money suddenly

hôm nay đi ngủ sớm để ngày mai còn đi thi, thi cầu lông, thực ra thì dễ ẹc, nhưng nói chung ngủ sớm để giữ sức khỏe 😛 Kể từ hôm nay, mình sẽ cố gắng trước khi đi ngủ viết vài dòng gọi là “tổng kết ngày”, xem mình đã làm gì và ngày mai phải làm gì. Sáng bị gọi dậy bởi tiếng chuông điện thoại, lúc đó là 8h52, chả biết ai gọi, vì còn đang lơ mơ chưa tỉnh ngủ, chỉ biết bảo là máy tính bật không lên, nhấn power thấy đèn sáng, tắt, rồi lại sáng liên tục, mình phán ngay hỏng nguồn, rồi dập máy đi đánh răng, trong lúc đánh răng mới nhớ ra là có khi ram lỏng cũng có thể bị thế. chả biết là đứa nào để gọi nói lại. May sao lúc sau nó lại gọi lại, hóa ra là cái Huệ, nó ở nhà bạn nó làm slide, nhờ mình sang xem dùm máy tính, đáng ra là ko sang đâu, nhưng vì mở máy tính, thấy lớp trưởng nhắn tin chiều được nghỉ tiếng Anh, thế là lóc cóc đạp xe đến, nghĩ cũng hơi bực, thề từ nay ko có chuyện đạp xe đi sửa máy tính cho bạn của bạn như thế nữa, bọn láo toét. Rút ra cắm vào vài phát thì có khá hơn, ko bị khởi động lại nữa nhưng chả vào được windows, trong lúc sửa thì liên tục có điện thoại, chị Trang gọi, hỏi han với giọng rất “khẩn cấp”, mình đang vui vì chiều được nghỉ, thế là okie liền, em sang sửa phần mềm cho chị ngay – chả là cái phần mềm hỗ trợ khai thuế của công ty chị ấy bị trục trặc, mình bảo okie, em sang ngay, chị ấy nghĩ một lúc, nói rằng việc rất gấp, em đi xe ôm sang rồi chị trả tiền, okie liền, hehe, 319 Nguyễn Trãi. Cái máy đang sửa bật mãi ko lên, tức mình đi về thì nó lại vào được xp, thế là mình tự nhiên lại thành sửa được máy, he. Đạp xe về nhà, rồi đi bộ ra đầu Vĩnh Hồ, thấy công an đứng lố nhố, có cả một cái đứng ở ngay chân lên cầu vượt, 2 tay cảnh sát đeo kính đeo tay cầm bộ đàm, chả hiểu vây bắt bọn nào đây :D. Có mỗi một bác xe ôm đang ngồi, mình hỏi xuống 319 NT bao nhiêu tiền-dù sao cũng hỏi giá cho có nguyên tắc-dù mình ko phải trả tiền, bác ấy nghĩ một lúc rồi bảo 5k, trông bác tốt bụng đúng là tốt bụng thật. Cũng không gần, qua 3 cái đèn đỏ. Chị Trang đang đứng chờ ở cửa rồi, bác xe ôm thấy chị ra trả tiền, chị ấy hỏi bao nhiêu tiền, bác ấy giơ 5 ngón tay, cười cười nói 50k, chị Trang lúc ấy chắc ko có tâm trạng đùa, nên liền chạy cửa hàng, mình thấy thế định lấy 5k ra trả nhưng cũng ko có tiền lẻ, bác kia thì xua tay bảo: cứ để chị cháu trả-bác tốt ghê^^. Chị Trang mang 5 tờ 10k ra thật, hêhe, tất nhiên là bác kia xua tay bảo chỉ có 5k thôi, và ko có tiền trả lại chị Trang cũng chả có 5k, đưa tờ 10k “bác cầm luôn hộ cháu” rồi lôi mình vào cửa hàng. Đó là một cửa hàng bán đồ gỗ Hàn Quốc. Có mấy đồng chí đang lúi húi lắp đặt xem xét gì gì đó, mình chào cả nhà rồi đi vào