem xét việc in ấn, đóng bìa, cắt sách, dán tem, vào hộp… ko để lọt bìa hay một quyển sách nào ra ngoài. Cả bọn là có 9 tên, lớp tớ có 5, làm 2 ca, ca chiều từ 14h tới 22h, ca đêm từ 22h tới 6h. Bọn tớ chỉ làm ca chiều thôi vì sáng phải đi học. Hôm đi phân công ca với giao việc ở NXB, bọn tớ chả được phổ biến lương lậu gì, cũng chả đứa nào hỏi, vì nghĩ vụ này chắc cũng ko đến nỗi tệ. Và rồi thì thằng bạn tớ đi làm, được ứng trước 500k, 5 lít đó ạ, nó phởn tợn, tung tin, hô hào, làm anh em đứa nào cũng nghĩ “vụ này quá kiếm”, làm có 2 buổi (cũng có đứa làm 3 buổi) mà lượm tới 500k. Có hai nhà in được thuê để in sách là nhà in Bộ Quốc phòng ở Võng Thị và nhà in Văn Phòng phẩm ở 83 Hào Nam – tớ làm ở Hào Nam. Bọn bạn tớ toàn làm 8 tiếng một buổi, riêng tớ, đi vào hôm 18/3, là chủ nhật, làm có 3 tiếng. Đơn giản vì chủ nhật nhà in nghỉ lúc 5h và ko làm ca 3, hehe. Đến hôm 22 lịch là đi làm tiếp thì đã in xong rồi, ko phải đi nữa. Trong lòng khấp khởi mừng thầm số mình quá son, làm có một buổi, mà lại chỉ có 3h, nếu mà cũng được 500k như chúng nó thì quá là cá kiếm. Sở dĩ chúng tớ có niềm tin vào 500k ấy thế bởi vì hôm tớ đến làm, có chú Thi – phó giám đốc NXB đến xem xét công việc, – chú ấy có hỏi tớ đã nhận tiền ứng chưa, tớ nói chưa, thì chú ấy bảo đáng ra có một anh sẽ đến đưa 500k ứng cho tớ, nhưng anh ấy đang ốm nên tớ sẽ nhận sau. Hơ hơ, 500k mà mới chỉ là ‘ứng” thì chắc là còn phải hơn nữa chứ, thế là đứa nào cũng hí ha hí hửng. Lên kế hoạch này kế hoạch kia… Rồi thì đến hôm kia, 26/3, bảo thằng lớp trưởng gọi cho anh Sơn – người trực tiếp quản lý chúng tớ thì anh ta bảo vụ tiền nong này anh ko rõ, hỏi thầy Bảo, thằng Hải nhắn tin thì thầy Bảo ko trả lời. Hơi bị nản. Rồi thì chiều qua, tớ với thằng Tuấn nói chuyện với nhau, bảo rằng làm gì có chuyện xù tiền của mình, ko trả là tao đốt, NXB toàn giấy, cháy dễ. Vừa dọa dẫm lúc chiều thì tối, thấy Tuấn nhắn tin, bảo rằng nó nhắn cho chị Trâm – phó giám đốc tài chính – chị bảo chị đang ở quê, mai anh em đến NXB lấy tiền. Ối giời, hí hửng kinh, máu chảy mạnh hẳn. Tiền có khác. Buổi chiều hì hục mượn xe máy phóng đi, lại còn lạc đường mới nhục chứ, cái phố Hàng Chuối có phải dễ tìm cho cam, đi một lần rồi vẫn lạc như thường. Lên tới tầng 3, gặp anh Hưng, anh đẹp zai trẻ măng này bảo rằng, 500k là tiền ứng thôi, mỗi buổi chỉ có 100k thôi nhé, làm 3 buổi thì trả lại 200k đi, làm 2 buổi thì trả lại 300k nhé, còn mình, làm có một buổi thì 100k thôi. Hichic, cả bọn sững sờ, nét mặt buồn thảm, ko nói lên lời, ậm ừ dạ vâng. Đã vậy anh đẹp zai còn bảo tháng tới lại có vụ, có khi anh lại gọi các em đi làm. Hichic, bóc lột nhau quá đi mất, 8 tiếng mà có 100k bọ, của đáng tội, có phải làm gì đâu, đi đi lại lại, hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng, đứng ngồi chán lại đi. Tuy nhiên, trong nhà in mà, ồn lắm, lại toàn mùi giấy, mực in, độc hại. Theo các đồng chí iu quý thì có nên đi nữa không? Tiền thì cũng thích đấy, nhưng mà… kiếm tiền quả ko dễ dàng gì, đời ko đẹp như em từng ăn dưa. PS: kể ra thì mình vẫn lời, làm có 3h mà vẫn 100k như thường, hehe.Thôi quên đi nhé, những kế hoạch liên quan tới tiền, sorry chị Dung, đành hẹn chị khi khác vậy. Mai Châu ơi, lỡ hẹn với em rồi. ...

March 28, 2007 · 5 min · 1057 words · kanishi