Hôm nay sếp tổng lên tận nơi khỉ ho cò gáy thăm và nói chuyện với anh chị em. Trước đây, khi mình mới vào, còn ngồi ở Trung Kính, năm vài ba bận, cả trung tâm lại kéo nhau lên Giang Văn Minh nghe sếp (hồi ấy còn là phó tổng) nói chuyện, động viên, vẽ đường … Từ hồi rời Trung Kính cũng là lúc sếp ít hẳn gặp mặt, có cảm giác sếp quên bọn phần mềm, ôi nhưng không phải, sếp vẫn nhớ, năm ngoái một lần và năm nay một lần. Tưởng sếp thăm hỏi động viên gì, hóa ra sếp mắng, sếp chê cho không kịp vuốt mặt. Phải nói là một tấn hành. Hành củ hành lá đủ cả. Sếp bảo phần mềm của các anh chất lượng trung bình, các anh đã mắc bẫy chất lượng trung bình, các anh cản trở sự phát triển của tập đoàn, đợi các anh quá lâu để làm ra một cái phần mềm mà không ai thèm sử dụng, ôi bla bla, nghe mà cũng thấy đúng và nhục dần đều. Sếp bảo hay thôi giải tán đi, để đi thuê ngoài, mấy nghìn công ty làm phần mềm ở Việt Nam, rồi các phần mềm hàng đầu thế giới, hãy để tập đoàn dùng các phần mềm thật tốt, chất lượng đạt mức xuất sắc của thế giới, chứ đừng để tập đoàn dùng các công cụ trung bình, một công ty dùng các công cụ trung bình không thể tiến lên top đầu thế giới được. Phân tích một hồi sếp kết luận lại: Vì sao phải tồn tại một đơn vị làm phần mềm trong lòng công ty? Để người làm phần mềm và người dùng phần mềm là một, để thật hiểu nhau, chứ không coi nhau là khách hàng, ông sử dụng và ông viết phần mềm phải là một đội, phải hướng tới sản phẩm chất lượng đỉnh cao, đẳng cấp thế giới, một công cụ mà các công ty khác không thể có được. Chuyển tất cả CTV thành HDLD, thải loại 30% nhân sự không phù hợp mỗi năm. Chính xác, một là phải tăng chất lượng tuyển dụng, không thể tuyển tràn lan như hiện nay, lương cao và nhân sự phải tốt, không thể làm ra sản phẩm xuất sắc với nhân sự chất lượng trung bình thấp? Và phải cho nghỉ 30%, nước muốn trong thì phải chảy, muốn phát triển thì phải cạnh tranh, thế mới mạnh được. Thằng A làm cùng nhóm mình, ôi tiếng anh của nó cực tệ, tới nỗi mình phải nghi ngờ trường BK không dạy tiếng Anh, đến lúc làm cùng thằng B, thằng này học lớp với thằng A, ôi thôi, thằng A tiếng Anh đã tệ thằng B còn tệ hơn. Hôm nay hỏi ra mới biết, đúng là trường BK không dạy tiếng Anh thật @_@, SV phải tự học để thi chứng chỉ, đạt 450 TOEIC thì trường mới cấp bằng, và thằng ku B thì chưa có bằng. Thế mà các sếp cũng tuyển. Hỏi nó thì nó bảo lương 7tr. Tiện phỏng vấn luôn là em thấy lương thế có thấp không, nó bảo có, xong mình lại hỏi theo em thì mấy triệu thì em sẽ thấy thoải mái hơn, nó bảo 10tr. Uh, 7tr thì thấp thật, 10tr thì yên tâm công tác hơn. Mình bảo em thử đi phỏng vấn ở chỗ nào khác chưa, phải đi đo xem người ta trả mình là bao nhiêu, cao hơn thì té còn không chỗ nào cao hơn thì phải xem lại mình. Cố gắng phấn đấu nâng cao trình độ thì mới có lương cao được. Qua buổi hôm nay nghe sếp nói, mình cũng vỡ ra nhiều điều. Một là phải tăng giá gạo lên, khách hàng phải khó tính vào, và coder cũng phải máu lửa lên, không ngại khó ngại khổ, đã làm là phải làm cho ra trò, phần mềm mang đẳng cấp thế giới - world class - chứ đừng làm một phần mềm mà không ai dùng nổi. Như con hoa hồng 3.0, mình bỏ chạy giờ lại phải quay về hót rác. Mới thấy rằng: anh Quân QTDA thì chạy tiến độ SLA, huy động 90% nhân sự phòng SM vào, làm cả ngày cả đêm cả thứ 7 chủ nhật, để ra một phần mềm nghiệm thu được. Nhưng không triển khai được. Vì khách hàng quá dễ tính, nghiệm thu quá sơ sài. Dẫn đến bây giờ để triển khai mình và thằng Đông phải làm cả tỉ thứ nữa. Bực lắm, nhưng không lẽ bảo em không làm à? Công ty trả lương cho mình ko phải để mình làm những việc dễ dàng, những việc mình thích, công ty trả lương để mình làm những việc mà công ty CẦN. Chân lý đó mà mình vừa mới nghiệm ra, ngu vãi đạn. Thế nên, đợi đó, em sẽ làm một con hoa hồng đẳng cấp thế giới cho mà xem. QUYẾT TÂM QUYẾT TÂM QUYẾT TÂM. Ps: Cám ơn sếp tổng đã xuống kịp thời và bơm thêm một tấn xăng để anh em tiếp tục cháy. Ps2: Tưởng cả trung tâm đi nghe hóa ra chỉ có một nửa, mãi 12h30 mới đi ăn cơm, mọi người ăn xong hết, mình may vẫn còn chỗ, khối bạn phải ăn mì tôm hoặc nhịn đói.
Sếp
March 2, 2015 · 5 min · 917 words · kanishi