chỗ máy tính :D, Cái laptop Samsung, cài xp tiếng Hàn, nhìn chả hiểu mô tê gì, may mà có các Icon :)). Cái phần mềm hỗ trợ khai thuế, hồi trước làm ở win tiếng anh thì chả sao, giờ win tiếng Hàn, nó giở chứng, font chữ lỗi, không save được, không in được. Mình hì hục search, hì hục đọc Help, hì hục nghịch linh tinh nữa. Sau khi cài lại phần mềm và khởi động lại (siêu lâu, pen III), chạy thử lại thì font chữ vẫn lỗi nhưng đã save được nhưng lại chưa in được, lúc sau in được rồi nhưng lại chỉ in ra cái khung, không in ra cái số tiền thuế. Chị Trang thì bảo “liệu viết tay vào có được không nhỉ?”. Tất nhiên là ko được, vì sở thuế họ phải đọc mã vạch, mà mã vạch thì được sinh ra bởi nội dung tờ khai, giờ mình viết thêm chữ viết tay vào thì nội dung tờ khai rõ ràng ko khớp với mã vạch. Hì hục từ 10h10 tới tận 12h kém cũng chả giải quyết được. Giải pháp đưa ra là “tìm một cái máy có xp tiếng anh, cài và in ra”. Quyết định về nhà mình, in ở hàng net gần nhà mình luôn. Kết quả: ngon lành cành hành. Chị Trang sau khi in xong, rất vui mừng gọi điện về báo tin ngay cho các đồng chí ở cửa hàng, giọng rất hứng khởi. Còn bảo mình đi ăn trưa với chị ấy nữa, nhưng mình ko muốn lại vòng lại 319 NT rồi lại đi xe ôm về, bởi vì mình buồn ngủ :D, thế rồi chị Trang rút ví và đưa cho mình 4 tờ 50k, hợ hợ, sợ thật, lần đầu tiên đi sửa máy tính mà lại được “bồi dưỡng” thế này đấy, quý chị Trang quá cơ :D. Tất nhiên, là có cơ sở của nó cả, bởi vì lúc đầu chị Trang đã định nhấc điện thoại nhờ người ta in hộ – nhưng chị ấy bảo nếu nhờ bọn kế toán ấy in thì mất những 500k cho chỉ một trang in, quá là lãng phí, ko phải tiền của mình nhưng mình cũng tiếc, với lại không giúp được cách này phải giúp cách kia nên mình bảo “để em in cho, việc này đơn giản, chỉ việc cài phần mềm này và gõ cái số 1539737 vào là được chứ gì”, thế là ok. Việc mình thắc mắc là cái gì dẫn tới việc chị Trang “tưởng thưởng” cho mình tiền mặt thế nhỉ ;), đầu tiên, là tại vì cô giáo tiếng Anh cho nghỉ, nên mình có thể hăng say đi sửa máy tính khắp nơi, thứ hai, là lòng nhiệt tình của mình, nghe giọng “nguy cấp” là nhiệt tình “em đến ngay”. Thứ có lẽ là quyết định đi về thử với máy tính ở nhà trước, cái ví của mình vứt lăn lóc ở giường, chị Trang mở ra xem, thấy trong đó có mỗi một tờ nên quyết định “thưởng nóng”, hehee. Tóm lại là có tiền một cách bất ngờ. Và rồi giờ mình chợt nghĩ, bố mẹ mình đi làm vất vả 8 tiếng, chỉ được khoảng 60 nghìn, mình gõ gõ, click click một chút, gấp 3 lần cái 8 tiếng làm việc kia. Thế mới thấy lao động trí óc, hàm lượng chất xám cao tạo ra giá trị gia tăng đến thế nào. Học, đọc, hiểu biết. Muốn giàu thì phải giỏi, có thế thôi. ...

November 20, 2007 · 6 min · 1216 words · kanishi

Nhìn lại một thế hệ 8X

Tiếng trống bế giảng năm nay đã chính thức chấm dứt một thế hệ 8X ngồi trên ghế nhà trường, chuẩn bị bước chân vào cánh cửa đại học. Nhường lại tuổi học trò cho 9X năng động sáng tạo. Nhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9X noi theo. Học Với những Trần Ngọc Minh (vô địch Olympia năm đầu), Nguyễn Tiến Việt (Huy chương bạc Toán quốc tế tại Nhật 2004)… 8X đã từng sôi nổi trong học tập với những giải quốc tế, những học bổng du học danh giá. ...

November 19, 2007 · 7 min · 1284 words · kanishi

Ôi Tổ quốc

ở trong gmail chán, lò dò vào Maps của nó xem thử, ôi, tuyệt thật, đầu tiên là Map, sau đó là Satellite, sau đó là cả hai (hyper), quá tuyệt cho việc học địa lý, thử tưởng tượng trong giờ học địa lý chúng ta được chiêm ngưỡng những hình ảnh này ôi Đẹp biết bao Tổ quốc! ...

November 18, 2007 · 1 min · 69 words · kanishi

TT-Sức nặng trách nhiệm

TT- Cách đây vài hôm, lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học (Bộ GD-ĐT) lại thân chinh trực tiếp đi cân cặp học sinh tại các trường tiểu học ở Hà Nội. Và kết quả vẫn tương tự như lần cân cặp cách đây bốn năm cũng do chính lãnh đạo Vụ Giáo dục tiểu học thực hiện: hầu hết chiếc cặp đều có trọng lượng trên 4kg, có trường cặp còn nặng đến 4,8kg**!** ...

November 16, 2007 · 2 min · 386 words · kanishi

Kỷ lục nói thách?

Kỷ lục nói thách? TT – Có một thời người ta truyền kinh nghiệm cho nhau rằng khi đi mua sắm ở chợ Bến Thành, bạn cứ trả giá phân nửa so với người bán “hét” là vừa. Còn đi du lịch Trung Quốc, những người đi trước truyền kinh nghiệm cho nhau rằng người bán nói mười, bạn trả hai hoặc ba là vừa! Tỉ lệ nói thách này phải nói là khủng khiếp, vì như thế là vượt quá đến 500%. ...

November 15, 2007 · 2 min · 398 words · kanishi

Tuổi trẻ và sự cô đơn

Nguồn: Nhặt được trên Internet! Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã. ...

November 12, 2007 · 7 min · 1393 words · kanishi

Ubuntu của tớ nè

dễ sợ chưa, không gian de sk top rộng chưa từng thấy, kéo thả lung tung, hiệu ứng long lanh, thật là thoải mái ;)) ảnh hơi to một tí, :p Bình luận (2) Mr Free — 2007-11-12 08:34 256 ram là chạy đựơc rồi, hehe SAY THE SAME — 2007-11-12 12:55 ...

November 11, 2007 · 1 min · 67 words · kanishi

Ubuntu là gì?

Ubuntu là một hệ điều hành do cộng đồng phát triển và là tuyệt vời cho các máy tính xách tay, máy tính để bàn và cả máy chủ. Bất kỳ bạn sử dụng nó ở đâu, Ubuntu đều có tất cả các ứng dụng mà bạn luôn cần, từ các ứng dụng soạn thảo văn bản tới thư điện tử, từ phần mềm máy chủ web tới các công cụ lập trình. Ubuntu là và sẽ luôn là miễn phí (free of charge). Bạn không phải trả bất kỳ phí bản quyền nào. Bạn có thể tải nó về, sử dụng và chia sẻ Ubuntu với bạn bè, gia đình, nhà trường hoặc doanh nghiệp của bạn mà không vì bất cứ thứ gì một cách tuyệt đối. Ubuntu được bảo trợ bởi công ty Canonical Ltd (sở hữu bởi Mark Shuttleworth). Nó phát hành một phiên bản mới cứ 6 tháng một lần và hỗ trợ 18 tháng sau khi phát hành phiên bản mới đó thông qua các nâng cấp về an ninh. Với phiên bản hỗ trợ lâu dài – LTS (Long Term Support), bạn sẽ có hỗ trợ 3 năm với các máy tính để bàn và 5 năm đối với các máy chủ. Không có bất kỳ phí bổ sung nào đối với phiên bản LTS. Các nâng cấp lên các phiên bản mới của Ubuntu là và vẫn sẽ là miễn phí (free of charge). Bằng cách này Ubuntu nhắm tới mục tiêu cung cấp một hệ điều hành luôn được cập nhật và tương đối ổn định cho người sử dụng thông qua việc sử dụng các phần mềm tự do. Với Ubuntu, mọi thứ bạn cần đều có trên 1 đĩa CD, nó cung cấp một môi trường làm việc hoàn chỉnh. Các phần mềm bổ sung luôn sẵn sàng trực tuyến trên Internet. Trình cài đặt bằng đồ hoạ cho phép bạn có mọi thứ chạy nhanh chóng và dễ dàng. Một cài đặt tiêu chuẩn sẽ mất ít hơn 25 phút. Một khi máy của bạn được cài đặt thì nó sẵn sàng để sử dụng ngay lập tức. Trên các máy tính để bàn bạn sẽ có một tập hợp đầy đủ các công cụ làm việc, Internet, các ứng dụng đồ hoạ và vẽ, trình soạn thảo văn bản, bảng tính và trình diễn, và cả các trò chơi. Trên máy chủ bạn chỉ có những gì cần thiết để có và chạy và sẽ không có những gì bạn không cần. ...

November 11, 2007 · 6 min · 1129 words · kanishi

Entry for November 10, 2007

sau khi vượt qua rất nhiều khó khăn gian khổ, học được kha khá, tớ đã dùng được ubuntu và xp song song, hehe hãy xem ubuntu đây, vista gọi bằng cụ nhé ;)) Bình luận (5) v´» (0123456789) »-v´ — 2007-11-10 08:05 dung ket hop 2 cai winblinds 6.0 voi cai vista thi ngon hon cai Ubutun cua daika nhieu justmevn — 2007-11-10 08:21 Nhìn mê thật. Nguyễn Huy — 2007-11-10 11:12 ...

November 10, 2007 · 1 min · 145 words · kanishi

Ubuntu Gusty Gibbon vs Windows Vista

Sau vài ngày vọc vạch Vista với theme Aero trên con Laptop hạng trung bình Vaio FZ21E, cuối cùng tôi cũng có thời gian install bản Ubuntu 7.10 Gusty Gibbon, vừa mới phát hành cách đây không lâu. Việc dồn / chia dĩa cho trên Windows Vista khá đơn giản, công cụ Gestionnaire des disques có sẵn chỉ mất vài phút đề dồn / chừa ra 40GB trống. Mất khoảng 7 – 8 phút để download và burn CD Ubuntu, nhét dĩa vào, bấm enter bụp bụp liên tiếp để khởi động vào Live CD. Sau đó tôi không mất thời gian thử nghiệm LiveCD, mà clique ngay vào nút Install. ...

November 9, 2007 · 4 min · 756 words · kanishi

BỨC KÝ HỌA TRẦN DẦN:::Nguyễn Đình Đăng:::March 28, 2007

nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-FeMpvPQ9eqgPgu2rXUFS4ns-?cq=1&p=201 Bức ký họa Trần Dần (Nguyễn Đình Đăng) Nhân dịp 10 năm giỗ Trần Dần (1926–1997) Có một số rất ít người mà chỉ cái tên của họ đã đủ nói lên tất cả: tài năng, tiếng tăm, sự nghiệp, cả một giai đoạn lịch sử của đất nước. Lại có những người mà chỉ riêng sự tồn tại của họ không thôi đã đủ là sự phủ nhận sống đối với những người khác. Trong một lần ngồi bên bàn trà tại Nhà triển lãm 16 Ngô Quyền (Hà Nội) vào năm 1986, hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu tôi với một ông già ngồi trước mặt và nói: “Ông Trần Dần”. * Tôi có may mắn là đã được biết về “vụ Nhân văn-Giai phẩm” từ khi còn nhỏ, qua những lời kể của bố tôi. Năm 1956, khi “Trăm hoa đua nở” đang ở cao trào, bố tôi đã mở đầu một bài thơ của mình mà ông đã đọc tại lễ khai giảng niên học 1956–1957 ở trường ông dạy bằng những vần như sau: “Trăm hoa đua nở Mọi người cởi mở Phát biểu tự do Chẳng còn phải lo Nói đúng chính sách!…” [1] Một bài thơ khác ông viết năm 1957 có nhan đề “Nhân văn–Giai phẩm”: Nhân văn Giai phẩm đã ra đời Báo chí nước nhà thấy sáng tươi, Nghệ thuật cao siêu không chịu mẫu, Văn chương thấp kém mới xu thời. Phê bình thẳng thắn không e địch, Kiểm thảo gay go chẳng ngại lời. Thoải mái nhân dân đều phấn khởi, Đang lo xuống chó một vài người. Thế là từ bố tôi, tôi đã được biết đến những cái tên như Trần Dần, Phan Khôi, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, v.v. Trong số họ, ngày bé tôi chỉ được gặp mặt luật sư Nguyễn Mạnh Tường, nguyên là thày học của bố tôi. Những vị còn lại tôi chỉ được gặp qua những đoạn văn, mẩu truyện hoặc những câu thơ. Chúng tuy ngắn hoặc được trích dẫn rời rạc nhưng đã gây cho tôi một ấn tượng không bao giờ phai nhòa: “Yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét, Dù cho ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét, Dù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu. Tôi muốn làm nhà văn chân thật, Chân thật trọn đời. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi, Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi ai cướp giật đi, Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá” [2] và “Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà Chỉ thấy mưa sa Trên màu cờ đỏ…” [3] Trong khi những câu thơ của Phùng Quán sang sảng như một tuyên ngôn, câu thơ của Trần Dần giống một bức tranh ấn tượng của Claude Monet: Một Hà Nội rợp những lá cờ đỏ sao vàng uớt sũng nước mưa dưới một vòm trời thấp và xám xịt. Bị ám ảnh bởi câu thơ của Trần Dần, khoảng những năm 1980–1985 tôi đã từng leo lên balcon của một ngôi nhà người quen tại phố Hàng Đào để vẽ cảnh Hà Nội trời mưa ngày mùng 2 tháng 9 như vậy. * Việc đột nhiên được ngồi ngay trước mặt Trần Dần, và lại được hoạ sĩ Mai Văn Hiến giới thiệu khiến tôi vô cùng cảm kích. Tôi nói với ông: “Thưa bác, cháu được nghe tiếng bác từ khi còn rất bé, hôm nay cháu mới được hân hạnh gặp bác. Khi nào bác có thì giờ rảnh, xin mời bác tới nhà cháu chơi và xem tranh cháu vẽ.” Và như sợ ông ngại đường xá cách trở tôi nói: “Nhà cháu ở rất gần nhà bác Hiến.” Ông Hiến vui vẻ thêm vào: “Không lo, ông Dần ngày nào c ũng đi bộ vòng Hà Nội.” Đến đây tôi được biết ông bị tai biến mạ ch máu não 3 năm về trước, và đã tập luyện rất ghê bằng cách đi bộ trong thành phố. Cổng nhà tôi có một cái chuông dây, nhưng ông không kéo, ông gọi: “Đăng ơi!”. Tôi mời ông vào phòng khách, treo đầy tranh của tôi. Ông im lặng ngắm nhìn hồi lâu. Ông nói ông có con trai đang học tại Đại học Mỹ thuật Yết Kiêu và rất mê Chagall. Tôi mời ông uống whisky Johnnie Walker – thứ rượu ngon nhất tôi có trong nhà lúc bấy giờ. Tôi lấy giấy bút đề nghị được vẽ ông. Ông ngồi lặng lẽ nhìn vào đâu đó xa xôi, mắt vằn lên những tia máu đỏ như mắt con hổ đang bị giam trong cũi. Khi tôi hoàn thành bức ký họa và đưa ông xem, ông nói trầm tư: “Cả thời trai trẻ tươi đẹp nhất của tôi đã bị cướp đi.” Ông lại nói: “Mấy chục năm trời… Mọi thứ của tôi lúc đó chỉ vừa mới bắt đầu…”. Bình luận (1) Người không hoàn hảo — 2009-02-17 08:08 ...

November 6, 2007 · 5 min · 865 words · kanishi

Entry for November 06, 2007

97k, cả chuột cả phím, rẻ nhỉ, dùng thích phết bà con ạ, Product Detail Information Keyboard ( MI-920K)  Ergonomic design, comfortable hands touch, safe and durable.  Unique mute and waterproof design, stylish figuration.  Laser printing keycaps for longer wear.  Over 10,000,000 times keystroke life.  Compatible with: Windows 95/98/2000/NT/XP.  Multi-lingual available.  103 standard keys.  Weight: 590g.  Port: PS/2, USB, P+U available.  Color: Black, White available. ...

November 6, 2007 · 1 min · 108 words · kanishi

Entry for November 04, 2007

5h20 chiều nay, ra Bảo An mua cái usb cho đứa bạn. có 10,6$, 171k thôi bà con ạ, rẻ ko :D, hichic, sáng mai đi học thực hành, phải nộp bài lập trình socket, dễ thôi, nhưngkhó ở chỗ mình chả hiểu gì 🙁 ps: tớ sắp chia tay 360, cứ cái kiểu click vào link để comment, nó lại báo là link ko tồn tại khiến tớ xì-trét điên lên mất, 360 rồ dại ...

November 4, 2007 · 1 min · 99 words · kanishi

Hoan hô Tuổi Trẻ Online ^^

“Bật” lại thiếu tướng Nhanh ầm ầm nè, mà ông thiếu tướng, giám đốc CAHN này phát biểu cũng hàm hồ ghê cơ link: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=227571&ChannelID=3 Bình luận (1) Nhặt cỏ — 2007-11-04 10:14 Bài này của Người lao động mà.

November 3, 2007 · 1 min · 40 words · kanishi

Mướp đắng xào trứng

Một đứa bạn hỏi: Mày ăn cơm một mình à? – Ừ, một mình. Hôm qua ăn cơm với gì? – Mướp đắng xào trứng Hôm nay? – Mướp đắng xào trứng Còn ngày mai? – Mướp đắng xào trứng Sao ăn mãi một món thế, ko thấy ngán à? – Có ngán chứ, nên ngày thứ tư tao không ăn mướp đắng xào trứng nữa, ăn trứng xào mướp đắng. Có một số người ko ăn được mướp đắng vì nó đắng, còn mình chả thấy nó đắng tẹo nào. Có lẽ mướp đắng cũng giống một số thứ đắng khác, ăn nhiều quá sẽ quen và không hề thấy đắng nữa. Mướp đắng ăn quen thấy ngon, nhưng có một số thứ ăn dù quen vẫn thấy đắng vô cùng… ps: ngồi ăn cơm tự nghĩ một mình thôi, chả có đứa bạn nào hỏi cả đâu ...

October 30, 2007 · 3 min · 494 words · kanishi